AI transcript
0:00:07 you guys and thanks to the fact that we’d hit 10 billion subscribers so we went there to celebrate
0:00:10 and as we were sat in Mallorca talking about a variety of things one of my team members referenced
0:00:16 that they had put their house on Airbnb the day they had left to come to Mallorca to make some
0:00:20 extra money and as we talked through this it became abundantly clear to me that this is a huge
0:00:25 opportunity for all of my listeners. When you go away, when your house is empty, you have the
0:00:30 potential to make some extra money just by listing your house on Airbnb and as you probably
0:00:35 know Airbnb are a sponsor of this podcast and it shocks me that more people haven’t considered
0:00:41 this. Hosting your property on Airbnb when you go away is a no-brainer to me especially if it’s sat
0:00:47 there doing nothing and you know what I think that your home sat there while you’re away might just be
0:00:54 worth more than you think and if you want to find out exactly how much it’s worth go to airbnb.ca
0:01:00 slash host and you can find out how much you could be making while your home is sat empty and
0:01:05 you’re away on holiday. In order to be successful you have to be able to communicate your ideas who
0:01:10 you are and your point of view and so I use three steps in every communication that can be used for
0:01:14 getting a promotion, laying people off, it could be used to persuading your significant other where
0:01:18 you’re going to go to dinner that night and it allowed me to go from being in a room where I couldn’t
0:01:23 have a conversation with people and crippled with anxiety and fear to co-founding two nine-figure
0:01:28 businesses helping over 15,000 business owners scale their organizations as well as helping people
0:01:33 unpack the strategies that the top one percent of people use to gain wealth and success that are
0:01:37 different than 99 percent of people who can’t create the wealth that they’ve always wanted. Like they
0:01:42 prioritize being respected over being liked. And where else do people go wrong here? Well ultimately this
0:01:47 comes down to the character of the person. If the person isn’t somebody who wants to win,
0:01:53 who doesn’t sacrifice, you cannot get to where you want to go. Now of course you could try to hack success,
0:01:58 but if you did it by putting in the effort, you don’t have this anxiety that it’s all gonna come crashing
0:02:03 down because you know that you could redo it and it’s never burnout inducing. That’s a misconception about
0:02:08 hard work. You’re not a candle. You can’t burn out. What about passive income? Because the idea that you can
0:02:12 make income and do football is unbelievably compelling. Well before you have a million dollars, don’t even
0:02:17 think about passive income. Instead, use your calendar as a representation of what you find to be important
0:02:21 with the goals that you have every single day. But if someone at home isn’t quite clear on their goals,
0:02:25 what should they be doing? I have a three-step methodology for goal setting that I have rolled out
0:02:31 to thousands of people and it’s called PPF and it’s transformed my life. So the first is…
0:02:33 Just give me 30 seconds of your time.
0:02:39 Two things I wanted to say. The first thing is a huge thank you for listening and tuning into the show
0:02:43 week after week. It means the world to all of us and this really is a dream that we absolutely never had
0:02:49 and couldn’t have imagined getting to this place. But secondly, it’s a dream where we feel like we’re only just
0:02:55 getting started. And if you enjoy what we do here, please join the 24% of people that listen to this podcast
0:03:00 regularly and follow us on this app. Here’s a promise I’m going to make to you. I’m going to do
0:03:05 everything in my power to make this show as good as I can now and into the future. We’re going to
0:03:09 deliver the guests that you want me to speak to and we’re going to continue to keep doing all of the
0:03:12 things you love about this show. Thank you.
0:03:21 Natalie, for my viewers that have just clicked on this conversation, what is the reason that you think
0:03:25 it’s important for them to stay and listen to what we’re going to talk about today and all of
0:03:31 the things that you’ve spent your career understanding? If you are somebody who has
0:03:37 really struggled with working hard and putting in the effort and the energy, but you don’t actually
0:03:46 have wealth to show for it, this conversation is important because wealth should come from hard work
0:03:51 on the right set of problems. And so you have to ask yourself the question, what problems do I work on
0:03:56 every single day? And whether you’re a team member in an organization, whether you’re a leader in an
0:04:02 organization, a business owner in an organization, you should be able to objectively point at my work
0:04:09 here generated this result. And so if I’m upset with this results, meaning I haven’t made the wealth,
0:04:14 I haven’t created the income that I want. It would make sense that where you’re spending your time
0:04:20 and the problems that you’re solving are not tied to your actual goal of increasing your wealth.
0:04:26 And when it comes to wealth, I do think that we are in a wealth crisis across the globe. I think that
0:04:32 there is so much confusion and misunderstanding about financial literacy and what’s actually happening with
0:04:38 who is making money, how they’re making money, what they’re spending their time on. And so this conversation,
0:04:46 I’m very much looking forward to unpacking what are the strategies that people use, the 1% for their time,
0:04:53 for their investments, for their skills, for their mindset that are just different than 99% of people
0:04:57 who can’t seem to get ahead and create the wealth that they’ve always wanted.
0:05:04 And so as you sit here now, what is your business? What’s the scale of the business? And what does it do?
0:05:11 Yeah, over the last six years, I co-founded two businesses that are both nine figures today.
0:05:17 One is a management consulting investment firm. It’s called Cardone Ventures, and we help small
0:05:23 business owners grow and scale their organizations. So I work with business owners on a daily basis who
0:05:29 will be doing $3 million in annual revenue. They want to know, how do I become one of the fewer
0:05:34 that is able to have a $5 million a year business or $10 million a year business? Because they really
0:05:39 realized that $3 million a year doesn’t actually create financial security. And that business was
0:05:48 started in 2019. And then our second business, 10X Health, we purchased a health business back in 2023.
0:05:54 And today is helping people all over the world. And it’s a nine-figure business.
0:05:58 So you’re on that first business. How many business owners have you worked with?
0:06:02 Total business owners that have come through our programs would be over 15,000.
0:06:05 What are the range of things you’re helping them with?
0:06:10 Great question. So there’s education, there’s consulting, there’s services, and then there’s
0:06:16 investing. So think of us like the McKinsey for small businesses. We reverse engineer their current
0:06:22 market, what they’re doing, what their product services offerings are, and we give back to them
0:06:26 either in the form of actual services where we will do their marketing for them, we will recruit
0:06:31 people for them, we will do their bookkeeping for them. But then we also have a massive events
0:06:35 component of our business where we train business owners on how to hire, how to recruit themselves.
0:06:39 So they don’t need to hire us to do it. I actually prefer it when people don’t hire us to do this,
0:06:45 because I think it’s so important for business owners and the leaders inside those teams to
0:06:52 actually get the competence in that skill. So if you use, yeah, of hiring or their books, if business
0:06:57 owners don’t understand how to read a P&L and the importance of a balance sheet, they’re always going
0:07:04 to abdicate that work to somebody else. And at some point, that is not going to work for them
0:07:09 any longer because I don’t actually know what that skill is. So I’m trusting that Steven can come into
0:07:13 my business. Steven seems great. I know him from church. I’m just going to let Steven do this. But
0:07:18 I don’t know that Steven only knows how to do this to a $3 million business. And I need it to be a $10
0:07:23 business. There’s no education system that exists for business owners to help them identify that
0:07:32 today. So it was the 2019 you started this business. So if I jumped back to 2019, what is the difference,
0:07:37 like fundamental difference in the principles of how to be successful in business that you know now
0:07:41 that you wouldn’t have known then? Like what are the glaring principles? I often think that like the
0:07:46 further you go down any path, it becomes more and more clear what the like fundamental rules of the game
0:07:51 are. And at the very beginning, those are just hypotheses. So what are the like the fundamental
0:07:55 things you’ve learned about what differentiates those 15,000 people that you’ve interfaced with
0:08:00 that are business owners and make some of them successful and the others unsuccessful?
0:08:06 I ultimately think that this comes down to the character of the person that is doing
0:08:14 the business. Because if you look at people that you can partner with in business, it is incredibly
0:08:20 challenging to make something truly successful. Even if it’s the best business model in the world,
0:08:26 you’ve figured out marketing, you’ve figured out operations, you can scale it. If the person is a piece
0:08:32 of shit and if the person is not somebody who is ethical and is somebody who’s compliant and isn’t
0:08:38 somebody who wants to win, to me, those three things go hand in hand. Because to me, it doesn’t
0:08:41 matter what the business model is. You could give me a roofing business, you can give me an HVAC
0:08:47 business, you can give me a wellness company, a marketing agency. The principles that I thought to
0:08:53 be true, many of them have held true over the last six years since 2019. Many of them are still
0:09:01 very applicable around standard practices for accounting and how you recruit people. Certain
0:09:06 tips and tools help with different platforms that you can use for these things. But for the most part,
0:09:11 those things actually haven’t changed. But what I’ve learned painfully over the last six years is
0:09:17 everything is about the people that you do business with and the partners that you choose and the people
0:09:22 that you allow in your inner circle. And so that is the case for your own business, but that’s also the
0:09:27 case for the businesses that we help. And I can watch the most incredible business owner come into
0:09:34 our organization. She’s wanting to win. She’s excited about what the future can look like. She’s going to
0:09:38 take all of the notes and actually go home and implement those things. But if she has somebody in
0:09:44 her life, say it’s a spouse, say it’s a kid, worse yet, it’s an employee that she’s paying to help her.
0:09:49 Like that’s the irony. You pay people to help you. And yet when they’re actually on your team,
0:09:54 they do things that detract from your ability to achieve your goals and to reach your potential.
0:09:58 That’s where I find it doesn’t matter what the business model is. Doesn’t matter. You can give
0:10:03 all of the books, all of the training, the full playbook to somebody. They’re going to fail because
0:10:07 either they aren’t that person or they’ve surrounded themselves inside their business with people who
0:10:12 will just be stops to them and continually stop their ability to grow and to reach for more,
0:10:16 reducing that person’s confidence in themselves and their business stays stuck.
0:10:21 If people are the most important thing for long-term success and for business,
0:10:26 what are you looking for in people? What makes someone an A player in your view? And how do you
0:10:32 filter them out? Because a lot of people go off their vibes. And if I’ve learned anything over the
0:10:37 last 10 years is that we’re all riddled with our own biases and insecurities. So we end up aiming in a
0:10:42 certain direction, whether that’s for better or for worse. So what’s your process of finding exceptional
0:10:48 people? I use a three-step interview process. So the three steps for me is first a cultural
0:10:53 interview. I want to understand more so than me trying to get into the technicalities of can they
0:11:01 do the work? Are they aligned with our organization? Are they goal-oriented? The best question that you can
0:11:09 ask somebody inside a business before you hire them, what are their five-year goals? And actually get a real
0:11:14 answer. I don’t really care what skills and experiences you have. If you don’t have goals,
0:11:19 I’m not hiring you. You’re not allowed to be inside this environment because it’s demoralizing for every
0:11:26 other person who is here to help achieve their goals, the organization’s goals, and hopefully the goals of
0:11:31 the end customer, client, patient for whatever type of business. So that first interview really being the
0:11:38 cultural grounding point is of the utmost importance. And then I move straight into a technical interview
0:11:43 where I want to get the person as close to the work as possible. So if you’re going to be a sales
0:11:48 person, I want to see you make a sales call. I’m going to give you a list of 50 people to call. I want
0:11:54 to listen to you call those people. If you are a graphic designer in our organization, we do not do
0:11:59 briefs. We are not the type of people that are going to say, you get all of this time to be able to think
0:12:04 through this whole process and this whole journey, and we’re going to give you two weeks to do this.
0:12:10 For us, we are turning content constantly because that’s the world that we live in for the amount of
0:12:15 ads that need to be created, presentation decks. It can’t take a bunch of time. And so if the person,
0:12:20 when I do a case study interview and I have them actually make a presentation in front of me,
0:12:26 says that they need two days to think about this and they can’t assemble some form of a presentation
0:12:31 or a graphic for an ad, they don’t know how to use Adobe or Canva or whatever this platform is,
0:12:35 I can’t really hire the person because I know that they don’t have that skill.
0:12:43 And then the final one is a core values interview. And for me, our team’s ability to demonstrate ahead
0:12:49 of time, ahead of joining the organization, that they actually understand and are in alignment with
0:12:51 our core values is essential.
0:12:53 How do you test someone’s core values?
0:12:59 Well, I ask them to give me times where they have exemplified the core values that we have,
0:13:05 and they present it to our leadership team. For the first hundred team members at Cardone Ventures,
0:13:10 I listen to every single core values presentation. The person can’t demonstrate and actually say,
0:13:15 oh, I was able to generate X amount of leads and convert them at Y percentage. They probably don’t
0:13:19 know what they’re talking about. And they’re going to have a really hard time in the environment. And I do
0:13:23 believe that this is the business owner’s responsibility. You have to own your culture
0:13:28 and your environment. And if you don’t, and just think that anybody that can come in is going to
0:13:33 actually live by what you want to create, you’re going to be very quickly mistaken because they’re
0:13:36 going to create their own environment inside yours. And then you’ve lost control.
0:13:42 You talked about goal setting being an imperative when you’re meeting people. What is your framework for
0:13:47 goal setting? If someone at home isn’t quite clear on their goals, what should they be doing?
0:13:51 I have a three-step methodology for goal setting that I have rolled out
0:13:57 to thousands of people. And this three-step framework has really transformed my life
0:14:04 because it allows me to create buckets for goals. And the process is called personal goals,
0:14:09 professional goals, and financial goals. And after having over a thousand of these conversations
0:14:15 personally, where I’ve interviewed team members and business owners and team members of business owners
0:14:20 about their goals, what I can say is I’ve never found a goal that is outside of those three buckets.
0:14:26 But the challenge many people run into is on New Year’s Eve, they start to list out all of the
0:14:29 lovely things that they would like to accomplish and who they want to be. And it becomes this very
0:14:35 esoteric conversation instead of really prioritizing. Personally, what does success look like?
0:14:41 Professionally, what does success look like? Financially, what does success look like? And what would those
0:14:47 targets be in one year from now, three years from now, and five years from now? Because those three
0:14:54 buckets become easy to think about in the short term. One year, for most people, super straightforward.
0:14:59 They’re like, oh, I’d like to make an additional $10,000. Maybe I’d like a promotion here. Three years
0:15:03 starts to get a little bit more nebulous. And after having over a thousand of these conversations,
0:15:09 five years for most people, they have a hard time thinking with. But the one constant is in five
0:15:15 years from now, guess what? We’re going to be five years older. I am 32 years old today. In five years
0:15:21 from now, for certain, I will be 37 years old. And so who is Natalie at 37?
0:15:32 Who is she? She’s a fucking badass. Natalie is in control of her environment. Natalie is able to
0:15:38 make a lot of financial investments that I’m not in the position financially to make today because I
0:15:45 want to be able to write a million dollar check to charity just because I can. I’d ideally like that
0:15:53 check to be $10 or $50 million. And when you say PPF, personal, professional, financial, is there any
0:15:58 specific way that I should write this down? Is it just, do I just think about in five years from now, what
0:16:02 are my personal, professional, and financial goals? And then I write that down on a piece of paper, for example.
0:16:10 Great question. Ideally, personal is at the top with a bucket for one year, three year, and five year. Then the
0:16:14 next is professional one year, three year, five year. Financial one year, three year, five year.
0:16:21 And you know you use the word badass. What is the mindset of a badass? Like, have you always been
0:16:29 like this? I always wanted this, but today I am this. At 20 years old, I was crippled with anxiety
0:16:34 and fear about what others thought of me, about this decision that I made to be in a relationship
0:16:39 with somebody who is older than me, and thinking that for the rest of my life, somebody was going to
0:16:44 think that, oh, she just married her way to the top. She slept her way to
0:16:51 success. She’s not actually very smart. She’s just a gold digger, and she took the easy way
0:16:59 out. And so 20-year-old me was actually terrified of being in front of people, was terrified of
0:17:05 the future judgment that would come if I was successful, because I think there was a part
0:17:11 of me that thought to myself, well, what if I am only successful because I married somebody who
0:17:18 is successful? And all of the thought process that goes around, well, do I not marry this person and
0:17:22 be in this relationship even though I love them? And I think they’re the greatest person on earth
0:17:26 because what people are going to think of me? What if I could have the greatest relationship because I’m
0:17:30 obsessed with this person? I really think that this person is my person. I had that clarity at
0:17:34 a very young age. And he’s 25 years older than you. He is 25 years older than me.
0:17:39 So you were anxious and more concerned with other people’s opinions?
0:17:42 A hundred percent. Did you have the same aura?
0:17:49 I don’t think so. What changed? What happened? How did you acquire such an aura?
0:17:59 I think the aura came from targeting, getting stats that I could prove that let somebody not see me in
0:18:04 my life choices, but actually let them see an outcome. So that first outcome was being able to
0:18:10 recruit people. I wanted to actually have a stat that I have recruited X amount of people. Therefore,
0:18:14 I know how to hire people. I know how to interview them. I know how to onboard them. I know how to create
0:18:21 a successful culture because a result shows that. So whether you like me, don’t like me,
0:18:27 think that it was him, you can’t take away the stat. And I became obsessed with not
0:18:33 getting things or doing things that took me away from stats.
0:18:40 So you needed to acquire first party evidence for yourself about yourself so that within yourself,
0:18:49 you knew who you were that you had a self case for who you are that. And even I guess for people to
0:18:52 do that, because I’m sure there’s so many people listening that are maybe 20 year old Natalie in
0:18:57 some way, maybe a bit shrouded with certain insecurities and maybe aren’t the most comfort,
0:19:01 confident, maybe a bit anxious, scared about what people might think if they try. What would you say
0:19:10 to those people from your experience? Go all in on yourself, go all in on that weird thing that you’re
0:19:20 interested in. If it’s scrapbooking, if it’s social media, if it’s recruiting, if you like reading
0:19:27 business books, go all in on that thing. And social media has never created a better time for people to
0:19:32 actually create incredible things based off of their own interests and get those things out to
0:19:40 the world. So 20 year old, anybody, anybody who is 20 years old should say, “This is what I’m interested
0:19:47 in. It is one thing. It is not 12 things. And I’m going to go all in on myself with this thing and become
0:19:54 completely obsessed and create my environment around becoming the best at objectively the best
0:19:59 at this thing.” Does it matter how you look? I’ve, I’ve heard you talk about this in a video you made in
0:20:03 April where you’re talking about seven steps to transforming yourself and you say that you should
0:20:12 rebrand your look. Does it matter how I look? I think it matters a lot to people how they look. I think people
0:20:20 have a lot of ideas about levels of acceptance about how they look. And ultimately you have to decide if you
0:20:27 are comfortable with the way that you look. And I do think many people overemphasize how they look and how they
0:20:36 come across. But if you want to rebrand yourself and have this new identity, let’s say somebody wants to go from being a
0:20:43 a 20 year old college student that no one really takes seriously and it’s kind of dumpy and doesn’t really
0:20:50 like certain things but can’t really articulate why, spend too much time on social media. And let’s say that
0:20:57 person wants to become a professional golfer. Well, all of a sudden, in order for me to become a professional
0:21:03 golfer, the fastest way for me to be successful becoming a professional golfer is to practice golf every
0:21:10 hour of the day and to assimilate into that environment to look the part and to act the part.
0:21:17 I’m a huge believer in the process of be, do, have. It is not have before you actually be that person
0:21:24 and you do the things in order to have the stuff or have the identity or have the whatever it is that
0:21:30 you’re looking to create. Being a professional golfer, the scrapbooking business, the 20 million dollar
0:21:37 organization. And so the first step really is becoming that. And if I really want to change
0:21:43 what my external environment is, I need to get in those rooms and I need to start to understand what
0:21:47 those rooms look like. And the fastest way for me to actually be able to do that, as long as it doesn’t
0:21:52 compromise my moral code, would be to start to look like, dress like, act like that thing that I want
0:21:58 become. How important do you think communication is in terms of like the way that you show up here and
0:22:04 the way that you talk? Do you think that’s important? And if so, what advice would you give
0:22:08 to my audience about being an effective communicator?
0:22:18 Of course, communication is the most important thing next to being successful. Actually, I would
0:22:24 say in order to be successful, you have to be able to communicate your ideas and your thoughts and who
0:22:31 you are and your point of view. And if you can’t communicate those things, it will show in your
0:22:35 inability to create the things that you want to have.
0:22:39 So what do you do when you think about your own communication style? What are some of the things
0:22:43 that you’ve learned over time that are effective to make people take you seriously, to hear you,
0:22:45 and to persuade people?
0:22:52 I am incredibly present in any room that I am in. And that is a missed skill in a day and age where
0:22:59 everyone has a cell phone where they can contact millions of people instantly. I find that leaders
0:23:06 who want to get promoted and be in the next position, they don’t even think of how unaware
0:23:11 they look in every leadership meeting because they are simply answering another email or not in that
0:23:16 room. And my philosophy is if you’re in the room and your two feet are there, that is where you have to
0:23:21 be. And so you are an effective communicator if you can actually track with what’s happening. If I can
0:23:26 track what he’s doing over here and when he comes and talks to me, I’m able to have a conversation
0:23:31 because he’s physically in my space. That communication matters. It’s not just the
0:23:37 most important person in the room that matters in any room. It’s how you present yourself to every
0:23:46 individual because you are present in that environment right now. And if you can teach yourself to not numb
0:23:51 yourself from the environment, if you can teach yourself to really observe the environment and talk to
0:23:56 whoever it is that’s in front of you, communicate with them, even if they’re not talking to you.
0:24:02 How we became partners with Grant and Elena Cardone was by sitting at an event with 35,000 people.
0:24:09 And instead of acting like big deals and instead of acting like we were somebody, we sat there in their
0:24:15 audience and took notes and were actively interested in what they were saying. Why? Because if somebody is up on
0:24:19 stage and you want that person’s attention, the fastest way to make them not want to spend time with you
0:24:26 is to slouch in your chair and is to look down or be distracted the whole time. And then when they meet
0:24:31 you to come maybe take a picture at the end of the event, they see you. They are going to know that you
0:24:37 gave them no laughs. You gave them no verbal cues. You were completely uninterested and you actually made
0:24:43 their job harder for them despite the fact that maybe they’re your role model or idol. I find people are so
0:24:50 unaware of their physical presence in any room, in a meeting, in a school room, in a presentation, in a
0:24:57 conversation with their significant other, with their kids, that if they could just own the space that they are in and
0:25:03 be intentional with the human being that’s in front of them, it would change everything in their lives.
0:25:08 What about how you speak? How the very, the most effective speakers that you’ve encountered,
0:25:13 what it is they do tactically to make sure that people hear what they’re saying and are persuaded
0:25:17 by them? You know, and there’s a spectrum, right? There’ll be these business owners that you meet that
0:25:22 are like terrible communicators and speakers. What are they doing wrong? And then the very best that you
0:25:31 meet, what are they doing right? The more frameworks somebody has to frame their communication, I think
0:25:40 helps them land their point. So there’s no shortages of frameworks on the planet. My framework is vision,
0:25:46 commitment, execution. I use three steps in every communication that I’m really intentional about
0:25:52 and wanting to land. And that three-step framework can be used for getting a promotion. It could be used
0:25:58 for laying people off. It could be used to figuring out where you’re going to go to dinner that night and
0:26:07 persuading your significant other. So the first step of the framework under VCE is vision. And it’s
0:26:15 important that vision is first, because if you can articulate to somebody the intention and the why
0:26:19 behind whatever it is you’re communicating, you’re going to get much further than just going into
0:26:26 tactics. And if it’s tactics that you go into, people forget it. People don’t remember tactics.
0:26:32 They like the tips, but do they actually implement those things? Oftentimes not because it’s just tactics.
0:26:35 So why is this thing important for the individual?
0:26:40 So give me an example. I’m on your team and you’re trying to persuade me to launch Twitch channel
0:26:45 to do live streaming. How would you go through this framework to accomplish that goal?
0:26:49 Cardo Ventures, our mission is to help business owners achieve their personal, professional,
0:26:56 financial goals. And we’re on a path to impact a million business owners. We’ve only done business
0:27:01 with a handful of thousands. We have a long way to go. And one of the things I was researching is
0:27:09 Twitch, because our impact could be greatly amplified by us having our message be to this
0:27:16 audience, to this crowd using Twitch vision. Commitment is two steps. First step, what is my
0:27:23 commitment? I will provide you whatever training is the best training to get you set up with an account,
0:27:27 to get you the knowledge and education of people who are crushing it in the space, introduce you to those
0:27:35 contacts in order for you to be able to fully launch this and be responsible for it. Commitment part two.
0:27:42 What I’d ask for in return is you take that very seriously. And with the contacts that you’re going
0:27:46 to be meeting, you follow up with them. You ensure that they understand that your intention is to be
0:27:51 the best of the best, to learn from their mistakes, but to do this in a way that represents our organization
0:27:57 at the highest level possible execution. So what I see this looking like is we’re going to get you an
0:28:04 account. I’ve researched this platform. I know nothing about Twitch, but I’ve researched this platform
0:28:10 and here are the three people that I’m going to invest $5,000 for you to go and learn from, be mentored by.
0:28:19 And over the next eight weeks, the target has to be, we’re going to go from zero Twitch subscribers
0:28:28 subscribers to 10,000 Twitch subscribers. And we will check in every single day in order to remove
0:28:32 any roadblocks in order for this to be a successful initiative.
0:28:33 And where do people go wrong here?
0:28:37 They start with the execution. They’re like, oh, we need to be on Twitch. This is what business owners
0:28:42 do to their team. They’re like, I came home from this conference. We need to be on Twitch. So figure
0:28:47 out what Twitch is going to look like. Figure out what the plan is. We’ll meet back, talk about it,
0:28:52 just like handle this. I’m super busy. I have to do this thing over here. Instead of really tying
0:28:56 whatever the thing is that you’re asking somebody to, why is this important? Oh yeah. It ties back to
0:29:00 this bigger thing. It’s not just because I’m asking you to learn Twitch, which is likely something that,
0:29:06 you know, jack shit about, you know, nothing about Twitch as do I, but that’s this difficulty in
0:29:14 businesses and in many communication outside of business is you’re both trusting that you’re going to do
0:29:20 your part in learning about something that neither of you know anything about. And so you either again,
0:29:27 bottleneck yourself in this communication because you’re struggling to understand this thing. You’re
0:29:33 struggling to understand Twitch. And then you feel like you have to become a Twitch master. People online
0:29:38 are going to love this. No idea, but you’re going to become like the world’s greatest Twitch person when
0:29:42 really what you should have been doing is these other things for your business. And this person,
0:29:47 you should trust enough, but lay out enough steps for them to say, this is why I’m committed to this.
0:29:52 It’s important enough for me to invest $5,000. That’s my commitment. What I’m asking for in return
0:29:58 is your commitment back to me so that we’re aligned. And if I, once I have your commitment, I’ve already
0:30:04 given you mine, let’s just hop right into execution. But so often we job right into execution without
0:30:10 first getting the commitment from the other person that they’re even interested. And then we wait four weeks
0:30:16 or eight weeks or 12 weeks thinking something is happening when it is not happening. And we lose
0:30:22 time, momentum, excitement, enthusiasm about growing and our confidence in people that we can actually
0:30:24 trust them goes down.
0:30:30 I’ve heard you talk about avoiding phrases like, I think, I feel, um, and being more high conviction
0:30:35 and certain with the way that you communicate with people. Explain that to me.
0:30:45 That honestly might be outdated for me because in a day and age where it’s important to share your point
0:30:52 of view, it’s not a bad thing to say, I think this is the right path, especially if you aren’t certain
0:31:00 and it shows strength and integrity that you are communicating that you you’re thinking this,
0:31:05 you don’t know for sure. And you’re relying on other people. Now, if it is just a filler word,
0:31:11 if somebody says, I think we should do this, and this is the direction that I think we should take
0:31:16 card on ventures, that wouldn’t be very engaging. So in that context, you absolutely should not be using
0:31:23 these filler phrases of, I think, or maybe, and, and adding lack of certainty. At some level,
0:31:26 you’re playing a certainty game with everybody around you, whether they are investors,
0:31:34 clients, patients, team members, partners, vendors. And so using phrases that decrease people’s
0:31:40 certainty in your direction, isn’t going to help them help you. But if you actually are uncertain,
0:31:43 it is okay to be transparent about that. And it actually builds trust.
0:31:49 I think it’s funny. I just said, I think, I think about this a lot, um, because I find myself writing
0:31:56 at emails and messages where I’ve written, I think in them. And I, I’d say 90% of the time change it to,
0:32:03 I believe. And I think there’s something different about that framing. Whenever I write, I believe it
0:32:07 feels, it’s still appreciating that this is a belief that I have, and I don’t have certainty on this
0:32:12 hypothesis, but there’s something high conviction about the phrase, I believe we’re going to blah,
0:32:16 blah, blah, blah. And I believe that’ll happen. It feels much better than I think.
0:32:19 Hmm. I think it’s a bit flimsy.
0:32:21 I’m in agreement with you.
0:32:22 And a bit of plastic bag in the wind. So.
0:32:28 But when you say it like this, it makes me connect to you because it actually feels like it’s a stream
0:32:31 of consciousness that you are thinking something. Yeah.
0:32:38 Instead of in an email, you saying, I believe is much more authoritative. I would,
0:32:47 I would caution leaders when it comes to using words like I believe or being certain about really
0:32:54 ensuring that you are certain or you really do believe something, especially as your business grows.
0:32:59 If you’re doing a million dollars and now you have a $10 million business and all of a sudden you have
0:33:06 a layer of leaders around you, it can become an echo chamber. And the more certain you are,
0:33:14 or at least you seem to be, the less likely people are going to push back on you when you might actually
0:33:19 need them to collaborate and you weren’t so certain, but you came off with such certainty.
0:33:23 And I find that that’s a balance that leaders have to find as they become more competent in their
0:33:28 zone of genius. And as they get higher up in organizations or start their own organization
0:33:36 themselves, if they aren’t really communicating what things they aren’t certain of, but they’re
0:33:41 waffling on, um, it can cause unnecessary duress.
0:33:47 You talk about mastering your calendar as well, being central to transformation. Why is,
0:33:49 why is this so important and what does that mean?
0:33:55 Well, if you want anything in life, you actually have to spend time to get that thing.
0:34:00 Things don’t just magically manifest into people’s lives, despite what the internet tells you.
0:34:08 So in order for me to have the relationship that I want to have, I actually have to invest time with
0:34:13 my significant other. It’s not just going to magically happen that I’m going to have an amazing marriage.
0:34:18 If I want to have great friends, I actually have to spend time with my friends.
0:34:24 And so your calendar is a reflection and a representation of what you find to be important
0:34:29 and is in alignment or out of alignment with the goals that you have every single day.
0:34:34 So if I have zero time being spent on generating revenue inside my business,
0:34:38 it shouldn’t surprise me at the end of the year that I’m doing the same amount of revenue that I did
0:34:42 last year. Why? I spent zero time on the one thing, aka revenue generation,
0:34:49 in order for it to grow. So for me, my calendar, and I teach business owners this every single day,
0:34:56 you have to look at it every day. You have to start to align your time unless you want your life
0:35:02 to be something that just is a story of luck. I don’t know about you, but I’m not interested in
0:35:07 having a life of luck because I think that actually leads to a significant amount of self-doubt and
0:35:12 uncertainty. Oh, just because I’m lucky. I’m going to leave something to being out of my control
0:35:17 just because I happen to be at the right place at the right time. Of course, there are those
0:35:22 components. I have been at the right place at the right time throughout my career. But the way that
0:35:28 you control where you spend your time gives you the most amount of at-bats to the opportunities
0:35:34 that you want if you have goals and aspirations to have a different life that you currently have.
0:35:38 And to me, still to this day, I want to have a different life in the future. And I imagined a
0:35:45 more enriched version of my life at 40 and at 50 and at 60. And I think if people were really honest with
0:35:50 themselves, they want a different version of their lives too. I don’t think someone listens to this
0:35:56 podcast or watches this show without wanting to be something different or to have something
0:36:02 different, whether it’s relationship or different health situation or different income, different
0:36:07 friends. I mean, how many people would want different friends, like badass friends to do cool
0:36:13 shit with? Well, how do you get that? Okay. I would need to actually reverse engineer using my time and
0:36:18 what I do every single day to get me closer to people who are doing those similar things. And so that
0:36:25 might actually take me making sacrifices for two years in order to be able to be around people,
0:36:30 to be able to give value to people who’d be interested in being my friend. And it sounds a
0:36:37 little strategic, but it is because you don’t just get great people in your life because you happen to be
0:36:40 at the right place at the right time. You get great people by doing great things because great people
0:36:44 want to spend time around other people who are doing great things. And the only way that you can
0:36:48 certainly know that you are doing great things without getting lucky or happening to look a
0:36:53 certain way so that you get invited into certain places is by managing and really creating your own
0:37:00 time. What about hard work in this equation? You know, people talk a lot about work-life balance,
0:37:06 and I think a lot of people want everything. We want to, you know, get to 40, have the yacht,
0:37:10 have the great family, have great relationships, have a great business. I mean, that’s an ideal outcome
0:37:16 for all of us. What would you say to people about the concept of working hard and how critical or
0:37:22 unimportant that is? Working hard is the most important thing. You cannot get to where you want
0:37:30 to go if it’s truly something that is unusual or out of the ordinary without working hard. And
0:37:40 you could try to hack it. Let’s say somebody happens to be beautiful. I guess you could get the yacht,
0:37:47 and a relationship because you’re beautiful and somebody is willing to be in a relationship with
0:37:56 you because you’re a good person. But I’ve met those people and those people have crippling fear
0:38:02 and anxiety because they don’t actually know what their place is and they didn’t do what was required
0:38:08 to have the thing. So going back to like be, do, have, people who win the lottery, they have all the
0:38:14 money. People who inherit wealth, they have all the money. This was my fear. I was going to have money
0:38:22 because I’m connected to my husband, but I didn’t do the work and become the person that created the
0:38:29 havingness until I did do the work to become the person to have the thing. So now that I have it,
0:38:35 I can actually have it. And when you are able in life to have things that you want because you did
0:38:40 it in the right order, you don’t have this anxiousness. You don’t have this anxiety. You
0:38:45 don’t have this worry or fear that someone’s going to take it from you. It’s all going to come crashing
0:38:52 down because you know that you could redo it. If I want to be badass, Natalie, at 32,
0:38:57 how hard am I going to have to work in my twenties? And I want like very specifics,
0:39:00 like, you know, cause people, everyone has a different idea of hard work. I think if you
0:39:03 ask anybody, if they work hard, I think a hundred percent of the population will say, yes, I do.
0:39:10 But actually there’s like levels to this shit. So how hard do you work? If we look at an average
0:39:14 week, why are you smiling?
0:39:24 I’m never not working. So however many hours are in a day, everything in my life is optimized
0:39:30 to the work that I do every single thing, because the work that I do is important to me. And I’m in
0:39:35 a phase of my life where I really do believe that the work that I’m doing can change my life. It can
0:39:41 change others’ lives. So it would be selfish of me to not spend every minute thinking about what I can
0:39:44 do in order to help move the work that I do, that I’m passionate about.
0:39:49 What about hobbies and stuff? Do you have any hobbies? Anything you do to,
0:39:53 when you’re not working?
0:39:57 I love a facial. Facials are great.
0:40:06 That’s the extent of hobbies. I don’t have hobbies. I truly love what I do every single day.
0:40:12 I get to work with the backbone of America. I get to work with business owners who need my help,
0:40:18 who are very confused. And so I feel a huge sense of responsibility every single day to actually make
0:40:23 decisions that if I had Sarah looking over my shoulder, listening to how I’m talking to my husband
0:40:28 and Sarah works with her husband, would she actually think, oh, she is the person that she
0:40:34 says she is because of the way that Natalie showed up to this conversation. And if you have this
0:40:42 responsibility, and I would recommend anybody, manufacture in every way possible responsibility.
0:40:48 Put more responsibility on yourself. Feel the weight of responsibility because it’s important.
0:40:54 And there’s nothing wrong with responsibility. We should want responsibility because people who
0:41:02 have responsibility, what does that mean? They’re able to respond. Well, I don’t want to be unable to
0:41:07 respond to anything. I want to be the first phone call when somebody is having a crisis. I want to be
0:41:12 the first phone call when somebody is celebrating something. I want to be capable and able to respond.
0:41:19 And so the idea of hard work, to me, it’s just a, it’s a requirement because I have responsibility
0:41:25 and anybody who is trying to shortcut the hard work, you have to figure out almost how to gamify it for
0:41:34 yourself and put different ways of, I guess, creating pressure and responsibility to keep yourself going
0:41:40 through it because sometimes it is frustrating and overwhelming and never burnout inducing though.
0:41:47 And I think that that’s a misconception about hard work. I don’t know successful people who are still
0:41:55 in the game, who are burnt out by a long day. The response isn’t burnout. Their, their response might
0:42:03 be, I want to go do something different for a minute, but my business partner, Grant Cardone,
0:42:08 who I am obsessed with, and that was one of the greatest partnerships I could have ever done in my
0:42:14 entire life. He says, you’re not a candle. You can’t burn out. A human being cannot burn out
0:42:22 because you’re not a candle. So can you feel moments of pressure, stress? Yes. I don’t take
0:42:25 any of those moments as being a bad thing. It’s not a negative to feel overwhelmed because you have
0:42:30 responsibility. People depend on you. People are relying on you to do something. Great. Go and do it.
0:42:33 So why do people burn out then in your view? Why do people say, do you know, I was doing this thing
0:42:41 and I got burnt out? So what is that? The thing that people do is not actually leading to where
0:42:49 they want to go. So if I thought that it was going to require me to work out two hours a day in the gym
0:42:56 and only eat chicken and rice and never have any of the things that I love to never get a six pack,
0:43:03 I’m not going to do that. But if I think that by doing this work, that’s going to be hard and I’m
0:43:08 going to hate and it’s going to suck that I can actually get what I want. And my life would be
0:43:11 changed because I’d actually have a six pack and I’d feel confident and I’d be able to buy the clothes
0:43:15 that I’d want. And I’d just be part of the very small percentage of the population that has one.
0:43:23 Then the process of me going to the gym early at five o’clock before my kids get up wouldn’t burn
0:43:28 me out. I would recognize that this is a step that’s necessary to get to my goal. And at which
0:43:32 point when the goal is there, you might change your mind and you might have a different goal. But
0:43:39 when people win, they are rarely burnt out at that moment. I’ve watched business owners sell their
0:43:45 businesses for hundreds of millions of dollars. I’ve watched them get hundreds of millions of dollars
0:43:51 in their bank account. And that feeling of celebration and joy happens to stay around for a
0:43:58 little while until that thing kicks in, which is that individual’s potential to help somebody, to solve
0:44:05 more problems, to be able to make a larger impact. And so that end goal does end up moving. The goalpost
0:44:11 ends up moving. And there’s actually nothing wrong with that. Despite the world wanting to tell you that
0:44:14 there is something wrong with the fact that you’re moving the goalpost, I don’t think there’s
0:44:20 anything wrong with it. And you only really get burnt out if you don’t see how the sacrifices
0:44:23 that you’re making are actually going to lead you to the six pack. If you’re going to be overweight
0:44:28 forever, then of course I’m just going to eat candy and chips and all the things that I love to eat.
0:44:33 But I do think I can get a six pack. So I’m willing to make some of these sacrifices here and
0:44:37 there because the goal isn’t going to allow me to get burnt out because I’m going to be so freaking
0:44:41 proud of myself by the time I reach that goal. At which point I’m going to change it to a different goal
0:44:45 And it’s going to be just as interesting and exciting of a game for me to play at that point in my life.
0:44:50 We talked about responsibility earlier and you work seven days a week all the time, but only take time off
0:44:56 for facials. I know my audience well enough to know that some of them will be thinking that’s all right for you.
0:45:04 You haven’t got kids. Totally. How do you respond to that rebuttal for people that have, you know, lots of other
0:45:14 responsibilities? They’re right. You can have kids and be a great parent and also work a lot. And so then your hobby
0:45:19 instead of me getting a facial would be you actually spending intentional time with your kids. But I would ask
0:45:24 them this question. What is the appropriate amount of time to spend with your kids? Like how much is
0:45:29 that? What would make you feel good about how much time you spent with your kids? Is it two hours a day?
0:45:37 Okay, great. Two hours. Focus time. Dedicated time. Not four hours. Half of that on television, on social
0:45:44 media, making calls, making dinner. No, that’s not workable. Two hours makes sense. Or three hours.
0:45:51 Whatever that person’s goal is with the amount of time that they want to spend being an active parent,
0:45:58 being somebody actively involved in that person’s life. But we tend to just use these excuses. Oh, I have
0:46:07 sick parents. Oh, I have kids. Oh, I have. And I find that very successful people happen to have all
0:46:13 of those oh, I haves. And many of them, not all of them, but many of them are able to figure out,
0:46:19 okay, I’m going to spend this 90 minutes at the hospital fully locked in to my dad right now.
0:46:27 My dad doesn’t actually need me for six hours. My dad needs me for 90 minutes. That time is precious.
0:46:34 It’s blocked off. I’m making the time for that. And then outside of that, it is working in order to
0:46:40 build the life that you want. Because guess what? Your dad is going to pass away. If your dad passes
0:46:45 away in a year from now, in six years from now, the amount of time that you spent with him needs to be
0:46:50 important enough for you to make that time. And I would hope that everybody makes the amount of time
0:46:56 that is necessary for them to feel like they did their job as the child, did their job as the caretaker,
0:47:00 whatever the role is. But at what point are you going to use other people’s circumstances
0:47:04 to stop you from doing what you want to do and creating what you want to have?
0:47:13 And for the parent who is very intentional with their kids and doesn’t use their kids as an excuse,
0:47:21 I am all for spending as much time as required for you to be a good parent. It’s that I find that the
0:47:28 other side is far more prevalent, which is I’m using my kids. I’m using my family. I’m using my
0:47:33 circumstances. I’m using my education, my lack of experience as a reason for why I can’t do this
0:47:40 thing. And when I find people, because I work with people all day, every day, when I find people like
0:47:45 that, the fastest way to handle that is be like, Hey, Sarah, let me see your phone real fast.
0:47:52 Sarah will give me your phone and I’ll open up the screen time on her phone. And if the screen time
0:47:58 on her phone has three hours of Netflix or an hour and a half of Instagram, like just reallocate that
0:48:04 time to the thing that you want to go build, use your calendar, use your time for building the life that
0:48:09 you actually want to have instead of saying, Oh, I have kids while also being distracted with your
0:48:15 kids and not being a parent, whatever that definition for you is a parent to them. I don’t
0:48:20 think that kids are negatively impacted by watching their parents work their asses off. I think that that
0:48:26 is an inspiring way to grow up. I had two parents who worked their tails off. And I do think that I am
0:48:31 part of the way that I am because I had such incredible parents who worked hard and who prioritized
0:48:39 their own goals and their own success as something that was important. And I would also argue it should
0:48:44 be more important than I am just because you’re a parent shouldn’t mean that your kids are the most
0:48:49 important thing in your life. And you have to over-index on spending all of your time there.
0:48:55 What matters more being in your view, being happy and content with your life or being successful,
0:48:57 even if it comes at the cost of contentment?
0:49:03 They’re the same thing. They’re not different. I do not find success and happiness on two polar
0:49:09 opposites. I am happy when I create things and when I can see in the physical universe that I’ve done
0:49:17 something that I wanted to do, whether that’s driving revenue, hiring people, helping a business owner.
0:49:23 That is when I am the happiest, when I am doing the things that are part of becoming successful.
0:49:28 So if Sarah, who’s scrolling on Netflix, is content and happy?
0:49:30 She’s not content or happy, though.
0:49:31 How do you know?
0:49:36 Because what is she watching? Is she watching Selling Sunset and watching other people live their
0:49:43 lives and touring these gorgeous homes and having these fancy things that Sarah would love to have if
0:49:50 she really thought she could have those things? If she really actually believed that for a second,
0:49:58 and these are the steps that are part of getting there, I do believe that she would choose actually
0:50:01 having it versus watching it.
0:50:05 I guess it depends on what it comes at the expense of, because I know a bunch of billionaires and
0:50:11 they’re not amongst the happiest people I know sometimes. I mean, there’s the odd one or two that I
0:50:14 think are really, you know, really happy and content. But then I’ve got friends that, you know,
0:50:19 live in my hometown who I think are probably happier and that never, you know, have a nine
0:50:26 to five job, et cetera. And I would say they’re probably happier. So, so that the house in my mind
0:50:33 doesn’t strike me as being the source of everyone’s happiness, even though for, for you, maybe even
0:50:39 for me, maybe that is the pursuit of those things gives us some kind of stability because of our own
0:50:45 trauma and our own wiring and our own insecurities, et cetera. But for Sarah, maybe she had such a cushy,
0:50:50 lovely upbringing and she felt so safe and secure and that she didn’t, she wasn’t without.
0:50:56 That maybe she’s like perfectly happy just vicariously watching Netflix and walking her dog.
0:51:00 I refuse to believe that that’s possible.
0:51:01 Really?
0:51:06 Yeah. Sarah is slapped in the face as soon as she leaves that nice little escape that she’s
0:51:11 created for herself of Netflix, of all of the things that she can’t have and that she can’t do and the
0:51:16 experiences she can’t create for herself that she could never give to people around her because
0:51:21 she was distracted and not actually building what she wanted to build.
0:51:23 Maybe that’s what she wanted to build though.
0:51:26 A life of watching other people’s lives on social media, Netflix.
0:51:31 People like watching movies and stuff and they like scrolling and, you know, they, they like
0:51:36 cooking and then do a bit of crochet, then walk the dog and spend time with the kids. People,
0:51:40 people like that. I, when I was younger, you know, when I was like 18, 19, 20, 25, whatever,
0:51:46 I didn’t think it was possible. I thought that everyone was pretending that they, you know,
0:51:50 that they were happy. But as I got older and as I started to realize that I’m a bit fucked up,
0:51:56 it became more and more clear to me that actually had the circumstances of my earlier life been
0:52:00 slightly different, I wouldn’t be the way that I am. And I wouldn’t want the things that I think I
0:52:04 want. And I wouldn’t get the contentment and stability from the pursuit of things.
0:52:09 And so it’s plausible. If you even look at your siblings, you go, well, how are we all so different?
0:52:15 Like, you know, why, why, why am I working seven days a week every single day? And some of my
0:52:20 siblings choose not to, it’s because we have, we have different wiring and we get happiness from
0:52:26 different things. And some of the things they do, I go, I’d hate, I’d hate that. My brain would be
0:52:32 going crazy thinking about email. You don’t think Sarah can be happy?
0:52:39 I don’t think Sarah’s happy watching Netflix and on social media. I think that there’s a deep sense of
0:52:49 insecurity and lack of contentment that’s guised as I’m happy. And that’s guised as, or covered of,
0:53:00 it’s almost like a facade. I’m going to say that I’m happy, but the realities of our economy and the
0:53:05 realities of her financial situation create dependencies for Sarah. It creates dependencies.
0:53:12 And with those dependencies, what I found is that the things that you are dependent upon,
0:53:18 at some level you will end up resenting. If I’m dependent upon my one customer in my business and
0:53:22 they make up 80% of my revenue, sure. It’s great. When I signed that deal, it’s really sucky when that
0:53:28 customer ends up being a jerk because now I’m dependent upon them, 80% of my revenue until I’m
0:53:32 not dependent upon them because I’ve diversified my revenue. And I’ve been able to bring on other
0:53:39 customers because I was able to market my business and acquire an audience. And so with Sarah,
0:53:48 I would ask if the median household income is around $60,000, shy of $70,000 a year,
0:53:55 what is Sarah dependent upon to be able to afford the Netflix subscription? And when she scrolls on
0:53:59 TikTok shop and wants to be able to be like everybody else who’s living these cool lives,
0:54:05 doing these glamorous influencer events or whatever she’s into, whatever is so captivating to her,
0:54:10 that’s making her watch this instead of go out and do those things, apply the makeup.
0:54:17 How many makeup tutorials do women watch without ever even applying the makeup or using the tools and
0:54:19 the products just because they’re distracted?
0:54:25 I’m wondering if this is a consequence of the internet, this perspective. Because in my head,
0:54:29 I was skipping back through 50 years and then 100 years and I was going back further. I was like,
0:54:35 what’s the human sort of wiring a thousand years ago when wealth didn’t exist? Wealth was
0:54:40 what you could carry. There was no such thing as bank accounts or money. So I was as wealthy as what
0:54:45 I could carry. And actually, maybe as I think Naval said this before, that the only currency back then,
0:54:49 which still persists and actually wealth is just a proxy of is status. Status has always meant
0:54:53 survival. It means that I get the resources, I get the mates, but wealth isn’t this construct that
0:54:58 actually the mind understands. But in the last 20, 30 years, because of social media, we’ve all been
0:55:05 sort of, I guess, wired in a way to believe that material possessions like the yacht or the follow
0:55:14 account is of utmost importance. Maybe it’s just a proxy of like, I belong to, I belong, and I’m not at risk.
0:55:16 Maybe it’s a proxy of status.
0:55:18 I think it’s a proxy of survival.
0:55:25 Yeah, yeah, exactly. So I’m wondering if like, if we’ve just been wired for the last 20 years to believe that
0:55:31 we need these things because of the environment that we’re in, but actually like prehistorically, it doesn’t make sense
0:55:38 that we would care about. So pursuit, I think, is like really hardwired into us. So it’s like, we wouldn’t have
0:55:43 these cameras and all in this house and stuff. So clearly my ancestors were like wired to pursue things
0:55:50 and to build, but they were also most certainly wired to depend. Like, I think this might be one of the real
0:55:53 problems with society at the moment is that we’re all pursuing independence.
0:55:58 You know, like, I think this is a bit of a problem. I think about this quite a lot, actually.
0:56:03 Like the decline in faith and the decline in community institutions and the decline in people having kids and
0:56:10 family. I’m like, we’re really becoming really individualistic. And I’m not sure that’s within our nature.
0:56:18 See, I think survival has to depend upon other people. It’s not just my survival. Once I’ve handled my survival,
0:56:26 the amount of money that I make, it instantly goes to the problems that come with other people’s survival,
0:56:34 whether that’s a family member, a group of friends, and how far out that expands. I don’t think that
0:56:41 changed 200 years ago or 2000 years ago. The ability to accumulate things to better prepare yourself in a
0:56:48 harvest, better prepare yourself in a time of a drought to actually sustain and make it through to
0:56:53 really survive. And the more contacts that you have, the more you are setting yourself up to survive,
0:56:58 the more people who know you, even though it’s a little bit of a status symbol, it’s actually a
0:57:05 survival mechanism for you because millions of people across the globe, at any point in time that you have
0:57:08 a problem, you have built enough trust and credibility with them for them to be interested
0:57:13 in helping you. So it’s actually a survival point. Now, of course, you can run the spectrum of the
0:57:17 survival and say, well, is the additional millionth follower, the additional 2 million followers
0:57:24 actually leading to more survival? I would argue that potentially, but what else could you be able
0:57:30 to impact if you were thinking about the survival of you, of your family, of the people that depend on you,
0:57:37 your team that’s here? Like you are creating abundance so that other people can survive through what you
0:57:43 have created and you pursuing your own survival and then having the second order be the group
0:57:48 around you, family, the employees, the other groups that you are a part of, that you contribute to in
0:57:54 whatever ways you do. And then those concepts go further out to what can you actually be responsible
0:57:54 for for its survival?
0:58:00 What’s interesting is this, this approach to sort of one’s survival and one’s prosperity is resulting
0:58:06 in us having, going through a genetic extinction because people are not having kids anymore.
0:58:12 So Sarah scrolling on Netflix with her four kids is actually genetically surviving and all these people
0:58:16 that are focused on independence and how much money I can make, they’re genetically becoming extinct.
0:58:17 Fascinating.
0:58:21 I’m basically playing devil’s advocate with myself because if you observe my life, clearly this is a
0:58:26 massive contradiction. But it’s something that’s been front of mind for me at the moment is this idea
0:58:30 of like dependence and independence. And obviously I’m approaching the season of life where I’m going
0:58:36 to have kids and there’s going to be trade-offs that I have to make, that I do make. But I guess we shall
0:58:37 see what happens.
0:58:45 Do you think people respect you a lot more now at 33 than they did when you were in 2019?
0:58:46 Of course they do.
0:58:54 And what should someone do that is looking to earn the respect? Someone that feels like they’re
0:58:57 continually disrespected. There’s something about them, there’s something in the way they carry
0:59:01 themselves, that they continually feel like people are disrespecting them. They might work in a business
0:59:06 or, you know, they might be low down in a company or maybe they’re not, maybe they’re just someone who’s
0:59:10 gone through the corporate world and they’re continually disrespected. What would you say they should do
0:59:12 to earn people’s respect?
0:59:17 The first thing somebody has to do in order to earn respect is to decide that they would rather be
0:59:24 respected than liked. That trade-off is made too often. We’re in a situation when the right
0:59:30 respectable thing to do is unlikable. We don’t choose the right respectable thing to do. We prioritize
0:59:39 being liked. And so when you make that decision to be respected and to not prioritize what everybody
0:59:44 thinks about you, you can then transition into the second step, which is you have to get stats in the
0:59:50 area that you want respect in. If you’re low in an organization or you have different people around you
0:59:56 who don’t respect you for a variety of different reasons, what is the area of your expertise that is
1:00:01 undeniable? It’s proof. It exists in the physical universe. It’s not just because you had an idea or
1:00:07 you think you can be an entrepreneur or you’d like to be someone who gives people relationship advice.
1:00:13 I’m sorry, but if you’re not in a relationship and you don’t have a stat of being able to have a good
1:00:18 relationship and you can’t have a spouse that’s like, wow, this person’s great. I love being around
1:00:22 this person. You probably shouldn’t be giving that advice and that’s why you don’t have respect in that
1:00:29 area. So I don’t think respect is a overall life respect. You need to have respect in the different
1:00:35 compartments. It’s not just Stephen is a respectable person altogether. That’s, that’s a facade to me.
1:00:40 You might not be respectable in certain areas. I maybe shouldn’t respect you in certain areas of your
1:00:46 life, but other areas, I would think areas that you’ve prioritized, you are incredibly respectable in,
1:00:53 and you’ve prioritized getting stats and proof in those areas to earn people’s respect, whether they
1:00:58 like you or not, because you have something to prove for it. Has that been a journey for you, this idea of
1:01:02 caring less about being liked? Because you talked about that earlier as being really central to your
1:01:09 sort of early twenties, et cetera. It was so hard for me to not want to be liked. I had a mom growing up who
1:01:17 was a medical doctor and just was the world’s most sweet, kind, thoughtful person. She would sit down at a party and
1:01:25 every single person in that room loved her immediately. She just had this aura about her. And so I watched my
1:01:34 mom growing up as a role model and somebody who still to me today is a role model. And she really emphasized how
1:01:41 important it is to ask great questions and to be engaged with other people. And what I lost in that
1:01:48 process is, well, if I’m always asking other people and, and trying to get other people to like me, and it’s
1:01:55 always that flow, like, what do I actually think about myself? Because I’m so focused on over accommodating
1:02:03 others. And so if you’re trying to flip this for yourself, you’re trying to go from, I over index on
1:02:12 being liked and not so over index on being respectable and liking what I think about myself. You really have
1:02:18 to go out to your three-year version of yourself and your five-year version of yourself because no one
1:02:24 is going to get clear on that for you besides you. And once you put that stake in the ground saying,
1:02:28 this is what I want to be known for. This is who I want to become. This is who I imagine myself
1:02:33 being. This isn’t a manifestation practice. It’s a, I’m going to decide who that person is.
1:02:40 And then I’m going to like myself at 20, at 30, at 70, because I’m acting in accordance with the way
1:02:44 that I view myself in the future. And I’m going to become the person that I want to be.
1:02:52 Have you found that you’ve had to reinforce and protect your boundaries in order to earn that
1:02:54 respect? Do you find that people try and test you?
1:03:01 Of course they do. I work with hundreds of team members every single day who have their own
1:03:06 points of view and their own perspectives on what they want the work to look like, what they want
1:03:14 our culture to look like. And I think I’ve had to wrestle with this so much because I want to create
1:03:19 an environment where people can be successful. My definition of leadership is making other people’s
1:03:25 success easy. So if I’m going to be a leader, I’m going to make other people’s success easy.
1:03:29 How would I go about doing that? What type of environment would they need to be in, in order
1:03:34 to actually make their success easy compared to their alternative, which is going down the street
1:03:39 and trusting that some other leader is going to make them more successful. And so I really wrestle
1:03:45 with who I need to be and what the boundaries are that I set for myself. And one of the things I’ve
1:03:53 gotten so much criticism of online was when I publicly shared a TikTok about firing somebody because I
1:03:59 found out that she was cheating on her significant other and the other person also had a significant
1:04:05 other. And as soon as I found out about it, I terminated both of them immediately. And it’s so
1:04:08 shocking to people that wait, someone was cheating with someone in the company. Yeah.
1:04:13 And they both had partners outside of the company, both had partners outside of the company. As soon
1:04:19 as I caught wind of it, it wasn’t even like a split second decision. Well, I guess it technically
1:04:23 was a split second decision. It was like, I can’t have this in my environment, especially somebody
1:04:30 close around me. People trust me and should trust any leader to help them make their success easy.
1:04:38 Am I making people’s success easy by putting inside that environment people who are going to
1:04:44 erode the values of the group? No. Success for most people isn’t getting a divorce from their
1:04:50 significant other. Success for most people looks like figuring out how to have the success in their
1:04:56 professional lives and in their financial lives while also being able to have a spouse. I wouldn’t want
1:05:01 my husband going out to work and being in an environment where the company was just fine with
1:05:07 people cheating on each other, lying to each other and not having a code of ethics, doing drugs. Like
1:05:12 none of that is something that I want inside my environment because it’s my job to make people’s
1:05:16 success easy. One would say that’s none of your business, what they’re doing when they go home.
1:05:20 That is my business, first of all, because it was with each other.
1:05:23 Yeah. But they’re not doing it at work.
1:05:29 Well, there was a, not to get into specifics of the particular event, but it happened to be around
1:05:33 work related. But if it wasn’t at work, you still wouldn’t be able to…
1:05:35 Even if it was, I would fire the person immediately.
1:05:36 So you’d fire someone for cheating?
1:05:37 Absolutely.
1:05:37 On their partner?
1:05:41 Absolutely. I can’t have cheaters. If they’re going to cheat on the person that they’re supposed
1:05:43 to spend the rest of their life with, do you think that they’re cheating on their work?
1:05:47 Do you think that they’re going to cheat on our clients? Do you think that they’re going to have the
1:05:52 ethics and morals and judgment to not be so distracted with their own personal ethics situation
1:05:57 that they can actually focus and do a good job? That person in any environment is a liability to
1:05:59 the environment. It’s a complete liability.
1:06:06 Some people have, you know, things in their personal life which are very different to the
1:06:09 way that they show up professionally, though. People do all kinds of things in their personal life.
1:06:10 It’s terrifying.
1:06:18 Because, listen, the way that I see it is if I expand the scope of my concerns, I’m going
1:06:24 to get fucking nothing done. So if I start, you know, going into who they’re at home with
1:06:27 and in bed with and what’s going on in their personal life, unless they bring it to me,
1:06:30 obviously, when you’re the founder and the CEO, people bring you stuff and they say, look,
1:06:37 this is going to impact my work. But, you know, boundary, I don’t want to be the government
1:06:40 of your fucking personal situations as well. As long as it doesn’t show up in the office.
1:06:46 If you’ve ever worked in a startup, you already know it’s chaos. It’s speed and it is survival.
1:06:51 And now with AI accelerating everything, that speed has only increased. Startups are landing
1:06:55 enterprise deals even earlier than before. But what comes with those deals is regulatory
1:07:01 requirements, something a lot of early stage businesses aren’t equipped to handle. And a SOC 2,
1:07:06 if you know what that means, isn’t always enough. When having the right kind of security is the
1:07:10 difference between making a deal or breaking a deal, you need to have a plan in place.
1:07:15 Vanta, who are a sponsor of this podcast, have an AI and automation system that makes it easier to
1:07:20 meet buyer expectations in just days. And they continuously monitor your compliance so any future
1:07:25 deals are never blocked. With AI changing regulations, their team knows exactly what’s needed
1:07:29 and when it’s needed. And they’ve built the fastest and easiest path to get you there.
1:07:35 If you’re running a startup and this appeals to you, you can visit vanta.com slash CEO and get $1,000
1:07:40 off. That’s vanta.com slash CEO for $1,000 off.
1:07:47 If I’m thinking of starting a business in 2025, you know, you’ve spoken to thousands and thousands
1:07:51 and thousands of business owners online, probably many millions of business owners.
1:07:58 When we think about that initial period of like coming up with the idea and picking what to work
1:08:02 on, is there any advice you’d give people based on the success and failure you’ve seen about what
1:08:06 they should aim at, what they should work on, especially in the context of like 2025, when
1:08:08 so much in the world is changing so quickly?
1:08:15 If they could use the frame, if any business owner or potential business owner could think
1:08:22 about starting a business from the standpoint of where is there the greatest chance for me to be
1:08:27 successful, that is the best frame to use. Unfortunately, most do not use that frame and
1:08:32 they base it off of their existing experience and the skills that they have. If it was not based off of
1:08:38 existing experience or skills that somebody has, I think great AI is going to be the great
1:08:45 leveler because nobody has a lot of experience in AI. Nobody knows in small businesses across America
1:08:53 how to hook up automations and start working with assistants to be able to put small businesses onto a CRM
1:08:57 system or an operating system that connects to their financial software that allows the business
1:09:02 owner to make great decisions. No one has done this at scale because it didn’t exist. And so if
1:09:08 I was starting a business in 2025, I would absolutely look at how do I help business owners who have
1:09:13 an infinite budget for things that actually work to make them more money solve problems that are real
1:09:19 to them. And the problems that are real to the 35 million business owners in the United States of
1:09:25 America is that they don’t know how to use AI. They are terrified of AI and they’re going to either put
1:09:32 their head in the sand or assume that somebody who is young is going to create the solution for them.
1:09:40 And somebody instead who is experienced could have a eight, maybe even a nine figure business over the course
1:09:47 of the next 18 to 24 months, really figuring out how to help solve these problems because it makes the business
1:09:54 owner to that business incredibly sticky. The customer is always going to be there and they would be on the front end of
1:10:02 So do you think a lot about the speed in which that market is growing when you think about where to set up shop and start a business?
1:10:28 Start a business. Of course. The market growth is everything because if you want to start a paper business in 2025, you would have to be the best paper business and really have a unique positioning to make that successful when you could do something less well and be much more successful because there’s just more opportunity in the growth and there’s less players in markets.
1:10:54 So the growth allows for innovation. So the growth allows for innovation. The growth allows for new entrance. And as I mentioned with AI, there’s just an unprecedented opportunity in front of people right now. But I’m also very excited about service-based businesses, roofers, plumbers, electricians, HVAC. All of those businesses, the core of the business doesn’t get disrupted by AI until robots.
1:11:13 Robots. But those business operations are ripe for somebody to come in. I don’t care if you’re 15 years old or if you’re 50 years old and get paid tens of thousands of dollars per client to implement very simple solutions that really do solve problems for those businesses.
1:11:15 So using AI. Using AI?
1:11:16 Using AI.
1:11:26 Yeah, I’ve heard you talk about when you described the six most profitable businesses that you think will be around in 2026. We’ve talked about AI businesses, talked about home services. The other one was hybrid wellness clubs.
1:11:33 Why is health such a big prediction for you in terms of profitability and a good place to set up shop?
1:11:40 There’s growth in the health space. After COVID, the whole world changed and their priorities changed as it relates to health.
1:11:55 The statistics I read recently about alcohol sales connected to nightclubs, it’s just it’s not what it used to be because instead of wanting to go out late and party and do all sorts of things, people are actually prioritizing their health.
1:12:15 And providing them with solutions for optimizing their health is just it’s continued to grow for ever since COVID and it’s going to continue to grow with different types of amenities at gyms, with different types of technology that people are inserting into what a traditional.
1:12:27 Well, I one time, I one time I recently went to a facial, my favorite thing, my hobby, I went to get a 60 minute facial and they integrated IV services into that facial experience.
1:12:39 Well, what else could you do that allows somebody who is sitting in a chair for 60 minutes to add revenue to that business that’s connected to their health and well-being?
1:12:43 Those types of innovations are happening in small markets all across the world.
1:12:46 And why did you say in that video, pet care?
1:12:49 People love their pets and people will spend money on their pets.
1:12:54 People will spend more money on their pets than they’ll spend on their kids and then they’ll spend on themselves.
1:13:05 I mean, if somebody has a dog, I recently talked to somebody who told me that she was doing Reiki with her 12 dogs.
1:13:10 I mean, it’s just the level of interest that people have in taking care of their pets.
1:13:23 I think what’s happened in that marketplace specifically is as business owners and high income earners make more money and they do have these pets, these things that are dependent upon them that aren’t yet children.
1:13:41 They want to spend their discretionary income on making that pooch that is their new best friend, Fido, comfortable, making him be well through all sorts of offerings.
1:14:07 And the other thing that I think is particularly pertinent to the experience you’ve had is so many small business owners will come up to me and say that they are – they won’t say it like this.
1:14:09 But what they’re describing is that they’re a bottleneck in their own business.
1:14:12 They’re at maybe, I don’t know, a million in revenue.
1:14:14 I mean, most people that come up to me say this exact same thing.
1:14:23 They’ve reached about a million in revenue in total and they don’t know how to scale beyond their – typically like service-based businesses where someone’s doing a service for a client.
1:14:29 And what do you say to those people when you’ve encountered them in your company?
1:14:32 Welcome to being an entrepreneur.
1:14:34 This is not a unique set of challenges.
1:14:37 This is an expected set of challenges.
1:14:53 The statistics show that the challenges that business owners face at that breakpoint of taking what they are doing that is working and transitioning that to having other people help them is part of the process.
1:14:55 And so there is nothing wrong with this business owner.
1:15:05 It’s just that they don’t technically know how to train somebody to do what they do well that then allows the business owner to focus on the business owner’s primary role.
1:15:08 And that primary role should be to generate revenue.
1:15:11 It shouldn’t be the dentist being in the person’s mouth.
1:15:20 You cannot have 12 dental clinics and still be the person that is helping the person floss and making sure that they’re flossing, right?
1:15:22 Mostly hygienists help dentists with that.
1:15:30 But you have to get out of the doing of your business and you have to get into the scaling of the operations of your business.
1:15:32 And those are just skills that you don’t currently have.
1:15:33 And what is that skill?
1:15:34 What is the core skill there?
1:15:35 It’s a tactical skill.
1:15:49 And the skill is opening up their calendar, looking at what they do every single day, duplicating through process creation what it is that they do that makes them a special snowflake in their mind.
1:15:53 Because every business owner thinks that they’re the only person that can talk to their customer.
1:15:55 They’re the only person that their clients will listen to.
1:15:58 Nobody is ever going to be able to service their patient like them.
1:15:59 That’s what they think.
1:16:01 And so they create those conditions.
1:16:04 Instead of saying, no, I’m going to objectively look at where I spend my time.
1:16:13 And out of all of the things that I do across a 50-hour work week, there are specific things that are not the highest value for me to continue to do.
1:16:17 But I would have to train somebody how to do that thing flawlessly.
1:16:21 It is not about hiring somebody who’s going to know how to do that thing.
1:16:23 That’s where they fail.
1:16:33 And then they lose confidence because they think some magical unicorn employee is just going to come into their lives and take this thing that only they know how to do and actually be able to do it.
1:16:34 Of course they can’t.
1:16:46 So it’s this reinforcing thought that they have instead of structuring it to say, out of these things, these are the specific parts of the business that I want to remove off of my plate so that in three months from now,
1:17:08 I do not touch these processes in order to do that, I’m going to document what I do, ideally using a framework like vision, commitment, execution, so that it doesn’t just get reduced down to steps, but so that team members can understand the why behind it, what the organization is committed to, what the team member needs to commit back to, and then actually execute on whatever that process is.
1:17:17 And instead of just handing that person those items in an onboarding and maybe never checking it again, you’re going to go through a four-step process.
1:17:21 First, you’re going to tell the person what they’re supposed to do, aka the process.
1:17:27 Ideally, then you show them what they’re supposed to do so that they can see how this applies in real life.
1:17:29 It’s not just something on a document.
1:17:37 Then you’re going to let them do that thing, and you are going to coach them and provide them feedback on doing that thing.
1:17:57 So when you can see that you’ve properly trained somebody and you’ve switched your mindset from just assuming that adults learn the same way that we used to learn when we were children, which is just by picking it up and figuring it out, you’re going to give them a full structure, tell me, show me, let me, coach me, on the most important things that they need to be onboarded with.
1:18:05 And then you are going to actually measure that they’re able to do those things in the way that you were able to do that so that that role inside your business is handled.
1:18:08 And then you just do that over and over and over again.
1:18:16 So often when people are having this conversation with me about this, they say, oh, I tried that and I brought someone in and they fucked up.
1:18:19 And so, yeah, I’m not just going to do it myself.
1:18:21 That’s like the rebuttal that I always get.
1:18:23 It’s always people saying, well, I tried that.
1:18:24 I trusted someone and they fucked me over.
1:18:26 So that doesn’t work.
1:18:30 What responsibility can they take in the interview process?
1:18:33 What responsibility can they take in the onboarding process?
1:18:36 Did they actually show that person what they’re supposed to do?
1:18:38 Did they ensure that the person knew what to do?
1:18:39 Do you think most people are bad at hiring?
1:18:40 Of course they are.
1:18:41 People are terrible at hiring.
1:18:42 Where do they go wrong?
1:18:47 What are the biases that they end up consuming that process that make them make a bad decision?
1:18:51 I don’t think they really understand what the work is that they’re trying to get that person to do.
1:18:54 So they Google a job description.
1:19:01 They chat GPT or use Grok to put a job description that isn’t actually connected to the real outcomes in the role.
1:19:04 I can imagine if you posted for a marketing position inside your business.
1:19:08 For you, marketing looks like lots of different things.
1:19:08 Yeah.
1:19:11 For the average business owner, I’m just going to, I need somebody to help me with marketing.
1:19:13 They don’t even know what they’re hiring for.
1:19:20 No, so then the person comes in with a certain set of experiences and they’re going to drive based off of their experiences,
1:19:23 whatever they think the outcomes are for their role inside that business,
1:19:28 because the owner never took the responsibility to say, this is how I’m going to objectively measure.
1:19:33 Was this person successful based off of the fact that the marketing that we do for our plumbing business,
1:19:37 that’s doing $800,000 of revenue is actually email marketing.
1:19:39 So what if I don’t know the right type of marketing?
1:19:40 Because I’m a plumber.
1:19:41 I don’t know about fucking marketing.
1:19:46 So I’m going to be very easily duped by someone that tells me that they know marketing.
1:19:51 What do I do to minimize the probability of me being duped?
1:19:58 Well, the good news is if you are a plumber currently and you’re doing, let’s say, $800,000 of revenue,
1:20:01 you’ve figured out marketing for $800,000 of revenue.
1:20:06 So the first thing in order to not be duped would be ensuring that the person that you’re bringing on
1:20:10 can at least do what you are doing and they can duplicate what you are doing.
1:20:16 Now, once they’ve demonstrated to you that they can take on those tasks for that $800,000,
1:20:17 they are competent.
1:20:18 They understand the business.
1:20:22 They understand who your customer is because you forced them to because you documented what you
1:20:25 did to get the first $800,000 and maybe that’s even referrals.
1:20:25 Great.
1:20:26 What is your referral process?
1:20:32 And how then, once they’ve been able to master what you created a model for,
1:20:36 I like to call this the four Ms, model, mimic, master, multiply.
1:20:41 The business owner can first create the model of what they’re doing today.
1:20:44 That’s generating the $800,000 of revenue in their plumbing business.
1:20:45 I take a model.
1:20:46 I have the model.
1:20:50 This is what we are doing for email marketing inside our business.
1:20:58 Then I move into seeing if they can mimic what is the behavior to then move into mastering it.
1:21:05 And once somebody is at mastering something inside a plumbing business for $800,000 a year that
1:21:09 it’s generating, they can then start to tweak and add things in.
1:21:11 And maybe we’re going to also try one other thing.
1:21:18 We’re going to try Instagram marketing because we know that our plumbing clients are on Instagram
1:21:19 and we’re going to have this strategy here.
1:21:24 So now I’m going to be able to add to that, at which point when a team member can go through
1:21:30 those first three Ms, model, mimic, master, then they’re in a position to multiply their role
1:21:37 because if they really did master something, the results would show that to indicate that
1:21:42 the business is ready for them to add potentially a marketing coordinator underneath the marketing
1:21:46 manager that can then go through those first three steps of the process.
1:21:52 While the team member who was once responsible for those things is no longer doing those things,
1:21:56 but is being additive to additional types of marketing inside that business.
1:22:04 The other thing that I often wonder is if people aim too low with talent, especially like earlier stage founders,
1:22:07 they tend to be a bit of insecurity there and they don’t want
1:22:12 someone to come in and tell them what to do in a particular domain.
1:22:19 Because I think the further I’ve got in my career, the more I’ve sought out people that are like significantly smarter than me.
1:22:19 And I see that as the game.
1:22:25 But in the early innings of my career, I think I was hiring people I could manage.
1:22:30 Do you think you weren’t as successful when you were hiring people you could manage?
1:22:30 100%.
1:22:37 Because now you’re able to bring on talent to help you bring on whole new lines of revenue,
1:22:41 whole new partnerships, business opportunities, manage those things.
1:22:43 Yeah.
1:22:48 In the early innings of my career, I was particularly aiming at young people that were like my age or younger
1:22:49 because I was what?
1:22:50 I was what, 20?
1:22:55 So I’m like, how the hell am I going to bring in a 45 year old that’s been doing this for 25 years
1:23:01 and be able to tell them anything, which was the fault in my thinking
1:23:04 because I thought my job was to tell them what to do and to give them the vision.
1:23:08 But actually, as I think got more secure in myself, I realized that the game is the inverse,
1:23:11 which is trying to find truly exceptional people that know things I don’t know
1:23:18 and create the conditions where their knowledge adds to the hive mind of the decisions of this organization.
1:23:21 And actually, that’s what we need.
1:23:23 We need new thinking, new experiences.
1:23:28 I think that’s important once you reach $30 million of revenue.
1:23:38 But until you as the founder can generate something that you can prove works and you can replicate what works,
1:23:44 you open yourself up to significant risk and the stats show it.
1:23:49 The majority of businesses, 97% of businesses fail within 10 years.
1:23:54 So by trusting or thinking that you’re going to bring on somebody who’s smarter than you,
1:23:59 you’re not actually taking on your role to say, this is what I want to build.
1:24:00 This is what I’ve built so far.
1:24:06 Before you will be additive to this environment, I need to make sure that what we have built so far,
1:24:10 the $800,000 of revenue, the $2 million of revenue, the $10 million of revenue,
1:24:13 I need to first make sure that you can do that.
1:24:19 Because if you can’t do that and we can’t duplicate what we’re already doing that works well,
1:24:27 we don’t know what is the right idea to bring in because there isn’t a core understanding of what makes this business run today.
1:24:29 And the last thing that you want to do is bring on a leader.
1:24:37 Let’s say your business is doing $10 million of revenue and you think that there’s somebody out there that is smarter than you who’s going to entirely change your sales process.
1:24:40 Maybe you weren’t the best salesperson, you hired a salesperson on very early.
1:24:45 They’ve tapped out in their ability to add additional salespeople and really properly run a sales team.
1:24:49 Well, as soon as that’s happened and you’re going to bring on this external person,
1:24:53 it would be great if they could add $20 million of revenue.
1:25:00 But if it’s through some different product and different service and different way that disrupts what got you to $10 million,
1:25:03 you’re not at $10 million any longer.
1:25:05 You’re at $8 million or $7 million.
1:25:07 And there’s real slipbacks that happen.
1:25:09 And to me, that’s more of the reality that I see,
1:25:17 which is the slipback because the business owner doesn’t know enough about the core parts of the business to decide how the business is run,
1:25:23 what the core offer is, to have the confidence to then bring on people who are additive that can’t break the business.
1:25:37 So you think you should approach with caution because there’s risk associated with onboarding people that might be expensive and know too much about – I guess it goes back to being duped.
1:25:41 Be able to dupe you by you not fully understanding what they’re saying and what they know.
1:25:45 And they can’t dupe you if you know what you are already doing.
1:25:56 If you’re really willing to model what is currently being done and they are willing to be humble enough to come into your environment and learn the reasons why.
1:25:58 This doesn’t have to take years.
1:25:59 This can take a handful of months.
1:26:08 I’m not talking about like stifling innovation for quarters and quarters or years and years to make sure that they like really are indoctrinated with the way that the organization works.
1:26:09 Absolutely not.
1:26:09 That wouldn’t work.
1:26:16 The way you have to do it is quickly assessing that they understand the way that things work inside your current business.
1:26:21 We just recently brought on a new C-suite within the first handful of weeks.
1:26:24 I can tell that he’s picking up on what our core business does.
1:26:38 And if I didn’t think that, it would be hard for me to trust some of his recommendations because I brought on a C-suite team member earlier this year who had all of these fanciful ideas and this, you know, the big names.
1:26:47 And you think that they’re going to bring on all these things, but they can’t actually contextualize what their experience is to the core business because they don’t understand the core business.
1:26:51 And then it ends up disenfranchising the team members that they’re responsible for working with.
1:27:07 And I have seen more often than not that trusting too early on without that founder getting the necessary skills ends up in the luck scenario instead of this was a strategy because I knew and had certainty about what was going on.
1:27:09 And I’m good with what my four walls are.
1:27:13 This is what you are going to bring that is incredibly additive to that core business.
1:27:17 But that rigor and that discipline has to be there from the founder first.
1:27:18 It’s interesting, yeah.
1:27:19 It is really interesting.
1:27:28 And I think part of my bias is because I’ve been there before, I would never start a new business now without aiming extremely high with the talent.
1:27:31 But that’s actually because I’m harder to dupe now.
1:27:48 So if you have to pay someone a huge salary, for example, and give them a huge package, whatever, I’m better able to assess whether they are worth it and what their ROI is going to be versus the start of my career where hiring someone and taking such a big risk on someone, I didn’t have enough data to understand if I was being duped or not.
1:27:51 So it was a lot of faith and trust.
1:27:54 And, well, they worked at this incredible company, so they must be good.
1:27:57 And I’ve also seen that completely backfire as well.
1:28:03 You talk about these 10 steps to becoming a millionaire in a video that you made in December in 24.
1:28:06 And there are a couple of things that I wanted to pull out here.
1:28:10 So you outline this 10-step process to becoming a millionaire within a year.
1:28:14 And one of them is researching what jobs millionaires have.
1:28:19 Then rate your interest and skills in each and pick one to master.
1:28:23 The other one is cut out friends who drain energy or don’t stop your goals.
1:28:28 Study the 10 most successful people in your field through podcast videos and books.
1:28:32 Use every moment to build skills.
1:28:36 Follow Only Millionaires on social media and eliminate all distractions such as Netflix and doomscrolling.
1:28:40 Be willing to invest and go into debt.
1:28:45 As without investment knowledge, you will stay broke.
1:28:48 Attend events with successful people.
1:28:50 Research you’ll be attending.
1:28:55 Master selling yourself, your customers, and your team members daily.
1:29:02 On this point of selling, is there anything on this subject of how to be a great salesperson
1:29:05 that we haven’t talked about that you think is important?
1:29:09 Whether it’s selling yourself or selling your ideas or selling your business or…
1:29:13 One of my favorite quotes from Grant Cardone is,
1:29:17 to the extent you are sold, you will sell.
1:29:19 Oh, okay.
1:29:23 To the extent in which you believe something is the extent you’ll be able to make others believe
1:29:23 in the thing.
1:29:29 So if you’re not sold on yourself, on your business idea, on the product that you’re selling for
1:29:33 the company that you work for, on getting another department to work cross-functionally with
1:29:37 you, if you aren’t really sold on that, you will not sell.
1:29:45 But I think it goes a layer deeper than that oftentimes because it’s easy to look at,
1:29:47 I’m not selling the product inside my business.
1:29:49 Maybe I’m a team member.
1:29:49 I’m in sales.
1:29:54 And I’m not hitting my quota this month of cars that I’m supposed to sell.
1:29:59 And I’m like, well, I don’t really feel good about the fact that I sell cars.
1:30:01 This car is a piece of crap.
1:30:02 Of course, I’m not selling the car.
1:30:08 And you can get very critical of the thing and rationalize why you are not good at sales.
1:30:16 But if you really do take a step back, why did you choose to sell cars in the first place?
1:30:22 Why is that the thing that you said, I’m going to spend my time and energy being sold on?
1:30:25 You could have chosen lots of other opportunities.
1:30:30 And you actually being sold on the PR firm that you wanted to work at, instead of taking
1:30:36 the sales job that you got and not confronting the PR rejection that you got, landed you in
1:30:40 this place where you’re unsold and then you’re critical of your environment and you’re critical
1:30:40 of the product.
1:30:44 And then you think you’re not good at sales when really you just needed to go back to that
1:30:49 thing that you were actually sold on because you sold yourself on why you thought for you
1:30:50 that was your opportunity.
1:30:51 Then you just missed the target.
1:30:56 And instead of being unreasonable about the target, you became reasonable and started
1:30:58 selling something you didn’t believe in.
1:30:59 And then you think that you’re not good at sales.
1:31:06 And so the reasonableness in yourself, in what you want to be doing, is actually why I
1:31:08 find that salespeople can’t sell.
1:31:11 It’s not about their inherent skills.
1:31:14 If I can get them sold on the product, of course, I’m going to get them sold on the product.
1:31:18 I help business owners across the country get sold on getting their team members to sell
1:31:19 roofs.
1:31:24 I believe that somebody knocking on the door and selling roofs is the most important thing
1:31:24 for that team member.
1:31:28 I am sold on the fact that they’re working for a roofer who cares about them.
1:31:31 So I’m like, hell yeah, let’s get on the roof.
1:31:35 I was on a roof about a month ago and then was on another roof two months ago because I
1:31:40 literally helped these business owners train their sales team members to sell roofs.
1:31:43 And these sales team members aren’t naturally interested in roofs.
1:31:46 They didn’t wake up one day thinking like my life’s dream is to sell a roof.
1:31:48 But what are they sold on?
1:31:52 They’re sold on the opportunity to potentially join this roofing company to go from one location
1:31:58 to two locations, three locations, five locations, because the business owner has created that
1:31:58 vision for them.
1:32:05 And the salesperson can sell themselves on the skills that they have to understand how to sell
1:32:05 a roof.
1:32:11 Maybe not the sexiest thing, but that’s a stepping stone in order to be a future expansion partner
1:32:14 with this business owner because this opportunity exists.
1:32:15 So how do I sell a roof?
1:32:21 If I’m on that roof with you and you’re trying to train me to sell the roof better, what are
1:32:21 you saying to me?
1:32:24 Well, ideally, you’re knocking on the door of the homeowner.
1:32:24 Okay.
1:32:25 I knock on the door.
1:32:26 You knock on the door.
1:32:26 Yeah.
1:32:30 And you go through, if there was a storm, there’s all sorts of ways that you can sell roofs.
1:32:35 But let’s say that there was a storm nearby or recently that hit that area and you could
1:32:39 go the easier route, which is going through insurance because that roof is completely then
1:32:40 paid for.
1:32:45 But then you’d need to go up on the roof and or use a drone to look at the real damage because
1:32:49 that in and of itself is a sales skill.
1:32:55 Somebody going up and pointing out the problem that that person has that they do not know in
1:32:59 that moment that they have helps the person feel confident in selling that roof.
1:33:05 So it’s just as much a part of a process to go walk the roof or to fly a drone over that
1:33:09 roof to see the damage as it is a selling mechanism for the salesperson because you’re not just
1:33:10 selling somebody a roof that doesn’t need a roof.
1:33:11 They actually have a problem.
1:33:18 And then you would educate that sales individual on the damage that that can do long-term, the
1:33:20 value loss of that property.
1:33:25 And if you can sell the salesperson on why that homeowner deserves to know that their roof
1:33:30 has something that insurance could pay for that could get fixed for them within a handful
1:33:34 of weeks that doesn’t erode their biggest investment that that person has likely made in
1:33:40 their life, their home, all of a sudden, I have an army of salespeople who are interested
1:33:44 in selling roofs because they’re sold not just on the fact that it’s a roof, but the impact
1:33:48 that that work makes on the person that they’re selling and ideally the opportunity that they
1:33:51 have inside that company to be freaking great at selling roofs.
1:33:56 So you pointed out the problem that they have, you’ve then assigned a cost to that problem,
1:33:59 how much it’s going to cost them over the long term or short term.
1:34:04 And then you pose the solution, which is to get the roof repaired.
1:34:08 And I guess you’re trying to frame the solution relative to the cost so that the solution is
1:34:14 not bigger or more costly than the cost of having a bad roof.
1:34:20 Earlier on, you mentioned this phrase, which I’ve not heard before.
1:34:24 It was just before we started recording, you talked about a women’s wealth transfer.
1:34:27 And when I asked you what was front of mind for you at the moment,
1:34:30 you referenced that you were thinking a lot about the women’s wealth transfer.
1:34:32 What is this?
1:34:40 The women’s wealth transfer between 2025 and 2030 looks like just, these are U.S. stats,
1:34:45 $10 trillion are in the hands of women right now.
1:34:50 And between now and 2030, that number is going to go up to $30 trillion.
1:34:54 So this wealth is going to balloon.
1:34:58 And when you think about the implications of how this wealth transfer happens,
1:35:05 it’s not just cash that is given to women all of a sudden because they’re making more money.
1:35:11 There’s a transition because of differences in life expectancy and partners, a man and a woman.
1:35:12 There’s about a, on average.
1:35:13 Men are going to die first.
1:35:13 Yep.
1:35:16 And it’s about five and a half, six years.
1:35:26 So women are left with assets, not cash, like homes, businesses, portfolios, investments,
1:35:31 bank accounts that oftentimes they were left out of the conversation with the financial advisor.
1:35:38 And they don’t actually know how to operationalize, how to manage, because up until as recent as 50 years
1:35:44 ago, women weren’t even allowed to open bank accounts without their husband or their father
1:35:45 until that passed in the eighties.
1:35:53 And so the wealth is actually moving towards women, but women today feel less financially
1:35:56 able due to content creation.
1:36:02 There was a recent study done by a company called LVEST, where they analyzed the amount of
1:36:07 manifestation content on the internet created by women creators.
1:36:15 There’s 12 times as much manifestation content from women creators as there is investing and
1:36:24 equity content or 70% of women feel more overwhelmed with financial information after consuming the
1:36:30 content because it’s a tip or trick or hack that is being shared instead of a real system and
1:36:36 process for how do they take something and systematize or operationalize this business that has equity,
1:36:40 but then there’s trucks maybe that they’re inheriting and then there’s debt on this business.
1:36:42 And it’s just a brand new conversation.
1:36:48 And as women get more financially literate, as they get more financial opportunities,
1:36:53 there have to be more ways for them to be in these conversations.
1:37:00 They have to be more ways for them to understand how to navigate what opportunities didn’t exist
1:37:04 structurally, even up until as recent as 20, 30 years ago.
1:37:08 And so I’m passionate about this because I see this incredible time where
1:37:17 I help people every day understand how to grow businesses and be competent in businesses.
1:37:25 So as the total wealth transfer takes place over the next 20 years from baby boomers to the next
1:37:28 generation, that total wealth transfer is about $124 trillion.
1:37:37 How do I equip women to feel confident with the decisions that they’re making to not just fire
1:37:43 their financial advisor, which 70% of them do after their spouse dies within the first year,
1:37:51 and actually know before this catastrophic event takes place, how they control the money,
1:37:58 how they feel confident with the money so that once they have it, it is not in moments of panic
1:38:01 and stress and frustration that they are having to figure these things out.
1:38:07 They already feel like they are equipped with conversations about what is a P&L and how do I
1:38:10 understand what’s happening with my 401k?
1:38:17 And still some of these concepts are just out of sight, out of mind, and traditionally held by
1:38:19 male roles in a household.
1:38:23 So what would you recommend people do who find themselves in that situation where they
1:38:25 are financially illiterate?
1:38:26 You used the word earlier on, financial crisis.
1:38:29 Is that dovetailing into the same thing?
1:38:31 Is that because people, is that the financial illiteracy point?
1:38:33 When you say financial crisis?
1:38:38 For me, the financial crisis is how few people are actually making enough money to make ends meet.
1:38:45 The financial crisis is that there are so many businesses, 35 million in the U.S. alone,
1:38:50 and yet less than 200,000 make more than a million dollars.
1:38:56 And if less than 200,000 make a million, over a million dollars, and the average margin of a
1:39:02 business is eight and a half percent, you just, you’re circling the drain as to how much money
1:39:03 people are actually making.
1:39:06 It seems like there’s so much money because of social media.
1:39:12 And there are team members who work in organizations that make more than $60,000 a year.
1:39:18 But people are actually making less money than I think society believes because of the
1:39:19 proliferation of content creation.
1:39:25 And so this crisis, to me, has much more to do with how do we get people skills that they
1:39:32 need with our life expectancy in total looking like it’s going to be longer based off of the
1:39:36 different treatments that are coming out due to AI in healthcare, in genomics.
1:39:41 What do you think is the most important financial information the average person needs in this
1:39:41 regard?
1:39:46 I think the most important financial information is actually that money matters.
1:39:56 And if money matters, how are you spending your time today, tomorrow, the next day, to get skills and to do
1:39:57 things that generate money?
1:40:02 And if you can align your time with making more money instead of thinking that it’s some fixed
1:40:07 resource or there is some scarcity around it, you could actually increase the top line because
1:40:12 you can save your way to the bottom, but you get to the bottom.
1:40:15 There’s no abundance in the bottom.
1:40:17 So what are the skills?
1:40:24 Like if I was somebody that was trying to earn more money today, I would go onto one of the
1:40:28 AI platforms and say, this is the set of skills that I have.
1:40:31 These are the set of interests that I have.
1:40:35 This is the current job that I hold, what I do for work.
1:40:43 And my goal is to increase my income between now and 12 months from now by $100,000.
1:40:49 What are the specific skills and the associated syllabus for each week if I carved out two hours
1:40:54 a day for me to learn that you could put together for me so that I can actually get skills that
1:40:56 would demonstrate that I’m able to make more money?
1:41:03 And I think that message is missed when people talk about investing and 401ks.
1:41:10 Sure, you can make your 6%, your 8%, your 10%, but what can you actually control?
1:41:12 And what does every individual have the ability to control?
1:41:20 Their skills and how they exchange those skills for problems that they are solving in exchange,
1:41:21 earning more income.
1:41:25 And then they’re able to invest in and do all of those other things, but those things
1:41:25 are ancillary.
1:41:27 They are not the main thing.
1:41:29 The main thing is you need to get skills.
1:41:30 You are going to live longer.
1:41:32 Wake up, smell the roses.
1:41:38 The world is going to be a very long place that you’re going to inhabit for the next potentially
1:41:40 hundred years on average.
1:41:45 So let’s get comfortable with learning more, understanding what our stops are to learning
1:41:49 so that we aren’t scared as the world changes of having to acquire new skills.
1:41:54 Before the Diary of a CEO was what it is today, it was just an idea.
1:41:59 And it started with me, a cheap plug-in microphone, and my Mac right here.
1:42:03 And I have to say, when I first had the idea for the Diary of a CEO, my thinking was that
1:42:07 the world might want to see into the diaries of some of the most interesting, successful people
1:42:10 really in high places that were doing interesting things.
1:42:15 So after recording that first episode under my duvet, I sat on my Mac, which is from our
1:42:18 sponsor, Apple, and spent hours editing and eventually uploaded it.
1:42:21 And honestly, I thought that would probably be it.
1:42:23 But a couple of my friends said they enjoyed it.
1:42:24 So I kept on recording.
1:42:28 And over time, the microphone has changed and we now have this incredible setup here.
1:42:32 But the thing that has stayed the same is I’m still using the Mac.
1:42:36 Even today, my entire team across our studio still uses the Mac.
1:42:41 Our first few episodes maybe had tens of people listening, but now tens of millions of people
1:42:44 tune in all over the world, which is still absolutely crazy to me.
1:42:49 So if there is an idea that keeps tapping you on the shoulder, this is your sign to start.
1:42:51 Your great ideas start on Mac.
1:42:54 And you can find out more at apple.com slash Mac.
1:42:59 I did something at 24 years old that has had a profound impact on my life.
1:43:03 I set myself the challenge of posting every single day on my social media channels.
1:43:05 And at the time, I was doing it to grow my following.
1:43:08 But it had this profound impact on my life.
1:43:10 And two remarkable things happened when I did that.
1:43:15 I managed to learn faster because every single day I’m capturing what is happening to me and
1:43:18 trying to distill it down into something that I can share with the world.
1:43:22 But more remarkably, it led me to building a following of many millions of people.
1:43:25 And that’s the basis that I used to launch the Diary of a CEO.
1:43:28 And that’s why I want to tell you about our sponsor today, Adobe Express.
1:43:32 They are the platform that I use to make all the posts across my LinkedIn and across my Instagram.
1:43:35 It’s a couple of clicks and you don’t need to be an expert.
1:43:39 And that is why I love using it because I’m not an expert in graphic design.
1:43:41 It’s accessible to use for all of us,
1:43:44 even if we don’t have the technical prowess to design great things.
1:43:48 So if you want to start compounding both your reach and your knowledge like I did at 24 years old,
1:43:54 then head to adobe.ly slash steven and get started with Adobe Express.
1:43:57 That’s adobe.ly slash steven.
1:44:02 People love talking about passive income, especially on YouTube and the internet.
1:44:04 Everyone wants passive income.
1:44:07 The idea that you can make income and do fuck all is unbelievably compelling.
1:44:08 I would like some passive income.
1:44:10 What is the reality of this?
1:44:13 Because there’s a real obsession with figuring out ways to make passive income.
1:44:14 I want to earn money when I sleep.
1:44:18 What is the reality of that?
1:44:19 Is that a thing?
1:44:19 Is that possible?
1:44:20 Is that something I should be aiming at?
1:44:24 You should aim at that once you have a million dollars in your bank account.
1:44:30 Before you have a million dollars, don’t even think about passive income.
1:44:34 You have no asset to actually earn passive income off of.
1:44:46 And your time is much better spent learning how do you get your first million dollars than it is through passive income and thinking how you’re going to earn a percentage on the principle that you’ve invested.
1:44:57 If you make $60,000 a year, medium wage, United States of America, if you make $60,000 a year, 8% on that isn’t going to get you to financial freedom.
1:45:04 So don’t figure out how to crack 8% to maybe I’m going to get 15% returns because the principle is still so small.
1:45:06 The $60,000 is so small.
1:45:07 What do you have to do?
1:45:08 Actually learn.
1:45:09 How do I make my income?
1:45:11 $160,000.
1:45:22 But what’s wild once people learn how to do this and the skill of learning is like it’s the greatest drug on planet Earth because you learn how to do something and you become competent in it.
1:45:41 And as soon as you get there, you’re like, oh my gosh, if that’s all it took for these people that I used to think were special to earn an additional $100,000 and now all I have to do is do that same process again to go from where I’m at to be able to earn $1.6 million, do a 10X, sign me up.
1:45:44 Because you get this confidence from learning how to do things.
1:45:54 And so passive income is great at a certain stage of life and at a certain stage of financial protection, but it is not – it is financial protection.
1:45:58 It is not for the people who are saying, I want to go build something.
1:45:59 I want to grow something.
1:46:00 I want to create something.
1:46:04 It is a – it is, to me, almost the opposite of survival, actually.
1:46:06 It’s your backup plan.
1:46:10 It’s your rainy day fund in case shit hits the fan.
1:46:13 And I’m not opposed to having a backup plan.
1:46:15 It’s good to have a backup plan.
1:46:25 But 99% of your time should be focused on how do I make the first plan go frickin’ right and do everything I can today to control plan A.
1:46:28 You talked about acquiring skills being the key thing there.
1:46:38 Obviously, the world is changing quickly because of AI and all the skills that a lot of people once acquired in university, you know, accountants, lawyers, podcasters, I guess.
1:46:45 Our skills are quickly being replaced by intelligence machines and systems that can now do what we do.
1:46:55 And when you look around the corner at what’s going on in robotics, I think NEO, the robotics company this week, put on sale their first humanoid robot, which can move through the physical environment and do things.
1:47:01 And when I combine these two things, I can combine intelligence with the ability to manipulate the physical environment.
1:47:05 I go, where are humans going to be in all this?
1:47:07 Because it is conceivable.
1:47:18 It’s perfectly conceivable to me that much of what we employ people to do these days will be redundant in the near future.
1:47:26 And that’s not to say that there won’t be new jobs, but it’s a difficult time to be investing heavily in any particular skill set.
1:47:32 Well, some skill sets because they’re becoming invalid in no time at all.
1:47:33 Like even as a writer.
1:47:35 So like I’ve written two books and I enjoy the process of writing.
1:47:37 I consider it to be one of my edges.
1:47:38 I was like, I’m quite good at writing.
1:47:40 So that’s useful.
1:47:41 You can build a personal brand.
1:47:42 You can send good emails.
1:47:45 You can convince people, investors, whatever it might be.
1:47:48 But even now I’m like, fuck it, everyone’s got like AI now, ChatGP2.
1:47:53 So they can just produce AI slop and they can literally just say, write it like Steven or write it like Natalie.
1:47:55 So the edges are going.
1:47:57 What is the edge of the future in your view?
1:47:59 What is the edge?
1:48:03 What is the skill I should double down on that the robots and AI aren’t going to steal from me?
1:48:07 I think the only skill that we can actually double down on in a world of AI
1:48:15 is the skill of learning and adapting because we cannot predict what the world is going to look like in 2040.
1:48:18 We do not know what robots are or aren’t going to be capable of.
1:48:21 I’m not as bullish on this.
1:48:30 I watched Elon have an interview over the weekend about his take on AI and he said that it’s a supersonic tsunami
1:48:36 in which he proceeded to explain that supersonic is traveling at the speed of sound
1:48:39 and a tsunami is a wall of water.
1:48:46 And so if you think about that being AI, it’s coming, it’s here, it’s fast.
1:48:50 And of course, he benefits from everybody believing all of those things with all of the companies.
1:48:52 And I am a pro Elon person.
1:48:54 I love what he has built.
1:48:55 I love his mind.
1:48:59 But I think that we’re further away than people think, but it is still coming.
1:49:05 And so the only hedge that somebody can have is the ability to adapt and learn.
1:49:09 And what AI should be used for with every individual is the ability to learn.
1:49:11 Acknowledge what you don’t know.
1:49:13 That is the greatest strength somebody has.
1:49:19 Really be comfortable saying, I do not know how to read a P&L.
1:49:21 I don’t know how to read this legal contract.
1:49:23 I don’t know anything about AI.
1:49:28 And what I’ve heard in LLM, I don’t really know what it is or agentic.
1:49:29 What’s the difference?
1:49:36 And be able to convince yourself why that is the most important skill for you to push past
1:49:42 that barrier of learning something new that is so uncomfortable because the names are new
1:49:46 and you feel like a freaking idiot and then you think everybody is smarter than you and
1:49:52 that you’re just some fraud to push back on that and to have some resilience through it
1:49:54 to say, I’m going to adapt through this.
1:49:59 I’m going to get to the other side and learn so that I concretely can have confidence that
1:50:03 I can change in any environment based off of what’s needed of me in that environment.
1:50:08 And I will add value to that environment regardless of whatever the external circumstances are.
1:50:10 That is the only choice.
1:50:12 There is no alternative choice.
1:50:13 Are you scared about AI?
1:50:14 I’m not scared at all.
1:50:15 I’m pumped.
1:50:19 As you can tell, I’m really excited because I used to feel dumb.
1:50:24 I used to feel like there were things that these smart people knew that I didn’t know.
1:50:33 And my entire outlook on life changed a handful of years ago when this got launched because
1:50:40 AI has taught me in two years what I would have had to go to school for and would have had
1:50:44 to get a degree in still to just find out that most people who went to school for those things
1:50:47 and had degrees in them missed something critical and important.
1:50:53 And so for me, and I think people like me, and I don’t think there’s anything particularly
1:50:57 special about who I categorize as people like me.
1:51:08 It is an unprecedented time to lean into this reference of information that can specifically
1:51:12 tutor you on what you don’t know to actually equip you.
1:51:18 We’ve never had this opportunity before, and it’s not specific to you with your gender or
1:51:20 your race or your age.
1:51:21 It’s accessible.
1:51:27 And so I’m beyond excited because anything that comes up that’s like, oh, this just changed
1:51:28 the whole dynamic of the business.
1:51:29 Guess what?
1:51:35 I have AI to help me understand that and to help me get whatever skill I need in this new
1:51:36 world.
1:51:38 Same thing that people 100 years ago had to do.
1:51:41 Same thing that 2000 years ago people had to do.
1:51:46 They just didn’t actually have a tool to help them understand what was happening to then learn
1:51:51 what needed to happen from them, whatever they had misunderstood czar in, in order to actually
1:51:54 get to the other side with real skills.
1:51:59 Natalie, what do you think is the most important thing we haven’t talked about that we should
1:52:02 have talked about as it relates to what you know about who my audience are and what they’re
1:52:03 interested in?
1:52:11 I think this is a connected subject, but I would want anybody in the audience, whether you make
1:52:19 60,000 a year, a million a year, a hundred million a year, to actually have the belief in themselves
1:52:25 that they can learn anything that they want to know and that there isn’t actually a barrier
1:52:27 there that exists.
1:52:33 Because if I could get people to really believe that, their entire life would change due to the
1:52:36 access that they have today, due to the tools that they have today.
1:52:44 And so taking that confidence that I can walk into any room with any big shot, with anybody
1:52:49 who knows something about a particular subject matter that I know nothing about, and feel
1:52:55 totally comfortable being in that environment because you can prep yourself, you can learn
1:53:00 about it, and life is so beautiful because you get those experiences and you don’t have to
1:53:01 be scared of them.
1:53:06 You can learn and you can understand, and there’s nothing that’s wrong with you to where you can’t,
1:53:12 and there’s no special privilege or special characteristics that somebody has that you
1:53:15 don’t have in that you can learn anything.
1:53:22 Did you used to think there were special characteristics or some kind of genetic genius gene that these
1:53:23 people at the very top had?
1:53:27 And how did that change once you were in rooms with those people?
1:53:33 Of course I thought that there was some genius button that somebody clicked at birth before
1:53:38 coming out of the womb where they just got to be special and they got to understand things.
1:53:42 I really struggled growing up with remembering numbers.
1:53:44 Numbers were so challenging.
1:53:47 I would just reverse the numbers and then they wouldn’t stick in my brain.
1:53:50 And I thought I was stupid for so much of my life.
1:53:58 And for anybody who also struggles with that, what you would come to find out being around
1:54:04 lots of people, successful or unsuccessful people, is everybody has that thing.
1:54:10 So the faster that you can attack it and get yourself comfortable with numbers, what I realized
1:54:15 is like that was just a story I told myself because had I ever spent an afternoon on a Sunday
1:54:20 with my extra time actually trying to get better at remembering numbers?
1:54:21 No, I hadn’t.
1:54:24 I just used it as an excuse.
1:54:29 And successful people just limit the amount of excuses that they allow themselves to believe
1:54:31 for why they aren’t successful.
1:54:38 They take the limitation that they have and either they so over-index in the strength and
1:54:43 they ignore that or they realize that that limitation is actually at a point where it is
1:54:44 limiting them.
1:54:50 So they have to attack it and take the time to get better and shore up that area to then
1:54:53 be able to springboard from there.
1:54:57 There’s also, I guess, another layer to this, which is men tend to rate their own performance
1:55:00 higher than women do, even when their actual performance is equal.
1:55:02 And there’s a bunch of different studies that cite this.
1:55:05 There’s one famous study that people always talk about, which might not be, I think might
1:55:10 be refuted now, but it said that men apply for a job when they meet 60% of the listed
1:55:15 qualifications, while women only apply when they meet 100% of the listed qualifications, which
1:55:21 in part, as it relates to top jobs in Europe, people think that this is part of the reason
1:55:28 why men are more likely to be in full-time top jobs because that overconfidence means they’re
1:55:33 more likely to apply and therefore more likely to, I guess, convince other people and more
1:55:34 likely to get the job.
1:55:43 So there is something, there seems to be a difference in genders in terms of the need to feel ready
1:55:45 and the need to feel qualified.
1:55:48 That’s so real to me.
1:55:49 Yeah.
1:55:51 That is so real to me.
1:55:58 I get to work with people every day and I will have a personal, professional, and financial
1:56:02 goal conversation with team members who are in the exact same role.
1:56:03 Let’s say they’re an account manager.
1:56:05 One will be a female.
1:56:05 One will be a male.
1:56:08 The woman is like a rock star.
1:56:10 She’s like, the clients love her and she’s so good.
1:56:13 And she just has like this little like magical spark.
1:56:17 So I’ll be sitting with them with their personal, professional, and financial goal conversation.
1:56:24 And the woman will say, oh, I’d like to go from making $80,000 a year to maybe in a year
1:56:26 from now making $90,000.
1:56:33 And the next hour I’ll have a conversation with a guy who is not as performant as she is.
1:56:36 And he will say, yeah, I’m making $80,000 a year.
1:56:39 I think in the next three years I should be up to $200,000, $250,000.
1:56:42 I’ve had this happen over and over and over.
1:56:45 So I watch this in real time.
1:56:56 And my go-to in that is to sit down with a girl and to say, I want you to imagine what your life
1:56:59 is going to look like in three years from now.
1:57:02 So if you’re 35 years old, you’re going to be 38 years old.
1:57:05 What does life look like?
1:57:06 Who are you spending time with?
1:57:08 How much money are you making?
1:57:09 Have you traveled?
1:57:11 Do you have a spouse?
1:57:12 Do you have kids?
1:57:13 Like what does life look like?
1:57:17 And what I want you to do is if you don’t have an account already is I want you to get
1:57:20 hooked up with Pinterest and you are going to create a board and you are just going to go
1:57:24 through all of these incredible things that you could have in your life that you actually want.
1:57:29 Not the stupid things, like the things that you’re like, if my life could include that,
1:57:31 it would change my life.
1:57:32 I would love to have that life.
1:57:34 For me, that would have been full sequin suit.
1:57:40 Because if you can’t do that, you’re of course going to be stunted in what you’re going to
1:57:42 do in order to get there.
1:57:45 If it was a man who was struggling with that though, I’d do the exact same thing.
1:57:50 That to me is the real job of a leader is to inspire people enough, not about who you are
1:57:54 and all of your accomplishments, but to actually have them see that they could have the life
1:57:59 that they want through the work that they do every single day and tying those two things
1:58:03 together and being ruthlessly honest with them when they do things that hold them back and
1:58:05 remove things that are in their way.
1:58:08 Natalie, we have a closing tradition where the last guest leaves a question for the next,
1:58:09 not knowing who they’re leaving it for.
1:58:14 And the question that left for you is a fairly well-known question, actually.
1:58:18 It is, what would you do if you knew you would not fail?
1:58:23 If I knew that I wasn’t going to fail, I would just like, I’d fix world hunger and I’d fix
1:58:24 all of these things.
1:58:31 But like short of thinking that I could solve those particular problems, it’s selfish to
1:58:33 not have those goals and dreams.
1:58:43 I just think for my actual life today, I really believe and preach and to my core, I feel act
1:58:51 doubt that I take massive action towards goals that do seem unbelievable or unreal to me.
1:58:57 And right now, the set of goals that I have are the things that I’m very confident that
1:58:59 I’m not going to fail at.
1:59:03 And I’m spending time doing those things in order to get myself as close as possible to
1:59:04 the woman that I want to become.
1:59:10 And I could change my mind in a handful of months or a handful of years once I’ve achieved those
1:59:16 things, but I guess I already actually do think that I’m living my life short of solving world
1:59:22 hunger and like world peace, that I’m doing everything that I know how to do to make an
1:59:23 impact on the world.
1:59:27 I noticed that, you know, I’ve had a bunch of conversations on this show with people like
1:59:33 Evie Pompouris, who was the secret service agent, and you have a lot of similarities to her,
1:59:36 I think because of the directness in which you speak.
1:59:43 And I think part of the resonance is people want to know how to be taken seriously in this
1:59:43 world.
1:59:49 And I think they look at you and see someone who is like them in many ways, or at least
1:59:54 how they aspire to be, but is taken seriously in a world that is often hard to be taken seriously
1:59:59 in, especially as a woman, male-dominated environments, especially things like the finance
2:00:00 industry and investment industry.
2:00:02 It’s hard to be taken seriously.
2:00:03 It’s hard to be respected.
2:00:09 And so people, I think people have a deep sense that they are being diminished, they
2:00:11 are like misunderstood, they’re not being heard.
2:00:17 And so when they hear someone that speaks so clearly and with such conviction as you, they
2:00:19 want to learn how to do it.
2:00:23 Is there anything in that regard that we’ve left off?
2:00:26 Because I was on your YouTube channel and I was looking at some of your recent videos and
2:00:31 one of the recent videos that has been incredibly resonant to people is this exact point, which
2:00:33 is the 1% secrets to make anyone respect you instantly.
2:00:37 Is there anything within the subject of that video?
2:00:39 And I was looking at the comment section.
2:00:45 It was a lot of people talking about how they feel someone has disrespected them or that they
2:00:49 feel they’ve been ignored or not heard.
2:00:50 Is there anything you’d say to those people?
2:00:58 Looked down upon being not taken seriously is actually your superpower.
2:01:08 And you have to convert the energy of that frustration into what are you going to do in that environment
2:01:10 next time to be taken seriously?
2:01:14 I went to a charity event was about a decade ago now.
2:01:20 And I remember being mortified because I was in this career pivot where I was making the decision
2:01:24 to work with Brandon and the husband, my husband.
2:01:24 Yeah.
2:01:33 And the proverbial question of like, well, what do you do came around to me and I fumbled the
2:01:34 question.
2:01:38 And for the rest of that night, and it was actually a charity trip, the person just didn’t
2:01:39 take me seriously.
2:01:41 And they were somebody that I wanted to respect me.
2:01:48 And I was so pissed off at myself that I messed it up, that I hadn’t created something at 22 years
2:01:52 old that was more impressive, that they would take me seriously.
2:01:57 And so I made it my mission between that point and the next year when we would go on that trip
2:01:59 for them to take me seriously.
2:02:02 And I had to look at what do I have to do?
2:02:07 What do I have to create in order for somebody to take a 24-year-old seriously?
2:02:08 What did you have to do and create?
2:02:15 Well, I launched a podcast and I had to work on this communication skill because I was terrified
2:02:15 to communicate.
2:02:18 I used to not be able to communicate like this.
2:02:25 I had a horrifying experience when I was in my early 20s where I was supposed to present
2:02:28 this new leadership program that was being rolled out of this organization.
2:02:33 And I was nervous ahead of time, but was fairly confident in the material that I was presenting.
2:02:37 And I walked up to the front of the room and I was the first person to speak.
2:02:41 It was eight o’clock in the morning and I got through five minutes of my hour-long presentation.
2:02:47 I turned around to the presentation screen to point out something and turned back to the audience.
2:02:51 And in that moment, I was instantly petrified.
2:02:55 The nerves took over every fiber of my body.
2:02:57 I could not control what I was saying.
2:02:59 My thoughts and my words did not connect.
2:03:05 And I proceeded to give the rest of my presentation that was supposed to take an additional 55 minutes
2:03:06 in seven.
2:03:13 And then I sat at the front of the room while everyone around me was talking about all the
2:03:16 different components of the things I was supposed to be highlighting because I just
2:03:17 couldn’t articulate them.
2:03:23 And from that point, for about four years, I was unable to have a conversation with people
2:03:29 that had a larger group than four or five because this disconnect for me happened and this
2:03:31 anxiousness took place.
2:03:36 And I had to work on this skill to learn how to communicate.
2:03:41 And so I launched a podcast and the only topic that I felt comfortable talking about at that
2:03:42 point, I didn’t have some business expertise.
2:03:47 I wasn’t naive enough to think that somebody was going to listen to me at the wise age of
2:03:52 23 or 24, my early 20s, and how to run a business.
2:03:53 So what did I know at that point?
2:03:55 And what was a problem that I was seeing?
2:04:02 Well, I was actually around a group of people who were in age gap relationships and having
2:04:07 all of these conversations in secret, but wouldn’t publicly talk about it.
2:04:14 And so I started a podcast where I was talking about what it’s like being a third marriage
2:04:19 and being a stepmom and how did we tell our parents and what are tools to navigate something
2:04:23 that feels really crippling and almost embarrassing to somebody who is a high performer.
2:04:26 And I proceeded to have that podcast every single week.
2:04:31 And I made it my mission that year to make a toast at every single meal that made sense
2:04:37 for me to make a toast at so that I worked out this skill of communicating and working out
2:04:41 the skill of communicating is what allowed me to go from being in a room where I couldn’t
2:04:48 trust myself to even introduce what I do to showing up the next year and having made progress
2:04:52 on my communication and saying, Hey, I, I know that you didn’t take me very seriously
2:04:57 last year, but this year I would never say it like this, but this year I’ve built this
2:04:58 cool thing.
2:05:04 And I actually have this blog that has thousands of readers every single month that is generating
2:05:04 this revenue.
2:05:06 And you, Mr.
2:05:09 Old man might not have taken me seriously, but I could probably help you and your business
2:05:12 do the same thing because I know that you don’t know anything about this.
2:05:17 So I gained a skill in that process and was able to talk about the skill that I knew was
2:05:17 my angle.
2:05:20 The top comment on that video is being nice destroyed my life.
2:05:23 I can understand.
2:05:24 Of course it did.
2:05:29 The second comment is a friend to all is a friend to none.
2:05:35 People really resonate with the topic of being liked versus being respected.
2:05:41 People give up their goals in order to be liked and they give up what they believe that they
2:05:46 can actually accomplish and thinking that it’s okay to go all in on themselves in order to
2:05:47 be liked.
2:05:53 And so that message I know really resonated with people because I start out the video by
2:05:57 talking about the difference between respect and being liked and really making that a choice.
2:06:01 And it’s an active choice, not a passive thing that just happens.
2:06:03 I wonder why that is.
2:06:10 I wonder why so many people are really focused on the idea of being liked.
2:06:14 They don’t want to be disliked and they want to be liked, but in their pursuit of being liked,
2:06:19 they feel like they’re self-sabotaging in some way, like they’re disrespecting themselves.
2:06:21 So then they end up wanting to be okay with not being liked.
2:06:26 What is the answer there in that vicious loop?
2:06:28 You have to choose who you want to be liked by.
2:06:33 And if you choose that you want to be liked by people who are respectable, you’re not going
2:06:34 to lose.
2:06:38 If you choose that you want to be liked by your coworkers because they think it’s cool
2:06:45 to shit on the company culture or to pretend like they’re working but not really care, then
2:06:49 of course you’re going to get stuck in this vicious cycle because you actually want to be
2:06:53 respected, but you’re choosing to be liked by somebody that is not respectable.
2:07:00 And I think when you find yourself in a position where people who are respectable do actually
2:07:05 like you, you start to like yourself a little bit more because you’ve made sacrifices.
2:07:10 You have to have made sacrifices in order to drop the person that you were to become this
2:07:11 different version of yourself.
2:07:17 And that process is so painful because you shed your identities and you shed people that
2:07:19 you thought you needed to be dependent upon.
2:07:26 But as soon as you shed that and you, it’s almost like a butterfly, you metamorphosize into
2:07:27 this new person.
2:07:32 You will repeat that process over and over again because of the confidence that it brings
2:07:34 you and you like yourself.
2:07:38 And when you like yourself, there’s nothing better on this planet.
2:07:38 I love my husband.
2:07:39 I love my team members.
2:07:41 I love my parents, my brother.
2:07:49 There’s no amount of, there’s no greater joy that I have than actually being my own best
2:07:49 friend.
2:07:53 And I don’t say that from like a, I’m just going to hold your hand and we’re just, I’m just
2:07:54 going to be best friends with myself.
2:07:58 I am brutally honest with myself about what I am bad at, what I am good at.
2:08:02 And I don’t over-index either way.
2:08:04 I’m just honest with myself because I want to like me.
2:08:11 And when you like you, because you’ve put in work that you have to do to not lie to yourself
2:08:18 about what you want, then the world is open for you to pursue whatever opportunities because
2:08:20 you like yourself and you’re good with yourself.
2:08:25 And that actually attracts more people who want to do cool shit with you because most
2:08:27 people don’t like themselves and they’re not their own best friend.
2:08:30 And they think that that’s silly, but they are so mean to themselves.
2:08:33 And I get that because I used to be so mean to myself and so critical.
2:08:37 Nobody would ever say to me what I would say to myself.
2:08:41 I would never say to a friend of mine or even my worst enemy, what I used to say to myself.
2:08:47 And I had to work on rewiring myself to understand why I was so critical and why I was so mean to
2:08:54 myself to stop doing that and to stop acting in that way that then allowed me to work on the
2:08:56 things and fix the things I didn’t like about myself.
2:08:58 For instance, I used to watch way too much reality television.
2:09:05 I hated that I watched as much reality television as I watched, but I loved all of the real housewives,
2:09:06 everything on Bravo.
2:09:13 But it made me feel crappy because I liked their lives instead of liking my own lives, my own life.
2:09:18 And when you like somebody else’s life and you’re living into something that you don’t feel good
2:09:23 about, you end up being really rude to yourself for obvious reasons.
2:09:25 You’re not creating the thing that you want.
2:09:26 You’re just circumventing.
2:09:27 You’re like shortcutting it.
2:09:35 And that stuff to me is just as powerful and maybe even just as harmful of a drug as hard
2:09:37 drugs and alcohol because it’s escapism.
2:09:39 Natalie, thank you.
2:09:43 And I’m very excited to sit again with you at some point in the future and get an update on
2:09:45 your PPS.
2:09:46 I appreciate that.
2:09:46 Let’s see how you’re getting on.
2:09:47 Thank you.
2:09:48 Please keep doing what you’re doing.
2:09:49 Appreciate you.
2:10:16 A couple of weeks ago, we took all of our team here at the Diary of SEO to Mallorca.
2:10:20 Thanks to all of you guys and thanks to the fact that we’d hit 10 billion subscribers.
2:10:21 So we went there to celebrate.
2:10:24 And as we were sat in Mallorca talking about a variety of things, one of my team members
2:10:29 referenced that they had put their house on Airbnb the day they had left to come to Mallorca
2:10:30 to make some extra money.
2:10:35 And as we talked through this, it became abundantly clear to me that this is a huge opportunity
2:10:36 for all of my listeners.
2:10:41 When you go away, when your house is empty, you have the potential to make some extra money
2:10:43 just by listing your house on Airbnb.
2:10:46 And as you probably know, Airbnb are a sponsor of this podcast.
2:10:49 And it shocks me that more people haven’t considered this.
2:10:54 Hosting your property on Airbnb when you go away is a no-brainer to me, especially if
2:10:56 it’s sat there doing nothing.
2:10:57 And do you know what?
2:11:02 I think that your home sat there while you’re away might just be worth more than you think.
2:11:10 And if you want to find out exactly how much it’s worth, go to airbnb.ca slash host.
2:11:14 And you can find out how much you could be making while your home is sat empty and you’re
Để thành công, bạn phải có khả năng truyền đạt ý tưởng — bạn là ai và quan điểm của bạn là gì — và tôi dùng ba bước trong mọi giao tiếp, có thể dùng để xin thăng chức, sa thải người khác, hoặc thuyết phục người yêu bạn đi ăn tối chỗ nào tối nay. Nó đã giúp tôi từ một người không thể trò chuyện với mọi người vì lo lắng và sợ hãi, trở thành đồng sáng lập hai doanh nghiệp đạt doanh thu chín chữ số, giúp hơn 15.000 chủ doanh nghiệp mở rộng tổ chức của họ, cũng như giúp người ta bóc tách các chiến lược mà 1% hàng đầu sử dụng để đạt giàu có và thành công — những chiến lược khác biệt so với 99% người không thể tạo được sự giàu có như họ luôn mong muốn. Ví dụ, họ ưu tiên được tôn trọng hơn là được yêu mến. Và còn chỗ nào nữa mà người ta sai lầm? Rốt cuộc điều này liên quan đến tính cách của con người. Nếu người đó không phải loại muốn chiến thắng, không biết hy sinh, bạn không thể đi tới nơi mình muốn. Dĩ nhiên bạn có thể cố gắng “dùng mẹo” để có thành công, nhưng nếu bạn đạt được nó bằng nỗ lực thật sự, bạn sẽ không có nỗi lo mọi thứ sẽ sụp đổ vì bạn biết mình có thể làm lại và điều đó không bao giờ gây kiệt sức. Đó là một hiểu lầm về lao động chăm chỉ. Bạn không phải một cây nến — bạn không thể bị “cháy hết”.
Còn về thu nhập thụ động? Ý tưởng rằng bạn có thể kiếm tiền mà chẳng phải làm gì thật sự rất hấp dẫn. Nhưng trước khi bạn có một triệu đô la, đừng nghĩ tới thu nhập thụ động. Thay vào đó, hãy dùng lịch làm việc như một biểu hiện cho những gì bạn cho là quan trọng với các mục tiêu bạn có mỗi ngày. Nhưng nếu ai đó ở nhà vẫn chưa rõ mục tiêu của họ nên làm gì? Tôi có một phương pháp ba bước để đặt mục tiêu mà tôi đã triển khai cho hàng nghìn người, gọi là PPF, và nó đã thay đổi cuộc đời tôi. Vậy bước đầu tiên là…
Cho tôi 30 giây thời gian của bạn.
Có hai điều tôi muốn nói. Thứ nhất, xin gửi lời cảm ơn to lớn vì đã lắng nghe và theo dõi chương trình tuần này qua tuần khác. Điều đó có ý nghĩa rất lớn với tất cả chúng tôi và đây thực sự là một giấc mơ mà chúng tôi chưa bao giờ tưởng tượng sẽ đạt được. Nhưng thứ hai, đây là một giấc mơ mà chúng tôi cảm thấy mình chỉ mới bắt đầu. Nếu bạn thích những gì chúng tôi làm ở đây, xin hãy gia nhập 24% người thường xuyên nghe podcast này và theo dõi chúng tôi trên ứng dụng này. Tôi hứa với bạn: tôi sẽ làm mọi thứ có thể để đưa chương trình này tốt nhất có thể, cả bây giờ và trong tương lai. Chúng tôi sẽ mời những khách mời mà bạn muốn nghe tôi trò chuyện và sẽ tiếp tục giữ những điều bạn yêu thích ở chương trình này. Xin cảm ơn.
Natalie, dành cho khán giả của tôi vừa mới bấm vào cuộc trò chuyện này, theo chị vì sao họ nên ở lại và lắng nghe những gì chúng ta sẽ nói hôm nay, và tất cả những điều chị đã dành cả sự nghiệp để tìm hiểu? Nếu bạn là người đã rất vất vả, làm việc chăm chỉ, bỏ thời gian và năng lượng nhưng thực tế không có của cải để chứng minh điều đó, thì cuộc trò chuyện này quan trọng bởi vì của cải nên đến từ việc làm việc chăm chỉ vào đúng bộ vấn đề. Vì vậy bạn phải tự hỏi, tôi làm việc trên những vấn đề gì mỗi ngày? Dù bạn là một thành viên trong tổ chức, một nhà lãnh đạo, hay một chủ doanh nghiệp, bạn nên có khả năng chỉ ra một cách khách quan rằng “công việc tôi làm ở đây đã tạo ra kết quả này.” Nếu tôi không hài lòng với kết quả — nghĩa là tôi chưa tạo được của cải, chưa có thu nhập như tôi muốn — thì hợp lý khi nơi bạn dành thời gian và những vấn đề bạn giải quyết không gắn với mục tiêu thực sự của bạn là tăng sự giàu có.
Và khi nói đến giàu có, tôi nghĩ chúng ta đang trong một cuộc khủng hoảng về sự giàu có trên toàn cầu. Có quá nhiều sự bối rối và hiểu lầm về kiến thức tài chính, về chuyện thực sự đang xảy ra ai đang kiếm tiền, họ kiếm tiền như thế nào, họ dành thời gian cho việc gì. Vì vậy cuộc trò chuyện này, tôi rất mong được bóc tách những chiến lược mà 1% hàng đầu sử dụng về thời gian, đầu tư, kỹ năng và tư duy — những thứ khác biệt so với 99% người không thể tiến lên và tạo ra sự giàu có như họ luôn mong muốn.
Vậy bây giờ, khi chị ngồi đây, doanh nghiệp của chị là gì? Quy mô ra sao? Và nó làm gì? Vâng, trong sáu năm qua tôi đồng sáng lập hai doanh nghiệp, cả hai nay đều đạt doanh thu chín chữ số. Một là một công ty tư vấn quản lý kiêm công ty đầu tư.
Nó được gọi là Cardone Ventures, và chúng tôi giúp chủ doanh nghiệp nhỏ phát triển và mở quy mô tổ chức của họ. Tôi làm việc hàng ngày với các chủ doanh nghiệp có doanh thu khoảng 3 triệu đô la mỗi năm. Họ muốn biết làm sao để trở thành một trong số ít người có thể sở hữu doanh nghiệp đạt doanh thu 5 triệu đô la một năm hoặc 10 triệu đô la một năm? Bởi họ nhận ra rằng 3 triệu đô la một năm thực ra không tạo ra an toàn tài chính. Doanh nghiệp đó được thành lập vào năm 2019. Còn doanh nghiệp thứ hai của chúng tôi, 10X Health, là một công ty trong lĩnh vực sức khỏe mà chúng tôi mua lại vào năm 2023. Ngày nay công ty này đang giúp đỡ mọi người trên khắp thế giới, và đó là một doanh nghiệp có doanh thu chín chữ số.
Vậy bạn đang nói về doanh nghiệp đầu tiên. Bạn đã làm việc với bao nhiêu chủ doanh nghiệp?
Tổng số chủ doanh nghiệp đã tham gia các chương trình của chúng tôi vượt quá 15.000 người.
Bạn đang giúp họ những phạm vi việc gì?
Câu hỏi hay. Chúng tôi có đào tạo, tư vấn, cung cấp dịch vụ và đầu tư. Hãy nghĩ về chúng tôi như McKinsey dành cho doanh nghiệp nhỏ. Chúng tôi phân tích ngược thị trường hiện tại của họ, những gì họ đang làm, các sản phẩm và dịch vụ họ cung cấp, rồi trả lại cho họ dưới dạng các dịch vụ thực tế: chúng tôi làm marketing cho họ, tuyển dụng nhân sự cho họ, làm kế toán cho họ. Nhưng chúng tôi cũng có một mảng sự kiện rất lớn, nơi chúng tôi đào tạo chủ doanh nghiệp cách tuyển dụng, cách tự tuyển người cho mình. Vì vậy họ không nhất thiết phải thuê chúng tôi để làm việc đó. Thực ra tôi thích khi người ta không thuê chúng tôi làm những việc này, bởi tôi nghĩ việc chủ doanh nghiệp và các nhà lãnh đạo trong đội ngũ đó tự có năng lực ở kỹ năng đó là rất quan trọng. Nếu họ giao phó hoàn toàn việc tuyển dụng hay sổ sách, nếu chủ doanh nghiệp không hiểu cách đọc báo cáo lãi lỗ (P&L) và tầm quan trọng của bảng cân đối kế toán, họ sẽ luôn giao việc đó cho người khác. Và đến một lúc nào đó, điều đó sẽ không còn phù hợp nữa, bởi vì tôi thực sự không biết kỹ năng đó là gì. Vậy nên tôi tin tưởng rằng Steven có thể vào doanh nghiệp của tôi. Steven có vẻ rất tốt. Tôi biết anh ấy từ nhà thờ. Tôi sẽ để Steven làm việc này. Nhưng tôi không biết Steven chỉ biết làm việc với một doanh nghiệp có quy mô 3 triệu đô la. Tôi cần nó trở thành một doanh nghiệp 10 triệu đô la. Hiện tại không có hệ thống giáo dục nào cho chủ doanh nghiệp giúp họ nhận diện điều đó.
Bạn bắt đầu doanh nghiệp này vào năm 2019. Nếu quay lại 2019, sự khác biệt căn bản trong các nguyên tắc để thành công trong kinh doanh mà bạn biết bây giờ nhưng trước đó bạn chưa biết là gì? Những nguyên tắc rõ ràng nào?
Tôi thường nghĩ rằng càng đi sâu vào bất kỳ con đường nào, càng thấy rõ những quy tắc nền tảng của trò chơi. Và ngay từ đầu, những điều đó chỉ là các giả thuyết. Vậy những điều nền tảng bạn đã học được về sự khác biệt giữa những 15.000 chủ doanh nghiệp mà bạn đã tiếp xúc — điều gì khiến một số người thành công còn người khác thì không?
Cuối cùng tôi nghĩ tất cả đều quy về phẩm chất (character) của người làm kinh doanh. Bởi nếu bạn nhìn những người bạn có thể hợp tác trong kinh doanh, thì cực kỳ khó để làm cho một điều gì đó thực sự thành công. Ngay cả khi đó là mô hình kinh doanh tốt nhất thế giới, bạn đã tìm ra marketing, đã vận hành tốt, có thể mở quy mô — nếu người đó là một kẻ không ra gì, nếu người đó không có đạo đức, không tuân thủ và không có khát khao chiến thắng, với tôi ba thứ đó đi liền với nhau. Bởi với tôi, mô hình kinh doanh là gì cũng không quan trọng. Bạn có thể đưa cho tôi một công ty lợp mái, một công ty HVAC, một công ty chăm sóc sức khỏe, một agency marketing. Những nguyên tắc mà tôi cho là đúng, nhiều điều trong số đó vẫn đúng trong sáu năm qua kể từ 2019. Nhiều điều vẫn rất áp dụng với các thực hành chuẩn mực về kế toán và cách tuyển người. Một số mẹo và công cụ hỗ trợ trên các nền tảng khác nhau thì thay đổi. Nhưng phần lớn những điều đó thực ra không thay đổi. Nhưng điều tôi học được một cách đau đớn trong sáu năm qua là mọi thứ đều phụ thuộc vào con người mà bạn làm việc cùng và các đối tác bạn chọn, những người bạn cho phép vào vòng trong của mình. Và điều đó đúng với chính doanh nghiệp của bạn, nhưng cũng đúng với những doanh nghiệp mà chúng tôi hỗ trợ. Tôi có thể thấy một chủ doanh nghiệp tuyệt vời bước vào tổ chức chúng tôi: cô ấy muốn chiến thắng, hào hứng về tương lai, sẽ ghi chép mọi thứ và về nhà triển khai chúng. Nhưng nếu cô ấy có ai đó trong đời — có thể là vợ/chồng, có thể là con cái, tệ hơn nữa là một nhân viên mà cô ấy trả lương để giúp đỡ — thì đó là nghịch lý: bạn trả tiền cho người ta để giúp bạn, nhưng khi họ thực sự ở trong đội của bạn, họ làm những việc cản trở khả năng đạt được mục tiêu và vươn tới tiềm năng của bạn. Đó là lúc tôi thấy mô hình kinh doanh không còn quan trọng nữa. Bạn có thể đưa hết sách vở, tất cả khóa huấn luyện, toàn bộ playbook cho ai đó — họ vẫn sẽ thất bại, vì hoặc họ không phải người như vậy, hoặc họ đã bao quanh doanh nghiệp mình bằng những người chỉ là chướng ngại và liên tục cản trở khả năng tăng trưởng và vươn lên, làm giảm sự tự tin của người đó và khiến doanh nghiệp mãi mắc kẹt.
Nếu con người là yếu tố quan trọng nhất cho thành công lâu dài của doanh nghiệp, bạn tìm kiếm điều gì ở con người? Điều gì biến một người thành A-player theo quan điểm của bạn? Và bạn sàng lọc họ thế nào? Bởi nhiều người chọn dựa vào cảm giác và nếu tôi học được điều gì trong 10 năm qua thì đó là chúng ta đều đầy rẫy thiên kiến và bất an của chính mình. Vì vậy cuối cùng chúng ta vẫn nhắm vào một hướng nào đó, dù tốt hay xấu.
Vậy quá trình của bạn để tìm những người xuất sắc là gì? Tôi dùng một quy trình phỏng vấn ba bước. Ba bước với tôi là đầu tiên là phỏng vấn văn hóa. Tôi muốn hiểu nhiều hơn thay vì cố gắng đi vào chi tiết kỹ thuật xem họ có làm được công việc không. Họ có phù hợp với tổ chức chúng ta không? Họ có định hướng theo mục tiêu không? Câu hỏi hay nhất bạn có thể hỏi một người trong doanh nghiệp trước khi thuê họ là: mục tiêu năm năm của họ là gì? Và thực sự nhận được một câu trả lời thẳng thắn. Tôi thực sự không quan tâm bạn có kỹ năng và kinh nghiệm gì. Nếu bạn không có mục tiêu, tôi sẽ không thuê bạn. Bạn không được phép ở trong môi trường này bởi vì điều đó sẽ làm nản lòng mọi người khác đang ở đây để đạt được mục tiêu của họ, mục tiêu của tổ chức, và hy vọng cả mục tiêu của khách hàng cuối cùng, khách hàng, bệnh nhân—tùy loại hình kinh doanh.
Vì vậy buổi phỏng vấn đầu tiên, vốn là điểm neo về văn hóa, là vô cùng quan trọng. Rồi tôi chuyển thẳng sang phỏng vấn kỹ thuật, nơi tôi muốn đưa người đó càng sát công việc thực tế càng tốt. Nếu bạn sẽ làm nhân viên bán hàng, tôi muốn thấy bạn gọi điện bán hàng. Tôi sẽ đưa cho bạn danh sách 50 người để gọi. Tôi muốn nghe bạn gọi những người đó. Nếu bạn là một nhà thiết kế đồ họa trong tổ chức của chúng tôi, chúng tôi không làm bản tóm tắt chi tiết. Chúng tôi không phải kiểu người sẽ nói: bạn có toàn bộ thời gian này để suy nghĩ kỹ quá trình và hành trình, và chúng tôi sẽ cho bạn hai tuần để làm việc đó. Đối với chúng tôi, chúng tôi liên tục sản xuất nội dung bởi vì đó là thế giới chúng tôi sống—số lượng quảng cáo, slide thuyết trình cần được tạo ra. Không thể tốn quá nhiều thời gian. Do đó, nếu trong buổi phỏng vấn theo dạng case study tôi bắt họ thực sự làm một bài thuyết trình trước mặt tôi mà họ nói rằng họ cần hai ngày để suy nghĩ về việc này và họ không thể lắp ghép được một dạng bài thuyết trình hay một thiết kế cho một quảng cáo, họ không biết dùng Adobe hay Canva hay nền tảng nào đó, thì tôi không thể thuê người đó vì tôi biết họ không có kỹ năng đó.
Và buổi cuối cùng là phỏng vấn về giá trị cốt lõi. Với tôi, năng lực của nhóm trong việc thể hiện trước khi gia nhập tổ chức rằng họ thực sự hiểu và hòa hợp với các giá trị cốt lõi của chúng tôi là điều thiết yếu. Làm thế nào để bạn kiểm tra giá trị cốt lõi của ai đó? Tôi yêu cầu họ nêu ra những thời điểm mà họ đã thể hiện các giá trị cốt lõi mà chúng tôi có, và họ trình bày điều đó trước ban lãnh đạo. Với 100 thành viên đầu tiên tại Cardone Ventures, tôi nghe tất cả các bài trình bày về giá trị cốt lõi. Nếu người đó không thể chứng minh và thực sự nói, à, tôi đã tạo được X leads và chuyển đổi được Y% — thì có lẽ họ không biết mình đang nói gì. Họ sẽ rất khó để tồn tại trong môi trường đó. Và tôi tin rằng đây là trách nhiệm của chủ doanh nghiệp. Bạn phải sở hữu văn hóa và môi trường của mình. Nếu bạn không làm và chỉ nghĩ rằng ai đến cũng sẽ sống theo những gì bạn muốn tạo, bạn sẽ sớm sai lầm vì họ sẽ tạo ra môi trường của riêng họ bên trong môi trường của bạn. Và lúc đó bạn đã mất quyền kiểm soát.
Bạn đã nói việc đặt mục tiêu là điều tối quan trọng khi gặp gỡ mọi người. Khung làm việc của bạn về việc đặt mục tiêu là gì? Nếu ai đó ở nhà chưa rõ ràng về mục tiêu của họ, họ nên làm gì? Tôi có một phương pháp đặt mục tiêu ba bước mà tôi đã triển khai cho hàng nghìn người. Khung ba bước này đã thay đổi cuộc đời tôi vì nó cho phép tôi tạo các nhóm mục tiêu. Quy trình gọi là: mục tiêu cá nhân, mục tiêu nghề nghiệp, và mục tiêu tài chính. Sau hơn một nghìn cuộc trò chuyện như vậy—tôi phỏng vấn thành viên đội, chủ doanh nghiệp và nhân viên của họ về mục tiêu—tôi chưa bao giờ thấy một mục tiêu nào nằm ngoài ba nhóm đó. Nhưng thách thức nhiều người gặp phải là vào đêm giao thừa, họ bắt đầu liệt kê tất cả những điều tuyệt vời họ muốn làm và muốn trở thành ai. Nó trở thành một cuộc trò chuyện rất trừu tượng thay vì thực sự biết ưu tiên. Về cá nhân, thành công trông như thế nào? Về nghề nghiệp, thành công trông như thế nào? Về tài chính, thành công trông như thế nào? Và các mục tiêu đó sẽ là gì trong một năm tới, ba năm tới và năm năm tới? Bởi vì ba nhóm này dễ nghĩ hơn trong ngắn hạn. Một năm, với hầu hết mọi người, rất rõ ràng. Họ kiểu: à, tôi muốn kiếm thêm 10.000 đô-la. Có thể tôi muốn được thăng chức. Ba năm bắt đầu mơ hồ hơn. Và sau hơn một nghìn cuộc trò chuyện, năm năm đối với hầu hết mọi người thì họ rất khó tưởng tượng. Nhưng một điều bất biến là năm năm nữa, đoán xem? Chúng ta sẽ già đi thêm năm tuổi. Tôi 32 tuổi hôm nay. Năm năm nữa chắc chắn tôi sẽ 37 tuổi. Vậy Natalie sẽ là ai ở tuổi 37? Cô ấy là ai? Cô ấy đúng là một badass thực sự. Natalie kiểm soát được môi trường của mình. Natalie có khả năng thực hiện nhiều khoản đầu tư tài chính mà hiện tại tôi chưa đủ khả năng về mặt tài chính để làm, bởi vì tôi muốn có thể ký một tấm séc một triệu đô-la cho từ thiện chỉ vì tôi có thể. Lý tưởng là tấm séc đó là 10 hoặc 50 triệu đô-la.
Và khi bạn nói PPF, cá nhân, nghề nghiệp, tài chính, có cách cụ thể nào để tôi viết điều này ra không? Chỉ là, tôi nghĩ trong năm năm tới mục tiêu cá nhân, nghề nghiệp và tài chính của tôi sẽ là gì rồi tôi viết ra trên một tờ giấy, ví dụ vậy sao? Câu hỏi hay. Lý tưởng là để mục tiêu cá nhân ở trên cùng với các ô cho một năm, ba năm và năm năm. Rồi tiếp theo là mục tiêu nghề nghiệp: một năm, ba năm, năm năm. Và mục tiêu tài chính: một năm, ba năm, năm năm. À, và bạn biết bạn đã dùng từ “badass.”
Tư duy của một người ngầu là gì? Ý kiểu, bạn luôn như vậy sao? Tôi luôn muốn như vậy, nhưng hôm nay tôi mới như vậy. Khi 20 tuổi, tôi bị tê liệt vì lo âu và sợ hãi về việc người khác nghĩ gì về mình, về quyết định của tôi khi bước vào một mối quan hệ với người lớn tuổi hơn, và nghĩ rằng cả đời này, sẽ luôn có người cho rằng: ôi, cô ấy chỉ cưới chồng để lên đỉnh. Cô ấy ngủ với người khác để đạt thành công. Cô ấy thực ra không thông minh lắm. Cô ấy chỉ là kẻ đào mỏ, và đã chọn con đường dễ dàng. Và 20 tuổi tôi thật sự khiếp sợ khi đứng trước người khác, sợ sự phán xét trong tương lai nếu tôi thành công, vì tôi nghĩ có phần mình tự hỏi, nếu tôi chỉ thành công vì đã cưới một người thành đạt thì sao? Và tất cả những suy nghĩ xoay quanh: nếu tôi không cưới người đó thì sao, không ở trong mối quan hệ này dù tôi yêu họ? Tôi nghĩ họ là người tuyệt vời nhất trên đời, vì vậy người ta sẽ nghĩ gì về tôi? Nếu tôi có thể có mối quan hệ tuyệt nhất vì tôi mê mẩn người này? Tôi thực sự nghĩ người này là người của đời mình. Tôi có sự rõ ràng đó từ rất trẻ. Và anh ấy hơn bạn 25 tuổi. Anh ấy hơn tôi 25 tuổi.
Vậy bạn đã lo lắng và quan tâm nhiều hơn tới ý kiến của người khác?
100% đúng.
Bạn có hào quang giống bây giờ không?
Tôi không nghĩ vậy. Chuyện gì thay đổi? Chuyện gì xảy ra? Làm sao bạn có được hào quang như vậy?
Tôi nghĩ hào quang đến từ việc nhắm mục tiêu, có những số liệu mà tôi có thể chứng minh để khiến người ta không nhìn tôi qua các lựa chọn đời tư, mà thực sự thấy một kết quả. Kết quả đầu tiên đó là tôi có thể tuyển dụng người. Tôi muốn có một con số chứng minh rằng tôi đã tuyển được X người. Như vậy, tôi biết cách thuê người, biết cách phỏng vấn họ, biết cách onboard họ, biết cách tạo văn hóa thành công vì kết quả đó đã chứng minh. Vậy nên dù bạn thích tôi hay không thích tôi, nghĩ rằng là do anh ta, bạn không thể lấy đi con số đó. Và tôi trở nên ám ảnh với việc không làm những thứ hay làm những việc khiến tôi xa rời những con số, những thành tích thực tế.
Vậy bạn cần tự mình có bằng chứng trực tiếp về bản thân để bên trong bạn biết bạn là ai, để bạn có một “hồ sơ” về chính mình. Và tôi nghĩ nhiều người nên làm vậy, vì chắc có nhiều người đang nghe có thể giống như Natalie 20 tuổi ở một khía cạnh nào đó, có chút mù mờ với những bất an nhất định, không thật tự tin, có phần lo lắng, sợ người khác nghĩ gì nếu họ cố gắng. Bạn muốn nói gì với những người đó từ trải nghiệm của mình?
Hãy dốc hết cho bản thân, dồn hết vào thứ lạ lùng mà bạn quan tâm. Nếu đó là làm scrapbook (làm sổ lưu niệm), nếu là mạng xã hội, nếu là tuyển dụng, nếu bạn thích đọc sách kinh doanh, thì hãy dồn hết vào thứ đó. Mạng xã hội chưa bao giờ tạo ra thời điểm tốt hơn cho mọi người thực sự tạo ra những thứ tuyệt vời dựa trên sở thích của chính họ và đưa những thứ đó ra với thế giới. Vậy nên bất cứ ai 20 tuổi nên nói: “Đây là điều tôi thích. Chỉ một điều thôi. Không phải 12 thứ. Và tôi sẽ dồn hết vào bản thân với điều này, trở nên hoàn toàn say mê và xây dựng môi trường xung quanh để khách quan trở thành người giỏi nhất trong lĩnh vực này.”
Ngoại hình có quan trọng không? Tôi đã nghe bạn nói về điều này trong một video bạn làm vào tháng Tư, bạn nói rằng nên tái thương hiệu diện mạo. Ngoại hình có quan trọng không?
Tôi nghĩ ngoại hình rất quan trọng với nhiều người. Mọi người có nhiều ý tưởng về mức độ chấp nhận về ngoại hình của mình. Và cuối cùng bạn phải quyết định xem bạn có thoải mái với cách bạn trông như thế hay không. Tôi nghĩ nhiều người nhấn mạnh quá mức về ngoại hình và cách họ xuất hiện. Nhưng nếu bạn muốn tái định hình bản thân và có một danh tính mới, giả sử có người muốn từ một sinh viên 20 tuổi mà chẳng ai coi trọng, ăn mặc luộm thuộm, không thực sự thích một số thứ nhưng không diễn đạt được vì sao, dành quá nhiều thời gian trên mạng xã hội, và người đó muốn trở thành một golf thủ chuyên nghiệp. Thì đột nhiên, để tôi trở thành golf thủ chuyên nghiệp, cách nhanh nhất để thành công là luyện golf từng giờ trong ngày và hoà nhập vào môi trường đó, trông giống và hành xử giống như người trong nghề.
Tôi cực kỳ tin vào quy trình “be, do, have” — tức là “trở thành, làm, có”. Không phải là có trước rồi mới trở thành người đó; bạn phải là người đó và làm những việc để có được những thứ, danh tính hay bất cứ điều gì bạn muốn tạo ra. Là golf thủ chuyên nghiệp, kinh doanh scrapbooking, tổ chức 20 triệu đô la. Vì vậy bước đầu tiên thực sự là trở thành người đó. Và nếu tôi thực sự muốn thay đổi môi trường bên ngoài, tôi cần vào những căn phòng đó và bắt đầu hiểu những căn phòng đó trông như thế nào. Và cách nhanh nhất để tôi làm được điều đó, miễn là không làm tổn hại đến chuẩn mực đạo đức của mình, là bắt đầu trông như, ăn mặc như, hành xử như thứ mà tôi muốn trở thành.
Bạn nghĩ giao tiếp quan trọng đến mức nào về cách bạn xuất hiện ở đây và cách bạn nói? Nếu quan trọng, bạn sẽ khuyên khán giả của tôi như thế nào để trở thành người giao tiếp hiệu quả?
Tất nhiên, giao tiếp là điều quan trọng nhất, chỉ sau việc thành công. Thực ra tôi sẽ nói rằng để thành công, bạn phải có khả năng truyền đạt ý tưởng, suy nghĩ, con người và quan điểm của mình. Nếu bạn không thể giao tiếp những điều đó, điều đó sẽ thể hiện qua việc bạn không thể tạo ra những thứ bạn muốn có.
Vậy bạn làm gì khi nghĩ về phong cách giao tiếp của chính mình? Những điều nào bạn đã học được theo thời gian mà hiệu quả để khiến người khác coi bạn nghiêm túc, nghe bạn và bị thuyết phục bởi bạn?
Tôi luôn hiện diện trọn vẹn ở bất cứ căn phòng nào tôi có mặt. Đó là một kỹ năng bị bỏ qua trong thời đại mọi người đều có điện thoại có thể liên lạc với hàng triệu người ngay lập tức. Tôi thấy những nhà lãnh đạo muốn thăng tiến, muốn lên vị trí tiếp theo, thậm chí không nhận ra họ trông thiếu tập trung như thế nào trong mỗi cuộc họp lãnh đạo—vì họ đang trả lời email khác hoặc về mặt tinh thần không có ở đó.
Triết lý của tôi là nếu bạn đã ở trong phòng và hai bàn chân của bạn ở đó, thì đó là nơi bạn phải có mặt hoàn toàn. Bạn là một người giao tiếp hiệu quả nếu bạn thực sự theo dõi những gì đang diễn ra. Nếu tôi có thể quan sát anh ấy đang làm gì ở phía kia và khi anh ấy đến nói chuyện với tôi, tôi có thể có một cuộc trò chuyện vì anh ấy đang hiện diện về mặt thể chất trong không gian của tôi. Sự giao tiếp đó quan trọng. Không chỉ người quan trọng nhất trong phòng mới đáng quan tâm; quan trọng là cách bạn thể hiện với từng cá nhân vì bạn đang hiện diện trong môi trường đó ngay lúc này. Nếu bạn học được cách không tê liệt trước môi trường, biết quan sát nó và nói chuyện với người đang ở trước mặt bạn—giao tiếp với họ ngay cả khi họ không trực tiếp nói với bạn—mọi thứ sẽ khác.
Cách chúng tôi trở thành đối tác với Grant và Elena Cardone là bằng cách ngồi ở một sự kiện có 35.000 người. Thay vì tỏ vẻ ta đây là người quan trọng hay tỏ ra mình là ai đó, chúng tôi ngồi trong khán giả họ, ghi chép và thực sự quan tâm đến những gì họ nói. Tại sao? Bởi vì nếu ai đó đang ở trên sân khấu và bạn muốn thu hút sự chú ý của họ, cách nhanh nhất để khiến họ không muốn dành thời gian cho bạn là ngồi lom khom, cúi mặt hay xao lãng suốt buổi. Khi họ gặp bạn, có thể để chụp ảnh vào cuối sự kiện, họ sẽ thấy bạn; họ sẽ biết bạn không mang lại tiếng cười, không cho họ tín hiệu bằng lời, bạn hoàn toàn không hứng thú và thậm chí làm công việc của họ khó khăn hơn—dù họ có thể là hình mẫu hoặc thần tượng của bạn.
Tôi thấy mọi người rất thiếu ý thức về sự hiện diện thể chất của mình ở bất cứ nơi nào—trong cuộc họp, lớp học, bài thuyết trình, cuộc trò chuyện với người yêu hay với con cái—rằng nếu họ chỉ cần làm chủ không gian nơi mình đang có mặt và có chủ ý với người đang đứng trước họ, điều đó sẽ thay đổi mọi thứ trong cuộc sống.
Còn cách bạn nói thì sao? Những diễn giả hiệu quả nhất mà bạn gặp, họ làm gì về mặt chiến thuật để đảm bảo người nghe hiểu họ và bị thuyết phục? Có một dải từ những chủ doanh nghiệp giao tiếp rất tệ đến những người xuất sắc. Họ làm sai ở đâu? Những người giỏi nhất thì làm đúng điều gì?
Theo tôi, càng có nhiều khung (framework) để định hình cách giao tiếp, càng giúp họ truyền đạt ý chính. Trên đời không thiếu các khung như vậy. Khung của tôi là Vision (tầm nhìn), Commitment (cam kết), Execution (thực thi). Tôi dùng ba bước này trong mọi giao tiếp mà tôi rất có chủ ý muốn truyền tải. Ba bước này có thể dùng để xin thăng chức, để sa thải ai đó, hoặc để quyết định tối nay đi ăn ở đâu và thuyết phục người thân.
Bước đầu trong khung VCE là tầm nhìn. Việc đặt tầm nhìn lên trước rất quan trọng, vì nếu bạn có thể diễn đạt cho ai đó ý định và lý do đằng sau điều bạn đang truyền đạt, bạn sẽ tiến xa hơn nhiều so với chỉ đi vào chiến thuật. Nếu chỉ nói về chiến thuật, người ta dễ quên. Người ta thích mẹo vặt, nhưng họ có thực sự áp dụng không? Thường là không, vì đó chỉ là chiến thuật. Vậy điều này quan trọng với cá nhân như thế nào?
Cho tôi một ví dụ. Tôi là thành viên đội của bạn và bạn cố thuyết phục tôi mở kênh Twitch để phát trực tiếp. Bạn sẽ áp dụng khung này như thế nào để đạt mục tiêu đó?
Cardo Ventures—sứ mệnh của chúng tôi là giúp các chủ doanh nghiệp đạt được mục tiêu cá nhân, nghề nghiệp và tài chính. Chúng tôi đang trên con đường tạo ảnh hưởng tới một triệu chủ doanh nghiệp. Chúng tôi mới chỉ làm việc với vài ngàn người; còn một chặng đường dài phía trước. Một trong những thứ tôi đang nghiên cứu là Twitch, vì tác động của chúng tôi có thể được khuếch đại rất nhiều nếu chúng tôi truyền tải thông điệp tới khán giả này thông qua Twitch.
Cam kết gồm hai phần. Phần một: cam kết của tôi là gì? Tôi sẽ cung cấp cho bạn mọi khóa đào tạo tốt nhất để bạn có tài khoản, có kiến thức và học hỏi từ những người đang rất thành công trong lĩnh vực này, giới thiệu bạn với các mối quan hệ cần thiết để bạn có thể chính thức khởi động và chịu trách nhiệm cho việc này. Phần hai của cam kết: điều tôi yêu cầu đổi lại là bạn phải xem việc này rất nghiêm túc. Với các mối quan hệ bạn sẽ gặp, bạn phải theo dõi và đảm bảo họ hiểu ý định của bạn là trở thành người giỏi nhất, học từ sai lầm của họ, nhưng làm điều đó theo cách đại diện cho tổ chức chúng ta ở mức cao nhất có thể.
Thực thi. Những gì tôi hình dung là chúng tôi sẽ giúp bạn tạo một tài khoản. Tôi đã nghiên cứu nền tảng này—tôi không biết nhiều về Twitch nhưng đã nghiên cứu—và đây là ba người mà tôi sẽ đầu tư $5,000 để bạn đến học hỏi, được cố vấn bởi họ. Trong tám tuần tới, mục tiêu là chúng ta sẽ tăng từ 0 người đăng ký Twitch lên 10.000 người đăng ký. Chúng ta sẽ kiểm tra hàng ngày để loại bỏ mọi trở ngại nhằm đảm bảo sáng kiến này thành công.
Vậy mọi người thường sai ở đâu ở chỗ này?
Họ bắt đầu từ việc thực thi. Họ kiểu như, ôi, chúng ta phải có mặt trên Twitch. Chủ doanh nghiệp thường làm thế với đội của họ. Họ nói: “Tôi vừa về từ hội nghị này. Chúng ta phải lên Twitch. Hãy nghĩ xem Twitch sẽ trông như thế nào. Lên kế hoạch đi. Chúng ta sẽ gặp lại, bàn tiếp, cứ xử lý chuyện này. Tôi rất bận. Tôi phải làm cái kia.” Thay vì thực sự gắn kết việc bạn đang yêu cầu ai đó làm với lý do tại sao việc đó quan trọng — à đúng, nó liên quan đến mục tiêu lớn hơn này chứ không phải chỉ vì tôi bảo bạn học Twitch (mà có khả năng là bạn chẳng biết gì về Twitch, giống như tôi cũng chẳng biết gì về Twitch) — thì đó là vấn đề trong nhiều doanh nghiệp và cả giao tiếp ngoài doanh nghiệp: cả hai bên đều tin tưởng rằng người kia sẽ làm phần việc của mình trong việc tìm hiểu một thứ mà chẳng ai biết gì. Và thế là bạn hoặc tự làm nghẽn cổ chai giao tiếp này vì bạn đang khó hiểu chuyện đó. Bạn cố gắng hiểu Twitch và rồi cảm thấy mình phải trở thành bậc thầy Twitch. “Mọi người trên mạng sẽ thích cái này.” Bạn chẳng biết gì cả, nhưng bạn lại tưởng mình sẽ trở thành người hay nhất về Twitch, trong khi thực ra bạn nên làm những việc khác cho doanh nghiệp. Và người kia — bạn nên đủ tin tưởng họ — nhưng hãy vạch ra đủ các bước để họ có thể nói: “Đây là lý do tôi cam kết. Việc này đủ quan trọng để tôi đầu tư 5.000 đô la. Đó là cam kết của tôi. Điều tôi yêu cầu đổi lại là cam kết của bạn để chúng ta đồng thuận.” Khi đã có cam kết của họ — và tôi đã đưa cam kết của mình — thì hãy bắt tay vào thực thi ngay. Nhưng quá thường xuyên chúng ta vội vàng nhảy thẳng vào thực thi mà chưa có cam kết từ phía đối tác rằng họ thực sự quan tâm. Rồi chúng ta chờ 4 tuần, 8 tuần hay 12 tuần tưởng là có chuyện đang diễn ra, nhưng thực ra chẳng có, và chúng ta mất thời gian, mất đà, mất hứng thú, mất nhiệt huyết trong việc phát triển, và niềm tin vào năng lực đáng tin cậy của người khác giảm xuống.
Tôi nghe anh nói về việc tránh các cụm từ như “tôi nghĩ”, “tôi cảm thấy”, “ừm” và nên giao tiếp với mọi người bằng thái độ chắc chắn, quyết đoán hơn. Giải thích điều đó cho tôi.
Thành thật mà nói, điều đó có thể đã lỗi thời với tôi, bởi trong thời đại mà việc chia sẻ quan điểm cá nhân quan trọng, việc nói “tôi nghĩ đường này đúng” không phải lúc nào cũng là điều xấu, nhất là khi bạn không chắc chắn — nó cho thấy sự mạnh mẽ và trung thực khi bạn nói rằng bạn đang suy nghĩ như vậy nhưng bạn không hoàn toàn biết chắc, và bạn đang cần dựa vào người khác. Bây giờ, nếu đó chỉ là từ đệm — ai đó nói “tôi nghĩ chúng ta nên làm thế này, và đây là hướng mà tôi nghĩ chúng ta nên đi” — thì cách diễn đạt như vậy sẽ không cuốn hút. Trong bối cảnh đó, bạn tuyệt đối không nên dùng những cụm từ đệm như “tôi nghĩ” hay “có lẽ”, vì chúng làm giảm sự chắc chắn. Ở mức độ nào đó, bạn đang chơi trò “sự chắc chắn” với mọi người xung quanh — dù họ là nhà đầu tư, khách hàng, bệnh nhân, thành viên đội, đối tác hay nhà cung cấp — và dùng những cụm từ khiến người khác giảm niềm tin vào hướng đi của bạn sẽ không giúp họ giúp bạn. Nhưng nếu bạn thực sự không chắc thì hoàn toàn ổn khi minh bạch điều đó — và điều đó thực ra xây dựng được niềm tin.
Tôi thấy buồn cười vì chính tôi vừa nói “tôi nghĩ”. Tôi nghĩ về chuyện này rất nhiều, vì tôi thấy mình hay viết email và tin nhắn có chữ “tôi nghĩ” trong đó. Tôi sẽ nói khoảng 90% thời gian đổi nó thành “tôi tin rằng”. Và tôi thấy có sự khác biệt trong cách diễn đạt đó. Khi tôi viết “tôi tin rằng” thì vẫn thừa nhận đây là niềm tin của mình, rằng mình không có sự chắc chắn tuyệt đối cho giả thuyết này, nhưng có một sự quyết đoán hơn trong cụm “tôi tin rằng chúng ta sẽ…”, “tôi tin điều đó sẽ xảy ra.” Nó cảm thấy ổn hơn nhiều so với “tôi nghĩ”.
Hừm. “Tôi nghĩ” nghe mỏng manh.
Tôi đồng ý với anh.
Và nghe như túi ni-lông bay trong gió.
Nhưng khi anh nói như vậy (dòng suy nghĩ), nó khiến tôi kết nối với anh vì nó thực sự giống như đang phát ra từ suy nghĩ của anh.
Trong một email, nói “tôi tin rằng” thì có vẻ quyền uy hơn nhiều. Tôi chỉ nhắc các nhà lãnh đạo rằng khi dùng từ như “tôi tin rằng” hay tỏ ra chắc chắn, họ nên đảm bảo rằng họ thực sự chắc hoặc thật sự tin vào điều đó, nhất là khi doanh nghiệp lớn lên. Nếu trước đây bạn đang làm doanh thu 1 triệu đô la và giờ có doanh nghiệp 10 triệu đô la và bỗng nhiên xung quanh bạn có một lớp lãnh đạo, nó có thể trở thành một buồng vang ý kiến. Và càng tỏ ra chắc chắn — hoặc ít nhất là trông có vẻ chắc chắn — thì người khác càng ít có khả năng phản biện bạn, trong khi có khi bạn lại cần họ cộng tác và họ sẽ phản biện nếu bạn không quá chắc chắn nhưng lại diễn đạt quá tự tin. Tôi thấy đó là một sự cân bằng mà các nhà lãnh đạo phải tìm khi họ ngày càng thành thạo trong lĩnh vực sở trường của mình và khi họ lên vị trí cao hơn trong tổ chức hoặc tự lập công ty riêng; nếu họ không truyền đạt rõ ràng những điều họ không chắc mà lại làm ra vẻ chắc chắn, thì điều đó có thể gây ra căng thẳng không cần thiết.
Anh nói về việc làm chủ lịch làm việc của mình cũng là yếu tố trung tâm của sự chuyển đổi. Tại sao điều đó quan trọng và nó nghĩa là gì?
Nếu bạn muốn bất cứ điều gì trong đời, bạn phải dành thời gian để có được điều đó. Mọi thứ không tự nhiên xuất hiện trong cuộc sống của người ta, bất kể mạng xã hội nói gì. Vì vậy để tôi có được mối quan hệ mà mình mong muốn, tôi phải đầu tư thời gian cho người yêu/chồng/vợ mình. Nó không tự nhiên xảy ra là tôi sẽ có một cuộc hôn nhân tuyệt vời. Nếu tôi muốn có những người bạn tốt, tôi phải dành thời gian cho bạn bè của mình.
Và vì vậy lịch làm việc của bạn chính là phản ánh và đại diện cho những gì bạn cho là quan trọng, và nó có phù hợp hay không phù hợp với mục tiêu mà bạn có mỗi ngày. Nếu tôi chẳng dành thời gian nào để tạo doanh thu trong công việc kinh doanh của mình, thì vào cuối năm cũng không có gì phải ngạc nhiên khi doanh thu của tôi vẫn y như năm trước. Tại sao? Vì tôi đã không bỏ thời gian cho một việc duy nhất, tức là tạo doanh thu, để nó có thể phát triển. Đối với tôi, lịch của tôi — và tôi dạy cho các chủ doanh nghiệp điều này mỗi ngày — bạn phải xem nó mỗi ngày. Bạn phải bắt đầu sắp xếp thời gian của mình trừ khi bạn muốn cuộc đời mình chỉ là một chuỗi câu chuyện về may mắn. Tôi không biết bạn thế nào, nhưng tôi không muốn một cuộc đời chỉ dựa vào may mắn vì tôi nghĩ điều đó thực sự dẫn đến rất nhiều sự nghi ngờ bản thân và bất định. “Ôi, chỉ vì tôi may mắn.” Tôi sẽ để mọi thứ ra khỏi tầm kiểm soát chỉ vì tôi tình cờ ở đúng chỗ vào đúng thời điểm. Tất nhiên, có những yếu tố đó. Tôi cũng đã từng ở đúng chỗ đúng lúc trong sự nghiệp của mình. Nhưng cách bạn kiểm soát nơi bạn dành thời gian cho bạn nhiều cơ hội nhất để nắm bắt những cơ hội bạn muốn, nếu bạn có mục tiêu và khát vọng để có một cuộc sống khác so với hiện tại.
Với tôi, cho đến bây giờ tôi vẫn muốn có một cuộc sống khác trong tương lai. Tôi tưởng tượng một phiên bản phong phú hơn của cuộc sống mình ở tuổi 40, 50 và 60. Và tôi nghĩ nếu mọi người trung thực với chính mình, họ cũng muốn một phiên bản khác của cuộc đời họ. Tôi không nghĩ ai nghe podcast này hoặc xem chương trình này mà lại không muốn khác đi hoặc có được điều gì đó khác, dù là về mối quan hệ, sức khỏe, thu nhập hay bạn bè khác. Ý tôi là, có bao nhiêu người muốn có những người bạn khác, những người bạn cực ngầu để làm mấy việc thú vị cùng? Vậy làm sao để có được điều đó? Ồ. Tôi sẽ phải thực sự “đi ngược” và thiết kế lại bằng cách dùng thời gian và những việc tôi làm mỗi ngày để đưa mình đến gần hơn với những người cũng làm những điều tương tự. Và điều đó có thể buộc tôi phải hy sinh trong hai năm để có thể ở bên những người ấy, để có thể đem lại giá trị cho những người sẽ quan tâm trở thành bạn của tôi. Nghe có vẻ hơi chiến lược, nhưng đúng là như vậy, bởi bạn không chỉ có những người tuyệt vời trong đời vì bạn tình cờ ở đúng nơi đúng lúc. Bạn có được những người tuyệt vời bằng cách làm những việc lớn lao vì những người tuyệt vời muốn dành thời gian bên những người cũng làm những việc lớn lao. Và cách duy nhất bạn chắc chắn biết mình đang làm những việc lớn lao mà không phải nhờ may mắn hay tình cờ trông thế nào đó để được mời vào một vài nơi là bằng cách quản lý và thực sự tạo ra thời gian cho chính mình.
Còn chuyện làm việc chăm chỉ trong phương trình này thì sao? Mọi người nói nhiều về cân bằng công việc-cuộc sống, và tôi nghĩ nhiều người muốn tất cả. Chúng ta muốn đến năm 40, có du thuyền, có gia đình tuyệt vời, có mối quan hệ tốt, có doanh nghiệp tốt. Đó là kết quả lý tưởng cho tất cả chúng ta. Bạn sẽ nói gì với mọi người về khái niệm làm việc chăm chỉ và mức độ quan trọng của nó? Làm việc chăm chỉ là điều quan trọng nhất. Bạn không thể đến nơi mình muốn nếu thực sự đó là điều khác thường hay vượt trội mà không làm việc chăm chỉ. Và bạn có thể cố gắng tìm mẹo vặt. Giả sử ai đó tình cờ rất đẹp, họ có thể có du thuyền và một mối quan hệ vì họ đẹp và ai đó sẵn sàng ở trong mối quan hệ với họ vì họ là người tốt. Nhưng tôi đã gặp những người như vậy và họ có nỗi sợ và lo lắng tê liệt vì họ thực ra không biết vị trí của mình là gì và họ đã không làm những gì cần thiết để có được thứ đó. Quay lại chuyện “trở thành – làm – có”, những người trúng số thì có tất cả tiền. Những người thừa kế giàu có thì có tất cả tiền. Đây từng là nỗi sợ của tôi: tôi sẽ có tiền vì mối liên hệ với chồng, nhưng tôi đã không làm việc và trở thành người tạo ra khả năng được “sở hữu” cho đến khi tôi thực sự làm việc để trở thành người có thể có được điều đó. Vì vậy bây giờ khi tôi có nó, tôi thực sự có được nó. Và khi bạn có thể có những thứ bạn muốn bởi vì bạn làm theo đúng thứ tự, bạn sẽ không có cảm giác bất an này. Bạn không có sự lo lắng này, không có nỗi sợ rằng ai đó sẽ lấy nó khỏi bạn, mọi thứ sẽ sụp đổ, bởi vì bạn biết bạn có thể làm lại được. Nếu tôi muốn thật “ngầu”, Natalie, ở tuổi 32, thì tôi sẽ phải làm việc chăm chỉ đến mức nào ở độ tuổi hai mươi? Và tôi muốn những chi tiết rất cụ thể, vì mọi người đều có định nghĩa khác nhau về làm việc chăm chỉ. Tôi nghĩ nếu bạn hỏi ai đó rằng họ có làm việc chăm chỉ không, tôi nghĩ 100% sẽ nói “có”. Nhưng thực ra có những cấp độ khác nhau của cái thứ này. Vậy bạn làm việc chăm chỉ thế nào? Nếu nhìn vào một tuần trung bình, tại sao bạn đang cười?
Tôi chẳng bao giờ thôi làm việc. Vậy nên trong bao nhiêu giờ một ngày đi nữa, mọi thứ trong cuộc sống tôi được tối ưu hóa cho công việc tôi làm — mọi thứ — vì công việc tôi làm quan trọng với tôi. Và tôi đang ở trong một giai đoạn của cuộc đời mà tôi thực sự tin rằng công việc tôi đang làm có thể thay đổi cuộc đời tôi. Nó có thể thay đổi cuộc đời người khác. Vậy sẽ ích kỷ biết bao nếu tôi không dành từng phút để nghĩ về những gì tôi có thể làm để giúp thúc đẩy công việc mà tôi đam mê.
Còn sở thích thì sao? Bạn có sở thích gì không? Làm gì khi không làm việc?
Tôi thích chăm sóc da mặt. Chăm sóc da mặt thật tuyệt.
Đó là giới hạn của sở thích. Tôi không có sở thích khác. Tôi thực sự yêu những gì mình làm mỗi ngày. Tôi được làm việc với “xương sống” của nước Mỹ. Tôi được làm việc với các chủ doanh nghiệp cần sự giúp đỡ của tôi, những người đang rất bối rối.
Vì vậy tôi cảm thấy một trách nhiệm rất lớn mỗi ngày để thực sự đưa ra những quyết định mà nếu tôi có Sarah nhìn qua vai, nghe cách tôi nói chuyện với chồng mình—và Sarah làm việc với chồng cô ấy—liệu cô ấy có nghĩ: “Ồ, cô ấy đúng là người mà cô ấy tự nói mình là” bởi cách Natalie xuất hiện trong cuộc trò chuyện này. Và nếu bạn có trách nhiệm này, thì tôi khuyên bất kỳ ai cũng nên tạo ra trách nhiệm bằng mọi cách có thể. Đặt nhiều trách nhiệm hơn lên bản thân. Cảm nhận sức nặng của trách nhiệm vì điều đó quan trọng. Và không có gì sai khi có trách nhiệm. Chúng ta nên mong muốn có trách nhiệm bởi vì những người có trách nhiệm, nghĩa là gì? Họ có khả năng phản ứng/ứng phó. Tôi thì không muốn không thể phản ứng với bất kỳ việc gì. Tôi muốn là cuộc gọi đầu tiên khi ai đó gặp khủng hoảng. Tôi muốn là cuộc gọi đầu tiên khi ai đó đang ăn mừng điều gì đó. Tôi muốn có năng lực và khả năng để đáp lại.
Vì vậy ý tưởng về làm việc chăm chỉ, với tôi, chỉ đơn giản là một yêu cầu bởi vì tôi có trách nhiệm, và bất kỳ ai đang cố tìm đường tắt cho việc làm việc chăm chỉ này, bạn phải tự tìm cách gần như biến nó thành trò chơi để kích thích bản thân, đặt ra những cách khác nhau—tôi đoán là tạo áp lực và trách nhiệm—để giúp mình tiếp tục đi qua nó, vì đôi khi thật nản lòng và quá tải nhưng không bao giờ dẫn đến kiệt sức. Và tôi nghĩ đó là một hiểu lầm về làm việc chăm chỉ. Tôi không biết người thành công nào vẫn còn ở cuộc chơi mà bị kiệt sức chỉ vì một ngày dài. Phản ứng không phải là kiệt sức. Phản ứng của họ có thể là: “Tôi muốn làm điều gì đó khác một lát,” nhưng đối tác kinh doanh của tôi, Grant Cardone, người mà tôi rất say mê—và đó là một trong những mối quan hệ đối tác tuyệt vời nhất tôi từng có trong đời—anh ấy nói: “Bạn không phải là một cây nến. Bạn không thể cháy kiệt. Một con người không thể cháy kiệt vì bạn không phải cây nến.” Vậy nên bạn có thể cảm thấy những khoảnh khắc áp lực, căng thẳng? Có. Tôi không coi bất kỳ khoảnh khắc đó là điều xấu. Không phải là tiêu cực khi cảm thấy quá tải vì bạn có trách nhiệm. Người ta phụ thuộc vào bạn. Người ta trông chờ bạn làm điều gì đó. Tuyệt. Hãy đi mà làm.
Vậy tại sao theo anh/chị người ta lại bị kiệt sức? Tại sao người ta nói: “Bạn biết không, tôi đã làm việc này và rồi tôi bị kiệt sức”? Điều mà người ta làm thực ra không đưa họ đến nơi họ muốn đến. Vì vậy nếu tôi nghĩ rằng để có sáu múi thì tôi phải tập hai tiếng mỗi ngày ở phòng gym và chỉ ăn gà với cơm, không được ăn bất cứ thứ gì mình thích thì tôi sẽ không làm. Nhưng nếu tôi nghĩ rằng bằng việc làm công việc này — dù sẽ khó và tôi sẽ ghét, sẽ tệ — tôi có thể đạt được điều mình muốn, và cuộc đời tôi sẽ thay đổi vì tôi thực sự có sáu múi, tôi sẽ tự tin và có thể mua quần áo mình muốn, và tôi sẽ thuộc về phần rất nhỏ của dân số có điều đó, thì quá trình dậy sớm đi tập lúc năm giờ trước khi con tôi thức dậy sẽ không làm tôi kiệt sức. Tôi sẽ nhận ra đây là một bước cần thiết để đạt mục tiêu. Và khi mục tiêu đạt được, bạn có thể đổi ý và có mục tiêu khác. Nhưng khi người ta chiến thắng, họ hiếm khi bị kiệt sức vào khoảnh khắc đó. Tôi đã chứng kiến những chủ doanh nghiệp bán công ty của họ với hàng trăm triệu đô la. Tôi đã chứng kiến họ nhận hàng trăm triệu đô la vào tài khoản ngân hàng. Cảm giác ăn mừng và vui sướng đó kéo dài một thời gian cho đến khi điều khác xuất hiện: khả năng của cá nhân đó để giúp ai đó nhiều hơn, để giải quyết nhiều vấn đề hơn, để tạo tác động lớn hơn. Và mục tiêu cuối cùng đó rồi cũng dịch chuyển. Cột mốc mục tiêu sẽ dịch chuyển. Và thực ra không có gì sai với điều đó. Dù thế giới muốn nói với bạn rằng có điều gì đó sai khi bạn dịch chuyển cột mốc mục tiêu, tôi không nghĩ có gì sai cả. Và bạn chỉ thực sự bị kiệt sức nếu bạn không thấy những hy sinh mình đang thực hiện thực sự sẽ dẫn bạn đến “sáu múi”. Nếu bạn sẽ mãi béo thì tất nhiên tôi sẽ ăn kẹo và khoai tây chiên và tất cả những thứ tôi thích. Nhưng tôi tin mình có thể có sáu múi. Vậy nên tôi sẵn sàng hy sinh một vài thứ ở đây đó vì mục tiêu sẽ không để tôi bị kiệt sức bởi vì tôi sẽ cực kỳ tự hào về bản thân khi đạt được mục tiêu đó. Khi đó tôi sẽ đổi sang mục tiêu khác, và trò chơi đó vẫn sẽ thú vị và kích thích như nhau để tôi tiếp tục chơi ở giai đoạn đó của đời mình.
Chúng ta đã nói về trách nhiệm lúc trước và bạn làm việc bảy ngày một tuần suốt, nhưng chỉ nghỉ cho việc chăm sóc da mặt. Tôi biết khán giả của mình đủ để biết rằng một số người sẽ nghĩ “được thôi đối với bạn, bạn không có con.” Hoàn toàn hợp lý. Bạn phản ứng thế nào với phản biện đó từ những người có nhiều trách nhiệm khác? Họ đúng. Bạn có thể có con và vẫn là một phụ huynh tuyệt vời và đồng thời làm việc nhiều. Vậy sở thích của bạn, thay vì tôi đi chăm sóc da mặt, sẽ là bạn dành thời gian có chủ đích với con. Nhưng tôi muốn hỏi họ câu này: thời lượng phù hợp để dành cho con là bao nhiêu? Bao nhiêu thì làm bạn cảm thấy hài lòng về thời gian mình dành cho con? Có phải hai tiếng mỗi ngày không? Ổn, tuyệt. Hai tiếng. Thời gian tập trung. Thời gian dành riêng. Không phải bốn tiếng nhưng một nửa thời gian xem TV, vào mạng xã hội, gọi điện, nấu bữa tối. Không, như vậy không ổn. Hai tiếng là hợp lý. Hoặc ba tiếng. Dù mục tiêu của người đó là bao nhiêu về thời gian họ muốn là một phụ huynh tích cực, là người tham gia chủ động vào cuộc sống của đứa trẻ ấy. Nhưng chúng ta có xu hướng chỉ dùng những cái cớ này: “Ồ, tôi có cha mẹ ốm.” “Ồ, tôi có con.” “Ồ, tôi có…” Và tôi thấy những người rất thành công thường cũng có tất cả những cái “ồ, tôi có.”
Nhiều người trong số họ — không phải tất cả, nhưng nhiều người — có thể nhận ra rằng: được, tôi sẽ dành 90 phút này ở bệnh viện, tập trung hoàn toàn cho bố tôi ngay bây giờ. Thực ra bố tôi không cần tôi suốt sáu tiếng. Bố tôi cần tôi trong 90 phút. Thời gian đó rất quý giá. Tôi đã chặn khoảng thời gian đó lại. Tôi đang dành thời gian cho việc đó.
Còn ngoài khoảng đó, tôi vẫn đi làm để xây dựng cuộc sống mà mình muốn. Vì đoán xem? Bố bạn rồi sẽ qua đời. Nếu bố bạn mất trong một năm nữa, trong sáu năm nữa, thì lượng thời gian bạn đã dành cho ông cần phải đủ quan trọng để bạn sắp xếp. Và tôi hy vọng mọi người đều dành đủ thời gian cần thiết để họ cảm thấy mình đã làm tròn vai trò làm con, làm tròn trách nhiệm người chăm sóc — dù vai trò đó là gì. Nhưng đến lúc nào bạn sẽ dùng hoàn cảnh của người khác để ngăn cản mình làm điều bạn muốn và tạo ra những gì bạn muốn có?
Với phụ huynh rất có chủ đích với con cái và không lấy con làm cái cớ, tôi hoàn toàn ủng hộ việc dành bao nhiêu thời gian cần thiết để bạn trở thành một cha/mẹ tốt. Vấn đề là tôi thấy phía ngược lại phổ biến hơn nhiều: người ta lấy con cái, gia đình, hoàn cảnh, bằng cấp hay thiếu kinh nghiệm làm lý do để biện minh cho việc họ không thể làm điều gì đó.
Vì tôi làm việc với mọi người cả ngày, khi gặp những người như vậy, cách nhanh nhất để xử lý là nói: “Này Sarah, cho tôi xem điện thoại một chút.” Sarah sẽ đưa điện thoại và tôi mở mục thời gian sử dụng. Nếu trên đó ghi ba tiếng xem Netflix hoặc một tiếng rưỡi lướt Instagram, thì đơn giản là hãy dành lại khoảng thời gian đó cho việc bạn muốn xây dựng; dùng lịch, dùng thời gian của mình để xây dựng cuộc sống mà bạn thực sự muốn có, thay vì nói “ôi tôi có con” trong khi vẫn bị phân tâm bởi bọn trẻ và không thực sự làm tròn vai trò làm cha/mẹ theo định nghĩa của bạn.
Tôi không nghĩ trẻ con bị ảnh hưởng tiêu cực khi thấy cha mẹ làm việc quần quật. Tôi nghĩ đó là một cách lớn lên truyền cảm hứng. Tôi có cả hai người cha mẹ đều làm việc cực kỳ chăm chỉ. Và tôi nghĩ phần nào con người tôi là do có những bậc cha mẹ tuyệt vời như vậy, họ lao động và đặt ưu tiên cho mục tiêu, cho thành công của mình như những điều quan trọng. Tôi cũng cho rằng điều đó nên được coi trọng hơn; chỉ vì bạn là cha mẹ không có nghĩa là con cái phải là điều quan trọng nhất trong cuộc đời bạn và bạn phải dồn quá nhiều thời gian vào đó.
Bạn cho rằng điều gì quan trọng hơn: hạnh phúc, sự hài lòng với cuộc sống, hay thành công — ngay cả khi thành công đánh đổi bằng sự hài lòng?
Chúng là một. Chúng không khác nhau. Tôi không thấy thành công và hạnh phúc nằm ở hai cực đối lập. Tôi hạnh phúc khi tôi sáng tạo và khi tôi có thể nhìn thấy trong thế giới vật chất rằng tôi đã làm điều mình muốn — dù đó là tạo doanh thu, tuyển người, hay giúp một chủ doanh nghiệp. Đó là lúc tôi hạnh phúc nhất, khi tôi làm những việc góp phần dẫn đến thành công.
Vậy nếu Sarah, người đang lướt Netflix, lại thấy mãn nguyện và hạnh phúc?
Cô ấy không mãn nguyện hay hạnh phúc đâu.
Làm sao bạn biết?
Vì cô ấy đang xem gì? Cô ấy có đang xem Selling Sunset, nhìn người khác sống cuộc sống đó, tham quan những căn nhà đẹp mê ly và sở hữu những thứ sang trọng mà Sarah sẽ rất muốn có nếu cô thực sự nghĩ rằng mình có thể có chúng không? Nếu cô ấy thật sự tin vậy chỉ trong một thoáng, và tin rằng đó là những bước cần thiết để đến đó, tôi tin cô ấy sẽ chọn thực sự có chúng thay vì chỉ xem người khác có.
Tùy vào cái giá phải trả. Vì tôi biết một vài tỷ phú và đôi khi họ không phải là những người hạnh phúc nhất mà tôi biết. Ý tôi là có một vài người mà tôi nghĩ thực sự hạnh phúc và mãn nguyện. Nhưng tôi có bạn bè ở quê mà tôi nghĩ có lẽ hạnh phúc hơn; họ không có công việc 9 đến 5. Tôi sẽ nói là họ có thể hạnh phúc hơn. Vì vậy trong đầu tôi, ngôi nhà hay của cải không phải là nguồn gốc của hạnh phúc của mọi người, mặc dù với bạn, và có thể với cả tôi, việc theo đuổi những thứ đó cho chúng ta một sự ổn định nào đó vì những chấn thương, cách chúng ta được nuôi dạy và những bất an riêng. Nhưng với Sarah, có thể cô ấy được nuôi dưỡng rất thoải mái, cảm thấy an toàn và không thiếu thốn. Có thể cô ấy hoàn toàn hạnh phúc chỉ bằng cách sống gián tiếp qua Netflix và dắt chó đi dạo.
Tôi không thể tin điều đó.
Thật sao?
Ừ. Sarah sẽ bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt ngay khi cô rời khỏi chốn trốn êm ái mà cô tự tạo ra bằng Netflix — tất cả những thứ cô không thể có, không thể làm, và những trải nghiệm cô không thể mang lại cho bản thân và những người xung quanh — chỉ vì cô bị phân tâm và không thực sự xây dựng thứ mình muốn.
Có thể đó chính là điều cô ấy muốn xây dựng mà.
Một cuộc đời xem cuộc sống người khác trên mạng xã hội, trên Netflix.
Người ta thích xem phim, thích lướt mạng; họ thích nấu ăn một chút, móc len một tý, rồi dắt chó đi dạo và dành thời gian cho bọn trẻ. Có những người như vậy. Khi tôi còn trẻ — 18, 19, 20, 25 tuổi hay bao nhiêu — tôi không nghĩ điều đó có thể thật. Tôi nghĩ mọi người đang giả vờ hạnh phúc. Nhưng khi tôi già hơn và bắt đầu nhận ra mình có phần “có vấn đề”, thì càng ngày tôi càng thấy rõ rằng nếu hoàn cảnh thời thơ ấu của tôi khác một chút, tôi đã không như bây giờ. Và tôi sẽ không muốn những thứ mà tôi nghĩ mình muốn.
Và tôi sẽ không có được sự mãn nguyện và ổn định từ việc theo đuổi những thứ đó.
Và điều đó có thể hiểu được. Nếu bạn nhìn sang anh chị em ruột của mình, bạn sẽ thấy, tại sao chúng ta lại khác nhau đến vậy?
Như, bạn biết đấy, tại sao tôi làm việc bảy ngày một tuần mỗi ngày? Trong khi một số anh chị em của tôi chọn không làm thế, vì chúng ta có cách “định hình” khác nhau và chúng ta kiếm được hạnh phúc từ những thứ khác nhau. Và một số việc họ làm, tôi lại thấy ghét, tôi sẽ ghét điều đó. Đầu tôi sẽ phát điên nếu cứ phải nghĩ về email. Bạn không nghĩ Sarah có thể hạnh phúc sao?
Tôi không nghĩ Sarah hạnh phúc khi xem Netflix và lên mạng xã hội. Tôi nghĩ có một cảm giác bất an sâu sắc và thiếu thốn sự hài lòng đang được ngụy trang là “tôi hạnh phúc”. Nó giống như một bề ngoài, một cái mặt nạ. Tôi sẽ nói là tôi hạnh phúc, nhưng thực tế về nền kinh tế và hoàn cảnh tài chính của cô ấy tạo ra những sự phụ thuộc cho Sarah. Nó tạo ra sự phụ thuộc.
Và với những sự phụ thuộc đó, điều tôi nhận thấy là những thứ bạn phụ thuộc vào, ở một mức độ nào đó bạn sẽ bắt đầu cảm thấy oán giận. Nếu tôi phụ thuộc vào một khách hàng duy nhất trong công việc kinh doanh và họ chiếm 80% doanh thu của tôi, thì dĩ nhiên lúc ký hợp đồng thì tuyệt vời. Nhưng thật tệ khi khách hàng đó hóa ra lại là một kẻ khó chịu vì giờ tôi phụ thuộc vào họ, 80% doanh thu của tôi, cho đến khi tôi không còn phụ thuộc vào họ nữa vì tôi đã đa dạng hóa nguồn thu. Và tôi có thể đem về những khách hàng khác vì tôi đã biết cách tiếp thị doanh nghiệp và thu hút được khán giả. Và với Sarah, tôi sẽ hỏi: nếu thu nhập hộ gia đình trung bình khoảng 60.000 USD, chưa tới 70.000 USD một năm, thì Sarah đang phụ thuộc vào gì để có thể đủ tiền trả tiền thuê Netflix? Và khi cô ấy lướt TikTok Shop và muốn giống như mọi người khác đang sống những cuộc sống “ngầu”, đi dự sự kiện influencer hào nhoáng hay bất cứ thứ gì thu hút cô ấy, đó là thứ khiến cô ấy xem những thứ này thay vì đi ra ngoài và làm những việc đó, trang điểm.
Có bao nhiêu video hướng dẫn trang điểm mà phụ nữ xem mà chưa bao giờ thoa chút phấn son hay dùng các dụng cụ và sản phẩm, chỉ vì họ bị phân tâm?
Tôi tự hỏi liệu đây có phải là hệ quả của Internet không, quan điểm này. Bởi trong đầu tôi, tôi đã lùi lại 50 năm, rồi 100 năm và còn xa hơn nữa. Tôi tự hỏi con người được “định hình” ra sao cách đây cả nghìn năm khi của cải chưa tồn tại theo nghĩa ngày nay? Của cải là những gì bạn có thể mang theo. Chẳng có tài khoản ngân hàng hay tiền như bây giờ. Nên bạn giàu chừng nào là bạn mang theo được chừng đó. Và thực ra, có lẽ như Naval từng nói, đơn vị giá trị duy nhất khi đó — và thứ mà của cải ngày nay chỉ là đại diện — là địa vị. Địa vị luôn đồng nghĩa với sự sinh tồn. Nó có nghĩa là tôi có được nguồn lực, tôi có được bạn đời, nhưng của cải không phải là một cấu trúc mà tâm trí thực sự hiểu. Nhưng trong 20, 30 năm qua, vì mạng xã hội, chúng ta đều bị “định hình” theo một cách để tin rằng những vật sở hữu vật chất như du thuyền hay tài khoản có nhiều người theo dõi là quan trọng nhất. Có lẽ đó chỉ là biểu thị rằng “tôi thuộc về”, “tôi không gặp rủi ro”. Có thể đó chỉ là biểu hiện của địa vị.
Tôi nghĩ đó là biểu hiện của sự sinh tồn.
Ừ, đúng vậy. Nên tôi tự hỏi liệu chúng ta có bị lập trình trong 20 năm qua để tin rằng chúng ta cần những thứ này vì môi trường xung quanh, nhưng thực sự về mặt tiền sử thì không có lý gì chúng ta lại quan tâm đến những điều đó. Theo đuổi, tôi nghĩ, thực sự là một phần bẩm sinh trong chúng ta. Nên là, nếu không có bản năng đó thì chúng ta đã không có những chiếc máy ảnh và mọi thứ trong nhà này. Rõ ràng tổ tiên của chúng ta được định hình để theo đuổi và xây dựng, nhưng họ cũng chắc chắn được định hình để phụ thuộc. Tôi nghĩ đây có thể là một trong những vấn đề thực sự của xã hội hiện nay là tất cả đều theo đuổi sự độc lập.
Bạn biết đấy, tôi nghĩ đây là một vấn đề. Tôi khá hay nghĩ về chuyện này. Như sự suy giảm tín ngưỡng, suy giảm các thể chế cộng đồng và suy giảm việc sinh con, gia đình. Tôi nghĩ chúng ta đang thực sự trở nên cực kỳ cá nhân chủ nghĩa. Và tôi không chắc đó có phải bản chất của chúng ta hay không.
Thấy không, tôi nghĩ sự sinh tồn phải phụ thuộc vào người khác. Không chỉ là sự sinh tồn của riêng tôi. Một khi tôi đã lo được cho sự sinh tồn của mình, số tiền tôi kiếm được ngay lập tức được dùng cho các vấn đề liên quan tới sự sinh tồn của người khác, cho dù đó là một thành viên gia đình, một nhóm bạn, và nó mở rộng ra bao xa. Tôi không nghĩ điều đó thay đổi 200 năm trước hay 2000 năm trước. Khả năng tích lũy của cải để chuẩn bị tốt hơn cho mùa vụ, để chuẩn bị tốt hơn cho thời kỳ hạn hán để thực sự tồn tại và vượt qua. Và càng có nhiều mối quan hệ, bạn càng tự trang bị nhiều hơn để sống sót; càng nhiều người biết bạn, dù đó hơi giống biểu tượng địa vị, thực ra là một cơ chế sinh tồn cho bạn vì trên khắp thế giới có hàng triệu người, bất cứ lúc nào bạn gặp vấn đề, bạn đã xây dựng đủ niềm tin và uy tín với họ để họ quan tâm giúp đỡ bạn. Vậy nên đó thực sự là một điểm về sinh tồn. Dĩ nhiên, bạn có thể chạy trên phổ của vấn đề sinh tồn và hỏi rằng, liệu thêm triệu người theo dõi nữa, thêm 2 triệu người theo dõi nữa có thực sự dẫn tới nhiều khả năng sống sót hơn không? Tôi cho rằng có khả năng là vậy, nhưng nếu bạn nghĩ về sự sinh tồn của bạn, của gia đình bạn, của những người phụ thuộc vào bạn, đội ngũ của bạn ở đây, bạn có thể tạo ra tác động gì khác? Bạn đang tạo ra sự dư dả để người khác có thể sống nhờ những gì bạn tạo ra — bạn theo đuổi sự sinh tồn của chính mình rồi thứ tự tiếp theo là những người quanh bạn, gia đình, nhân viên, những nhóm mà bạn là một phần và đóng góp theo cách của mình.
Và rồi những khái niệm đó tiến xa hơn tới câu hỏi bạn thực sự có thể chịu trách nhiệm cho việc gì để đảm bảo sự tồn tại của nó?
Điều thú vị là cách tiếp cận về sự sinh tồn và thịnh vượng của một người đang dẫn đến việc chúng ta trải qua một sự tuyệt chủng về mặt di truyền vì người ta không đẻ con nữa.
Vậy nên Sarah lướt Netflix cùng bốn đứa trẻ của cô ấy thực chất đang “sống sót” về mặt di truyền, còn tất cả những người tập trung vào độc lập và kiếm được bao nhiêu tiền thì về mặt di truyền đang dần tuyệt chủng.
Thật hấp dẫn.
Về cơ bản tôi đang chơi vai người tranh luận ngược với chính mình, bởi nếu nhìn vào cuộc sống của tôi thì rõ ràng đây là một mâu thuẫn lớn. Nhưng thứ đang thường trực trong đầu tôi lúc này là ý tưởng về sự phụ thuộc và độc lập. Rõ ràng tôi đang bước vào giai đoạn đời mà tôi sẽ có con và sẽ có những đánh đổi mà tôi phải thực hiện, mà tôi thực sự sẽ làm. Nhưng thôi, ta sẽ thấy chuyện gì xảy ra.
Bạn có nghĩ người ta tôn trọng bạn nhiều hơn khi bạn 33 so với lúc bạn năm 2019 không?
Tất nhiên là có.
Vậy người đang muốn được tôn trọng nên làm gì? Người cảm thấy mình liên tục bị thiếu tôn trọng — có điều gì đó ở họ, ở cách họ thể hiện bản thân, khiến họ luôn có cảm giác bị người khác coi thường. Họ có thể làm việc trong doanh nghiệp, có thể ở vị trí thấp trong một công ty, hoặc chỉ là người đã đi qua môi trường doanh nghiệp và liên tục bị coi thường. Bạn sẽ khuyên họ làm gì để được tôn trọng?
Điều đầu tiên một người phải làm để kiếm được sự tôn trọng là quyết định rằng họ muốn được tôn trọng hơn là được thích. Sự đánh đổi này bị thực hiện sai quá nhiều lần. Chúng ta rơi vào tình huống khi điều đúng đắn và đáng tôn trọng lại khiến người khác không thích. Chúng ta không chọn làm điều đúng đáng tôn trọng ấy, mà ưu tiên được mọi người thích. Khi bạn quyết định muốn được tôn trọng và không đặt ưu tiên vào việc người khác nghĩ gì về bạn, bạn có thể chuyển sang bước thứ hai, đó là bạn phải có “số liệu” trong lĩnh vực mà bạn muốn được tôn trọng. Nếu bạn ở vị trí thấp trong tổ chức hoặc xung quanh bạn có người không tôn trọng bạn vì nhiều lý do khác nhau, thì lĩnh vực chuyên môn nào của bạn là không thể chối cãi? Đó là bằng chứng. Nó tồn tại trong thế giới vật chất. Nó không chỉ vì bạn có một ý tưởng hay bạn nghĩ mình có thể làm doanh nhân, hay bạn muốn là người cho lời khuyên về mối quan hệ.
Xin lỗi, nhưng nếu bạn không có mối quan hệ và bạn không có bằng chứng rằng bạn biết tạo dựng mối quan hệ tốt — bạn không có người bạn đời hay người thân nói “ôi người này tuyệt vời, tôi thích ở bên người này” — thì có lẽ bạn không nên cho lời khuyên đó, và đó là lý do bạn không được tôn trọng ở lĩnh vực đó. Tôi không nghĩ sự tôn trọng là một thứ chung chung cho cả cuộc đời. Bạn cần có tôn trọng ở từng ngăn riêng. Không phải cứ Stephen là một người đáng kính hoàn toàn. Đó với tôi là một lớp vỏ. Bạn có thể không đáng kính ở vài lĩnh vực; có những lĩnh vực bạn đã ưu tiên thì bạn cực kỳ đáng kính, và bạn đã ưu tiên có được bằng chứng, thành tích trong những lĩnh vực đó để giành được sự tôn trọng của người khác, dù họ có thích bạn hay không, vì bạn có điều để chứng minh.
Việc bớt quan tâm đến việc được người khác thích — điều đó có phải là một hành trình đối với bạn không? Bởi bạn đã nói trước đó rằng điều đó rất quan trọng trong những năm đầu hai mươi của bạn.
Việc không muốn được mọi người thích thật sự rất khó với tôi. Tôi có một người mẹ lúc tôi lớn lên là bác sĩ và là người tử tế, ngọt ngào, chu đáo bậc nhất. Bà ngồi xuống ở một bữa tiệc là mọi người trong phòng đều yêu mến ngay. Bà có một hào quang như vậy. Tôi đã nhìn mẹ như một hình mẫu khi lớn lên và bà vẫn là hình mẫu đối với tôi đến hôm nay. Bà nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đặt những câu hỏi hay và tương tác với người khác. Cái giá tôi đánh mất trong quá trình đó là, nếu tôi luôn hỏi han người khác và cố gắng để người khác thích tôi, thì rốt cuộc tôi nghĩ gì về chính mình? Bởi tôi quá tập trung vào việc đáp ứng người khác.
Nếu bạn muốn đảo ngược điều này cho bản thân — tức là bạn đang quá thiên về việc được người khác thích và chưa đủ chú trọng tới việc đáng được tôn trọng và thích những gì mình nghĩ về bản thân — bạn thực sự phải nghĩ tới phiên bản của bạn trong 3 năm, trong 5 năm nữa, vì không ai sẽ làm rõ điều đó thay bạn. Và khi bạn đóng một cột mốc xuống, nói rằng đây là điều tôi muốn được biết đến, đây là người tôi muốn trở thành, đây là hình ảnh tôi tưởng tượng về mình, thì bạn sẽ hành động theo đó. Đây không phải là một bài tập “thu hút” (manifestation), mà là tôi quyết định người đó là ai. Rồi tôi sẽ thích bản thân mình ở tuổi 20, 30, 70 bởi vì tôi hành xử phù hợp với cách tôi nhìn nhận bản thân trong tương lai. Và tôi sẽ trở thành người tôi muốn trở thành.
Bạn có thấy mình phải củng cố và bảo vệ ranh giới để kiếm được sự tôn trọng đó không? Có phải người ta thử thách bạn không?
Tất nhiên có. Tôi làm việc với hàng trăm thành viên trong đội mỗi ngày, và họ có quan điểm riêng, góc nhìn riêng về cách họ muốn công việc trông ra sao, cách họ muốn văn hóa của chúng ta như thế nào. Tôi đã phải đấu tranh với điều này rất nhiều vì tôi muốn tạo ra một môi trường nơi mọi người có thể thành công. Định nghĩa lãnh đạo của tôi là làm cho thành công của người khác trở nên dễ dàng. Vậy nếu tôi muốn làm lãnh đạo, tôi sẽ làm cho thành công của người khác trở nên dễ dàng.
Tôi sẽ làm việc đó như thế nào? Họ cần ở trong loại môi trường nào để thực sự làm cho việc thành công trở nên dễ dàng hơn so với lựa chọn khác — tức là đi ra ngoài và tin rằng có lãnh đạo khác sẽ khiến họ thành công hơn? Vì thế tôi thực sự đấu tranh với bản thân xem mình cần phải là người thế nào và đặt ra những ranh giới gì cho chính mình. Và một trong những điều tôi nhận được nhiều chỉ trích trên mạng là khi tôi công khai chia sẻ một TikTok về việc sa thải ai đó vì tôi phát hiện cô ấy ngoại tình với người mà người đó cũng đã có đối tác. Ngay khi biết chuyện, tôi đã sa thải cả hai ngay lập tức. Mọi người rất sốc, kiểu “đợi đã, có người ngoại tình với người trong công ty à?” Vâng. Và cả hai người đó đều có đối tác ngoài công ty. Ngay khi tôi nắm được thông tin, quyết định thậm chí không phải do đắn đo lâu — à, về mặt kỹ thuật thì nó là quyết định trong chớp mắt. Tôi không thể để điều này tồn tại trong môi trường của mình, nhất là với người ở gần tôi. Mọi người tin tôi và nên tin bất kỳ lãnh đạo nào để giúp họ dễ đạt được thành công. Liệu tôi có đang làm cho thành công của mọi người dễ dàng hơn bằng cách để trong môi trường đó những người sẽ xói mòn giá trị của nhóm không? Không. Thành công với hầu hết mọi người không phải là việc phải ly hôn người thân của họ. Thành công với phần lớn người ta là tìm ra cách để vừa có thành công trong nghề nghiệp và tài chính vừa vẫn có thể giữ được một người bạn đời. Tôi sẽ không muốn chồng mình đi làm trong một môi trường mà công ty chấp nhận việc người ta ngoại tình với nhau, nói dối lẫn nhau, không có quy tắc đạo đức, dùng ma túy. Tất cả những thứ đó không phải là điều tôi muốn có trong môi trường của mình vì nhiệm vụ của tôi là làm cho thành công của mọi người trở nên dễ dàng.
Người ta sẽ nói “đó không phải việc của cô, họ làm gì ở nhà thì kệ họ.” Đó là việc của tôi, trước hết vì họ làm với nhau. Ừ, nhưng họ không làm điều đó ở chỗ làm. Ờ, để khỏi đi vào chi tiết của sự kiện cụ thể nhưng chuyện đó có liên quan đến công việc. Nhưng ngay cả nếu không liên quan đến công việc, tôi vẫn sẽ sa thải người đó ngay lập tức. Vậy cô sẽ sa thải ai đó vì ngoại tình? Chắc chắn rồi. Vì tôi không thể có những kẻ lừa dối. Nếu họ có thể phản bội người mà họ dự định sẽ dành phần đời còn lại bên cạnh, bạn nghĩ họ sẽ không phản bội nơi làm việc sao? Bạn nghĩ họ sẽ không lừa dối khách hàng của chúng ta sao? Bạn nghĩ họ có đủ đạo đức, phẩm hạnh và phán đoán để không bị phân tâm bởi rắc rối đời tư của chính họ và vẫn làm tốt công việc không? Người đó trong bất kỳ môi trường nào cũng là một rủi ro đối với môi trường. Hoàn toàn là rủi ro.
Có người, bạn biết đấy, đời tư của họ rất khác với cách họ xuất hiện ở nơi làm việc. Mọi người làm đủ thứ trong đời tư. Điều đó đáng sợ. Bởi vì, nghe này, theo cách tôi nhìn thì nếu tôi mở rộng phạm vi những mối lo của mình, tôi sẽ chẳng làm được gì cả. Nên nếu tôi bắt đầu, bạn biết đấy, đi sâu vào việc họ ở nhà với ai, trên giường với ai và chuyện gì đang diễn ra trong đời tư của họ, trừ khi họ tự đem chuyện đó đến cho tôi — rõ ràng khi bạn là nhà sáng lập và CEO, người ta sẽ đem chuyện đến và nói “nhìn này, chuyện này sẽ ảnh hưởng đến công việc của tôi.” Nhưng, bạn biết đấy, ranh giới — tôi không muốn trở thành chính quyền can thiệp vào chuyện riêng tư của các người nữa. Miễn là nó không xuất hiện ở văn phòng.
Nếu bạn từng làm ở một startup, bạn đã biết đó là hỗn loạn. Tốc độ và sinh tồn. Và giờ với AI thúc đẩy mọi thứ, tốc độ đó còn tăng hơn nữa. Các startup đang ký được hợp đồng với doanh nghiệp lớn sớm hơn bao giờ hết. Nhưng đi kèm những hợp đồng đó là các yêu cầu về quy định, điều mà nhiều doanh nghiệp giai đoạn đầu chưa sẵn sàng xử lý. Và SOC 2, nếu bạn biết nó là gì, không phải lúc nào cũng đủ. Khi việc có đúng loại an ninh là khác biệt giữa ký được hợp đồng hay mất hợp đồng, bạn cần có kế hoạch. Vanta, nhà tài trợ của podcast này, có hệ thống AI và tự động hóa giúp bạn đáp ứng kỳ vọng của bên mua chỉ trong vài ngày. Họ theo dõi liên tục việc tuân thủ của bạn để những hợp đồng sau này không bị cản trở. Với AI thay đổi quy định, đội ngũ của họ biết chính xác cái gì cần và khi nào cần. Họ xây dựng con đường nhanh nhất và dễ nhất để đưa bạn đến đó. Nếu bạn đang điều hành một startup và điều này hấp dẫn bạn, bạn có thể truy cập vanta.com/CEO và được giảm $1,000. Đó là vanta.com/CEO để được giảm $1,000.
Nếu tôi nghĩ đến việc bắt đầu một doanh nghiệp vào năm 2025 — bạn đã nói chuyện với hàng nghìn, hàng nghìn, hàng nghìn chủ doanh nghiệp trực tuyến, có lẽ là hàng triệu chủ doanh nghiệp — khi chúng ta nghĩ về giai đoạn ban đầu như nảy ra ý tưởng và chọn điều để làm, bạn có lời khuyên gì dựa trên những thành công và thất bại bạn đã thấy về những gì họ nên nhắm đến, nên làm, đặc biệt trong bối cảnh năm 2025 khi mọi thứ trên thế giới thay đổi quá nhanh? Nếu họ có thể dùng một góc nhìn — nếu bất kỳ chủ doanh nghiệp hay người có thể trở thành chủ doanh nghiệp nào có thể nghĩ về việc bắt đầu kinh doanh từ quan điểm “ở đâu là nơi tôi có cơ hội thành công cao nhất” — đó là góc nhìn tốt nhất để dùng. Thật không may, phần lớn không dùng góc nhìn đó và họ dựa vào kinh nghiệm hiện có và kỹ năng họ có. Nếu không dựa trên kinh nghiệm hay kỹ năng có sẵn, tôi nghĩ AI tuyệt vời sẽ là thứ san bằng vì không ai có nhiều kinh nghiệm trong AI.
Không ai biết ở các doanh nghiệp nhỏ trên khắp nước Mỹ cách thiết lập tự động hóa và bắt đầu làm việc với trợ lý để đưa các doanh nghiệp nhỏ lên hệ thống CRM hoặc một hệ điều hành kết nối với phần mềm tài chính của họ, cho phép chủ doanh nghiệp đưa ra quyết định tốt. Chưa có ai làm việc này ở quy mô lớn vì trước đây nó chưa tồn tại. Vì vậy nếu tôi bắt đầu kinh doanh vào năm 2025, tôi chắc chắn sẽ xem xét cách giúp những chủ doanh nghiệp sẵn sàng chi rất nhiều tiền cho những thứ thực sự hiệu quả để giúp họ kiếm nhiều tiền hơn — giải quyết các vấn đề thực sự của họ.
Vấn đề thực sự đối với 35 triệu chủ doanh nghiệp ở Hoa Kỳ là họ không biết cách sử dụng AI. Họ sợ AI và sẽ hoặc chôn đầu vào cát, hoặc cho rằng ai đó trẻ tuổi sẽ tạo ra giải pháp cho họ. Trong khi một người dày dặn kinh nghiệm có thể xây dựng được doanh nghiệp tám, thậm chí chín chữ số trong 18–24 tháng tới nếu thực sự tìm ra cách giải quyết những vấn đề này, bởi vì điều đó làm cho mối quan hệ giữa chủ doanh nghiệp và doanh nghiệp đó cực kỳ bền chặt. Khách hàng sẽ luôn ở đó và họ sẽ ở tuyến đầu.
Vậy anh có nghĩ nhiều về tốc độ mà thị trường đó đang tăng trưởng khi cân nhắc nơi để mở cửa hàng và khởi nghiệp không?
Khởi nghiệp à. Tất nhiên rồi. Tốc độ tăng trưởng của thị trường là tất cả, bởi vì nếu muốn mở một doanh nghiệp giấy vào năm 2025, bạn phải là doanh nghiệp giấy giỏi nhất và có vị thế độc đáo để thành công, trong khi bạn có thể làm điều khác kém đi một chút nhưng thành công hơn nhiều vì cơ hội nhiều hơn và ít đối thủ hơn ở những thị trường đang tăng trưởng.
Tăng trưởng cho phép đổi mới. Tăng trưởng cho phép các doanh nghiệp mới gia nhập. Như tôi đã nói về AI, hiện nay có một cơ hội chưa từng có trước mắt mọi người. Nhưng tôi cũng rất hào hứng với các doanh nghiệp dịch vụ, thợ lợp, thợ ống nước, thợ điện, điều hòa không khí. Những doanh nghiệp đó, lõi hoạt động sẽ không bị AI làm gián đoạn cho tới khi có robot. Nhưng các hoạt động kinh doanh đó đang chín để ai đó nhảy vào. Tôi không quan tâm bạn 15 tuổi hay 50 tuổi, bạn có thể được trả hàng chục nghìn đô la mỗi khách hàng để triển khai những giải pháp rất đơn giản mà thực sự giải quyết vấn đề cho các doanh nghiệp đó.
Sử dụng AI?
Đúng, sử dụng AI.
Ừ, tôi nghe anh nói khi anh mô tả sáu loại doanh nghiệp sinh lợi nhất mà anh nghĩ sẽ tồn tại vào năm 2026. Chúng ta đã nói về doanh nghiệp AI, dịch vụ tại nhà. Cái còn lại là các câu lạc bộ sức khỏe kết hợp. Tại sao sức khỏe lại là dự đoán lớn của anh về tính sinh lời và là nơi tốt để khởi nghiệp?
Không gian sức khỏe đang tăng trưởng. Sau COVID, cả thế giới thay đổi và ưu tiên của họ thay đổi liên quan tới sức khỏe. Những số liệu tôi đọc gần đây về doanh số rượu bia liên quan tới hộp đêm cho thấy mọi thứ không như trước nữa, bởi vì thay vì muốn đi chơi khuya, tiệc tùng đủ thứ, người ta thực sự ưu tiên sức khỏe. Cung cấp cho họ các giải pháp tối ưu hoá sức khỏe chỉ tiếp tục tăng kể từ sau COVID và sẽ tiếp tục tăng với các tiện nghi khác nhau tại phòng gym, với các công nghệ khác nhau mà người ta đưa vào những trải nghiệm truyền thống.
Một lần gần đây tôi đi chăm sóc da mặt — thứ tôi thích, sở thích của tôi — tôi đi làm liệu trình mặt 60 phút và họ tích hợp dịch vụ truyền dịch tĩnh mạch (IV) vào trải nghiệm đó. Vậy còn những gì khác bạn có thể làm cho người ngồi trên ghế 60 phút để tăng doanh thu cho doanh nghiệp liên quan tới sức khỏe và tinh thần? Những loại đổi mới đó đang diễn ra ở các thị trường nhỏ trên toàn thế giới.
Và tại sao anh lại nói trong video đó, chăm sóc thú nuôi?
Mọi người yêu thú cưng và sẵn sàng chi tiền cho chúng. Người ta sẽ chi nhiều tiền cho thú cưng hơn cả cho con cái hoặc cho bản thân. Tôi gần đây nói chuyện với một người bảo rằng cô ấy làm Reiki cho 12 con chó của mình. Mức độ quan tâm của mọi người trong việc chăm sóc thú cưng thật sự rất lớn. Tôi nghĩ điều đã xảy ra ở thị trường này là khi chủ doanh nghiệp và những người có thu nhập cao kiếm được nhiều tiền hơn, họ có những thú nuôi này — những sinh vật phụ thuộc vào họ nhưng chưa phải là con cái — họ muốn chi thu nhập dùng dằng cho việc làm cho chú chó mà là “bạn thân mới” của họ, Fido, được thoải mái, khỏe mạnh qua đủ thứ dịch vụ.
Và điều khác tôi nghĩ rất phù hợp với trải nghiệm anh có là rất nhiều chủ doanh nghiệp nhỏ đến gặp tôi và nói — họ sẽ không nói thẳng như này, nhưng điều họ mô tả là họ chính là nút thắt cổ chai trong doanh nghiệp của mình. Họ có thể đạt doanh thu khoảng, tôi không biết, một triệu đô la. Hầu hết những người đến gặp tôi đều nói y hệt như vậy. Họ đã đạt khoảng một triệu đô la doanh thu tổng và không biết cách mở rộng vượt qua điểm đó — thường là các doanh nghiệp dịch vụ nơi ai đó đang trực tiếp cung cấp dịch vụ cho khách.
Vậy anh nói gì với những người đó khi gặp họ trong công ty mình?
Chào mừng đến với việc làm doanh nhân. Đây không phải là một tập hợp thách thức độc đáo. Đây là một tập hợp thách thức được kỳ vọng. Thống kê cho thấy những khó khăn mà chủ doanh nghiệp gặp phải tại điểm bùng phát khi chuyển những gì họ đang làm hiệu quả sang để người khác làm giúp là một phần của quá trình. Vì vậy không có gì sai với chủ doanh nghiệp này. Chỉ là họ về mặt kỹ thuật không biết cách huấn luyện ai đó làm tốt công việc của họ, để chủ doanh nghiệp có thể tập trung vào vai trò chính của mình. Và vai trò chính đó nên là tạo doanh thu.
Không nên là nha sĩ trực tiếp chui vào miệng bệnh nhân suốt.
Bạn không thể có 12 phòng khám nha khoa mà vẫn là người trực tiếp nhắc bệnh nhân dùng chỉ nha khoa và đảm bảo họ làm đúng được, đúng không?
Phần lớn là nhân viên vệ sinh răng miệng hỗ trợ nha sĩ việc đó.
Nhưng bạn phải thoát khỏi việc “tự mình làm” cho doanh nghiệp và phải chuyển sang việc mở rộng quy mô hoạt động của doanh nghiệp.
Đó là những kỹ năng mà bạn hiện chưa có.
Và kỹ năng đó là gì?
Cốt lõi của nó là một kỹ năng mang tính chiến thuật.
Kỹ năng đó là mở lịch làm việc của họ, xem họ làm gì mỗi ngày, rồi tạo quy trình để nhân bản những việc họ làm mà khiến họ trong đầu nghĩ mình là “không ai thay thế được”.
Bởi vì mọi chủ doanh nghiệp đều nghĩ rằng chỉ mình họ mới có thể nói chuyện với khách hàng.
Chỉ mình họ mới khiến khách hàng lắng nghe.
Không ai có thể chăm sóc bệnh nhân như họ.
Đó là suy nghĩ của họ.
Và họ tạo ra những điều kiện đó.
Thay vì nói “không, tôi sẽ nhìn một cách khách quan mình đang tiêu tốn thời gian ở đâu”.
Trong tất cả những việc tôi làm trong một tuần làm việc 50 giờ, có những việc cụ thể không còn là việc có giá trị cao nhất để tôi tiếp tục làm.
Nhưng tôi sẽ phải dạy cho ai đó làm việc đó một cách hoàn hảo.
Vấn đề không phải là thuê một người và hy vọng người đó biết làm việc ngay.
Đó là chỗ họ thất bại.
Rồi họ mất niềm tin vì nghĩ rằng sẽ có một “nhân viên kỳ diệu” xuất hiện và làm được đúng việc mà chỉ mình họ biết làm.
Tất nhiên là không thể.
Vì vậy họ cứ ôm lấy suy nghĩ đó thay vì cấu trúc lại và nói: trong số những việc này, đây là những phần cụ thể của doanh nghiệp mà tôi muốn bỏ khỏi đĩa của mình để sau ba tháng,
tôi không đụng tới những quy trình đó nữa. Để làm được điều đó, tôi sẽ ghi lại những gì mình làm, tốt nhất là theo một khung như tầm nhìn — cam kết — thực thi, để nó không chỉ bị rút gọn thành các bước, mà để các thành viên trong nhóm hiểu được lý do đằng sau, tổ chức cam kết những gì, thành viên phải cam kết lại điều gì, và sau đó thực thi quy trình đó.
Và thay vì chỉ trao cho người đó mấy thứ đó trong quá trình tiếp nhận ban đầu rồi có khi không kiểm tra lại, bạn sẽ đi qua một quy trình bốn bước.
Trước hết, bạn sẽ nói cho người đó biết họ phải làm gì, tức là quy trình.
Lý tưởng là bạn cho họ xem cách làm, để họ thấy việc này áp dụng như thế nào trong thực tế — không chỉ nằm trên một tài liệu.
Rồi bạn để họ làm việc đó, và bạn sẽ huấn luyện họ, cho họ phản hồi về cách họ làm.
Vậy khi bạn thấy mình đã đào tạo đúng cách cho ai đó và bạn chuyển tư duy khỏi giả định rằng người lớn học giống như hồi nhỏ — chỉ cần làm thử và tự mò — thì bạn sẽ cung cấp cho họ một cấu trúc đầy đủ: nói cho tôi biết, chỉ cho tôi thấy, để tôi làm, huấn luyện tôi, cho những thứ quan trọng nhất mà họ cần được tiếp nhận.
Rồi bạn sẽ đo lường xem họ có thể làm những việc đó theo cách bạn làm hay không, để vai trò đó trong doanh nghiệp được đảm nhiệm.
Và bạn cứ lặp lại điều đó mãi.
Rất thường khi người ta nói chuyện với tôi về chuyện này, họ bảo: “ôi, tôi đã thử rồi, tôi thuê người vào và họ làm hỏng”.
Và đó là cái lý lẽ phản bác tôi thường nghe: “Thôi, tôi sẽ tự làm luôn.”
Mọi người thường nói: “Tôi đã thử. Tôi tin ai đó và họ làm tôi thất vọng. Vậy là không được.”
Họ có trách nhiệm gì trong quá trình phỏng vấn?
Họ có trách nhiệm gì trong quá trình tiếp nhận?
Họ có thật sự chỉ cho người đó cách phải làm không?
Họ có đảm bảo người đó biết phải làm gì không?
Bạn có nghĩ hầu hết mọi người tệ trong tuyển dụng không?
Dĩ nhiên là họ tệ.
Mọi người tuyển dụng rất kém.
Họ sai ở đâu?
Những định kiến nào đã len lỏi vào quá trình khiến họ đưa ra quyết định sai?
Tôi nghĩ họ thực sự không hiểu công việc mà họ đang cố gắng giao cho người đó là gì.
Vì vậy họ Google một bản mô tả công việc.
Họ dùng ChatGPT hay Grok để tạo một mô tả công việc mà thực ra không gắn với kết quả thực tế của vai trò.
Tôi có thể tưởng tượng nếu bạn đăng tuyển vị trí marketing trong doanh nghiệp của bạn.
Với bạn, marketing có thể là nhiều thứ khác nhau.
Đối với chủ doanh nghiệp trung bình, họ chỉ nghĩ “tôi cần ai đó giúp marketing”.
Họ thậm chí không biết mình đang tuyển cho việc gì.
Rồi người vào sẽ mang một bộ kinh nghiệm nhất định và họ sẽ vận hành theo kinh nghiệm đó, theo những gì họ nghĩ là mục tiêu của vai trò trong doanh nghiệp, vì chủ chưa chịu trách nhiệm nói: tôi sẽ đo lường khách quan như thế nào.
Người đó có thành công hay không dựa trên thực tế rằng marketing chúng ta làm cho doanh nghiệp sửa ống nước của chúng ta, doanh thu 800.000 đô la, thực chất là marketing qua email.
Vậy nếu tôi không biết loại marketing đúng là gì thì sao? Vì tôi là thợ sửa ống nước. Tôi chẳng biết gì về marketing. Nên tôi rất dễ bị người nói rằng họ biết marketing lừa.
Làm sao để giảm khả năng bị lừa?
Tin tốt là nếu bạn là thợ sửa ống nước và doanh thu của bạn khoảng 800.000 đô la, tức là bạn đã tìm ra cách marketing phù hợp để đạt doanh thu 800.000 đô la.
Vậy điều đầu tiên để không bị lừa là đảm bảo người bạn tuyển vào ít nhất có thể làm được những việc bạn đang làm và có thể nhân bản những việc bạn làm.
Khi họ đã chứng minh với bạn rằng họ có thể đảm nhận những nhiệm vụ cho mức doanh thu 800.000 đô la đó, họ có năng lực.
Họ hiểu doanh nghiệp.
Họ hiểu khách hàng của bạn là ai bởi vì bạn bắt họ phải hiểu — bởi vì bạn đã ghi lại những gì bạn đã làm để có được 800.000 đô la đầu tiên, và có thể đó còn là nhờ giới thiệu.
Tuyệt. Quy trình giới thiệu của bạn là gì?
Và sau đó, một khi họ đã nắm được những gì bạn đã tạo ra làm mô hình,
tôi thích gọi đó là bốn M: mô hình, bắt chước, làm chủ, nhân rộng.
Chủ doanh nghiệp trước hết có thể tạo mô hình cho những gì họ đang làm hôm nay.
Đó là cái đang tạo ra 800.000 đô la doanh thu trong doanh nghiệp sửa ống nước của họ.
Tôi lấy một mô hình. Tôi có mô hình. Đây là những gì chúng tôi đang làm cho email marketing trong công ty.
Rồi tôi chuyển sang xem liệu họ có thể bắt chước hành vi ấy không, rồi tiến tới làm chủ nó.
Và một khi ai đó đã làm chủ được điều gì đó trong một doanh nghiệp sửa ống nước, nó đang sinh ra 800.000 đô la mỗi năm,
họ có thể bắt đầu điều chỉnh và thêm những thứ mới vào.
Và có thể chúng ta sẽ thử thêm một điều nữa.
Chúng ta sẽ thử tiếp thị trên Instagram vì biết rằng khách hàng sửa ống nước của mình có mặt trên Instagram
và chúng ta sẽ có chiến lược ở đây.
Vậy nên giờ tôi sẽ có thể thêm vào đó, tới mức khi một thành viên trong đội có thể trải qua
ba M đầu tiên: mô hình, bắt chước, làm chủ, thì họ sẽ có vị thế để nhân rộng vai trò của mình,
bởi nếu họ thực sự làm chủ được một việc, kết quả sẽ cho thấy điều đó và chỉ ra rằng
doanh nghiệp đã sẵn sàng để họ có thể bổ sung, ví dụ một điều phối viên tiếp thị dưới quyền quản lý tiếp thị,
người sau đó có thể trải qua ba bước đầu tiên của quy trình.
Trong khi thành viên nhóm từng chịu trách nhiệm cho những việc đó giờ không còn làm nữa,
mà đang đóng góp cho các dạng tiếp thị khác trong doanh nghiệp.
Một điều tôi thường tự hỏi là liệu người ta có đặt tiêu chuẩn về nhân tài quá thấp hay không, đặc biệt là các nhà sáng lập giai đoạn đầu,
họ thường có chút bất an và không muốn ai đó bước vào và bảo họ phải làm gì trong một lĩnh vực cụ thể.
Bởi vì theo tôi, càng tiến xa trong sự nghiệp, tôi càng tìm kiếm những người thông minh hơn mình rất nhiều.
Và tôi xem đó là cách chơi.
Nhưng ở những giai đoạn đầu sự nghiệp, tôi nghĩ tôi thuê những người mà tôi có thể quản lý.
Bạn có nghĩ bạn kém thành công hơn khi thuê những người bạn có thể quản lý không?
100%.
Bởi giờ bạn có thể thuê nhân tài để giúp bạn mở ra cả những dòng doanh thu mới,
những đối tác mới, cơ hội kinh doanh mới, quản lý những chuyện đó.
Ừ.
Vào đầu sự nghiệp của mình, tôi đặc biệt nhắm tới những người trẻ hơn hoặc cùng tuổi tôi
bởi vì tôi là gì?
Tôi khi đó mấy tuổi? 20?
Nên tôi tự hỏi, làm sao tôi có thể đưa về một người 45 tuổi đã làm việc này 25 năm
và dạy họ điều gì đó, điều đó là sai lầm trong suy nghĩ của tôi
bởi tôi nghĩ nhiệm vụ của mình là bảo họ phải làm gì và truyền tầm nhìn.
Nhưng thực ra, khi tôi tự tin hơn, tôi nhận ra trò chơi là trái ngược:
phải tìm những người thật sự xuất sắc, biết những điều tôi không biết
và tạo điều kiện để kiến thức của họ đóng góp vào “trí tuệ tập thể” khi tổ chức đưa ra quyết định.
Và thật ra, đó là thứ chúng ta cần.
Chúng ta cần tư duy mới, trải nghiệm mới.
Tôi nghĩ điều đó quan trọng khi bạn đạt 30 triệu đô la doanh thu.
Nhưng trước khi bạn — với tư cách là người sáng lập — có thể sinh ra điều gì đó bạn có thể chứng minh là hiệu quả và có thể nhân rộng,
bạn đang mở ra rủi ro lớn và số liệu đã chỉ ra điều đó.
Phần lớn doanh nghiệp, 97% doanh nghiệp, thất bại trong vòng 10 năm.
Vậy khi tin rằng bạn sẽ tuyển được người thông minh hơn mình,
bạn thực ra không đảm nhận vai trò của mình là nói: đây là điều tôi muốn xây dựng.
Đây là những gì tôi đã xây dựng cho tới nay.
Trước khi người đó có thể đóng góp cho môi trường này, tôi cần chắc rằng những gì ta đã xây,
800.000 đô la doanh thu, 2 triệu đô la, 10 triệu đô la,
trước hết tôi cần đảm bảo rằng người đó có thể làm được điều đó.
Bởi nếu họ không làm được và chúng ta không thể nhân rộng những gì đang hoạt động tốt,
chúng ta không biết ý tưởng đúng để đưa vào là gì vì không có sự hiểu biết cốt lõi về những gì làm doanh nghiệp này vận hành hôm nay.
Và điều cuối cùng bạn muốn là tuyển một nhà lãnh đạo.
Giả sử doanh nghiệp của bạn đang đạt doanh thu 10 triệu đô la và bạn nghĩ có ai đó thông minh hơn bạn ngoài kia sẽ hoàn toàn thay đổi quy trình bán hàng.
Có thể bạn không phải là người bán hàng giỏi nhất, bạn đã thuê một nhân viên bán hàng rất sớm.
Họ đã tới giới hạn trong khả năng thêm người bán hàng khác và thật sự điều hành một đội bán hàng.
Vậy khi điều đó xảy ra và bạn đưa người bên ngoài này vào,
sẽ tuyệt vời nếu họ có thể thêm 20 triệu đô la doanh thu.
Nhưng nếu đó là thông qua một sản phẩm khác, dịch vụ khác và cách làm khác làm gián đoạn những gì đã đưa bạn đến 10 triệu,
thì bạn không còn ở mức 10 triệu nữa.
Bạn có thể tụt xuống 8 triệu hoặc 7 triệu.
Và sẽ có những sụt giảm thực sự xảy ra.
Với tôi, đó là thực tế tôi thấy:
đó là sự tụt lùi vì chủ doanh nghiệp không hiểu đủ về những phần cốt lõi của doanh nghiệp để quyết định cách vận hành,
điều cốt lõi trong đề xuất, để có đủ tự tin tuyển người mà họ cho là bổ sung mà không phá hỏng doanh nghiệp.
Vậy bạn nghĩ nên tiếp cận một cách thận trọng vì có rủi ro khi đưa người vào — những người có thể đắt đỏ và biết quá nhiều — tôi đoán quay lại việc bị lừa.
Họ có thể lừa bạn vì bạn không hiểu hoàn toàn những gì họ nói và những gì họ biết.
Và họ không thể lừa bạn nếu bạn hiểu rõ những gì bạn đang làm.
Nếu bạn thực sự sẵn sàng mô hình hóa những gì đang được làm và họ đủ khiêm tốn để vào môi trường của bạn và học lý do tại sao.
Điều này không cần phải mất nhiều năm.
Chỉ vài tháng là được.
Tôi không nói là bóp nghẹt sự đổi mới trong nhiều quý liên tiếp hay nhiều năm để đảm bảo họ thực sự bị nhồi nhét theo cách tổ chức vận hành. Hoàn toàn không. Điều đó sẽ không hiệu quả. Cách bạn phải làm là nhanh chóng đánh giá xem họ có hiểu cách mọi thứ vận hành trong doanh nghiệp hiện tại của bạn hay không.
Gần đây chúng tôi vừa tuyển một người cấp C-suite trong vài tuần đầu. Tôi có thể thấy anh ấy đang nắm bắt được hoạt động cốt lõi của chúng tôi. Và nếu tôi không nghĩ vậy, thì sẽ rất khó để tôi tin tưởng một số đề xuất của anh ấy, vì hồi đầu năm tôi đã tuyển một thành viên C-suite khác mang theo đủ thứ ý tưởng viển vông và những cái tên hào nhoáng. Bạn nghĩ họ sẽ đem đến tất cả những điều đó, nhưng họ không thể đặt kinh nghiệm của mình vào bối cảnh doanh nghiệp cốt lõi vì họ không hiểu doanh nghiệp cốt lõi.
Rồi cuối cùng điều đó khiến các thành viên trong đội mà họ chịu trách nhiệm hợp tác bị xa lánh. Và tôi thường thấy rằng việc quá sớm đặt niềm tin mà không có nhà sáng lập nắm được những kỹ năng cần thiết thường dẫn đến tình huống may mắn chứ không phải vì đó là một chiến lược rõ ràng — vì tôi biết và chắc chắn về những gì đang diễn ra. Tôi hài lòng với phạm vi trách nhiệm của mình. Đây là những gì bạn sẽ mang lại, thực sự bổ sung cho doanh nghiệp cốt lõi. Nhưng sự nghiêm túc và kỷ luật đó phải đến từ nhà sáng lập trước tiên.
Thật thú vị, vâng. Thực sự rất thú vị. Và tôi nghĩ một phần thiên kiến của tôi là vì tôi đã trải qua chuyện đó trước đây; bây giờ tôi sẽ không bắt đầu một doanh nghiệp mới nếu không nhắm tới nhân tài ở mức rất cao. Nhưng thực ra đó là vì bây giờ tôi khó bị lừa hơn. Vì vậy nếu bạn phải trả cho ai đó một mức lương lớn, ví dụ, và cho họ một gói đãi ngộ khủng, v.v., tôi có khả năng đánh giá họ có xứng đáng hay không và ROI của họ sẽ là bao nhiêu hơn so với khi bắt đầu sự nghiệp, lúc đó thuê ai đó và mạo hiểm lớn, tôi không có đủ dữ liệu để hiểu mình có bị lừa hay không. Nên đó là nhiều niềm tin và lòng tin. Và, họ đã làm việc ở một công ty tuyệt vời, nên họ chắc phải giỏi. Tôi cũng đã thấy điều đó phản tác dụng hoàn toàn.
Bạn nói về 10 bước để trở thành triệu phú trong một video bạn làm vào tháng 12 năm 24. Có vài điều tôi muốn nêu ra ở đây. Bạn phác thảo quá trình 10 bước để trở thành triệu phú trong vòng một năm. Và một trong số đó là nghiên cứu những nghề mà các triệu phú làm. Sau đó đánh giá mức độ quan tâm và kỹ năng của bạn với từng nghề rồi chọn một để thành thạo. Một bước khác là cắt đứt bạn bè tiêu tốn năng lượng hoặc không ủng hộ mục tiêu của bạn. Nghiên cứu 10 người thành công nhất trong lĩnh vực của bạn qua podcast, video và sách. Dùng mọi khoảnh khắc để xây dựng kỹ năng. Theo dõi Only Millionaires trên mạng xã hội và loại bỏ mọi thứ gây xao nhãng như Netflix và việc lướt tin tiêu cực vô tận. Sẵn sàng đầu tư và chấp nhận đi vào nợ nần, vì nếu không có kiến thức đầu tư bạn sẽ mãi nghèo. Tham dự các sự kiện cùng người thành công. Nghiên cứu những sự kiện bạn sẽ tham dự. Thông thạo việc bán mình, bán cho khách hàng và bán cho các thành viên trong nhóm mỗi ngày.
Về điểm bán hàng này, có điều gì về cách trở thành một người bán hàng giỏi mà chúng ta chưa bàn nhưng bạn nghĩ quan trọng không? Dù là bán chính mình, bán ý tưởng hay bán doanh nghiệp…
Một trong những câu tôi thích của Grant Cardone là: “To the extent you are sold, you will sell.” À, ý là: đến mức nào bạn bị thuyết phục thì bạn sẽ bán được đến mức đó. Nếu bạn không bị thuyết phục về bản thân, về ý tưởng kinh doanh, về sản phẩm mà bạn đang bán cho công ty, hoặc về việc thuyết phục phòng ban khác phối hợp với bạn, nếu bạn không thực sự bị thuyết phục về điều đó, bạn sẽ không bán được.
Nhưng tôi nghĩ còn sâu hơn thế vì thường rất dễ để nói: tôi không bán được sản phẩm trong doanh nghiệp. Có thể tôi là một thành viên trong nhóm, tôi làm sales, và tôi không đạt chỉ tiêu tháng này về những chiếc xe tôi phải bán. Và tôi nghĩ, ừ thì, tôi không cảm thấy tốt khi phải bán ô tô. Chiếc xe này tệ quá. Tất nhiên là tôi không bán được. Và bạn có thể rất chỉ trích sản phẩm đó và hợp lý hóa lý do vì sao bạn không giỏi bán hàng.
Nhưng nếu bạn thực sự lùi lại một bước, tại sao bạn lại chọn bán ô tô ngay từ đầu? Tại sao đó là thứ bạn nói: tôi sẽ dành thời gian và năng lượng để bị thuyết phục về điều này? Bạn có thể đã chọn nhiều cơ hội khác. Việc bạn thực sự đã bị thuyết phục về công ty PR mà bạn muốn làm việc, thay vì nhận công việc sales bạn có và không đối diện với sự từ chối ở PR, đã đưa bạn đến chỗ không còn bị thuyết phục nữa rồi bạn bắt đầu chỉ trích môi trường và chỉ trích sản phẩm.
Rồi bạn nghĩ mình không giỏi bán hàng trong khi thật ra bạn chỉ cần quay lại với thứ mà bạn từng bị thuyết phục — vì bạn đã tự thuyết phục bản thân lý do vì sao đó là cơ hội dành cho bạn. Bạn đã lệch mục tiêu. Và thay vì kiên định với mục tiêu, bạn trở nên “hợp lý” và bắt đầu bán thứ mình không tin. Và rồi bạn nghĩ mình không giỏi bán hàng.
Và chính sự “hợp lý hóa” của bản thân bạn, về những gì bạn muốn làm, thực ra là lý do tôi thấy nhiều nhân viên sales không thể bán được. Không phải vì kỹ năng bẩm sinh của họ. Nếu tôi có thể khiến họ bị thuyết phục về sản phẩm, tất nhiên tôi sẽ khiến họ bị thuyết phục. Tôi giúp các chủ doanh nghiệp khắp cả nước thuyết phục đội ngũ của họ đi bán dịch vụ lợp mái. Tôi tin rằng việc ai đó gõ cửa và bán mái nhà là điều quan trọng nhất đối với thành viên đó. Tôi bị thuyết phục rằng họ đang làm việc cho một thợ lợp thực sự quan tâm đến họ. Vì vậy tôi nghĩ, đúng rồi, lên mái thôi.
Khoảng một tháng trước tôi có mặt trên một mái nhà, và hai tháng trước nữa tôi cũng lên một mái khác vì tôi thực sự đã giúp những chủ doanh nghiệp này đào tạo các thành viên đội ngũ bán hàng của họ để bán dịch vụ lợp/sửa mái. Các nhân viên bán hàng ấy không có hứng thú bẩm sinh với mái nhà. Họ không thức dậy một hôm rồi nghĩ “ước mơ cuộc đời tôi là bán mái nhà”. Nhưng điều họ bị thuyết phục là gì? Họ bị thuyết phục bởi cơ hội có thể gia nhập công ty lợp mái này và giúp công ty phát triển từ một cơ sở lên hai, ba, năm cơ sở—bởi vì chủ doanh nghiệp đã tạo ra tầm nhìn đó cho họ. Và nhân viên bán hàng có thể tự thuyết phục mình rằng họ có những kỹ năng cần thiết để hiểu cách bán một cái mái. Có thể không phải điều hấp dẫn nhất, nhưng đó là bước đệm để trở thành đối tác mở rộng trong tương lai cùng chủ doanh nghiệp này, vì cơ hội đó tồn tại.
Vậy làm sao để tôi bán một cái mái? Nếu tôi đang ở trên mái với bạn và bạn cố gắng huấn luyện tôi bán mái tốt hơn, bạn sẽ nói gì với tôi? Thì lý tưởng là bạn gõ cửa nhà chủ sở hữu. Tôi gõ cửa. Bạn gõ cửa. Và bạn sẽ đi theo nhiều hướng khác nhau — nếu có một trận bão, có rất nhiều cách để bạn bán mái. Nhưng giả sử có một cơn bão gần đó hoặc vừa mới quét qua khu vực đó, bạn có thể đi con đường dễ dàng hơn là làm hồ sơ với bảo hiểm vì như vậy mái nhà sẽ được chi trả toàn bộ. Nhưng sau đó bạn cần leo lên mái hoặc dùng drone để nhìn thấy thiệt hại thực tế, vì chính việc đó cũng là một kỹ năng bán hàng. Có người leo lên và chỉ ra vấn đề mà chủ nhà vào lúc đó chưa biết sẽ giúp người bán tự tin hơn khi chốt hợp đồng.
Việc đi kiểm tra mái hoặc bay drone qua mái để xem hư hỏng vừa là một phần của quy trình vừa là một cơ chế bán hàng cho nhân viên, bởi vì bạn không chỉ bán cho ai đó một cái mái khi họ không cần. Họ thực sự có vấn đề. Rồi bạn sẽ giải thích cho nhân viên bán về những tổn hại lâu dài mà thiệt hại đó có thể gây ra, về sự mất giá trị của tài sản. Và nếu bạn có thể thuyết phục nhân viên bán tại sao chủ nhà xứng đáng biết rằng mái của họ có vấn đề mà bảo hiểm có thể chi trả, và việc đó có thể sửa trong vài tuần mà không làm xói mòn khoản đầu tư lớn nhất mà người đó có thể đã bỏ ra trong đời—ngôi nhà của họ—thì đột nhiên tôi có một đội quân nhân viên bán hàng muốn bán mái, bởi họ bị thuyết phục không chỉ vì đó là một cái mái, mà vì tác động công việc đó mang lại cho người mà họ đang bán hàng, và lý tưởng là cơ hội trong công ty để họ trở nên cực kỳ giỏi trong việc bán mái.
Bạn đã chỉ ra vấn đề họ có, rồi bạn gán một chi phí cho vấn đề đó — nó sẽ tốn họ bao nhiêu về lâu dài hay ngắn hạn. Rồi bạn đưa ra giải pháp, là sửa mái. Tôi đoán bạn đang cố đặt giải pháp tương quan với chi phí, sao cho giải pháp không lớn hơn hay tốn kém hơn chi phí phải chịu khi giữ một mái hư hỏng.
Trước đó bạn đề cập cụm từ mà tôi chưa từng nghe: ngay trước khi chúng ta bắt đầu ghi âm, bạn nói về “sự chuyển giao giàu có cho phụ nữ” (women’s wealth transfer). Khi tôi hỏi bạn điều đang ám ảnh bạn lúc đó là gì, bạn nói bạn đang nghĩ nhiều về sự chuyển giao tài sản cho phụ nữ. Đó là gì?
Sự chuyển giao giàu có cho phụ nữ giữa 2025 và 2030 như sau — đây là số liệu ở Mỹ: hiện giờ có khoảng 10 nghìn tỷ USD đang nằm trong tay phụ nữ. Và từ giờ đến 2030 con số đó sẽ tăng lên 30 nghìn tỷ USD. Vì vậy khối tài sản này sẽ bùng nổ. Khi nghĩ về hệ quả của cách chuyển giao tài sản này diễn ra, không chỉ có tiền mặt bỗng dưng chuyển cho phụ nữ vì họ kiếm nhiều tiền hơn. Có một chuyển dịch do khác biệt về tuổi thọ giữa hai giới — trung bình đàn ông thường mất trước. Ừ, và khoảng 5,5–6 năm. Vì vậy phụ nữ thường bị để lại với tài sản, không phải tiền mặt: như nhà cửa, doanh nghiệp, danh mục đầu tư, các khoản đầu tư, tài khoản ngân hàng — mà thường họ đã bị loại khỏi cuộc trò chuyện với cố vấn tài chính.
Và họ thực sự không biết cách vận hành, quản lý những thứ đó, bởi vì chỉ cách đây khoảng 50 năm, phụ nữ còn không được phép mở tài khoản ngân hàng nếu không có chồng hoặc cha — điều đó chỉ thay đổi vào những năm 80. Vì vậy tài sản thực sự đang dịch chuyển sang phụ nữ, nhưng phụ nữ ngày nay cảm thấy kém năng lực hơn về tài chính do nội dung trên mạng. Có một nghiên cứu gần đây của một công ty tên là LVEST, họ phân tích lượng nội dung “thực hành/khẳng định” (manifestation) trên Internet do các creator nữ tạo ra. Lượng nội dung manifestation từ các creator nữ nhiều gấp 12 lần so với nội dung về đầu tư và cổ phần, và 70% phụ nữ cảm thấy choáng ngợp hơn với thông tin tài chính sau khi tiêu thụ những nội dung đó, vì đó thường là mẹo vặt, tip hay “hack” được chia sẻ thay vì một hệ thống và quy trình thực sự để họ biết cách biến một thứ thành hệ thống hoặc vận hành một doanh nghiệp có giá trị vốn (equity) — nhưng có thể kèm theo những chiếc xe tải mà họ thừa kế và cả nợ nần trên doanh nghiệp đó. Đây hoàn toàn là một cuộc trò chuyện mới.
Và khi phụ nữ trở nên am hiểu tài chính hơn, khi họ có nhiều cơ hội tài chính hơn, cần phải có nhiều cách để họ tham gia vào những cuộc đối thoại đó. Phải có nhiều phương thức hơn để họ hiểu cách điều hướng những cơ hội vốn trước đây không tồn tại về mặt cấu trúc, thậm chí chỉ cách đây 20–30 năm. Tôi đam mê chuyện này vì tôi thấy một thời điểm tuyệt vời: tôi giúp mọi người hàng ngày hiểu cách phát triển doanh nghiệp và trở nên có năng lực trong kinh doanh. Vì vậy khi tổng chuyển giao tài sản diễn ra trong 20 năm tới từ thế hệ baby boomer sang thế hệ kế tiếp, tổng giá trị chuyển giao khoảng 124 nghìn tỷ USD.
Làm thế nào để tôi trang bị cho phụ nữ cảm thấy tự tin với những quyết định mà họ đưa ra, không chỉ đơn thuần là sa thải cố vấn tài chính của họ — điều mà 70% trong số họ làm trong vòng năm đầu sau khi chồng/vợ qua đời — mà thực sự biết trước khi sự kiện thảm khốc đó xảy ra, họ kiểm soát tiền như thế nào, họ cảm thấy tự tin với tiền ra sao để khi họ có tiền, không phải trong những khoảnh khắc hoảng loạn, căng thẳng và bực bội mới phải loay hoay tìm hiểu mọi thứ. Họ đã cảm thấy được trang bị những cuộc trò chuyện về P&L (báo cáo lợi nhuận và lỗ) là gì và làm sao để hiểu chuyện gì đang xảy ra với tài khoản 401(k) của mình. Và vẫn có những khái niệm mà họ ít khi để ý tới, thường nằm ngoài tầm nhìn và truyền thống thường được giao cho vai trò nam giới trong gia đình.
Vậy bạn sẽ khuyên những người rơi vào hoàn cảnh đó — những người thiếu kiến thức tài chính — nên làm gì? Bạn đã dùng từ “khủng hoảng tài chính” trước đó. Điều đó có liên quan không? Có phải do sự thiếu hiểu biết về tài chính không? Khi bạn nói “khủng hoảng tài chính”?
Với tôi, khủng hoảng tài chính là việc rất ít người thực sự kiếm đủ tiền để trang trải cuộc sống. Khủng hoảng tài chính là có quá nhiều doanh nghiệp — chỉ riêng ở Mỹ đã có 35 triệu doanh nghiệp — nhưng lại chưa tới 200.000 doanh nghiệp kiếm được hơn một triệu đô la. Nếu dưới 200.000 doanh nghiệp kiếm được hơn một triệu đô la và biên lợi nhuận trung bình của một doanh nghiệp chỉ khoảng 8,5%, bạn có thể thấy thu nhập thực tế của người ta đang vòng quanh đáy tới mức nào. Có vẻ như có rất nhiều tiền nhờ mạng xã hội, và có những nhân viên làm việc trong tổ chức kiếm hơn 60.000 đô la một năm. Nhưng thực tế mọi người đang kiếm ít tiền hơn những gì xã hội nghĩ vì sự bùng nổ của việc tạo nội dung.
Vì vậy, với tôi, cuộc khủng hoảng này liên quan nhiều hơn tới việc làm sao để giúp người ta có những kỹ năng họ cần, trong bối cảnh tuổi thọ trung bình có vẻ sẽ dài hơn nhờ những phương pháp điều trị mới xuất hiện do AI trong y tế, trong ngành giải mã gen. Theo bạn, thông tin tài chính quan trọng nhất mà người bình thường cần biết trong bối cảnh này là gì?
Tôi nghĩ thông tin tài chính quan trọng nhất là: tiền quan trọng. Và nếu tiền quan trọng, bạn đang dành thời gian của mình hôm nay, ngày mai, ngày tiếp theo như thế nào để có kỹ năng và làm những việc sinh tiền? Nếu bạn có thể đồng bộ thời gian của mình với việc kiếm nhiều tiền hơn thay vì nghĩ tiền là một nguồn tài nguyên cố định hay có sự khan hiếm xung quanh nó, bạn thực sự có thể tăng doanh thu. Bạn có thể tiết kiệm để chạm đáy, nhưng đáy thì không có sự dư dả.
Vậy những kỹ năng đó là gì? Nếu tôi là người đang cố gắng kiếm thêm tiền ngay bây giờ, tôi sẽ vào một trong các nền tảng AI và nói: đây là tập hợp kỹ năng tôi có, đây là những sở thích của tôi, đây là công việc tôi đang làm. Mục tiêu của tôi là tăng thu nhập trong vòng 12 tháng tới thêm 100.000 đô la. Những kỹ năng cụ thể nào và giáo trình cho từng tuần nếu tôi dành ra hai tiếng mỗi ngày để học mà bạn có thể soạn cho tôi, để tôi thực sự có được những kỹ năng chứng tỏ tôi có khả năng kiếm nhiều tiền hơn? Và tôi nghĩ thông điệp đó thường bị bỏ lỡ khi người ta nói về đầu tư và 401(k). Chắc chắn bạn có thể được 6%, 8%, 10%, nhưng bạn thực sự kiểm soát được gì? Và mỗi cá nhân kiểm soát được điều gì? Kỹ năng của họ và cách họ trao đổi những kỹ năng đó để giải quyết vấn đề, đổi lại là kiếm được thu nhập nhiều hơn. Rồi họ mới đầu tư và làm những thứ khác, nhưng những thứ đó là phụ trợ, không phải điều chính yếu. Điều chính là bạn phải có kỹ năng. Bạn sẽ sống lâu hơn. Hãy tỉnh táo, nhận ra điều đó. Thế giới sẽ là một nơi rất dài mà bạn sẽ cư trú trung bình có thể lên đến cả trăm năm. Vậy hãy thoải mái với việc học nhiều hơn, hiểu được những rào cản khiến bạn không học để khi thế giới thay đổi bạn không sợ việc phải tiếp thu kỹ năng mới.
Trước khi Diary of a CEO trở thành như ngày hôm nay, nó chỉ là một ý tưởng. Và nó bắt đầu với tôi, một chiếc micro gắn ngoài rẻ tiền và chiếc Mac ngay đây. Tôi phải nói rằng khi tôi lần đầu có ý tưởng về Diary of a CEO, tôi nghĩ có thể thế giới sẽ muốn được nhìn vào nhật ký của một vài người rất thú vị, rất thành công ở những vị trí cao đang làm những việc thú vị. Vì vậy sau khi thu tập đầu tiên dưới chăn bông, tôi ngồi trước chiếc Mac của mình, mà nhà tài trợ là Apple, và dành hàng giờ để chỉnh sửa rồi cuối cùng tải lên. Thành thật mà nói, tôi nghĩ có lẽ thế là xong. Nhưng vài người bạn của tôi nói họ thích, nên tôi tiếp tục thu. Và theo thời gian, micro đã thay đổi và giờ chúng tôi có một dàn thiết bị tuyệt vời ở đây. Nhưng điều giữ nguyên là tôi vẫn dùng Mac. Ngày nay, cả đội trong studio của chúng tôi vẫn dùng Mac. Những tập đầu có thể chỉ có vài chục người nghe, nhưng giờ đã có hàng chục triệu người nghe trên toàn thế giới, điều đó vẫn thật điên rồ với tôi.
Vì vậy nếu có một ý tưởng cứ mãi nhắc nhở bạn, đây là dấu hiệu để bắt đầu. Những ý tưởng tuyệt vời của bạn bắt đầu trên Mac. Bạn có thể tìm hiểu thêm tại apple.com/mac.
Khi 24 tuổi, tôi đã làm một việc có ảnh hưởng sâu sắc tới đời mình. Tôi thách thức bản thân đăng bài mỗi ngày trên các kênh mạng xã hội của mình. Lúc đó tôi làm để tăng lượng theo dõi. Nhưng điều đó đã có tác động sâu sắc tới tôi. Và hai điều đáng chú ý đã xảy ra khi tôi làm vậy. Tôi học nhanh hơn vì mỗi ngày tôi ghi lại những gì đang xảy ra với mình và cố gắng chắt lọc thành thứ có thể chia sẻ với thế giới. Nhưng điều đáng chú ý hơn là nó dẫn tới việc tôi xây dựng được một lượng khán giả lên tới hàng triệu người.
Và đó là nền tảng mà tôi đã dùng để khởi động Diary of a CEO.
Và đó là lý do hôm nay tôi muốn nói về nhà tài trợ của chúng tôi, Adobe Express.
Họ là nền tảng tôi dùng để làm tất cả các bài đăng trên LinkedIn và Instagram của mình.
Chỉ mất vài cú nhấp chuột và bạn không cần phải là chuyên gia.
Vì vậy tôi thích dùng nó bởi tôi không phải chuyên gia thiết kế đồ họa.
Nó dễ tiếp cận cho tất cả chúng ta,
ngay cả khi chúng ta không có khả năng kỹ thuật để thiết kế những thứ hay ho.
Vì vậy nếu bạn muốn bắt đầu gia tăng cả phạm vi tiếp cận và kiến thức như tôi đã làm khi 24 tuổi,
hãy vào adobe.ly/steven và bắt đầu với Adobe Express.
Đó là adobe.ly/steven.
Mọi người thích nói về thu nhập thụ động, đặc biệt trên YouTube và internet.
Ai cũng muốn thu nhập thụ động.
Ý tưởng rằng bạn có thể kiếm tiền và chẳng phải làm gì cả thật sự rất hấp dẫn.
Tôi cũng muốn có thu nhập thụ động.
Thực tế của chuyện này là gì?
Bởi có một ám ảnh thực sự trong việc tìm cách tạo ra thu nhập thụ động.
Tôi muốn kiếm tiền khi đang ngủ.
Thực tế của điều đó ra sao?
Có thật không?
Có khả thi không?
Có phải tôi nên nhắm tới điều đó không?
Bạn nên nhắm tới điều đó khi bạn đã có một triệu đô la trong tài khoản ngân hàng.
Trước khi bạn có một triệu đô, đừng nghĩ tới thu nhập thụ động.
Bạn không có tài sản để thực sự tạo ra thu nhập thụ động từ đó.
Và thời gian của bạn nên được dùng để học cách kiếm được triệu đô đầu tiên hơn là mơ mộng về thu nhập thụ động và nghĩ làm sao để kiếm phần trăm trên số vốn mà bạn đã đầu tư.
Nếu bạn kiếm 60.000 đô một năm, mức lương trung bình ở Mỹ, thì 8% trên số đó sẽ không đưa bạn tới tự do tài chính.
Vậy đừng cố tìm cách bẻ khóa 8% rồi hy vọng có được 15% vì vốn gốc vẫn quá nhỏ.
60.000 đô đó quá nhỏ.
Bạn phải làm gì?
Phải thực sự học.
Làm sao để tôi tăng thu nhập của mình lên 160.000 đô.
Nhưng điều kỳ lạ là khi người ta học được cách làm điều này — và kỹ năng học hỏi thực sự là thứ gây nghiện nhất trên hành tinh — vì bạn học cách làm một điều gì đó và trở nên có năng lực trong đó.
Và ngay khi bạn đạt tới, bạn sẽ nghĩ, ôi trời ơi, nếu chỉ cần như thế mà những người tôi từng nghĩ là đặc biệt lại có thể kiếm thêm 100.000 đô, và giờ tất cả những gì tôi phải làm là lặp lại quá trình đó để từ vị trí của mình có thể kiếm 1,6 triệu đô, nhân 10 lần, ghi tên tôi đi.
Bởi bạn có được sự tự tin từ việc học cách làm mọi thứ.
Và thu nhập thụ động thì tuyệt ở một giai đoạn đời nhất định và khi đã có mức bảo vệ tài chính nhất định, nhưng nó là một biện pháp bảo vệ tài chính.
Nó không dành cho những người đang nói, tôi muốn xây dựng cái gì đó.
Tôi muốn phát triển một thứ gì đó.
Tôi muốn sáng tạo.
Nó, đối với tôi, gần như là đối nghịch với việc sinh tồn thực sự.
Nó là kế hoạch dự phòng của bạn.
Là khoản tiết kiệm phòng khi mọi chuyện sụp đổ.
Và tôi không phản đối việc có một kế hoạch dự phòng.
Có kế hoạch dự phòng là tốt.
Nhưng 99% thời gian của bạn nên tập trung vào làm sao để kế hoạch A thành công tuyệt đối và làm mọi thứ có thể ngay hôm nay để kiểm soát kế hoạch A.
Bạn nói về việc thu nhận kỹ năng là điều then chốt ở đây.
Rõ ràng thế giới thay đổi nhanh vì AI và nhiều kỹ năng mà người ta từng học ở đại học — bạn biết đấy, kế toán, luật sư, podcaster, có lẽ vậy — đang nhanh chóng bị thay thế bởi các máy móc và hệ thống thông minh có thể làm những việc chúng ta làm.
Và khi bạn nhìn về phía trước với những gì đang diễn ra trong robotics, tôi nghĩ NEO, công ty robotics, tuần này đã đưa robot hình người đầu tiên ra bán, nó có thể di chuyển trong môi trường vật lý và làm được vài việc.
Và khi tôi kết hợp hai thứ này — trí tuệ với khả năng thao tác môi trường vật lý — tôi tự hỏi, con người sẽ ở đâu trong tất cả chuyện này?
Bởi điều đó hoàn toàn có thể xảy ra trong đầu tôi rằng nhiều công việc chúng ta thuê người làm ngày nay sẽ trở nên dư thừa trong tương lai gần.
Và không phải nói là sẽ không có công việc mới, nhưng đây là thời điểm khó khăn để đầu tư mạnh vào bất kỳ bộ kỹ năng cụ thể nào.
Một vài bộ kỹ năng thì nhanh chóng trở nên lỗi thời.
Ngay cả vai trò của một người viết cũng vậy.
Tôi đã viết hai cuốn sách và tôi thích quá trình viết.
Tôi coi đó là một trong những lợi thế của mình.
Tôi nghĩ mình viết khá tốt.
Điều đó hữu ích.
Bạn có thể xây dựng thương hiệu cá nhân.
Bạn có thể gửi email hay.
Bạn có thể thuyết phục nhà đầu tư, bất kỳ ai.
Nhưng ngay cả bây giờ tôi cũng nghĩ, chả biết sao, ai cũng có AI rồi, ChatGP2.
Vậy là họ có thể sản xuất nội dung dở bằng AI và họ có thể nói thẳng, “viết như Steven” hay “viết như Natalie”.
Vậy những lợi thế dần biến mất.
Theo bạn, lợi thế của tương lai là gì?
Là gì?
Kỹ năng nào tôi nên tập trung gấp đôi để robot và AI không thể cướp mất của tôi?
Tôi nghĩ kỹ năng duy nhất mà chúng ta thực sự có thể đầu tư mạnh trong một thế giới của AI
là kỹ năng học hỏi và thích nghi, vì chúng ta không thể dự đoán thế giới sẽ như thế nào vào năm 2040.
Chúng ta không biết robot sẽ làm được hay không làm được những gì.
Tôi không lạc quan như người khác.
Tôi xem Elon phỏng vấn cuối tuần qua về quan điểm của ông về AI và ông nói rằng đó là một “siêu sóng thần” (supersonic tsunami),
ông giải thích là supersonic là di chuyển với tốc độ âm thanh
và tsunami là một bức tường nước.
Vì vậy nếu bạn nghĩ về AI theo cách đó, nó đang đến, nó ở đây, nó nhanh.
Và tất nhiên, ông có lợi khi mọi người đều tin những điều đó cùng với tất cả các công ty.
Và tôi là người ủng hộ Elon.
Tôi yêu những gì ông ấy đã xây dựng.
Tôi ngưỡng mộ trí óc ông ấy.
Nhưng tôi nghĩ chúng ta còn xa hơn những gì người ta nghĩ, dù nó vẫn đang tới.
Và vì thế biện pháp phòng ngừa duy nhất mà ai đó có thể có là khả năng thích nghi và học hỏi.
Và AI nên được mỗi cá nhân dùng cho mục đích học hỏi.
Thừa nhận những gì bạn không biết.
Đó là sức mạnh lớn nhất mà ai đó có.
Thực sự thoải mái khi nói: Tôi không biết đọc báo cáo lãi lỗ (P&L).
Tôi không biết đọc hợp đồng pháp lý này.
Tôi không biết gì về AI.
Và những gì tôi nghe về LLM, tôi thực sự không biết đó là gì hay “agentic” là gì.
Khác nhau thế nào?
Và có thể thuyết phục bản thân vì sao đó là kỹ năng quan trọng nhất để bạn vượt qua rào cản học một cái gì đó mới mẻ mà rất không thoải mái, vì tên gọi thì mới lạ và bạn cảm thấy mình thật ngớ ngẩn, rồi bạn nghĩ mọi người đều thông minh hơn bạn và rằng bạn chỉ là kẻ lừa đảo — đối lại với điều đó và có một chút kiên cường để nói: Tôi sẽ thích nghi qua chuyện này.
Tôi sẽ sang phía bên kia và học để tôi có thể chắc chắn rằng tôi có thể thay đổi trong bất kỳ môi trường nào dựa trên những gì môi trường đó cần ở tôi.
Và tôi sẽ đóng góp giá trị cho môi trường đó bất kể hoàn cảnh bên ngoài ra sao.
Đó là lựa chọn duy nhất.
Không có lựa chọn thay thế.
Bạn có sợ AI không?
Tôi không hề sợ.
Tôi rất phấn khích.
Như bạn thấy, tôi thực sự hào hứng vì trước đây tôi từng thấy mình ngu ngốc.
Tôi từng cảm thấy có những điều mà những người thông minh đó biết mà tôi không biết.
Và toàn bộ cái nhìn của tôi về cuộc đời thay đổi cách đây vài năm khi cái này ra mắt bởi vì AI đã dạy tôi trong hai năm những gì mà tôi phải đi học và phải lấy bằng để biết được — để rồi nhận ra rằng hầu hết những người đi học về những lĩnh vực đó và có bằng cấp vẫn bỏ sót những thứ quan trọng, then chốt.
Vì vậy đối với tôi, và tôi nghĩ nhiều người giống tôi, và tôi không nghĩ có gì quá đặc biệt ở những người tôi xếp vào nhóm này.
Đây là một thời điểm chưa từng có để dựa vào nguồn thông tin này, một nguồn có thể trực tiếp dạy kèm cho bạn những thứ bạn không biết để thực sự trang bị cho bạn.
Chúng ta chưa từng có cơ hội này trước đây, và nó không phụ thuộc vào giới tính, chủng tộc hay tuổi tác của bạn.
Nó có thể tiếp cận được.
Vì vậy tôi vô cùng phấn khích vì bất cứ điều gì xuất hiện kiểu như: ôi, điều này vừa thay đổi toàn bộ động lực của công việc kinh doanh.
Đoán xem?
Tôi có AI để giúp tôi hiểu điều đó và giúp tôi có bất cứ kỹ năng gì tôi cần trong thế giới mới này.
Cũng giống như những gì người ta phải làm cách đây 100 năm.
Cũng giống như 2.000 năm trước mọi người phải làm.
Chỉ khác là họ không có một công cụ để giúp họ hiểu chuyện gì đang xảy ra, rồi từ đó học những gì họ cần làm, bất kể họ đã hiểu sai những điều gì, để thực sự đến được phía bên kia với những kỹ năng thực tế.
Natalie, bạn nghĩ điều quan trọng nhất mà chúng ta chưa nói tới mà lẽ ra nên nói, liên quan đến những gì bạn biết về khán giả của tôi và những gì họ quan tâm là gì?
Tôi nghĩ đây là một chủ đề liên quan, nhưng tôi muốn mọi người trong khán giả, dù bạn kiếm 60.000 đô la một năm, một triệu đô la một năm hay 100 triệu đô la một năm, hãy thực sự tin vào bản thân rằng họ có thể học bất cứ điều gì họ muốn biết và rằng thực ra không có rào cản nào tồn tại.
Bởi vì nếu tôi có thể khiến người ta thực sự tin điều đó, cả cuộc đời họ sẽ thay đổi nhờ vào quyền truy cập họ có ngày nay, nhờ vào công cụ họ có ngày nay.
Và vì vậy hãy lấy niềm tin đó — tôi có thể bước vào bất kỳ căn phòng nào với bất kỳ nhân vật tầm cỡ nào, với bất kỳ ai biết về một chủ đề cụ thể mà tôi không biết gì cả — và cảm thấy hoàn toàn thoải mái khi ở trong môi trường đó vì bạn có thể chuẩn bị trước, bạn có thể học về nó, và cuộc sống thật đẹp vì bạn có được những trải nghiệm đó và bạn không phải sợ chúng.
Bạn có thể học và bạn có thể hiểu, và không có gì sai ở bạn đến mức bạn không thể làm được, và cũng không có đặc quyền hay đặc điểm đặc biệt nào mà người khác có mà bạn không có — bạn có thể học bất cứ điều gì.
Bạn có từng nghĩ có những đặc điểm đặc biệt hay một loại gene thiên tài nào đó mà những người ở đỉnh cao có không?
Và điều đó thay đổi thế nào khi bạn ở trong những căn phòng với những người ấy?
Tất nhiên tôi đã nghĩ có một nút thiên tài nào đó mà ai đó được bấm khi sinh ra, trước khi chui ra khỏi bụng mẹ, khiến họ đặc biệt và hiểu mọi thứ.
Tôi thực sự đã rất vất vả khi còn nhỏ với việc nhớ số.
Số đối với tôi khó đến mức tôi hay đảo ngược các con số và chúng không hề lưu trong đầu tôi.
Và tôi nghĩ mình ngu suốt phần lớn cuộc đời.
Và với bất kỳ ai cũng gặp khó khăn tương tự, điều bạn sẽ nhận ra khi ở quanh nhiều người — bất kể thành công hay không — là ai cũng có vấn đề đó.
Vì vậy càng nhanh bạn tấn công nó và làm cho mình thoải mái với số, thì tôi nhận ra rằng đó chỉ là một câu chuyện tôi tự kể cho mình, vì nếu tôi từng dành một buổi chiều Chủ nhật rảnh rỗi để cố gắng giỏi hơn trong việc nhớ số thì sao?
Không, tôi đã không làm.
Tôi chỉ dùng đó làm cái cớ.
Và người thành công chỉ hạn chế số lời bào chữa mà họ cho phép bản thân tin về lý do họ không thành công.
Họ lấy những hạn chế họ có và hoặc là họ quá đặt nặng vào điểm mạnh và bỏ qua hạn chế đó, hoặc họ nhận ra hạn chế đó thật sự đang cản trở họ.
Vậy họ phải tấn công nó và dành thời gian để cải thiện và củng cố khu vực đó để rồi có thể bật nhảy từ đó.
Còn có một lớp khác nữa, đó là đàn ông thường tự đánh giá hiệu suất của mình cao hơn phụ nữ, ngay cả khi hiệu suất thực tế là bằng nhau.
Có nhiều nghiên cứu khác nhau chỉ ra điều này.
Có một nghiên cứu nổi tiếng mà người ta hay nhắc tới, mà tôi nghĩ có thể bây giờ đã bị bác bỏ, nhưng nó nói rằng đàn ông nộp đơn xin việc khi họ đáp ứng 60% các tiêu chí được liệt kê, trong khi phụ nữ chỉ nộp đơn khi họ đáp ứng 100% các tiêu chí được liệt kê. Điều này, phần nào liên quan tới những vị trí cao ở châu Âu, người ta cho rằng đó là một phần lý do khiến đàn ông có nhiều khả năng giữ các vị trí toàn thời gian cấp cao hơn, bởi vì sự tự tin quá mức khiến họ dễ nộp đơn hơn và do đó cũng dễ thuyết phục người khác và có khả năng được nhận hơn.
Vì vậy có điều gì đó, dường như có sự khác biệt giữa hai giới về cảm giác phải sẵn sàng và phải cảm thấy có năng lực.
Cái đó thật sự hợp lý với tôi.
Ừ.
Thật sự rất hợp lý với tôi.
Tôi được làm việc với mọi người mỗi ngày và tôi sẽ có những cuộc trò chuyện về mục tiêu cá nhân, nghề nghiệp và tài chính với các thành viên đội ngũ đang ở cùng một vị trí. Giả sử họ là một quản lý tài khoản. Một người là nữ. Một người là nam. Người phụ nữ như một ngôi sao — khách hàng rất thích cô ấy và cô ấy làm rất tốt. Và cô ấy có một cái gì đó thật đặc biệt, một tia sáng kỳ diệu.
Vậy nên tôi sẽ ngồi với họ để nói về mục tiêu cá nhân, nghề nghiệp và tài chính. Và người phụ nữ sẽ nói, “ôi, tôi muốn từ mức lương 80.000 đô la một năm lên khoảng 90.000 đô la trong một năm tới.” Và một giờ sau đó tôi có cuộc trò chuyện với một anh chàng có hiệu suất không bằng cô ấy. Và anh ta sẽ nói, “ừ, tôi đang kiếm 80.000 đô la một năm. Tôi nghĩ trong ba năm tới tôi sẽ lên tới 200.000, 250.000 đô la.”
Điều đó xảy ra với tôi hết lần này đến lần khác. Vì vậy tôi quan sát điều này ngay trong thực tế. Và điều tôi thường làm là ngồi xuống với một cô gái và nói, “Tôi muốn bạn tưởng tượng cuộc sống của mình trông như thế nào sau ba năm nữa. Nếu bạn 35 tuổi bây giờ, bạn sẽ 38. Cuộc sống trông ra sao? Bạn dành thời gian với ai? Bạn kiếm được bao nhiêu tiền? Bạn đã đi du lịch chưa? Bạn có vợ/chồng chưa? Bạn có con chưa? Cuộc sống như thế nào?”
Và tôi muốn bạn, nếu bạn chưa có tài khoản, là tạo một tài khoản Pinterest và bạn sẽ tạo một bảng, rồi duyệt qua tất cả những điều tuyệt vời mà bạn có thể có trong cuộc đời mà bạn thực sự muốn. Không phải những thứ ngớ ngẩn, mà là những thứ khiến bạn nghĩ, “nếu cuộc đời tôi có được điều đó thì nó sẽ thay đổi hoàn toàn.” Với tôi, điều đó có thể là một bộ vest phủ sequin toàn bộ. Bởi vì nếu bạn không làm điều đó, tất nhiên bạn sẽ bị kìm hãm trong những gì bạn làm để đạt tới đó.
Nếu là một người đàn ông đang gặp khó khăn với chuyện này, tôi cũng sẽ làm hoàn toàn như vậy. Đối với tôi, công việc thực sự của một lãnh đạo là truyền cảm hứng đủ mạnh — không phải về bạn là ai và tất cả thành tích của bạn — mà là để khiến họ thấy rằng họ có thể có cuộc đời mình muốn thông qua công việc họ làm mỗi ngày, liên kết hai điều đó với nhau, và thẳng thắn đến mức tàn nhẫn với họ khi họ làm những điều cản trở mình, đồng thời loại bỏ những thứ đang chặn đường họ.
Natalie, chúng tôi có một truyền thống kết thúc là vị khách cuối cùng để lại một câu hỏi cho khách tiếp theo, không biết họ để lại cho ai. Và câu hỏi để cho bạn là một câu khá nổi tiếng. Đó là: bạn sẽ làm gì nếu biết mình sẽ không thất bại?
Nếu tôi biết mình sẽ không thất bại, tôi sẽ… tôi sẽ giải quyết nạn đói toàn cầu và sửa hết mọi chuyện. Nhưng trừ khi nghĩ rằng mình có thể giải quyết những vấn đề cụ thể đó, thì thật ích kỷ nếu không có những mục tiêu và ước mơ lớn. Tôi chỉ nghĩ đối với cuộc sống hiện tại của mình, tôi thực sự tin tưởng, giảng dạy và sâu thẳm trong trái tim, tôi hành động dứt khoát để theo đuổi những mục tiêu mà trước đó có vẻ không thể tin được hay không thực tế. Và ngay lúc này, những mục tiêu tôi đang có là những thứ mà tôi rất tự tin rằng mình sẽ không thất bại. Và tôi đang dành thời gian làm những việc đó để đưa mình tới gần nhất người phụ nữ mà tôi muốn trở thành. Tôi có thể thay đổi ý định trong vài tháng hoặc vài năm sau khi đã đạt được những điều đó, nhưng tôi nghĩ là, trừ việc giải quyết nạn đói toàn cầu hay hòa bình thế giới, tôi đang làm tất cả những gì mình biết để tạo nên ảnh hưởng cho thế giới.
Tôi nhận thấy rằng, tôi đã có một vài cuộc trò chuyện trên chương trình này với những người như Evie Pompouris, người là đặc vụ mật vụ, và tôi nghĩ bạn có nhiều điểm tương đồng với cô ấy vì cách bạn nói thẳng thắn. Và tôi nghĩ một phần vì điều đó mà khán giả đồng cảm: họ muốn biết làm sao để được xem trọng trong thế giới này. Họ nhìn bạn và thấy một người giống họ theo nhiều cách, hoặc ít nhất là người họ khát khao trở thành, nhưng lại được xem trọng trong một thế giới mà thật khó để được xem trọng, đặc biệt là với phụ nữ, trong những môi trường do nam giới thống trị, như ngành tài chính và đầu tư. Thật khó để được coi trọng. Thật khó để được tôn trọng. Và vì vậy, tôi nghĩ người ta có một cảm giác sâu sắc rằng họ bị coi thường, bị hiểu lầm, không được lắng nghe. Và khi họ nghe ai đó nói rõ ràng và đầy niềm tin như bạn, họ muốn học cách làm điều đó.
Có điều gì về khía cạnh đó mà chúng ta chưa đề cập không? Bởi vì tôi có vào kênh YouTube của bạn và xem một số video gần đây, và một trong những video gần đây gây được tiếng vang lớn với mọi người chính là điểm này, đó là “những bí quyết 1% để khiến bất kỳ ai tôn trọng bạn ngay lập tức.” Có gì trong chủ đề của video đó mà bạn muốn nói thêm không? Tôi đã xem phần bình luận — nhiều người nói về việc họ cảm thấy ai đó đã bất kính với họ hoặc họ cảm thấy bị phớt lờ, không được lắng nghe. Bạn có điều gì muốn nói với những người đó không? Việc bị xem thường, không được coi trọng thực ra lại là siêu năng lực của bạn.
Và bạn phải chuyển năng lượng của sự bực bội đó thành việc: lần tới trong môi trường đó bạn sẽ làm gì để được coi là nghiêm túc?
Tôi đã đi một sự kiện từ thiện khoảng mười năm về trước. Tôi còn nhớ mình xấu hổ đến mức nào vì lúc đó đang chuyển hướng sự nghiệp, quyết định làm việc với Brandon — chồng tôi. Và câu hỏi muôn thuở “Bạn làm nghề gì?” được hỏi tới tôi, và tôi đã ấp úng không trả lời được. Suốt phần còn lại của buổi tối — thực ra đó là một chuyến đi từ thiện — người ấy đã không còn coi tôi nghiêm túc nữa. Họ là người mà tôi muốn được họ tôn trọng. Tôi tức điên vì bản thân đã làm hỏng, vì ở tuổi 22 tôi chưa tạo ra được điều gì ấn tượng hơn để khiến họ coi trọng mình.
Vậy nên tôi biến chuyện đó thành nhiệm vụ: từ lúc đó tới chuyến đi năm sau, tôi phải làm sao để họ coi tôi là nghiêm túc. Tôi phải tự hỏi: mình cần làm gì? Mình phải tạo ra điều gì để một người 24 tuổi được coi là nghiêm túc?
Tôi đã làm một podcast và phải rèn kỹ năng giao tiếp vì tôi từng sợ giao tiếp. Trước đây tôi thậm chí không thể nói chuyện như thế này. Tôi có một trải nghiệm khủng khiếp khi còn đầu hai mươi: tôi được giao trình bày một chương trình lãnh đạo mới của tổ chức. Tôi lo lắng trước đó nhưng cũng khá tự tin về tài liệu. Tôi bước lên trước phòng và là người đầu tiên phát biểu. Lúc đó là 8 giờ sáng, tôi mới trình bày được năm phút trên tổng một giờ bài thuyết trình. Tôi quay ra màn hình để chỉ một điểm rồi quay trở lại khán giả. Trong khoảnh khắc đó, tôi bỗng cứng đờ. Lo lắng chiếm lấy mọi thớ thịt trong người tôi. Tôi không kiểm soát được lời nói; suy nghĩ và lời nói không khớp nhau. Phần còn lại của bài, vốn dự kiến còn 55 phút, tôi trình bày vội vã trong 7 phút. Rồi tôi ngồi ở phía trước trong khi mọi người xung quanh nói về những phần mà đáng lẽ tôi phải nhấn mạnh, vì tôi không thể diễn đạt được.
Từ đó, khoảng bốn năm, tôi không thể trò chuyện với nhóm lớn hơn bốn, năm người vì sự ngắt kết nối và lo lắng ấy. Tôi phải rèn kỹ năng giao tiếp. Tôi ra podcast, và chủ đề duy nhất tôi cảm thấy có thể nói lúc đó — vì tôi không có chuyên môn kinh doanh — là những gì tôi biết: tôi ở trong một nhóm người trong các mối quan hệ chênh lệch tuổi tác, họ trò chuyện bí mật về chuyện đó nhưng không dám nói công khai. Thế là tôi bắt đầu một podcast nói về cảm giác kết hôn lần ba, làm mẹ kế, làm sao chúng tôi nói với bố mẹ, và những công cụ để vượt qua một chuyện có thể làm người ta tê liệt và gần như xấu hổ — nhất là với người thành đạt.
Tôi duy trì podcast hàng tuần. Năm đó tôi đặt mục tiêu: phát biểu nâng ly (toast) ở mọi bữa ăn nào phù hợp để luyện kỹ năng giao tiếp. Việc luyện kỹ năng ấy giúp tôi từ một người chẳng thể tự tin giới thiệu bản thân trong một căn phòng, đến việc xuất hiện vào năm sau với tiến bộ trong giao tiếp và nói: “Này, tôi biết năm ngoái anh/chị không coi tôi nghiêm túc, nhưng năm nay tôi đã làm được một cái hay ho.” Tôi sẽ không nói y hệt như thế, nhưng năm nay tôi đã xây dựng một cái blog có hàng ngàn độc giả mỗi tháng và nó tạo ra doanh thu. Có thể ông cụ kia năm trước không coi tôi ra gì, nhưng tôi có thể giúp ông và doanh nghiệp của ông làm được điều tương tự, vì tôi biết ông không biết gì về mảng này. Trong quá trình đó tôi học được một kỹ năng và có thể nói về lợi thế mà mình có.
Bình luận đứng đầu dưới video đó là “thân thiện quá đã phá hủy đời tôi.” Tôi hiểu. Dĩ nhiên rồi. Bình luận thứ hai là “bạn với tất cả là không bạn với ai.” Mọi người thực sự đồng cảm với đề tài được thích so với được tôn trọng. Nhiều người bỏ mục tiêu của mình chỉ để được người khác thích; họ từ bỏ những điều tin rằng mình có thể làm được, nghĩ rằng cứ dồn hết vì mục tiêu được thích là ổn. Vì vậy thông điệp này chạm tới nhiều người — tôi bắt đầu video bằng việc phân biệt giữa tôn trọng và được thích, và nhấn mạnh đó là một lựa chọn. Đó là lựa chọn chủ động, chứ không phải chuyện ngẫu nhiên xảy ra.
Tôi tự hỏi tại sao nhiều người lại quá chú trọng việc được người ta thích đến vậy. Họ không muốn bị ghét và rất muốn được yêu mến, nhưng trong quá trình đó họ cảm thấy như đang tự phá hoại bản thân, như đang thiếu tôn trọng chính mình. Rồi họ lại buộc phải chấp nhận việc không được mọi người thích. Giải pháp trong vòng luẩn quẩn đó là gì?
Bạn phải chọn những người mà bạn muốn được họ thích. Nếu bạn chọn muốn được thích bởi những người đáng kính trọng, bạn sẽ không thua. Còn nếu bạn chọn muốn được thích bởi đồng nghiệp chỉ vì họ nghĩ hay khi chê bai văn hóa công ty hoặc giả vờ làm việc nhưng chẳng quan tâm thực sự, thì dĩ nhiên bạn sẽ mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn đó — vì thực ra bạn muốn được tôn trọng, nhưng bạn lại chọn được thích bởi người không đáng được tôn trọng.
Và tôi nghĩ khi bạn thấy mình ở trong một vị trí mà những người đáng kính thực sự thích bạn, bạn bắt đầu tự thích bản thân mình hơn một chút bởi vì bạn đã hy sinh. Bạn phải có những hy sinh thì mới có thể buông bỏ con người trước đây để trở thành phiên bản khác của chính mình. Và quá trình đó đau đớn lắm vì bạn phải gột bỏ những bản sắc cũ và gạt bỏ những người mà bạn từng nghĩ mình phải phụ thuộc vào.
Nhưng ngay khi bạn gạt bỏ được điều đó, giống như con bướm, bạn biến hình thành một con người mới. Bạn sẽ lặp lại quá trình đó nhiều lần vì sự tự tin mà nó mang lại và bạn bắt đầu thích bản thân mình. Và khi bạn thích bản thân, không có gì tuyệt hơn trên đời này.
Tôi yêu chồng mình. Tôi yêu các thành viên trong đội. Tôi yêu bố mẹ, em trai. Không có niềm vui nào lớn hơn việc thực sự trở thành người bạn tốt nhất của chính mình. Và tôi không nói điều đó theo kiểu “mình sẽ nắm tay bản thân và mình sẽ là bạn thân với chính mình” một cách hời hợt. Tôi rất thẳng thắn, tàn nhẫn với bản thân về những thứ mình kém, những thứ mình giỏi. Tôi không quá mức thiên lệch theo hướng nào cả. Tôi chỉ thật với chính mình vì tôi muốn thích mình.
Và khi bạn thích chính bạn, bởi vì bạn đã làm việc phải làm để không tự dối mình về những gì mình muốn, thì thế giới mở ra để bạn theo đuổi bất kỳ cơ hội nào bởi vì bạn chấp nhận mình và ổn với bản thân. Và điều đó thực sự thu hút thêm những người muốn làm những điều hay cùng bạn, bởi vì hầu hết mọi người không thích bản thân họ và họ không phải là bạn tốt nhất của chính mình. Họ nghĩ điều đó là ngớ ngẩn, nhưng họ rất tàn nhẫn với bản thân. Và tôi hiểu điều đó vì trước đây tôi cũng từng rất tàn nhẫn và khắt khe với chính mình. Không ai từng nói với tôi những gì tôi đã nói với chính mình. Tôi sẽ không bao giờ nói với một người bạn hay thậm chí với kẻ thù tệ nhất những điều tôi đã từng nói với bản thân. Và tôi đã phải làm việc để tái lập dây thần kinh, để hiểu tại sao mình lại khắt khe và tàn nhẫn như vậy với chính mình, để ngừng làm điều đó và ngừng hành xử theo cách đó, điều mà sau này cho phép tôi sửa chữa những thứ mình không thích ở bản thân.
Ví dụ, trước đây tôi xem quá nhiều chương trình truyền hình thực tế. Tôi ghét việc mình xem nhiều như vậy, nhưng tôi lại mê tất cả những “Real Housewives”, tất cả các chương trình trên Bravo. Nhưng điều đó khiến tôi cảm thấy tồi tệ vì tôi thích cuộc sống của họ hơn là thích cuộc sống của chính mình. Và khi bạn thích cuộc sống của người khác trong khi sống một cuộc sống mà bạn không thấy ổn, bạn sẽ rất tệ với chính mình vì lý do rõ ràng: bạn không đang tạo ra thứ mình muốn. Bạn chỉ đang tìm cách lách, rút ngắn con đường. Những thứ đó với tôi mạnh mẽ và có thể còn độc hại tương đương với ma túy nặng hay rượu vì đó là sự trốn chạy.
Natalie, cảm ơn bạn. Tôi rất háo hức được ngồi lại với bạn một lần nữa vào một thời điểm trong tương lai và nhận cập nhật về PPS của bạn. Tôi trân trọng điều đó. Hãy cho tôi biết bạn đang tiến triển thế nào. Cảm ơn. Xin hãy tiếp tục những gì bạn đang làm. Cảm ơn bạn.
Vài tuần trước, chúng tôi đã đưa toàn bộ đội ở Diary of SEO đến Mallorca. Cảm ơn mọi người và cảm ơn vì chúng tôi đã đạt 10 tỷ người đăng ký. Vậy nên chúng tôi đã đến đó để ăn mừng. Khi ngồi ở Mallorca và nói về nhiều chuyện, một thành viên trong đội nhắc rằng họ đã đăng nhà lên Airbnb vào ngày họ rời đi để đến Mallorca để kiếm thêm thu nhập. Khi chúng tôi trao đổi, tôi nhận ra rõ ràng rằng đây là một cơ hội lớn cho tất cả thính giả của tôi.
Khi bạn đi xa, khi nhà bạn để trống, bạn có khả năng kiếm thêm tiền chỉ bằng cách đăng nhà lên Airbnb. Và như bạn có lẽ biết, Airbnb là nhà tài trợ của podcast này. Tôi cảm thấy ngạc nhiên vì có nhiều người chưa nghĩ tới điều này. Cho thuê nhà trên Airbnb khi bạn đi vắng là điều hiển nhiên đối với tôi, đặc biệt là nếu nhà bạn đang để không. Và bạn biết không? Tôi nghĩ ngôi nhà bạn để trống khi bạn đi có thể đáng giá hơn bạn nghĩ. Và nếu bạn muốn biết chính xác nó đáng giá bao nhiêu, hãy vào airbnb.ca/host. Bạn có thể biết mình có thể kiếm được bao nhiêu trong lúc nhà để trống và bạn…
要成功,你必須能夠溝通你的想法、你是誰、還有你的觀點,所以我在每次溝通中都用三個步驟,這可以用來爭取升遷、裁員(做出裁員決定時的溝通)、也可以用來說服你的另一半決定今晚要去哪裡吃飯。它讓我從一個無法跟人正常交談、被焦慮和恐懼困住的人,成長為共同創辦兩家九位數的企業、幫助超過 15,000 位企業主擴展組織的人,也幫助人們拆解頂尖 1% 人士所使用的、能帶來財富與成功的策略,這些策略和無法創造出想要財富的 99% 人不一樣。舉例來說,他們把「獲得尊重」放在「被喜歡」之上。那麼人們還會在哪裡出錯?說到底,這歸結於一個人的品格。如果這個人不是那種想要勝利、願意犧牲的人,你就無法到達你想去的地方。當然,你也可以嘗試走捷徑來獲得成功,但如果你是靠努力做到的,你就不會有那種一切都會崩塌的焦慮,因為你知道你可以重來一次,而且這樣做永遠不會讓人筋疲力竭。關於辛勤工作有個誤解:你不是一根蠟燭,你不會燒盡。
那被動收入呢?因為那種「可以有收入然後什麼都不做」的想法實在太吸引人了。好吧,在你還沒擁有一百萬美元之前,別想被動收入。相反地,把你的行事曆當作你每天認為重要事物的呈現,和你所設定的目標相對應。但如果家裡有人對自己的目標還不夠清楚,他們應該做什麼?我有一套三步驟的目標設定方法,已經向數千人推廣,叫做 PPF,改變了我的人生。首先是……
只要給我三十秒鐘。
有兩件事我想說。第一,非常感謝你一週又一週收聽並收看這個節目。這對我們所有人意義重大,這真的是一個我們從未想像過也從未夢想過會達到的境地。但第二,這是一個我們覺得才剛開始的夢。如果你喜歡我們做的事,請加入那 24% 經常收聽這個播客的人,在這個應用程式上追蹤我們。我要向你承諾一件事:我會盡我所能,把這個節目做到最好,現在與未來都一樣。我們會邀請你想讓我採訪的來賓,並且會繼續做所有你喜歡的節目內容。謝謝你。
Natalie,對於剛點進來看這段對話的觀眾,你認為他們為什麼應該留下來聽我們今天要談的,以及你職涯中所理解的那些事情?如果你是那種非常努力工作、投入大量精力,但最後卻沒有財富可言的人,這段對話很重要,因為財富應該來自於對正確問題的努力。所以你必須問自己:我每天都在處理什麼問題?無論你是在組織中的一名團隊成員、領導者或企業主,你都應該能夠客觀指出「我的工作在這裡產生了這個結果」。如果我對這些結果不滿意,意思是我還沒創造出我想要的財富或收入,那麼很可能是你花時間的地方與你增加財富的實際目標沒有連結。
談到財富,我確實認為全球正處於一場財富危機。我覺得對財務知識與實際情況有太多混淆和誤解──誰在賺錢、他們如何賺錢、他們把時間花在哪裡。所以這次對話,我非常期待拆解頂尖 1% 人士在時間分配、投資、技能和心態上使用的策略,這些與那 99% 無法前進、創造出他們一直想要的財富的人不同。
那麼,你現在的事業是什麼?規模多大?是做什麼的?
是的,過去六年,我共同創立了兩家公司,現在兩家都是九位數的規模。其中一家是管理諮詢與投資公司。
這家公司叫做 Cardone Ventures,我們幫助小企業主成長並擴展他們的組織。我每天都和那些年營收大約 300 萬美元的企業主合作。他們想知道,怎麼才能成為少數能把年營收做到 500 萬或 1,000 萬的企業?因為他們真的意識到,年營收 300 萬其實並不能帶來財務安全。
那家公司是 2019 年創立的。然後我們的第二家公司 10X Health,是在 2023 年收購的一家健康事業。現在正在幫助全世界的人,已經成為一個年營收達九位數的企業。
所以你是在第一家公司工作。你總共合作過多少位企業主?透過我們的課程加入過的企業主總數超過 15,000 人。
你幫他們處理的範圍是什麼?好問題。我們有教育、顧問、服務,然後還有投資。所以把我們想成小企業版的麥肯錫。我們會逆向拆解他們現在的市場、他們在做什麼、他們的產品或服務內容,然後回饋給他們:要麼以實際服務的形式替他們做行銷、替他們招募人員、替他們做記帳;要麼透過我們龐大的活動體系去訓練企業主,教他們如何自己招聘、如何自己招人。
所以他們不一定要請我們來做。我其實更喜歡人們不要把這些工作外包給我們,因為我認為企業主與團隊內的領導者實際掌握這些技能是非常重要的。如果你在招人或記帳上只會「用」某個人,企業主若不懂得看損益表、不明白資產負債表的重要性,他們就會把那份工作推給別人。而某個階段,那樣對他們不會再有用,因為那個人其實不知道該技能是什麼。於是我就信任史蒂文(Steven)可以進來我的公司;史蒂文看起來很棒,我在教會認識他,我就讓史蒂文去做。但我不知道史蒂文只會把公司做到 300 萬,而我需要的是 1,000 萬的公司。現在並沒有一套教育體系可以幫企業主辨識出這些差異。
你說是 2019 年創業的。回到 2019 年,你覺得現在知道但當時不知道的、那些關於做生意成功的根本原則有哪些不同?有哪些明顯的原則?我常覺得,當你在任何道路上走得越遠,那些遊戲規則的基本原則就越清楚;而在一開始,那些還只是猜想。那麼,從你接觸過的這 15,000 名企業主中,你學到哪些根本的差別,使得有些人成功、有些人失敗?
我最後認為,這終究取決於做生意那個人的品格。因為如果你看你可以在生意上合作的人,要把事情做成真正的成功是非常困難的。即便商業模式是全世界最好的,你把行銷、營運都想透了、可以擴展,如果那個人是個爛人,不道德、不守規矩、也不想贏,對我來說,這三點是密不可分的。對我而言,商業模式並不重要。你可以給我一個屋頂工程公司、給我一個空調(HVAC)公司、一個健康事業、一間行銷代理公司。我在過去六年(自 2019 起)認為成立的許多原則仍然成立,很多關於會計的標準作法、怎麼招人仍然很適用。某些技巧與工具會隨平台改變而有差異,但大多數東西其實沒什麼改變。
但在過去六年中我痛苦地學到的是,一切都和你做生意的那些人、你選擇的夥伴以及你允許進入你內圈的人有關。這對你自己生意成立,對我們幫助的那些企業也一樣。我可以看見一個非常棒的企業主加入我們的組織。她想取勝,對未來感到興奮,她會把所有筆記做下來並回去實際執行。但如果她生命中有某個人——比如配偶、孩子,更糟的是,可能是她付錢聘來幫忙的員工——諷刺的是,你付錢請人幫你,但當這些人真在你團隊裡時,他們卻做了會削弱你達成目標、發揮潛能的事。那就是我發現:商業模式不重要。不管你給多少書、本子、全套打法,他們還是會失敗,因為要麼他們本人不是那樣的人,要麼他們在公司周遭圍了一群只會阻礙他們、持續阻斷他們成長與追求更多的人,這些人會削弱那個人的自信,讓生意一直停滯不前。
如果人是長期成功與生意最重要的因素,那你在看人時在找什麼?你認為什麼人是 A 級人才?你怎麼把他們篩選出去?因為很多人是憑感覺在決定。而我這十年學到的是,我們每個人都充滿自身的偏見和不安全感,所以我們最終會朝某個方向去選人,無論是好是壞。
那你是怎麼找出傑出人才的流程?我用三步面試流程。對我來說,三個步驟第一步是文化面試。我想了解的,比我去鑽研技術面他們能不能做這份工作更重要的是:他們是否與我們組織對齊?他們是否有目標導向?在你決定要雇用某個人之前,能問的最好問題是:他們的五年目標是什麼?而且要真的得到一個真實的答案。我其實不太在乎你有什麼技能和經驗。如果你沒有目標,我不會雇你。你不應該在這個環境裡,因為那會讓其他在這裡努力達成自己目標、組織目標,並希望達成最終客戶、客人或病患目標的人感到士氣低落。所以第一輪面試真正作為文化的立基點,極其重要。然後我會直接進入技術面試,我想把面試者盡可能拉近實際工作的情境。比如你要應徵業務,我要看你打業務電話。我會給你一份50人的名單,我要聽你去打那些電話。假如你是我們團隊的平面設計師,我們不做所謂的 briefs。我們不是那種會說「你有一大段時間可以好好思考整個流程和旅程,我們給你兩週去做」的人。對我們來說,我們不斷產出內容,因為我們所處的世界需要產出大量廣告、簡報投影片,不能花太長時間。所以當我做個案面試,讓他們當場做一份簡報給我看,如果他說他需要兩天思考、無法組出某種形式的簡報或廣告圖像,如果他不會用 Adobe、Canva 或其他任何這類平台,我就不能雇這個人,因為我知道他沒有那項技能。
最後一項是核心價值觀面試。對我來說,我們團隊在加入組織之前就能展現且理解並與我們的核心價值觀一致,這點是必要的。
你如何測試一個人的核心價值觀?
我會請他們舉出實際時刻,說明他們曾經如何體現我們的核心價值,然後向我們的領導團隊做呈現。對於 Cardone Ventures 的前一百位團隊成員,我每一場核心價值的呈現都親自聽過。如果這個人無法示範並實際說出,例如「我能創造 X 個 leads 並以 Y 的轉換率轉換」,那他很可能不知道自己在說什麼,之後在這個環境裡會很掙扎。我也相信這是企業主的責任。你必須擁有你的文化與環境。如果你不去掌控,只以為任何進來的人都會按照你想建立的方式生活,你很快會發現你錯了,因為他們會在你的環境裡創造出他們自己的氛圍,然後你就失去控制了。
你剛剛提到在見人時設定目標是必要的。你訂目標的框架是什麼?如果家裡有人對自己的目標不太清楚,他們應該做什麼?
我有一個三步驟的目標設定方法,已經推廣給數千人。這個三步框架真正改變了我的人生,因為它讓我能把目標分類。這個流程叫做「個人目標、職業目標、財務目標」。在我親自與超過一千人對談、訪談團隊成員、企業主以及企業主的團隊成員討論他們的目標後,我可以說我從來沒發現過一個目標會落在這三個分類之外。但很多人碰到的問題是:在跨年時,他們開始列出所有想完成的美好願望以及想成為誰,結果變成一場很玄、很抽象的對話,而不是去真正地優先排序。個人上,成功長什麼樣子?職業上,成功長什麼樣子?財務上,成功長什麼樣子?而那些目標在一一年、三年、五年之後會是什麼?因為這三個分類在短期內比較好思考。一年對大多數人來說非常直接,他們會說:「喔,我想額外賺一萬美元,或許想在這裡升職。」三年開始變得有點模糊。經歷過超過一千次這類對話後,大多數人很難想像五年後的樣子。但有一個不變的是:五年後會怎樣?猜猜看?我們會年長五歲。我今天 32 歲,五年後我一定會 37 歲。那時的 Natalie 是誰?她是誰?她是個他媽的超猛的人。Natalie 能掌控自己的環境,有能力做許多我今天在經濟上還做不到的投資,因為我希望能夠隨手寫下一張一百萬美元給慈善機構的支票,只因為我可以。理想上,我更希望那張支票是 1,000 萬或 5,000 萬美元。
當你說 PPF(個人、職業、財務),我應該有沒有特定的書寫方式?只是想像五年後的個人、職業、財務目標,然後把它寫在一張紙上就好嗎?
好問題。理想上,個人放在最上方,下面分成一年的、三年的、五年的欄位;接著是職業的一年、三年、五年;然後是財務的一年、三年、五年。
而且你知道你用到那個「badass」這個詞。
什麼是狠角色的心態?你一直都是這樣的人嗎?我一直想成為這樣的人,但直到今天我才成為這樣的人。二十歲的時候,我被焦慮和害怕別人怎麼看我給壓垮了,我會擔心我做了個跟我年紀差很多的人談戀愛這個決定,會擔心一輩子都有人會覺得,喔,她只是靠嫁人爬上去的。她靠賣身上位、靠睡覺得到成功。她其實不聰明,她只是個拜金女,走了捷徑。二十歲的我其實超怕出現在別人面前,害怕如果我成功了會有未來來臨的評價,因為我心裡有一部分會想:如果我成功只是因為我嫁給了一個成功的人怎麼辦?然後各種思緒就會浮現,嗯,那我是不是不該跟這個人結婚、即便我愛他?我覺得他是世上最好的人,因為那別人會怎麼看我?如果我因為迷戀這個人而可以擁有最棒的關係怎麼辦?我真的覺得這個人才是我的那個人。我很年輕的時候就有那樣的清晰認知。而他比你大二十五歲。 他比我大二十五歲。
所以你當時對別人的看法特別焦慮、特別在意別人的眼光?
百分之百。你當時有同樣的氣場嗎?
我想沒有。後來發生了什麼?你怎麼擁有這樣的氣場?
我想那個氣場來自於鎖定目標、取得可以證明的數據,讓別人不只是看見我的人生選擇,而是能看見一個結果。第一個結果就是能夠招募人員。我想要有個數字可以說我招募了多少人。因為這樣,我就知道我會雇用人、知道如何面試、知道如何讓新人上手、知道如何建立成功的文化,因為結果顯示了這些。不管你喜不喜歡我、討不討厭我、覺得是他幫了我,數據你沒辦法拿走。所以我變得著迷於不做那些會讓我離開數據軌跡的事。
所以你需要為自己取得第一手的證據,讓你自己在內心裡知道你是誰,對自己有一個自我論述。即便我想對其他人這麼說,因為我確定有很多聽眾可能在某種程度上就是那個二十歲的Natalie,也許被某些不安全感籠罩,可能不是最自在、自信,可能有點焦慮、害怕如果去嘗試別人會怎麼想。你會根據你的經驗對這些人說什麼?
把一切押在自己身上,全力投入你那個看似奇怪、你感興趣的東西。如果是做剪貼簿、如果是社群媒體、如果是招募人才、如果你喜歡看商業書,就全力投入那件事。社群媒體從來沒有像現在這樣,讓人能根據自己的興趣創造出令人驚豔的東西,並把它們放到世界上。所以任何二十歲的人都該說:「這是我感興趣的事情。就是一件事,不是十二件事。我會全心投入,用這件事打造我自己,變得對這件事客觀來說最厲害。」
長得重要嗎?我在你四月做的一支影片裡聽過你談到七個轉變自己的步驟,你說要重新打造你的形象。外表重要嗎?
我覺得外表對很多人很重要。人們對於自己外貌有很多層次的接受度。最終你要決定你是否對自己的模樣感到舒適。我也認為很多人對外表和自己給人的印象過度強調。但如果你想重新品牌化自己、擁有一個新身份,假設有人想從一個二十歲的大學生變成別人認真看待的專業人士,現在有點邋遢、對很多事不太喜歡但講不清為什麼,花太多時間在社群媒體上。假設那個人想成為職業高爾夫球手。那麼,要成為職業高爾夫球手最快的成功方式,就是把每天的時間都花在練球上、融入那個環境、看起來像那個角色、行為舉止像那個角色。我非常相信「先成為(be)、再去做(do)、最後擁有(have)」的流程。不要期待先擁有再去成為那個人;你要做那些事,才能擁有你想要的東西或那個身分。成為職業球手、做剪貼簿生意、打造兩千萬美元的組織,第一步真的就是成為那個人。如果我真的想改變外在環境,我就得進到那些房間,開始理解那些房間長什麼樣子。最快的方式,前提是不違背我的道德底線,就是開始長得像、穿得像、行為舉止像我想成為的那個樣子。
你覺得溝通在你出場的方式和你說話方式上重要嗎?如果重要,你會給我的觀眾什麼關於成為有效溝通者的建議?
當然,溝通是僅次於成功的最重要事情。其實我會說,要成功你必須能夠溝通你的想法、你的觀點、你是誰。如果你無法溝通這些,在你創造你想要擁有的那些東西時就會顯現出來。
那麼當你思考自己的溝通風格時,你會怎麼做?你隨時間學到哪些有效的方法,能讓別人認真看待你、聽你說話、並被你說服?
我在任何我出現的房間裡都非常專注、全心在場。這在一個人人都有能立刻聯繫數百萬人的手機的時代,是一項被忽略的技巧。我發現那些想要升遷、想拿到下一個職位的領導者,常常沒有想到自己在每次領導會議上看起來多麼心不在焉,因為他們在回其他電子郵件或根本不在那個會議裡。我的哲學是:如果你人在那個房間、雙腳站在那裡,那你就必須真正待在那裡。所以,若你能跟上正在發生的情況,你就是個有效的溝通者。如果我能注意到他在那邊的舉動,當他走過來和我說話時,我就能進行對話,因為他實際上就在我的空間裡。那種溝通是重要的。在任何房間裡,重要的並不只是房間裡最重要的人,而是你如何向每一個人呈現自己,因為你此刻就在那個環境中。如果你能教自己不要對環境麻木,能夠學會真正觀察環境並與眼前的那個人交談、和他們溝通,即便他們並沒有直接和你說話,也會有很大的不同。
我們怎麼和 Grant 與 Elena Cardone 成為夥伴的?是因為我們坐在一場有 35,000 人的活動裡。與其擺出一副很了不起或裝作自己是誰,我們坐在他們的觀眾席上做筆記,並對他們說的話保持積極的興趣。為什麼?因為如果有人站在台上、而你想得到那個人的注意,讓對方最不想和你花時間的最快方法就是懶散地坐著、低頭或整個過程心不在焉。當他們在活動結束時遇見你、或許要來拍照,他們會看到──他們會知道你沒有給他們笑聲、沒有給任何語言上的回應;你完全不感興趣,反而讓他們的工作更難,儘管那個人可能是你的榜樣或偶像。我發現人們常常沒有意識到自己在任何場合中的肢體存在:在會議、教室、簡報,或和伴侶、孩子的對話中。如果他們能掌控自己所處的空間,並有意識地對待眼前的那個人,會改變他們生活中的一切。
那說話的方式呢?你遇過的那些最有效的演說者,他們在戰術上做了哪些事,確保別人聽到他們在說什麼並被說服?這是一個光譜。你會遇到一些商業老闆,溝通和演說很糟──他們哪裡做錯了?而你遇到的頂尖者,又做對了什麼?
我認為一個人擁有越多用來架構溝通的框架,就越能讓要點落地。世界上不缺框架。我的框架是:願景(Vision)、承諾(Commitment)、執行(Execution)。我在每次想要有意識達成的溝通中,都會使用這三個步驟。這個三步框架可以用來爭取升遷、用來談裁員,也可以用來決定今晚去哪吃飯並說服你的伴侶。第一步是願景。願景要放在第一位很重要,因為如果你能向某人清楚說明你溝通內容的意圖與背後的原因(why),你會比直接進入戰術層面走得更遠。若只談戰術,人們很快就忘記。人們喜歡小技巧,但他們會不會真正去執行?通常不會,因為那只是戰術。那麼這件事對個人為何重要?
舉個例子。我是你團隊的一員,你要說服我開設 Twitch 頻道做直播。你會如何用這個框架達成這個目標?
Cardo Ventures 的使命是幫助企業主達成個人、職業與財務目標。我們的目標是要影響一百萬名企業主。到目前為止,我們只和數千人有過業務往來,還有很長的路要走。我正在研究的一件事是 Twitch,因為透過 Twitch 將我們的訊息傳達給這群觀眾,我們的影響力可以被大幅放大。——這是願景。
承諾分兩個步驟。第一步,我的承諾是什麼?我會提供你最適合的訓練,幫你建立帳號,讓你得到那些在這個領域非常出色的人所擁有的知識與教育,並把那些人介紹給你,好讓你能完整啟動並負責這件事。承諾的第二部分是:我會要求你回報的是,你必須非常認真地對待這件事;當你遇到那些聯絡人時,要有後續跟進;要讓他們明白你的目標是成為頂尖中的頂尖,從他們的錯誤中學習,同時以最高標準代表我們的組織去做這件事。——這是承諾。
執行。我要看到的執行模樣是:我們會幫你申請一個帳號。我已經研究過這個平台。雖然我原本對 Twitch 一無所知,但我已經做過研究,我會挑出三位你要去向他們學習、接受指導的人,我打算為此投資 5,000 美元。接下來的八週中,目標必須是把 Twitch 的訂閱數從零做到 10,000。我們會每天檢視進度,排除任何阻礙,確保這個計畫能成功。
那麼人們常在哪裡犯錯?
他們從執行就開始了。他們會想,喔,我們需要上 Twitch。這就是很多老闆對團隊的做法。他們會說:「我剛從這個會議回來,我們要上 Twitch。去想一下 Twitch 要怎麼做。想好計畫,我們再回來討論,就這樣處理吧。我很忙,這邊還有事情要做。」而不是先把你要別人做的那件事,真正綁回更大的目標上去:為什麼這很重要?喔,對,這是牽涉到那個更大的東西。就不是單純因為我叫你去學 Twitch —— 而你可能對 Twitch 一竅不通(我也是),但這就是商業裡面跟很多非商業的溝通問題:你們都在互相信任對方會去學一個你們兩個都不懂的東西。所以你要嘛再次讓溝通成為瓶頸,因為你在努力理解這件事、你在努力懂 Twitch,然後你覺得你必須變成 Twitch 大師,「網路上的人會愛死這個」——完全不知道,但你就像要變成世界上最強的 Twitch 人,其實你應該做的,是其他對你生意更重要的事。而這個被你交付任務的人,你應該足夠信任他,但也要列出足夠的步驟,讓他能說:這就是我願意投入的原因。它對我來說重要到值得我投資 5,000 美元,這是我的承諾。我要求你回給我一個承諾,這樣我們才對齊。一旦我有了你的承諾,而我也已經給了我的承諾,那我們就可以直接進入執行。但太常見的是,我們在還沒先得到對方是否有興趣的承諾之前,就直接衝到執行。然後我們等了四週、八週或十二週,以為有事情在進行,結果根本沒在進行。我們就浪費時間、動量、對成長的興奮感和熱情,而我們對別人是否能真正信任的信心也下降了。
我聽你提過要避免像「我想」、「我覺得」、「嗯」這類語句,要在跟人溝通時更有信念、更有決心。可以跟我解釋一下嗎?
老實說,這對我來說可能有點已過時了,因為在這個時代,表達你的觀點很重要,說「我想這是正確的方向」並非壞事,特別是當你不確定時,說出「我想」反而顯示出強度和誠實,你是在傳達你在思考這件事,但你不確定,且你需要仰賴別人。現在,如果它只是填充詞——有人說「我想我們應該這麼做,這是我認為我們該走的方向」在創業場合,這樣就不會很吸引人。所以在那種情境下,你絕對不該使用「我想」或「也許」這類讓人感覺不確定的填充詞。在某個層面上,你是在跟周圍的每個人玩一個「確定性遊戲」,無論他們是投資人、客戶、病人、團隊成員、夥伴還是供應商。使用那些降低別人對你方向確定性的說法,不會幫助他們去幫你。但如果你其實真的不確定,透明地承認這點是可以的,事實上這會建立信任。
我覺得有趣的是,我剛剛說了「我想」,我常常在想這件事,嗯,因為我發現自己在寫電子郵件和訊息時會寫到「我想」,我大概有 90% 的時候會把它改成「我相信」。我覺得這兩種說法在語氣上不太一樣。每當我寫「我相信」時,感覺上仍承認那是我的一個信念,我對這個假設沒有完全確定,但「我相信我們會……」或「我相信那會發生」這樣說,聽起來比「我想」好很多。
嗯。我覺得「我想」有點軟。
我同意你的看法。
有點像被風吹著的塑膠袋。
但當你這樣說(口語中說「我想」)時,會讓我連結到你,因為那感覺像是你思緒的流露,是你在思考某件事。相較之下,在一封電子郵件裡寫「我相信」,會顯得更有權威性。我會提醒領導者,當使用像「我相信」或表現得很確定時,請務必確保你是真的確定或真心相信,特別是當你的事業成長後。如果你營收是百萬等級,然後變成千萬的公司,周圍出現一層領導者圈子時,就可能變成一個回音室。而你越確定(至少看起來越確定),別人就越不會對你提出反對意見,當你其實需要他們協作時,卻沒讓他們質疑或指出你不確定的地方,而你又表現得非常確定。領導者在變得更有能力、越在自己「天賦專長領域」得心應手、或在組織內位階越高、或自己創業時,需要找到這個平衡。如果他們不把自己不確定的部分說清楚,卻又表現得過度堅定,會造成不必要的壓力。
你也說到掌握你的行事曆對於轉型很重要。為什麼這麼重要?那是什麼意思?
嗯,如果你想要人生中的任何事,你真的得花時間去得到那件事。事情不會憑空出現到你生活裡,儘管網路上總有人這麼說。所以為了讓我擁有我想要的感情關係,我就必須投入時間陪伴另一半。美滿的婚姻不會自動發生。同樣地,如果我想要很棒的朋友,我也必須花時間跟朋友相處。
所以你的行事曆就是你覺得重要事物的反映與呈現,
它顯示出你每天的時間是否與你的目標一致或不一致。
所以如果我在我的事業裡完全沒有花時間去創造收入,
那年底時我還跟去年一樣的營收,就不用感到驚訝。為什麼?因為我對那個會讓收入成長的唯一事情──也就是創收──一分時間都沒投入。
對我來說,我的行事曆——我每天都教企業主這件事——你必須每天檢視它。你必須開始把你的時間對齊,除非你想讓你的人生變成一個純靠運氣的故事。我不知道你怎麼想,但我不想過一種靠運氣的人生,因為我覺得那會帶來大量的自我懷疑與不確定性。喔,只是因為我很幸運,我就把某些事交由外在環境決定,只因為我剛好出現在對的地點、對的時間。當然,這些因素是存在的。我在職涯中也確實多次恰逢其時。但你如何掌控你花時間的去處,會給你最多的嘗試機會去獲得你想要的機會——前提是你有目標和渴望去過不同於現在的生活。
對我而言,即使到今天,我仍然想在未來過不同的生活。我也想像自己在40、50、60歲時有一個更豐富的版本的人生。我覺得如果人們對自己誠實,他們也都想要不同版本的人生。我不認為有人會聽這個播客或看這個節目而不想成為或擁有不同的東西,不管是人際關係、健康狀況、收入、朋友不同。我是說,有多少人會想要不同的朋友——那種可以一起做很酷事情的厲害朋友?那要怎麼得到呢?好吧,我得透過逆向規劃(reverse engineer)我的時間和我每天所做的事,讓我更接近那些做類似事情的人。所以那可能真得要我在兩年內做出犧牲,才能有機會與那些人相處、且能提供他們有價值的東西,讓他們願意成為我的朋友。聽起來有點策略性,但確實是這樣,因為你不會只是單靠恰巧出現在對的時間、對的地方就得到很棒的人進到你生命裡。你會因為做了很棒的事情而遇到很棒的人,因為很棒的人想要和也在做很棒事的人在一起。而你能確定自己是在做很棒的事情,而不是靠運氣或靠某種外在條件被邀請進某些圈子,唯一的方式就是管理並真正創造你自己的時間。
那在這個等式裡,努力工作怎麼算?人們常談工作與生活的平衡,我覺得很多人想兩邊都要。我們想要在40歲時有遊艇、有美滿的家庭、有良好的人際關係、有成功的事業。我們當然都想要那樣的理想結果。你會對人們說關於努力工作這個概念,以及它有多關鍵或不重要的什麼話?努力工作是最重要的事。如果某件事真的是不尋常或非凡的,你沒辦法不努力就到達那裡。你當然可以試著投機取巧。假設有人剛好長得很美麗,或許你可以因為漂亮而得到遊艇、得到一段關係,因為有人願意跟你在一起,也因為你是個好人。但我遇過那樣的人,他們有著令人難以承受的恐懼與焦慮,因為他們其實不知道自己的位置,他們沒做必要的努力去獲得那個東西。因此回到「先成為、去做、然後擁有」這個觀念,中了樂透的人,他們有很多錢;繼承財產的人,他們有很多錢。我也曾擔心我會因為和我丈夫有關聯而擁有錢,但我沒有做足功夫去成為那個配得上「擁有」的人,直到我真的做了那些努力成為那個人,才真正擁有。現在我擁有了,我也能安心地擁有。當你的人生能因為你按正確的順序去做事而獲得你想要的東西時,你就不會有那種焦慮、不安、擔心有人會把它拿走或一切都會崩潰的恐懼,因為你知道你還能重做一次。
如果我想在32歲時很厲害,Natalie,那我在20幾歲要有多努力?我想要很具體的說明,因為每個人對「努力」的定義不同。我想如果你問任何人他們是否努力工作,百分之百的人會說「是,我有努力」。但其實努力是有層次的。那你到底要多努力?如果我們把一個平均週當作參考──
(為什麼你在笑?)
我從來沒有不在工作。所以一天有多少小時,我生活中的一切都是為了我每天所做的工作而被最佳化,因為我所做的工作對我很重要。而我正處在人生的一個階段,我真心相信我現在所做的工作能改變我的人生,也能改變他人的人生。所以如果我不把每一分鐘都用來思考如何推動我熱情所在的工作,這對我而言就是自私的。
那嗜好呢?你有什麼嗜好嗎?你不工作時會做什麼?
我喜歡做臉。做臉很好。
那就是我的嗜好全部了。我沒有其他嗜好。我真心熱愛我每天所做的事。我有機會和美國的中堅力量一起工作,和那些需要我幫助、感到非常困惑的企業主們一起工作。
所以我每天都感到一種巨大的責任感,去做出那些決定──如果莎拉在我肩膀後面看著,聽我跟我先生講話的方式(莎拉和她丈夫是合作的),她會不會覺得,「喔,娜塔莉就是她所說的那個人」,光從娜塔莉在這場談話中的表現就看得出來?如果你有這種責任感,我會建議任何人盡一切可能去「製造」責任感,把更多的責任放在自己身上。感受責任的分量,因為那很重要。負責任並沒有什麼不對。我們應該渴望責任,因為有責任的人,意味著他們能夠回應。嗯,我不想對任何事都無法回應。我想成為別人遇到危機時的第一通電話,也想成為別人慶祝時先打給我的那個人。我想有能力、能夠去回應。
所以對我來說,努力工作只是個必要條件,因為我有責任。任何想走捷徑、不願面對辛苦工作的人,你得想辦法把它變成一種遊戲化的過程,為自己製造不同的壓力與責任,讓自己能夠持續下去,因為有時候這確實會令人沮喪和不知所措,但並不會導致倦怠。我認為這是對「努力工作」的一種誤解。我不認識那些還在打拚、仍然在場的人會因為一天工作很長就被燒盡。他們的反應不會是倦怠,頂多是「我想換換方式做點別的事」,但不會是完全耗盡。我的事業夥伴葛蘭特·卡多恩(Grant Cardone),我非常著迷他,他說過:「你不是蠟燭,你不會被燒盡。人不是蠟燭,所以不會被燒盡。」你會有壓力和緊張的時刻嗎?會的。我不把那些時刻視為壞事。因為你有責任而感到被壓得喘不過氣,並不是一件負面的事。有人依賴你、指望你去做某件事,太好了,就去做吧。
那為什麼人會倦怠呢?為什麼有人會說「我在做這件事,結果燒盡了」?原因是他們做的事其實沒把他們帶向想去的地方。舉個例子:如果我認為要擁有六塊腹肌,必須每天去健身房練兩小時、只吃雞肉和白飯、永遠不能吃任何我愛的東西──那我不會去做。但如果我相信,做這些辛苦且討厭、會讓人受不了的事,能夠把我帶到我想要的那個結果;我的生活會因此改變,因為我真的會有六塊腹肌、會更有自信、能買到想穿的衣服,成為那個極少數擁有腹肌的人之一,那麼每天早上五點在孩子起床前去運動的過程就不會讓我倦怠。我會把那視為達成目標所必須的步驟。
當目標達成的時候,你可能會改變主意,換一個新目標。但人們在勝利的瞬間很少會感到倦怠。我看過企業主把公司賣出,換來數億美元;我看過他們帳戶入袋數億,那種慶祝與喜悅的感覺會持續一陣子,直到另一件事開始發酵──那個人有更大的潛能去幫助別人、解決更多問題、產生更大的影響。最終,目標線會移動,而這其實沒什麼不對。即使世界想告訴你「你不停移動目標是有問題的」,我並不這麼認為。只有當你看不到自己所做的犧牲會把你帶向那個腹肌目標時,你才會真正倦怠。如果你覺得自己永遠都會胖下去,那當然我乾脆就吃糖果、洋芋片和所有我愛吃的東西。但我相信我可以得到六塊腹肌,所以我願意在某些時候做出犧牲,因為達成目標時我會對自己無比驕傲。到那時我會把目標換成別的,而那個新目標對我來說同樣會是有趣且令人興奮的遊戲。
我們之前談到責任,你整週工作七天,只有做臉才會休息。我很了解我的觀眾,知道他們當中有人會想:「那對你來說沒問題,你沒有小孩。」我完全理解這個反駁。對於有很多其他責任的人,我的回應是:他們說得沒錯。你可以有小孩、做一個很棒的父母,同時也努力工作。那麼你的「嗜好」可以不是去做臉,而是刻意花時間陪孩子。但我會問他們一個問題:和孩子相處的適當時間是多少?到底多少時間會讓你對自己和孩子相處的時間感到滿意?是每天兩小時嗎?很好,兩小時。專注的時間、專門的時間。不是四小時,其中一半在看電視、刷社群、接電話、做晚飯。那樣是行不通的。兩小時很合理,或三小時。無論那個人希望用多少時間去當一個積極參與孩子生活的父母都好。但我們常常只是拿這些藉口來推託:「我有病弱的父母」「我有小孩」「我有……」我發現很多非常成功的人也都有那些「我有」的事情。
很多人——不是所有人,但很多人——能夠想通這件事,好吧,我現在要在醫院花這九十分鐘全心全意陪我爸。其實我爸不需要我六個小時,他需要我九十分鐘。那段時間很珍貴。我把它排出來。我為那段時間做了安排。然後在那之外,工作去構築你想要的生活。因為你猜怎麼著?你爸終有一天會過世。如果你爸一年後、或六年後去世,你跟他在一起的時間就必須重要到你會特意撥出來。我希望每個人都會給出足夠的時間,讓自己覺得做到了作為子女、作為照顧者的責任,不管你的角色是什麼。但你打算在什麼時候,因為別人的處境,就阻止自己去做想做的事、去創造你想要的東西?
至於那些對孩子很有意圖、不把孩子當藉口的父母,我完全支持花足夠的時間去當一個好父母。我只是覺得另一種情況更常見,那就是有人拿孩子、拿家庭、拿處境、拿教育程度、拿經驗不足作為為什麼不能做這件事的理由。我每天都在和人工作,遇到這類人時,處理最快的方法就是說:「欸,薩拉,讓我看你手機一下。」薩拉會把手機給我,我會打開她手機的螢幕使用時間。如果她的螢幕使用時間顯示有三個小時在看 Netflix,或一個半小時在滑 Instagram,就把那段時間重新分配給你想去建立的東西,用你的行事曆,把時間用來構築你真正想要的生活,而不是一邊說「我有小孩」,一邊又被孩子分散注意力、卻並沒有當成你認為應該成為的那種父母。我不認為孩子會因為看到父母拼命工作而受到負面影響。我認為那是個激勵人心的成長方式。我有兩個父母都拼命工作。我確實認為我之所以會成為現在的樣子,部分原因是我有如此了不起、努力並且把自身目標和成功視為重要的父母。我還會說,應該更重要一些——僅僅因為你是父母,並不代表孩子就必須是你生命中最重要的事,你不需要把所有時間都過度傾注在那裡。
在你看來,哪一個更重要:對你的生活感到快樂與滿足,還是成功,即使那成功是以犧牲滿足感為代價?它們是同一件事,不是不同的兩端。我不認為成功和幸福是兩個極端對立的東西。當我創造東西、在現實世界中看到我做了我想做的事,不論是帶來收入、雇用人、幫助一位企業主,那時我最開心。當我在做那些會帶來成功的事情時,我是最快樂的。
所以如果薩拉在滑 Netflix,她是滿足且快樂嗎?她並不是滿足或快樂的。你怎麼知道?因為她在看什麼?她是不是在看 Selling Sunset,看別人如何過生活,參觀那些華麗的房子、擁有那些炫麗的東西——而薩拉若真相信自己可以擁有那些東西、真相信哪怕一秒鐘,那這些其實是達到那裡的步驟,我相信她會選擇實際擁有它,而不是去看別人擁有它。
我想這要看代價是什麼,因為我認識一群億萬富翁,他們有時候並不是我認識的人裡最幸福的。嗯,有一兩個我覺得真的非常快樂和知足。但我也有一些住在我家鄉的朋友,我覺得他們可能更快樂,他們從來沒有做過朝九晚五的工作等等。我會說在我看來,房子並不是每個人快樂的來源,即便對你來說,或許對我來說,追求那些東西可能給我們某種穩定感,這和我們自身的創傷、性格傾向和不安全感有關。但對薩拉來說,也許她有一個如此舒適、美好的成長環境,她感到非常安全、很有保障、並不匱乏,也許她就完全滿足於透過觀看 Netflix、散步遛狗來替代自己生活的那種方式。我拒絕相信那種可能性。
真的嗎?是的。薩拉一離開她為自己創造的那個漂亮小小逃避—Netflix,和那些她得不到、無法做、無法為自己創造的經驗—她就會被狠狠地打臉,因為她無法給周遭的人那些東西,只因為她被分心、沒有真的去建立她想建立的東西。
也許那就是她想建立的東西。整天看別人在社群媒體、Netflix 上的生活。有人喜歡看電影、喜歡滑手機,他們喜歡下廚、做點鉤針、遛狗、陪孩子。有人就是喜歡那樣。我年輕的時候,十八、十九、二十、二十五歲左右,曾不認為那種生活可能存在,我以為每個人都在裝作快樂。但隨著年紀增長,我開始意識到自己有點問題,我愈來愈清楚地看到,如果我早年的處境稍有不同,我就不會成為現在這樣,也不會想要那些我以為自己想要的東西。
而我不會從追求物質中獲得那種滿足感和安定感。
所以這是合理的。就算你看看你的兄弟姊妹,你會想,我們為什麼會差這麼多?像是,為什麼我每週七天都在工作,而有些兄弟姊妹選擇不這樣做?那是因為我們天生傾向不同,從不同的事物獲得快樂。有些他們做的事,我會想,我受不了,我的大腦會一直想著電子郵件而發瘋。你不覺得Sarah可能快樂嗎?我不認為Sarah只是看Netflix、滑社群媒體就快樂。我覺得那背後有一種深沉的不安全感和缺乏滿足感,偽裝成「我很快樂」——幾乎像是一種假象。我要說我很快樂,但我們的經濟現實和她的財務狀況,會讓Sarah形成依賴。這會造成依賴。
而我發現,凡是你依賴的東西,在某種程度上你最終會開始心生怨恨。比如說,如果我的生意仰賴一個客戶,且他們佔了我80%的收入,當初簽那個合約時當然很好;但當那個客戶變得很難搞時情況就很糟,因為我在財務上依賴他們佔我80%的收入,直到我分散收入來源、不再依賴他們為止。而我能吸引其他客戶,是因為我有能力行銷我的事業、獲得觀眾。
所以談到Sarah,如果家庭中位數收入大約是六萬美元、略低於七萬美元一年,Sarah要付得起Netflix訂閱,她依靠的是什麼?當她在TikTok的購物頁面滑動、想要像那些過著酷炫生活、參加光鮮網紅活動的人一樣,或追求任何她覺得迷人的東西,而這些東西讓她看影片而不是走出去做那些事、學化妝——有多少女性看了化妝教學卻從來不實際動手化妝、不實際使用那些工具和產品,只是被吸引住?我在想這種觀念是不是網路的後果。
因為我腦中在往回跳,回看過去五十年、一百年,然後更久。我在想一千年前人類的天性是怎樣,當時並沒有我們現在所謂的財富;財富就是你能帶走的東西,沒有銀行帳戶或貨幣,所以富有程度取決於你能攜帶的東西。也許正如Naval以前說過的,當時唯一的貨幣——這個概念一直延續到今天,而財富不過是它的代替物——就是地位。地位一直代表生存,代表我能獲得資源、能得到配偶。但財富並不是一個心靈能真正理解的構造。
然而在過去二、三十年,由於社群媒體的關係,我們某種程度上被塑造成去相信物質擁有——像是遊艇或追蹤數——是最重要的。也許那些只是代表「我有歸屬感、我沒處於危險中」,或是地位的代理。我認為它其實是生存的代理。
所以我在想,過去二十年我們是否被環境塑造、被「接線」成相信我們需要這些東西,但如果追溯到史前時代,關心這些東西並不合理。追求某些東西,我覺得是深植我們內在的本能。所以我們才會有這些相機、這些房子等等——顯然我的祖先被設計成去追求、去建造,但他們同樣肯定也被設計成互相依賴。我認為這可能是當代社會的一個真正問題:我們都在追求獨立。
我常在想這件事。信仰衰退、社區制度衰落、生養孩子和家庭的減少,讓我們變得非常個人主義;我不確定這是否符合我們的本性。生存必須依賴他人,不只是我的個人生存。一旦我處理好自身的生存,所賺的錢會立刻用來解決其他人存活相關的問題,不論是家庭成員、朋友群,這個需求會擴展開來。我不認為這在兩百年前或兩千年前有什麼不同。積累物資以在豐收時備蓄、在乾旱時度過難關、真正活下來的能力,一直很重要。
而你的人脈越多,你就越為自己的生存做準備。認識你的人越多,雖然在某種程度上是地位的象徵,但實際上是你的生存機制,因為全世界有百萬人在任何時候,如果你遇到問題,只要你和他們建立了足夠的信任與信譽,他們就會有興趣幫你。這其實是生存的考量。
當然,你可以把生存看成一個光譜,問:多出那第一百萬名追蹤者、再多兩百萬名追蹤者,真的會帶來更多的生存保障嗎?我會說可能會,但如果你在思考的是你自己、你的家庭、依賴你的人、你這裡的團隊的生存,你還能影響什麼?你是在創造富足,讓其他人可以透過你所創造的東西生存。你追求自己的生存,接著第二階段是你周遭的群體——家人、員工、以及你所參與、以各種方式貢獻的其他團體。
然後這些觀念又延伸到:「究竟你能為了(某事)的存續負起多大的責任?」有趣的是,這種把「生存」和「繁榮」當作個人責任的方式,反而讓我們經歷一種基因層面的滅絕,因為越來越多人不想生小孩。所以那個在 Netflix 上滑手機、帶著四個小孩的 Sarah,從基因延續的角度來看其實是在存活;而那些專注於獨立、只關心我能賺多少錢的人,從基因上正逐漸滅絕。很耐人尋味。
我基本上是在自我扮演魔鬼代言人,因為如果你觀察我的生活,顯而易見這是一個巨大的矛盾。但這個關於依賴與獨立的想法最近一直在我腦海裡。顯然我正進入那個會生小孩的人生階段,勢必要做出一些取捨,而我也確實會做出那些選擇。至於結果如何,我們就拭目以待吧。
你覺得人們現在在你 33 歲時比 2019 年更尊重你嗎?
當然會。
那對於那些想贏得尊重的人,或者覺得自己一直被不尊重的人,你會建議他們做什麼?這些人身上一定有些問題,或是他們的舉止讓人持續對他們不敬。也許他們在公司裡位階低、或在職場上屢遭輕視,可能走過企業體系卻一直被不尊重。你會怎麼建議他們去贏得別人的尊重?
首先,想贏得尊重的人必須先決定:我要被尊重,而不是被喜歡。這個取捨太多人沒做出來。我們常處在一個情況——正確且值得尊敬的做法可能會不討喜,但我們不選擇那個值得尊敬的做法,反而優先考慮被喜歡。一旦你做出要被尊重、不把別人的眼光放在第一位的決定,你就可以進入第二步:在你想被尊重的領域裡,取得「數據」——也就是實績。如果你在組織裡位階低,或周遭的人出於各種理由不尊重你,那麼你在什麼專業領域有不可否認的成就?那是可以被證明的東西,它存在於物質世界。不能只是你有個想法、覺得自己能當創業家,或想當別人關係上的建議者。抱歉,如果你自己都沒有穩定的感情關係,沒有能證明你能維持良好關係的實績,你也沒辦法讓伴侶或旁人說:「哇,這個人很棒,我很喜歡跟他在一起。」那麼你大概不該去給那類建議,這也是你在那個領域得不到尊重的原因。
所以我不認為尊重是對一個人整體的人生都適用的。你需要在不同領域、不同面向獲得尊重。不是說「某人整體就是個值得尊敬的人」——對我來說那是表面功夫。你在某些方面可能不值得我尊敬,我在那些生活層面的確可能不該尊重你;但在你重視、投入並取得實績的那些領域,我會認為你非常值得尊敬,因為你已經取得了可以證明的成績,無論別人喜不喜歡你,你都有東西可以被尊敬。
你覺得這個不那麼在意被喜歡的想法,對你來說是不是一段成長歷程?因為你之前提過,這在你二十出頭時期非常核心。
我很難不想被喜歡。我小時候媽媽是位醫生,她是世界上最親切、體貼的人。她在派對上坐下來,房間裡每個人都會立刻喜歡她。她有一種光環。所以我從小把媽媽當成榜樣,到今天她仍是我的榜樣。她強調問好問題、跟別人互動很重要。我在那個過程中失去的是:如果我一直在問別人、一直想讓別人喜歡我,總是那樣的互動,我到底真正對自己有什麼看法?我太過著重遷就別人了。
如果你想翻轉這個狀態——從過度追求被喜歡,轉為更重視被尊敬、喜歡我自己對自己的看法——你必須把視角拉到未來,想像三年後、五年後的自己。沒有人會替你弄清楚這件事,除了你自己。一旦你在心裡立下那個界線,說:「這就是我想被人認為是誰,這是我想成為的人,這是我想像中的自己。」這不是什麼顯化練習,而是我決定那個人是誰。然後我會在 20、30、70 歲都喜歡那個自己,因為我活得與我對未來自我的想像一致,最終我會成為我想成為的人。
你有沒有發現為了贏得尊重,你必須強化並守護你的界線?會不會有人想要試探你?
當然會。我每天與成百上千位團隊成員一起工作,他們都有自己的觀點、自己的想法,對工作應該長什麼樣、我們的文化該怎麼樣有各種期待。我必須不斷在這些事情上掙扎,因為我想打造一個讓人能成功的環境。我對領導的定義就是讓別人成功變得容易。所以如果我要當一個領導者,我會讓別人的成功變得容易。
我要怎麼去做這件事?他們需要處在什麼樣的環境,才能讓他們的成功比另一個選擇──走到街上相信別的領導者會讓他們更成功──更容易達成。所以我真的在掙扎我需要成為什麼樣的人,以及我要為自己設定哪些界限。其中一件我在網路上被罵翻的事,是我公開在 TikTok 上分享我開除一個人的經過,因為我發現她對她的另一半不忠,而對方也有另一半。當我一知道這件事,我就立刻把他們兩個都開除了。大家覺得很震驚,拜託,居然有人在公司裡和別人偷情。是啊,他們兩個在公司裡互相的人在外面各自也有伴侶。只要我聽到風聲,不是在猶豫,嗯,技術上說那大概是瞬間的決定,但我就是覺得,這種事不能出現在我的環境裡,特別是發生在我身邊親近的人身上。人們信任我,也應該信任任何一個領導者,去幫他們讓成功變得容易。我把不會讓人成功的東西放進那個環境裡,這樣是在幫忙嗎?不是。
對大多數人來說,成功不是跟伴侶離婚。對大多數人而言,成功看起來像是在職業和財務上都獲得成功,同時還能保有一個伴侶。我不希望我的丈夫去上班時,處在一個公司對員工互相出軌、互相說謊、不守倫理、吸毒之類的事都無所謂的環境裡。這些我都不想出現在我的環境裡,因為讓別人更容易成功是我的工作。有人會說那不關你的事,他們回家做什麼事不關你事。首先,這件事是他們彼此之間發生的。是的,但他們又不是在工作上做這些事。不是我要鑽研那件事的細節,不過碰巧這件事跟工作是有關聯的。但即使不是在工作場合,你還是不能……即便是那樣,我也會立刻把那人開除。
所以你會因為出軌而開除一個人?絕對會。我不能容忍出軌者。如果他們會對應該跟自己共度一生的人不忠,你覺得他們會對工作忠誠嗎?你覺得他們會對我們的客戶誠實嗎?你覺得他們會有足夠的倫理、道德和判斷力,不會被自己的私事牽扯得分心,而能專注做好工作嗎?在任何環境下,那種人對整個環境都是一個風險。完全就是一個風險。
當然,有些人的私生活和他們在職場上的表現非常不同。人們在私生活中會做各種各樣的事,這很可怕。因為,聽我說,我的看法是如果我把關切範圍擴得太大,我他媽的一點事都做不了。所以除非他們自己帶這些事來找我,顯而易見,當你是創辦人兼執行長時,人們會來找你說:「看,這會影響我的工作。」但要有界限,我不想成為你那些他媽的私事的管理者。只要這些事不出現在辦公室裡就好。
如果你曾在新創公司工作,你就知道那是混亂的。速度感和求生本能。現在 AI 又在加速一切,這個速度只會更快。新創公司比以前更早簽到企業客戶合約,但那些合約會帶來法規上的要求,而很多早期公司沒有準備好應付這些要求。而一個 SOC 2(如果你知道那是什麼)並不總是足夠的。當適當的資安防護可能決定成交或流標時,你必須要有一個計畫。
本集節目的贊助商 Vanta 有一套 AI 與自動化系統,可以在幾天內更容易達到買方的期望,並持續監控你的合規性,讓未來的合約不會再被卡關。隨著 AI 帶動法規變動,他們的團隊準確知道何時需要做哪些事,並建立了最快最簡的路徑幫你達成。如果你在經營新創公司並且覺得有吸引力,可以造訪 vanta.com/CEO 並可獲得 1,000 美元折扣。網址是 vanta.com/CEO,可省下 1,000 美元。
如果我在想在 2025 年創業——你知道,你已經和成千上萬(甚至可能上百萬)業主在網路上交談過——當我們想到那個最初的階段,比如構思點子和決定要做什麼,你會根據你看到的成功與失敗給些建議嗎?在 2025 這個變化極快的時代,他們應該瞄準什麼、做什麼?
如果任何業主或潛在業主能用這個框架來思考:從哪裡我最有可能成功?這是最好的出發點。不幸的是,大多數人不會用這個框架,他們是基於既有的經驗和技能去決定。如果不是基於現有經驗或技能,我認為優秀的 AI 將成為一個巨大的均衡器,因為沒有人在 AI 上有很多經驗。
美國各地的小型企業沒有人知道該如何串接自動化流程、開始與助理合作,將小企業導入 CRM 系統或一個能連結財務軟體的營運系統,從而讓老闆能做出更好的決策。沒有人把這件事做成大規模,因為這樣的東西以前不存在。所以如果我在 2025 年要創業,我一定會去思考如何幫助那些對真正能為他們帶來更多收入的事物幾乎不設預算上限的企業主,解決對他們真實存在的問題。而對美國那 3,500 萬名企業主來說,真實存在的問題就是他們不知道如何使用 AI。他們害怕 AI,他們要麼選擇逃避,要麼以為會有年輕人替他們做出解決方案。其實,有經驗的人反而可能在接下來 18 到 24 個月內,把生意做到八位數、甚至九位數的規模,真正去解決這些問題,因為這會讓企業主與該企業之間的關係非常黏著。顧客會一直在那裡,而這些解決方案會讓你走在最前端。
你會不會在決定在哪裡設點、開始創業時,很在意那個市場成長的速度?
當然會。市場成長是一切。因為如果你在 2025 年想做一家紙業公司,你必須是最好的紙業公司,並且有非常獨特的定位,才能成功;但如果你選擇去做成長中的市場,你可能不用那麼完美,也能更成功,因為成長帶來更多機會且市場上競爭者較少。
成長帶來創新。成長允許新進入者。而如我剛才提到的 AI,現在人們面前有前所未有的機會。但我也對服務型生意很興奮,像是屋頂承包商、管工、電工、暖通空調(HVAC)業者。這些生意的核心在真正能被機器人取代之前,AI 並不會顛覆它們。但這些營運層面非常適合有人進來切入。不管你是 15 歲還是 50 歲,只要能為每個客戶實施一些非常簡單卻真正解決問題的方案,就能收取數萬美元的報酬。
── 使用 AI?
── 使用 AI。
我有聽你在描述你認為到 2026 年仍會存在的六種最賺錢的生意時,談到 AI 生意、家居服務。另一個是複合型健康俱樂部。為什麼你會把健康產業視為一個大規模獲利且適合創業的領域?
健康領域在成長。COVID 之後,整個世界變了,人們在健康上的優先順序也改變了。我最近看到關於夜店酒精銷售的數據,顯示已經不如以往,因為人們不再那麼想熬夜去狂歡,而是把健康放在優先。提供優化健康的解決方案,自 COVID 以來持續成長,未來會藉由健身房不同型態的設施與各種技術,融入傳統的服務中而繼續成長。
我前陣子去做臉——我最愛的嗜好——做一堂 60 分鐘的臉部護理,他們竟然把靜脈輸液(IV)服務整合進那次體驗。那還能做些什麼,讓一個坐在椅子上 60 分鐘的人,為這個與健康與福祉相關的事業增加營收?這類創新正在世界各地的小型市場發生。
為什麼你在那段影片還提到寵物照護?
人們愛他們的寵物,而且願意為寵物花錢。人們會在寵物身上花的錢,往往比在孩子或自己身上還多。我最近跟一個人聊過,她說她對她的 12 隻狗做靈氣療癒。人們對照顧寵物的興趣就是到那種程度。我覺得這個市場特別的地方在於,當企業主和高收入者賺更多錢時,他們會把可支配收入花在那些尚不是孩子但依賴他們的寵物身上。他們願意花錢讓那隻成為他們新朋友的小狗(像是 Fido)過得舒適、健康,提供各種商品與服務。
此外,很多小企業主會來找我,他們不會這麼直接說,但他們其實在描述自己成了自家生意的瓶頸。可能營收大約一百萬美元,遇到這個問題的人很多,幾乎每個來找我的人都這樣說。他們達到了大約一百萬美元的總營收,但不知道如何把生意從現在的模式放大——通常是服務型生意,由某個人為客戶提供服務。
你在公司遇到這樣的人會怎麼說?
歡迎來到創業者的世界。這不是一套獨特的挑戰,而是預期中的挑戰。數據顯示,在那個轉折點上,把已經運作良好的事務轉換成讓其他人來幫忙,正是成長過程的一部分。所以這位企業主並沒有出問題,他只是技術上不知道如何訓練別人把他的工作做好,進而讓自己能專注於主要職責。而那個主要職責應該是創造營收。
牙醫不該整天待在病人口中。
你不可能擁有 12 間牙科診所,卻還親自幫病人用牙線、確定他們有在使用牙線,對吧?
大多這種事是由牙科助理/牙 hygienist 幫忙的。
但你必須從“在做業務”的角色抽身,轉而去規模化你業務的營運。
而那些是你目前沒有的技能。
那是什麼技能?核心技能是什麼?
那是戰術性的技能。
這技能就是打開他們的行事曆,看看自己每天做什麼,然後透過建立流程把那些在他們心中讓自己覺得獨一無二的事情複製出來。
因為每個企業主都以為只有自己能跟客戶溝通。
他們以為只有自己講話,客戶才會聽。沒有人能像他們一樣照顧病人。
那就是他們的想法。於是他們就製造出那樣的條件。
他們沒有去客觀地說:「不,我要檢視自己把時間花在哪些地方。」
在我一週工作 50 小時裡面,所有事情當中,有些是我不該繼續做的,因為它們不是最高價值的事。
但我必須把那件事訓練成別人能無懈可擊地做。
重點不是去找一個天生就懂的人來做那件事。那是他們失敗的地方。
然後他們就喪失信心,認為某個神奇的獨角獸員工會出現,接走那只有自己會做的事,然後還能做好。
當然不可能。
所以他們一直有這種強化的想法,而不是把事情結構化,說:「在這些工作項目裡,這些是我想從我的工作清單上移除的特定部分,這樣三個月之後我就不再接觸這些流程。」
為了做到這點,我會把我所做的事情記錄下來,最好用像「願景、承諾、執行」這樣的框架,這樣它不只被簡化成步驟,而是讓團隊成員能理解背後的理由、組織承諾的內容、團隊成員需要回應的承諾,然後真正執行那些流程。
而不是只是把那些項目交給新人做入職訓練,然後可能再也不去檢查,你應該走一個四步驟的流程。
第一,你要告訴那個人他們應該做什麼,也就是流程。
理想情況下,接著你要示範給他們看,讓他們看到這在實務上如何運作——不是文件上的東西而已。
然後你讓他們去做那件事,同時你要教練他們並提供回饋。
當你能看到你已經把人訓練好,並且你把心態從「成年人會像我們小時候那樣學習(撿起來就會、自己摸索就會)」這種假設,轉換成給他們完整的結構——告訴我、示範給我看、讓我做、指導我——對於那些他們必須被帶入職的最重要事項。
然後你還要實際衡量他們是否能以你能做到的方式去完成那些事,這樣這個職位在你的業務中就被妥善處理了。
之後你就不斷地重複這件事。
所以很多人在跟我談這件事的時候會說:「喔,我試過了,我找了人來,但他們把事情搞砸了。」
所以他們的反駁就是:「我還是自己做吧。」這是我常聽到的回應。
大家總是說:「我試過了,我信任過某個人,但他們害我吃虧,所以不行。」那就是他們說不行的理由。
那在面試過程他們能承擔什麼責任?在入職過程他們能承擔什麼責任?
他們是否真的示範給那個人看應該做什麼?他們是否確保那個人知道要做什麼?
你覺得大多數人在招聘上做得很差嗎?當然會。人們在招聘上很糟糕。
他們錯在哪裡?在那個過程中會受到哪些偏見影響,導致做出錯誤的決定?
我覺得他們並不真正理解他們想要那個人做的工作是什麼。
所以他們就去 Google 找一個職務說明。用 ChatGPT 或 Grok 輸出一個職務說明,但那個說明其實跟該職務在公司裡真正要達成的結果沒什麼關聯。
我可以想像你如果在公司裡為行銷職缺發公告,對你來說,行銷可能是很多不同的東西。對一般企業主而言,他們會想:「我就是需要一個幫我做行銷的人。」他們甚至不知道自己在招聘什麼。
然後那個人帶著某些經驗進來,並會根據自己的經驗去推動他們認為在那家公司裡這個職務應該達成的結果,因為老闆從來沒負起責任說:「我要如何客觀衡量這個人是否成功?」
比如說我們為一家做 80 萬美元營收的水電公司做行銷,實際上是靠電子郵件行銷在推動營收。那如果我不懂對的行銷類型怎麼辦?我畢竟是水電工,我根本不懂行銷。
所以我很容易被一個聲稱懂行銷的人給唬弄。我要怎麼降低被唬弄的機率?
好消息是,如果你目前是個水電工,年營收大約 80 萬美元,那表示你已經為 80 萬美元找出了一套行銷方式。
因此,為了不被唬弄,第一件事就是確保你要找來的人至少能做你現在做的事,能複製你的做法。
一旦他們向你證明能為那 80 萬美元去承接那些任務,他們就是有能力的。他們理解這個生意。
他們之所以知道你的顧客是誰,是因為你逼他們去知道——你把為了拿到前80萬美元所做的事情記錄下來,可能那還包括轉介紹。很好。你的推薦流程是什麼?
接著,一旦他們能掌握你為之建立模型的東西,然後要怎麼做──我喜歡把這稱為四個 M:Model(模型)、Mimic(模仿)、Master(精通)、Multiply(倍增)。企業主可以先把自己今天在做的事建立成模型。那就是形成你那個水電行每年80萬美元營收的模式。我採用一個模型。我有這個模型。這就是我們公司內做電子郵件行銷的方式。
然後我會觀察他們是否能模仿這些行為,進而做到精通。一旦某人在水電行把每年80萬美元的某項工作做到精通,他們就可以開始調整並加入新東西。也許我們會嘗試另一件事──比如說做 Instagram 行銷,因為我們知道水電客戶會用 Instagram,我們會有一套策略。這樣我就能把新東西加進去。當某位團隊成員能走完前三個 M(模型、模仿、精通)之後,他們就有能力去倍增自己的職能。因為如果他真的把某件事精通了,結果會顯示出來,代表公司已經準備好讓他在行銷經理之下新增一位行銷協調員,讓那位協調員再走完這前三個步驟。原本負責那些工作的團隊成員則不再需要做那些事,而是能對公司內的其他行銷類型做出額外貢獻。
我常在想另一件事:人們(尤其是創業早期的創辦人)是否對人才要求太低?他們往往帶著些不安全感,不想有人進來在某個領域對他們指手畫腳。隨著我職涯越往前走,我越喜歡找那些比我聰明很多的人,我把那視為遊戲的重點。但在我職涯的早期階段,我覺得我是在找那些我能管理得了的人。你覺得當時你雇的是那些你能管理的人,成功率比較低嗎?完全是。
因為現在你可以引進能幫你開拓全新收入線、全新合作關係與商業機會、並管理那些事務的人才。是的。事業剛起步時,我特別會找年紀和我差不多或更年輕的人,因為我當時幾歲?大概20歲左右。我會想,我怎麼可能請一個做了25年、45歲的人來,還有資格對他指手畫腳?這是我思維上的錯誤,因為我以為我的工作就是告訴他們該做什麼、提供願景。但隨著我越來越有自信,我發現遊戲其實相反──應該去找那些真正傑出、知道我不知道事情的人,並創造條件,讓他們的知識加入這個組織的群體智慧中。
事實上,這正是我們需要的:新的思維、新的經驗。我認為當你達到3,000萬美元營收時,這點很重要。但在那之前,作為創辦人,如果你還沒能產生可驗證且能複製的成果,你就會暴露在重大風險中,數據也顯示了這一點:大多數企業──97%──在十年內會失敗。所以如果你只是相信或以為要找個比你聰明的人來加入,你其實沒有盡到創辦人的責任:去說明「這是我想建立的東西,這是我到目前為止建立起來的東西」。在你能對這個環境產生加乘效應之前,我需要先確定我們到目前為止建立的東西(不論是80萬美元、200萬美元或1,000萬美元的營收),你能否做到並複製它。
因為如果你做不到,我們無法複製目前行之有效的作法,就不知道該引進什麼才是正確的,因為沒有人對目前讓這家公司運作的核心因素有足夠理解。你最不想做的就是盲目引進一個領導者。假設你的公司現在有1,000萬美元營收,你以為外面有個比你更聰明的人可以徹底改變你的銷售流程。也許你本身並不是最好的業務員,你很早就雇了一個業務,但那個人已經發揮到極限,無法再擴張並真正管理一個銷售團隊。當這種情況發生,你去找外面來的人,如果他真能增加2,000萬美元的營收,那當然很好。但如果他是透過不同的產品、不同的服務、或不同的方式,去顛覆帶你到1,000萬美元的那些做法,那你就不再維持在1,000萬,而可能掉到800萬或700萬,會出現實質的倒退。對我來說,我看到的更多是這種倒退,因為企業主對業務的核心部分了解不夠,無法決定公司該如何運作、什麼是核心主張,也就沒有把握去聘用那些能加分卻不會把公司搞垮的人。
所以你應該謹慎行事,因為引進可能很昂貴且知識過於豐富的人有風險──基本上會被矇騙。對方可能利用你不完全理解他們在說什麼、以及他們所知道的事來矇騙你。但如果你知道自己正在做什麼,他們就無法矇騙你。如果你願意把目前在做的事建立成模型,而對方也夠謙卑,願意進到你的環境裡學習為什麼會這樣,那不需要花好幾年,幾個月就可以做到。
我不是說要把創新扼殺好幾個季度、好幾年,去確保他們真的被灌輸組織的運作方式。
絕對不是。那行不通。
正確的做法是要快速評估他們是否理解你目前公司內部運作的方式。
我們最近在頭幾個禮拜就新聘了一位 C 級主管。我可以看得出他正在理解我們核心業務在做什麼。
如果我覺得不是這樣,我就很難相信他的一些建議,因為我今年早些時候曾聘請過一位 C 級團隊成員,他腦子裡都是一些幻想式的點子和那些你知道的響亮名號。
你會以為他們會帶來各種東西,但他們其實無法把自己的經驗放到核心業務的脈絡中,因為他們不懂核心業務。
結果反而使得那些他們負責合作的團隊成員感到被疏離或失去參與感。
我常常看到,如果在創辦人還沒獲得必要技能時就過早地信任別人,最終靠的會是運氣,而不是「這是一個我知道並對情況有把握所以採取的策略」。
我很清楚我的工作範圍(我的四面牆)。你要帶來的是對那個核心業務極具增值性的東西。
但這種嚴謹與紀律必須先從創辦人做起。
很有趣,對,真的很有趣。
我想我的偏好部分來自我的經驗——我現在絕不會在不把招募目標訂得非常高的情況下創業。
但那其實是因為我現在比較不容易被騙。所以即使你得給某人高薪或很豐厚的待遇,我也比較能評估他是否值得、會帶來怎樣的投資報酬;而在我職業生涯早期,當我冒很大風險去雇一個人時,我沒有足夠資料判斷自己是不是被騙。
那時我靠的是很多信心和信任,然後想說「他們在很了不起的公司上班,所以他們一定很棒」——但我也看過這種期待完全反噬的情況。
你在 2024 年 12 月做的一支影片談到成為百萬富翁的 10 個步驟,這裡有幾點我想挑出來。
你列出要在一年內成為百萬富翁的十個步驟,其中一項是研究百萬富翁從事哪些工作,評估你對每項工作的興趣與技能,然後選一項去精通。
另一項是切斷那些耗盡你精力或阻礙你目標的朋友。通過播客、影片和書籍研究你領域中最成功的十個人。利用每一刻來建立技能。只追蹤百萬富翁類型的社群媒體帳號,並消除所有分心來源,例如 Netflix 和無止境刷負面資訊(doomscrolling)。要有投資及願意負債的準備,因為沒有投資知識你會一直窮。參加成功人士的活動,事先研究你將參加的場合。每天練習如何銷售自己、你的客戶以及你的團隊成員。
關於「銷售」這一點,還有什麼我們沒談到但你認為重要的,關於如何成為一個出色的銷售員的事嗎?不論是銷售自己、推銷想法、還是推銷你的事業或……
我很喜歡 Grant Cardone 的一句話:「你自己有多相信,你就能賣出多少。」
喔,好的。你對某件事有多少信念,就有多少能力讓別人相信那件事。
所以如果你對自己、對你的商業構想、對你為公司所銷售的產品、或是要讓另一個部門與你跨部門合作這件事都沒有真正信服,你就賣不出去。
但我認為問題常常更深一層,因為人們很容易這樣想:『我在公司賣不出這個產品。也許我是團隊成員,在做業務,這個月沒達到應該賣出的車輛配額。我就說:我其實不喜歡賣車,這車爛透了,當然賣不出去。』你會對產品非常挑剔,並為自己不會銷售找藉口。
但如果你真正退一步想,當初你為何選擇賣車?為何會決定把時間和精力放在這件事上?你本來可以選擇很多其他機會。
你當初其實是被你想進的那家公關公司吸引;但你沒面對被公關公司拒絕的事實,反而接受了你拿到的那份銷售工作。結果你處在一個你自己並不被說服的位置,然後開始批評你的環境和產品。
然後你以為自己不會賣,其實你真正需要做的是回到最初那個讓你信服的目標——你當初說服自己的那件事,認為那是你的機會。你只是偏離了目標。你沒有不合理地堅持目標,反而變得「務實」,開始去賣你自己不相信的東西,然後就認為自己不擅長銷售。
所以,正是你在自己想做的事上變得妥協,導致業務員無法去銷售。我認為這不是他們天生技能的問題。如果我能讓他們真正相信這個產品,當然就能讓他們去銷售它。
我幫助全國各地的企業主讓他們信服,要讓團隊成員去賣屋頂(屋頂工程、屋頂維修等)。我相信有人上門推銷屋頂對那位團隊成員來說是最重要的事。我相信他們是為一個關心他們的屋頂公司工作。所以我會想,當然,走,上屋頂去做吧。
大約一個月前我在一個屋頂上,兩個月前又在另一個屋頂上,因為我真的幫這些業主訓練他們的業務團隊成員去賣屋頂。這些業務成員本來並不天生對屋頂有興趣。他們不會某天醒來心想「我的人生夢想就是賣屋頂」。但他們被說服的是什麼?他們被吸引的是有機會可能加入這間屋頂公司,從一個據點做到兩個、三個、五個,因為業主為他們打造了那個願景。而業務員可以把自己對販售屋頂所需技能的信心賣給自己。也許這不是最令人興奮的事,但這是一個墊腳石,讓他們成為未來和業主一起擴張的夥伴,因為這樣的機會存在。
那我要怎麼賣屋頂?如果我和你一起在那個屋頂上,而你想教我怎麼把屋頂賣得更好,你會對我說什麼?理想情況下,你會先去敲屋主的門。好,我去敲門。你去敲門。當然,如果剛好有風暴,賣屋頂有各種方法。但假設附近或最近那區確實有風暴,你可以走比較簡單的路線──走保險理賠,因為那樣屋頂幾乎可以被完全支付。但你就需要上屋頂查看,或用無人機看真正的損害,因為那本身就是一項銷售技巧。有人親自上去並指出屋主當下還不知道的問題,這會幫助那個銷售員在推銷這個屋頂時更有自信。
所以,實際上,走到屋頂上查看或用無人機飛過檢視損壞,既是流程的一部分,也是業務員的銷售手段,因為你不是在賣一個不需要屋頂的人一個屋頂。他們實際上有問題。接著你要把那位銷售員教育清楚:這些損害長期會造成什麼影響、對房產價值會造成什麼損失。如果你能說服那位業務員,讓他理解為什麼那位屋主值得知道自己的屋頂有可能是保險可以理賠、而且可以在幾週內修復、而這不會侵蝕到那個人一生中可能最大的投資──他們的家──那麼突然之間,我就有一大群業務員願意去賣屋頂,因為他們被說服的不是「這只是一個屋頂」,而是這項工作對被銷售對象的影響,以及理想情況下,他們在公司內能夠成為超級擅長賣屋頂的高手這個機會。
所以你指出了他們的問題,然後你為那個問題指派了一個成本──無論是長期還是短期會花多少錢。接著你提出解決方案,也就是把屋頂修好。我想你是在把解決方案與那個成本做比較來框架,讓解決方案不會比擁有一個爛屋頂所帶來的成本更大或更昂貴。
剛剛你提到一個我以前沒聽過的詞──就在我們開始錄音之前,你談到「女性財富移轉」。當我問你目前心裡最在意的是什麼,你提到你常在想女性財富移轉。那是什麼意思?
女性財富移轉在 2025 到 2030 年之間會長成什麼樣子?這些是美國數據:現在女性手上大約有 10 兆美元的財富,從現在到 2030 年,這個數字會成長到 30 兆美元。也就是說,這股財富會迅速膨脹。當你想這個財富移轉如何發生時,並不是說女性突然因為賺更多錢就一下子拿到大量現金。這是一種轉移,部分原因是男女壽命差異,平均來說男性會先過世──大約早五年半到六年。所以女性會被留在資產上,而不是現金上,像是房屋、事業、投資組合、銀行帳戶,而這些帳戶很多時候在與理財顧問談話時她們被排除在外,她們其實不知道要如何去操作與管理。
事實上,直到大約 50 年前,女性甚至不允許在沒有丈夫或父親同意下自行開立銀行帳戶,這些限制直到八零年代才逐漸解除。所以財富確實在流向女性,但當代女性因為內容創作的影響,反而覺得自己在財務上較不勝任。最近有間公司叫 LVEST 做了一項研究,分析網路上由女性創作者製作的「顯化/吸引力法則(manifestation)」類內容。他們發現女性創作者產出的顯化內容,是投資與股權相關內容的 12 倍;或者說,有 70% 的女性在消費這類內容後,對財務資訊感到更為不知所措,因為那些內容多半是技巧、竅門或小撇步,而不是一個真實的系統與流程,教她們如何把手上的東西制度化、把一家有股權的事業操作起來。那有可能她們繼承的是一間有卡車或設備的公司,但同時那公司有負債——這是全新的對話。
隨著女性財務識字率提高、金融機會增加,就必須有更多管道讓她們參與這些對話,也必須有更多方式讓她們了解如何在過去結構上不存在(甚至在二、三十年前還不存在)的機會中導航。我對此充滿熱情,因為我看到這個極好的時機點,我每天都在幫助人們理解如何讓事業成長並在商業上變得有能力。因此,當未來 20 年嬰兒潮世代(Baby Boomers)向下一代進行整體財富移轉時,這次總體的財富移轉大約是 124 兆美元。
我如何讓女性在做出決定時感到有把握,不只是因為配偶過世後的第一年有 70% 的人會趕快解雇他們的財務顧問,而是在這類災難性事件發生之前就知道如何掌控自己的錢、對自己的金錢有信心,這樣一旦她們掌握了錢,就不會在恐慌、壓力和挫折中才開始摸索這些事。
她們已經能夠進行關於什麼是損益表(P&L)、我該如何理解我的 401(k) 發生了什麼事的對話。但有些概念仍是視而不見、心不在焉,傳統上由家中的男性角色負責。那你會建議處於這種金融知識不足狀態的人做什麼?
你剛才用到「金融危機」這個詞。這是在說同一件事嗎?是因為人們的金融知識薄弱所以才會出現你說的「金融危機」嗎?
對我而言,金融危機在於有太少人賺到足以維持生計的收入。金融危機還在於,美國單是有三千五百萬家企業,卻不到二十萬家年營收超過一百萬美元。如果少於二十萬家企業能賺到超過一百萬美元,而企業的平均利潤率只有 8.5%,你就可以想像人們實際賺到的錢有多麼有限,像是在繞著排水口打轉。
因為社群媒體,看起來好像錢很多,也確實有些組織裡的團隊成員年薪超過 6 萬美元。但實際上人們賺的錢比社會想像的還少,部分原因是內容創作的泛濫。對我來說,這場危機更重要的面向是:在我們的壽命因為 AI 在醫療、基因體學等領域帶來的新治療而可能延長的情況下,我們要如何讓人們取得他們需要的技能?
在這方面,你認為普通人最重要的金融資訊是什麼?
我認為最重要的是:錢很重要。如果錢重要,你今天、明天以及接下來的日子如何安排時間去學習技能、去做能產生收入的事?如果你把時間對齊到賺更多錢上,而不是把錢視為某種固定或稀缺的資源,你其實可以提高你的總收入。你可以靠省錢把自己壓到最低點,但那只會把你帶到最底層——底層沒有豐盛。
那應該學哪些技能?如果我是今天想賺更多錢的人,我會到某個 AI 平台,輸入:「這是我目前擁有的技能、我的興趣、我現在的工作,我的目標是在現在到 12 個月後把收入增加美金 100,000 元。如果我每天撥出兩小時學習,你可以為我規劃出每週要學哪些具體技能以及相對應的課表,讓我能實際取得可以證明我能賺更多錢的技能嗎?」我覺得當人們談投資和 401(k) 時,常常忽略了這個訊息。你當然可以賺到 6%、8%、10% 的回報,但你真正能控制的是什麼?每個人能掌控的,就是自己的技能,以及如何用這些技能去解決問題、換取更多收入。然後你才能去投資、做其他事情,但那些都是附帶性的,不是主要的。主要的是你需要去取得技能。
你會活得更久。清醒點,聞聞玫瑰的香味。未來這個世界會是你要長期生活的地方,平均來說,你可能還有很長的時間要在這裡度過,甚至有可能達到大約一百年。所以我們要對學習感到自在,了解阻礙我們學習的障礙,這樣當世界變化、需要學會新技能時,我們就不會害怕去習得它們。
在 Diary of a CEO 成為今天這個樣子之前,它只是一個想法。起初只有我、一支便宜的外接麥克風,和我的 Mac。說實話,當我第一次在被窩裡錄了 Diary of a CEO 的第一集後,我坐在那台由我們贊助商 Apple 提供的 Mac 前,花了好幾個小時剪輯,最後上傳。我老實說以為大概就這樣了。但有幾個朋友說他們喜歡,所以我就繼續錄下去。隨著時間推移,麥克風換了又換,現在我們有了相當棒的設備。但不變的是我還是用著 Mac;即便是今天,我整個工作室的團隊也都在用 Mac。最初幾集也許只有幾十人收聽,但現在全世界有數千萬人收聽,這對我來說仍然非常不可思議。
所以如果有個想法一直在拍你的肩膀,這就是你開始的訊號。偉大的點子從 Mac 開始。想了解更多請上 apple.com/mac。
我在 24 歲時做了一件對我人生有深遠影響的事:我給自己下了挑戰,要每天在我的社群平台上發文。當時我是為了增加追蹤者,但這件事對我的人生帶來了深刻的影響。當我做到每日發文時,兩件顯著的事發生了:我學得更快,因為每天我都在捕捉發生在我身上的事,並試著把它提煉成可以分享給世界的內容;更令人驚訝的是,這也讓我建立起數百萬的追隨者。
這就是我用來啟動《Diary of a CEO》節目的基礎。
也因為這樣,我今天想跟大家介紹我們的贊助商 Adobe Express。
他們是我用來製作 LinkedIn 和 Instagram 上所有貼文的平台。
只要幾下點擊,你不需要成為專家。
這也是我喜歡用它的原因,因為我不是平面設計專家。
它對我們所有人來說都很容易上手,
即使我們沒有設計那些精美作品的技術本事。
所以如果你想像我 24 歲時那樣開始累積影響力和知識,
就前往 adobe.ly/steven 開始使用 Adobe Express。
就是 adobe.ly/steven。
大家都很喜歡談被動收入,尤其是在 YouTube 跟網路上。
每個人都想要被動收入。
可以賺錢然後什麼都不做這個想法,實在太有吸引力了。
我也想要一些被動收入。那現實是怎樣的?
因為大家真的是著迷於找出賺被動收入的方法。
我想睡覺時也能賺錢。這現實可行嗎?
那真的是一件事嗎?可能嗎?值得當目標嗎?
等你銀行帳戶裡有一百萬美元之後,你才該把它當目標。
在你還沒擁有一百萬之前,別去想被動收入。
你根本沒有資產能用來產生被動收入。
你的時間更應該花在學習如何賺到第一個百萬,而不是想著被動收入,或計算你投資本金會產生多少百分比回報。
如果你每年賺 $60,000(美國的中等薪資),在那上面拿 8% 的報酬並不會讓你達到財務自由。
所以別想著要突破 8%,然後覺得或許可以拿到 15%,因為本金還是太小。
$60,000 實在太少了。
你該怎麼做?真正去學習。
我要怎麼把收入做大?變成 $160,000。
但很奇妙的是,一旦人們學會如何做,而學習這個技能本身就是地球上最棒的毒品,
因為你學會做一件事並變得有能力,
一到那個階段,你會想,天啊,如果那些我以前覺得很特別的人只不過做了這件事然後多賺了 $100,000,那現在我只要再做一次這個過程,就能把我的收入從現在的水準做到可以賺 $1.6 百萬,做個 10 倍增長,算我一份。
因為你從學會做事中獲得自信。
所以被動收入在某個人生階段、在某種財務防護下很棒,但它只是財務上的保護。
它不是為那些說「我要去建構東西、我要去成長、我要創造」的人準備的。
對我來說,它幾乎是生存本能的反面。
它是你的後備計畫,是你以防萬一的雨天基金。
我並不反對有備案,備案是好的。
但你有 99% 的時間應該專注在如何把第一個計畫做到他媽的正確,今天就盡一切去掌控 A 計畫。
你剛剛談到獲得技能是關鍵。顯然世界因為 AI 正在快速改變,很多人過去在大學學到的技能——會計師、律師、podcaster(我猜)——我們的技能正迅速被能做我們工作的智慧機器與系統取代。
當你轉頭看看機器人技術的發展,我想 NEO 這家機器人公司這週開始販售他們的第一款人型機器人,可以在實體環境中移動並執行各種任務。
當我把這兩件事結合──智慧與操控實體環境的能力──我就會想,人類在這一切中會在哪裡?
因為這是可以想像的。我完全能想像,現在我們雇人去做的很多工作,在不久的將來會變得多餘。
這並不是說不會有新工作出現,但現在不是重注於任何特定技能的好時機。
有些技能會在短時間內變得無效。就算是作為一個寫作者也是如此。
我寫過兩本書,我享受寫作這個過程,也認為這是我的一項優勢。我覺得我蠻會寫的,這很有用。
你可以建立個人品牌、寫出好郵件、說服投資人或其他人,但即便現在我也會想,操,他媽的,現在人人都有 AI,ChatGP2(註:原文如此)之類的工具。
他們可以產出 AI 垃圾,字面上只要說「寫得像 Steven」或「寫得像 Natalie」就行了。
優勢正在消失。
你認為未來的優勢是什麼?我該把哪項技能加倍投入,才不會被機器人和 AI 搶走?
我認為在 AI 的世界中,我們唯一能真正加倍投入的技能是學習與適應的能力,
因為我們無法預測 2040 年的世界會長什麼樣子。
我們不知道機器人未來能或不能做什麼。
我對此沒有那麼樂觀。我週末看了 Elon 接受訪問時談 AI 的看法,他說那是一個「超音速海嘯(supersonic tsunami)」,接著他解釋說「supersonic 是以音速行進,而 tsunami 是一道水牆」。
所以如果你把 AI 想成那樣,它正在到來,已經在這裡,而且速度很快。
當然,他也從大家都相信這些說法中獲益(尤其是對他旗下的公司而言)。
我是支持 Elon 的人,我喜歡他所建立的一切,也欣賞他的頭腦。
但我認為我們比人們想像的還要更遙遠,不過它確實會到來。
所以個人的唯一避險方式,就是具備適應與學習的能力。
而每個人應該利用 AI 來做的,就是幫助自己學習,承認自己不知道的事。
那是某人最大的優勢。
真的要能自在地說:「我不知道怎麼看損益表(P&L)。
我不知道怎麼看這份法律合約。
我對 AI 一無所知。
我聽過 LLM(大型語言模型),但我不太清楚那是什麼,或所謂的 agentic(能動性)是什麼?兩者有什麼差別?」
並能夠說服自己,這是你最重要的技能,去跨越那道學習新事物的障礙——那種因為名稱陌生而感到極度不舒服的狀態,會讓你覺得自己像個白癡,覺得大家都比你聰明,覺得自己像個騙子——要反擊這種想法,並在過程中保持韌性,告訴自己:「我要適應,我會渡過難關,學會它,這樣我才能具體地、自信地知道自己能夠根據環境需要改變,並且無論外在情況如何,都能為那個環境帶來價值。」
那是唯一的選擇,別無他法。
你害怕 AI 嗎?
我一點也不害怕,我超興奮的。
如你所見,我真的很激動,因為我以前常覺得自己很笨。我曾覺得這些聰明人知道我不知道的東西。
幾年前這個東西一推出,我整個人生觀就改變了,因為 AI 在兩年內教會我的東西,是我過去得去學校、拿學位才可能學到的;而即便有些人為了那些東西去念書、拿了學位,他們仍然會錯過一些關鍵且重要的東西。
對我來說,我覺得也適用於像我這樣的人,我並不認為我所說的「像我這樣的人」有什麼特別之處。
這是一個前所未有的時代,可以投入這種資訊來源,這些資訊可以針對你不知道的事物進行教學,真正裝備你。我們以前從未有過這樣的機會,而且這並不因你的性別、種族或年齡而有所不同——它是可取得的。
所以我非常興奮,因為凡是出現的變化,像是「哦,這改變了整個商業動態」,猜怎麼著?我有 AI 幫我理解,幫我取得在這個新世界所需的任何技能。
這和一百年前的人們必須做的事情一樣;兩千年前的人們也得如此。只是過去他們沒有一個工具來幫助他們理解發生了什麼,然後去學習自己需要做什麼,不管他們之前誤解了什麼或陷入了什麼情況,才能真正渡過難關並獲得真正的技能。
Natalie,你覺得就我知道的我的觀眾以及他們的興趣來說,有什麼最重要但我們還沒談到、應該談到的事?
我覺得這是個相連的主題,但我希望在場的任何人,不論你年收入是六萬元、百萬元或一億元,都能對自己有一種信念:你可以學會任何你想知道的東西,並且事實上並不存在真正不可逾越的障礙。
因為如果我能讓人們真正相信這一點,他們整個人生會因為今天可用的資源與工具而改變。
把那種信心拿出來:我可以走進任何一個房間,面對任何重要人物、任何在特定領域比我懂的人,並且在那種環境中感到完全自在,因為你可以事先準備,你可以去學習,生活因此變得很美好,因為你可以去體驗那些事,而不必害怕它們。你可以學習、可以理解,沒有什麼是你有問題到學不了的,也沒有誰擁有特別的特權或特質是你所沒有的——你可以學任何東西。
你以前有沒有覺得那些頂尖的人有某種特殊特質或天才基因?當你和那些人在同一個房間時,你的看法怎麼改變?
當然我以前也以為有人天生按了一個天才按鈕,出生就特別、就能理解事物。我成長過程中真的是很難記數字,數字對我來說非常困難,我常把數字顛倒,然後記不住。我曾經很長一段時間覺得自己很笨。對於也有這種困擾的人來說,當你和很多人相處,不管成功或不成功,你會發現人人都有那樣的問題。
所以你越快去面對它,讓自己對數字感到自在,我發現那只不過是我自己講的故事:如果我曾經在某個週日下午把額外的時間拿來練習記數字,讓自己變好嗎?並沒有,我只是拿它當藉口。
成功的人會限制自己允許相信的藉口數量。他們要麼過度倚重自己的強項而忽視那個問題,要麼意識到那個限制確實在阻礙他們,所以他們就得攻克它,花時間改進、補強那個部分,然後把它當作跳板向前。
另外還有一層是,男人往往比女人更高估自己的表現,即使他們的實際表現相同。這方面有很多不同的研究可以引用。
有一項很有名的研究大家常常會提到,我想現在可能已被推翻了,但那研究說男生在符合職缺列出的條件大約60%就會去應徵,而女生通常只有在符合100%時才會應徵。這在某種程度上,尤其關於歐洲的高階職位,人們認為這也是為什麼男性較常出現在全職高階職位的原因之一──那種過度自信讓他們更願意去應徵,因此也比較有可能說服別人、也比較有機會得到那份工作。
所以在準備好與是否覺得自己有資格這件事上,性別之間似乎確實存在差異。
這對我來說非常真實。
是啊,真的是這樣。
我每天都在跟人一起工作,我會和團隊成員進行個人、職業與財務目標的對話,而他們可能都在同一個職位上。
比如說他們是客戶經理。
有一個是女生,有一個是男生。
那個女生簡直就是王牌,客戶很愛她,她做得非常好,她身上有一種小巧而神奇的光芒。
我會和她坐下來聊她的個人、職業和財務目標。那個女生會說,「喔,我現在年薪八萬美元,一年後我希望能漲到九萬。」然後接下來一小時我會和一個表現比她差的男性聊,他會說,「是啊,我現在年薪八萬,我覺得三年內我應該能到二十萬、二十五萬。」
這種情況我已經碰過一再一再重複。
所以我在實時觀察到這些差異。
我的常用做法是跟女生坐下來說,我想你想像一下三年後你的生活會是什麼樣子。
所以如果你現在35歲,三年後你就是38歲。生活會是什麼樣?你跟誰相處?你賺多少錢?你有去旅行嗎?你有伴侶嗎?有小孩嗎?生活長什麼樣子?
我會要求她,如果你還沒開 Pinterest 帳號,就去註冊一個,然後建立一個版(board),把你真正想要的人生裡那些令人驚嘆的事物都釘起來。不是那些無聊的、你覺得「如果我的人生裡有這個會改變我的人生」那種,你要選的是你真正想要的。
像我自己,那可能就是整套亮片西裝。如果你沒辦法想像那種事,你當然會在實現目標要做的事上被侷限。
如果是一個男人在掙扎我也會做完全一樣的事。對我來說,領導者真正的工作就是去激勵人,不是自我吹噓你的成就,而是讓他們看見透過每天的工作,他們可以擁有想要的生活,並把這兩件事連結起來;同時在他們做出阻礙自己的行為時毫不留情地誠實指正,並把擋在他們路上的東西移除。
Natalie,我們有一個結束的傳統:上一位來賓會留一個問題給下一位來賓,且不知道那問題會給誰。留給你的問題其實蠻有名的,就是:「如果你知道自己不會失敗,你會做什麼?」
如果我知道自己不會失敗,我可能會去解決世界飢荒、去解決很多事情。但說實在的,除了那些我可能無法單獨解決的重大問題外,不去擁有這些目標和夢想其實有點自私。
就我現在的生活而言,我深信、並且一直在宣揚、我內心堅定地相信我會為那些看似難以置信或不真實的目標採取大規模行動。而目前我設定的目標,反而是那些我非常有把握不會失敗的事。我把時間花在這些事上,是為了把自己一步步拉近我想成為的那個女人。
完成這些之後,幾個月或幾年後我可能會改變主意,但我想其實到目前為止,除了像解決世界飢荒或世界和平這類的事之外,我已經在用我所知道的一切方式去對世界產生影響。
我注意到在這個節目我和很多人談過,像是 Evie Pompouris,那位祕勤特勤人員,我覺得你們有很多相似之處,可能因為你說話很直接。我覺得共鳴的一部分是,大家想知道怎麼在這個世界被認真看待。他們看你,覺得你在很多方面跟他們很像,或至少像他們渴望成為的人,但你卻能在一個常常很難被認真對待的世界裡被認真看待——尤其是身為女性,在男性主導的環境裡,像金融或投資業這類地方,很難被認真看待、很難被尊重。
所以我覺得人們內心有一種深刻感受,他們被貶低、被誤解、沒有被聽見。當他們聽到像你這樣說得清楚、有這麼強烈信念的人,他們就想學怎麼做到。
這方面我們還有什麼沒提到的嗎?因為我有去看你的 YouTube 頻道,看到你某些近期影片;其中一支引發很多迴響的影片就正是在談這個問題,標題是「讓任何人瞬間尊重你的1%祕訣」。對於那支影片裡的主題,以及我看留言看到很多人談到他們覺得被不尊重、覺得被忽視或沒被聽到,對那些人你有什麼想說的嗎?
被看輕或不被嚴肅對待,實際上可以是你的超能力。
你得把那份挫折的能量轉化成:「下一次在那種場合,我要怎麼做才能被當一回事?」
大概十年前,我去參加一個慈善活動。我還記得當時羞愧難當,因為我正處在職涯轉換期,決定要和 Brandon 以及我丈夫一起合作。然後那個老生常談的問題──「你是做什麼的?」被問到我時,我結結巴巴地答不上來。那個晚上剩下的時間裡,事實上那趟是個慈善旅行,那位對象根本沒把我當回事。他是我希望能獲得尊重的人,而我氣得要命,因為我把話說砸了;我在22歲時沒有做出更讓人印象深刻的事,讓他會認真看我一眼。
所以我把任務定下來:從那時到隔年我們再去同一個行程之前,我要讓他們開始認真看我。我必須檢視:我得做些什麼?我要創造什麼,才能讓別人認真看待一個24歲的人?
我要做什麼、創造什麼?我開了一個 podcast。我得練我的溝通技巧,因為我當時非常害怕溝通。以前我根本沒辦法像現在這樣表達自己。我二十出頭時有一次可怕的經驗──那時我本該在一個組織裡介紹一個新的領導力課程。我事前很緊張,但對要呈現的內容其實挺有把握。我走到台前,是第一個發言的人。那是早上八點,我在一個小時的簡報中只講了五分鐘。我轉身指向投放簡報的螢幕,然後轉回觀眾席,瞬間整個人就麻住了。緊張佔據我全身每一根神經,我無法控制自己在說什麼,思緒和語言完全脫節。接下來本該再花55分鐘的簡報,我在七分鐘內草草帶過。然後我坐在台前,看著周圍的人把我本該強調的各個部分一一談論,因為我就是說不出來。
從那之後,大概有四年左右,我無法和超過四、五人的團體進行對話,因為那種斷裂感和焦慮會浮現。我不得不練這項技巧,學會溝通。所以我開了 podcast。而當時我唯一覺得自己能談的主題是──我沒有什麼商業專長,我也不天真地以為在23、24歲時就有人會聽我教人做生意。那時我到底知道什麼?能看到什麼問題?我身邊其實有一群人在談「年齡差伴侶關係」,他們私下討論很多,但不願公開談論。於是我開始做一個節目,談第三次婚姻、當繼母是什麼感覺、我們如何告訴爸媽,還有怎麼用一些工具來面對那些令人成癱、甚至讓一個高成就者感到尷尬的事。
我每週都做那個 podcast。我也把那一年訂為任務:只要合適的餐會,我就把握機會敬酒,練習表達。練習溝通這件事,讓我從一個連自我介紹都不敢信任自己的狀態,進步到隔年能夠出現在同一個場合、在溝通上有所提升,然後說:「嘿,我知道你去年沒很認真看我,但今年──我不會這麼說,但今年我做了一件很棒的事。我有一個部落格,每個月都有上千名讀者,帶來這樣的收入。你,老先生,或許去年沒把我當一回事,但我可能能幫你和你的事業達到同樣的效果,因為我知道你對這方面一無所知。」在這個過程中我獲得了一項技能,並且能以那項技能作為我的切入點去談話。
那支影片底下最高票的留言是:「對人太好毀了我一生。」我能理解,當然會這樣。第二高票的是:「對所有人都是朋友的人,等於沒有朋友。」人們對「被喜歡」和「被尊重」之間的差別有強烈共鳴。很多人為了被喜歡放棄自己的目標、放棄自己真正相信能達成的事,認為為了被喜歡而把自己完全投入取悅別人是可以的。
所以我知道這個訊息深得人心,因為我在影片一開始就談到尊重和被喜歡的不同,並強調這是一項選擇──而且是主動的選擇,不是會自動發生的被動事。
我在想為什麼會這樣?為什麼那麼多人專注在被喜歡這件事?他們不想被討厭,想被喜歡,但在追求被喜歡的過程中,卻覺得某種程度上是在自我破壞,好像在不尊重自己。於是最後他們反而要學著接受不被喜歡也沒關係。那個惡性循環的答案是什麼?
你得選擇想被誰喜歡。如果你選擇想被那些值得尊敬的人喜歡,你不會輸。如果你選擇想被那些同事喜歡,因為他們覺得酸公司文化很酷,或者假裝在工作但其實根本不在乎,那你當然會困在這個惡性循環裡,因為你真正想得到的是尊重,但你選擇了想被不值得尊敬的人喜歡。
我覺得,當你發現自己處在一個受人尊敬的人其實喜歡你的位置時,你會開始更喜歡自己一點,因為你做出了犧牲。你必須做出犧牲,才能放下過去的自己,成為一個不同的版本。這個過程非常痛苦,因為你要剝離那些身分,也要放下你曾以為自己必須依賴的人。但一旦你擺脫了那些,你幾乎就像蝴蝶一樣蛻變成一個全新的人。你會一再重複這個過程,因為它帶給你自信,讓你開始喜歡自己。而當你喜歡自己,這世界上就沒有比這更美好的事了。
我愛我的丈夫。我愛我的團隊成員。我愛我的父母、我愛我的兄弟。沒有任何事,比實際上成為自己最好的朋友更讓我快樂。我不是在說那種「我就牽著自己的手,和自己當最好的朋友」的話。我對自己極度誠實,會直言自己不擅長什麼、擅長什麼。我也不會過分偏向任何一邊,我只對自己誠實,因為我想要喜歡自己。當你喜歡自己,是因為你付出了必需的努力,不再對自己的欲望說謊,那世界就向你開放,你可以去追求任何機會,因為你喜歡自己、和自己相處得好。那事實上會吸引更多想做很酷事情的人跟你一起合作,因為大多數人不喜歡自己,也不是自己最好的朋友。他們覺得那很愚蠢,但他們對自己非常苛刻。我能理解,因為我曾經也對自己很苛刻、很刻薄。沒有人會對我說出我曾對自己說的那些話。我也不會對朋友,甚至是我最討厭的敵人說那些話。我必須努力重新塑造自己,去理解為什麼我那麼苛刻、為什麼那麼刻薄,停止那樣對待自己,停止那樣的行為,然後才能著手改善我自己不喜歡的那些地方。
舉例來說,我曾經看太多實境節目。我討厭自己看那麼多實境節目,但我又愛看《Real Housewives》和 Bravo 上的所有節目。但那讓我感覺很糟,因為我羨慕她們的生活,而不是喜歡自己的生活。當你喜歡別人的生活,而活在一個讓自己不舒服的狀態時,顯而易見你會對自己很刻薄。你沒有在創造你想要的東西,你只是在繞過它、走捷徑。對我來說,這些東西就像是一種和毒品、酒精一樣強而有力、甚至一樣有害的藥物,因為那是逃避現實。
Natalie,謝謝你。我很期待未來某個時候能再和你坐下來,聽聽你 PPS 的最新情況。謝謝你。請繼續做你正在做的事,感謝你。
幾週前,我們把 Diary of SEO 的全體團隊帶到馬略卡去。多虧了你們大家,也多虧我們達成了 10 billion 名訂閱者,所以我們去那裡慶祝。當我們坐在馬略卡聊各種事時,我的一位團隊成員提到,他們在離開去馬略卡的那天把自家的房子放到 Airbnb 上,以賺點外快。談到這裡,我很清楚地意識到,這對所有聽眾來說都是一個巨大機會。當你外出、房子空著時,只要把房子在 Airbnb 上架,你就有可能賺取額外收入。你可能知道 Airbnb 是這個播客的贊助商。令我驚訝的是,還有那麼多人沒想到這件事。對我來說,當你外出時把房子掛在 Airbnb 上出租是再簡單不過的選擇,尤其是房子閒置著不用的時候。你知道嗎?我覺得你外出時空著的家,可能比你想像的還要值錢。如果你想確切知道能值多少,請前往 airbnb.ca/host,就可以查到當你的家空著時你可能會賺多少。
No.1 Business Expert NATALIE DAWSON reveals how to build wealth, scale a 9-figure business, lead with confidence, master productivity, and create long-term success.
Natalie Dawson is a leadership expert and co-founder of two 9-figure businesses: Cardon Ventures and 10X Health, she has helped over 15,000 entrepreneurs scale their companies. She is also the author of best-selling books such as, ‘Start the Work: How to Duplicate Yourself and Scale Your Business’.
She explains:
◼️Why certain traits will guarantee failure in business (and how to fix them)
◼️The exact PPF framework that took her from $30K to $300K
◼️How 1% of people set goals differently, and why it changes everything
◼️The $100K skill stack that schools never teach, but millionaires all master
◼️Why most people think they’re working hard…but aren’t even close
(00:00) Intro
(02:14) Why People Can’t Create Wealth
(03:56) Helping Businesses Make Millions
(06:22) What Makes a Business Owner Successful
(12:35) The 3-Step Framework for Goal Setting
(15:13) From Anxious to Badass Entrepreneur
(17:46) Advice for Young People Who Don’t Believe in Themselves
(18:53) Do Looks Really Matter in How You Show Up?
(20:46) How Important Is Communication?
(23:57) How the 1% Elite Speak
(25:28) How to Persuade with Your Ideas
(29:22) Avoiding These Words Will Improve Your Communication Skills
(32:40) Mastering Your Calendar
(35:53) Work-Life Balance
(37:46) Working Hard 24/7 and Burnout
(41:27) Do People Really Burn Out?
(43:43) How to Be a Great Parent and Work Hard
(47:47) Success vs. Happiness
(53:18) Individualism Isn’t Within Our Nature
(57:36) How to Get People to Respect You
(01:03:04) I Fired Someone at My Company for Cheating
(01:05:40) Ads
(01:06:39) How to Start a Business Today
(01:08:54) Is Market Growth Important When Building a Company?
(01:10:13) The Most Profitable Business in 2026
(01:12:54) The Vision, Commitment, Execution Framework to Scale a Company
(01:26:16) The 10-Step Process to Become a Millionaire
(01:33:14) The Women’s Wealth Transfer
(01:40:49) Ads
(01:42:57) What’s the Reality About Passive Income?
(01:46:11) What Jobs Won’t Be Taken Over by AI?
(01:50:54) The Only Barrier You Have Is Not Believing in Yourself
(01:58:22) How I Earned Respect and Communication Skills
Follow Natalie:
YouTube – https://bit.ly/4qIBvIl
Instagram – https://bit.ly/4hL4ruZ
TikTok – https://bit.ly/49E4R4f
LinkedIn – https://bit.ly/47ENZba
Newsletter – https://bit.ly/47HpES2
Get your free copy of Natalie’s bestselling book, ‘TeamWork’, here: http://cardoneventures.com/doac
The Diary Of A CEO:
◼️Join DOAC circle here – https://doaccircle.com/
◼️Buy The Diary Of A CEO book here – https://smarturl.it/DOACbook
◼️The 1% Diary is back – limited time only: https://bit.ly/3YFbJbt
◼️The Diary Of A CEO Conversation Cards (Second Edition): https://g2ul0.app.link/f31dsUttKKb
◼️Get email updates – https://bit.ly/diary-of-a-ceo-yt
◼️Follow Steven – https://g2ul0.app.link/gnGqL4IsKKb
Sponsors:
Vanta – https://vanta.com/steven
Apple: https://www.apple.com/mac/
Adobe Express – http://ADOBE.LY/STEVEN

Leave a Reply
You must be logged in to post a comment.