Moment 200: Love Expert Reveals Why 80% Of Modern Relationships Fail

中文
Tiếng Việt
AI transcript
0:00:03 (upbeat music)
0:00:05 – Our relationships, you know,
0:00:08 I think we all certainly I think I have for much of my life.
0:00:11 And I say that because I look at my actions.
0:00:13 So what I might say is different
0:00:14 to how I think I’ve behaved over the last,
0:00:16 I don’t know, 10, 15 years.
0:00:18 We see them as kind of an afterthought
0:00:20 to everything else in many regards.
0:00:23 So the amount of effort I put into my businesses
0:00:26 and to the podcast and to every little detail,
0:00:28 the creativity, the thought, the brainstorming,
0:00:30 all of that, relationships,
0:00:33 we kind of all just think they just happen.
0:00:34 And if it doesn’t happen perfectly,
0:00:36 then it’s broken and I need to find a new one.
0:00:41 – Yeah, that’s a terrible way to think.
0:00:44 I mean, and everybody knows it.
0:00:47 If you give the best of yourself at work,
0:00:49 if you bring the leftovers home,
0:00:51 if when you come home, you say, I’ve given everything I had,
0:00:54 now I’m just putting my feet on the table.
0:00:55 I just need to chill.
0:00:57 I don’t want to make any effort.
0:01:01 You know, slowly your relationship degrades, period.
0:01:04 And then there’s all kinds of ways it ends.
0:01:07 None of them are particularly joyful.
0:01:11 And basically, if people were able to put
0:01:15 a little bit of creativity, attention, attention
0:01:18 into their relationships,
0:01:22 as they do with their customers or their guests,
0:01:24 relationships would be doing a lot better
0:01:27 and my profession would be seeing a lot less people.
0:01:28 And there’s no doubt.
0:01:32 And why are people so lazy, so complacent,
0:01:37 so unimaginative with their relationships at home?
0:01:40 I mean, I see so many people when you like here,
0:01:43 you know, you’re not taking out your phone.
0:01:44 You’re not, you’re looking at me,
0:01:46 you’re paying attention on occasion,
0:01:48 you look for your questions and where we go.
0:01:51 But basically, you’re with me.
0:01:56 But at home, if you do this or this.
0:01:57 I’m looking at my phone.
0:02:01 You know, and then when the person tells you
0:02:05 something really important, you go, uh-huh, uh-huh.
0:02:08 You know, and you’re kind of there, but not present.
0:02:10 And that’s the beginning of a kind
0:02:12 of modern loneliness, actually.
0:02:14 Is that this idea that you can share something
0:02:19 really important to someone who is half there, half there.
0:02:21 And I think that that’s what’s happening
0:02:23 with a lot of younger people these days,
0:02:27 is that they experience a lot of half there-ness.
0:02:31 And that begins to cultivate a real sense of loneliness
0:02:34 that has to do not with, I’m physically alone,
0:02:36 that has to do with, do I matter?
0:02:37 Who hears me?
0:02:38 Who cares?
0:02:40 Who pays attention?
0:02:42 Who notices?
0:02:48 You know, so I, I, sometimes the advice is very banal.
0:02:49 You know, it’s to tell people,
0:02:51 put your freaking phone down.
0:02:54 Take an hour and put your phone down.
0:02:55 And-
0:02:56 – But I’m busy.
0:02:56 – Huh?
0:02:57 – But I’m busy.
0:03:02 – Well, you will be busy and there won’t be a relationship.
0:03:03 Sooner or later, there won’t be a relationship.
0:03:05 It’s not difficult.
0:03:07 You can wait, you can wait for the kids to grow up,
0:03:09 if there are kids involved, etc.
0:03:13 But in the end, it, it, there isn’t.
0:03:16 – Just because someone was on their phone.
0:03:17 – Well, it’s not just on the phone.
0:03:21 It’s on the phone means I am continuously saying
0:03:23 something is more important than you.
0:03:25 We come last.
0:03:27 We’re a cactus.
0:03:28 We don’t need to be watered.
0:03:30 We can survive in the desert.
0:03:35 It’s called, there’s a term I’ve been using for this
0:03:37 that is, I borrow from something else.
0:03:39 It’s called ambiguous loss.
0:03:40 Have you ever heard of this term?
0:03:42 – Ambiguous loss?
0:03:42 – Yeah.
0:03:43 – No.
0:03:45 – Ambiguous loss is a term that was developed
0:03:48 by a colleague, Pauline Boss, a wonderful psychologist.
0:03:52 When she talked about what happens when you have some
0:03:56 a parent, for example, that has Alzheimer’s.
0:04:00 They are physically present, but they are psychologically gone.
0:04:02 They’re emotionally absent.
0:04:04 And you can’t really mourn them
0:04:06 because they’re still physically there,
0:04:08 but you’re caught in this in-between,
0:04:11 in this ambiguous loss.
0:04:15 On the other side, you can have somebody who is deployed,
0:04:18 hostage, miscarriage.
0:04:21 They are emotionally very present,
0:04:24 but they are physically absent.
0:04:27 In both cases, it’s an ambiguous loss.
0:04:30 You can’t, are they still there or are they gone?
0:04:32 Who knows?
0:04:34 When we live with this phone thing,
0:04:37 when we are, because you’ve been at work,
0:04:39 you’ve been at the computer, you come home,
0:04:42 you think, I’m so happy to finally let go of the computer,
0:04:44 you turn on the TV, you turn on the TV,
0:04:46 and then you turn on the phone at the same time.
0:04:47 You’re watching here, you’re watching there,
0:04:49 and there’s a person next to you.
0:04:53 And most likely, they often do the same thing in the end too.
0:04:59 And gradually, there is less and less of a thread
0:05:01 of conversation, of connection, of joy, of sex,
0:05:04 of intimacy, all of what, you know.
0:05:07 That becomes ambiguous loss.
0:05:10 Somebody is there, but they’re not really present.
0:05:15 I’m, you know, is there a difference between me and the sofa?
0:05:19 It’s comfy.
0:05:21 It’s routine, you sit on me.
0:05:24 But comfy and routine does do not give us joy,
0:05:30 or meaning, or relevance, or connection.
0:05:34 And that’s what we still seem to want.
0:05:37 So it means saying to people, you know,
0:05:40 it’s actually not very, very complicated.
0:05:42 What did people do for centuries?
0:05:44 They took walks.
0:05:47 That’s one of the few times you can’t click.
0:05:50 So take a walk.
0:05:53 Don’t sit, don’t try to do, you know,
0:05:56 take a walk around the block and just be in motion.
0:05:59 Then you’re parallel, you know, it’s not face to face,
0:06:03 it’s side by side, and you can talk about the day.
0:06:06 If you, instead of just saying, stop, stop, stop,
0:06:09 you just said, you know, let’s go for a walk.
0:06:11 It’s London, but still you can, you know,
0:06:14 and you do half an hour walk.
0:06:17 It will, you’ll come back to me
0:06:19 and you tell me what it will do.
0:06:22 But it’s amazing how these small interventions
0:06:27 that are playful, creative, not digging
0:06:31 change the dynamic of the relationship.
0:06:36 Because she is only pursuing you in part
0:06:39 because of how much you are withdrawing.
0:06:43 You change, she change.
0:06:46 If you want to change the other, change yourself.
0:06:50 Once you understood the figure eight
0:06:53 and how we create the other, you understand that
0:06:55 if you do something else, sooner or later,
0:06:56 they do something else too.
0:06:58 So if you want to change the other, change you.
0:07:02 This is part of the question you asked me, right?
0:07:03 What are some of the essentials,
0:07:06 understandings of working with relational systems?
0:07:08 This is true at work, in companies.
0:07:10 This is true in intimate relationships.
0:07:12 This is not just for romantic love.
0:07:15 This is foundations of relational systems.
0:07:19 Feedback loop, it’s called in cybernetics.
0:07:23 – So many busy couples can feel the spark
0:07:25 in their relationship waning away slowly,
0:07:30 but work isn’t necessarily the first place you look.
0:07:32 Like pulling out the phone at dinner
0:07:34 isn’t necessarily the place people look
0:07:36 because that seems so small.
0:07:37 So they aim at bigger things.
0:07:41 They’ll say, I don’t know, something bigger.
0:07:43 But do you believe, are you saying that you believe
0:07:45 a lot of it, much of it often starts
0:07:47 with those small moments of disconnection
0:07:49 where the person basically ends up becoming the sofa?
0:07:52 – The Godman’s called them bids for connection.
0:07:53 – Bids for connection. – Bids.
0:07:55 You know, it’s the little things.
0:07:58 It’s the difference between turning towards someone
0:08:00 or turning away.
0:08:02 You know, when you read something,
0:08:04 there’s a classic example they give.
0:08:05 Do you read something?
0:08:07 Do you actually say, hey, did you read this?
0:08:09 Let me send you this article.
0:08:11 That’s a bid for connection.
0:08:13 It’s not a big declaration,
0:08:15 but it says, we’re in this together.
0:08:17 When I see something that’s interesting
0:08:20 that I think you would like to read as well,
0:08:21 I share it with you.
0:08:22 I’m thinking of you.
0:08:25 I know you exist even if I’m not with you.
0:08:27 – Do you know what my partner said to me something
0:08:29 about a year ago and we stayed with me
0:08:31 ’cause I thought that’s such a strange thing to say.
0:08:36 She said to me, when we were in conflict resolution,
0:08:38 so we were talking about things,
0:08:41 she said, you know, when I send you things on Instagram,
0:08:44 in Instagram DMs, like I’ll be out here now in New York.
0:08:46 So she’ll, if she sees something interesting on Instagram,
0:08:47 she sends it to me.
0:08:50 She goes, you’ve stopped acknowledging it.
0:08:52 I used to just like double tap on it or make a comment back.
0:08:55 She goes, you’ve stopped, you stopped acknowledging it.
0:08:57 And I thought, why does that matter?
0:08:59 Why does it, like you send me something,
0:09:02 I watch the funny video, I crack on with my day.
0:09:07 – Because it’s like when you receive a birthday gift,
0:09:08 do you think?
0:09:08 – Yeah.
0:09:10 – When you buy a birthday gift,
0:09:11 is it important to give it?
0:09:12 – Yeah.
0:09:13 – Okay, that’s reason.
0:09:19 I mean, how would she know that you watched it
0:09:20 if there is no acknowledgement?
0:09:24 And the acknowledgement is not about the video or the DM.
0:09:27 The acknowledgement is we share something.
0:09:29 – Well, it’s even worse ’cause it says seen on Instagram.
0:09:31 So it says that I’ve seen it.
0:09:35 – Yes, but the seen it means that I have seen the video.
0:09:40 The acknowledgement is we are part of a thread.
0:09:41 We’re connected.
0:09:43 She’s absolutely right.
0:09:45 So in that sense, when the people lose the spark,
0:09:47 it is a lot of these small details
0:09:51 that people say so much in the beginning, you know,
0:09:53 all the positive stuff that people lose.
0:09:58 And it’s actually only more important with time
0:10:02 rather than less important with time.
0:10:03 The death of a relationship
0:10:06 is when people take each other for granted.
0:10:09 And when you stop acknowledging those things,
0:10:12 it is part of the mechanisms of taking for granted.
0:10:15 (upbeat music)
0:10:16 (upbeat music)
(Âm nhạc vui vẻ)
– Các mối quan hệ của chúng ta, bạn biết đấy,
Tôi nghĩ chúng ta đều có, chắc chắn là tôi, trong phần lớn cuộc đời mình.
Và tôi nói điều đó vì tôi nhìn vào hành động của mình.
Vì vậy, những gì tôi có thể nói thì khác
so với cách tôi nghĩ mình đã cư xử trong suốt,
tôi không biết, 10, 15 năm qua.
Chúng ta coi chúng như một điều gì đó ngẫu nhiên
so với mọi thứ khác trong nhiều khía cạnh.
Vì vậy, lượng nỗ lực mà tôi bỏ vào công việc kinh doanh của mình
và vào podcast và vào từng chi tiết nhỏ,
sự sáng tạo, suy nghĩ, lên ý tưởng,
tất cả những điều đó, các mối quan hệ,
chúng ta thường nghĩ rằng chúng chỉ xảy ra.
Và nếu nó không xảy ra hoàn hảo,
thì nó đã bị hỏng và tôi cần tìm một cái mới.
– Vâng, đó là một cách suy nghĩ khủng khiếp.
Ý tôi là, ai cũng biết điều đó.
Nếu bạn dành những điều tốt nhất của mình cho công việc,
nếu bạn mang đồ thừa về nhà,
nếu khi bạn về nhà, bạn nói, tôi đã cho đi tất cả những gì tôi có,
bây giờ tôi chỉ muốn đặt chân lên bàn.
Tôi chỉ cần thư giãn.
Tôi không muốn làm bất kỳ nỗ lực nào.
Bạn biết đấy, từ từ mối quan hệ của bạn sẽ suy giảm, hết.
Và rồi có đủ loại cách nó kết thúc.
Không có cách nào đặc biệt vui vẻ.
Và cơ bản, nếu mọi người có thể dốc
một chút sự sáng tạo, chú ý, chăm sóc vào mối quan hệ của họ,
như họ làm với khách hàng hay khách mời của mình,
các mối quan hệ sẽ tốt hơn nhiều
và nghề nghiệp của tôi sẽ thấy ít người hơn.
Và không có gì nghi ngờ.
Và tại sao mọi người lại lười biếng, tự mãn,
thậm chí không sáng tạo trong các mối quan hệ ở nhà?
Ý tôi là, tôi thấy rất nhiều người khi bạn ở đây,
bạn biết đấy, bạn không lấy điện thoại ra.
Bạn không nhìn vào điện thoại,
bạn đang nhìn tôi,
thỉnh thoảng bạn chú ý,
bạn tìm kiếm câu hỏi và nơi chúng ta đi.
Nhưng cơ bản, bạn đang ở bên tôi.
Nhưng ở nhà, nếu bạn làm như thế này hay thế kia.
Tôi đang nhìn vào điện thoại của mình.
Bạn biết đấy, và khi người đó nói với bạn
về một điều gì đó rất quan trọng, bạn nói, ừ, ừ.
Bạn biết đấy, và bạn kiểu như ở đó, nhưng không thực sự có mặt.
Và đó là sự bắt đầu của một kiểu cô đơn hiện đại, thực sự.
Là ý tưởng rằng bạn có thể chia sẻ một điều gì đó
thật sự quan trọng với ai đó mà họ chỉ có nửa có mặt, nửa không.
Và tôi nghĩ đó là điều đang xảy ra
với nhiều người trẻ ngày nay,
là họ trải nghiệm rất nhiều “nửa có mặt”.
Và điều đó bắt đầu nuôi dưỡng một cảm giác cô đơn thực sự
không phải là: tôi bị cô đơn về thể chất,
mà là: tôi có quan trọng không?
Ai nghe tôi?
Ai quan tâm?
Ai chú ý?
Ai nhận ra?
Bạn biết đấy, vì vậy, đôi khi lời khuyên thật sự rất tầm thường.
Bạn biết đấy, đó là nói với mọi người,
hãy để điện thoại xuống.
Dành một giờ đồng hồ và để điện thoại xuống.
Và-
– Nhưng tôi bận.
– Hả?
– Nhưng tôi bận.
– Chà, bạn sẽ bận và sẽ không có một mối quan hệ.
Sớm hay muộn, sẽ không có một mối quan hệ.
Điều đó không khó.
Bạn có thể chờ đợi, bạn có thể chờ đợi cho đến khi bọn trẻ lớn lên,
nếu có trẻ em tham gia, v.v.
Nhưng cuối cùng, thì không có.
– Chỉ vì ai đó đang trên điện thoại.
– Chà, không chỉ là trên điện thoại.
Sử dụng điện thoại có nghĩa là tôi đang liên tục nói
một cái gì đó quan trọng hơn bạn.
Chúng ta đứng cuối cùng.
Chúng ta như một cây xương rồng.
Chúng ta không cần được tưới nước.
Chúng ta có thể sống sót trong sa mạc.
Có một thuật ngữ mà tôi đã sử dụng cho điều này,
là tôi mượn từ một thứ khác.
Nó được gọi là mất mát mơ hồ.
Bạn đã từng nghe về thuật ngữ này chưa?
– Mất mát mơ hồ?
– Vâng.
– Không.
– Mất mát mơ hồ là một thuật ngữ được phát triển
bởi một đồng nghiệp, Pauline Boss, một nhà tâm lý học tuyệt vời.
Khi cô ấy nói về những gì xảy ra khi bạn có một
người cha, ví dụ, có chứng Alzheimer.
Họ hiện diện về thể chất, nhưng họ đã biến mất về tâm lý.
Họ vắng mặt về cảm xúc.
Và bạn không thể thực sự đau buồn cho họ
bởi vì họ vẫn ở đó về thể chất,
nhưng bạn bị mắc kẹt trong khoảng giữa này,
trong sự mất mát mơ hồ này.
Ở phía bên kia, bạn có thể có ai đó bị triển khai,
bị bắt cóc, sảy thai.
Họ rất hiện diện về mặt cảm xúc,
nhưng họ vắng mặt về mặt thể chất.
Trong cả hai trường hợp, đó là một sự mất mát mơ hồ.
Bạn không thể, họ vẫn ở đó hay họ đã biến mất?
Ai biết?
Khi chúng ta sống với cái điện thoại này,
khi chúng ta, bởi vì bạn đã ở nơi làm việc,
bạn đã ở trước máy tính, bạn về nhà,
bạn nghĩ, tôi thật hạnh phúc khi cuối cùng được buông bỏ máy tính,
bạn bật TV lên, bạn bật TV lên,
và sau đó bạn bật điện thoại lên cùng lúc.
Bạn đang xem ở đây, bạn đang xem ở đó,
và có một người bên cạnh bạn.
Và có khả năng lớn, họ cũng thường làm cùng một điều như vậy.
Và dần dần, có ngày càng ít
sợi dây liên lạc, giao tiếp, niềm vui, tình dục,
sự gần gũi, tất cả những gì bạn biết.
Điều đó trở thành mất mát mơ hồ.
Có ai đó ở đó, nhưng họ không thực sự có mặt.
Tôi, bạn biết đấy, có sự khác biệt nào giữa tôi và cái ghế sofa không?
Nó thoải mái.
Đó là thói quen, bạn ngồi lên tôi.
Nhưng thoải mái và thói quen không mang lại cho chúng tôi niềm vui,
hoặc ý nghĩa, hoặc sự liên quan, hoặc sự kết nối.
Và đó là những gì chúng ta vẫn có vẻ muốn.
Vì vậy, có nghĩa là nói với mọi người, bạn biết không,
thực sự không phức tạp.
Mọi người đã làm gì suốt nhiều thế kỷ?
Họ đi dạo.
Đó là một trong những thời gian hiếm hoi bạn không thể nhấp chuột.
Vì vậy hãy đi dạo.
Đừng ngồi, đừng cố gắng làm gì, bạn biết đấy,
hãy đi dạo quanh khối và chỉ cần di chuyển.
Khi đó bạn đi song song, bạn biết đấy, không phải đối mặt,
mà là bên cạnh nhau, và bạn có thể nói về ngày hôm nay.
Nếu bạn, thay vì chỉ nói, dừng lại, dừng lại, dừng lại,
bạn chỉ cần nói: biết không, chúng ta hãy đi dạo.
Đó là London, nhưng vẫn vậy bạn có thể, bạn biết đấy,
và bạn làm một chuyến đi bộ nửa giờ.
Nó sẽ, bạn sẽ quay lại với tôi
và bạn nói cho tôi biết nó sẽ làm gì.
Nhưng thật tuyệt vời làm sao những can thiệp nhỏ này,
nghịch ngợm, sáng tạo, không đào sâu
thay đổi động lực của mối quan hệ.
Bởi vì cô ấy chỉ theo đuổi bạn một phần
vì cách bạn đang rút lui.
Bạn thay đổi, cô ấy thay đổi.
Nếu bạn muốn thay đổi người khác, hãy thay đổi chính mình.
Một khi bạn đã hiểu về hình số tám và cách chúng ta tạo ra hình khác, bạn sẽ hiểu rằng nếu bạn làm điều gì khác, sớm hay muộn, họ cũng sẽ làm điều khác. Vì vậy, nếu bạn muốn thay đổi người khác, hãy thay đổi bản thân mình. Đây là phần của câu hỏi bạn đã hỏi tôi, đúng không? Một số điều thiết yếu, hiểu biết về việc làm việc với các hệ thống quan hệ là gì? Điều này đúng trong công việc, trong các công ty. Điều này cũng đúng trong các mối quan hệ thân mật. Đây không chỉ dành cho tình yêu lãng mạn. Đây là nền tảng của các hệ thống quan hệ. Đó là chu trình phản hồi, được gọi như vậy trong Cybernetics. – Nhiều cặp đôi bận rộn có thể cảm thấy ngọn lửa trong mối quan hệ của họ đang dần lụi tàn, nhưng công việc không nhất thiết là nơi đầu tiên bạn tìm kiếm. Giống như việc cầm điện thoại lên trong bữa tối không nhất thiết là nơi mọi người tìm kiếm vì điều đó có vẻ quá nhỏ bé. Vì vậy, họ nhắm đến những điều lớn hơn. Họ sẽ nói, tôi không biết, điều gì đó lớn hơn. Nhưng bạn có tin, bạn có đang nói rằng bạn tin rằng phần lớn trong số đó thường bắt đầu từ những khoảnh khắc nhỏ bé của sự mất kết nối, nơi mà người đó cơ bản trở thành chiếc ghế sofa? – Người đề xuất điều đó gọi họ là những cơ hội kết nối. – Cơ hội kết nối. – Cơ hội. Bạn biết đấy, đó là những điều nhỏ nhặt. Đó là sự khác biệt giữa việc hướng về một ai đó hoặc quay lưng lại. Bạn biết không, khi bạn đọc một cái gì đó, có một ví dụ cổ điển mà họ đưa ra. Bạn có đọc điều gì không? Bạn có thực sự nói, này, bạn đã đọc cái này chưa? Để tôi gửi cho bạn bài viết này. Đó là một cơ hội kết nối. Đó không phải là một tuyên bố lớn, nhưng nó nói rằng, chúng ta đang ở đây cùng nhau. Khi tôi thấy điều gì đó thú vị mà tôi nghĩ bạn cũng sẽ thích đọc, tôi sẽ chia sẻ với bạn. Tôi đang nghĩ về bạn. Tôi biết bạn tồn tại ngay cả khi tôi không ở bên bạn. – Bạn có biết điều gì mà bạn tôi đã nói với tôi cách đây khoảng một năm và đã ở lại với tôi không? Bởi vì tôi nghĩ đó là một điều kỳ lạ để nói. Cô ấy đã nói với tôi, khi chúng tôi đang giải quyết xung đột, vì vậy chúng tôi đã nói về những điều, cô ấy nói, bạn biết không, khi tôi gửi cho bạn những điều trên Instagram, trong tin nhắn Instagram, như tôi sẽ ra ngoài đây ở New York bây giờ. Nếu cô ấy thấy điều gì đó thú vị trên Instagram, cô ấy gửi cho tôi. Cô ấy nói, bạn đã ngừng xác nhận điều đó. Trước đây tôi chỉ thích nhấn hai lần vào nó hoặc phản hồi lại. Cô ấy nói, bạn đã dừng lại, bạn đã ngừng xác nhận điều đó. Và tôi đã nghĩ, tại sao điều đó lại quan trọng? Tại sao nó lại quan trọng, như bạn gửi cho tôi một cái gì đó, tôi xem video hài hước, tôi tiếp tục với ngày của mình. – Bởi vì giống như khi bạn nhận được một món quà sinh nhật, bạn có nghĩ không? – Vâng. – Khi bạn mua một món quà sinh nhật, có quan trọng để tặng nó không? – Vâng. – Được rồi, đó là lý do. Ý tôi là, làm sao cô ấy biết rằng bạn đã xem nó nếu không có sự xác nhận? Và sự xác nhận không phải là về video hay tin nhắn trực tiếp. Sự xác nhận là chúng ta chia sẻ điều gì đó. – Thực ra còn tệ hơn vì nó nói là đã xem trên Instagram. Vì vậy, nó nói rằng tôi đã xem nó. – Đúng vậy, nhưng đã xem có nghĩa là tôi đã xem video. Sự xác nhận là chúng ta là một phần của chuỗi. Chúng ta kết nối với nhau. Cô ấy hoàn toàn đúng. Vì vậy, theo nghĩa đó, khi mọi người mất đi ngọn lửa, thì có rất nhiều những chi tiết nhỏ bé mà mọi người đã nói nhiều ở đầu, bạn biết đấy, tất cả những điều tích cực mà mọi người đã mất. Và thực tế là nó càng quan trọng hơn theo thời gian chứ không phải là ít quan trọng hơn theo thời gian. Cái chết của một mối quan hệ là khi mọi người coi nhau là điều hiển nhiên. Và khi bạn ngừng xác nhận những điều đó, nó là một phần của cơ chế coi thường điều đó. (nhạc lên) (nhạc lên)
(活潑的音樂)
– 我們的關係,你知道的,我想我們所有人都一定,對我來說,我的人生中有很大一部分都是如此。我這麼說是因為我看著自己的行為。所以我可能說的事情和我認為自己在過去,嗯,不知道,十年、十五年裡的表現是不同的。我們在許多方面將它們視為一個附帶的想法,所以我投入到我的事業、播客以及每一個小細節中的努力,創造力、思考、腦力激盪,所有這些,關係,我們都認為它們就是會自然而然地發生。如果它們沒有完美地發生,那麼就壞了,我需要尋找新的關係。
– 是啊,這是一種可怕的想法。我是說,大家都知道。如果你在工作中給出了最好的自己,然後把剩飯帶回家,當你回到家時說,我已經拿出了所有的精力,現在我就只想把腳放在桌子上。我只需要放鬆。我不想再有任何努力。你知道,漸漸地你的關係就會惡化,說到底,這是一個事實。然後有各種各樣的方式來結束。沒有一種特別令人愉快。基本上,如果人們能在他們的關係中投入一點創造力和關注,正如他們對待他們的客戶或來賓那樣,關係會運行得更好,我的職業將會看到更少的人。這一點毫無疑問。那麼,為什麼人們在家裡對待關係如此懶惰、滿足、缺乏想像力呢?我意思是,我看到這麼多人,你們看,這裡你們沒有拿起手機。你們在看著我,你們偶爾會專注,你們在尋找問題,然後我們去哪裡。但基本上,你們與我同在。但在家裡,若你這樣做或者那樣做,我正在看我的手機。你知道,然後當那個人告訴你一些真正重要的事情時,你會說,嗯哼,嗯哼。你知道,你有點在那裡,但並不在場。這其實是一種現代孤獨感的開始。這種想法是,你可以與一個半在場、半在場的人分享一些非常重要的事情。我認為這就是如今很多年輕人所經歷的情況,他們經常感到半在場的狀態。這開始培養一種真正的孤獨感,這與我是否身體上獨自一人無關,而是與我是否重要?誰在聽我?誰在乎?誰在關注?誰注意到了?你知道,所以,有時候,這些建議非常平淡。你知道,就是告訴人們,放下你的該死的手機。花一個小時放下你的手機。
– 但是我很忙。
– 嗯?
– 但是我很忙。
– 那麼,你將會很忙,而不會有關係。遲早,將不會有關係。這並不困難。你可以等待,等待孩子長大,如果有孩子的話,等等。但最終,它,就不會存在了。
– 只是因為某人在用手機。
– 嗯,這不僅僅是用手機。用手機意味著我在不斷地告訴你,有些事情比你更重要。我們排在最後。我們是仙人掌。我們不需要澆水。我們可以在沙漠中生存。有一個我一直在用的術語,我借用自其他地方。它叫做模糊損失。你聽過這個術語嗎?
– 模糊損失?
– 是的。
– 沒有。
– 模糊損失是一個由我的同事保林·博斯(Pauline Boss)這位了不起的心理學家所提出的術語。當她谈到你拥有一个父母,例如,患有阿尔茨海默病的那种情况时,他们在身体上存在,但心理上已经消失。他们情感上是缺席的。你其实无法为他们哀悼,因为他们仍然在你身边,但你却被困在这种模糊之间,处于这种模糊的损失之中。在另一个方面,你可以有某人被派遣、被扣留、流产等情况。他们在情感上非常存在,但在身体上缺失。在这两种情况下,都是一种模糊的损失。你无法判断,他们仍然在吗,还是已经离开?谁知道?当我们生活在这种手机的状态中时,当我们工作时,你一直在电脑上,回到家时,认为我太高兴了,終於不必面對電腦了,然後打開電視,同時也打開手機。你在這裡看著,在那裡看著,旁邊有一個人。而大多數情況下,他們最後也會做同樣的事情。漸漸地,對話、連結、喜悅、親密,所有你知道的東西之間的線索越來越少。這變成了模糊的損失。某人在那裡,但他們並不真正存在。我,你知道,我和沙發之間有區別嗎?它很舒適。這是習慣,你坐在上面。但舒適和習慣並不能給我們帶來快樂、意義、相關性或連結。這是我們似乎仍然想要的。因此,這意味著對人們說,你知道,其實這並不是很複雜。人們幾百年來做了什麼?他們散步。這是為數不多的你不能點擊的時候。所以去散步。不坐著,不試著做,你知道,繞著街區散步,只是保持運動。然後你就平行地走著,你知道,這不是面對面,而是肩並肩,你可以聊聊這一天。如果你,而不是僅僅說,停,停,停,你只需要說,你知道,我們去散步吧。這是倫敦,但你仍然可以這樣做,你們可以走半小時。你會回來告訴我這會帶來什麼。但這些小干預令人驚訝,這些干預既有趣又富有創造力,而不是挖掘,改變了關係的動態。因為她追尋你的部分原因是你撤退的程度。你改變了,她也改變。如果你想改變對方,先改變自己。
一旦你理解了八字形圖案以及我們如何創造另一個,你就懂得如果你做其他事情,遲早,他們也會做其他事情。因此,如果你想要改變對方,先改變你自己。這是你問我的問題的一部分,對吧?在處理關係系統時,有哪些重要的理解和要素?這在工作上的公司中是正確的。在親密關係中也是如此。這不僅僅是浪漫愛情的事情。這是關係系統的基礎。在控制論中,這被稱為反饋迴路。很多忙碌的夫妻會感到他們的關係中的火花慢慢減退,但工作並不一定是你會首要注意的地方。例如,面對面吃飯時拿出手機不一定是人們會注意的地方,因為那看起來似乎太小了。因此,他們更關注更大的事情。 他們會說,我不知道,某些更大的事情。但你相信嗎?你是不是在說,這許多事情常常都是從那些小小的斷連時刻開始,而那時候人們基本上就變成了沙發? – 這被神人稱為連接的請求。 – 連接的請求。 – 請求。 你知道,這些都是小事。那是轉向某人或轉開之間的差別。你知道,當你讀到一些東西時,有一個經典的例子。他們會問,你是否讀過什麼?你實際上會說,嘿,你看過這個嗎?讓我發送這篇文章給你。這就是一個連接的請求。這不是一個大的宣告,但它說,我們一起在這裡。當我看到一些有趣的東西,我覺得你也會想讀的時候,我會與你分享。我在想著你。我知道你存在,即使我不在你身邊。 – 你知道我伴侶大約一年前對我說過什麼嗎?這讓我一直記著,因為我覺得這真是一句奇怪的話。她跟我說,當我們在解決衝突時,她說,你知道,當我在 Instagram 上發送給你東西的時候,我現在在紐約。如果她在 Instagram 上看到有趣的東西,就會發送給我。她說,你已經停止在意這些事情了。我曾經會雙擊讚或回評論。她說,你已經停止了,你不再在意這些了。我當時想,這有什麼關係呢?為什麼這樣,像是你發送給我東西,我看完有趣的視頻,然後繼續我的一天。 – 因為這就像你收到生日禮物時一樣,你會想? – 是的。 – 當你買生日禮物時,重要的是送出去嗎? – 是的。 – 好的,這就是原因。我是說,如果沒有任何確認,她怎麼知道你看過了?而確認並不僅僅是關於視頻或 DM。確認是我們分享了一些東西。 – 嗯,更糟糕的是,因為它會顯示在 Instagram 上已讀。所以它會說我已經看過了。 – 是的,但“看過了”意味著我確實看過視頻。確認是我們是同一線索的一部分。 我們是連接的。她完全是對的。因此,在這種意義上,當人們失去火花的時候,正是這些小細節使得人們在一開始時說了這麼多好事,而隨著時間的推移,這些事情其實是越來越重要,而不是越來越不重要。關係的死亡就是當人們互相視為理所當然的時候。當你停止承認這些事情時,這就是把對方視為理所當然的一部分機制。 (音樂) (音樂)

We give our best energy to work, but what about our relationships? In this moment, Esther Perel reveals how small moments of disconnection—like looking at your phone instead of your partner—can erode intimacy over time. Discover how to bring attention, creativity, and presence back into your relationships before it’s too late.

Listen to the full episode here –

Spotify- https://g2ul0.app.link//qmlJPkdxXQb

Apple – https://g2ul0.app.link//TgMnzfgxXQb

Watch the Episodes On Youtube – https://www.youtube.com/c/%20TheDiaryOfACEO/videos

Learn more about your ad choices. Visit megaphone.fm/adchoices

Leave a Comment