Moment 210: Dr. Gabor Maté: Your Trauma Is Secretly Controlling You! (Until You Try This)

0
0
中文
Tiếng Việt
AI transcript
0:00:04 Speaking about our early experiences, the first word in the sort of subtitle of your book is the word trauma.
0:00:10 It’s a word that I’ve talked about a lot on this podcast and I’ve had a lot of people here that have opened up about their traumas.
0:00:15 How do you define trauma? I know society has defined it in its own way, but how do you define it?
0:00:21 I define it very specifically. It’s not something bad that happens to you.
0:00:27 It’s not that, you know, I went to this movie last night and I was traumatized.
0:00:32 No, you weren’t. You were just sad or you had some emotional pain, but you weren’t traumatized.
0:00:37 Trauma means a wound. That’s the literal meaning of the word. It’s a Greek word for wounding.
0:00:43 So trauma is a psychological wound that you sustain and it behaves like a wound.
0:00:49 So on the one hand, a wound, if it’s very raw, if you touch it, it just really hurts.
0:01:01 So if I have a wound around not being wanted, then, or the belief that I’m not, then decades later, if anything reminds me of that,
0:01:04 it hurts as much as it did when I originally incurred the wound.
0:01:08 So in one sense, trauma is an unhealed wound.
0:01:11 That touched, we get triggered. That’s what triggering means, by the way.
0:01:14 Some old wound gets activated or touched.
0:01:18 And the other thing that happens to wounds is that they scar over.
0:01:20 And scar tissue has certain characteristics.
0:01:25 It’s thick. It has no nerve endings, so there’s no feeling in it.
0:01:27 So people traumatized, disconnected from their feelings.
0:01:31 Scar tissue is rigid. It’s not flexible.
0:01:33 So we lose kind of response flexibility.
0:01:42 So when something happens, we tend to react in typical, stereotypical, predictable, dysfunctional ways because of the rigidity.
0:01:46 And scar tissue doesn’t grow like healthy flesh.
0:01:55 So people who are traumatized tend to be stuck in emotional states that characterized their development when they were traumatized.
0:02:03 So when somebody says to you, don’t be such a baby, doesn’t sound very pleasant, but there’s some truth to it.
0:02:08 It means that you’re probably reacting according to the lines of some wound that you sustained as an infant.
0:02:12 And now you’re reacting as if that wound was happening all over again.
0:02:17 This is what one of my friends in the trauma world, Peter Levine, calls the tyranny of the past.
0:02:26 So something happens in the present and we react as if we’re back there in the past when this first happened.
0:02:29 And we’re not in the present moment at all.
0:02:36 And I was trying to figure out how many people as a percentage of the population have trauma.
0:02:44 But then I read this stat that 60% of adults say that they’ve had sort of a traumatic early upbringing or whatever or traumatic events from their childhood.
0:02:46 But then I thought maybe everybody has trauma.
0:02:50 It depends on how we understand trauma.
0:02:56 So if we understand trauma, there’s only the really terrible things that happen to people, which do happen to people.
0:03:02 You know, in the book I talked about a British friend of mine living in Canada.
0:03:10 They are a yoga teacher and a meditation teacher and a psychologist and an artist, actually.
0:03:16 And they grew up in some orphanage here in Britain where they were racially taunted every morning.
0:03:21 You know, words that are in the book, by her permission, which I’m not going to cite here publicly.
0:03:27 And that gave her a sense of deficient, a sense of self that I’m just not good enough, that I don’t belong and so on.
0:03:32 There’s those obvious traumas or the obvious trauma of being sexually abused.
0:03:41 Men who are sexually abused, according to Canadian study, have tripled the rate of heart attacks as adults, you know, and all kinds of physiological reasons.
0:03:42 Well, that should be the case.
0:03:52 So there’s those self-evident big T traumas that we call big T trauma, T with a capital T, trauma with a capital T.
0:03:57 There’s a certain percentage of the population, much larger than we think, subject to that.
0:04:11 If you include all the known factors such as physical, sexual, or emotional abuse, spanking, by the way, has not been shown to be as traumatic as harsher forms of physical abuse.
0:04:18 Spanking, which is still recommended by so-called experts, who should remain unnamed for the moment.
0:04:32 The death of a parent, violence in a family, parental violence against each other, a parent being jailed, a parent being mentally ill, did I say a parent being addicted, a rancorous divorce.
0:04:41 These are the identified big traumas, big T traumas, not to mention poverty, not to mention extreme inequality, war, and so on.
0:04:51 But then, if you remember that trauma is not what happens to you, but what happens inside you, is the wound.
0:05:01 People can be wounded not just by bad things happening to them, but small children can be wounded in loving families where they don’t get their needs met.
0:05:05 I mean, that’s obvious in a physical sense.
0:05:09 If a child doesn’t get proper nutrition, their body will suffer.
0:05:11 Their mind will suffer.
0:05:16 We’re also creatures with emotional needs as important as our physical needs.
0:05:20 So when the child’s emotional needs are not met, that child is wounded.
0:05:26 And that’s what we call small T trauma, which is not the big ticket events such as I described.
0:05:43 But just the child’s need to be loved unconditionally, to be held when distressed, to be responded to, to be seen, to be heard, to be allowed their full range of emotion without them being stamped on in the name of so-called discipline.
0:05:57 The right to play creatively, spontaneously, out there in nature, not with these damn digital gadgets that subvert and hijack the child’s imagination.
0:06:01 But spontaneous play, that’s essential for brain development.
0:06:11 So what I’m saying is that when these needs are not for the unconditional loving attachment relationship, when those needs are frustrated, children are also hurt.
0:06:18 And I call that trauma as well, because it shows up later in life as the impact of painful wounds.
0:06:24 So trauma in this society, for all kinds of reasons, is far more common than we imagine.
0:06:32 From sitting here and speaking to, I don’t know, somewhere over a hundred different people that come from all walks of life, but specifically people that are successful in their industries.
0:06:40 And you talked about, you know, how an anomalous early upbringing can create sort of abnormality in an adult.
0:06:52 A lot of the people I sit here are successful because of some kind of abnormality, or at least their interpretation of some kind of early event that caused them to have some sort of abnormal belief about themselves, that they’re not enough.
0:06:54 So they become a billionaire or a gold medalist or whatever it might be.
0:07:07 One of the things that I thought I could predict is, I thought I could, if they told me, I thought after doing a hundred episodes, if they told me the traumatic event they’d been through, I could predict the outcome in them.
0:07:16 But there’s a disconnect there because, you know, I’d sit here with a guest who went through one of your capital T traumas, like domestic violence.
0:07:20 And one of them might become incredibly angry.
0:07:24 And one of them might become the most peaceful, loving person I’ve ever met.
0:07:25 Yeah.
0:07:30 And that taught me that there’s this thing in between the event, which is what you call interpretation.
0:07:31 Yeah.
0:07:35 And I found that really, I found that as, that kind of makes it really difficult to diagnose.
0:07:48 Well, no, look, so the two examples you gave, that really peaceful person may be really peaceful for genuinely good reasons, such as they found the milk of human love flowing through their veins.
0:07:56 And they’ve had some spiritual reconciliation with the world, or they may have genuinely learned compassion for themselves and others.
0:08:00 But they could also be very nice and peaceful because they’re suppressing their healthy anger.
0:08:10 Because they’re actually sitting on their rage unconsciously, which is going to show up in the form of some kind of health manifestation, I guarantee you, later on.
0:08:15 So you can’t tell from the outside without asking some questions.
0:08:22 Or I can give you the example of a Donald Trump who had a really traumatic childhood.
0:08:40 I mean, his father was a, as described by his psychologist’s niece, Mary Trump, his father, Trump’s father, who is Mary’s grandfather, was a psychopath and who really demeaned and harshly treated their children.
0:08:47 So Trump decides unconsciously that, by the way, I’m not talking about his policies here.
0:08:49 This is not a political debate.
0:08:53 And in the book, I point out that his opponent was also traumatized, Hillary Clinton.
0:08:59 So this is an ecumenical view of trauma and politics.
0:09:00 I’m not choosing sides.
0:09:02 I’m just saying that you can see his trauma.
0:09:08 And every moment he opens his mouth, his grandiosities need to make himself bigger, more powerful, aggressive.
0:09:15 And he’s, as much as said in his autobiography, that the world is a horrible place, a dog-eat-dog place, where everybody is after you.
0:09:19 Everybody wants your wife and your house and your wealth.
0:09:21 And this is your friends, never mind your enemies.
0:09:23 But that’s the world he lives in.
0:09:26 Now, that world that he lives in reflects his childhood home.
0:09:28 He developed that world view.
0:09:32 He came to it honestly, you might say, because that’s the world that he lived in.
0:09:37 And he gets to be really successful in this crazy world.
0:09:44 You know, financially, although people question, you know, was he really as big a success as he says he was.
0:09:49 But he certainly was successful politically, if by success you mean the attainment of power.
0:09:58 His brother, on the other hand, Mary Trump’s father, Trump’s niece’s father, drank himself to death.
0:10:05 And they were both responses to the same, you can never say it’s exactly the same for two kids.
0:10:07 But there was a toxic home environment.
0:10:10 One ends up dead as an alcoholic.
0:10:13 The other ends up at the pinnacle of power.
0:10:21 And when I look at them both, I see dysfunction there, significant dysfunction there.
0:10:28 So one of the consequences of that early upbringing was it materialized itself as sort of addiction.
0:10:36 And the other got the same psychological reinforcement or the thing missing from power and work and money.
0:10:44 Well, Donald Trump learned that the way to survive is to be aggressive and harsh and competitive and to get the other before they get to you.
0:10:48 Which is a faithful reproduction of his early childhood experiences.
0:10:55 So for him, these were not choices so much as survival techniques.
0:11:06 And when they talk about his lying, well, I don’t know when he’s lying and when he’s not.
0:11:09 But my sense is that often he actually believes what he’s saying.
0:11:19 And actually, he’s a biographer or the person who co-wrote his quasi-autobiographer called The Art of the Deal.
0:11:27 This writer says that he’s never met anybody who’s so capable of believing something that’s not true to be true if he wants it to be true.
0:11:30 But that’s the mark of a traumatized child.
0:11:33 You know, a denial of reality.
0:11:36 It is an inauguration.
0:11:47 There was a certain number of people that came to the – he couldn’t stand it that there weren’t as many people there as came to Barack Obama’s inauguration.
0:11:49 There were a much smaller number of people there.
0:11:53 He created this reality where many more people came to his inauguration.
0:11:56 Now, what age behavior is that?
0:12:00 That’s a four-year-old where more kids came to his party than my party.
0:12:02 That can’t be true.
0:12:05 But that’s Donnelly’s way of dealing with reality.
0:12:08 It’s not a moral failing as such.
0:12:10 That’s how he survived.
0:12:16 And these survival mechanisms then get to form our personalities.
0:12:23 And again, in this world, sometimes they pay off in certain ways.
0:12:27 Is that often the case with pathological liars?
0:12:29 They’ve learned to lie as a way to survive?
0:12:29 Oh, absolutely.
0:12:34 The German philosopher, writer, Friedrich Nietzsche said,
0:12:37 people lie their way of reality who have been hurt by reality.
0:12:41 And so I’ve lied.
0:12:47 You know, like when I had my shopping addiction, I lied every day to my wife.
0:12:55 And even afterwards, when she stopped trying to change my behavior, I said, just tell me.
0:12:59 If you’re going to shop, you’re going to spend another $1,000 on music.
0:13:00 Just tell me.
0:13:07 I still couldn’t because I was so ashamed of it.
0:13:13 And so the lying became like a way of survival for me.
0:13:14 Defense against reality.
0:13:18 It’s a defense against reality and it’s a defense against being judged.
0:13:20 You know?
0:13:22 Well, that says something about my childhood.
0:13:23 You know?
0:13:24 Nobody’s born a liar.
0:13:29 As we say in this book, there are congenial liars, but there are no congenital liars.
0:13:32 No one-day-old baby tells any lies.
0:13:34 No one-day-old baby pretends anything.
0:13:42 If we end up pretending in any way at all to the extent that we do, it’s because we had to learn that’s what we must do to survive.
0:13:50 You said something at the start when I gave the example that I have this, I sat with a guest here who went through domestic abuse.
0:13:50 Yeah.
0:13:52 And they are the calmest person.
0:13:54 And then you said, well, maybe they’re suppressing it.
0:14:04 And in fact, the minute you said that, it reminded me of something they said, which is they said to me on this podcast that they had angry outbursts all the time.
0:14:11 So sometimes their child will come up to them and want to play when they’re working and they’ll snap.
0:14:12 Yeah.
0:14:14 And they’re trying to deal with that.
0:14:14 Yeah.
0:14:23 That’s what I meant, that they’re sitting on this crater of, volcanic crater of anger, which sometimes bursts out of them.
0:14:40 So their demeanor is like a really developed, suppressed way of handling rage, which rage, when they were children, had they expressed, would have got them into more trouble.
0:14:44 So suppressing it, repressing it, became their survival.
0:14:46 It’s all about survival, you see.
0:14:48 So it became their survival mechanism.
0:14:56 Now, that person, as long as they keep it that way, they’re at risk.
0:15:00 They’re at risk for mental health diagnosis like depression.
0:15:03 Because what is depression?
0:15:04 It means you’re pushing something down.
0:15:05 That’s what it means.
0:15:07 What do we push down?
0:15:09 Our natural emotions.
0:15:10 Why do we push them down?
0:15:12 Because we had to, to survive.
0:15:16 So that person, I don’t know, I can’t prognosticate what’s going to happen to them.
0:15:24 But if they don’t work it out, in general, they’re at risk for some kind of mental or physical manifestation.
0:15:25 That’s my experience.
0:15:28 You’ve said before, before this book, that awareness is the starting point.
0:15:29 Yeah.
0:15:33 I’ve found that to be so true in my life, but it’s not very easy.
0:15:38 I feel like awareness is a luxury or a privilege that is very hard fought.
0:15:38 Yeah.
0:15:39 Because you’re guessing.
0:15:42 You’re guessing based on pattern recognition.
0:15:44 So I was guessing 25 years old, I can’t get into a relationship.
0:15:48 Anytime a girl comes near me, even if I’ve pursued her, I run off.
0:15:53 And to figure out why I was doing that, to even identify the behavior pattern and go, that’s not helpful.
0:15:56 That’s not going to lead me to feeling whole.
0:15:56 Yeah.
0:15:58 Where does that come from?
0:16:10 It took 25 years and a lot of like introspection, but most people, they’re living unaware of the puppet master of trauma that is driving their life.
0:16:11 That’s a really good analogy.
0:16:18 The trauma really is like a puppet master behind the scenes or any unconscious pulling your strings and you’re not aware of it.
0:16:20 You know, do you remember Pinocchio?
0:16:20 Yeah.
0:16:26 So you remember what Pinocchio says at the end when he finally becomes a real boy?
0:16:27 Yeah, yeah, yeah.
0:16:29 He says, how foolish I was when I was a puppet.
0:16:49 And to the extent that we’re being activated by these unconscious strings that our trauma is pulling behind the scenes and we’re acting in our lives and we think we’re autonomous, free beings, but we’re actually being controlled by something in the past that we haven’t worked out, we’re puppets.
0:16:50 We’re actually puppets.
0:16:53 And there’s not much freedom in that.
0:16:56 There’s no freedom in it at all.
0:17:03 So, I mean, I suppose the opposite of trauma, if you want to revisit that question, is liberation.
0:17:05 Interesting.
0:17:10 Liberation and by reconnection.
0:17:15 By reconnection, but liberation from the inexorable power of the unconscious.
0:17:17 Which is like cutting the strings in a way.
0:17:20 Kind of brings me to, there’s kind of two ways I want to go with that.
0:17:27 But the first question I have about, about trauma and the puppet master analogy is, do we ever, do we ever really cut the strings?
0:17:34 Or do we just kind of learn to pull against them when they try and tell us to do something with more force than they’re exerting in the opposite direction?
0:17:38 That doesn’t work very well.
0:17:40 Pushing against it because they’re still reactive.
0:17:41 You’re still not in charge.
0:17:44 You’re just in automatic resistance mode to something.
0:17:46 There’s no freedom in that either.
0:17:47 You know?
0:17:48 It’s still up.
0:17:49 So, yeah.
0:17:55 But awareness that you mentioned is huge.
0:18:01 Because once you’re aware that there’s this, see the thing about, these strings may not fray right away.
0:18:09 But once you’re aware that, ah, this reaction of mine, it’s not about what’s going on right now.
0:18:11 There’s something all being activated here.
0:18:15 That awareness alone weakens the, it slackens the strings of it.
0:18:17 Now you’re no longer, they’re no longer taught.
0:18:23 They’re no longer as automatically capable of pulling on you.
0:18:27 So it does have to begin with awareness of them.
0:18:35 Ultimately, if you realize that this puppet master is just a desperate little person trying to get you to survive,
0:18:42 the only way he, she, they, knew how, when you were small, when they were small, if you make friends with it,
0:18:47 but we relieve it of its duties, saying, thanks very much, but I can handle it now.
0:18:54 It eventually becomes our friend rather than sort of our master.
0:19:01 On that first step of just acknowledging, just understanding that there is a puppet master there controlling us,
0:19:05 and exactly which strings that puppet master is pulling in our lives,
0:19:10 how does one go about awareness, the process of awareness?
0:19:12 Is there, I mean, is it introspection, keeping a diary, therapy?
0:19:13 What is it?
0:19:14 Well, all that.
0:19:15 I mean, all or any.
0:19:20 But even when you ask how you go about it, what is the it?
0:19:25 Well, for you to say how to go about it, you already must have some degree of awareness.
0:19:26 If you didn’t, you wouldn’t even be asking the question.
0:19:32 So that’s the very first step of realizing that there’s something here to work on.
0:19:34 There’s something here to work through.
0:19:37 It does not need to be the way it is.
0:19:39 That already is the biggest step.
0:19:45 The Buddha said that to recognize the source of your suffering is the first step towards relieving the suffering.
0:19:49 And so as soon as you ask how you go about it, you’ve already taken a huge step.
0:19:52 Because a lot of people don’t even know that there’s an it.
0:19:55 They just think this is a reality, that this is life.
0:20:02 So realizing that this it doesn’t have to be the way it is, that’s already a huge step now.
0:20:14 Beyond that, yoga, meditation, nature, therapy of all kinds, body work of all kinds,
0:20:24 like somatic experiencing or craniosacral treatments or even massage therapy.
0:20:28 It’s incredible what can be revealed just through body work like that.
0:20:33 Then all kinds of forms of therapy, the ones I teach, the ones other people teach.
0:20:45 Journaling, certain exercises in this book that we recommend, like just ask yourself where you have trouble saying no in life to things you don’t really want to do,
0:20:47 and working that through on a regular basis.
0:20:50 So there’s lots of ways once you open the door.
0:21:01 I have a chapter on psychedelics here, which is, again, it’s not like a panacea or for everyone, but certainly it’s a helpful modality for a lot of people.
0:21:12 So some people may actually benefit from taking pharmaceutical medications if their situation is dire enough, but not as the final answer,
0:21:22 but as a way of getting respite that allows them to go to work on the real issues that cause them to be depressed or anxious or tuning out.
0:21:25 So any and all of these things.
Nói về những trải nghiệm đầu đời của chúng ta, từ đầu tiên trong kiểu phụ đề của cuốn sách của bạn là từ “chấn thương”. Đây là một từ mà tôi đã nói rất nhiều trong podcast này và tôi đã gặp rất nhiều người ở đây đã mở lòng về những chấn thương của họ. Bạn định nghĩa chấn thương như thế nào? Tôi biết rằng xã hội đã định nghĩa nó theo cách riêng của mình, nhưng bạn định nghĩa nó ra sao?
Tôi định nghĩa nó một cách rất cụ thể. Đó không phải là điều tồi tệ xảy ra với bạn. Nó không phải là, bạn biết đấy, tôi đã xem bộ phim này tối qua và tôi đã bị tổn thương. Không, bạn không bị tổn thương. Bạn chỉ buồn hoặc bạn đã trải qua một nỗi đau cảm xúc nào đó, nhưng bạn không bị chấn thương.
Chấn thương có nghĩa là một vết thương. Đó là nghĩa đen của từ này. Đó là một từ Hy Lạp có nghĩa là bị thương. Vì vậy, chấn thương là một vết thương tâm lý mà bạn phải chịu đựng và nó hoạt động như một vết thương.
Vậy nên, một mặt, nếu một vết thương rất nhạy cảm, nếu bạn chạm vào nó, nó sẽ rất đau. Nếu tôi có một vết thương về việc không được mong muốn, hoặc niềm tin rằng tôi không được mong muốn, thì nhiều năm sau, nếu có bất kỳ điều gì gợi nhớ đến điều đó, nó sẽ đau như lúc tôi lần đầu chịu đựng vết thương.
Vì vậy, theo một nghĩa nào đó, chấn thương là một vết thương chưa được chữa lành. Khi bị chạm vào, chúng ta bị kích hoạt. Đó là ý nghĩa của việc bị kích hoạt. Một vết thương cũ nào đó bị kích hoạt hoặc bị chạm vào.
Và điều khác xảy ra với các vết thương là chúng tạo thành sẹo. Và mô sẹo có những đặc điểm nhất định. Nó dày. Nó không có đầu dây thần kinh, vì vậy không có cảm giác ở đó. Vì vậy, những người bị chấn thương thường không kết nối với cảm xúc của họ. Mô sẹo khá cứng. Nó không linh hoạt.
Vì vậy, chúng ta mất đi độ linh hoạt trong phản ứng. Khi có điều gì xảy ra, chúng ta có xu hướng phản ứng theo cách điển hình, theo kiểu mẫu, dự đoán được, chức năng kém, do sự cứng nhắc này. Và mô sẹo không phát triển như thịt khỏe mạnh. Do đó, những người bị chấn thương thường bị mắc kẹt trong các trạng thái cảm xúc đã định hình sự phát triển của họ khi họ bị chấn thương.
Vì vậy, khi có ai đó nói với bạn rằng đừng trẻ con như vậy, nghe có vẻ không dễ chịu, nhưng có một chút sự thật trong đó. Nó có nghĩa là bạn có thể đang phản ứng theo cách của một vết thương mà bạn đã phải chịu đựng khi còn nhỏ. Và giờ bạn đang phản ứng như thể vết thương đó đang xảy ra một lần nữa.
Đây là những gì mà một trong những người bạn của tôi trong thế giới chấn thương, Peter Levine, gọi là chế độ độc tài của quá khứ. Vì vậy, điều gì đó xảy ra trong hiện tại và chúng ta phản ứng như thể chúng ta đang ở lại đó trong quá khứ khi điều này lần đầu tiên xảy ra. Và chúng ta hoàn toàn không ở trong hiện tại.
Tôi đã cố gắng tìm ra bao nhiêu người trong tỷ lệ phần trăm của dân số có chấn thương. Nhưng sau đó tôi đọc số liệu này rằng 60% người trưởng thành nói rằng họ đã có một kiểu nền tảng đầu đời chấn thương hoặc bất kỳ sự kiện chấn thương nào từ thời thơ ấu. Nhưng sau đó tôi nghĩ có lẽ ai cũng có chấn thương. Điều đó phụ thuộc vào cách chúng ta hiểu về chấn thương.
Nếu chúng ta hiểu chấn thương chỉ là những điều thực sự tồi tệ xảy ra với con người, những điều này thực sự xảy ra. Bạn biết đấy, trong cuốn sách, tôi đã nói về một người bạn người Anh của tôi sống ở Canada. Họ là một giáo viên yoga, một giáo viên thiền và một nhà tâm lý học và cũng là một nghệ sĩ. Và họ đã lớn lên trong một cô nhi viện ở Anh, nơi mà họ bị quấy rối chủng tộc mỗi buổi sáng. Bạn biết đấy, những từ trong cuốn sách, với sự cho phép của cô ấy, mà tôi sẽ không trích dẫn công khai ở đây.
Và điều đó đã cho cô ấy cảm giác không đủ, cảm giác bản thân rằng tôi chỉ không đủ tốt, rằng tôi không thuộc về đây, và vân vân. Có những chấn thương rõ ràng hoặc chấn thương rõ ràng của việc bị xâm hại tình dục. Theo một nghiên cứu của Canada, nam giới bị xâm hại tình dục có tỷ lệ mắc bệnh tim cao gấp ba lần so với người lớn, bạn biết đấy, và có đủ loại lý do sinh lý. Vâng, điều đó nên như vậy.
Vì vậy, có những chấn thương lớn rõ ràng mà chúng ta gọi là chấn thương lớn, chấn thương T với chữ T viết hoa. Có một tỷ lệ nhất định trong dân số, nhiều hơn chúng ta nghĩ, chịu ảnh hưởng của điều đó. Nếu bạn bao gồm tất cả các yếu tố đã biết như lạm dụng thể chất, tình dục hoặc cảm xúc, đòn roi, nhân tiện, chưa được chứng minh là có chấn thương tương tự như những hình thức lạm dụng thể chất khắc nghiệt hơn. Đòn roi, mà vẫn được khuyên bởi những “chuyên gia” gọi là, mà tạm thời không nên được nêu tên.
Cái chết của một bậc phụ huynh, bạo lực trong gia đình, bạo lực giữa cha mẹ với nhau, cha mẹ bị cáo buộc, cha mẹ mắc bệnh tâm thần, tôi có nói về cha mẹ nghiện không, một cuộc ly hôn cay đắng. Đây là những chấn thương lớn đã được xác định, chấn thương lớn, chưa kể đến nghèo đói, chưa kể đến sự bất bình đẳng cực đoan, chiến tranh, và vân vân.
Nhưng sau đó, nếu bạn nhớ rằng chấn thương không phải là những gì xảy ra với bạn, mà là những gì xảy ra bên trong bạn, đó là vết thương. Con người có thể bị tổn thương không chỉ bởi những điều tồi tệ xảy ra với họ, mà những đứa trẻ nhỏ cũng có thể bị tổn thương trong những gia đình yêu thương, nơi mà chúng không được đáp ứng nhu cầu. Ý tôi là, điều đó rất rõ ràng về mặt thể chất. Nếu một đứa trẻ không nhận được dinh dưỡng đúng cách, cơ thể của nó sẽ phải chịu đựng.
Tâm trí của chúng sẽ chịu đựng. Chúng tôi cũng là những sinh vật có nhu cầu cảm xúc quan trọng như nhu cầu thể chất của chúng tôi. Vì vậy, khi nhu cầu cảm xúc của đứa trẻ không được đáp ứng, đứa trẻ đó bị tổn thương. Và đó là điều mà chúng tôi gọi là chấn thương nhỏ, không phải những sự kiện lớn mà tôi đã mô tả. Nhưng chỉ cần nhu cầu của đứa trẻ được yêu thương vô điều kiện, được ôm ấp khi gặp khó khăn, được đáp ứng, được nhìn thấy, được nghe thấy, được cho phép cảm xúc của mình mà không bị dẫm đạp lên nhân danh cái gọi là kỷ luật. Quyền chơi một cách sáng tạo, tự phát, ở ngoài thiên nhiên, không phải với những thiết bị kỹ thuật số chết tiệt này mà làm suy yếu và cướp đi trí tưởng tượng của đứa trẻ.
Nhưng việc chơi tự phát, đó là điều cần thiết cho sự phát triển não bộ. Vậy nên, điều tôi đang nói là khi những nhu cầu này không được đáp ứng trong mối quan hệ gắn bó yêu thương vô điều kiện, khi những nhu cầu đó bị cản trở, trẻ em cũng sẽ bị tổn thương. Và tôi cũng gọi đó là chấn thương, vì nó sẽ hiện ra sau này trong cuộc sống như tác động của những vết thương đau đớn. Vì vậy, chấn thương trong xã hội này, vì đủ loại lý do, phổ biến hơn chúng ta tưởng rất nhiều.
Ngồi đây và trò chuyện với, tôi không biết, khoảng hơn một trăm người khác nhau đến từ nhiều tầng lớp khác nhau, nhưng cụ thể là những người thành công trong ngành của họ. Và bạn đã nói về việc, bạn biết đấy, một sự nuôi dạy bất thường từ sớm có thể tạo ra sự bất thường ở một người trưởng thành. Nhiều người mà tôi ngồi đây thành công vì một dạng bất thường nào đó, hoặc ít nhất là sự diễn giải của họ về một sự kiện sớm nào đó đã khiến họ có một niềm tin không bình thường về bản thân mình, rằng họ không đủ tốt. Vì vậy, họ trở thành tỷ phú hoặc người đoạt huy chương vàng hoặc bất cứ điều gì khác. Một trong những điều mà tôi nghĩ tôi có thể đoán được là, tôi đã nghĩ rằng nếu họ nói cho tôi biết, sau khi thực hiện một trăm tập, nếu họ kể cho tôi sự kiện chấn thương mà họ đã trải qua, tôi có thể đoán được kết quả trong họ. Nhưng có một sự rời rạc ở đó vì, bạn biết đấy, tôi đã ngồi đây với một khách mời đã trải qua một trong những chấn thương lớn, như bạo lực gia đình. Và một trong số họ có thể trở nên cực kỳ giận dữ. Và một người khác có thể trở thành người hòa bình, yêu thương nhất mà tôi từng gặp. Ừ. Và điều đó đã dạy tôi rằng có một điều gì đó ở giữa sự kiện, đó là điều mà bạn gọi là diễn giải. Ừ. Và tôi nhận thấy rằng, điều đó thật sự khiến việc chẩn đoán trở nên khó khăn. Vâng, không, hãy nhìn vào hai ví dụ bạn đã đưa ra, người rất hòa bình đó có thể thực sự hòa bình vì những lý do tốt đẹp chân chính, chẳng hạn như họ đã tìm thấy dòng sữa tình yêu nhân loại chảy trong huyết mạch của mình. Và họ đã có một sự hòa hợp tâm linh với thế giới, hoặc họ có thể đã học được lòng từ bi đối với bản thân và người khác. Nhưng họ cũng có thể rất tốt bụng và hòa bình vì họ đang kìm nén cơn giận lành mạnh của mình. Bởi vì thực tế là họ đang ngồi trên cơn giận của mình một cách vô thức, điều này sẽ thể hiện dưới hình thức một loại biểu hiện sức khỏe nào đó, tôi đảm bảo với bạn, sau này. Vì vậy, bạn không thể biết từ bên ngoài mà không đặt ra một vài câu hỏi. Hoặc tôi có thể cho bạn ví dụ về một Donald Trump, người đã có một tuổi thơ đầy chấn thương. Ý tôi là, cha của ông ấy, như được mô tả bởi cháu gái của nhà tâm lý học của ông ấy, Mary Trump, cha của Trump, ông của Mary, là một kẻ tâm thần và thực sự đã làm giảm giá trị và đối xử khắc nghiệt với con cái của mình. Vì vậy, Trump vô thức quyết định rằng, bằng cách nào đó, tôi không nói về chính sách của ông ấy ở đây. Đây không phải là một cuộc tranh luận chính trị. Và trong cuốn sách, tôi chỉ ra rằng đối thủ của ông ấy cũng đã bị chấn thương, Hillary Clinton. Vì vậy, đây là một cái nhìn bao quát về chấn thương và chính trị. Tôi không đứng về phía nào. Tôi chỉ nói rằng bạn có thể thấy chấn thương của ông ấy. Và mỗi khoảnh khắc ông ấy mở miệng, những khát vọng lớn lao của ông ấy cần làm cho bản thân mình trở nên lớn hơn, mạnh mẽ hơn, thể hiện sự hung hăng. Và như ông đã nói trong tự truyện của mình, thế giới là một nơi khủng khiếp, một nơi đầy sự tranh giành, nơi mọi người đều nhắm đến bạn. Mọi người muốn vợ, ngôi nhà và sự giàu có của bạn. Và đó là những người bạn của bạn, đừng nói đến kẻ thù. Nhưng đó là thế giới mà ông sống. Thế giới mà ông sống phản ánh quê hương của ông. Ông đã phát triển quan điểm thế giới đó. Ông đến đó một cách trung thực, bạn có thể nói, bởi vì đó là thế giới mà ông đã sống. Và ông đã trở nên rất thành công trong thế giới điên rồ này. Bạn biết đấy, về mặt tài chính, mặc dù mọi người nghi ngờ, bạn biết đấy, liệu ông có thực sự thành công như ông nói không. Nhưng ông chắc chắn thành công về mặt chính trị, nếu bạn hiểu thành công là việc đạt được quyền lực. Anh trai của ông, mặt khác, cha của Mary Trump, cha của cháu gái Trump, đã uống rượu cho đến chết. Và cả hai đều là phản ứng đối với cùng một, bạn không thể nói rằng nó hoàn toàn giống nhau cho hai đứa trẻ. Nhưng có một môi trường gia đình độc hại. Một người cuối cùng chết vì nghiện rượu. Người kia lên đến đỉnh cao quyền lực. Và khi tôi nhìn vào cả hai, tôi thấy sự rối loạn ở đó, sự rối loạn đáng kể ở đó. Vì vậy, một trong những hậu quả của việc nuôi dạy từ sớm đó là nó thể hiện dưới hình thức một loại nghiện. Và người kia nhận được sự củng cố tâm lý tương tự hoặc thứ bị thiếu từ quyền lực, công việc và tiền bạc. Vâng, Donald Trump đã học rằng cách để sống sót là phải hung hăng, khắc nghiệt, cạnh tranh và phải ‘đi trước’ người khác trước khi họ đến với bạn. Điều này mô phỏng trung thực những trải nghiệm thời thơ ấu của ông. Vì vậy, đối với ông, đây không phải là những lựa chọn mà là những kỹ thuật sinh tồn. Và khi họ nói về việc ông nói dối, thì tôi không biết khi nào ông ấy nói dối và khi nào không. Nhưng cảm giác của tôi là ông ấy thường thực sự tin vào những gì ông ấy nói. Và thực sự, ông là một nhà tiểu sử hoặc người đã đồng viết cuốn tiểu sử gần như tự truyện của ông có tên là “Nghệ thuật đàm phán”. Tác giả này nói rằng ông chưa bao giờ gặp ai có khả năng tin vào điều gì đó không đúng thực sự là đúng nếu ông muốn nó trở thành đúng. Nhưng đó là dấu hiệu của một đứa trẻ bị chấn thương. Bạn biết đấy, một sự chối bỏ thực tại. Đó là một sự khởi đầu. Có một số người nhất định đã đến – ông ấy không thể chịu đựng được vì số người đến không nhiều như đã đến lễ nhậm chức của Barack Obama. Có ít người hơn rất nhiều ở đó. Ông đã tạo ra thực tại này nơi nhiều người hơn đã đến lễ nhậm chức của ông. Bây giờ, hành vi ấy của độ tuổi nào? Đó là hành vi của một đứa trẻ bốn tuổi, nơi có nhiều trẻ em đến tiệc của mình hơn là tiệc của tôi. Điều đó không thể đúng. Nhưng đó là cách Donnelly đối phó với thực tại. Đó không phải là một sự thất bại về đạo đức như vậy. Đó là cách mà ông ấy đã sống sót. Và những cơ chế sinh tồn này sau đó hình thành nên tính cách của chúng ta. Và một lần nữa, trong thế giới này, đôi khi chúng mang lại lợi ích theo một số cách cụ thể. Có phải đó thường là trường hợp đối với những kẻ nói dối bệnh lý không? Họ đã học cách nói dối như một cách để sống sót? Ồ, hoàn toàn đúng vậy. Nhà triết học, nhà văn người Đức, Friedrich Nietzsche đã nói, những người làm giả thực tại của họ là những người đã bị tổn thương bởi thực tại. Và vì vậy tôi đã nói dối. Bạn biết đấy, như khi tôi có nghiện mua sắm, tôi đã nói dối mỗi ngày với vợ mình. Và ngay cả sau đó, khi cô ấy không còn cố gắng thay đổi hành vi của tôi nữa, tôi đã nói, chỉ cần nói cho tôi biết.
Nếu bạn sẽ đi mua sắm, bạn sẽ tiêu thêm 1.000 đô la cho âm nhạc.
Chỉ cần nói cho tôi biết.
Tôi vẫn không thể vì tôi rất xấu hổ về điều đó.
Và vì vậy, việc nói dối trở thành một cách sinh tồn đối với tôi.
Phòng ngừa đối với thực tại.
Đó là một phòng ngừa đối với thực tại và một phòng ngừa đối với việc bị đánh giá.
Bạn biết không?
Chà, điều đó nói lên điều gì đó về thời thơ ấu của tôi.
Bạn biết không?
Không ai sinh ra đã là kẻ nói dối.
Như chúng ta đã nói trong cuốn sách này, có những kẻ nói dối ăn khớp, nhưng không có kẻ nói dối bẩm sinh.
Không có em bé một ngày tuổi nào nói dối.
Không có em bé một ngày tuổi nào giả vờ điều gì cả.
Nếu chúng ta cuối cùng giả vờ theo bất kỳ cách nào, đến mức chúng ta làm, đó là vì chúng ta phải học rằng đó là điều mà chúng ta phải làm để sống sót.
Bạn đã nói điều gì đó vào đầu khi tôi đưa ra ví dụ rằng tôi có điều này, tôi đã ngồi với một vị khách ở đây đã trải qua bạo lực gia đình.
Vâng.
Và họ là người bình tĩnh nhất.
Và sau đó bạn đã nói, có thể họ đang kìm nén điều đó.
Và thực tế, ngay khi bạn nói điều đó, tôi đã nhớ đến một điều mà họ đã nói, đó là họ đã nói với tôi trong podcast này rằng họ thường xuyên có cơn giận dữ.
Vì vậy, đôi khi con của họ sẽ lại gần và muốn chơi khi họ đang làm việc và họ sẽ quát lên.
Vâng.
Và họ đang cố gắng giải quyết điều đó.
Vâng.
Đó là điều tôi muốn nói, họ đang ngồi trên một miệng núi lửa giận dữ, đôi khi bùng nổ ra ngoài.
Vì vậy, thái độ của họ giống như một cách xử lý cơn giận đã được phát triển và kìm nén, mà cơn giận, khi họ còn là trẻ em, nếu họ thể hiện, sẽ khiến họ gặp nhiều rắc rối hơn.
Vì vậy, việc kìm nén, ức chế nó trở thành cách sống sót của họ.
Tất cả đều là sống sót, bạn thấy không?
Vì vậy, nó trở thành cơ chế sống sót của họ.
Bây giờ, người đó, miễn là họ giữ nó theo cách đó, họ đang gặp rủi ro.
Họ đang gặp rủi ro với chẩn đoán sức khỏe tâm thần như trầm cảm.
Bởi vì trầm cảm là gì?
Nó có nghĩa là bạn đang đè nén điều gì đó.
Đó là ý nghĩa của nó.
Chúng ta đè nén gì?
Những cảm xúc tự nhiên của chúng ta.
Tại sao chúng ta đè nén chúng?
Bởi vì chúng ta phải làm như vậy để sống sót.
Vì vậy, người đó, tôi không biết, tôi không thể dự đoán điều gì sẽ xảy ra với họ.
Nhưng nếu họ không giải quyết nó, thì nói chung, họ đang gặp rủi ro cho một loại biểu hiện tâm lý hoặc thể chất nào đó.
Đó là trải nghiệm của tôi.
Bạn đã nói trước đây, trước cuốn sách này, rằng sự nhận thức là điểm khởi đầu.
Vâng.
Tôi thấy điều đó hoàn toàn đúng trong cuộc sống của mình, nhưng không dễ dàng chút nào.
Tôi cảm thấy như sự nhận thức là một điều xa xỉ hoặc đặc quyền mà rất khó đạt được.
Vâng.
Bởi vì bạn đang đoán.
Bạn đang đoán dựa trên việc nhận ra mô hình.
Vì vậy, tôi đã đoán rằng ở tuổi 25, tôi không thể bước vào một mối quan hệ.
Bất cứ khi nào một cô gái lại gần tôi, ngay cả khi tôi đã theo đuổi cô ấy, tôi đều chạy đi.
Và để tìm hiểu lý do tại sao tôi làm điều đó, để thậm chí xác định mô hình hành vi và nói, điều đó không hữu ích.
Điều đó sẽ không dẫn tôi đến cảm giác hoàn thiện.
Vâng.
Điều đó đến từ đâu?
Nó mất 25 năm và nhiều sự tự nhìn nhận, nhưng hầu hết mọi người, họ sống mà không nhận thức được con rối điều khiển cuộc sống của họ là gì.
Đó là một phép ẩn dụ rất hay.
Chấn thương thực sự giống như một con rối điều khiển ở phía sau, hoặc bất kỳ thứ vô thức nào đang kéo dây của bạn và bạn không nhận thức được điều đó.
Bạn biết không, bạn có nhớ Pinocchio không?
Vâng.
Vậy bạn nhớ Pinocchio đã nói gì ở cuối khi anh ta cuối cùng trở thành một cậu bé thực sự?
Vâng, vâng, vâng.
Anh ta nói, tôi thật ngu ngốc khi tôi là một con rối.
Và đến mức chúng ta đang được kích hoạt bởi những dây vô thức này mà chấn thương của chúng ta đang kéo ở phía sau và chúng ta đang hành động trong cuộc sống của mình và chúng ta nghĩ rằng mình là những sinh thể tự do, nhưng thực ra chúng ta đang bị kiểm soát bởi một cái gì đó trong quá khứ mà chúng ta chưa giải quyết, chúng ta là những con rối.
Chúng ta thực sự là những con rối.
Và không có nhiều tự do trong đó.
Không có tự do nào trong đó cả.
Vì vậy, tôi có nghĩa là, tôi cho rằng điều ngược lại của chấn thương, nếu bạn muốn quay lại câu hỏi đó, là sự giải phóng.
Thú vị.
Sự giải phóng và bằng cách kết nối lại.
Bằng cách kết nối lại, nhưng giải phóng khỏi sức mạnh không thể chối từ của vô thức.
Điều này giống như cắt dây theo một cách nào đó.
Điều này dẫn tôi đến, có hai cách mà tôi muốn đi với điều đó.
Nhưng câu hỏi đầu tiên tôi có về, về chấn thương và phép ẩn dụ về con rối là, liệu chúng ta có bao giờ thực sự cắt được dây không?
Hay chúng ta chỉ học cách kéo ngược lại khi chúng cố gắng bảo chúng ta làm điều gì đó mạnh mẽ hơn sức kéo của chúng theo chiều ngược lại?
Điều đó không hoạt động tốt lắm.
Đối kháng với nó vì chúng vẫn phản ứng.
Bạn vẫn không kiểm soát.
Bạn chỉ đang ở trong chế độ kháng cự tự động đối với một cái gì đó.
Cũng không có tự do trong đó.
Bạn biết không?
Nó vẫn ở đó.
Vì vậy, vâng.
Nhưng sự nhận thức mà bạn đã đề cập là rất quan trọng.
Bởi vì một khi bạn nhận thức được rằng có điều này, hãy nhìn điều này, điều về những dây này có thể không bị sờn ngay lập tức.
Nhưng một khi bạn nhận thức được rằng, à, phản ứng này của tôi, nó không phải là về những gì đang xảy ra ngay bây giờ.
Có điều gì đó đã được kích hoạt ở đây.
Chỉ riêng sự nhận thức đó đã làm yếu đi, nó làm cho dây của nó lỏng ra.
Bây giờ bạn không còn, chúng không còn căng.
Chúng không còn có khả năng tự động kéo bạn.
Vì vậy, nó thực sự phải bắt đầu với sự nhận thức về chúng.
Cuối cùng, nếu bạn nhận ra rằng con rối điều khiển này chỉ là một người nhỏ bé tuyệt vọng đang cố gắng khiến bạn sống sót,
cách duy nhất mà người đó, họ, biết cách nào, khi bạn còn nhỏ, khi họ còn nhỏ, nếu bạn kết bạn với nó,
nhưng chúng ta relieve nó khỏi nhiệm vụ của nó, nói, cảm ơn rất nhiều, nhưng bây giờ tôi có thể tự xử lý.
Nó cuối cùng trở thành bạn của chúng ta thay vì trở thành ông chủ của chúng ta.
Ở bước đầu tiên đó chỉ cần công nhận, chỉ cần hiểu rằng có một con rối điều khiển ở đó điều khiển chúng ta,
và chính xác những dây nào mà con rối điều khiển đang kéo trong cuộc sống của chúng ta,
làm thế nào một người có thể tiếp cận sự nhận thức, quá trình của sự nhận thức?
Liệu có, ý tôi là, có phải là tự nhìn nhận, giữ một cuốn nhật ký, trị liệu?
Điều đó là gì?
Chà, tất cả điều đó.
Ý tôi là, tất cả hoặc bất kỳ.
Nhưng ngay cả khi bạn hỏi làm thế nào để thực hiện điều đó, thì “điều đó” là gì?
Có lẽ, khi bạn nói làm thế nào để thực hiện điều đó, bạn đã phải có một mức độ nhận thức nhất định.
Nếu không, bạn sẽ không thậm chí hỏi câu hỏi đó.
Vì vậy, đó là bước đầu tiên để nhận ra rằng có điều gì đó ở đây để làm việc.
Có điều gì đó cần được giải quyết.
Nó không nhất thiết phải như nó là.
Đó đã là bước lớn nhất.
Đức Phật nói rằng việc nhận ra nguồn gốc của sự đau khổ là bước đầu tiên trong việc giảm bớt đau khổ.
Vì vậy, ngay khi bạn hỏi làm thế nào để thực hiện điều đó, bạn đã thực hiện một bước lớn.
Bởi vì nhiều người thậm chí không biết rằng có một “điều đó”.
Họ chỉ nghĩ đây là một thực tế, rằng đây là cuộc sống.
Vì vậy, việc nhận ra rằng “điều đó” không cần phải như nó là, đã là một bước lớn rồi.
Ngoài ra, yoga, thiền, thiên nhiên, liệu pháp mọi loại, công việc cơ thể mọi loại,
như trải nghiệm thân thể hay điều trị xương sọ hay thậm chí liệu pháp massage.
Thật tuyệt vời những gì có thể được tiết lộ chỉ thông qua công việc cơ thể như vậy.
Sau đó, có đủ loại hình thức liệu pháp, những gì tôi dạy, những gì người khác dạy.
Viết nhật ký, một số bài tập nhất định trong cuốn sách này mà chúng tôi khuyên, như chỉ cần tự hỏi bạn gặp khó khăn ở đâu khi nói không trong cuộc sống về những thứ bạn thực sự không muốn làm,
và làm việc đó thường xuyên.
Vì vậy, có rất nhiều cách khi bạn mở cánh cửa.
Tôi có một chương về các chất tâm lý ở đây, mà một lần nữa, không phải là giải pháp toàn diện hoặc dành cho mọi người, nhưng chắc chắn nó là một phương pháp hữu ích cho nhiều người.
Vì vậy, một số người có thể thực sự hưởng lợi từ việc uống thuốc điều trị nếu tình trạng của họ đủ nghiêm trọng, nhưng không phải như một câu trả lời cuối cùng,
mà như một cách để có được sự yên tĩnh giúp họ làm việc với những vấn đề thực sự khiến họ bị trầm cảm hoặc lo âu hoặc sao lãng.
Vì vậy, bất kỳ và tất cả những điều này.
談到我們早期的經歷,你書的副標題中的第一個詞是“創傷”。這是一個我在這個播客中談論過很多的詞,我也聽到很多人分享他們的創傷。你如何定義創傷?我知道社會以自己的方式定義它,但你怎麼定義呢?
我對它的定義非常具體。創傷不是發生在你身上的壞事。並不是說,“昨晚我去看了這部電影,我受到了創傷。”不,你並沒有。你只是感到悲傷或有一些情緒上的痛苦,但你並不是創傷。創傷意味著一個傷口。這是這個詞的字面意義。這是希臘語中表示受傷的詞。
因此,創傷是一種你內心所承受的心理傷口,它的行為方式就像一個傷口。所以在某方面,如果有一個傷口非常敏感,你一碰它就會非常疼痛。如果我有一個因為不被需要而形成的傷口,或者是對自己的信念,那麼幾十年後,只要有任何事情提醒我,我就會像當初受傷時一樣感到疼痛。所以在某種意義上,創傷是一個未癒合的傷口。當它被觸碰到時,我們會受到觸發。這就是觸發的意思。某個老傷口被激活或觸動了。
傷口的另一種情況是,它會癒合成疤痕。疤痕組織有某些特徵。它很厚,沒有神經末梢,所以沒有感覺。所以創傷後的人與他們的感受失去聯繫。疤痕組織是僵硬的,並不靈活。這樣我們就失去了反應的靈活性。所以當事情發生時,我們往往會以典型、刻板、可預測和功能失調的方式反應,這是因為那種僵硬。疤痕組織並不像健康的肉一樣增長。所以創傷後的人往往會被固定在情緒狀態中,那些狀態就形成了他們在受創時期的發展。
所以當有人對你說,“別這麼嬌弱”,這聽起來不太愉快,但其中有些真相。這意味著你可能是根據你在嬰兒時期所遭受的一些傷口而做出反應。現在你反應的方式就像那個傷口又發生了一遍。這是我在創傷領域的一位朋友彼得·利維恩所稱的“過去的暴政”。
所以當現在發生某件事情時,我們的反應就像回到了過去,當初這件事情第一次發生的時候。而我們完全不在當下。我試著找出有多少百分比的人口有創傷,但後來我讀到60%的成年人表示他們的早期成長經歷過某種創傷性事件或童年創傷事件。然後我想,也許每個人都有創傷。這取決於我們如何理解創傷。
如果我們理解創傷僅是發生在某人身上的真正可怕事情,那些事情確實會發生。我在書中提到了一位住在加拿大的英國朋友。她是一位瑜伽老師、冥想老師、心理學家,實際上還是一位藝術家。她在英國的某個孤兒院長大,每天早上都遭到種族歧視的嘲笑。書中有她的允許提到的那些話,我不會在這裡公開引用。這使她產生了某種自我缺失感,讓她覺得自己不夠好、不屬於這個地方等等。
這些是明顯的創傷,或者是被性虐待的明顯創傷。根據加拿大的研究,受性虐待的男性成年人心臟病發作的比例是正常人的三倍,這有各種生理原因。這樣應該是有道理的。所以我們所稱的“重大創傷”是那些顯而易見的大T創傷,即帶有大寫“T”的創傷。
有一部分人口,實際上比我們想的要多,受到這些創傷的影響。如果你包括所有已知的因素,如身體、性或情感虐待,打屁股,順便提一下,打屁股並沒有顯示出來比更嚴厲的身體虐待更具創傷性。而這種打屁股仍然被某些所謂的專家推薦,這些專家暫時不便多提。失去父母、家庭暴力、父母之間的暴力、父母入獄、父母心理疾病、我說過父母成癮嗎、激烈的離婚。這些都是被認可的大創傷,不提及貧困、不提及極端不平等、戰爭等等。
但如果你記住創傷不是發生在你身上,而是發生在你心裡的是傷口。人們不僅可以因為不幸事件而受傷,小孩也可以在充滿愛的家庭中因為需求未被滿足而受傷。我是說,從物理意義上這是顯而易見的。如果一個孩子沒有得到適當的營養,他們的身體會受苦。心靈也會受苦。我們也是有情感需求的生物,這些需求和我們的身體需求一樣重要。所以當孩子的情感需求未被滿足時,這個孩子就是受傷的。
這就是我們所說的小t創傷,並不是我所描述的那些重大事件,而是孩子對無條件愛的需求、在困擾時被擁抱的需求、被回應、被關注、被聆聽、被允許表達所有的情感而不被壓制在所謂的紀律名下的需求。 儘情而自發地在外面的自然中玩耍的權利,而不是對著這些該死的數碼小玩意,這會侵占並劫持孩子的想像力。但自發的遊戲對大腦發展至關重要。
所以我想說的是,當這些無條件的愛與依附關係的需求未得到滿足時,這些需求受到挫折,孩子也會受到傷害。我也認為這是創傷,因為它在生活後期顯現出來,形成了痛苦的傷口的影響。因此,在這個社會中,出於各種原因,創傷的普遍程度比我們想像的要更常見。
從坐在這裡與來自各行各業、特別是成功人士進行交流,我不知道大概有一百多位。我們談到了,早期不尋常的成長經歷如何在成年人身上造成某種異常。很多我坐在這裡的人之所以成功,都是因為某種異常,或者至少是他們對某些早期事件的詮釋,這些事件使他們產生了某種對自我的異常信念,讓他們覺得自己不夠好。因此,他們成為了億萬富翁、金牌得主,或者其他某些成功的身份。我認為我可以預測的是,我想如果他們告訴我他們經歷過的創傷事件,我在做了百期節目後,可以預測出他們的結果。但這其中有一個脫節,因為你知道,我可能會和一位經歷了重大創傷的客人坐在這裡,比如家庭暴力。而其中一位可能會變得極度憤怒,而另一位可能會變得我見過的最平和、最有愛心之人。是的。這教會了我事件之間存在的詮釋,我發現這讓診斷變得非常困難。
好吧,不,是的。你給出的兩個例子中,那位非常平和的人可能因為一些真正好的原因而非常平和,例如他們找到了人類之愛在他們血液中流淌。他們可能與世界進行了某種精神上的和解,或者他們可能真的為自己和他人學會了同情。但是,他們也可能因為壓抑了自己健康的憤怒而變得非常友善和平和。因為他們實際上無意識地壓抑著憤怒,這將以某種健康問題的形式出現,這我可以保證。因此,沒有人能從外表看出來,除非先問一些問題。
還有,我可以舉例說明唐納德·特朗普,他有一個非常創傷的童年。我的意思是,他的父親被其心理學家侄女瑪麗·特朗普形容為一位精神病患者,實際上非常貶低和苛刻地對待他們的孩子。因此,特朗普無意識地決定,順便說一句,我不是在談論他的政策,這不是一場政治辯論。在書中,我指出他的對手希拉里·克林頓也是受到創傷的。因此,這是一種關於創傷和政治的普遍觀點。我不選邊站,我只是說你可以看到他的創傷。每次他張嘴,這種自大感迫切需要讓他變得更大、更有權勢、更具侵略性。正如他在自傳中所說,這個世界是一個恐怖的地方,是一個弱肉強食的地方,大家都會想要你的妻子、你的房子和你的財富。這即使是你的朋友們,也別提你的敵人了。但這就是他所生活的世界。
而他生活的這個世界反映了他的童年家庭。他形成了這種世界觀。你可以說他是誠實地走到了這一步,因為這就是他生活的世界。他能夠在這個瘋狂的世界中取得很大的成功。你知道,財務上,儘管人們在質疑,他是否真如他所說那麼成功。但如果以成功來衡量權力的獲得,他在政治上肯定成功。另一方面,他的兄弟,即瑪麗·特朗普的父親,喝酒至死,他們都是對同樣的家庭環境的反應,你永遠不能說兩個孩子的經歷完全一樣,但那是一個有毒的家庭環境。一個成為了酗酒者而死,另一個卻達到了權力的巔峰。
當我看他們兩個時,我看到那裡有功能失調,顯著的功能失調。因此,早期成長的其中一個後果是以某種形式表現為上癮。而另一個則得到了對權力、工作和金錢的相同心理強化或所缺失的東西。唐納德·特朗普學會了生存的方法是要具侵略性、嚴厲、好勝,在他們擊倒你之前先擊倒他們。這是他早年童年經歷的忠實再現。因此,對於他而言,這些並不是選擇,而是生存技巧。
當他們談論他的謊言時,我不知道他什麼時候在說謊,什麼時候不在。《交易的藝術》一書的共同作者或生平作家指出,他從未見過任何人如此能夠相信他想相信的並不真實的事物。但這是創傷兒童的特徵。你知道,對現實的否認。奧巴馬的就職典禮上有相當多的人,他無法忍受在他就職典禮上人數不及奧巴馬的情況。到場的人數少得多。他創造了一個現實,讓更多的人參加他的就職典禮。那是什麼年齡的行為?那是一個四歲的小孩在說哪個小孩到他派對的人數比我派對的人數多。不可能是真的。但這就是唐納德·特朗普處理現實的方式。這並不是說道德上的失敗。這是他的生存方式。而這些生存機制最終形成了我們的個性。再者,在這個世界中,它們有時會以某種方式得到回報。
那這是否和病態撒謊者的情況相似?他們是否學會了謊言作為生存的一種方式?哦,絕對如此。德國哲學家和作家弗里德里希·尼采曾說,受到現實傷害的人會以謊言為現實。而我曾撒過謊。你知道,就像我有購物成癮的時候,我每天都對我的妻子撒謊。甚至在她停止試圖改變我行為之後,我還說,隨便告訴我。
如果你要去購物,你將會再花1,000美元在音樂上。 直接告訴我。 我仍然無法做到,因為我對這件事感到非常羞愧。 所以,說謊對我來說變成了一種生存的方式。 對現實的一種防衛。 這是一種對現實的防衛,也是對被評判的防衛。 你懂嗎? 那麼,這就反映了我的童年。 你懂嗎? 沒有人天生就是說謊者。 正如我們在這本書中所說,有些人天生就會說謊,但沒有先天的說謊者。 沒有哪個一天大的嬰兒會說謊。 沒有一天大的嬰兒會做任何假裝。 如果我們最終以任何方式假裝,以至於我們這樣做,那是因為我們不得不學習這是我們生存所必須做的。 你在我舉例時提到過,我在這裡和一位經歷過家庭暴力的客人坐在一起。 是的。 他們是最冷靜的人。 然後你說,也許他們在壓抑它。 其實,你一說這句話,我就想起他們在這個播客上對我說的話,他們說他們經常有憤怒的爆發。 所以有時他們的孩子會來找他們玩,而他們正在工作時會突然嚷嚷。 是的。 他們在努力處理這個問題。 是的。 我所指的就是他們坐在一個火山口般的憤怒上,有時會從他們內心爆發出來。 所以他們的舉止像是一種非常發達的、被壓抑的憤怒處理方式,這種憤怒在他們小時候若表達出來,會讓他們陷入更大的麻煩。 因此,壓抑它、抑制它,成為了他們的生存手段。 這一切都是為了生存,你懂嗎? 所以這成為了他們的生存機制。 現在,只要那個人保持這樣,他們就有風險。 他們有抑鬱等心理健康疾病的風險。 因為抑鬱症是什麼? 這意味著你在壓抑某些東西。 這就是它的意思。 我們在壓抑什麼? 我們的自然情感。 我們為什麼要壓抑它們? 因為我們為了生存而不得不這樣做。 所以那個人,我不知道,我無法預測他們會發生什麼。 但如果他們不解決這個問題,通常來說,他們會有某種心理或身體上的表現風險。 這是我的經歷。 你之前曾說過,在這本書之前,意識是起點。 是的。 我發現這在我的生活中是如此真實,但這並不容易。 我覺得意識是一種奢侈品或特權,這是來之不易的。 是的。 因為你是在猜測。 你是根據模式識別來猜測。 所以我25歲的時候在猜,我無法進入一段關係。 每當一個女孩靠近我,即使我追求過她,我還是會跑掉。 要弄清楚我為什麼這樣做,甚至識別這種行為模式並說,這沒有幫助。 這不會讓我感覺完整。 是的。 這來自於哪裡? 我花了25年和很多反思,但大多數人都生活在對驅動他們生活的創傷“木偶師”的無知中。 這是一個非常好的比喻。 創傷確實就像一個幕後的木偶師,或任何無意識的力量在牽動你的線,而你卻沒有意識到。 你知道,你還記得匹諾曹嗎? 是的。 所以你記得匹諾曹在最後終於變成了真正的男孩時說了什麼嗎? 是的,是的,是的。 他說,當我還是木偶的時候,我是多麼愚蠢。 我們在多大程度上被這些無意識的線所激活,而這些線是我們的創傷在幕後牽動著,我們在生活中行動,我們認為自己是自主的、自由的存在,但實際上,我們被過去的某些東西所控制,而我們還沒有解決,我們就是木偶。 我們實際上是木偶。 而這樣並沒有太多自由。 其中根本沒有自由。 所以,我的意思是,如果你想重新審視那個問題,創傷的對立面,就是解放。 有趣。 解放和重新連接。 重新連接,但擺脫無法抗拒的潛意識的力量。 這在某種程度上就像剪斷線。 這讓我想到,對於這一點我有兩個方向,但我第一個問題是,關於創傷和木偶師的比喻,我們是否真的能斷開那些繩索? 還是我們只是學會在它們試圖用比它們施加的力量更強烈地告訴我們要做某事時去抵抗它們? 那樣不太有效。 對抗它,因為它們仍然是反應性的。 你仍然沒有掌控權。 你只是在自動抵抗某種事物。 在那樣也沒有自由。 你懂嗎? 它仍然在上面。 所以,是的。 但你提到的意識則是非常重要的。 因為一旦你意識到這個,看到的事情是,這些線可能不會馬上磨損。 但一旦你意識到,啊,我這個反應,與現在發生的事情無關。 這裡激活了某些東西。 單單這種意識就削弱了那股力量,放鬆了這些線。 現在,你不再被它們緊緊拉扯。 它們不再像以前那樣自動地牽制你。 所以,的確要從對它們的意識開始。 最終,如果你意識到這個木偶師只是一個絕望的小傢伙,試圖用他、她、他們所知道的方式讓你生存,當你小時候,當他們小的時候,如果你與它交朋友,但我們免除它的責任,說,非常感謝,但我現在可以應付了。 最終,它變成了我們的朋友,而不是我們的主人。 在第一步上,只是承認,理解那裡有一個木偶師在控制著我們,以及那個木偶師在我們生活中牽動的具體線索,怎麼才能進行意識的過程? 是不是,意思是內省、寫日記、治療? 是什麼呢? 嗯,這些都可以。 我是說,任何一種都可以。
但即使當你問該如何去做時,那個「做」究竟是什麼?
好吧,當你說要怎麼去做的時候,你必須已經有了一定程度的覺察。
如果沒有,你甚至不會提出這個問題。
所以這就是意識到這裡有一些東西需要努力的第一步。
這裡有一些東西需要去解決。
它不必按照現在的方式存在。
這已經是最重要的一步。
佛陀曾說,認識到你的痛苦來源是緩解痛苦的第一步。
因此,當你詢問該如何去做時,你已經邁出了巨大的一步。
因為很多人甚至不知道有這樣的事情存在。
他們只認為這就是現實,這就是生活。
所以意識到這個事情不必按照現在的方式存在,這已經是一個巨大的進步。
除此之外,瑜伽、冥想、大自然,各種療法,各種身體工作,
像是身體經驗療法、顱骶療法或甚至按摩療法。
透過這樣的身體工作能揭示出驚人的東西。
然後還有各種形式的療法,包含我所教授和其他人教授的療法。
寫日記,在這本書中推薦的特定練習,比如問自己在生活中在哪些事情上難以說不,並定期地進行這方面的工作。
一旦你打開了這扇門,就會有很多方法。
我這裡有一章談到迷幻藥,這再次不是萬能藥或適合每個人的選擇,但對許多人來說確實是一種有幫助的方式。
所以有些人可能真的會從服用藥物中受益,如果他們的情況足夠嚴重,但這不是最終的解決方案,而是一種暫時的解脫,讓他們有能力去處理那些導致他們感到沮喪或焦慮或逃避的真正問題。
所以這些所有的東西。

What if your anxiety, people-pleasing, or need to prove yourself isn’t a flaw… but a wound? Dr. Gabor Maté explains that trauma isn’t just about abuse or neglect – it’s the psychological injuries we carry from not getting our emotional needs met as children. This moment explores how those hidden wounds silently shape our adult lives – and how to finally begin healing them.

Listen to the full episode here –

Spotify – https://g2ul0.app.link/3TMeC0BjPSb

Apple – https://g2ul0.app.link/lnb9VOJjPSb

Watch the Episodes On YouTube – https://www.youtube.com/c/%20TheDiaryOfACEO/videos

Dr. Gabor Maté: https://drgabormate.com/

Learn more about your ad choices. Visit megaphone.fm/adchoices

Leave a Reply

The Diary Of A CEO with Steven BartlettThe Diary Of A CEO with Steven Bartlett
Let's Evolve Together
Logo