AI transcript
0:00:08 absolutely incredible. Thank you to everybody that came. We travelled to new cities, we did live shows
0:00:12 in places I’d never been to before and during our downtime talking about what’s coming for each of us.
0:00:16 And now that we’re back, my team has started planning their time off over the holiday period.
0:00:21 Some are heading home, some are going travelling and one or two of them have decided to host their
0:00:27 places through our sponsor, Airbnb, while they’re away. I hadn’t really considered this until Will
0:00:32 in my team mentioned that his entire flat, all of his roommates were doing this too and it got me
0:00:36 thinking about how smart this is for many of you that are looking for some extra money. Because so
0:00:40 many of you spend this time of the year travelling or visiting family away from your homes and your
0:00:45 homes just sit there empty. So why not let your house work for you while you’re off somewhere else?
0:00:54 Your home might be worth more than you think. Find out how much at airbnb.ca slash host. That’s
0:01:01 stop taking life so seriously. No one is getting out of this game alive. And in three generations,
0:01:05 no one will even remember your name. And if that doesn’t give you liberation to just drop your
0:01:11 problems for a moment and find some joy, I don’t know what will because there’ll never be a time
0:01:14 when there’s no problems in life. And that’s why this time in between Christmas and New York is a
0:01:18 really wonderful time to plan big dreams and goals for the year. So let’s talk about that.
0:01:23 Chris Williamson is one of the world’s leading podcast hosts and thinkers. And now he’s back.
0:01:27 Educating us on how to build discipline, turning goals into results, what’s stopping us finding
0:01:33 love, and what makes a good man in today’s society. The single best question to work out what you should
0:01:37 be doing next year. What would have to happen by the end of 2026 for me to look back and consider it
0:01:41 a success? And it usually comes down to only a few things. The first one is in order to pick something
0:01:45 up, you have to put something down. So setting the bar unrealistically high does not increase your
0:01:50 performance. Like you’d probably lose 20 pounds and get a boyfriend. You can’t do that and move
0:01:56 cities and start a new business. So make the assumption I can do no more than I’m doing now.
0:02:00 Second thing, if your life was a movie and the audience were watching, what would they be screaming
0:02:05 at the screen telling you to do with your life? It is obvious. Leave the relationship. The job is not
0:02:10 working for you. The killer’s hiding in the cupboard. Because if you’re not careful with how you design
0:02:15 what it is that you chase after, you can spend your entire life realizing that you climbed a huge
0:02:18 ladder that was leaning up against the wrong wall. And is there anything else?
0:02:24 So there is a wonderful upside in trying to conquer and trying to achieve mastery, trying to really drive
0:02:28 yourself to go and do stuff. But I’m not like your feelings, just hustle and grind until your eyes bleed
0:02:32 either. Because one of the biggest lessons I’ve taken away from this year is suppression isn’t the same
0:02:37 thing as strength. And it’s a good thing for guys who feel their emotions to show that they feel their
0:02:43 emotions. Right? Like I’ve been at some of my lowest points over the last 12 months. It felt like my better
0:02:50 self was slipping through my fingers. I realized my emotions are legitimate. And denying myself that
0:02:53 is not helping anything at all.
0:03:07 Just give me 30 seconds of your time. Two things I wanted to say. The first thing is a huge thank you for
0:03:12 listening and tuning into the show week after week. It means the world to all of us and this really is a
0:03:17 dream that we absolutely never had and couldn’t have imagined getting to this place. But secondly,
0:03:21 it’s a dream where we feel like we’re only just getting started. And if you enjoy what we do here,
0:03:27 please join the 24% of people that listen to this podcast regularly and follow us on this app.
0:03:32 Here’s a promise I’m going to make to you. I’m going to do everything in my power to make this show as
0:03:37 good as I can now and into the future. We’re going to deliver the guests that you want me to speak to
0:03:42 And we’re going to continue to keep doing all of the things you love about this show. Thank you.
0:03:52 Chris, my audience care a lot about changing their life for the better. And I think at this time of
0:03:56 year, change is front of mind for everybody. Everybody’s thinking about New Year’s resolutions,
0:04:03 who I want to become in 2026. But when you look at the stats, 23% of people quit by the end of the
0:04:09 first week of January, their New Year’s resolution, the thing they aimed at. Roughly half of people
0:04:14 will quit their New Year’s resolution, the change they sought by the end of January. And only about
0:04:19 9% of people will keep their New Year’s resolution for the full year. So I guess my opening question to
0:04:24 you is, does this time of year matter at all? Is it a useful, productive time to be thinking about
0:04:26 change in your point of view?
0:04:32 I think the world is split into two camps. One camp says there is no difference between January 1st
0:04:39 and December 31st. Like, why wait? It’s December 10th. Just do it now. And the other camp likes the
0:04:44 idea of there being a culturally appropriate moment to stop doing something and start doing something
0:04:49 else. Most people need to realize that they’re already spending tons of time worrying about the
0:04:53 future and the past. They’re going back to this thing that they regret. I wish I’d done this
0:05:02 differently. Oh, I have rumination about something that occurred. I have a sense of wistfulness for
0:05:06 something that I’ve maybe missed. I’m grief for something that I’ve lost. And then they’re concerned
0:05:10 about the future. They think I’m uncertain about this thing that’s going to happen. I could plan. I
0:05:15 could try and come up with a solution for this. So you’re already worrying about the past. You’re
0:05:19 already doing reflection and planning just in a very unstructured way where you don’t get to choose
0:05:27 when it hits you in the face. This is a culturally appropriate moment, like a scheduling appropriate
0:05:33 moment for you to just step in and think, okay, in between Christmas and New Year, people that work
0:05:37 in retail, God bless you, people that have got to go back to work and do that thing. But usually there’s
0:05:44 a bit of downtime. It’s a little bit slower. It’s boxing day, chilling out on the couch. And you’re kind of
0:05:50 thinking, wow, I was here again at mum and dad’s house or with the in-laws or whatever. What was I doing
0:05:55 last year? What was it like last year? You’re already in a little bit of a reflective mode. There is no special
0:06:03 magic, super secret squirrel sauce in January 1st. But it is a good moment to check in because life tends to
0:06:10 slow down a little bit. Work time is a little bit more slow. And you’re already doing this. You’re already
0:06:14 thinking about the past and the future. And this is just a good structured opportunity to check in
0:06:19 and do it. I guess the question that everybody should be asking themselves is, what should I aim
0:06:26 at? And is there such a thing as aiming at too many things? What is a good goal for change? When you
0:06:30 think about all the people you’ve interviewed and the change you’ve seen in your own life, what does a
0:06:34 productive New Year’s resolution or productive goal sound like? And how do I get there?
0:06:40 Yeah, it’s very overwhelming. If you realize, wow, I can do anything I want. I could look at my entire
0:06:50 life. That’s terrifying. That’s absolutely terrifying. One thing I would say, this is your opportunity to
0:06:57 change anything behaviorally. You can change anything you want. Not everything you want, right? That’s the
0:07:02 problem. You can become anything you want behaviorally, but you can’t be everything you want. So you need to
0:07:06 pick a small number. The single best question to work out what you should be doing next year.
0:07:14 What would have to happen by the end of 2026 for me to look back on 2026 and consider it a success?
0:07:21 I think that really helps to just give you a bit more perspective. And it usually comes down to only
0:07:27 a few things. You don’t usually have so much in your mind when you do that. Setting the bar unrealistically
0:07:34 high does not increase your performance. Imagine this. Imagine that you went into a buffet and you made your
0:07:38 plate as big as possible. You said, I want all of these things. I’m going to put all of this stuff on my plate
0:07:45 and my stomach is going to expand to be able to fit it. That’s not the way that our stomachs work. And that is not
0:07:51 the way that our workloads work. So first rule, in order to pick something up, you have to put something
0:07:58 down. Don’t assume that just because you’ve loaded more onto your workload plate, your work capacity will
0:08:04 expand to be able to fit it into your stomach. That’s not the way that it works. Assume, make the
0:08:12 assumption, I can do no more than I’m doing now. I can switch stuff, but I can’t add more in. Maybe you
0:08:15 can. Maybe you’re going to be able to squeeze your phone time. Maybe you’re going to be able to become
0:08:20 more efficient, more productive, whatever. But it’s safer to just assume this is the pie that I’m playing
0:08:25 with. And in order to pick something up, I have to put something down. That’s a really important thing
0:08:32 because at the moment it’s December 29th. I’m full of gusto and motivation and I can’t wait. I’m going to
0:08:38 crush it. And yeah, for the first week, maybe you’ve got that. But if you’re using motivation and
0:08:45 enthusiasm to work yourself through your goals, your goals are predicated largely on a fuel source
0:08:49 that you don’t have control over. You don’t have a massive amount of control over your motivation over
0:08:53 a long amount of time. Like it comes and then it goes. You want something that’s a little bit more
0:08:57 rigid. So in order to pick something up, you have to put something down. I think that’s a really important
0:09:02 point because when we think about the goals we’ll start setting at this time of the year, all of them
0:09:07 are asking for more time or more energy. Like pretty much all of them ask for, I want to start
0:09:12 running. I want to start going to the gym. Whereas as you say, that means I’m going to have to take
0:09:16 something off the plate. And we don’t think about subtraction at this time of the year, typically.
0:09:23 We don’t think I’m going to spend less time with my friends. I’m going to cut out Netflix. We think
0:09:29 of addition. But logically there’s still just the 24 hours in a day and the finite amount of any body
0:09:34 budget that we have in terms of energy. So are you saying that I have to create both an addition
0:09:38 and subtraction list and make sure that they equal out, they net out to zero?
0:09:43 That would be optimal. I think one question that you really should be asking yourself,
0:09:47 let’s go through a bunch of uncomfortable questions people can ask themselves. That could be cool.
0:09:47 Okay.
0:09:53 How would I spend my day if I wanted to make 85 year old me as miserable as possible?
0:10:01 What is it that I did over the last year that made me right now feel this constriction?
0:10:02 Okay.
0:10:08 I don’t like my relationship with my phone. I spend a lot of time on my phone. I don’t like how
0:10:14 my mornings aren’t very productive. I’ve noticed that when I’m with my friends, I’m not very present.
0:10:17 I’ve noticed that I spend a lot of time on my own. I tend to isolate when things get difficult.
0:10:22 I’ve noticed that I’ve got into the habit of not telling the truth when people ask me a question.
0:10:26 I’ve noticed that I’ve got into the habit of not advocating for my needs when I should do.
0:10:30 I don’t hold my boundaries sufficiently well. Like this is why the reflection part’s really
0:10:37 important. So what would I do to make 85 year old me as miserable as possible? How would I spend my
0:10:43 day? And in what ways am I already doing that? Well, a lot of those are going to cross over. That
0:10:46 Venn diagram is not going to be as far apart as you might think it is.
0:10:51 I’ve heard you ask the question before about if someone was watching this and it was a movie.
0:10:59 Yes. I mean, this question is so fantastic. If your life was a movie and the audience were
0:11:05 watching up to this point, what would they be screaming at the screen telling you to do with
0:11:13 your life? It is obvious. Leave the relationship. The job is not working for you. The killer is hiding in
0:11:18 the cupboard. What would the audience be screaming at the screen telling you to do with your life?
0:11:23 So you’ve asked three questions and I’m going to ask you those three questions.
0:11:23 Okay.
0:11:29 So the first question you asked was about what would have to happen at the end of next year
0:11:32 to look back and consider this year a success? So for you personally,
0:11:41 I want to spend more time thinking about ideas and less time caught up doing admin. Admin is a drain on me. I
0:11:44 don’t enjoy it. I don’t enjoy emails. I don’t enjoy the operations of that sort of stuff.
0:11:45 Spend time making?
0:11:52 Yeah. I want to be in maker mode, not manager mode would be a way to put it. I want to spend more time
0:11:58 with my friends. I’ve been solopreneur, grind, set, you know, pick it up and lift it type thing a lot
0:12:05 for the last forever. More time with my friends, more time connecting with people. So that’s two
0:12:09 things. Like if I can do that, spend more time with my friends and less time doing admin. Now,
0:12:13 one of the problems that you have is, and I want to lose 20 pounds and I want to get my bench press
0:12:17 up to 200 kilos and I want to do this. It’s like, really? Like, do you really, really, really want
0:12:23 that? Because when I think about it, I have like much more gentle goals, have much broader goals.
0:12:26 And that’s the stuff that I think is important to me.
0:12:29 And if we think about your subtraction framework, what are you going to have to subtract?
0:12:34 Well, what’s interesting about those is that actually those aren’t necessarily additions.
0:12:39 The friends thing is an addition, but the executive functioning thing, the admin burden is not.
0:12:43 So actually that’s nice because I want to do less of that thing, which should hopefully open up a
0:12:48 little bit of time. What would I need to get rid of? I’d realistically need to get rid of some time
0:12:55 sat in front of my computer doing boring admin stuff. I’d probably need to spend less time
0:13:01 scrolling on my phone, less time on social media. I would maybe need to make some sacrifices in
0:13:04 training as well. If I’m going to go out with my friends a little bit more in an evening, I’m going
0:13:07 to have to get up a bit later. So there’s some of the trades that we’re going to have to make.
0:13:12 The other question was around if this was a movie and the audience was screaming at you,
0:13:13 what would they be screaming?
0:13:15 You’re already doing enough.
0:13:18 You’re already doing enough.
0:13:25 Stop whipping yourself into submission, thinking that your happiness sits on the other side of the
0:13:29 next set of goals that you’re going to achieve. You’ve already achieved goals that you said would
0:13:35 make you happy. So if you haven’t made it now, if this isn’t when life is going to begin,
0:13:43 then when are you going to start? There’s this wonderful idea of the deferred life hypothesis.
0:13:50 Deferred life hypothesis is basically the sort of common belief that our life hasn’t yet begun,
0:13:57 that what’s happening now is a sort of prelude. It’s an intro to our life truly beginning.
0:14:03 And upon reflection, what a lot of people realize is that this prelude that they run through
0:14:09 was a mirage that sort of faded as they approached. And they were actually just running toward the end
0:14:14 of their life. Like they’re permanently putting things off. I get it. People have got realistic,
0:14:20 structural, monetary requirements. They’ve got to get up. They’ve got to go to work. They’ve got to
0:14:23 fucking change the nappy. They’ve got to walk the dog. They’ve got things that they need to do.
0:14:30 That’s not what I’m talking about. My point is everybody thinks, a lot of people think
0:14:35 in one form or another, that my life will begin when they’re holding the happiness hostage. They’re
0:14:42 in a holding pattern, like a plane that can’t land for some reason. It’s like, what if that never
0:14:47 changes? What if your problems in life are never, ever going to go away? What if problems are always
0:14:53 going to be there? What then? Oh, wow. Well, I’m never going to arrive. That means I need to start
0:15:00 living now. And I think for me, there’s definitely a lot of, I will get there when, once the tasks of
0:15:05 today are completed, once the problems are gotten through. There’ll never be a time when there’s no
0:15:11 problems in life. Problems are a feature, not a bug. I sometimes wonder if this is a trait of just human
0:15:16 evolution. Like it makes survival sense for it to be hardwired into my genetic code to strive,
0:15:21 to basically continue to strive, like to continue to conquer, to continue to build. And in fact,
0:15:26 maybe if my ancestors didn’t have that, we wouldn’t be sat in a room now with all these lights and fancy
0:15:32 cameras and such, because this is the consequence of a species that strive. And so I wonder if this is
0:15:36 like the curse of being human, which is we just endlessly strive and then we die. And because we
0:15:41 did, our offspring have a higher rate of survival. And like, when I speak to people from, you know,
0:15:46 like East Asian traditions and stuff, they talk about being at peace and being at one and being
0:15:53 satisfied and all these things, but it seems so alien to me to be satisfied. I think I live in a
0:15:57 dichotomy where I’m like, well aware nothing will change my happiness. And then at the same time,
0:15:59 I’m completely striving as if it would.
0:16:07 Well, of course, that’s the human condition. We habituate in both directions. So if your ancestors
0:16:13 had been satisfied when they got to a cave, when their family grew and they needed a bigger cave,
0:16:17 when what, you don’t just go and find one bush, you find a ton of bushes and then you expand and
0:16:24 that gives you additional security. But unfortunately in the modern world, that causes us with an infinite
0:16:29 amount of things that we can do and can chase after. We sacrifice the important for the urgent.
0:16:34 The urgent’s always in front of us. The email, the next meeting.
0:16:34 Yeah.
0:16:41 And this is, again, why should anybody care about doing an annual review? Should anybody care about
0:16:47 the new year? Well, you’re busy living your life for almost the entirety of the year. And this is one
0:16:52 moment where the urgent can just take a tiny bit of a backseat and the important can come through.
0:16:58 Who’ve I been over the last year? What do I want from next year? Every single year is a chapter of
0:17:03 your life. The next year, it’s chapter 38 for me. What do I want that chapter to be about?
0:17:10 Do you think there’s a single change you could make to your life that would yield the greatest
0:17:15 return on happiness? Like if you could go into your own hardware and rewrite the code a little bit.
0:17:20 I think less striving would actually make me happier. I think that a lot of striving and a
0:17:26 desire for success comes from a sense of insufficiency. Like if only the world recognized my
0:17:32 brilliance, then I will be validated. And it takes a long time to realize that you don’t fix internal
0:17:37 voids with external accolades. The problem with that is it’s an unteachable lesson. You try and tell
0:17:43 people that money won’t fix your happiness problem or fame won’t fix your self-worth problem. You should
0:17:48 see your parents more. Time in a hammock is never wasted. You don’t love that pretty girl. She’s just
0:17:53 hot and difficult to get. Like all of these things are only lessons that you can learn once you’ve got
0:17:58 there. And people who haven’t yet gotten there think, well, that’s easy for you to say. And then
0:18:03 when they arrive, for some reason, they seem to evangelize the same insights, like somebody that’s
0:18:08 just gone through religious revelation. So either one of two things is true. People who achieve a thing
0:18:14 are lying about the fact that that thing didn’t fix their problems, their internal void with external
0:18:19 accolades because they’re part of some cartel that’s trying to pull the ladder up after they’ve just
0:18:29 gotten in. Or it’s the truth. But it’s an unteachable lesson. You will not understand that that thing
0:18:36 outside won’t fix your internal void until you get there. And I actually think, to Naval quote, it’s far
0:18:42 easier to achieve our material desires than to renounce them. Like if you want a Ferrari, it’s much easier
0:18:48 to actually work real hard and try and like, oh, get some nice car, whatever it is, so that you learn that
0:18:52 the car isn’t the thing that you want than it is to rid yourself of the desire for the car overall. And
0:18:57 that’s not to say that getting a Ferrari is easy. It’s to say that getting rid of the desire is essentially
0:18:57 impossible.
0:19:04 I think me and you are probably two guys that at some deep level had some kind of internal void. Is that
0:19:05 accurate statement?
0:19:07 Of course. Are you speaking in the past tense?
0:19:08 Have.
0:19:09 Have, yeah.
0:19:09 Yeah.
0:19:14 You’ve now accomplished so much. You’re like one of the biggest podcasters on planet Earth. You’re
0:19:15 famous. People know who you are.
0:19:17 Eighth biggest in the world talking to second biggest in the world. Congratulations.
0:19:24 But people know who you are. You’ve got, you know, money. You’ve got freedom now. You can go
0:19:26 wherever you want, do whatever you want. People know who you are. You get restaurant
0:19:34 reservation tables. You did it. Is it what you expected? And has it actually changed that internal
0:19:35 void?
0:19:43 The interesting thing is, I never actually thought I was going to amount to much. I was just really
0:19:51 interested in what I was doing, what was in front of me. I didn’t think this is going to lead to me
0:19:56 achieving something or living in America or whatever. Each different step got me there.
0:20:01 But no, of course not. Of course. The unteachable lesson has smashed me in the face,
0:20:08 which is fame won’t fix your self-worth. Money won’t make you happy. You should see your parents
0:20:13 more. You can take a day off. Like all of these lessons, you have to live them to learn them,
0:20:13 unfortunately.
0:20:18 And my last question on this is, when I asked about the change to your code that you’d make,
0:20:22 you talked about fixing striving. What’s been the downside of the striving?
0:20:29 There’s a common sense of not-enoughness. Like, I will be enough when, right? Because you can either
0:20:33 run away from something you want or run towards something. Yeah, run away from something you fear
0:20:34 or run towards something you want.
0:20:36 And what’s the consequence of that not-enoughness?
0:20:43 It’s a sense of lack. It’s also a provisional life. It’s putting life off. I will be happy,
0:20:46 satisfied, peaceful when.
0:20:48 And is that a thought you have?
0:20:49 It’s more like an embodied sense.
0:20:50 You feel it.
0:20:54 You feel it. Yeah, I very much feel it. It’s this striving. It’s this pull. It’s this sort
0:20:59 of magnetism moving forward. But yeah, dude, if your life was a movie and the audience were
0:21:02 watching up to this point, what would they be screaming at the screen telling you to do?
0:21:09 It’s usually a very reliable indicator of where you should be putting your attention.
0:21:15 So as we think about next year, the things one should aim at, I’ve heard you, I think
0:21:18 you said on the High Performance podcast, you said you’re really obsessed with understanding
0:21:24 what success actually is. So I also, just before we go into the more practical things, if someone
0:21:27 sat at home, and I know people come up to you on your tours and ask you questions like this
0:21:32 a lot, if they’re sat at home trying to figure out what success actually is for them, is there
0:21:37 a framework or a principle or a method to figure out what it might mean for them? I’ve heard
0:21:40 you talk about two ideas, which I love, which is the region beta paradox, but also the parable
0:21:44 of the Mexican fisherman, which I think both stayed with me in a profound way.
0:21:54 Yeah, so three things. Success, region beta, Mexican fisherman. What success looks like for
0:21:57 any individual person is going to be different. For you, knowing that you really want a family,
0:22:00 there’s people out there that are like, I’m not that fussed. I don’t think that that’s on
0:22:06 the cards for me. And that’s fine. Other people might really, really want to put the workload
0:22:12 down and step off and go and do the dad or the mom thing. Unfortunately, you can’t take
0:22:17 somebody else’s purpose or success. Like that’s, that’s, you can’t wear it as a suit. It’s a bad
0:22:25 idea, right? Because it’s going to not fit. And wonderful line, let go or be dragged. If something
0:22:30 doesn’t fit, eventually it’s going to hurt wearing it. And that means if you’re not careful with
0:22:35 how you design, what it is that you chase after, you can spend your entire life realizing that you
0:22:41 climbed a huge fucking ladder, a very, very long ladder that was leaning up against the wrong wall.
0:22:45 And you need to ensure that you don’t do that. And this is why we need to just sit with ourselves,
0:22:49 sit with a little bit of reflection. And that’s why this time in between Christmas and New Year,
0:22:53 I think is a really wonderful time to do this. So how do you work out what it is that you want to do?
0:23:00 The big picture goals are going to be hard for you to, to get to. But if you just think one year
0:23:04 ahead, what do I want over the next 12 months? I think that usually helps you. And maybe you want
0:23:07 to be in a relationship. I want to be in a committed relationship with someone who really loves me.
0:23:13 Okay. Now we can start to talk about a plan to do that, but you need to have a little bit of silence.
0:23:19 It’s like a problem with permanently being busy stops you from being able to listen to fleeting thoughts
0:23:24 that are in the back of your mind. And that quiet voice is usually the really powerful one.
0:23:31 But there’s a wonderful line, the answers you seek are in the silence you’re avoiding.
0:23:35 The answers that you seek are in the silence you’re avoiding.
0:23:36 Do you meditate?
0:23:37 Of course.
0:23:37 You do?
0:23:38 Yes.
0:23:39 Yeah.
0:23:39 Do you?
0:23:40 No.
0:23:41 Do you wish you did?
0:23:47 I think the definition of meditation is quite blurry because for me, when I’m, I will have
0:23:51 a shower for like 30 minutes and all I’m doing in there is thinking, I’m not cleaning.
0:23:54 Like I’m clean after five minutes.
0:23:58 I was going to say, it suggests that you come out of the shower, not clean, but with great
0:23:58 ideas.
0:23:59 Exactly.
0:24:03 No, but I, I mean, you get clean in like five minutes, but then I spend the other 25 minutes
0:24:09 because there’s something about the water falling and the alone time that drops me into a spiral
0:24:11 of thinking, which I think is my version of meditation.
0:24:13 Then treadmills and the stepper at the gym.
0:24:14 Treadmills are great.
0:24:14 Yeah.
0:24:15 My version of meditation.
0:24:16 Shower thoughts are overrated.
0:24:18 Toilet thoughts are underrated.
0:24:22 The other thing that I love that you talk about is what, when we talk about metrics of success,
0:24:26 you talk about observable metrics and hidden metrics of success.
0:24:27 Yeah.
0:24:31 So a lot of the time we’ll trade a hidden metric for an observable metric.
0:24:35 Something that’s observable would be your job title, what your salary is per year.
0:24:39 How many people know you, your bank balance, the size of your house,
0:24:40 the car that you drive?
0:24:41 Things people can see.
0:24:42 Yeah, of course.
0:24:42 Okay.
0:24:46 The only way that your success can be judged is outwardly.
0:24:51 So naturally we trade something which people can’t see for something that they can see.
0:25:00 For instance, lots of people would trade a longer commute for a higher salary or a better job title.
0:25:05 One of the problems that you encounter with that is that the length of your commute is one of the
0:25:08 most correlated stats with your happiness.
0:25:10 Longer commutes reliably make people more miserable.
0:25:14 And what’s the hidden metric that you’ve lost by doing that?
0:25:19 Well, that’s less time with your family, with maybe your kids that are growing up,
0:25:20 with your wife to connect.
0:25:24 That’s less time to pursue your own passions, even if your job is your passion.
0:25:28 So what about a more stressful career?
0:25:31 Going to move into a different industry that’s way more stressful, but it pays more.
0:25:33 Observable metric.
0:25:34 What’s the hidden metric?
0:25:36 What about the peace of mind that you have as you go to sleep at night?
0:25:42 What about what that does to your health and the quality of your relationships and your ability
0:25:43 to be present on a weekend?
0:25:47 So you’re not able to turn your phone off because your last job was nine to five, but
0:25:48 this one is 24-7.
0:25:55 Well, it’s difficult to say because you’re like, people want and need real resources.
0:25:57 I want to improve the quality of my family.
0:25:58 That’s a noble thing to do.
0:26:04 But after a while, you have to admit, if you already live a comfortable quality of life
0:26:12 and you trade it, you trade your happiness or your peace in order to get more, you’re
0:26:15 making a bad choice because you’re going to sacrifice something that you want, which is
0:26:19 happiness, peace, connection, for something that’s supposed to get the thing that you want,
0:26:23 which is money, job title, bigger car.
0:26:25 Which I think links to the story of the Mexican fisher.
0:26:26 Yeah.
0:26:28 Parable of the Mexican fisherman.
0:26:35 An American businessman was away on a holiday in Mexico and he got taken out by a fisherman.
0:26:37 And he asked the fisherman, so what do you do each day?
0:26:41 The fisherman said, I spend each morning out on the water.
0:26:43 I fish a little.
0:26:44 I catch some food.
0:26:48 I take it home and I sit in my house with my wife and my family and we eat what I’ve caught
0:26:49 for the day.
0:26:51 The American says, that’s stupid.
0:26:51 This is a stupid idea.
0:26:55 What you should do is you should get a bigger boat and then you could catch more fish and
0:26:56 then you could go sell it at the market.
0:26:59 The fisherman said, why would I do that?
0:27:02 He said, well, once you’ve sold it at the market, you could buy some more boats and you
0:27:05 could get your friends to come and work for you and then they could catch more fish and
0:27:07 you could start to sell it wholesale.
0:27:09 The fisherman said, why would I do that?
0:27:13 He said, well, then you could create a canning factory and you could export it back to the
0:27:16 UK and you could have a huge business.
0:27:18 The fisherman said, why would I do that?
0:27:22 He said, well, then you would be able to retire and fish a little on the morning, catch
0:27:24 some fish and then spend the afternoon with your family.
0:27:31 And it’s the same lesson as Paolo Coelho’s The Alchemist, which is this young boy goes
0:27:36 on a huge, big journey and he finds out the thing that he was looking for was in the back
0:27:38 garden all along.
0:27:39 But that’s an unteachable lesson.
0:27:45 And the big lesson behind The Alchemist is going on a massive journey to end up back where
0:27:48 you started is not the same as having never left.
0:27:51 And this is what an unteachable lesson is.
0:27:55 You have to go to the top of the mountain to get up there and go, oh, damn it.
0:27:57 Damn it.
0:27:58 Like I thought that was going to be the answer.
0:28:01 But now that it’s not, I can rid myself of that.
0:28:03 I’ve crossed it off.
0:28:04 And it’s so unpopular.
0:28:07 It’s so unpopular to talk about this online because everybody that doesn’t have a thing
0:28:12 assumes that the thing will fix their problems and that the people who have got there achieved
0:28:14 it and say that it didn’t are ungrateful.
0:28:19 Like, oh my God, the thing that I want and they’re just casting it away.
0:28:20 Like, how dare you?
0:28:24 How dare you say that the thing that I know I want isn’t the answer to my problems?
0:28:31 And yet, reliably, everybody that gets there says it’s not the answer.
0:28:34 It’s very true.
0:28:38 I was thinking back to all the goals that I wrote in my diary at 18 years old and then
0:28:41 it’s no surprise that I have none of those things now.
0:28:44 They’re all like material things and outcomes I was looking for, but.
0:28:45 Let me give you another one.
0:28:46 A great question to reflect on.
0:28:52 Knowing what I know now, what advice would I give myself 12 months ago?
0:28:55 Do you know what mine would be?
0:28:58 Mine would be around, it would be around prioritization.
0:29:01 It would really be around saying no.
0:29:05 Like, we don’t really teach, it goes back to what you’re saying about adding and subtracting,
0:29:11 but my life would be much better if I was even 10% better at saying no to things
0:29:13 it would be so much better.
0:29:14 I’d be so much more successful.
0:29:18 The upside isn’t like 10% upside, it’s like 50, 100% upside because of the compounding force
0:29:19 of focus.
0:29:24 Okay, so that’s what advice you would have given yourself 12 months ago knowing what you know
0:29:24 now.
0:29:24 Yeah.
0:29:25 Guess what?
0:29:25 What?
0:29:28 It’s almost certainly what you need to hear right now.
0:29:31 The big problems are the big problems.
0:29:37 In the same way that you’ve got the feet that you had a decade ago, the big drivers, psychologically
0:29:39 for you, tend to be the same throughout your life.
0:29:43 I put other people’s happiness ahead of mine.
0:29:47 Maybe that showed up when I was a child and I didn’t speak up to mom when I felt upset because
0:29:49 I was worried that it would upset her.
0:29:53 Maybe that happened when I got into my first job and I didn’t advocate for myself when my
0:29:54 boss was treating me poorly.
0:30:00 Maybe that happens when I get into a relationship and I’m scared of making my needs known to my
0:30:03 partner because I’m worried that they’re going to reject me or think lesser of me.
0:30:07 When it comes to my child, I’m terrified to discipline them because I need their love and
0:30:09 I don’t want them to make them upset.
0:30:12 This is a single trend that’s occurring throughout your life.
0:30:16 And all of the time, one of the most common questions that people ask is, what would you
0:30:17 tell yourself 10 years ago?
0:30:23 Great question to ask, not because it’s trite, but because it is almost always the very same
0:30:24 thing that you need to hear right now.
0:30:27 What would you have said 12 months ago?
0:30:32 Stop working so hard.
0:30:34 Stop working so hard.
0:30:35 Take a day off.
0:30:36 Take a day off.
0:30:37 Take a day off per week.
0:30:38 Put your phone down.
0:30:39 Put your phone down.
0:30:39 Go outside.
0:30:40 Touch some grass.
0:30:42 And it’s the same thing now.
0:30:44 It’s the exact same thing now.
0:30:45 Do you think you’re going to accomplish it?
0:30:47 I don’t know.
0:30:48 I don’t know, man.
0:30:51 I mean, you know, I’m trying.
0:30:52 I’m trying.
0:30:54 But behavioral design, I’ve got better.
0:31:00 The one thing that I can say and the beautiful thing about the end of your review, there are
0:31:07 some resolutions which I decided on a decade ago that I still do now.
0:31:09 And I think that’s really cool.
0:31:14 So when I’m faced with the opportunity to plan, because I gave myself a little bit of space,
0:31:15 right?
0:31:15 And it never happened.
0:31:21 Very few of the habits that randomly appeared in the middle of July are ones that I’ve stuck
0:31:22 with and I really care about.
0:31:23 Bad ones, maybe.
0:31:25 I’ve maybe accumulated bad habits in the middle of July.
0:31:29 But most of the ones that I really love, that are very conscious, that are aligned with
0:31:33 where I want to go, they’re ones that I consciously designed, right?
0:31:34 They’re ones that were done purposefully.
0:31:35 And that’s always been around a review period.
0:31:37 So yeah, end of the year is not special.
0:31:39 But when else are you going to do it?
0:31:40 Right?
0:31:41 When else are you going to do it?
0:31:45 But yeah, 12 months ago and 10 years ago, I was doing the same thing.
0:31:46 Different industry.
0:31:47 Running nightclubs.
0:31:48 Chill out.
0:31:49 Take your day off.
0:31:53 So what is this annual review template that I have in front of me?
0:31:57 At the end of each year, you need to have some sort of a format.
0:32:01 If anyone wants to go and download it, they can go to chriswillx.com slash review.
0:32:02 It’s totally free.
0:32:05 They can just copy and paste it into their notes app of choice and then fill it in.
0:32:10 I realized that this big question of it’s the end of the year and I need to look back on
0:32:10 it.
0:32:14 I want to reflect on what went well and badly and I want to plan my goals.
0:32:22 Without a structure, you’re just like cast out adrift, freewheeling everywhere and you
0:32:22 have no idea what to do.
0:32:25 So there’s a bunch of questions.
0:32:27 Stuff like, how has this year gone?
0:32:27 What went well?
0:32:29 What went badly?
0:32:30 And why?
0:32:31 What lessons did I learn?
0:32:34 What habit or system accounted for most of my success?
0:32:37 What are the most valuable ways that I spend my time?
0:32:38 How can I find more time for this?
0:32:40 There’s a section for memories.
0:32:46 What was the best surprise, best meal, coolest new experience, my favorite new city, my favorite
0:32:46 new friend?
0:32:49 What was my favorite day or my most intense day?
0:32:50 Was the best sex I had?
0:32:53 Was my favorite quote and song and artist?
0:32:55 And then there’s a plan.
0:32:58 What would I do this year if I wanted to make 85-year-old me miserable?
0:33:01 What are the things I do to make my day go great?
0:33:04 What do I think is productive that isn’t?
0:33:08 What is productive that I don’t realize?
0:33:08 Those are two big ones.
0:33:11 And then there’s some final thoughts.
0:33:14 What would have had to have happened by the end of next year to look back and consider
0:33:15 it a success?
0:33:18 Who do I need to become for the next chapter of my life to go the way that I want?
0:33:21 Knowing what I know now, what advice would I give myself 12 months ago?
0:33:25 So for the people that are frantically taking notes, they can just go to chriswellx.com
0:33:27 slash review, and this is available for free.
0:33:30 You mentioned there that goals you set 10 years ago are still some of your most important
0:33:30 today.
0:33:34 What are those goals that you cherish the most?
0:33:34 Habits.
0:33:38 Habits, goals that you cherish the most that you set out to overcome 10 years ago?
0:33:42 So I reflected last year on the highest ROI resolutions that I’ve ever done.
0:33:49 And what I think would be cool would be if people put the single best return on investment
0:33:55 resolution that they’ve ever done in the comments, because that will create maybe the biggest
0:34:00 repository of the highest value New Year’s resolutions that anybody’s ever had.
0:34:04 And the best ones will get upvoted, and the bad ones will be heavily criticized in the
0:34:04 replies.
0:34:05 So that can be kind of cool.
0:34:09 Okay, so that was an instruction, which means if you’re listening right now, leave a comment
0:34:14 below with the resolution you set yourself at any point in the past that returned the most
0:34:16 for you in any area of your life.
0:34:17 You’ll love it the most.
0:34:21 And if you agree with someones, please hit the like button on their comment too.
0:34:26 And this should create, as Chris says, a repository of the most impactful, highest ROI
0:34:27 resolution.
0:34:28 I think that’s cool, dude.
0:34:28 I want to do it.
0:34:30 I want to know what everyone else’s big resolutions are.
0:34:32 So I’ll give you mine.
0:34:32 Okay.
0:34:33 No phone in the bedroom at night.
0:34:35 Charge it outside.
0:34:35 Interesting.
0:34:40 It’s an instant 15% quality of life increase.
0:34:41 Why?
0:34:47 Because when you start your day, if you use your phone as your alarm, you roll over, you
0:34:49 turn the alarm off, and immediately you’re looking at your phone.
0:34:50 You haven’t got up.
0:34:51 You haven’t got moving.
0:34:52 You’re not hydrated.
0:34:53 You’re not seeing sunlight in your eyes.
0:34:59 You are hit in the face by the world telling you what’s happening, as opposed to you having
0:35:03 a tiny little microcosm of peace, this little oasis for you.
0:35:04 And I get it.
0:35:06 People that have got young kids are hit in the face by the children, not by the phone.
0:35:12 But even if you do, adding the phone and the scroll and everything else on top, that means
0:35:13 you’re not present with the kids.
0:35:15 So even if the kids are a problem, you don’t need to have the phone in there.
0:35:16 You wake up.
0:35:20 It means that you’re always on the other side.
0:35:21 The world is happening to you.
0:35:22 You’re not happening to the world.
0:35:27 When you go to bed on the nighttime, you’re going to be using your phone before you go
0:35:29 to sleep, which means that you’re going to cut into your sleep time.
0:35:36 You’re going to be in an environment digitally that’s going to make yourself feel horrendous.
0:35:37 It’s not good.
0:35:38 It’s not good for sleep.
0:35:41 Whether it’s the blue light, there’s a little bit of research that seems to say that it’s
0:35:48 not the blue light so much as it is the scroll, sort of dopamine trigger, adrenal, intermittent
0:35:51 schedule reward thing, that that’s the main issue of what’s going on.
0:35:55 But it also means if you can’t sleep, you know, you can just roll over and pick your phone
0:35:58 up and now you’re two hours into a YouTube scroll hole.
0:35:59 That’s who you truly are, by the way.
0:36:03 People think that who you are is, you know, your journal entries, your diary entries.
0:36:03 No, no.
0:36:08 Who you truly are are the videos that you watch on YouTube between 10 p.m. and 12 p.m.
0:36:09 at night when you can’t sleep.
0:36:09 That’s who you really are.
0:36:15 So getting your phone and putting it outside of the bedroom is no cost.
0:36:16 There’s no reason to not do it.
0:36:20 The only reason to not do it is somebody needs to ring you or something like that.
0:36:21 I get it.
0:36:25 Maybe you’ve got kids that are out late and you need to make sure that they’re okay in
0:36:26 case some sort of catastrophe occurs.
0:36:29 But really, there are very few excuses to not have it outside.
0:36:31 Radio alarm clocks have existed for forever.
0:36:33 Buy a radio alarm clock.
0:36:37 Take your phone cable now and put it in the kitchen or put it in the living room or something.
0:36:40 Or put it on the other side of the room, right?
0:36:41 Because you don’t want to wake up with no charge on your phone.
0:36:44 It’s the single biggest.
0:36:45 Improves quality of sleep.
0:36:46 It means that your mornings are better.
0:36:47 It means that your nights are better.
0:36:48 It means you’re less distracted.
0:36:49 It means you spend less time on your phone.
0:36:54 You’re forced to do something even a tiny bit more productive, like watch Netflix or read
0:36:56 a book or talk to your partner.
0:37:00 It’s interesting because I was thinking about this through a four-quadrant graph.
0:37:01 You’ve drawn a diagram.
0:37:05 I’ll throw it up on the screen, please, and make it look better, the editing team, because
0:37:06 nobody’s going to be able to, this is not coherent.
0:37:09 But on one axis, you’ve got things that are low effort.
0:37:11 And on the other axis, you’ve got things that are high return.
0:37:15 And this is right up in the top right, which is like very low effort, high return.
0:37:16 Cost-free.
0:37:16 Habit, yeah.
0:37:19 Which is probably where one should aim most.
0:37:21 But I imagine a lot of us are aiming at like high effort, low return.
0:37:23 Morning walk every day.
0:37:24 Okay.
0:37:24 Morning walk.
0:37:25 Slightly higher effort.
0:37:28 The research around this is fantastic.
0:37:29 Huberman’s obviously pushed this a lot.
0:37:30 Morning sunlight in your eyes.
0:37:34 Even if you don’t have the sun, even if you’re somewhere dark and cold and wet, it doesn’t
0:37:34 matter.
0:37:39 Getting up and doing ambulation, so walking through an environment while your eyes scan left
0:37:43 and right, seems to tune down your fear response.
0:37:46 It makes your amygdala just a little bit more calm.
0:37:49 So regardless of whether, if there’s sunlight, fantastic.
0:37:49 That’ll be even better.
0:37:51 Five minutes, 10 minutes.
0:37:52 And I know people have got structural limitations.
0:37:57 This is me assuming that you’ve got like 20 minutes on a morning that you could slot this
0:37:57 into.
0:38:01 And if you’re not waking up with your phone in your hand, that probably is the 20 minutes,
0:38:02 right?
0:38:03 Little walk.
0:38:04 Bit of fresh air.
0:38:05 Just get up, put your shoes on.
0:38:06 Get going.
0:38:07 Just get moving.
0:38:07 You don’t need to think.
0:38:08 You don’t need to do anything at all.
0:38:09 Don’t need to brush your teeth.
0:38:10 Get up and go.
0:38:11 Probably need to go to the bathroom, actually.
0:38:12 Get up and go.
0:38:15 No caffeine within 90 minutes of waking.
0:38:17 Just push your caffeine a little bit later.
0:38:23 It seems like the adenosine system isn’t dominant during the first 90 minutes of the day.
0:38:24 Your adrenal system is.
0:38:28 So adenosine is the receptors that deal with caffeine and tiredness.
0:38:28 Correct.
0:38:29 And tiredness.
0:38:29 Exactly.
0:38:31 And caffeine binds to it and it stops you from feeling tired.
0:38:33 Salt actually on your adrenal system.
0:38:37 So if you use some sort of electrolyte drink first thing in the morning, that will help
0:38:37 to get that moving.
0:38:42 But the main reason for this, regardless of the research, most people have a 1 p.m. slump.
0:38:43 Feel a little bit tired.
0:38:49 And I think if you just push that caffeine a little bit later, just see if you can hold on.
0:38:51 When you wake up, you should be okay-ish.
0:38:53 Just the natural cortisol.
0:38:54 You’ve gone for your little walk.
0:38:55 You know, here we are.
0:38:56 The day’s begun.
0:39:00 Do you really need a coffee within 20 minutes of waking?
0:39:01 Because that’s what most people’s first thing is.
0:39:02 Just see what happens.
0:39:03 Test it.
0:39:05 See what happens if you push it back by 90 minutes and see how you feel.
0:39:07 At least for me, I know that that works well.
0:39:10 No alcohol for six months.
0:39:11 This is a big one.
0:39:14 This is much more high effort for a lot of people.
0:39:15 Even people that don’t drink that much.
0:39:23 Because a lot of the parties and things that you attend are not superbly fun.
0:39:29 And some people use alcohol in order to make their family or the wedding
0:39:33 or the birthday a little bit more comfortable.
0:39:34 Social lubricant.
0:39:35 Correct.
0:39:35 Yeah, of course.
0:39:41 But if you take alcohol out for about six months, what it forces you to do is think,
0:39:43 do I really want to go to that party?
0:39:48 I’m actually having to anesthetize myself of the people that I’m around.
0:39:52 Like, if you can only bear to be around your friends when you’re drinking,
0:39:54 that’s probably not a good indication.
0:39:59 And if your friends only want you to be around them when you’re drinking,
0:40:01 they’re not friends.
0:40:01 They’re drinking partners.
0:40:07 So I think alcohol is a big, I just like it.
0:40:08 It just makes me have more fun.
0:40:10 Hey, I get it.
0:40:11 But I think if people look at it closely,
0:40:15 they realize that they’re using alcohol as a bit of a crutch.
0:40:19 They’re using it to bolster themselves in a way.
0:40:24 What’s interesting is it’s one of those areas where you don’t understand the hidden cost
0:40:27 until you really give it up for a while.
0:40:30 And I think about my own relationship with drinking,
0:40:32 and I stopped drinking at 30 years old.
0:40:32 I’m now 33.
0:40:36 And I had just drank because I just drank.
0:40:38 I’d never ran the experiment of just giving it up for a while.
0:40:42 And then, like, I don’t know, maybe I was at 31.
0:40:45 I thought, you know, I’ll have a drink again because now I could really A, B test it.
0:40:48 I had a year of not drinking, decided to have a drink again.
0:40:50 It ruined three days of my life.
0:40:54 I had a couple of glasses of wine, didn’t get drunk.
0:40:58 It ruined three days of my life because of the domino effect it caused.
0:41:00 So it meant that I got worse sleep that night.
0:41:01 And then because I got worse sleep that night,
0:41:05 I ate more poorly the next day because my dopamine system or whatever,
0:41:07 the cortisol system was all messed up.
0:41:09 And then I podcasted worse.
0:41:14 I didn’t go to the gym the day after, that day or the day after because of that,
0:41:15 because I felt really bad.
0:41:16 I then slept worse.
0:41:17 And I could track all of this on my week.
0:41:19 Hashtag ad, hashtag sponsor, hashtag investor, whatever.
0:41:20 Yeah.
0:41:21 And I was like, oh, my God.
0:41:25 Those three glasses of wine had this hidden domino effect
0:41:28 that I must have been living with for my whole life.
0:41:31 Dude, so many people want to build habits.
0:41:32 They want to build meditation routine.
0:41:36 They want to go to the gym more consistently.
0:41:37 They want to improve their eating habits.
0:41:40 They don’t realize that the thing that’s stopping them from doing that
0:41:43 is sat at the bottom of the glass of wine that they have four nights a week.
0:41:45 It’s tough.
0:41:47 Some people are able to do it and they don’t mind.
0:41:50 The cost benefit ratio for some people is great.
0:41:53 I’m just saying, try.
0:41:54 Just try.
0:41:55 Try six months.
0:41:58 And the reason that you need to put an end date on it is that you have, it’s like running
0:42:01 a race where you know that there’s a finish line.
0:42:02 There’s no finish line.
0:42:03 It’s really hard to run the race.
0:42:04 How are you motivating yourself to get there?
0:42:07 I think that 90 days would be the absolute minimum.
0:42:08 30 days isn’t long enough.
0:42:09 You need longer, right?
0:42:13 And especially given that the hardest bit is the start, which means that you’ve paid all
0:42:17 of the pain at the very beginning to not actually get any of the benefits of this being
0:42:17 my new habit.
0:42:19 Do it with an accountability buddy.
0:42:20 Do it with your partner.
0:42:25 Say, hey, I listened to those two British idiots talk about how not drinking might be a good
0:42:25 idea.
0:42:26 Why don’t we do that?
0:42:28 Why don’t we try going sober until July?
0:42:30 You haven’t missed the summer, right?
0:42:32 The summer’s just about to kick in.
0:42:33 So if you think, oh, I can’t wait to get back to drinking.
0:42:35 You can have a beer in a beer garden.
0:42:40 A huge proportion of people will not want to go back to drinking.
0:42:41 They’ll do it.
0:42:42 Take time off.
0:42:47 Get into it and realize, I actually don’t like this.
0:42:55 I love the fact I got more reward from building good habits, from now having a meditation
0:42:59 practice, from now getting up on time, from being able to go to the gym more.
0:43:03 I’ve become more dependent on that than I ever was on the alcohol.
0:43:04 This is an idea.
0:43:08 When we talk about habits and when we read these habit books, we’re often aiming at like the
0:43:11 ninth domino in a set of dominoes.
0:43:16 And I was just thinking then, like, the conversation probably needs to start with what are like
0:43:17 the foundational things?
0:43:18 What is the first domino?
0:43:24 Because we know from science that what I choose to eat is heavily impacted by my hormone balance
0:43:24 today.
0:43:27 And my hormone balance is impacted by my sleep, my emotional regulation, all these things.
0:43:32 So a lot of people aim at domino number nine and think, I will change that one, having
0:43:36 no idea that actually this is downstream from a set of other foundational decisions.
0:43:40 And, you know, even as someone that sits here with scientists and experts all the time,
0:43:48 if my like core state isn’t good, the chance that I’m going to pick the right thing or go
0:43:50 to the gym is extremely low.
0:43:54 Being smart is basically pointless unless you’re at peace.
0:44:01 Like any amount of intelligence can be overridden by ego or insecurity or immorality or bad incentives
0:44:04 or impatience or poor sleep.
0:44:05 Yeah.
0:44:11 Sleep is, as far as I can see, just, it’s the pebble at the top of the avalanche.
0:44:14 It’s the gateway drug to everything else being horrendous.
0:44:16 Your caffeine use is impacting your sleep.
0:44:18 Your phone use is impacting your sleep.
0:44:20 Your alcohol in an evening time is impacting your sleep.
0:44:24 If you think that you drink in order to go to sleep, you’re not sleeping, you’re sedating
0:44:25 yourself.
0:44:26 Okay.
0:44:29 So if we can sort the sleep out, how many other things open up?
0:44:30 But you don’t sort the sleep out.
0:44:35 You sort the caffeine intake out and you sort the nighttime phone use out and you sort the
0:44:35 drinking out.
0:44:38 And then, oh my God, I’ve got all of this extra willpower.
0:44:43 The thing that I thought was the issue, which was I kind of always feel a bit tired and sluggish
0:44:43 on the morning.
0:44:49 I always want to eat salty foods around midday or I always, you know, I always just can’t
0:44:51 think too straight for the first couple of hours.
0:44:54 It’s like the problem might be hiding at the bottom of the glass.
0:44:57 We think the cause is actually a symptom.
0:45:01 I just noticed this because, you know, when I changed a couple of core foundational things
0:45:05 like exercise and sleep, everything became, everything was lubricated.
0:45:08 What’s your highest ROI New Year’s resolutions?
0:45:15 Oh, my highest ROI New Year’s resolution was actually a change in a previous resolution.
0:45:19 So my previous resolution in 2017 was I’m going to go to the gym every day.
0:45:22 It ended up being a terrible resolution.
0:45:23 It’s a horrendous resolution.
0:45:23 Yeah.
0:45:24 Yeah.
0:45:26 So 2017, it was go to the gym every day.
0:45:27 And I got about four or five months in.
0:45:28 I missed a day.
0:45:34 The resolution’s done because it was a, it was a completable resolution in an area of my
0:45:36 life where I didn’t, I need an incompletable resolution.
0:45:40 So 2018, my resolution became consistency in the gym.
0:45:48 And this is when everything changed because consistency is a goal I get a shot at every day, irrespective
0:45:49 of what happened yesterday.
0:45:50 I’ve got the rule.
0:45:51 I’ve got the rule.
0:45:51 Let me give you the rule.
0:45:51 Okay.
0:45:54 This is from all of the habit stuff.
0:45:55 James Clear has been on my show.
0:45:56 I think he’s been on your show too.
0:45:57 Yeah, he has.
0:45:57 Yeah.
0:46:01 Best habit book of all time, Atomic Habits.
0:46:05 Of all of the things, there’s only two that have really, really, really stuck.
0:46:07 This is the best rule when it comes to habits.
0:46:09 Never miss two days in a row.
0:46:14 Like you are not going to be able to go to the gym every day.
0:46:17 There will be one day when an absolute catastrophe occurs.
0:46:19 You ate some dodgy sushi last night.
0:46:22 You can’t go.
0:46:26 But what you have is one missed day is an error.
0:46:28 Two missed days is the start of a new habit.
0:46:35 And it alleviates this all or nothing mentality that we all have.
0:46:39 If you put a packet of biscuits in front of me and you, we say, you can have none of them
0:46:41 or you can have all of them.
0:46:42 Easy.
0:46:43 Tell me to have two of them.
0:46:44 Fuck you, dude.
0:46:45 I’m not going to have two.
0:46:46 No one has two biscuits, right?
0:46:48 You have all of the biscuits or you have none of the biscuits.
0:46:51 And that’s kind of humans are absolutist creatures.
0:46:53 Like thinking extremes.
0:46:54 Yeah.
0:46:57 Going to be super, super dialed in on my diet and it’s going to be great.
0:46:59 And I’m going to get up and do my meditation and do the rest.
0:47:03 Or I’m going to go full degen mode and I’m partying and it’s Ibiza and so on and so forth.
0:47:05 Like there is no middle ground really with this.
0:47:14 And that means that small errors can snowball into complete demolitions of the habit.
0:47:19 But if you just think, okay, at some point this year, I’m going to miss it.
0:47:23 And the rule is, if I missed it yesterday, I have to do it today.
0:47:29 And that alleviates your issue, which was I cranked it for the first couple of months and
0:47:32 then one day came in and I thought, oh, and then the second day.
0:47:34 And then I thought, well, this is just me now.
0:47:39 The other trap that I’ve noticed in that is one of my friends had great success with
0:47:41 the new habit with going to the gym for like three or four months.
0:47:43 He messages us in the group chat.
0:47:44 He says, I finally cracked it.
0:47:46 I finally figured out how to do this.
0:47:51 And I said to him at the time, I said, listen, mate, like the best thought I’ve ever had that’s
0:47:54 made my habits be consistent is the realization that you never crack it.
0:47:58 And actually thinking about the day when I fall off the horse and what my strategy is for
0:48:02 getting back on the horse, like being really, really cognizant of the fact that at some
0:48:06 point I’m going to eat the sushi and it’s going to fuck up my belly or I’m going to be
0:48:09 on a flight from Australia and I’m going to land and it’s going to be midnight.
0:48:14 And like having a strategy to get back on the horse and this just deep belief that you
0:48:18 never crack any habit has been the single most important thing for me being consistent.
0:48:22 Because when it happens and I feel unmotivated and that guilt can creep in and say, you fucked
0:48:22 it.
0:48:25 I have a, I was expecting this.
0:48:25 Yes, of course.
0:48:27 It’s not a bug.
0:48:28 It’s a feature.
0:48:29 Yeah.
0:48:30 This is the price of entry.
0:48:33 It’s the cost of doing business and trying to do behavior change that it’s not always
0:48:34 going to work.
0:48:41 Another one, another great resolution, 10 minute walk after every meal.
0:48:42 Interesting.
0:48:45 Huge, huge ROI, dude.
0:48:45 Crazy.
0:48:47 So it’s called a postprandial walk.
0:48:51 And what it does is it helps to regulate glucose.
0:48:53 It gets your blood sugar moving.
0:48:57 Your stomach, because of the contralateral movement of how your arms and your legs work,
0:49:00 the muscles actually cross across your stomach, which helps you to digest food.
0:49:04 You know, you have a huge, big meal, you’re having a great conversation and you sit there
0:49:09 and you’re like, oh, I mean, this conversation is so great, but I feel awful.
0:49:10 This sucks.
0:49:16 You just, after you go out for dinner, if you’ve got lunch break from work, eat your food, 10
0:49:17 minute little walk.
0:49:23 Again, I challenge people to do it and not say that it makes them feel really good.
0:49:27 You go for dinner, you’re with a friend, you’re out with a partner, you’re meeting somebody
0:49:28 for the first time.
0:49:30 Say, hey, do you want to, why don’t we have a little stroll?
0:49:32 Sometimes it can be freezing outside, whatever, you know, do what you can.
0:49:34 Let’s go for a little stroll.
0:49:36 It makes a huge difference.
0:49:37 Huge difference.
0:49:39 What about matters of productivity?
0:49:41 Do you think much about this?
0:49:43 Because again, this time of year, people are thinking about procrastination, productivity.
0:49:45 They’re trying to get more done.
0:49:48 They’re trying not to doom scroll so much, be on Netflix, waste time.
0:49:51 And I think a lot of the guilt does come from feeling like we’re unproductive.
0:49:52 Absolutely.
0:49:53 Yeah.
0:49:56 There’s a wonderful idea called productivity dysmorphia.
0:49:59 So it’s the inability to see your own success.
0:50:02 It’s like to acknowledge the volume of your own output.
0:50:08 So it sits at the intersection of burnout, imposter syndrome, and anxiety.
0:50:13 Think of it like ambition’s alter ego, basically.
0:50:19 Like the pursuit of productivity spurs us to do more while robbing us of the ability to
0:50:21 savor any of the successes that we achieve along the way.
0:50:25 So first off, people are not particularly good judges of how productive they are.
0:50:29 I think so many people are whipping themselves into submission, saying you’re not doing enough
0:50:31 because in the past that motivated them to do more.
0:50:38 And after a while, you have to accept, I’m doing quite a lot.
0:50:45 And if you were an athlete on a sports team and your coach only ever pointed at you when
0:50:49 you made a bad play, you wouldn’t feel particularly motivated by that.
0:50:52 But a lot of people have this sense of productivity debt.
0:50:57 They wake up every day feeling as if they’re already behind.
0:51:02 And only if they dominate their entire day perfectly can they drag themselves back up,
0:51:04 to some minimum level of acceptable output.
0:51:08 And only then can they go to sleep that night without feeling like a loser.
0:51:13 This means that your set point is loss.
0:51:18 And the best thing that you can do if you crush the day is get to a draw.
0:51:19 You never win.
0:51:24 And then there’s this sort of weird drill sergeant in the back of your mind that’s saying,
0:51:26 all right, you can have a little bit of a break now.
0:51:31 But just so you know, as soon as you wake up in the morning, it’s all going to happen again.
0:51:35 And, you know, I’m speaking to a very particular type of mindset here.
0:51:40 There is a huge cohort of people on the internet who do need David Goggins screaming in their face,
0:51:41 telling them to go harder and sort their life out.
0:51:49 The sort of people that listen to your show and listen to Modern Wisdom are probably not in that camp.
0:51:51 Do you know what’s surprising?
0:51:52 I am in that camp.
0:51:55 I’m in the camp of productivity dysmorphia.
0:51:56 Of course you are.
0:51:57 Why is that surprising?
0:51:58 Look at what you’ve built.
0:52:02 How could you not do that with if you were seeing how much you did?
0:52:04 I can’t really think of many days.
0:52:08 And just for context, when I wake up in the morning till, you know, 2 a.m. at night, I’m working.
0:52:16 But I can’t think of many days or really none come to mind where I’ve got in bed and thought, you were productive today.
0:52:17 Fucking crushed it.
0:52:18 You met the standard.
0:52:18 Productivity debt.
0:52:19 Yeah.
0:52:21 You woke up feeling like you’re already behind.
0:52:21 A hundred percent.
0:52:25 Because of yesterday and the week before and the month before and the to-do list.
0:52:29 Well, you see your own shortfalls from a front row seat, right?
0:52:33 And this is one of the curses of people who have big dreams, goals for themselves.
0:52:39 The size of their goals is always greater than their ability to deliver them.
0:52:45 And we assume that by having very, very, very high standards for ourselves, that that’s, what is it?
0:52:48 Shoot for the stars and even if you don’t get it, you’ll end up on the moon.
0:52:49 Something like that.
0:52:49 In the clouds.
0:52:50 Yeah, whatever.
0:52:53 That’s great for a while.
0:52:54 And it’s very good at the beginning of your journey.
0:52:58 But after a while, I think you just need to give yourself a fucking break, dude.
0:53:05 Like people are destroying themselves in this perpetual sense of not enoughness.
0:53:07 They’re always chasing the next thing.
0:53:12 So all of that is for me to say that people want productivity, desire productivity.
0:53:16 I’m just trying to say you’re probably working real hard as it is.
0:53:19 That being said, how much do I think about productivity and how can we like
0:53:22 twist the knife a little bit more to give people some tools?
0:53:29 Best question to ask yourself, if I could only achieve one thing today, the start of every
0:53:32 day, if I could only achieve one thing today, what would that be?
0:53:35 You’re only allowed to do one thing.
0:53:36 And it’s the big thing.
0:53:37 It’s usually the scary thing.
0:53:39 It’s usually the thing that you probably don’t want to do.
0:53:43 How many times does someone go and clean the cupboard in the kitchen that hasn’t been touched
0:53:44 for six months?
0:53:48 I’ll rearrange all of the plates because they don’t want to have that conversation with their
0:53:48 boss.
0:53:53 Because they don’t want to face that particular piece of work, which is like big and scary
0:53:55 and I don’t really know how to tackle it, how to begin.
0:54:00 You will do everything that doesn’t need to be done in order to avoid the one thing that
0:54:00 does.
0:54:02 It’s because it’s a big, scary task.
0:54:09 People will endure months, years, decades of misery to avoid a couple of days of pain.
0:54:11 And that makes sense.
0:54:12 It’s a good trade in some ways.
0:54:16 But over time, you’re going to accumulate an awful lot of discomfort.
0:54:21 Reminds me of what Nir Eyal said when I interviewed him about procrastination is the avoidance
0:54:22 of discomfort.
0:54:27 And he really said that most of human motivation is just the avoidance of discomfort.
0:54:28 Because I tried to test his idea.
0:54:30 I was like, what about having sex?
0:54:31 That’s surely the pursuit of pleasure.
0:54:33 He was like, no, you get horny, which is a form of discomfort.
0:54:36 And in order to alleviate it, you go and have sex or you pursue.
0:54:39 He said all of our behavior is driven by discomfort.
0:54:43 So in your example of, I’ve got to start the manuscript for my new book, but I end up
0:54:43 cleaning the house.
0:54:45 It’s because-
0:54:45 Sounds like a personal example.
0:54:46 No, but it is.
0:54:49 It’s like, you know, I remember how long I procrastinated on starting my new book because
0:54:52 it’s like being stood at the foot of Mount Everest, starting a book.
0:54:52 It’s huge.
0:54:58 When you think about procrastination, which is part of becoming more productive, what in
0:55:03 your mind are the causes of me avoiding the thing that I should be doing?
0:55:07 As far as I can see, there’s two main reasons for procrastination.
0:55:10 The first one is you don’t know what to do.
0:55:14 So you have this big book in front of you, but nobody’s ever written a book.
0:55:21 They’ve written a sentence and then that sentence is accumulated over time into pages and paragraphs
0:55:23 and then a book appears.
0:55:24 Or you’ve reviewed a book.
0:55:25 You’ve looked at the edit.
0:55:28 You’ve made a decision about the color for the front cover.
0:55:33 But you do what’s called a next action from getting things done.
0:55:35 David Allen’s productivity strategy.
0:55:37 People want a really, really great productivity strategy.
0:55:39 Getting things done by David Allen is about as good as you can get.
0:55:42 You do a next action.
0:55:44 So I’m procrastinating over a task.
0:55:51 What is the next physical action that I can do that pushes me toward that goal?
0:55:52 I need to write an email.
0:55:54 Well, you better go and open your email client.
0:55:55 Right?
0:55:58 If you don’t have your email client open, it is impossible for you to send the email.
0:56:00 Well, actually, before that, I need to sit down at my desk.
0:56:03 But actually, before that, I might need to put my pants on.
0:56:05 Okay, pants are on.
0:56:05 Hooray.
0:56:06 I’m moving.
0:56:08 I’m down at the desk.
0:56:08 All right.
0:56:09 There we go.
0:56:10 I opened Instagram.
0:56:10 Fuck.
0:56:11 Okay.
0:56:12 Close Instagram.
0:56:13 Email client.
0:56:14 That’s the next action.
0:56:19 So any bit, what is it, like a, completely a marathon is just a ton of steps, one in front
0:56:20 of the other.
0:56:21 Like, it’s just one foot in front of the other.
0:56:23 Do this really, really big thing by breaking it down into small chunks.
0:56:26 That’s the first reason, in my opinion, for procrastination.
0:56:29 Before we move on to the second thing, it reminds me of something Jordan Peterson said
0:56:31 to me about why people don’t change their life.
0:56:36 He said, people don’t change their life because the first steps to doing so are so small
0:56:37 that it’s, like, embarrassing.
0:56:38 Correct.
0:56:41 And he told me the story of a guy who he was trying to get to change his life.
0:56:45 This person wouldn’t leave their bedroom, plate stacked to the ceiling, messy bedroom.
0:56:47 And on day one, he walks in.
0:56:48 They put a vacuum cleaner in there.
0:56:48 They do nothing else.
0:56:49 Day two, they come back.
0:56:50 They plug it in.
0:56:50 Nothing else.
0:56:52 Day three, they come back.
0:56:52 They turn it on.
0:56:53 Nothing else.
0:56:55 And by the end of the 30 days, this guy is out of his bedroom.
0:56:58 His room is clean and he’s out in the world, which he was scared of.
0:57:02 And it always made me think, like, the first step to real change isn’t some great leap,
0:57:05 which is going to cause huge cognitive dissonance and discomfort.
0:57:08 It is often so embarrassingly small that we don’t think it’s consequential.
0:57:09 Yeah.
0:57:10 And I think about that with my life all the time.
0:57:19 I’m like, actually, maybe the first step here is just, like, buying a notepad, you know, to start writing my book.
0:57:29 There is definitely a sense that focusing our attention on a small step kind of reveals the smallness of our lives.
0:57:34 That, like, oh, my God, I said that I sat down at my desk.
0:57:34 Like, how pitiful.
0:57:36 Is this really how small I’ve become?
0:57:41 I should have this big cathedral of achievements and monumental stuff.
0:57:43 You go, well, yeah, but how do you get there?
0:57:44 Well, I’ve got to lay the first break.
0:57:51 So, humility, being humble and compassionate to yourself.
0:57:51 Okay.
0:57:53 I did a thing today.
0:57:54 I went for a walk.
0:57:55 Felt like crap.
0:57:56 I ate this bad sushi last night.
0:57:59 And I, you know, I did one thing.
0:58:00 Did one thing.
0:58:01 One small thing that moved me toward my goal.
0:58:02 So, anyway.
0:58:05 Maybe that’s because we never get to see that first small step.
0:58:06 We get to see the outcome.
0:58:15 So, if I’m thinking about becoming a podcaster and following in your footsteps, I see you’ve got this fucking digital screen where you’ve got Matthew McConaughey sat in the set of his movie.
0:58:18 And I’m thinking, oh, God, that’s a long way to go.
0:58:24 Well, the beautiful thing about a lot of stuff on the internet is that it is archived for the rest of time.
0:58:30 So, you can go back and watch my first ever episode, which is me in my old office for the nightclub stuff that I did.
0:58:33 And my business partner yelled at me afterward because I kicked everybody out so that I could record.
0:58:34 And he’s like, you can’t keep doing this.
0:58:34 It’s not your studio.
0:58:35 It’s our office.
0:58:41 And it’s a single iPhone and a blue Yeti USB mic that looks like a big white dildo.
0:58:43 And it’s up and over the top of the desk.
0:58:48 And it’s me and a friend from the gym talking about how he might row the Atlantic one day.
0:58:51 Embarrassing to start there for someone that’s watching you do Matthew McConaughey in a digital screen.
0:58:52 It’s embarrassing.
0:58:55 But also not because that was the first step.
0:58:56 But that wasn’t the first step.
0:58:58 The first step was deciding what name it was going to be.
0:59:06 And then driving to Gateshead to buy the Yeti secondhand from some dude on eBay.
0:59:11 And that Yeti went on to do 500 episodes of my podcast.
0:59:14 And then we changed to nicer microphones or something.
0:59:17 So everybody’s journey begins embarrassingly small.
0:59:21 And I think just having a little bit of compassion for yourself, having the humility to go,
0:59:30 the first step that I do is going to be so small that it almost wouldn’t register on the ledger of accomplishments.
0:59:34 It would be minute going, OK, that’s still a win.
0:59:37 First thing, you don’t know what to do.
0:59:41 Second thing, you know what to do, but you don’t know how to do it.
0:59:47 So you can sit down in front of the spreadsheet, and you know that you’ve got to do a VLOOKUP on this spreadsheet.
0:59:49 We have no idea how to do a VLOOKUP.
0:59:50 What’s a VLOOKUP?
0:59:53 Something like some Excel thing that Excel nerds will know.
0:59:55 ChatGPT.
0:59:56 Google.
0:59:58 Ring a boss.
1:00:01 Ring a friend that is an expert in Excel.
1:00:06 So for me, when I look at my procrastination, it occurs due to usually one of two things.
1:00:08 Poorly defined next physical action.
1:00:12 I don’t know exactly what the next smallest step is that moves me toward my goal.
1:00:15 I do know that, and I sit down and I don’t know how to do it.
1:00:19 Like, how do I – like, if you don’t know how to open a file, you don’t know how to unzip a file.
1:00:22 It doesn’t matter how many files you’ve got in front of you.
1:00:23 If you can’t unzip them, you can’t see them.
1:00:27 So, okay, I need to learn, hey, dude, I’ve got this zip file.
1:00:28 Where do I go to get it?
1:00:29 Oh, oh, okay, thank you.
1:00:30 And then we’ve got moving.
1:00:37 So it’s either an action issue or a skill issue, and both of those are usually pretty simply fixed.
1:00:38 I was reading your newsletter.
1:00:45 You talk about how some people procrastinate because they’re scared of what they’ll find out about themselves if they try the thing.
1:00:46 And I thought, that’s so true.
1:00:52 Yeah, I mean, if you – the upside of never trying is never having to feel the pain of failure.
1:01:07 If you never face that discomfort – like, if I tell myself that all women are terrible, then I’m excused of ever having to talk to a woman, and as a result, I never have to feel the pain of rejection.
1:01:13 If I tell myself that everything is shit or that things will never get better, I’m excused of ever having to try at anything.
1:01:17 It’s more comfortable to get fatalistic and call it pragmatism.
1:01:24 Like, the cope is framing hope as pathetic and embarrassing and optimism as delusion.
1:01:25 This is cynicism, right?
1:01:26 It’s cynicism.
1:01:30 And the opposite of that is enthusiasm.
1:01:33 Since moving to America, I’ve been surrounded by very enthusiastic people.
1:01:37 Americans kind of have permanent first-line cocaine energy.
1:01:41 And I like enthusiasm.
1:01:44 I wish I could, you know, export some of it back to the UK.
1:01:46 You know what I was really disappointed by?
1:01:50 I mean, you featured in an article recently in a very well-known British paper.
1:01:52 Maybe this came across your desk and maybe not.
1:01:53 No, I have no idea.
1:01:58 Okay, so it was the same week that the Spotify Wrapped came out.
1:01:58 Yeah.
1:02:01 And in the top 10 in the world, there’s me, you, and Jay Shetty.
1:02:02 There’s three Brits.
1:02:03 I think we’re punching above our weight.
1:02:04 Yeah, 100%.
1:02:05 With regards to this.
1:02:13 Lady who wrote this article basically said it was a rejection of our patriotic inheritance
1:02:17 that we were trying to do self-improvement at scale.
1:02:21 Like, whatever happened to the British stiff upper lipness
1:02:25 where we sort of feel stoically satisfied in our own loneliness and misery?
1:02:28 That’s like an almost an exact quote.
1:02:28 Really?
1:02:31 Yeah, it was really, it really made me sad.
1:02:32 And it made me sad for a few reasons.
1:02:37 First off, the UK is not exactly showering itself in glory at the moment.
1:02:43 There is an entire content bucket of American streamers reacting to news from the UK
1:02:46 and going, oh, the downfall of the UK with the whatever.
1:02:50 Whether that’s true or not, the optics aren’t great coming out of the UK at the moment.
1:02:54 And you’ve got three people who have done it.
1:02:58 I don’t know whether Jay is from working class, but I’m from as working class as working class
1:02:58 can be.
1:03:01 I know that you’re like even lower than me somehow.
1:03:01 Congratulations.
1:03:08 And wherever Jay’s from, and you’ve managed to get these three guys who are genuinely trying
1:03:10 to make the world a better place, really working hard at it.
1:03:16 And your main takeaway was not, during a time where the UK is kind of eating shit on the
1:03:22 global stage, congratulations to three people who can show young entrepreneurs, people that
1:03:26 want to do personal development, improve their own lives, that maybe you can do it too.
1:03:27 And maybe we all got lucky.
1:03:28 I don’t know.
1:03:30 But it made me real sad to read that.
1:03:34 And this isn’t just that I was like, oh, it would have been nice if the UK press had backed
1:03:36 us and said, good on you guys.
1:03:44 But on top of that, it just reminded me of a mindset in the UK that kind of has like Stockholm
1:03:51 syndrome for their own sad moments, for their own like zero sum, like tall poppy thing.
1:03:54 And I really don’t like the tall poppy syndrome in the UK.
1:03:57 And it made me sad to read that.
1:04:02 If I had one wish for people in the UK, and if you’re listening now, there’s a high possibility
1:04:09 that you’re in the UK is lift people up and be positive, like clap for strangers.
1:04:12 If someone does something, if someone falls flat on their face in the pursuit of a big
1:04:14 goal, clap for them.
1:04:14 Go, that was amazing.
1:04:19 At least you tried because their success paves the way for us all to fail and fall flat on
1:04:19 our face.
1:04:21 But right now, there’s a bit of an inversion of that.
1:04:23 I was in San Francisco last week.
1:04:26 And I swear to you, one woman came up to me.
1:04:28 She told me three times she’d failed at her startup.
1:04:29 She’s now back living with her mom.
1:04:32 And she wore it like a credential and a badge of honor, because in that room, it is.
1:04:35 But back home, that’s a hit piece.
1:04:36 That’s a hit piece.
1:04:39 Look at this stupid, delusional woman who tried to do this thing.
1:04:40 It’s evidently not going to work.
1:04:41 How embarrassing.
1:04:42 Oh, yeah.
1:04:44 Her employees have been let go.
1:04:47 She owes this much, all these things.
1:04:48 It would be framed as a negative.
1:04:54 And actually, when I read the thing, the Spotify top 10 thing, yes, we’re all doing self-improvement
1:04:54 stuff.
1:04:55 But for me, that’s kind of beside the point.
1:04:57 We built media businesses.
1:05:02 And there’s not a lot of, in terms of competing with America and competing with the rest of
1:05:10 the world, it’s crazy that three British entrepreneurs managed to contend with the United States, the
1:05:11 home of media.
1:05:15 More capital, more brand partners, more access to talent.
1:05:17 Everything is here, it seems.
1:05:20 And for three Brits to do that, I was so proud.
1:05:22 I actually don’t need anyone to tell me.
1:05:23 I was so proud of you.
1:05:27 I was so proud of Jay, because that is, it’s a real underdog thing.
1:05:33 And many of us started a lot later than the people that featured on that list.
1:05:38 You know the Indiana Jones movie where he’s like running and the big door’s coming down,
1:05:39 the big stone door, and it’s coming down real slow.
1:05:40 And he’s running, running, running, running, running.
1:05:43 He slides underneath and he grabs his hat as he comes in.
1:05:45 I kind of feel like that was us in the podcasting world.
1:05:52 We just stuck in before this sort of explosion and, you know, we rode the increase in platform
1:05:52 size.
1:05:58 But yeah, look, dude, having people around you that genuinely are prepared to watch you take
1:06:01 big swings is something I wish I could give to the UK.
1:06:09 But the way that I would put it is Americans want you to succeed in case you take them with
1:06:16 you on the journey and the worst parts of British culture don’t want you to succeed in case you
1:06:17 leave them behind.
1:06:27 And I know that there are so many people that this is just a mimetic issue that if you had
1:06:32 one key mover within a group that that would start to spread and spread and spread.
1:06:37 But to the people in the UK that are doers and are builders and are actually making stuff
1:06:41 happen, like you have one of the hardest jobs in the world, because not only have you got
1:06:45 to get over the lonely chapter, the challenge, the difficulty, the procrastination, the getting
1:06:48 up early, I’ve got to stop drinking caffeine 90 minutes after waking, holy fuck, there’s so
1:06:48 much on my plate.
1:06:55 You have this additional gravity of a culture that doesn’t tend to celebrate success and risk
1:06:56 taking in quite the same way.
1:07:02 So if that’s you, I think, like, power to you, I really do.
1:07:06 And there is a community of people out there, even if it feels lonely now.
1:07:09 What do you think of the UK versus US conversations generally?
1:07:14 Do you think it’s really as bad as you hear on X or on social media?
1:07:16 Do you think the UK is really as doomed?
1:07:17 I don’t know, man.
1:07:18 I mean, I hesitate.
1:07:24 I don’t like to throw a ton of shade at the country that I left three, four years ago now.
1:07:29 Because it does feel a bit like pulling the ladder up after I got the last lifeboat off
1:07:30 the Titanic and me going like, sorry.
1:07:32 I had my problems while I was there.
1:07:37 I had my criticisms of the UK while I was still in the UK.
1:07:39 I wish that people were more positive some.
1:07:40 I wish that there was less tall poppy syndrome.
1:07:47 I wish that risk was more celebrated.
1:07:54 You know, we have the same number of universities in the top 10 in the world as America, but we
1:07:56 produce 80% fewer entrepreneurs.
1:07:59 And what is entrepreneurialism?
1:08:00 It’s like vision.
1:08:01 It’s risk-taking.
1:08:04 It’s being prepared to do something that hasn’t been done before.
1:08:10 And maybe there’s something else that I’m not seeing that’s part of the UK.
1:08:11 Maybe it’s the weather.
1:08:15 You know, maybe it’s the fact that we’re a water-locked island or that the population density
1:08:17 is 10 times that of the US.
1:08:21 But there’s something I feel like bottom-up that’s putting a bit of a restriction on people.
1:08:23 And yeah, it was a shame.
1:08:31 It was a shame to see that the UK press was just living out the exact cultural script that
1:08:33 I assumed that they would.
1:08:35 It’s a shame.
1:08:35 It’s a shame.
1:08:38 Do you know something I’ve noticed?
1:08:41 Most commercial teams aren’t tested by their targets.
1:08:44 They’re tested by the weight of the admin that comes with every client.
1:08:48 All the follow-ups, all the meetings, all the notes, the timelines that never, ever stop.
1:08:51 These were a constant source of friction in my commercial team
1:08:54 until I introduced our sponsor, PipeDrive.
1:08:58 If you’re not familiar, PipeDrive is a simple but powerful sales CRM
1:09:01 that gives you visibility on any deals through a sales pipeline.
1:09:05 It also automates a lot of the tedious, repetitive, and time-consuming tasks
1:09:06 that come with the sales process.
1:09:09 I’ve used it across my investments for almost a decade now,
1:09:10 even when I was at Social Chain.
1:09:13 And it’s so effective in part because it’s customizable.
1:09:17 We’ve been able to tailor it for different teams depending on how they work.
1:09:19 PipeDrive also scales with your business,
1:09:22 and you can also link it to over 500 different apps.
1:09:25 It is hands down my favorite CRM tool.
1:09:27 Try it right now for free for 30 days.
1:09:28 No credit card or payment required.
1:09:30 Just using my link below.
1:09:33 Or you can go to pipedrive.com slash CEO to get started.
1:09:37 That’s pipedrive.com slash CEO.
1:09:39 Productivity.
1:09:42 Have we closed off the book of things that really…
1:09:44 One of the things I’ve read in your newsletter as well as it relates to productivity
1:09:48 is just this idea that a lack of confidence kills more dreams than a lack of skill.
1:09:53 And confidence, I think, is maybe one of those big foundational things
1:09:57 that sits at the very top of the stack of dominoes to be able to do anything,
1:09:59 which is like, do I actually believe I’ll be able to?
1:10:01 Well, let me give you this.
1:10:10 I think a lot of people assume that self-belief is kind of the answer to what it is that they’re looking to do.
1:10:13 You can just do things.
1:10:16 You can just do it anyway.
1:10:18 You can do it tired.
1:10:21 You can do it with no self-belief.
1:10:23 You can do it when you don’t want to.
1:10:26 You can do it when you think it’s not going to work.
1:10:28 You can just do things.
1:10:35 And I’ve learned that you can have no self-esteem and show up anyway.
1:10:39 You can have no self-belief and things still go well.
1:10:41 Ryan Holiday says,
1:10:43 self-belief is overrated.
1:10:44 Generate evidence.
1:10:47 Fuck yeah.
1:10:48 I want evidence.
1:10:53 I want an undeniable stack of proof that I am who I say I am.
1:10:56 And I am the poster boy for imposter syndrome, dude.
1:11:00 Like, I never assumed that I would amount to really anything.
1:11:03 But I’m pretty stubborn.
1:11:06 And being stubborn has meant that I’ve just kept showing up.
1:11:10 And the stubbornness feels even more in reach than consistency.
1:11:12 Consistency is pretty in reach, right?
1:11:13 Don’t miss two days in a row.
1:11:17 All right, well, fucking write 500 words a week.
1:11:19 Start a sub stack and write 500 words a week.
1:11:20 You can probably do that.
1:11:22 You can probably find 500 words a week.
1:11:22 It’ll take you half an hour.
1:11:23 All right, 500 words a week.
1:11:25 After a year, you’re a writer.
1:11:25 Congratulations.
1:11:26 You’re a writer.
1:11:28 You have the license to be able to call yourself a writer.
1:11:29 How fantastic.
1:11:32 And then, who knows, in four years’ time,
1:11:34 you’ve got Penguin came knocking.
1:11:36 Maybe there’s a book deal for you.
1:11:37 How fantastic.
1:11:39 I’m a published author with Penguin.
1:11:40 How fantastic is that?
1:11:43 But it starts by just going,
1:11:46 I’m going to see what happens if I do this little thing.
1:11:47 So interesting.
1:11:49 As you said that, I thought, you know what?
1:11:50 When I started, I had no evidence.
1:11:52 Definitely didn’t have belief that I could do
1:11:55 what I’ve done over the last sort of 10, 15 years of my life.
1:11:58 But I also had no choice because of that internal void.
1:12:01 So I had no evidence, but no choice.
1:12:03 Well, that’s the region beta thing that you mentioned earlier on.
1:12:06 So the region beta paradox.
1:12:10 Imagine that if you were going to travel less than a mile,
1:12:11 you’d walk it.
1:12:15 If you’re going to travel a mile or more, you would drive it.
1:12:20 Paradoxically, you would travel two miles quicker than you would travel one mile to jump in the car.
1:12:26 And what this suggests is that if we only act when things cross a certain threshold of badness,
1:12:30 worse things can be better than better things.
1:12:36 So for instance, the person who lives in an apartment and it’s in a kind of a sketchy area of town
1:12:39 and there’s a little bit of mold on the ceiling and the house and it’s kind of a bit weird,
1:12:45 but it’s really cheap and they quite like the bed and it’s not too far from their work.
1:12:48 Someone’s in a relationship and their partner’s not abusive or mean to them,
1:12:52 but not really that fired up and don’t really see that much of a future with them.
1:12:56 Or the person who’s got a job and their boss is a bit of a dick and it doesn’t pay that well,
1:12:59 but it’s really cushy and they don’t actually have to work that hard.
1:13:04 All of these people would be better off if their situations were worse
1:13:07 because it would galvanize them to go and do something.
1:13:14 And this zone of comfortable complacency that people get into is where they can sit for a very long time.
1:13:15 And it’s a really dangerous one.
1:13:19 Things aren’t bad enough to be bad, but they’re nowhere near good enough to be good.
1:13:28 And this sort of gray zone, this liminal space, this sort of like productivity purgatory that you sit in
1:13:31 just sort of allows you to keep moving forward.
1:13:34 You’re not moving toward what you want, but there’s not enough discomfort to get you to do it.
1:13:39 One of the most spicy questions that’s been asked at one of my life talks about this was,
1:13:45 should I purposefully make my life worse so that it kicks me out the bottom of region beta?
1:13:47 I’m like, it’s a high risk strategy.
1:13:49 I wouldn’t recommend it, but it is a difficulty.
1:13:54 As you were saying that, I was thinking about how our relationship with that uncertainty is going to define our lives
1:14:00 and that a lot of people are choosing certain misery over the uncertainty that you’ll encounter as you go in search for more.
1:14:03 And I always imagine it as being stood on the edge of a cliff.
1:14:06 And the part of the cliff I’m on is illuminated.
1:14:07 I know it.
1:14:08 It’s not great, but I know it.
1:14:12 And then I look off into the abyss and I’ve got to jump into this uncertainty.
1:14:14 I don’t know if there’s land there.
1:14:15 I don’t know what’s in there.
1:14:19 And I think people’s relationship with uncertainty defines their entire life.
1:14:21 Like, can you quit when it’s meh?
1:14:29 And I look back on my life and go, if there is one defining skill, maybe because of this sort of internal void,
1:14:34 it’s been not overstaying my welcome by many days in a situation.
1:14:36 It pushes back against your I say yes too much.
1:14:41 It seems like you do have the capacity to be able to quit when…
1:14:41 Oh, yeah.
1:14:44 But it’s, I mean, so these are like big life decisions.
1:14:49 And what I’m talking about when I say I don’t say no enough is like gradual clutter.
1:14:57 Gradual clutter being you start starting a newsletter when I have no time to write.
1:15:04 Whereas when I’m thinking about this uncertainty, it’s like went to university, lasted a day, never went back.
1:15:08 Walked in, thought this is like school where I failed, never went back.
1:15:13 Built a company, was going well, raising investment, very successful, quit out of the blue.
1:15:16 Started this other company called Social Chain, did that up until the age of 27.
1:15:21 10 days before we’re about to go on this IPO roadshow for the company to uplist to a new stock market.
1:15:26 Reach this point where I’m like, even though my entire identity is this social chain guy.
1:15:33 And even though we’re about to raise this money and the company would eventually rally up to what being worth four or five hundred million on the Frankfurt stock exchange.
1:15:36 I’m going to jump off into nothingness.
1:15:38 I’m going to leave it all with no plan B.
1:15:45 And that’s when I reflect on my life and go, oh, like in the big moments, I’ve not required, I’ve not needed certainty.
1:15:49 What I’ve needed is that realization that this certain misery is not what I want.
1:15:50 That’s brave.
1:15:51 Do you know what I’m saying?
1:15:58 I look at people’s decisioning and their life story through this lens, which is like, how much conviction do you need that you’re in the wrong place?
1:16:10 Obama said on stage when I spoke at this event that he spoke at many years ago that on his big decisions in life, he gets to 51% certainty and then makes the decision with the peace of mind that he made the decision with the best available evidence.
1:16:13 He talked about getting Osama bin Laden in that compound in Pakistan.
1:16:18 He had never seen that he was there, but he risked two Apache helicopters of lives.
1:16:28 He was there, but he was there, but he’s there, but he’s there, but he’s there, but he’s there.
1:16:32 Some people need to get to like 95% and you never get there in most things.
1:16:38 Yeah, it’s the difference in behavioral economics between maximizing and satisficing.
1:16:42 It’s like the two terms, like basically what’s your threshold for conviction.
1:16:43 Yeah.
1:16:45 You know the paradox of choice by Barry Schwartz?
1:16:46 Do you know this?
1:16:46 Okay.
1:16:54 So Barry Schwartz uses this wonderful example of people buying jeans 50 years ago, going into the jeans store.
1:16:57 You go in and there is one type of jeans.
1:16:58 There’s maybe different sizes, maybe.
1:17:01 And you go in, you buy the pair of jeans, you leave.
1:17:06 Maybe they’re not the perfect jeans that you wanted, but you had no other choice, right?
1:17:06 So you’ve got them.
1:17:08 So you’re okay with your decision.
1:17:10 Would have been happier if there was others, but there wasn’t.
1:17:12 So your decision regret is basically zero.
1:17:14 Roll the clock forward.
1:17:15 It’s 2025.
1:17:17 You go into the jeans store.
1:17:19 Do you want skinny or stretched?
1:17:19 Do you want boot cut?
1:17:20 Do you want ripped?
1:17:20 Do you want bleach?
1:17:22 Do you want gray, blue, black?
1:17:30 If you walk out of the jeans store with a suboptimal pair of jeans, this is no longer because of restriction from the environment.
1:17:33 This is because of your inability to make the right choice.
1:17:36 And this causes people to fear making choices.
1:17:41 They project the potential regret they’re fearful of in the future down into the present.
1:17:42 And it causes decision paralysis.
1:17:43 So they don’t do anything.
1:17:45 They think, oh, there’s so many different options here.
1:17:51 And this is one of the paradoxes where you think, well, lots of choice allows you to maximize what you want.
1:17:52 You get the perfect pair of jeans.
1:17:58 So why is it that, firstly, people tend to be less satisfied with their decisions when they’re given more options?
1:18:02 And secondly, why so many people struggle to make decisions in the first place?
1:18:07 Well, because they’re paralyzed by the over-analysis they have of all of the different optionality that’s in front of them.
1:18:10 Over-analysis paralysis.
1:18:16 Jeff Bezos’ Amazon thing about type 1, type 2 doors is really useful here.
1:18:19 Because when kids come up to me at the tours and stuff that I’ve done,
1:18:23 most of the time the question they’re asking me can be answered with a rebuttal,
1:18:25 which is, if you’re wrong, could you go back?
1:18:30 Like, if you’re wrong about quitting that job at Citibank, would Citibank have you back?
1:18:31 Or Santander.
1:18:32 Whoever.
1:18:34 But you’ve been there for three or four years.
1:18:35 You’re like a high performer.
1:18:35 You’re killing it.
1:18:36 You could do it with your eyes closed.
1:18:37 Of course they’re going to have you back.
1:18:39 In fact, you’ll probably get a pay rise if you go to their competitor.
1:18:43 So in such a scenario, go be the violinist in Peru and do the cupcake thing.
1:18:45 Like, start the cupcake store.
1:18:47 Because if you’re wrong, you can always go back.
1:18:52 And that, honestly, when I say that to kids, it’s almost like the most common rebuttal I give them,
1:18:55 which is like, if you’re wrong about this dream you have, would you be welcome back to your current life?
1:18:57 Well, think about this.
1:19:01 If you’re succeeding at a job that you hate, imagine how great you’d be at one that you loved.
1:19:06 If you’re not fired up about the thing that you’re doing today, and you’re still winning,
1:19:13 what could happen if you actually enjoyed, you were fired up when you woke up in the morning?
1:19:14 Imagine that.
1:19:17 Some people have never experienced to know that it’s possible.
1:19:18 It’s tough, man.
1:19:21 And lots of people have got real-world restrictions, which fucking blows.
1:19:24 But there’s always something that you can do that’s little.
1:19:27 Another question people can ask themselves, when reflecting on last year,
1:19:31 what are some of the thoughts that you repeated too many times this year?
1:19:36 What are the things that came up over and over, that little voice in the back of your head,
1:19:38 that conversation that you need to have?
1:19:47 What are the thoughts you repeated too many times this year, to the point that it caused harm or distraction?
1:19:48 It plagued you.
1:19:50 There’s this thing that’s there.
1:19:57 Fuck, like that thing that my partner said to me 18 months ago over dinner is still in the back of my mind.
1:20:00 And I’m ashamed of bringing it up to them.
1:20:02 I’m even more ashamed to bring it up to them now because they’re probably not even going to remember it.
1:20:05 But they said this thing, or they looked at the waiter that way.
1:20:13 Or my boss mentioned something in an email that made me feel like they really don’t value me.
1:20:15 And it’s just over and over.
1:20:18 Or, fuck, I need to sort my diet out.
1:20:19 I need to sort my diet out.
1:20:20 I should sort my diet out.
1:20:21 I can’t sort my diet out.
1:20:21 I’m going to sort my diet out.
1:20:22 I should sort my diet out.
1:20:22 I can’t.
1:20:24 Over and over and over again.
1:20:27 What are the thoughts that plagued you this year?
1:20:30 What are the ones that kept on happening over and over and over and over again?
1:20:38 And typically from that, there is a conversation that you need to have, or there is an emotion that you’re unprepared to feel.
1:20:42 So another great question, what are the emotions that you’re unprepared to feel?
1:20:45 If fear comes up, do you run away from it?
1:20:46 You distract yourself away from it?
1:20:46 You drink yourself away from it?
1:20:48 You lift yourself away from it.
1:20:50 What are the emotions you’re unprepared to feel?
1:20:53 And you’re safe to feel these emotions.
1:20:54 You can just sit there.
1:21:01 It’s interesting because as you said that, I thought about how the framing of 85-year-old me was actually such a wonderful way to understand this.
1:21:06 Because I know the question we asked earlier was, what would 85-year-old you really be annoyed that you did today?
1:21:12 But the inverse of that is like, 85-year-old Stephen is just going to wish I took care of my body more.
1:21:15 It’s not going to care about the money.
1:21:17 It’s going to go, you can’t walk up a fucking hill, my guy.
1:21:24 Your glutes have blown out and you don’t have flexibility and you’re hunched over and you lose respiratory.
1:21:28 You can’t walk upstairs without being out of breath.
1:21:36 And it’s so interesting that 85-year-old me is going to be so pissed off that I didn’t take care of my body more.
1:21:40 It’s even as someone that seems to take care of their body quite a bit.
1:21:42 But still.
1:21:43 Yeah, you’re making trades.
1:21:49 I’d love, you know, what would I do to make 85-year-old me miserable and what would 85-year-old me want me to do more of?
1:21:49 Yeah.
1:21:50 Great, great frames.
1:21:53 Let me give you a couple on problems and stress.
1:22:04 So one of the issues that people come up against is you’ve got the start of the year, this wide-eyed blue sky vision for what’s going to happen.
1:22:12 And even though you know that stuff’s going to come and sort of get in the way, it always feels unfair when it does.
1:22:13 It shouldn’t be this way.
1:22:18 We sort of rail against the road bumps that we have along the way.
1:22:22 So six lessons about problems and stress.
1:22:25 Number one, problems are a feature of life, not a bug.
1:22:30 There will never come a time when you have no problems.
1:22:35 What did you think you were going to wake up one day and there’d be no more problems?
1:22:39 Like completing a video game level and going to a map where there’s nothing there.
1:22:44 Things are always going to incur problems.
1:22:47 Your problems will change, but having problems is going nowhere.
1:22:55 Number two, whatever negativity is consuming your thoughts probably won’t matter in three months’ time.
1:23:04 Like in three months, you won’t remember the corrosive texture of your own mind or the boring, repetitive things that you thought or maybe even what you worried about.
1:23:08 Like think, what were you worrying about three months ago right now?
1:23:09 Probably can’t remember.
1:23:09 Can’t remember.
1:23:13 But all of the time that you spent worrying will have passed.
1:23:21 So you’re sacrificing your joy and your presence in the moment for a problem that you won’t even be able to recall in the future.
1:23:29 So immortality would kind of be the only life where so much flippancy with the time that we have would be acceptable.
1:23:32 Learning comes from the edges, number three.
1:23:37 Change is uncomfortable and it rarely occurs without a lot of stress.
1:23:38 Learning comes from the edges?
1:23:39 From the edges.
1:23:40 What does that mean?
1:23:41 Proximate zone of development.
1:23:42 What does that mean?
1:23:46 You’re pushing yourself just beyond what you’re comfortable with.
1:23:48 And sometimes this can be emotional pain too.
1:23:53 Leaving the job happens when you get pushed out of region beta on the bottom end.
1:23:56 Or growth happens when you overextend yourself the right amount.
1:23:59 Not so much that you get injured, but so much that you’re challenged.
1:24:01 That this is a new zone for you to get into.
1:24:03 I’m clawing up.
1:24:03 Wow.
1:24:06 And it expands your potential, your idea of what you’re able to do.
1:24:12 And it pushes you so that your system becomes more resilient on the other side.
1:24:20 Many of the periods of radical, important change that you have had in your life have only occurred because of severe challenges you faced.
1:24:21 Like, look back.
1:24:28 Almost all of the big periods of growth in your life have germinated from your lowest points.
1:24:33 In retrospect, would you have avoided them if you could?
1:24:35 Probably not.
1:24:40 So, yeah, this challenge is a gift.
1:24:44 You can lean into discomfort as if you invited it through the door.
1:24:46 It’s like, oh, there we are.
1:24:46 Hello.
1:24:49 It’s good to see you.
1:24:52 What thoughts did you repeat too many times this year?
1:24:53 You’re working too much.
1:24:55 Okay, so this is a recurring theme here.
1:24:56 Of course.
1:24:57 Yeah, yeah, yeah.
1:24:59 Again, the big questions, the big problems are the big problems.
1:25:03 And you want to orientate your life towards just having bigger gaps of emptiness.
1:25:06 You’re probably filling it with this stuff.
1:25:08 Family, same as you.
1:25:09 I can’t wait to be a dad.
1:25:10 Dog.
1:25:10 I should have a dog.
1:25:11 I should have a dog.
1:25:13 How many times have I thought the thought, I should have a dog?
1:25:14 Get a golden retriever.
1:25:17 I saw a tweet, which has kind of haunted me for 12 months.
1:25:22 The tweet said, why do all the big male podcasters not have kids?
1:25:24 All the big male podcasters not have kids.
1:25:28 They all talk about the population crisis and this, that, and the other.
1:25:32 And then it was like, Chris Williamson, Huberman, Lex, Stephen.
1:25:34 None of them.
1:25:35 Jay got kids?
1:25:36 Jay Shetty?
1:25:36 Yeah.
1:25:37 No, okay.
1:25:40 Yeah, but then also Tucker Carlson’s breeding a lot.
1:25:42 He was number 10.
1:25:44 Rogan’s got like three daughters, I think.
1:25:45 Three or four daughters.
1:25:47 Rogan’s the only one that.
1:25:49 But think about it as well.
1:25:51 There’s a generational difference here.
1:25:53 Like Tucker and Rogan are of the same generation.
1:25:55 And this younger generation of like…
1:25:57 It’s very flattering for Andrew Huberman in his 50s.
1:25:58 Oh, yeah, shit, yeah.
1:26:00 But why is that?
1:26:01 Why don’t we have kids?
1:26:05 I mean, it’s a great question.
1:26:11 For me, I spent a lot of time in my 20s really trying to work out who I was.
1:26:12 I had my head up my own ass.
1:26:17 I’m happy to say that I had a slow development psychologically
1:26:19 in terms of becoming the person I wanted to
1:26:23 in terms of realizing how important different things were to me.
1:26:28 Like how long have you known, felt it, I should have kids?
1:26:34 I’ve always wanted kids, but I’ve not put steps in place to make that happen
1:26:37 up until the last two years.
1:26:38 And you know what’s crazy?
1:26:40 I’m completely unprepared.
1:26:44 My life, as it is now, is not ready for kids.
1:26:45 I fly too much.
1:26:46 I’m too busy.
1:26:48 I have so many other priorities.
1:26:49 In order to pick something up.
1:26:51 Yeah, but I have this sort of meta view,
1:26:55 which is the big step up in meaning in my life will probably come from that.
1:26:59 So even though there’s no emotion in my body that’s telling me that this is a good idea,
1:27:03 close my eyes and do it, and I will adjust.
1:27:06 I will adjust to the responsibility as I always have.
1:27:08 There was no room in my life for a podcast when I started this podcast.
1:27:10 But I adjusted.
1:27:16 And so it goes against every inclination that I have to have children right now as a man
1:27:22 that has freedom, who is 33 years old, who can go wherever he wants, whenever he wants,
1:27:25 and doesn’t really have to answer to any major responsibilities outside of my business.
1:27:26 Do you like that?
1:27:30 Do you like the fact that you don’t have dependents in that way?
1:27:35 If you ask this brain, yes, I like freedom.
1:27:40 I like the fact that I, after this conversation, I can work on my business, go to the gym,
1:27:43 go wherever I want, fly somewhere, go to Hawaii.
1:27:44 I like the freedom.
1:27:50 However, there’s this like meta brain that is my regret brain.
1:27:52 And it lives 50 years from now.
1:27:55 And it’s been inspired by all the conversations I’ve had on the podcast.
1:28:00 And it says to me that actually the most meaningful thing you can do is increase the amount of
1:28:02 dependence and responsibility that you have.
1:28:08 This is an unteachable lesson, dude, that you should probably have kids now, right?
1:28:10 That could be a lesson, perhaps.
1:28:10 Yeah.
1:28:11 That you will never feel ready.
1:28:13 That could be an unteachable lesson.
1:28:16 We have this population decline situation going on.
1:28:26 Is it not a function of, or a consequence of the fact that we have more freedom, more
1:28:31 control, we’re like more nihilistic, we, it’s more like me, me, me, me, me.
1:28:34 Now, there’s like a subtle narcissism, which is bread and society.
1:28:40 And look, I ain’t got kids, but just so you know, lads that are watching, I’m doing everything
1:28:44 in my power, some things that I can’t actually tell you about, but I’m doing everything in
1:28:46 my power to have kids as soon as possible.
1:28:47 Okay.
1:28:48 So I imagine that I’ll be a father.
1:28:51 That just sounds like shagging all the time.
1:28:51 Well, yeah.
1:28:52 Okay.
1:28:54 But I think I’ll be a dad within the next 12 months.
1:28:55 Amazing.
1:28:59 And I have to say this again, because it’s so important.
1:29:03 Like, there’s no part of me in this moment of time that’s like, oh, I really, really want
1:29:03 to be a dad.
1:29:07 I can see the cost, but the benefit is unknown.
1:29:09 I have to take other people’s words for it.
1:29:10 It’s crazy, dude.
1:29:12 It’s a painful realization.
1:29:16 And I’ve had some of the best demographers in the world on.
1:29:19 Lyman Stone from the Institute for Family Studies.
1:29:20 Stephen J.
1:29:22 Shaw, who did the Birth Gap documentary.
1:29:25 These people know what’s going on.
1:29:27 And it’s a function of a lot of things.
1:29:31 It’s a function of people having other stuff to do.
1:29:34 There are so many other things to do than have kids.
1:29:40 Reliable contraception that means that you can choose to put it off and continue to push it
1:29:41 off for as long as you want.
1:29:48 Specifically, women’s socioeconomic emancipation into the workforce and in higher education.
1:29:53 It means that at 18, the first thing you do isn’t get married.
1:29:54 I’m going to go to university.
1:29:56 I’ve just put three or four years into university.
1:29:58 I’m going to now go and get a job.
1:29:59 I’m committed to the job.
1:30:00 I’m going to maybe climb the corporate ladder.
1:30:03 That’s pushed the vitality curve back.
1:30:05 It’s made it later rather than being earlier.
1:30:08 And another problem is because there is such a multiplicity of different life directions
1:30:14 that people can go down, the likelihood of you being ready at 22 and you meeting someone
1:30:17 else who’s also ready at 22, it’s actually quite low.
1:30:21 So if you think that you can have a graph like this, a vitality curve it’s called by Stephen
1:30:25 Shaw, and previously it would have been very short and sharp and spiky, and that would be
1:30:27 like when people want to have kids.
1:30:30 It’s like from 18 to 24, let’s say.
1:30:34 If you meet anybody within that age range, it’s likely that they’re at the same life situation
1:30:34 as you.
1:30:40 As you flatten that curve, make it longer, and you also push it a little bit later, you’re
1:30:42 now 35.
1:30:44 You need to meet somebody that’s also 35 and ready to have kids.
1:30:50 You meet somebody that, not because there’s too much area under the curve that’s flat, as
1:30:53 opposed to everybody kind of dancing to the same tune, they’re all dancing to different
1:30:54 tunes.
1:30:56 So that contributes to it.
1:31:03 I certainly think that there is a anti-family message that comes about that there’s a girl
1:31:10 with the list on TikTok, which I think is this girl who wrote 350 reasons to not have
1:31:13 kids, it’s like eight pages, nine pages long, and it went super viral.
1:31:19 And it’s everything from literally a parasite growing inside of your body to can’t wear cute
1:31:24 heels with the girls, will have to miss brunch, all of the different issues that can occur
1:31:24 during childbirth.
1:31:30 And then I think there was a list of things for kids, and it was like maybe a page, a half
1:31:31 a page long that she’d written.
1:31:36 And she is open to seeing the world as she wishes.
1:31:40 I think by the sounds of things, it is a really good idea that she’s not a mother, and I’m glad
1:31:42 that she’s choosing to not have kids.
1:31:50 But that tone, that sentiment is like prevalent, because people see this is what I have to sacrifice
1:31:59 now, pain, discomfort, lack of freedom, for something that I have no idea about whether
1:32:02 or not it’s going to make me satisfied in future.
1:32:09 And yeah, maybe people say it’s the most important thing or whatever, but it’s easy to excuse away
1:32:11 when there are so many other things I can do with my life.
1:32:14 I can travel around Bali, and I can watch Netflix, and I can build a business, and I can start
1:32:17 a sub stack, or I can build a YouTube channel and do a podcast.
1:32:21 All of these things that you could do, pushing off, pushing off, pushing off.
1:32:22 It’s no surprise.
1:32:25 And the final point is, I think having kids is mimetic.
1:32:26 So-
1:32:26 What does that mean?
1:32:30 You model the behavior of the people that are around you and the people that you see.
1:32:35 So good example of this, South Korea, it’s got one of the worst birth rates in the
1:32:35 world.
1:32:41 For every hundred South Koreans, there will be four great-grandchildren.
1:32:42 Wow.
1:32:44 A 96% reduction over the next century.
1:32:45 It’s insane.
1:32:49 There are entire classrooms, whole schools in South Korea that are unoccupied now.
1:32:52 And there are many, many reasons.
1:32:59 The 4Bs movement, the increasing of women’s acceptance into education, and then when they
1:33:03 got into the workforce, they were still being prejudiced against, which meant that they swore
1:33:07 off a lot of the things that they were promised, like lots and lots and lots of different reasons.
1:33:12 But one of the big ones, culturally, which is really fascinating, is K-pop.
1:33:15 K-pop was this export that Korea was going to put to the world.
1:33:21 We have this ability to construct like the perfect boy band or girl band.
1:33:23 We’re going to export it to the world, and this is going to be a representation for us.
1:33:28 One of the things that K-pop stars have to say is that they will be celibate while they’re
1:33:32 in the band, so not only does this mean that they can’t be in a relationship, so the most
1:33:38 popular cultural influences in South Korea aren’t showing a pro-relationship narrative.
1:33:44 They also obviously can’t be mothers or fathers because they can’t be in a relationship.
1:33:50 The converse of this, cultural intervention in the country of Georgia, very religious, and
1:33:56 there’s this superstar pastor guy, very religious country, this pastor that’s kind of like a
1:33:58 really rock star sort of dude.
1:34:06 He said, I will personally baptize the third child of any family in the country.
1:34:11 So now these parents are speed running having kids so that their child can be baptized by the
1:34:12 equivalent, like, you know, the goat.
1:34:19 He’s like the, like, fucking avici of pastors.
1:34:24 K-pop did the exact opposite.
1:34:31 They had a cultural intervention which showed a non-pro-family influence, whereas Georgia
1:34:33 had this one that was a pro-family influence.
1:34:38 So a cultural intervention that South Korea could easily implement would be to say the only
1:34:43 way that you can become a K-pop star is to already have had a kid.
1:34:48 Like, we’re only going to create boy bands and girl bands out of people who have already
1:34:49 had families.
1:34:53 This kind of brings the conversation to me and you because there’s a lot of men that listen
1:34:54 to your show.
1:34:55 There’s a lot of men that listen to my show.
1:35:00 And I do think in many respects we’re modeling, to some respects, to some people, what it is
1:35:04 to be a good man by what we choose to do.
1:35:05 You know, you have a lot of influence.
1:35:08 I’ve watched the videos of people coming to you after your tours and they say to you that
1:35:08 you’re their friend.
1:35:12 They’re like, they thank you for the fact that you have been their big brother or their
1:35:12 friend to look up to.
1:35:15 And so I think about this a lot, which is like, what am I modeling?
1:35:22 As a podcaster, we’re both in the top 10 list of the global podcasts, according to Spotify.
1:35:24 So do you think about what you model?
1:35:26 Do you think about what a good man is?
1:35:31 Do you think about what you want your audience to think of a man’s responsibility is?
1:35:32 Yeah, very much so.
1:35:36 That being said, I’ve never claimed to be some shining example of what people should
1:35:36 do.
1:35:48 Uh, I certainly know that I try my best to be the sort of guy that I would want to be friends
1:35:49 with.
1:35:50 Hey, I quite like me.
1:35:52 I quite like me.
1:35:53 And I’ve worked really hard.
1:35:54 I didn’t like me.
1:35:58 And I worked really, really hard to form myself into a shape, a construction.
1:36:01 I feel big emotions, for instance.
1:36:03 And for a long time, I was very ashamed of them.
1:36:04 And I wouldn’t get below the neck.
1:36:09 And I would use intellect to like protect myself from feeling my feelings.
1:36:13 And on stage, anybody that’s come to see my live show, I get teary.
1:36:15 Every night I get teary telling the same story.
1:36:20 Okay, well, I think that’s like a good thing.
1:36:25 I think it’s a good thing for guys who feel their emotions to show that they feel their emotions.
1:36:26 Right?
1:36:28 Suppression isn’t the same thing as strength.
1:36:30 And I’ve stopped suppressing.
1:36:32 Wonderful.
1:36:41 I think that there is a wonderful upside in trying to conquer and trying to achieve mastery,
1:36:43 trying to really drive yourself to go and do stuff.
1:36:47 But I’m not like, fuck your feelings, just hustle and grind until your eyes bleed either.
1:36:49 So I’m trying to show balance.
1:36:51 I think mindfulness is really important.
1:36:52 I think that physical practice is really important.
1:36:55 All of this stuff kind of appears in the exterior.
1:36:56 Remember what I said before?
1:36:58 What’s the conversation you’re unprepared to have?
1:37:00 What’s the one thing that you should be doing?
1:37:01 It’s usually the big thing.
1:37:05 The big thing is probably going to be something to do with have a fucking family, dude.
1:37:07 Like, it’s time for you to have a family.
1:37:09 But it’s a…
1:37:11 Is that scary for you, to be honest?
1:37:12 To have a family?
1:37:13 No.
1:37:15 But the sacrifice and commitment?
1:37:16 It used to be.
1:37:17 It used to be?
1:37:18 Used to be.
1:37:18 Yeah, of course.
1:37:19 When did that change?
1:37:20 Two years ago.
1:37:21 Really?
1:37:22 Two or three years ago.
1:37:22 Yeah, yeah, yeah.
1:37:25 And again, we are products of our environment.
1:37:31 Like, all of the cornucopia of different things that we can do.
1:37:34 Look at this panoply of options that I could spend my life doing.
1:37:38 And you sort of get shiny object syndrome and you chase after things.
1:37:40 And isn’t it going to be exciting?
1:37:46 And then you get to where you thought you wanted to be.
1:37:48 And you go, that might not be the answer.
1:37:50 And that’s why.
1:37:53 Having a bit of time to reflect.
1:37:57 Having a little bit of time for quiet, fleeting thoughts to come up.
1:38:00 Like, a busy calendar is a hedge against existential loneliness.
1:38:01 Right?
1:38:06 If you are always needed by somebody, you don’t have to sit with your quiet thoughts.
1:38:11 You don’t have to think, oh, fuck, that deep question that’s been in the back of my mind.
1:38:13 It’s easy to push off if people want me.
1:38:16 Or I move from caffeine-fueled meeting to evening dinner.
1:38:18 I actually have to listen to that.
1:38:22 But if you sit with your thoughts for a little bit, and this is why a lot of people don’t like
1:38:24 sitting with their thoughts, this stuff comes up.
1:38:28 And that’s why the question, what emotions are you unprepared to feel, is so good.
1:38:31 What changed two years ago that made you change your perspective?
1:38:31 I don’t know.
1:38:32 I grew up.
1:38:35 I just, I guess that’s what growing up is called.
1:38:41 Like, it wasn’t some moment where the skies opened and things changed.
1:38:44 I noticed, I used to think, I used to think that kids were super annoying.
1:38:48 My business partner had his first son when he was 25.
1:38:50 So I would have been 25 too, 25, 26 maybe.
1:38:54 And I remember thinking, fuck, like, he just can’t come out with me anymore.
1:38:55 Like, he’s busy.
1:38:57 He’s got all this stuff to do.
1:39:01 And then each kid that he had, it was about two years apart, each one.
1:39:06 I noticed my relationship to the child was different.
1:39:07 I was like, oh, okay.
1:39:10 Well, you know, they’re kind of cute or whatever.
1:39:11 And then another one came along.
1:39:12 I’m like, oh, okay.
1:39:12 That’s really nice.
1:39:18 So I saw this sort of sedimentary rock, this, like, archaeological dig of myself change.
1:39:24 And now I’m godfather to my best friend’s daughter, beautiful daughter, who’s, like, four months old, five months old.
1:39:26 And I love going around and seeing her.
1:39:28 And, yeah, I don’t know.
1:39:29 It’s just growing up, dude.
1:39:33 Growing up’s weird because something changes and you kind of didn’t choose it.
1:39:34 Do you know what I mean?
1:39:35 Like, did you choose?
1:39:36 No, fuck me.
1:39:37 No, it’s weird, man.
1:39:38 It’s weird.
1:39:42 This belief climbs inside of you and sort of wears you a little bit.
1:39:42 Yeah.
1:39:45 And a lot of the time we’re scared of that, and I understand why.
1:39:51 But, like, resisting the fact that that’s there, like, I don’t know.
1:39:54 It’s kind of a denial of this beautiful thing that’s just been given to you.
1:39:55 There you go.
1:39:57 There’s, like, something new and exciting that you can move into.
1:40:01 And I think a lot of friction is in the resistance, right?
1:40:03 Suffering is in the resistance of the thing.
1:40:07 I’ve just finished writing my third book.
1:40:11 I haven’t firmed up the title yet, but I have started mocking up some different designs.
1:40:14 And I’ve been doing this with Adobe Express, which is one of our sponsors.
1:40:19 What I love about Adobe Express is that it makes it so easy for me to obsess over the tiniest details,
1:40:22 the typography, the font, the color, the text placement,
1:40:24 the stuff that might sound petty to most people,
1:40:28 but actually compounds to create something that stands out,
1:40:31 something that’s one better than the rest.
1:40:34 And designing my cover art has reminded me of how many creative things I’ve learned over the year.
1:40:38 But it’s also reminded me that there are so many creative minds around me
1:40:40 that are also sitting on their own secrets.
1:40:45 So I’ve created the One Better Guide in Adobe Express to bring those tips to you.
1:40:48 And in it, you’ll find principles from the very, very best in their industry
1:40:51 turned into quick and easy practices for you to apply.
1:40:56 So you can train yourself to create exactly like the best performing teams in the world do.
1:41:01 Just head over to adobe.ly slash one better to download Adobe Express now
1:41:07 and make sure you visit the learn tab to discover how you can become one better than the rest.
1:41:10 You know, every once in a while you come across a product
1:41:15 that has such a huge impact on your life that you’d probably describe it as a game changer.
1:41:20 And I would say for about 35 to 40% of my team,
1:41:25 they would currently describe this product that I have in front of me called Ketone IQ,
1:41:29 which you can get at ketone.com as a game changer.
1:41:31 But the reason I became a co-owner of this company
1:41:33 and the reason why they now are a sponsor of this podcast
1:41:37 is because one day when I came to work, there was a box of this stuff sat on my desk.
1:41:38 I had no idea what it was.
1:41:41 Lily and my team says that this company have been in touch.
1:41:45 So I went upstairs, tried it, and quite frankly, the rest is history.
1:41:52 In terms of my focus, my energy levels, how I feel, how I work, how productive I am, game changer.
1:41:55 So if you want to give it a try, visit ketone.com slash Stephen for 30% off.
1:41:58 You’ll also get a free gift with your second shipment.
1:42:02 And now you can find Ketone IQ at Target stores across the United States,
1:42:06 where your first shot is completely free of charge.
1:42:10 You mentioned a word earlier on, you talked about the lonely chapter.
1:42:12 You said the word briefly.
1:42:16 I guess this lonely chapter idea is a consequence of what will happen
1:42:19 when you go in pursuit of a big goal.
1:42:20 You want to start the business, you want to quit the job, whatever.
1:42:23 Explain to me what the lonely chapter is.
1:42:27 The lonely chapter describes a time in your life where you’re so developed
1:42:30 that you can’t really resonate with your old set of friends,
1:42:33 but you’re not yet sufficiently developed that you’ve built a new set of friends.
1:42:34 Give me an example.
1:42:37 You have decided to stop drinking.
1:42:40 Your New Year’s resolution is six months, I’m going to stop drinking.
1:42:45 You can go out with your friends that want to go to the pub on an evening time,
1:42:47 but you feel a little bit ostracized.
1:42:49 They’re having digs at you and jibes at you.
1:42:49 Oh, come on, mate.
1:42:50 Only one beer.
1:42:51 Who do you think you are?
1:42:57 So your change is creating some friction between you and them.
1:43:02 Your friends like to play Xbox on an evening time, and that’s how they hang out.
1:43:04 But you want to start going to the gym.
1:43:07 But your friends don’t go to the gym.
1:43:10 And then when you do hang out with them, you’re talking about the gym because that’s your new thing.
1:43:12 And they’re still talking about Xbox.
1:43:18 So there is a friction that happens as you try to grow.
1:43:22 Because if your friends don’t grow at the same pace as you, you don’t speak the same language.
1:43:29 A friend referred to it as changing your dialect so much so that over time, you and your friends don’t even speak the same language anymore.
1:43:39 And it’s very uncomfortable because it’s tempting to go back to the old life that you’re used to, the old patterns, the old routines, the old friend groups, the old everything.
1:43:49 And you have to stop doing the things that you know bring you validation in the moment to start doing things that you have no idea about whether it’ll actually work.
1:43:56 Like, you’re going to tell me that I’m not going to go out with my friends this weekend because I’m going to keep my meditation streak going.
1:43:58 Who even knows if meditation works, right?
1:44:02 It’s so much easier to just stay in the routine that you were previously, doing the same sorts of things.
1:44:09 For you to pull away from that, you’re going to have to do stuff usually that makes you more different, more easy to be mocked, and more alone.
1:44:22 And the initial sad reality is that on your journey of personal growth, at some point, you may need to leave a group of friends behind who aren’t growing at the same pace as you.
1:44:31 But the really sad reality is that if you do it a lot, you may have to do this multiple times throughout your life.
1:44:34 And it’s not a value judgment about who’s better or who’s worse.
1:44:38 It’s just a stark reality of what happens when you start to make changes in your life.
1:44:42 And for instance, I met a million people on the front door of nightclubs.
1:44:45 Million people in person had a handful of friends.
1:44:46 I worked with half of them.
1:44:48 Million people, handful of friends.
1:44:52 In internet marketing speak, my friendship conversion funnel ratio was not very good.
1:44:53 Million people, handful of friends.
1:45:01 And the only way that I could work out who I was was to kind of follow my own instincts and do some of the personal development stuff.
1:45:03 Like a thousand days sober.
1:45:05 500 days without caffeine, which is fucking miserable.
1:45:11 Nine gratitude meditation journals with no idea if any of it was going to work.
1:45:14 And this is the really important thing.
1:45:17 And it’s a bit that all origin stories miss.
1:45:20 I wish that they paid more attention to it.
1:45:31 It seems to me that on every hero’s journey, as soon as they make the commitment to go from where they are to where they want to be, their self-belief never wavers.
1:45:38 Like, sure, there’s ups and downs in the journey and the progress, but their conviction doesn’t slip.
1:45:43 It’s like, at that moment, the clouds parted and I was sure I was going to become a UFC fighter.
1:45:44 I was going to become a businessman.
1:45:46 I was going to get off drugs, change my mindset, whatever.
1:45:52 In my experience, that’s not the way it is at all.
1:46:01 Like, your entire journey of personal growth is just steeped in doubt and self-pity and uncertainty.
1:46:02 And it tarnishes the whole experience.
1:46:04 It’s not sexy.
1:46:05 It’s not cool.
1:46:08 You’re like, this is supposed to be my Rocky cutscene.
1:46:11 It’s three and a half minutes in the movies, but it’s been four years for me.
1:46:11 What’s going on?
1:46:15 There’s not even the promise that there’s any glory on the other side of it.
1:46:23 And this is exactly why it’s so much easier to just go back to your old patterns, why it’s
1:46:26 easier to just go back to doing the old things that you used to do.
1:46:27 People make small changes.
1:46:28 They do little things.
1:46:31 Lose five pounds or they change companies.
1:46:35 But how many people do you know that have really changed their mindset or lost 50 or 100 pounds
1:46:38 or changed careers or moved from the city that they grew up in?
1:46:40 It’s rarer.
1:46:49 And I think the reason that I love this Lonely Chapter idea is that it names something that
1:46:55 a lot of people feel is a bug, not a feature of personal growth, which is this discordance
1:46:59 with their old patterns and their old friend groups and the fact that they don’t know whether
1:47:01 the uncomfortability is supposed to be there.
1:47:03 Is this discomfort right?
1:47:04 Is my self-doubt?
1:47:06 Surely I should just believe and see it, believe it, achieve it?
1:47:10 Am I not supposed to just be, you know, single-mindedly going toward my goal?
1:47:13 This doubt is supposed to be there.
1:47:19 I can promise you that every single person who has gone from a place where they didn’t
1:47:24 want to be to one where they did has had to go through this Lonely Chapter and deal with
1:47:25 all of this.
1:47:33 I think it resonates with people because the sort of people who listen to Modern Wisdom
1:47:36 and your show are the sort of people that this is about.
1:47:44 It’s the kind of people who live in the UK and want to do something themselves, who want to
1:47:48 build a business, do something that there isn’t a particularly good role model for.
1:47:50 That’s presumably because they want to do something.
1:47:51 They want to become better.
1:47:53 They feel like they’re built for more.
1:47:57 And this is what I meant when I said before, you can just do things.
1:47:59 Just do it anyway.
1:47:59 Do it tired.
1:48:01 Do it sad.
1:48:02 Do it lonely.
1:48:04 Do it without a role model.
1:48:08 Because if you’re waiting for somebody to come along and give you that helping hand,
1:48:10 sometimes you’re going to be waiting too long.
1:48:17 It reminds me so much of Jeff Bezos’ shareholder letter where he talks about resisting the
1:48:17 equilibrium.
1:48:24 In his final 2020 shareholder letter said, differentiation is survival and the universe
1:48:25 wants you to be typical.
1:48:30 And the way that this dovetails into what you’ve said is your environment is very, very much
1:48:32 holding you in place.
1:48:38 And actually, in every facet of life, every organism is currently expending a huge amount
1:48:41 of energy just to resist the pull to be typical.
1:48:42 Regression to the mean.
1:48:43 Exactly.
1:48:48 So if you were to leave your friendship group now, the amount of energy it’s going to take
1:48:50 to stay untypical is tremendous.
1:48:53 And he says, this is my last annual shareholder letter as the CEO of Amazon.
1:48:58 And I have one last thing of utmost importance I feel compelled to teach.
1:49:01 I hope all Amazonians take it to heart.
1:49:04 Here is a passage from Richard Dawkins’ book, The Blind Watchmaker.
1:49:07 It’s about a basic fact of biology.
1:49:09 Staving off death is a thing that you have to work at.
1:49:15 Left to itself, and that is what it is when it dies, the body tends to revert to a state
1:49:16 of equilibrium with its environment.
1:49:22 If you measure some quantity, such as the temperature, the acidity, the water content, or the electrical
1:49:27 potential of a living body, you will typically find that it is markedly different from the
1:49:29 corresponding measure in its surroundings.
1:49:33 Our bodies, for instance, are usually hotter than our surroundings.
1:49:36 And in cold climates, they have to work hard to maintain that differential.
1:49:39 When we die, the work stops.
1:49:44 The temperature differential starts to disappear, and we end up the same temperature as our surroundings.
1:49:50 Not all animals have to work so hard to avoid coming into equilibrium with their surrounding
1:49:50 temperature.
1:49:53 But all animals do some comparable work.
1:49:57 For instance, in a dry country, animals and plants work to maintain the fluid content in
1:50:02 their cells, they work against a natural tendency for water to flow from them into the dry outside
1:50:02 world.
1:50:04 If they fail, they die.
1:50:09 More generally, if living things didn’t work actively to prevent it, they would eventually
1:50:12 merge into their surroundings and cease to exist as autonomous beings.
1:50:14 This is what happens when they die.
1:50:20 And what he’s talking about here is that to be different in any context or environment, work
1:50:20 is being done.
1:50:22 Like to stay atypical.
1:50:25 And I think about this as we come into the new year, which is if you’re planning to be
1:50:30 different, quit the job, go and be the violinist in Peru, start the cupcake business, it’s going
1:50:36 to cost you so much energy to resist the equilibrium that you better, going back to what you said about
1:50:38 subtracting things, you better save energy somewhere else.
1:50:44 Because, you know, I had a neuroscientist on the podcast that was the neuroscientist that
1:50:49 discovered we have a biological budget of energy, literally like a bank account.
1:50:53 And what tends to happen, I think, and why the New Year’s stats are so horrific in terms of the
1:51:00 amount of people that stick to their goals, is we go in search of a new state, a new life that’s going to
1:51:07 cost us even more energy to resist our current environment without budgeting for it by saving
1:51:08 elsewhere.
1:51:12 And I think about this through the lens as a business owner, because as a company, the
1:51:17 diary of a CEO will become like the mean the minute we stop the fight, the minute we stop
1:51:20 experimenting, the minute we stop pushing the boundaries, the minute you stop doing the big
1:51:25 digital screens, the minute you give up the fight, you will become every other show.
1:51:28 That’s what I meant when I said problems are a feature of life, not a bug.
1:51:36 Like there will be no day when you don’t have any problems and railing against it.
1:51:37 Why is the flight delayed?
1:51:38 Because flights get delayed.
1:51:40 Because flights get delayed.
1:51:40 That’s why.
1:51:45 And did you think that there was going to be a day when no flights were delayed?
1:51:48 That you’re going to reach some escape velocity where this was no longer an issue?
1:51:50 I love this analogy using escape velocity.
1:51:53 Imagine that we’ve got a rocket ship here.
1:51:58 So when this is taking off, on the launch pad is when it needs the most energy.
1:51:59 The inertia is the highest.
1:52:00 The resistance is the most.
1:52:03 So that’s when you need to use whatever fuel you’ve got.
1:52:06 Use the chip on your shoulder from the kids that bullied you in school.
1:52:09 Use your desperate desire to be seen by that girl out there.
1:52:13 Use your need for validation from your parents, whatever it is.
1:52:17 And then what happens is the old school style rockets, not the new Falcon 9 ones.
1:52:19 What happens when this takes off?
1:52:23 This fuel source switches off and then the booster rockets come on.
1:52:25 That’s as you get to a different level of altitude.
1:52:28 And now you’re using a different sort of fuel source.
1:52:30 And then this falls away.
1:52:31 The bottom falls off.
1:52:32 And it keeps on going.
1:52:34 And then it gets into escape velocity.
1:52:36 Use what you have at the start.
1:52:39 And at the start, most people have way more discontent than they do love.
1:52:44 I mean, even this ties right back to New Year’s resolutions, because if I am going to make
1:52:49 a change and reach escape velocity, then I’m going to need to focus all my energy and therefore
1:52:53 save leakage, like save wasted energy in this moment of time.
1:52:57 And I’ve heard you talk about this when you do your annual review that, again, it goes back
1:53:01 to what I was saying, like, you do need to cut some shit and you can’t have it all at
1:53:03 the same time if you are going to change your life.
1:53:09 This is one of the problems of overcooking your goals for the next 12 months.
1:53:13 I think you can probably do two big things in 2026.
1:53:14 Two big things.
1:53:22 You could probably lose 20 pounds and get a boyfriend that you really, really love.
1:53:28 You can’t do that and move cities and start a new business and learn to play the piano.
1:53:28 No.
1:53:35 And that, again, is why don’t go into a buffet and assume that however much food you put on
1:53:38 the plate, your stomach will just expand to fit it in.
1:53:42 Because what you’re going to guarantee is that you fail next year.
1:53:44 You can almost guarantee that you fail at doing this thing.
1:53:45 Is it great to set your sights high?
1:53:46 Yeah, that’s real cool.
1:53:48 And maybe you’ve got lots of things that you want to do.
1:53:52 But just what would have to happen by the end of next year for you to look back on it and
1:53:53 consider it a success?
1:53:55 And what if you created a rank ordered list?
1:53:57 I’m like, OK, I need to kill one of these.
1:53:59 And you left yourself with one or two.
1:54:00 What’s left?
1:54:01 You’d only do one thing next year.
1:54:02 Cross that off.
1:54:03 Cross that off.
1:54:04 Cross that.
1:54:04 What am I left with?
1:54:07 Oh, I really want to lose the weight.
1:54:08 There we go.
1:54:10 Now we can break that down into individual steps.
1:54:11 I need to get a gym membership.
1:54:14 I need to get some cool gym wear that makes me feel good as I go to the gym.
1:54:18 I’ve heard you talk, you know, you mentioned that getting a boyfriend next year.
1:54:24 One of the resolutions a lot of people will have, even if it’s not directly, is to find a partner.
1:54:31 And I heard you referencing psychological stability as the thing we should be looking for in a
1:54:31 partner.
1:54:32 Yeah, yeah, yeah, yeah.
1:54:34 What do you mean by psychological stability?
1:54:40 After some sort of emotional perturbment, after something happens, how long does it take for
1:54:41 them to get back to baseline?
1:54:42 Oh, OK.
1:54:46 So I’m looking for someone who is just emotionally stable or they returned?
1:54:49 They returned to their emotional equilibrium, right?
1:54:57 So let’s say that we’re going on holiday and the flight is canceled and it’s a big deal
1:54:58 because their family is going out there.
1:55:04 Is that the sort of thing that happens and then there is a reversion to baseline within
1:55:05 a few hours?
1:55:09 Or is that the sort of thing that blows up the entire trip of the holiday with their family?
1:55:16 If something occurs that causes emotions to be impacted, how long does it take to get
1:55:17 back to baseline?
1:55:19 That’s emotional stability.
1:55:22 And it’s very predictive of relationship outcomes.
1:55:23 Some other stuff.
1:55:25 Conscientiousness.
1:55:26 Person’s thoughtful.
1:55:29 They think a lot about you specifically.
1:55:30 And they care.
1:55:32 Agreeableness.
1:55:34 And someone who’s moderately agreeable.
1:55:40 You want somebody who, when you propose plans, is a yes and person.
1:55:42 Like, huh, yeah.
1:55:48 And finally, you want someone who’s moderately open in openness.
1:55:49 Personality trait.
1:55:50 There’s three.
1:55:52 Conscientiousness.
1:55:52 Agreeableness.
1:55:54 Openness to experience.
1:55:57 You want someone who’s moderately open so that they’re prepared to go and do new things.
1:56:02 As soon as you get into high openness, that’s when wandering eyes come in.
1:56:05 This isn’t to say that personality traits are destiny, rah, rah, rah.
1:56:10 But based on Tai Toshiro’s work, this is pretty reliable.
1:56:13 I also like the psychological stability thing.
1:56:14 I think that’s really, really lovely.
1:56:16 You want somebody who feels like home.
1:56:21 You want a relationship that feels like a safe harbor that you can wall yourself off against
1:56:23 all of the ills of the world.
1:56:25 Your business can fall apart.
1:56:26 Your health can decay.
1:56:28 Your friends can abandon you.
1:56:33 But you know that at home, there’s someone who loves you for who you are, not for what
1:56:34 you do.
1:56:35 And they’ve always got your back.
1:56:44 And I think aiming for a relationship that feels like a safe harbor is a really good idea.
1:56:45 It’s rough at the moment, isn’t it?
1:56:48 I just, I just, I’m so glad that I’m not single.
1:56:53 Because when I look out at the dating landscape of like dating apps and all this stuff, I’m
1:56:56 so glad that I, I’m not out there in, in that war zone.
1:57:01 And when you, you know, there’s a lot of single people that follow you, men and women.
1:57:08 When you think about, if you were 30 year old, Chris, and you’re a single guy, you’re not doing
1:57:09 the podcast, people don’t know who you are.
1:57:13 If you were trying to solve the love problem in your life, where would you aim at first?
1:57:14 It’s like the love problem.
1:57:14 That’s cool.
1:57:21 The first thing you need to do is say, am I the sort of person who the sort of person I
1:57:22 want to date wants to date?
1:57:24 Yeah.
1:57:28 If not, it’s obvious where you need to work, work on yourself.
1:57:31 That’s such an important question that requires such honesty.
1:57:31 Yeah.
1:57:36 And this again is why some time away from the urgent and the important, some time to reflect,
1:57:37 some time to listen to your fleeting thoughts.
1:57:40 You know, you know that your wardrobe sucks.
1:57:44 You know that your wardrobe sucks and you hate fashion and you’ve excused it.
1:57:45 It’s like, I don’t need to do that.
1:57:47 I’m not interested or whatever.
1:57:49 Hey dude, I’m sorry.
1:57:52 Chicks care about how you look.
1:57:52 Shock horror.
1:57:53 They care about what you wear.
1:57:56 Probably need to go and update the wardrobe.
1:57:56 You got a female friend.
1:57:58 You’ve watched a few YouTube videos online.
1:58:00 Maybe that’s where you need to start.
1:58:02 I’m a bit overweight.
1:58:03 I’m a bit skinny fat.
1:58:07 The gym is one of the most reliable ways to increase your attractiveness.
1:58:10 One of the most reliable ways is a man to increase your attractiveness.
1:58:16 You need to be a real super Chad to not need to have any physical practice at all and still
1:58:17 be able to get the sort of woman that you want.
1:58:21 So, okay, maybe you’re going to start to go to the gym.
1:58:27 But let’s assume that you have reached the level that you need to be at in order to be
1:58:28 attractive to the sort of person that you are.
1:58:29 So that’s the first one, right?
1:58:35 Because if you’re not, you’re permanently condemning yourself to always pine after partners that
1:58:35 aren’t going to want you back.
1:58:37 Next step.
1:58:43 Where do partners, like the sort of person that you want to date, hang out?
1:58:45 Where do they go?
1:58:50 Like, if you love dance music, it’s probably a bad idea to go to a breathwork class.
1:58:53 Like, why not just go to parties that have got dance DJs on?
1:58:58 Or if you’re really into lectures and philosophy, go to an Alex O’Connor live event or something
1:59:01 and hang around outside or like talk to the girl that’s next to you.
1:59:06 If you really love sport, like obviously go to the gym, pick up pickleball, like start doing that.
1:59:12 Where are the sorts of places inhabited by the sort of person that you want to be like?
1:59:13 And there’s bonus points.
1:59:17 If you can go and do a thing that you have a little bit of a competitive advantage at,
1:59:23 especially as a guy, if you used to play tennis in high school and you’ve got a bit of
1:59:27 hand-eye coordination, you can probably be one of the best pickleball players at a recreational
1:59:27 court pretty quickly.
1:59:30 And you’re going to be that new guy who’s like, oh, like you’ve seen that.
1:59:31 I want to play with him.
1:59:32 Like he always wins or whatever it might be.
1:59:34 Like not being manipulative.
1:59:35 You’re just playing to your strengths.
1:59:39 What decision did you make in your life that made you more attractive than any other decision?
1:59:40 Going to the gym.
1:59:42 Going to the gym.
1:59:48 I started training when I was 18 at the Centre for Sporting Excellence at Newcastle University.
1:59:53 I had no idea what I was doing and was taking blueberry extract in an unflavoured,
1:59:57 hydrolyzed way in a desperate attempt to see if I could gain some size.
1:59:58 I just didn’t stop.
2:00:01 And I like it.
2:00:02 It makes me healthier.
2:00:03 It makes me feel powerful.
2:00:05 It added to my frame.
2:00:07 I had real hard gain.
2:00:09 It took fucking ages to put weight on.
2:00:14 I remember when I was 20 and I broke 70 kilos for the first time.
2:00:15 I was like, I am fucking huge.
2:00:18 And I just didn’t stop.
2:00:21 And I think not only is it something that’s great for me,
2:00:25 it’s something that really very reliably makes you more attractive to women.
2:00:26 What about for women?
2:00:30 What do you think in your POV would make?
2:00:33 Look, I would be tempted to go for the gym thing too.
2:00:39 And the reason that I like it is that you benefit on multiple levels.
2:00:45 What you don’t want to do is do something that makes your life feel like a performance for your future partner.
2:00:49 You want something that even if that doesn’t come along, you’re still glad you did it.
2:00:53 And how many people say, I went to the gym in an attempt to get better legs
2:00:56 because the guy that I want to attract is kind of like into girls that have got good legs
2:00:59 and I want to wear like nice dresses and look cute in them and all the rest of it.
2:01:04 I really hated the way that my boyfriend didn’t come along and what I was.
2:01:06 I broke myself trying to do.
2:01:08 I lost myself trying to do that.
2:01:09 No, you made yourself.
2:01:13 You won independently of whether or not that person came along.
2:01:15 And how wonderful is that for you?
2:01:20 So, I mean, this is just me shamelessly shilling for everybody to go to the gym and get jacked.
2:01:22 I think that would be good.
2:01:31 One other thing I think that is maybe a slightly unusual strategy that women can cultivate is receptiveness.
2:01:37 So, I think, especially in a post-MeToo world, a lot of guys are very scared of approaching –
2:01:39 guys have always been scared of approaching women.
2:01:47 But in a post-MeToo world, they’ve been taught that anything short of a hell yeah is a no get away from me
2:01:49 so that you don’t make the girl feel uncomfortable.
2:01:54 Guys already were quite nervous going up and talking to you.
2:02:01 So, you have to treat a man and his interest kind of like slightly inexperienced golden retriever.
2:02:06 Needs to be very loud, very obvious signals of interest from you.
2:02:12 So, in the middle ages, aristocratic middle ages, ladies would drop a handkerchief in front of a gentleman.
2:02:14 Oh, mom, mom, oh.
2:02:23 In 2025 in New York, there are women stealing finance bros salads, finding their names from the salad on Instagram
2:02:25 and then messaging them and saying, sorry, I accidentally took your salad.
2:02:28 Like, that’s the 2025 equivalent of dropping the handkerchief.
2:02:30 But receptiveness, I think, is important.
2:02:34 Like, hey, ladies, if you like that guy and he’s not approaching you,
2:02:42 maybe assume that he doesn’t know that you like him and apply a little bit more receptiveness.
2:02:48 And the other side of this is if a guy does come up to you and you’re not into him,
2:02:55 don’t mock him or make it uncomfortable to his face because you are ruining the next girl’s chances
2:03:00 who really does want him by making him feel not enough for doing it.
2:03:07 It’s taken a superhuman amount of strength to come up and say, hello, I just wanted to say,
2:03:08 I thought you looked really lovely today.
2:03:10 What’s your name?
2:03:15 That was the most terrifying thing that that guy has done that day.
2:03:18 And if you don’t, if you’re not receptive, even if you don’t want it,
2:03:24 it kind of creates this culture of men feeling broken and like they shouldn’t do that more.
2:03:26 So, yeah, there’s some.
2:03:30 What is the most important things we haven’t talked about that we should have talked about, Chris,
2:03:35 as it relates to this time of year, the strivers who want to make change, become someone else?
2:03:36 Stop taking life so seriously.
2:03:42 Like no one is getting out of this game alive, literally.
2:03:48 In three generations, no one will even remember your name.
2:03:56 And if that doesn’t give you liberation to just drop your fucking problems for a moment
2:04:00 and find some joy, I don’t know what will.
2:04:06 Like life is inherently ridiculous and guaranteed to end sooner or later.
2:04:09 So you might as well enjoy the ride.
2:04:11 Do you know your great granddad’s name?
2:04:12 Nope.
2:04:12 Do you?
2:04:13 No.
2:04:15 People don’t like that idea.
2:04:16 And I get it.
2:04:19 Maybe you will be remembered for generations to come.
2:04:22 But just assume that you don’t.
2:04:24 This is this deferred happiness syndrome thing, dude.
2:04:26 Like don’t wait.
2:04:29 Life really is happening right now.
2:04:35 There is this belief that once life’s duties are out of the way,
2:04:40 then you can finally start doing the thing you want to and fully living your life.
2:04:43 It’s called the provisional life.
2:04:47 This sort of strange feeling that you’re not yet in your real life.
2:04:48 For now, you’re doing this thing or that.
2:04:51 But there’s always the fantasy that at some point in future,
2:04:54 the real thing will come about.
2:05:01 There is a kind of urgency that I think we could all do with.
2:05:04 And that’s not to put pressure on people
2:05:09 so that they feel like a failure if they fall short.
2:05:15 It’s not to deny the fact that people have got real, legitimate resource and time constraints
2:05:17 that mean that they can’t do a thing.
2:05:19 But don’t wait.
2:05:22 Because life really is happening right now.
2:05:35 And I can’t think of many times when you’re going to regret trying to make something happen now.
2:05:39 I guess one other thing, the sort of people that have made it this deep into the episode
2:05:41 are the ones that this is about.
2:05:45 I think type A people have a type B problem.
2:05:47 So insecure overachievers.
2:05:49 Is that type A?
2:05:49 Yep.
2:05:51 Need to learn how to chill out and relax.
2:05:55 And lazy people need to learn how to be motivated and work harder.
2:05:59 But given that someone is two hours into a podcast between me and you,
2:06:02 I’m going to guess that they’re probably type A,
2:06:05 some version of a walking anxiety disorder harnessed for productivity,
2:06:07 as Andrew Wilkinson says.
2:06:10 And here’s the thing that you may have already realized,
2:06:15 which is type A people with type B problems often get very little sympathy
2:06:20 because a miserable but outwardly successful person
2:06:23 always appears to be in a much more preferential position
2:06:28 than a content being lazy but on the verge of bankruptcy one.
2:06:35 One feels like a limitation and the other feels like a choice.
2:06:41 One is a systemic imposition and the other is like a bourgeois luxury, right?
2:06:44 I need someone to teach me how to work harder and be disciplined
2:06:46 feels upward aiming, noble, charitable.
2:06:49 I need someone to teach me how to switch off and relax
2:06:52 feels dopaminergic, transactional, opulent.
2:06:59 Every underdog movie ever has a scene of some person down on their luck
2:07:03 learning how to work harder and pull themselves up by their bootstraps.
2:07:08 None include a scene of a guy learning how to log out of Slack at 6pm
2:07:10 or finally enjoy a beach holiday.
2:07:14 And like I said before, maybe more people do need David Goggins
2:07:17 screaming in their face to go harder than need Eckhart Tolle
2:07:19 whispering in their ear that they’re enough already.
2:07:24 But for a perhaps minority of people,
2:07:27 they actually need to hear the opposite message.
2:07:32 We need a parasympathetic Goggins who’s going to carry the TV remote
2:07:34 and the Cheetos.
2:07:36 Hashtag rest harder than me.
2:07:41 We need to teach people to give themselves a fucking break.
2:07:47 And this is an odd thing to hold in both our hands at the same time.
2:07:49 You do not want to have a victim mindset.
2:07:50 You want to have agency on the world.
2:07:51 You want to enact stuff that’s going on.
2:07:54 You want to make it and you’re going to have to try really hard.
2:07:59 And also, you need to give yourself a break.
2:08:03 You have to know that if you nailed your day,
2:08:05 you don’t just make it back to zero.
2:08:06 You got to plus 10.
2:08:11 There’s no arbitrary minimum level of productivity you have to achieve every day
2:08:12 in order to be worthwhile.
2:08:15 Are you religious?
2:08:20 And I ask this because you talked about the idea of death and pursuit
2:08:21 and you don’t know how long you’ve got left.
2:08:26 And I think it probably has to be framed in the context of what you think happens thereafter.
2:08:30 No, I wouldn’t call myself religious.
2:08:30 Are you?
2:08:35 The way that I look at it is, if you look at our evolutionary history,
2:08:37 we’re meant to be part of something.
2:08:39 But if you look at the narrative of the last 20 years,
2:08:41 that’s given rise because of social media.
2:08:44 It’s all about be your own boss, remote work.
2:08:47 I mean, we talked about the whole kids thing, people having less kids.
2:08:51 So we’re actually swinging away from dependency to independence and freedom.
2:08:57 And it appears to me that freedom and total independence will make you sick.
2:09:01 So we’re naturally, our Maslowian needs going, this doesn’t feel right.
2:09:03 I need to belong somewhere.
2:09:07 Think about this, Maslow’s hierarchy of needs, an existential crisis.
2:09:11 You asking yourself the question, anybody that goes through this review process,
2:09:15 chriswellx.com slash review, anyone that goes through that and thinks,
2:09:16 I don’t know what to do with my life.
2:09:21 Think about how few people throughout human history have ever had to ask themselves that question.
2:09:25 Day-to-day, desperately just trying to cling on to existence,
2:09:32 unsure whether or not the cold snap tomorrow is going to come into the cave and kill them all.
2:09:37 An existential crisis is a luxurious position to be in, and it feels horrendous.
2:09:39 How do you hold those two things in your mind at one time?
2:09:43 Like, you’re telling me I’m blessed because I’m asking myself questions
2:09:45 that make me doubt the meaning of my life.
2:09:46 Yeah.
2:09:50 And maybe that’s where religion is stepping in now,
2:09:52 to try and give people some guidance on that sort of stuff.
2:09:55 I saw a tweet that said,
2:09:59 my parents had the problem of survival and I have the problem of self-actualization.
2:10:02 And I think sometimes,
2:10:03 sometimes,
2:10:06 I’ve got to be careful what I say here,
2:10:07 but I’m saying,
2:10:07 you know,
2:10:08 they are both,
2:10:10 they both come with their own challenges,
2:10:11 I should say.
2:10:12 Absolutely.
2:10:12 I mean,
2:10:17 and there’s this idea I had the other day of the shame of small fears,
2:10:19 which is what this is about.
2:10:22 So imagine explaining small fears to a caveman.
2:10:23 Say,
2:10:25 Grook,
2:10:29 I worry about sending this message.
2:10:31 And Grook would respond,
2:10:34 will the enemy try and see the message?
2:10:35 No.
2:10:37 Will a saber-toothed tiger smell the message?
2:10:38 No.
2:10:41 Will it be etched on the wall for the rest of time?
2:10:42 No,
2:10:43 it’s a little small rectangle.
2:10:46 Or why are you worried?
2:10:50 in case somebody doesn’t like me or like what I say or I hurt their feelings.
2:10:51 He just laughs in your face.
2:11:04 And we have to accept the fact that the sort of fears we have in the modern world are both smaller and more complex at the same time.
2:11:05 Yes,
2:11:06 they’re not about life and death,
2:11:11 but our nervous system has been repurposed from bears to boundaries.
2:11:14 And it does not know the difference.
2:11:17 It feels like you saying your truth,
2:11:17 saying,
2:11:19 I don’t think that this job’s working for me,
2:11:23 or you said something that doesn’t land with me and you crossed a line,
2:11:26 that feels like you’re about to be rejected from the tribe,
2:11:28 even if the tribe is now just a WhatsApp chat.
2:11:33 And this repurposing of our nervous system
2:11:38 gives us the additional complexity of the shame,
2:11:40 because now we feel shame.
2:11:43 Who am I to have this problem?
2:11:45 Do I not know that across the grand expanse of history,
2:11:46 this is nothing.
2:11:52 My ancestors would have dreamed to have had the opportunity to have dealt with this problem instead of the one that they do.
2:11:55 And yet you can’t deny the way that you feel.
2:11:57 It’s like one of the biggest lessons I’ve taken away from this year is
2:12:00 my emotions are legitimate.
2:12:04 Like the way that I feel is the way that I feel.
2:12:09 And denying myself that is not helping anything at all.
2:12:14 It’s like you feel scared before you go out on stage to go and give this talk in front of a few thousand people.
2:12:16 You shouldn’t be scared.
2:12:17 No one’s going to come and kill you.
2:12:20 And you start shaming yourself for your fear.
2:12:23 And then you become anxious about your shame, about your fear,
2:12:25 and then bitter about your anxiousness, about your shame, about your fear.
2:12:27 You’ve got this infinite regress of mean emotions.
2:12:29 Like, huh.
2:12:33 The first one wasn’t me.
2:12:34 The first one was the situation.
2:12:37 The second one was me.
2:12:39 The third one, the fourth one.
2:12:41 And now I’m complicit in my own suffering.
2:12:44 I’ve made myself suffer unnecessarily.
2:12:53 And this is why the spit and sawdust and caffeine and big dreams, really, really important.
2:12:55 But it has to be married with some self-love.
2:12:57 And maybe not in the beginning.
2:13:00 Maybe if you’re trying to get the rocket ship off the launch pad, use what you have,
2:13:08 including your self-hatred and your need for validation from people
2:13:10 and that chip on your shoulder from the kids in school.
2:13:14 But after a while, you need to accept that that is a toxic fuel if you use it for too long.
2:13:17 But when inertia is at its greatest, I think you have to use what you have.
2:13:19 I’m going to ask you a question.
2:13:22 And I just want to try and experiment here.
2:13:25 Can you think out loud when you hear this question?
2:13:25 Okay.
2:13:29 So I’m going to ask you, immediately think out loud.
2:13:29 Okay.
2:13:31 Are you happy?
2:13:34 It’s a complex question.
2:13:38 I have to work hard to be in a good mood sometimes.
2:13:41 And I don’t like the fact that I have to work hard to be in a good mood.
2:13:47 It feels to me like I need to stack the deck in my favor in order to be able to do that.
2:13:49 And I wish that I didn’t.
2:13:57 And yet, I’m really proud of all of the things that I’ve done in order to be able to make my happiness increase.
2:14:00 I have a set point.
2:14:01 I had depression in my 20s.
2:14:03 I’ve had a lot of anxiety as well.
2:14:06 And I’m really proud of what I’ve done to overcome that.
2:14:09 You have to work hard to be in a good mood.
2:14:09 Yes.
2:14:10 Can you talk me through that?
2:14:11 I’ve never heard this before.
2:14:12 From you.
2:14:12 Okay.
2:14:18 Well, this year has been a particularly difficult one for me because I got kicked in the nuts by health.
2:14:20 America is a wonderful country, but everything’s trying to kill you.
2:14:23 The food system, the municipal water, the building materials, the air quality.
2:14:27 And I lived in a house that had toxic molds.
2:14:30 I got mold poisoning, which a lot of people in America have.
2:14:31 And it’s so brutal.
2:14:32 A ton of other stuff.
2:14:36 And I spent a long time, the best part of two years with two jobs.
2:14:38 One was the show.
2:14:40 The other was trying to fix my health.
2:14:49 So after all of this, all this big Modern Wisdom review thing, all I did, my only two goals for this year at the start of this year were don’t let the show drop and fix my health.
2:14:50 That was it.
2:14:51 That was all I wanted.
2:14:52 Nothing else.
2:14:53 Don’t let the show drop and fix my health.
2:14:58 So I really was humbled, like kicked in the nuts so many times that they were two-dimensional.
2:15:01 They disappeared if you looked at them from the side.
2:15:03 It felt like a cosmic joke.
2:15:09 It felt so unfair, like working so hard to just operate.
2:15:15 Going to bed at 7 o’clock at night for six months, unable to sleep because I was wide but tired because my cortisol was inverted.
2:15:17 Cortisol was higher at night than it was in the morning.
2:15:21 So no matter how long I slept, I was never able to feel rested in the morning.
2:15:39 And then dealing with it alone, dealing with it on my own and trying to go through complex environmental illness doctors and treatments and all of this stuff, that really made me face a lot of the fears of insufficiency that I’ve had.
2:15:45 I think every man knows reflection when he’s at his lowest, and I’ve been at some of my lowest points over the last 12 months.
2:15:50 So for me, the happiness thing has been like, I just need to get through today.
2:15:52 I just want to perform well on the show.
2:15:59 I can’t really think about the mood that I’m in when I do it because the mood that I’m in is just swimming in melancholy.
2:16:00 I don’t feel very good.
2:16:05 It felt like my better self was slipping through my fingers.
2:16:13 I think it was being ripped away from me due to something that I hadn’t done.
2:16:16 It felt so unfair, so karmically unfair.
2:16:23 I got literally like a personal curse that had been hit at me, and it was specifically on the thing that I care about the most.
2:16:29 So mold does typically lots of things, but three things, energy, mood, and cognition.
2:16:34 So it makes you tired all the time, it makes you low mood, and it makes you forgetful.
2:16:38 There was a day when I looked down and I forgot how to tie my shoes.
2:16:42 I couldn’t remember how to put my shoelaces together in order to tie my shoes.
2:16:43 I was forgetting words.
2:16:44 I was forgetting the names of people that I’d known.
2:16:47 I was forgetting the names of like friends’ dogs and stuff that I’d spent time with.
2:16:52 And yeah, this year has not been a year where I’ve been trying to maximize my happiness.
2:16:55 It’s one where I’ve been trying to sort of survive.
2:16:58 And I did it pretty much silently.
2:17:01 I did a video about it in maybe October time, something like that.
2:17:14 But again, my I want to keep my private life private thing was important to me because I didn’t want to have other people being ill.
2:17:18 Anybody that is dealing with an illness will know this.
2:17:28 Talking about your illness is kind of like having a birthday that what you get is inundated with lots of messages from people who are all really well wishing.
2:17:32 But what it results in is just a ton of admin and a load of guilt if you don’t reply.
2:17:39 So I didn’t I knew that if I started talking about all of the stuff that I was going through, it would be great because it would make other people that were dealing with it feel less alone.
2:17:50 But it would also be an additional burden on me while I’m trying to fix myself of trying to sift through all of my friend knows how to do a parasite cleanse using goat milk and you can, you know, pray to the full moon.
2:17:54 Like, dude, I really appreciate you caring about me so much that you’ve tried to link me in with this person.
2:18:01 And sure enough, this documentary that I put on the channel that people can go and watch came out and that happened.
2:18:04 Mercifully, I was a little bit further through the journey.
2:18:11 But yeah, man, like, how do I optimize my happiness is a luxury that a lot of people aren’t in a position to do.
2:18:12 And that that was me this year.
2:18:16 I didn’t have the spare capacity to optimize my happiness.
2:18:21 And you still try hard to be you still have to put significant effort in to be content, happy.
2:18:25 Yeah, at the moment.
2:18:27 Yeah, I’ve been working hard on it.
2:18:34 You know, happiness really only exists when uncertainty isn’t there.
2:18:37 It’s very difficult to be uncertain and happy at the same time.
2:18:41 You’d even make the argument that humans never chase happiness directly.
2:18:44 They always chase certainty first.
2:18:49 Because if you don’t know how the future is going to pan out, how are you able to be happy?
2:18:52 Especially if it’s like chronic uncertainty, like, you know, severe uncertainty.
2:18:54 Not just I don’t know who’s going to win the sports game tomorrow.
2:19:02 And for me, I didn’t know if I was going to get escape velocity to get out of this health stuff.
2:19:07 And if that’s the case, where am I deriving my happiness from?
2:19:14 All I see is this endless stretch of work and discomfort and fatigue and tiredness and solitude.
2:19:18 And I feel bad for the guy that had to go through that this year.
2:19:23 Like, I feel for him because it wasn’t easy and it was lonely.
2:19:25 And I’m really proud.
2:19:30 I’m really, really proud that I kept showing up.
2:19:32 I didn’t give up on myself.
2:19:35 I hit dead ends with regards to treatment, with regards to testing.
2:19:48 It was like months where I was going to bed at 7 p.m., waking up at 8 a.m., still tired, sleeping straight through.
2:19:55 There’s something interesting here because the three areas that you said mold impacts are also the three areas that everybody kind of knows you for.
2:20:04 And that’s kind of why I said personal curse felt like it felt like somebody had designed a pathology just for me.
2:20:08 And it would hit at all of the places that I took my self-worth from.
2:20:15 Does it leave a question then, which is, if you take everything I value now that gives me self-worth, what remains?
2:20:17 Well, that was a question I had to ask myself this year.
2:20:19 And what did remain?
2:20:21 Somebody who’s kind.
2:20:28 Somebody who’s genuinely kind and sensitive.
2:20:32 And I always thought that sensitivity was a weakness, but it’s not, at least not for me.
2:20:37 Somebody who is resilient in a very normal way.
2:20:39 So boring victories.
2:20:43 It’s something that I’ve had to learn to take pleasure from this year.
2:20:50 You know, is today the grandest accomplishment of your entire life?
2:20:52 No.
2:20:54 But you went for a walk.
2:20:57 Or you were kind to that person at the supermarket.
2:20:59 Or you were gentle with yourself when you became frustrated.
2:21:11 And I had to get over the shame of small pleasures that somehow me feeling proud about the way that I showed up in a tiny, minute way that nobody else saw
2:21:14 was sort of a comment of the smallness of my life.
2:21:16 Oh, you must not have a lot going on.
2:21:20 Like, how feeble, how weak, how minuscule must your life be?
2:21:25 That seeing that golden retriever was the best part of your morning.
2:21:33 And yet I realized that that was worth being happy about.
2:21:39 And that denying myself the opportunity to be happy about something small is basically me holding my happiness hostage.
2:21:44 Like, until the bank deposit is sufficiently large, the ledger doesn’t kick in.
2:21:45 Like, I can’t pick up pennies.
2:21:47 I can only pick up $100 bills.
2:21:51 And it really fucking humbled me, dude.
2:21:52 Especially if you’re flying high.
2:21:57 You know, two years ago, the show is just vertical.
2:21:59 And it, you know, numerically it still is now.
2:22:05 But it really, really felt like something had just come in to bring my feet back down to earth.
2:22:09 And I feel different to the person that I was last year.
2:22:13 But I’m much more connected, I think, to a sort of truth.
2:22:16 Alain de Botton says the best men are those who have been broken.
2:22:18 And this year has definitely broken me.
2:22:20 Are you doing better now?
2:22:21 I am.
2:22:22 Yeah, I am.
2:22:27 It’s, if I was at a three 12 months ago, I’m probably at a seven to an eight now.
2:22:30 So don’t let the show drop and fix my health.
2:22:33 Like, I got close to doing both of those.
2:22:34 We’ve got to wrap up now.
2:22:40 But I wanted to give you the chance to end this with any closing thoughts that you might have for the listener that’s gotten this far in this conversation.
2:22:44 And who is really at, you know, the foothills of potentially a new version of themselves.
2:22:48 And is there anything else, Chris, that you wanted to say?
2:22:52 Well, first off, congratulations for making it through all of this.
2:22:56 There’s a lot of uncomfortable things to face with conversations like this.
2:23:02 It really forces you to reckon with parts of your direction.
2:23:05 Like, fuck, like, I really don’t want to have to have that conversation.
2:23:06 I really don’t want to face that thing.
2:23:08 There’s a great quote from John Paul Sartre.
2:23:34 This idea of being shunted to the side of your own life, of being an NPC, a non-playable character when you should have been the main character.
2:23:42 You can be in service of other people, but you can still have some sort of action that you take into the world.
2:23:46 This deferred life thing, waiting for life to begin.
2:23:51 It’s a great time of year to question that assumption.
2:23:54 What would have to happen by the end of next year for you to look back on it and consider it a success?
2:23:57 What would I do to make 85-year-old me miserable?
2:24:00 What would 85-year-old me wish that I did more of?
2:24:02 What are the emotions I’m unprepared to feel?
2:24:06 What are the thoughts that I thought too many times last year?
2:24:13 If this was a movie and the audience was watching, what would they be screaming at the screen, telling me to do with my life?
2:24:15 They’re cool questions.
2:24:18 And they certainly helped me.
2:24:21 They helped me find direction, so I hope they’ve helped everyone else as well.
2:24:26 We have a closing tradition where the last guest leaves a question for the next, not knowing who they’re leaving it for.
2:24:28 And the question left for you is quite relevant.
2:24:38 What is the most important component of human joy and endeavor that you believe must be preserved in priority?
2:24:40 Oh, wonderful.
2:24:46 I think agency.
2:24:53 I think the belief that you have the ability to impact your surroundings.
2:24:59 Because the opposite of agency is you basically holding your hands up and saying, I am at the mercy of the world.
2:25:01 You happen to life.
2:25:03 Life doesn’t happen to you.
2:25:05 Chris, thank you.
2:25:07 You are going on tour.
2:25:10 And you’re going on tour next year in March, I believe.
2:25:12 And you’re going on tour in an area where I know we have lots of listeners.
2:25:14 Australia, New Zealand, Bali.
2:25:17 So I’m going to link below a link to anyone that wants to come see you on tour.
2:25:23 But also, I highly recommend people go download the Modern Wisdom annual review template.
2:25:24 So I’m going to link that below as well.
2:25:25 Look in the description.
2:25:25 It’s all there.
2:25:31 Is there anything else that if people, you know, your channel, people should go subscribe to your channel if they’ve liked what they’ve heard today.
2:25:32 Is there anything else?
2:25:34 I had a conversation with Naval Ravikant.
2:25:35 Oh, my God.
2:25:36 I love that.
2:25:40 People always ask, like, what’s the best conversation you’ve ever had?
2:25:41 And I say it’s like trying to choose between a thousand children.
2:25:44 That was really special.
2:25:47 And for people who know him, you should watch it again.
2:25:49 For people who don’t know him, you should go and check it out.
2:25:50 So we can link that below.
2:25:51 I highly recommend that.
2:25:55 Yeah, honestly, the Modern Wisdom annual review template, it’s free.
2:25:56 Copy it.
2:25:57 Use it.
2:26:04 And that’ll put you on my mailing list for a once a week newsletter, which is a lot of the thoughts, a lot of the ideas that we’ve gone through today.
2:26:08 I wanted to say something to you before we finished up as well.
2:26:08 Uh-oh.
2:26:11 No, it’s a thank you.
2:26:16 So I think people often wonder about what’s going on behind the scenes or what somebody’s like behind the scenes.
2:26:21 And I needed some advice from you.
2:26:26 So I messaged you on Saturday afternoon on WhatsApp.
2:26:34 And within 30 seconds, you rang me and then put me in a group with the guy that was able to help with this thing.
2:26:40 And then basically sort of carried us through this process for the next couple of weeks and kept checking in with me.
2:26:43 That was very, very meaningful.
2:26:43 And you didn’t need to do it.
2:26:46 And I very much appreciate having you.
2:26:49 I mean, you in my phone book is like a fucking hidden weapon.
2:26:52 You’re kind of like the jocker willing to be able to get, you know, stuff sorted.
2:26:55 But I just wanted to say thank you for that because it was really, really kind.
2:27:00 And, yeah, it’s awesome to feel like people have got your back.
2:27:02 And that made me feel like that.
2:27:03 I appreciate that.
2:27:10 Yeah, you’ve earned that because you’ve done so much for so many other people and you’ve been so selfless in a way that I aspire to be.
2:27:15 Like, I’m not very good at, like, staying in touch and connecting and replying and stuff like that.
2:27:19 But in those particular moments, you know, I think we are a team.
2:27:24 So I appreciate that.
2:27:25 Thank you so much.
2:27:26 Thank you, mate.
2:27:32 This is something that I’ve made for you.
2:27:36 I’ve realized that the Diary of Oseo audience are strivers, whether it’s in business or health.
2:27:38 We all have big goals that we want to accomplish.
2:27:50 And one of the things I’ve learned is that when you aim at the big, big, big goal, it can feel incredibly psychologically uncomfortable because it’s kind of like being stood at the foot of Mount Everest and looking upwards.
2:27:55 The way to accomplish your goals is by breaking them down into tiny, small steps.
2:27:57 And we call this in our team the 1%.
2:28:02 And actually, this philosophy is highly responsible for much of our success here.
2:28:12 So what we’ve done so that you at home can accomplish any big goal that you have is we’ve made these 1% diaries and we released these last year and they all sold out.
2:28:18 So I asked my team over and over again to bring the diaries back, but also to introduce some new colors and to make some minor tweaks to the diary.
2:28:22 So now we have a better range for you.
2:28:32 So if you have a big goal in mind and you need a framework and a process and some motivation, then I highly recommend you get one of these diaries before they all sell out once again.
2:28:37 And you can get yours now at thediary.com where you can get 20% off our Black Friday bundle.
2:28:39 And if you want the link, the link is in the description below.
2:29:08 I’ve just got back from a few weeks away on my speaking tour in Asia with my team.
2:29:09 And it was absolutely incredible.
2:29:10 Thank you to everybody that came.
2:29:11 We traveled to new cities.
2:29:13 We did live shows in places I’d never been to before.
2:29:16 During our downtime, talking about what’s coming for each of us.
2:29:21 And now that we’re back, my team has started planning their time off over the holiday period.
2:29:22 Some are heading home.
2:29:23 Some are going traveling.
2:29:28 And one or two of them have decided to host their places through our sponsor, Airbnb, while they’re away.
2:29:35 I hadn’t really considered this until Will in my team mentioned that his entire flat, all of his roommates were doing this too.
2:29:40 And it got me thinking about how smart this is for many of you that are looking for some extra money.
2:29:44 Because so many of you spend this time of the year traveling or visiting family away from your homes.
2:29:46 And your homes just sit there empty.
2:29:50 So why not let your house work for you while you’re off somewhere else?
2:29:52 Your home might be worth more than you think.
2:29:58 Find out how much at airbnb.ca slash host.
2:30:00 That’s airbnb.ca slash host.
Chris Williamson là một trong những người dẫn podcast và nhà tư tưởng hàng đầu thế giới. Và giờ anh ấy trở lại, dạy chúng ta cách xây dựng kỷ luật, biến mục tiêu thành kết quả, điều gì ngăn cản chúng ta tìm được tình yêu, và điều gì tạo nên một người đàn ông tốt trong xã hội hiện nay. Câu hỏi hay nhất để xác định bạn nên làm gì vào năm tới: điều gì phải xảy ra trước cuối 2026 để tôi nhìn lại và coi đó là thành công? Và thường nó chỉ xoay quanh vài điều. Điều đầu tiên là để có thể nhặt lên một thứ gì đó, bạn phải đặt xuống một thứ khác. Vì vậy đặt mức kỳ vọng quá cao một cách không thực tế sẽ không tăng hiệu suất của bạn. Ví dụ bạn có thể nghĩ mình sẽ giảm 9 kg và có bạn trai. Bạn không thể làm tất cả cùng lúc, chuyển thành phố và bắt đầu một doanh nghiệp mới. Hãy giả sử tôi không thể làm được nhiều hơn những gì mình đang làm bây giờ. Thứ hai, nếu cuộc đời bạn là một bộ phim và khán giả đang xem, họ sẽ hét vào màn hình bảo bạn làm gì với cuộc đời mình? Điều đó rõ ràng thôi. Hãy rời khỏi mối quan hệ đó. Công việc này không hợp với bạn. Kẻ sát nhân đang ẩn trong tủ. Bởi vì nếu bạn không cẩn thận khi thiết kế những thứ mình theo đuổi, bạn có thể sống cả đời mà nhận ra mình đã trèo lên một cái thang to nhưng dựa vào tường sai. Còn gì nữa không?
Vậy là có một mặt tuyệt vời khi cố gắng chinh phục, đạt tới sự thành thạo, thực sự thúc đẩy bản thân đi làm việc. Nhưng tôi cũng không phải kiểu “bỏ qua cảm xúc, chỉ hối hả và làm việc đến khi mắt chảy máu” đâu. Bởi một trong những bài học lớn nhất tôi rút ra trong năm nay là kìm nén không đồng nghĩa với mạnh mẽ. Và điều đó tốt cho những người đàn ông cảm nhận cảm xúc của mình khi họ thể hiện rằng họ có cảm xúc. Tôi đã ở một số thời điểm tồi tệ nhất trong 12 tháng qua. Cảm giác như con người tốt hơn của tôi đang trượt khỏi tay tôi. Tôi nhận ra cảm xúc của mình là hợp lệ. Và phủ nhận điều đó không giúp ích gì cả.
Cho tôi 30 giây thôi. Có hai điều tôi muốn nói. Thứ nhất là một lời cảm ơn to lớn vì đã lắng nghe và theo dõi chương trình tuần này qua tuần khác. Điều đó có ý nghĩa với tất cả chúng tôi và đây thực sự là một giấc mơ mà chúng tôi chưa bao giờ có và không thể tưởng tượng sẽ tới được vị trí này. Nhưng thứ hai, đây là một giấc mơ mà chúng tôi cảm thấy mình mới chỉ bắt đầu. Và nếu bạn thích những gì chúng tôi làm ở đây, xin hãy gia nhập 24% số người nghe podcast này đều đặn và theo dõi chúng tôi trên ứng dụng này. Đây là lời hứa tôi muốn gửi tới bạn: tôi sẽ làm hết sức mình để làm cho chương trình này tốt nhất có thể bây giờ và trong tương lai. Chúng tôi sẽ mời những khách mời mà bạn muốn tôi trò chuyện cùng và sẽ tiếp tục làm tất cả những điều bạn yêu thích về chương trình này. Cảm ơn.
Chris, khán giả của tôi rất quan tâm tới việc thay đổi cuộc đời theo hướng tốt hơn. Và tôi nghĩ vào thời điểm này trong năm, thay đổi đang ở đầu suy nghĩ của mọi người. Mọi người đều nghĩ về quyết tâm năm mới, tôi muốn trở thành ai vào năm 2026. Nhưng khi nhìn vào số liệu, 23% người bỏ cuộc ngay trước khi kết thúc tuần đầu tiên của tháng Một, mục tiêu năm mới họ đặt ra. Khoảng một nửa số người sẽ từ bỏ quyết tâm năm mới mà họ theo đuổi trước cuối tháng Một. Và chỉ khoảng 9% giữ được quyết tâm cả năm. Vậy tôi đoán câu hỏi mở đầu của tôi dành cho bạn là, thời điểm trong năm này có ý nghĩa gì không? Theo bạn có phải là lúc hữu ích, có tính xây dựng để nghĩ về sự thay đổi không?
Tôi nghĩ thế giới chia làm hai phe. Một phe nói chẳng có khác biệt gì giữa ngày 1 tháng 1 và ngày 31 tháng 12. Tại sao phải đợi? Hôm nay đã là ngày 10 tháng 12 rồi, cứ làm ngay đi. Còn phe kia thích ý tưởng có một thời điểm phù hợp về mặt văn hóa để ngừng làm điều này và bắt đầu làm điều kia. Hầu hết mọi người cần nhận ra rằng họ đã dành rất nhiều thời gian lo lắng về tương lai và quá khứ. Họ quay lại với những điều họ hối hận. Giá mà tôi đã làm khác đi chuyện này. Ôi, tôi cứ suy nghĩ luẩn quẩn về một chuyện đã xảy ra. Tôi có chút tiếc nuối vì điều gì đó có thể đã bỏ lỡ. Tôi buồn vì một thứ gì đó đã mất. Rồi họ lại lo lắng về tương lai. Họ nghĩ tôi không chắc về điều này sẽ xảy ra. Tôi có thể lập kế hoạch. Tôi có thể cố nghĩ ra giải pháp cho chuyện này. Vậy là bạn đã lo lắng về quá khứ rồi.
Bạn đã
đang thực hiện việc suy ngẫm và lên kế hoạch rồi, chỉ là theo một cách rất thiếu cấu trúc, nơi bạn không được chọn
khi nào nó đánh thẳng vào mặt bạn. Đây là một khoảnh khắc phù hợp về mặt văn hóa, kiểu như một thời điểm hợp lý
trong lịch trình để bạn dừng lại và suy nghĩ, à, giữa Giáng Sinh và Năm Mới, những người làm trong ngành bán lẻ,
thương các bạn, những người phải trở lại làm việc — nhưng thường thì có chút thời gian rảnh. Mọi thứ chậm
hơn một chút. Là ngày Boxing Day, lounge trên ghế sofa và thư giãn. Và bạn kiểu như suy nghĩ, wow, tôi lại
ở nhà bố mẹ hay ở bên nhà chồng/vợ hay gì đó. Năm ngoái mình đã làm gì? Năm ngoái nó thế nào? Bạn đã
bắt đầu có trạng thái suy ngẫm một chút. Không có phép màu đặc biệt hay “bí quyết siêu bí mật” vào ngày 1 tháng 1.
Nhưng đó là một thời điểm tốt để kiểm tra vì cuộc sống thường chậm lại một chút. Công việc cũng đỡ bận hơn.
Và bạn đã làm điều này rồi. Bạn đã nghĩ về quá khứ và tương lai. Đây chỉ là một cơ hội có cấu trúc tốt để
dừng lại và làm điều đó. Tôi đoán câu hỏi mọi người nên tự hỏi mình là, tôi nên nhắm tới điều gì?
Và có tồn tại chuyện nhắm quá nhiều thứ không? Một mục tiêu thay đổi tốt nên như thế nào? Khi bạn nghĩ
về tất cả những người bạn đã phỏng vấn và sự thay đổi bạn thấy trong chính cuộc đời mình, một quyết tâm
Năm Mới hiệu quả hay một mục tiêu hiệu quả nghe như thế nào? Và làm sao để tôi đạt được nó?
Ừ, điều đó rất choáng ngợp. Nếu bạn nhận ra, wow, tôi có thể làm bất cứ điều gì mình muốn. Tôi có thể nhìn
tổng thể cuộc đời mình. Điều đó thật kinh hoàng. Tuyệt đối là đáng sợ. Một điều tôi sẽ nói là, đây là cơ hội
của bạn để thay đổi bất cứ thứ gì về mặt hành vi. Bạn có thể thay đổi bất cứ điều gì bạn muốn. Không phải
mọi thứ bạn muốn, đúng không? Đó là vấn đề. Bạn có thể trở thành bất kỳ ai bạn muốn về mặt hành vi, nhưng bạn
không thể là mọi thứ bạn muốn. Vậy nên bạn cần chọn một vài mục nhỏ. Câu hỏi duy nhất tốt nhất để xác định
bạn nên làm gì vào năm tới:
Chuyện gì phải xảy ra trước cuối năm 2026 để khi nhìn lại 2026 tôi có thể coi đó là một năm thành công?
Tôi nghĩ câu hỏi đó thực sự giúp bạn có thêm góc nhìn. Và thường thì mọi thứ quy về chỉ vài việc. Bạn thường
không có quá nhiều thứ trong đầu khi làm điều đó. Đặt tiêu chuẩn quá cao không làm tăng hiệu suất của bạn.
Hãy tưởng tượng điều này. Tưởng tượng bạn vào một tiệc buffet và bày chiếc đĩa to nhất có thể. Bạn nói,
tôi muốn tất cả những thứ này. Tôi sẽ chất hết mọi thứ lên đĩa và bao tử tôi sẽ tự nhiên giãn ra để chứa nó.
Đó không phải cách bao tử chúng ta hoạt động. Và đó cũng không phải cách khối lượng công việc của chúng ta hoạt động.
Vì vậy quy tắc đầu tiên, để nhấc lên một thứ, bạn phải đặt xuống một thứ. Đừng giả định chỉ vì bạn chất thêm
nhiều thứ lên đĩa công việc của mình, năng lực làm việc của bạn sẽ tự nhiên tăng lên để chứa hết. Nó không hoạt
động như vậy. Hãy giả sử, tôi không thể làm nhiều hơn những gì tôi đang làm bây giờ. Tôi có thể đổi chỗ này chỗ kia,
nhưng tôi không thể thêm nhiều hơn vào. Có thể bạn làm được. Có thể bạn sẽ bóp bớt thời gian dùng điện thoại.
Có thể bạn sẽ trở nên hiệu quả hơn, năng suất hơn, vân vân. Nhưng an toàn hơn là giả sử đây là miếng bánh tôi đang
chơi với nó. Và để nhấc lên một thứ, tôi phải đặt xuống một thứ. Đó là điều rất quan trọng bởi vì lúc này là
29 tháng 12. Tôi tràn đầy nhiệt huyết và động lực và không thể chờ nữa. Tôi sẽ làm tan nát mọi thứ. Và vâng,
có thể bạn giữ được điều đó trong tuần đầu. Nhưng nếu bạn dùng động lực và nhiệt tình để kéo mình qua mục tiêu,
thì mục tiêu của bạn phụ thuộc phần lớn vào một nguồn nhiên liệu mà bạn không kiểm soát được. Bạn không có
nhiều quyền điều khiển động lực trong thời gian dài. Nó tới rồi nó đi. Bạn cần thứ gì đó ổn định hơn một chút.
Vậy nên để nhấc lên một thứ, bạn phải đặt xuống một thứ. Tôi nghĩ đó là điểm rất quan trọng vì khi nghĩ về
những mục tiêu chúng ta sẽ bắt đầu đặt vào thời điểm này trong năm, tất cả chúng đều đòi hỏi nhiều thời gian
hơn hoặc nhiều năng lượng hơn. Gần như tất cả đều kiểu như, tôi muốn bắt đầu chạy bộ. Tôi muốn bắt đầu đến
phòng gym. Như bạn nói, điều đó có nghĩa là tôi sẽ phải bỏ bớt thứ gì đó trên đĩa. Và chúng ta thường không nghĩ
về phép trừ vào thời điểm này của năm. Chúng ta không nghĩ tôi sẽ dành ít thời gian với bạn bè hơn. Tôi sẽ cắt
Netflix. Ta nghĩ về việc cộng thêm. Nhưng hợp lý là vẫn chỉ có 24 giờ một ngày và một lượng năng lượng hữu hạn mà
bất kỳ người nào có trong ngân sách cơ thể của họ. Vậy bạn đang nói là tôi phải tạo cả danh sách cộng và danh sách
trừ và đảm bảo chúng cân bằng, tổng lại bằng không?
Đó sẽ là tối ưu. Tôi nghĩ một câu bạn thực sự nên tự hỏi mình là, hãy cùng đi qua một loạt câu hỏi gây khó chịu
mà mọi người có thể tự hỏi. Điều đó có thể thú vị. Được rồi.
Tôi sẽ dành ngày của mình thế nào nếu tôi muốn làm cho bản thân 85 tuổi của mình khổ sở nhất có thể?
Trong năm qua tôi đã làm gì khiến bây giờ tôi cảm thấy bị siết chặt (cảm thấy bí bách như thế này)?
Ờ.
Tôi không thích mối quan hệ của mình với điện thoại. Tôi dành nhiều thời gian trên điện thoại. Tôi không thích buổi
sáng của mình không hiệu quả. Tôi nhận ra khi ở với bạn bè, tôi không thật sự có mặt. Tôi nhận ra tôi dành nhiều thời
gian một mình. Tôi có xu hướng cô lập khi mọi thứ trở nên khó khăn. Tôi nhận ra tôi đã có thói quen không nói thật khi
người ta hỏi tôi. Tôi nhận ra tôi có thói quen không lên tiếng đòi hỏi nhu cầu của mình khi tôi nên làm. Tôi không giữ
ranh giới đủ tốt. Đây là lý do phần suy ngẫm thực sự quan trọng. Vậy tôi sẽ làm gì để làm cho “tôi 85 tuổi” khổ
sở nhất có thể? Tôi sẽ dành ngày của mình thế nào? Và tôi đang làm những điều đó theo những cách nào rồi? Chà,
nhiều thứ trong số đó sẽ giao thoa với nhau. Biểu đồ Venn đó sẽ không cách nhau xa như bạn nghĩ đâu.
Tôi đã nghe bạn từng hỏi câu này trước: nếu ai đó đang xem chuyện này và nó là một bộ phim thì sao.
Vâng. Ý tôi là, câu hỏi này thật tuyệt. Nếu cuộc đời bạn là một bộ phim và khán giả đang xem đến thời điểm này, họ sẽ hét lên trên màn hình bảo bạn phải làm gì với cuộc đời mình? Rõ ràng rồi. Hãy rời khỏi mối quan hệ đó. Công việc không phù hợp với bạn. Kẻ sát nhân đang trốn trong tủ. Khán giả sẽ hét lên trên màn hình bảo bạn phải làm gì với cuộc đời mình?
Vậy bạn đã hỏi ba câu và tôi sẽ hỏi lại ba câu đó với bạn.
Được.
Câu đầu tiên bạn hỏi là: điều gì sẽ phải xảy ra vào cuối năm sau để khi nhìn lại, bạn thấy năm nay là một năm thành công? Vậy với bạn, cá nhân mà nói,
tôi muốn dành nhiều thời gian hơn để suy nghĩ về ý tưởng và ít thời gian hơn bị cuốn vào việc hành chính. Việc hành chính làm tôi kiệt quệ. Tôi không thích nó. Tôi không thích email. Tôi không thích mấy chuyện vận hành kiểu đó.
Dành thời gian để “làm” hơn?
Ừ. Tôi muốn ở trong chế độ làm người sáng tạo, chứ không phải chế độ quản lý — nếu gọi vậy. Tôi muốn dành nhiều thời gian hơn cho bạn bè. Tôi đã là một solopreneur, làm việc cặm cụi, kiểu tự lực, cố gắng không ngừng trong phần lớn thời gian rồi. Nhiều thời gian hơn bên bạn bè, nhiều thời gian hơn để kết nối với mọi người. Đó là hai điều. Nếu tôi làm được — dành nhiều thời gian cho bạn bè và ít thời gian hơn cho việc hành chính — thì ổn. Bây giờ,
một trong những vấn đề bạn có là, và tôi muốn giảm 20 pounds và tôi muốn nâng tạ bench lên 200 kilo và tôi muốn làm điều này. Kiểu như, thật sao? Bạn thực sự, thực sự, thực sự muốn thế à? Bởi vì khi tôi nghĩ về nó, tôi có những mục tiêu dịu dàng hơn nhiều, những mục tiêu bao quát hơn. Và đó là những thứ tôi nghĩ quan trọng với tôi.
Và nếu chúng ta nghĩ về khuôn khổ trừ đi của bạn, bạn sẽ phải trừ đi cái gì?
Chà, điều thú vị là những thứ đó thực ra không nhất thiết là những thứ thêm vào. Việc có bạn bè là một bổ sung, nhưng chuyện chức năng điều hành, gánh nặng hành chính thì không phải. Vậy nên thực ra tốt vì tôi muốn làm ít việc đó hơn, điều đó hy vọng sẽ mở ra chút thời gian. Tôi sẽ phải bỏ đi cái gì? Thực tế là tôi sẽ phải bớt thời gian ngồi trước máy tính làm mấy việc hành chính nhàm chán. Có lẽ tôi cũng cần ít thời gian hơn để lướt điện thoại, ít thời gian hơn trên mạng xã hội. Có thể tôi cũng phải chấp nhận hy sinh đôi chút việc tập luyện. Nếu tôi ra ngoài với bạn bè nhiều hơn vào buổi tối, tôi sẽ phải dậy muộn hơn một chút. Vậy đó là một vài đánh đổi chúng ta sẽ phải làm.
Câu hỏi khác là nếu đây là một bộ phim và khán giả đang hét vào bạn, họ sẽ hét gì?
Bạn đã làm đủ rồi.
Bạn đã làm đủ rồi.
Đừng hành hạ bản thân đến mức khuất phục, nghĩ rằng hạnh phúc của bạn nằm ở phía bên kia của bộ mục tiêu tiếp theo mà bạn sẽ đạt được. Bạn đã đạt được những mục tiêu bạn từng nghĩ sẽ làm bạn hạnh phúc. Nếu bạn chưa thấy hạnh phúc bây giờ, nếu đây không phải lúc bắt đầu cuộc sống, thì bạn sẽ bắt đầu khi nào? Có một ý tưởng tuyệt vời gọi là giả thuyết cuộc đời bị hoãn lại.
Giả thuyết cuộc đời bị hoãn lại cơ bản là niềm tin phổ biến rằng cuộc đời chúng ta chưa bắt đầu, rằng những gì đang xảy ra bây giờ chỉ là phần mở đầu. Và khi suy ngẫm lại, nhiều người nhận ra phần mở đầu mà họ chạy qua thực chất chỉ là ảo ảnh, phai nhạt dần khi họ tiếp cận, và họ thực ra chỉ đang chạy về phía cuối đời mình. Họ cứ mãi trì hoãn mọi thứ. Tôi hiểu mà. Mọi người có những yêu cầu thực tế, cơ cấu, tài chính. Họ phải dậy, phải đi làm, phải thay tã rồi phải dẫn chó đi dạo. Họ có những việc cần phải làm. Tôi không nói về những điều đó. Ý tôi là nhiều người ở một hình thức hay hình thức khác nghĩ rằng cuộc sống của tôi sẽ bắt đầu khi…, họ giữ hạnh phúc làm con tin. Họ ở trong trạng thái chờ, như một chiếc máy bay không thể hạ cánh vì lý do nào đó. Thế nếu điều đó không bao giờ thay đổi thì sao? Nếu những vấn đề trong cuộc sống không bao giờ, tuyệt đối không bao giờ biến mất thì sao? Nếu vấn đề luôn luôn tồn tại thì sao? Thế thì sao? Ôi, thế là tôi sẽ không bao giờ tới nơi. Điều đó có nghĩa tôi cần bắt đầu sống ngay bây giờ. Và tôi nghĩ với tôi, chắc chắn có rất nhiều kiểu suy nghĩ là: tôi sẽ tới khi…, một khi những nhiệm vụ hôm nay hoàn thành, một khi những vấn đề được vượt qua. Sẽ không bao giờ có lúc không còn vấn đề trong cuộc sống. Vấn đề là một đặc tính chứ không phải lỗi. Đôi khi tôi tự hỏi liệu đây có phải là một đặc điểm của quá trình tiến hoá con người không. Có lý khi bản năng được lập trình để thúc đẩy cố gắng, cơ bản là tiếp tục nỗ lực, tiếp tục chinh phục, tiếp tục xây dựng. Và thực tế, nếu tổ tiên tôi không có điều đó, có lẽ chúng ta sẽ không ngồi trong một phòng với tất cả những bóng đèn và máy quay xịn thế này, vì đây là hệ quả của một loài biết nỗ lực. Và vì vậy tôi tự hỏi liệu đây có phải là lời nguyền của con người, là chúng ta cứ mãi nỗ lực rồi rồi chết. Và bởi vì chúng ta đã làm thế, con cháu chúng ta có tỉ lệ sống sót cao hơn. Và khi tôi nói chuyện với người từ truyền thống Đông Á và những thứ kiểu vậy, họ nói về sự thanh thản, về hòa hợp, về sự bằng lòng và tất cả những điều đó, nhưng với tôi thì dường như rất lạ khi cảm thấy bằng lòng. Tôi nghĩ tôi sống trong một nghịch lý: tôi rất hiểu là không có điều gì có thể thay đổi hạnh phúc của mình. Và cùng lúc đó, tôi vẫn miệt mài cố gắng như thể nó có thể.
Ừ, dĩ nhiên đó là điều kiện của con người. Chúng ta quen theo cả hai chiều. Nếu tổ tiên bạn đã bằng lòng khi họ tìm được một hang, khi gia đình họ lớn lên và họ cần một hang lớn hơn, họ không chỉ đi tìm một bụi cây rồi dừng lại; họ tìm nhiều bụi cây hơn và rồi mở rộng, và điều đó đem lại cho họ an ninh hơn.
Nhưng thật không may, trong thế giới hiện đại, điều đó tạo cho chúng ta vô tận những thứ có thể làm và theo đuổi. Chúng ta hy sinh những điều quan trọng vì những điều cấp bách. Cái cấp bách luôn hiện hữu trước mặt ta: email, cuộc họp tiếp theo. Ừ.
Và đó lại là lý do tại sao ai đó phải quan tâm đến việc làm một bài tổng kết hàng năm? Có nên quan tâm đến năm mới không? Bạn bận sống cuộc đời mình gần như suốt cả năm. Đây là một khoảnh khắc mà cái cấp bách có thể lùi lại một chút để cái quan trọng có thể xuất hiện. Trong năm qua mình đã là ai? Mình muốn gì cho năm sau? Mỗi năm đều là một chương của cuộc đời bạn. Năm tới là chương 38 của tôi. Tôi muốn chương đó nói về điều gì?
Bạn có nghĩ có một thay đổi duy nhất trong cuộc đời mà nếu thực hiện sẽ mang lại lợi tức lớn nhất về hạnh phúc không? Giống như nếu bạn có thể vào phần cứng của chính mình và viết lại mã một chút. Tôi nghĩ cố gắng ít hơn thực ra sẽ làm tôi hạnh phúc hơn. Tôi nghĩ rất nhiều nỗ lực và khát vọng thành công xuất phát từ cảm giác bản thân không đủ tốt. Nếu thế giới công nhận sự kiệt xuất của tôi thì tôi sẽ được khẳng định. Và mất một thời gian dài để nhận ra rằng bạn không thể sửa những khoảng trống nội tâm bằng những vinh danh bên ngoài. Vấn đề là đó là một bài học không thể dạy được. Bạn cố gắng nói với người ta rằng tiền không sửa được vấn đề hạnh phúc hay danh tiếng không sửa được vấn đề giá trị bản thân. Bạn nên đi thăm bố mẹ nhiều hơn. Thời gian nằm võng không bao giờ là lãng phí. Bạn không yêu cô gái xinh đó. Chỉ là cô ấy gợi cảm và khó chinh phục thôi. Tất cả những điều này chỉ là những bài học mà bạn chỉ học được khi đã trải nghiệm. Những người chưa tới đó thì nghĩ: “Ồ, nói thì dễ lắm.” Rồi khi họ tới, vì lý do gì đó, họ lại rao giảng cùng những hiểu biết ấy, như người vừa trải qua khai sáng tôn giáo. Vậy có hai khả năng: hoặc những người đạt được điều gì đó đang nói dối về việc điều đó không sửa được vấn đề nội tâm của họ — vì họ thuộc một băng nhóm muốn kéo thang lên sau khi đã trèo lên — hoặc đó là sự thật. Nhưng đó là bài học không thể dạy được. Bạn sẽ không hiểu rằng những thứ bên ngoài không chữa được khoảng trống nội tâm cho đến khi bạn đạt được chúng. Và tôi thực sự nghĩ, trích lời Naval, việc đạt được những ham muốn vật chất dễ hơn nhiều so với việc từ bỏ chúng. Nếu bạn muốn một chiếc Ferrari, dễ hơn nhiều là làm việc thật chăm chỉ để rồi mua nó và nhận ra chiếc xe không phải thứ bạn thực sự muốn, hơn là cố gắng xóa bỏ ham muốn chiếc xe đó ngay từ đầu. Và không phải nói rằng mua được Ferrari là dễ — mà là nói việc loại bỏ ham muốn ấy về cơ bản là bất khả.
Tôi nghĩ tôi và anh có lẽ là hai người mà ở một tầng sâu nào đó có một khoảng trống nội tại. Nhận định đó đúng chứ?
Tất nhiên.
Anh đang nói ở thì quá khứ à?
“Have.”
“Have,” vâng.
Ừ.
Bây giờ anh đã đạt được rất nhiều. Anh là một trong những podcaster lớn nhất trên hành tinh. Anh nổi tiếng. Mọi người biết anh. Người xếp thứ tám lớn nhất thế giới nói chuyện với người xếp thứ hai lớn nhất thế giới. Chúc mừng. Mọi người biết anh, anh có tiền, anh có tự do bây giờ. Anh có thể đi đâu cũng được, làm gì cũng được. Người ta đặt bàn nhà hàng cho anh. Anh đã làm được. Nó có như anh mong đợi không? Và liệu nó có thực sự thay đổi khoảng trống nội tâm đó không?
Điều thú vị là, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở nên to tát gì. Tôi chỉ thực sự hứng thú với những gì mình đang làm, với điều trước mắt mình. Tôi không nghĩ điều này sẽ dẫn tới việc tôi đạt được điều gì đó to lớn hay sống ở Mỹ hay gì đó. Mỗi bước khác nhau đã đưa tôi tới đó. Nhưng không, tất nhiên là không. Bài học không thể dạy được đã đập thẳng vào mặt tôi: danh tiếng không sửa được giá trị bản thân, tiền không làm bạn hạnh phúc. Bạn nên đi thăm bố mẹ nhiều hơn. Bạn có thể nghỉ một ngày. Tất cả những bài học đó, rất tiếc, bạn phải sống để học.
Và câu hỏi cuối cùng của tôi về chuyện này là, khi tôi hỏi về thay đổi trong “mã” mà anh muốn làm, anh đã nói về việc sửa lại sự phấn đấu. Hệ quả tiêu cực của việc phấn đấu là gì?
Có một cảm giác chung là “không đủ”. Bởi vì bạn có thể chạy trốn khỏi cái mình sợ hoặc chạy về phía cái mình muốn. Chạy trốn cái mình sợ hoặc hướng tới thứ mình khao khát. Hậu quả của cảm giác không đủ là gì? Là cảm giác thiếu hụt. Cũng là một cuộc sống tạm bợ. Là trì hoãn cuộc sống. Tôi sẽ hạnh phúc, thỏa mãn, an yên khi…
Và đó có phải là một suy nghĩ anh có không?
Nó giống như một cảm giác thấm vào cơ thể hơn. Bạn cảm nhận được nó.
Bạn cảm thấy nó.
Vâng, tôi rất cảm thấy nó. Đó là sự phấn đấu này. Là sức hút này. Là một dạng nam châm kéo mình về phía trước. Nhưng mà này, nếu cuộc đời anh là một bộ phim và khán giả đang xem tới thời điểm này, họ sẽ hét lên màn hình bảo anh làm gì? Đó thường là một chỉ báo rất đáng tin cậy về nơi anh nên đặt sự chú ý.
Vậy khi nghĩ về năm tới, những thứ người ta nên nhắm tới, tôi nghe anh, tôi nghĩ anh có nói trên podcast High Performance rằng anh thực sự ám ảnh muốn hiểu thành công thực sự là gì. Vậy trước khi vào những chuyện thực dụng hơn, nếu ai đó ngồi ở nhà — và tôi biết người ta hay tới gặp anh trong các tour để hỏi mấy câu như thế — nếu họ ngồi ở nhà cố gắng tự xác định thành công nghĩa là gì với họ, có khuôn khổ, nguyên tắc hay phương pháp nào để tìm ra điều đó không? Tôi nghe anh nói về hai ý tưởng mà tôi rất thích: nghịch lý “region beta”, và dụ ngôn ngư dân Mexico — cả hai đều để lại ấn tượng sâu sắc với tôi.
Ừ, vậy là ba thứ: thành công, region beta, ngư dân Mexico. Thành công trông như thế nào với mỗi cá nhân sẽ khác nhau.
Với bạn, biết rằng mình thực sự muốn có một gia đình,
có những người ngoài kia thì kiểu, tôi không quan tâm lắm. Tôi không nghĩ điều đó nằm
trong kế hoạch của mình. Và điều đó ổn thôi. Người khác có thể thực sự, thực sự muốn bỏ bớt
khối lượng công việc và bước ra để làm bố hay làm mẹ. Thật không may, bạn không thể mang
mục đích hay thành công của người khác về cho mình. Bạn không thể mặc nó như một bộ đồ. Đó là
một ý tưởng tồi, đúng không? Bởi vì nó sẽ không vừa. Và có một câu nói tuyệt vời: buông bỏ
hoặc bị kéo lê. Nếu thứ gì đó không vừa, cuối cùng sẽ khiến bạn đau khi phải mang nó. Và
điều đó có nghĩa là nếu bạn không cẩn thận với cách mình thiết kế những thứ mình theo đuổi,
bạn có thể dành cả đời nhận ra rằng bạn đã leo lên một cái thang to đùng chết tiệt, một cái thang
rất, rất dài mà lại dựa vào bức tường sai. Và bạn cần đảm bảo rằng mình không làm điều đó.
Và đây là lý do chúng ta cần ngồi lại với chính mình, ngồi một chút để suy ngẫm. Và đó là lý do
thời gian giữa Giáng sinh và Năm Mới, tôi nghĩ, là khoảng thời gian tuyệt vời để làm việc này.
Vậy làm sao để bạn xác định được thứ mình muốn làm? Những mục tiêu lớn sẽ khó để bạn
tiếp cận. Nhưng nếu bạn chỉ nghĩ một năm tới, mình muốn gì trong 12 tháng tới? Tôi nghĩ
thường thì điều đó giúp. Và có thể bạn muốn có một mối quan hệ. Tôi muốn ở trong một mối
quan hệ cam kết với ai đó thực sự yêu tôi. Được rồi. Bây giờ chúng ta có thể bắt đầu nói
về một kế hoạch để làm điều đó, nhưng bạn cần có chút im lặng. Vấn đề của việc suốt
ngày bận rộn là nó ngăn bạn lắng nghe những suy nghĩ thoáng qua ở góc đầu. Giọng nói nhỏ
lặng đó thường là giọng mạnh mẽ thật sự. Nhưng có một câu tuyệt vời: những câu trả lời bạn
tìm kiếm nằm trong khoảng lặng mà bạn đang cố tránh.
Bạn có thiền không?
Tất nhiên.
Bạn thì sao?
Có.
Ừ.
Còn bạn?
Không.
Bạn có ước mình có không?
Tôi nghĩ định nghĩa về thiền hơi mơ hồ vì với tôi, khi tôi… tôi sẽ tắm khoảng 30 phút và
cả thời gian ở đó tôi chỉ nghĩ, chứ không phải rửa. Tôi đã sạch sau 5 phút.
Tôi định nói là điều đó ngụ ý bạn bước ra khỏi vòi hoa sen không phải là sạch hơn, mà mang
theo những ý tưởng lớn.
Chính xác.
Không, ý tôi là, bạn sạch chỉ trong khoảng 5 phút, nhưng tôi dành 25 phút còn lại vì có điều gì
đó về dòng nước chảy và khoảng thời gian ở một mình khiến tôi rơi vào một vòng xoáy suy
nghĩ, mà tôi nghĩ đó là phiên bản thiền của mình.
Rồi máy chạy bộ và máy leo bậc ở phòng gym.
Máy chạy bộ tuyệt lắm.
Ừ.
Đó là phiên bản thiền của tôi.
Những suy nghĩ lúc tắm bị đánh giá quá cao.
Những suy nghĩ trên nhà vệ sinh bị đánh giá thấp.
Điều khác tôi thích mà bạn nói đến là khi ta nói về các chỉ số thành công, bạn nói về
chỉ số có thể quan sát được và chỉ số ẩn của thành công.
Ừ.
Nhiều khi chúng ta đánh đổi một chỉ số ẩn lấy một chỉ số có thể quan sát được.
Một thứ có thể quan sát được sẽ là chức danh công việc của bạn, mức lương hàng năm của bạn,
bao nhiêu người biết đến bạn, số dư tài khoản, kích thước ngôi nhà, chiếc xe bạn lái?
Những thứ người ta có thể thấy.
Ừ, tất nhiên.
Cách duy nhất để thành công của bạn được đánh giá là nhìn từ bên ngoài.
Vì vậy, tự nhiên chúng ta đánh đổi điều mà người ta không thể thấy lấy điều mà họ có thể thấy.
Ví dụ, nhiều người sẽ đánh đổi việc đi lại xa hơn để đổi lấy mức lương cao hơn hoặc chức danh
tốt hơn. Một trong những vấn đề bạn gặp phải khi làm vậy là thời gian đi lại là một trong những
thống kê tương quan nhất với hạnh phúc của bạn. Đi lại lâu hơn khiến người ta đáng tin cậy
khổ hơn. Và chỉ số ẩn mà bạn đã mất khi làm vậy là gì? Chà, đó là ít thời gian hơn với gia đình,
với những đứa trẻ đang lớn lên, với vợ bạn để kết nối. Ít thời gian theo đuổi đam mê của bản
thân, ngay cả khi công việc của bạn là đam mê.
Vậy còn một nghề căng thẳng hơn thì sao? Chuyển sang ngành khác căng thẳng hơn nhiều,
nhưng trả lương cao hơn. Chỉ số có thể quan sát được. Chỉ số ẩn là gì? Còn bình yên trong tâm
trí khi bạn đi ngủ ban đêm thì sao? Điều đó ảnh hưởng thế nào đến sức khỏe của bạn, chất lượng
mối quan hệ và khả năng hiện diện vào cuối tuần? Bạn không thể tắt điện thoại vì công việc
trước đây của bạn 9 đến 5, nhưng công việc này là 24/7.
Khó mà nói vì mọi người cần và muốn những nguồn lực thực sự. Tôi muốn cải thiện chất lượng
cuộc sống cho gia đình mình. Đó là điều cao quý để làm. Nhưng sau một thời gian, bạn phải thừa
nhận, nếu bạn đã sống trong một chất lượng cuộc sống thoải mái và bạn đánh đổi nó, bạn đánh
đổi hạnh phúc hay sự bình yên để có được nhiều hơn, thì bạn đang đưa ra một lựa chọn tồi vì
bạn sẽ hy sinh thứ mà bạn muốn — đó là hạnh phúc, sự bình yên, sự kết nối — để lấy thứ được
cho là sẽ đem lại thứ bạn muốn, tức là tiền bạc, chức danh, xe to hơn.
Cái này, tôi nghĩ, liên quan đến câu chuyện người đánh cá Mexico.
Ngụ ngôn về người đánh cá Mexico.
Một doanh nhân Mỹ đi nghỉ ở Mexico và anh ta được một người đánh cá đưa ra khơi. Anh hỏi
người đánh cá, “Bạn làm gì mỗi ngày?” Người đánh cá trả lời, “Tôi dành mỗi buổi sáng trên mặt
nước. Tôi câu vài con cá. Tôi bắt đủ đồ ăn. Tôi đem về nhà và ngồi với vợ con, gia đình, và
chúng tôi ăn những gì tôi bắt được trong ngày.” Người Mỹ nói, “Thật ngốc. Ý tưởng đó ngu lắm.
Bạn nên mua một chiếc thuyền lớn hơn để bạn có thể bắt được nhiều cá hơn rồi đem bán ở chợ.”
Người đánh cá hỏi, “Tại sao tôi phải làm vậy?” Anh ta nói, “À, một khi bạn bán ở chợ, bạn có thể
mua thêm thuyền và thuê bạn bè đến làm cho bạn, rồi họ có thể bắt nhiều cá hơn và bạn có thể
bắt đầu bán sỉ.” Người đánh cá hỏi, “Tại sao tôi phải làm vậy?” Anh ta nói, “Rồi bạn có thể
xây một nhà máy đóng hộp và xuất khẩu nó về Anh, và bạn có thể có một doanh nghiệp lớn…”
Ngư dân nói, vì sao tôi phải làm thế?
Anh ta đáp, à, khi đó ông sẽ có thể nghỉ hưu và ra khơi câu cá chút vào buổi sáng, bắt vài con rồi dành buổi chiều cho gia đình.
Và đó cũng là bài học giống trong tác phẩm Nhà giả kim của Paulo Coelho, về một cậu bé trẻ đi một hành trình cực lớn và rồi phát hiện ra thứ mình tìm kiếm bấy lâu hóa ra lại ở sân sau nhà mình từ đầu.
Nhưng đó là một bài học không thể dạy được.
Và bài học lớn đằng sau Nhà giả kim là: đi một hành trình vĩ đại để rồi quay về nơi bạn đã bắt đầu không giống với việc chưa bao giờ rời đi.
Và đó chính là bài học không thể dạy.
Bạn phải leo lên tới đỉnh núi để đứng ở đó rồi nói, ồ, chết tiệt.
Chết tiệt.
Như là tôi cứ nghĩ đó sẽ là câu trả lời.
Nhưng bây giờ nó không phải, tôi có thể loại bỏ nó khỏi mình.
Tôi đã gạch nó đi.
Và điều đó rất không được ưa chuộng.
Rất ít người muốn nói về chuyện này trên mạng vì ai chưa có “thứ đó” thì cho rằng “thứ đó” sẽ sửa hết mọi vấn đề của họ, và những người đã đạt được nó mà lại nói rằng không phải là câu trả lời thì bị xem là vô ơn.
Ôi trời ơi, thứ mà tôi muốn mà họ lại vứt bỏ.
Sao họ dám?
Sao họ dám nói rằng thứ mà tôi biết mình muốn không phải là câu trả lời cho vấn đề của tôi?
Và tuy vậy, một cách đáng tin cậy, mọi người khi đạt được thì đều nói là nó không phải là câu trả lời.
Điều đó rất thật.
Tôi đã nghĩ lại tất cả những mục tiêu mà tôi viết trong nhật ký khi tôi 18 tuổi và chẳng có gì ngạc nhiên khi bây giờ tôi không có những thứ đó.
Toàn là mấy vật chất và kết quả mà tôi tìm kiếm hồi đó.
Để tôi nêu thêm một cái nữa.
Một câu hỏi tuyệt để suy ngẫm.
Biết những gì tôi biết bây giờ, tôi sẽ khuyên bản thân mình 12 tháng trước điều gì?
Bạn biết tôi sẽ nói gì không?
Của tôi sẽ xoay quanh, sẽ xoay quanh việc ưu tiên.
Sẽ thực sự là về việc biết nói không.
Chúng ta thực sự không dạy điều đó, quay lại chuyện bạn nói về cộng và trừ, nhưng cuộc sống tôi sẽ tốt hơn nhiều nếu tôi giỏi hơn chút thôi trong việc nói không với mọi thứ — chỉ cần khá hơn 10% thôi là cuộc sống đã khác nhiều rồi.
Tôi sẽ thành công hơn rất nhiều.
Lợi ích không chỉ là 10%, mà có thể là 50%, 100% vì lực cộng dồn của sự tập trung.
Được rồi, đó là lời khuyên bạn sẽ cho mình 12 tháng trước khi biết những gì bạn biết bây giờ.
Ừ.
Đoán xem?
Gì cơ?
Có lẽ chính xác là thứ bạn cần nghe ngay bây giờ.
Những vấn đề lớn vẫn là những vấn đề lớn.
Cũng giống như bạn vẫn mang những đôi giày giống một thập kỷ trước, những động lực lớn về mặt tâm lý đối với bạn thường giống nhau xuyên suốt đời.
Tôi để hạnh phúc của người khác đứng trước hạnh phúc của mình.
Có thể điều đó xuất hiện khi tôi còn nhỏ và tôi không lên tiếng với mẹ khi tôi buồn vì sợ làm mẹ khó chịu.
Có thể điều đó xảy ra khi tôi vào công việc đầu tiên và tôi không tự lên tiếng khi sếp đối xử tệ với tôi.
Có thể điều đó xảy ra khi tôi vào một mối quan hệ và tôi sợ nói rõ nhu cầu của mình với đối phương vì lo họ sẽ từ chối hoặc nghĩ thấp về tôi.
Khi liên quan đến con tôi, tôi sợ kỷ luật con vì tôi cần tình yêu của chúng và không muốn làm chúng buồn.
Đây là một xu hướng đơn lẻ lặp lại xuyên suốt cuộc đời bạn.
Và luôn luôn, một trong những câu hỏi phổ biến nhất mà mọi người hỏi là: bạn sẽ nói gì với bản thân 10 năm trước?
Câu hỏi hay để đặt, không phải vì nó sáo rỗng, mà vì nó gần như luôn là điều giống hệt bạn cần nghe ngay bây giờ.
Bạn sẽ nói gì 12 tháng trước?
Đừng làm việc chăm chỉ quá.
Đừng làm việc chăm chỉ quá.
Nghỉ một ngày đi.
Nghỉ một ngày đi.
Mỗi tuần nghỉ một ngày.
Đặt điện thoại xuống.
Đặt điện thoại xuống.
Ra ngoài.
Chạm vào cỏ.
Và bây giờ cũng vậy.
Cũng chính xác như bây giờ.
Bạn nghĩ bạn sẽ làm được chứ?
Tôi không biết.
Tôi không biết đâu, bạn ạ.
Ý tôi là, tôi cố gắng.
Tôi cố gắng.
Nhưng thiết kế hành vi — tôi đã khá hơn.
Điều duy nhất tôi có thể nói và điều hay ho về phần kết của bài đánh giá của bạn, là có những quyết tâm mà tôi đã định ra cách đây cả thập kỷ và giờ vẫn làm.
Và tôi nghĩ điều đó thật tuyệt.
Vì vậy khi tôi có cơ hội để lên kế hoạch, vì tôi cho mình một chút không gian, đúng không?
Nhưng nó không tự nhiên xảy ra.
Rất ít thói quen xuất hiện ngẫu nhiên giữa tháng Bảy là những thứ tôi gắn bó và thực sự quan tâm.
Có thể là những thói quen xấu, tôi có thể đã tích tụ vài thói quen xấu giữa tháng Bảy.
Nhưng hầu hết những thứ tôi thực sự yêu thích, những thứ rất có ý thức, phù hợp với nơi tôi muốn đến, đều là những thứ tôi thiết kế có chủ đích.
Chúng là những thứ làm có mục đích.
Và điều đó luôn gắn với một kỳ đánh giá.
Vậy nên, đúng, cuối năm không có gì đặc biệt.
Nhưng bạn sẽ làm nó vào lúc nào khác?
Vậy bạn sẽ làm vào lúc nào khác?
Nhưng vâng, 12 tháng trước và 10 năm trước, tôi cũng làm y như vậy.
Ngành khác.
Lúc đó tôi điều hành các hộp đêm.
Bình tĩnh.
Nghỉ ngày của bạn đi.
Vậy mẫu đánh giá hàng năm mà tôi có trước mặt là gì?
Vào cuối mỗi năm, bạn cần có một dạng khuôn mẫu.
Nếu ai muốn tải về, họ có thể vào chriswillx.com/review.
Hoàn toàn miễn phí.
Họ có thể sao chép và dán vào ứng dụng ghi chú họ thích rồi điền vào.
Tôi nhận ra câu hỏi lớn là: đã hết năm và tôi cần nhìn lại.
Tôi muốn suy ngẫm xem điều gì đã diễn ra tốt và tệ, và muốn lập kế hoạch cho mục tiêu.
Không có cấu trúc, bạn cứ như bị thả trôi, làm gì cũng lung tung và không biết phải làm gì.
Vì vậy có rất nhiều câu hỏi.
Những thứ như, năm nay thế nào?
Điều gì diễn ra tốt?
Điều gì diễn ra tệ?
Vì sao?
Tôi đã học được bài học gì?
Thói quen hoặc hệ thống nào đóng góp phần lớn cho thành công của tôi?
Những cách giá trị nhất mà tôi dùng thời gian là gì?
Làm sao tôi tìm được thêm thời gian cho những việc đó?
Có cả một phần cho kỷ niệm.
Điều bất ngờ tuyệt nhất, bữa ăn ngon nhất, trải nghiệm mới thú vị nhất, thành phố mới yêu thích của tôi, người bạn mới yêu thích của tôi là gì?
Ngày tôi thích nhất hoặc ngày căng thẳng nhất của tôi là ngày nào?
Quan hệ tình dục tốt nhất mà tôi từng có là khi nào?
Câu trích dẫn, bài hát và nghệ sĩ yêu thích của tôi là gì?
Rồi sau đó là một kế hoạch.
Nếu tôi muốn khiến mình 85 tuổi khổ sở, năm nay tôi sẽ làm gì?
Những việc tôi làm để khiến một ngày của mình thật tuyệt là gì?
Những việc tôi nghĩ là có hiệu quả nhưng thực ra không phải là gì?
Những điều thực sự có hiệu quả mà tôi chưa nhận ra là gì?
Đó là hai điều lớn.
Rồi còn một vài suy nghĩ cuối cùng.
Đến cuối năm sau điều gì sẽ phải xảy ra để khi nhìn lại tôi coi đó là một thành công?
Tôi cần trở thành người như thế nào để chương tiếp theo của cuộc đời đi theo hướng mình muốn?
Biết được những gì tôi biết bây giờ, tôi sẽ khuyên mình 12 tháng trước điều gì?
Vậy cho những ai đang ghi chép điên cuồng, họ có thể vào chriswellx.com/review — phần này có sẵn miễn phí.
Bạn có nói ở đó rằng những mục tiêu bạn đặt 10 năm trước vẫn là một số mục tiêu quan trọng nhất của bạn hiện nay.
Những mục tiêu ấy mà bạn trân trọng nhất là gì?
Thói quen.
Thói quen, những mục tiêu mà bạn trân trọng nhất bạn đã cố gắng vượt qua 10 năm trước là gì?
Năm ngoái tôi đã suy ngẫm về những quyết tâm (resolution) có ROI cao nhất mà tôi từng làm.
Và tôi nghĩ sẽ thật hay nếu mọi người ghi lại quyết tâm có lợi tức đầu tư tốt nhất mà họ từng làm ở phần bình luận, vì điều đó có thể tạo ra kho lưu trữ lớn nhất về những quyết tâm năm mới có giá trị nhất mà ai đó từng có.
Những quyết tâm tốt nhất sẽ được upvote, còn những cái tệ sẽ bị chỉ trích nhiều trong phần trả lời.
Điều đó có thể khá thú vị.
Được rồi, đó là một hướng dẫn, có nghĩa là nếu bạn đang nghe ngay bây giờ, hãy để lại bình luận bên dưới với quyết tâm bạn từng đặt ra vào bất kỳ thời điểm nào trong quá khứ mà mang lại lợi ích lớn nhất cho bạn trong bất kỳ lĩnh vực nào của cuộc sống.
Bạn sẽ thích nhất.
Và nếu bạn đồng ý với ai đó, hãy bấm like cho bình luận của họ nữa.
Và điều này, như Chris nói, sẽ tạo ra một kho lưu trữ về những quyết tâm có tác động lớn nhất, ROI cao nhất.
Tôi nghĩ điều đó hay đấy, bạn ạ.
Tôi muốn làm.
Tôi muốn biết quyết tâm lớn của mọi người là gì.
Vậy tôi sẽ cho bạn biết của tôi.
Được rồi.
Không để điện thoại trong phòng ngủ vào ban đêm.
Cắm sạc ở bên ngoài.
Thú vị.
Đó là tăng chất lượng cuộc sống ngay lập tức khoảng 15%.
Tại sao?
Bởi vì khi bắt đầu ngày mới, nếu bạn dùng điện thoại làm báo thức, bạn lật người, tắt báo thức và ngay lập tức bạn nhìn vào điện thoại.
Bạn chưa đứng dậy.
Bạn chưa vận động.
Bạn chưa uống nước.
Bạn chưa đón ánh sáng mặt trời.
Bạn bị cả thế giới đánh thẳng vào mặt bằng những gì đang xảy ra, thay vì bạn có một khoảnh khắc nhỏ yên bình, một ốc đảo nhỏ cho riêng mình.
Tôi hiểu.
Những người có con nhỏ thì bị đánh thức bởi lũ trẻ, không phải bởi điện thoại.
Nhưng ngay cả khi vậy, thêm điện thoại và việc lướt và mọi thứ khác lên trên nữa có nghĩa là bạn không hiện diện với bọn trẻ.
Vì vậy ngay cả khi bọn trẻ đã là vấn đề, bạn cũng không cần phải để điện thoại ở đó.
Bạn thức dậy.
Điều đó có nghĩa là bạn luôn ở phía bị chi phối.
Thế giới đang xảy ra với bạn.
Bạn không đang làm cho thế giới xảy ra.
Khi bạn đi ngủ vào ban đêm, bạn sẽ dùng điện thoại trước khi ngủ, điều đó có nghĩa là bạn sẽ cắt bớt thời gian ngủ.
Bạn sẽ ở trong một môi trường kỹ thuật số khiến bản thân cảm thấy tồi tệ.
Không tốt.
Không tốt cho giấc ngủ.
Dù là ánh sáng xanh, có một chút nghiên cứu nói rằng không phải chủ yếu là ánh sáng xanh mà là việc lướt, kiểu kích hoạt dopamine, adrenal, lịch trình thưởng gián đoạn, đó mới là vấn đề chính.
Nhưng nó cũng có nghĩa nếu bạn không ngủ được, bạn có thể lật người và cầm điện thoại lên và giờ bạn đã lạc vào hố lướt YouTube hai giờ đồng hồ.
Đó mới là con người thật của bạn, nhân tiện.
Mọi người nghĩ rằng con người thật của bạn là những ghi chép nhật ký, những trang nhật ký của bạn.
Không, không.
Con người thật của bạn là những video bạn xem trên YouTube giữa 10 giờ tối và 12 giờ đêm khi bạn không ngủ được.
Đó mới là bạn.
Vì thế đem điện thoại ra khỏi phòng ngủ không tốn kém gì.
Không có lý do để không làm.
Lý do duy nhất để không làm là có ai đó cần gọi bạn hoặc gì đó.
Tôi hiểu.
Có thể bạn có con đi chơi khuya và bạn cần đảm bảo chúng ổn trong trường hợp có thảm họa xảy ra.
Nhưng thực sự, rất ít lý do để không để điện thoại bên ngoài.
Đồng hồ báo thức radio đã tồn tại từ lâu.
Mua một cái đồng hồ báo thức radio.
Cắm dây sạc điện thoại vào bếp hoặc phòng khách hoặc đâu đó.
Hoặc để nó ở phía bên kia phòng, được chứ?
Vì bạn không muốn thức dậy mà điện thoại hết pin.
Đây là điều cải thiện giấc ngủ lớn nhất.
Nó làm buổi sáng của bạn tốt hơn.
Nó làm buổi đêm của bạn tốt hơn.
Nó khiến bạn bớt bị phân tâm.
Nó khiến bạn ít dùng điện thoại hơn.
Bạn bị buộc phải làm điều gì đó thậm chí chỉ là hơi hữu ích hơn một chút, như xem Netflix hay đọc sách hoặc nói chuyện với bạn đời.
Thú vị là tôi đã nghĩ về điều này qua một biểu đồ bốn ô.
Bạn vẽ một sơ đồ.
Tôi sẽ ném nó lên màn hình, nhờ đội dựng làm cho nó đẹp hơn, vì không ai có thể, điều này không mạch lạc.
Nhưng trên một trục là những việc tốn ít sức lực.
Và trên trục kia là những việc mang lại lợi suất cao.
Và cái này nằm ngay phía trên cùng bên phải, tức là rất ít công sức, lợi suất cao.
Không tốn kém.
Thói quen, vâng.
Đó có lẽ là nơi nên nhắm tới nhất.
Nhưng tôi hình dung nhiều người trong chúng ta lại nhắm vào những việc tốn nhiều công sức mà lợi suất thấp.
Đi bộ buổi sáng mỗi ngày.
Được thôi.
Đi bộ buổi sáng.
Công sức hơi cao hơn một chút.
Các nghiên cứu về điều này tuyệt vời lắm.
Huberman rõ ràng đã nhấn mạnh nhiều về chuyện ánh sáng mặt trời buổi sáng vào mắt bạn.
Ngay cả khi bạn không có ánh nắng, ngay cả khi bạn đang ở một chỗ tối, lạnh và ẩm ướt, thì cũng không sao cả.
Dậy và đi ambulation, tức là đi bộ qua một môi trường trong khi mắt bạn quét sang trái rồi sang phải, dường như làm giảm phản ứng sợ hãi của bạn.
Nó làm cho amygdala — hạch hạnh nhân — của bạn bình tĩnh lại một chút.
Vậy nên dù có ánh nắng thì tốt biết mấy. Còn không có thì cũng ổn.
Năm phút, mười phút.
Và tôi biết mọi người có giới hạn về cơ cấu thời gian. Tôi giả sử bạn có khoảng 20 phút vào buổi sáng mà có thể chèn cái này vào.
Và nếu bạn không tỉnh dậy với điện thoại trong tay, thì đó có lẽ chính là 20 phút đó, đúng không?
Đi bộ một chút.
Hít chút không khí trong lành.
Chỉ cần dậy, xỏ giày.
Bắt đầu đi.
Chỉ cần vận động.
Bạn không cần phải nghĩ gì.
Bạn không cần phải làm gì cả.
Không cần đánh răng.
Dậy và đi thôi.
Chắc bạn cũng cần đi vệ sinh nữa, thật ra.
Dậy và đi.
Không uống caffeine trong vòng 90 phút sau khi tỉnh dậy.
Cứ dời việc uống caffein sang muộn hơn một chút.
Có vẻ hệ adenosine không chiếm ưu thế trong 90 phút đầu tiên của ngày. Hệ thượng thận của bạn mới là hệ chiếm ưu thế.
Adenosine là cái liên quan đến thụ thể điều chỉnh caffeine và cảm giác mệt mỏi.
Đúng.
Và cảm giác mệt mỏi.
Chính xác.
Caffeine gắn vào nó và khiến bạn không cảm thấy mệt nữa.
Muối thực ra tác động lên hệ thượng thận của bạn. Vì vậy nếu bạn dùng một loại đồ uống điện giải ngay khi sáng dậy, điều đó sẽ giúp kích hoạt hệ đó.
Nhưng lý do chính cho việc này, bất kể nghiên cứu ra sao, là hầu hết mọi người đều có “điểm sụt” vào khoảng 1 giờ chiều.
Cảm thấy hơi mệt.
Và tôi nghĩ nếu bạn chỉ dời việc uống caffein sang muộn hơn, thử xem bạn có giữ được không.
Khi bạn vừa tỉnh dậy, bạn nên ổn thôi.
Chỉ là cortisol tự nhiên.
Bạn đi bộ chút.
Rồi này, ngày đã bắt đầu.
Bạn có thực sự cần uống cà phê trong vòng 20 phút sau khi tỉnh dậy không?
Bởi vì đó là điều mà hầu hết mọi người làm đầu tiên.
Thử xem chuyện gì xảy ra.
Thử đẩy lùi nó 90 phút và xem bạn cảm thấy ra sao.
Ít nhất đối với tôi, tôi biết cách đó hiệu quả.
Không uống rượu trong sáu tháng.
Đây là chuyện lớn.
Điều này khó hơn nhiều với nhiều người.
Ngay cả những người không uống nhiều.
Bởi vì nhiều bữa tiệc và những sự kiện bạn tham gia không thực sự vui lắm.
Và một số người dùng rượu để khiến buổi tụ họp gia đình, đám cưới hay sinh nhật dễ chịu hơn.
Chất bôi trơn xã hội.
Đúng vậy.
Ừ, dĩ nhiên.
Nhưng nếu bạn bỏ rượu trong khoảng sáu tháng, điều đó buộc bạn phải suy nghĩ: tôi thực sự có muốn đi bữa tiệc đó không?
Tôi thực sự đang phải gây tê bản thân để chịu đựng những người xung quanh sao.
Nếu bạn chỉ chịu được bạn bè khi đang say, thì có lẽ đó không phải là dấu hiệu tốt.
Và nếu bạn bè bạn chỉ muốn bạn ở bên khi bạn đang say, thì họ không phải bạn bè.
Họ chỉ là bạn nhậu.
Vì vậy tôi nghĩ rượu là một thứ, tôi chỉ thích nó. Nó làm tôi vui hơn.
Ê, tôi hiểu.
Nhưng tôi nghĩ nếu người ta nhìn kỹ, họ sẽ nhận ra họ dùng rượu như một cái nạng.
Họ dùng nó để tự củng cố theo một cách nào đó.
Điều thú vị là đó là một trong những lĩnh vực mà bạn không hiểu được chi phí ẩn cho đến khi bạn thực sự từ bỏ nó một thời gian.
Và tôi nghĩ về mối quan hệ của chính tôi với rượu,
và tôi đã ngừng uống khi 30 tuổi.
Bây giờ tôi 33.
Và trước đó tôi uống đơn giản vì tôi uống.
Tôi chưa từng thử nghiệm việc từ bỏ nó một thời gian.
Rồi, tôi không biết, có thể khi tôi 31,
tôi nghĩ, thôi, tôi sẽ uống lại để có thể kiểm thử A/B thực sự.
Tôi đã có một năm không uống, quyết định uống lại một ly.
Nó đã phá hỏng ba ngày cuộc đời tôi.
Tôi uống vài ly rượu vang, không say.
Nhưng nó phá hỏng ba ngày của tôi vì hiệu ứng domino mà nó gây ra.
Nó khiến tôi ngủ tệ hơn đêm đó.
Và vì tôi ngủ tệ hơn đêm đó,
ngày hôm sau tôi ăn uống kém hơn vì hệ dopamine hay cortisol bị xáo trộn.
Rồi tôi làm podcast kém hơn.
Tôi không đi tập gym ngày hôm đó hay ngày hôm sau vì thế, vì tôi cảm thấy rất tệ.
Rồi tôi ngủ tiếp tệ hơn.
Và tôi có thể theo dõi tất cả điều này trong suốt tuần của mình.
Hashtag quảng cáo, hashtag nhà tài trợ, hashtag nhà đầu tư, vân vân.
Và tôi đã nghĩ, ôi trời.
Ba ly rượu vang đó đã gây ra hiệu ứng domino ẩn mà có lẽ tôi đã sống chung cả đời.
Này, rất nhiều người muốn xây dựng thói quen.
Họ muốn thiết lập thói quen thiền.
Họ muốn đi tập gym đều hơn.
Họ muốn cải thiện thói ăn uống.
Họ không nhận ra thứ đang ngăn họ làm điều đó
đang nằm ở đáy ly rượu mà họ uống bốn đêm một tuần.
Khó lắm.
Một số người làm được và họ không bận tâm.
Tỷ lệ chi phí-lợi ích đối với một số người là tốt.
Tôi chỉ nói là, thử đi.
Chỉ cần thử.
Thử sáu tháng.
Và lý do bạn cần đặt ngày kết thúc là vì bạn cần một đường đích, giống như chạy một cuộc đua mà bạn biết có vạch đích.
Nếu không có vạch đích thì thật khó để tiếp tục chạy.
Làm sao bạn tự tạo động lực để tới nơi?
Tôi nghĩ 90 ngày sẽ là mức tối thiểu tuyệt đối.
30 ngày thì chưa đủ.
Bạn cần lâu hơn, đúng không?
Và đặc biệt là vì phần khó nhất là lúc bắt đầu, tức là bạn đã chịu tất cả đau đớn ở giai đoạn đầu mà chưa thực sự nhận được lợi ích của việc đó trở thành thói quen mới.
Làm cùng một người bạn có trách nhiệm.
Làm cùng với người yêu của bạn.
Nói, này, mình nghe hai gã người Anh ngốc đó nói về việc không uống có thể là ý hay.
Sao chúng ta không thử?
Sao chúng ta không cố gắng tỉnh táo tới tháng Bảy?
Bạn chưa bỏ lỡ mùa hè đâu, đúng không?
Mùa hè sắp bắt đầu.
Vì vậy nếu bạn nghĩ, ôi, tôi không thể chờ để uống lại,
bạn vẫn có thể uống bia ở một quán bia ngoài trời.
Một tỉ lệ lớn người sẽ không muốn quay lại việc uống nữa.
Họ sẽ làm được.
Hãy nghỉ ngơi một thời gian.
Tham gia vào rồi nhận ra, thực ra mình không thích việc này.
Tôi thích việc mình được thưởng nhiều hơn khi xây dựng thói quen tốt, khi bây giờ có thói quen thiền, bây giờ thức dậy đúng giờ hơn, khi có thể đi phòng tập nhiều hơn.
Tôi trở nên phụ thuộc vào những thứ đó nhiều hơn bất cứ lúc nào tôi từng phụ thuộc vào rượu.
Đây là một ý tưởng.
Khi chúng ta nói về thói quen và khi đọc những cuốn sách về thói quen, chúng ta thường nhắm vào như là miếng domino thứ chín trong một dãy domino.
Và tôi vừa nghĩ rằng, có lẽ cuộc trò chuyện nên bắt đầu bằng những thứ nền tảng là gì?
Miếng domino đầu tiên là gì?
Bởi vì khoa học cho thấy việc tôi chọn ăn gì bị ảnh hưởng nặng nề bởi cân bằng hormone hiện tại của tôi.
Và cân bằng hormone của tôi bị ảnh hưởng bởi giấc ngủ, khả năng điều tiết cảm xúc, tất cả những thứ đó.
Nhiều người nhắm vào domino số chín và nghĩ, tôi sẽ thay đổi cái đó, mà chẳng biết rằng thực ra cái đó là hệ quả của một loạt các quyết định nền tảng khác.
Và, bạn biết đấy, ngay cả khi tôi ngồi đây với các nhà khoa học và chuyên gia suốt thời gian, nếu trạng thái cốt lõi của tôi không tốt, khả năng tôi sẽ chọn điều đúng hoặc đi phòng tập là cực kỳ thấp.
Thông minh về cơ bản vô nghĩa nếu bạn không an yên.
Bất kỳ lượng trí thông minh nào cũng có thể bị lấn át bởi cái tôi, bất an, đạo đức kém, động cơ sai lệch, thiếu kiên nhẫn hoặc ngủ kém.
Về những gì tôi thấy, giấc ngủ giống như viên sỏi ở đỉnh vụ lở tuyết.
Nó là “chất gây nghiện mở đường” khiến mọi thứ khác trở nên tồi tệ.
Việc dùng caffeine ảnh hưởng đến giấc ngủ của bạn.
Việc dùng điện thoại ảnh hưởng đến giấc ngủ của bạn.
Việc uống rượu vào buổi tối ảnh hưởng đến giấc ngủ của bạn.
Nếu bạn nghĩ rằng bạn uống để ngủ, thì bạn không ngủ thật sự, bạn đang an thần/phủ thuốc bản thân.
Vậy nếu chúng ta có thể ổn định giấc ngủ, còn bao nhiêu thứ khác sẽ mở ra?
Nhưng bạn không giải quyết giấc ngủ. Bạn giải quyết lượng caffeine, bạn giải quyết việc dùng điện thoại vào ban đêm và bạn giải quyết việc uống rượu. Rồi ôi trời, tôi có thêm cả đống ý chí.
Cái mà tôi nghĩ là vấn đề — kiểu luôn cảm thấy hơi mệt và chậm chạp vào buổi sáng, luôn thèm đồ mặn vào giữa trưa, hoặc không thể suy nghĩ rõ ràng trong vài giờ đầu — vấn đề đó có thể đang ẩn ở đáy ly.
Chúng ta nghĩ nguyên nhân nhưng thực ra đó là triệu chứng.
Tôi chỉ nhận ra điều này vì, khi tôi thay đổi một vài thứ nền tảng như tập thể dục và giấc ngủ, mọi thứ trở nên trơn tru hơn.
Mục tiêu Năm Mới có ROI cao nhất của bạn là gì?
Ồ, mục tiêu Năm Mới có ROI cao nhất của tôi thực ra là thay đổi một quyết tâm trước đó.
Quyết tâm trước của tôi vào 2017 là tôi sẽ đi phòng tập mỗi ngày.
Nó hóa ra là một quyết tâm tồi tệ.
Thật kinh khủng.
Vâng. Năm 2017, là đi phòng tập mỗi ngày.
Tôi làm được khoảng bốn hoặc năm tháng.
Tôi bỏ một ngày.
Quyết tâm coi như xong vì đó là một quyết tâm có thể “hoàn thành” trong một lĩnh vực mà tôi không cần như vậy — tôi cần một quyết tâm không thể dễ dàng coi là đã hoàn tất.
Vậy nên 2018, quyết tâm của tôi trở thành: nhất quán ở phòng tập.
Và đó là lúc mọi thứ thay đổi vì tính nhất quán là mục tiêu tôi có cơ hội thực hiện mỗi ngày, bất kể hôm trước thế nào.
Tôi có quy tắc.
Để tôi cho bạn quy tắc.
Đây tổng hợp từ tất cả chuyện về thói quen.
James Clear từng lên chương trình tôi.
Tôi nghĩ anh ấy cũng lên chương trình bạn.
Đúng rồi.
Cuốn sách về thói quen hay nhất mọi thời đại, Atomic Habits.
Trong tất cả mọi thứ, chỉ có hai điều thực sự bám rễ sâu. Đây là quy tắc hay nhất khi nói về thói quen:
Đừng bỏ lỡ hai ngày liên tiếp.
Bạn sẽ không thể đi phòng tập mỗi ngày mãi.
Sẽ có một ngày khi một thảm họa xảy ra.
Bạn ăn phải sushi hỏng đêm qua.
Bạn không thể đi.
Nhưng một ngày bỏ lỡ là một lỗi.
Hai ngày bỏ lỡ là khởi đầu của một thói quen mới.
Và điều đó xóa bỏ tư duy tất cả hoặc không mà chúng ta đều có.
Nếu đặt trước mặt tôi một gói bánh quy và bảo, bạn có thể không ăn cái nào hoặc ăn hết cả gói — dễ.
Bảo tôi chỉ ăn hai cái thì thôi rồi, anh bạn, tôi không ăn hai cái.
Không ai chỉ ăn hai cái bánh, đúng không?
Bạn ăn hết hoặc không ăn.
Và con người vốn là sinh vật cực đoan, hay nghĩ theo hai cực.
“Sẽ siêu nghiêm túc với chế độ ăn của mình và mọi thứ sẽ tuyệt vời. Và tôi sẽ thức dậy và thiền và làm hết mọi thứ.”
Hoặc “Tôi sẽ chơi bời hết cỡ, đang ở Ibiza, tiệc tùng này nọ.”
Thực tế hầu như không có con đường trung gian với chuyện này.
Và điều đó có nghĩa là những lỗi nhỏ có thể tích tụ thành sự phá hủy hoàn toàn của thói quen.
Nhưng nếu bạn nghĩ đơn giản, được rồi, vào một lúc nào đó trong năm nay tôi sẽ bỏ lỡ — và quy tắc là, nếu hôm qua tôi bỏ lỡ, thì hôm nay tôi phải làm — thì điều đó giải quyết vấn đề của bạn, vốn là tôi đã làm hết mình mấy tháng đầu rồi rồi một ngày đến và tôi nghĩ “ôi”, rồi ngày thứ hai cũng vậy, rồi tôi nghĩ “ừ thì giờ chắc tôi就是 vậy luôn.”
Cái bẫy khác mà tôi nhận thấy là một người bạn tôi đã rất thành công với thói quen đi tập trong khoảng ba hoặc bốn tháng.
Anh ấy nhắn vào nhóm: “Cuối cùng tôi cũng làm được.”
Tôi nói với anh ta lúc đó: nghe này bạn, suy nghĩ hay nhất từng làm thói quen của tôi ổn định là nhận ra rằng bạn sẽ không bao giờ “làm xong” hoàn toàn.
Và thực sự nghĩ đến ngày mình vấp ngã và chiến lược để trở lại yên ngựa — thực sự ý thức rằng tại một thời điểm nào đó tôi sẽ ăn cái sushi và nó sẽ làm rối tung bụng tôi, hoặc tôi sẽ đi chuyến bay từ Úc và đến nơi lúc nửa đêm.
Và giống như có một chiến lược để lại cưỡi ngựa tiếp — và niềm tin sâu sắc rằng bạn
không bao giờ phá vỡ một thói quen đã là điều quan trọng nhất giúp tôi kiên định.
Bởi vì khi điều đó xảy ra và tôi cảm thấy mất động lực, cảm giác tội lỗi có thể len vào và nói: bạn làm hỏng rồi.
Tôi đã lường trước điều này.
Ừ, tất nhiên.
Đây không phải là lỗi.
Đây là một tính năng.
Đúng vậy.
Đây là giá phải trả để được góp mặt.
Là chi phí phải trả khi cố gắng thay đổi hành vi — là sẽ không phải lúc nào cũng thành công.
Một ý tưởng hay nữa, một quyết tâm tuyệt vời: đi bộ 10 phút sau mỗi bữa ăn.
Nghe có vẻ thú vị.
Lợi tức đầu tư khổng lồ, anh bạn.
Điên rồ.
Nó gọi là đi bộ sau bữa ăn (postprandial walk).
Công dụng là giúp điều hòa đường huyết.
Nó làm cho đường huyết của bạn di chuyển.
Bụng bạn, do chuyển động đối chéo của cách tay và chân vận động, các cơ thực tế chéo qua vùng bụng, điều đó giúp bạn tiêu hóa thức ăn.
Bạn biết đấy, nếu ăn một bữa to, nói chuyện rất vui mà ngồi lì rồi cảm thấy tệ, thấy ớn, thì thật là không ổn.
Chỉ cần, sau khi đi ăn tối, hoặc nếu có giờ nghỉ trưa ở chỗ làm, ăn xong rồi đi bộ 10 phút.
Một lần nữa, tôi thử thách mọi người làm việc này và họ đều nói rằng cảm thấy rất tốt.
Bạn đi ăn tối, đi với bạn bè, người yêu, gặp ai đó lần đầu.
Nói: này, mình đi dạo một chút nhé?
Đôi khi trời có thể lạnh cóng, kệ, làm những gì có thể.
Đi dạo một chút.
Nó tạo ra khác biệt lớn.
Rất lớn.
Còn chuyện năng suất thì sao?
Bạn có nghĩ nhiều về điều này không?
Bởi vì vào thời điểm này trong năm, mọi người hay nghĩ về trì hoãn, năng suất.
Họ cố làm nhiều hơn.
Họ cố không lướt mạng vô tận, xem Netflix, phí thời gian.
Và tôi nghĩ nhiều cảm giác tội lỗi đến từ cảm giác rằng mình không hiệu quả.
Chắc chắn rồi.
Có một ý tưởng tuyệt vời gọi là productivity dysmorphia.
Nó là sự không có khả năng nhìn nhận đúng thành công của chính mình.
Là không thừa nhận được khối lượng đầu ra của bản thân.
Nó nằm ở giao điểm giữa kiệt sức, hội chứng kẻ giả mạo và lo âu.
Hãy nghĩ nó là bản ngã đối lập của tham vọng.
Việc theo đuổi năng suất thúc đẩy chúng ta làm nhiều hơn trong khi lấy đi khả năng thưởng thức bất kỳ thành tựu nào trên đường đi.
Trước hết, mọi người không phải là những người đánh giá mức độ hiệu quả của mình tốt lắm.
Tôi nghĩ nhiều người đang tự quất mình cho đến khuất phục, nói rằng bạn chưa làm đủ vì trước kia điều đó đã thúc đẩy họ làm nhiều hơn.
Và sau một thời gian, bạn phải chấp nhận, mình đang làm khá nhiều rồi.
Nếu bạn là một vận động viên trong đội và huấn luyện viên chỉ trỏ vào bạn mỗi khi bạn chơi hỏng, bạn sẽ chẳng cảm thấy động lực lắm đâu.
Nhưng nhiều người có cảm giác nợ năng suất.
Họ thức dậy mỗi ngày cảm giác như mình đã ở phía sau.
Và chỉ khi họ làm chủ cả ngày một cách hoàn hảo thì họ mới kéo được bản thân trở lại, đạt tới mức đầu ra tối thiểu chấp nhận được.
Và chỉ khi đó họ mới có thể đi ngủ mà không cảm thấy mình là kẻ thất bại.
Điều này có nghĩa là điểm cân bằng của bạn là mất.
Và điều tốt nhất bạn có thể làm nếu bạn hoàn toàn nghiền nát một ngày là chấp nhận hòa.
Bạn chẳng bao giờ thắng.
Rồi có kiểu huấn luyện viên cứng rắn trong đầu luôn nói: được rồi, giờ mày có thể nghỉ một chút.
Nhưng chỉ để biết thôi, sáng mai thức dậy mọi chuyện lại tiếp tục.
Và, mình đang nói đến một loại tư duy rất cụ thể ở đây.
Có một nhóm đông người trên internet cần David Goggins hét vào mặt họ, bảo họ phải gắng sức hơn và sắp xếp lại cuộc đời.
Những người nghe chương trình của bạn và Modern Wisdom có lẽ không thuộc nhóm đó.
Biết điều gì bất ngờ không?
Mình thuộc nhóm đó.
Mình thuộc nhóm bị productivity dysmorphia.
Tất nhiên rồi.
Sao lại ngạc nhiên?
Nhìn vào những gì bạn đã xây dựng.
Làm sao bạn không như vậy nếu thấy được mình đã làm bao nhiêu?
Mình thực sự không thể nghĩ ra nhiều ngày — và để rõ ràng, từ lúc mình thức dậy tới khoảng 2 giờ sáng, mình làm việc.
Nhưng mình nhớ rất ít ngày, thực sự là không có bao nhiêu, khi mình lên giường và nghĩ: hôm nay bạn làm việc hiệu quả lắm.
Đã làm tơi tả.
Bạn đã đạt chuẩn.
Nợ năng suất.
Ừ.
Bạn thức dậy cảm thấy mình đã tụt lại phía sau.
Hoàn toàn đúng.
Vì hôm qua, tuần trước, tháng trước và danh sách việc cần làm.
Bạn thấy thiếu sót của chính mình ngay từ hàng ghế đầu, đúng không?
Và đây là một trong những lời nguyền của những người có ước mơ lớn, mục tiêu lớn.
Kích thước mục tiêu của họ luôn lớn hơn khả năng thực hiện.
Và chúng ta giả định rằng bằng cách đặt tiêu chuẩn cực kỳ cao cho bản thân, sẽ ra sao đó?
Bắn tới các vì sao và dù không tới thì cũng hạ cánh trên mặt trăng.
Kiểu như vậy.
Lúc đầu rất tốt.
Và nó rất hiệu quả lúc bắt đầu hành trình.
Nhưng sau một thời gian, mình nghĩ bạn cần cho bản thân nghỉ chút đi, anh bạn.
Mọi người đang hủy hoại chính mình trong cảm giác luôn không đủ.
Họ luôn đuổi theo thứ tiếp theo.
Tất cả những điều đó để mình nói rằng mọi người khao khát năng suất.
Mình chỉ muốn nói là có lẽ bạn đã đang làm việc rất chăm chỉ rồi.
Nói thế, mình nghĩ nhiều về năng suất đến mức nào và làm sao chúng ta có thể làm sắc thêm con dao để cho mọi người vài công cụ?
Câu hỏi tốt nhất để tự hỏi mình, nếu tôi chỉ có thể đạt được một điều hôm nay, bắt đầu mỗi ngày bằng câu: nếu hôm nay tôi chỉ được phép đạt được một điều, đó sẽ là gì?
Bạn chỉ được phép làm một việc.
Và đó là việc lớn.
Thường là việc đáng sợ.
Thường là việc mà bạn có lẽ không muốn làm.
Bao nhiêu lần người ta đi dọn cái tủ bếp mà đã sáu tháng không đụng tới?
Tôi sẽ sắp xếp lại hết mấy cái đĩa vì họ không muốn đối diện với cuộc nói chuyện đó với sếp.
Bởi vì họ không muốn đương đầu với công việc cụ thể đó, thứ to đùng và đáng sợ mà họ thật sự không biết phải giải quyết thế nào, bắt đầu ra sao.
Bạn sẽ làm mọi thứ không cần thiết để tránh việc duy nhất cần phải làm.
Vì đó là một nhiệm vụ to và đáng sợ.
Người ta sẽ chịu đựng hàng tháng, hàng năm, thậm chí hàng thập kỷ khổ sở để tránh vài ngày đau đớn.
Và điều đó có lý.
Về một khía cạnh nào đó đó là một cuộc đổi chác tốt.
Nhưng theo thời gian, bạn sẽ tích tụ một đống khó chịu khủng khiếp.
Nhắc tôi nhớ tới điều Nir Eyal nói khi tôi phỏng vấn anh ấy về trì hoãn: trì hoãn là tránh né sự khó chịu.
Và anh ấy thực sự nói rằng hầu hết động lực của con người chỉ là tránh né sự khó chịu.
Tôi đã thử thách ý tưởng của anh ấy.
Tôi hỏi: còn chuyện quan hệ thì sao? Chắc chắn đó là theo đuổi khoái lạc.
Anh ấy nói: không, bạn bị hưng phấn/kích thích, đó là một dạng khó chịu.
Và để giảm bớt nó, bạn đi quan hệ hoặc tìm cách thỏa mãn.
Anh ấy nói mọi hành vi của chúng ta đều được thúc đẩy bởi sự khó chịu.
Vì vậy trong ví dụ của bạn, tôi phải bắt đầu bản thảo cho cuốn sách mới, nhưng cuối cùng tôi lại dọn nhà.
Là vì—
Có vẻ như đó là ví dụ cá nhân.
Không đâu, nhưng đúng là vậy.
Như bạn biết, tôi nhớ mình trì hoãn bao lâu để bắt đầu cuốn sách mới bởi vì nó giống như đứng dưới chân núi Everest, bắt đầu một cuốn sách.
Nó khổng lồ.
Khi bạn nghĩ về trì hoãn, vốn là một phần của việc trở nên năng suất hơn, theo bạn nguyên nhân khiến tôi tránh việc mình nên làm là gì?
Theo tôi thấy, có hai lý do chính khiến trì hoãn.
Lý do thứ nhất là bạn không biết phải làm gì.
Vậy là bạn có một cuốn sách to trước mặt, nhưng chưa ai từng viết hẳn một cuốn sách.
Họ viết một câu, rồi câu đó tích tụ theo thời gian thành trang, thành đoạn, rồi một cuốn sách xuất hiện.
Hoặc bạn đã xem lại một cuốn sách. Bạn đã nhìn bản chỉnh sửa. Bạn đã quyết định màu bìa.
Nhưng bạn làm cái gọi là một “hành động tiếp theo” theo phương pháp Getting Things Done.
Chiến lược năng suất của David Allen.
Mọi người muốn một chiến lược năng suất thật tuyệt vời.
Getting Things Done của David Allen là hay nhất có thể.
Bạn làm một hành động tiếp theo.
Vậy tôi đang trì hoãn một nhiệm vụ.
Hành động vật lý tiếp theo nào tôi có thể làm để đẩy mình tiến tới mục tiêu đó?
Tôi cần viết email.
Vậy tốt hơn là bạn phải mở ứng dụng email.
Đúng không?
Nếu bạn không mở ứng dụng email, không thể gửi email được.
À, thực ra, trước đó nữa, tôi cần ngồi xuống bàn làm việc.
Nhưng thực ra, trước đó, tôi có thể cần phải mặc quần.
Được rồi, mặc quần xong.
Hoan hô.
Tôi di chuyển.
Tôi ngồi xuống bàn.
Ok.
Rồi tôi mở Instagram.
Chết tiệt.
Đóng Instagram.
Ứng dụng email.
Đó là hành động tiếp theo.
Vì vậy bất kỳ việc nhỏ nào, toàn bộ một cuộc marathon chỉ là vô số bước, từng bước một.
Giống như chỉ cần mỗi lần đặt một chân trước chân kia.
Hoàn thành việc to thực sự lớn bằng cách chia nó ra thành những mẩu nhỏ.
Đó là lý do thứ nhất, theo tôi, gây ra trì hoãn.
Trước khi sang lý do thứ hai, điều đó gợi tôi nhớ đến điều Jordan Peterson nói với tôi về lý do tại sao người ta không thay đổi cuộc đời.
Ông ấy nói, người ta không thay đổi cuộc đời vì những bước đầu để làm vậy quá nhỏ đến mức xấu hổ.
Đúng.
Và ông kể câu chuyện về một người mà ông cố gắng khiến thay đổi cuộc sống.
Người này không chịu ra khỏi phòng ngủ, bát đĩa chất cao tới trần, phòng bừa bộn.
Và ngày thứ nhất, ông bước vô.
Họ đặt một cái máy hút bụi vào trong.
Không làm gì khác.
Ngày thứ hai, họ quay lại.
Họ cắm điện.
Không làm gì khác.
Ngày thứ ba, họ quay lại.
Họ bật nó lên.
Không làm gì khác.
Và tới cuối 30 ngày, người kia đã ra khỏi phòng ngủ.
Phòng sạch sẽ và anh ta ra ngoài đời, thứ mà trước đó anh ta sợ.
Và điều đó luôn làm tôi nghĩ, bước đầu tiên để thay đổi thực sự không phải là một nhảy vọt vĩ đại, thứ sẽ gây ra xung đột nhận thức lớn và khó chịu.
Nó thường nhỏ đến mức xấu hổ tới nỗi chúng ta không nghĩ nó có ý nghĩa.
Ừ.
Và tôi luôn nghĩ về điều đó trong đời mình.
Tôi kiểu như, thực ra, có lẽ bước đầu tiên chỉ là mua một cuốn sổ nhỏ, biết không, để bắt đầu viết sách.
Chắc chắn có cảm giác rằng tập trung sự chú ý vào một bước nhỏ kiểu như phơi bày sự nhỏ bé của cuộc đời mình.
Rằng, ôi chúa ơi, tôi chỉ ngồi xuống bàn làm việc.
Nhỏ bé quá.
Mình có thực sự tệ đến mức này sao?
Lẽ ra mình phải có một tòa nhà đồ sộ của những thành tựu và những thứ vĩ đại.
Bạn sẽ nói, vâng, nhưng làm sao để tới đó?
Chà, mình phải đặt viên gạch đầu tiên.
Vậy nên, khiêm nhường, hãy khiêm tốn và thương mình một chút.
Được rồi.
Hôm nay tôi làm được một việc.
Tôi đi bộ.
Cảm thấy rã rời.
Tối qua tôi ăn sushi dở.
Và tôi, bạn biết đấy, tôi làm một việc.
Làm một việc nhỏ đưa tôi tiến gần mục tiêu.
Vậy thôi.
Có lẽ đó là vì chúng ta không bao giờ thấy bước nhỏ đầu tiên đó.
Chúng ta chỉ được thấy kết quả.
Vậy nếu tôi nghĩ đến việc trở thành một podcaster và đi theo bước chân bạn, tôi thấy bạn có cái màn hình kỹ thuật số to đùng nơi có Matthew McConaughey ngồi trong bối cảnh phim của anh ấy.
Và tôi nghĩ, ôi trời, còn xa lắm.
Điều đẹp ở nhiều thứ trên internet là nó được lưu trữ mãi mãi.
Vậy bạn có thể quay lại xem tập đầu tiên của tôi, tập đầu tiên từng có, đó là tôi ở văn phòng cũ khi tôi làm mấy việc liên quan tới nightclub.
Và đối tác kinh doanh của tôi đã hét vào mặt tôi sau vì tôi đuổi mọi người ra để tôi có thể thu âm.
Anh ta nói, mày không thể cứ làm vậy mãi được.
Đây không phải studio của mày.
Đây là văn phòng của chúng ta.
Và đó chỉ là một cái iPhone đơn lẻ và một micro USB Yeti màu xanh trông như một cái đồ chơi tình dục màu trắng to.
Và nó bay lên và vượt qua phía trên cái bàn.
Và là tôi với một người bạn ở phòng gym đang nói về việc anh ấy có thể chèo thuyền băng qua Đại Tây Dương một ngày nào đó.
Thật xấu hổ khi bắt đầu từ đó khi có người đang xem bạn bắt chước Matthew McConaughey trên màn hình kỹ thuật số.
Thật là nhục nhã.
Nhưng cũng không hẳn, vì đó là bước đầu tiên.
Nhưng thực ra đó không phải là bước đầu tiên.
Bước đầu tiên là quyết định gọi tên nó là gì.
Rồi lái xe đến Gateshead để mua cái Yeti đã qua sử dụng từ một gã nào đó trên eBay.
Và cái Yeti đó đã đồng hành trong 500 tập podcast của tôi.
Rồi sau đó chúng tôi đổi sang mic tốt hơn hay gì đó.
Vậy nên hành trình của mọi người khởi đầu thật nhỏ một cách khó coi.
Và tôi nghĩ chỉ cần có chút lòng trắc ẩn cho chính mình, có sự khiêm tốn để nói rằng,
bước đầu tiên mình làm sẽ nhỏ đến mức gần như không xuất hiện trên bảng thành tích.
Nó sẽ thật nhỏ, nhưng OK, đó vẫn là một chiến thắng.
Điều đầu tiên: bạn không biết phải làm gì.
Điều thứ hai: bạn biết phải làm gì, nhưng không biết làm thế nào.
Bạn có thể ngồi xuống trước bảng tính và biết rằng mình phải làm một VLOOKUP trên bảng đó.
Nhưng bạn hoàn toàn không biết cách làm VLOOKUP.
VLOOKUP là cái gì?
ChatGPT.
Google.
Gọi sếp.
Gọi một người bạn là chuyên gia Excel.
Với tôi, khi nhìn vào việc trì hoãn, nó thường xảy ra vì một trong hai lý do.
Xác định hành động vật lý tiếp theo kém.
Tôi không biết chính xác bước nhỏ nhất tiếp theo để đưa mình tiến gần mục tiêu.
Hoặc tôi biết điều đó, nhưng ngồi xuống thì không biết phải làm nó thế nào.
Như, làm sao để — nếu bạn không biết cách mở một tập tin, không biết cách giải nén một file.
Không quan trọng là có bao nhiêu file trước mặt bạn.
Nếu bạn không giải nén được, bạn không thể thấy được chúng.
Vậy nên, OK, tôi cần học, này anh bạn, tôi có file zip này.
Tôi nên làm gì để mở nó?
Ồ, ôi, cảm ơn.
Rồi chúng ta tiếp tục.
Vậy đó, hoặc là vấn đề hành động, hoặc là vấn đề kỹ năng, và cả hai thường đều có thể sửa chữa khá dễ dàng.
Tôi có đọc bản tin của bạn.
Bạn nói về việc một số người trì hoãn vì họ sợ sẽ phát hiện ra điều gì về bản thân nếu họ thử làm việc đó.
Và tôi nghĩ, điều đó đúng quá.
Ý tôi là, mặt lợi khi không bao giờ thử là không bao giờ phải cảm nhận nỗi đau của việc thất bại.
Nếu bạn không bao giờ đối diện với sự khó chịu đó — như, nếu tôi tự nhủ rằng tất cả phụ nữ đều tệ, thì tôi được miễn việc phải nói chuyện với phụ nữ, và kết quả là tôi không bao giờ phải cảm nhận nỗi đau bị từ chối.
Nếu tôi tự bảo mọi thứ đều vô nghĩa hoặc mọi thứ sẽ không bao giờ khá hơn, thì tôi được miễn việc phải cố gắng bất cứ điều gì.
Dễ chịu hơn khi trở nên bi quan định mệnh và gọi đó là chủ nghĩa thực dụng.
Cách tự an ủi là đóng khung hy vọng thành điều đáng thương và coi lạc quan là ảo tưởng.
Đó là sự hoài nghi.
Và ngược lại của điều đó là nhiệt huyết.
Kể từ khi chuyển sang Mỹ, tôi được bao quanh bởi những người rất nhiệt thành.
Người Mỹ kiểu có một nguồn năng lượng luôn bùng nổ, gần như lúc nào cũng phấn chấn.
Và tôi thích sự nhiệt huyết.
Tôi ước mình có thể xuất khẩu chút năng lượng đó về lại Anh.
Bạn biết điều làm tôi thất vọng thật sự là gì không?
Ý tôi là, bạn xuất hiện trong một bài báo gần đây trên một tờ báo Anh rất nổi tiếng.
Có thể bạn đã đọc bài đó hoặc có thể không.
Không, tôi không biết.
Vậy thì đúng tuần đó Spotify Wrapped cũng vừa ra.
Và trong top 10 toàn cầu có tôi, có bạn và có Jay Shetty.
Có ba người Anh.
Tôi nghĩ chúng ta đang thể hiện còn hơn kỳ vọng.
Với chuyện này.
Người phụ nữ viết bài đó cơ bản nói rằng đó là một sự bác bỏ di sản yêu nước của chúng ta — rằng chúng ta đang cố gắng cải thiện bản thân ở quy mô lớn.
Còn đâu cái tinh thần “giữ im lặng, chịu đựng” của người Anh, nơi chúng ta cảm thấy thỏa mãn một cách kiên nhẫn trong cô đơn và khổ đau?
Đó gần như là nguyên văn.
Thật sao?
Ừ, điều đó khiến tôi buồn thật.
Và nó làm tôi buồn vì vài lý do.
Trước hết, Vương quốc Anh hiện không phải đang tỏ ra rực rỡ.
Có cả một mảng nội dung trên các streamer Mỹ phản ứng với tin tức từ Anh và nói, ôi, sự suy sụp của Anh này nọ.
Dù điều đó đúng hay không, thì nhìn chung hình ảnh đang không tốt khi nói về Anh lúc này.
Và có ba người đã làm được điều đó.
Tôi không biết Jay có xuất thân lao động hay không, nhưng tôi xuất thân từ tầng lớp lao động nhất có thể.
Tôi biết bạn có vẻ còn xuất thân thấp hơn tôi kiểu nào đó. Xin chúc mừng.
Và dù Jay xuất thân từ đâu, các bạn đã thành công khi có ba người vốn thật sự cố gắng làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn, thật sự làm việc chăm chỉ vì điều đó.
Và điều chính bạn rút ra lại không phải là, vào thời điểm mà Anh đang có phần bị chê ở tầm quốc tế, chúc mừng ba người có thể cho các doanh nhân trẻ, những người muốn phát triển bản thân, thấy rằng có thể bạn cũng làm được.
Có thể chúng ta chỉ may mắn.
Tôi không biết.
Nhưng đọc điều đó làm tôi thực sự buồn.
Và không chỉ vì tôi nghĩ “ôi, thật tuyệt nếu báo chí Anh ủng hộ chúng tôi và nói chúc mừng các bạn”.
Mà trên hết, nó nhắc tôi về một tư duy ở Anh dường như có kiểu “hội chứng Stockholm” với những khoảnh khắc buồn bã của chính họ, với thái độ kiểu chia phần thành thua, như thói ghen ghét người nổi bật.
Và tôi thực sự không thích hiện tượng đó ở Anh.
Nó làm tôi buồn khi đọc.
Nếu tôi có một điều ước cho mọi người ở Anh, và nếu bạn đang nghe giờ này có khả năng cao là bạn ở Anh, thì hãy nâng người khác lên và tích cực hơn, như vỗ tay cho người lạ.
Nếu ai đó làm được điều gì, nếu ai đó ngã sấp mặt khi theo đuổi một mục tiêu lớn, hãy vỗ tay cho họ.
Nói, điều đó thật tuyệt.
Ít nhất họ đã cố gắng, vì thành công của họ mở đường cho tất cả chúng ta có thể thất bại và ngã đau.
Nhưng hiện giờ, có chút đảo ngược ở đó.
Tuần trước tôi ở San Francisco.
Và tôi thề với bạn, có một phụ nữ đến gần tôi.
Cô ấy nói với tôi ba lần rằng cô ấy đã thất bại với startup của mình.
Bây giờ cô ấy trở về sống với mẹ.
Và cô ấy khoác nó như một chứng nhận, như một huy hiệu vinh dự, vì trong căn phòng đó, đúng là như vậy.
Nhưng về nhà thì đó là một bài báo công kích.
Là một bài công kích.
“Nhìn kìa người phụ nữ ngớ ngẩn, ảo tưởng này đã cố làm cái chuyện đó.”
Rõ ràng là nó sẽ không thể thành công.
Thật xấu hổ.
Ồ, vâng.
Nhân viên của cô ấy đã bị sa thải.
Cô ấy nợ từng này, từng kia.
Sẽ được đóng khung như một điều tiêu cực.
Và thực ra, khi tôi đọc cái thứ đó, cái bảng top 10 trên Spotify, vâng, tất cả chúng ta đều làm mấy thứ tự hoàn thiện bản thân.
Nhưng với tôi, đó không phải là vấn đề chính.
Chúng tôi đã xây dựng doanh nghiệp truyền thông.
Và xét về cạnh tranh với Mỹ và phần còn lại của thế giới, thật điên rồ khi ba doanh nhân người Anh có thể cạnh tranh với Hoa Kỳ, quê hương của truyền thông.
Nhiều vốn hơn, nhiều đối tác thương hiệu hơn, tiếp cận nhân tài tốt hơn.
Mọi thứ có vẻ như đều ở đó.
Và ba người Anh mà làm được điều đó, tôi tự hào lắm.
Thực ra tôi không cần ai phải nói với tôi.
Tôi tự hào về bạn.
Tôi tự hào về Jay, vì đó đúng là câu chuyện của những kẻ bị đánh giá thấp.
Và nhiều người trong chúng ta bắt đầu muộn hơn rất nhiều so với những người xuất hiện trong danh sách đó.
Bạn biết cảnh trong phim Indiana Jones, khi anh ta chạy và cánh cửa đá khổng lồ đang sập xuống, nó sập rất chậm.
Và anh ta chạy, chạy, chạy, chạy, chạy.
Anh ta trượt xuống dưới và túm lấy chiếc mũ khi lao qua.
Tôi có cảm giác giống như chúng tôi trong thế giới podcast.
Chúng tôi chen chân vào trước vụ bùng nổ đó và đã đi cùng đà tăng của quy mô nền tảng.
Nhưng mà nhìn này, có người ở bên cạnh bạn thật sự sẵn sàng nhìn bạn dám có những cú đánh lớn là điều tôi ước có thể mang về cho Anh quốc.
Nhưng cách tôi muốn diễn đạt là người Mỹ muốn bạn thành công phòng khi bạn kéo họ đi cùng trên hành trình, còn những mặt tệ nhất của văn hóa Anh thì không muốn bạn thành công sợ bạn bỏ họ lại phía sau.
Và tôi biết là có rất nhiều người cho rằng đó chỉ là vấn đề bắt chước — nếu bạn có một người dẫn dắt trong một nhóm, điều đó sẽ bắt đầu lan rộng và lan rộng.
Nhưng với những người ở Anh thực sự hành động, xây dựng và làm cho mọi thứ xảy ra, các bạn có một trong những công việc khó nhất trên đời, vì không chỉ bạn phải vượt qua chương cô đơn, thử thách, khó khăn, trì hoãn, việc dậy sớm — mình phải ngừng uống cà phê sau 90 phút kể từ khi tỉnh dậy, chết tiệt, có quá nhiều thứ phải lo — bạn còn phải mang thêm một sức nặng văn hóa không có xu hướng tán dương thành công và việc chấp nhận rủi ro giống như ở nơi khác.
Vì vậy nếu đó là bạn, tôi muốn nói, cố lên, tôi thực sự ủng hộ bạn.
Và có một cộng đồng những người ngoài kia, ngay cả khi bây giờ cảm thấy cô đơn.
Bạn nghĩ gì về cuộc đối thoại Anh vs Mỹ nói chung?
Bạn có nghĩ nó thật sự tệ như những gì nghe trên X hay mạng xã hội không?
Bạn có nghĩ Anh thực sự đang bị tuyệt vọng như vậy không?
Tôi cũng không biết, bạn ạ.
Ý tôi là, tôi do dự.
Tôi không thích ném quá nhiều lời chê lên đất nước mà tôi đã rời đi ba, bốn năm trước.
Bởi vì điều đó có cảm giác giống như kéo thang lên sau khi tôi đã đưa xuồng cứu sinh cuối cùng rời khỏi Titanic rồi đứng đó nói “xin lỗi”.
Tôi có những vấn đề của riêng mình khi còn ở đó.
Tôi có những phê phán về Anh khi tôi vẫn còn ở Anh.
Tôi ước mọi người tích cực hơn một chút.
Tôi ước rằng bớt đi cái kiểu “ghét người nổi bật”.
Tôi ước rằng rủi ro được tán dương nhiều hơn.
Bạn biết đấy, chúng ta có cùng số trường đại học nằm trong top 10 thế giới như Mỹ, nhưng chúng ta tạo ra ít doanh nhân hơn đến 80%.
Và tinh thần doanh nhân là gì? Là tầm nhìn. Là chấp nhận rủi ro. Là sẵn sàng làm điều chưa ai làm trước đó.
Và có thể có điều gì đó khác mà tôi chưa nhìn thấy là một phần của nước Anh.
Có thể là thời tiết.
Có thể là việc chúng ta là một hòn đảo bao quanh bởi biển, hoặc mật độ dân số cao gấp 10 lần so với Mỹ.
Nhưng tôi cảm thấy có điều gì đó từ dưới lên đang tạo ra một hạn chế cho mọi người.
Và vâng, thật đáng tiếc.
Thật đáng tiếc khi thấy báo chí Anh đóng vai đúng cái kịch bản văn hóa mà tôi tưởng họ sẽ làm.
Thật tiếc thật.
Bạn có biết tôi nhận ra điều gì không?
Hầu hết các đội thương mại không bị thử thách bởi chỉ tiêu doanh số.
Họ bị thử thách bởi khối lượng công việc hành chính đi kèm với mỗi khách hàng.
Tất cả những việc theo dõi, tất cả cuộc họp, tất cả ghi chú, những mốc thời gian cứ kéo dài không dứt.
Đó là nguồn ma sát liên tục trong đội thương mại của tôi
cho đến khi tôi giới thiệu nhà tài trợ của chúng tôi, PipeDrive.
Nếu bạn chưa biết, PipeDrive là một CRM bán hàng đơn giản nhưng mạnh mẽ
giúp bạn nhìn thấy mọi giao dịch qua pipeline bán hàng.
Nó cũng tự động hóa nhiều nhiệm vụ tẻ nhạt, lặp lại và tốn thời gian
đi kèm với quy trình bán hàng.
Tôi đã dùng nó trong các khoản đầu tư của mình gần một thập kỷ,
kể cả khi tôi còn ở Social Chain.
Và nó hiệu quả một phần vì có thể tùy chỉnh.
Chúng tôi đã có thể điều chỉnh cho các đội khác nhau tuỳ cách họ làm việc.
PipeDrive cũng mở rộng theo doanh nghiệp của bạn,
và bạn có thể liên kết nó với hơn 500 ứng dụng khác.
Nó chắc chắn là công cụ CRM yêu thích của tôi.
Hãy thử ngay miễn phí 30 ngày.
Không cần thẻ tín dụng hay thanh toán.
Chỉ cần dùng link của tôi bên dưới.
Hoặc bạn có thể vào pipedrive.com/CEO để bắt đầu.
Đó là pipedrive.com/CEO.
Năng suất.
Chúng ta đã khép lại cuốn sách về những thứ thực sự…
Một trong những điều tôi đã đọc trong newsletter của bạn liên quan đến năng suất
là ý tưởng rằng thiếu tự tin giết chết nhiều giấc mơ hơn là thiếu kỹ năng.
Và tự tin, tôi nghĩ, có lẽ là một trong những yếu tố nền tảng lớn nhất
nằm ở đỉnh của chuỗi domino để có thể làm bất cứ điều gì, tức là: liệu tôi thực sự tin mình sẽ làm được không?
Được rồi, để tôi nói cho bạn điều này.
Tôi nghĩ nhiều người cho rằng niềm tin vào bản thân là câu trả lời cho những gì họ muốn làm.
Bạn có thể cứ làm thôi.
Bạn có thể làm dù mệt.
Bạn có thể làm dù không tin vào bản thân.
Bạn có thể làm dù không muốn.
Bạn có thể làm dù nghĩ là nó sẽ không hiệu quả.
Bạn cứ làm thôi.
Và tôi đã học được rằng bạn có thể chẳng có lòng tự trọng nhưng vẫn xuất hiện.
Bạn có thể chẳng có niềm tin vào bản thân mà mọi thứ vẫn ổn.
Ryan Holiday nói,
niềm tin vào bản thân bị đánh giá quá cao.
Hãy tạo ra bằng chứng.
Chuẩn luôn. Tôi muốn bằng chứng.
Tôi muốn một chồng bằng chứng không thể chối cãi rằng tôi chính là người tôi tự nhận.
Và tôi chính là “poster boy” cho hội chứng kẻ mạo danh, anh ạ.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thành đạt được gì lớn lao.
Nhưng tôi khá bướng.
Và sự bướng bỉnh ấy có nghĩa là tôi cứ tiếp tục xuất hiện.
Sự bướng bỉnh còn có vẻ dễ đạt hơn sự kiên trì.
Sự kiên trì cũng khá trong tầm với, đúng không?
Đừng bỏ lỡ hai ngày liên tiếp.
Được rồi, cứ viết 500 từ một tuần.
Mở Substack và viết 500 từ một tuần.
Có lẽ bạn làm được.
Bạn có thể tìm ra 500 từ mỗi tuần.
Chỉ tốn nửa tiếng thôi.
Được rồi, 500 từ một tuần.
Sau một năm, bạn là một nhà văn.
Chúc mừng.
Bạn có quyền gọi mình là nhà văn.
Tuyệt vời làm sao.
Và rồi, ai biết được, bốn năm sau,
Penguin gõ cửa.
Có thể bạn có hợp đồng sách.
Tuyệt vời biết mấy.
Tôi là tác giả được Penguin xuất bản. Tuyệt vời chứ?
Nhưng nó bắt đầu chỉ bằng việc nói,
“Tôi sẽ xem chuyện gì xảy ra nếu tôi làm việc nhỏ này.”
Thật thú vị.
Khi bạn nói vậy, tôi nghĩ, biết không?
Lúc mới bắt đầu, tôi chẳng có bằng chứng gì.
Chắc chắn không có niềm tin rằng mình có thể làm được những gì tôi đã làm trong khoảng 10–15 năm qua.
Nhưng tôi cũng không có lựa chọn vì khoảng trống nội tâm đó.
Vậy là tôi không có bằng chứng, nhưng cũng không có lựa chọn.
Đó chính là cái nghịch lý “vùng beta” mà bạn nhắc đến.
Nghĩ về nghịch lý vùng beta thế này:
Nếu quãng đường dưới một dặm, bạn sẽ đi bộ.
Nếu là một dặm trở lên, bạn sẽ lái xe.
Nghịch lý là bạn sẽ đi hai dặm bằng xe nhanh hơn so với việc chỉ đi một dặm — bạn sẵn sàng nhảy lên ô tô khi quãng đường đủ dài.
Và điều này cho thấy nếu chúng ta chỉ hành động khi mọi thứ tệ đến một ngưỡng nhất định,
thì đôi khi những tình huống tệ hơn lại tốt hơn những tình huống “tương đối ổn”,
bởi vì chúng buộc bạn phải làm gì đó.
Ví dụ, người sống trong căn hộ ở khu hơi mờ ám, trần nhà có vài chỗ mốc, nhà hơi kỳ, nhưng rẻ và họ thích cái giường, không quá xa chỗ làm.
Ai đó trong mối quan hệ mà đối phương không bạo hành hay độc ác, nhưng cũng không nồng nhiệt, và họ không thấy nhiều tương lai với người đó.
Hoặc người có công việc mà sếp hơi khó chịu, lương không cao, nhưng công việc lại khá nhàn, họ chẳng phải làm nhiều.
Tất cả những người này sẽ tốt hơn nếu tình huống tệ hơn,
bởi vì điều đó sẽ thôi thúc họ đi làm gì đó.
Vùng thoải mái tự mãn mà mọi người rơi vào có thể khiến họ ngồi yên rất lâu.
Đó là vùng cực kỳ nguy hiểm.
Mọi thứ không đủ tệ để gọi là tệ, nhưng cũng chẳng đủ tốt.
Vùng xám này, vùng ngưỡng chuyển tiếp, kiểu “luyện ngục năng suất” khiến bạn cứ thế trôi đi.
Bạn không tiến về phía điều mình muốn, nhưng cũng không đủ khó chịu để bắt bạn làm điều đó.
Một trong những câu hỏi nóng nhất từng được đặt ở một buổi nói chuyện của tôi là,
“Tôi có nên cố tình làm cuộc sống tồi tệ hơn để bị đá ra khỏi đáy vùng beta không?”
Tôi nghĩ đó là chiến lược rủi ro cao.
Tôi không khuyên làm vậy, nhưng đó là một khó khăn thực tế.
Khi bạn nói điều đó, tôi nghĩ về cách mối quan hệ của chúng ta với sự bất định sẽ định nghĩa cả cuộc đời,
và nhiều người chọn sự khổ sở chắc chắn hơn là chấp nhận bất định khi đi tìm điều hơn.
Tôi luôn tưởng tượng nó như đứng ở mép một vách đá.
Phần vách tôi đang đứng được chiếu sáng. Tôi biết nó.
Nó không tốt lắm, nhưng tôi biết.
Rồi tôi nhìn sang vực thẳm và phải nhảy vào sự bất định đó.
Tôi không biết có bờ bên kia không.
Tôi không biết có gì ở đó.
Và tôi nghĩ mối quan hệ của mỗi người với sự bất định định hình cả cuộc đời họ.
Bạn có thể bỏ cuộc khi mọi thứ chỉ “tàm tạm” không?
Nhìn lại cuộc đời mình, nếu có một kỹ năng định hình tôi — có lẽ vì khoảng trống nội tâm đó — thì đó là không ở lại quá lâu trong một tình huống.
Nó chống lại cái thói tôi hay nói “có” quá nhiều.
Có vẻ như bạn có khả năng bỏ khi…
À, đúng.
Nhưng ý tôi là, đây là những quyết định lớn trong đời.
Khi tôi nói mình không biết nói “không” đủ, tôi nói về sự tích tụ dần dần.
Sự tích tụ dần dần là khi bạn bắt đầu một bản tin dù chẳng có thời gian để viết.
Còn với cái bất định này, thì kiểu là: tôi vào đại học, học một ngày rồi thôi, không bao giờ quay lại.
Bước vào, nghĩ “đây giống như trường học nơi tôi đã thất bại,” rồi không quay lại.
Xây một công ty, đang tốt, huy động vốn, rất thành công, rồi đột ngột bỏ.
Bắt đầu công ty khác tên Social Chain, làm đến khi 27 tuổi.
10 ngày trước khi chúng tôi chuẩn bị đi roadshow IPO để niêm yết lên sàn mới,
tôi tới điểm mà dù toàn bộ danh tính của tôi là “gã Social Chain”,
và dù chúng tôi sắp gọi vốn và công ty sau này có thể tăng lên giá trị bốn, năm trăm triệu trên sàn Frankfurt,
tôi sẽ nhảy xuống khoảng không.
Tôi sẽ bỏ hết mà không có kế hoạch B.
Và đó là lúc tôi suy ngẫm về cuộc đời mình và tự nói: ôi, trong những khoảnh khắc lớn, tôi không cần, tôi không cần sự chắc chắn.
Những gì tôi cần là nhận ra rằng cái khổ xác định này không phải là thứ tôi muốn.
Điều đó mới là can đảm.
Bạn hiểu tôi đang nói gì chứ?
Tôi nhìn cách mọi người ra quyết định và câu chuyện đời họ qua cái lăng kính này: bạn cần mức độ chắc chắn đến đâu để biết mình đang ở sai chỗ?
Obama nói trên sân khấu khi tôi phát biểu ở sự kiện mà ông từng phát biểu nhiều năm trước rằng với những quyết định lớn trong đời, ông đạt được 51% chắc chắn rồi mới đưa ra quyết định, với tâm lý yên ổn rằng ông đã đưa quyết định dựa trên bằng chứng tốt nhất hiện có.
Ông kể về việc bắt Osama bin Laden trong căn cứ ở Pakistan.
Ông chưa bao giờ thấy chắc chắn rằng hắn ta ở đó, nhưng ông đã liều tính mạng của hai chiếc trực thăng Apache.
Hắn có ở đó, nhưng hắn có ở đó, nhưng hắn ở đó, nhưng hắn ở đó, nhưng hắn ở đó, nhưng hắn ở đó.
Một số người cần phải đạt tới tận 95% và hầu như bạn không bao giờ tới được con số đó trong phần lớn chuyện.
Đó là khác biệt trong kinh tế học hành vi giữa tối đa hóa (maximizing) và chấp nhận phương án đủ tốt (satisficing).
Nói nôm na là ngưỡng bạn cần để cảm thấy chắc chắn là bao nhiêu.
Bạn biết cuốn Nghịch lý của sự lựa chọn của Barry Schwartz chứ?
Barry Schwartz dùng ví dụ hay về việc mua quần jean cách đây 50 năm: bạn vào cửa hàng quần jean, chỉ có một loại quần jean. Có thể có mấy size khác nhau. Bạn vào, mua một chiếc, và đi về. Có thể đó không phải chiếc quần hoàn hảo bạn muốn, nhưng bạn không có lựa chọn khác, đúng không? Thế là bạn có nó và bạn hài lòng với quyết định. Có lẽ bạn sẽ hạnh phúc hơn nếu có nhiều lựa chọn hơn, nhưng đã không có, nên hối tiếc của bạn gần như bằng không.
Quay đồng hồ tới bây giờ, năm 2025. Bạn vào cửa hàng quần jean. Bạn muốn skinny hay stretched? Muốn boot cut? Muốn rách? Muốn tẩy màu? Muốn xám, xanh hay đen?
Nếu bạn bước ra khỏi cửa hàng với một chiếc quần không tối ưu, không phải vì môi trường hạn chế bạn nữa. Là vì bạn không thể đưa ra lựa chọn đúng.
Và điều đó khiến người ta sợ phải quyết định. Họ phóng chiếu nỗi hối tiếc tiềm tàng mà họ sợ trong tương lai xuống hiện tại.
Và nó gây tê liệt trong phân tích. Họ không làm gì cả. Họ nghĩ: ôi, có quá nhiều lựa chọn.
Đây là một trong những nghịch lý: nhiều lựa chọn cho phép bạn tối đa hóa thứ bạn muốn — bạn sẽ có chiếc quần hoàn hảo. Vậy tại sao, thứ nhất, người ta lại thường ít hài lòng hơn với quyết định khi được cho nhiều lựa chọn hơn? Và thứ hai, tại sao nhiều người lại gặp khó khăn trong việc ra quyết định ngay từ đầu?
Bởi vì họ bị tê liệt bởi việc phân tích quá mức tất cả những khả năng khác nhau đang ở trước mặt họ.
Tê liệt vì phân tích quá mức.
Cái chuyện của Jeff Bezos về cửa loại 1, cửa loại 2 (type 1, type 2 doors) rất hữu ích ở đây.
Bởi vì khi mấy đứa trẻ đến gặp tôi trong những buổi tham quan hay mấy thứ tôi làm,
phần lớn câu hỏi chúng hỏi tôi có thể được trả lời bằng một phản bác, là: nếu bạn sai, bạn có quay lại được không?
Nếu bạn sai khi bỏ việc ở Citibank, Citibank có nhận bạn về không? Hoặc Santander. Hay bất kỳ đâu.
Nhưng bạn đã ở đó ba bốn năm. Bạn là người có thành tích cao. Bạn làm việc rất tốt. Bạn có thể làm được trong khi nhắm mắt.
Tất nhiên họ sẽ nhận bạn lại. Thực tế là, có khi bạn còn được tăng lương nếu bạn sang công ty đối thủ.
Vậy trong trường hợp đó, hãy đi làm nghệ sĩ vĩ cầm ở Peru và mở tiệm cupcake đi. Mở tiệm bánh cupcake đi.
Bởi vì nếu bạn sai, bạn luôn có thể quay lại.
Thật lòng mà nói, khi tôi nói vậy với mấy bạn trẻ, đó gần như là phản bác phổ biến nhất tôi dùng: nếu bạn sai về ước mơ này, bạn có được chào đón trở lại cuộc sống hiện tại không?
Hãy nghĩ về điều này: nếu bạn đang thành công ở một công việc mà bạn ghét, thử tưởng tượng bạn sẽ tuyệt vời thế nào ở một công việc mà bạn yêu.
Nếu bạn không hứng thú với những gì mình làm hôm nay mà bạn vẫn thắng, thì điều gì sẽ xảy ra nếu bạn thực sự thích nó, nếu bạn thức dậy mỗi sáng với nhiệt huyết?
Tưởng tượng xem.
Một số người chưa từng trải nghiệm nên không biết rằng điều đó có thể.
Khó lắm, bạn ạ.
Và nhiều người có những ràng buộc thực tế, điều đó thật là khốn nạn.
Nhưng luôn có điều gì đó nhỏ bạn có thể làm.
Một câu hỏi khác mọi người có thể tự hỏi khi nhìn lại năm vừa qua: những suy nghĩ nào bạn đã lặp lại quá nhiều lần trong năm nay?
Những thứ lặp đi lặp lại, giọng nói nhỏ trong đầu bạn, cuộc trò chuyện mà bạn cần phải có?
Những suy nghĩ bạn lặp lại đến mức gây hại hay xao nhãng? Nó ám ảnh bạn.
Có cái việc đó luôn tồn tại. Chết tiệt, cái điều người yêu/bạn đời tôi nói với tôi 18 tháng trước lúc ăn tối vẫn còn văng vẳng trong đầu. Tôi xấu hổ khi nhắc lại với họ. Tôi còn xấu hổ hơn nữa khi nhắc bây giờ vì có khi họ còn chẳng nhớ.
Họ nói câu đó, hoặc nhìn phục vụ theo cách kia. Hoặc sếp tôi nhắc gì đó trong email khiến tôi cảm thấy họ chẳng trân trọng tôi.
Và nó cứ lặp đi lặp lại.
Hoặc, chết tiệt, tôi cần chỉnh lại chế độ ăn. Tôi cần chỉnh chế độ ăn. Tôi nên chỉnh chế độ ăn. Tôi không thể chỉnh được. Tôi sẽ chỉnh. Tôi nên. Tôi không thể. Lặp đi lặp lại.
Những suy nghĩ nào đã ám bạn trong năm nay? Những suy nghĩ nào cứ lặp mãi?
Thông thường từ đó sẽ có một cuộc trò chuyện bạn cần phải thực hiện, hoặc có một cảm xúc mà bạn chưa sẵn sàng để cảm nhận.
Vậy một câu hay nữa: những cảm xúc nào mà bạn chưa sẵn sàng để cảm nhận?
Nếu nỗi sợ xuất hiện, bạn có chạy trốn nó không?
Bạn có đánh lạc hướng bản thân khỏi nó không?
Bạn có uống rượu để quên nó không?
Bạn có tập gym để trốn tránh nó không?
Những cảm xúc nào bạn chưa sẵn sàng để cảm nhận?
Và bạn an toàn khi cảm nhận những cảm xúc đó.
Bạn có thể ngồi yên và cảm nhận.
Thật thú vị vì khi bạn nói vậy, tôi nghĩ về việc đặt khung “Stephen lúc 85 tuổi” — thực ra đó là một cách tuyệt vời để hiểu chuyện này.
Bởi vì câu hỏi chúng ta đã hỏi hồi nãy là: người bạn 85 tuổi sẽ thực sự bực mình về điều gì mà bạn đã làm hôm nay?
Nhưng nghịch lý của câu đó là: Stephen 85 tuổi chỉ ước là tôi đã chăm sóc cơ thể mình hơn thôi.
Ông ta sẽ không quan tâm đến tiền.
Ông ta sẽ nói: “Mày không thể leo một cái đồi vkl à, bạn tao?
Cơ mông mày hỏng hết, không có sự dẻo dai, lưng gù đi, chức năng hô hấp kém.
Mày không thể đi cầu thang mà không bị hụt hơi.”
Và thật thú vị rằng Stephen 85 tuổi sẽ rất bực vì tôi đã không chăm sóc cơ thể hơn.
Ngay cả khi bây giờ tôi có vẻ chăm sóc cơ thể khá kỹ.
Nhưng vẫn thế.
Ừ, bạn đang đánh đổi.
Mình muốn biết, mình sẽ làm gì để khiến Stephen 85 tuổi khổ sở, và Stephen 85 tuổi muốn mình làm gì nhiều hơn?
Ừ, những cách đặt vấn đề rất hay.
Để tôi cho bạn vài điều về vấn đề và căng thẳng.
Một trong những điều mọi người hay gặp là: đầu năm bạn có tầm nhìn rộng mở, mơ mộng về bầu trời xanh sẽ diễn ra thế này thế kia.
Và dù bạn biết chuyện này sẽ đến và phần nào chắn đường bạn, khi nó xảy ra vẫn cảm thấy bất công.
Nó không nên như vậy.
Chúng ta cứ nổi cáu với những ổ gà trên đường.
Vậy sáu bài học về vấn đề và căng thẳng.
Bài học thứ nhất: vấn đề là một phần của cuộc sống, không phải một lỗi.
Sẽ chẳng bao giờ có thời điểm bạn không còn vấn đề nữa.
Bạn nghĩ là có ngày thức dậy và chẳng còn vấn đề à?
Như hoàn thành một màn game rồi thấy trên bản đồ không còn gì.
Mọi thứ luôn sinh ra vấn đề.
Vấn đề của bạn sẽ thay đổi, nhưng việc có vấn đề thì không biến đâu cả.
Bài học thứ hai: bất kỳ điều tiêu cực nào đang chiếm lấy suy nghĩ của bạn có lẽ sẽ chẳng còn quan trọng sau ba tháng.
Sau ba tháng, bạn sẽ chẳng nhớ được cái cảm giác ăn mòn trong tâm trí mình hay những chuyện nhạt nhẽo, lặp đi lặp lại mà bạn đã nghĩ, thậm chí có thể không nhớ cả những điều mình lo lắng.
Nghĩ xem, ba tháng trước giờ bạn đã lo về điều gì? Có lẽ bạn không nhớ.
Tất cả thời gian bạn dành để lo lắng sẽ trôi qua.
Vậy là bạn đang hy sinh niềm vui và sự hiện diện trong khoảnh khắc cho một vấn đề mà tương lai bạn sẽ chẳng còn nhớ.
Thế nên chỉ có bất tử mới là kiểu cuộc sống mà việc phung phí thời gian như vậy mới chấp nhận được.
Bài học thứ ba: việc học đến từ những rìa.
Thay đổi là khó chịu và hiếm khi xảy ra mà không có nhiều căng thẳng.
“Học đến từ những rìa” nghĩa là gì?
Vùng phát triển cận biên.
Nghĩa là bạn đẩy bản thân vượt ra ngoài vùng thoải mái một chút.
Đôi khi đó cũng có thể là nỗi đau cảm xúc.
Việc bỏ việc xảy ra khi bạn bị đẩy ra khỏi vùng ‘beta’ ở phía đáy.
Hoặc tăng trưởng xảy ra khi bạn tự mở rộng bản thân đúng mức.
Không đến mức bị thương, nhưng đủ để bạn bị thử thách.
Đây là một vùng mới để bạn bước vào.
Tôi đang chật vật vươn lên. Wow.
Và nó mở rộng tiềm năng của bạn, khái niệm về những gì bạn có thể làm.
Nó đẩy hệ thống của bạn để khi vượt qua, bạn trở nên kiên cường hơn.
Nhiều giai đoạn thay đổi quan trọng trong đời bạn chỉ xảy ra vì những thử thách nghiêm trọng bạn gặp phải.
Nhìn lại, hầu hết giai đoạn phát triển lớn đều khởi nguồn từ những lúc tụt xuống đáy.
Nhìn lại, nếu có thể bạn có tránh chúng không? Có lẽ là không.
Vậy nên, vâng, thử thách này là một món quà.
Bạn có thể đón nhận sự khó chịu như thể mình đã mời nó bước vào nhà: “Ồ, thì ra là bạn. Xin chào. Thật vui khi gặp lại.”
Bạn đã lặp lại những suy nghĩ nào quá nhiều lần trong năm nay?
“Bạn làm việc quá nhiều.”
Đó là chủ đề lặp lại rồi.
Một lần nữa, những câu hỏi lớn, những vấn đề lớn vẫn là những vấn đề lớn.
Và bạn muốn định hướng cuộc đời theo kiểu có nhiều khoảng trống lớn hơn để trống.
Bạn có thể đang điền những khoảng đó bằng mấy thứ này.
Gia đình, giống như bạn.
Tôi nóng lòng muốn làm bố.
Chó.
Tôi nên nuôi một con chó.
Tôi nên có một con chó.
Bao nhiêu lần tôi đã nghĩ “Mình nên nuôi chó”?
Mua một con golden retriever.
Tôi thấy một tweet, và nó hơi ám ảnh tôi suốt 12 tháng.
Tweet đó hỏi: tại sao tất cả những podcaster nam lớn đều không có con?
Tất cả mấy podcaster nam lớn đều không có con.
Họ đều nói về khủng hoảng dân số này nọ.
Rồi liệt kê: Chris Williamson, Huberman, Lex, Stephen.
Không ai trong số họ có con.
Jay có con không? Jay Shetty?
Ừ… không, không có.
Ừ, nhưng mà Tucker Carlson thì có sinh nhiều đấy.
Anh ta đứng thứ 10.
Rogan thì có chừng ba cô con gái, tôi nghĩ vậy.
Ba hay bốn cô con gái.
Rogan có vẻ là người duy nhất trong số đó.
Nhưng cũng nghĩ về khác biệt thế hệ.
Tucker và Rogan cùng thế hệ.
Và thế hệ trẻ hơn thì…
Thật là có lợi cho Andrew Huberman khi ông ở tuổi 50.
Ồ, đúng rồi, quái thật.
Nhưng tại sao vậy? Tại sao chúng ta không có con?
Đó là một câu hỏi hay.
Với tôi, tôi đã dành nhiều thời gian ở tuổi 20 để cố gắng tìm ra mình là ai.
Lúc đó tôi quá chú tâm vào bản thân.
Tôi vui khi nói rằng quá trình phát triển tâm lý của tôi diễn ra chậm rãi — trong việc trở thành người tôi muốn trở thành, trong việc nhận ra những thứ nào quan trọng với mình.
Bạn đã biết, đã cảm nhận điều đó bao lâu rồi, rằng mình nên có con?
Mình luôn muốn có con, nhưng mình chưa từng chuẩn bị để biến điều đó thành hiện thực
cho đến khoảng hai năm gần đây.
Và biết điều điên rồ là gì không?
Mình hoàn toàn chưa sẵn sàng.
Cuộc sống mình hiện tại chưa phù hợp để nuôi con.
Mình bay nhiều quá.
Mình bận rộn quá.
Mình có quá nhiều ưu tiên khác.
Để mà nhận lấy một thứ gì đó.
Ừ, nhưng mình có kiểu nhìn tổng quan kiểu meta,
rằng bước nhảy vọt về ý nghĩa lớn trong đời mình có lẽ sẽ đến từ việc đó.
Vì vậy dù không có cảm xúc nào trong cơ thể bảo mình rằng đây là ý tưởng hay,
nhắm mắt làm luôn, rồi mình sẽ điều chỉnh.
Mình sẽ quen với trách nhiệm như mình luôn làm.
Khi mình bắt đầu podcast này thì đời mình cũng không có chỗ cho một podcast.
Nhưng mình đã điều chỉnh.
Vì vậy chuyện này đi ngược lại mọi xu hướng tự nhiên của mình khi nghĩ đến việc có con ngay bây giờ — là một người đàn ông
đang có tự do, 33 tuổi, có thể đi đâu tùy thích, khi nào cũng được,
và không phải chịu trách nhiệm lớn nào ngoài công việc của mình.
Bạn có thích điều đó không?
Bạn có thích việc không có người phụ thuộc theo kiểu đó không?
Nếu hỏi cái đầu này, thì vâng, mình thích tự do.
Mình thích việc sau cuộc nói chuyện này có thể làm việc, đi tập gym,
đi đâu tùy thích, bay đi đâu đó, thậm chí đi Hawaii.
Mình thích tự do.
Tuy nhiên, có một cái “não meta” — cái não hối tiếc —
nó sống như ở 50 năm sau.
Nó được truyền cảm hứng từ tất cả các cuộc trò chuyện mình đã có trên podcast.
Nó nói với mình rằng thực ra điều ý nghĩa nhất bạn có thể làm là tăng số người phụ thuộc và trách nhiệm mà bạn có.
Đây là một bài học không thể dạy được, bạn ạ, rằng có lẽ bạn nên có con ngay bây giờ, đúng không?
Đó có thể là một bài học.
Rằng bạn sẽ chẳng bao giờ cảm thấy sẵn sàng.
Đó có thể là một bài học không thể dạy được.
Chúng ta đang gặp tình trạng suy giảm dân số.
Có phải phần nào đó là hệ quả của việc chúng ta có nhiều tự do hơn, nhiều quyền kiểm soát hơn, trở nên phần nào hư vô hơn, suy nghĩ kiểu “tôi, tôi, tôi” không?
Bây giờ có một thứ tự luyến tinh tế được xã hội nuôi dưỡng.
Và nhìn này, mình chưa có con, nhưng để mấy anh em đang xem biết, mình đang làm mọi thứ trong khả năng mình, có những việc mình thực sự không tiện kể, nhưng mình đang làm mọi thứ để có con càng sớm càng tốt.
Vì vậy mình hình dung mình sẽ là một người cha.
Nghe thì giống như chỉ toàn làm tình suốt thôi.
Ừ, đúng vậy.
Nhưng mình nghĩ mình sẽ làm bố trong vòng 12 tháng tới.
Tuyệt vời.
Và mình phải nói lại điều này, bởi vì nó quan trọng.
Hiện tại không có phần nào trong mình mà nói “ôi, mình thực sự rất muốn làm cha”.
Mình thấy được cái giá phải trả, nhưng lợi ích thì chưa biết.
Mình phải tin lời người khác về điều đó.
Thật điên rồ, bạn ạ.
Đó là một nhận ra đau đớn.
Mình đã mời vài chuyên gia dân số hàng đầu thế giới.
Lyman Stone từ Viện Nghiên cứu Gia đình.
Stephen J. Shaw, người làm phim tài liệu Birth Gap.
Những người này hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Và đó là hệ quả của nhiều yếu tố.
Là hệ quả của việc mọi người có những thứ khác để làm.
Có quá nhiều việc khác để làm thay vì có con.
Có các biện pháp tránh thai đáng tin cậy, cho phép bạn chọn hoãn lại và tiếp tục hoãn bao lâu tuỳ ý.
Cụ thể là sự giải phóng kinh tế – xã hội của phụ nữ khi họ tham gia lực lượng lao động và học vấn cao hơn.
Nó có nghĩa là ở 18 tuổi, việc đầu tiên bạn làm không phải là kết hôn.
Bạn sẽ đi đại học.
Bạn vừa bỏ ra ba, bốn năm học đại học.
Giờ bạn đi xin việc.
Bạn gắn bó với công việc.
Bạn có thể muốn leo lên nấc thang công ty.
Những thứ đó đẩy đường cong sinh lực lùi lại.
Nó làm cho mọi thứ đến muộn hơn thay vì sớm hơn.
Và một vấn đề nữa là vì có quá nhiều hướng đời khác nhau mà người ta có thể đi, khả năng bạn sẵn sàng ở 22 và bạn gặp ai đó cũng sẵn sàng ở 22 là khá thấp.
Vì vậy nếu bạn tưởng tượng một đồ thị kiểu này — Stephen Shaw gọi là “đường cong sinh lực” — trước đây nó ngắn và nhọn, đó là lúc người ta muốn có con,
ví dụ từ 18 đến 24.
Nếu bạn gặp ai đó trong khoảng tuổi đó thì khả năng họ đang ở tình huống đời tương tự bạn là cao.
Khi bạn làm phẳng đường cong đó, kéo dài nó ra và dời nó sang trễ hơn, giờ bạn 35.
Bạn cần gặp ai đó cũng 35 và sẵn sàng có con.
Bạn gặp ai đó không phải vì có quá nhiều diện tích dưới đường cong bị phẳng, mà vì mọi người thay vì cùng nhảy theo một giai điệu thì lại nhảy theo những giai điệu khác nhau.
Điều đó góp phần vào hiện tượng này.
Mình chắc chắn nghĩ rằng có một thông điệp chống gia đình xuất hiện — có một cô gái trên TikTok với danh sách, mình nghĩ là cô ấy viết “350 lý do không có con”, dài tám, chín trang, và nó viral.
Nội dung từ những thứ như có một “ký sinh trùng” phát triển trong cơ thể đến không thể đi giày cao gót dễ thương với bọn con gái, phải lỡ buổi brunch, đủ thứ vấn đề có thể xảy ra khi sinh đẻ.
Rồi mình nghĩ cô ấy viết một danh sách về những điều tốt của con cái, mà chỉ tầm nửa trang.
Cô ấy nhìn thế giới theo cách cô ấy muốn.
Nghe có vẻ như việc cô ấy không làm mẹ là một ý hay, và mình mừng vì cô ấy chọn không có con.
Nhưng giọng điệu đó, cảm xúc đó đang khá phổ biến, bởi vì mọi người thấy rằng đây là những điều họ phải hy sinh bây giờ — đau đớn, khó chịu, mất tự do — cho một thứ mà họ không biết liệu có làm họ hài lòng trong tương lai hay không.
Và vâng, có thể người ta nói đó là điều quan trọng nhất hay gì đó, nhưng thật dễ để viện cớ từ chối khi có quá nhiều thứ khác bạn có thể làm với cuộc đời mình.
Tôi có thể đi du lịch khắp Bali, và tôi có thể xem Netflix, và tôi có thể xây dựng một doanh nghiệp, và tôi có thể bắt đầu một Substack, hoặc tôi có thể xây dựng một kênh YouTube và làm podcast. Tất cả những thứ đó bạn có thể làm, cứ trì hoãn đi, trì hoãn đi, trì hoãn đi. Chẳng có gì ngạc nhiên cả.
Và điểm cuối cùng là, tôi nghĩ việc có con mang tính bắt chước. Nghĩa là gì? Bạn mô phỏng hành vi của những người xung quanh bạn và những người bạn thấy. Ví dụ hay ho là Hàn Quốc — nước này có tỉ lệ sinh thuộc hàng thấp nhất thế giới. Trong mỗi 100 người Hàn, trong vòng một thế kỷ sẽ chỉ còn bốn đứa chắt. Wow. Giảm 96% trong một thế kỷ. Thật điên rồ. Ở Hàn bây giờ có cả lớp học, cả trường học trống không. Và có nhiều, rất nhiều lý do: phong trào 4B, việc phụ nữ được đi học nhiều hơn, rồi khi họ vào lực lượng lao động vẫn bị phân biệt đối xử, nên họ từ bỏ nhiều điều đã từng được hứa hẹn — rất nhiều lý do khác nhau. Nhưng một trong những lý do lớn về mặt văn hóa, rất thú vị, là K-pop.
K-pop là một mặt hàng xuất khẩu mà Hàn Quốc muốn đưa ra thế giới. Họ có khả năng tạo ra ban nhạc nam hay ban nhạc nữ hoàn hảo, sẽ xuất khẩu ra thế giới, và đó sẽ là đại diện cho chúng họ. Một trong những điều các ngôi sao K-pop phải tuyên bố là họ sẽ kiêng quan hệ khi còn ở trong ban nhạc, nên điều đó có nghĩa là họ không thể có mối quan hệ — vậy những ảnh hưởng văn hóa phổ biến nhất ở Hàn Quốc không truyền tải câu chuyện ủng hộ có mối quan hệ. Họ cũng hiển nhiên không thể là cha hay mẹ vì họ không được có quan hệ.
Ngược lại là một can thiệp văn hóa ở Georgia — một nước rất sùng đạo — có một vị mục sư siêu sao, kiểu như một rocker. Ông ấy nói: tôi sẽ trực tiếp rửa tội cho đứa con thứ ba của bất kỳ gia đình nào trong nước. Vậy là bây giờ các bậc cha mẹ đua nhau sinh con để đứa con của họ được rửa tội bởi người được coi là “GOAT”, kiểu Avicii của các mục sư. K-pop thì gây ra tác động hoàn toàn ngược lại — họ tạo ra can thiệp văn hóa cho thấy ảnh hưởng không ủng hộ gia đình, trong khi Georgia có một can thiệp ủng hộ gia đình. Vì vậy một can thiệp văn hóa mà Hàn Quốc có thể dễ dàng thực hiện là nói rằng cách duy nhất để trở thành sao K-pop là đã từng có con. Ví dụ: chúng tôi chỉ tạo boy band và girl band từ những người đã có gia đình rồi.
Điều này đưa cuộc nói chuyện về tôi và bạn, vì có rất nhiều đàn ông nghe chương trình của bạn. Có rất nhiều đàn ông nghe chương trình của tôi. Và tôi nghĩ ở nhiều khía cạnh, chúng ta đang mô hình hóa, theo một số mức độ, với một số người, thế nào là một người đàn ông tốt bằng những gì chúng ta chọn làm. Bạn có rất nhiều ảnh hưởng. Tôi đã xem những video người ta đến gặp bạn sau các buổi diễn của bạn và nói với bạn rằng bạn là bạn của họ. Họ cảm ơn bạn vì bạn đã là người anh lớn hay người bạn để họ noi theo. Và tôi hay nghĩ về điều này: tôi đang mô hình hóa gì? Là một podcaster, cả hai chúng ta đều nằm trong top 10 podcast toàn cầu theo Spotify. Vậy bạn có nghĩ về điều bạn đang mô phỏng không? Bạn có nghĩ về thế nào là một người đàn ông tốt? Bạn muốn khán giả nghĩ trách nhiệm của một người đàn ông là gì?
Ừ, rất nhiều. Nhưng tôi chưa bao giờ tự nhận mình là tấm gương hoàn hảo cho mọi người noi theo. Tôi chắc chắn cố gắng hết sức để trở thành kiểu người mà mình muốn làm bạn cùng. Này, tôi khá thích mình. Tôi khá thích mình. Và tôi đã làm việc rất chăm chỉ. Trước đây tôi không thích mình. Và tôi đã rất, rất cố gắng để uốn nắn bản thân thành một hình dạng, một cấu trúc. Tôi cảm nhận cảm xúc mãnh liệt, chẳng hạn. Và trong một thời gian dài, tôi rất xấu hổ vì điều đó. Tôi không cho phép bản thân cảm nhận gì bên dưới cổ, và tôi dùng trí tuệ để bảo vệ mình khỏi cảm nhận cảm xúc. Trên sân khấu, bất cứ ai đến xem show trực tiếp của tôi sẽ thấy tôi rưng rưng. Mỗi đêm tôi đều rưng rưng khi kể cùng một câu chuyện. Tôi nghĩ đó là điều tốt. Tôi nghĩ việc những người đàn ông cảm nhận và thể hiện cảm xúc của mình là điều tốt. Kìm nén không đồng nghĩa với mạnh mẽ. Và tôi đã ngừng kìm nén.
Tuyệt vời. Tôi nghĩ có một khía cạnh tuyệt vời khi cố gắng chinh phục và đạt đến bậc thượng thừa, cố gắng thúc đẩy bản thân làm việc, đạt được thành tựu. Nhưng tôi cũng không kiểu “đ* mẹ cảm xúc của mày, chỉ làm việc tới khi mắt chảy máu” đâu. Tôi đang cố gắng thể hiện sự cân bằng. Tôi nghĩ chánh niệm rất quan trọng. Tôi nghĩ rèn luyện thể chất rất quan trọng. Tất cả những thứ này phần nào thể hiện ra bên ngoài.
Nhớ tôi đã nói trước đó chứ? Cuộc trò chuyện mà bạn chưa sẵn sàng để có là gì? Điều duy nhất bạn nên làm là gì? Thường là điều lớn lao. Điều lớn lao có lẽ sẽ liên quan đến việc có một gia đình thật sự, bạn ạ. Đến lúc bạn nên có gia đình rồi. Nhưng… Thật lòng mà nói thì điều đó có làm bạn sợ không? Có gia đình? Không. Nhưng sự hy sinh và cam kết? Trước đây thì có. Trước đây thì có ư? Ừ, tất nhiên. Khi nào thay đổi? Khoảng hai năm trước. Thật sao? Hai hoặc ba năm trước. Ừ. Và một lần nữa, chúng ta là sản phẩm của môi trường. Tất cả những đồ ăn tinh thần khác nhau mà ta có thể làm. Nhìn vào một dải lựa chọn mà tôi có thể dành cả đời để làm. Rồi bạn bị hội chứng đồ vật lấp lánh và chạy theo thứ này thứ kia. Và có phải sẽ rất thú vị không? Rồi bạn đến nơi mà bạn nghĩ mình muốn đến. Và bạn nói: có lẽ đó không phải câu trả lời. Đó là lý do tại sao cần có chút thời gian để suy ngẫm. Có một chút thời gian yên tĩnh để những suy nghĩ thoáng qua nổi lên.
Kiểu như, một lịch trình bận rộn là một hàng rào chống lại cô đơn tồn tại.
Phải không?
Nếu lúc nào cũng có người cần bạn, bạn không phải ngồi với những suy nghĩ lặng lẽ của mình.
Bạn không phải nghĩ, ồ chết tiệt, câu hỏi sâu sắc đó đã luôn văng vẳng trong đầu mình.
Rất dễ để đẩy nó sang một bên nếu người ta muốn mình.
Hoặc mình di chuyển từ cuộc họp chạy nhờ cà phê đến bữa tối buổi tối.
Mình thực sự phải lắng nghe những thứ đó.
Nhưng nếu bạn ngồi với suy nghĩ của mình một lúc, và đó là lý do nhiều người không thích
ngồi với suy nghĩ của họ, những thứ này sẽ nổi lên.
Và đó là lý do câu hỏi, cảm xúc nào bạn chưa sẵn sàng để cảm nhận, lại hay đến vậy.
Điều gì đã thay đổi hai năm trước khiến bạn thay đổi góc nhìn?
Tôi không biết.
Tôi trưởng thành.
Tôi đoán đó gọi là lớn lên.
Không phải có một khoảnh khắc nào đó mà bầu trời mở ra và mọi thứ thay đổi.
Tôi nhận ra, trước đây tôi nghĩ rằng trẻ con thật phiền.
Đối tác làm ăn của tôi có đứa con trai đầu khi anh ấy 25 tuổi.
Vậy lúc đó tôi cũng khoảng 25, 25, 26 có thể.
Và tôi nhớ mình đã nghĩ, chết tiệt, kiểu như anh ấy không thể đi chơi với tôi nữa.
Anh bận.
Anh có quá nhiều thứ phải làm.
Rồi mỗi đứa trẻ anh có, khoảng cách nhau tầm hai năm mỗi đứa.
Tôi nhận thấy mối quan hệ của tôi với đứa trẻ thay đổi.
Tôi nghĩ, ồ, ổn thôi.
Chúng cũng khá dễ thương hay thế nào đó.
Rồi lại có thêm đứa nữa.
Tôi nghĩ, ồ, được đấy, thật dễ thương.
Vậy là tôi thấy thứ gì đó như lớp trầm tích, như một cuộc khai quật khảo cổ về bản thân mình thay đổi.
Và bây giờ tôi là cha đỡ đầu của con gái bạn thân nhất của tôi, một bé gái xinh xắn, khoảng bốn, năm tháng tuổi.
Và tôi thích đi qua chơi và nhìn con bé.
Và, vâng, tôi không biết.
Chỉ là lớn lên thôi, bạn ạ.
Lớn lên thật lạ vì có một điều gì đó thay đổi mà bạn kiểu như không tự chọn.
Bạn hiểu ý tôi chứ?
Bạn có tự chọn không?
Không, chết tiệt, không.
Lạ thật, bạn ạ.
Lạ lắm.
Niềm tin này leo vào trong bạn và phần nào mặc lên bạn.
Và nhiều khi chúng ta sợ điều đó, và tôi hiểu lý do.
Nhưng chống lại sự thật rằng điều đó tồn tại, tôi không biết,
chắc là phủ nhận một điều đẹp đẽ vừa được ban tặng cho bạn.
Này kìa.
Có điều gì đó mới mẻ và thú vị mà bạn có thể tiến vào.
Và tôi nghĩ nhiều xung đột nằm ở sự kháng cự, đúng không?
Đau khổ nằm ở việc kháng cự điều đó.
Tôi vừa hoàn thành viết cuốn sách thứ ba.
Tôi chưa chốt được tựa, nhưng tôi đã bắt đầu phác thảo một vài mẫu thiết kế khác nhau.
Và tôi đã làm việc này với Adobe Express, một trong những nhà tài trợ của chúng tôi.
Điều tôi thích ở Adobe Express là nó làm cho tôi dễ dàng mê mải với những chi tiết nhỏ nhất,
kiểu chữ, font chữ, màu sắc, cách đặt chữ,
những thứ nghe có vẻ nhỏ nhặt với nhiều người,
nhưng thực tế cộng lại để tạo ra thứ nổi bật,
một thứ hơn hẳn phần còn lại.
Và việc thiết kế bìa sách đã nhớ tôi rằng tôi đã học được bao nhiêu thứ sáng tạo trong suốt năm qua.
Nhưng nó cũng nhắc tôi rằng có rất nhiều bộ óc sáng tạo xung quanh tôi
cũng đang ôm giữ những bí mật riêng của họ.
Vì vậy tôi đã tạo Hướng dẫn One Better trên Adobe Express để đem những mẹo đó tới bạn.
Trong đó, bạn sẽ tìm thấy các nguyên tắc từ những người giỏi nhất trong ngành
được chuyển thành các thực hành nhanh và dễ áp dụng.
Để bạn có thể rèn luyện bản thân sáng tạo giống như các đội ngũ hiệu suất cao nhất trên thế giới làm.
Chỉ cần truy cập adobe.ly/onebetter để tải Adobe Express ngay
và nhớ vào tab Learn để khám phá cách bạn có thể trở nên hơn hẳn phần còn lại.
Thỉnh thoảng bạn gặp một sản phẩm
có tác động lớn đến cuộc sống tới mức bạn có thể gọi nó là thay đổi cuộc chơi.
Và tôi sẽ nói khoảng 35–40% đội ngũ của tôi
sẽ miêu tả sản phẩm mà tôi có trước mặt đây, gọi là Ketone IQ,
mà bạn có thể mua tại ketone.com, là một thay đổi cuộc chơi.
Nhưng lý do tôi trở thành đồng sở hữu công ty này
và lý do họ giờ là nhà tài trợ của podcast này
là vì một ngày khi tôi đến làm, có một hộp đồ này đặt trên bàn của tôi.
Tôi chẳng biết đó là gì.
Lily và đội nói công ty này đã liên hệ.
Vậy nên tôi lên thử, và thành thực mà nói, phần còn lại là lịch sử.
Về tập trung, mức năng lượng, cảm giác của tôi, cách tôi làm việc, năng suất của tôi, thực sự là thay đổi cuộc chơi.
Vậy nếu bạn muốn thử, truy cập ketone.com/Stephen để được giảm 30%.
Bạn cũng sẽ nhận được một quà tặng miễn phí với lần giao hàng thứ hai.
Và giờ bạn có thể tìm thấy Ketone IQ tại các cửa hàng Target trên khắp Hoa Kỳ,
nơi liều dùng đầu tiên của bạn hoàn toàn miễn phí.
Bạn có nhắc một từ hồi nãy, bạn nói về chương cô đơn.
Bạn chỉ nói từ đó thoáng qua.
Tôi đoán ý tưởng chương cô đơn là hậu quả của những gì sẽ xảy ra
khi bạn theo đuổi một mục tiêu lớn.
Bạn muốn khởi nghiệp, bạn muốn nghỉ việc, gì đó đại loại.
Giải thích cho tôi chương cô đơn là gì.
Chương cô đơn mô tả một giai đoạn trong đời bạn khi bạn đã phát triển đến mức
không còn thực sự đồng điệu với nhóm bạn cũ của mình,
nhưng bạn chưa đủ phát triển để đã xây dựng một nhóm bạn mới.
Cho tôi ví dụ.
Bạn đã quyết định bỏ rượu.
Mục tiêu năm mới của bạn là sáu tháng, tôi sẽ bỏ rượu.
Bạn có thể đi chơi với bạn bè muốn ra quán rượu buổi tối,
nhưng bạn cảm thấy hơi bị tẩy chay.
Họ trêu chọc bạn, cà khịa bạn.
Ôi thôi mà, chỉ một chai bia thôi.
Bạn nghĩ mình là ai?
Vậy sự thay đổi của bạn đang tạo ra ma sát giữa bạn và họ.
Bạn bè bạn thích chơi Xbox buổi tối, và đó là cách họ tụ tập.
Nhưng bạn muốn bắt đầu đi gym.
Nhưng bạn bè bạn chẳng đi gym.
Rồi khi bạn đi chơi với họ, bạn nói về gym vì đó là chuyện mới của bạn.
Còn họ vẫn nói về Xbox.
Vậy là có một sự ma sát xảy ra khi bạn cố gắng trưởng thành.
Bởi vì nếu bạn bè của bạn không phát triển cùng nhịp với bạn, thì bạn sẽ không còn “nói cùng một ngôn ngữ” nữa.
Một người bạn gọi đó là thay đổi giọng điệu đến mức theo thời gian, bạn và bạn bè thậm chí không còn nói cùng một ngôn ngữ nữa.
Và điều đó rất khó chịu vì bạn bị cám dỗ quay lại cuộc sống cũ mà mình đã quen — những khuôn mẫu cũ, thói quen cũ, nhóm bạn cũ, mọi thứ cũ.
Bạn phải ngừng làm những thứ mang lại sự công nhận ngay lúc đó để bắt đầu làm những thứ mà bạn chẳng biết liệu có hiệu quả hay không.
“Giờ bạn sẽ bảo tôi là tôi không đi chơi với bạn bè cuối tuần này vì tôi muốn duy trì chuỗi thiền của mình.” Ai mà biết thiền có hiệu quả không, đúng không?
Dễ hơn nhiều để cứ ở lại trong những thói quen trước kia, làm những thứ tương tự.
Để tách mình ra khỏi đó, bạn thường phải làm những việc khiến bạn khác biệt hơn, dễ bị chê cười hơn và cô đơn hơn.
Và thực tế buồn ban đầu là trên hành trình phát triển bản thân, vào một lúc nào đó, bạn có thể phải bỏ lại một nhóm bạn không tiến bộ cùng nhịp với bạn.
Nhưng thực tế buồn hơn nữa là nếu bạn làm điều đó nhiều lần, bạn có thể phải lặp lại việc này nhiều lần trong cuộc đời.
Và đó không phải là đánh giá ai tốt hơn hay kém hơn.
Chỉ là một hiện thực thẳng thắn của những gì xảy ra khi bạn bắt đầu thay đổi cuộc sống.
Ví dụ, tôi đã gặp hàng triệu người ở cửa các câu lạc bộ đêm. Gặp hàng triệu người ngoài đời nhưng chỉ có vài người là bạn thân. Tôi làm việc với một nửa số đó. Hàng triệu người, vài người bạn.
Nói theo ngôn ngữ tiếp thị trên internet, tỷ lệ “chuyển đổi” từ quen biết sang kết bạn của tôi không được tốt lắm.
Hàng triệu người, vài ba người bạn.
Và cách duy nhất để tôi tìm ra mình là theo trực giác của bản thân và làm một vài thứ phát triển cá nhân.
Như một nghìn ngày không uống rượu.
500 ngày không caffeine, thật khổ sở.
Chín cuốn nhật ký thiền biết ơn mà chẳng biết điều nào trong số đó sẽ có hiệu quả.
Và đây là điều thực sự quan trọng.
Đó cũng là điều mà tất cả các câu chuyện khởi nguồn đều bỏ qua. Tôi ước họ chú ý hơn tới nó.
Trong mắt tôi, trên mọi hành trình anh hùng, ngay khi họ quyết định đi từ nơi họ đang đứng tới nơi họ muốn tới, niềm tin vào bản thân dường như không bao giờ lung lay.
Tất nhiên, có lúc thăng trầm trong hành trình và tiến trình, nhưng niềm tin của họ không hề sứt mẻ.
Như thể ngay lúc đó, mây tan và tôi chắc chắn mình sẽ trở thành võ sĩ UFC. Tôi sẽ trở thành doanh nhân. Tôi sẽ cai nghiện, thay đổi tư duy, whatever.
Theo kinh nghiệm của tôi, không phải vậy chút nào.
Toàn bộ hành trình phát triển bản thân của bạn ngập trong nghi ngờ, tự thương hại và bất định.
Và điều đó làm hỏng toàn bộ trải nghiệm.
Nó không sexy. Nó không ngầu.
Bạn nghĩ: đây phải là đoạn phim tập luyện kiểu Rocky của tôi chứ. Trong phim chỉ có ba phút rưỡi, còn tôi thì mất bốn năm. Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Thậm chí không có lời hứa rằng sẽ có vinh quang ở phía bên kia.
Và chính vì vậy dễ dàng hơn biết bao để quay lại những khuôn mẫu cũ, để tiếp tục làm những việc từng làm.
Mọi người thay đổi chút ít. Họ làm những việc nhỏ. Giảm năm pound hay đổi công ty.
Nhưng bạn biết bao nhiêu người thực sự thay đổi tư duy, giảm 50 hay 100 pound, đổi nghề nghiệp hay rời khỏi thành phố nơi họ lớn lên? Hiếm hơn nhiều.
Và tôi nghĩ lý do tôi thích ý tưởng “Chương Cô Đơn” này là vì nó đặt tên cho điều mà nhiều người cảm thấy như một lỗi chứ không phải là một đặc tính của việc phát triển bản thân — đó là sự không hòa hợp với những thói quen cũ, nhóm bạn cũ và việc họ không biết liệu cái cảm giác khó chịu đó có đáng có hay không.
Cái khó chịu này có đúng không? Sự tự nghi ngờ của tôi có đúng không? Chắc tôi nên chỉ cần tin tưởng và thấy nó, tin tưởng rồi đạt được chứ? Tôi chẳng nên chỉ một lòng hướng tới mục tiêu sao?
Cái nghi ngờ đó vốn phải xuất hiện.
Tôi có thể hứa với bạn rằng mọi người từng đi từ nơi họ không muốn đến nơi họ muốn đều phải trải qua “Chương Cô Đơn” này và đối mặt với tất cả những điều đó.
Tôi nghĩ nó gây tiếng vang với người nghe bởi vì những người theo dõi Modern Wisdom và chương trình của bạn thường là những người thuộc về thứ này.
Đó là kiểu người sống ở Anh và muốn tự làm điều gì đó cho riêng mình, muốn xây dựng doanh nghiệp, làm điều mà không có nhiều hình mẫu tốt.
Có lẽ vì họ muốn làm điều gì đó. Họ muốn trở nên tốt hơn. Họ cảm thấy mình sinh ra để làm nhiều hơn.
Đây là ý tôi khi nói trước đó: bạn chỉ cần làm thôi. Cứ làm dù sao đi.
Làm khi mệt. Làm khi buồn. Làm khi cô đơn. Làm khi không có hình mẫu.
Bởi vì nếu bạn chờ ai đó đến và chìa tay giúp, đôi khi bạn sẽ chờ quá lâu.
Nó khiến tôi nhớ bức thư gửi cổ đông của Jeff Bezos, nơi ông nói về việc chống lại trạng thái cân bằng. Trong bức thư cổ đông cuối cùng năm 2020 ông nói: “khác biệt là sự sinh tồn và vũ trụ muốn bạn trở nên bình thường.” Và cái cách điều đó ăn khớp với những gì bạn nói là môi trường của bạn đang rất, rất giữ bạn ở chỗ cũ.
Thật ra, trong mọi khía cạnh của cuộc sống, mọi sinh vật hiện đang tiêu tốn một lượng lớn năng lượng chỉ để chống lại lực kéo trở về sự bình thường. Quay về giá trị trung bình. Chính xác.
Vì vậy nếu bạn rời nhóm bạn ngay bây giờ, lượng năng lượng cần để giữ mình không bị “bình thường hóa” là khổng lồ.
Và ông nói: đây là bức thư cổ đông hàng năm cuối cùng của tôi với tư cách CEO của Amazon. Tôi có một điều cuối cùng vô cùng quan trọng mà tôi thấy mình bắt buộc phải truyền đạt. Tôi hy vọng tất cả nhân viên Amazon sẽ ghi nhận.
Sau đây là một đoạn trích từ cuốn The Blind Watchmaker của Richard Dawkins.
Nói về một sự thật cơ bản của sinh học.
Ngăn chặn cái chết là việc bạn phải nỗ lực.
Nếu để mặc, và đúng vậy — khi nó chết thì cơ thể bị để mặc — cơ thể có xu hướng quay về trạng thái
cân bằng với môi trường xung quanh.
Nếu bạn đo một đại lượng nào đó, chẳng hạn nhiệt độ, độ axit, lượng nước hay thế điện của một cơ thể sống, thường bạn sẽ thấy nó khác rõ rệt so với
giá trị tương ứng trong môi trường xung quanh.
Ví dụ, cơ thể chúng ta thường nóng hơn môi trường.
Và ở những vùng lạnh, cơ thể phải làm việc nhiều để duy trì sự chênh lệch đó.
Khi chúng ta chết, công việc đó dừng lại.
Sự chênh lệch nhiệt độ bắt đầu biến mất, và cuối cùng ta có cùng nhiệt độ với môi trường.
Không phải loài nào cũng phải cố gắng nhiều như vậy để tránh về trạng thái cân bằng với nhiệt độ xung quanh.
Nhưng tất cả các loài đều làm một công việc tương tự.
Ví dụ, ở vùng khô hạn, động vật và thực vật phải làm việc để duy trì lượng dịch trong tế bào, chống lại xu hướng tự nhiên là nước chảy ra ngoài vào thế giới khô cằn.
Nếu chúng thất bại, chúng chết.
Nói chung, nếu các sinh vật sống không chủ động làm việc để ngăn điều đó, cuối cùng chúng sẽ hòa lẫn vào môi trường và ngừng tồn tại như những thực thể tự chủ.
Đó là điều xảy ra khi chúng chết.
Và điều anh đang nói ở đây là để khác biệt trong bất kỳ bối cảnh hay môi trường nào, có một lượng công việc đang được thực hiện.
Như là để giữ cho mình không điển hình.
Và tôi nghĩ về điều này khi bước vào năm mới: nếu bạn định khác biệt, nghỉ việc, đi làm nghệ sĩ vĩ cầm ở Peru, mở tiệm bánh cupcake, thì bạn sẽ phải tiêu tốn rất nhiều năng lượng để chống lại xu hướng cân bằng — nên tốt hơn là, quay lại điều anh nói về việc loại bớt thứ này thứ kia, bạn nên tiết kiệm năng lượng ở chỗ khác.
Bởi vì, anh biết đấy, tôi đã có một nhà thần kinh học trong podcast — người phát hiện ra rằng chúng ta có một “ngân sách năng lượng” sinh học, đúng nghĩa như một tài khoản ngân hàng.
Và điều thường xảy ra, tôi nghĩ, và lý do tỷ lệ giữ mục tiêu đầu năm kinh khủng như vậy, là chúng ta lao vào tìm kiếm một trạng thái mới, một cuộc sống mới sẽ tốn của chúng ta còn nhiều năng lượng hơn để chống lại môi trường hiện tại mà không hoạch toán trước bằng cách tiết kiệm đâu đó.
Tôi nhìn nhận điều này dưới lăng kính của một người chủ doanh nghiệp, bởi vì với tư cách một công ty, nhật ký công việc của CEO sẽ trở nên tầm thường ngay lúc chúng ta ngừng chiến đấu, ngay lúc chúng ta ngừng thử nghiệm, ngay lúc chúng ta ngừng phá vỡ ranh giới, ngay lúc bạn ngừng làm những màn hình kỹ thuật số lớn, ngay lúc bạn bỏ cuộc, bạn sẽ trở thành giống mọi chương trình khác.
Đó là ý tôi khi nói rằng vấn đề là một đặc trưng của cuộc sống, chứ không phải một lỗi.
Sẽ không có ngày nào mà bạn không có vấn đề gì để than vãn.
Tại sao chuyến bay bị hoãn?
Bởi vì chuyến bay hay bị hoãn.
Chính vì thế.
Và bạn nghĩ sẽ có ngày chẳng chuyến bay nào bị hoãn sao?
Rằng bạn sẽ đạt được một vận tốc thoát đủ để điều đó không còn là vấn đề?
Tôi thích phép ẩn dụ dùng vận tốc thoát này.
Hãy tưởng tượng chúng ta có một con tàu vũ trụ ở đây.
Khi nó cất cánh, trên bệ phóng là lúc nó cần nhiều năng lượng nhất.
Quán tính lớn nhất.
Sức cản lớn nhất.
Đó là lúc bạn phải dùng hết nhiên liệu mình có.
Dùng cái ấm ức trên vai từ lũ bạn từng bắt nạt bạn hồi đi học.
Dùng mong muốn tuyệt vọng được cô gái kia chú ý.
Dùng nhu cầu được công nhận từ bố mẹ bạn, bất kể là gì.
Rồi chuyện xảy ra là những tên lửa kiểu cũ — không phải những Falcon 9 đời mới — khi cất cánh,
nguồn nhiên liệu này tắt đi và tên lửa tăng cường bật lên.
Khi bạn lên đến độ cao khác, bạn dùng một loại nhiên liệu khác.
Rồi tầng này rơi rụng.
Phần đáy rơi đi.
Và nó cứ tiếp tục.
Rồi nó đạt được vận tốc thoát.
Hãy dùng những gì bạn có ở giai đoạn khởi đầu.
Và ở lúc khởi đầu, hầu hết mọi người có nhiều bất mãn hơn là tình yêu.
Ý tôi là, điều này gắn ngay với quyết tâm đầu năm, vì nếu tôi định thực hiện một thay đổi và đạt vận tốc thoát, thì tôi sẽ cần tập trung toàn bộ năng lượng và do đó phải ngăn chặn rò rỉ, tức là tránh lãng phí năng lượng ngay lúc này.
Và tôi đã nghe anh nói về điều đó khi anh làm đánh giá hàng năm — một lần nữa, quay về điều tôi nói — bạn cần phải cắt bớt vài thứ và bạn không thể có tất cả cùng một lúc nếu muốn thay đổi cuộc đời.
Đây là một trong những vấn đề khi bạn “nấu quá chín” các mục tiêu cho 12 tháng tới.
Tôi nghĩ bạn có thể làm được khoảng hai việc lớn trong năm 2026.
Hai việc lớn.
Bạn có thể giảm khoảng 20 pound (khoảng 9 kg) và có một người bạn trai mà bạn thực sự, thực sự yêu.
Bạn không thể vừa làm điều đó vừa chuyển thành phố, bắt đầu một doanh nghiệp mới và học chơi piano.
Không.
Và đó lại là lý do đừng vào một bàn tiệc đồ ăn tự chọn và cho rằng dù bạn bưng bao nhiêu đồ ăn lên đĩa thì dạ dày bạn sẽ tự giãn ra để chứa hết.
Bởi vì điều bạn đang đảm bảo là bạn sẽ thất bại vào năm tới.
Bạn gần như chắc chắn sẽ thất bại khi cố gắng làm tất cả những thứ đó.
Việc đặt mục tiêu cao có tuyệt không? Có chứ, rất hay.
Và có thể bạn có nhiều điều muốn làm.
Nhưng điều gì phải xảy ra vào cuối năm sau để bạn có thể nhìn lại và xem đó là một thành công?
Và nếu bạn lập một danh sách theo thứ tự ưu tiên?
Tôi kiểu như, OK, tôi phải bỏ một mục trong này.
Và bạn chỉ để lại một hoặc hai mục.
Còn lại gì?
Bạn chỉ làm một việc vào năm sau.
Gạch bỏ cái này.
Gạch bỏ cái kia.
Gạch bỏ cái kia.
Còn lại gì?
Ồ, tôi thật sự muốn giảm cân.
Thế là được.
Bây giờ ta chia nhỏ việc đó thành các bước cụ thể.
Tôi cần mua thẻ thành viên phòng gym.
Tôi cần mua đồ tập thật ngầu để cảm thấy tốt khi đi tập.
Tôi đã nghe anh nói, anh nhắc tới chuyện kiếm bạn trai vào năm tới…
Một trong những quyết tâm nhiều người có, dù không nói thẳng ra, là tìm được một người bạn đời.
Và tôi nghe bạn nhắc đến “ổn định tâm lý” như thứ mà ta nên tìm ở một người bạn đời.
Ừ, đúng, đúng, đúng.
Bạn hiểu “ổn định tâm lý” là gì?
Sau một cú xáo trộn cảm xúc nào đó, sau khi có chuyện xảy ra, họ mất bao lâu để quay về trạng thái ban đầu?
À, rõ rồi.
Vậy tôi đang tìm người về mặt cảm xúc ổn định, tức là họ quay về cân bằng cảm xúc, đúng không?
Giả sử chúng ta đi nghỉ và chuyến bay bị hủy, mà chuyện đó quan trọng vì gia đình họ đang ở ngoài đó.
Đó có phải là kiểu chuyện xảy ra rồi trong vài giờ họ quay lại bình thường không?
Hay đó là kiểu chuyện làm tan nát cả chuyến đi nghỉ với gia đình?
Nếu có chuyện làm cảm xúc bị xáo trộn, họ mất bao lâu để trở về trạng thái bình thường?
Đó chính là ổn định cảm xúc.
Và điều đó dự đoán rất tốt kết quả của mối quan hệ.
Một vài thứ khác nữa.
Tính tận tâm (conscientiousness).
Người ấy chu đáo.
Họ nghĩ nhiều về bạn cụ thể.
Và họ quan tâm.
Tính dễ chịu (agreeableness).
Một người có mức độ dễ chịu vừa phải.
Bạn muốn ai đó, khi bạn đề xuất kế hoạch, sẽ là người nói “được đấy” — kiểu như, ừ, tớ đi.
Và cuối cùng, bạn muốn người có mức độ cởi mở (openness) vừa phải.
Tính cách có ba thứ chính: tận tâm, dễ chịu, và cởi mở với trải nghiệm.
Bạn muốn người ấy hơi cởi mở để sẵn sàng đi làm những điều mới.
Ngay khi bạn rơi vào mức cởi mở cao, đó là lúc mắt hay nhìn quanh bắt đầu xuất hiện.
Không phải nói rằng đặc điểm tính cách là số mệnh, la liệt cổ vũ đâu.
Nhưng dựa trên công trình của Tai Toshiro, điều này khá đáng tin cậy.
Tôi cũng thích ý “ổn định tâm lý”.
Tôi nghĩ điều đó thực sự, thực sự dễ thương.
Bạn muốn một người khiến bạn cảm thấy như đang ở nhà.
Bạn muốn một mối quan hệ giống bến cảng an toàn để bạn có thể chặn mình khỏi mọi điều tồi tệ của thế giới.
Công việc của bạn có thể sụp đổ.
Sức khỏe của bạn có thể xuống dốc.
Bạn bè có thể bỏ rơi bạn.
Nhưng bạn biết rằng ở nhà có ai đó yêu bạn vì con người bạn, không phải vì những gì bạn làm.
Và họ luôn ủng hộ bạn.
Và tôi nghĩ nhắm tới một mối quan hệ giống bến cảng an toàn là một ý rất hay.
Hiện giờ tình hình khắc nghiệt nhỉ?
Tớ chỉ, tớ chỉ thật sự mừng vì mình không độc thân.
Bởi khi nhìn vào cảnh hẹn hò với các app hẹn hò và mấy thứ đó, tớ rất mừng vì không phải lao vào cái vùng chiến sự đó.
Và có rất nhiều người độc thân theo dõi bạn, cả nam lẫn nữ.
Nếu bạn là Chris 30 tuổi và là một gã độc thân, bạn không làm podcast, người ta không biết bạn là ai.
Nếu bạn đang cố giải quyết “vấn đề tình yêu” trong đời, bạn nên nhắm vào đâu trước?
“Vấn đề tình yêu” — hay đấy.
Điều đầu tiên bạn cần làm là hỏi: tôi có phải kiểu người mà người tôi muốn hẹn hò cũng muốn hẹn hò không?
Nếu không, rõ ràng bạn cần làm gì — làm việc trên bản thân.
Đó là câu hỏi quan trọng đòi hỏi sự trung thực.
Và một lần nữa đó là lý do bạn nên dành thời gian tránh xa những việc khẩn cấp và quan trọng, một chút thời gian để suy ngẫm, một chút thời gian nghe theo những suy nghĩ thoáng qua.
Bạn biết tủ quần áo của mình tệ.
Bạn biết tủ quần áo tệ và bạn ghét thời trang và bạn bào chữa.
Kiểu như, tôi không cần việc đó.
Tôi không quan tâm hay gì đó.
Này bạn, xin lỗi chứ.
Mấy cô gái quan tâm tới ngoại hình của bạn.
Ồ thật sốc, phải không?
Họ quan tâm tới những gì bạn mặc.
Có lẽ bạn cần đi cập nhật tủ đồ.
Bạn có một người bạn nữ.
Bạn xem vài video YouTube.
Có lẽ đó là chỗ bạn cần bắt đầu.
Tôi hơi thừa cân.
Tôi hơi gầy mập.
Tập gym là một trong những cách đáng tin cậy nhất để tăng sức hút của bạn.
Một trong những cách đáng tin cậy nhất để một người đàn ông tăng sức hấp dẫn.
Bạn cần phải là một “siêu Chad” đích thực thì mới không cần lo chuyện ngoại hình mà vẫn có được kiểu phụ nữ bạn muốn.
Vậy, được rồi, có thể bạn sẽ bắt đầu đi tập gym.
Nhưng giả sử bạn đã đạt tới mức cần thiết để hấp dẫn được kiểu người bạn muốn.
Đó là bước đầu tiên, đúng không?
Bởi nếu không, bạn sẽ tự kết án mình mãi mãi chỉ mong đợi những người không muốn mình đáp lại.
Bước tiếp theo.
Những người bạn muốn hẹn hò thường lui tới đâu?
Họ đi đâu?
Nếu bạn mê nhạc dance, có lẽ không nên đi một lớp “breathwork” (luyện thở).
Tại sao không đi mấy buổi tiệc có DJ chơi nhạc dance?
Hoặc nếu bạn thật sự thích các buổi thuyết trình và triết học, đi một sự kiện trực tiếp của Alex O’Connor hay gì đó và đứng quanh khu vực ấy hoặc nói chuyện với cô gái bên cạnh bạn.
Nếu bạn thật sự yêu thể thao, rõ ràng là đi gym, chơi pickleball, bắt đầu tập mấy môn đó.
Những nơi kiểu gì thường có người giống kiểu bạn muốn ở cùng?
Và có điểm cộng thêm.
Nếu bạn đi làm một việc mà bạn có lợi thế cạnh tranh một chút, đặc biệt là với nam giới, nếu hồi trung học bạn từng chơi quần vợt và còn chút phối hợp tay-mắt, bạn có thể nhanh chóng trở thành một trong những người chơi pickleball xuất sắc ở sân giải trí.
Và bạn sẽ là gã mới mà người ta thấy “ồ, muốn chơi với anh ta” — kiểu anh ta luôn thắng hay gì đó.
Không phải thao túng.
Bạn chỉ tận dụng sở trường của mình.
Quyết định nào trong đời bạn đã khiến bạn hấp dẫn hơn mọi quyết định khác?
Đi tập gym.
Đi tập gym.
Tôi bắt đầu tập khi 18 tuổi ở Trung tâm Xuất sắc Thể thao của Đại học Newcastle.
Tôi chẳng có tí idea nào về mình đang làm gì và đã uống chiết xuất việt quất ở dạng không có hương vị, đã được thủy phân, trong một nỗ lực tuyệt vọng xem liệu mình có thể tăng kích thước không. Tôi cứ thế mà không dừng lại. Và tôi thích cái cảm giác đó. Nó khiến tôi khỏe hơn. Nó làm tôi cảm thấy mạnh mẽ. Nó làm khung người tôi trông đầy đặn hơn. Tôi thực sự tăng được cơ nặng nề. Mất cả một thời gian dài vãi để lên cân. Tôi nhớ khi tôi 20 tuổi và lần đầu tiên vượt mốc 70 ký, tôi đã nghĩ: mình to vãi. Và tôi cứ thế mà không dừng.
Và tôi nghĩ không chỉ là điều đó tốt cho tôi, nó còn rất đáng tin làm bạn trở nên hấp dẫn hơn với phụ nữ.
Còn với phụ nữ thì sao? Theo bạn, từ góc nhìn của bạn phụ nữ nên làm gì?
Nghe này, tôi cũng sẽ thiên về chuyện đi tập gym. Lý do tôi thích là vì bạn được lợi ở nhiều phương diện. Điều bạn không muốn làm là làm cho cuộc đời mình trở thành một màn trình diễn dành cho bạn đời tương lai. Bạn cần làm điều gì đó mà ngay cả khi người đó không xuất hiện, bạn vẫn vui vì đã làm. Bao nhiêu người nói “Tôi đi gym để có bắp chân/đùi đẹp hơn vì anh chàng tôi muốn thu hút hơi thích mấy cô có đôi chân đẹp, và tôi muốn mặc váy xinh xắn…” Tôi thực sự ghét cách mà bạn trai tôi không đi cùng và ghét cả bản thân vì những gì tôi đã cố làm. Tôi đã tự làm bản thân vỡ vụn vì cố gắng như vậy. Tôi đã mất mình trong quá trình ấy. Không — chính bạn đã tạo nên bản thân mình. Bạn đã thắng, bất kể người đó có xuất hiện hay không. Và tuyệt biết bao cho bạn là như vậy.
Nói nôm na, đây là tôi đang quảng bá không biết ngượng khuyến khích mọi người đi gym và lên cơ. Tôi nghĩ chuyện đó tốt.
Một điều nữa, có lẽ hơi khác thường mà phụ nữ có thể phát triển là sự sẵn sàng đón nhận. Tôi nghĩ, nhất là trong thời hậu MeToo, nhiều anh chàng rất sợ tiếp cận — đàn ông từ trước đã sợ rồi. Nhưng trong thời hậu MeToo, họ được dạy rằng bất cứ điều gì ít hơn một tiếng “cứ tuyệt vời” thì được hiểu là “không, tránh xa tôi” để khỏi làm cô gái thấy khó chịu. Các anh vốn đã khá run khi tiến lên trò chuyện với bạn. Vậy nên bạn phải đối xử với một người đàn ông và sự quan tâm của anh ấy giống như một chú golden retriever hơi thiếu kinh nghiệm: cần những tín hiệu quan tâm từ bạn thật lớn, thật rõ ràng.
Trong thời Trung Cổ quý tộc, đàn bà sẽ đánh rơi chiếc khăn tay trước mặt một quý ông. Ờ mẹ ơi. Còn ở New York năm 2025, có những phụ nữ lấy trộm salad của mấy anh làm tài chính, tìm tên họ từ miếng salad trên Instagram rồi nhắn: “xin lỗi, tôi vô tình lấy nhầm salad của anh.” Đó là phiên bản 2025 của việc đánh rơi chiếc khăn tay. Nhưng sự sẵn sàng đón nhận, tôi nghĩ, quan trọng. Này các cô, nếu các cô thích anh chàng kia mà anh ta không tới, có thể giả sử là anh ta không biết bạn thích anh ta và thể hiện chút cởi mở hơn.
Mặt khác, nếu có anh chàng tới làm quen và bạn không thích anh ta, đừng chế giễu hay làm anh ta thấy xấu hổ ngay trước mặt vì bạn đang phá cơ hội của cô gái kế tiếp — người thật sự muốn anh ta — bằng cách làm cho anh ta cảm thấy mình không đủ tốt vì đã bước tới. Để một người dám bước tới và nói “chào, tôi chỉ muốn nói, hôm nay trông anh thật đẹp. Anh tên gì?” — đó có thể là điều đáng sợ nhất anh ta làm trong ngày. Và nếu bạn không tỏ ra đón nhận, ngay cả khi bạn không muốn, nó sẽ tạo ra văn hóa khiến đàn ông cảm thấy vỡ vụn và như thể họ không nên làm chuyện đó thêm nữa.
Vậy đó, có mấy điều.
Còn điều quan trọng nhất mà chúng ta chưa nói tới nhưng đáng lẽ phải nói, Chris, liên quan đến thời điểm này trong năm, những người cố gắng muốn thay đổi, trở thành người khác là gì?
Đừng coi đời quá nghiêm túc. Thật đấy, không ai rời khỏi trò chơi này còn sống — nói theo nghĩa đen. Ba đời nữa, chẳng ai còn nhớ tên bạn. Nếu điều đó không giúp bạn giải phóng mà buông bỏ mấy rắc rối vớ vẩn một lát để tìm niềm vui, tôi không biết còn gì có thể. Cuộc sống vốn buồn cười và chắc chắn sẽ kết thúc sớm muộn. Vậy nên bạn cứ tận hưởng chuyến đi đi.
Bạn có biết tên cụ cố của mình không? Không. Còn bạn? Không. Người ta không thích ý tưởng đó. Tôi hiểu. Có thể bạn sẽ được nhớ đến qua nhiều thế hệ. Nhưng cứ giả sử là không. Đây là cái gọi là hội chứng hoãn hạnh phúc — đừng chờ. Cuộc sống thực sự đang diễn ra ngay bây giờ. Có niềm tin rằng một khi xong hết bổn phận cuộc đời, bạn mới có thể bắt đầu làm điều mình muốn và sống trọn vẹn — cái cảm giác tạm bợ này, rằng bạn chưa ở trong “cuộc đời thực” của mình. Hiện tại bạn đang làm việc này việc kia, nhưng luôn có ảo tưởng rằng một lúc nào đó trong tương lai, “chuyện thật sự” sẽ tới.
Có một kiểu khẩn trương mà tôi nghĩ ai cũng cần. Và không phải để gây áp lực khiến người ta thấy mình thất bại nếu chưa đạt. Cũng không phải phủ nhận rằng nhiều người có hạn chế về tài nguyên và thời gian thật sự khiến họ không thể làm được. Nhưng đừng chờ. Vì cuộc sống thực sự đang xảy ra ngay bây giờ. Và tôi khó nghĩ ra nhiều lúc bạn sẽ hối hận vì đã cố làm điều gì đó ngay bây giờ.
Thêm nữa, những người nghe tới đoạn sâu trong tập podcast này chính là những người mà điều này dành cho họ. Tôi nghĩ người kiểu “type A” có vấn đề kiểu “type B”. Tức là những người quá khao khát thành công nhưng bất an. Đó có phải là type A? Ừ. Họ cần học cách thư giãn và nghỉ ngơi. Còn mấy người lười thì cần học cách có động lực và làm việc chăm chỉ hơn. Nhưng nếu ai đó đã nghe podcast giữa tôi và bạn được hai tiếng thì tôi đoán họ có khả năng cao là type A — dạng rối loạn lo âu đi bộ được tận dụng cho năng suất công việc, như Andrew Wilkinson nói.
Và đây là điều mà có lẽ bạn đã nhận ra,
những người thuộc tuýp A nhưng gặp phải những vấn đề tuýp B thường nhận rất ít sự đồng cảm
bởi một người khổ sở nhưng bề ngoài thì thành đạt
luôn có vẻ ở vị thế ưu đãi hơn nhiều
so với một người thoải mái lười biếng nhưng đang đứng trước bờ vực phá sản.
Một cảm thấy như một sự hạn chế và cái kia cảm thấy như một lựa chọn.
Một là sự áp đặt hệ thống và cái kia giống như một thứ xa xỉ của tư sản, đúng không?
“Tôi cần ai đó dạy tôi làm việc chăm chỉ hơn và kỷ luật hơn”
nghe có vẻ hướng lên, cao quý, đáng khen.
“Tôi cần ai đó dạy tôi cách tắt máy và thư giãn”
nghe như kích thích dopamine, mang tính giao dịch, xa xỉ.
Mọi phim thể loại “người thua cuộc vươn lên” đều có cảnh một người đang nghèo khổ
học cách làm việc chăm chỉ hơn và tự kéo mình lên.
Không phim nào có cảnh một người học cách đăng xuất khỏi Slack lúc 6 giờ chiều
hoặc cuối cùng biết tận hưởng một kỳ nghỉ bãi biển.
Và như tôi đã nói trước đó, có thể nhiều người thực sự cần David Goggins
la hét vào mặt họ rằng phải cố gắng hơn chứ không phải cần Eckhart Tolle
thì thì thầm vào tai họ rằng họ đã đủ rồi.
Nhưng với một số người có lẽ là thiểu số,
họ thực sự cần nghe thông điệp ngược lại.
Chúng ta cần một Goggins “phó giao cảm” sẽ cầm hộ điều khiển TV
và cả gói Cheetos.
Gắn thẻ #nghỉngơihơn tôi.
Chúng ta cần dạy người ta cho bản thân một kỳ nghỉ thực sự.
Và đó là điều lạ khi phải ôm hai thứ đó cùng lúc trong đầu.
Bạn không muốn có tư duy nạn nhân.
Bạn muốn có quyền chủ động với thế giới.
Bạn muốn thực hiện những thứ đang diễn ra.
Bạn muốn thành công và bạn sẽ phải cố gắng thật nhiều.
Và đồng thời, bạn cần cho mình một chút khoan dung.
Bạn phải biết rằng nếu bạn đã làm tốt một ngày,
bạn không chỉ quay về con số không.
Bạn tăng thêm 10 điểm.
Không có một mức tối thiểu tùy ý về năng suất mà bạn phải đạt được mỗi ngày
thì mới có giá trị.
Bạn có tin vào tôn giáo không?
Và tôi hỏi vậy vì bạn đã nói về ý tưởng cái chết và sự theo đuổi
và bạn không biết mình còn sống được bao lâu.
Và tôi nghĩ điều đó có lẽ phải được đặt trong bối cảnh bạn nghĩ chuyện gì xảy ra sau đó.
Không, tôi sẽ không gọi mình là người có đạo.
Còn bạn?
Cách tôi nhìn nhận là, nếu nhìn vào lịch sử tiến hóa của chúng ta,
chúng ta được sinh ra để là một phần của điều gì đó.
Nhưng nếu nhìn vào câu chuyện của 20 năm qua,
điều đó đã hình thành vì mạng xã hội.
Tất cả đều là tự làm chủ, làm việc từ xa.
Ý tôi là, chúng ta đã nói về chuyện ít con đi, mọi người có ít con hơn.
Vì vậy chúng ta thực sự đang dao động từ phụ thuộc sang độc lập và tự do.
Và với tôi thì có vẻ như tự do và tính độc lập tuyệt đối sẽ khiến bạn ốm.
Vậy nên tự nhiên, nhu cầu theo Maslow của chúng ta đang nghĩ, điều này không đúng.
Tôi cần thuộc về một nơi nào đó.
Hãy nghĩ về điều này, tháp nhu cầu của Maslow, một khủng hoảng hiện sinh.
Bạn tự hỏi bản thân câu hỏi đó, bất cứ ai trải qua quá trình đánh giá này,
chriswellx.com/review, bất cứ ai trải qua điều đó và nghĩ,
“Tôi không biết phải làm gì với cuộc đời mình.”
Hãy nghĩ về việc có bao nhiêu người trong lịch sử loài người từng phải tự hỏi câu hỏi đó.
Hằng ngày, vật lộn chỉ để bám lấy sự tồn tại,
không biết liệu đợt rét ngày mai có tràn vào hang và giết hết họ hay không.
Một khủng hoảng hiện sinh là một vị thế xa xỉ để ở, và nó cảm thấy khủng khiếp.
Làm sao bạn có thể ôm hai điều đó trong đầu cùng một lúc?
Bạn bảo tôi rằng tôi được ban phước vì tôi đặt ra những câu hỏi
làm tôi nghi ngờ ý nghĩa cuộc đời mình.
Ừ.
Và có lẽ đó là lúc tôn giáo bước vào,
để cố gắng cho người ta một vài hướng dẫn về những thứ đó.
Tôi thấy một tweet nói,
“bố mẹ tôi lo chuyện sinh tồn còn tôi lo chuyện tự hiện thực hóa.”
Và tôi nghĩ đôi khi,
đôi khi,
tôi phải cẩn thận với những gì mình nói ở đây,
nhưng tôi muốn nói,
bạn biết đấy,
cả hai đều,
cả hai đều có những thách thức riêng,
tôi nên nói vậy.
Tuyệt đối.
Ý tôi là,
và có một ý tưởng tôi nghĩ tới hôm nọ về nỗi xấu hổ của những nỗi sợ nhỏ,
đó chính là điều này.
Hãy tưởng tượng giải thích những nỗi sợ nhỏ cho một người đờn cave.
Nói,
“Grook,
tôi lo việc gửi tin nhắn này.”
Và Grook sẽ đáp,
“kẻ thù có cố xem tin nhắn không?”
“Không.”
“Cọp răng kiếm có thể ngửi thấy tin nhắn không?”
“Không.”
“Nó sẽ bị khắc trên tường mãi mãi sao?”
“Không,
chỉ là một hình chữ nhật nhỏ mà thôi.”
“Vậy sao cậu lo?”
“Phòng khi ai đó không thích tôi hoặc không thích những gì tôi nói, hoặc tôi làm họ buồn.”
Hắn chỉ cười vào mặt bạn.
Và chúng ta phải chấp nhận thực tế là những nỗi sợ chúng ta có trong thế giới hiện đại vừa nhỏ hơn vừa phức tạp hơn cùng lúc.
Vâng,
chúng không còn là chuyện sống còn,
nhưng hệ thần kinh của chúng ta đã được tái sử dụng từ “gấu” sang “ranh giới”.
Và nó không biết sự khác biệt.
Nó cảm thấy như bạn đang nói sự thật của mình,
nói,
“Tôi nghĩ công việc này không hợp với tôi,”
hoặc bạn nói điều gì đó mà người khác không chấp nhận và bạn đã vượt qua một ranh giới,
thì cảm giác như bạn sắp bị đào thải khỏi bộ tộc,
dù bộ tộc giờ chỉ là một nhóm chat WhatsApp.
Và việc hệ thần kinh của chúng ta được tái sử dụng này
mang tới cho chúng ta thêm sự phức tạp của cảm giác xấu hổ,
bởi giờ chúng ta cảm thấy xấu hổ.
Tôi là ai mà được có vấn đề này?
Chẳng lẽ tôi không biết rằng trong cả không gian rộng lớn của lịch sử,
điều này là chẳng là gì cả.
Tổ tiên của tôi đã mơ ước có cơ hội phải giải quyết vấn đề này thay vì vấn đề họ gặp.
Và thế mà bạn không thể phủ nhận cảm giác của mình.
Một trong những bài học lớn nhất tôi rút ra được trong năm nay là
cảm xúc của tôi là hợp lệ.
Cách tôi cảm thấy就是 cách tôi cảm thấy.
Và phủ nhận điều đó không giúp gì hết.
Giống như bạn cảm thấy sợ trước khi bước lên sân khấu để nói chuyện trước vài nghìn người.
Bạn không nên sợ.
Sẽ không ai đến giết bạn.
Và bạn bắt đầu tự xấu hổ vì nỗi sợ của mình.
Rồi bạn bắt đầu lo lắng về nỗi xấu hổ của mình, về nỗi sợ hãi,
rồi lại cay đắng vì chính sự lo lắng đó, vì nỗi xấu hổ, vì nỗi sợ.
Bạn rơi vào một vòng luẩn quẩn vô tận của những cảm xúc tiêu cực.
Kiểu như, ồ.
Cái đầu tiên không phải là tôi.
Cái đầu tiên là tình huống.
Cái thứ hai là tôi.
Cái thứ ba, thứ tư nữa.
Và giờ tôi đã đồng lõa với chính nỗi đau của mình.
Tôi đã khiến mình chịu khổ một cách không cần thiết.
Và đó là lý do tại sao cái nước bọt, mùn cưa, caffeine và những giấc mơ lớn ấy thực sự, thực sự quan trọng.
Nhưng nó phải đi kèm với một chút yêu thương bản thân.
Và có lẽ không phải ngay từ đầu.
Có thể nếu bạn đang cố gắng đưa chiếc tên lửa rời bệ phóng, hãy dùng những gì bạn có,
kể cả việc ghét bản thân, nhu cầu được người khác công nhận
và mặc cảm mà bạn mang từ những đứa trẻ thời đi học.
Nhưng sau một thời gian, bạn cần chấp nhận rằng đó là một loại nhiên liệu độc hại nếu dùng quá lâu.
Nhưng khi quán tính ở mức lớn nhất, tôi nghĩ bạn phải dùng những gì mình có.
Tôi sẽ hỏi bạn một câu.
Và tôi chỉ muốn thử nghiệm một chút.
Bạn có thể nghĩ to lên khi nghe câu hỏi này không?
Được.
Vậy tôi sẽ hỏi bạn, ngay lập tức hãy nghĩ to.
Được.
Bạn có hạnh phúc không?
Đó là một câu hỏi phức tạp.
Thỉnh thoảng tôi phải nỗ lực rất nhiều để có tâm trạng tốt.
Và tôi không thích việc mình phải cố gắng như vậy để có tâm trạng tốt.
Tôi cảm thấy như mình cần xếp mọi thứ theo chiều có lợi để có thể làm được điều đó.
Và tôi ước mình không phải như vậy.
Thế nhưng, tôi rất tự hào về tất cả những gì mình đã làm để tăng sự hạnh phúc.
Tôi có một điểm cân bằng.
Tôi đã bị trầm cảm vào những năm hai mươi.
Tôi cũng đã trải qua nhiều lo âu.
Và tôi rất tự hào về những gì mình đã làm để vượt qua điều đó.
Bạn phải làm việc chăm chỉ để có tâm trạng tốt.
Ừ.
Bạn có thể giải thích cho tôi được không?
Tôi chưa từng nghe điều này trước đây.
Từ bạn.
Được.
Năm nay thực sự là một năm đặc biệt khó khăn với tôi vì sức khỏe đã đá tôi một cú đau điếng.
Nước Mỹ là một đất nước tuyệt vời, nhưng có cảm giác như mọi thứ đều muốn giết bạn.
Hệ thống thực phẩm, nước sinh hoạt, vật liệu xây dựng, chất lượng không khí.
Và tôi đã sống trong một ngôi nhà có nấm mốc độc hại.
Tôi bị ngộ độc do nấm mốc, mà nhiều người ở Mỹ cũng gặp phải.
Nó thật tàn khốc.
Còn nhiều chuyện khác nữa.
Tôi đã trải qua một thời gian dài, gần hai năm với hai công việc.
Một là chương trình.
Công việc kia là cố gắng chữa lành sức khỏe.
Vì vậy sau tất cả những chuyện này, tất cả cái việc đánh giá Modern Wisdom to đùng, điều duy nhất tôi muốn trong năm nay khi bắt đầu là: đừng để chương trình sa sút và chữa khỏe cho tôi.
Chỉ có vậy.
Đó là tất cả những gì tôi muốn.
Không gì khác.
Đừng để chương trình sa sút và chữa lành sức khỏe cho tôi.
Thế nên tôi thực sự bị khiêm nhường, kiểu bị đá vào háng tới mức hai quả như dẹt đi.
Chúng biến mất nếu nhìn nghiêng.
Cảm giác như một trò đùa vũ trụ.
Nó vô cùng bất công, như đang làm việc cật lực mà chỉ để tồn tại.
Đi ngủ lúc 7 giờ tối trong suốt sáu tháng, không ngủ được vì tôi tỉnh táo nhưng mệt do cortisol bị đảo.
Cortisol cao hơn vào ban đêm so với buổi sáng.
Vì vậy dù ngủ bao lâu, sáng hôm sau tôi chưa bao giờ cảm thấy được nghỉ ngơi.
Rồi phải đối diện với tất cả chuyện đó một mình, tự mình tìm tới các bác sĩ chuyên về bệnh do môi trường và các phương pháp điều trị phức tạp, tất cả những thứ đó khiến tôi phải đối mặt với nhiều nỗi sợ về sự không đủ của bản thân mà tôi đã có.
Tôi nghĩ mọi người đàn ông đều biết tự suy ngẫm khi ở đáy vực, và tôi đã trải qua vài trong những thời điểm tồi tệ nhất trong 12 tháng qua.
Với tôi, chuyện hạnh phúc giờ chỉ là: tôi cần vượt qua hôm nay.
Tôi chỉ muốn thể hiện tốt trong chương trình.
Tôi không thể nghĩ nhiều về tâm trạng mình khi làm chương trình vì tâm trạng tôi lúc đó đang bơi trong nỗi u sầu.
Tôi không cảm thấy tốt lắm.
Cảm giác như phiên bản tốt hơn của tôi đang tuột khỏi tay.
Tôi nghĩ nó bị xé ra khỏi tôi vì một việc mà tôi không làm.
Nó cảm thấy quá bất công, như bị số phận trừng phạt.
Thật ra tôi như bị một lời nguyền cá nhân trút xuống, và nó nhắm ngay vào thứ tôi quan tâm nhất.
Nấm mốc thường gây nhiều vấn đề, nhưng chủ yếu là ba thứ: năng lượng, tâm trạng và nhận thức.
Nó khiến bạn lúc nào cũng mệt mỏi, khiến bạn trầm xuống và hay quên.
Có một ngày tôi nhìn xuống và quên cách buộc dây giày.
Tôi không thể nhớ cách luồn dây để buộc.
Tôi quên từ, quên tên người quen.
Tôi quên cả tên những con chó của bạn bè và những thứ mà tôi từng tiếp xúc.
Và vâng, năm nay không phải là năm tôi cố gắng tối đa hóa hạnh phúc.
Đó là năm tôi cố gắng sống sót.
Và tôi đã làm điều đó hầu như trong im lặng.
Tôi có làm một video về chuyện này vào khoảng tháng Mười, đại loại vậy.
Nhưng một lần nữa, việc tôi muốn giữ đời tư riêng tư là quan trọng với tôi vì tôi không muốn kéo nhiều người khác vào chuyện bệnh tật của mình.
Bất kỳ ai đang đối mặt với bệnh tật đều biết điều này.
Nói về bệnh tật của mình giống như tổ chức sinh nhật mà bạn nhận được đầy tin nhắn chúc mừng từ những người hoàn toàn khỏe mạnh.
Nhưng kết quả là một đống thủ tục hành chính và cảm giác tội lỗi nếu bạn không trả lời.
Vì vậy tôi đã không làm vậy — tôi biết nếu tôi bắt đầu nói về tất cả những gì đang xảy ra với mình, sẽ rất tốt vì nó giúp những người khác cùng cảnh cảm thấy bớt cô đơn.
Nhưng nó cũng sẽ là một gánh nặng thêm lên tôi khi tôi đang cố chữa lành bản thân: phải sàng lọc qua đống tin nhắn kiểu “bạn tôi biết cách tẩy ký sinh trùng bằng sữa dê” và “bạn có thể cầu nguyện dưới trăng tròn”.
Này, mình thật sự trân trọng việc bạn quan tâm đến tôi đến mức cố gắng kết nối tôi với người này.
Và đúng như vậy, bộ phim tài liệu mà tôi đăng lên kênh, người ta có thể xem, đã ra mắt và điều đó đã xảy ra.
May mắn là khi đó tôi đã đi được một đoạn trên hành trình.
Nhưng mà, này anh bạn, kiểu như, làm sao để tối ưu hóa hạnh phúc là một thứ xa xỉ mà nhiều người không có điều kiện để làm. Và năm nay tôi chính là người như vậy. Tôi không có năng lực dư dả để tối ưu hóa hạnh phúc của mình. Và bạn vẫn phải cố gắng, bạn vẫn phải bỏ rất nhiều công sức để cảm thấy hài lòng, hạnh phúc. Ừ, vào lúc đó thì vậy. Ừ, tôi đã nỗ lực rất nhiều về chuyện đó. Anh biết đấy, hạnh phúc thật sự chỉ tồn tại khi sự bất định không còn. Rất khó để vừa bất định vừa hạnh phúc cùng lúc. Có thể còn lập luận rằng con người không bao giờ đuổi theo hạnh phúc một cách trực tiếp. Họ luôn đuổi theo sự chắc chắn trước. Bởi nếu bạn không biết tương lai sẽ diễn ra thế nào, làm sao bạn có thể hạnh phúc? Đặc biệt là nếu đó là sự bất định kéo dài, như là bất định nghiêm trọng. Không chỉ là kiểu “tôi không biết ai sẽ thắng trận thể thao ngày mai”. Còn với tôi, tôi không biết liệu mình có đạt được sức bật để thoát khỏi đống rắc rối sức khỏe này hay không. Và nếu thực sự như vậy, tôi lấy hạnh phúc mình từ đâu? Tất cả những gì tôi thấy chỉ là một quãng kéo dài vô tận của công việc và khó chịu và mệt mỏi và cô độc. Và tôi thấy tội cho người đã phải trải qua điều đó năm nay. Mình thương người đó vì nó không dễ dàng và rất cô đơn. Và tôi thật sự tự hào. Tôi rất, rất tự hào vì tôi vẫn tiếp tục xuất hiện. Tôi không bỏ cuộc với chính mình. Tôi đã gặp những ngõ cụt liên quan tới điều trị, liên quan tới xét nghiệm. Có những tháng tôi đi ngủ lúc 7 giờ tối, thức dậy lúc 8 giờ sáng, vẫn mệt, ngủ xuyên suốt.
Có điều thú vị ở đây vì ba lĩnh vực mà anh nói nấm mốc (mold) ảnh hưởng tới cũng chính là ba lĩnh vực mà mọi người thường biết tới anh. Và đó là lý do tôi nói cảm giác như một lời nguyền cá nhân, như thể ai đó đã thiết kế một loại bệnh lý chỉ dành riêng cho tôi. Và điều đó đặt ra một câu hỏi: nếu bạn lấy đi mọi thứ tôi quý trọng hiện nay, những thứ đem lại giá trị bản thân cho tôi, thì còn lại gì? Đó là câu tôi buộc phải hỏi chính mình năm nay. Và còn lại gì? Một người tử tế. Một người thực sự tử tế và nhạy cảm. Tôi luôn nghĩ nhạy cảm là một điểm yếu, nhưng không phải vậy, ít nhất là không phải với tôi. Một người kiên cường theo một cách rất bình thường. Những chiến thắng nhàm chán. Đó là thứ tôi phải học để tìm niềm vui trong năm nay. Hôm nay có phải là thành tựu vĩ đại nhất cả đời bạn không? Không. Nhưng bạn đi dạo. Hoặc bạn tử tế với người kia ở siêu thị. Hoặc bạn nhẹ nhàng với chính mình khi bạn bực bội. Và tôi phải vượt qua cảm giác xấu hổ về những niềm vui nhỏ, rằng việc tôi cảm thấy tự hào về cách mình xuất hiện theo cách nhỏ nhoi mà chẳng ai thấy lại bị xem như một bình luận về sự nhỏ bé của cuộc đời tôi. “Ồ, chắc cuộc đời bạn không có nhiều việc lắm. Nhỏ mọn thế, yếu ớt thế, nhỏ bé thế.” Việc nhìn thấy con chó Golden Retriever đó là phần tuyệt nhất trong buổi sáng của bạn. Và tôi nhận ra rằng điều đó đáng để được vui. Và việc tự tước bỏ cơ hội được vui vì một điều nhỏ nhặt là cơ bản giống như việc tôi giữ hạnh phúc của mình làm con tin. Kiểu như, cho đến khi khoản tiền gửi ngân hàng đủ lớn, sổ sách mới có tác dụng. Tôi không thể nhặt mấy đồng xu lẻ. Tôi chỉ nhặt được tờ 100 đô la. Và điều đó thật sự khiến tôi phải hạ mình, bạn ạ. Đặc biệt khi bạn đang “bay cao”. Hai năm trước chương trình cứ tăng vọt. Và, anh biết đấy, về mặt con số thì bây giờ vẫn vậy. Nhưng tôi thật sự có cảm giác có thứ gì đó đã tới để kéo tôi về mặt đất. Tôi cảm thấy khác so với người mà tôi là vào năm ngoái. Nhưng tôi nghĩ mình kết nối hơn với một dạng sự thật. Alain de Botton nói rằng những người đàn ông tốt nhất là những người đã từng bị vỡ vụn. Và năm nay chắc chắn đã làm tôi vỡ vụn.
Bây giờ anh khá hơn chứ? Tôi khá hơn. Ừ, tôi khá hơn. Nếu 12 tháng trước tôi ở mức 3, thì bây giờ có lẽ tôi ở mức 7 đến 8. Vì vậy đừng để chương trình tụt và để mình phải cố gắng sửa chữa sức khỏe. Tôi đã suýt phải làm cả hai. Chúng ta phải kết thúc rồi. Nhưng tôi muốn cho anh cơ hội để kết lại bằng những suy nghĩ cuối cùng mà anh có thể dành cho người nghe đã theo dõi cuộc trò chuyện này đến giờ và đang đứng, bạn biết đấy, ở ngưỡng cửa có thể trở thành một phiên bản mới của chính họ. Chris, anh còn điều gì muốn nói không? Trước hết, chúc mừng vì đã vượt qua tất cả chuyện này. Có rất nhiều điều khó chịu phải đối mặt trong những cuộc trò chuyện như thế này. Nó buộc bạn phải nhìn thẳng vào một vài mảng định hướng của mình. Kiểu như, chết tiệt, tôi thật sự không muốn phải nói những chuyện đó. Tôi thật sự không muốn đối mặt với điều đó. Có một câu trích tuyệt hay của Jean-Paul Sartre — ý tưởng bị đẩy sang bên lề cuộc đời mình, trở thành một NPC, một nhân vật không điều khiển được trong khi lẽ ra bạn phải là nhân vật chính. Bạn có thể sống vì người khác, nhưng bạn vẫn có thể làm một hành động gì đó để tác động lên thế giới. Cái kiểu cuộc đời bị hoãn lại này, đợi cho cuộc sống bắt đầu — giờ là thời điểm tuyệt vời trong năm để chất vấn giả định đó. Chuyện gì sẽ phải xảy ra trước cuối năm sau để bạn nhìn lại và coi đó là một thành công? Tôi phải làm gì để làm cho mình ở tuổi 85 cảm thấy khổ? Người 85 tuổi của tôi ước gì rằng tôi đã làm nhiều hơn? Những cảm xúc nào tôi chưa sẵn sàng để cảm nhận? Những suy nghĩ nào tôi đã nghĩ quá nhiều vào năm ngoái? Nếu đây là một bộ phim và khán giả đang xem, họ sẽ hét vào màn hình bảo tôi phải làm gì với cuộc đời mình? Đó là những câu hỏi hay. Và chúng chắc chắn đã giúp tôi. Chúng giúp tôi tìm phương hướng, nên tôi hy vọng chúng cũng đã giúp những người khác. Chúng tôi có một truyền thống kết thúc là vị khách cuối cùng sẽ để lại một câu hỏi cho người tiếp theo, không biết họ sẽ là ai. Câu hỏi để lại cho anh khá phù hợp: theo anh, thành phần quan trọng nhất của niềm vui và nỗ lực của con người mà anh tin rằng cần được bảo tồn ở mức ưu tiên là gì? Ồ, tuyệt. Tôi nghĩ là khả năng tự quyết (agency).
Tôi nghĩ đó là niềm tin rằng bạn có khả năng tác động đến môi trường xung quanh mình. Bởi vì đối lập của “agency” là bạn về cơ bản giơ hai tay lên và nói: “Tôi chịu sự chi phối của thế giới.” Bạn chủ động tạo nên cuộc sống — cuộc sống không phải là thứ xảy đến với bạn. Chris, cảm ơn bạn.
Bạn sắp đi lưu diễn. Và bạn sẽ đi lưu diễn vào tháng Ba năm sau, nếu tôi nhớ không nhầm. Bạn sẽ lưu diễn ở những nơi tôi biết có nhiều người nghe chúng ta: Úc, New Zealand, Bali. Tôi sẽ để link ở bên dưới cho những ai muốn đi xem bạn lưu diễn. Nhưng tôi cũng rất khuyên mọi người tải mẫu “Modern Wisdom annual review”. Tôi sẽ để link đó ở dưới. Nhìn phần mô tả — tất cả đều có ở đó.
Có điều gì khác mà mọi người nên biết không? Mọi người nên đăng ký kênh của bạn nếu họ thích những gì họ nghe hôm nay. Có gì khác nữa không?
Tôi đã nói chuyện với Naval Ravikant. Ôi trời. Tôi rất thích cuộc nói chuyện đó. Mọi người luôn hỏi “cuộc trò chuyện hay nhất bạn từng có là gì?” và tôi nói rằng nói vậy giống như cố chọn giữa cả ngàn đứa con vậy — thật khó. Cuộc nói chuyện đó thật sự đặc biệt. Những ai biết ông ấy thì nên xem lại, còn chưa biết thì nên đi xem. Chúng ta sẽ để link đó ở dưới, tôi rất khuyên bạn xem.
Thật lòng mà nói, mẫu “Modern Wisdom annual review” là miễn phí. Sao chép nó, dùng nó. Điều đó sẽ đưa bạn vào danh sách gửi thư của tôi để nhận một bản tin hàng tuần, chứa rất nhiều suy nghĩ và ý tưởng giống như những gì chúng ta đã bàn hôm nay.
Tôi muốn nói một điều với bạn trước khi kết thúc. Ồ không— không, chỉ là một lời cảm ơn. Tôi nghĩ mọi người thường tò mò về những gì diễn ra sau hậu trường hoặc con người thật của ai đó khi không lên sóng. Tôi cần vài lời khuyên từ bạn, nên tôi đã nhắn cho bạn vào chiều thứ Bảy trên WhatsApp. Trong vòng 30 giây bạn gọi lại cho tôi rồi cho tôi vào nhóm với người có thể giúp chuyện đó. Rồi bạn đã phần nào dẫn dắt chúng tôi qua quy trình đó trong vài tuần tiếp theo và liên tục hỏi han tôi. Điều đó có ý nghĩa rất lớn. Bạn không bắt buộc phải làm vậy, và tôi rất trân trọng việc bạn đã làm. Các bạn trong danh bạ điện thoại của tôi giống như một “vũ khí bí mật” — bạn như quân joker, sẵn sàng lo liệu, dắt mối để mọi việc được sắp xếp ổn thỏa. Tôi chỉ muốn nói cảm ơn vì điều đó, thật sự rất tốt bụng, và thật tuyệt khi thấy có người “chống lưng” cho mình. Tôi trân trọng điều đó.
Bạn xứng đáng như vậy vì bạn đã làm rất nhiều cho rất nhiều người khác và hết lòng giúp đỡ theo cách mà tôi ngưỡng mộ. Tôi không giỏi trong việc giữ liên lạc, kết nối hay trả lời tin nhắn lắm, nhưng trong những khoảnh khắc đặc biệt như thế này, tôi nghĩ chúng ta là một đội. Tôi rất cảm ơn bạn. Cảm ơn nhiều, bạn ơi.
Đây là thứ tôi làm dành cho bạn. Tôi nhận ra khán giả của Diary of Oseo đều là những người phấn đấu, dù trong kinh doanh hay sức khỏe. Tất cả chúng ta đều có những mục tiêu lớn muốn đạt được. Và một điều tôi học được là khi nhắm vào mục tiêu to lớn, bạn có thể cảm thấy cực kỳ khó chịu về mặt tâm lý, giống như đứng ở chân núi Everest và nhìn lên. Cách để đạt mục tiêu là chia nó thành những bước rất nhỏ. Trong đội chúng tôi gọi đó là 1%. Thật ra triết lý này góp phần rất lớn vào thành công của chúng tôi ở đây.
Vì vậy để bạn ở nhà có thể đạt được bất kỳ mục tiêu lớn nào, chúng tôi đã làm các cuốn nhật ký 1% và phát hành chúng vào năm ngoái — đều bán hết sạch. Tôi đã nhờ đội lặp đi lặp lại mang nhật ký trở lại, đồng thời thêm vài màu mới và chỉnh sửa một chút. Giờ chúng tôi có nhiều lựa chọn hơn cho bạn. Nếu bạn có một mục tiêu lớn và cần một khung làm việc, quy trình và chút động lực, tôi rất khuyên bạn nên lấy một cuốn trước khi chúng lại cháy hàng lần nữa. Bạn có thể mua ngay tại thediary.com với 20% giảm cho gói Black Friday. Link có trong phần mô tả bên dưới.
Tôi vừa mới về sau vài tuần đi lưu diễn nói chuyện ở châu Á cùng đội của mình. Thật tuyệt vời. Cảm ơn tất cả mọi người đã đến. Chúng tôi đã đến những thành phố mới, làm show trực tiếp ở những nơi tôi chưa từng đến trước đây. Trong thời gian nghỉ ngơi, chúng tôi nói về những điều sắp tới cho từng người. Và giờ khi trở về, đội tôi bắt đầu lên kế hoạch nghỉ lễ. Một số về nhà, một số đi du lịch, và một hai người quyết định cho thuê chỗ ở của họ qua nhà tài trợ của chúng tôi, Airbnb, trong lúc họ vắng nhà. Tôi trước đó không nghĩ tới điều này cho đến khi Will trong đội nói rằng cả căn hộ của anh ấy và bạn cùng phòng đều làm vậy. Và điều đó khiến tôi nghĩ đây là việc thông minh với nhiều người trong số các bạn cần thêm thu nhập, vì rất nhiều người trong dịp này đi du lịch hoặc thăm gia đình và để nhà trống. Vậy tại sao không để ngôi nhà làm việc cho bạn khi bạn đi chỗ khác? Nhà của bạn có thể đáng giá hơn bạn nghĩ. Tìm hiểu thêm tại airbnb.ca/host.
別把人生看得那麼嚴肅。沒有人能活著離開這個遊戲。再過三代人,沒有人會記得你的名字。如果這還不能讓你暫時放下煩惱、找回一些喜樂,那我也不知道還有什麼能。因為人生從不會沒有問題。也正因為如此,聖誕與新年之間這段時間是規劃重大夢想與目標的絕佳時機。那我們就來談談這件事吧。
克里斯‧威廉森(Chris Williamson)是全球頂尖的播客主持人與思想者之一,而現在他回來了,要教我們如何建立紀律、把目標化為成果、什麼阻礙我們尋找愛情,以及在今日社會什麼樣的人算是好男人。判斷明年你應該做什麼的最佳問題是:到 2026 年底,必須發生哪些事,才會讓我回頭看時覺得這是一個成功?答案通常只會落在幾件事上。第一,想要挑起一件事,你必須先放下一件事。所以把目標訂得不切實際並不會提升你的表現。比如說你可能想要瘦 20 磅、交到男朋友,你不可能同時搬家、創業又做到這些。要先假設自己不能做得比現在更多。第二,如果你的人生是部電影,觀眾在看,你覺得他們會對著螢幕尖叫、要你怎麼做?答案通常很明顯。離開那段關係吧、這份工作對你不利、兇手躲在衣櫃裡。因為如果你不小心設計自己追求的目標,你可能會花一輩子發現你爬上了一個靠錯牆的巨大梯子。還有什麼嗎?
追求征服、追求精通、逼自己去做事情確實有美好的一面。但我也不是主張你要壓抑感受、只顧拚命苦幹到眼睛流血。因為我今年學到的一個最大教訓是:壓抑並不等於堅強。會感受情緒的男人把自己的情緒表現出來,這是件好事。過去 12 個月裡我曾到過某些最低潮,感覺更好的自己從指縫中滑落。我意識到我的情緒是真實存在的,否認它們對任何事情都沒有幫助。
請給我三十秒鐘。我要說兩件事。第一,衷心感謝你一週又一週收聽我們的節目,這對我們所有人意義重大,這真的是一個我們從未想過、無法想像會走到這個地步的夢想。第二,這個夢我們覺得才剛開始。如果你喜歡我們的內容,請加入那 24% 經常收聽這個播客並在這個應用程式上追蹤我們的聽眾之一。我向你承諾:我會盡我所能把這個節目做到最好,無論現在或未來。我們會帶來你希望我訪談的來賓,並持續做你愛這個節目的所有事情。謝謝。
克里斯,我的聽眾非常在意改善自己的生活。我想在這個時節,改變是每個人心頭所想。大家都在想新年新希望、我想在 2026 年成為什麼樣的人。但看統計數字,23% 的人在一月第一週結束前就放棄了他們的新年決心。大約一半的人會在一月結束前放棄他們追求的改變,只有大約 9% 的人能維持整年。所以我想先問你:你覺得這個時節重要嗎?在你看來,把改變或決心放在這個時間點有用嗎?
我認為世界分成兩派。一派說一月一號和十二月三十一號沒什麼分別:何必等到那天?現在就開始吧,哪怕是十二月十日。另一派則喜歡有一個文化上合適的時刻來結束某件事、開始另一件事。大多數人需要意識到他們已經花很多時間在擔心未來和過去。他們會回到那些讓他們後悔的事:我希望我當時做得不一樣。我對某件發生過的事反覆思考、耿耿於懷。我對可能錯過的東西感到惆悵,為失去某些東西而悲傷。然後他們又擔心未來,對某件可能發生的事感到不確定,他們想要計畫、想要想出解決方案。所以你已經在為過去擔憂了。
你其實已經在做反思和規劃了,只是方式很零散,來得不是你能選擇的時候。這是一個文化上、時間安排上都合適的時刻,讓你停下來想一想:在聖誕節和新年之間,像零售業的朋友們——辛苦你們了——得回去上班忙碌的人除外,一般會有一點空檔,節奏會慢一些。節禮日,窩在沙發上放鬆,你會想,哇,我又回到爸媽家或去哪個親戚家了,去年我在做什麼?去年是怎麼樣的?你已經有一點反思的心態了。1月1日並沒有什麼特別的魔法或超級秘密撇步。但這確實是一個不錯的檢視時機,因為生活會稍微放慢,工作的節奏也會緩一緩。你本來就在想過去與未來,這只是一個比較結構化的機會來檢查並去做。
我想大家應該問自己的問題是:我應該以什麼為目標?有沒有可能設定太多目標?變化的好目標長什麼樣子?回想你採訪過的所有人和你自己生活中的變化,有生產性的年度新年決議或目標應該是怎樣的?我要怎麼達成它?
是的,這會讓人非常不知所措。如果你意識到,哇,我可以做任何我想做的事,可以檢視整個人生——那會令人恐懼,真的很恐怖。我想說的一點是:這是你可以行為上改變任何事的機會。你可以改變你想改變的任何行為,但不是所有你想要的一切——那是問題所在。行為上你可以成為任何你想成為的人,但你不能成為你想成為的所有人。所以你需要選擇少數幾樣。決定明年應該做什麼的最關鍵問題是:
到2026年底,我必須發生什麼事,才能回頭看2026年並認為它是成功的?
我覺得這個問題真的能幫你把視角拉開一點。結果通常只會歸結到少數幾件事。當你這樣想的時候,你腦中通常不會跑出很多東西。把標準訂得不切實際地高,並不會提升你的表現。想像一下你走進自助餐,把盤子墊到最大,想把所有東西都裝上去,心想我的胃會撐大來容納這些食物。人的胃不是這樣運作的,你的工作負荷也不是這樣運作的。
第一條規則:為了要拿起一樣東西,你必須先放下一樣東西。不要以為只要你把更多東西放到工作盤子上,你的承載能力就會因此擴大到可以把它們吞下來。事情不是這麼運作的。先假定一件事:我不能做得比現在更多。我可以替換項目,但不能再新增。也許你可以——也許你能擠出一些手機時間、變得更有效率、更有生產力之類的。但比較保險的假設是:這就是我這塊餡餅可以運用的範圍。為了拿起新的東西,我必須放下一些東西。這是一個非常重要的觀點。
現在是12月29日,我充滿幹勁和動力,迫不及待要大幹一場。第一週或許你真有那股勁,但如果你依靠動力和熱情來推進目標,那你的目標很大程度上是建立在一個你無法完全掌控的燃料來源上。你無法長期大幅掌控自己的動力,它會來又會走。你要的應該是更有規律、較不依賴一時衝勁的安排。所以為了要拿起一樣東西,你必須先放下一樣東西。
我認為這點非常重要,因為我們在這個時候想到的目標幾乎都在要求更多時間或更多精力。幾乎所有人都會說我要開始跑步、我要開始去健身房。但正如你所說,那代表我得把盤子上某樣東西拿掉。通常我們在年初不會想到減法——我們不會想「我要減少和朋友相處的時間」、「我要切掉 Netflix」——我們只想到加法。但從邏輯上講,一天還是只有 24 小時,我們的身體能量預算也是有限的。
你的意思是我必須列出新增項目和刪減項目,並確保它們相抵、淨增為零嗎?
那會是最理想的。我認為你真的應該問自己的一個問題是,讓我們來列一堆能讓人不舒服的問題,大家可以問自己。這可能很有意思。
好,像是:
– 如果我要讓 85 歲的自己過得非常痛苦、非常不幸福,我會怎麼安排我的一天?
– 在過去一年裡,我做了哪些事,讓我現在感到這種窒礙或受限的感覺?
我不喜歡我和手機的關係,我花太多時間滑手機。我不喜歡自己早晨效率不高。我發現和朋友在一起時,我常常不太專注在當下。我發現我花很多時間獨處,遇到困難時容易自我隔離。我發現自己有了不誠實的習慣,當別人問我問題時我不會說實話。我發現自己有了不為自己需求發聲的習慣,當我該表達時我沒做。我也沒很好地維護自己的界線。這就是為什麼反思部分很重要。
那麼,我會做些什麼來讓 85 歲的自己過得最痛苦?我會怎麼過一天?我已經在哪些方面在這麼做?很多答案會互相重疊,那個維恩圖其實不會像你想像的那麼分散。
我記得你之前問過一個問題,假如有人在看這個,而這是一部電影——
是的。我的意思是,這個問題太棒了。如果你的人生是一部電影,而觀眾看到現在這個段落,他們會對著銀幕尖叫,叫你對你的人生做什麼?很明顯。離開那段關係。這份工作不適合你。兇手藏在櫥櫃裡。觀眾會對著銀幕尖叫,叫你對你的人生做什麼?
所以你問了三個問題,我也要問你這三個問題。
好。
你問的第一個問題是:到明年年底需要發生什麼,才能回頭看把今年當作一個成功的年份?就你個人而言,
我想花更多時間思考點子,少花時間被那些行政雜務纏住。行政事務讓我精疲力盡。我不喜歡它們。我不喜歡收發電子郵件。我不喜歡那類運營上的事。
花時間做創作?
是的。我想處於創作者模式,而不是管理者模式,這樣說比較貼切。我想花更多時間和朋友相處。我長期以來都是單打獨鬥的創業者、拼命工作、自己扛著、那種一直在努力的狀態。想要更多時間和朋友在一起,多和人連結。所以那是兩件事。如果我能做到,花更多時間跟朋友相處、少花時間做行政,對我來說就是成功。
現在,你有一個問題是,我還想要減掉二十磅、把臥推練到兩百公斤、還想做這個那個。真的嗎?你真的、真的、真的想要那個嗎?因為我在想的,是比較溫和的目標,更廣泛的目標。那些才是我覺得重要的東西。
如果我們用你的「減法框架」來想,你得減去什麼?
有趣的是,那些其實不一定都是要增加的東西。交朋友那件是要增加,但提升執行力、減少行政負擔那部分則不是。所以這很好,因為我想少做那種事情,這應該會釋放出一些時間。我需要去除什麼?現實上我得少一些坐在電腦前處理無聊行政事務的時間。我可能也得少滑手機、少做社群媒體。也許在訓練上要做些取捨。如果晚上多出門跟朋友聚會,那我就得早上起晚一點。所以這些是我們得做的交換。
另一個問題是,如果這是部電影,觀眾在對你尖叫,他們會尖叫什麼?
你已經做得夠多了。
你已經做得夠多了。
別再把自己鞭策到屈服,認為你的幸福寄託在下一組你要達成的目標那一邊。你已經達成了那些你曾說會讓你快樂的目標。如果你現在還沒快樂,如果這不是人生要開始的時候,那你要什麼時候開始?有一個很棒的觀念叫「延遲人生假說」。
延遲人生假說基本上就是一種常見的信念:我們的人生還沒開始,現在發生的只是前奏,是人生真正開始的序幕。仔細回想,很多人會發現他們一路奔跑的那個前奏其實是一場海市蜃樓,當他們靠近時就逐漸消失;他們其實只是一直在向人生的終點奔跑,一直把事情往後拖。我懂,人們有現實的、結構性的、金錢上的需求。得起床、得去上班、得換尿布、得遛狗,有很多事情要做。但我不是在講這個。我的重點是,很多人以各種形式認為「當某件事發生時,我的人生才會開始」,把幸福當做人質,他們處在一種等待狀態,就像飛機因為某種原因無法降落。那如果這種情況永遠不改變呢?如果你人生中的問題永遠不會消失呢?如果問題永遠都在呢?那怎麼辦?喔,糟了,我永遠到不了彼岸。那就代表我得現在開始活了。我想對我來說,確實有很多「我會到達的時間」式的想法,像是等今天的任務完成、等把眼前的問題度過之後。我們永遠不會遇到一個沒有問題的時刻。問題是特徵,不是缺陷。我有時會想,這可能只是人類進化的一個特性——在基因層面被硬性寫入要去奮鬥、要持續追求、持續征服、持續建設,從生存角度來說這是合理的。事實上,如果我的祖先沒有這種特質,我們現在也許不會坐在這個有這麼多燈光、花俏攝影機的房間裡,因為這正是靠一個不斷努力的物種所帶來的結果。所以我在想,這是不是人成為人的詛咒,就是我們無止境地追求,然後死去;而正因為我們如此,我們的後代才有更高的存活率。當我和來自東亞傳統背景的人交談時,他們會談到和平、合一、滿足之類的事,但對我來說,要達到滿足感似乎很陌生。我覺得我自己活在一個二分法裡:一方面我很清楚沒什麼會改變我的快樂,另一方面我又完全在奮鬥,彷彿那些能改變我的快樂似的。
當然,這就是人類的狀態。我們在兩個方向上都會習慣化。如果你的祖先在找到洞穴就滿足了,當家人變多需要更大的洞穴時,你不會只是去找一個灌木叢,你會找到一堆灌木然後擴張,這會給你額外的安全感。
但可惜在現代世界,這造成我們面對無限多可做、可追求的事情。我們把重要的事犧牲給緊急的事。緊急的事情總是在眼前:電子郵件、下一場會議。對啊。
這也是為什麼有人會問:幹嘛要做年度回顧?有人會在意新年嗎?你一年大多都忙著過生活,這是一個讓緊急的事稍微退後一點、讓重要的事浮現出來的時刻。我在過去一年變成了什麼樣的人?我想從下一年得到什麼?每一年都是你人生的一章。對我來說,下一年是第 38 章。我想讓那一章講些什麼?
你覺得人生中有沒有某個改變,能帶來最大回報的幸福感?就像你能進入自己的硬體,稍微改寫那段程式碼。我覺得少一點追求反而會讓我更快樂。我認為很多追求與成就欲,是來自一種不足感。好像只要世界認可我的才華,我就會被證明、被肯定。而要花很長時間才會明白,你無法用外在的肯定來填補內在的空洞。問題是這個教訓無法用言語教給別人。你試著跟人說金錢不能解決你的幸福問題,名聲不能解決你的自我價值問題;你應該多去看望你父母;在吊床上消磨時間絕不是浪費;你並不愛那個漂亮女孩,她只是很性感又難追而已——所有這些事情,必須你親身到了那一步才會懂。還沒到那一步的人會想,那對你來說說得容易;而當他們到達之後,出於某種原因,他們又會像剛經歷宗教啟示的人一樣去傳播同樣的洞見。
所以要嘛有兩種情況是真的:達成某事的人在說謊,隱瞞那件事並沒有用外在榮譽填補他們內在空洞,因為他們是某個想把梯子拉起來、阻止別人跟進的圈內人;要嘛這是真的,但這是一個無法教導的課題。你不會理解外在的東西無法修補你內在空洞,除非你自己到那裡去經歷。我其實認為,用 Naval 的話說,實現我們物質慾望,比放棄這些慾望容易得多。如果你想要一台法拉利,去努力工作、賺到它,比起完全根除對法拉利的慾望,要容易得多。這不是說買到法拉利很簡單,而是說要消除那個慾望本身幾乎是不可能的。
我想你我大概都是在某個深層有種內在空洞的人。這說法準不準?
當然。你是在用過去式說嗎?
有過。是,有過。
是啊。你現在已經達成很多事了。你是地球上最大的播客主持人之一。你出名了,大家都知道你。世界第八在跟世界第二對話,恭喜你。但大家都知道你,你有錢、有自由,想去哪就去哪,想做什麼就做什麼,訂餐廳總有位子。你做到了。這是你預期的嗎?它有改變那個內在的空洞嗎?
有趣的是,我從來不覺得自己會有多了不起。我當時只是對當下的事很有興趣,沒想過這會導致我成就什麼、或讓我住在美國、或其他任何事。每一步把我帶到了現在。但不,當然沒有改變。那個無法言傳的教訓狠狠地打了我的臉:名聲不會修補你的自我價值,金錢不會讓你快樂,你應該多去看父母,你可以放一天假——所有這些教訓,遺憾的是,你必須親自去經歷才能學會。
我最後一個問題是,當我問到你想改變程式碼的部分,你提到要修正「追求」這件事。追求帶來的壞處是什麼?
有一種普遍的「不夠感」。像是我會在某個時刻才覺得自己夠了,對吧?因為你可以選擇逃離你想要的東西,或是奔向你想要的東西。對,逃避你所懼怕的,或是奔向你所渴望的。
那種「不夠」的後果是什麼?
就是匱乏感。也是一種暫時性的人生,是把生活延後。我會在某個時候才會快樂、滿足、平靜。
那你會有這樣的想法嗎?
這比較像是一種具體的感受。
你能感覺到它。
是的,我非常能感覺到。就是這種追求,這種拉扯,有一種向前的磁性。但老兄,如果你的人生是一部電影,觀眾看到目前為止,會對著螢幕尖叫叫你做什麼?那通常是你該把注意力放在哪裡的一個很可靠指標。
所以當我們在思考明年該瞄準什麼時,我記得我曾在 High Performance Podcast 聽你說過,你對理解「成功到底是什麼」非常著迷。在我們進入比較實際的事情之前,如果有人坐在家裡——我知道很多人在你巡迴時會問你這種問題——如果他們坐在家裡試圖弄清楚「成功對他們來說到底是什麼」,有沒有一個框架、原則或方法可以幫助他們找出可能的定義?我聽你談過兩個我很喜歡的概念:region beta 悖論,還有墨西哥漁夫的寓言,這兩個都讓我深受觸動。
對,所以有三件事:成功、region beta、墨西哥漁夫。對任何個人來說,成功的樣子都會不同。
對你來說,如果你很確定自己真的想要一個家庭,外面有人會是那種「我沒那麼在意,我覺得那不在我的人生規劃上」的人。這沒問題。也有些人非常、非常想放下工作量、脫離戰場,去當個爸或媽。不幸的是,你不能拿走別人的目標或成功。那不是你的東西,不能當作一套西裝去穿。這主意很糟,會不合身。而且有句很棒的話:放手,否則會被拖著走。如果某件事不合身,穿久了終究會痛。如果你不小心設計自己追求的目標,就可能一輩子醒來才發現,你爬了一架該死的超長梯子──那梯子靠在錯誤的牆上。你必須確保別讓自己走到那一步。因此我們需要和自己靜一靜,做些反思。我覺得聖誕節到新年之間的這段時間,就是做這件事的絕佳時機。
那要怎麼弄清楚你想做的是什麼?宏觀的大目標很難一下子定下來,但如果你只想一年前景:在接下來的12個月內我想要什麼?我覺得這通常會有幫助。也許你想談一段關係——我想和一個真正愛我的人建立穩定的關係。好,我們現在就可以開始討論怎麼做到,但你得先有一點沉默。一直處於忙碌狀態的問題在於,你無法聽見那些在腦海角落一閃而過的想法,而那微弱的聲音往往是最有力的。還有句很棒的話:你尋找的答案,就藏在你在逃避的沉默裡。你有冥想嗎?當然。你有嗎?有。你呢?沒有。你希望有嗎?我覺得「冥想」這個定義有點模糊,因為對我來說,我會洗個三十分鐘的澡,整個時間我都在思考,我並不是在清潔自己──五分鐘就能洗乾淨。我是說,你五分鐘就洗乾淨了,但接下來的二十五分鐘,水流和獨處會把我帶進一個思緒漩渦,我覺得那就是我的冥想版本。然後跑步機、健身房的踏步機──跑步機很好,我的冥想版本。洗澡時想到的點子常被高估,廁所靈光一現才被低估。
我很喜歡你談到成功的衡量時,你提到可觀察的指標和隱藏的指標。很多時候我們會用一個可見的指標去換掉一個隱藏的指標。可被觀察的東西,例如你的職稱、年薪、有多少人認識你、銀行存款、房子大小、你開的車──別人能看到的東西。既然成功只能從外表被評斷,自然我們會把別人看不到的東西換成別人看得到的。例如,很多人會為了更高的薪水或更響亮的職稱而接受更長的通勤時間。問題之一是,通勤時間長度是與幸福感相關性最高的指標之一:長時間通勤會可靠地讓人更痛苦。你因此失去的隱藏指標是什麼?那就是與家人、與正在成長的孩子、與伴侶相處的時間減少;即便你的工作是你的熱情,也會少了追求其他興趣的時間。換個更有壓力的行業?那壓力大但錢多──可觀察的指標。但隱藏的指標呢?睡前的那份安心呢?這會怎麼影響你的健康、人際品質,以及你週末能否真正自在地在場?你可能沒辦法把手機關掉,因為上一份工作是朝九晚五,這份工作卻是全天候的。
這很難一概而論,因為人們需要真實的資源。有人說「我想提升我家庭的生活品質」,這是崇高的目標。但你必須承認,如果你已經有一個舒適的生活品質,卻為了追求更多而交換了你的快樂或內心的寧靜,那你做的是一個糟糕的選擇——你會為了想得到的東西(錢、職稱、更大的車)而犧牲你真正想要的東西(快樂、平靜、連結)。這讓我想到墨西哥漁夫的故事。
墨西哥漁夫的寓言:有個美國商人在墨西哥度假,被一個漁夫帶出海。他問漁夫:「你每天做什麼?」漁夫說:「我每天早上出海,捕一些魚,帶回家,和我太太孩子坐在家裡,吃我當天捕的魚。」美國人說:「這很蠢。你應該買一艘更大的船,這樣你能抓更多魚,然後去市場賣。」漁夫問:「為什麼我要那麼做?」美國人說:「你賣了魚之後,可以買更多的船,叫朋友來替你工作,他們就能抓更多魚,你可以開始做批發。」漁夫又問:「為什麼我要那麼做?」美國人說:「然後你可以蓋罐頭廠,把魚出口回英國,做一個龐大的企業。」
漁夫說,我幹嘛要那樣做?
他說,好吧,那你就可以退休,早上去釣個魚,抓幾條,下午就和家人共度時光。
這和保羅·柯艾略的《牧羊少年奇幻之旅》是同一個道理:一個年輕男孩走了一段非常長的大旅程,最後發現他一直在尋找的東西原來一直就在自己後院。
但那是一個學不來的教訓。
《牧羊少年奇幻之旅》背後的大教訓是:為了回到出發點而走上一段浩大的旅程,並不等同於從來沒離開過。
這就是所謂學不來的道理。
你必須爬上山頂,站在那裡然後說,啊,該死。該死。我以為那會是答案。但既然不是,我就可以把它從身上剔除。我把它劃掉了。
而且這種說法很不受歡迎。線上談這件事很不討喜,因為所有沒得到那個「東西」的人都以為那東西會解決他們的問題;而真的得到了、卻說那不是答案的人,會被認為忘恩負義。像是「天哪,我想要的就是那個東西,他們卻把它拋棄,怎麼敢?你怎麼敢說我想要的不是解決我問題的答案?」
然而,可靠的是,所有到達那裡的人都會說那不是答案。這是真的。
我回想起18歲時在日記本上寫的那些目標,現在一點也不奇怪我沒有其中的任何一樣。那些大多是物質的東西和我當時想要的結果。
再給你一個值得反思的好問題:以我現在所知,我會在12個月前對自己說什麼建議?
你知道我會說什麼嗎?我的會圍繞在優先順序上。真的就是要學會說不。我們沒真正教人——回到你剛才說的加與減——但如果我在拒絕事情上哪怕好10%,我的生活會好很多。我會更成功。收益不是只有10%,而是像50%、100%的上升,因為專注的複利效應。
好,這就是如果以現在的知識,12個月前會給自己的建議。
是啊。
你猜怎麼樣?
什麼?
那幾乎肯定就是你現在需要聽的話。
大問題就是大問題。就像你十年前的那些腳步一樣,從心理上驅動你的那些主要因素,往往貫穿你一生。
例子像是:我把別人的快樂放在我自己的前面。也許這從小就出現了:當我難過時我不敢對媽媽表達,因為我擔心會讓她不高興。也許在第一份工作時出現過,我老闆對我不好我也不為自己爭取。也許在一段關係裡我害怕讓伴侶知道我的需要,擔心他們會拒絕我或看輕我。成為父母時,我害怕去管教孩子,因為我需要他們的愛,不想讓他們難過。
這是貫穿你一生的一個趨勢。
而且,人們最常問的問題之一是:你會對十年前的自己說什麼?這是個很棒的問題,並不是因為老生常談,而是因為那話幾乎總是你現在也需要聽到的。
你會在12個月前跟自己說什麼?別那麼拚命工作。別那麼拚命工作。休一天。休一天。每週休一天。放下你的手機。放下你的手機。走出去。到外面去,接觸一下草地。
現在也是一樣。現在一模一樣。你覺得你會做到嗎?
不知道。我不知道,老兄。我是說,我有在嘗試。我在努力。但在行為設計上,我變好了。
我能說的一件事,年終檢視美妙的地方在於:有些我十年前決定的決心,我至今仍然在做。我覺得那很酷。所以當我面對有機會去規劃時,是因為我給自己留了一點空間,對吧?而那些完全隨機出現在七月中旬的習慣,幾乎沒有哪一個是我堅持下來而且真正關心的。壞習慣倒是可能有——我也許在七月中累積了一些壞習慣。
但我真正喜歡的、非常自覺且與我想去的方向一致的那些習慣,都是我刻意設計出來的。那些是有目的去做的。而這一直是圍繞著一個檢視期。所以,是的,年末並不特別。但你還會在哪個時候去做呢?對吧?你還會在哪時候去做?
不過,12個月前和10年前,我做的也是同樣的事,只是產業不同——那時我在經營夜店。放輕鬆。休你的一天。
那麼我面前這份年度檢視範本是什麼?每年結束時,你需要一個格式。如果有人想下載,它在 chriswillx.com/review,完全免費。他們可以複製貼到自己喜歡的備忘錄應用裡,然後填寫。
我發現這個大問題是:年終到了,我需要回顧,想反思什麼做得好、什麼做得糟,想規劃目標。沒有結構的話,你就像被拋在海上一樣,四處漂流,不知道該怎麼做。所以有一堆問題,比如,今年過得怎麼樣?什麼做得好?什麼做得糟?為什麼?我學到了哪些教訓?哪個習慣或系統為我的成功貢獻最大?我花時間最有價值的方式是什麼?我怎麼能為這些找到更多時間?還有一欄是回憶。
什麼是最棒的驚喜、最棒的一餐、最酷的新體驗、我最喜歡的新城市、我最喜歡的新朋友?
我最喜歡的一天或是最激烈的一天是什麼?
我經歷過最棒的性事是什麼?
我最喜歡的引用、歌曲和藝人是誰?
然後會有一個計畫。
如果我想讓 85 歲的自己痛苦難過,今年我會做什麼?
有哪些事情能讓我的一天過得很棒?
我認為有生產力但其實沒有的是什麼?
有什麼是真正有生產力但我沒意識到的?
那是兩個很重要的問題。
然後還有一些最後的想法。
到明年年底,必須發生哪些事,才能回頭看並認為這是個成功?
為了讓我人生下一章如我所願,我需要成為什麼樣的人?
以我現在所知道的,如果要回頭給 12 個月前的自己一點建議,我會說什麼?
所以那些正在狂抄筆記的人,可以去 chriswellx.com/review,這個資源是免費的。
你剛才提到你十年前設定的目標,今天仍然是你最重要的目標之一。
你最珍視的那些目標是什麼?
習慣。
你十年前設定、最珍視、並努力克服的習慣目標是什麼?
我去年反思過我做過的投資報酬率最高的決心(新年目標)。
我覺得很酷的是,如果大家在留言裡分享他們做過的、投資報酬率最高的那個決心,可能會成為史上最多高價值新年決心的資料庫。
最好的會被推上來,糟的會在回覆裡被狠批。
那會很有趣。
好,這是一項指示,換句話說,如果你現在在聽,就在下面留言,寫下你過去任何時候設定的、帶給你最大回報的決心。
你會最愛它。如果你同意別人的某個決心,也請按他們留言的讚。
這樣就會像克里斯說的,建立一個最具影響力、投資報酬率最高的決心資料庫。
我覺得很酷,夥計。我也想做,我想知道別人的重大決心是什麼。
那我來說說我的。
好。
睡覺時臥室不放手機。把手機放到外面充電。
有趣的是,這會立刻提升大約 15% 的生活品質。
為什麼?因為當你開始新的一天,如果你用手機當鬧鐘,你會翻身關掉鬧鐘,然後立刻開始看手機。你還沒起床,沒動起來,沒補充水分,眼睛還沒看到陽光。你就被外界打臉式地告知發生了什麼事,而不是擁有一個小小的寧靜微宇宙,這個屬於你的小綠洲。
我能理解,有小孩的人早上被孩子吵醒,而不是被手機。但即便如此,再加上手機滑動等一切,那就表示你並沒有與孩子在當下相處。所以即便孩子是個挑戰,也不需要把手機放在那裡。你醒來的時候,代表你總是在被世界牽著走,世界對你發生,而不是你對世界發生作用。
晚上睡覺前你會用手機,這會侵蝕你的睡眠時間。你會處在一個數位環境中,讓自己感覺糟透了。對睡眠不好。無論是藍光,或是有些研究說問題不只是藍光,而是滑動行為本身——多巴胺觸發、腎上腺素、間歇性獎勵機制——這才是主要問題。但這也代表如果你睡不著,你只會翻身把手機拿起來,然後兩個小時就陷進 YouTube 的無底洞。
說實話,那才是真正的你。人們以為真正的你是你寫在日記裡的條目,不是的。真正的你,是你睡不著時在晚上 10 點到午夜 12 點之間看 YouTube 的那些影片,那才是你真正的樣子。
所以把手機放到臥室外面是零成本,沒理由不做。唯一不能這樣做的理由,或許是有人必須打電話找你什麼的。我懂,或許你有晚歸的小孩,需要確保他們沒出事。但說真的,大多數情況都沒有太多藉口不把手機放到外面。收音機鬧鐘一直有,去買一個收音機鬧鐘吧。把手機線插到廚房或客廳,或放到房間另一邊,因為你不想醒來時手機沒電。這是改善睡眠品質的單一最大措施。
它代表你的早晨會更好,晚間會更好,分心會減少,你用手機的時間會更少。你會被迫做一些即使只是稍微更有生產力的事,例如看 Netflix、讀書或和伴侶說話。
我在想這件事時是用一個四象限圖在思考。你畫了一個圖。我會把它丟到畫面上,拜託剪輯團隊把它弄得好看一點,因為沒有人會懂,這其實不太連貫。但在一個軸上是低努力的事,在另一個軸上是高回報的事,這個(把手機放臥室外)就是在右上角——非常低努力、回報高。無成本。習慣,對。
這大概是大多數人應該力求達到的點。但我想像很多人把目標放在高努力、低回報那一塊。每天晨跑之類的。好,晨跑,努力稍微高一點。這方面的研究非常棒,Huberman(休伯曼)當然大力推廣過。早晨讓陽光照到你的眼睛。
即使你沒有陽光,即使你在某個又暗又冷又潮濕的地方,也沒關係。
起床後走一走,也就是在環境中行走,同時眼睛左右掃視,似乎可以調低你的恐懼反應。會讓你的杏仁核(情緒反應中樞)冷靜一點點。所以不管有沒有陽光,能有當然更好。五分鐘、十分鐘。我知道大家的時間有結構性的限制。我假設你早上大概有 20 分鐘可以排出來。如果你起床不是手裡拿著手機,那大概就是那 20 分鐘了,對吧?小散步,吸點新鮮空氣。就起來,穿鞋,出門。開始動起來。你不需要思考,不需要做任何事。牙也不用刷,起來就走。其實你可能真的需要先去個廁所。起來就走。
起床後 90 分鐘內不要攝取咖啡因。把咖啡因往後推一點似乎有幫助。看起來腺苷系統在一天開始的前 90 分鐘並不是主導的,主導的是你的腎上腺系統。腺苷受體是處理咖啡因和疲倦感的那套機制,咖啡因會結合到那上面,讓你不感到疲倦。鹽分其實會影響你的腎上腺系統,所以如果你早上先喝點電解質飲料,會幫助那個系統啟動。但不論研究,主要原因是大多數人在下午一點左右會有一個疲乏期,會感到有點累。我覺得如果你能把咖啡往後推一點,試著撐一下看看,也許可以撐到那個時候。你剛醒來應該會還好,天生的皮質醇上升,你去散個步,嗯,日子就開始了。你真的需要在起床 20 分鐘內喝咖啡嗎?因為大多數人的第一件事就是喝咖啡。試試看,測驗看看,把時間往後推 90 分鐘,看你感覺如何。至少對我來說,這招挺管用的。
六個月不喝酒。這是一條大訣竅。對很多人來說這比較費力,甚至是不太常喝酒的人也是。因為很多你會參加的派對其實並不那麼好玩,有些人會用酒精讓家庭聚會、婚禮或生日派對變得比較好受——社交潤滑劑。沒錯,當然。但如果你把酒戒掉大概六個月,這會迫使你思考:我真的想去那場派對嗎?我其實是在用酒麻痺我周圍的人。如果你只有在喝酒時才能忍受待在朋友旁邊,那可能不是好徵兆。如果你的朋友只想在你喝酒時你才陪他們,那他們不是朋友,只是喝酒的夥伴。所以我覺得酒精是一個問題,「我就是喜歡喝,喝了比較好玩」——我懂,但如果你仔細看,就會發現你在把酒當成一根拐杖、用來支撐自己。有趣的是,這類東西你常常看不到它的隱藏成本,除非你真的把它戒一陣子。
說說我自己的飲酒關係:我 30 歲時戒酒,現在 33。以前我只是喝酒,從沒把戒酒當作一個實驗做過。後來大概 31 歲時,我想再喝一次,因為那樣我就可以做 A/B 測試。我有一年沒喝酒,然後決定喝一杯。結果毀了我三天的生活。我喝了幾杯葡萄酒,沒醉,但它造成的多米諾效應毀了我三天。那晚睡得比較差,隔天因為睡眠變差飲食也比較差,可能是多巴胺系統或皮質醇系統都亂掉了。然後我的播客表現也變差,隔天或那天也沒去健身,因為感覺很糟,睡也更差。我可以把這整個禮拜的情況都追蹤出來。#廣告、#贊助、#投資人,反正怎麼標都行。然後我想,天啊,那三杯酒有這種隱藏的多米諾效應,我可能一輩子都跟它相處著而沒察覺。
很多人想養成習慣,想建立冥想例行,想比較穩定地去健身,想改善飲食習慣,他們沒有意識到阻礙他們的是那酒杯底下的東西——你一週有四晚喝幾杯酒。這很難。有些人能做到,且他們覺得成本效益很好。我只是說,試試看。只要試試看六個月。你需要為它設定一個結束日期,因為這像是在跑一場你知道有終點的賽跑;如果沒有終點,很難把自己逼下去。你怎麼激勵自己達到那裡?我認為至少要 90 天是絕對的下限。30 天不夠,得更久。尤其是最難的部分是在開始時,這意味著你在一開始就付出了所有痛苦,卻還沒真正開始享受成為「我的新習慣」的好處。
找個互相監督的夥伴一起做,或和你的伴侶一起。例如說:「嘿,我聽了兩個英國白痴在聊不喝酒可能是個好主意,我們來試試看怎麼樣?要不要試著保持清醒到七月?」你還沒錯過夏天,夏天正要開始。如果你覺得「喔,我迫不及待要再喝回去」,你之後還是可以去啤酒花園喝一杯。很大一部分人最後並不想再回去喝酒了。
他們會去做的。
休息一下。
投入去做,結果發現,原來我其實不喜歡這個。
我很喜歡這件事:從建立良好習慣、從現在開始有了冥想練習、現在能準時起床、能更常去健身房,這些帶給我的回報更多。
我現在對這些的依賴,比我以前對酒精的依賴還深。
這是一個觀念。
當我們談論習慣、讀那些關於習慣的書時,我們常常瞄準的是多米諾骨牌列中第九塊那一片。
我當時就在想,或許對話應該從哪些是根基性的東西開始?
第一塊骨牌是什麼?
因為科學告訴我們,我今天選擇吃什麼,很大程度上受到荷爾蒙平衡的影響。
而我的荷爾蒙平衡又受睡眠、情緒調節、這些東西所影響。
所以很多人瞄準的是第九塊骨牌,想着只改那一個,卻完全不知道那其實是其他一系列基礎決定所導致的下游結果。
即便是我這種常常跟科學家、專家坐在一起的人,如果我的核心狀態不佳,我做出正確選擇或去健身的機率也極低。
聰明基本上沒什麼用,除非你心平氣和。
任何程度的智力,都可能被自我(ego)、不安全感、不道德、糟糕的激勵、不耐煩或睡眠不足所覆蓋。
是的。
就我所見,睡眠就是那顆雪崩頂端的小石子。
它是通往一切糟糕狀態的入門毒品。
你的咖啡因攝取影響你的睡眠。
你的手機使用影響你的睡眠。
你晚上喝酒影響你的睡眠。
如果你認為你喝酒是為了入睡,那你其實沒有睡著,你是在麻醉自己。
好。
如果我們能把睡眠搞定,還有多少其他事情會隨之打開?
可是你沒有直接把睡眠搞定。
你把咖啡因攝取控制了、把夜間用手機控制了、把喝酒控制了。
然後,哦我的天,我有了所有這些額外的意志力。
那個我以為是問題的東西——早上總感覺有點累、遲鈍;中午前後總想吃鹹的東西;或是前幾個小時腦子總是轉不清楚——問題可能藏在玻璃杯底部。
我們以為那個原因,其實是一個症狀。
我注意到這點,是因為當我改了幾個核心的基礎項目,比如運動和睡眠,一切都變得順暢了。
你回報率最高的新年決心是什麼?
哦,我回報率最高的新年決心其實是基於之前一個決心的改變。
所以我在2017年的決心是我要每天去健身房。
結果變成了一個糟糕的決心。
非常糟糕的決心。
對,2017年是每天去健身房。
我大概堅持了四、五個月。
我錯過了一天。
決心就完了,因為那是一個「可以完成」的目標,而在我生活的那個領域,我需要的是一個無法一次性完成的決心。
所以2018年,我的決心變成了在健身房保持一致性(consistency)。
就是在那時一切改變了,因為「一致性」是一個我每天都有機會去達成的目標,不管昨天發生了什麼。
我有一條規則。
我有一條規則。
我來告訴你這條規則。
這是從所有習慣相關的東西裡面得到的。
James Clear 上過我的節目,我想也上過你的節目。
是的,他上過。
他出的《原子習慣》是有史以來最好的習慣書。
在所有事情裡面,真正真正讓我受用的只有兩個原則。
這是談到習慣時最好的規則:
絕不要連續兩天沒做。
你不可能每天都去健身房。
總會有一天發生絕對的災難性事件,你昨晚吃了不乾淨的壽司,你去不了。
但你要知道,錯過一天是個失誤;連續兩天沒做則是新習慣開始的起點。
它減輕了我們所有人的那種非黑即白思維。
如果你把一包餅乾放在我面前,跟我說:你要麼一塊都不能吃,要麼全部吃光。
很簡單。
現在叫我吃兩塊。
去你的,老兄。
我不會只吃兩塊。
沒有人只吃兩塊餅乾,對吧?
你要麼把整包吃光,要麼一塊都不吃。
人類本質上是絕對主義的生物,思維會往極端走。
我要把飲食控制得超級無敵嚴格,會非常好;或者我要完全放縱、就像在伊比沙島大鬧一場,等等。
真的沒有中間地帶。
這意味著小錯誤會滾雪球般把習慣完全毀掉。
但如果你想一想,好吧,今年某個時候我會錯過,而規則是,如果我昨天沒做,那我今天一定要做。
這就解決了你的問題,那個問題是我前幾個月拼命維持,然後某一天沒做了,接著第二天也沒做了。
然後我想,唉,反正這就是我了。
我注意到的另一個陷阱是,我有個朋友在建立去健身的新習慣時,前三四個月效果非常好。
他在群組裡跟我們說:我終於破關了,我終於弄懂怎麼做這件事了。
當時我跟他說,兄弟,我人生中讓習慣持續的一個最棒想法,就是意識到你永遠不會「破關」。
真的去想像哪一天我會從馬背上摔下來,以及我要怎麼重新爬上馬,對那件事保持非常非常清醒的認知——知道某個時候我會吃到那個壞壽司,會把我的肚子搞壞,或者我從澳洲的班機飛回來,落地時已經是半夜。
像是要有個重新再上馬的策略,還有那種深切的信念——你永遠不會被某個壞習慣打垮——對我能夠保持一致性來說,這是最重要的一件事。因為當那種情況發生、我覺得沒動力,罪惡感就會悄悄爬上來說:「你把它搞砸了。」我會想,我早就料到了。沒錯,當然。這不是程式錯誤,而是特性。這是入場的代價。想改變行為就得付出這種代價:它不會每一次都成功。
還有一個很棒的新決心:每餐後散步十分鐘。很有意思。回報超大,老兄,簡直驚人。這叫飯後散步(postprandial walk)。它可以幫助調節血糖,讓你的血糖動起來。因為手腳的交互運動,肌肉會穿過腹部,這有助於消化食物。你知道的,吃了一頓大餐、聊得很開心,結果坐著會覺得很難受,覺得糟透了。吃完飯後出去走一走——如果是午休的時間吃飯,吃完就散個十分鐘的小步。再說一次,我挑戰大家去做做看,別說它沒讓你覺得舒服。和朋友吃飯、和伴侶出門、第一次見面的人,說:「嘿,要不要我們散個步?」有時候外面會冷到不行,隨你能做多少就做多少,走一下就好。差別很大,非常有感。
那麼關於生產力的事呢?你有沒有常想這個?因為每到這個時節,人們就在思考拖延、效率。他們想做更多事,不想老是在網路上無限滑動、看 Netflix 浪費時間。我想很多罪惡感的來源確實是覺得自己沒效率。絕對是。有一個很棒的概念叫做「生產力失調」(productivity dysmorphia)——就是看不見自己成功的能力,無法承認自己輸出的量。它位於倦怠症、冒名頂替症候群和焦慮的交叉點。可以把它想成野心的另一面:追求生產力驅使我們做更多事,但同時奪走了我們去品味一路上所取得成就的能力。
首先,人們本身並不擅長判斷自己有多有效率。我認為很多人把自己抽打到崩潰,對自己說你做得不夠,因為過去那樣會激勵他們做得更多。但久了之後,你必須接受自己其實做了不少。如果你是一名運動隊的選手,而教練只在你做錯時指著你,你不會特別有動力。但很多人有種生產力債的感覺:每天醒來就覺得自己已經落後了。只有當他們完美主宰整天,把自己拉回到某個最低可接受的產出水準時,他們才會那晚睡覺時不覺得自己是個失敗者。這意味著你的基準點是「輸」。你即便今天把一天搞定了,最好的結果也只是達到平手——你從來不會贏。然後你腦子後面總有個奇怪的軍訓士官在喊:「好吧,你可以稍微休息一下,但別忘了,明天一早又會重新開始。」
我這裡說的是一種特定心態。有大量網路上的人確實需要像 David Goggins 那種人在他們面前大喊,逼他們更努力、收拾好生活。聽你節目和 Modern Wisdom 的那類人可能不在那一群。你知道什麼令人驚訝嗎?我也在那一群裡面。我也有生產力失調症。當然了。這有什麼好驚訝的?看看你建立的那些成績,如果你能看見你做了多少,怎麼可能不是這樣?我真的想不起來有多少日子——說實話幾乎沒有——當我躺上床時會想:「今天我很有效率。幹得漂亮,完全達標。」沒有,那就是生產力債。你醒來就覺得自己已經落後。百分之百。因為昨天、上週、上個月和代辦事項表讓你覺得自己不足。你從第一排就看得到自己的不足,對有大夢想的人來說這是詛咒:他們目標的大小總是超過他們能交付的能力。我們以為給自己極高的標準會有好處——什麼「瞄準星星,即便沒到也會落在月亮上」之類的。這在旅程初期很有用,也很好,但久了你就得他媽的放自己一馬。人們在這種永恆的不夠感裡自我毀滅,總是在追逐下一個目標。
我說這些是要表達,人們想要生產力、渴望更有效率。我只是想說,你可能已經真的很努力了。話雖如此,我有在想生產力,並且想再多推一點,給人一些工具。每天開始時你可以問自己的最重要問題是:如果今天我只能完成一件事,那會是什麼?你今天只被允許做一件事。那通常是最大的事、最令人害怕的事,也是你很可能不想做的那件事。
有多少次有人會去清理那個已經半年沒碰過的廚房櫥櫃?
我會把所有盤子重新擺好,因為他們不想跟老闆談那段對話。
因為他們不想面對那項特定的工作,那工作又大又可怕,他們真的不知道該怎麼處理、該如何開始。
你會做所有不必要的事來避免做那件必須做的事。
因為那是一項又大又可怕的任務。
人們會忍受幾個月、幾年、幾十年的痛苦,只為了避免幾天的痛苦。
這很合理,在某種程度上這是個不錯的交換。
但隨著時間推移,你會累積非常多的不舒服。
讓我想起我採訪尼爾·艾雅爾(Nir Eyal)時他對拖延症的說法:拖延是為了逃避不適。
他真的說大部分人類的動機就是為了避免不適。
我試著去驗證他的想法,我就問他,那做愛呢?那肯定是追求快樂吧。
他說,不是的,你會性慾起來,那也是一種不適,為了緩解它你才去做愛或追求對象。
他說我們所有行為都是被不適所驅動的。
所以在你的例子裡,我得開始寫我新書的手稿,但我最後卻去打掃房子。那是因為——
聽起來像是在說你自己的例子。
不是,但其實是。
就像,我記得自己拖延多久才開始寫新書,因為站在寫一本書的起點就像站在珠穆朗瑪峰腳下一樣,太龐大了。
當你在思考拖延,這也是變得更有效率的一部分,你心中覺得我在逃避該做的事的原因是什麼?
在我看來,拖延有兩個主要原因。
第一個是你不知道該做什麼。
所以你面前有一本大書,但沒有人一口氣寫完一本書,他們寫了一句句子,那些句子隨時間累積成頁、成段,然後一本書就出現了。或者你已經審閱過一本書,你看過編輯稿,決定了封面的顏色。但你要做的是所謂的「下一個行動」,來自 David Allen 的生產力策略《Getting Things Done》。
人們想要非常好用的生產力策略,David Allen 的《Getting Things Done》幾乎是能做到的最好之一。你要做下一個行動。
我在某個任務上拖延,推進那個目標的下一個實際行動是什麼?
我需要寫封電子郵件。好,那你最好先打開你的郵件客戶端,對吧?如果你沒打開郵件客戶端,你不可能發出郵件。嗯,事實上在那之前,我得先坐到書桌前。但事實上在那之前,我可能還得先把褲子穿上。好了,褲子穿好了,太棒了。我動起來了。我坐到書桌前。好,我打開了 Instagram。該死。好,關掉 Instagram。郵件客戶端。那才是下一個行動。
所以任何一件事,像馬拉松就是一大堆步驟,一個接一個,就只是一步又一步。把這個超級大件事拆成小塊去做。
在我看來,這是拖延的第一個原因。
在我們談第二個原因之前,這讓我想到喬丹·彼得森(Jordan Peterson)跟我說過為什麼人們不改變生活的話。他說,人們不改變生活是因為改變的第一步太小了,小到讓人覺得丟臉。
沒錯。
他跟我講過一個故事,是關於一個他試著幫助改變生活的人。這個人不肯離開他的臥室,盤子堆到天花板,房間一團亂。第一天,他走進去,把吸塵器放在那裡,什麼都沒做。第二天,他們回來,把吸塵器插上電,什麼都沒做。第三天,他們回來,打開吸塵器,什麼都沒做。到第30天結束,那人已經走出臥室,他的房間乾淨了,他走到外面世界,走出他曾經害怕的地方。
這總是讓我想到,真正改變的第一步不是什麼偉大的飛躍,因為那會造成巨大的認知失調和不適。它通常小到讓人覺得可笑,以至於我們覺得它沒什麼影響。
是啊。
我一直這樣想我的人生。其實,也許第一步只是買一本筆記本,開始寫我的書。
確實有一種感覺,專注於小步驟會揭露我們生活的微小。像是,天啊,我只是坐在書桌前,真可憐。我是不是變得這麼渺小?我應該有那種雄偉的成就、偉大的東西。你會想,但你怎麼到那裡去?你得先踏出第一步。
謙卑,對自己寬容有同情心。好吧,我今天做了一件事。我去散步了。感覺很糟。我昨晚吃了不新鮮的壞壽司。我做了一件事。做了一件小事,把我往目標推進了一點。
所以,也許是因為我們從來看不到那第一個小步,我們只看到結果。所以如果我想成為播客,跟隨你的腳步,我看到你有那個該死的數位螢幕,上面放著馬修·麥康納(Matthew McConaughey)坐在他電影裡的布景。我心想,噢天啊,這還真是條漫長的路要走。
不過網路上很多東西的美妙之處在於它會被永久存檔。所以你可以回去看我第一集,那是在我做夜店那一塊業務時的舊辦公室錄的。我事後生意夥伴還朝我大喊,因為我把大家都趕出去好錄音,他說你不能一直這樣,這不是你的錄音室,是我們的辦公室。那時候只有一台 iPhone 和一支藍色 Yeti USB 麥克風,看起來像一支又大又白的假陽具。
然後它越過桌子頂端。
然後是我和健身房的一位朋友在聊,他說有一天也許會划船橫渡大西洋。
有人在看你在數位螢幕上演馬修·麥康納的時候,從那裡開始會很尷尬。
很尷尬。
但也不完全是,因為那是第一步。
但那並不是最第一步。
最第一步是決定它要叫什麼名字。
然後開車去蓋茨黑德,從 eBay 上某個人那裡買了一支二手的 Yeti。
那支 Yeti 後來被用在我播客的 500 集節目上。
之後我們又換成比較好的麥克風之類的東西。
所以每個人的旅程都是從令人尷尬的小東西開始的。
我認為,只要對自己有一點同情,謙卑到願意說:我做的第一步會小到幾乎不會被成就清單記下來——那也沒關係。
非常微小,但,好吧,那仍然是一個勝利。
第一種情況是,你不知道該做什麼。第二種情況是,你知道該做什麼,但不知道怎麼做。
所以你可以坐在試算表前,知道這個試算表上需要做一次 VLOOKUP。我們完全不知道怎麼做 VLOOKUP。VLOOKUP 是什麼?就是那種 Excel 的東西,Excel 宅會懂的。ChatGPT。Google。打給老闆。打給一個精通 Excel 的朋友。
對我來說,當我檢視自己的拖延症,通常是因為兩種情況其中一種造成的:
行動不夠明確的下一步。我不知道向目標前進的下一個最小步驟到底是什麼。
或者我知道該做什麼,但我不知道怎麼做。像是,你不知道怎麼開一個檔案,你不知道怎麼解壓縮一個壓縮檔。無論你面前有多少檔案,如果你打不開壓縮檔,你也看不到裡面的東西。所以,好吧,我需要學習,嘿,兄弟,我有這個 zip 檔,我該去哪裡拿?喔、喔,好,謝謝。
所以,問題要麼是行動問題,要麼是技能問題,而這兩者通常都很容易解決。
我有在看你的電子報。你談到有些人會拖延是因為害怕如果他們去嘗試,會發現自己是什麼樣的人。我想,這說得太對了。
是啊,如果你——不去嘗試的好處就是永遠不用承受失敗的痛苦。如果你從不面對那種不適——比如說,如果我告訴自己所有女人都很糟,那我就不用和女人說話,因此也永遠不用承受被拒絕的痛苦。如果我告訴自己一切都很糟,或事情永遠不會好轉,那我就不用去嘗試任何事情。
放棄希望,把那當作務實,會讓人比較舒服。那種托詞是把希望框成可憐又尷尬,把樂觀視為妄想。這就是犬儒主義,對吧?這是犬儒。而它的對立面是熱忱。
自從搬到美國後,我被一些非常有熱忱的人包圍。美國人似乎總是有種像剛吃了可卡因般的一線高亢能量。我喜歡那種熱忱。真希望我能把一些帶回英國。
你知道我真正失望的是什麼嗎?我是說,你最近有出現在一家很有名的英國報紙的報導裡。也許你看到了,也許沒看到。——不,我完全不知道。
好,那剛好是 Spotify Wrapped 公佈的同一個星期。
對。
在全球前十名裡,有我、有你,還有傑伊·謝蒂。三個英國人。我覺得我們有點超額發揮。
對,百分之百。
關於這件事,那篇文章的作者基本上在說,我們試圖大規模做自我提升是對我們愛國傳承的一種拒絕。像是,那英國式的「堅忍不拔」到底怎麼了?我們豈不是理應在自己的孤獨與痛苦中若無其事地自我滿足?那幾乎就是她的原話。
真的嗎?是啊,那真的讓我很難過。這讓我難過有好幾個原因。首先,目前英國並不正光榮。美國有一整個內容類別的串流主在回應英國新聞,然後說,哦,英國要衰落了、怎麼怎麼樣。真不真我不知道,但從英國傳出的外界形象目前不太好看。
可是你們有三個人做到了。我不知道傑伊是不是出身工人階級,但我可是出身得非常工人階級。我知道你 Somehow 比我還要更底層一點。恭喜你。
不管傑伊是哪裡人,你們這三個人是真心在努力讓世界變得更好,真的很用功在做這件事。在英國在國際舞台上有些窘迫的時候,你們的主要結論竟不是:恭喜這三位,可以讓年輕創業者、想做個人成長、想改善自己生活的人看到,也許你們也能做到。或許我們都只是走運了,我不知道。但讀到那篇文章真的讓我很難過。
我不是單純在想,啊,如果英國媒體能支持我們、說聲「做得好」那該有多好。更重要的是,這讓我想起英國的一種心態,彷彿對自己的悲慘時刻產生了斯德哥爾摩症候群,抱持著零和心態、那種嫉妒和拉人下來的「高桿罌粟」心態。我真的很不喜歡英國的高桿罌粟心態。讀到那篇文章讓我感到難過。
如果我可以對英國的人許一個願,假如你現在正在聽——很有可能你就在英國——那就是:提升別人,保持正面,為陌生人鼓掌。如果有人做了什麼事,如果有人在追求大目標時跌得一塌糊塗,也為他們鼓掌。說:「那太棒了,至少你嘗試了。」因為他們的成功為我們所有人鋪路,讓我們也有機會去嘗試,去失敗、去摔得鼻青臉腫。
但現在,有點恰恰相反。
我上週人在舊金山。我發誓,有個女人走過來跟我——
她跟我說過三次她的創業失敗了。
她現在又回去和她媽媽同住。
而她把這當成一種資歷,一枚榮譽徽章,因為在那個房間裡,確實是這樣。
但回到家鄉,那就是一篇抹黑報導。
就是抹黑稿。
看看這個愚蠢、妄想的女人,竟然試圖做這件事。
很明顯不會成功,多丟臉啊。
哦,對了。
她的員工都被裁掉了。
她欠了一大筆錢,還有這些那些。
報導會把它框成負面的。
其實,當我讀那篇 Spotify 前十名的東西時,是的,我們大家都在做自我提升的東西。
但對我來說,那有點離題。
我們是建立媒體事業的人。
就和美國以及世界其他地方競爭來說,三位英國創業家能夠和美國──這個媒體的大本營──抗衡,實在太瘋狂了。
那裡有更多資本、更多品牌合作夥伴、更多人才。似乎一切都集中在那裡。
三個英國人能做到這一點,我當時非常驕傲。
其實不需要別人告訴我。我為你感到非常驕傲。我也為 Jay 感到非常驕傲,因為那真的是一種弱勢翻盤的故事。
我們之中很多人起步都比那份名單上的人晚得多。
你知道印第安納·瓊斯電影那幕嗎?他一路狂奔,大石門慢慢往下落,他一路跑、跑、跑,然後滑進去,還抓住他的帽子。
我有點覺得我們在播客世界就是那樣。
我們就是在那波爆發之前卡位進去,然後搭上了平台規模成長的順風車。
但說真的,身邊有些真心願意看著你勇於大刀闊斧一搏的人,這是我多希望能帶給英國的東西。
我會這麼說:美國人希望你成功,因為如果你成功,他們可能會被你一起帶上這趟旅程;而英國文化中最糟的部分則不希望你成功,因為害怕你把他們拋在後面。
我知道這在很多情況下只是模仿性的問題:如果團體中有一個關鍵的推動者,這種做法就會開始擴散、蔓延。
但對於英國那些親自做事、在建構並實際把事情完成的人來說,你們做的是極其艱難的工作之一,因為除了要克服孤獨的階段、挑戰、困難、拖延、早起之外——我要在起床後 90 分鐘內停止喝咖啡,天啊,我的待辦事項太多了——你們還得承受一種文化上的牽制,這種文化不像美國那樣慶祝成功和冒險。
所以如果你就是那樣的人,我真的為你打氣,衷心佩服你。
而且即使現在感覺孤單,外面確實有一個社群存在。
你一般如何看待英國與美國的比較討論?你覺得在 X(原推特)或社群媒體上聽到的那些說法真的那麼糟嗎?你覺得英國真的那麼沒救嗎?
我也不知道,兄弟。我有點猶豫。我不喜歡對我三、四年前離開的那個國家大肆抨擊,因為那感覺有點像我把最後一艘救生艇從鐵達尼號上弄走後還把梯子拉上,然後說:「抱歉。」
我在那裡時也有我的問題。我在還住在英國時就對它有批評。
我希望人們能更正面一些。我希望少一點所謂的「拔高者遭嫉妒」的心態(tall poppy syndrome)。我希望冒險能被更多地讚賞。
你知道嗎,我們在世界前十名大學的數量和美國一樣,但我們培養出的創業家卻少了 80%。
那什麼是企業家精神?就是願景、冒險,是願意去做以前沒有人做過的事。
也許英國有我沒看到的其他因素,可能是天氣,也可能是我們是一個被水包圍的島國,或是人口密度大約是美國的十倍。
但我總覺得從基層某處有些東西在限制著人們。
看到英國媒體活生生演繹出我原以為他們會做的那套文化劇本,真是令人遺憾。真可惜。
你知道我注意到的是什麼嗎?大多數商務團隊不是被業績目標考驗,而是被每一位客戶帶來的行政重擔考驗:所有的跟進、所有會議、所有筆記,永無止境的時程。這些在我的商務團隊裡一直是摩擦的來源,直到我引入了我們的贊助商 PipeDrive。
如果你還不熟悉,PipeDrive 是一個簡潔但功能強大的銷售型 CRM,讓你透過銷售管道清楚看到每一筆交易的狀態。它也會自動化許多枯燥、重複且耗時的銷售流程任務。
我在我的投資項目中用了它將近十年,即便在我還在 Social Chain 的時候也在用。它之所以這麼有效,部分原因在於它可以自訂化。我們能根據不同團隊的工作方式去調整它。PipeDrive 也會隨著你的業務一起擴展,並且可以連接超過 500 種應用程式。它絕對是我最喜歡的 CRM 工具。
現在就試用 30 天免費版吧。無需信用卡或付款。只要用我下面的連結即可,或者你也可以直接到 pipedrive.com/CEO 開始。那是 pipedrive.com/CEO。
生產力方面——我們是不是已經把那些真正重要的事理清了……
我在你電子報中也讀到一點,關於生產力,那就是缺乏自信比缺乏技能毀掉更多夢想。我認為自信或許是站在整個多米諾骨牌最頂端的基礎性因素,決定你能不能做成任何事:我真的相信自己能做到嗎?好,讓我跟你說這個。
我想很多人都以為自信好像就是他們想做的事的答案。
你就可以去做事情。
你就可以硬幹。
你可以累著做。
你可以沒有自信也做得到。
你可以在不想做的時候做。
你可以在覺得不可能成功的時候做。
你就可以去做事。
我學到的是,你可以沒有自尊卻還是出現。
你可以沒有自信,但事情仍然進展順利。
Ryan Holiday 說,
自信被高估了。
去產出證據。
他媽的,對啊。
我要證據。
我要一疊無可否認的證明,證明我就是我所說的那個人。
而我就是冒牌者症候群的典型代表,老兄。
我從來沒想過自己會成就什麼很了不起的東西。
但我相當固執。
而固執意味著我一直不斷地出現。
固執比「持之以恆」還更近在手邊。
持之以恆聽起來相當可行,不是嗎?
別連續缺兩天。
好吧,去他媽的,每週寫 500 字。
開個 Substack,每週寫 500 字。
你大概做得到。
你大概每週能擠出 500 字。
只要花你半小時。
好,500 字/週。
一年後,你就是個作家了。
恭喜你。
你是個作家。
你有資格稱自己為作家。
太棒了。
然後,誰知道呢,四年後,
Penguin(企鵝出版社)敲門。
也許會有圖書合約。
太棒了。
我成了 Penguin 出版的作者。
那有多棒啊?
但一切都是從說:「我就看看如果我做這件小事會怎麼樣。」開始的。
很有趣。
你這麼說的時候,我在想,你知道嗎?
一開始我根本沒有證據。
肯定也沒有信念相信我能做到過去這十、十五年我所做的事。
但我也別無選擇,正因為那個內在的空洞。
所以我沒有證據,但也沒有選擇。
嗯,那就是你早些時候提到的 Region Beta 的那個東西。
Region Beta 悖論。
想像如果你要走不到一英里,你會用走的。
如果你要走一英里或以上,你就會開車。
矛盾的是,你會為了兩英里而比為了一英里更快地跳上車。
這顯示出,如果我們只有在事情變得夠糟時才採取行動,
那麼更糟的情況反而會比「還好」的情況更能促使人採取行動。
舉例來說,有人住在一間公寓,位於城裡有點亂、治安不太好的區域,
天花板上有一點黴,房子有點怪,但房租很便宜、床還不錯,離公司也不遠。
有人在一段感情裡,對方不算是虐待或刻薄,但也不怎麼熱情,對未來也看不到太多希望。
或者有人有工作,老闆有點混蛋,薪水也不高,
但工作很養尊處優、輕鬆又舒服,他其實不需要太努力。
所有這些人的處境如果更糟,他們反而會比較有動力去做些改變。
而人們進入的這種舒適而自滿的區域,會讓人待非常久。
這是一個非常危險的地帶。
事情還不到糟到必須被視為糟,但也遠談不上好。
這種灰色地帶、過渡地帶、那種你待在裡面的「效率煉獄」,
只是讓你繼續往前走——你並沒有朝著你想要的方向前進,但也不夠不舒服到會促使你去做改變。
在我某場人生演講被問到的一個最犀利的問題是:
「我應該故意把自己的生活弄得更糟,好把自己從 Region Beta 的底層踢出來嗎?」
我說,這是高風險策略。
我不會推薦,但這確實是一個困境。
你這麼說的時候,我在想我們跟不確定性的關係將如何定義我們的一輩子,
很多人選擇確定的痛苦,而不願面對追求更多時會遇到的不確定性。
我總是把它想像成站在懸崖邊。
我站的那塊懸崖是被照亮的。
我知道那裡。
雖然沒多好,但我熟悉它。
然後我望向深淵,要跳進那不確定之中。
我不知道那邊是否有陸地。
我不知道那裡是什麼。
我覺得人們跟不確定性的關係會決定他們一生。
例如,你能在狀況只是「還好」的時候就退出嗎?
回顧我的人生,要是有一項定義性的技能,或許正是因為那種內在的空洞,
那就是我不會在某個處境裡多待好幾天超過必要的時間。
它會反抗你那種太常說「好」的習慣。
看起來你好像有能力在……時候就能放手。
喔,對。
但我是說,這些都是重大的生活決定。
當我說我不夠會說「不」時,我指的是那種漸進累積的雜亂。
漸進的雜亂像是:我在根本沒時間寫作的時候還硬要開個電子報。
而當我面對這種不確定時,情況就像我去大學,只待了一天就沒再回去。
走進去時就覺得這像是我念過、考不好那種學校,於是直接不回去了。
創了一家公司,做得不錯,正在募資、很成功,卻突然離開。
又創了另一家公司叫 Social Chain,做到 27 歲為止。
在我們要去做公司要轉板到另一個證交所的 IPO 路演前 10 天,
到了某個時候我心想,儘管我的整個身份就是那個 Social Chain 的人,
儘管我們就要募到這筆錢,公司最終可能在法蘭克福證交所被估值到四、五億,
我還是要跳向虛無。我會放下一切,而且沒有備案 B。
然後我就會反思我的人生,想,喔,在那些重大時刻,我其實並不需要、也沒要求那種確定性。
我需要的是那種覺悟:這種確定的痛苦不是我想要的。
那很勇敢。
你懂我的意思嗎?
我看別人的抉擇和人生故事,都是用這個角度——你需要多大的信念,才能覺得自己身處錯誤的地方?
我在一個活動上講話時,歐巴馬曾說過,他在做重大決定時,大概只需要51%的確定性,然後帶著「我已用可得的最好證據做了決定」的內心平和去決定。
他還提到追捕賓拉登在巴基斯坦那個掩護所的事。
他從來沒真正看到過他肯定在那裡,但他冒了兩架阿帕奇直升機和人命的風險。結果他就在那裡、就在那裡、就在那裡……(重覆)
有些人需要達到像95%的確定性,而大多數事情你永遠不會到那個程度。
是啊,這就是行為經濟學裡最大化(maximizing)和滿足就好(satisficing)之間的差別。
基本上就是你對信念的門檻設定有多高。
你知道巴里·施瓦茨(Barry Schwartz)的選擇悖論嗎?
他舉了一個很棒的例子,說50年前買牛仔褲的情形:你走進牛仔褲店,只有一種款式,可能只有尺寸不同。你買了那條褲子就走了。也許不是你想要的完美褲子,但你沒有其他選擇,對吧?所以你接受了你的決定。你可能會希望有更多選擇,但那時沒有,因此你的決定後悔幾乎是零。
時光快轉到2025年。你走進牛仔褲店。你要緊身還是彈性?要靴型?要破洞?要漂白?要灰色、藍色還是黑色?
如果你走出牛仔褲店穿著一條次優的牛仔褲,現在這不再是環境限制造成的,而是因為你無法做出正確選擇。
這會讓人害怕做決定。他們把未來可能後悔的想像投射到當下,造成決策癱瘓。所以他們什麼都不做,心想,唉,選擇太多了。
這也是一個悖論:你會想,選擇越多應該能讓你最大化得到你想要的,買到完美的牛仔褲。那為什麼,第一,人們在選擇更多選項時反而容易對自己的決定較不滿意?第二,為什麼那麼多人根本難以做決定?
因為他們被擺在眼前的各種可能性所過度分析,因而癱瘓——過度分析導致的癱瘓。
貝佐斯在亞馬遜關於「1型門、2型門」的概念在這裡非常有用。當我在巡迴演講時,很多小孩來問我問題,他們問的大多數問題,其實可以用一個反駁來回應,那就是:如果你錯了,你能回頭嗎?譬如說,你要辭掉花旗銀行那份工作,如果你後悔,花旗會不會再要你?或是聖坦德(Santander)。不管哪一間公司,你已經在那待了三、四年,你是個高表現者,你已經爛熟於心,他們當然還會要你回去。事實上,如果你去別家公司,可能還會加你薪水。
所以在這種情況下,去秘魯當小提琴手、去做杯子蛋糕那件事吧,去開那間杯子蛋糕店。因為如果你錯了,你總可以回去。
說實話,當我對年輕人這麼說時,這幾乎是我最常給出的反駁:如果你對這個夢想錯了,你回到現在的生活會被歡迎嗎?想想看,如果你在一份你討厭的工作裡還能成功,試想你在一份你熱愛的工作會有多厲害。如果你對今天做的事沒有熱情,但你還在贏,假如你每天醒來都是充滿熱情,會發生什麼事?想像一下。有人從未體驗過,根本不知道那是可能的。
這很艱難,伙計。而且很多人的現實生活有限制,真他媽糟糕。但總有一些小事你可以做。
另外一個人們可以問自己的問題是,回顧去年,你今年反覆出現、重複說了太多次的想法是哪些?有那些一遍又一遍出現的事,腦海裡那個小聲音,那個你需要去談的對話?有哪些想法你今年重複得太多次,以致於造成傷害或分心?它糾纏著你。那件事就存在著。該死,像是我伴侶18個月前在晚餐時對我說的那句話,現在還在我腦海裡盤旋。我現在不好意思拿出來跟他們談。我更羞於現在再提,因為他們可能早就不記得了。但他們說了某句話,或他們用某種眼神看了服務生。或是我的老闆在郵件裡提到某件事,讓我覺得他們真的不重視我。這些事一直一遍又一遍發生。或者,該死,我得整理我的飲食。我得整理我的飲食。我應該整理我的飲食。我做不到。我會整理。我應該整理。我做不到。一次又一次,又一次。
今年那些糾纏你的想法是什麼?哪些想法一再一再地出現?通常,從那裡你會發現有一個你需要去做的對話,或是你尚未準備去面對的一種情緒。
另一個很棒的問題是:有哪些情緒是你還沒準備好去感受的?
如果恐懼冒出來,你會選擇逃避它嗎?
你會用分心來把自己從那情緒拉開?
你會用喝酒把自己麻痺過去?
你會用健身把自己推開?
有哪些情緒是你還沒準備好去面對的?
你其實是安全的,可以去感受這些情緒。
你可以就那樣坐著。
很有趣,正如你剛剛說的,我想到把自己想像成 85 歲那個人的這個框架,實際上是理解這件事的一個很棒的方式。
因為我們早先問的問題是,85 歲的你會對今天做了哪些事感到特別生氣?
但反過來想,85 歲的史蒂芬會希望我更照顧我的身體。
他不會在乎錢,他會說:「你爬不動那該死的坡啊,夥計。你的臀肌退化了、柔軟度沒了,駝背了,呼吸功能變差。」
你爬樓梯就會氣喘吁吁。
很有趣的是,85 歲的我會超級生氣,因為我沒更好地照顧自己的身體。
就算你看起來已經蠻在乎自己身體的人,也會有這樣的問題。
是啊,你在做權衡與取捨。
我很想知道,我會做些什麼讓 85 歲的我痛苦不堪?85 歲的我又會希望我多做什麼?
很棒,很棒的幾個框架。
讓我說幾點關於問題與壓力的看法。
人們會遇到的一個狀況是:年初時你會有那種雙眼放光、藍天白雲般的願景,想像一整年會怎麼樣。
儘管你知道會有各種事擋道,但當那些事真的來了,總還是覺得不公平,覺得不該是這樣。
我們會對沿途的顛簸抱怨。
所以,關於問題與壓力,有六堂課。
第一,問題是生活的特徵,不是缺陷。永遠不會有一個時刻是完全沒有問題的。
你以為有一天會醒來就再也沒有問題了嗎?像通完一個遊戲關卡然後跑到一張空白的地圖一樣。
事情總會出問題。你的問題會變,但有問題這件事不會消失。
第二,現在佔據你思緒的那些負面情緒,三個月後很可能根本無關緊要。
三個月後,你很可能記不得自己當時思緒裡那種侵蝕性的感覺,或是那些無聊、重複的想法,甚至記不得自己為什麼擔心。
想想看,三個月前你在擔心什麼?大概記不得了吧?記不得。
但你花在擔心上的所有時間都已經過去了。所以你為了一個未來連記不得的問題,放棄了當下的喜悅與在場感。
如果有不朽的人生,或許我們對時間可以這麼輕率,但在有限的人生中這種輕率是不合適的。
第三,學習來自邊界。改變讓人不舒服,且很少不伴隨大量壓力就發生。
「學習來自邊界?」就是來自邊緣,意思是「近側發展區」(zone of proximal development)。
也就是說,你在把自己推到剛好超出舒適圈的地方。有時這也會帶來情緒上的痛苦。
離職往往發生在你被推離可承受範圍(被推到容忍下限)時;成長則發生在你適度地把自己拉長、超出原本的界線時──不是達到受傷的程度,但足以構成挑戰,進入一個新的區域。
我在拼命往上爬。哇。
這會擴展你的潛能,改變你對自己能做什麼的想像,並讓你的系統在另一端變得更有韌性。
你生命中許多激進而重要的變化期,也是因為你面對過嚴峻挑戰才出現的。回頭看,幾乎所有重大的成長期都從你最低潮的時刻發芽。
事後看,你會想如果能避免這些低潮你會避開它們嗎?大概不會。
所以,這些挑戰本身就是一種禮物。你可以以好像是自己請它來的態度去面對不舒服:「哦,是你啊,來得正好,嗨。」
今年你不斷重複了哪些想法?
「你工作太多了。」
好,這是個反覆出現的主題,當然了。
再說一次,大問題就是大問題。你想讓生活朝向有更大空白區塊的方向走,而你很可能正用這些東西去填滿那些空白。
家庭也是,跟你一樣。我等不及要當父親了。
狗。我要養狗。我應該養狗。我到底有多少次想過「我該養狗」這個念頭?養隻金毛吧。
我看到一條推文,困擾了我整整 12 個月。那條推文問:「為什麼那些大咖男性播客主都沒有小孩?」
那些大咖男性播客都沒有小孩。他們談人口危機、談這談那。
然後列了名字:Chris Williamson、Huberman、Lex、Stephen——他們都沒有。Jay 有小孩嗎?Jay Shetty?嗯……不,好吧。
但塔克·卡爾森倒是生了很多小孩,他排在第十。羅根(Rogan)好像有三個女兒,三或四個女兒。羅根是例外。
你也要想想這裡有世代差異:像 Tucker 和 Rogan 屬於同一代,而這一代比較年輕的人則不太一樣。
對五十出頭的 Andrew Huberman 來說,這情況看起來還挺吸引人的。噢,對,確實。
但為什麼會這樣?我們為什麼不生小孩?這是一個很棒的問題。
就我自己而言,我二十多歲時花了很多時間在搞清楚自己是誰。我那時非常自我中心。
很高興能說,我在心理上慢慢成長,慢慢成為我想成為的人,也逐漸意識到各種事物對我而言有多重要。
你大概認識、感覺到我應該要有小孩,是多久了?
我一直想要小孩,但我並沒有採取任何步驟去促成這件事,
直到過去兩年才開始動起來。
你知道最瘋的是什麼嗎?
我完全沒準備好。
我現在的生活,並不適合有小孩。
我飛行太多。
我太忙。
我有太多其他優先事項。
要抽出時間去承擔一件事很難。
是的,但我有一種比較宏觀的看法,
就是人生意義上的一次大躍進,很可能會來自於那個(有小孩)。
所以即便我身體裡沒有任何情緒在告訴我這是個好主意,
閉上眼睛就去做,我也會去調整。
我會像過去一樣去適應這份責任。
當我開始做這個Podcast的時候,我的生活根本沒有空間放一個播客。
但我調整了。
所以對一個現在擁有自由、33歲、想去哪就去哪、基本上除了事業外不需要對任何重大責任交代的男人來說,
現在養小孩,這違背了我所有的傾向。
你喜歡那樣嗎?
你喜歡沒有那些被依賴的責任嗎?
如果問我這個腦袋,是的,我喜歡自由。
我喜歡在這場談話後可以去做我的事、去健身、想去哪就去哪、飛去某個地方、去夏威夷。
我喜歡自由。
然而,有一個所謂的「元腦」,就是我的後悔腦。
它生活在五十年後。
它受我在Podcast上所有對話的啟發。
它對我說,其實你能做的最有意義的事情,是增加你被依賴的程度和你承擔的責任。
這是一個學不來的教訓,老兄,或許你現在應該要有小孩,對吧?
那可以算是一個教訓,也許。
你永遠不會覺得自己準備好了。那可能就是個學不來的教訓。
我們現在面臨人口下降的情況。
這是不是因為、或是後果於我們擁有更多自由、更多控制,且更傾向虛無主義、越來越自我、更多「我、我、我」?
現在有一種微妙的自戀,是社會培養出來的。
看,我沒有小孩,但讓大家知道,正在看的兄弟們,我正盡我所能——有些事我其實說不出口——但我正在盡一切可能盡快要小孩。
好吧。
所以我想像自己會成為一個父親。
那聽起來就像是一直在做愛。
嗯,是的。
好吧。
但我想我會在接下來12個月內當爸。
太不可思議了。
我得再說一次,因為這很重要。
在此刻,沒有任何一部分的我在想「喔,我真的、真的很想當爸爸」。
我能看到付出的代價,但益處是未知的。
我得靠別人的話來相信它。
真瘋狂,老兄。
這是一個痛苦的覺察。
我請過一些世界上最厲害的人口學家上節目,像是來自家庭研究所的Lyman Stone,
還有做《Birth Gap》紀錄片的Stephen J. Shaw。
這些人知道真相。
這是很多因素的綜合作用。
這是人們有太多其他事可做的結果。
有太多其他的事可以做,而不是生小孩。
可靠的避孕手段意味著你可以選擇把生小孩這事一再延後,想拖多久就拖多久。
特別是女性在高等教育與職場上的社會經濟解放。
這代表十八歲時,第一件事不再是結婚。
我要去念大學。
我剛花了三、四年念大學。
我現在要去找工作。
我投入在工作上。
我可能會想爬職場階梯。
這把生育的旺盛期往後推了。
讓它變晚了,而不是早。
另一個問題是,因為人生可以走的方向多元化,人們可以選擇的路很多,
在你22歲正準備好、又遇到另一個也在22歲準備好的人,這種機率其實很低。
所以如果你以為會有一個像這樣的曲線,Stephen Shaw稱之為活力曲線,過去它會很短、很尖,
那會是人們想生小孩的時期,像是18到24歲這段時間。
如果你在那個年齡範圍內遇到任何人,很可能他們的人生狀況和你一樣。
當你把這條曲線拉平、變長,並且稍微往後推,你就35歲了。
你需要遇到一個也35歲並且準備好生小孩的人。
你遇到的人,不是因為曲線下面積太大而平坦,而是每個人都在跳不同的舞曲,而不是大家都跟著同一個節奏走。
這也造成了現象。
我確實認為有一種反家庭的訊息在流行,像是TikTok上有個女孩的清單,我想就是那個寫了「不生孩子的350個理由」的女孩,整整八、九頁,爆紅。
上面寫的東西從「在你體內長出了一種寄生蟲」到「不能跟姊妹們穿漂亮高跟鞋出門、會錯過早午餐」、各種可能在生產期間發生的問題應有盡有。
然後她關於小孩的清單,可能才寫了一頁或半頁。
她有權按自己的意願看世界,從她的處境來看,她不當媽媽是很合理的,我也為她選擇不生小孩感到高興。
但那種語氣、那種情緒很普遍,因為人們看到現在必須犧牲的是痛苦、不適、失去自由,去換取一個他們根本無法確定未來會不會讓自己滿足的東西。
是的,也許有人說那是最重要的事,但當生活中有這麼多別的事情可做時,要為此找藉口放棄也很容易。
我可以在峇里島到處旅行,我可以看 Netflix,我可以創業,我可以開始寫 Substack,或是建立一個 YouTube 頻道、做一個播客。
所有這些你能做的事,都一直在被拖延、拖延、拖延。
那也不奇怪。
最後一點,我覺得生小孩是模仿性的。
那是什麼意思?
你會模仿身邊的人與你看到的人所做的行為。
一個很好的例子是韓國,韓國的生育率是世界上最糟的之一。
每一百個韓國人,未來只會有四個曾孫。
哇——在下個世紀會減少 96%。
這太瘋狂了。
韓國有整間教室、整所學校現在都沒人了。
原因很多很多。
有 4B 運動、女性接受教育增加,然後她們進入職場時,仍然遭受偏見,這導致她們放棄了許多曾被許諾的事,像是很多很多不同的理由。
但其中一個很大的、在文化層面上非常有趣的原因,是 K-pop。
K-pop 是韓國要出口到世界的東西。
我們有能力打造像完美的男團或女團這種東西,然後把它輸出到世界,作為我們的代表。
K-pop 明星必須聲稱的一件事是:在團體期間要保持禁慾,所以這不僅代表他們不能談戀愛,最受歡迎的文化影響力在韓國不會呈現出支持戀愛或組成家庭的敘事。
他們也顯然不能當父母,因為他們不能談戀愛。
相對的例子是格魯吉亞那個文化介入;那是個非常虔誠的國家,有個超級明星牧師。
非常宗教化的國家,這個牧師有點像個搖滾明星似的傢伙。
他說:「我會親自為全國任何家庭的第三個小孩施洗。」
所以現在這些父母在瘋狂加速生小孩,好讓他們的孩子能被這位等同於,你知道的那種 GOAT(史上最佳)來施洗。
他就是那種牧師界的他媽的阿維奇。
K-pop 做了完全相反的事:他們做了一個示範,呈現非親家庭的影響;而格魯吉亞做了一個支持親家庭的示範。
所以韓國容易實施的一種文化干預會是:只有已經有小孩的人,才能成為 K-pop 明星。就是說,我們只會把已經有家庭的人打造成男團或女團。
這種話題會牽涉到你和我,因為有很多男性在聽你的節目,也有很多男性在聽我的節目。
我確實認為,在很多方面,我們在某些人眼中透過我們選擇做的事來示範什麼是好男人。
你知道,你有很大的影響力。
我看過那些人在你巡迴後來找你的影片,他們跟你說你是他們的朋友。
他們會感謝你成為他們的哥哥或是可以仰望的朋友。
所以我常常在想,我在示範什麼?
作為一個播客主持人,根據 Spotify,我們兩個都在全球播客前十名。
那你會不會想過你在示範什麼?
你會不會想過一個好男人是什麼樣子?
你會不會想過你希望你的聽眾認為一個男人的責任是什麼?
是的,我會非常去思考這些。
但話說回來,我從來沒宣稱自己是人們應該效法的光輝典範。
我當然知道我會盡我所能成為一個我自己也願意當朋友的人。
嘿,我蠻喜歡我自己的。
我很喜歡我自己。
而且我很努力地工作。
以前我不喜歡我自己。
我非常非常努力,去把自己塑造成一個模樣、一個結構。
譬如說我會有強烈的情緒。
很長一段時間我為此感到羞愧。
我不會觸及脖子以下的感受,我會用理智來保護自己不要去感受我的感受。
在舞台上,任何來看我現場秀的人都知道,我會泛淚。
每晚我講同一個故事都會泛淚。
好吧,我覺得那是件好事。
我覺得男人表露他們的情緒、讓人知道他們有感受,是一件好事。
壓抑並不等於堅強。
我已經不再壓抑了。
太好了。
我認為追求征服、追求精通、努力推動自己去做事,確實有其美好的一面。
但我也不是那種「靠北你的感受,拼命拚到眼睛流血」的傢伙。
所以我在嘗試示範平衡。
我覺得正念很重要。
身體上的練習也很重要。
所有這些東西會在外在顯現出來。
還記得我之前說過的嗎?
你還沒準備好要談的是什麼話題?
你應該去做的那件事是什麼?
通常那件大事很可能跟組成家庭有關,老兄。差不多是說,是時候你要有個家庭了。
但說實話,這對你來說可怕嗎?要有個家庭?
不會。
但那種犧牲與承諾?
過去是會的。
過去是嗎?
是的,會的,當然。
那是什麼時候變的?
兩年前。
真的?
兩三年前。
是啊是啊是啊。
而且我們都是環境的產物。
像是我們能做的那一大堆不同選擇的豐富盛宴。
看看這些我一生可以做的各種選擇的陣列。
你會得了「新奇物件症候群」,追逐那些東西。
那會很刺激不是嗎?
然後你達到你以為你想去的地方。
你會發現,那可能並不是答案。
這就是為什麼……
有一點時間去反思很重要。
給自己一點安靜的時間,讓那些短暫的想法浮現出來。
好像,排得滿滿的行事曆是對抗存在性孤獨的一種防護,對吧?
如果總是有人需要你,你就不用和那些安靜的念頭獨處。
你不用去想,喔,靠,那個一直在我腦後的深層問題。
如果有人需要我,這種事就很容易被推掉。
或者我從一場靠咖啡撐場的會議移動到晚上的聚餐。
那時我其實得去正視那些想法。
但如果你靜下來和自己的想法相處一會兒——這也是很多人不喜歡靜下來的原因——那些東西就會浮現。
所以那個問題:「你還沒準備好去感受哪些情緒?」真是太好了。
兩年前發生什麼事讓你改變了看法?
我不知道。
我長大了。
我想,這就叫做長大。
不是某個瞬間天開雲霄、萬事皆變。
我注意到,我以前覺得小孩超煩。
我合夥人在25歲時生了第一個兒子。
那時我大概也是25、26歲吧。
我記得當時心想,靠,他以後就不能跟我出去玩了。
他很忙,有一堆事要做。
然後他每個小孩大約間隔兩年出生,我注意到我和孩子的關係不一樣了。
我就想,喔,還好啦,他們其實還滿可愛的。
又來一個,我覺得,喔,好棒。
所以我看到自己像是一層一層的沉積岩、像自我考古般在改變。
現在我當了我最好的朋友女兒的教父——漂亮的小女兒,才四、五個月大——我很喜歡去看她。
就是這樣,長大很奇怪,因為某些東西改變了,而你并沒有真的選擇它。
你懂我的意思嗎?
你有選擇嗎?
沒有,靠,真的沒有,超怪的,老兄。
這種信念爬進你心裡,慢慢在你身上留下痕跡、改變你。
很多時候我們會害怕那個過程,我能理解為什麼。
但抗拒它的存在,本質上有點否定了這份剛被給予你的美好。
事情來了,出現了新的、令人興奮的可能性可以投入。
我覺得很多摩擦其實來自於抗拒,對吧?
苦難就在於你對那件事的抗拒。
我剛寫完第三本書。
書名還沒確定,但我開始做一些不同封面的設計草圖。
我用的是 Adobe Express,他們是我們的贊助之一。
我喜歡 Adobe Express 的地方是,它讓我可以很容易地沉迷在最細微的細節上:
排版、字體、顏色、文字擺放——那些對大多數人來說聽起來小題大做的東西,
其實會累積起來,創造出與眾不同、比別人好一等的作品。
設計書封讓我想起這一年來學到的各種創意技巧,
也讓我意識到周遭有那麼多創意人才,他們也各自藏著祕訣。
所以我在 Adobe Express 裡做了「One Better 指南」,把那些建議帶給你。
裡面你會找到來自業界頂尖人士的原則,被轉化成快速且容易上手的練習,
讓你可以訓練自己,照世界上表現最好的團隊的方式去創作。
只要到 adobe.ly/onebetter 下載 Adobe Express,
並記得造訪 learn(學習)頁籤,看看如何讓自己比別人更好一點。
有時你會遇到某個產品,對你的生活影響如此巨大,你會說它是個改變遊戲規則的東西。
我會說我團隊裡大約三到四成的人現在會把我手上的這個產品 Ketone IQ(可在 ketone.com 買到)描述為改變者。
我成為這間公司的共同擁有者、他們也成為這個 podcast 的贊助商的原因是:
有一天我來上班,桌上放了一盒這玩意,我根本不知道那是什麼。
Lily 跟我的團隊說這公司有跟我們聯絡過,所以我就上樓試了試,坦白說,後來的事就像歷史一樣改變了。
在專注力、能量、感受、工作方式、效率上,真的是改變遊戲規則。
如果你想試試看,可以到 ketone.com/stephen 享 30% 的折扣(七折)。
你第二次出貨還會得到免費贈品。
現在你也可以在美國的 Target 商店找到 Ketone IQ,你的首次體驗完全免費。
你之前提到一個詞,你提到「孤獨篇章」。
你只是簡短說了一下。
我想「孤獨篇章」的概念,是在你追求一個大目標時產生的結果。
你想創業、你想辭職,或其他什麼。
跟我解釋一下什麼是孤獨篇章。
孤獨篇章描述的是你生活中的一段時間:你已經成長到某個程度,以致於難以再跟你以前的那群朋友產生共鳴,
但你還沒有足夠地成長到能建立一群新朋友。
舉個例子:
你決定戒酒,新年決心說六個月不喝酒。
你可以跟想去酒吧的朋友們一起出門,但你會覺得有點被排擠。
他們會嘲弄你、取笑你,說「拜託,來一罐就好,你以為你是誰?」
你的改變在你和他們之間造成了摩擦。
又或者你朋友晚上喜歡打 Xbox,那是他們的聚會方式,
但你開始想去健身房,而朋友們不去健身。
當你跟他們出去時,你會談健身,因為那是你的新事,
他們還在談 Xbox。
所以在你努力成長的過程中,摩擦就在那裡出現。
因為如果你的朋友沒有跟你一樣的成長速度,你們就不再說同一種語言。
有個朋友把這形容成改變你的方言,改到最後,你和朋友根本不再說同一種語言。
那會非常不自在,因為你很容易被誘惑回到你熟悉的舊生活、舊模式、舊日常、舊朋友圈、舊的一切。
你得停止那些當下會給你帶來認可感的事,開始去做一些你根本不知道是否會有效的事。
像是,你會對我說我這週末不跟朋友出去,因為我要維持我的冥想連續紀錄。誰又知道冥想到底有沒有用,對吧?
留在之前的例行裡、做那些同樣的事,要容易得多。
要讓你自己從那邊抽身出來,通常得做一些會讓你變得更不同、更容易被嘲笑、也更孤單的事。
而最初令人難過的現實是:在你個人成長的旅程中,某個時刻,你可能需要離開一群沒有按你同樣速度成長的朋友。
但更令人難過的現實是,如果你這樣做得很多,這件事可能會在你一生中重複發生好幾次。
這並不是在對誰好誰壞下價值判斷。這只是當你開始在生活做出改變時,會發生的一個殘酷現實。
舉例來說,我在夜店門口遇過上百萬人。面對面遇過上百萬人,卻只有少數朋友。我和其中一半人有過合作。上百萬人,少數朋友。
用網路行銷的說法,我的友誼轉換漏斗比率並不怎麼好。上百萬人,少數朋友。
而我能弄清楚自己是誰的唯一方式,就是順從自己的直覺,去做一些個人成長的事。
像是一千天不碰酒。五百天不喝咖啡,那真的是痛苦至極。寫了九本感恩冥想日誌,根本不知道這些是否會有用。
這點非常重要,也是所有起源故事常常忽略的一環。我真希望他們能多注意這一點。
在我看來,每一個英雄旅程,只要他們下定決心從他們所在之處走到想去的地方,他們的自我信念就不會動搖。當然,旅程和進展有起伏,但他們的信念不會動搖。
彷彿在那一刻,烏雲散去,我確信我會成為一名UFC格鬥家。我會成為一名商人。我會戒掉毒品,改變心態,或其他什麼。
依我經驗,情況根本不是那樣。
你的整個個人成長之旅充斥著懷疑、自憐和不確定感。它會玷汙整個體驗。這並不性感,也不酷。
你會想,這應該是我的「洛基式」片段吧。電影裡那種三分半鐘的蒙太奇,但對我來說卻耗了四年。到底發生了什麼事?
甚至沒有任何保證說這一切的另一端會有光榮在等著你。
這正是為什麼回到舊有模式會容易得多,為什麼回去做以前那些事會更容易。
人們會做小改變,做一些小事。瘦五磅、換個公司。但你認識多少個真正改變了心態、或減掉50或100磅、或改變職業、或搬離自己成長城市的人?
那種情況比較罕見。
我想我之所以喜歡「孤獨章節」這個概念,是因為它點出許多人把個人成長中這種現象當成錯誤,而非特徵:就是跟舊有模式和舊友群不協調,還有他們不確定這種不適感是否應該存在。
這種不適是對的嗎?我的自我懷疑是正常的嗎?我難道不該只是相信、堅信、然後達成目標嗎?我不該一心一意朝著目標前進嗎?
這種懷疑是應該存在的。我可以保證,凡是從一個不想待的地方走到想去的地方的人,都必須經歷這個「孤獨章節」,並處理所有這些感受。
我想這會引起共鳴,是因為聽 Modern Wisdom(和你節目)的人,多半就是這種人:生活在英國、想自己做點事、想創業、想做沒有好榜樣可循的事的人。他們大概是因為想做些事情、想變得更好、覺得自己生來不凡,才會這樣做。
這就是我之前說的,你就是去做。無論如何都去做。累著做、難過著做、孤單著做、沒有榜樣也去做。因為如果你在等著某個人來伸出援手,有時候你會等太久。
這讓我想起傑夫·貝佐斯在給股東的信中談到抗拒「平衡態」的那段話。在他最後一封以亞馬遜CEO身分發出的2020年股東信中,他說:差異化就是生存,而宇宙希望你變得典型。而這與你所說的切合在一起:你的環境很大程度上在把你固定在原地。
其實在生活的每一個層面,每一個生物都在耗費大量能量去抵抗成為典型的那種拉力。回歸均值,沒錯。
所以如果你現在離開你的朋友圈,要維持不典型的狀態所需付出的能量是巨大的。他說過,這是我作為亞馬遜CEO的最後一封年度股東信,而我有一件至為重要的事,覺得有必要傳達給大家。我希望所有亞馬遜員工都能將它記在心裡。下面是一段取自理查德·道金斯(Richard Dawkins)著作《盲眼鐘錶匠》的一段摘錄。
這關乎生物學的一個基本事實。延緩死亡是必須努力去做的事。若任其自然──那正是死亡時的狀態──身體會傾向於回復與環境的平衡。
如果你測量某些數值,例如溫度、酸鹼度、含水量或電位,你通常會發現活體的這些數值與周遭環境明顯不同。舉例來說,我們的身體通常比周遭更熱。在寒冷的氣候中,身體必須努力維持那個差異。當我們死了,這些維持的工作就停止了。溫差開始消失,我們最終會與周遭同溫。
並非所有動物都必須那麼費力地避免與周圍溫度達到平衡,但所有動物都會做某種相似的工作。比如在乾燥的地區,動植物會努力維持細胞的水分,它們要對抗水分由體內流向乾燥外界的自然趨勢。如果它們失敗,就會死亡。
更廣泛地說,如果生物不積極地防止這種情況,最終就會與周遭融合,不再以自主個體存在。這正是死亡發生時的情況。
他在這裡想表達的是:要在任何情境或環境中保持不同,就必須付出代價、做工,也就是要維持與眾不同。
我在迎接新年時也會想到這點。如果你打算與眾不同──辭掉工作、去祕魯當小提琴手、開杯子蛋糕店──要抵抗那種趨向平衡的力量會耗費你大量能量,所以你最好回到你剛才說的「減法」,先在其他地方節省能量。
因為我在播客上請過一位神經科學家,正是那位發現我們有生物能量預算的人,字面上像一個銀行帳戶。我覺得會發生的情況──也是為什麼新年目標的堅持率那麼糟──是我們去追求一個新的狀態、新的生活,而那會讓我們花更多能量去抵抗現有環境,卻沒有透過在別處存能量來做預算。
我從企業主的角度也這麼看,因為對公司來說,CEO 的日常一旦我們停止鬥爭、停止實驗、停止突破界限、停止做那些大型數位展示、放棄抗爭的那一刻,就會變得和平凡,和其他節目沒兩樣。
這也是我說「問題是生活的一部分,而不是錯誤」的意思。總不會有一天沒有任何問題可以抱怨。為什麼航班延誤?因為航班會延誤。就是這樣。你以為會有一天不再有航班延誤嗎?你以為會達到某種「逃逸速度」,讓這些問題不再存在嗎?
我很喜歡用「逃逸速度」這個類比。想像我們有一艘火箭。當它在發射台起飛時,需要最多的能量。慣性最大、阻力最大。這時你就要用盡你所有的燃料──利用你心中的怨氣、被同學欺負時留下的鬥志、想被那個女孩注意的強烈渴望、向父母尋求認同的需要,無論是什麼。
老式火箭(不是現在像獵鷹九號那種)起飛時,某種燃料會關閉,助推器開始工作。當你升到不同高度層級時,你會換用不同的燃料,原本的部分就脫落、掉下去,火箭繼續前進,最後進入逃逸速度。
在開始的時候用你能用的東西。大多數人在一開始不滿足的情緒遠大於愛與滿足。這也和新年決心息息相關,因為如果我要改變並達到逃逸速度,我就需要集中所有能量,因此要避免能量外洩、節省當下的浪費能量。我聽你在做年度檢討時也談過這件事,這又回到我剛說的:你確實需要砍掉一些東西,如果你想改變生活,就不可能事事兼得。
這是把未來12個月的目標訂得過多的問題之一。我認為你大概在2026年可以做到兩件大事。兩件大事。你可能可以減掉二十磅,並交到一個你真心非常愛的男朋友。但你不可能同時做到那件事,又搬家、創業、還學鋼琴。不行。
這也是為什麼別一頭衝進自助餐,以為盤子上放多少食物,你的胃就會自動撐大去容納。因為這樣你幾乎可以保證明年會失敗。你幾乎可以確定會在這些事上失利。把目標訂高很好,這很酷,也許你有很多想做的事,但到明年年底,必須發生什麼事你才會回頭覺得那是一項成功?如果你把它排個優先順位呢?你可能會想,好,我得刪掉其中一個,最後只留下一、兩項。剩下什麼?你明年只做一件事。把它劃掉、劃掉、再劃掉。剩下什麼?哦,我真的想減重。好,就從這件事開始,拆解成個別步驟。我需要辦健身房會員、需要買些酷的運動服讓我去健身時覺得好一點。我聽過你談過,你提到明年要交一個男朋友……
很多人的新年決心之一——即便不是直接如此——會是去找一個伴侶。
我聽到你提到心理穩定性是我們在伴侶身上應該尋找的東西。
對,對,對,對。
你所謂的心理穩定性是什麼意思?
在某種情緒擾動之後、發生了什麼事之後,他們需要多久才能回到原本的情緒基準?
喔,好的。
所以我在找一個情緒穩定的人,或者說是能夠回到情緒平衡狀態的人,對吧?
比方說我們要去度假,結果班機被取消,這件事很嚴重,因為他們的家人都要去那裡。
這種事情發生後,幾個小時內會恢復到原來的狀態嗎?
還是這種事會把整趟家庭度假弄得一團亂?
如果發生某件影響情緒的事,要花多久才回到基線?
這就是情緒穩定性。
而且它對關係結果有很強的預測力。
還有一些其他特質。
盡責性(conscientiousness)。這人很體貼,會特別為你著想,關心你。
親和性(agreeableness)。你想要一個中度親和的人——當你提出計畫的時候,他會是個「接受並參與」(yes-and)的人,會說「好啊,然後呢」那種。
最後,你要找一個開放性(openness to experience)中等的人。你希望對方願意去嘗試新事物。如果開放性太高,就是那種容易東張西望、移情別戀的人。
這並不是說人格特質就是命運,啦啦啦。但根據 Tai Toshiro 的研究,這些相當可靠。
我也很喜歡心理穩定性這件事。我覺得那真的非常非常重要。
你要找的人應該讓你有回到家的感覺。你要的關係應該像一個安全港,能把你從世間的種種惡劣中隔離開來。
你的事業可能崩潰、你的健康可能衰退、朋友可能離你而去,但你知道在家裡總有一個人愛你這個人,而不是因為你做了什麼。他們會永遠支持你。
我覺得把目標定在一段像安全港的關係上是很好的主意。
現在的情勢很糟,對吧?
我只是——我真的很慶幸我不是單身。
因為當我看現在約會的景況,比如約會軟體那些東西,我真慶幸我沒在那個戰場裡。
你知道,很多單身的人在追蹤你,男女都有。假如你是30歲、叫Chris,是個單身男,又沒有做播客,沒有人認識你。如果你要解決你人生中的愛情問題,你會先從哪裡下手?
就像愛情問題一樣,這很酷。
第一件事你要問自己的是:我是那種「我想約會的人會想要約會的人」嗎?
如果不是,很明顯你需要在哪方面努力——先改造你自己。
這是一個非常重要而且需要誠實回答的問題。
這也是為什麼有時候要從那些緊急和重要的事情中抽身,花點時間反思,聆聽那些一閃而過的想法。
你知道你的衣著很糟,你知道你的衣櫥很爛,你討厭時尚,然後就一直找藉口說「我不需要管那個」「我不感興趣」之類的。
老兄,抱歉直說:女生在乎你的外表,驚不驚訝?她們在乎你穿什麼。
你大概需要去更新你的衣櫃。找個女性朋友幫忙,看看幾支 YouTube 教學,也許就從那裡開始。
我有點超重,我有點「瘦胖型」。健身房是增加你吸引力最可靠的方法之一。對男人而言,去健身是提升吸引力最可靠的方式之一。
除非你真的是那種超級帥哥(super Chad),完全不需要在外表上下功夫,仍然能得到你想要的女人,否則你還是要在身體上做些努力。
所以,好吧,也許你會開始去健身。
但假設你已經達到那個足以吸引你想約會對象的程度。那是第一步,明白嗎?如果沒做到,你就注定會一直暗戀那些不會回頭的人。
下一步:那些你想約會的人通常在哪裡出沒?他們去哪裡?
如果你喜歡舞曲,去一堂呼吸練習課可能不是好主意。為什麼不直接去有舞曲 DJ 的派對?或者如果你很喜歡講座和哲學,去場 Alex O’Connor 的現場講座,站在外面逗留,跟旁邊的女生聊聊。
如果你真的喜歡運動,當然就去健身、打球、開始做皮克球(pickleball)之類的。
那些你想約會的人常去的地方是哪裡?如果你能去做一件你有點競爭優勢的事,那會更有加分。特別是作為男人,如果你高中打過網球、手眼協調還不錯,你很快就能在業餘的皮克球場上成為高手,大家會想跟你打球,說「喔,我想跟他打,他總是贏」之類的。
這不是要操控別人,你只是把自己擺在有利的位置,發揮你的長處。
你人生中做過哪個決定,比其他任何決定都更能讓你變得有吸引力?去健身。去健身。我18歲時就在紐卡斯爾大學的運動卓越中心開始訓練。
我根本不知道自己在做什麼,還用那種無味、被水解的藍莓萃取物拼命吃,絕望地想看看能不能長點尺寸。
我就是停不下來。
而且我喜歡這樣。
這讓我更健康。
這讓我覺得很有力量。
它讓我的體格變得更好。
我真的有很硬的增長。
體重上去他媽的花了超久。
我記得我20歲的時候第一次衝破70公斤。
我當時就覺得,我他媽的巨大了。
然後我就是停不下來。
而且我覺得這不只對我很好,
它也確實很可靠地讓你對女性更有吸引力。
那女性呢?
你覺得從你的觀點會怎麼樣?
聽著,我也會想去健身房。
我喜歡健身的原因是它對你多方面都有好處。
你不想做的是把你的生活變成為未來伴侶表演的樣子。
你要做的是,即使那個人沒有出現,你還會為自己所做的感到高興。
有多少人會說,我去健身是為了讓腿更好看,因為我想吸引的那個男生喜歡有美腿的女生,我想穿漂亮的裙子看起來可愛之類的。
我真的討厭我男朋友沒有跟上我當時做的那些事。
我為了做那件事把自己搞壞了。
我為了做那件事失去了自我。
不,是你造就了自己。
無論那個人有沒有出現,你都已經贏了。
那對你來說有多美好?
所以,我只是厚顏無恥地鼓吹大家去健身把肌肉練起來。
我覺得那會很好。
我覺得還有一件事,或許對女性來說是一個有點不尋常但值得培養的策略,那就是“願意回應”。
特別是在 MeToo 運動之後的世界,很多男人現在對主動接近很害怕——其實男人一直都害怕接近女性。
但在 MeToo 之後,他們被教導成任何不是“絕對熱烈同意”的事情都是“不,離我遠一點”,以免讓女生覺得不舒服。
男人本來就很緊張要上前跟你說話。
所以,你得把一個男人和他的興趣當作一隻有點沒經驗的金毛獵犬來對待。
你要給他非常明顯、很響亮的示好信號。
在中世紀貴族的時代,淑女會在紳士面前掉下一條手帕。
噢,媽呀,媽呀,噢。
但在2025年的紐約,有女人會偷走金融男的沙拉,從Instagram上找到沙拉上的名字標籤,然後私訊說:抱歉,我不小心拿了你的沙拉。
這就是2025年版的丟手帕。
但我覺得“願意回應”很重要。
女生們,如果你喜歡那個男生但他沒來搭訕,
或許先假定他不知道你喜歡他,多表現一點接受的態度。
另一方面,如果一個男生真的上前搭訕而你不喜歡他,
不要當面嘲笑他或讓場面尷尬,因為你這樣會毀掉真正喜歡他的下一個女生的機會——你會讓他覺得自己不夠好,因為他做了那件事。
要鼓起超乎常人的勇氣上前說一句「嗨,我只是想說,我覺得你今天看起來很可愛,請問你叫什麼名字?」那可能是那個人當天最可怕的事。
如果你不給任何回應,即便你不想要,那也會製造一種文化,讓男人覺得自己被打壞了、不該再這麼做。
所以,這方面就是這樣。
還有什麼我們沒談到卻應該談的最重要的事,克里斯,特別是關於這個時節,那些想改變、想成為別人的奮鬥者?
別把人生看得那麼嚴肅。
真的沒有人能活著離開這場遊戲,說真的。
三代之後,可能沒有人會記得你的名字。
如果這還不能讓你暫時把他媽的問題放下、找點快樂,那我也不知道什麼能。
人生本來就荒謬,而且遲早會結束,所以你不妨享受這趟旅程。
你知道你曾祖父叫什麼名字嗎?
不知道。
你知道嗎?
不知道。
很多人不喜歡聽這種想法,我理解。
也許你會被後代記住好幾代。
但就當作你不會被記得吧。
這就是所謂的「延後幸福症候群」。
別等。
人生真正在當下發生。
有一種信念認為,一旦把人生的責任都處理完了,你就可以開始做你真正想做的事,開始真正活你的生活。這被稱為「暫緩人生」──那種怪異的感覺,覺得自己還沒進入真正的生活,現在只是做這個或那個。
但總有一個幻想,未來某個時候,真正的生活會到來。
我覺得我們都需要一點緊迫感。
這不是要給人壓力讓他們若做不到就覺得自己失敗,也不是否認有些人確實有真正的資源與時間限制,讓他們做不到某些事。
但別等。
因為人生真的正在發生在現在,我想不出太多時候會讓你後悔試著現在就把事情推動起來。
我想還有一件事,能聽到這一集走這麼深的多半就是在說這些人的那群人。
我覺得 A 型(Type A)的人有 B 型的問題。也就是說,不安全感強的過度成就者。
那是 A 型嗎?
對。
懶人需要學著有動力、更努力工作;而那些 A 型的人需要學著放鬆、冷靜下來。
既然有人已經聽我們兩個節目兩個小時了,
我猜他們大概是 A 型的,某種被用來轉化為生產力的「行走中的焦慮症」,正如 Andrew Wilkinson 所說。
重點是,你可能已經發現了:A 型性格的人遇到 B 型問題時,常常得不到太多同情。因為一個外表成功但內心痛苦的人,總看起來比一個滿足於偷懶但快破產的人處於更有利的位置。前者感覺像是受限,後者感覺像是選擇。前者像是體制強加的壓力,後者像是資產階級的奢侈,好吧?
「我需要有人教我更努力、更有紀律」聽起來是向上、崇高、又具慈善意味的。而「我需要有人教我怎麼關機放鬆」則聽起來像是多巴胺驅動、交易式、奢華的行為。每一部弱勢逆襲的電影都會有一幕是某個落魄的人學會更努力、靠自己把自己拉起來;沒一部有一幕是有人學會在下午六點登出 Slack,或終於享受一趟海灘假期。
像我剛說的,也許更多人確實需要大衛·戈金斯(David Goggins)在他們面前咆哮著叫他們更拼,而不是需要艾克哈特·托勒(Eckhart Tolle)在耳邊低語「你已經夠好了」。但對於可能是一小撮的人來說,他們實際上需要相反的訊息。我們需要一個副交感版的戈金斯,幫你拿著電視遙控器和奇多(Cheetos)。#比我更拼命休息。我們得教人們放自己一馬,真的給自己一個該死的喘息。
同時把這兩件事同時放在心上是很奇怪的。你不想有受害者心態;你要對世界有能動性,你要去實踐正在發生的事,你想成功,而這會需要你非常努力。但同時,你也要給自己寬容。你得知道,如果你把一天做到很棒,你不只是回到零點,你應該是加十分。沒有那種任意設定的每日最低生產力門檻,你必須達到才能有價值。
你有宗教信仰嗎?我這麼問是因為你談到死亡和追求,說自己不知道還剩多少時間。我想這大概得放在你對死後發生什麼事的看法裡面去框架。——「不,我不會說自己有宗教信仰。」——「你呢?」我看待這件事的方式是,如果回頭看我們的演化史,我們是應該屬於某個群體的。但如果看過去二十年的敘事,因為社群媒體,現在都在鼓吹『當自己的老闆、遠端工作』。我們還談到生育率、孩子這些事,大家在生的少了,所以我們其實在從依賴走向獨立與自由。對我來說,看起來完全的自由和獨立會讓人不舒服。自然上,我們的馬斯洛需求會覺得「這不對,我需要屬於某個地方」。
想一想,馬斯洛的需求階層——一場存在危機。你在問自己問題,任何經過這個自我審視過程的人(chriswellx.com/review),任何經歷過那種並想著「我不知道我要怎麼過這輩子」的人,想一想在人類歷史上有多少人會去問這種問題?日復一日,拼命掙扎只為活下去,不確定明天的寒流會不會進到洞穴把他們全都殺了。存在危機是一種奢侈的位置,卻感覺非常痛苦。你要怎麼同時把這兩件事放在腦中?你跟我說我很有福,因為我在問那些讓我懷疑人生意義的問題?是這樣嗎?
也許宗教現在就在填補這個空缺,試圖給人一些指引。我看過一則推文寫著:「我父母的問題是生存,我的問題是自我實現。」我有時候——我得小心我說的話——但我的意思是,他們各有各的困難,兩者都有其挑戰,可以這麼說。
我前幾天想到一個概念:小恐懼的羞愧,這正是我們在談的東西。想像你要向一個穴居人解釋小恐懼。你說:「Grook,我在擔心要不要發這則訊息。」Grook 會回:「敵人會想看這則訊息嗎?不會。劍齒虎會聞到這則訊息嗎?不會。會被刻在洞壁上流傳千古嗎?不會,那只是一個小小的矩形而已。你為什麼擔心?怕有人不喜歡我或不喜歡我說的話,或我會傷到他們的感情。」他只會當面大笑。
我們必須接受一個事實:現代世界的恐懼既更小、又更複雜。是的,它們不是生死攸關的事情,但我們的神經系統已從對抗熊的機制被重新利用到處理邊界(boundaries)。它分不清楚差別。就像你說出你的真心話——「我覺得這份工作不適合我」或「你說的那句話讓我不舒服、越界了」——那感覺就像你要被部落放逐一樣,即便現在的部落只是一個 WhatsApp 聊天群。這種神經系統的再利用,還帶來另一層複雜性:羞愧。現在我們會感到羞愧。誰有資格有這種問題?我難道不知道放在歷史的長河裡,這算不了什麼嗎?我的祖先會夢想有機會處理這種問題,而不是他們當時面對的那些問題。但你無法否認自己的感受。這是我今年學到的最大功課之一:我的情緒是真實且正當的。我感覺的方式就是我感覺的方式,否認它一點幫助也沒有。
就像你在上台、要在幾千人面前演講前會感到害怕。你不該被苛責說你不該害怕,沒有人會來殺你。然後你開始為自己的害怕責備、羞愧自己。
然後你會為自己的羞愧和恐懼感到焦慮,
接著又因為自己的焦慮、羞愧和恐懼而變得苦澀。
你會陷入這種無止境的負面情緒倒退循環。
就像,嗯。
第一層情緒不是我的錯。
第一層是情況造成的。
第二層是我的反應。
第三層、第四層。
然後我就成了自己痛苦的共犯。
我讓自己不必要地受苦。
這就是為什麼那種唾沫、鋸屑、咖啡因和遠大夢想——真的非常重要。
但它必須與一些自愛結合在一起。
也許一開始不一定。
如果你正試圖把火箭從發射台發射出去,就用你手邊有的東西,
包括你的自我厭惡、你對他人認可的需求,
以及來自學校同學那頭留在你肩上的怨氣。
但一段時間之後,你需要接受如果長期使用那種東西,它會成為毒性燃料。
不過當慣性最大、最難開始動的時候,我認為你得用你現有的東西。
我要問你一個問題。
我想做個小實驗。
當你聽到這個問題時可以把心裡想的都說出來嗎?
好。
所以我現在要問你,請立刻把想法說出來。
好。
你快樂嗎?
這是一個複雜的問題。
有時我必須很努力才能維持好心情。
而我不喜歡自己必須為了好心情而付出這種努力。
我覺得我需要把局面往有利於自己的方向擺,才能做到這件事。
我真希望不需要這樣。
但同時,我也為自己為了提升快樂所做的一切感到非常驕傲。
我的情緒有個固定基準點。
我二十幾歲時有過憂鬱,也常常有許多焦慮。
我很驕傲自己克服那些問題所做的努力。
要保持好心情是需要努力的。
是的。
你能跟我說說那是怎麼一回事嗎?
我從沒聽你這麼說過。
好吧。
今年對我來說特別艱難,因為健康狠狠地打擊了我。
美國是個很棒的國家,但似乎到處都有想害你生病的東西——食物系統、自來水、建材、空氣品質。
我住的房子有有毒黴菌。
我得了黴菌中毒,美國有很多人有這個問題,真的很殘酷。
還有一堆其他問題。
我花了很長一段時間,差不多兩年,兩份工作在跑。
一份是主持節目,另一份是試圖修復我的健康。
所以在經歷了這一切,那個大型的 Modern Wisdom 回顧,年初我給自己的兩個唯一目標就是:不要讓節目掉鏈子,修好我的身體。
僅此而已。
我什麼都不想做,只有這兩件事:別讓節目掉鏈子,修好我的健康。
所以我真的被打得很慘,感覺被踢到下體好多次,幾乎扁成二維的,從側面看就消失了。
感覺像個宇宙性的玩笑,太不公平了,為了只是能正常運作我就得付出那麼多努力。
有六個月我晚上七點就上床,卻睡不著,因為我精神清醒但又疲倦——我的皮質醇節律反了。
夜間的皮質醇比早晨還高。
所以不管我睡多久,早上都感受不到被休息過。
然後還得獨自面對,自己一個人去看專門治療環境疾病的醫生、做治療、處理所有檢查,這些都讓我不得不面對很多關於自己不足感的恐懼。
我想每個男人在最低潮的時候都會有自我反省,而在過去十二個月我也經歷過一些最低點。
所以對我來說,快樂這件事變成了「我只需要撐過今天」。
我只想在節目上表現好。
在那個時候我沒辦法太去思考自己當下的情緒,因為我的情緒一直在憂鬱之海裡游泳。
我感覺很糟。
感覺較好的那個自己正從我指縫中溜走,我覺得那是被某些我沒有造成的事情從我身邊強行奪走的。
感覺太不公平了、太業力不平衡了。
我甚至覺得像是被下了某種對我個人的詛咒,而這詛咒正好落在我最在意的事情上。
黴菌通常會造成很多問題,但主要有三樣:精力、情緒和認知。
它會讓你總是疲倦、情緒低落,還會讓你健忘。
有一天我低頭,竟然忘了怎麼綁鞋帶。
我記不住詞語,記不住認識多年的人的名字,連朋友家狗的名字這種我曾經常接觸過的東西也會忘。
是的,這一年並不是我要把自己快樂最大化的一年,而是一個存活下來的年份。
我幾乎是在沉默中做的這一切。
大概在十月左右我做了一支影片談這件事,類似那個時間點。
但我一直想把私人生活保留為私人,對我來說這很重要,因為我不想牽連或讓別人因為我的狀況而受困擾。
任何正在處理疾病的人都會懂這個感覺。
談論你的病,有點像過生日:你會收到一大堆善意的訊息祝福,但結果就是產生大量的行政事務,如果你沒回覆還會有負疚感。
所以我知道如果我開始把自己所經歷的一切說出來,這對於那些也在經歷的人會很好,會讓他們覺得不那麼孤單。
但同時對於正試圖修好自己的我來說,這也是額外的負擔,得去篩選朋友們各種建議——有人說用山羊奶做寄生蟲清除,有人說可以向滿月祈禱。
像是,「老兄,我真的很感激你這麼關心我,還試著把我和那個人牽上線。」
果然,我在頻道上放的那部紀錄片人們可以去看就出來了,也確實發生了。
所幸我在那時候已經在康復的旅程上稍微走得比以前更前面一些。
但說實話,夥計,要怎麼去優化我的幸福,是很多人根本沒有條件去做的奢侈事。
而今年的我就是那樣。
我沒有多餘的能量去優化我的幸福。
即便如此,你還是得努力,你仍然得投入大量心力才能感到滿足、快樂。
是啊,現在就是這樣。是的,我一直在努力。
你知道,幸福其實只有在不確定性不存在的時候才會出現。
在不確定中同時感到快樂是非常困難的。
你甚至可以說人類從來不會直接追求幸福。
他們總是先追求確定性。
因為如果你不知道未來會怎麼發展,你怎麼能快樂?
尤其是當那是不斷的、慢性的不確定——像是嚴重的不確定性。
不是那種「我不知道明天哪隊會贏球」的程度。
對我來說,我不知道自己是不是能衝出這個健康問題,獲得足夠的動能脫困。
如果是這樣,那我從哪裡獲得我的幸福?
我所看到的只是無盡的工作、不適、疲憊、倦怠和孤獨。
我為今年必須經歷這一切的那個人感到難過。
真的,我同情他,因為那並不容易,而且很孤單。
但我也非常驕傲。我真的是非常、非常驕傲,我一直出現,沒有放棄自己。
在治療和檢測上我遇到瓶頸、走不通。
那幾個月我晚上七點就上床,早上八點才醒,醒來還是很累,整個人就是睡過去。
有件事很有趣,因為你說黴菌影響的三個範疇,也是大家認識你的三個面向。
這也就是為什麼我說這像是個人的詛咒,好像有人專門為我設計了一種病理。
它會襲擊我所有用來建立自我價值的地方。
那會留下這樣一個問題:如果你把現在給我自我價值的一切都拿走,還剩下什麼?
嗯,這是我今年不得不問自己的問題。
那還剩下什麼?一個善良的人,一個真心善良且敏感的人。
我一直以為敏感是弱點,但事實上不是,至少對我不是。
一個以很平凡的方式有韌性的人。那些無聊的勝利。
這是一件我今年必須學會從中獲得樂趣的事。
你知道的,今天是你人生中最偉大的成就嗎?不是。
但你去散步了。或者你在超市對那個人很友善。或者當你感到沮喪時,你對自己溫柔以待。
我得克服對小確幸的羞恥感——因為以一種極小、微不足道的方式出現並為此感到驕傲、沒有人看見,會被解讀成我的生活很渺小。
「噢,你一定沒什麼事可做。你的生活多麼薄弱、多麼微不足道?看到那隻金毛是你早晨最美好的部分。」
然而我意識到,那完全值得高興。
否認自己因小事而快樂的機會,基本上就是在挾持自己的幸福。
比如說,在銀行帳戶的存款還不夠多之前,帳本不會動起來。
我不能撿零錢,我只能撿一百元大鈔。
這真的讓我謙卑透頂,兄弟。
尤其是當你正意氣風發的時候。
你知道,兩年前,一切都在直線上升。就數字而言現在仍是如此。
但真的感覺像有什麼東西把我拉回了地面。
我覺得自己和去年的我不同了。但我覺得我更連結到某種真理。
阿蘭·德波頓說過,最優秀的人是那些被打碎過的人。今年無疑把我打碎了。
你現在好些了嗎?
我好了。是的,我好了。
如果我12個月前是三分,現在大概是七到八分。
我差點同時兼顧了兩件事:沒讓節目掉隊,也改善了我的健康。
我們該收尾了。但我想給你機會用一些話作為結語,對聽到這裡、正處在可能成為新自我之路山腳的聽眾說幾句。
還有什麼想說的嗎,Chris?
首先,恭喜你撐過這一切。
像這樣的對話會讓你面對很多不舒服的事情,它真的會逼你去盤點人生的某些方向。
有時你會想,媽的,我真的不想去談那個,真的不想面對那件事。
讓-保羅·薩特有句很棒的話:被推到自己生命的邊緣,成為NPC(非玩家角色),而你本該是主角。
你可以為他人付出、為他人服務,但你仍然可以採取某種行動去影響世界。
這種把生活延後、等待生活開始的想法,現在這個時候正適合去質疑。
到明年年底,必須發生什麼事情,你才會回頭看並認為那是成功?
我會做什麼讓85歲的自己痛苦?85歲的我會希望我多做些什麼?
有哪些情緒是我還沒準備好去感受的?
去年哪些想法是我想得太多次了?
如果這是一部電影,觀眾坐在那看著,他們會對著銀幕尖叫,叫我怎麼活?
這些問題很棒,也確實幫了我。它們幫我找到方向,所以我希望也幫了其他人。
我們有個結語傳統,上個來賓會留一個問題給下一位,不知道下一位會是誰。
留給你的問題很貼切:在你看來,人類喜樂與努力中,最重要且必須優先保留的組成是什麼?
喔,太棒了。我覺得是「自主性」。
我認為這種信念是:你有能力影響你周遭的世界。
因為「能動性」的相反,就是你基本上舉起雙手說:我受制於世界。
是你主宰生命,而不是被生命主宰。
Chris,謝謝你。
你要開巡迴演出了。
我記得你明年三月會去巡迴。
而且巡迴的地點正好有很多我們的聽眾:澳洲、紐西蘭、峇里島。
下面我會放一個連結,給想來看你巡演的人。
另外,我強烈推薦大家去下載 Modern Wisdom 的年度回顧範本。
我也會把那個連結放在下方,看看說明欄,全部都有放。
還有什麼是你希望大家——如果他們喜歡今天的內容——去做的嗎?比如訂閱你的頻道之類的?
我跟 Naval Ravikant 有過一段對話。
天哪,我超愛那個。
人們常問:「你曾經最棒的對話是什麼?」我總說那就像要在一千個孩子中選一個一樣難。
那次真的很特別。
認識他的人應該再看一次;不認識的人也應該去看看。
我們會把連結放在下面,我非常推薦。
說真的,Modern Wisdom 的年度回顧範本是免費的,複製它,使用它。
那會把你加入我的郵件名單,每週一次的時事通訊,裡面有很多我們今天討論過的想法與點子。
在結束前我還想對你說幾句。
喔——
不是,這是要說謝謝。
我想人們常好奇幕後實際發生了什麼或某人在幕後是什麼樣子,而我那天需要你的建議。
我在週六下午用 WhatsApp 傳訊給你,30 秒內你就打電話給我,然後把我拉到一個群組,裡面有能幫我處理那件事的人。
接著在接下來的幾個星期你基本上一路帶著我們走完這個流程,不斷來關心我。
那對我非常、非常有意義。
你其實不必這麼做,我很感激你那樣幫忙。
在我的聯絡人簿裡有你真是個隱藏武器。
你就像那個願意出手把事情處理好的人、王牌。
我就是想對你說謝謝,因為你真的很善良。
能感覺到有人在背後支持你,真是太棒了,讓我有那種感覺,我很感激。
是啊,你值得這份感激,因為你為很多別人做了那麼多事,你那種無私是我所嚮往的。
我不太擅長保持聯繫、回覆之類的,但在那些特定時刻,我覺得我們是個團隊,所以我很感謝你。
真的非常感謝你,夥伴。
這是我為你準備的東西。
我發現 Diary of Oseo 的聽眾都是努力進取的人,無論是在事業或健康方面。
我們都有想達成的大目標。
我學到的一件事是,當你瞄準那個又大又大的目標時,心理上會感到非常不舒服,就像站在珠穆朗瑪峰腳下往上看一樣壓迫。
達成目標的方法是把它拆解成非常微小的步驟。
我們團隊把這稱為「1%」。
事實上,這個理念對我們的成功貢獻很大。
所以為了讓你在家也能達成任何大目標,我們做了這些 1% 日誌,去年推出時全數售罄。
我一再要求團隊再製作日誌,並加入一些新顏色、對日誌做些小調整。
現在我們有更好的選擇給你。
如果你有一個大目標,需要一個框架、流程和一些動力,我強烈建議你在它們再次售罄之前買一本。
你現在可以在 thediary.com 買到,黑色星期五套組可享 8 折。
連結在下方說明欄。
我剛從和團隊在亞洲的演講巡迴回來,離開了幾個星期,那段時間真的非常棒,謝謝所有來參加的人。
我們去了好多新城市,在我以前沒去過的地方做了現場演出。
空檔時大家會聊聊各自接下來的安排。
現在我們回來了,團隊開始規劃假期期間的休假時間,有些人回家,有些人去旅行。
其中一兩個人決定在離開時透過我們的贊助商 Airbnb 把自己房子上架出租。
直到團隊裡的 Will 提到他的整個公寓和室友都這麼做,我才開始認真思考這件事。
這對許多想賺點額外收入的人來說非常聰明,因為你們很多人在這個時候會出門旅行或回家探親,房子就這樣空著。
為何不讓你的房子在你不在時為你工作?
你的家可能比你想的還值錢。
到 airbnb.ca/host 看看你的房子價值多少。
那是 airbnb.ca/host。
Are you planning 2026 completely wrong? CHRIS WILLIAMSON, Modern Wisdom host, breaks down goal setting errors, procrastination psychology, stress overload, dating mistakes and the ONE strategy that works!
Chris Williamson is the host of the Modern Wisdom podcast and a leading voice on men’s development, productivity and the challenges of modern life. He is also the creator of the 3 Minute Monday newsletter, where he shares weekly insights on discipline, focus and meaning.
He explains:
◼️Why your goals keep failing you no matter how motivated you feel
◼️The SINGLE question that decides if 2026 is a breakout year
◼️The real reason PROCRASTINATION protects you from success
◼️Why doing less beats trying harder every time
◼️How stress and dating confusion hold men back
00:00 Intro
05:18 Choosing a Productive New Year’s Resolution
12:11 The Real Thing You Should Be Doing
19:18 The Idea That “I Will Be Enough When…”
20:13 How to Find Success
23:22 The Hidden and Hurtful Metrics of Success
39:24 The Cost of Alcohol on Your Habits
42:07 If You’re Not Okay, You Won’t Choose Healthy Habits
46:38 The Biggest Learnings to Stay Consistent
48:42 Burnout, Imposter Syndrome, and Anxiety
53:24 The Two Main Reasons for Procrastination
01:00:56 America and the UK: Differences in Success Approaches
01:06:10 I Wish Britain Celebrated the Success of Its People
01:07:40 Ads
01:08:42 I Never Thought I’d Amounted to Much
01:18:19 How to Know What You Really Want in Life
01:33:54 Modeling What It Means to Be a Good Man
01:39:08 Ads
01:41:10 The Lonely Chapter in Everyone’s Life
01:47:15 Problems Are a Feature of Life, Not a Bug
01:53:19 Psychological Stability in a Partner
01:55:48 The Dating World and Finding a Partner
01:58:40 The One Thing That Will Make You More Attractive
02:02:30 Why You Shouldn’t Wait for Anything
02:12:22 The Hardest 12 Months of My Life
02:19:12 The Pleasure in Small Things
Follow Chris:
YouTube – https://bit.ly/4j1xhIh
Instagram – https://bit.ly/3XZ9QFS
Chris’ episode with Naval Ravikant – https://open.spotify.com/episode/2KyMXeMQS0djxazcFJZaSb?si=hKzVb_ENTlWUCP1rRywYRA
You can find out more about Chris’ 2026 template, here: https://bit.ly/4552AvW
The Diary Of A CEO:
◼️Join DOAC circle here – https://doaccircle.com/
◼️Buy The Diary Of A CEO book here – https://smarturl.it/DOACbook
◼️The 1% Diary is back – limited time only: https://bit.ly/3YFbJbt
◼️The Diary Of A CEO Conversation Cards (Second Edition): https://g2ul0.app.link/f31dsUttKKb
◼️Get email updates – https://bit.ly/diary-of-a-ceo-yt
◼️Follow Steven – https://g2ul0.app.link/gnGqL4IsKKb
Sponsors:
Pipedrive – https://pipedrive.com/CEO
Adobe Express – https://Adobe.Ly/OneBetter
Ketone – https://ketone.com/STEVEN for 30% off your subscription order

Leave a Reply
You must be logged in to post a comment.