AI transcript
0:00:08 absolutely incredible. Thank you to everybody that came. We traveled to new cities, we did live shows
0:00:12 in places I’d never been to before and during our downtime talking about what’s coming for each of
0:00:16 us. And now that we’re back, my team has started planning their time off over the holiday period.
0:00:21 Some are heading home, some are going traveling, and one or two of them have decided to host their
0:00:27 places through our sponsor, Airbnb, while they’re away. I hadn’t really considered this until Will
0:00:32 in my team mentioned that his entire flat, all of his roommates were doing this too. And it got me
0:00:36 thinking about how smart this is for many of you that are looking for some extra money. Because so
0:00:40 many of you spend this time of the year traveling or visiting family away from your homes, and your
0:00:45 homes just sit there empty. So why not let your house work for you while you’re off somewhere else?
0:00:54 Your home might be worth more than you think. Find out how much at airbnb.ca slash host. That’s
0:00:59 I’ve got a difficult conversation I want to have with someone and they might be a narcissist.
0:01:04 So let’s stop there because if you just blatantly label somebody as being a narcissist, you’re not
0:01:09 going to be able to really understand who this person is and why they are the way they are. But when you
0:01:14 need to go into a dark conversation to make things simple, there are four things that you can do because
0:01:19 we all have those conversations. We have a supervisor who we feel is overlooking us in a promotion. Maybe our
0:01:23 spouse we got in a fight with. Your friend who’s betrayed us. And they’re cloaked in so much emotion or so
0:01:27 much tension that you don’t know how to handle that. But there’s also three things that you should
0:01:31 stop doing, such as stop telling people you understand. Telling them you understand. Yep. Yep.
0:01:36 Why? This is what we’re going to talk about. For over 30 years, former Secret Service agent Desmond
0:01:40 O’Neill has used science-backed interrogation techniques against some of the world’s biggest
0:01:45 liars. He’s trained elite teams from the FBI to the CIA. And now, in his first public conversation,
0:01:50 he’s laying out the frameworks you need to communicate effectively how to lead. And how to get anyone to open up.
0:01:55 When it comes to being able to communicate with somebody, the victory lies in the little things
0:02:00 that you do. So you need to have a plan. P is for purpose. So why are you there? What is the goal
0:02:04 of the conversation? Because especially in emotional conversations, it becomes really easy to get
0:02:10 distracted. And if you lose your cool, you lose control. And then there’s the A’s ask. Because most
0:02:13 of us think we know what our partner is thinking, right? But the research shows we’re only accurate
0:02:19 about 40% of the time. And if that conversation gets emotional, that 40% can go down as low as 15.
0:02:25 It’s called empathy accuracy. And so the power of asking questions is important. But when you fail
0:02:29 to do that, you are going to have a really hard time having a deep, honest relationship with somebody.
0:02:32 And then there’s the L and the N, which most people do wrong. And we’ll go into that.
0:02:36 And then what about body language? Can you tell if I’m being deceptive by how much I look at someone?
0:02:40 So there’s a few indicators of somebody telling the truth. And we’ll talk about them.
0:02:41 And what about leadership principles?
0:02:46 So I learned the true essence of leadership when I was on a SWAT team from situations like when you’re
0:02:50 hunting someone and they’re hunting you as well. So let’s get into the details.
0:02:57 Just give me 30 seconds of your time. Two things I wanted to say. The first thing is a huge thank you
0:03:01 for listening and tuning into the show week after week. It means the world to all of us. And this
0:03:05 really is a dream that we absolutely never had and couldn’t have imagined getting to this place.
0:03:09 But secondly, it’s a dream where we feel like we’re only just getting started.
0:03:15 And if you enjoy what we do here, please join the 24% of people that listen to this podcast regularly
0:03:20 and follow us on this app. Here’s a promise I’m going to make to you. I’m going to do everything
0:03:25 in my power to make this show as good as I can now and into the future. We’re going to deliver the
0:03:29 guests that you want me to speak to. And we’re going to continue to keep doing all of the things
0:03:32 you love about this show. Thank you.
0:03:37 Desmond O’Neill.
0:03:42 For those people that have just clicked onto this conversation, what are they going to walk
0:03:44 away from our discussion with?
0:03:51 So I’ve been a law enforcement for 30 years and I’ve served a lot of different roles in that.
0:04:01 And above everything else, one thing that I’ve learned is when stress is high, when emotions
0:04:06 are strong, when it matters, how do you authentically connect and communicate with somebody else?
0:04:12 There’s something to be said about when a conversation is easy, right? When it’s fun,
0:04:18 when everybody wants to be there. You can focus on your handshake. You can focus on the eye contact,
0:04:23 how great your posture is. What about the dark conversations? What about those conversations
0:04:28 that kind of live in the shadows of your mind because you don’t want to face them? You don’t
0:04:33 want to have those, right? They’re cloaked in so much emotion or so much tension that you
0:04:38 just don’t know how to handle that. We all have that, right? We have a supervisor who we feel
0:04:44 is overlooking us in a promotion. We have a family member who we feel that we’re just no longer getting
0:04:50 along with. Maybe our spouse we got in a fight with. Maybe a friend who’s betrayed us. So how do
0:04:56 you have that conversation? Like, what does that look like? Because it comes from, you know, for the 30
0:05:02 years that I’ve been doing this, most of the people that I talked to didn’t want to talk to me. And my job
0:05:10 was to connect with them, to find a way to get them to open up, to find a way to have some type of
0:05:14 understanding and get the information that I needed. So this is not about interviewing or
0:05:22 interrogation. This is human connection. If your audience cares to understand how to have a dark
0:05:30 conversation where you can deepen that relationship or at least come to some type of understanding or
0:05:38 at the very least, not walk away ruminating on everything you said, trying to figure out what went
0:05:42 wrong. What could you have done different? If you’ve had that and you’re interested in knowing,
0:05:44 then this is, this is where we’re going to talk about that.
0:05:50 And to summarize in, I guess, 30 seconds, why you’re the guy that is best placed to deliver this
0:05:55 information. What is, what are the reference points, the experiences, the variety of experience
0:06:00 you’ve had that feeds into the answers and the actionable advice you’re going to give my audience?
0:06:06 My initial career started as a corrections officer. I became a police officer and I was a SWAT
0:06:09 officer as well. From there, I went to the federal government. So I went to the secret service.
0:06:16 With the secret service, I also started a polygraph career. So now I have people that are giving me
0:06:17 their deepest, darkest secrets.
0:06:21 And just for context, polygraphing is a lie detection test.
0:06:27 Polygraph is a lie detection test. So it gives you a psychological or a physiological response
0:06:30 in terms of how somebody answers a particular question.
0:06:32 Where else did your career take you after that point?
0:06:40 I went into internal affairs. And so that is now policing the people within our organization.
0:06:44 So now I’m talking to men and women who have had some of my interrogation training.
0:06:48 They kind of know the questioning going on. They know the interaction. They’ve done themselves
0:06:50 interviews and interrogations.
0:06:57 Oh, okay. So this is law enforcement officers who have committed a crime or some kind of
0:07:01 misconduct issue or been reported for something. And your job is to investigate them.
0:07:06 Yes. But think about that for a minute. Like you are now talking to somebody else who,
0:07:11 you know, maybe a year ago you were out in the street doing work with. And now you’re asking them
0:07:16 these questions or these for clarification on some type of allegation.
0:07:20 You got to be, you got to be mindful with that. Like that’s a big deal.
0:07:26 And the, the interview methods that were prevalent at that time, you felt were outdated.
0:07:33 They were. So there is in the U S there’s a very historical evolution of interview and interrogation.
0:07:39 You know, it started in the 1900s when policing came in, in that circumstance, it was physical abuse.
0:07:43 They called it the third degree where you would go in and, you know, people would grind down your
0:07:45 teeth or they would cause pain for you to talk to them.
0:07:53 As we’ve evolved as a society that started to go away in lieu of psychological manipulation.
0:07:59 So it was less about hands-on and more about trying to get people to talk to you from a psychological
0:08:08 perspective. And right about 2014, when I went into internal affairs, I was like, Stephen, I was like,
0:08:13 I just, there’s gotta be something different. Like we’ve had to evolve in some way in terms of what that
0:08:20 is. And so, you know, you have my thesis there, right? Right about that time, I was accepted into
0:08:27 the Naval postgraduate school to pursue a master’s. And because I was looking for a better way to
0:08:33 interview, one of my thesis advisors said, Hey, have you ever heard of the high value detainee
0:08:38 interrogation group, which the acronym is HIG? Had never heard of it, but the HIG when it was created
0:08:46 was, was three-pronged, meaning that it had a, a research department, right? It had a practitioner
0:08:51 department. So the people that would do the, the, the interrogations, and then it had a trainer
0:08:56 department. Now the trainer department, we would do interviews, interrogations, but we also understood
0:09:01 the science behind that. The reason that’s important is because you could be a really good
0:09:08 practitioner and not understand why something is or isn’t working. And so being able to cross the bridge
0:09:15 between the science and understanding that and being able to apply it in the room, that hybrid, that
0:09:22 connection, that sweet spot, that is what I did. So you did research and you continue to do research on
0:09:28 how to get people to give information, how to get information from people, how to get them to offer up
0:09:33 information. Is that the crux of it? Yeah. So if I’m, you know, I’ve got a difficult conversation I
0:09:39 want to have with someone, this person is antagonistic. They often gaslight me. They might
0:09:43 be a narcissist and I’m walking into that conversation or I’m, you know, I’m overthinking it. I’m thinking,
0:09:48 God, I need to have this conversation. Where’s the first place to start? So the first place that I
0:09:53 would start is don’t label the people how you just label them. Okay. And that’s a problem. So you just
0:09:58 label somebody a narcissist. Why does that matter to you? I think it allows me to blame them, I guess.
0:10:02 It allows you to blame them. But, but tell me, tell me in your perspective, what’s a narcissist?
0:10:07 That they are, they are low empathy. They are self-centered. They are a little bit aggressive,
0:10:14 maybe. Okay. So let’s stop there. Do you think personally that there are times in your life where
0:10:21 you lack empathy? Yeah. Okay. So empathy is very situationally based. So meaning that it’s also
0:10:28 subjective, meaning if you feel this person is not giving you certain empathy, okay, maybe a bit
0:10:33 self-centered, a bit aggressive. You, the reason I ask you these things is because if you just blatantly
0:10:37 label somebody as being like, this person’s a narcissist, you’ve just, you’ve just made it easy
0:10:42 for yourself. You’ve just put blame on them and you’re not going to be able to really understand
0:10:47 who this person is and why they are the way they are. So the first thing that I would do is I would take
0:10:52 away the labels as a, how you define them as you’re going into that. What was the other thing you said
0:10:57 in terms of what they were? They were narcissists. They were something else. Um, they gaslight.
0:11:02 So second thing, uh, which is interesting because we actually, within our training, uh, program, we just
0:11:09 did a big class on gaslighting because it’s important to understand what is gaslighting and what,
0:11:14 when is it not gaslighting? So for you, cause you’ve said this person gaslights you, what is,
0:11:21 what are they gaslighting you about? Um, when I bring something up, they make me feel like
0:11:26 I’m to blame when I, when I bring up how I feel, maybe they make me feel like I’m to blame. Like
0:11:32 I did something wrong. Okay. Does that always happen? More often than not. Okay. No, more often than not.
0:11:37 So it’s something that it sounds like that when you go in and you’re talking to this different person,
0:11:42 whatever the circumstances is, they are, they’re trying to discredit you or make you feel like maybe
0:11:45 you don’t know really what happened. They’re not listening. They’re just always throwing it back
0:11:49 on me saying that I did something to deserve it. And what was the third thing you said?
0:11:54 It’s a little bit like aggressive antagonistic. So. Okay. Their, their, their emotions go up and it
0:11:59 kind of makes me shut down. Okay. They kind of flood the zone. So when you need to go into a dark
0:12:06 conversation, here are the four things that you can do to stay engaged and involved in, in, in what’s
0:12:12 about to happen, right? And, in, in how this is going to hopefully go through. And what we say is
0:12:19 you need to have a plan. And there’s the acronym about that P right. L a N. So the P is for purpose.
0:12:27 And the purpose is why are you there? What’s the reason? What’s the mission? You have to understand
0:12:31 your mission because your mission is going to drive your tactics. Your mission is going to determine
0:12:36 if things get off track, if this person becomes aggressive, this person starts to be insulting.
0:12:42 If my mission at that moment is to deepen my conversation with them, deepen my relationship
0:12:46 in some way, and this starts to get ugly in the middle, your mission should keep you on track
0:12:51 because you can get pulled from that very quickly. There’s something called multiple goals theory
0:12:58 and multiple goals theory is the understanding that at any given time we will pursue simultaneous
0:13:04 goals. And typically those goals would be something task oriented. You know, I want to, I want to finish
0:13:09 a tasking. I want to get something done. There’s going to be a component of identity in there, meaning
0:13:13 that how do I feel and what are my emotions going on during the course of this? And then there’s going
0:13:19 to be relational. So it’s going to be my relationship with this person at the time. Now, a lot of times
0:13:25 within multiple goals theory, those things can align. So, and I’ll give you an example. Like if you’re
0:13:30 playing a sport, you’re on a team, uh, the team goal, your goal within that team, the task is to
0:13:36 win, to put on more points than the other person. That’s the task. The identity aspect of that is,
0:13:42 am I a good player? Do, do I want the ball? Do I get the ball? Am I contributing? Am I the superstar?
0:13:48 Is there some type of identity and how this makes me feel about myself being, being a sports star in
0:13:55 some capacity? And the relationship part of that is how do my teammates feel about me? Am I,
0:13:59 am I a good teammate in terms of what that was? Those things can align. You can see when that
0:14:03 is misaligned when all of a sudden somebody, what they would call a ball hog, somebody takes the shot
0:14:08 all the time and they won’t pass it around. And you’re like, what are you doing? Right. And it’s
0:14:12 one of these things where like, you are more concerned about your identity than you are about the team
0:14:16 winning. That’s a problem. That’s when you can see there’s a misalignment of goals or something
0:14:23 that’s even more simple would be, let’s say you’re in a meeting with a boss or a colleague,
0:14:28 and it’s a pretty important meeting. You’re, you’re trying to close a deal and your boss says something
0:14:37 that’s wrong. Now you have to make a decision. You could either correct your boss in front of
0:14:43 everybody, or you could preserve his or her dignity and address them at a later time. You have to decide
0:14:48 which one of those is most important. You have to understand your purpose of being in that meeting
0:14:53 because maybe I could let this go. It’s not that big of a deal because if I correct my boss, this may affect
0:14:59 my relationship with them at a later time. This could ruin my career in terms of being transferred or not
0:15:05 being on a project. So when you’re looking at goals, you have to understand what the overall
0:15:10 objective is. It becomes, Stephen, it becomes, especially in emotional conversations, it becomes
0:15:13 really easy to, to get distracted. Really easy.
0:15:18 So I go into that conversation with my colleague who is problematic. My goal with them, let’s say,
0:15:22 is to get them to stop. I’m actually thinking about earlier in my career when I used to work in call
0:15:29 centers on the phone. And, um, there was one particular lady that sat next to me that was always a little
0:15:34 bit rude and always put me down a little bit, a bit patronizing. So I, in hindsight, wish I could
0:15:39 have, you know, taken her aside and had a conversation with her and said, listen, the way you’re speaking
0:15:43 to me is very disrespectful or you’re putting me down or patronizing me. Please, can you stop doing
0:15:45 that? My goal would have been to, to get her to stop.
0:15:50 It is to get her to do that. But the crux of that is to understand why she’s doing it, because that’s
0:15:55 going to allow me to fix this in some way. If it, if it’s fixable, I’ll share the story with you.
0:16:04 In 1991, an 11 year old girl named J.C. Dugard was kidnapped by a man named Philip Garrido and his
0:16:12 wife, Nancy. And Philip and Nancy kept J.C. Dugard for 18 years. He fathered two children with her,
0:16:19 one when she was 14 and one when she was 17. And in 2009, they found her and him at Berkeley.
0:16:26 They arrested him, arrested his wife. 2011, he was, you know, tried, convicted. Three years prior to
0:16:35 that, there was a young girl named Michaela Garrett who had gone missing, never been found in a county
0:16:41 over in west, west of El Dorado in a county named Alameda County. There was a lot of suspicion that
0:16:47 Philip was the one who did this as well. And one of my, one of my colleagues was the prosecuting attorney
0:16:53 for El Dorado County, California. His name is Vern Pearson. And Vern said, I’d like to close this or
0:17:00 get some type of understanding. Can you go and interview Philip? So I looked at all the information
0:17:05 on Philip. He had written a manifesto in terms of how to cure pedophilia. And I went to Vern. I said,
0:17:10 all right, I’m, let’s go do this. And he goes, what do you need? Like a day, a couple of hours? And I
0:17:16 said, I need four days. And my goal was to do a deep dive into the things that he had done. He was
0:17:23 a serial rapist, a serial kidnapper, and to understand his life in the timeframe by which
0:17:28 Michaela Garrett went missing. And so this was the evolution of what I was trying to do. So I show up,
0:17:34 he walks in, says, who are you? I said, well, I’m Special Agent O’Neill. I’d like to talk to you
0:17:41 about your history. I read your manifesto and I had some questions. And he said, you know,
0:17:45 when they told me I had a visitor, he goes, I wasn’t going to come in. He goes, but the angels
0:17:50 on my shoulder tell me that this would be a good, good talk. So he said, let’s do it. We talked in
0:17:55 detail every day for probably eight to nine hours. They brought him food. And the end of each day,
0:18:01 I would say, Philip, I will be here tomorrow. If the, if the angels on your shoulder tell you to show
0:18:05 up, please do. If not, then it was nice to meet you. And every day he showed up. Why did you say
0:18:10 that? There’s a, there’s a depth of understanding in terms of the headspace that he is in.
0:18:16 And so when you can connect, like genuinely connect with that, you truly try to understand
0:18:24 another person. And there’s power with that. In the course of those 36 hours, multiple times,
0:18:31 he was very aggressive. He was very condescending. He called me a liar. Things he accused me of,
0:18:34 you know, I don’t believe you are who you say you are. I don’t believe you’re here for the things
0:18:38 you’re saying you’re here for. I don’t even know if you work for the federal government.
0:18:46 And he’s essentially questioned my integrity. Now, my purpose is not to make him feel that I’m
0:18:54 smarter than him, is not to belittle or berate him or, or, or have a question of, you know,
0:18:59 integrity. Cause I could have said, you kidnapped an 11 year old girl and kept her captive for 18 years,
0:19:04 father, two children with her, the first one at the age of 14. And your question of my integrity,
0:19:11 I didn’t do that because that’s not why I was there. And so despite the fact that he got upset,
0:19:14 despite the fact that he called me and accused me of all these different things, I stayed on my
0:19:19 purpose. I stayed on my mission. And when we were done, when we finished, I went back to the
0:19:24 prosecuting attorney and said, he’s not your guy. And he said, are you sure? And I said, I bet my career
0:19:26 career on it. How did you know?
0:19:32 There’s a lot of things in regards to when you’re looking at people from the perspective of
0:19:38 telling the truth in terms of the way that they, they talk and engage with you, our conversation on
0:19:43 Tuesday and our conversation on Wednesday and our conversation on Thursday and our conversation on
0:19:47 Friday all stayed very consistent. And if I’m asking him for further clarification, he’s providing
0:19:53 further clarification. If I’m talking to him about, you know, something and there’s some type of
0:19:58 spontaneous correction where he’s like, wait a minute, this happened before this, those are,
0:20:06 those are indicators of truth. And if there are things that, you know, he, he talks about in terms
0:20:12 of like things that are of complication, nobody’s day goes perfect. And, you know, there were many times
0:20:18 when he was telling me about the things he had done because, you know, he was a serial rapist,
0:20:23 you know, and a serial, you know, kidnapper, and he would drive around and pick up women and
0:20:27 hitchhiking and he would, you know, rape them and let them go. Oftentimes we would get into the details
0:20:32 of like when those didn’t go well, right. And when all of a sudden the girl would, would fight him off
0:20:35 and run away. And so there was all these different complications and different things that he would
0:20:36 talk about.
0:20:39 He handled the complications consistently is what you’re saying.
0:20:45 When complications are introduced to a story, right? People who lie, don’t do that, right?
0:20:48 It’s truth tellers will often do that because it’s just like, this is just what happened.
0:20:52 Like, these are the things that happened. This is my life in terms of where things were going to go
0:20:58 overall, in terms of how that conversation went, there are those types of indicators that just made
0:21:04 it trend more truthful than not. Like there wasn’t this big gap or this big weird moment when we’re
0:21:08 talking about Michaela Garrett to where all of a sudden it’s like missing pieces that I have to put in.
0:21:13 There are no cues to deception. There are things that all of a sudden seem different and require you
0:21:20 to do more questions, more asking, but that didn’t occur around the time that we were looking for with
0:21:20 that.
0:21:21 Okay.
0:21:26 So we finally, when we finished and then they went back and they looked at the evidence, they found
0:21:34 a new fingerprint and were able to charge and convict the person who did that. The reason I bring all of
0:21:41 that up is because for the purpose aspects of what we’re talking about, not losing sight of what your
0:21:48 mission is being focused in terms of what that is, the power of communication and staying online as it relates to
0:21:56 what you want to accomplish is really powerful because it keeps you on track and it keeps you engaged and
0:22:01 reminds you of why you’re there. Not every relationship deserves that. Like there’s just some relationships
0:22:06 you’re like, this just isn’t worth it for me. If it matters to you, that mattered to me. It mattered to me not because for me,
0:22:12 it mattered to me before that family. And there is a difference between having a profession and being a
0:22:17 professional. Having a profession is what you do. Being a professional is the culmination of everything
0:22:22 that you’ve done at that moment, at that time for a specific purpose. And that’s what I had to bring
0:22:25 in with that because that was what was at stake with this.
0:22:32 So you have this, these four cards in front of you. We’ve done the P, which is staying focused on your
0:22:36 purpose when you go into conversation to fend off the emotion, which might distort you and take you off.
0:22:40 And I’m so guilty of that. You know, everybody is so guilty of that with, especially with like,
0:22:46 you know, conversations with, with my partner where there’s emotion involved in this areas where,
0:22:51 you know, blame might be prevalent. So the L that you have there.
0:23:03 So the L is, listen, this becomes the thing that people are worst at because it’s a lot to do.
0:23:07 Think about right now. Think about my conversation with you at this moment.
0:23:13 I’m speaking. So internally, my internal vocabulary and the conversation that I’m having in my head
0:23:20 is running about 800 to a thousand words a minute. I’m speaking to you in about 120 to 150 words a
0:23:24 minute. There’s a lot that’s being edited. There’s a lot of things that I think that I’m saying or I want
0:23:29 to say. I’m trying to engage with you. There’s also something called theory of mind,
0:23:37 which is me watching you and trying to understand is what I’m saying on point with what Stephen wants
0:23:42 to hear or wants to hear for his audience. Do I need to change anything? Is this landing on him?
0:23:47 And then if you’re nonverbals changing, your verbals changed, then I have to readjust maybe what I’m
0:23:51 editing. And my theory of mind will readjust too, because I’m like, Ooh, I just lost him here.
0:24:00 I have to readjust simultaneously. You are listening to me and you’re listening to the 120 to 150 words
0:24:06 I’m giving you, but your brain can process this at like four to 600 words per minute. So you have too
0:24:11 much cognitive bandwidth. You have the ability to listen to me and then do multiple other things,
0:24:15 which is oftentimes why people will drift out or you’ll start thinking of something else. Or you’ll
0:24:19 think of your, your notepad because you got it, you got it figured out. And this is when it becomes
0:24:24 really easy to be convinced and not curious because you’re like, I kind of know where this is going.
0:24:29 And so you check out. So you actually have to do something called cognitive inhibition. You have to
0:24:34 kind of narrow that bandwidth to stay fully engaged with me. That’s why when you hear people say like
0:24:40 active listening, it’s hard. It’s hard to do because you have to be attentive to the other person.
0:24:45 You have to listen. You have to look, you have to pick up their verbal and their nonverbal behavior.
0:24:52 And you, then you have to do something with that. Stephen Covey says, most people don’t listen with
0:25:01 the intent to understand. They listen with the intent to reply. And if you are simply just waiting for
0:25:07 your turn to talk, then you and I are not, are not connecting. Controlling conversation comes from
0:25:12 listening, not talking. So if I’m trying to, if I’m trying to get some information out of someone,
0:25:19 I should have a bias towards just letting them speak at me. You should, you know, you hear about
0:25:22 this, like always let the other person talk more. That’s great. But if both people are doing that,
0:25:28 then the conversation is not progressing. The conversation is an extension of what you and I
0:25:32 are speaking with. And when we’ve gone from listening in terms of what that looks like, the next thing you
0:25:41 have to do, which gets into this is the A, which is, which is ask, right? So the A being this, if you
0:25:47 are paying attention to me and you’re picking up on things that I’m saying, the changes in my body
0:25:54 language, and there’s something you don’t understand, you need to ask. This is where you’re going to deepen
0:25:58 the conversation. This is where you show somebody that you’re active listening. You’re curious and you’re
0:26:05 open and you’re trying to understand them. If you look at empathy research, we typically think
0:26:10 that we can understand our significant other or different people at a much higher level than we
0:26:17 actually do. For a stranger, it’s called, it’s called empathy accuracy. For a stranger, your ability to
0:26:25 understand their headspace is like 20%. For a friend, somebody close to you, it’s like 30. For your
0:26:32 significant other, it’s no higher than 40%, which means that despite you thinking that you know what
0:26:39 she’s thinking, you got a four out of 10 chance of being right. And if that conversation gets emotional,
0:26:46 that 40% can go down as low as 15 because you start to pull in to be like, I’m guarding myself here. I’m
0:26:51 guarding my ego. When your ego is on the line, your ears go offline because you stop hearing what she’s
0:26:56 having to say and you start protecting yourself in terms of what you’re trying to do. So your ability
0:27:03 to be empathetic when things are hard becomes harder and you have to be very mindful of that. Let’s say
0:27:10 you come home from early morning workout and your spouse says, Hey Steven, how was it? And you say,
0:27:14 that’s pretty tough. It’s a lot that you can do with that. This is what she could do. She could say
0:27:18 nothing. So now maybe you understand that maybe she doesn’t want to talk about this or she’s not
0:27:22 interested in it. That’s one. The second thing she could say to you would be like, well,
0:27:29 sweetheart, that’s why you look the way you do. She has now made the assumption, right? Her empathy
0:27:34 accuracy that she knows what you meant by the word tough. And so if she says to you, well, that’s how
0:27:38 you look and that’s not what you meant. Now you feel that there’s a separation between what you’re
0:27:42 hoping she would pick up on and what she actually said. The third thing she could say would be like,
0:27:48 what do you mean by tough? Because the ambiguity of that is the word tough. Who knows what that means?
0:27:52 It could be a lot of different things. She’s now showing you, I’m into you. I’m tuning in. In the
0:27:58 power of something like that, when you talk about deepening relationships and increasing that connection,
0:28:03 that’s how it happens. The same thing with your nonverbal behavior, right? You look at nonverbal
0:28:09 behavior, 66% of what we give is nonverbal. And so if I, through the course of my conversation with you,
0:28:15 if all of a sudden we’re talking and you’re just like, folding my arms. So folding your arms could
0:28:21 be a sign of just your folding your arms. It could be a sign of you not liking my question if you roll
0:28:27 your eyes. So if I see that and it matters to me, then I need to say something to the effect of,
0:28:32 it seems like versus I think, because I think is the pronoun saying it’s about me. And it’s just like,
0:28:38 I don’t care what you think. It seems like what you just did maybe was because you didn’t like what I
0:28:44 had to say, because I saw you cross your arms and roll your eyes. Do I have that right? So now you
0:28:50 have a choice where you can either say, yes, you got that right for these reasons, or no, I just
0:28:54 followed them because I was comfortable and, you know, whatever the case may be. But it is a matter
0:29:00 if I see you and it’s in harmony with the conversation that we were having that seems like
0:29:07 it’s, you know, something that shows that it could be potentially a problem. I need to ask about it.
0:29:11 You and I having a conversation right now and you folding your arms isn’t going to be like a red flag
0:29:15 that I’m like, oh, I just saw you folded your arms when I said that. But if it’s something that there’s
0:29:20 some emotion laid around that and it’s important and I’m trying to express something to you when I see
0:29:25 you roll your eyes or cross your arms. Hey, Steven, I noticed when I brought up this thing about our
0:29:29 family, um, you kind of leaned back and crossed your arms and rolled your eyes. It seems like
0:29:34 you didn’t approve of that. Is that, do I have that right? So now it’s on you to explain that or not.
0:29:40 On this point of body language, um, as someone that sits here and I guess interviews people for like,
0:29:46 you know, four or five hours at a time, sometimes over the last five years, I have come to learn
0:29:53 certain body language, um, patterns in my guests. Okay. One of the most obvious ones is when I ask
0:29:57 the guest a question that is causing them some potential discomfort in some way.
0:30:04 And when I say discomfort, I should probably define that as maybe it’s a difficult question
0:30:10 for whatever reason. Sure. What I tend to see is I tend to see them cross their arms. Okay. That’s
0:30:13 like a really consistent pattern. It’s almost like a, it’s almost as if they’re telling me that this is
0:30:18 a little bit difficult and it’s, it holds to be true. Do you ask them? I noticed when you crossed your
0:30:22 arms, you know, when I asked you that question, is it something with this question that bothered you
0:30:27 or do you just let it go? I let it go, but, but it’s, they’ve already told me. Okay. So I’ve
0:30:31 really, I don’t need to ask them because I know, I now know that there’s something there where
0:30:36 there’s emotion. Sure. It’s kind of the way that I see it. It’s what it is more than likely. It’s
0:30:41 what it is. And I think there’s power to that because your perception, right? So it’s, you bring
0:30:47 this back, like your pattern recognition of all the guests that you’ve done and the association or the,
0:30:51 the connection of that in terms of the question that you ask and they cross her arms, like that’s
0:30:54 where that comes from. That’s where that all of a sudden, that thing where you’re just like,
0:30:57 I feel it, but I don’t really know it. It’s just like, you don’t know that to be the case
0:31:01 because it could be a number of different things, but because of the pattern recognition you’ve seen
0:31:05 all the time, that gives you the chance of saying this is, there’s some emotion here. So either
0:31:08 engage it or tread lightly depending on which way you want to go.
0:31:09 Both. Yeah.
0:31:12 And that’s what happens. So instead of saying like, you know, why, why did you cross your arms?
0:31:17 I will ask them potentially how, how that memory makes them feel. What do they feel about that? And
0:31:21 and that tends to be, it’s just, it’s so, you know, cause people always talk, you know, they say,
0:31:26 does body language matter? Does it count for anything? Can you interpret someone’s body language to
0:31:30 understand if they’re telling you the truth? Is any of this stuff true in your, in your view?
0:31:37 No, you should, you should look at body language because it, it, it, it is a language in terms of
0:31:43 what somebody is, is showing you, you look at body language. And if you see something that is a change,
0:31:46 just like the cross in your arms, then you need to be curious about it.
0:31:49 So it’s really about a change in state.
0:31:52 It’s a change of, it’s a change of what somebody is doing and the timing of that.
0:31:57 So you just said, like, when I ask something that is personal or emotional, they’ll talk about it.
0:32:01 They’ll cross their arms because maybe it’s just now like the psychological thing where I want to
0:32:06 guard myself a little bit. Maybe I want to kind of close up a little bit. Who knows? But if it’s
0:32:11 something where you’re just like, I noticed it and you don’t need to use it, like you could ask them
0:32:14 if you wanted to, but you’re just like, oh, they already, they already told me, so I don’t need it.
0:32:18 But for anybody else, if you see that and you’re talking and somebody crosses their arms,
0:32:23 don’t just assume that’s what it is. Because if you assume and you’re wrong,
0:32:24 you’re going down the wrong track.
0:32:31 And so throughout this framework for having hard conversations, we’ve covered the P,
0:32:37 which is stick to your purpose, the L, which is listen, the A, which is to ask.
0:32:40 Is there anything else in the framework?
0:32:50 The N, which is the next steps. So to have a plan means to understand all of these different things
0:32:54 and the way that you approach that. And the next steps is, how do you want to resolve this? Like,
0:33:01 what’s the end goal with this? Is there anything that I can do that we can, you know, further our
0:33:04 relationship where both you and I can, can be in alignment?
0:33:05 Do you ask them or do you propose?
0:33:11 I would always ask them. If I’m engaged, right? So perhaps let’s go back to the conversation that you
0:33:15 may have with, you know, this, this individual, you’re just like, this person’s a narcissist and so
0:33:20 forth. If you’re engaging them and you’re the one who wants to really have this conversation
0:33:25 and you’re hoping that you can find some type of resolution, you have to ask if there’s resolution
0:33:30 with that. So something to the effect of, do you think that you and I can find an amicable way
0:33:34 forward where when I, when you and I engage, you know, we can really enjoy each other’s time and
0:33:39 this thing not go bad. Like, do you see that in our future at all? Yes or no? And then it’s either
0:33:44 yes. Okay. What does that look like for us? Like, how do we have that? Because I am, I’m having this
0:33:48 conversation with you because my relationship with you matters, but there are things that happen within
0:33:54 that are, that are frustrating and that caused me not to really want to engage. I do want to find a
0:33:59 way to do that because that is most important to me. How best do we do that? There is no magic bullet
0:34:04 by which makes everything, every conversation go perfect. There’s none. You are, you are part of
0:34:09 that conversation. The other person is part of that conversation. You have your perspective. They have
0:34:16 their perspective. You have what you think is right or think is fair. Fairness is subjective because
0:34:23 what you think is fair is just means what you think is fair. And so the hardest part is to walk away and
0:34:28 feeling like you should, there should have done more you can do. The power becomes knowing how to
0:34:32 address that. And if it doesn’t go right, then you walk away and be like, you know what? It just didn’t
0:34:38 go right. And I’m okay with that. What if they start insulting you in the conversation? Okay. What’s your
0:34:43 purpose of being in the conversation? I’m trying to get them to stop being so rude to me when we’re
0:34:51 on the same bank of telephones at the call center. So it is a matter of if she’s being rude to you, it’s
0:34:55 addressing that at the moment, right? You know, I noticed that we’re having this conversation that you’re
0:35:02 being really aggressive, really rude and really condescending. So you call it out. Yeah. Be very specific in
0:35:07 terms of what it is. Like, you know, if she, if she calls you and she uses, you know, she calls you a name or
0:35:10 whatever the case may be and like, you know what, you’re being rude. And she’s just like, what did I do? And
0:35:14 you’re like, you’re just being rude. That’s unhelpful. Like give her the context by which you
0:35:19 feel that she’s being rude because maybe she does something outside of a name where you’re like,
0:35:24 you’re being rude. And maybe to her, that’s not rudeness. Maybe it’s her directness. Right. But if
0:35:28 she’s like, you know what, you’re Steven, you’re just an asshole or whatever the case may be. And I would
0:35:32 say, Hey, it seems like at the right now, like, you know, you’re very condescending. You’ve called me a
0:35:38 name to include an asshole. Can you explain to me specifically right now why that is and make her
0:35:43 back it up, make her explain to you what it is that, is there something about, is there something
0:35:47 about me you don’t like? Is there something about my, my work ethic that you don’t like, or maybe the
0:35:51 way that I’m doing this, you’ve been here longer than me. So as perhaps there’s something else that
0:35:56 I’m doing or not doing that you think is wrong, because I am not understanding
0:36:03 your anger and your venom and your need to insult me. And I would really try to understand what that
0:36:07 is. So you’re having a very direct conversation with her, very specific to what she’s saying.
0:36:14 It does not mean that that’s going to fix it. She could just be an asshole. And it’s one of those
0:36:19 things where you have to be like, I am going to address this. I’m not going to return in kind.
0:36:24 I don’t have to turn into that person as well. I can walk away from that conversation and be like,
0:36:27 you know what? I handled that the best I could. It doesn’t mean it’s going to fix it.
0:36:32 Are there any tactics that interrogators are taught or that you teach interrogators
0:36:38 for keeping your emotions in check? Because, you know, we, we go into those conversations. Someone
0:36:43 calls you an asshole. Your cortisol starts spiking. You get into your amygdala. You get stressed. You
0:36:46 get emotional. You end up calling them an asshole back. But is there, I don’t know, is there breath
0:36:52 work? What did interrogators get taught? In the heat of the moment at the, at that time,
0:36:57 you have no time to do breath work. This is real time stuff in terms of what you’re trying to do.
0:37:00 If you go in and you understand your purpose, and again, I don’t mean to go back to the plan,
0:37:05 but what happens is you become, you can be pulled out very quickly. And all of a sudden,
0:37:12 if you are trying to get information from somebody and one of their strategies, because they maybe don’t
0:37:16 want to give you information, one of their strategies is to insult you. And now you’re insulting
0:37:22 them back. One, you’re not going to get anything. Two, you fell into their strategy. So what you have
0:37:27 to do is you have to address that. I am something to the effect of, I see that when I asked you that,
0:37:30 or now all of a sudden, like, it seems like there’s a change in our relationship to where now you’re being
0:37:32 really aggressive. Why is that?
0:37:42 Yes, because I am asking you to back up your emotions. Because if it’s, if it’s BS, if you’re
0:37:46 just doing that, because you’re trying to hide the ball someplace else, I’m going to call you out on
0:37:52 it. It’s also showing me that I am not afraid to confront this type of behavior. And I’m seeing it
0:37:58 and I am, I am really trying to engage with you in a very amicable, genuine way. And if you are going
0:38:02 to treat me a certain way, I am going to understand what that is. You’re also showing that you’re not
0:38:03 doing it in a kind.
0:38:05 Is part of this showing that you’re strong?
0:38:13 It’s less about being strong and more about being competent and confident in what you’re doing.
0:38:20 Because if you allow in anybody, not just an interrogation room, in any, in any conversation,
0:38:27 if you lose your cool, you lose control. You have to be mindful of that. I was overseeing an
0:38:32 internal affairs interview and I was going to go in and talk to this person at the end. I was thinking
0:38:37 about doing a polygraph with them. But before that was going to happen, the case agent, the person who
0:38:45 had the investigation was talking to the subject. It was a road rage incident where this agent had been
0:38:50 accused of road rage and pulling his gun out on a civilian. So this was the conversation.
0:38:55 They were, that they were having. And I’m listening to this in an interview room, right? And in terms
0:39:03 of like a two-way, two-way mirror. And the subject is very aggressive. He’s very angry. And he’s very
0:39:08 angry to the point of like, he’s like, I don’t know why you don’t believe me with this. I keep telling
0:39:12 you these things and you keep asking me the same questions. I think this is a bunch of BS.
0:39:18 The investigator comes back and he’s just like, because I think you’re a liar and you’re not
0:39:23 telling me the truth in terms of what it is. And you’re causing us to be in this room a lot longer.
0:39:29 And this is a problem. So now they’re both yelling at each other, like yelling at each other. And it was
0:39:37 one of these things where I’m watching this unfold and it wasn’t the subject’s job to maintain his
0:39:42 composure. It was the investigators because his goal is not to belittle this other agent.
0:39:48 His goal was to find out, did this or did this not happen? And he lost sight of that. And he came out
0:39:52 of the room to me and he’s like, what do you think? And I’m like, well, I’m not going to polygraph him.
0:39:55 I mean, this guy’s so emotional right now. Like that’s not going to happen. And he goes, you know
0:39:59 what? This guy’s just an asshole anyway. And I’m like, I don’t think he’s the asshole in the room.
0:40:04 The other guy was the asshole in the room because he allowed himself to get pulled out of what he
0:40:09 should have been doing because now he wanted to have the game of who’s the bigger, who’s the bigger
0:40:17 jerk in the room. You can do it. And again, if you want to burn that bridge, burn it. But if you want
0:40:22 to maintain a relationship or you want to maintain your profession or you are trying to get to some
0:40:27 resolution, you cannot lose your cool. I guess that’s what it comes down to is most of the time,
0:40:32 we’re not clear on the goal going into the conversation. So we have nothing to be anchored
0:40:37 to. So it’s just like getting into the washing machine. Absolutely what it is. We just spin
0:40:42 around and around and around and walk away with a nice relationship. And the power really comes from
0:40:47 if this person is insulting you and they’re angry and they’re doing these things and you’re sitting
0:40:51 there and you’re asking good questions, you’re keeping your composure. There is a lot of power with
0:40:57 that. And I mean power in a way that shows like I’m in control of myself. I am,
0:41:05 well aware of what’s going on as this relationship and this conversation is happening. I am not going
0:41:08 to fall into this because this matters to me in terms of this other thing.
0:41:14 I’ve heard you say that you think people suffer from me, me, me syndrome. What does that mean?
0:41:23 So the me, me, me syndrome is everything, everything is about me, right? I mean, it seems obvious with
0:41:28 that, but like, you can even look at things from like a cultural perspective. You can look at like
0:41:33 here, you know, in the, in the U S and Western civilizations, like we are primarily like a dignity
0:41:38 culture where we are. It’s all about us, right? It’s all about that internal, that internal feeling
0:41:44 that we have. And so everything is predicated on our job, our success, the things that we do,
0:41:51 the external world doesn’t really matter in terms of our success or failure. So a lot of it is what is
0:41:59 in your headspace and how do you manage that? Because the problem that I see and what I think
0:42:10 comes with in communication is we do a lot of self-reflection. We rarely do a lot of outward
0:42:14 reflection on the other person. Some of the best negotiators there will spend more than half of their
0:42:23 time thinking about somebody else. So a very personal story. When I was 21, my father passed away and he had
0:42:29 been battling cancer for, for three years. And so when he passed away, I have four siblings and my mom was
0:42:36 there. So when he passed away, he passed away at home and all five of us were there. Several years later, I’m
0:42:42 having this conversation on the day that my dad died about the day that my dad died. I’m having this with my, my
0:42:48 sister and my three younger brothers. And we’re talking about where we were and so forth. And my sister says, yeah, I
0:42:55 I can’t watch the Simpsons without thinking of, of dad. And I said, what do you, what do you mean?
0:42:58 She’s like, well, the, the, the TV was there and the Simpsons were on. And she’s like, I always just
0:43:04 remember that. And I was like, there’s a, there’s a TV in the room. She’s like, you don’t remember a TV
0:43:08 being in the room? And I’m like, I have absolutely not. I have no idea that there was a TV in the room.
0:43:14 I didn’t code it. That wasn’t the thing that was important. Her perspective and the way that she saw
0:43:20 that moment affected her differently than everybody else in that room. And so to go back to the me,
0:43:26 me, me, when you fail to take in consideration that other people have other experiences based on
0:43:34 how they pick up the world, how they do things in the world, and you think that it’s just about you,
0:43:41 you’re, you are going to have a really hard time having a deep, honest, connective relationship with
0:43:45 somebody. If it’s just about you, you can do it. And a lot of people do it. You know,
0:43:50 they’re looking for that, that way to, you know, make people drawn to them and make people connect
0:43:58 to them. And that’s fine. But if you are trying to, I guess, Stephen, if you just want to be like a
0:44:02 genuine person and you want to have a relationship, don’t make it about you.
0:44:07 I’ve just finished writing my third book. I haven’t firmed up the title yet, but I have started
0:44:12 mocking up some different designs. And I’ve been doing this with Adobe Express, which is one of our
0:44:17 sponsors. What I love about Adobe Express is that it makes it so easy for me to obsess over the tiniest
0:44:22 details, the typography, the font, the color, the text placement, the stuff that might sound petty to
0:44:27 most people, but actually compounds to create something that stands out, something that’s one better
0:44:32 than the rest. And designing my cover art has reminded me of how many creative things I’ve
0:44:36 learned over the year. But it’s also reminded me that there are so many creative minds around me that
0:44:42 are also sitting on their own secrets. So I’ve created the one better guide in Adobe Express to
0:44:46 bring those tips to you. And in it, you’ll find principles from the very, very best in their industry
0:44:52 turned into quick and easy practices for you to apply. So you can train yourself to create exactly
0:44:57 like the best performing teams in the world do. Just head over to adobe.ly slash one better to
0:45:03 download Adobe Express now. And make sure you visit the learn tab to discover how you can become
0:45:07 one better than the rest. I was thinking this earlier, I was thinking one of the things in the
0:45:12 podcast, this podcast that I’ve learned is, if I, if I want to increase the probability that someone
0:45:17 opens up and tells me something, one of the things I do is I share myself. Yeah. So you know,
0:45:21 I might be asking someone about their childhood and it’s quite clear to me now that one of the ways,
0:45:25 especially if they end up crossing their arms and get up uncomfortable. Yeah. It’s just a pause for a
0:45:29 second and share my own childhood. Yeah. So if I’ve identified that one of your values is, I don’t
0:45:34 know, you want to be a good family man. Might you mention that you’re a family man yourself as a way to
0:45:40 build a bridge? So if it’s honest, so, so that’s a great question, but this becomes a thing where you
0:45:44 have to look at things if you were trying to influence or manipulate somebody, if it’s honest
0:45:49 and it fits within that conversation at that moment, because this is what I based on our
0:45:56 conversation, I think this person needs to hear then sure. If it’s real, if it’s not, if I’m lying
0:46:00 to him because I’m trying to say, well, I’m a family man, you’re a family man. Like we’re, we’re good.
0:46:06 Now you’re, now you’re manipulating the person and that’s a whole different conversation. So to go back
0:46:11 back to what you said, if, if I understand this guy’s values and I understand that there is a sense
0:46:19 of, let’s say a sense of honesty, maybe if there’s a part of this person, that’s also honest, or there’s
0:46:26 also a sense of, he wants to be, I don’t know. He wants his kids to see him as a, as a, as a man of
0:46:32 integrity, right? Let’s just say that. So maybe, maybe that starts to become a conversation that
0:46:37 we have as it relates to, um, you know, I can only imagine, you know, the difficulty that this has
0:46:41 with you is as you’ve told me, you know, you’re a family man. I’m not going to say you’re a family
0:46:45 man. I’m going to say, as you told me, you’re a family man. And one of the things that you said
0:46:50 about being a family man was how important is your kids to, to kind of like lead by your,
0:46:57 your model, like your role model aspects of that by honesty and openness and those types of things.
0:47:01 So do you hear where I’m going? So I’m trending in the direction by which that I am trying to bring
0:47:06 online, still his father, but a different value under what it means to be a father. Cause I don’t
0:47:11 want to talk about being present because that’s probably going to go away. But if he is trying to
0:47:17 teach his kids to own your mistakes, then maybe that’s the direction I go. But how am I going to
0:47:21 get that? I’m going to get that because I’m going to start off my conversation with him in a very honest,
0:47:27 genuine way that I’m going to try to understand who is this person across from me. And what’s the
0:47:35 difference between manipulation and influence? Influence is about nudging a person in a certain
0:47:41 direction at a certain time that’s beneficial for both you and them. That’s influence.
0:47:47 Got it. Manipulation is you nudging a person in a specific direction
0:47:54 because it’s good for you. It’s not good for them. And so you’ll lie, you’ll, you’ll do whatever you
0:47:58 need to do to, to close the deal, to get them to do something, to give them, to give you something
0:48:04 that’s manipulation because it’s often one of those things that it has negative consequences to it in
0:48:07 terms of the person who did it. You know, maybe they never know, but you manipulated them.
0:48:12 Which is interrogations, no? Because this guy’s going to go, he’s going to get life in jail if
0:48:18 he admits that he killed this child. So I’m, that’s not in his interests, but it’s in mine. So I’m going
0:48:21 to manipulate him to give me the secrets. If that’s what you want to do, and that’s the direction you
0:48:27 think you need to do, then by all means, you can do it. And here in the U.S., it is legal that you can
0:48:33 lie to subjects, but- So you’re saying lying is the moment where it becomes manipulation?
0:48:38 Yes. That becomes the shortcut. And that becomes a way, not just within the interrogation room. Like,
0:48:42 I think what becomes important, and I’ve seen this come up a lot, people are all about like influence.
0:48:46 Like you hear that come up quite a bit. If you want to influence somebody, this is how you do it.
0:48:52 You’re honest with them. You’re clear and you’re transparent because influence is about how do I feel
0:48:56 about you? Not about all the things that you’re doing at that moment. Because if I don’t, if trust
0:49:01 isn’t even on the table, if I don’t trust you to begin with, or I think that to go back to what you
0:49:04 had said, there’s this pattern of recognition where I’m like, I just think there’s something wrong with
0:49:10 this. You’re not going to be able to influence me. If I am honest with you in everything that I do,
0:49:14 because that’s how I carry myself, not only does it lower your cognitive load because you’re not
0:49:19 lying to somebody else, but it underscores who you stand for and who you are as a person.
0:49:24 And with that, people are going to see that and say, you know what? Stephen’s very transparent.
0:49:30 He said this was a good deal. And I believe that for these reasons, it’s a matter of you being honest
0:49:35 with that. I, I always question now, like, cause I see it a lot and it came up in the questions that
0:49:40 I was talking to your team about. It’s like, why does everybody want to influence somebody? Like why,
0:49:47 why do they, what is that? Do you know? Like, why does it come up all the time? Because what are people
0:49:52 trying to accomplish? They want to accomplish something. They have a goal for who? For
0:49:54 themselves. Right. So is that, is that influence?
0:50:01 But it gets the job done for some, for some people. Sure. It does.
0:50:05 I can think about that. Was it Carnegie? What’s that book? But it’s probably behind me somewhere
0:50:10 called Influence. And it talks about the, this five pillars of influence, things like scarcity.
0:50:16 Yeah. So it’s Robert Cialdini. We teach that, right? It’s one of those where you can understand
0:50:21 why influence works, the different strategies of influence, like what they all stand for and when
0:50:27 they fit within the, within the conversation. You can do it. I do it. But I can, I can tell you,
0:50:34 Stephen, being a, being a communication specialist, I don’t spend my day walking around trying to influence
0:50:39 people. I will be honest with people. I will be transparent. I will answer their questions with
0:50:45 the best information that I have. And if people are inspired by that, and, and, and that causes
0:50:51 somebody to be influenced by the things that I said, that’s, that’s what I want. Right. And I brought
0:50:56 this up earlier, but the, the training academy that, that, you know, that I instruct with, it is all
0:51:02 about openness. It’s all about honesty. It’s all about trying to help people based on why they’ve come to
0:51:09 us. And it’s not about manipulating people to, to come in and be a member. It’s about why are you
0:51:14 here and how can we help you? And this is the best way we can do that. And that influences people.
0:51:20 And that inspires people to, to listen to what you have to say. Why, why is your podcast this
0:51:26 successful? The first time you and I met, you said something that I disagreed with. And it was,
0:51:29 you were talking about flight story and you’re talking about the different things you, you, you know,
0:51:33 with flight story and the success of the podcast. And you said, it’s not because I’m a good
0:51:38 interviewer. It’s because they’re really good at marketing. You’re a good interviewer because of
0:51:44 the vulnerabilities that you do. Every time I’ve been surprised on how vulnerable and open you are
0:51:49 in terms of sharing with yourself, like there’s that story arc in terms of how that connection is
0:51:55 because of that, you influence me, not because you’re trying to, not because your team reached out,
0:52:00 but because of the way you carried yourself in your podcast and the questions that you ask and the
0:52:06 vulnerability that you’re showing, there is a level of trust that comes with that. And so you in,
0:52:11 you weren’t trying to influence, you were being you. And there’s a part of your self-congruence,
0:52:16 who you are, your ideal self, which is just like, this is just what I do. And my life’s not perfect.
0:52:21 And I’ll share the parts that are messy. And I’m trying to use this as a platform to help
0:52:27 millions of people. That’s a big deal. And is this how you build trust with people?
0:52:30 Or is trust a different or adjacent point?
0:52:40 So trust is about being vulnerable. Trust is about being open and sharing a little bit about
0:52:46 yourself. So truly, Stephen, the question becomes, is what I’ve shared with you in good hands?
0:52:53 Because if it’s not, that’s a problem, right? Let me ask you a question. Do you have a secret
0:52:57 secret that maybe you’ve never told anybody or you’ve told just one or two people?
0:52:57 Yeah.
0:52:58 You do. You got one in mind?
0:52:59 Yeah.
0:52:59 What is it?
0:53:03 I can’t. There’s millions of people listening.
0:53:06 Okay. But, but if these millions of people weren’t watching, would you tell me?
0:53:09 Yeah.
0:53:15 Okay. So the reason that you’re not telling me or in front of these millions of people is why?
0:53:18 Why are you not, why are you not telling us your secret?
0:53:21 Um, because of consequence.
0:53:22 Okay.
0:53:26 Someone’s going to clip it. Someone’s going to put it on the internet. Someone’s going to fuck me up.
0:53:30 There’s a reason for it, right? There’s a reason that you’re not trusting in terms of what it was.
0:53:34 Maybe you trust me just because of the relationship that we’ve built at this point.
0:53:39 But there’s probably other things that you wouldn’t trust me with. When you talk about trust,
0:53:45 if you look at concentric rings, you know, in terms of the trust around you, the center ring
0:53:50 should be self-trust. It should be you. You should be able to trust yourself more than you trust anybody
0:53:54 else. If you don’t, you probably need to do a little bit of work, right?
0:53:56 What does that mean in reality of me trusting myself?
0:54:03 Do you trust that you will do the things that you want to do or you ought to do? Or do you keep
0:54:07 yourself in that direction? Do you keep yourself accountable, right? That becomes this thing where
0:54:11 can you make decisions? Are you a person like, I don’t make any decisions. I let somebody else make
0:54:15 decisions or I run everything by everybody else because I don’t trust myself to make the right
0:54:19 decision. Then you have to work on your decision-making because you have to find a way to build
0:54:27 your trust up outside of that initial ring. It’s, it should be a ring of a handful of people that
0:54:32 have unconditional trust, right? And these are the people that no matter what, like you’ve given them
0:54:38 that trust, you, you believe in them and it should be a small circle. And this is where I think people
0:54:43 go wrong. They’re like, ah, you know, I, I, I share everything with people. Then they, then they’re
0:54:49 crushed when one of those people that they’ve given unconditional trust with break it. That’s a
0:54:55 problem. I have probably, you know, my siblings are all really close to me. So I have them, there’s four of
0:55:01 them. Um, outside of that, I have my, you know, I have my wife and a select few friends, you know,
0:55:08 that I know that if I call, they’re like, but we’re good. Um, outside of that, you should, everybody else
0:55:14 should be conditional trust. People should earn your trust, right? They should be honored to have it.
0:55:19 Like don’t give it away for free. And if you have somebody’s trust, you should respect that if they’ve
0:55:24 given that to you. But I think, and I’ve seen it, I, people give away trust way too much because the
0:55:29 person will be amazing in this one spot. And all of a sudden they get the halo effect and they’re like,
0:55:34 well, they’re great here. They must be great here. It’s this, it’s this arc of they’re awesome
0:55:42 everywhere. And so I’m going to trust them with these other things. Then when, again, they break it,
0:55:50 they violate it. The way you feel is just this, this, this violation of, you know, somebody took
0:55:55 what you gave them and just destroyed it. It’s hard to come back from that. It’s hard to, once you read,
0:55:59 once you lose trust, like if you lose somebody’s trust, it’s really, really hard to get back.
0:56:02 Is there anything you can do to get back? Do you think?
0:56:08 What I know that you can do, it doesn’t always work. You have to be accountable for why you lost
0:56:17 it. Whatever that is, very specific. It’s going to take time and a lot of consistency. To consistency
0:56:23 meaning that you show them consistently time and time again, that you are a person that, you know,
0:56:23 can be trusted.
0:56:31 On leadership principles, something I’ve heard you talk about as well. What do you think are the
0:56:34 most important principles as it relates to leadership? Because we’ve talked about trust there
0:56:38 and other things around communication and all these things. Is there, is there anything we haven’t
0:56:41 covered as it relates to being a great leader in your perspective?
0:56:49 Somebody who’s calm under chaos, that would be my definition of a leader. However, and I say that
0:56:55 because leadership is a feeling, Stephen. How do you make these people feel as it relates to
0:57:01 my qualities as a leader? Do I do the things that register with you as leadership? Because I can tell
0:57:06 you when I was on a SWAT team, which is the Special Weapons and Tactics, this is where I learned
0:57:14 the true essence of leadership because I had some amazing commanders and team leaders on that team
0:57:21 where under high stress, under a stress like that, if you have people around you that are keeping their
0:57:22 composure, that’s leadership.
0:57:28 One of the elements there, I guess, as when you’re in the SWAT as well as dealing with huge amounts of
0:57:30 uncertainty when pressure’s on.
0:57:31 Sure.
0:57:36 When your life’s at risk. I was reading about a study, which I think you mentioned some time ago,
0:57:41 where they look at three groups of people doing the same exam and were sort of trying to ascertain
0:57:46 how people make decisions with different degrees of certainty and information.
0:57:53 Yeah. What the study showed was there were a group of students that were taking a test in college
0:58:00 and they were told that they had either passed or failed or they had no idea whether they passed or
0:58:05 failed. But prior to that, they were asked if they would take a vacation. And the people who passed
0:58:11 and the people who failed, there was a higher percentage of them who chose to take a vacation after getting
0:58:17 news that they had either passed college or failed college. The group that didn’t know, there was a third
0:58:23 group that was just like, I’m unsure, weren’t able to really make a decision. And so what the-
0:58:27 So just to be clear then, on that third group, they didn’t have their exam results back.
0:58:29 So they didn’t take the action to book the vacation?
0:58:35 They were told that there was some malfunction in ability to score their test and they would get
0:58:41 their results at a later time. And so then they were asked to, you know, if they would also buy a
0:58:46 vacation and a farther, fewer percentage, I don’t remember what it was, but a farther, a much less
0:58:51 percentage of them would take it than the people who both passed. Because I think there was like half the
0:58:57 people who passed or were told they passed, like took the, bought the vacation package. It was like
0:59:03 a vacation trip to Hawaii around the same percentage, I believe, who failed the exam, bought the vacation
0:59:08 trip. But the people who couldn’t decide just, they didn’t have the cognitive bandwidth to really make a
0:59:16 decision. So the ambiguity of not knowing really lessens our cognitive ability to go in a certain
0:59:20 direction. And so when we don’t know where to go, we often don’t go anywhere.
0:59:26 That is a hallmark of great leaders that they’re able to decide even when there’s very low certainty.
0:59:32 Sure. I would think that would come with, you know, the territory. I think if you’re, if you’re only a leader
0:59:38 when it’s calm, then you’re not really a leader. You’re somebody with a higher salary and a title. Like leadership
0:59:45 really shows up in those type of circumstances when, when things are uncertain. And so, you know, having the
0:59:54 ability to manage things when not all the information’s there and doing the best you can with it. Because, you know,
1:00:01 oftentimes the best decision to make is the right one and the worst one is to not make a decision at all. And so if you have
1:00:05 those type of leaders who just can’t think through that problem, then that’s not a leader.
1:00:09 I remember when I spoke in Sao Paulo many years ago, Barack Obama was on stage and he said that
1:00:15 as president, like when he went and got bin Laden in that compound in Pakistan, that they didn’t know if
1:00:19 bin Laden was there. They’d never visually properly ID’d him. So he had to make that decision to risk
1:00:25 American lives with, as he said, 51% certainty. Yeah. Or a very low certainty. And he says, that’s the thing
1:00:30 about being the president of the United States. You make huge calls with very little certainty. Yeah.
1:00:35 And I’ve always thought about that in terms of my day-to-day life. And it all has made me conclude
1:00:41 that the most successful people that I’ve met do have that ability to be low certainty and make big
1:00:46 calls with the peace of mind that they’ve made that call with the best available information. And then
1:00:53 the sort of inverse of that is some people listening right now with even small decisions are trying to
1:00:58 get to 100% certainty when obviously 100% certainty only exists in hindsight. You know, and that’s,
1:01:02 that’s a really good, that’s a really good point. I think that’s a lot of people struggle with that
1:01:08 when it comes to just, just to own your decision, like, like own it, like whatever you choose to do.
1:01:15 If you, if you make it not under high emotion and you do the best you can with the information that
1:01:19 you have at that time, make a decision. Like, you know, as they say, it’s, you know, if you make the
1:01:22 wrong decision, then it’s experience. If you make the right decision, then it’s confirmation.
1:01:28 I think about this a lot. I think about how maybe everyone listening could have a conversation with
1:01:32 themselves about their own relationship with uncertainty. Like how good are you dealing with
1:01:37 situations where you don’t have much information? Are you the type of person that’s able to make a
1:01:42 decision and not like sit in paralysis? And many people that come up to me in the street and say
1:01:48 they want a new life or a new this or a new that are choosing like the certain misery of their
1:01:54 current life versus the uncertainty they see as they look out into the void of like quitting the job and
1:02:01 going and playing violin in Peru or something. And, um, you know, you, you, you bring up, you bring up
1:02:06 something that, um, so in one of our, one of our recent classes that we taught this month, we talked
1:02:11 about owning decision. Right. And I shared the story with the community and it had a pretty profound
1:02:19 effect. And so I was, uh, as a police officer, I was on patrol. It was late at night. I’m driving down
1:02:25 just this two lane road, kind of in the middle of nowhere. And I pull over to the side and I’m just
1:02:31 kind of like watching from a, from an angle, just people driving up and down this road. This car flies
1:02:37 by, goes through a stop sign, doesn’t stop. It’s a very nice luxury sedan. So I turn on my lights,
1:02:42 pull them over. And I said, how you doing? And he’s like, I’m all right. I can tell this guy’s just
1:02:48 like, he’s flat drunk. And I shine my light into his passenger. Uh, and he’s just like, he’s passed
1:02:53 out. Like he has, he has, he’s not even coherent that I’m probably standing there. So I get his driver’s
1:02:57 license and I’m like, look, man, you’re, you’re pretty bad off. And he’s like, are you going to call
1:03:01 my dad? And I said, why would I do that? He goes, man, he goes, this is his car. He’s like,
1:03:08 he’s going to be upset. I said, all right. So I go back to my patrol car. And I, I look at this kid
1:03:13 in terms of, he’s had no priors. He’s 16. He has no prior driving record. So I’m making, so what’s my
1:03:20 decision now? I can call for a DWI unit to come and give this guy a field sobriety test. And he’s going
1:03:26 to fail just because I could tell how drunk he was, or I could call his dad. Now I have to make
1:03:31 a decision because I have that type of discretion. So I have to think, do I take this kid? Do I have
1:03:38 this kid go to jail and tow his dad’s car? Or do I call his dad and hope that’s the right decision
1:03:44 because his dad will find a way to make sure this doesn’t happen again. So I had our dispatch, give me
1:03:49 his phone, his parents’ phone number. And I called his dad. It’s 11 o’clock at night and mom answers.
1:03:56 And I’m like, you know, you know, Mrs. Smith, this is, you know, Deputy O’Neill. I’m out here
1:04:01 with your son, Jacob. Oh my God, how is he? I’m like, he’s fine. And I’m like, I think he’s been
1:04:06 drinking too much. And I want to know if you want to come get him. She’s like, can you talk to my
1:04:11 husband? I said, sure. He gets on the phone, same thing. And he’s like, thank you. I will make sure
1:04:15 this doesn’t happen again. I will be there in five minutes. I have no idea what happens at the end of
1:04:20 this, but I made that decision at that time. The reason I’m sharing this is because when I told that
1:04:25 story in our community, I asked everybody on the platform because it’s very engaging. And I said,
1:04:29 and Evie asked this question actually. And she said, how many of you would do the same thing Desmond did?
1:04:32 Probably should give context there that Evie is your wife.
1:04:33 Evie’s my wife.
1:04:34 Evie Pompouris?
1:04:37 Yes. A lot of people put it in the comments. Like I would do the same thing. Good for him. The kids
1:04:43 shouldn’t go to jail. And Evie was just like, I would do the exact opposite thing. I would have taken
1:04:50 him to jail. I would have towed the car because I don’t know if the consequences of what his dad would
1:04:54 do is, is it going to outweigh the fact that he’s going to go to jail? And she’s like, what if I let
1:04:59 him go? And he does the same thing next week because he’s not, you know, he doesn’t care what
1:05:04 his father thinks. And she’s like, that to me was a decision that I would have made. So I bring that up
1:05:11 for this purpose. We both made a completely different decision. I made it for the reasons I did. She made
1:05:15 it for the reasons that she did. Metaphorically, mine was true. This is just what she said she would
1:05:23 have done. The point was, is that we both owned it. And a lot of times I think what happens going back
1:05:29 to what you just said is people are so afraid to make a decision for a number of different reasons.
1:05:34 And so they just choose not to. Now, again, people could look at this, you know, your audience could
1:05:38 look at this and be like, he should have taken him to jail. I understand all of that. I had the
1:05:42 discretion and that’s the decision I made. And I would make that decision every time. But it’s, it’s,
1:05:48 it’s less about that story and more about when you decide on something with the information you have
1:05:52 at the moment, do you own it? Or do you, as you said, do you look back later and have hindsight
1:05:57 bias and be like, Oh, I should have known. You can’t do that. So many people try to live their
1:06:03 life in reverse like that. And looking back, it’s impossible. It’s impossible to know. So I do think
1:06:08 in kind of a, to expand on what you said, I do think when it talks about owning your decisions and,
1:06:17 and being, being thoughtful as it relates to why you’re doing and what you’re doing and taking
1:06:23 command of yourself and being, being a self leader decisions is making that is what it is to go back
1:06:26 to the uncertainty aspects.
1:06:30 Protecting your business’s data is a lot scarier than people admit. You’ve got the usual protections,
1:06:35 backup security, but underneath there’s this uncomfortable truth that your entire operation
1:06:39 depends on systems that are updating, syncing and changing data every second. Someone doesn’t have
1:06:44 to hack you to bring everything crashing down. All it takes is one corrupted file, one workflow that
1:06:49 fires in the wrong direction, one automation that overwrites the wrong thing, or an AI agent
1:06:54 drifting off course. And suddenly your business is offline, your team is stuck and you’re in damage
1:06:59 control mode. That’s why so many organizations use our sponsor Rubrik. It doesn’t just protect your
1:07:05 data. It lets you rewind your entire system back to the moment before anything went wrong. Wherever that
1:07:10 data lives, cloud, SaaS, or on-prem, whether you have ransomware, an internal mistake, or an outage
1:07:16 with Rubrik, you can bring your business straight back. And with the newly launched Rubrik agent cloud,
1:07:21 companies get visibility into what their AI agents are actually doing. So they can set guardrails and
1:07:26 reverse them if they go off track. Rubrik lets you move fast without putting your business at risk.
1:07:32 To learn more, head to rubrik.com. Last month, I told you about our sponsor Function Health and their
1:07:36 team, who’ve developed a way of giving you a full 360 view of what’s going on inside your body. They offer
1:07:43 over 100 advanced lab tests covering everything from hormones, toxins, inflammation, heart health,
1:07:48 stress, stress, and so much more. So Jack, who started this show with me, got his first blood
1:07:51 draw done a couple of weeks ago. So I thought I’d let him tell you a little bit more about his
1:07:55 experience. This test really opened my eyes to personally what I should be doing with my health.
1:08:00 I hear a lot of information in this podcast. I sit in every single recording. So to know how I can
1:08:04 relate each one to me personally is super valuable. You sign up and you schedule your tests. And once
1:08:09 you’re done, you get a little report like the one I have here. I can see my in-range results,
1:08:13 out-of-range results. And there’s a little AI function too. So if I have any questions about
1:08:18 my out-of-range results, I can just go in there and ask it any question I want. And these tests
1:08:22 are backed by doctors and thousands of hours of research. You get an annual draw done and a
1:08:26 mid-year follow-up. So if you want to learn more, head over to functionhealth.com slash doac,
1:08:32 where you can sign up for $365 a year. I’ll put the link in the description below. It is just $1
1:08:41 a day for your health. Of that research you’ve done on communication. Is there anything we haven’t
1:08:47 talked about today that really surprised you in the research that really caused a paradigm shift in what
1:08:54 you thought communication was and now what you think it is? Yeah. The research showed that your ability to
1:09:02 build rapport with a person is what gives you the most power in terms of that connection. And different
1:09:07 people, you know, how do you build rapport? Most people think that this is one of those
1:09:12 things where you’re just, you’re just, you’re overly kind. You’re very complimentary.
1:09:17 You’re talking about the weather and now we’ve built rapport and then we’re good. It’s not how you build
1:09:21 rapport. We’re built, we’re building rapport is understanding values in terms of a person.
1:09:25 Rapport is understanding, you know, a person’s presence and what they’re needing from you.
1:09:32 If I’m paying attention to you and I’m engaged with you and I’m making you feel seen and heard
1:09:39 and understood and by proxy, by the reciprocity of doing that, you do the same thing for me,
1:09:49 that’s rapport. When it comes into building rapport with somebody, read the room. If I came in and I have
1:09:55 a list of questions and I see you that you’re, there’s some emotional state that you’re showing.
1:10:01 If I want to connect with you, I ask about that. I need to put my stuff aside before I can have the
1:10:05 conversation I want to have. I probably have to have the conversation you want to have. And at that
1:10:10 moment, it may be understanding what is going on in your headspace. I can say, Hey, Steven, you know,
1:10:15 I’m Desmond O’Neill. You know, I know you’re brought in this morning for, for these reasons.
1:10:20 It’s obvious to me right now that you seem really upset. Can you tell me what’s going on right now?
1:10:26 And you could say, you know, I don’t know what’s going on. I’m super scared. I’ve never been in jail
1:10:30 before. My mom’s sick at home and I don’t know if there’s anybody that take it to her. Now, how much
1:10:35 information now do I have by the way that I can connect with you? Because if you tell me I am
1:10:39 freaked out, I don’t know what’s going on. What do I now do? Do I go back to be like, well, that sucks
1:10:44 and go back to my list of questions? Or do I say, how best can I help you with that?
1:10:45 And this builds rapport.
1:10:51 Yes. Because what I’m doing is I’m showing empathy. I’m listening to you. I’m giving you
1:10:56 what you want. I’m lessening your ambiguity. I’m orienting you in terms of the direction that you’re
1:11:00 asking me to take you. You’re asking me for clarity in terms of what’s going to happen. I’m going to
1:11:04 answer that. I’m showing them that I am paying attention to them. I’m being authentic. I’m going
1:11:07 to follow up with the things that I do because I’m going to come back later and be like, Hey,
1:11:11 we checked on your mom. She was good. We pulled your aunt in. Your aunt came and took care of her.
1:11:15 If anything else comes up, let me know. I do have some questions that I need to get to. This is
1:11:20 important part of the investigation, but I can only imagine that there’s a lot on your mind. And if
1:11:24 things come up through our conversation, please, please ask me. And that’s rapport.
1:11:28 In those situations, I’m hearing many of the things that I read in that book, Influence by Robert
1:11:33 Cialdini. Cialdini. I’m hearing reciprocity. Yep. You’ve done them a favor. So now they’re more likely
1:11:44 to answer your questions. Reciprocity is giving somebody something with the expectation that somewhere
1:11:48 in the future, they will give you something else. It’s not a transactional thing. It’s not like the only
1:11:56 reason I’m doing this is because I want something from you in exchange. That’s transaction.
1:12:00 So when you checked on that person’s mom, that was reciprocity.
1:12:05 That was me following up with a commitment of saying that this is what I’m going to do for you.
1:12:07 You can do with it what you want.
1:12:10 But you know that doing that is going to increase the probability that they
1:12:11 answer your questions.
1:12:17 No, I do that regardless. He could have said, you know what? I appreciate you. Thank you for
1:12:23 checking on my mom. I want a lawyer. I don’t want to talk to you. You know what I’m going to do? I’m
1:12:26 going to check on his mom. You know why? Because that’s what I said I was going to do. You know why?
1:12:31 Because that’s my self-congruence. That’s what I do as a person. When I give somebody my word,
1:12:35 I’m going to follow up with it. So in a situation like that, I will do those things because that’s
1:12:37 what I’ve told him I’m going to do.
1:12:42 Is there anything else on the point of having difficult conversations that we haven’t
1:12:47 covered in your mind? Because I know there’s loads of people that they want to get better at having
1:12:52 those tricky conversations and also just dealing with, I think we see a lot is like people very keen
1:12:56 to deal with difficult people. Is there anything there that we haven’t touched on? We’ve got the
1:12:59 plan framework, but just want to check if there’s nothing we’ve missed.
1:13:05 No, I just think it was a plan framework and it’s not about making things complicated. It’s actually
1:13:10 about, you know, there’s, there’s things that you should take out, you know, when it comes to
1:13:16 communication, as opposed to always adding things in, you know, it really becomes like extinction before
1:13:21 acquisition. So I can, I can tell you when it comes to better communication, there are three things that
1:13:28 you should stop doing right now. One of them is to stop trying to be right. One of them is to stop
1:13:33 telling people you understand. And the third one is stop giving people your unsolicited opinion.
1:13:39 Now to break those down, stop, stop trying to be right. And we talked about that one a little bit.
1:13:45 The second one is stop telling people that you understand. This is what I mean by that. You can
1:13:50 understand, you can understand a person’s words. You will never understand their headspace in terms of
1:13:57 the specificity of that. And so what you will see is if you’re sharing a story, like if you shared a
1:14:02 personal story with me, let’s say, let’s say your father had passed away and I’m like, you know what,
1:14:07 Steven, I completely understand. Um, my dad passed away too when I was young. So now we’re connected.
1:14:16 I have just, I’ve just taken away a moment for you because I made it about me. Cause I, I thought
1:14:22 that I understood something that you had experienced. In fact, your experience of a death or your experience
1:14:26 your father at that moment is going to be completely different than mine. But for me to tell you that I
1:14:33 understand is, is short-sighted. My girlfriend tells me sometimes that she wants me to say that I
1:14:41 understand. And I think what she’s saying is that maybe she wants to feel understood. And so she might
1:14:46 be explaining how she feels. And then if I said, you know, I, I, I do understand.
1:14:51 But do you, sometimes I get to the point where I do understand what she’s saying.
1:14:54 You understand what she’s saying, but do you understand how she truly feels?
1:14:58 No. Okay. But that becomes, cause I don’t feel that you don’t feel it, but she just wants me to
1:15:02 acknowledge. She wants you to acknowledge it. So the difference is in terms of it was being genuine,
1:15:05 where you’re like, look, I really understand how you feel. You probably don’t.
1:15:09 How do I make her feel understood in that regard then without telling her I understand?
1:15:16 To feel understood is to, is to listen to her, to be like, look, you know, I, I, it sounds,
1:15:20 sounds tough. Sounds, you know, like this is something really on your mind. Like,
1:15:23 and it kind of goes into our other thing where like, stop giving people your opinion.
1:15:26 You know, if she’s, if she’s expressing things to you and she’s sharing how she wants to feel,
1:15:30 she’s probably not looking for you to tell her what to do, unless she’s asked you for that.
1:15:33 The first thing that we always do, and it happens all the time is like,
1:15:37 let me tell you what I think. Try to fix it. Try to fix it without having all of the,
1:15:44 the emotions and the complexities of why it’s not being done. And so to go back to with your
1:15:47 girlfriend, it really is just a matter of trying to understand, seeing where she’s going with it,
1:15:52 asking her, you know, if there are ways that, that, you know, we can, we can work to make it
1:15:56 better or help you with this. But as Steven, if she’s just like, I want you to understand,
1:16:00 I would just tell her I understand just because that’s what she’s looking for. You’re not going to have
1:16:05 it in there. But if you generally went to somebody and you’re like, oh, I understand. That’s what I’m
1:16:09 asking you not to do. That’s what you shouldn’t do. You shouldn’t generally think that you truly
1:16:12 understand another person because then you’re going like, you’re convinced that, you know,
1:16:15 and you’re no longer curious in terms of how they actually feel.
1:16:22 And on that last point about giving the opinion, a lot of time people, you know, when they’re
1:16:29 sharing something, they just want you to create the space. Simon Sinek said to me, because most of the
1:16:33 time people just want you to sit in the mud with them. And like, I naturally show up with like my
1:16:36 toolbox to try and fix the situation. But a lot of the time, especially with my, my girlfriend,
1:16:38 maybe she just wants me to listen.
1:16:43 Most people do, right? It becomes like this identity headspace where people just are looking
1:16:47 for the sounding board for you, for your girlfriend. Like you’re the, you’re the guy, you’re the person.
1:16:51 And that’s what she comes to you for. That’s your job in a lot of ways. And I don’t mean that in a
1:16:55 negative thing, but it’s just one of those things where if that’s what she needs from you, then that’s
1:16:59 what you give her. And a lot of people just want, as Simon Sinek said, where you said it, like just sit
1:17:02 in the mud with them. And that’s what they’re asking you. If she turns to you and say, Stephen,
1:17:09 what would you do here? Then she’s asking you, but if not, then don’t give it something I need to
1:17:15 work on. Yeah, we all do. Yeah. Cause you, cause you, I don’t know, something about maybe the male
1:17:20 brain, but it’s probably not just men. Can I talk real quick just about our training community before
1:17:26 we go? Is that okay with you? Yeah. Because it is one of those where like now, uh, what I spend all
1:17:31 my time with is, is I’m an instructor for beyond Bulletproof, which is a training platform that,
1:17:38 that Evie and I, that Evie and I host. And it really comes down to three prongs of how do people
1:17:43 helping people think, helping people act and helping people leave with purpose. And I know we talked about
1:17:47 those things, but the reason I bring that up is because there are so many people, Stephen, that
1:17:51 just as you had talked about, they’re, they’re looking for, they’re looking for some help. They’re
1:17:56 looking for some clarity. They’re looking for somebody to influence them in some way because they
1:18:00 don’t have good emotional regulation and they’re trying to get better in their relationships.
1:18:05 We’ve been fortunate to have that. And that’s kind of where, you know, I don’t, I don’t do a lot of
1:18:10 social media. You know, I don’t do a lot of other, other things because I spend my time here.
1:18:14 And as you know, we have a closing tradition on the podcast where the last guest leaves a question for
1:18:22 the next. And the question that’s been left for you is what decision do you most regret? And would
1:18:29 things have turned out better if you had made it differently? Ouch, that’s a spicy one.
1:18:40 So I, as much as this wants to be a spicy one, I can, I can categorically tell you that there’s not
1:18:45 a decision that I’ve made that I wish I would have made different. And I say that because it kind of
1:18:50 goes back to, I own my decisions in terms of the things that I’ve done. I, even when the story that
1:18:54 I shared about, you know, when I was a police officer with the kid who was drinking, like I own those
1:19:01 decisions and in truth, like all of those decisions have manifested itself for me to sit down here with
1:19:05 you today and have this conversation. And so I can’t tell you that there’s something that I look
1:19:09 back to that I regret because I think that there’s things we learn from, but I think for the most part,
1:19:13 I don’t use hindsight bias. I don’t look back to say, I wish there was something else. I use those
1:19:18 things to, uh, to grow and to learn and be better. And, you know, had I made a different decision,
1:19:23 maybe you and I wouldn’t be sitting here. So none. But you still, I mean, if someone asked me that,
1:19:28 I’d have loads of answers. Like what? Just like the ways that I handled situations in my life as
1:19:31 an employer. I got, you know, I shouldn’t, I shouldn’t have said that. I shouldn’t have done
1:19:35 that. I, you know, when my girlfriend said that, you know, I should have just listened and I wish I
1:19:41 had, because I think our relationship would be better or, you know, some grudge I held or whatever,
1:19:48 you know, like the messiness of being a emotional human. So let me, let me ask this. And I think,
1:19:56 you know, I do question at times that that type of, I wish and I regret, I think that also changes
1:20:01 who you are as a person. If you’re like, I would have gone back and done, we, we can all do that in
1:20:06 some, and I don’t mean that’s petty, but an awesome petty way. When I was writing my thesis, I would
1:20:10 always come to my thesis advisor and she’d be like, nope, this isn’t good. This isn’t good. This isn’t
1:20:15 good. And so when I was done, there was like, I had like 30, she’s like, just put this in the parking
1:20:19 lot. Like maybe we’ll look at this. Maybe we won’t. So when I was done with my thesis, I had 30 pages
1:20:24 that were in the parking lot and I went to her and I feel like this is a lot of mistakes. And she goes,
1:20:31 you had to have this to have this. And so when, when I hear that, when it’s just like, oh, I wish I
1:20:34 would have done these things different. You would be a different person, right? It’s all those
1:20:38 perspectives. It’s all those little things that you code and become a different person. You would be a
1:20:42 different person if you had done those things differently. I’m not saying better or worse, but I’m saying,
1:20:45 I don’t, I don’t think that’s a reason to look back and regret things.
1:20:49 Yeah. I probably would still have those mistakes in my future if I hadn’t made them in the past as
1:20:54 well. So maybe, maybe the very fact that I can identify them means that my self-awareness
1:20:58 grew based on them. I like, I’m never going to treat someone like that again, or I’m never going
1:21:04 to say that thing again because I learned the lesson. So I’m a better person today because of that.
1:21:04 Yeah.
1:21:06 Desmond, thank you.
1:21:06 Thank you.
1:21:10 Thank you so much for doing what you do. And this is your, you said this is your first podcast,
1:21:12 which is exciting.
1:21:12 It’s my first podcast.
1:21:13 Thank you so much.
1:21:14 Thank you.
1:21:22 If there’s anything we need, it is connection, especially in the world we’re living in today.
1:21:27 And that is exactly why we created these conversation cards, because on this show,
1:21:30 when I sit here with my guests and have those deep, intimate conversations,
1:21:36 this remarkable thing happens time and time again. We feel deeply connected to each other.
1:21:40 At the end of every episode, the guest I’m interviewing leaves a question for the next guest,
1:21:45 and we’ve turned them into these conversation cards. And we’ve added these twist cards to make
1:21:50 your conversations even more interesting. And there are so many more twists along the way with
1:21:54 the conversation cards. This is the brand new edition. And for the first time ever, I’ve added to
1:22:00 the pack this gold card, which is an exclusive question from me, but I’m only putting the gold cards in
1:22:06 the first run of conversation cards. So get yours now before the limited edition gold cards are all
1:22:08 gone. Head to the link in the description below.
1:22:37 I’ve just got back from a few weeks away on my speaking tour in Asia with my team. And it was
1:22:41 absolutely incredible. Thank you to everybody that came. We traveled to new cities. We did live shows
1:22:45 in places I’d never been to before. And during our downtime, talking about what’s coming for each of us.
1:22:49 And now that we’re back, my team has started planning their time off over the holiday period.
1:22:54 Some are heading home, some are going traveling, and one or two of them have decided to host their
1:22:59 places through our sponsor, Airbnb, while they’re away. I hadn’t really considered this until
1:23:05 Will in my team mentioned that his entire flat, all of his roommates were doing this too. And it got me
1:23:09 thinking about how smart this is for many of you that are looking for some extra money. Because so
1:23:13 many of you spend this time of the year traveling or visiting family away from your homes, and your homes
1:23:19 just sit there empty. So why not let your house work for you while you’re off somewhere else? Your home
1:23:29 might be worth more than you think. Find out how much at airbnb.ca slash host. That’s airbnb.ca slash host.
Tôi có một cuộc trò chuyện khó muốn nói với ai đó và họ có thể là một người tự yêu mình quá mức (narcissist). Dừng lại ở đây một chút — nếu bạn cứ tùy tiện gán cho ai đó là kẻ ái kỷ, bạn sẽ không thể thực sự hiểu người đó là ai và tại sao họ như vậy. Nhưng khi bạn cần bước vào một cuộc trò chuyện tối tăm để làm mọi thứ đơn giản hơn, có bốn điều bạn có thể làm bởi vì tất cả chúng ta đều có những cuộc trò chuyện như vậy. Chúng ta có một cấp trên mà ta cảm thấy bị bỏ qua khi xét thăng chức. Có thể là vợ/chồng ta đã cãi nhau. Bạn bè phản bội chúng ta. Những cuộc nói chuyện ấy phủ đầy cảm xúc hoặc căng thẳng tới mức bạn không biết xử lý ra sao. Nhưng cũng có ba điều bạn nên ngưng làm, chẳng hạn như ngưng nói với người ta rằng bạn hiểu họ. Nói rằng bạn hiểu. Ừ. Ừ. Tại sao? Đó là điều chúng ta sẽ nói tới.
Trong hơn 30 năm, cựu đặc vụ mật vụ Desmond O’Neill đã sử dụng các kỹ thuật thẩm vấn được khoa học chứng thực chống lại một số kẻ nói dối lớn nhất thế giới. Ông đã huấn luyện các đội tinh nhuệ từ FBI đến CIA. Và bây giờ, trong cuộc trò chuyện công khai đầu tiên của mình, ông trình bày các khuôn khổ bạn cần để giao tiếp hiệu quả, để lãnh đạo, và để khiến bất kỳ ai mở lòng. Khi nói đến khả năng giao tiếp với ai đó, chiến thắng nằm ở những điều nhỏ bạn làm. Vì vậy bạn cần có một kế hoạch. P là Purpose — mục đích. Vậy bạn đến đó để làm gì? Mục tiêu của cuộc trò chuyện là gì? Bởi vì đặc biệt trong những cuộc trò chuyện đầy cảm xúc, rất dễ bị xao nhãng. Và nếu bạn mất bình tĩnh, bạn mất kiểm soát. Rồi có A là Ask — hỏi. Bởi vì hầu hết chúng ta nghĩ mình biết đối phương đang nghĩ gì, đúng không? Nhưng nghiên cứu cho thấy chúng ta chỉ chính xác khoảng 40% thời gian. Và nếu cuộc trò chuyện trở nên cảm xúc, con số 40% đó có thể tụt xuống chỉ còn 15%. Người ta gọi đó là độ chính xác của thấu cảm (empathy accuracy). Vì vậy sức mạnh của việc đặt câu hỏi là rất quan trọng. Nhưng khi bạn thất bại trong việc đó, bạn sẽ rất khó có một mối quan hệ sâu sắc, thẳng thắn với ai đó. Rồi còn L và N, mà hầu hết mọi người làm sai. Chúng ta sẽ đi sâu vào điều đó.
Còn ngôn ngữ cơ thể thì sao? Bạn có thể nói tôi đang lừa dối hay không qua việc tôi nhìn ai đó nhiều đến mức nào? Có vài dấu hiệu cho thấy ai đó đang nói thật. Và chúng ta sẽ nói về chúng. Còn những nguyên tắc lãnh đạo thì sao? Tôi học được bản chất thực sự của lãnh đạo khi còn ở đội SWAT từ những tình huống như khi bạn săn ai đó và họ cũng săn bạn. Vậy hãy đi vào chi tiết.
Cho tôi 30 giây thôi. Có hai điều tôi muốn nói. Thứ nhất là cảm ơn lớn vì đã lắng nghe và theo dõi chương trình tuần này qua tuần khác. Điều đó có ý nghĩa rất lớn với tất cả chúng tôi. Và đây thực sự là một giấc mơ mà chúng tôi chưa bao giờ có thể tưởng tượng mình sẽ đạt được. Nhưng thứ hai, đó là một giấc mơ mà chúng tôi cảm thấy mình mới chỉ vừa bắt đầu. Và nếu bạn thích những gì chúng tôi làm ở đây, hãy gia nhập 24% người nghe thường xuyên của podcast này và theo dõi chúng tôi trên ứng dụng này. Tôi hứa với bạn một điều: tôi sẽ làm mọi thứ trong khả năng để biến chương trình này tốt nhất có thể ngay bây giờ và trong tương lai. Chúng tôi sẽ mang đến những khách mời mà bạn muốn tôi nói chuyện cùng. Và chúng tôi sẽ tiếp tục làm tất cả những điều bạn yêu thích về chương trình này. Xin cảm ơn.
Desmond O’Neill.
Với những người vừa mới bấm vào cuộc trò chuyện này, họ sẽ rút ra điều gì sau buổi nói chuyện của chúng ta? Tôi đã làm việc trong lực lượng thực thi pháp luật 30 năm và tôi đã đảm nhiệm nhiều vai trò khác nhau. Và trên tất cả, một điều tôi học được là khi căng thẳng cao, khi cảm xúc mạnh, khi mọi chuyện quan trọng — làm sao bạn kết nối và giao tiếp một cách chân thực với người khác? Có điều để nói về những cuộc trò chuyện dễ dàng, đúng không? Khi nó vui vẻ, khi mọi người đều muốn có mặt. Bạn có thể tập trung vào bắt tay, tập trung vào giao tiếp bằng ánh mắt, dáng điệu tuyệt vời của bạn. Còn những cuộc trò chuyện tối tăm thì sao? Những cuộc trò chuyện sống trong vùng tối của tâm trí bạn bởi vì bạn không muốn đối mặt? Bạn không muốn có chúng, đúng không? Chúng bị bao phủ bởi quá nhiều cảm xúc hoặc căng thẳng đến mức bạn không biết xử lý. Tất cả chúng ta đều có những chuyện như vậy, đúng không? Chúng ta có một cấp trên mà ta cảm thấy bị bỏ qua khi xét thăng chức. Chúng ta có một thành viên gia đình mà ta cảm thấy không còn hòa hợp nữa. Có thể vợ/chồng ta cãi nhau. Có thể một người bạn phản bội ta. Vậy làm sao bạn có cuộc trò chuyện đó? Trông nó như thế nào? Bởi vì trong 30 năm làm việc này, hầu hết những người tôi nói chuyện đều không muốn nói chuyện với tôi.
Công việc của tôi là kết nối với họ, tìm cách khiến họ mở lòng, tìm cách để có được một kiểu hiểu biết và thu thập thông tin tôi cần. Đây không phải là phỏng vấn hay thẩm vấn. Đây là kết nối con người. Nếu khán giả của bạn quan tâm tới cách để có một cuộc trò chuyện nặng nề — nơi bạn có thể làm sâu sắc hơn mối quan hệ đó hoặc ít nhất đạt được một sự hiểu biết nào đó, hoặc chí ít là không rời đi với đầu óc cứ mãi suy nghĩ về mọi thứ bạn đã nói, cố tìm xem điều gì đã sai. Bạn có thể đã làm gì khác đi? Nếu bạn đã trải qua điều đó và muốn biết, thì đây — chúng ta sẽ nói về chuyện đó.
Tóm tắt trong khoảng, tôi đoán, 30 giây tại sao bạn là người phù hợp nhất để truyền đạt thông tin này. Những điểm tham chiếu, những trải nghiệm, sự đa dạng kinh nghiệm mà bạn có đóng góp vào câu trả lời và những lời khuyên có thể áp dụng mà bạn sẽ đưa cho khán giả của tôi là gì?
Sự nghiệp ban đầu của tôi bắt đầu là một nhân viên trại giam. Tôi trở thành cảnh sát và cũng từng là thành viên đội SWAT. Từ đó, tôi vào chính phủ liên bang, tham gia mật vụ. Ở mật vụ, tôi cũng bắt đầu làm nghề phát hiện nói dối bằng máy đo — polygraph. Vậy là bây giờ tôi có người ta kể cho tôi nghe những bí mật sâu thẳm nhất, tối tăm nhất của họ.
Để làm rõ, polygraph là một bài kiểm tra phát hiện nói dối. Polygraph là một bài kiểm tra phát hiện nói dối. Nó cho bạn thấy phản ứng tâm lý hoặc sinh lý liên quan đến cách ai đó trả lời một câu hỏi cụ thể.
Sau đó sự nghiệp của anh đưa anh đến đâu nữa?
Tôi chuyển sang vụ nội vụ (internal affairs). Nghĩa là giờ tôi giám sát, điều tra những người trong tổ chức của chúng tôi. Bây giờ tôi đang nói chuyện với những nam nữ đã từng được huấn luyện thẩm vấn của tôi. Họ biết kiểu đặt câu hỏi đang diễn ra. Họ biết cách tương tác. Họ đã từng phỏng vấn và thẩm vấn người khác.
À, vậy là đây là những nhân viên thực thi pháp luật đã phạm tội hoặc một số hành vi sai trái nào đó hoặc bị tố cáo. Và công việc của anh là điều tra họ.
Đúng. Nhưng hãy nghĩ về chuyện đó một chút. Giờ bạn đang nói chuyện với người mà, bạn biết đấy, có thể một năm trước bạn còn ra đường cùng làm việc với họ. Và giờ bạn lại hỏi họ những câu này, hay hỏi để làm rõ một cáo buộc nào đó. Bạn phải cẩn trọng với điều đó. Đó là chuyện lớn.
Những phương pháp phỏng vấn thời đó, anh cảm thấy lỗi thời.
Chúng thật sự lỗi thời. Ở Mỹ có một quá trình phát triển lịch sử rất rõ của phỏng vấn và thẩm vấn. Bắt đầu vào những năm 1900 khi cảnh sát xuất hiện, trong hoàn cảnh đó là lạm dụng thể xác. Họ gọi là “third degree” — bạn sẽ bị tra tấn, làm cho chịu đau để bạn phải nói, thậm chí gây tổn hại đến răng bạn. Khi xã hội tiến hóa, điều đó bắt đầu biến mất và nhường chỗ cho thao túng tâm lý. Ít là về mặt tiếp xúc tay chân và nhiều hơn về cố gắng khiến người ta nói chuyện với bạn từ góc độ tâm lý. Và khoảng năm 2014, khi tôi vào vụ nội vụ, tôi đã nghĩ, Stephen, tôi chỉ nghĩ là phải có cách khác. Chúng ta phải tiến hóa theo một cách nào đó trong vấn đề này. Và ngay khoảng thời gian đó, tôi được nhận vào Trường Sau đại học Hải quân (Naval Postgraduate School) để theo học thạc sĩ. Vì tôi đang tìm một cách tốt hơn để phỏng vấn, một trong những cố vấn luận văn bảo, “Này, anh đã từng nghe về High Value Detainee Interrogation Group, viết tắt HIG, chưa?” Tôi chưa từng nghe. Nhưng HIG khi được thành lập có ba mảng, tức là nó có một bộ phận nghiên cứu, một bộ phận thực hành — những người sẽ thực hiện các cuộc thẩm vấn, và rồi có một bộ phận huấn luyện. Bộ phận huấn luyện của chúng tôi vừa làm phỏng vấn, thẩm vấn nhưng cũng hiểu khoa học đằng sau. Lý do đó quan trọng là bởi bạn có thể là một người thực hành rất giỏi nhưng không hiểu tại sao điều gì đó hiệu quả hay không hiệu quả. Và vì thế, khả năng bắc cầu giữa khoa học, hiểu biết đó và áp dụng nó trong phòng thẩm vấn — sự kết hợp đó, mối liên hệ đó, cái “điểm vàng” đó — chính là điều tôi làm.
Vậy anh đã làm nghiên cứu và tiếp tục nghiên cứu về cách khiến người ta đưa ra thông tin, cách lấy thông tin từ người ta, cách khiến họ tự nguyện cung cấp thông tin. Đó có phải là cốt lõi không?
Đúng. Vậy nếu tôi có một cuộc trò chuyện khó khăn muốn thực hiện với ai đó, người này thường đối nghịch với tôi. Họ hay thao túng tâm lý khiến tôi nghi ngờ bản thân. Họ có thể là người tự ái (narcissist) và tôi bước vào cuộc nói chuyện đó, hoặc tôi suy nghĩ quá nhiều, tôi nghĩ, Chúa ơi, tôi cần phải có cuộc nói chuyện này. Bắt đầu từ đâu?
Điểm bắt đầu đầu tiên tôi sẽ nói là đừng gán nhãn người ta như cách bạn vừa làm. Được chứ. Và đó là một vấn đề. Vậy bạn vừa gán ai đó là kẻ tự ái. Điều đó có ý nghĩa gì với bạn? Tôi nghĩ nó cho phép tôi đổ lỗi cho họ, tôi đoán vậy.
Nó cho phép bạn đổ lỗi cho họ. Nhưng nói cho tôi nghe theo góc nhìn của bạn, một người tự ái là gì?
Họ thiếu đồng cảm. Họ chỉ biết nghĩ cho bản thân. Có phần hơi hung hăng.
Được. Vậy dừng lại ở đó. Anh có nghĩ cá nhân là có những thời điểm trong đời anh thiếu đồng cảm không?
Có.
Được rồi. Đồng cảm rất phụ thuộc tình huống. Nó cũng mang tính chủ quan, nghĩa là nếu bạn cảm thấy người này không cho bạn mức độ đồng cảm nào đó — có thể hơi ích kỷ, hơi hung hăng — lý do tôi hỏi bạn mấy điều này là bởi nếu bạn chỉ thẳng thừng gán cho ai đó nhãn “người tự ái”, bạn vừa làm mọi chuyện dễ dàng cho chính mình. Bạn đặt hết tội lỗi lên họ và bạn sẽ không thể thực sự hiểu người đó là ai và tại sao họ lại như vậy.
Vậy điều đầu tiên tôi sẽ làm là loại bỏ những nhãn mác, cách bạn định nghĩa họ khi bạn bước vào tình huống đó. Cái khác bạn nói về họ là gì? Họ là kẻ tự luyến? Họ là cái gì đó khác? À, họ còn thao túng khiến bạn nghi ngờ bản thân (gaslight).
Thứ hai, điều này cũng khá thú vị vì trong chương trình đào tạo của chúng tôi, chúng tôi vừa có một buổi lớn về gaslighting, bởi vì điều quan trọng là phải hiểu gaslighting là gì và khi nào thì không phải là gaslighting. Vậy với bạn, bởi vì bạn nói người này gaslight bạn, họ đang gaslight bạn về chuyện gì? Khi tôi đem chuyện ra, họ khiến tôi cảm thấy mình có lỗi khi tôi nói về cảm xúc của mình — có thể họ khiến tôi cảm thấy mình đã làm sai điều gì đó. Đó có phải lúc nào cũng xảy ra không? Thường xuyên chứ? Vâng, thường xuyên.
Nghe có vẻ như mỗi khi bạn vào cuộc trò chuyện với người này, bất kể hoàn cảnh ra sao, họ cố gắng bôi nhọ bạn hoặc khiến bạn cảm thấy có lẽ mình không thực sự biết chuyện gì đã xảy ra. Họ không lắng nghe, họ luôn đẩy lỗi về phía tôi và nói rằng tôi đã làm điều gì đó để “xứng đáng” như vậy. Và điều thứ ba bạn nói là gì? Họ có vẻ hơi hung hăng, đối kháng. Cảm xúc của họ dâng cao và điều đó khiến tôi thu mình lại. Họ như tràn ngập không khí cuộc trò chuyện.
Vậy khi bạn cần bước vào một cuộc trò chuyện khó khăn, đây là bốn điều bạn có thể làm để giữ tương tác và tham gia vào những gì sắp diễn ra, và để hy vọng cuộc nói chuyện sẽ đi theo hướng bạn muốn. Chúng tôi nói rằng bạn cần có một kế hoạch, và có một từ viết tắt cho điều đó: P-L-A-N. P là cho Purpose (mục đích). Mục đích là tại sao bạn ở đó? Lý do là gì? Nhiệm vụ của bạn là gì? Bạn phải hiểu nhiệm vụ của mình vì nhiệm vụ đó sẽ quyết định chiến thuật của bạn. Nhiệm vụ sẽ xác định nếu mọi thứ lạc hướng—nếu người kia trở nên hung hăng, bắt đầu xúc phạm. Nếu nhiệm vụ của tôi lúc đó là làm sâu sắc hơn cuộc trò chuyện với họ, làm sâu sắc hơn mối quan hệ theo một cách nào đó, mà chuyện bắt đầu trở nên xấu đi giữa chừng, thì nhiệm vụ của bạn sẽ giữ bạn đi đúng hướng vì bạn có thể bị kéo ra khỏi mục tiêu đó rất nhanh.
Có một khái niệm gọi là lý thuyết đa mục tiêu, hiểu rằng tại bất kỳ thời điểm nào chúng ta sẽ theo đuổi đồng thời nhiều mục tiêu. Thông thường những mục tiêu đó sẽ mang tính nhiệm vụ — ví dụ tôi muốn hoàn thành một công việc, tôi muốn làm xong điều gì đó. Sẽ có một thành phần về bản sắc, nghĩa là tôi cảm thấy thế nào, cảm xúc của tôi ra sao trong quá trình đó. Và rồi sẽ có khía cạnh quan hệ — tức là mối quan hệ của tôi với người kia tại thời điểm đó. Nhiều khi trong lý thuyết đa mục tiêu, những yếu tố này có thể trùng khớp. Tôi lấy ví dụ: nếu bạn chơi thể thao trong một đội, mục tiêu của đội, nhiệm vụ là thắng, ghi nhiều điểm hơn đối phương. Về bản sắc, tôi có phải là một cầu thủ giỏi không? Tôi có muốn có bóng không? Tôi có được chuyền bóng không? Tôi có đóng góp không? Tôi có là ngôi sao không? Có kiểu nhận dạng bản thân nào khiến tôi cảm thấy mình là một ngôi sao thể thao theo một cách nào đó không? Và phần quan hệ là đồng đội cảm thấy thế nào về tôi? Tôi có phải là một đồng đội tốt không? Những thứ này có thể đồng bộ. Bạn sẽ thấy khi nó không đồng bộ—ví dụ có người luôn giữ bóng, không chuyền (“ball hog”), cứ sút mọi lúc và không chia sẻ, và bạn tự hỏi “mày đang làm gì vậy?” — đó là khi người ta quan tâm nhiều hơn đến bản sắc cá nhân của mình hơn là việc cả đội thắng. Đó là vấn đề: sự không đồng bộ của các mục tiêu.
Một ví dụ đơn giản hơn: giả sử bạn ở trong một cuộc họp quan trọng với sếp hoặc đồng nghiệp, bạn đang cố gắng chốt một hợp đồng, và sếp bạn nói điều gì đó sai. Bây giờ bạn phải quyết định: sửa lỗi sếp trước mặt mọi người, hay giữ thể diện cho sếp và nói chuyện với họ vào lúc khác. Bạn phải quyết định điều nào quan trọng hơn. Bạn phải hiểu mục tiêu chung khi có mặt ở cuộc họp đó, vì có thể bạn bỏ qua chuyện này vì không lớn lắm — nếu tôi sửa sếp, điều đó có thể ảnh hưởng tới mối quan hệ sau này, có thể làm hỏng sự nghiệp của tôi, khiến tôi bị chuyển vị trí hoặc không được tham gia dự án. Vì vậy khi nhìn vào các mục tiêu, bạn phải hiểu mục tiêu tổng thể là gì. Nhất là trong các cuộc trò chuyện đầy cảm xúc, thật dễ bị phân tâm.
Vì vậy tôi bước vào cuộc trò chuyện với đồng nghiệp có vấn đề đó với mục tiêu là làm cho họ ngưng lại. Tôi thực sự nghĩ về thời còn làm ở tổng đài gọi điện. Có một bà ngồi cạnh tôi luôn hơi thô lỗ, thường xuyên hạ thấp tôi, có thái độ hay ra vẻ bề trên. Hồi đó tôi ước mình đã có thể kéo bà ấy ra một bên và nói: “Nghe này, cách bà đang nói với tôi thật thiếu tôn trọng, bà đang hạ thấp hay ra vẻ với tôi. Làm ơn đừng làm thế nữa được không?” Mục tiêu của tôi là khiến bà ấy dừng hành vi đó. Cái mấu chốt là phải hiểu tại sao bà ấy làm vậy, vì điều đó sẽ cho phép tôi sửa được chuyện nếu nó có thể sửa được. Tôi kể cho bạn câu chuyện này:
Năm 1991, một bé gái 11 tuổi tên là J.C. Dugard đã bị bắt cóc bởi một người đàn ông tên Philip Garrido và vợ ông ta, Nancy. Philip và Nancy đã giữ J.C. Dugard trong suốt 18 năm.
Anh ta có hai đứa con với cô ấy, một đứa khi cô ấy 14 tuổi và một đứa khi cô ấy 17. Và vào năm 2009, họ tìm thấy cô ấy và anh ta ở Berkeley. Họ bắt anh ta, bắt cả vợ anh ta. Năm 2011, anh ta bị đưa ra xét xử, bị kết án. Ba năm trước đó có một cô gái trẻ tên Michaela Garrett bị mất tích, chưa bao giờ được tìm thấy ở một quận phía tây, phía tây của El Dorado, ở một quận có tên Alameda County. Có rất nhiều nghi ngờ rằng Philip cũng chính là người đã làm chuyện đó. Và một đồng nghiệp của tôi là công tố viên của Quận El Dorado, California. Anh ấy tên Vern Pearson. Vern nói, tôi muốn khép vụ này lại hoặc có được một dạng hiểu biết nào đó. Anh có thể đi phỏng vấn Philip không? Vậy là tôi xem hết mọi thông tin về Philip. Anh ta đã viết một bản tuyên ngôn về cách chữa căn bệnh ấu dâm. Tôi nói với Vern: được, tôi sẽ làm việc này. Anh ấy hỏi: anh cần gì? Một ngày, vài tiếng? Tôi nói: tôi cần bốn ngày. Mục tiêu của tôi là đào sâu vào những việc anh ta đã làm. Anh ta là một kẻ hiếp dâm hàng loạt, một kẻ bắt cóc nhiều lần, và tôi muốn hiểu cuộc đời anh ta trong khoảng thời gian mà Michaela Garrett biến mất. Đó là quá trình tôi định làm. Tôi đến, anh ta bước vào và hỏi: ‘Ông là ai?’ Tôi nói: ‘Tôi là Đặc vụ O’Neill. Tôi muốn nói chuyện với ông về lịch sử của ông. Tôi đã đọc bản tuyên ngôn của ông và có vài câu hỏi.’ Anh ta nói: ‘Khi họ báo là tôi có người đến thăm, tôi định không ra. Nhưng những thiên thần trên vai tôi bảo lần này sẽ là một cuộc trò chuyện tốt. Vậy thôi, hãy làm đi.’ Chúng tôi nói chuyện chi tiết mỗi ngày, có lẽ tám đến chín tiếng. Họ mang đồ ăn cho anh ta. Và vào cuối mỗi ngày, tôi đều nói: ‘Philip, tôi sẽ ở đây ngày mai. Nếu những thiên thần trên vai anh bảo anh đến thì hãy đến. Nếu không thì rất vui được gặp anh.’ Và mỗi ngày anh ta đều đến. Tại sao ông nói vậy? Bởi vì có một chiều sâu trong việc hiểu về trạng thái tâm lý mà anh ta đang ở. Và khi bạn có thể kết nối, thực sự kết nối với điều đó, bạn cố gắng thực sự hiểu một người khác. Điều đó mang sức mạnh. Trong suốt khoảng 36 giờ đó, nhiều lần anh ta rất hung hăng. Anh ta rất khinh miệt. Anh ta gọi tôi là kẻ nói dối. Anh ta buộc tội tôi này nọ: ‘Tôi không tin ông là người ông nói. Tôi không tin ông đến vì những lý do ông nói. Tôi thậm chí không biết ông có làm cho chính phủ liên bang hay không.’ Về cơ bản anh ta chất vấn tính liêm chính của tôi. Bây giờ, mục đích của tôi không phải khiến anh ta cảm thấy tôi thông minh hơn anh ta, không phải để khinh rẻ hoặc mắng nhiếc anh ta hay đặt câu hỏi về, bạn biết đấy, tính liêm chính. Bởi vì tôi có thể đã nói: ‘Ông đã bắt cóc một cô bé 11 tuổi và giam giữ cô ấy suốt 18 năm, có hai đứa con với cô ấy, đứa đầu khi cô ấy 14 tuổi.’ Và trước việc ông chất vấn tính liêm chính của tôi — tôi không làm vậy vì đó không phải lý do tôi đến. Vậy nên mặc dù anh ta tức giận, mặc dù anh ta buộc tội tôi đủ thứ, tôi vẫn giữ vững mục tiêu. Tôi vẫn giữ nhiệm vụ của mình. Và khi xong, tôi trở về gặp công tố viên và nói: ‘Không, anh ấy không phải người của ông.’ Anh ấy hỏi: ‘Ông chắc chứ?’ Tôi nói: ‘Tôi cá cả sự nghiệp của mình vào điều đó.’ Làm sao ông biết? Có nhiều yếu tố khi bạn nhìn người ta từ góc độ nói thật — dựa vào cách họ nói chuyện và tương tác với bạn. Cuộc trò chuyện của chúng tôi vào thứ Ba, thứ Tư, thứ Năm và thứ Sáu đều rất nhất quán. Nếu tôi yêu cầu anh ta làm rõ thêm, anh ta cung cấp làm rõ. Nếu tôi nói về điều gì đó và có một sự sửa chữa ngẫu nhiên kiểu như ‘khoan đã, chuyện này xảy ra trước chuyện kia’, đó là những dấu hiệu của chân thực. Và nếu có những điều phức tạp — không ai có một ngày hoàn hảo — đã có nhiều lần anh ta kể cho tôi về những việc anh ta đã làm vì anh ta là một kẻ hiếp dâm hàng loạt và một kẻ bắt cóc hàng loạt, anh ta đi vòng quanh, vẫy những phụ nữ đi nhờ và hiếp họ rồi thả họ đi. Thường thì chúng tôi đi vào chi tiết về những lần mọi chuyện không suôn sẻ, khi cô gái chống lại và bỏ chạy. Có rất nhiều rắc rối và những điều khác nhau mà anh ta đề cập. Anh xử lý các tình huống phức tạp một cách nhất quán, đúng không? Khi những tình huống phức tạp được đưa vào một câu chuyện, đúng không? Người nói dối thì không làm vậy. Người nói thật thường làm vậy vì đó đơn giản là chuyện đã xảy ra. Như là không có cái khoảng trống lớn hay khoảnh khắc kì lạ khi nói về Michaela Garrett khiến bỗng nhiên xuất hiện những mảnh ghép thiếu mà tôi phải nối. Không có dấu hiệu lừa dối. Có những thứ đột nhiên khác đi và khiến bạn phải hỏi nhiều hơn, nhưng điều đó đã không xảy ra trong thời điểm chúng tôi đang xem xét. Được. Cuối cùng, khi chúng tôi kết thúc và họ quay lại kiểm tra bằng chứng, họ tìm ra một dấu vân tay mới và có thể buộc tội và kết án người đã làm việc đó.
Lý do tôi nhắc tất cả những điều đó là vì, với khía cạnh về mục đích của những gì chúng ta đang nói, không mất tầm nhìn về nhiệm vụ của mình — tập trung vào nó là gì — thì sức mạnh của giao tiếp và việc duy trì kết nối (staying online) liên quan đến những gì bạn muốn đạt được thực sự mạnh mẽ vì nó giữ bạn đi đúng hướng, giữ bạn gắn kết và nhắc nhở bạn vì sao bạn ở đó. Không phải mọi mối quan hệ đều xứng đáng với điều đó. Có những mối quan hệ mà bạn sẽ nghĩ: điều này không đáng cho tôi. Nếu điều đó quan trọng với bạn, thì nó cũng quan trọng với tôi. Nó quan trọng với tôi — nó quan trọng với tôi trước cả gia đình đó. Và có sự khác biệt giữa việc có một nghề nghiệp và việc là một người chuyên nghiệp. Có một nghề nghiệp là việc bạn làm. Là một người chuyên nghiệp là sự kết tinh của tất cả những gì bạn đã làm ở thời điểm đó, vì một mục đích cụ thể. Và đó là điều tôi phải mang vào vấn đề này vì đó là cái đang bị đặt cược.
Vậy bạn có bốn lá bài trước mặt. Chúng ta đã làm lá P, đó là giữ tập trung vào mục đích khi bạn bước vào cuộc trò chuyện để đẩy lui cảm xúc, những thứ có thể bóp méo bạn và làm bạn lệch hướng. Và tôi cũng rất hay phạm lỗi đó. Bạn biết đấy, ai cũng hay phạm lỗi đó, đặc biệt trong những cuộc trò chuyện với đối tác, nơi có liên quan đến cảm xúc, những khu vực mà đổ lỗi có thể phổ biến. Vậy nên lá L mà bạn có ở đó—
L là listen (lắng nghe). Đây trở thành điều mà mọi người kém nhất vì có rất nhiều việc phải làm. Hãy nghĩ về ngay bây giờ. Nghĩ về cuộc trò chuyện của tôi với bạn ở lúc này. Tôi đang nói. Vậy nên bên trong, từ vựng nội tâm và cuộc trò chuyện tôi đang có trong đầu đang chạy khoảng 800 đến 1.000 từ một phút. Tôi đang nói với bạn khoảng 120 đến 150 từ một phút. Có rất nhiều thứ đang bị chỉnh sửa. Có rất nhiều điều mà tôi nghĩ là mình đang nói hoặc muốn nói. Tôi cố gắng tương tác với bạn. Còn có cái gọi là lý thuyết về tâm trí (theory of mind), tức là tôi quan sát bạn và cố hiểu xem điều tôi đang nói có phù hợp với những gì Stephen muốn nghe hay muốn người nghe của anh ấy nghe không. Tôi có cần thay đổi gì không? Điều này có đến được với anh ấy không? Rồi nếu ngôn ngữ cơ thể của bạn thay đổi, lời nói của bạn thay đổi, thì tôi phải điều chỉnh lại có thể những gì tôi đang chỉnh sửa. Và lý thuyết về tâm trí của tôi cũng sẽ điều chỉnh, bởi vì tôi sẽ nghĩ, ôi, tôi vừa thất mất anh ta ở chỗ này, tôi phải điều chỉnh đồng thời.
Bạn đang lắng nghe tôi và bạn đang lắng nghe những 120 đến 150 từ tôi đang nói, nhưng não bạn có thể xử lý ở mức bốn đến sáu trăm từ một phút. Vậy nên bạn có quá nhiều băng thông nhận thức. Bạn có khả năng vừa nghe tôi vừa làm nhiều việc khác, và đó thường là lý do khiến người ta chệch ra hoặc bắt đầu nghĩ về chuyện khác. Hoặc bạn sẽ nghĩ về sổ tay của mình vì bạn đã nắm được nó rồi. Và đây là khi thật dễ để bị thuyết phục chứ không tò mò, bởi vì bạn nghĩ, tôi kiểu như biết cuộc chuyện sẽ đi đến đâu. Và bạn tắt máy. Vậy nên bạn thực sự phải làm một cái gọi là ức chế nhận thức — bạn phải thu hẹp băng thông đó lại để giữ cho mình hoàn toàn tập trung với tôi. Đó là lý do khi bạn nghe người ta nói về lắng nghe tích cực (active listening), nó khó. Nó khó vì bạn phải chú ý đến người kia. Bạn phải lắng nghe. Bạn phải nhìn. Bạn phải bắt nhịp được cả hành vi lời nói lẫn phi ngôn từ của họ. Rồi bạn phải làm gì đó với những thông tin đó. Stephen Covey nói: hầu hết mọi người không lắng nghe với ý định để hiểu. Họ lắng nghe với ý định để trả lời. Và nếu bạn chỉ đơn thuần chờ đến lượt mình nói, thì bạn và tôi sẽ không kết nối. Việc kiểm soát cuộc trò chuyện đến từ việc lắng nghe, không phải nói. Vậy nên nếu tôi đang cố lấy một số thông tin từ ai đó, tôi nên có khuynh hướng để họ nói cho tôi. Bạn biết đấy, bạn nghe về điều này, như luôn để người kia nói nhiều hơn. Điều đó tốt. Nhưng nếu cả hai người đều làm vậy, thì cuộc trò chuyện sẽ không tiến triển. Cuộc trò chuyện là sự mở rộng của những gì bạn và tôi đang nói với nhau. Và khi chúng ta đã đi từ việc lắng nghe xét về hình thức thì điều tiếp theo bạn phải làm, và điều này dẫn đến chữ A, đó là ask (hỏi), đúng không? Vậy A ở đây là, nếu bạn đang chú ý đến tôi và bạn đang bắt được những điều tôi nói, những thay đổi trong ngôn ngữ cơ thể của tôi, và có điều gì đó bạn không hiểu, bạn cần phải hỏi. Đây là nơi bạn sẽ làm sâu sắc cuộc trò chuyện. Đây là nơi bạn cho người kia thấy rằng bạn đang lắng nghe tích cực, bạn tò mò và cởi mở và đang cố hiểu họ.
Nếu bạn nhìn vào nghiên cứu về sự đồng cảm, chúng ta thường nghĩ rằng chúng ta có thể hiểu người quan trọng đối với mình hoặc những người khác ở mức cao hơn nhiều so với thực tế. Với người lạ, người ta gọi đó là độ chính xác đồng cảm (empathy accuracy). Với một người lạ, khả năng bạn hiểu được trạng thái đầu óc của họ chỉ khoảng 20%. Với một người bạn, người thân thiết, thì khoảng 30%. Với người quan trọng của bạn thì không cao hơn 40%, nghĩa là mặc dù bạn nghĩ rằng bạn biết họ đang nghĩ gì, bạn chỉ có khoảng 4 trên 10 khả năng đúng. Và nếu cuộc trò chuyện trở nên đầy cảm xúc, con số 40% đó có thể giảm xuống thấp tới 15% vì bạn bắt đầu phòng thủ: bạn đang bảo vệ bản thân, bảo vệ cái tôi. Khi cái tôi của bạn bị đặt cược, tai bạn tắt máy vì bạn ngừng nghe những gì cô ấy nói và bạn bắt đầu bảo vệ bản thân theo hướng những gì bạn đang cố làm. Vậy nên khả năng đồng cảm khi mọi thứ trở nên khó khăn càng trở nên khó hơn và bạn phải đặc biệt chú ý đến điều đó.
Giả sử bạn về nhà sau buổi tập sáng sớm và vợ/chồng bạn nói, “Này Steven, thế nào?” Và bạn đáp, “Khó lắm.” Có nhiều cách cô ấy có thể xử lý điều đó. Cô ấy có thể không nói gì. Vậy có thể bạn hiểu rằng có lẽ cô ấy không muốn nói về chuyện đó hoặc cô ấy không quan tâm. Đó là trường hợp thứ nhất.
Điều thứ hai cô ấy có thể nói với bạn sẽ là kiểu như, này cưng, đó là lý do tại sao trông bạn như vậy. Lúc này cô ấy đã đưa ra giả định, đúng không? Độ chính xác trong sự đồng cảm của cô ấy khiến cô ấy nghĩ biết bạn muốn nói gì khi dùng từ “khó khăn”. Và nếu cô ấy nói với bạn, kiểu như “à, vậy nên trông anh như vậy chứ gì” trong khi không phải đó là ý bạn, bạn sẽ cảm thấy có một khoảng cách giữa điều bạn hy vọng cô ấy sẽ hiểu và những gì cô ấy thực sự nói.
Điều thứ ba cô ấy có thể nói sẽ là: “Anh muốn nói thế nào khi nói ‘khó khăn’?” Bởi vì từ “khó khăn” mơ hồ — ai mà biết nó có nghĩa là gì? Nó có thể mang nhiều ý khác nhau. Lúc này cô ấy đang cho bạn thấy: tôi đang quan tâm, tôi đang chú ý. Sức mạnh của điều đó, khi bạn nói về việc làm sâu sắc hơn mối quan hệ và tăng cường sự kết nối, là như vậy. Việc tương tự cũng xảy ra với hành vi phi ngôn ngữ của bạn, đúng không? Xem hành vi phi ngôn ngữ: 66% những gì chúng ta truyền tải là phi ngôn ngữ. Và nếu tôi, trong suốt cuộc trò chuyện với bạn, tự nhiên thấy bạn khoanh tay — khoanh tay có thể chỉ đơn giản là bạn khoanh tay; cũng có thể là dấu hiệu bạn không thích câu hỏi của tôi nếu bạn còn lườm mắt. Nếu tôi thấy vậy và điều đó quan trọng với tôi, thì tôi cần phải nói gì đó theo kiểu: “có vẻ như” thay vì “tôi nghĩ”, vì “tôi nghĩ” là đại từ nói về tôi. Và giống như, tôi không quan tâm bạn nghĩ gì — “có vẻ như” những gì bạn vừa làm có thể là vì bạn không thích những gì tôi nói, vì tôi thấy bạn khoanh tay và lườm mắt. Tôi nói đúng không? Vậy là giờ bạn có lựa chọn: hoặc là nói “đúng, bạn nói đúng vì lý do này này”, hoặc là “không, tôi chỉ khoanh tay vì thấy thoải mái thôi”, hoặc bất cứ lý do nào khác. Nhưng vấn đề là nếu tôi thấy bạn và điều đó hòa hợp với cuộc trò chuyện mà chúng ta đang có — có vẻ là một điều gì đó có thể là vấn đề — thì tôi cần phải hỏi về nó.
Bạn và tôi đang trò chuyện ngay lúc này và bạn khoanh tay sẽ không phải là cờ đỏ khiến tôi kiểu “ồ, tôi vừa thấy bạn khoanh tay khi tôi nói vậy”. Nhưng nếu đó là thứ gắn với cảm xúc và quan trọng, và tôi đang cố gắng bộc lộ điều gì đó với bạn, khi tôi thấy bạn lườm mắt hay khoanh tay tôi sẽ nói: “Này Steven, mình nhận thấy khi mình nhắc tới chuyện gia đình thì bạn hơi ngả ra sau, khoanh tay và lườm. Có vẻ như bạn không tán thành. Mình nói vậy có đúng không?” Vậy là giờ trách nhiệm giải thích nằm ở bạn.
Về điểm ngôn ngữ cơ thể này, là người ngồi đây và, mình đoán là, phỏng vấn người ta khoảng bốn, năm tiếng một lần, đôi khi trong năm năm qua mình đã học được một số mẫu ngôn ngữ cơ thể ở khách mời. Một trong những cái rõ nhất là khi mình hỏi khách một câu có thể khiến họ hơi khó xử theo cách nào đó — và khi mình nói “khó xử” mình có lẽ nên định nghĩa là có thể đó là một câu khó trả lời vì lý do nào đó — thì điều mình thường thấy là họ khoanh tay. Đó là một mẫu rất nhất quán. Gần như họ đang nói với mình rằng điều này hơi khó một chút, và điều đó thường đúng.
Bạn có hỏi họ không? “Mình nhận thấy khi bạn khoanh tay khi mình hỏi câu đó, có phải câu hỏi này làm bạn khó chịu không hay bạn chỉ bỏ qua nó?” Họ có thể trả lời “mình bỏ qua”, nhưng họ đã nói cho mình rồi. Mình thực sự không cần phải hỏi vì mình biết, mình giờ biết là có điều gì đó ở đó có cảm xúc. Đó là cách mình nhìn thấy nó — có khả năng là như vậy. Và mình nghĩ điều đó có sức mạnh vì nhận thức của bạn, đúng không? Bạn mang điều này trở lại: khả năng nhận diện mẫu từ tất cả những khách mời bạn đã phỏng vấn và sự liên kết đó giữa câu hỏi bạn đặt và việc họ khoanh tay — từ đó nảy ra cảm giác “mình thấy điều đó nhưng mình không hoàn toàn biết”. Bạn không biết chắc vì có thể có nhiều lý do khác nhau, nhưng vì bạn đã thấy mẫu đó nhiều lần, nên bạn có cơ hội nói rằng có cảm xúc ở đây. Vậy bạn sẽ hoặc là đi sâu vào nó, hoặc là xử lý thật nhẹ nhàng tùy bạn muốn đi theo hướng nào.
Cả hai. Ừ.
Và đó là chuyện xảy ra. Thay vì hỏi “sao bạn khoanh tay?”, mình có thể hỏi họ có cảm giác như thế nào về ký ức đó. Ký ức ấy khiến họ cảm thấy thế nào? Và điều đó thường rất hiệu quả, vì mọi người luôn hỏi: “ngôn ngữ cơ thể có quan trọng không? Nó có giá trị gì không? Có thể giải mã ngôn ngữ cơ thể để biết người ta có nói thật không không? Mấy thứ này có đúng không theo bạn?” Mình trả lời là nên để ý ngôn ngữ cơ thể vì nó là một dạng ngôn ngữ về những gì ai đó đang thể hiện với bạn. Nhìn vào ngôn ngữ cơ thể, và nếu bạn thấy có thay đổi — giống như khoanh tay — thì bạn cần phải tò mò về điều đó.
Vì vậy điều quan trọng là nhìn thấy sự thay đổi trạng thái. Đó là sự thay đổi trong hành động của ai đó và thời điểm xảy ra điều đó.
Bạn vừa nói là khi mình hỏi điều gì đó mang tính cá nhân hay cảm xúc, họ hay khoanh tay vì có thể giờ đây về mặt tâm lý họ muốn tự bảo vệ mình một chút, muốn khép lại một chút, ai mà biết. Nhưng nếu đó là điều bạn nhận thấy và bạn không cần phải dùng tới nó — bạn có thể hỏi nếu muốn — nhưng nhiều khi bạn thấy là họ tự nói rồi, nên mình không cần hỏi.
Nhưng với bất kỳ ai khác, nếu bạn thấy điều đó và bạn đang nói chuyện mà có người khoanh tay,
đừng vội cho rằng đó là lý do. Bởi vì nếu bạn đoán và sai,
bạn sẽ đi sai hướng.
Và trong suốt khuôn khổ để có những cuộc nói chuyện khó khăn này, chúng ta đã đề cập đến P,
tức là giữ vững mục đích của bạn, L là lắng nghe, A là hỏi.
Còn gì nữa trong khuôn khổ này không?
N là những bước tiếp theo. Có một kế hoạch nghĩa là hiểu tất cả những điều khác nhau này
và cách bạn tiếp cận chúng. Còn bước tiếp theo là, bạn muốn giải quyết chuyện này như thế nào? Ví dụ,
mục tiêu cuối cùng là gì? Có điều gì tôi có thể làm để chúng ta có thể, bạn biết đấy, cải thiện quan hệ
để cả bạn và tôi có thể đồng thuận không?
Bạn hỏi họ hay bạn đề xuất?
Tôi sẽ luôn hỏi họ. Nếu tôi tham gia, đúng không? Vậy hãy quay lại cuộc trò chuyện mà bạn
có thể có với người này, bạn cứ nghĩ: người này là kẻ tự cao v.v. Nếu bạn đang tương tác với họ và bạn là người
thực sự muốn có cuộc trò chuyện này và bạn hy vọng sẽ tìm được cách giải quyết, bạn phải hỏi xem có thể giải quyết được không.
Nói một câu kiểu như: bạn có nghĩ rằng bạn và tôi có thể tìm được một lối đi hòa nhã để khi chúng ta,
khi bạn và tôi tương tác, chúng ta có thể thực sự tận hưởng thời gian bên nhau và chuyện này không đi xấu đi không? Bạn có thấy điều đó trong tương lai của chúng ta không? Có hay không? Rồi nếu là có thì
được thôi. Thế trông như thế nào đối với chúng ta? Làm sao để có điều đó? Bởi vì tôi đang nói chuyện với bạn vì mối quan hệ giữa tôi và bạn quan trọng, nhưng có những chuyện xảy ra
khiến tôi bực bội và khiến tôi không muốn tương tác. Tôi muốn tìm cách để làm điều đó vì điều đó quan trọng nhất đối với tôi. Chúng ta làm thế nào là tốt nhất?
Không có viên đạn thần kỳ nào khiến mọi cuộc trò chuyện trở nên hoàn hảo cả. Không có đâu. Bạn là
một phần của cuộc trò chuyện đó. Người kia cũng là một phần. Bạn có quan điểm của bạn. Họ có quan điểm của họ.
Bạn nghĩ điều gì là đúng hoặc công bằng. Công bằng là chủ quan bởi vì
những gì bạn nghĩ là công bằng chỉ có nghĩa là điều bạn cho là công bằng. Và phần khó nhất là rời đi mà
cảm thấy lẽ ra bạn nên làm nhiều hơn, bạn có thể làm được. Sức mạnh là biết cách giải quyết điều đó. Và nếu nó không diễn ra tốt, thì bạn rời đi và nghĩ: biết sao được? Nó không suôn sẻ. Và tôi ổn với điều đó. Còn nếu họ bắt đầu lăng mạ bạn trong cuộc trò chuyện thì sao? Được rồi. Mục đích của bạn khi tham gia cuộc trò chuyện là gì? Tôi đang cố khiến họ ngừng cư xử thô lỗ với tôi khi chúng tôi ngồi cùng dãy điện thoại ở trung tâm cuộc gọi. Vậy nếu cô ấy đang thô lỗ với bạn thì cần giải quyết ngay lúc đó, đúng chứ? Bạn biết đấy, tôi để ý là trong cuộc trò chuyện này bạn đang cư xử rất hung hăng, rất thô lỗ và khinh miệt. Vậy bạn gọi đó ra. Phải rất cụ thể về những gì đó là. Ví dụ, nếu cô ấy gọi điện và gọi bạn bằng một cái tên hoặc gì đó, và bạn nói: bạn đang thô lỗ. Và cô ấy kiểu như: tôi đã làm gì? và bạn trả lời: bạn chỉ đang thô lỗ. Điều đó không giúp ích. Hãy cho cô ấy bối cảnh khiến bạn cảm thấy cô ấy thô lỗ bởi vì có thể cô ấy làm một điều gì đó ngoài việc gọi tên khiến bạn nói cô ấy thô lỗ. Và có thể với cô ấy, đó không phải là thô lỗ mà là sự thẳng thắn. Nhưng nếu cô ấy nói: bạn là Steven, bạn đúng là một kẻ khốn hoặc gì đó tương tự, tôi sẽ nói: Này, có vẻ ngay lúc này bạn đang rất khinh miệt. Bạn đã gọi tôi bằng một cái tên, gọi tôi là kẻ khốn. Bạn có thể giải thích cụ thể ngay bây giờ tại sao như vậy không? Và bắt cô ấy phải giải thích cho bạn điều đó là gì — có điều gì ở tôi mà bạn không thích? Có điều gì về thái độ làm việc của tôi mà bạn không vừa ý, hoặc có thể cách tôi làm việc, bạn ở đây lâu hơn tôi nên có điều gì đó tôi làm hoặc không làm mà bạn cho là sai, bởi vì tôi không hiểu
cơn giận và sự cay độc và nhu cầu xúc phạm tôi của bạn. Và tôi sẽ cố gắng thực sự hiểu đó là gì. Vậy bạn đang có một cuộc đối thoại rất thẳng thắn với cô ấy, rất cụ thể về những gì cô ấy nói.
Điều đó không có nghĩa là điều đó sẽ sửa được mọi thứ. Cô ấy có thể chỉ đơn giản là một kẻ khốn. Và đó là một trong những
trường hợp bạn phải nói: tôi sẽ giải quyết chuyện này. Tôi sẽ không đáp trả bằng cách tương tự.
Tôi không cần biến thành người như vậy. Tôi có thể rời khỏi cuộc trò chuyện đó và nói:
biết sao được? Tôi đã xử lý tốt nhất có thể. Không có nghĩa là nó sẽ sửa được.
Có chiến thuật nào mà người thẩm vấn được dạy hoặc mà bạn dạy người thẩm vấn
để giữ cảm xúc trong tầm kiểm soát không? Bởi vì, bạn biết đấy, khi vào những cuộc trò chuyện đó, ai đó gọi bạn là kẻ khốn. Cortisol của bạn bắt đầu tăng. Vùng hạch hạnh nhân của bạn hoạt động. Bạn căng thẳng. Bạn cảm xúc dâng lên. Bạn kết thúc bằng việc gọi lại họ là kẻ khốn. Nhưng có, tôi không biết, có kỹ thuật thở không? Người thẩm vấn được dạy gì? Trong lúc nóng giận, vào thời khắc đó,
bạn không có thời gian để làm kỹ thuật thở. Đây là phản ứng thời gian thực về những gì bạn cố gắng làm.
Nếu bạn vào cuộc và bạn hiểu mục đích của mình, và một lần nữa, tôi không muốn quay lại kế hoạch,
nhưng điều xảy ra là bạn có thể bị kéo ra rất nhanh. Và tự dưng,
nếu bạn đang cố gắng lấy thông tin từ ai đó và một trong những chiến lược của họ, vì có thể họ không muốn cho bạn thông tin, là xúc phạm bạn. Và bây giờ bạn xúc phạm lại họ. Thứ nhất, bạn sẽ không thu được gì. Thứ hai, bạn đã rơi vào chiến lược của họ. Vì vậy điều bạn phải làm
là bạn phải gọi vấn đề đó ra.
Tôi kiểu nói đại ý là, tôi thấy khi tôi hỏi bạn điều đó, hoặc bây giờ tự dưng, như thể có sự thay đổi trong mối quan hệ của chúng ta đến mức bây giờ bạn hành xử rất hung hăng. Tại sao vậy?
Vâng, bởi vì tôi đang yêu cầu bạn chứng minh cảm xúc của mình. Bởi vì nếu đó là vớ vẩn, nếu bạn làm vậy chỉ để giấu chuyện khác, tôi sẽ vạch trần bạn. Việc đó cũng cho thấy tôi không sợ phải đối mặt với kiểu hành vi này. Và tôi thấy điều đó và tôi thực sự cố gắng tương tác với bạn một cách hòa nhã, chân thành. Nếu bạn định đối xử với tôi theo một cách nào đó, tôi sẽ hiểu đó là gì. Bạn cũng đang cho thấy bạn không làm điều đó một cách tử tế.
Phần nào của việc này cho thấy bạn mạnh mẽ chăng?
Nó không phải là mạnh mẽ, mà là có năng lực và tự tin trong việc mình làm. Bởi vì nếu bạn để chuyện ấy xảy ra với bất kỳ ai, không chỉ trong phòng thẩm vấn, mà trong bất kỳ cuộc trò chuyện nào, nếu bạn mất bình tĩnh, bạn sẽ mất kiểm soát. Bạn phải để ý điều đó. Tôi đang giám sát một cuộc phỏng vấn nội bộ và định sẽ vào nói chuyện với người này ở cuối buổi. Tôi đang nghĩ tới việc cho họ làm bài kiểm tra nói dối. Nhưng trước khi chuyện đó xảy ra, điều tra viên phụ trách vụ án đang nói chuyện với đối tượng. Đó là một vụ bộc phát giận trên đường, nơi điều tra viên này bị cáo buộc bộc phát giận khi lái xe và rút súng ra với một dân thường. Đó là cuộc trò chuyện họ đang có. Tôi đang nghe điều đó từ phòng phỏng vấn, đúng không, qua gương hai chiều. Đối tượng rất hung hăng. Anh ta rất tức giận đến mức kiểu như, “Tôi không hiểu sao các anh không tin tôi. Tôi đã nói những điều này và các anh cứ hỏi đi hỏi lại cùng một câu. Tôi nghĩ tất cả đều vớ vẩn.”
Người điều tra viên quay lại và nói thẳng, “Bởi vì tôi nghĩ anh là kẻ nói dối và anh không nói sự thật với tôi. Và anh đang khiến chúng ta ở trong phòng này lâu hơn. Đây là vấn đề.” Vậy là họ bắt đầu hét vào nhau, thực sự hét nhau. Tôi đứng nhìn việc này diễn ra và không phải nhiệm vụ của đối tượng là giữ bình tĩnh; nhiệm vụ ấy thuộc về điều tra viên, vì mục tiêu của anh ta không phải là hạ nhục đồng nghiệp kia. Mục tiêu của anh ta là tìm ra chuyện đó có xảy ra hay không. Và anh ta đã quên mất điều đó. Anh ta ra khỏi phòng hỏi tôi, “Anh nghĩ sao?” Tôi nói, “Tôi sẽ không cho anh ta làm kiểm tra nói dối. Người này đang quá cảm xúc rồi. Chuyện đó sẽ không xảy ra.” Và anh ta nói, “Biết không? Thằng này vốn cũng là kẻ khốn.” Tôi nói, “Tôi không nghĩ anh ta là kẻ khốn trong phòng.” Kẻ khốn trong phòng là người kia, bởi vì anh ta để mình bị lôi ra khỏi những gì nên làm chỉ vì giờ anh ta muốn chơi trò ai là kẻ khốn hơn trong phòng. Nếu bạn muốn làm vậy, thì cứ đốt cầu ấy đi. Nhưng nếu bạn muốn giữ một mối quan hệ hay giữ nghề nghiệp, hay cố gắng đi tới một giải pháp, bạn không thể mất bình tĩnh. Tôi nghĩ vấn đề cuối cùng là phần lớn thời gian, chúng ta không rõ mục tiêu khi bước vào cuộc trò chuyện. Vậy là không có chỗ neo. Nó giống như rơi vào máy giặt. Chúng ta quay vòng vòng mãi và rồi rời đi với một “mối quan hệ tốt đẹp”. Quyền lực thực sự đến khi người kia đang xúc phạm bạn, họ tức giận và làm những điều đó, còn bạn ngồi đó hỏi những câu hay, giữ được bình tĩnh. Việc đó rất có uy lực. Và tôi nói uy lực theo nghĩa cho thấy tôi đang kiểm soát bản thân. Tôi rất ý thức về điều đang diễn ra khi mối quan hệ và cuộc trò chuyện này xảy ra. Tôi sẽ không rơi vào cái bẫy đó vì điều này quan trọng với tôi theo một mặt khác.
Tôi nghe anh nói anh nghĩ người ta mắc hội chứng “tôi, tôi, tôi”. Điều đó nghĩa là gì?
Hội chứng “tôi, tôi, tôi” là mọi thứ, mọi thứ đều xoay quanh tôi, đúng không? Nghe thì rõ ràng, nhưng bạn còn có thể nhìn từ góc độ văn hóa. Ở đây, ở Mỹ và các nền văn minh phương Tây, chúng ta chủ yếu thuộc về một nền văn hóa đề cao phẩm giá, nơi mọi chuyện đều liên quan tới chính chúng ta, đúng không? Tất cả đều là cảm giác nội tâm mà ta có. Do đó mọi thứ được đặt trên nền tảng công việc của bạn, thành công của bạn, những gì bạn làm; thế giới bên ngoài không thực sự quan trọng lắm về thành công hay thất bại của bạn. Nhiều thứ là những gì trong đầu bạn và bạn quản lý điều đó thế nào. Bởi vì vấn đề tôi thấy trong giao tiếp là chúng ta tự suy ngẫm nhiều. Chúng ta hiếm khi suy nghĩ hướng ra ngoài về người khác. Một số nhà đàm phán giỏi nhất sẽ dành hơn nửa thời gian nghĩ về người khác.
Một câu chuyện rất cá nhân. Khi tôi 21 tuổi, bố tôi mất và ông đã chiến đấu với bệnh ung thư trong ba năm. Khi ông mất, tôi có bốn anh chị em và mẹ có mặt. Ông mất ở nhà và cả năm chúng tôi có mặt. Vài năm sau, tôi đang nói về ngày bố tôi mất cùng chị gái và ba em trai út. Chúng tôi nói về nơi mình ở lúc đó và những chuyện khác. Chị gái tôi nói, “Ừ, tôi không thể xem The Simpsons mà không nghĩ tới bố.” Tôi hỏi, “Ý chị là gì?” Chị ấy nói, “TV ở đó và The Simpsons đang chiếu. Tôi luôn nhớ mỗi lần như vậy.” Tôi nói, “Có TV trong phòng à?” Chị ấy, “Chị không nhớ có TV sao?” Còn tôi thì nói, “Tôi hoàn toàn không. Tôi chẳng hề biết là có TV trong phòng.”
Tôi không viết mã cho nó. Điều đó không phải là thứ quan trọng. Góc nhìn của cô ấy và cách cô ấy nhìn nhận khoảnh khắc đó đã ảnh hưởng đến cô ấy khác với mọi người trong phòng. Vậy nên quay lại chuyện “tôi, tôi, tôi” — khi bạn không tính đến việc người khác có những trải nghiệm khác nhau dựa trên cách họ tiếp nhận thế giới, cách họ hành xử trong đời, và bạn nghĩ mọi chuyện chỉ xoay quanh bạn, thì bạn sẽ rất khó để có một mối quan hệ sâu sắc, chân thành và gắn kết với ai đó. Nếu mọi chuyện chỉ về bạn, bạn có thể làm thế. Và nhiều người vẫn làm vậy. Họ tìm cách khiến người ta bị thu hút và kết nối với họ. Điều đó cũng ổn. Nhưng nếu bạn thực sự muốn — Stephen, nếu bạn muốn là một người chân thật và muốn có một mối quan hệ — thì đừng biến mọi chuyện thành về bạn.
Tôi vừa hoàn tất viết cuốn sách thứ ba. Tôi chưa chốt được tiêu đề, nhưng đã bắt đầu phác thảo vài thiết kế khác nhau. Tôi làm việc này bằng Adobe Express, một trong những nhà tài trợ của chúng tôi. Điều tôi thích ở Adobe Express là nó khiến tôi dễ dàng mê mải những chi tiết nhỏ nhất: kiểu chữ, font chữ, màu sắc, vị trí văn bản — những thứ với đa số người có vẻ vụn vặt nhưng thực ra khi kết hợp lại sẽ tạo ra một thứ nổi bật, tốt hơn phần còn lại. Việc thiết kế bìa sách làm tôi nhớ lại biết bao điều sáng tạo tôi đã học trong năm qua. Nhưng nó cũng nhắc tôi rằng xung quanh mình có nhiều đầu óc sáng tạo khác cũng đang giữ những bí quyết riêng. Vì vậy tôi đã tạo hướng dẫn “One Better” trên Adobe Express để mang những mẹo đó đến bạn. Trong đó, bạn sẽ tìm thấy những nguyên tắc từ những người giỏi nhất trong ngành được chuyển thành các thực hành nhanh gọn, dễ áp dụng. Bạn có thể rèn mình để sáng tạo chính xác như các đội xuất sắc nhất thế giới. Chỉ cần truy cập adobe.ly/onebetter để tải Adobe Express ngay. Và nhớ vào tab Learn để khám phá cách bạn có thể trở nên tốt hơn phần còn lại.
Tôi đã nghĩ điều này trước đó; một trong những điều tôi học được qua podcast này là: nếu tôi muốn tăng xác suất ai đó mở lòng và kể chuyện với tôi, một trong những việc tôi làm là chia sẻ về bản thân. Ví dụ, tôi có thể đang hỏi ai đó về thời thơ ấu của họ và giờ tôi thấy rõ một trong những cách — đặc biệt khi họ khoanh tay và tỏ ra không thoải mái — là dừng lại một chút và kể về thời thơ ấu của mình. Nếu tôi xác định được một giá trị của họ — chẳng hạn họ muốn là một người đàn ông của gia đình — thì tôi có thể nhắc rằng tôi cũng là một người đàn ông của gia đình như một cách làm cầu nối. Miễn là điều đó chân thành. Đó là một câu hỏi hay, nhưng bạn phải nhìn nhận ở góc độ: nếu bạn đang cố tác động hay thao túng ai đó, thì nếu điều đó chân thật và phù hợp với cuộc trò chuyện vào lúc đó — vì theo cuộc trò chuyện này tôi nghĩ người kia cần nghe điều đó — thì được thôi. Nếu thật, thì được. Nếu không thật, nếu tôi nói dối rằng tôi là người đàn ông của gia đình chỉ để nói “ồ chúng ta cùng nhau rồi” — thì bạn đang thao túng người ta, và đó là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Quay lại điều bạn nói: nếu tôi hiểu giá trị của người này và nhận ra trong anh ta có khát khao về sự trung thực, hoặc muốn con cái nhìn nhận anh ta là người có phẩm giá, trách nhiệm chẳng hạn, thì có thể đó sẽ là hướng tôi đi trong cuộc trò chuyện — vẫn nhấn mạnh vai trò làm cha, nhưng dưới một giá trị khác về ý nghĩa của việc làm cha. Tôi không muốn nói về “việc luôn hiện diện” vì có lẽ chuyện đó sẽ không đi đến đâu. Nhưng nếu anh ta đang cố dạy con nhận lỗi, thì có lẽ đó là hướng tôi sẽ theo. Làm sao để tôi đạt được điều đó? Tôi sẽ bắt đầu cuộc nói chuyện với anh ta một cách rất chân thành, thật lòng, cố gắng hiểu người đang đối diện tôi là ai.
Vậy sự khác nhau giữa thao túng và ảnh hưởng (influence) là gì? Influence là khéo léo hướng người ta về một phương diện nào đó vào thời điểm phù hợp, điều đó có lợi cho cả bạn và họ — đó là influence. Thao túng là bạn thúc người ta theo hướng cụ thể vì điều đó tốt cho bạn nhưng không tốt cho họ; bạn sẽ nói dối, làm bất cứ điều gì cần thiết để chốt được thỏa thuận, để họ làm điều gì đó hoặc cho bạn điều gì đó — đó là thao túng, vì thường sẽ có hậu quả tiêu cực cho người bị thao túng. Có thể họ chẳng bao giờ biết, nhưng bạn đã thao túng họ. Đấy chẳng phải là tra hỏi sao? Bởi vì anh ta sẽ lãnh án chung thân nếu thừa nhận đã giết đứa trẻ này. Việc đó không có lợi cho anh ta nhưng lại có lợi cho tôi, nên tôi sẽ thao túng để moi ra bí mật. Nếu đó là điều bạn muốn làm và bạn cho đó là cách cần thiết, thì cứ làm. Ở đây, ở Mỹ…
Về mặt pháp lý thì bạn có thể nói dối đối tượng, nhưng— Vậy anh đang nói là việc nói dối chính là khoảnh khắc nó trở thành thao túng?
Đúng. Nó trở thành lối tắt. Và nó trở thành một cách làm, không chỉ trong phòng thẩm vấn. Tôi nghĩ điều quan trọng là, và tôi thấy chuyện này xảy ra khá nhiều, mọi người rất chú trọng tới chuyện ảnh hưởng người khác. Bạn nghe cái đó được nhắc khá nhiều. Nếu bạn muốn ảnh hưởng ai đó, đây là cách làm. Bạn thành thật với họ. Bạn rõ ràng và minh bạch vì ảnh hưởng là về cảm giác của tôi đối với bạn, chứ không phải về tất cả những gì bạn đang làm vào lúc đó. Bởi vì nếu tôi không— nếu lòng tin còn chưa được đặt trên bàn, nếu tôi không tin bạn ngay từ đầu, hoặc tôi nghĩ rằng, để quay lại điều anh đã nói, có cái kiểu nhận diện nơi tôi nghĩ là, tôi chỉ cảm thấy có gì đó sai sai ở đây. Bạn sẽ không thể ảnh hưởng được tôi. Nếu tôi thật thà với bạn trong mọi việc tôi làm, bởi vì đó là cách tôi sống, thì điều đó không chỉ giảm gánh nặng nhận thức cho bạn vì bạn không phải nói dối người khác, mà còn nhấn mạnh bạn đại diện cho điều gì và bạn là người như thế nào.
Và với điều đó, người ta sẽ thấy và nói, này, Stephen rất minh bạch. Anh ấy nói đây là một thỏa thuận tốt. Và tôi tin điều đó vì những lý do này, đó là vì bạn thành thật. Tôi giờ luôn tự hỏi, vì tôi thấy chuyện này nhiều và nó cũng xuất hiện trong những câu hỏi tôi đã trao đổi với đội của bạn. Tại sao mọi người đều muốn ảnh hưởng người khác? Tại sao, tại sao họ… chuyện đó là gì? Bạn có biết không? Tại sao chuyện đó xảy ra suốt? Bởi vì người ta muốn đạt được điều gì đó. Họ có một mục tiêu cho ai? Cho chính họ. Đúng. Vậy đó có phải là ảnh hưởng không?
Nhưng nó hoàn thành mục tiêu cho một số người. Đúng, có người thì được.
Tôi nhớ tới chuyện đó. Có phải Carnegie không? Quyển sách gì đó— chắc nằm đâu đó sau lưng tôi— có tên là Influence. Nó nói về năm trụ cột của ảnh hưởng, những thứ như sự khan hiếm.
À, là Robert Cialdini. Chúng tôi dạy về điều đó, đúng không? Đó là một trong những thứ khiến bạn hiểu tại sao ảnh hưởng có hiệu quả, các chiến lược ảnh hưởng khác nhau, chúng tượng trưng cho điều gì và khi nào chúng phù hợp trong cuộc trò chuyện. Bạn có thể làm điều đó. Tôi cũng làm. Nhưng tôi có thể nói với bạn, Stephen, là một chuyên gia giao tiếp, tôi không đi quanh cả ngày cố gắng ảnh hưởng người khác. Tôi sẽ thành thật với mọi người. Tôi sẽ minh bạch. Tôi sẽ trả lời câu hỏi của họ bằng thông tin tốt nhất mà tôi có. Và nếu người ta bị truyền cảm hứng vì điều đó, và điều đó khiến ai đó bị ảnh hưởng bởi những điều tôi nói, thì đó là điều tôi muốn. Và tôi đã nói tới chuyện này trước đó, nhưng học viện đào tạo mà tôi giảng dạy tập trung hoàn toàn vào sự cởi mở. Nó nhấn mạnh tính trung thực. Nó cố gắng giúp người ta dựa trên lý do họ đến với chúng tôi. Không phải để thao túng người ta thành thành viên; mà là vì sao bạn ở đây và chúng tôi có thể giúp bạn như thế nào? Và đây là cách tốt nhất chúng tôi có thể làm. Và điều đó ảnh hưởng đến người ta. Và điều đó truyền cảm hứng để người ta lắng nghe những gì bạn nói.
Tại sao podcast của bạn thành công như vậy? Lần đầu tiên anh và tôi gặp nhau, anh nói điều mà tôi không đồng ý. Anh đang nói về Flight Story và những thứ liên quan tới thành công của podcast. Và anh nói, không phải vì tôi là một người phỏng vấn giỏi. Là vì họ marketing rất tốt. Anh là người phỏng vấn giỏi vì sự dễ bị tổn thương mà anh thể hiện. Mỗi lần tôi ngạc nhiên bởi mức độ dễ bị tổn thương và cởi mở khi anh chia sẻ về bản thân, kiểu như có một cốt truyện mà nhờ đó kết nối ấy xảy ra, vì điều đó, anh ảnh hưởng tôi, không phải vì anh cố gắng, không phải vì đội ngũ của anh liên hệ, mà vì cách anh thể hiện bản thân trong podcast, những câu hỏi anh đặt và sự dễ bị tổn thương anh thể hiện, có một mức độ tin cậy đi kèm với điều đó. Vậy nên anh không cố gắng ảnh hưởng, anh chỉ là chính mình. Và đó là một phần sự nhất quán bản thân của anh, con người lý tưởng của anh, kiểu như: đây là những gì tôi làm. Cuộc sống tôi không hoàn hảo. Tôi sẽ chia sẻ những phần lộn xộn. Tôi đang cố dùng nền tảng này để giúp hàng triệu người. Đó là chuyện lớn. Và có phải đây là cách bạn xây dựng niềm tin với người khác? Hay niềm tin là một điểm khác hoặc liên quan?
Niềm tin liên quan tới sự dễ bị tổn thương. Niềm tin là cởi mở và chia sẻ một chút về bản thân. Thật sự, Stephen, câu hỏi trở thành là: những gì tôi đã chia sẻ với anh có nằm trong tay an toàn không? Vì nếu không thì đó là vấn đề, đúng không? Để tôi hỏi anh một câu. Anh có một bí mật thật sự mà có thể anh chưa từng kể cho ai hoặc chỉ kể cho một hai người không?
Có.
Anh có bí mật trong đầu chứ?
Có.
Là gì?
Tôi không thể. Có hàng triệu người đang nghe.
Được rồi. Nhưng nếu những hàng triệu người đó không xem, anh sẽ kể cho tôi chứ?
Sẽ kể.
Vậy lý do anh không kể cho tôi hay trước những hàng triệu người đó là vì sao? Tại sao anh không kể bí mật của mình?
Ờ, vì hậu quả.
Được.
Sẽ có người cắt clip. Sẽ có người đăng lên internet. Sẽ có người phá hỏng tôi. Có lý do cho chuyện đó, đúng không? Có lý do khiến anh không tin tưởng để kể. Có thể anh tin tôi chỉ vì mối quan hệ chúng ta đã xây được tới thời điểm này. Nhưng có lẽ còn những thứ khác mà anh sẽ không tin tưởng để kể cho tôi. Khi anh nói về tin tưởng, nếu anh nhìn vào các vòng đồng tâm, về mặt niềm tin xung quanh anh, vòng trung tâm nên là sự tin tưởng vào bản thân. Phải là bạn. Bạn nên tin bản thân mình hơn là tin bất kỳ ai khác.
Nếu bạn không làm được, có lẽ bạn cần phải cố gắng hơn một chút, đúng không?
Điều đó có nghĩa gì trong thực tế về việc tôi tin tưởng vào bản thân mình?
Bạn có tin rằng mình sẽ làm những việc bạn muốn làm hoặc nên làm không? Hay bạn tự giữ bản thân đi theo hướng đó? Bạn có giữ mình chịu trách nhiệm không, đúng chứ? Rồi chuyện trở thành kiểu là bạn có thể đưa ra quyết định không? Bạn có phải kiểu người chẳng quyết định gì cả, để người khác quyết định thay, hoặc phải hỏi ý người này người kia vì bạn không tin mình sẽ đưa ra quyết định đúng không? Khi đó bạn phải rèn kỹ năng ra quyết định bởi bạn phải tìm cách để xây lại niềm tin của người khác ngoài vòng tin ban đầu đó. Nó nên là một vòng tròn của vài người có niềm tin vô điều kiện, đúng không? Và đó là những người dù chuyện gì xảy ra, bạn đã trao cho họ niềm tin đó, bạn tin họ và vòng đó nên nhỏ. Và tôi nghĩ nhiều người sai ở chỗ này. Họ kiểu, à, bạn biết đấy, tôi chia sẻ mọi thứ với mọi người. Rồi họ bị đổ gục khi một trong số những người mà họ đã trao niềm tin vô điều kiện kia phá vỡ nó. Đó là một vấn đề. Có lẽ anh chị em ruột của tôi đều rất thân với tôi. Tôi có họ, có bốn người. Ngoài ra, tôi có vợ và một vài người bạn được chọn, những người mà tôi biết nếu tôi gọi thì họ sẽ tới, vậy thôi. Còn tất cả những người khác thì nên là niềm tin có điều kiện. Mọi người nên phải kiếm được niềm tin của bạn, đúng không? Họ nên cảm thấy được vinh dự khi có nó. Đừng trao đi miễn phí. Và nếu ai đó đã tin bạn, bạn nên tôn trọng điều đó khi họ đã trao cho bạn. Nhưng tôi nghĩ, và tôi đã thấy điều này, mọi người trao niềm tin quá dễ dàng vì người đó xuất sắc ở một điểm nào đó. Rồi đột nhiên họ bị hiệu ứng hào quang và nghĩ, ồ, họ tuyệt vời ở chỗ này, chắc họ cũng tuyệt vời ở chỗ kia. Họ cho rằng họ tuyệt vời mọi nơi, nên tôi sẽ tin họ với những chuyện khác. Rồi khi họ lại phá vỡ, vi phạm niềm tin, cảm giác của bạn là bị tổn thương, như ai đó đã lấy thứ bạn trao cho họ và phá nát nó. Khó để quay lại từ điều đó. Một khi bạn mất niềm tin, thật sự rất rất khó lấy lại.
Có việc gì bạn có thể làm để lấy lại không? Bạn nghĩ sao?
Điều tôi biết là bạn có thể làm một số chuyện, nhưng không phải lúc nào cũng hiệu quả. Bạn phải chịu trách nhiệm về lý do vì sao bạn đã làm mất niềm tin. Dù lý do là gì thì phải rất cụ thể. Sẽ cần thời gian và rất nhiều tính nhất quán. Tính nhất quán nghĩa là bạn liên tục, lần này qua lần khác, cho họ thấy rằng bạn là người có thể được tin cậy.
Về các nguyên tắc lãnh đạo, tôi cũng nghe anh nói về điều này. Theo anh, những nguyên tắc quan trọng nhất liên quan tới lãnh đạo là gì? Bởi vì chúng ta đã nói về niềm tin và những điều khác như giao tiếp và tất cả mấy thứ đó. Có điều gì chúng ta chưa bàn tới mà liên quan tới việc trở thành một nhà lãnh đạo giỏi theo góc nhìn của anh không?
Một người bình tĩnh giữa hỗn loạn — đó sẽ là định nghĩa của tôi về một nhà lãnh đạo. Và tôi nói vậy vì lãnh đạo là một cảm nhận, Stephen. Bạn khiến mọi người cảm thấy thế nào liên quan tới phẩm chất lãnh đạo của tôi? Tôi có làm những điều mà bạn cảm nhận là lãnh đạo không? Bởi vì tôi có thể nói với bạn rằng khi tôi ở trong một đội SWAT, tức là Đội Vũ khí và Chiến thuật Đặc biệt, chính ở đó tôi học được bản chất thật sự của lãnh đạo vì tôi có những chỉ huy và trưởng nhóm tuyệt vời trong đội, những người mà dưới áp lực cao, dưới cái áp lực như vậy, nếu xung quanh bạn có những người giữ được bình tĩnh thì đó chính là lãnh đạo.
Một trong những yếu tố ở đó, tôi đoán, là khi bạn ở SWAT cũng như phải đối mặt với lượng lớn bất định khi áp lực dồn lên.
Chắc rồi.
Khi mạng sống của bạn bị đe dọa. Tôi đang đọc về một nghiên cứu, mà tôi nghĩ anh đã nhắc tới trước đây, trong đó họ xem xét ba nhóm người làm cùng một kỳ thi và cố gắng xác định cách mọi người ra quyết định với các mức độ chắc chắn và thông tin khác nhau.
Phải. Những gì nghiên cứu cho thấy là có một nhóm sinh viên đang làm bài kiểm tra ở trường đại học và họ được thông báo là họ đã đậu hoặc trượt, hoặc họ không biết mình đậu hay trượt. Nhưng trước đó, họ được hỏi liệu họ có mua một kỳ nghỉ hay không. Những người được thông báo là đậu và những người được thông báo là trượt đều có tỷ lệ cao hơn chọn mua kỳ nghỉ sau khi biết kết quả đậu hoặc trượt. Nhóm không biết — có một nhóm thứ ba là kiểu như, tôi không chắc — họ không thể thực sự đưa ra quyết định. Và vì thế…
Để rõ hơn thì nhóm thứ ba đó là những người chưa nhận được kết quả thi?
Vậy họ không có hành động đặt mua kỳ nghỉ?
Họ được bảo rằng có sự cố trong việc chấm điểm bài thi và họ sẽ nhận kết quả sau. Rồi họ được hỏi liệu có mua kỳ nghỉ không, và tỷ lệ mua ở nhóm này thấp hơn nhiều so với những người biết mình đậu hoặc trượt. Tôi không nhớ con số cụ thể, nhưng chẳng hạn có khoảng một nửa những người được báo là đậu đã mua gói kỳ nghỉ — là một chuyến đi đến Hawaii — tỉ lệ đó tương tự với những người được báo là trượt cũng mua kỳ nghỉ. Nhưng những người không thể quyết định thì họ không có đủ “băng thông nhận thức” để đưa ra quyết định. Sự mơ hồ khi không biết làm giảm khả năng nhận thức của chúng ta để đi theo một hướng nhất định. Và khi chúng ta không biết nên đi đâu, chúng ta thường không đi đâu cả.
Đó là một dấu hiệu của những nhà lãnh đạo tuyệt vời: họ có thể quyết định ngay cả khi mức độ chắc chắn rất thấp.
Chắc rồi. Tôi nghĩ điều đó sẽ đi kèm với công việc, bạn biết đấy.
Tôi nghĩ nếu bạn, nếu bạn chỉ là lãnh đạo khi mọi thứ yên ả, thì bạn không thực sự là lãnh đạo. Bạn chỉ là người có lương cao hơn và một chức danh. Lãnh đạo thật sự thể hiện trong những hoàn cảnh mà mọi thứ không chắc chắn. Vậy nên, bạn biết đấy, có khả năng xử lý tình huống khi không có đầy đủ thông tin và làm tốt nhất có thể với những gì mình có. Bởi vì, thường thì quyết định tốt nhất là đưa ra một quyết định đúng, còn tệ nhất là không quyết định gì cả. Nếu bạn có những người lãnh đạo mà không thể suy nghĩ thấu đáo vấn đề đó, thì họ không phải là lãnh đạo.
Tôi nhớ khi tôi từng phát biểu ở São Paulo nhiều năm trước, Barack Obama có mặt trên sân khấu và ông nói rằng khi ông ra lệnh truy bắt bin Laden ở căn cứ đó ở Pakistan, họ không biết chắc bin Laden có ở đó hay không. Họ chưa từng xác định trực tiếp bằng mắt. Vì vậy ông phải ra quyết định mạo hiểm mạng sống người Mỹ với, như ông nói, mức độ chắc chắn 51% — hay nói chung là rất ít chắc chắn. Và ông nói, đó là điều khi làm Tổng thống Hoa Kỳ: bạn phải đưa ra những quyết định lớn với rất ít độ chắc chắn.
Tôi luôn nghĩ về điều đó trong cuộc sống hàng ngày của mình. Tất cả khiến tôi kết luận rằng những người thành công nhất mà tôi từng gặp có khả năng chấp nhận độ chắc chắn thấp và đưa ra những quyết định lớn với sự an tâm rằng họ đã quyết định dựa trên thông tin tốt nhất có thể. Ngược lại, một số người đang nghe ở đây, ngay cả với những quyết định nhỏ, cố gắng đạt 100% chắc chắn — trong khi rõ ràng 100% chỉ tồn tại khi nhìn lại. Đó là một điểm rất hay. Tôi nghĩ nhiều người gặp khó khăn ở chỗ này khi phải chịu trách nhiệm về quyết định của mình: hãy chịu trách nhiệm với quyết định đó, whatever you choose to do. Nếu bạn đưa ra quyết định không trong lúc cảm xúc quá mạnh và làm tốt nhất với thông tin bạn có lúc đó, thì hãy quyết định. Như người ta nói, nếu bạn đưa ra quyết định sai thì đó là kinh nghiệm; nếu đúng thì đó là sự khẳng định.
Tôi nghĩ rất nhiều về chuyện này. Tôi nghĩ mọi người nghe có thể tự nói chuyện với chính mình về mối quan hệ với sự không chắc chắn của bản thân. Bạn giỏi xử lý những tình huống thiếu thông tin đến mức nào? Bạn có phải kiểu người đưa ra quyết định và không bị tê liệt hay không? Rất nhiều người đến gặp tôi trên đường, nói họ muốn một cuộc sống mới này nọ, nhưng họ chọn nỗi khổ chắc chắn của cuộc sống hiện tại thay vì đối mặt với sự không chắc chắn khi nhìn về khoảng trống của việc thôi việc và đi chơi violin ở Peru chẳng hạn. Bạn nêu ra điều gì đó rất đúng…
Trong một trong những lớp học gần đây mà chúng tôi dạy trong tháng này, chúng tôi nói về việc chịu trách nhiệm với quyết định. Tôi đã chia sẻ một câu chuyện với cộng đồng và nó có tác động khá sâu sắc. Thời đó tôi là cảnh sát đi tuần. Đêm muộn, tôi lái xe trên một con đường hai làn, ở nơi khá hẻo lánh. Tôi tấp vào lề và quan sát từ một góc, chỉ nhìn người ta chạy lên chạy xuống con đường này. Một chiếc xe lao qua, phớt qua biển báo dừng không dừng. Một chiếc sedan sang trọng. Tôi bật đèn và yêu cầu dừng. Tôi bước tới và hỏi: “Anh sao rồi?” Anh ta trả lời “Tôi ổn,” nhưng tôi biết anh này say lắm. Tôi rọi đèn vào ghế phụ — người ngồi ở đó thì ngất đi, chẳng tỉnh táo gì cả. Tôi lấy bằng lái của anh ta và nói: “Này, anh say quá rồi.” Anh ta hỏi: “Anh có gọi cho bố tôi không?” Tôi hỏi: “Tại sao tôi phải gọi?” Anh nói: “Đây là xe của ông ấy, ông ấy sẽ nổi giận.” Tôi quay lại xe tuần tra và xem hồ sơ: thằng nhóc này 16 tuổi, không có tiền án. Vậy quyết định bây giờ của tôi là gì? Tôi có thể gọi đội DWI tới để làm bài kiểm tra say rượu hiện trường — mà anh ta chắc sẽ trượt vì tôi thấy rõ anh ta say — hoặc tôi có thể gọi cho bố nó. Tôi phải ra quyết định vì tôi có quyền quyết định ấy. Tôi nghĩ: tôi có bắt thằng nhóc này, cho vào đồn và cẩu cái xe của bố nó đi không? Hay gọi bố nó và hy vọng đó là quyết định đúng vì bố nó sẽ lo cho chuyện này không tái diễn? Tôi nhờ trung tâm điều hành đưa cho tôi số điện thoại cha mẹ nó và gọi. Lúc 11 giờ đêm, mẹ bắt máy. Tôi nói: “Bà Smith, tôi là trung sĩ O’Neill. Tôi đang ở đây với con bà, Jacob.” Bà kêu: “Ôi Chúa ơi, nó thế nào rồi?” Tôi nói: “Nó ổn, nhưng tôi nghĩ nó đã uống quá nhiều. Bà có muốn đến đón không?” Bà nói: “Anh gọi chồng tôi.” Tôi nói: “Được.” Chồng bà lên điện thoại và nói tương tự: “Cảm ơn, tôi sẽ đảm bảo chuyện này không xảy ra nữa. Tôi có ở đó trong năm phút.” Tôi không biết chuyện gì xảy ra sau đó, nhưng đó là quyết định tôi đã đưa lúc đó.
Lý do tôi kể chuyện này là vì khi tôi kể với cộng đồng, tôi hỏi mọi người trên nền tảng vì rất gây tương tác, và thực ra Evie đã hỏi câu này. Cô ấy hỏi: “Có bao nhiêu người trong các bạn sẽ làm y hệt như Desmond đã làm?” (Nên cho rõ là Evie là vợ tôi.) Rất nhiều người bình luận: “Tôi cũng sẽ làm vậy. Tốt cho anh ta. Đứa trẻ không nên vào tù.” Còn Evie thì nói: “Tôi sẽ làm hoàn toàn ngược lại. Tôi sẽ bắt cậu ta vào tù.”
Tôi đã cẩu chiếc xe đi vì tôi không biết hậu quả việc cha anh ta sẽ làm sẽ như thế nào — liệu nó có lớn hơn việc anh ta sẽ phải vào tù hay không? Và cô ấy nói, “Nếu tôi thả anh ta đi thì sao? Nếu tuần sau anh ta lại làm y như vậy vì anh ta không quan tâm bố anh ta nghĩ gì thì sao?” Và cô ấy nói, “Đó là quyết định tôi sẽ đưa ra.” Tôi đưa chuyện đó ra vì mục đích này: cả hai chúng tôi đã đưa ra quyết định hoàn toàn khác nhau. Tôi làm vậy vì lý do của tôi. Cô ấy làm vậy vì lý do của cô ấy. Theo nghĩa bóng, quyết định của tôi là đúng. Còn đây chỉ là những gì cô ấy nói cô ấy sẽ làm. Ý chính là cả hai chúng tôi đều chịu trách nhiệm về quyết định đó. Và nhiều lúc tôi nghĩ điều xảy ra, quay lại với những gì bạn vừa nói, là mọi người quá sợ đưa ra quyết định vì nhiều lý do khác nhau. Nên họ chọn không làm gì cả. Lại một lần nữa, người ta có thể nhìn vào chuyện này — khán giả của bạn có thể nghĩ là anh ta nên nộp vào tù — tôi hiểu tất cả những điều đó. Tôi có quyền xét đoán và đó là quyết định tôi đã đưa ra. Tôi sẽ vẫn đưa ra quyết định đó mọi lần. Nhưng chuyện này không chỉ về câu chuyện đó mà nhiều hơn là khi bạn quyết định điều gì đó với thông tin bạn có vào thời điểm đó, bạn có chịu trách nhiệm không? Hay như bạn nói, bạn nhìn lại sau này với thiên kiến hồi tố và nói, “Ồ, lẽ ra tôi phải biết.” Bạn không thể làm vậy. Rất nhiều người cố sống cuộc đời theo kiểu đó — nhìn lại — và điều đó là không thể. Không thể biết được. Vì vậy, để mở rộng những gì bạn nói, tôi nghĩ khi nói về việc chịu trách nhiệm với quyết định của mình và suy nghĩ thấu đáo về lý do bạn làm việc đó, nắm quyền điều khiển bản thân và làm một nhà lãnh đạo cho chính mình, thì quyết định là quyết định — đó chính là cách đối mặt với những khía cạnh không chắc chắn.
Bảo vệ dữ liệu doanh nghiệp đáng sợ hơn nhiều so với những gì người ta thừa nhận. Bạn có những biện pháp bảo vệ thông thường, sao lưu, an ninh, nhưng phía dưới là một sự thật khó chịu: toàn bộ hoạt động của bạn phụ thuộc vào các hệ thống liên tục cập nhật, đồng bộ và thay đổi dữ liệu từng giây. Không ai cần phải hack bạn để khiến mọi thứ sụp đổ. Chỉ cần một file bị hỏng, một workflow chạy nhầm hướng, một automation ghi đè sai thứ, hoặc một tác nhân AI đi lệch hướng. Và đột nhiên doanh nghiệp bạn ngoại tuyến, đội ngũ bị mắc kẹt và bạn phải vào chế độ điều chỉnh thiệt hại. Đó là lý do nhiều tổ chức dùng nhà tài trợ của chúng tôi, Rubrik. Nó không chỉ bảo vệ dữ liệu của bạn. Nó cho phép bạn tua ngược toàn bộ hệ thống về thời điểm trước khi mọi chuyện bắt đầu sai. Bất cứ nơi nào dữ liệu đó tồn tại — đám mây, SaaS hay tại chỗ — dù là mã độc tống tiền, lỗi nội bộ, hay sự cố, với Rubrik bạn có thể khôi phục doanh nghiệp ngay lập tức. Và với Rubrik Agent Cloud vừa ra mắt, các công ty có thể thấy rõ các tác nhân AI đang làm gì. Họ có thể đặt rào chắn và đảo ngược khi chúng đi chệch hướng. Rubrik cho phép bạn hành động nhanh mà không đặt doanh nghiệp vào rủi ro. Để tìm hiểu thêm, truy cập rubrik.com.
Tháng trước, tôi đã nói về nhà tài trợ Function Health và nhóm của họ, những người đã phát triển cách giúp bạn có cái nhìn 360 độ về những gì đang xảy ra bên trong cơ thể. Họ cung cấp hơn 100 xét nghiệm chuyên sâu bao phủ từ hormone, độc tố, viêm nhiễm, sức khỏe tim mạch, stress và nhiều hơn nữa. Jack, người bắt đầu chương trình này cùng tôi, đã đi lấy máu lần đầu vài tuần trước. Nên tôi nghĩ để anh ấy kể cho bạn một chút về trải nghiệm của mình. “Xét nghiệm này thực sự khiến tôi mở mắt ra về cá nhân tôi nên làm gì cho sức khỏe. Tôi nghe rất nhiều thông tin trong podcast này. Tôi có mặt ở mọi buổi thu âm. Nên biết cách gắn kết từng nội dung với bản thân mình rất giá trị. Bạn đăng ký và đặt lịch xét nghiệm. Khi xong, bạn nhận một báo cáo nhỏ như báo cáo tôi có đây. Tôi có thể thấy kết quả trong ngưỡng và ngoài ngưỡng. Còn có một chức năng AI nhỏ. Nếu tôi có câu hỏi về kết quả ngoài ngưỡng, tôi chỉ vào đó và hỏi bất kỳ câu gì mình muốn. Những xét nghiệm này được bác sĩ bảo trợ và dựa trên hàng ngàn giờ nghiên cứu. Bạn được lấy máu hàng năm và có một lần theo dõi giữa năm. Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm, vào functionhealth.com/doac, nơi bạn có thể đăng ký với giá 365 đô la một năm. Tôi sẽ để đường link trong phần mô tả phía dưới. Chỉ khoảng 1 đô la mỗi ngày cho sức khỏe của bạn.”
Trong số những nghiên cứu bạn đã làm về giao tiếp, có điều gì chúng ta chưa nói hôm nay mà thực sự làm bạn ngạc nhiên trong nghiên cứu, điều đó khiến bạn thay đổi cách nhìn về giao tiếp không? Vâng. Nghiên cứu cho thấy khả năng xây dựng mối quan hệ ăn ý (rapport) với một người chính là thứ đem lại cho bạn nhiều quyền lực nhất trong kết nối đó. Và với những người khác nhau, làm sao để xây dựng rapport? Hầu hết mọi người nghĩ rằng đó là những thứ như bạn quá tử tế, khen ngợi nhiều, nói chuyện về thời tiết và thế là có rapport rồi, xong. Không phải vậy. Cách chúng ta xây dựng rapport là hiểu các giá trị của một người. Rapport là hiểu về sự hiện diện của một người và họ cần gì từ bạn. Nếu tôi chú ý tới bạn, tham gia cùng bạn, khiến bạn cảm thấy được nhìn thấy, được lắng nghe và được hiểu, và theo quy luật tương hỗ vì việc đó, bạn cũng làm tương tự cho tôi, đó là rapport. Khi xây dựng rapport với ai đó, hãy đọc không khí trong phòng. Nếu tôi bước vào với một danh sách câu hỏi và thấy bạn đang có trạng thái cảm xúc nào đó, nếu tôi muốn kết nối với bạn, tôi sẽ hỏi về điều đó. Tôi cần gác chuyện của mình sang một bên trước khi có thể trò chuyện theo cách tôi muốn. Có lẽ tôi phải có cuộc nói chuyện mà bạn muốn có. Và vào lúc đó, có thể là hiểu được đầu óc/tâm trạng bạn đang như thế nào.
Tôi có thể nói: Này Steven, anh biết đấy,
tôi là Desmond O’Neill. Anh biết đấy, tôi biết sáng nay anh bị đưa vào đây vì những lý do này.
Bây giờ rõ ràng với tôi là anh có vẻ rất bối rối/căng thẳng. Anh có thể cho tôi biết chuyện gì đang diễn ra không?
Và anh có thể nói: “Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra. Tôi sợ lắm. Tôi chưa bao giờ vào nhà tù trước đây. Mẹ tôi đang ốm ở nhà và tôi không biết có ai có thể chăm sóc bà không.” Vậy bây giờ tôi có bao nhiêu thông tin, nhân tiện, để liên hệ với anh? Bởi vì nếu anh nói với tôi “Tôi hoảng quá, tôi không biết chuyện gì đang xảy ra,” thì tôi phải làm gì bây giờ? Tôi quay lại kiểu “ồ, thật tệ” rồi quay lại danh sách câu hỏi của mình sao? Hay tôi hỏi “Tôi giúp anh chuyện đó thế nào là tốt nhất?”
Và điều này tạo sự kết nối.
Vâng. Bởi vì những gì tôi làm là thể hiện sự đồng cảm. Tôi lắng nghe anh. Tôi cho anh điều anh cần. Tôi giảm bớt sự mơ hồ cho anh. Tôi định hướng anh theo hướng mà anh đang yêu cầu tôi dẫn dắt. Anh đang hỏi tôi sự rõ ràng về chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi sẽ trả lời điều đó. Tôi cho họ thấy rằng tôi đang chú ý đến họ. Tôi chân thành. Tôi sẽ theo dõi những việc tôi đã làm bởi vì tôi sẽ quay lại sau và nói: “Này, chúng tôi đã kiểm tra mẹ anh. Bà ổn. Chúng tôi gọi dì anh đến. Dì đã đến và chăm sóc bà. Nếu có chuyện gì khác xảy ra thì cho tôi biết nhé.” Tôi có một vài câu hỏi cần hỏi tiếp. Đây là phần quan trọng của cuộc điều tra, nhưng tôi có thể tưởng tượng là anh có nhiều điều trong đầu. Nếu có gì phát sinh trong cuộc nói chuyện của chúng ta, xin hãy hỏi tôi. Và đó là xây dựng mối quan hệ.
Trong những tình huống đó, tôi nghe thấy nhiều điều tôi đã đọc trong cuốn Influence của Robert Cialdini. Tôi nghe thấy nguyên tắc tương hỗ. Đúng vậy. Anh đã làm một việc có lợi cho họ. Nên giờ họ có nhiều khả năng trả lời câu hỏi của anh hơn. Nguyên tắc tương hỗ là cho ai đó một điều gì đó với mong đợi rằng đâu đó trong tương lai họ sẽ đáp lại cho bạn một điều gì đó khác. Nó không phải là chuyện giao dịch đơn thuần. Không phải là chỉ vì tôi muốn nhận lại điều gì đó từ anh để đổi lấy việc tôi làm cho anh. Đó mới là giao dịch.
Vậy nên khi anh đi kiểm tra về mẹ người đó, đó là sự tương hỗ.
Đó là tôi làm theo cam kết khi nói rằng đây là những gì tôi sẽ làm cho anh. Anh muốn dùng nó thế nào thì tùy.
Nhưng anh biết đấy, làm như vậy sẽ tăng khả năng họ trả lời câu hỏi của anh.
Không, tôi vẫn làm điều đó dù sao đi nữa. Họ có thể nói “Anh biết không? Tôi biết ơn anh. Cảm ơn vì đã kiểm tra mẹ tôi. Tôi muốn có luật sư. Tôi không muốn nói chuyện với anh.” Anh biết tôi sẽ làm gì không? Tôi sẽ kiểm tra mẹ anh. Biết vì sao không? Vì đó là điều tôi đã nói tôi sẽ làm. Biết vì sao không? Vì đó là sự nhất quán với bản thân tôi. Đó là con người tôi. Khi tôi hứa với ai đó, tôi sẽ thực hiện cam kết. Vậy nên trong tình huống như thế, tôi sẽ làm những điều đó vì đó là những gì tôi đã nói với anh.
Còn điều gì nữa về việc có những cuộc trò chuyện khó khăn mà theo anh chúng ta chưa đề cập không? Bởi vì tôi biết có rất nhiều người muốn giỏi hơn trong việc tiến hành những cuộc nói chuyện tế nhị đó, và cũng muốn biết cách đối phó, tôi nghĩ ta thấy nhiều người rất hào hứng muốn xử lý những người khó tính. Có điều gì đó chúng ta chưa chạm tới không? Chúng ta đã có khuôn khổ kế hoạch, nhưng chỉ muốn kiểm tra xem có bỏ sót gì không.
Không, tôi chỉ nghĩ đó là một khuôn khổ kế hoạch và không phải để làm mọi thứ phức tạp. Thực ra là, anh biết đấy, có những thứ anh nên loại bỏ khi giao tiếp, thay vì cứ bổ sung thêm. Nó thực sự là “loại bỏ trước rồi mới tiếp thu.” Vậy nên tôi có thể nói với anh, khi muốn giao tiếp tốt hơn, có ba điều anh nên ngưng làm ngay bây giờ. Một là ngưng cố chứng tỏ mình đúng. Hai là ngưng nói với người khác rằng “tôi hiểu.” Thứ ba là ngưng đưa ra ý kiến không được yêu cầu.
Để bóc tách ra: ngưng cố chứng tỏ mình đúng. Chúng ta đã nói chút về cái đó. Điều thứ hai là ngưng nói với người khác rằng anh hiểu họ. Ý tôi là thế này: anh có thể hiểu được lời nói của một người. Nhưng anh sẽ không bao giờ hiểu được hoàn toàn trạng thái tâm lý của họ ở mức độ cụ thể. Và nên nhớ, nếu một người chia sẻ một câu chuyện cá nhân với anh — giả sử cha của họ đã mất và anh nói: “Steven, tôi hoàn toàn hiểu. Cha tôi cũng mất khi tôi còn nhỏ.” Thế là bây giờ chúng ta kết nối. Tôi vừa lấy mất khoảnh khắc của anh vì tôi làm cho câu chuyện thành về tôi, bởi tôi nghĩ rằng tôi hiểu cái anh đã trải qua. Thực tế là trải nghiệm về cái chết hay về người cha của anh lúc đó sẽ hoàn toàn khác với trải nghiệm của tôi. Nhưng khi tôi nói “tôi hiểu,” thì đó là nhìn nhận thiếu sót. Bạn gái tôi đôi khi nói với tôi rằng cô ấy muốn tôi nói “tôi hiểu.” Tôi nghĩ cô ấy muốn cảm thấy được thấu hiểu. Và có thể cô ấy đang giải thích cảm xúc của mình. Rồi nếu tôi nói “Ừ, tôi hiểu,” — đôi khi tôi có thể đạt tới mức hiểu những gì cô ấy nói. Anh hiểu những gì cô ấy nói, nhưng anh có hiểu cô ấy thực sự cảm thấy thế nào không? Không. Ổn thôi. Nhưng điều đó không có nghĩa cô ấy nghĩ rằng anh không cảm nhận; cô ấy chỉ muốn anh thừa nhận cảm xúc đó. Cô ấy muốn anh công nhận.
Vậy làm sao để khiến cô ấy cảm thấy được thấu hiểu mà không nói “tôi hiểu”? Là lắng nghe cô ấy, và nói kiểu như: “Nghe có vẻ khó khăn. Có vẻ như điều này đang rất ám ảnh anh/chị.”
Kiểu như, và chuyện này hơi liên quan đến cái chuyện khác của chúng ta là, thôi đừng cứ đưa ý kiến của bạn cho người khác nữa. Bạn biết đấy, nếu cô ấy, nếu cô ấy đang bày tỏ với bạn và cô ấy chia sẻ cách cô ấy muốn cảm thấy, rất có thể cô ấy không tìm kiếm bạn để bảo cô ấy phải làm gì, trừ khi cô ấy yêu cầu bạn làm vậy. Điều đầu tiên chúng ta luôn làm, và chuyện này xảy ra suốt, là kiểu như, để tôi nói bạn nghe tôi nghĩ gì. Cố gắng sửa. Cố gắng sửa mà không có đầy đủ cảm xúc và độ phức tạp lý do vì sao nó chưa được làm. Và quay lại chuyện với bạn gái của bạn, thực ra chỉ là chuyện cố gắng hiểu, xem cô ấy đang hướng đến đâu, hỏi cô ấy, bạn biết đấy, có cách nào chúng ta có thể làm cho tốt hơn hoặc giúp cô với chuyện này không. Nhưng như Steven nói, nếu cô ấy chỉ nói, “Tôi muốn bạn hiểu,” thì tôi chỉ nói với cô ấy rằng tôi hiểu bởi vì đó là thứ cô ấy đang cần. Bạn sẽ không cần phải giải quyết gì trong đó. Nhưng nếu bạn nói chung đến với ai đó và bạn nói, “Ồ, tôi hiểu,” thì chính điều đó tôi đang khuyên bạn không nên làm. Bạn không nên nghĩ một cách đại khái rằng bạn thật sự hiểu người khác, bởi vì khi đó bạn sẽ đi tới chỗ tin chắc rằng bạn hiểu, và bạn sẽ không còn tò mò về cảm xúc thực sự của họ nữa.
Và về điểm cuối cùng đó — việc đưa ra ý kiến — nhiều khi, khi người ta chia sẻ điều gì đó, họ chỉ muốn bạn tạo không gian cho họ. Simon Sinek đã nói với tôi rằng phần lớn thời gian người ta chỉ muốn bạn “ngồi cùng họ trong bùn.” Tôi thì tự nhiên xuất hiện với cái “hộp đồ nghề” để cố sửa tình huống. Nhưng nhiều khi, đặc biệt với bạn gái tôi, có thể cô ấy chỉ muốn tôi lắng nghe. Hầu hết mọi người muốn vậy, phải không? Nó trở thành một tư duy, một vai trò mà người ta tìm đến bạn như một nơi để phản hồi, cho bạn gái bạn. Bạn là người đàn ông, bạn là người đó. Và đó là lý do cô ấy tìm đến bạn. Đó là vai trò của bạn theo nhiều cách. Tôi không nói điều đó theo nghĩa tiêu cực, nhưng nếu đó là thứ cô ấy cần từ bạn, thì đó là thứ bạn trao cho cô ấy. Và nhiều người chỉ muốn, như Simon Sinek nói, chỉ đơn giản là ngồi cùng họ trong bùn. Đó là điều họ đang yêu cầu bạn. Nếu cô ấy quay sang bạn và hỏi, “Stephen, anh sẽ làm gì ở đây?” thì cô ấy đang hỏi ý bạn. Nhưng nếu không, thì đừng đưa ra.
Một điều tôi cần phải làm việc. Ừ, tất cả chúng ta đều có. Có lẽ vì cái gì đó trong não của nam giới, nhưng chắc không chỉ là đàn ông thôi. Mình có thể nói nhanh về cộng đồng đào tạo của chúng ta trước khi đi chứ? Có ổn không? Vì đó là một trong những thứ mà giờ đây tôi dành toàn bộ thời gian cho — tôi là giảng viên cho Beyond Bulletproof, một nền tảng đào tạo mà Evie và tôi điều hành. Và nó thực sự xoay quanh ba hướng chính: giúp người ta suy nghĩ, giúp người ta hành động và giúp người ta ra về có mục đích. Mình biết chúng ta đã nói về những thứ đó, nhưng lý do mình nhắc là vì có rất nhiều người, Stephen, giống như những gì bạn nói, họ đang tìm kiếm sự giúp đỡ. Họ tìm sự rõ ràng. Họ tìm một ai đó có thể ảnh hưởng tới họ theo một cách nào đó bởi vì họ thiếu khả năng điều tiết cảm xúc tốt và họ đang cố gắng cải thiện các mối quan hệ của mình. Chúng tôi may mắn có được chuyện đó. Và đó cũng là lý do, bạn biết đấy, tôi không dùng nhiều mạng xã hội. Tôi không làm nhiều việc khác bởi vì tôi dành thời gian ở đây. Và như bạn biết, chúng tôi có một truyền thống kết thúc trên podcast là khách mời cuối cùng để lại một câu hỏi cho khách mời tiếp theo. Câu hỏi để lại cho bạn là: quyết định nào khiến bạn hối tiếc nhất? Liệu mọi thứ có trở nên tốt hơn nếu bạn làm khác đi không? Ôi, câu này cay đấy.
Vậy nên, dù câu này có vẻ gợi tò mò, tôi có thể khẳng định rằng không có quyết định nào tôi đã đưa ra mà tôi ước mình đã làm khác đi. Tôi nói vậy bởi vì trở lại chuyện đó, tôi chịu trách nhiệm về các quyết định mình đã làm. Ngay cả câu chuyện tôi chia sẻ về khi tôi còn là cảnh sát với đứa trẻ uống rượu, tôi cũng chịu trách nhiệm về quyết định đó, và thật ra tất cả những quyết định đó đã dẫn tôi tới chỗ ngồi đây hôm nay để có cuộc trò chuyện này với bạn. Nên tôi không thể nói có điều gì đó mà tôi nhìn lại và hối tiếc, bởi vì tôi nghĩ chúng ta học hỏi từ những thứ đó, nhưng đa phần tôi không dùng cái nhìn hậu nghiệm để nói “giá mà…” Tôi dùng những trải nghiệm đó để lớn lên, học hỏi và trở nên tốt hơn. Và bạn biết không, nếu tôi đã quyết định khác, có thể bạn và tôi đã không ngồi ở đây. Vậy nên không có quyết định nào.
Nhưng nếu ai đó hỏi tôi thì tôi vẫn có rất nhiều câu trả lời. Kiểu như những cách tôi xử lý tình huống khi là ông chủ, tôi nghĩ “Mình không nên nói thế, mình không nên làm thế.” Khi bạn gái tôi nói điều gì đó, ờ, tôi ước mình đã lắng nghe hơn vì tôi nghĩ mối quan hệ của chúng tôi có thể tốt hơn. Hoặc một nỗi hậm hực nào đó tôi ôm giữ, vân vân — sự rối rắm của việc làm một con người đầy cảm xúc. Vậy để tôi hỏi cái này. Tôi thỉnh thoảng tự hỏi rằng kiểu “giá mà” hay “tôi hối tiếc” đó có làm thay đổi con người bạn không. Bạn có thể luôn nghĩ “mình sẽ quay lại làm khác,” và ai cũng có thể làm thế ở mức độ nào đó, tôi không nói đó là tầm thường, nhưng theo kiểu hay ho tầm thường ấy. Khi tôi viết luận, tôi luôn mang bản thảo đến cô hướng dẫn luận văn và cô thường nói, “Không, cái này chưa ổn. Cái này chưa ổn. Cái này chưa ổn.” Và khi xong, tôi có khoảng 30 trang, cô bảo “Để cái này vào tạm, có thể chúng ta sẽ xem, có thể không.”
Vậy nên khi tôi hoàn thành luận văn, tôi có 30 trang mà để trong bãi đậu xe và tôi đến gặp cô ấy và tôi cảm thấy như là có quá nhiều lỗi. Cô ấy nói: “Bạn phải có cái này thì mới có cái kia.” Và khi tôi nghe vậy, khi chỉ nghĩ kiểu, ôi, giá như tôi đã làm những việc đó khác đi. Bạn sẽ là một con người khác, đúng không? Tất cả những góc nhìn đó. Tất cả những điều nhỏ nhặt đó tích góp lại khiến bạn trở thành một con người khác. Bạn sẽ là một con người khác nếu bạn làm những việc đó khác đi. Tôi không nói là tốt hơn hay tệ hơn, tôi chỉ nói rằng, tôi không nghĩ đó là lý do để nhìn lại rồi hối tiếc mọi thứ.
Ừ. Có lẽ tôi vẫn sẽ mắc những lỗi đó trong tương lai nếu trước đây tôi không từng mắc chúng. Vậy nên có lẽ chính việc tôi có thể nhận ra chúng chứng tỏ sự tự nhận thức của tôi đã lớn hơn nhờ những lỗi ấy. Tôi như kiểu, tôi sẽ không bao giờ đối xử với ai như vậy nữa, hoặc tôi sẽ không bao giờ nói điều đó nữa bởi vì tôi đã rút ra bài học. Vậy nên hôm nay tôi là một người tốt hơn nhờ những điều đó. Ừ.
Desmond, cảm ơn bạn. Cảm ơn. Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã làm những gì bạn làm. Và đây là, bạn nói đây là podcast đầu tiên của bạn — thật phấn khích. Đây là podcast đầu tiên của tôi. Cảm ơn bạn rất nhiều. Cảm ơn.
Nếu có điều gì chúng ta cần, thì đó là sự kết nối, đặc biệt trong thế giới mà chúng ta đang sống hôm nay. Và đó chính là lý do chúng tôi tạo ra những bộ thẻ cuộc trò chuyện này, bởi vì trên chương trình này, khi tôi ngồi với khách mời và có những cuộc trò chuyện sâu sắc, thân mật như vậy, điều kỳ diệu này lại xảy ra liên tục: chúng tôi cảm thấy gắn kết sâu sắc với nhau. Vào cuối mỗi tập, khách mời tôi phỏng vấn sẽ để lại một câu hỏi cho khách tiếp theo, và chúng tôi đã biến những câu hỏi đó thành các thẻ cuộc trò chuyện. Chúng tôi còn thêm những thẻ “twist” để khiến các cuộc trò chuyện của bạn thú vị hơn nữa. Và còn rất nhiều tình tiết bất ngờ khác dọc theo bộ thẻ. Đây là ấn bản hoàn toàn mới. Và lần đầu tiên, tôi đã thêm vào bộ này một thẻ vàng — đó là một câu hỏi độc quyền từ tôi, nhưng tôi chỉ đưa thẻ vàng vào đợt phát hành đầu tiên của bộ thẻ cuộc trò chuyện. Vậy nên hãy lấy ngay trước khi những thẻ vàng phiên bản giới hạn hết sạch. Truy cập liên kết trong phần mô tả bên dưới.
Tôi vừa mới trở về sau vài tuần đi công tác thuyết trình ở châu Á cùng đội của tôi. Và thật sự không thể tin được. Cảm ơn tất cả mọi người đã đến. Chúng tôi đã đi tới những thành phố mới. Chúng tôi đã tổ chức các buổi trình diễn trực tiếp ở những nơi mà tôi chưa từng đến trước đây. Và trong thời gian rảnh, chúng tôi bàn về những điều sắp tới của từng người trong chúng tôi. Và giờ khi đã về nhà, đội của tôi bắt đầu lên kế hoạch nghỉ lễ. Một vài người về nhà, vài người đi du lịch, và một, hai người đã quyết định cho thuê chỗ ở của họ qua nhà tài trợ của chúng tôi, Airbnb, khi họ vắng nhà. Tôi trước đó chưa thực sự nghĩ tới điều này cho đến khi Will trong đội tôi nói rằng cả căn hộ của cậu ấy, tất cả bạn cùng phòng đều làm như vậy. Và điều đó khiến tôi nghĩ đây là một ý hay cho nhiều người trong số các bạn đang tìm thêm thu nhập. Bởi vì nhiều người trong các bạn dành thời gian này trong năm để đi du lịch hoặc về thăm gia đình, và nhà của bạn chỉ bỏ trống. Vậy tại sao không để ngôi nhà làm việc cho bạn khi bạn ở nơi khác? Ngôi nhà của bạn có thể đáng giá hơn bạn nghĩ. Tìm hiểu xem nó đáng giá bao nhiêu tại airbnb.ca/host. Đó là airbnb.ca/host.
好,接著我想談一個棘手的對話:我想跟某人談,但他可能是個自戀者。先停一下,如果你就這麼直接給某人貼上「自戀者」的標籤,你其實無法真正了解這個人是誰、為何成為現在這樣的人。但當你需要進入一場沉重的對話、想把事情簡化時,有四件事你可以做,因為我們都會有這類對話。我們可能有一個上司讓我們在升遷上感到被忽視,也許和配偶吵架了,或是被朋友背叛,這些對話通常被濃厚的情緒或緊張氛圍籠罩,讓你不知道該如何處理。但也有三件事你應該停止做,例如別再跟人說「我理解了」。說「我理解」。對,就那樣說「我理解」。為什麼?這就是我們要談的。
過去三十多年來,前祕密特勤局特工 Desmond O’Neill 用有科學根據的審訊技術對付過一些世界上最大的說謊者。他訓練過從 FBI 到 CIA 的菁英小組。現在,在他的首場公開對談中,他提出了你需要的框架,教你如何有效溝通、如何領導,以及如何讓任何人打開心扉。
在能夠和別人溝通上,勝利往往藏在你做的那些小事裡。所以你需要一個計畫。P 代表 Purpose(目的)。你為何在那裡?談話的目標是什麼?尤其在情緒化的對話中,很容易被分心;如果你失去冷靜,就等於失去控制。接著是 A,代表 Ask(詢問)。因為我們大多數人都以為自己知道伴侶在想什麼,但研究顯示我們只有大約 40% 的準確度;若談話變得情緒化,這個 40% 甚至可能降到只有 15%。這被稱為「同理心準確度」。所以提出問題的力量很重要;如果你不這樣做,就很難和某人建立深刻、誠實的關係。然後是 L 和 N,多數人都做錯了,我們會深入說明。
那肢體語言呢?你能從我看某人的次數判斷我是否在欺騙嗎?其實有幾個指標可以判斷某人是否說實話,我們會談到它們。至於領導原則,我是在特警隊的時候學到領導的真髓,像是在追捕某人同時也被對方追捕的情境裡,都學到很多實務經驗。好,讓我們進入細節。
給我 30 秒時間。我想說兩件事。第一,非常感謝你持續每週收聽並收看這節目,這對我們所有人意義重大。能做到現在這一步,真的是我們從未想過、也難以想像的夢想。第二,這個夢想讓我們覺得這才剛起步。如果你喜歡我們的內容,請加入那 24% 定期收聽本播客並在這個應用上追蹤我們的人。我給你一個承諾:我會盡我所能,現在以及未來把這節目做到最好。我們會帶來你想讓我對談的來賓,也會持續做所有你喜歡這節目的事。謝謝你。
— Desmond O’Neill
對於剛點進來聽這段對話的人,他們會從我們的討論中帶走什麼?我當了三十年的執法人員,擔任過很多不同角色。最重要的是,我學到的一點是:在壓力高、情緒強烈、事關重要的時刻,如何真誠地與他人連結並溝通?當對話很輕鬆時,情況就不一樣了,對吧?當它有趣、每個人都願意在場時,你可以注意握手、注意眼神接觸、注意良好的姿態。但那些「黑暗的對話」呢?那些因為你不想面對而藏在心裡陰影裡的對話?你不想去面對它們,對吧?它們被濃厚的情緒或緊張籠罩,你根本不知道該怎麼處理。我們都有這種情況。可能是你覺得上司在升遷上忽視你;可能是某位家人,感覺彼此不再合得來;也許是你和配偶吵架了,或是被朋友背叛。那麼,你要如何進行那種對話?會是什麼樣子?因為說實在的,過去三十年來我做這份工作,跟我談話的大多數人其實並不想跟我談。
我的工作是與他們建立聯繫,想辦法讓他們打開心扉,找到一種方式達成某種理解,並獲得我需要的資訊。所以這不是關於面談或拷問,這是關於人與人的連結。如果你的觀眾想知道如何進行一場沉重的對話,讓你能深化關係,或至少達成某種理解,或至少不要走開後一直反芻你說的每一句、試圖搞清楚哪裡出了問題、你本可以做哪些不一樣的事——如果你有那樣的經驗並且想知道,那我們就要談這個。
簡單在三十秒內總結為什麼你是最適合傳遞這些資訊的人:有哪些參考點、經歷和多元的經驗,構成你接下來要給觀眾的回答與可操作建議?我一開始的職業生涯是做懲教人員,後來成為警察,也當過特警。之後我進入聯邦政府,加入了特勤局。在特勤局時,我也開始了測謊工作,所以現在會有人把他們最深、最黑暗的祕密告訴我。
只是做個說明,測謊是一種偵測說謊的測試。測謊會呈現某人在回答特定問題時的心理或生理反應。
之後你的職涯還去了哪裡?我進了內部監察(Internal Affairs),也就是負責監督我們組織內的人員。所以現在我是在跟那些曾接受過我部分審訊訓練的男女交談。他們大致知道在提問時會發生什麼,知道互動的方式,他們自己也做過面談和審訊。
喔,原來是那些被指控犯罪、或涉有不當行為、或被檢舉的執法人員,而你的工作是調查他們。沒錯。但想想看:你現在是在跟一個人講話,可能一年前你還跟他一起在外面執勤,現在你卻要問他針對某項指控的澄清問題。你得對那種情況保持謹慎,這很重要。
而當時盛行的面談方法,你覺得已經過時了。確實如此。在美國,面談與審訊有相當長的歷史演變。這要回溯到二十世紀初警察制度建立時,那時多半是肉體虐待。他們稱之為「第三度」(the third degree),會進去折磨你的牙齒或用痛苦逼你說話。隨著社會演進,這種做法逐漸被心理操控取代,變成較少肢體動作、更多從心理層面讓人說話。
大約在2014年我進入內部監察時,我心裡想:一定得有別的方法,我們在這方面必須進化。你可以把這當成我的論點。就在那時我被海軍研究生院錄取攻讀碩士。因為我在找更好的面談方法,我的一位論文指導問我:「你聽過高價值被押者審訊小組(High-Value Detainee Interrogation Group,縮寫HIG)嗎?」我從未聽過,但HIG成立時是三方面並進,意即有研究部門,有實務部門──就是那些會執行審訊的人──然後還有訓練部門。我們在訓練部門會做面談、審訊,但也理解其背後的科學。這點很重要,因為你可能是很好的執業者,卻不懂為什麼某些方法有效或無效。能把科學理解和實務應用搭起橋樑,並在現場運用,那種混合、那個連結、那個黃金交叉點,就是我所做的事。
所以你做研究,並持續研究如何讓人提供資訊、如何從人身上獲得資訊、如何讓他們自願提出資訊。重點就是這個嗎?是的。所以如果我有一場艱難的對話要跟某人談,對方常常對我唱反調、常常對我玩煤氣燈手法,也可能是個自戀者,我走進那場對話、我又反覆思考——我的天,我需要談這件事,該從哪裡開始?我會說的第一步就是:別像你剛剛那樣給人貼標籤。好嗎?那是個問題。你剛剛就把某人標籤為「自戀者」。這對你有什麼影響?我想這讓我可以把責任推給他們吧。那確實會讓你把責任推給他們。但告訴我,從你的觀點來看,什麼是自戀者?——他們缺乏同理心、自我中心,可能稍微有點具攻擊性。好,那我們先從這裡停一下。你覺得你人生中有時候也會缺乏同理心嗎?有。好,同理心很依情境而定,也就是說它是主觀的。如果你覺得這個人沒有給你某種同理心,可能是自我中心、可能有點具攻擊性。我問你這些問題的原因是,如果你只是斷然地把某人標籤為「這人是自戀者」,你就讓自己走捷徑,把責任完全推給他們,反而無法真正理解這個人是誰,以及為何他會是這樣。
所以我會做的第一件事是,把你進到那場對話時給對方貼的標籤先拿掉。你剛剛還說了什麼?你說他們是自戀者,還有別的……嗯,他們會用煤氣燈式的操控(gaslight)。
第二點也很有意思,因為我們在訓練課程裡剛好開了一整堂課在談煤氣燈式操控,重要的是要分清楚什麼是真正的煤氣燈操控,什麼時候不是。對你來說,你說這個人在用煤氣燈式操控你,他們是在操控你關於什麼的感受?嗯,當我提出某件事時,他們會讓我覺得是我有錯,當我提出我的感受時,他們可能會讓我覺得是我做錯了。好了,這總是發生嗎?「大多數時候」——不是每次,但多數時候會發生。
聽起來就是,當你去和這個人談話——不管具體情況是什麼——他們會試圖貶低你、讓你覺得自己不確定到底發生了什麼。他們不是真的在聽,只是一再把責任推回到你身上,說你是活該。你還說了第三點是什麼?有點具有攻擊性、對抗性。他們的情緒會高漲,然後讓我關閉自己。他們會用情緒淹沒場面。
所以當你需要進行一場艱難的對話時,這裡有四件事可以幫助你在即將發生的事情中保持參與與投入。我們說你需要有一個計畫,然後有一個縮寫可以幫助記住——PLAN。P 是代表 Purpose(目的)。目的是你為什麼在那裡?你的理由是什麼?你的任務是什麼?你必須了解你的任務,因為任務會決定你的策略。任務也會在事情偏離軌道、對方變得具攻擊性或開始侮辱時,幫你把注意力拉回來。
有一個叫「多重目標理論」的東西,意思是我們在任何時刻會同時追求多個目標。通常這些目標會包含:任務導向的目標——我想完成某件事;身份面的成分——在過程中我怎麼看自己、感覺如何;還有關係面的目標——我和這個人的關係如何。很多時候,這些目標是可以一致的。我舉個例子:如果你在打球、在一支隊伍,團隊的任務是贏,比對手得更多分,這是任務目標。身份面是我是不是一個好球員?我想不想拿球?我有沒有在貢獻?我是不是球隊的明星?這些會影響自我感受。關係面則是我的隊友怎麼看我?我是不是個好隊友?當這些目標一致時,事情運作得好。
你會看到目標錯位的時候,例如某個人總是搶球不傳(ball hog),一直自己投籃不分享,你會想:「你在幹什麼?」那種情況就是他們比起團隊勝利更在意自己的身份認同,這就是目標錯位。另一個更簡單的例子是:假如你在和老闆或同事開一個很重要的會議,想要促成某個交易,但老闆在會議上說了錯的話,你就要做決定——當眾糾正老闆,還是為了保全他的尊嚴等會私下再提?你要決定哪個選擇更重要。你必須了解你出席會議的目的,因為也許我可以放過這件事,並不是那麼大。若當下糾正老闆,這可能會影響我之後和他的關係,甚至可能影響職涯,例如被調離或不被分配到某個專案。所以在看目標時,你要理解整體的目標。尤其在情緒性的對話裡,很容易被分心、偏離目標。真的很容易。
比如我走進那個和我有問題的同事面前,我的目標是讓他停止那種行為。我現在想到我早年在電話客服中心工作的時候,旁邊有一位女士總是有點無禮,經常貶低我、用居高臨下的語氣對我說話。事後看來,我希望當時我能把她叫到一旁和她談,說:「聽著,你跟我說話的方式很不尊重,或者你在貶低我、用居高臨下的態度,請你別再這樣。」我的目標會是讓她停止那樣做。關鍵在於理解她為什麼這麼做,因為那會讓我知道這件事是否可以修復,以及怎麼修復。
我跟你分享一個故事:1991 年,一名 11 歲女孩 J.C. Dugard 被一個名叫 Philip Garrido 的男子與他的妻子 Nancy 綁架,Philip 和 Nancy 將 J.C. Dugard 囚禁了 18 年。
他和她生了兩個孩子,一個是在她 14 歲的時候,另一個是在她 17 歲的時候。2009 年,他們在柏克萊找到了她和他,逮捕了他,也逮捕了他的妻子。2011 年,他被審判並定罪。
在那之前大約三年,有一個名叫 Michaela Garrett 的年輕女孩失蹤,至今未被找回,案件發生在位於 El Dorado 以西的一個縣,名為阿拉米達縣(Alameda County)。當時我有一位同事是加州 El Dorado 郡的檢察官,名叫 Vern Pearson。Vern 說,他想把這件事了結或弄清楚一些事,你能去訪問 Philip 嗎?於是我查閱了所有關於 Philip 的資料。他曾寫過一篇關於如何治療戀童癖的宣言。我跟 Vern 說,好,我去做這件事。他問我需要多久,是一天還是幾個小時?我說,我需要四天。我的目標是深度探究他所做的事──他是個連環強姦犯、連環綁架犯,並釐清他在 Michaela Garrett 失蹤時間點前後的生活狀況。
我到場後,他走進來問:「你是誰?」我說:「我是特別探員 O’Neill,我想和你談談你的過去。我讀過你的宣言,我有一些問題。」他說:「當他們告訴我有人要來看我時,我本來不打算出來。但肩上的天使告訴我,這會是一段很好的談話。」於是他同意了。我們每天詳細談上大概八到九個小時,他們會給他送食物。每天結束時,我都會對 Philip 說:「我明天會再來。如果你肩上的天使叫你出來,請出來;如果不叫,那很高興認識你。」而他每天都出現了。
你為什麼會這麼說?因為要理解他那種心態有一定的深度。當你能真正與那種心態連結、努力去理解另一個人時,那是有力量的。在那 36 小時的訪談期間,他多次表現得非常具攻擊性、非常居高臨下,還罵我說謊。他指控我說:「我不相信你是你說的那個人,我不相信你是為你說的那些事來這裡的,我甚至不知道你是不是為聯邦政府工作的。」本質上他在質疑我的誠信。
我的目的不是讓他覺得我比他聰明,不是貶低或辱罵他,也不是要質疑他的誠信。因為我本可以直接對他說:「你綁架了一個 11 歲的女孩,關了她 18 年,還跟她生了兩個孩子,第一個在她 14 歲時。」即便你質疑我的誠信,我也可以那樣說,但我沒有那麼做,因為那不是我來這裡的原因。儘管他因此生氣,儘管他對我提出各種指控,我仍堅守我的目的、我的任務。結束後我回去跟檢察官說:「他不是你們要找的人。」他問我:「你確定嗎?」我說:「我把我的職業生涯押上去打賭。」他問:「你怎麼知道?」
當你從辨別一個人是否說實話的角度觀察他們的說話與互動時,有很多指標。我們週二、週三、週四和週五的對話都非常一致。如果我要求他進一步說明,他會補充說明;如果我談到某件事而他突然自發地修正說「等一下,這個是在那之前發生的」,這類自發的更正是誠實的指標。人們談到複雜的事情時,沒有人一天過得完美無缺。他在向我述說所做之事時,很多時候會談到那些不順利的細節──因為他是連環強姦犯、連環綁架犯,他會在路上攔搭便車或搭便車的女性,然後強暴她們再放走。很多時候我們會談到那些沒那麼順利的情況,例如女孩反抗並逃跑的時候。這些不同的複雜情節他都一貫地處理,這正是你所說的。
當故事被加入複雜情節時,說謊的人通常不會這樣做;說真話的人往往會這樣,因為那就是發生過的事,這些就是事情的經過。就整體而言,這些對話的發展和那些指標,讓這個故事在真實性上更傾向於真實。談到 Michaela Garrett 時,並沒有出現那種突然有巨大缺口或奇怪片段,讓我必須去填補。沒有出現欺騙的跡象;會突然出現需要你多問幾個問題的情形,但在我們針對那件事的訪談期間並沒有出現。
最後,當我們結束後,他們回頭檢查證據,發現了一枚新的指紋,並因此指控並定罪了真正犯案的人。
我之所以把這些事都提出來,是因為就我們現在談論的「目的」面向而言,不忘記你的使命、把焦點放在你要做的事上是很重要的。溝通的力量,以及針對你想達成的目標持續保持連線的狀態,真的很有作用,因為它能讓你保持在正軌、持續投入,並提醒你為什麼會在那裡。並不是每段關係都值得如此投入;有些關係你會覺得,這對我來說不值得。如果那對你重要,那對我也很重要。對我而言,那在那個家庭出現之前就重要了。職業(profession)和專業(professional)之間有差別。擁有一個職業是你做什麼;成為一個專業人士是你在當下為了特定目的所做一切的總合。這點我必須帶進來,因為那正是當時在賭上的東西。
所以你面前有這四張牌。我們已經做了 P,也就是在交談時保持專注於你的目的,用以抵擋可能扭曲你、使你偏離的情緒。我自己也常常犯這種錯,大家尤其在有情緒介入的對話——比如和伴侶的對話,容易出問題,責備也可能出現。接下來是你那張 L。
L 是傾聽,這通常是人們最不擅長的事情之一,因為牽涉很多。想想現在,我和你談話的這個片刻。我在說話,而我腦中內在的詞彙和對話,每分鐘大約在 800 到 1000 字之間;我對你說話的速度大約每分鐘 120 到 150 字。很多內容在被編輯,很多我認為我會說或想說的話在心裡被修剪。我試著跟你互動。還有一個叫做「心智理論」(theory of mind)的東西,就是我在觀察你、試著理解我說的是否符合 Stephen 想要或他的受眾想要聽的。我需不需要改變什麼?這話在他那裡有沒有打中?而且如果你的非語言表現在變化,你的語言也會改變,那我就可能要重新調整我在編輯的內容。我的心智理論也會同時重新校正,因為我會想:「喔,我剛剛在這裡把他弄掉了,我得重新調整。」
你在聽我說的同時,其實只接收到我每分鐘 120 到 150 字的語速,但你的大腦可以處理大約每分鐘四百到六百字,所以你其實有過多的認知頻寬。你能一邊聽我說話,一邊做很多其他事情,這也是為什麼人們常會走神、開始想別的事,或開始看筆記,因為你以為你已經抓到重點了。這時候就很容易被說服而不是保持好奇,因為你覺得:「我大概知道這要往哪裡走。」然後你就打盹了。所以你其實必須做一件叫做「認知抑制」的事,你要收窄那個頻寬以保持對我的完全投入。這也是為什麼當你聽到人說「積極傾聽」時會覺得難──真的很難做,因為你必須專注於對方,你要傾聽、你要觀察、你要捕捉他們的語言與非語言行為,然後你還得對那些訊號做出反應。
Stephen Covey 說過:大多數人傾聽不是為了理解,而是為了回應。如果你只是等著輪到你說話,那你我就沒有在連結。掌控對話來自於傾聽,而不是說話。所以如果我要從某人那裡取得資訊,我應該偏向讓他們多說話。你常聽到的建議是:讓對方多說話。這很好,但如果雙方都這麼做,對話就不會進展。對話是你我之間交流的延伸。從「傾聽」談完之後,接下來你要做的是 A,也就是「提問」。
A,也就是提問。如果你有在注意我、抓到我說話時的細節、留意我身體語言的變化,然後有些地方你不理解,你就該提問。這是你可以把對話深化的地方,這是你表現出你在積極傾聽、好奇且願意理解的時候。看看同理心的研究,我們通常會高估自己理解親近的人或重要他人的能力。對陌生人的這項能力有個名詞,叫做「同理心準確度」。對陌生人來說,你理解他們內心狀態的能力大約只有 20%;對朋友或親近的人約 30%;對親密伴侶也不會超過 40%,這表示即便你覺得你知道她在想什麼,你只有四成的機會是對的。如果對話變得情緒化,這個 40% 甚至可能降到只有 15%,因為你會開始自我防衛,保護自尊。當自我(ego)被威脅時,你的耳朵就會離線,因為你停止聆聽她要說的,反而開始保護自己要做的事。因此在困難時刻能夠保持同理心反而變得更難,你必須非常注意這一點。
舉例來說,你一大早去運動回到家,配偶問:「嘿,Steven,怎麼樣?」你說:「挺累的。」這句話有很多處理方式。她可以選擇什麼都不說。那麼你可能會理解為:也許她現在不想談這個,或她對這件事不感興趣。這是一種反應。
第二種她可能對你說的話會像是,「嗯,親愛的,這就是你看起來那樣的原因。」她現在做了一個假設,對吧?她以為自己知道你用「tough(難搞/堅強)」那個詞的意思,覺得她的同理心是準確的。所以如果她對你說,「嗯,你就是那樣看起來」,而那不是你本來的意思,現在你會覺得你期待她捕捉到的跟她實際說的之間有落差。
第三種她可能會說的是,「你說的‘tough’是什麼意思?」因為那個詞很模糊,誰知道那代表什麼?可能有很多不同的意思。她現在在向你示意,「我在關心你,我在調頻(在注意你)」。在談到深化關係和增加連結的力量時,這就是方法。
肢體行為也是一樣,對吧?你看非語言行為,我們表達的66%是非語言的。所以如果在我和你對話的過程中,忽然我們在講話而你只是那樣摺起手臂——摺手臂可能只是你摺手臂,也可能是你不喜歡我問題的表現,比如你翻白眼。如果我看見那個動作而且那對我來說很重要,那我就需要說些像「看起來像是……」而不是「我認為……」,因為「我認為」這個代名詞把焦點放在我身上,就像「我才不在乎你怎麼想」的感覺一樣。說「看起來像是你剛才的反應可能是因為你不喜歡我說的話,因為我看到你摺手臂和翻白眼。是這樣嗎?」這樣你現在有選擇,可以說「是,你說對了,原因是……」或者「不是,我只是不自覺地摺手臂,因為我比較舒服」,不管是哪種情況。但如果我看到你的肢體語言和我們正在談的話題是和諧地搭在一起,顯示出可能有問題的跡象,我就需要去問。
你我現在對話,你摺手臂不會立刻成為我覺得「警訊」的事,但如果那和某個情緒有關,而且我正試圖跟你傳遞某事,當我看到你翻白眼或摺手臂,我會說:「嘿,史蒂文,我注意到當我提到家裡那件事時,你有點後仰、摺手臂還翻了白眼。看起來你好像不贊同。是這樣嗎?我說得對嗎?」現在就由你來解釋或否認。
談到肢體語言,作為一個會一坐就是四、五個小時訪談別人的人,在過去五年我學會了識別一些來賓的肢體語言模式。最明顯的一個是,當我問來賓一個可能讓他們有些不舒服的問題時——說不舒服,我可能要把它定義為某個原因讓那問題對他們來說是困難的問題——我常看到的反應是他們摺手臂。這幾乎是一個很一致的模式,彷彿在告訴我「這有點難」。
你要不要問他們?「我注意到當你摺手臂時,就是我問你那個問題時,這個問題讓你不舒服嗎?還是你只是放下了它?」他們可能會說「我放下了」,但他們已經透過動作告訴我了。所以我其實不一定要問,因為我已經知道那裡面有情緒。這就是我看到的方式,極有可能就是如此。我覺得這很有力量,因為你的感知、你的模式辨識——你把你做過的來賓的所有觀察和你問的問題連結起來,當他們摺手臂時,那就是這種來源。那個模糊的「我覺得有些不對但不太確定」就是這樣產生的。雖然也可能有很多不同原因,但基於你長期看到的模式,這讓你有機會說「這裡面有情緒」,所以你要麼介入談它,要麼小心處理,取決於你想怎麼走。
兩個都可以。對。
事情就是這樣發生的。所以我不會直接問「為什麼你摺手臂?」我可能會問他們,那個回憶讓他們有什麼感受?他們對那件事的感覺是什麼?人們常問:「肢體語言重要嗎?有用嗎?你能靠肢體語言判斷一個人有沒有說實話嗎?這些東西真的可信嗎?」我的看法是,你應該注意肢體語言,因為它確實是一種語言,是某人正向你展示的東西。當你看到某個變化,就像摺手臂的那個改變,你就應該對它保持好奇。
所以關鍵其實是狀態的改變——某人行為的改變以及那個行為發生的時機。你剛說到,當我問一些比較個人或情緒性的問題時,他們會摺手臂,這可能只是心理上的一種防守,我想要保護自己、收縮一下自己,誰知道呢。但如果你注意到那個變化,你不一定非得問,但你可以問,或者你也可以只是知道他們已經在用身體告訴你什麼。
但對其他人來說,如果你看到那樣、正在交談,而有人抱起雙臂,別急著就認定那就是原因。因為如果你一旦假設卻錯了,就會走上錯誤的道路。
所以在這個處理艱難對話的框架裡,我們談到了 P(堅守你的目的)、L(傾聽)、A(提問)。還有其他嗎?N,就是下一步。所以要有一個計劃,就表示要理解所有這些不同的環節,以及你要如何去處理。所謂的「下一步」就是你想如何解決這件事?最終目標是什麼?有沒有我可以做的事,讓我們的關係能更進一步,讓你我雙方達到一致?
你是要問對方還是提出建議?我會選擇問對方。只要我有投入,對吧?也許回到你可能和這個人的對話——你心想「這人是自戀者」之類。如果你要跟他正面談,而且你真心想找到某種解決辦法,你就得問對方是否有解決的可能。可以這樣問:「你覺得你和我能不能找到一個友好的前進方式,當你我互動時可以真正享受彼此相處、不會變糟?你覺得我們的未來有那樣的可能嗎?有還是沒有?」如果答案是「有」,那麼就繼續問:「好,那對我們來說會是什麼樣子?要怎麼做到?」我跟你談是因為我重視我們的關係,但其中發生了一些讓人沮喪、不想繼續互動的事。我真的想找辦法解決,因為這對我很重要。我們要怎麼做,才是最好的方式?
並沒有任何萬靈丹可以讓每場對話都變完美。沒有。你是對話的一部分,對方也是。你有你的觀點,他們有他們的觀點。你覺得什麼是對、什麼是公平,公平本來就是主觀的,因為你覺得公平就等於你覺得公平。最難的是在離開時還覺得自己應該、還能做更多。關鍵在於知道怎麼去處理這件事。如果結果不如預期,你就離開,然後告訴自己:「就是沒談成,我接受這個結果。」
如果她在談話中開始辱罵你怎麼辦?先問自己參與這次談話的目的為何。比如說,我的目標是讓她在我們在客服中心同一排電話時,別對我那麼無禮。所以如果她對你無禮,就要當下指出來。你可以說:「我注意到我們在談話時,你非常咄咄逼人、很無禮,而且很居高臨下。」直接點名。要非常具體地說出她的行為是什麼。舉例來說,如果她打給你,罵你難聽的名字,或做了什麼讓你覺得「你很無禮」,但她可能會不解地問「我做了什麼?」你就不能只說「你就是很無禮,那沒幫助。」要給她具體情境,說明你為何覺得她無禮,因為她有可能做了你認為無禮的事,但在她看來那只是直率。如果她說「你知道嗎,Steven,你就是個混蛋」之類,我會說:「現在看起來你很居高臨下,還叫我名字,包括罵我是混蛋。你能不能現在具體說明為什麼?」讓她說清楚、說出依據:是我哪裡讓你不喜歡?是我的工作態度?還是我做事的方式?你比我資深,也許我有些做或沒做的地方讓你覺得我錯了,因為我不理解你的憤怒、惡毒和辱罵我的必要性。我會努力去了解那到底是什麼。所以你要和她進行很直接、針對她所說內容非常具體的對話。
這並不代表這樣就能解決問題。她可能就是個混蛋。你該做的是去處理它,但不要以牙還牙,你不必變成那樣的人。你可以離開那場對話,然後對自己說:「我已經盡力處理了。」但這並不保證能修復問題。
有沒有什麼策略是訊問人員學到的、或你會教給訊問人員,用來控制情緒?因為我們會碰到那種情況:有人罵你混蛋,你的皮質醇飆高,杏仁核被激活,你開始緊張、情緒化,最後也回罵對方。到底有沒有什麼,比如呼吸法?訊問人員被教導什麼?在當下的激烈時刻,你其實沒時間做呼吸練習——這是你在嘗試即時處理的情況。如果你進去之前了解自己的目的(我不是要一再重提計劃),但情況是你很容易被拉出狀態。如果你正在試圖從某人那裡獲得資訊,而他們可能不想給出資訊,他們的策略之一就是辱罵你。結果你回罵他,一來你得不到任何東西,二來你落入了他們的策略。所以你必須當下指出並處理這個狀況。
我大概是這樣說的,我注意到當我問你那個問題時,或者現在忽然之間,感覺我們之間的關係好像有了變化,現在你變得很具攻擊性。為什麼會這樣?
對,因為我在要求你為你的情緒負起責任。因為如果這是胡扯,如果你只是這麼做是為了把球藏到別處,我就會揭穿你。這也在向我顯示我不怕面對這類行為。我看得出來,而且我真的在試著以非常友好、真誠的方式跟你互動。如果你要用某種方式對待我,我就要弄清楚那是什麼。你也顯示出你不是以和善的方式在做這件事。
這是不是在顯示你很堅強?
這倒不是在談堅強,更多是談能力和自信。因為如果你在任何對話中──不只是審問室──如果你失去冷靜,你就失去控制。你必須注意到這點。我當時在監督一場內部調查的面談,準備在最後進去跟那個人談。我本來在考慮要不要對他做測謊,但在那之前,承辦案子的調查員正在跟受訪者交談。那是一個路怒事件,這名調查員被指控在路怒時對一名民眾拔槍。所以他們在進行那樣的對話,而我隔著雙向玻璃在聽。
受訪者非常有攻擊性,很生氣,生氣到像是「我不知道你們為何不相信我,我一直在告訴你們這些事,你們卻一直問我相同的問題。我覺得這一切都是一堆胡扯」那樣。調查員回應說「因為我覺得你是個騙子,你沒把真相告訴我,而且你讓我們在這個房間耽擱了很久,這很有問題」。然後兩人就開始大聲吼對方,互相咆哮。當時我看著這一切發展,問題不在於受訪者要維持鎮定,而是那個調查員,因為他的目標不是去貶低另一名同事,他的目標是查明這件事到底有沒有發生。但他把焦點弄丟了。他出來問我:「你覺得怎麼樣?」我說,「我不會給他做測謊,這傢伙現在情緒太激動,做不了。」然後他說,「你知道嗎?這傢伙根本就是個混蛋。」我回他:「我不認為房間裡的混蛋是他。房間裡的混蛋是那個調查員,因為他讓自己被從應該做的事上拉開,現在他想玩誰比較大、誰比較混蛋的遊戲。」你可以這麼做,如果你想把橋燒斷就去燒。但如果你想維持關係、維持你的專業,或是想達成某種解決方案,你不能失去冷靜。我想重點就是,大多數時候我們在進入對話前對目標並不清楚,所以就沒有任何可以依靠的錨點。於是就像被丟進洗衣機一樣,真的就那樣,我們只是一直轉來轉去,最後還以為有了什麼良好關係。真正的力量來自於:如果這個人在罵你、在生氣、在做這些事,而你坐在那裡問出好問題,保持鎮定,那裡面有很大的力量。我說的力量是指那種顯示「我能控制自己」的力量,表示我很清楚在這段關係和對話中發生了什麼事,我不會掉進去,因為這件事對我來說很重要。
我聽你說過你認為人們有「我、我、我症候群」。那是什麼意思?
「我、我、我症候群」就是一切、一切都跟我有關。這看起來很顯而易見,但你甚至可以從文化的角度來看。在美國和西方文明,我們主要屬於一種尊嚴文化(dignity culture),一切都以我們為中心,對吧?一切都關乎我們內在的感受。所以很多事都建基於你的工作、你的成功、你做的事,外在世界在你成功或失敗中的角色並沒有那麼重要。很多是存在於你的腦中,你如何管理它?
我在溝通上看到的問題是,我們做很多自我反省,但很少向外去思考對方。一些最好的談判專家會把一半以上的時間用來思考對方。
一個很個人的故事:我21歲時父親過世,他與癌症對抗了三年。父親在家過世,當時我們五個人──我和四個兄弟姊妹以及媽媽──都在場。幾年後,我和妹妹、三個弟弟在討論父親去世那天的情形。我妹妹說:「我一看《辛普森家庭》就會想到爸爸。」我問她:「你是什麼意思?」她說:「電視就在那裡,正在播《辛普森》,我總是記得那個畫面。」我說:「房間裡有電視?」她說:「你不記得房間裡有電視嗎?」我回答:「我完全不記得,根本不知道房間裡有電視。」
我沒去寫那段程式碼。那不是重點。她的視角,以及她看待那一刻的方式,對她的影響跟房間裡其他人不同。所以回到那種「唯我、唯我、唯我」的心態,當你沒把別人根據他們接收世界、在世界中行事的方式而有不同經驗的事實納入考量,而你又覺得一切都只關於你自己,想要跟人建立深刻、誠實、有連結的關係會很困難。如果一切都只關於你,你可以做到。很多人就是這樣做的——他們在尋找那種方式,讓人被他們吸引、跟他們產生連結。那也沒問題。但如果你想成為一個真誠的人、想要一段關係,別把一切都弄成關於你。
我剛寫完第三本書。書名還沒定,但我已經開始做一些封面設計的 mockup。我是用 Adobe Express 做的——他們也是我們的贊助商之一。我喜歡 Adobe Express 的地方是,它讓我能夠輕鬆地執著於最細微的細節:字體排版、字形、顏色、文字位置,這些對大多數人來說可能聽起來小氣,但其實累積起來會造就出與眾不同、比別人更好的一件事。設計書封讓我回想起這一年來學到的許多創意技巧,也讓我想到身邊有許多創意人才同樣藏著自己的秘密。所以我在 Adobe Express 裡做了「一分更好(One Better)」指南,把那些技巧帶給你。在裡面,你會看到各領域頂尖專家的原則,被轉化成你能快速、簡單套用的做法。這樣你就能訓練自己,像世界上績效最好的團隊一樣去創作。只要到 adobe.ly/onebetter 下載 Adobe Express,並記得點進「學習(Learn)」分頁,探索如何成為比別人更好的一個。
我剛剛在想這件事,想到這個Podcast裡我學到的一點是:如果我想提高某人打開心房告訴我事情的機率,我會先分享我自己。比方說我可能會問對方童年經驗,現在很明顯的一個做法是──尤其當對方雙臂交叉、顯得不自在時──我會稍微停頓一下,分享我自己的童年。如果我察覺到你的某個價值觀是,比如說你想當個好丈夫、好父親,我可能會提到我自己也是個重視家庭的人,作為搭橋的方式。只要是真誠的就好。這是個很棒的問題,但這也牽涉到一點:當你試圖影響或操縱某人時,你要看這件事是否誠實,是否適合當下的對話氛圍。如果基於我們的對話,我覺得這個人需要聽到某些事,那當然行得通。但如果不是真的,如果我在說謊,假裝我是個家庭導向的人只是為了拉近距離,那你就是在操縱對方,這又是另一回事了。
回到你剛剛說的,如果我了解這個人的價值觀,並且理解他有某種誠實感,或者他希望被孩子視為一個有操守的人──我們就這麼假設──那麼我們的談話也許可以從這個面向切入。就像你跟我說過的,你是個重視家庭的人,我不會說「你是個家庭人」,我會說「就像你說的,你是個重視家庭的人」。你曾提到作為一個家庭導向的人,讓孩子以你為榜樣,透過誠實與開放來示範,對你來說很重要。你知道我在說什麼吧?我會沿著那個方向引導,把「他仍然是父親」這個身份保留,但改變我們談論父親的價值面向。我不想只談「要陪伴在場」,因為那可能會被對方否認。但如果他想教孩子為自己的錯誤負責,那或許我就會走那個方向。我要怎麼做到?我會以非常誠懇、真實的方式展開對話,嘗試去理解坐在我對面的這個人是誰。
那麼操縱和影響的差別是什麼?影響是指在某個時間點,把一個人往某個對你和對方都有利的方向輕推一下,這就是影響。明白嗎?操縱則是你把人推向一個對你有利但對他們不利的方向,為了達到目的你會說謊、做你必須做的事來成交、讓他們做某件事、讓他們給你某些東西。那就是操縱,因為它通常會對被操縱的人造成負面後果。也許他們永遠不會知道,但你操縱了他們。
這不就是審訊嗎?因為這個人如果承認他殺了小孩,他可能會被判終身監禁。所以那不符合他的利益,卻符合我的利益,所以我要操縱他把秘密交出來。如果那是你想做的、你認為必須做的方向,那就去做吧。在美國這邊——
,可以對被詢問的人說謊是合法的,但——
所以你的意思是,說謊的那一刻就變成操控了?
是的。那就成了捷徑。而且那會變成一種手段,不只是發生在審訊室裡。像我覺得重要的是,我也常看到這個現象,人們都很在意所謂的影響力。你會常聽到這個。如果你想影響某人,這就是你該做的方式。對他們誠實、清楚、透明,因為影響力是關於我對你的感受,而不是你當下做了哪些花招。因為如果我不信任你,信任根本不在桌面上,或者回到你剛才說的,有一種認知模式讓我覺得「哪裡怪怪的」,你就無法影響我。如果我待人處事一向誠實——因為那是我的為人方式——不僅降低了你的認知負荷(因為你不用對別人說謊),還強調了你代表的立場以及你這個人的本質。
這樣一來,人們會看見並說:「你看,Stephen 很透明。他說這是個好交易,基於這些理由我相信他。」那就是因為你對此誠實。我現在常在想這點,因為我常看到這情況,跟你團隊討論時也提到過。就是,為什麼大家都想要去影響別人?為什麼會這樣?你知道嗎?為什麼總是出現這個動機?人們想達成某件事。他們有個目標,是為了誰?是為了他們自己,對吧?所以,這算不算影響力?
但對某些人來說,這確實能達到目的。當然可以。
我想到一個例子。是那個卡內基嗎?那本書?應該放在我後面某個地方,叫《影響力》(Influence)。它談到影響力的五大支柱,像是稀缺性之類的。
對,是 Robert Cialdini。我們有教那個,對吧?那種東西可以讓你理解為什麼影響力有效,各種影響策略代表什麼、何時適合在對話中使用。你可以去做這些,我也會做。但我可以告訴你,Stephen,身為一個溝通專家,我並不是天天到處想方設法去影響別人。我會對人誠實、透明,用我所知的最好資訊回答他們的問題。如果有人因此被激勵,並因我所說的事而受到影響,那正是我想要的,對吧?
我之前也提過,我任教的那個訓練學院,完全強調開放性、誠實,根據人們來找我們的原因去幫助他們。不是去操控人、把人拉進來成為會員,而是問:「你為什麼來?我們怎麼幫你?」這是我們能提供的最佳方式。這會影響人、也會激勵人去聽你說話。為什麼你的 podcast 會這麼成功?我們第一次見面時,你說了一句我不同意的話。你在講 Flight Story,談到你做 Flight Story 的種種,以及 podcast 成功的原因。你說不是因為我是一個很棒的訪談者,而是因為他們行銷做得很好。你之所以是個好訪談者,是因為你在脆弱時所展現的那份真誠。每次我都會被你分享的脆弱與開放程度所驚訝——你的敘事弧線和連結就是來自於此。你影響了我,不是因為你刻意想影響我,也不是因為你團隊做了什麼,而是因為你在 podcast 中呈現自己的方式、你問的問題和你展現的脆弱,這帶來了一種信任。因此你並不是在刻意影響,你只是做你自己。那是你自我一致性的一部分:你是誰、你理想的自己,就是「這就是我做的事」。我的生活並不完美,我會分享那些混亂的部分,我想用這個平台去幫助數百萬人。那很了不起。這就是你建立信任的方式嗎?還是信任是另一個不同或相近的議題?
信任就是關於脆弱。信任是關於開放、分享一點自己的東西。所以說真的,Stephen,問題變成了:我跟你分享的這些,是不是落在好手裡?因為如果不是,那就有問題,對吧?我問你一個問題。你有沒有一個秘密,可能從來沒告訴過任何人,或只告訴過一兩個人?
有。
有一個在你心裡嗎?
有。
是什麼?
我不能說。現在有上百萬人在聽。
好。但如果這上百萬人不在看,你會告訴我嗎?
會。
好,那你不告訴我或在這些上百萬人面前不說,是為什麼?為什麼你不說你的秘密?
嗯,因為會有後果。
好。
有人會把它剪出來。有人會放到網路上。有人會把我搞砸/毀了我。
這是有原因的,對吧?你不願意信任某件事是有原因的。也許你會信任我,因為我們到現在建立了某種關係。但也可能有其他事情你不會信任我。談到信任時,如果你把環繞你的信任想成同心圓,最內圈應該是自我信任。那應該是你自己。你應該比相信任何人都更能信任你自己。
如果你沒有,那你大概就得做一點功課,對吧?
那在現實上,這代表我對自己有信心嗎?
你相信自己會去做那些你想做或應該做的事嗎?還是你能把自己往那個方向推?你會讓自己負責嗎?這就變成一個問題:你能做決定嗎?還是你那種不做決定、讓別人替你做決定,或什麼事都先問別人意見,因為你不相信自己會做出正確決定的人?那你就得練習決策,因為你要想辦法在那個最初的小圈子之外建立起對自己的信任。
那個圈子應該只有幾個人,對他們有無條件的信任,對吧?這些人不管怎樣你都給他們信任、你相信他們,圈子應該很小。我覺得人們在這裡會犯錯。他們會說「啊,我什麼都跟人分享」,然後當其中某個你給予無條件信任的人辜負你的時候,他們就會被擊垮。那就是問題所在。
我大概…我的兄弟姊妹都跟我很親近,所以我有他們,四個人。除此之外,還有我的妻子和精選的幾個朋友,我知道只要我打電話給他們,他們就會在那裡——我們是好的。除此之外,其他人應該是有條件的信任。人們應該贏得你的信任,對吧?他們應該為能得到這種信任而感到受寵若驚。不要把它輕易送人。如果有人把信任交到你手上,你應該尊重這個信任。
但是我覺得,我也見過,人們太容易把信任送出去。因為某人在某一方面很棒,突然間出現了光環效應,人們就想「他在這裡表現很好,一定在別的方面也很棒」。就以為他到處都很了不起,所以我要把其他事也交給他。但當他再次辜負或違背信任時,你感到的是一種被違背的感覺——有人把你交付給他的東西毀掉了。要回復那種信任很難。一旦你失去某人的信任,要取回來真的非常非常難。
你覺得有什麼辦法可以挽回嗎?
我知道的是,有些事你可以做,但不一定會有效。你必須為為什麼失去信任負責,無論是什麼,要非常具體。這需要時間和大量的一致性。這裡的一致性就是要一次又一次穩定地向他們證明,你是可以信賴的人。
談到領導原則,這也是我聽你談過的主題。就領導而言,你認為最重要的原則是什麼?因為我們已經談到信任、溝通等各種事了。根據你的觀點,成為一個優秀領導者還有沒有我們沒談到的要點?
在混亂中保持冷靜的人,那會是我對領導者的定義。不過我這麼說是因為領導是一種感覺,Stephen。你讓人有什麼感受,跟我作為領導者的特質有關嗎?我做的事情會讓你覺得這就是領導嗎?因為我可以告訴你,當我在SWAT隊(特種武器與戰術隊)時,那是我學到領導真諦的地方。我在那隊裡有一些了不起的指揮官和隊長,在那種高度壓力下,如果你身邊的人能保持鎮定,那就是領導。
其中一個要素,我想,就是當你在SWAT中,並且在極大的不確定性與壓力下工作時——
當你的生命有危險時。我讀到一項研究,我想你前陣子也提過,研究中觀察三組人在做同一份考試,試圖了解人們在不同確定性與資訊程度下如何做決定。
對。研究顯示,有一組大學生在考試後被告知他們通過了、被告知沒通過,或根本不知道是否通過。但在那之前,他們被問到是否會去度假。那些被告知通過或被告知未通過的人中,選擇去度假的比例較高。不知道成績的第三組則像是「我不確定」,沒辦法真正做決定。然後研究顯示——
所以要釐清的是,第三組是沒拿到考試成績的,對吧?所以他們沒有去訂假期?
他們被告知計分系統出現故障,成績會晚一點才給他們。然後他們被問到是否會購買度假行程,結果更少的比例會買,我記不清數字,但大幅少於那兩組。有一半左右被告知通過的人買了度假套裝;我相信被告知未通過的人買度假的比例也差不多。但那些不能決定的人沒有足夠的認知帶寬去做決定。因此,不確定性會降低我們朝某個方向行動的認知能力。所以當我們不知道要往哪去時,我們往往就不會去任何地方。
能在高度不確定的情況下仍能做決定,正是偉大領導者的特徵。
當然。我想這本來就是這個職務的一部分。
我覺得如果你只在平靜的時候才當領導,那你並不是真正的領導者。你只是個薪水比較高、有頭銜的人。真正的領導力是在那種不確定的情況下才會顯現。所以,要能在資訊不完整時掌控局面,並用手上最好的資訊去做決定。很多時候,最好的抉擇就是做出決定,而最糟的是根本不做決定。如果你遇到那種連思考問題都做不到的人,那他就不是領導者。
我記得多年以前我在聖保羅演講時,巴拉克·歐巴馬也上台,他說,作為總統──像他當年在巴基斯坦那個包圍圈去抓賓·拉登的時候──他們並不知道賓·拉登是否真的在那裡,他們從沒做過確切的視覺辨識。所以他必須在只有大約51%把握、把握很低的情況下,做出可能冒著美國人生命風險的決定。他說,當美國總統就是這樣:你要在極少把握下做出重大決策。
我一直把這件事放在我日常生活的角度去想。這讓我得出一個結論:我遇過最成功的人,有能力在把握很低的情況下做重大抉擇,並能心安理得──因為他們是根據當時最好的可得資訊去做決定。相對的,有些現在在聽的人,連小決定都想要追求100%把握,但很明顯地,100% 的把握只有在事後回頭看才會存在。這點我覺得很多人會很掙扎,就是要敢為自己的決定負責,真正承擔它。只要你不是在高度情緒化下做決定,並且用手邊資訊盡力而為,那就做決定。正如人們常說的:如果你做錯了,那就是經驗;如果做對了,那就是確認。
我常常在想這件事,也會希望每個在聽的人能和自己對話一下,檢視自己對不確定性的關係。當你沒有太多資訊時,你處理情況的能力如何?你是那種能做決定、不會陷入癱瘓的人嗎?很多人在路上找到我跟我說他們想要新生活、想要換工作、做這個那個,但他們選擇了他們目前生活中那種確定的痛苦,而不是面對未知──比如辭掉工作跑去祕魯拉小提琴之類的空洞未知。
你剛剛提到的那個點很重要。前不久我們上過的一堂課就是在談「為決定負責」。我把一個故事分享給社群,效果很深。那時我還是警察,夜間巡邏,天很晚,我在一條兩線道、偏僻的路上開車。我靠邊觀察來往車輛。這時有台車飛快地闖過一個停牌沒停,是輛很好的豪華房車。我打燈把他攔下,跟他說:「你還好嗎?」他說「我還好。」但我能看出這人醉得很厲害。我拿手電照向副座,副座的人完全睡倒了,昏迷到根本不知道我站在那裡。
我把駕照拿來看,這孩子根本沒前科,才16歲,駕駛紀錄也沒問題。現在輪到我要做決定了。我可以叫酒駕小組來做路邊酒測,他肯定會被抓,或者我可以打電話給他爸媽。因為我有這樣的裁量權,我得想:我要不要把這孩子帶走、逮捕他並拖走他爸的車?還是打給他爸,希望那是正確的決定,讓他爸來處理、保證不再發生?所以我請調度把他父母的電話給我,我打給他爸媽。已經十一點,媽媽接電話,我跟她說:「史密斯太太,我是奧尼爾副警官,我現在跟你兒子雅各布在一起。」她說:「我的天,他怎麼樣?」我說:「他沒事,但我覺得他喝太多了,你要不要來把他接走?」她說:「可以,麻煩你跟我先生說。」我把電話給他先生,先生說:「謝謝你,我會確保不會再發生,我五分鐘內到。」我不知道之後發生什麼,但我當時就是做了那個決定。
我會分享這個故事給我們社群,還特別在平台上問大家,很有互動性。事實上是Evie問的這個問題,她問:「有多少人會像Desmond做的那樣?」(應該補充一下背景:Evie是你的太太。)——「Evie是我太太。」——「Evie Pompouris?」——「是的。」很多人留言說:「我會這樣做,做得好,孩子不該入獄。」而Evie則完全相反,她說她會做完全相反的事,她會直接把他送進監獄。
我會把車拖走,因為我不知道他爸爸會做出什麼樣的後果,那會不會比他入獄這件事更嚴重?她就說:「那如果我放他走呢?下週他又做同樣的事怎麼辦?他不在乎你知道的,他不在乎他父親怎麼看。」她說那件事對她來說就是她會做的決定。所以我提出這個,是為了這個目的。我們兩個做了完全不同的決定。我是基於我自己的理由做出那個決定。她也是基於她自己的理由做出她的決定。從比喻上講,我的說法是事實。她只是說她會那樣做。關鍵是,我們兩個都為自己的決定負責。回到你剛剛說的那點,我覺得很多時候人們因為各種原因害怕做決定,所以乾脆選擇不做決定。當然,有些人會看這件事,你們的聽眾可能會覺得他應該被送進監獄。我理解這些看法。我有裁量權,這就是我當時做的決定。我每次都會做同樣的決定。但這個故事本身不是重點,重點是當你依據當下掌握的資訊做出決定時,你有沒有為它負責?或者像你說的,事後回頭用後見之明說「我早該知道」——你不能那樣活。很多人試圖用那種方式倒著過日子,回頭看是沒辦法的,根本不可能知道。所以我想擴展你剛說的觀點:我確實認為談到擔當你的決定、並且在你為什麼要做、你在做什麼上有所思考,並掌控自己、成為自我領導者時,決策就是如此——回到不確定性的面向。
保護企業資料比人們承認的更可怕。你有一般的保護措施、備份、安全性,但在表面之下有個令人不安的事實:整個營運仰賴那些每秒都在更新、同步和變更資料的系統。沒有人必須駭入你就能讓一切崩潰。可能只是一個被破壞的檔案、一個向錯誤方向觸發的工作流程、一個覆寫錯誤內容的自動化,或是一個偏離航道的 AI 代理人。突然間你的業務下線、團隊被困,你得進入損害控制模式。這就是為什麼這麼多組織使用我們的贊助商 Rubrik。它不只是保護你的資料,它讓你能把整個系統回溯到出問題前的那一刻。無論資料存在何處──雲端、SaaS 或本地;無論是遭遇勒索軟體、內部錯誤或系統中斷,有了 Rubrik,你就能把業務直接恢復。而且 Rubrik 新推出的 Agent Cloud,讓企業能看見他們的 AI 代理人實際上在做什麼,從而設定護欄,若脫軌還能回轉。Rubrik 讓你能快速行動,而不把企業置於風險之中。想了解更多,請上 rubrik.com。
上個月,我跟你提過我們的贊助商 Function Health 與他們的團隊,他們開發出一套能讓你全面掌握體內狀況的 360 度方案。他們提供超過一百項進階檢驗,涵蓋荷爾蒙、毒素、發炎、心臟健康、壓力等等。和我一起創辦這個節目的 Jack 幾週前做了他的第一次抽血檢驗,所以我讓他來跟你分享他的體驗。這次檢測真的讓我對自己應該如何維護健康有了更清楚的認知。我在每一期節目都會錄音,所以知道這些資訊如何和我個人相關非常有價值。你註冊並安排檢驗,完成後會拿到一份像我這裡這樣的小報告。我可以看到在正常範圍內的結果、超出範圍的結果。報告還有一個小型的 AI 功能,如果我對超出範圍的結果有任何疑問,我可以直接在那裡問它任何問題。這些檢測有醫師背書與數千小時的研究支持。你會做年度抽血,並在年中有一次追蹤。如果你想了解更多,請上 functionhealth.com/doac 註冊,每年 365 美元。我會把連結放在下方說明欄。這相當於每天只要花 1 美元就能照顧你的健康。
在你做過的關於溝通的研究中,有沒有什麼是我們今天還沒談到,但研究結果讓你非常驚訝、並徹底改變你對溝通看法的?有。研究顯示,你與人建立關係(rapport)的能力,是在那種連結中給你最大力量的關鍵。不同的人——那要如何建立 rapport?大多數人以為這是你過度親切、一直讚美、聊聊天氣就能建立關係,然後事情就沒問題了。事實並非如此。建立 rapport,是去理解一個人的價值觀。rapport 是去理解一個人的存在感(presence)以及他們從你這裡需要什麼。如果我在注意你、全心投入你、讓你感到被看見、被傾聽、被理解,而你因為這種互惠也對我做同樣的事,那就是 rapport。當你想和某人建立 rapport 時,要讀懂現場氣氛。如果我一進來就帶著一長串問題,但我看到你正顯露某種情緒狀態,想要與你連結,我會去問那個問題。我得先把自己的事放一邊,才能進行我想要的對話;我很可能得先進行你想要的對話。在那個當下,重要的可能是理解你心裡正在發生什麼。
我可能會這麼說:「嘿,史蒂文,你知道,我是德斯蒙德·奧尼爾。你知道的,我知道你今天早上是因為這些原因被帶來的。現在對我來說很明顯,你看起來真的很沮喪。你能告訴我現在發生了什麼事嗎?」
你可能會說:「我不知道發生了什麼事。我超級害怕。我從沒進過監獄。我媽在家生病,我不知道有沒有人能照顧她。」那麼我現在到底有多少信息可以用來與你建立連結?因為如果你告訴我你很慌、你不知道發生了什麼,我現在該怎麼做?我回去就只是說「唉,那很糟」然後回到我的問題清單上嗎?還是我會說,「我該怎麼幫你比較好?」
這樣能建立融洽關係。是的。因為我在表現同理心,我在聆聽你,給你想要的東西,減少你的不確定感,並按照你想讓我帶你的方向來引導你。你在問我接下來會發生什麼,我會回答那個問題。我在向他們顯示我有在注意他們,我是真誠的。我會跟進我說過的事,因為我會稍後回來說:「嘿,我們去看過你媽媽了,她沒事。我把你阿姨叫來了,你阿姨來照顧她了。如果之後還有什麼事,告訴我。我還有一些重要的問題需要問,這是調查的一部分,但我可以想像你心裡有很多事。如果我們談話中有什麼出現,請一定告訴我。」這就是建立融洽關係。
在這些情況下,我聽到很多我在羅伯特·西奧迪尼那本《影響力》裡讀到的東西。我聽到互惠(reciprocity)。是的,你替他們做了一件事,所以他們比較有可能回答你的問題。互惠是指在一個人給予對方某物時,期待未來某個時候對方會回報你。這不是交易式的關係,不是說我做這件事的唯一原因是為了換取你給我什麼,那是交易。所以當你去看那個人的媽媽,那就是互惠。那是我用行動履行承諾,告訴你我會為你做這件事,你可以如何使用那件事隨你意。但你知道這麼做會增加他們回答你問題的機率。
不過我不會因此才去做。我還是會去做。他可能會說:「我感激你,謝謝你去看我媽。但我想要律師,我不想和你說話。」你知道我會做什麼嗎?我還是會去查看他媽媽的狀況。你知道為什麼嗎?因為那是我說過我要做的事。為什麼?因為那是我的自我一致性。那就是我的為人。當我向某人承諾時,我會去跟進。所以在那種情況下,我會做那些事情,因為我已經跟他說我要這樣做。
在談論如何處理棘手對話方面,你覺得我們還有什麼沒談到的嗎?我知道很多人想要在那些困難的對話上變得更好,也想要學怎麼應對難相處的人。我們針對計畫框架有談,但我只是想確認有沒有什麼被漏掉的。
沒有,我只覺得那是一個計畫框架,並不是要把事情複雜化。其實是關於當涉及到溝通時,有些東西你應該去除,而不是一直添加。說白了,就是應該先「刪減」再去「獲得」。就我所知,若要改善溝通,有三件事你現在就應該停止做:第一,別再試圖證明自己是對的;第二,別再對人說「我理解你」;第三,別再給人未經請求的意見。
現在把這三點拆開講。第一,不要再試圖證明自己是對的——我們剛有談到一點。第二,不要再告訴別人你理解他們。我的意思是這個:你可以理解一個人的語言,但你永遠無法完全理解他們的內心世界的具體細節。比方說,如果你分享一個故事,像是你父親過世了,而我說:「史蒂文,我完全理解。嗯,我爸爸年輕的時候也過世了。」這樣我們好像就連結了,但我其實剝奪了你一個時刻,因為我把焦點轉到我身上,假設我理解你所經歷的事。事實上,你對於死亡或你父親那一刻的經驗,會跟我的完全不同。但我告訴你「我理解」,就是短視了。我的女朋友有時會跟我說她想要我說「我理解」。我想她要的是想被理解,所以她會解釋她的感受,而如果我說「我、我、我理解」,有時我確實可以理解她說的話的內容,你理解她說的,但你真的理解她的真實感受嗎?不一定。好吧。因為我其實不覺得你真的感受得到,但她只是想讓我承認她的感受。重點在於要真誠,你不能說:「看,我真的理解你的感受。」你可能並不理解。
那我要怎麼讓她在那方面感到被理解,而不是說我理解?讓她感到被理解的方式,是去聽她,然後說:「看起來這很難,聽起來這件事很掛在你心上。」
像是,然後這又牽到另一件事——別老把你的意見強加給別人。你知道的,如果她在跟你表達,分享她想要怎麼感受,她大概不是在等你告訴她該怎麼做,除非她有特別要求你給建議。 我們第一個反應常常是,讓我告訴你我的想法,試著去修正它、去解決它,但在沒有顧及那些情緒和為什麼沒做到的複雜原因下就想修正。回到你和你女朋友的事,重點其實是試著去理解,看看她的方向在哪,問問她有沒有什麼方式是我們可以一起努力讓事情變好,或是幫她處理這件事。但像史蒂芬說的,如果她只是說「我想要你理解我」,那我會直接跟她說「我理解」,因為那就是她想要的。你心裡可能不會真的有那個感受,但她想從你那裡得到「我理解」。不過如果你通常對別人說「我懂」,那就是我在請你不要做的事。你不應該自以為完全理解另一個人,因為那樣你就會覺得你已經很確定,反而不再好奇他們真正的感受是什麼。
說到給意見這點,很多時候人們在分享時只是希望你為他們創造一個空間。西蒙·西奈克告訴我,大部分時候人們只想要你「陪他們一起坐在泥裡」。我天性上會拿著我的工具箱想去修補情況,但很多時候,尤其是對我的女朋友,她可能只是想讓我聽她說。大多數人都是這樣,對吧?這會變成一種身分和心態:人們把你當作一個可以當作發聲板的人,你是那個人,她會來找你。某種程度上那就是你的角色。我不是說這是負面的,但如果那是她從你這裡需要的,那就給她那個。正如西蒙·西奈克說的——就只是陪她們坐在泥裡。如果她轉向你說:「史蒂芬,你在這種情況會怎麼做?」那她是在問你;如果不是,就別給意見。這是我需要改進的地方,我們都有需要改的。可能有點和男性大腦有關,但也不一定只有男性會這樣。
在我們結束前,我可以快速談一下我們的訓練社群嗎?可以嗎?因為我現在大部分時間都在做的是當 Beyond Bulletproof 的講師,這是我和 Evie 主持的一個訓練平台。它其實分成三個面向:幫助人們思考、幫助人們行動,以及幫助人們帶著目標離開。我知道我們談過這些,但我提這個,是因為有很多人,史蒂芬,正如你剛剛說的,他們在尋求幫助、尋求清晰、尋找某種影響力,因為他們情緒調節不好,想要在關係上變得更好。我們很幸運能做到這些。這也是為什麼我不怎麼做社群媒體或其他很多事,因為我把時間都放在這裡。如你所知,我們在播客有個結尾傳統:上一位來賓會留下問題給下一位。留給你的問題是:你最後悔的決定是什麼?如果你當初選擇不同,事情會不會變得更好?
哇,這個有點尖銳。儘管這問題看起來很辣,我可以很斬釘截鐵地說,我沒有哪一個決定是我後悔想要改變的。我這麼說是因為我為自己的決定負責。即便像我之前分享的那個當警察時碰到喝酒的孩子的故事,我也承擔那些決定。說實在的,所有那些決定都促成了我現在能坐在你面前跟你聊這些事。所以我不能說有哪件事是我回頭非常後悔的——我覺得我們會從那些事學習,但我不會用後見之明去說「要是我當時這樣就好了」。我把那些經驗用來成長、學習和變得更好。說不定如果我當初做了不同的決定,你我現在就不會坐在這裡了。所以,沒有。
但即便如此,如果有人要我列的話,我還是會有很多答案,比如我在當雇主時處理事情的方式,我會想「我不該那樣說、不該那樣做」。當我女朋友說了什麼時,我會想「我應該當時好好聽她說話,我真希望我有那麼做」,因為我覺得我們的關係本來會更好;或是我曾經懷恨在心之類的,這些都是作為有情緒的人會有的混亂。所以讓我問你一件事,我有時也會質疑那種「我希望、我後悔」的想法,因為它也會改變你是什麼樣的人。如果你一直想回去重做,那我們都可以在某種程度上這樣做,我不是說那是小氣,但有時候也是一種奇怪的小缺憾。當我寫論文的時候,我常去找我的論文指導老師,她會說「不,這不好、不好、不好」。結果當我完成時,她說她大概有三十篇覺得可以先放一邊,說「先把這擱在一邊,說不定我們會看,也說不定不會」。
所以我寫完論文的時候,有三十頁是放在停車場那邊的,我走去找她,我覺得這上面錯很多。她說,你得先有這個才會有那個。當我聽到那句話時,像是「喔,我真希望我當初那些事做得不一樣」的念頭,你會變成一個不一樣的人,對吧?都是那些觀點、那些小事在塑造你,讓你成為另一個人。如果你當時做得不同,你會是個不同的人。我不是說變好或變壞,只是我不認為那是回頭去後悔的理由。
是啊。如果我過去沒犯那些錯,未來可能也還會犯同樣的錯。所以也許,能夠辨認出那些錯,正代表我的自覺因為那些經驗而成長。我會想:「我絕對不會再那樣對待別人了,或再說那種話,因為我學到了教訓。」所以正因為那些事,我今天變得比較好。嗯。
Desmond,謝謝你。
謝謝。
非常感謝你做你所做的事。你說這是你的第一個 Podcast,真令人興奮。
這是我的第一個 Podcast。
非常感謝你。
謝謝你。
如果我們需要什麼,那就是連結,尤其是在我們生活的這個世界。這正是為什麼我們做了這些對話卡。因為在這個節目裡,當我和來賓坐下來進行那些深入、親密的對談時,這件奇妙的事一次又一次發生——我們彼此感到深深的連結。在每一集的最後,被我訪談的來賓都會為下一位來賓留下問題,我們把那些問題做成了對話卡。我們也加入了這些驚喜卡,讓你的對話更有趣。對話卡一路上還有很多不同的變化。這是全新一版,而且我第一次把這張金卡加入套組,金卡是我獨家的問題,但我只會把金卡放在第一批限量的對話卡裡。所以趁限量金卡還沒賣完,現在就去買。前往下方說明欄的連結。
我剛和我的團隊結束在亞洲的數週演講巡迴回來,真是太不可思議了。謝謝所有來參加的人。我們去了新的城市,在我以前從未到過的地方做了現場演出。休息的時候大家聊著各自接下來會做的事。現在回來後,我的團隊已經開始規劃假期。有些人要返鄉、有些人要去旅行,還有一兩個人決定在外出期間透過我們的贊助商 Airbnb 把住處出租。我之前沒怎麼想到這件事,直到團隊裡的 Will 提到他整間公寓、所有室友也都這麼做,這才讓我覺得這對很多想賺外快的人來說是多麼聰明的一招。因為很多人在這個時節會去旅行或回家探親,房子就閒置著;那為什麼不在你人在外時,讓房子替你賺錢呢?你的住處可能比你想像的更值錢。想知道值多少,就到 airbnb.ca/host 查詢。網址是 airbnb.ca/host。
Ex-Secret Service interrogator DESMOND O’NEILL reveals the 4-step formula for difficult conversations, how to decode narcissism, the secret to communication and real connection – AND debunks the biggest myths about interrogation!
Desmond O’Neill is a former special agent for the US Secret Service with over 30 years of experience in negotiation and interrogation. He has worked for the High-Value Detainee Interrogation Group (HIG) training and conducting research on interrogation, and is a co-instructor for the online platform ‘Beyond Bulletproof’, covering influence, communication, and confidence.
He explains:
◼️Why you should never label someone a narcissist
◼️The No.1 habit silently ruining your communication
◼️Why “me me me” syndrome is sabotaging your relationships
◼️How gaslighting really works, and how to shut it down fast
◼️Why your brain lies to you when emotions take over
00:00 Intro
04:48 What Are Your Experiences?
06:23 Experience With Violent Interrogation
08:34 How Do I Have a Difficult Conversation?
09:58 How to Spot When Someone Is Gaslighting You
11:19 PLAN Framework
14:58 The Hardest Conversations You’ve Had to Navigate
19:40 If They Do This, They’re Lying
21:52 Be a Better Listener
24:08 Controlling Comes From Listening, Not Talking
24:33 Asking Questions
28:38 Obvious Body Language to Look Out For
31:28 Finding Resolution With People
33:38 What if They Start Insulting You
35:31 How to Keep Your Emotions in Check
37:07 How to Stay in Control
40:11 Me Me Me Syndrome
43:06 Ads
44:08 How to Get Someone to Open Up
46:30 The Difference Between Manipulation and Influence
48:49 Influencing People
51:27 How to Build Trust
55:03 How Do You Get Trust Back?
55:27 How to Be a Great Leader
56:36 Making Decisions
1:01:02 Own Your Decisions
1:05:29 Ads
1:07:39 Building Rapport
1:11:47 Main Takeaways
1:13:33 Don’t Tell People You Understand
1:17:14 What Decision Do You Most Regret?
You can learn more about ‘Beyond Bulletproof’, here: https://bit.ly/43SKyMW
The Diary Of A CEO:
◼️Join DOAC circle here – https://doaccircle.com/
◼️Buy The Diary Of A CEO book here – https://smarturl.it/DOACbook
◼️The 1% Diary is back – limited time only: https://bit.ly/3YFbJbt
◼️The Diary Of A CEO Conversation Cards (Second Edition): https://g2ul0.app.link/f31dsUttKKb
◼️Get email updates – https://bit.ly/diary-of-a-ceo-yt
◼️Follow Steven – https://g2ul0.app.link/gnGqL4IsKKb
Sponsors:
Adobe – https://Adobe.Ly/OneBetter
Rubrik: To learn more, head to https://rubrik.com
Function Health: https://Functionhealth.com/DOAC to sign up for $365 a year. One dollar a day for your health.

Leave a Reply
You must be logged in to post a comment.