Passive Income Expert: How To Make 10k Per Month In 90 Days!

0
0
中文
Tiếng Việt
AI transcript
0:00:04 I’ve just got back from a few weeks away on my speaking tour in Asia with my team and it was
0:00:08 absolutely incredible. Thank you to everybody that came. We travelled to new cities, we did live shows
0:00:12 in places I’d never been to before and during our downtime talking about what’s coming for each of
0:00:16 us. And now that we’re back, my team has started planning their time off over the holiday period.
0:00:21 Some are heading home, some are going travelling and one or two of them have decided to host their
0:00:27 places through our sponsor Airbnb while they’re away. I hadn’t really considered this until Will
0:00:32 in my team mentioned that his entire flat, all of his roommates were doing this too. And it got me
0:00:36 thinking about how smart this is for many of you that are looking for some extra money. Because so
0:00:40 many of you spend this time of the year travelling or visiting family away from your homes and your
0:00:45 homes just sit there empty. So why not let your house work for you while you’re off somewhere else?
0:00:54 Your home might be worth more than you think. Find out how much at airbnb.ca slash host. That’s
0:01:01 a lot of people are looking for passive income from side hustles. Yeah, it’s the financial
0:01:06 Ozempic and it’s more accessible than ever. Like 90% of the ideas I talk about can be launched with
0:01:11 $500 or less. And there’s enough time in the day to do these on the nights and weekends. So in these
0:01:14 three suitcases in front of me, I have three different amounts of money. And during this conversation,
0:01:19 I’m going to pass you a box at random. And your job is to tell me what kind of business you would
0:01:23 start with that amount of money. Sounds good. Let’s do this. Known as the king of side hustles,
0:01:29 Chris Kerner has launched over 80 businesses earning millions in the process. And now the serial
0:01:34 entrepreneur is going to teach us how to adopt a business mindset and launch simple overlooked but
0:01:39 profitable ventures with little money. Many of us struggle financially and they see a side hustle as
0:01:43 a solution to that. Like for me, growing up kind of poor, business allowed me to take hold of my life
0:01:47 and make it what I wanted it to be. And it started when I was nine years old and wanting
0:01:51 a Red Schwinn bicycle. My friends had a bicycle, my neighbors had a bicycle and my parents didn’t
0:01:54 have money for it. But I lived across the street from a golf course and these golf balls would fly
0:01:57 in my yard and I would go to my neighbor’s yard and go across the street, dig through the ditches
0:02:01 and I’d pull out all these golf balls and I started selling them. That was my first business.
0:02:06 That taught me that business is approachable and we all have ideas, but we usually don’t do anything
0:02:09 about it. Why? I think number one, they’re afraid of what people think. Number two is they don’t
0:02:14 have the tools or they’re not connecting the tools with the ideas. If we can get over those,
0:02:18 the world is our oyster at that point. I think I have a thousand dollars. What side hustle do you
0:02:22 start? The first thing that comes to mind is my favorite business idea of all right now. This is a
0:02:27 zero employee business. It’s highly profitable and that would be… So how important is it for you to
0:02:33 love the thing, to be successful at it? Ignore passion, follow the profit until you can afford to follow
0:02:37 your passion. Do they need a business partner? No. If you look at the stats on business failure rates
0:02:41 with companies that have co-founders, it’s significantly higher than companies that
0:02:46 have solo founders. And how does someone validate a business idea? If I had to pick one tool, it’s one
0:02:51 that one in four humans use every day. That’s everything you need right there.
0:02:59 Just give me 30 seconds of your time. Two things I wanted to say. The first thing is a huge thank you
0:03:04 for listening and tuning into the show week after week. It means the world to all of us and this really
0:03:08 is a dream that we absolutely never had and couldn’t have imagined getting to this place.
0:03:11 But secondly, it’s a dream where we feel like we’re only just getting started.
0:03:17 And if you enjoy what we do here, please join the 24% of people that listen to this podcast regularly
0:03:23 and follow us on this app. Here’s a promise I’m going to make to you. I’m going to do everything in
0:03:28 my power to make this show as good as I can now and into the future. We’re going to deliver the guests
0:03:32 that you want me to speak to. And we’re going to continue to keep doing all of the things you love
0:03:34 about this show. Thank you.
0:03:47 Chris, who are you? And what is the mission that you’re on?
0:03:56 I am a father, I am a husband, and I’m a serial entrepreneur. And I love talking about business
0:04:00 and starting businesses and inspiring other people to do the same.
0:04:01 Why?
0:04:08 Business has given me everything. Growing up kind of poor, it was my outlet. It was my way of just
0:04:14 kind of taking hold of my life and making it what I wanted it to be. And I have immense gratitude for
0:04:21 that. And I just love talking about it. It’s the only thing I know. I can’t talk to you about history
0:04:25 or nutrition or anything. But when it comes to business, I just love it. And I want other people
0:04:26 to love it as well.
0:04:30 How have you made your name in the world of business? Because I’ve heard your name
0:04:36 a lot recently. People call you the king of side hustles. Where has this come from?
0:04:43 I think I just published my life on the internet now. I’m always testing and launching and starting
0:04:50 businesses. But only over the last couple of years have I started publishing that. And I didn’t try
0:04:54 to be like the king of side hustles. That’s not something that I’ve ever like intentionally tried
0:05:00 to brand myself as. But I think people see what I do as a side hustle. And they call it that. But I
0:05:06 think that anything is scalable. Any side hustle could be a multi-million dollar business. I mean,
0:05:10 we live on a planet with 8 billion people and we’re all connected and anything can be scaled.
0:05:12 And you make a lot of content now. So you’ve probably
0:05:18 had a bit of a feedback loop in terms of understanding what it is that you say and do
0:05:23 and create that’s resonant with people. And also why it’s resonant. Like what is the crux of what
0:05:26 people like my audiences are looking for?
0:05:48 I think everyone has ideas. Most people are very hesitant to execute on those ideas. And so when they
0:05:56 see someone like me freely executing on all the ideas, hopefully it opens their mind and helps them
0:06:00 look at their ideas in a different way or a more approachable way and maybe give them confidence
0:06:05 to do the same. In the boxes in front of me here, I have three different amounts of money.
0:06:13 $500, I think I have $1,000 and $5,000. And during this conversation, I’m going to pass you a box at
0:06:18 random. And your job is to tell me what kind of business you would start with that amount of money.
0:06:21 Because I know my audience, you know, they’re, many of them are interested in starting their business
0:06:26 one day. And I use specifically sort of low amounts of money just to make it as accessible to them as
0:06:30 possible. So we will do that at some point. I’ll pass you the boxes. You give me three business ideas.
0:06:38 You’d start with $500, $1,000 and $5,000. But I want to get a view on you and the businesses that
0:06:42 you’ve started and the sort of the variety of success you’ve had. So can you give me an overview?
0:06:48 Yeah. So I was nine years old, living in Utah, and I lived across the street from a golf course.
0:06:54 And these golf balls would fly in my yard. And I don’t know what gave me the idea. But I started
0:06:59 selling them. I just wanted money for a bike. I wanted the Schwinn bicycle. And it was red. And my
0:07:03 friends had a bicycle, my neighbors had a bicycle, and my parents didn’t have money for it. And so for
0:07:10 whatever reason, I connected that white golf ball in my grass with money. And I would go to my neighbor’s
0:07:13 yards, I’d go across the street, I’d dig through the ditches, and I’d pull out all these golf balls,
0:07:18 I’d wash them. And then I put up this huge piece of plywood in front of my house that said golf balls
0:07:23 three for a dollar. And that was my first business. And at the time, it was just normal. It was natural.
0:07:28 I didn’t know any different. And now I have a nine-year-old, and I was nine when I did that.
0:07:33 And we live on a busy road today. I lived on a busy road then. And the thought of him
0:07:41 negotiating, haggling with grownups wearing polo shirts on our doorstep is unfathomable. But that’s
0:07:46 what I was doing. And that planted the seed. That kind of taught me that business is approachable.
0:07:51 Preferably, it’s approachable. Approachable and scalable can be the same thing. They don’t have
0:07:53 to be at odds with one another. So…
0:07:55 And how many businesses have you started since then?
0:07:59 I lose count. I have a spreadsheet, but it’s at least 80.
0:08:05 And what have the outcomes been? How much money have you made? How has that changed your life? What
0:08:06 freedom has that given you?
0:08:12 Yeah. So, cumulatively, all of the businesses have generated low hundreds of millions of revenue,
0:08:22 low tens of millions of profit. But on a real number basis, the majority of them have been abandoned
0:08:28 or fizzled out or failed or there was too much opportunity cost, so I pivoted to something else.
0:08:30 It’s just a numbers game.
0:08:34 And how has that changed your life? What does your lifestyle look like?
0:08:41 My life is awesome. We built our dream house in our 20s. We had all four of our kids in our 20s.
0:08:47 We travel a lot. I’ve been married for 17 years. We’re a very close family. We take a lot of trips.
0:08:54 We live in a good school district, but my kids go to public school, and we have everything we need
0:08:56 and more, and we’re very grateful for that.
0:09:02 What is the over sort of underpinning mentality that’s required for someone to be successful
0:09:07 at starting businesses in the way that you’ve started them, starting these side hustles at volume
0:09:13 and seeing success? Is there like a foundational mentality or personality or character trait
0:09:15 required before we get into the tactics?
0:09:26 Yeah. I should say that the pain of your problem needs to be greater than how much you care about
0:09:31 what people think about you. It needs to get to that point. Because by far, that is the biggest
0:09:37 roadblock to success is people caring too much about what people think about them. And so they don’t want
0:09:41 to do the thing, or they don’t want to talk about doing the thing because some random person from
0:09:46 high school follows them on Facebook and might comment something, right? Which is really silly,
0:09:52 but I’ve been there. I get it, right? If we can get over that, if we can just flip the switch in our
0:09:56 brain that says people are thinking about me, people are caring about me, and just switch that to off,
0:10:00 we’ll win, right? Because the world is our oyster at that point.
0:10:06 And in terms of where we sit at this moment of time with technology, with AI, with fast internet,
0:10:11 with mobile phones, do you think this is the best time for people to start something,
0:10:14 to start a side hustle or to try?
0:10:20 Every day that goes by, the timing gets better for people, right? Things are getting more competitive,
0:10:25 but there are more tools than ever. Ten years ago, if I wanted to start a business,
0:10:30 and this is what the internet’s in full swing, social media’s in full swing. I probably had to spend a lot
0:10:37 of money, or move to San Francisco, or raise venture capital. That’s like, I would love for
0:10:41 you to try to convince me. Try to give me an idea where you have to raise money, or where you have to
0:10:47 go all in, or where you have to quit your job. It doesn’t exist. With all these AI tools, software
0:10:51 tools, you can make a website with one prompt, you can make an app with one prompt, you could post to
0:10:56 Facebook Marketplace and have hundreds of inquiries within an hour, you could post Facebook ads, you
0:11:00 could go to Craigslist, like you could put a sign up in front of your house, you could go,
0:11:06 launch a survey to people. There are so many tools for testing and validating and experimenting with
0:11:11 these concepts that it is more accessible than ever. Why don’t people?
0:11:17 I think number one is they’re afraid of what people think. Number two is they don’t have the
0:11:22 tools, or at least they’re not connecting the tools with the ideas, right? They’ll use Facebook
0:11:30 Marketplace to sell a sectional, but then they won’t think to use it when validating their woodworking
0:11:36 idea, right? They’re just not connecting the dots. There’s too many tools in a sense, so we don’t know how
0:11:45 to tie them all together. They also probably don’t know, like, how much the law of abundance is a real
0:11:48 thing, right? People think business is a zero-sum game.
0:11:49 What does that mean?
0:11:54 Well, they think that things are oversaturated. They’ll have an idea for a product or a service,
0:11:57 and then they’ll get really excited, and then they’ll go Google it, and then we’ll see it exists,
0:12:02 and then we’ll move on. And when I do that, and I see it exists, I’m like, yes, this is it.
0:12:07 Someone went to the front lines of the battlefield and validated this for me,
0:12:12 and then I’ll go to the web archive. I’ll go to who is, and I’ll go look at what their website has
0:12:18 looked like over the last decade, see where they started. Maybe their product was $99. Now it’s like
0:12:26 $49 every two months. Interesting. Okay. I’ll look at the copy of their headline. I’ll look at how many
0:12:31 tabs they have on their website. Do they post their Instagram feed on? I’ll look at all these things and
0:12:37 see how it’s evolved over time and think, awesome. I’m going to start where he’s at today. This guy
0:12:42 already proved it out for me. He took all the risk. This is amazing. This exists. I don’t need to do it
0:12:48 better. I don’t need to do it differently. I just need to do the same thing. And the market is big
0:12:53 enough. The world is big enough to where I can win as well. You said web archive. What role does web
0:12:57 archive play? What is that for anyone that isn’t familiar? And how do you use that?
0:13:03 Yeah. It’s just a tool that shows snapshots over time of what a website looks like, right? So it’s a
0:13:08 great way of kind of reverse engineering what businesses have done to be successful. And then
0:13:13 there’s another tool called SimilarWeb where you can see what their traffic has been over time. And you can
0:13:18 kind of overlay the two. And you can say, oh, interesting. When they redesigned their website to be
0:13:25 more mobile-friendly, their traffic went from $3,000 a month to $4,500 a month. Interesting. I’m just going to
0:13:30 make it mobile-friendly from day one, right? So we’re at a great advantage when we start
0:13:36 where our competitors or our future competitors already are, instead of starting where we think
0:13:41 we need to be. Starting like trying to be different or innovative or unique. In my experience, that’s more
0:13:48 of like a signal of our pride or our ego. We feel kind of like weird or odd or even dirty or unethical if
0:13:54 we’re just like copying and pasting a business. Even if we had the original idea ourselves, when really
0:13:59 there’s nothing to be ashamed of. Like we don’t want to steal their intellectual property or their logo or
0:14:04 anything. But copy what’s already working. People think, you know, people don’t think that
0:14:08 that’s a thing because they think if I copy a business that’s already working, then I’m not
0:14:14 going to get any customers because this existing business has all the customers. But it’s interesting.
0:14:18 I had someone on the show where they talked about how some of the greatest entrepreneurs in the world
0:14:21 basically just copy 95% of the blueprint. I think it was Walmart. I think he was talking about
0:14:25 Walmart. Yeah, they copied other like regional grocery chains.
0:14:28 Copying as a strategy. Yeah.
0:14:31 Have you done that? Oh, absolutely.
0:14:32 Give me an example.
0:14:42 Okay. Well, I had a phone repair business when I was in college, 2010. And I got a call one day
0:14:48 from someone that said, hey, Chris, I want to buy all of your broken iPhone screens. Do you have any
0:14:51 broken iPhone screen? Sure. We don’t throw them away because we think it’s bad for the environment.
0:14:57 We just have a box of them. How much will you pay me? Three bucks a piece. Why? What? Why will you
0:15:02 pay me $3? It’s just broken glass. And they said, well, there’s actually a way of remanufacturing these.
0:15:07 We can send them to China. We can remove the broken glass, put new glass on them, and then we can resell
0:15:13 them as a remanufactured unit. And that was just like a light bulb, right? So most people, I think at this
0:15:17 point would say, yeah, like, yeah, where do I ship these? You know? But I was like,
0:15:22 oh, I need to be in that business. I want to copy that guy who called me, right? Now, I don’t know
0:15:26 what his website was. I don’t know. I don’t know what the name of his business was. There was no web
0:15:32 archive at the time to look at. I just wanted to copy the business model because I thought this is
0:15:37 going to be a thing. I’m in the industry. I know the industry. I’m going to do this as well. So we did
0:15:42 2 million the first year, then five, and then nine. And then we exited a few years after that.
0:15:44 It’s interesting. But, you know, you often don’t think that
0:15:50 everyone’s in search of a new idea. And it’s tough to find new ideas.
0:15:51 Yeah.
0:15:54 Like, I think, was it Einstein that said there’s no such thing as a new idea?
0:15:55 Sounds right.
0:15:59 But you have an orientation just to look at existing models and to replicate them.
0:16:01 Do you put a spin on it at all?
0:16:07 I’ll develop my own spins over time, right? Because we’re all a product of our environment.
0:16:13 And so in the case of this business, I started copying exactly, right? I went and found people
0:16:19 in China. I just went to Alibaba. I messaged a ton of people that sold iPhone screens. And I said,
0:16:24 do you recycle? Do you recycle? Do you recycle? And like five or 10% of them said yes. So then I
0:16:29 shipped them samples and then they shipped me some back. And then over time, I started like
0:16:34 taking some marketing principles from previous businesses like Facebook ads, cold calling.
0:16:40 And I started applying them just because I didn’t know how this other competitor was finding success.
0:16:43 I knew he was cold calling and that was working. That’s all I knew. Remember,
0:16:47 I didn’t even know the name of his business. And so over time, you start using your previous
0:16:53 experiences to apply these tweaks to the business and to make it your own. But if you do that right at
0:16:57 the outset, right? Like if I got a call and he said, I want to buy your broken iPhone screen,
0:17:01 then I said, okay, I’m going to do that. But I don’t want to just sell iPhone screens. That’s lame.
0:17:05 I’m going to do Samsung, right? Pretty good chance. There’s not even a market for that,
0:17:10 or there’s not even a method for that. And because of my, my ego, my pride, my unwillingness to just
0:17:16 copy what’s already working. I wouldn’t that I wouldn’t have that successful business in my back
0:17:23 pocket. Right? So if you do twist in the beginning, it’s kind of like you’re, um, kind of thinking of an
0:17:28 analogy. Like if you’re on a long road trip and you start taking detours early on, or if a flight is on
0:17:32 a flight path and he starts like getting off track just a little bit at the beginning, he’s going to
0:17:37 end up, he’s going to end up hundreds of miles away from his destination. But if he starts making tweaks
0:17:44 along the way, then he’ll be much closer to where he would have been anyway. And you might reach a
0:17:47 better destination with some of those exact tweaks. Because you’re blending it with your,
0:17:52 your experience. Yeah. You know better than the person that you’re copying. And so it’s important
0:17:58 to, to copy the model exactly at the beginning, because you’re also going to learn what it is about
0:18:03 that existing model that works. Yeah. And therefore what you can iterate on change, expand. If you,
0:18:08 if you didn’t, then you might miss something. Exactly. Because so often I made the mistake of
0:18:13 looking at another business and saying, oh man, why are they doing that? Why are they charging like that?
0:18:17 Like they’re charging all these different things. That’s so confusing. I made this mistake. I had a,
0:18:22 an e-commerce fulfillment business where brands would send us all their products. We had this big
0:18:28 warehouse and we would ship all, all of their stuff out. Right. And I was like, why do they have storage
0:18:35 fees, pick pack and ship fees? They, they charge fees for tracking their expiration dates. They charge
0:18:40 extra fees. If there’s five items in a box versus four, like there’s so much friction there. That’s so
0:18:45 messy. Like we’re going to make this simple. We’re going to just one flat fee, no storage fee. And that’s
0:18:49 going to be our differentiator. Right. And then over time, over the course of months and years,
0:18:56 we learned, oh, storage fees. It’s because sometimes your customers go out of business and then you’re
0:19:00 left holding the bill. And like your storage costs are actually very high, but there’s nothing to pass
0:19:06 on. Oh, pick back and ship fees because you learn all these things and you’re like, okay, I wasn’t like
0:19:11 this genius that had an MBA. I was just like trying to put my own spin on it. Cause I thought I was
0:19:15 smarter than that business owner. Turns out someone that’s been doing this for 15 years versus 15 days
0:19:20 knows a lot more about the industry than me. And I’m much better off just copying his pricing,
0:19:26 copying the layout of his website, copying the size of the warehouse. He has copying the same niche that
0:19:31 he’s going after. Cause that’s clearly working for him. So I don’t make that mistake anymore. I don’t,
0:19:36 I don’t assume that other competitors are idiots, right? Yeah. I’ve been proven wrong too many times.
0:19:43 I assume that they’re doing that because they’ve learned the hard way. Yeah. And if I copy them,
0:19:47 then I won’t have to learn the hard way. I had, um, several of our executives over at my house over
0:19:52 the last couple of days, and we were looking at different models of, so basically we’re looking
0:19:56 at other companies that do similar things to us that have been around for a long time. And the question
0:20:00 that I ended up asking at one moment when I was had the exact same epiphany, I was like, why do they do
0:20:06 it that way? Isn’t that shitty? And there was a second where I think we were tempted to try and
0:20:10 reinvent the wheel. But the question I asked myself now with the wisdom of like many years of business
0:20:17 is like, why did it end up that way? Which is why did our competitor who’s been doing this for 50 years
0:20:24 end up there? Because as you said, there’s clearly a set of things that have happened that have made
0:20:29 them conclude, whether it’s at scale or some other factor that’s made them conclude that this is the
0:20:33 best way of doing it. And just like you, I’ve been wrong so many times where I’ve thought, oh,
0:20:37 they’re just idiots. That’s why they, they, they can’t see this obvious thing, but actually their
0:20:43 model is stress tested in the market much more than mine is. So maybe I should, I should put my ego
0:20:47 aside and at least start how they start, as you said, which I think is really important advice.
0:20:51 Yeah. Well, there are times when a company just keeps doing something because it works.
0:20:54 Yeah. And so they don’t take the time to test something that works better.
0:21:00 right. But it’s almost impossible to guess what that is, right? Like if a, if a clothing brand is
0:21:05 growing their business entirely through Facebook ads, um, and they’ve just never tried Google ads,
0:21:10 maybe Google ads could convert twice as better, twice, twice better. Right. But I don’t want to
0:21:14 guess that. I just want to start with Facebook ads and then I’ll still take 5% of my budget and start
0:21:20 testing other concepts. But nine times out of 10, I ended up just coming right back to Facebook ads.
0:21:24 It got me thinking about how in business, basically everything again,
0:21:28 speaking broadly here can be put into one of two categories, either like old problems where
0:21:34 thousands of people have come before you and the same solutions and same thinking is still
0:21:39 relevant. And then new problems, you know, things like AI have created a set of new problems,
0:21:44 new opportunities as well. And what I tend to find is that like 95% of the things in business
0:21:48 are like old problems, like hiring cashflow, how finance is done, legal, all those kinds of things.
0:21:54 And the, and when, when you’re dealing with a new, an old problem, expertise is usually the answer,
0:21:59 which is like find someone who knows, hire someone or mentor or whatever. And then you have these new
0:22:06 problems where there is no blueprint in our industry. It’s, it’s a new challenge. So experimentation is the
0:22:08 answer. Does that like broadly hold in your, in your mind?
0:22:14 Oh, a hundred percent. Yeah. I like to say test everything except drugs. Like we’re always testing.
0:22:19 Um, it’s the basis to everything we do, but do you test when it’s an old problem?
0:22:21 Can you give me an example?
0:22:30 So like things like cashflow management, um, hiring principles around like probation and,
0:22:36 uh, notice periods, um, a lot of legal structuring and deals.
0:22:38 Things with like a well-established president.
0:22:42 Well-established presidents where like nothing has fundamentally changed in the world that makes that
0:22:43 invalid.
0:22:51 Yeah. I think if it’s an old problem, I look to an example of someone within the last decade that solved
0:22:57 it in an interesting way. And I’m more likely to copy that like in hiring. Traditionally, companies will,
0:23:02 they’ll spend hours and weeks or days hiring, going from round to round to round, person, person, person.
0:23:06 And if you look at Y Combinator, arguably the greatest, you know, startup incubator in the world,
0:23:10 they have seven minute interviews. Um, and they said they would make it five minutes,
0:23:14 but it just felt rude. Right. And in their interviews,
0:23:18 they really know in the first three minutes if it’s a fit or not. And then the interview is done.
0:23:23 Like they’re either in or they’re not. I, I approach hiring the same way. Um, I would much
0:23:31 rather, um, take, uh, like a, a law of large numbers approach to it and give five people 30 days
0:23:36 to show what their skills are as opposed to spending 30 days going all in on one person.
0:23:41 Because in my experience, that one person that I spent 30 days on is not any more likely to succeed
0:23:44 than those, those other five people that I might be testing.
0:23:51 Okay. And your example of that storage company you started, it sounds like you hit an old problem.
0:23:53 Yes, very much so.
0:23:57 And you tried to innovate an experiment, but this was an old problem where the laws of human beings
0:24:00 and how they behave and businesses going bust was still pertinent.
0:24:04 Yeah. And at the end of our, our two year experiment, like we look just like all of our
0:24:09 competitors. Right. So if we would have started there, we could have saved two years.
0:24:16 And this is what I find is founders waste years trying to experiment where old problems
0:24:21 are still, um, strong and still hold. Yeah. And this is what I, the mistake, several of the
0:24:24 mistakes I made in my company was that I should have spent all of my time experimenting on the
0:24:31 new problems and should have hired people to tell me, um, how to navigate the old problems.
0:24:37 What was your, um, I think one of the videos that made you go pretty viral was your story of
0:24:41 Buc-ee’s. We don’t know what Buc-ee’s is around the world. I think it’s a U S brand. Yeah.
0:24:45 But this shows, I think how you’ve always had an orientation to think slightly differently or
0:24:48 innovatively. Yeah. What happened with Buc-ee’s?
0:24:52 So this was during the time when I was running that business, shipping products for other companies,
0:24:58 right? Buc-ee’s is a gas station brand, uh, with only 50 locations. And from those 50 locations,
0:25:05 they do billions of dollars of revenue. I say gas station there between 40,000, 80,000 square feet.
0:25:11 Wow. They’re massive. They have an amazing brand, an amazing logo, and they just have a lot of trust
0:25:16 from their customers. But these gas stations are like, they’re on the way out to these road trip
0:25:20 destinations. They’re out in the middle of nowhere. And so if you’re, if you live in Dallas and you’re
0:25:23 driving down to the beach, you’re going to stop by Buc-ee’s on the way there and on the way back,
0:25:26 and you’re probably going to spend hundreds of dollars, right? You’re going to fill up the tank,
0:25:30 then you’re going to buy shirts and snacks and all that stuff. So at the time we were running this
0:25:35 e-commerce fulfillment business, we went to Buc-ee’s. I brought my cousin, my business partner,
0:25:41 just to kind of show them the experience. And we were just having a conversation. I remember exactly
0:25:45 where I was. I was like under this underpass, this huge underpass in DFW. We were driving home
0:25:50 and I said, man, these guys must kill it online. They must sell so much stuff.
0:25:58 Because I knew that Disney sells like billions of dollars of t-shirts on their website, right? I read
0:26:01 a stat recently. So I kind of just took that data point, connected it to Buc-ee’s and said, all right,
0:26:06 Buc-ee’s is a fraction of the size of Disney, but they have the same amount of brand loyalty.
0:26:10 People love their shirts. You’ll see their shirts all over the world, even though they only have 50
0:26:15 locations like in the Southeast, right? And so we went to their website and there was no shop button.
0:26:21 There was no place to buy their stuff. And I was just like, like all the light bulbs were going off
0:26:26 at once, right? It was like, oh my gosh, okay. We need to reach out to them. Like we need to bring
0:26:33 them online. I just had all these ideas and my cousin is much more balanced than I am. He’s like the
0:26:39 operator and I’m like the ADHD crazy guy, right? So his role is to like calm me down. And he’s very good
0:26:43 at that. But I just couldn’t be calmed down from this. I’m like, no, no, no. We got to do something
0:26:49 here. We’re going to buy one of everything. We’re going to hire a photographer to take pictures of it.
0:26:55 We’re going to launch our own Buc-ee’s online store and we’re going to try to go viral. Like it’s viral
0:26:59 or bust, right? If we don’t go viral, then I’ll just be eating these unhealthy snacks for the next
0:27:04 three years of my life. And so we did, we bought one of everything. It cost thousands of dollars. I brought
0:27:09 all four of my kids and we brought it back to our warehouse. We took pictures of it.
0:27:16 We launched a website and I emailed all the reporters I could find. And one of them just
0:27:21 loved the idea. He ran with it. And so he reached out to Buc-ee’s for comment because they wouldn’t
0:27:25 respond to my cold emails. I wanted to launch this like with them in tandem, but who am I? They didn’t
0:27:31 care about me and I don’t blame them. And so he wrote this big article about me. Millions of people read
0:27:36 it. All these other news outlets wrote about it. And we did hundreds of thousands of dollars in our
0:27:41 first 30 days organically from that. How did Buc-ee’s feel about that?
0:27:47 They wanted us to make some key changes to the website. They wanted us to like basically put
0:27:51 disclaimers everywhere that said, we are not Buc-ee’s. We’re not affiliated with Buc-ee’s.
0:27:55 They wanted us to change the name. It had the word beaver in the name. That’s their mascot.
0:28:01 They just, they didn’t want it to be confusing at all. So we made all those changes and then we got like
0:28:04 the unofficial thumbs up from them. They said, we’re not going to sign anything,
0:28:07 but like you have our blessing. Have fun.
0:28:09 And did that website make you a lot of money?
0:28:14 Yeah, it still is. It’s been five years. We still own it. A hundred percent of it. And it’s going great.
0:28:16 And it’s made you millions?
0:28:16 Uh-huh.
0:28:24 What can someone listening take from that in terms of applying that to their own life,
0:28:27 finding opportunities like that out in the world? Or is that just a one and done?
0:28:29 Is there any one opportunity like that?
0:28:34 Okay. So specific, I get asked that question a lot. How could someone do that with another brand?
0:28:40 I don’t know. If there was another brand out there like that, I would be doing it, right?
0:28:45 Trader Joe’s is similar, but they’re very litigious. I think that was kind of lightning in a bottle
0:28:52 for that particular experiment, as in launching an online brand for an in-person business, okay?
0:28:58 But people should not be disheartened hearing that because on a macro level, like people should
0:29:06 take their curious ideas very seriously. They need to shorten the amount of time spent between having
0:29:08 the idea and doing something about that idea.
0:29:09 Why?
0:29:16 Because that will strengthen their bias for action muscle, right? We all have ideas. Some of them good,
0:29:21 some of them bad on a regular basis. We usually don’t do anything about it. It’s just a passing
0:29:25 thought, right? Whether it’s a business idea or a hard conversation I need to have with something,
0:29:33 any idea, right? But the more we shrink the amount of time between doing something about that idea and
0:29:39 having that idea, the more often we’ll do that. And it becomes a self-perpetuating snowball that
0:29:44 just compounds. And then before we know it, we’ll get more ideas. We’ll do more about those ideas.
0:29:49 We’ll be testing things. We’ll be learning tools. We’ll be experimenting and we’ll have a whole
0:29:51 portfolio of businesses.
0:29:55 Is there something in your mentality or perspective there, where you walk into a Buc-ee’s and you even
0:29:59 think about how you could do something, whereas most people walk into a Buc-ee’s and buy their stuff and
0:30:02 leave? Like, is there something foundational in the way that you’re looking at the world?
0:30:09 Yeah. But I don’t think I’m any different. I think a lot of people have ideas like that. Like,
0:30:15 you walk into a Buc-ee’s and you see something about something that could be improved and people
0:30:22 have these passing thoughts and they move on. I think that you become an expert at doing something
0:30:27 about those ideas when you do something about those ideas. You get better at what you do, at what you test.
0:30:32 Because you’ve built up some kind of muscle, which means that you don’t really care about,
0:30:37 it seems, failure as much as the average person. And also, in that particular case,
0:30:40 the average person might think, well, I’ve got no experience in doing that.
0:30:46 No one has any experience in anything until they do it, right? Like every expert started out as a
0:30:55 beginner, right? Sometimes though, people try this and they learn, eh, it doesn’t give them energy. It’s
0:31:01 not for them. That’s okay. Now when they have ideas, they can know, all right, box checked. That’s not
0:31:07 really for me, that entrepreneurship thing. Someone else needs to do that. And great, good. All the power to
0:31:12 them. I just want people to answer that question for themselves. I hate seeing regret in people’s
0:31:17 faces. Like I have friends that want to start a business. They’ve always talked about it and I
0:31:22 know they would be good at it. And I know it just eats them up and they have really, really good ideas
0:31:29 objectively. And I, I just hate seeing them have that question for the rest of their lives. I just want
0:31:36 them to, to taste entrepreneurship. Is it for everybody though? You know, you can think, think of all your
0:31:41 friends. Yeah. You can probably put them in groups of this person should, this person shouldn’t. And what
0:31:51 defines who goes in which group? To me, it’s how far they go in doing something about that idea. Because I will
0:31:57 have friends that will text me ideas or talk to me about ideas. And then I never hear from them again about
0:32:04 that thing. I don’t worry about them. Right. I feel like there’s a selection bias at play. Like if they
0:32:08 really want to do something about it, they would get a little further down the line. They’d follow up
0:32:12 with me. They’d say, I did this thing. Cause I’ll always give them tips and feedback. You should do
0:32:17 this. You should try this. And they’ll follow up. And then, you know, at some point along the line,
0:32:22 it’ll die. Right. But if they don’t get any further than just telling me their idea, then
0:32:27 I don’t, I don’t lose sleep over them. So it’s kind of survived. It’s kind of sort of
0:32:32 self-selecting itself anyway. It is entrepreneurship. Yeah, absolutely. But then I have other friends that
0:32:37 are like the follow-up, the follow-up, the follow-up, and then, and then it dies, which is okay. A lot of
0:32:41 my ideas die too. And to me, that’s the signal that it was supposed to die. Right. I’ll just move on to
0:32:46 the next thing. Um, so it’s those people that maybe I’m just biased and they look more like me,
0:32:52 you know, um, maybe that’s not an accurate signal or not, but if they look more like me, then that’s
0:32:56 a signal that they, they should get further down the line and actually launch something that gets to
0:33:00 revenue. Yeah. In your head, think of one person, you know, that should never start a business.
0:33:06 Okay. Why did you think of that person without telling me who they are?
0:33:14 Because they make a lot of money at their job and they like their job well enough. They’re not
0:33:21 miserable. Um, and they’re in their late forties and they probably feel like it would be too big of a
0:33:25 risk to start something. And do you objectively agree that it would be too big of a risk for them?
0:33:31 I do. So you’re looking at that on a risk reward basis, thinking the reward doesn’t outweigh the
0:33:35 risk here for you. Yeah. Yeah. Cause people come to me like hoping that I’ll encourage them to quit
0:33:40 their job. Right. Like begging me to do that without actually begging me. And I don’t want to do that.
0:33:46 Like I’ve, I’ve never had to quit a job. Like I, I started with entrepreneurship, right? So the thought
0:33:54 of being 48 with four kids and quitting my $400,000 a year job to test something, it just sounds crazy to
0:33:59 me. On the other hand, think of one person, you know, that isn’t an entrepreneur, but definitely
0:34:03 should be, but you always think, why don’t they do it? Yeah. Why did you think of that person?
0:34:10 Because it’s a person that comes to me the most often with ideas and they’re really,
0:34:16 really good ideas. He’s an engineer. Um, and so he sees the world in that way. Engineers make great
0:34:24 entrepreneurs. Um, and he has a great work ethic and he’s like mid career, but not, not so far along.
0:34:31 And I know objectively that he’s not, he’s actually quite miserable in his job. And I hate that for him
0:34:38 because I see the talent that’s there and I want him, like, I think he would excel. And I want to see
0:34:41 that dream come true for him. Why isn’t he doing it?
0:34:48 I think it it’s insecurity. Fear. Yeah. Fear of
0:34:57 probably fear of just letting go of something certain that’s provided his family, a nice lifestyle
0:35:04 and not getting that back again ever. Um, I think that insecurities are at the root of
0:35:10 our best and our worst selves and it can drive us to be our best or our worst selves. Um,
0:35:13 depending on how self-aware we are about those insecurities.
0:35:22 Is there a little bit of a flaw in his thinking in your perspective? Like why is it you, you still,
0:35:26 even though what he’s saying there about, you know, what you think he believes there about
0:35:31 the security for his family is true. You still think he should, which suggests that there’s some
0:35:37 kind of flaw you see in it, the way he’s thinking about it. Yeah. Because he doesn’t have to quit his
0:35:44 job. Um, there’s enough time in the day to do this on the nights and weekends to, to do enough of it,
0:35:54 to really prove itself out. Oftentimes like whatever our side hustle is, uh, it has a very
0:36:01 low ceiling if we’re only working on it, um, after hours, right? Let’s say we’re spending 20 hours a
0:36:08 week on a side hustle and it makes us $50,000 a year, but our job pays us $200,000 a year. And we
0:36:13 spend 40 hours a week on that. One thing that I’ve noticed, which is kind of contradictory to how I feel
0:36:21 about quitting something, um, is when we go from 20 hours a week on the $50,000 a year side hustle to
0:36:28 40 hours a week, and we quit the full-time thing that $50,000 a year goes to 500,000, right? We double
0:36:33 the amount of hours, but we 10 times the amount of money that comes from it because of the fact that
0:36:38 we burn the boats, that it has to work. I just, I don’t want people to burn the boats too soon,
0:36:44 right? Like there has to be a pathway. Like let’s say our Facebook ads are converting really well. We’ve
0:36:49 tested scaling it and they’re profitable and we know what that would look like. But if we scale it,
0:36:52 then we’re going to have more customer service complaints. We’re going to have to do more
0:36:57 architecture of the website, but we like, we see a path to scaling and it’s already profitable. And we
0:37:03 know that like, probably my boss will take me back. Like we have kind of these, uh, safety nets.
0:37:08 That’s like the perfect time to really burn the boats. Not when like we have an idea or we’ve
0:37:12 tested it a little bit, but not thoroughly. Um, that’s too soon in my opinion.
0:37:16 And by burn the boats, you mean the analogy of, I guess, some of the wartime leaders who would
0:37:20 pull up on an Island that they were invading and burn the boat so that they had no plan B.
0:37:22 Exactly. Yeah. To quit.
0:37:28 Do you think that really matters? The whole idea of a plan B? Do you think people should have a plan B
0:37:32 when they embark on entrepreneurship? Can I contradict myself?
0:37:39 A hundred percent. All right. So the rational Chris, the Chris with four kids says, absolutely.
0:37:44 Like you got to be a dad. You got to be a husband. You got to provide for your family. Right. Um, and
0:37:49 again, there’s so many tools out there for testing, for scaling, for outsourcing. We can find a business
0:37:53 partner to help pick up the slack. We can use our kids. We can use our spouse, whatever. There’s so
0:38:00 many ways to really vet something out before quitting that we don’t have to quit. But on the other side
0:38:06 of my mouth, there’s been, um, two times in my entrepreneurial career when someone burned the
0:38:12 boats for me. Right. I pull up to an Island and it’s, I’ve got my plan B. I’m testing this business.
0:38:17 This business is profitable. It’s paying the bills. And then someone else in the middle of the night,
0:38:23 they snuck out, they burn my boats and I wake up and I’m like, Whoa, where’s my plan B? I wasn’t ready
0:38:32 to burn those boats yet. Um, and plan a just freaking thrives. Right. And it’s not so much
0:38:37 because of the fact that I don’t have a safety net anymore, but it’s because that event put a chip on
0:38:44 my shoulder that makes me want to, to prove those bad guys wrong. Right. To oversimplify those guys that
0:38:50 burn my boat. Toxic motivation. Exactly. That’s a, that’s a good way to put it to show them. I didn’t
0:38:54 need those boats. I’m not going back. Right. This Island is better than where I came from.
0:38:59 I remember reading about a study on plan B’s where they’ve got a group of students, two groups,
0:39:04 and then they told them to do a puzzle to win a treat. And then in one of the groups,
0:39:07 they told them that they could get this treat at a vending machine down the hallway. If they,
0:39:13 if they wanted it after. And the group that didn’t understand, they could get the same reward
0:39:19 from a plan B worked significantly harder to complete that puzzle. So there’s something in
0:39:25 the human psyche of when you know that you could get the reward in another way, when you have a plan B,
0:39:28 we work less hard at the plan A.
0:39:29 100%.
0:39:37 Logically, maybe we should, you know, we’re practical and unresponsible, remove the plan B from our mind.
0:39:44 Yeah. Yeah. I just like, I, I can’t think of any stories from people in my sphere of influence that
0:39:53 have tested something, quit the plan A, and then plan B just failed. And like, they just lost everything.
0:39:59 Like surely that’s happened. Right. That does happen when people like prematurely quit. But in my
0:40:04 experience, it’s just, it doesn’t happen. Like it, it has the opposite effect. It becomes this huge
0:40:09 motivating factor. And when they quit, I asked them, like, how do you feel? Are you freaking out?
0:40:17 And it’s always, always, I’m so excited right now. Like, I’m going to go all in on this. Like this has
0:40:18 to work. And it does. It just does.
0:40:25 A lot of people are looking for passive income from side hustles. And I wondered what your, your opinion
0:40:29 was on passive income, because it’s a word that comes up so often in the comment section of this
0:40:33 channel. But when we’re doing sort of sentiment analysis and what people are, what they’re interested
0:40:39 in passive income seems to be a bit of a buzzword. Yeah. It’s the silver bullet, right? It’s like,
0:40:44 it’s the, uh, it’s the financial Ozempic, you could say. What is passive income? How would one define
0:40:51 that? I would define it as income that you receive, um, that you don’t have to continually put effort
0:40:58 towards like, uh, buying treasuries, earning 4% on your money and you don’t do anything and you just get
0:41:04 paid. And it’s, it’s very hard to find, especially early on. Like we have to be willing to create
0:41:11 active income, sweaty income, ugly income, like by whatever means necessary. And the more we do that,
0:41:16 the longer we do that, the more, um, realistic true passive income actually is.
0:41:24 Sweaty, ugly income. Yeah. Give me an example of some sweaty, ugly income that anyone listening
0:41:29 right now could, could create. What are your favorite examples of non-obvious businesses that
0:41:35 people have started that have resulted in passive, sweaty, ugly income? Yeah. I mean, most things that
0:41:43 I’ve started have been just that I had a, uh, a concierge car buying business. Um, a concierge car
0:41:47 buying business. Yeah. So picture a traditional car dealership, a used car dealership. You’ve got
0:41:52 to get your dealer’s permit that, uh, enables you legally to go to the auctions and buy cars at
0:41:58 wholesale, put them on your lot and sell them. So I did all the regulatory stuff. I got my, my dealer’s
0:42:04 permit, but then I would go to individuals and they would say, I want a 2024 Sequoia. I want it to be blue
0:42:09 under 30,000 miles. And I would just go to the auction and buy it for them for like $700 fee. So they
0:42:14 get wholesale. They save money. I make money. I don’t have to bear the inventory risk and I can
0:42:20 buy exactly what they want. Um, this sounds great, right? On paper, people do that business
0:42:25 successfully. I didn’t invent it. I copied it. Right. I hated it. Uh, I was breaking down on the
0:42:29 side of the road, driving these things back from the auction. I’m not a car guy. I don’t care about
0:42:34 cars. I don’t work on the cars. It’s not my passion. That was ugly. It was hot in Texas. I was
0:42:39 standing out on the blacktop. I was making money. It was profitable. And I got to the point where I
0:42:45 just like quit it. I just shut it down, moved on to something else. Um, that was very active.
0:42:52 It was not scalable on the surface. It was ugly. I hated it. And so I pivoted because I had a plan B.
0:42:57 I didn’t have to do that. Right. Um, that’s one example. Uh, if someone likes cars, it’s,
0:43:01 it’s actually a great business. Like I know a gentleman in Alabama that makes a lot of money
0:43:04 doing that. Right. For me, it was, it was not great.
0:43:09 So how important that is passion in this equation? Like how important it is for you to love the thing
0:43:10 to be successful at it in your view?
0:43:16 I think you need to fall in love with business, with commerce. And if you can love entrepreneurship,
0:43:21 turning $1 into two, and that like, if you could focus on that being your passion,
0:43:28 then anything that falls underneath that you should win at. Right. But I like to say,
0:43:37 follow the profit, P-R-O-F-I-T, um, until you can afford to follow your passion. Right. Because if
0:43:41 we’re trying to follow our passion from day one, we’re probably not ever going to get there because
0:43:47 the statistical likelihood that what we love and what makes us money overlaps in the beginning is
0:43:55 almost zero. So ignore passion for a time, try to build your passion around commerce, um,
0:44:00 and then start anything. And then once you’re able to have more passive income,
0:44:04 then start things that you’re passionate about, like in the, in the actual industry that you’re
0:44:10 passionate about. Persistence. Persistence is obviously going to create the repetitions to
0:44:16 like understand the problem, to learn more, to, you know, so I wonder as it relates to passion and
0:44:20 persistence, they seem sort of in strictably linked. Something I’m more passionate about,
0:44:23 I’m more likely to continue out even when the rewards don’t show up.
0:44:28 Yeah. Yeah. Like my car, my car business, right? I know passion for cars and I had another
0:44:36 business that was doing great. So, so I abandoned that. Um, but people think that like people sometimes
0:44:41 look at themselves as lazy or they’re not a hard worker. And so they’re just, they’re not confident
0:44:47 that they could do this, but there’s like, everyone is a hard worker. Everyone on this planet has the
0:44:53 same DNA that enables them to work hard. But the problem is what they’re working on probably gives
0:44:57 them no energy, right? They’re probably not passionate about it. So what am I passionate
0:45:01 about? Well, we’ve got to, we’ve got to test everything. We have to try new things. We have
0:45:06 to take that curious question and turn it into a business. Maybe that’s fun. Maybe it’s not right.
0:45:10 We need more surface area for finding what our passions actually are. Cause we might think that
0:45:14 like, like I love woodworking, right? I don’t have to build a business around that because I love
0:45:19 business, right? So I can build a business around anything. But if I got super hung up on like,
0:45:24 I cannot make a profit from this woodworking business, um, then I would fail at entrepreneurship
0:45:30 if I started there. Right. Whereas if I approach this from, um, the angle of, all right, I like
0:45:35 woodworking. What else do I like? Maybe I like running. Maybe I like cooking. Maybe I like short form
0:45:41 videos and I just start trying all those new things. Then eventually I’m going to have enough surface area
0:45:46 for testing that I’m going to find things where, um, if you heard of the Ikigai principle, right?
0:45:53 So what you love, what you’re good at, what the world needs and what you can charge for,
0:45:58 right? The overlap of that is the sweet spot. That’s what’s scalable. That’s what you can do
0:46:03 until you die. But if you get super hung up on that on day one, like, I’m just not passionate about that.
0:46:06 Like you’re never going to find it. Like you’re going to be in that job forever.
0:46:11 My career follows the same, same arc, which is I tried tons of things and then I built this marketing
0:46:16 business and then that became more of a product business and grew. And I didn’t love it. Like it
0:46:21 wasn’t my passion to do, um, to help like Coca-Cola sell more cans of Coke or like,
0:46:25 you know, Uber sell more Ubers necessarily. That wasn’t like my passion in life. However,
0:46:30 it taught me a bunch of skills, which then in, when I quit that business and I spent some time
0:46:35 in psychedelics, DJing, building software, web three, you name it. Um, I came out on the other
0:46:39 side and could ask myself that Ikigai question, which is of all the things that I have tried,
0:46:42 what is the thing that I would do that really irrespective of money?
0:46:46 Now I had that luxury to do that. And actually in 2020, the answer was this,
0:46:52 like this was the answer. This answer was, I literally moved to London from New York and found
0:46:56 a place without viewing it properly that looked like this because I thought this would be a good
0:47:02 podcast set and moved into that place, called Jack. And then we started about five, five years ago,
0:47:08 doing, doing this weekly and it’s become a business off the back of it. But I didn’t have
0:47:12 that luxury at the start. If I tried that from day one, I wouldn’t have had a, the skills to know how
0:47:18 to scale an audience. I wouldn’t have had the flexibility to buy all these cameras, which was
0:47:23 like 50 grand or whatever at the start. Um, so I, and I do think some people sometimes get that inverted.
0:47:27 Yeah. And you, you’re not distracted anymore, right? You’re not looking for the next DJ thing or
0:47:33 like you found it. You’re here, right? Now you’re focused on scaling this. Like people get so hung
0:47:38 up on focus or lack thereof and they just beat themselves up over it. But in my experience,
0:47:44 like a lack of focus is a signal that there’s something else out there, right? That maybe we
0:47:48 shouldn’t be focusing on that thing. Cause you’ve probably worked on things that had perfect product
0:47:53 market fit and we’re just crushing. And you weren’t thinking about starting a DJing business at that
0:47:58 point, right? You were all in on this one thing, but in the times when you were working on something,
0:48:01 you’re like, maybe I’ll try this. Maybe I’ll try this. And you beat yourself up. You’re like,
0:48:06 oh, and focus, focus, focus. Like, let’s actually pay attention to those signals. Why am I distracted
0:48:12 from this thing? So that’s, I don’t know if that’s just me coping with my own ADHD or if that’s actually
0:48:18 a true principle, but I try to lend some credence to those signals of distraction that I get on a regular
0:48:25 basis. Yeah. I have a Sunday shelf, which is just a digital board on my Monday board where
0:48:31 when I have ideas that like captivate me at 11 PM at night, one night, instead of trying to act on
0:48:34 them immediately. Cause I think I’m in some respects like you, I put it on the Sunday shelf
0:48:40 and, um, I wait and see. Yeah. I wait and see how much it pulls at me to come off the shelf.
0:48:45 And then sometimes it comes off the shelf. I get a little bit of the way down. I discover that
0:48:48 actually there’s something I didn’t realize. And then I quit, but then there’s this, you know,
0:48:53 when you think about the, like the excitement arc of a new idea, you have the like initial surge of
0:48:56 excitement. Like this is the best thing ever. I’m going to become a billionaire. Why has no one
0:49:00 ever thought of this before? And then you kind of get into it and you get into that sort of value
0:49:04 of, oh, fuck, this is a terrible idea. I’m an idiot. Yep. If I can come out of that valley,
0:49:09 if something pulls me up out of that valley, then I think it’s worth pursuing. Yeah. That’s a good
0:49:13 way of looking at it. The valley of despair or something. That’s what they call it. Yeah. Yeah.
0:49:17 Yeah. Do you follow a similar sort of path with your ideas?
0:49:27 It’s funny. Cause I, my kind of framework is if I have an idea, am I thinking about it still two
0:49:32 weeks later? For whatever reason, that’s just my timeline, two weeks. I had an idea yesterday and I
0:49:37 was at the airport. I was excited about it and I was doing research. I feel like I forgot about it.
0:49:42 Right. Who cares? You know, but I have ideas where I just cannot get it out of my head and I’ll see
0:49:47 something out there in the world that adds to the idea. And I tell my friend about it and I send these
0:49:53 manic voicemails or these manic voice notes to my friends about it. And I’m still thinking about it
0:49:59 two weeks later. That’s my signal that there’s actually something here. Yeah. You used the word
0:50:05 validating earlier on when you’re talking about these ideas. And I think this is something that could
0:50:09 really, really help a lot of people who have a lot of ideas is this idea of trying to validate your
0:50:13 idea as fast as possible. How might one validate an idea? And can you give me an example of an idea
0:50:23 that you have validated? What does validation mean? Yeah. So I like to see people get joy from my product
0:50:27 or service, right? Not just like, oh, it’s good. Like, let’s say I’m selling a food product. It tastes
0:50:33 good. It’s good. Okay. People might buy this, but I’m not going to have product market fit. I’m going to be
0:50:39 pushing a boulder up the hill, right? But if people are like, oh my gosh, this is the best thing I’ve
0:50:45 ever had. Where did you make this? How did you make this? It lights up in their face. That’s an example
0:50:52 of a validation in my case, right? Same industry, food product, completely different reactions, right?
0:51:03 So one specific example is my wife has a cookie bar business, right? Square cookies. And they’re
0:51:07 amazing. And we’re not trying to scale it. We don’t want to scale it. It’s a way to teach our kids
0:51:13 entrepreneurship and we love it. But the best way to validate this was going to our local farmer’s market
0:51:19 and just posting up and just giving people samples and just watching them, right? What do they say versus
0:51:25 how do they react? And is it the same? What do you mean by that? Well, sometimes we try to use the
0:51:30 internet in places where it’s, it’s not needful, right? She sold these online, right? She shipped
0:51:34 them to friends and family across the country. Like they’re great. We love them. Okay. I didn’t see you
0:51:40 eat it. I don’t know how you actually love it. Are you saying that because you’re my mom, right? Or you’re
0:51:45 my friend. But when you solicit feedback on your product or service in person, even if it’s like an
0:51:50 internet tool or an app in person makes all the difference, you want to take note of what
0:51:56 they say and take note of their body language and how they react when they experience your product or
0:52:03 service, right? And if all three of those things overlap, then either they’re a psychopath and
0:52:08 they’re just lying for no good reason, or you have something really special on your hands. And so that’s
0:52:12 what we did with her cookie bar business. And, and they loved it. And you can do that with any
0:52:17 business. It doesn’t have to be food. And what does validation mean? It’s, it’s checking if the
0:52:23 market gives a fuck about the thing you’re making as fast as you can. Yeah. Yeah. Um, I like to kind
0:52:30 of picture a, you know, a boulder up a hill, right? And most people in their businesses, even businesses
0:52:35 that are working, there are two steps forward, one step back, two steps forward, one step back. And
0:52:41 that’s okay. Like that’s not a bad thing. But in my experience, 5% of the time I’ll have a business
0:52:46 where the boulder is chasing me. Like I’m trying to not die because this boulder is chasing me down
0:52:52 a hill. And that boulder in this case represents customers demand, right? Like I can’t sleep because
0:52:57 I’m fulfilling orders. I’m answering emails. Like I’m not getting distracted by the next shiny object.
0:53:04 That is validation. That’s product market fit in my experience. You don’t have to have that to launch.
0:53:09 I don’t want people to misunderstand. Um, but if you have that, like you have something very special and
0:53:14 you need to go all in on that thing. There was a book published, uh, several years ago called
0:53:19 the lean startup, which talks about this idea of just like testing an MVP as quick, quickly as you
0:53:24 possibly can. Can you explain that to the audience who probably have ideas, but in their head of
0:53:28 thinking, right, I’ve got to quit my job. I’m going to have to raise money. I’m going to have to spend
0:53:32 two to three years building something to figure out if this is a good idea or not. What is the alternative
0:53:35 approach that you adopt when you’re trying to stress test an idea quickly?
0:53:41 Yeah. So if I had to pick one tool, I mean, it’s one that one in four humans use every day
0:53:47 and it’s Facebook, right? You’ve got Facebook groups, you’ve got WhatsApp, um, Instagram,
0:53:54 Facebook marketplace, Facebook pages, uh, Facebook ads, right? Let’s just say there’s six different
0:53:59 meta products, Facebook products. That’s everything you need right there, right? Why don’t you give me an
0:54:05 example of just a random business and I’ll, I’ll tell you or the, the audience how they could validate
0:54:21 that with a Facebook product. Okay. Um, I’m thinking of starting a creatine brand for women that has,
0:54:27 makes creatine taste good. Okay. All right. Are we talking powder gummy? What form factor?
0:54:33 I don’t know. Okay. Well, let’s, let’s try both. Okay. So I’m going to do something that seems very
0:54:38 non-obvious and probably won’t work, but it’s the lowest amount of friction. I’m going to take a
0:54:44 description for that and I’m going to use nano banana, Chad GPT, any of the AI image generators to come up
0:54:49 with what the product could look like, right? In both a gummy form and a powder form. Okay. Then I’m
0:54:53 going to go to Facebook marketplace. You’re just going to post the photo. Yeah. I’m just going to say
0:54:58 like women’s creatine brand actually takes, tastes good, right? Like, did you know that creatine and
0:55:03 improves cognitive function or whatever, just your standard pitch? I could even use AI to generate
0:55:07 it. It doesn’t really matter at this point. And I’m going to post it to Facebook marketplace simply
0:55:12 because that’s the lowest amount of friction to get some level of validation or not. Right. Because
0:55:21 in my experience, focus is overrated and momentum is underrated. Right. And so you could have told me
0:55:26 any idea. And my first step that I tell you to do is going to be something very, very low friction
0:55:32 because I want you to get something back from the world. Right. Because the most likely way to sell
0:55:36 that product is with meta ads. Right. But there’s a lot of friction there. Like it’s, it’s hard to use.
0:55:41 So you’re going to be like, okay, you’re going to go Chad GPT, how do I use meta ads? And you’re going to
0:55:44 burn out and you’re going to have beyond something else by tomorrow, but that might be an amazing idea.
0:55:49 Right. So I’m going to tell you to go to Facebook marketplace, even though people don’t sell creatine
0:55:54 on Facebook marketplace. And then we’re going to see, you know, Facebook gives us like three stats
0:55:59 when you post something to Facebook marketplace clicks, and then how many people that reach out
0:56:05 and then how many views. Okay. So I’m going to post one Facebook marketplace ad for the gummies,
0:56:10 different picture. It’ll look like gummies. Um, basically same headline, same benefits,
0:56:15 same description, post a Facebook in the same local market with the same radius.
0:56:19 Don’t want to change any variables. And then I’m going to open a Google sheet and I’m going to say
0:56:25 how many views, how many clicks, how many messages for that. Then I’m going to do the same thing,
0:56:28 take the same features, the same benefits, different picture. Cause this one’s powder
0:56:33 posted in the same market with the same radius to Facebook marketplace and have a new column,
0:56:41 views, reach outs and clicks. Right. And then I’m going to watch and I’m going to see what’s getting
0:56:46 more clicks. And I’m going to know within two hours where there’s more demand. Now, does that
0:56:52 little sample size indicate like what form factor I should go all in on? Not necessarily, but it’s
0:56:57 something it’s a relevant data point, right? There’s not very likely to be a large amount of people
0:57:00 searching for creating gummies on Facebook marketplace, but it doesn’t matter because
0:57:05 there’s 2 billion people using it. Right. So we’re just trying to capture some of that traffic.
0:57:11 So I’m going to do that with two ads. And then after a day or two, I’m going to boost those two ads,
0:57:17 put $10 behind each of them to see how my results differ. Does it make any difference? Do I get a lot
0:57:23 more clicks, a lot more views, or is it just wasted? And then I’m going to, um, I’m going to probably
0:57:28 post like 10 more ads of like different photos, different headings, different descriptions,
0:57:33 different price points, and then put all those in a Google sheet and track it. All right. Now I have a
0:57:39 lot of data now concurrently. So while I’m doing all these things, I’m going to go to Facebook groups
0:57:46 and I’m going to join Facebook groups, like moms who work out moms who love creatine moms who love
0:57:51 rucking ultra runner moms, like healthy moms, whatever. I’m going to join all these groups and just start
0:57:58 doing searches for creatine gummies, powders, price points, vendors, websites, and just start like
0:58:03 pulling pieces of data out of, out of the atmosphere. Right. And I’m going to put that
0:58:07 in my spreadsheet and I want to wait till the Facebook marketplace tests are done. I want to do that at
0:58:11 the same time. Then I’m going to start learning Facebook ads because everything I’ve told you to
0:58:16 do so far takes like two hours. Let’s say we have an afternoon to dedicate to this, right? Then I’m
0:58:20 going to learn Facebook ads and I’m going to watch a YouTube video about, you know, how to get
0:58:24 Facebook ads up in 10 minutes. How important is it to understand Facebook ads and how long would
0:58:31 it take me to get a sufficient understanding of Facebook ads? You could be proficient in a couple
0:58:37 days. If you had like one thing to sell and you just wanted to go all in on that thing. Um, and you
0:58:41 actually learned by launching ads and not just learning, not just endlessly watching YouTube videos,
0:58:47 you could be fairly proficient, uh, within a couple of days easily. Do you think that’s the skill
0:58:53 everybody should have? Absolutely. I mean, Facebook ads are like the infinite money glitch. It’s just like a,
0:58:59 a magic money machine. It’s the reason they’re a trillion dollar company. Um, it’s like a cheat code.
0:59:04 Yeah. It’s a, we should know Facebook ads. Like we know how to write emails. Like we should know Facebook ads.
0:59:08 Like we know how to build websites or to do anything. It should be foundational.
0:59:13 Hmm. I wonder how many people actually have that skill.
0:59:18 Very few. That’s why there’s so many ad agencies charging a lot of money.
0:59:24 And then, so you’ve got the data back into your spreadsheet on this creating situation. How do you
0:59:26 then make a decision whether this is something worth pursuing?
0:59:29 Yeah. Then I would go find like a co-packer.
0:59:31 That’s a co-packer.
0:59:35 It’s a company that will take my idea and put it into a physical form.
0:59:42 Right. Um, I’d find like a supplement company that can actually make this and I would tell it roughly
0:59:47 like what I’m thinking and then ask for samples. And then I would use those samples to go get feedback
0:59:52 from people in person. Right. But I wouldn’t get those samples until I got feedback from all these
0:59:56 Facebook tests telling me what form factor, what price point, what color, what flavor,
1:00:00 um, et cetera. And then I would go to a farmer’s market and actually have people try it.
1:00:05 I’ve had so many founders speak to me and say, why didn’t this particular ad that I ran on this
1:00:10 platform work for me? Maybe the copy wasn’t good. The creative wasn’t strong, but usually the problem
1:00:14 is they’re not having the right conversation because that ad never reached the right person. And if you’re
1:00:20 in B2B marketing, that is much of the game. And this is where LinkedIn ads solves that problem
1:00:24 for you. Their targeting is ridiculously specific. You can target by job title,
1:00:30 seniority, company size, industry, and even someone’s skillset. And their network includes
1:00:36 over a billion professionals. About 130 million of them are decision makers. So when you use LinkedIn
1:00:41 ads, you’re putting your brand in front of the right people. And LinkedIn ads also drive the highest
1:00:46 B2B return on ad spend across all ad networks in my experience. If you want to give them a try,
1:00:53 head over to LinkedIn.com slash diary. And when you spend $250 on your first LinkedIn ads campaign,
1:01:01 you’ll get an extra $250 credit from me for the next one. That’s LinkedIn.com slash diary. Terms and
1:01:06 conditions apply. I’ve heard you say that there’s various types of entrepreneurs. There’s the sort of
1:01:11 zero to one entrepreneur who’s good at starting things. There’s the maintainer. And then there’s
1:01:19 the finisher. Which one are you? I’m a starter. Yeah. Through and through. I, if I stay in a business
1:01:26 too long, it all falls apart, right? Just objectively. So I need to hand off the reins at a very specific
1:01:33 point, or I need to have a partner from the outset that knows me, my strengths and my weaknesses that
1:01:39 just takes over at a certain point. So I like to say there are starters, maintainers, and finishers.
1:01:44 A starter could be called like a visionary and not as like a backhanded compliment way, but someone,
1:01:50 an idea guy, right? Not just a business idea guy, but like a marketing idea guy. Let’s change the
1:01:57 subject line to this idea guy, like an idea machine, right? That’s a visionary. And then you have the
1:02:02 maintainer, which would be an operator. That’s a guy that just wakes up every day and loves
1:02:08 tweaking little things and making small improvements, process oriented, someone that loves growing
1:02:14 something and just fixing little problems all day, right? And then you have a finisher, which is like
1:02:20 a deal guy, right? That’s the guy that’s a super connector. He likes to, oh, you need to talk to
1:02:25 Barry. And then he calls him, he connects them. And like, he just gets a lot of energy from connecting
1:02:30 deals, coming up with creative deals for an exit, for a sale, putting people together, hiring the right
1:02:37 people, um, seeing something to its completion. Um, but I’m definitely in the first camp. Is it possible
1:02:43 to be all three? Yeah. When you’re all three, you’re Mark Zuckerberg. I mean, truly like you start
1:02:48 something from scratch and you see it to a trillion dollars. Um, there’s been like, I think there’ve been
1:02:53 three people on the planet that have brought something from zero to a trillion. Jensen Huang,
1:03:01 NVIDIA, um, Elon Musk and Mark Zuckerberg. I think like even Bill Gates, even Steve Jobs,
1:03:05 I might be wrong. Yeah. But even Steve Jobs got out long before they hit a trillion market cap.
1:03:12 But a billion, a lot of people get a billion. That’s not nothing. Also very impressive. But
1:03:16 when you get all three, that’s what you get. One of the things that I find really interesting about
1:03:23 your story is you’ve started, what is it? 75, 80 businesses. When I speak to people like Kevin
1:03:27 O’Leary, who’ve worked with some of the greatest entrepreneurs to ever live, like Steve Jobs, and
1:03:35 he’s very familiar with Elon Musk. They talked to me about focus. And he says to me that the great
1:03:42 thing about Steve Jobs is he was 80% signal and 20% noise, i.e. 80% of his time he was focused on the
1:03:48 most important thing. And he was brutal about not entertaining anything else. Johnny Ives has famously
1:03:52 said that the one thing Steve Jobs was most known for is his remarkable ability to focus. He would
1:03:58 literally ask you, what have you said no to in order to focus on the most important thing? I think about
1:04:04 Mark Zuckerberg and his unbelievable ability to focus. I remember several people at Meta, but also
1:04:08 I think it’s a public story telling me that when he realized he was late to mobile, he refused to take
1:04:13 any meetings about anything other than mobile, like extreme levels of focus. And then Kevin O’Leary from
1:04:17 Shark Tank said the same to me about Elon Musk. He says, Elon Musk is the only person that I think
1:04:21 operates close to 100% signal, which is he, and I interviewed Walter Isaacs and his biographer, and he said,
1:04:26 Elon will sit in a meeting and if people aren’t talking about something that is the most important thing,
1:04:30 he’ll completely zone out. And then the minute he hears something that he considers to be the most
1:04:35 important thing, it’s like he snaps into reality and he takes control and he’s deep into the detail.
1:04:41 And I, it sits in contradiction to a lot of the, the narrative of like lots of side hustles, lots of
1:04:46 businesses, do as many things as you can. How do you, but you’ve both kind of, you know, you’ve managed
1:04:50 to create a life for yourself where you’re, you’re a millionaire and you’re free in that regard.
1:04:55 But when I look at the biggest companies in the world, there’s this like, there appears to be
1:05:03 obsessive focus. Yeah. I love that question. I, I think that all else equal, the guy who focuses
1:05:10 more is more likely to be a billionaire, but back to momentum, right? The person that keeps and has and
1:05:16 maintains momentum and has, gets energy from what they do, they’re more likely to be a millionaire by the
1:05:23 than the average person, right? I genuinely have no desire to be a billionaire. Genuinely. If I get
1:05:28 there, cool. But I don’t want to leave my kids tens of millions of dollars anyway. I know where I get
1:05:33 most of my energy from, right? I have a lot of surface area for this. I’ve tried the focus. I’ve tried
1:05:38 having a board. I don’t want any of that. Genuinely, I don’t, right?
1:05:46 So if my life with hyper-focused Chris looks like billion dollar exits, reporting to a board,
1:05:51 being chairman of the board, being CEO, sitting in meetings all day, that’s miserable, Chris,
1:05:55 right? And if I’m not going to, if I don’t want to leave a ton of money to my kids anyway,
1:06:02 then why am I making Chris miserable? So my fourth great grandkids can be rich instead of just my second
1:06:07 great grandkids. Like that’s, that’s genuinely how I look at it. I’m one of my superpowers is my,
1:06:13 my long-term perspective, right? I think of things on an eternal scale. And if I have to have a
1:06:21 miserable life, so my kids in year 2300 can still be wealthy, forget that. Like, I don’t, I don’t,
1:06:25 I don’t want them to have all that money anyway, you know? So I want to live an awesome life where I’m a
1:06:29 good and present father. And to me, that looks like focusing less, not more.
1:06:35 What if you focused for the next 10 years, you made it to a billion dollars on one thing.
1:06:43 And then because you’ve done that, you can take even more sort of experimental bets with higher
1:06:48 risk and more enjoyment and more sort of pleasure centric bets over the next 40, 50, 60 years of the
1:06:53 rest of your life. Yeah. I just don’t think that that juice would be worth the squeeze. I think that
1:07:00 those bigger bets that I take will just amount to more meetings and more travel and more time away
1:07:07 from my kids. And I don’t like, it might sound controversial. Like I’m not trying to change the
1:07:12 world. Like I want to help people start businesses and I can do that with my iPhone and that will change
1:07:16 the world. Right. But I’m not trying to solve world hunger. I think that’s someone else’s problem to
1:07:22 solve. And so I just want to be a good dad and work on really cool things. And it’s been, it’s been a grind
1:07:30 to get here. Right. Like I’ve had more years with zero income than I’ve had up years. Right. But my
1:07:35 up years have more than compensated for my down years. So what you’re looking at today is the end result
1:07:42 of 17 years of a lot of testing, like a very patient wife that was unquestioning and unwavering
1:07:48 extremely loyal, which I could not have done it without. Um, and so there were a lot of periods
1:07:53 of my life where I beat myself up over that lack of focus. I went and got my MBA because of my lack
1:07:58 of focus. I finished my undergrad because of my lack of focus. Like how getting a full-time job has never
1:08:03 really been off the table until the last five or so years. So I’ve, I’ve never been unwilling to get a
1:08:09 job or to focus. Um, and I probably did it the hard way, honestly. Um, but I’m to the point now
1:08:16 where I don’t feel the need to focus all on one thing. Did you ever feel guilty because of the
1:08:24 situation you put your family or your partner in? Yeah. Oh, more than once. Yeah. More than many times.
1:08:33 Give me an example. I spent, I spent 18 months working on a project.
1:08:42 Um, that had no cashflow along the way with the hope of a big payout. Um, and we were making no
1:08:47 income. Right. And I was focused on this one thing. And that is kind of the downside of focus is if you
1:08:52 focus on the wrong thing, it can really come back to bite you. Right. But to me, this is objectively
1:08:57 the right thing. It was showing all the signals. It was growing. Um, we, we had like a few rental
1:09:03 homes. We had some assets and I was selling those things. So my family could maintain their quality of
1:09:10 life. Right. So I felt guilty, but I was also insulating them from feeling the, the pinch that
1:09:16 I was feeling in the office. Right. And then at the end of that experiment, it all went to zero.
1:09:22 I was out money. I was out time. I was out everything. And I felt, I felt very guilty. That
1:09:28 was one, one example. Um, but thankfully, like we, we didn’t have to sell our house. We didn’t have to
1:09:34 do anything drastic. And what that looked like at home was dad was quiet more often than not dad was
1:09:40 grumpy more often than not, but dad wasn’t really talking freely and openly about the things he was
1:09:45 going through because he was trying to, you know, put on a brave face and insulate, um, the family from
1:09:51 that. Even when my wife was begging to know more, to get more out of me, I just, if I talk about
1:09:54 stressors, then it becomes more stressful to me oftentimes. So I just keep it in.
1:10:00 I find the same. I think my partner understands this of me. And I tried to explain to her that I
1:10:05 don’t like talking about the stress because in this environment, you’re, it’s actually de-stressing
1:10:10 me from not having to explain and conversate about it. So, which is a bit of a paradox because then
1:10:15 they don’t really understand. Yeah. And if they don’t understand, they might misunderstand.
1:10:19 Misunderstandments might lead to arguments. The arguments create stress. And then you’re going to
1:10:25 tell them in some sort of like argument. Yeah. What’s going on. Yeah. Yeah. I’ve lived that for sure.
1:10:30 I don’t know how to navigate that, but, but it’s definitely true that me going through something
1:10:34 in work and then having to come home and like go through it for another hour to someone else and
1:10:40 stress them out potentially. Yeah. Doesn’t feel like the right approach. No, but I don’t know what the
1:10:44 right approach is because they, they have a right to know about it as well. Right. I think we just need
1:10:50 an outlet, whether it’s a friend that kind of understands or someone else that, you know, is in our
1:10:53 space that we can just talk to about the situation. I think having no outlet is also bad.
1:11:02 Yeah. And I’m guilty of that. I find a lot of joy in my work. And so I, I don’t look at it as work
1:11:07 often, but it’s still work, right? Like it’s still taxing. Um, so I need to be better about having an
1:11:13 outlet. Have you developed a new relationship with rejection and failure because, you know, starting
1:11:19 80 odd businesses, you must’ve dealt with a lot of failure and how does that feed into everything
1:11:25 we’re talking about today? Oh man, I would, I don’t know where I’d be without rejection and failure.
1:11:31 Um, I’m not good at sales. So if anyone’s watching this and like, I can’t start a business. Business is
1:11:35 all sales. Like you don’t have to be good at sales. I’m not good at sales. I can’t think of a business
1:11:41 that where I had to rely on like early customers coming from friends and family. Cause I cared a lot
1:11:46 about what people thought. I didn’t want to post my side hustle number 37 to Facebook. Cause I just
1:11:51 thought my friends would roll their eyes. So I created this stupid constraint for me where like,
1:11:55 I had to launch things without the help of my ever willing friends and family. Cause I was too prideful.
1:12:02 Right. So I advise against that. First of all, second of all, um, I served a mission for my church.
1:12:09 I went to Eastern Europe for two years and I knocked doors in Hungarian for two years straight.
1:12:17 I approached people on the street in freezing weather, wearing a big Russian cat. Like I got
1:12:22 rejected tens of thousands of times over the course of two years, being an introvert, staying an introvert,
1:12:29 still an introvert, still bad at sales, still hating sales today at age 38. Right. But that like changed
1:12:37 me as a man, as a person, right. That rewired my brain to just realize that every no is closer to a yes.
1:12:43 If my conversion rate is 0.1%, I got to talk to a thousand people and I will surely get a conversion.
1:12:48 If I talk to a thousand and I don’t get a conversion, then I’m going to get two conversions by the time I
1:12:53 get to 2000 statistically speaking. So I just need to keep getting rejected. Um, and that changed
1:13:01 everything for me. I think it’s super underrated to give kids a job in like cold sales. It’s what I did
1:13:07 when I was 16 till 19. Sounds like it’s what you did as a young man. Are your kids going to do that?
1:13:14 Yeah, hopefully. And two of my kids are introverts, two are extroverted, but, uh, they will, they are
1:13:19 selling like they already have businesses, little side hustles here and there. Um, but I am encouraging
1:13:23 them to go on missions and to do selling because it’s, it’s the fastest way to learn. Like it’s the
1:13:28 fastest way to test. If I talk to a thousand people, then I can have a thousand different
1:13:34 approaches. And if my conversion rate is 0.1%, um, I’m going to get that to 0.5% over time because
1:13:39 I’m able to test and iterate and, and pivot based on all that feedback I get.
1:13:43 What have you learned about team building and business partners through this process? What
1:13:48 advice would you give to someone who sat there alone listening to this right now? Do they need
1:13:56 a business partner? If they do who, how, what? Oh man. Um, usually people don’t need a business
1:14:04 partner. Um, if you look at the stats on like business failure rates with companies that have
1:14:09 co-founders, it’s significantly higher than companies that have solo founders. We see their survivorship
1:14:15 bias examples, right? The, the apples and the, a lot of companies we can look at that had two
1:14:23 co-founders that, that one, but nobody talks about or writes about the 90, 60, 80% of companies that fail
1:14:29 with co-founders. Think about it this way. When we get married, we’ll spend years talking about our
1:14:33 potential plans, like big goals. Like where do we want to live? How many kids do we have? My wife and I
1:14:38 wanted seven kids when we got married. We settled on four, right? It changed over time. It took years to
1:14:43 change. We realized kids are actually frigging hard. Right. And we, so then we’re like, where do we live?
1:14:46 What kind of a house do we want? We spend all this time, maybe while we’re engaged, maybe while we’re
1:14:52 dating, maybe after we’re married, but those are big decisions. Right. But when we choose a business
1:14:58 partner, we go get avocado toast together and we’re like 50, 50. Cool. Sounds good. Let’s do this. You
1:15:03 know, I’ll get the doc signed. It’s like, who is that guy? You might’ve even known him your whole life,
1:15:08 but who is he as a business partner or as a business person? I just, I feel like business
1:15:15 partnerships are significantly harder than marriages even, but we put 99% less thought
1:15:21 into like the structure of things. And that’s a giant failure that I’ve made over and over again.
1:15:25 What do you wish someone had said to you in the situations where it didn’t work out with business
1:15:29 partners or really like across the board? Cause I read that you’d had what, seven business partners.
1:15:35 It says that I’ve had like 15. Okay. So in those 15 occasions, what is the advice you wish someone had
1:15:40 given you before you engaged in those business relationships? Yeah. Well, what do they say about
1:15:45 dating? It’s like, be a, be a good, like the best way to find a good spouse is to be a good spouse.
1:15:49 Best way to find a good girlfriend. You know what I’m saying? You’ve got to learn more about yourself
1:15:54 before you partner with someone else. Most people have no idea like who they are as a business person or as
1:15:58 an entrepreneur when they partner. They don’t know what their strengths are or their weaknesses are.
1:16:02 They sure don’t know what the other guy’s strengths or weaknesses are. So I suggest people
1:16:08 solo found things to start, to learn more about themselves. Are they a visionary? Are they an
1:16:13 integrator, starter, maintainer, finisher? Who are they? And then when they want to jump into another
1:16:18 thing, cause inevitably if we launch one thing, we’re going to launch more. They know more about what to
1:16:25 look for in a partner. Um, and they can optimize for that. What about equity? Yeah. I mean,
1:16:33 50-50 is the old standby, right? Um, could you imagine if you, like you go on a first date and it’s
1:16:40 like, how many kids do you want? Four. Okay. We’ll have four. We’ll get married. And that’s how many we
1:16:46 will have, uh, no matter what. That’s a 50-50 partnership, right? It’s making an incredibly
1:16:53 important decision based on both equal a hundred numbers sound clean to me, but like, what is the
1:16:58 statistical chance? This is what needs to be true for a 50-50 partnership to work. Okay. They both
1:17:05 have to be all in. They both have to always be all in for the whole lifespan of the business, maybe years,
1:17:08 maybe decades. They have to put in the same amount of money, same amount of effort, same amount of
1:17:15 connections, value, history, background. Also, both of them should be completely selfless,
1:17:20 right? And not care if the other one’s not pulling his weight. I’m taking a month long vacation. Cool.
1:17:25 You’ll make up for it later. They have to be like that chill of a human being. And of course, like
1:17:30 they have to be the same as the other person. If all those things are true, 50-50 works great.
1:17:34 And they need to develop going forward in the same way because for the next 10 futures.
1:17:38 They need to grow at the same rate. Yeah. Yeah. Which will never, never, ever be the case.
1:17:45 So I like to say like, you don’t want to, uh, DTR to find the relationship too early or too late.
1:17:52 If you sit down and branching, let’s do 50-50. Cool. Big mistake. If you, you’re two years down the line
1:17:55 and you’ve got all this revenue and customers and you’re like, all right, we should probably formalize
1:18:01 this too late. Cause like that only works if the business just stays at like a steady state forever,
1:18:07 which it won’t, it’s going to go up or it’s going to go down. Right. And like things get really ugly
1:18:12 when either one of those two scenarios happen. So the sweet spot in my experience is listen,
1:18:18 this is how this conversation would work. We’re going to partner together. Hey, um, I think you’re
1:18:21 going to be great for this business because you have a sales background. You’re great at sales.
1:18:25 You have a lot of contacts in the industry. I don’t have any of that. I don’t even like sales.
1:18:29 I don’t know anything about sales, but I’m an amazing engineer. Like I know I can build this
1:18:34 thing. You’ve seen me build other websites, other apps in the past. I already have like a wireframe
1:18:40 in mind. Like we’re going to be great for this. Right. So let’s just do this. I don’t know how
1:18:45 this is going to go. I don’t know how much time you have. We both have full-time jobs. Um, why don’t
1:18:51 we just get to $10,000 in revenue? Um, let’s get product market fit. Let’s get some good traction.
1:18:56 Maybe we’ll get like, you really have to set up a defined metric around it. Not like, let’s see how
1:19:01 this goes in 30 days, but something like a revenue number, number of customers or something. At that
1:19:06 point, let’s sit down. Let’s just like put it in the calendar today and let’s have a conversation about
1:19:13 what our equity looks like. Um, because almost every time they’re going to be remote just based on the
1:19:18 world we live in, or one person will put in more money or one person has more experience. Um,
1:19:25 and all those things are relevant, but you’re going to get resentment a hundred percent. And you’re
1:19:30 probably not going to talk about that resentment and it’s only going to get worse. Um, it’ll only get
1:19:36 worse if, you know, things either go up or down. So they will always get worse. Um, but it’s,
1:19:41 it’s hard to define because one person might have 30 years of industry experience and context
1:19:46 and expertise and he can make one phone call that changes everything. And the other person might be
1:19:51 18 years old and just a hustler and willing to put in 80 hours a week. So is the level of value the
1:19:58 same? If the level of hours put into the business, not the same, it’s hard. Like it’s, it’s really hard
1:20:04 to say, Hey, my one phone call made us 10 millions of dollars, tens of millions of dollars, but you’ve done
1:20:09 all the work. You’re the operator. So we should be 50, 50. They’re both going to take issue with that.
1:20:14 The only instance I was thinking about all the business partnerships that I’m aware of.
1:20:19 So companies I’ve invested in this about 60 or 70 companies I’ve invested in and then businesses I’ve
1:20:26 started myself. And the one time I’ve seen it work to split equally, the two people had known each other
1:20:33 for a long, long time and they were both late in their career. So they’re like, you know, when we think
1:20:39 about rate of development and potential, not only did they have a strong relationship, they’d known
1:20:45 each other a long time, they’d worked together for more than five years together. And they’re sort of
1:20:51 later in a more mature phase of their career where, you know, like the kid situations figured itself
1:20:56 out. Are they going to have kids or not? And there hasn’t been some of the big life disruptors that
1:21:01 sometimes can come along and change things. And then I can think of another example where two people
1:21:06 knew each other. They were very, very young. They’d worked together before. The contract went
1:21:13 in 50-50, although it was never really equal. And then their rate of growth changed wildly where one
1:21:19 person really just like became a superstar. And they look back at the contract and it was 50-50. And I
1:21:23 remember being privy to the conversation where that person turned around to their business partner.
1:21:29 it’s like, this is not fair. This company without me goes to zero. Without you, it keeps growing.
1:21:33 Yeah. And there was an adjustment made to the equity at that point, which is hard to do because
1:21:34 of tax reasons and stuff.
1:21:39 Yeah. The one thing I will say about a 50-50 and going in with someone that you’ve known for a long
1:21:44 time or going in with your best friend, that can be really freaking fun. Like it can just be the most
1:21:50 enjoyable life ever. So it’s just very high risk and very high reward. And if you can make it work,
1:21:57 like oftentimes the biggest and the best and the most well-ran companies you see were 50-50 partners
1:22:01 that knew each other for a long time for that reason. But the rate of failure is higher than average.
1:22:10 So in these three suitcases in front of me, I have different amounts of money. And all I want you
1:22:16 to do is to let me know if I was giving you this amount of money, what business you would start.
1:22:26 Okay. So the first one has $500.
1:22:31 Yeah. Awesome. So most people would look at this and think, what am I going to do with $500?
1:22:36 It’s a lot of money, right? In the age of today with 30-day free trials
1:22:42 and a lot of Silicon Valley funded companies willing to give you a lot of money to test your product,
1:22:49 this goes a long way. So the first thing that comes to mind is probably my favorite business
1:22:53 idea of all right now. Thankfully, you can start it with even less than this. And that would be a
1:22:58 business that helps implement AI into small businesses, small to medium-sized businesses.
1:23:04 So some facts for you. There’s 400 million small businesses on the planet. They’ve surveyed some
1:23:12 of these business owners. And 77% of them have admitted that AI would be transformational to their
1:23:19 business. They need AI. It’s not a fad. It’s not going away. 5% of them have claimed they’re using AI
1:23:24 in a meaningful way, right? And define that as you will. So basically, we have this knowledge gap,
1:23:29 right? We know it’s like a business cognitive dissonance, if you will. We know we need to do
1:23:34 something and we’re not doing it. It doesn’t matter how easy the tools are. It doesn’t matter how much
1:23:39 you can create a new website or an app with one prompt. They need someone to do it, right?
1:23:43 I know how to vacuum my floor. I know how to clean my house. I still would rather just pay someone to
1:23:50 do it, okay? And so with a fifth of the money, call it $100, I would start learning some vibe
1:23:55 coding tools. Replit, Lindy, there’s a ton of them out there. What is vibe coding for anyone that doesn’t?
1:24:02 Vibe coding is the non-technical person, the non-coder such as myself, using their natural language
1:24:09 to just say, hey, build me an app that manages customers for dog trainers. You’ll have an app,
1:24:14 right? Is it fully functional? Is it workable yet? Not quite, but 10 to 20 more prompts and you’re
1:24:18 good to go. And for anyone that doesn’t know, I would suggest I’m an investor in both Lovable and
1:24:26 Replit, so disclaimer, but I would recommend going on Replit or Lovable and typing in any website ID
1:24:31 you have just to have that sort of eureka moment of watching it be made in front of you. I think that
1:24:35 eureka moment is the moment your mind expands to the possibilities that are currently right in front
1:24:39 of all of us. Yes. You know, we think of building websites or apps as exclusive to those that have
1:24:45 spent five years learning to code. That has now changed. Yeah. We can all do it. Yeah. And everyone
1:24:50 should, like you said, one prompt, develop an app. Oh, what do I prompt? What do I build? Ask ChadGPT
1:24:55 what to build. Copy, paste one of those. Ask ChadGPT to prompt it, take it over to Replit or Lovable,
1:25:01 paste it and see what it builds. So I would use this as my education. And also to build a website.
1:25:06 Right. Chris’s AI automations dot com, whatever, anything. And then I would take the rest of the
1:25:14 money and I would put it into ads. Right. Preferably meta ads, Facebook ads. And I would target local
1:25:18 businesses, even though this is a global thing. If I live in Omaha, Nebraska, I could sell this to
1:25:23 people in Tokyo. It doesn’t matter. I’m going to put radius around Omaha and my ads are going to say,
1:25:29 I’m Chris and I can help put AI into your business. I’m going to use fifth grade words.
1:25:34 I’m not going to use LLM. I’m not even going to say ChadGPT. I’m just going to say, I will make your
1:25:41 business more money or save your business money with AI, just a service business. And then I’ll get on
1:25:45 discovery calls with these business owners and I’ll just start peppering them with questions about their
1:25:50 business. And over time, I’m going to learn based on their answers, what their problems are,
1:25:54 what they’re struggling with. Is it hiring? Is it payroll? Is it sales? Usually it’s going to be
1:25:59 sales, right? And then I’m going to take this money over here, this a hundred dollars and go back to
1:26:04 those apps and start building solutions for them for free, just to kind of implement myself as an expert.
1:26:06 And what are you going to charge them?
1:26:13 I’m going to charge them between $500 and $5,000 upfront one time to implement it. And then I’m going
1:26:18 to charge them 20% of that amount in an ongoing basis to maintain it and fix it as it breaks.
1:26:26 Let’s say there’s a gutter cleaning business in Omaha, Nebraska that doesn’t want to take calls
1:26:31 after hours. He’s with his wife watching Netflix and he knows that’s a $3,000 job. He doesn’t want
1:26:36 to take it. So it was going to voicemail and they’re calling someone else that is taking it, right? So I’m
1:26:41 going to build an AI voice agent for him, which sounds really intimidating. It feels like we have to have
1:26:45 all these skills. You don’t. You just need to prompt a couple of tools a couple of times. I’m going to
1:26:49 build a voice agent for him. And then I’m going to tell him to call that agent as if he were a customer
1:26:53 and say, Hey, pretend you’re a customer that needs a gutter cleaning. You’re calling at 930 PM.
1:26:59 And just see how it reacts. He’s expecting there to be a delay. There’s really not. He’s expecting it to
1:27:04 be dumb. There’s not. He’s expecting it to need to know all about his business. It doesn’t,
1:27:10 right? The AI knows about gutter cleaning businesses. Then he sold, right? Charge him $3,000 for that.
1:27:16 You build it and then you charge him, call it 500 or 600 a month to maintain it over time.
1:27:19 And then the beautiful thing is you can go to every other gutter cleaning business in Omaha or anywhere
1:27:22 and copy and paste that same app and sell it to them.
1:27:29 Got you. So selling AI to small business owners who are in huge demand, but don’t have the time or
1:27:38 think they need some sort of incredible expensive time and resource expensive competence to understand
1:27:42 AI when actually AI is really, really simple. Yes. And we see this play out over history where there’s
1:27:49 an initial arbitrage when a new technology comes into play. In fact, one of the call center jobs that I
1:27:56 had when I was very, very broke many, many years ago when I was like 18 or 19 was calling businesses
1:28:03 from the yellow pages and selling them Facebook ads. I would call a builder on a building site. I’d speak
1:28:07 to Dave, who’s the owner of the building company and I’d explain Facebook ads to him over the phone
1:28:13 and then I’d set them up for him and manage them for him on an ongoing basis and just send him the leads
1:28:20 because he didn’t understand Facebook ads. And these opportunities seem to exist for years when
1:28:21 there’s a new technology as we’re seeing the AI.
1:28:26 But the thing is with that idea and with most ideas in my experience, we think there’s a very
1:28:30 limited time span. But if I were to start that business today, just start calling people, it would
1:28:34 work. Yeah. You could still do it. Yeah. I might have more competitors, but like it doesn’t matter.
1:28:39 It would still work. Interestingly, the issue back then was people didn’t even know what Facebook ads
1:28:44 were. So maybe it works to some degree better now. Yeah. People have heard the word. Yeah. You were
1:28:50 pretty early. Yeah. It was 2015 or something. So it was, it was quite rough, but it was a business
1:28:53 nonetheless. Yeah. And there was 40 other people in the room with me in that call center doing it.
1:28:58 Wow. So that’s the first idea you have. Yeah. What else? $500. What else could you do?
1:29:02 Okay. Do you want a, uh, you want a physical business or an online business or does it not matter?
1:29:09 What about a physical one? All right. For a physical one, I would, um, have you heard of drop servicing?
1:29:14 No. So the phrase drop shipping is kind of has a bad rap and some of it for good reason,
1:29:22 which is basically buying a product in China, uh, having a website for it and basically having the
1:29:25 Chinese manufacturer, the supplier ship it directly to your customer. So you don’t have to take possession
1:29:30 of the inventory, right? Drop servicing is doing something similar with a service call it a, let’s
1:29:36 call it a home service business, right? So in this case, it would look like, um, a garage repair company
1:29:41 that has a website that looks like they have a physical presence in a market, but it’s really
1:29:46 just a lead gen factory. Right. And so what you’re doing is you’re using Facebook or Google ads to
1:29:51 generate leads, kind of like what you were doing on Facebook, um, for a local business. And then you’re,
1:29:58 you’re instead of just selling the leads for $20, you’re actually doing more of the work. You’re,
1:30:03 you’re subcontracting out the work to a local business that actually repairs garage doors.
1:30:07 They’re the fulfillment arm of the business. You’re the marketing arm of the business.
1:30:13 So in essence, you have a garage repair, um, business without actually having one. Like you
1:30:17 don’t know anything about garage doors. You’ve never been on site. You’re just drop servicing. You’re,
1:30:23 you’re sending all the work to a local company to do it. So I, a car repair company, I put up a car
1:30:30 repair website. I use Facebook ads to drive people towards it. When they click to buy my, my car repair,
1:30:34 I call a local car repair person and say, Hey, I’ve got a customer here for you.
1:30:41 Um, can you take them? I book the customer in, they handle the car repair. I take the payment and pay
1:30:47 the garage. Yep. Great question. So let’s just say in your example, um, an oil change at, at some,
1:30:52 at Bob’s car repair that doesn’t have a website is 40 bucks, which is a great price. Your website is
1:30:58 clean. It’s nice. They can pay with a few clicks and it’s 80 bucks. Right? So you call Bob one day and
1:31:03 say, Hey, congratulations. I have a lead and I don’t have a lead. I have a customer. I want to
1:31:07 send you $40. Her name’s Mary. She’s going to be coming in. She has a Sequoia. She needs an oil
1:31:12 change. Right? And so Mary just interacts with you. She’s trusting you with the money. You don’t have
1:31:17 to trust Bob with the money. Uh, you just send Bob the money. You make even more margin than Bob’s
1:31:22 makes, right? It’s a higher price service, but what you’re charging for is the better UI,
1:31:28 the better user experience and having a cleaner checkout method. And is there particular types of
1:31:32 businesses you would target with that approach? Are you targeting ones that have a shitty customer
1:31:37 experience, bad website, et cetera? In the home services, like take your pick. Um, they pretty
1:31:42 much all do, right? Um, there are some more established industries like roofing that don’t
1:31:46 have those issues, uh, because they have higher margins so they can afford better websites, but,
1:31:52 um, they pretty much all have a bad experience. Any others at that $500 level that stand out to you?
1:31:56 Yeah. I love, um, directory websites. What’s that?
1:32:01 So Travelocity is a directory website. Yelp is a directory website. It’s a website with a list of
1:32:07 things that helps people find answers to their questions more easily. So another example of a
1:32:14 website could be like Wisconsin, um, ice suppliers.com. I don’t know if that’s a website, right?
1:32:19 Where if I need to go buy ice for my party, uh, I’m going to Google ice near me. Um, some
1:32:24 categories are so niche or so unevenly distributed that Google maps is not a good solution for it.
1:32:30 Right? So you’re directed to these random directory websites that are just lists of other businesses.
1:32:35 Um, and what people are doing is they’re proactively creating their own directories by scraping, uh,
1:32:41 let’s say every dog park in Seattle, Washington and putting them on a website. And then they don’t,
1:32:46 they don’t even drive traffic to it. There’s no paid ads. They just wait for Google and for
1:32:51 SEO to do its trick. And it’s very much an 80, 20 rule. You could kind of build the architecture for
1:32:56 a directory website with repleter lovable, and then you just copy and paste it right in different
1:33:02 markets. Uh, so the play here is to have dozens of directory websites and some of them make $0 a
1:33:06 month. Some make a few hundred, some make a few thousand, but it’s very passive. It’s like one of
1:33:12 those rare things that’s passive yet also doesn’t need a ton of money to get, to get started.
1:33:14 Where’s the money coming from? Where’s the revenue?
1:33:17 Great question. You can either do like display ads.
1:33:18 What’s a display ad?
1:33:20 Just a banner ad on a website.
1:33:23 And are you having to go and sell that ad to someone that wants to buy it?
1:33:28 You would just take Google’s like ad network and just put it on your website. So you don’t have
1:33:28 to do anything.
1:33:32 So you can just click a button and it’ll add adverts to your website, which you’ll,
1:33:33 you, you’ll then paid for.
1:33:38 Yep. Or you could, um, you could just aggregate those leads. Like if we had dog parks in Seattle
1:33:43 and, you know, we see on our Google analytics that we’re driving traffic to this one dog park,
1:33:48 then we reach out to them proactively and say, Hey, you notice all these customers you’ve been
1:33:52 getting. That’s because I put you on my website. Would you like to pay $300 a year or a month or
1:33:58 whatever for priority placement? Right? So I like to call this permissionless marketing. Um, you’re
1:34:02 just proactively adding these businesses to a website. They have nothing to lose. You have nothing to lose.
1:34:07 And then once you see traffic, then you reach out to them and say, Hey, I’ve been bringing you more
1:34:13 business. Would you like to start paying for that? Interesting. And how much money can someone hope to
1:34:17 make if they execute that strategy? Well, in your view, what’s realistic with the directory website,
1:34:22 it could be tens of dollars a month and it could be tens of thousands of dollars a month, but we’re not
1:34:27 talking about building another Yelp or Travelocity. This is a zero employee business with that costs
1:34:33 almost nothing less than $100 to start. Um, but it’s just a numbers game. You’re not really going to
1:34:39 know what directory really hits until months have passed and until you have a lot of surface area for
1:34:46 these experiments. I hear a lot of people talking about vending machines online. And I’ve always been
1:34:50 really curious about that. People say you can make money from vending machines. Yeah. Could you do that
1:34:56 with $500? Absolutely. So if we were doing another physical business, um, I would go to Facebook
1:35:03 marketplace and I would find an existing vending machine, uh, for three to $400, right? That could
1:35:09 be a snack or a drink vending machine. Um, oftentimes the expensive part of a vending machine is the credit
1:35:13 card reader. It can often cost more or as much as the whole machine itself. And then I would use a
1:35:19 $100 to stock the machine. Um, with Costco, Costco or Sam’s club is where all of these operators buy
1:35:24 their snacks, believe it or not. And then I just need one business owner to give me a chance, um, to
1:35:29 allow me to put the vending machine in his lobby. Let’s say it’s a car repair business. I can say, Hey,
1:35:33 I’ll pay you a hundred bucks a month or Hey, I’ll split the revenue with you. I’ll give you 30% of the
1:35:38 revenue. And then once I have one, that’s the hardest part. Now you have a track record. Now you can say,
1:35:43 Hey, Bob’s auto repair makes $700 a month passively. Cause he let me put, uh, this vending machine
1:35:47 there. This is a business that can be passive. If you have an employee to restock it, that is the
1:35:52 active part of the business is the restocking and the selling of new locations. Um, but if you have
1:35:58 an ATM, then that becomes even easier because you can outsource all of the restocking to a cash
1:36:03 management company. How much money could one person hope to make from a vending machine business? And
1:36:07 have you ever run this business yourself? I have, I’ve actually been in a different part of the
1:36:12 vertical. I’ve sold vending machines. I posted a video to Instagram that got tens of millions of
1:36:16 views. And we started just importing those vending machines that I was talking about in the video,
1:36:22 uh, and then selling them to entrepreneurs. But the level of revenue is, I mean, it’s as much as you
1:36:27 want to scale it. I have a friend in San Diego that makes seven figures a year, uh, on vending machines,
1:36:33 just snacks and drinks. Is there an art to good vending machine placement or the right things to sell
1:36:38 in the vending machine or anything else? Yeah. It’s funny that you asked that because he said,
1:36:42 you know, I’m in San Diego, people are health conscious here. And he tested all these healthy
1:36:47 concepts and they all failed. Like people want Doritos and Coke and diet Coke. Right. So that’s
1:36:53 all they have now. That’s where the demand is. But the biggest needle mover on this is the location.
1:36:59 And it’s a matter of testing back to testing, right? Testing what types of locations he landed on, um,
1:37:04 apartment complexes, like apartment lobbies. He tried auto repair shops and they just weren’t high
1:37:09 volume, but it’s the type of business kind of like directories where if you have a hundred vending
1:37:15 machines, um, you’re going to have 20 of them that make $3,000 a month each. And then you’re going to
1:37:20 have 80 of them that make $400 a month each. But once you find out what types of locations are the
1:37:24 most profitable, then you just start directly reaching out to those types of locations.
1:37:30 I’ve just finished writing my third book. I haven’t firmed up the title yet, but I have started
1:37:35 mocking up some different designs and I’ve been doing this with Adobe Express, which is one of our
1:37:40 sponsors. What I love about Adobe Express is that it makes it so easy for me to obsess over the tiniest
1:37:45 details, the typography, the font, the color, the text placement, the stuff that might sound petty to
1:37:50 most people, but actually compounds to create something that stands out, something that’s one
1:37:55 better than the rest. And designing my cover art has reminded me of how many creative things I’ve
1:37:59 learned over the year. But it’s also reminded me that there are so many creative minds around me that
1:38:05 are also sitting on their own secrets. So I’ve created the one better guide in Adobe Express to bring
1:38:09 those tips to you. And in it, you’ll find principles from the very, very best in their industry
1:38:15 turned into quick and easy practices for you to apply. So you can train yourself to create exactly
1:38:20 like the best performing teams in the world do. Just head over to adobe.ly slash one better to
1:38:26 download Adobe Express now and make sure you visit the learn tab to discover how you can become
1:38:32 one better than the rest. You know, every once in a while you come across a product that has such a
1:38:38 huge impact on your life that you’d probably describe it as a game changer. And I would say
1:38:46 for about 35 to 40% of my team, they would currently describe this product that I have in front of me
1:38:52 called Ketone IQ, which you can get at ketone.com as a game changer. But the reason I became a co-owner
1:38:57 of this company and the reason why they now are a sponsor of this podcast is because one day when I
1:39:01 came to work, there was a box of this stuff sat on my desk. I had no idea what it was. Lily and my team
1:39:06 says that this company have been in touch. So I went upstairs, tried it, and quite frankly,
1:39:12 the rest is history. In terms of my focus, my energy levels, how I feel, how I work, how productive
1:39:18 I am, game changer. So if you want to give it a try, visit ketone.com slash Stephen for 30% off.
1:39:23 You’ll also get a free gift with your second shipment. And now you can find Ketone IQ at Target stores
1:39:30 across the United States, where your first shot is completely free of charge. So I have another box here.
1:39:39 This box has slightly more money in double. Okay. $1,000. What would you do with $1,000?
1:39:50 All right. So for whatever reason, when I see $1,000, I think about the wedding rental business.
1:39:51 Do you know anything about that? No.
1:40:00 So believe it or not, weddings are increasing in popularity. People are getting married outside
1:40:06 more than ever. I think like 75% of weddings are outside now, which is increasing every year. And
1:40:12 that increases the market for these random one-off rentals, right? I read an article on Reddit about a
1:40:19 guy that built a wedding arch from his garage with some two-by-fours, some lumber. I think he spent
1:40:25 like $200 or $300 to build it. And he rents it out to weddings for like $1,000 per wedding.
1:40:31 And it’s just a piece of wood for the couples to stand under as they say, I do, right?
1:40:35 And so he works with event organizers or wedding organizers to continually rent it to the wedding
1:40:36 organizer.
1:40:40 Exactly. He doesn’t go through the brides. He goes through the wedding planners because
1:40:44 it’s surface area. They’re touching all kinds of weddings on a regular basis.
1:40:51 To find these wedding planners, you go to The Knot, you go to Zola, WeddingWire, you scrape them,
1:40:55 and all of their phone numbers and emails and names and businesses are on the website for everyone to
1:41:01 see. And you just start reaching out. And one contact could be one wedding a week. So that could
1:41:09 be started. That could be in the $500 box, right? You could spend $300 on supplies. You could spend
1:41:19 $100 on scraping all the emails quite cheaply. And then you could spend $100 on gas. And then,
1:41:24 or let’s say another $100 on renting a truck and trailer from Home Depot. So you have a car,
1:41:31 so you don’t have a car, right? You’ve got $400 left over to go to a nice meal or for Facebook ads.
1:41:40 So photo walls are very popular. Charcuterie carts where wedding patrons can make their own charcuterie
1:41:48 board. You can do like custom pizzas at weddings. You could do wedding arches. There’s a lot of
1:41:55 different opportunities there. Weddings and funerals. Yeah. Because everything you said there could also
1:42:00 apply to. That’s true. That’s true. They don’t seem to be stopping either. I guess funerals are
1:42:06 going to get more popular with the population. Yep. Continuing to increase. What else? So wedding
1:42:11 rentals is the first one you do with a thousand dollars. Anything else? Yeah. Should we do an online
1:42:18 one? Sure. So there’s a lot of people nowadays making money with local email newsletters. Are you
1:42:24 very familiar with that? No. So basically what you do, we keep coming back. This is like a big ad for
1:42:30 Facebook, right? I swear it’s not. But people are using local Facebook ads. Let’s say you live in
1:42:35 Boise, Idaho. There’s 200,000 people there. You post a Facebook ad that says, hey, find out what’s
1:42:42 happening in Boise, Idaho. One email per week in your inbox. You can acquire a subscriber for about 50 cents
1:42:49 from Facebook or Instagram. Okay. Let’s call it a dollar to be, to be more conservative. Acquire a
1:42:57 subscriber for a dollar. If you sell ads inside that email newsletter, you can charge about 50 cents per
1:43:07 month per subscriber. So if we had a thousand dollars, I would use a free trial for an email newsletter
1:43:13 or software like Beehive or ConvertKit or any of those. And so I’ve already spent zero dollars and
1:43:19 I would give all $1,000 to Meta. I would set a defined radius in a local area. Preferably it’s
1:43:22 where you live, but it doesn’t have to be. It could be on the other side of the world. I’ve launched this.
1:43:27 I tested this in New Mexico and it worked. I’d spend a thousand dollars to acquire a thousand
1:43:32 subscribers. And then I would start sending them weekly newsletters. What’s happening in Boise,
1:43:39 Idaho. Discounts in Boise, Idaho. News in Boise, Idaho. I would not use ChatGPT to write it. I would
1:43:43 write it myself in my own natural language, whether I’m a good writer or not. Why? Because it needs to
1:43:48 feel personal. It needs to feel like a local is writing it. Not like an author, not like ChatGPT.
1:43:57 And then I would use those same subscribers to source sponsors. So Bob’s car repair owner is
1:44:03 potentially in your list. There are 10% of all adults are business owners, right? So if I have
1:44:06 a thousand email subscribers, a hundred of them are going to be business owners are going to be
1:44:11 potential sponsors to my newsletter. So after a month or so, I’m going to put, send out an email
1:44:17 that says, Hey, your ad here. I’d love to sponsor your business. It’s a very relevant market. It costs
1:44:24 $500 per send to send your email. Um, so then if I spend a thousand dollars to acquire these customers,
1:44:32 I will get that money back within two months because I’m, I’m making $500 a month, 50 cents per subscriber
1:44:38 from a thousand newsletter subscribers. And that can scale, um, as much as you want. If Boise,
1:44:42 Idaho is only so big, you copy and paste the template in another city or a bigger city.
1:44:50 Okay. Let’s move up then. This, this briefcase has a lot more money in it.
1:44:57 $5,000. What side hustle do you start if you’ve got $5,000?
1:45:05 Okay. So if we’ve got a sliding scale of active to passive income, the closer you get to this,
1:45:12 to $5,000, the more realistic the passive income becomes. Okay. So I’m going to go closer to that.
1:45:22 Um, I love RV parks. What’s an RV park? An RV park is one of two things. It’s a place for someone
1:45:28 to live in full time for months or years at a time where they live in a recreational vehicle in an RV,
1:45:34 a camper van, a camper van. It could be a fixed income, uh, retired person. It could be a blue collar
1:45:41 worker. It could be a digital nomad, right? That’s kind of the three categories. Um, the other type of RV
1:45:46 park is a recreational, like a more short-term RV park that might be right outside of the Grand Canyon
1:45:51 or, you know, a popular tourist destination where people are staying one to four nights at a time,
1:45:58 right? This is a business I’ve been in for about seven years. Now they have very small RV parks out
1:46:06 there that are three to 10 pad sites that are about three to 10 times more profitable than buying a single
1:46:11 family home as a rental. Okay. So I genuinely, I don’t understand why people buy single family homes
1:46:18 because like buying a small RV park costs the same, but is significantly more profitable
1:46:24 and more flexible because you have your, your risk is more distributed amongst five to 10 tenants,
1:46:29 as opposed to one tenant that could go bankrupt or disappear in the middle of the night. So with this
1:46:37 $5,000, um, I would call every small RV park in my area, preferably within a three hour drive,
1:46:42 I would just find them on Google maps. This would take a little more time because we can’t allocate
1:46:46 any of this budget to the finding of the park. We’ve got to do that very manually with the,
1:46:53 our iPhone and our internet connection. Okay. I’m going to find in my experience for every 100 parks I find
1:46:59 about two or three of them can be a really good deal. Okay. So if I get a hundred people on the phone,
1:47:04 I know I can find one good deal from that with seller financing because we can’t use any of this
1:47:09 to buy the park either. We’ve got a lot of constraints. I’m going to use, uh, let’s say
1:47:17 2000 of these dollars, um, for my due diligence. I’ve got to get inspections on the park. I’ve got to get a
1:47:22 title policy on the park to make sure it’s not a scam to make sure that the owner who says they own it
1:47:30 actually owns it. Um, and then with the remainder of the money, I need some operating capital. I need
1:47:35 to be able to pay the power bill to maybe trim some trees to get the park looking nice on day one.
1:47:39 And then to actually buy the park, I need to set up creative financing with the seller.
1:47:43 And the best way you can do that is by building a relationship with the seller,
1:47:47 building some trust with them, um, showing them that you’re going to take good care of the park.
1:47:54 Now the unit economics on this, let’s say you buy a park for $200,000 in the real estate world.
1:48:00 They’re valued on a cap rate basis, which is the profit of the park divided by the asking price of
1:48:09 the park. So if I buy a park for a 10% cap rate, that means it’s going to make $20,000 a year of profit
1:48:18 and it’s going to cost me $200,000. Okay. So that park probably has no website. It probably has
1:48:23 way under market rents. It probably has occupancy issues because there has no website. They’re not
1:48:31 doing anything. So I’m going to get the park to perform by literally posting ads on Facebook
1:48:38 marketplace, free ads, making a free website with a vibe coding app and, um, and increasing the occupancy
1:48:47 and that $20,000 a year goes to $30,000 a year. And the park is worth an 8% cap rate. You bought it
1:48:55 undervalued at 10%. So it’s now a 300 and I don’t know, $60,000 park that you paid $200,000 for. So you
1:49:00 can either sell it or you can just manage it, um, and enjoy the profits. When you said seller
1:49:06 financing, what, what does that mean? That means the seller is holding the note. They are bearing
1:49:13 the risk of you buying the park, but what’s in it for them is a, they can get the park back if you
1:49:19 default. Okay. So they’re not actually giving you the park up front. They’re letting you have it today
1:49:23 on the basis that you’ll pay them in the future with profits you make. Exactly. So you’re making
1:49:28 monthly payments to them. Um, because oftentimes they’re going to take that money that you give
1:49:31 them and they’re going to have to invest it in something else, something they don’t understand.
1:49:37 So your pitch to them is, Hey, you know, this park better than anyone, right? You know what I can do
1:49:41 to fix it. You know what the deficiencies are. If for some reason I’m not who I say I am, you just get
1:49:45 it back. You take it back and you, where you started and you keep all the money that I’ve paid you
1:49:53 so far. How much money have you made from doing this? I’ve made net profit probably four,
1:50:01 to $600,000 revenue. I would say between three and 4 million a year with these RV parks and mobile
1:50:08 home parks as well. Yeah. How many of them I’ve been involved with 35 or so over the last seven years.
1:50:15 What about business? No, I mean, you’re capitalizing on baby boomers retiring and on millennials traveling
1:50:20 and on, yeah, it’s just, it’s a growing market. People are getting outside more.
1:50:26 Yeah. What are the macro things you think about at the moment when you’re trying to decide on a new
1:50:29 side hustle or a new business to start? Are there like obvious macro things that are happening that
1:50:34 we should all be thinking about? You just can’t ignore AI. Like whatever you’re doing, AI has to be part
1:50:43 of it. So I like the framework of implementing new AI tools into old businesses. And I like the
1:50:49 framework that 10,000 baby boomers are retiring every single day. And that will be the case for the next
1:50:55 five to 10 years. What’s the opportunity there? To either buy the businesses or to implement AI into the
1:51:00 businesses. Those are the two biggest opportunities I see. Those two. Get them to give you the business
1:51:06 and you run it better in a more digital way. Yeah. And you pay them off for that business when
1:51:10 you’ve made profit from it. If you don’t make the profit, they get their business back. Yes. Now I
1:51:17 will say finding seller financing on a business is harder than on a piece of real estate. But it is
1:51:24 possible. Of all the businesses you’ve started, which one has been most profitable and was the
1:51:33 easiest. Oh man. So like, what is the winner? I would say either, um, my RV parks business or my,
1:51:40 my Texas snacks business, my e-commerce business. Um, and they weren’t easy because they’re easy
1:51:47 businesses or industry industries. They’re easy because I had matured enough to a point to find
1:51:53 good operators to run those businesses where I had little to no involvement in them.
1:51:58 Does that make sense? Yeah. You found people to run them for you so that as a starter,
1:52:02 they didn’t die the minute you got bored. Exactly. Whereas they carried on growing and evolving.
1:52:07 Right. Whereas those are both quite hard industries. E-commerce is quite hard and, uh,
1:52:12 and real estate is as well, but I had good operators. What have you learned about finding good operators?
1:52:22 Hmm. Oh man. It all comes down to
1:52:30 trust. How much trust am I able to put in them? How much trust do I have them? I’ve found a, um,
1:52:35 a direct correlation between people I know really well, um, and people that have made really good
1:52:42 operators. How do you incentivize them directly from the profits of the business? So that they feel more
1:52:48 like a entrepreneur, they’ve got more of a piece of the pie. Yeah. I made the mistake in my twenties of
1:52:56 dangling a carrot of equity too often, genuinely meaning it like, but it most equity goes to zero
1:53:03 period. Um, I put a lot more emphasis on cashflow now in my thirties than I do on equity. I think
1:53:09 equity is overrated. And so nowadays I’m less likely to give an operating partner equity, not because I
1:53:13 don’t think they deserve it, but because it’s more likely to go to zero and I’m more likely to cut
1:53:19 them in on the profits so they can get paid ongoing. On an annual basis or quarterly basis,
1:53:25 et cetera. Quarterly. Yeah. Interesting. Hmm. Is there any side hustles that you’ve heard about
1:53:30 that you wish you’d started? It’s funny because a lot of the ones that I wish I started, I started
1:53:35 like a lot of the 80 that I’ve done. I just, it’s something that I thought about for two weeks. I can’t
1:53:39 get it out of my head and I just, I have to get it out of my head. And so if I start something and it
1:53:44 fails, I don’t really care because I don’t invest a lot of money into it. And I answered the question.
1:53:48 I don’t have to like stay up at night wondering if that thing would have worked anymore. Sometimes
1:53:54 I’ll like run these tests on Facebook that show me such amazing results that just kind of unlock
1:53:59 an opportunity for me. Can I give you an analogy? Yeah. Have you ever been deep sea fishing?
1:54:06 Not deep sea fishing. No. Okay. So here’s a real story. I was out deep sea fishing and we
1:54:11 were just throwing lures and we weren’t getting any, any bites. And the captain reaches in under
1:54:17 the seat and he pulls out straws from McDonald’s, McDonald’s straws specifically, because they have
1:54:21 red and yellow stripes along the side of them. And he pulled out scissors and he started cutting
1:54:27 them into fourths. And then he, he took the hook off the line and he, he put the string through
1:54:32 the straw and then he tied the hook back on. He’s like, I know it seems crazy. Just stick
1:54:37 with me. And we cast it out and we started getting bites. And I’m like, what is it? It was the same
1:54:43 place with the same lure, same hook with just a straw. And I’m like, what, why does this work?
1:54:49 And he’s like, it’s the colors. It’s like the white and the red and, and it just spins as
1:54:54 you reel it in and it mimics a fish. And I was like, how did you learn this? Like, what made
1:54:58 you think to try this? He’s like, I don’t know. Uh, maybe alcohol was involved. I don’t
1:55:03 know. But like that worked and we started catching fish the rest of the day. So it just got me
1:55:09 thinking like entrepreneurship is this massive ocean with millions of varieties of fish, billions
1:55:14 of fish, some sharks, some minnows. And so many of us go out there and we cast a few times
1:55:17 and we just go back home. We’re like, entrepreneurship doesn’t work. It’s not for me. Back to the nine
1:55:22 to five, but we’re not testing enough, enough stuff. There’s different depths. There’s different
1:55:25 baits. We could spray something on it to make it smell different. We could put a McDonald’s
1:55:30 straw on it. And occasionally we’ll find something. We’ll get a bite. Maybe we won’t get another bite
1:55:35 for another hour, but the bite is a signal. And it’s like, oh, there’s something there. Okay. Let’s
1:55:39 try that again, but try this. Or maybe let’s just cast a hundred more times. And then you get a fish
1:55:44 and then you get a bigger fish. And like the more you’re out there, not just focusing on one type of
1:55:50 fishing, but increasing your surface area and trying all kinds of different things. The more you learn,
1:55:54 like the more you test and like, now you have a bunch of sharks in the boat and you have this
1:55:57 and you have this and you have all these options at your disposal. We’re eating shark tonight. We’re
1:56:02 eating grouper. We’re eating snapper. You have this amazing life that’s dynamic and full of color and
1:56:07 all these other awesome things are coming into play because you stayed out there and you didn’t just do
1:56:12 one thing. You tried all these other things. So that’s how I look at business. Like I’m out there on
1:56:17 the ocean testing other things. And even if I don’t catch anything, it’s fun. And I think other people
1:56:23 try that too. A lot of people want sexy stuff, don’t they? Yeah. I want to build the next Facebook or
1:56:29 they want to do the chat GPT or the AI app that does this, that, and the other. Do you think that’s
1:56:35 in part a trap for the average person to be aiming at sexy? Yeah. Because the fact that everyone wants
1:56:40 sexy means the fact that the sexy things are the most competitive. It’s the exact reason why we
1:56:44 should go as unsexy as possible because no one’s looking at it.
1:56:51 I’m looking forward, Chris. What is, um, is there anything that you’re mulling over now in terms of
1:56:57 new business ideas that you could give me? Man, I, lately it’s been about like stuff I can launch with
1:57:05 my content. Um, I like, I love the phrase unfair advantage, right? I will only start businesses today
1:57:11 where I have an unfair advantage. Everyone has an unfair advantage in something, right? Even a 13
1:57:17 year old has an unfair advantage. They might know Roblox better than anyone, right? So unfair advantage
1:57:21 is not, you know, only for the rich or the wealthy or the elite or the most experienced or the PhDs,
1:57:27 right? So I try to start businesses where I have an unfair advantage. And that might be because I can
1:57:31 grow it with my content. It might be because I have a bunch of friends in that space or have a unique
1:57:37 knowledge or insight into that space. So if I have a zillion ideas and a spreadsheet, a mile long with
1:57:41 a bunch of business ideas, the ones I’m most likely to start are the ones where I have an unfair advantage.
1:57:51 A right to win. Yeah. I have this phrase called mirage opportunity, which, um, which I use when I look at an
1:57:58 industry that never seems to work for anybody, but seems so obvious. Do you know what I’m saying?
1:58:02 Yeah, I do. I’m thinking of something. Yeah. And I, I, this has been a bit of a way for me to know
1:58:07 what not to work on is if I see everybody trying to solve this particular problem and nobody’s been
1:58:11 successful, yet more and more people are plowing in. And yet it seems obvious to me, I just stay away
1:58:19 from it because there’s something in my understanding of consumer behavior or current alternatives that I’m
1:58:27 like misunderstanding. An example I’ll give you. Everyone at the moment is trying to start a, so that
1:58:30 this is the first sort of first principles they’re reasoning up from. They’re saying people are more
1:58:38 lonely than ever before. They’re saying there’s no clear place to organize a group of people.
1:58:43 WhatsApp has its, um, has its limitations, its restrictions, doesn’t have the feature set one
1:58:48 would like. Facebook groups aren’t working for a certain generation of people anymore for sort of
1:58:52 gen Z’s and younger generations, millennials. So what I’m going to do is I’m going to make an app
1:58:59 for groups, your run club, your friends, your piano recital group, your, your entrepreneurs. We’re going
1:59:03 to build all the group features into this app and it’s going to be dedicated to that. I’ve heard this
1:59:08 pitch over and over again. I’ve seen all of them seem to have any traction or work. It’s a mirage.
1:59:14 Something fundamental about your assumptions is off. Yeah. When I said mirage opportunities,
1:59:20 did you think of anything in particular? I stay away from businesses where, where I don’t know
1:59:25 why it’s not working, but clearly it’s not working. Yeah. I think of banking or healthcare, right? Like
1:59:30 banking is terrible. Like look at the UI at bank of America. It’s why it’s like, ah, it’s probably like
1:59:34 that for a reason. Right. Or like Amazon’s UI is terrible. It’s like, what is it? It’s like,
1:59:38 they probably know why it looks like that. Right. I assume they’re smarter than I am.
1:59:42 One idea that I thought of is like, everyone hates typing in their password a zillion times a day. So
1:59:46 you have like these password managers, but I’ve seen a dozen companies that are like going to fix
1:59:52 the password, right? Some like replacement to a password and they’ve all failed. And it’s probably
1:59:56 because it’s, it’s a really hard problem to solve. And I don’t want to try to invest in a person that’s
2:00:01 trying to solve it because statistics are not on their side. Another one that comes to mind for me is
2:00:05 at university, every entrepreneurial college kid decides that they’re going to build a on-campus
2:00:10 what’s going on app to let everybody know what’s going on on campus. Yeah. And they never seem to
2:00:16 work. Yeah. And I think the reason why they don’t work is because both you’re losing 33% of your
2:00:20 potential customers every year and gaining 33% new customers every year. So you have a bit of an
2:00:24 acquisition problem, but then also people don’t decide what they’re going to do based on some notice
2:00:28 board. They decide based on their dorm room friends and where they’re going and where the girl
2:00:32 they like is going. Yeah. And you, and so it’s not really about what’s going on. It’s like,
2:00:38 what does my group of people want to do? I think that’s, I think that’s the mirage in that.
2:00:42 Well, I thought of another example that’s like building apps around podcasting.
2:00:45 Oh my God. Yeah. Right. Yeah. Yeah. I have a friend that he had a podcast.
2:00:46 It’s a great one.
2:00:53 That helped podcasters. Right. And it was great. Like really, I listened to it and he, he realized over
2:00:58 time, like I’m selling to a market that quits, right? I’m asking for customers to pay for my
2:01:03 thing that are statistically like 95% of them are going to quit within six months. So it’s just a
2:01:08 broken market to sell to. And then the 5% that are successful, what percentage of them are actually
2:01:13 profitable? What percentage of them can afford to pay for an expensive agency or software? Very few.
2:01:22 Mirage opportunities. I like that. I would, yeah, it’s a, it’s been a really useful framework because
2:01:26 it’s the obvious ones that no one’s doing, but there’s clearly a huge opportunity that I think
2:01:32 pulls people in the most. But for me now with the, with the amount of time I’ve spent starting
2:01:37 businesses, those are the ones that push me away the most. Yeah. Well, it all comes back to the value
2:01:41 of just copying what’s already working. Amen. Is there anything we haven’t talked about that we should
2:01:47 talk about Chris for young and old people that are considering starting their own business,
2:01:53 their own side hustle, building passive income? Many of the people that think they want to be an
2:01:57 entrepreneur, they just like the idea of it. And they think there’s freedom in entrepreneurship
2:02:03 when oftentimes it’s even more of a prison than their nine to five. It can be at least in the first
2:02:09 years, not months, not years, sometimes decades. Right. And so I want people to answer the question
2:02:16 for themselves. Is this for me? So they don’t regret. They need to find out if they love the idea of it
2:02:23 or they like the actual day-to-day grind of it. Cause they, they probably won’t, but I want them to find
2:02:29 out. Such an important point because the narrative online at the moment is, you know, be your own boss,
2:02:34 et cetera, et cetera. And I, I just, I don’t think people I’m speaking for myself here. I don’t want to
2:02:38 speak for you, but I don’t think people realize how many people I have to answer to. Oh yeah. I have all of my
2:02:43 team members, which is hundreds of people that I have my investors. I have my suppliers, my clients.
2:02:51 So it’s not like I’m living as a free man. Yeah. I’m less free now than I was before. Yeah.
2:02:55 Well, I started all this stuff. Isn’t it nice when someone just also just tells you what to do and
2:03:00 exactly what path to take? Yeah. Like my wife does that. She’s like, Hey, I need you to do this.
2:03:05 It’s like, Oh, it’s so nice. I don’t have to like, thank you. Like, thank you. You know? So I have
2:03:09 bosses in other areas of my life and it’s really nice. Like there’s something to be set for a nine
2:03:14 to five. And some people have no desire to even test an entrepreneurship. Great. All power to you,
2:03:18 but I want people to test it. And I think, you know, people would look at someone like me or you
2:03:23 and think, Oh, you know, they’ve got total freedom, but this is just not the case. Even for me as a
2:03:28 podcaster, you know, I’m now kind of somewhat constrained by the fact that I need to publish on a
2:03:32 Monday and I need to publish on a Thursday. And that means lots of other work takes place throughout the
2:03:37 week. And, um, I can’t just go to Hawaii and chill out and spend a month off. And then I’ve got all
2:03:42 my clients now and the team members, et cetera. So I’m, I’m, I think I’m starting a bit of a war
2:03:49 against this idea that independence and total freedom is both something to aim for, but also
2:03:54 like realistic when you’re pursuing something you love. Yeah. I think a generation have been sold this
2:03:57 idea of independence and I don’t think it’s gotten us anywhere. Yeah. Like that, that’s the goal.
2:04:02 Freedom, independence don’t depend on anybody. Right. But when I look on your life, your life,
2:04:07 you’ve got four kids, you’ve got lots of responsibility, you’ve got employees, you’ve got
2:04:13 businesses, you’ve got so much dependency. And that’s probably the source of much of your happiness.
2:04:18 Yeah, exactly. My quote of this year is there are no solutions, only trade-offs.
2:04:23 The entrepreneurship is not a solution. You’re trading something for it. The question is,
2:04:27 is that trade-off worth it or not? And we won’t know until we try it.
2:04:28 And what’s the trade-off you’re making?
2:04:37 Stability, lack of volatility, predictability. My life has been volatile and unpredictable.
2:04:43 But the more I do it, the more predictable it becomes in a good way. But that’s been the trade-off
2:04:49 is the mental load of not knowing where my paycheck’s coming from or if it’s coming at all.
2:04:53 It’s not for the faint-hearted?
2:04:53 No.
2:04:58 Chris, we have a closing tradition where the last guest leaves a question for the next,
2:05:02 not knowing who they’re leaving it for. And the question left for you, I love this question for
2:05:07 obvious reasons, is during your interview with Stephen today, what is one thing he did that
2:05:07 you genuinely appreciated?
2:05:26 I would say that I appreciate that the questions you asked me got me to look at the things I’ve been
2:05:34 looking at in one way completely differently. I came into this conversation, you know, looking at things
2:05:38 in a specific way, in ways that I always have. But your questions got me to approach it from a different
2:05:45 angle that made me learn something more about my own story, if you will.
2:05:50 And what was that in particular? Was there a specific thing you’re thinking about?
2:05:58 Maybe just the overall framework that, maybe it’s just recency biased, but
2:06:09 just that it’s not for everyone. It’s not for everyone. And that we just need to learn if the
2:06:10 trade-offs are worth it.
2:06:18 There’s an element of your personal trauma experiences, upbringing, insecurities, toxic fuel
2:06:24 that makes the trade-offs worth it. That makes you in some respect unreasonable, unrealistic,
2:06:28 willing to take the risk. And we don’t talk about that enough because we’re not able to go into
2:06:32 people’s trauma and the nuance of their life and childhood and what their dad said to them and
2:06:39 how they were bullied to be able to like transmit into their mind to make that, to figure that out
2:06:44 for themselves. But I think probably is in both your life and my life. I mean, we both, I think,
2:06:52 have ADHD to some degree and we have a brain wired in a certain way. So it’s not, it can seem like we’re
2:06:58 making a choice, but it often doesn’t feel like that for me. It doesn’t feel like I’m making a choice.
2:07:02 It feels like there is no other choice. Yeah. In the same way that one might make a choice to get
2:07:09 a nine-to-five job. I have, I think for me, that would be a terrible thing. Yeah. And vice versa,
2:07:14 probably. Yeah. Well, what you just said just brought up a memory. I don’t know if it’s relevant
2:07:20 to this or not, but you said ADHD. When I was an undergrad, I got tested for ADHD and the psychiatrist
2:07:28 said, it was a big report. I’m summarizing it to the only sentence that I remember. But she said
2:07:33 that I just had delusions of grandeur, right? It wasn’t like an official diagnosis. It was one
2:07:38 line in like an eight-page document. But I saw that just like bounce off the page and I was like,
2:07:44 how do you know that’s a delusion, right? Like it’s only a delusion if enough time has passed so we
2:07:49 could look back and say, yeah, he was wrong. He was way off base. By delusions of grandeur,
2:07:56 what does she mean? She means like I had unrealistic expectations about how my life would turn out.
2:08:04 and that that was causing strife in my personal relationships. And I thought it was wrong. I
2:08:09 still think it was wrong, but it put a chip on my shoulder. It planted a seed that I never forgot.
2:08:11 I have that printed. It’s in my drawer at work.
2:08:13 What does it say?
2:08:21 I just have like literally the report that she gave me back in 2009. It’s like highlighted and
2:08:27 drawn up in my drawer at work. And I just look at it sometimes for motivation because what is a delusion
2:08:33 of grandeur? Like I have plans of grandeur. This is a plan. And so I think about her sometimes. She
2:08:36 probably has no idea who I am. She probably forgot all about me. But
2:08:44 if people want to learn more, where’s the best place they should go to check your work out? You’ve
2:08:49 got your podcast on YouTube. It’s not necessarily a podcast in the same way that this is a podcast.
2:08:53 It’s much more sort of practical and specific around specific subject matters. So I highly recommend
2:08:56 people go check that out. I’m going to link it below and put it on the screen. But where else,
2:08:59 where’s a good place to get in touch with you or to consume your work?
2:09:01 Probably tkopod.com.
2:09:03 Tkopod.com.
2:09:06 As in the Kerner office. It’s just like my main website.
2:09:09 And people can sign up here for your newsletter?
2:09:10 My newsletter, yeah.
2:09:11 I’ll link this.
2:09:12 One email per week.
2:09:13 What do you send out?
2:09:20 Like a very tactical guide on how to start X, Y, or Z business. And I ask my audience like what
2:09:24 they want to learn about. So they tell me and then I dive deep and then break it all down for them.
2:09:26 I’ll link that as well below for anyone that’s interested.
2:09:31 What is the most popular, most frequent request you get through that website?
2:09:33 On business ideas to talk about?
2:09:33 Yeah.
2:09:40 Probably the AI agency, the AI implementation agency idea that I talked about.
2:09:43 And what is the most viral video you’ve ever made?
2:09:52 Oh man, that was about this Chinese street vendor that sold ice cream. She had this little
2:09:56 contraption. It was like a frozen cylinder that she poured cream over.
2:10:00 And it would scrape off ice cream in this really visually appealing way.
2:10:06 And so I basically broke down in 30 seconds, like you could pay $200 for this. You could
2:10:10 post it at any given street corner and you can make a thousand dollars by the end of the
2:10:16 day. So it’s like A, B, C, here’s how to get to this revenue. And like 30 or 40 million
2:10:16 people saw it.
2:10:20 I’ll put the video on the screen for anyone that’s interested in that as well, just so
2:10:22 you know what this ice cream contraption is.
2:10:24 Chris, thank you so much.
2:10:28 Thank you so much for being yourself in every respect. You teach me that there’s many ways
2:10:32 to skin a cat, as the saying goes. There’s many ways to become successful, to be happy, to
2:10:35 be motivated in your life. There’s many ways to become a millionaire. Some of it bucks sort
2:10:40 of conventional wisdom of how to grow a business. And I think that is actually liberating to know
2:10:45 that your own unique wiring and your own unique perspective and ikigai can drive you to the
2:10:49 same outcome of financial freedom. If you do have the self-awareness, if you’re willing
2:10:56 to work hard and if you can cope with the opinions of others. And also if you’re willing to sacrifice
2:10:59 tremendously, because you have sacrificed tremendously. And especially as someone, as a man that has,
2:11:04 a young man that has four kids, you’ve taken on your shoulders a huge amount of risk. And
2:11:09 I applaud you for both simplifying and demystifying the pursuit of side hustles and business
2:11:14 entrepreneurship for so many people. Because I think in the world we live in, it’s probably
2:11:19 going to become more and more important that people have more options in a world of AI. And
2:11:23 if Elon Musk is to be successful in creating the age of abundance that he’s describing,
2:11:26 then maybe we’re all going to end up as entrepreneurs. Who knows?
2:11:27 Who knows?
2:11:28 Thank you.
2:11:28 Thank you.
2:11:29 Thank you as well.
2:11:38 Make sure you keep what I’m about to say to yourself. I’m inviting 10,000 of you to come
2:11:44 even deeper into the diary of a CEO. Welcome to my inner circle. This is a brand new private
2:11:47 community that I’m launching to the world. We have so many incredible things that happen
2:11:52 that you are never shown. We have the briefs that are on my iPad when I’m recording the
2:11:56 conversation. We have clips we’ve never released. We have behind the scenes conversations with
2:12:02 the guests and also the episodes that we’ve never ever released. And so much more. In the
2:12:06 circle, you’ll have direct access to me. You can tell us what you want this show to be,
2:12:10 who you want us to interview, and the types of conversations you would love us to have.
2:12:15 But remember, for now, we’re only inviting the first 10,000 people that join before it
2:12:19 closes. So if you want to join our private closed community, head to the link in the description
2:12:24 below or go to doaccircle.com. I will speak to you there.
2:12:56 I’ve just got back from a few weeks away on my speaking tour in Asia with my team, and it was
2:12:59 absolutely incredible. Thank you to everybody that came. We traveled to new cities. We did live
2:13:04 shows in places I’d never been to before. During our downtime, talking about what’s coming for each
2:13:08 of us. And now that we’re back, my team has started planning their time off over the holiday period.
2:13:13 Some are heading home, some are going traveling, and one or two of them have decided to host their
2:13:19 places through our sponsor, Airbnb, while they’re away. I hadn’t really considered this until Will in my
2:13:24 team mentioned that his entire flat, all of his roommates were doing this too. And it got me
2:13:28 thinking about how smart this is for many of you that are looking for some extra money. Because so
2:13:32 many of you spend this time of the year traveling or visiting family away from your homes, and your
2:13:38 homes just sit there empty. So why not let your house work for you while you’re off somewhere else?
2:13:45 Your home might be worth more than you think. Find out how much at airbnb.ca slash host.
2:13:48 That’s airbnb.ca slash host.
Tôi vừa mới trở về sau vài tuần đi chuyến lưu diễn nói chuyện ở châu Á cùng đội của mình và thật sự rất tuyệt vời. Cảm ơn mọi người đã đến. Chúng tôi đã đến những thành phố mới, tổ chức các buổi diễn trực tiếp ở những nơi tôi chưa từng tới trước đây và trong thời gian rảnh rỗi đã trao đổi về những gì sắp tới cho mỗi người chúng tôi. Và giờ khi đã về, đội của tôi bắt đầu lên kế hoạch nghỉ trong dịp lễ. Có người về quê, có người đi du lịch và một vài người quyết định cho thuê chỗ ở của họ thông qua nhà tài trợ của chúng tôi — Airbnb — trong lúc họ đi vắng. Tôi trước đó chưa nghĩ tới chuyện này cho tới khi Will trong đội nhắc rằng toàn bộ căn hộ của anh ấy, tất cả bạn cùng phòng cũng đều làm vậy. Điều đó khiến tôi nghĩ đây là một ý hay cho nhiều người trong các bạn đang muốn có thêm tiền. Bởi vì rất nhiều người trong các bạn dành thời điểm này trong năm để đi du lịch hoặc về thăm gia đình, nhà cửa cứ đứng không trống trơn. Vậy tại sao không để ngôi nhà làm việc cho bạn trong khi bạn đang đi đâu đó? Nhà bạn có thể đáng giá hơn bạn nghĩ. Tìm hiểu giá trị tại airbnb.ca/host. Rất nhiều người đang tìm kiếm thu nhập thụ động từ các công việc tay trái. Đúng vậy, nó là “Ozempic” về mặt tài chính và ngày càng dễ tiếp cận hơn bao giờ hết. Khoảng 90% ý tưởng tôi nói tới có thể khởi nghiệp với 500 đô la hoặc ít hơn. Và vẫn còn đủ thời gian trong ngày để làm những việc này vào buổi tối và cuối tuần. Trong ba chiếc va-li trước mặt tôi, tôi có ba khoản tiền khác nhau. Trong cuộc trò chuyện này, tôi sẽ đưa cho bạn một hộp ngẫu nhiên. Nhiệm vụ của bạn là nói cho tôi biết bạn sẽ bắt đầu loại hình kinh doanh nào với số tiền đó. Nghe ổn chứ. Bắt đầu thôi.
Được biết đến như “vua của các công việc tay trái”, Chris Kerner đã khởi động hơn 80 doanh nghiệp và kiếm được hàng triệu trong quá trình đó. Và bây giờ doanh nhân liên tiếp này sẽ dạy chúng ta cách tiếp cận tư duy kinh doanh và khởi tạo những mảng kinh doanh đơn giản, bị bỏ sót nhưng có lợi nhuận với số vốn ít ỏi. Nhiều người trong chúng ta gặp khó khăn về tài chính và họ coi một công việc tay trái như giải pháp cho điều đó. Như với tôi, lớn lên khá nghèo, kinh doanh cho tôi cơ hội nắm quyền cuộc đời và biến nó thành điều tôi muốn. Và mọi chuyện bắt đầu khi tôi mới chín tuổi, muốn có một chiếc xe đạp Schwinn màu đỏ. Bạn bè tôi có xe, hàng xóm có xe và bố mẹ tôi không có tiền để mua. Nhưng tôi sống đối diện sân golf và những quả bóng golf cứ bay vào sân nhà tôi, tôi sẽ sang sân nhà hàng xóm, qua đường, lục qua rãnh nước và moi ra đủ thứ quả bóng golf rồi bắt đầu bán chúng. Đó là công việc kinh doanh đầu tiên của tôi. Điều đó dạy tôi rằng kinh doanh là điều ai cũng có thể tiếp cận và ai cũng có ý tưởng, nhưng thường chúng ta không làm gì cả. Tại sao? Tôi nghĩ thứ nhất, họ sợ người khác nghĩ gì. Thứ hai, họ không có công cụ hoặc họ không biết kết nối công cụ với ý tưởng. Nếu vượt qua được những điều đó, thế giới chính là cơ hội cho chúng ta.
Tôi nghĩ tôi có một nghìn đô la. Bạn bắt đầu công việc tay trái nào? Điều đầu tiên hiện lên trong đầu tôi là ý tưởng kinh doanh yêu thích nhất của tôi hiện nay. Đây là một doanh nghiệp không cần nhân viên. Nó rất có lãi và đó sẽ là… (âm hưởng câu nói dở dang)
Việc bạn có yêu thích điều mình làm đến mức nào có quan trọng đối với thành công không? Hãy gạt đam mê sang một bên, theo lợi nhuận cho đến khi bạn có đủ khả năng để theo đuổi đam mê. Họ có cần bạn đồng sáng lập không? Không. Nếu nhìn vào thống kê về tỷ lệ thất bại thì các công ty có đồng sáng lập có tỷ lệ thất bại cao hơn đáng kể so với các công ty do một người sáng lập. Và làm sao để ai đó kiểm chứng một ý tưởng kinh doanh? Nếu tôi phải chọn một công cụ, đó là một công cụ mà một trong bốn người sử dụng mỗi ngày. Đó là tất cả những gì bạn cần ngay đó.
Cho tôi 30 giây thời gian của bạn. Tôi muốn nói hai điều. Thứ nhất là một lời cảm ơn lớn vì các bạn đã nghe và theo dõi chương trình tuần này qua tuần khác. Điều đó có ý nghĩa rất lớn với tất cả chúng tôi và thực sự đây là một giấc mơ mà chúng tôi chưa bao giờ nghĩ tới và không thể tưởng tượng sẽ đạt tới vị trí này. Nhưng thứ hai, đây là giấc mơ mà chúng tôi cảm thấy mình mới chỉ bắt đầu. Nếu bạn thích những gì chúng tôi làm ở đây, xin hãy gia nhập 24% người nghe theo dõi podcast này thường xuyên và theo dõi chúng tôi trên ứng dụng này. Tôi hứa với bạn một điều: tôi sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để biến chương trình này tốt nhất có thể, cả hiện tại lẫn tương lai. Chúng tôi sẽ mang đến những khách mời mà bạn muốn tôi nói chuyện cùng. Và chúng tôi sẽ tiếp tục làm tất cả những điều bạn yêu thích về chương trình này. Xin cảm ơn.
Chris, anh là ai? Và sứ mệnh anh đang theo đuổi là gì?
Tôi là một người cha, một người chồng, và tôi là một doanh nhân liên tiếp. Tôi thích nói về kinh doanh, khởi nghiệp và truyền cảm hứng cho người khác làm điều tương tự.
Tại sao?
Kinh doanh đã cho tôi mọi thứ. Lớn lên khá nghèo, đó là lối thoát của tôi. Đó là cách tôi nắm lấy cuộc sống và biến nó thành điều tôi muốn. Tôi vô cùng biết ơn điều đó. Và tôi chỉ đơn giản là thích nói về nó. Đó là điều duy nhất tôi biết. Tôi không thể nói với bạn về lịch sử hay dinh dưỡng hay những thứ khác. Nhưng khi nói về kinh doanh thì tôi rất mê mẩn. Tôi muốn người khác cũng yêu thích nó.
Anh đã tạo dựng tên tuổi trong giới kinh doanh như thế nào? Vì dạo gần đây tôi nghe tên anh nhiều. Mọi người gọi anh là vua của các công việc tay trái. Điều đó bắt nguồn từ đâu?
Tôi nghĩ là tôi chỉ đang công bố cuộc đời mình lên Internet thôi. Tôi luôn thử nghiệm, khởi xướng và bắt đầu các doanh nghiệp. Nhưng chỉ trong vài năm gần đây tôi mới bắt đầu chia sẻ điều đó công khai. Tôi không cố gắng để trở thành “vua của các công việc tay trái”. Đó không phải điều tôi cố ý định vị mình như vậy. Nhưng tôi nghĩ mọi người thấy những gì tôi làm là các công việc tay trái, nên họ gọi như vậy. Nhưng tôi nghĩ bất cứ thứ gì cũng có thể mở rộng quy mô. Bất kỳ công việc tay trái nào cũng có thể trở thành doanh nghiệp nhiều triệu đô. Chúng ta sống trên hành tinh 8 tỷ người và tất cả đều kết nối với nhau, bất cứ thứ gì cũng có thể được mở rộng.
Và bây giờ anh sản xuất rất nhiều nội dung.
Vậy có lẽ bạn đã có một vòng phản hồi trong việc hiểu xem điều gì bạn nói, làm và tạo ra lại gây được cộng hưởng với mọi người. Và cũng hiểu tại sao nó lại gây cộng hưởng. Cái cốt lõi mà người ta — như khán giả của tôi — đang tìm kiếm là gì?
Tôi nghĩ ai cũng có ý tưởng. Hầu hết mọi người rất ngần ngại thực hiện những ý tưởng đó. Nên khi họ thấy ai đó như tôi thoải mái thực hiện mọi ý tưởng, hy vọng nó sẽ mở mang tư duy cho họ và giúp họ nhìn nhận ý tưởng của mình theo một cách khác, dễ tiếp cận hơn, và có thể cho họ tự tin để làm giống vậy. Ở những hộp trước mặt tôi đây, tôi có ba khoản tiền khác nhau. $500, tôi nghĩ có $1,000 và $5,000. Trong cuộc trò chuyện này, tôi sẽ đưa cho bạn một hộp ngẫu nhiên. Nhiệm vụ của bạn là nói với tôi bạn sẽ bắt đầu loại hình kinh doanh nào với số tiền đó. Bởi vì tôi biết khán giả của mình — nhiều người trong số họ quan tâm đến việc khởi nghiệp một ngày nào đó. Và tôi cố tình dùng những khoản tiền nhỏ để làm cho nó dễ tiếp cận với họ nhất có thể. Vậy chúng ta sẽ làm điều đó ở một lúc nào đó. Tôi sẽ đưa cho bạn các hộp. Bạn cho tôi ba ý tưởng kinh doanh: bạn sẽ bắt đầu gì với $500, $1,000 và $5,000. Nhưng tôi muốn hiểu về bạn và những doanh nghiệp bạn đã khởi xướng và mức độ thành công đa dạng mà bạn đã có. Vậy bạn có thể tóm tắt cho tôi không?
Ừ. Khi tôi chín tuổi, sống ở Utah, nhà tôi đối diện một sân golf. Những quả bóng golf cứ bay vào sân nhà tôi. Tôi không biết tại sao lại nảy ra ý tưởng đó, nhưng tôi bắt đầu bán chúng. Tôi chỉ muốn có tiền để mua một cái xe đạp. Tôi muốn chiếc xe đạp Schwinn. Nó màu đỏ. Bạn bè tôi có xe, hàng xóm có xe, nhưng cha mẹ tôi không có tiền mua, nên vì lý do gì đó tôi gán quả bóng golf trắng trên bãi cỏ với tiền. Tôi đi sang sân của hàng xóm, bới qua mương, moi ra đủ thứ quả bóng, rửa sạch chúng. Rồi tôi dựng một tấm ván lớn trước nhà ghi “bóng golf 3 quả 1 đô la”. Đó là doanh nghiệp đầu tiên của tôi. Lúc ấy mọi thứ bình thường. Tôi không biết khác đi thế nào. Bây giờ tôi có một đứa con chín tuổi, mà tôi cũng chín khi làm chuyện đó. Chúng tôi sống trên một con đường đông đúc ngày nay. Tôi cũng sống trên một con đường đông lúc đó. Ý nghĩ rằng con tôi sẽ đứng mặc cả, trả giá với mấy người lớn mặc áo polo ngoài ngưỡng cửa nhà thật không thể tưởng tượng được. Nhưng đó chính là điều tôi đã làm. Và điều đó gieo mầm cho tôi. Nó dạy tôi rằng kinh doanh là điều ai cũng có thể tiếp cận. Lý tưởng là như vậy. Dễ tiếp cận và có thể mở rộng có thể cùng tồn tại. Chúng không nhất thiết mâu thuẫn với nhau. Vậy…
Kể từ đó bạn đã bắt đầu bao nhiêu doanh nghiệp?
Tôi không đếm nổi. Tôi có một bảng tính, nhưng ít nhất là 80.
Kết quả ra sao? Bạn kiếm được bao nhiêu tiền? Điều đó thay đổi cuộc sống bạn thế nào? Tự do nào mà nó mang lại cho bạn?
Ừm. Tổng cộng, tất cả doanh nghiệp đó tạo ra doanh thu khoảng vài trăm triệu đô, lợi nhuận vài chục triệu đô. Nhưng trên thực tế, phần lớn trong số đó đều bị bỏ dở, chết yểu, thất bại, hoặc chi phí cơ hội quá lớn nên tôi chuyển sang cái khác. Chỉ đơn giản là trò chơi con số.
Và điều đó đã thay đổi cuộc sống bạn như thế nào? Lối sống bạn trông ra sao?
Cuộc sống tôi tuyệt vời. Chúng tôi xây ngôi nhà mơ ước khi còn ở độ tuổi đôi mươi. Chúng tôi có cả bốn đứa con khi còn ở độ tuổi đôi mươi. Chúng tôi đi du lịch nhiều. Tôi đã kết hôn 17 năm. Chúng tôi là một gia đình rất gắn bó. Chúng tôi đi nhiều chuyến. Chúng tôi sống trong khu học tốt, nhưng con tôi học trường công, và chúng tôi có mọi thứ mình cần và hơn thế nữa, và chúng tôi rất biết ơn về điều đó.
Tâm lý nền tảng cần có để ai đó thành công trong việc bắt đầu nhiều doanh nghiệp theo cách bạn đã làm — khởi động nhiều side hustle và đạt được thành công — là gì? Có phải cần một tính cách hay đặc điểm nền tảng trước khi đi vào các chiến thuật không?
Ừ. Tôi phải nói rằng nỗi đau do vấn đề của bạn phải lớn hơn mức bạn quan tâm người khác nghĩ gì về bạn. Nó cần phải đến mức đó. Bởi vì cho đến nay, rào cản lớn nhất để thành công là mọi người quá quan tâm người khác nghĩ gì về họ. Nên họ không dám làm điều đó, hoặc họ không dám nói về việc sẽ làm điều đó vì có thể có một người ngẫu nhiên từ thời trung học theo dõi họ trên Facebook rồi bình luận gì đó, đúng không? Thật nực cười, nhưng tôi từng như vậy. Tôi hiểu. Nếu chúng ta vượt qua được điều đó, nếu chúng ta chỉ cần bật công tắc trong đầu tắt đi suy nghĩ “người khác đang nghĩ về mình”, thì chúng ta sẽ thắng. Bởi vì khi đó thế giới nằm trong tay chúng ta.
Và xét về thời điểm hiện tại với công nghệ, với AI, với internet tốc độ cao, với điện thoại di động, bạn có nghĩ đây là thời điểm tốt nhất để mọi người bắt đầu một cái gì đó, bắt đầu một side hustle hay thử nghiệm không?
Mỗi ngày trôi qua, thời điểm càng tốt hơn cho mọi người, đúng không? Cạnh tranh nhiều hơn, nhưng công cụ cũng nhiều hơn bao giờ hết. Mười năm trước, nếu tôi muốn bắt đầu một doanh nghiệp — và khi đó internet và mạng xã hội đã bùng nổ — tôi có lẽ phải tốn rất nhiều tiền, hoặc chuyển đến San Francisco, hoặc gọi vốn mạo hiểm. Tôi muốn bạn thử thuyết phục tôi—hãy đưa cho tôi một ý tưởng mà bạn buộc phải gọi vốn, hoặc phải dồn hết, hoặc phải bỏ việc. Không tồn tại nữa. Với tất cả các công cụ AI và phần mềm này, bạn có thể làm một website chỉ với một prompt, làm một ứng dụng chỉ với một prompt, bạn có thể đăng lên Facebook Marketplace và có hàng trăm yêu cầu trong vòng một giờ, bạn có thể chạy quảng cáo Facebook, lên Craigslist, đặt một biển trước nhà, gửi một khảo sát tới mọi người.
Có quá nhiều công cụ để thử nghiệm, xác thực và thí nghiệm các khái niệm này đến mức nó dễ tiếp cận hơn bao giờ hết. Vậy tại sao mọi người không làm? Tôi nghĩ lý do thứ nhất là họ sợ người khác nghĩ gì. Thứ hai là họ không có công cụ, hoặc ít nhất là họ không kết nối công cụ với ý tưởng, đúng không? Họ sẽ dùng Facebook Marketplace để bán một bộ sofa góc, nhưng khi muốn kiểm chứng ý tưởng làm đồ gỗ thì họ lại không nghĩ đến sử dụng nền tảng đó. Nói nôm na là có quá nhiều công cụ, nên ta không biết cách buộc chúng lại với nhau. Họ cũng có lẽ không hiểu rõ định luật dư dả (law of abundance) thực sự tồn tại đến mức nào; mọi người nghĩ kinh doanh là một trò chơi có tổng bằng không.
Điều đó nghĩa là gì? Họ nghĩ mọi thứ bị bão hòa. Họ có một ý tưởng cho sản phẩm hoặc dịch vụ, rất hào hứng, rồi lên Google và thấy nó đã tồn tại, thế là bỏ qua. Còn tôi, khi làm vậy và thấy nó đã tồn tại, tôi lại nghĩ: vâng, chính là cái này rồi. Có người đã ra tiền tuyến và xác thực điều này cho tôi, vậy là xong. Tôi sẽ vào Web Archive, vào WhoIs, xem website của họ trông thế nào trong thập kỷ qua, xem họ bắt đầu từ đâu. Có khi sản phẩm của họ trước đây giá 99 đô la, giờ chỉ còn khoảng 49 đô la mỗi hai tháng. Thú vị. Tôi sẽ xem nội dung tiêu đề quảng cáo, xem họ có bao nhiêu tab trên website, có ghim feed Instagram lên không. Tôi xem mọi thứ, thấy nó phát triển thế nào theo thời gian và nghĩ: tuyệt vời. Tôi sẽ bắt đầu từ nơi người ta đang đứng hôm nay. Người đó đã chứng minh rồi, anh ta đã chịu mọi rủi ro. Thật tuyệt. Nó tồn tại rồi. Tôi không cần làm tốt hơn, không cần làm khác. Tôi chỉ cần làm giống vậy. Thị trường đủ lớn. Thế giới đủ lớn để tôi cũng có thể thắng.
Bạn nói Web Archive. Web Archive đóng vai trò gì? Dành cho ai chưa biết thì nó để làm gì và bạn dùng nó thế nào? Đó chỉ là một công cụ cho thấy các ảnh chụp nhanh theo thời gian của việc một website trông ra sao. Nên đó là cách tuyệt vời để “phân tích ngược” những gì các doanh nghiệp đã làm để thành công. Rồi có công cụ khác gọi là SimilarWeb, nơi bạn thấy lưu lượng (traffic) của họ theo thời gian. Bạn có thể kết hợp hai cái lại và nói: ồ thú vị, khi họ thiết kế lại website thân thiện với di động, lưu lượng của họ tăng từ 3.000 đô la mỗi tháng lên 4.500 đô la mỗi tháng. Thú vị. Tôi sẽ làm cho site thân thiện với di động ngay từ ngày đầu. Vậy nên ta có lợi thế lớn khi bắt đầu từ chỗ mà đối thủ hoặc những đối thủ tương lai đã ở, thay vì bắt đầu từ chỗ ta nghĩ mình cần phải ở. Bắt đầu bằng việc cố gắng khác biệt, sáng tạo hay độc đáo — theo kinh nghiệm của tôi, đó nhiều khi chỉ là biểu hiện của lòng kiêu hãnh hay cái tôi của chúng ta. Chúng ta cảm thấy kỳ quặc, thậm chí bẩn thỉu hay phi đạo đức nếu chỉ sao chép một mô hình kinh doanh. Dù có phải chính chúng ta từng nghĩ ra ý tưởng ban đầu đi chăng nữa, thật ra không có gì phải xấu hổ cả. Chúng ta không có ý ăn cắp sở hữu trí tuệ hay logo của họ, nhưng hãy sao chép những gì đang hoạt động.
Mọi người nghĩ, họ không nghĩ đó là cách làm được, vì họ tưởng nếu tôi sao chép một doanh nghiệp đã thành công thì tôi sẽ chẳng có khách hàng nào vì doanh nghiệp hiện tại đã có hết. Nhưng thú vị là tôi từng mời một người vào chương trình nói rằng một số doanh nhân vĩ đại trên thế giới cơ bản chỉ sao chép 95% bản thiết kế. Tôi nhớ là ông ấy nói về Walmart — họ sao chép các chuỗi cửa hàng tạp hóa khu vực khác. Sao chép như một chiến lược. Bạn có làm thế không? Ồ, chắc chắn rồi.
Cho tôi một ví dụ. Ừm, tôi có một dịch vụ sửa điện thoại khi còn học đại học, năm 2010. Một hôm có người gọi bảo: “Này Chris, tôi muốn mua hết tất cả các màn hình iPhone vỡ của mày. Mày có màn hình iPhone hỏng không?” Có chứ. Chúng tôi không vứt chúng đi vì nghĩ gây hại môi trường, chỉ có một hộp để đó. Anh trả bao nhiêu? 3 đô một cái. Gì cơ? 3 đô? Sao anh trả 3 đô? Chỉ là mảnh kính vỡ thôi mà. Họ nói là thật ra có cách tái sản xuất những cái này: gửi sang Trung Quốc, tháo lớp kính vỡ, gắn kính mới, rồi bán lại như một đơn vị tái sản xuất. Lúc đó như một tia sáng lóe lên trong đầu tôi. Phần lớn người ta ở vị trí đó có lẽ sẽ hỏi: “Ừ, gửi chúng đi đâu?” Nhưng tôi nghĩ: ồ, tôi phải vào ngành này. Tôi muốn sao chép người đã gọi cho tôi. Lúc đó tôi không biết website của anh ta ra sao, không biết tên doanh nghiệp. Khi ấy cũng chưa có Web Archive để tra cứu. Tôi chỉ muốn sao chép mô hình kinh doanh vì nghĩ đây sẽ là một “món”. Tôi đã ở trong ngành, tôi hiểu ngành, tôi sẽ làm điều này. Kết quả là năm đầu chúng tôi doanh thu 2 triệu đô, rồi 5 triệu, rồi 9 triệu, và vài năm sau chúng tôi thoái vốn.
Thú vị. Nhưng bạn thường không nghĩ ai cũng đi tìm một ý tưởng mới, và thật khó để tìm ý tưởng hoàn toàn mới. Tôi nghĩ, phải chăng Einstein từng nói không có khái niệm “ý tưởng mới hoàn toàn”? Nghe cũng hợp lý. Nhưng bạn có xu hướng nhìn vào các mô hình đang tồn tại và nhân rộng chúng. Bạn có tự biến tấu chút nào không? Tôi sẽ phát triển những biến tấu của riêng mình theo thời gian, vì ai cũng là sản phẩm của môi trường xung quanh. Trong trường hợp doanh nghiệp này, ban đầu tôi sao chép gần như y nguyên. Tôi đi tìm người ở Trung Quốc, lên Alibaba, nhắn cho rất nhiều người bán màn hình iPhone và hỏi: “Bạn có tái chế không? Bạn có tái chế không? Bạn có tái chế không?” Khoảng 5–10% trong số họ trả lời có. Thế là tôi gửi mẫu cho họ, rồi họ gửi mẫu trả lại cho tôi.
Và rồi theo thời gian, tôi bắt đầu lấy một vài nguyên tắc marketing từ những dự án trước — như quảng cáo Facebook, gọi điện lạnh (cold calling). Và tôi bắt đầu áp dụng chúng chỉ vì tôi không biết đối thủ kia đã tìm ra thành công bằng cách nào. Tôi biết anh ta gọi điện lạnh và điều đó hiệu quả. Đó là tất cả những gì tôi biết. Nhớ là, tôi thậm chí không biết tên doanh nghiệp của anh ta. Và vì vậy theo thời gian, bạn bắt đầu dùng kinh nghiệm trước đây để điều chỉnh vài thứ cho doanh nghiệp và biến nó thành của riêng bạn. Nhưng nếu bạn làm điều đó ngay từ đầu, đúng không? Ví dụ nếu tôi nhận được một cuộc gọi và anh ta nói, “Tôi muốn mua màn hình iPhone của bạn bị vỡ,” thì tôi sẽ nói, “được, tôi sẽ làm việc đó.” Nhưng tôi sẽ không chỉ bán màn hình iPhone. Thật là chán. Tôi sẽ bán Samsung, đúng không? Khả năng lớn là thậm chí không có thị trường cho điều đó, hoặc thậm chí không có phương pháp thực hiện. Và vì cái tôi, lòng tự trọng, không chịu chỉ sao chép cái đang hoạt động, tôi sẽ không có được cái doanh nghiệp thành công đó trong túi sau. Nên nếu bạn chỉnh sửa ngay từ đầu, giống như bạn… tôi đang nghĩ tới một phép ví von: nếu bạn đi một chuyến đi dài mà bạn bắt đầu rẽ lối từ sớm, hoặc nếu một chuyến bay bắt đầu lệch khỏi đường bay ngay từ đầu, thì cuối cùng nó sẽ cách rất xa điểm đến hàng trăm dặm. Nhưng nếu bạn bắt đầu chỉnh sửa dần dần trên đường đi, thì bạn sẽ đến gần hơn nơi lẽ ra bạn sẽ đến. Và bạn có thể tới một đích tốt hơn với một vài chỉnh sửa đó, vì bạn đang pha trộn nó với kinh nghiệm của mình. Bạn biết rõ hơn người mà bạn đang sao chép. Vậy nên quan trọng là phải sao chép mô hình chính xác ở giai đoạn đầu, vì bạn cũng sẽ học được điều gì ở mô hình hiện có đang hoạt động. Và từ đó bạn có thể lặp lại, thay đổi, mở rộng. Nếu không, bạn có thể bỏ lỡ điều gì đó.
Chính tôi cũng thường mắc sai lầm khi nhìn vào một doanh nghiệp khác rồi nghĩ, “Ôi trời, sao họ làm thế? Sao họ tính phí như vậy? Họ tính đủ thứ phí rắc rối thế, thật lằng nhằng.” Tôi từng có một doanh nghiệp thực hiện fulfilment cho thương mại điện tử, nơi các thương hiệu gửi cho chúng tôi toàn bộ sản phẩm của họ. Chúng tôi có một kho lớn và sẽ gửi tất cả hàng hóa của họ đi. Tôi đã nghĩ, tại sao họ lại có phí lưu kho, phí pick-pack-ship? Họ còn tính phí để theo dõi hạn sử dụng. Họ tính thêm tiền nếu có năm món trong hộp thay vì bốn; có quá nhiều friction, quá lộn xộn. Chúng ta sẽ làm đơn giản: chỉ một mức phí cố định, không phí lưu kho. Đó sẽ là điểm khác biệt của chúng ta. Rồi theo thời gian, trong vài tháng, vài năm, chúng tôi nhận ra, à, phí lưu kho là vì đôi khi khách hàng của bạn phá sản và bạn phải ôm hóa đơn. Chi phí lưu kho thực ra rất cao nhưng chẳng có gì để chuyển chi phí đó sang. Còn phí pick-pack-ship thì có lý do của nó. Bạn học hết những thứ này và bạn nhận ra, ừ thì tôi không phải thiên tài có MBA; tôi chỉ cố gắng thêm màu sắc của mình vào vì nghĩ mình thông minh hơn chủ doanh nghiệp kia. Hoá ra người làm nghề 15 năm so với 15 ngày biết nhiều hơn tôi rất nhiều. Và tôi lợi hơn nhiều khi sao chép giá của họ, sao chép bố cục website của họ, sao chép quy mô kho của họ, theo cùng ngách mà họ theo đuổi. Vì rõ ràng điều đó đang hiệu quả với họ. Nên tôi không còn mắc sai lầm đó nữa. Tôi không tự cho rằng đối thủ là đồ ngốc. Tôi đã bị chứng minh là sai quá nhiều lần rồi. Tôi cho rằng họ làm vậy bởi vì họ đã học được bằng cách phải trả cái giá đắt. Và nếu tôi sao chép họ, thì tôi sẽ không phải học theo cách khó khăn đó.
Mấy ngày vừa rồi tôi mời vài lãnh đạo đến nhà, và chúng tôi xem xét các mô hình khác — tức là những công ty làm việc tương tự mình và tồn tại lâu. Có lúc tôi cũng chợt hỏi, “Tại sao họ làm như vậy? Có phải tệ lắm không?” Có một khoảnh khắc chúng tôi bị cám dỗ muốn phát minh lại bánh xe. Nhưng câu hỏi tôi tự hỏi bây giờ với kinh nghiệm nhiều năm là: tại sao cuối cùng nó lại trở thành như vậy? Tại sao đối thủ đã làm việc này 50 năm lại đi đến kết luận đó? Bởi như bạn nói, rõ ràng có một chuỗi sự kiện hoặc quy mô hay yếu tố nào đó khiến họ kết luận đây là cách tốt nhất để làm. Và giống bạn, tôi đã sai nhiều lần khi nghĩ, “Ồ họ chỉ là ngốc nên không nhìn thấy điều hiển nhiên này,” nhưng thực sự mô hình của họ đã được kiểm chứng trên thị trường nhiều hơn mô hình của tôi. Vậy có lẽ tôi nên gạt cái tôi sang một bên và ít nhất bắt đầu như họ bắt đầu, như bạn nói, và đó là lời khuyên rất quan trọng.
Ừ, có những lúc một công ty cứ tiếp tục làm một việc vì nó hiệu quả. Họ không dành thời gian để thử điều gì đó có thể tốt hơn. Nhưng gần như không thể đoán được điều đó là gì. Ví dụ, nếu một thương hiệu thời trang phát triển hoàn toàn nhờ quảng cáo Facebook và họ chưa từng thử Google Ads, có thể Google Ads sẽ chuyển đổi tốt gấp đôi. Nhưng tôi không muốn đoán. Tôi chỉ muốn bắt đầu với Facebook Ads và vẫn dành 5% ngân sách để thử những khái niệm khác. Nhưng 9 trên 10 lần, cuối cùng tôi vẫn quay lại Facebook Ads.
Nó khiến tôi suy nghĩ về việc trong kinh doanh, về cơ bản mọi thứ một lần nữa, nói chung ở đây, có thể chia vào hai loại: một là những vấn đề cũ, nơi đã có hàng nghìn người đi trước bạn và cùng những giải pháp, cùng tư duy đó vẫn còn phù hợp. Và hai là những vấn đề mới, bạn biết đấy, những thứ như AI đã tạo ra một loạt vấn đề mới, cũng như cơ hội mới. Và điều tôi hay thấy là khoảng 95% những thứ trong kinh doanh là những vấn đề cũ, như tuyển dụng, dòng tiền, cách làm tài chính, pháp lý, tất cả những thứ đó. Và khi bạn đang xử lý một vấn đề cũ, chuyên môn thường là câu trả lời, tức là tìm ai đó biết, thuê ai đó hoặc nhờ cố vấn hay gì đó. Còn những vấn đề mới thì không có khuôn mẫu trong ngành của chúng ta. Đó là một thách thức mới. Vậy thử nghiệm là câu trả lời. Nhìn chung như vậy có đúng với bạn không?
Ồ, hoàn toàn đúng. Tôi thường nói thử mọi thứ trừ ma túy. Chúng tôi luôn thử nghiệm. ừm, đó là nền tảng cho mọi thứ chúng tôi làm. Nhưng bạn có thử nghiệm khi đó là một vấn đề cũ không?
Bạn có thể cho tôi một ví dụ không?
Như những thứ về quản lý dòng tiền, ừm, nguyên tắc tuyển dụng liên quan đến thời gian thử việc và thời gian báo trước, nhiều cấu trúc pháp lý và các giao dịch. Những thứ có tiền lệ đã được thiết lập rõ ràng. Những tiền lệ đã được thiết lập, nơi mà chẳng có gì thay đổi căn bản trên thế giới khiến chúng trở nên vô hiệu. Ừ. Tôi nghĩ nếu đó là vấn đề cũ, tôi sẽ nhìn vào ví dụ của ai đó trong thập kỷ vừa qua đã giải quyết nó theo cách thú vị. Và tôi có xu hướng sao chép điều đó hơn — như trong tuyển dụng. Truyền thống, các công ty sẽ dành hàng giờ, hàng tuần hoặc vài ngày để tuyển, từ vòng này sang vòng kia, người này người kia. Nếu bạn nhìn Y Combinator, có thể nói là vườn ươm startup lớn nhất thế giới, họ có những cuộc phỏng vấn bảy phút. Họ nói họ muốn làm năm phút, nhưng cảm thấy quá thô lỗ. Và trong phỏng vấn họ thực sự biết trong ba phút đầu tiên là có phù hợp hay không. Rồi phỏng vấn xong. Hoặc là nhận hoặc là không. Tôi tiếp cận tuyển dụng giống vậy. Tôi thà dùng cách tiếp cận dựa trên nguyên lý số lớn và cho năm người 30 ngày để thể hiện kỹ năng của họ, thay vì dành 30 ngày dồn hết cho một người. Bởi theo kinh nghiệm của tôi, người mà tôi dành 30 ngày cho không có khả năng thành công nhiều hơn so với năm người kia mà tôi có thể đang thử.
Được. Và ví dụ về công ty kho lưu trữ mà bạn khởi nghiệp, nghe có vẻ bạn đã gặp một vấn đề cũ.
Đúng, rất giống vậy. Và bạn cố gắng đổi mới, thử nghiệm, nhưng đây là một vấn đề cũ, nơi các quy luật về con người, cách họ hành xử và việc doanh nghiệp phá sản vẫn còn liên quan. Vâng. Và vào cuối hai năm thử nghiệm của chúng tôi, chúng tôi trông giống như tất cả các đối thủ cạnh tranh khác. Nếu chúng tôi bắt đầu từ đó, lẽ ra đã tiết kiệm được hai năm. Và điều tôi nhận thấy là những người sáng lập lãng phí nhiều năm cố gắng thử nghiệm ở những nơi mà các vấn đề cũ vẫn tồn tại và vẫn đúng. Một trong những sai lầm tôi đã phạm trong công ty mình là lẽ ra tôi nên dành toàn bộ thời gian thử nghiệm cho các vấn đề mới và nên thuê người để chỉ cho tôi cách điều hướng các vấn đề cũ.
Cái video khiến bạn nổi khá viral, tôi nhớ là câu chuyện về Buc-ee’s. Ở nhiều nơi trên thế giới người ta không biết Buc-ee’s là gì. Tôi nghĩ đó là thương hiệu Mỹ. Ừ. Nhưng điều này cho thấy, tôi nghĩ bạn luôn có xu hướng suy nghĩ hơi khác hoặc sáng tạo. Chuyện gì đã xảy ra với Buc-ee’s?
Vào thời điểm đó, khi tôi đang điều hành doanh nghiệp dịch vụ giao hàng cho các công ty khác, đúng không? Buc-ee’s là một chuỗi trạm xăng, chỉ có 50 địa điểm. Và từ 50 địa điểm đó, họ có doanh thu hàng tỷ đôla. Tôi nói các trạm xăng đó thường từ 40.000 đến 80.000 foot vuông. Wow. Chúng thật khổng lồ. Họ có thương hiệu tuyệt vời, logo tuyệt vời, và được khách hàng tin tưởng rất nhiều. Nhưng những trạm xăng này nằm trên đường đi tới các điểm du lịch đường bộ, nằm giữa chốn hoang vắng. Nên nếu bạn sống ở Dallas và lái xe ra biển, bạn sẽ dừng ở Buc-ee’s cả lúc đi lẫn lúc về, và có khả năng sẽ tiêu hàng trăm đôla: đổ đầy bình, rồi mua áo thun, đồ ăn vặt và vân vân. Vào thời điểm chúng tôi đang chạy dịch vụ fulfillment thương mại điện tử, chúng tôi đến Buc-ee’s. Tôi rủ anh họ, đối tác kinh doanh đi để cho họ trải nghiệm. Chúng tôi đang trò chuyện. Tôi nhớ chính xác mình đang ở đâu — dưới một cây cầu vượt khổng lồ ở khu DFW. Lúc lái xe về, tôi nói: “Chết tiệt, những người này chắc bán online khủng lắm. Họ phải bán rất nhiều hàng.” Bởi vì tôi biết Disney bán hàng tỷ đô áo thun trên website của họ, phải không? Tôi vừa đọc một thống kê gần đây. Vậy nên tôi lấy điểm dữ liệu đó, nối nó với Buc-ee’s và nghĩ: được rồi, Buc-ee’s chỉ bằng một phần của Disney về quy mô, nhưng họ có mức độ trung thành thương hiệu tương tự. Mọi người yêu thích áo của họ. Bạn sẽ thấy áo của họ ở khắp nơi, mặc dù họ chỉ có 50 cửa hàng ở khu vực Đông Nam (Mỹ), đúng không? Rồi chúng tôi vào website của họ và không có nút mua hàng. Không có chỗ nào để mua đồ của họ. Và tôi cảm thấy như mọi bóng đèn trong đầu bật sáng cùng lúc, kiểu “ôi trời ơi, cần phải liên hệ với họ, phải đưa họ lên online.” Tôi có cả đống ý tưởng còn anh họ tôi thì cân bằng hơn nhiều so với tôi. Anh ấy là người vận hành còn tôi thì giống kiểu người bị ADHD, bồng bột, biết không? Vai trò của anh ấy là làm tôi bình tĩnh lại, và anh ấy rất giỏi việc đó. Nhưng tôi không thể bị dỗ dành trong chuyện này. Tôi cứ thế: “Không, không, không.”
Chúng tôi phải làm gì đó ở đây. Chúng tôi sẽ mua một món của mọi thứ. Chúng tôi sẽ thuê một nhiếp ảnh gia để chụp ảnh chúng. Chúng tôi sẽ ra mắt cửa hàng trực tuyến Buc-ee’s của riêng mình và cố gắng làm cho nó viral. Kiểu viral hoặc là thất bại, đúng không? Nếu không viral thì tôi sẽ chỉ ăn mấy thứ đồ ăn vặt không lành mạnh này trong ba năm tới của đời mình. Vậy là chúng tôi làm thật, mua một món của mọi thứ. Mất vài ngàn đô. Tôi dẫn cả bốn đứa con và mang chúng về kho. Chúng tôi chụp ảnh. Chúng tôi ra mắt một trang web và tôi gửi email cho mọi phóng viên tôi có thể tìm được. Và có một người rất thích ý tưởng. Anh ấy theo đuổi nó.
Anh ấy đã liên hệ với Buc-ee’s để xin bình luận vì họ không trả lời những email lạnh của tôi. Tôi muốn ra mắt cùng họ, nhưng tôi là ai chứ? Họ không quan tâm đến tôi và tôi không trách họ. Thế là anh ấy viết một bài lớn về tôi. Hàng triệu người đọc nó. Rất nhiều cơ quan báo chí khác cũng viết về chuyện này. Và chỉ trong 30 ngày đầu chúng tôi thu về hàng trăm ngàn đô một cách tự nhiên từ việc đó.
Buc-ee’s cảm thấy thế nào về chuyện đó? Họ muốn chúng tôi thay một vài điểm then chốt trên website. Họ muốn chúng tôi basically đặt các tuyên bố miễn trừ trách nhiệm khắp nơi nói rằng: chúng tôi không phải Buc-ee’s, chúng tôi không liên kết với Buc-ee’s. Họ muốn chúng tôi đổi tên — tên đó có từ “beaver” (hải ly), đó là linh vật của họ. Họ không muốn có bất kỳ sự nhầm lẫn nào. Vậy là chúng tôi sửa hết mấy thứ đó rồi và nhận được cái gật đầu không chính thức từ họ. Họ nói: chúng tôi sẽ không ký giấy tờ gì cả, nhưng bạn có sự chấp thuận của chúng tôi. Chúc vui vẻ.
Cái website đó có làm bạn giàu không? Có, vẫn thế. Đã năm năm rồi. Chúng tôi vẫn sở hữu nó toàn bộ, 100%. Mọi chuyện vẫn rất tốt. Và nó đã mang về cho bạn hàng triệu? Ừ.
Người nghe có thể rút ra gì từ chuyện đó để áp dụng vào đời mình, để tìm những cơ hội tương tự ngoài kia? Hay đó chỉ là một vụ trời cho, một lần rồi thôi? Có cơ hội nào giống vậy không?
Câu hỏi cụ thể đó tôi bị hỏi nhiều. Làm thế nào để ai đó làm điều tương tự với một thương hiệu khác? Tôi không biết. Nếu có thương hiệu nào giống như vậy ngoài kia, tôi đã làm rồi. Trader Joe’s cũng tương tự, nhưng họ rất hay kiện tụng. Tôi nghĩ vụ đó là một may mắn hiếm hoi cho thí nghiệm cụ thể ấy — tức là tung một thương hiệu trực tuyến cho một doanh nghiệp trực tiếp. Nhưng mọi người không nên nản lòng khi nghe chuyện đó, vì về mặt tổng quát, mọi người nên coi trọng những ý tưởng tò mò của mình. Họ cần rút ngắn thời gian giữa lúc nảy ra ý tưởng và lúc làm điều gì đó với ý tưởng đó.
Tại sao? Vì điều đó sẽ củng cố “cơ bắp” thiên hướng hành động của họ. Tất cả chúng ta đều có ý tưởng — đôi khi tốt, đôi khi tệ — khá thường xuyên. Thông thường chúng ta chẳng làm gì cả, chỉ là một suy nghĩ thoáng qua. Dù là ý tưởng kinh doanh hay một cuộc trò chuyện khó khăn mà mình cần có, bất kỳ ý tưởng nào. Nhưng càng rút ngắn khoảng thời gian giữa việc có ý tưởng và hành động với ý tưởng đó, chúng ta sẽ càng làm điều đó thường xuyên hơn. Nó sẽ trở thành một quả cầu tuyết tự sinh tự tăng, càng ngày càng tích lũy. Rồi trước khi bạn biết, bạn sẽ có nhiều ý tưởng hơn, hành động nhiều hơn với những ý tưởng đó, thử nghiệm, học hỏi công cụ, thí nghiệm và rồi bạn sẽ có cả một danh mục doanh nghiệp.
Có điều gì trong tư duy hay quan điểm của bạn khiến khi bạn bước vào Buc-ee’s bạn còn nghĩ đến cách mình có thể làm cái gì đó, trong khi đa số người chỉ vào đó mua đồ rồi đi? Có phải có cái nền tảng gì trong cách bạn nhìn thế giới không?
Có. Nhưng tôi không nghĩ mình khác biệt. Tôi nghĩ nhiều người cũng có những ý tưởng như vậy. Bạn bước vào Buc-ee’s và thấy điều gì đó có thể cải thiện, mọi người có những suy nghĩ thoáng qua rồi tiếp tục. Tôi nghĩ bạn trở thành chuyên gia trong việc thực hiện những ý tưởng ấy khi bạn thực sự làm gì đó với chúng. Bạn trở nên giỏi hơn trong việc làm và thử nghiệm vì bạn đã xây dựng được một dạng “cơ bắp” — nghĩa là bạn dường như không sợ thất bại nhiều như người bình thường.
Và trong trường hợp đó, người bình thường có thể nghĩ: tôi không có kinh nghiệm làm việc này. Thực ra không ai có kinh nghiệm về điều gì cho đến khi họ làm nó. Mọi chuyên gia đều từng là người mới. Đôi khi người ta thử rồi nhận ra: ờ, việc này không cho họ năng lượng, không phù hợp với họ — cũng ổn. Khi đó họ có thể biết: được rồi, đã thử — khởi nghiệp thực sự không dành cho tôi, người khác làm cũng được, chúc họ may mắn. Tôi chỉ muốn mọi người trả lời câu hỏi đó cho bản thân. Tôi ghét nhìn thấy hối tiếc trên mặt ai đó. Tôi có bạn bè muốn khởi nghiệp, họ luôn nói về nó và tôi biết họ sẽ làm tốt. Tôi biết điều đó hành hạ họ và họ có những ý tưởng thực sự rất tốt. Tôi ghét nhìn họ phải mang câu hỏi đó cả đời. Tôi chỉ muốn họ nếm trải cảm giác khởi nghiệp.
Liệu khởi nghiệp có dành cho mọi người không? Bạn có thể nghĩ đến tất cả bạn bè mình và xếp họ vào nhóm “nên làm” và “không nên làm”. Và điều gì quyết định ai vào nhóm nào? Đối với tôi, là họ tiến được bao xa trong việc hành động với ý tưởng đó. Tôi có bạn bè nhắn tin cho tôi ý tưởng hay kể với tôi về ý tưởng, rồi sau đó tôi không bao giờ nghe lại về chuyện đó nữa. Tôi không lo cho họ. Tôi thấy có một sự thiên lệch lựa chọn ở đây: nếu họ thực sự muốn làm gì đó, họ sẽ tiến thêm một chút. Họ sẽ theo dõi lại với tôi, họ sẽ nói “tôi đã làm cái này”. Tôi luôn cho họ lời khuyên và phản hồi: bạn nên làm thế này, bạn nên thử cái này. Và họ sẽ báo lại.
Và rồi, bạn biết đấy, đến một lúc nào đó trên con đường đó, nó sẽ chết. Đúng. Nhưng nếu họ không tiến xa hơn ngoài việc chỉ kể cho tôi ý tưởng của họ, thì tôi, tôi không mất ngủ vì họ. Nên nó kiểu sống sót theo cách đó. Nó kiểu tự sàng lọc. Dù sao thì đó là khởi nghiệp. Ừ, đúng vậy. Nhưng tôi cũng có bạn bè khác kiểu luôn theo dõi, theo dõi, theo dõi, rồi rồi ý tưởng chết, điều đó cũng ổn. Rất nhiều ý tưởng của tôi cũng chết. Và với tôi, đó là tín hiệu rằng nó đáng phải chết. Đúng. Tôi chỉ chuyển sang việc tiếp theo. Ừm, nên những người đó có lẽ tôi hơi thiên vị và họ trông giống tôi hơn, bạn biết đấy, ừm, có thể đó không phải là một tín hiệu chính xác hay không, nhưng nếu họ trông giống tôi hơn, thì đó là tín hiệu rằng họ nên tiến sâu hơn và thực sự ra mắt cái gì đó có doanh thu. Ừ.
Trong đầu bạn, hãy nghĩ đến một người, bạn biết đấy, người không bao giờ nên bắt đầu kinh doanh. Được. Tại sao bạn lại nghĩ đến người đó mà không nói cho tôi họ là ai? Bởi vì họ kiếm được nhiều tiền ở công việc và họ khá thích công việc đó. Họ không khổ sở. Ừm, và họ ở cuối tuổi bốn mươi và họ có lẽ cảm thấy đó sẽ là rủi ro quá lớn để bắt đầu thứ gì đó. Và bạn có đồng ý khách quan rằng đó sẽ là rủi ro quá lớn đối với họ không? Tôi đồng ý. Vậy bạn đang nhìn nhận trên cơ sở rủi ro — lợi nhuận, nghĩ rằng phần thưởng không vượt qua được rủi ro đối với họ. Ừ. Ừ. Bởi vì người ta đến với tôi như mong tôi khuyến khích họ nghỉ việc. Đúng. Như van xin tôi làm điều đó mà thực ra không nói là van xin. Và tôi không muốn làm điều đó. Tôi chưa bao giờ phải nghỉ việc. Tôi bắt đầu bằng khởi nghiệp, đúng không? Nên suy nghĩ về việc ở tuổi 48 có bốn đứa con và nghỉ công việc 400.000 đô một năm để thử một thứ gì đó, nghe thật điên rồ với tôi. Mặt khác, hãy nghĩ đến một người, bạn biết đấy, không phải là doanh nhân, nhưng chắc chắn nên là, nhưng bạn luôn tự hỏi tại sao họ không làm? Ừ. Tại sao bạn nghĩ đến người đó? Bởi vì đó là người đến gặp tôi thường xuyên nhất với các ý tưởng và ý tưởng của họ thực sự, thực sự tốt. Anh ấy là kỹ sư. Ừm, nên anh ấy nhìn thế giới theo cách đó. Kỹ sư thường là doanh nhân giỏi. Ừm, và anh ấy có đạo đức làm việc tốt và anh ấy đang giữa sự nghiệp, nhưng chưa quá trễ. Và tôi biết một cách khách quan rằng anh ấy thực sự khá bất mãn ở công việc. Và tôi ghét điều đó cho anh ấy vì tôi thấy tài năng ở đó và tôi muốn anh ấy, kiểu, tôi nghĩ anh ấy sẽ xuất sắc. Và tôi muốn thấy giấc mơ đó thành hiện thực cho anh ấy. Tại sao anh ấy không làm?
Tôi nghĩ đó là thiếu tự tin. Sợ. Ừ. Sợ có lẽ là sợ buông tay khỏi một thứ chắc chắn đã đem lại cho gia đình anh ấy một lối sống tốt và không lấy lại được điều đó nữa. Ừm, tôi nghĩ những bất an nằm ở gốc rễ của con người tốt nhất và tồi nhất của chúng ta và nó có thể thúc đẩy chúng ta thành con người tốt nhất hoặc tồi nhất. Ừm, tùy thuộc vào mức độ tự nhận thức của chúng ta về những bất an đó.
Có hơi sai sót trong cách nghĩ của anh ấy theo quan điểm của bạn không? Như tại sao bạn, bạn vẫn, mặc dù những gì anh ấy nói về, bạn biết đấy, những gì bạn nghĩ anh ấy tin về sự an toàn cho gia đình là đúng. Bạn vẫn nghĩ anh ấy nên làm, điều đó cho thấy bạn thấy có một kiểu sai sót nào đó trong cách anh ấy suy nghĩ. Ừ. Bởi vì anh ấy không phải bỏ việc. Ừm, có đủ thời gian trong ngày để làm điều này vào buổi tối và cuối tuần để làm đủ, để thực sự chứng minh nó. Thường thì bất cứ side hustle (việc làm thêm) nào của chúng ta cũng có trần rất thấp nếu chúng ta chỉ làm nó ngoài giờ, đúng không? Giả sử chúng ta dành 20 giờ một tuần cho một việc làm thêm và nó đem lại cho chúng ta 50.000 đô một năm, nhưng công việc chính trả cho chúng ta 200.000 đô một năm. Và chúng ta dành 40 giờ một tuần cho công việc đó. Một điều tôi nhận thấy, khá mâu thuẫn với cảm nhận của tôi về việc từ bỏ, ừm, là khi chúng ta đi từ 20 giờ một tuần cho việc làm thêm 50.000 đô kia lên 40 giờ một tuần, và chúng ta nghỉ việc toàn thời gian, thì 50.000 đô kia biến thành 500.000 đô, đúng không? Chúng ta tăng gấp đôi số giờ nhưng lại tăng 10 lần số tiền đến từ nó vì thực tế là chúng ta đốt thuyền, rằng nó phải hoạt động. Tôi chỉ không muốn mọi người đốt thuyền quá sớm, đúng không? Như phải có một con đường. Giả sử quảng cáo Facebook của chúng ta chuyển đổi rất tốt. Chúng ta đã thử mở rộng và chúng có lời và chúng ta biết sẽ như thế nào. Nhưng nếu chúng ta mở rộng thì chúng ta sẽ có nhiều khiếu nại dịch vụ khách hàng hơn. Chúng ta sẽ phải làm nhiều kiến trúc trang web hơn, nhưng chúng ta thấy một con đường để mở rộng và nó đã có lời. Và chúng ta biết rằng có lẽ sếp cũ sẽ nhận mình lại. Chúng ta có kiểu những lưới an toàn đó. Đó là thời điểm hoàn hảo để thật sự đốt thuyền. Không phải khi chúng ta có một ý tưởng hoặc đã thử nghiệm một ít nhưng chưa kỹ. Ừm, theo ý tôi thì quá sớm.
Và khi nói đốt thuyền, bạn ám chỉ phép ẩn dụ kiểu, tôi đoán, một số lãnh đạo thời chiến sẽ cập đảo mà họ xâm chiếm và đốt thuyền để không còn phương án B. Chính xác. Ừ, để nghỉ việc.
Bạn có nghĩ điều đó thực sự quan trọng không? Ý tưởng về phương án B? Bạn có nghĩ mọi người nên có phương án B khi họ dấn thân vào khởi nghiệp không? Tôi có thể tự mâu thuẫn với chính mình chứ? 100% có. Được rồi. Vậy Chris lý trí, Chris có bốn đứa con, nói chắc chắn là phải có. Bạn phải là cha, bạn phải là chồng. Bạn phải lo cho gia đình mình. Đúng. Ừm, và một lần nữa, có rất nhiều công cụ ngoài kia để thử nghiệm, để mở rộng, để thuê ngoài. Chúng ta có thể tìm một đối tác kinh doanh để giúp gánh vác. Chúng ta có thể dùng con cái, có thể nhờ vợ/chồng, bất cứ thứ gì. Có rất nhiều cách để thẩm định cái gì đó trước khi nghỉ việc nên chúng ta không nhất thiết phải bỏ việc. Nhưng mặt khác của tôi, đã có, ừm, hai lần trong sự nghiệp khởi nghiệp của tôi khi có ai đó đốt thuyền thay tôi. Đúng.
Tôi cập bến một hòn đảo và lúc đó tôi có kế hoạch B. Tôi đang thử nghiệm doanh nghiệp này. Doanh nghiệp này có lãi. Nó trả được hoá đơn. Rồi có người khác, giữa đêm khuya, lẻn ra và đốt thuyền của tôi, tôi tỉnh dậy và kiểu như: Whoa, kế hoạch B của tôi đâu rồi? Tôi chưa sẵn sàng để đốt những chiếc thuyền đó. Còn kế hoạch A thì phát triển cực kỳ mạnh. Và nguyên nhân không hẳn chỉ vì tôi mất mạng lưới an toàn, mà vì sự kiện đó đã đặt một cái gì đó lên vai tôi, khiến tôi muốn chứng minh những kẻ xấu kia sai. Để đơn giản hóa: những thằng đã đốt thuyền tôi. Động lực mang tính độc hại. Chính xác. Đó là cách diễn đạt hay — muốn cho họ thấy: tôi không cần những chiếc thuyền đó. Tôi sẽ không quay lại. Hòn đảo này tốt hơn nơi tôi đến.
Tôi nhớ đọc một nghiên cứu về kế hoạch B: họ có hai nhóm sinh viên rồi bảo các em làm một câu đố để giành phần thưởng. Rồi trong một nhóm, họ bảo rằng nếu muốn, các em có thể lấy phần thưởng đó từ máy bán hàng tự động dưới cuối hành lang sau này. Nhóm không biết rằng họ có thể nhận cùng phần thưởng theo cách khác (kế hoạch B) đã nỗ lực nhiều hơn đáng kể để hoàn thành câu đố. Vậy là có điều gì đó trong tâm lý con người: khi biết rằng bạn có thể có được phần thưởng theo một cách khác, khi bạn có kế hoạch B, chúng ta làm việc ít hơn cho kế hoạch A.
100%.
Về mặt logic, có lẽ chúng ta nên, kiểu như, thực dụng và có trách nhiệm, loại bỏ kế hoạch B khỏi đầu. Ừ. Tôi chỉ nghĩ là, tôi không thể nghĩ ra câu chuyện nào trong vòng ảnh hưởng của tôi mà người ta thử cái gì đó, bỏ kế hoạch A, rồi kế hoạch B thất bại hoàn toàn và họ mất hết. Chắc chắn chuyện đó xảy ra. Đúng là có người bỏ cuộc quá sớm thì mất. Nhưng theo kinh nghiệm của tôi thì thường không như vậy. Nó trái ngược — nó trở thành một yếu tố kích thích lớn. Khi họ bỏ, tôi hỏi họ cảm thấy thế nào, có hoảng không? Và luôn luôn họ trả lời là: tôi phấn khích lắm, tôi sẽ dồn hết vào cái này, cái này phải thành công. Và rồi nó thành công. Chỉ là như vậy thôi.
Nhiều người tìm thu nhập thụ động từ những công việc tay trái (side hustles). Tôi tự hỏi quan điểm của bạn về thu nhập thụ động là gì, vì từ đó xuất hiện rất thường trong phần bình luận của kênh này. Khi mình phân tích cảm xúc và mối quan tâm của mọi người, “thu nhập thụ động” có vẻ như một từ hot. Đúng, nó như viên đạn bạc, bạn biết đấy — kiểu “Ozempic” về mặt tài chính. Thu nhập thụ động là gì? Tôi sẽ định nghĩa là thu nhập mà bạn nhận được mà không phải liên tục bỏ công sức vào, như mua trái phiếu kho bạc kiếm 4% trên tiền của bạn, bạn không làm gì thêm mà vẫn được trả. Và rất khó tìm, nhất là lúc khởi đầu. Chúng ta phải sẵn sàng tạo ra thu nhập chủ động, thu nhập mồ hôi, thu nhập xấu xí bằng mọi cách cần thiết. Và càng làm nhiều, càng kéo dài thời gian làm việc như vậy, thu nhập thụ động thực sự càng thực tế hơn.
Thu nhập mồ hôi, xấu xí. Hãy cho tôi một ví dụ về thu nhập mồ hôi, xấu xí mà bất kỳ ai đang nghe có thể tạo ra được. Ví dụ yêu thích của bạn về những doanh nghiệp không hiển nhiên mà người ta bắt đầu và đã dẫn đến thu nhập thụ động, mồ hôi, xấu xí là gì? Nhiều thứ tôi khởi nghiệp bản thân cũng như vậy. Tôi có một dịch vụ mua ô tô theo yêu cầu. Hình dung một đại lý ô tô truyền thống, một đại lý xe đã qua sử dụng. Bạn cần có giấy phép đại lý để pháp luật cho phép bạn đi đấu giá và mua xe giá sỉ, đưa lên sân bãi rồi bán lại. Tôi làm hết thủ tục, lấy giấy phép đại lý, rồi tôi tiếp cận các cá nhân — họ bảo tôi: tôi muốn một chiếc Sequoia 2024 màu xanh, đi chưa tới 30.000 dặm. Tôi chỉ cần đi đấu giá mua cho họ với phí khoảng 700 đôla. Vậy họ được giá sỉ, tiết kiệm tiền, tôi có tiền. Tôi không phải chịu rủi ro tồn kho và tôi có thể mua chính xác cái họ muốn. Nghe hay đúng không? Trên lý thuyết, nhiều người làm tốt cái này. Tôi không phát minh ra nó, tôi sao chép. Nhưng tôi ghét việc đó. Tôi bị hỏng xe bên lề đường khi lái mấy cái xe đó từ đấu giá về. Tôi không phải dân mê xe. Tôi không đam mê sửa chữa. Nó xấu xí. Ở Texas thì nóng, tôi đứng ngoài trên mặt nhựa đường. Tôi vẫn kiếm tiền, có lãi. Rồi tôi tới điểm mà tôi đóng cửa, dừng nó lại, chuyển sang thứ khác. Đó là công việc rất chủ động, không dễ mở rộng trên bề mặt, xấu xí và tôi ghét nó. Nên tôi chuyển hướng vì tôi có kế hoạch B. Tôi không cần tiếp tục. Nếu ai đó thích xe thì đó là kinh doanh hay — tôi biết một người ở Alabama kiếm nhiều tiền từ việc đó. Còn với tôi thì không hợp.
Vậy đam mê quan trọng tới mức nào trong phương trình này? Có cần bạn yêu thích thứ đó để thành công không? Tôi nghĩ bạn cần phải yêu kinh doanh, yêu thương mại. Nếu bạn có thể yêu tinh thần khởi nghiệp, yêu việc biến 1 đô thành 2 đô, và bạn xem đó là đam mê của mình, thì bất cứ thứ gì thuộc phạm trù đó bạn đều sẽ làm tốt. Nhưng tôi hay nói: hãy theo lợi nhuận — P-R-O-F-I-T — cho đến khi bạn có đủ khả năng để theo đuổi đam mê. Bởi vì nếu chúng ta cố theo đuổi đam mê ngay từ ngày đầu, có lẽ chúng ta sẽ chẳng bao giờ tới được đó, vì khả năng thống kê để đam mê của ta trùng với thứ mang lại tiền bạc ngay từ đầu hầu như bằng không. Vậy nên tạm thời bỏ qua đam mê, cố gắng xây dựng đam mê quanh thương mại, rồi bắt đầu bất cứ thứ gì.
Và rồi khi bạn đã có thể có thêm thu nhập thụ động, thì bắt đầu những thứ mà bạn đam mê, kiểu trong ngành mà bạn thực sự thích. Kiên trì. Kiên trì rõ ràng sẽ tạo ra những lần lặp để hiểu vấn đề hơn, để học thêm, để, bạn biết đấy… Tôi tự hỏi liên quan tới đam mê và kiên trì, chúng dường như gắn chặt với nhau. Cái gì mình đam mê hơn, mình có khả năng tiếp tục hơn ngay cả khi phần thưởng chưa xuất hiện.
Ừ. Ừ. Ví dụ như doanh nghiệp về xe hơi của tôi, đúng không? Tôi đam mê xe và tôi có một doanh nghiệp khác đang làm rất tốt. Nên tôi đã bỏ cái đó. Nhưng mọi người nghĩ là đôi khi họ lười biếng hoặc họ không chăm chỉ. Nên họ không tự tin rằng họ có thể làm được, nhưng thực ra mọi người đều chăm chỉ. Mọi người trên hành tinh này có cùng DNA cho phép họ làm việc chăm chỉ. Nhưng vấn đề là những gì họ đang làm có thể không mang lại năng lượng cho họ, đúng không? Có thể họ không đam mê nó. Vậy tôi đam mê cái gì? Chúng ta phải thử mọi thứ. Phải thử những cái mới. Phải biến cái câu hỏi tò mò đó thành một doanh nghiệp. Có thể nó vui. Có thể không. Chúng ta cần nhiều khoảng để khám phá hơn để tìm ra đam mê thực sự. Bởi vì ta có thể nghĩ, ồ, tôi thích làm mộc, đúng không? Tôi không cần phải xây dựng doanh nghiệp quanh đó vì tôi thích kinh doanh, nên tôi có thể xây doanh nghiệp quanh bất cứ thứ gì. Nhưng nếu tôi quá mắc kẹt trong suy nghĩ “tôi không thể kiếm lợi nhuận từ việc làm mộc này”, thì tôi sẽ thất bại khi khởi nghiệp nếu bắt đầu từ đó. Trong khi nếu tôi tiếp cận từ góc nhìn “Ừ, tôi thích làm mộc. Còn gì tôi thích nữa? Có thể tôi thích chạy bộ. Có thể tôi thích nấu ăn. Có thể tôi thích video ngắn” và tôi bắt đầu thử tất cả những thứ đó, thì cuối cùng tôi sẽ có đủ “độ phủ” để thử nghiệm và tìm ra những thứ phù hợp. Nếu bạn biết nguyên lý Ikigai, đó là: cái bạn yêu thích, cái bạn giỏi, điều thế giới cần và cái bạn có thể tính phí được — giao thoa của những thứ đó là điểm ngọt ngào. Đó là thứ có thể mở rộng, là thứ bạn có thể làm đến hết đời. Nhưng nếu bạn quá bám vào chuyện đó ngay từ ngày đầu, kiểu “tôi không đam mê cái này”, thì bạn sẽ không bao giờ tìm thấy nó. Bạn sẽ mãi ở trong công việc đó.
Sự nghiệp của tôi cũng theo quỹ đạo tương tự: tôi thử rất nhiều thứ rồi sau đó xây dựng doanh nghiệp marketing, rồi nó chuyển dần thành doanh nghiệp sản phẩm và phát triển. Tôi không yêu thích nó đến mức say mê, kiểu giúp Coca‑Cola bán nhiều lon Coke hơn hay giúp Uber bán được nhiều chuyến hơn — đó không phải đam mê đời tôi. Tuy nhiên nó dạy tôi rất nhiều kỹ năng, mà khi tôi bỏ doanh nghiệp đó và dành thời gian với thuốc gây ảo giác, làm DJ, xây phần mềm, Web3, bạn kể tên đi — tôi ra khỏi giai đoạn đó và có thể tự hỏi mình câu hỏi Ikigai: trong tất cả những thứ tôi đã thử, cái nào là thứ mà tôi sẽ làm dù không nghĩ đến tiền?
Lúc đó tôi có điều kiện để làm thế. Thực ra năm 2020 câu trả lời là cái này: tôi chuyển từ New York sang London và tìm một chỗ thuê mà không xem kỹ, trông thế này vì tôi nghĩ nó sẽ là bối cảnh tốt cho podcast, rồi dọn vào, gọi là Jack. Và rồi chúng tôi bắt đầu cách đây khoảng năm năm, làm cái này hàng tuần và nó trở thành một doanh nghiệp từ đó. Nhưng tôi không có cái đặc quyền đó lúc khởi đầu. Nếu tôi thử ngay từ ngày đầu, tôi đã không có kỹ năng để biết cách mở rộng khán giả. Tôi cũng không có sự linh hoạt để mua hết các máy quay, khoảng 50.000 đô la hay gì đó lúc ban đầu. Và tôi nghĩ nhiều người đôi khi hiểu ngược điều đó.
Và bạn không còn bị phân tâm nữa, đúng không? Bạn không đi tìm cái kế tiếp để làm DJ nữa — bạn đã tìm thấy nó. Bạn ở đây, giờ bạn tập trung vào mở rộng cái này. Mọi người cứ bám vào chuyện tập trung hay thiếu tập trung và tự dằn vặt bản thân. Nhưng theo kinh nghiệm tôi, thiếu tập trung là tín hiệu rằng có cái gì đó khác ngoài kia, có thể chúng ta không nên chỉ tập trung vào thứ đó. Bởi vì bạn có thể đã làm việc trên những thứ có product‑market fit hoàn hảo và đang bùng nổ, và bạn chẳng nghĩ tới việc bắt đầu sự nghiệp làm DJ lúc đó. Bạn dồn hết vào một thứ. Nhưng vào những lúc bạn đang làm cái gì đó mà tự nhiên nghĩ “có lẽ mình thử cái này, thử cái kia”, rồi bạn tự trách mình “ôi mình thiếu tập trung”, thì hãy chú ý tới những tín hiệu đó: tại sao mình bị phân tâm khỏi việc này?
Tôi không biết đó có phải là cách tôi đối phó với ADHD của mình hay đó thực sự là một nguyên tắc, nhưng tôi cố gắng tôn trọng những tín hiệu phân tâm mà tôi nhận được thường xuyên. Tôi có một “kệ Chủ nhật”, chỉ là một bảng kỹ thuật số trên bảng Monday của tôi, nơi khi tôi có những ý tưởng cuốn hút mình lúc 11 giờ đêm, thay vì hành động ngay lập tức — vì ở nhiều khía cạnh tôi giống bạn — tôi để nó lên “kệ Chủ nhật” và chờ xem. Tôi chờ xem nó kéo mình xuống khỏi kệ tới mức nào. Và đôi khi nó rời khỏi kệ. Tôi bắt đầu làm một chút, tôi khám phá ra thực sự có điều gì đó mà trước đó tôi không nhận ra, rồi tôi bỏ. Nhưng rồi có cái vòng cảm xúc khi có ý tưởng mới: ban đầu là phấn khích dữ dội, kiểu “đây là thứ hay nhất, tôi sẽ thành tỷ phú, sao chưa ai nghĩ ra cái này trước?”, rồi bạn bắt đầu làm và rơi vào trạng thái “ồ chết, đây là ý tưởng tồi, tôi là thằng ngốc”.
Nếu tôi có thể thoát ra khỏi thung lũng đó,
nếu có thứ gì đó kéo tôi ra khỏi thung lũng đó, thì tôi nghĩ đáng để theo đuổi. Ừ. Đó là một
cách nhìn hay. Thung lũng của tuyệt vọng hay cái gì đó. Họ gọi vậy. Ừ. Ừ.
Bạn theo con đường tương tự với những ý tưởng của mình chứ?
Buồn cười là khung suy nghĩ của mình là: nếu mình có một ý tưởng, mình còn nghĩ về nó sau hai
tuần không? Vì lý do gì đó, đó là mốc thời gian của mình, hai tuần. Hôm qua mình có một ý tưởng khi
ở sân bay. Mình hào hứng và bới info ra tìm hiểu. Mình thấy như đã quên nó rồi. Ai quan tâm chứ?
Nhưng mình có những ý tưởng mà mình không thể nào bỏ ra khỏi đầu và mình sẽ thấy
điều gì đó ngoài kia trên đời làm ý tưởng đó lớn thêm. Mình kể cho bạn mình nghe và gửi những
tin nhắn thoại cuồng nhiệt cho bạn bè về nó. Và mình vẫn còn nghĩ về nó hai tuần sau. Đó là tín hiệu
rằng thực sự có điều gì đó ở đây. Ừ. Lúc nãy bạn dùng từ “xác nhận” khi nói về những ý tưởng này.
Và mình nghĩ điều này có thể thực sự, thực sự giúp nhiều người có nhiều ý tưởng là ý tưởng cố gắng
xác nhận ý tưởng của bạn càng nhanh càng tốt. Người ta có thể kiểm chứng ý tưởng thế nào? Và
bạn có thể đưa ví dụ về một ý tưởng mà bạn đã kiểm chứng được không? Kiểm chứng nghĩa là gì?
Ừ. Mình thích thấy người ta lấy được niềm vui từ sản phẩm hoặc dịch vụ của mình, đúng không? Không chỉ
kiểu, ồ, cũng ổn. Giả sử mình bán một sản phẩm thực phẩm. Nó ngon. Ổn. Người ta có thể mua được,
nhưng mình chưa có product-market fit. Mình sẽ như đang đẩy một tảng đá lên dốc, đúng không? Nhưng
nếu người ta kiểu, ôi trời ơi, đây là thứ ngon nhất tôi từng ăn. Cô làm ở đâu? Cô làm thế nào?
Khuôn mặt họ sáng bừng lên. Đó là ví dụ về một sự xác nhận trong trường hợp của mình, đúng không?
Cùng ngành, sản phẩm thực phẩm, phản ứng hoàn toàn khác nhau. Một ví dụ cụ thể là vợ mình có một
cửa hàng cookie bar, loại bánh quy vuông. Và chúng tuyệt hảo. Chúng mình không cố mở rộng quy mô.
Chúng mình không muốn mở rộng. Đó là cách dạy con cái tinh thần khởi nghiệp và chúng mình yêu nó.
Nhưng cách tốt nhất để kiểm chứng là ra chợ nông dân địa phương, dựng quầy, phát mẫu cho
mọi người và quan sát họ. Họ nói gì so với phản ứng của họ thế nào? Có giống nhau không?
Ý bạn là sao? Đôi khi ta cố dùng internet ở những nơi không cần thiết, đúng không? Cô ấy bán
trên mạng, gửi cho bạn bè và gia đình khắp nước. Họ bảo rất ngon. Chúng mình cũng thích. Nhưng
mình không thấy họ ăn mà biết họ thật sự thích. Họ có bảo vậy vì họ là mẹ mình hay bạn mình không?
Nhưng khi bạn lấy phản hồi về sản phẩm/dịch vụ trực tiếp, dù đó là công cụ internet hay app, việc
gặp mặt trực tiếp tạo khác biệt lớn. Bạn nên chú ý những gì họ nói, chú ý ngôn ngữ cơ thể và phản
ứng của họ khi trải nghiệm sản phẩm/dịch vụ. Nếu cả ba thứ đó trùng nhau, thì hoặc họ là kẻ tâm
thần đang nói dối không vì lý do gì, hoặc bạn có thứ gì đó thật sự đặc biệt trên tay. Và đó là
những gì chúng mình làm với cửa hàng cookie của cô ấy. Họ rất thích. Bạn có thể làm thế với bất
kỳ doanh nghiệp nào. Không nhất thiết phải là đồ ăn. Còn kiểm chứng nghĩa là gì? Là kiểm tra xem
thị trường có thực sự quan tâm đến thứ bạn đang làm hay không càng nhanh càng tốt. Ừ. Mình
thường hình dung một tảng đá bị đẩy lên dốc. Và hầu hết mọi người trong công việc kinh doanh,
thậm chí những doanh nghiệp đang chạy tốt, là hai bước tiến, một bước lùi, hai bước tiến, một bước lùi.
Và điều đó ổn. Nhưng theo kinh nghiệm của mình, 5% thời gian mình có một doanh nghiệp mà tảng
đá đang đuổi theo mình. Mình như cố chạy cho khỏi chết vì tảng đá đang đuổi mình xuống dốc.
Và tảng đá trong trường hợp này tượng trưng cho nhu cầu khách hàng. Mình không ngủ vì phải
xử lý đơn hàng, trả lời email; mình không bị xao nhãng bởi ý tưởng mới hấp dẫn kia. Đó là sự xác
nhận. Đó là product-market fit theo kinh nghiệm của mình. Bạn không cần phải có điều đó để ra mắt.
Mình không muốn bị hiểu sai. Nhưng nếu bạn có điều đó, nghĩa là bạn có thứ rất đặc biệt và bạn
phải dồn hết vào đó. Có một cuốn sách xuất bản vài năm trước tên The Lean Startup, nói về ý
tưởng thử nghiệm một MVP nhanh nhất có thể. Bạn giải thích điều đó cho khán giả được không—những
người có thể có ý tưởng trong đầu nhưng nghĩ, được rồi, mình phải nghỉ việc, phải gọi vốn, phải
dành hai đến ba năm xây dựng cái gì đó mới biết nó hay hay không. Cách làm thay thế bạn áp dụng
khi muốn thử nghiệm khắc nghiệt một ý tưởng nhanh là gì?
Ừ. Nếu phải chọn một công cụ, thì đó là thứ một phần tư nhân loại dùng mỗi ngày: Facebook.
Bạn có nhóm Facebook, có WhatsApp, Instagram, Facebook Marketplace, trang Facebook, quảng cáo
Facebook. Giả sử có sáu sản phẩm của Meta — đó là mọi thứ bạn cần ngay đó. Tại sao bạn không
cho mình một ví dụ về một doanh nghiệp ngẫu nhiên và mình sẽ nói cho bạn hoặc khán giả biết
họ có thể kiểm chứng nó bằng một sản phẩm Facebook thế nào.
Được. Mình đang nghĩ bắt đầu một thương hiệu creatine cho phụ nữ, làm cho creatine có vị ngon.
Được. Chúng ta nói dạng bột hay kẹo dẻo? Hình thức đóng gói nào?
Mình không biết. Vậy thì thử cả hai. Được. Mình sẽ làm điều gì đó nghe có vẻ không hiển nhiên và
có lẽ sẽ không hoạt động, nhưng đó là cách ít trở ngại nhất.
Tôi sẽ lấy một bản mô tả cho cái đó và sẽ dùng nano banana, Chad GPT, hay bất kỳ công cụ tạo ảnh AI nào để nghĩ xem sản phẩm đó có thể trông như thế nào, được không? Cả dạng kẹo dẻo lẫn dạng bột. Rồi tôi sẽ lên Facebook Marketplace. Bạn chỉ cần đăng ảnh thôi. Tôi sẽ viết đại kiểu như “thương hiệu creatine dành cho phụ nữ, có vị ngon,” kiểu vậy — ví dụ: bạn có biết creatine cải thiện chức năng nhận thức hay gì đó, chỉ là những lời quảng cáo tiêu chuẩn. Tôi có thể dùng AI để tạo nội dung đó, lúc này cũng chẳng quan trọng. Và tôi sẽ đăng lên Facebook Marketplace đơn giản vì đó là cách ít rào cản nhất để có được một mức độ xác thực từ thị trường, phải không? Theo kinh nghiệm của tôi, tập trung bị đánh giá quá cao còn đà (momentum) thì bị đánh giá thấp. Người ta có thể đưa tôi bất kỳ ý tưởng nào, và bước đầu tiên tôi bảo bạn làm sẽ luôn là thứ rất rất ít rào cản vì tôi muốn bạn nhận được phản hồi từ thế giới. Bởi vì cách có khả năng bán sản phẩm đó nhất là qua quảng cáo Meta. Nhưng ở đó có nhiều rào cản — khó dùng. Thế bạn sẽ kiểu “được, tôi sẽ hỏi Chad GPT cách dùng quảng cáo Meta” và bạn sẽ bị quá tải rồi ngày mai đã chuyển sang việc khác, mặc dù đó có thể là một ý tưởng tuyệt vời. Nên tôi sẽ bảo bạn đăng lên Facebook Marketplace, mặc dù người ta không thường bán creatine trên Facebook Marketplace. Rồi chúng ta sẽ xem, Facebook cho ta khoảng ba số liệu khi đăng một thứ lên Marketplace: lượt nhấp, có bao nhiêu người liên hệ và lượt xem. Vậy tôi sẽ đăng một quảng cáo trên Marketplace cho loại kẹo dẻo, ảnh khác so với bản bột, về cơ bản cùng tiêu đề, cùng lợi ích, cùng mô tả, đăng vào cùng thị trường địa phương với cùng bán kính. Không muốn thay đổi biến nào. Rồi tôi mở Google Sheet và ghi bao nhiêu lượt xem, bao nhiêu lượt nhấp, bao nhiêu tin nhắn cho cái đó. Sau đó tôi làm y hệt với cùng tính năng, cùng lợi ích, chỉ khác ảnh (vì cái này là bột), đăng cùng thị trường với cùng bán kính lên Facebook Marketplace và tạo cột mới: lượt xem, số người liên hệ và lượt nhấp. Rồi tôi sẽ quan sát xem cái nào nhận được nhiều nhấp hơn. Tôi sẽ biết trong vòng hai giờ chỗ nào có nhu cầu nhiều hơn. Liệu kích thước mẫu nhỏ đó có cho biết ngay nên theo đuổi dạng nào hết mình không? Chưa hẳn, nhưng đó là một dữ kiện có ý nghĩa. Có khả năng không nhiều người tìm creatine dạng kẹo dẻo trên Facebook Marketplace, nhưng không sao vì có tới 2 tỷ người dùng nó. Chúng ta chỉ đang cố bắt một phần lưu lượng đó. Vậy tôi làm vậy với hai quảng cáo. Rồi sau một, hai ngày, tôi sẽ boost hai quảng cáo đó, bỏ 10 đô cho mỗi cái để xem kết quả khác nhau thế nào. Có khác không? Tôi có nhiều lượt nhấp hơn, nhiều lượt xem hơn hay chỉ phí tiền? Rồi tôi có thể đăng thêm chừng 10 quảng cáo nữa với các ảnh khác, tiêu đề khác, mô tả khác, mức giá khác, rồi cho tất cả vào Google Sheet và theo dõi. Giờ tôi có nhiều dữ liệu đồng thời. Trong khi làm những thứ đó, tôi sẽ vào các nhóm Facebook — tham gia các nhóm như các bà mẹ hay tập thể dục, các bà mẹ thích creatine, các bà mẹ thích rucking, các bà mẹ chạy siêu đường dài, kiểu các bà mẹ quan tâm sức khỏe — tôi sẽ vào tất cả các nhóm đó và bắt đầu tìm kiếm creatine gummies, bột, mức giá, nhà cung cấp, website, rồi kéo các mảnh dữ liệu từ không khí ra. Rồi tôi sẽ cho vào bảng tính và tôi muốn đợi tới khi các thử nghiệm trên Facebook Marketplace xong. Tôi sẽ làm song song. Sau đó tôi sẽ bắt đầu học quảng cáo Facebook vì mọi thứ tôi bảo bạn làm tới giờ chỉ mất khoảng hai tiếng. Giả sử chúng ta có một buổi chiều tập trung vào việc này. Rồi tôi sẽ học quảng cáo Facebook và xem video YouTube kiểu “cách chạy quảng cáo Facebook trong 10 phút”. Quan trọng thế nào để hiểu quảng cáo Facebook và mất bao lâu để nắm đủ? Bạn có thể thành thạo trong vài ngày nếu chỉ có một sản phẩm để bán và bạn muốn dồn hết vào việc đó, và bạn học bằng cách chạy quảng cáo chứ không phải chỉ xem video YouTube vô tận — bạn có thể khá thành thạo trong vài ngày dễ dàng. Bạn có nghĩ đó là kỹ năng ai cũng nên có không? Chắc chắn rồi. Quảng cáo Facebook giống như lỗ hổng kiếm tiền vô tận — một cái máy in tiền kỳ diệu. Đó là lý do nó là công ty nghìn tỷ đô. Nó giống như mã gian lận. Chúng ta nên biết quảng cáo Facebook như biết viết email, như biết làm website hay làm bất cứ thứ gì — nó nên là nền tảng. Tôi tự hỏi có bao nhiêu người thực sự có kỹ năng đó. Rất ít. Đó là lý do có nhiều agency quảng cáo thu phí rất cao. Rồi khi bạn có dữ liệu trong bảng tính về cái vụ creatine này, làm sao quyết định xem có đáng theo đuổi không? Tôi sẽ đi tìm co-packer. Đó là một công ty sẽ nhận ý tưởng của tôi và biến nó thành dạng vật lý. Tôi sẽ tìm một công ty sản xuất thực phẩm chức năng có thể làm được việc này, nói đại khái tôi đang nghĩ gì và yêu cầu mẫu. Rồi tôi sẽ dùng những mẫu đó để lấy phản hồi trực tiếp từ người thật.
Nhưng tôi sẽ không nhận các mẫu thử đó cho đến khi tôi nhận được phản hồi từ tất cả những thử nghiệm trên Facebook đó, cho tôi biết nên làm kích thước/kiểu dáng nào, mức giá ra sao, màu sắc nào, hương vị nào, vân vân. Rồi tôi sẽ ra chợ nông sản và thật sự để mọi người thử. Có rất nhiều nhà sáng lập nói với tôi: tại sao cái quảng cáo cụ thể này tôi chạy trên nền tảng kia lại không hiệu quả? Có thể là nội dung quảng cáo không tốt. Sáng tạo không mạnh. Nhưng thường vấn đề là họ không trò chuyện đúng người vì quảng cáo đó không đến được đúng đối tượng. Nếu bạn làm marketing B2B, đó là phần lớn của trò chơi. Và đây là nơi quảng cáo LinkedIn giải quyết vấn đề đó cho bạn. Khả năng nhắm mục tiêu của họ cụ thể đến mức khó tin. Bạn có thể nhắm theo chức danh công việc, cấp bậc, quy mô công ty, ngành nghề, thậm chí theo bộ kỹ năng của ai đó. Mạng lưới của họ bao gồm hơn một tỷ chuyên gia. Khoảng 130 triệu trong số đó là người ra quyết định. Vì vậy khi bạn dùng quảng cáo LinkedIn, bạn đặt thương hiệu của mình trước những người phù hợp. Và theo kinh nghiệm của tôi, quảng cáo LinkedIn cũng đem lại lợi tức cao nhất cho B2B trên tất cả các mạng quảng cáo. Nếu bạn muốn thử, vào LinkedIn.com/diary. Và khi bạn chi 250 USD cho chiến dịch quảng cáo LinkedIn đầu tiên, bạn sẽ nhận thêm 250 USD tín dụng từ tôi cho chiến dịch tiếp theo. Đó là LinkedIn.com/diary. Áp dụng các điều khoản và điều kiện.
Tôi nghe anh nói rằng có nhiều kiểu doanh nhân khác nhau. Có kiểu từ không đến có (zero to one) giỏi bắt đầu mọi thứ. Có người duy trì. Rồi có người hoàn tất. Anh thuộc kiểu nào? Tôi là người khởi đầu. Ừ. Hoàn toàn là như vậy. Nếu tôi ở lại một doanh nghiệp quá lâu, mọi thứ sẽ bắt đầu tan rã, đúng không? Nói một cách khách quan. Vì vậy tôi cần phải bàn giao quyền điều hành ở một thời điểm rất cụ thể, hoặc cần có một đối tác ngay từ đầu hiểu tôi, biết điểm mạnh và điểm yếu của tôi để tiếp quản ở một thời điểm nào đó. Tôi hay nói có người khởi đầu, người duy trì và người hoàn tất. Người khởi đầu có thể gọi là người có tầm nhìn (visionary) — và không phải là lời khen mang tính châm biếm — mà là một người rất nhiều ý tưởng, đúng không? Không chỉ ý tưởng kinh doanh, mà còn là ý tưởng marketing. Hãy đổi tiêu đề thành “người nhiều ý tưởng”, như một cỗ máy ý tưởng, đúng không? Rồi người duy trì sẽ là một operator — đó là người thức dậy mỗi ngày và thích tinh chỉnh những điều nhỏ, làm các cải tiến nhỏ, hướng vào quy trình, là người thích nuôi dưỡng một thứ gì đó và cả ngày chỉ sửa những vấn đề nhỏ. Còn người hoàn tất thì giống kiểu chuyên làm thương vụ — là người siêu kết nối. Anh ta thích nói “ồ, bạn cần nói chuyện với Barry.” Rồi anh ta gọi cho Barry, kết nối họ. Anh ta nhận được nhiều năng lượng từ việc kết nối các thương vụ, nghĩ ra các thương vụ sáng tạo để thoái vốn hay bán, đưa mọi người lại với nhau, tuyển dụng người phù hợp, nhìn thấy mọi thứ được đưa tới kết thúc. Nhưng tôi chắc chắn ở nhóm đầu tiên.
Có thể cùng một người làm cả ba điều không? Có chứ. Khi bạn làm cả ba, bạn là Mark Zuckerberg. Ý tôi là thật sự: bạn bắt đầu từ con số không và đưa nó lên tới một nghìn tỷ đô la. Tôi nghĩ chỉ có tầm ba người trên hành tinh đã đưa cái gì đó từ không tới một nghìn tỷ: Jensen Huang của NVIDIA, Elon Musk và Mark Zuckerberg. Tôi nghĩ cả Bill Gates, Steve Jobs nữa — có thể tôi nhầm. Nhưng Steve Jobs đã rời đi từ lâu trước khi họ đạt vốn hóa thị trường một nghìn tỷ. Còn một tỷ thì nhiều người đạt được; đó cũng không phải là chuyện nhỏ, rất ấn tượng. Nhưng khi bạn có cả ba phẩm chất, bạn sẽ như vậy.
Một điều tôi thấy rất thú vị trong câu chuyện của anh là anh đã khởi sự, bao nhiêu, 75, 80 doanh nghiệp. Khi tôi nói chuyện với những người như Kevin O’Leary, người đã làm việc với một số doanh nhân vĩ đại nhất như Steve Jobs và rất quen biết Elon Musk, họ nói với tôi về sự tập trung. Ông ấy nói điều tuyệt vời về Steve Jobs là ông ấy 80% tín hiệu và 20% tiếng ồn, tức là 80% thời gian của ông ấy tập trung vào điều quan trọng nhất. Và ông ấy tàn nhẫn trong việc không tiếp nhận bất cứ thứ gì khác. Johnny Ive từng nói điều Steve Jobs nổi tiếng nhất là khả năng tập trung đáng kinh ngạc. Ông ấy thậm chí sẽ hỏi bạn: bạn đã từ chối điều gì để có thể tập trung vào điều quan trọng nhất? Tôi nghĩ về Mark Zuckerberg và khả năng tập trung phi thường của anh ấy. Tôi nhớ vài người ở Meta, và cũng là câu chuyện công khai, kể rằng khi anh nhận ra mình ra muộn về di động, anh đã từ chối nhận bất kỳ cuộc họp nào về thứ gì khác ngoài di động — mức độ tập trung cực kỳ cao. Rồi Kevin O’Leary từ Shark Tank cũng nói tương tự về Elon Musk với tôi. Ông ấy nói Elon là người duy nhất mà ông nghĩ hoạt động gần như 100% tín hiệu, và tôi từng phỏng vấn Walter Isaacs và người viết tiểu sử của ông ấy, họ nói Elon ngồi trong cuộc họp và nếu mọi người không nói về điều quan trọng nhất thì anh ta hoàn toàn lơ đãng. Nhưng ngay khi nghe điều gì đó mà anh cho là quan trọng nhất, anh như bật tỉnh, nắm quyền kiểm soát và lao sâu vào chi tiết.
Và điều đó mâu thuẫn với nhiều câu chuyện kiểu làm nhiều nghề phụ, nhiều doanh nghiệp, làm càng nhiều thứ càng tốt. Còn anh thì thế nào — anh đã tạo cho mình một cuộc sống mà anh là triệu phú và tự do theo cách đó. Nhưng khi tôi nhìn vào những công ty lớn nhất thế giới, có vẻ như họ có một sự tập trung ám ảnh. Tôi rất thích câu hỏi đó. Tôi nghĩ nếu các yếu tố khác tương đương, người biết tập trung hơn có nhiều khả năng trở thành tỷ phú hơn, nhưng quay lại chuyện đà (momentum), người giữ được và duy trì được đà, người lấy năng lượng từ việc họ làm, họ có nhiều khả năng trở thành triệu phú hơn người bình thường. Tôi thật sự không hề mong muốn trở thành tỷ phú. Thực sự là vậy.
Nếu tôi đạt được điều đó thì tốt. Nhưng dù sao tôi cũng không muốn để lại cho con cái mình hàng chục triệu đô la. Tôi biết phần lớn năng lượng mình đến từ đâu, đúng không? Tôi có nhiều hướng/khả năng để làm chuyện này. Tôi đã thử việc tập trung. Tôi đã thử có một hội đồng quản trị. Tôi không muốn những thứ đó. Thật lòng là tôi không muốn, đúng không?
Vậy nếu cuộc đời của Chris khi quá tập trung trông như những thương vụ thoái lui tỷ đô, báo cáo với hội đồng, làm chủ tịch hội đồng, làm CEO, ngồi họp cả ngày — thì khổ sở lắm, Chris, đúng không? Và nếu tôi không định, nếu tôi không muốn để lại một đống tiền cho con cái mình, thì tại sao tôi lại bắt Chris phải khổ? Để chắt chít đời thứ tư của tôi có thể giàu thay vì chỉ đời thứ hai. Đấy, thật sự tôi nhìn nhận như vậy. Một siêu năng lực của tôi là tầm nhìn dài hạn, đúng không? Tôi nghĩ về mọi thứ trên quy mô vĩnh cửu. Và nếu tôi phải sống khổ sở để con tôi năm 2300 vẫn có thể giàu, thì quên đi. Tôi không, tôi không, tôi không muốn họ có hết cả đống tiền đó đâu, biết không? Thay vào đó tôi muốn sống một cuộc đời tuyệt vời, là một người cha tốt và hiện diện với con cái. Và với tôi, điều đó nghĩa là tập trung ít lại, chứ không phải nhiều hơn.
Nhưng nếu bạn tập trung trong 10 năm tới, kiếm được một tỷ đô từ một việc, rồi vì đã làm được vậy, bạn có thể thử những cược mang tính thí nghiệm hơn với rủi ro cao hơn và nhiều niềm vui hơn trong 40, 50, 60 năm còn lại của cuộc đời. Ừ. Tôi chỉ không nghĩ rằng cái công sức đó xứng đáng với thành quả. Tôi nghĩ những cược lớn hơn mà tôi đánh sẽ chỉ biến thành thêm nhiều cuộc họp, thêm nhiều chuyến đi, thêm thời gian xa con. Và tôi không thích điều đó — có thể nghe gây tranh cãi. Tôi không cố gắng thay đổi cả thế giới. Tôi muốn giúp người khác khởi nghiệp và tôi có thể làm điều đó với iPhone của mình và điều đó sẽ thay đổi thế giới. Nhưng tôi không cố gắng giải quyết nạn đói toàn cầu. Tôi nghĩ đó là việc của người khác. Thế nên tôi chỉ muốn làm một người cha tốt và làm những thứ thật thú vị. Và để đến được đây cũng là cả một chặng đường gian nan. Tôi có nhiều năm không có thu nhập hơn là những năm có thu nhập. Nhưng những năm thịnh vượng đã bù đắp nhiều cho những năm suy thoái. Vì vậy điều bạn thấy hôm nay là kết quả của 17 năm nhiều thử nghiệm, với một người vợ rất kiên nhẫn, không nghi ngờ, trung thành vô cùng — tôi không thể làm được nếu thiếu cô ấy. Và đã có nhiều khoảng thời gian trong đời tôi tự trách mình vì thiếu tập trung. Tôi đi học MBA vì thiếu tập trung. Tôi hoàn thành bằng cử nhân vì thiếu tập trung. Việc nhận một công việc toàn thời gian chưa bao giờ bị loại trừ cho đến khoảng 5 năm trở lại đây. Tôi chưa bao giờ phản đối việc đi làm hoặc tập trung. Và có lẽ tôi đã làm theo cách khó khăn, thật lòng mà nói. Nhưng giờ tôi đến mức không cảm thấy cần phải tập trung hết mình vào chỉ một việc.
Bạn có bao giờ cảm thấy tội lỗi vì hoàn cảnh bạn đặt gia đình hay người yêu vào không? Ừ. Ôi, không phải chỉ một lần. Nhiều lần lắm. Cho tôi một ví dụ. Tôi đã dành 18 tháng làm một dự án mà trong thời gian đó không có dòng tiền nào với hy vọng sẽ có khoản tiền lớn ở cuối. Và chúng tôi chẳng kiếm được thu nhập. Tôi tập trung vào một việc duy nhất. Và đó là mặt trái của việc tập trung: nếu bạn tập trung vào điều sai, nó có thể quay lại cắn bạn. Nhưng với tôi, đó khách quan là điều đúng. Nó cho thấy tất cả các dấu hiệu. Nó đang phát triển. Chúng tôi có vài căn nhà cho thuê, có một vài tài sản và tôi đã bán những thứ đó để gia đình có thể duy trì chất lượng cuộc sống. Nên tôi cảm thấy tội lỗi, nhưng tôi cũng che chắn cho họ khỏi cảm nhận cái khủng hoảng mà tôi đang trải qua ở chỗ làm. Và rồi cuối thử nghiệm đó, mọi thứ về 0. Tôi mất tiền. Mất thời gian. Mất mọi thứ. Và tôi cảm thấy, tôi cảm thấy rất tội lỗi. Đó là một ví dụ. Nhưng may mắn là chúng tôi không phải bán nhà, không phải làm gì quá liều. Và ở nhà thì bố thường im lặng hơn là nói, bố hay cáu gắt hơn là vui vẻ, bố không nói thoải mái và cởi mở về những gì mình đang trải qua vì bố đang cố tỏ ra mạnh mẽ và che chắn gia đình khỏi chuyện đó. Ngay cả khi vợ tôi van xin muốn biết nhiều hơn, muốn khai thác tôi nhiều hơn, tôi chỉ thấy nếu tôi nói ra những áp lực đó thì thường nó lại khiến tôi căng thẳng hơn. Vì thế tôi giữ nó trong lòng.
Mình cũng thấy giống vậy. Mình nghĩ người bạn đời của mình hiểu điều đó ở mình. Mình cố giải thích với cô ấy rằng mình không thích nói về áp lực vì trong hoàn cảnh đó, thực ra việc không phải giải thích hay nói chuyện về nó lại khiến mình đỡ căng thẳng hơn. Điều đó hơi nghịch lý vì họ sẽ không thật sự hiểu. Và nếu họ không hiểu, họ có thể hiểu lầm. Hiểu lầm có thể dẫn đến tranh cãi. Tranh cãi tạo ra áp lực. Rồi bạn sẽ kể lại với họ trong lúc tranh cãi. Ừ. Mình đã trải qua điều đó chắc chắn rồi. Mình không biết phải điều hướng thế nào, nhưng thật sự là việc mình trải qua chuyện ở chỗ làm rồi phải về nhà và trải qua nó thêm một giờ nữa trước một người khác, có khả năng làm họ căng thẳng — nghe không phải cách làm đúng. Nhưng mình cũng không biết cách đúng là gì vì họ cũng có quyền biết. Mình nghĩ chúng ta chỉ cần một đầu ra, dù là một người bạn hiểu được phần nào, hoặc ai đó trong lĩnh vực của mình mà ta có thể tâm sự về tình huống. Không có đầu ra cũng tệ.
Ừ. Và mình có tội với điều đó. Mình tìm thấy nhiều niềm vui trong công việc. Nên mình thường không coi đó là công việc, nhưng nó vẫn là công việc, đúng không? Nó vẫn tốn sức. Nên mình cần phải tốt hơn trong việc tìm một đầu ra.
Bạn có phát triển một mối quan hệ mới với việc bị từ chối và thất bại không, bởi vì, anh biết đấy, đã khởi nghiệp khoảng 80 công việc, chắc hẳn anh phải đối mặt với rất nhiều thất bại — điều đó ảnh hưởng thế nào tới tất cả những gì chúng ta đang nói hôm nay? Ôi trời, tôi thực sự không biết mình sẽ thế nào nếu không có bị từ chối và thất bại. ừm, tôi không giỏi bán hàng. Nên nếu ai đang xem mà nghĩ “tôi không thể bắt đầu kinh doanh, kinh doanh là toàn bán hàng,” thì không nhất thiết phải giỏi bán hàng. Tôi không giỏi bán hàng. Tôi không thể nghĩ ra một doanh nghiệp nào mà tôi phải phụ thuộc vào việc khách hàng ban đầu đến từ bạn bè và gia đình, vì tôi rất để ý người khác nghĩ gì. Tôi không muốn đăng cái thứ side hustle thứ 37 của mình lên Facebook vì tôi nghĩ bạn bè sẽ trợn mắt. Vì thế tôi tự tạo ra một ràng buộc ngớ ngẩn cho mình, kiểu như tôi phải ra mắt những thứ mà không có sự giúp đỡ của bạn bè và gia đình luôn sẵn sàng, vì tôi quá kiêu. Đó là điều tôi khuyên chống lại. Thứ hai nữa, ừm, tôi đi phục vụ truyền giáo cho nhà thờ. Tôi sang Đông Âu hai năm và gõ cửa từng nhà bằng tiếng Hungary suốt hai năm trời. Tôi tiếp cận người trên đường trong cái giá lạnh, mặc một cái áo khoác to kiểu Nga. Tôi bị từ chối hàng chục nghìn lần trong suốt hai năm. Là một người hướng nội, vẫn là người hướng nội, giờ vẫn hướng nội, vẫn dở chuyện bán hàng, vẫn ghét bán hàng ở tuổi 38. Nhưng cái đó đã thay đổi tôi như một người đàn ông, như một con người. Nó tái cấu trúc não tôi để nhận ra rằng mỗi cái “không” lại tiến gần hơn tới một cái “có”. Nếu tỷ lệ chuyển đổi của tôi là 0,1%, tôi phải nói chuyện với một nghìn người thì chắc chắn sẽ có một chuyển đổi. Nếu tôi nói chuyện với một nghìn người mà không được chuyển đổi, thì theo thống kê đến 2000 người tôi sẽ có hai chuyển đổi. Vậy nên tôi chỉ cần tiếp tục bị từ chối. Và điều đó đã thay đổi mọi thứ với tôi. Tôi nghĩ việc cho trẻ em một công việc bán hàng kiểu “cold sales” rất bị đánh giá thấp — đó là điều tôi đã làm từ 16 đến 19 tuổi. Nghe có vẻ là điều anh đã làm khi còn trẻ. Con anh có làm thế không? Hy vọng là có. Và hai đứa con tôi là người hướng nội, hai đứa hướng ngoại, nhưng tụi nó đang bán — tụi nó đã có những công việc làm thêm nhỏ lẻ. Tôi khuyến khích chúng đi truyền giáo và làm bán hàng vì đó là cách học nhanh nhất. Nó là cách thử nghiệm nhanh nhất. Nếu tôi nói chuyện với một nghìn người, tôi có thể thử một nghìn cách tiếp cận khác nhau. Và nếu tỷ lệ chuyển đổi của tôi là 0,1% thì theo thời gian tôi sẽ đưa nó lên 0,5% vì tôi có thể thử, lặp lại và xoay theo tất cả phản hồi nhận được.
Anh học được gì về xây dựng đội nhóm và đối tác kinh doanh qua quá trình này? Anh sẽ khuyên gì người đang ngồi một mình nghe lúc này? Họ có cần đối tác kinh doanh không? Nếu cần thì là ai, làm sao, như thế nào? Ôi trời. Thường thì người ta không cần đối tác kinh doanh. Nếu nhìn vào thống kê về tỷ lệ thất bại của doanh nghiệp, những công ty có đồng sáng lập thường có tỷ lệ thất bại cao hơn đáng kể so với công ty có người sáng lập đơn lẻ. Chúng ta thấy thiên lệch sống sót (survivorship bias): những ví dụ thành công, đúng chứ? Rất nhiều công ty có hai đồng sáng lập thành công, nhưng chẳng ai nói hoặc viết về 60–80–90% những công ty thất bại với đồng sáng lập. Nghĩ theo cách này: khi chúng ta kết hôn, chúng ta dành nhiều năm để nói về những kế hoạch tiềm năng, những mục tiêu lớn — chúng ta muốn sống ở đâu, muốn có bao nhiêu con? Vợ chồng tôi khi cưới nhau muốn bảy đứa con. Cuối cùng chúng tôi chọn bốn. Nó thay đổi theo thời gian. Cần nhiều năm để thay đổi. Chúng tôi nhận ra nuôi con thật sự khổ cực. Rồi chúng tôi lại đau đáu: sống chỗ nào, muốn nhà như thế nào? Chúng tôi dành thời gian để suy nghĩ, có thể khi đính hôn, khi đang hẹn hò, hay sau khi cưới — đó là những quyết định lớn. Nhưng khi chọn đối tác kinh doanh, chúng ta ra ngoài ăn bánh mì nướng bơ với nhau và nói “50–50. Nghe hay đấy. Làm đi.” “Ok, mình sẽ ký giấy.” Thế người đó là ai? Có thể bạn biết người đó từ bé, nhưng người ta là ai với tư cách một đối tác kinh doanh hay một người làm kinh doanh? Tôi thấy quan hệ đối tác kinh doanh thường khó hơn cả hôn nhân, nhưng chúng ta bỏ ra ít suy nghĩ hơn 99% về cấu trúc của mọi thứ. Đó là một thất bại lớn mà tôi đã mắc đi mắc lại.
Anh ước ai đó đã nói gì với anh trong những tình huống mà mối quan hệ đối tác không hiệu quả, hay nói chung trong mọi trường hợp? Tôi đọc là anh đã có bao nhiêu, bảy đối tác kinh doanh? Nói là tôi đã có khoảng 15. Được rồi. Trong 15 lần đó, anh ước ai đó đã cho anh lời khuyên gì trước khi bước vào những mối quan hệ kinh doanh đó? Ừm, người ta nói gì về việc hẹn hò? Kiểu như, hãy là một người tốt — cách tốt nhất để tìm được một người bạn đời tốt là phải trở thành một người bạn đời tốt. Cách tốt nhất để tìm bạn gái tốt là hãy là một người bạn trai tốt, ý tôi là vậy. Bạn phải hiểu rõ hơn về bản thân trước khi hợp tác với người khác. Hầu hết mọi người không biết họ là ai với tư cách người làm kinh doanh hay doanh nhân khi họ bắt đầu hợp tác. Họ không biết điểm mạnh hay điểm yếu của mình. Họ chắc chắn không biết điểm mạnh hay điểm yếu của người kia. Vì vậy tôi khuyên mọi người nên khởi nghiệp một mình trước để hiểu rõ bản thân hơn. Họ là người có tầm nhìn (visionary)? Là người điều phối (integrator), người khởi xướng, người duy trì, người hoàn thiện? Họ là ai? Và khi họ muốn nhảy vào thứ khác — vì chắc chắn nếu ta ra mắt một thứ, ta sẽ ra mắt thêm — họ sẽ biết rõ hơn cần tìm gì ở một đối tác và có thể tối ưu cho điều đó. Còn về cổ phần? Ừ, chia 50–50 là cách cũ mà người ta hay chọn. Bạn có tưởng tượng nếu trong buổi hẹn hò đầu tiên mà hỏi “Bạn muốn mấy đứa con?” “Bốn.” “Được, chúng ta sẽ có bốn đứa. Chúng ta sẽ kết hôn và dù thế nào cũng sẽ có bốn đứa,” không?
Đó là một mối quan hệ đối tác 50-50, đúng không? Đang phải đưa ra một quyết định cực kỳ quan trọng dựa trên cả hai bằng nhau nghe thì gọn ghẽ, nhưng xác suất thống kê là bao nhiêu? Đây là những điều cần đúng để một mối quan hệ 50-50 hoạt động. Được thôi. Cả hai phải hoàn toàn cam kết. Cả hai phải luôn luôn dồn hết tâm huyết trong toàn bộ vòng đời doanh nghiệp, có thể là vài năm, có khi là vài thập kỷ. Họ phải bỏ cùng một lượng tiền, cùng một lượng công sức, cùng số mối quan hệ, giá trị, quá khứ, nền tảng. Ngoài ra, cả hai cũng nên hoàn toàn vị tha, đúng không? Và không bận tâm nếu người kia không kéo đủ phần việc của mình. “Tôi đi nghỉ một tháng.” “Ok. Bạn sẽ bù lại sau.” Họ phải là kiểu người điềm đạm như vậy. Và tất nhiên, họ phải giống nhau với người kia về mặt đó. Nếu tất cả những điều đó đúng thì 50-50 sẽ rất ổn.
Và họ cần phát triển về sau theo cùng một cách vì trong 10 năm tiếp theo họ phải tăng trưởng với tốc độ giống nhau. Điều đó sẽ không bao giờ, không bao giờ xảy ra. Vì vậy tôi thích nói là bạn không muốn xác định mối quan hệ/cổ phần (DTR) quá sớm hoặc quá muộn. Nếu bạn ngồi xuống và nói “làm 50-50 đi” — sai lầm lớn. Nếu hai năm sau bạn đã có doanh thu và khách hàng và bạn nói “ừ, bây giờ chắc ta nên chính thức hóa” thì đã quá muộn. Vì điều đó chỉ có tác dụng nếu doanh nghiệp giữ nguyên trạng mãi mãi, mà nó sẽ không — nó sẽ đi lên hoặc đi xuống. Và mọi chuyện sẽ trở nên rất xấu khi một trong hai kịch bản đó xảy ra.
Vậy điểm hợp lý theo kinh nghiệm của tôi là thế này: cuộc nói chuyện sẽ diễn ra kiểu như — Chúng ta sẽ hợp tác với nhau. Này, tôi nghĩ bạn sẽ phù hợp với doanh nghiệp này vì bạn có nền tảng bán hàng. Bạn giỏi bán hàng, có nhiều mối quan hệ trong ngành. Tôi thì không có mấy thứ đó, thậm chí tôi không thích bán hàng, tôi chẳng biết gì về bán hàng, nhưng tôi là một kỹ sư tuyệt vời. Tôi biết mình có thể xây cái này. Bạn đã thấy tôi làm website, app trước đây. Tôi thậm chí đã có khung ý tưởng trong đầu. Chúng ta sẽ là một đội tuyệt vời. Vậy làm thế này: tôi không biết chuyện này sẽ ra sao, tôi không biết bạn có bao nhiêu thời gian, cả hai đều có công việc toàn thời gian. Sao chúng ta không đặt mục tiêu doanh thu 10.000 đô la? Hãy đạt product–market fit. Hãy có chút đà tốt. Bạn thực sự cần đặt một chỉ số cụ thể cho việc này — không phải kiểu “thử trong 30 ngày xem sao” mà là một con số doanh thu, số khách hàng hay thứ gì đó. Tại thời điểm đó, chúng ta ngồi lại. Hôm nay cứ hẹn trong lịch đi và nói chuyện về tỉ lệ cổ phần của mình.
Bởi vì hầu như mọi lần họ sẽ làm việc từ xa dựa trên thế giới chúng ta đang sống, hoặc một người sẽ bỏ nhiều tiền hơn hoặc một người có nhiều kinh nghiệm hơn. Tất cả những thứ đó đều liên quan, nhưng bạn sẽ nhận được sự oán giận 100%. Và bạn có thể sẽ không nói ra sự oán giận đó và nó chỉ càng ngày càng tệ hơn. Nó chỉ càng tệ hơn nếu, bạn biết đấy, mọi thứ hoặc đi lên hoặc đi xuống. Vậy nên nó luôn luôn trở nên tồi tệ hơn. Nhưng rất khó để định nghĩa vì một người có thể có 30 năm kinh nghiệm trong ngành, có bối cảnh và chuyên môn và chỉ cần một cuộc gọi điện cũng có thể thay đổi mọi thứ. Người kia có thể mới 18 tuổi, chỉ là một kẻ siêng năng, sẵn sàng làm 80 giờ một tuần. Vậy mức giá trị có giống nhau không? Nếu số giờ bỏ vào doanh nghiệp không giống nhau thì rất khó. Thật sự rất khó để nói: “Này, một cuộc gọi của tôi đã mang về cho chúng ta 10 triệu đô la, hàng chục triệu đô la, nhưng bạn đã làm tất cả công việc vận hành. Nên chúng ta nên 50-50.” Cả hai sẽ có lý do để phản đối.
Trong tất cả các mối quan hệ đối tác kinh doanh mà tôi biết đến — các công ty tôi đã đầu tư, khoảng 60-70 công ty, cộng với những doanh nghiệp tôi tự khởi nghiệp — và lần duy nhất tôi thấy việc chia đều hoạt động là khi hai người đã biết nhau rất, rất lâu và cả hai đều ở giai đoạn muộn hơn trong sự nghiệp. Vậy nên khi nghĩ về tốc độ phát triển và tiềm năng, họ không chỉ có mối quan hệ tốt, họ đã quen biết nhau lâu, đã làm việc cùng nhau hơn 5 năm, và họ đang ở giai đoạn chín chắn hơn trong sự nghiệp, kiểu là vấn đề con cái đã được giải quyết — có sinh con hay không đã rõ ràng — và chưa có những biến cố lớn trong đời xảy đến để thay đổi mọi thứ. Tôi còn nhớ một ví dụ khác, hai người biết nhau, rất rất trẻ, đã từng làm việc cùng nhau trước đó. Hợp đồng chia 50-50 mặc dù thực ra chưa bao giờ thật sự công bằng. Rồi tốc độ phát triển của họ thay đổi mạnh mẽ, một người bỗng trở thành siêu sao. Họ nhìn lại hợp đồng và thấy là 50-50. Tôi có biết đến cuộc trò chuyện mà người kia quay sang đối tác của mình và nói “điều này không công bằng. Công ty này nếu thiếu tôi thì về zero. Nếu thiếu bạn thì nó vẫn tiếp tục tăng trưởng.” Rồi người ta đã điều chỉnh lại tỉ lệ cổ phần vào thời điểm đó, mà việc điều chỉnh rất khó vì lý do thuế và những chuyện liên quan.
Một điều tôi muốn nói về 50-50 là nếu bạn vào với ai đó mà bạn đã biết rất lâu hoặc với người bạn thân nhất của mình, điều đó có thể thực sự vô cùng thú vị. Nó có thể là cuộc sống dễ chịu nhất. Vậy nên nó là rủi ro cao nhưng phần thưởng cũng rất lớn. Nếu bạn làm cho nó vận hành được, thường thì những công ty lớn nhất, tốt nhất và vận hành tốt nhất mà bạn thấy có nhiều khi là những công ty do hai người 50-50 làm với nhau và họ đã biết nhau lâu vì lý do đó. Nhưng tỉ lệ thất bại cao hơn mức trung bình.
Và trong ba cái va-li trước mặt tôi này, tôi có những lượng tiền khác nhau.
Và tất cả những gì tôi muốn bạn làm là cho tôi biết nếu tôi đưa cho bạn số tiền này, bạn sẽ bắt đầu kinh doanh gì.
Được rồi. Thứ nhất là $500.
Ừ. Tuyệt. Hầu hết mọi người nhìn vào số tiền này và nghĩ, mình sẽ làm gì với $500?
Đó là một khoản tiền đấy, đúng không? Trong thời đại hiện nay với các bản dùng thử miễn phí 30 ngày
và nhiều công ty được Silicon Valley tài trợ sẵn sàng cho bạn nhiều công cụ để thử nghiệm sản phẩm,
$500 có thể đi rất xa. Điều đầu tiên tôi nghĩ tới có lẽ là ý tưởng kinh doanh tôi ưa thích nhất hiện nay. May mắn là bạn có thể bắt đầu với ít hơn cả khoản này. Đó sẽ là một
dịch vụ giúp triển khai AI vào các doanh nghiệp nhỏ, doanh nghiệp vừa và nhỏ.
Một vài con số cho bạn. Có 400 triệu doanh nghiệp nhỏ trên hành tinh. Họ đã khảo sát một số
chủ doanh nghiệp này. Và 77% trong số họ thừa nhận rằng AI sẽ biến đổi doanh nghiệp của họ.
Họ cần AI. Nó không phải là trào lưu. Nó sẽ không biến mất. 5% trong số họ cho biết họ đang sử dụng AI
một cách có ý nghĩa, đúng không? Và hãy tự định nghĩa điều đó theo ý bạn. Về cơ bản, chúng ta có khoảng cách kiến thức này,
bạn biết đấy? Chúng ta biết là cần phải làm gì đó nhưng chúng ta lại không làm. Công cụ có dễ đến đâu cũng không thành vấn đề.
Dù có thể tạo một trang web hay một ứng dụng chỉ với một lệnh thì họ vẫn cần ai đó làm điều đó cho họ, đúng không?
Tôi biết cách hút bụi sàn nhà. Tôi biết cách dọn dẹp nhà cửa. Nhưng tôi vẫn thà trả tiền cho ai đó làm việc đó, được chứ? Và vì vậy với một phần năm số tiền, gọi là $100, tôi sẽ bắt đầu học một vài công cụ vibe coding. Replit, Lindy, có rất nhiều công cụ ngoài kia. Vibe coding là gì cho những ai chưa biết?
Vibe coding là người không chuyên về kỹ thuật, người không biết lập trình như tôi, dùng ngôn ngữ tự nhiên để chỉ nói, này, hãy xây cho tôi một ứng dụng quản lý khách hàng cho huấn luyện viên chó. Bạn sẽ có một ứng dụng,
đúng chứ? Nó có đầy đủ chức năng không? Có thể chưa hoàn toàn, nhưng thêm 10–20 lệnh nữa là xong. Và cho những ai chưa biết, tôi là nhà đầu tư vào cả Lovable và Replit, nên xin lưu ý trước, nhưng tôi khuyên bạn nên vào Replit hoặc Lovable và gõ bất kỳ ý tưởng website nào bạn có chỉ để có khoảnh khắc “eureka” khi nhìn thấy nó được tạo ra trước mắt mình. Tôi nghĩ khoảnh khắc eureka đó là khoảnh khắc đầu óc bạn mở ra với những khả năng đang hiện hữu ngay trước mặt tất cả chúng ta. Đúng. Bạn biết đấy, chúng ta nghĩ việc xây trang web hay ứng dụng là điều chỉ dành cho những người đã mất năm năm học lập trình. Giờ điều đó đã thay đổi. Chúng ta đều có thể làm được. Và mọi người nên làm, như bạn nói, một lệnh, phát triển một ứng dụng. “Ồ, tôi phải gõ lệnh gì? Tôi xây cái gì?” Hỏi ChadGPT xem nên xây gì. Sao chép, dán một trong những câu trả lời đó. Nhờ ChadGPT viết prompt, mang nó sang Replit hoặc Lovable,
dán vào và xem nó xây dựng ra cái gì. Vậy nên tôi sẽ dùng khoản này như tiền học. Và cũng để xây một trang web.
Ví dụ: Chris’s AI automations dot com, hay bất kỳ cái gì. Rồi tôi sẽ lấy phần tiền còn lại và đầu tư vào quảng cáo. Tốt nhất là quảng cáo Meta, Facebook. Và tôi sẽ nhắm tới các doanh nghiệp địa phương, dù đây là vấn đề toàn cầu. Nếu tôi sống ở Omaha, Nebraska, tôi vẫn có thể bán cho người ở Tokyo. Không sao cả. Tôi sẽ đặt bán kính quanh Omaha và quảng cáo của tôi sẽ nói,
“Tôi là Chris và tôi có thể giúp đưa AI vào doanh nghiệp của bạn.” Tôi sẽ dùng từ vựng ở cấp lớp năm.
Tôi sẽ không nói LLM. Tôi thậm chí sẽ không nói ChadGPT. Tôi chỉ nói, tôi sẽ giúp doanh nghiệp bạn kiếm nhiều tiền hơn hoặc tiết kiệm tiền bằng AI, chỉ là dịch vụ thôi. Rồi tôi sẽ đặt lịch gọi khám phá (discovery calls) với các chủ doanh nghiệp này và bắt đầu hỏi họ một loạt câu về doanh nghiệp của họ. Và theo thời gian, dựa trên câu trả lời của họ, tôi sẽ học được vấn đề của họ là gì,
họ đang gặp khó khăn ở đâu. Là tuyển dụng? Là tiền lương? Là doanh số bán hàng? Thường là doanh số, đúng không? Rồi tôi sẽ lấy khoản $100 đó quay lại các app và bắt đầu xây các giải pháp cho họ miễn phí, chỉ để tự đặt mình là chuyên gia.
Và bạn sẽ tính phí họ bao nhiêu?
Tôi sẽ tính họ từ $500 đến $5.000 một lần upfront để triển khai. Rồi tôi sẽ tính họ 20% số đó theo dạng phí duy trì định kỳ để bảo trì và sửa khi nó bị hỏng.
Chẳng hạn có một doanh nghiệp làm dịch vụ vệ sinh máng xối ở Omaha, Nebraska không muốn nhận cuộc gọi ngoài giờ. Anh ta đang xem Netflix với vợ và biết đó là một công việc trị giá $3.000. Anh ta không muốn nghe điện thoại. Máy bay chuyển sang hộp thư thoại và khách gọi sang người khác đang nhận cuộc gọi, đúng không? Vậy tôi sẽ xây một đại lý giọng nói AI cho anh ta, điều nghe có vẻ rất đáng sợ. Cảm giác là ta phải có tất cả những kỹ năng ấy. Bạn không cần. Bạn chỉ cần gợi lệnh cho vài công cụ vài lần. Tôi sẽ xây một đại lý giọng nói cho anh ta. Rồi tôi sẽ bảo anh ta gọi đại lý đó như thể anh ta là khách hàng và nói, “Này, giả vờ bạn là một khách cần vệ sinh máng xối. Bạn gọi lúc 9:30 tối.” Và chỉ xem nó phản ứng thế nào. Anh ta mong chờ sẽ có độ trễ. Thực ra không có. Anh ta mong chờ nó ngu. Không phải vậy. Anh ta mong chờ nó cần biết mọi thứ về doanh nghiệp của anh ta. Nó không cần, đúng không? AI đã biết về các doanh nghiệp làm dịch vụ vệ sinh máng xối. Rồi anh ta bán được, đúng không? Tính anh ta $3.000 cho cái đó. Bạn xây nó rồi thu tiền, rồi tính phí duy trì hàng tháng, gọi là $500 hay $600 để bảo trì theo thời gian.
Và điều hay ho là bạn có thể đem sản phẩm đó đến mọi doanh nghiệp vệ sinh máng xối khác ở Omaha hay bất cứ đâu,
sao chép dán cùng một app và bán cho họ.
Hiểu rồi. Vậy là bán AI cho các chủ doanh nghiệp nhỏ đang có nhu cầu lớn, nhưng không có thời gian hoặc tưởng rằng họ cần một trình độ rất tốn kém về thời gian và nguồn lực để hiểu AI, trong khi thực ra AI rất, rất đơn giản. Đúng. Và chúng ta thấy chuyện này lặp lại trong lịch sử nơi có một lợi thế chênh lệch khi một công nghệ mới xuất hiện.
Thực ra, một trong những công việc ở trung tâm cuộc gọi mà tôi làm khi tôi rất, rất túng thiếu nhiều, nhiều năm trước khi tôi khoảng 18 hay 19 tuổi là gọi cho các doanh nghiệp từ trang vàng và bán cho họ quảng cáo Facebook. Tôi sẽ gọi cho một thợ xây trên công trường. Tôi nói chuyện với Dave, người sở hữu công ty xây dựng, rồi tôi giải thích về quảng cáo Facebook cho anh ấy qua điện thoại rồi thiết lập cho họ và quản lý liên tục, rồi chỉ gửi cho anh ấy các khách hàng tiềm năng vì anh ấy không hiểu quảng cáo Facebook. Và những cơ hội như vậy dường như tồn tại trong nhiều năm khi có một công nghệ mới như chúng ta đang thấy với AI.
Nhưng điều với ý tưởng đó và với hầu hết các ý tưởng theo kinh nghiệm của tôi là, chúng ta nghĩ rằng nó chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian rất hạn chế. Nhưng nếu tôi bắt đầu cái doanh nghiệp đó ngày hôm nay, chỉ cần bắt đầu gọi điện cho mọi người, nó vẫn sẽ hiệu quả. Ừ. Bạn vẫn có thể làm được. Có thể tôi sẽ có nhiều đối thủ hơn, nhưng điều đó không quan trọng. Nó vẫn sẽ hiệu quả. Thú vị là vấn đề hồi đó là người ta thậm chí còn không biết quảng cáo Facebook là gì. Vậy nên có thể bây giờ nó còn hoạt động ở một mức độ nào đó tốt hơn. Người ta đã nghe thấy từ đó. Bạn đã khá sớm. Ừ. Đó là khoảng 2015 gì đó. Nên khá chật vật, nhưng dù sao đó cũng là một doanh nghiệp. Ừ. Và có khoảng 40 người khác trong phòng với tôi ở trung tâm cuộc gọi đó đang làm cùng việc. Wow. Vậy đó là ý tưởng đầu tiên bạn có. Ừ. Còn gì nữa? 500 đô. Bạn còn có thể làm gì nữa?
Được rồi. Bạn muốn một doanh nghiệp vật lý hay doanh nghiệp online hay không quan trọng? Thế còn một doanh nghiệp vật lý thì sao? Được. Với dạng vật lý, tôi sẽ — bạn có nghe về drop servicing chưa? Chưa. Thuật ngữ drop shipping bị mang tiếng xấu phần nào và có lý do chính đáng, cơ bản là mua một sản phẩm ở Trung Quốc, có một website cho nó và để nhà sản xuất/supplier Trung Quốc gửi hàng trực tiếp cho khách hàng của bạn. Vậy bạn không phải nắm giữ hàng tồn kho. Drop servicing là làm điều tương tự nhưng với dịch vụ — gọi nó là một doanh nghiệp dịch vụ tại nhà. Trong trường hợp này, nó sẽ giống như một công ty sửa cửa gara có một website trông như họ có mặt bằng/hiện diện vật lý ở một thị trường, nhưng thực ra chỉ là một “nhà máy tạo lead”. Và việc bạn làm là dùng quảng cáo Facebook hoặc Google để tạo lead, kiểu như bạn đã làm cho một doanh nghiệp địa phương. Rồi thay vì chỉ bán lead với giá 20 đô, bạn thực sự làm nhiều việc hơn. Bạn thuê ngoài công việc cho một doanh nghiệp địa phương thực sự sửa cửa gara — họ là phần thực hiện của doanh nghiệp, bạn là phần marketing của doanh nghiệp.
Về cơ bản, bạn có một doanh nghiệp sửa cửa gara mà thực ra không có. Bạn chẳng biết gì về cửa gara, chưa bao giờ xuống hiện trường, bạn chỉ drop servicing — gửi tất cả công việc cho một công ty địa phương làm. Ví dụ, một công ty sửa ô tô — tôi dựng một website sửa ô tô, tôi dùng quảng cáo Facebook để dẫn người đến đó. Khi họ click mua dịch vụ sửa ô tô của tôi, tôi gọi cho một thợ sửa ô tô địa phương và nói: “Này, tôi có một khách hàng cho bạn. Bạn nhận được không?” Tôi đặt lịch cho khách, họ xử lý việc sửa, tôi thu tiền và trả cho gara. Tuyệt.
Câu hỏi hay. Giả sử trong ví dụ của bạn, một thay dầu ở gara của Bob không có website là 40 đô, giá rất tốt. Website của bạn sạch đẹp, khách có thể trả chỉ vài click và giá là 80 đô. Vậy bạn gọi cho Bob một ngày và nói: “Chúc mừng, tôi có một khách. Tôi muốn gửi cho anh 40 đô. Tên cô ấy là Mary. Cô ấy sẽ đến. Cô ấy lái một chiếc Sequoia. Cô ấy cần thay dầu.” Và Mary tương tác với bạn, cô ấy tin tưởng bạn với tiền. Bạn không phải tin Bob với tiền. Bạn chỉ gửi tiền cho Bob. Bạn còn kiếm được biên lợi nhuận cao hơn Bob, đúng không? Đây là dịch vụ giá cao hơn, nhưng cái bạn đang thu tiền là giao diện người dùng tốt hơn, trải nghiệm người dùng tốt hơn và phương thức thanh toán gọn gàng hơn.
Vậy bạn sẽ nhắm tới loại doanh nghiệp nào với cách tiếp cận đó? Những doanh nghiệp có trải nghiệm khách hàng tệ, website xấu, v.v.? Trong mảng dịch vụ tại nhà, lựa chọn thì nhiều — hầu như tất cả đều như vậy. Có một số ngành đã phát triển hơn như lợp mái chẳng hạn không gặp nhiều vấn đề đó vì họ có biên lợi nhuận cao hơn nên có thể đầu tư website tốt hơn, nhưng hầu như tất cả đều có trải nghiệm tệ.
Có ý tưởng nào khác ở mức 500 đô khiến bạn ấn tượng không? Ừ. Tôi thích các website danh bạ. Danh bạ là gì? Ví dụ Travelocity là một website danh bạ. Yelp là một website danh bạ. Đó là một trang web liệt kê các thứ giúp người ta tìm câu trả lời dễ hơn. Một ví dụ khác có thể là Wisconsinicesuppliers.com — tôi không biết có thật không — nơi nếu tôi cần mua đá cho bữa tiệc, tôi sẽ google “ice near me”. Một vài danh mục quá ngách hoặc phân bố không đều khiến Google Maps không phải là giải pháp tốt. Khi đó bạn bị dẫn tới những trang web danh bạ ngẫu nhiên chỉ là danh sách các doanh nghiệp khác. Và người ta đang chủ động tạo các danh bạ của riêng họ bằng cách thu thập — ví dụ mọi công viên cho chó ở Seattle, Washington rồi bỏ lên một trang web. Rồi họ thậm chí không chạy quảng cáo trả tiền. Họ chỉ chờ Google và SEO làm việc. Và rất nhiều theo quy tắc 80/20. Bạn có thể xây dựng kiến trúc cho một trang web danh bạ bằng “repleter lovable”, rồi bạn chỉ cần copy và paste nó sang các thị trường khác nhau. Kế hoạch ở đây là có hàng chục trang web danh bạ và một số trong đó có thể kiếm 0 đô mỗi tháng, một số vài trăm, một số vài ngàn, nhưng nó rất thụ động.
Nó giống như một trong những thứ hiếm hoi vừa mang tính thụ động vừa không cần quá nhiều tiền để bắt đầu. Tiền đến từ đâu? Doanh thu ở đâu? Câu hỏi hay.
Bạn có thể làm quảng cáo hiển thị. Quảng cáo hiển thị là gì? Chỉ là một banner trên trang web. Và bạn có phải đi bán cái quảng cáo đó cho ai đó muốn mua không? Bạn chỉ cần dùng mạng quảng cáo của Google rồi đặt lên trang web của mình. Vậy là bạn không phải làm gì cả. Bạn chỉ cần bấm nút và nó sẽ thêm quảng cáo vào trang web của bạn, và bạn sẽ được trả tiền cho việc đó. Ừ. Hoặc bạn có thể gom những khách hàng tiềm năng đó. Ví dụ, nếu chúng ta có các công viên cho chó ở Seattle và chúng ta thấy trên Google Analytics rằng đang dẫn lưu lượng tới một công viên cho chó cụ thể, thì chúng ta chủ động liên hệ với họ và nói: “Này, bạn để ý thấy lượng khách này chứ? Đó là vì tôi đã đưa bạn lên trang web của mình. Bạn có muốn trả 300 đô la một năm hay một tháng hay bao nhiêu đó để được ưu tiên không?” Tôi thích gọi đây là tiếp thị không cần xin phép (permissionless marketing). Bạn chủ động thêm những doanh nghiệp này vào một trang web. Họ không mất gì, bạn không mất gì. Và khi bạn thấy có lưu lượng, bạn liên hệ và nói: “Này, tôi đã mang về cho bạn nhiều khách hơn. Bạn có muốn bắt đầu trả tiền cho việc đó không?”
Thú vị. Và một người có thể hy vọng kiếm được bao nhiêu nếu thực thi chiến lược đó? Theo bạn, với một trang web danh bạ thực tế thế nào? Có thể chỉ vài chục đô la một tháng và cũng có thể vài chục ngàn đô la một tháng, nhưng đây không phải là xây dựng một Yelp hay Travelocity khác. Đây là một mô hình kinh doanh không cần nhân viên, hầu như không tốn gì, ít hơn 100 đô la để bắt đầu. Nhưng đó chỉ là trò chơi con số. Bạn sẽ không thực sự biết danh bạ nào hiệu quả cho tới khi vài tháng trôi qua và bạn có phạm vi lớn để thử nghiệm.
Tôi nghe nhiều người nói về “máy bán hàng tự động trực tuyến”. Tôi luôn tò mò về điều đó. Người ta nói có thể kiếm tiền từ máy bán hàng tự động. Vậy bạn có thể làm với 500 đô la không? Hoàn toàn có. Nếu làm một mô hình kinh doanh vật lý khác, tôi sẽ vào Marketplace trên Facebook và tìm một máy bán hàng tự động đã có sẵn với giá 300–400 đô la, có thể là máy bán đồ ăn nhẹ hoặc đồ uống. Thường phần đắt nhất của máy bán hàng tự động là máy đọc thẻ tín dụng, đôi khi nó có giá bằng hoặc hơn cả máy. Rồi tôi sẽ dùng khoảng 100 đô la để bỏ hàng vào máy. Ở Costco hay Sam’s Club chính là nơi mà tất cả các nhà vận hành này mua đồ ăn vặt, tin hay không thì tùy. Và tôi chỉ cần một chủ doanh nghiệp cho tôi một cơ hội đặt máy bán hàng tự động trong sảnh của họ. Giả sử đó là một gara sửa xe. Tôi có thể nói: “Này, tôi sẽ trả anh 100 đô la một tháng” hoặc “Tôi sẽ chia doanh thu với anh, anh được 30% doanh thu.” Khi đã có một chỗ, đó là phần khó nhất. Bây giờ bạn có hồ sơ hoạt động. Bạn có thể nói: “Gara sửa xe của Bob kiếm 700 đô la một tháng một cách thụ động vì anh ấy cho tôi đặt máy ở đó.” Đây là một mô hình có thể thụ động nếu bạn có người để tiếp tế hàng — phần hoạt động của việc kinh doanh là tiếp tế và mở rộng địa điểm. Nhưng nếu bạn có một cây ATM thì mọi thứ càng dễ hơn vì bạn có thể thuê ngoài toàn bộ việc tiếp tế cho một công ty quản lý tiền mặt.
Một người có thể hy vọng kiếm bao nhiêu từ kinh doanh máy bán hàng tự động? Và bạn đã từng vận hành mô hình này chưa? Tôi có. Tôi tham gia ở một mảng khác trong ngành — tôi từng bán máy bán hàng tự động. Tôi đăng một video lên Instagram được hàng chục triệu lượt xem. Chúng tôi bắt đầu nhập những máy bán hàng tự động mà tôi nói trong video rồi bán cho các doanh nhân. Mức doanh thu thì phụ thuộc vào quy mô bạn muốn mở. Tôi có một người bạn ở San Diego kiếm bảy con số một năm chỉ với máy bán hàng tự động, chuyên bán đồ ăn nhẹ và đồ uống.
Có nghệ thuật gì trong việc đặt máy bán hàng tự động hợp lý hay chọn đúng đồ bán trong máy không? Có. Thú vui là anh bạn kia nói: “Tôi ở San Diego, người ta quan tâm đến sức khỏe ở đây.” Anh ấy thử nhiều ý tưởng đồ ăn lành mạnh và tất cả đều thất bại. Mọi người muốn Doritos và Coke và Diet Coke. Thế là họ bán đồ đó, vì đó là nhu cầu. Nhưng yếu tố thay đổi nhiều nhất chính là vị trí. Và lại là chuyện thử nghiệm, thử nghiệm và thử nghiệm — thử xem loại địa điểm nào hiệu quả: khu chung cư, sảnh căn hộ, gara sửa xe… gara sửa xe thì không phải lúc nào cũng có lưu lượng cao, nhưng giống như danh bạ, nếu bạn có 100 máy bán hàng tự động thì sẽ có khoảng 20 máy kiếm 3.000 đô la mỗi tháng và 80 máy kiếm 400 đô la mỗi tháng. Khi bạn tìm ra loại địa điểm nào có lợi nhất thì bạn sẽ bắt đầu tiếp cận trực tiếp những loại địa điểm đó.
Tôi vừa hoàn thành cuốn sách thứ ba. Tôi chưa chốt tiêu đề nhưng đã bắt đầu phác thảo vài thiết kế khác nhau và tôi làm việc này bằng Adobe Express, một trong những nhà tài trợ của chúng tôi. Điều tôi thích ở Adobe Express là nó làm cho tôi dễ dàng nâng niu những chi tiết nhỏ nhất — kiểu chữ, font, màu sắc, vị trí chữ — những thứ mà với nhiều người nghe có vẻ vụn vặt nhưng thực ra cộng dồn lại tạo nên thứ gì đó nổi bật hơn, tốt hơn so với phần còn lại. Việc thiết kế bìa sách nhắc tôi nhớ về bao nhiêu điều sáng tạo tôi đã học được trong năm qua. Nhưng nó cũng nhắc tôi rằng có rất nhiều đầu óc sáng tạo xung quanh tôi đang giữ những bí quyết riêng. Vì vậy tôi đã tạo “One Better Guide” trên Adobe Express để mang những mẹo đó đến với bạn.
Và trong đó, bạn sẽ tìm thấy những nguyên tắc từ những người giỏi nhất trong ngành của họ được chuyển thành các thực hành nhanh gọn, dễ áp dụng cho bạn. Để bạn có thể tự rèn luyện để sáng tạo chính xác như các đội hiệu suất cao nhất trên thế giới. Chỉ cần truy cập adobe.ly/onebetter để tải Adobe Express ngay bây giờ và nhớ vào tab Learn để khám phá cách bạn có thể trở nên nổi trội hơn phần còn lại.
Bạn biết đấy, thỉnh thoảng bạn bắt gặp một sản phẩm có ảnh hưởng lớn đến cuộc sống tới mức bạn sẽ gọi nó là một bước ngoặt. Và tôi sẽ nói khoảng 35–40% trong đội của tôi hiện nay sẽ mô tả sản phẩm mà tôi đang cầm trước mặt gọi là Ketone IQ — bạn có thể mua tại ketone.com — là một bước ngoặt. Nhưng lý do tôi trở thành đồng chủ sở hữu công ty này và lý do họ giờ là nhà tài trợ cho podcast này là vì một ngày khi tôi tới nơi làm việc, có một hộp thứ này đặt trên bàn làm việc của tôi. Tôi không biết đó là gì. Lily và đội của tôi nói công ty này đã liên hệ. Thế là tôi lên thử, và thật lòng mà nói, phần còn lại là lịch sử. Về mặt sự tập trung, mức năng lượng của tôi, cảm giác của tôi, cách tôi làm việc, mức độ hiệu quả — đều là bước ngoặt. Nếu bạn muốn thử, truy cập ketone.com/Stephen để được giảm 30%. Bạn cũng sẽ nhận quà miễn phí với lô hàng thứ hai. Và bây giờ bạn có thể tìm thấy Ketone IQ tại các cửa hàng Target trên khắp Hoa Kỳ, nơi liều đầu tiên hoàn toàn miễn phí.
Vậy tôi có thêm một hộp nữa ở đây. Hộp này có nhiều tiền hơn một chút. Được rồi. 1.000 đôla. Bạn sẽ làm gì với 1.000 đôla?
Thôi được. Vì lý do nào đó, khi tôi thấy 1.000 đôla, tôi nghĩ về kinh doanh cho thuê đồ đám cưới. Bạn biết gì về chuyện đó không? Không à. Tin hay không, đám cưới ngày càng phổ biến. Người ta tổ chức đám cưới ngoài trời nhiều hơn bao giờ hết. Tôi nghĩ khoảng 75% đám cưới bây giờ là ngoài trời, và con số này tăng hàng năm. Điều đó làm tăng thị trường cho các món đồ thuê một lần, phải không? Tôi đọc một bài trên Reddit về một anh chàng làm một chiếc khung hoa cưới trong gara bằng mấy thanh gỗ 2×4, vài tấm gỗ. Tôi nghĩ anh ấy tốn khoảng 200–300 đôla để làm nó. Và anh ấy cho thuê nó cho đám cưới khoảng 1.000 đôla một lần. Nó chỉ là một khúc gỗ để cặp đôi đứng dưới khi họ nói “đồng ý,” đúng không? Và anh ấy làm việc với những người tổ chức sự kiện hoặc planner đám cưới để liên tục cho thuê lại cho họ.
Chính xác. Anh ấy không làm việc trực tiếp với cô dâu, anh ấy làm với planner vì đó là phạm vi tiếp xúc — họ chạm tới rất nhiều đám cưới thường xuyên. Để tìm những wedding planner này, bạn vào The Knot, Zola, WeddingWire, bạn thu thập thông tin, mọi số điện thoại, email, tên và doanh nghiệp của họ đều có trên web cho mọi người xem. Và bạn cứ bắt đầu tiếp cận. Một liên hệ có thể là một đám cưới mỗi tuần. Vậy là có thể bắt đầu được. Có thể bắt đầu với 500 đôla, đúng không? Bạn có thể chi 300 đôla cho vật liệu. Chi 100 đôla để thu thập email khá rẻ. Và rồi, hoặc nói thêm 100 đôla để thuê xe tải và rơ-moóc từ Home Depot. Giả sử bạn không có xe, thì bạn còn 400 đôla dư để đi ăn ngon hoặc chạy quảng cáo Facebook.
Tường chụp ảnh hiện rất phổ biến. Xe đẩy đồ nguội (charcuterie) để khách tự làm talo đồ ăn. Bạn có thể làm pizza đặt theo yêu cầu ở đám cưới. Bạn có thể làm khung hoa cưới. Có rất nhiều cơ hội khác nhau ở đó. Đám cưới và cả đám tang nữa. Vì mọi thứ bạn nói có thể áp dụng cho cả hai. Chúng có vẻ không có dấu hiệu giảm đâu. Tôi đoán đám tang cũng sẽ còn phổ biến hơn khi dân số tăng.
Còn gì nữa? Vậy cho thuê đồ đám cưới là ý đầu tiên bạn làm với 1.000 đôla. Có gì khác không? Nên làm cái online chứ? Được. Hiện nay có nhiều người kiếm tiền bằng bản tin email địa phương. Bạn quen với chuyện đó không? Chưa. Về cơ bản, chúng ta lại quay lại chuyện quảng cáo Facebook đây mà — nhưng tôi thề không phải quảng cáo cho Facebook. Mọi người đang dùng quảng cáo địa phương trên Facebook. Giả sử bạn sống ở Boise, Idaho. Ở đó khoảng 200.000 người. Bạn đăng một quảng cáo Facebook kiểu: “Muốn biết chuyện gì đang diễn ra ở Boise, Idaho? Một email mỗi tuần vào hộp thư của bạn.” Bạn có thể thu hút một người đăng ký với khoảng 50 xu từ Facebook hoặc Instagram. Được rồi, để chắc thì ta tính 1 đôla cho mỗi người. Nếu bạn bán quảng cáo trong bản tin đó, bạn có thể tính khoảng 50 xu mỗi tháng trên mỗi người đăng ký.
Vậy nếu tôi có 1.000 đôla, tôi sẽ dùng bản dùng thử miễn phí của phần mềm gửi bản tin như Beehive hoặc ConvertKit hay bất kỳ nền tảng nào. Vậy tôi vẫn chưa tốn đồng nào cho nền tảng, và tôi sẽ đưa toàn bộ 1.000 đôla đó cho Meta. Tôi sẽ thiết lập một bán kính xác định trong một khu vực địa phương. Tốt nhất là nơi bạn sống nhưng không nhất thiết — có thể là bên kia bán cầu cũng được. Tôi đã thử cái này ở New Mexico và nó hiệu quả. Tôi sẽ tiêu 1.000 đôla để thu hút 1.000 người đăng ký. Rồi tôi sẽ bắt đầu gửi bản tin hàng tuần: chuyện gì đang xảy ra ở Boise, Idaho; ưu đãi ở Boise, Idaho; tin tức ở Boise, Idaho. Tôi sẽ không dùng ChatGPT để viết nó. Tôi sẽ tự viết bằng giọng tự nhiên của mình, dù mình có phải là nhà văn giỏi hay không. Tại sao? Vì nó phải có cảm giác cá nhân. Phải cảm thấy như một người địa phương viết chứ không phải một tác giả hay ChatGPT.
Và sau đó tôi sẽ dùng chính những người đăng ký đó để tìm nhà tài trợ. Chủ gara ô tô Bob có thể nằm trong danh sách của bạn. Khoảng 10% người trưởng thành là chủ doanh nghiệp, đúng không? Vậy nếu tôi có 1.000 người đăng ký email, thì khoảng 100 người trong số họ sẽ là chủ doanh nghiệp, tức là những nhà tài trợ tiềm năng cho bản tin của tôi. Sau một tháng hoặc đại loại thế, tôi sẽ gửi một email nói: “Này, quảng cáo của bạn ở đây. Tôi rất muốn đặt quảng cáo/tài trợ cho doanh nghiệp của bạn.” Thị trường này có tính liên quan rất cao.
Nó tốn 500 đô la mỗi lần gửi để gửi email của bạn. Ừm, nên nếu tôi chi 1.000 đô la để thu hút những khách hàng này, tôi sẽ thu hồi được số tiền đó trong vòng hai tháng vì tôi đang kiếm 500 đô la một tháng, 50 xu cho mỗi người đăng ký từ 1.000 người đăng ký bản tin. Và cái đó có thể mở rộng, ừm, tùy bạn muốn đến mức nào. Nếu Boise, Idaho chỉ lớn cỡ vậy, bạn sao chép và dán mẫu sang một thành phố khác hoặc một thành phố lớn hơn.
Được rồi. Tiếp theo. Chiếc cặp này có nhiều tiền hơn nhiều. 5.000 đô la. Bạn bắt đầu công việc phụ gì nếu bạn có 5.000 đô la?
Được rồi. Nếu chúng ta có một thang đo từ thu nhập chủ động đến thu nhập thụ động, càng tiến gần đến mức 5.000 đô la này thì thu nhập thụ động càng trở nên thực tế. Vậy tôi sẽ đi gần về phía đó.
Ừm, tôi thích các khu cắm trại cho xe RV. RV park là hai thứ: một là nơi để người ta sống toàn thời gian trong vài tháng hoặc vài năm, họ sống trong xe giải trí (recreational vehicle, RV), một chiếc camper van — có thể là người về hưu có thu nhập cố định, có thể là công nhân lao động chân tay, cũng có thể là những digital nomad. Đó là ba loại chính. Loại RV park còn lại là khu cho thuê mang tính du lịch nhiều hơn, ngắn hạn, có thể nằm ngay ngoài Grand Canyon hoặc một điểm du lịch phổ biến, nơi mọi người ở 1–4 đêm.
Đây là một lĩnh vực tôi đã làm khoảng bảy năm rồi. Hiện có những khu RV rất nhỏ, chỉ 3–10 vị trí đậu, nhưng lợi nhuận gấp 3–10 lần so với mua một ngôi nhà đơn lẻ để cho thuê. Thật sự tôi không hiểu tại sao người ta vẫn mua nhà đơn lẻ, vì mua một khu RV nhỏ tốn bằng đó tiền nhưng lợi nhuận cao hơn nhiều và linh hoạt hơn vì rủi ro được phân tán cho 5–10 người thuê, thay vì chỉ một người thuê có thể phá sản hoặc biến mất vào giữa đêm.
Với 5.000 đô la này, tôi sẽ gọi điện cho mọi khu RV nhỏ trong khu vực của mình, tốt nhất trong phạm vi lái xe 3 giờ. Tôi sẽ tìm chúng trên Google Maps. Việc này tốn thời gian hơn vì ta không thể dùng ngân sách này để thuê người tìm giúp; phải làm thủ công bằng iPhone và kết nối internet. Theo kinh nghiệm của tôi, trên mỗi 100 khu tôi tìm, khoảng 2–3 cái có thể là một thỏa thuận thực sự tốt. Nên nếu tôi gọi điện 100 chủ, tôi biết có thể tìm được 1 thỏa thuận tốt với tài trợ từ người bán, vì ta cũng không thể dùng số tiền này để mua khu luôn — có nhiều giới hạn.
Tôi sẽ dùng, ừm, giả sử 2.000 đô la trong số này cho việc thẩm tra (due diligence). Tôi phải thuê kiểm tra khu, phải có giấy tờ quyền sở hữu (title policy) để đảm bảo không bị lừa, để chắc chắn người chủ nói họ sở hữu thật sự là chủ. Với số tiền còn lại, tôi cần vốn hoạt động — có thể trả tiền điện, tỉa cây để khu trông ổn ngày đầu tiên. Và để thực sự mua khu, tôi phải thiết kế cách tài trợ sáng tạo với người bán. Cách tốt nhất là xây dựng mối quan hệ với người bán, tạo niềm tin, cho họ thấy bạn sẽ chăm sóc khu tốt.
Về mặt đơn vị kinh tế, giả sử bạn mua một khu với giá 200.000 đô la. Trong bất động sản họ định giá theo tỷ lệ vốn hóa (cap rate), tức lợi nhuận của khu chia cho giá chào bán. Nếu tôi mua một khu với cap rate 10%, nghĩa là nó tạo ra 20.000 đô la lợi nhuận một năm và giá là 200.000 đô la. Khu đó có thể không có website, cho thuê thấp hơn thị trường, có vấn đề về công suất vì không ai quảng bá. Tôi sẽ cải thiện hiệu suất bằng cách đăng quảng cáo miễn phí trên Facebook Marketplace, làm website miễn phí bằng một app tạo web và tăng công suất. Khi đó lợi nhuận 20.000 đô la/năm có thể lên 30.000 đô la/năm, và thị trường có thể định giá ở cap rate 8%. Bạn mua nó lúc thị trường định ở 10%, giờ nó trở thành một khu trị giá khoảng 360.000 đô la mà bạn chỉ trả 200.000 đô la. Bạn có thể bán hoặc quản lý tiếp và hưởng lợi nhuận.
Khi bạn nói “seller financing”, nghĩa là sao? Nghĩa là người bán giữ giấy nợ. Họ chịu rủi ro khi bạn mua khu, nhưng cái lợi cho họ là họ có thể lấy lại khu nếu bạn vỡ nợ. Họ không giao khu cho bạn ngay lập tức, họ cho bạn sử dụng hôm nay với điều kiện bạn trả cho họ trong tương lai bằng lợi nhuận bạn tạo ra. Đúng vậy, bạn trả họ theo tháng. Bởi vì thường họ sẽ dùng tiền bạn trả để đầu tư vào thứ khác, thứ mà họ không hiểu. Nên lời thuyết phục của bạn với họ là: “Này, anh hiểu khu này hơn ai hết, anh biết tôi có thể làm gì để sửa nó, biết những thiếu sót là gì. Nếu vì lý do gì đó tôi không phải là người tôi nói, anh cứ lấy lại khu, quay về chỗ anh bắt đầu và giữ tất cả số tiền tôi đã trả cho đến giờ.”
Bạn đã kiếm được bao nhiêu tiền từ việc này? Tôi nghĩ lợi nhuận ròng khoảng 400.000–600.000 đô la; doanh thu tôi sẽ nói là khoảng 3–4 triệu đô la một năm từ các khu RV và khu nhà di động. Tôi đã tham gia khoảng 35 cái trong bảy năm qua.
Còn về kinh doanh thì sao? Ý tôi là, bạn đang tận dụng việc dân baby boomer nghỉ hưu và thế hệ millennials đi du lịch, vâng, đó là một thị trường đang tăng trưởng. Mọi người ra ngoài nhiều hơn.
Còn những yếu tố vĩ mô nào bạn nghĩ đến khi quyết định một công việc phụ mới hay một doanh nghiệp mới? Có những yếu tố vĩ mô rõ ràng nào đang xảy ra mà tất cả chúng ta nên nghĩ tới không? Bạn không thể bỏ qua AI.
Dù bạn đang làm gì, AI phải là một phần trong đó. Vì vậy tôi thích cái khung triển khai các công cụ AI mới vào những doanh nghiệp cũ. Tôi cũng thích cái khung rằng 10.000 người thuộc thế hệ Baby Boomer về hưu mỗi ngày. Và điều đó sẽ diễn ra trong 5–10 năm tới. Cơ hội ở chỗ nào? Hoặc là mua lại các doanh nghiệp đó, hoặc là áp dụng AI vào các doanh nghiệp ấy. Đó là hai cơ hội lớn nhất tôi thấy. Hai cái đó. Làm cho họ nhượng lại doanh nghiệp cho bạn và bạn điều hành nó tốt hơn, theo hướng số hoá nhiều hơn. Ừ. Và bạn trả cho họ khi bạn đã kiếm được lợi nhuận từ doanh nghiệp đó. Nếu bạn không kiếm được lợi nhuận, họ sẽ lấy lại doanh nghiệp. Đúng vậy. Bây giờ tôi sẽ nói là tìm được người bán chịu cho vay/tài trợ khi mua một doanh nghiệp khó hơn so với một bất động sản. Nhưng điều đó là có thể.
Trong tất cả các doanh nghiệp bạn bắt đầu, cái nào có lợi nhuận nhất và dễ nhất? Ôi trời. Vậy cái thắng cuộc là gì? Tôi sẽ nói là hoặc là mảng công viên/khu cắm trại cho xe RV của tôi, hoặc doanh nghiệp snack ở Texas của tôi, doanh nghiệp thương mại điện tử của tôi. Ừm, và chúng không dễ bởi vì bản thân ngành dễ. Chúng dễ vì tôi đã trưởng thành tới mức đủ để tìm được những người điều hành tốt để vận hành các doanh nghiệp đó mà tôi hầu như không phải can thiệp nhiều.
Có hiểu không? Ừ. Bạn tìm được người để họ vận hành giúp bạn, nên ngay cả khi bạn chán việc, doanh nghiệp vẫn không chết. Chính xác. Thay vào đó nó tiếp tục tăng trưởng và phát triển. Đúng. Trong khi những ngành đó vốn khá khó: thương mại điện tử khá khó, bất động sản cũng vậy, nhưng tôi có những người vận hành tốt.
Bạn học được gì về việc tìm người vận hành giỏi? Ừm. Ôi trời. Tất cả quy về niềm tin. Tôi có thể đặt niềm tin vào họ đến mức nào? Tôi tin họ bao nhiêu? Tôi thấy có một mối tương quan trực tiếp giữa những người tôi biết rất rõ và những người trở thành người điều hành thật sự tốt. Làm sao để khuyến khích họ trực tiếp từ lợi nhuận của doanh nghiệp? Để họ cảm thấy giống doanh nhân hơn, có phần miếng bánh nhiều hơn. Ờ. Hồi hai mươi mấy tuổi tôi đã mắc sai lầm là quá thường xuyên treo “mồi” là cổ phần — thật lòng tôi định như vậy — nhưng hầu hết cổ phần cuối cùng đều về không. Bây giờ ở tuổi ba mươi mấy tôi chú trọng hơn vào dòng tiền thay vì cổ phần. Tôi nghĩ cổ phần bị đánh giá quá cao. Vì vậy bây giờ tôi ít khả năng cho đối tác điều hành cổ phần hơn, không phải vì họ không xứng đáng, mà vì khả năng cổ phần về không cao hơn và tôi có xu hướng chia lợi nhuận cho họ để họ được trả đều đặn. Hàng năm, hoặc hàng quý, v.v. Hàng quý. Ừ.
Có công việc phụ nào bạn nghe tới mà ước mình đã bắt đầu không? Thật buồn cười vì nhiều thứ tôi ước mình bắt đầu thì tôi đã bắt rồi — rất nhiều trong khoảng 80 thứ tôi từng làm. Đó thường là thứ tôi nghĩ về trong hai tuần, không thể ngưng nghĩ tới và tôi phải làm cho bản thân hết nghĩ về nó. Nên nếu tôi bắt đầu một việc rồi thất bại, tôi cũng không quá bận tâm vì tôi không đầu tư nhiều tiền vào đó. Và khi nó kết thúc, tôi không phải mất ngủ vì tự hỏi liệu nó có thành công hay không nữa. Thỉnh thoảng tôi chạy thử mấy chiến dịch trên Facebook và thấy kết quả thật sự ấn tượng, mở ra cơ hội cho tôi.
Tôi có thể ví dụ cho bạn một phép ẩn dụ không? Được. Bạn từng đi câu biển sâu chưa? Chưa. Được, đây là chuyện có thật. Tôi đi câu biển sâu, chúng tôi quăng mồi mà chẳng có con nào cắn. Thuyền trưởng với tay xuống dưới ghế lấy ra ống hút của McDonald’s — đúng loại có sọc đỏ và vàng — rồi lấy kéo cắt nó thành tư. Rồi ông tháo lưỡi câu ra khỏi dây, luồn dây qua ống hút rồi buộc lại lưỡi câu. Ông nói: “Nghe có vẻ điên rồ, nhưng cứ theo tôi.” Chúng tôi quăng ra và bắt đầu có cá cắn. Tôi thắc mắc tại sao — cùng vị trí, cùng mồi, cùng lưỡi câu mà chỉ khác cái ống hút. Ông nói: “Do màu sắc. Màu trắng với đỏ, và nó quay khi bạn kéo, bắt chước con mồi.” Tôi hỏi ông học cái này ở đâu, ông trả lời: “Không biết nữa, có thể có liên quan tới rượu bia.” Nhưng cách đó hiệu quả và cả ngày hôm đó chúng tôi bắt được cá.
Câu chuyện đó làm tôi nghĩ: khởi nghiệp giống như một đại dương khổng lồ với hàng triệu, hàng tỷ loài cá — có cá mập, có cá con. Nhiều người chúng ta ra đó ném vài lần rồi về nhà, nói: “Thất bại, khởi nghiệp không dành cho tôi,” quay về làm việc 9–5. Nhưng chúng ta chưa thử đủ. Có nhiều độ sâu khác nhau, nhiều mồi khác nhau. Ta có thể xịt cái gì đó để nó thơm khác đi. Ta có thể gắn một ống hút McDonald’s vào. Thỉnh thoảng ta sẽ tìm được thứ gì đó — có một cú cắn. Có thể phải đợi một giờ nữa mới có cú tiếp theo, nhưng cú cắn đó là tín hiệu: “Ồ, có thứ ở đây.” Ok, thử lại kiểu đó nhưng thêm cái này. Hoặc ném cần thêm cả trăm lần nữa. Càng ra ngoài nhiều, không chỉ tập trung vào một kiểu câu, mà mở rộng diện tích thử nghiệm và thử đủ kiểu, bạn càng học được nhiều. Bạn càng test nhiều, rồi bỗng một ngày có “đám cá mập” trên thuyền, có cái này, có cái kia, có rất nhiều lựa chọn để khai thác. Tối nay ăn cá mập, ăn cá mú, ăn cá cờ… Bạn có một cuộc sống tuyệt vời, năng động và đầy màu sắc vì bạn đã ở lại trên biển, không chỉ làm một việc duy nhất. Bạn thử hết mọi thứ. Đó là cách tôi nhìn nhận kinh doanh.
Như kiểu mình ra ngoài biển thử nghiệm mấy thứ khác. Ngay cả khi không bắt được gì thì vẫn vui. Và mình nghĩ người khác cũng thử như vậy. Nhiều người muốn mấy thứ hấp dẫn, đúng không? Ừ. Họ muốn xây Facebook tiếp theo hoặc muốn làm ChatGPT hay một ứng dụng AI làm cái này cái kia. Bạn có nghĩ đó phần nào là một cái bẫy khiến người bình thường cứ nhắm vào những thứ “hút mắt” không? Có. Bởi vì ai cũng muốn thứ hấp dẫn, nên những thứ hấp dẫn đó cạnh tranh nhất. Đó chính là lý do tại sao mình nên đi theo hướng càng “không hào nhoáng” càng tốt, vì chẳng ai nhìn vào đó.
Mình tò mò lắm, Chris. À… có điều gì bạn đang cân nhắc bây giờ về ý tưởng kinh doanh mới mà có thể chia sẻ không? Gần đây mình nghĩ nhiều về thứ có thể ra mắt cùng với nội dung của mình. Mình thích cụm từ “lợi thế không công bằng” (unfair advantage). Ngày nay mình chỉ bắt đầu những doanh nghiệp mà mình có lợi thế không công bằng. Ai cũng có lợi thế không công bằng ở lĩnh vực nào đó, ngay cả một đứa 13 tuổi cũng có thể hiểu Roblox hơn ai hết. Nên lợi thế không công bằng không chỉ dành cho người giàu, người có kinh nghiệm hay học vị cao. Mình cố gắng bắt đầu những doanh nghiệp mà mình có lợi thế không công bằng — có thể vì mình có thể phát triển bằng nội dung của mình, có thể vì mình có nhiều bạn bè trong lĩnh vực đó, hoặc có hiểu biết/nhìn nhận độc đáo về lĩnh vực đó. Nếu mình có cả tá ý tưởng trong một bảng tính dài cả dặm, thì những ý tưởng mình có khả năng bắt đầu nhất là những ý tưởng mình có lợi thế không công bằng — một cơ hội để thắng.
Mình có một cụm từ gọi là “cơ hội ảo” (mirage opportunity), dùng khi mình nhìn vào một ngành mà dường như chẳng ai thành công nhưng lại có vẻ quá hiển nhiên. Bạn hiểu ý mình chứ? Mình hiểu. Mình nghĩ đó là một cách để biết không nên làm gì: nếu thấy ai cũng cố giải quyết một vấn đề cụ thể mà chưa ai thành công, nhưng ngày càng nhiều người đổ vào, và nó vẫn có vẻ hiển nhiên, thì mình tránh xa. Có gì đó trong hiểu biết của mình về hành vi người tiêu dùng hoặc các phương án hiện có mà mình đang hiểu sai.
Ví dụ mình đưa ra: hiện tại ai cũng cố làm một app cho nhóm. Họ bắt đầu từ các nguyên lý cơ bản: người ta cô đơn hơn bao giờ hết; không có nơi rõ ràng để tổ chức nhóm; WhatsApp có giới hạn, thiếu tính năng; Facebook groups không còn phù hợp với một số thế hệ như Gen Z hay các thế hệ trẻ hơn, millennials. Vậy mình sẽ làm một app cho các nhóm: câu lạc bộ chạy, nhóm bạn, nhóm biểu diễn piano, nhóm doanh nhân — xây hết tính năng nhóm vào app chuyên biệt này. Mình đã nghe pitch này đi nghe lại. Mình thấy hầu như chẳng cái nào có traction hay hoạt động được. Đó là ảo ảnh. Có gì đó sai ở giả định cơ bản của bạn.
Khi tôi nói “cơ hội ảo”, bạn nghĩ tới điều gì cụ thể không? Mình tránh những doanh nghiệp mà mình không biết vì sao nó không hoạt động, nhưng rõ ràng là không hoạt động. Mình nghĩ đến ngân hàng hay y tế. Ngân hàng tệ thật — nhìn giao diện của Bank of America kìa. Chắc nó như vậy có lý do. Hoặc giao diện Amazon cũng chẳng đẹp; chắc họ biết tại sao nó trông thế. Mình cho rằng họ thông minh hơn mình.
Một ý tưởng mình nghĩ tới là: ai cũng ghét phải gõ mật khẩu cả tỉ lần một ngày. Có các trình quản lý mật khẩu, nhưng mình đã thấy cả chục công ty muốn “sửa” mật khẩu hoặc thay thế mật khẩu — và tất cả đều thất bại. Có lẽ vì đó là một vấn đề rất khó. Mình không muốn đầu tư vào người cố giải quyết nó vì thống kê không ủng hộ họ. Ví dụ khác là ở đại học, mỗi cậu sinh viên khởi nghiệp đều quyết định làm một app “đang diễn ra gì” trên campus để báo mọi người — nhưng hiếm khi thành công. Lý do là bạn mất khoảng 33% khách hàng tiềm năng mỗi năm và lại có 33% khách hàng mới; bạn gặp vấn đề thu hút. Hơn nữa, người ta không quyết định làm gì dựa trên một bảng thông báo; họ quyết định theo bạn bè phòng ký túc xá, nơi họ định đến, hoặc nơi cô gái họ thích tới. Vấn đề không phải “đang diễn ra gì” mà là “nhóm người của tôi muốn làm gì”. Đó là ảo ảnh.
Mình nghĩ tới ví dụ khác là xây app xoay quanh podcast. Mình có một người bạn làm podcast giúp podcaster, rất hay. Nhưng theo thời gian anh ấy nhận ra mình đang bán cho một thị trường hay bỏ cuộc — thống kê cho thấy khoảng 95% sẽ bỏ cuộc trong sáu tháng. Thị trường như vậy rất khó để bán. Trong số 5% thành công còn lại, bao nhiêu là thực sự có lợi nhuận? Bao nhiêu có đủ khả năng trả cho một agency hay phần mềm đắt tiền? Rất ít.
“Cơ hội ảo” — mình thích cụm đó. Mình nghĩ đây là một khung rất hữu ích vì đó thường là những thứ hiển nhiên mà ai cũng tưởng có cơ hội lớn, nhưng thực tế không ai làm được, và chính điều đó dễ lôi kéo người ta nhất.
Nhưng với tôi bây giờ, với khoảng thời gian tôi đã dành để khởi nghiệp, chính những việc đó là thứ khiến tôi muốn xa lánh nhất. Ừ. À, tất cả quay lại giá trị của việc sao chép những gì đã hoạt động rồi. Đúng vậy. Có điều gì chúng ta chưa nói mà nên nói không, Chris, dành cho người trẻ lẫn người già đang cân nhắc khởi nghiệp, làm thêm, xây dựng thu nhập thụ động? Nhiều người nghĩ họ muốn trở thành doanh nhân, họ chỉ thích ý tưởng đó. Và họ nghĩ khởi nghiệp sẽ mang lại tự do trong khi thường nó còn có thể là một nhà tù hơn cả công việc 9-5. Ít nhất là trong những năm đầu, không phải vài tháng, không phải vài năm, đôi khi cả thập kỷ. Đúng. Nên tôi muốn mọi người tự trả lời câu hỏi: Điều này có dành cho tôi không? Để họ khỏi hối tiếc. Họ cần tìm hiểu xem họ yêu thích ý tưởng đó thôi hay họ thích cả nhịp sống hàng ngày, bởi vì có thể họ sẽ không thích, nhưng tôi muốn họ khám phá.
Đó là một điểm rất quan trọng vì câu chuyện trên mạng hiện nay là, bạn biết đấy, hãy làm ông chủ của chính mình, vân vân. Và tôi, tôi không nghĩ—tôi đang nói cho riêng mình đây, không dám nói thay bạn—những người khác biết có bao nhiêu người tôi phải chịu trách nhiệm trước. Ồ vâng. Tôi có mọi thành viên đội ngũ, hàng trăm người, tôi còn có nhà đầu tư, nhà cung cấp, khách hàng. Nên không phải là tôi đang sống như một người tự do. Vâng. Tôi ít tự do hơn trước kia. Ừ.
À, tôi bắt đầu tất cả mấy thứ này. Có phải thật dễ chịu khi có ai đó nói cho bạn phải làm gì và đi con đường nào không? Ừ. Vợ tôi làm vậy. Cô ấy nói: Này, anh làm cái này nhé. Thật là thích, mình không phải suy nghĩ. Cảm ơn nhé. Thật tuyệt. Vì vậy tôi vẫn có sếp ở những lĩnh vực khác trong đời, và điều đó rất hay. Có cái hay khi có một công việc 9-5 ổn định. Có những người chẳng muốn thử khởi nghiệp. Tốt thôi, tự do cho họ, nhưng tôi muốn mọi người thử nghiệm. Và tôi nghĩ người ta nhìn ai đó như tôi hay bạn và nghĩ: Ồ, họ có tự do hoàn toàn, nhưng thực tế không phải vậy. Ngay cả với tôi làm podcast, giờ tôi cũng bị ràng buộc phần nào bởi việc phải xuất bản vào thứ Hai và thứ Năm. Điều đó nghĩa là nhiều công việc khác diễn ra suốt tuần. Tôi không thể đơn giản bay tới Hawaii nghỉ ngơi một tháng. Rồi giờ tôi có khách hàng, có đội ngũ, vân vân. Nên tôi nghĩ mình đang mở một cuộc chiến nhỏ chống lại ý tưởng rằng độc lập và tự do hoàn toàn vừa là mục tiêu vừa thực tế khi bạn theo đuổi điều mình yêu. Tôi nghĩ một thế hệ đã bị bán cho ý tưởng độc lập đó và tôi không nghĩ nó đã đưa chúng ta đi tới đâu. Độc lập, tự do, không phụ thuộc vào ai nghe có vẻ là mục tiêu. Nhưng khi nhìn vào cuộc sống của anh, anh có bốn đứa con, nhiều trách nhiệm, có nhân viên, có doanh nghiệp, có quá nhiều sự phụ thuộc. Và có lẽ đó chính là nguồn hạnh phúc lớn của anh.
Đúng vậy. Câu nói của tôi cho năm nay là: không có giải pháp, chỉ có sự đánh đổi. Khởi nghiệp không phải một giải pháp. Bạn đang đánh đổi thứ này để lấy thứ kia. Câu hỏi là, sự đánh đổi đó có xứng đáng không? Và ta sẽ không biết nếu không thử.
Và anh đang đánh đổi điều gì? Ổn định, ít biến động, tính dự đoán. Cuộc sống của tôi đã đầy biến động và khó lường. Nhưng càng làm nhiều, nó càng trở nên dự đoán được theo hướng tốt. Nhưng cái đánh đổi đó là gánh nặng tinh thần của việc không biết tiền lương mình sẽ đến từ đâu, hay thậm chí có đến hay không. Nó không dành cho người yếu tim đâu. Không.
Chris, chúng ta có một truyền thống kết thúc là khách cuối cùng để lại một câu hỏi cho khách tiếp theo, không biết họ là ai. Và câu hỏi dành cho anh—tôi rất thích câu hỏi này vì lý do rõ ràng—là: trong cuộc phỏng vấn của anh với Stephen hôm nay, có điều gì anh thực sự trân trọng mà anh ấy đã làm?
Tôi sẽ nói tôi trân trọng việc những câu hỏi anh đặt ra làm tôi nhìn nhận những điều tôi đã xem xét theo một góc độ hoàn toàn khác. Tôi vào cuộc trò chuyện này với cách nhìn cụ thể, như tôi vẫn có, nhưng những câu hỏi của anh khiến tôi tiếp cận nó từ một góc độ khác và khiến tôi học thêm điều gì đó về chính câu chuyện của mình, nếu nói thế.
Cụ thể là điều gì anh đang nghĩ tới? Có thể chỉ là khung nhìn tổng thể—có thể tôi bị thiên kiến vì ấn tượng gần đây—nhưng rằng khởi nghiệp không dành cho tất cả mọi người. Và chúng ta cần biết liệu những đánh đổi có xứng đáng hay không.
Có yếu tố từ trải nghiệm chấn thương cá nhân, cách nuôi dưỡng, sự bất an, những “động lực độc hại” làm cho những đánh đổi ấy trở nên đáng giá. Chúng ta ít nói về điều đó vì không thể đi sâu vào chấn thương của người khác, những gì cha mẹ họ nói với họ, cách họ bị bắt nạt để truyền tải vào trong đầu họ và để họ tự tìm ra điều đó. Nhưng tôi nghĩ điều đó có lẽ tồn tại cả trong đời anh và đời tôi. Ý tôi là, cả hai chúng ta, tôi nghĩ, đều có phần nào rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD) và bộ não chúng ta được “đi dây” theo một cách nhất định. Nên có vẻ như chúng ta đang đưa ra lựa chọn, nhưng nhiều khi với tôi không cảm thấy như đang lựa chọn. Nó không giống như tôi đang đưa ra lựa chọn; cảm giác như không có lựa chọn nào khác. Cũng giống như người ta có thể chọn một công việc 9-5. Tôi nghĩ với tôi, điều đó sẽ thật tệ. Còn ngược lại có lẽ cũng vậy.
Ồ, những gì anh vừa nói gợi cho tôi một ký ức. Tôi không biết nó có liên quan không, nhưng anh nhắc tới ADHD. Hồi tôi học đại học, tôi đã được kiểm tra ADHD và bác sĩ tâm thần nói—đó là một báo cáo dài.
Tôi tóm tắt lại bằng câu duy nhất mà tôi còn nhớ. Nhưng cô ấy nói rằng tôi chỉ có ảo tưởng vĩ đại, đúng không? Nó không phải là một chẩn đoán chính thức. Chỉ là một dòng trong cái tài liệu dài khoảng tám trang. Nhưng tôi nhìn thấy dòng đó như bật ra khỏi trang và tôi tự hỏi, cô biết dựa vào đâu mà nói đó là ảo tưởng chứ? Chỉ là ảo tưởng nếu đã đủ thời gian trôi qua để chúng ta nhìn lại và nói, vâng, anh ấy sai. Anh ấy hoàn toàn sai lệch. Bằng “ảo tưởng vĩ đại” cô ấy muốn nói gì? Cô ấy có ý rằng tôi đã có những kỳ vọng không thực tế về tương lai cuộc đời mình, và điều đó đã gây mâu thuẫn trong các mối quan hệ cá nhân của tôi. Và tôi nghĩ điều đó sai. Tôi vẫn nghĩ nó sai, nhưng nó đã khắc vào tôi một cái gì đó. Nó gieo vào đầu tôi một hạt giống mà tôi không bao giờ quên. Tôi in nó ra. Nó nằm trong ngăn kéo ở chỗ làm của tôi.
Nó viết gì thế?
Tôi thực sự có cái báo cáo mà cô ấy đưa cho tôi vào năm 2009. Nó được tô sáng và gấp lại trong ngăn kéo ở chỗ làm. Và thỉnh thoảng tôi lôi ra xem để lấy động lực vì “ảo tưởng vĩ đại” là gì? Tôi có những kế hoạch lớn lao. Đây là một kế hoạch. Và nên đôi khi tôi nghĩ về cô ấy. Có lẽ cô ấy chẳng biết tôi là ai. Có lẽ cô ấy đã quên hoàn toàn về tôi.
Nhưng nếu mọi người muốn tìm hiểu thêm, nơi tốt nhất để họ xem các công việc của anh là ở đâu? Anh có podcast trên YouTube. Nó không nhất thiết là podcast theo nghĩa giống như chương trình này. Nó mang tính thực tiễn và cụ thể hơn về những chủ đề nhất định. Vì vậy tôi rất khuyên mọi người nên xem. Tôi sẽ kèm link phía dưới và đưa lên màn hình. Nhưng còn nơi nào khác, chỗ nào tốt để liên hệ với anh hoặc tiếp cận các công việc của anh?
Có lẽ tkopod.com.
Tkopod.com.
Như tên Kerner office. Đó chỉ là trang web chính của tôi.
Và mọi người có thể đăng ký nhận bản tin của anh ở đó chứ?
Bản tin của tôi, vâng.
Tôi sẽ kèm link này.
Một email mỗi tuần.
Anh gửi những gì?
Những hướng dẫn rất thực tế về cách bắt đầu doanh nghiệp X, Y hoặc Z. Tôi hỏi khán giả muốn học gì. Họ nói rồi tôi đi sâu vào và phân tích tường tận cho họ.
Tôi cũng sẽ kèm link đó ở dưới cho ai quan tâm.
Yêu cầu phổ biến nhất, thường xuyên nhất anh nhận được qua trang web đó là gì?
Về ý tưởng kinh doanh muốn đề cập?
Phải. Có lẽ là ý tưởng về công ty cung cấp dịch vụ AI, công ty triển khai AI mà tôi từng nói tới.
Còn video lan truyền nhất mà anh từng làm là video nào?
Ôi trời, đó là về một người bán hàng rong Trung Quốc bán kem. Bà ấy có một dụng cụ nhỏ. Đó là một cột đá đông lạnh mà bà ấy rưới kem lên trên.
Rồi bà ấy cạo kem xuống theo cách nhìn rất bắt mắt.
Và tôi tóm tắt trong 30 giây rằng bạn có thể trả 200 đô la cho cái thiết bị này. Bạn có thể đặt nó ở bất kỳ góc đường nào và bạn sẽ kiếm được 1.000 đô la vào cuối ngày. Thế là A, B, C, đây là cách đạt được doanh thu này. Và có khoảng 30 hoặc 40 triệu người đã xem nó.
Tôi sẽ cho video đó lên màn hình để ai quan tâm có thể biết dụng cụ làm kem đó trông như thế nào.
Chris, cảm ơn rất nhiều.
Cảm ơn anh rất nhiều vì đã là chính mình ở mọi khía cạnh. Anh dạy tôi rằng có nhiều cách khác nhau để làm một việc, như người ta vẫn nói. Có nhiều cách để trở nên thành công, để hạnh phúc, để có động lực trong cuộc sống. Có nhiều cách để trở thành triệu phú. Một số điều đi ngược lại với tri thức phổ thông về cách phát triển doanh nghiệp. Và tôi nghĩ điều đó thật giải phóng khi biết rằng cấu trúc tư duy độc đáo của chính bạn và góc nhìn độc đáo cùng ikigai có thể đưa bạn tới cùng một kết quả là tự do tài chính. Nếu bạn có nhận thức về bản thân, nếu bạn sẵn sàng làm việc chăm chỉ và nếu bạn chịu đựng được ý kiến của người khác. Và cũng nếu bạn sẵn sàng hy sinh rất nhiều, vì anh đã hy sinh rất nhiều. Và đặc biệt là với tư cách một người đàn ông, một chàng trai trẻ có bốn đứa con, anh đã gánh trên vai một lượng rủi ro rất lớn. Tôi hoan nghênh anh vì cả việc đơn giản hóa lẫn làm sáng tỏ hành trình theo đuổi công việc tay trái và doanh nhân cho rất nhiều người. Bởi vì tôi nghĩ trong thế giới chúng ta đang sống, có lẽ sẽ ngày càng quan trọng hơn khi mọi người có nhiều lựa chọn hơn trong một thế giới của AI. Và nếu Elon Musk thành công trong việc tạo ra kỷ nguyên thịnh vượng mà ông ấy mô tả, thì có thể chúng ta sẽ đều trở thành doanh nhân. Ai biết được?
Ai mà biết được?
Cảm ơn.
Cảm ơn.
Cảm ơn anh nhé.
Hãy giữ những điều tôi sắp nói cho riêng bản thân. Tôi đang mời 10.000 người trong số các bạn đi sâu hơn vào nhật ký của một CEO. Chào mừng đến với vòng trong của tôi. Đây là một cộng đồng riêng tư hoàn toàn mới mà tôi đang ra mắt với thế giới. Có rất nhiều điều tuyệt vời xảy ra mà các bạn chưa bao giờ được thấy. Chúng tôi có những bản tóm tắt trên iPad khi tôi đang ghi âm cuộc trò chuyện. Chúng tôi có những clip chưa từng phát hành. Chúng tôi có những cuộc trò chuyện hậu trường với khách mời và cả những tập mà chúng tôi chưa bao giờ phát hành. Và còn nhiều hơn nữa. Trong vòng trong, bạn sẽ có quyền truy cập trực tiếp với tôi. Bạn có thể nói cho chúng tôi biết bạn muốn chương trình này như thế nào, bạn muốn chúng tôi phỏng vấn ai, và những loại cuộc trò chuyện bạn muốn chúng tôi thực hiện. Nhưng nhớ rằng, hiện tại, chúng tôi chỉ mời 10.000 người đầu tiên đăng ký trước khi đóng. Vậy nếu bạn muốn tham gia cộng đồng riêng tư khép kín của chúng tôi, hãy vào link trong phần mô tả bên dưới hoặc truy cập doaccircle.com. Tôi sẽ nói chuyện với bạn ở đó.
Tôi vừa trở về sau vài tuần đi lưu diễn nói chuyện tại châu Á cùng đội của mình, và nó thật tuyệt vời. Cảm ơn tất cả những ai đã đến. Chúng tôi đã đi tới những thành phố mới. Chúng tôi tổ chức các buổi diễn trực tiếp ở những nơi tôi chưa từng đến trước đây. Trong thời gian rảnh, chúng tôi nói về những điều sắp tới đối với mỗi người. Và bây giờ khi chúng tôi đã trở về, đội của tôi bắt đầu lên kế hoạch nghỉ trong dịp lễ. Một số người về nhà, một số đi du lịch, và một hai người đã quyết định cho thuê chỗ ở của họ thông qua nhà tài trợ của chúng tôi, Airbnb, trong thời gian họ đi vắng.
Tôi thực ra chưa nghĩ tới chuyện này cho đến khi Will trong nhóm tôi nói rằng cả căn hộ của anh ấy, tất cả bạn cùng phòng đều đang làm như vậy. Và điều đó làm tôi suy nghĩ đây là ý tưởng thông minh thế nào đối với nhiều người trong các bạn muốn kiếm thêm tiền. Vì rất nhiều người trong các bạn vào thời điểm này trong năm đi du lịch hoặc về thăm gia đình, rời khỏi nhà, và nhà của các bạn cứ để trống. Vậy tại sao không để ngôi nhà của bạn làm việc cho bạn trong khi bạn đang ở nơi khác? Ngôi nhà của bạn có thể đáng giá hơn bạn nghĩ. Tìm hiểu xem nó đáng bao nhiêu tại airbnb.ca/host. Đó là airbnb.ca/host.
我剛和我的團隊結束在亞洲為期幾個禮拜的巡迴演講回來,實在太不可思議了。謝謝所有來到現場的人。我們去了新的城市,在我從未去過的地方做現場演出,空檔時也會聊聊彼此接下來的安排。現在回來後,我的團隊已經開始規劃假期休假時間。有人要回家、有人要去旅行,還有一、兩個人決定在離開期間透過我們的贊助商 Airbnb 把房子出租。
我之前沒特別考慮過這件事,直到團隊裡的 Will 提到,他整個公寓、連室友們都在這麼做。這讓我想到,對於很多想賺點外快的人來說,這真的很聰明。因為很多人在這個時候會出門旅行或回家探親,家裡就空著。那何不讓你的房子在你不在時替你賺錢呢?你的房子可能比你想像的還值錢。想知道價值多少,請到 airbnb.ca/host 查詢。
很多人都在尋找來自副業的被動收入。對,這就像是金融界的 Ozempic,而且比以往更容易入手。像我談到的大約 90% 的點子,都能用 500 美元或更少啟動。一天當中有足夠的時間,晚上和週末就能做這些事。
在我面前這三個行李箱裡分別裝著三筆不同數額的錢。在這段對話中,我會隨機把一個箱子傳給你,你的任務是告訴我用那筆錢你會創辦什麼樣的生意。聽起來不錯吧?那就開始吧。
被稱為「副業之王」的 Chris Kerner 已經創辦超過 80 間企業,並在此過程中賺進數百萬。現在這位連續創業家要教我們如何養成商業思維,並以少量資金啟動那些被忽略但獲利的簡單事業。
我們很多人都在經濟上有掙扎,會把副業視為解方。像我自己,從小家境有些清苦,做生意讓我掌握人生、把它變成我想要的樣子。這一切始於我九歲那年,當時我很想要一台紅色的 Schwinn 自行車。朋友有腳踏車、鄰居有,但我爸媽沒錢買給我。我家就對著一個高爾夫球場,高爾夫球常飛到我家院子裡,我會到鄰居家、穿過馬路、到溝渠去翻找,把那些高爾夫球撿回來,然後開始賣。那是我的第一筆生意。那件事教會我,創業其實很親近可行。我們每個人都有想法,但通常不會付諸行動。為什麼?我想第一,大家怕別人怎麼看;第二,他們沒有工具,或沒有把工具和想法連結起來。如果我們能克服這兩點,世界就是我們的舞台。
「我想我有一千美元,你會開始什麼副業?」我想到的第一件事是我目前最喜歡的商業點子。這是一個不需要員工的事業,獲利非常可觀,那會是──
「喜歡這件事對成功有多重要?」別理所謂的熱情,先跟著獲利走,等你能夠負擔得起再去追求你的熱情。
「需要合夥人嗎?」不需要。看看有共同創辦人的公司與單人創辦的公司失敗率的統計,前者的失敗率明顯較高。
「要怎麼驗證一個商業點子?」如果我必須選一個工具,那就是一個每四個人中就有一人每天在使用的東西。那個就是你所需要的一切。
請給我 30 秒,我想說兩件事。首先,真的非常感謝你每週收聽、收看這個節目,對我們所有人意義重大。這真的是一個我們從未想像能達到的夢想。第二,這個夢想讓我們覺得才剛開始。如果你喜歡我們做的內容,請加入那 24% 定期收聽這個播客並在這個應用程式上追蹤我們的人。
我向你承諾,我會盡我所能把這個節目做得更好,現在與未來都一樣。我們會帶來你希望我訪談的來賓,並且繼續做你喜愛的節目內容。謝謝。
Chris,你是誰?你的使命是什麼?
我是一個父親、一個丈夫、也是一個連續創業家。我喜歡談生意、創業,並激勵別人也去做同樣的事。
為什麼會這樣?
生意給了我一切。從小家境有點清苦,創業是我的出口,是我掌握人生、把它變成我想要樣子的方式。我對此充滿感激。我很喜歡談生意,那是我唯一擅長的事。我不太會跟你談歷史或營養之類,但談到生意我就滔滔不絕,也希望別人能同樣熱愛它。
你是怎麼在商業世界建立名聲的?最近我很常聽到你的名字,大家叫你副業之王,這稱號從何而來?
我想我只是把自己的生活放到網路上。我一直在測試、啟動、創辦生意,但直到最近幾年我才開始把這些分享出來。我並沒有刻意想要成為「副業之王」或做這種品牌包裝,但人們看到我的作為就把它稱作副業。我覺得任何事都能被放大,任何副業都有可能成為數百萬美元的企業。我們生活在一個有 80 億人口且相互連結的星球上,任何東西都可以被擴展。你現在也產出很多內容。
所以你大概會有一個反饋循環,去理解你所說、所做和所創造的東西為何會讓人產生共鳴,還有為什麼會有共鳴。比如說,人們到底在尋找的是什麼關鍵點?
我覺得每個人都有想法。但大多數人很猶豫不決,不敢去執行那些想法。所以當他們看到像我這樣的人毫無顧忌地去執行所有想法時,希望能夠打開他們的思路,讓他們以不同或更容易入手的方式看待自己的想法,或許也能給他們信心去做同樣的事。在我面前這些盒子裡,我放了三個不同數額的錢:$500、$1,000 和 $5,000(美元)。在這段對話中,我會隨機把一個盒子遞給你。你的工作是告訴我,用那個金額你會創什麼樣的生意。因為我了解我的觀眾,很多人有一天都想創業。我特意選擇比較少的金額,就是為了讓這對他們更容易入手。所以我們之後會這麼做:我把盒子遞給你,你給我三個創業點子——一個用 $500、另一個用 $1,000、再一個用 $5,000。但我也想了解你,以及你曾創辦過的那些企業和你所獲得的各種成功。可以先給我一個概覽嗎?
好。我九歲時住在猶他州,住在一個高爾夫球場的對面。高爾夫球總是飛到我家後院。我也不知道是什麼讓我有了這個點子,但我開始賣那些高爾夫球。我只是想要一台腳踏車——Schwinn 的腳踏車,是紅色的。我朋友有腳踏車,鄰居有,我父母沒錢買。出於某種原因,我把草地上那顆白色的高爾夫球和錢聯想在一起。我會到鄰居的院子、馬路對面、從水溝裡翻找,撿出一堆高爾夫球,洗乾淨,然後在我家前面立一大塊膠合板,上面寫著「高爾夫球三顆一元」。那是我的第一門生意。當時覺得一切都很正常,很自然,我並不知道有別的方式。現在我有一個九歲的小孩,我當年也是九歲。我們現在住在一條繁忙的路上,當時我也住在繁忙的路上。想到我的小孩在門口和穿 POLO 衫的大人討價還價,真是難以想像。但那正是我當時做的事。那件事種下了種子,讓我知道創業是可以接近的、可以親手做的。理想上,可接近性(approachable)和可擴展性(scalable)可以是同一件事,兩者不必互相衝突。所以……
那之後你總共創辦了多少家公司?
我數不清了。我有一份試算表,但至少有 80 個。
結果如何?你賺了多少錢?那對你的人生有什麼改變?帶來了什麼樣的自由?
總結來說,這些生意帶來了幾億美元的營收,幾千萬美元的利潤。但從實際情況看,多數都被放棄、慢慢消失、失敗,或是機會成本太高所以我轉向別的方向。這其實就是一個靠數量取勝的遊戲。
那對你的人生有什麼影響?你的生活方式是什麼樣的?
我的生活很棒。我們在二十多歲時蓋了夢想中的房子,我們在二十多歲時生了四個小孩。我們常常旅行。我結婚已經 17 年了,家人很親近。我們去很多旅行。我們住在好學區,但孩子上的是公立學校。我們擁有所需的一切,甚至更多,對此我們非常感恩。
要像你這樣大量地從事副業、創辦公司並看到成功,底層需要什麼樣的心態?在談策略之前,有沒有一個基礎的心態、性格或品格特質是必須的?
對。我得說的是,你對問題的痛感必須大過你在意別人怎麼看你的程度。它需要達到那種程度。因為迄今為止,最大的阻礙就是人們太在意別人的眼光。於是他們不想去做那件事,或不想談論要做那件事,因為某個高中同學在 Facebook 上追蹤他,可能會留言什麼,對吧?這其實很荒謬,但我也曾經是那樣,我懂。如果我們能克服這點,如果我們在腦中把那個「大家都在注意我、大家都在看我」的開關扳成關掉,我們就贏了。那時機會無限。
就我們目前科技、人工智慧、高速網路、手機的處境而言,你認為現在是人們開始做某事、開始副業或嘗試的最佳時機嗎?
每過一天,對人來說時機就更好了。雖然競爭變多了,但可用的工具比以往任何時候都多。十年前,如果我要創業——那時網路和社群媒體已經在運作——我可能得花很多錢,或搬到舊金山,或去募風投資金。去說服我有哪種情況必須募資、或者必須全力以赴、或者必須辭掉工作,我很樂意聽你試著說服我——那種情況幾乎不存在。現在有這麼多 AI 工具和軟體工具,你可以用一句提示就做出一個網站、用一句提示做一個 app,你可以在 Facebook Marketplace 貼文,一小時內就有上百個詢問,你可以投 Facebook 廣告、上 Craigslist、在自家門口掛個告示、發一份問卷給人們。
有這麼多用來測試、驗證和實驗這些概念的工具,現在比以往任何時候都更容易入門。為什麼人們不做呢?我認為第一個原因是他們害怕別人的眼光。第二個是他們沒有工具,或者至少他們沒有把工具和想法連結起來,對吧?他們會用 Facebook 市集賣一張組合沙發,但要驗證他們的木工點子時,就不會想到用它,對吧?他們就是沒把點連起來。某種程度上工具太多了,所以我們不知道該如何把它們全部串起來。他們也可能不知道所謂「富足法則」有多真實,對吧?人們以為生意是零和遊戲。
那是什麼意思?
嗯,他們覺得市場過飽和。他們會想到一個產品或服務的點子,然後非常興奮,接著去 Google 一下,看到已經有人做了,就放棄。我做的時候,如果看到已經有人做了,我會想,太好了,這就是了。有人已經上戰場替我驗證過了。然後我會去看網頁時光機(Web Archive)、做 Whois 查詢,看看他們過去十年網站的樣子,看看他們怎麼開始的。也許他們一開始的產品賣 99 美元,現在每兩個月打到 49 美元。有趣。好,我會看他們標題的文案,看看他們網站上有多少個分頁。他們會不會把 Instagram 的動態放上去。我會看所有這些東西,觀察它隨時間如何演變,然後想,太棒了。我就從他們現在的位置開始。這個人已經替我驗證過了,他承擔了所有風險,這太棒了。這個東西已經存在,我不需要做得更好,也不需要做得不一樣。我只要做一樣的事。市場夠大,世界夠大,我也可以贏。
你剛剛說網頁時光機。網頁時光機扮演什麼角色?對不熟悉的人來說那是什麼?你怎麼用它?
對,它就是一個顯示網站隨時間快照的工具,對吧?所以它是反向工程那些成功企業做法的好方法。還有另一個工具叫 SimilarWeb,你可以看到他們的流量隨時間的變化。你可以把兩者疊在一起看,然後你會發現,喔,有趣,當他們把網站重設成比較友善的行動版時,他們的流量從每月 3,000 美元變成每月 4,500 美元。有趣。我就從一開始把網站做成行動友善,對吧?所以當我們從競爭對手或未來競爭對手已經到達的位置開始,而不是從我們以為應該去的地方開始,我們就處在很大的優勢。不是從想要與眾不同、創新或獨特去出發。以我的經驗來看,那比較像是驕傲或自我的信號。如果我們只是複製貼上某個商業模式,會覺得有點奇怪、怪異,甚至不道德或不光彩。即使那個原始點子是我們自己想到的,真的沒什麼好羞愧的。我們不想去偷他們的智慧財產或商標什麼的。但去複製那些已經有效的東西。人們會覺得,複製已經有效的生意,我就拿不到客戶,因為現有那家生意已經有所有的客戶了。但很有趣的是,我節目上有位來賓提到,世界上一些最偉大的企業家,基本上只是複製了 95% 的藍圖。我記得他提到的是沃爾瑪,他們複製了其他區域性雜貨連鎖的模式。
以複製為策略。
你有做過嗎?喔,當然有。
舉個例子。
好。我大學時(2010 年)有一家手機維修生意。有一天接到一通電話,對方說:「嘿,Chris,我想買你所有壞掉的 iPhone 螢幕。你有壞掉的 iPhone 螢幕嗎?」我說:「有啊。我們不會丟,對環境不好,我們就有一箱。」然後他說:「你願意賣多少?」我說:「三美元一片?」他問:「為什麼要付你三美元?那只是碎玻璃而已。」他說:「其實有一種再製造的方法。我們可以把它們送到中國,拆掉壞掉的玻璃,換上新的玻璃,然後把它們當作再製或翻新品再賣。」那一刻就像靈光一現。大多數人可能會想,好啊,那我要把這些寄到哪裡?但我想,我要參與這個生意。我想複製那個打電話來的傢伙,對吧?當時我不知道他網站是什麼,也不知道他公司叫什麼,那時候也沒有網頁時光機可以查。我只是想複製那個商業模式,因為我覺得這會成為一件事。我在這個產業,我懂這個產業,我也要做這件事。結果我們第一年做了兩百萬,接著五百萬,然後九百萬,幾年後我們退出了。
有趣。但你常常不會覺得每個人都在尋找新點子,而新點子很難找。
是啊。
我記得愛因斯坦好像說過沒有什麼新點子?
聽起來對。
但你的取向就是看現有模式並複製它們。你會加入自己的變化嗎?
我會隨著時間發展出自己的變化,對吧?因為我們都是環境的產物。在這個生意的例子裡,我一開始就是完全照抄。我去找中國那邊的人,我上阿里巴巴,私訊了很多賣 iPhone 螢幕的人,然後問:「你們回收嗎?你們回收嗎?你們回收嗎?」大概只有 5% 到 10% 回答說有。於是我寄樣品給他們,他們再寄一些回來給我。
然後隨著時間過去,我開始把以前做生意學到的一些行銷原則拿來用,比如 Facebook 廣告、冷電銷等等。我就開始應用它們,因為我不知道那個競爭對手是怎麼成功的。我只知道他在打冷電,而且那招有效。就只有這麼多。記得嗎,我甚至不知道他生意的名字。於是慢慢地,你會開始用你過去的經驗去微調這個生意,讓它變成你自己的。但如果你一開始就那樣做,對吧?像是如果我接到一通電話,他說「我想買你壞掉的 iPhone 螢幕」,我就會想,好,我就做這個。但我不想只賣 iPhone 螢幕,那太沒創意了,我要做三星的,對吧?很有可能根本沒有那個市場,或是根本沒有那個作法。因為我的自尊、我的驕傲、不願意去照抄已經在運作的東西,我就不會在手上有那個成功的生意。對吧?所以一開始就去扭來扭去,就像一個比喻:如果你在長途旅行一開始就一直繞遠路,或是一班飛機在航道上剛起飛就有點偏離軌道,最後會離目的地好幾百英里。但如果你在過程中慢慢做調整,就會離原本要到達的地方更近了。而那些調整有時還會讓你到達一個更好的目的地,因為你把它和你的經驗融合了。你比你在模仿的那個人更了解(你的狀況)。所以一開始把模型照著抄是很重要的,因為你也會學到那個既有模型到底哪裡有效。從而你才知道可以在哪裡做迭代、改變、擴展。如果你不這樣做,你可能會錯過某些東西。
我常犯的錯是看另一間公司就想,哇他們幹嘛這樣做?他們怎麼會這樣收費?收這些各式各樣的費用,太混亂了。我以前有一個電商物流(履約)生意,品牌會把所有商品寄給我們,我們有個大倉庫,幫他們全部出貨。我當時想,為什麼要有倉儲費、揀貨包裝出貨費?他們還會收追蹤保質期的費用。如果箱子裡有五樣東西而不是四樣,就會多收費,整個流程有好多摩擦、好混亂。我想我們要把它簡化,採用一個固定費率,不收倉儲費,這就是我們的差異化。可是隨著幾個月、幾年過去,我們學到了,喔,倉儲費是因為有時候客戶倒閉了,最後帳單還是在你這邊,你的倉儲成本其實很高但沒辦法轉嫁出去。還有揀貨包裝出貨費,當你開始瞭解這些細節,你就會明白。我並不是什麼有 MBA 的天才,我只是想要把自己的想法放上去,因為我覺得我比那個老闆聰明。結果發現,那個做了 15 年的人比做 15 天的我,對這個產業知道得多多了。我最好還是照抄他的定價、照抄他網站的版面、照抄他倉庫的大小、照抄他鎖定的利基市場,因為那明顯對他有效。於是我不再犯那種錯了。我不會再以為其他競爭者是白痴,對吧?我被打臉太多次了。我現在假設他們之所以那樣做,是因為他們走過了那些坎。如果我照抄他們,我就不需要再自己重蹈覆轍去學那些教訓。
前幾天我請了好幾位主管到我家,我們一起看了幾種不同的商業模式——基本上是看和我們做類似事情、存在已久的公司。那時候我突然有個同樣的頓悟,我心想「他們為什麼要那樣做?那不是很糟嗎?」我們一度很想去重新發明輪子。但現在憑多年的生意經驗,我會問自己:為什麼會變成那樣?為什麼做了 50 年的競爭者會走到那一步?正如你所說,肯定有一系列的因素(例如規模或其他因素)讓他們得出這樣做是最好的結論。我也錯誤過太多次,以前總覺得「他們就是看不到這個很明顯的事情」,但事實上,他們的模式在市場上已經被壓力測試過,比我的模型更成熟。所以也許我應該放下我的自尊,至少照他們一開始的做法起步,正如你說的,這點非常重要。
當然,有些公司就是一直沿用某個做法,因為它有用,所以他們不會花時間去測試可能更好的東西。但往往很難猜到那個更好的做法是什麼。像一個服飾品牌如果完全靠 Facebook 廣告成長,從來沒試過 Google 廣告,也許 Google 轉換率會高兩倍、三倍,但我不想去猜。我寧可先從 Facebook 廣告開始,然後把 5% 的預算拿來測試其他概念。但十之八九,我最後還是回到 Facebook 廣告。
這讓我想到在商業上,基本上所有事情——大致來說——都可以分成兩類:要麼是老問題,成千上萬的人在你之前已經碰過,同樣的解決方法和思路仍然適用;要麼是新問題,例如像 AI 這類東西帶來了一系列新問題和新機會。我發現的情況是,大概 95% 的商業事務都是老問題,像是招人、現金流、財務運作、法律,那些東西。當你在處理老問題時,專家通常是答案,也就是去找懂的人、雇人或找導師之類的。然後還有那些沒有藍圖、產業裡的新挑戰,這時候實驗就是答案。你大致上是這麼看嗎?
哦,百分之百沒錯。我喜歡說「測試一切,除了毒品」。我們一直在測試,嗯,這是我們所做一切的基礎。但你會在面對老問題時做測試嗎?可以舉個例子嗎?
像現金流管理、招人的原則,例如試用期和離職通知期,很多法律架構和交易,這些都有很成熟的先例——在這些情況下,世界上沒有什麼根本改變使得那些做法失效。
是的。我覺得如果是老問題,我會尋找過去十年內有人用有趣方式解決它的例子,然後更可能去複製那個方法。拿招人來說,傳統上公司會花好幾個小時、幾天或幾週面試,從一輪面試到下一輪,一個人接一個人。如果你看 Y Combinator,可以說是全球最棒的創業育成機構,他們的面試只有七分鐘。他們說想縮短到五分鐘,但感覺太沒禮貌了。在面試裡,他們其實在前三分鐘就能判斷是不是合適,然後面試就結束了——要麼錄取、要麼不錄取。我招人的方式也差不多。我寧願採取大數法則的做法,給五個人各 30 天去證明他們的能力,而不是把 30 天都押在一個人身上。以我的經驗,那個我花 30 天專注在他身上的人,成功的機率並不比那五個正在測試的人高。
好。你剛才提到你創辦的那家倉儲公司,聽起來你遇到的是個老問題。
是的,非常明顯。我試圖創新、做實驗,但那是個老問題,人性、人的行為和企業倒閉的規律仍然適用。到了我們那兩年實驗結束時,我們看起來就跟所有競爭對手一樣。如果我們一開始就從那裡下手,就能省下兩年。我發現很多創業者在老問題上浪費好幾年去試驗,而那些老問題依然成立。我的幾個錯誤之一就是,我本該把所有時間拿去在新問題上做實驗,並聘請人來告訴我如何應付那些老問題。
我記得讓你爆紅的影片之一是你講 Buc-ee’s 的那段故事。全球可能不知道 Buc-ee’s 是什麼,我想那是美國品牌。但那段故事顯示你似乎一直有一種稍微不同或創新的思考傾向。Buc-ee’s 發生了什麼事?
那是在我經營那家替別的公司出貨的電商履約公司時期。Buc-ee’s 是一家加油站品牌,只有大約 50 家店,但這 50 家店的營收達數十億美元。我說的加油站面積大概在 40,000 到 80,000 平方英尺。哇,超大。他們有很棒的品牌、很棒的 logo,顧客非常信任他們。這些加油站通常位於通往那些公路旅行目的地的途中,很偏僻。如果你住在達拉斯開車去海灘,你會在去程和回程都順路停 Buc-ee’s,可能會花上好幾百美元——先加滿油,然後買襯衫、零食等等。
當時我們在經營電商履約,我帶我表哥、我的生意夥伴去體驗那種感覺,給他看看。我記得很清楚:在 DFW 一個巨大的高架橋下,我們開車回家,我就說,這些人線上一定做得超好,肯定賣很多東西。因為我知道迪士尼在網站上賣襯衫就有數十億營收,我最近也讀到一個數據。於是我把那個數據點跟 Buc-ee’s 連在一起,想說好吧,Buc-ee’s 的規模只是迪士尼的一小部分,但他們的品牌忠誠度一樣高。大家愛他們的襯衫,即使他們只有大約 50 家店(主要在美國東南部),你仍然會在很多地方看到有人穿他們的襯衫。
我們去他們的網站看,竟然沒有購物按鈕,根本沒地方買他們的東西。我整個腦袋裡的所有靈感燈泡一下子全亮了,心想天啊,我們得聯絡他們,得幫他們上線。我有一堆點子,但我表哥比我穩重多了,他是個執行者,我則像個有點 ADHD、比較瘋狂的人。他的角色就是把我壓下來,他很擅長這點。但這次我完全被激起來了,無法被壓下來,我就一直說,不、不、不。
我們得做點什麼。我要把每樣東西都各買一個。我們要請個攝影師來拍照。我們要推出自己的 Buc-ee’s 線上商店,並且試著讓它爆紅。要嘛爆紅,要嘛就完了,對吧?如果沒爆紅,那接下來三年我就只能一直吃這些不健康的零食了。
所以我們真的這樣做了,我們把每樣東西都買了一個。花了好幾千美元。我帶著我四個小孩,把東西運回倉庫,拍了照片。我們上線了一個網站,我把能找到的所有記者都發了郵件。其中一位記者超愛這個點子,他就接手報導了。他還去聯絡 Buc-ee’s 要評論,因為他們不回我的冷郵件。我本來想和他們一起同步推出,但我又算什麼?他們不在乎我,我也不怪他們。他寫了一篇大篇幅的報導,幾百萬人看到了,其他新聞媒體也跟著報導。於是我們在頭 30 天靠自然流量就做了數十萬美元的生意。
Buc-ee’s 對此怎麼看?他們希望我們對網站做一些關鍵修改。他們要我們在各處放上免責聲明,寫明「我們不是 Buc-ee’s,我們與 Buc-ee’s 沒有關聯」。他們要我們改名,因為名稱裡有「海狸」這個字,那是他們的吉祥物。他們不希望有任何混淆。所以我們把那些改了,然後他們給了我們一個非正式的點頭同意。他們說:「我們不會簽任何東西,但算是默許你了,玩得開心。」
那個網站讓你賺很多錢嗎?
有啊,至今都還在賺。已經五年了,我們還是百分之百擁有它,狀況很好。
賺了幾百萬嗎?
嗯。
對於聽眾來說,從這件事能學到什麼,能怎麼把它應用到自己生活上、在世界上發現類似機會?還是那只是一次性的運氣?
有沒有別的類似機會?
好,這問題我常被問到。有人問我誰還能對另一個品牌做同樣的事?
說真的,我也不知道。如果有另一個品牌像那樣,我早就去做了,對吧?Trader Joe’s 類似,但他們非常愛打官司。我認為那次實驗(把一個實體事業做成線上品牌)算是抓到了一道閃電在瓶子裡的機會。但人們不應該聽了就灰心,從宏觀角度來看,人們應該很認真對待那些讓他們好奇的點子。他們需要縮短從有想法到對這個想法採取行動之間的時間。
為什麼?
因為這會強化他們偏好採取行動的能力(行動的「肌肉」)。我們都有想法,有時是好點子、有時是爛點子,但通常我們什麼都不做,只當作一個過眼雲煙。無論是生意點子還是必須面對的難聊話題,任何想法都是如此。但我們越能縮短從想法到付諸行動的時間,就越會經常去做。這會形成自我增長的滾雪球效應,越滾越大。然後在不知不覺中,你會有更多想法、對那些想法做更多事情、開始測試、學習工具、做實驗,最終會擁有一整個事業組合。
你是不是有種心態或觀點,走進 Buc-ee’s 就會想著能怎麼做些什麼,而大多數人只是走進去買東西然後離開?你看世界的方式有沒有什麼根本性的不同?
是有,但我不覺得我特別不同。我覺得很多人都有那樣的想法:走進 Buc-ee’s,看到可以改進的地方,心裡冒出念頭但就放過了。我認為當你真的去做那些點子時,你會變成這方面的專家;你在測試上會愈來愈好,因為你練出了一套「肌肉」。這也代表對失敗的在意沒那麼多了,不像一般人那麼害怕。而且在那種情況下,一般人可能會想:「我沒經驗做這個。」但沒有人在做之前有經驗的,每個專家都是從新手開始的。
有時候有人試了之後會發現,嗯,這沒給我能量,不適合我,也沒關係。以後當他們有新想法時,就可以知道:好,打勾了,創業不是我的那件事,讓別人去做吧,祝福他們。我只是希望人們能為自己把那個問題回答清楚。我討厭看到人臉上的遺憾。我有朋友想創業,他們總說想做,我知道他們會做得很好,這事一直折磨著他們,他們的點子客觀上也很棒。我不想看到他們一輩子帶著那個問號,我只是想讓他們嘗到創業的滋味。
那有人會傳訊息給我,或跟我聊點子,然後我再也沒聽到那件事的進展。但我不擔心。我覺得這裡有一種選擇性偏差在起作用:如果他們真的想做,他們會走得更遠,會回來跟我說他們做了什麼,會跟進。我會一直給他們建議跟回饋:你應該這樣做、你可以試試這個。真正想做的人會回來告訴我他們做了。
然後,你知道,某個時間點它就會死掉。對吧。但如果他們只跟我說了他們的點子,沒有再更進一步,我也不會為他們睡不著。所以這某種程度上就是自我篩選,某種程度上它會自己淘汰。這就是創業。沒錯。但我也有其他朋友會一直跟進、一直跟進,然後最後還是死掉,這也沒關係。我很多點子也會死。對我來說,那就是訊號,表示這個點子本就該死。我就直接跳到下一個。
所以那些人——也許我有偏見,他們看起來比較像我,可能那不是個準確的訊號,但如果他們比較像我,那就是一個訊號,表示他們應該能走得更遠,實際推出能產生收入的東西。
對。現在在你腦中想一個人,你知道,有一個人絕對不該創業。好。你為什麼會想到那個人(但不告訴我是誰)?
因為他在工作上賺很多錢,而且對工作還算滿意。他並不痛苦。而且他已經四十多歲,可能會覺得創業風險太大。你客觀上同意對他來說那風險太大嗎?我同意。所以你是用風險報酬的角度看,覺得報酬並不足以抵掉風險。對。因為人們來找我時都希望我鼓勵他們去辭職,對,就像在求我鼓勵他們,只是不會直接說。我不想這麼做。我從來沒必須去辭職——我一開始就是做創業的。所以想到自己48歲、有四個小孩,還要辭掉年薪40萬美元的工作去測試一個東西,聽起來很瘋狂。
另一方面,想一個不是創業家但肯定應該是的人,你總是想,為什麼他們不去做?對。你為什麼會想到那個人?
因為那個人是最常來找我提出點子的人,而且那些點子真的很好。他是工程師,所以他用工程師的角度看世界。工程師很適合當創業家。他工作態度很好,而且屬於職涯中段,但還沒走得太遠。我客觀上知道他其實在工作上很痛苦。我很替他難過,因為我看到他的天賦,我覺得他會表現出色,我也想看到他的夢想成真。為什麼他不去做呢?
我想是沒安全感。害怕。對,可能是害怕放棄那個已經為他家庭提供穩定生活的確定性,而擔心永遠得不到回來。我認為不安全感是我們最好與最糟自我的根源,它會驅使我們成為最好或最糟的自己,取決於我們對那些不安全感有多自覺。
從你的角度看,他的想法有沒有一點缺陷?就像,即便他關於為家庭提供安全感的擔憂是真的,你還是覺得他應該去做,這表示你覺得他思考方式有某種缺陷。對。因為他不需要辭掉工作。每天晚上和週末有足夠時間做這件事,做到足以證明它可行。通常我們的副業如果只在下班後做,天花板會很低。假設我們每週在副業上花20小時,賺每年5萬美元,但我們的全職工作付我們20萬美元,且我們在全職上每週花40小時。我觀察到的一件事,有點和我對於辭職的看法矛盾,是當我們把每週在那個年收入5萬美元的副業從20小時提高到40小時,然後辭掉全職,那個每年5萬會變成50萬,對吧?我們把時間加倍,但收入卻變成十倍,因為我們把船燒了,必須成功。我只是不想讓人們太早就把船燒了,對吧?必須有一條路徑。比如我們的 Facebook 廣告轉換很好,我們已經測試過擴大規模並且有利可圖,我們知道那會長什麼樣子。但如果擴大規模,我們會有更多客服抱怨、需要做更多網站架構,但我們看到可擴展的路徑而且已經有利可圖,我們也知道,大概我的老闆會願意讓我回去。我們有這些安全網。那時才是徹底燒船的完美時機,不是當我們只有一個點子或只是測試了一點點、但還沒徹底驗證的時候。以我看來,那太早了。
你說的「燒船」,是指那種戰時領袖登陸佔領島嶼後把船燒掉,讓自己沒有退路的比喻吧?
沒錯。就是辭職。
那真的重要嗎?有沒有備案這件事?創業時人們應該要有備案嗎?我可以自相矛盾嗎?百分之百。好吧,所以理性的克里斯、有四個小孩的那個克里斯會說,當然要有。你得做父親、做丈夫、養家。再說,現在有很多工具可以用來測試、擴張、外包。我們可以找生意夥伴幫忙分擔,也可以用孩子、配偶之類的資源。有很多方式可以在辭職前好好驗證一個想法,所以我們不一定非得辭職。但另一方面,在我的創業生涯中,確實有兩次有人為我「燒船」。對吧。
我靠到一座島上,然後──我有我的備案 B。我在測試這門生意。這生意是賺錢的,能付帳單。然後有人在半夜偷偷溜出去,把我的船燒了,我醒來時心想:哇,我的備案 B 到哪了?我還沒準備好燒掉那些退路。然後 A 計畫就突然蓬勃發展。對吧?這不是因為我沒有安全網,而是那件事在我心裡種下了一個不服氣的念頭,讓我想要證明那些做壞事的人錯了。簡單說,就是對那些燒我船的人示威。帶毒的動力。沒錯,這樣說很貼切——想要向他們證明,我根本不需要那些船,我不會回頭。這個島比我來的地方好。
我記得讀過一項關於備案的研究,他們把學生分成兩組,叫他們解一個拼圖,完成就可以拿獎勵。然後其中一組被告知,如果他們之後想要,可以到走廊的販賣機去拿同樣的獎勵。那一組知道有備案的人,比起不知道有備案的那組,做拼圖時明顯用力比較少。人的心理裡有一個東西:當你知道還有別的方式可以得到獎勵,也就是你有備案 B,我們對 A 計畫的努力就會減少。
完全同意。
從理性的角度,或許為了務實和負責任,我們應該把備案 B 從腦中移除。
是啊。我就是想不到我周遭有人測試某件事、放棄 A 計畫,然後備案 B 失敗、結果被搞得一無所有的故事。應該也有發生過吧?確實會有人太早放棄而出事。但就我經驗,大多不是那樣。它反而變成巨大的動力來源。當人們放棄之後,我會問他們:「你慌了嗎?」答案永遠都是:「不,我現在超興奮。我要全力以赴,這次一定要成功。」然後它就真的成功了。
很多人從兼職副業想要找被動收入。我很好奇你對被動收入的看法,因為在這個頻道留言區常常會出現這個字眼。做情緒分析時,似乎「被動收入」變成了個流行語。是啊,大家把它當萬靈丹,某種金融版的 Ozempic。那麼什麼是被動收入?怎麼定義?我會把它定義為那種你會收到的收入,但不需要你持續投入心力的收入。像是買國債、拿 4% 的利息,你什麼都不用做,就收到錢。這種東西很難找到,尤其是剛開始時。我們必須願意去創造主動收入、辛苦的收入、醜陋的收入——不擇手段地去做。你做得越多、做得越久,真正的被動收入才越現實。
辛苦、醜陋的收入。給我一個現在聽眾任何人都可以做的辛苦、醜陋收入範例。你最喜歡哪些不顯眼但能帶來這種收入的生意?
嗯,我做過的大多數事就是這樣。我有做過一個汽車禮賓代購生意。想像傳統的中古車經銷商,你要去申請經銷商執照才能合法到拍賣會以批發價買車,然後把車放在你的車場賣。我把那些行政程序都辦好,拿到經銷商執照,然後去找個別客戶,他們會說:「我要一台 2024 年的 Sequoia,要藍色、里程低於三萬。」我就直接去拍賣會幫他們以批發價買回來,只收大概 700 美元的手續費。他們拿到批發價、省了一筆,我賺錢。我不用承擔庫存風險,而且可以精準買到他們要的款式。理論上聽起來很棒。有人做得很好,我也不是發明家,我是照搬別人的模式。但我討厭這件事。我在把車從拍賣會開回來的路上拋錨,我不是個懂車的人,也不會修車,這不是我的熱情。那段日子很糟糕,德州又熱,我站在柏油路面上流汗,雖然賺錢、也有利潤,但我最後還是關了那門生意,轉去做別的。那是非常主動的工作,看起來也不具擴展性,很醜陋、我討厭它。所以我之後轉型,因為我有備案,我不必繼續做下去。那只是個例子。如果有人喜歡車,這其實可以是個很棒的生意——我認識一位阿拉巴馬的朋友做得很賺。但對我來說,那不是我的菜。
那在這個方程式中,熱情有多重要?你覺得要成功,有多需要熱愛那件事?
我認為你需要愛上商業,愛上買賣。如果你能愛上創業、愛上把一美元變成兩美元的過程,並把這當成你的熱情,那底下任何事情你都能做得好。但我喜歡說的是,先跟著利潤走(P-R-O-F-I-T),直到你能負擔得起去追隨你的熱情。因為如果我們從第一天就試圖追隨熱情,統計上很可能永遠到不了目的地——一開始你所愛的事和能賺錢的事幾乎不會重疊。所以暫時忽略熱情,試著圍繞商業去培養你的熱情,然後開始做任何事。
然後一旦你能有更多被動收入,
就開始做那些你熱衷的事情,比如在你真正熱衷的產業裡。堅持。堅持顯然會帶來反覆的練習,去了解問題、學習更多、你知道的。所以我在想,關於熱情和堅持,它們似乎緊密相連。對某件事更有熱情,我就更有可能在回報尚未出現時仍然繼續做下去。
對,對。像我的汽車生意,對吧?我熱愛汽車,我當時還有另一個做得很好的生意,所以我就放掉那個。可是人們有時會覺得自己懶惰或不夠用功,覺得自己做不到,所以沒有自信能做到這件事。但事實上每個人都是勤奮的。這個星球上每個人都有讓他們努力工作的那套 DNA。問題在於,他們所做的事可能不會給他們能量,對吧?他們可能並不熱衷於那件事。所以我到底熱衷於什麼?我們得去測試一切,要嘗試新事物,要把那種好奇的問題轉成一個生意。也許那很有趣,也許不是對的。我們需要更多的測試範圍來找出真正的熱情所在。因為我們可能會以為「我喜歡木工,但我不需要把它做成生意,因為我喜歡做生意,我可以把任何東西做成生意」。但如果我一開始就糾結在「我不能從這個木工生意獲利」上,那麼我若從那裡開始創業,就會失敗。相反地,如果我以「好吧,我喜歡木工,那我還喜歡什麼?」的角度出發,可能我還喜歡跑步、喜歡料理、喜歡短影片,我就開始嘗試所有那些新事物。最終我會有足夠的測試範圍,去找到那些——如果你聽過 Ikigai 原則,對吧?也就是你所愛、你擅長、世界需要的,以及你能收費的事物,這四者的交集就是甜蜜點。那才是可擴展的,可以做到老的事。但如果你在第一天就過度糾結於「我對那個一點也沒有熱情」,你永遠找不到它,你就會在那份工作待一輩子。
我的職業路徑也是同樣的軌跡:我試了很多東西,然後我建立了這個行銷生意,後來那更偏向產品型生意並成長了。我當時並不熱愛它——幫可口可樂賣更多可樂罐,或幫優步多賣幾次叫車,這並不是我人生的熱情。然而,它教會了我很多技能,當我離開那個生意、花了一段時間在迷幻藥、當 DJ、做軟體、Web3、什麼都有嘗試之後,我走出那一段,就能問自己那個 Ikigai 的問題:在我嘗試過的所有事情中,哪一件事是即便不計較金錢我也會去做的?
當時我有這個做夢的奢侈條件。實際上在 2020 年,答案就是這個:我真的從紐約搬到倫敦,沒好好看房就找到一個地方,看起來像是很適合做 Podcast 的布景,然後搬進去,叫做 Jack。然後我們大約在五年前開始每週做這個節目,後來靠這個也發展成了一個生意。但一開始我沒有那種奢侈的條件。如果我一開始就這麼做,我沒有技能去擴大觀眾,我也沒彈性去買那些攝影器材,起初那大概要五萬美元左右的投入。所以我認為有些人有時會把順序顛倒了。
而且你不再被分心了,對吧?你不再去找下一個當 DJ 的機會,你找到你的定位了,你在這裡,現在你專注於擴大這個。人們常因為專注或缺乏專注而自責。但照我看,缺乏專注往往是在傳遞一個訊號,表示外面可能有其他東西,對吧?也許我們不該一直專注在那一件事。因為你大概也做過那些產品-市場完美契合、業績超好的東西,那時你不會想到去做 DJ。你會全心投入在那一件事。但在那些你在做某件事、又想著「也許我會試試看這個、也許我會試試看那個」的時刻,你反而會責備自己:啊,要專注、要專注。其實我們應該注意那些分心的訊號,問自己為什麼會被這些東西吸引。我不知道這是不是我用來對抗自己 ADHD 的一種方式,或這是否真的是一個原則,但我會給這些分心訊號一些可信度,因為我經常會被這些訊號吸引。
我有一個「週日架」,其實就是我在 Monday 看板上的一個數位板塊,當我半夜十一點被某個點子吸引而想立刻去做時,我不會立刻動手,會把它放到週日架上,然後等等看。我會觀察它從架上被拉下來的程度。然後有時候它會真的被拉下來,我會稍微往下做一點,發現裡面其實有我沒意識到的東西,然後我就放棄。但也有一種新點子的興奮軌跡:一開始有一股衝勁,覺得這是世上最棒的東西,我要變成億萬富翁,為什麼以前沒人想過?然後你開始真正做它,就進入那個階段,會覺得「靠,這是個糟糕主意,我真笨」。嗯。
如果我能走出那個低谷,
如果有什麼把我從那個低谷拉上來,那我覺得就值得去追求。嗯。這是個不錯的看法。那個絕望的低谷,或什麼的。他們就是這麼叫的。對,對。
你對你的點子也走類似的路線嗎?
有趣的是,我的框架是這樣的:如果我有個點子,兩週後我還在想它嗎?不管為什麼,那就是我的時間線——兩週。我昨天有個點子,當時在機場,我很興奮,正在做研究。過了一下又好像忘了,對吧,誰在意呢?但是有些點子我就是擺脫不了,然後我會在世界上看到一些東西使這個點子更完整。我會把它告訴朋友,然後發那些亢奮的語音留言/語音訊息給朋友。兩週後我還在想,這就是訊號,表示這裡面其實有東西。你剛才談到驗證這個詞,我覺得這真的可以非常非常幫助那些有很多點子的人:盡快嘗試去驗證你的點子。要怎麼驗證一個點子?可以舉一個你已經驗證過的點子當例子嗎?驗證到底是什麼意思?
嗯。我喜歡看到人們從我的產品或服務中得到快樂,不只是那種「喔,還不錯」的感覺。比方說我要賣一個食品,味道好,大家會買,但那不代表我找到產品與市場的契合(product-market fit)。那時候我會一直在推那塊巨石往上爬。但如果人們會說:「天啊,這是我吃過最好吃的,這是在哪裡做的?你怎麼做的?」他們臉上發光,那就是驗證。這是我例子裡的驗證。相同產業、食物,但反應完全不同。
舉個具體例子:我太太有個方形餅乾(cookie bar)生意,超好吃。我們不打算把它做成大規模,我們不想擴張,這是教孩子們創業的一個方式,我們也很喜歡。但最好的驗證方法就是去我們當地的農夫市集擺攤,發試吃給人,然後觀察他們。他們說什麼,跟他們的反應是不是一致?有時候我們會想用網路做事情,但其實不需要那樣做。她在線上賣過,寄給全國各地的親友,大家都說很好,我們也很喜歡。可是我沒看到你吃,我不知道你是不是真的喜歡;你是不是因為你是我媽,或是我朋友才那麼說?但當你面對面徵求產品或服務的回饋——即便那是一個網路工具或一個 app——面對面差別就很大。你要注意他們說了什麼,也注意他們的肢體語言和體驗時的反應。如果這三者都重疊,那要不就是他們精神有問題、無緣無故在說謊,要不就是你手上真的有很特別的東西。這就是我們對她那個餅乾生意做的事,他們超愛。而且任何生意都可以這樣做,不一定要是食物。
那麼驗證是什麼意思?就是盡可能快地檢查市場是否在乎你在做的東西。對,我喜歡把它想成推石頭上山的比喻。大多數人的生意,即便是運作中的生意,是兩步前進、一步後退,兩步前再退一步,這沒關係。但我的經驗裡,大概 5% 的時間你會有一種情況:那塊巨石在追你,你在試著不被它壓死。那塊石頭在這裡代表客戶需求:你睡不著,因為你在趕貨、回 email,你不會被下一個新奇的小東西分心。那就是驗證。那就是我所說的產品市場契合。你不需要在一開始就有它,我不想讓人誤會。但是如果你有它,那表示你有很特別的東西,你就得對那件事全力以赴。
幾年前有本書叫《精實創業》(The Lean Startup),談的就是盡快測試 MVP 的這種想法。你可以向那些可能腦裡有點子,但在想:「我要辭職、我要募資、我要花兩三年做東西才能知道這是不是好點子」的觀眾解釋一下嗎?當你想快速地壓力測試一個點子時,你採用的替代方法是什麼?
如果我要選一個工具,那就是那種每四個人就有一個每天在用的東西——Facebook。你有 Facebook 群組、有 WhatsApp、Instagram、Facebook 市集、Facebook 專頁、Facebook 廣告。算一算大概有 Meta 的六個不同產品,那幾乎就是你需要的一切。你舉個隨便的生意例子,我可以告訴你或觀眾怎麼用 Facebook 的產品來驗證它。
好。嗯,我在想要創一個給女性用的肌酸品牌,讓肌酸好喝。
喔。是粉狀、軟糖之類的?哪種劑型?
我不知道。好,那我們兩種都試試。好,那我會做一件看起來很不顯而易見、很可能不會成功,但阻力最低的事。
我要拍張產品說明照,然後用 nano banana、Chad GPT、或任何 AI 影像產生器去想像這個產品會長什麼樣,對吧?既做成軟糖形式,也做成粉狀形式。好。接著我要去 Facebook 市集,你只要把照片貼上去。嗯,我會寫說「女性專用肌酸品牌,口感其實不錯」,然後像是「你知道肌酸可以改善認知功能嗎?」或其他標準推銷文案。我甚至可以用 AI 生成文案,現在這點其實無所謂。我要把它貼到 Facebook 市集,單純因為那是取得某種驗證最低阻力的方式,對吧?以我的經驗來說,專注被高估,而勢頭(動量)被低估。你可以跟我說任何點子,我給你的第一個步驟都會是非常非常低阻力的,因為我想讓你從世界那邊得到一些回饋。最有可能賣這個產品的方法是用 Meta 廣告,對吧?但那裡有很多阻力,使用起來不容易。你會去問 Chad GPT:「我要怎麼用 Meta 廣告?」然後你會倦怠,明天又去做別的事,但那可能是個很棒的主意。
所以我會叫你去 Facebook 市集,雖然人們通常不在 Facebook 市集賣肌酸。然後我們會看看,當你在 Facebook 市集貼東西時,Facebook 會給我們三個統計:點閱數、聯絡數,以及觀看次數。好。我會為軟糖貼一則 Facebook 市集廣告,用看起來像軟糖的不同照片、基本上相同的標題、相同的效益說明、相同描述,貼到同一個區域市場,半徑也一樣,不想改變任何變數。然後我會開一個 Google 試算表,記下有多少觀看、多少點擊、多少訊息。接著我做同樣的事:拿相同的功能、相同的效益、換張不同照片(這次是粉狀的),貼到同一市場、同一半徑的 Facebook 市集,新增欄位:觀看、詢問與點擊。然後我就觀察,看哪個得到較多點擊。我會在兩小時內知道哪種形式需求較高。
這個小樣本是否代表我該完全投入哪種包裝形式?不一定,但它是一個相關的數據點。非常不可能會有大量人在 Facebook 市集搜尋肌酸軟糖,不過那沒關係,因為有 20 億人在用它,我們只是試圖捕捉其中一部分流量。所以我會用兩則廣告做測試。過一兩天後,我會把這兩則廣告投放推廣,各投入 10 美元,看看結果有何不同。會不會差很多?會不會多很多點擊、多很多觀看?還是根本浪費錢?然後我可能會再貼大概十則廣告,換不同的照片、不同的標題、不同的描述、不同的價格,然後把全部資料放進 Google 試算表去追蹤。
現在我就有很多數據了。同時,在做這些事的時候,我會去加入 Facebook 社團,像是健身的媽媽、愛用肌酸的媽媽、喜歡背負重裝健走(rucking)的媽媽、超馬跑者媽媽、注重健康的媽媽,或其他相關社群。加入這些社團之後就開始搜尋「肌酸軟糖」、「肌酸粉」、價格點、廠商、網站,開始從周遭蒐集各種資料,然後把那些也放進我的試算表。我會等到 Facebook 市集測試做完,同時間也做這些功課。到目前為止我叫你做的事大概只要兩小時,假設我們有一個下午可以投入。然後我要去學 Facebook 廣告,會看 YouTube 影片教你如何在 10 分鐘內架好 Facebook 廣告。了解 Facebook 廣告重要到什麼程度?要花多久才能對 Facebook 廣告有足夠的理解?
如果你只有一樣東西要賣、並且真的去操作而不是一直看教學影片,你幾天內就能變得熟練。你可以在幾天內變得相當熟悉。如果大家都應該具備這個技能嗎?絕對應該。Facebook 廣告就像無限賺錢的漏洞,像一台神奇的印鈔機,這也是他們成為兆級(trillion-dollar)公司的原因。它就像一個作弊密碼。是的,我們應該會用 Facebook 廣告,就像我們會寫電子郵件、會架網站一樣,這應該是基本能力。我在想到底有多少人真的會這個技能——非常少。這就是為什麼有那麼多廣告代理商收很多錢的原因。
當你把這些有關肌酸的數據回填進試算表後,你要怎麼決定這件事是否值得繼續做?然後我會去找代工廠(co-packer)。代工廠就是會把我的想法做成實體產品的公司。我會找能夠製作這種補充品的公司,跟他們大概說我的想法,然後要求提供樣品。接著我會拿那些樣品去實體找人取得回饋。
但我不會拿到那些樣品,直到我從所有這些 Facebook 測試那裡得到回饋,告訴我應該是哪種形態、哪個價格點、哪個顏色、哪個口味,嗯,等等。然後我會去農夫市集,讓人們實際試吃。我遇過很多創辦人跟我說,為什麼我在這個平台投的那則廣告沒效?也許文案不好、創意不夠強,但通常問題在於他們沒有和對的人進行正確的對話,因為那則廣告根本沒到達對的人。如果你做的是 B2B 行銷,那就是遊戲的關鍵。這也是 LinkedIn 廣告為你解決問題的地方。他們的目標設定精準得誇張。你可以依職稱、資歷、公司規模、產業,甚至某人的技能來設定目標。他們的網絡包括超過十億名專業人士,其中約 1.3 億人是決策者。所以當你使用 LinkedIn 廣告時,你是在把你的品牌放到對的人面前。而且以我的經驗,LinkedIn 廣告在所有廣告網路中,帶來的 B2B 廣告投資報酬率是最高的。如果你想試試看,請到 LinkedIn.com/diary。當你在第一次的 LinkedIn 廣告活動花費 250 美元時,我會再額外給你 250 美元的信用額度,用於下一次。網址是 LinkedIn.com/diary。條款與細則適用。
我聽你說過,創業者有各種不同類型。有一種是從零到一的創業者,擅長創立事物;有維護者;還有完成者。你是哪一種?我是開創者,徹頭徹尾。如果我在一個事業呆太久,它就會瓦解,這是客觀的。所以我需要在一個非常特定的時刻交出韁繩,或是一開始就有一個夥伴了解我、了解我的強項和弱點,然後在某個點接手。我喜歡把人分成開創者、維護者和完成者。開創者可以叫做願景家,這不是貶義,而是說他是個點子人,對吧?不只是有商業點子的人,還是有行銷點子的那種人:改主題行為、像個點子機器那樣,對,那就是願景家。然後有維護者,就是操作者。那種人每天醒來就喜歡調整小細節、做些小改進、注重流程,喜歡把一件事情養大並整天修小毛病。然後有完成者,像是成交的人。他是那種超級人脈王,喜歡說「喔,你要找巴里聊聊」,然後他打電話把人牽起來。他從撮合交易、想出有創意的退出或出售方案、把人放在一起、聘到合適的人、把事情做到完成中獲得大量能量。但我肯定屬於第一類。可能同時是三種嗎?可以。但當你三者皆備,你就是馬克·祖克伯格。真的,那種從無到有創立一個東西,然後把它做到一兆美元。我想地球上大概只有三個人把某個東西從零做到一兆:黃仁勳(NVIDIA)、埃隆·馬斯克和馬克·祖克伯格。我覺得連比爾·蓋茲、史蒂夫·喬布斯也有可能……我可能說錯。但即便史蒂夫·喬布斯離開公司很早,在市值達到一兆之前就不在了。但要達到十億,很多人做到過,那也不是小事,也很令人印象深刻。但要三樣都具備,那就是那個層級。
我覺得你故事裡非常有趣的一點是,你已經創辦──大概多少來著?75、80 家企業。當我跟像凱文·奧利里這種曾與史蒂夫·喬布斯等最偉大創業者合作過、也很熟悉埃隆·馬斯克的人談話時,他們會談到專注。他跟我說,史蒂夫·喬布斯偉大的地方在於他是 80% 的訊號、20% 的噪音,也就是說他有 80% 的時間專注在最重要的事上,而且對於不重要的東西毫不留情地不去理會。強尼·艾夫(Jony Ive)也曾著名地說,史蒂夫·喬布斯最為人知的一點就是他驚人的專注力。他會字面上問你:「為了專注在最重要的事,你拒絕了什麼?」我想到馬克·祖克伯格那種不可思議的專注力。我記得有人在 Meta 裡跟我說,也有公開的故事告訴我,當他意識到自己在行動端落後時,他拒絕參加任何與行動以外有關的會議,那種極端的專注。然後《鯊魚電視》裡的凱文·奧利里也對我說過關於埃隆·馬斯克同樣的事。他說,埃隆·馬斯克是他認為唯一接近 100% 訊號在運作的人。我也採訪過沃爾特·艾薩克森(他的傳記作者),他說:埃隆會坐在會議裡,如果人們沒在討論最重要的事情,他就會完全走神;一旦他聽到他認為是最重要的事情,他就會立刻回神、掌控局面、深入細節。這和許多「做很多副業、開很多公司、盡可能多做事」的敘事是矛盾的。你是怎麼做的?你既創造了一種自己是百萬富翁又在那方面自由的生活。但當我看世界上最大的公司時,似乎都有一種近乎強迫的專注感。
我很喜歡這個問題。我覺得在其他條件相同的情況下,更專注的人比較可能成為億萬富翁,但回到動量的問題,那個能維持動量、從所做的事獲得能量的人,比一般人更有可能成為百萬富翁。我真的沒有想成為億萬富翁的慾望,真的。
如果我做到那一步,行,那很好。但無論如何我不想留給我的小孩幾千萬美金。我知道我的大部分能量來自哪裡,對吧?我有很多「表面積」可以發揮這些能量。我試過專注,也試過有董事會。我不想要那些。真的,我不想,對吧?
所以如果那個極度專注的Chris的生活看起來像是幾十億美金的退出、向董事會報告、當董事長、當執行長、整天坐在會議裡,那會很痛苦,Chris,對吧?而且如果我不打算、反正我也不想把很多錢留給我的小孩,那我為什麼要讓Chris受苦?只是為了讓我的第四代子孫比第二代子孫更有錢。就是這樣,這真的是我的想法。我的一個超能力是我的長期觀點,對吧?我把事情放在一個很長遠的尺度來看。如果我要為了讓我的孩子在2300年還有錢而過著痛苦的生活,算了吧。我不,我不想把那麼多錢都留給他們,懂嗎?我想過一個很棒的人生、做一個好而且能夠陪在身邊的父親。對我來說,那看起來是要少一些專注,而不是更多。
如果你接下來十年專注,把一件事做到十億美金,然後因為你做到那件事,你可以在接下來40、50、60年的餘生做更多實驗性、更高風險、更多享樂和以快樂為中心的投注呢?是的。我只是不覺得那種努力值得。我認為那些我會下的更大賭注只會換來更多會議、更多差旅、更多離開孩子的時間。我不喜歡——這可能聽起來有爭議。我不是想改變世界。我想幫人創業,我可以用我的 iPhone 做到,那也會改變世界。但我不是要解決世界飢餓問題。我覺得那是別人的事。所以我只想當個好爸爸,做一些真的很酷的事。能走到這一步很不容易,對吧?我過去有的年頭零收入的比有賺錢的年頭還多。但我的賺錢年頭已經足以彌補那些虧損的年頭。所以你今天看到的是十七年大量試驗的結果:一位非常有耐心、毫不質疑且堅定忠誠的妻子,沒有她我做不到。嗯,我人生中有很多時期我都因為那種缺乏專注而自責。我去念MBA就是因為我缺乏專注。我完成本科也是因為我缺乏專注。像是找一份全職工作,在過去一直都沒有被徹底排除,直到大約五年前左右。所以我從來不會拒絕去找工作或是去專注。嗯,我可能是走了比較艱難的路,老實說。嗯,但我現在到了不覺得需要把全部專注放在一件事上的地步了。
你有沒有因為把家人或伴侶置於那種境地而感到內疚?有。喔,不只一次。多次。很多次。舉個例子吧。我花了十八個月在一個專案上,整個過程沒有現金流,抱著一個大回報的希望。我們當時沒有收入,對吧?我專注在這件事上。而專注的壞處就是如果你專注在錯的事情上,它會狠狠地反噬你。但對我來說,這客觀上是正確的事。各種訊號都顯示它是對的,它在成長。嗯,我們有幾間出租房產、有些資產,我在賣那些東西,好讓家人能維持生活品質。所以我感到內疚,但同時我也在保護他們,不讓他們感受到我在公司裡所承受的緊繃。然後那個實驗結束時,一切歸零。我錢沒了、時間沒了、什麼都沒了。我覺得非常內疚。那是其中一個例子。但幸好我們不用賣房子,也不需要做什麼極端的事。家裡的樣子是:爸比較常沉默、常常悶悶不樂,爸不會很坦白地說出自己正在經歷的事,因為他在努力裝堅強、保護家人不受牽連。即使我太太苦苦想知道更多、想從我這裡得到更多,我只是——如果我談論那些壓力源,很多時候那反而會讓我更有壓力。所以我就把它放在心裡。
我也是這樣。我想我的伴侶能理解這點。我試著跟她解釋我不喜歡談論壓力,因為在這個情況下,不用解釋或交談其實能讓我減壓。這有點矛盾,因為那樣他們就不會真正了解。對。如果他們不了解,就可能會誤會。誤會可能會導致爭執,而爭執會造成壓力,然後你會在某種爭吵中把一切說出來。是啊。發生過,我經歷過。我不太知道該怎麼處理,但確實如此:我在工作上經歷某些事,然後回家還得再跟另一個人講一個小時,把他們可能也弄得很有壓力——這感覺不像是正確的做法。不過我也不知道正確的方法是什麼,因為他們也有權知道。對。我想我們需要一個宣洩的出口,不管是理解你的朋友,或是別的某個人在我們的圈子裡,可以跟他們談這些事。我覺得沒有出口也很糟糕。
是的,我也有這個問題。我從工作裡找到很多喜悅,所以常常不把它當成工作看,但它仍然是工作,對吧?仍然很耗神。所以我需要在找到宣洩出口這件事上做得更好。
你是不是跟被拒絕和失敗建立了新的關係?畢竟,你創過大概80家企業,肯定遇過很多失敗,這怎麼影響到我們今天在談的這些事?哎呀,我真不知道沒有被拒絕和失敗我會在哪。嗯,我不擅長業務銷售。所以如果有人在看這段然後想說「我無法創業,創業就是靠銷售」,那你不必擅長銷售。我不擅長銷售。我想不出哪個生意是我一開始就靠親友帶來早期客戶的,因為我很在意別人怎麼看。我不想把我的第37個副業的號碼貼到 Facebook,因為我覺得朋友們會翻白眼。所以我給自己設了一個愚蠢的限制,就是我必須在沒有那些隨時願意幫忙的親友的幫助下推出產品,因為我太驕傲了。好吧,我不建議這麼做。其次,我為教會服過傳教使命。我去了東歐兩年,連續兩年用匈牙利語敲門。我在街上接近路人、在刺骨的寒冷天氣裡穿著一件大大的俄式大衣,兩年裡被拒絕了成千上萬次。身為一個內向的人,仍然是內向,現在也還是內向,到了38歲還是很差的銷售員,但那改變了我這個人,改變了我的腦袋,讓我明白每一個「不」都更接近一個「是」。如果我的轉化率是0.1%,我得跟一千個人說話才會有一個成交。如果我跟一千個人說了都沒有成交,統計上講到了兩千個人我就會得到兩個成交。所以我只需要不斷被拒絕。嗯,那個改變了我一切。我覺得給孩子一份陌生開發式的銷售工作超級被低估。這就是我16到19歲時做的工作。聽起來那也是你年輕時做的事。你的孩子會去做嗎?嗯,希望會。有兩個孩子是內向的,兩個是外向的,但他們會的,他們已經在賣東西,有一些小生意、小副業。我鼓勵他們去傳教、去做銷售,因為那是最快的學習方式,最快的測試方法。像是如果我跟一千個人說話,我就能嘗試一千種不同的方法。如果我的轉化率是0.1%,我會隨著時間把它提升到0.5%,因為我能根據所有得到的回饋測試、迭代、轉向。
在這個過程中你學到關於團隊建立和事業夥伴什麼?你會給現在獨自聽這段話的人什麼建議?他們需要事業夥伴嗎?如果需要,誰、怎麼找、怎麼做?喔,天啊。通常人們不需要事業夥伴。如果你看關於有共同創辦人的公司失敗率的統計,那比起只有單獨創辦人的公司要顯著高。我們看到的是生存者偏差的例子,對吧?我們可以看到一些有兩個共同創辦人而成功的公司,但沒有人談論、也沒人寫到那90%、60%、80%那些有共同創辦人卻失敗的公司。這樣想:當我們結婚時,我們會花好幾年討論我們可能的計畫、像是大目標:我們想住哪裡?要幾個小孩?我和我太太結婚時想要七個孩子,最後我們妥協成四個,對吧?這是隨時間改變的,花了好幾年才改變。我們發現小孩其實真的很難。所以我們再討論要住在哪裡、要什麼樣的房子。我們可能在交往、可能在訂婚、可能在婚後,花很多時間討論這些重大決定。但當我們選擇事業夥伴,我們會去吃牛油果吐司,然後說50/50。好,聽起來不錯,做吧。你知道,我會去把文件簽好。那個人是誰?你可能從小就認識他,但他作為事業夥伴、作為一個商人到底是什麼樣的人?我覺得事業夥伴關係甚至比婚姻難得多,但我們對結構化的思考少了99%。那是我一次又一次犯的大錯。
當事情跟事業夥伴不順利時,你希望有人對你說什麼?或者說在更廣泛的情況下——我讀到你有過多少個事業夥伴?說是七個。其實我是有大概15個。好,那在那15次情況裡,你希望有人在你投入那段關係前給你什麼建議?嗯,大家說約會的事怎麼說的?就是「要成為一個好伴侶,才有機會遇到好伴侶」。找到一個好配偶的最好方式就是先成為一個好配偶。找到一個好女朋友也是同理。我的意思是你得先更了解自己,然後再跟別人合作。大多數人在合夥時根本不知道自己作為商人或創業者是什麼樣的人,他們不知道自己的強項是什麼、弱點是什麼。他們更不知道對方的強項或弱點是什麼。所以我建議人們先單飛創業,從一開始就學更多關於自己的事。他們到底是有遠見的人?是整合者?是起步者、維持者還是收尾者?他們是什麼人?然後當他們想跳去做下一個事情時——因為如果我們推出一件事,勢必會推出更多——他們就會更知道該在夥伴身上找什麼,並可以針對那點去優化。
股權怎麼看?嗯,是的,50/50 是老招,對吧?嗯,你可以想像如果你去第一次約會,對方問「你想要幾個小孩?」你說「四個」。好,我們會有四個。我們會結婚,而且不管怎樣我們就會有四個。
那是五五合夥,對吧?基於雙方各占一半來做出這麼重大的決定,聽起來很乾脆,但實際的機率是多少?要讓五五合夥成立,必須成立以下幾件事。好,他們兩個都得全心投入。整個公司生命週期都要一直全心投入,可能是幾年,也可能是幾十年。他們得投入相同數量的資金、相同的努力、相同的人脈、相同的價值、相同的經歷和背景。還有,兩人都應該完全無私,對方沒盡力也不在意。像「我要去度一個月假。好啊,你以後再補回來。」那種超隨和的人。當然,他們在其他方面也得跟對方一樣。如果這些條件都成立,五五合夥運作得很好。
而且未來的發展也得走相同的路,因為接下來很長一段時間,他們需要以相同速度成長。這種情況絕對、絕對不會發生。所以我喜歡說,你不想太早或太晚就把合夥關係定下來(DTR)。如果你一開始就說「我們做五五就好」,那是很大的錯誤。如果你等到兩年後,收入和客戶都來了才說「好吧,我們應該正式化」,那又太晚了。因為那只有在公司永遠維持原狀時才有效,但公司不會永遠不變,它會上升或下降。當這兩種情況其中一種發生時,事情會變得非常難看。
以我經驗來說,甜蜜點是這樣:我們要合作,我認為你對這個業務很棒,因為你有業務背景、擅長銷售,在業界有很多人脈;而我沒有這些,我甚至不喜歡賣東西,不太懂銷售,但我是一個很棒的工程師,我能把東西做出來,你也看過我以前做過的網站和應用,我心裡已經有個線框圖了。我們會很搭。那就這樣做吧。但我不知道這會怎麼發展,也不知道你能投入多少時間,我們兩個都有全職工作,不如先把目標設在賺到一萬美元營收?先找到產品—市場契合,拿到不錯的成長。你真的要設明確指標,不是說「先看看30天怎樣」,而是設定像營收數字、客戶數這類的量化指標。到那個時候,我們再坐下來,今天就把時間排進行事曆,討論股權怎麼分。
因為在現在這個世代,幾乎很多情況下兩人會遠距合作,或是一方出更多錢,或是一方有更多經驗。這些因素都重要,但你百分之百會產生怨恨,而且你很可能不會談論這種怨恨,事情只會越來越糟。只要公司上升或下降,怨恨只會變本加厲。這很難定義,因為一個人可能有三十年的產業經驗、背景和專業,他只要打個電話就能改變一切;另一個人可能十八歲、很會拚、願意一週工作八十個小時。那麼價值是不是一樣?若投入的工時不一樣就更難判斷。很難說「我的那通電話讓我們賺了一千萬、幾千萬美元,但你做了所有的操作,你是操作者,所以我們應該五五分」——雙方都會對這點有意見。
我想到的、我所知道的所有合夥關係──我投資過大概六七十家公司,也創過公司──唯一一次我見過五五分配真的奏效,是兩人彼此認識很久,而且都已經是職涯後期的人。他們在成長潛力和發展速度上已經比較穩定。除了彼此關係好、認識很久、一起工作超過五年外,他們也處於職涯較成熟的階段,像是小孩問題處理得差不多了(要不要生小孩這種會改變生活的大事已經不是變數)。我還能想到另一個例子,兩人也互相認識、年紀很輕、以前一起工作過,合約寫成五五,雖然實際上從來都不完全平等。後來彼此的成長速度差異極大,其中一人成為超級明星。回頭看合約是五五,那位成為明星的人對合夥人說:「這不公平。沒有我這公司就會歸零,沒有你它還會繼續成長。」後來那時候確實對股權做了調整,但因為稅務等問題,調整很難辦。
我想說的是,和認識很久的人或最好的朋友以五五合夥,真的可能超級好玩,可能是人生中最享受的事。但風險也很高、回報也很高。如果你能把它經營成功,很多你看到的最大、最好、管理最好的公司正是長期認識的五五合夥所創,但失敗率也高於平均。
所以在我面前這三個行李箱裡面,我放了不同金額的錢。
我想你要做的事很簡單:告訴我如果我給你這筆錢,你會創辦什麼生意。好,第一個是 500 美元。太棒了。大多數人看到這會想:我能用 500 美元做什麼?現在這個時代有 30 天免費試用、很多矽谷資金支持的公司願意讓你免費測試產品,這筆錢其實很有用。第一個想到的,或許是我現在最喜歡的生意點子,幸好用比這還少的錢就能起步:幫助小型到中型企業導入 AI 的服務業。
給你一些數據:全世界有 4 億家小型企業。對部分業主做過調查,77% 承認 AI 對他們的生意會有變革性影響,他們需要 AI,這不是一時流行,不會消失。只有 5% 表示他們正在以有意義的方式使用 AI(你可以自行定義什麼是「有意義」)。基本上我們有一個知識差距,對商業來說是一種認知失調:我們知道需要做某事,卻沒去做。工具多麼簡單也好,你可以靠一個提示指令就做出一個新網站或應用,但他們需要有人幫忙實作。我會吸地板、會打掃,但我還是寧可付錢叫人來做。
拿這筆錢的五分之一,約 100 美元,我會開始學一些所謂的 vibe coding 工具,例如 Replit、Lindy 等等有很多選擇。什麼是 vibe coding?對不懂技術的人來說,就是像我這樣的非程式設計師,用自然語言說:「幫我做一個幫狗訓練師管理客戶的應用。」你就會有一個應用。它是不是立刻完全可用?還差一點,但再給 10 到 20 個提示指令就可以了。若你不知道,我是 Lovable 和 Replit 的投資人(聲明一下),我建議你去 Replit 或 Lovable,把任何網站想法打進去,親眼看它在你眼前被做出來的那種「靈光一現」。我覺得那個靈光時刻會讓你的思維開展,看到眼前的各種可能性。過去我們以為做網站或應用是花了五年學程式的人才能做的事,現在不一樣了,我們都能做,大家都該試一試。就像你說的,一個提示就能開發出一個應用。要問我該下什麼提示、做什麼,就問 ChatGPT 要做什麼,複製、貼上其中一個建議,再叫 ChatGPT 幫你產生提示,把提示拿到 Replit 或 Lovable,貼上看看它做了什麼。
我會把這當作我的學習,並用它來做一個網站,像 Chris 的 AIautomations.com 之類的。把剩下的錢拿去做廣告,最好是 Meta 廣告、Facebook 廣告,鎖定在地小型企業。雖然這是個全球性的服務,但如果我住在美國內布拉斯加州的奧馬哈,我可以先設定廣告範圍在奧馬哈周遭。廣告文案會寫:「我是 Chris,我可以幫你的生意導入 AI。」用小學生都能懂的字,不會用「大型語言模型(LLM)」這種術語,我甚至不會說 ChatGPT,我只會說:「我會用 AI 幫你讓生意賺更多錢或省更多錢。」就是做一個服務生意。然後我會跟這些老闆安排初步諮詢電話,開始用很多問題去了解他們的生意。隨著時間推移,根據他們的回答我會知道他們的問題所在、他們在哪裡掙扎——是招人?薪資?還是銷售?通常是銷售。然後我會拿前面那 100 美元回去用那些應用,開始免費幫他們做一些解決方案,藉此把自己定位為專家。
那你會收多少費?
我會一次性收他們 500 到 5,000 美元來實作,之後再以那個金額的 20% 持續收費來維護、修復出問題的地方。舉個例子:假設在奧馬哈有個排水溝清潔公司,他不想在下班時間接電話,他和太太在看 Netflix,就知道那通電話可能是一筆 3,000 美元的工作,但他不想接,電話就會進入語音信箱,客人就去找別人接。那我會幫他建立一個 AI 語音代理(聽起來很可怕,好像需要很多技能),其實不需要,你只要針對幾個工具下幾次提示指令就能做到。我會為他做一個語音代理,然後叫他打那個代理當作客戶來試:「假裝你是想要排水溝清潔的客人,現在是晚上 9:30 打進來。」看它如何反應。他預期會有延遲,實際上不會;預期它很笨,事實也不是;他又以為它要知道他所有生意的細節,但其實不需要,AI 已經懂排水溝清潔這類生意的運作。然後就成交了,對方會付 3,000 美元給你做這個案子。做完之後你再每月收個 500 或 600 美元來維護。美妙的是,你可以把這個應用複製貼到其他在奧馬哈或其他地方的排水溝清潔公司,一模一樣賣給他們。
了解了。所以是把 AI 賣給那些有龐大需求但沒時間、或以為要投入非常昂貴大量資源才能理解 AI 的小型企業主,實際上 AI 真的非常、非常簡單。是的,而且我們在歷史上也看到,當新科技出現時會有初期的套利機會。
事實上,多年前我窮到快要吃土的時候(大概18、19歲那年),其中一份在客服中心的工作就是拿著黃頁打電話給企業,替他們賣 Facebook 廣告。我會去建築工地打電話給一個叫 Dave 的建商老闆,跟他在電話裡解釋 Facebook 廣告,然後幫他設定並持續代操,只把客戶名單(leads)傳給他,因為他不懂 Facebook 廣告。當有新科技出現時,就像現在看到的 AI,這種機會通常會存在好幾年。
但關於那個點子,以及我經驗中的大多數點子,人們會以為有非常有限的時間窗。但如果我今天開始那個生意,光是開始打電話給人,還是會有效。是的,你現在仍然可以做。可能競爭者會多一些,但沒關係,還是會奏效。有趣的是,那時候的問題是人們根本不知道什麼是 Facebook 廣告,所以現在某種程度上可能更好——人們至少聽過那個詞。你算是挺早的。那大概是2015年左右,所以當時做起來相當辛苦,但無論如何,那畢竟是一門生意。那個客服中心裡還有其他40個人在做同樣的事。
那是你第一個點子。還有呢?500美元。你還可以做什麼?
好,你想做實體生意還是線上生意,或者都無所謂?
做實體的怎麼樣?好,對於實體的話,我會問你有沒有聽過 drop servicing?
沒聽過。所謂 drop shipping(代發貨)這個詞有點爭議,部分是有原因的——基本上就是在中國買商品、架一個網站,讓中國的製造商或供應商直接把貨寄給你的顧客,這樣你不用自己持有庫存。drop servicing 則是把類似的概念用在服務上,我們就叫它家庭服務業吧。在這個例子裡,會像是一家看起來在某個市場有實體存在的車庫修理公司網站,但實際上它只是個引流的工廠(lead gen factory)。你會用 Facebook 或 Google 廣告去產生線索,類似你以前替在地生意做 Facebook 的做法。然後你不是只賣每個 lead 20 美元,而是做更多的事:你把實際履約的工作分包給在地那家真正修車庫門的公司。他們是履約端,你是行銷端。
本質上,你擁有一家車庫修理業務,但實際上並沒有。你對車庫門一竅不通,從未到過現場,只是在做 drop servicing,把工作全部送給在地公司去做。比如我做汽車維修,我架一個汽車維修網站,用 Facebook 廣告把人推過去,當他們點擊要買我的汽車保養服務時,我就打電話給在地的汽修,說:「嘿,我這有個客戶要給你。」我幫客戶排時間,他們處理修車,我收款再付給修車廠。
好問題。比方說你舉的例子,Bob 的沒有網站的汽修廠做一次換機油收 40 美元,這是一個好價錢。你的網站漂亮,好用,幾個點擊就能付錢,你收 80 美元。某天你打給 Bob 說:「恭喜,我這有個客戶,我要送給你一位客人,我把 40 美元付給你。她叫 Mary,會來,開的是 Sequoia,需要換機油。」Mary 與你互動,是相信你並把錢給你,你不需要信任 Bob,你把錢給 Bob。你賺到的利潤比 Bob 還多,因為你收的是較高價格的服務,但你收費的部分是因為你提供更好的使用者介面(UI)、更好的用戶體驗以及更乾淨的結帳方式。
那你會特別鎖定哪種類型的生意做這種方式?是針對客戶體驗差、網站爛的那些嗎?在家庭服務領域,隨你挑選,幾乎都差不多。當然有些比較成熟的行業像是屋頂維修,他們因為利潤較高,所以可以負擔比較好的網站,不太會有那些問題,但大多數行業的體驗都不好。
在那個 500 美元(約500美元)等級,還有什麼突出點子嗎?我很喜歡「目錄網站」(directory websites)。像 Travelocity 是目錄網站,Yelp 也是目錄網站。目錄網站就是列出一堆項目的網站,幫助人們更容易找到他們要的答案。另一個例子可能是像 WisconsinIceSuppliers.com(我不知道這是不是一個真實網站),如果我要為派對買冰,我會在 Google 搜尋「附近的冰」。有些類別太利基或分布太不均,Google 地圖不是個好解法,這時候人們就會被導到那些只是列出其他商家的隨機目錄網站。
有人會主動去建立自己的目錄,像是把西雅圖每個狗公園都抓下來放到一個網站上,然後他們甚至不去投放廣告,只等 Google 和 SEO 自行發揮效用。這很像八二法則:你可以用「repleter lovable」(原文如此,可能指某個工具名稱)去建立目錄網站的架構,然後把它複製貼到不同的市場。這個玩法就是做數十個目錄網站,有些一個月賺 0 美元,有些賺幾百,有些賺幾千,但整體非常被動。
這就像那種少見的東西——既能被動獲利,又不需要很多錢就能起步。
錢從哪來?收入從哪裡來?
好問題。你可以做展示廣告。
展示廣告是什麼?
就是網站上的橫幅廣告。
那你得去賣那個廣告給想買的人嗎?
你可以直接用 Google 的廣告聯播網,把它放在你網站上,就不用做任何事。
所以你只要按個按鈕,它就會把廣告加到你網站上,然後你會因此收到收入。
對。或者你也可以把那些潛在客戶(leads)聚合起來。比方說我們在西雅圖做狗公園這類目錄,從 Google Analytics 看到某個狗公園有流量,就主動聯絡他們說:「嘿,你有這麼多客人來,因為我把你放在我的網站上。要不要付 300 美元(每年或每月或其他)換取優先展示位置?」我喜歡把這叫做「免許可行銷」。你只是主動把這些商家加到網站上,對方沒損失,你也沒損失。一旦你看到流量,就去聯絡他們說:「嘿,我一直在幫你帶客,你想開始付費了嗎?」
有趣。如果有人執行這個策略,大概能賺多少錢?
以目錄網站來看,現實情況可能是每月幾十美元,也可能是每月數萬美元。但我們不是在講要做另一個 Yelp 或 Travelocity。這是個零員工的生意,啟動成本幾乎不到 100 美元。但這是一場數量遊戲。你不會馬上知道哪個目錄會成功,通常要過好幾個月、做很多實驗才會有答案。
我常聽人把自動販賣機比喻成線上版的販賣機,我一直很想知道那個概念。有人說自動販賣機能賺錢。用 500 美元可以做到嗎?
絕對可以。如果要做另外一個實體生意,我會去 Facebook 市集找一台現成的自動販賣機,花 300–400 美元,可能是零食或飲料販賣機。通常最貴的是刷卡機,常常一個刷卡機的價格可能和整台機器差不多。然後我會用 100 美元去進貨。信不信由你,經營者通常都去好市多或山姆會員商店進貨。然後我只需要一個店家願意給我機會,讓我把販賣機放在他的大廳。假設是一家汽車維修店,我可以說:「我每月付你 100 美元,或跟你分成,我給你 30% 的營收。」一旦你有了第一台,那是最難的部分,之後就有業績可以秀給其他店家看:「看,鮑勃的汽車維修店每月被動賺 700 美元,因為他讓我把販賣機放那裡。」這可以是個被動生意。若你有人幫你補貨,那就是業務中較主動的部分——補貨與開發新地點。但如果是提款機(ATM),就更容易了,因為你可以把補貨外包給現金管理公司。
一個人靠自動販賣機事業大概能賺多少?你自己做過嗎?
我做過,不過是在垂直產業的另一端——我賣過自動販賣機。我在 Instagram 上傳過一支影片,點閱破千萬,我們開始進口影片裡那種販賣機,然後賣給創業者。營收上限基本上看你想擴多久。我有個朋友在聖地牙哥靠販賣機(零食和飲料)一年賺七位數。
在販賣機擺放位置、販售商品選擇上有技巧嗎?
有。說到這點很好笑,他在聖地牙哥,人們注重健康,他測試過一堆健康概念,全部失敗。人們其實想要的是多力多滋和可樂、健怡可樂。需求就在那裡。但最大的關鍵是地點,這還是回到測試:測試各種地點類型,他試過公寓大廳、汽修店,汽修店量不夠大。但像目錄一樣,如果你有一百台販賣機,可能會有 20 台每月賺 3,000 美元,另外 80 台每月賺 400 美元。一旦你找到最有利可圖的地點類型,就直接開始鎖定那種類型的地點去拓展。
我剛完成第三本書的寫作,還沒定書名,但已經開始做不同的設計 mockup,我一直用 Adobe Express(我們的贊助商之一)做這件事。我喜歡 Adobe Express 的地方是,它讓我可以專注到最微小的細節:排版、字體、顏色、文字位置,這些對大多數人來說可能看起來很瑣碎,但正是這些細節複利起來,能做出脫穎而出的作品、一個比別人更好的東西。設計書封也讓我想起這些年學到的許多創意技巧,也讓我看到身邊有很多創意人才各自藏著自己的祕訣。所以我在 Adobe Express 裡做了「One Better 指南」,把那些技巧帶給你。
裡面你會看到業界頂尖人士的原則,被轉化成快速且簡單的實作步驟,方便你套用。這樣你就可以訓練自己,像世界上表現最好的團隊那樣去創作。只要到 adobe.ly/onebetter 下載 Adobe Express,並記得造訪「學習」分頁,了解你如何成為比別人更優秀的一員。
你知道,有時候你會遇到一個產品,對你的人生影響如此巨大,你大概會稱它為「改變遊戲規則」的產品。我會說我團隊裡大約 35% 到 40% 的人,目前都會把我眼前這個叫做 Ketone IQ 的產品(你可以在 ketone.com 買到)形容成改變遊戲規則的東西。但我成為這家公司共同所有者、且他們現在成為這個 podcast 贊助商的原因是,有一天我到公司時,我桌上放著一箱這個東西。我完全不知道那是什麼。莉莉和我的團隊說這家公司有跟我聯絡過。於是我上樓試了一下,說實話,後來的事就不用多說了。就我的專注力、能量、水準、工作模式、以及生產力來說,真的是改變遊戲規則。所以如果你想試試看,去 ketone.com/Stephen 可享 30% 折扣。第二次出貨還會收到一份免費禮物。現在你也可以在美國各地的 Target 找到 Ketone IQ,首次試用完全免費。
我這裡又有另一個盒子。這個盒子裡的金額稍多,翻倍。好,1,000 美元。你會用 1,000 美元做什麼?
好吧,不知道為什麼,一看到 1,000 美元我就想到婚禮租賃生意。你對那有了解嗎?沒有?
信不信由你,婚禮越來越受歡迎。現在越來越多人在戶外舉辦婚禮,我估計大概有 75% 的婚禮是在戶外,而且每年還在增加。這也擴大了那些零零碎碎一次性租賃的市場。我在 Reddit 看到一篇文章,說有個人用車庫裡的 2×4 木板、一些木材,花了大約 200 或 300 美元做了一個婚禮拱門,然後每場婚禮租給人家收 1,000 美元。那只是幾塊木頭,讓新人在說「我願意」時站在下面罷了。他是跟活動策劃或婚禮策劃合作,不斷把它租給婚禮策劃方。
重點是,他不是直接找新娘,而是找婚禮策劃人,因為策劃人接觸到很多婚禮,能擴大接觸面。要找到這些婚禮策劃,你可以去 The Knot、Zola、WeddingWire,去抓取網站上的聯絡資料——電話、電子郵件、名字和公司都公開在網站上,大家都可以看到。你開始聯絡他們後,一個聯絡人每週就可能帶來一場婚禮。這個項目可以用大約 500 美元啟動。你可以花 300 美元買材料,花 100 美元用便宜的方式抓取所有 email,再花 100 美元在油錢上;或者再另外花 100 美元從 Home Depot 租輛卡車和拖車。如果你自己有車,那就更省,剩下 400 美元可以去吃一頓好餐或投放 Facebook 廣告。拍照背景牆現在很流行,也可以做熟食拼盤餐車讓婚禮賓客自己做拼盤,或在婚禮現場做客製披薩,或是做婚禮拱門,機會很多。婚禮和喪禮也一樣適用——你剛說的那些也可以套用到葬禮。看起來這些活動不太會停下來,隨著人口增加,喪禮的數量也會持續上升。
還有其他用 1,000 美元能做的嗎?我們來做一個線上的例子。現在有很多人靠在地電子報賺錢,你熟悉這個嗎?不熟?
基本上做法是這樣——我們老是提到 Facebook 廣告,但我發誓這不是廣告——人們在用在地的 Facebook 廣告。比方說你住在愛達荷州波伊西(Boise, Idaho),那裡有大約 20 萬人口。你投一個 Facebook 廣告寫著「想知道波伊西發生什麼事嗎?每週一封電子報寄到你的信箱。」從 Facebook 或 Instagram 上取得一名訂閱者大約花 50 美分。好吧,為了保守起見就算 1 美元取得一位訂閱者。如果你在電子報內賣廣告,每個訂閱者每月大約可以向廣告主收 50 美分。若我有 1,000 美元,我會先用 Beehive 或 ConvertKit 之類電子報軟體的免費試用,然後把這 1,000 美元全部投給 Meta(也就是 Facebook/Instagram 廣告)。我會設定一個明確的半徑在某個在地區域,最好是你居住的地方,但也不一定非得如此——我在新墨西哥測試過,也有用過其他地方。我要用這 1,000 美元去取得 1,000 名訂閱者,然後開始每週寄電子報:波伊西發生了什麼事、波伊西的折扣、波伊西的新聞。我不會用 ChatGPT 來寫,而是用我自己的自然語氣來寫,不管我是不是個好作家。為什麼?因為它需要有在地人的感覺,不能像作者,也不能像 ChatGPT 那樣。然後我會用這些訂閱者去找贊助商。例如像「Bob 的汽車修理店」這類老闆很可能就在你的名單上。大約 10% 的成年人是企業主,所以如果我有 1,000 名訂閱者,約有 100 人是企業主,他們就是我的電子報潛在贊助商。大約一個月後,我會發封郵件說:「嘿,這裡可以放你的廣告,我很樂意幫你的生意做贊助。」這是一個非常相關的市場。
每次寄出電子郵件要花 500 美元。嗯,所以如果我花一千美元去取得這些客戶,我會在兩個月內把錢賺回來,因為我每月賺 500 美元,從一千個電子報訂閱者來算,每位訂閱者大約 0.5 美元。這可以擴展,嗯,隨你想要擴到多大。如果波伊西(愛達荷州)只有那麼大,你把模板複製貼到另一個城市或更大的城市就行了。
好,接著往上看。這個公事包裡的錢多一點,5,000 美元。如果你有 5,000 美元,你會開始什麼副業?
好,假如我們把「主動收入到被動收入」做成一個滑動刻度,越接近這個 5,000 美元,被動收入就越現實。所以我會往那方向靠近。嗯,我很喜歡 RV 營地。什麼是 RV 營地?RV 營地有兩種:一種是有人會長期全職住在那裡幾個月或幾年,住在休閒車輛(RV、露營車、廂型露營車)裡。可能是有固定退休金的退休者、藍領工人,或是數位遊牧族,差不多就是這三類人。另一種 RV 營地是短期型的,像是在大峽谷外或熱門觀光地附近,人們會住一到四晚。這個生意我做了大約七年。外面有些很小的 RV 營地,只有 3 到 10 個車位,但獲利大約比買一間單戶住宅當出租屋高 3 到 10 倍。
說真的,我不懂為什麼人會去買單戶住宅,因為買一個小型 RV 營地成本差不多,但獲利顯著更高,也更有彈性:風險分散在 5 到 10 個租客之間,而不是放在一個可能破產或半夜不見蹤影的租客身上。所以拿這 5,000 美元,我會打電話給我附近所有小型 RV 營地,最好在三小時車程以內,直接在 Google 地圖上找。他們可能分散,要多花點時間找,因為我們不能把預算用在找場地上,我們得用手機和網路親手一個一個查。
以我的經驗,找 100 個營地,大約會有 2 到 3 個真的是不錯的標的。所以如果我打 100 通電話,我知道可以找到一個好案子,而且通常會用賣方融資(seller financing),因為我們也不能用這些錢直接買下營地,限制很多。我會拿其中大約 2,000 美元去做盡職調查:要做營地檢查、買產權保單(title policy)來確保不是詐騙,確認宣稱擁有產權的屋主確實擁有。剩下的錢當作營運資金,要能付電費、修剪樹木,讓營地在第一天看起來整潔。
要真正買下營地,我需要和賣方設計創意融資方案。做到這點最好的方法是和賣方建立關係、建立信任,讓他們看到你會好好照顧這個營地。說到這個案子的單位經濟,假設你以 200,000 美元買一個營地,房地產通常用資本化率(cap rate)估價,也就是營地年利潤除以要價。所以如果你以 10% 的 cap rate 買進,代表每年會產生 20,000 美元利潤,售價是 200,000 美元。這種營地通常沒網站、租金遠低於市價、入住率也有問題,因為沒人在做行銷。所以我要把營地經營起來,實際上就是在 Facebook Marketplace 貼免費廣告、做一個免費網站(用像 Vibe 這類的網站製作應用),提高入住率,這樣每年 20,000 美元的利潤可能會變成 30,000 美元。若市場上的 cap rate 變成 8%,那整個營地的價值就變高了——你當初以 10% 買入低估了,現在可能值大約 360,000 美元,而你只付了 200,000 美元。你可以選擇把它賣掉,或繼續管理並享受利潤。
你問賣方融資是什麼意思?就是賣方持有票據(他們承擔你買這個營地的風險),但對他們有利的是萬一你違約,他們可以把營地收回。換句話說,他們不是把營地一次性轉給你,他們讓你今天開始經營,條件是你以未來從營運賺到的錢分期付他們。通常他們會把你付給他們的錢拿去再投資到他們不熟悉的東西;所以你的說詞要是:「嘿,你比任何人都了解這個營地,你知道我要怎麼修復、問題在哪裡。如果我不是我說的那個人,你就把它收回,回到你原本的狀態,並把我到目前為止付給你的錢都留下。」這樣對賣方來說風險可控。
我從這種生意賺了多少?淨利大概在 40 萬到 60 萬美元。我會說這些 RV 營地與移動房公園(mobile home parks)每年營收大約在 300 到 400 萬美元左右。是的,我過去七年大概參與過 35 個左右的案子。
問到生意面:你會靠嬰兒潮世代退休、千禧世代旅行,以及其他趨勢在賺錢,這是一個成長中的市場,人們更常到戶外活動。嗯,當你在考慮新的副業或新創事業時,你目前會考慮哪些宏觀因素?有沒有明顯的宏觀趨勢是我們都該注意的?你沒辦法忽視 AI。
不管你在做什麼,AI 都必須成為其中的一部分。所以我喜歡把新的 AI 工具導入傳統企業這個框架。我也喜歡這個框架:每天有一萬名嬰兒潮世代在退休,這樣的情況會持續未來五到十年。那裡有什麼機會?要麼買下這些生意,要麼把 AI 導入這些生意。那是我看到的兩大機會。就這兩個。讓他們把生意交給你,你用更數位化、更好的方式來經營。是啊。當你從生意賺到錢之後再把款付給他們。如果你賺不到錢,他們就把生意要回去。對。我得說,在生意上找到賣方融資,比在房地產上難,但是是有可能的。
在你創辦的所有企業裡,哪一個最賺、又最容易?喔,天啊。要說冠軍的話,我會說要麼是我的房車露營地生意,要麼是我的德州零食生意,也就是我的電商生意。嗯,這些並不是因為行業本身容易,而是因為我已經成長到一個程度,能找到很好的經營者來管理這些生意,讓我幾乎不用介入。這樣說得通嗎?有道理。你找到人幫你經營,當你一厭倦,它們不會立刻垮掉。反而能繼續成長與演變。對,那兩個行業其實都挺難的,電商很難,房地產也不簡單,但我有好的操作者。
你在找到好的經營者上學到什麼?嗯,喔,天啊——一切都回到信任。我能對他們投入多少信任?我對他們有多少信任?我發現跟那些我非常熟悉的人之間,跟他們成為優秀經營者之間有直接的關聯。你如何用生意的利潤直接激勵他們?讓他們感覺更像創業者,拿到更多那塊蛋糕。我二十多歲時犯的錯是太常用股權當誘餌,真心想著給,但大多數股權最後都會歸零。現在三十多歲了,我比起股權更看重現金流。我認為股權被高估了。因此現在我比較不會把股權給經營夥伴,不是因為我覺得他們不配,而是因為股權比較可能變成零;我更可能把利潤分給他們,讓他們能持續領到報酬,按年度或按季度等。按季度。是的。有趣。
有沒有什麼副業是你聽過、希望自己早點開始的?有趣的是,很多我希望自己早點開始的副業,其實我早就做過了——在我做過的那八十多件裡面,很多都是。我只是對某件事想了兩個禮拜,揮之不去,非做不可。所以如果我開始一件事然後失敗了,我也不太在意,因為我沒投入太多錢。而且我有了答案,不用再為了那件事夜夜難眠想它會不會成功。有時我會在 Facebook 上做測試,看到驚人的結果,這些結果就會為我打開一個機會。可以給你一個比喻嗎?你有去深海釣過魚嗎?沒有,沒有去過。
好的,這是真事。我當時在深海釣魚,我們一直丟餌但完全沒餌口。船長從座位底下伸手拿出麥當勞的吸管——特別是麥當勞的,因為上面有紅色跟黃色的條紋——他拿出剪刀把吸管剪成四段,然後把鉤子從線上卸下,將線穿過吸管,再把鉤子綁回去。他說,我知道這看起來很瘋狂,但相信我。我們拋出去後就開始有魚上鉤。我心想:就只是同個地方、同個餌、同個鉤子,只多了一段吸管,為什麼會有效?他說:是顏色,白色和紅色,收線時它會旋轉,模仿小魚。我就問你怎麼學到這招?他說不知道,也許有喝酒參與,也不知道。但就是有效,接下來整天都在釣到魚。
這讓我想到,創業就像一片巨大的海洋,有數百萬種不同的魚類、數十億條魚,有些是鯊魚、有些是小魚。我們很多人出去試幾次就回家,覺得創業不適合我,還是回去朝九晚五,但其實我們沒做夠測試。有不同的水深、不同的餌料,你可以噴點東西讓味道不同,或套個麥當勞吸管在上面。偶爾你會找到什麼,會有一口咬,但可能下一次咬要一小時後才來,但那一口就是一個信號,代表那裡有機會。好,我們再試一次,但換個方式,或多丟一百次。然後你會釣到魚,釣到更大的魚。你越常出海,不只是專注一種釣法,而是擴大接觸面、嘗試各種方式,你就學得越多、測試越多,最後船上會有一堆鯊魚、石斑、鯛魚,你有各種選擇可用。今晚我們吃鯊魚、吃石斑、吃鯛魚。你的生活會變得精彩、多彩,因為你一直在那裡,而不是只做一件事。你嘗試了所有那些不同的東西。這就是我看待生意的方式。
就像我在外面海上測試其他東西一樣。就算什麼也沒抓到,也很有趣。我想別人也會這樣嘗試。很多人都想要那種吸睛的東西,不是嗎?對啊。有人想要做下一個 Facebook,或者他們想做 ChatGPT 那種東西,或是那種能做這個、那個跟其他事情的 AI 應用。你覺得這在某種程度上是不是一個陷阱,讓普通人都把目標放在那些吸睛的東西上?是的。因為人人都想要吸睛的東西,意味著那些吸睛的東西競爭最激烈。這正是為什麼我們應該盡量做不吸睛的東西,因為沒有人在看那裡。
我很期待,Chris。嗯,你現在有沒有在醞釀什麼新的商業點子,可以跟我說說?老實說,最近比較偏向那些我可以用我的內容去推出的東西。我很喜歡「不公平優勢」這個詞,我現在只會去創業那些我有不公平優勢的地方。每個人在某件事上都有不公平優勢,對吧?就連一個十三歲的小孩也有他的不公平優勢,他可能比誰都懂 Roblox。所以不公平優勢並不是只給有錢、有地位、有經驗最多、或是博士的人。我會嘗試去做那些我有不公平優勢的生意。那可能是因為我可以用我的內容去成長它,可能是我在那個領域有一堆朋友,或是對那個領域有獨特的知識或見解。因此如果我有一堆點子,還有一張長到像一英里一樣的試算表列滿了商業點子,我最有可能著手做的,就是那些我有不公平優勢的點子。有勝算的點子。
我有個詞叫「海市蜃樓式的機會」,就是當我看一個產業時,覺得它看起來顯而易見但好像從來沒有人做成功過,你懂我的意思嗎?對,我有想過一些例子。這也成了我知道不要做什麼的一個方法:如果我看到大家都在嘗試解某個特定問題,卻沒有人成功,然而越來越多人往裡面衝,而對我來說看起來卻很顯而易見,我就會避開它,因為在我對消費者行為或現有替代方案的理解裡,一定有某些地方我搞錯了。舉個例子吧。現在每個人都想做一個……他們從第一性原理推理,認為人比以往更孤單了,沒有一個明確的地方可以組織一群人。WhatsApp 有它的限制,沒有大家想要的功能。Facebook 群組對某些世代的人──比如 Z 世代和更年輕的千禧世代──已經不再有效。所以他們說我要做一個給群組用的 app,跑步社、朋友、鋼琴演奏會群、創業者群,我們要把所有群組功能都做進這個 app,專注於此。我聽過這種提案一遍又一遍,但我沒看到哪一個有顯著成效。這就是海市蜃樓——你對基本假設哪裡出問題了。
當我說海市蜃樓式機會時,你會想到什麼特別的例子嗎?我會避開那些我不知道為什麼不奏效但顯然不奏效的生意。我會想到銀行或醫療。像銀行的介面很糟,看看美國銀行的 UI,為什麼會那樣?大概有它的理由。或者像亞馬遜的介面也很糟,他們應該知道為什麼長得那樣。我假設他們比我聰明。
有一個點子我想到是,大家都討厭一天到晚輸入密碼。所以有那些密碼管理工具,但我看過好幾十家公司說要解決密碼問題,要做某種取代密碼的東西,結果都失敗了。這大概是因為這是一個很難解的問題。我不想投資去解這個問題的人,因為統計學站在他們那邊的機率不高。另一個例子是,在大學裡,每個想創業的大學生都決定要做一個讓大家知道校園上發生什麼事的 app,但這些似乎從來沒成功過。我覺得原因是你每年會流失三分之一的潛在用戶,同時又每年新增三分之一的新用戶,你會有獲客的問題,而且人們也不是根據公告板決定要做什麼,他們是根據宿舍朋友去哪裡、他們要去哪裡,以及他們喜歡的那個女生會去哪裡來決定。所以重點不是「在發生什麼事」,而是「我的那群人想做什麼」。我認為那就是那裡的海市蜃樓。
我還想到另一個例子,是把應用圍繞播客來做。我的一個朋友有做一個很棒的播客,目標是幫助播客主。問題是他後來發現,他賣東西的市場大部分會放棄,統計上大概 95% 的人會在六個月內放棄。所以賣給這樣的市場本來就是破碎的市場。而那剩下 5% 成功的人中,又有多少是真正能賺錢的?又有多少負擔得起昂貴的代理或軟體?很少。海市蜃樓式的機會——我很喜歡這個概念。是的,這對我來說是個很有用的框架,因為被大家認為顯而易見但沒有人做成功的那類機會,恰恰是最能吸引人的。
但就我現在而言,以我花在創業上的時間來看,創業反而是最讓我卻步的事。是啊。說到底還是回到一件事:去複製那些已經奏效的做法的價值。沒錯。
還有什麼我們還沒談到但應該談的,克里斯?尤其是對年輕或年長、正在考慮創業、做副業或建立被動收入的人。很多以為自己想當創業家的人,其實只是喜歡這個想法。他們以為創業代表自由,但很多時候它比朝九晚五更像一座監獄——至少在最初幾年不是幾個月,也不是幾年,有時甚至是好幾十年,對吧?所以我希望大家自己先回答一個問題:這適合我嗎?免得日後後悔。他們需要弄清楚自己是愛這個念頭,還是喜歡實際的日常辛勞,因為他們很可能不會喜歡後者,但我希望他們去試試看。
這點非常重要,因為現在網路上的敘事都在說「自己當老闆」等等。我只是覺得——我只為自己發言,不替別人發言——人們沒有意識到我得對多少人負責。喔,對,我有整個團隊,數百人;我有我的投資人、供應商、客戶。所以我並不是活得很自由。事實上我現在比以前自由少了。是啊。
有時候開始所有這些事情後,有人也會很舒服地被指示做事、被告知該走哪條路。像我老婆就會這樣,她會說:「嘿,我需要你做這件事。」那感覺真好,我不用自己煩惱,內心會想「謝謝你」。所以我在生活的其他領域也有上司,這其實挺不錯的。朝九晚五也有它的好處。有些人根本不想試創業,沒問題,祝福你,但我希望人們去嘗試看看。我想很多人看到像你我這樣的人會以為我們擁有完全的自由,但並非如此。就算是我做播客,也在某種程度上被限制——我必須在週一和週四發布節目,這意味著一週內要做很多其他工作。我不能就這樣飛去夏威夷放一個月的假再回來。我現在有客戶和團隊成員等等責任。
我想我有點想對抗這種觀念:把獨立和完全自由當成既該追求又在追求熱愛時必然會得到的東西。我覺得有一整代人被賣了這個「獨立」的觀念,但我覺得這並沒有把我們帶到什麼好地方。自由、獨立、不需要依靠任何人,對吧?但看看你的生活,你有四個孩子、很多責任、員工、事業,你有大量的依賴,而這些很可能正是你快樂的來源。
我今年說得最多的一句話是:沒有解決方案,只有取捨。創業不是一個萬靈藥,你是為它交換了某些東西。問題是,那個取捨值不值得?我們只有試了才知道。你交換的是什麼?穩定、低波動性、可預測性。我的人生一直很動盪、不可預測,但我做得越久,生活就越往好的方向變得可預測。但這個取捨就是心理負擔:不知道下一筆薪水會不會來,或會不會來到。這不是膽小者能做的事。不是。
我們有一個結尾的傳統:上一位來賓會為下一位來賓留下問題,而不知下一位會是誰。今天留給你的問題——我因為明顯原因很喜歡這個問題——是在你今天訪談史蒂芬時,他做了什麼是你真心感激的?
我會說我很感激你問的那些問題,讓我以完全不同的方式看待我一直在看、一直以來看待的那些事。我帶著既有的視角進入這次對話,但你的問題讓我從另一個角度去看,讓我對自己的故事學到更多東西。
那具體是什麼?有沒有你特別在想的某件事?
也許只是整體的框架——可能是近因偏誤——但就是「這並不適合每個人」這點。這不適合每個人,我們只是需要弄清楚那些取捨值不值得。
你個人的創傷經驗、成長背景、不安全感、以創傷為燃料的動力,會讓那些取捨變得值得。這在某種程度上讓你變得不合常理、不太現實、願意冒風險。我們不夠談這些,因為我們無法深入別人的創傷、生活細節、童年、父親對他們說了什麼、或者他們如何被欺負,去把那些東西傳達給某人,讓他自己看清楚。但我想這在你和我的生活中大概都存在。我們倆,我想都或多或少有 ADHD,大腦的接線方式就是有點不一樣。所以看起來好像是我們在做選擇,但對我來說常常感覺不像是在做選擇——更像是別無他法。就像有人會選擇去做朝九晚五那樣,對我來說我覺得那會是件可怕的事。反過來大概也一樣。
你剛剛說的讓我想起一個記憶,不知道這有沒有關係,但你提到 ADHD。大學時我做過 ADHD 的檢測,精神科醫生寫了一份很長的報告。
我把它濃縮成我唯一還記得的那句話。但她說我只是有誇大妄想,對吧?又不是什麼正式診斷。那只不過是在一份八頁文件裡的一行。但我看到那句話就像從頁面上彈出來一樣,我心想,你怎麼知道那是妄想,對吧?只有等時間過了我們回頭看了,才可以說,對,他錯了,偏離太遠了。她說的「誇大妄想」是什麼意思?她的意思是我對自己人生會成為什麼有不切實際的期待,這造成了我的人際關係出問題。我覺得那樣的說法不對。我至今仍覺得不對,但那句話讓我心裡留下了芥蒂,種下一粒我永遠忘不了的種子。我把它印出來,放在公司抽屜裡。
它寫了什麼?
我真的就只有那份她在2009年給我的報告。我還畫了重點,放在公司抽屜裡。有時候我會拿出來看看,當作激勵。什麼是「誇大妄想」?我只是有宏大的計畫。這是一個計畫。所以有時我會想到她。她可能根本不知道我是誰,也可能早就把我忘了。
但如果人們想知道更多,想在哪裡看你的作品最合適?你有在 YouTube 上的節目。那不一定像這裡這樣的播客。它更實用,更專注於特定主題。所以我強烈建議大家去看看。我會在下面連結並在畫面上顯示。但還有哪裡可以聯絡你或消費你的內容?
大概是 tkopod.com。
Tkopod.com。
就像 Kerner 辦公室那樣。那就是我的主網站。
人們可以在這裡訂閱你的電子報嗎?
我的電子報,對。
我會把連結放上去。
一週一封郵件。
你會發什麼內容?
像是非常戰術性的指南,教你如何開始某種生意。我會問我的聽眾想學什麼,他們告訴我之後我就深入研究並把一切拆解給他們看。我也會把那個連結放在下面,給有興趣的人。
透過那個網站你收到最常被要求的,最受歡迎的主題是什麼?
關於可以討論的創業點子?
對。
大概是我談過的 AI 代理商、AI 實作代理的那個想法。
你做過最爆紅的影片是什麼?
喔,那是一個關於中國街頭賣冰淇淋的小販的影片。她有個小裝置,是個冷凍的圓筒,她把奶油倒上去,然後刮下來,刮出來的冰淇淋看起來非常視覺化、很吸引人。我基本上在三十秒內拆解說,你可以花200美元買這個裝置,放在任何一個街角,到一天結束時你就能賺一千美元。就是 A、B、C,這樣做到這個收入。大概有三、四千萬人看過那支影片。我也會把那支影片放在畫面上給有興趣的人看看,讓大家知道那個冰淇淋裝置是什麼樣子。
Chris,謝謝你。
非常感謝你在各方面都做你自己。你教我,正如俗話所說,辦事有很多種方法。成為成功、快樂、有動力的人有很多路可走。成為百萬富翁的方法也有很多。有些做法甚至違反了傳統關於如何經營事業的智慧。我覺得知道這一點其實讓人很解放:你獨特的思維方式、你獨有的觀點和你的 ikigai,都可以把你推向財務自由的相同結果——前提是你有自覺、願意努力、能承受別人的評價;還有願意付出巨大的犧牲,因為你自己也付出了巨大的犧牲。尤其是你身為一個有四個小孩的年輕父親,你肩負了巨大的風險。我為你把副業和企業創業這件事對那麼多人簡化、拆解、去神祕化而感到敬佩。因為我想在我們生活的這個世界裡,擁有更多選擇將會變得越來越重要,特別是在 AI 的世界。如果 Elon Musk 真能成功創造他所描述的豐裕時代,也許我們都會成為創業家。誰知道呢?
誰知道呢?
謝謝你。
謝謝你。
也謝謝你。
請把我要說的這句話放在心裡。我正在邀請一萬位你們更深入進入「CEO 的日記」。歡迎來到我的內部圈。這是一個全新的私密社群,我要推向全世界。我們有很多精彩的東西平常不會公開:錄製對談時我 iPad 上的簡報、我們從未發布過的片段、和來賓的幕後對話、以及我們從未公開過的節目,還有更多。在這個圈子裡,你可以直接接觸到我。你可以告訴我們你想讓這個節目成為什麼樣子、你想我們採訪誰,以及你希望我們進行的對話類型。但請記得,目前我們只邀請前一萬位加入的人,之後就會關閉。所以如果你想加入我們的私密社群,請到下方說明欄的連結或造訪 doaccircle.com。我會在那裡跟你說話。
我剛從亞洲的巡迴演講回來,帶著我的團隊在外面待了幾個星期,真是太棒了。感謝所有來參加的人。我們去了很多新城市,也在我從未去過的地方做了現場演出。休息時間我們會聊各自未來的計畫。現在回來後,我的團隊已經開始規劃他們假期期間的休假。有些人回家、有些人去旅行,也有一兩個人在外面時決定透過我們的贊助商 Airbnb 把自己的住處短期出租。
直到我團隊的威爾(Will)提到他整個公寓、所有室友也都在做這件事時,我才真正開始思考這件事。這讓我想到,對於很多想賺點外快的人來說,這做法有多聰明。因為很多人在這個時候會出門旅行或回家探親,離開住所,房子就閒置著。既然如此,為什麼不在你人在外地時,讓房子替你賺錢呢?你的房子可能比你想像的還值錢。到 airbnb.ca/host 查看看值多少。沒錯,就是 airbnb.ca/host。

Serial entrepreneur CHRIS KOERNER reveals how he built 80+ businesses from scratch, turned side hustles into millions, and why ONLY $500 is all you need. 

Chris Koerner is a self-made entrepreneur and content creator, known as the “King Of Side Hustles”. With over 1 million followers, he now teaches people how to build and scale a business and he is host of the ‘The Koerner Office Podcast’.

He explains: 

◼️The brutal truth about passive income (and what to build instead)

◼️How to turn $1,000 into $10,000 fast, with a step-by-step formula

◼️The #1 habit silently keeping you poor without you realising it

◼️How to use AI tools to launch and scale instantly

◼️The simple framework for testing any business idea with $0

[00:00] Who Are You and What Do You Do?  

[02:36] What Businesses Have You Started?  

[05:46] Is This the Best Time to Start a Business?  

[08:52] Copying Businesses  

[13:06] Experimentation and Testing  

[20:24] Your Experience With Buc-ee’s  

[23:13] Is Entrepreneurship for Everyone?  

[30:36] Should We Have Plan Bs?  

[36:27] Passive Income  

[39:23] How Important Is Passion?  

[42:08] How to Know If You Should Pursue an Idea  

[47:23] How to Validate Your Ideas  

[49:02] How to Test a Product  

[52:14] How Important Is It to Learn Facebook Ads?  

[57:24] Ads  

[59:04] The Different Types of Entrepreneurs  

[01:00:07] How Important Is Focus?  

[01:02:17] Did You Feel Guilty for Trying to Build Businesses?  

[01:07:17] Rejection and Failure  

[01:10:12] Team Building and Business Partners  

[01:12:43] Equity Split in a Business  

[01:15:25] What Would You Do With $500 for a Business?  

[01:21:10] Drop Servicing  

[01:28:06] Making Money From Vending Machines  

[01:36:29] Ads  

[01:38:32] What Business Would You Do With $1,000?  

[01:41:22] Online Business With $1,000  

[01:43:51] What Would You Do With $5,000?  

[01:49:24] Don’t Ignore This When Starting A Business

[01:50:22] Which Has Been Your Most Profitable Business?  

[01:52:26] Keep Trying and Experimenting  

[01:55:49] Any New Business Ideas You’re Trying?  

[01:56:47] Business That You Should Stay Away From  

[02:00:46] Should You Really Become an Entrepreneur?  

[02:03:55] What’s One Thing Steven Did That You Appreciated?  

[02:08:30] What’s the Most Popular Question You Get?  

Follow Chris:

Instagram – https://bit.ly/4oFom0i 

YouTube – https://bit.ly/3XBUI16

X – https://bit.ly/3Mc0UdJ 

The Diary Of A CEO:

◼️Join DOAC circle here – https://doaccircle.com/ 

◼️Buy The Diary Of A CEO book here – https://smarturl.it/DOACbook 

◼️The 1% Diary is back – limited time only: https://bit.ly/3YFbJbt 

◼️The Diary Of A CEO Conversation Cards (Second Edition): https://g2ul0.app.link/f31dsUttKKb 

◼️Get email updates – https://bit.ly/diary-of-a-ceo-yt 

◼️Follow Steven – https://g2ul0.app.link/gnGqL4IsKKb 

Sponsors:
Wispr: https://wisprflow.ai/DOAC
LinkedIn: https://www.linkedin.com/DIARY
Adobe: https://Adobe.Ly/OneBetter
Ketone-IQ: https://ketone.com/STEVEN for 30% off your subscription order 

Leave a Reply

The Diary Of A CEO with Steven BartlettThe Diary Of A CEO with Steven Bartlett
Let's Evolve Together
Logo