Secret Agent (Evy Poumpouras): Never Be Yourself At Work! Authenticity Is Quietly Sabotaging You! – Evy Poumpouras

0
0
中文
Tiếng Việt
AI transcript
0:00:01 Don’t bring your authentic self to work.
0:00:03 I want your professional self.
0:00:06 You can bring your authentic self to Thanksgiving meal with your family if you’d like to.
0:00:08 Your authentic self is about who?
0:00:09 Me, me, me, me, me.
0:00:11 Everything is what’s happening to me.
0:00:13 What’s in it for me?
0:00:15 Do you know that you impact other people?
0:00:16 You affect other people’s lives?
0:00:20 You make the work environment easier or more taxing?
0:00:22 Can someone learn to be a better self-regulator of their emotions?
0:00:23 Yeah.
0:00:27 So I’ve been around former SEALs, U.S. Secret Service presidents,
0:00:31 and I learned a lot about communication, reading people, confidence,
0:00:32 and I’ll share these things.
0:00:36 So first of all, Ebi Pompouras is the former U.S. Secret Service agent.
0:00:38 From guarding presidents to reading liars,
0:00:41 she now reveals the strategies she used to make anyone respect you,
0:00:44 trust you, and give you what you want.
0:00:46 I’ve been around very confident people,
0:00:48 and they had a really good circle around them, inner circle,
0:00:53 because if you’re exposing yourself to people and environments that are not good for you,
0:00:54 that will actually impact your life negatively.
0:00:57 You know, I always say, be careful who you try to save.
0:00:58 Some people will drown you.
0:01:02 And then the other thing I would see presidents do is they were very good at delegating,
0:01:03 so they didn’t need to know everything,
0:01:06 because confident people are okay with not knowing all the information.
0:01:08 So your brain is like a bathtub.
0:01:10 The bathtub can only hold so much water.
0:01:13 If you keep putting water in the bathtub, it’s going to overflow.
0:01:15 That’s your cognitive load.
0:01:18 My bathtub only holds the water it needs to hold in.
0:01:22 And another thing that the Secret Service taught us is that it’s really important to use your hands,
0:01:27 because when people don’t see hands, it’s a sign of untrustworthiness, like you can’t trust them.
0:01:29 So when you see hands, open hands, I’m no threat.
0:01:34 And then there’s communication skills, manipulation, tactics, and a strategy to make good decisions.
0:01:36 And I will go through them.
0:01:38 But the two most important things are…
0:01:41 Just give me 30 seconds of your time.
0:01:43 Two things I wanted to say.
0:01:48 The first thing is a huge thank you for listening and tuning into the show week after week.
0:01:51 It means the world to all of us, and this really is a dream that we absolutely never had
0:01:53 and couldn’t have imagined getting to this place.
0:01:57 But secondly, it’s a dream where we feel like we’re only just getting started.
0:02:03 And if you enjoy what we do here, please join the 24% of people that listen to this podcast regularly
0:02:05 and follow us on this app.
0:02:07 Here’s a promise I’m going to make to you.
0:02:13 I’m going to do everything in my power to make this show as good as I can now and into the future.
0:02:15 We’re going to deliver the guests that you want me to speak to,
0:02:18 and we’re going to continue to keep doing all of the things you love about this show.
0:02:20 Thank you.
0:02:29 What is the overarching theme of why people you think are drawn to your particular message,
0:02:31 and what part of that message are they drawn to?
0:02:37 I get bombarded on all social media platforms and in email,
0:02:40 and it’s always like, Evie, I have this problem, please help me.
0:02:45 And it can range from I have a problem communicating,
0:02:49 to I’m in an abusive relationship, to my brother was murdered,
0:02:52 and they’re saying it’s a suicide, it’s not.
0:02:53 So I get everything.
0:03:00 And I think what I’m seeing is there are a lot of people that are not doing well.
0:03:09 It seems to me that people are tired of being told that they have no control
0:03:12 over the outcome of their lives and no control over their relationships,
0:03:15 because when you tell people it’s not your fault, this happened to you,
0:03:18 and it’s okay that you’re this way, which it is,
0:03:22 I think people don’t want to stay there anymore.
0:03:29 And so people look to, I don’t have to, I don’t have to be weak all the time,
0:03:31 or I don’t have to feel weak.
0:03:32 You can have a weak moment.
0:03:38 It’s not the same thing with feeling fundamentally weak or insecure or insignificant all the time,
0:03:44 and then looking at a moment or a situation or moments in your life and saying,
0:03:46 I’m this way now because of all these things that happened.
0:03:50 And I think for a while that worked.
0:03:56 I think for a while people were buying it, because it’s like, it’s not your fault that you’re like this.
0:03:57 Now this happened to you here.
0:04:00 It’s not your fault that you don’t trust people.
0:04:01 This happened to you here.
0:04:08 And so because that theme’s been going on for so long, what it does is it renders you powerless.
0:04:13 Because it’s saying you’re this way because of all this other stuff, and it’s not your fault.
0:04:16 And that translates to, I have no power over it.
0:04:20 I’m a result of what’s happened to me.
0:04:25 And that’s a powerless state to be, which all it does is keep suppressing you down.
0:04:26 So you just stay there.
0:04:29 Instead of saying, you know, it happened to you.
0:04:31 Okay, now where do we go from here?
0:04:36 And it’s wild because I did consultations and mentor sessions for a window of time.
0:04:39 And I would only do either one or three.
0:04:41 I wouldn’t do more than that.
0:04:45 Because the most important thing, I didn’t want people to rely on me.
0:04:48 It’s like, I’ll come in and I’ll give you some guideposts.
0:04:53 But my goal is not to make you reliant on me to keep coming back to me.
0:04:55 Three was the max I would do with someone.
0:04:56 No more than that.
0:04:56 Three sessions.
0:04:57 Three sessions.
0:04:59 Three sessions.
0:05:03 Because my goal is if I keep you coming back to me, then I’m not helping you.
0:05:07 All I’m doing is reorienting you to come to me.
0:05:08 I’m going to fix it for you.
0:05:10 My goal was always, no, you have the ability.
0:05:15 I might need to kind of shift things around or shake things up a little bit in your mindset.
0:05:17 But in the end, you are very well capable.
0:05:19 Most people are.
0:05:20 They just don’t learn.
0:05:22 They just don’t know how to trust themselves.
0:05:27 You talked about how using the past to diagnose your current self by saying this happened to me,
0:05:31 so I’m this way, is almost, it’s like a short-term friend in the moment
0:05:36 because it kind of helps you feel heard and understood and it justifies the way that you are.
0:05:41 But it ends up being a long-term enemy in the context that you’re then stuck with the results
0:05:44 of who you are for better or for worse.
0:05:48 And I was thinking about myself, I was thinking all the ways that I’ve justified who I am today
0:05:50 using something that happened in the past.
0:05:53 And actually, whenever I do that, it makes that behavior,
0:05:56 even if it’s the byproduct of it, it’s making me unhappy, really hard to change.
0:05:58 Like, it’s very hard to change.
0:06:04 Like, if I say, this happened when I was a kid and my dad was unorganized or whatever and messy,
0:06:11 so I’m a messy person, it’s almost like etching it into cement or something, you know.
0:06:12 Can I ask you a question?
0:06:13 Why does it matter?
0:06:18 I don’t understand why we have to psychoanalyze everything we do.
0:06:25 I feel we waste so much time in trying to figure out, I’m like this today because of this, this, and this.
0:06:29 Sometimes I have found there’s no clear reason why.
0:06:33 There’s nothing to make sense of.
0:06:37 Even sometimes when people try to assess, like, why does this person treat me this way?
0:06:38 Why that?
0:06:38 What did I do?
0:06:39 Why this?
0:06:40 Sometimes there are reasons.
0:06:43 And sometimes that person’s just an asshole.
0:06:46 There’s nothing analyzed.
0:06:47 There’s nothing to figure out.
0:06:49 There’s nothing to dive deep on.
0:06:51 That person, you just happen to fall on an asshole.
0:06:53 And that’s okay.
0:06:54 Let’s move on.
0:06:57 So there’s moments where that exists too.
0:07:03 But I feel like we try so hard to figure it out that we do more damage.
0:07:07 And, you know, like, your brain is like a bathtub.
0:07:09 Your cognitive load is like a bathtub.
0:07:10 Think of this as a bathtub.
0:07:14 If you have a bathtub, the bathtub can only hold so much water.
0:07:18 If you keep putting water in the bathtub, right, it’s going to overflow.
0:07:19 That’s your cognitive load.
0:07:24 So if I have my cognitive load in my bathtub and I keep putting water, water, water, it’s going to overflow.
0:07:27 It’s the same thing when you put stuff in there.
0:07:29 I’m going to add more stuff and more stuff and more stuff.
0:07:32 Your cognitive load is overflowing.
0:07:33 It’s maxed.
0:07:34 You’re inefficient.
0:07:34 You’re sloppy.
0:07:36 You’re not getting things done right.
0:07:38 If you are, you’re just barely getting there.
0:07:39 You’re everywhere.
0:07:39 You’re stressed out.
0:07:42 You’re frazzled because you’re maxed out.
0:07:43 You’re beyond maxed out.
0:07:49 So everything I do, and I will tell you, I learned this from watching presidents, I keep my load light.
0:07:53 My bathtub only holds the water it needs to hold in.
0:07:59 So it protects you from overextending yourself, stressing yourself.
0:08:02 And it also keeps you from making bad decisions.
0:08:03 You make good decisions.
0:08:10 There’s something called decision fatigue where the more stuff I add, we think, the busier I am, the better I am.
0:08:11 I’m moving.
0:08:12 I’m hustling.
0:08:13 I’m doing all this stuff.
0:08:14 Look how maxed out I am.
0:08:17 Just because you’re busy, it doesn’t mean you’re being productive.
0:08:19 Those two things are not synonymous.
0:08:22 So often people think leaders keep adding, adding.
0:08:24 No, you know what good leaders do?
0:08:25 And this is what, again, I’ve learned.
0:08:27 They take out of that bathtub.
0:08:29 They take out.
0:08:33 What can I do less of so I can be exceptional at the other things I do?
0:08:34 Really great example.
0:08:36 This is public knowledge so I can share it.
0:08:37 President Barack Obama.
0:08:39 He had 30 of the same suits.
0:08:41 Why?
0:08:43 Why do you think?
0:08:45 30 of the same exact suits.
0:08:48 So he didn’t have to make so many decisions every day?
0:08:49 Yeah.
0:08:52 He didn’t want to sit and figure out what he’s going to wear.
0:08:55 It’s a decision he didn’t have to make.
0:08:56 That keeps his bathtub light.
0:08:59 Think about all the decisions he had to make every single day.
0:09:01 I want a light bathtub.
0:09:02 Boop.
0:09:03 Take that thing out.
0:09:05 Lighten your bathtub.
0:09:10 So when you’re overthinking and overanalyzing and trying to process all this stuff, you are
0:09:11 maxing out that bathtub.
0:09:13 So how can you perform?
0:09:16 You don’t have infinite resources.
0:09:22 You do not have an infinite cognitive load and you do not have an infinite emotional load.
0:09:24 Don’t keep adding.
0:09:30 Your job is to take out so that the things you do do, you do exceptionally well.
0:09:33 And you’re much more emotionally stable.
0:09:37 I think maybe one of the reasons why people are tempted to go back is they think that if
0:09:43 they go back into their history and understand things, then they can change something in the
0:09:44 present that’s going to change their future.
0:09:50 So they think, you know, if I can figure out why I’m low confidence, what happened to me,
0:09:54 then I can do something today which is going to change tomorrow.
0:09:59 So I guess I would say, and again, I would see this from, I’ve done hundreds of mentor sessions.
0:10:02 I would tell them, where are you right now?
0:10:04 What do you do now?
0:10:06 And what do you want to change now?
0:10:07 So I’m low confidence.
0:10:11 I move through the world as if I’m trying to not take up too much space.
0:10:16 I feel like people are rude to me.
0:10:17 And I just have bad luck.
0:10:18 I have bad luck with men.
0:10:20 I’m pretending I’m a woman.
0:10:21 I have bad luck with men.
0:10:25 And I just feel like people don’t respect me enough.
0:10:26 And also, I just feel like I don’t get the credit I deserve.
0:10:32 I see everyone around me, Evie, getting more credit for doing less work.
0:10:32 Okay.
0:10:33 So this is great.
0:10:36 So this is probably a person that you cannot help, number one.
0:10:36 Why?
0:10:38 Because everything’s bad.
0:10:40 Everything is bad.
0:10:42 And you’ll get those from time to time.
0:10:43 You’ll get those.
0:10:44 Everything’s a problem.
0:10:49 And if everything’s a problem, right now, if you get that persona, which it does exist,
0:10:50 you get them.
0:10:53 That person doesn’t want a solution.
0:10:53 Really?
0:10:54 Nope.
0:10:55 What do they want?
0:10:57 They want me to validate how they feel.
0:10:58 That’s what they want.
0:11:00 They don’t want a solution.
0:11:02 If everything’s a problem, think of it this way.
0:11:07 If every bar I go to, I get into a fight, it’s not the bar.
0:11:16 So when someone’s like, I have this problem, this problem, this problem, this problem, they’re so set in who and how they are.
0:11:17 They want to stay there.
0:11:19 Often people do want an audience.
0:11:21 Often people do want to be told, I’m so sorry.
0:11:23 I feel so bad that happened to you.
0:11:28 Sometimes, too, when bad things happen to us, we get a lot of attention as a result.
0:11:30 Let’s say something really horrific happens.
0:11:31 And I’ve seen it with somebody.
0:11:34 Maybe you had a severe illness or lost a loved one.
0:11:37 When you’re dealing with something like that, what happens, right?
0:11:38 Immediately, people come to you.
0:11:38 I’m sorry.
0:11:39 I’m sorry.
0:11:39 I’m sorry.
0:11:41 They’re there to support you.
0:11:42 So you get this bombardment of attention.
0:11:43 You feel good.
0:11:46 But then eventually, people move on with their lives.
0:11:50 And then you get addicted to, where did all that attention go?
0:11:51 I want some of it.
0:11:52 So what do I do?
0:11:58 I look for something else to be a problem so I can get more empathy, more sympathy, more attention.
0:12:01 And so there are people that get stuck in that cycle.
0:12:02 Good people.
0:12:05 I know good people who get stuck in that cycle.
0:12:06 But I’m also aware of them.
0:12:09 Because every time I speak to them, something’s not right.
0:12:10 I can’t help them.
0:12:12 I don’t even bother trying to help them.
0:12:13 One, they don’t really ask me.
0:12:15 And so I’m very aware.
0:12:17 I don’t give unsolicited advice.
0:12:18 It’s wrong.
0:12:20 It’s not my place.
0:12:21 And if they want it, they’ll ask.
0:12:24 And then even then, I’m always very aware.
0:12:26 Is this even going to land on this person?
0:12:27 Because I’m coming back to me.
0:12:28 My bathtub’s full.
0:12:36 So I can’t really invest all that energy in you if it’s, I don’t mean it to be cold, but if it’s a waste of time.
0:12:38 There’s two personas that I’m thinking about.
0:12:40 One of them’s personal to me.
0:12:41 And then one of them’s personal to one of my friends.
0:12:45 And before we started, you said one of the things you like is a very specific example.
0:12:46 So here’s a specific example.
0:12:49 There’s someone I know very well, extremely well.
0:12:51 I’ve known them pretty much my whole life.
0:12:59 And when they came to the UK, they experienced a lot of racial abuse because they came to the UK in like 1994.
0:13:01 They lived in an area that was all white.
0:13:04 And the abuse they experienced was very, very real.
0:13:12 The UK, the part of the UK they lived in became more diverse over the years.
0:13:14 They’ve been there for 20, 30 years.
0:13:17 And now the racial abuse has pretty much gone away.
0:13:27 But you wouldn’t think it because if you met this person who did go through this abuse, so much of their identity became formed around that abuse.
0:13:36 So even though they now live in an area where there’s no abuse, they still find a perpetrator.
0:13:38 They find perpetrators everywhere.
0:13:43 And actually, I’ve come to believe with this particular person who I know very well that that identity depends upon it.
0:13:51 And that’s kind of what I was hearing and what you were saying is there’s, I don’t think this person could survive if they didn’t have a perpetrator anymore.
0:13:56 And so much so that they’ve started finding perpetrators in their own family.
0:14:05 And their whole family has now almost cut this person off because, you know, their identity is being a survivor and like a heroic survivor.
0:14:16 And now that the enemy has gone, so much depends on that identity that, you know, this person’s at war at home and they don’t speak to their kids, their grandkids.
0:14:25 And they’ve lost all of their family because they’ve now convinced that the stepmother’s racist and the other step, you know, the other daughter-in-law’s racist.
0:14:28 And this person said this thing, which is racist or is abusive towards me.
0:14:35 And you see this in a lot of people that, you know, maybe they did go through something, but now they need that thing to hold their identity in place.
0:14:39 So you reminded me of a story, which I’ll tell you, but here’s the thing.
0:14:41 If you’re looking for a problem, you will always find one.
0:14:44 You will always find a problem.
0:14:45 And that’s the thing.
0:14:46 So it’s the mindset.
0:14:50 What do I do about that person if I’m a bystander?
0:14:50 Nothing.
0:14:51 Really?
0:14:52 Nothing.
0:14:54 I don’t try and help them, change them.
0:14:57 No, because did he or she ask you?
0:14:58 No.
0:14:59 Don’t do it.
0:15:00 Why?
0:15:02 Because they’re not, they don’t want it.
0:15:04 And you might end up upsetting them anyway.
0:15:05 They might get even angrier.
0:15:06 From it.
0:15:10 Because they’re in a space where they’re so emotional and self-focused and they want to live there.
0:15:16 Do you know too, when you sit and you ruminate, like you, you, it activates parts of the brain that make you feel alive.
0:15:17 Think of it this way.
0:15:18 You get like, you get hits.
0:15:20 You know how you get dopamine hits?
0:15:21 I feel good from certain things.
0:15:26 Well, you get a hit when you, even when you’re angry or upset.
0:15:28 You ever get so upset or angry and you get worked up?
0:15:29 What do you, adrenaline hit.
0:15:30 Your cortisol is going up.
0:15:31 What do you do?
0:15:32 I feel alive.
0:15:33 I’m here.
0:15:34 I’m there.
0:15:37 That feels good too.
0:15:40 It’s, it’s a different type of feel, but I feel present.
0:15:41 I feel this.
0:15:44 I feel like, I feel something.
0:15:50 So unless somebody comes to you and I’ve learned this lesson and says, Stephen, I want your advice.
0:15:53 I wouldn’t give it one, you’re going to be exhausted.
0:15:55 You’re doing so many things.
0:16:00 You don’t have that ability to the person’s not, they’re not there to hear it.
0:16:05 So you also have to have someone who wants your, your guidance or advice.
0:16:09 So even when I did mentor sessions or consultations or probably like several times where I knew,
0:16:11 I was like, this is a waste of my time.
0:16:12 I’m like, you know what?
0:16:13 I’m going to give you a full refund.
0:16:15 I’m not for you.
0:16:16 Because I understood.
0:16:19 I’m like, this person isn’t, they’re not registering.
0:16:21 There’s, you did remind me of a story.
0:16:29 I remember once I was doing a news story and I went and I interviewed somebody who was
0:16:33 part of the cleanup efforts for 9-11, right?
0:16:34 September 11th, cleanup efforts.
0:16:41 And he was doing all this stuff to, you know, present day to help victims of 9-11 today.
0:16:45 So I go with my camera person or the producer, I can’t remember.
0:16:47 We go to set up to interview this person.
0:16:49 So now I have my own, I’ve had my own experience with 9-11.
0:16:50 I worked at the World Trade Center.
0:16:52 That’s where New York field office was.
0:16:53 I was there on that day.
0:16:56 I lost colleagues and friends, but this person knows nothing about this.
0:17:05 So I show up and I’m getting them ready and we’re talking and there’s this big tower tattoo,
0:17:09 the towers, 9-11 tattoo as I’m miking up the person, the towers.
0:17:15 There was a room in the home that had all this 9-11 memorabilia, like a whole room.
0:17:23 And I remember being there thinking, okay, this person must have had some really serious trauma
0:17:24 exposure and I’m not trying to minimize.
0:17:31 So I spoke to them, this person, and he had some kind of injury as well.
0:17:33 And I said, oh, tell me about it.
0:17:37 Well, I was there and I was injured when I was welding.
0:17:38 Something kind of fell on my foot.
0:17:42 And as a result, I had to go on some kind of disability.
0:17:43 And I said, what happened to your foot?
0:17:46 And it was, I think he had lost like his toe or something, his pinky.
0:17:48 And I said, okay.
0:17:50 And I said, how long were you there?
0:17:52 Three days.
0:17:54 I said, were you there for the day of the event?
0:17:55 No.
0:17:58 So you weren’t there for the day of the event.
0:18:03 So your exposure to 9-11 was three days and then you got injured.
0:18:03 Yes.
0:18:04 Okay.
0:18:06 So I’m clacking this internally to myself.
0:18:16 His whole life was centered about around the drama, the trauma, the overcoming 9-11.
0:18:18 Everything was 9-11, 9-11, 9-11.
0:18:20 And it was such an identity space.
0:18:24 He was so, it was all like such a horrible thing for him.
0:18:31 And I’m thinking, it wasn’t to minimize, but I’m thinking, how did you build your whole livelihood
0:18:34 present day around that small event?
0:18:36 But that was his identity.
0:18:38 I thought, I remember thinking, I’m like, I did the interview and I had to go.
0:18:40 I was like, I can’t be around this.
0:18:48 Because he was just so self-focused on how bad that experience was that everything he did
0:18:52 and who he was to the point where you have tattoos on your body of the World Trade Center.
0:18:58 And I’m thinking, how is this helping you move forward?
0:19:04 There’s this concept in psychology called secondary gain that I was writing a book about.
0:19:05 I’m writing this book at the moment.
0:19:07 So I was, I wrote a chapter about secondary gain.
0:19:13 And it basically says exactly what you’re describing, which is there’s always a secondary
0:19:15 gain from pain.
0:19:18 Typically, there’s like something you benefit from it.
0:19:19 And the problem is people can get addicted to that.
0:19:22 And sometimes it’s like safety or comfort that you get from it.
0:19:27 Sometimes it’s identity and sometimes it’s remuneration, you know, might be money or other rewards.
0:19:32 The other example that I was going to say in terms of personas that I’m aware of is the
0:19:37 kid who is in his bedroom and can’t leave his bedroom because he says, you know, there’s
0:19:38 something wrong with him.
0:19:42 He might be clinically obese or have some kind of other issue.
0:19:46 And his family around him are his support network.
0:19:50 And I actually know someone in this situation where they just don’t leave their bedroom.
0:19:56 And the mother, I think she’s also getting her identity from being the mother with that
0:19:58 child who she’s propping up.
0:20:02 And it was, it was interesting that in this particular case with one of my best friends
0:20:08 who lives in the Middle East, when she stopped doing that, when she actually heard something
0:20:13 on this podcast and stopped propping this person up, enabling, enabling them, this person
0:20:18 got better very, very quickly got better because she basically said, I’m not going to, I can’t
0:20:20 help anymore and also don’t talk to me about this.
0:20:22 I don’t have that, as you say, like the cognitive energy anymore.
0:20:24 This person got better.
0:20:28 And it made me realize that, you know, sometimes two people can keep one person trapped.
0:20:29 They can.
0:20:30 I’m the mother.
0:20:33 I’m the savior that is protecting my child who is unwell.
0:20:36 And the child is being the cared for.
0:20:42 And both of them are getting love and attention and affection from that sort of abusive, unhealthy
0:20:43 relationship.
0:20:46 A lot of people find themselves there.
0:20:48 Well, think about sometimes the attention you get.
0:20:49 I’m so sorry.
0:20:50 I’m so sorry that happened to you.
0:20:51 That’s so sad.
0:20:54 That can become addicting because you’re constantly looking for it.
0:20:57 But again, I, I’ve come to accept people as they are.
0:20:57 I also look at it.
0:20:59 Who am I to tell you to be different?
0:21:03 If this is where you like to live and how you like to live, live it.
0:21:07 I think where it becomes a problem for folks is when it bleeds into your own life.
0:21:11 So like with the mom where she had that moment, she’s like, I don’t want to do this
0:21:13 anymore because it’s impacting my life.
0:21:17 Then I can understand that because she’s like, I don’t want to participate in this.
0:21:22 But I just have found like, I want you to think of it this way.
0:21:24 Like it’s like, think of a, an iceberg.
0:21:25 Think of an iceberg.
0:21:29 You see the top of the iceberg, the little blip at the top of the water.
0:21:33 And then the, the, the big part underneath, which is a vast majority of what makes an iceberg.
0:21:35 We’re like that.
0:21:39 When you see another human being, I want you to think of like, got this huge bottom portion
0:21:42 of this iceberg that you don’t see and it’s who makes them what they are.
0:21:48 So one, the things that make you who you are today are all the things that have accumulated
0:21:50 over the entire time span of your life.
0:21:51 Family is a huge one.
0:21:53 Did you have family?
0:21:54 Were they good family?
0:21:55 Did you have one parent, both parents?
0:21:57 Did you have any parents, right?
0:21:59 A friend, who are your friends growing up?
0:22:00 Who are your friends now?
0:22:04 Your experiences, your dramas, your traumas, all those things make you who you are.
0:22:07 Your values, your belief systems, your personality.
0:22:11 Do you know that personality in a human being forms an infancy?
0:22:14 So all these things make you up.
0:22:18 Even your age, who you are today is probably vastly different, Stephen, than who you were
0:22:21 five years ago versus 10 years ago versus 15 years ago.
0:22:23 That’s somebody’s iceberg.
0:22:26 So when you take all of that, you have that iceberg.
0:22:28 Do you think you’re going to roll in?
0:22:29 And within what?
0:22:33 A couple hours, a couple conversations, you’re going to get them to what?
0:22:33 Shift?
0:22:35 That’s what you’re up against.
0:22:40 So often people become very upset because they can’t change other people.
0:22:42 And that’s where I’m like, accept what you had.
0:22:44 I gave a keynote literally this week.
0:22:46 And a woman came to me in tears at the end.
0:22:48 This was at a business conference.
0:22:51 So this was for business, for communication, and a very different thing.
0:22:53 But she came up to me afterward.
0:22:56 She said, I really want a guidance from you.
0:22:57 I said, sure.
0:22:57 What is it?
0:22:58 Are you okay?
0:22:59 She said, I have a husband.
0:23:01 And he’s very overweight.
0:23:06 And I’ve done everything I can to try to get him to change.
0:23:10 And I want to try to use these influence strategies on him to change him that you talked about.
0:23:11 Could you help guide me?
0:23:13 I said, how long have you been dealing with this?
0:23:15 She’s like, a long time, years.
0:23:16 I said, does he want to change?
0:23:17 No.
0:23:19 She’s like, but I try and I don’t want to give up.
0:23:23 I said, did you see that part where I talked about the iceberg?
0:23:26 Remember I showed you the iceberg and I said, accept people as they are?
0:23:29 I said, he’s the iceberg.
0:23:32 I said, it’s not him that’s the issue now.
0:23:32 It’s you.
0:23:35 You’re not accepting what you have in front of you.
0:23:37 That’s what he is.
0:23:39 Unless you accept, you can’t adapt.
0:23:41 So what you’re doing is you’re not living in truth.
0:23:46 You’re living in what I hope he would be, what he has a potential to be, but not where he actually is now.
0:23:50 When you accept where he is now, this is who he is, this is who he wants to be.
0:23:53 The next question is, can you adapt to that?
0:23:58 Meaning, are you okay with that, adapting to his lifestyle and staying with him?
0:23:59 That’s the thing.
0:24:04 What she’s trying to do is change him, make him fit so that she can have what she wants.
0:24:07 She’s trying to solve the wrong problem.
0:24:09 He’s not changing.
0:24:10 This is it.
0:24:11 This is what you’ve got.
0:24:14 The question now is, I accept my problem.
0:24:15 I live in truth.
0:24:16 This is how my husband wants to be.
0:24:21 Can I adapt my lifestyle so that I can still stay with him?
0:24:24 Or is that a big of a deal breaker where I have to pull away?
0:24:26 She was asking the wrong question.
0:24:29 Because she’s scared of the potential answer?
0:24:30 Or?
0:24:33 Because she’s not seeing the truth in her problem.
0:24:36 Meaning, this is who he is fundamentally.
0:24:39 You’ve been trying for years to change him.
0:24:43 And you’re trying to make your life better to the point where you’re emotionally upset.
0:24:44 Like, she was so upset about it.
0:24:48 And I said, but you’re trying to solve something that you can’t solve.
0:24:49 This is a whole other person.
0:24:53 This iceberg, this bottom part, he’s not, he doesn’t want it.
0:24:54 He’s fixed.
0:24:58 What’s happening is, this is called adaptability.
0:25:00 We want to adapt to our problems.
0:25:02 She’s not adapting to her problem.
0:25:05 She’s not accepting what her problem is.
0:25:06 The problem is, this is my husband.
0:25:08 This is who he is.
0:25:09 And this is who he wants to be.
0:25:12 But I might be worried that he’s going to die or something if he’s…
0:25:13 He very well will.
0:25:20 And, you know, if you see someone that’s about to die, one should intervene, no?
0:25:21 But can you intervene?
0:25:24 And does he want you to intervene?
0:25:26 He doesn’t want her to intervene.
0:25:28 And so what matters to you most?
0:25:30 Do you want to keep doing this all day long?
0:25:34 Because that’s what she’s doing to the point where she’s crying when I’m coming off stage.
0:25:42 Or do you accept, this is him, this is him, I love him, I can’t change him, I accept him as he is.
0:25:49 Now, am I willing to adapt to the truth of what my relationship is and stay married and be okay?
0:25:50 Or not?
0:25:52 She’s the one who needed to adapt.
0:25:54 But she couldn’t adapt because she wasn’t living in truth.
0:25:56 It’s like, look at it this way.
0:25:57 Your partner’s cheating on you.
0:25:58 And you don’t want to know.
0:25:59 You don’t want to hear it.
0:26:00 Right?
0:26:03 And, but you’re unhappy, you’re having all these issues.
0:26:07 Part of the reason you’re having these issues is because you can’t accept the truth.
0:26:08 The majority of people struggle.
0:26:14 99.9% of people are not adaptable because they don’t live in truth.
0:26:15 What’s the true problem you have?
0:26:17 Accept it.
0:26:19 Then decide, okay, now where do I go from here?
0:26:22 But people don’t accept the truth.
0:26:27 It’s how I wish it could be, how I would like it to be, how it was, how it could be.
0:26:28 No.
0:26:30 What am I dealing with right now?
0:26:31 Doesn’t mean you have to like it.
0:26:33 And this is not agreement.
0:26:38 She doesn’t have to agree with his lifestyle, but it’s accepting this is who he is.
0:26:41 Now my choice is, do I stay or do I go?
0:26:45 How, how much of a pain is this for you?
0:26:50 So you think you should never try and change someone?
0:26:58 I think it’s wrong to do that to people, especially if they’re showing you repeatedly, I don’t want you to do this.
0:26:59 Leave me alone.
0:27:06 And you also, too, Stephen, whether you agree with people’s lifestyle choices or not, it is their life.
0:27:07 It is not yours.
0:27:15 And so I think that there’s also something a bit arrogant when we think we’re going to roll in and let me tell you how I should live.
0:27:18 My values and your values could be vastly different.
0:27:23 So who am I to impose how I think you should be?
0:27:24 Who says I’m right?
0:27:27 Who says I’m right?
0:27:29 I say I’m right based on my own value system.
0:27:31 But people are vastly different.
0:27:36 How people see things and what they think is right or wrong, it’s not the same.
0:27:41 So I accept people as they are and I respect them.
0:27:45 I may not want to hang out with them because it’s just not the circle of people I want to be.
0:27:50 But I also, how narcissistic is it of me to think I’m going to roll in and change you?
0:27:54 It’s kind of like, I did interviews and interrogations on terrorists.
0:28:06 When I walked into an interview or interrogation, I did, it was not delusional to think that I’m going to walk in and I’m going to tell this person, hey, I’m part of the good guys.
0:28:13 I just want, you know, to protect people and America, you know, we’re really just trying to do the right thing.
0:28:17 This is a person, his iceberg, that was set for years.
0:28:19 He’s thought a certain way.
0:28:23 He developed who he was, 30, 40 years old, whatever it is.
0:28:25 This is who he is and I’m going to roll in what?
0:28:28 And get you to change your whole mindset?
0:28:29 I knew who I had.
0:28:31 I accepted who I had.
0:28:33 I didn’t try to change the narrative.
0:28:35 Oh, no, I’m this.
0:28:35 Oh, no, I’m that.
0:28:36 I didn’t do any of that.
0:28:39 But my goal was, what am I trying to get to?
0:28:42 I was like, well, I need information on the next attack.
0:28:44 I need to know where the next weapons are coming in.
0:28:45 I need to thwart this.
0:28:47 So I need to get him talking.
0:28:49 And that’s what I’m looking for.
0:28:52 I’m not trying to change his value system.
0:28:54 I’d be there all day and all night, weeks.
0:28:55 It would never work.
0:28:57 That’s what we do.
0:28:59 We try to fundamentally change who people are.
0:29:03 I have people I care about very much and love.
0:29:04 And I have tried, too.
0:29:10 There are times where you love somebody so deeply and you’re like, please, especially if it’s something that harms them.
0:29:12 But I’ve also learned they don’t want it.
0:29:15 And the ironic is sometimes the more you try, the angrier they become with you.
0:29:17 Who are you?
0:29:17 Right?
0:29:20 You’re imposing yourself and your beliefs on somebody else.
0:29:20 And they’re right.
0:29:21 Who am I?
0:29:28 Just because I think life should be lived this way, it does not mean that they believe life should be lived this way.
0:29:30 They’re probably thinking, what’s wrong with this?
0:29:31 Nothing’s wrong with this.
0:29:33 It’s interesting.
0:29:42 When I was going through our previous conversations, Evie, and I was looking at the moments that people replayed the most or enjoyed the most or cut the most or sent to their friends the most,
0:29:49 the overarching thing I learned is that there’s a lot of people out there who don’t feel very strong.
0:29:51 They don’t feel seen.
0:29:52 They don’t feel respected.
0:30:02 They themselves, I think, feel like they’re low confidence and they look into a world full of other people who seem to be more confident and have everything figured out and they can’t relate.
0:30:07 And they feel, at some level, some of them, a little bit unappreciated.
0:30:15 But I think the bigger point here is about confidence and strength and feeling like, yeah, feeling like I can get what I want from life.
0:30:19 Okay, we’re going to break this down, but I want to ask you a question if it’s okay.
0:30:19 Yeah.
0:30:23 How do you build your confidence or what’s something you do that builds your confidence?
0:30:25 Oh, that’s a great question.
0:30:30 Do you know what’s really interesting?
0:30:35 When I was 20 years old, I think I thought I was confident, but I don’t think I was.
0:30:39 And I only kind of figured this out in hindsight because this is, I don’t think I’ve said this before,
0:30:49 but between the age of 18 and 20, every girl that I was interested in and would get some way down the line with would eventually reject me.
0:30:54 And then from about, I know people go, yeah, because you made a million dollars.
0:30:55 No, listen, it wasn’t that.
0:31:00 Even when I had the money, I was still having, I was still being rejected by women.
0:31:07 And then at some point around like 25 to 30, everything changed.
0:31:13 And so I always say to my friends, I said to one of my friends the other day, I was like, I don’t know why, I don’t know the science of this.
0:31:19 But what I do know is that it’s very, very hard to fake confidence because I think it lives in a thousand micro expressions.
0:31:24 I was doing everything the book said, and I still wasn’t getting the results in terms of a romantic context.
0:31:28 It was like these women could just like figure out at some deeper level that I wasn’t it.
0:31:31 And I never knew what I was doing because I guess I can’t see myself.
0:31:33 Maybe I was texting back too fast.
0:31:34 That’s kind of what you think.
0:31:35 Maybe the way I was standing.
0:31:39 But it taught me over time that actually you should aim at real confidence.
0:31:45 And the real confidence came when the story in my head about myself was that I was of high value.
0:31:48 And I’ll share a story.
0:31:54 So the reason I said this to my friend literally two weeks ago was because he was dating someone and she turned around to him.
0:31:55 She’s a very young girl.
0:31:57 He’s 35.
0:31:58 She was 25.
0:32:01 She turned around and said, you know what?
0:32:01 I don’t think I want to have kids.
0:32:03 They’d known each other four months.
0:32:07 And his response to that was like really, really insecure.
0:32:08 It was like, I really want to have kids.
0:32:08 I want to have kids.
0:32:10 And she ended up dumping him a week later.
0:32:15 And I remember I said to him, you know, my current girlfriend said the same to me when I was 30.
0:32:17 She turned around to me and said, I’m not sure if I want to have kids.
0:32:26 And in my head, the first thought that came in was, if I’m being completely honest, was I’m not sure I want to have kids with you yet either.
0:32:27 You’re still on trial.
0:32:29 Like I’m still dating you to figure out if you’re the right person.
0:32:41 So my response, even though I didn’t say anything out loud because I just kind of shoulder rolled it, was because I valued myself, my immediate response wasn’t to be insecure.
0:32:43 It was to think, doesn’t matter.
0:32:45 I’m still trying to figure out if I want to have kids with you.
0:32:46 And I didn’t say anything.
0:32:48 I just carried on with the, you know, carried on with my day.
0:32:51 And it made me think that, like, yeah, it’s a thousand tiny things.
0:32:53 Confidence is a thousand tiny things.
0:32:53 But it exists.
0:32:57 It, like, comes out of this central source of who you think you are.
0:33:07 And I think, to answer your question, the reason why, the thing that gave me confidence in my life was I did some things that convinced myself that I was someone worth respecting.
0:33:11 I want to get to the confidence thing in a moment.
0:33:22 I’m actually curious because you said something and I’m wondering, do you think these women, like your girlfriend and his, the girl he was dating, do you think they genuinely meant it when they said it?
0:33:22 No.
0:33:25 My girlfriend’s literally told me, I’ve been with her for seven years now.
0:33:28 And we’re, we’re planning on having kids right now.
0:33:31 She was test, she didn’t know she was.
0:33:31 Yes.
0:33:33 This is what I said to him on the fucking plane.
0:33:34 If we were flying on a plane.
0:33:36 She didn’t know she was.
0:33:37 It was a test.
0:33:39 She didn’t know she was testing me, though.
0:33:43 And when people hear it was a test, people will think it was a conscious thing that she’d written down and she planned it.
0:33:44 No.
0:33:48 She’d been through a bunch of stuff with a bunch of guys who had taken away her freedom.
0:33:55 And so she was, her subconscious was testing whether I was one of those guys that was also going to try and restrict her or control her.
0:33:58 But throughout her whole relationship, I was aware of this.
0:34:01 So when she, those moments where she said, you know what, I think I might want to fly back to Bali.
0:34:06 I said, babe, at any time when you feel like you want to go back to Bali, you go and I’ll help you.
0:34:07 I’ll help you go back to Bali.
0:34:08 You don’t have to be in London.
0:34:10 You go wherever makes you happy.
0:34:11 I’d say it all the time.
0:34:12 I’d say, you go wherever makes you happy.
0:34:13 And you know what?
0:34:15 I would mean it.
0:34:17 Because why would I want to be with someone that wasn’t happy?
0:34:21 And this is ultimately what meant that she felt safe, secure, free.
0:34:22 And then it flipped.
0:34:31 But that would never have happened if I was like my friend who literally feels like he’s up against a clock to find a woman.
0:34:33 And he needs to find one ASAP.
0:34:37 Because he’s, he’s actually 30, he’s nearly 40 now.
0:34:38 And he’s single.
0:34:40 He’s like, Steve, you don’t understand.
0:34:41 I don’t have the time.
0:34:43 So he’s trying to rush people down the aisle.
0:34:44 Yeah.
0:34:51 So it’s always when you said that and his circumstance, but you always wonder why would, and some people truly don’t want to have kids.
0:34:52 And there’s nothing wrong with it.
0:34:52 Yeah.
0:34:57 But I have found, because I’ve seen it too, when somebody says it, why are you saying it?
0:34:59 And do you genuinely mean it?
0:35:02 Or are you saying it to see the other person’s reaction?
0:35:05 Are you saying it because you want to feel better?
0:35:10 Because I know some people who maybe did want or do want to have kids and they can’t or they can’t find a good partner.
0:35:13 And so a way that they make peace with it too is they say that.
0:35:17 And everybody makes peace with things their own way.
0:35:24 Or some have had past relationships where the other people, you know, their potential partners were turned off by.
0:35:32 Especially there’s like this thing, and I don’t know if it exists now, but where some guys may be turned off because they think women want a guy who just wants to have kids.
0:35:34 So I don’t want to put off that vibe.
0:35:39 So I’m going to say this to you so you don’t think that I’m that way.
0:35:44 So that’s why I always wonder when people say it, what are they really saying?
0:35:52 So in her case, her sisters have never been able to leave their hometown, her six sisters, because all of them had kids super young.
0:35:58 And he actually told me this a couple of months earlier that she’s a little bit unsure about the kids thing because she thinks it’ll hurt her freedom.
0:36:04 So six months into their relationship, when she comes out with a statement like that, honestly, what I said to him, I was like, bro, like, you’re six months in.
0:36:05 Say nothing.
0:36:06 Just let it ride.
0:36:10 Just bloody hell, just carry on like, whatever you were doing in that moment, just carry on doing it and say, that’s interesting.
0:36:11 Keep it moving.
0:36:21 Because, you know, but going back to the point, because there’s this internal insecurity in him, as much as you could coach someone like that, or they could read the books, et cetera.
0:36:24 They’re going to be tested in a thousand ways.
0:36:26 So he’s fear-based.
0:36:32 So his decisions are being made because he’s afraid he won’t find someone.
0:36:34 So he’s dealing with something.
0:36:36 It’s not confidence he’s dealing with.
0:36:37 He’s insecure.
0:36:47 His decision is, I need to find somebody now because I’m afraid I won’t find somebody, or I’m afraid I won’t get married, or I’m afraid I won’t have kids.
0:36:49 So everything is fear-based with him.
0:36:55 It’s like when you make a decision, you know, I can’t quit my job because I’m afraid I won’t find another job.
0:36:59 I can’t leave this bad relationship because I’m afraid I won’t find somebody else.
0:37:01 Those are fear-based decisions.
0:37:05 So everything he’s doing is pushed and promoted by fear.
0:37:10 So him dating, trying to find someone, it’s not because he truly, does he want to find somebody?
0:37:10 Yes.
0:37:15 But the bigger drive is, I’m afraid I’m not going to find somebody.
0:37:17 So I’m trying so hard.
0:37:19 So all his decisions are fear-based.
0:37:21 So that’s why his response were fear-based.
0:37:23 Being fear-based is not a great place to be.
0:37:24 We all visit it.
0:37:25 And it’s okay to have fear.
0:37:26 Fear is an emotion.
0:37:33 But when it becomes your identity and it sticks around a lot, that means every decision you’re made is throttled by fear.
0:37:38 And so his dating is throttled by the fear that I won’t find somebody fast enough.
0:37:40 People can tell, don’t they?
0:37:41 You feel it.
0:37:42 You feel it.
0:37:44 You feel that energy, right?
0:37:46 And does it repel people?
0:37:47 Yeah.
0:37:49 So he had this very emotional reaction.
0:37:50 And what did she do?
0:37:51 She’s like, I don’t want any part of it.
0:37:59 She disappeared because his fear, which he couldn’t control, and that was more self-regulation on his part, not confidence.
0:38:00 Self-regulation.
0:38:02 Self-regulation is I control my emotions.
0:38:03 So he felt something.
0:38:04 He felt panic.
0:38:07 And he couldn’t manage that.
0:38:12 He couldn’t, like, his governor, we all have a governor who manages our emotions.
0:38:14 His governor was out to lunch.
0:38:14 Yeah.
0:38:16 And so he completely released.
0:38:19 So self-regulation is your ability to regulate your emotions.
0:38:25 So even though you’re panicking, you’re afraid, you’re angry, you’re sad, there has to be a governor that says, I know you’re there.
0:38:27 Keep it quiet.
0:38:29 That’s how you regulate your emotions.
0:38:30 That’s self-regulation.
0:38:37 So because he’s so highly fear-based, he’s very poor at the moment at self-regulating his emotions.
0:38:43 Can someone learn to be a better self-regulator of their emotions so that they don’t ruin their life by reacting to things all the time?
0:38:43 I did.
0:38:45 I was a very hot-headed grown-up.
0:38:47 I was just like my father.
0:38:47 I’m Greek.
0:38:48 I’m New York.
0:38:50 I mean, it was, I just had nothing going for me.
0:38:52 I had to learn.
0:38:54 And I learned in the NYPD.
0:38:56 I was very young.
0:39:01 And I was very fortunate to be around very premier people.
0:39:04 We were talking about your hiring process before, how it’s slow and drawn out.
0:39:07 That hiring process is very slow and drawn out.
0:39:16 They pluck you because the idea is if we put you in here, you better fit well because just one person is going to muck up the whole thing.
0:39:18 We don’t want, we want efficiency.
0:39:25 And so with that, I was around very highly regulated people, highly intelligent people.
0:39:35 And so because I was around very highly regulated people and instructors who kept me in check, I clacked it in.
0:39:37 So that’s how I was able to manage myself.
0:39:38 So who’s around you?
0:39:40 If everybody around you is a loose screw.
0:39:54 Do you still have the amygdala, like explosion, do you still have the mental surge of emotion, but you just on the outside sort of have learned to keep it in?
0:39:57 Externally, I can do it very well.
0:40:02 Sometimes at home with my husband, who’s also, he’s also Homeland Security, Special Agent, U.S. Secret Service.
0:40:06 I, sometimes it’s nice to put it down because it’s hard to be on all the time.
0:40:08 It’s hard to self-regulate all the time.
0:40:13 And so there’s moments where he’d be like, somebody’s a little emotional right now.
0:40:14 And so I’ll check myself.
0:40:20 But there are those safe people that once in a while you, I think it’s important to have.
0:40:25 But even with him, you know, you don’t want to do that to people because then you make people your doormat.
0:40:30 Someone came up to me actually the other day and talked about a previous conversation, which is somewhat linked to what we’re talking about now.
0:40:34 They said, hi, Stevie, you had that incredible one on your podcast.
0:40:39 And she talked about how you shouldn’t bring your authentic self to work.
0:40:40 And she asked me about that.
0:40:45 And that’s kind of what you’re describing there, which is you’re going to be a different person at home.
0:40:48 Don’t bring your authentic self to work.
0:40:49 I don’t want your authentic self to work.
0:40:51 I want your professional self.
0:40:53 I want your respectful self.
0:40:57 I want your empathetic self.
0:40:58 I want your competent self.
0:41:02 You can bring your authentic self to Thanksgiving meal with your family if you’d like to.
0:41:04 Does that make sense?
0:41:07 You and Secret Service are like, come in, everybody be your authentic selves.
0:41:08 You don’t get high performers.
0:41:09 You get sloppiness.
0:41:10 Everybody’s doing their own thing.
0:41:12 That’s not a team.
0:41:24 If you’re team oriented, you leave your authentic self here and you bring your genuine self who genuinely cares about the mission, who genuinely cares to do a good job, who genuinely knows that it’s not about you.
0:41:25 It’s not about the collective team.
0:41:27 That’s who you bring.
0:41:29 Your authentic self is about who?
0:41:30 Me, me, me, me, me.
0:41:31 I’m all about me.
0:41:38 In teams, nobody cares about, I don’t mean in a mean way, they don’t care about you personally.
0:41:40 What are you bringing?
0:41:42 Are you bringing value?
0:41:44 Are you bringing solutions?
0:41:45 Are you getting things done?
0:41:47 My authentic self.
0:41:50 Could you imagine if I brought my authentic New York self to every interrogation I did?
0:41:54 I would interview people who committed crimes against children.
0:41:56 I had one case, three-year-old little girl.
0:42:02 She says about the person who was babysitting her, which was a 16-year-old young man.
0:42:02 Young man.
0:42:04 He touched me down there.
0:42:05 Three-year-old little girl.
0:42:10 So they call me in to do this interview on this young man.
0:42:12 This little girl saying he touched her down there.
0:42:12 They’re three.
0:42:13 They’re not really able to communicate.
0:42:14 Can you talk to him?
0:42:18 So I’m sitting talking to him this interview, and I’m trying to find out what happened.
0:42:21 Well, as I’m talking to him, he starts to reveal more and more.
0:42:25 He did touch her down there, and he did other things to the point where he confessed he had
0:42:31 full-on sex with this little girl between the ages of three to four of her age.
0:42:31 He’s 16.
0:42:35 Could you imagine if I brought my authentic self into that room?
0:42:38 What would my authentic self say?
0:42:40 What are you thinking?
0:42:41 How could you?
0:42:42 It’s a three-year-old.
0:42:42 No.
0:42:44 I brought my professional self.
0:42:45 Okay.
0:42:46 Tell me what happened.
0:42:47 Tell me more.
0:42:49 Non-judgment poker face.
0:42:50 You know why?
0:42:53 Because what I think, my authentic self, is irrelevant.
0:42:54 What mattered?
0:42:58 Getting information, getting a confession so I can find out what happened, so that investigators
0:43:01 could figure out what to do, so this little girl wouldn’t be victimized again.
0:43:04 That’s what I mean by your authentic self.
0:43:05 Don’t come in and be phony.
0:43:06 Nobody wants a phony.
0:43:10 But authentic self has become me, me, me, me, me.
0:43:11 Everybody check me out.
0:43:12 It’s me, me, me.
0:43:14 I was irrelevant, personally.
0:43:16 It was what I was contributing.
0:43:18 What was my goal, my task?
0:43:20 That’s what I mean by authentic self.
0:43:25 So when you show up to work, wherever you work, what are you bringing to bring value to the
0:43:26 whole team?
0:43:30 Because your authentic self could be, I’m bringing my problems, I’m bringing my opinions, I’m bringing
0:43:30 my judgments.
0:43:32 Honestly, nobody cares.
0:43:36 I have lots of different leaders across my different companies.
0:43:42 And when I look at the best leaders, one of the things they have in common is you do feel
0:43:45 like they are being honest with you.
0:43:50 Are they bringing their full authentic self and all their baggage to work?
0:43:50 No.
0:43:54 But you feel like you’re dealing with the honest version of them.
0:43:59 And I think some of the worst leaders, the ones that really, really struggle, you can see that
0:44:05 the team that they’re leading just feel like maybe they’re manipulating them a little bit
0:44:10 or they’re not being straight with them or there’s something going on.
0:44:10 They’re acting.
0:44:11 You can kind of feel it.
0:44:15 So I’m wondering how this kind of sits with everything you’ve just said there, because you’re
0:44:20 going into these interrogations and you’re winning them over to some degree because you’re
0:44:20 I’m building trust.
0:44:23 You’re building trust, but you’re not acting.
0:44:25 That’s a different thing.
0:44:27 I’m not being disingenuous.
0:44:28 How do you square all of that?
0:44:30 You’re like, are you acting?
0:44:31 You’re not acting?
0:44:35 I’m listening because I’m not there for me and I’m not there to pass judgment.
0:44:39 The quickest way to shut people down, even in business, you want to know what’s going
0:44:41 on around you all the time.
0:44:45 If people are too afraid to say things or don’t tell Steven, or you don’t know how he’s going
0:44:47 to react or he’s going to get mad, he’s this.
0:44:49 That’s a problem.
0:44:52 The problem is they’re going to be too afraid to tell you things.
0:44:56 You want people to come to you and to give you the bad news, to tell you when things aren’t
0:44:59 going right because you want to collect intelligence.
0:45:03 You’re collecting intelligence because when you have the right intelligence, then you can
0:45:06 make the right decisions, but you must need to know what’s going on around you.
0:45:10 So when you pass judgment and you’re telling everybody your opinion and you’re bringing your
0:45:16 authentic self, people filter information because they’re bringing versions of themselves that
0:45:18 they think you want to hear.
0:45:20 We don’t want that.
0:45:21 I was very neutral.
0:45:22 I’m a neutral slate.
0:45:27 Even to this day, I try to be neutral in that I allow people to come to me and people are
0:45:32 very open and they share and it works well for me because I get a good read on people and
0:45:34 situations so I can make good decisions.
0:45:36 But I don’t do a lot of the talking.
0:45:39 A good interviewer doesn’t say anything.
0:45:41 A good interviewer says less.
0:45:43 Don’t make it about you.
0:45:45 Don’t try to guess where people headspace is.
0:45:45 Ask them.
0:45:50 You seem like something I said before is upsetting to you.
0:45:51 Could you tell me a little bit about that?
0:45:54 Explain to me what it is that you’re worried about right now.
0:45:56 Describe to me what you’re concerned about.
0:45:57 We used to call it TED.
0:45:58 Tell me, explain, describe.
0:46:00 It’s just a great way to get people talking.
0:46:01 Just get them talking.
0:46:08 But going back to what you’re saying, it’s just everything is very about me, me, me.
0:46:15 We’ve become so identity-based that we don’t really, we’re not connected to the community
0:46:17 around us and how we impact others.
0:46:19 Everything is what’s happening to me.
0:46:20 What’s in it for me?
0:46:21 Me, me, me.
0:46:24 It’s like, do you know that you impact other people?
0:46:25 You touch other people.
0:46:27 You affect other people’s lives.
0:46:30 You make other people’s day better or worse.
0:46:33 You make the work environment easier or more taxing.
0:46:44 You, you do that, but everything has become myself and we’ve lost that balance of the world
0:46:46 does to me, but I also do to the world.
0:46:50 To be effective when you’re dealing with these monstrous people that you dealt with, whether
0:46:56 it’s terrorists or people that hurt children or whoever else it might be, did you have to
0:47:02 kind of step outside of, like, do you have to detach at some deeper level and do you have
0:47:05 to see everybody as just a human being?
0:47:08 Because I’m wondering how you navigate these spaces when these people have done horrific
0:47:09 things.
0:47:14 Are you, do you, did you teach yourself to just be more empathetic, dare I say?
0:47:15 You could be empathetic.
0:47:22 So all different crimes have different types of characteristics.
0:47:25 So somebody who’s a terrorist, let’s say, that’s more of an ideology.
0:47:31 And they were typically raised from being very young to feel a certain way.
0:47:36 So I understood coming into a room that I’m dealing with someone who’s been groomed from
0:47:38 a very young age to see the world a certain way.
0:47:45 So that’s why I did not bother wasting my time trying to change that person’s viewpoint.
0:47:48 But what about that kid that hurt that little girl?
0:47:54 So with him, that specific one, I spent a lot of time speaking to him and I did bring empathy.
0:47:56 So empathy does not mean I agree with you.
0:47:57 I’m trying to understand you.
0:48:03 And what turned out with him is he had been sexually abused himself when he was young.
0:48:05 And so all that stuff came out.
0:48:12 And it did not excuse his behavior or what he did, but it was genuine.
0:48:13 I was genuinely curious.
0:48:15 I was genuinely asking him.
0:48:19 And at the same time, I needed to find out the truth.
0:48:22 Look, there were some times I would have somebody across from me and I’m thinking,
0:48:23 they did it.
0:48:26 And then afterward, I’m like, they didn’t do it.
0:48:30 There’s times where you clear people and that’s really important.
0:48:33 So that’s why when you would, at least when you talk to people and even to this day,
0:48:38 we’re all biased, but I try not to come in and project that.
0:48:42 I really try to give people a fair chance to show me what’s happening.
0:48:44 Instead of coming in with prejudgments.
0:48:49 And so you’re better at reading their behavior too when you’re talking to people.
0:48:52 So with him, he revealed a whole bunch.
0:48:54 What had happened to him, it was sad.
0:48:55 It was empathetic.
0:48:57 It did not clear him from what he did.
0:49:01 They eventually, actually with the confession I got, he was eventually tried as an adult.
0:49:05 And that was very detrimental, obviously, to his life.
0:49:05 Right?
0:49:06 It impacted his life.
0:49:10 But I could have genuine empathy in that moment.
0:49:14 Empathy is like, I’m just trying to understand where you are and how you feel.
0:49:15 That’s not sympathy.
0:49:18 Who’s better at spotting lies, women or men?
0:49:23 There’s no research that shows one is better than the other.
0:49:25 Because women seem to have a sixth sense.
0:49:28 And people joke about it in like relationship context.
0:49:32 But I genuinely feel like, I feel like women have a heightened sensitivity.
0:49:44 And actually, when you look at some of the studies, for example, women can smell, I think it’s testosterone, but men can’t smell certain, the same or certain hormones on women.
0:49:53 So like, from a physiological standpoint, women do seem to be more sensitive, especially to like pair to men.
0:49:59 There was that study they did where they got T-shirts off men after they’d been for a run.
0:50:00 And the women went down and smelt them.
0:50:03 And then they, I think they had to guess which one was the most attractive.
0:50:06 And they all point at the one that had the highest testosterone in it.
0:50:09 So there’s things that are going on that we can’t see and feel.
0:50:11 So I just wondered if your experience, men or women were?
0:50:13 In my experience, no.
0:50:18 And I will say, this is just a lot of men were very good at assessing.
0:50:23 One of the reasons, look, the vast majority of polygraph examiners were male.
0:50:25 There were some women and they were very good too.
0:50:26 The vast were male.
0:50:31 Males, men are good at being more rational.
0:50:37 It’s actually, they were trying to figure out if there’s a difference in the brain between men’s brains and women’s brains.
0:50:40 And there’s not much.
0:50:43 The one thing that they saw is that women have more discernment.
0:50:49 So a female brain tends to activate a little bit more and they tend to think about something more than the male brain.
0:50:53 A male brain may be a bit more impulsive, right?
0:50:54 More action-based.
0:50:57 And the female brain may be a bit more, let me talk to you.
0:50:58 Let me try to understand.
0:51:07 And actually, if you look at the data for female cops versus male cops, female cops have less complaints against them, made against them.
0:51:10 And they tend to think because they’re better communicators.
0:51:12 They have less complaints.
0:51:13 Because when you’re a cop, you’re going to get a complaint.
0:51:15 There’s no way.
0:51:17 You’re going to get them like, you’re going to just get them.
0:51:22 But women tend to have less, female officers tend to have less complaints.
0:51:26 And they think that they’re just better at dialoguing and de-escalating.
0:51:31 On this point about confidence, then, you said it didn’t sound like my friend had a confidence issue.
0:51:39 Do you think confidence is the thing that the people who do feel like they’re not respected in the world need to be aiming at?
0:51:43 And in your experience, what can one do to build their confidence?
0:51:44 Let me say this first.
0:51:49 I’ve been around very steady people, confident people, I suppose.
0:51:53 I’ve never seen anyone or heard anybody talk about it.
0:51:55 Ever.
0:52:02 I’ve never heard anybody in the circle of where I was, whether it’s former SEALs, U.S. Secret Service.
0:52:04 I’ve never heard anyone talk about it.
0:52:08 And I think one of the secrets is they don’t talk about it.
0:52:09 They don’t think about it.
0:52:11 They don’t give it that much life.
0:52:14 They just, I just am.
0:52:15 I just are.
0:52:21 So I think that’s one secret where people try to, they think about it so much.
0:52:23 And I think it goes back to what we’re saying initially.
0:52:25 Like, stop overanalyzing.
0:52:27 Just be, just be you.
0:52:28 Just do.
0:52:37 But now, if you’re, if you’re looking at confident people with things that I notice traits amongst confident people or steady people,
0:52:40 they have a strong, they have a good circle around them.
0:52:44 Meaning they’re very aware and meticulous of who’s around them and who they associate with.
0:52:49 Because if you’re not, if you’re around insecure people, it bleeds on you.
0:52:51 Like, you’re going to absorb what other people are.
0:52:56 And if, you know, if you’re the most confident person in the room, it’s probably not a good thing.
0:52:59 It’s not a good thing.
0:53:01 You want to be around people you learn from.
0:53:04 It can’t just be you’re at the top and everybody’s looking to you.
0:53:06 Your bathtub’s going to crack, number one.
0:53:13 The other thing I’ve learned about confidence, research shows law, people in law enforcement are perceived to be highly confident.
0:53:17 And one of the reasons they believe it is because they’re decision makers.
0:53:21 You make decisions on the spot, everyday life and death decisions.
0:53:24 And there’s nobody to turn around to be like, hey, can I ask you your opinion on this?
0:53:27 What do you think I should do with this guy wielding this knife?
0:53:27 Should I shoot?
0:53:28 Should I not?
0:53:30 Should I pull out the pepper spray?
0:53:31 I mean, what would you do in this moment?
0:53:32 You’d be dead.
0:53:47 So when you’re used to making decisions, whether right or wrong, but when you’re used to making those decisions and believing in yourself and trusting in yourself that you’re making the best decision you can with the information you have at that moment, that builds confidence.
0:53:49 Be a decision maker.
0:53:53 I think those are the two most important things, having awareness.
0:53:55 And honestly, just show up.
0:53:56 Just show up.
0:53:58 Don’t worry about being confident.
0:53:59 Worry about simple things.
0:54:00 Show up on time.
0:54:05 I was reading this study about confidence and the victim mindset.
0:54:09 It was a study done by YouGov in 2025 in the United States.
0:54:15 And it said women rated themselves much higher on trustworthiness, honesty and empathy.
0:54:20 But men rated themselves higher on self-awareness, sense of humor and confidence.
0:54:25 And the gap between self-reported confidence between men and women was quite significant.
0:54:31 It’s about 50% of men consider themselves confident, where it’s only about 35% of women.
0:54:33 That consider themselves confident.
0:54:34 I’ll tell you this.
0:54:41 I’ve never heard anybody from the field of work I came from say, I feel like I’m an imposter.
0:54:43 You know, that whole imposter syndrome.
0:54:44 I’ve never heard that.
0:54:47 Again, I didn’t hear it till after I left the service.
0:54:54 It’s wild because all these things, I had no awareness of them because they were never discussed in the circle that we were in.
0:55:03 So I also think sometimes when we sit and discuss these things to such extent that they actually start to plant seeds of doubt.
0:55:05 I’m not saying we shouldn’t study and have self-awareness.
0:55:11 But I think when we over-evaluate to such a degree, we never did that.
0:55:15 And you know, how do you build confidence in, I think about training.
0:55:18 Training, there was nobody cheering you on.
0:55:21 There was nobody like, hey, Paul Purse, good job.
0:55:22 Good job, girl.
0:55:22 Good job.
0:55:24 They were trying to get me sent home.
0:55:25 You had to fight.
0:55:28 You had to claw your way.
0:55:33 You had to claw your way to get that job and then prove that you should be there.
0:55:36 They did everything they could to wean you out, to kick you out.
0:55:42 And so I think when you’re determined, like you stick.
0:55:43 You just stick it out.
0:55:46 And you’re just, there was days where I’m like, I don’t know how I’m going to get through the day.
0:55:47 Or even runs.
0:55:48 We would do runs.
0:55:53 And one of the things they would do, just some mess with you, they take you on a run for miles and miles.
0:55:55 And you never knew when it was going to end.
0:55:56 That’s the worst.
0:55:58 At least if you know, hey, we’re going to run from here to here.
0:56:01 It’s going to be two miles, three miles, five miles, ten miles, whatever.
0:56:03 Tell me what I’m looking at.
0:56:05 But they wouldn’t tell you.
0:56:11 So you’d start running and then you’d hit a point like, and you’d think, at least I would, I’d think, oh my God, how am I going to do this?
0:56:12 And you know what I would do?
0:56:15 I’d go and I’d be like, just make it to that tree.
0:56:17 It was just five feet ahead of me.
0:56:18 I made it to the tree.
0:56:19 Make it to that mailbox.
0:56:21 I made it to the mailbox.
0:56:22 Just make it to the next tree.
0:56:25 And that’s how you do it.
0:56:27 What’s right in front of me?
0:56:32 But if you look at that whole picture of how am I going to be all of this?
0:56:40 It’s so overwhelming and so, it’s just so hard.
0:56:42 It’s just going to, it’s going to kill your confidence.
0:56:44 Whether it’s like, I want to do this.
0:56:46 What’s the first thing I need to do?
0:56:47 Then the second thing.
0:56:54 I would think, and I’m asking you, when you build your businesses, right, or your company, did you just put one foot in front of the other and just try to do it?
0:56:58 Or did you stop and say, you know what, Stephen, let’s have a conversation.
0:57:00 I need to be confident before I do this.
0:57:01 I need to build my confidence.
0:57:03 Did you sit and do that?
0:57:07 And once you checked off that confidence bit, then you’re like, okay, now I’m ready to do this.
0:57:07 Yeah.
0:57:10 One of the most incredible things is I actually didn’t know what the word entrepreneur was.
0:57:11 I had no idea what it was.
0:57:27 So I had this idea and I started trying to figure out how to make the idea happen, which looked like three months on Google, scrolling down, searching the word web developer, clicking onto people’s links, and then emailing them saying, hey, can you build websites?
0:57:30 So it was this long drawn out process of stumbling forward.
0:57:41 And had I known, I think a lot of entrepreneurs and founders say this, had I known what it would have taken, had I known how difficult it was, had I not been so ignorant and naive, maybe I would have been demotivated or demoralized.
0:57:51 But I was 18, left university, had an idea, didn’t know what the word entrepreneur was, didn’t really even know how you established a company, and tried to use the internet to make that idea happen.
0:57:55 In like three to four months trying to figure out how you name a company, just by like Googling stuff.
0:57:58 So very much one foot in front of the other.
0:57:59 Wait, what did you just say?
0:58:00 I was ignorant and naive.
0:58:01 Yeah, it was useful.
0:58:02 It was phenomenally useful.
0:58:09 Because I think if I was informed, it would have been like standing at the foot of Mount Everest, but I couldn’t see the mountain in front of me.
0:58:11 So it felt much more easy to climb.
0:58:18 And this is in part why people get, you know, I spoke to Nir Eyal, who’s an author of a book called Undistractable.
0:58:21 And he said a phrase to me, which I’ve always remembered.
0:58:28 He said, procrastination is the avoidance of psychological discomfort.
0:58:35 So when you have that big essay to do, what you end up doing is taking the path of least resistance, which might be, I’ll just clean the house.
0:58:36 And the house gets really tidy.
0:58:41 Because psychologically, that essay feels like Mount Everest.
0:58:42 You don’t know where to start.
0:58:44 You’re not well researched on it.
0:58:45 So you clean the house instead.
0:58:48 And so procrastination is the avoidance of psychological discomfort.
0:58:57 And so had I known how big that mountain was when I was 18, I probably wouldn’t have done it because the psychological discomfort associated with the knowledge would have been so overwhelming.
0:58:58 I would have just cleaned my house.
0:59:01 And so sometimes, yeah, it does help.
0:59:09 It goes back to a lot of the stuff that we’re saying that sometimes overanalyzing and trying to make sense of things does you a disservice.
0:59:15 Where sometimes if you just let things be and you just move forward to try to execute, the goal is to execute and do.
0:59:20 Because if you sit and try to analyze everything, how should this be done or that be done?
0:59:26 Or if you look at the bigger picture of what it’s going to be like, it can kill you.
0:59:27 It can kill your confidence.
0:59:29 Training, I had no idea what training was going to be like.
0:59:31 Absolutely none.
0:59:33 I went in there completely blind, completely clueless.
0:59:35 I actually thought it was going to be like college.
0:59:35 Ha ha.
0:59:37 I learned my lesson the hard way.
0:59:45 But this, I think we need to be a bit more present and focused and just start executing and making progress.
0:59:49 Progress, no matter how small is progress, as long as you’re moving in that direction.
0:59:55 But thinking about something, ruminating over something, playing that CD over and over again, procrastinating.
0:59:56 Just start.
0:59:57 Just go.
1:00:01 I spoke to Sir David Brailsford, who’s the guy that turned the British cycling team around.
1:00:06 And he told me that when he went in there and those cyclists were like down and out and depressed and winning nothing.
1:00:09 One of the first things he did was ban them from thinking about the podium.
1:00:23 And so I came up with this phrase called pedals over podium based on everything he said to me, which is he got his riders to think about the pedals in front of him, just the rotation of the pedals and not whether they were cycling fast enough to win the gold or needed to speed up.
1:00:33 And he said to me when he did that, it was almost like the riders would get to the end of the track and they would get off the bike and they could not recall the cycle because they were so present.
1:00:43 They’d almost been in like this hypnotic state, but they ended up producing their best times because what they’d done is they removed the amygdala, all the emotion, the fear, the, you know, which burns a lot of energy as a cyclist.
1:00:51 I imagine if you’re thinking too much and that produced their best times, they went on to become the most successful cycling team of all time, I believe, and won five out of the six Tour de France’s.
1:00:57 And that whole idea of like, yeah, just be present, just focus on the next, as you say, step along the way.
1:01:06 I think it’s difficult for people because sometimes that first step is so small, so small that it’s sometimes a little bit embarrassing.
1:01:15 You know, the first step to change your life, the first step to confront an issue in your life is sometimes so small that it feels like that can’t possibly be the right step to take.
1:01:16 Because it’s hard.
1:01:18 Because it’s uncomfortable.
1:01:21 What’s that like, they call it exposure therapy.
1:01:26 It was Jordan Peterson that said to me, he was like dealing with a guy who wouldn’t leave his bedroom.
1:01:33 And instead of getting him to like go outside and stuff, he just got him to move the Hoover 10 centimeters closer today.
1:01:34 And that was today done.
1:01:38 And then the next day he got him to like turn the Hoover on, but then turn it off.
1:01:39 That was that day done.
1:01:48 And Jordan said to me, he said, the problem with people, with change is the first step is often so embarrassingly and shamefully small that people like don’t want to do it.
1:01:50 That’s like embarrassing to do something so small.
1:01:52 Because it’s a myth.
1:01:57 We’ve been fed a myth that to make big change in your life, you have to make, do big decisions.
1:01:58 You have to make big movement.
1:02:01 And the big change you create in life, it’s through the small movement.
1:02:04 You just reminded me of a story of my buddy Don Saladino.
1:02:11 He’s like the, he does training for all the, you ever watched a lot of those Marvel movies, the DC movies with all those characters?
1:02:14 He trains a lot of them to get them physically fit for the movies.
1:02:21 And he was telling me he had a story of a, I think he was telling me he had a client and who he was just trying to get him to work out.
1:02:24 And the client was overweight and having all these issues.
1:02:28 And what the client did, what they did is the client just tried to create progress.
1:02:34 So the first day what he did was he took his sneakers and he just put them in front of his bed.
1:02:35 And that was it.
1:02:39 And then the next day he took his shoes and put them outside the door of his bedroom.
1:02:43 And then the day after that, he took the shoes and put them in the kitchen.
1:02:47 And then the next day he took the shoes and just put them on.
1:02:51 And then the day after that, he took the shoes, he walked outside and put them on outside.
1:02:56 Then the day after that, he took the shoes and just went to the corner and then came back.
1:03:05 And then he went from being severely obese and having, being very unhealthy to running marathons.
1:03:07 And that’s how he did it.
1:03:13 You’ve seen some of the most consequential people ever make decisions, these presidents.
1:03:15 Maybe you can’t answer this question.
1:03:20 I don’t know if you can, but who were the best decision makers and why that you observed?
1:03:25 I’m going to say this, to be the president of the United States, it’s no small thing.
1:03:31 So for you to get to that place, you are exceptional.
1:03:34 I say this in a neutral way.
1:03:35 People get very personal or biased.
1:03:39 And I don’t just because I served under various presidencies.
1:03:40 It didn’t matter what the party was.
1:03:43 And I learned so much from all of them.
1:03:46 But as far as making decisions, there are a couple of things.
1:03:49 One, they had a really good circle around them, inner circle.
1:03:51 Like everybody didn’t have access to the president.
1:03:53 There were layers around the president.
1:03:56 So everybody didn’t have access to them.
1:03:57 That was really important.
1:04:00 But the circle around them was a circle that was there to support them.
1:04:02 Everybody around them was steady.
1:04:05 I never saw anybody go cry at the White House.
1:04:07 I never saw anybody lose their mind.
1:04:10 I never saw anybody get emotionally dysregulated.
1:04:11 I never saw this.
1:04:15 And that was important because that kept them steady.
1:04:18 The other thing was they were very good at delegating.
1:04:19 So they didn’t need to know everything.
1:04:25 But they would find people who knew more than they did to give them advisement to help make decisions.
1:04:27 And they would just make decisions.
1:04:31 The other thing I saw and I witnessed, they worked very hard.
1:04:32 They worked.
1:04:34 I would see presidents sit up.
1:04:37 I mean, I think it’s okay to say this.
1:04:40 I really don’t talk about the people I protected out of respect.
1:04:48 You know, there’s a Greek saying, everybody loves the, everybody loves the treason.
1:04:49 Nobody loves a traitor.
1:04:53 And so I’m just always careful not to say, but I would see presidents.
1:05:00 Like, I remember President Bill Clinton, he’d be up until very late hours of the night studying, reading, preparing, just reading.
1:05:07 But in Barack Obama, I mean, I’d work midnight shifts sometimes and he was up studying, sitting at his desk, reading, preparing.
1:05:09 They would study.
1:05:11 They would spend time studying.
1:05:19 So all those things collectively help you feel like I’m as informed as I can be by studying myself,
1:05:22 by surrounding myself with people who are informing me, who are also steady.
1:05:28 And then I make the best decisions I can with the moment, the information I have in front of me now.
1:05:34 One of the things we do, and we all do this, we do a disservice to us when things don’t go or work out the way we thought they would.
1:05:35 We beat up on ourselves.
1:05:36 I should have known this.
1:05:37 I should have this.
1:05:37 I should have that.
1:05:43 And anytime I start to do that or I have somebody, and I always say, I’m like, my husband used to say this too.
1:05:47 He’s like, you made the best decision you could with what you knew in that moment.
1:05:53 Don’t go back and make yourself feel like shit because you feel you should have chose differently.
1:05:55 I’ve heard Obama say that as well.
1:05:56 Just like I said it?
1:05:58 Pretty much close.
1:06:02 I heard him talk about this whole idea of making decisions at 51% certainty.
1:06:13 When he spoke at this conference I was speaking at in Sao Paulo a couple of years ago, and he’s talking about the big decisions in his career, like going in and getting Osama bin Laden, didn’t have 100% certainty.
1:06:24 And he said sometimes in life you have to make a decision with the information you have and be at peace with the fact that you made the best available decision with the information you had and move on.
1:06:27 Confident people are okay with not knowing all the information.
1:06:29 They’re okay.
1:06:30 I don’t need to know.
1:06:36 It doesn’t have to be 100% right because, and here’s the other thing, because we’re so scared of making the wrong decision.
1:06:44 And unless you’re the president of the United States or you’re in law enforcement and you may shoot the wrong human being, which I get, but overall most decisions, not life or death.
1:06:49 Make a decision and then feel okay with it being wrong.
1:06:54 If you’re so insecure that you’re terrified you’re going to make the wrong decision, why?
1:06:55 Because you’re going to look dumb?
1:06:56 You’re going to feel dumb?
1:06:59 Confidence, you don’t care how you look or how you eat.
1:07:02 You’re not sitting and you’re not quantifying.
1:07:03 He’s going to think I’m done.
1:07:04 She’s going to think I look stupid.
1:07:05 They’re going to think this.
1:07:09 And even for yourself, you don’t tally that.
1:07:11 You’re okay with making the wrong decision.
1:07:12 It’s like, I’m going to make my choice.
1:07:13 I hope it’s the right one.
1:07:17 I did the best I could, but I’m comfortable with that.
1:07:23 But if you’re so worried about it’s the wrong decision, then don’t make one.
1:07:27 And that in and of itself, confident people don’t do that.
1:07:33 So the other thing I would see presidents do, they had time to themselves.
1:07:39 Meaning like you would see them, they would have time where they would be alone and they would think.
1:07:43 They weren’t always exposed or surrounded by people.
1:07:45 George W. Bush, he would go to Waco to the ranch.
1:07:46 That was his roots.
1:07:50 That was his place to like, I need to kind of find my roots.
1:07:53 President Barack Obama, I spent every holiday in Hawaii.
1:07:54 He went home.
1:08:01 George Bush Sr., he would split his time between Kenny Bunkport and Texas, Houston.
1:08:03 So that was another thing.
1:08:06 They’d all go home.
1:08:08 They’d all go home.
1:08:13 I hear from a lot of very successful people that I interview that they all have some kind of meditation practice.
1:08:27 And even when I looked at the life of someone like Steve Jobs and how he was able to continually see round corners and remove the keyboard and remove the stylus and remove the iPhone jack and remove Java from our phones and do all of these things that at the time were like crazy talk.
1:08:34 That someone who was motivated by money today would not have done.
1:08:36 But someone that could see the future tomorrow could have done.
1:08:40 And you come to learn that he was basically like a yogic.
1:08:41 Like he was a meditator.
1:08:55 And what you described there made me think of that, which is, okay, all these successful people seem to be, have some kind of practice where they get out of the trenches and like into their intuition or into the clouds alone.
1:08:59 So they have space to stand back from the painting so they can see the full picture.
1:09:01 Do you know what they would all also do?
1:09:04 I can’t speak for all of them, but a lot of them worked out.
1:09:06 Like their workout was built into their schedule.
1:09:10 President George Bush Jr., he would bike.
1:09:11 He used to actually be a runner.
1:09:15 He was a very fast runner because they would ask for agents to run with him.
1:09:19 And when you run, when you would run, you have to run with your gear on.
1:09:20 President Clinton was a runner.
1:09:22 Then Bush started biking.
1:09:23 So you had to be a good biker.
1:09:25 Where can they run?
1:09:32 Well, President Bush would run the trails when we’d go to Texas or Waco.
1:09:35 You’re not going to run the streets of Washington, D.C.
1:09:40 So they have, the White House has its own internal gym, but they did run.
1:09:41 They were very athletic.
1:09:44 President Barack Obama, every morning, gym.
1:09:50 So the part of integrating the body into the mind is key.
1:09:51 I saw them all do it.
1:09:53 And I think that plays a role.
1:09:55 It can’t just be, we separate the mind and body.
1:10:00 You, when you physically take, I’ve just seen them all do it.
1:10:02 And I learned it also as an agent.
1:10:14 Like you’re, you had to work out and you had to use your body because also when you use your body and you’re moving it and you’re, you’re working it out, you’re taking care of it.
1:10:16 You feel good.
1:10:19 You feel like you’re doing something powerful and positive for yourself.
1:10:22 And that in and of itself builds confidence and strength.
1:10:30 Just give me a minute of your time and I’ll tell you about a device that my team has been using that they won’t seem to shut up about.
1:10:34 It’s called the Note Pro and it’s by our sponsor, Plaud.
1:10:39 This tiny card clips onto the back of your phone and captures everything.
1:10:44 But why it’s so clever is that it picks up multiple voices at the same time.
1:10:52 And when someone says something important, you just push this tiny little button here and that moment gets highlighted in your notes and captured.
1:11:03 It records the conversations that it hears, takes those conversations, creates a transcript, and it uses AI to synthesize all of that information into whatever template suits you.
1:11:09 You get a summary, action points, highlights, and even a mind map sent straight to the Plaud app.
1:11:14 So I highly recommend you check out Plaud’s products using the link in the description below.
1:11:15 Don’t tell anybody this.
1:11:21 But if you use code DOAC22, you’ll get 22% off on some of Plaud’s products.
1:11:27 I was trying to understand what it feels like to have a true lack of confidence.
1:11:29 Like how does it feel inside your body?
1:11:33 And the research I did showed there’s really four areas that you feel it.
1:11:39 The first area is in your body physically, like the tightness in your body, which could be clenched jaw.
1:11:42 It could be like that fidgeting you see, heart racing, all the like fight or flight responses.
1:11:47 The second way you feel it is in the mind, self-doubt, asking yourself always, am I good enough?
1:11:52 Kind of double guessing yourself, running through worst case scenarios, ruminating on your past mistakes.
1:12:02 The third way is in your emotions, which is this feeling, this insecurity that you might be exposed at some point, avoiding speaking out too much or holding yourself back.
1:12:12 And the last way is in behavior, which is speaking softly, rushing your words, avoiding eye contact and apologizing too much.
1:12:14 I feel that’s such a waste of time.
1:12:19 Like to spend, to sit and analyze yourself.
1:12:24 Now, if you’re not a good speaker, I look at it as I want to work on my speech.
1:12:26 It’s paralinguistics, it’s called, right?
1:12:31 I want to try from my, the best tone I can so that I can speak with authority.
1:12:34 Research shows that it’s not what you say.
1:12:38 People sometimes sit and memorize like what they’re going to say, the words they’re going to use.
1:12:45 When in fact, the research shows what you, how you say it impacts people more than what you say.
1:12:48 So the way that you speak is clearly resonant with people.
1:12:56 Are you aware of what it is about the way you speak that is making my viewers show up every time you come here in the tens of millions?
1:12:57 To hear you speak.
1:13:04 When I speak, I own my voice.
1:13:07 So there’s paralinguistics there.
1:13:09 And I learned this from doing the news.
1:13:16 Because if I don’t sound like I know what I’m talking about, then it does not matter what I say.
1:13:17 It’s what I sound like.
1:13:30 So if, you know, even using the right part of my voice, my deeper tone, my authentic tone, you know, it’s very different.
1:13:31 Hi, I’m Evie.
1:13:32 How are we doing?
1:13:33 Okay.
1:13:37 One of the things I really make sure in front of my daughter, not to go in a really high-pitched voice.
1:13:39 Because I don’t want her grown up talking like this.
1:13:43 I want her to grow up having a stronger, deeper tone voice.
1:13:48 Because the research shows when you own your voice, people respect you and they see you as an authority.
1:13:55 And so I just don’t want to inadvertently give her that high-pitched voice, which doesn’t mean it’s her natural voice.
1:13:59 It’s the voice that I’ve helped cultivate and groom for her to have.
1:14:00 So let’s just put that right there.
1:14:04 So those are little things that I also have awareness of.
1:14:06 I don’t want to tell her, hey, speak this way.
1:14:10 I’m going to show her how to speak, and she’s going to mimic that.
1:14:13 So when you look at how you present yourself to others.
1:14:16 So as far as, like, when I come here, I come here and I look at it this way.
1:14:18 This interview is not about me.
1:14:20 You’ve invited me here, what, third time?
1:14:20 Thank you.
1:14:21 I’m super humbled.
1:14:23 But this isn’t about me.
1:14:24 It is about them, the audience, right?
1:14:26 I don’t matter.
1:14:27 I’m irrelevant.
1:14:27 You’re irrelevant.
1:14:31 We’re two people who are trying to share information.
1:14:35 that maybe, hopefully, make the world a better, more wise, more just place.
1:14:38 Maybe it helps make people’s lives a little bit better.
1:14:39 That’s what matters.
1:14:40 They matter.
1:14:41 We don’t.
1:14:47 And so when you bring that in and you put all your energy on the person you are speaking to
1:14:52 because they want to hear it, and if you put that there, then they feel it.
1:14:54 As you said all of that, I was analyzing the way that you were speaking.
1:14:57 And you do a bunch of really interesting things.
1:15:01 One of them is that you take silences that most people would not take.
1:15:03 Okay, I’m going to, don’t be offended.
1:15:03 I’m going to try and-
1:15:04 I’m not offended.
1:15:06 Okay, I’m going to try and show what I mean.
1:15:08 Are you there for you?
1:15:11 Or are you there for them?
1:15:13 Most people wouldn’t have taken that silence.
1:15:21 There’s a certain selfish, because silence is taking something from someone in an interesting
1:15:21 way.
1:15:23 It’s like you’ve taken some time from someone.
1:15:28 And people, as it says in these studies, that are low confidence, they rush because they
1:15:29 know that-
1:15:30 I don’t want to waste your time.
1:15:31 I’m not that important.
1:15:32 So let me hurry through this.
1:15:32 Yeah.
1:15:36 So I don’t, I don’t, because you’re more important than I am.
1:15:37 A hundred percent right.
1:15:39 So I will give kudos to this.
1:15:40 I watch presidents speak.
1:15:44 Barack Obama, again, this is something I shared publicly and I think it’s okay.
1:15:45 He was brilliant at this.
1:15:47 He would watch his speeches.
1:15:50 He would speak and he would take his time.
1:15:53 He would do emergency, you know how they would interrupt TV shows or something, emergency,
1:15:56 you know, message or breaking news from the White House, whatever.
1:15:58 I never saw him rush through anything.
1:16:02 I never saw him, you know, say to himself or think, I better hurry up through this.
1:16:04 You know, I’m disrupting Grey’s Anatomy.
1:16:06 People want to get back to the show.
1:16:08 No, I’m the president of the United States.
1:16:11 I have something relevant to say and I’m going to say it.
1:16:14 I’m going to own my time and my voice.
1:16:15 I’m not going to waste your time.
1:16:16 I’m going to get to the point.
1:16:18 I’m not going to belabor the point.
1:16:19 That’s different.
1:16:22 But I’m going to get to the point and I’m going to pause.
1:16:23 I’m going to own my time.
1:16:28 So when you speak, again, this is how you say it, not what you say.
1:16:32 You also want to give people time to absorb what you’re saying, to feel what you’re saying.
1:16:37 When you slow down, also as a presenter, I am less likely to make mistakes.
1:16:43 I am less likely to say the wrong thing live on camera when I do the news.
1:16:47 I’m less likely to do these things and I’m more likely to be able to think, process, and share.
1:16:48 And you’re right.
1:16:50 How many times do people do presentations?
1:16:54 And when I do communication for companies, I always tell them, when you’re doing your presentations,
1:16:55 please don’t do this.
1:16:57 All right, guys, just one other thing.
1:16:58 Let me put this in here.
1:17:00 I don’t want to waste anybody’s more time or take up any more time.
1:17:01 Just really quickly.
1:17:04 What did I just do?
1:17:05 I just told you.
1:17:07 What I’m about to tell you really isn’t that important.
1:17:09 So don’t even listen.
1:17:10 Why do we do that?
1:17:12 I’m here.
1:17:12 I’m speaking.
1:17:16 What I have to say, if I’m saying something of value, if I know I’m saying something of
1:17:22 value because I’m trying to share and make the whole system and the process better, then
1:17:23 pause.
1:17:23 I’m going to pause.
1:17:24 I’m going to speak.
1:17:25 I’m going to share.
1:17:30 But if I’m talking for myself because I’m insecure, I want people to see me, everybody
1:17:32 needs to know you’re sitting at that table, right?
1:17:33 Make yourself known.
1:17:34 Make sure they can hear you.
1:17:35 Make sure they see you at that meeting.
1:17:37 You just made that about you.
1:17:39 You shouldn’t be at that table.
1:17:42 That’s the difference.
1:17:43 Command your voice.
1:17:48 Also, the science and research shows, because I know you like science and research, the more
1:17:54 we speak, meaning if we talk a lot and we use a lot of words and we don’t get to the point,
1:17:56 we are seen as less trustworthy.
1:18:05 And people value, people will assess how competent and confident you are in the way you speak.
1:18:06 Get to the point.
1:18:08 Say it with less words.
1:18:10 And be impactful.
1:18:11 Command what you say.
1:18:15 So I think what we’re trying to say is, I command what I say.
1:18:17 I’m not as worried in my head.
1:18:18 Am I wrong?
1:18:18 Am I right?
1:18:20 Am I going to say the wrong thing from time to time?
1:18:21 Sure.
1:18:23 Who isn’t?
1:18:25 But I’m owning my voice.
1:18:28 And I think people are so afraid to own their voice.
1:18:29 Own your voice.
1:18:30 And if you’re wrong,
1:18:36 if your intention is right and you’ve prepared and you’re doing your best and you’re being genuine,
1:18:37 not authentic,
1:18:43 you’re being genuine and you genuinely care about the people you’re speaking to the audience,
1:18:45 then it’s all okay.
1:18:47 You use your hands a lot as well,
1:18:50 which is, I think, is a trait of someone who is,
1:18:56 feels like they deserve your attention and space and respect.
1:18:59 Because it takes up room to,
1:19:01 and as you were doing that,
1:19:02 you were using a good,
1:19:03 you know,
1:19:06 50 centimeters either side of you to make the point.
1:19:08 But it’s also just more engaging to watch because you went,
1:19:13 and most people wouldn’t,
1:19:13 a lot of people,
1:19:13 you know,
1:19:14 it’s kind of like,
1:19:16 it’s.
1:19:17 So there’s a couple of things.
1:19:19 So it’s really good that you brought that up.
1:19:19 One, I’m Greek,
1:19:20 so that plays a role.
1:19:21 So I try not to be,
1:19:24 so they’re called illustrators when people use their hands.
1:19:25 But yes,
1:19:26 there is a strategy to it.
1:19:26 One,
1:19:28 I learned it from what doing television.
1:19:30 When I first began doing the news,
1:19:31 which I knew nothing about.
1:19:31 Again,
1:19:35 I went from a job where you were supposed to be not in front of the camera,
1:19:36 actually out of the camera,
1:19:38 because the camera is supposed to catch the president,
1:19:38 never you,
1:19:40 to being in front of the camera.
1:19:43 And the producer I worked with the very first day said,
1:19:44 let me give you a secret.
1:19:45 When you’re on camera,
1:19:47 just so you know,
1:19:50 the camera sucks like 25% of your energy away.
1:19:54 It takes immediately 25% of your energy out.
1:19:56 So when the person is watching,
1:19:58 you look flatter.
1:19:59 You ever watch Zooms?
1:19:59 You ever do a Zoom,
1:20:01 and it looks like everybody’s bored out of their mind,
1:20:02 and you’re thinking,
1:20:03 what’s going on?
1:20:04 It’s not them.
1:20:05 It’s the camera.
1:20:06 It takes energy.
1:20:08 So if you’re trying to engage people,
1:20:10 one of the things you can do,
1:20:11 first of all,
1:20:11 when you speak,
1:20:13 people hear 49% of what you say.
1:20:14 So when you’re talking,
1:20:16 if you’re able to keep their attention,
1:20:18 they’re hearing half of what you say.
1:20:20 And that’s if they’re connected to you.
1:20:21 So think about that.
1:20:23 Now, I’m trying to speak,
1:20:25 and when you speak,
1:20:26 you’re also telling a story.
1:20:28 So I can sit like this,
1:20:30 which, side note,
1:20:31 when you sit on your hands,
1:20:32 it’s considered,
1:20:36 some people say it’s a considered sign of deceit.
1:20:37 I’m hiding my hands.
1:20:38 I’m a liar.
1:20:41 So when people don’t see hands,
1:20:45 it’s a sign of untrustworthiness,
1:20:46 like you can’t trust them.
1:20:47 When you see hands,
1:20:48 open hands,
1:20:48 I’m no threat.
1:20:50 It’s kind of like a psychological thing
1:20:53 for prehistoric times.
1:20:54 I see no weapons in your hand.
1:20:55 I can trust you.
1:20:56 So that’s something I learned
1:20:58 as a technique as well
1:20:59 in the polygraph room.
1:21:00 Always have your hands out.
1:21:01 Always be open.
1:21:01 I’m open.
1:21:02 I’m here for you.
1:21:05 And so I’ve learned to roll that
1:21:08 into how I present
1:21:09 because I learned it’s really important
1:21:10 to use your hands
1:21:12 and you are storytelling
1:21:14 and you are commanding your voice.
1:21:17 So all those things combined,
1:21:18 you’re trying to keep
1:21:19 also people’s attention.
1:21:21 So I also look at it,
1:21:22 I’m trying to keep you engaged
1:21:23 in the conversations.
1:21:25 So I can’t be lazy
1:21:27 and I have to work hard
1:21:28 to keep you engaged.
1:21:30 Also people kind of like,
1:21:31 they ping pong.
1:21:32 Even if somebody,
1:21:32 you ever go to a conference
1:21:33 and you’re like,
1:21:34 I’m really going to pay attention.
1:21:35 I’m going to really focus.
1:21:36 And five,
1:21:36 10 minutes,
1:21:37 you’re in there
1:21:38 and you lose people.
1:21:39 It’s not their fault.
1:21:40 What am I going to eat later?
1:21:41 Where am I going to go for lunch?
1:21:42 Did I send that email?
1:21:42 Oh,
1:21:44 I have to pick up my dry cleaning later.
1:21:45 People ping pong.
1:21:47 So it’s especially today
1:21:47 where you’re competing
1:21:48 with all this noise
1:21:50 and there’s so much noise out there.
1:21:53 You really are trying hard
1:21:54 to keep people engaged.
1:21:55 So you don’t have to be long-winded.
1:21:56 Speak,
1:21:57 engage,
1:21:58 show them that you’re there,
1:22:00 own your space
1:22:01 and command your words.
1:22:03 One of the things I learned
1:22:05 from watching Mr. Beast make content,
1:22:06 but also from doing this podcast
1:22:07 and sitting with guests
1:22:09 that get really high retention,
1:22:10 because like the audience
1:22:11 don’t know this,
1:22:12 but when every guest comes on the show,
1:22:15 we get a graph back from YouTube
1:22:16 and the other places
1:22:17 that the podcast appears
1:22:19 that shows how many minutes
1:22:20 people listened for.
1:22:23 And sometimes there’s like big swings.
1:22:27 Between the lowest performing guest
1:22:28 and the highest performing guests
1:22:28 on YouTube,
1:22:33 there’s a 100% gain
1:22:33 in retention.
1:22:35 So like thinking back
1:22:36 over the last month,
1:22:37 the lowest performing guest
1:22:38 on the Diary of a CEO
1:22:39 in terms of how long
1:22:39 people listened for
1:22:41 is let’s say,
1:22:42 just get an arbitrary number,
1:22:44 people listened for one hour.
1:22:46 The highest performing,
1:22:47 they listened for two hours.
1:22:49 And that’s the range that we see.
1:22:50 And when I look at why that is,
1:22:52 it’s often because,
1:22:53 it’s always because of the way
1:22:54 that they speak.
1:22:54 You’re one of the people
1:22:56 that has extremely high retention
1:22:58 because of the way that you speak.
1:23:00 And Morgan Housel’s another one.
1:23:01 And I was watching Morgan Housel,
1:23:02 the way he delivers his message.
1:23:04 And he basically always starts it
1:23:08 with a curiosity gap
1:23:09 or a promise.
1:23:10 And Mr. Beast does the same.
1:23:11 Mr. Beast’s videos don’t start with,
1:23:13 hey, hi, I’m Mr. Beast.
1:23:13 Welcome back to my channel.
1:23:15 He immediately shouts a promise
1:23:15 in your face,
1:23:16 which is like,
1:23:17 I’ve put a thousand people
1:23:18 in that circle.
1:23:19 The last one to leave
1:23:19 wins $5 million.
1:23:22 And immediately there’s this curiosity gap
1:23:23 like I want to see the answer.
1:23:24 And I just noticed that
1:23:25 in great speakers,
1:23:26 even on stage
1:23:26 when I go to conferences,
1:23:29 is they leave me
1:23:30 hanging on something
1:23:32 that they haven’t yet given me.
1:23:33 Somebody once,
1:23:35 when I began doing keynotes
1:23:35 or speaking,
1:23:37 there was this other speaker
1:23:38 and he said to me,
1:23:38 he’s like,
1:23:39 let me give you some advice, kid.
1:23:40 And I was like,
1:23:41 sure, I’ll take it.
1:23:42 I didn’t mind.
1:23:44 And he hadn’t heard me speak yet.
1:23:45 It was just,
1:23:46 he was just trying to impart wisdom.
1:23:47 He said,
1:23:48 just because you’re an expert
1:23:50 doesn’t mean you’re interesting.
1:23:53 And it always stuck with me.
1:23:55 Because there’s people,
1:23:55 Steven,
1:23:57 that are probably smarter than I am,
1:23:59 have more years or time
1:23:59 or experience
1:24:00 in the U.S. Secret Service
1:24:00 than I do.
1:24:03 There’s always somebody
1:24:04 that’s better, smarter,
1:24:05 faster, whatever.
1:24:08 But a big part
1:24:09 of what plays a role
1:24:10 is how you present
1:24:12 and how are you sharing
1:24:13 that information
1:24:13 and how you’re doing
1:24:16 an effective job, right?
1:24:17 It’s not about,
1:24:17 let me tell you
1:24:18 how smart I think I am.
1:24:21 It’s about being able
1:24:22 to relay that information
1:24:24 in a way that people
1:24:24 can understand
1:24:25 and that it’s digestible.
1:24:26 It’s how they,
1:24:28 it’s how they process information.
1:24:29 Do you know,
1:24:30 I even learned to do that
1:24:30 in the interview room
1:24:32 when I would Mirandize people.
1:24:34 I was trying to assess
1:24:36 where they were linguistically.
1:24:38 And so I could speak to them
1:24:39 in a way that resonated with them.
1:24:40 So one of the things
1:24:41 I would do is I had Miranda.
1:24:43 I never read Miranda.
1:24:43 Verbally.
1:24:44 The Miranda rights.
1:24:45 In the United States,
1:24:47 before you interview anybody,
1:24:48 and I would do this
1:24:49 whether they were an applicant,
1:24:50 a suspect, a victim,
1:24:51 because you never knew
1:24:52 how things were going to go.
1:24:54 I would Mirandize everybody.
1:24:54 You know,
1:24:55 you have the right
1:24:56 to remain silent,
1:24:56 all that.
1:24:57 So I had a piece of paper
1:25:00 and I would hand it to them
1:25:00 and I would say,
1:25:03 please read each sentence out loud.
1:25:04 So the first sentence would be,
1:25:05 and I would have them hold it,
1:25:06 they would read out loud,
1:25:08 I have the right
1:25:09 to remain silent.
1:25:10 And I would ask them,
1:25:11 do you understand that?
1:25:12 I wouldn’t read it,
1:25:12 they would say it.
1:25:14 I would listen to them
1:25:16 and I wanted to hear their speech,
1:25:16 how they, you know,
1:25:19 like how it resonated,
1:25:20 their language skills.
1:25:21 And they would sign it.
1:25:22 Then we’d finish it
1:25:24 and then I would ask them
1:25:26 questions that I already
1:25:26 knew the answer to.
1:25:27 What’s your name?
1:25:29 What’s your date of birth?
1:25:30 Where are you from?
1:25:32 I had all of this.
1:25:33 I did not need it.
1:25:35 But it was a way for me
1:25:36 to assess their speech.
1:25:37 And then based on that,
1:25:38 I would meet them
1:25:39 where they were.
1:25:41 I’m not going to speak
1:25:43 the way I normally speak.
1:25:45 I’m going to adapt my speech,
1:25:46 there’s adaptability,
1:25:47 in a way that’s going
1:25:50 to resonate with you the most.
1:25:52 So using big, hefty words,
1:25:53 speaking super fast,
1:25:54 especially I’m from New York,
1:25:55 like I said,
1:25:56 I’d go to the South,
1:25:57 they speak slower.
1:25:59 I would have to slow down
1:26:00 so I could meet them
1:26:00 where they were,
1:26:02 so I could speak to them
1:26:03 in a way that resonated with them.
1:26:05 It’s the listener that matters.
1:26:07 I am irrelevant.
1:26:08 We don’t matter.
1:26:09 They matter.
1:26:10 Where is that person
1:26:11 I’m going to meet you there?
1:26:13 Also, even when you write,
1:26:14 one of the things
1:26:15 I learned in journalism school,
1:26:16 New York Times writes
1:26:17 at an eighth grade level.
1:26:21 To keep it simple
1:26:22 so that people can actually
1:26:23 finish the article
1:26:24 or even a book, my book.
1:26:25 Do you know how hard
1:26:26 it was to write the book?
1:26:27 Not for the content,
1:26:29 but to write it in a way
1:26:30 that was easy
1:26:31 for people to read,
1:26:33 not for people to read a chapter
1:26:33 and be like,
1:26:34 I need a nap.
1:26:37 Because it’s too cognitive heavy.
1:26:39 You want to do things
1:26:40 that people can absorb
1:26:41 and they don’t have to use
1:26:43 all their brain power.
1:26:45 If it’s too hard,
1:26:47 if we speak too smart
1:26:48 or too complicated,
1:26:49 people get tired.
1:26:50 So the delivery mechanism
1:26:52 in which you give information
1:26:53 really matters.
1:26:54 You’re talking
1:26:55 so that they can understand,
1:26:57 so that it’s not hard
1:26:58 for them to follow you,
1:27:00 so that they can follow you easily,
1:27:01 they can stay connected with you,
1:27:03 and they’re not needing a nap
1:27:03 after you’re done.
1:27:06 You speak for them,
1:27:07 not for you.
1:27:10 A lot of people,
1:27:12 especially I think podcasters,
1:27:15 sometimes like to use bigger words
1:27:16 because it makes you sound smarter.
1:27:17 The research shows
1:27:19 that actually people see you
1:27:19 as less competent.
1:27:22 When you use simpler words
1:27:24 and you get to the point
1:27:26 and you use less words
1:27:27 than the vocabulary,
1:27:28 it actually shows
1:27:29 that you’re deemed
1:27:30 as more competent,
1:27:31 more confident,
1:27:31 and more trustworthy.
1:27:33 I realized this
1:27:34 a couple of years ago
1:27:35 when I was running
1:27:35 my New York office
1:27:36 for my old company
1:27:38 and there was this
1:27:40 young lady in the team
1:27:41 who I’ll call
1:27:43 Sarah.
1:27:44 I’ll call her Sarah.
1:27:45 And Sarah in meetings
1:27:46 would,
1:27:47 when we were doing
1:27:48 like creative brainstorms
1:27:48 for clients,
1:27:49 we had Uber as a client.
1:27:50 I remember being sat
1:27:51 in the Uber brainstorm.
1:27:54 she would kind of think out loud.
1:27:55 And so she’d say,
1:27:56 what about if we did,
1:27:56 I don’t know,
1:27:57 maybe we could do something like,
1:27:59 maybe we could do like a pop-up
1:27:59 and then we could,
1:28:01 and she was thinking out loud.
1:28:02 And then there was this other guy
1:28:03 who I can name called Cahill,
1:28:04 Cati,
1:28:04 he’s a friend of mine
1:28:05 still to this day.
1:28:07 And he would never speak.
1:28:09 But the minute he started speaking,
1:28:11 it was like the room fell silent.
1:28:13 Because he spoke so infrequently,
1:28:14 we all knew
1:28:16 that he was taking the time
1:28:17 to think about
1:28:18 what he was saying
1:28:19 and what he was saying
1:28:20 was about to be
1:28:20 really, really valuable.
1:28:22 And I would witness
1:28:23 with Sarah,
1:28:24 people literally
1:28:25 cut her off.
1:28:26 They would,
1:28:30 even before she had said a word,
1:28:31 like the first two words
1:28:31 out of her mouth,
1:28:34 they would immediately assume
1:28:35 that it was not worth
1:28:36 paying attention to.
1:28:38 Because she had developed
1:28:39 what I would later call
1:28:41 a bad contribution score,
1:28:42 which is kind of like
1:28:42 your credit score,
1:28:44 but you hurt it
1:28:46 when you contribute
1:28:48 beyond value,
1:28:49 if that makes sense.
1:28:50 Yeah, but she’s not,
1:28:52 you notice she’s so engrossed
1:28:53 and it’s not to make,
1:28:54 to throw, you know,
1:28:56 judgment at her,
1:28:57 but that’s what happens
1:28:58 when you’re so engrossed
1:28:59 in what you’re thinking
1:29:00 that you lose,
1:29:02 you lose sight of,
1:29:03 there’s 10 other people
1:29:03 in this room.
1:29:07 And this is when,
1:29:08 if you’re going to
1:29:08 open your mouth,
1:29:09 open your mouth,
1:29:10 use your pauses,
1:29:11 use your silences
1:29:12 so that you can make sure
1:29:13 your message is impactful
1:29:14 and you’re not running through,
1:29:15 you know,
1:29:16 you’re not vomiting
1:29:17 everything out,
1:29:18 which also makes you
1:29:18 look nervous
1:29:20 and lacking confidence.
1:29:22 But if you’re going to speak,
1:29:25 then command what you say.
1:29:27 Speak with conviction
1:29:29 and don’t waste people’s time.
1:29:31 You can think of people
1:29:31 in your life, right?
1:29:32 If you think about
1:29:33 all the people you work with,
1:29:34 there’s ones that overtalk
1:29:35 and there’s ones
1:29:36 that definitely undertalk
1:29:37 and then there’s ones
1:29:38 that like hit the balance
1:29:38 just right.
1:29:40 And what is the,
1:29:42 can you like tell me
1:29:42 about these people
1:29:44 and how and if that’s even true
1:29:44 what I just said?
1:29:46 It is true.
1:29:48 I think it depends who it is.
1:29:48 If it’s someone
1:29:49 I’m working with,
1:29:50 I’m always kind of like,
1:29:50 can we just,
1:29:51 you know,
1:29:51 in my head,
1:29:52 I’m like land the plane,
1:29:53 land the plane.
1:29:54 Like I just,
1:29:55 I don’t,
1:29:55 I have to have like
1:29:56 10 more conversations
1:29:57 like these.
1:29:58 It’s not to be mean,
1:29:58 you know,
1:30:00 but as you go higher up
1:30:01 or as you’re doing more,
1:30:02 you have less empathy,
1:30:03 ironically.
1:30:03 It’s not because
1:30:04 you become meaner,
1:30:04 it’s just I,
1:30:06 I don’t have the ability.
1:30:08 And can,
1:30:08 I’m going to,
1:30:10 can I ask you a question actually?
1:30:10 Sure.
1:30:12 Do you tend to draw people
1:30:14 that want to work
1:30:15 with you
1:30:16 who think
1:30:18 they see the persona
1:30:19 Steven here
1:30:20 and you’re,
1:30:21 you’re guiding people,
1:30:22 you’re helping people,
1:30:24 you’re in some way
1:30:25 mentoring people.
1:30:26 Do you find that
1:30:27 people want to come
1:30:28 to work for you
1:30:29 because they think
1:30:30 you will do that
1:30:30 for them?
1:30:31 Do you tend to draw
1:30:32 those personalities?
1:30:33 Of course.
1:30:34 How do you know
1:30:35 you have that?
1:30:37 This is a good question.
1:30:39 Usually in the interview process,
1:30:41 their orientation
1:30:43 towards why they’re here
1:30:45 will be too much about Steve,
1:30:46 too much about me.
1:30:48 And it’ll be highlighted
1:30:49 when they meet my executives,
1:30:49 my team,
1:30:50 my chief of staff,
1:30:50 my CEOs,
1:30:51 whatever.
1:30:52 They’ll say,
1:30:52 they’ll always come to me
1:30:53 and say,
1:30:54 I think this one’s a little bit
1:30:55 too interested in you
1:30:56 and not the role.
1:30:57 And so when I get to meet
1:30:58 this person,
1:30:58 I’ll ask them a very simple
1:30:59 question which is
1:31:00 explained to me
1:31:01 exactly why this job
1:31:02 appealed to you.
1:31:03 And they should be,
1:31:04 in that moment,
1:31:05 all their answers
1:31:06 should be about
1:31:07 the work at hand.
1:31:08 Not,
1:31:09 I read your book
1:31:09 and I thought,
1:31:10 loved your podcast.
1:31:10 You know,
1:31:11 it should never be that
1:31:13 because as you know
1:31:14 from working with
1:31:15 very interesting people,
1:31:16 that stuff will fade.
1:31:17 And when we go
1:31:18 into the trenches,
1:31:19 it won’t matter
1:31:20 whether you liked my book.
1:31:21 Like,
1:31:21 we’re here to do work
1:31:22 and you have to like
1:31:23 love the work.
1:31:24 It has to be,
1:31:25 the work has to be
1:31:26 the thing you’re thinking
1:31:26 about in the shower.
1:31:28 Not my podcast.
1:31:31 And if that’s the case,
1:31:32 then you’ll be fine here.
1:31:33 When I did the hiring
1:31:34 for the U.S. Secret Service,
1:31:35 I did the polygraphs.
1:31:36 And I know you can’t
1:31:36 polygraph people,
1:31:37 but they would,
1:31:38 we would polygraph people.
1:31:39 So I was like
1:31:40 the last line of defense.
1:31:40 They’d go through
1:31:43 the whole hiring process,
1:31:43 right?
1:31:44 Interviews,
1:31:46 panel interviews,
1:31:46 exams,
1:31:47 there’s,
1:31:47 you know,
1:31:49 tests you would have to take.
1:31:50 Anyway,
1:31:51 so you pass all this stuff,
1:31:51 right?
1:31:53 And then you get to me.
1:31:54 And so I was kind of
1:31:55 the last line of defense.
1:31:57 And one of the things
1:31:58 I would ask them
1:31:59 during the interview,
1:32:01 I would ask them,
1:32:02 kind of like what you said,
1:32:04 why do you want to be
1:32:05 a U.S. Secret Service
1:32:05 special agent?
1:32:07 And I typically get
1:32:08 two types of answers.
1:32:09 Oh,
1:32:09 I think it’d be
1:32:10 a really interesting challenge.
1:32:11 I want to see
1:32:12 if I can do it.
1:32:13 You know,
1:32:13 it’d be really,
1:32:14 you know,
1:32:15 I want to see what,
1:32:15 you know,
1:32:16 if I’m able to do it.
1:32:18 And then the other
1:32:19 answer I would get
1:32:21 typically would be,
1:32:21 you know,
1:32:22 I want to serve my country.
1:32:25 I want to help protect people.
1:32:26 I want to do something
1:32:27 bigger than me.
1:32:29 Do you know who made it
1:32:30 through the hiring process?
1:32:32 These guys.
1:32:33 These guys who are I,
1:32:34 me,
1:32:34 I want to learn,
1:32:35 I want to challenge,
1:32:36 I want to see,
1:32:36 I can do it.
1:32:37 Because they were
1:32:38 so self-focused,
1:32:40 not only were they not
1:32:40 making it through
1:32:41 the hiring process,
1:32:42 they want to make it
1:32:42 through training.
1:32:45 Because these guys
1:32:46 were focused on
1:32:46 the bigger thing,
1:32:47 the role.
1:32:49 And then these guys
1:32:50 were focused on themselves,
1:32:51 what they could get out of it.
1:32:52 So when people
1:32:53 are interviewing with you,
1:32:54 what can they get out of it?
1:32:55 I get to be around
1:32:56 Stephen.
1:32:58 Me, me, me.
1:32:59 There it is.
1:33:00 Yeah.
1:33:03 This is also just a really
1:33:04 good piece of advice
1:33:05 for what to aim at
1:33:06 in your life,
1:33:07 which is not to aim at
1:33:08 the labels,
1:33:09 the flashy things,
1:33:10 the ephemeral,
1:33:11 the things that will fade
1:33:12 after a week,
1:33:13 a month.
1:33:13 Actually,
1:33:13 this goes back to
1:33:15 a problem my friend has
1:33:16 with he goes for people
1:33:16 that look really good
1:33:17 on the outside.
1:33:19 That’s part of the reason
1:33:19 he’s still single.
1:33:21 He really cares about
1:33:22 what it looks like.
1:33:23 And I remember one day
1:33:24 him saying to me,
1:33:24 you know,
1:33:25 I’ve just started dating
1:33:25 this girl, Stephen,
1:33:26 but I’m not sure
1:33:27 because,
1:33:27 you know,
1:33:28 I just think
1:33:28 if I walked into
1:33:29 a restaurant
1:33:30 with her on my arm,
1:33:32 then I just don’t
1:33:32 know how it would look.
1:33:33 And I remember thinking
1:33:33 to him,
1:33:33 bro,
1:33:34 you’re so,
1:33:34 like,
1:33:35 if that’s what
1:33:36 you care about,
1:33:38 you are,
1:33:39 you’re going to struggle.
1:33:40 And people care
1:33:41 too much about
1:33:42 how it looks.
1:33:43 How they look.
1:33:44 How the job
1:33:45 makes them look.
1:33:46 How the situation
1:33:47 makes them look.
1:33:48 Yes,
1:33:48 yes.
1:33:49 Although I will say
1:33:50 to my husband sometimes,
1:33:51 I’m like,
1:33:51 you’re lucky you’re hot
1:33:52 when we fight.
1:33:54 You’re lucky
1:33:54 you’re a good looking
1:33:55 hot man
1:33:55 because I don’t know
1:33:56 if we would have survived.
1:33:57 So there’s moments,
1:33:58 Stephen.
1:33:59 Truth be told,
1:34:00 when I’m looking,
1:34:00 I’m like,
1:34:00 you’re lucky
1:34:01 you’re a good looking man.
1:34:01 Otherwise,
1:34:02 I don’t know.
1:34:04 So there’s moments
1:34:05 where that’ll save
1:34:05 the relationship.
1:34:07 But I digress.
1:34:08 I forgot what you asked me
1:34:08 because I took you
1:34:10 in a different direction
1:34:11 because I was really
1:34:12 just curious to see,
1:34:13 you know,
1:34:14 because I would see it
1:34:15 with, like,
1:34:16 high presidents
1:34:17 and I would see it
1:34:18 with certain people
1:34:19 and I experience it
1:34:19 myself too.
1:34:20 Sometimes you get this
1:34:21 Yeah.
1:34:23 And I would think
1:34:24 you would get it
1:34:25 a lot
1:34:26 and that’s a really
1:34:27 tough thing,
1:34:27 I would think,
1:34:29 I would say though,
1:34:29 some people
1:34:30 that have been
1:34:31 extremely successful
1:34:31 in my company,
1:34:33 they were also
1:34:35 big followers of the show.
1:34:35 I’m thinking of you,
1:34:36 Christiana.
1:34:37 Christiana,
1:34:38 who is our
1:34:39 chief revenue officer,
1:34:40 she told me
1:34:41 she’s listened to
1:34:41 every episode ever.
1:34:42 Actually,
1:34:43 in her application,
1:34:44 she used,
1:34:46 in the subject line,
1:34:47 like chapter 19
1:34:48 of my book
1:34:49 and then in the email,
1:34:50 there were several things
1:34:50 that I’d written
1:34:51 in my books.
1:34:52 She’s an unbelievable
1:34:53 performer because
1:34:54 actually her career
1:34:55 and her life
1:34:56 and her passion
1:34:57 is also
1:34:58 the work.
1:34:59 So it can be both
1:35:00 but it can’t be just,
1:35:02 as you said,
1:35:03 it can’t just be,
1:35:03 oh,
1:35:04 I just want to see
1:35:05 what the challenge is like.
1:35:06 You know what I mean?
1:35:06 It can’t just be
1:35:08 a surface level.
1:35:10 Is there anything else
1:35:12 that is really pertinent
1:35:12 on the point of,
1:35:14 you know that guy backstage
1:35:14 that said to you,
1:35:15 that gave you that advice,
1:35:16 which was kind of
1:35:17 a little bit patronizing?
1:35:18 It sounded like that.
1:35:18 You said it wasn’t
1:35:19 but it kind of…
1:35:20 It didn’t take it like that
1:35:21 but I’m also,
1:35:23 I also don’t get
1:35:24 easily offended.
1:35:25 To me,
1:35:26 I looked at it like,
1:35:27 like,
1:35:28 you have to really say
1:35:29 something pretty offensive
1:35:30 to me to be offended.
1:35:31 So I think,
1:35:32 I think my offensive level
1:35:33 is probably,
1:35:34 my tolerance
1:35:35 is higher than others.
1:35:36 Is that a good thing?
1:35:37 Yes,
1:35:38 because
1:35:40 in the job
1:35:41 that I came from,
1:35:41 you couldn’t get,
1:35:43 you just couldn’t get
1:35:44 impacted with people
1:35:46 as easy.
1:35:47 Like,
1:35:47 you have to think of it
1:35:47 this way.
1:35:48 Like,
1:35:48 it would be something
1:35:49 stupid,
1:35:49 Stephen,
1:35:49 like,
1:35:50 I probably,
1:35:51 here in New York once,
1:35:52 President Barack Obama,
1:35:53 you went out to dinner
1:35:54 and I had to tell somebody
1:35:55 standing by the restaurant,
1:35:56 ma’am,
1:35:56 you know,
1:35:56 sir,
1:35:57 could you please
1:35:58 just cross the street
1:35:58 and stand there
1:35:59 because we had to
1:35:59 clear the area?
1:36:01 And people lose their minds.
1:36:03 You’re violating my rights.
1:36:04 Phones come out.
1:36:05 They’re yelling at you
1:36:05 in your face.
1:36:06 Now,
1:36:08 the New York me
1:36:10 or the Evie me
1:36:10 wants to just,
1:36:10 like,
1:36:12 punch them in the throat,
1:36:13 go across the street.
1:36:13 Like,
1:36:14 I don’t have time for this.
1:36:15 She can’t do that.
1:36:16 So,
1:36:17 when you,
1:36:19 you have a job
1:36:20 where people
1:36:22 dislike you
1:36:23 because you’re law enforcement
1:36:25 and they’re in your face
1:36:27 and when you’re telling them
1:36:28 to do something,
1:36:29 they automatically,
1:36:29 you have something
1:36:30 called reactance.
1:36:32 Nobody likes to be told anything.
1:36:34 Nobody likes to feel like
1:36:35 they don’t have control
1:36:35 over their lives.
1:36:37 so they have reactance
1:36:38 which means immediately
1:36:40 they’re going to push back.
1:36:41 A really good example
1:36:42 is COVID.
1:36:43 People losing their minds,
1:36:43 you know,
1:36:45 when they were forced
1:36:45 to wear masks
1:36:46 and a big reason,
1:36:48 it wasn’t really the mask,
1:36:48 it was that
1:36:49 they felt that
1:36:50 they had no autonomy.
1:36:51 You’re telling me
1:36:52 what I have to do
1:36:53 and I feel like
1:36:53 I have no control.
1:36:54 So,
1:36:55 in law enforcement,
1:36:56 you’re typically
1:36:57 dealing with this often
1:36:59 where you can’t offer people
1:36:59 a choice typically.
1:37:00 It’s,
1:37:01 I need you to do this.
1:37:02 so when you have people
1:37:03 really escalating
1:37:04 and getting in your face
1:37:06 and in many situations
1:37:07 wanting an altercation,
1:37:08 they want to put it on,
1:37:10 they want to put it on YouTube,
1:37:11 they want to put it on social media,
1:37:13 you have to manage yourself.
1:37:14 Also,
1:37:14 in my mind,
1:37:15 I’m like,
1:37:16 you’re not going to get that from me.
1:37:18 So you do have
1:37:20 a higher threshold
1:37:23 to tolerate a lot more nonsense.
1:37:24 So if I was someone
1:37:26 who was really disrespecting you
1:37:27 when you were doing your job
1:37:29 and I was shouting in your face,
1:37:30 you told me to get across the street
1:37:31 and I started cussing you out
1:37:32 and being very personal
1:37:32 and trying to
1:37:34 sort of exacerbate the situation,
1:37:36 what would be going through your head
1:37:37 at that exact moment?
1:37:39 I’m now screaming in your face,
1:37:40 I’ve got my phone out,
1:37:40 I’m telling you,
1:37:41 you’re live on Instagram.
1:37:44 What is actually going through your head
1:37:47 versus what you’re displaying externally?
1:37:48 What I would say is,
1:37:49 ma’am or sir,
1:37:50 whoever it was,
1:37:51 was like,
1:37:53 I appreciate you’re frustrated,
1:37:54 however,
1:37:56 I’m not able to have you stand here.
1:37:57 Could you please go across the street?
1:37:58 What’s going on up here?
1:38:01 How many times I’m going to say this
1:38:02 before I force this person
1:38:03 across the street
1:38:04 before I put handcuffs on them?
1:38:05 That’s what’s happening in my head.
1:38:06 So in my head,
1:38:08 I am doing mathematical equation.
1:38:10 How many chances do I give this person
1:38:11 before I throw on handcuffs?
1:38:13 Have you ever had someone
1:38:14 insult you
1:38:17 in a really vicious,
1:38:18 just like horrible way?
1:38:19 Dits, dummy, Barbie,
1:38:21 you know.
1:38:23 And does it offend inside
1:38:24 even if you don’t show it?
1:38:27 I don’t want to say
1:38:28 you get used to it,
1:38:30 but you don’t take it personally
1:38:31 because they don’t know me.
1:38:32 Also,
1:38:33 when you’re in law enforcement,
1:38:34 you’re,
1:38:36 you’re seeing people
1:38:37 at their worst.
1:38:39 You are seeing
1:38:40 the worst of humanity.
1:38:42 That is one of the toughest jobs.
1:38:43 Even when,
1:38:44 even with military,
1:38:45 military,
1:38:46 they go to war,
1:38:47 that’s atrocious,
1:38:47 but you go,
1:38:48 you do your tour
1:38:48 and you’re out.
1:38:50 And then maybe you go back,
1:38:51 but you get reprieved.
1:38:52 Law enforcement,
1:38:54 you’re doing this
1:38:55 for your entire career.
1:38:56 Every single day,
1:38:56 you are seeing
1:38:57 the worst in humanity.
1:38:59 People are lying to you.
1:39:01 They’re committing crimes.
1:39:02 Like,
1:39:03 you really could lose
1:39:03 a lot of faith.
1:39:04 You really could become
1:39:05 really cynical.
1:39:06 It’s actually a common trait
1:39:07 in law enforcement,
1:39:08 so you have to be really careful
1:39:09 to not become
1:39:10 overly cynical
1:39:10 because you’re seeing
1:39:11 the worst of people
1:39:12 and they’re also bringing out
1:39:13 their worst behavior.
1:39:14 For whatever reason,
1:39:16 people are not
1:39:16 their best,
1:39:17 the best version
1:39:18 of themselves.
1:39:19 And again,
1:39:20 you’re also typically
1:39:21 not dealing with
1:39:23 the good citizen.
1:39:24 You’re dealing with people
1:39:26 who are consistently
1:39:28 committing crimes.
1:39:29 If you look at crime
1:39:29 in general,
1:39:31 the vast majority of crime,
1:39:32 it’s committed
1:39:33 by the same group of people.
1:39:36 And the majority of arrests,
1:39:37 if you look at the arrests,
1:39:38 they’re misdemeanors,
1:39:40 meaning driving
1:39:41 while intoxicated.
1:39:42 They’re smaller things.
1:39:43 Felonies,
1:39:44 really serious crimes.
1:39:45 These are people
1:39:45 who typically
1:39:48 violate the law consistently.
1:39:50 So when this is happening,
1:39:53 we would memorize
1:39:55 what the U.S. Secret Service did
1:39:55 is they taught us
1:39:56 to fight with facts.
1:39:57 I fight with facts.
1:39:58 So we actually memorized
1:39:59 the title codes.
1:40:01 Like 18,
1:40:02 title 18,
1:40:02 USC,
1:40:04 was it 3056?
1:40:06 That gave me the right
1:40:07 to
1:40:09 do what I needed to do
1:40:10 to secure and protect
1:40:11 the President of the United States.
1:40:12 And if you were interfering
1:40:13 with that,
1:40:14 then the law gave me
1:40:15 the right
1:40:17 to arrest you
1:40:17 if I needed to.
1:40:18 I didn’t want to arrest anybody.
1:40:19 I didn’t care.
1:40:21 But the law gave me that right
1:40:22 because now you’re impeding
1:40:23 in my ability
1:40:23 to do my job.
1:40:24 So one of the things
1:40:25 I would do
1:40:25 is I would say,
1:40:25 ma’am,
1:40:27 you are right now
1:40:28 impeding
1:40:29 with Title 18,
1:40:30 3056,
1:40:31 and I would say
1:40:32 the title of what it was,
1:40:33 which says that
1:40:34 I have to do X,
1:40:35 Y,
1:40:35 and Z.
1:40:36 So here’s the thing.
1:40:38 I don’t want to arrest you,
1:40:39 but you do need to move
1:40:39 across the street.
1:40:41 You can move across the street
1:40:42 and I can get somebody
1:40:43 to come talk to you
1:40:44 or,
1:40:44 you know,
1:40:45 it’s going to escalate.
1:40:46 It’s up to you.
1:40:47 Most people,
1:40:47 Stephen,
1:40:49 most listen,
1:40:50 but a lot of people
1:40:51 like theatrics.
1:40:52 You said it’s up to you.
1:40:52 That’s giving them
1:40:53 an element of control,
1:40:54 which is good.
1:40:54 It’s up to me.
1:40:55 Look,
1:40:55 at the end,
1:40:56 they have to do it
1:40:57 because I have to do my job.
1:40:58 Right?
1:41:00 But the majority of time…
1:41:01 But you’ve given them
1:41:01 the choice
1:41:02 because you’ve said
1:41:02 you can either
1:41:03 move across the street
1:41:04 or this.
1:41:04 Yes,
1:41:05 but sometimes you have
1:41:06 to repeat it
1:41:07 like 15 times
1:41:08 to people
1:41:10 before you actually do it.
1:41:11 Here’s the thing.
1:41:12 Once you put hands on people,
1:41:14 the last thing you want to do
1:41:14 is put hands on people.
1:41:16 The minute you put hands on people,
1:41:18 everything breaks bad.
1:41:20 They’re going to freak out.
1:41:21 Somebody’s going to get hurt.
1:41:23 They’re going to…
1:41:24 It’s not a good thing.
1:41:25 The majority of people
1:41:26 I would arrest,
1:41:27 after I would arrest them,
1:41:27 I’d have to take them
1:41:28 to the hospital.
1:41:29 Not because I did anything
1:41:30 to hurt them,
1:41:32 but my heart hurts.
1:41:32 I’m stressed.
1:41:33 I have…
1:41:34 I don’t know what’s happening.
1:41:34 I have a headache.
1:41:36 I don’t want them to die on me.
1:41:37 And the majority of the time,
1:41:38 I would take them to the hospital.
1:41:39 Or they were faking it.
1:41:40 I’ve had people fake heart attacks
1:41:41 because they thought
1:41:42 I’d feel bad
1:41:42 and take the cuffs off.
1:41:43 And I’m like,
1:41:44 okay,
1:41:45 are you having a heart attack?
1:41:46 Let me put the cuffs on.
1:41:47 We’re going straight to the hospital.
1:41:47 And I would take them
1:41:48 to the hospital.
1:41:49 So there’s a lot of tactics
1:41:51 people would use
1:41:52 to also get you
1:41:54 to stop manipulators,
1:41:55 which people can do
1:41:56 the average person.
1:41:56 Not in this way,
1:41:58 but ways people can manipulate you
1:41:59 to stop
1:42:00 whatever it is you’re doing.
1:42:02 Let’s say you’re trying
1:42:02 to find out the truth
1:42:03 of something
1:42:05 or you’re trying to get to…
1:42:07 You’re asking questions
1:42:08 and a person doesn’t like it.
1:42:09 They may start crying.
1:42:11 People would cry
1:42:12 when I would arrest them
1:42:12 as a way for me
1:42:13 to feel sorry to stop.
1:42:14 So often people
1:42:15 will use things
1:42:16 to get you
1:42:17 to feel bad
1:42:18 to leave them alone.
1:42:19 Let’s say you’re going
1:42:19 to fire somebody
1:42:20 for something they did
1:42:21 and you’re asking them questions
1:42:22 and they start crying
1:42:23 in the office
1:42:24 instead of asking
1:42:24 the questions.
1:42:25 Right?
1:42:26 That’s a way
1:42:26 to deflect
1:42:27 to get you
1:42:28 to feel bad
1:42:29 to stop your line
1:42:29 of fire
1:42:30 of questions
1:42:31 to get you
1:42:32 to stop.
1:42:32 Very common.
1:42:34 Very common crying.
1:42:35 It’s a manipulation
1:42:35 tactic.
1:42:37 And there’s other things
1:42:38 people can do.
1:42:39 So people will use
1:42:39 certain things
1:42:40 to get you
1:42:41 to stop what you’re doing
1:42:43 and sometimes people
1:42:44 fall for it.
1:42:45 Or they’ll say things
1:42:45 to you.
1:42:46 You’re only doing this
1:42:47 to me because I’m
1:42:48 a woman
1:42:49 or because I’m this.
1:42:51 And those sometimes
1:42:53 not that they’re not true
1:42:54 but a lot of times
1:42:54 it can be used
1:42:55 as manipulators
1:42:56 to get you
1:42:57 to back off.
1:42:59 In that scenario
1:42:59 you’re being met
1:43:00 with emotion
1:43:01 and it appears
1:43:02 that you’re
1:43:03 returning logic
1:43:05 because you’re talking
1:43:06 about the title code
1:43:07 and you could
1:43:07 I guess
1:43:08 return emotion
1:43:08 but it…
1:43:09 No.
1:43:09 No.
1:43:11 You own your emotion.
1:43:12 Nobody should provoke you.
1:43:12 Nobody.
1:43:15 You’re Stephen Bartlett,
1:43:15 director of CEO.
1:43:16 Nobody provokes you.
1:43:18 You own your response.
1:43:20 You can go in that back room
1:43:21 and motherfuck somebody
1:43:23 to do it in the mirror
1:43:25 but nobody owns that.
1:43:26 Nobody should take that from you.
1:43:27 Who are they
1:43:28 to take that from you
1:43:29 and who are you
1:43:30 to surrender it?
1:43:31 That’s the way
1:43:32 I look at it.
1:43:33 You’re going to be
1:43:34 dealing with people.
1:43:35 People are a revolving door
1:43:37 of all their stuff
1:43:38 and I do think
1:43:39 we see a really heightened
1:43:41 emotional state
1:43:42 with people.
1:43:43 People can’t not
1:43:44 post stuff
1:43:45 on social media.
1:43:46 Everybody has to give
1:43:46 their opinion
1:43:47 on something
1:43:47 and sometimes
1:43:48 I’m like stop.
1:43:49 Like everybody
1:43:49 doesn’t need to know
1:43:50 what you’re thinking.
1:43:51 Like stop posting.
1:43:52 We put so much noise
1:43:53 out there
1:43:53 because we think
1:43:54 people care.
1:43:55 They don’t.
1:43:56 It’s like even
1:43:57 the when you speak
1:43:58 I look at social media
1:43:59 the same way.
1:44:00 What are you contributing
1:44:01 to the world?
1:44:02 Are you?
1:44:02 Post it.
1:44:03 If you’re not
1:44:04 don’t post it.
1:44:05 Don’t put more noise.
1:44:07 Your contribution points
1:44:08 even in your posts
1:44:09 and the things you share
1:44:09 with the world.
1:44:11 But I look at it this way
1:44:12 you’re at a point
1:44:13 I understand when you’re young.
1:44:15 Up until you’re 25 years old
1:44:16 I give you a free pass
1:44:17 because that frontal cortex
1:44:18 of yours is not developed.
1:44:20 You’re not emotionally regulated
1:44:21 but then there comes a point
1:44:22 where you have to own
1:44:23 your emotions.
1:44:24 I had to
1:44:25 because I would lose my job.
1:44:27 How do I become unprovokable?
1:44:29 Is there a way?
1:44:31 Or is it just by repetitions?
1:44:32 It’s repetition.
1:44:34 If enough people
1:44:35 get in your face
1:44:36 over time
1:44:38 you learn to manage
1:44:38 your emotions.
1:44:39 But if you spent
1:44:40 the whole time
1:44:41 avoiding people
1:44:42 getting in your face
1:44:43 I’m not telling you
1:44:44 to go look for problems.
1:44:45 But you shouldn’t go
1:44:46 out of your way
1:44:47 to avoid conflict
1:44:49 to such a degree
1:44:50 where you’re willing
1:44:51 to do anything
1:44:51 or whatever
1:44:52 because you don’t want conflict.
1:44:54 I don’t want conflict.
1:44:55 I don’t like it.
1:44:56 But if it shows up
1:44:56 in my face
1:44:58 I’m going to be there.
1:45:00 You can also handle people
1:45:01 non-emotionally
1:45:01 with facts.
1:45:02 Okay, earlier on
1:45:04 you said X, Y, and Z.
1:45:05 Could you explain that to me?
1:45:07 Even sometimes
1:45:08 when people tell me
1:45:08 you know
1:45:09 I feel like
1:45:10 I’m not valued at work
1:45:11 or I think my boss
1:45:12 doesn’t care about me
1:45:13 or I believe this
1:45:14 and I want to go
1:45:14 talk to my boss
1:45:15 and I’ll tell them
1:45:17 I’m fine with you
1:45:17 going talk to your boss
1:45:18 when they would ask me
1:45:18 for advice
1:45:19 because I never give
1:45:20 unsolicited advice.
1:45:21 I’m fine with you
1:45:22 going in there
1:45:23 but do not go in there
1:45:24 and say
1:45:25 I think, I feel, I believe.
1:45:27 Go in there and say
1:45:28 hey, I did this project
1:45:30 I spent X amount
1:45:30 of hours on it
1:45:31 and I made X amount
1:45:32 of money for this company
1:45:33 you know
1:45:34 I’d like to put in
1:45:35 for a higher position
1:45:36 or I’d like to put in
1:45:37 for this other project.
1:45:39 Go in with the facts.
1:45:41 Facts win
1:45:42 because it’s harder
1:45:43 for people to refute facts.
1:45:45 I think I should get this
1:45:46 well I think you shouldn’t.
1:45:47 I believe
1:45:48 you know
1:45:49 you’re treating me this way
1:45:50 well I believe I’m not
1:45:51 but if you say
1:45:53 we had this meeting
1:45:53 during this meeting
1:45:54 you said this and this
1:45:56 could you explain that to me
1:45:57 because it seemed as though
1:45:59 you didn’t trust me
1:45:59 in that meeting
1:46:00 or it seemed as though
1:46:01 you were upset with me
1:46:02 in that meeting
1:46:03 but I’m telling you
1:46:05 specifically what I did.
1:46:06 So I’m bringing you
1:46:07 back to that specific
1:46:07 fact
1:46:08 a moment
1:46:09 versus now
1:46:10 I feel that you
1:46:11 treat me this way.
1:46:12 It’s so vague
1:46:12 and ambiguous.
1:46:13 When you go in
1:46:14 with very specific things
1:46:16 that’s harder to argue.
1:46:17 You want to
1:46:18 not that I want you
1:46:18 to win an argument
1:46:19 but you really want
1:46:20 to make your point
1:46:21 and get results.
1:46:23 Be very clear
1:46:23 and specific
1:46:24 and you know what
1:46:25 if you’re nervous
1:46:25 write it down.
1:46:27 I always tell people
1:46:28 write your stuff down.
1:46:29 Walk into a meeting
1:46:30 if you’re having it
1:46:30 with your supervisor
1:46:31 sir
1:46:32 boss
1:46:32 I don’t know
1:46:33 if people say sir anymore
1:46:34 I used to have to say sir
1:46:35 sir I just
1:46:36 I took some notes down
1:46:37 so I hope you don’t mind
1:46:38 I’m just going to look to it
1:46:39 just to make sure
1:46:40 I speak clearly
1:46:42 and I don’t make any mistakes
1:46:44 and then go through the points.
1:46:45 I actually asked a colleague
1:46:46 of mine
1:46:48 who was in a similar situation
1:46:49 who wanted to have
1:46:50 a conversation with me
1:46:51 and they’re a slightly younger
1:46:52 colleague of mine
1:46:55 in their early 20s
1:46:56 they said they wanted
1:46:56 to speak to me
1:46:57 about something
1:46:58 and
1:47:00 my advice to them
1:47:01 was actually
1:47:02 to write it down
1:47:02 in a memo
1:47:04 as if you were writing a story
1:47:05 because I love narrative memos
1:47:06 and
1:47:08 I did that
1:47:09 because I wanted them
1:47:11 to properly think
1:47:12 about what they wanted to say
1:47:13 because I knew
1:47:13 what would happen
1:47:14 is they’d come in
1:47:15 they’d start sort of like
1:47:16 falling over their words
1:47:17 a little bit
1:47:17 they might not
1:47:18 not fully
1:47:20 give me all the context
1:47:21 and I often do that now
1:47:22 which is
1:47:23 in all my meetings
1:47:23 that we do
1:47:24 we kind of stole this
1:47:25 from Jeff Bezos at Amazon
1:47:27 is I’ll have someone
1:47:27 write it into
1:47:29 even if it’s a two-page memo
1:47:30 which says like
1:47:31 this is the situation
1:47:33 this is why I’m bringing you
1:47:34 this thing in this meeting
1:47:35 this is my proposed solution
1:47:37 this is the decision I need
1:47:38 you know
1:47:40 super super clear
1:47:41 because in business
1:47:42 you often find
1:47:43 you have two kind of
1:47:44 sides of things
1:47:45 either someone walks in
1:47:46 and freestyles with their voice
1:47:48 and they stumble in the moment
1:47:49 they don’t get things out properly
1:47:50 or someone comes in
1:47:51 with like a hundred page
1:47:52 powerpoint presentation
1:47:53 which is like
1:47:54 vague pictures of things
1:47:55 and bullet points
1:47:56 and I hate a fucking bullet point
1:47:57 because a bullet point
1:47:58 is open to interpretation
1:47:58 so is a picture
1:48:00 whereas these narrative memos
1:48:01 which is what Amazon
1:48:02 and Jeff Bezos
1:48:03 figured out
1:48:05 they leave no room
1:48:05 for ambiguity
1:48:07 and all the context
1:48:07 is there
1:48:08 and actually
1:48:09 sometimes it actually means
1:48:09 that they can just send
1:48:10 in an email
1:48:11 and then you don’t have
1:48:12 to talk to them
1:48:12 and then I don’t have
1:48:13 to do the hour and a half
1:48:14 dude it’s funny
1:48:15 you say that
1:48:16 when I did cases
1:48:17 I would always ask
1:48:17 and again
1:48:18 not because
1:48:19 I knew to do this
1:48:20 I was trained to do this
1:48:21 but really good interview
1:48:21 is
1:48:23 get people to write
1:48:23 not a memo
1:48:24 but a statement
1:48:26 before you even interview them
1:48:28 you know
1:48:28 and if it was like
1:48:29 the date of the crime
1:48:29 for example
1:48:31 tell me what you did
1:48:33 from the time you woke up
1:48:33 on this date
1:48:35 to the time you went to sleep
1:48:36 and it would be a memo
1:48:38 of what they did that day
1:48:39 or tell me what you know
1:48:40 about blah blah blah blah
1:48:41 and I would read
1:48:41 those statements
1:48:43 and I would know often
1:48:44 who was my suspect
1:48:45 who wasn’t
1:48:46 I had one case
1:48:47 where
1:48:49 baby was a few months old
1:48:50 baby had a broken arm
1:48:52 and it was between
1:48:53 the dad and the nanny
1:48:55 that police were looking at
1:48:56 and police weren’t sure
1:48:57 which one it was
1:48:59 we think it’s either
1:48:59 the nanny or their dad
1:49:01 now in a criminal case
1:49:03 you always want to talk
1:49:05 to the most likely suspect
1:49:06 you don’t build your way up
1:49:07 I go to the person
1:49:09 who I likely think did it
1:49:09 I’m going straight
1:49:10 to the person
1:49:11 right
1:49:11 I don’t want to go
1:49:11 to the person
1:49:13 I think maybe did it
1:49:14 and then build my way there
1:49:14 I want the one
1:49:15 I want the person
1:49:17 that I truly believe
1:49:18 is my suspect
1:49:18 my offender
1:49:20 so I get the statements
1:49:22 and I read them both
1:49:23 I read dads
1:49:24 and I read nannies
1:49:26 I read dads
1:49:26 and I’m like
1:49:27 it’s not dad
1:49:29 I knew from the statement
1:49:29 it wasn’t dad
1:49:31 I read nannies
1:49:33 and I knew right away
1:49:34 after I read nanny’s statement
1:49:35 she did it
1:49:36 now you’re going to say
1:49:36 how did you know
1:49:38 the nanny
1:49:40 opened up her statement
1:49:41 by telling me about her morning
1:49:42 how frustrated it was
1:49:43 how she was running late
1:49:44 she had two little kids
1:49:45 of her own
1:49:46 she was trying to get them out
1:49:48 she was a single mom
1:49:49 she was stressed out
1:49:50 then she shows up to work
1:49:50 to
1:49:53 take care of this baby
1:49:54 the baby’s fussing
1:49:55 the baby’s crying
1:49:56 I did this
1:49:56 it didn’t work
1:49:57 I did that
1:49:58 it didn’t work
1:49:59 so as she’s telling me
1:49:59 the story
1:50:01 she’s telling me
1:50:02 how hard her day was
1:50:04 and then she turns into
1:50:05 how frustrated she was
1:50:06 with this baby
1:50:07 I did everything I could
1:50:08 to get this baby
1:50:08 to stop crying
1:50:09 I think the baby was
1:50:11 is either three or six months old
1:50:11 I’m just
1:50:12 I can’t remember
1:50:13 and the baby was this
1:50:14 and the baby was that
1:50:16 and then she gets to a part
1:50:18 where it says
1:50:21 then I gave the baby
1:50:21 Tylenol
1:50:23 and it went quiet
1:50:26 and I was like
1:50:27 there it is
1:50:28 that’s when she broke
1:50:29 the baby’s arm
1:50:31 who says
1:50:33 I gave the baby Tylenol
1:50:34 and it went quiet
1:50:36 in that moment
1:50:37 her language
1:50:38 had changed so much
1:50:38 I was like
1:50:39 that’s the moment
1:50:40 she snapped that baby’s arm
1:50:41 and the baby passed out
1:50:41 from the pain
1:50:44 and so
1:50:46 when I get the statement
1:50:47 I call up
1:50:48 the law enforcement entity
1:50:49 it was the state police
1:50:50 because they were the ones
1:50:51 that asked me to come up
1:50:51 and I said
1:50:52 I want to talk to nanny
1:50:53 not to dad
1:50:54 and sure enough
1:50:55 nanny comes in
1:50:56 hour and a half later
1:50:57 I had a confession
1:50:58 I didn’t even have to
1:50:59 give her a polygraph
1:51:00 what was interesting
1:51:01 is in her statement
1:51:02 it sounded like
1:51:02 she was actually
1:51:04 self-justifying her behavior
1:51:05 she was
1:51:07 she absolutely was
1:51:08 I was reading about
1:51:08 this thing called
1:51:09 cognitive dissonance
1:51:10 that you just mentioned
1:51:11 and this idea
1:51:12 that we don’t like
1:51:13 the gap
1:51:13 between the way
1:51:14 we’re behaving
1:51:15 and who we think
1:51:15 we are or want to be
1:51:17 and when I think about
1:51:18 myself
1:51:19 and you know
1:51:20 bad habits that I have
1:51:21 or bad habits
1:51:22 that my friends have
1:51:23 we all like
1:51:23 justify
1:51:25 justify
1:51:26 I’m too busy
1:51:26 so I couldn’t go
1:51:27 to the gym
1:51:29 or there was nothing
1:51:29 else that I
1:51:30 that I could grab
1:51:32 so I ate the cookie
1:51:32 in the minibar
1:51:33 like we have to find
1:51:34 a way to justify it
1:51:37 and then some of us
1:51:37 I think we like
1:51:38 build our lives
1:51:39 around kind of
1:51:40 believing our own
1:51:41 justifications
1:51:42 of course we do
1:51:43 and then we’re trapped
1:51:44 because in the presence
1:51:45 of these crazy
1:51:46 justifications
1:51:47 what we’re doing
1:51:47 makes sense
1:51:48 and it’s okay
1:51:50 I think sometimes
1:51:50 it’s
1:51:52 I’m not telling people
1:51:53 to feel
1:51:54 permanently bad
1:51:55 for what they do
1:51:55 because you don’t
1:51:55 want to
1:51:56 like we said
1:51:56 you don’t want
1:51:57 to live in the past
1:51:58 and beat yourself up
1:51:59 and man I messed up
1:52:00 and I did this
1:52:00 you will
1:52:01 but I do think
1:52:02 it’s important to say
1:52:04 I did something
1:52:04 and I shouldn’t
1:52:05 have done this
1:52:06 at least to yourself
1:52:07 how do you stop
1:52:08 believing you’re in
1:52:08 bullshit
1:52:10 well
1:52:11 what do you
1:52:12 I think
1:52:15 so I’m very lucky
1:52:15 I have a husband
1:52:16 who makes sure
1:52:17 that I don’t
1:52:19 he is
1:52:20 but he’s a very steady
1:52:21 good soundboard
1:52:22 but he’s also
1:52:22 a former special agent
1:52:25 both in US Secret Service
1:52:25 and Homeland Security
1:52:27 and he was SWAT
1:52:28 so this is a super
1:52:30 steady person
1:52:31 lost his father
1:52:32 when he was young
1:52:32 I’m only sharing this
1:52:33 because you’re asking
1:52:34 I guess what I’m saying is
1:52:36 so I have someone
1:52:37 in my very inner circle
1:52:39 who will tell me
1:52:40 hey
1:52:42 chucklehead
1:52:43 you might want to
1:52:44 think this through
1:52:45 he may not say it like that
1:52:47 but he will call me out
1:52:47 on things
1:52:48 people that
1:52:51 care about you
1:52:52 will typically
1:52:53 call things out on you
1:52:54 now there’s ways
1:52:55 to do it
1:52:56 and ways not to do it
1:52:57 and there’s maybe times
1:52:58 where I’m not really keen
1:52:59 on the way he does it
1:53:01 but because I
1:53:02 he has good contribution points
1:53:03 good credibility with me
1:53:05 I know if he’s saying something
1:53:07 that there’s validity to it
1:53:09 if he’s going to pause
1:53:09 and say hey
1:53:10 I would like you
1:53:11 to think about this
1:53:13 it’s coming from somewhere
1:53:15 so he’s built enough trust
1:53:16 I’ve built enough trust
1:53:17 to know
1:53:18 that he does that
1:53:19 now if you have someone
1:53:20 who’s always critiquing you
1:53:22 because that does exist
1:53:23 everything you do is wrong
1:53:25 then that person’s not gonna
1:53:26 you know
1:53:28 they’re not gonna resonate
1:53:29 so I think
1:53:30 having people
1:53:33 that actually call you out
1:53:33 on your stuff
1:53:34 or help point it out
1:53:37 that can do it
1:53:38 and that you also
1:53:39 have to be okay
1:53:39 with listening it
1:53:40 so I’m mature enough
1:53:42 and I hope to be
1:53:43 I try to be humble enough
1:53:44 to say look
1:53:45 tell me the truth
1:53:46 or there are times too
1:53:47 where as much as a
1:53:49 strategic decision maker
1:53:50 I like to be
1:53:51 there’s times where
1:53:53 Stephen I’m seeing red
1:53:54 someone will do something
1:53:55 and all I see is red
1:53:58 and I will go to someone
1:53:59 that can either
1:54:00 either I trust
1:54:01 or can help me make a decision
1:54:02 with something
1:54:03 and I’ll say
1:54:04 you know it could be my agent
1:54:05 it could be a work thing
1:54:05 I’m like hey this happened
1:54:06 I’m seeing red
1:54:08 how would you handle
1:54:09 this scenario
1:54:11 because I’m in an emotional state
1:54:12 I’m not gonna make
1:54:13 a good decision
1:54:15 can I have your guidance advice
1:54:16 and so I will go to people
1:54:18 I trust who will guide me
1:54:20 so that’s the biggest thing
1:54:21 I think call yourself out
1:54:22 on your bullshit
1:54:23 the minute you start
1:54:24 getting emotional
1:54:25 and I think there’s a pattern
1:54:27 if everything offends you
1:54:29 if everything upsets you
1:54:31 if you’re getting triggered
1:54:31 all the time
1:54:33 if you’re upset with people
1:54:34 or angry with people
1:54:35 or you feel the need
1:54:36 to let everybody know
1:54:37 through social media
1:54:38 or posts or texting
1:54:40 you know
1:54:41 what’s going on in your life
1:54:42 I want you to pause
1:54:43 and say why am I doing
1:54:44 all of this
1:54:45 what is going on
1:54:46 within me
1:54:48 that I am feeling
1:54:49 that I need to
1:54:50 that I see the world
1:54:50 this way
1:54:52 it always starts with us
1:54:53 it’s always within
1:54:55 so I think that’s the thing
1:54:56 it’s like what’s going on
1:54:57 within me
1:54:58 and if you have the ability
1:54:59 the maturity
1:55:00 and you’re in a space
1:55:01 where you can do that
1:55:02 and you want that
1:55:04 you can call yourself out
1:55:05 on your own bullshit
1:55:07 do you have a lot of friends
1:55:09 no
1:55:12 I did growing up
1:55:13 I was Miss Social Butterfly
1:55:15 no
1:55:17 and just so you know
1:55:18 the research shows
1:55:18 Stephen
1:55:20 that as we age
1:55:21 our inner circle
1:55:22 gets smaller
1:55:22 and smaller
1:55:23 and smaller
1:55:25 I have a lot of acquaintances
1:55:26 and I’m friendly
1:55:27 with a lot of people
1:55:29 and I network
1:55:30 with a lot of people
1:55:31 and I like these people
1:55:32 but when I hear
1:55:33 the word friends
1:55:34 I can count my friends
1:55:35 on one hand
1:55:37 do you have a lot of friends
1:55:40 you might
1:55:40 because you might
1:55:41 still be at an age
1:55:42 where you’re kind of
1:55:43 in the middle there
1:55:43 for me
1:55:44 I’ve got like
1:55:45 five best friends
1:55:46 but then
1:55:47 I’ve got all these
1:55:47 other people
1:55:49 who I’ve become friends with
1:55:50 predominantly through work
1:55:52 okay so I define friends
1:55:53 as people you would give
1:55:54 pretty much
1:55:55 unconditional trust to
1:55:57 unconditional
1:55:58 I trust you
1:55:59 I’ll tell you whatever
1:56:00 more or less
1:56:02 how many would those be
1:56:03 I reckon
1:56:04 ten
1:56:05 ten
1:56:06 unconditional trust
1:56:07 okay
1:56:07 Jack’s one of them
1:56:09 Jack over there’s one of them
1:56:11 known him for seven years now
1:56:11 there’s nothing
1:56:12 I wouldn’t
1:56:13 trust him with
1:56:14 so that would be
1:56:16 a legitimate
1:56:17 yes
1:56:18 that would be a friend
1:56:19 right
1:56:20 consistency
1:56:21 length of time
1:56:22 trust
1:56:22 no betrayal
1:56:25 that would be a friend
1:56:26 and is this a
1:56:27 quality versus quantity game
1:56:28 do you think
1:56:28 the inner circle
1:56:29 yeah
1:56:32 why do you need
1:56:32 all those people
1:56:34 it’s one thing
1:56:35 to have connections
1:56:36 and network
1:56:37 and meet people
1:56:38 and hang out
1:56:39 but who you bring
1:56:41 into that inner circle
1:56:42 I think
1:56:43 and I would think
1:56:44 even for you
1:56:47 you want to be
1:56:48 selective and careful
1:56:50 because you also
1:56:50 want to make sure
1:56:51 people
1:56:52 if Steven wasn’t
1:56:53 Steven
1:56:54 like
1:56:55 what quality
1:56:56 friends would they
1:56:57 still be
1:56:58 because sometimes
1:56:58 it’s also what
1:56:59 the package is
1:57:00 and people are
1:57:01 drawn to us
1:57:02 and that’s okay
1:57:03 but I guess
1:57:04 what I’m saying is
1:57:05 it’s quality
1:57:06 are they genuinely
1:57:07 good friends
1:57:08 like if
1:57:08 something bad
1:57:09 happens
1:57:09 and you’re like
1:57:10 I need your help
1:57:10 and they’re like
1:57:11 let me
1:57:11 would they be like
1:57:12 let me go get
1:57:12 my shovel
1:57:13 where are we
1:57:13 meeting
1:57:15 you know
1:57:16 I think that
1:57:17 would be
1:57:18 the gauge
1:57:19 of a friend
1:57:19 but I think
1:57:20 sometimes people
1:57:20 think a lot
1:57:21 of friends
1:57:21 are good
1:57:22 and a lot
1:57:23 of friends
1:57:23 are noise
1:57:24 you can have
1:57:25 acquaintances
1:57:25 but like
1:57:26 your friend
1:57:26 is really
1:57:26 somebody
1:57:27 who influences
1:57:27 you
1:57:29 I did
1:57:29 I did
1:57:29 I did
1:57:29 something
1:57:30 at 24
1:57:31 years old
1:57:31 that has
1:57:31 had a
1:57:32 profound
1:57:32 impact
1:57:33 on my
1:57:33 life
1:57:33 I set
1:57:34 myself
1:57:34 the challenge
1:57:34 of posting
1:57:35 every single
1:57:35 day on my
1:57:36 social media
1:57:36 channels
1:57:37 and at the
1:57:38 time I was
1:57:38 doing it to
1:57:38 grow my
1:57:39 following
1:57:39 but it had
1:57:40 this profound
1:57:41 impact on my
1:57:42 life and two
1:57:42 remarkable things
1:57:43 happened when I
1:57:43 did that
1:57:44 I managed to
1:57:45 learn faster
1:57:46 because every
1:57:46 single day I’m
1:57:47 capturing what is
1:57:48 happening to me
1:57:49 and trying to
1:57:49 distill it down
1:57:50 into something
1:57:51 that I can share
1:57:51 with the world
1:57:52 but more remarkably
1:57:54 it led me to
1:57:54 building a following
1:57:55 of many millions
1:57:55 of people
1:57:56 and that’s the
1:57:57 basis that I
1:57:57 use to launch
1:57:58 the Diary of a
1:57:59 CEO and that’s
1:57:59 why I want to
1:58:00 tell you about
1:58:00 our sponsor today
1:58:01 Adobe Express
1:58:02 they are the
1:58:03 platform that I
1:58:04 use to make all
1:58:04 the posts across
1:58:05 my LinkedIn
1:58:06 and across my
1:58:06 Instagram
1:58:07 it’s a couple of
1:58:08 clicks and you
1:58:09 don’t need to be
1:58:10 an expert and
1:58:10 that is why I
1:58:11 love using it
1:58:11 because I’m not
1:58:12 an expert in
1:58:12 graphic design
1:58:13 it’s accessible
1:58:14 to use for all
1:58:15 of us even if
1:58:16 we don’t have the
1:58:17 technical prowess
1:58:17 to design great
1:58:18 things so if you
1:58:19 want to start
1:58:19 compounding both
1:58:20 your reach and
1:58:20 your knowledge
1:58:21 like I did at
1:58:22 24 years old
1:58:22 then head to
1:58:24 adobe.ly
1:58:25 slash Stephen
1:58:26 and get started
1:58:27 with Adobe Express
1:58:29 that’s adobe.ly
1:58:31 slash Stephen
1:58:32 I’ve watched so
1:58:33 many entrepreneurs
1:58:34 treat sales like a
1:58:35 performance problem
1:58:36 when it’s often
1:58:37 down to visibility
1:58:38 because when you
1:58:38 can’t see what’s
1:58:39 happening in your
1:58:40 pipeline what stage
1:58:41 each conversation is
1:58:42 at what’s stalled
1:58:44 what’s moving you
1:58:44 can’t improve
1:58:45 anything and you
1:58:46 can’t close the
1:58:47 deal our sponsor
1:58:48 pipe drive is the
1:58:49 number one CRM
1:58:51 tool for small to
1:58:51 medium businesses
1:58:52 not just a
1:58:53 contact list
1:58:54 but an actual
1:58:55 system that shows
1:58:56 your entire sales
1:58:57 process end to
1:58:58 end everything
1:58:59 that’s live what’s
1:59:00 lagging and the
1:59:01 steps you need to
1:59:02 take next all of
1:59:03 your teams can move
1:59:04 smarter and faster
1:59:05 teams using pipe
1:59:06 drive are on average
1:59:08 closing three times
1:59:08 more deals than
1:59:09 those that aren’t
1:59:11 it’s the first CRM
1:59:12 made by sales
1:59:13 people for sales
1:59:14 people that over
1:59:16 100,000 companies
1:59:16 around the world
1:59:17 rely on including
1:59:18 my team who
1:59:19 absolutely love it
1:59:20 give pipe drive a
1:59:22 try today by
1:59:23 visiting pipe drive
1:59:24 dot com slash ceo
1:59:26 and you can get up
1:59:26 and running in a
1:59:27 couple of minutes
1:59:28 with no payment
1:59:29 needed and if you
1:59:30 use this link you’ll
1:59:32 get a 30 day free
1:59:34 trial you’ve used this
1:59:35 term low vibration
1:59:37 before yeah what is
1:59:38 what is what does
1:59:38 that mean to you to
1:59:39 be low vibration
1:59:41 you can think of it
1:59:42 this way like there’s
1:59:43 some people I think
1:59:44 look at low vibration
1:59:45 ads when you’re around
1:59:47 people and it’s
1:59:48 just you don’t want
1:59:49 to be around them
1:59:50 they make you feel
1:59:51 bad not because they
1:59:51 said that’s something
1:59:53 necessarily to you
1:59:55 but there may be in a
1:59:56 victim mindset
1:59:57 they’re always bringing
1:59:58 problems they’re always
1:59:58 bringing drama
2:00:00 everything is wrong
2:00:01 nothing is right
2:00:02 they’re all low
2:00:03 vibration
2:00:03 can you be low
2:00:04 vibration around
2:00:05 because you’re
2:00:07 around low vibration
2:00:07 people
2:00:09 yes because you
2:00:10 adopt their habits
2:00:12 you adopt and are
2:00:13 influenced by people
2:00:14 doesn’t matter who you
2:00:15 are you can be
2:00:15 you can be
2:00:16 steven bartlett
2:00:17 diarvist ceo
2:00:18 if you surround
2:00:18 yourself with low
2:00:19 vibration people
2:00:22 eventually slowly
2:00:22 it’s going to bring
2:00:23 down your vibration
2:00:25 it’s easier for if
2:00:26 you’re up here let’s
2:00:27 say higher vibration
2:00:27 i’m doing really
2:00:29 well i’m i’m i’m
2:00:31 i’m excelling in the
2:00:32 way i think emotionally
2:00:33 stable you’re kind of
2:00:35 doing really well in
2:00:35 life and you’re up
2:00:37 here and you’re around
2:00:38 people like down here
2:00:39 and you’re thinking oh
2:00:40 i’m going to help pull
2:00:41 this person up right
2:00:43 it is actually easier for
2:00:44 them to pull you
2:00:46 down than it is for
2:00:46 you to pull people
2:00:48 up you know i always
2:00:49 say be careful who you
2:00:50 try to save some people
2:00:52 will drown you it’s like
2:00:53 when we would do a
2:00:54 rescue search and
2:00:54 rescue they would tell
2:00:55 you when you got out in
2:00:57 the water the most
2:00:58 dangerous thing isn’t
2:00:59 the water it’s the
2:01:00 person who’s panicking
2:01:01 in the water who could
2:01:02 kill you because as you
2:01:03 get closer to them to
2:01:04 save them what are they
2:01:06 doing steven they’re
2:01:06 panicking they’re
2:01:08 flailing then they see
2:01:08 you what do they do
2:01:10 they grab on to you so
2:01:10 they can stay afloat
2:01:11 you know what they do
2:01:13 they push you down
2:01:14 you’re there to save
2:01:15 them but in their
2:01:16 panic and then their
2:01:17 loss and then their
2:01:18 chaos what do they do
2:01:19 they push you down
2:01:21 people are the same way
2:01:22 just in relationships
2:01:23 so all i’m saying is
2:01:24 i’m not telling you not
2:01:25 to be a person who’s
2:01:25 going out there to
2:01:27 help others but be
2:01:28 selective in how you do
2:01:29 it and who you help
2:01:31 because then you fall
2:01:32 into that that that
2:01:34 space of i’m such a i’m
2:01:35 just trying to be a
2:01:36 good person i’m trying
2:01:36 to do this i’m trying
2:01:37 to do that no you’re
2:01:38 exposing yourself to
2:01:39 people and environments
2:01:40 that are not good
2:01:42 for you and that
2:01:43 actually impact your
2:01:44 life negatively and so
2:01:45 it’s not on them it’s
2:01:46 also we have a
2:01:47 responsibility to
2:01:49 ourselves steven to
2:01:51 make good decisions on
2:01:52 where we go what
2:01:53 relationships we enter
2:01:54 who we’re dealing with
2:01:55 and what we’re doing we
2:01:56 have a responsibility so
2:01:57 if somebody screws us
2:01:58 over i get it every
2:01:59 once in a while you
2:02:00 come across an
2:02:00 asshole and it
2:02:03 happens but if it’s a
2:02:06 consistent thing it’s
2:02:07 also what did i do
2:02:08 what did i allow
2:02:10 myself to do that
2:02:11 exposed me to this
2:02:12 volatility that exposed
2:02:13 me to this stuff it’s
2:02:14 like crime if i walk
2:02:15 home every night in a
2:02:16 sketchy area with the
2:02:17 lights are dark and
2:02:18 there’s no lighting and
2:02:19 i know there’s high
2:02:20 crime and it’s an
2:02:21 abandoned area that
2:02:22 choice i’m making to
2:02:22 walk through that
2:02:23 neighborhood versus
2:02:26 taking a taxi that
2:02:27 will make me more
2:02:28 likely to be what a
2:02:30 victim of crime but
2:02:31 if i take a taxi i’m
2:02:32 less likely to be a
2:02:32 victim of crime i
2:02:33 avoid this bad
2:02:34 neighborhood i avoid
2:02:35 this bad area i
2:02:36 guess what i’m saying
2:02:37 is you also have a
2:02:38 responsibility we have
2:02:39 a responsibility to
2:02:41 navigate the
2:02:42 environment we’re in
2:02:43 and how we engage
2:02:44 with people and it
2:02:46 can’t just be he or
2:02:47 she screwed me over
2:02:49 it’s like what
2:02:50 decision did you make
2:02:51 it’s not blame but
2:02:52 what decision did you
2:02:54 make that exposed you
2:02:55 and made you more
2:02:57 vulnerable to getting
2:02:57 screwed over because
2:02:58 there were because
2:03:00 typically maybe not all
2:03:01 but the majority of
2:03:02 times there are signs
2:03:03 that we choose to
2:03:04 ignore or we think
2:03:05 everybody’s our friend
2:03:06 and we give them
2:03:08 unconditional trust and
2:03:09 then something happens
2:03:10 and we think why did
2:03:11 that happen well you
2:03:12 gave unconditional trust
2:03:13 like it was nothing
2:03:14 your trust should be
2:03:15 something people earn
2:03:17 you don’t have to tell
2:03:18 them you need to earn
2:03:19 my trust you don’t have
2:03:20 to say it but internally
2:03:21 it’s kind of like you
2:03:23 need to earn this because
2:03:24 it means something to
2:03:25 give people trust you
2:03:26 shouldn’t you shouldn’t
2:03:26 just automatically
2:03:28 surrender it to you so
2:03:29 jack what’s up jack
2:03:31 jack over seven years
2:03:33 earned trust consistently
2:03:34 and over time and
2:03:35 that’s why that
2:03:36 relationship’s the same
2:03:37 way but you are
2:03:38 responsible we are
2:03:39 each responsible for
2:03:40 ourselves so if you
2:03:41 keep exposing yourself
2:03:42 to low vibration
2:03:44 to chaotic areas
2:03:46 chaotic people then
2:03:48 you are playing a role
2:03:49 in the problems that
2:03:50 you have
2:03:52 we live in a culture
2:03:52 though where people
2:03:53 do complain a lot
2:03:54 they complain that
2:03:55 things aren’t fair
2:03:55 that they’re not
2:03:56 equal that they’re
2:03:57 not you know not
2:03:58 being treated like
2:03:58 they should be
2:04:00 treated etc etc
2:04:02 and there’s a lot
2:04:03 of that in the
2:04:04 corporate world
2:04:05 because it’s allowed
2:04:09 i think it’s okay to
2:04:10 meet people where they
2:04:10 are sometimes and
2:04:11 listen to them i think
2:04:13 it’s valid but it’s
2:04:16 also when you bend so
2:04:18 much you’re also doing
2:04:19 a disservice to them
2:04:20 because you’re helping
2:04:21 make excuses for them
2:04:22 they’re not delivering
2:04:23 and it hurts the work
2:04:24 culture and i think you
2:04:24 really have to be
2:04:26 careful because a
2:04:27 person who comes in
2:04:28 with poor performance
2:04:29 can really impact
2:04:30 the rest of the
2:04:31 team and i’ve had it
2:04:32 like i don’t have as
2:04:32 many as employees as
2:04:34 you have but when i
2:04:35 have people that work
2:04:36 with me i’m very aware
2:04:38 of how their vibration
2:04:39 comes in and impacts
2:04:41 the other team i want
2:04:42 high performance and
2:04:42 if you’re coming in
2:04:43 with your low vibration
2:04:44 and your problems and
2:04:45 your dramas it doesn’t
2:04:47 belong at work what is
2:04:49 the defining sort of
2:04:50 attitude trait of a
2:04:51 low performer just if
2:04:52 you just had to pick
2:04:53 one the first thing
2:04:53 that comes to mind
2:04:54 that pisses you off
2:04:56 it doesn’t piss me
2:04:58 off but when people
2:04:59 start telling me about
2:05:01 their personal affairs
2:05:03 and it’s not that i’m
2:05:04 an insensitive person
2:05:05 there’s a time and
2:05:08 place so if you start
2:05:09 telling me about how
2:05:10 your weekend was with
2:05:11 your grandmother or
2:05:12 whoever and i’m
2:05:13 sitting there i’m
2:05:14 like it’s not that
2:05:15 i’m insensitive but
2:05:17 it’s we’re at work
2:05:19 like i asked you about
2:05:20 something specific and
2:05:21 you’re telling me about
2:05:22 this whole story about
2:05:24 so you’re making it
2:05:25 about you and i think
2:05:26 that there’s a little
2:05:26 bit like did you not
2:05:29 pause to think like i’m
2:05:30 talking to my supervisor
2:05:32 or my boss she’s super
2:05:33 busy she’s expecting
2:05:34 accepting expecting
2:05:36 something from me let me
2:05:37 share it with her you
2:05:38 know when you do that
2:05:40 to another person you
2:05:42 take from them all the
2:05:43 time how’s that fair to
2:05:45 them at the start of
2:05:45 that you said they
2:05:46 would come and talk
2:05:47 about themselves etc and
2:05:48 it reminded me of
2:05:48 something you were
2:05:49 talking about in your
2:05:50 TED talk where one of
2:05:52 the key ideas is that
2:05:53 you’re not that
2:05:55 special what do you
2:05:57 mean when you say you’re
2:05:58 not that special you’re
2:06:00 not that special is
2:06:04 when we make ourselves so
2:06:05 self-important which in
2:06:07 western culture we have
2:06:08 it’s very much about the
2:06:09 person the identity of
2:06:10 the person you can do
2:06:12 anything you can this
2:06:14 it’s you you you i think
2:06:16 that’s great but what
2:06:17 happens is when we get
2:06:18 so focused on the
2:06:19 singular person and we
2:06:21 forget other people is
2:06:22 that we think that we
2:06:25 are so special that it’s
2:06:26 just us and then the
2:06:26 rest of the world
2:06:28 revolves around us where
2:06:29 the sun and then
2:06:30 everybody else revolves
2:06:32 around us and when you
2:06:34 think you’re special it’s
2:06:35 not that you become a
2:06:36 narcissist or anything
2:06:37 like that that’s not how
2:06:39 I mean it what I mean by
2:06:41 that is if I’m special
2:06:43 then what also that says
2:06:44 is my problems are
2:06:45 special my pain is
2:06:46 special what I’m going
2:06:47 through is special and
2:06:47 you meet those people
2:06:49 where it’s like oh no
2:06:50 no no this is this is
2:06:51 just happening to be that
2:06:53 mindset and when you are
2:06:56 there you are alone and
2:06:56 there’s nothing that
2:06:57 anybody can do to help
2:06:58 you even when they give
2:07:00 you advice because you
2:07:01 are the exception to
2:07:04 everything when you have
2:07:05 that mindset at least
2:07:05 when I had that mindset
2:07:07 all my problems faded away
2:07:09 as bad as they were or
2:07:10 whatever hardship I was
2:07:11 going through I’m like I’m
2:07:12 not that special there’s
2:07:13 other people going through
2:07:15 it far worse than I am it
2:07:16 doesn’t minimize what I’m
2:07:17 going through but it
2:07:19 reorients you you also
2:07:19 talk about walking with
2:07:22 conviction because predators
2:07:25 can spot prey yes did you
2:07:26 see that through your
2:07:27 career that predators
2:07:29 narcissists would go for
2:07:31 certain people yes but
2:07:33 even yes but in even in
2:07:34 regular relationships why do
2:07:36 some people end up with a
2:07:37 bad partner all the time or
2:07:39 an abusive partner all the
2:07:43 time why don’t throw me
2:07:44 under the bus you say
2:07:48 well why because we tend to
2:07:50 draw to us those folks
2:07:52 because we we look like
2:07:53 we’re easier targets we
2:07:54 look like they’re people
2:07:56 they can they mold or
2:07:58 manipulate and we we
2:07:59 trust too easily I’m not
2:08:00 telling you not to give
2:08:01 trust but there’s certain
2:08:02 traits that they look at
2:08:03 they’re not going to go
2:08:05 after an alpha type
2:08:07 personality you know it’s
2:08:09 if you look like you’re an
2:08:10 easy target if you look
2:08:11 like you’re easy to take
2:08:12 down if you look like
2:08:14 you’re easily going to be
2:08:16 thrown off people see
2:08:17 that they they pay
2:08:18 attention but if they look
2:08:19 like you’re a competitor
2:08:21 if they look like you’re a
2:08:22 counter predator and you
2:08:23 don’t even have to be that
2:08:24 extreme but if they look
2:08:25 like hey this person’s
2:08:27 going to push back I’m
2:08:28 going to be careful even
2:08:29 with some people you talk
2:08:30 to I bet employees there’s
2:08:31 some employees that you’re
2:08:32 probably more comfortable
2:08:34 telling something to because
2:08:35 they’re more easily they’re
2:08:38 easier to tell it to they’re
2:08:39 softer in tone maybe they’re
2:08:40 not going to push back they’re
2:08:41 easier and then there are
2:08:42 other employees where you’re
2:08:43 like I have to think about
2:08:44 how I say this because this
2:08:46 person’s a strong alpha
2:08:49 personality and so I have to
2:08:50 approach them a little bit
2:08:53 differently now people are the
2:08:54 same way we give off cues we
2:08:56 give off vibes and to some
2:08:59 people we can look like easier
2:09:02 targets even in crime crime
2:09:06 they pick their targets they
2:09:08 don’t want fair fights they
2:09:09 want I want someone who’s
2:09:10 going to go down easy kids
2:09:14 are the most um overly abused
2:09:16 population why because they’re
2:09:19 kids they’re the easiest to
2:09:20 target they’re the most
2:09:23 vulnerable why so if I’m such a
2:09:24 strong predator why am I going
2:09:28 for kids or next elderly why am
2:09:29 I going for elderly because
2:09:30 they’re easy for me to conquer
2:09:32 they’re easy for me to take
2:09:33 down predators are not what
2:09:36 you think they are even if you
2:09:37 look at in recent events if you
2:09:38 look at recent shootings we’ve
2:09:41 had when you look at the
2:09:42 people that have carried out
2:09:43 some of these shootings it was
2:09:44 one recently this week with
2:09:45 Charlie Kirk look at that
2:09:46 shooter does he look like a
2:09:48 predator to you I don’t mean
2:09:49 it in a cold way I just as you
2:09:50 look it there was one before
2:09:52 that here in the United States
2:09:54 it was the Minneapolis school
2:09:55 shooting did you see that
2:09:56 shooter does that look like a
2:09:56 predator to you
2:10:01 these predators that we envision
2:10:02 in our head that we think are
2:10:05 these ruthless scary looking
2:10:07 people they tend to not be that
2:10:10 they they themselves are not
2:10:12 strong they look for weaker
2:10:14 targets because it’s easier easier
2:10:15 to take out and manipulate
2:10:18 predators are not these it’s not
2:10:19 like what you see in the movie
2:10:21 the movies like you think you’re
2:10:22 going to see the scary looking
2:10:23 dude and I’m not saying you’re not
2:10:24 going to see that from time to
2:10:27 time but these people who do
2:10:27 certain things who take
2:10:30 advantage they don’t look like
2:10:31 predators and you have to be
2:10:33 careful because you inadvertently
2:10:36 attract people who look at you
2:10:38 and think I can manage her I can
2:10:40 do that I can mold that I can shape
2:10:42 that and in the context of work or
2:10:45 relationships if there’s my my boss
2:10:48 is shouting at me and constantly
2:10:50 berating me or my partner is
2:10:52 shouting at me and berating me and
2:10:56 I just feel small I can’t
2:10:58 necessarily call for backup so I
2:10:59 get is it as simple as saying my
2:11:00 choice I just should just leave
2:11:02 or is there what if it’s a
2:11:03 situation where I can’t leave like
2:11:07 it’s like family or sometimes in
2:11:08 work you know you have to stay
2:11:10 because you need to pay your bills
2:11:14 or there’s you know kids involved
2:11:15 and I’m married to this person so
2:11:16 okay so you’re saying you cannot
2:11:19 leave if I couldn’t leave I always
2:11:20 feel like there’s a choice it may
2:11:22 not be the choice you want to make
2:11:23 but you always have a choice
2:11:28 because in those scenarios if you’ve
2:11:29 got let’s say and I’ve had a lot of
2:11:31 people come to me and they’re truly
2:11:34 abusive relationships there is no
2:11:36 advice I can give you to fix that
2:11:39 that person is just going to abuse you
2:11:40 let alone from you assaulting them
2:11:42 back and then now you’re having like
2:11:44 God forbid like somebody’s dead
2:11:47 which does happen I can’t fix that
2:11:50 I what I can do is for a person like
2:11:52 that and most people don’t leave
2:11:54 abusive relationships the research I’ve
2:11:55 talked a lot of people that work with
2:11:58 abuse victims they find that even even
2:12:00 when they do leave the vast majority go
2:12:03 back so I think that’s a scenario if you
2:12:05 have someone like that in your life the
2:12:06 best thing you could do for them is
2:12:09 listen and just try to keep them as safe
2:12:11 as you can I don’t think there is
2:12:13 nothing I can do what are you going to
2:12:15 do get a gun and then what you’re
2:12:17 going to use it people I think
2:12:20 if they they almost want you to help
2:12:24 them stay in that situation but change
2:12:26 the situation no change the person it’s
2:12:28 the iceberg we talked about they’re not
2:12:29 accepting the truth of who they have in
2:12:32 front of them we don’t accept the truth
2:12:34 I have this person and this person is
2:12:36 horrible to me they’re abusive to me
2:12:38 they’re vile to me and I think if I
2:12:40 could just get them to not be like
2:12:42 that everything would be okay okay of
2:12:44 course it would but that’s not the
2:12:46 truth you’re not living in truth you
2:12:49 have somebody who’s horrible to you now
2:12:50 if it’s an intimate personal
2:12:52 relationship like a companion that’s a
2:12:54 big thing because you live with that
2:12:55 person there’s no getting away from
2:12:57 them they’re typically like if you have
2:12:59 a companion or you get married like
2:13:00 you’re what typically unless you
2:13:01 divorce you’re tied to that person
2:13:03 that’s really rough now let’s say it’s
2:13:06 a parent or a kid because kids can be
2:13:09 just as abusive to parents actually you
2:13:11 know the research shows at least here
2:13:12 in the United States I can’t remember
2:13:14 the most recent year I looked at it was
2:13:16 a uniform crime report I believe it
2:13:18 showed there was more abuse from child
2:13:20 to parent than parent to child
2:13:22 relationship wise I don’t mean a
2:13:24 five-year-old hitting their parent I
2:13:26 mean it can be an adult child being
2:13:29 abusive to a parent but let’s say you
2:13:32 have a scenario like that now there is a
2:13:34 point at some degree where you can
2:13:35 remove yourself either from the
2:13:37 parents house let’s say you live with
2:13:38 your parents I get to sometimes a lot
2:13:40 my parents are like this or they’re
2:13:41 like that to me and I’m like how old
2:13:43 are you if you’re over the age of 18
2:13:46 and you can work you have the ability
2:13:49 to find ways to remove yourself you
2:13:50 don’t have to cut them out of your life
2:13:51 because sometimes for people it’s
2:13:53 really really hard they love their
2:13:55 family as messed up as they are you can
2:13:57 love your family but you don’t have to
2:13:58 like them those are two things
2:14:00 different things I had a scenario like
2:14:01 that where there was a certain member
2:14:05 of my extended family who was being
2:14:09 inappropriate and I was the first this
2:14:11 was when I was younger I was like 18 I
2:14:13 said to my siblings I said I know you
2:14:14 guys are going to stay and tolerate it
2:14:15 and you’re going to justify it in your
2:14:17 own way that’s not the approach I’m
2:14:18 going to take I’m going to cut them off
2:14:21 and funnily enough this person treats
2:14:23 me the best they treat me the best and
2:14:25 I think it’s because they realize that my
2:14:27 tolerance is so low and I’m willing to
2:14:29 walk away and that I don’t think family
2:14:31 means that you are bound to this person
2:14:33 for life I do think you still get to
2:14:35 choose I think like all relationships in
2:14:36 your life there’s it should be a certain
2:14:37 standard that they have to meet whether
2:14:40 they’re family friends a stranger or a
2:14:41 team of whoever it is that they have to
2:14:43 meet like a minimum standard and family
2:14:45 for me just don’t get a pass on that and
2:14:47 funnily it meant that my relationship
2:14:49 I’ve never fallen out with this person
2:14:50 the only reason I said that was because
2:14:51 I see them falling out with everybody
2:14:53 else but and this was again before the
2:14:55 podcast and whatever else like before my
2:14:57 my businesses I was a broke student but
2:14:59 I just I for whatever reason probably
2:15:02 some trauma related reason felt no
2:15:04 obligation to keep you in my life just
2:15:06 because we have the same genes I didn’t
2:15:08 for me that’s like not not a not a high
2:15:11 enough bar and they treated me so well
2:15:13 that’s so interesting because you stood
2:15:15 your ground yeah and this is where and
2:15:17 this is where sometimes we talk about
2:15:19 the you know how we’re talking about the
2:15:20 bad things that have happened to us and
2:15:22 we carry them through it’s one thing to
2:15:23 go through something bad and then you
2:15:26 move through it right you moved on but
2:15:28 when you stay in something bad so like
2:15:29 if you if you’re in a relationship and
2:15:32 there’s continual trauma there’s no you
2:15:34 can’t move through that because you’re
2:15:35 staying there it’s not it’s not it
2:15:36 happened to you and you’re staying in
2:15:38 this victim mindset it’s like you’re
2:15:42 still in it chronic abuse chronic trauma
2:15:44 chronic whatever however you want to
2:15:45 define it and abuse can look in
2:15:47 differently or chronically having
2:15:50 somebody bully you that’s really bad
2:15:52 that’s really bad there’s no strategies
2:15:54 there’s no skills and I would get those
2:15:56 folks and they’re like can you help me be
2:15:57 more confident be more this and it would
2:15:59 come out in the discussions I would have
2:16:01 that they had somebody that was in their
2:16:03 life that he was really bully or abusive
2:16:06 and I would tell them there are no skills I
2:16:10 can give you that can help you be more
2:16:14 confident because I can’t I can’t counter
2:16:17 that you have someone who is consistently
2:16:21 demolishing you and so you think what I’m
2:16:22 gonna tell you to what do a power pose
2:16:26 and that’s gonna fix it do you feel like
2:16:28 you have and I don’t know I’m asking out of
2:16:30 humbleness I don’t know do you feel that
2:16:32 growing up you had a lot of people that
2:16:36 around you that were either you know had a
2:16:39 lot of issues or struggles and like that it
2:16:42 was something that you had to push through
2:16:45 climb out to get to where you are yeah I
2:16:46 think I think it really only takes like
2:16:50 one person that’s close enough especially
2:16:55 if they’re above you to basically in my
2:16:59 case to make my tolerance level extremely
2:17:01 low I think people can relate to that
2:17:02 because I hear people say this all the
2:17:04 time like it only takes one parent that
2:17:06 did X or one parent that did this or you
2:17:07 know an uncle or an auntie whatever that
2:17:10 you go I’m gonna tolerate zero of that so
2:17:11 another thing in my relationship with my
2:17:14 partner is neither of us shout and I grew
2:17:16 up in a house where shouting was the
2:17:18 background noise of every day like from
2:17:20 morning till night and so with me and my
2:17:23 partner been together for seven years we
2:17:25 talk like this it’s not to say we don’t
2:17:27 argue or we don’t have disagreements we
2:17:29 don’t get upset whatever but there’s never
2:17:31 shouting because I just have zero tolerance
2:17:34 for that I would just frankly in my
2:17:36 previous relationship when the shouting
2:17:39 began I would literally just disappear
2:17:41 from the space and I’d be in my car
2:17:43 driving on the motorway that was my
2:17:44 response because I just because I grew
2:17:46 up in a house where that was and my
2:17:47 siblings are all the same none of them
2:17:50 shout or very very calm or very softly
2:17:51 spoken because we grew up in an
2:17:52 environment which was the opposite
2:17:55 funnily sorry but that’s that’s
2:17:56 interesting too because it could have
2:17:58 gone the other way yeah and it sometimes
2:18:00 does for people it does you talked
2:18:02 about the abuse you violence often comes
2:18:04 from violence but sometimes like peace
2:18:06 comes from violence that’s true this is
2:18:08 also why when you said earlier that
2:18:09 looking back at your past and trying to
2:18:10 figure out what happened is not
2:18:13 necessarily useful because two kids in
2:18:14 the same environment can turn out
2:18:16 entirely different and you see that
2:18:18 across siblings there’s something
2:18:19 interesting you were saying a second
2:18:21 ago about we were talking about like
2:18:24 gradual small exposure therapy to
2:18:26 change your life for the better moving
2:18:28 the shoes closer to the bed but then
2:18:29 you also just talked about the gradual
2:18:32 exposure therapy of someone breaching
2:18:34 your boundaries and becoming an abuser
2:18:36 and how it’s like it’s like they just
2:18:37 every day just move the shoes a little
2:18:41 bit closer to the bed yes yes yes it goes
2:18:43 both ways in that regard when I you know
2:18:45 with my inner circle like even with people
2:18:48 I work with if I start I really pay
2:18:50 attention to behavior if if like this is
2:18:51 something small and I don’t know if
2:18:53 you’re the same way but like if if you
2:18:56 work with me or it well you work for me
2:18:59 and I send you an email and you don’t
2:19:02 respond till four days later massive red
2:19:05 flag for me and I won’t say anything to
2:19:07 you I’ll wait and then I’ll test it out
2:19:10 again with something else and again and as
2:19:11 soon as I see that in my head I’m like
2:19:13 we’re done I may not tell you anything
2:19:16 but I’ll find a way to let you go so
2:19:18 there’s a certain things because and
2:19:19 that’s a little bit like the moving the
2:19:21 shoes closer away from the bed where
2:19:24 you’ll see people you’ll see I’ll see
2:19:25 somebody do something and I’m like is it
2:19:28 a fluke do they truly miss it or is this
2:19:31 kind of this relaxed attitude oh it’s
2:19:33 heavy she’s so well I don’t know if they
2:19:36 think I’m nice but you know after I do
2:19:38 these podcasts I’m like oh she’s so scary
2:19:41 but but you know sometimes people will get
2:19:44 too relaxed and comfortable and so it’s in
2:19:46 a different way and so I’ll test it out
2:19:48 and when I see that I’m like no no I’m
2:19:50 not you know if it’s someone I really
2:19:52 want to work with I may address it but
2:19:54 sometimes I don’t want to say I don’t
2:19:56 invest the time and energy and effort but
2:20:00 sometimes I know I know when to invest
2:20:02 that time energy and effort I want to say
2:20:03 no and I pull out
2:20:07 earlier on we talked about Charlie Kirk
2:20:11 this week what week are we in we’re on
2:20:12 Sunday so yeah this week he was
2:20:15 assassinated while on a college campus as
2:20:17 part of a tour that he was doing called
2:20:19 prove me wrong where he went out into
2:20:22 college campuses and debated his ideas with
2:20:24 the college campus students and a shooter
2:20:30 who has now been found and I believe is in
2:20:33 prison currently awaiting jail jail yeah
2:20:34 their first appearance I think in court on
2:20:37 Tuesday of this week shot him in the neck
2:20:41 from several hundred yards away as a former
2:20:44 secret service agent whose very job was to
2:20:46 ensure that didn’t happen to someone to
2:20:48 ensure that someone didn’t assassinate them
2:20:51 harm them to keep them safe etc what did
2:20:53 you think and feel when you you heard the
2:20:56 news so I have been covering the Charlie
2:20:59 Kirk assassination in from the news
2:21:01 perspective so you’re asking me like what
2:21:03 assessment can I give you as a former
2:21:04 secret service so I’ll give you something
2:21:06 I’ll I’ll share with you what I’ve been
2:21:08 covering and if you have a specific
2:21:11 question feel free to ask so here’s the
2:21:14 thing this is truly unique and exceptional
2:21:16 professional and this is why people calling
2:21:19 it a political assassination right it is
2:21:21 and it isn’t here’s the difference a
2:21:23 president of the United States is a
2:21:26 politician he’s it’s understood that things
2:21:29 like this will happen right and he has
2:21:32 protection a political appointee like a
2:21:33 member of Congress correct because right
2:21:35 now members of Congress in the United
2:21:36 States and I think in many parts of the
2:21:38 world are very afraid right now because
2:21:40 their threats have also increased so even
2:21:42 here in the United States they’re looking to
2:21:45 increase the budget on people of Congress in
2:21:51 Congress for safety and protection it is to
2:21:52 some degree understood that these things
2:21:55 will happen over time to people in poor
2:21:58 political elected figures Charlie is uniquely
2:22:01 different he talked about things but he
2:22:03 wasn’t a political figure nobody voted for
2:22:05 him he was honestly he had his own didn’t
2:22:08 have his own podcast he had a podcast he was
2:22:11 out there he spoke he did talks he shared his
2:22:14 opinion so he is no different in a sense than
2:22:17 you and I in a sense and so what that
2:22:21 assassination means is it is fair game now on
2:22:24 anybody who has a platform that’s the
2:22:27 difference here so it’s different you’re not
2:22:28 dealing with presidents now heads of states
2:22:30 or people in Congress you’re dealing now with
2:22:34 people who if they share an opinion that you
2:22:38 don’t like and I perceive it as a threat then
2:22:41 now I have the ability to retaliate and take a
2:22:44 shot this is this is going to open up the door
2:22:47 to copycat because to try to get certain people
2:22:48 like a president of the United States or a member
2:22:50 of Congress or a politician or certain people
2:22:53 those are hard targets those are hard to get
2:22:57 they’re secure but now this means anybody who’s
2:22:59 out there that I don’t like and I don’t agree
2:23:05 with I can take that target and and cause harm to
2:23:09 those people we’re moving into a space now where
2:23:13 everybody is fair game where I have a voice I’m even
2:23:15 on social media I would actually sit and go
2:23:18 through X before I would go on air just to get the news
2:23:20 updates see what else was happening and I would
2:23:24 have to sit and filter through all the hateful comments
2:23:27 people were writing everybody to each other and then
2:23:30 every other five comments was I’m getting death threats
2:23:32 people are threatening me because people were expressing
2:23:34 their opinions online and other people were threatening
2:23:40 them this means that it means you can go after anybody
2:23:43 and what I’m not saying I would like this to happen but to
2:23:47 me this is a massive red flag because it means now everybody
2:23:50 is extremely vulnerable and now we’re looking to targeting
2:23:53 people who have shows who have platforms who maybe do the
2:23:57 use who share opinions that is why this is a bother this is
2:24:01 why people should be concerned you said copycats is is that
2:24:04 something that you actually saw when you’re in the secret
2:24:07 service that if one incident happened it would 100% all it
2:24:10 takes is one person to do it another person be like oh he can
2:24:14 do it I can do it he executed his mission I’m not agreeing
2:24:16 with the mission but that shooter was able to do what he
2:24:21 needed to do and he was successful sadly right so someone else is
2:24:23 going to see it and they’re going to get that idea I’m speaking at a
2:24:27 university on Tuesday so maybe somebody hears something I say on a
2:24:30 podcast they don’t like it they might get that idea but also there’s a lot of
2:24:35 people out there that are just not well I mean no they’re not well I’m going to be
2:24:40 very transparent people are not well when so in the u.s secret service we had a
2:24:45 unit it was called the unprotective intelligence unit in that unit is where we
2:24:48 would track people who were presumed to be threats against people who were
2:24:53 protected so how did they get on your radar they would write letters they would
2:24:57 show up at multiple events they would make phone calls right there was ways to do
2:25:04 that then you have the introduction of social media so now people are more are
2:25:10 they’re able to now make threats and say things from the safety of their own home and
2:25:16 not as afraid it’s it’s a it’s a it’s a more detached way to attack somebody and now
2:25:19 you have to follow those leads and now there’s thousands of these things that come
2:25:24 in and even if they even hit your radar and so everyone’s inundated with tracking
2:25:30 people now at the time initially those who were looking to cause harm to our
2:25:35 protectees typically typically had severe mental health issues and from time to time it
2:25:41 wasn’t often the secret service would work with the courts to involuntarily commit
2:25:43 somebody if they thought they were that much harm
2:25:52 with social media now the the playing field has changed one it allows people to say
2:25:55 things that they would never say to your face
2:26:05 it allows people now when you absorb the content online the majority is very negative even though
2:26:11 we’re talking about this event everything is typically very ugly online and so people escalate and
2:26:18 we’ve also noticed that there’s a lack of empathy we are less empathetic the more we have exposure to
2:26:25 online stuff because when people text hateful things it doesn’t become as a big of a deal anymore
2:26:30 whereas if somebody said it to you it’s a bigger deal so there is a severe
2:26:41 mental issue with people and there’s also when you look at behavior typically the things that keep you in
2:26:48 check seem to be a little bit more absent today which also causes people to behave a little bit
2:26:54 more inappropriately so like and this is again just for the research not based on my personal opinion
2:27:00 family uh when you have strong social bonds to certain structures you’re less likely to
2:27:07 cause harm to others so family is one one social bond that keeps you kind of like in place like i’m not going to do this
2:27:12 because they would embarrass my family hurt my family faith or religion religious institutions
2:27:17 whatever that religion is that typically keeps people kind of steady uh certain institutions like
2:27:23 having a a strong bond to what may be a school or a certain institutions there are certain things that
2:27:31 keep you less likely from behaving this way and we do see a little bit of an erosion in those areas
2:27:37 and i think that leaks into people’s mental cognitive uh issues one of the things i don’t think
2:27:42 people realize as well on when they’re on the internet is that they are in an algorithm and
2:27:46 the algorithm isn’t the real world but it’s actually just the things the way that the algorithm works is
2:27:51 it shows you more of the things that you’ve expressed interest in before so my first sort of 10 years of
2:27:55 my career was working in social media so all of the major social platforms we put one of the most
2:27:59 disruptive social media companies at the time so i have a deep understanding of how the algorithm
2:28:03 works in fact much of our job was to figure out how it works to help our big clients globally
2:28:11 reach more people and i think i think about like my my my my grandfather my grandfather will like look at
2:28:17 his phone and he’ll think what he’s seeing is the world but he doesn’t know that dwell time is a huge
2:28:22 factor in what he’s going to be shown tomorrow so if he dwells a little bit more on a particular post
2:28:29 the algorithm will go oh mr bartlett grandfather bartlett is interested so next time you log in we’re going to
2:28:36 show more of that and i learned this really starkly when one of my older relatives downloaded tiktok and
2:28:43 um i got her like an emergency call from their partner saying you need we need your help she’s
2:28:48 downloaded tiktok and it’s like making her crazy like it’s making her insane because she’s seeing
2:28:54 now all of this like vitriol and hate and racist stuff and she thinks the world is like that and she’s
2:29:00 like preparing to protest so i had to get her password of her partner and hit this button in
2:29:04 the back end of tiktok which refreshes your algorithm just wipes out all of your history
2:29:08 and what i would do is i’d hit that button every single week and eventually she stopped using tiktok
2:29:12 she found it boring because it was all now like x factor america’s got talent videos people singing
2:29:18 people dancing and i’d go on her phone and i’d watch these like music videos and i’d like like them and
2:29:21 bookmark them and save them because i knew that that’s what she would see next time she logged in
2:29:25 i know this sounds crazy but that’s like people don’t realize that what they’re seeing
2:29:30 is they’re pulling something towards them and that’s how the algorithms work you pull towards
2:29:35 you what you’ve been historically interested in so if you’re scared about brown people crossing the
2:29:39 the border in dinghies that’s all it’s going to show you more of that stuff you’re going to start
2:29:46 thinking that the world is x y or z and yeah the other thing too when it shows you that stuff it’s
2:29:51 almost like being how i said when you’re in law enforcement you’re exposed to the worst of people
2:29:55 you have to be really cared not to become cynical yeah and one of the ways you’re also protected is
2:30:00 because you’re with other officers so there’s that team camaraderie everybody helps each other
2:30:06 so now this is the same way i’m on my phone and i am exposed to the worst of the worst and i’m consuming
2:30:12 it here’s a difference i’m by myself yeah and there’s nobody there to tether me to be like hey so i look at
2:30:17 this stuff and whatever it is i’m looking at that i’m afraid because it depends who i am and what i resonate
2:30:23 with is it am i afraid of people crossing the border am i afraid of school shootings am i afraid of this
2:30:30 other group right it’s just what and everything is fear-based they’re tapping into your fear and they
2:30:36 make you afraid this other thing is going to harm me and there’s no ability either i’ve noticed through
2:30:40 social media there’s no middle ground it’s either you’re all the way over here and you’re all the way
2:30:46 over here and they feed on people’s fears these algorithms so this is a graph i found which shows
2:30:54 the rise in um school shootings but it’s rising it’s increasing one of the things to keep in mind with this
2:30:59 with the school shooting and we don’t know this based on this one are these mass shootings or just
2:31:05 shootings in general so school shooting is i show up to school i don’t like you steven i pull out my gun
2:31:12 i shoot you technically that’s a school shooting a mass shooting is like what we saw the week before
2:31:18 minneapolis um and we had that person who showed up to school and he just started shooting randomly
2:31:24 so there’s two so when we look at shootings let’s let’s look at mass let’s look at mass because if
2:31:28 you look at school shootings one-on-one those are a bit different and they have to do with the city but
2:31:32 if you look at mass shootings what can we tell for mass shootings so some of the data shows us
2:31:39 typically um that person tends to have some kind of association to the place they go to the school
2:31:45 they went to typically there’s some type of connection usually at that point where they commit to shooting
2:31:50 something in their life happened right there’s some type of moment maybe they broke up with a partner
2:31:56 they lost their job something that offset that moment now over time historically they were building up to
2:32:02 having all these issues those issues don’t go away but something typically happens where they decide i’m
2:32:08 going to do this the other thing is they’re planned so they either they sit down and decide to plan this
2:32:13 out and they communicate it to somebody in some way or they do it through social media another thing that’s
2:32:18 really interesting they happen typically in the mornings they typically happen in the mornings
2:32:22 that person wakes up and says okay today’s the day i’m going to do it i’ve got my plan in place
2:32:28 and they execute it earlier on in the day the other thing with mass shootings mass shootings not just
2:32:35 regular school shootings in almost all of them if dare i say all of them all those individuals had a
2:32:42 history of mental health issues or mental illness the other thing too that we see is they had access to
2:32:47 weapons so they were either able to go get a weapon they knew somebody who had a weapon and they were able
2:32:53 to get that weapon one of the things you said a second ago about um how this is might become more
2:32:59 frequent sadly had me thinking about why that would be and what’s changed in the world and one of the things that
2:33:06 has changed in the world is that media is now increasingly people people like us that have
2:33:11 microphones in our kitchens i mean we’re sat in what used to be my kitchen recording this conversation
2:33:16 and once upon a time to reach this many people you had to be cnn cnn is a logo it’s hard to shoot at
2:33:22 but in a world where much of the media is like creator-led or host-led media it’s much easier to have a
2:33:29 a target and i was i just made me think about i was like oh yeah of course of course you know
2:33:34 but sometimes to the target you if you’re looking at mass shootings now if you’re looking at a target
2:33:39 like this charlie kirk thing we were talking about right sometimes it’s done because they want
2:33:46 notoriety it’s a big thing so with um this specific shooting charlie kirk it’s come out now that the
2:33:52 individual was actually on discord after he did the shot talking about it with other members on discord
2:33:57 according to what law enforcement said again i’m just updating as i know it it could change but he was
2:34:03 saying he was basically talking with other people and basically saying like he did it and laughing about it
2:34:08 he was admitting to doing it yeah they were like we think you did this he’s like oh maybe i did it
2:34:17 ha ha ha ha so there’s it’s become for whatever reason in that world it’s seen as a
2:34:24 that is an acceptable thing to do a way to create significance yes i want attention i want to
2:34:31 create significance and also here’s the other thing what’s happening is we are villainizing people very
2:34:39 easily we are calling people names we are villainizing them and it goes back to social media clips people
2:34:47 are making even even things that are our words are our most powerful weapon and we don’t realize that
2:34:51 when you open your mouth and you say something and it’s what’s happening is people aren’t saying
2:34:58 something because most people are cowards they text it and they post it because they would never say it to
2:35:04 your face and they post it and then what that does is all these these negative things these these attacks
2:35:11 we make towards people become commonplace so if all i see is negative stuff this guy’s bad this guy’s this
2:35:18 this guy’s that i start to think it’s true and if you villainize somebody to such a degree i think well i i’m
2:35:24 going to be a hero if i do something about this look what a horrible person this is i heard this quote once
2:35:30 the bigger the hero the bigger the villain i have to make you such a villain so i can feel like a hero
2:35:35 and this is what happens when you villainize people to such a degree you create a justification
2:35:41 i had to do this look at how horrible this human being was look at all the horrible things people are
2:35:46 saying about them i am doing the right thing you just justified it and sold it to yourself it’s the right
2:35:53 thing to do but today with social media i can’t solely blame them because social media posts and
2:35:59 the things people are creating and putting out there is giving justification to other people to do this
2:36:07 stuff did you say that your husband was a sniper he was counter-assault so you and him are both
2:36:14 former secret service agents correct so when you see something like the charlie kirk assassination
2:36:21 happen i’m i’m so curious as to the conversations in your house about that because you must be looking
2:36:26 at this from so many different perspectives from like how that person could have been more protected
2:36:32 i guess or how that setup could have been to mitigate the chances of something like that happening
2:36:38 so with charlie kirk there’s nothing they could have done let alone put snipers on the rooftop to
2:36:42 prevent that or counter snipers rather is that what they would have had to do that’s what they would
2:36:46 have had to do okay there’s no and there’s no way anybody would have done it that’s what i said like
2:36:50 if you’re a president or person of congress or some vip like that you’re going to get those assets
2:36:55 a person like charlie kirk like you or me we’re not going to get those who’s going to pay for that
2:37:01 so he had security but it was on the ground with him their thinking their type of security
2:37:05 thinking and this is private security and again it’s not to to knock them because this is something
2:37:10 new this is new they’re thinking i need to protect charlie from the guy standing at the podium asking
2:37:15 a question all these people pushing up against the rope line who want to talk to charlie so they’re
2:37:19 looking at it from this physical sense it’s like it sounds terrible but it’s almost like a meat
2:37:25 shield i’m the meat shield between you and them they’re not thinking high ground problems nobody
2:37:30 thought who would have thought maybe a secret service agent would have but who would have thought
2:37:35 i need to have snipers on the rooftops or counter snipers on the rooftops to protect from a sniper
2:37:40 shooting charlie kirk he was wearing a bulletproof vest wasn’t he that’s what i’ve been told
2:37:45 i’m not sure i don’t know if it’s 100 true so i don’t want to say yes or no i say that because in
2:37:49 several of the videos when he’s on campus you see that there’s clearly when he’s wearing a t-shirt
2:37:57 you see um vest marks here and i noticed this many weeks many many it might be true yeah i just
2:38:02 because it’s never confirmed i’m hesitant so i don’t know it’s very possible and uh again it’s
2:38:11 so a vest like that it’s gonna it’s gonna stop a round from a pistol typically and maybe a shotgun
2:38:16 round rifle rounds usually like our counter assault teams in the secret service they actually had an
2:38:21 extra ceramic plate to help prevent those so you really need like a different type of exposure to
2:38:28 protect from a rifle round now in this scenario with him the shot you see it go straight to his neck
2:38:33 and that’s the thing with vests they protect you here right they protect your vital organs and and
2:38:38 even when i would wear mine it was you lived in the reality of if i get one to the head
2:38:45 i’m done is that your worst nightmare as a secret service agent that something like that happens to
2:38:50 the person protecting correct it is the worst because it means you failed it’s horrible it’s horrible i
2:38:53 mean when you would do protection stuff and the person you’re protecting whoever it was because you
2:38:58 would protect i’ve protected everybody from the president of the united states to former presidents
2:39:04 to first ladies to their kids i had barbara pierce bush who which was president bush’s daughter i had her
2:39:09 for a while to the secretary of treasury to the secretary of homeland security these these are all uss
2:39:14 protectees and foreign heads of state when the prime minister of the uk comes to the united states
2:39:19 they get he gets protection we work with the team because you don’t want anybody getting assassinated
2:39:25 on u.s soil so you protect russia when he comes putin you got to take a bullet for him too
2:39:33 so it’s more the mission so but the thing is it’s your responsibility and so the whole time i don’t
2:39:37 want to say you’re on edge but the whole time you’re on you’re aware your mind’s moving where’s
2:39:41 my threat where’s my threat where’s my threat where’s my threat where’s my problem and then we would
2:39:45 have sometimes it would have what they call like wheels up parties which means your protectee is up
2:39:50 their wheels up in the plane and that’s when people were just like oh because the stress is
2:39:57 so high you’re so on you’re always looking for the threat there’s no we work in shifts but there’s
2:40:02 days where i work 16 17 hour days 18 hour days depending on what my assignment was it’s a lot
2:40:09 what is the most important thing for the person who clicks on this podcast because they are looking
2:40:15 for something in their life they want to be more effective in the pursuit of their goals whatever
2:40:20 their goals might be it could be professionally personally could be you know maybe they want to
2:40:24 be an entrepreneur or something what is the most important thing that we should have talked about
2:40:29 in that regard that we didn’t talk about avi i don’t know what that to say to that i guess what i would
2:40:36 say to them is i think the message is that they’re they are extremely capable and no matter what society
2:40:40 is telling no matter what’s happened to them no matter what excuses people make for them or maybe
2:40:46 they make for themselves they are much more capable and so that maybe when they see someone like you
2:40:52 or myself and they think oh look they’ve got it all figured out it’s like we figured it out the same
2:40:56 way everybody else figured is it figures it out so i think steven the most important thing is like
2:41:04 we’re not that special and that means that they can do and achieve what they want i think that’s the
2:41:09 biggest thing like you’re absolutely capable even if you feel inadequate even if you lack confidence
2:41:15 even if you’ve had horrible trauma in your life whatever it is despite all that you are absolutely
2:41:22 capable and it is your choice evi we have a closing tradition on this podcast where the last guest leaves
2:41:25 a question for the next guest not knowing who they’re leaving it for
2:41:34 and the question left for you is what brings you the most joy in life and what are you the most scared of
2:41:44 the most joy in life is my daughter i think the biggest joy in my life is her because i think
2:41:50 that was something i always wanted to do and to be a mom and so that’s the biggest joy and then the same
2:41:55 time it’s my biggest fear because i want her to be well and healthy and okay and i think
2:42:02 a consequence of the work i did and even still do because i’m in media and news and i cover crime
2:42:08 i have seen what humanity can do i’ve seen the good in humanity but i also have seen the bad things people
2:42:15 can do and so it’s hard sometimes i i do you want to protect your child but i also know that
2:42:21 um i can’t always shield her i won’t be able to shield her in life from everything
2:42:28 that’s scary thank you evi i was saying to you before we started recording that everywhere i go
2:42:33 people come up to me and they talk about you in a way that’s atypical so like you know obviously i do a
2:42:37 lot of episodes meet a lot of great people is that really true i’ve i swear i’m i don’t want to
2:42:41 remember anyone’s life because that’s probably shouldn’t do that but i swear to you the amount
2:42:50 of times i’ve used you as a case study for what do i use you as a case study for for how important
2:42:58 it is affect like effective communication is because it because people come up to me all the time and
2:43:03 mention you so obviously i then do that i’m like why are people always mentioning evi like i get it you
2:43:07 know you’re very very successful you’ve lived this incredible career but obviously i speak to lots of
2:43:11 people that are successful but what’s it why are they always coming up to me and talking about you
2:43:16 and asking you know me to speak to you again etc i think it’s all the things you said i think you meet
2:43:23 them where they are and i think you do that in both your communication style i think the nuance of your
2:43:31 message is is is spot on while also being high conviction in certain areas and you’re relatable
2:43:38 they think you’re a you’re a badass and i guess that’s it it’s it’s something you learn from doing
2:43:45 these podcasts you just have certain people who people just they just click with that people on the
2:43:49 show and even as the host you can’t in hindsight you’re trying to figure it out yeah but there’s
2:43:55 something and much of the questions i ask you today are orientated towards finding out what that
2:44:00 something is but listen a lot of it exists in your book as well you talk so eloquently and so
2:44:05 excessively in this book bulletproof about the nature of the human condition and what we need to
2:44:09 understand about the human condition to be more effective in our lives and our relationships and our
2:44:14 work so i highly recommend everybody goes and checks out this incredible book becoming bulletproof
2:44:20 life lessons from a secret service agent incredible thank you so much i appreciate you steven
2:44:25 we launched these conversation cards and they sold out and we launched them again and they sold out
2:44:29 again we launched them again and they sold out again because people love playing these with colleagues
2:44:34 at work with friends at home and also with family and we’ve also got a big audience that use them as
2:44:39 journal prompts every single time a guest comes on the diary of a ceo they leave a question for the
2:44:43 next guest in the diary and i’ve sat here with some of the most incredible people in the world
2:44:49 and they’ve left all of these questions in the diary and i’ve ranked them from one to three in
2:44:55 terms of the depth one being a starter question and level three if you look on the back here this is a
2:45:00 level three becomes a much deeper question that builds even more connection if you turn the cards
2:45:07 over and you scan that qr code you can see who answered the card and watch the video of them
2:45:11 answering it in real time so if you would like to get your hands on some of these conversation cards
2:45:16 go to the diary.com or look at the link in the description below this has always blown my mind
2:45:22 a little bit 53 percent of you that listen to this show regularly haven’t yet subscribed to this show
2:45:26 so could i ask you for a favor if you like the show and you like what we do here and you want to support
2:45:30 us the free simple way that you can do just that is by hitting the subscribe button and my commitment
2:45:35 to you is if you do that then i’ll do everything in my power me and my team to make sure that this show
2:45:39 is better for you every single week we’ll listen to your feedback we’ll find the guests that you want
2:45:43 me to speak to and we’ll continue to do what we do thank you so much
2:46:13 Thank you.
Đừng mang “bản ngã” thật của bạn đến chỗ làm. Tôi muốn phiên bản chuyên nghiệp của bạn. Bạn có thể mang bản ngã thật của mình đến bữa cơm Lễ Tạ ơn với gia đình nếu muốn.
Bản ngã thật đó nói về ai? Mình, mình, mình, mình, mình. Mọi thứ đều là chuyện đang xảy ra với mình. Lợi ích cho mình là gì? Bạn có biết bạn ảnh hưởng tới người khác không? Bạn tác động đến cuộc sống của người khác? Bạn làm môi trường làm việc trở nên dễ chịu hơn hay căng thẳng hơn?
Có thể ai đó học cách tự điều chỉnh cảm xúc tốt hơn không? Có.
Tôi đã tiếp xúc với các cựu SEAL, nhân viên Secret Service Hoa Kỳ và cả các tổng thống, và tôi học được rất nhiều về giao tiếp, đọc người, sự tự tin, và tôi sẽ chia sẻ những điều đó. Trước hết, Ebi Pompouras là cựu đặc vụ của Secret Service Hoa Kỳ. Từ việc bảo vệ tổng thống đến đọc kẻ nói dối, cô ấy giờ tiết lộ những chiến lược cô đã dùng để khiến bất kỳ ai cũng tôn trọng bạn, tin tưởng bạn và cho bạn những gì bạn muốn.
Tôi đã ở cạnh những người rất tự tin, và họ có một vòng tròn thực sự tốt quanh họ, một vòng tròn thân cận, bởi vì nếu bạn tiếp xúc với những người và môi trường không tốt cho bạn, điều đó sẽ tác động tiêu cực đến cuộc sống của bạn. Tôi luôn nói, cẩn thận với những người bạn cố gắng cứu. Có người sẽ kéo bạn chìm theo họ.
Một điều khác tôi thấy các tổng thống làm rất tốt là họ biết ủy quyền, nên họ không cần biết mọi thứ, vì người tự tin chấp nhận việc không biết hết thông tin. Bộ não của bạn giống như một bồn tắm. Bồn tắm chỉ chứa được một lượng nước nhất định. Nếu bạn cứ đổ nước vào bồn, nước sẽ tràn. Đó là tải nhận thức của bạn. Bồn tắm của tôi chỉ chứa đúng lượng nước nó cần giữ lại.
Một điều nữa mà Secret Service dạy chúng tôi là rất quan trọng: dùng tay khi giao tiếp, vì khi người ta không nhìn thấy tay, đó là dấu hiệu không đáng tin—như thể bạn không thể tin họ. Khi bạn thấy tay, tay mở ra, nghĩa là tôi không đe dọa. Rồi còn có kỹ năng giao tiếp, những thủ thuật thao túng, các chiến thuật và chiến lược để đưa ra quyết định tốt. Tôi sẽ đi qua chúng.
Nhưng hai điều quan trọng nhất là… Cho tôi 30 giây thời gian của bạn. Tôi muốn nói hai điều. Điều đầu tiên là một lời cảm ơn lớn vì đã lắng nghe và theo dõi chương trình tuần này qua tuần khác. Điều đó có ý nghĩa với tất cả chúng tôi, và đây thực sự là một giấc mơ mà chúng tôi chưa từng nghĩ sẽ đạt tới. Nhưng thứ hai, đó là một giấc mơ mà chúng tôi cảm thấy mình mới chỉ bắt đầu.
Và nếu bạn thích những gì chúng tôi làm ở đây, xin hãy gia nhập 24% những người nghe podcast này thường xuyên và theo dõi chúng tôi trên ứng dụng này. Đây là lời hứa tôi sẽ làm với bạn: tôi sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để làm cho chương trình này tốt nhất có thể, bây giờ và trong tương lai. Chúng tôi sẽ mời những khách mời mà bạn muốn tôi nói chuyện, và chúng tôi sẽ tiếp tục làm tất cả những điều bạn yêu thích ở chương trình này. Cảm ơn.
Chủ đề chung khiến những người mà bạn nghĩ bị thu hút bởi thông điệp của bạn là gì, và phần nào của thông điệp đó đã thu hút họ? Tôi bị “tấn công” trên mọi nền tảng mạng xã hội và email, và lúc nào cũng vậy: “Evie, tôi có vấn đề này, xin hãy giúp tôi.” Và vấn đề có thể từ “tôi kém giao tiếp” đến “tôi đang trong một mối quan hệ lạm dụng” đến “em trai tôi bị giết, họ nói là tự tử nhưng không phải.” Tôi nhận đủ thứ.
Và tôi nghĩ những gì tôi thấy là có rất nhiều người đang không ổn. Trong mắt tôi, mọi người chán ngấy với việc bị bảo rằng họ không kiểm soát được kết quả cuộc đời mình và không kiểm soát được các mối quan hệ của họ, bởi vì khi bạn nói với người ta “không phải lỗi của bạn, điều này xảy ra với bạn, và được thôi nếu bạn như thế” — mà đúng là vậy — tôi nghĩ người ta không muốn mãi ở đó nữa.
Vì vậy mọi người tìm đến suy nghĩ “mình không phải lúc nào cũng phải yếu” hoặc “mình không cần cảm thấy yếu.” Bạn có thể có một khoảnh khắc yếu đuối. Đó không phải là giống như cảm thấy yếu kém, bất an hay vô nghĩa về cơ bản suốt thời gian. Rồi nhìn vào một khoảnh khắc hay một tình huống trong đời và nói “bây giờ tôi như thế này vì tất cả những điều đã xảy ra.” Và tôi nghĩ trong một thời gian điều đó có tác dụng. Người ta đã tin vào điều đó một thời gian, vì kiểu như “không phải lỗi của bạn vì bạn như thế này, điều này đã xảy ra với bạn ở đây. Không phải lỗi của bạn vì bạn không tin người khác, điều này đã xảy ra với bạn ở đây.” Và vì chủ đề đó kéo dài quá lâu, nó biến bạn thành người vô quyền. Bởi vì nó nói bạn như thế này là do những thứ khác, và không phải lỗi của bạn. Và điều đó chuyển thành “tôi không có quyền kiểm soát nó.” Tôi chỉ là kết quả của những gì đã xảy ra với tôi. Đó là một trạng thái bất lực, và tất cả những gì nó làm là đè nén bạn xuống. Vậy là bạn cứ ở lì đó. Thay vì nói “đúng, chuyện đó đã xảy ra với bạn. OK, bây giờ chúng ta đi đâu từ đây?”
Thật lạ là tôi từng làm tư vấn và các buổi cố vấn trong một khoảng thời gian. Tôi chỉ làm một hoặc ba buổi thôi. Tôi không làm nhiều hơn thế. Vì điều quan trọng nhất là tôi không muốn người ta phụ thuộc vào tôi. Giống như, tôi sẽ vào và cho bạn vài định hướng. Nhưng mục tiêu của tôi không phải là khiến bạn lệ thuộc vào tôi và cứ phải quay lại với tôi. Ba buổi là tối đa tôi sẽ làm với một người. Không hơn. Ba buổi. Ba buổi. Ba buổi. Bởi vì mục tiêu của tôi là nếu tôi cứ giữ bạn quay lại với tôi, thì tôi không đang giúp bạn. Tất cả những gì tôi làm là hướng bạn tới việc đến với tôi. “Tôi sẽ sửa cho bạn.” Mục tiêu của tôi luôn là “không, bạn có khả năng.” Tôi có thể cần chỉnh lại vài thứ hoặc khuấy động suy nghĩ của bạn một chút. Nhưng cuối cùng, bạn hoàn toàn có khả năng. Phần lớn mọi người đều vậy. Họ chỉ không được dạy. Họ chỉ không biết cách tin vào chính mình.
Bạn đã nói về việc dùng quá khứ để chẩn đoán bản thân hiện tại bằng cách nói “việc này đã xảy ra với tôi, nên tôi mới như thế này”, gần như là một người bạn nhất thời trong khoảnh khắc — vì nó giúp bạn cảm thấy được lắng nghe và hiểu, và nó biện minh cho con người bạn. Nhưng về lâu về dài nó trở thành kẻ thù, vì bạn bị mắc kẹt với kết quả của con người mình, dù tốt hay xấu.
Mình đã nghĩ về bản thân, nghĩ về tất cả những cách mình đã biện minh cho con người hiện tại bằng những điều đã xảy ra trong quá khứ. Và thực ra, mỗi khi mình làm vậy, hành vi đó — ngay cả khi là hệ quả của quá khứ — lại trở nên rất khó thay đổi. Rất khó. Ví dụ, nếu mình nói “chuyện đó xảy ra lúc mình còn nhỏ, bố mình hay bừa bộn nên mình thành người lộn xộn”, thì gần như là khắc nó xuống xi măng vậy.
Mình hỏi bạn một câu được không? Tại sao điều đó lại quan trọng? Mình không hiểu sao chúng ta phải phân tích tâm lý mọi thứ mình làm. Mình thấy chúng ta lãng phí quá nhiều thời gian cố gắng tìm lý do: “Mình giờ như thế là vì cái này, cái kia, cái nọ.” Đôi khi mình thấy chẳng có lý do rõ ràng nào cả. Không có gì để giải thích. Thậm chí khi người ta cố gắng đánh giá như “tại sao người này đối xử với mình như vậy? Tại sao thế? Mình đã làm gì?”, đôi khi có lý do, nhưng nhiều lúc người đó chỉ đơn giản là người xấu tính. Không có gì để phân tích, không có gì để tìm hiểu sâu. Bạn chỉ gặp đúng một người xấu tính thôi. Và điều đó ổn. Ta tiếp tục đi.
Có những khoảnh khắc như vậy. Nhưng mình thấy chúng ta cố gắng tìm hiểu đến mức làm hại mình nhiều hơn. Và, bạn biết đấy, bộ não của bạn giống như một bồn tắm. Gánh nặng nhận thức của bạn giống như một bồn tắm. Hãy nghĩ đến nó như một bồn tắm. Nếu bạn có một bồn tắm, bồn tắm chỉ chứa được một lượng nước nhất định. Nếu bạn cứ đổ nước vào bồn tắm, nó sẽ tràn. Đó chính là gánh nặng nhận thức. Nếu mình để gánh nặng nhận thức ở trong bồn tắm và cứ thêm nước, nước, nước, nó sẽ tràn. Cũng vậy khi bạn nhét quá nhiều thứ vào đó. “Mình sẽ thêm nhiều thứ hơn, nhiều thứ hơn.” Gánh nặng nhận thức của bạn tràn ra. Nó đạt giới hạn. Bạn làm việc kém hiệu quả. Bạn cẩu thả. Bạn không hoàn thành việc đúng cách. Nếu có hoàn thành thì cũng chỉ vừa đủ. Bạn bị phân tán khắp nơi. Bạn căng thẳng. Bạn rối tung vì đã quá tải. Bạn vượt quá mức chịu đựng.
Nên mọi việc mình làm — và mình sẽ nói điều này, mình học được từ việc quan sát các tổng thống — là mình giữ cho gánh nặng nhẹ. Bồn tắm của mình chỉ chứa đúng lượng nước nó cần. Như vậy bạn đỡ bị quá sức, đỡ căng thẳng. Và nó cũng ngăn bạn đưa ra quyết định tệ. Bạn sẽ ra quyết định tốt hơn. Có một thứ gọi là “mệt mỏi do đưa quyết định” (decision fatigue) — rằng càng thêm nhiều thứ, chúng ta nghĩ mình càng bận, càng tốt, mình đang di chuyển, đang cố gắng. Nhìn xem mình đông đúc thế. Chỉ vì bạn bận rộn không có nghĩa là bạn đang năng suất. Hai thứ đó không đồng nghĩa.
Rất nhiều người nghĩ nhà lãnh đạo cứ phải thêm và thêm. Không. Bạn biết nhà lãnh đạo giỏi làm gì không? Và đó là điều mình đã học: họ lấy ra khỏi bồn tắm. Họ loại bớt. Mình có thể làm ít hơn cái gì để mình làm xuất sắc những việc còn lại? Ví dụ rất hay — chuyện này ai cũng biết nên mình có thể chia sẻ — Tổng thống Barack Obama có 30 bộ com-lê giống hệt nhau. Tại sao? Để ông ấy không phải đưa quá nhiều quyết định mỗi ngày. Ông ấy không muốn ngồi suy nghĩ hôm nay mặc gì. Đó là một quyết định ông ấy không phải làm. Điều đó giữ bồn tắm của ông nhẹ. Hãy nghĩ đến tất cả quyết định ông phải đưa mỗi ngày. Mình muốn một bồn tắm nhẹ. Bùm. Bỏ cái đó ra. Làm nhẹ bồn tắm của bạn.
Vậy khi bạn suy nghĩ quá nhiều, phân tích quá sâu, cố gắng xử lý mọi thứ, bạn đang làm bồn tắm đó quá tải. Vậy làm sao bạn biểu diễn tốt được? Bạn không có nguồn lực vô hạn. Bạn không có gánh nặng nhận thức vô hạn và bạn cũng không có gánh nặng cảm xúc vô hạn. Đừng cứ thêm mãi. Việc của bạn là lấy bớt đi để những việc bạn làm, bạn làm một cách xuất sắc. Và bạn sẽ ổn định cảm xúc hơn nhiều.
Mình nghĩ một lý do khiến người ta bị cám dỗ quay lại quá khứ là họ nghĩ nếu họ quay lại lịch sử và hiểu được thì họ có thể thay đổi điều gì đó ở hiện tại để thay đổi tương lai. Họ nghĩ, nếu mình tìm ra vì sao mình thiếu tự tin, chuyện gì đã xảy ra với mình, thì mình có thể làm cái gì đó hôm nay sẽ thay đổi ngày mai. Vậy mình nói thế này — và mình thấy điều này từ hàng trăm buổi cố vấn mình đã làm — mình sẽ hỏi họ: bạn đang ở đâu ngay bây giờ? Bạn đang làm gì bây giờ? Và bạn muốn thay đổi gì ngay bây giờ?
Ví dụ: “Mình thiếu tự tin. Mình đi qua đời như thể cố gắng không chiếm quá nhiều không gian. Mình cảm thấy người ta cư xử thô bạo với mình. Mình chỉ gặp vận đen với đàn ông. Mình cảm giác người ta không tôn trọng mình đủ. Mình thấy mọi người xung quanh, Evie, được khen ngợi nhiều hơn dù làm ít việc hơn.” OK. Đây có thể là kiểu người bạn không giúp được, thứ nhất. Tại sao? Vì mọi thứ đều tệ. Mọi thứ là vấn đề. Bạn sẽ gặp những người như vậy theo thời gian. Họ xem mọi thứ là vấn đề. Và nếu mọi thứ đều là vấn đề, người này thực ra không muốn một giải pháp. Thật đấy. Họ muốn gì? Họ muốn mình xác nhận cảm giác của họ. Họ không muốn giải pháp. Nếu mọi thứ đều là vấn đề, hãy nghĩ theo cách này: nếu quán bar nào mình đến cũng lao vào một trận ẩu đả, thì không phải lỗi ở quán bar.
Vậy nên khi có người nói kiểu: “Tôi có vấn đề này, vấn đề kia, vấn đề nọ,” họ đã quá đóng khung về bản thân và cách họ là. Họ muốn ở yên trong chỗ đó. Thường thì người ta muốn có khán giả. Thường thì họ muốn được nói: “Mình rất tiếc. Mình thật sự rất buồn vì điều đó đã xảy ra với bạn.” Đôi khi, khi chuyện xấu xảy ra với chúng ta, chúng ta được chú ý rất nhiều vì điều đó. Giả sử có chuyện thật kinh khủng xảy ra — tôi đã thấy điều đó với một người — có thể bạn bị bệnh nặng hoặc mất người thân. Khi bạn phải đối mặt với chuyện như vậy, chuyện gì xảy ra? Ngay lập tức mọi người đến với bạn: “Mình xin lỗi. Mình xin lỗi. Mình xin lỗi.” Họ đến để hỗ trợ bạn. Thế là bạn nhận được sự chú ý dồn dập. Bạn thấy tốt hơn. Nhưng rồi cuối cùng, mọi người tiếp tục cuộc sống của họ. Và bạn nghiện cảm giác đó, tự hỏi “tất cả sự chú ý đó đi đâu rồi? Mình muốn chút đó.” Vậy mình làm gì? Mình tìm cái khác để là vấn đề nhằm nhận thêm sự đồng cảm, thêm sự thương hại, thêm sự chú ý. Và có những người bị mắc kẹt trong vòng lặp đó. Những người tốt. Tôi biết nhiều người tốt bị mắc kẹt trong vòng lặp đó.
Nhưng tôi cũng nhận ra họ. Bởi vì mỗi lần tôi nói chuyện với họ, có điều gì đó không ổn. Tôi không thể giúp họ. Tôi thậm chí không cố gắng giúp họ. Một là họ chẳng thật sự hỏi tôi. Nên tôi rất tỉnh táo. Tôi không đưa lời khuyên khi chưa được yêu cầu. Là không đúng. Không phải việc của tôi. Và nếu họ muốn, họ sẽ hỏi. Ngay cả khi họ hỏi, tôi vẫn rất để ý: điều này có thực sự thấm vào người này không? Bởi vì tôi cũng phải quay về với bản thân. “Bồn tắm của tôi đầy.” Nên tôi không thể đổ toàn bộ năng lượng vào bạn nếu đó là lãng phí thời gian — tôi không nói vậy để lạnh lùng, nhưng nếu không hiệu quả thì thôi.
Tôi đang nghĩ đến hai kiểu người. Một kiểu liên quan đến cá nhân tôi. Kiểu kia liên quan đến một người bạn của tôi. Và trước khi chúng ta bắt đầu, bạn nói bạn thích ví dụ cụ thể. Vậy đây là một ví dụ cụ thể. Có một người tôi biết rất rõ, cực kỳ rõ. Tôi biết người đó hầu như cả đời họ. Khi họ đến Anh, họ đã trải qua nhiều hành vi phân biệt chủng tộc vì họ tới Anh khoảng năm 1994. Họ sống ở một khu toàn người da trắng. Và những sự lạm dụng họ phải chịu là rất, rất thật. Phần nước Anh mà họ sống đã trở nên đa dạng hơn theo thời gian. Họ sống ở đó 20, 30 năm. Giờ thì những hành vi phân biệt chủng tộc hầu như đã biến mất. Nhưng bạn sẽ không nghĩ vậy bởi nếu bạn gặp người này, người đã trải qua sự lạm dụng đó, quá nhiều phần trong bản ngã của họ đã được hình thành dựa trên sự lạm dụng đó. Vậy nên dù giờ họ sống ở nơi không còn lạm dụng nữa, họ vẫn tìm thấy kẻ thủ phạm. Họ tìm thủ phạm ở khắp nơi. Và thực ra, tôi đã dần tin rằng với người này mà tôi biết rất rõ, danh tính của họ phụ thuộc vào điều đó. Và đó cũng là điều tôi nghe thấy từ bạn: tôi không nghĩ người này có thể sống nổi nếu họ không còn kẻ gây hại nữa. Đến mức họ bắt đầu tìm kẻ gây hại trong chính gia đình họ. Cả gia đình giờ gần như cắt đứt người này vì, bạn biết đấy, danh tính của họ là làm người sống sót, kiểu sống sót anh hùng. Và giờ kẻ thù biến mất, nên quá nhiều thứ dựa vào danh tính đó khiến người này như đang chiến tranh ở nhà, họ không nói chuyện với con cái, cháu chắt. Họ mất hết gia đình vì họ đã thuyết phục bản thân rằng mẹ kế phân biệt chủng tộc, con dâu này phân biệt chủng tộc, người này có lời nói mang tính phân biệt hay lạm dụng với họ. Bạn thấy điều này ở nhiều người: có thể họ đã trải qua điều gì đó, nhưng giờ họ cần điều đó để giữ cho danh tính của mình ổn định.
Bạn nhắc tôi nhớ một câu chuyện, tôi sẽ kể, nhưng vấn đề là: nếu bạn tìm kiếm một vấn đề, bạn luôn luôn tìm thấy một vấn đề. Luôn luôn. Đó là tư duy. Nếu tôi là người ngoài cuộc, tôi làm gì với người đó? Không làm gì cả. Thật sự? Không làm gì cả. Tôi không cố giúp họ thay đổi. Không, vì họ có hỏi bạn không? Không. Đừng làm. Tại sao? Vì họ không muốn. Và bạn có thể chỉ khiến họ bực hơn. Họ có thể còn giận hơn nữa. Vì họ đang ở trong một trạng thái quá cảm xúc và tự tập trung, và họ muốn sống ở đó.
Bạn có biết khi bạn ngồi và suy đi nghĩ lại (ruminate), nó kích hoạt những phần của não khiến bạn cảm thấy sống động không? Nghĩ theo cách này: bạn nhận được những “cú hích”. Bạn biết cảm giác nhận được những cú hích dopamine không? Tôi thấy tốt từ một số thứ. Bạn cũng nhận được một cú hích ngay cả khi bạn tức giận hay buồn. Bạn có bao giờ tức đến mức phẫn nộ và bị kích động không? Thì bạn nhận được một cú adrenaline. Cortisol của bạn tăng. Bạn cảm thấy: “Tôi sống đây. Tôi ở đây.” Cảm giác đó cũng tốt. Nó là một kiểu cảm xúc khác, nhưng bạn cảm thấy hiện diện, bạn cảm thấy điều gì đó. Vậy nên trừ khi ai đó đến với bạn và tôi đã học được bài học này và nói: “Stephen, tôi muốn lời khuyên của anh,” tôi sẽ không đưa ý kiến. Một là bạn sẽ kiệt sức. Bạn đang làm quá nhiều thứ. Bạn không có khả năng đó. Người kia không ở trạng thái muốn nghe. Nên bạn cũng phải có một người muốn sự chỉ dẫn hoặc lời khuyên của bạn.
Ngay cả khi tôi làm các buổi cố vấn hay tư vấn, có vài lần tôi biết rằng: đây là lãng phí thời gian. Tôi cứ nghĩ: “Ê, mình sẽ hoàn tiền đầy đủ. Mình không dành cho bạn.” Bởi vì tôi hiểu: người này không tiếp nhận. Bạn làm tôi nhớ đến một câu chuyện. Tôi nhớ một lần tôi làm một bản tin và tôi đi phỏng vấn một người tham gia vào công việc dọn dẹp sau vụ 11/9, bạn biết không? Công tác dọn dẹp sau ngày 11 tháng 9. Anh ấy làm tất cả những việc đó cho đến tận hiện tại để giúp nạn nhân của 11/9 ngày nay. Vậy nên tôi đi cùng người quay phim hoặc nhà sản xuất, tôi không nhớ rõ. Chúng tôi đến để sắp xếp chỗ phỏng vấn người này…
Vậy bây giờ tôi có trải nghiệm riêng của mình với 11/9. Tôi đã làm việc ở Trung tâm Thương mại Thế giới. Đó là nơi đặt văn phòng khu vực New York. Tôi có mặt ở đó vào ngày hôm đó. Tôi đã mất đồng nghiệp và bạn bè, nhưng người này không biết gì về chuyện đó.
Tôi đến, đang chuẩn bị cho họ, chúng tôi nói chuyện, và người đó có một hình xăm lớn về các tòa tháp — hình xăm về 11/9 — khi tôi gắn micro cho người đó. Trong nhà có một căn phòng chứa đầy đồ lưu niệm về 11/9, thật sự là cả một căn phòng. Tôi nhớ mình đã đứng đó nghĩ rằng, chắc người này đã từng trải qua một chấn thương tinh thần rất nghiêm trọng — tôi không có ý giảm nhẹ chuyện đó.
Tôi nói chuyện với người này, và anh ta cũng bị một loại chấn thương. Tôi hỏi: kể cho tôi nghe đi. Anh ta nói: “Tôi ở đó và bị thương khi đang hàn. Có thứ gì đó rơi vào chân tôi. Kết quả là tôi phải đi hưởng chế độ thương tật.” Tôi hỏi: “Chân bạn bị làm sao?” Tôi nghĩ là anh ta mất một ngón chân, có lẽ là ngón út. Tôi hỏi tiếp: “Bạn ở đó bao lâu?” “Ba ngày.” Tôi hỏi: “Bạn có ở đó vào đúng ngày xảy ra sự kiện không?” “Không.” Vậy là bạn không ở đó vào ngày diễn ra sự kiện. Vậy mức độ tiếp xúc với 11/9 của bạn chỉ là ba ngày rồi bạn bị thương. “Đúng vậy.”
Tôi tự nhủ trong đầu. Cả cuộc đời anh ta xoay quanh câu chuyện, nỗi chấn thương, việc vượt qua 11/9. Mọi thứ đều là 11/9, 11/9, 11/9. Và đó trở thành một phần trong nhận dạng của anh ta. Đối với anh ta đó là một điều tồi tệ khủng khiếp. Tôi nghĩ — tôi không muốn coi nhẹ — nhưng tôi tự hỏi làm sao bạn lại xây dựng cả sinh kế và cuộc sống hiện tại của mình quanh một sự kiện nhỏ như vậy? Nhưng đó là danh tính của anh ta. Tôi nhớ mình đã nghĩ vậy, rồi tôi phải đi. Tôi cảm thấy mình không thể ở lại bởi vì anh ta quá tập trung vào mức độ tệ hại của trải nghiệm đó đến mức mọi việc anh làm và con người anh trở thành như vậy — đến mức xăm hình Trung tâm Thương mại Thế giới lên người. Tôi tự hỏi điều đó giúp anh ta tiến lên như thế nào.
Có một khái niệm trong tâm lý học gọi là “lợi ích thứ cấp” mà tôi đang viết sách về — tôi đang viết cuốn sách này. Tôi có viết một chương về lợi ích thứ cấp. Về cơ bản nó nói đúng như bạn mô tả: luôn có một lợi ích thứ cấp xuất phát từ nỗi đau. Thông thường có điều gì đó bạn được lợi từ nó. Vấn đề là con người có thể nghiện điều đó. Đôi khi đó là cảm giác an toàn hoặc thoải mái mà bạn có được. Đôi khi là nhận dạng (identity) và đôi khi là thù lao — có thể là tiền bạc hoặc những phần thưởng khác.
Ví dụ khác về các vai (personas) mà tôi biết là đứa trẻ nằm trong phòng ngủ và không thể rời khỏi vì nó nói “có chuyện gì đó với tôi.” Có thể nó bị béo phì về mặt y tế hoặc gặp vấn đề khác. Gia đình xung quanh là mạng lưới hỗ trợ cho nó. Tôi thực sự biết một người trong tình huống này — họ không rời khỏi phòng. Người mẹ, tôi nghĩ, cũng lấy danh tính của mình từ việc là mẹ của đứa trẻ đó mà cô ấy đang nâng đỡ. Điều thú vị là trong trường hợp của một trong những người bạn thân nhất tôi sống ở Trung Đông, khi cô ấy ngừng làm điều đó — khi cô ấy nghe một thứ gì đó trên podcast này và ngừng nâng đỡ người đó, ngừng tiếp tay cho họ — thì người kia tiến triển rất nhanh. Người đó khá nhanh khỏi bệnh vì cô ấy nói: “Tôi không thể giúp nữa và đừng nói với tôi về chuyện này. Tôi không còn năng lượng tinh thần để làm điều đó.” Người kia tốt lên.
Và điều đó khiến tôi nhận ra rằng đôi khi hai người có thể giữ một người khác bị mắc kẹt. Họ có thể — “Tôi là người mẹ, tôi là người cứu rỗi bảo vệ đứa con bệnh tật của mình,” và đứa con đóng vai được chăm sóc. Cả hai đều nhận được tình yêu, sự chú ý và trìu mến từ mối quan hệ độc hại, không lành mạnh đó. Nhiều người rơi vào tình cảnh như vậy. Nghĩ về sự chú ý bạn nhận được: “Tôi rất xin lỗi, thật đáng tiếc.” Câu đó có thể trở nên gây nghiện vì bạn liên tục tìm kiếm nó.
Nhưng tôi đã học cách chấp nhận mọi người như họ vốn có. Tôi cũng tự hỏi: tôi là ai mà bảo bạn phải khác đi? Nếu đây là nơi bạn thích sống và cách bạn muốn sống thì hãy sống theo cách đó. Tôi nghĩ vấn đề nảy sinh khi điều đó ảnh hưởng vào cuộc sống của chính bạn. Ví dụ bà mẹ đó, khi bà có khoảnh khắc nói “tôi không muốn làm nữa vì nó đang ảnh hưởng đến đời tôi,” thì tôi hiểu được — bà ấy không muốn đồng hành nữa.
Tôi chỉ muốn bạn nghĩ theo cách này: hãy nghĩ về một tảng băng. Bạn thấy phần chóp của tảng băng, cái chấm nhỏ phía trên mặt nước. Còn phần lớn ở dưới mặt nước — phần lớn cấu thành tảng băng. Chúng ta cũng vậy. Khi bạn nhìn một con người khác, hãy nhớ là họ có một phần lớn ở dưới—mà bạn không thấy—chính phần đó tạo nên họ. Những thứ làm nên con người bạn ngày hôm nay là tất cả những gì tích lũy trong suốt quãng đời của bạn. Gia đình là một yếu tố lớn. Bạn có gia đình không? Họ có phải là gia đình tốt không? Bạn có cha mẹ nào không, một hay cả hai? Bạn có bạn bè như thế nào khi lớn lên? Bây giờ bạn có bạn bè nào? Những trải nghiệm, những kịch tính, chấn thương — tất cả tạo nên bạn. Giá trị của bạn, hệ thống niềm tin của bạn, tính cách của bạn. Bạn biết không, tính cách của một con người được hình thành từ thời ấu thơ. Tất cả những điều đó cấu thành con người bạn. Thậm chí tuổi tác cũng vậy — bạn hôm nay có thể rất khác so với bạn năm năm trước, mười năm trước hay mười lăm năm trước. Đó là “tảng băng” của một người. Khi bạn lấy tất cả những thứ ấy, bạn có một tảng băng.
Bạn có nghĩ mình sẽ xông vào được không?
Và trong khoảng thời gian bao lâu?
Một vài giờ, vài cuộc nói chuyện, bạn sẽ khiến họ… thế nào?
Thay đổi?
Đó mới là thứ bạn đang đối mặt.
Rất thường mọi người trở nên rất đau khổ vì họ không thể thay đổi người khác.
Và đó là lúc tôi nói: hãy chấp nhận những gì bạn có.
Tôi vừa có một bài phát biểu quan trọng thật sự trong tuần này.
Và có một phụ nữ đến gặp tôi khóc nức nở vào cuối buổi.
Đó là ở một hội nghị kinh doanh.
Nên chủ đề là về kinh doanh, về giao tiếp, khá khác.
Nhưng cô ấy đến gặp tôi sau đó.
Cô ấy nói: tôi thực sự muốn xin lời khuyên từ ông.
Tôi hỏi: được thôi. Chuyện gì vậy? Cô ổn chứ?
Cô ấy nói: tôi có chồng. Anh ấy rất thừa cân. Tôi đã làm mọi thứ có thể để cố thay đổi anh ấy. Tôi muốn thử dùng những chiến lược ảnh hưởng mà ông đã nói để thay đổi anh ấy. Ông có thể chỉ dẫn cho tôi không?
Tôi hỏi: cô đã đối diện chuyện này bao lâu rồi?
Cô ấy trả lời: rất lâu, cả mấy năm.
Tôi hỏi: anh ấy có muốn thay đổi không?
Cô ấy: không.
Cô ấy nói: nhưng tôi đã cố và tôi không muốn bỏ cuộc.
Tôi nói: cô có thấy phần tôi nói về tảng băng trôi không? Nhớ tôi đã cho các bạn xem tảng băng trôi và nói: hãy chấp nhận con người họ như vốn có?
Tôi nói: anh ấy chính là tảng băng trôi.
Tôi nói: vấn đề bây giờ không phải là anh ấy. Là bạn. Bạn không chấp nhận những gì đang ở trước mặt mình. Đó chính là anh ấy.
Nếu bạn không chấp nhận, bạn không thể thích nghi.
Vậy nên điều bạn đang làm là bạn không sống với sự thật. Bạn đang sống với những gì bạn hy vọng anh ấy sẽ là, những gì anh ấy có tiềm năng trở thành, chứ không phải nơi anh ấy thực sự đang ở bây giờ.
Khi bạn chấp nhận nơi anh ấy đang ở bây giờ — đây là con người anh ấy, đây là con người anh ấy muốn là — câu hỏi tiếp theo là, bạn có thể thích nghi với điều đó không? Ý là bạn có ổn với việc điều chỉnh lối sống của mình để ở bên anh ấy không?
Vấn đề là như vậy.
Những gì cô ấy đang cố là thay đổi anh ấy, khiến anh ấy phù hợp để cô ấy có được điều cô muốn. Cô ấy đang cố giải quyết sai vấn đề. Anh ấy không thay đổi. Đây là hiện tại. Đây là những gì bạn có.
Cô ấy đang hỏi sai câu hỏi. Bởi vì cô ấy sợ câu trả lời có thể xảy ra? Hay là vì cô ấy không nhìn thấy sự thật trong vấn đề của mình?
Ý tôi là, về cơ bản đây là con người anh ấy. Cô đã cố thay đổi anh ấy suốt nhiều năm. Và cô đang cố làm cho cuộc sống của mình tốt hơn đến mức cô bị tổn thương về mặt cảm xúc. Cô ấy rất đau lòng về chuyện đó.
Tôi nói: nhưng cô đang cố giải quyết một chuyện cô không thể giải quyết. Đây là một con người hoàn toàn khác. Tảng băng trôi này, phần đáy kia, anh ấy không muốn thay đổi. Anh ấy đã cố định.
Cái đang diễn ra ở đây gọi là khả năng thích nghi. Chúng ta muốn thích nghi với vấn đề của mình. Cô ấy không thích nghi với vấn đề của mình. Cô ấy không chấp nhận vấn đề thực sự của mình. Vấn đề là: đây là chồng tôi. Đây là con người anh ấy. Và đây là con người anh ấy muốn là.
Nhưng tôi có thể lo là anh ấy sẽ chết hay gì đó nếu anh ấy… Anh ấy rất có khả năng sẽ như vậy. Và, bạn biết đấy, nếu thấy ai đó sắp chết thì nên can thiệp, phải không? Nhưng bạn can thiệp được không? Và anh ấy có muốn bạn can thiệp không? Anh ấy không muốn cô can thiệp. Vậy điều gì quan trọng nhất với bạn? Bạn muốn tiếp tục làm chuyện này cả ngày à? Bởi vì đó chính là những gì cô ấy đang làm — đến mức cô khóc khi tôi bước xuống sân khấu. Hay bạn chấp nhận: đó là anh ấy, đó là anh ấy, tôi yêu anh ấy, tôi không thể thay đổi anh ấy, tôi chấp nhận anh ấy như anh ấy vốn có. Bây giờ, tôi có sẵn sàng thích nghi với sự thật về mối quan hệ của mình và tiếp tục sống chung, vẫn ổn không? Hay không?
Người cần phải thích nghi là cô ấy. Nhưng cô ấy không thể thích nghi vì cô ấy không sống với sự thật.
Đặt vấn đề theo cách khác: đối tác của bạn ngoại tình. Và bạn không muốn biết. Bạn không muốn nghe. Đúng không? Nhưng bạn bất hạnh, bạn có đủ thứ vấn đề. Một phần lý do bạn có những vấn đề đó là vì bạn không thể chấp nhận sự thật. Phần lớn mọi người đều đấu tranh. 99,9% người không thích nghi được vì họ không sống với sự thật.
Vấn đề thật sự của bạn là gì? Hãy chấp nhận nó. Rồi quyết định: được, giờ tôi sẽ đi đâu từ đây? Nhưng người ta không chấp nhận sự thật. Làm sao tôi ước nó có thể thế này, như tôi muốn nó như vậy, như nó đã từng, như nó có thể trở thành. Không. Tôi đang đối mặt với cái gì ngay bây giờ?
Không có nghĩa là bạn phải thích nó. Và đây không phải là đồng tình. Cô ấy không phải đồng ý với lối sống của anh ấy, nhưng là chấp nhận rằng đó là con người anh ấy. Bây giờ lựa chọn của tôi là ở lại hay ra đi? Việc này gây đau đớn đến mức nào với bạn?
Vậy bạn nghĩ mình không bao giờ nên cố thay đổi ai đó sao?
Tôi nghĩ làm vậy là sai với người khác, đặc biệt nếu họ đã nhiều lần cho bạn thấy: tôi không muốn bạn làm chuyện này. Hãy để tôi yên. Và bạn nữa, Stephen, dù bạn có đồng ý với lựa chọn lối sống của người khác hay không, đó là cuộc đời của họ. Không phải của bạn. Và tôi nghĩ có phần kiêu ngạo khi nghĩ mình sẽ xông vào và bảo người ta phải sống như thế nào. Giá trị của tôi và giá trị của bạn có thể khác nhau rất nhiều. Vậy tôi là ai để áp đặt cách tôi nghĩ bạn nên sống? Ai nói tôi đúng? Ai nói tôi đúng? Tôi nói tôi đúng dựa trên hệ giá trị của riêng tôi. Nhưng con người rất khác biệt. Cách người ta nhìn nhận và nghĩ điều gì đúng sai không giống nhau.
Vậy tôi chấp nhận con người họ như họ vốn có và tôi tôn trọng họ. Tôi có thể không muốn chơi với họ vì đơn giản họ không thuộc vòng người tôi muốn ở cạnh. Nhưng tôi cũng tự hỏi mình: thật tự cao biết bao khi nghĩ rằng tôi sẽ xông vào và thay đổi bạn? Nó giống như, tôi đã từng phỏng vấn và thẩm vấn các phần tử khủng bố. Khi tôi bước vào một cuộc phỏng vấn hay thẩm vấn, tôi không ảo tưởng khi nghĩ rằng mình sẽ bước vào và bảo với người đó: nè, tôi thuộc phe tốt. Tôi chỉ muốn, bạn biết đấy, bảo vệ người ta và nước Mỹ, chúng tôi thực sự chỉ muốn làm điều đúng. Đây là một con người, tảng băng trôi của anh ấy đã được định hình trong nhiều năm. Anh ấy đã suy nghĩ theo một cách nhất định.
Anh ta phát triển nên con người của mình, 30, 40 tuổi, bất cứ là gì.
Đây là con người anh ta và tôi sẽ đến với gì?
Và bắt anh thay đổi cả tư duy của mình?
Tôi biết mình có ai rồi.
Tôi chấp nhận người mình có.
Tôi không cố thay đổi diễn biến câu chuyện.
Ôi không, tôi là cái này.
Ôi không, tôi là cái kia.
Tôi không làm mấy thứ ấy.
Nhưng mục tiêu của tôi là, tôi đang cố đạt tới điều gì?
Tôi nghĩ là, tôi cần thông tin về đợt tấn công tiếp theo.
Tôi cần biết vũ khí tiếp theo sẽ vào từ đâu.
Tôi cần ngăn chặn chuyện này.
Vậy nên tôi phải khiến anh ta nói chuyện.
Và đó là thứ tôi đang tìm.
Tôi không cố thay đổi hệ giá trị của anh ta.
Tôi sẽ ở đó cả ngày lẫn đêm, hàng tuần.
Sẽ chẳng bao giờ hiệu quả.
Đó là điều chúng ta làm. Chúng ta cố gắng thay đổi bản chất con người người khác.
Tôi có những người tôi rất quan tâm và yêu thương.
Và tôi cũng đã cố.
Có những lúc bạn yêu một ai đó sâu sắc đến mức chỉ muốn, làm ơn đi, nhất là nếu đó là điều có hại cho họ.
Nhưng tôi cũng học được là họ không muốn điều đó.
Mà điều mỉa mai là đôi khi bạn càng cố, họ càng tức giận với bạn.
Ai mà dám chứ?
Bạn đang áp đặt bản thân và niềm tin của mình lên người khác.
Và họ đúng.
Tôi là ai mà…
Chỉ vì tôi nghĩ cuộc sống nên sống như vậy không có nghĩa họ cũng nghĩ thế.
Họ có lẽ đang nghĩ, có gì sai với cái này à?
Không có gì sai cả.
Thật thú vị.
Khi tôi xem lại các cuộc trò chuyện trước đây của chúng ta, Evie, và tôi nhìn vào những khoảnh khắc mà người ta phát lại nhiều nhất, hoặc thích nhất, hoặc cắt nhiều nhất, hoặc gửi cho bạn bè họ nhiều nhất,
điều tôi nhận ra bao trùm là có rất nhiều người ngoài kia không cảm thấy mạnh mẽ lắm.
Họ không cảm thấy được nhìn thấy.
Họ không cảm thấy được tôn trọng.
Bản thân họ, tôi nghĩ, cảm thấy tự tin thấp và họ nhìn vào một thế giới đầy người khác có vẻ tự tin hơn và như đã nắm được mọi thứ và họ không thể đồng cảm.
Và họ cảm thấy, ở một mức độ nào đó, một số người trong họ, hơi bị xem nhẹ.
Nhưng tôi nghĩ điểm lớn hơn ở đây là về tự tin và sức mạnh và cảm giác rằng, vâng, cảm giác mình có thể đạt được những gì mình muốn từ cuộc sống.
Được rồi, chúng ta sẽ phân tích chuyện này, nhưng tôi muốn hỏi bạn một câu nếu được.
Ừ.
Bạn xây dựng sự tự tin thế nào, hoặc có việc gì bạn làm giúp tăng sự tự tin không?
Ồ, đó là một câu hay.
Bạn có biết điều thực sự thú vị là gì không?
Khi tôi 20 tuổi, tôi nghĩ mình tự tin, nhưng tôi không nghĩ vậy.
Và tôi chỉ nhận ra điều này khi nhìn lại vì tôi nghĩ là, tôi chưa từng nói điều này trước đây,
nhưng trong khoảng từ 18 đến 20 tuổi, mọi cô gái mà tôi có hứng thú và tiến tới một chặng nào đó cuối cùng đều từ chối tôi.
Rồi từ khoảng, tôi biết mọi người nói, à, vì anh làm được triệu đô. Không, nghe này, không phải vì thế.
Ngay cả khi tôi có tiền, tôi vẫn bị phụ nữ từ chối.
Rồi đến một lúc khoảng 25 đến 30, mọi chuyện thay đổi.
Vì vậy tôi luôn nói với bạn bè, tôi đã nói với một người bạn tôi hôm nọ, tôi nói, tôi không biết tại sao, tôi không biết khoa học của chuyện này.
Nhưng điều tôi biết là rất, rất khó để giả vờ tự tin vì tôi nghĩ nó nằm trong hàng nghìn biểu cảm vi mô.
Tôi đã làm mọi thứ sách dạy, và tôi vẫn không có kết quả trong bối cảnh tình cảm.
Giống như những phụ nữ này ở một cấp độ sâu hơn có thể nhận ra rằng tôi không phải là người phù hợp.
Và tôi không bao giờ biết mình đã làm gì sai vì tôi không thể nhìn thấy chính mình.
Có thể tôi nhắn tin trả lời quá nhanh. Kiểu đó là thứ bạn hay nghĩ.
Có thể cách tôi đứng.
Nhưng nó dạy tôi theo thời gian rằng thực ra bạn nên nhắm tới sự tự tin thật sự.
Và sự tự tin thật sự tới khi câu chuyện trong đầu tôi về bản thân mình là tôi có giá trị cao.
Tôi sẽ kể một câu chuyện.
Lý do tôi nói điều này với bạn tôi đúng hai tuần trước là vì bạn ấy đang hẹn hò với một người và cô ấy quay sang nói với bạn ấy. Cô ấy rất trẻ. Anh ấy 35. Cô ấy 25. Cô ấy quay lại và nói, biết không? Tôi nghĩ tôi không muốn có con.
Họ chỉ quen nhau bốn tháng.
Và phản ứng của anh ấy trước chuyện đó thật sự rất, rất bất an.
Kiểu như, tôi thực sự muốn có con. Tôi muốn có con.
Và cô ấy cuối cùng đã bỏ anh ấy một tuần sau.
Tôi nhớ tôi đã nói với anh ấy, bạn biết không, bạn gái hiện tại của tôi cũng nói vậy với tôi khi tôi 30.
Cô ấy quay sang và nói với tôi, tôi không chắc có muốn có con không.
Và trong đầu tôi, suy nghĩ đầu tiên lóe lên, nếu tôi hoàn toàn thành thật, là tôi cũng không chắc có muốn có con với cô ấy ngay lúc này hay không.
Cô ấy vẫn đang trong thời gian thử nghiệm. Kiểu tôi vẫn đang hẹn hò để tìm xem cô ấy có phải là người phù hợp không.
Vì vậy phản ứng của tôi, dù tôi không nói gì ra vì tôi chỉ nhún vai bỏ qua, là vì tôi tự trọng, phản ứng ngay lập tức không phải là bất an.
Mà là nghĩ, không sao cả. Tôi vẫn đang cố tìm xem có muốn có con với cô không.
Và tôi không nói gì. Tôi chỉ tiếp tục ngày của mình.
Và điều đó làm tôi nghĩ rằng, vâng, đó là hàng nghìn điều nhỏ.
Tự tin là hàng nghìn điều nhỏ.
Nhưng nó tồn tại.
Nó như xuất phát từ một nguồn trung tâm về người mà bạn nghĩ mình là ai.
Và tôi nghĩ, để trả lời câu hỏi của bạn, thứ đã cho tôi sự tự tin trong đời là tôi đã làm vài việc thuyết phục bản thân rằng tôi là người đáng được tôn trọng.
Tôi sẽ nói về chuyện tự tin sau một chút. Tôi thực sự tò mò vì bạn nói điều gì đó và tôi băn khoăn, bạn có nghĩ những người phụ nữ này, như bạn gái của anh và cô gái anh ấy đang hẹn hò, bạn có nghĩ họ thực sự nghiêm túc khi nói vậy không?
Không.
Bạn gái tôi thẳng thắn nói với tôi. Tôi đã ở với cô ấy bảy năm rồi. Và bây giờ chúng tôi đang lên kế hoạch có con.
Đó là một bài thử, cô ấy còn không biết mình đang thử.
Đúng. Đó là những gì tôi nói với anh ấy ngay trên cái máy bay chết tiệt. Nếu chúng tôi đang bay trên máy bay. Cô ấy không biết cô ấy đang thử. Đó là một bài thử.
Cô ấy chẳng biết là mình đang thử tôi đâu.
Và khi người ta nghe nói đó là một thử thách, người ta sẽ nghĩ đó là việc có chủ ý, cô ấy đã ghi ra và lên kế hoạch.
Không phải vậy.
Cô ấy đã trải qua nhiều chuyện với một đống gã đã tước đi tự do của cô ấy.
Nên tiềm thức cô ấy đang thử xem liệu tôi có phải là một trong những gã cũng sẽ cố hạn chế hoặc kiểm soát cô ấy không.
Nhưng trong suốt mối quan hệ, tôi đã nhận ra điều đó.
Nên khi cô ấy có những lúc nói, “biết đâu mình muốn bay về lại Bali,” tôi nói: “Em ơi, bất cứ khi nào em muốn về Bali thì cứ đi, anh sẽ giúp. Anh sẽ giúp em đi về Bali. Em không nhất thiết phải ở London. Em đi đến đâu khiến em hạnh phúc đi. Anh luôn nói vậy. Em đi nơi nào khiến em hạnh phúc.” Và biết không? Tôi thật lòng như vậy. Bởi vì tại sao tôi lại muốn ở bên một người mà không hạnh phúc chứ?
Và chính điều đó đã khiến cô ấy cảm thấy an toàn, được bảo đảm, tự do. Rồi mọi thứ đảo ngược.
Nhưng điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra nếu tôi giống như người bạn tôi, người thực sự cảm thấy như đang bị đếm ngược thời gian để tìm một người phụ nữ. Và anh ta phải tìm cho nhanh.
Đúng thế.
Anh ấy lúc nào cũng nói như vậy, trong hoàn cảnh của anh ta, nhưng bạn luôn tự hỏi tại sao? Một số người thật sự không muốn có con, và điều đó không có gì sai.
Nhưng tôi thấy, vì tôi cũng từng chứng kiến, khi ai đó nói vậy, tại sao họ lại nói? Họ có ý thật không? Hay họ nói để xem phản ứng của người kia? Họ nói vì muốn tự an ủi?
Tôi biết vài người có thể muốn có con nhưng họ không thể hoặc không tìm được bạn đời tốt. Và một cách để họ chấp nhận điều đó là nói rằng họ không muốn có con. Mỗi người đều tìm cách chấp nhận theo cách riêng.
Hoặc có người từng trong mối quan hệ trước đó mà đối phương—những người tiềm năng—bị chê trách vì điều đó. Đặc biệt có kiểu, tôi không biết bây giờ còn không, nhưng có vài gã có thể bị chê vì nghĩ phụ nữ muốn một người chỉ biết muốn có con. Nên họ không muốn toát ra cảm giác đó. Họ sẽ nói điều này để bạn không nghĩ họ như vậy.
Vì thế tôi luôn tự hỏi khi người ta nói vậy, rốt cuộc họ đang nói gì?
Trong trường hợp cô ấy, các chị em của cô chưa bao giờ rời khỏi quê nhà được — sáu chị em — vì họ đều sinh con rất sớm. Và anh ta thực sự đã nói với tôi vài tháng trước rằng cô hơi băn khoăn chuyện con cái vì cô nghĩ nó sẽ làm mất tự do của cô.
Nên sau sáu tháng hẹn hò, khi cô nàng nói ra một câu như vậy, thật lòng tôi đã nói với anh ta: “Bro, mới sáu tháng thôi. Đừng nói gì cả. Cứ để nó trôi. Thôi kệ đi, cứ tiếp tục những gì anh đang làm lúc đó và nói ‘thật thú vị’ rồi bỏ qua.” Bởi vì, trở lại điểm trước, vì anh ta có nỗi bất an nội tại, dù bạn có cố huấn luyện hay họ đọc sách thế nào, họ sẽ bị thử bằng ngàn cách.
Vì vậy anh ta hành xử xuất phát từ nỗi sợ. Các quyết định của anh được đưa ra vì anh sợ sẽ không tìm được ai. Anh đang đối mặt với vấn đề — không phải là tự tin, mà là bất an. Quyết định của anh là: phải tìm ai đó ngay vì sợ sẽ không tìm được, sợ không lấy được vợ, sợ không có con. Nên mọi thứ với anh đều dựa trên nỗi sợ.
Cũng giống như khi bạn quyết định: tôi không thể nghỉ việc vì sợ không tìm được việc khác; tôi không thể rời khỏi mối quan hệ tồi vì sợ không tìm được người khác. Đó là những quyết định xuất phát từ nỗi sợ. Nên mọi thứ anh làm đều bị thúc đẩy và điều khiển bởi sợ hãi. Khi anh ta hẹn hò, cố tìm ai đó, không phải vì anh thực sự muốn tìm mà động lực lớn hơn là: tôi sợ mình sẽ không tìm được ai, nên tôi cố quá. Nên tất cả quyết định của anh đều xuất phát từ sợ hãi. Đó là lý do phản ứng của anh cũng hoàn toàn do sợ.
Sống theo nỗi sợ không phải là vị trí tốt. Ai cũng trải qua, và có sợ thì cũng ổn — sợ là một cảm xúc. Nhưng khi nó trở thành bản sắc của bạn và tồn tại dai dẳng, nghĩa là mọi quyết định bạn đưa ra đều bị bóp nghẹt bởi nỗi sợ.
Mọi người có nhận ra không? Họ cảm nhận được. Bạn cảm thấy năng lượng đó, đúng không? Và nó có khiến người khác tránh xa không? Có.
Vậy nên anh ta đã phản ứng rất cảm tính. Cô ấy thì sao? Cô ấy nói: “Tôi không muốn dính dáng.” Cô biến mất vì nỗi sợ của anh ta, mà anh ta lại không thể kiểm soát — đó là vấn đề tự điều chỉnh của anh ta, chứ không phải là sự tự tin.
Tự điều chỉnh là kiểm soát cảm xúc của mình. Anh ta cảm nhận được, anh ta hoảng sợ, và anh ta không quản lý nổi. Bộ điều tiết cảm xúc của anh ta dường như “đi ăn trưa.” Anh ta hoàn toàn bật ra. Tự điều chỉnh là khả năng điều tiết cảm xúc: dù bạn hoảng, sợ, giận hay buồn, phải có một bộ điều khiển nói: “Tao biết mày đang có đó, nhưng giữ im lặng.” Đó là cách bạn điều tiết cảm xúc. Vì anh ta quá bị điều khiển bởi nỗi sợ, anh rất kém trong việc tự điều chỉnh cảm xúc ở thời điểm đó.
Liệu người ta có thể học để trở nên giỏi hơn trong tự điều chỉnh cảm xúc để không phá hỏng đời mình bằng cách phản ứng liên tục không? Tôi đã làm được. Tôi từng là người nóng tính khi trưởng thành. Tôi giống cha tôi. Tôi là người Hy Lạp, lớn lên ở New York. Ý tôi là, lúc đó chẳng có gì ủng hộ tôi. Tôi phải học. Và tôi đã học trong NYPD.
Tôi còn rất trẻ.
Và tôi vô cùng may mắn được tiếp xúc với những người hàng đầu.
Chúng ta đã nói về quy trình tuyển dụng của anh trước đó, rằng nó chậm và kéo dài.
Quy trình tuyển dụng đó thực sự chậm và lê thê.
Họ chọn lọc bạn kỹ vì ý tưởng là nếu chúng tôi đưa bạn vào đây, bạn phải phù hợp ngay vì chỉ một người cũng có thể làm hỏng cả đám.
Chúng tôi không muốn như vậy, chúng tôi muốn hiệu suất.
Vì thế, tôi ở cạnh những người rất kỷ luật, những người cực kỳ thông minh.
Và bởi vì tôi ở cạnh những người rất kỷ luật và những huấn luyện viên luôn chỉnh đốn tôi, tôi đã tự điều chỉnh được bản thân.
Vậy nên đó là cách tôi có thể quản lý chính mình.
Vậy ai đang ở quanh bạn?
Nếu mọi người xung quanh bạn là những người thiếu kỷ luật, lỏng lẻo.
Bạn vẫn còn cái amygdala bộc phát, vẫn có những cơn dâng trào cảm xúc trong đầu, nhưng bề ngoài bạn kiểu như đã học được cách kìm lại?
Về mặt bề ngoài, tôi làm được rất tốt.
Đôi lúc ở nhà với chồng tôi — anh ấy cũng làm An ninh Nội địa, là Đặc vụ của Cơ quan Bí mật Hoa Kỳ — thỉnh thoảng thật tốt khi buông xuống, vì thật khó để luôn luôn “bật” 24/7.
Khó để tự điều tiết mọi lúc.
Nên có những lúc anh ấy sẽ nói, “Hôm nay có vẻ có người hơi cảm xúc đó.”
Và tôi sẽ kiểm soát lại bản thân.
Nhưng vẫn cần có những người an toàn để thỉnh thoảng bạn có thể như vậy; tôi nghĩ điều đó quan trọng.
Nhưng ngay cả với anh ấy, bạn biết đấy, bạn cũng không muốn làm như vậy với mọi người vì rồi bạn sẽ biến họ thành cái thảm chùi chân.
Thật ra có người hôm nọ đến nói với tôi về một cuộc trò chuyện trước đây, hơi liên quan đến chuyện chúng ta đang nói bây giờ.
Họ nói, “Chào Stevie, chị có buổi phỏng vấn tuyệt vời kia trên podcast.”
Và cô ấy nói về việc bạn không nên mang ‘bản thân chân thật’ đến nơi làm việc.
Cô ấy hỏi tôi về điều đó.
Và đó cũng là những gì anh đang mô tả — là bạn sẽ là một con người khác ở nhà.
Đừng mang con người chân thật của bạn đến chỗ làm.
Tôi không muốn con người chân thật của bạn ở nơi làm việc.
Tôi muốn con người chuyên nghiệp của bạn.
Tôi muốn bạn là người biết tôn trọng.
Tôi muốn bạn là người biết đồng cảm.
Tôi muốn bạn là người có năng lực.
Bạn có thể mang con người chân thật của mình đến bữa ăn Lễ Tạ ơn với gia đình nếu muốn.
Có hiểu không?
Nếu bạn với Cơ quan Bí mật kiểu “vào đi, mọi người cứ là chính mình”, bạn sẽ không có những người làm việc xuất sắc.
Bạn sẽ có sự cẩu thả.
Mọi người làm theo ý mình.
Đó không phải là một đội.
Nếu bạn hướng đến tinh thần đồng đội, bạn để con người chân thật của mình ở đây và mang đến một con người chân thành, thật sự quan tâm đến nhiệm vụ, thật sự muốn làm tốt công việc, thật sự biết rằng chuyện này không phải về bạn.
Đó là người bạn mang theo.
Con người chân thật là về ai?
Tôi, tôi, tôi, tôi.
Tôi toàn là về mình.
Trong đội, không ai quan tâm đến — tôi không nói theo cách cay độc — họ không quan tâm đến bạn một cách cá nhân.
Bạn đem đến cái gì?
Bạn đem lại giá trị?
Bạn đem giải pháp?
Bạn hoàn thành công việc không?
“Con người chân thật” của tôi.
Bạn có tưởng tượng nếu tôi mang con người thật kiểu New York của tôi đến mọi buổi thẩm vấn không?
Tôi sẽ hỏi những người phạm tội xâm hại trẻ em bằng những câu kiểu: “Anh nghĩ gì vậy? Sao anh có thể?” — nhưng tôi không làm thế.
Tôi từng có vụ với một bé gái ba tuổi.
Cô bé nói về người trông trẻ là một thanh niên 16 tuổi.
Cô bé nói “anh ta đã chạm vào chỗ kia của con.”
Bé mới ba tuổi.
Nên họ gọi tôi tới phỏng vấn thanh niên đó.
Tôi ngồi nói chuyện với hắn, cố gắng tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Khi tôi nói chuyện, hắn bắt đầu tiết lộ nhiều hơn.
Hắn đã chạm vào cô bé, và làm những việc khác đến mức hắn thú nhận rằng đã quan hệ tình dục thực sự với cô bé khi cô khoảng ba đến bốn tuổi.
Hắn mới 16.
Bạn tưởng tượng nếu tôi mang con người chân thật vào phòng đó? Con người chân thật sẽ nói gì?
“Sao anh có thể? Làm sao anh lại làm thế? Đó là một đứa trẻ ba tuổi.”
Không.
Tôi mang con người chuyên nghiệp.
“Được rồi. Kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra. Nói rõ hơn.”
Khuôn mặt lạnh, không phán xét.
Bạn biết tại sao không?
Bởi vì những gì tôi nghĩ — con người thật của tôi — không quan trọng.
Điều quan trọng là gì?
Lấy được thông tin, lấy được lời thú tội để tôi biết chuyện gì đã xảy ra, để điều tra viên biết phải làm gì, để cô bé không bị hại lần nữa.
Đó là ý tôi muốn nói về “con người chân thật”.
Đừng vào và giả tạo.
Không ai muốn người giả tạo.
Nhưng “con người chân thật” bây giờ lại biến thành “tôi, tôi, tôi”.
Mọi người kiểu “xem tôi kìa”.
Cá nhân tôi không quan trọng.
Điều tôi đóng góp mới quan trọng.
Mục tiêu, nhiệm vụ của tôi là gì?
Đó là ý tôi khi nói về “con người chân thật”.
Vậy khi bạn đến nơi làm việc, dù làm ở đâu, bạn đem đến điều gì để tạo giá trị cho cả đội?
Bởi vì “con người chân thật” của bạn có thể là “tôi đem vấn đề của mình, tôi đem quan điểm của mình, tôi đem phán xét của mình.”
Thành thật mà nói, chẳng ai quan tâm.
Tôi có nhiều lãnh đạo khác nhau ở các công ty của mình.
Và khi tôi nhìn vào những lãnh đạo giỏi nhất, một trong những điểm chung là bạn có cảm giác họ thành thật với bạn.
Họ có đem toàn bộ “con người chân thật” và mọi hành trang cá nhân đến chỗ làm không? Không.
Nhưng bạn có cảm giác bạn đang đối diện với phiên bản trung thực của họ.
Và tôi nghĩ những lãnh đạo tệ nhất, những người thực sự chật vật, bạn có thể thấy đội ngũ họ dẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn — có thể họ bị thao túng một chút hay họ không thẳng thắn, hoặc có gì đó đang diễn ra.
Họ đang diễn.
Bạn có thể cảm thấy được.
Vì vậy tôi tự hỏi điều này hòa hợp thế nào với tất cả những gì bạn vừa nói, bởi vì bạn vào những buổi thẩm vấn và bạn chiếm được lòng tin của họ ở mức độ nào đó vì bạn đang xây dựng niềm tin.
Bạn xây dựng niềm tin, nhưng bạn không diễn.
Đó là chuyện khác.
Tôi không giả dối.
Làm sao bạn dung hòa tất cả những điều đó?
Bạn kiểu như, bạn đang diễn à?
Bạn không diễn sao?
Tôi lắng nghe vì tôi không có mặt ở đó vì bản thân mình và tôi cũng không có mặt để phán xét.
Cách nhanh nhất khiến người ta im lặng, ngay cả trong kinh doanh, là bạn luôn muốn biết chuyện gì đang xảy ra xung quanh mình.
Nếu mọi người quá sợ để nói ra hoặc không nói với Steven, hoặc bạn không biết anh ta sẽ phản ứng thế nào, anh ta sẽ nổi giận, anh ta thế này thế kia — đó là một vấn đề.
Vấn đề là họ sẽ quá sợ để nói với bạn mọi chuyện.
Bạn muốn người ta đến với bạn và báo cho bạn tin xấu, nói với bạn khi mọi thứ không đi đúng hướng bởi vì bạn muốn thu thập thông tin.
Bạn thu thập thông tin vì khi có thông tin đúng, bạn có thể đưa ra quyết định đúng, nhưng bạn phải biết chuyện gì đang diễn ra xung quanh mình.
Vì vậy khi bạn phán xét và cứ nói ra ý kiến của mình và thể hiện bản ngã thật sự, người ta sẽ lọc thông tin bởi vì họ mang ra những phiên bản của bản thân mà họ nghĩ bạn muốn nghe.
Chúng ta không muốn như vậy.
Tôi rất trung lập. Tôi như một tấm bảng trắng.
Ngay cả đến bây giờ, tôi cố gắng giữ trung lập để người ta có thể đến với tôi, rất cởi mở và chia sẻ, và điều đó hiệu quả với tôi vì tôi đọc được người và tình huống để có thể đưa ra quyết định tốt.
Nhưng tôi không nói nhiều.
Người phỏng vấn giỏi không nói gì. Người phỏng vấn giỏi nói ít hơn.
Đừng để mọi chuyện thành về bạn.
Đừng cố đoán xem đầu óc người ta đang ở đâu.
Hãy hỏi họ.
Có vẻ như điều tôi nói trước đã khiến bạn khó chịu. Bạn có thể nói chút về việc đó không?
Giải thích cho tôi những gì bạn đang lo lắng ngay bây giờ.
Mô tả cho tôi những gì bạn quan tâm.
Chúng tôi từng gọi đó là TED — Tell me, Explain, Describe.
Đó là một cách tuyệt vời để khiến người ta nói chuyện.
Chỉ cần làm cho họ nói.
Quay lại chuyện bạn nói, mọi thứ bây giờ đều xoay quanh tôi, tôi, tôi.
Chúng ta đã trở nên quá dựa vào danh tính đến mức không thực sự kết nối với cộng đồng xung quanh và không nghĩ đến cách mình ảnh hưởng đến người khác.
Mọi thứ là chuyện gì đang xảy ra với tôi? Tôi được lợi gì? Tôi, tôi, tôi.
Bạn có biết mình ảnh hưởng đến người khác không?
Bạn chạm tới người khác.
Bạn ảnh hưởng đến cuộc sống của người khác.
Bạn làm cho ngày của người khác tốt hơn hoặc tệ hơn.
Bạn làm cho môi trường làm việc dễ chịu hơn hoặc nặng nề hơn.
Bạn làm điều đó, nhưng mọi thứ đã trở thành chỉ về bản thân và chúng ta mất đi sự cân bằng giữa “thế giới đã làm gì với tôi” và “tôi làm gì với thế giới”.
Để có hiệu quả khi bạn phải đối phó với những người tàn ác mà bạn gặp — dù là khủng bố hay những người làm hại trẻ em hay bất kỳ ai khác — bạn có phải kiểu như bước ra ngoài cảm xúc, tách rời ở mức độ sâu hơn và coi mọi người chỉ là con người không?
Bởi vì tôi tự hỏi bạn điều hướng những không gian đó như thế nào khi những người này đã làm những việc khủng khiếp.
Bạn có tự dạy mình trở nên đồng cảm hơn không, dám nói vậy?
Bạn có thể đồng cảm.
Mỗi loại tội phạm có những đặc điểm khác nhau.
Với một kẻ khủng bố, chẳng hạn, đó thường là vấn đề ý thức hệ.
Họ thường được nuôi dưỡng từ khi rất nhỏ để cảm nhận theo một cách nhất định.
Vì vậy tôi hiểu khi bước vào phòng rằng mình đang đối diện với một người đã được định hướng từ nhỏ để nhìn nhận thế giới theo một cách nhất định.
Đó là lý do tôi không phí thời gian cố gắng thay đổi quan điểm của người đó.
Nhưng còn đứa trẻ đã làm tổn thương cô bé kia thì sao?
Với cậu bé đó, tôi đã dành nhiều thời gian nói chuyện với cậu và tôi đã thể hiện sự đồng cảm.
Đồng cảm không có nghĩa là tôi đồng ý với bạn. Tôi chỉ cố gắng hiểu bạn.
Và hóa ra cậu ấy từng bị lạm dụng tình dục khi còn nhỏ.
Tất cả những chuyện đó được phơi bày.
Và điều đó không bào chữa cho hành vi hay những gì cậu ấy đã làm, nhưng đó là sự thật.
Tôi thực sự tò mò. Tôi thực sự hỏi han.
Và đồng thời, tôi cần tìm ra sự thật.
Có những lúc tôi đối diện với ai đó và nghĩ họ đã làm, rồi sau đó lại nghĩ họ không làm.
Có những lúc bạn làm rõ được người ta vô tội và điều đó rất quan trọng.
Vì vậy khi bạn nói chuyện với người khác — và ngay cả đến hôm nay — ai cũng có thành kiến, nhưng tôi cố gắng không mang nó vào và chiếu lên họ.
Tôi cố gắng cho mọi người một cơ hội công bằng để cho tôi thấy chuyện gì đang xảy ra, thay vì đến với những định kiến.
Và như vậy bạn cũng đọc được hành vi của họ tốt hơn khi trò chuyện.
Với cậu ấy, cậu ấy tiết lộ rất nhiều.
Những gì đã xảy ra với cậu thật đáng buồn. Tôi cảm thấy đồng cảm.
Nhưng điều đó không làm cậu ta vô tội.
Thực tế, với lời thú nhận mà tôi có được, cậu ta cuối cùng bị đưa ra xử như người lớn.
Điều đó rõ ràng gây tổn hại lớn đến cuộc sống của cậu ấy.
Nó ảnh hưởng đến cuộc đời cậu.
Nhưng trong khoảnh khắc đó tôi có thể cảm thấy đồng cảm thật sự.
Đồng cảm là tôi chỉ cố hiểu bạn đang ở đâu và bạn cảm thấy thế nào.
Đó không phải là sự thương hại.
Ai giỏi phát hiện nói dối hơn, phụ nữ hay đàn ông?
Không có nghiên cứu nào chỉ ra bên nào giỏi hơn bên kia.
Bởi vì phụ nữ dường như có một giác quan thứ sáu.
Mọi người hay đùa về điều đó trong bối cảnh quan hệ.
Nhưng tôi thật sự cảm thấy phụ nữ có sự nhạy cảm cao hơn.
Thực ra, khi nhìn vào một số nghiên cứu, ví dụ phụ nữ có thể ngửi được — tôi nghĩ đó là testosterone — còn đàn ông thì không thể ngửi thấy một số hormone nhất định ở phụ nữ.
Vì vậy từ góc độ sinh lý, phụ nữ dường như nhạy cảm hơn, đặc biệt khi so với đàn ông.
Có một nghiên cứu họ làm: lấy áo phông của đàn ông sau khi họ chạy bộ, rồi để phụ nữ đến ngửi.
Sau đó, họ phải đoán cái áo nào hấp dẫn nhất, và tất cả đều chỉ vào chiếc áo của người có nồng độ testosterone cao nhất.
Vì vậy có những điều đang diễn ra mà chúng ta không thể nhìn thấy hay cảm nhận bằng mắt thường.
Vậy tôi chỉ tự hỏi theo trải nghiệm của anh/chị thì là đàn ông hay phụ nữ?
Theo kinh nghiệm của tôi thì không hẳn.
Và tôi phải nói, nhiều người đàn ông rất giỏi trong việc đánh giá.
Một trong những lý do là, nhìn này, phần lớn những người tiến hành bài kiểm tra nói dối đều là nam.
Cũng có vài phụ nữ và họ cũng rất giỏi. Nhưng phần lớn là nam.
Đàn ông thường giỏi hơn trong việc lý trí hóa.
Thật ra người ta đã cố gắng tìm xem có khác biệt nào về não bộ giữa đàn ông và phụ nữ không.
Và chẳng có nhiều khác biệt.
Điều duy nhất họ thấy là phụ nữ có sự suy xét sâu sắc hơn.
Vì vậy não phụ nữ có xu hướng kích hoạt nhiều hơn một chút và họ có xu hướng suy nghĩ về một việc gì đó hơn não đàn ông.
Não đàn ông có thể hơi bốc đồng hơn, đúng không?
Hành động nhiều hơn.
Còn não phụ nữ thì có xu hướng kiểu: để tôi nói chuyện với bạn, để tôi cố hiểu.
Và thực tế, nếu nhìn vào dữ liệu về nữ cảnh sát so với nam cảnh sát, nữ cảnh sát ít bị khiếu nại hơn.
Họ có ít đơn khiếu nại chống lại họ hơn.
Và người ta cho rằng họ chỉ đơn giản là giỏi giao tiếp hơn.
Họ ít bị khiếu nại hơn vì khi bạn làm cảnh sát, bạn sẽ bị khiếu nại — điều đó không tránh được.
Nhưng các nữ sĩ quan có xu hướng ít bị khiếu nại hơn.
Họ nghĩ rằng họ giỏi đối thoại và xoa dịu tình huống hơn.
Về điểm tự tin thì, anh/chị nói nghe như bạn tôi không gặp vấn đề về tự tin.
Anh/chị có nghĩ tự tin là thứ mà những người cảm thấy mình không được tôn trọng cần nhắm tới không?
Và theo kinh nghiệm của anh/chị, người ta có thể làm gì để xây dựng sự tự tin?
Để tôi nói trước: tôi đã ở xung quanh những người rất điềm tĩnh, những người tự tin, tôi cho là vậy.
Tôi chưa bao giờ thấy ai hoặc nghe ai nói về điều đó. Chưa bao giờ.
Tôi chưa bao giờ nghe ai trong vòng những người tôi quen — dù là cựu lính SEAL, Cơ quan Mật vụ Hoa Kỳ — nói về chuyện đó.
Và tôi nghĩ một trong những bí quyết là họ không nói về nó.
Họ không nghĩ về nó.
Họ không làm cho nó lớn đến thế.
Họ chỉ là. Tôi đơn giản là như vậy.
Vì vậy tôi nghĩ đó là một bí quyết: nhiều người cứ suy nghĩ quá nhiều về nó.
Và tôi nghĩ quay trở lại điều chúng ta nói lúc đầu: thôi đừng phân tích quá mức.
Hãy là chính bạn. Hãy làm.
Nhưng giờ, nếu nhìn vào những người tự tin, những điểm tôi nhận thấy ở họ hoặc ở người điềm tĩnh là:
họ có một vòng kết nối vững chắc xung quanh mình.
Ý tôi là họ rất nhận thức và tỉ mỉ trong việc chọn ai ở quanh họ và ai mình giao du.
Bởi vì nếu không, nếu bạn ở quanh những người thiếu tự tin, điều đó sẽ ảnh hưởng tới bạn.
Bạn sẽ hấp thụ cái mà người khác mang.
Và nếu bạn là người tự tin nhất trong phòng, có lẽ đó không phải điều tốt.
Bạn không muốn lúc nào cũng ở đỉnh và mọi người đều nhìn bạn.
Điều đó không tốt — bạn sẽ bị quá tải.
Điều nữa tôi học được về tự tin, các nghiên cứu cho thấy người làm thực thi pháp luật thường được cảm nhận là rất tự tin.
Và một trong những lý do là vì họ là những người ra quyết định.
Họ đưa quyết định ngay lập tức, hàng ngày là những quyết định sinh tử.
Và không có ai để quay sang hỏi: này, tôi hỏi ý anh/chị về chuyện này được không? Anh nghĩ tôi nên làm gì với người đang cầm dao này? Nên bắn không? Không? Nên lấy bình xịt hơi cay ra không?
Ý tôi là, nếu bạn phải hỏi ai đó vào khoảnh khắc đó, bạn đã chết rồi.
Vì vậy khi bạn quen với việc đưa ra quyết định, dù đúng hay sai, nhưng khi bạn quen với việc đưa ra những quyết định đó và tin tưởng vào chính mình rằng mình đang làm quyết định tốt nhất với thông tin có ở thời điểm đó, điều đó xây dựng sự tự tin.
Hãy trở thành người ra quyết định.
Tôi nghĩ hai điều quan trọng nhất là: có nhận thức và, thành thật mà nói, chỉ cần hiện diện.
Chỉ cần có mặt. Đừng lo lắng về việc phải tự tin.
Lo lắng về những điều đơn giản: đến đúng giờ.
Tôi đang đọc một nghiên cứu về tự tin và tư duy nạn nhân.
Đó là một nghiên cứu do YouGov thực hiện vào năm 2025 ở Hoa Kỳ.
Nghiên cứu nói phụ nữ tự đánh giá mình cao hơn nhiều về độ tin cậy, trung thực và đồng cảm.
Nhưng nam giới tự đánh giá mình cao hơn về tự nhận thức, khiếu hài hước và sự tự tin.
Và khoảng cách về tự báo cáo sự tự tin giữa nam và nữ khá đáng kể.
Khoảng 50% nam nghĩ mình tự tin, trong khi chỉ khoảng 35% phụ nữ nghĩ mình tự tin.
Tôi nói với bạn điều này: tôi chưa bao giờ nghe ai trong lĩnh vực công việc mà tôi đến từ nói “tôi cảm thấy mình là kẻ giả mạo” — cái gọi là hội chứng kẻ mạo danh.
Tôi chưa bao giờ nghe điều đó.
Một lần nữa, tôi không nghe thấy điều đó cho đến khi tôi rời khỏi lực lượng.
Thật kỳ lạ vì tất cả những thứ này, tôi không nhận thức về chúng vì chúng chưa từng được thảo luận trong vòng mà tôi ở.
Vì vậy tôi cũng nghĩ đôi khi khi chúng ta ngồi bàn luận những thứ này quá nhiều đến mức chúng bắt đầu gieo mầm nghi ngờ.
Tôi không nói chúng ta không nên nghiên cứu và tự nhận thức.
Nhưng khi chúng ta đánh giá quá mức tới mức đó — chúng tôi không làm thế.
Còn làm sao để xây dựng sự tự tin? Tôi nghĩ về việc huấn luyện.
Trong huấn luyện, không có ai cổ vũ bạn.
Không có ai kiểu “này, Paul Purse, làm tốt lắm. Làm tốt lắm, cô gái.”
Họ cố gắng gửi bạn về nhà.
Bạn phải chiến đấu.
Bạn phải bấu víu để có được công việc đó và rồi chứng minh rằng bạn xứng đáng ở đó.
Họ làm mọi thứ để loại bạn ra, để đá bạn ra.
Vì vậy tôi nghĩ khi bạn quyết tâm, bạn cứ bám lấy.
Bạn chỉ đơn giản vượt qua.
Và có những ngày tôi tự hỏi làm sao mình vượt qua được ngày hôm đó.
Hoặc thậm chí những buổi chạy.
Chúng tôi có những buổi chạy.
Và một trong những thứ họ hay làm để chơi khăm bạn là cho bạn chạy hàng dặm, chạy mãi.
Và bạn chẳng bao giờ biết khi nào nó sẽ kết thúc.
Đó là điều tệ nhất.
Ít nhất nếu biết, này, chúng ta sẽ chạy từ đây đến đây.
Sẽ là hai dặm, ba dặm, năm dặm, mười dặm, tùy.
Hãy nói cho tôi biết tôi đang phải đối mặt với cái gì.
Nhưng họ không chịu nói.
Vậy là bạn bắt đầu chạy rồi bạn chạm tới một điểm nào đó và bạn sẽ nghĩ, ít nhất là tôi sẽ nghĩ vậy, ôi Chúa ơi, làm sao mình làm được chuyện này?
Và bạn biết tôi sẽ làm gì không?
Tôi sẽ tự nói, chỉ cần tới cái cây đó thôi.
Nó chỉ cách tôi có năm foot.
Tôi đã tới được cái cây.
Tới cái hộp thư đó.
Tôi đã tới được hộp thư.
Chỉ cần tới cái cây tiếp theo.
Và đó là cách làm.
Cái gì đang ở ngay trước mặt tôi?
Nhưng nếu nhìn cả bức tranh lớn là mình sẽ trở thành tất cả những điều này như thế nào? Nó quá choáng ngợp, quá khó.
Nó sẽ giết chết sự tự tin của bạn.
Dù đó là kiểu, tôi muốn làm việc này.
Việc đầu tiên tôi cần làm là gì?
Rồi việc thứ hai?
Tôi sẽ nghĩ, và tôi đang hỏi bạn, khi bạn xây dựng doanh nghiệp hay công ty của mình, bạn chỉ đặt một chân trước chân kia và cố làm thôi à?
Hay bạn dừng lại và nói, này Stephen, hãy trò chuyện đã. Tôi cần có tự tin trước khi làm chuyện này. Tôi cần xây dựng sự tự tin.
Bạn có ngồi làm điều đó không?
Và một khi bạn gạch bỏ được phần tự tin đó, rồi bạn sẽ nói, okay, giờ tôi sẵn sàng làm rồi.
Ừ.
Một trong những điều tuyệt vời nhất là thực ra tôi không biết từ “entrepreneur” (doanh nhân) nghĩa là gì.
Tôi chẳng biết nó là gì cả.
Vậy là tôi có ý tưởng này và tôi bắt đầu tìm cách biến ý tưởng thành hiện thực, mà việc đó trông như ba tháng lục Google, kéo xuống, tìm từ “web developer”, bấm vào link người nọ người kia, rồi gửi email hỏi, này, bạn có thể làm website không?
Nó là một quá trình dài lê thê lóng ngóng tiến lên.
Và nếu tôi biết trước, tôi nghĩ nhiều doanh nhân và nhà sáng lập đều nói vậy, nếu tôi biết điều đó sẽ đòi hỏi gì, nếu tôi biết nó khó khăn thế nào, nếu tôi không quá ngây thơ và thiếu hiểu biết, có lẽ tôi đã bị nản lòng hoặc mất động lực.
Nhưng tôi 18 tuổi, bỏ đại học, có một ý tưởng, không biết từ “doanh nhân” là gì, thậm chí không biết phải thành lập công ty thế nào, và cố dùng internet để biến ý tưởng đó thành hiện thực.
Trong khoảng ba đến bốn tháng cố gắng tìm cách đặt tên công ty, chỉ bằng việc Google đủ thứ.
Rất nhiều là một bước trước bước sau.
Chờ đã, bạn vừa nói gì?
Tôi đã ngây thơ và thiếu hiểu biết.
Ừ, điều đó hữu ích.
Nó vô cùng hữu ích.
Bởi vì tôi nghĩ nếu tôi được thông tin đầy đủ, nó sẽ như đứng dưới chân đỉnh Everest, nhưng tôi không thể thấy ngọn núi ở trước mặt.
Nên cảm giác leo lên dễ hơn nhiều.
Và đây phần nào là lý do khiến người ta, bạn biết đấy, tôi đã nói chuyện với Nir Eyal, tác giả cuốn Undistractable.
Anh ấy nói với tôi một câu mà tôi luôn nhớ.
Anh ấy nói, trì hoãn là hành động tránh né cảm giác khó chịu về mặt tâm lý.
Vậy khi bạn có bài luận lớn phải làm, thứ bạn làm cuối cùng thường là chọn con đường ít kháng cự nhất, có thể là, thôi mình dọn nhà đi.
Và nhà trở nên rất sạch sẽ.
Bởi vì về mặt tâm lý, bài luận đó cảm thấy như núi Everest.
Bạn không biết bắt đầu từ đâu.
Bạn chưa nghiên cứu tốt về nó.
Nên bạn dọn nhà thay vì làm bài.
Vậy nên trì hoãn là hành động tránh né cảm giác khó chịu về mặt tâm lý.
Và nếu tôi biết ngọn núi đó lớn đến mức nào khi tôi 18 tuổi, có lẽ tôi đã không làm, vì cảm giác khó chịu tâm lý liên quan đến biết được điều đó sẽ quá áp đảo.
Tôi đã chỉ đi dọn nhà.
Vì vậy đôi khi, đúng, điều đó hữu ích.
Nó trở lại nhiều thứ chúng ta đang nói: đôi khi phân tích quá nhiều và cố tìm hiểu mọi thứ lại phản tác dụng.
Đôi khi nếu bạn để mọi thứ tự nhiên và cứ tiến bước để thực thi, mục tiêu là thực thi và làm.
Bởi vì nếu bạn ngồi và phân tích mọi thứ — việc này nên làm thế nào, việc kia nên làm ra sao? — hoặc nếu bạn nhìn vào bức tranh lớn của tương lai nó sẽ thế nào, điều đó có thể giết bạn.
Nó có thể giết chết sự tự tin của bạn.
Về huấn luyện, tôi hoàn toàn không biết huấn luyện sẽ như thế nào.
Hoàn toàn không.
Tôi bước vào đó hoàn toàn mù tịt, hoàn toàn không biết gì.
Thực ra tôi nghĩ nó sẽ giống như đại học.
Ha ha.
Tôi đã học bài học đó bằng cách vỡ đầu.
Nhưng tôi nghĩ chúng ta cần có mặt hơn, tập trung hơn và bắt đầu hành động và tiến bộ.
Tiến bộ, dù nhỏ thế nào vẫn là tiến bộ, miễn là bạn đang đi theo hướng đó.
Nhưng nghĩ mãi về một chuyện, nghiền ngẫm một chuyện, phát đi phát lại cái CD đó, trì hoãn.
Hãy bắt đầu.
Cứ đi.
Tôi đã nói chuyện với Sir David Brailsford, người đã lột xác đội đua xe đạp Anh.
Và ông nói với tôi rằng khi ông vào đó và những tay đua kia suy sụp, chán nản và chẳng thắng được gì.
Một trong những điều đầu tiên ông làm là cấm họ nghĩ về bục chiến thắng.
Vậy là tôi đã nghĩ ra cụm từ “bàn đạp hơn bục vinh quang” dựa trên mọi thứ ông nói với tôi, ý là ông bắt các tay đua suy nghĩ về những bàn đạp trước mặt họ, chỉ là vòng quay của bàn đạp chứ không phải họ đang đạp nhanh đến mức giành được vàng hay cần phải tăng tốc.
Và ông nói với tôi khi làm vậy, gần như các tay đua đến cuối đường đua, xuống xe và họ không thể nhớ rõ quãng đạp vì họ quá hiện diện.
Họ gần như rơi vào trạng thái thôi miên, nhưng cuối cùng họ đạt thành tích tốt nhất của mình vì điều họ làm là loại bỏ hạch hạnh nhân, tất cả cảm xúc, nỗi sợ — những thứ tiêu tốn nhiều năng lượng khi là một tay đua.
Tôi tưởng tượng nếu bạn suy nghĩ quá nhiều mà họ vẫn đạt được thành tích tốt nhất, họ sau đó trở thành đội đua thành công nhất mọi thời đại, tôi tin là đã thắng năm trên sáu lần Tour de France.
Và cả ý tưởng đó, kiểu như, vâng, chỉ cần hiện diện, chỉ cần tập trung vào bước tiếp theo, như anh nói, bước dọc theo con đường.
Tôi nghĩ điều đó khó với mọi người vì đôi khi bước đầu tiên nhỏ đến mức, nhỏ đến mức đôi khi hơi xấu hổ.
Anh biết đấy, bước đầu để thay đổi cuộc đời mình, bước đầu để đối mặt với một vấn đề trong đời đôi khi nhỏ đến mức cảm thấy không thể là bước đúng để thực hiện.
Bởi vì nó khó.
Bởi vì nó khó chịu.
Cái đó giống như, người ta gọi là trị liệu phơi nhiễm.
Jordan Peterson đã kể với tôi rằng ông ấy từng xử lý một người đàn ông không chịu rời khỏi phòng ngủ.
Và thay vì bắt anh ta ra ngoài hay gì đó, ông ấy chỉ yêu cầu anh ta di chuyển cái máy hút bụi tiến lại gần 10 centimét hôm nay.
Và việc đó được xem là hoàn thành cho hôm đó.
Và ngày hôm sau ông ấy bắt anh ta bật máy hút bụi lên, rồi lại tắt.
Cũng thế, xong cho hôm đó.
Và Jordan nói với tôi rằng, vấn đề của con người, của sự thay đổi là bước đầu thường nhỏ đến mức xấu hổ và ê chề đến nỗi người ta không muốn làm.
Thật xấu hổ khi làm một việc nhỏ như vậy.
Bởi vì đó là một huyền thoại.
Chúng ta đã được cho ăn một huyền thoại rằng để tạo ra thay đổi lớn trong đời, bạn phải đưa ra những quyết định to lớn.
Bạn phải có những bước đi lớn.
Nhưng thay đổi lớn bạn tạo ra trong đời lại đến từ những chuyển động nhỏ.
Anh vừa nhắc tôi nhớ một câu chuyện về bạn tôi Don Saladino.
Anh ấy là người huấn luyện, anh có xem nhiều phim Marvel hay DC với những nhân vật đó không?
Anh ấy huấn luyện nhiều diễn viên để họ có vóc dáng phù hợp cho phim.
Và anh ấy kể rằng có một khách hàng mà anh chỉ cố gắng để người đó tập luyện.
Khách hàng ấy thừa cân và gặp nhiều vấn đề sức khỏe.
Và những gì khách hàng làm là họ cố gắng tạo tiến triển.
Vậy nên ngày đầu tiên anh ta làm là đặt đôi giày thể thao trước giường.
Chỉ vậy thôi.
Ngày tiếp theo anh đặt giày ngoài cửa phòng ngủ.
Ngày sau nữa anh đặt giày trong bếp.
Rồi ngày tiếp theo anh mang giày vào chân.
Rồi ngày sau nữa anh mang giày ra ngoài rồi mang ở ngoài.
Rồi ngày sau nữa anh đi đến góc đường rồi quay về.
Rồi anh ấy đã từ trạng thái béo phì nghiêm trọng và rất không khỏe mạnh trở thành chạy marathon.
Và đó là cách anh ta làm.
Anh đã thấy một số trong những người có tầm ảnh hưởng nhất từng đưa ra quyết định, như các tổng thống này.
Có thể anh không trả lời được câu hỏi này, tôi không biết anh có thể không, nhưng ai là người ra quyết định giỏi nhất và vì sao theo những gì anh quan sát?
Tôi sẽ nói điều này, làm tổng thống Hoa Kỳ không phải chuyện nhỏ.
Nên để đạt đến vị trí đó, bạn là người xuất chúng.
Tôi nói điều này một cách trung lập.
Mọi người rất dễ cá nhân hóa hoặc thiên vị.
Còn tôi thì không, bởi vì tôi đã phục vụ dưới nhiều nhiệm kỳ tổng thống khác nhau.
Không quan trọng là đảng nào.
Và tôi học được rất nhiều từ tất cả họ.
Nhưng về mặt ra quyết định, có vài điều.
Một là họ có một vòng tròn bên trong rất tốt xung quanh họ.
Không phải ai cũng có quyền tiếp cận tổng thống.
Có nhiều tầng lớp xung quanh tổng thống.
Nên không phải ai cũng tiếp cận được họ.
Điều đó rất quan trọng.
Nhưng những người xung quanh họ là những người ở đó để hỗ trợ.
Mọi người quanh họ đều điềm đạm.
Tôi chưa từng thấy ai khóc trong Nhà Trắng.
Tôi chưa từng thấy ai mất tỉnh táo.
Tôi chưa từng thấy ai mất kiểm soát cảm xúc.
Tôi chưa từng thấy điều đó.
Và điều đó quan trọng vì nó giúp họ giữ được sự vững vàng.
Điều khác là họ rất giỏi ủy quyền.
Vậy nên họ không cần biết mọi thứ.
Nhưng họ sẽ tìm những người biết nhiều hơn họ để tư vấn, giúp đưa ra quyết định.
Và họ sẽ quyết định.
Điều nữa tôi thấy và chứng kiến là họ làm việc rất chăm chỉ.
Họ làm việc.
Tôi thấy các tổng thống thức khuya.
Ý tôi là, tôi nghĩ nói điều này ổn.
Tôi thực sự không nói về những người tôi đã bảo vệ vì sự tôn trọng.
Anh biết đấy, có một câu nói Hy Lạp: mọi người thích chuyện phản bội nhưng chẳng ai thích kẻ phản bội.
Vì vậy tôi luôn cẩn thận không nói, nhưng tôi đã thấy các tổng thống.
Tôi nhớ Tổng thống Bill Clinton, ông thức đến rất khuya để học, đọc, chuẩn bị, chỉ đọc.
Còn Barack Obama, đôi khi tôi trực ca nửa đêm và ông ấy vẫn ngồi học, ngồi ở bàn, đọc, chuẩn bị.
Họ nghiên cứu.
Họ dành thời gian để nghiên cứu.
Vậy nên tất cả những điều đó cộng lại giúp bạn cảm thấy mình đã được thông tin nhiều nhất có thể bằng việc tự học, bằng cách bao quanh mình bởi những người cung cấp thông tin và cũng giữ được bình tĩnh.
Rồi tôi đưa ra quyết định tốt nhất có thể với khoảnh khắc và thông tin đang ở trước mặt mình lúc đó.
Một trong những điều chúng ta làm, và tất cả chúng ta đều làm điều này, là gây tổn hại cho bản thân khi mọi việc không diễn ra hoặc không kết thúc như chúng ta nghĩ.
Chúng ta tự trách mình.
Lẽ ra tôi phải biết điều này.
Lẽ ra tôi phải làm điều kia.
Lẽ ra tôi phải có cái nọ.
Và bất cứ khi nào tôi bắt đầu làm vậy hoặc khi ai đó — và tôi luôn nói, chồng tôi trước đây cũng từng nói thế.
Anh ấy nói: “Bạn đã đưa ra quyết định tốt nhất có thể với những gì bạn biết vào khoảnh khắc đó.
Đừng quay lại và làm cho bản thân cảm thấy tồi tệ vì nghĩ rằng mình nên chọn khác.”
Tôi cũng nghe Obama nói vậy.
Giống như tôi đã nói à? Gần giống như thế.
Tôi nghe ông ấy nói về toàn bộ ý tưởng ra quyết định khi chỉ có 51% độ chắc chắn.
Khi ông phát biểu tại hội nghị mà tôi cũng phát biểu ở Sao Paulo vài năm trước, và ông ấy nói về những quyết định lớn trong sự nghiệp của mình, như việc ra lệnh đi tiêu diệt Osama bin Laden, thì không có 100% sự chắc chắn.
Và ông ấy nói đôi khi trong đời bạn phải đưa ra quyết định dựa trên thông tin bạn có, rồi chấp nhận bình thản rằng bạn đã đưa ra quyết định tốt nhất có thể với những thông tin đó và tiếp tục tiến lên. Những người tự tin chấp nhận việc không biết hết mọi thông tin. Họ ổn. Họ nghĩ: “Tôi không cần biết hết.” Không cần phải đúng 100% bởi vì — và đây là điều nữa — chúng ta quá sợ việc đưa ra quyết định sai. Trừ khi bạn là Tổng thống Hoa Kỳ hoặc làm trong lực lượng thực thi pháp luật và có thể bắn nhầm người, điều đó tôi hiểu, nhưng nhìn chung hầu hết quyết định không phải quyết định sinh tử. Hãy quyết định rồi chấp nhận nếu nó sai. Nếu bạn bất an đến mức sợ hãi rằng mình sẽ đưa ra quyết định sai, tại sao? Vì bạn sẽ trông ngớ ngẩn? Bạn sẽ thấy mình ngu ngốc? Với tự tin, bạn chẳng quan tâm mình trông thế nào hay mình ăn uống ra sao. Bạn không ngồi đó tính toán: “Hắn sẽ nghĩ tôi tệ. Cô ấy sẽ nghĩ tôi trông ngu ngốc. Họ sẽ nghĩ thế này.” Ngay cả với chính bản thân mình, bạn cũng không cộng trừ tính toán như vậy. Bạn chấp nhận việc ra quyết định sai. Kiểu như: tôi sẽ chọn, tôi hi vọng nó đúng, tôi đã làm hết sức, nhưng tôi thấy thoải mái với điều đó. Còn nếu bạn lo lắng đến mức sợ rằng đó là quyết định sai, thì đừng đưa ra quyết định. Và việc đó, bản thân nó, là điều mà người tự tin không làm.
Một điều khác tôi thấy các tổng thống làm là họ dành thời gian cho bản thân. Tức là bạn sẽ thấy họ có lúc ở một mình và suy nghĩ. Họ không lúc nào cũng phải phơi bày hay bị vây quanh bởi người khác. George W. Bush, ông ấy về trang trại ở Waco. Đó là cội rễ của ông, là nơi ông tìm về nguồn cội. Tổng thống Barack Obama, ông dành mọi kỳ nghỉ ở Hawaii. Ông trở về nhà. George Bush Sr., ông chia thời gian giữa Kenny Bunkport và Texas, Houston. Nên đó là một điều nữa. Họ đều về nhà. Họ đều về nhà.
Tôi nghe rất nhiều người rất thành công mà tôi phỏng vấn nói rằng họ đều có một dạng thực hành thiền định. Và ngay cả khi tôi nhìn vào cuộc đời của người như Steve Jobs và cách ông ấy luôn nhìn thấy những “góc tròn” phía trước, loại bỏ bàn phím, loại bỏ bút cảm ứng, loại bỏ cổng tai nghe trên iPhone, loại bỏ Java khỏi điện thoại của chúng ta và làm tất cả những điều lúc đó bị cho là điên rồ — một người mà động lực là tiền bạc ngày nay có lẽ đã không làm thế — nhưng một người nhìn thấy tương lai thì làm được. Và bạn sẽ biết rằng ông về cơ bản mang tính yoga, ông là người tập thiền. Và những gì bạn mô tả khiến tôi nghĩ đến điều đó: tất cả những người thành đạt này dường như đều có một thực hành để rời khỏi những xô bồ và lắng vào trực giác hoặc lắng mình một mình. Họ có không gian để đứng lùi ra khỏi bức tranh để nhìn toàn cảnh.
Bạn có biết họ còn làm gì nữa không? Tôi không thể nói thay cho tất cả, nhưng nhiều người trong số họ tập luyện thể chất. Việc tập luyện được đưa vào lịch trình của họ. Tổng thống George W. Bush, ông đi đạp xe. Trước đây ông là người chạy bộ. Ông chạy rất nhanh đến mức người ta phải yêu cầu các đặc vụ chạy cùng. Khi bạn chạy, bạn phải chạy mang theo đồ dùng. Tổng thống Clinton chạy bộ. Rồi Bush chuyển sang đạp xe. Vậy họ chạy ở đâu? Tổng thống Bush chạy trên những con đường mòn khi chúng tôi đến Texas hoặc Waco. Bạn đâu thể chạy ngoài đường phố Washington, D.C. Nhà Trắng có phòng tập riêng, nhưng họ vẫn chạy. Họ rất thể thao. Tổng thống Barack Obama, mỗi sáng đều ra phòng gym. Việc kết hợp cơ thể vào tinh thần là điều then chốt. Tôi thấy họ đều làm vậy. Và tôi nghĩ điều đó đóng một vai trò. Không thể tách rời trí óc và cơ thể. Khi bạn vận động về thể chất — tôi đã thấy họ đều làm như vậy — bạn cảm thấy tốt, cảm thấy mình đang làm điều mạnh mẽ và tích cực cho bản thân. Và chính điều đó xây dựng sự tự tin và sức mạnh.
Cho tôi một phút thời gian của bạn, tôi sẽ kể về một thiết bị mà đội của tôi đang dùng và họ không ngớt nói về nó. Nó gọi là Note Pro và thuộc nhà tài trợ của chúng tôi, Plaud. Tấm thẻ nhỏ này kẹp vào mặt sau điện thoại của bạn và ghi nhận mọi thứ. Nhưng điều thông minh là nó thu được nhiều giọng nói cùng lúc. Khi ai đó nói điều quan trọng, bạn chỉ cần nhấn cái nút nhỏ này và khoảnh khắc đó sẽ được đánh dấu trong ghi chú của bạn và được lưu lại. Nó ghi lại các cuộc trò chuyện mà nó nghe thấy, chuyển các cuộc trò chuyện đó thành bản chép lời, và dùng AI để tổng hợp tất cả thông tin đó vào mẫu phù hợp với bạn. Bạn nhận được bản tóm tắt, các điểm hành động, những điểm nổi bật, thậm chí một sơ đồ tư duy gửi thẳng vào ứng dụng Plaud. Vì vậy tôi rất khuyên bạn nên xem sản phẩm của Plaud qua đường liên kết trong phần mô tả bên dưới. Đừng nói với ai nhé. Nhưng nếu bạn dùng mã DOAC22, bạn sẽ được giảm 22% cho một số sản phẩm của Plaud.
Tôi cố gắng hiểu cảm giác thật sự khi thiếu tự tin là như thế nào trong cơ thể. Và nghiên cứu tôi làm cho thấy có bốn khu vực mà bạn cảm nhận điều đó. Khu vực đầu tiên là ở cơ thể về mặt thể chất: cảm giác căng cơ, có thể là hàm bị nghiến, có thể là những cử động bồn chồn bạn thấy, tim đập nhanh, tất cả các phản ứng chiến đấu hoặc bỏ chạy. Cách thứ hai bạn cảm thấy nó là ở tâm trí: nghi ngờ bản thân, luôn tự hỏi “mình có đủ tốt không?”, tự dò xét, đưa ra những kịch bản tồi tệ nhất, suy nghĩ luẩn quẩn về những sai lầm trong quá khứ.
Cách thứ ba nằm trong cảm xúc của bạn, đó là cảm giác này, sự bất an rằng bạn có thể bị lộ ra vào một lúc nào đó, tránh nói nhiều hoặc kìm mình lại.
Và cách cuối cùng là ở hành vi, đó là nói nhẹ, nói nhanh, tránh giao tiếp bằng mắt và xin lỗi quá nhiều.
Tôi cảm thấy việc đó thật lãng phí thời gian.
Như ngồi xuống và phân tích bản thân.
Bây giờ, nếu bạn không phải là người nói chuyện giỏi, tôi xem đó là tôi muốn làm việc để cải thiện cách nói của mình.
Đó là paralinguistics, đúng không? Tôi muốn thử bằng giọng tốt nhất của mình để có thể nói với thẩm quyền.
Nghiên cứu cho thấy không phải những gì bạn nói.
Mọi người đôi khi ngồi và thuộc lòng những gì họ sẽ nói, những từ họ sẽ dùng.
Nhưng thực tế, nghiên cứu cho thấy cách bạn nói ảnh hưởng tới người nghe nhiều hơn những gì bạn nói.
Vì vậy cách bạn nói rõ ràng có sức cộng hưởng với mọi người.
Bạn có nhận ra điều gì ở cách bạn nói khiến khán giả của tôi xuất hiện mỗi lần bạn đến đây hàng chục triệu người để nghe bạn nói không?
Khi tôi nói, tôi làm chủ giọng nói của mình.
Vậy đó là paralinguistics.
Và tôi học được điều này khi làm việc ở mảng tin tức.
Bởi vì nếu tôi không nghe như mình biết mình đang nói về điều gì, thì dù tôi nói gì cũng không còn ý nghĩa.
Quan trọng là cách tôi nghe.
Vì vậy, ngay cả việc dùng đúng phần giọng của mình, giọng trầm hơn, giọng thật của tôi, rất khác biệt.
Chào, tôi là Evie.
Mọi người khỏe không?
Được.
Một trong những điều tôi luôn chú ý trước mặt con gái, là không nói bằng giọng quá cao.
Bởi vì tôi không muốn khi nó lớn lên lại nói như vậy.
Tôi muốn nó lớn lên có giọng mạnh mẽ, trầm hơn.
Bởi vì nghiên cứu cho thấy khi bạn làm chủ giọng nói của mình, người ta tôn trọng bạn và nhìn bạn như một người có thẩm quyền.
Vì vậy tôi không muốn vô tình truyền cho nó giọng cao chót vót, điều đó không có nghĩa là đó là giọng tự nhiên của nó.
Đó là giọng mà tôi đã giúp nuôi dưỡng và chỉnh sửa để nó có.
Vậy, cứ để điều đó ở đó.
Đó là những chuyện nhỏ mà tôi cũng luôn ý thức.
Tôi không muốn bảo nó, này, hãy nói kiểu này.
Tôi sẽ chỉ cho nó cách nói, và nó sẽ bắt chước.
Vì vậy khi bạn nhìn cách bạn thể hiện mình trước người khác.
Về phần tôi, khi tôi đến đây, tôi đến và tôi nhìn nhận theo cách này.
Cuộc phỏng vấn này không phải về tôi.
Bạn mời tôi đến đây lần thứ mấy rồi?
Cảm ơn.
Tôi rất biết ơn.
Nhưng chuyện này không phải về tôi.
Nó là về họ, về khán giả, đúng không?
Tôi chẳng quan trọng.
Tôi không liên quan.
Bạn cũng không.
Chúng ta chỉ là hai người cố gắng chia sẻ thông tin
mà có thể, hy vọng, làm cho thế giới tốt đẹp hơn, khôn ngoan hơn, công bằng hơn.
Có thể giúp cuộc sống của mọi người tốt hơn một chút.
Đó mới là điều quan trọng.
Họ quan trọng.
Chúng ta thì không.
Vì vậy khi bạn mang điều đó vào và đặt toàn bộ năng lượng của mình lên người mà bạn đang nói chuyện
bởi vì họ muốn nghe, và nếu bạn đặt năng lượng đó vào đó, thì họ sẽ cảm nhận được.
Khi bạn nói tất cả những điều đó, tôi đã phân tích cách bạn đang nói.
Và bạn làm một loạt những thứ rất thú vị.
Một trong số đó là bạn chấp nhận những khoảng im lặng mà hầu hết mọi người sẽ không chấp nhận.
Được rồi, tôi sẽ, đừng bực mình.
Tôi sẽ cố gắng—
Tôi không bực.
Được rồi, tôi sẽ cố gắng thể hiện ý mình.
Bạn ở đó vì mình hay vì họ?
Hầu hết mọi người sẽ không giữ khoảng im lặng như vậy.
Có một sự ích kỷ nhất định, bởi vì im lặng theo một cách thú vị là lấy đi điều gì đó từ người khác.
Như thể bạn đã lấy một chút thời gian từ ai đó.
Và mọi người, như những nghiên cứu đó chỉ ra, khi tự tin thấp, họ vội vàng vì họ biết rằng—
Tôi không muốn lãng phí thời gian của bạn.
Tôi không quan trọng đến vậy.
Vậy nên để tôi vội qua chuyện này.
Ừ.
Vì bạn quan trọng hơn tôi.
Hoàn toàn đúng.
Vì vậy tôi sẽ dành lời khen cho điều này.
Tôi xem các tổng thống nói chuyện.
Barack Obama, một lần nữa, đó là điều tôi đã chia sẻ công khai và tôi nghĩ điều đó ổn.
Ông ấy xuất sắc về khoản này.
Ông ấy xem lại các bài phát biểu của mình.
Ông ấy nói và ông ấy dành thời gian.
Kể cả những thông báo khẩn cấp, bạn biết họ sẽ cắt chương trình truyền hình hay gì đó, thông điệp khẩn cấp hay tin nóng từ Nhà Trắng, v.v.
Tôi chưa bao giờ thấy ông ấy vội vàng qua điều gì.
Tôi chưa bao giờ thấy ông ấy tự bảo hay nghĩ, Ồ, tốt hơn tôi phải nhanh lên.
Tôi đang làm gián đoạn Grey’s Anatomy đấy.
Mọi người muốn quay lại xem chương trình.
Không, tôi là Tổng thống Hoa Kỳ.
Tôi có điều quan trọng để nói và tôi sẽ nói nó.
Tôi sẽ làm chủ thời gian và giọng nói của mình.
Tôi sẽ không lãng phí thời gian của bạn.
Tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề.
Tôi sẽ không diễn đạt quá dài dòng.
Đó là khác.
Nhưng tôi sẽ đi thẳng vào điểm chính và tôi sẽ dừng lại.
Tôi sẽ làm chủ thời gian của mình.
Vì vậy khi bạn nói, một lần nữa, đó là cách bạn nói, chứ không phải những gì bạn nói.
Bạn cũng muốn cho người nghe thời gian để hấp thụ những gì bạn nói, để cảm nhận những gì bạn nói.
Khi bạn chậm lại, với tư cách người trình bày, tôi ít có khả năng mắc lỗi hơn.
Tôi ít có khả năng nói sai điều gì đó trực tiếp trên sóng khi tôi làm tin tức.
Tôi ít làm những chuyện đó hơn và tôi có nhiều khả năng suy nghĩ, xử lý và chia sẻ.
Và bạn nói đúng.
Bao nhiêu lần mọi người thuyết trình?
Và khi tôi làm công việc truyền thông cho các công ty, tôi luôn nói với họ, khi bạn thuyết trình,
làm ơn đừng làm thế này.
Được rồi, các bạn, chỉ còn một chuyện nữa.
Để tôi nói đi.
Tôi không muốn lãng phí thêm thời gian của ai hay chiếm thêm thời gian.
Chỉ nhanh chóng thôi.
Tôi vừa làm gì?
Tôi vừa nói với bạn.
Những gì tôi sắp nói thực ra không quan trọng lắm.
Vậy đừng nghe nữa.
Tại sao chúng ta lại làm vậy?
Tôi đang ở đây.
Tôi đang nói.
Những gì tôi nói, nếu tôi đang nói điều gì đó có giá trị, nếu tôi biết mình đang nói điều có giá trị vì tôi cố gắng chia sẻ và làm cho cả hệ thống và quy trình tốt hơn, thì hãy dừng lại.
Tôi sẽ tạm dừng.
Tôi sẽ nói.
Tôi sẽ chia sẻ.
Nhưng nếu tôi đang nói cho riêng mình vì tôi bất an, tôi muốn người ta nhìn thấy mình, mọi người cần biết bạn đang ngồi ở cái bàn đó, đúng không? Hãy để mình được biết đến. Đảm bảo họ nghe thấy bạn. Đảm bảo họ thấy bạn trong cuộc họp đó. Bạn vừa biến chuyện đó thành về mình. Bạn không nên ngồi ở cái bàn đó. Đó là khác biệt. Hãy làm chủ giọng nói của mình.
Ngoài ra, khoa học và nghiên cứu cho thấy — vì tôi biết bạn thích khoa học và nghiên cứu — càng nói nhiều, nghĩa là nếu chúng ta nói nhiều và dùng nhiều từ mà không đi thẳng vào vấn đề, chúng ta bị coi là ít đáng tin hơn. Mọi người sẽ đánh giá bạn có năng lực và tự tin đến đâu qua cách bạn nói. Đi thẳng vào vấn đề. Nói ít từ hơn. Và phải có tác động. Làm chủ những gì bạn nói.
Vì vậy tôi nghĩ những gì chúng ta muốn nói là: tôi làm chủ những gì tôi nói. Tôi không lo lắng nhiều trong đầu nữa. Tôi có sai không? Tôi có đúng không? Tôi có thể đôi khi nói điều sai chứ? Chắc chắn. Ai mà không vậy? Nhưng tôi đang sở hữu giọng nói của mình. Và tôi nghĩ nhiều người rất sợ không dám sở hữu giọng nói của mình. Hãy sở hữu giọng nói của bạn. Và nếu bạn sai, nếu ý định của bạn là đúng và bạn đã chuẩn bị, bạn đang làm hết sức mình và bạn chân thành, không phải “authentic” theo kiểu hoa mỹ, mà là chân thành và bạn thực sự quan tâm tới những người bạn đang nói chuyện — khán giả — thì mọi thứ đều ổn.
Bạn cũng dùng tay rất nhiều, mà tôi nghĩ đó là nét của người cảm thấy mình xứng đáng được chú ý, xứng đáng có không gian và được tôn trọng. Bởi vì dùng tay chiếm không gian, và khi bạn làm thế, bạn đang dùng khoảng nửa mét hai bên để nhấn mạnh ý. Nhưng nó cũng hấp dẫn hơn để xem, vì bạn làm thế, còn hầu hết mọi người thì không. Nhiều người thì… nó kiểu như vậy.
Có vài điều. Thật tốt khi bạn nhắc đến chuyện đó. Thứ nhất, tôi là người Hy Lạp, nên điều đó có vai trò. Người ta gọi những chuyển động tay như vậy là “illustrators” — khi người ta minh họa bằng tay. Nhưng đúng, có chiến lược trong việc đó. Một là, tôi học được điều này khi làm truyền hình. Khi tôi bắt đầu làm tin tức, tôi chẳng biết gì. Lại một lần nữa, tôi chuyển từ một công việc mà bạn không được ở trước ống kính — thực ra phải tránh khỏi ống kính, vì ống kính phải quay tổng thống chứ không phải bạn — sang việc xuất hiện trước ống kính. Và nhà sản xuất làm cùng tôi ngay ngày đầu tiên nói: để tôi mách bạn một bí mật. Khi bạn đứng trước máy quay, chỉ để bạn biết, máy quay hút mất khoảng 25% năng lượng của bạn. Ngay lập tức nó lấy đi 25% năng lượng. Vì vậy khi người ta xem, bạn trông “phẳng” hơn. Bạn có từng xem Zoom không? Làm Zoom rồi thấy mọi người như chán chết, bạn tự hỏi chuyện gì đang xảy ra? Không phải họ, mà là máy quay. Nó lấy năng lượng.
Vậy nếu bạn cố gắng thu hút người ta, một trong những việc bạn có thể làm, trước hết, là khi bạn nói, người ta chỉ nghe khoảng 49% những gì bạn nói. Vậy khi bạn nói, nếu bạn giữ được sự chú ý của họ, họ đang nghe được một nửa những gì bạn nói. Và đó là khi họ thực sự kết nối với bạn. Hãy nghĩ về điều đó.
Bây giờ, tôi đang cố nói, và khi bạn nói, bạn cũng đang kể một câu chuyện. Tôi có thể ngồi khoanh tay như thế này, mà tiện thể nói thêm, khi bạn đè tay lên nhau, một số người cho đó là dấu hiệu của sự gian dối. Tôi đang giấu tay tôi. Tôi là kẻ nói dối. Khi người ta không thấy tay, đó là dấu hiệu không đáng tin — như thể bạn không thể tin họ. Khi bạn thấy tay mở, tay để ra, tôi không đe dọa. Đó kiểu như phản xạ tâm lý thời tiền sử: tôi không thấy vũ khí trong tay bạn, tôi có thể tin bạn. Đó là thứ tôi học được như một kỹ thuật trong phòng máy polygraph. Luôn để tay ra. Luôn tỏ ra cởi mở. Tôi cởi mở. Tôi ở đây vì các bạn. Và tôi đã học cách gói cả điều đó vào cách tôi trình bày, vì tôi thấy rất quan trọng phải dùng tay, bạn đang kể chuyện và bạn đang làm chủ giọng nói của mình. Tất cả những thứ đó kết hợp lại để cố giữ sự chú ý của người nghe.
Nên tôi cũng nhìn vào việc giữ bạn tương tác trong cuộc trò chuyện. Vì vậy tôi không thể lười biếng, tôi phải làm việc chăm chỉ để giữ bạn tương tác. Mọi người hay nhảy tư duy, ping-pong ý nghĩ. Ngay cả khi ai đó, bạn có đi hội thảo và tự nhủ mình sẽ chú ý, sẽ tập trung, rồi sau năm, mười phút bạn bị tuột người nghe. Không phải lỗi của họ. Tôi tối nay ăn gì? Trưa đi đâu? Tôi đã gửi email đó chưa? À, mình phải lấy đồ giặt khô sau. Mọi người nhảy tư duy. Đặc biệt hôm nay khi bạn đang cạnh tranh với quá nhiều tiếng ồn và có quá nhiều thứ gây phân tâm, bạn thực sự phải nỗ lực để giữ người ta tương tác. Vì vậy bạn không cần dài dòng. Hãy nói, tương tác, cho họ thấy bạn ở đó, chiếm không gian của mình và làm chủ lời nói.
Một điều tôi học được từ việc xem Mr. Beast làm nội dung, và cũng từ việc làm podcast này và ngồi với những khách mời có retention rất cao — vì khán giả có thể không biết — mỗi khi khách mời lên chương trình, chúng tôi nhận được một đồ thị từ YouTube và các nơi khác cho thấy mọi người nghe bao nhiêu phút. Đôi khi có những biến động lớn. Giữa khách mời có hiệu suất thấp nhất và khách mời hiệu suất cao nhất trên YouTube, có tới 100% tăng trưởng về retention. Nghĩ lại trong tháng qua, khách mời có hiệu suất thấp nhất trên Diary of a CEO về thời lượng nghe giả sử người ta nghe một giờ, còn khách mời hiệu suất cao nhất thì người ta nghe hai giờ. Đó là phạm vi chúng tôi thấy. Và khi tôi xem lý do, thường — luôn — là vì cách họ nói. Bạn là một trong những người có retention cực cao vì cách bạn nói. Morgan Housel cũng vậy. Tôi đã xem cách Morgan Housel truyền tải thông điệp của anh ấy.
Và về cơ bản anh ấy luôn bắt đầu bằng một khoảng trống tò mò hoặc một lời hứa. Mr. Beast cũng vậy. Video của Mr. Beast không bắt đầu bằng “này, xin chào, mình là Mr. Beast, chào mừng trở lại kênh của mình.” Anh ta ngay lập tức hét vào mặt bạn một lời hứa, kiểu như: “Tôi đã cho một nghìn người vào vòng tròn đó. Người cuối cùng rời đi thắng 5 triệu đô.” Ngay lập tức có một khoảng trống tò mò — mình muốn biết kết quả. Và tôi nhận ra ở những diễn giả giỏi, ngay cả trên sân khấu khi tôi đi hội nghị, họ để tôi băn khoăn về điều gì đó mà họ chưa nói ra.
Có một lần, khi tôi bắt đầu làm các bài thuyết trình chính hoặc diễn thuyết, có một diễn giả khác nói với tôi: “Để tao cho mày vài lời khuyên, nhóc.” Tôi trả lời: “Được, tôi nhận.” Ông ấy chưa nghe tôi nói lần nào, chỉ muốn truyền chút kinh nghiệm. Ông ấy nói: “Chỉ vì mày là chuyên gia không có nghĩa mày thú vị.” Câu đó ám vào tôi.
Bởi vì luôn có người, Steven, có lẽ thông minh hơn tôi, có nhiều năm kinh nghiệm hơn tôi trong Cơ quan Bảo vệ Bí mật Hoa Kỳ. Luôn có người giỏi hơn, thông minh hơn, nhanh hơn… Nhưng một phần lớn quyết định là cách bạn trình bày và cách bạn chia sẻ thông tin ấy, bạn có làm tốt việc đó hay không. Không phải để nói “hãy nghe tao khoe tao thông minh thế nào.” Mà là có thể truyền đạt thông tin sao cho người ta hiểu và dễ tiếp thu.
Đó là cách họ xử lý thông tin. Biết không, tôi còn học được điều đó trong phòng hỏi cung khi tôi đọc quyền Miranda cho người ta. Tôi cố gắng đánh giá họ ở mức độ ngôn ngữ nào để tôi có thể nói với họ theo cách phù hợp. Tôi có bản quyền Miranda trên giấy — tôi không bao giờ chỉ đọc quyền Miranda bằng lời. Trước khi phỏng vấn ai đó ở Mỹ — dù là ứng viên, nghi phạm hay nạn nhân, vì không biết chuyện sẽ ra sao — tôi đều đọc quyền Miranda cho mọi người. Tôi đưa tờ giấy cho họ và bảo: “Hãy đọc từng câu to lên.” Câu đầu tiên sẽ là, họ cầm tờ giấy và đọc to: “Tôi có quyền im lặng.” Rồi tôi hỏi: “Bạn có hiểu điều đó không?” Tôi không đọc cho họ nghe — chính họ đọc. Tôi lắng nghe cách họ nói, cách phát âm, kỹ năng ngôn ngữ của họ. Họ ký tên. Xong, tôi hỏi những câu mà tôi đã biết đáp án: “Tên bạn là gì? Ngày sinh? Bạn đến từ đâu?” Tôi có sẵn thông tin đó, không cần hỏi, nhưng đó là cách tôi đánh giá khả năng ngôn ngữ của họ. Và dựa trên đó, tôi sẽ gặp họ ở đúng “địa điểm” — tức là không nói theo cách bình thường của tôi, tôi sẽ điều chỉnh lời nói, linh hoạt để phù hợp và gây được sự cộng hưởng với họ nhất.
Vì vậy dùng từ vựng phức tạp, nói nhanh — nhất là tôi đến từ New York — khi tới miền Nam họ nói chậm hơn, tôi phải chậm lại để gặp họ ở cùng mức độ, để nói với họ theo cách họ dễ tiếp nhận. Người nghe mới là điều quan trọng. Tôi không quan trọng. Chúng ta không quan trọng. Họ mới quan trọng. Người đó đang ở đâu? Tôi sẽ đến gặp họ ở đó.
Ngay cả khi viết cũng vậy. Một điều tôi học ở trường báo chí là New York Times viết ở mức lớp 8 — giữ đơn giản để người ta thực sự đọc xong bài báo hay cuốn sách. Bạn biết việc viết cuốn sách của tôi khó thế nào không? Không phải vì nội dung, mà là viết sao cho dễ đọc, để người ta không đọc xong một chương rồi phải ngủ gục vì quá nặng về nhận thức. Bạn muốn khiến người đọc có thể hấp thụ mà không phải dùng hết công suất não. Nếu quá khó, nếu ta ăn nói quá “thông minh” hay quá phức tạp, người ta sẽ mệt.
Vì vậy cơ chế truyền tải thông tin rất quan trọng. Bạn nói để họ hiểu, để họ không khó theo dõi bạn, để họ dễ dàng theo kịp và không phải đi ngủ sau khi bạn xong. Bạn nói vì họ, chứ không phải vì bạn. Nhiều người, đặc biệt là podcaster, đôi khi thích dùng từ to để nghe có vẻ thông minh. Nghiên cứu cho thấy thực ra người ta đánh giá bạn kém năng lực hơn khi dùng từ quá cầu kỳ. Khi bạn dùng từ đơn giản, đi thẳng vào vấn đề và dùng ít từ hơn, người ta lại thấy bạn có năng lực hơn, tự tin hơn và đáng tin cậy hơn.
Tôi nhận ra điều này vài năm trước, khi tôi quản lý văn phòng New York cho công ty cũ, có một cô gái trong đội — tôi gọi cô ấy là Sarah. Trong các cuộc họp brainstorm sáng tạo cho khách hàng — chúng tôi có Uber là khách — tôi còn nhớ ngồi trong buổi brainstorm của Uber, Sarah thường hay nghĩ toạc và nói: “Nếu chúng ta làm… không biết nữa… có thể làm một cái pop-up rồi chúng ta có thể…” Cô ấy vừa nghĩ vừa nói. Rồi có một anh khác tên Cahill (Cati), là bạn tôi tới giờ vẫn thân, anh ấy hiếm khi nói. Nhưng ngay khi anh mở miệng thì cả phòng im bặt. Vì anh ấy rất ít lời, nên chúng tôi biết anh ấy đã dành thời gian nghĩ kỹ những gì sẽ nói và những gì anh nói thường rất, rất giá trị. Còn Sarah, tôi chứng kiến mọi người thật sự cắt ngang lời cô ấy.
Họ sẽ, ngay cả trước khi cô ấy nói một lời, như hai từ đầu tiên bật ra từ miệng cô ấy, họ sẽ ngay lập tức cho rằng không đáng để chú ý. Bởi vì cô ấy đã phát triển thứ mà sau này tôi sẽ gọi là điểm đóng góp xấu, kiểu giống như điểm tín dụng của bạn, nhưng bạn làm tổn hại nó khi bạn đóng góp vượt quá giá trị, nếu điều đó có nghĩa. Ừ, nhưng cô ấy không thế, bạn để ý cô ấy say mê đến mức không phải để ném, bạn biết đấy, phán xét vào cô ấy, nhưng đó là chuyện xảy ra khi bạn tập trung quá mức vào những gì bạn đang nghĩ tới đến mức bạn đánh mất, bạn đánh mất nhận thức rằng vẫn còn 10 người khác trong phòng này. Và đây là lúc, nếu bạn định mở miệng, mở miệng đi, hãy dùng những khoảng dừng của bạn, dùng những khoảnh lặng của bạn để đảm bảo thông điệp của bạn có sức mạnh và bạn không nói vội, bạn không xả hết mọi thứ ra, điều đó còn làm bạn trông lo lắng và thiếu tự tin. Nhưng nếu bạn định nói, thì hãy làm chủ những gì bạn nói. Nói với niềm tin và đừng lãng phí thời gian của người khác.
Bạn có thể nghĩ về những người trong đời bạn, đúng không? Nếu nghĩ về tất cả những người bạn làm việc cùng, có người nói quá nhiều và có người chắc chắn nói quá ít, và rồi có những người tìm được sự cân bằng vừa phải. Và cái đó là gì, bạn có thể kể cho tôi về những người đó và liệu những gì tôi vừa nói có đúng không? Đúng. Tôi nghĩ là tùy người. Nếu là ai đó tôi đang làm việc cùng, tôi luôn kiểu như, “chúng ta có thể…,” bạn biết đấy, trong đầu tôi tôi kiểu “hạ cánh cái máy bay, hạ cánh cái máy bay.” Giống như tôi chỉ, tôi không, tôi phải có thêm khoảng 10 cuộc trò chuyện nữa kiểu này. Không phải để ác độc, bạn biết đấy, nhưng khi bạn càng thăng tiến lên hoặc khi bạn làm nhiều việc hơn, trớ trêu thay bạn càng ít đồng cảm hơn. Không phải vì bạn trở nên độc ác, chỉ đơn giản là tôi không còn khả năng đó nữa.
Và này, mình sẽ, mình có thể hỏi bạn một câu thật không? Chắc. Bạn có xu hướng thu hút những người muốn làm việc với bạn vì họ nghĩ họ thấy hình tượng Steven ở đây và bạn đang, bạn đang dẫn dắt mọi người, bạn đang giúp đỡ mọi người, bạn theo một cách nào đó đang cố vấn cho họ. Bạn có thấy người ta muốn đến làm việc cho bạn vì họ nghĩ bạn sẽ làm điều đó cho họ không? Bạn có xu hướng thu hút những kiểu người đó không? Tất nhiên. Làm sao bạn biết điều đó? Đây là câu hỏi hay. Thường trong quá trình phỏng vấn, thái độ của họ về lý do họ ở đây sẽ quá tập trung vào Steve, quá tập trung vào tôi. Và điều đó sẽ rõ ràng khi họ gặp các lãnh đạo của tôi, đội ngũ của tôi, chánh văn phòng của tôi, các giám đốc điều hành cấp cao, vân vân. Họ sẽ luôn đến nói với tôi rằng, “Tôi nghĩ người này hơi quá quan tâm đến ông hơn là chú tâm vào vị trí.” Và khi tôi gặp người đó, tôi sẽ hỏi họ một câu rất đơn giản là giải thích cho tôi chính xác tại sao công việc này lại hấp dẫn họ. Và ở khoảnh khắc đó, tất cả câu trả lời của họ phải liên quan đến công việc cần làm. Không phải, “tôi đã đọc sách của anh và tôi rất thích podcast của anh.” Không bao giờ nên như vậy vì như bạn biết khi làm việc với những người thú vị, mấy thứ đó sẽ phai đi. Và khi chúng ta bước vào nơi vất vả, sẽ chẳng có ý nghĩa gì việc bạn có thích cuốn sách của tôi hay không. Chúng ta ở đây để làm việc và bạn phải rất yêu công việc. Công việc phải là thứ bạn nghĩ đến khi tắm. Không phải podcast của tôi. Và nếu vậy thì bạn sẽ ổn ở đây.
Khi tôi làm tuyển dụng cho Cơ quan Mật vụ Hoa Kỳ, tôi làm cả các bài kiểm tra nói dối. Và tôi biết giờ người ta không thể bắt ai đó làm bài kiểm tra nói dối, nhưng hồi đó họ vẫn làm; chúng tôi vẫn cho họ làm. Vậy nên tôi như tuyến phòng thủ cuối cùng. Họ sẽ trải qua toàn bộ quy trình tuyển dụng, đúng chứ? Phỏng vấn, phỏng vấn theo nhóm, thi, bạn biết đấy, có những bài kiểm tra bạn phải làm. Dù sao, bạn vượt qua hết tất cả rồi, đúng chứ? Rồi đến lượt tôi. Và vì vậy tôi hơi như tuyến phòng thủ cuối cùng. Và một trong những điều tôi hỏi họ trong cuộc phỏng vấn, tôi sẽ hỏi họ, kiểu giống như bạn nói, “tại sao anh muốn trở thành đặc vụ Cơ quan Mật vụ Hoa Kỳ?” Và tôi thường nhận hai loại câu trả lời. “Ồ, tôi nghĩ đó sẽ là một thách thức rất thú vị. Tôi muốn xem liệu mình có thể làm được không. Tôi muốn xem liệu mình có đủ khả năng hay không.” Và câu trả lời khác tôi thường nhận được là, “Tôi muốn phục vụ đất nước. Tôi muốn giúp bảo vệ mọi người. Tôi muốn làm điều gì đó lớn hơn chính mình.”
Bạn biết ai vượt qua được quá trình tuyển dụng không? Những người kia. Những người nói “tôi, tôi, tôi, tôi muốn học hỏi, tôi muốn thách thức, tôi muốn xem tôi có thể làm được không.” Bởi vì họ quá tập trung vào bản thân nên không những họ không qua được quá trình tuyển dụng, họ còn không qua nổi giai đoạn huấn luyện. Bởi vì những người kia tập trung vào điều lớn hơn, vào vai trò. Còn những người này thì tập trung vào bản thân họ, họ có thể thu được gì.
Vậy khi người ta phỏng vấn với bạn, họ hỏi “Tôi được gì từ việc này?” “Tôi được quanh quẩn bên cạnh Stephen.” “Tôi, tôi, tôi.” Đó rồi.
Đây cũng là một lời khuyên rất hay về thứ nên hướng tới trong cuộc đời bạn, đó là đừng nhắm vào những danh xưng, những thứ hào nhoáng, phù phiếm, những thứ sẽ phai đi sau một tuần, một tháng. Thực ra, điều này quay lại vấn đề bạn tôi gặp phải là anh ấy chọn người trông rất đẹp về ngoại hình. Đó là một phần lý do anh ấy vẫn độc thân. Anh ấy thực sự quan tâm đến vẻ ngoài. Và tôi nhớ một ngày anh ấy nói với tôi, “Tôi vừa bắt đầu hẹn hò với cô gái này, Stephen, nhưng tôi không chắc vì, bạn biết đấy, tôi chỉ nghĩ nếu tôi bước vào một nhà hàng với cô ấy khoác trên tay, tôi không biết sẽ trông như thế nào.” Và tôi nhớ đã nghĩ với anh ấy, “bạn ơi, nếu đó là điều bạn quan tâm, bạn sẽ gặp khó khăn.” Mọi người quá để ý đến cách mình trông ra sao. Cách công việc khiến họ trông như thế nào.
Hoàn cảnh khiến họ trông như thế nào.
Ừ,
ừ.
Mặc dù tôi phải nói với chồng đôi khi,
tôi hay bảo,
mày may mắn là mày đẹp trai
khi chúng tôi cãi nhau.
Mày may mắn
là một người đàn ông đẹp,
vì tôi không biết
chúng tôi có sống sót không nếu không thế.
Nên có những lúc,
Stephen.
Thật ra,
khi tôi nhìn,
tôi nghĩ,
mày may mắn
là mày đẹp trai.
Nếu không thì,
tôi không biết.
Nên có những lúc
điều đó cứu vãn
mối quan hệ.
Nhưng tôi lạc đề rồi.
Tôi quên bạn hỏi gì
vì tôi đã đưa bạn
theo hướng khác
vì tôi thực sự
tò mò muốn xem,
bạn biết đấy,
vì tôi từng thấy điều đó
với, như,
những người ở cấp cao
và tôi thấy nó
với một số người
và tôi cũng đã trải nghiệm nó.
Đôi khi bạn nhận được cái này
Ừ.
Và tôi nghĩ
bạn sẽ nhận được nó
nhiều lắm
và đó là điều rất khó,
tôi nghĩ,
tôi muốn nói là,
một số người
rất thành công
ở công ty tôi,
họ cũng
là những người theo dõi chương trình nhiều.
Tôi đang nghĩ tới bạn,
Christiana.
Christiana,
người là
Giám đốc doanh thu của chúng tôi,
cô ấy nói với tôi
cô ấy đã nghe
mọi tập từ trước tới giờ.
Thực ra,
trong đơn xin việc của cô,
cô đã dùng,
ở dòng tiêu đề,
như là chương 19
trong cuốn sách của tôi
và trong email,
có một vài điều
tôi đã viết
trong sách.
Cô ấy là một người biểu diễn tuyệt vời vì
thực ra sự nghiệp
và cuộc sống
và đam mê của cô ấy
cũng là
công việc.
Nên có thể vừa vậy
nhưng không thể chỉ,
như bạn nói,
không thể chỉ là,
ồ,
tôi chỉ muốn xem
thử thách như thế nào.
Bạn hiểu ý tôi chứ?
Không thể chỉ ở
mức độ bề mặt.
Còn gì nữa
liên quan tới điểm đó không,
bạn biết anh kia ở hậu trường
đã nói với bạn,
đã cho bạn lời khuyên đó,
mà hơi
kiểu thiên vị?
Nghe như vậy.
Bạn nói là không phải
nhưng nó kiểu…
Bạn không nhận nó theo hướng đó
nhưng tôi cũng,
tôi cũng không dễ bị xúc phạm.
Với tôi,
tôi coi chuyện đó như,
bạn phải thực sự nói
một điều khá xúc phạm
với tôi thì tôi mới bị xúc phạm.
Nên tôi nghĩ,
ngưỡng bị xúc phạm của tôi
có lẽ,
sự chịu đựng
cao hơn người khác.
Đó có phải là điều tốt không?
Có,
bởi vì
trong công việc
mà tôi từng làm,
bạn không thể,
bạn đơn giản không thể
bị ảnh hưởng bởi người ta dễ dàng.
Bạn phải nghĩ theo cách này.
Sẽ có những chuyện
ngớ ngẩn,
Stephen,
như,
có lần ở đây, ở New York,
Tổng thống Barack Obama,
bạn đi ăn tối
và tôi phải bảo ai đó
đứng bên ngoài nhà hàng,
thưa bà,
thưa ông,
ông/bà có thể
qua đường đứng ở kia được không
vì chúng tôi phải
dọn khu vực?
Và người ta phát điên.
Họ nói bạn vi phạm quyền của họ.
Điện thoại bật ra.
Họ hét vào mặt bạn.
Bây giờ,
cái tôi ở New York
hay Evie của tôi
muốn chỉ,
như,
đấm họ vào cổ họng,
qua đường đi.
Tôi không có thời gian cho chuyện này.
Cô ấy không thể làm vậy.
Vậy nên,
khi bạn có một công việc
mà người ta
không thích bạn
vì bạn là lực lượng thi hành pháp luật
và họ ở sát mặt bạn
và khi bạn bảo họ
làm một việc gì đó,
họ tự động,
họ có cái gọi là phản kháng.
Không ai thích bị bảo phải làm gì.
Không ai thích cảm giác
mình không kiểm soát
cuộc sống của mình.
Nên họ có phản kháng
nghĩa là ngay lập tức
họ sẽ chống lại.
Một ví dụ rất rõ
là COVID.
Mọi người phát điên,
khi họ bị bắt phải
đeo khẩu trang
và lý do lớn,
không phải chỉ là khẩu trang,
mà là họ cảm thấy
mình không có tự chủ.
Bạn bảo tôi
phải làm gì
và tôi cảm thấy
mình không có quyền kiểm soát.
Vậy nên,
trong lực lượng thi hành pháp luật,
bạn thường xuyên
đối mặt với chuyện này
nơi bạn không thể cho người ta
lựa chọn thường xuyên.
Là,
tôi cần bạn làm việc này.
Nên khi bạn có người
thật sự leo thang
và ở sát mặt bạn
và trong nhiều tình huống
muốn gây gổ,
họ muốn quay phim,
họ muốn đăng lên YouTube,
họ muốn đăng lên mạng xã hội,
bạn phải tự kiểm soát.
Ngoài ra,
trong đầu tôi,
tôi nghĩ,
mấy chuyện đó bạn không lấy được từ tôi đâu.
Vậy nên bạn có
ngưỡng chịu đựng cao hơn
để chịu được nhiều rắc rối hơn.
Vậy nếu có ai đó
rất thiếu tôn trọng bạn
khi bạn đang làm nhiệm vụ
và họ la hét vào mặt bạn,
bạn bảo họ qua đường
và họ bắt đầu chửi bới bạn
và rất cá nhân
và cố tình
khiến tình huống tệ hơn,
thời điểm đó bạn đang nghĩ gì
đúng lúc đó?
Tôi giờ đang hét vào mặt bạn,
tôi đã bật điện thoại,
tôi nói với bạn,
bạn đang phát trực tiếp trên Instagram.
Thực tế trong đầu bạn đang nghĩ gì
so với cái bạn thể hiện ra ngoài?
Những gì tôi sẽ nói là,
thưa bà hoặc thưa ông,
dù là ai,
tôi hiểu bạn đang bức xúc,
tuy nhiên,
tôi không để bạn đứng ở đây được.
Bạn làm ơn qua đường được không?
Chuyện gì đang xảy ra ở đầu đây?
Mấy lần nữa tôi sẽ phải nói điều này
trước khi tôi buộc người này
qua đường
trước khi tôi khoác còng tay họ?
Đó là những gì đang diễn ra trong đầu tôi.
Vì vậy trong đầu,
tôi đang làm một phép tính.
Tôi cho người này bao nhiêu cơ hội
trước khi tôi khoác còng tay?
Bạn có từng bị ai đó
lăng mạ bạn
một cách rất độc ác,
chỉ là ghê tởm không?
Ngu ngốc, đồ dở hơi, Barbie,
bạn biết.
Và điều đó có xúc phạm bên trong
dù bạn không thể hiện không?
Tôi không muốn nói
là bạn quen với nó,
nhưng bạn không lấy chuyện đó làm cá nhân
vì họ không biết tôi.
Ngoài ra,
khi bạn trong lực lượng thi hành pháp luật,
bạn,
bạn nhìn thấy con người
khi họ tệ nhất.
Bạn đang nhìn thấy
khía cạnh tồi tệ nhất của nhân loại.
Đó là một trong những công việc khó khăn nhất.
Ngay cả trong quân đội,
quân đội,
họ đi chiến tranh,
điều đó khủng khiếp,
nhưng bạn đi,
làm nhiệm vụ của mình
và rồi bạn được giải thoát.
Rồi có thể bạn lại quay lại,
nhưng bạn được nghỉ ngơi.
Lực lượng thi hành pháp luật,
bạn làm việc này
suốt sự nghiệp.
Mỗi ngày,
bạn thấy
khía cạnh tồi tệ nhất của con người.
Người ta nói dối bạn.
Họ phạm tội.
Như,
bạn thực sự có thể mất
rất nhiều niềm tin.
Bạn thực sự có thể trở nên rất hoài nghi. Thực ra đó là một đặc điểm khá phổ biến trong lực lượng thực thi pháp luật, nên bạn phải rất cẩn thận để không quá bi quan vì bạn đang nhìn thấy phần tồi tệ nhất của con người và họ cũng đang bộc lộ hành vi tồi tệ nhất.
Vì lý do nào đó, người ta không ở trạng thái tốt nhất, không phải là phiên bản tốt nhất của chính họ. Và một lần nữa, bạn thường không phải đang xử lý những công dân tốt. Bạn đang phải đối phó với những người liên tục phạm tội. Nếu nhìn chung về tội phạm, phần lớn tội phạm được thực hiện bởi cùng một nhóm người. Và đa số các vụ bắt giữ, nếu nhìn vào thống kê, là các vụ vi phạm nhẹ, như lái xe khi say rượu. Là những việc nhỏ hơn. Còn trọng tội, những tội rất nghiêm trọng, thường do những người thường xuyên vi phạm pháp luật mà thôi.
Khi chuyện này xảy ra, chúng tôi được dạy — cái mà Mật vụ Hoa Kỳ đã làm — là phải “chiến đấu bằng sự thật/sự kiện”. Tôi chiến đấu bằng sự thật. Chúng tôi đã phải ghi nhớ các mã luật. Ví dụ Title 18, U.S.C., phải chăng là 3056? Điều đó cho tôi quyền làm những gì tôi cần để bảo vệ Tổng thống Hoa Kỳ. Và nếu bạn cản trở điều đó, thì pháp luật cho tôi quyền bắt bạn nếu cần. Tôi không muốn bắt ai cả. Tôi không bận tâm. Nhưng pháp luật cho tôi quyền đó bởi vì bây giờ bạn đang cản trở khả năng tôi làm công việc của mình.
Một trong những điều tôi sẽ làm là nói: “Thưa bà, bà đang cản trở theo Title 18, 3056,” và tôi sẽ nói rõ tiêu đề điều luật đó, nói rằng tôi phải làm X, Y và Z. Vấn đề là: tôi không muốn bắt bà, nhưng bà cần sang bên kia đường. Bà có thể sang bên kia đường và tôi sẽ gọi ai đó đến để nói chuyện với bà, hoặc, nếu không, chuyện sẽ leo thang. Tùy bà. Hầu hết mọi người, Stephen, hầu hết đều nghe, nhưng nhiều người thì thích diễn kịch.
Bạn nói “tùy bạn”. Đó là cho họ một yếu tố kiểm soát, điều đó tốt. Tùy tôi. Nghe này, cuối cùng họ phải làm vì tôi phải làm nhiệm vụ của mình, đúng không? Nhưng phần lớn thời gian… nhưng bạn đã cho họ sự lựa chọn vì bạn nói họ có thể hoặc sang bên kia đường hoặc chịu hậu quả. Vâng, nhưng đôi khi bạn phải lặp đi lặp lại khoảng 15 lần với người ta trước khi bạn thực sự làm điều đó.
Có điều này: một khi bạn động tay với người ta, điều cuối cùng bạn muốn làm là động tay với họ. Ngay khi bạn động tay với người ta, mọi thứ trở nên tồi tệ. Họ sẽ hoảng loạn. Sẽ có người bị thương. Không phải chuyện tốt. Phần lớn những người tôi bắt, sau khi bắt họ, tôi phải đưa họ vào viện. Không phải vì tôi làm họ bị thương, mà vì tim tôi đau. Tôi căng thẳng. Tôi… tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi bị đau đầu. Tôi không muốn họ chết trên tay mình. Và hầu như lần nào tôi cũng đưa họ vào bệnh viện. Hoặc họ giả vờ. Tôi từng gặp người giả vờ đau tim vì nghĩ tôi sẽ thấy thương và cởi còng. Tôi nói: “Được rồi, anh/chị có đau tim không? Để tôi còng tay. Chúng ta sẽ vào thẳng bệnh viện.” Và tôi đưa họ vào viện.
Có nhiều thủ thuật người ta dùng để khiến bạn dừng lại — những kẻ thao túng mà người bình thường cũng có thể làm. Không phải theo cách này, nhưng có nhiều cách người ta có thể thao túng bạn để bạn ngừng việc mình đang làm. Giả sử bạn đang cố tìm ra sự thật về một chuyện hoặc đang cố hỏi tới cùng… Bạn đặt câu hỏi mà người kia không thích. Họ có thể bắt đầu khóc. Người ta thường khóc khi tôi bắt họ như một cách để làm tôi thương và dừng lại. Nên nhiều khi người ta sẽ dùng chiêu khiến bạn thấy tội để bỏ họ. Giả sử bạn sắp sa thải ai đó vì việc họ làm và bạn hỏi họ mấy câu, họ lại bắt đầu khóc trong văn phòng thay vì trả lời câu hỏi. Đúng không? Đó là cách đánh lạc hướng để khiến bạn thấy tội và dừng “hỏa lực” câu hỏi của mình. Rất phổ biến. Khóc rất phổ biến. Đó là một chiêu trò thao túng. Và còn nhiều thứ khác người ta có thể làm. Nên người ta sẽ dùng những cách nhất định để khiến bạn dừng lại, và đôi khi người ta mắc bẫy. Hoặc họ sẽ nói gì đó với bạn: “Anh chỉ làm điều này với tôi vì tôi là phụ nữ” hoặc “vì tôi là người này nọ.” Những điều đó đôi khi không hoàn toàn sai, nhưng nhiều khi nó được dùng như chiêu trò để bắt bạn lùi lại.
Trong tình huống đó bạn đang đối mặt với cảm xúc và có vẻ như bạn phản ứng bằng lý trí bởi vì bạn nói về mã luật, và bạn có thể, tôi đoán, đáp lại bằng cảm xúc nhưng… Không. Không. Bạn làm chủ cảm xúc của mình. Không ai nên khiêu khích bạn. Không ai. Bạn là Stephen Bartlett, giám đốc điều hành/CEO. Không ai được khiêu khích bạn. Bạn làm chủ phản ứng của mình. Bạn có thể vào phòng sau và chửi mắng ai đó trước gương nếu cần, nhưng không ai được quyền lấy mất điều đó của bạn. Họ là ai mà lấy đi của bạn, và bạn là ai mà buông bỏ điều đó? Đó là cách tôi nhìn nhận.
Bạn sẽ phải làm việc với con người. Con người giống như cánh cửa quay với tất cả rắc rối của họ, và tôi nghĩ chúng ta thấy trạng thái cảm xúc của mọi người đang rất cao. Người ta không thể không đăng thứ gì đó lên mạng xã hội. Ai cũng phải đưa ra ý kiến về một chuyện và đôi khi tôi nghĩ thôi đi. Không phải ai cũng cần biết bạn đang nghĩ gì. Thôi đừng đăng. Chúng ta tạo ra quá nhiều tiếng ồn vì nghĩ rằng người ta quan tâm. Họ không quan tâm. Cũng giống như khi bạn nói, tôi nhìn mạng xã hội theo cùng cách. Bạn đang đóng góp gì cho thế giới? Có không? Nếu có thì đăng. Nếu không thì đừng đăng. Đừng thêm tiếng ồn. Giá trị đóng góp của bạn được phản ánh ngay trong những bài đăng và những thứ bạn chia sẻ với thế giới. Nhưng tôi nhìn nhận theo cách này: bạn đang ở một điểm — tôi hiểu khi còn trẻ…
Cho đến khi bạn 25 tuổi, tôi cho bạn một quyền miễn vì vùng vỏ não trước trán của bạn chưa phát triển. Bạn chưa điều tiết được cảm xúc, nhưng sẽ có lúc bạn phải chịu trách nhiệm về cảm xúc của mình. Tôi phải như vậy vì nếu không tôi sẽ mất việc.
Làm sao để tôi không dễ bị khiêu khích? Có cách nào không? Hay chỉ là do lặp đi lặp lại? Là do lặp lại. Nếu đủ nhiều người thường xuyên đối đầu với bạn theo thời gian, bạn sẽ học cách quản lý cảm xúc. Nhưng nếu suốt thời gian bạn chỉ tránh né những người hay đối đầu với mình… Tôi không bảo bạn đi tìm rắc rối. Nhưng bạn không nên né tránh xung đột đến mức sẵn sàng làm bất cứ điều gì chỉ vì không muốn có xung đột.
Tôi không muốn xung đột. Tôi không thích nó. Nhưng nếu nó xuất hiện trước mặt tôi, tôi sẽ đối diện. Bạn cũng có thể xử lý người khác một cách không cảm tính, dựa trên sự thật.
Được, hồi nãy bạn nói X, Y và Z. Bạn có thể giải thích cho tôi không? Đôi khi có người nói với tôi: “Tôi cảm thấy mình không được trân trọng ở chỗ làm” hoặc “Tôi nghĩ sếp không quan tâm tới tôi” hay “Tôi tin là…”, và họ muốn đi nói chuyện với sếp. Tôi sẽ bảo họ: tôi không phản đối bạn đi nói chuyện với sếp — khi họ hỏi tôi xin lời khuyên, bởi vì tôi không bao giờ cho lời khuyên khi chưa được hỏi. Tôi sẵn sàng để bạn đi nói chuyện, nhưng đừng vào và nói “tôi nghĩ”, “tôi cảm thấy”, “tôi tin”. Hãy vào và nói: “Tôi đã làm dự án này, tôi đã bỏ X giờ vào nó và nó đã mang về X số tiền cho công ty. Tôi muốn xin ứng tuyển cho vị trí cao hơn” hoặc “tôi muốn tham gia dự án kia.” Vào bằng những sự kiện. Sự thật chiến thắng vì người ta khó bác bỏ sự thật.
“Nếu tôi nghĩ mình nên được cái này” thì họ có thể đáp “tôi nghĩ bạn không nên.” “Tôi tin rằng bạn đối xử với tôi như thế này” thì họ đáp “tôi tin là không.” Nhưng nếu bạn nói: “Chúng ta có cuộc họp vào… Trong cuộc họp đó anh/chị đã nói cái này cái kia, anh/chị có thể giải thích được không? Vì trong cuộc họp đó có vẻ như anh/chị không tin tôi / có vẻ như anh/chị bực mình với tôi,” và rồi bạn nói rõ ràng những việc cụ thể bạn đã làm—thì bạn đang dẫn người ta quay lại với những sự kiện cụ thể của khoảnh khắc đó, thay vì nói “bây giờ tôi cảm thấy bạn đối xử với tôi như thế này,” quá mơ hồ và nhập nhằng. Khi bạn nêu ra những điều rất cụ thể, sẽ khó tranh cãi hơn.
Mục tiêu của bạn không phải là thắng một cuộc tranh luận, mà là làm rõ quan điểm và đạt được kết quả. Hãy rất rõ ràng và cụ thể, và nếu bạn lo lắng thì hãy viết ra. Tôi luôn bảo mọi người hãy viết lại những điều của mình. Bước vào cuộc họp với cấp trên — sếp — bạn có thể nói: “Tôi có ghi một vài ghi chú, hy vọng anh/chị không phiền, tôi sẽ nhìn vào đó để đảm bảo tôi nói rõ ràng và không sai sót,” rồi lần lượt trình bày các điểm.
Thực ra tôi đã hỏi một đồng nghiệp
của tôi
đang ở trong tình huống tương tự
muốn có
một cuộc nói chuyện với tôi
và họ là một đồng nghiệp
trẻ hơn một chút
khoảng đầu 20 tuổi
họ nói họ muốn
nói chuyện với tôi
về một việc

lời khuyên của tôi dành cho họ
thực ra là
hãy viết nó ra
trong một bản memo
như thể bạn đang kể một câu chuyện
bởi vì tôi thích những bản memo tường thuật

tôi làm vậy
vì tôi muốn họ
suy nghĩ kỹ
về những gì họ muốn nói
bởi vì tôi biết
chuyện sẽ xảy ra là họ sẽ tới
họ sẽ bắt đầu kiểu
vấp váp với lời nói
một chút
họ có thể sẽ không
không hoàn toàn
cho tôi hết bối cảnh
và giờ tôi thường làm thế này
trong tất cả các cuộc họp
mà chúng tôi có
chúng tôi kiểu lấy ý này
từ Jeff Bezos ở Amazon
là tôi sẽ bắt ai đó
viết nó ra
ngay cả khi chỉ là bản memo hai trang
nói kiểu như
đây là tình huống
đây là lý do tôi đưa việc này
vào cuộc họp
đây là giải pháp đề xuất của tôi
đây là quyết định tôi cần
bạn biết đấy
siêu rõ ràng
bởi vì trong kinh doanh
thường có hai dạng
hoặc ai đó bước vào
và trình bày freestyle bằng lời nói
rồi vấp ngay lúc đó
họ không truyền đạt đúng
hoặc ai đó tới
với một bộ slide trăm trang
toàn ảnh mơ hồ
và các dấu đầu dòng
và tôi ghét mấy dấu đầu dòng chết đi được
vì một dấu đầu dòng
thì có thể diễn giải theo nhiều cách
ảnh cũng vậy
trong khi những bản memo tường thuật này
chính là điều Amazon
và Jeff Bezos
đã nhận ra
chúng không để lại chỗ
cho sự mơ hồ
và tất cả bối cảnh
đều có ở đó
và thực tế
đôi khi nghĩa là
họ có thể chỉ cần gửi
một email
và bạn không phải
nói chuyện với họ
và tôi thì không phải
mất ròng rã một tiếng rưỡi
này thật buồn cười
bạn nói vậy
khi tôi xử lý các vụ án
tôi luôn hỏi
và một lần nữa
không phải vì
tôi biết phải làm thế
tôi được đào tạo để làm điều này
nhưng một cuộc phỏng vấn thật tốt

khiến người ta viết
không phải là một bản memo
mà là một bản tường trình
trước khi bạn thậm chí phỏng vấn họ
bạn biết đấy
và nếu đó là
ngày xảy ra vụ án chẳng hạn
thì bảo họ kể lại họ đã làm gì
từ lúc họ thức dậy
vào ngày đó
đến lúc họ đi ngủ
và đó sẽ là một bản memo
mô tả những gì họ đã làm ngày hôm đó
hoặc kể cho tôi biết những gì họ biết
về bla bla bla bla
và tôi sẽ đọc
những bản tường trình đó
và thường tôi sẽ biết
ai là nghi phạm của tôi
ai không phải
Tôi từng có một vụ
em bé chỉ vài tháng tuổi
em bé bị gãy tay
và giữa
bố và bảo mẫu
là hai người mà cảnh sát đang xem xét
và cảnh sát không chắc
ai trong hai người
chúng tôi nghĩ là hoặc
bảo mẫu hoặc bố
bây giờ trong một vụ hình sự
bạn luôn muốn nói chuyện
với nghi phạm có khả năng nhất
bạn không xây dựng dần dần
Tôi đi tới người
mà tôi nghĩ có khả năng đã làm
Tôi đi thẳng
tới người đó
đúng không
tôi không muốn đi
tới người mà
tôi nghĩ có thể đã làm
rồi từ từ xây bằng chứng
tôi muốn tới người
tôi thực sự tin là
nghi phạm của mình
kẻ phạm tội của mình
nên tôi lấy các bản tường trình
và tôi đọc cả hai
tôi đọc bản của bố
và tôi đọc bản của bảo mẫu
tôi đọc bản của bố
và tôi kiểu
không phải bố
tôi biết ngay từ bản tường trình
là không phải bố
tôi đọc bản của bảo mẫu
và tôi biết ngay lập tức
sau khi đọc bản tường trình của bảo mẫu
là cô ấy làm
bây giờ bạn sẽ hỏi
làm sao biết được
bảo mẫu
mở đầu bản tường trình
bằng việc kể cho tôi nghe về buổi sáng của cô ấy
cô ấy bực bội thế nào
cô ấy đang chạy trễ ra sao
cô ấy có hai đứa nhỏ
của riêng cô ấy
cô ấy đang cố đưa chúng đi
cô ấy là mẹ đơn thân
cô ấy căng thẳng
rồi cô ấy tới chỗ làm
để
chăm sóc đứa bé này
đứa bé khó chịu
đứa bé khóc
tôi làm cái này
không hiệu quả
tôi làm cái kia
không được
nên khi cô ấy kể chuyện cho tôi
cô ấy kể làm sao ngày cô ấy vất vả
và rồi cô ấy chuyển thành
nói về việc cô ấy bực bội
với đứa bé này
tôi đã làm mọi thứ có thể
để cho đứa bé ngừng khóc
tôi nghĩ đứa bé
khoảng ba hoặc sáu tháng
tôi chỉ
tôi không nhớ rõ
và đứa bé thế này
đứa bé thế kia
rồi cô ấy tới chỗ
nói rằng
rồi tôi đã cho bé
uống Tylenol
và nó im đi
và tôi đã nghĩ
đó rồi
đó là lúc cô ấy gãy tay
đứa bé
ai mà lại nói
tôi cho bé uống Tylenol
và nó im đi
ngay khoảnh khắc đó
cách dùng từ của cô ấy
thay đổi rất nhiều
tôi biết ngay
đó là khoảnh khắc
cô ấy vặn gãy tay đứa bé
và đứa bé bất tỉnh
vì đau đớn
và vì vậy
khi tôi có bản tường trình
tôi gọi lên
cơ quan thực thi pháp luật
lúc đó là cảnh sát tiểu bang
vì họ là những người
đã mời tôi tới
và tôi nói
tôi muốn nói chuyện với bảo mẫu
không phải với bố
và đúng như vậy
bảo mẫu đến
một giờ rưỡi sau
tôi có một lời nhận tội
tôi thậm chí không cần
cho cô ấy làm máy đo nói dối
điều thú vị
là trong bản tường trình của cô ấy
nghe như cô ấy đang
tự biện minh cho hành vi của mình
cô ấy thực sự như thế
tôi đang đọc về
cái gọi là
sự khó chịu nhận thức
mà bạn vừa nhắc tới
và ý tưởng này
rằng chúng ta không thích
khoảng cách
giữa cách chúng ta hành xử
và người mà chúng ta nghĩ
mình là hoặc muốn trở thành
và khi tôi nghĩ về
bản thân mình
và bạn biết đấy
những thói quen xấu mà tôi có
hoặc thói quen xấu
mà bạn bè tôi có
tất cả chúng ta đều thích
biện minh
biện minh
tôi quá bận
nên tôi không tới được phòng tập
hoặc không có thứ gì khác
mà tôi có thể lấy
nên tôi đã ăn chiếc bánh quy
trong minibar
kiểu chúng ta phải tìm
một cách để biện minh cho nó
và rồi một số người trong chúng ta
tôi nghĩ chúng ta
xây dựng cuộc sống
xoay quanh việc
tin vào những lời tự biện minh của mình
dĩ nhiên là vậy
và rồi chúng ta bị mắc kẹt
bởi vì khi có những
lời tự biện minh điên rồ đó
việc chúng ta đang làm
có vẻ hợp lý
và ổn thôi
tôi nghĩ đôi khi
tôi không bảo mọi người
phải cảm thấy
tệ mãi mãi
vì những gì họ làm
bởi vì bạn không muốn
như tôi đã nói
bạn không muốn
sống trong quá khứ
và tự hành hạ bản thân
và chúa ơi tôi làm hỏng mọi thứ
và tôi đã làm điều này
bạn sẽ thế
nhưng tôi nghĩ
điều quan trọng là phải nói
tôi đã làm một việc
và tôi không nên
làm việc đó
ít nhất là với chính mình
làm sao để ngừng
tin vào mấy thứ vớ vẩn đó
thì
bạn làm gì
tôi nghĩ
vì vậy tôi…
Mình rất may mắn
Mình có một người chồng
người đảm bảo rằng
mình không (rơi vào điều đó)
anh ấy là vậy
nhưng anh ấy rất điềm tĩnh,
là một người luôn sẵn sàng để mình chia sẻ và nhận phản hồi
nhưng anh ấy cũng từng là đặc vụ đặc nhiệm
cả ở Cơ quan Mật vụ Hoa Kỳ
và Bộ An ninh Nội địa
và anh ấy còn từng ở đội SWAT
vì vậy anh ấy là một người cực kỳ vững vàng
mất cha khi còn nhỏ
mình chỉ chia sẻ điều này
vì bạn đang hỏi
ý mình là
mình có một người
trong vòng tròn rất thân của mình
người sẽ nói với mình
này
đồ ngốc
cô có thể nên
nghĩ kỹ lại
anh ấy có thể không nói đúng như vậy
nhưng anh ấy sẽ gọi thẳng mình
về những điều đó
những người quan tâm đến bạn
thường sẽ
chỉ ra những điều ở bạn
bây giờ có cách để làm điều đó
và cách thì không nên làm
và có lẽ có những lúc
mình không thực sự thích cách anh ấy làm
nhưng vì anh ấy
có những điểm đóng góp tốt
có uy tín với mình
mình biết nếu anh ấy nói gì đó
thì có giá trị trong đó
nếu anh ấy dừng lại
và nói này
mình muốn bạn
suy nghĩ về chuyện này
thì lời đó đến từ một nơi nào đó
vậy nên anh ấy đã xây dựng đủ niềm tin
mình cũng đã xây đủ niềm tin
để biết
anh ấy làm vậy
bây giờ nếu bạn có một người
luôn chỉ trích bạn
vì điều đó cũng tồn tại
mọi việc bạn làm đều sai
thì người đó sẽ không
đồng cảm với bạn
nên mình nghĩ
có những người
thật sự gọi bạn ra
về những thứ của bạn
hoặc giúp chỉ ra
điều đó có thể làm được
và điều bạn cũng phải
sẵn sàng lắng nghe
vì vậy mình đủ trưởng thành
và hy vọng sẽ tiếp tục vậy
mình cố gắng đủ khiêm nhường
để nói nhìn này
hãy nói sự thật với mình
cũng có những lúc
dù mình là một người
thích ra quyết định chiến lược
mình cũng có lúc
Stephen mình thấy đỏ cả người
ai đó làm điều gì đó
mình chỉ thấy đỏ
và mình sẽ đến với ai đó
có thể hoặc là
mình tin tưởng
hoặc có thể giúp mình đưa ra quyết định
về chuyện đó
và mình sẽ nói
biết đâu đó là người đại diện cho mình
hoặc chuyện việc ở công ty
mình như này: này chuyện này xảy ra
mình thấy đỏ
anh sẽ xử lý tình huống này thế nào
bởi vì mình đang trong trạng thái cảm xúc
mình sẽ không đưa ra
quyết định tốt
cho mình xin lời khuyên, hướng dẫn được không
và mình sẽ tìm đến những người
mình tin để họ chỉ dẫn
vậy đó là điều lớn nhất
mình nghĩ là hãy tự gọi mình ra
về mấy thứ vớ vẩn của bạn
ngay khi bạn bắt đầu
cảm xúc lấn át
và mình nghĩ có một mẫu
nếu mọi thứ đều xúc phạm bạn
nếu mọi thứ đều làm bạn bực mình
nếu bạn bị kích hoạt
suốt thời gian
nếu bạn tức giận với mọi người
hoặc bạn cảm thấy cần
cho mọi người biết
qua mạng xã hội
hay đăng bài hay nhắn tin
nói về
những gì đang xảy ra trong cuộc đời bạn
mình muốn bạn dừng lại
và hỏi tại sao mình làm
tất cả những việc này
chuyện gì đang xảy ra
trong bản thân mình
mà khiến mình cảm thấy
mình cần phải
thấy thế giới
theo cách này
mọi chuyện luôn bắt đầu từ bên trong chúng ta
luôn luôn là từ bên trong
vậy nên mình nghĩ đó là điều
hãy hỏi xem chuyện gì đang xảy ra
trong bản thân mình
và nếu bạn có khả năng
sự trưởng thành
và bạn đang ở một không gian
mà bạn có thể làm điều đó
và bạn muốn như vậy
bạn có thể tự gọi mình ra
về mấy điều vớ vẩn của chính mình
Bạn có nhiều bạn bè không?
Không
Mình có khi lớn lên
mình từng là cô nàng rất hòa đồng
Không
và để bạn biết
nghiên cứu cho thấy
Stephen
rằng khi càng có tuổi
vòng tròn thân cận của chúng ta
ngày càng nhỏ lại
mình có nhiều người quen
và mình thân thiện
với nhiều người
mình kết nối với nhiều người
và mình thích những người đó
nhưng khi nghe từ bạn bè
mình có thể đếm bạn bè của mình
bằng một bàn tay
Bạn có nhiều bạn bè không?
Có thể
bởi vì bạn có thể
vẫn còn ở độ tuổi
chưa chọn lọc lắm
đối với mình
mình có khoảng
năm người bạn thân nhất
nhưng rồi
mình có tất cả những người khác
mình kết thân chủ yếu qua công việc
thế nên mình định nghĩa bạn bè
là những người mà bạn gần như
tin tưởng vô điều kiện
vô điều kiện
mình tin bạn
mình sẽ nói cho bạn mọi thứ
nhiều hoặc ít
sẽ có bao nhiêu người như vậy
mình đoán
mười người
mười
tin tưởng vô điều kiện
được
Jack là một trong số họ
Jack ở đằng kia là một trong số đó
quen anh ấy được bảy năm rồi
không có gì
mình không
tin tưởng giao cho anh ấy
vậy đó là một
câu trả lời hợp lệ
đó sẽ là một người bạn
đúng vậy
tính nhất quán
thời gian quen biết
niềm tin
không phản bội
đó sẽ là một người bạn
và đây có phải là chuyện chất lượng hơn số lượng không
bạn nghĩ sao
vòng tròn thân cận
vâng
tại sao bạn cần
nhiều người như vậy
một chuyện là
có nhiều mối quan hệ
và kết nối
và gặp gỡ mọi người
và đi chơi
nhưng ai bạn đưa
vào vòng thân cận đó
mình nghĩ
và mình sẽ nghĩ
ngay cả với bạn
bạn cũng nên
chọn lọc và cẩn trọng
bởi vì bạn cũng muốn đảm bảo
mọi người
nếu không có Stephen
như bây giờ
chất lượng bạn bè họ sẽ
vẫn thế không
bởi vì đôi khi
cũng là gói bọc xung quanh bạn
mà người ta bị thu hút
và điều đó ổn
nhưng mình nghĩ
ý mình là
là chất lượng
họ có thực sự
là bạn tốt không
nếu có chuyện xấu
xảy ra
và bạn nói
mình cần bạn giúp
và họ nói
để mình xem
họ có nói kiểu
để mình đi lấy xẻng
chúng ta gặp ở đâu
không biết
mình nghĩ đó sẽ là
thước đo
của một người bạn
nhưng mình nghĩ
đôi khi người ta nghĩ rằng
nhiều bạn bè là tốt
và nhiều bạn là ồn ào
bạn có thể có
nhiều người quen
nhưng bạn bè của bạn
thực sự là
ai đó
ảnh hưởng đến bạn
Mình đã
Mình đã
Mình đã
làm một việc
khi 24 tuổi

đã có
tác động sâu sắc
đến cuộc đời mình
mình đặt
cho mình thử thách
đăng bài
mỗi ngày lên
các kênh mạng xã hội của mình
và thời điểm đó mình làm để
tăng lượng người theo dõi
nhưng nó đã
có tác động sâu sắc
đến cuộc đời mình và hai
điều đáng chú ý đã
xảy ra khi mình
làm điều đó
mình học nhanh hơn
bởi vì mỗi ngày mình
ghi lại những gì đang
xảy ra với mình
và cố gắng
chắt lọc nó thành
một điều gì đó
mình có thể chia sẻ
với thế giới
nhưng điều đáng chú ý hơn
là nó dẫn mình đến
xây dựng được hàng triệu
người theo dõi
và đó là
nền tảng mà mình
dùng để khởi động
Diary of a CEO và đó là lý do
mình muốn kể cho bạn về
nhà tài trợ hôm nay
Adobe Express
họ là nền tảng mà mình
dùng để tạo mọi
bài đăng trên LinkedIn
và trên…
Instagram — chỉ vài cú nhấp chuột và bạn không cần phải là chuyên gia. Đó là lý do tôi thích dùng nó, vì tôi không phải là chuyên gia thiết kế đồ họa. Nó dễ tiếp cận cho tất cả chúng ta, ngay cả khi chúng ta không có kỹ năng kỹ thuật để thiết kế những thứ thật đẹp. Vậy nếu bạn muốn bắt đầu gia tăng cả tầm ảnh hưởng lẫn kiến thức như tôi đã làm khi 24 tuổi, hãy truy cập adobe.ly/Stephen và bắt đầu với Adobe Express. Đó là Adobe.
ly / Stephen
Tôi đã chứng kiến rất nhiều doanh nhân đối xử với bán hàng như một vấn đề hiệu suất, trong khi thường nguyên nhân là do tầm nhìn — vì khi bạn không thể thấy những gì đang xảy ra trong pipeline của mình, giai đoạn mỗi cuộc hội thoại đang ở đâu, điều gì bị kẹt, điều gì đang tiến triển, bạn không thể cải thiện gì cả và bạn không thể chốt được giao dịch. Nhà tài trợ của chúng ta, Pipedrive, là công cụ CRM số một cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ — không chỉ là một danh sách liên hệ mà là một hệ thống thực sự cho thấy toàn bộ quy trình bán hàng của bạn từ đầu đến cuối: tất cả những gì đang hoạt động, những gì bị chậm và các bước bạn cần thực hiện tiếp theo. Tất cả đội nhóm của bạn có thể hoạt động thông minh hơn và nhanh hơn. Các đội dùng Pipedrive trung bình chốt được gấp ba lần số giao dịch so với những đội không dùng. Đây là CRM đầu tiên được làm bởi những người làm sales cho những người làm sales, mà hơn 100.000 công ty trên thế giới tin dùng, bao gồm cả đội của tôi, họ cực kỳ yêu thích nó. Hãy thử Pipedrive ngay hôm nay bằng cách truy cập pipedrive.com/ceo và bạn có thể thiết lập trong vài phút mà không cần thanh toán. Và nếu bạn dùng đường link này, bạn sẽ được dùng thử miễn phí 30 ngày.
Bạn đã dùng thuật ngữ “năng lượng thấp” (low vibration) trước đây — vâng — thì với bạn, “năng lượng thấp” nghĩa là gì? Bạn có thể nghĩ theo cách này: có một số người, khi bạn ở gần họ, bạn chỉ không muốn ở cạnh họ, họ khiến bạn cảm thấy tệ không phải vì họ nói điều gì đó trực tiếp với bạn mà có thể vì họ mang tư duy nạn nhân, luôn đem theo vấn đề, luôn gây drama, mọi thứ đều sai, chẳng có gì đúng — tất cả là năng lượng thấp.
Bạn có thể trở nên “năng lượng thấp” vì bạn ở cạnh người có năng lượng thấp không? Có, vì bạn tiếp thu thói quen của họ, bạn bị ảnh hưởng bởi người khác — không quan trọng bạn là ai, bạn có thể là Steven Bartlett, người dẫn “Diary of a CEO” hay CEO, nếu bạn bao quanh mình bởi những người có năng lượng thấp, dần dần họ sẽ hạ thấp năng lượng của bạn. Nếu bạn đang ở trên cao, giả sử năng lượng cao, bạn đang làm rất tốt, cảm xúc ổn định, cuộc sống tốt, nhưng bạn ở giữa những người ở dưới đây và bạn nghĩ “ôi mình sẽ kéo người này lên”, thực ra dễ hơn là họ kéo bạn xuống hơn là bạn kéo họ lên. Tôi luôn nói hãy cẩn thận xem bạn cố cứu ai — có những người sẽ kéo bạn chìm. Giống như khi làm cứu hộ trên nước, người ta bảo bạn, khi ra nước, thứ nguy hiểm nhất không phải là nước mà là người đang hoảng loạn trong nước, vì họ có thể giết bạn. Khi bạn đến gần họ để cứu, họ đang hoảng loạn, quắp chằm chằm, rồi thấy bạn thì họ bám lấy bạn để giữ mình nổi, và họ đẩy bạn chìm. Bạn ở đó để cứu họ nhưng trong hoảng loạn, mất mát và hỗn loạn, họ đẩy bạn xuống. Con người trong các mối quan hệ cũng vậy.
Tôi không nói bạn đừng đi giúp người khác, nhưng hãy chọn lọc cách bạn làm và chọn lọc người bạn giúp, bởi nếu không bạn sẽ rơi vào trạng thái “mình chỉ cố gắng làm người tốt, mình cố gắng làm điều này, làm điều kia” — không, bạn đang phơi bày bản thân cho những người và môi trường không tốt cho bạn và thực sự ảnh hưởng tiêu cực đến cuộc sống của bạn. Vì vậy, không phải chỉ tại họ, chúng ta cũng có trách nhiệm với chính mình — phải đưa ra quyết định đúng đắn về nơi ta đến, những mối quan hệ ta bước vào, ai ta giao du và ta đang làm gì. Chúng ta có trách nhiệm. Nếu ai đó phản bội bạn, tôi hiểu — thỉnh thoảng bạn sẽ gặp một kẻ xấu, chuyện đó xảy ra — nhưng nếu đó là chuyện lặp đi lặp lại, thì bạn cũng nên tự hỏi mình đã làm gì, đã cho phép điều gì khiến bạn bị phơi bày với sự biến động đó, với những thứ đó. Nó giống như tội phạm: nếu tôi đi bộ về nhà mỗi đêm qua một khu vực mờ ám, ánh sáng tối, không có đèn, biết rõ tội phạm cao và khu bỏ hoang, thì chính tôi chọn đi qua khu đó thay vì bắt taxi — điều đó làm tôi dễ bị là nạn nhân của tội phạm hơn. Nhưng nếu tôi bắt taxi, tôi ít có khả năng là nạn nhân hơn. Tôi tránh khu xấu này, tránh khu vực tồi tệ đó. Ý tôi là bạn cũng có trách nhiệm — chúng ta có trách nhiệm điều hướng môi trường mình ở và cách ta tương tác với người khác, và không thể chỉ nói “anh ta/cô ta phản bội tôi” mà thôi. Phải hỏi mình đã đưa ra quyết định gì; không phải để đổ lỗi mà để xem quyết định nào đã khiến bạn dễ tổn thương hơn và dễ bị phản bội hơn, vì thường, không phải lúc nào nhưng phần lớn thời gian có những dấu hiệu mà ta chọn bỏ qua, hoặc ta nghĩ ai cũng là bạn của mình và ta trao lòng tin vô điều kiện, rồi mọi thứ xảy ra và ta tự hỏi tại sao.
Bạn đã trao lòng tin vô điều kiện như không có gì — lòng tin của bạn nên là thứ người ta phải kiếm được. Bạn không cần phải nói với họ “bạn cần kiếm được lòng tin của tôi”, bạn không cần nói ra, nhưng trong thâm tâm nên có suy nghĩ rằng họ phải xứng đáng với lòng tin này, vì việc trao lòng tin có ý nghĩa. Bạn không nên tự động giao nộp nó. Jack — Jack trong hơn bảy năm đã xây dựng lòng tin một cách nhất quán qua thời gian và vì thế mối quan hệ đó vẫn như vậy. Nhưng bạn có trách nhiệm, mỗi người chúng ta chịu trách nhiệm cho bản thân. Nếu bạn tiếp tục phơi bày mình trước năng lượng thấp, trước những khu vực hỗn loạn, những người hỗn loạn, thì bạn đang đóng vai trò trong những vấn đề mà bạn gặp phải.
Chúng ta sống trong một nền văn hóa mà người ta hay phàn nàn — họ phàn nàn rằng mọi thứ không công bằng, không bình đẳng, rằng họ…
không được đối xử như lẽ ra họ nên được đối xử, vân vân, và có rất nhiều chuyện như vậy trong giới doanh nghiệp vì người ta cho phép điều đó. Tôi nghĩ đôi khi gặp người ta ở nơi họ đang đứng và lắng nghe họ là được — tôi nghĩ điều đó hợp lý — nhưng khi bạn uốn mình quá nhiều thì bạn cũng đang làm hại họ, vì bạn đang giúp bào chữa cho họ. Họ không hoàn thành công việc và điều đó làm tổn hại văn hoá công sở, và tôi nghĩ bạn phải rất cẩn trọng vì một người tới với hiệu suất kém có thể thật sự ảnh hưởng tới phần còn lại của đội. Tôi đã gặp chuyện đó — tôi không có nhiều nhân viên như bạn, nhưng khi có người làm việc với tôi, tôi rất để ý năng lượng họ mang tới và ảnh hưởng tới nhóm khác thế nào. Tôi muốn hiệu suất cao, và nếu bạn đến với năng lượng thấp, với vấn đề và drama của bạn thì điều đó không thuộc chốn công sở.
Vậy đặc điểm thái độ quyết định của một người làm việc kém là gì, nếu bạn phải chọn một điều đầu tiên hiện lên trong đầu khiến bạn khó chịu? Nó không làm tôi phát cáu nhưng khi người ta bắt đầu kể cho tôi về chuyện riêng của họ — không phải vì tôi vô cảm, có lúc có chỗ — nên nếu bạn bắt đầu kể cho tôi cuối tuần của bạn thế nào với bà hay với ai đó và tôi ngồi đó, tôi nghĩ không phải tôi vô cảm nhưng chúng ta đang ở chỗ làm. Tôi hỏi bạn về một việc cụ thể mà bạn đang nói toàn bộ câu chuyện này về bản thân bạn. Bạn làm cho nó trở thành về bạn và tôi nghĩ có một chút kiểu như: bạn không nghĩ sao rằng tôi đang nói chuyện với cấp trên hay sếp của mình, người ấy siêu bận, người ấy đang mong đợi, chấp nhận, kỳ vọng điều gì đó từ tôi, cho phép tôi chia sẻ với họ? Khi bạn làm vậy với người khác, bạn lấy đi của họ rất nhiều thời gian — công bằng với họ không? Lúc đầu bạn nói họ sẽ đến để nói về bản thân vân vân và nó làm tôi nhớ tới điều bạn đã nói trong bài TED của bạn, trong đó một ý chính là bạn không đặc biệt đến thế. Bạn nói bạn không đặc biệt đến thế là ý gì?
“Bạn không đặc biệt đến thế” là khi chúng ta làm cho bản thân mình quá quan trọng, điều mà trong văn hoá phương Tây chúng ta có — rất chú trọng vào cá nhân, vào danh tính của một người: bạn có thể làm được bất cứ điều gì, là bạn, bạn, bạn. Tôi nghĩ điều đó hay, nhưng vấn đề là khi chúng ta quá tập trung vào cá nhân đơn lẻ và quên đi người khác, chúng ta nghĩ mình đặc biệt tới mức chỉ có mình và phần còn lại của thế giới xoay quanh mình — như mặt trời — mọi người khác quay quanh chúng ta. Và khi bạn nghĩ mình đặc biệt, không phải là bạn sẽ biến thành kẻ tự luyến hay gì, đó không phải ý tôi muốn nói. Ý tôi là nếu tôi đặc biệt thì điều đó còn có nghĩa là vấn đề của tôi đặc biệt, nỗi đau của tôi đặc biệt, những gì tôi trải qua là đặc biệt — và bạn gặp những người như vậy, kiểu như: ồ không, chuyện này chỉ xảy ra với tôi, tư duy đó khiến bạn cô lập và không có gì ai có thể làm để giúp bạn, ngay cả khi họ đưa lời khuyên vì bạn là ngoại lệ cho mọi thứ. Khi có tư duy đó, ít nhất với tôi khi tôi từng có tư duy đó, mọi vấn đề của tôi phai nhạt đi — dù tồi tệ thế nào hay gặp khó khăn gì — tôi nghĩ: mình không đặc biệt đến thế, có người khác đang trải qua điều tương tự còn tồi tệ hơn. Điều đó không làm giảm thiểu những gì tôi trải qua nhưng nó định hướng lại bạn.
Bạn cũng nói về việc bước đi với sự kiên định vì kẻ săn mồi có thể phát hiện con mồi. Vâng, bạn có thấy điều đó trong sự nghiệp của mình, rằng kẻ săn mồi, kẻ tự ái sẽ nhắm vào những người nhất định không? Vâng, nhưng ngay cả trong các mối quan hệ bình thường, tại sao một số người lại thường kết thúc với một người bạn đời tệ hay lạm dụng mãi? Đừng đổ lỗi tôi nhé — bạn nói: tại sao? Bởi vì chúng ta có xu hướng thu hút những người đó tới với mình vì trông chúng ta có vẻ mục tiêu dễ, trông như những người họ có thể nắn chỉnh hay thao túng, và chúng ta tin người quá dễ dàng. Tôi không bảo bạn đừng trao niềm tin, nhưng có những đặc điểm họ để ý: họ sẽ không theo đuổi một người có tính cách kiểu alpha. Nếu bạn trông giống mục tiêu dễ, nếu bạn trông dễ bị đánh bại, nếu bạn trông sẽ dễ bị quăng ra ngoài, người ta thấy điều đó và họ chú ý. Nhưng nếu bạn trông giống một đối thủ, giống người phản kháng kẻ săn mồi — và bạn không cần phải cực đoan như vậy — nhưng nếu họ thấy: này, người này sẽ phản kháng, tôi sẽ thận trọng. Thậm chí với một số nhân viên bạn trò chuyện, tôi cá là có những nhân viên bạn thoải mái hơn khi kể chuyện vì họ dễ gần hơn, giọng nhẹ nhàng, có thể không phản kháng. Và có những nhân viên khác khiến bạn phải suy nghĩ cách nói vì người đó có tính cách alpha mạnh nên bạn phải tiếp cận khác.
Con người cũng vậy, ta phát ra tín hiệu, phát ra vibe, và với một số người ta trông giống mục tiêu dễ; ngay cả trong tội phạm họ chọn mục tiêu, họ không muốn đánh nhau công bằng, họ muốn ai đó dễ ngã. Trẻ em là nhóm bị lạm dụng nhiều nhất vì chúng là trẻ con, là mục tiêu dễ và dễ tổn thương nhất. Vậy nếu tôi là kẻ săn mồi mạnh thì tại sao tôi lại nhắm tới trẻ con hay người già? Vì họ dễ bị chinh phục, dễ bị hạ gục. Kẻ săn mồi không phải như bạn nghĩ. Ngay cả nếu nhìn vào các vụ xả súng gần đây — nếu bạn nhìn những người đã gây ra một số vụ xả súng này, có vụ gần đây tuần này với Charlie Kirk — nhìn kẻ xả súng đó, anh ta có trông như kẻ săn mồi không? Tôi không có ý nói theo cách lạnh lùng, tôi chỉ…
Bạn nhìn kìa, trước đó đã có một vụ ở Hoa Kỳ — là vụ xả súng ở trường ở Minneapolis. Bạn có thấy kẻ xả súng đó trông giống một kẻ săn mồi không?
Những kẻ săn mồi mà chúng ta tưởng tượng trong đầu, những người tàn nhẫn, trông đáng sợ — họ thường không như vậy. Bản thân họ không mạnh mẽ; họ tìm các mục tiêu yếu hơn vì dễ hạ gục và dễ thao túng hơn. Kẻ săn mồi không giống như trong phim; phim khiến bạn nghĩ sẽ thấy một gã trông đáng sợ. Tôi không nói là bạn không thỉnh thoảng sẽ thấy kiểu đó, nhưng những người làm những việc lợi dụng người khác thường không trông như kẻ săn mồi. Bạn phải cẩn thận vì vô tình bạn thu hút những người nhìn bạn và nghĩ: “Tôi có thể điều khiển cô ấy, tôi làm được, tôi uốn nắn được, tôi định hình được người đó.”
Trong bối cảnh công việc hay quan hệ, nếu sếp tôi la mắng và liên tục chửi rủa tôi, hoặc bạn đời la mắng và sỉ nhục tôi khiến tôi cảm thấy nhỏ bé, tôi không thể nhất thiết kêu gọi trợ giúp. Vậy có đơn giản như nói “đó là lựa chọn của tôi, tôi chỉ nên rời đi” hay thế nào nếu là tình huống bạn không thể rời đi — như gia đình, hoặc đôi khi ở công việc bạn phải ở lại vì phải trả hóa đơn, hoặc có con, hoặc bạn đã kết hôn với người đó? Vậy là bạn đang nói bạn không thể rời đi?
Nếu tôi không thể rời đi, tôi luôn cảm thấy là vẫn có lựa chọn; có thể không phải lựa chọn bạn muốn, nhưng bạn luôn có lựa chọn. Bởi vì trong những tình huống đó, giả sử — và nhiều người đã tới gặp tôi trong những mối quan hệ thật sự lạm dụng — không có lời khuyên nào tôi có thể cho để sửa chữa việc đó; người đó sẽ tiếp tục lạm dụng bạn. Chưa nói đến chuyện bạn phản công họ rồi mọi chuyện rối lên, trời đất ơi, nhỡ có người chết (điều đó có xảy ra). Tôi không thể sửa được điều đó. Những gì tôi có thể làm cho một người như thế — và hầu hết người ta không rời bỏ những mối quan hệ lạm dụng — theo nghiên cứu và theo nhiều người làm việc với nạn nhân lạm dụng, họ thấy ngay cả khi rời đi, phần lớn đều quay về.
Vì vậy nếu bạn có ai đó như vậy trong đời, điều tốt nhất bạn có thể làm cho họ là lắng nghe và cố gắng giữ họ an toàn nhất có thể. Tôi không nghĩ là “không có gì tôi có thể làm.” Bạn sẽ làm gì, cầm súng lên rồi dùng nó à? Tôi nghĩ một số người gần như muốn bạn giúp họ ở lại trong tình huống đó nhưng thay đổi hoàn cảnh thay vì thay đổi người. Đó là tảng băng chìm mà chúng ta đã nói — họ không chấp nhận sự thật về người đang ở trước mặt họ. Chúng ta không chấp nhận sự thật: “Tôi có người này và người này đối xử tệ với tôi, họ lạm dụng tôi, họ độc ác với tôi, và tôi nghĩ nếu tôi có thể khiến họ không như vậy thì mọi thứ sẽ ổn.” Tất nhiên sẽ ổn nếu vậy, nhưng đó không phải là sự thật — bạn đang không sống trong sự thật. Bạn đang có một người đối xử tệ với bạn.
Nếu đó là một mối quan hệ thân mật như bạn đời thì đó là chuyện lớn vì bạn sống với người đó, không cách nào tránh khỏi họ. Thông thường, nếu bạn có bạn đời hay đã kết hôn thì, trừ khi ly hôn, bạn bị ràng buộc với người đó — điều đó thật tàn nhẫn.
Giờ giả sử đó là cha mẹ hay con cái — vì con cái cũng có thể lạm dụng cha mẹ. Nghiên cứu ở Hoa Kỳ (tôi không nhớ năm gần nhất mình xem, nhưng theo báo cáo thống kê tội phạm) cho thấy có nhiều vụ lạm dụng từ con sang cha mẹ hơn là từ cha mẹ sang con, theo mối quan hệ. Tôi không có ý nói một đứa năm tuổi đánh bố mẹ; tôi nói về con đã trưởng thành lạm dụng cha mẹ. Nếu bạn sống với cha mẹ và họ như này như kia, và bạn đã trên 18 tuổi và có thể đi làm, bạn có khả năng tìm cách tách bản thân ra. Bạn không nhất thiết phải cắt đứt hoàn toàn, vì với nhiều người đó rất khó — họ yêu gia đình dù gia đình có rối rắm thế nào. Bạn có thể yêu gia đình nhưng không nhất thiết phải thích họ — đó là hai chuyện khác nhau.
Tôi từng gặp trường hợp như vậy: một thành viên trong gia đình mở rộng cư xử không đúng mực với tôi khi tôi còn trẻ, khoảng 18 tuổi. Tôi nói với anh em mình rằng tôi biết các bạn sẽ chịu đựng và biện hộ theo cách của mình, nhưng đó không phải cách tôi chọn. Tôi sẽ cắt đứt quan hệ. Thú vị là người đó lại đối xử tốt nhất với tôi sau đó, có lẽ vì họ nhận ra tôi chịu đựng thấp và sẵn sàng bỏ đi. Tôi không nghĩ gia đình có nghĩa là bạn bị ràng buộc với người đó suốt đời; bạn vẫn có quyền chọn. Tôi nghĩ mọi mối quan hệ trong đời nên có một tiêu chuẩn tối thiểu mà họ phải đáp ứng — dù là gia đình, bạn bè, người lạ hay đồng đội — và với tôi gia đình không được bỏ qua tiêu chuẩn đó. Thật thú vị vì điều đó nghĩa là mối quan hệ của tôi với người đó rất tốt; tôi chưa từng mâu thuẫn lớn với họ. Lý do duy nhất tôi nói vậy là vì tôi thấy họ rạn nứt với mọi người khác. Và chuyện này xảy ra trước khi tôi có podcast hay công việc, khi tôi còn là sinh viên nghèo; vì lý do nào đó, có lẽ liên quan đến chấn thương, tôi không thấy mình có nghĩa vụ phải giữ họ trong đời chỉ vì cùng huyết thống. Đó không phải là rào cản đủ thấp đối với tôi, và họ đã đối xử tốt với tôi.
Thật thú vị vì bạn đã giữ vững quan điểm. Và đây là nơi… và đây là w…
ở đây đôi khi chúng ta nói về — bạn biết đấy — cách chúng ta nói về những điều tồi tệ đã xảy ra với mình và chúng ta ôm giữ chúng. Một chuyện là trải qua điều tồi tệ rồi bạn đi qua nó, đúng không, bạn tiếp tục. Nhưng khi bạn cứ ở lại trong cái điều tồi tệ đó — ví dụ nếu bạn ở trong một mối quan hệ mà có chấn thương liên tục, bạn không thể vượt qua được vì bạn vẫn ở đó. Không phải là nó đã xảy ra với bạn rồi mà bạn để nó qua đi, mà bạn cứ giữ tâm thế nạn nhân, như thể bạn vẫn đang trong đó: lạm dụng mãn tính, chấn thương mãn tính, hay bất cứ cái gì bạn muốn gọi. Lạm dụng có thể biểu hiện khác nhau, hoặc ai đó liên tục bắt nạt bạn — chuyện đó thật tệ, thật tệ. Không có chiến lược, không có kỹ năng nào giúp được.
Tôi gặp những người như vậy và họ hỏi: “Bạn giúp tôi tự tin hơn được không, giúp tôi thế này thế kia?” Trong các cuộc trò chuyện tôi nhận ra họ có ai đó trong đời thực sự bắt nạt hoặc lạm dụng họ, và tôi phải nói rằng không có kỹ năng nào tôi đưa cho bạn có thể giúp bạn tự tin hơn trong tình huống đó, bởi vì tôi không thể chống lại được việc bạn có một người luôn liên tục hủy hoại bạn. Và bạn nghĩ tôi sẽ nói với bạn: làm một tư thế quyền lực rồi mọi chuyện sẽ ổn à? Bạn có cảm thấy — tôi không biết, tôi hỏi với thái độ khiêm tốn — bạn có cảm thấy khi lớn lên xung quanh bạn có nhiều người gặp vấn đề hoặc khổ sở, và bạn phải vật lộn, trèo ra khỏi đó để đến được vị trí của mình hôm nay không?
Ừ, tôi nghĩ chỉ cần một người gần gũi, đặc biệt nếu họ ở vị trí trên bạn, thôi cũng đủ. Trong trường hợp của tôi, người đó làm cho ngưỡng chịu đựng của tôi cực kỳ thấp. Tôi nghĩ nhiều người đồng cảm vì tôi nghe mọi người nói điều này suốt: chỉ cần một người cha/mẹ làm điều X, hoặc một người chú, một cô dì, thì bạn sẽ nói “tôi sẽ không dung thứ chuyện đó nữa”.
Một điều khác trong mối quan hệ với người bạn đời là cả hai chúng tôi đều không la hét. Tôi lớn lên trong một gia đình mà la hét là âm thanh nền của mỗi ngày, từ sáng tới tối. Vậy nên sau bảy năm ở bên nhau, tôi và bạn đời nói chuyện kiểu bình thường như thế này — không phải nói là chúng tôi không tranh luận hay không bất đồng, chúng tôi vẫn có tức giận, nhưng không bao giờ la hét, vì tôi hoàn toàn không chịu được chuyện đó. Thật lòng, trong mối quan hệ trước đây khi bắt đầu có la hét, tôi sẽ biến mất khỏi không gian đó, ra xe và lái trên đường cao tốc — đó là phản ứng của tôi, vì tôi lớn lên trong một nhà như thế. Các anh chị em tôi cũng vậy, không ai la hét, rất điềm tĩnh, nói rất nhẹ nhàng, vì chúng tôi lớn lên trong môi trường ngược lại.
Thật thú vị vì nó có thể đi theo hướng khác — và đôi khi đúng là như vậy với một số người. Bạn nói về lạm dụng; bạo lực thường sinh ra bạo lực, nhưng đôi khi hòa bình cũng có thể đến từ bạo lực. Đây cũng là lý do khi bạn nói lúc trước rằng nhìn lại quá khứ để cố tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra không hẳn hữu ích, vì hai đứa trẻ cùng lớn lên trong cùng một môi trường có thể trở nên hoàn toàn khác nhau — bạn thấy điều đó giữa anh chị em ruột.
Bạn đang nói trước là về kiểu liệu pháp phơi nhiễm dần — từng chút một để thay đổi cuộc đời theo hướng tốt hơn, như dịch cái giày lại gần giường hơn — nhưng bạn cũng vừa nói về kiểu phơi nhiễm dần khiến ai đó vượt qua ranh giới của bạn và trở thành người lạm dụng, giống như họ mỗi ngày lại dời cái giày lại gần giường hơn một chút. Ừ, nó đi cả hai chiều.
Với vòng thân cận của tôi, kể cả với những người làm việc cùng, nếu tôi bắt đầu chú ý hành vi. Nếu đó là chuyện nhỏ — tôi không biết bạn có giống vậy không — nhưng nếu bạn làm việc với tôi, hoặc đúng hơn là bạn làm cho tôi, và tôi gửi email cho bạn mà bạn không trả lời tận bốn ngày sau, đó là cờ đỏ lớn với tôi. Tôi sẽ không nói gì ngay, tôi sẽ chờ rồi thử lại với việc khác. Và ngay khi tôi thấy mô hình đó, trong đầu tôi là xong rồi — tôi có thể không nói gì nhưng sẽ tìm cách buông bỏ bạn. Có những điều giống như việc dời giày gần giường ấy: bạn thấy ai đó làm điều gì đó và tự hỏi “đó có phải là sơ ý không, hay là thái độ thờ ơ?”, có người quá thoải mái rồi lơ là. Tôi sẽ thử nghiệm, và khi thấy rõ, tôi sẽ nói “không”, tôi không đồng ý. Nếu là người tôi thực sự muốn làm việc cùng, tôi có thể sẽ trao đổi thẳng thắn, nhưng đôi khi tôi không muốn đầu tư thời gian, năng lượng, công sức — nhưng khi cần tôi biết khi nào nên đầu tư. Có lúc tôi muốn nói “không” và tôi rút lui.
Trước đó chúng ta đã nói về Charlie Kirk — tuần này là tuần nào nhỉ — hôm nay là Chủ nhật, nên tuần này anh ấy đã bị ám sát khi đang ở trên một khuôn viên đại học trong khuôn khổ chuyến lưu diễn mang tên “prove me wrong”, nơi anh ta tới các trường đại học và tranh luận ý tưởng với sinh viên. Một tay súng, người hiện đã bị bắt và theo tôi biết đang bị giam chờ ra tòa, đã bắn anh ấy vào cổ từ vài trăm mét. Là một cựu đặc vụ mật vụ mà công việc chính là đảm bảo chuyện đó không xảy ra — để ngăn ai đó ám sát hay gây hại, bảo vệ họ — bạn đã nghĩ gì, cảm thấy ra sao khi nghe tin đó?
Tin tức — tôi đã đưa tin về vụ ám sát Charlie Kirk từ góc nhìn báo chí. Bạn hỏi tôi với tư cách là một cựu nhân viên Mật vụ có thể đưa ra đánh giá gì, tôi sẽ chia sẻ những gì tôi đã theo dõi; nếu bạn có câu hỏi cụ thể thì cứ hỏi.
Chuyện này thật sự là khác thường và đặc biệt ở khía cạnh chuyên môn, và đó là lý do nhiều người gọi đây là một vụ ám sát chính trị. Nó vừa có, vừa không — đây là sự khác biệt: tổng thống Hoa Kỳ là một chính trị gia, người ta hiểu rằng những chuyện tương tự có thể xảy ra và ông ta được bảo vệ. Các quan chức do chính trị bổ nhiệm như nghị sĩ cũng tương tự. Hiện nay các thành viên Quốc hội ở Mỹ, và tôi nghĩ ở nhiều nơi trên thế giới, đang rất lo sợ vì các mối đe dọa gia tăng, nên ngay cả ở Mỹ cũng đang xem xét tăng ngân sách để bảo đảm an ninh cho các nghị sĩ. Ở mức độ nào đó, người ta chấp nhận rằng theo thời gian những việc này có thể xảy ra với những nhân vật chính trị được bầu.
Charlie thì khác biệt. Ông ấy thảo luận nhiều chuyện nhưng không phải là chính trị gia — chẳng ai bầu ông ấy. Thực tế ông ấy có podcast riêng; ông xuất hiện, phát biểu, diễn thuyết, chia sẻ quan điểm. Về một khía cạnh, ông ấy không khác bạn hay tôi. Vì vậy vụ ám sát này có nghĩa là giờ đây bất kỳ ai có nền tảng truyền thông đều có thể trở thành mục tiêu. Đó là điểm khác biệt: trước đây thường nhắm vào tổng thống, nguyên thủ hay nghị sĩ — những mục tiêu khó tiếp cận, được bảo vệ — còn bây giờ là những người nếu phát biểu một quan điểm mà ai đó không thích và người đó cho đó là mối đe dọa, thì họ có thể trả thù và nã vào người đó.
Điều này sẽ mở cửa cho hành vi bắt chước (copycat). Để nhắm tới một tổng thống hay nghị sĩ vốn là mục tiêu khó vì họ được bảo vệ; nhưng giờ chỉ cần là ai ngoài kia mà tôi không thích, không đồng ý — tôi có thể biến họ thành mục tiêu và gây hại cho họ. Chúng ta đang bước vào một không gian nơi mọi người đều có thể bị coi là “fair game”. Tôi có tiếng nói và hiện diện trên mạng xã hội; tôi thường lướt X để cập nhật tin tức trước khi lên sóng và phải lọc qua vô số bình luận đầy thù hằn. Cứ cách vài bình luận lại có lời dọa giết; người ta bị đe dọa vì bày tỏ ý kiến trên mạng và bị người khác đe dọa lại.
Tất cả nghĩa là ai cũng có thể bị tấn công. Tôi không muốn chuyện này xảy ra, nhưng với tôi đây là một dấu hiệu đỏ lớn vì mọi người giờ rất dễ tổn thương; mục tiêu sẽ là những người có chương trình, có nền tảng, chia sẻ quan điểm — đó là lý do người ta nên lo ngại.
Bạn nói “copycats” — đó có phải điều tôi từng thấy khi còn trong Mật vụ không? Nếu một vụ xảy ra, chỉ cần một người làm, người khác sẽ nghĩ “anh ta làm được, tôi cũng làm được”. Tôi không ủng hộ mục đích đó, nhưng kẻ xả súng đã thực hiện được hành động của mình và, đáng buồn, thành công. Người khác sẽ nhìn thấy và có thể nảy ra ý tưởng tương tự. Tôi sẽ diễn thuyết ở một trường đại học vào thứ Ba; có thể ai đó nghe điều tôi nói trên podcast mà không thích thì sẽ nảy ra ý đó. Cũng có rất nhiều người không ổn về mặt tâm thần — tôi nói thẳng là có nhiều người không khỏe mạnh…
Lúc ở Secret Service chúng tôi có một đơn vị, nó được gọi là “Unprotective Intelligence Unit” — trong đơn vị đó chúng tôi theo dõi những người bị cho là mối đe dọa đối với những người được bảo vệ. Vậy họ lọt vào tầm ngắm của các bạn bằng cách nào? Họ viết thư, xuất hiện ở nhiều sự kiện, gọi điện thoại — có nhiều cách để làm như vậy. Rồi có sự xuất hiện của mạng xã hội; giờ mọi người có thể đe dọa và nói những điều từ an toàn trong chính nhà họ, không sợ hãi bằng, đó là một cách tấn công mang tính xa cách hơn, và bây giờ bạn phải theo dõi những đầu mối đó — có hàng nghìn thứ như vậy tới, ngay cả khi chúng chạm tới tầm ngắm của bạn — nên mọi người bị ngập trong việc theo dõi người khác.
Vào thời đó, ban đầu những người muốn gây hại cho những người được bảo vệ thường có vấn đề tâm thần nghiêm trọng và thỉnh thoảng — không thường xuyên — Secret Service sẽ phối hợp với tòa án để cưỡng chế đưa người vào điều trị nếu họ nghĩ người đó gây nguy hiểm đến vậy.
Với mạng xã hội, sân chơi đã thay đổi. Thứ nhất, nó cho phép người ta nói những điều mà họ không bao giờ nói thẳng vào mặt bạn. Khi bạn tiêu thụ nội dung trực tuyến, phần lớn là rất tiêu cực — mặc dù ta đang nói về một sự kiện, mọi thứ trên mạng thường rất xấu xí — nên mọi người leo thang. Chúng tôi cũng nhận thấy rằng có sự thiếu đồng cảm: càng tiếp xúc nhiều với nội dung trực tuyến, chúng ta càng ít cảm thông, vì khi người ta nhắn tin những điều căm ghét thì nó không còn là vấn đề lớn nữa, trong khi nếu ai đó nói trực tiếp với bạn thì đó là chuyện lớn. Vậy nên có vấn đề tâm thần nghiêm trọng ở một số người, và khi nhìn vào hành vi thì những thứ từng kiềm chế bạn dường như vắng mặt hơn ngày nay, điều đó cũng khiến người ta cư xử không thích hợp hơn.
Và đây là chỉ nói về nghiên cứu, không phải ý kiến cá nhân của tôi: gia đình — khi bạn có mối quan hệ xã hội mạnh mẽ với một cấu trúc nào đó, bạn ít có xu hướng gây hại cho người khác. Gia đình là một ràng buộc xã hội khiến bạn đứng im, kiểu như “tôi sẽ không làm chuyện này vì sẽ làm xấu hổ gia đình, làm tổn thương gia đình tôi”. Đức tin hay tôn giáo, các tổ chức tôn giáo, bất kể tôn giáo nào — thường giữ con người ổn định. Những tổ chức như trường học hoặc những thể chế khác cũng giữ bạn ít có khả năng hành xử như vậy, và chúng tôi thấy có phần xói mòn ở những lĩnh vực đó, và tôi nghĩ điều đó chảy vào các vấn đề nhận thức, tâm lý của con người.
Một điều nữa mà tôi nghĩ nhiều người không nhận ra khi họ online là họ đang ở trong một thuật toán, mà thuật toán không phải là thế giới thực — nó chỉ là cách thức hoạt động của thuật toán: nó cho bạn thấy nhiều hơn những thứ bạn đã từng thể hiện sự quan tâm trước đó. Mười năm đầu sự nghiệp của tôi làm việc trong mảng mạng xã hội, cho tất cả các nền tảng lớn — chúng tôi còn đưa lên một trong những công ty mạng xã hội phá cách nhất thời đó — nên tôi hiểu sâu cách thuật toán vận hành. Thực ra phần lớn công việc của chúng tôi là tìm ra cách nó hoạt động để giúp các khách hàng lớn của chúng tôi trên toàn cầu tiếp cận nhiều người hơn. Tôi nghĩ về ông tôi: ông ấy nhìn vào điện thoại và nghĩ những gì ông thấy là thế giới, nhưng ông không biết rằng “dwell time” (thời gian dừng) là yếu tố lớn quyết định điều ông sẽ thấy vào ngày mai. Nếu ông dừng lâu hơn vào một bài đăng nào đó, thuật toán sẽ nghĩ “ồ, ông Bartlett quan tâm” nên lần sau ông đăng nhập sẽ thấy nhiều thứ như vậy hơn.
Tôi thấy rõ điều này khi một người họ hàng lớn tuổi tải TikTok và tôi nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ người bạn đời của họ: “cần giúp đỡ, bà ấy đã tải TikTok và nó làm bà ấy phát điên, bà ấy đang thấy toàn sự thù ghét, kỳ thị chủng tộc và nghĩ thế giới là như vậy, bà đang chuẩn bị đi biểu tình.” Tôi phải lấy mật khẩu của bạn đời họ và nhấn một nút ở backend của TikTok — nút đó refresh thuật toán, xóa sạch toàn bộ lịch sử. Tôi bấm nút đó hàng tuần và cuối cùng bà ấy ngừng dùng TikTok vì thấy chán — bây giờ nó chủ yếu là những video kiểu X Factor, America’s Got Talent, người ta hát, người ta nhảy — và tôi lên điện thoại của bà ấy, xem những video âm nhạc đó, like, lưu lại vì tôi biết đó là thứ bà sẽ thấy lần sau đăng nhập. Nghe có vẻ điên rồ nhưng mọi người không nhận ra rằng những gì họ thấy là do chính họ kéo về phía mình, và đó là cách thuật toán hoạt động: bạn kéo về những thứ bạn từng quan tâm lịch sử.
Vì vậy nếu bạn sợ người da màu vượt biên bằng thuyền, thuật toán sẽ cho bạn thấy nhiều hơn những thứ đó và bạn sẽ bắt đầu nghĩ thế giới là như vậy. Thứ nữa, khi thuật toán cho bạn thấy những thứ ấy, nó gần như giống như khi bạn làm việc thi hành pháp luật và bạn tiếp xúc với những mặt xấu nhất của con người — bạn phải rất cẩn trọng để không trở nên hoài nghi. Một cách bạn được bảo vệ là vì bạn ở cùng với các đồng đội, có tinh thần đồng đội, mọi người giúp nhau. Bây giờ tôi ở một mình với điện thoại và tôi bị phơi nhiễm với những thứ tệ nhất và tôi tiêu thụ chúng — khác ở chỗ tôi một mình, không có ai neo giữ tôi lại để nói “Này, đừng như vậy.” Tôi nhìn những thứ này và nếu tôi sợ hãi thì điều đó tùy thuộc vào tôi là ai và tôi đồng cảm với điều gì: tôi có sợ người vượt biên không, tôi có sợ xả súng trường học không, tôi có sợ nhóm kia không — mọi thứ đều dựa trên nỗi sợ và họ đang khai thác nỗi sợ đó.
khiến bạn rơi vào nỗi sợ và họ làm bạn sợ rằng thứ khác này sẽ làm hại tôi và không có khả năng gì cả. Tôi cũng nhận thấy qua mạng xã hội là không có vùng trung gian, hoặc bạn hoàn toàn ở bên này hoặc hoàn toàn ở bên kia, và những thuật toán này ăn vào nỗi sợ của người ta. Đây là một biểu đồ tôi tìm thấy cho thấy sự gia tăng các vụ xả súng ở trường học — nó đang tăng lên. Một điều cần nhớ với các vụ xả súng ở trường là — và chúng ta không biết chính xác dựa trên cái này — liệu đó là các vụ xả súng hàng loạt hay chỉ là các vụ xả súng nói chung. Vụ xả súng ở trường là kiểu tôi đến trường, tôi không thích bạn Steven, tôi rút súng ra và bắn bạn — về mặt kỹ thuật đó là một vụ xả súng ở trường. Còn vụ xả súng hàng loạt thì giống như những gì chúng ta thấy tuần trước ở Minneapolis — có người đến trường và bắt đầu bắn một cách ngẫu nhiên. Có hai loại. Khi nhìn vào các vụ xả súng, hãy nhìn vào vụ xả súng hàng loạt, vì nếu bạn nhìn vào các vụ xả súng ở trường từng trường hợp một thì hơi khác và liên quan đến địa phương, nhưng nếu nhìn vào vụ xả súng hàng loạt thì ta rút ra được gì.
Một số dữ liệu cho thấy thường người đó có một mối liên hệ nào đó với nơi họ đến — họ thường từng học ở trường đó, có một kết nối nào đó. Thường tại thời điểm họ quyết định xả súng thì có một sự kiện xảy ra trong đời họ, có một khoảnh khắc nào đó — có thể họ chia tay người yêu, họ mất việc — điều gì đó làm chệch quỹ đạo. Theo thời gian họ tích tụ nhiều vấn đề, những vấn đề đó không biến mất nhưng thường có một sự kiện khiến họ quyết định “mình sẽ làm cái này”. Thứ nữa là chúng có kế hoạch: họ ngồi xuống và quyết định lên kế hoạch, rồi giao tiếp việc đó với ai đó bằng cách nào đó, hoặc thể hiện qua mạng xã hội. Điều thú vị nữa là chúng thường xảy ra vào buổi sáng — họ thức dậy và nói “hôm nay là ngày mình sẽ làm”, họ đã có kế hoạch và thực hiện sớm trong ngày.
Với các vụ xả súng hàng loạt (chứ không phải chỉ các vụ xả súng trường học thông thường), trong hầu hết — nếu không muốn nói là tất cả — những trường hợp đó, những cá nhân ấy có tiền sử vấn đề sức khỏe tâm thần hoặc bệnh lý tâm thần. Thứ nữa là họ có khả năng tiếp cận vũ khí: họ có thể đi mua vũ khí, hoặc biết ai đó có vũ khí và lấy được nó.
Một điều bạn nói lúc nãy về việc chuyện này có thể xảy ra thường xuyên hơn khiến tôi buồn nghĩ về lý do tại sao và điều gì đã thay đổi trên thế giới. Một trong những thay đổi là truyền thông giờ đây ngày càng do con người làm — những người như chúng ta có micro trong bếp — ý tôi là chúng ta đang ngồi ở chỗ từng là bếp của tôi thu âm cuộc trò chuyện này — và ngày xưa để đến được nhiều người như vậy thì bạn phải là CNN. CNN là một logo, khó mà nhắm bắn vào cái logo, nhưng trong một thế giới mà phần lớn truyền thông do người sáng tạo hoặc người dẫn chương trình điều hành thì dễ có mục tiêu hơn, và điều đó làm tôi nghĩ “ồ, tất nhiên rồi”. Đôi khi mục tiêu nếu nhìn vào các vụ xả súng hàng loạt bây giờ, nếu nhắm vào một đối tượng như vụ với Charlie Kirk mà chúng ta đang nói tới, đôi khi người làm vậy vì muốn nổi tiếng — đó là điều lớn. Với vụ xả súng cụ thể này liên quan đến Charlie Kirk, giờ đã có thông tin là người đó thực tế đã lên Discord sau khi gây án và nói chuyện với những thành viên khác trên Discord, theo lời cơ quan thực thi pháp luật — tôi chỉ cập nhật những gì tôi biết, có thể thay đổi — anh ta nói anh ta đang nói chuyện với người khác và cơ bản là thừa nhận là mình đã làm và còn cười về chuyện đó. Anh ta thú nhận đã làm, vâng, họ nói “chúng tôi nghĩ anh đã làm chuyện này” và anh ta nói “ồ có thể tôi đã làm” ha ha ha ha. Vì lý do nào đó trong thế giới đó hành vi này được xem là một điều chấp nhận được — một cách để tạo ra tầm quan trọng: “vâng tôi muốn được chú ý, tôi muốn tạo tầm quan trọng”. Và còn điều khác nữa: chúng ta rất dễ biến người khác thành ác nhân, gọi họ bằng những cái tên, làm họ thành kẻ xấu — và quay trở lại các clip mạng xã hội, mọi người sản xuất nội dung, ngay cả những lời nói của chúng ta là vũ khí mạnh nhất mà ta không nhận ra. Khi bạn mở miệng và nói một điều gì đó — chuyện là hầu hết mọi người không dám nói thẳng mặt người khác, họ hèn nên nhắn tin và đăng bài thay vì nói tận mặt — và khi họ đăng lên, tất cả những điều tiêu cực, những cuộc tấn công chúng ta nhắm vào người khác trở nên phổ biến. Nếu tất cả những gì tôi thấy là chuyện tiêu cực — người này xấu, người này thế này thế kia — tôi bắt đầu nghĩ đó là sự thật. Và nếu bạn biến ai đó thành kẻ xấu đến mức độ như vậy, tôi sẽ nghĩ “mình sẽ là anh hùng nếu làm điều gì đó về chuyện này, nhìn kìa người này tồi tệ thế nào”, tôi từng nghe một câu nói: “kẻ anh hùng càng lớn thì kẻ phản diện càng lớn”, tôi phải biến bạn thành kẻ phản diện đến mức tôi mới có thể cảm thấy mình là anh hùng. Và khi bạn biến người khác thành ác nhân tới mức đó, bạn tạo ra một sự biện minh: “mình phải làm chuyện này, nhìn xem con người này tàn ác thế nào, nhìn tất cả những điều tồi tệ người ta nói về họ, mình đang làm điều đúng”. Bạn tự biện minh và bán nó cho chính mình là điều đúng phải làm. Nhưng ngày nay với mạng xã hội tôi không thể chỉ đổ lỗi cho họ thôi, vì những bài đăng và nội dung người ta tạo ra và đưa ra đang cung cấp sự biện minh cho người khác làm những chuyện này.
Bạn có nói chồng bạn là xạ thủ (sniper) — anh ấy thuộc lực lượng phản công (counter-assault) — vậy là bạn và anh ấy đều từng là đặc vụ mật vụ (Secret Service) đúng không? Vì vậy khi bạn thấy chuyện như vụ ám sát Charlie Kirk xảy ra, tôi rất tò mò về những cuộc trò chuyện trong nhà bạn về chuyện đó vì chắc bạn phải nhìn nhận vấn đề này từ một góc độ m…
bất kỳ góc nhìn khác nào về cách người đó có thể được bảo vệ tốt hơn
hoặc cách bố trí đó có thể thế nào để giảm khả năng xảy ra chuyện như vậy
với Charlie Kirk thì chẳng có gì họ có thể làm, chứ đừng nói tới việc đặt bắn tỉa trên mái nhà để
ngăn chặn điều đó hay đặt bắn tỉa đối ứng — phải chăng đó là thứ họ lẽ ra phải làm? Đúng, đó là
những gì họ phải làm. Ổn thôi, nhưng không ai sẽ làm điều đó, đó là điều tôi đã nói. Nếu bạn là tổng
thống hay một hạ nghị sĩ hay một VIP kiểu đó thì bạn sẽ được trang bị những tài sản (lực lượng bảo vệ)
như vậy; một người như Charlie Kirk, như bạn hay tôi, chúng ta sẽ không được nhận những thứ đó — ai sẽ
trả tiền cho chuyện đó?
Vì vậy anh ấy có an ninh nhưng là lực lượng an ninh ở dưới mặt đất, kiểu an ninh của họ,
và đó là an ninh tư nhân, và một lần nữa không phải để chê họ vì đây là cái mới — họ suy nghĩ kiểu này:
tôi cần bảo vệ Charlie khỏi người đang đứng ở bục hỏi câu, khỏi tất cả những người xô vào hàng dây muốn
nói chuyện với Charlie. Họ nhìn nhận nó theo khía cạnh vật lý, nghe có vẻ tệ nhưng nó gần như là một
lá chắn người; tôi là lá chắn người giữa anh và họ. Họ không nghĩ đến vấn đề vị trí cao hơn, chẳng ai nghĩ
đến chuyện đó. Có thể một đặc vụ Mật vụ sẽ nghĩ tới, nhưng ai mà nghĩ rằng mình cần bắn tỉa trên mái
nhà hoặc bắn tỉa đối ứng trên mái nhà để bảo vệ khỏi một tay bắn tỉa nhắm vào Charlie Kirk?
Anh ta có mặc áo chống đạn phải không? Đó là những gì tôi được nói. Tôi không chắc 100% nên không
muốn khẳng định có hay không. Tôi nói vậy vì trong vài video khi anh ấy ở trên khuôn viên trường,
bạn thấy rõ khi anh ấy mặc áo phông thì có vết lằn của áo giáp ở đây, và tôi đã chú ý điều đó nhiều tuần,
rất nhiều, có thể là thật. Tôi chỉ hơi do dự vì chưa được xác nhận nên tôi không biết, rất có thể là có.
Một chiếc áo giáp như vậy thường ngăn được viên đạn từ súng lục và có thể một viên đạn shotgun; đạn
súng trường thì thường xuyên xuyên phá hơn. Các đội phản ứng tấn công của Mật vụ thực tế có thêm
một tấm gốm bổ sung để giúp chống lại những loại đó, vậy nên bạn thực sự cần một loại bảo vệ khác để
chống lại đạn súng trường.
Trong tình huống với anh ấy, viên đạn bạn thấy đi thẳng vào cổ anh ta, và đó là vấn đề với áo giáp:
chúng bảo vệ phần này, đúng không, bảo vệ cơ quan trọng yếu. Ngay cả khi tôi mang áo giáp của mình, bạn
sống với thực tế rằng nếu tôi bị bắn trúng vào đầu thì xong đời. Đó có phải là cơn ác mộng tồi tệ nhất
của một đặc vụ Mật vụ, chuyện gì đó như vậy xảy ra với người mà mình bảo vệ không? Đúng, đó là tệ
nhất vì có nghĩa là bạn đã thất bại. Thật khủng khiếp.
Khi làm công tác bảo vệ và người bạn bảo vệ — bất cứ người nào — vì bạn sẽ bảo vệ, tôi đã bảo vệ mọi
người từ tổng thống Hoa Kỳ đến các cựu tổng thống, đến đệ nhất phu nhân và con cái họ. Tôi từng bảo
vệ Barbara Pierce Bush, con gái của tổng thống Bush, tôi bảo vệ bà trong một thời gian; bảo vệ cả bộ
trưởng Bộ Tài chính, bộ trưởng An ninh Nội địa — tất cả đều là những người được Mật vụ Mỹ bảo vệ — và cả
người đứng đầu nước ngoài nữa. Khi thủ tướng Vương quốc Anh sang Hoa Kỳ thì họ được bảo vệ, chúng tôi
làm việc cùng đội của họ vì bạn không muốn ai bị ám sát ở Hoa Kỳ.
nên bạn phải bảo vệ Nga khi ông ấy đến — Putin — bạn cũng phải sẵn sàng nhận một viên đạn cho ông ấy nữa.
Vì vậy đó là nhiệm vụ hơn là điều cá nhân, nhưng vấn đề là đó là trách nhiệm của bạn, và suốt thời gian đó tôi không muốn nói là bạn luôn ở trong trạng thái căng thẳng, nhưng suốt thời gian bạn tỉnh táo, tâm trí bạn luôn chạy: mối đe dọa của tôi ở đâu, mối đe dọa của tôi ở đâu, vấn đề của tôi ở đâu? Và rồi đôi khi chúng tôi có những cái mà họ gọi là “wheels up party” — tức là khi người được bảo vệ cất cánh, và lúc đó mọi người như bùng nổ vì áp lực quá cao, bạn luôn tìm kiếm mối đe dọa. Chúng tôi làm theo ca, nhưng có những ngày tôi làm việc 16, 17, 18 tiếng tùy theo nhiệm vụ — rất nặng nhọc.
Điều quan trọng nhất cho người nhấp vào podcast này — bởi vì họ đang tìm kiếm cái gì đó trong cuộc sống, họ muốn hiệu quả hơn trong việc theo đuổi mục tiêu của mình, bất kể mục tiêu đó là gì, có thể là nghề nghiệp, cá nhân, có thể họ muốn trở thành doanh nhân — điều quan trọng nhất mà chúng ta nên nói tới mà chưa đề cập là gì, Avi? Tôi không biết phải nói gì về điều đó. Tôi nghĩ thông điệp là họ cực kỳ có khả năng, và bất kể xã hội nói gì, bất kể chuyện gì đã xảy ra với họ, bất kể lời bào chữa người khác dành cho họ hoặc chính họ tự bào chữa, họ có năng lực hơn rất nhiều. Vậy nên khi họ thấy ai đó như bạn hay như tôi và nghĩ “ồ họ đã nắm hết mọi thứ rồi”, thực tế chúng tôi cũng tìm ra điều đó theo cùng cách mà mọi người khác tìm ra. Tôi nghĩ điều quan trọng nhất là chúng tôi không đặc biệt đến thế, và điều đó có nghĩa là họ có thể làm được và đạt được điều mình muốn. Tôi nghĩ đó là điều to lớn nhất: bạn hoàn toàn có khả năng, ngay cả khi bạn cảm thấy thiếu thốn, thiếu tự tin, dù bạn từng trải qua sang chấn khủng khiếp, bất kể là gì, mặc cho tất cả, bạn hoàn toàn có khả năng và đó là lựa chọn của bạn.
Evi, chúng tôi có một truyền thống kết thúc trên podcast này là khách cuối cùng để lại một câu hỏi cho khách tiếp theo mà họ không biết sẽ là ai, và câu hỏi để lại cho bạn là: điều gì đem lại cho bạn niềm vui lớn nhất trong đời, và điều gì khiến bạn sợ nhất? Niềm vui lớn nhất của đời tôi là con gái tôi. Tôi nghĩ niềm vui lớn nhất là được làm mẹ và được là một người mẹ, nên đó là niềm vui lớn nhất. Cùng lúc đó nó cũng là nỗi sợ lớn nhất bởi tôi muốn con bé khỏe mạnh, ổn, và tôi nghĩ một hệ quả của công việc tôi đã làm và vẫn đang làm — vì tôi làm truyền thông và tin tức, tôi đưa tin về tội phạm — là tôi đã thấy con người có thể làm được gì; tôi thấy điều tốt ở con người nhưng cũng thấy những điều xấu mà người ta có thể làm, nên đôi khi rất khó. Tôi muốn bảo vệ con mình nhưng tôi cũng biết không thể mãi che chở cho con, tôi sẽ không thể bảo vệ con khỏi mọi thứ trong đời — điều đó thật đáng sợ.
Cảm ơn Evi. Trước khi ghi hình tôi có nói với bạn rằng ở đâu tôi đi mọi người lại đến nói về bạn theo cách không bình thường — rõ ràng tôi làm nhiều tập, gặp nhiều người giỏi — điều đó có thật không? Tôi thề rằng tôi không muốn nhớ hết cuộc đời mọi người vì có lẽ không nên làm vậy, nhưng thật sự có rất nhiều lần tôi dùng bạn làm ví dụ điển hình cho tầm quan trọng của giao tiếp hiệu quả, bởi vì người ta liên tục đến nói về bạn với tôi. Rõ ràng bạn rất thành công, có sự nghiệp tuyệt vời, nhưng tôi nói chuyện với nhiều người thành công mà tại sao mọi người vẫn thường nhắc về bạn? Họ đến nói với tôi, đề nghị nói chuyện với bạn nữa, v.v. Tôi nghĩ đó là tất cả những điều bạn vừa nói: bạn gặp họ ở nơi họ đang đứng, cả về phong cách giao tiếp, sự tinh tế trong thông điệp của bạn rất chuẩn xác đồng thời bạn có niềm tin mạnh mẽ ở một số điểm và bạn dễ liên hệ — họ nghĩ bạn là một người rất mạnh mẽ, và có lẽ đó là điều. Bạn học được điều đó khi làm podcast: có những người mà khán giả thực sự “click” với họ, kể cả là người dẫn cũng không thể giải thích hoàn toàn được. Có gì đó, và nhiều câu hỏi tôi hỏi bạn hôm nay hướng tới tìm ra đó là gì, nhưng phần lớn nó cũng có trong cuốn sách của bạn. Bạn viết rất trôi chảy và sâu sắc trong cuốn Bulletproof này về bản chất con người và những gì chúng ta cần hiểu về bản chất đó để hiệu quả hơn trong cuộc sống, các mối quan hệ và công việc của mình, nên tôi rất khuyến khích mọi người đi đọc cuốn sách tuyệt vời này: Becoming Bulletproof — Life Lessons from a Secret Service Agent. Tuyệt vời, cảm ơn nhiều, tôi trân trọng điều đó, Steven.
Chúng tôi ra mắt bộ thẻ trò chuyện này và bán hết, rồi tái bản lại cũng bán hết, rồi tái bản nữa cũng bán hết vì mọi người thích chơi chúng với đồng nghiệp, bạn bè, gia đình, và nhiều người dùng chúng làm đề tài viết nhật ký. Mỗi khi có khách tới Diary of a CEO họ để lại một câu hỏi cho khách tiếp theo trong cuốn nhật ký, và tôi đã ngồi với một số người tuyệt vời nhất thế giới và họ đã để lại tất cả những câu hỏi này, tôi xếp chúng theo độ sâu từ một đến ba — một là câu hỏi khởi đầu, ba là câu hỏi sâu hơn nhiều, tạo kết nối hơn. Nếu bạn lật mặt sau của thẻ và quét mã QR đó bạn có thể thấy ai a… (câu bị dở dang)
trả lời tấm thẻ và xem video họ trả lời nó theo thời gian thực, vậy nếu bạn muốn có một vài trong những thẻ trò chuyện này thì hãy vào diary.com hoặc xem liên kết trong phần mô tả bên dưới. Điều này luôn khiến tôi hơi ngạc nhiên một chút — 53% các bạn nghe chương trình này đều đặn vẫn chưa đăng ký chương trình. Vậy tôi có thể nhờ bạn một việc không? Nếu bạn thích chương trình và những gì chúng tôi làm ở đây và muốn ủng hộ chúng tôi, cách đơn giản và miễn phí mà bạn có thể làm là nhấn nút đăng ký. Cam kết của tôi với bạn là nếu bạn làm vậy thì tôi và đội ngũ sẽ làm mọi điều trong khả năng của mình để đảm bảo chương trình tốt hơn cho bạn mỗi tuần. Chúng tôi sẽ lắng nghe phản hồi của bạn, tìm những khách mời mà bạn muốn tôi trò chuyện cùng và tiếp tục làm những gì chúng tôi đang làm. Cảm ơn rất nhiều. Cảm ơn.
別把你所謂的「真實自我」帶到職場。
我要的是你的專業自我。
如果你願意,可以把真實的自己帶到跟家人一起過感恩節的餐桌上。
你的真實自我是關於誰的?
我、我、我、我、我。
一切都在於「這件事發生在我身上」。
那對我有什麼好處?
你知道你會影響別人嗎?
你會改變別人的生活嗎?
你會讓工作環境變得更輕鬆還是更吃力?
有人能學會更會自我調節情緒嗎?
可以的。
我接觸過前海豹部隊隊員、前美國特勤局特工、以及總統們,從中學到很多關於溝通、讀懂人、以及自信的事,我會分享這些東西。
首先,Ebi Pompouras(艾比·龐普拉斯)是前美國特勤局特工。從保護總統到識破說謊者,她現在揭露了那些讓任何人尊重你、信任你,並給你想要的東西的策略。
我接觸過非常自信的人,他們身邊有很好的圈子——內圈很堅固。因為如果你讓自己接觸到對你不好的人的或環境,那會實際上對你的生活產生負面影響。
我常說,要小心你想要去拯救的人。有些人會把你拖下水。
還有一點我看到總統們很擅長的,就是他們很會授權委派,所以他們不需要知道所有事情,因為有自信的人可以接受自己不必知道所有資訊。
你的大腦就像浴缸。浴缸只能裝那麼多水。如果你一直往浴缸裡倒水,它就會溢出。那就是你的認知負荷。我只有我的浴缸能裝的那麼多水。
特勤局還教我們一件事,就是用手很重要,因為當人看不到雙手時,是不可信任的訊號——像是你不能信任他。所以當你看到雙手、打開的雙手時,就是「我沒有威脅」。
然後還有溝通技巧、操控手法、策略、以及做出好決定的方法。我會一一說明。但最重要的兩件事是……
給我三十秒鐘的時間。我想說兩件事。
第一,衷心感謝你每週收聽並鎖定這個節目。這對我們所有人意義重大,這真的是一個我們從未想像會到達的夢想。
其次,這個夢想讓我們覺得我們才剛開始。如果你喜歡我們做的內容,請加入那24%定期收聽這個播客的人,並在這個應用程式上追蹤我們。
我向你承諾:我會盡我所能,讓這個節目現在與未來都做到最好。我們會邀請你希望我對談的來賓,並且會繼續做你喜歡的所有內容。謝謝你。
人們被你的訊息吸引,整體上是什麼主題?他們被訊息的哪一部分所吸引?
我在所有社交媒體平台和電子郵件上都被大量訊息轟炸,內容總是像是「Evie,我有這個問題,請幫我」。範圍可以很廣:我有溝通問題、我在一段虐待關係中、我哥哥被謀殺但他們說是自殺,其實不是。什麼都有。
我看到的是有很多人過得不太好。在我看來,人們厭倦了被告知他們對自己人生結果或人際關係沒有控制權,因為當你告訴別人「這不是你的錯,這件事發生在你身上,你會這樣是可以被理解的」——這本身沒錯——但我覺得人們不想再一直停留在那裡。
所以人們會想,我不需要、我不必一直軟弱,我不必一直覺得自己很脆弱。你可以有脆弱的時刻,但那跟一直覺得根本上自己就是軟弱、不安全或渺小不是同一回事。很多人會把某個時刻或某個處境或人生的某些時刻看成「我現在會這樣,是因為發生過那些事」。
我覺得在一段時間內,那個論調很有市場。人們會接受,因為那是「你會這樣不是你的錯,這事情在你那裡發生了」;「你不信任別人不是你的錯,這事情在你那裡發生了」。因為這樣的主題持續很久,它的結果是讓你變得無力。它在說「你之所以會這樣是因為那些事情,不是你的錯」,而那就等於「我對此無能為力。我是過去發生在我身上的事的結果。」那是一種無力的狀態,只會持續把你壓下去,讓你一直停在原地。
與其如此,不如說「事情發生在你身上,好,現在我們從這裡往哪裡去?」這點很重要。
我曾在一段時間內做諮詢和導師課程。且我只會做一堂或三堂,不會做超過那個數量。因為最重要的是,我不想讓人們依賴我。我的方式是,我會進來給你一些指引,但我的目標不是讓你仰賴我一直回來找我。三堂是我對一個人能做的上限,不會超過那個。三堂。三堂。三堂。
因為我的目標是,如果我一直讓你回到我這裡,那我其實沒有在幫你。我只是把你重新導向來找我,好像「我要幫你解決」,但我的目標一直是「不,你有能力」。我可能需要稍微調整或震一震你的思維,但最後,你是非常有能力的。大多數人都是。只是他們沒學會,他們只是還不知道怎麼信任自己。
你剛剛說到,用過去去診斷當下的自己,像說「這件事發生在我身上,所以我就是這樣」,在當下幾乎像個短期的朋友,因為它讓你覺得被聽見、被理解,並為你的樣子找了理由。
但從長期來看,它反而成為一個長期的敵人,因為你就被自己成為的那個結果綁住了,無論好壞。
我想到自己,想到我用過去發生的事去為今天的自己合理化的各種方式。事實上,每當我那麼做——即使某個行為只是過去的副產品——那樣的辯解會讓改變變得非常困難,並讓我不快樂。真的很難改變。
舉例來說,如果我說「我小時候發生過這件事,我爸很沒條理、很邋遢,所以我就是個邋遢的人」,那幾乎像把它刻在水泥裡一樣,懂吧?
可以問你一個問題嗎?那又怎樣?我不明白為什麼我們要把做的每件事都做心理分析。我覺得我們浪費太多時間在想「我今天之所以這樣,是因為這個那個那些」。有時我發現根本沒有明確的原因,沒有什麼好理解的。甚至有時候人們去評估「為什麼這個人這樣對我?為什麼那樣?我做了什麼?」有時的確有原因,但有時那個人就是個混蛋,沒什麼好分析、沒什麼好找的原因、沒必要深入挖掘。你只是遇到一個混蛋,沒關係,繼續往前走。
所以這種情況也是存在的。但我覺得我們太努力想弄清楚,反而做了更多傷害。你知道嗎,你的大腦就像一個浴缸。你的認知負荷就像一個浴缸。把它想像成一個浴缸:浴缸只能裝那麼多水,如果你一直往裡面倒水,會溢出。那就是你的認知負荷。
所以如果我的認知負荷在浴缸裡,我不停地加水,會溢出。把事情放進去也是一樣。我會加更多東西、更多東西、更多東西,你的認知負荷會溢出、達到極限。你效率低、馬虎、事情做不好;即便做到了,也只是勉強完成。你心神不寧、壓力大、焦頭爛額,因為你已經飽和,超出極限了。
所以我的做法——我從觀察總統身上學到的——就是讓我的負荷保持輕量。我的浴缸只裝它該裝的水量。這能保護你不會過度延伸、過度緊張,也能避免你做出糟糕的決定,讓你做出更好的決定。有一個名詞叫「決策疲勞」,我們常以為我越忙、越多事就越好、越在行動,結果忙碌不等於生產力,兩者不是同義詞。
很多人以為領導者要不斷加、一直加。不是的。你知道好的領導者會做什麼嗎?他們會把東西從那個浴缸裡拿出來。拿掉一些。我可以少做什麼,才能在其他事情上表現卓越?
一個很好的公開例子是歐巴馬總統——他有 30 套一模一樣的西裝。為什麼?讓他每天不用做那麼多決定。他不想花時間想今天要穿什麼,這個決定他可以省掉。這讓他的浴缸保持輕量。想想他每天要做的所有決定。我想要一個輕量的浴缸,喀——把那個東西拿掉,讓你的浴缸變輕。
所以當你過度思考、過度分析、試著處理所有這些東西時,你正在把浴缸撐到極限。那你怎麼表現?你沒有無限的資源。你的認知負荷和情緒負荷都不是無限的。不要一直加。你的工作是拿掉一些,讓你做的事情能夠做到卓越,同時情緒也更穩定。
我想人們之所以容易想回顧過去,部分原因是他們認為回到過去、理解那些事,就能改變現在的某些東西,進而改變未來。他們想:「如果我能找出為什麼我缺乏自信、發生了什麼,那我今天就能做些什麼,改變明天。」我做過數百次的導師諮詢,我會問他們:你現在在哪裡?你現在在做什麼?你現在想改變什麼?
例如有人會說:「我很沒自信,我在世界上行動的方式像是盡量不佔太多空間。我覺得別人對我無禮,我運氣很差,跟男人相處總是倒楣(我是以女性身份舉例)。我覺得別人不夠尊重我,我得不到應有的認可,我看到周圍的人(Evie),做比較少的事卻得到更多稱讚。」好,這很好,但這類人通常你幫不了。為什麼?因為一切都是問題。一切都是壞的。你會不時遇到這種人。那種人不想要解決方案。真的。他們想要什麼?他們想要你認同他們的感受。他們不想要解決方案。
如果一切都是問題,這樣想:如果我去的每間酒吧都會打架,那不是酒吧的問題。
所以當有人說,「我有這個問題、那個問題、還有那個問題」,他們對自己是誰、怎麼樣這件事抓得很死。他們想一直待在那個位置。很多時候人就是想要一個觀眾。常常人也想被安慰、被告訴「我很抱歉,發生那種事我很難過」。有時候當我們遭遇不幸,反而會因此得到很多關注。比方說發生了些非常可怕的事——我見過有人可能得了重病或失去了親人。當你在處理這種事,發生什麼?人會立刻來關心你,「我很抱歉、我很抱歉、我很抱歉」,大家都在那裡支持你。於是你被那種注意力轟炸,你感覺很好。但久了人家也會繼續他們的生活,然後你會上癮,會想「那些關注去哪了?我也要一些。」那我該怎麼辦?我就去找別的東西當成問題,好讓我得到更多同情、更多關注。所以有些人就卡在那個循環裡。好人也會。 我認識一些好人就卡在那個循環裡。但我也很察覺到他們,因為每次跟他們談話總有不對勁。我幫不了他們,甚至懶得去嘗試幫他們。第一,他們也不是在真正跟我求助。所以我很清楚──我不會給未被要求的建議,那樣不對,也不是我的位置。如果他們想要,他們會開口。
然後我也會很注意,這話會不會對這個人有作用。因為我也要回到自己那邊——我的浴缸已經滿了。所以我沒辦法把所有那種能量都投入在你身上,我不是要冷漠,但如果浪費時間就不值得。我在想兩種人設。一個是跟我個人有關,另一個是跟我一位朋友有關。你剛說你喜歡很具體的例子,所以這裡有個具體例子。我有一個非常熟識的人,幾乎從小就認識他。他在1994年來到英國,遭遇了很多種族虐待,當時他住的地方幾乎全是白人,所受的虐待非常真實。英國的那個區域這些年變得比較多元,他們已經住了二三十年,現在那些種族虐待基本上消失了。但你不會這麼覺得,因為如果你遇到這個人——那個曾經受過虐待的人——他們的很多身分認同就是圍繞著那段虐待形成的。所以即使他們現在住在沒有虐待的地方,他們還是會去找加害者,到處都能找到加害者。其實我慢慢相信,對我這個非常熟識的人來說,那個身分認同仰賴於此。我聽你說的,要不是還有個加害者,他可能活不下去。程度甚至到了他開始在自己家人中找加害者,整個家人差點把他切斷,因為他的身分就是當個受害者、英雄式的倖存者。現在敵人沒了,他的整個身分就依靠那個位置,結果在家裡引起衝突,不跟孩子、孫子講話,因為他們現在已經跟家人鬧翻了,因為他說繼母是種族歧視者,另一個媳婦是種族歧視者,某個人說了種族歧視或對他很傷人的話。你在很多人身上都會看到這種情形,他們或許曾真的經歷過某些事,但現在他們需要那件事來維繫自己的身分。
你提醒我一個故事,我會告訴你。但重點是,如果你在找問題,你永遠會找到問題。這就是心態。那如果我是旁觀者,對這種人我應該怎麼做?什麼都不做。真的嗎?什麼都不做。我不會去嘗試幫他們改變他們。為什麼?因為他或她有請求你嗎?沒有的話別去做。為什麼?因為他們不想要,你這樣可能還會惹惱他們,反而讓他們更生氣。因為他們處在一個非常情緒化、以自我為中心的空間,而且他們想活在那裡。
你也知道,當你坐著反覆沈思,那會啟動大腦某些部分,讓你覺得自己活著。這麼想:你會得到那種刺激——像是多巴胺的刺激,你知道多巴胺的快感吧?某些事情會讓我覺得好。但即使你是在生氣或難過的時候,你也會得到刺激。你有沒有那種氣到發抖、激動起來的時候?那是腎上腺素衝上來,皮質醇上升,你會覺得「我活著,我在這裡,我在那裡」,那種感覺也很好。雖然是不同類型的感受,但你會感到當下、感到某種存在、感覺到東西、感覺到自己還有感覺。所以除非有人走過來跟你說——我學到這一點——「史蒂芬,我想要你的建議。」否則我不會給。第一,你會被耗光,你在做那麼多事,你沒有能力去做,對方也不是在那個位置去聽。所以你也必須遇到一個真心想要你指導或建議的人。
所以即使我做過輔導或諮詢,可能好幾次我就知道,這是在浪費我的時間。我會想,好吧,我要把錢全退給你,我不適合你。因為我明白這個人沒有在接收。你剛才提醒了我一個故事。我記得有一次我在做新聞報導,我去採訪一個參與九一一清理工作的成員,他一直做很多事情來幫助現在的九一一受害者。我跟我的攝影師或製作人──我不太記得了──一起去,準備要去採訪這個人。
所以現在我自己也有了、我親身經歷過9/11。
我當時在世貿中心上班。
那裡是紐約外勤辦公室的所在地。
我當天就在那裡。
我失去了同事和朋友,但這個人對此一無所知。
所以我到場,幫他準備,他在談話,我在幫他掛麥克風,他身上有個很大的塔、世貿雙塔的9/11刺青。
家裡有一個房間擺滿了9/11的紀念品,整個房間都是。
我記得當下心想,這人一定經歷過非常嚴重的創傷暴露,我並不是想要淡化那件事。
我跟他談了,他也有某種受傷。
我說,跟我說說吧。
他說,我在那裡做焊接的時候受傷了,有東西掉到我腳上。
結果我得去領某種殘障補助。
我問:「你的腳怎麼了?」
他好像是斷了一個趾頭,像小腳趾之類的。
我說,喔,那你待了多久?
他說,三天。
我問:「你在事件發生那一天在現場嗎?」
他說:「沒有。」
所以你不是在事件當天在場。
所以你接觸到9/11只是三天,然後你受傷了。
他說:「是的。」
好吧。我在心裡一直在敲這個記號。
他整個人生似乎都圍繞在那場戲劇性、創傷性事件、克服9/11上面。
一切都是9/11、9/11、9/11。
那成了一種身份認同。
對他來說那件事太可怕、太重大了,我想到,我並不是要淡化這件事,但你怎麼會把你整個現在的生計建立在那麼短暫的一個事件上?
但那就是他的身份。
我記得我心想,我做完採訪就得走,我不能一直待在這裡。
因為他太以自我為中心,專注在那次經歷有多糟,所有他做的事和他是誰,都繞著那件事轉,甚至身上有世貿中心的刺青。
我在想,這對你往前走有什麼幫助?
在心理學裡有一個概念叫「次級獲益」(secondary gain),我當時正在寫一本書,所以我寫了一章是講次級獲益。
它基本上說的就是你剛剛描述的:痛苦總會帶來某種次級獲益。通常你會從中得到某些好處,而問題是人可能會對那種好處上癮。有時候你從中得到的是安全感或安慰,有時是身份認同,有時則是報酬,可能是金錢或其他回饋。
另一個我注意到的人格面向的例子,是那個待在自己房間出不來的孩子,說自己有毛病。他可能臨床上肥胖或有其他問題。周圍的家人是他的支持網絡。我實際上認識這種情況的人,他們就是不出自己的房間。母親好像也從當那個需要扶持孩子的母親這個角色得到她的身份認同。
有趣的是,在我一個住在中東的好朋友那個特別案例,當她停止那樣做,當她在某個播客聽到一些話,然後停止支持、停止助長那個人、停止縱容,那個人很快就好轉了,進步得非常、非常快。因為她基本上說:「我不會再這樣做了,我幫不了你,也別再跟我談這件事。我沒有那種(如你所說的)認知能量了。」結果那個人變好了。
這讓我意識到,有時候兩個人可以把一個人困住。可以的。母親是救世主,保護著她那個不健康的孩子,而孩子則扮演被照顧者。兩個人都從那種有害、不健康的關係中獲得愛、關注和情感。很多人發現自己陷在那裡。
再想想你會得到的注意力:「我很抱歉,那事發生在你身上我很難過,真可憐。」那種關注會變成一種上癮,因為你會不斷尋求它。
但我已經開始接受別人就是他們自己。我也會反思:我憑什麼要求你改變?如果這是你想要生活的方式,那就去過你想過的生活。我認為問題出在,當這種行為滲透並影響到你的生活時,才會成為問題。
像那個母親,她有那個瞬間,她說:「我不想再這樣了,因為這影響到我的生活。」那我可以理解,因為她說她不想再參與其中了。
但我發現,你可以這樣想。想一座冰山。你看到冰山頂端,在水面上露出的那小塊;下面是那巨大的部分,才是真正構成冰山的大多數。人也是這樣。當你看到另一個人,我要你記得他們有龐大的冰山底部是你看不到的,那才是造就他們的一切。
構成你今天是誰的東西,是在你一生中累積起來的所有事。家庭是很重要的一環。你有家庭嗎?他們是個好家庭嗎?你有一個父母、兩個父母,還是多少個父母?有沒有父母?朋友呢?你成長時的朋友是誰?你現在的朋友是誰?你的經驗、你的戲劇、你的創傷——所有那些東西塑造了你。你的價值觀、信念體系、個性。你知道嗎,人格是在嬰幼兒期就開始形成的?所以所有這些東西組成了你。甚至你的年齡,今天的你很可能跟五年前、十年前、十五年前的你大不相同,史蒂芬(Stephen)。那就是一個人的冰山。所以把所有那些東西加在一起,你就擁有了那座冰山。
你以為你能衝進去改變人嗎?
在多久之內?
幾個小時、幾段對話,你就能把他變成怎樣?
改變?
這就是你要面對的問題。
很多時候人們會非常難過,因為他們改不了別人。
在這裡我要說的是:接受你所擁有的。
我本週確實做了一場主題演講。
一場商業會議,那是關於商務與溝通的場合,性質很不一樣。
但在會後有個女士走過來,當時她哭得很嚴重。
她對我說:我真的想請你給我指導。
我說,當然可以。怎麼了?妳還好嗎?
她說,我有個丈夫,他非常過重。
我已經做了所有我能做的事,想讓他改變。
我想試著用你講的那些影響策略來改變他,你能指導我嗎?
我問她,你處理這件事多久了?
她說,很久了,好幾年。
我問,他想改變嗎?
她說,不想。
她說,但我試過,我不想放棄。
我說,你有沒有看到我講冰山的那一段?記得我給你們看冰山然後說要接受人原本的樣子嗎?
我說,他就是那座冰山。
問題現在不是他,而是你。
你不接受你眼前所擁有的。那就是他。
除非你接受,否則你無法適應。
所以你現在不是活在真相裡,你活在「我希望他會成為怎樣」或「他有可能會成為怎樣」的想像中,而不是他此刻真正的樣子。
當你接受他現在的樣子──這就是他、這就是他想要的樣子──下一個問題是,你能為此做出調適嗎?
也就是說,你能接受並適應他的生活方式,然後繼續和他在一起嗎?
重點是,她現在試圖改變他,讓他符合她想要的樣子,好讓她能過她想要的生活。
她在試圖解決一個錯誤的問題。
他不會改變,這就是你擁有的現實。
現在的問題是:我接受我的問題,我面對真相。這是我丈夫,這就是他想要的樣子。
我能不能調整我的生活方式以便仍然和他在一起?還是這對我來說是個無法接受的底線,我必須抽離?
她問錯了問題,因為她害怕可能的答案?
或者說,她看不清問題的真相。
也就是說,這就是他的本質。你已經試了多年要改變他,努力讓自己的生活變好,結果你情緒上受到嚴重影響。
她當時哭得很傷心。
我說,但妳在試圖解決一個妳無法解決的東西。這是另一個完整的人。這座冰山的底層,他不想改變,他已經固定了。
這個狀況叫做「適應力」。我們要學會去適應我們的問題。
她沒有對她的問題做出適應,她不接受她的問題是什麼。
問題是:這是我的丈夫,這就是他,這就是他想要的樣子。但我可能擔心他會因為體重而有生命危險……
很有可能會。
而且,如果你看到某人快要喪命,是否應該介入?是吧?
但你能介入嗎?而且他願意讓你介入嗎?
他不想讓她介入。
所以最重要的是你自己在乎什麼?
你要不斷這樣做下去嗎?因為這正是她做的,到了我下台她還在哭。
還是你接受,這就是他,我愛他,但我改變不了他,我接受他的現狀。現在我的選擇是,我要留下來還是離開?
這對你來說痛不痛、痛到什麼程度?
那麼你認為你應該永遠不要試著改變別人嗎?
我覺得這樣對人不公平,尤其當對方一再明確表示「我不想要你這樣做,別煩我」時。
而且,Stephen,不論你是否同意別人的生活選擇,那是他們的人生,不是你的。
所以我認為當我們以為我們可以衝進去然後告訴別人「你該怎麼活」時,其實有點傲慢。
我的價值觀和你的價值觀可能天差地遠。
我憑什麼要去強加我的價值觀?誰說我一定是對的?
我是以我自己的價值體系來判斷我對,但人與人之間差異很大。
人們看事情的角度、認為對或錯的標準並不相同。
所以我接受別人本來的樣子並尊重他們。
我可能不想和他們混在一起,因為那不是我想要的朋友圈子。
但我也會想:我覺得我會衝進去改變你,這樣的想法有多自戀?
有點像是,我做過對恐怖份子的訪談和訊問。
當我走進去做那種訪談或訊問時,我並不是在妄想我要走進去然後跟那個人說:嘿,我們是好人,我只是想保護大家和美國,我們只是想做正確的事。
這個人的冰山底層已經定型多年,他已經以某種方式思考很久了。
他就是他,30、40歲,無論幾歲都一樣。
這就是他,我要去改變什麼?還要讓你整個改變心態?
我知道我擁有的是誰。
我接受我擁有的是誰。
我沒試圖去改變那個故事。
喔不,我是這樣。喔不,我是那樣。
我一樣都沒做。
但我的目標是,我想達到什麼?
我會想,嗯,我需要下一次攻擊的資訊。
我需要知道下一批武器從哪裡進來。
我要阻止這一切。
所以我得讓他開口說話。
那才是我在找的東西。
我不是想改變他的價值觀。
如果我要那樣做,我得耗上一整天、一整夜、好幾週。
那根本行不通。
我們常常這麼做——試圖從根本上改變別人是誰。
我有很多我很在乎、很愛的人。
我也試過要改變他們。
有些時候你對某人愛得很深,你會想拜託,尤其是當某件事會傷害到他們時。
但我也學到,有時候他們根本不想改。
諷刺的是,有時你越想改變,他們對你越生氣。
你是誰?
對吧?
你把自己和你的信念強加給別人。
而他們是對的。
「我是哪一個?」憑我覺得人生應該要這樣活,並不代表別人也覺得人生應該這樣活。
他們可能在想,這樣有什麼不對嗎?
沒什麼不對,挺有趣的。
當我在翻看我們之前的對話時,Evie,我在看大家重播最多、最喜歡、被剪輯最多或是最常分享給朋友的那些片段,
我學到的一個總體感覺是,外面有很多人覺得自己不夠強大。
他們覺得沒被看見,覺得沒被尊重。
我覺得他們自信心低落,然後看著這個充滿似乎更有自信、好像把一切都搞定的人們的世界,無法產生共鳴。
在某種程度上,他們覺得有點不被重視。
但我認為這裡更大的重點是關於自信、關於力量,以及那種「對,我覺得我能從人生中得到我想要的東西」的感覺。
好,我們要把這拆解來講,但我想問你一個問題,可以嗎?
你怎麼建立你的自信?或者你做什麼事會增強你的自信?
喔,那是個很棒的問題。
你知道最有趣的是什麼嗎?
我20歲的時候,覺得自己很自信,但我不認為我真的自信。
我後來才看清楚這點,我想我以前沒說過這件事,
但在18到20歲之間,我每一個我有興趣而且發展到某個程度的女孩,最後都會拒絕我。
然後大概到了25到30歲之間,一切都改變了。
我知道有人會說,「對啊,因為你賺了一百萬」,不,聽我說,不是那樣的。
即便我有錢,我還是會被女生拒絕。
然後在某個時候,大概25到30歲之間,一切就變了。
所以我常跟朋友說——我前幾天對一個朋友也這麼說——我不知道科學上的原因是什麼。
但我知道很難假裝自信,因為自信存在於一千個微小的表情和動作中。
我做了書上說的所有事,但在浪漫關係上還是沒有得到結果。
那些女生就是能在某個更深層次看出我不行。
我自己一直不知道是哪裡出了問題,因為我看不到自己。
也許是我回簡訊回太快,你就會想是這個。
也許是我站的姿勢。
但時間教會我,你應該追求真正的自信。
真正的自信來自於我腦海裡對自己的敘事——我是有高價值的人。
我分享一個故事。
我前幾天跟朋友說這件事,是因為他正在交一個女孩,她很年輕,他35歲,她25歲。
她轉頭跟他說:「你知道嗎?我覺得我可能不想要小孩。」
他們認識才四個月。
他的反應非常不自信,是那種「我很想要小孩,我很想要小孩」的反應。
她一週後就把他甩了。
我記得我對他說,我現在的女友在我30歲的時候也跟我說過同樣的話。
她轉頭對我說:「我不確定我想不想要小孩。」
我心裡第一個想到的——說實話——是「我也不確定我想不想要和你生小孩」。
你還在試用期。
我還是在約會階段,想看看你是不是對的人。
所以我的反應,雖然我沒當場說出來,我只是心裡那麼想,因為我自我價值感夠高,我的第一反應不是不安,而是想,沒關係,我還在評估要不要和你生小孩。
我什麼也沒說,就繼續過我的一天。
這讓我覺得,對,自信是由一千個微小的東西組成。
但它存在,它來自你對自己身份的核心認知。
要回答你的問題,給我自信的那件事是,我做了一些事情,讓自己相信我是值得被尊重的人。
我其實很好奇,因為你剛說了某件事,我想問,你覺得那些女人——像你女友和他在約會的那個女孩——你覺得她們說那句話時是認真的嗎?
不是。
我女友後來真的跟我說過這件事。我跟她在一起已經七年了,我們現在也在計畫要孩子。
那只是個測試,她自己當時都不知道那是在測試。
對,我就是在飛機上跟他說的——她當時根本不知道,那是一個測試。
不過她自己並不知道她在試探我。
當人家聽到那是個測試時,就會覺得她是有意識地寫下來、計畫好的。不是的。她以前跟一群男人經歷過很多事,那些男人剝奪了她的自由。所以她的潛意識在試探我,看看我是不是那種也會想要限制或控制她的人。
在整段關係期間我都很清楚這一點。所以當她有那些時刻說:「你知道嗎,我想我可能想飛回峇里島。」我就說,寶貝,只要你哪天想回峇里島你就去,我會幫你。我會幫你回去峇里島。你不必一定要待在倫敦,你去任何讓你開心的地方。我一直都這麼說。我會說:「你去任何讓你快樂的地方。」你知道嗎?我是認真的。因為我為什麼要跟一個不快樂的人在一起呢?最終這就是讓她感到安全、穩定、自由的原因。然後情況就翻轉了。
但如果我是像我那個朋友那樣,事情就不會這樣。他真的覺得自己在跟時間賽跑,一定要趕快找到一個女人。他其實當時才三十,現在幾乎要四十了,他還單身。他說:「Steve,你不懂,我沒有時間了。」所以他在催促、想把人逼上紅毯。你總是在想為什麼會這樣,有些人是真的不想要小孩,這也沒什麼不對。但我發現,因為我也看過,當有人這麼說時,你會想他為什麼會這麼說?他是認真的嗎?還是只是想看看對方的反應?還是他這麼說是為了讓自己感覺好一點?
我認識一些人,他們也許本來想要孩子或現在還想要,但卻沒辦法、或找不到合適的伴侶;他們會用說自己不想要孩子當作跟這件事和解的方式。每個人都有自己的方式去接受某些事。也有人在過去的關係中,因為前任或潛在伴侶對某些事很排斥,尤其有一種情況——不知道現在還有沒有——就是有些男人會害怕女人想找一個只想要小孩的男人,所以他們不想顯得像那樣,會先說自己不想要小孩,讓你別以為他是那種人。所以當人們這樣說的時候,我總會好奇他們到底在表達什麼。
就她的情況而言,她的六個姊妹因為都很年輕就生孩子,從來沒辦法離開家鄉。他幾個月前其實就跟我說過,她對有沒有小孩這件事有點猶豫,因為她覺得那會傷害她的自由。所以他們交往到第六個月,當她冒出那種話來,說實話我跟他說,兄弟,你才交往六個月,什麼都別說。就放著讓它過去,繼續做你當下正在做的事,然後隨便回句「喔,那很有趣」,然後繼續前進就好。
因為他內心有不安全感,無論你怎麼教導這種人,或他讀多少書,他都會被千百種方式考驗。他是以恐懼為出發點的人。他的決定都是因為害怕找不到另一半。他面對的不是自信問題,而是不安全感。他的想法是:「我需要現在就找到一個人,因為我怕我找不到、怕我不會結婚、怕我沒辦法有小孩。」所以他做的一切都是由恐懼驅動。就像你做決定說:「我不能辭職,因為我怕找不到下一份工作。」或「我不能離開這段糟糕的關係,因為我怕找不到別人。」那都是恐懼在主導。所有他做的事都被恐懼推動,所以他的反應也充滿恐懼。
活在恐懼裡不是個好地方。我們偶爾都會經歷那種感覺,害怕是正常的,畢竟恐懼是一種情緒。但當恐懼成為你的身分並且常駐,那就表示你做的每個決定都被恐懼綑綁。人是會感覺出來的,不是嗎?你會感覺到那種能量,這會把人推開,對,真的會。
他有很情緒化的反應。她怎麼做?她說:「我不想參與這一切。」然後她就消失了。因為他那股他自己無法控制的恐懼爆發了,那反映的是他缺乏自我調節,而不是缺乏自信。自我調節是指你能控制自己的情緒。所以他感受到某些東西——他感到恐慌——但他無法處理,無法克制,那種管控情緒的「總閥」——我們每個人都有一個管理情緒的閥——他的閥失靈了。換句話說,他完全失控了。
自我調節就是你管理自己情緒的能力。就算你在驚慌、害怕、生氣、難過,也必須有個閥門在那裡告訴你:「我知道你在那,但先冷靜點,收一收聲。」這就是調節情緒的方法。所以因為他太受恐懼驅使,目前他在自我調節情緒這塊做得很差。
有人可以學會更會自我調節情緒,這樣就不會老是靠反應毀掉自己的人生嗎?答案是可以。我做到了。我小時候脾氣很火爆,長大後也一樣,很像我父親。我是希臘裔,在紐約長大的,當時可以說一無所有,我必須去學習,然後我就是在紐約市警察局學會的。
我很年輕。
而且我非常幸運,身邊都是頂尖的人。
我們剛才在談你們的招聘流程,說它很慢、拖得很長。
那個招聘流程確實很慢、拖得很長。
他們會精挑細選你,因為想法是:如果把你放進來,你最好很合得來,因為一個人就可能把整件事搞砸。
我們不想要那樣,我們要效率。
所以我身邊都是紀律嚴明、非常聰明的人。
而且因為我周遭都是那些會約束我的指導員,我就把自己控制住了。
所以那就是我能管理好自己的方式。
那麼,你身邊是誰?
如果你周遭每個人都很鬆散。
你還會有杏仁核那種爆發式的情緒衝動嗎?還是你只是外表上學會壓抑?
表面上我可以做得很好。
有時在家裡,跟我先生在一起,他也是國土安全部、美國特勤局的探員。
有時候把情緒放下挺好的,因為一直處於待命狀態很累。
一直自我調節也很難。
所以會有些時刻,他會說:「有人現在有點情緒化。」然後我就會提醒自己收斂。
但偶爾有那些讓你覺得安全、可以做自己的那類人,我覺得很重要。
但即便是對他,你也不想把這些事都丟給別人,否則就會把人當成任人欺負的踏腳石。
其實前幾天有人來找我,談到之前的一段對話,跟我們現在談的有些關聯。
她說:「嗨,Stevie,你在那集播客裡講得很棒。」
她談到你不該把真實的自己帶到工作場合,然後她問我這件事。
那就是你剛剛說的:你在家會是另一個人,不要把真實的自己帶到工作來。
我不想你把真實的自己帶到工作來。
我要你的是專業的那一面。
我要你有禮貌的一面、具同理心的一面、有能力的一面。
你可以把真實的自己帶到感恩節跟家人吃飯時帶去。
懂我的意思嗎?
如果你跟特勤局一樣「來吧,大家都做真實的自己」,你就招不到高績效的人。
你只會招到草率的人,大家各做各的事,那不是團隊。
如果你以團隊為導向,你就把真實的自我留在那裡,帶來的是那個真心關心任務、真心想把工作做好、真心知道這不是為了你個人的那份真誠的自己。
你的「真實自我」是關於誰?是我、我、我、我、我。
在團隊中沒有人會特別在意——我不是惡意地說——他們不會在意你個人的那些事。
你帶來的是什麼?你帶來的是價值嗎?你帶來了解決方案嗎?你能把事情做完嗎?
我的真實自我——你能想像我如果帶著那個「紐約式的真實自我」去做每一次偵訊會怎樣嗎?
我會去質問那些對小孩犯案的人。
我處理過一個案子,一個三歲的小女孩,她說照顧她的那個人,是個十六歲的年輕人。
小女孩說:「他摸了我下面。」
三歲的小孩,溝通能力有限。
他們叫我去對那個年輕人做談話調查。
我坐下跟他談,想釐清發生了什麼。
談著談著,他越講越多,承認他確實摸了她下面,還做了別的事,最後坦承跟這名三到四歲的小女孩發生了完整的性行為。
他才十六歲。
你能想像如果我把真實的自己帶進那個房間會怎樣嗎?
我的真實自我會說什麼?「你在想什麼?你怎麼可以?她才三歲。」不可能。
我帶的是我的專業面。
「好,告訴我發生了什麼。多說一點。」面無表情、不帶評判。
你知道為什麼嗎?因為我個人的想法──我的真實自我──並不重要。
重要的是:取得資訊、取得供認,找出事情的經過,好讓調查人員知道該怎麼做,讓這個小女孩不會再被害。
這就是我說的「真實自我」的意思。
不要假裝,沒有人想要偽善的人。
但「真實自我」變成了「我、我、我、我、我,大家看我」。
我個人並不重要,重要的是我能貢獻什麼,我的目標和任務是什麼,這就是我對「真實自我」的定義。
所以當你到工作場合——無論在哪——你帶來的是什麼,能為整個團隊帶來價值嗎?
因為你的真實自我可能是:「我要帶我的問題,我要帶我的意見,我要帶我的評斷。」說實在的,沒人會在乎那些。
我在不同公司有很多不同的領導者。
當我看那些最優秀的領導者時,他們有一個共通點是:你會覺得他們對你是誠實的。
他們會把全部的包袱和真實自我搬到工作來嗎?不會。
但你會覺得你面對的是誠實的他們。
而我覺得一些最糟的領導——那些真的很掙扎的——你可以看出來,他們帶領的團隊會覺得他們可能有點操弄人,或對大家不夠坦率,或有什麼事在暗中發生。他們在演戲,你會有察覺。
所以我很好奇這跟你剛剛說的如何相符,因為你去做那些偵訊,你在某種程度上贏得了對方,因為你在建立信任。
你是在建立信任,但你不是在演戲。那是兩回事。我不是不真誠。
你要怎麼把這一切調和起來?
你是在演戲嗎?
你不是在演嗎?
我在聽,因為我不是為自己而來,也不是要評斷別人。
讓人閉嘴最快的方法——即便在商業場合也是——就是你會想時時知道周遭發生什麼事。
如果人們太害怕說話、不敢告訴史蒂芬,或你不知道他會如何反應、會不會生氣、會不會大發雷霆,那就有問題了。
問題在於他們會太害怕告訴你事情。
你要人們來找你、告訴你壞消息,告訴你事情出了問題,因為你想蒐集情報。
當你掌握正確的資訊時,才能做出正確的決定,但你必須知道周遭發生了什麼。
所以當你急著下判斷、到處發表意見、展現所謂的「真實自我」時,人們就會過濾資訊,呈現出他們認為你想聽的樣子。
我們不想要那樣。
我非常中立。我像一張空白的白紙。
即使到今天,我也盡量保持中立,讓人們可以來找我、很坦率地分享,這對我很有用,因為我能很好地讀出人和情況,從而做出好的決定。
但我不會多說話。
一個好的採訪者不要多說。好的採訪者說得更少。
不要把焦點放在自己身上。
不要試圖猜測別人的心境,直接問他們。
「看起來我之前說的某句話讓你不舒服,可以跟我說一下嗎?」
「跟我說說你現在擔心的是什麼。描述一下你關注的地方。」
我們以前稱它為 TED:Tell(說)、Explain(解釋)、Describe(描述)。
這是讓人開口說話的好方法——就讓他們說。
回到你剛才的說法,一切都太以「我」為中心了。
我們變得如此以身份為本,反而沒有真正與周遭的社群連結,也不了解我們如何影響別人。
一切都在問:發生在我身上的是什麼?這對我有什麼好處?我、我、我。
你有沒有意識到你會影響到別人?你會碰觸別人、影響別人的生活。
你會讓別人的一天變好或變糟,使工作環境更輕鬆或更疲憊。
你會這樣做,但一切都變成只顧自己,我們失去了「世界對我做了什麼,但我也對世界做了什麼」的平衡。
當你要對付那些你曾處理過的可怕人物——不管是恐怖分子還是傷害兒童的人或其他——為了有效,你是否必須在某種層次上抽離自己,是否要把每個人都視為僅僅是個人類?
我想知道面對做過可怕事情的人時你怎麼應對。你是不是、你有沒有教自己變得更有同理心,可以這麼說?
你可以有同理心。不同的犯罪有不同的特性。
舉例來說,恐怖分子比較偏向意識形態,通常從小就被灌輸某種感受或觀點。
所以我進到房間時,就會理解我面對的是一個從小就被培養成以某種方式看世界的人。
因此我不會浪費時間試圖改變那個人的世界觀。
但那個傷害小女孩的少年呢?
對他,我花了很多時間和他談話,我是帶著同理心去做的。
同理心不等於我認同你的行為,我是在試圖理解你。
結果發現他年紀小時自己也曾遭受性侵害,很多事情就解釋得通了。
這並不能為他的行為開脫,但那是個真實的發現。
我是出於真誠的好奇去問他,同時我也需要查明真相。
有時候我對面的人我會覺得他做了,事後卻發現他沒做。你有時會把人證明無辜,這點非常重要。
所以至少在跟人對話時(到現在仍是如此),我們都有偏見,但我盡量不把偏見帶進來或強加於人。我真的盡力給人一個公平的機會,讓他們向我展示事情的原貌,而不是帶著預設立場進來。
這樣一來,你在跟人交談時也能更準確地讀懂他們的行為。
在那件事上,他透露了很多他遭遇的事,令人悲傷、值得同情,但這並不能洗脫他所做的事。事實上,憑我得到的那份坦白,他最後還是以成人身分受審,這顯然對他的人生造成了很大的傷害。對吧?這影響了他的人生。但在那一刻我能對他抱有真誠的同理心。
同理心就是我只是想理解你現在處於什麼狀態、你有什麼感受。這不是同情。
誰比較擅長看穿謊言,女人還是男人?
沒有研究顯示某一方比另一方更好。
不過人們常說女人似乎有第六感,在戀愛關係等情境中也常被拿來開玩笑。
我真心覺得女人有較高的敏感度。其實看一些研究,舉例來說,女人能嗅出某些荷爾蒙(我想是睪固酮)的味道,而男人聞不出女性身上相同或某些荷爾蒙。
從生理角度來看,女性似乎確實更敏感,特別是與男性相比。
有個研究讓跑步後的男性脫下T恤,女性去聞,然後要她們猜哪件最有吸引力,結果她們都指向含有最高睪固酮的那件。
所以有些在起作用的東西是我們看不見、但能感覺到的。
我只是想知道,你的經驗是,受試者多為男性還是女性?
就我經驗來說,沒有特別偏向哪一方。
我得說,很多男性在評估方面其實做得很好。
其中一個原因,你看,大多數的測謊考官是男性。
也有一些女性,她們也很厲害,但絕大多數是男性。
男性較擅長以理性方式處理事情。其實有人在研究男性大腦和女性大腦是否有差異,結果並不大。
他們唯一看到的差別是女性有較強的分辨力(discernment)。
所以女性的大腦傾向於多一點啟動,會比男性大腦更常思考某件事。
男性大腦可能比較衝動、比較偏向行動。
而女性大腦可能比較會說「讓我跟你談談,讓我試著理解」。
實際上,如果你看女警和男警的數據,對女警的投訴比較少。
她們比較會思考,因為她們是比較好的溝通者,所以投訴較少。
當你是警察時,你會遇到投訴,這是無法避免的,你遲早會被投訴。
但女性警官的投訴比較少,他們認為是因為女性比較擅長對話與降溫(de-escalating)。
關於自信這一點,你剛說聽起來不像我朋友是自信有問題。
你覺得,自信是不是那些覺得自己在這個世界不受尊重的人,需要去追求的東西?
以你的經驗,有什麼方法可以建立自信?
先讓我說這個。我周遭有很多很穩定、我想是很有自信的人。
我從沒看過或聽過有人談論這個。從沒。
在我那個圈子裡,不管是前海軍海豹突擊隊(SEALs)、美國祕密保衛局(U.S. Secret Service)的人,我從沒聽過有人提起這個。
我想其中一個祕密是:他們不談論它。他們不去想它,他們不給它太多生命。
他們就是,我就是。就是存在著、就是這樣。
所以我覺得這是為什麼有些人會一直想太多的原因。就做你自己,去做就好。
但如果你觀察那些我認為有自信或很穩定的人,我注意到的一些特質是:
他們有一個強而有力的朋友圈。也就是說,他們對身邊的人、與誰來往非常有意識且謹慎。
因為如果你不小心,若你周圍都是不安全感高的人,那種情緒會影響你,你會吸收別人的狀態。
而如果你是房間裡最有自信的人,那可能不是好事。你應該和你能從中學習的人在一起。
不能只是你在上面,大家都看著你。首先,你的浴缸會裂掉(意指你無法長久維持在頂端)。
我從研究中也學到一些關於自信的事。研究顯示,執法人員通常被認為是高度自信的。
其中一個原因是他們是決策者。他們在現場必須立刻做決定,很多時候是生死攸關的決定,沒有人會回頭問你「嘿,我可以先問你意見嗎?你覺得我該怎麼處理這個拿刀的人?我該開槍嗎?不開槍嗎?我該拔出胡椒噴霧嗎?」
在那樣的當下,如果你還在徵求別人意見,你大概已經完了。
所以當你習慣了做決定,不論對錯,但你習慣相信自己、信任自己用當下手邊的資訊做出最好的決定,這會建立自信。
成為一個會做決定的人。我認為最重要的兩件事是:有覺察力,還有說真的,就出現(show up)。
別擔心要不要顯得自信,先把簡單的事做好:準時到場。
我看了一項關於自信和受害者心態的研究,是 YouGov 在美國做的(2025 年)。
它顯示女性在誠實度、可信度和同理心上自評較高;而男性在自我覺察、幽默感和自信上自評較高。
男女之間自我報告的自信差距相當明顯:大約 50% 的男性認為自己自信,而只有大約 35% 的女性認為自己自信。
我跟你說,我從來沒在我那個工作圈子裡聽到有人說「我覺得自己是冒牌者(imposter)」。那種冒名頂替者症候群,我從沒聽過。
我是在離開部隊之後才開始聽到這些說法,這很奇怪,因為在我們的圈子裡這些事從不被討論,所以我根本沒有對那些概念有意識。
我也覺得,有時候我們把這些事討論得太多,反而會種下懷疑的種子。我不是說我們不該研究或要有自我覺察,但當我們過度評估到某個程度時,其實我們在做的事以前從來不會那樣。
那麼要如何建立自信呢?我想到的是訓練。
在訓練中沒有人會為你加油打氣,不會有人說「嘿,Paul Purse,幹得好!幹得好,女孩,幹得好!」他們其實會想把你弄回家。
你得去拼,你得爭,努力爭取那個位置,然後證明你應該在那裡。他們會想盡辦法把你淘汰、把你踢出去。
所以當你有決心、堅持下去,你就會黏住、撐下去。有些日子你會想我不知道怎麼撐過今天。
或者像練跑,他們會把你帶去跑好幾英里,好幾英里,純粹在折磨你。
而且你永遠不知道這會在什麼時候結束。
那是最糟的。
至少如果你知道,嘿,我們要從這裡跑到那裡。
會是兩英里、三英里、五英里、十英里,或什麼都好。
告訴我我該面對什麼。
但他們不會告訴你。
所以你會開始跑,然後你會遇到一個點,你會想,至少我是這樣想的,我會想,天哪,我要怎麼做到?
你知道我會怎麼做嗎?
我會想,先跑到那棵樹就好。
就在我前面五英尺而已。
我跑到樹那裡了。
再跑到那個郵筒。
我到了郵筒。
只要到下一棵樹。
就是這樣做到的。
現在在我眼前的是什麼?
但如果你看整個大圖,想著我要變成這個那個,要做到這一切?
那會讓人不知所措,太難了,真的很難。
它會摧毀你的自信。
不管是像,我想做這個,第一步我要做什麼?
然後第二步是什麼。
我會想,我問你,當你建立你的事業,或你的公司時,你是不是就只是一步一步往前走,努力去做?
還是你會停下來說,知道嗎,史蒂芬,我們談一談。
我要在做之前先有自信。
我要先建立我的自信。
你會坐下來做那件事嗎?
一旦你把那個建立自信的部分打勾,你就會說,好,現在我準備好了,可以去做了。
對。
最不可思議的一件事是,我其實根本不知道「企業家」這個詞是什麼意思。
我完全不知道那是什麼。
所以我有個點子,然後開始想辦法把這個點子實現,結果就是花了三個月在 Google 上,往下滑、搜尋「網頁開發者」,點進別人的連結,然後寄信問,嘿,你能做網站嗎?
於是就是這樣漫長而且磕磕碰碰地向前摸索。
如果我知道了——我想很多企業家與創辦人都會這麼說——如果我知道這會花多少,如果我知道這會有多困難,如果我不是那麼無知和天真,也許我會沒有動力或是士氣被打垮。
但我當時十八歲,離開大學,有個點子,不知道「企業家」是什麼,甚至不知道怎麼成立一家公司,然後就試著用網路把那個點子變成現實。
大概三到四個月,我就是靠 Google 去弄清楚怎麼命名公司、怎麼做。
所以非常多是一腳一腳往前踏。
等等,你剛剛說什麼?
我說我又無知又天真。
是的,這很有用。
非常非常有用。
因為我想如果我被告知太多,會像站在珠穆朗瑪峰腳下,但我看不到前面的山峰。
所以爬起來感覺容易多了。
這也是為什麼人們會……我曾經訪問過 Nir Eyal,《Undistractable》一書的作者。
他跟我說了一句話,我一直記得。
他說,拖延是為了避免心理上的不適。
所以當你有一篇大論文要寫,你最後會走最低阻力的路,比如說,我就把房子打掃乾淨好了。
房子變得超乾淨。
因為心理上,那篇論文感覺像珠穆朗瑪峰。
你不知道從哪裡開始。
你對它沒做足功課。
所以你反而去打掃房子。
所以拖延就是為了避免心理上的不適。
如果我十八歲的時候就知道那座山有多高,我大概就不會去做了,因為知道那些事帶來的心理不適會太壓倒一切。
我就會去打掃我的房子。
所以有時候,對,你知道的,這很有幫助。
這又回到我們講的很多事:有時候過度分析、試圖把一切看透反而害了你。
有時候如果你讓事情自然發展,然後只是往前去執行,目標就是去執行、去做。
因為如果你一直坐著分析一切,這該怎麼做、那該怎麼做?
或者如果你看那更大的圖,可能會毀了你。
會摧毀你的自信。
訓練,我根本不知道訓練會是什麼樣子。
完全不知道。
我完全是盲入的,完全一無所知。
我其實以為那會像大學一樣,哈哈。
我是用很慘痛的方式學到教訓。
但我覺得我們需要更專注於當下,開始去執行並取得進展。
進展,不管多小,只要你朝那個方向前進,就是進步。
但一直去思考、反覆耽溺在某件事、一直重播那段錄音、拖延。
就開始做吧。
就出發。
我採訪過大衛·布雷斯福德爵士(Sir David Brailsford),他是把英國自行車隊翻身的人。
他告訴我,當他進去時,那些車手士氣低落、情緒低迷、什麼都贏不了。
他做的第一件事之一就是禁止他們去想領獎台。
於是我根據他對我說的話想出一個短語,叫做「踏板勝於頒獎台」——讓車手去專注眼前的踏板,只管踏板在前方的轉動,而不是去想他們是否騎得夠快能贏金牌或是否需要加速。
他告訴我,當他這樣做時,幾乎是車手騎到賽道終點下車後,根本回想不起來剛剛那一圈是怎麼騎過的,因為他們太專注當下了。
他們幾乎進入一種催眠狀態,但卻因此創造了他們最好的成績,因為他們把杏仁核──所有情緒、恐懼,那些會消耗選手大量能量的東西──給移除了。
我想像如果你想太多,而這樣卻能讓他們得到最佳成績,他們後來成為我認為史上最成功的自行車隊,接下來的六次環法中贏了五次。
而那整個想法就是,對,就是要活在當下,專注於下一個步驟,正如你所說,沿途的下一步。
我覺得這對人來說很難,因為有時候第一步非常非常小,小到有點讓人羞於啟齒。你知道,改變你的人生、面對生活中某個問題的第一步,有時小到讓人覺得那不可能是正確的一步要做。因為那很難,因為那令人不舒服。那種做法,他們稱為「暴露療法」。
喬丹·彼得森跟我說過這件事,他在處理一個不肯離開臥室的人。與其逼他立刻出去,他先要他把吸塵器往前移十公分。那天就完成了。隔天他讓那人把吸塵器打開一下,然後再關掉。那天也完成了。喬丹跟我說,人們在改變上的問題是第一步常常小到令人尷尬、令人羞愧,因此人們不想做。去做一件那麼小的事會覺得丟臉。因為有個迷思,我們被灌輸一種迷思:要在生活中做出重大改變,你必須做出重大的決定、做出大動作。但你在生活中創造的大變化,往往是透過小的行動。
你剛提醒了我一個朋友 Don Saladino 的故事。他是那種替很多(你看過那些漫威或 DC 的角色電影吧?)演員做體能訓練的人,他訓練很多演員讓他們為拍片變得有型。他曾經告訴我有個客戶,他當時只是想讓那人開始運動。那客戶過重、身體有許多問題。那人採取的方法是一步步創造進展。第一天他只是把運動鞋放到床邊。就只有那樣。接著隔天把鞋放到臥室門口。再隔天把鞋放到廚房。再隔天把鞋穿上。再隔天他在室外穿上鞋。接著再隔天走到街角然後回來。就這樣,他從極度肥胖且非常不健康,最後變成能跑馬拉松的人。就是這樣做到的。
你看過一些史上最有影響力的人做出決定——那些總統。也許你回答不了這問題,我不知道你能不能,但你觀察到誰是最佳的決策者,為什麼?
我要說的是,成為美國總統不是件小事。要到那個位置,你必定非凡。我是以中立的角度說這話。很多人會帶有個人感情或偏見,但我不會,因為我曾在不同總統任期下服務,不論黨派,我從每一位身上學到很多。至於做決策,有幾件事:第一,他們周遭有一個很好的圈子,核心圈子。不是每個人都能接近總統,總統周圍有層層的人,所以不是每個人都有機會接觸到他,這很重要。但圍繞在他們身邊的那群人,是為了支持他們。周遭的人都很穩定。我從沒見過有人在白宮哭鬧、失控或情緒失調。那點很重要,因為它讓領導者保持穩定。
另一點是他們很會分派工作。所以他們不需要什麼都知道,但他們會找那些比他們更懂的人提供諮詢,幫他們做決定,然後他們會做決定。我看到的另一件事是,他們工作非常努力。他們工作……我想我可以這麼說。基於尊重,我真的不會談論我曾保護過的人。但我會看到總統熬夜備勤。我記得比爾·柯林頓總統經常讀書、準備到很晚;而在巴拉克·歐巴馬那邊,我有時值午夜班,他也會坐在書桌前讀書、準備。他們會讀書、花時間研讀。所以所有這些事加起來,會讓你覺得自己已盡可能地去了解情況──透過自己學習,透過圍繞自己那些也很穩定且提供資訊的人──然後用當下手邊能取得的資訊,做出你能做的最佳決定。
我們所有人會做的一件事是:當事情沒有按我們預期發展或奏效時,我們會虧待自己。我們會自責:我本該知道、我本該做這個、我本該做那個。每當我開始這樣想,或有人這樣對自己時,我總是說——我丈夫以前也會這樣說──他會說:「你在當下用你所知道的情況,做了你能做的最好的決定。別再回頭讓自己覺得很糟,覺得自己本該做不同的選擇。」我也聽過歐巴馬這麼說,跟我說得差不多。
我記得他在一場我也曾在聖保羅演講的會議上提到這個觀念:在有 51% 把握的情況下做決定。他談到自己職涯中的重大決策,例如出手抓奧薩瑪·賓·拉登,那時並沒有百分之百的確定性。
他說,有時候人生就是要用你所擁有的資訊做出決定,並且接受自己在當下已經做出了最好的選擇,然後繼續往前走。
有自信的人能接受不知道所有資訊的事實。
他們能接受。
「我不需要知道一切。」
不必做到百分之百正確,因為——還有一點,因為我們太害怕做錯決定了。
除非你是美國總統,或是執法部門的人,可能會錯誤開槍(這我可以理解),但整體而言,大多數決定並非生死攸關。
做個決定,然後即便錯了也能接受。
如果你如此不安全、害怕會做錯決定,為什麼會這樣?
因為你會看起來很蠢嗎?
你會覺得自己很蠢嗎?
有自信的人不在意別人怎麼看你或怎麼評價你。他們不會坐在那裡去盤算:「他會覺得我完蛋了。」「她會覺得我很愚蠢。」「他們會這麼想。」甚至對自己也不會去記帳、去算這些。
你可以接受做錯決定。就是說:「我要做我的選擇。希望是對的。我已經盡力了,但我對此感到自在。」但如果你太擔心會是錯誤的決定,那就乾脆不要做決定。而自信的人不會這樣。
另外我觀察到總統們的習慣之一是,他們會有自己的獨處時間。也就是說,你會看到他們會有一些獨自一人的時間來沈思,他們不會總是被人包圍或曝露在他人之下。
喬治·W·布希會回到沃科的牧場。那是他的根,那是他用來找回自我的地方。巴拉克·奧巴馬每個假期都回夏威夷──他會回家。喬治·H·W·布希(老布希)則在肯納邦克波特和德州休斯頓之間分時間。大家都會回家。
我訪談過很多非常成功的人,他們都說自己有某種冥想的習慣。即便像史蒂夫·喬布斯這樣的人,他能不斷地「預見未來」、移除實體鍵盤、放棄觸控筆、去掉 iPhone 的耳機孔、把 Java 從我們的手機中剔除,當時看起來都是瘋狂的想法;今天一個只為錢的人或許做不出來,但一個能看到未來的人就會去做。你會發現他基本上像個瑜伽修行者,常在靜坐冥想。你剛才形容的情況讓我想到這一點:這些成功的人似乎都有某種讓自己跳出忙碌、回到直覺或獨處的練習。他們給自己空間,能退後幾步看整幅畫面。
你知道他們還會做什麼嗎?雖然不能一概而論,但很多人都有運動習慣,運動被排進行程表裡。喬治·W·布希會騎腳踏車,他以前其實是個跑者,跑得很快,特勤人員常被要求陪他一起跑。柯林頓總統也是跑者,後來布希改騎車,所以你得會騎車。哪裡跑步呢?布希總統會在我們去德州或沃科時跑步到步道上;你不會在華盛頓特區的大街上跑步。白宮有自己的健身房,但他們確實有在運動,都很有運動的習慣。巴拉克·奧巴馬每天早上都去健身。
把身體和心靈結合起來是關鍵。我看過他們都在做這件事,我覺得這也發揮了作用。不能把心智和身體分開。當你實際去運動、使用你的身體,你在照顧它,你會感覺良好,覺得自己在為自己做一些強而有力且正面的事。這本身就能建立信心和力量。我看過他們都這樣做,當時我也是當過特勤的,所以我也學到這一點:你必須鍛鍊,用身體去活動,因為那會讓你感覺好,也會讓你覺得自己有在做有力量、有建設性的事,進而建立自信與力量。
請給我一分鐘時間,我跟你介紹一個我團隊一直在用、而且他們講個不停的裝置。它叫 Note Pro,由我們的贊助商 Plaud 出品。這張小卡夾在你手機背面,就能捕捉所有聲音。它厲害的地方在於可以同時收錄多個人的聲音。當有人說了重要的話,你只要按這個小按鈕,就會把那個時刻標註並錄下。它會錄下它聽到的對話,把對話轉成文字稿,然後用 AI 將所有資訊綜合成你所需要的範本,傳出摘要、行動要點、重點,甚至腦圖,直接發到 Plaud 的 App。我強烈建議你用下方說明中的連結去看看 Plaud 的產品。別跟別人說這件事:如果你使用折扣碼 DOAC22,某些 Plaud 的產品可享 22% 折扣。
我試著理解真正缺乏自信的感覺是什麼樣子,身體內部會有什麼感受。我的研究顯示,缺乏自信主要會在四個層面出現。第一個是在你的身體上,像是身體緊繃,可能是咬緊下巴、坐立難安、心跳加速,所有那種戰鬥或逃跑的反應。第二個是在心智上,出現自我懷疑,總是在問自己:「我夠好嗎?」不斷自我懷疑、反覆演想最糟情況、反覆咀嚼過去的錯誤。
第三種表現在你的情緒上,就是那種感覺,害怕哪天會被揭穿,所以避免說太多或壓抑自己。
最後一種表現在行為上,就是說話聲音很小、講話很急、避免眼神接觸、頻頻道歉。
我覺得那真是浪費時間。
像是花時間坐下來分析自己。
現在,如果你不是一個好的講者,我會把它看作是我要練習我的說話技巧。
這是副語言(paralinguistics),對吧?
我想用我能做到的最好語調,這樣我說話才有權威感。
研究顯示,重要的不是你說什麼。
人們有時會坐下來背他們要說的話、要用的字句。
但事實上,研究指出你怎麼說比你說什麼對人影響更大。
所以你說話的方式顯然會打動別人。
你知道是你的哪種說話方式,讓我的觀眾每次來到這裡都有上千萬人次收看聽你說話嗎?
當我說話時,我掌握自己的聲音。
那就是副語言的一部分。
我從做新聞時學到這一點。
因為如果我聽起來不像是在講我懂的東西,那麼我說什麼就不重要了。
重要的是我的語氣。
所以,如果你知道,甚至只是用正確的聲線,我較低沉、較真實的音色,會非常不同。
嗨,我是Evie。大家好嗎?好。
我在女兒面前特別注意的一件事,就是不要用很尖的聲音。
因為我不希望她長大後講話都是這樣。
我希望她能長成有比較有力、較低沉的聲音。
研究顯示,當你掌握自己的聲音,人們會尊重你,把你當作權威。
所以我不想無心中給她那種尖聲調,這並不代表那是她的自然聲音,
而是我幫她培養、修飾出來的聲音。
就先把這點放在那裡。
這些都是我也很注意的小細節。
我不會只是告訴她:「欸,要這樣說話。」我會示範給她看,她會模仿。
所以當你檢視你如何向他人呈現自己時——
就我來這裡而言,我是這麼看的。
這場訪談不是關於我的。你邀請我來,應該是第三次吧?謝謝。我非常榮幸。
但這不是關於我。是關於他們,觀眾,對吧?
我不重要。我無足輕重。你也無足輕重。
我們只是兩個想要分享資訊的人,希望能讓世界變得更好、更有智慧、更公正。
也許能讓別人的生活好一點。
那才是重要的。他們重要。我們不重要。
所以當你把這個帶進來,並把所有的能量放在你正在對話的那個人身上——因為他們想聽——如果你把注意力放在那裡,他們會感受到。
當你說那些話時,我就在分析你的說話方式。
你做了很多非常有趣的事。
其中一點是,你會做很多人不會做的停頓。
好,我要——別介意——我來試著——
我不會被冒犯。好,我就來示範我的意思。
你是在為自己而在場?還是為他們而在場?
大多數人不會停那種沉默。
那裡有某種自利,因為沉默在一種有趣的意義上,是在從別人那裡拿走東西。
好像你從別人那裡拿走了一些時間。
研究顯示,缺乏自信的人會急促地講,因為他們在想:
「我不想浪費你的時間。我不那麼重要。所以我要趕快講完。」
沒錯,因為你比我重要。完全正確。
我要為這點鼓掌。我會看總統的演講。巴拉克·歐巴馬——這是我公開分享過的,我覺得可以提——他在這方面非常出色。
他會審視他的演講,他說話時會從容不迫。
就算是緊急訊息,你知道那種會打斷電視節目播出的緊急公告或白宮的重大發布,我從沒看過他匆忙過。
我也沒看過他心裡想:「我要快一點,因為我打擾到《實習醫生格蕾》的節目了,大家要回去看節目。」
不,我是美國總統,我有重要的事情要說,我要講出來。
我要掌握我的時間和我的聲音。我不會浪費你們的時間。
我要切中要點,但我不會把重點講得過度冗長。那又是另一回事。
我會切中要點,然後停頓。我會掌握我的時間。
所以當你說話時,再說一次,重點是你怎麼說,而不是你說什麼。
你也要給人時間去吸收你說的話,去感受你說的內容。
當你放慢速度,作為一個發表者,我也較不容易出錯。
在做新聞直播時,我比較不會當場說錯話。
你也說得對,人們做簡報的次數有多少?
當我替公司做溝通訓練時,我總是告訴他們,做簡報的時候請不要這樣:
「好,大家,我再說一件事。讓我把這件事講進來。我不想浪費任何人的時間,也不想再佔用更多時間。就很快講一下。我剛剛做了什麼?我剛跟你說,我接下來要說的其實沒那麼重要,所以不用聽。」
我們為什麼要這麼做?
我在這裡,我在說話。如果我說的是有價值的東西,如果我知道我是在分享、有助於讓整個系統和流程更好,那就停一下。我會停頓。我會說話。我會分享。
但如果我是因為不安才替自己說話,我想讓別人看到我,人人都需要知道你有坐在那張桌子旁,對吧?讓自己被看見。確保他們能聽到你。確保在那次會議上他們看到你。你剛剛把重點放在你自己身上。你不該坐在那張桌子旁。那就是差別。掌控你的聲音。
另外,科學研究也顯示——我知道你喜歡科學和研究——我們講得越多,也就是說如果我們講很多話、用很多字卻沒有切中要點,我們會被看成比較不可信。人們會根據你說話的方式評估你有多能幹、多自信。切中要點。少用字但有力。掌握你說的話。
所以我想我們想表達的是:我掌控我所說的話。我腦子裡比較不會胡思亂想。我錯了嗎?我對了嗎?我會不時說錯話嗎?會啊,誰不會?但我是擁有我的聲音。我覺得很多人好害怕去擁有自己的聲音。擁有你的聲音。就算你錯了,只要你的出發點是對的,你有準備、盡力而為、是真誠的(不是講求所謂的「authentic」,而是真心 genuine),你是真心關心你對話的那些人、你的觀眾,那就沒關係。
你也很常用手勢,我覺得這是一種特質,代表你覺得自己值得得到別人的注意、空間和尊重。因為這會佔據空間,當你那樣做的時候,你大約在兩側各用了五十公分的空間來強調你的觀點。而且看起來更有趣味,好多人大概做不到。就像——有幾件事,很高興你提到這個。
第一,我是希臘人,這會有影響。我盡量不要太誇張。在溝通學裡,當人們用手時,那些手勢叫做「illustrators」(示意手勢)。但它是有策略的。一來我從做電視學來的。剛開始做新聞時,我什麼都不懂。之前的工作是本該不要出現在鏡頭前,鏡頭應該捕捉的是總統,不是你;結果我變成站在鏡頭前。第一天合作的製片對我說,讓我告訴你一個秘密:當你在鏡頭前時,鏡頭會吸走大約25%的能量。它立刻吸走你四分之一的能量。所以當人在看你的時候,你看起來會比較平淡。你有看過 Zoom 嗎?大家看起來都無聊到爆,你會想,這是怎麼回事?不是他們的問題,是鏡頭,它會消耗能量。
如果你要吸引人,一件事是,首先,別人只能聽到你所說的大約49%。所以當你講話時,如果你能抓住他們的注意力,他們大約會聽到你說的一半——而且這還是建立在他們跟你有連結的前提下。再者,當你說話,你也在講故事。比如你可以這樣坐(順帶一提),當你把手藏在身上,很多人認為那是欺騙的徵兆——我藏起手了,我在說謊。當別人看不到你的手時,會被視為不可信任;當你露出雙手、開放的手勢時,就是「我不是威脅,我沒武器」,這有點像史前時代的心理機制:「我手上沒武器,我可以信任你。」這是我在測謊室學到的技巧:手要放出來,保持開放。我是開放的,我在這裡為你而在。所以我把這些學進我的表現中,因為我發現用手勢很重要,又在講故事、又要掌控聲音。所有這些加起來,就是在努力抓住大家的注意力。
我也把這當作一種讓你參與對話的方法。我不能懶惰,得努力讓你保持參與。人的注意力會來回跳躍。即便有人說「我要專心」,五到十分鐘後你就可能失去他們——不是他們的錯,腦子會想:「我晚點要吃什麼?午餐要去哪?那封信有沒有寄?我晚點要去取乾洗?」人們的注意力會彈來彈去。尤其在今天,你要跟這麼多噪音競爭,外面資訊太多了,你真的要很努力去留住別人的注意力。所以你不需要冗長。說話、互動、讓他們看到你在那裡,佔據你的空間,掌控你的話語。
我從看 Mr. Beast 做內容學到一件事,也從做這個播客、跟那些收視留存率很高的來賓坐在一起學到:每位來賓上節目時,我們會從 YouTube 和節目出現的其他平台收到一張圖表,顯示人們收聽了多少分鐘。有時會有很大的波動。在 YouTube 上,表現最差的來賓和表現最好的來賓之間,留存率可以差到100%。打個比方,回顧過去一個月,《Diary of a CEO》表現最差的來賓,大家平均聽一小時;表現最好的來賓則聽兩小時,這就是我們看到的範圍。當我檢視原因時,往往、幾乎總是因為他們說話的方式。你就是那種因為說話方式而有極高留存率的人之一。Morgan Housel 也是。我在看 Morgan Housel,注意到他傳達訊息的方式。
他基本上總是以一個好奇心的缺口或一個承諾開始。Mr. Beast(比斯特先生)也是這樣。他的影片不會以「嗨,我是 Mr. Beast,歡迎回到我的頻道」開頭;他會立刻在你面前大聲提出一個承諾,比如:「我把一千個人放進那個圓圈,最後一個離開的人贏得 500 萬美元。」立刻就產生了一個好奇心的缺口,讓人想看答案是什麼。
我注意到偉大的演講者——即使是在我去參加的會議舞台上——會讓我對某些他們還沒給我的東西保持懸念。有人曾經在我開始做主題演講或演說時對我說過一句話:讓我給你一些建議,孩子。他還沒聽過我講話,只是想給我一點忠告。他說:「只是因為你是專家,並不代表你有趣。」這句話一直讓我記得。
因為總有人,Steven,可能比我更聰明,在美國特勤局有比我更多年資或經驗。總會有人更好、更聰明、更快之類的。但呈現方式以及你如何分享那個資訊、是否有效,是很重要的。重點不是「讓我告訴你我有多聰明」,而是能把資訊用別人能理解、能消化的方式傳達出去。那關乎他們怎麼處理資訊。
你知道嗎?我甚至在審訊室學會這一點,當時我會對人宣讀米蘭達告知。我在評估他們的語言程度,好讓我能用與他們共鳴的方式跟他們說話。我的做法是,我會準備米蘭達告知書,但我從不口頭念出來。我把那張紙交給他們,請他們把每一句大聲讀出來。第一句會是「我有保持緘默的權利」,我讓他們念出來,然後問:「你明白嗎?」我不會替他們念,我是聽他們念的,想聽他們的口語、語感和語言能力。然後他們會簽名。接著我們完成後,我會問一些我其實已經知道答案的問題:你叫什麼名字?出生日期?你從哪裡來?我根本不需要那些資訊,但那是我評估他們語言能力的方式。然後我會在他們所在的層次上與他們見面。我不會用平常的說話方式,我會調整我的語氣、用語,讓它以最能與你產生共鳴的方式呈現。
所以不要用艱深的大詞、講得超快。尤其我是紐約人,我去到美國南方時,他們講話比較慢,我就得放慢速度,這樣才能在他們的節奏上與他們對話,讓他們能夠共鳴。重要的是聽眾。不是我。我們不重要,他們重要。那個人在哪裡?我要去那裡與他見面。
寫作也是如此。我在新聞學校學到一件事:紐約時報的寫作大約是八年級的閱讀水準。把東西寫簡單,讓人們實際能讀完一篇文章,甚至能讀完整本書──包括我的書。你知道寫那本書有多難嗎?不是內容難,而是要把它寫得讓人容易讀,不會讀完一章就想睡覺,覺得太費腦。你要讓人能吸收,而且不必動用所有腦力。如果太難,講得太複雜或太高深,人就會累。
所以你傳遞資訊的方式很重要。你說話是為了讓他們能理解,讓他們跟得上,不會感到吃力,能輕易地跟著你,保持連結,結束後也不會想打盹。你是為他們而說,不是為自己。有很多人,尤其我覺得是播客主持人,有時喜歡用更大的詞彙,因為那樣聽起來比較聰明。但研究顯示,實際上人們會覺得你反而不那麼有能力。當你用較簡單的詞、切中要點、用詞更精簡時,人們會認為你更有能力、更有自信,也更值得信賴。
我幾年前在舊公司負責紐約辦公室時,隊裡有個年輕女孩,我暫且叫她 Sarah。開會做創意腦力激盪時(我們那時的客戶有 Uber,我記得坐在 Uber 的腦力激盪會議裡),她習慣把想法說出來,就像自言自語:「那如果我們做……我不知道,也許我們可以做一個快閃活動,然後我們可以……」她是在邊想邊說。然後有個男人,我叫他 Cahill(Cati),到現在仍是我的朋友,他平常幾乎不說話。但他一開口,整個房間就安靜了。因為他很少說話,我們都知道他是在花時間思考他要說什麼,而他要說的通常會非常、非常有價值。而我觀察到的是,對 Sarah 而言,人們會真的去打斷她。
他們會在她還沒說一個字之前,
就像她一開口的前兩個字,
立刻假定那不值得注意。
因為她已經養成了
我後來會稱之為
「不良貢獻分數」,
有點像你的信用分數,
但當你付出超過價值時會傷到它,
如果這樣說得通的話。
是啊,但她並不是,
你會注意到她非常投入,
並不是為了要對她評頭論足,
但當你對自己腦中的想法如此投入時,
就會發生那種情況──
你會失去、失去對周遭的察覺,
忘了這個房間裡還有其他十個人。
這時候,
如果你要開口,
就把嘴張開,
善用停頓,利用沉默,
確保你的訊息有影響力,
而不是一直講個不停,
把所有東西都一股腦兒地傾吐出來,
那樣也會讓你看起來緊張
且缺乏自信。
但如果你要說話,
就掌控你要說的內容。
以信念說話,
不要浪費別人的時間。
你可以想想你生命中的人,對吧?
如果你想到所有和你共事的人,
有些人會講太多,
有些絕對講太少,
還有些恰到好處。
你能不能告訴我關於這些人,
以及我剛剛說的話是否屬實?
屬實。
我想這得看是誰。
如果是我正在一起共事的人,
我心裡常常會想,
我們能不能就,
你知道,
在我腦裡我就在想:把飛機降落,把飛機降落。
我只是,
我不想,
我需要再有大概十次這樣的對話。
不是想刻薄你,
但當你位階越高或做得越多時,
具有諷刺意味的是,你的同理心反而會減少。
不是因為你變得更刻薄,
只是我沒有那個能力。
我可以問你一個問題嗎?
當然。
你是否傾向吸引那些想為你工作的人,
他們覺得他們看到了這裡的史蒂芬那個人,
覺得你會引導別人、幫助別人、在某種程度上當他們的導師。
你覺得人們想來為你工作,
是因為他們認為你會為他們做那些事嗎?
你會吸引那種個性的人嗎?
當然會。
你怎麼知道你會吸引?
這是個好問題。
通常在面試過程中,
他們為什麼來的取向
會太過於關於史蒂芬、太過於關於我。
當他們去見我的高階主管、我的團隊、
我的幕僚長、我的執行長們時,
那會被凸顯出來。
他們總會來跟我說,
「我覺得這個人對你太有興趣了,不是對這個職務。」
所以當我見到這個人時,
我會問一個很簡單的問題,
就是請你向我解釋
這份工作為什麼吸引你。
在那一刻,
他們所有的答案應該都是關於眼前的工作。
而不是說,
「我讀了你的書,我很愛你的播客」之類的。
它絕不該是那樣,因為你從跟很有趣的人一起工作時會知道,
那些東西會褪色。
當我們進入真正要做事的時候,
你喜不喜歡我的書一點都不重要。
我們是來做事的,你必須喜歡這份工作。
工作必須是你洗澡時會想到的事。
不是我的播客。
如果是這樣,你在這裡就會沒問題。
我在為美國特勤局招聘時,
我做測謊。
我知道你不能對人做測謊,
但我們是會對人做測謊。
所以我就像最後一道防線。
他們會走完整個招募流程,對吧?
面試、聯合面試、考試,
你要考的一些測驗。
總之,
你通過了這些東西,
然後來到我這裡。
所以我算是最後一道防線。
在面試時我會問他們的一件事,
就像你剛說的那樣:
為什麼你想成為美國特勤局的特勤探員?
我通常會得到兩種答案。
「喔,我覺得這會是個很有趣的挑戰。
我想看看自己能不能做到。」
你知道的,「我想看看我行不行」那種。
另一種答案通常會是,
「我想為國服務。我想幫助保護人們。
我想做一些比我更大的事。」
你知道誰能通過整個招募流程嗎?
是那些後者。
那些回答「我、我要學習、我要挑戰、我要看看我能不能做」的人
(指前者)。
因為他們太專注於自己,
不只是在招募階段過不了關,
連訓練也過不了。
因為那些人專注的是更偉大的事、職務本身。
而那些人則專注於自己能從中得到什麼。
所以當人們來面試你時,
問他們能從中得到什麼?
「我可以待在史蒂芬身邊。」
「我、我、我。」
就是這樣。
這也是對人生目標的一個很好的建議:
不要以標籤為目標,
不要以那些華而不實的、短暫的東西為目標,
那些會在一週、一個月後就消失的東西。
其實這又回到我朋友的問題:
他會去找外表看起來很棒的人。
這也是他還單身的部分原因。
我記得有一天他跟我說,
「史蒂芬,我剛開始跟一個女孩約會,
但我不確定,因為我就是覺得,
如果我挽著她走進餐廳,我不知道看起來會怎麼樣。」
我當時心想,
老兄,如果那就是你在乎的,你會很掙扎。
人們太在乎表面的樣子了。
他們在乎自己看起來如何,
在乎這份工作讓他們看起來如何。
情況會讓他們看起來如何。
是的,
是的。
雖然我有時會對我先生說,
我會這麼想,
「我們吵架的時候你還好你長得帥。」
你很幸運,
你是一個樣子好看的帥哥,
因為我不知道我們能不能撐過去。
所以會有那樣的時刻,
Stephen。
說實話,
當我看著他時,
我會想,
「你很幸運你長得好看。」
不然我就不知道了。
所以有些時刻
外表會救了這段關係。
但我離題了。
我忘了你問了什麼,
因為我把你帶到另一個方向,
我只是很好奇想看看,
你懂的,
因為我會在一些重量級人物身上看到,
我自己也有過類似經驗。
有時你會遇到這種——
是的。
我會以為你會經常遇到這種事,
那會很難處理,
我想我會說,
在我公司中有些人非常成功,
他們也是節目的大粉絲。
我想到你,Christiana。
Christiana,
我們的首席營收長,
她告訴我
她聽過每一集。
其實,
在她申請的時候,
她在主旨寫了「我書的第19章」,
然後在信裡引用了我書中好幾句話。
她是一位了不起的表現者,因為她的事業、她的人生和她的熱情也是這份工作。
所以兩者可以並存,但不能像你說的那樣,只是「喔,我就想看看挑戰是怎樣」。
你懂我的意思吧?
不能只停留在表面層次。
還有什麼很重要的點嗎,
關於那個在後台對你說話、給你那種有點居高臨下建議的那個人?
聽起來有點那樣。
你說不是,
但有點……
你沒有那樣感覺,可我也不容易被冒犯。
對我來說,
你得說些相當冒犯我的話我才會被冒犯。
所以我想,
我的被冒犯門檻可能比別人高。
這是好事嗎?
是的,
因為我以前的工作,
你不會那麼容易被人影響。
你要這麼想,
會發生些蠢事,Stephen,
比方說我在紐約有一次,
巴拉克·歐巴馬總統出來吃飯,
我得跟站在餐廳旁邊的人說,
小姐,先生,
可以請你過個馬路站那邊嗎?
我們必須清空這個區域。
結果人們就失控了。
「你侵犯我的權利!」
手機拿出來。
他們對著你大聲嚷嚷。
現在,
紐約的我或是以前的Evie會想直接把他們喉嚨打過去,叫他們過馬路。
「我沒時間理你。」
她做不出那樣的事。
所以,
當你的工作是執法,
有人不喜歡你,
當你叫他們做某件事時,
他們會有一種叫做反抗心理的反應。
沒有人喜歡被指使。
沒有人喜歡覺得自己失去控制權,
所以他們會產生反抗,立即反彈。
一個很好的例子是新冠疫情。
當人們被強制戴口罩時,
很多人暴走,
很大一部分原因不是口罩本身,
而是他們覺得自己沒有自主權。
你告訴我該做什麼,我覺得我沒控制。
所以在執法工作中,
這種情況常常會發生,你通常不能給人選擇。
你得說:「我需要你做這件事。」
當人們真的激動、衝你臉時,
很多情況下他們想挑起衝突,
他們想把影片放到YouTube,
或放到社群媒體上,
你必須控制自己。
而且在我心裡會想,
你不會從我這裡得到那種畫面。
所以你會有更高的忍耐門檻去容忍更多胡鬧。
所以如果那時候有人在你執勤時非常不尊重你,
對你大喊大叫,
你叫他過馬路,他開始罵你、對你人身攻擊,想把事情升高,
在那一刻你的心裡會想什麼?
我現在在你臉前尖叫,我拿起手機,
我告訴你你正在Instagram直播。
你心裡實際在想的是什麼,跟你表現出來的外在有什麼不同?
我會在心裡想的是,
「先生或小姐,我知道你很沮喪,但我不能讓你站在這裡。請你過個馬路好嗎?這裡到底發生什麼事?我還要說幾次才要把這個人趕過馬路,才會上手銬?」
這就是我腦中在算的。
在我腦裡,
我在做數學題。
我會給這個人幾次機會才會上手銬?
你有沒有遇過有人用非常惡毒、非常糟糕的方式侮辱你?
叫你笨蛋、白痴、芭比那樣,
即使你不表現出來,內心會不會被冒犯?
我不想說會習慣,
但你不會把它當成針對你個人,因為他們並不認識我。
而且,
當你在執法時,
你會看到人最糟的一面。
你會看到人性的最壞部分。
那是最難的工作之一。
即使是軍人,
他們去打仗,那是可怕的,
但你完成一個輪替就結束,
然後可能回去,但你會有喘息的機會。
執法工作,
你整個職業生涯都在做這件事。
每天,
你都在看到人性最糟的一面。
人們對你說謊,
他們在犯罪。
你真的可能會失去很多信念。
你真的會變得
非常憤世嫉俗。
這其實在執法機構很常見,
所以你要非常小心
不要變得過於憤世嫉俗,
因為你看到的都是人最壞的一面,
而且他們也會把最糟的行為表現出來。
不知為何,
人們不是處在他們最好、
最好那一個版本的自己。
而且,通常你也不會在處理
好市民(good citizen)。
你是在處理那些
一再犯案的人。
如果你看一般犯罪情況,
絕大多數的犯罪,
都是由同一群人犯下的。
而且大多數的逮捕案,
若你看這些逮捕案,
多數是輕罪,
像是酒後駕車這種。
是些小事。
重罪,
真正嚴重的犯罪,
通常是那些人會一再違法的人。
所以當這種事發生時,
我們會背誦──
美國祕密服務所教我們的──
就是用事實應對。
我用事實應對。
所以我們實際上背下了
法典的條文。
像是第18編,
美國法典第18編,
是3056嗎?
那條賦予我權力,
去做我需要做的事,
以保護並維安美國總統。
如果你妨礙那件事,
法律就給了我權力,
在必要時逮捕你。
我並不想逮捕任何人。
我不在乎他們的感受。
但法律給了我那個權力,
因為你在妨礙我履行職務。
所以我會說的一件事是,
女士,
你現在正在妨礙
美國法典第18編第3056條,
然後我會說出那條的名稱,
說明我必須做X、Y、Z那些事。
所以事情是這樣的。
我不想逮捕你,
但你確實需要過到街對面去。
你可以過到街對面去,
我可以找人來跟你談談,
或者,事情會升級。
由你決定。
大多數人,
Stephen,
大多數人會聽話,
但很多人喜歡戲劇性。
你說「由你決定」,
那給了他們一種控制感,這很好。
由你決定。
看,在最後,
他們不得不去做,
因為我必須做我的工作,對嗎?
但大多數時候……
但你已經給了他們選擇,
因為你說了
你可以過到街對面,
或者會有這個(後果)。
是的,
但有時你得連續對人重複說上十五次
才會真正執行。
事情是這樣的。
一旦你對人動手,
你最不希望做的就是對人動手。
你一動手,
一切就會變糟。
他們會崩潰。
會有人受傷。
他們會——
這不是好事。
我逮捕的大多數人,
逮捕後我都得帶他們去醫院。
不是因為我做了什麼傷害他們,
而是我的心在痛。
我很緊張。
我……不知道會發生什麼。
我頭好痛。
我不想讓他們在我面前死去。
大多數時候我會帶他們去醫院。
或者他們是裝的。
有人假裝心臟病發作,
因為他們以為我會可憐他們,把手銬拿掉。
我就會說,
好,你現在是有心臟病發作嗎?
讓我把手銬戴好。
我們要直接去醫院。
然後我會帶他們去醫院。
所以有很多策略
人們會用來讓你停止——
操縱者會用,
一般人也會用。
不是用同樣的方式,
但人們會用各種方式操縱你,讓你停止你正在做的事。
比如說你正試圖查清某件事的真相,
或你在追問……
你在問問題,而那個人不喜歡被問。
他們可能會開始哭泣。
當我逮捕人的時候,
人們會哭,
當成是一種讓我心生憐憫以停止的手段。
所以人們常常會用一些東西
讓你覺得難過,
從而放過他們。
假設你要解雇某人,
因為他做了某事,
你在問他問題,
他卻在辦公室裡開始哭,
而不是回答問題,對吧?
那是一種轉移策略,
讓你覺得難過,
停止你的質問,
讓你停止。
非常常見。
非常常見的哭泣。
那是一種操縱策略。
還有其他人會做的事。
人們會用某些東西
讓你停止你正在做的事,
有時候人們會上當。
或是他們會對你說話:
你之所以這樣對我,是因為我是女人,
或因為我是這樣那樣。
這些有時不是全然不真實,
但很多時候可以被用作操縱,
讓你退讓。
在那種情況下,
你面對的是情緒,
而你看起來像是用理性回應,
因為你在談論法典條文,
你也可以說用情緒回應,
但那……
不。
不行。
你要掌控自己的情緒。
沒有人應該挑釁你。
沒有一個人。
你是Stephen Bartlett,
CEO(或董事長)。
沒有人能挑釁你。
你掌控你的回應。
你可以進那個後面的小房間,
去他媽的對著鏡子發洩,
但沒有人可以奪走你這一點。
誰有資格奪走你?
你又為何要把它放棄?
我就是這麼看的。
你會一直在處理人。
人是一個接一個帶著他們的各種事而來,
我確實認為我們看到的是人們情緒狀態被高度放大的情況。
人們忍不住要在社群媒體上發東西。
每個人都覺得必須對某件事發表意見,
有時我就想要求他們停止。
並不是每個人都需要知道你在想什麼。
別再發了。
我們把太多噪音放出來,
因為我們以為別人在乎。
他們其實不在乎。
就像你講話時一樣,
我把社群媒體也看成同樣的東西:
你對世界有什麼貢獻?
你有嗎?
就發吧。
如果你沒有,就別發。
不要再增加噪音。
你在貼文和你與世界分享的事上,
應該有所貢獻點。
但我看事情的方式是這樣的:
當你年輕的時候,我能理解……
直到你25歲之前,
我會給你一個免責牌,
因為你的前額葉還沒發展完全。
你情緒還沒穩定,
但會有一個點,
你得為自己的情緒負責。
我得這樣做,
不然我會被炒魷魚。
我要怎麼變得不會被激怒?
有辦法嗎?
還是只有靠重複練習?
就是重複。
如果有夠多人
一直當面挑釁你、蹭你,
久了你就學會管理情緒。
但如果你整段時間都在
避開那些會當面挑釁你的人——
我不是叫你去找麻煩。
但你不應該為了避免衝突
刻意繞遠路到什麼事都願意做,
只因為你不想有衝突。
我不想衝突,
我也不喜歡衝突,
但如果衝突當面出現,
我會去面對。
你也可以用非情緒化的方式處理人,用事實。
好,比方說你剛剛說了X、Y、Z,
可以跟我說明一下嗎?
有時候有人會跟我說,
「我覺得在工作上不被重視」,
或「我覺得我老闆不在乎我」,
然後想去跟老闆談。
我會說,我沒問題你去找老闆談(我不會主動給沒被求的建議),
但別用「我覺得、我相信、我認為」那種說法進去。
進去要帶事實:
「我做了這個專案,花了X小時,為公司創造了多少收益,
我想申請升遷,或想爭取另一個專案。」
用事實去談。事實會贏,
因為人比較難反駁事實。
「我覺得我應該得到這個」對上「我覺得你不應該」,
「我相信你這樣對我」對上「我相信不是」——
這些都是很籠統的說法。
但如果你說:
「我們在那次會議中,你說了這句話、那句話,
能不能跟我說明一下?在那次會議裡,
我覺得你好像不信任我,或好像對我不滿,
但我現在要跟你具體說明我做了什麼。」
你把對方拉回到那一個具體時刻和事實上,
和現在模糊的「我覺得你對我這樣」相比,
前者比較難被駁倒。
說話要很清楚、很具體。
如果你緊張,就寫下來。
我常叫人把要說的寫下來。
當你去跟上司開會時(長官、老闆),
你可以說:「不好意思,我有把要說的重點寫下來,
希望你不介意我會看著筆記,確保我說清楚、不出錯。」
然後按照重點去說。
其實我有問過一個跟我處境差不多的同事,
一個想跟我談話的人,
他比我年輕一點,
二十出頭,
他說他想跟我談一件事,
而我給他的建議其實是,
把它寫成備忘錄,
像在寫故事一樣,
因為我超愛敘事式備忘錄。
我這麼建議是想讓他好好思考自己想說什麼,
因為我知道會發生的事是,
他們會來的時候,
開始結結巴巴地說話,
可能不會把所有背景都說清楚。
我現在常常這樣做,
在我們所有的會議裡,
我們有點從亞馬遜的傑夫·貝佐斯那兒偷來這招,
就是我會請某人把東西寫成備忘錄,
即使只有兩頁,
上面寫著:
這是情況、
這就是我帶這個議題來開會的原因、
這是我建議的解決方案、
這是我需要的決定,
超級、超級清楚。
因為在商場上你常會遇到兩種情況,
要麼有人走進來就用聲音即興發揮,
當場絆住、講不清楚,
要麼有人帶著像一百頁的簡報來,
裡面都是模糊的圖和條列式重點,
而我他媽的討厭條列式重點,
因為條列式重點很容易被各種人解讀出不同意思,
圖片也是,
而這些敘事式備忘錄——亞馬遜和傑夫·貝佐斯想出來的東西——
不留任何模糊的空間,
所有的背景都在裡面。
事實上有時候,他們乾脆用電子郵件發過來就好了,
那樣你就不用親自跟他們談,
我也不用浪費一個半小時。
老兄,有趣的是,
我處理案件時我也常這樣問人,
再說一次,
不是說我天生就知道要這麼做,
我是受過這方面訓練的,
但一個很好的面談技巧是,
讓人先寫下,
不是備忘錄,而是陳述,
在你正式面談他們之前就寫好。
比如說,如果是指控犯案的日期,
叫對方從那天醒來開始,
寫他那天做了什麼,一直到睡覺為止,
寫成一份陳述,記錄他那天的行為;
或是讓他寫下他對某件事情所知道的事,
我會讀那些陳述,
常常就能知道誰是我的嫌疑人,誰不是。
我遇過一個案子,
嬰兒才幾個月大,
手臂骨折,
警方在調查的是父親和保姆,
警方不確定是誰,
我們覺得可能是保姆或父親其中一人。
在刑事案件,你總是應該先去問最可能的嫌疑人,
你不要慢慢地從不太可能的人一路問上去,
我會直接去找我最可能認為做的人,
我不想先去找「我也許是做的人」再一路推敲,
我要直奔我真正相信是嫌犯、是加害者的那個人。
所以我拿到陳述,兩份我都看,
我看了爸爸的陳述,
然後想,這不是爸爸,
我從陳述就知道不是爸爸。
我看了保姆的陳述,
一看完就立刻知道是她做的。
你會問我怎麼知道,
保姆在陳述一開始就跟我說她的早晨,
她有多沮喪、多趕時間,
她有兩個小孩要照顧,
她是單親媽媽,壓力很大,
然後她去上班照顧這個嬰兒,
嬰兒一直鬧、一直哭,
「我這樣做不行、我那樣做也不行」,
她在講述她那天多辛苦,
然後開始談她對這個嬰兒有多沮喪,
「我已經盡力讓這個嬰兒不再哭了」,
我記不得嬰兒是三個月還是六個月,
但她描述嬰兒這樣那樣,
然後她寫到一段說,
「然後我給嬰兒吃了泰諾(Tylenol),然後就安靜了」,
我就知道了,
就是那一刻她折斷了嬰兒的手臂。
誰會說「我給嬰兒吃了泰諾,然後他就安靜了」?
在那一刻,她的語言改變了很多,
我就知道那是她暴力的瞬間,
嬰兒因為疼痛而昏倒。
所以我看完陳述後,我打電話給執法單位——
是州警,因為是他們請我過去——
我說我要跟保姆談,不要找父親,
果然保姆來了,
一個半小時後我得到供認,
我甚至不用讓她做測謊。
有趣的是,
從她的陳述裡聽起來她其實在為自己的行為做自我辯解,
她真的在這樣做。
我在讀你剛才提到的那個東西,叫做認知失調,
就是我們不喜歡自己行為跟我們認為的自己或想成為的自己之間的差距。
想到我自己,
還有我朋友身上的壞習慣,
我們都會找理由來辯解,
「我太忙了,所以沒時間去健身」,
或者「冰箱裡沒別的好吃的,所以我就吃迷你吧的餅乾」,
我們總得找個理由來自圓其說,
有些人甚至把生活建築在相信這些自圓其說上,
當然會這樣,
然後我們被困在裡面,
因為在這些荒謬的理由面前,我們的行為看起來有道理,似乎沒問題。
我有時不是要叫人永遠為自己所做的事感到糟糕,
因為你不想——就像我們說的——活在過去、一直自責、覺得我搞砸了、我做錯了,
你會有這種感受,
但我認為重要的是要對自己說一句「我做了不該做的事」,至少要對自己承認。
那要怎麼停止相信那些狗屁理由呢?
嗯,
你會怎麼做呢?
我想,所以我…
我很幸運
我有一個丈夫
會確保我不會(出事/失控)
他是
但他是一個非常穩定、
很好的傾訴對象
但他也是
一名前特勤人員,
曾任職於美國特勤局
和國土安全部,
而且他曾是特警隊員(SWAT)
所以他是個非常穩定的人
他小時候喪父
我只是因為你問了才分享這些
我想我想表達的是
我在最親近的人中有一個人
會對我說
「嘿,你這個笨蛋,
你可能要想清楚」
他可能不會那麼說話
但他會當面指出我的問題
關心你的人通常會指出你的問題
當然有方式可以做,也有方式不該做
有時我不太喜歡他指出的方式
但因為他在我心中有很高的發言權
在我這有很高的可信度
我知道如果他說了什麼
那是有其道理的
如果他會停下來說「嘿,我希望你考慮一下這件事」
那是有原因的
他已經建立了足夠的信任
我也建立了足夠的信任
知道他會這麼做
但如果你有一個總是在批評你的人——確實有人是這樣的
你做的每件事都被說成錯的
那樣的人就不會和你產生共鳴
所以我認為
擁有能指出你問題、幫你指出盲點的人很重要
而你也必須能接受去聽他們的話
我有足夠的成熟(我也希望能這樣,我努力保持謙遜)
可以說:「說實話吧」
但也有時候,儘管我喜歡當策略性決策者
會有一些時刻,我會說
「Stephen,我快要爆炸了」
有人做了某件事,我整個人都是怒火
這時我會去找一個
我信任或能幫我做決定的人
我會說,比方說可能是我的經紀人或工作上的事
「嘿,發生了這件事,我現在看什麼都是紅的
你會怎麼處理這個情況?
我現在情緒化,做不出好決定
可以給我指導或建議嗎?」
所以我會去找那些我信任、會引導我的人
我認為這是最重要的事——
要對自己的胡扯(bullshit)進行自我檢討
一旦你開始情緒化,我覺得會有一個模式:
如果每件事都冒犯到你、每件事都讓你不安、
你一直被觸發、你總是對人不滿或生氣
或者你覺得有必要透過社群媒體、貼文或簡訊讓所有人知道你生活裡發生了什麼
我希望你停下來問自己:
我為什麼要做這些?
我內心發生了什麼事,讓我有這種感受、覺得必須這樣看世界?
一切都是從我們內在開始的
所以我覺得重點是:我內心到底發生了什麼?
如果你有能力、有成熟度、處在一個可以自我反省的空間,而且你願意這麼做
你就可以自己指出自己的胡扯
你有很多朋友嗎?
沒有
小時候有
我以前是那種社交蝴蝶小姐
不是了
順帶一提,研究顯示,Stephen
隨著年齡增長,我們的核心圈子會越來越小
我有很多熟人,對很多人很友善
我也和很多人有網絡往來,我喜歡這些人
但一聽到「朋友」這個詞
我的朋友數量可以用一隻手數得出來
你有很多朋友嗎?
也許吧
因為你可能還在一個介於中間的年紀
對我來說
我大概有五個最要好的朋友
但我也有很多其他人
多半是透過工作成為朋友的
我把朋友定義為那些你幾乎會給予無條件信任的人
無條件的——我信任你,我會差不多跟你說一切
這樣的人你有多少?
我估計有十個
十個無條件信任的人
好,Jack 是其中一個
那邊的 Jack 是其中一個
認識他七年了
有些事我絕對會交付給他處理
所以那會是一個真正的「是」,那是朋友
判斷朋友的標準:一致性、相處時間長短、信任、沒有背叛
那才算朋友
這是品質還是數量的遊戲,你覺得內圈是什麼樣的?
是品質
為什麼需要那麼多人?
認識人、建立人脈、見人、和人一起玩這些沒問題
但你要帶進內圈的人,我認為(你應該)要有選擇性和小心
因為你也想確保
若把 Steven 拿掉,人們還會因為什麼樣的品質來和你做朋友?
有時候也是包裝的緣故,人們會被我們吸引,這也沒關係
但我的意思是要看品質:他們是真正的好朋友嗎?
像是如果發生了壞事,你需要他們幫忙
他們會說:「等一下」嗎?
他們會說:「讓我去拿鏟子,我們在哪裡集合?」你知道的
我覺得那會是衡量朋友的標準
但我也覺得有時候人們以為很多朋友很棒,其實很多朋友只是噪音
你可以有很多熟人,但真正的朋友是那些會影響你的人
我做了、我做了
我在 24 歲時做了一件事,對我的人生產生深遠影響
我給自己一個挑戰:每天在我的社群媒體頻道上發文
當時我是為了成長我的追蹤數量在做這件事
但它對我人生的影響非常深
當我這麼做的時候,發生了兩件了不起的事:
我學得更快,因為我每天都在記錄發生在我身上的事
並嘗試把它濃縮成可以分享給世界的內容
更了不起的是,這讓我累積了數百萬的追隨者
而這正是我用來創辦《CEO 的日記》(Diary of a CEO)節目的基礎
這也是為什麼我想告訴你們今天的贊助商 Adobe Express
他們是我用來製作我在 LinkedIn 以及我所有平台上貼文的工具/平台
Instagram
只要幾個點擊,
你不需要成為專家,
這就是我喜歡用它的原因,
因為我不是平面設計專家,
對我們所有人來說都很容易上手,
就算沒有設計出色作品的技術功力也能使用。
如果你想像我在24歲時那樣,
同時累積你的觸及率與知識,
那就前往 adobe.ly/Stephen,
開始使用 Adobe Express。
那就是 Adobe。
ly/史蒂芬
我看過太多創業者把業績當成表現問題來看待,實際上很多時候是因為能見度不夠。當你看不到銷售管道裡發生了什麼、每段對話處於哪個階段、哪裡卡住了、哪裡在推進,你就無法改進任何事情,也無法把案子談成。
我們的贊助商 Pipedrive 是中小企業首選的 CRM 工具,不只是聯絡人清單,而是一套完整系統,從頭到尾呈現你的整個銷售流程:哪些是活躍的、哪些落後,還有下一步你需要採取的步驟。你的整個團隊都能更聰明、更快地行動。使用 Pipedrive 的團隊平均成交量是沒用它的團隊的三倍。這是第一個由業務人員為業務人員打造的 CRM,全球超過十萬家公司倚賴它,包括我自己的團隊,我們都超級喜歡。
今天就試試 Pipedrive,造訪 pipedrive.com/ceo,你可以在幾分鐘內上手,無需付款;使用這個連結還能獲得 30 天免費試用。
你以前用過「低振動(low vibration)」這個詞,對吧?那對你來說意味著什麼?你可以這樣想:有些人你一靠近就會覺得不想待在他們身邊,他們讓你感覺很糟,不是因為他們直接對你說了不好的話,而是因為他們可能處於受害者心態,總是帶來問題、帶來戲劇性,一切都不對、沒什麼對的,他們整個人都是低振動。
你會不會因為周遭有人是低振動而變得低振動?會,因為你會採納他們的習慣,你會被周遭人影響。不管你是誰,你都有可能被影響。即便你是 Steven Bartlett 這種人,如果你把自己包圍在低振動的人周圍,久而久之也會慢慢把你的振動拉下來。
如果你處在較高的狀態,例如情緒穩定、表現良好、生活過得不錯,但你周圍都是低落的人,你可能會想「我要把這個人拉上來」,但事實上,他們把你拉下來,比你把他們拉上來還容易。我常說:當心你想要救的人,有些人會把你拖垮。就像我們做搜救的時候,他們會告訴你,當你下水的時候,最危險的不是水,而是那個在水裡驚慌失措的人,因為當你靠近去救他時,他會掙扎、看到你就抓住你想要浮起來,他們會把你往下拉。你是來救他們的,但在他們的恐慌、失控和混亂中,他們會把你推下去。
人際關係也一樣。所以我不是說你不要去幫助別人,但要選擇性地去做、選擇你要幫助的人,否則你會落入那種「我只是想當個好人、我想幫忙」的陷阱。你在把自己曝露給對你不好、對你生活有負面影響的人和環境。這不是全怪別人,我們也有責任為自己做出好的決定——決定我們去哪裡、進入什麼關係、和誰打交道、在做什麼。
如果有人騙了你、惡待你,我懂,偶爾會遇到混蛋是會發生的,但如果這是持續發生的事情,那你也要反省自己允許了什麼、做了什麼決定把自己曝露在這種波動性或這些狀況下。這有點像治安問題:如果我每天晚上走在治安差、路燈暗、廢棄的街區,那是我自己選擇走那條路,比起搭計程車我更可能成為犯罪受害者;但如果我搭計程車,我被害的機率就較低。我想說的是,我們也有責任去規劃我們所處的環境,以及我們如何跟人互動;不能只是說「他或她騙了我」,而要問自己做了什麼決定讓自己更容易被傷害。這不是在推卸責任,而是在檢視你做了什麼選擇讓你暴露,變得更脆弱,因為通常(雖然不是全部)多數情況會有一些跡象,但我們選擇忽視,或者我們天真地以為每個人都是朋友,給了無條件的信任,然後事後就問「為什麼會這樣?」好吧,你把無條件的信任給了別人——信任本來是要人去爭取的,不用明說「你需要贏得我的信任」,但在內心裡,你應該把信任當成需要被贏得的東西,因為信任對你來說是有價值的,你不應該自動把它交出來。
像 Jack,他花了七年時間,一直穩定地贏得了信任,隨著時間那段關係就保持了下來。但你要為自己負責,我們每個人都要為自己負責。所以如果你不斷把自己曝露在低振動、混亂的區域或是混亂的人身邊,那你在你所遇到的問題中也扮演了一個角色。
不過我們活在一個大家常常抱怨的文化裡,大家抱怨事物不公平、不平等、覺得自己不是……(話題繼續)
沒有
被當成
應該被
對待的那樣 等等
而且在
企業界有很多
這種情況
因為被允許了
我覺得有時候
在別人所在的地方去見他們
並聽他們說話是可以的
我覺得那是合理的,但同時
當你過度遷就時
你也在害他們
因為你幫忙替他們找藉口
他們沒有盡責
這會傷害工作文化,我覺得你
真的要很小心,因為
一個表現差的人
真的會影響到
整個團隊,我也遇過這種事
我沒有你那麼多員工,但當我
有和我一起工作的人時,我很注意
他們帶來的能量如何進來並影響
其他團隊成員,我要的是高績效,
如果你帶著低能量來,帶著你的問題和
戲劇化情緒,那不屬於工作的場所
一個低績效者最明顯的
態度特質是什麼?如果
你只能選一個,第一個冒出來讓你生氣的
特質是什麼?
不會讓我生氣,但當人們
開始跟我講他們的私事時
並不是說我是個沒同情心的人
只是有時間和場合的區別,所以如果你開始
跟我講你跟你祖母那個週末怎麼樣或誰誰的事
而我坐在那裡,我是這樣想的:不是我沒同情心,
但我們在工作場合啊,我問你的是一件具體的事
你卻開始講一整個故事,然後把焦點放回你身上
我覺得有點像是:你難道沒有稍微停下來想一下嗎?
「我是在跟我的主管說話,或是跟我的老闆
她很忙,她在期待、在要求我做某件事,讓我
把事情跟她說清楚。」當你對別人這樣做時
你把他們所有的時間都拿走了,這對他們公平嗎?
你一開始就說他們會來談他們自己之類的事,
這讓我想起你在 TED 演講中講的一件事,
其中一個關鍵理念是「你沒有那麼特別」
你說「你沒有那麼特別」是什麼意思?
「你沒有那麼特別」是指當我們把自己看得太重要時——
在西方文化中我們很常這樣,太強調個人、個人身份,
你可以做任何事、就是你、你、你。我認為那很好,
但問題是當我們太專注於個體而忘了別人時,
我們會認為自己很特別,好像只有我們,
然後世界其他一切都圍繞著我們打轉,
太陽好像繞著我們轉,其它人都圍繞著我們轉。
當你認為你很特別時,並不是說你會變成自戀狂或什麼,
我不是那個意思。我想表達的是,如果我特別,
那也代表我的問題是特別的、我的痛苦是特別的、
我正在經歷的事情是特別的。當你遇到這種人時,
他們會想「不不不,這只是發生在我身上」那種心態,
而處在那樣的時候,你很孤單,沒有人能幫你,
即使別人給你建議也沒用,因為你是所有事的例外。
當你有那種心態,至少我以前有那種心態時,
我所有的問題都會淡掉,無論它們多糟或我多苦,
我會想:「我沒那麼特別,還有人比我更慘正經歷著」
這並不會淡化我正在經歷的事,但它會讓你重新定位自己。
你也談到「以信念行事」,因為掠食者能看出獵物,是的
你在職涯中有看到掠食者、 自戀者會去找某些人嗎?是的,
但即便是在一般人際關係中,為什麼有些人總是
遇到爛伴侶或一直遭遇虐待型伴侶?
別把責任全推給我,你會說「為什麼?」好吧,為什麼呢?
因為我們傾向吸引那些人來到我們身邊,
因為我們看起來像是更容易的目標,我們看起來像是
可以被塑造或被操縱的對象,而且我們太容易信任了。
我不是叫你不要給予信任,但有些特質是他們會注意到的,
他們不會去找一個領導型、阿爾法型的人,你知道嗎?
如果你看起來像是容易的目標,如果你看起來容易被打倒,
如果你看起來很容易被拋開,人們會注意到那點,他們會留意。
但如果他們覺得你是競爭者,如果他們覺得你會反擊,
你不需要表現得很極端,但只要讓人覺得「哇,這人會反彈」,
他們就會小心。即使和某些你會接觸的員工也是這樣,
我打賭有些員工你比較自在去跟他們說事情,
因為他們比較容易——聲音比較柔和,可能不會反擊,
比較好說話;而有些員工你會想:「我得想好怎麼說,
因為這人是個強勢的阿爾法個性,我得用不一樣的方式接近他。」
人也是一樣,我們會發出訊號、散發氛圍,對某些人
我們看起來像是更容易的目標。即便在犯罪裡,
他們也會挑選目標,他們不想公平對打,他們想要
可以輕易擊倒的人。小孩是最容易被濫用的族群,為什麼?
因為他們是孩子,他們是最容易被瞄準、最脆弱的。
那如果我是個強勢的掠食者,為什麼我要選小孩或接著選老人?
因為他們對我來說容易征服、容易打倒。掠食者不是你想的樣子,
就算你看最近發生的事件,若你看那些犯下槍擊案的人,
比如本週有一件關於 Charlie Kirk 的案子,看看那槍手,
你覺得他看起來像掠食者嗎?我不是冷血地說這話,我只是——
你看,之前那裡就有一件。在美國是明尼阿波利斯的校園槍擊案。你有看到那個槍手嗎?他看起來像個「捕食者」嗎?
我們腦海中想像的那種捕食者──那種冷酷、可怕長相的人──往往不是那樣。他們本身並不強壯,他們會尋找比較弱的目標,因為那樣比較容易對付和操縱。捕食者不是像電影裡那樣;電影讓你以為會看到那個可怕的傢伙。我不是說有時候你不會看到那種人,但那些做壞事、佔人便宜的人其實看起來並不像捕食者,你必須小心,因為你可能會不自覺吸引到那些看著你心想「我可以控制她、我可以做到、我可以塑造她」的人。
在工作或人際關係的情境裡也是如此:如果老闆對我大喊大叫、一直貶低我,或是伴侶對我大喊、大罵,我會覺得很渺小,未必能立刻叫人來幫忙。那是不是就很簡單,說「我的選擇就是離開」?還是如果我沒辦法離開呢?像是家人,或有時候因為工作你必須留下來賺錢、付帳單,或是有孩子,還有你已經和這個人結了婚──好,所以你是在說你不能離開。
就算我覺得自己無法離開,我也總覺得還是有選擇的。可能不是你想要做的選擇,但你總是有選擇。因為在那種情況下,如果你真的身處一段真正的虐待關係,我見過很多人來找我,那種關係不是我給什麼建議就能改變的,那個人會繼續虐待你。更別說你若回手攻擊,然後情況升級——天哪,有人死了(這種事確實會發生)——那種我就無法修復了。
我能做的是對那樣的人提供協助,而且大多數人不會輕易離開虐待關係。我跟很多與虐待受害者一起工作的研究者聊過,他們發現即便受害者離開了,絕大多數還是會回去。因此我認為,如果你生命中有這樣一個人,能替他做的最好的事就是聆聽,盡你所能讓他安全。我不覺得「我無能為力」這種說法合理。你要做什麼?去買槍?然後要怎麼用?我覺得那些人幾乎是想要你幫他們繼續待在那個處境,但他們希望改變的是處境,而不是那個人。就像我們說的冰山問題──他們不願接受眼前這個人的真實樣子。我們不接受事實:「我有這樣一個人,他對我很糟糕、虐待我、惡劣對待我,我覺得如果我能讓他不那樣,一切就會好起來。」當然,如果那樣就好了,但那不是事實,你沒有活在真相裡。你現在有一個對你很糟的人。
如果是親密關係、像伴侶那樣就麻煩很多,因為你和那個人住在一起,無法避免他們。通常如果有伴侶或結了婚,除非離婚,否則你會與那人綁在一起,那真的很難受。
現在假設是父母或孩子,因為孩子同樣可能對父母施虐。事實上,研究(至少在美國)顯示,某些年份的聯邦犯罪報告指出,從孩子對父母的虐待在關係層面上比父母對孩子的虐待還要多。我不是指五歲小孩打父母,我是指成年子女對父母施虐。但假設你有那種情況,到了某個程度,你是可以把自己移開的。比如你和父母住在一起,我常聽到有人說「我爸媽就是這樣那樣對我」,我會想:「你幾歲了?」如果你已經超過18歲,而且能工作,就有能力想辦法把自己移開。你不一定要把他們從你的生命中完全切割,因為對某些人來說那真的很難——他們雖然有問題,仍然愛家人。你可以愛你的家人,但不必喜歡他們,愛和喜歡是兩回事。
我自己有過類似的經驗:我家族裡某位親戚行為不當,那時我還年輕,大概18歲,我對兄弟姊妹說:「我知道你們會留下來忍受,並各自找理由為他們辯解,但那不是我要採取的方式。我會把他們切斷。」有趣的是,那個人反而對我最好。他們可能意識到我容忍度很低,願意離開。我不認為「家人」就是把你一輩子綁給這個人的理由。我認為你依然可以選擇。像你人生中的所有關係一樣,彼此應該有一個最低標準,不管是家人、朋友、陌生人或是一個團隊,他們都要達到某種基本標準。對我來說,家人並不因此有特權可以免除那個標準。有趣的是,這樣反而讓我和那個人關係很好;我從來沒有跟他翻臉。我之所以這麼做,是因為我看到他和其他人都翻臉了。
那是在我還沒開始做播客、還沒做生意、只是個窮學生的時候。出於某些理由,可能跟過去的創傷有關,我覺得光是因為我們有同樣的基因就沒有義務把某人留在我生命裡,對我來說那個標準不夠高。結果他們對我很好。
真有意思,因為你堅持了你的立場。對,然後這就是……(未完)
有時候我們會談到——你知道的,談論那些曾經發生在我們身上的不幸,然後我們把它們帶在身上。經歷過一件糟的事然後走出來是件事,對吧,你往前走了;但如果你一直停留在那個糟的處境──比方說你在一段關係中,持續遭受創傷,你就無法走出來,因為你還待在那裡。這不是那種「事情發生在你身上然後你就走出來了」,而是你保持著受害者心態,彷彿仍在其中:慢性虐待、慢性創傷、慢性什麼都可以,隨你怎麼定義。
虐待的樣態可以不同,或是有人長期霸凌你,這真的很糟,沒有什麼策略或技巧可以應付。我遇過這些人,他們會問我「你能幫我變得更自信、變得更好嗎?」在和他們的對話中會發現,他們生命中有個人非常霸凌或虐待他們。我會跟他們說,我沒辦法給你那種能立刻讓你更自信的技巧,因為我無法去對抗那種人──有人一直在毀掉你。你會想,我叫你做個 power pose(力量姿勢)就能解決嗎?
你覺得呢?我不知道,我是謙虛地問──你覺得你成長時周遭有很多人有問題或掙扎,你得一路推自己、爬出來才到現在這個位置嗎?我覺得,真的只要有一個親近的人就夠了,特別是如果那人位高於你。就像我個案裡,那會把我的容忍度壓得非常低。我想大家都能感同身受,因為我常聽到人說:「只要有一個做過某事的父母,或是一個叔叔阿姨怎樣怎樣,你就會說:我以後絕不容忍那種事。」
另一件事是,我和伴侶之間,彼此都不會大聲喊叫。我是在一個喊叫是每天背景噪音的家庭長大的,從早到晚都是。跟我伴侶在一起七年了,我們就這樣說話。這不是說我們不會爭論或有分歧、會生氣,但絕對不會大吼大叫,因為我對那種事完全零容忍。坦白說,在我以前的關係裡,一旦開始大喊大叫,我會直接從那個空間消失,跑去開車上高速公路,那是我的反應,因為我在那種環境長大。我的兄弟姊妹也都一樣,他們不會大喊,說話都非常平和或很輕聲,因為我們是在相反的環境中成長。好笑的是,這件事也可能走向另一個方向──確實有些人會變成完全相反的樣子。
你剛才提到虐待,有時暴力會產生暴力,但有時也會從暴力中產生和平,這是真的。這也就是為什麼你早些時候說回頭看過去、試圖搞清楚發生了什麼並不一定有用,因為同一個環境下長大的兩個孩子,可能會完全不同;你在兄弟姊妹之間就會看到這種差異。你剛才還說到一件有趣的事:我們在談用逐步、微小的「暴露療法」來改善生活──把鞋子一點一點移近床邊;但你也談到有些人會逐步突破你的界限、變成施虐者,那種情況也是一樣──他們每天就把鞋子往床邊移一點一點。對,兩種情況在這方面都是會發生的。
就我周遭的圈子來說,甚至是我工作上的人,如果我開始會特別留意他們的行為。有些小事我也很在意,不知道你是不是也這樣。如果你跟我一起工作──欸,其實是你為我工作──我寄一封郵件給你,你要到四天後才回,那對我來說就是一個大紅旗。我不會立刻說什麼,我會等,然後用別的事情再試一次、再試一次。當我在腦中看到那個模式,我就覺得:完了,我們結束了。可能我不會跟你說什麼,但我會找到辦法讓你走人。某些事就是那樣,有點像把鞋子慢慢移遠離床邊:你會看到某人做了件事,你會想這是意外還是真的漏掉了,還是他們的態度太散漫、太舒服了?有時候人會太放鬆、太自在,所以我會測試一下,當我看到那種情況,我就會說不行。如果是我真的想合作的人,我可能會提出來談,但有時我不想投資那時間、精力跟心力;有些時候我知道該投資,什麼時候該不投資,我就會說不,然後退出。
早一點我們談到 Charlie Kirk──今天星期幾?我們是星期日,所以就是本週。這週他在一所大學校園參加一個名為「prove me wrong(證明我錯)」的巡迴演講時遭遇刺殺,當時他到校園與學生辯論他的觀點。槍手已經被找到,我相信目前已被拘留、正等待出庭,他們本週二好像是首次出庭。槍手從幾百碼外朝他的脖子開槍。作為一名前祕密保鏢/特勤局人員,你的工作本來就是要確保那種事不會發生、確保沒有人刺殺或傷害他們、保護他們等等。當你聽到這件事時,你有什麼想法和感受?
新聞方面,我一直從新聞角度在報導查理·柯克遇刺案。你問我,作為一名前特勤局人員,我能給出什麼評估。我會說一些看法,分享我所報導到的,如果你有具體問題也可以再問。
事情是這樣的,這件事非常獨特、非同尋常,也牽涉專業面,這也是為什麼有人稱它為政治暗殺——某種程度上是,但又不是。差別在於,美國總統是政治人物,人們也理解這類事情有可能發生,而且總統有保護。像國會議員這種政治任命者也是一樣。現在美國(我想在世界很多地方亦然)的國會議員很害怕,因為他們收到的威脅也增加了,所以即便在美國,國會也在尋求增加預算以強化議員的安全與保護。在某種程度上,這類事情發生在政治上的當選者身上是可以理解的。
查理的情況就完全不同。他會談論議題,但他不是政治人物,沒有人投票選他。老實說,他有自己的播客,經常出面演講、發表意見,所以在某種意義上,他和你我沒有太大差別。
這起暗殺的含意是:現在任何有平台的人都可能被視為「合理攻擊目標」。這就是差別所在。你現在不再只是在對付總統、國家元首或國會議員,而是任何如果發表你不喜歡的意見、且被你視為威脅的人,你就有能力進行報復、開槍。這會打開模仿犯的缺口。因為要對付像美國總統或國會議員那種人,這些目標很難接近、保護也周全;但現在任何我不喜歡、不同意的人都可能成為目標,遭受傷害。
我們正走向一個每個人都可能被攻擊的局面:只要我有聲量、甚至只要我在社群媒體上就行。我常常在上節目之前會先刷X(原推特),看新聞更新、看看還發生了什麼,然後必須過濾那些仇恨留言,大家互相攻擊。每隔幾則留言就有人說他們收到死亡威脅,因為有人在網路上表達意見,然後其他人就威脅他們。
這代表任何人都可能被盯上。我不是說我希望這種事發生,但對我來說,這是巨大的紅旗,因為現在每個人都非常脆弱,我們會開始針對有節目、有平台、會分享意見的人。這就是為什麼這件事令人不安,也就是為什麼大家應該擔心。
你說模仿犯——這是在我任職特勤局時真實看到的。如果一次事件發生,100% 有可能有人模仿;只要一個人做到了,另一個人就會想「他能做到,我也能做到」。那名槍手完成了他的行動——我不認同他的動機,但可悲的是他成功了。別人會看到,然後產生那個念頭。
我週二要到一所大學演講,也許有人在播客聽到我說了什麼他們不喜歡的話,他們就會生出那個念頭。而且外面確實有很多心理狀況不佳的人——說真的,他們真的不太對勁。我必須非常坦率地說,人們在美國……
在特勤局(Secret Service),我們有一個單位,叫做「非保護對象情報單位」。在那個單位,我們會追蹤被認為可能對受保護人士構成威脅的人。那些人怎麼會進入你們的雷達?他們會寫信、出現在多場活動、打電話——有很多方式會讓他們被注意到。後來社群媒體出現了,現在人們能夠在自己家裡的安全感下發布威脅或言論,不那麼害怕;這是一種更疏離的攻擊方式。你必須追查那些線索,成千上萬的案件湧入,哪怕只有一部分觸及你的雷達,大家現在都被追蹤人的工作淹沒了。
最初那些想要傷害我們受保護對象的人,通常有嚴重的心理健康問題;偶爾(雖不常見)如果特勤局認為某人危險性極高,會與法院合作強制收治他們。社群媒體改變了遊戲規則:一方面它讓人說出面對面不會說的話;另一方面,當你在網路上吸收內容時,大多數內容都很負面——即便我們在談論某事件,網路上通常都是醜陋的,於是情況會升級。我們也注意到同理心的缺乏:接觸越多網路內容,我們就越不富同理心。人們用文字傳達仇恨時,似乎不再被當成那麼嚴重;但若有人當面這麼說,影響就很大。所以人們存在嚴重的心理問題。
再說行為面,過去那些能制約人、讓人收斂的東西,今天似乎較為缺乏,這也導致人們行為更容易失當。這裡說的只是基於研究,不是我的個人意見。舉例來說,家庭:當你與某些社會結構有強烈的連結時,你不太可能去傷害他人。家庭是一種社會紐帶,會讓你有所顧忌,不會做出會讓家人尷尬或受傷的事。信仰或宗教團體通常也會讓人保持穩定;對學校或其他機構有強連結也是如此。這些因素都會降低人做出不當行為的可能性,但我們看到這些約束有所侵蝕,我認為這也影響到人們的心理與認知問題。
我覺得人們上網時沒有意識到的一點是:他們其實是在一個演算法之中。演算法不是現實世界,它只是根據你過去表現出的興趣,顯示更多類似的東西。我職涯最初大約十年是在社群媒體工作——我們打造了當時最具顛覆性的社群平台之一,所以我對演算法如何運作有深刻理解。事實上,我們工作很大一部分就是研究演算法,好讓我們的大客戶在全球觸及更多人。我常想到我祖父,他看手機會以為他看到的就是世界,但他不知道「停留時間」會大幅影響他明天會看到什麼。如果他在某篇貼文上停留久一點,演算法就會判定他對那類內容有興趣,所以下次登入時就會多推那類內容。
我親眼見過這個現象。有位年長的親戚下載了 TikTok,我接到她伴侶的緊急電話說:「我們需要你的幫忙,她下載 TikTok 後變得快瘋了。」她看到大量惡毒、仇恨、種族主義的內容,覺得世界就是那樣,還準備去抗議。我得到了她伴侶的密碼,在 TikTok 後台按了一個能刷新演算法、清除歷史的按鈕。我每週都按一次,最後她覺得 TikTok 很無聊就不再用了,因為它開始推的都是像 X Factor、America’s Got Talent 那類唱歌跳舞的影片。每次我會在她手機上看這些音樂影片,按讚、收藏、存起來,因為我知道她下次登入時會看到這些。
我知道這聽起來很瘋狂,但人們沒有意識到他們所看到的東西其實是在把某些內容拉到自己身邊,演算法就是這樣運作:它會推你過去感興趣的東西。所以如果你害怕深色皮膚的人乘小艇越境,演算法就會越多顯示這類內容,讓你開始相信世界就是這樣。還有一點,當演算法給你看這些東西時,跟我之前說的執法工作很像:在執法時你會接觸到最糟糕的人,必須非常小心不要變得憤世嫉俗;而且你會有同袍在旁互相支持。現在我用手機,接觸並消費最糟的內容,但不同的是我是一個人,沒有人在旁拉住我、提醒我。當我看這些東西,我會感到恐懼,因為這取決於我是誰、與什麼產生共鳴——我會害怕有人越境、害怕校園槍擊、還是害怕其他某個族群?一切都是以恐懼為基礎,他們正在利用這些恐懼。
他們利用你的恐懼,讓你害怕──覺得「那個東西會傷害我」,而且沒有其他可能性。我注意到在社群媒體上已經沒有中間地帶,要麼你完全站在這一邊,要麼完全站在那一邊,演算法就是靠人們的恐懼在餵養自己。這是我找到的一張圖,顯示校園槍擊事件的上升趨勢,確實在增加。
有一點要記住的是,談到校園槍擊案件,我們還不確定這些是大規模槍擊(mass shootings)還是一般的槍擊事件。所謂的校園槍擊,比如我到了學校,不喜歡你,史蒂文,我拔槍射你──技術上那就是一宗校園槍擊。而大規模槍擊則像我們在明尼亞波利斯前一週看到的那種,某個人到學校就開始隨機開槍。兩者不同。所以當我們看「槍擊事件」時,讓我們專注於大規模槍擊,因為如果單看一對一的校園槍擊,那些情況有點不一樣,往往和該城市的狀況有關。但看大規模槍擊,我們能看出什麼?
一些資料顯示,這類人通常和他們去的地方有某種關聯──他們通常曾就讀於那所學校,或有某種連結。在他們決定開槍的那個時刻,生活中通常發生了某件事,成為導火線:也許和伴侶分手了、失去工作,某件事打破了平衡。這些問題其實是長期累積的,但某個時刻會發生一件事,讓他們決定「我要這麼做」。另一點是,這些事通常是被計畫好的,他們要嘛坐下來好好規劃,並以某種方式跟別人溝通,要嘛透過社群媒體表現出來。還有一個很有趣的點:這類事情通常發生在早上──那個人醒來時會想,今天就是那天,我要做了,我已經準備好了,然後在白天較早時執行。關於大規模槍擊(不是普通的校園槍擊),幾乎所有的案子──如果不是全部──那些人都有精神健康問題或精神疾病史。另一點是,他們接觸得到武器:要麼自己去買武器,要麼認識有武器的人並獲得它。
你剛才提到這類事件可能會更頻繁,這讓我思考為什麼會這樣,世界上發生了什麼改變。其中一個變化是媒體越來越由「創作者/主持人主導」:現在很多人──像我們這樣在廚房拿著麥克風的人──就能接觸到大量觀眾。過去要觸及這麼多人,你得是 CNN;CNN 是個標誌,難以成為實際的攻擊目標。但在一個媒體多由創作者或主持人帶領的世界裡,找到一個具體的攻擊目標就容易得多。我突然想到,當然會這樣。
如果你把大規模槍擊的目標放在像我們剛談到的 Charlie Kirk 這種人物上,有時候動機是想獲得名聲、想出名。關於這起特定的槍擊案,現在據執法單位表示(我只是根據我所知道的在更新,情況可能會改變),那個人在開槍後曾在 Discord 上和其他成員談論這件事。他基本上在跟別人說「我做了」,還在笑,承認自己做了。對方說「我們覺得你做了這件事」,他回「喔,也許是我做的,哈哈哈」。不知為何,在那個圈子裡,這種行為被視為可接受,是一種彰顯意義的方式:「我想要注意力,我想創造重要性。」
另外一件事是,我們很容易把人妖魔化、罵人、把人當反派。這又跟社群媒體上的片段有關,人們創造並散播內容;我們的話語是最強大的武器,但我們往往沒意識到,當你張口說話時會造成影響。人們不是當面說出這些話,多數人是懦弱的,他們會傳簡訊、發貼文,因為他們永遠不會當面說。然後這些負面言論、攻擊就變成常態。如果我看到的都是「這個人很糟」、「那個人怎樣怎樣」,久而久之我就開始覺得那是真的。如果你把某人妖魔化到極致,我就會想「我要成為英雄,對付這個壞人」,「看,他是多麼可怕的人」。我聽過一句話:英雄越大,惡棍就越大;我必須把你塑造成那麼大的惡棍,這樣我才能覺得自己是英雄。當你把人妖魔化到那種程度,你就為自己的行為找到了正當性,說服自己「我必須這麼做,看這個人多可怕,人們都這麼說,我是在做正確的事。」但在現今的社群媒體環境,我不能完全怪罪當事人,因為社群媒體上的貼文與創作,正在給其他人做這類事提供正當性。
你剛剛說你先生是狙擊手?他是反攻(counter-assault),所以你們兩個都是前美國特勤局特工,對吧?當你看到像 Charlie Kirk 被暗殺那樣的事情發生時……我很想知道你們家裡對這件事的討論,因為你一定是從很…(話語中斷)
有沒有從不同角度去想,像那個人本來可以怎麼被更好地保護?
或者那個佈局怎麼做,才能降低類似事件發生的機率?
像查理·柯克(Charlie Kirk)這種情況,他們其實也做不了什麼,別說在屋頂放狙擊手來防範或對抗狙擊手──那就是他們需要做的事。沒辦法,也不可能有人會去做,這就是我說的。如果你是總統、國會議員或某個重要要員,你會有那些資源。像查理·柯克這種人,像你我這樣的人,是不會有那種資源的,誰會付那筆錢?
所以他有安保,但安保是跟在地面上,就是那種他們想像中的安保方式,而這是民間私人保全。不是要貶低他們,因為這是新的做法,他們的思路是「我要保護查理不被站在講台那個提問的人傷到」,還有那些擠在繩線旁邊想要跟查理講話的人——他們是從這種物理層面去思考。聽起來很糟,但幾乎像一個人體盾牌:我是你和他們之間的肉盾。他們沒去想制高點的問題。沒有人會想到——也許特勤局的某個人會想到——誰會想到我需要在屋頂放狙擊手或反狙擊手來防範狙擊手射查理·柯克?
他有穿防彈背心,對吧?我是這樣被告知的,但我不確定是否百分之百屬實,所以我不想確定說是或不是。我之所以這麼說,是因為在好幾段他在校園的影片裡,當他穿著T恤時,你可以清楚看到背心的痕跡,我注意了好幾週,可能是真的。但因為沒被確認,我就猶豫,所以我不知道,很有可能。再說,像那種背心通常可以擋住手槍子彈,也可能擋住散彈槍的一顆彈,但步槍子彈通常不行。像特勤局的反突擊小組,他們會額外加一塊陶瓷防彈板來防禦步槍彈,所以若要防步槍彈,你真的需要不同等級的防護。
在這起事件中,子彈直接射向他的脖子,這就是背心的問題:背心保護的是這裡(指胸腹),保護你的重要器官。即便我自己穿著背心,也是活在這種現實之中——如果我被擊中頭部,那就完了。
作為一名特勤局員,你最擔心的就是保護對象發生那種事,對吧?是的,這是最糟糕的,因為那代表你失職。那很可怕。當你做防護工作,而你所保護的人發生那種事,不管是誰——因為你會保護很多人,我保護過各種人,從美國總統、歷任總統到第一夫人和他們的孩子。我曾短期保護過巴巴拉·皮爾斯·布什(Barbara Pierce Bush,老布什總統的女兒),也保護過財政部長、國土安全部長,這些都是特勤局的保護對象,還有外國政要。當英國首相到美國來,我們會跟英方團隊合作,因為沒有人想看到有人在美國被暗殺。
所以當他來的時候你要保護俄國——普京——你也得為他擋子彈。
所以這更多是為了任務,但重點是這是你的責任。所以整個期間我不想說你一直緊張,但你是處於警覺狀態,你的腦袋一直在想:威脅在哪裡?威脅在哪裡?我的問題在哪裡?然後有時候我們會有那種所謂的「wheels up 派對」,意思是你的被保護者的飛機起飛了,那時候大家就會像……因為壓力實在太大,你一直處於高度戒備,時時刻刻在尋找威脅。我們雖然輪班,但有些日子我得工作十六、十七、十八個小時,這得看我的任務是什麼,真的很累。
對於那些點進來聽這個播客的人來說,他們在找生命中能幫助他們更有效追求目標的東西,不管目標是什麼——可能是職業上的、個人上的,或是想當創業家——對這類人來說,我們最應該談但還沒談到的最重要的一件事是什麼,Evi?
嗯,我不知道該怎麼回答這個。我想我會對他們說的是:他們其實非常有能力。不管社會怎麼說,不管他們經歷了什麼,不管別人或他們自己為自己找了多少藉口,他們都更有能力。所以當他們看到像你或我這樣的人,覺得「喔,看,他們好像都搞定了」,其實我們是跟其他人一樣,一步步摸索出來的。所以我認為,史蒂芬,最重要的是我們其實沒那麼特別,這代表他們也可以做到、也可以達成他們想要的東西。我覺得這是最關鍵的:你絕對有能力,哪怕你覺得無能、缺乏自信、或曾經遭遇可怕的創傷,不管是什麼,儘管有那些,都不影響你絕對有能力,這是你的選擇。
Evi,我們這個播客有個收尾傳統,前一位來賓會留一個問題給下一位來賓,而不知道會留給誰。留給你的問題是:生命中什麼事帶給你最大喜悅?你又最害怕什麼?
生命中最大的喜悅是我的女兒。我想我人生中最大的喜悅就是她,因為我一直想有個孩子,想當一個媽媽,那是最大的喜悅。但同時她也是我最大的恐懼,因為我希望她健健康康、平安無事。我覺得這也是我過去工作的後果,甚至到現在我還在媒體和新聞工作、報導犯罪,我見識過人性所能做的事,我也見到過人性中的善,但同時也看過人性能做出的壞事。所以有時候很難,我很想保護我的孩子,但我也知道我不可能永遠替她擋住一切,人生中不可能為她擋住所有事情——那很可怕。
謝謝你,Evi。我在錄音前就跟你說,無論我到哪裡,人們都會以不尋常的方式談論你。你知道的,我做很多集、遇很多很棒的人,那真的這麼誇張嗎?我發誓我不想用別人的一生當案例研究,因為那不太好,但我發誓很多次我都用你當作一個案例研究──用你來說明有效溝通有多重要,因為人們一直來跟我提到你,所以我會問自己:為什麼大家都提到Evi?我知道你很成功,走過不可思議的職涯,但我也跟很多成功的人交談,為什麼大家總是會走過來談你、請我再把你請上節目?我想這一切都跟你說的那些有關。我覺得你能以聽眾所在的位置去接他們,你的溝通風格也是如此。你資訊的細微之處很到位,但在某些領域又非常有信念,而且你很有親和力。他們覺得你是個狠角色,我猜就是這樣。做這些播客你會學到,有些來賓就是會跟某些人有火花,做主持的你事後也會想弄清楚為什麼,但就是有那個東西。我今天問你的很多問題就是想找出那個「東西」是什麼。但聽著,你書裡也有很多答案,你在《Becoming Bulletproof》這本書裡非常優雅且詳盡地談到人類處境的本質,以及為了讓我們在生活、人際關係和工作上更有效,需要理解的人性面向。我強烈建議大家去看看這本令人驚豔的書:《成為防彈:來自特勤局特工的人生課》,太棒了。謝謝你,史蒂芬,我非常感激。
我們推出了這套對話卡,第一版賣光了,第二版推出又賣光了,第三版再推出又賣光了,因為人們喜歡拿它們在工作時和同事玩、和朋友在家玩,也有很多人把它當作日誌題材來使用。每次有來賓上《CEO的日記》(Diary of a CEO)時,他們都會在日誌裡留下一個問題給下一位來賓。我跟世界上一些最了不起的人坐在一起,他們都留下這些問題,我把問題按深度從一到三排名,第一級是入門題,第三級就是更深入、能建立更多連結的問題。如果你把卡片翻過來並掃描那個 QR 碼,你可以看到誰……
回答卡片,並觀看他們實時回答的影片。如果你想入手這些對話卡,請上 diary.com 或查看下方說明中的連結。這件事一直讓我有點震驚——有百分之五十三的常聽節目的你們,還沒訂閱這個節目。
所以可以請你幫個忙嗎?如果你喜歡這個節目、喜歡我們所做的事,並且想支持我們,最簡單又免費的方式就是按下訂閱鈕。我對你的承諾是:如果你這麼做,我和我的團隊會盡一切所能,確保這個節目每週都為你變得更好。我們會聽取你的回饋,找到你想讓我訪談的來賓,並持續做好我們一直在做的事。非常感謝。謝謝。

Is Authenticity Quietly KILLING Your Career? 

Former Secret Agent Evy Poumpouras reveals how being “real” at work can SABOTAGE your leadership, and breaks down elite strategies for emotional control, communication, confidence, and power. 

Evy Poumpouras is a former U.S. Secret Service Special Agent, NBC Crime & Law Enforcement Analyst, and bestselling author of Becoming Bulletproof. She protected U.S. Presidents, interrogated high-risk criminals, and learned first-hand how the world’s most powerful leaders control emotion, command respect, and stay composed under pressure.

In this groundbreaking episode, she explains:

◼️The 1 psychology trick that instantly makes people respect you

◼️Why you shouldn’t care about people’s feelings 

◼️The 5 habits you must get rid of to earn influence 

◼️How to tell if someone is lying to you 

◼️Why most people stay miserable forever 

(00:00) Intro

(02:24) Why People Are Drawn to Your Mission

(05:23) People Waste Time Overthinking Instead of Changing

(09:33) Forget About The Past

(12:37) Being Stuck in the Identity You’ve Built

(18:59) The Secondary Game: Why People Don’t Overcome Problems

(25:10) You Can’t Change People

(30:16) How Steve Builds His Confidence

(35:44) Stop Being Driven by Fear

(38:37) How to Self-Regulate Your Emotions

(40:25) Should You Be Your Authentic Self at Work?

(49:17) Which Gender Tells Lies Better?

(51:27) How to Build Confidence

(57:07) Why Small Challenges Matter More Than Big Ones

(1:03:08) Lessons From the Best Decision Makers

(1:10:25) Ads

(1:11:23) Why Your Tone of Voice Matters

(1:18:46) The Importance of Body Language

(1:38:12) Dealing With Offensive People

(1:44:26) How to Become Unprovokable

(1:55:36) How Friends Influence Who You Are

(1:57:29) Ads

(2:03:51) How Poor Performers Impact the Team

(2:07:18) Why You Might Look Like an Easy Target

(2:20:31) Charlie Kirk and Threats on Social Platforms

(2:23:59) How Social Media Reduces Empathy

(2:30:44) School and Mass Shootings

(2:36:09) Could Anything Have Prevented Charlie Kirk’s Death?

(2:41:18) What Are You Most Afraid Of?

Follow Evy:

Instagram – https://bit.ly/4aN4q4D

Twitter – https://bit.ly/4c4TErD

 Website: http://bit.ly/3K89id3 

Evy’s BBC Maestro course ‘The Art of Influence’ can be found HERE: http://bit.ly/4nFGTJT 

You can purchase Evy’s book, ‘Becoming Bulletproof’, HERE: https://amzn.to/46n6cdS 

The Diary Of A CEO:

◼️Join DOAC circle here – https://doaccircle.com/ 

◼️Buy The Diary Of A CEO book here – https://smarturl.it/DOACbook 

◼️The 1% Diary is back – limited time only: https://bit.ly/3YFbJbt 

◼️The Diary Of A CEO Conversation Cards (Second Edition): https://g2ul0.app.link/f31dsUttKKb 

◼️Get email updates – https://bit.ly/diary-of-a-ceo-yt 

◼️Follow Steven – https://g2ul0.app.link/gnGqL4IsKKb 

Sponsors: 

Adobe Express – http://ADOBE.LY/STEVEN 

Pipedrive – http://pipedrive.com/CEO  

Plaud – https://www.plaud.ai/pages/steven use DOAC22 for 22% off Note and NotePin

Learn more about your ad choices. Visit megaphone.fm/adchoices

The Diary Of A CEO with Steven BartlettThe Diary Of A CEO with Steven Bartlett
Let's Evolve Together
Logo