Most Replayed Moment: 6 Daily Habits That Expose Your Fake Values – Deepak Chopra

中文
Tiếng Việt
AI transcript
0:00:12 so in your life if someone dies god forbid um do you suffer you grieve which is a natural process
0:00:20 and it has a life cycle you don’t hold on to it in fact you embrace it you embrace the the anytime
0:00:30 you’d recoil or deny resistance creates even more stress so what we call stress is resistance to
0:00:39 existence in the moment okay if you don’t resist experience in the moment you know it’s passing by
0:00:45 so something really bad happens at work i get a really bad you know my boss tells me i’m fired
0:00:53 the mindset required to avoid suffering in that case is to take the news it’s not a mindset
0:01:04 it’s a it’s a step in awareness the awareness of the mind is not the mind who is it that or what is it
0:01:14 that knows a thought that is what you need to shift to okay once you shift from the experience to the
0:01:21 awareness in which the experience is happening you’re independent of it and that’s what actually
0:01:30 those eight limbs of yoga are about it’s a process a shift in identity we started with that a shift in
0:01:41 identity from your assumed self to your fundamental self which is infinite which is without cause which
0:01:49 is not subject to birth and death which is spaceless timeless incomprehensible infinite irreducible and
0:01:49 fundamental
0:02:00 it feels almost like i’m stepping out of myself and looking at myself correct looking at the projection
0:02:03 of the projection of myself you’re looking at the projection of yourself
0:02:10 which is looking at your avatar and it’s very hard to do because we’re we are we are increasingly becoming
0:02:15 avatars especially with things like social media yeah yeah we’ve been we’re being reinforced like you know i have
0:02:19 two million followers or a million followers or five hundred thousand followers that’s following my avatar
0:02:25 so we don’t know who we are you confuse yourself with the avatar and the battle is all between
0:02:29 avatars wanting importance how does one
0:02:34 resign from that battle and take back my peace
0:02:37 actually the opposite of that is creativity
0:02:44 the creativity is the opposite of determinism
0:02:51 if you don’t want to be a biological robot or an algorithm which is what we are now we are
0:02:59 biological algorithms biological robots and that’s by the way part of our evolution it’s not something
0:03:06 all animals but the animals have an advantage they live in the present moment but you and i have an
0:03:13 imagination that can see into the future that can even look at death you know as the culmination of
0:03:20 this life experience we regret the past we anticipate the future we’re never in the present when
0:03:27 it’s the only place we are right now is the present there is no way to escape it but in our imagination we
0:03:34 escape it so the worst use of imagination is stress the best use of imagination is creativity creativity
0:03:41 creativity is a disruption in the algorithm it’s a discontinuity fundamental creativity not you know
0:03:49 usual innovation like iphone 13 instead of iphone 12 with a better camera that’s not what creativity is
0:03:56 creativity creativity is a death and a resurrection it’s a death of context meaning relationship and story
0:04:07 and a new meaning relationship and story whether it’s that’s fundamental creativity that’s einstein coming up
0:04:15 with the theory of relativity or the quantum physicists breaking every rule that we knew in newtonian physics
0:04:23 or a great piece of art beethoven swift these are original original creativity is a disruption
0:04:30 in the algorithm to to this idea of my avatar my avatar getting into this sort of avatar war
0:04:39 with other with other avatars my antidote to that is my own creativity your own creativity you know every
0:04:47 moment you have a choice to repeat the past or be a pioneer of creativity of the future.
0:04:53 And that happens, by the way. It happens individually. It happens collectively. We
0:05:01 change worldviews. The world is not flat anymore. The ground is not stationary anymore. The world
0:05:07 is not material anymore. Every technology that you use is based on the new idea that the essential
0:05:14 nature of the physical world is it’s not physical. If I could see you as you really are, I’d see a huge
0:05:20 emptiness with a few scattered dots and spots and some random electrical discharges. And at the most
0:05:26 fundamental level, there are no boundaries. Boundaries are perceptual. So when we experience
0:05:34 the spiritual ecstasy, which is ineffable, there are no boundaries. That’s why people in near-death
0:05:42 experience, people with psychedelic experience, people with peak experiences, athletes, musical
0:05:56 performance, any break from ordinary reality is ineffable and healing, actually. That’s why the
0:06:03 recent resurgence in psychedelics is very interesting because it takes you away from
0:06:10 your identity of being squeezed into the volume of a body in the span of a lifetime.
0:06:20 And point number four. The five points of suffering. Point number four. Point number four. Confusing your selfie with yourself. Your ego identity.
0:06:29 We’ve talked about that. And number five is death. Death. But all of them have one solution. First one, find out who you are.
0:06:32 How does one find out who they are? Transcendence.
0:06:33 How does one transcendence?
0:06:37 There’s no, here’s another thing. There’s no system of thought.
0:06:43 No system of thought. Religion, philosophy, or science. That will get you
0:06:44 into
0:06:48 knowing true reality. Because systems of
0:06:52 thought are just that. Systems of thought.
0:07:01 What is it that gives rise to thought? That is what you want to know. And that’s been the eternal quest
0:07:06 in spiritual traditions. I’m not talking about religious dogma or ideology.
0:07:12 You know, these days it’s very fashionable for people to say, I’m not religious, but I’m spiritual.
0:07:18 It means the same thing. When you have a spiritual experience, number one, transcendence.
0:07:21 You find your identity beyond space and time.
0:07:27 Number two, emergence of platonic values like truth, goodness, beauty, harmony, named after Plato.
0:07:33 Or love, compassion, joy, equanimity. And number three, loss of the fear of death.
0:07:38 That’s Jesus. That’s Muhammad. That’s Rumi. That’s Buddha.
0:07:47 That’s every luminary that you can study since people created systems of thought.
0:07:52 So how does, what’s the easiest way to track, you know, there’s someone listening to this right now.
0:07:55 They are driving up the motorway. They’re a lorry driver.
0:07:57 Take some time every day
0:07:59 to be unoccupied.
0:08:01 Even spiritual pursuit
0:08:03 is an occupation.
0:08:06 So take a little bit of,
0:08:08 you know, what’s, I think it was Kafka
0:08:10 or somebody who said, all of humans’ problems,
0:08:12 humanity’s problems
0:08:14 come from our inability
0:08:16 to sit quietly and do nothing.
0:08:19 We’d rather electrocute ourselves.
0:08:20 We’re always doing, doing, doing.
0:08:21 We have human doings.
0:08:23 We’re not human beings anymore.
0:08:26 So if I take some,
0:08:29 I pull over the lorry that I’m driving up the motorway
0:08:30 and I say, do you know what?
0:08:32 Deepak told me to take some time for myself.
0:08:35 So I sit in the lorry for 15 minutes every day.
0:08:38 How is that going to help me to transcend?
0:08:41 It starts a process.
0:08:43 You begin to ask yourself,
0:08:45 Who am I?
0:08:48 I’d reflect on these questions every day.
0:08:49 Who am I?
0:08:51 What do I want?
0:08:52 What is my purpose?
0:08:54 What am I grateful for?
0:08:56 And who am I
0:08:58 without these constructs?
0:09:03 It’s a big mystery, right?
0:09:04 Who you are.
0:09:06 Ultimately, you realize
0:09:08 you’re the awareness
0:09:10 in which all experience happens.
0:09:12 But you’re not the experience.
0:09:14 The experience is in time.
0:09:15 You are not in time.
0:09:17 And this requires
0:09:19 a different kind of education.
0:09:20 It’s not part of our culture.
0:09:24 It used to be part of cultures.
0:09:26 You know, if you read Plato and the Republic
0:09:27 and you’ll see
0:09:31 that this was part of every culture.
0:09:35 But it was
0:09:36 few luminaries.
0:09:38 People romanticize
0:09:38 even about this
0:09:40 in India’s spiritual country.
0:09:42 Well, India’s been violent
0:09:42 forever.
0:09:45 A few luminaries,
0:09:46 the sages of the Upanishad.
0:09:48 Then we have romance around them.
0:09:49 Greek culture.
0:09:50 You know,
0:09:50 oh, Bob,
0:09:52 the Greeks were the most civilized
0:09:53 in the world.
0:09:55 Well, yes.
0:09:55 Socrates
0:09:57 and Parmenides
0:10:00 Pythagoras
0:10:02 and I can name a few,
0:10:03 but the rest of the country,
0:10:05 even in those times,
0:10:09 they had slavery.
0:10:10 They had sexism.
0:10:11 They had
0:10:16 the source of the Olympics
0:10:18 where they used to sacrifice
0:10:19 humans.
0:10:20 and, you know,
0:10:22 we’re still performing
0:10:23 even in our days.
0:10:25 We’re still repeating that cycle
0:10:27 with what you call
0:10:27 cheerleaders,
0:10:29 the virgin vessels
0:10:31 of the past.
0:10:33 We haven’t changed
0:10:34 actually much.
0:10:35 What else
0:10:36 in terms of starting your day,
0:10:37 like daily habits?
0:10:38 So you talk about sleep
0:10:40 as being incredibly important.
0:10:41 Here are the
0:10:42 daily habits.
0:10:44 Number one
0:10:45 is sleep.
0:10:46 Now we know,
0:10:47 by the way,
0:10:48 that lack of sleep
0:10:49 is the number one
0:10:50 predictor of premature death
0:10:52 from cardiovascular disease.
0:10:53 Lack of sleep
0:10:54 is also a predictor
0:10:55 of Alzheimer’s.
0:10:56 Lack of sleep
0:10:57 interferes with
0:10:58 your creativity.
0:10:59 Lack of sleep
0:11:00 causes inflammation.
0:11:01 So that’s
0:11:02 for sure.
0:11:04 Number one.
0:11:05 Number two,
0:11:06 I think,
0:11:07 is
0:11:08 any practice
0:11:09 that quietens
0:11:10 the mind.
0:11:11 Meditation,
0:11:12 reflection,
0:11:13 contemplation,
0:11:14 sitting quietly,
0:11:15 watching your breath,
0:11:16 et cetera.
0:11:17 Number three
0:11:18 is exercise.
0:11:19 Number four
0:11:20 is mind-body
0:11:21 coordination,
0:11:22 as in,
0:11:23 that’s different
0:11:24 than regular exercise.
0:11:26 Yoga practice
0:11:28 and martial arts,
0:11:30 breathing practices,
0:11:31 tai chi,
0:11:32 qigong,
0:11:33 they actually activate
0:11:34 a different part
0:11:35 of your nervous system,
0:11:36 which is the
0:11:37 parasympathetic nervous system,
0:11:39 which causes
0:11:40 self-regulation
0:11:40 in the body.
0:11:41 So it’s not
0:11:43 just exercise,
0:11:43 it’s, you know,
0:11:44 something that
0:11:45 puts mind and body
0:11:46 together,
0:11:48 even gymnastics
0:11:48 or
0:11:51 things
0:11:52 like judo
0:11:53 and
0:11:54 I mentioned
0:11:54 martial arts,
0:11:55 but yoga is
0:11:56 my practice.
0:11:58 Then
0:11:59 emotionals,
0:12:00 your emotional
0:12:01 and physical
0:12:02 environment,
0:12:04 your social
0:12:04 environment,
0:12:05 because we live
0:12:07 as social beings.
0:12:08 So, you know,
0:12:10 if you have toxic
0:12:11 relationships,
0:12:12 it’s going to
0:12:13 cause physical
0:12:13 toxicity.
0:12:16 Then nutrition,
0:12:17 we now know
0:12:17 that, you know,
0:12:18 that food
0:12:19 that causes
0:12:20 inflammation,
0:12:21 refined,
0:12:22 manufactured,
0:12:23 processed food
0:12:24 with chemicals,
0:12:25 antibiotics,
0:12:26 hormones,
0:12:27 insecticides,
0:12:28 pesticides,
0:12:29 it’s poison.
0:12:30 It’s like
0:12:30 putting
0:12:33 agent orange
0:12:34 in your body.
0:12:35 So,
0:12:36 organic food,
0:12:38 farm to table,
0:12:39 maximum diversity
0:12:40 of plant-based
0:12:40 foods.
0:12:42 Now we know
0:12:42 a lot about
0:12:43 micronutrients,
0:12:44 we know about
0:12:45 biological rhythms,
0:12:47 but ultimately
0:12:48 I think
0:12:49 spiritual experience
0:12:50 is very important
0:12:50 because
0:12:51 no matter
0:12:52 what you do,
0:12:53 no matter
0:12:54 what you do,
0:12:54 no matter
0:12:55 how healthy
0:12:56 you are,
0:12:56 there is
0:12:57 old age,
0:12:58 there is
0:12:59 infirmity
0:12:59 and there
0:13:00 is death.
0:13:01 So,
0:13:01 unless you face
0:13:02 those right
0:13:03 head-on,
0:13:06 when you’re
0:13:06 healthy,
0:13:07 not when you’re
0:13:08 in a crisis,
0:13:09 not when somebody
0:13:09 dies in your
0:13:10 family,
0:13:10 then everybody
0:13:11 panics.
0:13:13 I had a
0:13:14 crisis in my
0:13:15 life when I
0:13:16 was six years
0:13:16 old.
0:13:17 My father
0:13:18 was in
0:13:18 England,
0:13:19 he was
0:13:21 training to
0:13:21 be a
0:13:22 cardiologist,
0:13:22 I was living
0:13:23 with my
0:13:23 grandfather
0:13:25 and one
0:13:25 day we
0:13:26 got a
0:13:26 telegram
0:13:27 that my
0:13:28 father had
0:13:29 passed all
0:13:30 his exams,
0:13:30 he was
0:13:31 now fellow
0:13:31 of the
0:13:32 Royal College
0:13:33 of Physicians,
0:13:34 big deal
0:13:34 in those
0:13:35 days.
0:13:36 We got a
0:13:36 telegram,
0:13:37 my grandfather
0:13:39 wanted to
0:13:39 celebrate so
0:13:40 he took me
0:13:40 and my
0:13:41 little brother
0:13:42 to a
0:13:43 carnival,
0:13:43 then to
0:13:45 a movie,
0:13:46 I even
0:13:46 remember the
0:13:46 movie,
0:13:47 Ali Baba
0:13:47 and the
0:13:48 40 Thieves,
0:13:50 then we
0:13:50 went to a
0:13:51 fancy restaurant
0:13:52 and then in
0:13:52 the middle
0:13:52 of the night
0:13:53 he died
0:13:55 and they
0:13:55 took him
0:13:57 for cremation,
0:13:58 brought his
0:13:59 ashes back
0:14:00 in a
0:14:01 little jar
0:14:02 about the
0:14:02 size of
0:14:03 this coffee
0:14:03 cup,
0:14:04 a little
0:14:05 bigger and
0:14:06 one of my
0:14:06 uncles said,
0:14:07 what happened?
0:14:08 Yesterday he
0:14:09 was taking
0:14:10 the kids
0:14:11 to a
0:14:11 carnival and
0:14:12 today he’s a
0:14:13 bunch of
0:14:13 ashes.
0:14:15 My little
0:14:15 brother who
0:14:16 later became
0:14:17 the Dean of
0:14:18 Education at
0:14:18 Harvard Medical
0:14:19 School,
0:14:19 he was four
0:14:20 years old,
0:14:21 he started
0:14:21 to lose
0:14:22 his skin,
0:14:23 his skin
0:14:24 started peeling
0:14:24 off,
0:14:25 I went into
0:14:27 a panic and
0:14:28 you know,
0:14:29 my uncles
0:14:30 took my
0:14:30 brother to
0:14:32 every physician,
0:14:33 they couldn’t
0:14:33 find a
0:14:34 diagnosis,
0:14:35 till somebody
0:14:35 said,
0:14:37 you know,
0:14:37 he’s missing
0:14:38 his parents,
0:14:38 he’s feeling
0:14:39 vulnerable,
0:14:39 he’s losing
0:14:40 his skin,
0:14:42 shedding his
0:14:42 skin because
0:14:43 that’s a
0:14:44 metaphor for
0:14:44 his vulnerability,
0:14:46 he’ll be
0:14:46 fine when his
0:14:47 parents come
0:14:48 back and
0:14:48 sure enough,
0:14:49 as soon as
0:14:49 they came,
0:14:50 my brother
0:14:51 was healed,
0:14:52 so at
0:14:53 six years I
0:14:53 had a
0:14:54 crisis,
0:14:55 existential
0:14:55 crisis,
0:14:57 went on to
0:14:57 become a
0:14:57 doctor,
0:14:59 but what
0:14:59 happens?
0:15:00 You go to
0:15:01 medical school,
0:15:01 the first thing
0:15:02 you see is
0:15:04 a corpse,
0:15:05 you’re supposed
0:15:06 to understand
0:15:07 life by
0:15:08 dissecting a
0:15:08 body,
0:15:09 you know,
0:15:09 it’s the way
0:15:10 we are trained,
0:15:11 you started
0:15:12 off by looking
0:15:13 at a human
0:15:13 being as
0:15:14 an anatomical
0:15:15 structure rather
0:15:16 than a
0:15:17 process in
0:15:18 consciousness,
0:15:19 so it
0:15:19 took me
0:15:20 a long
0:15:21 time,
0:15:21 you know,
0:15:22 going through
0:15:23 medical school,
0:15:24 training,
0:15:25 myself going
0:15:26 through crises,
0:15:27 smoking,
0:15:29 addictive behavior,
0:15:29 alcohol,
0:15:31 I remember
0:15:34 resuscitating a
0:15:35 patient,
0:15:35 putting a
0:15:36 pacemaker,
0:15:37 putting him
0:15:38 on a
0:15:39 respirator and
0:15:39 then going
0:15:40 outside to
0:15:40 smoke a
0:15:42 cigarette and
0:15:42 then,
0:15:43 you know,
0:15:45 I was
0:15:46 disgusted
0:15:46 with myself.
0:15:48 I threw
0:15:48 away my
0:15:49 cigarette.
0:15:50 That evening,
0:15:51 I threw
0:15:52 away the
0:15:54 scotch and
0:15:55 I decided
0:15:56 that I
0:15:57 wanted to
0:15:58 understand who
0:15:58 am I.
0:15:59 If I made
0:16:00 you prime
0:16:00 minister or
0:16:01 president of
0:16:01 the world,
0:16:02 you know,
0:16:02 if there was
0:16:04 one significant
0:16:04 change you
0:16:04 could make
0:16:05 to lead us
0:16:06 more towards
0:16:07 that better
0:16:07 future of
0:16:08 enlightenment?
0:16:08 I would
0:16:09 say an
0:16:10 education that
0:16:13 does not
0:16:13 sacrifice
0:16:15 self-awareness.
0:16:15 We have
0:16:16 information
0:16:17 overload right
0:16:17 now.
0:16:18 I don’t
0:16:18 need
0:16:19 information
0:16:20 overload.
0:16:20 I can
0:16:21 Google it
0:16:21 or now
0:16:22 go to
0:16:22 chat
0:16:23 GPT or
0:16:24 something like
0:16:24 that.
0:16:25 What I
0:16:26 need to
0:16:26 know is
0:16:27 who am
0:16:27 I?
0:16:28 How do
0:16:28 you feel
0:16:28 about
0:16:28 chat
0:16:29 GTP?
0:16:31 It’s
0:16:31 good.
0:16:32 I think
0:16:32 it’s
0:16:33 very good
0:16:33 and I
0:16:34 think it’s
0:16:35 unavoidable
0:16:35 also.
0:16:36 I actually
0:16:37 went to
0:16:38 a
0:16:38 demonstration
0:16:39 recently
0:16:39 by
0:16:40 Microsoft
0:16:40 on
0:16:41 something
0:16:41 that’s
0:16:42 coming
0:16:42 soon.
0:16:42 It’s
0:16:43 called
0:16:43 Prometheus.
0:16:44 It’s
0:16:45 way beyond
0:16:45 chat
0:16:46 GPT.
0:16:48 Interesting.
0:16:49 It’ll
0:16:50 put most
0:16:50 of us
0:16:51 physicians
0:16:51 out of
0:16:52 business
0:16:53 because
0:16:54 it makes
0:16:54 the best
0:16:55 diagnosis,
0:16:56 gives the
0:16:56 best
0:16:57 information.
0:16:58 What happens
0:16:58 then in
0:16:59 terms of
0:16:59 your purpose
0:16:59 and your
0:17:00 meaning?
0:17:01 Well,
0:17:02 we have
0:17:03 more time
0:17:03 for
0:17:03 creativity.
0:17:05 Fundamental
0:17:06 creativity to
0:17:07 create joy in
0:17:07 the world.
0:17:07 I think
0:17:08 the
0:17:09 essential
0:17:10 message is
0:17:12 if you’re
0:17:13 not
0:17:13 joyful,
0:17:16 you
0:17:16 wasted
0:17:16 your
0:17:17 life.
0:17:19 I see
0:17:20 entrepreneurs
0:17:20 all the
0:17:20 time,
0:17:21 young guys
0:17:22 coming up
0:17:22 to me
0:17:22 with
0:17:23 amazing
0:17:24 ideas,
0:17:24 but they’re
0:17:25 talking about
0:17:27 exit strategy
0:17:28 before they’ve
0:17:28 started the
0:17:29 business.
0:17:30 It’s like
0:17:32 dividing the
0:17:33 loot before
0:17:33 there’s a
0:17:34 train to
0:17:34 rob.
0:17:36 but they’re
0:17:36 already
0:17:37 talking and
0:17:37 we’re
0:17:37 living in
0:17:38 a hustle
0:17:38 culture.
0:17:39 I have
0:17:40 five exits.
0:17:41 You keep
0:17:41 exiting,
0:17:42 exiting,
0:17:43 exiting,
0:17:44 and you’re
0:17:44 still hustling
0:17:46 and you’re
0:17:46 dying.
0:17:47 That’s the
0:17:48 final exit.
0:17:48 You’re still
0:17:49 a hustler.
0:17:51 I say
0:17:52 make joy
0:17:54 and self
0:17:55 understanding,
0:17:56 self-awareness,
0:17:56 the fundamental
0:17:58 purpose of
0:17:59 existence and
0:17:59 everything else
0:18:00 will follow.
0:18:01 Where’s
0:18:01 your joy?
0:18:04 Where do you
0:18:04 derive it
0:18:04 from?
0:18:06 The fact
0:18:07 that I
0:18:08 exist and
0:18:08 I’m aware
0:18:09 of existence,
0:18:11 that’s a
0:18:12 perpetual surprise
0:18:12 to me.
0:18:13 I was
0:18:14 looking at
0:18:15 emotions and
0:18:15 what’s the
0:18:16 healthiest
0:18:16 emotion you
0:18:17 can have?
0:18:17 It’s not
0:18:18 love, it’s
0:18:18 not compassion,
0:18:21 it’s not
0:18:23 even joy,
0:18:25 it’s awe,
0:18:27 it’s
0:18:28 wonder.
0:18:30 Why do
0:18:30 we exist?
0:18:32 And why do
0:18:33 we have the
0:18:34 awareness that
0:18:34 we exist?
0:18:37 If you’re
0:18:38 perpetually
0:18:41 surprised and
0:18:41 full of
0:18:42 wonder and
0:18:44 joy, you
0:18:44 return to
0:18:45 innocence.
0:18:46 And what
0:18:47 we’ve lost to
0:18:48 this world
0:18:48 today is the
0:18:49 loss of
0:18:49 innocence.
0:18:51 How do I
0:18:52 get my
0:18:52 innocence back?
0:18:54 Are you
0:18:54 married?
0:18:56 I’m in
0:18:56 love.
0:18:57 Okay, well,
0:18:57 when you
0:18:58 have a
0:18:58 child, you’ll
0:18:59 see it.
0:19:01 You’ll see
0:19:01 it.
0:19:02 You know, a
0:19:03 child is
0:19:04 spontaneous,
0:19:07 is in the
0:19:08 moment, is
0:19:09 joyful, unless
0:19:10 it’s wet or
0:19:10 hungry, but
0:19:11 that’s a
0:19:11 different
0:19:12 situation.
0:19:13 But it’s
0:19:13 joyful.
0:19:14 It is
0:19:14 looking.
0:19:16 The other
0:19:16 day I was
0:19:18 in a train
0:19:21 from Orlando
0:19:22 airport to
0:19:23 baggage claim.
0:19:25 Everybody was
0:19:26 stressed in the
0:19:27 train, wearing
0:19:28 masks, panicked,
0:19:30 a mother on
0:19:31 the phone and
0:19:32 full of
0:19:32 anxiety, and
0:19:33 she had a
0:19:34 little baby in
0:19:35 the crib, and
0:19:36 this baby was
0:19:37 looking around in
0:19:38 total amazement.
0:19:39 Finally, it
0:19:40 caught my eyes,
0:19:42 and it gave the
0:19:43 most amazing
0:19:45 smile, and the
0:19:47 whole room
0:19:48 lighted up, just
0:19:49 looking at that
0:19:50 innocence.
0:19:53 We have lost our
0:19:54 innocence, and
0:19:56 we take it away
0:19:57 from our
0:19:57 children.
0:19:59 So, you
0:20:00 know, when
0:20:02 children love
0:20:03 laughter, they
0:20:04 love stories, they
0:20:06 love surprises, they
0:20:07 love to play
0:20:07 peekaboo.
0:20:09 When’s the last
0:20:10 time you were
0:20:10 surprised?
0:20:16 I can’t
0:20:19 recall being
0:20:20 surprised.
0:20:22 When I feel I
0:20:23 want some joy, I
0:20:25 just look at
0:20:26 children playing.
0:20:27 Is there a way to
0:20:27 bring that joy back
0:20:28 into our lives as a
0:20:29 practice?
0:20:30 That innocence?
0:20:31 Play.
0:20:33 Play.
0:20:35 Not drama.
0:20:36 As adults, play is
0:20:37 seen as a waste of
0:20:37 time.
0:20:39 No, play is when
0:20:40 you find creativity
0:20:41 and joy.
0:20:44 I’m not talking
0:20:44 about drama, I’m
0:20:45 talking about play.
0:20:47 Play for the sake
0:20:48 of play.
0:20:49 Now, even sports
0:20:50 has become
0:20:51 competitive.
0:20:53 But when you
0:20:54 played, because
0:20:55 you were playing,
0:20:56 when a musician
0:20:59 is playing,
0:20:59 they’re not
0:21:00 thinking of the
0:21:00 end.
0:21:02 When you’re
0:21:03 singing a song,
0:21:03 you’re not
0:21:04 thinking of the
0:21:05 ending of the
0:21:05 song.
0:21:06 You’re in the
0:21:07 song.
0:21:08 When you become
0:21:10 the song, when
0:21:10 you become
0:21:12 that which
0:21:12 you’re playing,
0:21:14 when the music
0:21:15 and the musician
0:21:16 become one,
0:21:16 when the
0:21:17 knower and
0:21:17 the known
0:21:18 become one,
0:21:19 when the
0:21:19 observer and
0:21:20 the observer
0:21:21 become one,
0:21:22 when the
0:21:22 lover and
0:21:23 the beloved
0:21:24 become one,
0:21:25 that’s
0:21:25 transcendence,
0:21:26 that’s joy,
0:21:27 that’s play.
0:21:30 What you just
0:21:30 listened to was
0:21:32 a most replayed
0:21:33 moment from a
0:21:33 previous episode.
0:21:34 If you want to
0:21:35 listen to that
0:21:35 full episode,
0:21:36 I’ve linked it
0:21:37 down below.
0:21:37 Check the
0:21:38 description.
0:21:39 Thank you.
0:21:40 you
vậy trong đời bạn, nếu có người chết — mong là không xảy ra — bạn có đau khổ, bạn than khóc, đó là một quá trình tự nhiên và nó có một vòng đời, bạn không níu giữ nó, thực ra bạn ôm lấy nó. Bạn ôm lấy bất cứ lúc nào bạn sẽ co rúm lại hay phủ nhận; kháng cự chỉ tạo ra nhiều căng thẳng hơn. Vậy cái mà ta gọi là stress chính là kháng cự với sự hiện hữu trong khoảnh khắc. Nếu bạn không kháng cự trải nghiệm ở hiện tại, bạn biết rằng nó đang trôi qua.
Vì vậy nếu có chuyện rất tệ xảy ra ở chỗ làm — tôi bị sa thải chẳng hạn — tư duy cần có để tránh khổ trong trường hợp đó là tiếp nhận tin. Không phải là một tư duy, mà là một bước nhận thức: ý thức của tâm không phải là tâm. Ai hay cái gì biết một suy nghĩ? Đó là điều bạn cần chuyển sang. Một khi bạn chuyển từ trải nghiệm sang ý thức nơi trải nghiệm đó đang diễn ra, bạn độc lập khỏi nó. Và đó chính là ý nghĩa thực sự của tám chi trong yoga: đó là một quá trình chuyển đổi bản sắc. Chúng ta bắt đầu bằng điều đó — một sự chuyển đổi bản sắc từ cái tôi giả định sang cái tôi căn bản của bạn, vốn là vô hạn, không có nguyên nhân, không chịu sinh tử, không có không-gian, không có thời-gian, không thể hiểu thấu, vô hạn, không thể giản lược và là nền tảng.
Cảm giác gần như là tôi bước ra khỏi chính mình và nhìn mình, đúng không? Nhìn thấy sự phóng chiếu của phóng chiếu bản thân mình. Bạn đang nhìn thấy bản phóng chiếu của chính bạn, tức là nhìn avatar của bạn, và rất khó làm được điều đó vì chúng ta ngày càng trở thành avatar, nhất là với các thứ như mạng xã hội. Chúng ta bị củng cố bởi nghĩa là “ồ tôi có hai triệu người theo dõi” hay “một triệu, năm trăm nghìn người theo dõi” — đó là theo dõi avatar của tôi. Vì vậy chúng ta không biết mình là ai; bạn nhầm lẫn mình với avatar, và cuộc chiến chính là giữa những avatar muốn quan trọng.
Làm sao để từ bỏ cuộc chiến đó và lấy lại bình yên của mình? Thực ra điều đối lập với chuyện đó là sự sáng tạo. Sáng tạo là đối nghịch với tính tất định. Nếu bạn không muốn trở thành một con robot sinh học hay một thuật toán — mà giờ đây chúng ta là như vậy, chúng ta là các thuật toán sinh học, robot sinh học — và đó là một phần của tiến hoá của chúng ta chứ không phải điều xấu hoàn toàn. Tất nhiên các loài động vật có lợi thế: chúng sống trong hiện tại. Nhưng bạn và tôi có trí tưởng tượng có thể nhìn về tương lai, thậm chí nghĩ tới cái chết như đỉnh điểm của trải nghiệm đời này. Chúng ta hối tiếc quá khứ, chúng ta mong đợi tương lai, chúng ta hiếm khi ở trong hiện tại, mặc dù đó là nơi duy nhất chúng ta thật sự hiện hữu. Trong trí tưởng tượng ta trốn thoát hiện tại — và việc lạm dụng trí tưởng tượng tệ hại nhất là gây stress; còn dùng trí tưởng tượng tốt nhất là sáng tạo.
Sáng tạo là một sự phá vỡ trong thuật toán, là một đứt đoạn. Sáng tạo chân chính, không phải kiểu đổi mới thông thường như iPhone 13 so với iPhone 12 với camera tốt hơn — đó không phải sáng tạo. Sáng tạo đích thực là một cái chết và một sự phục sinh: cái chết của bối cảnh — ý nghĩa, mối quan hệ và câu chuyện cũ — và một ý nghĩa, một mối quan hệ và một câu chuyện mới. Đó là sáng tạo căn bản: Einstein nghĩ ra thuyết tương đối; các nhà vật lý lượng tử phá vỡ mọi quy tắc chúng ta biết trong vật lý Newton; hay một tác phẩm nghệ thuật vĩ đại — Beethoven hay Taylor Swift — đó là sáng tạo nguyên gốc. Sáng tạo nguyên bản là một sự gián đoạn trong thuật toán.
Đối với ý tưởng về avatar của tôi, avatar của tôi va chạm vào cuộc chiến avatar với các avatar khác, liệu tôi có giải pháp không? Liều thuốc của tôi cho điều đó là sáng tạo riêng của tôi, sáng tạo của chính bạn. Mỗi khoảnh khắc bạn có lựa chọn lặp lại quá khứ hay trở thành người tiên phong sáng tạo cho tương lai. Và điều đó xảy ra, nhân danh cá nhân cũng như tập thể. Chúng ta thay đổi hệ quan điểm: thế giới không còn phẳng nữa; mặt đất không còn tĩnh tại nữa; thế giới không còn thuần vật chất nữa. Mọi công nghệ bạn dùng đều dựa trên ý tưởng mới rằng bản chất căn bản của thế giới vật lý là không vật lý. Nếu tôi có thể thấy bạn như bạn thật sự là, tôi sẽ thấy một khoảng trống lớn với vài chấm rời rạc và một vài xung phóng điện ngẫu nhiên. Ở mức nền tảng nhất, không có biên giới; biên giới là nhận thức.
Vì vậy khi ta trải nghiệm sự hưng phấn tâm linh, điều không thể diễn tả, thì không có biên giới. Đó là lý do người trải nghiệm cận tử, người có trải nghiệm do thuốc ảo giác, người có trải nghiệm đỉnh cao — vận động viên, buổi trình diễn âm nhạc — bất kỳ sự thoát ly nào khỏi thực tại bình thường đều là điều không thể diễn tả và thực sự chữa lành. Đó là lý do sự hồi sinh gần đây của việc nghiên cứu chất ảo giác rất thú vị, vì nó đưa bạn ra khỏi bản sắc rằng mình bị nén vào thể tích của một thân thể trong khoảng đời hữu hạn.
Và điểm thứ tư — năm điểm của khổ đau — điểm thứ tư là nhầm lẫn tấm ảnh selfie của bạn với chính bạn: cái tôi, bản sắc của cái tôi. Chúng ta đã nói về điều đó. Và số năm là cái chết. Nhưng tất cả chúng đều có một giải pháp. Điểm thứ nhất, tìm ra bạn là ai. Làm sao tìm ra? Siêu việt — vượt thoát. Làm sao vượt thoát? Có một điều nữa: không có hệ thống tư duy nào — không một hệ tư tưởng nào, tôn giáo, triết học hay khoa học — có thể đưa bạn đến nhận biết thực tại chân thật. Bởi vì các hệ tư duy chỉ là các hệ tư duy. Cái gì sinh ra tư duy? Đó mới là điều bạn muốn biết. Và đó là cuộc truy tìm vĩnh cửu trong các truyền thống tâm linh. Tôi không nói về giáo điều tôn giáo hay ý thức hệ.
Những ngày nay nhiều người thích nói “tôi không theo tôn giáo nhưng tôi tâm linh” — về bản chất thì nghĩa là giống nhau. Khi bạn có một trải nghiệm tâm linh, thứ nhất là siêu việt: bạn tìm thấy bản sắc vượt ra ngoài không gian và thời gian. Thứ hai là sự xuất hiện của các giá trị Platô như chân, thiện, mỹ, hài hòa — hay những giá trị như tình yêu, lòng từ bi, niềm vui, sự bình thản. Thứ ba là mất đi nỗi sợ cái chết. Đó là Chúa Giêsu, đó là Muhammad, đó là Rumi, đó là Đức Phật.
Đó là mọi nhà tư tưởng lỗi lạc mà bạn có thể nghiên cứu kể từ khi con người bắt đầu tạo ra các hệ tư tưởng.
Vậy thì cách dễ nhất để theo dõi là gì, bạn biết đấy, có người đang nghe đoạn này ngay bây giờ.
Họ đang lái xe trên đường cao tốc. Họ là tài xế xe tải.
Hãy dành một ít thời gian mỗi ngày
để không bận rộn.
Ngay cả việc theo đuổi tâm linh
cũng có thể trở thành một công việc.
Vì vậy hãy dành một chút,
bạn biết đấy, tôi nghĩ đó là Kafka
hay ai đó đã nói rằng, mọi vấn đề của loài người,
vấn đề của nhân loại
đều đến từ sự bất lực của chúng ta
trong việc ngồi yên và không làm gì cả.
Chúng ta thà tự làm mình bị sốc.
Chúng ta luôn làm, làm, làm.
Chúng ta trở thành những “con người làm việc”.
Chúng ta không còn là “con người tồn tại” nữa.
Vì vậy nếu tôi dừng chiếc xe tải mà tôi đang lái trên đường cao tốc
và tôi tự nói, bạn biết không?
Deepak bảo tôi hãy dành thời gian cho bản thân.
Vậy là tôi ngồi trong xe tải 15 phút mỗi ngày.
Điều đó sao có thể giúp tôi siêu việt?
Nó khởi động một quá trình.
Bạn bắt đầu tự hỏi bản thân,
Tôi là ai?
Tôi muốn gì?
Mục đích của tôi là gì?
Tôi biết ơn điều gì?
Và tôi là ai
khi không có những cấu trúc ấy?
Đó là một bí ẩn lớn, đúng không?
Bạn là ai.
Rốt cuộc, bạn nhận ra
bạn là nhận thức
mà trong đó mọi trải nghiệm diễn ra.
Nhưng bạn không phải là trải nghiệm.
Trải nghiệm tồn tại trong thời gian.
Bạn thì không thuộc về thời gian.
Và điều này đòi hỏi
một loại giáo dục khác.
Nó không phải là một phần của văn hóa chúng ta.
Trước kia nó từng là một phần của nhiều nền văn hóa.
Bạn biết đấy, nếu bạn đọc Plato và tác phẩm “Cộng hòa”
bạn sẽ thấy
điều này từng là một phần của mọi nền văn hóa.
Nhưng đó là
chỉ vài nhân vật lỗi lạc.
Mọi người lãng mạn hóa
kể cả về điều này
ở đất nước tâm linh như Ấn Độ.
Nhưng Ấn Độ đã có bạo lực
từ lâu đời.
Một vài nhân vật lỗi lạc,
các hiền nhân trong Upanishad.
Rồi chúng ta lãng mạn hóa họ.
Văn hóa Hy Lạp.
Bạn biết đấy,
“ồ, Hy Lạp cổ là nền văn minh nhất trên thế giới.”
Ừ, đúng.
Socrates
và Parmenides,
Pythagoras
và tôi có thể kể vài cái tên,
nhưng phần còn lại của xã hội,
ngay cả vào thời đó,
họ có chế độ nô lệ.
Họ có định kiến giới.
Họ có cả nguồn gốc của Thế vận hội
nơi người ta từng hiến tế
con người.
và, bạn biết đấy,
chúng ta vẫn đang biểu diễn
điều đó đến ngày nay.
Chúng ta vẫn lặp lại chu kỳ đó
với những gì bạn gọi là
các cô cổ vũ,
những “vật phẩm trinh tiết” của quá khứ.
Thực ra chúng ta chẳng thay đổi được là bao.
Còn gì nữa
về việc bắt đầu ngày mới,
như những thói quen hằng ngày?
Bạn nói ngủ
là vô cùng quan trọng.
Đây là những
thói quen hằng ngày.
Số một
là giấc ngủ.
Giờ chúng ta biết,
thiếu ngủ
là yếu tố dự báo số một về tử vong sớm
do bệnh tim mạch.
Thiếu ngủ
cũng là yếu tố dự báo
bệnh Alzheimer.
Thiếu ngủ
cản trở
sự sáng tạo của bạn.
Thiếu ngủ
gây viêm.
Vậy đó,
điều chắc chắn là vậy.
Thứ hai,
theo tôi,

bất kỳ thực hành nào
làm tĩnh lặng
tâm trí.
Thiền,
suy ngẫm,
chiêm nghiệm,
ngồi yên,
quan sát hơi thở,
v.v.
Thứ ba
là tập thể dục.
Thứ tư
là phối hợp tinh thần-thể chất,
không giống như tập thể dục thông thường.
Luyện tập yoga
và võ thuật,
các phương pháp thở,
tai chi,
qigong,
chúng thực sự kích hoạt
một phần khác
của hệ thần kinh của bạn,
đó là
hệ thần kinh phó giao cảm,
mà thúc đẩy
tự điều hòa
trong cơ thể.
Vì vậy không chỉ
là tập thể dục,
mà là cái gì đó
kết hợp tâm trí và thân thể,
thậm chí là thể dục dụng cụ
hoặc
những môn như judo

tôi đã nhắc đến
võ thuật,
nhưng yoga là
thực hành của tôi.
Rồi
cảm xúc,
môi trường cảm xúc và thể chất của bạn,
môi trường xã hội của bạn,
bởi vì chúng ta sống
như những sinh vật xã hội.
Vậy nên, bạn biết đấy,
nếu bạn có những mối quan hệ độc hại,
nó sẽ
gây độc cho cơ thể.
Rồi dinh dưỡng,
giờ chúng ta biết
rằng, bạn biết đấy,
những thực phẩm
gây viêm,
thực phẩm tinh chế,
sản xuất công nghiệp,
chế biến cùng với hóa chất,
kháng sinh,
hormone,
thuốc trừ sâu,
thuốc bảo vệ thực vật,
đó là chất độc.
Nó giống như
đưa chất độc da cam
vào cơ thể bạn.
Vì vậy,
thực phẩm hữu cơ,
từ trang trại đến bàn ăn,
đa dạng tối đa
các loại thực phẩm thực vật.
Giờ chúng ta biết
rất nhiều về
vi chất dinh dưỡng,
chúng ta biết về
nhịp sinh học,
nhưng cuối cùng
tôi nghĩ
trải nghiệm tâm linh
rất quan trọng
bởi vì
dù bạn làm gì,
dù bạn làm gì,
dù bạn khỏe mạnh
thế nào,
vẫn có
tuổi già,
sự suy yếu
và cái chết.
Vì vậy,
trừ khi bạn đối mặt
thẳng với những điều đó
khi bạn còn
khỏe mạnh,
không phải khi bạn
rơi vào khủng hoảng,
không phải khi ai đó
chết trong gia đình bạn,
thì mọi người
mới hoảng loạn.
Tôi đã có một
cuộc khủng hoảng trong đời khi tôi
lên sáu tuổi.
Cha tôi
lúc đó ở
Anh,
ông đang
đào tạo để trở thành
một bác sĩ tim mạch,
tôi sống với ông nội
và một ngày chúng tôi
nhận được một
bức điện báo
rằng cha tôi đã
đậu tất cả kỳ thi,
ông bây giờ là fellow
của Royal College of Physicians,
một việc lớn
vào những ngày đó.
Chúng tôi nhận được
bức điện,
ông nội tôi muốn
ăn mừng nên
đã dẫn tôi
và em trai
đi hội chợ,
rồi đi xem phim,
tôi còn nhớ bộ phim nữa,
Ali Baba và 40 tên cướp,
sau đó chúng tôi
đi một nhà hàng sang trọng
và rồi giữa đêm
ông qua đời
và họ đem ông đi hỏa táng,
mang tro cốt về
trong một lọ nhỏ
khoảng bằng cái
cốc cà phê này,
hơi to hơn một chút
và một người chú của tôi nói,
chuyện gì đã xảy ra?
Hôm qua ông còn đưa lũ trẻ
đi hội chợ mà
hôm nay ông chỉ còn là một đống tro.
Em trai tôi, người sau này trở thành Trưởng khoa Giáo dục tại Trường Y Harvard, khi lên bốn tuổi bắt đầu mất da, da bắt đầu bong tróc. Tôi hoảng loạn và, bạn biết đấy, các chú đã đưa em tôi đến gặp hết bác sĩ này đến bác sĩ khác nhưng không ai chẩn đoán được. Cho đến khi có người nói rằng: cậu bé nhớ cha mẹ, cậu cảm thấy dễ tổn thương, việc mất da, bong da là một ẩn dụ cho sự tổn thương đó; khi cha mẹ quay về thì sẽ ổn thôi. Quả nhiên, ngay khi họ trở về, em tôi lành bệnh.
Vì vậy khi sáu tuổi tôi trải qua một cuộc khủng hoảng — một cuộc khủng hoảng hiện sinh — và sau đó theo học y. Nhưng chuyện gì xảy ra? Vào trường y, điều đầu tiên bạn thấy là một xác chết; người ta cho rằng bạn phải hiểu cuộc sống bằng cách giải phẫu một cơ thể. Đó là cách chúng ta được đào tạo: bạn bắt đầu bằng cách nhìn con người như một cấu trúc giải phẫu thay vì một tiến trình trong ý thức. Vì vậy tôi mất nhiều thời gian — học y, đào tạo, bản thân trải qua khủng hoảng, hút thuốc, những hành vi nghiện ngập, rượu. Tôi nhớ có lần hồi sức một bệnh nhân, đặt máy tạo nhịp, cho người ấy thở máy rồi ra ngoài hút điếu thuốc, và ngay lúc đó tôi ghê tởm chính mình. Tôi vứt điếu thuốc. Tối hôm đó tôi vứt chai rượu whisky và quyết định tôi muốn hiểu mình là ai.
Nếu tôi làm bạn thủ tướng hay tổng thống thế giới, nếu có một thay đổi quan trọng bạn có thể làm để dẫn chúng ta gần hơn tới một tương lai giác ngộ tốt đẹp hơn, bạn sẽ làm gì? Tôi sẽ nói một nền giáo dục không hy sinh tự nhận thức. Hiện giờ chúng ta bị quá tải thông tin. Tôi không cần quá tải thông tin — tôi có thể Google hoặc bây giờ vào ChatGPT hay thứ gì đó tương tự. Cái tôi cần biết là “tôi là ai?”
Bạn cảm thấy thế nào về ChatGPT? Tốt. Tôi nghĩ nó rất tốt và cũng không thể tránh được. Tôi thực ra mới đi xem một buổi trình diễn của Microsoft về một thứ sắp ra mắt gọi là Prometheus. Nó vượt xa ChatGPT. Thú vị. Nó sẽ làm nhiều bác sĩ chúng tôi thất nghiệp vì nó cho chẩn đoán tốt nhất, cung cấp thông tin tốt nhất. Vậy chuyện gì xảy ra với mục đích và ý nghĩa của bạn? Chúng ta sẽ có nhiều thời gian hơn cho sáng tạo — sáng tạo cơ bản để tạo ra niềm vui trên thế giới. Tôi nghĩ thông điệp cốt lõi là: nếu bạn không vui, bạn đã lãng phí cuộc đời.
Tôi thấy các doanh nhân trẻ đến gặp tôi suốt — những chàng trai mang ý tưởng tuyệt vời nhưng họ nói về chiến lược thoát vốn (exit strategy) trước khi họ bắt đầu kinh doanh. Giống như chia chiến lợi phẩm trước khi có đoàn tàu để cướp. Nhưng họ đã bắt đầu nói rồi, và chúng ta đang sống trong một văn hóa bon chen. Tôi có năm lần thoát vốn. Bạn cứ thoát mãi, thoát mãi, thoát mãi, rồi bạn vẫn bon chen cho đến khi bạn chết — đó là “thoát” cuối cùng. Bạn vẫn là kẻ bon chen. Tôi nói hãy lấy niềm vui và sự hiểu biết bản thân, tự nhận thức làm mục đích căn bản của tồn tại — mọi thứ khác sẽ theo sau.
Niềm vui của bạn ở đâu? Bạn lấy nó từ đâu? Việc tôi tồn tại và tôi ý thức về sự tồn tại — đó là điều luôn khiến tôi ngỡ ngàng. Tôi đã xem xét các cảm xúc và tự hỏi cảm xúc nào là lành mạnh nhất? Không phải tình yêu, không phải lòng trắc ẩn, thậm chí không phải niềm vui — mà là sự kinh ngạc, là lòng ngỡ ngàng. Tại sao chúng ta tồn tại? Và tại sao chúng ta có nhận thức rằng mình tồn tại? Nếu bạn luôn ngỡ ngàng và đầy kinh ngạc cùng niềm vui, bạn sẽ trở về trạng thái trong trắng. Những gì chúng ta đánh mất ngày nay chính là sự trong trắng ấy. Làm sao để lấy lại sự trong trắng?
Bạn đã kết hôn chưa? Tôi đang yêu. Khi bạn có con, bạn sẽ thấy. Bạn sẽ thấy. Một đứa trẻ bộc phát, sống trong khoảnh khắc, tràn đầy niềm vui — trừ khi nó ướt hay đói, nhưng đó là chuyện khác. Một đứa trẻ đang nhìn xung quanh với vẻ ngạc nhiên hoàn toàn. Hôm nọ tôi đi tàu từ sân bay Orlando đến khu lấy hành lý. Mọi người trên tàu đều căng thẳng, đeo khẩu trang, hoảng loạn; một người mẹ nói điện thoại đầy lo lắng, và cô ấy có một em bé nhỏ trong cũi. Đứa bé nhìn quanh với vẻ kinh ngạc tuyệt đối. Cuối cùng nó bắt gặp ánh nhìn của tôi và nở nụ cười tuyệt vời nhất, cả khoang tàu bừng sáng chỉ vì nhìn thấy sự trong trắng đó. Chúng ta đã đánh mất sự trong trắng, và chúng ta còn lấy nó khỏi con cái mình.
Khi trẻ con, các em yêu tiếng cười, yêu chuyện kể, yêu bất ngờ, thích chơi trò ú oà. Lần cuối cùng bạn bị bất ngờ là khi nào? Tôi không nhớ lần cuối mình bị bất ngờ. Khi tôi muốn chút niềm vui, tôi chỉ nhìn trẻ con chơi.
Có cách nào để mang niềm vui đó trở lại cuộc sống như một thực hành không? Sự trong trắng đó? Chơi. Chơi. Không phải kịch tính. Người lớn nhìn nhận việc chơi là lãng phí thời gian. Không, chơi là lúc bạn tìm được sáng tạo và niềm vui. Tôi không nói về kịch, tôi nói về chơi — chơi vì chính việc chơi. Ngay cả thể thao bây giờ cũng trở nên cạnh tranh. Nhưng khi bạn chơi vì bạn đang chơi — khi một nhạc công đang chơi, họ không nghĩ về kết thúc. Khi bạn hát một bài, bạn không nghĩ đến phần cuối bài hát. Bạn ở trong bài hát. Khi bạn trở thành bài hát, khi âm nhạc và người chơi hòa thành một; khi kẻ biết và điều được biết trở thành một; khi người quan sát và vật quan sát trở thành một; khi người yêu và người được yêu trở thành một — đó là sự siêu việt, đó là niềm vui, đó là chơi.
Những gì bạn vừa nghe là một đoạn được phát lại nhiều nhất từ một tập trước. Nếu bạn muốn nghe toàn bộ tập đó, tôi đã để đường link bên dưới. Xem phần mô tả. Cảm ơn bạn.
所以在你的人生裡,如果有人死了(天不假設),你會受苦、你會悲傷,這是自然的過程,而且有一個生命週期,你不會一直抓著不放,事實上你會擁抱它。你擁抱任何時候你會退縮或否認的東西——抗拒只會製造更多壓力。我們所謂的壓力,就是對當下存在的抗拒。好嗎?如果你不抗拒當下的經驗,你會知道它在流逝。
所以如果在工作上發生很糟的事,我被炒魷魚了,避免受苦所需的心態是接受這個消息。但那不是一種「心態」,那是一個覺知上的步驟。心的覺知不是心本身。到底是誰或是什麼在知道一個念頭?那就是你需要轉向的地方。一旦你從經驗本身轉向經驗正在發生的那個覺知,你就與它無關,這其實就是瑜伽八支想要做的事——這是一個過程,是身份的轉變。我們一開始就說過,從你假定的自我轉變到你根本的自我,那個自我是無限的、無因的、不受生死支配的、無空間性、無時間性、難以理解、無限、不可還原且根本的。
這感覺幾乎像是我走出自己,然後在看自己,對吧?看著那個投射的投射的自己。你在看你自己的投射,也就是在看你的化身。而且這很難做到,因為我們——我們越來越成為化身,特別是像社群媒體這類東西。是的,我們被不斷強化,比如有人會說:「你知道的,我有兩百萬追蹤者、或一百萬、或五十萬。」那些人在追蹤的是我的化身。所以我們不知道自己是誰,我們把自己和化身混淆,而那場戰鬥就是化身之間爭奪重要性。要如何退出那場戰鬥、奪回我的平靜?
其實相反的東西是創造力。創造力是決定論的對立面。如果你不想成為一個生物機器人或一個演算法——這正是我們現在的樣子——我們是生物演算法、生物機器人。順帶一提,這是我們演化的一部分,並不是所有動物都這樣,但動物有個優勢:牠們活在當下。但你和我有想像力,能看見未來,甚至把死亡當作這段生命經驗的終結。我們後悔過去、預期未來,卻從來不在當下,而當下恰好是我們現在唯一存在的地方,無法逃離,但在想像中我們逃避它。
所以想像力最糟的用法是製造壓力,最好的用法是創造力。創造力,創造力,是對演算法的破壞,是一種不連續性。根本性的創造力,不是那種常見的創新,比如 iPhone 13 比 iPhone 12 相機更好,那不是創造力。創造力是一次死亡與復活,是語境、意義、關係與故事的死亡,然後出現新的意義、關係與故事。這種根本性的創造力,像愛因斯坦提出相對論,或量子物理學家打破我們在牛頓物理中所知的規則,或偉大的藝術作品——比如貝多芬、泰勒·斯威夫特等——這些都是原創。原創性的創造力就是對演算法的中斷。
對於「我的化身」與其他化身之間那種化身戰,我的解藥是我自己的創造力、你的創造力。你知道嗎?每一刻你都有選擇:重複過去,或成為未來創造力的先鋒。
而且這種事會發生,它會個別發生,也會集體發生。我們改變世界觀。世界不再是平的了。地面不再靜止了。世界也不再是單純物質的。你所使用的每一項技術,都是建立在一個新觀念之上:物質世界的本質其實不是物質的。如果我能看見你真實的樣子,我會看到一大片空無,零星幾個點、斑點和一些隨機的電放電。從最根本的層次來看,沒有邊界。邊界是感知上的。
所以當我們經驗那種無法言喻的靈性狂喜時,沒有邊界。這就是為什麼瀕死經驗者、迷幻藥經驗者、頂峰體驗的人、運動員、音樂表演者,任何從普通現實跳脫出來的經驗都是難以言喻且實際上有療癒性的。這也是近來迷幻藥再次興起很有趣的原因,因為它把你從「被擠在一個身體的體積和一生的時間裡」的身分中帶走。
再來是第四點。痛苦的五點。第四點,第四點:把你的自拍和你自己搞混了——你的自我身份。我們已經談過這個。第五點是死亡,死亡。但所有這些都有一個解藥。第一,找出你是誰。怎麼找出自己是誰?超越。怎麼去超越?還有一點:沒有任何一套思想體系——沒有任何思想體系,無論是宗教、哲學或科學——能帶你進入認識真實的境地。因為思想體系就是思想體系。是什麼產生了思想?那才是你想知道的。這一直是靈性傳統的永恆追尋。我不是在談宗教教條或意識形態。
你知道,現在很流行有人說「我不信宗教,但我很靈性」,其實意思是一樣的。當你有靈性經驗時,第一是超越,你發現你在時空之外的身分;第二是柏拉圖式的價值浮現,像真、善、美、和諧(以柏拉圖命名)或是愛、慈悲、喜悅、平等心;第三是不再懼怕死亡。那就是耶穌、那就是穆罕默德、那就是魯米、那就是佛陀。
那涵蓋了自從人類創造思想體系以來,所有你可以研究的偉大思想家。
那麼,怎麼做──最簡單的追蹤方式是什麼呢?你知道的,現在有些人在聽這個節目,他們在高速公路上開車,是貨車司機。每天花一點時間處於「無所事事」的狀態。即便是所謂的靈性追求,也是某種事務性活動。所以抽一點時間──我想是卡夫卡或某個人說過──所有人類的問題,都是來自我們無法安靜地坐著什麼都不做。我們寧願用各種方法把自己電擊一遍。我們總是在做、做、做。我們變成了「人類的行為者」(human doings),不再是人類本來的存在(human beings)。
所以如果我抽空,將我在高速公路上開的貨車靠邊停下來,然後說,你知道嗎?Deepak說我要為自己留一些時間。於是我每天在貨車裡坐十五分鐘。這怎麼幫助我超越?它會啟動一個過程。你開始問自己:我是誰?我每天會反思這些問題──我是誰?我想要什麼?我的目的為何?我感恩什麼?沒有這些構造的我是誰?這是一個大謎團,對吧?你是誰。最終你會意識到你是那個讓一切經驗發生的覺知。但你不是經驗本身。經驗存在於時間裡,而你不在時間中。這需要另一種教育,這在我們的文化中並不常見。它以前曾經是某些文化的一部分。你知道的,如果你讀柏拉圖和《理想國》,你會看到這曾是每個文化的一部分,但那只是少數偉大人物。人們甚至把這些浪漫化,譬如對印度這個所謂的靈性國家也會有浪漫化的看法。事實上,印度一直以來都有暴力。只有少數偉人,像奧義書的聖賢,於是我們對他們有各種浪漫化的想像。希臘文化──你知道的,有人會說,『喔,希臘人是世界上最文明的。』好吧,是的,蘇格拉底、巴門尼德斯、畢達哥拉斯──我可以再舉幾個名字,但那個時代其他的大多數人,他們有奴隸制、有性別歧視。他們有些奧林匹克的起源,曾經進行人類獻祭。你知道,我們直到今天還在表演同樣的東西。我們還在重複那個循環,用你所說的啦啦隊員、過去那些被視為貞潔的「容器」。其實我們並沒有改變太多。
那麼在開始你的一天、養成日常習慣方面還有什麼?你剛剛談到睡眠非常重要。以下是日常習慣:第一是睡眠。順便一提,我們現在知道睡眠不足是預測因心血管疾病而過早死亡的首要指標。睡眠不足也是阿茲海默症(失智症)的預測因子。睡眠不足會干擾你的創造力,會引起身體的炎症。所以這點是肯定的,第一是睡眠。第二,我認為,是任何能讓心靈安靜下來的練習──冥想、反思、沈思、安靜坐著、觀呼吸等等。第三是運動。第四是身心協調,這和一般的體能運動不同。瑜伽練習與武術、呼吸練習、太極、氣功,實際上會啟動你神經系統的另一部分──副交感神經系統,這會在身體中產生自我調節。所以它不僅僅是運動,而是把心與身結合在一起的東西,甚至體操或像柔道這類的運動我也提到過武術,但瑜伽是我的習練。
接著是情緒面、你的情緒與物理環境、你的社交環境,因為我們是社會性生物。如果你有有毒的人際關係,它會造成身體上的毒害。然後是營養;我們現在知道會引起炎症的食物──精製的、加工的、含化學物質、抗生素、荷爾蒙、殺蟲劑、農藥的工業化食品──這就是毒藥。就像把橙劑(Agent Orange)放進你的身體一樣。因此要選擇有機食物、從農場到餐桌,並以植物為主食物盡可能多樣化。我們現在對微量營養素了解很多,也知道生物節律,但最終我認為靈性經驗非常重要,因為無論你怎麼做、無論你多健康,終究有老、病、死。
所以,除非你在健康的時候就直面這些,而不是在危機時、不是在家人死去的時候,否則大家都會驚慌。我小時候六歲時就有一次危機。我父親在英國,正在受訓成為心臟科醫師,我當時和祖父同住。一天我們收到電報,說我父親通過了所有考試,成為英國皇家內科醫學院的院士,那在當時是很了不起的事。我們收到電報,祖父要慶祝,便帶我和我弟弟去遊樂園、看電影──我還記得那部電影是《阿里巴巴與四十大盜》──然後去了一家高級餐廳,結果在半夜時他去世了,他們帶去火化,把骨灰裝在一個小罐子裡,差不多像這杯咖啡的大小(稍大一點)。我的一個叔叔說,發生了什麼事?昨天他還帶孩子們去遊樂園,今天卻只剩一堆灰燼。
我小弟弟,後來成了哈佛醫學院的教育長,他四歲的時候開始掉皮,皮膚開始剝落,我當時驚慌失措,你知道,我的舅舅們帶我弟弟去看所有的醫生,都找不出診斷,直到有人說,他是在想念父母,感到脆弱,他在掉皮、脫落皮膚,因為那是他脆弱的隱喻,等父母回來他就會好起來。果然,一回來我弟弟就好了。於是我在六歲時有了人生危機、存在危機,長大後成為了醫生。但發生了什麼事?你去念醫學院,第一件看到的就是屍體,你被要求透過解剖一具屍體來理解生命,這就是我們被訓練的方式——你一開始就是把一個人當作解剖學上的結構來看,而不是一個有意識的過程。所以我花了很長時間,經過醫學院的磨練,自己也經歷危機、抽菸、成癮行為、喝酒。我記得有一次急救病人,裝了心臟起搏器,接上呼吸器,然後我走到外面去抽一根菸,然後我對自己感到噁心,就把菸丟了。那天晚上我把威士忌倒掉,決定我要去了解我自己是誰。
如果我讓你成為世界的總理或總統,如果你可以做一件重要的改變,把我們帶向那個更理想的覺悟未來,你會做什麼?我會說:一個不犧牲自我覺察的教育。我們現在有資訊過載,我不需要更多資訊過載,我可以用 Google 查,或者現在去用 ChatGPT 之類的東西。我需要知道的是我到底是誰?
你覺得 ChatGPT 怎麼樣?很好。我覺得它非常好,也覺得它是不可避免的。我最近去看過微軟的一場示範,展示一些即將到來的東西,叫做「Prometheus」,遠遠超越 ChatGPT。有趣的是,它會讓我們大多數醫生失業,因為它能做出最好的診斷,提供最好的資訊。那麼你的人生目的和意義會怎麼辦?嗯,我們會有更多時間做創造性的事。做出基本的創造,帶來世間的喜悅。我認為核心訊息是,如果你不快樂,你就浪費了生命。我常看到創業者,年輕人帶著驚人的點子來找我,但他們在剛開始創業前就談論退出策略,就像還沒找到目標就開始分贓一樣。但他們已經在談了,我們活在一種拼搏文化裡。我有五次退出。你不停地退出、退出、退出,還在拼命,然後你就死了。那是最終的退出,你仍然是個拼命者。我說把創造喜悅與自我理解、自我覺察,作為存在的根本目的,其它一切都會跟上。
你的喜悅在哪裡?你從哪裡獲得它?對我來說,因為我存在並且意識到自己的存在,這對我來說是一個永恆的驚奇。我在看情緒,什麼是最健康的情緒?不是愛,不是慈悲,甚至不是喜悅,而是敬畏,是驚奇:為何我們存在?為何我們有意識知道自己存在?如果你永遠充滿驚奇、滿懷敬畏與喜悅,你就回到純真。我們今天對這個世界所失去的是純真。我要怎麼找回我的純真?你結婚了嗎?我在戀愛中。好吧,當你有了孩子,你就會懂。你會看到的。孩子是自發的,活在當下,是快樂的,除非他們濕了或餓了,那又是另一回事。但他們是快樂的,是在觀察。有一次我在從奧蘭多機場到領行李的列車上,車上人人都緊張、戴著口罩、驚慌,一位母親在電話裡滿是焦慮,旁邊搖籃裡有個小嬰兒,這嬰兒四處張望,完全驚訝不已。最後它看到了我的眼睛,給了我一個最驚人的微笑,整個車廂都因為那份純真而亮了起來。我們已經失去純真,而且我們也從孩子身上奪走它。因此,孩子們喜歡笑、喜歡故事、喜歡驚喜、喜歡玩躲貓貓。你上次被驚喜是什麼時候?我想不起來何時被驚喜。當我想要快樂時,我就看著玩耍的孩子們。
有沒有方法把那份快樂當成一種練習帶回生活?那份純真?玩。玩。不是戲劇。成人眼中,玩被視為浪費時間。不,玩就是你找到創造力與喜悅的時候。我不是在說戲劇,我在說玩。為了玩而玩。現在連運動都變得競爭,但當你玩著,只因為你在玩;當音樂家演奏時,他們不在想結局。當你唱歌時,你不會想到歌曲的結尾。你在歌裡,當你成為那首歌,成為你所演奏的東西,當音樂與音樂家合為一體,當認知者與被認知者合而為一,當觀察者與被觀察者合而為一,當愛人與被愛者合而為一,那就是超越,那就是喜悅,那就是玩。
你剛才聽到的是之前一集被最多重播的一段。如果你想聽那整集,我已在下方附上連結。請查看說明。謝謝你。

Dr Deepak Chopra is a world-renowned expert in mind-body medicine, a best-selling author, and a global leader in the field of personal transformation. With over 85 books to his name, Deepak’s work has revolutionised the way we approach wellness and consciousness. 

In today’s moment’s episode, Deepak Chopra reveals six daily habits that can radically transform your life. He also explores the profound impact of awareness, explaining how shifting your consciousness can help you break free from the cycle of stress and rediscover your true, authentic self.

Listen to the full episode here!

Spotify: https://g2ul0.app.link/I2VIcxLycWb

Apple: https://g2ul0.app.link/EyaS6APycWb

Watch the episodes on YouTube: ⁠https://www.youtube.com/c/%20TheDiaryOfACEO/videos⁠

Learn more about your ad choices. Visit megaphone.fm/adchoices

Leave a Comment