AI transcript
0:00:05 We had to win football games, but all the rest was on my plate as well.
0:00:08 I need a break, and you cannot do that in that business.
0:00:10 You cannot say, give me a year, see you later.
0:00:14 So it begs the question, do you think you could ever go back and manage Liverpool again?
0:00:18 It’s possible.
0:00:20 So what would it take?
0:00:26 You changed the club, you changed the city,
0:00:29 and you arrived at a time when clubs were in a period of dysfunction
0:00:30 to bring that club back to its glory.
0:00:33 And you did that over and over and over again.
0:00:33 How?
0:00:37 To win in a very decisive moment, you have to be the best team.
0:00:41 And to be the best team, everybody has to buy into that team
0:00:43 and walk through fire together.
0:00:45 How do I get people to walk through fire?
0:00:46 I better go back to the start.
0:00:49 Growing up, my mom was very caring.
0:00:52 She loved people, and my dad had expectations.
0:00:55 The problem was I was absolutely useless in most of the things,
0:00:56 even with football.
0:00:58 My teammates were better than me.
0:01:00 And I thought, I only can get on that level.
0:01:03 From the first until the last minute, I was a warrior on the pitch.
0:01:05 But it made me the guy I am today.
0:01:09 And so my team plays a little bit more like a heavy metal band.
0:01:13 Because you have 90 minutes, and there’s no guarantee to get anything.
0:01:16 But the only chance to get something is to give you all.
0:01:18 So you want to have the maximum success.
0:01:20 Don’t waste time with holding back.
0:01:23 I want to know why Manchester United didn’t pursue you.
0:01:23 No, they tried.
0:01:27 But there are some reasons in that conversation which I didn’t like.
0:01:30 Arnie Slock coming in after you and didn’t change much.
0:01:31 That’s super smart.
0:01:32 Not changing much.
0:01:35 And all of a sudden, you win the league by some distance.
0:01:38 But this year, Liverpool have spent, what, 450-odd million?
0:01:39 You never had a transfer window like that.
0:01:42 Nobody ever told me that it’s possible, that we can spend that.
0:01:45 You seem to always be successful.
0:01:47 How does someone succeed you?
0:01:50 You want to be able to become the best team in England?
0:01:50 You need to.
0:02:01 Just give me 30 seconds of your time.
0:02:03 Two things I wanted to say.
0:02:07 The first thing is a huge thank you for listening and tuning into the show week after week.
0:02:08 It means the world to all of us.
0:02:13 And this really is a dream that we absolutely never had and couldn’t have imagined getting to this place.
0:02:17 But secondly, it’s a dream where we feel like we’re only just getting started.
0:02:25 And if you enjoy what we do here, please join the 24% of people that listen to this podcast regularly and follow us on this app.
0:02:26 Here’s a promise I’m going to make to you.
0:02:32 I’m going to do everything in my power to make this show as good as I can now and into the future.
0:02:34 We’re going to deliver the guests that you want me to speak to.
0:02:38 And we’re going to continue to keep doing all of the things you love about this show.
0:02:39 Thank you.
0:02:50 To understand you and the man and the anomaly that you went on to be in your career and still are,
0:02:55 what do I need to understand about your very earliest context, where you came from?
0:03:04 And how can you point out to me how that very early context created the person you are today and that everybody knows you to be?
0:03:10 I think we all are who we are because of the environment we grew up.
0:03:19 My dad was a salesman and my mom came from a family and my grandpa had a brewery and she worked there, blah, blah, blah, and all these kind of things.
0:03:22 But her only purpose was her kids.
0:03:27 She loved me more than her own life, definitely.
0:03:29 And my dad had expectations.
0:03:32 He loved me as well, but he had expectations, but my mom didn’t.
0:03:38 So my mom was just happy that I was there and my dad had always something where he was not really happy with.
0:03:43 And all the things my dad wanted me to do, I loved doing.
0:03:50 So he wanted me to be a sports guy, each sport, tennis, skiing, football.
0:03:51 That was his life.
0:03:55 So he wanted that his son is good at that and he loved doing it.
0:04:03 If I would have been, I don’t know, sitting at home and drawing or whatever, he would every day take me out and say, go outside and play something.
0:04:08 But then pretty quick, when I became better, it was never good enough.
0:04:11 And that was the process.
0:04:12 So that’s how I was brought up.
0:04:13 That’s him.
0:04:15 That’s definitely him.
0:04:16 Yeah.
0:04:19 Can I keep this picture?
0:04:19 Of course you can keep it.
0:04:20 That’s good.
0:04:20 That’s good.
0:04:23 Because I have them, but I’m not sure where.
0:04:25 Yeah, exactly.
0:04:27 Good looking guy, yeah.
0:04:29 Was he a tough man?
0:04:33 It’s not long ago.
0:04:36 I never got hit by whatever, never, never, never.
0:04:39 He was just, he wanted to bring the best out of me.
0:04:41 I think that was what he wanted.
0:04:43 Tough in a way, yeah.
0:04:51 How people were brought up in that time probably, but not tough, endless, that you thought, you don’t want to have to do anything with him.
0:04:51 No, no, no.
0:04:53 I loved him to a bit and he loved me.
0:04:57 He was very proud, but never said it and these kind of things.
0:05:01 So he was a good guy, a really good guy.
0:05:08 But with his son, he wanted him to be ambitious and was a bit afraid that I might be not ambitious enough.
0:05:10 Competitive man, I hear.
0:05:11 Yeah, yeah, yeah.
0:05:18 I was reading about stories of him racing you on ski slopes and sprint races and never letting you win.
0:05:19 That’s true.
0:05:21 Who knows if it was right?
0:05:22 Probably it was right.
0:05:23 I don’t know.
0:05:24 It was not nice.
0:05:28 In a way, when you tell the story, it’s like, my God, come on, let the poor boy win or whatever.
0:05:29 He had no chance.
0:05:33 It’s just you stand on the touchline and you run to the halfway line.
0:05:44 And when you look back over the course of your career, are there moments where you have flashback to lessons that he taught you or principles or values that he taught you that you think, gosh, I got that from my dad?
0:05:53 The one skill I realized that my dad had without knowing that time it was a skill he could speak publicly.
0:05:56 You don’t know that you have that, but I have it.
0:05:57 Today I know it.
0:06:00 I don’t care if a camera is in my face or whatever.
0:06:08 I say what I have to say in that moment without being too worried what my people think about it.
0:06:09 If I’m convinced it’s right.
0:06:12 And I say, talking in public is not a problem.
0:06:13 It’s probably from him.
0:06:19 My love for people, unintentionally, is from my mom.
0:06:30 So this mix of a very confident and a very caring, very confident dad and very caring mom is where I was brought up in the middle of it.
0:06:33 And you wanted to be a doctor before then.
0:06:34 So you were aiming to be a doctor.
0:06:35 That didn’t work out.
0:06:37 Yeah, that’s true.
0:06:38 Why doctor?
0:06:43 No, it was always something I wanted to do.
0:06:52 So in all this wonderful upbringing, it was pretty clear that money is an issue, not in a sense that we didn’t have enough.
0:06:53 We always had kind of enough.
0:06:59 But I remember discussions, bad discussions about money, arguments if you want, who spent that, who spent that.
0:07:00 I was the little one.
0:07:02 I just sat around and listened to it.
0:07:07 But there was a moment in my life when I realized I have to earn a lot of money and I can solve that all.
0:07:17 I wanted to earn money to not having this kind of discussions with my wife or with the kids or whatever.
0:07:23 So it grew as a thought when you are a young man and you think, what could you do with life?
0:07:28 And for me, it was clear I cannot earn my money with football because in my mind, I wasn’t good enough.
0:07:32 And then I got surprised by some people.
0:07:37 They thought, oh, there’s something that could be interesting.
0:07:39 What did they see in you as a football player?
0:07:43 What was it that they saw in you as a young man?
0:07:47 Because I’ve got these wonderful photos of you as a young player.
0:07:48 Oh, my God.
0:07:54 So in my village, I was a best player in my village.
0:07:55 So I scored the goals.
0:07:56 I was the fastest.
0:07:57 All this kind of physical talent.
0:07:58 I was really fast.
0:08:01 Later on when I studied sports science, I could jump far.
0:08:02 I could jump high.
0:08:03 All these kind of things.
0:08:04 So it was a physical talent.
0:08:08 The problem was small spaces, technique.
0:08:11 That was my problem.
0:08:15 So what they saw probably is the attitude.
0:08:18 I was a warrior on the pitch.
0:08:24 It was difficult to beat me, stuff like this, to kick me out of the game or get me out of the game.
0:08:26 I was really focused.
0:08:28 I had a really good attitude for the game.
0:08:30 But I didn’t see it.
0:08:33 So I was not happy.
0:08:39 I was literally surprised by the approach from professional football clubs.
0:08:41 I didn’t think, oh, who’s coming?
0:08:45 So it was like, the question was, are you number seven from the game before?
0:08:46 Yeah.
0:08:47 Oh, come on.
0:08:47 Let’s have a chat.
0:08:49 Do you want to come to Frankfurt?
0:08:50 That was the question.
0:08:51 It was before that.
0:08:52 It was 87.
0:08:57 And you were 20 years old at the time when you went to Frankfurt?
0:08:58 Yeah.
0:09:00 Well, I mean, a lot happens in your 20th year of life.
0:09:01 Yeah.
0:09:02 A lot happens.
0:09:03 That was a change.
0:09:03 Wow.
0:09:06 Yeah, I came to Frankfurt.
0:09:11 It didn’t take long that I met Mark’s mom.
0:09:14 Yeah, your son’s mom, yeah.
0:09:15 Yeah, exactly.
0:09:17 And then she got pregnant.
0:09:23 And December 88, I became a father.
0:09:24 Were you scared?
0:09:26 20 years old, become a father?
0:09:27 Massively.
0:09:32 When I heard she’s pregnant, I wanted to run away, go, oh, God, it’s not me.
0:09:40 So the moment when I got aware of the fact that I will be a dad, I was really scared.
0:09:48 The night, 13th December of December 1988, when Mark was born, was the night when I became
0:09:55 an adult and the night who changed my life in the right direction.
0:10:02 From that moment on, I was always more an adult than all the other people in my age group.
0:10:05 So they were at university, they were on parties, I couldn’t go.
0:10:07 They went on holiday, I couldn’t.
0:10:10 I played football, low wages, third division, Germany.
0:10:18 Had two other jobs, one in the morning, one at night, and playing semi-professional football.
0:10:26 That taught me the discipline I didn’t have to learn at home because I had no jobs to do
0:10:26 in the house.
0:10:31 So I got it a bit later, but it made me the guy I am today.
0:10:38 Because of that experience, when you became a manager yourself, did that become a bit of
0:10:41 a personal reference point to understand the individuals that you were managing?
0:10:49 Because if you were managing a 21-year-old dad versus a 21-year-old that didn’t have kids,
0:10:52 did you understand them to be different?
0:10:58 One is, in your own words, one is potentially a man and an adult, and one doesn’t know what
0:10:59 that is yet.
0:11:00 Yes, of course.
0:11:03 I don’t just want to say I like people, and I’m super curious.
0:11:05 Everybody has a story to tell, so I want to hear it.
0:11:09 I think I asked that question in part, because I heard stories that Sir Alex Ferguson would
0:11:14 prefer players who had a girlfriend or a wife and kids.
0:11:15 Yeah.
0:11:19 And I was wondering if there’s any truth to that, if they have a different stability or…
0:11:21 Oh, it’s probably, yeah.
0:11:28 Cover problems, you can have a great partner, married or not, and then everything is fine.
0:11:30 It’s the wrong partner, it’s not great.
0:11:35 You have no partner, not great for some, and you have too many, it’s not great.
0:11:40 So there are so many things in life, so I never thought about that.
0:11:45 I heard about it, I coached in Germany, very successful manager, Otto Rehagel, I love him
0:11:46 to be, it’s a fantastic guy.
0:11:53 He had as well, I think he said it once as well, that he wants married players because they
0:11:54 go home and stuff like this.
0:12:04 That’s not, that’s one part of the personality, but not the overwhelming or the most decisive
0:12:04 or whatever.
0:12:09 So it’s like, and you need on the, football is a football game, you need the cheeky ones
0:12:09 as well.
0:12:10 So you need them.
0:12:14 The one who, the street smart, you need as well.
0:12:18 They get out of situations in life and on the pitch, stuff like this.
0:12:20 So it’s a mix of everything.
0:12:21 That’s what I loved about football teams.
0:12:32 I treated them, let me say 50% of the time, completely the same and 50% what he needs, what
0:12:35 he needs, what he needs, but in front of the other teammates.
0:12:40 So people, players came to me, why do you treat me like that?
0:12:42 You would have never, would never say that to him.
0:12:47 No, because he’s from Argentina, grew up without a window and you are from Munich and everything
0:12:48 was fine.
0:12:51 You want me to treat you like him, really?
0:12:57 To bring all these people from different areas in the world together, you cannot expect that
0:12:59 they all tick the same way.
0:13:00 It’s just not possible.
0:13:06 Growing up in Germany is obviously different to growing up in Senegal.
0:13:07 But it is different.
0:13:11 So, but then we come together in our dressing room and then everybody says, so this is the
0:13:12 rule for all of you.
0:13:15 And yeah, be in time, of course, for all.
0:13:15 Easy.
0:13:19 But then all the other stuff, come on, calm down.
0:13:28 You want a football team full of different skill sets, full of different talent, full of
0:13:29 different personalities.
0:13:30 You want that because that’s what you need.
0:13:32 That’s what makes you unpredictable.
0:13:36 But then you put just one, I don’t know, helmet over it and say, so.
0:13:38 That’s for all of you.
0:13:39 That’s how we go.
0:13:41 There are moments in the game where they have to act like this.
0:13:44 In all the other moments, they have to be themselves.
0:13:46 So treat them like that.
0:13:56 This is one of the most shocking, counterintuitive ideas that I’ve, that I heard from players
0:14:00 with other managers, specifically because I’ve just interviewed so many of Sarah-Alex Ferguson’s
0:14:01 former players.
0:14:04 One of the shocking things they all said was that he treated people differently.
0:14:09 And to hear you say the same thing as well, it really is the opposite of what you hear
0:14:09 in business.
0:14:13 In business, you hear that you have to be a consistent leader, that you have to be consistent,
0:14:14 treat people the same.
0:14:19 But in the world of football, people like you tell me, that’s my truth.
0:14:21 I think in business, in life, it’s the same.
0:14:26 So to lead, that’s the number one thing, you lead yourself.
0:14:28 So that’s the first one.
0:14:32 In the morning, you stand up, you have to kick your own butt and say, come on, it’s not a great
0:14:34 thing to stay, but anyhow, we go.
0:14:39 And then the people you lead, you need to understand to do it properly.
0:14:45 So now, that means you talk to them, you listen to them, you ask them, where are you from?
0:14:46 What’s your background?
0:14:47 What are we doing here and there?
0:14:49 And why did you do that?
0:14:49 And stuff like this.
0:14:55 So it means it’s already in that conversation, it’s clear he’s different to the other guy.
0:15:01 It’s not about the rules like punctuality, early in, late out, not about these kind of
0:15:04 things, but how can we get the best out of people if we treat them all the same?
0:15:05 It’s crazy.
0:15:06 It’s in business.
0:15:10 I don’t think it is like that, but I’ve only worked in this football business, so maybe it’s
0:15:11 just working here.
0:15:12 I cannot see that.
0:15:19 For me, it’s super important that you really pick the individual from where it stands, not
0:15:20 from where you want it to be.
0:15:22 No, that’s where it actually is.
0:15:27 Can you give me an example that I would know of two people that you treated differently and
0:15:30 why you made the decision to treat them differently based on their origin?
0:15:34 So you have a young player as an example.
0:15:37 So Trent Alexander comes up to the first team.
0:15:44 And then James Milner is already 31 or whatever he was that time.
0:15:52 So James makes clear, first and foremost, that Trent doesn’t go crazy because he sorts all
0:15:53 these kinds of things.
0:15:57 But there are so many things, but just as an example, but James doesn’t have to do this
0:15:59 and that because, you know, he is doing it anyway.
0:16:02 So for Trent, you still have to educate the boy.
0:16:07 This example, which you probably didn’t think of, but it explains how different they are.
0:16:08 They’re different age groups.
0:16:10 One is 16 or 17 and the other one is 33.
0:16:12 So that shows already that it’s not possible.
0:16:16 So you are talking about the rules in football.
0:16:18 Everybody has to work hard.
0:16:19 Everybody has to do it.
0:16:26 In my case, everybody has to defend the shit out of the opposition team.
0:16:29 So that’s everybody has to buy into that.
0:16:31 There’s no, no, no, no.
0:16:35 I always said, if you’re not Lionel Messi, you have to defend.
0:16:39 You have to defend because I never had Lionel Messi, so they all had to defend.
0:16:41 For example, everybody has to do that.
0:16:47 But then to get there, that they really grow together as a group.
0:16:51 In a group, everybody accepts that they are different.
0:16:55 Otherwise, we are, I don’t know, an army and they are different.
0:17:00 But it’s not, I mean, just because we are the same shirt, we have all our own qualities.
0:17:07 So to bring them to life or let them shine, yeah, you have to get treated in the right way.
0:17:10 And that’s what I love to figure out.
0:17:12 How is that possible?
0:17:17 That was the conversations I had, the conversation with players during a season.
0:17:21 Of course, there were football talks, but we had already enough meetings.
0:17:24 The most important conversations were the private conversations.
0:17:32 So when the player is not training well, could be, could, that he just is not ready for training.
0:17:34 Had a drink last night, didn’t sleep enough.
0:17:37 Or you ask.
0:17:39 So that’s all what you think.
0:17:40 He looks like he didn’t sleep enough.
0:17:43 Bring him in, ask him, what’s going on?
0:17:45 And he will be surprised.
0:17:51 Most of the time, they either slept enough or didn’t sleep enough for the right reason
0:17:53 because something happened and nobody could sleep.
0:17:55 They had no drink, blah, blah, blah.
0:17:59 But they lost focus right now because massive problems at home.
0:18:01 Without asking, you will never find out.
0:18:03 So here’s one guy with a problem.
0:18:04 Here’s another guy.
0:18:04 He’s flying.
0:18:06 Don’t treat them the same.
0:18:10 The one needs more support and the other one you need to bring down a little bit.
0:18:13 So all these kind of, that’s how you work with people.
0:18:18 In the end, what you want is that the job of a leader is to make the target, the aim,
0:18:25 the final destination, whatever, that clear like the sun that everybody’s automatically going there.
0:18:28 And you don’t have to push them every day and say, by the way, there’s the sun.
0:18:30 Let’s run there so that they know it.
0:18:42 It’s not so important what I want to say in a moment of anger or whatever it happens.
0:18:45 Emotion, do that to us, especially around a football game.
0:18:49 If you shout something, did I really say that, did I, did I, I did.
0:18:56 But it’s not so important in a talk conversation with people, which depend on you, you are responsible for it.
0:18:57 It’s not so important what you say.
0:18:59 It’s much more important what they need to hear.
0:19:02 It’s not them telling them what they want to hear.
0:19:05 No, what they need to hear to deal with their situation.
0:19:08 So that’s what leadership means.
0:19:12 Not just telling them off for whatever, that doesn’t work, that doesn’t work.
0:19:14 Try to understand why.
0:19:18 And that was, I love that part in my job.
0:19:26 And I still do that, if you want, right now, not with world-class players all the time or coaches, point directors, whatever.
0:19:29 They’re all young, younger than me at least.
0:19:34 And that’s how I understand my role and understood my role.
0:19:45 Was there certain players in your team that you felt you could be tougher with and others that you felt you could never really be tough with because that would make, that would hurt their performance?
0:19:47 I’m reflecting.
0:19:48 Yeah, of course.
0:19:49 Yeah?
0:19:49 Of course.
0:19:54 You have Sadio Mane and Mo Salah are two top examples.
0:19:59 So, in the end, there are not a lot of people who saw it coming.
0:20:01 We knew they are great.
0:20:02 We knew they are massive talents.
0:20:04 They have fantastic potential.
0:20:07 But they were not who they became later on.
0:20:11 In that time, it’s not that they came to Liverpool and said,
0:20:17 Boss, I just want to tell you, I defend anyway, so we don’t have to talk about that.
0:20:18 Just explain to me how we do it.
0:20:24 And we, obviously, to be successful as a football team, you have to organize a football team to get stability,
0:20:29 to get stability, you need to find a way to defend properly and together.
0:20:32 If you have that, based on that, they can start flying.
0:20:35 Then let’s talk about the football part.
0:20:40 And now there are obviously no defenders, but we were famous for our pressing and counter-pressing.
0:20:41 I talked a lot to them.
0:20:46 And the way we spoke about it was just 100% clear.
0:20:50 You want to win more often than not.
0:20:51 You want to have the maximum success.
0:20:56 You want to be able to become the best team in England at one point.
0:20:56 Yeah?
0:20:57 Okay.
0:20:57 Then do that.
0:20:58 Come on.
0:21:00 So, agreement.
0:21:02 And then from there, we went on.
0:21:08 But then with years, and not because they changed or whatever, here a little bit less, there a little bit less.
0:21:19 And I have to decide, do I go for them like I would go for a young boy playing in that position and say, come on, turn, run, fight, jump, and take them off in a moment.
0:21:21 No, of course not.
0:21:23 You don’t do that in that moment.
0:21:25 It’s a story in the newspaper.
0:21:30 We had this one argument, I think, with Mo at West Ham at the sideline when he didn’t start.
0:21:31 And I brought him on and he was not happy.
0:21:34 The problem, our problems then are always in public.
0:21:37 It was not a real big thing.
0:21:40 But in the moment, we didn’t agree, definitely.
0:21:44 So, how do you deal with that the next day?
0:21:51 I think I can say we have a very good relationship today, even though on that day it didn’t look like.
0:21:53 And that’s all the things.
0:21:56 So, you learn, you try to do it the right way.
0:21:58 You try to show the players respect.
0:22:01 But at one point, it’s never enough.
0:22:02 And you have to accept that as well.
0:22:08 Because the players, they grow, they get bigger and bigger and bigger.
0:22:11 And at one point, you hear years later, he never spoke to me.
0:22:18 Whatever another player from wherever says about a former coach, about me, about Jose Mourinho, he never spoke to me.
0:22:22 I don’t know, we spoke a lot.
0:22:23 We just can’t remember.
0:22:25 And we didn’t speak what you wanted.
0:22:28 I didn’t tell you what you wanted to hear.
0:22:30 So, you can never make it 100% right.
0:22:35 But you can only do as good as it’s possible for you.
0:22:46 And that’s what I tried all the time, to create a relationship where even when we had arguments, we always found a way out as me, player.
0:22:50 And it never got carried into the team.
0:22:55 That I lost respect, they lost respect for me because I acted that way.
0:22:57 So, we always stayed together.
0:23:09 We always find a way that they understood, okay, it’s really important that we get through this, that they sorted, the boss sorted with him or the boss sorted with us, that we can go from here again.
0:23:21 From a very young age, one of the things I found really surprising is in, as I was going through all of these football teams you played in as a young man, it appeared that you were always the captain, repeatedly assigned to be the captain.
0:23:23 And I wondered why.
0:23:28 What was it that you were doing from a very young age that meant all of your coaches back then asked you to be captain of the team?
0:23:30 I have no clue.
0:23:41 The coach I learned the most of, Wolfgang Frank, when he came back to Mainz, he was at Mainz, very successful spell, left, and then we were in trouble again, he came back.
0:23:42 And I was the captain.
0:23:48 And we had a very experienced player from a first division team coming to Mainz in the second division, Lars Schmidt was his name.
0:23:52 So, and Wolfgang said, Jürgen, can we talk?
0:23:53 Yeah, of course.
0:23:56 Jürgen, I want to make Lars the captain.
0:23:58 Oh yeah, good.
0:24:00 So then you are not captain.
0:24:01 Yeah, I know.
0:24:03 So it was exactly like that.
0:24:05 It meant nothing to me.
0:24:11 So my role was not, I was a leader in the team, not on purpose.
0:24:14 I was on the pitch, an aggressive leader, which I didn’t like.
0:24:21 So heart rate above 140, I lost it very often, very, very, not a good way.
0:24:28 So really aggressive talk, shouting at everybody and in all that, really,
0:24:33 it was, I had to, very often I had to apologize to my teammates.
0:24:34 Where did that come from?
0:24:37 Because you’re, I don’t, I don’t know.
0:24:41 There’s a real dichotomy with you because you’re such a sweet, kind guy.
0:24:45 You have your mother in you in terms of the empathy and the love of people.
0:24:48 But then there’s this other explosive part.
0:24:49 I didn’t like it at all.
0:24:55 And I was afraid when I stopped playing that I’d take it over.
0:24:56 So I was emotional.
0:24:59 I had moments where I lost it with referees and stuff like that.
0:25:03 But generally, I was really, I’m a very calm person.
0:25:12 So people think, because I’m probably, I think I’m a motivator or whatever I do, get up in the morning and come in the dressing room and say, come on, boys, today we go again.
0:25:13 Not at all.
0:25:17 I mean, it happens from time to time, but not that often.
0:25:19 No, I have no explanation for it.
0:25:24 If I would have had an explanation, it was a little bit, I knew I’m not good enough, actually.
0:25:26 My teammates were better than me.
0:25:37 And I thought, I only can get on that level if I squeeze everything out from an aggressive point of view, stuff like this.
0:25:41 So that was a bit my explanation because they are so much better.
0:25:46 But if I calm down and want to play cool football, yeah, I’m out.
0:25:48 You eventually become the manager of Mainz.
0:25:49 Yeah.
0:25:54 You’re my age when you get that job and the former manager’s been sacked.
0:25:56 The club have never gotten to the Bundesliga.
0:25:59 The first division in Germany.
0:26:05 You don’t have experience managing a club of this size or scale previously.
0:26:10 The chairman comes to you, the owner comes to you and says, they want you to do the job.
0:26:12 Why did they want you to do the job?
0:26:15 Because I didn’t find anybody else in the short period of time.
0:26:17 So we played Sunday and the next game was on Wednesday.
0:26:20 The idea was just to do that game.
0:26:36 So the whole story is that Eckhart Grauzone, the manager at that time, we lost the game on Sunday and we had a little camp, a crisis camp, let me say, because on Wednesday was another very important game.
0:26:44 We had to play, so he took us to a hotel, that we stay there, have two good sessions and then we go for this very, very important and maybe decisive game.
0:26:53 And at night we have a meeting, a meeting with all the players and he said, gentlemen, I want to ask one question, do you still trust me?
0:26:54 Are you still behind me?
0:26:56 I don’t want to answer now.
0:26:59 I order beer for all of you.
0:27:01 I go out, half an hour, I come back and you tell me.
0:27:08 So he goes out, we just bring some beer in, we sit there, look at each other and think, huh?
0:27:11 And discuss a little bit.
0:27:12 And I was not captain at the time.
0:27:13 I was not the captain.
0:27:18 But then it’s like that, that the decision is no.
0:27:19 What?
0:27:20 Yeah, he asked.
0:27:21 Why you ask?
0:27:22 You know.
0:27:24 So, and it’s like.
0:27:27 Now we have a discussion, yeah, the majority.
0:27:30 Some people, some players didn’t speak, but it was clear.
0:27:32 If you ask, the answer is no.
0:27:34 So, it’s like that.
0:27:38 I’m not captain, but the captain says, Globo, you tell him.
0:27:40 I tell him.
0:27:41 Why?
0:27:43 Oh, okay.
0:27:51 But he comes in, he comes in and that, and that, actually, no.
0:27:53 And he was shocked.
0:27:54 It was really shocked.
0:27:55 It was like, he didn’t expect it.
0:27:58 It’s more like a little thing to do.
0:28:02 And then we say, yes, we go through that together or something like that.
0:28:02 But we said, no.
0:28:03 Why?
0:28:05 Because he was not the right person.
0:28:06 Why?
0:28:16 Because we played bad, and he was, I love Eckhard Grauzen, but that time for that team was really, he was just not the right coach.
0:28:17 That can happen.
0:28:18 It doesn’t say anything about you.
0:28:24 But we did, wrong training, wrong lineups, wrong tactics, wrong everything.
0:28:28 So, that’s how things go bad in the wrong direction in that time.
0:28:34 And we had no, that time, and we didn’t have to make the decision, yeah, who can take over or whatever.
0:28:35 We just could say no.
0:28:39 He could have said, okay, I will prove you wrong or whatever.
0:28:42 But he ran out and said, tomorrow morning, nine o’clock training.
0:28:43 Okay.
0:28:56 And then he wanted to do a press conference where he wanted to tell the public that he kicks out all the experienced players and starts now the rest of the season and plays only the young kids.
0:28:59 So, I was one of the old players.
0:29:00 I was 33.
0:29:03 But I didn’t know that that should happen.
0:29:10 So, he called the sporting director, we need a press conference, and I want to talk to them and tell them we change everything.
0:29:16 And the sporting director says, yeah, we do a press conference, but the subject will be, we sack you.
0:29:17 Okay.
0:29:19 So, done.
0:29:21 And now they didn’t have a coach.
0:29:25 And then they called me, and for that game, can you do it?
0:29:27 And I said, yeah, yeah, I can do it.
0:29:29 And I did it, and we won the game.
0:29:32 And they didn’t find a manager, so we had Sunday and other games.
0:29:34 The first game, we won 1-0.
0:29:35 The second game, we won 3-1.
0:29:37 Yeah.
0:29:40 From the first seven games, we won six and drew one.
0:29:42 So, and we stayed in the league pretty comfortably.
0:29:44 Comfortably is incredible.
0:29:46 We were a bunch of friends.
0:29:48 They were all my friends, and I was their boss.
0:29:52 They had to tell me that I changed from now on in the coach’s dressing room.
0:29:54 What are you doing here?
0:29:55 Here’s the coach’s dressing room.
0:29:56 That’s your office.
0:29:58 Okay.
0:30:00 The first night, we had the twin room.
0:30:01 Yeah.
0:30:06 So, and I got one more game to sleep there with my friend, you and Kramny, they’re in the
0:30:07 same room.
0:30:10 And then the next day, they all told me, yeah, you get your own room.
0:30:11 Oh, okay.
0:30:15 So, but all the rest, we were a real bunch of friends.
0:30:19 And they respected me from the first second.
0:30:21 What was your approach going into that?
0:30:23 You go from being a player to a manager of these boys.
0:30:25 What’s in your mind?
0:30:27 Are you thinking, I’m just going to let them do whatever they want to do?
0:30:33 We had Wolfgang Franke, very, very, the best, the best manager we all had when we were at
0:30:33 Mainz.
0:30:34 He was an exception.
0:30:40 We, at Mainz, we were a football team who lost all the games when the other team had better
0:30:40 players.
0:30:47 I think it sounds normal, but you know, in football, it’s a way to win games anyway.
0:30:48 We never had that.
0:30:52 So, then Wolfgang Franke comes in and implements, four in the back, ball-orientated defending.
0:30:54 We did nothing else than that.
0:31:01 And we changed overnight into the one opponent nobody wanted to play against.
0:31:02 We were like machines.
0:31:03 We were like machines.
0:31:04 We are not great football.
0:31:05 We were like machines.
0:31:06 There were games.
0:31:09 Our goalkeeper didn’t touch the ball once.
0:31:10 We were just defending.
0:31:11 It was new that time.
0:31:12 So, it was really for all of them.
0:31:15 That means we all became believers in that.
0:31:20 Then Wolfgang left, and none of the other coaches could do that.
0:31:21 None.
0:31:24 There was no connection to the coaches after Wolfgang.
0:31:30 So, I was one of the players who benefited massively from Wolfgang Franke, and now I arrived, and
0:31:35 the only thing I did when I, the two sessions I had were both exactly about that.
0:31:41 Four for two, ball-orientated movements, and we go for MSV Duisburg that time.
0:31:42 They were third in the table.
0:31:45 We go for them like nobody else.
0:31:47 But I like these moments.
0:31:54 I like to find a reason why it makes sense that why we give our absolute all in a moment like this.
0:31:58 Why we don’t invest only the minimum.
0:31:59 Why invest the maximum.
0:32:03 Why we would regret it if we don’t do it.
0:32:05 How better life is if we do it.
0:32:07 How much more fun it is if we do it.
0:32:10 I love these moments, I love these moments, and probably something like that.
0:32:16 I told them, and from that moment on, nobody wanted to play against us anymore.
0:32:20 So, we were like, wow, animals.
0:32:20 It was great.
0:32:22 It was a fantastic time.
0:32:28 Same team, pretty much, changed overnight.
0:32:39 So, you fixed the defensive situation, the formation, and you also told the players in that dressing room a story of why we had to give everything.
0:32:43 They wrote us off.
0:32:44 Showed the outside world.
0:32:45 Whatever you can do.
0:32:47 Most of the time, it was real life.
0:32:53 But that time, in my meetings later on, I never prepared in a way that I wrote something down or whatever.
0:32:56 Our life was preparation.
0:33:00 What happened during the week with us in the world, that was preparation for a meeting.
0:33:01 I never thought long about it.
0:33:04 Just remembered it when I needed it.
0:33:05 We spoke, I told the boys.
0:33:11 But that time, they needed one person to believe in them.
0:33:12 And I did.
0:33:14 It was not that I had to convince myself.
0:33:15 I have to tell them now.
0:33:21 Before that season, I told in an interview, this is the best squad my son ever had.
0:33:24 It would be really difficult for me to play.
0:33:28 But good for us that the team is so good.
0:33:34 And then we were in a hopeless situation before I took over.
0:33:40 So when I became the manager, I was the one who thought this team is incredible.
0:33:41 Nobody knows it yet.
0:33:46 But we will make sure in a few weeks, they will have a sense at least.
0:33:49 How important did that prove to be?
0:33:54 This idea of making sure that the players you have throughout your career had belief in themselves.
0:33:56 That’s all.
0:33:57 It’s all about that.
0:33:58 It’s not football.
0:33:59 It’s live.
0:34:06 You had no, when you started your podcast, people probably told you, well, that might be something for you.
0:34:07 But you were not sure.
0:34:13 And then with each little thing here and there, oh, how many people listened to your first podcast?
0:34:14 Do you remember?
0:34:14 No, no, no.
0:34:16 I think I read it somewhere.
0:34:17 Forty?
0:34:18 Something around that.
0:34:19 It was under 100.
0:34:21 So it’s a start.
0:34:22 So it’s a start.
0:34:25 And all the rest is if you want history.
0:34:27 And that’s always in life like that.
0:34:29 That it’s just give it a chance.
0:34:32 Of course, it makes sense.
0:34:32 You believe in yourself.
0:34:35 But not everybody can do that.
0:34:45 But then if you meet somebody who helps you with that, who has a perspective, who can see something in you, yeah, then tell them.
0:34:46 Well, you should keep it for yourself.
0:34:47 Oh, my God.
0:34:48 I think he’s a talent.
0:34:48 She’s a talent.
0:34:49 Whatever.
0:34:50 Well, yeah, she’s good at that.
0:34:51 He’s good at that.
0:34:52 Yeah, but we don’t tell each other.
0:34:53 So where’s the problem?
0:34:55 Did someone do that for you?
0:34:59 Told you that you should believe in yourself.
0:35:00 They saw something in you.
0:35:02 Once I said I never struggled with confidence.
0:35:04 But I don’t know why.
0:35:05 That’s the truth.
0:35:06 But it’s true.
0:35:08 I never struggled with confidence.
0:35:10 There’s no reason for it.
0:35:13 My two best friends in school were genius.
0:35:18 And we sat together doing exactly this, reading the same books, invested the same amount of time.
0:35:21 They had the best A-levels in school.
0:35:23 And I was far off that.
0:35:28 So a normal reaction would be, I’m a dump, obviously.
0:35:31 But I never thought that.
0:35:33 And I don’t really know why that happened.
0:35:35 So I took it how it was.
0:35:36 I thought, oh, respect.
0:35:39 You can remember all these things crazy.
0:35:40 I can’t.
0:35:43 But you had lots of players that struggled with confidence.
0:35:44 Yeah.
0:35:45 Yeah.
0:35:54 I tried to create a situation to make sure that the player, if they are not confident yet,
0:35:56 they are confident.
0:35:58 But, you know, there are moments when they lose it.
0:36:03 Confidence is like, perhaps, once there’s a little flower and constantly somebody steps on it.
0:36:04 It’s like that.
0:36:05 Oh, and then it’s growing again.
0:36:07 And, oh, now we are confident again.
0:36:08 Stuff like this.
0:36:12 In football, it’s really difficult because it’s like you cannot play without making mistakes.
0:36:17 So if a mistake costs you confident, that’s a real challenge.
0:36:19 But I try to.
0:36:25 If you would believe as much in yourself as I do, that would be a start.
0:36:30 But as long as you cannot do that, just trust me.
0:36:35 So you are good because I don’t work with, not with other players.
0:36:36 I don’t waste time.
0:36:37 I don’t.
0:36:38 That’s what, and it’s true.
0:36:39 I don’t.
0:36:43 So I really, I really see something.
0:36:45 And if I see it, I’m patient enough to work on it.
0:36:49 I’m much more patient than the public wants me to be.
0:36:55 But, of course, the idea is that one day I help you learn flying.
0:36:58 But in the end, you have to fly yourself, obviously.
0:37:00 I cannot do that for you.
0:37:01 That’s what it is, football.
0:37:02 You have to perform alone.
0:37:03 They cannot look at me.
0:37:05 What should I do?
0:37:13 And that’s my job, is to prepare them as good, to make it the education, the coaching, as wide.
0:37:15 Just pick for me.
0:37:16 That’s the idea.
0:37:18 But not too much as well.
0:37:24 It’s, yeah, it’s obviously, was a good time in my life doing all these kind of things.
0:37:27 I worked with some of the best footballers in the world.
0:37:30 Really good time.
0:37:35 Do you sometimes have to lie in public to protect a player’s confidence?
0:37:40 I wonder this, because you see managers come out and say, oh, he can’t play because he’s injured or whatever.
0:37:42 And they say things.
0:37:46 But I wonder sometimes if managers are protecting players because they’re struggling.
0:37:48 Yes, we protect players.
0:37:50 I’m not sure I ever had to lie, to be one of the most honest.
0:37:51 I don’t know.
0:37:52 But we protect players.
0:37:53 Super important.
0:37:55 So, for me, super important.
0:37:58 He lacks confidence.
0:37:59 That’s in football, obvious.
0:38:00 You see that.
0:38:03 You run one-on-one on a goalie, and you don’t make it.
0:38:06 You can see it’s because you don’t have confidence.
0:38:07 That’s how it is.
0:38:08 There’s not a lot of other reasons.
0:38:10 It can be wind, weather, ball, opponent.
0:38:13 It’s there, but you do it once, you do it twice, three times.
0:38:16 Yes, that’s not good for the confidence of nobody.
0:38:21 Having that in training, the job is not to talk too much about it.
0:38:26 It’s just to give him a chance to get confidence back with the things you do in training.
0:38:27 That it doesn’t last forever.
0:38:33 The one thing you have to protect players from is public.
0:38:38 Try to, because they are ruthless in moments.
0:38:41 They don’t care until something happens.
0:38:43 So, there were supporters sometimes.
0:38:45 I think we were really lucky with that.
0:38:52 We created that bond between the supporters and the team that they were not angry, disappointed, yes,
0:38:55 but not angry in a way that I don’t want to see them anymore.
0:38:56 So, that helped.
0:38:58 But, of course, we have to protect them sometimes.
0:39:02 We have to protect them sometimes from themselves as well.
0:39:03 So, that’s the job.
0:39:08 Did you have to involve yourself much with social media usage of your team members?
0:39:13 And did you ever consider someone’s social media usage when you were considering signing them to join the club?
0:39:19 Because I think this now, as a Manchester United fan, I think some of our players are posting on social media
0:39:23 little indirect messages and little emojis and commenting things.
0:39:25 I just think, oh, God, troublemaker.
0:39:35 We had a situation that players texted or posted something at night and deleted it, but I still got aware of it.
0:39:39 So, not that I read it, but people tell me, oh, last night, didn’t that happen?
0:39:40 When?
0:39:41 Three o’clock.
0:39:42 Three o’clock?
0:39:44 Okay.
0:39:45 What did you say?
0:39:46 Yeah, this and that.
0:39:47 Oh.
0:39:52 What I do in these situations, even deleted, I go in the dressing room and they all lie on the house.
0:39:54 Last night, this and that happened.
0:39:56 Got deleted.
0:39:59 I know what’s there, but maybe you want to tell everybody?
0:40:02 You would ask them to say it in front of everybody.
0:40:02 Yeah.
0:40:05 Not nice, eh?
0:40:11 The thing is, I don’t go for them and tell them, how can you write that or whatever.
0:40:12 So, I said, come on.
0:40:14 Somebody told me, so I know it.
0:40:22 Not important, really, but come on, tell the whole team what you wanted to say.
0:40:26 And then you start, it’s not great in that situation.
0:40:31 I don’t like to bring people in that, but I think that’s a deserved punishment for something
0:40:32 like that.
0:40:38 But actually, the effect is, nobody ever did it again.
0:40:42 Because nobody wants to be in that situation in the dressing room, sitting there and be the
0:40:46 one who has to explain something he did last night or whatever.
0:40:53 I discussed individual problems, if it was okay, in front of the team.
0:40:55 If it was important for the team.
0:40:56 Yeah.
0:40:58 Come on, explain why you did that.
0:41:00 Why you went out that long.
0:41:02 What’s happened in the last two hours?
0:41:06 Yeah.
0:41:08 This photo here is of things going well for you.
0:41:09 Yeah.
0:41:09 Minds?
0:41:17 Before I had that, to get here, these are tears.
0:41:21 The tears the year and two years before were not for the same reason.
0:41:25 So you probably know we didn’t get promoted for a point and a goal.
0:41:26 First a goal.
0:41:27 First a point, then a goal.
0:41:29 And then this happened.
0:41:32 That was the first day when it really went well.
0:41:37 So this was the day that you got Minds promoted for the first time in the history to the Bundesliga.
0:41:37 Yeah.
0:41:42 But before winning that, I learned how to lose.
0:41:45 This is very important, I would say.
0:41:53 I think that’s, again, to learn, even though you want to be as successful as somehow possible.
0:41:58 You have to accept that from time to time you lose.
0:42:04 And then when you then keep going, you have a good chance if you learn from it.
0:42:07 A defeat is a defeat if you don’t learn from it.
0:42:09 If you learn from it, it’s a very, very important information.
0:42:17 And obviously in football, we have a lot of opportunities to get beat and opportunities to learn from it.
0:42:22 But this was the biggest relief in my life.
0:42:23 Not happiness.
0:42:25 That’s pure relief.
0:42:28 The pressure was mounting.
0:42:30 I was crazy.
0:42:31 Not only on myself.
0:42:32 Nobody.
0:42:33 Not from outside.
0:42:35 I don’t know even over the outside world thought.
0:42:41 But to make it happen that year, it was really special.
0:42:45 But it took two years of coming close.
0:42:46 Yeah.
0:42:46 Yeah.
0:42:47 And dealing with the disappointment.
0:42:48 Yeah.
0:42:48 True.
0:42:57 When I spoke to Jamie Carragher, I asked Jamie Carragher, actually, earlier this morning, I said to him, you know, what was he curious about with you?
0:43:09 He said there were so many near misses in your career, whether it was in the Champions League, or I remember when you were head to head with Man City in that season and you were one point shy of winning the league.
0:43:17 And his question was, he’s fascinated with how you were so good at dealing with the disappointment of near misses.
0:43:20 Because sometimes near misses can cripple people.
0:43:22 They can turn them into a downward spiral.
0:43:24 It can be like the plant that got stood on.
0:43:26 It can crush someone’s confidence.
0:43:32 But it appears through your career that near misses ended up being positive forces for you.
0:43:42 It’s not that I knew that always, but what we spoke about very early, what made me the person I am.
0:43:48 These people, of course, mom, dad, my faith as well.
0:43:55 So, and I knew always that I’m not here to get everything.
0:43:58 I’m here to give everything.
0:44:03 So, that doesn’t help in a moment when you fail for a point.
0:44:08 But in the general understanding as a person, of course, it helps.
0:44:11 So, I’m not surprised that I fail.
0:44:18 I don’t think, I don’t see myself as a constant winner in my mind.
0:44:21 I see myself as a constant trier.
0:44:25 So, I don’t know constant winners, but there might be some out there.
0:44:31 But I just can’t imagine a world that would be like that.
0:44:36 All the people running around there, all the happy people there win all the time.
0:44:37 Nobody wins all the time.
0:44:39 Nobody does.
0:44:42 So, it’s all about dealing with the things you want and not get.
0:44:45 And then you want it more or not anymore or whatever.
0:44:49 So, the moments were not great, but I learned it here.
0:44:55 Doing it that day changed the destiny of the club of Mainz 05.
0:44:55 That’s how it is.
0:44:58 My destiny, the player’s destiny, changed everything.
0:45:00 So, we wanted it that hard.
0:45:04 But we learned before, we have to try harder.
0:45:06 And that’s what I always took.
0:45:12 If you don’t get the result you want, try again and try harder.
0:45:16 It was Christian that gave you that job, wasn’t it?
0:45:16 Yeah.
0:45:18 Mr. Heidel.
0:45:19 Christian Heidel.
0:45:21 I spoke to Christian Heidel.
0:45:25 His English is very funny, isn’t it?
0:45:25 Yeah.
0:45:31 I’m going to translate it for the viewers, but I’m going to actually play what he said to you in German.
0:45:31 Oh, of course.
0:45:32 So, you can hear it.
0:45:34 Global.
0:45:37 Yes, dear Global.
0:45:40 We’ve known each other for exactly 35 years now.
0:45:42 First, we were both players.
0:45:44 Then you subsequently became my esteemed coach.
0:45:46 It all started in Mainz.
0:45:48 You changed an entire club.
0:45:50 You changed an entire city.
0:45:53 Back then, we were promoted to the Bundesliga together.
0:45:56 And today, Mainz has been in the Bundesliga for over 25 years.
0:45:58 Back then, that was actually unimaginable.
0:46:04 You go to Dortmund, change your club, change an entire city, and win every title there is to win.
0:46:07 You move to Liverpool, and the same thing happens for the third time.
0:46:09 You change your club, you change your city.
0:46:13 I don’t think any coach before you has ever achieved that.
0:46:16 And I’m always asked, what makes Jurgen Klopp special?
0:46:21 To this day, he has simply remained a genuine person, always authentic, which is incredibly important.
0:46:24 Apart from the fact that you are, of course, an outstanding expert.
0:46:28 I hope we’ll see each other again soon on our little shared island in Mallorca.
0:46:32 And have a great day, and lots of fun with your podcast.
0:46:33 Wow.
0:46:35 You know, Levo.
0:46:35 Yeah.
0:46:37 Clubo.
0:46:38 I told you.
0:46:41 You changed a club, you changed the city.
0:46:41 Yeah.
0:46:43 You did that over and over and over again.
0:46:53 You went on and did that again at Dortmund, winning a huge range of awards there at a time when they weren’t considered to be hopeful.
0:46:58 And then you went off to Liverpool and did the same.
0:47:06 And I was reading about how when you travel to Liverpool, there was 30,000 Liverpool fans watching your plane fly across the channel to Liverpool because they’re all very excited.
0:47:13 They arrived at a time when they were in a period of dysfunction, kind of similar to where Manchester United are now, I guess.
0:47:17 And you managed to bring them up from being a team that were dysfunctional, hadn’t won.
0:47:19 There was a lot of pessimism around the club.
0:47:25 I think as a Man United fan, I was hoping and wondering that if Liverpool would ever come back, I was hoping they would never come back again.
0:47:27 But you brought them back annoyingly.
0:47:33 When you arrived at Liverpool that day, you said in that press conference that you’re the normal one.
0:47:34 I remember that.
0:47:37 What did you observe when you arrived?
0:47:38 What was the culture?
0:47:40 What was the feeling?
0:47:44 And what was your first thought about what you had to do to bring that club back to its glory?
0:47:53 The feeling I got, I had roughly a week to think about everything from the first call to the signature, I think.
0:47:55 Did you have other offers from other clubs?
0:47:57 Oh, in that moment, not.
0:48:02 But in the summer, I had a lot of offers like before when I finished at Dortmund.
0:48:04 But in that moment, it was just Liverpool.
0:48:08 But it was kind of destiny because I didn’t want to.
0:48:09 It was not.
0:48:12 We were on a family holiday in Lisbon with the two boys.
0:48:14 Ola and I sitting there.
0:48:14 Phone goes.
0:48:15 My agent.
0:48:17 Why is he calling?
0:48:19 Boys look at my face.
0:48:21 And I say, Liverpool.
0:48:23 And the both.
0:48:25 Yes, the boys.
0:48:25 Yeah.
0:48:26 And Ola looks.
0:48:26 What?
0:48:27 What is it?
0:48:29 And she didn’t see my lips when I spoke.
0:48:29 What?
0:48:31 And realize, oh, oh, God.
0:48:32 We start again.
0:48:35 Before she knew, we will go to Liverpool.
0:48:38 Why did your boys react to that?
0:48:38 Come on.
0:48:43 If you are not a Man United fan, you know what Liverpool means to people.
0:48:47 And they, yeah, they loved it.
0:48:49 We fell instantly in love with that club.
0:48:51 Did Manchester United have a call?
0:48:53 Yeah, I spoke to them.
0:48:59 So in the year when Sir Alex retired, they spoke to me.
0:49:00 Yeah, yeah, yeah.
0:49:02 Of course, they were interested at one point.
0:49:05 So I was, that time, I would have been interested.
0:49:08 I was a young, I had a sensational team at Dortmund.
0:49:09 My God.
0:49:13 So somebody, they probably thought, what is he doing there?
0:49:24 Later on, I heard that my players, Hendo, Adam Lallana, James Mellon, so that they flew to Real Madrid when we played the semifinal in the Champions League to watch us.
0:49:26 I wanted to see, what is Dortmund doing?
0:49:28 My God, what a football that is.
0:49:30 I mean, you can’t get big compliments.
0:49:32 It’s really, it’s really good.
0:49:34 I want to know why Manchester United didn’t…
0:49:36 No, no, no, no.
0:49:37 They tried.
0:49:39 It was wrong time, wrong moment.
0:49:42 For me, I had a contract at Dortmund.
0:49:42 I wouldn’t have left.
0:49:45 Not really for nobody in that time.
0:49:48 They just needed a manager, but the manager they wanted in that case.
0:49:51 Now, it was one of a few options, I think.
0:49:56 So it was you that turned down Manchester United, not Manchester United turning you down?
0:49:58 Yeah, that way.
0:49:59 So I, yeah.
0:50:02 So we need someone else on negotiations.
0:50:02 We need…
0:50:02 Yeah.
0:50:03 No, no, no.
0:50:05 He’s not there anymore, the guy who negotiated that.
0:50:07 So there are now other people in charge.
0:50:09 It’s long ago, long ago.
0:50:10 So…
0:50:11 Why wouldn’t…
0:50:14 Manchester United’s often known as the biggest club in the world.
0:50:16 Why wouldn’t you take that job?
0:50:17 Why didn’t you take that job?
0:50:20 Manchester United, the great Manchester United.
0:50:20 No, it’s just typical.
0:50:22 We are now not in a private space.
0:50:28 So there are some reasons what the people in that conversation told me, which I didn’t like.
0:50:29 Oh, really?
0:50:32 So United was that big.
0:50:34 We get all the players we want.
0:50:39 We are like, we can this, we get him, we get him, we get him, we get him.
0:50:40 And I was sitting there.
0:50:44 So it was not my project.
0:50:45 It didn’t feel like my…
0:50:48 It was the wrong time, but on top of that, it was not my project.
0:50:56 I didn’t want to bring back, I don’t know, Pogba, Paul is a sensational player.
0:50:57 My God.
0:50:59 But these things don’t work usually.
0:51:04 But these kind of things, or Cristiano, my God, we all know that he’s the best player,
0:51:05 or together with Messi, the best player in the world.
0:51:08 So, but bringing back never helps.
0:51:14 And that time in 2013, it was obviously not about Cristiano, maybe about Paul.
0:51:16 I’m not even sure when, don’t get the numbers together.
0:51:19 But it was just, the idea is we bring the best players together and then let’s go.
0:51:21 It wasn’t about the football.
0:51:22 No, not at all.
0:51:27 And I sat there and it was like, ah, nah, I am not sure, that’s not for me.
0:51:35 So, and then the pure, pure football project comes up with Liverpool.
0:51:41 And the sensational talk to Mike Gordon, that’s really important as well.
0:51:42 Like, he was the owner.
0:51:45 I know John and Tom, of course, as well.
0:51:46 But Mike was responsible for us.
0:51:49 I wanted to, after that talk, I want to be his friend.
0:51:50 He’s such a good guy.
0:51:51 So, that’s how it started.
0:51:54 And in the end, yeah, it was pretty special.
0:52:00 I find this fascinating because as a Manchester United fan, I observed from the moment Sir Alex Ferguson left,
0:52:03 we adopted a very different approach.
0:52:09 And we brought in all these massive name players, Dean Maria, Falcao, Ibrahimovic, Pogba, Ronaldo.
0:52:11 And we failed.
0:52:17 And it taught me something as an entrepreneur about what matters more.
0:52:25 And actually, when I read through your philosophy, it’s quite clear in your philosophy that you prefer attitude and character
0:52:29 versus how many Instagram followers you’ve got and what you’ve done in the past.
0:52:31 Yeah, of course.
0:52:35 And I wanted to get your take on why you think the last, this is very selfish for me,
0:52:39 the last sort of 15 years at Manchester United haven’t worked out as an objective observer.
0:52:41 I want to, I need to know.
0:52:43 You can’t.
0:52:44 No, no, no.
0:52:48 You’re a man that was able to take teams and make them successful.
0:52:53 And we are currently underdogs in many regards because of the last 15 years.
0:52:55 What is it that we’ve missed in that time?
0:52:56 What have we overlooked in your view?
0:52:58 I know you don’t want to hear that.
0:52:59 You have a hypothesis though.
0:53:08 I didn’t think a second since I joined Liverpool about what Man United did, right or wrong.
0:53:09 I just did.
0:53:12 So, it’s like I buy into a situation.
0:53:19 So, I went to Liverpool and that moment you became our opponent, not my enemy but a very important opponent.
0:53:25 One who is much more fun to beat than maybe and like other slicks with Everton.
0:53:29 I know so many Everton fans in Liverpool who lived there for nine years.
0:53:31 So, I know so many people, great people.
0:53:33 So, absolutely.
0:53:35 But then you go to the game and think, oh my God, that’s something different.
0:53:37 Not I make that up.
0:53:38 It’s like that.
0:53:39 But I really didn’t think.
0:53:41 But what always in football is like this.
0:53:51 And again, like in life, you have a problem and you only try to find a solution for now knowing you have two days later another problem.
0:53:51 You know it.
0:53:52 But it starts for now.
0:53:54 Just find a solution for that problem.
0:53:55 There’s no mid, no long term.
0:54:01 So, okay, we have to deal with that for another day or two and then we can sort it.
0:54:08 And that means in our sense we have to deal with that for a year or two and deny it and then we can make a big step.
0:54:12 And in our case, in football case, contracts are running out.
0:54:14 Player goes anyway.
0:54:15 We can sell him.
0:54:16 We can do this.
0:54:22 But because you are in such a rush all the time, just because you want to or have to win the next game.
0:54:26 A little bit like that being now in a situation probably United.
0:54:30 In the years when they were not happy, they would buy the time from that time.
0:54:32 Jose becoming second.
0:54:33 Nobody was really happy there.
0:54:36 And you think, oh, remember that?
0:54:38 In that time, second was not good enough.
0:54:40 And now you are not even close to that.
0:54:42 But that’s not a Man United story for me.
0:54:43 It’s just a football story.
0:54:44 It’s always like that.
0:54:49 In the world of football, you win, you’re the greatest.
0:54:52 You lose, you know nothing about the game.
0:54:53 You draw, you’re boring.
0:54:54 So, that’s not that.
0:54:56 You’re constant.
0:55:00 And it’s only about your own idea what you really want to do and where you want to go.
0:55:03 And everything in life is about development.
0:55:05 Today, you were not the same 10 years ago.
0:55:07 I was not the same 10 years ago.
0:55:11 So, it means the time between then and now counts.
0:55:14 So, if it counts, for me, the next 10 years do the same.
0:55:15 So, it’s important what I do.
0:55:18 It’s important what I see in a year, two, three.
0:55:22 So, I have to plan my own life, mid and long term, as much as I can do that.
0:55:25 And especially the destiny and the future of a football club.
0:55:34 A player can score a goal, can score five goals, will never solve the problems if you have real problems.
0:55:36 And I don’t know the United problems.
0:55:37 But Liverpool was the same.
0:55:38 It’s not about that.
0:55:48 On the day when we lost, sold Phil Coutinho, that was not the day when I thought, oh, good that we have the money.
0:55:53 I lost a player I wanted to work with for the next 10 years, if you want.
0:55:56 It was not that I thought, oh, and we can invest it.
0:55:58 Yeah, we invested it smartly.
0:55:58 That’s true.
0:56:02 But it’s not that we found a player for the position and sorted that.
0:56:03 That we had to sort differently.
0:56:09 But we found two really solid, solid and becoming world-class players with Alisson and Van Dijk.
0:56:13 That was for the future, to go from there.
0:56:15 And now that’s the difference, I think.
0:56:21 I’ve had so many founders speak to me and say, why didn’t this particular ad that I ran on this platform work for me?
0:56:24 Maybe the copy wasn’t good, the creative wasn’t strong.
0:56:26 But usually the problem is they’re not having the right conversation.
0:56:29 Because that ad never reached the right person.
0:56:32 And if you’re in B2B marketing, that is much of the game.
0:56:35 And this is where LinkedIn ads solves that problem for you.
0:56:37 Their targeting is ridiculously specific.
0:56:43 You can target by job title, seniority, company size, industry, and even someone’s skill set.
0:56:46 And their network includes over a billion professionals.
0:56:49 About 130 million of them are decision makers.
0:56:54 So when you use LinkedIn ads, you’re putting your brand in front of the right people.
0:56:59 And LinkedIn ads also drive the highest B2B return on ad spend across all ad networks, in my experience.
0:57:04 If you want to give them a try, head over to linkedin.com slash diary.
0:57:12 And when you spend $250 on your first LinkedIn ads campaign, you’ll get an extra $250 credit from me for the next one.
0:57:15 That’s linkedin.com slash diary.
0:57:16 Terms and conditions apply.
0:57:22 Do any of you remember a conversation I had on this podcast with anthropologist Daniel Lieberman?
0:57:24 It was one of our most viewed conversations of all time.
0:57:30 And the most replayed moment in that conversation was when I talked about this product.
0:57:39 These are what I call Barefoot Shoes by Vivo Barefoot, which have significantly reduced support, which gives my feet the opportunity that they desperately want and need to strengthen.
0:57:53 And that at all times in our lives, we’re making this trade of whether to have more comfort now and therefore more discomfort in the future or a little bit less comfort now, but to be stronger and healthier in the future.
0:57:55 And research from Liverpool University has backed this up.
0:58:02 They’ve shown that wearing Vivo Barefoot Shoes for six months can increase foot strength by up to 60%.
0:58:12 So if you want to start strengthening your feet and your body, visit vivobarefoot.com slash Stephen, and you’ll get 20% off when you use code StephenB20 at checkout.
0:58:16 That also comes with a 100-day money-back guarantee.
0:58:29 What I love about football is the analogies to the world I’m in, which is the world of business, where you can watch a team like we’re seeing, I think, Crystal Palace at the moment, who objectively don’t have maybe the best players in the world.
0:58:31 They don’t have the most money.
0:58:32 Bournemouth as well.
0:58:33 Bournemouth as well, yeah.
0:58:35 But they’re doing something which is creating this magic.
0:58:44 And it’s this wonderful narrative of you don’t need to have the most talent or resources to have the best outcome.
0:58:47 So what is that gap between, like, and that’s…
0:58:48 There must be something.
0:58:55 Now, look, it’s a situation, a moment, and a situation where Crystal Palace at Bournemouth is massively different to the situation for United.
0:59:00 If Bournemouth wins a game 1-0 and doesn’t perform particularly well, you can take it and you go on.
0:59:05 I’m not sure you would really find an article in the newspaper about it, just win it and go.
0:59:06 But United is United.
0:59:10 United, each step, is under the focus.
0:59:11 And they’re like, what?
0:59:12 Oh, he didn’t…
0:59:15 They won, but he didn’t play great.
0:59:21 So they win a game and then somebody doesn’t perform well, so pick him out and go for him full throttle.
0:59:22 You think, wow.
0:59:27 So the coach has to pick him up and go, no, no, no, it’s all right, stuff like this, and the next one, and the next…
0:59:30 They’re different, completely different situations.
0:59:40 The only problem you have now, in the time you try to sort your problems, all the other clubs improve their situations.
0:59:44 So Liverpool has an incredible squad, yes.
0:59:47 Are they 100% happy right now with the three defeats?
0:59:48 No, probably not.
0:59:49 But incredible squad.
0:59:51 Arsenal, incredible squad.
0:59:53 City, city.
0:59:55 I mean, and they want to strike back.
0:59:56 There’s already three clubs.
1:00:02 Chelsea, they’re in that time when everybody thought, do they have an overview about their transfer market?
1:00:04 Do they know who they own and who they loan and stuff like this?
1:00:07 Obviously, somehow, it pays off.
1:00:10 So they have already five clubs.
1:00:11 They are above you.
1:00:13 Are you happy with position six?
1:00:13 No.
1:00:16 So, and here’s the problem.
1:00:19 Should you be happy, theoretically, with position six?
1:00:20 Maybe.
1:00:22 This year, I’m going to build on that.
1:00:29 So find a reason, find a reason to enjoy the situation again.
1:00:35 Find a reason to enjoy a 1-0 victory, 2-0 victory at home, whoever against whoever.
1:00:38 Southampton, try to enjoy that.
1:00:43 Really, be happy, go home, and not listening to others who tell you then.
1:00:52 For Southampton, that’s what we had years ago when we decided after a draw against West Brom,
1:00:56 to say thank you to the supporters.
1:01:02 We stand in front of the club and hold his other hand and said, thank you.
1:01:07 And then the press conference, Tony Poole, said, what is the world we are living in?
1:01:11 When Liverpool, with the money they spend, celebrate the point against West Brom.
1:01:15 Thank you.
1:01:20 So, but it’s your choice how you grow together again.
1:01:28 And I think after all the years now without a lot of good football, they need to find a way to grow together again.
1:01:31 I fully believe in Ruben Amorim.
1:01:36 I think he’s a man that’s focused on culture and I like how honest he is as well.
1:01:40 And I think with the team that they have around them, with people like Jason Wilcox and Ineos,
1:01:44 who I’ve met, and Colette and all the others that are there,
1:01:47 I think we’ve never been in a better place.
1:01:50 I personally feel like that because I just think they’re aiming for more long-term things.
1:01:51 They’re aiming at more long-term solutions.
1:01:55 The only problem is you have no clue about football, but besides that.
1:01:57 That’s a small problem.
1:02:01 So, yeah, good on you.
1:02:02 Good on you.
1:02:03 But I have faith.
1:02:05 That’s great.
1:02:09 I don’t know if all my friends do, but I certainly do.
1:02:13 And the only reason I have faith is because I see the club aiming at more long-term things now.
1:02:15 That’s what you have to do.
1:02:17 Players because they have loads of Instagram followers.
1:02:21 When you got that phone call from Liverpool and they asked you to come and join,
1:02:25 you said, well, the reason you chose Liverpool is because they felt like a football project
1:02:30 versus Manchester United, who seemed to be a bit more, less football oriented.
1:02:31 But it’s not the same year.
1:02:34 Two years before.
1:02:40 I’m wondering, what is it about their proposal that made you think it was a football project?
1:02:42 Oh, the situation.
1:02:43 I knew the club.
1:02:44 I knew the team.
1:02:48 So if you look at, on top of that, I didn’t think it that way.
1:02:54 But when Alex left, they became champion in his last year.
1:02:57 But it was not that the team was the one you build a future on.
1:02:58 So that’s how it is.
1:03:01 When you come in, it’s a bit built to fail if you want it.
1:03:02 But I didn’t see it that way.
1:03:04 And that time it had other reasons.
1:03:09 But if I would have thought longer about it, it would have been probably, yeah.
1:03:17 So David Moyes, a fantastic, fantastic manager, what he proves every year, couldn’t do the job.
1:03:18 And since then, it’s a bit of a problem.
1:03:20 So a new team needs time.
1:03:21 He was stitched up.
1:03:23 So he needs time.
1:03:28 So Liverpool, the team, as I said when I came, nobody likes the team.
1:03:30 Not even the team likes the team.
1:03:32 I like the team.
1:03:33 So I like the team.
1:03:33 I knew the players.
1:03:37 I thought when Bobby Firminian moved there, I said, oh, that’s a smart, that’s a smart transfer.
1:03:39 I knew Christian Penteke.
1:03:40 I loved Divock Origi.
1:03:41 I knew John Henderson.
1:03:42 I knew Adam Lallana.
1:03:43 I know plenty of players.
1:03:46 Heard only, ah, not good enough.
1:03:49 And I thought, well, let’s see.
1:03:51 So I like the team.
1:03:53 So that’s a football team, proper football, super attitude.
1:04:01 I mean, just on day one, I could have played Hendo, Millie, and Adam together in midfield.
1:04:01 Maybe I did.
1:04:03 I don’t even know my first lineup.
1:04:05 But it’s a proper engine room.
1:04:06 It’s smart players.
1:04:12 It’s people who really want to perform, want to work hard, and all these kind of things.
1:04:13 What do you need for a start?
1:04:16 I knew Liverpool was not the same club than they were before.
1:04:19 It’s not that I went into the shiny room.
1:04:23 I played there a year before with Dortmund in the summer, in the preseason.
1:04:28 And I was massively disappointed about the dressing rooms.
1:04:31 I remember you have these pictures in your mind.
1:04:33 You think, oh, my God, it’s Enfield.
1:04:38 And you walk in and make two steps into the dressing room and you run against the wall.
1:04:41 And you think, kidding?
1:04:42 Is that all?
1:04:43 Where’s the rest?
1:04:47 So, English dressing rooms are really, really small in the old stadiums.
1:04:49 Then we think, oh, my God, how can you bring it?
1:04:51 It was built for 11 players.
1:04:54 And now we come here with 30 people in the room.
1:04:55 It doesn’t help.
1:04:58 So, I knew about the history.
1:04:59 I knew that nobody’s happy.
1:05:01 I knew that I liked the team.
1:05:05 That’s a good start.
1:05:08 And did they tell you that they were going to develop the ground, the stadium?
1:05:10 Did they make any promises to your assurances?
1:05:11 Did they tell you?
1:05:11 No.
1:05:13 We didn’t really speak about that in the first conversation.
1:05:17 That’s nothing I need to talk about in this kind of conversation.
1:05:23 I knew that the job I had in that moment was just to improve the football team, not the club.
1:05:24 That I was involved in.
1:05:25 All the other stuff happened with time.
1:05:27 With time.
1:05:31 Just to realize this is my responsibility now as well.
1:05:33 You never know.
1:05:36 I don’t plan seven, eight, nine-year spells in a club.
1:05:37 It just happens.
1:05:42 It’s like I don’t think they could sack me, but I know it could happen.
1:05:46 So, I plan from a specific moment on.
1:05:49 When I sorted the first few things, then I plan mid- and long-term.
1:05:53 I always did, knowing it might not be for me.
1:05:57 But I was never worried about that too much.
1:06:01 What was the first couple of things you thought you had to change to get them winning
1:06:06 and to get the confidence back and to ultimately bring the city behind you?
1:06:06 Was there anything you thought,
1:06:09 okay, the first thing I’m going to have to do is get rid of him, change this?
1:06:16 So, a year before, not in that season, but two years before,
1:06:18 they nearly became chairman.
1:06:19 It was a different team.
1:06:21 It was a very specific way of football.
1:06:25 Offensively, oh my God, they were ridiculously good.
1:06:29 Defensively, yeah, lucky, a good goalie there, stuff like this.
1:06:30 It was not the same.
1:06:32 We didn’t have the team from that time.
1:06:33 We didn’t have Suarez.
1:06:34 We didn’t have Sterling.
1:06:38 Yeah, we had still Daniel Sturridge, stuff like this.
1:06:40 But it was a different team, completely different.
1:06:41 I arrived there.
1:06:42 I had five strikers.
1:06:47 It was Christian Manteca, Danny Ings,
1:06:49 Divo Gorigi, Bobby Firmino,
1:06:51 Daniel Sturridge, five strikers.
1:06:52 And I want to play one striker system.
1:06:55 Ooh, how do we deal with that?
1:06:56 But it was fine.
1:06:57 And there was so much quality.
1:06:58 It wasn’t really solid.
1:07:01 So, the first thing I had to solve is to organize them.
1:07:06 So, find a way to make sure that they understand that we have a chance to win the next football game.
1:07:08 We have to do a couple of things for that.
1:07:10 For Tottenham, three days’ time to train.
1:07:13 Yeah, jump in their face.
1:07:16 And let’s see what we get for it.
1:07:17 It’s not organized.
1:07:20 It’s like we started with an organized chaos.
1:07:24 So, I gave them a few ideas about where we want to put them under pressure.
1:07:26 And in that moment, now do it.
1:07:31 And afterwards, we talk about it, how it worked out, because there was no time to train.
1:07:33 Anyway, we had no time.
1:07:36 The week after, we played European League, I think, in the midweek, and then we play again.
1:07:39 And it’s like you are in a rush.
1:07:50 And a coaching career with all the games you have to play, if you really want to, a top team especially, if you really want to develop a style of football, you are set up to fail.
1:07:52 Because it’s like you have no time in the preseason.
1:07:56 There’s no, the players are everywhere, playing big tournaments, blah, blah, blah.
1:07:59 And then you come two weeks before the season starts into your camp.
1:08:03 Okay, so let’s drive, let’s go from here.
1:08:07 Then you play, top teams play every three days from a specific date on.
1:08:10 We, obviously, we lost a lot of finals.
1:08:12 That means we played a lot of finals.
1:08:16 That means we played all the games until the end of the season, which is a lot.
1:08:19 So, there’s no really time.
1:08:22 So, to train and really develop things.
1:08:29 So, you have to use each little moment to implement a specific idea we all can buy into.
1:08:32 And that’s what we did.
1:08:34 I loved our first game against Tottenham.
1:08:39 Simon Mignolet had to make a few really good saves, but they had to do as well.
1:08:41 And that year, Tottenham was really strong.
1:08:43 They became second behind Leicester, I think, that was that season.
1:08:46 And that’s a start.
1:08:50 What are those little ideas that you started to implement one by one?
1:08:57 So, if you don’t have time to change football, what do you mean?
1:08:58 We are all not geniuses.
1:09:01 We cannot go there and show them a little bit, pass the ball here, pass the ball there.
1:09:05 And if you pass the ball back again, you can shoot and you’re alone in front of the goal.
1:09:06 That doesn’t work like that.
1:09:13 I’m 100% convinced that you have to make sure that you are stable.
1:09:18 If you’re stable, that means that the other team, whatever they try, it’s not easy for them to get through and shoot.
1:09:20 Just finish.
1:09:21 I don’t like that.
1:09:23 If you can avoid that, do it.
1:09:26 Because we are people, but we have now realized a few times, it’s not easy.
1:09:35 If they have five, six chances after each other, opportunities after each other, then it’s like that you don’t feel great.
1:09:39 Nobody plays his best football if each attack of the opponent ends in the arms of your goalie.
1:09:41 That just doesn’t work.
1:09:42 So, how can we do that?
1:09:49 And stability is to organize a team that’s number one, two, and three on the to-do list of a successful manager.
1:09:49 And that’s what I did.
1:09:50 We organized.
1:09:53 And then we told them to run their socks off.
1:09:57 You have to show the people that you want to change something.
1:09:59 You have to show the people that you want to achieve something.
1:10:03 I can tell them, but in the end, you have to show them.
1:10:04 So, run.
1:10:06 And they went for it.
1:10:07 I loved it so much.
1:10:08 They loved it so much.
1:10:09 It’s easy.
1:10:09 They’re all top fit.
1:10:10 They want to run.
1:10:12 So, just show them which direction and it goes.
1:10:16 And then we developed step-by-step our own way of football.
1:10:19 Brought players in step-by-step.
1:10:21 But we got stable pretty quickly.
1:10:23 Not as much as we wanted.
1:10:25 I think we became six, seven, eight.
1:10:26 I don’t even know the first season.
1:10:27 Two finals.
1:10:28 Great.
1:10:29 Lost both.
1:10:30 Not great.
1:10:36 But then we knew each other and we loved working together with this group.
1:10:39 Brought in super players.
1:10:40 Really super, super players.
1:10:41 Super characters.
1:10:41 Super players.
1:10:44 And stick together.
1:10:46 I mean, what can you do?
1:10:49 We lost the European League final in Basel.
1:10:53 How it always is, there’s a party after the game.
1:10:57 So, you cannot organize a party, but you always know if you lose, who wants to go to the party.
1:11:00 So, I was a new manager.
1:11:01 Yes.
1:11:02 Not that new anymore.
1:11:04 Seven, eight months in or so.
1:11:07 And I realized some players are out there, but it wasn’t a team hotel.
1:11:11 So, I called them, told them, all here.
1:11:11 Come on.
1:11:12 Come downstairs.
1:11:17 I tell you what, this was only the start.
1:11:19 We only are together since six, seven months.
1:11:20 This is not the last final we’re playing.
1:11:22 This is the first final we played.
1:11:22 Okay.
1:11:23 We lost.
1:11:25 It’s not important.
1:11:26 The first international final we lost.
1:11:27 No problem.
1:11:28 We go again.
1:11:30 And I went on the stage on the dance floor.
1:11:32 It was a dance floor.
1:11:33 And I said, all coming.
1:11:35 We’re going to be saying, we are Liverpool.
1:11:41 I mean, I had a few parties after finals we lost.
1:11:49 And I always thought, I don’t waste time at all on not being happy about what we achieved over the whole year.
1:11:53 Because qualifying for a final is a real achievement.
1:11:56 Losing it is not great.
1:11:58 But until then, everything was fine.
1:12:01 And I never accepted that we ignored the rest.
1:12:02 So, we have a party.
1:12:08 And then we went on to achieve new things.
1:12:10 And we need a bit of time, obviously.
1:12:12 But it was okay.
1:12:19 And this goes back to the point earlier about controlling the mindset and the psychology after you lose to make sure that you don’t get depressed.
1:12:23 If you don’t learn from a defeat, it’s a real defeat.
1:12:27 If you learn from it, it’s a very, very important information.
1:12:30 And that’s how I always understood it.
1:12:34 I had enough opportunities to learn, really.
1:12:38 How I say, I lost more Champions League finals than most people play.
1:12:40 It’s not a great thing to say.
1:12:42 It’s the truth anyway.
1:12:46 You’re known for what they call heavy metal football.
1:12:48 Yeah, but that’s, yeah, I know.
1:12:49 Do you like that phrase?
1:12:51 And do you know why?
1:12:52 I said a lot of things.
1:12:54 But it’s like, I said that.
1:12:59 It was not in my mind that I thought, oh, you want to play heavy metal football.
1:13:02 They asked me about Arsene Wenger on the comparison.
1:13:05 And they did think we are similar in a way.
1:13:06 And I thought, what?
1:13:08 Arsene and I, no.
1:13:09 So, come on.
1:13:11 Don’t be disrespectful to Arsene.
1:13:13 I’m a young bababa man from somewhere.
1:13:16 But if you want to compare us, then I’m not sure that’s possible.
1:13:20 Because Arsene’s football is rather like an orchestra.
1:13:23 And my team plays a little bit more like a heavy metal band.
1:13:27 But that was the first day when I thought about my team, I got heavy metal band.
1:13:30 But it’s true.
1:13:31 Yes, somehow.
1:13:32 It is true.
1:13:35 And I know that more than anyone is a Manchester United fan watching.
1:13:37 I’d hate playing your football teams.
1:13:40 Because they ran so much.
1:13:40 They were so passionate.
1:13:41 They never let up.
1:13:43 They could always win in the last minute.
1:13:46 And the intensity was…
1:13:48 You were just anxious as a football fan watching the games.
1:13:51 Because it was so full on.
1:13:52 And it was overwhelming.
1:13:53 It’s almost overwhelming emotionally.
1:13:56 And I remember through your era, you would win…
1:13:57 Sometimes you’d win games by seven.
1:13:59 You’d score seven goals, five goals.
1:14:01 Every week when I pull up my phone to check the scores that week.
1:14:02 Oh, Liverpool have scored five again.
1:14:04 Oh, they’ve scored seven again.
1:14:05 They’ve scored six again.
1:14:06 Sometimes you would concede three.
1:14:12 But it was crazy how high intensity the way you played football was.
1:14:15 Don’t waste time with holding back.
1:14:17 I don’t understand it.
1:14:20 We have nothing to do with 90 minutes, 95 minutes, whatever.
1:14:22 I don’t.
1:14:23 We had to learn.
1:14:25 I had to learn to manage games.
1:14:29 Inside me until the last day, it was like, come on.
1:14:31 Come on, try.
1:14:36 But then I grew up and I got more mature and stuff like this.
1:14:37 It was like, okay, come on.
1:14:38 Hold the ball.
1:14:39 Control the ball.
1:14:46 All the things you, at one point, you do, you learn at any time on your journey.
1:14:48 And that’s how it is.
1:14:54 And I loved the game so much and could play it not that good that I was so happy that I could work with these outstanding players.
1:14:57 I loved it.
1:15:00 I enjoyed it so much, seeing them doing what they’re doing.
1:15:05 I was number one supporter of my team, teams, wherever I was.
1:15:06 I loved what they did.
1:15:09 So that’s what I carried through the week.
1:15:10 I didn’t tell them.
1:15:13 I told them, I want to be your friend, but I cannot be your best friend.
1:15:16 Because I’m the one who tells you off very often.
1:15:17 And they’ll tell you, this is not right.
1:15:18 This is not right.
1:15:21 But the feeling, the general feeling was, I loved them.
1:15:24 In my mind, my ex-players, I loved them all.
1:15:27 And some of them don’t love back.
1:15:30 Let me say like that, probably for some reasons or whatever.
1:15:31 But that doesn’t mean anything to me.
1:15:32 I love my clubs.
1:15:35 Do you think it’s important how you win?
1:15:40 Because, you know, this heavy metal, high intensity football was great for the fans.
1:15:44 They love watching three, four, five, six, seven.
1:15:45 They love watching that stuff.
1:15:46 Do you think that matters?
1:15:48 Or do you think it’s just about getting the three points?
1:15:50 Let’s say we didn’t win that often.
1:15:51 Five, zero, seven.
1:15:52 It felt like it.
1:15:53 It felt like it was a win.
1:15:55 And against United, we did.
1:15:55 Yeah.
1:15:58 You can cut it out.
1:16:02 No, it’s, yeah, of course it’s important.
1:16:12 So if you have your backpack going to the stadium as a player, if you have your boots and if you have a wear shirt, don’t waste time with anything than giving your all.
1:16:17 There’s no guarantee to get anything, but the only chance to get something.
1:16:20 So give your all from the first until the last minute.
1:16:26 You have to understand this game is only that fun for us because all the people are watching it.
1:16:27 That’s why we earn the money.
1:16:27 I mean it.
1:16:32 I know that’s what people want to hear, but we earn the money because everybody’s interested in it.
1:16:36 Everybody wants to see it, knows about it, reads everything about it, all these kinds of things.
1:16:44 And for that, with all the stories around, the only thing we really have to deliver is give your absolute all in a game like that.
1:16:47 Whatever, whichever game is there.
1:16:52 5.30, 2.30, 3.30, whenever the game starts, give your absolute all.
1:16:55 But why not just 1-0 and defense and boring and pass it around?
1:16:56 That happens.
1:16:57 That happens in games.
1:17:01 You realize, okay, we score the goal, but today’s not our day.
1:17:03 Come on, let’s get it over the line.
1:17:03 That happens.
1:17:07 But it cannot be the target or the purpose for the next game again.
1:17:08 Let’s do it like that.
1:17:09 Not for…
1:17:10 There are clubs, if you own…
1:17:14 The only realistic target is to stay in the league.
1:17:17 And it’s a wonderful result.
1:17:19 But we talk about a club like Liverpool.
1:17:23 We are bigger than that.
1:17:27 You have to win each football game when you are manager of Liverpool.
1:17:28 That’s what people…
1:17:33 That’s not that before the season, anybody thinks, oh, I don’t know, 38 games.
1:17:34 Oh, it makes sense.
1:17:35 Ooh, more than 100.
1:17:37 Nobody had ever.
1:17:39 So, it’s not like that.
1:17:42 But still, each defeat and each draw is like, how could it happen?
1:17:44 It’s like…
1:17:47 And that’s why you have to play in a specific way.
1:17:52 Not all clubs have the same things to do, but the top clubs, they have to win all the games.
1:17:54 And when you have the chance, you win them clear.
1:17:57 You win them with the proper results, stuff like this.
1:17:59 You have to make the people enjoy the football you play.
1:18:03 And I love to do that.
1:18:04 I loved it.
1:18:04 Honestly.
1:18:10 It’s like the games we played, the results we had were just incredible.
1:18:12 It’s just amazing.
1:18:13 Not all of them.
1:18:15 And I love the 1-0s as much as I do all the others.
1:18:20 The Champions League final was the worst final of all the four my teams played.
1:18:21 But we won it.
1:18:22 Would I take…
1:18:25 Would I change and say, okay, let’s do the other three as well.
1:18:29 The performance in other games was really good, but we lost.
1:18:31 So, here we are…
1:18:32 It was not fantastic, but we won.
1:18:34 So, all fine.
1:18:35 It’s about the result.
1:18:43 But if you have a result and another result, it has to lead to really good football at one point.
1:18:45 As good as possible for your specific team.
1:18:48 You want to stay in the league, do it with good football.
1:18:52 You want to qualify for Europe, do it with good football.
1:18:53 Because we are there for the people.
1:18:54 We don’t…
1:18:57 It’s not there that we just go home and the people think, oh, it’s unwatchable.
1:18:59 I’m not sure I come next week again.
1:19:01 That’s not fair.
1:19:03 Try to play.
1:19:04 The game is really…
1:19:05 It’s a really cool game.
1:19:07 So, let’s make sure that everybody sees it.
1:19:09 And what is the Liverpool way?
1:19:11 What is inherent in…
1:19:13 When you come to Liverpool, you are the manager or you are a player.
1:19:18 What is the thing that you have to do that’s specific to Liverpool in order to be successful?
1:19:20 You have to understand the community.
1:19:24 I mean, the community is just a city community and it’s a bigger community around the world.
1:19:25 There are so many people.
1:19:26 And this club went through a lot.
1:19:29 Not as the only club in the world.
1:19:32 But, come on, for that moment, we just think about ourselves.
1:19:33 Went through a lot.
1:19:38 The reaction to these situations was always exceptional, to be 100% honest.
1:19:41 And that’s what you have to understand, what you have to learn.
1:19:45 That this club means more to the people than just football.
1:19:47 So, that was…
1:19:48 You have to understand.
1:19:53 And that’s why what we do is more important than it maybe is somewhere else.
1:19:58 That’s the responsibility we always took and understood 100%.
1:20:02 Our players understood to play for Liverpool.
1:20:05 It’s not just a club where you play during your career.
1:20:10 It’s the club and it’s something you will definitely remember for life.
1:20:13 So, we try to make sure that the boys understood.
1:20:18 If we give our absolute everything now,
1:20:24 we meet in 10, 15 years, look back, and we think it was the best we could have done.
1:20:26 It’s the absolute best we could have done.
1:20:29 And I think that’s how my view on life is as well.
1:20:33 All the other stuff is just sorting the problem in front of you.
1:20:39 There’s something we have to sort, but when you sort, you think about what’s the effect for the rest.
1:20:48 And that’s what some people, some clubs maybe don’t want to see because the pressure is too big just to make sure.
1:20:51 Okay, tomorrow at least they will not write.
1:20:53 We have no clue.
1:20:55 Tomorrow at least they will say they found a solution.
1:21:00 And then we can think about the next day or whatever.
1:21:06 How does someone, I don’t know how someone succeeds you because you have such a big aura.
1:21:08 Are you aware that you have a big aura?
1:21:11 Don’t know if anybody has the awareness of that.
1:21:16 I heard about it, but I don’t know what it means, 100%, to be honest.
1:21:18 But I see it with other people.
1:21:23 An energy when you arrive, it’s the passion, it’s the ability to talk, it’s the ability to inspire people.
1:21:30 It is, you know, it has an impact on the rival team you’re playing because they got clocks here and big personality, big charisma.
1:21:38 So Arnie Slott coming in after you, he doesn’t appear to be as, have the same size of an aura.
1:21:44 And I, I don’t know, I just think big, big shoes to fill in terms of your aura.
1:21:47 I have to go to the toilet.
1:21:49 I bet you do.
1:21:50 Oh, really?
1:21:50 Okay.
1:21:51 Okay.
1:21:55 That’s good.
1:21:57 Big shoes.
1:21:59 Big shoes.
1:22:02 I would not want to fill such shoes.
1:22:03 A couple of things.
1:22:19 First and foremost, I, I thought I have to say what I had to say when I, when I, um, announced my exit, if you want, my retirement, whatever you want to call it, at the time.
1:22:21 And people judge that, wrong moment, blah, blah, blah, whatever.
1:22:23 It cannot change that.
1:22:24 The first time, the feeling was, I have to say that.
1:22:28 Then you have to finish the season as good as somehow possible in either world.
1:22:32 You win something, we couldn’t do that for whatever reason.
1:22:36 And then you have to make sure, because that’s still something you have to do.
1:22:43 You have to try to make it as easy as somehow possible for the guy who’s coming after you.
1:22:45 That’s what I tried as well.
1:22:50 Because I wanted them all to do incredibly well.
1:23:04 And I always thought if somebody is not doing it that way, you, it’s a first, the first hint you can get that, hmm, maybe he wants the next guy not to do it well.
1:23:07 Everybody’s shouting, oh my God, he did that, he did that, he did that.
1:23:09 And I don’t need that.
1:23:11 I want Liverpool to do well.
1:23:13 I want Liverpool to win what they did.
1:23:16 So what I liked a lot about Arnett, and Arnett didn’t hesitate.
1:23:18 What you said, no, I want to go on these shoes.
1:23:19 Arnett didn’t have that problem.
1:23:22 He thought, okay, that’s a great club.
1:23:22 That’s a great team.
1:23:27 And he’s right, it was a fantastic, it’s a fantastic club and it’s a fantastic team.
1:23:29 And he stepped into that.
1:23:31 We had a lot of contact after that.
1:23:36 He was super, he’s a super, super good guy.
1:23:39 And I was like, my God, what a team.
1:23:42 Wow, thanks a lot, blah, blah, blah, all these kind of things.
1:23:44 And I knew, yeah, and he made the best.
1:23:50 He got the best out of this team and they became champion in an incredible manner, to be honest.
1:23:52 So, and I’m really, really happy about that.
1:23:53 So that’s all, that’s all.
1:23:58 Is it, it all about, it shows again, it’s all about how you see it.
1:24:05 You can see you step into my footsteps, how you called it, or you take over a fantastic football team.
1:24:08 It was a brilliant, I mean, my best friend’s a Liverpool fan.
1:24:13 And he said, before you left, actually, he said, this is the best squad Liverpool have ever had.
1:24:19 Arnett has inherited that squad, which is considered to be the best squad by many people that Liverpool have ever had.
1:24:23 And in that first year, didn’t really change much.
1:24:25 There wasn’t really, there wasn’t any big signings coming.
1:24:35 I actually heard from one of the players in Liverpool that them say to a really good friend of mine, that the best thing Arnett had done was actually in that first year, don’t change much.
1:24:38 Don’t come in and try and radically change things.
1:24:40 That’s what Arnett Slott would say himself.
1:24:42 Probably, I think he said it.
1:24:43 That’s super smart.
1:24:46 So it’s not about what Arnett wants to show the world what he can do.
1:24:48 It’s about how to get the best out of this team.
1:24:50 And that’s exactly what he did.
1:24:53 Not changing much means he changed a little bit.
1:24:55 We became third the year before.
1:25:00 So there’s not a lot you have to change, but a few decisive things you have to change.
1:25:03 And all of a sudden you win the league by some distance.
1:25:04 So that’s what it is.
1:25:07 Not that he has to put his new own stamp.
1:25:13 This team was good in a lot of ways, but we didn’t win the year before.
1:25:16 And that’s what his job was.
1:25:20 And he did that in an incredible, impressive manner.
1:25:22 And that’s all you want.
1:25:29 And you need people who have the confidence to do these kind of things.
1:25:36 Because it doesn’t make sense if you have a manager who is not 100% sure about the things he wants to do.
1:25:39 And I want us to play like this.
1:25:41 Or if that’s not possible, I want to play like this.
1:25:45 Or I want to maybe completely different.
1:25:46 That doesn’t work.
1:25:51 Being a football manager is already a challenge with all the different things you have to do.
1:25:58 Being a football manager in such a competitive league like the Premier League is a real challenge.
1:26:05 Being a football manager in the world we are living in with media, social media, and all these kind of things,
1:26:06 it’s an incredible challenge.
1:26:11 Believe me, you have no clue what’s coming up.
1:26:15 The next day, you think, oh my God, where’s that coming from?
1:26:16 Who was that?
1:26:17 Oh, my player.
1:26:27 You read the story, whatever, and all of a sudden, you think, oh, from a problem, it turns into your problem in a wing.
1:26:30 So sort that, and all the rest as well.
1:26:36 So you need this kind of, I love that about Arne, that he came in and took over, and he knew he got a good team.
1:26:37 Yes, it was.
1:26:40 And he did a perfect job.
1:26:48 I mean, in terms of making changes this year, Liverpool have spent, what, 450-odd million, which is a crazy number.
1:26:57 I mean, I think you’ve broken the transfer record in various positions several times with Wurtz and with Isaac now as well.
1:26:58 So change has arrived.
1:27:00 These are new people.
1:27:04 They’re coming in with their own ideologies from their previous clubs.
1:27:07 They’ve all arrived at once, a lot of new faces at once.
1:27:09 Is this not now where the challenge begins?
1:27:13 Because this is going to become Arnie’s team now.
1:27:15 Yeah, but that’s not a problem.
1:27:16 That’s just completely normal.
1:27:18 That doesn’t mean exactly that today.
1:27:19 There was a lot of change.
1:27:25 I mean, no team in the, by the way, it’s 450-odd-whatever million.
1:27:28 I don’t know the exact numbers, but they earned a lot of money as well.
1:27:33 And change always has an impact and change always needs time.
1:27:38 And don’t, but people talk then about, yeah, but this, if, no, let’s start like that.
1:27:41 He keeps us exactly the same team like last year.
1:27:42 Darwin Union is still there.
1:27:43 Luis Diaz is still there.
1:27:44 I as an example.
1:27:46 So they start playing and they have problems.
1:27:49 So, yeah, we need a change.
1:27:50 So now they’re not there anymore.
1:27:53 The new guys are there and they’re good, really, really good players.
1:27:54 It’s not working out.
1:27:55 I mean, yeah, why?
1:27:56 Why it’s not working yet?
1:27:59 Because development needs time.
1:28:00 Then nobody can change that.
1:28:06 And people need to find, need to adapt to situations, need to adapt to things and all these kind of things.
1:28:07 So it’s all, it’s all good.
1:28:08 It’s all in place.
1:28:16 What you have at Liverpool this year has to be in the competition, in the decisive moments, and then they have to be ready to go for it.
1:28:19 There’s no guarantee that you then will win it again.
1:28:22 That doesn’t happen just like this.
1:28:25 You cannot be champion, spend money and be champion again.
1:28:27 The other teams don’t sleep.
1:28:29 That’s how it is.
1:28:32 And to become champion, you need luck in moments here and there.
1:28:33 That’s how it is.
1:28:34 Nobody wants to hear that.
1:28:38 But crossbar, over the line, not over the line, all these kind of things.
1:28:40 It can go in your direction or in the other direction.
1:28:42 So it’s all fine.
1:28:46 We discuss the situation now like it’s a struggle.
1:28:51 We take the money and throw it against them.
1:28:54 Yeah, but they earned 200 million as well.
1:29:00 So it’s all fine if you’re with Liverpool and only these people are really.
1:29:02 That’s only the only people who matter.
1:29:09 If you are with Liverpool, yeah, you trust them and they do the right, they did the right stuff, they do the right things.
1:29:13 So work on it and become the best football team this team can be.
1:29:17 You never had a transfer window like that, where you spent that much money.
1:29:19 No, we built three stands and a training ground.
1:29:21 Yeah, exactly.
1:29:26 And I remember the press conference, I think, when you were referring to City’s ability to spend money.
1:29:28 I had no clue that this is possible.
1:29:34 Nobody ever told me that it’s possible, that we can spend like that.
1:29:41 My last year at Liverpool, so we obviously, so the Adidas deal, the new stadium, all these kind of things.
1:29:46 Yeah, they earn more money, but it was never, never ever I could have asked for the amount of money.
1:29:47 But that’s not a problem.
1:29:49 That time, it was not there.
1:29:50 No problem at all.
1:29:51 Really not.
1:30:03 And I love the fact that we were as successful as we were and built new stands and built a training ground
1:30:09 because we talk now about a transfer window and the way you want to talk about it, spend a lot of money.
1:30:14 But there’s no discussion about the stands and no discussion about the training ground.
1:30:17 They are second to none, the training ground.
1:30:25 The stands are wonderful and at the same place where Anfield is, they could build pretty much a new stadium without leaving the old one.
1:30:28 So that’s a fantastic story and that will stay forever.
1:30:34 Maybe at one point they decide the Kop could be even for more people or whatever.
1:30:37 I don’t know if that ever will happen, but you could do stuff there.
1:30:39 That’s what I love about this.
1:30:43 I think I really want as much as I can.
1:30:47 It’s not my first target because I have to win football games with my team,
1:30:53 but I want that a club benefits from the time we were together after we left.
1:30:54 I want that.
1:30:58 This might be quite a naive observation, but in the time when you were at Liverpool,
1:31:04 my assessment of Liverpool was you didn’t necessarily have the world’s most famous starting XI team,
1:31:07 but you could be anybody.
1:31:10 So when you brought in Milner, who was at City before,
1:31:15 and when you brought in these other players, I’d be like, why are they signing him?
1:31:16 He’s not.
1:31:20 But then when they’d play for Liverpool, they would be unbelievable players and you could be anybody.
1:31:23 So there was almost this culture at Liverpool, which I observed,
1:31:26 where you didn’t necessarily go for the Galactico players.
1:31:28 You weren’t trying to get Ronaldo or Messi.
1:31:33 You were going for sort of these players that had character and a culture fit.
1:31:38 And ultimately that meant that, you know, at times it looked like you were playing with 12 men.
1:31:42 And so this transfer window that I’ve just observed,
1:31:45 where you have gone for the very, very best names,
1:31:49 you know, some of the best players on planet Earth that were number one choices for Real Madrid
1:31:51 and the biggest clubs on Earth.
1:31:53 I almost don’t recognise Liverpool.
1:31:54 It moving like that in a window.
1:31:56 Yeah.
1:32:00 There’s part of me that I’m like, well, hopefully this is their Falcao Di Maria moment,
1:32:04 Ronaldo moment, where they fought big players, but they didn’t think of culture.
1:32:04 I’m praying.
1:32:05 Yeah.
1:32:06 You wish.
1:32:08 Yeah, I wish.
1:32:10 That’s the difference.
1:32:11 You wish.
1:32:15 It is, I guess, an incredible striker.
1:32:16 Incredible striker.
1:32:20 Flo Wirtz, you all will eat your words if you use the wrong word.
1:32:22 He’s an incredible talent.
1:32:24 Look at the incredible player.
1:32:27 Yeah, just offensive players.
1:32:34 It’s a really, really, really good, well, dude, squad.
1:32:39 If the young centre-half is not getting injured, it’s the perfect squad.
1:32:40 Now he’s injured, that doesn’t help.
1:32:43 Then he might be a majority on the centre-half position.
1:32:45 Besides that, it’s a perfect squad.
1:32:48 Two super left backs, really super right backs.
1:32:50 So it’s just a really good football.
1:32:51 That’s how you set a team up.
1:32:53 And now you have to deal with the situation.
1:32:56 They all think they have to start the game, but that’s the normal job.
1:32:57 It’s not that it’s difficult.
1:32:59 That’s the normal job.
1:33:03 You have this discussion, who will start a week or two in the third week.
1:33:05 One is injured and you are happy that the other can start.
1:33:11 So that’s the world a football manager is living in.
1:33:16 So we don’t have to worry about what’s that?
1:33:18 I’m really interested.
1:33:20 So you don’t have to worry about Liverpool.
1:33:21 They will be fine.
1:33:29 This was just the net spend graph of the different clubs while you were there.
1:33:35 And it’s quite clear that you weren’t spending the same as your rivals during your time.
1:33:39 And a lot of the fans in the media speculated that the owners, the Fenway Sports Group, just
1:33:40 weren’t giving you the money.
1:33:43 But you were still getting the results, which is pretty…
1:33:43 No, no, no.
1:33:45 So, yeah.
1:33:49 What’s the public perception that I didn’t ask for the money?
1:33:50 That’s probably not right.
1:33:57 We had these conversations, but I didn’t ask in a way, if you don’t get it, we can do it.
1:34:03 It’s not my job to think about how much we can squeeze out of whatever area.
1:34:06 I felt massively response.
1:34:14 My idea was always with the boys we have, become the best team you can be.
1:34:19 And you were right when you said we were maybe not the best team.
1:34:26 I think there was a period when we played football, you could have thought that’s maybe the best played by the best team.
1:34:30 I don’t know exactly, between 18 and 20, it was a pretty long spell.
1:34:38 But we always, and that was the idea, we always were able to beat the best team.
1:34:43 And that was the idea, because that’s a constant thing.
1:34:46 The next best, the next best, we can beat you, we can beat you.
1:34:49 Be the best, you know, you are the one everybody wants to beat.
1:34:50 I love that.
1:34:52 So, that’s net spend and stuff like this.
1:34:53 I was never too worried about.
1:34:55 We had all these conversations.
1:34:56 Yeah.
1:34:58 I was happy with how it was.
1:35:00 I couldn’t have discussions with people.
1:35:02 No, I cannot decide how much money we spend.
1:35:03 It’s just not possible.
1:35:05 Arne Slott cannot decide how much money Liverpool spend.
1:35:06 That’s how it is.
1:35:08 There are other people who decide that.
1:35:13 And if you have the money, then you spend for really good players, what Liverpool did this year.
1:35:16 And I think it was the right thing to do.
1:35:24 And I’m pretty sure one specific moment changed the whole transfer window.
1:35:30 That was the saddest day of last year.
1:35:38 And how do you replace somebody like Djokovic?
1:35:41 It’s not about the player itself.
1:35:44 It’s about the guy he was.
1:35:51 He was good with absolutely everybody.
1:35:53 Absolutely everybody.
1:35:55 He arrived.
1:35:56 He had no real…
1:36:00 I think he was a bit surprised that we approached him, that we asked for him.
1:36:01 And then he came.
1:36:02 And then he delivered from day one.
1:36:06 I remember still when I saw him the first time playing four Wolves.
1:36:09 He said, whew, what’s that?
1:36:15 You always hear these stories when people tell me, and it’s true that Mo Salah, they had to convince me and stuff like this.
1:36:17 Not convinced that I take him.
1:36:20 But it was like there were other players as well.
1:36:21 And Mo was one of the others.
1:36:23 And we decided all together for Mo.
1:36:24 But it’s fine.
1:36:29 But this, nobody came to me and told me, come on, let’s have a look at Djokovic Jota.
1:36:33 I saw him and I said, please, give me more material.
1:36:34 I have to see him.
1:36:41 And he excelled all the expectations as a guy, super smart, super teammate.
1:36:44 And now he sits in a dressing room.
1:36:48 And I cannot imagine right now the dressing room without him being there.
1:36:50 That’s so hard.
1:36:51 It’s so hard.
1:36:53 I still cannot speak properly about it.
1:36:54 It’s really like that.
1:36:57 It was an incredible shock.
1:36:58 And that’s for the boys as well.
1:37:05 And I don’t, we could think we don’t speak about it because otherwise some bad journalists make a story of it.
1:37:11 What I said about him and what it means, nobody at Liverpool will ever use it as an excuse.
1:37:14 But it is the situation.
1:37:18 You walk every day in this room where he was omnipresent.
1:37:27 He was, can you imagine, to talk about him, he was so close with James Milner.
1:37:28 They are not the same age group.
1:37:29 They are nothing the same.
1:37:32 It’s just he was so, but on the other side, very close with Costa Simicas.
1:37:34 That’s like Moon and Mars.
1:37:38 So, that’s, that was him.
1:37:44 And dealing with that on a personal level, not easy, impossible.
1:37:49 And now as a club, take all the emotional stuff out and think, how do we replace him?
1:37:51 And you have to think about that.
1:37:53 Wow, that’s difficult.
1:37:56 Impossible, I would say.
1:37:59 And now we charge the transfer window where they buy the players.
1:38:00 There was not a plan, I’m pretty sure.
1:38:06 The two that he had to get replaced.
1:38:09 Do you remember where you were when you heard the news?
1:38:10 Yeah.
1:38:16 I got a message in the morning, boss, I have bad news.
1:38:21 And then I got, and I got a message from a, from a friend from Liverpool.
1:38:27 And I couldn’t believe it.
1:38:29 I just, it was not possible.
1:38:32 I heard it, and I know what it means, but I couldn’t believe it.
1:38:34 The whole story.
1:38:40 I saw all the pictures, obviously, from the wedding, and all the boys were there, and stuff like that.
1:38:43 And it was so, it was only before that.
1:38:47 And I know exactly who I was.
1:38:50 It was exactly how long I sat there without speaking a word.
1:38:56 So, it is, it is a family member.
1:38:58 It is exactly like that.
1:39:05 So, look, it’s really like that.
1:39:11 It’s an example for the things you have to deal with without knowing at all.
1:39:14 You cannot be prepared to deal with things like that.
1:39:19 And today, we talk about the trends of Indian and then, if you want, of Liverpool.
1:39:21 That would have looked completely different.
1:39:26 So, you have to sort the things you never expected.
1:39:27 Yet, you have to think about.
1:39:35 Everybody wanted this boy to play the next 10 years at Liverpool.
1:39:39 All-around player, all positions, can play football smart.
1:39:47 On July the 3rd, 2025, Diego was killed in a car crash alongside his brother in Spain.
1:39:51 I think just before then, he had got married to his partner.
1:39:53 And he had several beautiful children.
1:39:59 He said of you, he said, the first time you and him met, he just felt your presence.
1:40:06 He said, I think that’s one of his main characteristics, the way you can just feel him only with his presence.
1:40:12 And Diego went on to be incredibly successful under your leadership at Liverpool.
1:40:13 Yeah.
1:40:15 That’s true.
1:40:17 Yeah, same.
1:40:18 I could say the same.
1:40:19 I could say the same about him.
1:40:22 I was as impressed with his presence.
1:40:24 Very special.
1:40:28 Very special young man, I have to say.
1:40:35 How much of a role does a manager like you play in the transfer window?
1:40:37 This is something that’s always speculated by the fans.
1:40:41 Do you remember the first when I came and they told me about a transfer committee?
1:40:42 I never had.
1:40:52 They told me, the journalists asked me, because they implemented a transfer committee, because they didn’t want to have the managers that decisive in a transfer window.
1:40:54 Obviously, before me, there were some issues.
1:40:56 There’s no problem with that.
1:40:58 I can discuss with everyone.
1:41:01 As long as no player signs for the club, I don’t want.
1:41:04 I’m used to not getting all the players I want.
1:41:05 That’s completely normal.
1:41:07 It’s not up to the coaches.
1:41:08 We say, we need one that player.
1:41:09 And I say, yeah, it’s too expensive.
1:41:12 And I can ask again, sorry, can we make it happen?
1:41:20 And knowing they all try absolutely everything to get the right prize and get the player in, you cannot do anything with that.
1:41:26 That anybody in the club would bring in a player you don’t agree on, that’s not possible.
1:41:33 But it’s very, very normal in a football coach manager’s life that you don’t get all the players you want.
1:41:34 So, no problem with that.
1:41:42 As long as the transfer window is open, you try to create, build the best possible squad.
1:41:50 On the day after the transfer window, you have the best possible squad, whichever transfers you made.
1:41:52 And that’s the way you go into the rest of the season.
1:41:55 Michael Edwards left during your tenure.
1:42:02 He was sort of one of the key people that was responsible for looking for players and signing them.
1:42:03 And he’s back now.
1:42:09 So, first and foremost, before I don’t want to say anything, it’s because I really have a really good relationship.
1:42:12 Michael Edwards is absolutely great in what he’s doing.
1:42:16 But it was not on one day his job alone to bring in players.
1:42:23 There were a lot of other, Julian Ward, Ian Graham, so many people, they were involved in Barry Hunter.
1:42:26 All these kind of things were involved in these kind of things.
1:42:26 It was a process.
1:42:28 We were really close together.
1:42:33 It’s not one sitting there and being the genius and having producing ideas and anything.
1:42:36 Oh, my God.
1:42:38 He’s available.
1:42:39 I didn’t even know him.
1:42:42 He’s, like, we know football players.
1:42:48 It’s like negotiating, finding the right moment to sell, finding the right moment to buy.
1:42:52 That’s a sporting director’s job, what he was before.
1:42:54 And now he’s, I don’t even know exactly the role.
1:42:55 Something in the holding company.
1:42:56 Yeah.
1:43:00 So, Richard Hughes is now there doing an incredible job.
1:43:04 This kind of thing, it’s really, it’s all in an idol world.
1:43:08 So, like, people from outside are idolizing.
1:43:14 Sometimes people like that, definitely some of them with me, maybe with Michael, but Michael never did a job alone.
1:43:15 I never did a job alone.
1:43:19 It was always like a really good, yeah.
1:43:22 They worked together just really well.
1:43:28 We didn’t have a lot of disagreements where you think, boof, where is that coming from?
1:43:29 Why do you want him?
1:43:32 It’s a process, and football team is an open book.
1:43:34 Everybody can read it every day.
1:43:41 So, if you want to add something, it should not be a surprise to everybody and think, well, where is that idea coming from?
1:43:43 You think we need a left back.
1:43:43 Why?
1:43:44 We have already four.
1:43:45 That doesn’t happen.
1:43:52 You are, it’s a work on progress all the time during a season, but the transfer windows, it clashes, obviously.
1:43:59 And English people in professional football enjoy D-Day a bit more than probably in other countries.
1:44:10 So, that’s what, I didn’t get that to a full extent, but I learned a lot about the excitement of a good transfer window.
1:44:11 Did you always get on with them?
1:44:14 Yeah, I would say 100%.
1:44:19 And Michael definitely, and Richard, I don’t know, we spoke quite a few times after I left.
1:44:21 So, I like him.
1:44:24 And I think they did an incredible job, honestly.
1:44:28 Because you became bigger than the coach.
1:44:33 You became such a huge, I mean, you still are, such a huge figure in the city.
1:44:36 I mean, my assistant who’s been with me, my PA, has been with me for 10 years.
1:44:39 She’s from Liverpool, and I’m probably going to embarrass her now.
1:44:42 But you’re like the king to her.
1:44:44 Not even in Liverpool, you’re the king globally.
1:44:47 Because of what you did that to me.
1:44:51 So, I’m thinking, if I was a Michael Edwards or someone else at the club, and I was trying to,
1:44:53 that you had ultimate power.
1:44:55 Kind of like Sir Alex Ferguson.
1:44:58 He became, you know, he was everything.
1:45:00 He is the state, he’s on the stadium.
1:45:01 He is the club.
1:45:09 So, I always wondered how anyone would be able to overturn your opinion or argue with you when you are the city.
1:45:11 You’re like, you’re the great Jürgen Klopp.
1:45:12 But that’s the outside world.
1:45:13 Come on.
1:45:14 I’m not an idiot.
1:45:15 I don’t sit there.
1:45:21 I always said, I need other people to understand things.
1:45:23 It’s like my own opinion.
1:45:24 I know already.
1:45:25 I know.
1:45:27 The more I get up, I know my opinion.
1:45:28 So, come on.
1:45:30 How can you get a better view on it, on things?
1:45:31 That’s how it is.
1:45:33 It’s just by discussing with people.
1:45:36 Yes, the final decision I have to make, and I have no problem with that.
1:45:40 But for that, I need all people being really involved.
1:45:42 And if you want to have an argument, have an argument.
1:45:43 In the end, I will make the decision.
1:45:44 There’s no problem.
1:45:45 Did we have argument?
1:45:47 Maybe, yes, I don’t remember them.
1:45:51 But it’s not important because it’s just, in the end, it’s about the outcome.
1:45:53 It’s about what is best for the club.
1:45:55 And I never had a problem with that.
1:45:58 I never thought they all have to please me.
1:46:06 So, I realized how famous I am after I left Liverpool.
1:46:07 I have no clue.
1:46:09 I was never in Liverpool out there.
1:46:13 And on the bus, it’s normal that the people cheer because everybody is in there.
1:46:14 They cheer for everybody.
1:46:18 So, I realized how good I was as a coach since I’m not in the job anymore.
1:46:21 So, because I thought what I can do, everybody can do.
1:46:32 So, it’s 100% the truth because in the job, you just try to sort every day the things in front of you.
1:46:33 That’s what you try.
1:46:34 Can I ask you about Nunes?
1:46:37 He didn’t seem very happy on your last day.
1:46:38 Darwin.
1:46:38 Darwin.
1:46:39 Yeah.
1:46:50 We had an absolutely good relationship, as good as can be, with a striker who is not scoring as often as he wants, as the people want, and as I think he could have.
1:46:56 And with a striker who didn’t play as often as definitely he wants.
1:46:58 So, how can you have a fantastic relationship?
1:47:02 Would it be, if he would have, I didn’t see that picture.
1:47:03 I heard about it.
1:47:14 If he would have stand there and be the number one and jumping after me, crying his eyes out and hugging me for 10 minutes, I would have, okay, what’s going on here?
1:47:15 It’s a completely normal situation.
1:47:21 I cannot, my first concern cannot be to please everybody.
1:47:22 It’s just not possible.
1:47:23 It’s not possible in that job.
1:47:30 You have, easy, the first problem starts with 25 players, 11 starting positions.
1:47:35 So, sorry, more players are not happy than you make happy.
1:47:37 That’s already where it starts, the problem.
1:47:39 So, you have to get through this.
1:47:43 And I’m pretty sure he had super moments at Liverpool.
1:47:45 We had super moments together.
1:47:53 And on my last day, if I would have been him, I would have thought as well, okay, come on, the next one is a new chance for me.
1:47:54 Because players do that.
1:48:00 If it goes really well for them, it’s not that they think, thanks to the coach.
1:48:06 If it’s not going well, they think, it’s okay, it doesn’t bring me often enough, it’s not my fault, blah, blah, blah, all these kinds of things.
1:48:07 We are humans.
1:48:08 We are all the same.
1:48:10 So, it’s not that they are special in that moment.
1:48:13 And some of them think, yeah, I have to do more.
1:48:15 I have to do more for week one, week two, week three.
1:48:19 And then I think, I did three weeks more, it’s still not picking me.
1:48:27 So, it’s a bit, you cannot have always harmony and flowers and all these kinds of things.
1:48:29 That’s a competitive environment.
1:48:33 And you need to perform to get what you think you deserve.
1:48:38 When did you decide, did you decide that you wanted to sign Darwin?
1:48:38 How was that?
1:48:39 How did that decision?
1:48:41 We decided exactly like before.
1:48:44 We decided it all together involved in that process.
1:48:47 And yes, that’s how it is nowadays.
1:48:51 We would have loved to sign him for lesser money.
1:48:52 Of course.
1:48:54 But it wasn’t in that moment not possible.
1:48:55 We needed a striker.
1:49:00 We only wanted to have an extra, like an extra option for a striker.
1:49:05 Like, we had Bobby always, the best false nine in the world.
1:49:05 Yeah.
1:49:09 And now we needed somebody with a bit more speed and stuff like this.
1:49:11 The action is Mo and Sadio.
1:49:13 I’m not even sure if Sadio was still there.
1:49:14 Probably not.
1:49:16 Sadio won that year.
1:49:18 Yeah, I think Sadio won that year.
1:49:19 So, we had to change as well.
1:49:21 So, Luis Diaz, great.
1:49:22 Cody Gakpo, great.
1:49:24 What kind of player we don’t have.
1:49:27 I thought Cody can play a little bit like Bobby.
1:49:31 Good footballer on the side, but feels much better on the wing.
1:49:32 All these kind of things.
1:49:34 So, yeah, of course, we all signed him together.
1:49:40 No problem to admit that it maybe didn’t work out as good as it could,
1:49:44 but without Darwin Yunus, so many things wouldn’t have happened.
1:49:50 The biggest comeback of all times at Newcastle, for example.
1:49:52 Oh, I love that day.
1:49:54 I love that day.
1:49:55 We came on.
1:49:55 Yeah.
1:50:00 Just give me 15 seconds to explain how you can build a viable business online.
1:50:03 The people I see winning in life don’t have a perfect plan.
1:50:06 They just take the first step, and then the next, and then they keep going.
1:50:08 They stay obsessed, and they stay consistent.
1:50:12 And Stan’s store, a platform I co-own, and one of our sponsors,
1:50:15 is the best first step to help turn your knowledge into income.
1:50:18 It only takes a couple of minutes to launch your business
1:50:22 and start selling digital products, coaching, memberships, or communities online
1:50:24 without any tech headaches or endless setup.
1:50:27 Thousands of entrepreneurs, creators, and risk-takers
1:50:29 use Stan to take control of their future.
1:50:35 Because Stan is for entrepreneurs, for those willing to put in the work and bet on themselves.
1:50:38 If you’re ready to start building, join us.
1:50:44 Launch your business today with a free 14-day trial at stephenbartlett.stan.store.
1:50:47 We launch these conversation cards, and they sold out.
1:50:49 And we launch them again, and they sold out again.
1:50:50 We launch them again, and they sold out again.
1:50:55 Because people love playing these with colleagues at work, with friends at home, and also with family.
1:50:58 And we’ve also got a big audience that use them as journal prompts.
1:51:01 Every single time a guest comes on the diary of a CEO,
1:51:04 they leave a question for the next guest in the diary.
1:51:06 And I’ve sat here with some of the most incredible people in the world.
1:51:10 And they’ve left all of these questions in the diary.
1:51:13 And I’ve ranked them from one to three in terms of the depth.
1:51:15 One being a starter question.
1:51:19 And level three, if you look on the back here, this is a level three,
1:51:22 becomes a much deeper question that builds even more connection.
1:51:26 If you turn the cards over, and you scan that QR code,
1:51:29 you can see who answered the card,
1:51:32 and watch the video of them answering it in real time.
1:51:35 So if you would like to get your hands on some of these conversation cards,
1:51:38 go to thediary.com, or look at the link in the description below.
1:51:40 Why did you leave Liverpool?
1:51:45 I watched your videos announcing your departure so many times,
1:51:47 and I was almost trying to read between the lines.
1:51:48 Oh.
1:51:49 I was trying to read between the lines.
1:51:50 Tell me what you read.
1:51:54 No, I was just like, you know, because you talk about just the energy,
1:51:56 not having the energy for it.
1:51:57 That’s kind of how I was interpreting it.
1:52:01 You sat down with your board, your board talked about plans for next year,
1:52:05 and you realized in that moment that you didn’t have the energy to rebuild
1:52:06 and go again, et cetera.
1:52:08 No, no, no, not to rebuild.
1:52:11 We didn’t have to rebuild.
1:52:11 Yeah, not to rebuild.
1:52:14 I know that the team is a good team.
1:52:21 My expectation of myself is I’m the energy giver to everybody in this environment.
1:52:25 Like if somebody has struggled, come on, you can have my money.
1:52:25 I don’t need it.
1:52:26 Let’s go.
1:52:34 I have to be on top of, absolute top of my game to be the guy who deserves to be the Liverpool manager.
1:52:39 And that’s what I said when I said, in the day when I feel, huh, I don’t know that anymore, then I don’t.
1:52:46 It’s not that I say, okay, let’s wait until everybody sees it and then they can give me the sack and la, la, la, all these kind of things.
1:52:48 I cannot do it like that.
1:52:49 Not after the time we had together.
1:52:52 I realized I don’t want to be there.
1:52:55 After all the time we had together, I don’t want to be the guy.
1:52:58 I don’t want to go on tour to USA.
1:52:58 Why?
1:53:01 Because I loved it every day.
1:53:05 So it’s then you realize, I need a break, whatever.
1:53:08 I need to have something else.
1:53:09 And you cannot do that in that business.
1:53:14 You cannot say, ladies and gentlemen, give me a year, see you later.
1:53:16 And it’s just not like that.
1:53:24 And I really think we did what we had to do to say what we felt and thought in that moment.
1:53:25 And it was exactly like that.
1:53:30 I didn’t have the energy to think about what’s next.
1:53:32 I didn’t want to think about what’s next.
1:53:34 I just wanted to go.
1:53:40 I was happy with finishing the season, but then don’t ask me, what can we do here?
1:53:40 What can we do there?
1:53:44 It was all my responsibility for all the time.
1:53:51 Because, yes, I don’t decide money, but all the rest, it was in my hands from a specific moment on.
1:53:55 COVID kicked in, nose-boarding director Michael came after I left.
1:53:56 He was not there anymore.
1:54:00 It was not because we had a problem or whatever, not at all.
1:54:10 It was just they wanted to find a leader for the pack and found that with Michael and Richard and Arne obviously now working really close together.
1:54:12 So that was the decision.
1:54:17 But there was a time there was no Richard, no Michael, no Julian Ward.
1:54:25 So it was just me sitting there, like on the top of all the things.
1:54:29 And we had to win football games, but all the rest was on my plate as well.
1:54:30 It was an intense time.
1:54:32 There wasn’t a structure around you in that regard?
1:54:37 COVID changed a lot.
1:54:39 I mean, people didn’t fly as much anymore.
1:54:42 The owners didn’t come that often over.
1:54:47 It was like budget calls were on the phone, more or less.
1:54:52 We brought in Jörg Schmadtke, the Germans, because we didn’t have a sporting director at the time, in fact.
1:54:58 Julian came back, but then I don’t even know exactly why he left again.
1:55:00 So these kind of things that just happened.
1:55:03 And the only guys who were over there were we, the coaches and the football team.
1:55:06 So they were just the normal stuff over a day.
1:55:08 So who was doing the sporting director stuff?
1:55:17 Yeah, us and together with, in that one window with, I think it was with Jörg Schmadtke, the German guy we brought over.
1:55:22 I don’t even know if Julian Ward was still there, the lawyers, the scouts.
1:55:27 Do you think you could ever go back and manage Liverpool again?
1:55:30 Is that within the realm of possibilities?
1:55:35 I said I will never coach a different team in England.
1:55:38 So that means if, then it’s Liverpool.
1:55:39 Yeah.
1:55:42 So, yeah, theoretically, it’s possible.
1:55:49 What would it take, theoretically, for you to want to do that psychologically?
1:55:52 I don’t even know exactly.
1:55:58 I just, there must be, I love what I do right now.
1:55:59 I don’t miss coaching.
1:56:00 I don’t.
1:56:01 I mean, I do coach, but just different.
1:56:03 Not players.
1:56:04 So, and I don’t miss it.
1:56:08 I don’t miss standing in the rain two and a half, three hours.
1:56:17 And I don’t miss going to press conference four times, three times a week.
1:56:23 Having 12, 10, 12 interviews a week.
1:56:25 I don’t miss that.
1:56:25 I don’t.
1:56:34 So, I don’t miss being in the dressing room, like in a sense of that I didn’t have it often.
1:56:37 I coached 1,080-something games.
1:56:39 So, I was in the dressing room very, very often.
1:56:44 And I don’t want to die in the dressing room just because it’s so nice.
1:56:45 It smells.
1:56:47 So, it’s these kind of things.
1:56:49 But there might be something.
1:56:50 I’m 58.
1:56:52 That’s from your perspective old.
1:56:55 From other perspective, from the other side, it’s not that old.
1:56:58 That means I could make the decision in a few years.
1:56:59 I don’t know.
1:57:01 Do I have to make the decision today?
1:57:05 I will not coach again, but thank God I don’t have to do that.
1:57:07 I can just see what the future brings.
1:57:12 But now I’m involved in a project I really love and I love the people I’m working together with
1:57:16 and the clubs we are responsible for and the countries the clubs are in.
1:57:20 So, I like doing what I’m doing right now.
1:57:28 And in my mind, only if I’m focused 100% on it, I can do it really good.
1:57:31 And that’s what I always wanted to do.
1:57:32 Those are the things you don’t miss.
1:57:34 What do you miss?
1:57:37 Sometimes people.
1:57:39 So, yeah.
1:57:40 Sometimes I miss people.
1:57:44 Like, I wish I…
1:57:49 So, I don’t miss a dressing room as a dressing room, but sitting there in a restaurant with the players
1:57:50 and having a nice chat.
1:57:51 That, it’s nice.
1:57:55 It was always nice when they were just in a good mood.
1:57:57 We won a lot of games.
1:58:01 So, like, there was often a very good mood in the building.
1:58:04 And standing there, hearing them laugh.
1:58:07 I still have virtual laugh in my ear, for example.
1:58:13 Yes, this kind, this part of the job is obviously…
1:58:17 But that’s for these players, which I had the last time.
1:58:18 It’s now…
1:58:20 Do I miss it in general with football players?
1:58:21 Not right now.
1:58:22 It’s not like that.
1:58:26 But there’s really not a lot, to be honest, what I miss.
1:58:32 Because I’m still in the business I know most about.
1:58:37 So, the football part, I don’t miss because I have it.
1:58:40 And the only thing is, like, I don’t have to be outside.
1:58:45 I’m not the guy in the chair before a game and stuff like this.
1:58:47 No, I…
1:58:48 Honestly, that’s probably the best…
1:58:50 I don’t miss anything.
1:58:50 That’s how it is.
1:58:54 When I look at your career, mine’s Dortmund, Liverpool,
1:58:58 you seem to always be successful.
1:59:01 And it’s extremely rare.
1:59:02 It’s extremely rare.
1:59:05 And you seem to always succeed with a lot of passion and all those things.
1:59:08 But my question is, and I think about the audience we have,
1:59:10 which are often business people, leaders, CEOs.
1:59:13 Is there anything else that we haven’t touched upon
1:59:16 that is central to your idea of getting the best out of a group of people?
1:59:19 We talked about being a sort of bespoke leader,
1:59:22 being the jigsaw piece you need to be to get the best out of a person.
1:59:24 We talked about giving everything.
1:59:27 Is there anything else that’s really central to your philosophy of leadership
1:59:33 and management that you think is important that we haven’t touched upon yet,
1:59:35 that young coaches might be able to steal?
1:59:38 Create the best team possible.
1:59:41 And I mean in an understanding of a team.
1:59:45 Like really, there must be a reason why this team wins and not the other team
1:59:47 because there are other teams out there.
1:59:48 They try absolutely everything.
1:59:52 So don’t waste time with walking next to each other,
1:59:54 not knowing anything about each other,
1:59:56 not being bothered about the problems of each other,
1:59:58 not being interested about each other.
1:59:58 No, no, no.
2:00:01 I want to grow together and it was my job to help them to grow,
2:00:03 to create a situation where they could do that,
2:00:04 to make sure.
2:00:06 And if I had to be harsh to all of them,
2:00:08 that they found a way to get together, I did that.
2:00:10 It was not what I said.
2:00:15 It was what they needed to understand why we are a very special team
2:00:19 in a very hard and difficult competition.
2:00:23 But we have to find a reason why we deserve it more than others.
2:00:27 Yes, that’s what I say, what you have to do.
2:00:30 And that’s what people want to convince today with knowledge.
2:00:32 They want to say, I know everything about that.
2:00:34 Look, I can tell you, I can explain it to you.
2:00:38 But in the end, that’s one thing and other people can know as well.
2:00:42 It’s about how close can we really grow together to go out there
2:00:46 and smash whatever out of them.
2:00:51 So that’s the thing, what I wanted or what I always did.
2:00:59 So it was always clear for us, we would walk, I don’t know,
2:01:00 we would go through fire.
2:01:01 I’m not sure if you say that or anything,
2:01:03 but we really would do absolutely everything.
2:01:07 And without me telling every day to find a way to grow as much together,
2:01:08 that was obvious.
2:01:10 How do I get people to walk through fire?
2:01:14 So you’re talking about making sure the bonds amongst themselves are strong.
2:01:17 I heard stories of you making sure everybody knew everybody’s name
2:01:19 when you first arrived and things like that.
2:01:20 But not players, but it was staff.
2:01:22 The staff names, et cetera.
2:01:25 What were you doing to get people to walk through fire?
2:01:28 And that’s exactly, that’s exactly, that’s a good question.
2:01:30 There’s no answer for the question because it means,
2:01:35 that would mean you say one thing and for everybody runs.
2:01:36 That’s not like that.
2:01:41 You have to create a culture, an environment, a situation, a vibe
2:01:44 where everybody realized this is special.
2:01:48 The underlining message is this is special and now let’s go for it.
2:01:49 This is worth it.
2:01:54 This, it means really more to all of us that we really can fight more for it.
2:01:55 What is special?
2:01:59 The togetherness, the way we, we had, the way we,
2:02:03 and people can say that’s in our club the same,
2:02:06 but the way we interacted in the training ground
2:02:11 with the kitchen staff, with the respect we showed every day
2:02:14 with the kid men, with the gardeners, with all the people there.
2:02:17 That was, for me, most important
2:02:21 because you just realize that the respect you show
2:02:22 is the respect you get.
2:02:24 You get an actual respect, you don’t deserve any.
2:02:25 So that’s how it is.
2:02:28 And you don’t have, it’s not a lesson in the sense of that I tell you,
2:02:32 sit here, you have to respect the gardener
2:02:34 and then the other people will respect you as well.
2:02:36 It’s that you don’t do it like that.
2:02:38 It’s just you learn that.
2:02:39 Show respect, you get respect.
2:02:41 Don’t show respect, you don’t deserve it.
2:02:43 So all these little things over there,
2:02:44 that’s not a big thing.
2:02:47 It’s not that every day I go for them and tell them,
2:02:48 why is this different?
2:02:49 Why is that different?
2:02:51 The way you deal with situations,
2:02:52 we found a way for us
2:02:56 that the most important information about the game
2:02:57 was what I said
2:03:00 and not was in the media, not was in social media.
2:03:03 And I said, it was good.
2:03:04 It was good.
2:03:06 There was still, all the things out there were written,
2:03:09 but that were not important anymore.
2:03:10 When I said it was not good,
2:03:11 then could they write,
2:03:12 yeah, but you won 3-0.
2:03:14 And then we found a way to talk about it
2:03:15 and worked on it.
2:03:18 We created our own world in that time,
2:03:22 which was more important than the outside world.
2:03:26 What is not being respectful to the guard now,
2:03:28 going to lose you the Champions League?
2:03:30 What is the through line?
2:03:31 I believe just in,
2:03:33 if you cannot do that,
2:03:35 if you don’t appreciate what other people do,
2:03:38 then you can’t appreciate what your teammate is doing.
2:03:38 If you don’t,
2:03:39 that’s just a little sign.
2:03:40 It’s not that,
2:03:41 of course,
2:03:44 there’s not direct impact from here to there,
2:03:45 but in the end,
2:03:48 I’m pretty sure if you would really have a brief look at it
2:03:50 in one or two situations,
2:03:52 wow,
2:03:53 it doesn’t look like a proper fella.
2:03:56 And then you go back to the beginning,
2:03:56 you would say,
2:03:56 yeah,
2:03:58 because it isn’t,
2:03:58 I can tell you.
2:04:00 I’m fascinated by this point
2:04:02 because when I was at Old Trafford
2:04:05 and the ladies who served the food
2:04:07 in the boxes and lounges,
2:04:09 when I would ask them what was different
2:04:11 after Fergie left,
2:04:12 the thing they kept saying to me was,
2:04:13 oh,
2:04:14 it’s just so different around here.
2:04:14 And I’d say,
2:04:15 explain to me how.
2:04:15 They’d go,
2:04:16 I don’t know,
2:04:18 Sir Alex Ferguson just knew our names.
2:04:20 That’s what they would say.
2:04:21 And it’s a strange thing to hear
2:04:23 that the only symptom
2:04:25 that some of the staff in the stadium
2:04:26 could point at
2:04:28 was just the new leadership
2:04:29 don’t know our names.
2:04:29 Yeah,
2:04:31 but this is obviously not the answer
2:04:32 to the Man United problems.
2:04:34 That’s just the situation
2:04:35 with the ladies
2:04:38 or whoever working in that area.
2:04:39 But it shows if that doesn’t,
2:04:41 then you don’t know theoretically the names.
2:04:43 What it shows is the togetherness
2:04:44 is not there anymore.
2:04:46 It starts already with the,
2:04:48 Sir Alex was just different.
2:04:49 And then you,
2:04:49 yep,
2:04:51 but not on day one.
2:04:53 But after 23 years,
2:04:54 of course it was different.
2:04:55 Of course he knew your name.
2:04:56 He saw you growing up.
2:04:58 So how can you compare that?
2:05:00 This was under Ed Woodward,
2:05:01 just for the context.
2:05:02 This wasn’t under any Osso Amarim.
2:05:03 This was before,
2:05:04 then a couple of years ago.
2:05:05 Yeah.
2:05:06 And I just always found that,
2:05:07 for me,
2:05:09 that as a business leader
2:05:12 became a really interesting reference point
2:05:12 because it,
2:05:13 as you said,
2:05:14 it’s just a downstream symptom
2:05:15 of something
2:05:16 where the club has gone
2:05:17 from feeling like a family
2:05:18 and special
2:05:18 and,
2:05:19 you know,
2:05:20 close and tight
2:05:21 and these values
2:05:23 to the decay of the values
2:05:24 and it’s from all the way down
2:05:26 to the stream
2:05:26 at the bottom.
2:05:28 But this is,
2:05:29 this is a generation discussion,
2:05:30 isn’t it?
2:05:30 So like,
2:05:32 in the past,
2:05:33 again,
2:05:34 I’m not that old
2:05:35 that I say in the past
2:05:35 everything was better
2:05:36 for sure or not,
2:05:39 but we are differently raised.
2:05:41 That’s how it is.
2:05:42 I came home,
2:05:43 I walked home
2:05:45 in a 1,200 people village.
2:05:47 I had a 400 meter walk
2:05:48 from the bus station
2:05:49 to my home.
2:05:50 I walked home,
2:05:51 obviously a lady
2:05:52 crossed my way,
2:05:53 I can’t remember it.
2:05:54 I arrived at home
2:05:56 after 200 meters,
2:05:57 more meters,
2:05:59 and then my mom said,
2:06:00 why you didn’t say hello
2:06:01 to Mrs. So-and-so?
2:06:04 What?
2:06:08 So does that help me in life?
2:06:09 I’m not sure.
2:06:10 It’s just how you get,
2:06:11 it’s just how you get raised.
2:06:13 So I didn’t run back
2:06:13 and say,
2:06:13 sorry,
2:06:14 hello,
2:06:15 but next time,
2:06:16 believe me.
2:06:17 It needed,
2:06:18 so in my life,
2:06:18 where everybody,
2:06:20 a lot of people recognize me,
2:06:22 so it would be difficult
2:06:23 not to say hello to people
2:06:24 because of that,
2:06:26 but I start obviously
2:06:27 getting attention.
2:06:28 If I can’t get through something
2:06:28 and now I would say,
2:06:29 hello,
2:06:31 that doesn’t work properly
2:06:32 for me anymore,
2:06:33 but it’s still in me.
2:06:34 One thing is the things we read,
2:06:35 the other thing is the things
2:06:35 we feel,
2:06:37 the other thing is how we get treated.
2:06:39 We all are the result
2:06:41 of a lot of things
2:06:42 that happen to us,
2:06:43 and as long as we are together,
2:06:44 let’s make sure
2:06:46 that we influence each other
2:06:47 as positive
2:06:49 as somehow possible,
2:06:50 and let’s see
2:06:52 where it leads us to.
2:06:54 That’s the idea I have.
2:06:55 A lot of managers
2:06:55 or leaders
2:06:56 or CEOs
2:06:57 would focus on tactics
2:06:58 and strategy
2:06:59 first and foremost,
2:07:00 and as you say,
2:07:01 the information
2:07:02 and all those things,
2:07:03 but it appears
2:07:04 that you focus somewhere else.
2:07:06 Not first.
2:07:07 Same time.
2:07:09 It’s not first.
2:07:10 It’s not same time.
2:07:11 It’s same time.
2:07:12 I,
2:07:13 24 hours a day,
2:07:16 two hours time for training.
2:07:17 There’s not a lot more
2:07:17 you can do.
2:07:18 Maybe you have another,
2:07:18 in the preseason,
2:07:19 definitely more,
2:07:20 another session,
2:07:20 two hours,
2:07:21 four hours,
2:07:22 20 hours left,
2:07:23 seven,
2:07:24 eight hours sleep,
2:07:25 12 more hours.
2:07:26 Welcome.
2:07:27 What can we do with that?
2:07:29 Let’s become the best group
2:07:29 we can be.
2:07:31 So that’s what I’m 100%
2:07:32 interested in.
2:07:33 Definitely.
2:07:34 The best group we can be.
2:07:35 Yeah.
2:07:36 That’s those relationships,
2:07:37 those values.
2:07:37 Yeah.
2:07:39 And were there any
2:07:40 particular changes you made
2:07:41 to how the team
2:07:43 interacted with each other?
2:07:43 I know that
2:07:45 the Ineos guys
2:07:46 told me at Manchester United
2:07:46 they’ve changed the,
2:07:47 like,
2:07:48 canteens so that
2:07:49 people don’t sit
2:07:50 on separate tables now
2:07:51 and the team are together
2:07:51 when they eat?
2:07:53 Just small things like this
2:07:54 that some people might think
2:07:55 are inconsequential.
2:07:56 Are there any things
2:07:57 that you changed?
2:07:59 Any rules or policies?
2:08:02 I don’t like these
2:08:04 obvious things too much.
2:08:07 If you don’t like each other,
2:08:11 the size of the table
2:08:13 makes no difference,
2:08:14 to be honest.
2:08:15 I don’t say
2:08:16 that’s not important.
2:08:17 I don’t see
2:08:19 the real effect.
2:08:21 I want to
2:08:22 reach it
2:08:23 in a different way.
2:08:25 I want to
2:08:27 introduce them
2:08:28 to each other
2:08:29 in a specific way,
2:08:30 on the pitch,
2:08:30 by the way.
2:08:32 That’s where it starts
2:08:32 because we have
2:08:33 a football team.
2:08:34 We are not the community
2:08:35 and just sit there
2:08:36 and drink tea
2:08:37 and biscuits.
2:08:38 It’s a real
2:08:39 competitive environment
2:08:40 and it’s all
2:08:41 to get the best
2:08:42 out of the boys
2:08:43 on the football pitch.
2:08:45 rules pitch,
2:08:47 rules dressing room,
2:08:48 but then there’s
2:08:50 so many things.
2:08:50 Left and right
2:08:50 of the rules,
2:08:51 there’s so many things
2:08:52 you can do together.
2:08:53 There’s so much
2:08:54 to talk about,
2:08:55 so much to know about
2:08:57 and that’s what life is.
2:08:58 Otherwise,
2:08:58 we just live
2:08:59 next to each other
2:09:00 and we don’t benefit
2:09:01 from each other.
2:09:02 That makes no sense.
2:09:03 I don’t want to
2:09:03 make it bigger
2:09:04 than it is,
2:09:05 but my general
2:09:06 understanding
2:09:07 from a football team
2:09:08 is to become
2:09:09 the best football team
2:09:10 you can be.
2:09:13 This is as important
2:09:14 as tactics.
2:09:16 As important as tactics.
2:09:16 We have kind of
2:09:17 the best tactics
2:09:17 that the guys
2:09:18 don’t respect,
2:09:19 don’t like each other.
2:09:20 Nobody will see them
2:09:21 ever.
2:09:22 Ever.
2:09:23 So,
2:09:24 we have the worst tactics
2:09:25 but they love each other.
2:09:27 Boy,
2:09:28 they still can win.
2:09:29 That’s possible.
2:09:31 Idle World,
2:09:33 great team,
2:09:35 good coach.
2:09:36 You have a good chance
2:09:37 to be successful.
2:09:40 I have two pictures
2:09:41 that we haven’t shown yet
2:09:42 but this particular picture
2:09:44 is of Elizabeth.
2:09:46 Mama.
2:09:47 Your mama.
2:09:48 Yeah.
2:09:50 2011,
2:09:51 we became champion
2:09:52 with Dortmund.
2:09:55 My home club,
2:09:56 SV Gladden,
2:09:57 invited me
2:09:58 to build a stage.
2:10:00 My elder sister
2:10:02 wrote a poem.
2:10:04 My mom
2:10:06 couldn’t have been
2:10:06 prouder,
2:10:07 obviously.
2:10:10 That day,
2:10:11 I saw my teammates
2:10:12 from my first football team,
2:10:13 they were all there.
2:10:15 Nobody would have thought
2:10:16 that somebody
2:10:17 from there
2:10:19 would arrive
2:10:20 where I was there.
2:10:22 Yeah,
2:10:22 great day.
2:10:24 Elizabeth was a really,
2:10:26 really nice woman,
2:10:27 I have to say.
2:10:29 she passed away
2:10:31 in 2021
2:10:33 after falling ill.
2:10:34 Because of everything
2:10:34 that was going on
2:10:35 at the time
2:10:35 with the pandemic,
2:10:36 you weren’t able
2:10:37 to attend her funeral
2:10:38 because of the travel
2:10:38 restrictions
2:10:39 and all those
2:10:39 kinds of things.
2:10:43 she did get to see
2:10:45 your success,
2:10:46 she got to see…
2:10:47 That’s a big difference.
2:10:48 So I was not
2:10:48 in a funeral
2:10:49 and that was,
2:10:51 sounds crazy,
2:10:52 the online funeral
2:10:54 was one of the saddest
2:10:55 things I experienced
2:10:56 in my life.
2:10:58 But I made it happen
2:10:58 at least,
2:10:59 that was good,
2:11:00 that we could see it,
2:11:01 that we could be part of it,
2:11:02 we couldn’t be there.
2:11:06 My mom had in the end
2:11:06 had dementia
2:11:07 so it’s not that
2:11:09 she would have known
2:11:10 that I was not there
2:11:11 when she was lying there.
2:11:15 That’s not a nice thing
2:11:16 but she saw
2:11:17 the majority
2:11:18 of
2:11:22 my working life
2:11:22 if you want.
2:11:23 My dad
2:11:24 didn’t see
2:11:25 my coaching life
2:11:25 so that’s,
2:11:26 is the,
2:11:28 there’s no,
2:11:29 nothing is perfect
2:11:30 but mom was,
2:11:32 was super happy,
2:11:33 was a very happy lady
2:11:34 until she
2:11:36 could remember us
2:11:37 and see us
2:11:39 and recognize us
2:11:41 and the time
2:11:41 when he could,
2:11:42 when she couldn’t
2:11:43 do that anymore.
2:11:44 Yeah,
2:11:45 it was not too long
2:11:46 but
2:11:48 that’s a,
2:11:49 can’t wait for the day
2:11:50 when somebody
2:11:50 finds a solution
2:11:52 for these kind of things,
2:11:53 for these kind of
2:11:54 diseases
2:11:54 and
2:11:57 because in the age
2:11:58 obviously you don’t
2:11:59 think about it
2:11:59 but if you come older
2:12:00 they think
2:12:02 who dies today
2:12:03 just
2:12:04 of a heart attack
2:12:05 and not by
2:12:06 having already
2:12:07 dementia
2:12:08 or stuff like this
2:12:09 and don’t recognize
2:12:10 the kids anymore
2:12:10 and stuff like this
2:12:11 you don’t want that.
2:12:14 You just can get through
2:12:15 this by ignoring
2:12:15 the fact
2:12:16 and hoping
2:12:17 that science
2:12:18 will find a way
2:12:19 until we get there.
2:12:22 Yeah.
2:12:26 She,
2:12:27 she started to lose
2:12:28 her memories
2:12:29 of her family
2:12:31 because of dementia.
2:12:31 Yeah.
2:12:33 So like
2:12:33 the normal things
2:12:34 on phone
2:12:35 she didn’t know
2:12:36 she didn’t recognize
2:12:36 my voice
2:12:37 first.
2:12:40 This is a,
2:12:41 this is a
2:12:42 strange,
2:12:43 strange
2:12:44 disease
2:12:44 or whatever
2:12:45 however you call it.
2:12:47 You close so many doors
2:12:48 and opens others.
2:12:50 So long time memory
2:12:51 incredible.
2:12:52 She recognized
2:12:53 ladies in the street
2:12:54 they were together
2:12:55 in primary school
2:12:56 stuff like this
2:12:57 but didn’t know
2:12:59 who we were.
2:13:00 So just these
2:13:01 kind of things
2:13:02 it’s not a competition
2:13:03 of things you forget
2:13:04 or whatever.
2:13:05 There are a lot
2:13:06 of things you forget
2:13:06 and especially
2:13:07 for the people
2:13:09 and it was my sisters
2:13:10 who took care of her
2:13:10 obviously.
2:13:12 That’s not nice
2:13:12 if she don’t
2:13:13 recognize you
2:13:14 who are you
2:13:15 go away
2:13:16 these things.
2:13:18 How is that to deal
2:13:19 how is that to deal
2:13:20 with as a family member
2:13:21 when someone you love
2:13:22 a parent
2:13:22 can no longer
2:13:24 recognize
2:13:25 who you are?
2:13:27 It’s almost like
2:13:28 it sounds like a grief
2:13:29 it’s a heartbreak.
2:13:30 Yeah.
2:13:31 I think
2:13:32 obviously my sisters
2:13:33 were around
2:13:34 so for them
2:13:34 it’s harder
2:13:35 of course
2:13:36 because they were around.
2:13:36 For me
2:13:38 it’s not a problem
2:13:39 at all
2:13:40 because I knew
2:13:41 she loved me
2:13:42 more than her own life.
2:13:43 In a moment
2:13:44 she can’t recognize me
2:13:44 anymore
2:13:45 that it was not
2:13:45 a problem for me
2:13:46 I just felt for her
2:13:48 that it’s really
2:13:50 that it’s really
2:13:51 so that’s so hard
2:13:52 must be so hard
2:13:52 if you have
2:13:53 bright moments
2:13:54 where oh
2:13:55 I know
2:13:55 oh my god
2:13:56 you are here
2:13:57 what are you doing here
2:13:57 and then
2:13:58 going again
2:13:59 it’s really
2:14:00 it’s really not nice
2:14:02 and I really
2:14:02 sincerely hope
2:14:03 that we find
2:14:05 yeah
2:14:06 medication for that
2:14:07 I think science
2:14:08 is in a
2:14:10 good way
2:14:11 but still
2:14:12 a long way to go
2:14:14 but thanks for this picture
2:14:14 I don’t
2:14:15 I have it on my phone
2:14:16 somewhere
2:14:17 but I don’t have it
2:14:17 as a
2:14:18 yeah
2:14:19 thank you very much.
2:14:21 faith is a big part
2:14:22 of your life as well
2:14:22 yeah
2:14:23 your belief in God
2:14:23 yeah
2:14:26 and from what I understood
2:14:27 that’s not always been the case
2:14:28 when you’re a younger man
2:14:30 you weren’t
2:14:31 religious in the same way
2:14:31 that you are now
2:14:32 is that accurate or
2:14:33 I wouldn’t even
2:14:34 say I’m religious
2:14:36 I believe
2:14:37 but I don’t
2:14:38 I don’t know 100%
2:14:39 what religious means
2:14:40 to be 100% honest
2:14:40 but it’s
2:14:41 this lady
2:14:42 my mom
2:14:44 prayed every night
2:14:45 before going to bed
2:14:46 but the problem
2:14:47 the one thing
2:14:48 we prayed
2:14:48 the other thing
2:14:49 she said
2:14:49 because she couldn’t
2:14:50 be hard with me
2:14:52 she just had no weapons
2:14:52 the only thing
2:14:53 she could say
2:14:53 don’t forget
2:14:54 if you do that again
2:14:55 I will have to tell
2:14:56 the dad at the weekend
2:14:57 when he’s coming back
2:14:58 so it was like
2:14:59 the only threat she had
2:15:01 the only weapon
2:15:02 she carried around
2:15:04 and I obviously
2:15:04 was smart enough
2:15:05 to realize that
2:15:06 whatever I did
2:15:07 she never told my dad
2:15:10 from the time
2:15:11 that I went to church
2:15:13 I had a short spell
2:15:15 where I thought
2:15:16 because Sunday morning
2:15:17 church was when
2:15:18 I played games
2:15:19 I have to go to church
2:15:20 and I cannot play
2:15:21 football anymore
2:15:22 but that lasted
2:15:23 exactly one game
2:15:25 so one Sunday
2:15:26 and I thought
2:15:27 God cannot be
2:15:28 that hard
2:15:29 he cannot think
2:15:31 that I have to go
2:15:32 to church
2:15:33 when I love
2:15:34 football so much
2:15:35 it cannot
2:15:37 it can’t be like
2:15:37 that
2:15:39 and he isn’t
2:15:40 I’m pretty sure
2:15:40 so
2:15:42 I found my way
2:15:43 for me
2:15:44 it’s
2:15:45 for me
2:15:46 it’s
2:15:48 to live
2:15:49 together
2:15:51 we have to make sure
2:15:51 that we
2:15:53 that we don’t think
2:15:53 the only thing
2:15:54 what is interesting
2:15:55 is my own
2:15:55 well-being
2:15:56 we have to make sure
2:15:57 that we really understand
2:15:58 being alone
2:15:59 in a good position
2:16:00 doesn’t help
2:16:01 yes
2:16:02 it’s completely normal
2:16:03 that we all try
2:16:05 to get as far as we can
2:16:06 in our career
2:16:06 in our life
2:16:07 and all these
2:16:07 kind of things
2:16:08 but it’s really important
2:16:09 that we make sure
2:16:11 that we really try
2:16:12 to work properly
2:16:12 together
2:16:13 to live properly
2:16:13 together
2:16:14 and all these
2:16:14 kind of things
2:16:15 for me
2:16:17 this is my faith
2:16:18 it’s based on
2:16:19 this
2:16:19 this
2:16:21 this understanding
2:16:22 is based on my faith
2:16:23 so
2:16:24 and
2:16:25 common sense
2:16:26 obviously
2:16:27 and that’s the way
2:16:28 I believe
2:16:28 and
2:16:29 I think
2:16:30 that’s the best thing
2:16:31 you can say
2:16:32 about religion
2:16:33 when it’s like that
2:16:35 that it keeps people
2:16:38 in a good place
2:16:38 if religion
2:16:40 can’t do that
2:16:40 then
2:16:42 that’s not the right
2:16:42 religion for me
2:16:44 so it’s really about that
2:16:45 we have to be tolerant
2:16:46 we have to
2:16:47 it’s no problem
2:16:48 it’s a wonderful planet
2:16:49 it’s a wonderful
2:16:51 world we are living in
2:16:52 but
2:16:52 it’s not for
2:16:54 one or two
2:16:55 it’s for all of us
2:16:56 and we have to make sure
2:16:57 that that works out
2:16:58 and I think
2:17:00 the right faith
2:17:01 can help you
2:17:02 with that
2:17:03 but I don’t
2:17:03 I don’t know
2:17:04 what is the right faith
2:17:05 I don’t even know
2:17:06 what is for me
2:17:07 so
2:17:08 yeah
2:17:09 for me it’s the right thing
2:17:09 to do
2:17:11 and I never doubted it
2:17:11 to be honest
2:17:13 with all the information
2:17:14 you get in life
2:17:16 God is real
2:17:18 for me
2:17:18 and
2:17:20 and Jesus
2:17:20 of course
2:17:22 yeah
2:17:24 what goals have you got
2:17:25 left to accomplish
2:17:26 Jürgen
2:17:28 what is left on your list
2:17:29 if anything at all
2:17:29 because you’ve got
2:17:30 you’re right
2:17:31 you’re probably halfway
2:17:31 through your life
2:17:32 the way things are going
2:17:33 in terms of people
2:17:35 life expectancy increasing
2:17:37 halfway through 116
2:17:38 we have the next podcast
2:17:38 yeah
2:17:40 I want to travel
2:17:41 that’s what we’re doing
2:17:42 start now
2:17:43 I want to be together
2:17:44 with Ulla as much as I can
2:17:45 but not
2:17:46 not that much
2:17:46 that she
2:17:47 or I
2:17:48 don’t want to be around
2:17:49 each other anymore
2:17:50 because I really think
2:17:52 you see people and think
2:17:53 what is your husband doing
2:17:53 oh is he at home
2:17:54 oh god
2:17:55 so no no no
2:17:55 I’m not that
2:17:56 but I’m very busy
2:17:57 so I’m a lot away
2:17:59 so that’s fine
2:18:00 but I want to spend
2:18:00 with her
2:18:01 with the kids
2:18:02 with the grandkids
2:18:03 I don’t have
2:18:04 this kind of ambitions
2:18:06 I want to do really well
2:18:06 for Red Bull
2:18:07 really well
2:18:09 I feel already responsible
2:18:10 for all the people
2:18:11 I work together with
2:18:11 that’s a
2:18:13 very interesting
2:18:14 thing for me
2:18:15 I feel so quick
2:18:16 really responsible
2:18:17 but I do
2:18:19 so I want to do it
2:18:19 as good as we can
2:18:21 have the best time possible
2:18:23 let’s see what happens then
2:18:24 but on a private basis
2:18:25 I can tell you
2:18:26 with all the things
2:18:27 happening around
2:18:28 stay healthy
2:18:29 and enjoy
2:18:30 this part of life
2:18:31 because you know
2:18:32 now most things
2:18:33 happened
2:18:33 and most things
2:18:34 were really good
2:18:35 there was another time
2:18:38 when you are not sure
2:18:39 where you want to go
2:18:40 where can
2:18:41 what’s possible
2:18:42 how safe you will be
2:18:44 and all these kind of things
2:18:45 where will you live
2:18:46 in the future
2:18:47 so I know
2:18:48 where we will live
2:18:48 I know
2:18:50 how things worked out
2:18:51 that’s really good
2:18:52 I’m not that old
2:18:53 that I cannot move
2:18:53 so move
2:18:55 and try
2:18:56 and do sports
2:18:57 and travel
2:18:58 and all these kind of things
2:18:58 so I
2:19:01 I’m more than happy
2:19:02 with the things
2:19:02 how they
2:19:05 how they
2:19:06 went out
2:19:06 how they happened
2:19:07 I’m really really happy
2:19:08 I’m surprised
2:19:10 how my career was
2:19:12 I never thought that
2:19:13 and you cannot plan it
2:19:14 and stuff like this
2:19:16 I’m super happy
2:19:18 with my private life
2:19:19 how it is
2:19:20 super happy
2:19:20 with the missus
2:19:21 super happy
2:19:21 with the kids
2:19:22 super happy
2:19:22 with the grandkids
2:19:23 it’s all really good
2:19:25 so what can you want
2:19:25 more really
2:19:27 without sounding ridiculous
2:19:28 that you think
2:19:28 oh
2:19:30 you always do on that
2:19:32 and the rest is job
2:19:33 and the job
2:19:34 I always wanted to do
2:19:36 as somehow possible
2:19:37 and
2:19:39 that’s still the case
2:19:40 and
2:19:47 is he a Man United fan
2:19:49 my god
2:19:51 if you ever want a job
2:19:52 at a football club
2:19:52 Manchester United
2:19:52 would
2:19:53 yeah yeah yeah
2:19:55 after all the time
2:19:56 we spent together
2:19:58 you want to tell me that
2:19:59 yeah
2:20:00 no but you know
2:20:00 it’s
2:20:01 it’s really
2:20:02 it’s really interesting to me
2:20:02 because I think
2:20:03 there’s always an assumption
2:20:05 that people want to continue to
2:20:06 I don’t
2:20:07 I don’t understand that
2:20:08 do the same
2:20:09 because
2:20:11 that’s what you are good at
2:20:12 I know I’m good at
2:20:12 as a manager
2:20:13 I know
2:20:14 so why should I
2:20:15 I don’t have to prove that
2:20:16 not even to me
2:20:17 I have to prove that
2:20:19 I can raise my hand
2:20:19 and tomorrow
2:20:20 I can coach
2:20:22 club
2:20:23 X, Y and Z
2:20:24 clubs who are happy now
2:20:25 with sector manager
2:20:26 and I don’t want that
2:20:27 so
2:20:28 so
2:20:29 but to be my best friend
2:20:30 that might come back
2:20:31 that I say okay
2:20:32 I’m ready
2:20:32 that might
2:20:33 I don’t know today
2:20:34 but in this moment
2:20:35 it’s not that I cannot
2:20:36 do what I do
2:20:37 while thinking
2:20:38 with one leg
2:20:39 being still there
2:20:41 I was never like that
2:20:42 I never looked right
2:20:43 or left
2:20:44 when I was at Mainz
2:20:45 I could have changed
2:20:46 the club every year
2:20:48 for the first seven
2:20:50 it was so obvious
2:20:51 that something is going on
2:20:51 there
2:20:52 pretty special
2:20:52 the clubs
2:20:54 we want to have him
2:20:55 and I never thought a second
2:20:57 that I want to go there
2:20:58 I wanted to stay at Mainz
2:20:59 to do what we do
2:21:00 and to learn
2:21:01 what I thought
2:21:02 I have to learn
2:21:03 same at Dortmund
2:21:03 same at Liverpool
2:21:05 until I thought
2:21:06 it’s not right
2:21:08 if that comes again
2:21:10 let’s see what we will do
2:21:11 that’s what the decision
2:21:11 I wanted
2:21:12 I didn’t want to make
2:21:13 the job
2:21:15 until I barely can move
2:21:16 I barely can travel
2:21:17 I barely
2:21:18 Mrs
2:21:19 can you help me
2:21:21 I didn’t want to do that
2:21:21 here
2:21:22 we’re sitting
2:21:23 and yes
2:21:24 I’m 25 years older
2:21:25 than you
2:21:26 but we both could
2:21:28 probably run around
2:21:29 the corner now
2:21:30 and it would not be
2:21:31 the biggest difference
2:21:32 you’re in great shape
2:21:33 yeah that’s it
2:21:33 because I train
2:21:34 that’s how it is
2:21:35 but I never did
2:21:36 while I was a manager
2:21:38 that’s the next thing
2:21:39 I just grew
2:21:40 more and more and more
2:21:41 and now
2:21:43 we have time for that as well
2:21:44 so
2:21:45 it’s good
2:21:46 how it is
2:21:47 well you
2:21:49 even as a United fan
2:21:50 you brought so much
2:21:50 to the Premier League
2:21:51 that it was
2:21:52 it was weirdly sad
2:21:53 also very happy
2:21:54 when you decided
2:21:55 that you were going to leave
2:21:57 I felt two feelings
2:21:57 at the same time
2:21:58 I felt very very happy
2:21:59 that this was
2:22:00 this Liverpool era
2:22:01 in my view
2:22:01 was over
2:22:02 because I thought
2:22:03 there’s no way
2:22:04 you leaving
2:22:06 you’re more than just a manager
2:22:07 you’re the spirit of the city
2:22:09 you’re the spirit of the fan base
2:22:10 you actually sort of personify
2:22:11 the Liverpool fan base
2:22:12 in my mind
2:22:13 extremely passionate
2:22:15 all in togetherness
2:22:16 and as
2:22:16 you know
2:22:17 your former
2:22:18 I think he was your chairman
2:22:19 or owner of mine
2:22:19 said
2:22:19 you did
2:22:20 you brought
2:22:21 you brought the team together
2:22:23 you then brought the city together
2:22:25 and that had a profound impact
2:22:25 both on Liverpool
2:22:27 but also on the Premier League
2:22:28 and on my enjoyment
2:22:29 and my misery
2:22:31 as a rival fan
2:22:31 and that’s a really
2:22:32 really remarkable thing
2:22:34 you’ve also inspired me
2:22:35 as a lot on a personal level
2:22:35 as a leader
2:22:37 just about
2:22:37 you know
2:22:38 everything you said there
2:22:40 about how important it is
2:22:40 to focus
2:22:41 equally on
2:22:42 the people
2:22:43 and the team
2:22:44 and the togetherness
2:22:46 and not just on the tactics
2:22:46 and the strategy
2:22:48 and how passion can be
2:22:49 and a wonderful accelerant
2:22:49 for performance
2:22:50 and for
2:22:52 feeling like this is special
2:22:53 and that’s something
2:22:54 that I think you’ve personified
2:22:55 as a leader
2:22:58 we have a closing tradition
2:22:59 on this podcast
2:23:00 where the last guest
2:23:01 leaves a question
2:23:01 for the next guest
2:23:02 not knowing who
2:23:03 they’re leaving it for
2:23:03 oh
2:23:05 and the question
2:23:06 oh it’s for me
2:23:06 not a message
2:23:07 yes
2:23:09 question that’s been left
2:23:10 for you
2:23:14 as you look back
2:23:14 on your career
2:23:18 is there a particular moment
2:23:19 a particular conversation
2:23:21 a particular day
2:23:23 that if you could
2:23:24 you would go back
2:23:25 and change
2:23:26 or say something
2:23:27 you wish
2:23:29 you had said
2:23:31 I honestly
2:23:32 the problem is
2:23:35 I would
2:23:36 probably would say no
2:23:37 I don’t
2:23:38 I wouldn’t go back
2:23:40 and try to change
2:23:41 because it wouldn’t
2:23:42 have a big impact
2:23:43 the situations
2:23:44 we had
2:23:47 the big situations
2:23:48 I could influence
2:23:49 with the things
2:23:49 I said
2:23:51 the specific moments
2:23:53 which were then decisive
2:23:55 you just stand there
2:23:56 and watch
2:23:57 Aguero
2:23:58 in
2:24:00 or not in
2:24:01 we had the same problem
2:24:01 with United
2:24:02 we have a thing
2:24:03 that he scored
2:24:04 the ball goes in
2:24:05 or the ball is over the line
2:24:06 for 11 milliliters
2:24:07 or not
2:24:08 that has nothing to do
2:24:08 with what I say
2:24:10 would I wish
2:24:11 if I could go there
2:24:13 and give it a little push
2:24:14 yes
2:24:16 would I wish
2:24:17 James Madison
2:24:18 would block the shot
2:24:19 of Vincent Kompany
2:24:20 that he cannot score
2:24:22 the goal against Leicester
2:24:23 yes
2:24:23 but it had nothing
2:24:25 to do with what I said
2:24:26 and so
2:24:28 the things I said
2:24:29 I said in the moment
2:24:31 for the right reasons
2:24:35 and sometimes
2:24:36 they had the impact
2:24:36 I wished
2:24:38 and wanted
2:24:39 and sometimes
2:24:40 not
2:24:43 yeah
2:24:44 I had to accept that
2:24:46 that was the other thing
2:24:47 that Jamie Carragher asked
2:24:48 he said
2:24:49 when you see
2:24:49 when you see
2:24:50 ask him how he feels
2:24:51 about
2:24:52 his former assistant manager
2:24:53 Pep Lingers
2:24:54 going and working
2:24:56 going and working
2:24:56 at Manchester City
2:24:58 absolutely
2:24:58 no problem
2:24:59 I like it
2:25:00 I like both Peps
2:25:01 that’s how it is
2:25:02 no problem
2:25:04 with that
2:25:05 I worked together
2:25:06 with Pep Lingers
2:25:07 he was an inspiration
2:25:07 for me
2:25:08 every day
2:25:09 when we worked together
2:25:09 absolutely
2:25:10 every day
2:25:11 I learned a lot
2:25:12 from him
2:25:14 and Pep Guardiola
2:25:15 I couldn’t respect
2:25:16 the manager more
2:25:19 and when they asked me
2:25:20 like a bit
2:25:21 what do you think
2:25:22 can we
2:25:23 of course you can
2:25:24 Pep Lingers
2:25:25 I said
2:25:25 come on
2:25:26 find a guy
2:25:27 who worked together
2:25:27 with Pep Lingers
2:25:28 I mean Pep Guardiola
2:25:29 and Jürgen Klopp
2:25:31 I would read the book
2:25:36 and yeah
2:25:37 and Pep knew exactly
2:25:38 Pep Guardiola
2:25:38 knew exactly
2:25:40 what he was looking for
2:25:41 he wanted to
2:25:41 you know
2:25:43 exactly this kind of
2:25:46 spark
2:25:46 fire
2:25:48 and Pep has that
2:25:50 Pep Lingers
2:25:51 has that
2:25:52 he’s
2:25:53 an extreme
2:25:54 well
2:25:55 of energy
2:25:56 and
2:25:57 so I’m happy
2:25:58 for them both
2:25:59 we’re playing you guys
2:26:00 this week
2:26:01 this weekend
2:26:01 on Sunday
2:26:02 what
2:26:04 Manchester United
2:26:04 Liverpool
2:26:05 this Sunday
2:26:06 you didn’t know
2:26:08 it’s at Anfield
2:26:09 it’s a Premier League
2:26:10 Davi
2:26:11 that’s crazy
2:26:11 that you don’t know
2:26:12 yeah
2:26:13 but hopefully
2:26:14 so this will come out
2:26:15 just after that
2:26:15 so I’m hoping
2:26:16 that’s four losses
2:26:17 oh we come after that
2:26:17 yeah
2:26:20 when do we go
2:26:21 hopefully the day after
2:26:22 but we’ll see
2:26:23 so hopefully
2:26:24 this is your fourth
2:26:26 Liverpool’s fourth loss
2:26:26 in a row
2:26:28 and
2:26:29 the fan base
2:26:29 are growing
2:26:30 increasingly impatient
2:26:31 and they’re annoyed
2:26:32 and
2:26:33 Amarim has now won
2:26:35 another game in a row
2:26:36 so this is
2:26:36 this conversation
2:26:37 will come out
2:26:37 straight after
2:26:38 wow
2:26:38 wow
2:26:40 now
2:26:41 we’re playing
2:26:42 at Anfield
2:26:42 yeah
2:26:45 good luck
2:26:48 they have to
2:26:49 strike back
2:26:49 yeah
2:26:50 you know
2:26:51 that’s never a good
2:26:51 situation
2:26:53 you know
2:26:53 two days ago
2:26:54 or so
2:26:55 just in the morning
2:26:56 I wake up pretty early
2:26:56 in the morning
2:26:57 so I throw
2:26:58 on YouTube
2:26:58 and have a look
2:26:59 and it shows me
2:27:01 behind the scenes
2:27:03 footage from the 7-0
2:27:04 the 7-0
2:27:04 oh gosh
2:27:05 yeah yeah
2:27:06 and I never saw that
2:27:07 I never saw it
2:27:08 but it’s like
2:27:08 the 7-0
2:27:08 obviously
2:27:09 I know the goals
2:27:09 and stuff
2:27:10 but it’s the camera
2:27:10 difference
2:27:11 in the stands
2:27:12 it’s really good
2:27:13 so
2:27:13 okay
2:27:14 fine
2:27:14 I watch it
2:27:16 19 minutes
2:27:16 really good
2:27:17 so all the goals again
2:27:18 and you see
2:27:19 players in the dressing room
2:27:20 all the way
2:27:20 to the dressing room
2:27:21 really good
2:27:22 the next day
2:27:24 I open
2:27:24 and because
2:27:25 you know how it is
2:27:26 with the algorithm
2:27:27 now I see the 5-0
2:27:28 at
2:27:30 at Manchester
2:27:31 so
2:27:32 and I watch that
2:27:33 and today
2:27:33 I come here
2:27:34 and had no clue
2:27:35 that you are
2:27:35 Manchester United fans
2:27:37 so I was really
2:27:37 well prepared
2:27:38 for that talk
2:27:39 I have to say
2:27:43 without knowing
2:27:44 yeah
2:27:44 damn
2:27:45 yeah
2:27:46 thank you so much
2:27:46 Jürgen
2:27:47 thank you for taking the time
2:27:48 thank you for being
2:27:48 an inspiration to me
2:27:49 but also thank you
2:27:50 for all that you brought
2:27:50 to the North West
2:27:51 and to Liverpool
2:27:52 sure thanks
2:27:53 welcome
2:27:55 it was my pleasure
2:27:56 honestly thank you so much
2:27:57 and I’ve learned so much
2:27:58 from you as a leader
2:27:59 and also as a man
2:28:00 and in the lead up to this
2:28:01 I spoke to so many people
2:28:01 around you
2:28:02 that have worked with you
2:28:03 I contacted Jordan Henderson
2:28:04 I spoke to
2:28:06 Carragher who knows you
2:28:06 through various people
2:28:07 I think he managed him
2:28:08 for one game
2:28:08 he said
2:28:09 yeah yeah
2:28:09 in Australia
2:28:10 in the Australia game
2:28:11 and they all said
2:28:12 the same thing
2:28:12 they all said that
2:28:13 you’re the same man
2:28:14 on and off the camera
2:28:15 you’re a person
2:28:16 that brings people together
2:28:17 you’re extremely likeable
2:28:18 but you have high standards
2:28:19 and are an incredibly
2:28:20 passionate person
2:28:21 and the narrative
2:28:22 was consistently
2:28:23 he is the same man
2:28:25 on and off camera
2:28:26 which is a credit
2:28:26 to yourself
2:28:27 and no wonder
2:28:28 why people were willing
2:28:29 to walk through fire
2:28:29 with you
2:28:31 it’s incredible
2:28:32 what you’ve accomplished
2:28:33 and I hope
2:28:35 selfishly as a football fan
2:28:36 I hope we see you
2:28:36 back in the game
2:28:37 at some point
2:28:38 maybe Real Madrid
2:28:38 or Manchester
2:28:39 you know
2:28:39 whatever
2:28:40 you never know
2:28:41 you never know
2:28:42 thank you so much
Chúng tôi phải thắng các trận bóng, nhưng tất cả phần còn lại cũng nằm trên vai tôi.
Tôi cần nghỉ ngơi, và trong nghề đó thì không thể làm thế.
Bạn không thể nói: cho tôi một năm, hẹn gặp lại.
Vậy nên đặt ra câu hỏi, anh có nghĩ mình có thể quay lại và dẫn dắt Liverpool lần nữa không?
Có thể.
Vậy cần những gì?
Anh đã thay đổi CLB, anh đã thay đổi cả thành phố,
và anh đến vào một thời điểm các CLB đang trong giai đoạn rối loạn
để kéo CLB đó trở lại thời hoàng kim.
Và anh đã làm điều đó lần này đến lần khác.
Bằng cách nào?
Để thắng vào những khoảnh khắc quyết định, bạn phải là đội tốt nhất.
Và để là đội tốt nhất, mọi người phải tin vào đội bóng đó
và cùng nhau bước qua lửa.
Làm sao tôi khiến mọi người dám bước qua lửa?
Tốt hơn tôi nên quay lại từ đầu.
Lớn lên, mẹ tôi rất chu đáo.
Bà yêu mọi người, còn bố tôi thì có kỳ vọng.
Vấn đề là tôi hoàn toàn vô dụng ở hầu hết mọi thứ,
kể cả bóng đá.
Đồng đội của tôi giỏi hơn tôi.
Và tôi nghĩ, tôi chỉ có thể đạt đến mức đó.
Từ phút đầu đến phút cuối, tôi là một chiến binh trên sân.
Nhưng điều đó đã tạo nên con người tôi ngày hôm nay.
Và vì thế đội của tôi chơi hơi giống một ban nhạc heavy metal.
Bởi vì bạn có 90 phút, và không có gì đảm bảo là sẽ có được gì.
Nhưng cơ hội duy nhất để có được thứ gì đó là dồn hết tất cả.
Vậy bạn muốn đạt được thành công tối đa.
Đừng lãng phí thời gian mà dè dặt.
Tôi muốn biết tại sao Manchester United không theo đuổi anh.
Không, họ đã cố.
Nhưng có những lý do trong cuộc trao đổi đó mà tôi không thích.
Arnie Slock đến sau anh mà không thay đổi nhiều.
Thật “thông minh”.
Không thay đổi nhiều.
Rồi đột nhiên, họ thắng giải ở khoảng cách khá lớn.
Nhưng năm nay, Liverpool đã chi tiêu, bao nhiêu nhỉ, khoảng 450 triệu?
Anh chưa bao giờ có một kỳ chuyển nhượng như vậy.
Chưa ai nói với tôi rằng điều đó có thể, rằng chúng ta có thể chi tiêu như thế.
Có vẻ như anh lúc nào cũng thành công.
Làm sao người khác có thể nối tiếp thành công của anh?
Muốn trở thành đội bóng hay nhất ở Anh?
Thì phải như vậy.
Cho tôi 30 giây của anh.
Có hai điều tôi muốn nói.
Điều đầu tiên là lời cảm ơn lớn vì đã lắng nghe và theo dõi chương trình tuần này qua tuần khác.
Điều đó có ý nghĩa với tất cả chúng tôi.
Và đây thực sự là một giấc mơ mà chúng tôi hoàn toàn không nghĩ tới và không thể tưởng tượng là sẽ đạt được vị trí này.
Nhưng thứ hai, đó là một giấc mơ mà chúng tôi cảm thấy mới chỉ bắt đầu.
Và nếu anh thích những gì chúng tôi làm ở đây, hãy trở thành một trong 24% người nghe theo dõi podcast này thường xuyên và theo dõi chúng tôi trên ứng dụng này.
Đây là một lời hứa tôi muốn dành cho anh.
Tôi sẽ làm mọi điều trong khả năng của mình để làm chương trình này tốt nhất có thể bây giờ và trong tương lai.
Chúng tôi sẽ mời những khách mời mà các bạn muốn tôi phỏng vấn.
Và chúng tôi sẽ tiếp tục giữ mọi thứ các bạn yêu thích về chương trình này.
Cảm ơn.
Để hiểu anh — người đàn ông và hiện tượng mà anh đã trở thành trong sự nghiệp và vẫn là,
tôi cần hiểu điều gì về bối cảnh rất sớm của anh, nơi anh xuất thân?
Và anh có thể chỉ ra cho tôi bối cảnh ban đầu đó đã tạo nên con người anh ngày hôm nay và cái cách mọi người biết đến anh ra sao?
Tôi nghĩ chúng ta đều là mình vì môi trường mà mình lớn lên.
Bố tôi là một người bán hàng và mẹ tôi xuất thân từ một gia đình — ông nội tôi có một nhà máy bia và bà đã làm việc ở đó, vân vân, và tất cả những thứ như vậy.
Nhưng mục đích duy nhất của bà là các con.
Bà yêu tôi hơn cả mạng sống của mình, chắc chắn vậy.
Và bố tôi có kỳ vọng.
Ông cũng yêu tôi, nhưng ông có kỳ vọng, còn mẹ thì không.
Vì thế mẹ tôi chỉ vui vì tôi có mặt, còn bố luôn có điều gì đó mà ông không hài lòng lắm.
Và tất cả những việc bố muốn tôi làm, tôi đều thích làm.
Nên ông muốn tôi là một người chơi thể thao, môn nào cũng chơi, quần vợt, trượt tuyết, bóng đá.
Đó là cuộc sống của ông.
Nên ông muốn con trai mình giỏi những thứ đó và ông yêu thích khi tôi làm vậy.
Nếu tôi mà ngồi ở nhà vẽ vời hay gì đó, ông sẽ ngày nào cũng lôi tôi ra và bảo: ra ngoài chơi đi.
Nhưng rồi khá nhanh, khi tôi khá hơn, thì chẳng bao giờ là đủ tốt.
Và đó là cả một quá trình.
Đó là cách tôi được nuôi dạy.
Đó là ông ấy.
Chắc chắn là ông ấy.
Ừ.
Tôi có thể giữ tấm ảnh này được chứ?
Tất nhiên anh có thể giữ.
Tốt đấy.
Tốt đấy.
Vì tôi có, nhưng tôi không chắc để đâu.
Đúng thế.
Trông phong độ nhỉ.
Ông có là người nghiêm khắc không?
Không phải là lâu lắm đâu.
Tôi chưa bao giờ bị đánh đập hay gì đâu, chưa bao giờ, chưa bao giờ.
Ông chỉ đơn giản là muốn gột rửa, đưa ra con người tốt nhất trong tôi.
Tôi nghĩ đó là điều ông muốn.
Nghiêm khắc theo một cách nào đó, vâng.
Cách mà người ta nuôi nấng thời đó có thể như vậy, nhưng không đến mức khiến bạn nghĩ rằng không muốn liên quan tới ông ấy.
Không, không, không.
Tôi rất yêu ông và ông cũng yêu tôi.
Ông rất tự hào, nhưng không bao giờ nói ra những điều đó.
Vậy nên ông là một người tốt, một người thực sự tốt.
Nhưng với con trai, ông muốn con tham vọng và có chút sợ rằng tôi có thể không đủ tham vọng.
Người cạnh tranh cao, tôi nghe vậy.
Ừ, ừ, ừ.
Tôi đã đọc chuyện ông đua với anh trên dốc trượt tuyết và các cuộc chạy nước rút, và không bao giờ để anh thắng.
Đúng vậy.
Ai biết điều đó có đúng không?
Có lẽ là đúng.
Tôi không biết.
Nhìn chung thì cũng không dễ chịu.
Nhìn theo một cách, khi bạn kể câu chuyện đó, người ta bảo: ôi trời ơi, thôi đi, để thằng bé tội nghiệp thắng đi chứ.
Nó chẳng có cơ hội nào.
Chỉ là bạn đứng ở đường biên và chạy tới vạch giữa sân.
Và khi nhìn lại quãng đường sự nghiệp của mình, có những khoảnh khắc nào anh bỗng nhớ lại những bài học ông dạy hay những nguyên tắc, giá trị mà ông truyền cho anh mà anh nghĩ: ôi, tôi có được điều đó từ bố không?
Kỹ năng mà tôi nhận ra bố có mà có lẽ lúc ấy ông không biết đó là một kỹ năng, đó là khả năng phát biểu trước công chúng.
Bạn không biết mình có nó, nhưng tôi có.
Ngày nay tôi biết.
Tôi không quan tâm dù có camera dí vào mặt hay gì.
Tôi nói những gì cần nói ở khoảnh khắc đó mà không lo quá về việc mọi người nghĩ gì.
Nếu tôi tin đó là đúng.
Và tôi nói, nói chuyện trước công chúng không phải là vấn đề.
Chắc có lẽ là do ông ấy.
Tình yêu của tôi dành cho con người, vô tình, đến từ mẹ tôi.
Vì vậy sự pha trộn giữa một người cha rất tự tin và rất quan tâm, và một người mẹ rất chu đáo đã là bối cảnh tôi được nuôi dưỡng ngay giữa hai điều đó.
Và trước đó anh muốn làm bác sĩ.
Vậy là anh đã nhắm tới nghề bác sĩ.
Nhưng điều đó không thành.
Ừ, đúng vậy.
Tại sao lại muốn làm bác sĩ?
Không, đó luôn là điều tôi muốn làm.
Trong tất cả những gì lớn lên tuyệt vời đó, khá rõ ràng là tiền bạc là một vấn đề, nhưng không phải theo nghĩa là chúng tôi thiếu thốn.
Chúng tôi luôn có kiểu vừa đủ.
Nhưng tôi nhớ những cuộc tranh luận, những cuộc cãi vã về chuyện tiền bạc, nếu muốn gọi vậy, ai đã tiêu cái này, ai đã tiêu cái kia.
Tôi là đứa nhỏ.
Tôi chỉ ngồi quanh và nghe thôi.
Nhưng có một khoảnh khắc trong đời tôi khi tôi nhận ra tôi phải kiếm rất nhiều tiền và tôi có thể giải quyết tất cả.
Tôi muốn kiếm tiền để không phải có những cuộc cãi vã kiểu này với vợ hay với con cái hay bất cứ ai.
Nên suy nghĩ đó lớn dần khi bạn là một chàng trai trẻ và bạn tự hỏi, mình có thể làm gì với cuộc đời?
Và với tôi, rõ ràng là tôi không thể kiếm sống bằng bóng đá vì trong đầu tôi, tôi không đủ giỏi.
Rồi tôi bị một vài người làm tôi ngạc nhiên.
Họ nghĩ, ôi, có điều gì đó có thể thú vị.
Họ thấy gì ở anh khi anh là cầu thủ bóng đá?
Họ thấy điều gì ở anh khi là một chàng trai trẻ?
Bởi vì tôi có những bức ảnh tuyệt vời của anh khi còn là cầu thủ trẻ.
Ôi trời ơi.
Ở làng tôi, tôi là cầu thủ hay nhất trong làng.
Tôi ghi bàn.
Tôi nhanh nhất.
Tất cả những tố chất thể chất đó.
Tôi thực sự nhanh.
Sau này khi tôi học khoa học thể thao, tôi nhảy xa được.
Tôi nhảy cao được.
Tất cả những thứ kiểu đó.
Vậy nên đó là tài năng về mặt thể chất.
Vấn đề là không gian nhỏ, kỹ thuật.
Đó là điểm yếu của tôi.
Nên có lẽ họ thấy ở tôi thái độ.
Tôi là một chiến binh trên sân.
Khó để đánh bại tôi, kiểu như vậy, để đá tôi khỏi trận hoặc khiến tôi rời trận.
Tôi thực sự tập trung.
Tôi có thái độ rất tốt với trận đấu.
Nhưng tôi không nhận ra.
Nên tôi không vui.
Tôi thực sự ngạc nhiên khi được các câu lạc bộ bóng đá chuyên nghiệp tiếp cận.
Tôi không nghĩ, ồ, ai đến đây?
Vậy câu hỏi là, anh có phải số bảy của trận trước không?
Ừ.
Thôi mà.
Chúng ta nói chuyện đi.
Anh có muốn đến Frankfurt không?
Câu hỏi là vậy.
Việc đó trước thời điểm đó.
Là năm 87.
Và lúc anh đến Frankfurt anh 20 tuổi?
Ừ.
À, ý tôi là, nhiều chuyện xảy ra khi bạn bước vào tuổi 20.
Ừ.
Rất nhiều chuyện xảy ra.
Đó là một thay đổi.
Wow.
Ừ, tôi đến Frankfurt.
Không lâu sau tôi gặp mẹ của Mark.
Ừ, mẹ con trai anh.
Ừ, chính xác.
Rồi cô ấy có thai.
Và tháng 12 năm 88, tôi trở thành cha.
Anh có sợ không?
20 tuổi đã làm cha?
Rất sợ.
Khi tôi biết cô ấy có thai, tôi chỉ muốn chạy mất, ôi Chúa ơi, không phải là tôi.
Khoảnh khắc tôi nhận ra mình sẽ làm bố, tôi thật sự sợ.
Đêm 13 tháng 12 năm 1988, khi Mark chào đời, là đêm tôi trở thành người lớn và là đêm thay đổi cuộc đời tôi theo hướng đúng đắn.
Từ khoảnh khắc đó, tôi luôn là người trưởng thành hơn tất cả những người cùng trang lứa.
Họ thì học đại học, đi tiệc tùng, tôi không thể đi.
Họ đi nghỉ, tôi không thể.
Tôi đá bóng, lương thấp, giải hạng ba ở Đức.
Có hai công việc khác, một buổi sáng, một buổi tối, và đá bóng bán chuyên.
Điều đó dạy tôi kỷ luật mà ở nhà tôi không phải học vì tôi không có việc gì phải làm trong nhà.
Nên tôi học muộn hơn một chút, nhưng nó đã tạo ra con người tôi ngày hôm nay.
Vì trải nghiệm đó, khi anh trở thành huấn luyện viên, điều đó có trở thành một mốc tham chiếu cá nhân để hiểu những cá nhân mà anh quản lý không?
Bởi vì nếu anh quản lý một người cha 21 tuổi so với một người 21 tuổi chưa có con, anh có thấy họ khác nhau không?
Một người, theo lời anh nói, có thể là một người đàn ông và người trưởng thành, còn người kia thì chưa biết điều đó là gì.
Ừ, tất nhiên.
Tôi không chỉ muốn nói tôi thích con người, và tôi rất tò mò.
Mỗi người đều có một câu chuyện để kể, nên tôi muốn nghe.
Tôi nghĩ tôi hỏi câu đó một phần vì tôi nghe những câu chuyện rằng Sir Alex Ferguson có thể thích những cầu thủ đã có bạn gái hoặc vợ con.
Ừ.
Và tôi tự hỏi có thật không, liệu họ có ổn định hơn hay…
Ồ, có lẽ là, ừ.
Tùy vào hoàn cảnh, bạn có thể có một người bạn đời tuyệt vời, dù đã kết hôn hay chưa, thì mọi thứ vẫn ổn.
Là partner sai thì không ổn.
Không có người kia, với một số người lại không tốt, và có quá nhiều người thì cũng không hay.
Có rất nhiều thứ trong cuộc sống, nên tôi chưa bao giờ nghĩ quá nhiều về điều đó.
Tôi có nghe nói về vụ đó, tôi đã làm HLV ở Đức, huấn luyện viên rất thành công Otto Rehhagel — tôi rất quý ông ấy, ông ấy là một người tuyệt vời.
Ông ấy cũng từng nói, tôi nghĩ, rằng ông muốn những cầu thủ đã kết hôn vì họ về nhà và làm thế này nọ.
Đó chỉ là một phần của cá tính, nhưng không phải là phần áp đảo hay quyết định nhất.
Và trên sân bóng là một trận đấu bóng đá, bạn cũng cần những kẻ láo xược, những người tinh quái.
Nên bạn cũng cần họ.
Những người lanh lợi đường phố, họ cũng xử lý được các tình huống trong cuộc sống lẫn trên sân.
Vậy nên cần có một hỗn hợp của mọi thứ.
Đó là điều tôi yêu ở các đội bóng.
Tôi đối xử với họ, nói là 50% thời gian hoàn toàn giống nhau và 50% còn lại là theo những gì họ cần, họ cần, họ cần — nhưng là trước mặt các đồng đội khác.
Vậy nên mọi người, các cầu thủ đến hỏi tôi, tại sao anh đối xử với tôi như vậy?
Anh sẽ không bao giờ nói như vậy với người kia.
Không, bởi vì anh ta từ Argentina, lớn lên không có cửa sổ còn anh thì từ Munich và mọi thứ đều tốt.
Bạn muốn tôi đối xử với anh như với hắn thật sao?
Để mang tất cả những người từ các vùng khác nhau trên thế giới lại với nhau, bạn không thể mong họ
đều vận hành giống nhau được.
Chuyện đó là không thể.
Lớn lên ở Đức rõ ràng khác với lớn lên ở Senegal.
Nhưng là khác.
Rồi chúng tôi tụ họp với nhau trong phòng thay đồ và mọi người nói, thế thì đây là
quy tắc cho tất cả các bạn.
Và vâng, đến đúng giờ, dĩ nhiên, cho tất cả.
Dễ thôi.
Nhưng còn mọi chuyện khác nữa, thôi đi, bình tĩnh lại.
Bạn muốn một đội bóng đầy các kỹ năng khác nhau, đầy tài năng khác nhau, đầy
tính cách khác nhau.
Bạn cần điều đó.
Chính điều đó khiến bạn khó bị đoán.
Nhưng rồi bạn trùm lên tất cả một cái, tôi không biết, cái mũ bảo hiểm rồi nói, thế.
Đó là cho tất cả các bạn.
Đó là cách chúng ta đi.
Có những khoảnh khắc trong trận đấu họ phải hành xử như thế này.
Trong những khoảnh khắc còn lại, họ phải là chính mình.
Vậy hãy đối xử với họ như vậy.
Đây là một trong những ý tưởng gây sốc nhất, ngược trực giác nhất mà tôi, mà tôi từng
nghe từ các cầu thủ với những HLV khác, cụ thể vì tôi vừa phỏng vấn rất nhiều cầu thủ cũ của Sir Alex Ferguson.
Một trong những điều khiến tôi sốc mà họ đều nói là ông ấy đối xử với mọi người khác nhau.
Và khi nghe anh nói điều tương tự, thực sự trái ngược hoàn toàn với những gì người ta nghe
trong kinh doanh.
Trong kinh doanh, người ta nói bạn phải là nhà lãnh đạo nhất quán, bạn phải nhất quán,
đối xử với mọi người như nhau.
Nhưng trong thế giới bóng đá, người như anh nói với tôi, đó là sự thật của tôi.
Tôi nghĩ trong kinh doanh, trong cuộc sống, cũng vậy.
Vậy để lãnh đạo, điều đầu tiên là bạn phải lãnh đạo chính mình.
Đó là điều đầu tiên.
Buổi sáng, bạn đứng dậy, bạn phải tự thúc mình và nói, thôi nào, ở lì thì không hay đâu,
nhưng dù sao, ta đi.
Và rồi những người bạn lãnh đạo, bạn cần phải hiểu họ để làm điều đó đúng.
Vậy bây giờ, điều đó có nghĩa là bạn nói chuyện với họ, bạn lắng nghe họ, bạn hỏi họ, họ đến từ đâu?
Hoàn cảnh của họ ra sao?
Chúng ta đang làm gì đây và ở đó?
Và tại sao anh làm như vậy?
Và những thứ tương tự.
Nên chỉ trong cuộc trò chuyện đó thôi đã rõ anh ấy khác người kia.
Không phải về những quy tắc như đúng giờ, vào sớm, ra muộn, không phải về những thứ kiểu đó, mà là làm sao để khai thác được điều tốt nhất từ con người nếu ta đối xử với họ giống hệt nhau?
Điên rồ.
Trong kinh doanh thì có lẽ không như vậy, nhưng tôi chỉ làm việc trong ngành bóng đá, nên có thể chỉ ở đây mới thế.
Tôi không thấy được chuyện đó.
Với tôi, điều siêu quan trọng là bạn thực sự lấy từng cá nhân từ vị trí họ đang đứng, chứ không phải từ nơi bạn muốn họ ở.
Không, đó là nơi họ thực sự đang ở.
Anh có thể cho tôi một ví dụ mà tôi biết về hai người anh đã đối xử khác nhau và lý do anh
quyết định đối xử khác nhau dựa trên xuất thân của họ không?
Vậy anh có một cầu thủ trẻ làm ví dụ.
Trent Alexander-Arnold lên đội một.
Còn James Milner đã 31 hay bao nhiêu tuổi vào thời điểm đó.
Vậy James làm rõ, trước hết, rằng Trent đừng có làm quá vì anh ấy sắp xếp tất cả những thứ kiểu đó.
Nhưng có rất nhiều thứ, nhưng chỉ lấy ví dụ thôi, còn James thì không cần phải làm cái này cái kia bởi vì, anh biết đấy, anh ấy đã làm rồi.
Vậy với Trent, bạn vẫn phải giáo dục cậu bé.
Ví dụ này, có thể anh không nghĩ tới, nhưng nó giải thích họ khác nhau thế nào.
Họ thuộc các nhóm tuổi khác nhau.
Một người 16 hay 17 và người kia 33.
Vậy điều đó đã cho thấy chẳng thể giống nhau được.
Vậy anh đang nói về các quy tắc trong bóng đá.
Mọi người phải làm việc chăm chỉ.
Mọi người phải làm điều đó.
Trong trường hợp của tôi, mọi người phải phòng ngự dữ dội trước đội đối phương.
Vậy đó là mọi người phải chấp nhận điều đó.
Không có, không, không, không.
Tôi luôn nói, nếu bạn không phải Lionel Messi, bạn phải tham gia phòng ngự.
Bạn phải phòng ngự vì tôi chưa bao giờ có Lionel Messi, nên tất cả họ đều phải phòng ngự.
Ví dụ, mọi người phải làm điều đó.
Nhưng để tới được đó, để họ thực sự trưởng thành cùng nhau như một tập thể.
Trong một tập thể, mọi người chấp nhận rằng họ khác nhau.
Nếu không, chúng ta, tôi không biết, giống như một đội quân và họ khác biệt.
Nhưng không phải, ý tôi là, chỉ vì chúng ta mặc cùng một chiếc áo, mỗi người vẫn có những phẩm chất riêng.
Vậy để khiến họ sống động hoặc tỏa sáng, vâng, bạn phải đối xử với họ theo cách đúng.
Và đó là điều tôi thích khám phá.
Làm thế nào điều đó có thể?
Đó là những cuộc trò chuyện tôi có, những cuộc trò chuyện với các cầu thủ trong một mùa giải.
Tất nhiên, có những cuộc nói chuyện về bóng đá, nhưng chúng tôi đã có đủ các buổi họp rồi.
Những cuộc trò chuyện quan trọng nhất là những cuộc trò chuyện riêng.
Vậy khi cầu thủ không tập luyện tốt, có thể, có thể là anh ấy chưa sẵn sàng cho buổi tập.
Hôm trước uống rượu, ngủ không đủ.
Hoặc bạn hỏi.
Vậy đó là tất cả những gì bạn nghĩ.
Anh ấy trông như ngủ không đủ.
Mang anh ấy vào, hỏi anh ấy, xảy ra chuyện gì?
Và anh ấy sẽ ngạc nhiên.
Phần lớn thời gian, họ hoặc ngủ đủ hoặc không ngủ đủ vì lý do đúng — bởi vì có việc gì đó đã xảy ra và không ai ngủ được.
Họ không uống rượu, bla bla bla.
Nhưng họ mất tập trung ngay lúc đó vì có vấn đề lớn ở nhà.
Nếu không hỏi, bạn sẽ không bao giờ biết.
Vậy đây là một người có vấn đề.
Đây là người kia.
Anh ta đang thăng hoa.
Đừng đối xử với họ như nhau.
Một người cần nhiều sự hỗ trợ hơn và người kia thì cần được kéo xuống một chút.
Vậy tất cả những điều kiểu đó, đó là cách bạn làm việc với con người.
Cuối cùng, điều bạn muốn là nhiệm vụ của người lãnh đạo là làm cho mục tiêu, đích đến cuối cùng, rõ ràng như mặt trời để ai cũng tự động hướng tới đó.
Và bạn không cần phải thúc họ mỗi ngày và nói, à này, kia là mặt trời.
Chạy tới đó đi để họ biết.
Không quan trọng lắm những gì tôi muốn nói trong một khoảnh khắc giận dữ hay bất cứ cảm xúc nào xảy ra.
Cảm xúc, làm điều đó với chúng tôi, nhất là xung quanh một trận đấu bóng đá.
Nếu bạn la lên điều gì đó, tôi có thực sự nói thế không, tôi đã nói sao, tôi đã nói rồi.
Nhưng điều đó không quá quan trọng trong một cuộc nói chuyện bình thường với những người phụ thuộc vào bạn — bạn là người chịu trách nhiệm cho họ.
Không quan trọng bạn nói gì.
Quan trọng hơn nhiều là những gì họ cần nghe.
Không phải là nói cho họ nghe những gì họ muốn nghe.
Không, mà là những gì họ cần nghe để đối phó với tình huống của mình.
Vậy đó là ý nghĩa của lãnh đạo.
Không chỉ la mắng họ vì bất cứ chuyện gì, điều đó không có tác dụng, không có tác dụng.
Hãy cố gắng hiểu vì sao.
Và đó là phần tôi rất thích trong công việc của mình.
Và tôi vẫn làm điều đó, nếu bạn muốn, ngay bây giờ, không phải lúc nào cũng với các cầu thủ đẳng cấp thế giới hay các HLV, giám đốc điều hành, hay bất kỳ ai.
Họ đều trẻ hơn tôi, ít nhất là vậy.
Và đó là cách tôi hiểu vai trò của mình và đã hiểu vai trò của mình.
Có cầu thủ nào trong đội mà anh cảm thấy mình có thể nghiêm khắc hơn với họ và người khác thì không thể nào quá nghiêm khắc vì như vậy sẽ làm họ sa sút phong độ không?
Tôi suy ngẫm.
Ừ, tất nhiên.
Ừ?
Tất nhiên.
Bạn có Sadio Mané và Mo Salah là hai ví dụ điển hình.
Vì vậy, cuối cùng, không có nhiều người thấy được điều đó đến sớm.
Chúng tôi biết họ tuyệt vời.
Chúng tôi biết họ là những tài năng lớn.
Họ có tiềm năng tuyệt vời.
Nhưng họ không phải là người mà họ trở thành sau này.
Thời điểm đó, không phải họ đến Liverpool và nói,
“Thưa ông, tôi chỉ muốn nói là tôi đã biết phòng ngự rồi, nên chúng ta không cần nói về chuyện đó. Chỉ giải thích cho tôi cách làm.”
Và tất nhiên, để thành công như một đội bóng, bạn phải tổ chức đội bóng để có sự ổn định,
để có sự ổn định, bạn cần tìm cách phòng ngự đúng đắn và cùng nhau.
Nếu có được điều đó, dựa trên đó, họ có thể bắt đầu thăng hoa.
Rồi nói về phần bóng đá sau.
Và bây giờ rõ ràng là không có những hậu vệ xuất sắc, nhưng chúng tôi nổi tiếng vì pressing và counter-pressing.
Tôi đã nói rất nhiều với họ.
Và cách chúng tôi nói về nó thì hoàn toàn rõ ràng.
Bạn muốn thắng thường xuyên hơn là không.
Bạn muốn đạt được thành công tối đa.
Bạn muốn có thể trở thành đội hay nhất ở nước Anh vào một thời điểm nào đó.
Ừ?
Được.
Vậy làm đi.
Thế nhé.
Vậy là đồng thuận.
Và từ đó, chúng tôi bắt đầu.
Nhưng rồi theo năm tháng, và không phải vì họ thay đổi hay gì đó, một ít đây, một ít kia.
Và tôi phải quyết định, liệu tôi có nên nghiêm khắc với họ như tôi sẽ đối với một cậu bé trẻ chơi ở vị trí đó và nói, thôi nào, quay người, chạy, chiến đấu, nhảy, rồi thay ra ngay lập tức.
Không, dĩ nhiên là không.
Bạn không làm thế lúc đó.
Đó là chuyện trên báo.
Tôi nghĩ chúng tôi đã có một lần cãi nhau với Mo ở trận gặp West Ham trên đường biên khi anh ấy không được đá chính.
Và tôi đã đưa anh ấy vào và anh ấy không vui.
Vấn đề là, những vấn đề của chúng tôi luôn ở công khai.
Đó không phải là chuyện to tát lắm.
Nhưng lúc đó chúng tôi không đồng ý, chắc chắn là vậy.
Vậy ngày hôm sau bạn xử lý thế nào?
Tôi nghĩ tôi có thể nói là hôm nay chúng tôi có mối quan hệ rất tốt, mặc dù ngày đó thì không có vẻ thế.
Và đó là tất cả những thứ ấy.
Bạn học, cố gắng làm đúng cách.
Bạn cố gắng thể hiện sự tôn trọng với các cầu thủ.
Nhưng đến một lúc nào đó, điều đó chẳng bao giờ là đủ.
Và bạn cũng phải chấp nhận điều đó.
Bởi vì các cầu thủ, họ trưởng thành, họ càng lúc càng lớn hơn.
Và đến một lúc, bạn nghe vài năm sau này, “anh ta chưa bao giờ nói với tôi.” Kiểu như một cầu thủ khác ở đâu đó nói về một HLV cũ, về tôi, về Jose Mourinho, “anh ta chưa bao giờ nói với tôi.”
Tôi không biết, chúng tôi đã nói nhiều lắm.
Chúng tôi chỉ không thể nhớ.
Và tôi đã không nói những gì bạn muốn.
Tôi đã không nói cái bạn muốn nghe.
Vậy nên bạn không bao giờ có thể làm đúng 100%.
Nhưng bạn chỉ có thể làm tốt nhất trong khả năng của mình.
Và đó là điều tôi luôn cố gắng, tạo mối quan hệ mà ngay cả khi chúng tôi có tranh cãi, chúng tôi luôn tìm được lối ra giữa HLV và cầu thủ.
Và chuyện đó không bị kéo vào cả đội.
Rằng tôi mất đi sự tôn trọng, họ mất đi sự tôn trọng với tôi vì tôi hành xử như vậy.
Vì vậy, chúng tôi luôn ở bên nhau.
Chúng tôi luôn tìm cách để họ hiểu, được rồi, thật quan trọng là chúng ta vượt qua chuyện này, là họ đã giải quyết xong, ông chủ đã giải quyết với anh ta hay ông chủ đã giải quyết với chúng ta, để chúng ta có thể tiếp tục từ đây.
Từ khi rất trẻ, một trong những điều tôi thấy thật ngạc nhiên là khi tôi đi qua tất cả những đội bóng mà bạn đã chơi khi còn nhỏ, dường như bạn lúc nào cũng là đội trưởng, được giao làm đội trưởng nhiều lần.
Và tôi tự hỏi tại sao.
Bạn đã làm gì từ khi rất trẻ khiến tất cả HLV của bạn lúc đó đều yêu cầu bạn làm đội trưởng đội bóng?
Tôi không biết.
HLV mà tôi học được nhiều nhất, Wolfgang Frank, khi ông ấy trở lại Mainz — ông ấy đã có một thời kỳ rất thành công ở đó, rồi rời đi, và khi chúng tôi gặp rắc rối ông ấy quay trở lại.
Và tôi là đội trưởng.
Và chúng tôi có một cầu thủ rất giàu kinh nghiệm từ một đội hạng nhất tới Mainz ở hạng hai, tên anh ấy là Lars Schmidt.
Và Wolfgang nói, Jürgen, chúng ta nói chuyện được không?
Ừ, tất nhiên.
Jürgen, tôi muốn trao tấm băng đội trưởng cho Lars.
Ồ vâng, tốt.
Vậy thì bạn không phải đội trưởng nữa.
Ừ, tôi biết.
Vậy là đúng như thế.
Nó không có ý nghĩa gì với tôi.
Vì vậy vai trò của tôi không phải là cố ý, tôi là một người lãnh đạo trong đội, không phải cố ý.
Trên sân, tôi là một người lãnh đạo bằng cảm xúc mãnh liệt, điều mà tôi không thích.
Nhịp tim trên 140, tôi rất hay mất bình tĩnh, rất, rất — không phải cách tốt.
Rất hay la hét, nói năng mạnh mẽ với mọi người và trong tất cả việc đó,
tôi thường phải xin lỗi đồng đội.
Chuyện đó đến từ đâu?
Bởi vì bạn — tôi không biết.
Có một sự tương phản rõ rệt ở bạn vì bạn là một người rất tốt bụng, thân thiện.
Bạn có bản năng của một người mẹ trong bạn về sự đồng cảm và tình yêu với mọi người.
Nhưng bên kia thì là phần bùng nổ kia.
Tôi rất không thích điều đó.
Và tôi đã sợ khi tôi ngừng chơi rằng tôi sẽ mang nó theo.
Vậy nên tôi rất hay xúc động.
Tôi có những lúc mất bình tĩnh với trọng tài và những chuyện như vậy.
Nhưng nhìn chung, tôi thực sự là một người rất bình tĩnh.
Mọi người nghĩ thế, vì có lẽ, tôi nghĩ mình là người truyền cảm hứng hay gì đó — sáng dậy, bước vào phòng thay đồ rồi nói: “Cố lên các cậu, hôm nay tiếp tục nào.”
Không phải vậy tí nào.
Ý tôi là, chuyện đó có xảy ra thỉnh thoảng, nhưng không thường xuyên.
Không, tôi không có lời giải thích cho điều đó.
Nếu tôi phải giải thích, thì một phần là vì tôi biết mình không đủ tốt thật sự.
Đồng đội của tôi giỏi hơn tôi.
Và tôi nghĩ, tôi chỉ có thể đạt được đẳng cấp đó nếu tôi vắt kiệt mọi thứ từ góc độ hung hăng, kiểu như thế.
Đó là phần nào lý do của tôi vì họ giỏi hơn nhiều.
Nhưng nếu tôi bình tĩnh và muốn chơi bóng điềm tĩnh, thì thôi, tôi bị loại.
Rồi cuối cùng anh trở thành huấn luyện viên của Mainz.
Ừ.
Anh bằng tuổi tôi khi nhận công việc đó và huấn luyện viên trước đó đã bị sa thải.
Câu lạc bộ chưa bao giờ lên Bundesliga — giải hạng nhất của Đức.
Anh không có kinh nghiệm dẫn dắt một CLB tầm cỡ này trước đó.
Chủ tịch, chủ sở hữu đến gặp anh và nói muốn anh làm công việc đó.
Tại sao họ lại muốn anh?
Bởi vì họ không tìm được ai khác trong khoảng thời gian ngắn.
Chúng tôi đá Chủ nhật và trận tiếp theo là thứ Tư.
Ý tưởng chỉ là làm HẾT trận ấy.
Cả câu chuyện là vậy: Eckhart Grauzone, huấn luyện viên lúc đó, chúng tôi thua trận vào Chủ nhật và chúng tôi có một trại khủng hoảng, gọi vậy cho dễ hiểu, vì thứ Tư có một trận rất quan trọng.
Anh ấy đưa chúng tôi vào khách sạn, ở đó, có hai buổi tập chất lượng rồi sau đó đi đá trận rất, rất quan trọng và có thể quyết định.
Tối đó anh có một cuộc họp với tất cả cầu thủ và anh nói: “Các ông ơi, tôi muốn hỏi một câu, các ông còn tin tôi chứ? Các ông còn đứng sau tôi chứ?”
“Tôi không muốn trả lời ngay bây giờ. Tôi đặt bia cho tất cả các ông. Tôi đi ra ngoài nửa tiếng, tôi sẽ quay lại và các ông nói cho tôi.”
Thế là anh ấy đi ra, chúng tôi chỉ bê bia vô, ngồi nhìn nhau và nghĩ: “Ủa?”
Và bàn bạc một chút.
Lúc đó tôi không phải đội trưởng.
Tôi không phải đội trưởng.
Nhưng rồi quyết định là “không”.
Cái gì?
Ừ, anh ấy hỏi: “Tại sao các ông lại trả lời thế? Các ông biết mà.”
Thế rồi là…
Bắt đầu có thảo luận, đa số.
Một vài người im lặng, nhưng điều đó rõ ràng.
Nếu anh hỏi, thì câu trả lời là “không”.
Vậy nên thế.
Tôi không phải đội trưởng, nhưng đội trưởng nói: “Globo, mày nói đi.”
“Tao nói.”
“Tại sao?”
“Ồ, được thôi.”
Anh bước vào và nghe câu trả lời là, thật ra là “không”.
Và anh ấy bị sốc.
Rất sốc.
Anh không ngờ.
Lúc đầu có vẻ như chuyện nhỏ thôi.
Rồi chúng tôi nói, được, chúng ta cùng nhau vượt qua hay gì đó.
Nhưng chúng tôi nói “không”.
Tại sao?
Bởi vì anh ấy không phải là người phù hợp.
Tại sao?
Bởi vì chúng tôi đá tệ, và tôi yêu mến Eckhart Grauzone, nhưng lúc đó với đội bóng ấy, anh ta thật sự không phải HLV phù hợp.
Chuyện đó có thể xảy ra.
Không nói gì về con người anh.
Nhưng chúng tôi đã làm sai: tập luyện sai, đội hình sai, đấu pháp sai, sai mọi thứ.
Vậy nên mọi việc đi lệch hướng lúc đó.
Và lúc ấy chúng tôi không có… chúng tôi không phải quyết định ai có thể tiếp quản hay gì cả.
Chúng tôi chỉ có thể nói “không”.
Anh ấy có thể nói: “Được, tôi sẽ chứng minh các ông sai” hay gì đó.
Nhưng anh ấy chạy ra ngoài và nói: “Sáng mai chín giờ tập.”
Được.
Rồi anh muốn họp báo để nói với công chúng rằng anh đuổi hết các cầu thủ có kinh nghiệm và chỉ cho các cầu thủ trẻ đá nốt phần còn lại của mùa giải.
Tôi là một trong những cầu thủ lớn tuổi.
Tôi đã 33.
Nhưng tôi không hề biết chuyện đó sẽ xảy ra.
Vậy nên anh gọi giám đốc thể thao, nói cần họp báo và anh muốn nói chúng tôi thay đổi tất cả.
Giám đốc thể thao nói: “Ừ, ta họp báo, nhưng chủ đề sẽ là: chúng tôi sa thải ông.”
Thế là xong.
Và bây giờ họ không còn HLV.
Rồi họ gọi tôi: trận đó, ông làm được không?
Tôi nói: “Ừ, ừ, tôi làm được.”
Tôi nhận lời, và chúng tôi thắng trận.
Họ không tìm được HLV, nên chúng tôi tiếp tục với các trận.
Trận đầu tiên thắng 1-0.
Trận thứ hai thắng 3-1.
Từ bảy trận đầu, chúng tôi thắng sáu và hòa một.
Và chúng tôi trụ lại ở giải khá thoải mái.
“Thoải mái” thật không thể tin nổi.
Chúng tôi là một lũ bạn bè.
Họ đều là bạn tôi, và tôi là sếp của họ.
Họ phải nói với tôi rằng kể từ giờ tôi phải thay đồ ở phòng thay đồ của huấn luyện viên.
“Anh làm gì ở đây? Đây là phòng thay đồ của huấn luyện viên. Đây là văn phòng của anh.”
Đêm đầu tiên, chúng tôi ở phòng đôi.
Và tôi còn được ngủ thêm một trận ở đó với bạn tôi — tôi với Kramny ở cùng phòng.
Ngày hôm sau họ nói: “Ừ, anh sẽ có phòng riêng.”
Ồ, được thôi.
Còn mọi chuyện khác, chúng tôi đúng là một bọn bạn thân.
Và họ tôn trọng tôi ngay từ giây phút đầu.
Chiến thuật của anh khi nhận việc là gì?
Anh từ cầu thủ trở thành huấn luyện viên của những đứa trẻ này.
Anh suy nghĩ gì? Anh định để họ làm theo ý họ muốn sao?
Chúng tôi có Wolfgang Franke, rất, rất là HLV hay nhất mà chúng tôi từng có ở Mainz.
Ông ấy là ngoại lệ.
Chúng tôi ở Mainz là một đội bóng luôn thua khi đối phương có cầu thủ tốt hơn.
Tôi nghĩ điều đó nghe có vẻ bình thường, nhưng trong bóng đá có cách để thắng trận dù bạn yếu hơn.
Chúng tôi chưa bao giờ có điều đó.
Rồi Wolfgang Franke đến và áp dụng: bốn hậu vệ phía sau, phòng ngự theo hướng bóng.
Chúng tôi không làm gì khác ngoài thế.
Và chúng tôi thay đổi chỉ sau một đêm thành đối thủ mà chẳng ai muốn gặp.
Chúng tôi như những cỗ máy.
Chúng tôi không chơi bóng hay vĩ đại, chúng tôi như những cỗ máy.
Có trận thủ môn của chúng tôi không chạm bóng một lần nào.
Chúng tôi chỉ biết phòng ngự.
Lúc đó là điều mới mẻ.
Vì vậy tất cả đều tin vào cách đó.
Rồi Wolfgang rời đi, và không HLV nào khác làm được điều đó.
Không ai.
Không còn sự liên hệ nào với các HLV sau Wolfgang.
Vì vậy, tôi là một trong những cầu thủ được hưởng lợi rất nhiều từ Wolfgang Franke, và giờ tôi đến, và điều duy nhất tôi làm—hai buổi họp/training mà tôi có đều chính xác về chuyện đó. Bốn chống hai, các chuyển động lấy bóng làm trung tâm, và lần đó chúng tôi gặp MSV Duisburg. Họ đứng thứ ba trên bảng. Chúng tôi lao vào họ như không ai khác.
Tôi thích những khoảnh khắc như vậy. Tôi thích tìm một lý do để giải thích vì sao nó có ý nghĩa khi chúng ta dốc hết sức trong những khoảnh khắc đó. Tại sao chúng ta không chỉ đầu tư mức tối thiểu. Tại sao phải đầu tư tối đa. Tại sao ta sẽ hối tiếc nếu không làm. Cuộc sống tốt hơn thế nào nếu ta làm. Vui vẻ hơn biết bao nếu ta làm. Tôi yêu những khoảnh khắc đó, tôi yêu những khoảnh khắc đó, và có lẽ đại loại vậy.
Tôi nói với họ, và từ khoảnh khắc đó trở đi, chẳng ai còn muốn đá với chúng tôi nữa. Chúng tôi như, wow, như những con thú. Thật tuyệt. Đó là một thời gian tuyệt vời. Cùng một đội, gần như vậy, mà thay đổi chỉ sau một đêm.
Vậy là bạn sửa được vấn đề phòng ngự, sửa đội hình, và bạn cũng kể cho các cầu thủ trong phòng thay đồ một câu chuyện vì sao chúng ta phải dốc hết. Người ta đã viết chúng tôi là hết rồi. Thể hiện cho thế giới bên ngoài thấy. Bất cứ điều gì bạn có thể làm. Hầu hết thời gian, đó là thực tế.
Nhưng lần đó, trong các buổi họp sau này, tôi chưa bao giờ chuẩn bị theo kiểu viết ra giấy hay gì cả. Cuộc sống của chúng tôi chính là sự chuẩn bị. Những gì xảy ra trong tuần với chúng tôi ngoài đời, đó là sự chuẩn bị cho một buổi họp. Tôi không suy nghĩ dài dòng về nó. Chỉ nhớ đến khi cần. Chúng tôi nói chuyện, tôi nói với mấy cậu. Nhưng lần đó, họ cần một người tin vào họ. Và tôi đã tin. Không phải tôi phải thuyết phục bản thân rằng tôi phải nói với họ bây giờ.
Trước mùa đó, tôi từng nói trong một cuộc phỏng vấn rằng đây là đội hình tốt nhất tôi từng có. Sẽ rất khó cho tôi để thi đấu. Nhưng thật tốt cho chúng tôi vì đội quá hay. Rồi trước khi tôi tiếp quản, chúng tôi đang ở trong một tình thế vô vọng. Vì vậy khi tôi trở thành HLV, tôi là người nghĩ đội này thật tuyệt. Chưa ai biết điều đó. Nhưng chúng tôi sẽ đảm bảo vài tuần nữa họ sẽ cảm nhận được ít nhất.
Việc đó chứng tỏ quan trọng thế nào? Ý tưởng đảm bảo rằng các cầu thủ bạn có trong suốt sự nghiệp tin vào bản thân họ. Chỉ có vậy thôi. Mọi chuyện chính là về điều đó. Không phải chỉ là bóng đá. Là cuộc sống.
Khi bạn bắt đầu podcast, có lẽ người ta nói với bạn rằng đây có thể là thứ dành cho bạn. Nhưng bạn không chắc. Rồi từng chút một, Ồ, có bao nhiêu người nghe podcast đầu tiên của bạn? Bạn còn nhớ không? — Không, không, không. Tôi nghĩ tôi đọc đâu đó. Bốn mươi? Đại loại thế. Dưới 100. Vậy là một khởi đầu. Và phần còn lại nếu bạn muốn lịch sử sẽ đến sau. Và luôn như vậy trong cuộc sống: chỉ cần cho nó một cơ hội. Tất nhiên, nó có ý nghĩa nếu bạn tin vào bản thân. Nhưng không phải ai cũng làm được. Nhưng nếu bạn gặp ai đó giúp bạn việc đó, ai đó có góc nhìn, thấy được điều gì đó nơi bạn, thì nói cho họ biết.
“Ừ, bạn nên giữ cho riêng mình đi.” Ôi trời. Tôi nghĩ cậu ấy có tài. Cô ấy có tài. Đại loại vậy. “Ừ, cô ấy giỏi khoản này. Anh ta giỏi khoản kia.” Nhưng chúng tôi không nói với nhau. Vậy vấn đề ở đâu? Có ai đó đã làm điều đó cho bạn chưa? Nói với bạn rằng bạn nên tin vào bản thân? Họ đã thấy điều gì đó trong bạn.
Tôi từng nói rằng tôi chưa bao giờ gặp vấn đề về sự tự tin. Nhưng tôi không biết vì sao. Đó là sự thật. Tôi chưa bao giờ đấu tranh với sự tự tin. Không có lý do gì cho việc đó. Hai người bạn thân nhất thời đi học của tôi là thiên tài. Chúng tôi ngồi với nhau làm đúng những điều giống nhau, đọc cùng sách, đầu tư cùng thời gian. Họ có điểm xuất sắc nhất ở trường. Còn tôi thì kém hơn. Phản ứng bình thường sẽ là “mình ngu thật,” rõ ràng. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ vậy. Và tôi thật sự không biết tại sao chuyện đó xảy ra. Tôi cứ chấp nhận nó như nó là. Tôi nghĩ, ôi, ngưỡng mộ. Bạn có thể nhớ tất cả mấy thứ đó thật điên rồ; tôi thì không.
Nhưng bạn có rất nhiều cầu thủ đấu tranh với sự tự tin. Ừ. Tôi cố tạo ra một tình huống để đảm bảo rằng cầu thủ, nếu họ chưa tự tin, thì sẽ trở nên tự tin. Nhưng bạn biết đấy, có những lúc họ mất nó. Sự tự tin giống như một bông hoa nhỏ mà liên tục có người dẫm lên. Rồi nó lại mọc lên, rồi ôi, giờ chúng ta tự tin trở lại. Những thứ kiểu vậy. Trong bóng đá thì rất khó vì bạn không thể thi đấu mà không mắc lỗi. Vậy nên nếu một sai lầm lấy đi sự tự tin của bạn, đó là một thử thách thật sự.
Nhưng tôi cố gắng. Nếu bạn tin vào bản thân nhiều bằng tôi tin, đó sẽ là một khởi đầu. Nhưng nếu bạn chưa làm được, chỉ cần tin tôi. Bạn tốt bởi vì tôi không làm việc với—không với những cầu thủ khác mà tôi không thấy tiềm năng. Tôi không lãng phí thời gian. Thật đấy. Vì vậy tôi thực sự thấy điều gì đó ở họ. Và nếu tôi thấy, tôi đủ kiên nhẫn để làm việc với nó. Tôi kiên nhẫn hơn nhiều so với những gì công chúng mong muốn. Nhưng tất nhiên, ý tưởng là một ngày nào đó tôi giúp bạn học bay. Nhưng cuối cùng, bạn phải tự bay, rõ ràng rồi. Tôi không thể làm thay bạn. Đó là bóng đá. Bạn phải biểu diễn một mình. Họ không thể nhìn vào tôi rồi: “Anh làm gì đây?” Và nhiệm vụ của tôi là chuẩn bị cho họ tốt nhất, làm cho giáo dục, huấn luyện càng toàn diện càng tốt. Chỉ chọn cho tôi. Đó là ý tưởng. Nhưng cũng đừng quá mức. Đúng, đó là một khoảng thời gian đẹp trong đời tôi khi làm tất cả những việc kiểu đó. Tôi đã làm việc với một vài cầu thủ hay nhất thế giới. Thời gian thật tuyệt.
Bạn có đôi khi phải nói dối trước công chúng để bảo vệ sự tự tin của cầu thủ không? Tôi tự hỏi điều này, vì bạn thấy nhiều HLV ra nói “ồ, anh ấy không đá vì chấn thương” hay gì đó. Họ nói những điều như vậy. Nhưng tôi tự hỏi có khi nào các HLV bảo vệ cầu thủ vì họ đang gặp khó khăn không.
Vâng, chúng tôi bảo vệ cầu thủ. Tôi không chắc mình từng phải nói dối—tôi là một trong những người trung thực nhất. Tôi không biết. Nhưng chúng tôi bảo vệ cầu thủ. Rất quan trọng.
Vậy nên, với tôi, điều đó cực kỳ quan trọng.
Cậu ấy thiếu tự tin.
Trong bóng đá thì điều đó rõ ràng.
Bạn thấy mà.
Bạn đối mặt một chọi một với thủ môn mà không ghi được.
Bạn có thể thấy đó là vì bạn thiếu tự tin.
Chuyện就是 như vậy.
Không có nhiều lý do khác.
Có thể là gió, thời tiết, quả bóng, đối thủ.
Có đấy, nhưng bạn làm hỏng một lần, hai lần, ba lần.
Ừ, điều đó không tốt cho ai cả.
Nếu xảy ra trong tập luyện, nhiệm vụ không phải là nói quá nhiều về nó.
Mà là cho cậu ấy cơ hội lấy lại sự tự tin qua những gì làm trong buổi tập.
Để chuyện đó không kéo dài mãi.
Điều bạn phải bảo vệ cầu thủ khỏi nhất là công chúng.
Cố gắng bảo vệ, vì họ rất tàn nhẫn trong những khoảnh khắc.
Họ không quan tâm cho tới khi chuyện gì đó xảy ra.
Vì vậy, đôi khi có cổ động viên…
Tôi nghĩ chúng tôi thực sự may mắn về điều đó.
Chúng tôi tạo được mối liên kết giữa cổ động viên và đội đến mức họ không giận dữ, thất vọng có, nhưng không giận tới mức tôi không muốn gặp họ nữa.
Điều đó giúp được nhiều.
Nhưng dĩ nhiên, đôi khi chúng tôi phải bảo vệ họ.
Đôi khi chúng tôi phải bảo vệ họ ngay cả khỏi chính họ.
Đó là công việc.
Bạn có phải can thiệp nhiều vào việc sử dụng mạng xã hội của các thành viên trong đội không?
Và bạn có từng cân nhắc cách một ai đó dùng mạng xã hội khi định ký hợp đồng họ về CLB không?
Bởi vì giờ đây, với tư cách một CĐV Manchester United, tôi thấy một số cầu thủ của chúng tôi đăng những tin nhắn gián tiếp, emoji, bình luận nọ kia.
Tôi nghĩ thôi rồi, gây rắc rối.
Chúng tôi đã có tình huống cầu thủ nhắn tin hoặc đăng gì đó vào ban đêm rồi xóa, nhưng tôi vẫn biết được.
Không phải vì tôi đi đọc, mà là người ta kể cho tôi: ôi, tối qua có chuyện đó chứ?
Khi nào?
Ba giờ sáng.
Ba giờ sáng?
Được.
Anh nói gì thế?
Ừ, cái này cái kia…
Ồ.
Trong những tình huống đó, dù đã xóa, tôi vào phòng thay đồ và tất cả đều chối không biết.
Tối qua có chuyện này chuyện kia. Đã xóa.
Tôi biết có chuyện đó, nhưng có muốn nói trước mọi người không?
Bạn sẽ yêu cầu họ nói trước mọi người.
Ừ.
Không dễ chịu đâu, phải không?
Vấn đề là tôi không lao vào mắng: làm sao mày lại viết thế này nọ.
Tôi chỉ nói: thôi nào, có người nói với tôi, nên tôi biết.
Không quan trọng lắm, nhưng thôi nào, nói cho cả đội biết điều cậu muốn nói.
Và rồi cậu bắt đầu — tình huống đó không hay lắm.
Tôi không thích đưa người ta vào những cảnh như vậy, nhưng tôi nghĩ đó là một hình phạt đáng có cho chuyện kiểu đó.
Nhưng thực tế là, không ai làm thế lần nữa.
Bởi không ai muốn rơi vào tình huống phải ngồi trong phòng thay đồ và là người phải giải thích việc mình đã làm tối qua hay gì đó.
Tôi bàn từng vấn đề cá nhân riêng, nếu ổn thì trước mặt đội.
Nếu điều đó quan trọng với đội.
Ừ.
Thôi nào, giải thích vì sao cậu làm thế.
Vì sao cậu đi ra ngoài lâu như vậy.
Hai tiếng vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?
Ừ.
Bức ảnh này là lúc mọi chuyện đang diễn ra tốt với anh.
Ừ.
Mainz?
Trước khi tôi có được điều đó, để đến được đây, đó là những giọt nước mắt.
Những giọt nước mắt một năm và hai năm trước không vì cùng một lý do.
Chắc bạn biết chúng tôi đã không được thăng hạng chỉ vì thiếu một điểm và một bàn.
Đầu tiên là một bàn.
Rồi là một điểm, rồi là một bàn.
Rồi chuyện này xảy ra.
Đó là ngày đầu tiên mọi thứ thực sự suôn sẻ.
Vậy đó là ngày mà anh đã đưa Mainz lên hạng lần đầu tiên trong lịch sử lên Bundesliga.
Ừ.
Nhưng trước khi thắng được điều đó, tôi học cách chấp nhận thất bại.
Tôi cho đó là rất quan trọng.
Tôi nghĩ lại, để học được, dù bạn muốn thành công nhất có thể, bạn phải chấp nhận thỉnh thoảng mình thua.
Và khi bạn tiếp tục đi tiếp, bạn có cơ hội tốt nếu học được từ những thất bại.
Một thất bại là thất bại nếu bạn không học được gì từ nó.
Nếu bạn học được, đó là một thông tin vô cùng quan trọng.
Và rõ ràng trong bóng đá, chúng ta có rất nhiều cơ hội bị đánh bại và nhiều cơ hội để học hỏi từ đó.
Nhưng đó là sự giải thoát lớn nhất trong đời tôi.
Không phải là hạnh phúc.
Đó là sự nhẹ nhõm thuần túy.
Áp lực đã dồn nén.
Tôi phát điên.
Không chỉ dành cho bản thân.
Không có ai khác.
Không từ bên ngoài.
Tôi thậm chí không biết thế giới bên ngoài nghĩ gì.
Nhưng để làm cho chuyện đó xảy ra trong năm ấy, thực sự đặc biệt.
Nhưng phải mất hai năm gần như chạm tới.
Ừ.
Và phải đối diện với sự thất vọng.
Ừ.
Đúng.
Khi tôi nói chuyện với Jamie Carragher — thực ra là sáng nay tôi đã hỏi Jamie Carragher — tôi hỏi anh ta, anh tò mò điều gì ở anh?
Anh ấy nói có quá nhiều lần suýt thành công trong sự nghiệp của anh, dù là ở Champions League, hoặc tôi nhớ khi anh đấu tay đôi với Man City mùa đó và chỉ thiếu một điểm để vô địch.
Và câu hỏi của anh ấy là, anh ấy ngạc nhiên vì sao anh giỏi xử lý thất vọng khi suýt thành công đến vậy.
Bởi vì đôi khi những lần suýt thành có thể làm tê liệt người ta.
Chúng có thể biến người ta thành một vòng xoáy đi xuống.
Nó có thể như một cây non bị dẫm lên.
Nó có thể nghiền nát sự tự tin của ai đó.
Nhưng dường như trong sự nghiệp anh, những lần suýt thành lại trở thành lực đẩy tích cực.
Không phải là tôi lúc nào cũng biết điều đó, nhưng những gì tôi đã nói ngay từ đầu, điều làm nên con người tôi.
Những người này, tất nhiên, mẹ, cha, rồi đức tin của tôi nữa.
Và tôi luôn biết mình không ở đây để nhận mọi thứ.
Tôi ở đây để cho đi tất cả.
Vì vậy, điều đó không giúp ngay lúc bạn thất bại vì một điểm.
Nhưng nhìn chung với tư cách một con người, tất nhiên nó giúp.
Nên tôi không ngạc nhiên khi mình thất bại.
Tôi không nghĩ mình là một người luôn chiến thắng trong đầu.
Tôi thấy mình là một người luôn cố gắng.
Tôi không biết có những người luôn thắng liên tục không, nhưng có thể có.
Nhưng tôi không thể tưởng tượng một thế giới như vậy — toàn người thắng luôn vui vẻ suốt.
Không ai thắng mãi mãi.
Không ai cả.
Vậy nên, tất cả là về cách đối diện với những thứ bạn muốn mà không đạt được.
Và rồi sau đó bạn muốn nó hơn nữa hay không nữa, hoặc sao cũng được.
Vậy nên những khoảnh khắc đó không tuyệt lắm, nhưng tôi đã học được điều đó ở đây.
Làm điều đó vào ngày hôm đó đã thay đổi vận mệnh của CLB Mainz 05.
Cứ như vậy đấy.
Số phận của tôi, số phận của các cầu thủ, đã thay đổi mọi thứ.
Vì vậy, chúng tôi khao khát tới mức đó.
Nhưng chúng tôi đã học trước đó rằng phải cố gắng hơn nữa.
Và đó luôn là điều tôi giữ lấy.
Nếu không đạt được kết quả mong muốn, hãy thử lại và cố gắng hơn.
Chính Christian đã cho ông công việc đó, phải không?
Ừ.
Ông Heidel. Christian Heidel.
Tôi đã nói chuyện với Christian Heidel.
Tiếng Anh của ông ấy khá buồn cười, phải không?
Ừ.
Tôi sẽ dịch cho khán giả, nhưng thực ra tôi sẽ phát đoạn ông ấy nói với anh bằng tiếng Đức.
Ồ, tất nhiên.
Vậy anh sẽ nghe được.
Global.
Vâng, Global thân mến.
Chúng ta đã biết nhau chính xác 35 năm rồi.
Ban đầu cả hai chúng ta đều là cầu thủ.
Sau đó anh trở thành HLV đáng kính của tôi.
Mọi chuyện bắt đầu ở Mainz.
Anh đã thay đổi cả một câu lạc bộ.
Anh đã thay đổi cả một thành phố.
Hồi đó chúng ta cùng nhau thăng hạng lên Bundesliga.
Và ngày nay, Mainz đã ở Bundesliga hơn 25 năm.
Lúc ấy thật sự không thể tưởng tượng được.
Anh đến Dortmund, thay đổi câu lạc bộ, thay đổi cả một thành phố, và giành mọi danh hiệu có thể giành được.
Anh chuyển đến Liverpool, và điều tương tự xảy ra lần thứ ba.
Anh thay đổi câu lạc bộ, anh thay đổi thành phố.
Tôi nghĩ trước anh chưa có HLV nào làm được điều đó.
Người ta luôn hỏi tôi, điều gì làm Jurgen Klopp đặc biệt?
Cho đến ngày nay, anh vẫn là một người chân thành, luôn xác thực, điều đó cực kỳ quan trọng.
Ngoài ra, dĩ nhiên anh là một chuyên gia xuất sắc.
Hy vọng chúng ta sớm gặp lại nhau trên hòn đảo nhỏ chung của chúng ta ở Mallorca.
Chúc anh một ngày tốt lành và nhiều niềm vui với podcast của mình.
Wow.
Anh biết đấy, Levo.
Ừ.
Clubo.
Tôi đã nói mà.
Anh thay đổi một câu lạc bộ, anh thay đổi cả thành phố.
Ừ.
Anh làm điều đó hết lần này đến lần khác.
Rồi anh làm lại ở Dortmund, giành vô số danh hiệu ở thời điểm họ không được xem là có triển vọng.
Rồi anh sang Liverpool và làm điều tương tự.
Tôi còn đọc rằng khi anh bay đến Liverpool, có 30.000 CĐV Liverpool theo dõi máy bay của anh bay qua eo biển vì họ quá phấn khích.
Anh tới vào thời điểm đội đang lúng túng, tương tự như nơi Manchester United đang ở bây giờ, tôi đoán vậy.
Và anh đã kéo họ lên từ một đội rối ren, lâu không thắng.
Có rất nhiều bi quan quanh câu lạc bộ.
Là một fan Man United, tôi từng hy vọng và tự hỏi liệu Liverpool có bao giờ hồi sinh không — tôi hy vọng họ sẽ không bao giờ trở lại.
Nhưng anh đã khiến họ trở lại, và thật là đáng ghét.
Khi anh đến Liverpool ngày đó, anh nói trong buổi họp báo rằng mình là người bình thường. Tôi còn nhớ.
Anh quan sát thấy gì khi đến? Văn hóa ở đó thế nào? Cảm giác ra sao? Và suy nghĩ đầu tiên của anh về việc cần làm gì để đưa câu lạc bộ trở lại vinh quang là gì?
Cảm giác tôi có… tôi chỉ có khoảng một tuần để suy nghĩ mọi thứ từ cuộc gọi đầu tiên đến khi ký hợp đồng, tôi nghĩ vậy.
Anh có lời đề nghị từ CLB khác không?
Ồ, vào lúc đó thì không.
Nhưng vào mùa hè tôi có nhiều đề nghị như trước khi tôi rời Dortmund.
Nhưng tại thời điểm đó, chỉ có Liverpool.
Nhưng phần nào đó là số phận vì tôi không hề muốn.
Thật đấy.
Khi đó chúng tôi đang đi nghỉ gia đình ở Lisbon cùng hai con trai.
Ola và tôi ngồi đó.
Điện thoại reo.
Là người đại diện của tôi.
Sao anh ấy lại gọi?
Bọn trẻ nhìn vào mặt tôi.
Và tôi nói: “Liverpool.”
Và cả hai… vâng, bọn trẻ.
Ừ.
Ola nhìn: “Gì cơ? Chuyện gì vậy?”
Bà ấy không thấy môi tôi khi tôi nói “Gì?”, rồi bà ấy nhận ra: “Ôi trời ơi.”
Chúng tôi bắt đầu lại.
Trước khi bà ấy kịp hiểu, chúng tôi sẽ sang Liverpool.
Tại sao các con anh lại phản ứng thế?
Nào, nếu bạn không phải fan Man United, bạn biết Liverpool có ý nghĩa thế nào với người ta.
Và tụi nhỏ, vâng, chúng mê điều đó.
Chúng tôi lập tức yêu câu lạc bộ ấy.
Man United có gọi không?
Có, tôi đã nói chuyện với họ.
Vào năm Sir Alex nghỉ hưu, họ đã liên hệ với tôi.
Ừ, tất nhiên họ từng quan tâm vào một thời điểm.
Khi đó tôi cũng có hứng thú.
Tôi còn trẻ, tôi có một đội Dortmund tuyệt vời. Trời ơi.
Nên có lẽ ai đó tự hỏi: “Ông ấy đang làm gì ở đó?”
Sau này tôi nghe rằng các cầu thủ của tôi — Hendo, Adam Lallana, James Mellon — họ đã bay sang Real Madrid khi chúng tôi đá bán kết Champions League để xem chúng tôi đá.
Tôi muốn xem Dortmund đang làm gì.
Trời ơi, lối chơi đó tuyệt vời.
Thực sự, không thể có lời khen nào lớn hơn. Rất, rất hay.
Tôi muốn biết tại sao Manchester United không…
Không, không, không. Họ đã cố gắng.
Chỉ là sai thời điểm, sai khoảnh khắc.
Với tôi, tôi còn hợp đồng ở Dortmund.
Tôi sẽ không rời đi. Thật sự thì không vì bất cứ ai vào thời điểm đó.
Họ chỉ cần một HLV, nhưng không phải HLV mà họ thực sự muốn trong trường hợp đó.
Bây giờ, đó là một trong vài lựa chọn, tôi nghĩ vậy.
Vậy là anh là người từ chối Manchester United, chứ không phải họ từ chối anh?
Ừ, theo cách đó.
Vậy tôi… chúng ta cần người khác tham gia đàm phán. Chúng ta cần…
Ừ.
Không, người đã đàm phán vụ đó giờ không còn ở đó nữa.
Bây giờ có người khác phụ trách.
Chuyện đó đã lâu lắm rồi.
Vậy…
Tại sao không… Manchester United thường được biết là CLB lớn nhất thế giới. Tại sao anh không nhận công việc đó?
Tại sao anh không nhận?
Manchester United, vĩ đại Manchester United.
Không, chẳng có gì ghê gớm. Chuyện thường thôi.
Bây giờ chúng ta không còn ở một không gian riêng tư, nên có vài lý do mà những người trong cuộc nói với tôi, và tôi không thích những lý do đó.
Thật sao?
Vậy United lớn đến mức như vậy: “Chúng ta sẽ có tất cả các cầu thủ chúng ta muốn. Chúng ta có thể làm được điều này, ta lấy người này, lấy người kia…” Và tôi ngồi đó.
Vậy đó không phải dự án của tôi. Nó không có cảm giác là của tôi…
Đó là sai thời điểm, và hơn nữa, nó không phải dự án của tôi.
Tôi không muốn đem về, tôi chẳng biết nữa, Pogba, Paul là một cầu thủ tuyệt vời.
Ôi trời.
Nhưng những chuyện như vậy thường không hiệu quả.
Những thứ kiểu đó, hoặc Cristiano, ôi trời, ai cũng biết anh ấy là cầu thủ hay nhất, hoặc cùng với Messi là cầu thủ hay nhất thế giới.
Nhưng đem họ trở lại chẳng giúp ích gì.
Và lúc đó, năm 2013, rõ ràng không phải về Cristiano, có thể là về Paul.
Tôi thậm chí không chắc lúc nào, không nhớ chính xác con số.
Nhưng ý tưởng là chúng tôi sẽ đưa những cầu thủ hay nhất lại với nhau rồi tiến lên.
Không phải chuyện bóng đá.
Không, hoàn toàn không.
Tôi ngồi đó và cảm thấy, à, không, tôi không chắc, chuyện đó không dành cho tôi.
Rồi một dự án thuần túy về bóng đá xuất hiện ở Liverpool.
Và cuộc nói chuyện rất quan trọng với Mike Gordon, điều đó cũng rất quan trọng.
Anh ấy là chủ sở hữu.
Tôi biết John và Tom nữa, tất nhiên.
Nhưng Mike là người chịu trách nhiệm với chúng tôi.
Sau cuộc nói chuyện đó, tôi muốn trở thành bạn anh ấy.
Anh ấy là người tốt bụng.
Vậy đó là cách mọi chuyện bắt đầu.
Và cuối cùng, vâng, đó thực sự đặc biệt.
Tôi thấy điều này rất thú vị vì với tư cách là một CĐV Manchester United, tôi để ý từ lúc Sir Alex Ferguson rời đi, chúng tôi đã theo một cách tiếp cận rất khác.
Chúng tôi đem về những cầu thủ tên tuổi lớn như Di María, Falcao, Ibrahimović, Pogba, Ronaldo.
Và chúng tôi thất bại.
Và điều đó dạy tôi, như một doanh nhân, về điều gì quan trọng hơn.
Thực ra khi tôi đọc triết lý của ông, trong triết lý có vẻ rõ ràng là ông ưu tiên thái độ và tính cách hơn việc bạn có bao nhiêu follower trên Instagram và bạn đã làm gì trong quá khứ.
Vâng, tất nhiên.
Tôi muốn nghe quan điểm của ông về lý do tại sao, đây hơi ích kỷ với tôi, khoảng 15 năm vừa qua ở Manchester United lại không thành công, nhìn từ một quan sát viên khách quan.
Tôi muốn, tôi cần biết.
Ông không thể.
Không, không, không.
Ông là người đã đưa các đội bóng đến thành công.
Còn hiện tại chúng tôi đang là kẻ yếu ở nhiều mặt vì 15 năm qua.
Chúng tôi thiếu gì trong thời gian đó?
Chúng tôi đã bỏ sót điều gì theo ông?
Tôi biết ông không muốn nghe điều đó.
Nhưng ông có giả thuyết chứ.
Tôi không nghĩ một giây nào kể từ khi tôi đến Liverpool về chuyện Man United làm đúng hay sai. Tôi chỉ làm việc của mình.
Nghĩa là tôi bước vào một tình huống. Tôi đến Liverpool và từ khoảnh khắc đó các ông trở thành đối thủ của chúng tôi, không phải kẻ thù nhưng là một đối thủ rất quan trọng.
Một đối thủ thú vị hơn nhiều để đánh bại so với có lẽ những trận đấu khác như với Everton.
Tôi biết rất nhiều CĐV Everton ở Liverpool, tôi đã sống ở đó chín năm. Vậy nên tôi biết rất nhiều người, những người tuyệt vời.
Nhưng khi bạn bước vào trận đấu thì bạn nghĩ, ôi trời, đó là chuyện khác hẳn.
Tôi không bịa ra điều đó. Chính là như vậy.
Nhưng thực sự tôi không suy nghĩ nhiều về Man United.
Nhưng trong bóng đá thì luôn như thế này. Và một lần nữa, giống như trong đời, bạn có một vấn đề và bạn chỉ cố tìm giải pháp cho hiện tại, dù biết vài ngày sau lại có vấn đề khác. Bạn biết điều đó. Nhưng bắt đầu thì là cho hiện tại: chỉ tìm giải pháp cho vấn đề đó.
Không có trung hạn, không có dài hạn. Vậy là, ok, chúng ta phải đối phó điều đó trong một, hai ngày rồi sau đó mới tính tiếp.
Và với nghĩa đó, bạn sẽ đối phó trong một, hai năm rồi phủ nhận vấn đề, rồi mới có thể tiến một bước lớn.
Và trong bóng đá, hợp đồng thì hết hạn, cầu thủ rồi sẽ đi. Chúng ta có thể bán anh ta. Chúng ta có thể làm điều này.
Nhưng vì bạn lúc nào cũng vội, chỉ vì bạn muốn hoặc phải thắng trận kế tiếp.
Một chút giống như hoàn cảnh mà có lẽ United đang trải qua bây giờ.
Trong những năm họ không hài lòng, họ mua thời gian từ thời điểm đó. Jose (Mourinho) về và đứng thứ hai. Không ai thực sự hạnh phúc. Bạn nghĩ, à, nhớ không? Lúc đó đứng thứ hai là chưa đủ. Và bây giờ bạn thậm chí còn không gần được như vậy.
Nhưng với tôi đó không phải là câu chuyện riêng của Man United. Đó chỉ là câu chuyện chung của bóng đá.
Trong bóng đá, bạn thắng thì bạn vĩ đại. Bạn thua thì chẳng biết gì về môn chơi. Hòa thì nhàm chán.
Đó luôn là thế.
Điều quan trọng là ý tưởng của chính bạn về những gì bạn thực sự muốn làm và bạn muốn đi đến đâu.
Mọi thứ trong cuộc sống đều là phát triển. Hôm nay bạn không còn giống 10 năm trước. Tôi cũng không giống 10 năm trước.
Vậy khoảng thời gian giữa thì quan trọng. Nếu nó quan trọng, thì với tôi, 10 năm tới cũng quan trọng như vậy.
Nên điều quan trọng là những gì tôi làm, những gì tôi thấy trong một, hai, ba năm tới. Tôi phải lên kế hoạch cho cuộc đời mình ở trung hạn và dài hạn càng nhiều càng tốt. Đặc biệt là định mệnh và tương lai của một CLB bóng đá.
Một cầu thủ có thể ghi một bàn, có thể ghi năm bàn, nhưng sẽ không bao giờ giải quyết được vấn đề nếu bạn có những vấn đề thực sự.
Tôi không biết vấn đề của United là gì. Nhưng Liverpool cũng từng như vậy.
Ngày chúng tôi bán Phil Coutinho không phải là ngày tôi nghĩ, ôi hay, chúng ta có tiền rồi. Tôi mất một cầu thủ tôi muốn làm việc cùng trong 10 năm tới, nếu bạn muốn nói thế.
Không phải là tôi nghĩ, ôi chúng ta có thể đầu tư.
Vâng, chúng tôi đã đầu tư một cách thông minh. Điều đó đúng.
Nhưng không phải là chúng tôi tìm một cầu thủ cho vị trí đó và giải quyết xong. Chúng tôi phải sắp xếp khác đi.
Nhưng chúng tôi tìm được hai cầu thủ thật sự vững vàng, rồi trở thành đẳng cấp thế giới là Alisson và Van Dijk. Đó là cho tương lai, để tiến lên từ đó.
Và bây giờ đó là khác biệt, tôi nghĩ vậy.
Rất nhiều nhà sáng lập đã nói với tôi và hỏi, tại sao quảng cáo này tôi chạy trên nền tảng kia không hiệu quả? Có lẽ là bản sao không tốt, nội dung sáng tạo không mạnh.
Nhưng thường vấn đề là họ không có cuộc trò chuyện đúng. Bởi quảng cáo đó chưa bao giờ đến đúng người.
Nếu bạn làm marketing B2B, đó là phần lớn của trò chơi.
Và đây là chỗ quảng cáo trên LinkedIn giải quyết vấn đề cho bạn. Việc nhắm mục tiêu của họ cực kỳ cụ thể. Bạn có thể nhắm theo chức danh công việc, cấp bậc, quy mô công ty, ngành nghề, và thậm chí theo kỹ năng của ai đó.
Mạng lưới của họ bao gồm hơn một tỷ chuyên gia.
Khoảng 130 triệu trong số họ là những người ra quyết định. Vì vậy khi bạn sử dụng quảng cáo LinkedIn, bạn đang đưa thương hiệu của mình đến trước những người phù hợp. Và theo kinh nghiệm của tôi, quảng cáo LinkedIn cũng mang lại hiệu suất hoàn vốn quảng cáo (ROAS) cao nhất trong mảng B2B trên tất cả các mạng quảng cáo. Nếu bạn muốn thử, hãy truy cập linkedin.com/diary. Và khi bạn chi 250 đô la cho chiến dịch quảng cáo LinkedIn đầu tiên, bạn sẽ nhận được thêm 250 đô la tín dụng từ tôi cho chiến dịch tiếp theo. Đó là linkedin.com/diary. Áp dụng điều khoản và điều kiện.
Có ai trong các bạn còn nhớ cuộc trò chuyện tôi đã có trên podcast này với nhà nhân học Daniel Lieberman không? Đó là một trong những cuộc trò chuyện được xem nhiều nhất mọi thời đại của chúng ta. Và khoảnh khắc được phát lại nhiều nhất trong cuộc trò chuyện đó là khi tôi nói về sản phẩm này. Đây là thứ tôi gọi là Giày Barefoot của Vivo Barefoot, có phần đệm/hỗ trợ giảm đáng kể, điều đó cho phép bàn chân tôi có cơ hội mà chúng rất khao khát và cần để được rèn luyện. Và suốt cuộc đời, chúng ta luôn đánh đổi giữa việc có nhiều sự thoải mái hơn ngay bây giờ nhưng phải chịu nhiều khó chịu hơn trong tương lai, hoặc ít thoải mái hơn ngay bây giờ nhưng sẽ khỏe mạnh và mạnh mẽ hơn trong tương lai. Nghiên cứu của Đại học Liverpool đã chứng minh điều này. Họ cho thấy rằng đi giày Vivo Barefoot trong sáu tháng có thể tăng sức mạnh bàn chân lên đến 60%. Vì vậy nếu bạn muốn bắt đầu rèn sức mạnh cho bàn chân và cơ thể, hãy truy cập vivobarefoot.com/Stephen, và bạn sẽ được giảm 20% khi dùng mã StephenB20 khi thanh toán. Sản phẩm này còn đi kèm chính sách hoàn tiền trong 100 ngày.
Điều tôi yêu ở bóng đá là những ẩn dụ với thế giới mà tôi đang ở — thế giới kinh doanh — nơi bạn có thể xem một đội như, tôi nghĩ hiện giờ, Crystal Palace, đội khách quan có thể không có những cầu thủ hay nhất thế giới. Họ không có nhiều tiền nhất. Bournemouth cũng vậy. Bournemouth cũng vậy, vâng. Nhưng họ đang làm điều gì đó tạo nên điều kỳ diệu này. Và đó là một câu chuyện tuyệt vời rằng bạn không cần có nhiều tài năng hay tài nguyên nhất để có kết quả tốt nhất. Vậy khoảng cách giữa — và đó… chắc chắn phải có điều gì đó.
Bây giờ, nhìn xem, đó là một tình huống, một khoảnh khắc, và tình huống mà Crystal Palace hay Bournemouth hoàn toàn khác với tình huống của United. Nếu Bournemouth thắng một trận 1-0 và chơi không thực sự hay, bạn có thể chấp nhận và đi tiếp. Tôi không chắc bạn sẽ thấy một bài báo lớn về chuyện đó trên báo — cứ thắng rồi đi. Nhưng United là United. Ở United, mỗi bước đi đều được soi xét. Họ kiểu như, gì cơ? Ồ, anh ta không… Họ thắng, nhưng anh ta chơi không hay. Vậy họ thắng một trận mà có người chơi không tốt, sẽ chỉ trích ngay, tấn công thẳng. Bạn nghĩ, wow. Vì vậy huấn luyện viên phải động viên cầu thủ và nói, không, không, không, ổn mà, chuyện này, trận sau thế này, trận sau nữa… Họ ở trong những hoàn cảnh khác nhau, hoàn toàn khác nhau. Vấn đề duy nhất là bây giờ, trong thời gian bạn cố gắng giải quyết vấn đề của mình, tất cả các CLB khác đều cải thiện tình hình. Liverpool có một đội hình tuyệt vời, đúng. Họ có hài lòng hoàn toàn không vì ba trận thua? Chắc là không. Nhưng đội hình tuyệt vời. Arsenal, đội hình tuyệt vời. City, City. Ý tôi là, họ muốn vùng dậy. Đã có ba CLB rồi. Chelsea, họ đang ở thời điểm mà mọi người tự hỏi, họ có nắm rõ về thị trường chuyển nhượng không? Họ có biết ai là thuộc quyền sở hữu của họ và ai đang cho mượn và những chuyện như vậy không? Rõ ràng là theo một cách nào đó, điều đó có hiệu quả. Vậy là đã có năm CLB, họ đang ở trên bạn. Bạn có hài lòng với vị trí thứ sáu không? Không. Vậy vấn đề là gì. Bạn có nên hài lòng về mặt lý thuyết với vị trí thứ sáu không? Có thể. Năm nay, tôi sẽ xây dựng từ đó. Vậy hãy tìm một lý do, tìm một lý do để tận hưởng tình huống một lần nữa. Tìm một lý do để vui với một chiến thắng 1-0, chiến thắng 2-0 trên sân nhà, đội này gặp đội kia. Southampton, cố gắng tận hưởng điều đó. Thực sự, hãy vui, về nhà và đừng nghe những người khác nói này nọ. Với Southampton, đó là điều chúng tôi đã làm nhiều năm trước khi chúng tôi quyết định sau trận hòa với West Brom, nói lời cảm ơn đến các cổ động viên. Chúng tôi đứng trước CLB, nắm tay nhau và nói, cảm ơn. Và sau đó trong buổi họp báo, Tony Poole đã nói, thế giới mà chúng ta đang sống là gì vậy? Khi Liverpool, với số tiền họ tiêu, lại ăn mừng một điểm trước West Brom. Cảm ơn. Nhưng đó là lựa chọn của bạn về cách các bạn trưởng thành cùng nhau một lần nữa. Và tôi nghĩ sau biết bao năm không có nhiều bóng đá hay, họ cần tìm cách gắn kết lại. Tôi hoàn toàn tin vào Ruben Amorim. Tôi nghĩ ông ấy là người tập trung vào văn hóa và tôi cũng thích sự trung thực của ông ấy. Và tôi nghĩ với đội ngũ xung quanh ông, với những người như Jason Wilcox và Ineos, những người tôi đã gặp, và Colette và tất cả những người khác ở đó, tôi nghĩ chúng tôi chưa bao giờ ở một vị trí tốt hơn. Cá nhân tôi cảm thấy như vậy bởi vì tôi nghĩ họ đang nhắm tới những điều dài hạn hơn. Họ hướng tới các giải pháp dài hạn hơn. Vấn đề duy nhất là bạn chẳng hiểu gì về bóng đá, ngoài chuyện đó ra. Đó là một vấn đề nhỏ. Vậy, tốt cho bạn. Tốt cho bạn. Nhưng tôi có niềm tin. Điều đó tuyệt. Tôi không biết tất cả bạn bè tôi có như vậy không, nhưng tôi chắc chắn có. Và lý do duy nhất tôi có niềm tin là vì tôi thấy CLB đang hướng tới những điều dài hạn hơn bây giờ. Đó là điều bạn phải làm. Các cầu thủ bởi vì họ có rất nhiều người theo dõi trên Instagram. Khi bạn nhận được cú gọi đó từ Liverpool và họ mời bạn đến gia nhập, bạn đã nói, lý do bạn chọn Liverpool là vì họ có vẻ là một dự án bóng đá hơn — so với Manchester United, đội dường như ít định hướng bóng đá hơn. Nhưng đó không phải cùng một năm. Là hai năm trước. Tôi tự hỏi, điều gì trong đề nghị của họ khiến bạn nghĩ đó là một dự án bóng đá? Ồ, tình huống. Tôi biết CLB. Tôi biết đội. Nếu nhìn vào đó, hơn nữa, tôi không nghĩ theo cách đó. Nhưng khi Alex rời đi, họ đã vô địch ở năm cuối cùng của anh ấy.
Nhưng không phải là đội bóng đó là cái bạn xây dựng tương lai dựa vào.
Vậy nên là như thế.
Khi bạn bước vào, mọi thứ hơi được dựng lên để thất bại nếu bạn muốn như vậy.
Nhưng tôi không nhìn nhận nó theo cách đó.
Và lúc đó còn có những lý do khác.
Nhưng nếu tôi suy nghĩ lâu hơn về nó, có lẽ sẽ là, ừm.
Vậy nên David Moyes, một HLV tuyệt vời, tuyệt vời, điều anh ấy chứng minh mỗi năm, không thể làm tốt công việc.
Và kể từ đó, đó là một chút vấn đề.
Vậy nên một đội mới cần thời gian.
Anh ấy bị đặt vào thế bất lợi.
Vậy nên anh ấy cần thời gian.
Vậy nên Liverpool, đội bóng, như tôi đã nói khi đến, không ai thích đội bóng ấy.
Ngay cả đội bóng cũng không thích chính họ.
Tôi thích đội bóng.
Vậy nên tôi thích đội bóng.
Tôi biết các cầu thủ. Tôi nghĩ khi Bobby Firminian chuyển đến đó, tôi nói, ồ, đó là một bản chuyển nhượng thông minh, thông minh.
Tôi biết Christian Penteke.
Tôi yêu Divock Origi.
Tôi biết John Henderson.
Tôi biết Adam Lallana.
Tôi biết nhiều cầu thủ.
Nghe thì chỉ toàn, à, không đủ tốt.
Và tôi nghĩ, thôi, hãy chờ xem.
Vậy nên tôi thích đội bóng.
Đó là một đội bóng đúng nghĩa, tinh thần tuyệt vời.
Ý tôi là, chỉ ngay ngày đầu tiên, tôi có thể cho Hendo, Millie và Adam cùng đá nơi giữa sân.
Có lẽ tôi đã làm vậy.
Tôi thậm chí không nhớ đội hình ra quân đầu tiên của mình.
Nhưng đó là một trung tâm tuyến giữa thực sự.
Toàn cầu thủ thông minh.
Là những người thực sự muốn thi đấu, muốn làm việc chăm chỉ, và tất cả những điều kiểu đó.
Cần gì để bắt đầu?
Tôi biết Liverpool không còn là câu lạc bộ như trước đây.
Không phải là tôi bước vào căn phòng sáng choang.
Tôi đã chơi ở đó một năm trước với Dortmund vào mùa hè, ở giai đoạn tiền mùa giải.
Và tôi đã cực kỳ thất vọng về phòng thay đồ.
Tôi nhớ bạn có những hình ảnh trong đầu.
Bạn nghĩ, ôi Chúa ơi, đó là Anfield.
Rồi bạn bước vào và đi hai bước trong phòng thay đồ và bạn đụng phải tường.
Và bạn nghĩ, đùa à?
Chỉ có thế thôi?
Phần còn lại đâu?
Vậy nên, phòng thay đồ ở các sân cũ của Anh thực sự rất, rất nhỏ.
Rồi ta nghĩ, ôi Chúa ơi, làm sao để mang hết vào?
Nó được xây cho 11 cầu thủ.
Và giờ chúng ta vào đây với 30 người trong phòng.
Nó không giúp được gì.
Vậy nên, tôi biết về lịch sử.
Tôi biết rằng không ai hài lòng.
Tôi biết rằng tôi thích đội bóng.
Đó là một khởi đầu tốt.
Và họ có nói với anh rằng sẽ phát triển mặt bằng, sân vận động chứ?
Họ có hứa hay cam kết gì với anh không?
Họ có nói với anh không?
Không.
Chúng tôi thực sự không nói về điều đó trong cuộc nói chuyện ban đầu.
Đó không phải là điều tôi cần nói trong kiểu cuộc nói chuyện này.
Tôi biết công việc tôi có lúc đó chỉ là cải thiện đội bóng, không phải câu lạc bộ.
Đó là những gì tôi tham gia vào.
Tất cả những thứ khác xảy ra theo thời gian.
Theo thời gian.
Chỉ tới khi nhận ra đây giờ cũng là trách nhiệm của tôi.
Bạn không bao giờ biết trước.
Tôi không lên kế hoạch ở một CLB bảy, tám, chín năm.
Nó tự nhiên xảy ra.
Giống như tôi không nghĩ họ có thể sa thải tôi, nhưng tôi biết điều đó có thể xảy ra.
Vậy nên, tôi lên kế hoạch từ một thời điểm cụ thể.
Khi tôi sắp xếp xong vài chuyện ban đầu, rồi tôi lên kế hoạch trung và dài hạn.
Tôi luôn làm vậy, biết rằng có thể nó không dành cho tôi.
Nhưng tôi chưa bao giờ lo lắng quá về điều đó.
Những điều đầu tiên anh nghĩ mình phải thay đổi để khiến họ thắng
và lấy lại sự tự tin và cuối cùng là kéo cả thành phố đứng sau bạn là gì?
Có điều gì anh nghĩ,
ừ thì, việc đầu tiên tôi sẽ phải làm là loại bỏ anh ta, thay đổi cái này không?
Vậy, một năm trước, không phải mùa đó, mà hai năm trước,
họ suýt trở thành chủ tịch.
Đó là một đội khác.
Đó là một lối chơi bóng rất cụ thể.
Tấn công thì, ôi Chúa ơi, họ xuất sắc đến mức khó tin.
Phòng ngự thì, ừ, may mắn, có thủ môn hay ở đó, những thứ như vậy.
Đó không còn là đội giống trước.
Chúng tôi không có đội của thời đó.
Chúng tôi không có Suarez.
Chúng tôi không có Sterling.
Ừ, chúng tôi vẫn còn Daniel Sturridge, những thứ như vậy.
Nhưng đó là một đội khác, hoàn toàn khác.
Tôi đến đó.
Tôi có năm tiền đạo.
Lúc đó là Christian Manteca, Danny Ings,
Divo Gorigi, Bobby Firmino,
Daniel Sturridge, năm tiền đạo.
Và tôi muốn chơi sơ đồ một tiền đạo.
Ồ, làm sao chúng ta xử lý chuyện đó?
Nhưng cũng ổn.
Và có quá nhiều chất lượng.
Nhưng không thực sự chắc chắn.
Vậy nên, điều đầu tiên tôi phải giải quyết là tổ chức họ.
Vậy nên, tìm cách để đảm bảo họ hiểu rằng chúng ta có cơ hội thắng trận đấu tiếp theo.
Chúng ta phải làm vài việc cho điều đó.
Với Tottenham, có ba ngày để tập.
Ừ, tấn công họ ngay.
Và xem chúng ta thu được gì.
Nó không có tổ chức.
Giống như chúng tôi bắt đầu với một hỗn loạn có tổ chức.
Vậy nên, tôi đưa cho họ vài ý tưởng về nơi chúng tôi muốn gây sức ép.
Và vào lúc đó, giờ thực hiện đi.
Và sau đó chúng tôi bàn về nó, nó vận hành thế nào, vì không có thời gian để tập.
Dù sao thì, chúng tôi không có thời gian.
Tuần sau, chúng tôi đá Europa League, tôi nghĩ, giữa tuần, rồi sau đó lại đá tiếp.
Và cứ như thể bạn đang vội.
Và một sự nghiệp huấn luyện với tất cả các trận bạn phải đá, nếu bạn thực sự muốn, đặc biệt là ở đội hàng đầu, nếu bạn thực sự muốn phát triển một phong cách bóng đá, bạn được sắp đặt để thất bại.
Bởi vì giống như bạn không có thời gian ở tiền mùa giải.
Không có, các cầu thủ ở khắp nơi, đá các giải đấu lớn, bla bla bla.
Rồi bạn đến hai tuần trước khi mùa giải bắt đầu vào trại tập.
Được rồi, vậy ta khởi động từ đây.
Rồi bạn đá, các đội mạnh đá ba ngày một trận kể từ một thời điểm nhất định.
Chúng tôi, rõ ràng, đã thua rất nhiều chung kết.
Điều đó nghĩa là chúng tôi đã đá nhiều chung kết.
Điều đó nghĩa là chúng tôi đá tất cả các trận tới cuối mùa, mà đó là nhiều trận.
Vậy nên thực sự không có thời gian.
Để tập và thực sự phát triển mọi thứ.
Vậy nên, bạn phải tận dụng từng khoảnh khắc nhỏ để triển khai một ý tưởng cụ thể mà tất cả đều có thể chấp nhận.
Và đó là những gì chúng tôi đã làm.
Tôi rất thích trận đầu gặp Tottenham.
Simon Mignolet phải có vài pha cứu thua rất hay, nhưng họ cũng phải làm vậy.
Và năm đó, Tottenham thực sự mạnh.
Họ về nhì sau Leicester, tôi nghĩ, mùa đó là vậy.
Và đó là một khởi đầu.
Những ý tưởng nhỏ đó mà anh bắt đầu thực hiện từng cái một là gì vậy?
Vậy nếu anh không có thời gian để thay đổi bóng đá, anh muốn nói gì?
Chúng ta không ai là thiên tài cả.
Chúng ta không thể đến đó và chỉ cho họ một chút, chuyền bóng ở đây, chuyền bóng ở kia.
Và nếu bạn chuyền bóng về thì có thể sút, và bạn một mình đối mặt thủ môn.
Không phải chuyện đơn giản như vậy.
Tôi hoàn toàn tin rằng bạn phải chắc chắn rằng mình ổn định.
Nếu bạn ổn định, điều đó có nghĩa là đội kia, dù cố gắng thế nào, cũng không dễ để xuyên phá và dứt điểm.
Chỉ kết thúc thôi.
Tôi không thích thế.
Nếu tránh được thì làm đi.
Bởi vì chúng ta cũng là con người, nhưng chúng tôi đã nhận ra vài lần rồi, điều đó không dễ.
Nếu họ có năm, sáu cơ hội liên tiếp, thì bạn sẽ không thấy dễ chịu.
Không ai chơi thứ bóng đá hay nhất của mình nếu mỗi đợt tấn công của đối phương lại kết thúc trong tay thủ môn bạn.
Chuyện đó không thể kéo dài.
Vậy làm sao để chúng ta khắc phục?
Và sự ổn định là việc tổ chức một đội bóng — đó là điều số một, hai và ba trong danh sách việc cần làm của một HLV thành công.
Và đó là điều tôi đã làm.
Chúng tôi tổ chức.
Rồi chúng tôi bảo họ chạy thật nhiều.
Bạn phải cho mọi người thấy rằng bạn muốn thay đổi điều gì đó.
Bạn phải cho mọi người thấy rằng bạn muốn đạt được điều gì đó.
Tôi có thể nói với họ, nhưng cuối cùng bạn phải cho họ thấy bằng hành động.
Vậy thì chạy đi.
Và họ đã làm thế.
Tôi yêu điều đó rất nhiều.
Họ cũng yêu điều đó rất nhiều.
Dễ thôi.
Ai cũng có thể lực tốt.
Họ muốn chạy.
Vậy chỉ cần chỉ cho họ hướng đi là được.
Rồi chúng tôi dần dần phát triển cách chơi bóng của riêng mình.
Mang về các cầu thủ từng bước một.
Nhưng chúng tôi ổn định khá nhanh.
Không tới mức chúng tôi muốn.
Tôi nghĩ chúng tôi xếp thứ sáu, bảy, tám. Tôi thậm chí chẳng nhớ mùa đầu tiên.
Hai trận chung kết. Tuyệt. Thua cả hai. Không tuyệt cho lắm.
Nhưng rồi chúng tôi hiểu nhau và thích làm việc cùng nhau với tập thể này.
Mang về những cầu thủ siêu đẳng.
Thật sự là những cầu thủ siêu, siêu giỏi.
Những mẫu nhân cách tuyệt vời.
Cầu thủ siêu đẳng.
Và gắn bó với nhau.
Ý tôi là, bạn có thể làm gì?
Chúng tôi thua trận chung kết Europa League ở Basel.
Như mọi khi, luôn có tiệc sau trận đấu.
Bạn không thể tổ chức tiệc, nhưng bạn luôn biết nếu thua thì ai muốn đi tiệc.
Tôi là HLV mới.
Ừ.
Không còn quá mới nữa.
Bảy, tám tháng gì đó.
Và tôi thấy một số cầu thủ đang ở ngoài kia, nhưng đó không phải là khách sạn của cả đội.
Thế là tôi gọi họ, bảo tất cả ở đây.
Thôi nào.
Xuống dưới nào.
Tôi nói này, đây chỉ mới là khởi đầu.
Chúng ta mới ở bên nhau có sáu, bảy tháng.
Đây không phải là chung kết cuối cùng chúng ta sẽ chơi.
Đây là chung kết đầu tiên chúng ta chơi.
Được rồi.
Thua thì thôi.
Không quan trọng.
Chung kết quốc tế đầu tiên chúng ta thua.
Không vấn đề.
Chúng ta sẽ lại thôi.
Rồi tôi lên sân khấu trên sàn nhảy.
Tôi bảo: tất cả lên nào.
Chúng ta sẽ hét: chúng ta là Liverpool.
Tôi đã có vài bữa tiệc sau những trận chung kết thua.
Và tôi luôn nghĩ, tôi không phí thời gian mà buồn bã về những gì chúng tôi đã đạt được trong cả năm.
Bởi vì lọt vào chung kết là một thành tựu thật sự.
Thua nó thì không hay, nhưng cho tới lúc đó, mọi thứ đều tốt.
Và tôi không bao giờ chấp nhận là chúng tôi bỏ qua phần còn lại.
Vậy là chúng tôi tổ chức tiệc.
Rồi chúng tôi tiếp tục đạt được những điều mới.
Và rõ ràng cần chút thời gian.
Nhưng cũng ổn.
Và điều này quay về điểm trước đó về việc kiểm soát tư duy và tâm lý sau khi thua để đảm bảo bạn không rơi vào trạng thái chán nản.
Nếu bạn không học được gì từ một thất bại, thì đó mới thực sự là thất bại.
Nếu bạn học được, thì đó là thông tin rất, rất quan trọng.
Và đó luôn là cách tôi hiểu.
Tôi đã có đủ cơ hội để học hỏi, thực sự.
Như tôi nói, tôi thua nhiều trận chung kết Champions League hơn số trận mà hầu hết mọi người từng chơi.
Nói vậy không hay lắm, nhưng đó là sự thật.
Người ta gọi phong cách của anh là bóng đá heavy metal.
Ừ, tôi biết.
Anh có thích cụm từ đó không? Và anh biết vì sao không?
Tôi nói nhiều thứ.
Nhưng là thế, tôi nói vậy.
Ban đầu tôi không nghĩ là mình muốn chơi bóng đá heavy metal.
Họ hỏi tôi về Arsene Wenger khi so sánh.
Họ nghĩ chúng tôi giống nhau ở một chỗ nào đó.
Và tôi nghĩ, cái gì cơ?
Arsene và tôi, không.
Thôi nào.
Đừng thiếu tôn trọng Arsene.
Tôi chỉ là một gã trẻ bình thường ở đâu đó.
Nhưng nếu muốn so sánh chúng tôi thì tôi không chắc điều đó có thể.
Bởi vì bóng đá của Arsene giống như một dàn giao hưởng.
Còn đội tôi chơi có phần giống một ban nhạc heavy metal hơn.
Nhưng đó là lần đầu tiên khi tôi nghĩ về đội mình, tôi liên tưởng đến một ban nhạc heavy metal.
Nhưng điều đó đúng.
Có phần đúng.
Và tôi biết hơn ai hết, một CĐV Manchester United khi xem sẽ không thích phải đối đầu với các đội bóng của bạn.
Bởi vì họ chạy rất nhiều.
Họ nhiệt huyết lắm.
Họ không bao giờ buông lỏng.
Họ luôn có thể thắng ở những phút cuối.
Và cường độ…
Người xem phải căng thẳng khi theo dõi những trận đấu đó.
Bởi vì mọi thứ diễn ra căng thẳng liên tục.
Nó gần như quá tải về mặt cảm xúc.
Tôi còn nhớ thời của các bạn, thỉnh thoảng các bạn thắng…
Có lúc thắng 7 bàn.
Các bạn ghi 7 bàn, 5 bàn.
Mỗi tuần tôi mở điện thoại kiểm tra tỷ số, ôi, Liverpool lại ghi 5 bàn nữa.
Lại 7 bàn nữa.
Lại 6 bàn nữa.
Thỉnh thoảng các bạn thủng lưới ba bàn.
Nhưng thật điên rồ vì cường độ chơi bóng của các bạn cao đến mức ấy.
Đừng phí thời gian mà nấn ná.
Tôi không hiểu chuyện đó.
Chúng tôi không quan tâm tới phút 90, phút 95 hay gì cả.
Tôi phải học.
Tôi phải học cách quản lý trận đấu.
Bên trong tôi đến tận ngày cuối vẫn kiểu, thôi đi, cố lên, cố lên mà thử đi.
Nhưng rồi tôi trưởng thành hơn, chín chắn hơn.
Thế là, được rồi, giữ bóng.
Kiểm soát bóng.
Tất cả những thứ đó, một lúc nào đó bạn sẽ làm được, bạn sẽ học dần trên hành trình của mình.
Và đó là cách mọi việc diễn ra.
Và tôi yêu trò chơi này đến mức, dù chơi không giỏi lắm, tôi vẫn rất hạnh phúc vì được làm việc với những cầu thủ xuất sắc đó.
Tôi rất yêu thích nó.
Tôi thích lắm khi được nhìn họ làm những gì họ làm.
Tôi luôn là người ủng hộ số một cho đội của mình, các đội, bất cứ nơi nào tôi ở.
Tôi yêu những gì họ đã làm.
Và đó là điều tôi mang theo suốt cả tuần.
Tôi không nói cho họ biết. Tôi nói với họ, tôi muốn làm bạn với các bạn, nhưng tôi không thể là người bạn thân nhất của các bạn.
Bởi vì tôi là người thường xuyên phải quở trách các bạn.
Và họ sẽ nói với bạn, điều này không đúng.
Điều này không đúng.
Nhưng cảm giác chung thì, tôi yêu họ.
Trong đầu tôi, các cựu cầu thủ của tôi, tôi yêu tất cả họ.
Và một số người trong họ không đáp lại tình cảm.
Tôi cứ nói vậy, có lẽ vì vài lý do nào đó.
Nhưng điều đó không có ý nghĩa gì với tôi.
Tôi yêu các CLB của mình.
Bạn có nghĩ cách bạn chiến thắng quan trọng không?
Bởi vì, bạn biết đấy, kiểu bóng đá cường độ cao, mạnh mẽ như “heavy metal” thì tuyệt vời cho khán giả.
Họ thích xem những trận đấu có ba, bốn, năm, sáu, bảy bàn.
Họ thích xem mấy thứ đó.
Bạn nghĩ điều đó có quan trọng không?
Hay bạn nghĩ chỉ cần có ba điểm là được?
Giả sử chúng tôi không thắng thường xuyên. 5-0, 7-0.
Cảm giác như vậy.
Cảm như là một chiến thắng.
Và trước United, chúng tôi đã làm được.
Bạn có thể cắt đoạn đó.
Không, ừm, tất nhiên là nó quan trọng.
Vì vậy nếu bạn vác ba lô đến sân với tư cách cầu thủ, nếu bạn có giày và áo thi đấu, đừng lãng phí thời gian vào bất cứ thứ gì khác ngoài việc cống hiến hết mình.
Không có gì đảm bảo bạn sẽ đạt được gì, nhưng đó là cơ hội duy nhất để có được điều đó.
Vì vậy hãy cống hiến từ phút đầu đến phút cuối.
Bạn phải hiểu trò chơi này chỉ thú vị với chúng ta vì có mọi người đang theo dõi.
Đó là lý do chúng tôi kiếm tiền.
Tôi nói thật.
Tôi biết đó là thứ người ta muốn nghe, nhưng chúng tôi được trả tiền vì mọi người quan tâm đến nó.
Ai cũng muốn xem, ai cũng biết về nó, đọc mọi thứ về nó, những thứ như vậy.
Và vì tất cả những câu chuyện xung quanh, điều duy nhất chúng tôi thực sự phải làm là cống hiến tuyệt đối trong một trận đấu như vậy.
Bất kể trận nào.
5h30, 2h30, 3h30, bất cứ khi nào trận đấu bắt đầu, hãy cống hiến tuyệt đối.
Nhưng tại sao không chỉ thắng 1-0, phòng ngự, nhàm chán và chuyền bóng vòng quanh?
Điều đó xảy ra.
Điều đó xảy ra trong các trận đấu.
Bạn nhận ra, được rồi, chúng tôi ghi bàn, nhưng hôm nay không phải ngày của chúng tôi.
Thôi nào, đưa nó qua vạch.
Điều đó xảy ra.
Nhưng nó không thể là mục tiêu hay mục đích cho trận đấu tiếp theo.
Đừng cứ làm như vậy.
Có những CLB, nếu bạn sở hữu… mục tiêu thực tế duy nhất là trụ lại giải.
Và đó là một kết quả tuyệt vời.
Nhưng chúng ta đang nói về một CLB như Liverpool.
Chúng ta lớn hơn thế.
Bạn phải thắng mọi trận bóng khi bạn là HLV của Liverpool.
Đó là điều người ta mong đợi…
Trước mùa giải không ai nghĩ, “ồ, 38 trận, cũng có lý thôi.”
Không ai từng mong thế.
Vì vậy, mỗi thất bại và mỗi trận hòa đều khiến người ta thắc mắc, làm sao có thể xảy ra?
Và đó là lý do bạn phải chơi theo một cách cụ thể.
Không phải CLB nào cũng phải làm như nhau, nhưng các đội hàng đầu phải thắng mọi trận.
Và khi bạn có cơ hội, bạn phải thắng đàng hoàng.
Bạn phải thắng với kết quả thuyết phục, những thứ như vậy.
Bạn phải khiến người ta thưởng thức thứ bóng đá bạn chơi.
Và tôi thích làm điều đó.
Tôi rất thích.
Thành thật mà nói.
Những trận đấu chúng tôi đã chơi, những kết quả chúng tôi có thật sự tuyệt vời.
Thật kinh ngạc.
Không phải tất cả đều thế.
Và tôi cũng yêu những chiến thắng 1-0 như tôi yêu tất cả những chiến thắng khác.
Trận chung kết Champions League là trận chung kết tệ nhất trong bốn lần các đội tôi dẫn dắt chơi.
Nhưng chúng tôi đã thắng.
Liệu tôi có đổi không… liệu tôi có thay đổi và nói, được, hãy làm lại ba trận còn lại như vậy không?
Hiệu suất trong những trận khác thật sự tốt, nhưng chúng tôi thua.
Vậy thì… nó không tuyệt vời, nhưng chúng tôi đã thắng.
Vậy là ổn.
Mọi chuyện nằm ở kết quả.
Nhưng nếu bạn có một kết quả này và kết quả khác, tất cả phải dẫn đến thứ bóng đá thực sự tốt ở một thời điểm nào đó.
Càng tốt càng tốt cho đội của bạn.
Bạn muốn trụ hạng thì hãy làm bằng bóng đá hay.
Bạn muốn giành vé dự cúp châu Âu thì hãy làm bằng bóng đá hay.
Bởi vì chúng ta tồn tại vì người hâm mộ.
Chúng ta không… không phải để về nhà và khiến người ta nghĩ, “ồ, không thể xem được, tôi không chắc tuần sau mình có đến nữa.”
Như vậy không công bằng.
Cố gắng chơi.
Trận đấu thực sự…
Đó là một trò chơi thực sự tuyệt vời.
Vậy hãy đảm bảo mọi người được thấy nó.
Và “đường lối Liverpool” là gì?
Khi bạn đến Liverpool, bạn là HLV hay là cầu thủ, điều gì bạn phải làm mà là đặc trưng của Liverpool để thành công?
Bạn phải hiểu cộng đồng.
Ý tôi là, cộng đồng không chỉ là cộng đồng của một thành phố mà còn là một cộng đồng lớn hơn trên toàn thế giới.
Có rất nhiều người.
Và CLB này đã trải qua rất nhiều chuyện.
Không phải là CLB duy nhất trên thế giới vậy đâu.
Nhưng, thôi nào, trong khoảnh khắc đó, chúng ta chỉ nghĩ về chính mình — đã trải qua rất nhiều.
Phản ứng đối với những tình huống đó luôn đặc biệt, thành thật mà nói.
Và đó là điều bạn phải hiểu, điều bạn phải học.
Rằng CLB này có ý nghĩa nhiều hơn với người ta chứ không chỉ là bóng đá.
Vì vậy, điều đó…
Bạn phải hiểu.
Và đó là lý do tại sao những gì chúng ta làm quan trọng hơn có lẽ so với nơi khác.
Đó là trách nhiệm mà chúng tôi luôn nhận lấy và hiểu rõ 100%.
Các cầu thủ của chúng tôi hiểu khi thi đấu cho Liverpool.
Đây không chỉ là một CLB bạn khoác áo trong sự nghiệp.
Đó là một CLB, và là điều bạn chắc chắn sẽ nhớ suốt đời.
Vì vậy, chúng tôi cố gắng khiến các chàng trai hiểu.
Nếu bây giờ chúng ta cống hiến hết mình,
và gặp nhau sau 10, 15 năm, nhìn lại, chúng ta sẽ nghĩ đó là điều tốt nhất mình có thể làm.
Đó là điều tốt nhất tuyệt đối chúng ta có thể làm.
Và tôi nghĩ đó cũng là cách tôi nhìn nhận cuộc sống.
Mấy thứ khác chỉ là dọn dẹp vấn đề ngay trước mặt bạn.
Có điều gì đó chúng ta phải giải quyết, nhưng khi giải quyết, bạn phải nghĩ xem điều đó ảnh hưởng ra sao đến phần còn lại.
Và đó là điều mà một số người, có lẽ một vài câu lạc bộ, không muốn thấy vì áp lực quá lớn chỉ để chắc chắn.
Được rồi, ít nhất ngày mai họ sẽ không viết nữa.
Chúng tôi chẳng biết gì cả.
Ít nhất ngày mai họ sẽ nói họ đã tìm ra giải pháp.
Rồi chúng ta có thể nghĩ về ngày kế tiếp hay bất cứ điều gì.
Làm sao một người, tôi không biết làm sao một người có thể thành công thay bạn vì bạn có một hào quang lớn như vậy.
Bạn có nhận thức được mình có hào quang lớn không?
Không biết có ai nhận thức về điều đó hay không.
Tôi nghe nói về điều đó, nhưng nói thật là tôi không hiểu 100% nó nghĩa là gì.
Nhưng tôi thấy điều đó ở người khác.
Một năng lượng khi bạn xuất hiện, đó là đam mê, là khả năng nói chuyện, là khả năng truyền cảm hứng cho người khác.
Nó có ảnh hưởng lên đội đối thủ bạn đang gặp vì họ có đẳng cấp và cá tính lớn, sức hút lớn.
Vì vậy Arnie Slott đến sau bạn, anh ấy dường như không có kích thước hào quang giống như bạn.
Và tôi, tôi không biết, tôi chỉ nghĩ là đôi giày phải khá lớn để lấp đầy về mặt hào quang của bạn.
Tôi phải đi vệ sinh.
Tôi cá là đúng.
Ồ, thật á?
Được rồi.
Được rồi.
Tốt rồi.
Đôi giày to.
Đôi giày to.
Tôi sẽ không muốn lấp đầy những đôi giày như vậy.
Một vài điều.
Trước hết, tôi nghĩ tôi phải nói những gì tôi cần nói khi tôi công bố việc rời đi, nếu bạn muốn gọi là giải nghệ, gọi thế nào tùy bạn, vào thời điểm đó.
Mọi người phán xét rằng, sai thời điểm này nọ, bla bla bla, bất kể thế nào.
Điều đó không thể thay đổi được.
Lần đầu tiên, cảm giác là tôi phải nói điều đó.
Rồi bạn phải kết thúc mùa giải tốt nhất có thể.
Bạn giành được cái gì đó — chúng tôi không làm được vì lý do nào đó.
Và sau đó bạn phải chắc chắn, bởi vì đó vẫn là việc bạn phải làm.
Bạn phải cố gắng làm cho mọi thứ trở nên dễ dàng nhất có thể cho người sẽ đến sau bạn.
Đó cũng là điều tôi cố gắng.
Bởi vì tôi muốn họ đều làm cực kỳ tốt.
Và tôi luôn nghĩ nếu có ai đó không làm như vậy, đó là dấu hiệu đầu tiên bạn có thể nhận ra rằng, ừm, có thể anh ta không muốn người kế tiếp làm tốt.
Mọi người hét lên, ôi Chúa ơi, anh ta đã làm thế này, anh ta đã làm thế kia.
Và tôi không cần chuyện đó.
Tôi muốn Liverpool làm tốt.
Tôi muốn Liverpool thắng những gì họ có thể thắng.
Vì vậy điều tôi thích ở Arnett là Arnett không chần chừ.
Những gì bạn nói, không, tôi muốn đi vào những đôi giày này.
Arnett không có vấn đề đó.
Anh ấy nghĩ, được, đó là một câu lạc bộ tuyệt vời.
Đó là một đội tuyệt vời.
Và anh ấy đúng, đó là một câu lạc bộ xuất sắc, một đội xuất sắc.
Và anh ấy đã bước vào đó.
Chúng tôi có nhiều liên lạc sau đó.
Anh ấy rất tuyệt, anh ấy là một người rất rất tốt.
Và tôi như, Chúa ơi, đội này tuyệt vời quá.
Cảm ơn nhiều, bla bla bla, những thứ kiểu đó.
Và tôi biết, vâng, và anh ấy đã làm tốt nhất.
Anh ấy đã khai thác được điều tốt nhất của đội này và họ đã trở thành nhà vô địch một cách đáng kinh ngạc, nói thật.
Vì vậy, và tôi thực sự, thực sự vui vì điều đó.
Đó là tất cả, chỉ có vậy.
Tất cả đều phụ thuộc vào cách bạn nhìn nhận.
Bạn có thể thấy bạn bước vào dấu chân tôi, như bạn gọi, hoặc bạn tiếp quản một đội bóng tuyệt vời.
Đó là một đội tuyệt vời, ý tôi là, bạn thân nhất của tôi là một fan của Liverpool.
Và anh ấy đã nói, trước khi bạn rời, thực ra anh ấy nói, đây là đội hình hay nhất Liverpool từng có.
Arnett đã thừa hưởng đội hình đó, đội hình được nhiều người xem là hay nhất mà Liverpool từng có.
Và trong năm đầu tiên đó, không thực sự thay đổi nhiều.
Thật không có nhiều bản hợp đồng lớn nào.
Thực ra tôi nghe từ một trong những cầu thủ ở Liverpool rằng họ nói với một người bạn rất thân của tôi rằng, điều tốt nhất Arnett làm chính là trong năm đầu đó, đừng thay đổi nhiều.
Đừng vào và cố gắng thay đổi triệt để mọi thứ.
Đó là điều Arnett Slot sẽ tự nói.
Có thể, tôi nghĩ anh ấy đã nói vậy.
Thông minh lắm.
Vậy nên không phải về việc Arnett muốn phô bày với thế giới anh ấy có thể làm gì.
Mà là làm sao để khai thác điều tốt nhất từ đội này.
Và đó chính xác là những gì anh ấy đã làm.
Không thay đổi nhiều có nghĩa là anh ấy đã thay đổi một chút.
Chúng tôi xếp thứ ba năm trước.
Nên không có nhiều thứ phải thay đổi, nhưng vài điểm quyết định thì phải thay.
Và bỗng nhiên bạn thắng giải đấu với cách biệt khá lớn.
Đó là như vậy.
Không phải là anh ta phải đặt dấu ấn mới của riêng mình.
Đội này đã hay ở nhiều mặt, nhưng chúng tôi đã không vô địch năm trước.
Và đó là nhiệm vụ của anh ấy.
Và anh ấy đã làm điều đó một cách vô cùng ấn tượng.
Và đó là tất cả những gì bạn muốn.
Và bạn cần những người có sự tự tin để làm những việc kiểu đó.
Bởi vì không có lý khi bạn có một HLV mà không chắc chắn 100% về những điều anh ta muốn làm.
Tôi muốn chúng ta chơi như này.
Hoặc nếu không thể, tôi muốn chơi như kia.
Hoặc tôi có thể muốn hoàn toàn khác.
Điều đó không hiệu quả.
Làm HLV bóng đá vốn đã là một thử thách với tất cả những thứ khác nhau bạn phải làm.
Làm HLV ở một giải đấu cạnh tranh như Premier League là một thử thách thực sự.
Làm HLV trong thế giới chúng ta đang sống với truyền thông, mạng xã hội và những thứ như vậy,
là một thách thức khủng khiếp.
Tin tôi đi, bạn không có manh mối chuyện gì sẽ xảy ra.
Ngày hôm sau, bạn nghĩ, ôi Chúa ơi, chuyện đó từ đâu ra?
Ai là người làm chuyện đó?
Ôi, cầu thủ của tôi.
Bạn đọc câu chuyện, bất kể gì, và bỗng nhiên, bạn nghĩ, ôi, từ một vấn đề, nó biến thành vấn đề của bạn trong nháy mắt.
Vậy là sắp xếp chuyện đó, và tất cả những thứ còn lại nữa.
Vì vậy bạn cần kiểu người như vậy, tôi thích ở Arne là anh ấy tới và tiếp quản, và anh ấy biết anh ấy có một đội tốt.
Đúng, là vậy.
Và anh ấy đã làm rất tốt.
Ý tôi là, về mặt thay đổi trong năm nay, Liverpool đã chi, bao nhiêu đó, khoảng hơn 450 triệu, con số điên rồ.
Tôi nghĩ các bạn đã phá kỷ lục chuyển nhượng ở nhiều vị trí vài lần với Wurtz và bây giờ với Isaac nữa.
Vậy là sự thay đổi đã đến.
Đây là những người mới.
Họ đến với tư tưởng của riêng họ từ các CLB trước đây.
Họ đến cùng một lúc, rất nhiều gương mặt mới cùng lúc.
Chẳng phải bây giờ là lúc thử thách bắt đầu sao?
Bởi vì giờ đây đội bóng sẽ trở thành đội của Arnie.
Ừ, nhưng chuyện đó không thành vấn đề.
Đó hoàn toàn bình thường.
Không có nghĩa là ngay hôm nay lập tức.
Có rất nhiều thay đổi.
Ý tôi là, chẳng đội bóng nào… nhân tiện, đó khoảng hơn 450 triệu gì đó. Tôi không biết con số chính xác, nhưng họ cũng kiếm được rất nhiều tiền.
Và thay đổi luôn có tác động và thay đổi luôn cần thời gian.
Và đừng—nhưng rồi người ta lại nói, “Ừ, nhưng nếu…”, không, hãy bắt đầu như thế này.
Ông ấy giữ nguyên đội hình y hệt như năm ngoái.
Darwin Union vẫn ở đó.
Luis Díaz vẫn ở đó.
Lấy tôi làm ví dụ.
Rồi họ bắt đầu thi đấu và gặp vấn đề.
Vậy, vâng, chúng ta cần thay đổi.
Bây giờ những người cũ thì không còn nữa.
Những người mới đến và họ giỏi, thực sự là những cầu thủ rất, rất giỏi.
Nhưng chưa vận hành trơn.
Ý tôi là, vâng, tại sao? Tại sao chưa hiệu quả?
Bởi vì sự phát triển cần thời gian.
Không ai có thể thay đổi điều đó.
Mọi người cần tìm cách, cần thích nghi với tình huống, cần thích nghi với mọi thứ và những chuyện tương tự.
Vậy nên mọi thứ đều ổn. Mọi thứ đúng vị trí.
Những gì Liverpool có năm nay phải hiện diện trong các cuộc tranh chấp, vào những khoảnh khắc quyết định, và họ phải sẵn sàng tranh đoạt nó.
Không có gì đảm bảo rằng bạn sẽ lại vô địch.
Chuyện đó không xảy ra chỉ như vậy.
Bạn không thể vô địch, rồi vung tiền là sẽ vô địch tiếp.
Các đội khác không ngủ.
Đó là thực tế.
Để trở thành nhà vô địch, bạn cần chút may mắn ở những khoảnh khắc này hay khoảnh khắc kia. Đó là cách nó vận hành.
Không ai muốn nghe điều đó.
Nhưng xà ngang, bóng qua vạch hay chưa qua vạch, những chuyện kiểu vậy.
Nó có thể nghiêng về phía bạn hoặc ngược lại.
Nên mọi thứ vẫn ổn.
Bây giờ chúng ta bàn về tình hình như thể đang vật lộn. Chúng ta lấy tiền ném vào họ.
Ừ, nhưng họ cũng kiếm được 200 triệu mà.
Vậy nên mọi thứ ổn nếu bạn ở cùng Liverpool và chỉ nhìn vào những người này — họ là những người quan trọng duy nhất.
Nếu bạn ở với Liverpool, bạn tin họ và họ đã làm đúng, họ đã làm những điều đúng đắn.
Vậy hãy làm việc và biến đội bóng này thành đội bóng tốt nhất có thể.
Bạn chưa từng có một kỳ chuyển nhượng như vậy, chi nhiều tiền như thế.
Không, chúng tôi xây ba khán đài và một trung tâm huấn luyện.
Đúng vậy.
Và tôi nhớ buổi họp báo, tôi nghĩ là khi anh nói về khả năng chi tiền của City. Tôi không tưởng tượng được chuyện đó có thể xảy ra.
Không ai từng nói với tôi rằng chuyện đó có thể, rằng ta có thể chi tiền như vậy.
Năm cuối cùng của tôi ở Liverpool, rõ ràng là có thoả thuận với Adidas, sân vận động mới, những thứ kiểu đó.
Ừ, họ kiếm được nhiều tiền hơn, nhưng tôi chưa bao giờ, chưa bao giờ có thể xin được số tiền đến thế.
Nhưng đó không phải vấn đề. Thời điểm đó nó chưa có.
Không vấn đề gì cả. Thật sự không.
Và tôi thích thực tế là chúng tôi đã thành công như vậy và xây được các khán đài mới và một trung tâm huấn luyện
bởi vì bây giờ người ta nói về một kỳ chuyển nhượng và cách người ta muốn nói về nó là vung nhiều tiền.
Nhưng không ai tranh cãi về khán đài và không ai tranh cãi về trung tâm huấn luyện.
Trung tâm huấn luyện thì không ai bằng.
Các khán đài thật tuyệt vời và ngay tại chỗ Anfield, họ có thể xây hầu như một sân mới mà không phải dời sân cũ đi.
Đó là một câu chuyện tuyệt vời và sẽ còn mãi.
Có thể một lúc nào đó họ quyết định Kop có thể chứa nhiều người hơn hay gì đó.
Tôi không biết liệu điều đó có xảy ra hay không, nhưng bạn có thể làm được những thứ ở đó.
Đó là điều tôi thích.
Tôi nghĩ tôi thực sự muốn để lại càng nhiều càng tốt.
Không phải mục tiêu đầu tiên của tôi vì tôi phải thắng các trận đấu cùng đội bóng,
nhưng tôi muốn câu lạc bộ được hưởng lợi từ quãng thời gian chúng tôi ở đó sau khi chúng tôi rời đi.
Tôi muốn điều đó.
Có thể quan sát của tôi hơi ngây thơ, nhưng trong thời gian anh ở Liverpool,
đánh giá của tôi về Liverpool là anh không nhất thiết có đội hình xuất phát nổi tiếng nhất thế giới,
nhưng anh có thể trở thành bất kỳ ai.
Vậy nên khi anh đem về Milner, người trước đó ở City,
và khi anh mang về những cầu thủ khác, tôi sẽ nghĩ, “Sao họ lại ký anh ta? Anh ta có vẻ không phải xuất sắc.”
Nhưng khi họ thi đấu cho Liverpool, họ trở thành những cầu thủ không thể tin được và đội bóng có thể là bất cứ ai.
Gần như có một văn hoá ở Liverpool mà tôi quan sát được,
nơi anh không nhất thiết đi săn những ngôi sao kiểu Galáctico.
Anh không cố mua Ronaldo hay Messi.
Anh tìm những cầu thủ có cá tính và hợp văn hoá.
Và cuối cùng điều đó có nghĩa rằng, có lúc trông như anh đang chơi với 12 người.
Vậy nên kỳ chuyển nhượng mà tôi vừa quan sát,
nơi họ theo đuổi những cái tên rất, rất hàng đầu,
một số cầu thủ hay nhất trên hành tinh, những người từng là lựa chọn số một cho Real Madrid và các CLB lớn nhất,
tôi gần như chẳng nhận ra Liverpool.
Chuyển động như vậy trong một kỳ chuyển nhượng.
Ừ.
Có phần trong tôi tự nghĩ, hy vọng đây không phải là khoảnh khắc Falcao/Di María hay khoảnh khắc Ronaldo của họ,
khi họ chạy đua giành các ngôi sao lớn nhưng lại không nghĩ tới văn hoá đội bóng.
Tôi cầu mong thế.
Ừ, ước thôi.
Ừ, tôi ước.
Đó là khác biệt. Anh ước vậy.
Tôi đoán đó là một tiền đạo vô cùng tài năng. Một tiền đạo tuyệt vời.
Flo Wirtz — nếu anh dùng từ sai, anh sẽ phải ăn lời mình đấy.
Cậu ấy là một tài năng tuyệt vời. Nhìn vào cầu thủ xuất sắc ấy đi.
Ừ, toàn các cầu thủ tấn công.
Đó thực sự là một đội hình rất, rất, rất tốt.
Nếu trung vệ trẻ không dính chấn thương thì đúng là đội hình hoàn hảo.
Giờ cậu ấy chấn thương, điều đó không giúp được gì.
Nếu không, có thể cậu ấy sẽ chiếm ưu thế ở vị trí trung vệ.
Ngoài ra, đó là một đội hình hoàn hảo.
Hai hậu vệ trái siêu tốt, hậu vệ phải cũng rất xuất sắc.
Nên đó thực sự là một đội bóng rất tốt.
Đó là cách để xây dựng một đội.
Và bây giờ họ phải xử lý tình hình.
Tất cả họ đều nghĩ mình phải được đá chính, nhưng đó là công việc bình thường.
Không phải là điều gì khó khăn.
Đó là công việc bình thường.
Bạn có cuộc tranh luận này: ai sẽ đá chính — một tuần hay hai tuần, vào tuần thứ ba.
Một người bị chấn thương và bạn vui vì người còn lại có thể đá chính.
Đó là thế giới mà một huấn luyện viên bóng đá đang sống.
Nên chúng ta không cần phải lo lắng về chuyện đó à? Tôi thật sự quan tâm.
Nhưng bạn không cần phải lo cho Liverpool. Họ sẽ ổn.
Đây chỉ là biểu đồ chi tiêu ròng của các CLB khác nhau trong thời bạn ở đó.
Và khá rõ ràng là bạn đã không chi tiêu như các đối thủ trong thời gian của mình.
Và nhiều người hâm mộ trên truyền thông đồn đoán rằng các chủ sở hữu, Fenway Sports Group, đơn giản là
không cho bạn tiền.
Nhưng bạn vẫn có được kết quả, điều đó khá…
Không, không, không.
Vậy, công chúng nghĩ rằng tôi không xin tiền ư?
Chuyện đó có lẽ không đúng.
Chúng tôi đã có những cuộc nói chuyện này, nhưng tôi không xin theo kiểu, nếu anh không có thì thôi, chúng ta cứ thế.
Không phải việc của tôi phải nghĩ xem có thể vắt được bao nhiêu tiền từ khu vực nào.
Tôi cảm thấy một trách nhiệm rất lớn.
Ý tưởng của tôi luôn là với những cầu thủ mình có, hãy trở thành đội tốt nhất có thể.
Và bạn đã đúng khi nói có lẽ chúng tôi không phải là đội hay nhất.
Tôi nghĩ có một giai đoạn khi chúng tôi chơi bóng, bạn có thể nghĩ đó có lẽ là màn trình diễn hay nhất của một đội hay nhất.
Tôi không biết chính xác, khoảng giữa 2018 và 2020, đó là một quãng dài.
Nhưng chúng tôi luôn, và đó là ý tưởng, luôn có khả năng đánh bại đội hay nhất.
Và đó là ý tưởng, bởi vì đó là điều liên tục.
Đội tiếp theo, đội tiếp theo, chúng tôi có thể đánh bại bạn, chúng tôi có thể đánh bại bạn.
Hãy là đội hay nhất, bạn biết đấy, bạn là đội mà ai cũng muốn đánh bại.
Tôi thích điều đó.
Vậy, đó là chuyện chi tiêu ròng và những thứ tương tự.
Tôi chưa bao giờ lo lắng quá về chuyện đó.
Chúng tôi đã có tất cả những cuộc nói chuyện này.
Ừ.
Tôi hài lòng với cách nó diễn ra.
Tôi không thể bàn thảo với mọi người.
Không, tôi không thể quyết định chúng tôi tiêu bao nhiêu tiền.
Đơn giản là không thể.
Arne Slott không thể quyết định Liverpool tiêu bao nhiêu tiền.
Vì vậy chuyện là như vậy.
Có những người khác quyết định điều đó.
Và nếu bạn có tiền, thì bạn chi tiền cho những cầu thủ thực sự giỏi, như Liverpool đã làm năm nay.
Và tôi nghĩ đó là việc nên làm.
Và tôi khá chắc một khoảnh khắc cụ thể đã thay đổi cả kỳ chuyển nhượng.
Đó là ngày buồn nhất của năm ngoái.
Và làm sao bạn thay thế một người như Djokovic?
Không phải về cầu thủ thôi.
Là về con người anh ấy.
Anh ấy tốt với tất cả mọi người. Toàn bộ mọi người.
Anh ấy đến.
Anh ấy không thực sự… Tôi nghĩ anh ấy hơi ngạc nhiên khi chúng tôi tiếp cận anh ấy, khi chúng tôi hỏi mua anh ấy.
Rồi anh ấy đến.
Rồi anh ấy thể hiện từ ngày đầu tiên.
Tôi vẫn nhớ lần đầu thấy anh ấy thi đấu cho Wolves.
Tôi đã thốt lên, ôi, đó là gì vậy?
Bạn luôn nghe những câu chuyện khi người ta kể cho tôi, và đúng là với Mo Salah, họ phải thuyết phục tôi này nọ.
Không phải là tôi bị thuyết phục để nhận anh ta.
Nhưng dường như còn nhiều cầu thủ khác nữa.
Và Mo là một trong số đó.
Và chúng tôi quyết định cùng nhau chọn Mo.
Nhưng ổn mà.
Nhưng chuyện này, không ai đến với tôi và nói, thôi, xem thử Djokovic Jota đi.
Tôi nhìn thấy anh ấy và tôi đã nói, xin hãy đưa cho tôi nhiều tư liệu hơn.
Tôi phải xem anh ấy.
Và anh ấy vượt qua mọi kỳ vọng như một con người, cực kỳ thông minh, cực kỳ đồng đội.
Và bây giờ anh ấy ngồi trong phòng thay đồ.
Và tôi không thể tưởng tượng được phòng thay đồ lúc này mà không có anh ấy ở đó.
Nó quá khó.
Quá khó.
Tôi vẫn không thể nói đúng về chuyện đó.
Thật sự là như thế.
Đó là một cú sốc kinh hoàng.
Và đó cũng là chuyện đối với các cậu bé.
Và tôi không, chúng tôi có thể nghĩ không nói về nó vì nếu không vài nhà báo xấu sẽ câu chuyện lên.
Những gì tôi nói về anh ấy và ý nghĩa của nó, không ai ở Liverpool sẽ bao giờ lợi dụng làm cái cớ.
Nhưng đó là tình huống.
Bạn bước mỗi ngày vào căn phòng mà anh ấy luôn hiện diện.
Anh ấy, bạn có thể tưởng tượng, nói về anh ấy, anh ấy rất thân với James Milner.
Họ không cùng độ tuổi.
Họ chẳng cùng nhóm tuổi nào cả.
Họ chẳng giống nhau gì.
Chỉ là anh ấy rất, nhưng ở phía khác, rất thân với Kostas Tsimikas.
Giống như Mặt Trăng và Sao Hỏa.
Đó là anh ấy.
Và đối mặt với chuyện đó ở mức độ cá nhân, không dễ, gần như không thể.
Và giờ với tư cách CLB, gạt hết những chuyện cảm xúc sang một bên và nghĩ, làm sao chúng ta thay thế anh ấy?
Và bạn phải suy nghĩ về chuyện đó.
Wow, thật khó.
Tôi sẽ nói là không thể.
Và giờ chúng tôi vào kỳ chuyển nhượng nơi họ mua các cầu thủ.
Chắc chắn đã không có một kế hoạch — hai người mà anh ấy phải được thay thế.
Bạn còn nhớ bạn ở đâu khi nghe tin không?
Ừ.
Sáng hôm đó tôi nhận được một tin nhắn, sếp, tôi có tin xấu.
Rồi tôi nhận được, và tôi nhận được một tin nhắn từ một người bạn ở Liverpool.
Và tôi không thể tin được.
Tôi chỉ, điều đó không thể xảy ra.
Tôi nghe tin, và tôi biết điều đó nghĩa là gì, nhưng tôi không thể tin.
Toàn bộ câu chuyện.
Tôi thấy tất cả những bức ảnh, rõ ràng, từ đám cưới, và tất cả bọn trẻ đều có mặt, và những thứ tương tự.
Và nó quá, nó chỉ trước đó thôi.
Và tôi biết chính xác tôi đã như nào.
Chính xác là tôi đã ngồi đó bao lâu mà không thốt một lời.
Vì vậy, đúng, đó là thành viên gia đình.
Chính xác là như vậy.
Nên nhìn, đúng là như vậy.
Đó là một ví dụ cho những chuyện bạn phải xử lý mà không hề biết trước.
Bạn không thể chuẩn bị để đối phó với những chuyện như thế.
Và hôm nay, chúng ta nói về xu hướng của Ấn Độ và rồi, nếu bạn muốn, của Liverpool.
Sẽ trông hoàn toàn khác.
Vì vậy, bạn phải sắp xếp những điều bạn chưa bao giờ ngờ tới.
Tuy nhiên, bạn phải suy nghĩ về nó.
Mọi người đều muốn cậu bé này chơi cho Liverpool trong 10 năm tới.
Một cầu thủ toàn diện, có thể đá nhiều vị trí, biết chơi bóng thông minh.
Vào ngày 3 tháng 7 năm 2025, Diego đã thiệt mạng trong một vụ tai nạn xe hơi cùng người anh trai ở Tây Ban Nha.
Tôi nghĩ ngay trước đó, anh ấy vừa mới kết hôn với bạn đời.
Và anh ấy có vài đứa con rất đáng yêu.
Anh ấy đã nói về ông, anh ấy nói, lần đầu tiên ông và anh ấy gặp nhau, anh ấy chỉ cảm nhận được sự hiện diện của ông.
Anh ấy nói, tôi nghĩ đó là một trong những đặc điểm chính của ông, cách ông khiến người ta cảm nhận ông chỉ bằng sự hiện diện.
Và Diego đã tiếp tục thành công vang dội dưới sự dẫn dắt của ông ở Liverpool.
Ừ.
Đúng vậy.
Ừ, cũng thế.
Tôi cũng có thể nói như vậy.
Tôi cũng có thể nói vậy về anh ấy.
Tôi rất ấn tượng với sự có mặt của anh ấy.
Rất đặc biệt.
Một chàng trai rất đặc biệt, tôi phải nói vậy.
Một người quản lý như ông đóng vai trò thế nào trong kỳ chuyển nhượng?
Đó luôn là điều người hâm mộ suy đoán.
Anh còn nhớ lúc đầu khi tôi đến họ nói với tôi về một ủy ban chuyển nhượng không? Tôi chưa từng có cái đó.
Họ thành lập ủy ban chuyển nhượng vì họ không muốn các HLV có quyền quyết định quá lớn trong kỳ chuyển nhượng.
Rõ ràng là, trước tôi, có một vài vấn đề. Không có gì sai với điều đó.
Tôi có thể thảo luận với mọi người. Miễn là chưa có cầu thủ nào ký hợp đồng chính thức với CLB thì tôi không phản đối cách thức làm việc.
Tôi đã quen việc không có được tất cả những cầu thủ mình muốn. Điều đó hoàn toàn bình thường.
Việc đó không phải lúc nào cũng do HLV quyết định. Chúng tôi nói: chúng ta cần một cầu thủ kiểu này. Và tôi có thể nói: vâng, đắt quá. Rồi tôi lại hỏi lần nữa, xin lỗi, chúng ta có thể làm được không?
Và khi biết là họ làm mọi thứ có thể để có được cái giá đúng và đưa được cầu thủ về, bạn không thể làm gì hơn với điều đó.
Việc ai đó trong CLB đưa về một cầu thủ mà bạn không đồng ý là không thể. Nhưng thật rất bình thường trong cuộc sống của một HLV bóng đá là bạn không có được tất cả những cầu thủ mình muốn.
Vậy nên, không vấn đề gì với điều đó. Miễn là kỳ chuyển nhượng còn mở, bạn cố gắng tạo ra, xây dựng đội hình tốt nhất có thể. Vào ngày ngay sau khi kỳ chuyển nhượng đóng, bạn có đội hình tốt nhất có thể, dựa trên những bản hợp đồng bạn đã thực hiện. Và đó là cách bạn bước vào phần còn lại của mùa giải.
Michael Edwards đã rời đi trong thời gian ông ở đây. Anh ấy là một trong những người chủ chốt chịu trách nhiệm tìm kiếm và ký hợp đồng với cầu thủ. Và bây giờ anh ấy đã quay lại.
Trước hết, tôi không muốn nói gì xấu, vì tôi thực sự có mối quan hệ rất tốt với anh ấy. Michael Edwards làm việc xuất sắc trong những gì anh ấy làm.
Nhưng không phải trong một ngày nào đó công việc đưa về cầu thủ chỉ là việc của một mình anh ấy. Còn có nhiều người khác — Julian Ward, Ian Graham, rất nhiều người khác, cả Barry Hunter nữa. Tất cả những người đó đều tham gia. Đó là một quá trình.
Chúng tôi rất gắn kết. Không phải có một người ngồi đó như thiên tài và tự sinh ra mọi ý tưởng. “Ôi Chúa ơi, anh ta có sẵn, tôi thậm chí không biết anh ta” — không phải vậy. Chúng tôi biết các cầu thủ bóng đá, chuyện đó giống như thương lượng: tìm đúng thời điểm để bán, tìm đúng thời điểm để mua. Đó là công việc của một giám đốc thể thao, vị trí anh ấy từng đảm nhiệm trước đây. Còn bây giờ anh ấy, tôi cũng không rõ vai trò chính xác là gì — làm gì đó ở công ty mẹ (holding company).
Ừ. Bây giờ Richard Hughes đang ở đó làm việc xuất sắc. Những chuyện kiểu này thật sự nằm trong một thế giới hay tôn sùng cá nhân. Những người bên ngoài thường thần tượng hóa. Có những người như vậy, chắc chắn có vài người thần tượng tôi, có thể cả Michael nữa, nhưng Michael chưa bao giờ làm việc một mình. Tôi cũng chưa bao giờ làm việc một mình. Luôn luôn là một đội tuyệt vời — họ hợp tác rất tốt với nhau.
Chúng tôi không có nhiều bất đồng tới mức khiến người ta phải thốt lên: “Ồ, chuyện đó từ đâu ra? Tại sao lại muốn anh ta?” Đó là một tiến trình, và đội bóng giống như một cuốn sách mở. Mọi người có thể đọc được nó hàng ngày. Vì vậy nếu bạn muốn bổ sung ai đó thì cũng không nên khiến mọi người bất ngờ và tự hỏi “ý tưởng đó từ đâu ra?” Bạn nghĩ chúng ta cần một hậu vệ trái. Tại sao? Chúng ta đã có bốn người rồi. Chuyện đó không xảy ra.
Mọi thứ luôn là một công việc đang tiến triển suốt mùa giải, nhưng các kỳ chuyển nhượng thì rõ ràng hay va chạm hơn. Người Anh trong bóng đá chuyên nghiệp thường thích “Ngày quyết định” (Deadline Day/D-Day) hơn có lẽ so với các nước khác. Vì vậy, tôi không hiểu hết từ đầu, nhưng tôi học được rất nhiều về sự hứng khởi của một kỳ chuyển nhượng sôi động.
Anh luôn hoà hợp với họ chứ? Ừ, tôi có thể nói 100%. Michael chắc chắn vậy, và cả Richard nữa — tôi không biết, chúng tôi đã nói chuyện vài lần sau khi tôi rời đi. Tôi quý anh ấy. Và tôi nghĩ họ đã làm một công việc tuyệt vời, thật lòng mà nói.
Bởi vì ông trở nên lớn hơn cả vai trò HLV. Ông đã trở thành một hình tượng lớn — thực ra vẫn vậy — một nhân vật lớn của thành phố. Trợ lý của tôi, trợ lý riêng đã ở với tôi 10 năm. Cô ấy đến từ Liverpool, và có lẽ tôi sắp làm cô ấy bẽ mặt đây, nhưng trong mắt cô ấy ông như một vị vua. Không chỉ ở Liverpool, ông còn là “vua” trên toàn cầu. Vì những gì ông đã làm.
Nên tôi nghĩ, nếu tôi là Michael Edwards hay ai đó ở CLB, cố gắng làm việc với ông, thì ông có quyền lực tối thượng. Kiểu giống Sir Alex Ferguson. Ông ấy đã trở thành tất cả: ông ấy là CLB, ông ấy là sân vận động. Vì vậy tôi luôn tự hỏi ai có thể lật ngược quan điểm của ông hay tranh luận với ông khi ông là cả thành phố. Ông như, ông là Jürgen Klopp vĩ đại.
Nhưng đó là cái nhìn từ bên ngoài. Nào, tôi không phải là kẻ ngốc. Tôi không ngồi đó một mình. Tôi luôn nói tôi cần người khác để hiểu vấn đề. Ý kiến của tôi là ý kiến của tôi — tôi đã biết, tôi biết rõ. Càng nhiều tuổi, tôi càng rõ ý kiến của mình. Vậy làm sao để có cái nhìn tốt hơn? Bằng cách thảo luận với mọi người.
Đúng, quyết định cuối cùng là do tôi đưa ra, và tôi không gặp vấn đề với điều đó. Nhưng để thế, tôi cần tất cả mọi người tham gia thực sự. Và nếu muốn tranh luận thì cứ tranh luận. Cuối cùng, tôi sẽ đưa ra quyết định. Không vấn đề gì cả.
Chúng tôi có tranh luận không? Có thể có, vâng, tôi không nhớ rõ. Nhưng không quan trọng vì cuối cùng là kết quả. Điều quan trọng là điều gì tốt nhất cho CLB. Và tôi chưa bao giờ có vấn đề với chuyện đó. Tôi chưa bao giờ nghĩ mọi người phải làm vừa lòng tôi.
Tôi mới nhận ra mình nổi tiếng thế nào sau khi rời Liverpool. Tôi chẳng biết. Trước đó tôi hiếm khi có mặt ngoài đường ở Liverpool. Trên xe buýt, mọi người cổ vũ là chuyện bình thường vì có rất nhiều người ở đó. Họ cổ vũ cho mọi người.
Vậy nên, tôi nhận ra mình giỏi cỡ nào làm huấn luyện viên kể từ khi không còn làm công việc đó nữa.
Vì vậy, bởi vì tôi nghĩ cái tôi làm được, mọi người đều có thể làm được.
Đó là sự thật 100% bởi vì khi làm việc, bạn chỉ cố gắng sắp xếp hàng ngày những thứ trước mặt mình.
Đó là điều bạn cố gắng làm.
Tôi có thể hỏi anh về Nunes được không?
Darwin.
Darwin.
Ừ.
Chúng tôi có một mối quan hệ tuyệt vời, tốt nhất có thể, với một tiền đạo không ghi bàn thường xuyên như anh ấy muốn, như mọi người muốn, và như tôi nghĩ anh ấy có thể làm được.
Và với một tiền đạo không được ra sân thường xuyên như chắc chắn anh ấy mong muốn.
Vậy làm sao bạn có thể có một mối quan hệ tuyệt vời?
Sẽ thế nào nếu anh ấy — tôi không thấy bức ảnh đó.
Tôi nghe về chuyện đó.
Nếu anh ấy đứng đó và làm người số một, nhảy theo tôi, khóc nức nở và ôm tôi suốt 10 phút, tôi sẽ nghĩ, ừ, chuyện gì đang xảy ra ở đây?
Đó là một tình huống hoàn toàn bình thường.
Mối quan tâm đầu tiên của tôi không thể là làm hài lòng tất cả mọi người.
Chỉ đơn giản là không thể.
Không thể trong công việc đó.
Rất dễ, vấn đề đầu tiên bắt đầu với 25 cầu thủ, chỉ 11 vị trí xuất phát.
Vậy xin lỗi, nhiều cầu thủ sẽ không hài lòng hơn là những người bạn khiến hài lòng.
Đó đã là khởi đầu của vấn đề.
Nên bạn phải vượt qua điều đó.
Và tôi khá chắc là anh ấy đã có những khoảnh khắc tuyệt vời ở Liverpool.
Chúng tôi đã có những khoảnh khắc tuyệt vời cùng nhau.
Và vào ngày cuối cùng của tôi, nếu tôi ở vị trí anh ấy, tôi cũng sẽ nghĩ, được rồi, thôi nào, cơ hội mới đang đến với tôi.
Bởi vì cầu thủ hay làm vậy.
Nếu mọi thứ rất suôn sẻ với họ, họ không nghĩ “cảm ơn HLV”.
Nếu không suôn sẻ, họ nghĩ, “không sao, điều đó không đem lại cho tôi đủ thường xuyên, không phải lỗi của tôi,” bla bla bla, đủ thứ.
Chúng ta là con người.
Chúng ta đều giống nhau.
Nên họ không đặc biệt ở khoảnh khắc đó.
Và một số người nghĩ, “Ừ, tôi phải làm nhiều hơn. Tôi phải nỗ lực hơn tuần này, tuần sau, tuần thứ ba.”
Rồi họ nghĩ, “Tôi đã cố thêm ba tuần rồi, vẫn không được chọn.”
Nên hơi khó — bạn không thể luôn có hòa hợp, hoa và tất cả những điều đó.
Đó là môi trường cạnh tranh.
Và bạn phải thi đấu để có được những gì bạn cho rằng mình xứng đáng.
Khi nào anh quyết định, anh có quyết định muốn ký với Darwin không?
Chuyện đó thế nào?
Quyết định như thế ra sao?
Chúng tôi quyết định hoàn toàn như trước.
Chúng tôi quyết định cùng nhau, tất cả những người liên quan trong quá trình đó.
Và vâng, bây giờ là vậy.
Chúng tôi đã rất muốn ký anh ấy với mức tiền thấp hơn.
Tất nhiên.
Nhưng vào thời điểm đó không thể.
Chúng tôi cần một tiền đạo.
Chúng tôi chỉ muốn có một phương án bổ sung cho vị trí tiền đạo.
Chúng tôi luôn có Bobby, tiền đạo ảo hay nhất thế giới.
Và giờ chúng tôi cần ai đó có chút tốc độ hơn và những thứ tương tự.
Hành động là Mo và Sadio.
Tôi thậm chí không chắc Sadio lúc đó còn ở đó không.
Có lẽ không.
Sadio đã giành được năm đó.
Ừ, tôi nghĩ Sadio đã giành được năm đó.
Nên chúng tôi cũng phải thay đổi.
Luis Díaz, tuyệt vời.
Cody Gakpo, tuyệt vời.
Chúng tôi thiếu kiểu cầu thủ nào.
Tôi nghĩ Cody có thể chơi một chút như Bobby.
Là một cầu thủ tốt ở hành lang, nhưng cảm thấy thích hợp hơn ở tiền đạo cánh.
Tất cả những thứ như vậy.
Vậy nên, vâng, tất nhiên, tất cả chúng tôi cùng ký hợp đồng với anh ấy.
Không vấn đề gì khi thừa nhận có thể nó không hiệu quả tốt như lẽ ra,
nhưng nếu không có Darwin Núñez, nhiều thứ đã không xảy ra.
Màn lội ngược dòng lớn nhất mọi thời đại tại Newcastle, chẳng hạn.
Ôi, tôi yêu ngày đó.
Tôi yêu ngày đó.
Chúng tôi vào sân.
Ừ.
Cho tôi 15 giây để giải thích cách bạn có thể xây dựng một doanh nghiệp trực tuyến khả thi.
Những người tôi thấy thành công trong cuộc sống không có một kế hoạch hoàn hảo.
Họ chỉ bước bước đầu tiên, rồi bước tiếp theo, rồi tiếp tục.
Họ ám ảnh và họ kiên trì.
Và Stan’s Store, một nền tảng tôi đồng sở hữu và là một trong những nhà tài trợ của chúng tôi,
là bước khởi đầu tốt nhất để giúp biến kiến thức của bạn thành thu nhập.
Chỉ mất vài phút để khởi chạy doanh nghiệp của bạn
và bắt đầu bán sản phẩm số, huấn luyện, gói thành viên hoặc cộng đồng trực tuyến
mà không cần lo lắng về kỹ thuật hay cài đặt dài dòng.
Hàng ngàn doanh nhân, người sáng tạo và những người dám thử
đang dùng Stan để nắm quyền kiểm soát tương lai của họ.
Bởi vì Stan dành cho những doanh nhân, cho những người sẵn sàng làm việc và đặt cược vào chính mình.
Nếu bạn sẵn sàng bắt đầu xây dựng, hãy tham gia cùng chúng tôi.
Khởi chạy doanh nghiệp của bạn ngay hôm nay với thử nghiệm miễn phí 14 ngày tại stephenbartlett.stan.store.
Chúng tôi phát hành những bộ thẻ đối thoại này, và chúng bán hết.
Rồi chúng tôi phát hành lại, và lại bán hết.
Chúng tôi phát hành nữa, và lại bán hết.
Bởi vì mọi người thích chơi chúng với đồng nghiệp ở chỗ làm, với bạn bè ở nhà, và cả với gia đình.
Và chúng tôi cũng có một lượng lớn khán giả sử dụng chúng như đề gợi ý viết nhật ký.
Mỗi lần khách xuất hiện trên Diary of a CEO,
họ để lại một câu hỏi cho khách tiếp theo trong cuốn nhật ký.
Và tôi đã ngồi đây với một vài trong số những người tuyệt vời nhất trên thế giới.
Họ đã để lại tất cả những câu hỏi này trong cuốn nhật ký.
Và tôi đã xếp hạng chúng từ một đến ba về độ sâu.
Một là câu hỏi khởi đầu.
Cấp độ ba, nếu bạn xem mặt sau ở đây, là cấp độ ba,
trở thành một câu hỏi sâu hơn nhiều, tạo sự kết nối hơn nữa.
Nếu bạn lật thẻ và quét mã QR đó,
bạn có thể xem ai đã trả lời thẻ,
và xem video họ trả lời trong thời gian thực.
Vậy nếu bạn muốn có một vài bộ thẻ đối thoại này trong tay,
hãy vào thediary.com, hoặc xem đường link trong phần mô tả bên dưới.
Tại sao anh rời Liverpool?
Tôi đã xem video anh thông báo việc ra đi nhiều lần,
và tôi gần như cố gắng đọc giữa những dòng.
Ồ.
Tôi đã cố đọc giữa các dòng.
Nói cho tôi biết anh đọc thấy gì.
Không, tôi chỉ là, anh biết đấy, vì anh nói về năng lượng,
không còn năng lượng cho nó.
Đó kiểu là cách tôi diễn giải.
Anh ngồi xuống với ban điều hành, ban điều hành nói về kế hoạch cho năm sau,
và anh nhận ra vào khoảnh khắc đó rằng anh không có năng lượng để tái xây dựng
và làm lại một lần nữa, v.v.
Không, không, không, không phải để tái thiết.
Chúng tôi không cần phải tái thiết.
Ừ, không phải để tái thiết.
Tôi biết đội bóng là một đội tốt.
Kỳ vọng của tôi về bản thân là tôi là người truyền năng lượng cho mọi người trong môi trường này.
Kiểu như nếu ai đó gặp khó khăn, thôi nào, hãy lấy tiền của tôi đi.
Tôi không cần nó.
Cứ tiến đi.
Tôi phải ở đỉnh cao, thực sự ở đỉnh cao phong độ để trở thành người xứng đáng làm HLV trưởng của Liverpool.
Và đó là điều tôi đã nói: đến ngày tôi cảm thấy, ừm, tôi không còn biết điều đó nữa, thì tôi sẽ thôi.
Không phải là tôi nói, được, cứ đợi đến khi mọi người thấy rồi họ sa thải tôi này nọ, mấy chuyện thế.
Tôi không thể làm như vậy.
Không thể sau khoảng thời gian chúng tôi đã có cùng nhau.
Tôi nhận ra tôi không muốn ở đó.
Sau tất cả thời gian chúng tôi trải qua cùng nhau, tôi không muốn là người đó.
Tôi không muốn đi tour ở Mỹ.
Tại sao?
Bởi vì trước đó tôi yêu từng ngày ở đó.
Rồi bạn nhận ra, mình cần nghỉ ngơi, cần một điều gì đó khác.
Và bạn không thể làm điều đó trong công việc này.
Bạn không thể nói, thưa quý vị, cho tôi một năm, hẹn gặp lại.
Không phải như vậy.
Và tôi thực sự nghĩ chúng tôi đã làm những gì cần làm để nói những gì chúng tôi cảm thấy và nghĩ vào thời điểm đó.
Chính xác là như vậy.
Tôi không có năng lượng để nghĩ xem chuyện tiếp theo là gì.
Tôi không muốn nghĩ về chuyện tiếp theo.
Tôi chỉ muốn ra đi.
Tôi vui khi kết thúc mùa giải, nhưng đừng hỏi tôi, chúng ta có thể làm gì ở đây? Làm gì kia?
Tất cả đều là trách nhiệm của tôi suốt thời gian đó.
Bởi vì, đúng, tôi không quyết về tiền bạc, nhưng mọi thứ còn lại đều nằm trong tay tôi từ một thời điểm nhất định.
COVID ập đến, giám đốc thể thao Michael thì không có mặt lúc đó — anh ấy đến sau khi tôi ra đi. Anh ấy không còn ở đó nữa.
Không phải vì chúng tôi có vấn đề gì, hoàn toàn không phải như vậy.
Chỉ là họ muốn tìm một người lãnh đạo cho tập thể và đã tìm được điều đó ở Michael và Richard và rõ ràng giờ Arne cũng đang làm việc rất sát với họ.
Vậy nên đó là quyết định.
Nhưng có thời điểm không có Richard, không có Michael, không có Julian Ward.
Chỉ có mình tôi ngồi đó, như đứng trên đầu mọi thứ.
Và chúng tôi phải thắng các trận đấu, nhưng mọi thứ còn lại cũng dồn lên tôi.
Đó là một thời gian căng thẳng.
Vậy khi đó không có cơ cấu nào xung quanh ông sao?
COVID thay đổi rất nhiều.
Ý tôi là, người ta không bay nhiều nữa.
Các chủ sở hữu cũng không đến thường xuyên.
Mọi thứ như các cuộc gọi bàn về ngân sách qua điện thoại, nhiều phần là vậy.
Chúng tôi đưa Jörg Schmadtke — người Đức — vào vì thực tế lúc đó chúng tôi không có giám đốc thể thao.
Julian quay lại, nhưng rồi tôi cũng không rõ tại sao anh ấy lại rời đi một lần nữa.
Những chuyện như vậy cứ xảy ra.
Và những người duy nhất ở đó chỉ có chúng tôi, các HLV và đội bóng.
Vậy nên đó chỉ là những việc thường nhật hàng ngày.
Vậy ai đảm nhiệm mấy công việc của giám đốc thể thao?
Là chúng tôi, cùng với — trong kỳ chuyển nhượng đó, tôi nghĩ là với Jörg Schmadtke, người Đức mà chúng tôi đưa về.
Tôi còn không chắc Julian Ward có còn ở đó hay không, rồi các luật sư, các tuyển trạch viên…
Ông có nghĩ ông có thể quay lại và dẫn dắt Liverpool một lần nữa không? Điều đó có nằm trong khả năng không?
Tôi đã nói tôi sẽ không bao giờ huấn luyện một đội khác ở Anh.
Vậy nghĩa là nếu có trở lại, thì chỉ có thể là Liverpool.
Về lý thuyết, có thể.
Về mặt tâm lý, lý do gì, về lý thuyết, có thể khiến ông muốn làm điều đó?
Tôi cũng không biết chính xác.
Chỉ là—phải có một thứ gì đó.
Tôi rất yêu những gì mình đang làm bây giờ.
Tôi không nhớ nghề huấn luyện. Tôi thật sự không.
Ý tôi là, tôi có huấn luyện, nhưng theo cách khác.
Không phải huấn luyện cầu thủ.
Và tôi không nhớ những thứ đó.
Tôi không nhớ phải đứng trong mưa hai tiếng rưỡi, ba tiếng.
Tôi cũng không nhớ phải đi họp báo bốn lần, ba lần một tuần.
Phỏng vấn mười, mười hai lần một tuần.
Tôi không nhớ những chuyện đó.
Vì vậy, tôi không nhớ chuyện ở trong phòng thay đồ — theo nghĩa là tôi không thiếu nó.
Tôi đã cầm quân hơn 1.080 trận.
Nên tôi đã rất, rất thường xuyên có mặt ở phòng thay đồ.
Và tôi không muốn chết trong phòng thay đồ chỉ vì nó dễ chịu—nó có mùi, biết đấy.
Những thứ kiểu đó.
Nhưng có thể vẫn có điều gì đó.
Tôi 58 tuổi.
Từ góc nhìn của anh thì già.
Nhưng ở góc nhìn khác, cũng không phải quá già.
Điều đó có nghĩa là vài năm nữa tôi có thể đưa ra quyết định.
Tôi không biết phải quyết ngay hôm nay chứ.
Tôi sẽ không huấn luyện nữa, nhưng cảm ơn Chúa là tôi không phải quyết định ngay.
Tôi có thể chờ xem tương lai mang lại gì.
Nhưng bây giờ tôi đang tham gia một dự án mà tôi thật sự yêu thích và tôi yêu những người đang cùng làm việc với tôi,
và những CLB mà chúng tôi chịu trách nhiệm, và những quốc gia mà những CLB ấy thuộc về.
Vì vậy, tôi thích những gì tôi đang làm hiện tại.
Và trong đầu tôi, chỉ khi tôi tập trung 100% vào nó thì tôi mới làm tốt.
Và đó luôn là điều tôi muốn làm.
Đó là những thứ tôi không thấy nhớ.
Còn nhớ gì không?
Thỉnh thoảng là con người.
Vâng, thỉnh thoảng tôi nhớ con người.
Kiểu như, tôi ước là…
Vậy nên tôi không nhớ phòng thay đồ như một khái niệm phòng thay đồ, nhưng việc ngồi ở nhà hàng với các cầu thủ
và trò chuyện vui vẻ — cái đó thật dễ chịu.
Lúc họ vui vẻ thì luôn rất hay.
Chúng tôi thắng nhiều trận.
Nên thường có bầu không khí rất vui trong tòa nhà.
Và đứng đó, nghe họ cười.
Tôi vẫn còn nghe văng vẳng tiếng cười trong tai mình, ví dụ.
Có, phần công việc kiểu đó rõ ràng…
Nhưng đó là với những cầu thủ mà tôi có lần cuối cùng.
Bây giờ thì…
Tôi có nhớ chung chung với các cầu thủ bóng đá không?
Hiện giờ thì không.
Không đến mức đó.
Nhưng thật lòng mà nói, không có nhiều thứ tôi cảm thấy nhớ.
Bởi vì tôi vẫn ở trong lĩnh vực mình biết rõ nhất.
Phần bóng đá thì tôi không thấy nhớ vì tôi vẫn có nó.
Và điều duy nhất là, tôi không phải lúc nào cũng ở ngoài kia.
Tôi không phải là người ngồi trên ghế trước trận và những thứ tương tự.
Không, tôi…
Thành thật mà nói, có lẽ là tốt nhất…
Tôi chẳng thấy thiếu gì.
Đó là chuyện như vậy.
Khi tôi nhìn vào sự nghiệp của ông — của tôi thì Dortmund, Liverpool — ông dường như luôn thành công.
Và điều đó cực kỳ hiếm.
Rất hiếm.
Và có vẻ anh luôn thành công với rất nhiều đam mê và tất cả những điều đó.
Nhưng câu hỏi của tôi là, và tôi nghĩ về khán giả của chúng ta,
thường là những người làm kinh doanh, lãnh đạo, CEO.
Có điều gì khác mà chúng ta chưa đề cập
mà là cốt lõi trong quan niệm của anh về việc khai thác tốt nhất một nhóm người không?
Chúng ta đã nói về việc trở thành một kiểu lãnh đạo “may đo”,
là mảnh ghép cần có để phát huy tối đa con người.
Chúng ta đã nói về việc cho đi mọi thứ.
Có điều gì khác thật sự là trọng tâm trong triết lý lãnh đạo
và quản lý của anh mà anh nghĩ quan trọng mà chúng ta chưa nhắc tới,
mà các HLV trẻ có thể “mượn”?
Tạo ra đội ngũ tốt nhất có thể. Và tôi muốn nói về sự thấu hiểu một đội.
Thật sự, phải có lý do vì sao đội này thắng chứ không phải đội kia,
bởi có những đội khác ngoài kia.
Họ thử mọi thứ.
Vậy đừng phí thời gian chỉ đi bên cạnh nhau,
không biết gì về nhau,
không quan tâm đến vấn đề của nhau,
không có hứng thú với nhau.
Không, không, không.
Tôi muốn cùng nhau lớn lên và nhiệm vụ của tôi là giúp họ phát triển,
tạo ra một tình huống để họ có thể làm điều đó,
đảm bảo điều đó xảy ra.
Và nếu tôi phải gay gắt với tất cả họ
để họ tìm cách đoàn kết, tôi đã làm vậy.
Không phải những gì tôi nói.
Mà là họ cần hiểu vì sao chúng ta là một đội rất đặc biệt
trong một cuộc cạnh tranh khắc nghiệt và khó khăn.
Nhưng chúng ta phải tìm được lý do vì sao chúng ta xứng đáng hơn người khác.
Đúng, đó là điều tôi nói, những gì anh phải làm.
Và đó là điều người ta muốn thuyết phục ngày nay bằng kiến thức.
Họ muốn nói, tôi biết mọi thứ về điều đó.
Nhìn này, tôi có thể kể cho bạn, tôi có thể giải thích cho bạn.
Nhưng cuối cùng, đó là một chuyện và người khác cũng có thể biết vậy.
Quan trọng là chúng ta có thể gần nhau đến mức nào để ra ngoài đó
và dốc toàn lực với nhau.
Đó là điều tôi muốn hoặc điều tôi luôn làm.
Vì vậy luôn rõ ràng với chúng tôi là, chúng tôi sẽ đi, tôi không biết,
chúng tôi sẽ đi xuyên lửa.
Tôi không chắc có nói vậy không, nhưng chúng tôi thực sự làm mọi thứ.
Và mà không cần tôi nói mỗi ngày phải tìm cách cùng nhau lớn lên,
điều đó đã hiển nhiên.
Làm sao tôi khiến mọi người sẵn sàng đi xuyên lửa?
Vậy là anh đang nói về việc đảm bảo rằng mối liên kết giữa họ thật mạnh.
Tôi nghe kể là anh chắc chắn mọi người biết tên nhau
khi anh mới đến và những điều như vậy.
Nhưng không phải cầu thủ, mà là nhân viên.
Tên các nhân viên, v.v.
Anh đã làm gì để khiến mọi người sẵn sàng đi xuyên lửa?
Và đó chính xác, đó chính là, đó là một câu hỏi hay.
Không có một câu trả lời cho câu hỏi đó vì điều đó có nghĩa là,
sẽ có một điều và mọi người sẽ nghe theo.
Không phải như vậy.
Anh phải tạo ra một văn hóa, một môi trường, một tình huống, một bầu không khí
nơi mọi người nhận ra đây là điều đặc biệt.
Thông điệp ngầm là đây là đặc biệt và giờ cùng làm đi.
Điều này đáng giá.
Điều này có ý nghĩa hơn với tất cả chúng ta đến mức chúng ta sẽ chiến đấu nhiều hơn cho nó.
Cái gì là đặc biệt?
Sự đoàn kết, cách chúng tôi có, cách chúng tôi tương tác ở sân tập
với nhân viên nhà bếp, với sự tôn trọng chúng tôi thể hiện mỗi ngày
với những người phụ trách trang phục (kit men), với những người chăm sóc vườn, với tất cả mọi người ở đó.
Đối với tôi, đó là quan trọng nhất
bởi vì bạn nhận ra rằng sự tôn trọng bạn thể hiện
là sự tôn trọng bạn nhận lại.
Bạn nhận được sự tôn trọng thực sự, bạn không được ban cho.
Và không phải là một bài học theo kiểu tôi bảo bạn,
ngồi đây, anh phải tôn trọng người làm vườn
rồi những người khác sẽ tôn trọng anh.
Không phải như vậy.
Bạn học được điều đó.
Thể hiện tôn trọng, bạn nhận lại tôn trọng.
Không tôn trọng, bạn không xứng đáng nhận.
Vì vậy tất cả những điều nhỏ ấy,
không phải chuyện lớn.
Không phải ngày nào tôi cũng tới và hỏi họ,
tại sao điều này khác? Tại sao điều kia khác?
Cách bạn xử lý tình huống,
chúng tôi tìm được cách cho riêng mình
rằng thông tin quan trọng nhất về trận đấu
là điều tôi nói
chứ không phải những gì báo chí, mạng xã hội nói.
Và tôi nói, điều đó tốt.
Nó tốt.
Vẫn có, mọi thứ ngoài kia được viết ra,
nhưng chúng không còn quan trọng nữa.
Khi tôi nói không tốt,
thì họ có thể viết,
ừ, nhưng anh thắng 3-0.
Rồi chúng tôi tìm cách trao đổi về điều đó
và làm việc để cải thiện.
Chúng tôi tạo ra thế giới riêng của mình trong thời gian đó,
mà quan trọng hơn thế giới bên ngoài.
Việc không tôn trọng người bảo vệ bây giờ,
liệu sẽ khiến bạn mất Champions League sao?
Điều mạch lạc là gì?
Tôi tin là,
nếu bạn không làm được điều đó,
nếu bạn không trân trọng những gì người khác làm,
thì bạn cũng không thể trân trọng những gì đồng đội mình làm.
Nếu bạn không thế,
đó chỉ là một dấu hiệu nhỏ.
Không phải là,
tất nhiên,
không có tác động trực tiếp từ chuyện này đến chuyện kia,
nhưng về cuối cùng,
tôi khá chắc nếu bạn nhìn thoáng qua một hai tình huống,
ồ,
trông không giống một người tử tế.
Rồi bạn quay lại từ đầu,
bạn sẽ nói,
ừ,
bởi vì đúng vậy,
tôi có thể nói cho bạn biết.
Tôi rất bị cuốn hút bởi điểm này
bởi khi tôi ở Old Trafford
và những bà phục vụ đồ ăn
ở các phòng hộp và lounge,
khi tôi hỏi họ khác gì sau khi ông Fergie ra đi,
điều họ thường nói với tôi là,
ồ,
ở đây khác hẳn rồi.
Và tôi hỏi,
giải thích cho tôi thế nào.
Họ trả lời,
tôi không biết, Sir Alex Ferguson chỉ biết tên chúng tôi thôi.
Đó là điều họ nói.
Và thật lạ khi nghe rằng
triệu chứng duy nhất
mà một số nhân viên trong sân vận động
có thể chỉ ra
chỉ là lãnh đạo mới không biết tên chúng tôi.
Ừ,
nhưng rõ ràng điều đó không phải là câu trả lời
cho mọi vấn đề của Man United.
Đó chỉ là tình huống
với những bà phục vụ
hoặc bất kỳ ai làm việc ở khu vực đó.
Nhưng nó cho thấy nếu điều đó không có,
thì về mặt lý thuyết bạn cũng không biết tên họ.
Điều nó cho thấy là sự đoàn kết đã không còn nữa.
Nó đã bắt đầu ngay từ, Sir Alex đơn giản là khác.
Rồi bạn thì,
ừ,
nhưng không phải ngay ngày đầu.
Nhưng sau 23 năm,
tất nhiên là khác rồi.
Tất nhiên ông ấy biết tên bạn.
Ông ấy thấy bạn trưởng thành.
Vậy làm sao mà so sánh được?
Điều này là dưới thời Ed Woodward,
chỉ để làm rõ bối cảnh.
Không phải dưới bất kỳ Osso Amarim nào.
Đây là chuyện trước đó,
rồi vài năm về sau.
Ừ.
Và tôi luôn thấy rằng,
với tôi,
với vai trò một nhà lãnh đạo doanh nghiệp,
điều đó trở thành một điểm tham chiếu thực sự thú vị
bởi vì, như bạn nói,
nó chỉ là một triệu chứng biểu hiện
của một thứ gì đó
khi câu lạc bộ đã chuyển từ cảm giác như một gia đình,
đặc biệt và
gần gũi, khăng khít
và những giá trị đó
sang sự suy tàn của những giá trị ấy,
và nó lan từ tận gốc rễ xuống tận đáy.
Nhưng đây là,
đây là một cuộc thảo luận về thế hệ, phải không?
Nên là,
trong quá khứ,
lại nói lần nữa,
tôi cũng không già đến mức nói rằng quá khứ cái gì cũng tốt hơn,
chắc chắn không hẳn vậy,
nhưng chúng ta được nuôi dạy khác nhau.
Chính là như thế.
Tôi về nhà,
tôi đi bộ về trong một ngôi làng có 1.200 người.
Tôi chỉ đi bộ 400 mét
từ bến xe buýt đến nhà.
Tôi đi bộ về,
rõ ràng có một bà đi ngang đường,
tôi không nhớ rõ.
Tôi tới nhà sau khoảng 200 mét nữa,
và mẹ tôi hỏi,
sao con không chào bà A?
Gì cơ?
Vậy điều đó có giúp gì cho cuộc sống tôi không?
Tôi không chắc.
Đó chỉ là cách bạn được nuôi dạy.
Nên tôi đã không chạy lại và nói, xin lỗi, chào bà, nhưng lần sau nhé, tin tôi đi.
Nó cần như vậy, nên trong cuộc sống của tôi,
nơi mà mọi người, nhiều người nhận ra tôi,
sẽ khó mà không chào mọi người vì điều đó,
nhưng rõ ràng tôi bắt đầu nhận được sự chú ý.
Nếu tôi không thể vượt qua một việc gì đó
và bây giờ tôi sẽ nói,
xin chào,
thì điều đó giờ không còn hoạt động được nữa với tôi,
nhưng nó vẫn còn trong tôi.
Một điều là những thứ chúng ta đọc,
một điều khác là những thứ
chúng ta cảm nhận,
một điều nữa là cách chúng ta được đối xử.
Tất cả chúng ta là kết quả
của rất nhiều điều
xảy đến với mình,
và miễn là chúng ta còn ở bên nhau,
hãy chắc chắn rằng
chúng ta ảnh hưởng lẫn nhau
một cách tích cực
nhất có thể,
và xem
điều đó đưa chúng ta đến đâu.
Đó là ý tưởng của tôi.
Rất nhiều huấn luyện viên
hoặc lãnh đạo
hoặc CEO
sẽ tập trung vào chiến thuật
và chiến lược
trước hết,
và như bạn nói,
thông tin
và tất cả những thứ đó,
nhưng dường như
bạn lại tập trung vào chỗ khác.
Không phải trước.
Cùng lúc.
Không phải trước.
Là cùng lúc.
Tôi,
24 giờ một ngày,
dành hai giờ để tập luyện.
Không còn nhiều thời gian hơn nữa.
Có thể trong giai đoạn tiền mùa giải
chắc chắn sẽ có nhiều hơn,
một buổi nữa,
hai giờ,
bốn giờ,
còn lại 20 giờ,
ngủ bảy, tám tiếng,
còn 12 giờ nữa.
Chào mừng.
Ta làm gì được với khoảng thời gian đó?
Hãy làm cho nhóm chúng ta tốt nhất có thể.
Vậy đó là điều tôi quan tâm 100%.
Chắc chắn.
Làm cho nhóm tốt nhất có thể.
Ừ.
Là những mối quan hệ đó, những giá trị đó.
Ừ.
Và có thay đổi cụ thể nào bạn đã làm
về cách đội tương tác với nhau không?
Tôi biết mấy người Ineos
nói với tôi ở Manchester United
họ đã thay đổi,
ví dụ,
nhà ăn để mọi người không ngồi
riêng từng bàn nữa và cả đội ngồi cùng
khi ăn?
Chỉ là những chuyện nhỏ như vậy
mà có người nghĩ là không quan trọng.
Có điều gì bạn thay đổi không?
Quy tắc hay chính sách nào?
Tôi không ưa mấy cái
chuyện rõ ràng như vậy lắm.
Nếu bạn không thích nhau,
kích thước cái bàn
cũng không khác gì,
thành thật mà nói.
Tôi không nói
nó không quan trọng.
Tôi không thấy
tác dụng thực sự.
Tôi muốn
đạt được điều đó
bằng một cách khác.
Tôi muốn
giới thiệu họ
với nhau
theo một cách cụ thể,
trên sân bóng, nhân tiện.
Đó là nơi nó bắt đầu
bởi vì chúng ta có
một đội bóng.
Chúng ta không phải là một cộng đồng
chỉ ngồi đó
uống trà
và ăn bánh quy.
Đây là một môi trường cạnh tranh thực sự
và tất cả đều nhằm
lấy được cái tốt nhất
từ các cầu thủ
trên sân bóng.
Luật trên sân,
luật trong phòng thay đồ,
nhưng ngoài những luật đó
còn nhiều thứ khác.
Bên trái bên phải
của các quy tắc,
có rất nhiều điều
bạn có thể làm cùng nhau.
Có quá nhiều điều
để nói về nhau,
quá nhiều điều để biết về nhau
và đó là cuộc sống.
Nếu không,
chúng ta chỉ sống
sát cạnh nhau
và không tận dụng được lợi ích
từ nhau.
Điều đó vô nghĩa.
Tôi không muốn
làm nó to hơn thực tế,
nhưng hiểu biết chung của tôi
về một đội bóng
là phải trở thành
đội bóng hay nhất
mà bạn có thể.
Điều này quan trọng
như chiến thuật.
Quan trọng như chiến thuật.
Chúng ta có thể có
những chiến thuật tốt nhất
mà các cầu thủ
không tôn trọng,
không thích nhau.
Không ai bao giờ thấy
những chiến thuật đó.
Mãi mãi.
Vậy nên,
chúng ta có chiến thuật tệ nhất
nhưng họ yêu quý nhau.
Trời ơi,
họ vẫn có thể thắng.
Điều đó hoàn toàn có thể.
Idle World,
đội tuyệt vời,
HLV tốt.
Bạn có cơ hội
để thành công.
Tôi có hai tấm hình
mà chúng tôi chưa cho ai thấy,
nhưng tấm hình này
là của Elizabeth.
Mẹ.
Mẹ của bạn.
Ừ.
Năm 2011,
chúng tôi vô địch
với Dortmund.
Câu lạc bộ quê tôi,
SV Gladden,
mời tôi
lên dựng một sân khấu.
Chị gái lớn của tôi
viết một bài thơ.
Mẹ tôi
rõ ràng tự hào lắm,
không thể tự hào hơn.
Ngày đó,
tôi thấy đồng đội
từ đội bóng đầu tiên của tôi,
họ đều có mặt.
Không ai nghĩ
rằng có ai đó
từ đó
sẽ tới được chỗ mà tôi tới.
Ừ,
một ngày tuyệt vời.
Elizabeth là một phụ nữ
rất, rất tốt,
tôi phải nói vậy.
bà đã qua đời
năm 2021
sau khi lâm bệnh.
Vì mọi chuyện
đang xảy ra lúc đó với đại dịch,
bạn đã không thể
đi dự đám tang bà
vì hạn chế đi lại
và những chuyện tương tự.
Bà đã được nhìn thấy thành công của bạn,
bà đã được nhìn thấy…
Đó là một khác biệt lớn.
Vậy nên tôi đã không có mặt ở đám tang và điều đó, nghe thì điên rồ,
đám tang trực tuyến là một trong những điều buồn nhất
tôi từng trải qua.
Nhưng tôi đã làm cho nó xảy ra ít nhất,
điều đó tốt,
rằng chúng tôi có thể nhìn thấy,
chúng tôi có thể là một phần của nó,
dù không thể có mặt.
Cuối cùng mẹ tôi bị sa sút trí tuệ, nên bà không biết rằng tôi không có mặt khi bà nằm đó. Điều đó không hay, nhưng bà đã chứng kiến phần lớn cuộc đời làm việc của tôi, nếu muốn nói vậy. Cha tôi thì không thấy được quãng thời gian tôi làm huấn luyện viên, nên… không có gì là hoàn hảo. Nhưng mẹ thì rất vui vẻ, bà là một người rất hạnh phúc cho đến khi bà còn có thể nhớ chúng tôi, nhìn thấy và nhận ra chúng tôi — và đến lúc bà không thể làm được điều đó nữa.
Ừ, cũng không quá lâu, nhưng tôi mong ngày nào đó có người tìm ra giải pháp cho những thứ kiểu này, cho những căn bệnh như vậy. Ở tuổi trẻ thì rõ ràng bạn không nghĩ tới, nhưng khi lớn tuổi thì người ta nghĩ, bây giờ ai chết thì thường là do lên cơn tim chứ không phải vì đã bị sa sút trí tuệ và không nhận ra con cái nữa — mà bạn không muốn vậy. Người ta chỉ có thể vượt qua bằng cách phớt lờ thực tế và hy vọng khoa học sẽ tìm ra cách cho đến lúc đó.
Bà bắt đầu mất dần ký ức về gia đình vì bệnh. Ví dụ những thứ bình thường trên điện thoại bà không biết, lúc đầu bà còn không nhận ra giọng tôi. Đây là một căn bệnh lạ lùng, gọi thế nào cũng được. Nó đóng nhiều cánh cửa nhưng cũng mở ra những cánh cửa khác. Ký ức dài hạn thật kỳ lạ — bà còn nhận ra những người phụ nữ trên đường, họ học chung từ tiểu học chẳng hạn, nhưng lại không biết chúng tôi là ai. Những chuyện như vậy không phải là cuộc thi xem quên được cái gì; có rất nhiều thứ bị quên, nhất là con người. Và rõ ràng là các chị em tôi đã chăm sóc bà.
Thật không dễ chịu khi bà không nhận ra bạn, mà còn nói “bạn là ai, biến đi” kiểu đó. Làm sao để đối phó với điều đó khi bạn là người trong gia đình, khi một người cha/mẹ mà bạn yêu thương không còn nhận ra bạn? Nó gần như là một nỗi đau mất mát, một trái tim tan vỡ.
Tôi nghĩ các chị tôi ở bên nên với họ sẽ khó hơn, vì họ ở cạnh bà. Còn với tôi thì không phải vấn đề vì tôi biết bà yêu tôi hơn cả mạng sống của bà. Khi có lúc bà không còn nhận ra tôi nữa thì với tôi không phải là vấn đề — tôi chỉ thương bà, thực sự rất khó khăn. Phải khổ lắm khi có những khoảnh khắc sáng tỉnh: “Ô, tôi biết, chúa ơi, con ở đây à, con làm gì ở đây vậy?” rồi lại quên ngay — thật không dễ chịu chút nào. Tôi thật lòng hy vọng chúng ta sẽ tìm được thuốc cho bệnh này. Tôi nghĩ khoa học đang đi đúng hướng nhưng vẫn còn một chặng đường dài.
Cảm ơn vì bức ảnh này. Tôi có lưu nó đâu đó trong điện thoại nhưng không có ở ngay đây. Cảm ơn rất nhiều.
Niềm tin cũng là một phần lớn trong cuộc sống của anh đúng không?
Ừ, niềm tin vào Chúa.
Ừ.
Và theo những gì tôi hiểu thì trước đây không phải lúc nào cũng như vậy.
Khi còn trẻ, anh không theo tôn giáo giống như bây giờ phải không?
Đúng hay không?
Tôi thậm chí không dám nói mình là người sùng đạo. Tôi tin, nhưng tôi cũng không biết 100% “sùng đạo” nghĩa là gì, thành thật mà nói.
Nhưng đó là… người phụ nữ này — mẹ tôi — bà cầu nguyện mỗi tối trước khi đi ngủ. Nhưng vấn đề là, thứ duy nhất chúng tôi cầu xin, thứ mẹ thường nói, vì bà không thể nghiêm khắc với tôi, bà chẳng có “vũ khí” nào cả, thứ duy nhất bà có thể nói là: đừng quên, nếu mày làm thế nữa tao sẽ phải nói với bố khi bố về cuối tuần. Vậy nên đó như là mối đe doạ duy nhất bà có, vũ khí duy nhất bà mang theo. Và tôi thì đủ thông minh để nhận ra rằng dù tôi làm gì bà cũng không nói với bố.
Từ lúc tôi bắt đầu đi nhà thờ, tôi có một giai đoạn ngắn nghĩ rằng — vì sáng Chủ nhật là lúc tôi chơi, nếu phải đi lễ thì tôi không thể đá bóng nữa — nhưng cái giai đoạn đó chỉ kéo dài đúng một trận thôi, tức là một Chủ nhật. Tôi nghĩ Chúa không thể khắt khe đến mức nghĩ rằng tôi phải đi lễ khi tôi yêu bóng đá đến vậy. Không thể như vậy được. Và tôi khá chắc là Ngài không như vậy.
Vậy nên tôi tìm được con đường cho mình. Với tôi, đó là sống cùng nhau, chúng ta phải chắc chắn rằng chúng ta không nghĩ rằng điều duy nhất quan trọng là sự hạnh phúc riêng của mình. Điều thú vị là sức khỏe, phúc lợi của chính bản thân tôi — chúng ta phải chắc chắn rằng thực sự hiểu rằng ở một mình trong một vị thế tốt không giúp được. Đúng, rất bình thường khi ai cũng cố gắng tiến xa nhất có thể trong sự nghiệp, trong cuộc đời, và những thứ kiểu đó. Nhưng thực sự quan trọng là chúng ta phải cố gắng làm việc cùng nhau cho tử tế, sống cùng nhau cho tử tế, và những thứ như vậy. Với tôi đó là đức tin — dựa trên sự hiểu biết này, kèm theo lẽ thường. Và đó là cách tôi tin.
Và tôi nghĩ đó là điều hay nhất có thể nói về tôn giáo: khi tôn giáo giữ con người ở một nơi tốt. Nếu tôn giáo không làm được điều đó thì đó không phải tôn giáo phù hợp với tôi. Vì vậy chủ yếu là phải khoan dung, không vấn đề gì — đây là một hành tinh tuyệt vời, một thế giới tuyệt vời chúng ta đang sống — nhưng không phải của một hai người, mà là của tất cả chúng ta, và chúng ta phải đảm bảo điều đó vận hành được. Tôi nghĩ niềm tin đúng có thể giúp được điều đó. Nhưng tôi không biết niềm tin nào là đúng, tôi thậm chí không biết cái nào là đúng với tôi. Vậy nên, với tôi đó là điều đúng để làm và tôi chưa bao giờ nghi ngờ điều đó.
Thành thật mà nói, với tất cả thông tin bạn có trong cuộc sống, Chúa là có thật với tôi, và Chúa Giê-su tất nhiên cũng vậy.
Anh còn những mục tiêu nào muốn hoàn thành nữa, Jürgen? Còn gì trong danh sách chưa?
Nếu có thì là gì, vì anh đúng, có lẽ anh đang ở nửa đời người theo cách mọi thứ đang tiến — tuổi thọ tăng lên, ở khoảng giữa 116 chúng ta có podcast tiếp theo.
Tôi muốn đi du lịch — đó là điều chúng tôi đang làm — bắt đầu ngay bây giờ. Tôi muốn ở bên Ulla càng nhiều càng tốt, nhưng không nhiều đến mức cả hai — cô ấy hay tôi — không còn muốn sống cạnh nhau nữa, vì tôi nghĩ đôi khi nhìn người khác và tự hỏi: chồng cô đang làm gì, hay anh ấy ở nhà sao, ôi trời. Tôi không phải vậy. Nhưng tôi rất bận nên thường vắng nhà, và điều đó ổn. Nhưng tôi muốn dành thời gian cho cô ấy, cho bọn trẻ, cho các cháu. Tôi không có tham vọng kiểu muốn làm thật to cho Red Bull, nhưng tôi cảm thấy đã có trách nhiệm với tất cả mọi người tôi làm việc cùng — điều đó rất quan trọng với tôi. Tôi cảm thấy nhanh chóng có trách nhiệm lắm, thật sự có trách nhiệm, và tôi muốn làm tốt nhất có thể, để mọi thứ là tốt nhất có thể. Cứ xem chuyện gì xảy ra.
Còn về mặt riêng tư, tôi có thể nói với anh rằng với tất cả những gì đã xảy ra, hãy giữ sức khỏe và tận hưởng giai đoạn này của cuộc sống, bởi giờ hầu hết mọi chuyện đã xảy ra và phần lớn đều rất tốt. Có thời điểm khác khi bạn không chắc mình sẽ đi đâu, có thể làm gì, an toàn đến đâu, sẽ sống ở đâu tương lai — giờ thì tôi biết chúng tôi sẽ sống ở đâu, tôi biết mọi thứ đã diễn ra như thế nào, điều đó rất tốt. Tôi không già đến mức không thể di chuyển được, vậy thì cứ di chuyển, thử thách, chơi thể thao, du lịch, những thứ đó. Tôi rất hài lòng với cách mọi thứ đã diễn ra, thực sự rất hài lòng. Tôi ngạc nhiên về sự nghiệp của mình — tôi chưa từng nghĩ vậy và bạn không thể lên kế hoạch cho nó. Tôi cực kỳ vui với đời tư của mình như hiện tại: rất hạnh phúc với vợ, rất hạnh phúc với các con, rất hạnh phúc với các cháu — mọi thứ thực sự tốt. Vậy còn muốn gì hơn nữa, thật sự, mà không có vẻ lố bịch?
Về phần công việc — công việc là công việc — tôi luôn muốn làm công việc đó trong khả năng có thể, và điều đó vẫn vậy. Còn câu hỏi là anh có phải fan của Man United không? Trời ạ. Nếu bao giờ anh muốn một công việc ở một câu lạc bộ bóng đá, Manchester United thì… (cười) — sau từng ấy thời gian chúng ta trải qua cùng nhau mà anh hỏi thế à?
Không, nhưng điều này thực sự thú vị với tôi, vì tôi nghĩ luôn có giả định rằng mọi người muốn tiếp tục làm những gì họ đã làm trước đây. Tôi không hiểu cái suy nghĩ phải làm y hệt như trước chỉ vì đó là thứ bạn giỏi. Tôi biết tôi giỏi ở vai trò HLV, tôi biết vậy, nên tại sao tôi phải chứng minh? Không cần phải chứng minh với ai, thậm chí với chính tôi. Tôi không cần phải giơ tay nói rằng ngày mai tôi có thể cầm quân cho CLB X, Y hay Z — những CLB bây giờ có thể cảm thấy hài lòng với HLV họ có — và tôi không muốn điều đó.
Nhưng chuyện có thể trở lại, nếu một ngày tôi nói “ok, tôi sẵn sàng”, thì có thể. Tôi không biết ngày đó có đến hay không, hôm nay thì chưa. Ở thời điểm này, không phải là tôi không thể làm công việc mình đang làm đồng thời nghĩ đến việc một chân còn ở đó; tôi chưa bao giờ như vậy. Tôi chưa bao giờ… (câu nói dứt)
đi sang phải hay sang trái khi tôi còn ở Mainz — tôi đã có thể đổi CLB mỗi năm trong bảy năm đầu — rõ ràng là có điều gì đó đang diễn ra ở đó, khá đặc biệt, các CLB đều muốn có anh ấy — và tôi không bao giờ nghĩ đến việc mình muốn đến đó. Tôi muốn ở lại Mainz để làm những gì chúng tôi đang làm và để học những gì tôi nghĩ mình phải học. Ở Dortmund cũng vậy, ở Liverpool cũng vậy, cho đến khi tôi nghĩ rằng nếu chuyện đó xảy ra lần nữa thì không đúng — hãy xem chúng ta sẽ làm gì — đó là quyết định mà tôi muốn. Tôi không muốn làm công việc tới lúc mình hầu như không thể di chuyển, hầu như không thể đi lại… “Bà ơi, bà giúp tôi với” — tôi không muốn như vậy.
Chúng ta ngồi đây, và vâng, tôi lớn hơn bạn 25 tuổi, nhưng có lẽ cả hai chúng ta vẫn có thể chạy vòng quanh góc phố ngay bây giờ và chẳng khác nhau là bao. Bạn có sức khỏe tốt. Đó là bởi vì tôi tập luyện, vậy thôi. Nhưng trước kia khi còn là HLV trưởng tôi chưa từng làm điều đó — đó là điều tiếp theo, tôi cứ trưởng thành ngày càng nhiều hơn, và giờ chúng tôi cũng có thời gian cho việc đó rồi. Nên mọi thứ ổn như hiện tại.
Với tư cách là một CĐV United, anh đã mang tới quá nhiều cho Premier League, đến mức khi anh quyết định rời đi tôi vừa thấy buồn lạ lùng, vừa rất vui. Tôi cảm nhận hai cảm xúc cùng lúc: tôi rất rất vui vì theo quan điểm của tôi kỷ nguyên Liverpool này đã kết thúc — bởi tôi nghĩ chẳng thể nào anh rời đi, anh không chỉ là một HLV, anh là tinh thần của thành phố, là tinh thần của các CĐV, anh như hiện thân của fan Liverpool trong đầu tôi: nhiệt huyết tột cùng, đoàn kết toàn tâm. Và như anh biết, người trước đây — tôi nghĩ là chủ tịch hay chủ sở hữu của anh — đã nói anh đã làm được: anh kéo đội lại với nhau, rồi kéo cả thành phố lại, và điều đó có tác động sâu sắc cả với Liverpool lẫn với Premier League, và với niềm vui lẫn nỗi khổ của tôi khi là một CĐV đối thủ — đó thực sự là điều phi thường.
Anh cũng truyền cảm hứng rất nhiều cho tôi ở mức độ cá nhân, như một nhà lãnh đạo, về mọi thứ anh nói — về tầm quan trọng của việc tập trung đồng đều vào con người, vào đội, vào sự đoàn kết chứ không chỉ vào chiến thuật và chiến lược; về cách đam mê có thể là chất xúc tác tuyệt vời cho hiệu suất và để khiến mọi thứ trở nên đặc biệt — và đó là điều tôi nghĩ anh đã hiện thân như một nhà lãnh đạo.
Chúng tôi có một truyền thống khép podcast: khách mời cuối cùng để lại một câu hỏi cho khách mời tiếp theo mà họ không biết là dành cho ai. Ơ, câu hỏi ư? À, dành cho tôi à? Không phải tin nhắn? Vâng — đây là câu hỏi dành cho anh: khi nhìn lại sự nghiệp của mình, có khoảnh khắc, cuộc trò chuyện hay một ngày cụ thể nào mà nếu có thể anh sẽ quay lại và thay đổi hoặc nói điều gì đó mà anh ước đã nói không?
Thành thật mà nói, vấn đề là tôi có lẽ sẽ trả lời là không. Tôi sẽ không quay lại để cố thay đổi vì điều đó sẽ không có tác động lớn. Những tình huống lớn mà tôi có thể ảnh hưởng được bằng những điều tôi nói — những khoảnh khắc cụ thể quyết định thì bạn chỉ đứng đó và xem: Aguero vào hay không vào. Chúng tôi cũng gặp vấn đề tương tự với United: có chuyện rằng anh ấy đã ghi bàn, bóng đã vào hay bóng chỉ qua vạch có 11 mm hay không — những chuyện đó chẳng liên quan đến lời nói của tôi.
Liệu tôi có ước mình có thể chạy đến và đẩy nhẹ để thay đổi không? Có. Liệu tôi ước James Maddison chắn được cú sút của Vincent Kompany để ông ấy không ghi bàn vào lưới Leicester không? Có. Nhưng những thứ đó không liên quan đến những gì tôi nói. Vậy nên những điều tôi nói, tôi nói vào khoảnh khắc đó vì những lý do đúng đắn, và đôi khi chúng có tác động như tôi mong muốn, đôi khi thì không — tôi phải chấp nhận điều đó.
Đó là chuyện Jamie Carragher hỏi: anh ấy bảo khi gặp anh hãy hỏi anh cảm thấy thế nào khi cựu trợ lý của anh — Pep Lingers — đi làm ở Manchester City. Hoàn toàn không vấn đề. Tôi thích cả hai Pep. Không có vấn đề gì cả. Tôi đã làm việc cùng Pep Lingers — anh ấy là nguồn cảm hứng mỗi ngày khi chúng tôi làm việc cùng nhau. Mỗi ngày tôi học được rất nhiều từ anh ấy và từ Pep Guardiola — tôi vô cùng tôn trọng vị HLV đó. Khi người ta hỏi tôi một chút: “Anh nghĩ sao, có được không?” — Tất nhiên được chứ. Pep Lingers — tôi nói: thôi mà, tìm ai đó đã từng làm việc cùng Pep Lijnders, ý tôi là làm việc cùng Pep Guardiola và Jürgen Klopp — tôi sẽ đọc sách về người đó. Pep biết chính xác ông ấy muốn gì, ông ấy muốn đúng kiểu tia lửa, ngọn lửa đó — và Pep có điều đó, Pep Lingers cũng có điều đó; anh ấy là một nguồn năng lượng cực kỳ lớn. Nên tôi mừng cho cả hai.
Tuần này cuối tuần này chúng ta đá với các bạn, Chủ nhật này — gì cơ? Manchester United gặp Liverpool Chủ nhật này? Anh không biết sao? Trận đấu ở Anfield, Premier League. Davi, thật điên rồ là anh không biết. Hy vọng đoạn này phát sau trận nên tôi hy vọng đó sẽ là thất bại thứ tư… ồ, chúng tôi đá sau trận đó. Khi nào chúng tôi ghi hình? Hy vọng là ngày hôm sau nhưng phải xem. Hy vọng đó sẽ là thất bại thứ tư liên tiếp của Liverpool và fan ngày càng thiếu kiên nhẫn, khó chịu, và Amarim giờ đã thắng thêm một trận nữa liên tiếp — nên đoạn này sẽ phát ngay sau. Ồ, ồ, giờ chúng ta đá tại Anfield — chúc may mắn, họ phải phản công. Biết rồi đó, đó không bao giờ là tình huống tốt.
Hôm kia hay mấy hôm trước, sáng sớm tôi thức dậy rất sớm nên bật YouTube xem — nó hiện lên đoạn hậu trường của trận thắng 7-0. Ôi trời — tôi chưa từng xem cảnh đó, tôi biết các bàn thắng nhưng góc quay từ khán đài khác hẳn, rất hay. Vậy được, tôi xem — 19 phút, rất hay.
xem lại tất cả các bàn thắng một lần nữa
và bạn thấy
các cầu thủ trong phòng thay đồ
từ đầu đến cuối
đến tận phòng thay đồ
thật tuyệt
ngày hôm sau
tôi mở (mạng)
và bởi vì
bạn biết chuyện với thuật toán mà
bây giờ tôi thấy tỷ số 5-0
ở
ở Manchester
vậy nên
tôi xem lại điều đó
và hôm nay
tôi tới đây
và chẳng biết
rằng các bạn là
cổ động viên Manchester United
nên tôi thực sự
đã chuẩn bị rất kỹ
cho buổi nói chuyện đó
phải nói là
dù không biết trước
ừ
thật tuyệt
vâng cảm ơn rất nhiều
Jürgen
cảm ơn anh đã dành thời gian
cảm ơn anh vì đã
trở thành nguồn cảm hứng cho tôi
nhưng cũng cảm ơn
vì tất cả những gì anh mang đến
cho vùng Tây Bắc (North West)
và cho Liverpool
ừ, cảm ơn
không có gì
thật là vinh dự của tôi
thật lòng cảm ơn anh rất nhiều
và tôi đã học được rất nhiều
từ anh với tư cách một nhà lãnh đạo
và cũng là một con người
và trước khi buổi này diễn ra
tôi đã nói chuyện với rất nhiều người
xung quanh anh
những người đã làm việc với anh
tôi đã liên hệ với Jordan Henderson
tôi đã nói chuyện với
Carragher, người biết anh
qua nhiều người khác nhau
tôi nghĩ ông ấy chỉ làm việc với anh
một trận
ông ấy nói
ừ ừ
trận ở Australia
và tất cả họ đều nói
một điều giống nhau
họ đều nói rằng
anh là cùng một người
trước ống kính và ngoài ống kính
anh là người
kéo mọi người lại với nhau
anh cực kỳ đáng mến
nhưng anh đặt tiêu chuẩn cao
và là một người vô cùng
nhiệt huyết
và câu chuyện
luôn nhất quán:
anh là cùng một người
trước ống kính và ngoài ống kính
điều đó là một thành tựu
thuộc về anh
và không có gì ngạc nhiên
tại sao mọi người sẵn sàng
đi qua lửa cùng anh
thật phi thường
những gì anh đã làm được
và tôi hy vọng
ích kỷ chút xíu với tư cách một người hâm mộ bóng đá
tôi hy vọng sẽ thấy anh
trở lại với công việc
vào một lúc nào đó
có thể là Real Madrid
hoặc Manchester
bạn biết đấy
bất cứ đâu
không ai biết trước được
không ai biết được
cảm ơn anh rất nhiều
我們必須贏球,但其他所有事也都落在我身上。
我需要休息,但在那個行業你做不到。你不能說,「給我一年,回頭見。」
所以問題是,你覺得你有可能回去再執教利物浦嗎?
有可能。
那需要什麼條件?
你改變了俱樂部,也改變了這座城市,來到時正值球會處於動盪期,卻把俱樂部帶回榮耀。你一次又一次地做到這點。
怎麼做到?在關鍵時刻要贏,你必須是最好的球隊。要成為最好的球隊,每個人都必須信服這支隊伍,並一起赴湯蹈火。
我怎麼讓人願意赴湯蹈火?我得從頭說起。
我成長時,媽媽非常體貼。她愛人,也很照顧;而我爸則有期望。問題是我在大多數事情上其實無所長,連足球也一樣。我的隊友比我強。我想,我也只能做到那個程度。從開賽到最後一刻,我在場上就是一個戰士,但這也造就了今天的我。
所以我的球隊有點像一支重金屬樂團。因為你只有90分鐘,沒有任何保證能得到什麼,而獲得任何東西的唯一機會,就是全力以赴。所以你要追求最大成功,不要浪費時間保留實力。
我想知道為什麼曼聯沒有追你?
不,他們有試過。但在那段對話裡有些理由我不喜歡。像是在你之後阿尼·斯洛克進來卻沒改變太多。這很聰明——不改變太多。然後突然之間,你大幅度贏得了聯賽。
但今年利物浦花了多少,約四億五千萬吧?你從來沒有那樣的轉會期。沒有人告訴我那是可能的,我們可以花那麼多錢。
你似乎總是成功。有人要怎麼接你的班?想要成為英格蘭最好的球隊,你就得做到這些。
請給我30秒鐘。我要說兩件事。
第一,衷心感謝每週收聽並收看節目的你們,這對我們意義重大。這真的是一個我們從未擁有、也無法想像會達到的夢想。
但其次,我們覺得這個夢才剛開始。如果你喜歡我們的內容,請加入那24%會定期收聽這個播客並在這個應用程式上追蹤我們的人。
我向你承諾,我會盡我所能把這個節目做到最好,現在和未來。我們會帶來你想聽我對談的來賓,並繼續做所有你喜歡這個節目的元素。謝謝。
要理解你這個人,以及你在職涯中成為的那個異數(而且至今仍是),我需要了解你最早的背景,你來自哪裡?你可以指出那個早期背景如何造就了今天這個人人皆知的你嗎?
我想我們都是因為成長環境而成為現在的樣子。我爸是個推銷員,媽媽來自一個家庭,我外公有一家釀酒廠,她在那裡工作,諸如此類。但她的人生目的就是孩子。她愛我勝過自己的生命,這點絕對沒有疑問。
而我爸有期望。他也愛我,但他有期望;我媽沒有。媽媽只要我在就開心,爸爸卻總有不滿意的地方。
我爸希望我做的那些事,其實我都喜歡做。他想讓我成為個運動型的人,什麼運動都行——網球、滑雪、足球,那是他的生活。他希望兒子在這些方面做得好,而且他也喜歡這些事。如果我只是呆在家畫畫或做其他事,他會每天帶我出去說:「去外面玩點什麼。」但很快,當我變得更好時,卻永遠不會覺得夠好。那就是過程。這就是我被養育的方式,那就是他,絕對是他。
我可以留這張照片嗎?
當然可以留。很好很好,因為我自己也有照片,但不太確定放哪。是啊,長得不錯。
他是個嚴厲的人嗎?
不是那種會動粗的。我從沒被打過。他只是想把我最好的一面帶出來,我想那是他的意圖。有點嚴格,可能是那個年代帶孩子的方式,但不是那種讓你完全不想理他的那種。不是的,我有一點愛他,他也愛我。他很驕傲,但從不會說出口。總之他是個好人,真的是個好人。但對兒子而言,他希望我有野心,也有點怕我不夠上進。聽起來他是個好勝的人。
我讀過他在雪坡上和你競賽、賽跑,從不讓你贏的故事。那是真的。誰知道這樣做對不對?大概是對的,我也說不清楚。那樣其實不太好,聽你這麼一說會讓人想,「天哪,拜託讓可憐的孩子贏一次吧。」他根本沒機會。就是你站在邊線,跑到中場線那樣。
回顧你的職業生涯,有沒有讓你腦中閃現他教過你的課、原則或價值觀,讓你心想「天啊,這是我從我爸那裡學來的」?
我後來才意識到我爸有一項技能;當時他自己也不知道那是一項技能——他能當眾發言。你不會知道自己擁有那個,但我有。現在我知道了。我不在乎鏡頭對著我還是其他什麼,我會在那一刻說出我該說的話,而不會太在意周圍的人會怎麼想,只要我相信那是對的。
我覺得,在公開場合說話對我來說不是問題。
那大概是遺傳自他。
我對人的喜愛,無心之中是來自我媽。
所以一方面是非常自信又很關懷人的爸爸,另一方面是很關懷人的媽媽,兩者混合起來就是我成長的環境。
在那之前你想當醫生。
所以你當時是立志要當醫生。
那沒有成行。
嗯,沒錯。
為什麼想當醫生?
不,這一直是我想做的事。
在那麼美好的成長環境中,很明顯錢是個問題,不是說我們不夠用,基本上我們總是還算夠用。
但我記得關於錢的討論,有些很糟的討論,甚至可以說是爭吵,誰花了那個錢、誰花了那個錢。
我當時是最小的孩子,只坐在一旁聽著。
但人生中有個時刻我意識到我得賺很多錢,我就能解決一切。
我想賺錢是為了不讓未來和妻子或孩子之間出現這種爭論。
所以這個念頭在你還年輕時慢慢滋長,你會想,人生可以做什麼?
對我來說,很清楚我無法靠足球賺錢,因為我覺得自己不夠好。
後來有些人卻讓我感到驚訝,他們覺得,喔,這個人可能會有意思。
他們作為球探,看到你身上什麼?他們覺得你這名年輕球員有什麼?
因為我看到你年輕時那些很棒的照片。
喔,我的天哪。
在我那個村子,我是村裡最好的球員。
所以我進球、跑得最快,所有那種體能天賦我都有。我真的很快。
後來我念運動科學時,跳得遠、跳得高,都是那些項目。
所以那是體能上的天賦。問題是小空間處理、技術,那是我的問題。
所以他們可能看到的是態度。我在場上像個戰士,很難被打敗、被踢出局之類的,我專注度很高,對比賽的態度很好。
但我自己沒看到這點,所以我並不開心。我真的對職業球隊找上門這件事感到驚訝,我沒有想說「喔,誰來了?」
情況是像這樣:「你是剛才比賽的7號嗎?喔,來聊聊吧。你想來法蘭克福嗎?」
那是在更早之前,是87年。
你去法蘭克福時是20歲嗎?
是的。
我意思是,人在二十歲那年會發生很多事。
是啊,很多事發生。那改變很大。哇。
我來了法蘭克福後沒多久就遇到馬克的媽媽。
對,你兒子的媽媽。
沒錯。然後她懷孕了。1988年12月,我成為父親。
那你害怕嗎?二十歲就當爸爸?
非常害怕。當我聽到她懷孕時,我想逃跑,心想「天啊,不可能是我吧」。
所以當我意識到自己要當爸爸的那一刻,我真的很害怕。
1988年12月13日深夜馬克出生的那一晚,是我成為成人的那晚,也是把我的人生往正確方向改變的那晚。
從那一刻起,我比同年齡的人更像個成年人。
他們還在念大學、去派對,我不能去;他們去度假,我不能;我踢球,拿低薪,在德國第三級聯賽。
我有兩份其他工作,一份早上做,一份晚上做,同時還踢半職業的球。
那教會了我紀律,這是我在家裡沒學到的,因為我在家裡沒有家務要做。
所以我比較晚才學會,但那經驗塑造了今天的我。
因為那段經驗,當你自己成為教練時,那會成為你理解你所管理個體的一個個人參照點嗎?
如果你在帶領一個21歲已為人父和一個21歲沒有孩子的人,你會懂得他們不同嗎?
按你自己的說法,一個可能已經是個男人、是成年人,另一個還不知道那是什麼。
是的,當然。我不只是想說我喜歡人、我很有好奇心,每個人都有故事想說,所以我想聽。
我之所以問這個問題部分原因,是聽說亞歷克斯·弗格森爵士偏好有女朋友或有老婆小孩的球員。
嗯,我想這多少有道理。關於伴侶的問題,你可以有個很棒的伴侶,不管是否已婚,一切就挺好;如果伴侶不對,那就不妙。沒伴侶對某些人不見得好,有太多混亂的關係也不好。人生有太多面向,所以我從來不只想到這點。
我聽過這種說法,我在德國執教時,很成功的教練奧托·雷哈格爾——我很欣賞他,他是個很棒的人——他也曾說過他想要已婚球員,因為他們會回家之類的。
但那只是性格中的一部分,不是壓倒性的或最決定性的因素。
足球就是場比賽,你也需要那些調皮的球員,你也需要街頭機智型的球員,他們能在生活或場上化解危機。
所以需要各種人,這就是我喜歡足球隊的地方。
說實在的,我大概一半時間對球員完全一視同仁,另一半時間則根據他需要什麼去做調整,但這些調整我會在其他隊友面前考量方式。
有球員會跑來問我:「你為什麼這樣對我?你從來不會對他那樣。」我會說:「不,那是因為他來自阿根廷,從小是在沒有窗戶的環境長大,而你是慕尼黑人,一切都不一樣。」
你真的想要我像對待他那樣對待你嗎?
要把來自世界各地的人聚在一起,你不能指望他們的運作方式都一樣。
那根本不可能。
在德國長大顯然和在塞內加爾成長是不一樣的。
就是不同。
但我們聚在更衣室時,大家就會說:這是你們所有人的規矩。
當然,準時這點大家都要做到。
簡單。
但其他那些事,拜託,別太較真。
你要一支擁有不同技術、不同天賦、不同個性的球隊。
你需要這樣。
那才會讓你難以預測。
可你卻套上一頂,我也不知道該怎麼形容的頭盔,然後說:這適用於你們所有人。
這就是我們的做法。
比賽中有些時刻,他們必須這樣行事。
但在其他時刻,他們就該做自己。
所以就要那樣對待他們。
這是我從球員或其他教練那裡聽到的、最令人震驚且違反直覺的想法之一,尤其是因為我剛採訪過那麼多費格森爵士(Sir Alex Ferguson)的前球員。
他們都說過一件令人驚訝的事:他會以不同方式對待不同人。
聽你也這麼說,確實和商界常聽到的完全相反。
在商界,你會被告知要當一個一貫的領導者,要一致地對待每個人。
但在足球界,像你這樣的人告訴我,情況不是那樣,這就是我的看法。
我覺得在商業、在生活中也是一樣。
所以要領導,首要的是先領導自己。
那是第一點。
早上起床,你得狠甩自己一巴掌,說:加油,待在那裡沒用,反正我們走吧。
然後對你所帶領的人,你必須理解他們,才能真正做好領導。
這代表你要跟他們談話、傾聽,問他們:你從哪裡來?你的背景是什麼?我們在這裡做什麼?你為什麼那樣做?之類的。
從那段對話中就能看出他與別人不同。
這不是關於像準時、早到晚走那種規矩,而是如果我們都一樣對待每個人,要怎麼把他們最好的一面帶出來?
這太瘋狂了。
或許在商界也是如此,但我不確定,我只在足球圈工作,也許這套只在這裡管用。我看不出別的情況。
對我來說,超重要的是你要從個人當下的狀態出發,而不是從你希望他是什麼樣子出發。
不,那才是他真正所在的位置。
你能不能舉個我會知道的例子,說明兩個你以不同方式對待的人,以及你為什麼基於他們的出身做出那樣的決定?
譬如有個年輕球員的例子:特倫特(Trent Alexander)升上一隊,當時詹姆斯·米爾納(James Milner)已經三十一歲左右。
米爾納首先會確保特倫特不要失控,因為米爾納會處理各種瑣事。
當然還有很多細節,但僅舉例來說,米爾納不需要被教導某些事情,因為他本來就會做了。
而對特倫特,你還得教育這個小伙子。
你可能沒想到這個例子,但它說明他們有多不同。他們屬於不同年齡層,一個十六、十七歲,另一個三十三歲。這就已經說明了不可能一樣。
所以你在談的是足球裡的規矩。每個人都得努力,每個人都得做到。
就我而言,每個人都得對對手防守到底。大家必須接受這一點,沒得商量。
我一直說,如果你不是梅西,你就得防守。因為我從來沒擁有過梅西,所以大家都得防守。
例如,這是每個人都必須做的事。
但為了讓他們真正作為一個團隊成長,團體內每個人要接受大家都是不同的。否則我們會變成一個軍隊,人人都一樣。但並不是說因為我們穿同一件球衣就沒差別,每個人都有自己的特質。
要讓那些特質被帶出來、閃耀,就必須用對方式對待他們。這就是我喜歡去弄清楚的:怎麼做到這一點?
這些是我在賽季中跟球員的對話。當然會有足球上的討論,但我們戰術會議已經夠多了。最重要的是那些私人談話。
所以當球員訓練狀態不好,可能只是他那一刻沒準備好去訓練:昨晚喝了酒、沒睡好,或者其他原因。你可能會想:他看起來沒睡飽。把他叫進來,問他怎麼了。他會感到驚訝。
大多數時候,他們要麼睡得夠,要麼沒睡好是有正當理由:發生了什麼事,讓他們根本睡不著。不是喝酒、不是別的瑣事,而是家裡出了大問題,他們暫時無法集中精神。
不問你永遠不會知道。
所以這邊一個人有問題,另一個人狀態正旺。別用同一種方式對待他們。前者需要更多支持,後者則要稍微把他拉回地面。就是這些,這就是你與人合作的方式。
最終,你要的是領導者把目標、方向、終點──不管你怎麼稱呼──講得像太陽一樣清楚,讓每個人自然而然朝那裡走。
你不需要每天去催促他們、說「對了,那裡有太陽,大家跑過去吧」,他們會知道的。
我在一時的憤怒中說了什麼並不是那麼重要。情緒會影響人,特別是在比賽周圍。如果你大喊了什麼,你會想:我真的說過嗎?是的,我說過。
但在跟依賴你的人面對面談話時,這其實沒那麼重要,你要為他們負責。
你說什麼並不是最重要的。
更重要的是他們需要聽到什麼。
不是要跟他們說他們想聽的話。
不,是要說他們為了應付當下情況必須聽到的話。
這就是領導的意義。
不是只是責備他們,這沒用,沒用的。
試著去理解為什麼會這樣。
這也是我工作中最喜歡的部分。
我現在依然在做這件事,不一定一直是跟世界級球員或教練、體育總監或其他什麼人,
他們大多都比我年輕。
這就是我理解我的角色、也是我曾理解的角色。
你團隊裡有些球員你覺得可以更嚴厲對待,有些則覺得不能太嚴厲,因為那會傷害他們的表現嗎?
我在反思。
當然,肯定有。
例如薩迪奧·馬內和穆罕默德·薩拉赫就是兩個典型例子。
最後,沒有很多人預見到他們會成為現在這樣的人。
我們知道他們很棒,有巨大天賦,潛力驚人,
但他們當時還不是後來變成的那個模樣。
當時他們來到利物浦並不是說,
「老闆,我要跟你說,我會防守,所以這部分我們不用討論了。只要跟我說怎麼做。」
顯然,要成為成功的足球隊,你必須把球隊組織好,取得穩定性,
要有穩定性,你必須找到一起正確防守的方法。
如果有了這個基礎,他們才能開始飛起來。
然後我們再談足球層面的事。
當然我們當時沒什麼後衛,但我們以高強度的壓迫和反搶著稱。
我跟他們談了很多,溝通方式非常清楚:
「你們想要多贏球,想要取得最大的成功,想要有一天成為英格蘭最好的球隊。」
「好,那就去做吧。」
達成共識之後,我們就往前走。
但隨著時間,並不是他們變了多少,而是有時候某方面少一點,那方面少一點,
我就得決定,要不要像對待一個年輕球員那樣對他們嚴厲說:「加油、轉身、跑、拼、跳!」然後在某個時刻把他換下。
當然不會在那樣的時刻去做那種事。
那會成為報紙上的話題。
我記得有一次在西漢姆的場邊,當時穆沒有先發,我把他換上,他不高興,我們有爭執。
問題是,我們的問題總是公開化。
其實也不是真正的大事,但當下我們的確意見不合。
那麼第二天怎麼處理?
我想現在我們關係很好,儘管那天看起來不是那樣。
就是這些事,你會學習,嘗試做對的事,
試著對球員表示尊重。
但有時候,這永遠不會足夠,你也得接受這一點。
因為球員會成長、變得越來越大,有一天幾年之後,你會聽到有人說:「他從來沒跟我說話。」不管哪個球員這麼說,講前教練、講我、講何塞·穆里尼奧,
「他從來沒跟我說話。」我不知道,我們其實談過很多,只是大家記不得,
或是我沒說你想聽的話。
所以你沒辦法把事情做得百分之百正確。
你只能在你能力範圍內做到最好。
我一直努力做到的是,建立一種即使發生爭執,我和球員之間總能找到出路的關係,
而且這些爭執從不會把團隊撕裂成兩半,讓他們因此失去對我的尊重。
我們總是維持在一起,總能找到辦法讓大家理解:「好,重要的是我們要度過這一關,老闆跟他解決了,或者老闆跟我們解決了,然後我們可以從這裡繼續往前。」
從很年輕的時候開始,我發現很驚訝的一件事是,在我年輕時效力的那些球隊裡,好像你總是隊長,一次又一次被任命為隊長。我想知道為什麼。從很年輕的時候,你做了什麼,讓當時所有的教練都要求你當隊長?
我也不知道。
我學到最多的教練是沃爾夫岡·弗蘭克,當他回到美因茲時——他在美因茲曾有一段非常成功的時期,後來離開,當時我們又出問題,他回來了——那時我正是隊長。
我們簽下了一名有一線隊經驗、從甲級降到乙級來到美因茲的資深球員,叫拉斯·施密特。
沃爾夫岡對我說:「尤爾根,我們可以談談嗎?」
「當然可以。」
「我想把拉斯任命為隊長。」
「喔,好的。」
於是我就不是隊長了。
那對我來說沒什麼意義。
我的角色不是刻意去做領導者,我在場上是一個較為激進的領導者,這一點我並不喜歡。
心跳超過每分鐘140下時,我常常失控,非常非常常,不是個好方式。
我會大聲責罵每個人,在那種情況下,我經常得向隊友道歉。
這是從哪裡來的?因為你……我不知道,你有一種真實的二分法,你是個很溫和、善良的人,身上有母性般的同理心與對人的愛,但同時又有另一個爆發的一面。
我自己也不喜歡那一面。我很怕在退役後會把那一面帶走。
我很情緒化,會有對裁判等事失控的時刻,但總的來說,我其實是個很冷靜的人。
所以人們都覺得,因為我可能、我覺得我像個鼓舞士氣的人,或者不管我做什麼,早上一進更衣室就喊:「加油,夥計們,今天再戰一次。」
一點也不是。
我的意思是,那種事偶爾會發生,但並不常。
不,我也說不出個所以然來。
如果我要說一個解釋的話,可能有點是這樣:我知道自己其實不夠好。
我的隊友比我還強。
我覺得,只有從一種積極進取、把一切都榨出來的角度去做,我才能追上那個層次,像這樣子。
所以大概就是這個原因,因為他們好太多了。
但如果我冷下來、想打所謂冷靜的足球,嗯,我就不行了。
你最後成了美因茲的主帥。
是啊。
你接那個職位時年紀和我差不多,前任主帥被解僱了。
那俱樂部以前從來沒打進過德甲——德國的一級聯賽。
你之前也沒有執教這種規模球隊的經驗。
會長來找你、老闆來找你,說他們想要你來做這份工作。為什麼他們想要你?
因為在那短時間裡我找不到別人。
我們星期天比完賽,下一場是星期三。想法只是先把那場比賽頂過去。
整個故事是那時候的主帥 Eckhart Grauzone,我們星期天輸球,然後我們有個小型的危機訓練營,因為星期三又有一場非常重要的比賽,可能是決定性的。
他把我們帶到一家旅館,讓我們待在那裡,做兩堂好訓練課,然後去打這場非常非常重要的比賽。晚上他開了一個會,所有球員都在,他說:「各位,我要問一個問題,你們還信任我嗎?你們還支持我嗎?我不想現在就得到答案。我幫你們叫啤酒。我要出去半小時,我回來時你們告訴我。」
於是他出去了,我們帶了一些啤酒進來,坐著互看對方,心想,嗯?然後稍微討論了一下。
那時我不是隊長。不是隊長。
但結果就是,決定是「不」。
什麼?他問:「為什麼你們會這樣回答?」你知道的。
於是,大家開始討論,多數人的意見。有些球員沒講話,但很明顯,如果你問,答案就是「不」。
雖然我不是隊長,但隊長說:「格洛博,你去告訴他。」
我去告訴他。為什麼?啊,好吧。
他進來時,那個反應,實際上是「不」。他震驚了,真的很震驚。他完全沒預料到會這樣。原本以為只是件小事,然後大家會說「我們一起撐過去」之類的東西。可是我們說不行。為什麼?因為他不是合適的人選。為什麼?因為我們踢得很糟,他當時對那支隊伍真的不適合,我很喜歡 Eckhard Grauzen(原文多次拼法不一),但對那支隊伍來說他真的不是合適的教練。那種事會發生,這不代表你個人不好。但我們在訓練上做錯了、排兵布陣錯了、戰術錯了、所有東西都錯了。那段時間事情就是往錯的方向發展。
而當時我們也沒有人要負責決定誰要接手或什麼的,我們只是能說不。他本可以說「好,我會證明你們錯了」之類的話,但他跑出去後宣布:「明天早上九點訓練。」好吧。然後他想開記者會,想對外說他要踢掉所有有經驗的球員,從現在開始只讓年輕小孩上場打完這個賽季。
我當時算是老隊員之一,已經33歲了。但我並不知道他要那麼做。於是他打給體育總監說「我們需要開記者會,我要跟大家說我們要改變一切。」體育總監回:「我們可以開記者會,但主題會是:我們解雇你。」好,事情就這樣定了。然後他們就沒教練了。接著他們打給我,問:「那場比賽你能不能頂一下?」我說「可以、可以,我可以。」我做了,然後我們贏了那場比賽。
他們找不到主帥,所以我們接著有週末和其他比賽。第一場我們以1比0贏,第二場我們3比1贏。前七場比賽我們贏了六場,平了一場。就這樣,我們相當輕鬆地保住了聯賽席位。所謂「輕鬆」簡直不可思議。
我們就是一群朋友。他們都是我的朋友,而我又成了他們的老闆。他們得告訴我:「你從現在起不能再待在教練更衣室了。你在做什麼?這是教練更衣室。這是你的辦公室。」第一晚我們還住雙人房。我還得和朋友、你和克拉姆尼(Kramny)同房再睡一晚。第二天,他們都跟我說:「你有自己的房間了。」喔,好吧。除此之外,我們真的是一幫朋友。他們從第一秒起就尊重我。
你那時的做法是什麼?你從球員變成這些小夥子的主帥,你腦中在想什麼?你會想「就讓他們想怎麼踢就怎麼踢」嗎?
我們以前有 Wolfgang Franke,一位非常、非常棒的主帥,我們在美因茲時期遇過的最好的教練。他是個例外。美因茲那時是一支只要對手陣容更好就會輸球的球隊。我覺得這聽起來很正常,但在足球裡,無論如何總有辦法贏比賽,我們以前從來沒有做到過。然後 Wolfgang Franke 來了,他實施四後衛、以球為導向的防守。我們除了那個什麼都不做了。我們一夜之間變成了沒有人想踢的對手。我們像機器一樣。我們不是踢華麗足球,我們是像機器一樣。有些比賽我們的守門員一整場甚至沒碰到球。我們整場在防守。那在當時是全新的東西。所以,大家都真的信了那套。後來 Wolfgang 離開了,其他教練都做不到那件事。誰都做不到。
在沃爾夫岡之後教練之間沒有任何聯繫。
所以,我是從沃爾夫岡·弗蘭克那裡受益匪淺的球員之一,然後我來了,
我做的唯一一件事,兩次訓練都是完全圍繞這個內容。
四對二、以球為導向的跑動,那次我們要對上MSV杜伊斯堡。
他們當時在積分榜第三。
我們對他們的方式,沒有人像我們那樣。
但我喜歡這種時刻。
我喜歡找到一個理由,說明為什麼在這種時候我們要把一切都奉獻出來是有道理的。
為什麼我們不只做最低限度。
為什麼要投入最大努力。
如果我們不這麼做會後悔的原因是什麼。
如果我們這麼做,生活會有多好。
如果我們這麼做,會有多麼有趣。
我愛這些時刻,我很愛這些時刻,大概就是那樣。
我把這些都告訴了他們,從那一刻起,沒有人還想和我們對賽了。
我們就像,哇,野獸般強悍。
那真是太棒了。
那是一段美好的時光。
基本上同一批球員,幾乎一夜之間變了樣。
你把防守問題、陣型修好了,然後你在更衣室對球員講了一個為什麼要全力以赴的故事。
外界都把我們看扁了。
向外界展示,無論你能做什麼。
大部分時候,那就是現實生活。
但那時候,在我後來的會談裡,我從不以寫東西下來或其他形式去準備。
我們的生活本身就是準備。
一週內發生在我們身上的事情,就是為會議做準備。
我不會想太多,只在需要時記起來。
我們談了,我跟孩子們說了。
但那時他們需要一個相信他們的人,而我相信了他們。
不是說我得先說服自己「我現在要告訴他們」。
在那個賽季之前,我在一次採訪中說,這是我兒子有過最好的陣容。要我去踢會很困難,但幸好我們的隊伍這麼好。
而在我接手前,我們處於一個絕望的處境。
所以當我成為領隊時,我是那個認為這支隊伍很不可思議的人。還沒有人知道,但我們會在幾週內至少讓他們有個感覺。
這證明了有多重要嗎?
讓你職涯中那些球員相信自己這個想法——就是這麼重要。
一切都是關於這個。
這不只是足球,這是人生。
當你開始做播客時,別人可能跟你說,嗯,這東西或許適合你,但你並不確定。
然後一點一滴慢慢累積,喔,你還記得有多少人聽你第一集播客嗎?
記得嗎?
不,不,不。我想我是在哪看到過。
四十?
大概那個數字。不到一百。
所以那只是個開始。
其餘的,就是看你想不想要歷史。
人生總是這樣,給它一個機會。
當然,這有道理——你要相信自己。
但不是每個人都能做到。
但如果你遇到某個人幫你、給你一個視角、看到你身上的東西,然後告訴你——
「你應該留給自己嗎?天哪,我覺得他有天賦/她有天賦/她很擅長那個/他很擅長那個」——
結果彼此之間卻不說,那問題在哪?
有人為你這麼做過嗎?告訴你應該相信自己?他們在你身上看到了什麼。
我曾說過我從未為自信掙扎過,但我也不知道為什麼。那是真的,我從沒為自信掙扎過,沒有理由。
我在學校最好的兩個朋友是天才,我們坐在一起做一樣的事,讀同樣的書,投入一樣的時間。他們考出學校最好的 A-level 成績,而我遠遠不及。
正常反應會是「我當然很笨」。
但我從沒這麼想,我也不知道這是怎麼回事。
所以我就接受了現狀,心想「喔,佩服你」。你能記住這些東西真瘋狂,我做不到。
但你有很多球員是為自信苦惱的。
是的。
我試著創造一個情況,確保球員如果還沒自信,就能變得自信。
但你知道,有時候他們會失去自信。
自信像是一朵小花,總有人踩踏它。就是這樣。
然後它又長回來,然後,喔,我們又自信了。就是這種事情。
在足球裡特別難,因為你無法在不犯錯的情況下踢球。如果一個錯誤就讓你失去自信,那真是個大挑戰。
但我會努力。如果你能像我一樣相信自己,那會是一個開始。但如果你做不到,就先相信我。
你是可以的,因為我不會跟那些我不相信的球員浪費時間。我不會浪費時間,真的是這樣,這是真的。
所以當我真的看到什麼東西時,我會有耐心去培養它。我比公眾想像的還要有耐心。
當然,目標是有一天我幫你學會飛,但最後你得自己飛,這很明顯,我做不到替你飛。這就是足球——你得自己去表現。
他們不能看著我說「我該怎麼辦?」那是我的工作:把他們準備好,把教育、教練做到盡量全面,讓他們有選擇。這就是想法。但也不要給太多。
是啊,那段時光做這些事對我的人生來說很棒。我和一些世界上最好的球員一起工作,真的是很美好的時光。
你有時候會為了保護球員的自信而在公開場合說謊嗎?我很好奇,因為你會看到很多教練出來說「他不能上場,因為他受傷了」之類的話。他們會那樣說。
是的,我們會保護球員。我不確定自己有沒有真的必須說謊——我算是非常誠實的人,我也不知道。
但我們會保護球員。這非常重要。
對我來說非常重要。
他缺乏自信。
那在足球場上很明顯。
你看得出來。
你單刀面對守門員卻沒進球。
你可以看出來那是因為沒有自信。
就是這樣。
沒太多其他理由。
可能有風、天氣、球、對手的問題。
那些都存在,但你犯一次、兩次、三次。
對任何人的信心都沒好處。
在訓練裡遇到這種情況,教練的工作不是一直說個不停。
而是透過訓練的內容,給他找回信心的機會,讓這種狀態不要永遠持續下去。
你要保護球員,最重要的是保護他們不受公眾的傷害。
盡量保護,因為球迷有時候會很無情。他們在平時不會太在意,直到真的發生了什麼事。
所以,有時候會有支持者出現。我覺得我們很幸運。
我們建立了球迷跟球隊之間的那種連結,讓他們雖然失望,但不會那種我以後再也不想看到你們的憤怒。
這很有幫助。
但當然,有時我們也必須保護球員。
有時也得保護他們自己。
那就是工作。
你會需要多管球員的社群媒體使用嗎?
在簽人加盟球隊時,你會考慮他們的社群媒體使用嗎?
因為現在作為曼聯球迷,我覺得我們有些球員會在社群媒體上發一些小暗示、表情符號和留言。我心想,天哪,麻煩製造者。
我們遇到過球員半夜傳訊或發文然後刪掉的情況,但我還是會知道。
我不是去看那些東西,但有人會告訴我:「喔,昨晚不是發生了什麼嗎?」什麼時候?三點。三點?好,你說了什麼?就是這個那個。
在這種情況下,即便已刪文,我會走進更衣室,他們都會推託說沒發生什麼。你會說:「昨晚發生了這個那個,已經刪掉了。我知道有那回事,但也許你想當著大家的面說嗎?」你會要他當眾說出來。
這樣做不好吧?
重點是,我不會直接衝過去罵他們說你怎麼可以寫那種東西之類的。
我會說,拜託,別裝了。有人跟我說了,所以我知道了。其實也不重要,但拜託,把你想說的當著全隊講出來。
然後你開始講,那情況真的不太好。
我不喜歡把人推到那種局面,但我覺得那是對那種行為應得的懲罰。
但實際效果是,之後就沒人再犯了。
因為沒人想在更衣室那種場合坐在那裡,成為必須解釋昨晚做了什麼的人。
我會在全隊面前討論個別問題,前提是這樣做沒問題,且這件事對球隊很重要。
來,解釋你為什麼那樣做。你為什麼出去那麼久?過去兩個小時發生了什麼?
這張照片是事情順利時的樣子。對吧?美因茲?
在我來到這裡之前,這些是眼淚。前一年和前兩年的眼淚不是為同一個原因。
你大概知道我們曾因差一分或差一個進球而沒能升級。先是差一球,先是差一分,然後最後這次發生了。
那是第一次一切真的順利的日子。
那天是美因茲歷史上第一次升上德甲的日子。
但在贏得那一刻之前,我學會了如何接受失敗。
這點非常重要,我覺得。
我認為這又是學習的一部分,儘管你想盡可能成功,你也必須接受有時候會失敗。
然後如果你繼續前進,並從中學習,你就有很好的機會。
如果你不從失敗中學習,失敗就只是失敗。
如果你能從中學到東西,那就是非常重要的資訊。
顯然在足球裡,我們有很多被打敗的機會,也有很多從失敗中學習的機會。
但那是我人生中最大的鬆一口氣——不是喜悅,那是純粹的釋然。
壓力一直在增加,我幾乎要瘋了。壓力不只來自我自己,也來自其他人,來自外界。我甚至不知道外面的人是怎麼想的。
能在那年做到真的很特別。但之前有兩年我們都很接近,然後得學會面對那種失望。
當我今天早上問 Jamie Carragher,我問他對你好奇的是什麼,他說你職業生涯中有太多差一點成功的情況──不論是在歐冠,或是那個賽季你和曼城纏鬥時只差一分沒拿下聯賽冠軍。他好奇的是,你是如何那麼善於面對這些差一點的失落。
因為有時候差一點就成功會把人壓垮,讓人陷入下坡,像被踩扁的植物,會粉碎一個人的自信。但從你的職業生涯看來,這些差一點反而成了推動你的正面力量。
不是說我一直就知道這一點,但早年發生的那些事造就了現在的我。當然還有那些人──父母、我的信仰也很重要。我一直知道我不是來拿一切的,我是來付出一切的。
所以,當你因差一分而失敗時,這種想法短時間內幫不了什麼。但從整體人格的角度來看,當然有幫助。
所以我不對失敗感到驚訝。我不把自己看成永遠的贏家,我把自己看成一直在努力嘗試的人。
我不認識那種永遠贏的人,或許有,但我無法想像一個全世界都是那樣的場景。到處都是贏家、快樂的人一直在贏?沒有人能一直贏。沒有人。
所以重點在於如何面對那些你想要卻得不到的東西。
然後你會更想要,或者不再想要,反正就是那樣。
當時那些時刻並不美好,但我在這裡學到了東西。
那天做了那件事改變了美因茲05俱樂部的命運。
事情就是這樣。
我的命運、球員們的命運,改變了一切。
所以,我們是那麼渴望成功。
但我們之前就學到,我們必須更努力嘗試。
這也是我一直秉持的。
如果你沒得到想要的結果,就再試一次,再更努力一點。
是克里斯蒂安給你那份工作,對吧?
是的。
海德爾先生。
克里斯蒂安·海德爾。
我有跟克里斯蒂安·海德爾談過。
他的英文很有趣,不是嗎?
對啊。
我要為觀眾翻譯,但我也會放他用德語對你說的那段話。
喔,當然。
這樣你就能聽到了。
Global。
是的,親愛的 Global。
我們認識剛好35年了。
起初我們都是球員。
之後你漸漸成了我尊敬的教練。
一切都從美因茲開始。
你改變了一個俱樂部。
你改變了一整座城市。
當年我們一起升上德甲。
而今天,美因茲已在德甲紮根超過25年。
那在當時其實是不可想像的。
你去了多特蒙德,改變了那個俱樂部,改變了一座城市,並拿下所有能拿的榮譽。
你搬到利物浦,第三次又發生了同樣的事。
你改變了俱樂部,改變了城市。
我覺得在你之前,沒有任何教練做到過這一點。
大家總問我,尤爾根·克洛普有什麼特別之處?
直到今天,他仍然是一個真誠的人,始終真實,這非常重要。
除了你當然也是個出色的專家之外。
我希望我們能很快在我們共同的小島——馬略卡再相見。
祝你有美好的一天,也祝你的播客愉快。
哇,你知道的,Levo。
對。
Clubo。
我早就跟你說過了。
你改變了一個俱樂部,改變了一座城市。
你一次又一次做到了。
你去了多特蒙德,又做到了一次,在那裡贏得了大量獎項,當時那支球隊並不被看好。
然後你去了利物浦,又重演同樣的故事。
我讀到有人說,當你飛往利物浦時,有三萬名利物浦球迷在海峽上空看著你的飛機飛過,因為他們都非常興奮。
你來到那裡的時候,正值俱樂部功能失調的時期,有點像現在的曼聯,我想。
你把他們從一支功能失調、長期未能奪冠、充滿悲觀情緒的球隊,帶回來了。
作為一個曼聯球迷,我當時既希望又擔心利物浦是否會回來——我希望他們永遠別回來。
但你讓他們煩人地回來了。
你第一次抵達利物浦的新聞發布會上說你是那個「正常的人」,我記得那句話。
你到那裡時觀察到什麼?球隊文化怎麼樣?氣氛如何?你第一個想到要做什麼來把這個俱樂部帶回榮耀?
我的感覺是,從第一次電話到簽字,大概有一個星期的時間讓我思考一切。
當時有其他俱樂部給你邀約嗎?
喔,那一刻沒有。
但在那個夏天,我跟離開多特那回一樣收到很多邀請。
但在那一刻,只有利物浦。
但某種程度上那是命運,因為我其實並不想去。真的不想去。
我們那時在里斯本度家庭假期,帶著兩個孩子。
我和奧拉坐在那裡,電話響了,是我的經紀人。
孩子們看著我的臉,我說了一句:利物浦。
他們兩個都說:是的。兒子們是這樣的反應。
奧拉看著我問:什麼?那是什麼意思?
她一開始沒從我嘴唇看出我在說什麼,然後才意識到,噢,天啊,我們又要開始了。
不久她就知道了:我們要去利物浦。
為什麼孩子們會有那種反應?拜託,如果你不是曼聯球迷,你就知道利物浦對人們意味著什麼。
他們超愛那個俱樂部。
我們也立刻愛上了那支球隊。
曼聯有聯絡你嗎?
有的,我跟他們談過。就是在弗格森爵士退休的那一年,他們聯絡了我。
當然,他們曾經有過興趣。那時如果有合適條件,我當時也會有興趣。
我那時年輕,在多特蒙德有一支了不起的隊伍,天哪。
所以有人大概會想:他怎麼會在那裡?
後來我聽說我的一些球員——亨多(Hendo,指喬丹·亨德森)、亞當·拉拉納、詹姆斯·米爾納——他們在我們那年歐冠準決賽對皇馬時也飛去現場看比賽。我就想看看,多特到底在做些什麼?天哪,那真是精彩的足球。那真的是很高的讚美,真的,非常棒。
我想知道為什麼曼聯最後沒成事……
不是的,不是的,他們有嘗試過。只是時機不對、時刻不合適。
對我來說,我在多特有合約,那時我不會離開。那段時間沒有人能讓我離開。
他們當時只是需要一位經理,但不是他們當時想要的那種經理。現在談判的人也不一樣了,要談判的人換了。
那是很久以前的事了。
為什麼不去呢……曼聯常被稱為世界上最大的俱樂部,為什麼你不接那個工作?
偉大的曼聯……
不,這很典型。我們現在不是在私人場合,所以我不能講太多細節,但在那次對話中有人告訴我的一些理由,我並不喜歡。
哦,真的?
當時的邏輯是:我們很大,我們會得到所有我們想要的球員。我們可以這樣,那樣,我們會把他弄來、弄來、弄來。
而我坐在那裡,覺得那不是我的計畫。感覺上並不屬於我。
我不想把人帶回來,我不知道,博格巴,保羅是個了不起的球員。
我的天哪。
但這種事通常行不通。
像這種事,或者克里斯蒂亞諾,我的天,我們都知道他是最好的球員,
或者跟梅西一起,世界上最好的球員之一。
但是,把人帶回來從來無濟於事。
那次在2013年,顯然不是為了C羅,也許是為了保羅。
我甚至不確定是什麼時候,數字我記不清了。
那不是關於足球的。
不,完全不是。
我坐在那裡,心想,啊,不行,我不確定,那不是我的事。
然後出現了一個純粹、純粹的足球計畫,是利物浦。
還有那場和Mike Gordon的極具決定性的談話,這也非常重要。
像是,他是老闆。
我當然也認識John和Tom。
但Mike對我們負有責任。
那次談話之後,我就想成為他的朋友。
他真是個好人。
事情就是這樣開始的。
最後,是的,那相當特別。
我覺得這很有趣,因為作為一名曼聯球迷,我從弗格森爵士離開的那一刻起就觀察到,
我們採取了截然不同的做法。
我們簽進了那些大牌球員,迪瑪利亞、法爾考、伊布拉希莫維奇、博格巴、羅納爾多。
但我們失敗了。
這教會了我,作為一個創業者,什麼才更重要。
事實上,當我讀到你的理念時,很明顯你在哲學上更重視態度和品格,
而不是你有多少Instagram追蹤者或你過去做過什麼。
是的,當然。
我想問你,為什麼你認為過去大約15年來曼聯沒能成功——這對我來說很自私,
但作為一個客觀的旁觀者,我想知道,你得告訴我。
你不知道的。
不、不、不。
你是一個能帶領球隊走向成功的人。
而我們在過去15年在很多方面處於劣勢。
那段時間我們到底缺了什麼?
依你看我們忽略了什麼?
我從沒想過這個問題。
自從我加入利物浦後,我一秒鐘也沒去想曼聯做了什麼,對或錯。
我就是投入那個情況。
所以,我去了利物浦,那一刻你們成了我們的對手,不是我的敵人,但成了非常重要的對手。
一個比起打敗艾佛頓那些比賽更讓人享受去擊敗的對手。
我在利物浦住了九年,認識很多艾佛頓的球迷。
我認識很多人,都很棒。
但當你走進球場,你會覺得,天哪,那是完全不同的東西。
不是我編出來的,就是那樣。
但我真的沒去想過那麼多。
但足球裡常常就是這樣。
再說,人生也是一樣,你有一個問題,你只嘗試去解決眼前的問題,沒有去想兩天後又會出現另一個問題。
你知道的。
但你是先從現在開始,先找到當下問題的解法。
沒有中長期的規劃。
所以,好吧,我們得處理眼前那一天或兩天的事,然後再說。
這意味著在我們的情況下,我們必須拖一年或兩年去否認問題,然後才可能邁出大步。
在足球裡,合約到期了,球員反正會離開。
我們能賣掉他。
我們能這樣做。
但因為你總是匆忙,只因為你想或必須贏下一場比賽。
大概就是那種情況,現在可能是曼聯的情況。
那些不開心的年份,他們會想買時間。
穆里尼奧那時拿到亞軍。
沒有人真的感到滿意。
你會想,記得嗎?
那時候,第二名是遠遠不夠的。
而現在你們連那都不接近了。
但這對我來說不只是曼聯的故事,這只是足球的普遍現象。
一直都是這樣。
在足球世界,你贏了你就是最偉大的。
你輸了,你對這項運動一無所知。
你打平,你很無聊。
所以情況不是那樣簡單。
重點是你對自己真正想做什麼、想去往何處的持續堅持。
人生的一切都是關於發展。
今天的你和十年前的你不同。
十年前的我也不是現在的我。
所以,那之間的時間很重要。
如果那段時間有價值,對我來說,未來十年也同樣重要。
因此我所做的很重要,我在一年、兩年、三年內看到的也很重要。
我必須盡可能為自己規劃中長期的人生,尤其是對足球俱樂部的命運和未來更是如此。
一個球員可以進球,甚至進五球,但如果你有真正的問題,這永遠無法解決全部問題。
我不太清楚曼聯的問題,但利物浦當時也一樣。
在我們失去、賣掉菲利佩·庫蒂尼奧那天,我並不是想「哦,拿到這筆錢真好」。
我失去了一個我想在未來十年一起工作的球員,如果你願意這麼說。
並不是說我想著可以用這筆錢去投資。
是的,我們把錢投得很聰明,這是真的。
但不是說我們只是找了個球員填補那個位置就解決了問題。
我們必須用不同的方式去處理。
但我們確實找到了兩名非常穩健、且會成為世界級的球員:阿利森和范戴克。
那是為未來打基礎,從那裡出發。
我想就是這個差別。
很多創業者問過我,為什麼我在某個平台上投的廣告沒有效?
也許文案不夠好,創意不夠強。
但通常問題是他們沒有跟對的人對話。
因為那則廣告根本沒觸及到正確的人。
如果你在做B2B行銷,這就是遊戲的大部分。
而這就是LinkedIn廣告可以幫你解決的問題。
他們的定向精準到誇張。
你可以依職稱、職級、公司規模、產業,甚至某人的技能去設定目標。
而他們的網絡涵蓋超過十億名專業人士。
大約有 1.3 億,其中約有 1.3 億是決策者。
所以當你使用 LinkedIn 廣告時,你是把品牌放在對的人面前。
而且以我的經驗,LinkedIn 廣告在所有廣告網絡中帶來的 B2B 廣告投資報酬率最高。
如果你想試試看,請前往 linkedin.com/diary。
當你在首個 LinkedIn 廣告活動花費 $250 時,我會再為你下一次的廣告提供額外 $250 的信用額度。
網址是 linkedin.com/diary。
適用條款與細則。
你們有人還記得我在這個 Podcast 上和人類學家丹尼爾·里伯曼(Daniel Lieberman)的那段談話嗎?
那是我們歷來觀看次數最多的對談之一。
而那段對談中被重複播放最多的片段,是我談到這項產品的時候。
這些就是我所謂的 Vivo Barefoot 的赤足鞋(Barefoot Shoes),它們的支撐明顯較少,這讓我的雙腳有機會——也是迫切需要的——去增強力量。
在人生的任何時刻,我們總是在做這樣的取捨:要麼現在比較舒適,但將來更不舒服;要麼現在少一點舒適,但將來更強壯、更健康。
利物浦大學的研究也證實了這一點:穿著 Vivo Barefoot 鞋六個月,腳部力量最多可提升 60%。
所以如果你想開始強化雙腳與身體,請造訪 vivobarefoot.com/Stephen,結帳時輸入折扣碼 StephenB20 可享 20% 折扣。
此外還有 100 天退款保證。
我熱愛足球的一點是,它常常可以比喻到我所處的世界——也就是商業世界,你可以看到像現在這樣的球隊,比如水晶宮(Crystal Palace),客觀來說他們或許沒有世界上最好的球員,也沒有最多的資金。
伯恩茅斯(Bournemouth)也是。
但他們在做一些能創造出魔力的事情。
這是一個美好的敘事:你不需要擁有最多的人才或資源,仍然可以取得最好的成果。
那麼,這兩者之間的差距是什麼呢?一定有些東西。
但看,這是一個情境、一個時刻,水晶宮對陣伯恩茅斯的情況,和曼聯的情況大不相同。
如果伯恩茅斯以 1-0 贏了一場比賽,表現也許並不特別好,你可以接受,然後繼續前行。
你不太會在報紙上看到大篇幅的文章,頂多報個勝場就算了。
但曼聯就是曼聯。
曼聯的每一步都被放在放大鏡下看。
他們會說:什麼?哦,他沒有……他們贏了,但他沒踢得很好。
所以他們贏了一場比賽,有人表現不佳,於是就把那人挑出來猛批。
你會想,哇。
教練就得去安撫他說,不,不,沒事的,像這樣,下一場也是,下一場也是……
情況完全不同。
你現在唯一的問題是,在你努力解決問題的同時,其他俱樂部都在改善他們的狀況。
利物浦有一支不可思議的陣容,沒錯。
他們會因為三場失利而百分之百滿意嗎?可能不會。
但是真的陣容很強。
阿森納也是,陣容出色。
曼城也是,他們想要反擊。
現在已經有三支球隊了。
切爾西呢,現在大家都在想,他們在轉會市場上是不是有一個清晰的規劃?他們知道自己擁有誰、借給誰之類的嗎?
顯然,在某種程度上,這套做法是有回報的。
所以他們已經有五支球隊在你之上。
你會滿意第六名嗎?不會。
所以,這就是問題。
理論上你應該對第六名感到滿意嗎?也許吧。
今年我要在那上面建設。所以找到一個理由,再次享受這個局面。
找到一個理由去享受一場 1-0 的勝利、主場 2-0 的勝利,不管對手是誰。
南安普敦(Southampton),試著去享受它。
真的,開心回家,不要聽那些會說三道四的人。
對於南安普敦,這就是多年前我們在對西布朗(West Brom)打平後決定向球迷表達感謝的方式。
我們站在俱樂部前,握著對方的手,說謝謝你們。
然後在記者會上,Tony Poole 說,我們生活在一個怎樣的世界?當利物浦用他們花的那些錢,卻還是為一分慶祝時。
謝謝你們。
但如何再次一起成長是由你們自己選擇的。
我相信魯本·阿莫林(Ruben Amorim)。
我認為他是一個注重文化的人,我也喜歡他很誠實的作風。
我認為在他周圍有像 Jason Wilcox、Ineos(我曾見過的人)、Colette 和其他在那裡的人,我們從未處於過更好的位置。
我個人是這麼感覺的,因為我認為他們正瞄準更多長期的事務。
他們追求更多長期的解決方案。
唯一的問題就是你對足球一無所知,但除此之外——那只是個小問題。
所以,幹得好。
我對你們有信心。
我不知道我所有的朋友是否也有,但我確實有信心。
我之所以有信心,是因為我看到俱樂部現在瞄準更多長期的事務。那是你必須去做的。
球員(因為他們有大量的 Instagram 追蹤者)。
當你接到利物浦的那通電話,邀你來加盟時,你說——選擇利物浦的理由是他們看起來像是一個足球計畫,
而曼聯則看起來更不那麼以足球為導向。
但那不是同一年,是兩年前。
我想知道,他們的提案中有什麼讓你覺得那是個足球計畫?
喔,是當時的情況。我認識那個俱樂部,我認識那支球隊。
所以如果你再看更多的背景,我當時並不這麼想。
但當亞歷克斯離開時,他最後一年成為了冠軍。
但問題不在於那支隊伍是你會用來建立未來的隊伍。
所以就是這樣。
你一開始進來的時候,如果你想要的話,某種程度上是被設計成會失敗的。
但我並不那麼看。
而那時也有其他原因。
但如果我當時想得更久一點,可能會是,嗯,會的。
所以 David Moyes,一位非常非常棒的領隊,他每年都證明了自己,卻沒辦法做到那份工作。
從那時起,這就有點成了個問題。
所以一支新的球隊需要時間。
他被陷害了。
所以他需要時間。
所以利物浦這支球隊,就像我來的時候說的,沒有人喜歡這支隊。
連球隊自己都不喜歡自己的球隊。
但我喜歡這支隊。
所以我喜歡這支隊。
我認識那些球員。
我記得當 Bobby Firminian 轉會來時,我說,喔,那是一筆聰明的轉會。
我認識 Christian Penteke。
我喜歡 Divock Origi。
我認識 John Henderson。
我認識 Adam Lallana。
我認識很多球員。
只是聽到的都是,啊,不夠好。
我心想,好吧,那我們看看。
所以我喜歡這支隊。
這就是一支真正的足球隊,正統的足球,態度超級好。
我的意思是,從第一天起,我就可以把 Hendo、Millie 和 Adam 一起放在中場。
也許我就這麼做了。
我甚至記不得我的第一個先發陣容。
但這是一個真正的引擎房。
是聰明的球員。
是那些真的想要表現、願意努力工作的人,還有所有這類東西。
這些是你起步時需要的東西吧?
我知道利物浦已經不是以前的那個俱樂部了。
不是說我一進來就走進了光鮮亮麗的房間。
我在一年前曾和 Dortmund 在夏天、季前賽來過這裡比賽。
我對那些更衣室極度失望還記憶猶新。
我記得腦海裡有那些畫面。
你會想,喔,我的天,這是 Enfield。
你走進去,在更衣室跨出兩步就撞到牆。
你會想,開玩笑吧?
就這樣?
其他的在哪裡?
所以,英格蘭舊球場的更衣室真的非常非常小。
然後我們會想,喔我的天,你怎麼放得下?
它本來是為了 11 名球員建的。
而現在我們帶著 30 個人在房間裡。
這沒幫助。
所以,我知道這裡的歷史。
我知道沒有人開心。
我知道我喜歡這支隊。
那是一個好的開始。
他們有告訴你會去改造主場、球場嗎?
他們有給你任何承諾或保證嗎?
他們有告訴你嗎?
沒有。
我們在第一次對話時並沒有真的討論到那個。
在這種對話裡那不是我需要談的事。
我知道當時我的工作只是改善足球隊,而不是俱樂部。
那就我參與的範圍。
所有其他的事情都是隨著時間發生的。
隨著時間。
然後才意識到這現在也是我的責任。
你永遠不知道。
我不會計畫在某個俱樂部待七、八、九年。
它就是會發生。
就像我不認為他們會解雇我,但我知道那是有可能的。
所以,我是從一個特定時刻開始做計畫的。
當我把頭幾件事整理好後,我才做中期與長期計畫。
我一直都是這樣做,知道可能不是為了我。
但我從來不太擔心那些。
你覺得前幾件你必須改變的事是什麼,才能讓他們開始贏球、找回信心、最終讓整個城市支持你?
有沒有什麼你想過,
好,那第一件我要做的是把誰趕走、改變這個?
所以,一年前,不是在那個賽季,而是兩年前,
他們差點成為冠軍。
那是一支不同的球隊。
那是一種非常特定的足球方式。
在進攻上,喔我的天,他們簡直強到荒謬。
防守上,嗯,幸運,有個好門將,像這樣的東西。
那不是同一支球隊。
我們沒有那時候的球隊。
我們沒有 Suarez。
我們沒有 Sterling。
是的,我們還有 Daniel Sturridge,像這樣。
但那是一支完全不同的球隊。
我來到那裡時。
我有五個前鋒。
那時是 Christian Manteca、Danny Ings、
Divo Gorigi、Bobby Firmino、
Daniel Sturridge,五個前鋒。
而我想踢單前鋒體系。
噢,我們要怎麼處理這個?
但沒關係。
而且有太多的品質。
不是真的很穩固。
所以我第一件要解決的是把他們組織起來。
所以,找到一個方法讓他們明白我們有機會贏下下一場比賽。
為此我們必須做幾件事。
對上 Tottenham,只有三天的訓練時間。
是的,上去咬住他們的臉。
然後看看我們能得到什麼。
它沒有被組織好。
就像我們以一種有組織的混亂開始。
所以,我給了他們幾個關於我們想在哪裡施壓的點子。
然後在那一刻,現在去做。
之後我們再談,看看效果如何,因為沒有時間訓練。
反正,我們沒時間。
接下來那週,我想是中週我們打了歐霸,然後又再比賽。
就像你在趕時間。
而一個教練生涯,尤其是如果你真的想要、對一支頂級球隊特別是,如果你真的想要發展一種足球風格,你就是被設計成會失敗的。
因為就像你在季前沒有時間。
沒有——球員都在各處打大型賽事,blah blah blah。
然後你在賽季開始前兩週才回到訓練營。
好,從這裡開始推進,從這裡走。
然後你一旦到了某個時間點,頂級球隊就每三天比賽一次。
我們顯然輸了很多決賽。
那表示我們打了很多決賽。
那表示我們從賽季開始一直打到賽季結束的所有比賽,這很多。
所以,真沒什麼時間。
去訓練並真正發展東西。
所以,你必須利用每一個小時刻去落實一個大家都能接受的具體想法。
那就是我們做的事。
我很喜歡我們對 Tottenham 的第一場比賽。
Simon Mignolet 那場必須做幾個非常精彩的撲救,但他們也必須這麼做。
那年 Tottenham 真的是很強。
我想那賽季他們排在 Leicester 之後的第二名。
那就是一個開始。
那些你開始一項一項實施的小點子是什麼?
所以,如果你沒有時間去改變足球,你是什麼意思?
我們都不是天才。
我們不能走過去教他們一點點,這裡傳一下、那裡傳一下。
然後你把球再傳回來,你就可以射門而且獨自面對球門。
事情不是那樣運作的。
我百分之百確信你必須確保球隊穩定。
如果你穩定了,代表對方不管怎麼嘗試,都不容易突破並射門。
比賽就結束那樣我不喜歡。如果可以避免,就去避免。
因為我們都是人,但我們已經幾次體會到,那並不容易。
如果對方連續有五、六次機會,一次接一次的機會,那你心情就不會好。
沒有人會在對方每一次進攻都送到你守門員懷裡時踢出最好水平。
那是行不通的。
那麼,我們該怎麼做?
穩定就是要把球隊組織好——這是成功主帥的首要、次要與第三要務。
我就是這麼做的。
我們把一切組織好。
然後告訴球員去拼命跑。
你必須向球員表現出你想改變、想達成目標的決心。
我可以告訴他們,但最終你得用行動去展示。
所以,跑吧。
他們做到了。
我太喜歡了。
他們也超愛這樣。
很簡單。
他們都體能頂尖,願意跑。
只要指明方向就行了。
然後我們一步一步發展出自己的踢球方式。
一步一步引進球員。
但我們很快就變得穩固。
雖然還沒達到我們想要的程度。
我記得那季我們大概排到第六、第七、第八,我甚至不太記得第一季的名次。
兩個決賽。太棒了。兩場都輸了。不太好。
但那之後我們彼此更認識,也很喜歡和這群人一起工作。
引進了超棒的球員,真的超級、超級的球員。
性格也很棒。
球員團結在一起。
我的意思是,你能怎麼辦?
我們在巴塞爾輸掉了歐洲盃決賽。
像往常一樣,比賽後會有派對。
你不能刻意安排誰要去哪個派對,但你總知道輸了以後誰會想去派對。
那時我還是個新主帥。是的,但也不算太新了,大概七、八個月左右。
我意識到有些球員在外面,但那不是球隊旅館的情況。
所以我打電話叫他們,說:「大家都到這裡來,下樓來。」
我跟他們說,這只是開始而已。
我們才在一起六、七個月,這不是我們打的最後一個決賽,這是我們打的第一個決賽。
好吧,我們輸了,沒關係。
第一個國際決賽輸了,沒問題,我們會再來的。
我上了舞台,站在舞池上,然後說:「大家過來,我們要一起喊——我們是利物浦!」
在輸掉決賽後我辦過好幾次派對。我一直覺得,不要把時間浪費在對一年來成就不開心上。
因為能打進決賽本身就是一項真正的成就。輸掉固然不理想,但在那之前一切都是值得驕傲的。
我從不接受我們忽略那些過程,所以我們要慶祝一番,然後繼續去達成新的目標。
這需要一點時間,當然,但沒問題。
這也回到之前說的,輸球後要控制心態與心理,確保自己不被打垮。
如果你不從失敗中學習,那才是真正的失敗;如果你能從中學到東西,那就是非常、非常重要的資訊。
我一直抱持這個理解。我有足夠多的機會去學習,真的。
就像我說的,我輸過的歐冠決賽,比大多數人踢過的還多。說起來不太光彩,但事實就是如此。
你被人稱為所謂的「重金屬式足球」而知名。
是啊,我知道。你喜歡這個說法嗎?你知道為什麼會這麼說嗎?
我說過很多話,但並不是我心裡想著「喔,我要踢重金屬式足球」。
他們拿我和阿爾塞納·溫格比較,覺得我們有某種相似之處。我當時想,什麼?溫格和我,絕對不是。
拜託,別不尊重溫格。我只是個哪裡來的年輕傢伙。
但如果要比較,我其實不確定那是不是可能。因為溫格的足球比較像一個交響樂團,而我的球隊有點像重金屬樂隊。
那是我第一次想到我的球隊時,腦中浮現「重金屬樂隊」的比喻。某種程度上說來,也確實有那樣的一面,沒錯。
而且我知道,比任何人更清楚的是,曼聯的球迷會看得特別投入。我會很討厭跟你們那些球隊交手,因為他們跑得太多、太有熱情、從不鬆懈,他們常能在最後一刻贏球,那種強度讓人……
作為球迷看比賽會很焦慮,因為節奏太激烈,幾乎情緒上會被淹沒。我記得在你們那個時代,有時你們會以七球勝出,進七球、進五球。每週我打開手機看比分時,總是想:「喔,利物浦又進了五球。又進七球了。又進六球了。」有時也會被連進三球,但你們踢球的強度真的是瘋狂高昂。
別浪費時間去保守、去顧慮。我不懂那種做法。
我不把比賽當成只是看90分鐘、95分鐘這回事,我不是那樣的人。
我們必須學會——我也必須學會去管理比賽。在我內心直到最後一天都是「來吧、再試一次」那種衝動。
但後來我長大了、成熟了,會想說,好吧,穩住球、控好節奏。
這些你在旅程中的某個時刻都會學到,任何階段都有學習,事情就是這樣。
我非常愛這項運動,但自己球技又不算很好,所以能和這些出色的球員一起工作,我很開心。
我愛它。
我非常享受,看著他們做他們該做的事。
我在任何地方都是我球隊的頭號支持者,無論是哪支隊。
我喜歡他們所做的一切。
所以那是我整週帶著的心情。
我沒明說給他們聽。
我有跟他們說過,我想當你們的朋友,但我不能當你們最好的朋友。
因為我常常得訓斥你們。
他們也會說,這不對,這不對。
但整體的感覺是,我愛他們。
在我心裡,我的前球員們,我都愛他們。
有些人不會回應這份感情,可能有一些原因之類的。
但那對我來說無所謂。
我愛我的俱樂部。
你覺得贏球的方式重要嗎?你知道,這種重金屬式、高強度的足球對球迷來說很棒。
他們喜歡看進三、四、五、六、七球的比賽。他們喜歡那種東西。
你認為那有沒有關係?還是你覺得重點只是拿三分?
就算我們不是經常那樣大勝——5比0、7比0——比賽感覺就像那樣,感覺像一場勝利。
跟曼聯那場,我們確實那樣贏過。對。你可以把這段剪掉。
不,當然很重要。
所以作為球員,背著背包去球場,穿好球鞋、球衣,不要浪費時間在別的事上,除了全力以赴。
沒有保證會得到任何東西,但那是你唯一的機會。
所以從第一分鐘到最後一分鐘都要全力以赴。
你得明白,這項運動之所以對我們來說這麼有趣,是因為有那麼多人在看。
這也是我們賺錢的原因。
我是認真的。我知道這是大家想聽的話,但我們賺錢是因為每個人都對它有興趣,每個人都想看、想知道、想讀各種相關的東西。
有了周圍那些故事,我們唯一真正要交付的就是在那樣的比賽中付出絕對的一切。不論是什麼比賽、對手是誰。
五點半、兩點半、三點半,不管比賽何時開始,都要全力以赴。
但為什麼不就1比0防守、悶悶地倒腳保住勝利呢?這種事會發生,比賽中會有這種時候。
你會意識到,好吧,我們進了一球,但今天不是我們的日子,來吧,把它守住。
但那不能成為下一場比賽的目標或宗旨:「就這樣做吧」不行。
有些俱樂部,如果你擁有的條件有限,唯一現實的目標就是保級,這是一個很棒的結果。
但我們在談的是像利物浦這樣的俱樂部。我們比那更大。
當你是利物浦的主帥,你必須贏下每一場比賽。人們就是這麼期望的……
不是在賽季開始前有人會想,哦,三十八場比賽,分散一下也沒關係,喔,超過一百場之類的,沒有人會這樣想。事不是那樣的。
但即便如此,每一次失利和每一次平局,人們都會想:怎麼會發生?就是這種感覺。
這也是為什麼你必須以特定方式踢球。不是所有俱樂部的要求都一樣,但頂級球會要贏下所有比賽。
當你有機會時,就要乾脆利落地贏,取得應有的比分之類的。
你必須讓人們享受你踢出的足球,而我很喜歡這樣做。我真的很喜歡。
我們踢過的比賽、取得的成績簡直難以置信,太了不起了。當然不是每一場都如此。
而我同樣喜歡1比0的小勝,跟其他大勝一樣喜歡。
歐冠決賽是我執教的四支球隊裡表現最糟的一場決賽。但我們贏了。
我會換掉結果嗎……會說好吧,把另外三場也換成那種比賽嗎?其他比賽的表現其實很好,但我們輸了。
所以事情就是這樣……那場不算精彩,但我們贏了,一切都好,重要的是結果。
但如果你追求某項成績,最終必須導向踢出真正好看的足球,盡可能做到對你這支球隊來說最好的足球。
你想保級,就用好足球保級;你想取得歐戰資格,就用好足球去拿。因為我們是為了球迷、為了大家存在的。
我們不能只是讓人回家後想,「唉,這比賽根本難看,我下週不一定還要來看」;那樣不公平。
努力去踢吧。這場運動真的很棒。要確保每個人都能看到它。
那麼什麼是利物浦方式?當你來到利物浦,無論是當主帥還是當球員,為了成功你必須做些什麼?
你得理解這個社群。我是說,社群既有城市層面的,也有遍及全球的更大社群,有非常非常多人。
這個俱樂部歷經了很多。不代表它是世界上唯一一個經歷過困難的俱樂部,但拜託,那段時間我們只是想到自己——經歷了很多。
對那些事情的反應一直都非常特別,說真的,這點你不得不承認、必須學會理解。
這家俱樂部對人們來說的意義不只是足球而已。
所以你要理解這一點,這也是為什麼我們所做的事情比其他地方可能更重要。這是我們一直擔起並且百分之百理解的責任。
我們的球員明白為利物浦而戰不是職業生涯中的一個球會而已,這是你會一輩子記得的東西。
所以我們努力確保球員們能理解。如果我們現在付出絕對的一切,十年、十五年後再見面、回頭看,我們會覺得那是我們能做的最好表現,是我們最好的努力。
我想這也反映了我對人生的看法。其他的事情只是處理眼前的問題。
有些事我們必須去處理,但在你處理時,要想的是這件事對未來的影響。
有些人、有些俱樂部,可能就是不想看到這一點,因為壓力太大了,光是要確認這些就夠了。
好吧,至少明天他們不會寫(報導)。
我們根本不知道。
至少明天他們會說他們找到了解決辦法。
然後我們再想明天或接下來的事。
有誰能繼承你呢,我不知道誰能成功接手,因為你的氣場實在太大了。
你自己知道你有這麼大的氣場嗎?
不知道有沒有人有那種自覺。
我聽過這種說法,但說實話我沒百分之百搞懂那是什麼意思。
不過我看得到別人身上的那種東西。
一種能量,當你到場時,是那股熱情、說話的能力、激勵人的能力。
你知道的,那會影響對方球隊,因為他們會感受到時鐘在走、會感受到強烈的人格特質、大量的魅力。
所以阿爾內·斯洛特來接手你之後,看起來沒有同樣那麼強大的氣場。
我不知道,我只是覺得要填補你留下的空缺,真是難以勝任的大鞋子。
我要去上廁所了。
我打賭你是的。
真的嗎?
好吧。
那很好。
大鞋子。
大鞋子。
我不想去填那樣的鞋子。
有幾件事。
首先,我覺得我必須在宣布我要離開、退休,或者你想怎麼稱呼那個時候把我要說的話說出來。
人們會評頭論足,說時機不對、什麼什麼的,無論如何,那些評價改變不了什麼。
第一次那種感覺是,我必須把該說的說出來。
然後你必須盡可能把賽季完成好——無論用什麼方式。
你想贏點什麼,但不管什麼原因我們沒做到。
接著你還得確保一件事,因為那仍是你得做的事:你必須盡力讓接你的人盡可能順利一些。
那也是我努力做的事。
因為我希望大家都做得非常好。
我總覺得,如果有人不是這樣做,你會從第一個徵兆就看出來,嗯,可能他不希望下一個人做得好。
每個人都在大喊,「天啊,他做了那個、做了那個、做了那個」。
我不需要那樣。
我希望利物浦做好。
我希望利物浦贏他們該贏的東西。
我很喜歡阿爾內的一點是,他毫不猶豫。
你剛才說的那句「不,我想穿那雙鞋」,阿爾內沒有那種問題。
他想,好啊,那是一家很棒的俱樂部,那是一支很棒的球隊。
他說得沒錯,這是一家很棒的俱樂部,也是一支很棒的球隊。
他走進了那個環境。
之後我們有很多聯繫。
他人非常好、非常非常好。
我心想,天啊,多棒的一支球隊。
哇,謝謝你,之類的話。
我知道他做得很好。
他把這隊的最好一面帶了出來,他們以一種難以置信的方式成為了冠軍,說實話。
所以,我真的非常非常高興。
就這樣,就這些。
這一切又重申了,看事情的角度很重要。
你可以說你是「走在我腳步上」(就像你說的),也可以說你接手了一支很出色的球隊。
那支球隊很棒——我是說,我最好的朋友是利物浦球迷。
他在你離開前就說,這是利物浦有史以來最好的陣容。
阿爾內繼承了那套陣容,很多人都認為那是利物浦有史以來最好的陣容。
在第一年,他其實並沒有做太大改變。
也沒有什麼大筆買人進來。
我其實從利物浦的一位球員那裡聽到,他跟我一個很好的朋友說,阿爾內在第一年做的最明智的事就是不要改太多。
不要一進來就試圖做激進的改變。
那也是阿爾內·斯洛特自己會說的話,我想他真的這麼說了。
那很聰明。
所以不是阿爾內要向世界證明他能做什麼,而是要把這支球隊的最佳表現帶出來——而這正是他做的。
「不改太多」其實也是一種改變。
我們前一年排第三,所以其實沒太多要改的,但有幾個關鍵的地方必須改。
然後你突然之間以相當大的差距贏得聯賽。
就是這樣。
並不是說他非得蓋上自己的標記不可。
這支球隊在很多方面已經很好,但我們前一年沒贏聯賽,那就是他的任務。
他已經以一種令人印象深刻的方式完成了這件事。
這就是你想要的。
你需要有自信去做這種事的人。
如果你有一位對他要做的事沒有百分之百把握的主帥,那就沒有意義。
「我想我們要這樣踢。」
「如果那不可能,我想我們要那樣踢。」
「或者我也許要完全不同的風格。」
那樣行不通。
當足球教練本來就充滿挑戰,要處理各種不同的事務。
在像英超這樣競爭激烈的聯賽當足球教練更是一大挑戰。
在我們生活的這個世界裡,有媒體、社群媒體和各種事情,當足球教練就是一項難以置信的挑戰。
相信我,你根本無法預料接下來會發生什麼。
隔天你會想,天啊,那是從哪冒出來的?那是誰?喔,我的球員。
你看了報導什麼的,然後一瞬間,一個問題就變成你的問題。
所以要把那些事弄清楚,其他的也一樣。
我很喜歡阿爾內的一點是,他來了就接手了,他知道自己接到的是一支好球隊。
是的,確實是。
而他做得很完美。
就今年的改變而言,利物浦花了,怎麼說,約4.5億英鎊左右,這是一個瘋狂的數字。
我的意思是,我想你們在幾個位置上屢次打破轉會紀錄,像是維爾茲,現在還有伊薩克。
所以改變已經來了。
這些是新面孔。
他們帶著從前東家形成的理念而來。
他們一下子全都來了,一大堆新面孔同時出現。
這是不是也正是挑戰開始的地方?
因為現在這會變成 Arnie 的球隊了。
是啊,但那沒什麼問題。
那完全很正常。
但這並不代表今天就會有立竿見影的效果。
變動很多。
我的意思是,沒有任何球隊——順帶一提,那大概是四億五千多萬之類的東西。
我不知道精確數字,但他們也賺了很多錢。
改變總會有影響,改變也總需要時間。
人們會說,嗯,可是如果……不,先從這樣說起。
他讓我們的陣容跟去年完全一樣。
Darwin Union 還在,路易斯·迪亞茲還在,
舉我自己為例。
所以他們開始比賽時出了問題。
所以,是的,我們需要改變。
現在舊人不在了,新人在那裡,他們是很棒、真的很好的球員。
還沒見效,為什麼?
為什麼還沒奏效?
因為進展需要時間。
沒有人能改變這一點。
人們需要找到方法,必須適應情況,適應各種事情,所有這些。
所以一切都好,一切都在正軌上。
利物浦今年擁有的這些球員必須能在比賽的關鍵時刻出來扛起來,然後他們要準備好去爭奪榮譽。
但並不能保證你就一定能再贏一次冠軍。
事情不是那麼簡單。
你不能只靠當冠軍、花錢就能再當冠軍。
其他球隊不會睡覺,情況就是這樣。
要成為冠軍,你還需要在某些時刻獲得運氣。
就是這樣。
沒人想聽這樣的話。
但橫梁、球有沒有越過球門線,這類事情,
比賽可能朝你這方向,也可能朝另一方向走。
所以一切都沒問題。
我們現在討論這情況,好像這是場鬥爭。
我們拿錢出來砸對手。
是啊,但他們也賺了兩億。
所以如果你跟利物浦站在一起,只有這些人真的重要。
那才是唯一重要的人。
如果你是利物浦的人,你信任他們,他們做對了,他們做了正確的事。
就做該做的事,讓這支球隊成為它能做到的最佳狀態。
你從未見過那樣的轉會窗,花了那麼多錢。
不,我們蓋了三個看台和一個訓練場。
是啊,沒錯。
我記得在記者會上,當你提到曼城能花錢的能力時,
我當時完全不知道有這種可能性。
沒有人告訴我可以這樣花錢。
我在利物浦的最後一年,所以我們顯然——阿迪達斯合約、新球場、所有那些事。
他們賺更多錢,但我從來沒想過能有那麼多錢能動用。
但那不是問題。
當時條件就是沒有那麼多。
完全不是問題,真的不是。
我很高興我們那時候既取得了成功,又蓋了新看台和訓練場,
因為現在我們談論的是一個轉會窗、談的是花很多錢的事。
但沒有人討論看台,沒人在討論訓練場。
訓練場一流無比,那些看台很棒,而且在安菲爾德同一個地方,他們幾乎可以在不拆掉舊場的情況下建一座新版球場。
這是一個了不起的故事,也會永遠留在那兒。
也許有一天他們會決定把科普看台弄得能容更多人或其他什麼,我不知道會不會發生,但那裡有擴充的可能。
這就是我喜歡的地方。
我真的希望能做的越多越好。
這不是我的首要目標,因為我首先得帶我的球隊贏球,
但我希望俱樂部能從我們在一起的那段時間裡受益,甚至在我們離開之後也能受益。
我想要那樣。
這或許是個很天真的看法,但在你執教利物浦的時候,
我對利物浦的評價是——你未必擁有世界上最響亮的先發十一人名單,
但你可以成為任何人。
所以當你簽下米爾納(以前在曼城),
還有其他那些球員時,我會想,為什麼要簽他?他又不是那種…
但當他們為利物浦踢球時,他們會變成不可思議的球員,你可以面對任何對手。
我觀察到利物浦有一種文化,
你不一定追求「銀河艦隊」式的球星。
你不是在追羅納爾多或梅西那種人,
你在尋找有個性、能融入文化的球員。
最終那意味著,有時看起來你像是帶著十二個人上場一樣有優勢。
所以我剛剛看到的這個轉會窗,
你們選擇的是非常非常頂尖的名字,
有些甚至是皇馬和世界最大俱樂部的首選球員。
我幾乎認不出現在的利物浦,
在這樣的一個窗裡動作如此大。
是啊。
我心裡有一部分在想,希望這不是他們的法爾考、迪瑪利亞或羅納爾多那種情況,
那種他們簽下大牌但沒顧及球隊文化的時刻。我在祈禱。
會希望吧。
你會希望的。
差別就在這裡。你會希望。
他應該是一名令人難以置信的前鋒。
非常厲害的前鋒。
Flo Wirtz,你們如果說錯話,到時候就會被打臉。
他是一個令人驚嘆的人才,看看這位出色的球員。
是啊,純粹在進攻端的球員。
這真的是一支非常、非常好的陣容。
如果那位年輕中衛不要受傷,這簡直是完美的陣容。
現在他受傷了,情況就不幫忙了。
那麼他在中衛位置上可能會成為主力。
除此之外,陣容幾乎完美。
兩個超級的左後衛,還有非常出色的右後衛。
總之就是很棒的球隊配置。
現在你得處理好這種情況。
他們都以為自己該先發,但那就是正常的工作。
這並不難,那是正常的職責。
你會有這樣的討論,誰會先發——在第三週的一、兩週內誰會先上場。
一個人受傷了,你很高興另一個人可以先發。
這就是一個足球領隊所生活的世界。
所以我們不用去擔心那是什麼?
我真的很在意。
所以你不用擔心利物浦。
他們會沒事的。
這只是你在那裡時,各家俱樂部淨支出的一張圖。
很明顯,在你執教期間,你並沒有像對手那樣花錢。
媒體和很多球迷猜測擁有者芬威體育集團(Fenway Sports Group)就是沒有給你錢。
但你仍然拿到了成績,這很……
不,不,不。
所以,是的。
公眾的觀感是我沒有去爭取資金嗎?
那大概不對。
我們有過這些對話,但我不是用那種「如果你得不到,我們就不用了」的方式去問。
思考我們能從哪個方向擠出多少錢並不是我的工作。
我感到極大的責任感。
我的想法一直是,用我們手上的這些小夥子,讓他們成為能達到的最佳球隊。
你說得對,或許我們不是那支最好的球隊。
我覺得有一段時間我們踢的球,你會覺得那可能是那支踢得最漂亮、也是最好的球隊。
我不確定確切時間,大概在18到20歲之間,那是一段相當長的時期。
但我們總是,而且那正是我們的理念,我們總是能擊敗最好的球隊。
那就是理念,因為那是恆常的事。
下個最好的,我們可以打敗你,我們可以打敗你。
要成為最好的,你知道,你是大家都想要擊敗的那個。
我喜歡這點。
所以,淨支出這類的東西,我從來不會太擔心。
我們有過所有這些對話。
是的。
我對當時的狀況很滿意。
我無法自己跟人去談判。
不,我無法決定我們花多少錢。
那根本不可能。
阿爾內·斯洛特(Arne Slott)也無法決定利物浦要花多少錢。
事情就是這樣。
有其他人決定。
而如果你有錢,你就會去買真正好的球員,像利物浦今年所做的。
我認為那是正確的做法。
我很確定有一個特定的時刻改變了整個轉會窗。
那是去年最悲傷的一天。
想要用誰來取代像喬維奇(Djokovic)這樣的人該怎麼辦?
這不只是關於球員本身。
是關於他那個人。
他對每個人都很好。
對每一個人都很好。
他來了。
他沒有太多預期……
我想他有點驚訝我們會找上他、會要他。
然後他來了。
他從第一天起就交出了表現。
我還記得第一次看見他為狼隊(Wolves)出場時的樣子。
我心想,哇,那是什麼?
你總會聽到這些故事,人們會告訴我,還有是真的,像穆罕默德·薩拉赫(Mo Salah),他們必須說服我之類的。
不是說被說服我要簽下他。
但就像還有其他球員一樣。
穆(Mo)只是其中一位。
我們大家一起決定要穆。
但沒關係。
但這個人沒有人來跟我說,來吧,我們看看喬維奇·若塔(Djokovic Jota)。
我看到他就說,拜託,給我更多資料,我得再看他。
他超出所有期待,不只是球員,也是個人,超級聰明、超級團隊的隊友。
現在他坐在更衣室裡。
我現在無法想像更衣室裡沒有他的存在。
那太難了。
太難了。
我至今還說不出完整的話來談這件事。
真的是這樣。
那是個難以置信的打擊。
對於那些小夥子們也是。
我不,我們可能會想不要談它,否則一些不好的記者會把它寫成故事。
我對他的評價和他代表的意義,利物浦沒有人會拿來當作藉口。
但情況就是如此。
你每天走進這個他曾經無所不在的房間。
你可以想像,他和詹姆斯·米爾納(James Milner)非常親近。
他們年齡不是一個群體。
他們根本不是同一類型。
就是這樣,但另一方面,他又和科斯塔·西米卡斯(Costa Simicas)非常親近。
那就像月球和火星的差距。
那就是他。
要在個人層面處理這件事,不簡單,是不可能的。
現在作為一間俱樂部,把所有情緒因素抽掉,思考我們要如何取代他?
你得去想這些事。
哇,那很困難。
我會說不可能。
現在我們衝那個轉會窗去買球員。
我很確定當時並沒有一個計畫,要去替換他必須被替換的兩個人。
你還記得你聽到那個消息時你在哪裡嗎?
記得。
我早上收到一則訊息:「老闆,我有壞消息。」
然後我收到一個來自利物浦朋友的訊息。
我不敢相信。
我就是不相信,那不可能。
我聽到時,我知道那意味著什麼,但我不敢置信。
整件事的過程我都看到了,當然也看到了婚禮的所有照片,所有小夥子都在那裡,之類的。
那發生就在那之前。
我清楚記得我坐在那裡一言不發的時間有多久。
所以,這就是一位家人。
就是這樣。
所以,真的就是那樣。
這是你必須面對的一個例子,而你完全無法預知。
你無法準備去面對那樣的事情。
今天,我們談論印度的趨勢,然後,如果你願意,談談利物浦。
一切本來會完全不同。
所以,你必須處理那些你從未預期到但仍得去思考的事情。
每個人都希望這個小夥子能在利物浦踢接下來十年。
全能型球員,能打多個位置,懂得踢球,頭腦聰明。
2025年7月3日,迭戈在西班牙與他的兄弟一同在車禍中喪生。
我想就在那之前,他剛和伴侶結婚。
他育有幾個可愛的孩子。
他曾談到你,說第一次你和他見面時,他就能感受到你的存在感。
他說,他認為那是你的一個主要特質,就是你只靠在場就讓人能感受到你。
在你的帶領下,迭戈在利物浦取得了非常大的成功。
嗯。
沒錯。
是啊,我也這麼覺得。
我也可以這麼說。
對他我也有同樣的看法。
他的存在給我留下了很深的印象。
非常特別。
不得不說,他是個非常特別的年輕人。
像你這樣的教練在轉會窗裡會扮演多大的角色?
這一直是球迷們猜測的話題。
你還記得我剛來時有人告訴我有個轉會委員會嗎?
我從來沒有遇過這種情況。
記者問我,說他們實施了轉會委員會,不想讓教練在轉會窗裡太有決定權。
顯然,在我之前,確實有些問題。
那沒什麼好問題的。
我可以和每個人討論。
只要球員還沒正式為俱樂部簽約,我都可以參與討論。
我也習慣了得不到所有我想要的球員,這很正常。
這不是教練一個人的決定。
我們會說:「我們需要那個球員。」然後我會說:「是啊,但太貴了。」
我還可以再問一次:「抱歉,我們能不能把這件事做到?」
而你也知道,他們會盡一切努力爭取以合適的價格把球員帶進來,這一點沒得說。
不會有人在俱樂部裡硬把一個你不同意的球員簽進來,這不可能。
但對一個足球教練/主帥來說,得不到所有想要的球員是非常非常正常的事,所以沒問題。
只要轉會窗還開著,你就盡力去打造最好的陣容。
轉會窗結束的那天之後,不論你做了哪些轉會,你就擁有了當時可能做到的最佳陣容,
然後帶著這套陣容去度過賽季的其餘時間。
邁克爾·愛德華茲在你任內離開過。
他算是負責尋找並簽下球員的關鍵人物之一。
現在他又回來了。
首先我要說的是——我不想說太多空泛的話,因為我們關係真的很好。
邁克爾·愛德華茲在他所做的工作上絕對很出色。
但引進球員不可能是他一個人的工作。
還有很多人參與:朱利安·沃德(Julian Ward)、伊恩·格雷厄姆(Ian Graham),還有很多人,像是巴里·亨特(Barry Hunter)也有參與。
這一切都是一個過程。
我們之間非常密切合作。
不是說有誰坐在那裡自以為是天才、想出所有點子,然後「哦天啊,他有空了,我甚至都不認識他」那樣。
我們認識球員,會談判,會找出合適的出售時機、合適的購買時機。
那是體育總監的工作(他以前做的職務)。
現在他的職位我也不太確定,似乎在控股公司裡面有些職責。
對了,所以理查德·休斯(Richard Hughes)現在在那裡做得非常出色。
這類事情,外界總是有一種偶像化的看法。
外面的人會把某些人神格化,
有時候這樣的情況發生在我身上,也發生在邁克爾身上,但邁克爾從來不是一個人做所有事。
我也不是一個人做所有事。
我們一直是很好的團隊合作。
他們之間配合得很好。
我們沒有太多那種讓人驚訝、「咦?這哪來的?」或「你為什麼想要他?」那種分歧。
這是一個過程,足球隊是一個公開的書本,
大家每天都能看到。所以如果你想加入某個球員,不應該讓所有人都驚訝、想「這個主意從哪來的?」
你覺得我們需要左後衛,為什麼?我們已經有四個了。
那種事不會發生。
這是個持續進行的工作,整個賽季都會不斷完善,但轉會窗的時候顯然會有衝突。
而英格蘭職業足球的人們比其他國家可能更享受轉會日那種緊張氣氛。
所以我以前沒有完全體會到,但我學會了欣賞一個精彩轉會窗帶來的刺激。
你一直都跟他們相處得很好嗎?
可以說是百分之百吧。
邁克爾當然是,理查德也是,我離開後我們也聊過好幾次,
我喜歡他們,我真心認為他們做得很棒。
因為你會變得比教練還大,你會成為一個巨大的——我的意思是,你現在仍然是那樣——在這座城市裡的巨星。
我助手,我的私人助理,跟了我十年了,她是利物浦人,我現在可能會讓她尷尬,但對她來說你就像個國王。
不只是利物浦,你在全球來說都是個國王,因為你做過那些事對我來說也是如此。
所以我在想,如果我是邁克爾·愛德華茲或俱樂部的其他人,試圖推翻你的決定——
因為你好像擁有終極權力,有點像亞歷克斯·佛格森爵士(Sir Alex Ferguson)。
他變成了那一切的代表,他就是那個地方、那座球場,他就是俱樂部本身。
所以我一直想知道,當你成為整個城市的象徵時,有誰能推翻你的意見或和你爭論呢?
你就是偉大的尤爾根·克洛普(Jürgen Klopp)。
但那是外界的想像。
拜託,我不是白癡,我不會那樣自以為是。
我一直說,我需要別人來幫我理解事物。
那只是我自己的看法而已,我自己也知道我的意見是什麼。
但越是年長,我越知道自己的看法,所以拜託,怎麼能對事物有更全面的了解?
就是透過和別人討論。
是的,最終的決定我得做,這沒問題,但為了做出那個決定,我需要所有人真正參與進來。
如果你想爭論就爭論,最後我會做決定,沒問題。
我們有沒有爭論過?也許有,我記不得了。
但那不重要,因為最後關鍵是結果,什麼對俱樂部最好。
我從沒覺得他們都得討好我。
離開利物浦後我才意識到自己有多有名。
我其實不知道(自己這麼出名)。
以前我很少在利物浦大街上到處出現。
在巴士上被人歡呼是很正常的事,因為大家都會這樣做。
他們會為每個人歡呼。
所以,自從我不再做這份工作後,我才意識到自己當教練有多厲害。
所以,我覺得既然我能做到,大家應該也都能做到。
這句話百分之百是真實的,因為在工作裡,你每天只是試著整理擺在你面前的那些事。
那就是你努力的方向。
可以問你關於努涅斯的事嗎?
他在你離職的最後一天看起來不是很高興。
達爾文。
達爾文。
是的。
我們的關係非常好,盡可能地好,跟一位射手──他沒有像他希望的、也沒有像外界希望的、也沒有像我認為他本可以的那樣經常進球──還有一位沒有像他絕對想要的那麼常上場的射手,能做到這種關係,已經很棒了。
如果他當時站在那邊,把自己當成第一號、在我面前跳來跳去、哭得稀里嘩啦然後抱我十幾分鐘,我會想,嗯,這是怎麼回事?
這是一個完全正常的情況。
我不能、我的首要考量不能是討好所有人。
那在那個工作裡就是不可能的事。
問題很簡單,一開始就來了:有25名球員,只有11個先發位置。
所以,很抱歉,不是每個人都會感到高興,通常不高興的人比你讓他們高興的人還多。問題就從那裡開始。
你必須度過這一關。
我很確定他在利物浦經歷過超棒的時刻。
我們一起經歷了很多美好的瞬間。
在我最後一天,如果我是他,我也會想,好吧,下一隊是給我的新機會。
因為球員就是這樣。
如果事情對他們很順利,他們不會想說「多虧教練」;如果不順,他們會想「沒關係,球隊沒給我足夠機會,這不是我的錯」之類的話。
我們是人,我們都一樣。
所以在那一刻他們並不特別。
有些人會想「我必須更努力」,第一週、第二週、第三週都要更努力,然後他們會想「我已經多做了三週,還是沒被選上」。
所以你不可能總是有和諧、鮮花與掌聲之類的東西。
那是一個有競爭性的環境,你必須表現出你認為自己應得的東西才能得到它。
你什麼時候決定的,你決定要簽下達爾文的?
那是怎麼一回事?決定過程如何?
我們的決定方式跟以前一樣。
我們都是一同參與那個過程,一起做決定。
現在就是這樣。
我們當然希望能用更少的錢簽下他。
但當時不可能。
我們需要一名前鋒。
我們只想要一個額外的選項,當作前鋒的另一個選擇。
我們一直有博比(菲爾米諾)——世界上最好的假九號。
但當時我們需要一個速度更快、性質不同的球員。
當時的情勢是穆(薩拉赫)和沙迪奧(馬內)。我甚至不確定沙迪奧還在不在,可能當時已經不在了。
沙迪奧那年贏得了獎項,是的。
所以我們也必須做出調整。
路易斯·迪亞斯,很棒。科迪·加克波,很棒。
我們缺乏的是哪一類型的球員?
我覺得科迪可以有點像博比,在邊路也會踢得很好,但他在翼位上感覺更自在。
這類東西。
所以,當然,我們是大家一起簽下他的。
承認可能沒有達到應有的最好效果,對我來說沒問題,
但沒有達爾文·努涅斯,很多事情就不會發生。
像對紐卡素那場歷史上最大逆轉的一役,例如。
喔,我愛那一天。我愛那一天。我們換上場了。
給我15秒鐘讓我解釋如何在線上建立可行的事業。
我看到那些在生活中獲勝的人,他們不是有一個完美的計畫。
他們只是踏出第一步,然後第二步,然後持續前進。
他們保持執著,也保持一致性。
Stan’s Store 是我共同持有的平台,也是我們的贊助商之一,它是把你的知識轉換成收入的最佳第一步。
只要幾分鐘就能啟動你的事業,開始在線上銷售數位產品、教練課程、會員或社群,沒有技術上的頭痛或無止境的設置。
成千上萬的創業家、創作者和敢於冒險的人使用 Stan 來掌控自己的未來。
因為 Stan 是為那些願意付出努力、押注自己的人打造的。
如果你準備好開始建立,加入我們吧。
今天就用 免費14天試用 在 stephenbartlett.stan.store 開始你的事業。
我們推出了這些對話卡,它們賣到缺貨。
我們再補貨,它們又賣光。
我們再補貨,它們又賣光。
因為人們喜歡和同事在工作時、和朋友在家裡,或和家人一起玩這些卡片。
我們也有很大一群人把它們當作寫日記的提示來使用。
每次有嘉賓上《A Diary of a CEO》節目時,他們都會在日記裡留下一個問題給下一位嘉賓。
我坐在這裡訪問過世界上一些最了不起的人,他們都把這些問題留在日記裡。
我把它們按深度分成一到三級。
一級是入門問題;三級,如你看到卡片背面所示,是更深層、能建立更多連結的問題。
如果你把卡片翻過來,掃那個 QR 碼,你可以看到誰回答了這張卡,並實時觀看他們回答的影片。
如果你想拿到一些對話卡,請到 thediary.com,或看下方描述中的連結。
為什麼你離開利物浦?
我看過你宣佈離職的影片很多次,我幾乎試著從字裡行間讀出什麼。
噢。
我試著從字裡行間讀。
告訴我你讀出了什麼。
不,我只是……你知道,因為你談到的是能量,沒有那個能量來做這件事。
我是這麼解讀的。
你坐下來和董事會談,董事會談到明年的計畫,你就在那一刻意識到你沒有重建並再次出發的能量,等等。
不,不,不,不是要重建。
我們不需要重建。
是啊,不是要重建。
我知道這支隊伍是一支好球隊。
我對自己的期待是:我要成為這個環境裡能量的供給者。
像是如果有人陷入低潮,來吧,你可以拿我的錢。
我用不著那錢。
走吧。
我要處於絕對巔峰狀態,才能成為那個配得上利物浦主帥的人。
這也是我當時說的:有一天當我覺得,嗯,我不確定了,那就不行。
並不是我要說,好,那我們等到大家都看出來了再把我炒了、啦啦啦之類的。
我不能那樣做。
經過我們一起走過的時間後,我做不到那樣。
我意識到我不想繼續待在那裡。
經過這麼長時間,我不想成為那個人。
我不想去美國巡迴。
為什麼?
因為我每天都很愛那份工作。
所以你才會意識到,我需要休息,或者我需要些其他的東西。
而你在那行是做不到的。
你不能對大家說,先生女士們,給我一年時間,一年後見。
事情不是那樣運作的。
我真的覺得我們當時做了該做的事,把我們當時的感受和想法說清楚了。
當時就是那樣。
我沒有精力去想下一步。
我也不想去想下一步。
我只想離開。
我對於完成賽季感到高興,但別問我,我們這裡能做什麼?那裡能做什麼?
那些責任一直都是我的。
因為,是的,我不決定錢的事,但其餘的從某個時刻起都是我在掌管。
疫情衝擊來了,當時其實沒有體育總監,Michael 是在我離開後才來的。他當時已經不在了。
這並不是因為我們之間有什麼問題,根本不是。
他們只是想找一個能領頭的人,最後找到了 Michael、Richard,當然還有現在和他們密切合作的 Arne。
所以那是他們的決定。
但有一段時間沒有 Richard、沒有 Michael、也沒有 Julian Ward。
那時就只有我一個人在上面,掌控所有事情。
我們必須贏球,但其他所有事也都壓在我身上。
那是一段很緊繃的時光。
在那方面你身邊沒有一個體制在支持你?
疫情改變了很多東西。
我的意思是,人們不再那麼常飛來飛去。
老闆也沒那麼經常過來。
預算會議多半是在電話上進行,或多或少就是這樣。
我們把 Jörg Schmadtke 那位德國人找來,因為當時事實上我們沒有體育總監。
Julian 回來過,但我也不太清楚他為什麼又離開了。
就是這些事發生了。
現場剩下的只有我們——教練團和球隊。
所以每天就只是處理正常的日常事務。
那誰在做體育總監該做的事?
是我們,一起去做的;在那個轉會窗裡,我記得是和我們請來的那位德國人 Jörg Schmadtke 一起做的。
我甚至不確定 Julian Ward 當時是否還在,還有律師、球探們。
你覺得你有沒有可能回去再執教利物浦?
這有可能嗎?
我說過我不會執教英格蘭的其他球隊。
所以那意味著如果要回去的話,就只能是利物浦。
所以,從理論上講,是有可能的。
從心理層面來說,理論上要怎麼樣你才會想這麼做?
我也說不清楚。
只是,必須有某種原因。
我很喜歡現在做的事。
我不想念執教的生活。
不是說我不再做教練工作,但方式不同——不是帶球員的那種。
所以我不想念那些。
我不想念在雨中站兩個半到三個小時。
我也不想念一週要開四次、三次的記者會。
一週要接受十幾次採訪。
我不想念那些。
真的不想念。
所以我不想念待在更衣室——以那種狀態待在更衣室來說,我以前也常常這樣。
我執教了一千零八十多場比賽。
所以我非常非常常待在更衣室。
但我不想就這樣死在更衣室,僅僅因為那裡很舒服(還有味道)。
就是那種東西。
但也可能會有機會。
我五十八歲了。
從你那個角度看是老了,但從另一個角度看又不算太老。
那代表幾年內我還可能做這個決定。
我不知道。
我今天必須做決定嗎?
我不會再執教了嗎?我不會——但感謝上帝我也不必立刻做那個決定。
我可以看看未來會帶來什麼。
但現在我參與一個我非常熱愛的計畫,我也喜歡和我一起工作的人,以及我們負責的那些俱樂部和俱樂部所在的國家。
所以我喜歡現在做的事。
在我心裡,只有當我能百分之百專注時,我才能做得很好。
這也是我一直想做的事。
那些是你不會懷念的事。
那麼你會懷念什麼?
有時是人。
是的,有時我會想念一些人。
我的意思是,我不懷念更衣室本身,但會想念和球員坐在餐廳裡好好聊聊。
那挺好的。
當他們心情好的時候總是很棒。
我們贏了很多比賽,所以大樓裡常常有很好的氣氛。
站在那裡,聽到他們笑。
我至今腦海裡還能聽到那種笑聲。
是的,這份工作中的這一部分顯然是……但那是那些我最後帶過的球員才有的感覺。
我現在對一般的足球員還會懷念嗎?
現在並不是那樣。
說實在的,我真的沒有太多懷念的東西。
因為我仍然從事我最了解的這門行業。
足球的部分我不缺,因為我還有它。
唯一不同的是,我不必出現在比賽前的那把椅子上,或做那些事情。
不,說實話,那大概是最棒的——
我什麼都不懷念。事實就是如此。
當我看你的職業生涯,從多特到利物浦,你似乎總是很成功。
而這真的很罕見。
你似乎總是充滿熱情、全力以赴而且每次都能成功。
但我的問題是,針對我們的觀眾──多半是商界人士、領導者、CEO──還有沒有什麼我們還沒談到,但對於你來說對於把一群人帶到最好狀態至關重要的東西?
我們談到要做一種量身打造的領導者,成為那塊能把個人最佳狀態拼湊出來的拼圖。我們談到要全心付出。還有沒有什麼真正構成你領導與管理哲學核心、而我們還沒觸及、年輕教練可能會想偷學的東西?
創造一支最好的團隊。我是說對「團隊」這件事真正的理解。真的一定有理由,為什麼這支隊能贏,而別隊不能,因為外面還有很多隊伍,他們嘗試了各種方法。所以別浪費時間彼此擦身而過,互不相識、不在乎彼此的問題、不對彼此感興趣。不行、不行、不行。我想要一起成長,而我的工作就是幫助他們成長,創造一個讓他們能成長的環境,並確保這件事。如果我必須對大家嚴厲,讓他們找到一起站在同一陣線的方法,我就會這麼做。重點不是我說了什麼,而是他們需要明白,為什麼我們在這場艱難的競賽中是支非常特別的隊伍。但我們必須找到一個理由,證明我們比其他人更值得贏。是的,那就是我要做的事。
而如今人們想用知識去說服別人,他們想說「我知道所有關於那件事的事,看,我可以告訴你,我可以解釋給你聽」。但最後,那只是其中一面,別人也可以知道這些。關鍵在於我們能多緊密地走在一起,然後上場把他們最好的一面都逼出來。那就是我想做、我一直在做的事。所以對我們來說很清楚,我們會並肩前行,我不知道,我們會赴湯蹈火。我不確定你會怎麼說,但我們真的會做任何事。而且不需要我每天提醒大家想辦法一起成長,這是顯而易見的。
我如何讓人們願意赴湯蹈火?你說的是要確保他們彼此之間的連結夠強。我聽過你讓每個人剛到時都記得彼此名字的事,不只是球員,而是後勤人員、工作人員的名字之類。你做了什麼,讓人們願意赴湯蹈火?
沒錯,沒錯,這是個好問題。沒有一個放諸四海皆準的答案,因為如果有一個方法說一句話大家就跟上,那就太簡單了。你得創造一種文化、一個環境、一種氛圍,讓每個人意識到這裡很特別。底層訊息就是:這很特別,現在就衝吧,這值得。我們會為此付出更多,這對我們所有人都有更深的意義,可以為它奮戰。什麼是特別之處?彼此之間的團結、我們相處的方式──訓練場上、廚房人員,每天我們彼此展現的尊重、球隊裝備員、園丁、所有人的互動。對我來說那是最重要的,因為你會意識到你展現的尊重,會換回你得到的尊重。你會獲得真正的尊重,但這不是理所當然的。事情不是那種我去上課式地告訴你:「坐下,你必須尊重園丁,其他人就會尊重你。」不是這樣做的。你是慢慢學到:給予尊重就會得到尊重,不給就不會得到。
所有那些小事,其實不是什麼大不了的事。我不是每天跑去說:為什麼這個不同?為什麼那個不同?處理事情的方式──我們找到了一條路,讓關於比賽最重要的資訊是我說的,而不是媒體或社群媒體上的言論。我說某件事不好,那就不是外面那些東西的重要性了。當我說不夠好,他們可能會寫:「可是你們贏了3比0。」但我們會找到方法談論那件事並進行改進。我們當時創造了自己的世界,那比外界更重要。
「現在對守衛不恭敬,會讓你輸掉歐冠嗎?」──關鍵線索是什麼?我相信,如果你做不到這些,如果你不欣賞別人的付出,那你也無法欣賞隊友的付出。這只是個小徵兆,當然這不是說兩者之間有直接的、必然的連結,但到最後,我很確定如果你回頭看一兩個情境,你會發現:「哇,這看起來不像個可靠的人。」然後你回推到一開始,就會說:「對,因為事實就是如此。」我可以告訴你。
我對這點特別著迷,因為我在老特拉福德時,那些在包廂和休息室裡供餐的女士們,當我問她們費格森離開後有什麼不同,她們一直說的是:「喔,這裡就是不一樣了。」我會問:「怎麼不一樣?」她們說:「我也說不上來,費格森爵士就記得我們的名字。」她們會這麼說。很奇怪,職場上一些員工能指出的唯一變化,就是新領導不知道我們的名字。當然,這顯然不是曼聯所有問題的答案,那只是那些在那個區域工作的人們的情況。但這件事顯示,如果你連這些都沒有做到,那麼理論上你就不認識他們的名字。
它顯示的是那種「在一起」的感覺已經不在了。
這一切其實早就開始了,費格森爵士就是不一樣。然後你會說,嗯,但不是從第一天就是這樣。但在二十三年之後,當然不一樣了。當然他會記得你的名字。他看著你長大。所以你怎麼能拿來比較?這是發生在艾德·伍德沃德下的事,供大家知道背景。不是在任何奧索·阿馬林手下。這是更早的事,然後幾年前的情況。對。我一直覺得,對我這樣當企業領導者的人來說,這成了很有意思的一個參照點,因為正如你說的,這只是某個問題的下游症狀——俱樂部從有家人感覺、特別、彼此親近緊密、有那些價值觀,變成價值觀腐朽,這種腐敗是從上游一路延伸到最底層。
但這也是世代的討論,不是嗎?所以像過去,我又不是老到會說「過去一切都比較好」那種程度,但我們的確是被不同方式養大的,事情就是這樣。我從一個只有一千二百人的小村莊回家,從公車站到家只有四百公尺的步行。我走在回家的路上,路上有一位女士從我面前經過,我現在都記不得了。我剛走到家,才多走了兩百公尺,我媽媽就問:「你為什麼沒跟某某太太打招呼?」什麼?那對我人生有幫助嗎?我不確定。這只是你的成長方式、你的教養方式。所以我並沒有跑回去說抱歉、下次會打招呼,真的需要那樣做。
所以在我的人生裡,很多人認得我,要是不跟人打招呼反而會很難,但我也開始明顯地受到關注。如果我走不過去跟人打招呼,現在我可能會說「嗨」,但那種行為對我來說已經不像以前那麼自然了,但它仍然存在於我心中。讀到的東西是一回事,感受是另一回事,被對待的方式又是第三件事。我們都是很多經歷堆疊的結果,只要我們在一起,就要確保我們互相影響的方式盡可能正面,然後看看這會把我們帶到哪裡。這就是我的想法。
很多經理、領導或執行長會把戰術和策略放在首要位置,像你說的那些資訊與事情,但看起來你把焦點放在別處。不是放在第一位。是同時進行。不是第一,也不是不是同時,是同時。我一天只有二十四小時,訓練佔兩小時。能做的也不多。也許季前會多一些訓練、再多一堂、兩小時、四小時,剩下二十個小時,睡七八個小時,還有十二個小時。那能做什麼?讓我們變成能做到的最佳團體。這就是我百分之百感興趣的事。絕對是。成為我們能成為的最佳團隊。對。就是那些關係、那些價值觀。
那你有沒有對球隊成員互動的方式做出什麼特別改變?我知道INEOS那邊的人跟我說,曼聯把餐廳改了,不讓人分坐不同桌,吃飯的時候整隊坐在一起。像這種小事,有些人可能覺得無關緊要。你有改變什麼嗎?有什麼規則或政策嗎?我不太喜歡那些顯而易見的做法。說實話,如果你彼此不喜歡,桌子大小根本沒差。我不是說那不重要,但我看不到真正的效果。我想用不同的方式去達成。我想以一種特定的方式把他們介紹給彼此,順便說一下,是在球場上開始。因為我們有一支足球隊。我們不是一群坐著喝茶吃餅乾的社區人士,這是個真正的競爭環境,目的是要在球場上把球員最好的一面帶出來。
球場有規矩、更衣室有規矩,但在規矩之外,左右兩邊有很多你可以一起做的事。可以聊的很多、可以了解的很多,這就是生活。否則我們就只是住在彼此旁邊,卻無法互相受益,那毫無意義。我不想把它說得比實際更大,但我對一支足球隊的理解就是要成為你能成為的最佳球隊。這和戰術一樣重要。和戰術一樣重要。我們可能有最好的戰術,但球員互相不尊重、不喜歡對方,那沒有人會去執行那些戰術,永遠不會。所以,即便我們戰術很差,但他們彼此相愛,天啊,他們仍然能贏。那是有可能的。荒謬的世界、偉大的團隊、好教練,你就有很好的成功機會。
我有兩張還沒公佈的照片,但這張是伊莉莎白。媽媽。你的媽媽。對。2011年,我和多特蒙德拿到冠軍。我的家鄉球會SV Gladden請我回去搭台。我的姐姐寫了一首詩。我媽媽那天顯然是非常驕傲。那天我看到我第一支球隊的隊友,他們都在那裡。沒有人會想到從那個地方出來的人會到達我當時到達的地方。是啊,偉大的一天。我得說,伊莉莎白真的是一位非常非常好的人。她在 2021 年病逝。因為當時疫情的種種情況,你沒辦法出席她的葬禮——旅行限制等等那些原因。她確實看到了你的成功,她看到了……那差別很大。所以我沒能去參加葬禮,聽起來瘋狂,但線上葬禮是我人生中經歷過最悲傷的事之一。但至少我促成了那件事,讓我們能夠看到、能夠參與——雖然我們到不了現場——這點還不錯。
我媽媽最後得了失智症,所以當她躺在那裡的時候,並不知道我不在身邊。這很難受,但她見證了我大部分的工作生涯。如果你願意這麼說的話。
我爸爸沒看到我的教練生涯……沒什麼是完美的。但媽媽在還能記得我們、看到我們、認出我們之前,是個非常幸福、很快樂的女人。到她再也做不到那些事的時候——嗯,那段時間不算太長,但我真盼望有一天有人能找到治療這類疾病的辦法。
年輕時當然不會想到這種事,但年紀一大就會想,有人今天是死於心臟病,不是先變得失智、不認得自己的小孩……你只能努力裝作沒事,寄望科學能找到出路,直到那一天到來。
她因失智症開始忘記家人的記憶。像是日常用手機的事她不懂,剛開始甚至認不出我的聲音。這是一種奇怪的病,不管你怎麼稱呼,都會關掉很多門、又打開其他門。長期記憶很不可思議——她會認出街上那些說在小學時一起的女士,但卻不認得我們。
這不是在比誰忘得多,會忘很多事,尤其是關於人的事。主要是我的姊妹們在照顧她,這對她們當然更難受。當她不認得你,對你說「你是誰?走開」之類的話,那真的很不好受。作為家人,當你所愛的父母不再認得你,該怎麼面對?那感覺像在哀悼,像心碎一樣。
我想對我姊妹們來說更難,因為她們常在身邊。對我而言倒不是太大的問題,因為我知道她愛我勝過她自己。有時她認不出我,對我來說不是問題,我只是為她覺得難過。那真的很痛苦——尤其是有些清醒的瞬間,她會說「喔,我知道,天啊,你在這裡,你在做什麼?」然後又再度失去,那真的是很糟。
我真心希望能找到對這些疾病有療效的藥物。我覺得科學有在朝正確方向努力,但路還很長。謝謝你給我的這張照片。我手機裡某個地方也有類似的,但沒有把它放在顯眼的地方——非常感謝。
信仰也是你生活中很重要的一部分吧?
是啊,你對上帝的信仰。
是的。據我了解,情況並不一直都是這樣。年輕的時候,你並不像現在這樣有宗教信仰,對嗎?
其實我甚至不會說自己很「宗教」。
我有信仰,但我也不——說實話,我不太確定「宗教」到底百分之百是什麼意思。
但就是這樣——我媽每天睡前都會禱告。但問題是,有一件事我們會禱告,另一件事她會說。因為她無法對我太嚴厲,她沒有辦法。她唯一能說的,就是「別忘了,如果你再這樣,我週末他回來的時候我就得告訴你爸。」所以那好像是她唯一的威脅,唯一拿得出的武器。而我顯然夠聰明,知道不管我做什麼,她從來沒有真的告訴我爸。
從我開始去教會的時候,有一小段時間我想——週日上午去教會正好是我打球的時候,我得去教會就不能踢球了。但那只持續了一場比賽,就一個星期日。我想上帝不可能那麼嚴苛,他不會認為我必須去教會而不能踢我那麼喜歡的足球,不可能是那樣的。我很確定他不是那樣的。
所以我找到了自己的方式。對我來說,是一起生活。我們必須確保不要只把注意力放在自己的福祉上。我們要真正明白,獨自一人即便處在很好位置也沒有幫助。是的,我們都想在事業、在生活中盡可能往前走,這很正常,但更重要的是,我們要確保真正努力好好地一起工作,好好地一起生活。對我而言,這就是我的信仰。這種理解基於我的信仰,當然也基於常識,這是我相信的方式。
我認為這也是關於宗教你能說的最好的一件事:當宗教能讓人保持在一個好地方,那它就是好的。如果宗教做不到這一點,那就不是適合我的宗教。所以重點就是我們要互相包容,沒問題,這是一個美好的星球,我們生活在一個美好的世界,但這不是只為了一兩個人,而是為了我們所有人,我們必須確保這件事能實現。我覺得正確的信仰可以在這方面幫助你。但我又不知道什麼是「正確的信仰」,我甚至不知道什麼對我來說算是對的。所以,對我來說這是該做的事,我從未懷疑過。說實話,基於你在人生中得到的所有資訊,上帝對我來說是真實的,當然還有耶穌。
你還有什麼目標沒完成,尤爾根?你清單上還剩下什麼嗎?如果有的話?你說得對,你大概已經過了人生的一半——照現在人類平均壽命在增加的趨勢,大概也算是中途了。好吧,我們還有下一集播客。
我想去旅行——就從現在開始。我想盡可能多和烏拉(Ulla)在一起,但不是到她或我都受不了、覺得對方太黏的地步。因為我真的覺得,你會看到有些人會想,「你丈夫在做什麼?他在家嗎?我的天啊。」不不不,我不是那樣的。我很忙,所以經常不在家,這沒問題。但我想和她、和孩子們、和孫子孫女多相處。我沒那種雄心壯志想要什麼更多。我也想把紅牛(Red Bull)做到最好,真的做到最好。我已經為和我一起工作的人感到責任重大,這對我來說是一件很有意思的事。我很快就會感到責任,但我確實有責任感,所以我想把事情做到最好,讓大家過得最好。我們看看會發生什麼事。
但在私人方面,我可以告訴你,面對周遭發生的那些事,要保持健康,享受這段人生。因為你知道,現在大部分重要的事都已經發生了,而且大多數都很美好。以前有一段時間你不知道自己要去哪兒、什麼是可能的、你會多安全、未來會住在哪裡之類的問題。現在我知道我們會住在哪裡,我知道事情是怎麼發展的,那很好。我還沒老到不能搬家,所以就搬、嘗試、做運動、旅行,這些我都可以做。
所以我對事情的發展非常非常滿意,我對我的職業生涯感到驚訝——我從來沒想過會是這樣,你也無法計畫這些。我對我的私生活非常滿意,對老婆非常滿意,對孩子們很滿意,對孫子孫女也很滿意,一切都很好。那你還能想要什麼更多呢?真的,不要聽起來顯得可笑。你可能會想「喔,你總是做這個,其他都是工作」,那工作方面我一直希望能在力所能及的情況下去做,而現在也是如此。
他是曼聯球迷嗎?我的天,如果你哪天想在某個足球俱樂部工作,曼徹斯特聯隊會——是啊是啊是啊。經過我們一起度過的那些時光,你還要跟我說那句話?
不過你知道,這對我來說真的很有趣,因為我認為人們總是假設大家會想繼續做同樣的事。我不太理解為什麼要一直做一樣的事,因為那是你擅長的。我知道自己身為一位經理/主帥做得不錯,我知道。所以我為什麼還要去證明那一點?連對自己都不需要證明。我只需要能舉手說我可以,明天我可以去執教某個A、B、C俱樂部,那些俱樂部現在對現任教練很滿意,但我不想那樣。所以——但要是為了成為我最好的朋友,那可能會有回頭的時候,我會說「好,我準備好了」,那或許會發生。我今天不確定,但此刻並不是說我做不到我現在做的同時還保留一隻腳在那裡。我從來不是那樣的人,我從來沒那樣看待過——(話沒說完)。
右邊
或左邊
當我在美因茲的時候
我每年本可以換一個球會
在最初七年裡
那麼明顯
那裡有些事情在發生
很特別
那些球會
我們想要他
我從來沒想過一秒鐘
我要去那裡
我想留在美因茲
做我們正在做的事
並學習
我認為
我必須學的東西
在多特蒙德也是一樣
在利物浦也是一樣
直到我覺得
這不對
如果那事情再來
我們就看看該怎麼做
那就是我想要的決定
我不想去做那份工作
直到我幾乎動不了
我幾乎無法出差
我幾乎——
太太
你可以幫我嗎
我不想那樣做
我們就坐在這裡
是的
我比你大 25 歲
但我們兩個現在
可能都可以繞個街角跑一圈
那不會有太大差別
你狀態很好
對,就是這樣
因為我鍛鍊
就是如此
但當我擔任經理時我從未這樣做過
那是下一件事
我只是越來越成熟
現在
我們也有時間做那些事了
所以
這樣很好
對你來說
即使你是個曼聯球迷
你為英超帶來了這麼多
那是個奇怪的傷感
也很高興
當你決定
你要離開時
我同時感受到兩種情緒
我非常非常高興
在我看來
這個利物浦時代
結束了
因為我覺得
不可能是這樣
你離開
你不只是個經理
你是這座城市的靈魂
是球迷群體的靈魂
在我心中
你某種程度上具現化了
利物浦球迷群體
極度充滿熱情
完全團結在一起
而且如你所知
你之前的——
我想他是你的主席
或是我的老闆——
曾說過
你做到了
你把球隊凝聚起來
然後你把城市凝聚起來
那對利物浦
也對英超
以及作為對手球迷的我
有深遠的影響
那真是非常非常了不起的事情
你也在很多個人層面上激勵了我
作為一個領導者
你說的幾乎所有話
關於同等地關注
人員
和球隊
以及團結的重要性
而不只是戰術
和策略
以及熱情如何成為
表現的奇妙催化劑
讓人覺得這很特別
這些都是我認為你作為領導者所具現的
我們在這個節目有一個收尾傳統
上一位來賓會留一個問題
給下一位來賓
不知道會留給誰
哦
問題——哦是給我嗎
不是訊息
是的
留給你的問題是
當你回顧你的職業生涯
是否有某一刻
某次對話
或某一天
如果可以回去
你會改變什麼
或說些你希望當時有說的話嗎
說真的
問題是
我大概會說不
我不會回去
試著改變
因為那不會有多大影響
我們遇到的情況
那些重大情況
我可以用我說的話去影響
那些決定性的具體時刻
你只能站在那裡
看著
阿圭羅
進了還是沒進
我們和曼聯也遇到同樣的問題
我們有過這種事
他進了球
或球是不是越過了球線
11 毫米
或不是
那和我說了什麼沒關係
我是否希望
如果我能回去
給球一個小推
是的
我是否希望
詹姆斯·麥迪遜(註:原文為 Madison)
能擋出文森特·孔帕尼的射門
讓他沒能攻破球門
對,那場對萊斯特城的進球
是的
但那和我說的話無關
所以
我當時說的話
是我在當下出於正確理由說的
有時
它們產生了我所希望的影響
有時沒有
我不得不接受那點
那是另一件事
傑米·卡拉格問到
他說
當你看到——
問他對
他以前的助理教練
佩普·林德斯
去曼城工作
有何感想
完全沒問題
我喜歡他們
我喜歡兩個佩普
就是如此
對此沒問題
我和佩普·林德斯一起共事過
在我們一起工作的日子裡
他每天都是我的靈感來源
絕對是
我每天都從他那學到很多
而對佩普·瓜迪奧拉
我對這位經理充滿敬意
當有人問我
有點像是
你怎麼看
當然可以
佩普·林德斯——
我說
拜託
找一個曾和佩普·林德斯
也就是說和佩普·瓜迪奧拉
及尤爾根·克洛普
一起工作過的人
我會讀那本書
是的
瓜迪奧拉完全知道
他在找什麼
他正想要
你知道的
這種火花、熱情
而佩普有那個特質
佩普·林德斯也有
他是一股極端的能量泉源
所以我為他們兩人感到高興
我們這週要和你們比賽
這個週末,星期天
什麼
曼聯 對 利物浦
這個星期天
你不知道?
比賽在安菲爾德
是英超
達維——
你不知道真是太瘋狂了
是啊
不過希望如此——
這會在那之後出來
所以我希望——那是四連敗
哦我們之後出場
是啊
我們什麼時候去
希望是隔一天
但我們走著瞧
所以希望
這是你們利物浦的第四場連敗
球迷們越來越不耐煩
很惱火
阿瑪林(註:原文 Amarim)現在又連贏了好幾場
所以這段對話會在比賽後
立刻播出
哇
哇
現在
我們要在安菲爾德作客
是啊
祝你好運
他們得反擊
對
你知道
那從來不是一個好情況
大概兩天前左右
只是早上
我早起得很早
所以我打開 YouTube
看了看
它播給我看了
7 比 0 的幕後花絮
7 比 0
哦天哪
是啊是啊
我從來沒看過那些
我從來沒看過
但那就像
7 比 0
當然我記得那些進球
但鏡頭差別——
看看看台上
真的很棒
所以
好吧
我看了
19 分鐘
真的很棒
s
重新看所有進球……
你會看到
球員在更衣室裡
一路走向
更衣室
真的很棒
隔天
我打開(媒體)
因為
你知道演算法是怎麼回事
現在我看到在曼徹斯特的那場5比0
所以
我就看了那場比賽
而今天
我來到這裡
完全不知道
你們是
曼聯球迷
所以我真的
嗯
為那場談話做好了準備
我得說
即使事先不知道
是啊
天啊
是啊
非常感謝你
尤爾根
謝謝你撥冗而來
謝謝你成為我的靈感來源
也謝謝你
為西北地區
和利物浦所帶來的一切
當然,謝謝
不客氣
很榮幸
說真的非常感謝
我從你身上學到很多
無論作為一位領袖
還是作為一個人
在籌備這次活動時
我跟許多和你共事過的人談過
我聯絡了喬丹·亨德森
也和卡拉格談過,他透過各種人認識你
我想他曾在一場比賽中帶過隊
他說
是的,是的
在澳洲
在那場澳洲比賽
他們都說
同樣的一件事
他們都說
你在鏡頭前後都是同一個人
你是一個能把人們凝聚在一起的人
你非常討人喜歡
但你有很高的標準
而且充滿熱情
而這樣的敘述
一直很一致──
鏡頭前後你都是同一個人
這是你應得的讚譽
難怪
人們願意為你赴湯蹈火
你所達成的真是難以置信
我希望
有點自私地說,作為一個球迷
我希望某個時候能看到你
重返賽場
也許是皇家馬德里
或是曼徹斯特
你知道的
誰也說不準
非常感謝你
Liverpool FC legend Jürgen Klopp reveals the TRUTH about the Man United offer, Arne Slot, and Michael Edwards, revealing how leadership, success, failure, and fatherhood defined his football legacy, and what it would take for him to return to Liverpool.
Jürgen Klopp is one of the world’s most successful football managers, leading Borussia Dortmund and Liverpool, winning 13 major trophies, and Liverpool’s first Premier League title in 30 years. Since retiring as manager in 2024, he has been Head of Global Soccer for Red Bull.
He explains:
◼️His HONEST reaction to Liverpool’s £450M transfer window
◼️Whether he would ever return to manage Liverpool FC…?
◼️How his dad never let him win a single race, and why it shaped him
◼️The REAL story behind his “heavy metal football” high-intensity tactic
◼️The truth about pressure and how he managed it
Follow Jürgen:
Instagram – https://bit.ly/48B7eV8
Facebook – https://bit.ly/3IS9lcR
The Diary Of A CEO:
◼️Join DOAC circle here – https://doaccircle.com/
◼️Buy The Diary Of A CEO book here – https://smarturl.it/DOACbook
◼️The 1% Diary is back – limited time only: https://bit.ly/3YFbJbt
◼️The Diary Of A CEO Conversation Cards (Second Edition): https://g2ul0.app.link/f31dsUttKKb
◼️Get email updates – https://bit.ly/diary-of-a-ceo-yt
◼️Follow Steven – https://g2ul0.app.link/gnGqL4IsKKb
Sponsors:
Linkedin Ads – https://www.linkedin.com/DIARY

Leave a Reply
You must be logged in to post a comment.