AI transcript
0:00:07 you guys and thanks to the fact that we’d hit 10 billion subscribers so we went there to celebrate
0:00:10 and as we were sat in Mallorca talking about a variety of things one of my team members referenced
0:00:16 that they had put their house on Airbnb the day they had left to come to Mallorca to make some
0:00:20 extra money and as we talked through this it became abundantly clear to me that this is a huge
0:00:25 opportunity for all of my listeners. When you go away, when your house is empty, you have the
0:00:30 potential to make some extra money just by listing your house on Airbnb and as you probably know
0:00:36 Airbnb are a sponsor of this podcast and it shocks me that more people haven’t considered this. Hosting
0:00:42 your property on Airbnb when you go away is a no-brainer to me especially if it’s sat there doing
0:00:47 nothing and you know what I think that your home sat there while you’re away might just be worth more
0:00:54 than you think and if you want to find out exactly how much it’s worth go to airbnb.ca
0:01:00 slash host and you can find out how much you could be making while your home is sat empty and you’re
0:01:05 away on holiday. Here’s the problem with magnesium supplementation when it comes to sleep. The first
0:01:10 thing to note is that most forms of magnesium don’t cross the brain barrier and sleep is produced by
0:01:16 your brain. So how can something that doesn’t get into your brain affect brain process? All you’re doing
0:01:23 is creating probably expensive urine. However, there is one form of magnesium that seems to have some
0:01:28 evidence in favor of it which we can speak about but it doesn’t stop there. There’s so much new
0:01:33 evidence that we have including this myth of eight hours. My fear about giving melatonin to kids while
0:01:39 you keep waking up in the middle of the night and the invention of the first new class of sleeping
0:01:44 medication that I actually favor and most people are not aware of it. Okay let me write this down.
0:01:49 Matthew Walker is back and the world-renowned sleep expert and neuroscience professor is sharing
0:01:54 brand new research to combat the sleep loss epidemic and help you get the perfect night’s sleep.
0:02:00 As a society we have struggles with sleep at night due to many reasons but no one teaches us this stuff
0:02:07 and it’s things like say you go to bed at 11 one night, 1 a.m. the next night, then 10 30 p.m. the next
0:02:13 night and it’s remarkable how many people do this. But studies have shown that you are statistically 49% more
0:02:18 likely to prematurely die versus those people who were most regular in terms of going to bed and waking
0:02:25 up at the same time. And worse, they had a 57% cardiometabolic disease risk increase. What the?
0:02:29 Science really teaches us that there are four pillars of good sleep and then there’s this incredible new
0:02:34 study looking at sleep banking. And this is remarkable for people who are facing a sprint at work or a
0:02:39 medical doctor about to go on call for the next 40 hours, a new parent, and we can go through all of that.
0:02:43 But if you were to push me to say the three most impactful things that you can start doing
0:02:46 tonight to start sleeping better, it would be…
0:02:55 Just give me 30 seconds of your time. Two things I wanted to say. The first thing is a huge
0:03:00 thank you for listening and tuning into the show week after week. It means the world to all of us and
0:03:04 this really is a dream that we absolutely never had and couldn’t have imagined getting to this place.
0:03:08 But secondly, it’s a dream where we feel like we’re only just getting started.
0:03:14 And if you enjoy what we do here, please join the 24% of people that listen to this podcast regularly
0:03:19 and follow us on this app. Here’s a promise I’m going to make to you. I’m going to do everything
0:03:24 in my power to make this show as good as I can now and into the future. We’re going to deliver the guests
0:03:29 that you want me to speak to and we’re going to continue to keep doing all of the things you love
0:03:31 about this show. Thank you.
0:03:41 Dr. Matthew Walker. Here in front of me, I have these cards, which I’m going to reveal a bit later,
0:03:47 but these kind of hold what you consider to be the four pillars of great sleep. But you also spend
0:03:52 much of your professional career just studying the brain generally to understand human performance and
0:03:59 how we can change our lifestyles and also introduce some of these new sort of treatments to improve how our
0:04:02 brain performs. And I want to talk about all of that as well. But to start, for anyone that is
0:04:09 unfamiliar with you and has been hiding under a rock, how do you summarize who you are professionally,
0:04:16 the sort of academic references you’re drawing on, and the experiences and research you’ve done so
0:04:22 that the viewer listening at home understands the full world that you operate in, study, and have
0:04:22 experienced?
0:04:29 I am a neuroscientist by trade, but my speciality is sleep, the effects of sleep on the brain and the
0:04:36 body. And I’ve probably spent about the past two decades trying to understand exactly why do we sleep?
0:04:42 Because 50 years ago, the crass answer to the question, why do you sleep, was the following.
0:04:50 You sleep to cure sleepiness, which is the factious equivalent of saying, well, you eat to cure hunger.
0:04:56 No, you don’t eat to cure hunger. You eat to support all sorts of physiological and biological
0:05:01 benefits. But now, and this is not due to my research, this is all of the incredible colleagues
0:05:07 whose sort of shoulders that I stand on, we’ve now had to upend the question. We now have to ask,
0:05:13 is there any major physiological system in your body, or is there any operation of your mind that isn’t
0:05:19 wonderfully enhanced by sleep when you get it, or demonstrably impaired when you don’t get enough?
0:05:26 And the answer now seems to be, no, there is no such system. Even down to the level of your DNA,
0:05:35 your sleep, and how you are sleeping or not sleeping, will change the very DNA nucleic alphabet
0:05:42 that spells out your daily health narrative. And we can see it all the way up to society. Sleep can
0:05:46 change the fabric of society, can change how we interact with other people. It can change
0:05:54 our belief systems. It can change how lonely or sort of hyper-social we are. So to your question,
0:06:00 I’m a sleep scientist by trade. And I suppose my mission has been trying to reunite humanity with
0:06:02 the sleep that it seems to be so bereft of.
0:06:08 We had a fantastic conversation last time, and my audience valued it tremendously. I know that because
0:06:13 we often survey our audience, and we get to see some of the back-end stats. And this conversation
0:06:17 about sleep is particularly personal to everybody listening, because when we surveyed our audience
0:06:24 ahead of this conversation today, about 75 or 80 percent of the Diary Viseo audience struggle with
0:06:28 sleep for a variety of different reasons. So we actually asked them, a thousand of them,
0:06:32 their questions to ask you today. But also the other reason I really wanted to chat to you is
0:06:37 the science of sleep, I mean, as is the way of science, is always evolving. We’re learning new
0:06:42 things. And even since we spoke last time, there is new sleep science, which we’re going to talk about
0:06:45 today. And one of those particular things we’re going to talk about is going to be demonstrated using
0:06:51 this jar. Because I always want to know what the updated sleep science is so that I can be a better
0:06:56 sleeper. Because I agree with everything you’ve said about how foundational sleep is
0:07:03 in my life. And I didn’t know this at the start of my career. I didn’t know this even a couple of
0:07:07 years ago, five years ago. I didn’t know. I thought sleep was one of those things you could just
0:07:08 take it all or leave.
0:07:14 Yeah. I mean, and it’s not your fault in so many ways, because if you didn’t know what I know,
0:07:18 you would just think, well, when I sleep, my body is dormant,
0:07:26 and my mind for the most part is blank. So is it so catastrophic to lose, you know, an hour or two
0:07:31 of sleep? And, you know, you have to then think about from an evolutionary perspective,
0:07:37 it is such an idiotic idea to sleep. Because when you’re sleeping, you’re not finding a mate,
0:07:42 you’re not reproducing, you’re not caring for your young, you’re not foraging for food. And worse of
0:07:47 all, you’re vulnerable to predation. So on any one of those grounds, and especially all of them as a
0:07:51 collective, sleep should have been strongly selected against in the course of evolution.
0:07:57 And my point is that, and it’s often been said that if sleep doesn’t serve an absolutely vital
0:08:01 set of functions, plural, then it’s the biggest mistake the evolutionary process has ever made.
0:08:07 And we now realize it didn’t make a spectacular blunder. But really, I guess the point of it is,
0:08:14 sleep is not a passive state. It’s an incredibly active state, both in the terms of the brain
0:08:21 and the body. And so you should not feel sort of, you know, remiss or ashamed that you didn’t value
0:08:26 the importance of sleep. Because firstly, as a subjective sense, you just think, well, my mind
0:08:32 was offline for a while. Second, we also know that we don’t teach the importance of sleep in education.
0:08:38 And doctors themselves, you know, there’s a great study. And what they found is that medical doctors
0:08:44 across, I think it was about 11 different curricula around the world, they will only receive about 1.2
0:08:53 hours of education on sleep. But it’s a third of their patients’ lives. So there’s a collection of
0:09:01 sort of almost perfect storms that have happened to keep society ignorant of the importance and the value
0:09:07 of sleep. I think that’s why we often so shortchange it, together with also something terrible,
0:09:15 which is stigma. That people are so proud to say, well, I’ve been eating really healthy the past couple
0:09:20 of months, or, you know, I’ve been going to the gym, you know, three times a week consistently for the past
0:09:27 year. No one is ever going out into society and saying, you know, I’ve been getting eight and a half
0:09:33 hours of sleep consistently every night. Because if you did, people would say, really? And there’s a
0:09:41 slight edge to the really, which is that if you have time to sleep, then you must not be busy. And if
0:09:48 you’re not busy, you must not be important. So can you do me a favor? And for the listener at home,
0:09:55 can you tell me what the different groups of people that are listening to this conversation right now
0:10:02 are seeking from the extreme end being sleep apnea? I get no sleep. I’m an insomniac to the other end
0:10:06 where maybe they’re looking for marginal performance gains. Like what are the, what are the cohorts of
0:10:09 people you see and the reasons why they’re so interested in your work? They listen to your
0:10:13 podcast, they read your books. What are the cohorts? Firstly, we have the collection of people who have
0:10:19 insomnia, those people who have other sleep disorders like sleep apnea, which we can speak about.
0:10:24 There’s another disorder called restless leg syndrome. It’s a terrible disorder where your legs start to feel
0:10:28 as though they’ve got this sort of creepy crawly feeling and you’ve constantly got to massage them
0:10:34 and move them. It’s a terrible disruptor of your sleep. All of these disorders are markedly undiagnosed,
0:10:42 by the way. And then you’ve got another collection of individuals who they don’t have any sleep disorders,
0:10:50 but they are either doing things that will dismantle their sleep. So either the taking on things into
0:10:57 themselves, like alcohol, caffeine, THC, that aren’t the sleep helpers, even though sometimes they think
0:11:03 they are. And then you’ve got perhaps the internal things that will prevent you from sleeping well,
0:11:10 things like stress and anxiety. And then you’ve also just got life itself that can get in the way.
0:11:16 And then moving from the sleep disorders realm to the, I don’t have a sleep disorder,
0:11:21 but I’m probably not doing it right, quote unquote, when it comes to sleep. Then you’ve got the people
0:11:29 who are obsessed about getting it right. And they are the bio optimizers, this sort of the, you know,
0:11:35 the bio hackers. And then you’ve also got, I work with a lot of high performance individuals who are really
0:11:41 trying to just scratch out those last couple of percentages, either if it’s in business or often
0:11:46 we’re working with professional athletes. These are the people for whom two or three percentage
0:11:53 point changes can be tens of millions of dollars, or they can be the difference between standing on a
0:11:59 podium at the Olympics or not. And so this is a broad collection of wonderful characters.
0:12:04 And since we last spoke, is there now a lot of new sleep science and understanding
0:12:09 as it relates to sleep performance and these three categories of sleep deficient,
0:12:12 sleep disorders, lifestyle factors, and then the optimizers?
0:12:17 Yeah, I think there’s, there’s a broad collection of new evidence that we have,
0:12:23 but maybe let me come on to the middle group. You know, I used to say that for people who were
0:12:32 deficient in their sleep, that sleep wasn’t like the bank, that you can’t accumulate a debt. Oh,
0:12:38 here we go. Okay. So what we can see here is that the jar used to be full, full of sleep credit
0:12:44 when you’re sleeping well. And then during the week, I’m short sleeping. So maybe I’m only getting
0:12:51 five hours a night. So I’m constantly going into debt. So I’m losing all of this wonderful sleep credit
0:12:57 and my system is building up this collateral debt. And then we used to think that sleep was not like
0:13:07 the bank that once you’ve gone into debt, unfortunately, the lid is closed. And even at the weekend, if you
0:13:15 try to pay it back, you can’t put back credit into the system. However, there was a study published from
0:13:22 what’s called the UK Biobank, which is this incredible data set. It’s revolutionary. And they studied in this
0:13:29 particular research paper over 90,000 individuals. And what they did was they essentially split them
0:13:35 down into those individuals who were short sleeping during the week and then short sleeping at the
0:13:40 weekend. And they compared them to those individuals who were short sleeping during the week, but then
0:13:45 long sleeping at the weekend, they were doing catch up sleep. That’s me. And that’s so many individuals.
0:13:49 Yeah. It turns out if you look at the data, it’s, it’s remarkable how many people do this,
0:13:54 there’s catch up sleep behavior. But what was amazing is that in the people who were short
0:14:00 sleeping during the week, but long sleeping at the weekend, they had a 20% reduced cardiovascular
0:14:07 disease risk relative to the people who were short sleeping during the week, but also short sleeping
0:14:13 at the weekend. Now, to be clear, both of those groups had a higher cardiovascular disease risk
0:14:18 than people who were sleeping sufficiently during the week and sleeping sufficiently during the weekend.
0:14:25 So I’m not saying that it’s a completely free lunch, but for the first time, we realized that at least
0:14:33 one system, major organ system in your body is like the bank, which is that if your heart at the weekend,
0:14:48 you can just keep putting credit back and your system doesn’t suffer as much for your heart.
0:14:53 But again, many of the other major physiological systems don’t show that. So work by people like
0:14:58 Kenneth Wright at the University of Boulder, Colorado, he’s shown that your immune system doesn’t rebound
0:15:04 after long sleep at the weekend, your regulation of blood sugar, your cognitive ability. So that’s
0:15:11 one way in which I’ve changed my mind regarding sleep in the bank. But there’s a very different new set of data
0:15:17 that has changed my mind completely about this idea of sleep and the bank. Now, what we’ve just discussed
0:15:24 here is to say, I went into debt. And then I was hoping to try and pay it off with credit
0:15:33 So the jar represents the debt that you have. And what I’m trying to do is force more coinage
0:15:44 in at the weekend to see if I can offset the debt that I created and get back to net net neutral by the
0:15:49 end of the weekend. Now, it turns out you can’t do that, even if you sleep for as long as you want.
0:15:56 But here’s this new remarkable data. It came from Walter Reed Medical Army Institute, a researcher
0:16:01 called Thomas Balkin. And what he was interested in was flipping the direction of the question.
0:16:10 Not if I go into debt, can I pay back with credit? But what if I know in future, I’m going to face a
0:16:16 debt, an upcoming debt, can I do sleep banking? Oh, so if I’ve got a big thing coming up where I’m
0:16:21 traveling across the world and I know I’m going to be sleep deficient, can I sleep a lot before it
0:16:28 to create a, what would the financial analogy be? So the financial analogy would be, let’s say that
0:16:34 we’re coming up to Christmas. Yeah. And you’re going to spend lots on, you know, presents and all sorts of
0:16:41 stuff. So I know that in October and November, I’m going to tighten my financial belt so that when
0:16:47 I go into the sort of Christmas period and I’m spending a lot more money, my bank account isn’t
0:16:54 hit as hard. I don’t go into as much of a sort of a debt situation because I’ve built up credit.
0:17:00 So you can create sleep savings. Correct. It’s a sleep saving system. So essentially, you know,
0:17:10 what he was able to do, not just put the jar to full, but he was actually packing in even more
0:17:14 so that you almost got this wonderful
0:17:24 overflow of sleep. How did he know? He didn’t. It was the experimental
0:17:26 hypothesis. And how did they prove it?
0:17:32 So what they did is that they walk you up to a period when you’re going to have two or three
0:17:40 nights of either no sleep or marked sleep reduction. And in the week beforehand with these army cadets,
0:17:46 instead of being limited to eight hours of time in bed, they were able to get 10 hours of time in bed
0:17:52 and they could sleep all that they want. And so they went from probably an average of about seven,
0:17:58 seven and a half hours of sleep to about eight and a half, almost nine hours of sleep.
0:18:05 So they were extending their sleep duration. And so that they had built up this buffer.
0:18:11 It’s almost like a sort of a sleep safety net that’s in place so that when you go into the tumble
0:18:18 of sleep deprivation, you’re sort of almost bolstered and you’re lifted higher. And therefore,
0:18:24 your degree of impairment that you suffer under conditions of sleep deprivation is significantly
0:18:31 less if you banked sleep beforehand versus those people who were just sleeping normally and then face the
0:18:36 deprivation. They went down much further in terms of their cognitive and mental performance.
0:18:41 So he gave them challenges and tasks to do in two different groups. One group had sleep savings saved
0:18:44 up from sleeping well the previous week. One group didn’t.
0:18:44 That’s right.
0:18:46 And they performed remarkably different.
0:18:52 So both of them were impaired relative to a sleep rested person. However, the people,
0:18:58 it’s sort of, you know, how, how much of a drop in your cognitive performance do you suffer? And what
0:19:04 he found was that people who had built up this credit, this savings account of sleep in the days,
0:19:14 in the week beforehand, they suffered about 40% less of an impairment relative to the people who had not
0:19:21 created any savings plan. Now they weren’t in debt. They were just net neutral. But boy,
0:19:27 did they drop quickly. Whereas those people who’d had some cash in the sleep credit system,
0:19:32 they didn’t fall anywhere near as far. But this is remarkable for people, like you were saying,
0:19:38 who are facing, let’s say, if I’ve got a sprint at work or I’m a medical doctor, I know I’m about to go on
0:19:44 call for the next 40 hours. You’re a military aviation, all of the new parents, all of these
0:19:50 circumstances are places where now we know athletes is a great example. When we work with athletes,
0:19:56 people like Michael Grandner have demonstrated that athletes sleep terribly, typically the night before
0:20:02 a huge performance. No math, you know, of course the nerves, but what you can do is you can have them
0:20:07 bank sleep in the days before when they’re not as nervous. And therefore their performance doesn’t
0:20:11 suffer as much, even though they know they’re going to be deprived.
0:20:15 Sleep is so important, isn’t it? And I think everybody now knows that because of people like
0:20:18 yourself or really, you know, you were the real pioneer in pushing this subject into the world.
0:20:23 I remember when you first went on Joe Rogan’s show, the amount of my friends that sent me that episode
0:20:26 and then sent me your book was just staggering. It was like that was the catalyst moment,
0:20:31 I think in society for the mainstream to really start talking and caring about sleep. However,
0:20:37 there’s still so many people struggling because of all the factors that you talked about when we’re
0:20:41 talking about group two, who have those lifestyle factors, the stress, the psychological factors,
0:20:48 the trauma, et cetera, et cetera. What can we give them, those people, the people that really,
0:20:51 really struggled? Maybe they haven’t got a disorder. We’ll come to the people with sort of
0:20:56 sleep disorders later and we’ll talk about optimizers. But what is the new information
0:21:02 information or advice that we can give them that will help them once and for all sleep eight hours
0:21:09 a night and get their life back? If you were to push me to say, what are the three most
0:21:17 impactful things that you can start doing tonight to start sleeping better? It would be the following.
0:21:23 Digital detox. Okay. Let me write this down. Digital detox. Okay. And what does that mean?
0:21:35 One hour before bed. Try to limit activating social media engagement, email, and text messages that are
0:21:39 going to trigger you. It’s fine to listen to a podcast, you know.
0:21:40 Thank God for that.
0:21:46 You heard it here, folks. Right from that. But it’s also good to like and subscribe, would you say?
0:21:51 I would say that, you know, like and subscribe, and then just click here so that you get the
0:21:55 latest notification. You get that bell. Just click on the bell icon so that you.
0:22:04 So it’s not a problem of blue light. A quick aside, we’ve been taught this myth of the blue
0:22:10 light effect from devices. And it really is a myth because an incredible Australian researcher,
0:22:16 a guy called Michael Gradazar, has almost single-handedly changed what I think of as
0:22:21 being the zeitgeist for a while after a very influential paper, which is a great paper.
0:22:27 And what they showed was that one hour of iPad reading before bed ended up impairing your melatonin.
0:22:33 It disrupted sleep. It reduced the amount of dream sleep. And even after they stopped reading the iPad,
0:22:38 the blast radius impact on your dream sleep lasted a week. It’s almost like the drug needed to get
0:22:43 washed out the system. That even when you’d stop using technology for an hour before bed,
0:22:49 the impact of that technology, even though you’d stopped using it, could still be seen in the echo
0:22:55 of sleep disruption for a week later. It was a very influential study and a very prestigious channel.
0:23:00 That was probably about 10 years ago. But then Michael Gradazar, this incredible Australian
0:23:06 researcher, started to say, well, I can’t replicate these findings. And what he was discovering is that
0:23:11 it’s not the blue light that’s the problem. Now, the blue light will change aspects of your melatonin.
0:23:16 And melatonin is a hormone. It simply tells your brain and your body when it’s nighttime,
0:23:20 when it’s time to fall asleep. It doesn’t participate in the generation of sleep. Melatonin is like the
0:23:26 starting official at the 100 meter race. It brings all of the races to the line and it begins the
0:23:30 timing of the race, but it doesn’t participate in the creation of the race itself. That’s a different
0:23:34 set of chemicals. It doesn’t make you go to sleep. It doesn’t make you. And if you look at what we call
0:23:40 meta-analyses, where we gather together all of the individual studies on a topic and we put them in a big
0:23:45 statistical bucket, what they found is that melatonin will only improve the speed with which you fall
0:23:54 asleep by about 3.4 minutes. And it will only increase the efficiency of your sleep by about 2.2%. So not
0:24:02 much more than placebo. So melatonin is, it’s now the placebo effect is the most reliable effect in all
0:24:09 of pharmacology. So, you know, maybe no harm, no foul. I would say, and don’t forget, I will come back to the
0:24:16 three. But when it comes to melatonin, be careful. More isn’t always better. And you run the risk of
0:24:24 confusing your morning brain into a dense nighttime fog. And what I mean by that is
0:24:32 10 milligrams or 20 milligrams of melatonin is what we call a super physiological dose, which again is just
0:24:37 a fancy medical term to say it’s a size of magnitude of melatonin that your body would never naturally
0:24:45 release. It’s far greater. So melatonin is the signal of darkness. And normally by the morning hours, our
0:24:50 natural release of melatonin has stopped and you’re down to zero levels again.
0:24:50 In the morning.
0:24:51 In the morning.
0:24:57 So you wake up and your body no longer has the signal of melatonin saying it’s night, it’s night, it’s night.
0:25:01 But if you’ve dosed yourself with 10 milligrams or 20 milligrams of melatonin,
0:25:07 you run the risk of saying, well, yes, I know it quote unquote knocks me out. But the problem is in
0:25:12 the first, you know, three or four hours of the waking morning, you’re struggling because you’re in
0:25:20 this fog of a hormonal melatonin, a hormonal signal saying it’s still pitch black. Now it’s not,
0:25:24 it’s bright light outside, but your body is fooled into thinking it’s pitch black because you’ve dosed
0:25:29 yourself too high. And no wonder you’re reaching for two or three cups of coffee in the morning.
0:25:32 So what dose of melatonin should I be taking?
0:25:37 Somewhere between probably about 0.1 to three milligrams.
0:25:40 And do you advise melatonin for people?
0:25:44 Yes, in two conditions. The first, or circumstances, I should say, the first
0:25:52 is when you’re going through jet lag. Wonderfully helpful, but timing is critical. You need to create
0:25:57 that sort of that artificial signal of night because let’s say that you and I here in Los
0:26:04 Angeles, we’re both going to fly back to London tomorrow. And London is eight hours ahead. So we
0:26:10 fly overnight, we arrive in London. And then that first night, let’s say we decide to go to bed or I
0:26:16 decide to go to bed in the hotel at midnight. The problem is here in Los Angeles and my body clock,
0:26:23 it’s still 4pm because London’s eight hours ahead. So my melatonin is not going to rise for probably
0:26:30 another six or seven hours. So I need to artificially hijack my melatonin system and tell my brain,
0:26:38 oh no, it’s not 4pm. It’s instead it’s midnight. And so there under conditions of jet lag, very helpful.
0:26:43 The second is if you have a circadian rhythm disorder, let’s say that you’re someone who
0:26:50 has an advanced circadian phase. What that means is you’re someone who really can’t get sleepy until
0:26:55 three or four in the morning and you would prefer to be sleeping throughout most of the day. So you’re
0:26:57 almost nocturnal. Is that genetic disorder?
0:27:01 And yes, it’s a genetic disorder in part. How many people have that?
0:27:08 probably one to 2% of the population have a very severe, what we call an advanced circadian phase
0:27:13 disorder. But their melatonin can also be helpful because once again, their melatonin,
0:27:18 part of their problem is that their melatonin is very delayed. So they don’t get the signal of,
0:27:24 oh, it’s night until maybe four o’clock in the morning. You and I, we start to get our signal of
0:27:31 melatonin depending on our chronotype by somewhere between about 9, 10 or 11pm. They may be delayed
0:27:36 by five hours. So if we can give them melatonin, we can artificially try to fool their brain into
0:27:42 thinking it’s actually earlier in their biological rhythm. So they sleep earlier and they’re more in
0:27:46 sync with the rest of society. How does someone know if they’re that type of person, if they have
0:27:50 that disorder? Is there, there’s not a way to test is there? Well, what we typically do is we will
0:27:56 bring you into a laboratory and we will measure your innate levels. So we will shut out sort of
0:28:03 all windows, all clock faces are gone, and we just let you run your natural rhythm. And they have the
0:28:09 same rise and fall in melatonin, just like you and I do, except where it’s doing that rise and fall of
0:28:16 melatonin on the 24 hour clock face is radically different. For you and I, it’s, you know, 9, 10pm,
0:28:21 11pm at night when we’re starting that melatonin crescendo. For them, it’s four o’clock in the
0:28:27 morning. So we can measure it. It’s not in their minds. It’s not their choice. It’s a biological edict.
0:28:35 Are you concerned that melatonin is becoming more and more popular as a way to solve lifestyle issues
0:28:40 that have caused sleep impairment? Because I’m seeing loads of, you know, I’m an investor. So I
0:28:46 see lots of companies now pitching me different products that have melatonin in them as a sort of
0:28:48 day-to-day sleeping supplement.
0:28:55 I think I’m really torn. I’ve been on both sides of this argument and I’m cautious about it for two
0:28:59 reasons. The first is in pediatric populations here in the United States.
0:29:00 Pediatric?
0:29:08 Yeah. So the people’s use of melatonin in kids is increasing. So in pediatric populations,
0:29:14 it’s increasing exponentially. And in fact, if you go down the sort of the supermarket aisles here in
0:29:21 America, often, if you go into sort of the health sort of food section, there’s this big purple section,
0:29:27 that’s the melatonin section. And a large proportion of that is they’re dedicated to gummies for your
0:29:34 children with melatonin. And there was a study that was published about three years ago that showed
0:29:43 here in America, over the past 10 years, there has been a 503% increase in poisonous overdose
0:29:51 admissions to hospitals of melatonin in the past 10 years, 503% increase. So firstly, we’ve got to
0:29:58 be a bit careful. The second reason is that melatonin is a bioactive hormone, and it’s also involved in
0:30:03 reproductive development. And there were studies done back in the 1970s, I think, where they were
0:30:09 looking at juvenile male rats, which is to say male rats who are going through adolescence. And they were
0:30:15 dosing them with high amounts of melatonin. And what they found is that that stunted the development of
0:30:22 the testes, of the testicles, and it caused testicular atrophy. Now, these were very high doses. But we’ve
0:30:27 got to be a little bit careful. We think, we say, well, melatonin is a natural hormone. So anything
0:30:33 natural is safe. Melatonin overall, in terms of its safety profile, is very safe. It’s actually a very
0:30:39 good antioxidant. But you’ve got to be careful because things like, for example, testosterone supplementation
0:30:46 in males. What we know is that if you’re injecting testosterone, after a while, after maybe 18 months
0:30:53 or so, the testicles themselves will stop producing their own testosterone. And even if you stop the
0:31:00 administration of the exogenous testosterone, the injection, the testes never return their function
0:31:06 of producing testosterone. Now, we don’t have any evidence yet that that’s the case, that if you keep
0:31:10 taking melatonin at a high dose, your body, the fear would be, shuts down its own natural
0:31:15 production of melatonin. I’ve seen no evidence of that. In fact, I’ve seen evidence the contrary,
0:31:22 that even after about six months or even 12 months in certain small cities, when you stop melatonin,
0:31:28 the production starts again naturally. It seems fine. Problem is, people haven’t been taking melatonin
0:31:34 for just 12 months. They’ve been taking it for years. We’ve got no idea what happens after years.
0:31:38 That was my hesitation when the first time someone offered me melatonin is from doing
0:31:43 this podcast and speaking to smart people like yourself. I’ve come to learn this sort of principle
0:31:49 that if you start making something for your body in terms of a hormone, if you start sort of consuming
0:31:53 something externally, like testosterone, your body will say, fine, I don’t need to do this. It’ll try
0:31:58 and return to that level of balance where the quantities in your system are maintained, which means it
0:32:02 kind of learns to shut down. And I always think about the case of testosterone, because men know that if we
0:32:05 start injecting testosterone, then we’re going to have to pretty much do it forever.
0:32:08 If we want those levels to be the same.
0:32:12 Yeah, that’s the worry, is that there are no free lunches in biology. And usually,
0:32:14 if you fight biology, you typically lose.
0:32:18 There’s no free lunches. There’s always a trade-off. And some of my friends often
0:32:21 talk to me about these miracle things, or this thing, or take modafinol, and everything will be
0:32:26 fine. I go, yeah, but what’s the trade-off? And I get most concerned when they say,
0:32:28 there isn’t one. Because then I go, shit, we don’t know it.
0:32:35 Yeah. You’ve got to be careful because absence of evidence is not evidence of absence.
0:32:44 Be very careful when you’re doing that deal with your physiology. So to come back to the sort of
0:32:48 the three things, the first thing we were mentioning is digital detox. And don’t worry
0:32:53 about the blue light. Worry about light in general. I’ll come onto that because that’s the second. But
0:32:58 Michael Gratazar is saying, what he found is that the blue light doesn’t really disrupt your sleep.
0:33:05 It’s a combination of first, these devices that we use are attention capture devices. And they are
0:33:12 designed to fleece you of your attention economy. And they do it ruthlessly well. They’ve spent tens of
0:33:19 millions of dollars designing these products to do that. So what happens is that these devices become
0:33:26 hugely activating. And as a result, they essentially will be a mute button on your sleepiness. So you
0:33:31 could be there, you get into bed, it’s 11 PM. You think, I am so tired. I was falling asleep on the
0:33:35 couch watching television. And then you get to bed, you start going onto social media, and then you start
0:33:40 doom scrolling. And then you get into this, what we call bed rotting, where you just sit there. And now
0:33:46 you look at the clock and it’s no longer 11 PM. It’s 1 AM. And you’ve just done sleep procrastination.
0:33:53 Now, it turns out that it’s yes, that, that these are attention grabbing devices that will mute your
0:33:59 sleepiness. But you have to be of a certain personality type. He found not all of us are vulnerable to this
0:34:06 sleep disruption of devices. You have to be someone who is perhaps neurotic, someone who has high impulsivity,
0:34:13 or someone who is perhaps high anxious. If you are of any of those kinds, you should be really careful
0:34:19 about your use of technology in the bedroom. Now, for me to, you know, sit here and say, look,
0:34:25 put your phone in the car, in the garage and that way, you know, that’s what I would love. Because
0:34:32 what we’ve learned to do in this modern era is the first thing when you wake up, what is it that you do?
0:34:36 – No, no comment. – I’m not telling you.
0:34:43 – You? It’s just you and I, Stephen. – I grab my phone before my eyes are even open.
0:34:49 – And what happens is this sort of small tsunami of anxiety washes over you because as soon as you
0:34:55 unlock the phone, it’s everyone else’s agenda for your day, but your own. And it’s a terrible way to wake
0:34:59 up. Have you ever had the experience where you’ve got to wake up for an early morning flight and it’s a
0:35:04 critical flight? You know that that night is not going to be a good night of sleep. It’s going to
0:35:11 be a shallow kind of sleep. It’s what we call anticipatory anxiety. You are anticipating an
0:35:18 anxious event in the morning. And studies have shown that when we create this anticipatory anxiety,
0:35:23 the amount of deep sleep that you have drops significantly. You don’t sleep as well.
0:35:30 And therefore, if we just do this little sort of version, this L-I-T-E version of the morning flight,
0:35:36 which is we know that when we go to bed and we put our phone down, we know that when we wake up every
0:35:42 morning, we’re just going to open it up to that hit of anxiety every morning. No wonder our sleep can
0:35:48 start to get shallow. Now, I’m not going to sit here and say, well, don’t take your phone into
0:35:52 the bedroom because the genie is out of the bottle. And no matter what I say, it’s not going back in
0:35:58 anytime soon. And a friend of mine, Michael Grandner, has got this beautiful framework where he says,
0:36:06 you can take your phone into your bedroom. It’s fine. But you can only use your phone standing up.
0:36:11 What’s his name? Michael Grandner. He’s brilliant. Tell him to mind his own business.
0:36:17 And what happens is that you’re there and you think after about seven or eight minutes,
0:36:23 I’m just going to have a bit of a sit down here. As soon as that phone goes away. So I would say that
0:36:31 digital detox is the first friend that will really help your sleep. The second is regularity. And we’ll
0:36:36 come on to regularity when we speak about what really makes for good sleep. If you were to only
0:36:42 do one thing, not three things, but just one thing, go to bed and wake up at the same time,
0:36:46 no matter whether it’s the weekday or the weekend, regularity is king.
0:36:48 – Okay, so that’s the third pillar.
0:36:50 – That’s correct. Regularity.
0:36:56 – Okay. And then I have the T for timing.
0:36:56 – Correct.
0:37:02 – Which we’ll go through these. Quantity, which we’ve talked a little bit about already and quality.
0:37:09 – Correct. So when I looked at the science, for me, I created this framework of the four macros of
0:37:13 good sleep. You’ve heard of the three macros of food, macronutrients, fat, protein, carbohydrate.
0:37:22 – To me, there are four macros of good sleep and it’s QQRT, QQRT. And it stands for quantity,
0:37:39 quality, regularity, and timing. And think of it less like pillars, but the four legs of a chair. And
0:37:45 if any one of these becomes unstable, the chair will topple over. So I’ll probably start with the
0:37:51 one that people have had me bang on about, which is quantity, seven to nine hours. This myth of eight
0:37:58 hours is nonsense. It’s a wonderful range, seven to nine hours. And what we know is that using that
0:38:03 sweet spot of seven to nine hours, when you get less than that, the shorter your sleep, the shorter your
0:38:11 life, short sleep predicts or cause mortality. Now we say that there’s the minimum of seven hours of
0:38:16 sleep. And some people have argued perhaps correctly that look, if you look at these mortality curves,
0:38:21 there’s not much of a percentage difference between sleeping six hours versus the seven that you’re
0:38:28 telling me is minimum. So six hours is just fine. So all of this nonsense and rhetoric is, is, is silly
0:38:37 from you. And I think they’ve made a conflation. Because seven hours is the minimum amount of sleep that
0:38:45 you need to survive. Because the way that we quantify what minimum is, is based on whether you die or you
0:38:53 don’t prematurely. The amount of sleep that you need to survive is different than the amount of sleep that you
0:39:00 need to thrive. And people will conflate the former with the latter. So you’ve got to be careful when
0:39:04 people are sort of touting on social media saying, well, no, but look, there’s not much difference
0:39:10 between my sort of survival rate on six hours versus seven hours. You may have a just as much of a long
0:39:16 life, but the quality of your life will be very different. So that’s quantity seven to nine hours.
0:39:21 And is that does it change for parents, by the way, because I’ve met so many parents that seem to be
0:39:25 functioning better than me. And they’ve got four, they’re having like four or five hours sleep. Did
0:39:30 evolution not give parents any leeway or anything when they have kids that suddenly their brain changes
0:39:32 and now they can survive with less sleep?
0:39:38 The evidence doesn’t suggest that once you go through parenthood, you get some magic sort of,
0:39:45 you know, immunity shot that makes you, you know, resilient and not vulnerable to a lack of sleep.
0:39:51 And in some ways you could argue because we used to, you know, live as a collective tribe and we would
0:39:57 share duties. At that point, you know, mother nature doesn’t really worry too much about you now
0:40:04 because you’ve already procreated and you’ve passed on your genetic code. So you are now the,
0:40:11 the sort of the, you know, the not particularly well, you know, cared for individual through evolution.
0:40:13 It’s your offspring that gets.
0:40:17 So it sacrifices you in a way. I mean, that’s what we see in the animal kingdom.
0:40:19 Did you see that documentary about the octopus?
0:40:24 Yeah, it was, I mean, I thought it was a beautiful documentary, but.
0:40:28 The TLDR for anyone that hasn’t seen it is once the octopus, and I’m going to completely butcher this,
0:40:36 so please ignore. Once the octopus has given birth, it dies. Basically, it doesn’t move out of that hole
0:40:38 and it dies? Is that rough?
0:40:42 Well, I don’t know if it dies, but it’s a level of active life.
0:40:47 I searched, does the octopus die after reproduction? And it says yes. Female octopuses die after their
0:40:54 eggs hatch. After laying eggs, a female stops eating and devotes all of her energy to protecting and
0:41:02 oxygenating them until they hatch. Once they do, she dies shortly after. A process called semi-liparity,
0:41:09 meaning they reproduce only once. This death is triggered by hormone changes from the optic gland,
0:41:16 similar to mammalian pituitary glands. And males die shortly after mating as well, usually within a few months.
0:41:19 That is wild.
0:41:25 In some ways, it’s tragic. And it reminds me, I’m so glad that I’m not an octopus.
0:41:36 But coming back to it, so, but there doesn’t seem to be some, you know, magic cloak of invincibility that
0:41:43 you put on when you go through parenthood. Certainly what we know is that the number of individuals who
0:41:48 can survive on six hours of sleep or less and show no impairment in either their brain
0:41:53 or their body rounded to a whole number and expressed as a percent of the population is zero.
0:42:01 So quantity matters, but it turns out that we got it wrong in thinking that was the only thing.
0:42:10 Because then came quality. So QQRT. Quality is defined in sleep science as two things.
0:42:15 The first is something that your sleep tracker will measure, which is the continuity of your sleep,
0:42:19 meaning do you sleep in one or two nice long bouts throughout the night?
0:42:22 That’s good quality of sleep, nice continuous bouts.
0:42:27 Versus your sort of sleep is very fragmented by all of these awakenings.
0:42:32 That’s very poor quality of sleep. And the way that you can measure it in your sleep tracker
0:42:36 is just by looking at the app and there’ll be something called sleep efficiency.
0:42:41 Sleep efficiency is defined as the following. Of the time that you’re in bed, what percent of that
0:42:47 time is spent asleep? And what we’d like to see is you north of 85% or above. So this is kind of like
0:42:54 the user’s guide to sleep trackers. What I want to see is 85% or more. If you’re less than that,
0:42:59 we need to have a conversation. That’s number one, good quality of sleep. The second,
0:43:03 which is what sort of what these trackers can’t really do, but I can do in the sleep laboratory when
0:43:08 you look like a spaghetti monster because I put electrodes all over your head. I can measure the
0:43:14 quality of your big, deep, slow brainwaves of deep non-REM sleep. And that is a second measure,
0:43:22 the power of those big, slow brainwaves. That’s a second measure. And quality seems to be as predictive
0:43:30 as quantity in making a difference, not just to your all cause mortality, but quality even more than
0:43:37 quantity when it comes to mental health has been showing the biggest signal. So again, it’s not that
0:43:44 quantity doesn’t matter. You do have to get sufficient amounts of sleep, but quality as much as quantity
0:43:51 should be paid attention to. And I haven’t said that enough. The next is where we came to in our sort of
0:43:57 three things that I was saying. The first is digital detox. Then the next thing I said is regularity. This is
0:44:04 somewhere where I’ve also changed my mind on. I’ve doubled down on regularity. There’s a study that also came out of that
0:44:09 same data set that I described. It’s called the UK Biobank data. And now they didn’t look at 90,000
0:44:16 individuals, but they looked at 60,000 individuals. And they decided that they were going to compare and
0:44:24 split them into quartiles. So the most regular to the second most regular, to then sort of the third
0:44:28 most regular. And then the final quartile was those who were the least regular.
0:44:30 And what does regular mean in this context?
0:44:36 Good question. Highly regular individuals, plus or minus 15 minutes in terms of going to bed and
0:44:39 waking up at the same time. In other words, a total wiggle room of 30 minutes.
0:44:44 Oh, okay. So if I’m always going to bed at 9pm and I do that five days in a row, I’m regular timing.
0:44:51 So it’s regularity in terms of when you’re going to bed and waking up. So you’re right. It’s timing in
0:44:57 a way, but I’ll come on to why there is a separate T for timing in just a second. But regularity here,
0:45:05 was okay, plus or minus. So let’s say you go to bed at 8:45pm one night, and then 9:00 and then 9:10pm,
0:45:10 and then you’re back to 8:00pm. That’s beautiful, tight timing. I like that. Whereas those people who
0:45:17 were least regular, they were 90 to 120 minutes disparate. They were going to bed, let’s say, at 11:00
0:45:23 one night, then 1:00am the next night, then they were going to bed at 10:30pm, and then they were going to
0:45:29 bed at 12:30pm. They were all over the map. So what they found was that those people who were most
0:45:35 regular versus least regular, so they compared the extremes of these two, those people who are most
0:45:45 regular, had a 49% relative decrease in all-cause mortality. So they were 49% less likely to prematurely
0:45:54 die than those people who were least likely to die. They had a 39% cancer mortality risk reduction. Great.
0:46:05 They had a 57% cardiometabolic disease risk reduction. So that was stunning that regularity was incredibly
0:46:10 powerful as a predictive signal of your different forms of mortality. That wasn’t the best part of
0:46:17 the paper though. They had also measured quantity as well as regularity in these same individuals. So
0:46:22 then they decided to say, well, I’m going to take our measure of quantity and regularity, and we’re
0:46:27 going to put them both in the same statistical bucket and do a Coke Pepsi challenge to see which
0:46:33 one wins out in terms of predicting all-cause mortality. We all bet in the sleep field, or at
0:46:40 least I did, it was going to be quantity. I was wrong. Regularity beat out quantity in predicting all-cause
0:46:45 mortality and by quite some margin. Now that doesn’t mean that you can now go away and say, I’m going to
0:46:52 start sleeping four hours, but incredibly consistent four hours. You need both quantity and quality. But
0:46:58 goodness does regularity seem to carry a massive signal. So coming back to those three things, I would
0:47:05 say digital detox, just go to bed and wake up at the same time. And the final thing is light. In this
0:47:12 modern world, we are a dark, deprived society. We get what I call junk light at night. So you’ve heard of
0:47:19 junk DNA. Well, we get junk light at night. We don’t need all of this light, and it fools our brain into
0:47:25 thinking it’s still daytime outside. So no wonder as a society, we have some struggles with sleep at night.
0:47:33 Now that’s due to many reasons, stress, too much caffeine, alcohol, THC. But excessive light is one of
0:47:40 the easiest things that you can do. So for the next seven days, just do me this experiment. If you can,
0:47:47 set an alarm one hour before your normal bedtime. When that alarm goes off, turn off, and I do this
0:47:53 myself, turn off almost all of the lights in your house. When you say all of the lights, do you mean
0:47:59 the little red light on my smoke alarm? No, that’s fine. But you know, so my wife and I,
0:48:04 one hour before bed, almost all the lights, we’ve got sort of this little set of this sort of light that
0:48:07 goes around the television, the back of the television. So it kind of looks like the television’s
0:48:15 cool and illuminated. I will set that down to about 5% of brightness, and all of the rest of the lights
0:48:20 out. So you can kind of just still see some illumination. So I’m not sort of, you know, looking
0:48:25 desperately uncool in front of her when I’m tripping over things because it’s complete black,
0:48:30 you know, then start cooling the house or the room as best you can to around about 67,
0:48:36 68 degrees Fahrenheit or about 18 degrees Celsius. We can speak about temperature, but just do this
0:48:41 experiment for the next seven days, one hour before bed, the alarm goes off, you switch off all of the
0:48:48 lights and ask the following question. Do you feel sleepier? Is it soporific? Does it make you feel more
0:48:55 sleepy as a result? But don’t stop there. What you’ve gone and done is the first positive experiment,
0:49:02 which is you’ve gone from the no intervention, lights are on, to then the mat’s intervention,
0:49:07 which is now the lights are off for one hour before bed. Don’t just ask, is my sleep better when the
0:49:14 lights were out for one hour before bed? Once that seven day period has finished, go back to doing what you
0:49:20 were doing before, which is keep all of the lights on and ask yourself, did my sleep get better when I did
0:49:25 the intervention? And did my sleep go back to being worse when I stopped? Because I’m trying to teach you
0:49:28 bi-directionality in the experiment. Does that make some sense?
0:49:34 Yeah. So you get to basically do an A-B test. Correct. You get to see both sides of the equation.
0:49:38 And with that, it’s more proof positive than just one direction alone, because who knows,
0:49:45 it could just be a placebo effect. So regularity coming back to it is critical. So we’ve spoken
0:49:54 about QQR, quantity, quality, regularity. On the regularity point, why? What’s going on in our brain
0:50:00 that’s making it from a hormonal perspective or other, that’s making it important for us to sleep
0:50:05 at the same time? It’s a pretty great question. People don’t respond to rules. They respond to
0:50:11 reasons, not rules. So let me try and explain the reason behind the sort of the rule. When it comes
0:50:17 to regularity, we have something called a circadian rhythm that we’ve spoken about. And there’s a clock
0:50:23 that sits inside of your brain, deep in the middle of the brain. So we have, it just turns out,
0:50:31 a brain here. Lovely. Okay. So we’ve got one of these hemispheres here, and then I’m just going to take
0:50:38 out what we call the subcortical sections. So these are the areas that are below the subcortex. So here is
0:50:42 the brain. So this is the front of the brain, the back of the brain, top of the brain, and here’s the brain
0:50:47 brainstem. And it turns out that right in the middle of the brain, right here, there’s an area
0:50:53 called the hypothalamus. Now here, this structure here, this is the thalamus. This is the sensory
0:50:59 gate of your brain. So all of your five senses, sound, touch, taste, smell, they all flood into this gate
0:51:05 called the thalamus. And then the thalamus will decide whether it sends those sensory signals up to your
0:51:11 cortex. And when it sends the signals up to your cortex, you start processing them, and you become
0:51:16 consciously aware of the external world. Now, as we’re falling asleep, just as an aside, what’s
0:51:22 interesting is that this gate, the sensory gate, the thalamus, once we start to fall asleep, the gate will
0:51:29 close shut. Now your eyes are technically still seeing, your ears are still hearing, your tongue is still
0:51:36 tasting. But because the gate of the thalamus, the sensory gate closes shut, those signals that are
0:51:42 coming into your brain are no longer sent up to your cortex. So you stop perceiving the outside world,
0:51:49 which is just simply a different way of saying you’ve fallen asleep. Now the hypothalamus, you’ve
0:51:56 heard of hypo, sort of hypertension or sort of, you know, hypothermia, that means lower. So here’s the
0:52:01 hypothalamus. This area here is called the hypothalamus. And it’s a tiny structure, but within
0:52:08 that structure contains a nucleus. And that group of cells, the nucleus has a fancy term, and it’s called
0:52:17 the suprachiasmatic nucleus. But the suprachiasmatic nucleus is your master 24-hour clock. Every cell in
0:52:24 your body has a clock inside of it. But this is the master clock. It’s like Lord of the Rings. There’s one
0:52:30 ring to rule them all. Well, there’s one clock to rule them all. And here in the suprachiasmatic
0:52:36 nucleus, you get the 24-hour rhythm of being awake and being asleep, being awake and being asleep.
0:52:46 How does your brain keep quartz-like precision 24-hour clock time? How does it do that? The way it does
0:52:54 that is that it uses signals such as light and dark from your eyes. And so when light comes through
0:53:02 the retina, it tells the hypothalamus it’s daytime and therefore you should be awake. And its rhythm
0:53:06 starts its awesome sort of upswing. And temperature can do this and feeding can do this, all sorts of
0:53:13 different things. But for the most part, light is the principal governor that essentially acts like
0:53:19 electrical, I should say, photon fingers, that pops the wristwatch dial out and resets it precisely to
0:53:26 24 hours every single day. Because if you’re left in the dark with no signals of light, your clock isn’t
0:53:32 precise. It drifts to about 24 hours and 15 minutes. So you start going forward a little bit every single
0:53:36 day. If you go into a cave and people have done this experiment, the thing that keeps it precise is
0:53:44 light. So you need light to keep a beautiful 24-hour rhythm. One of those things that’s under the control
0:53:51 of your 24-hour rhythm is your sleep-wake cycle. What if I’m doing exercise? Exercise is a wonderful
0:53:57 entrainer of your circadian rhythm as long as you’re doing it at the right time. So if you’re starting to
0:54:03 exercise at three or four in the morning, that’s not good because that’s an activity signal that’s going
0:54:08 to confuse the brain into thinking it’s the active period, which is normally, because we’re a diurnal
0:54:16 species, the day. And it’s the same thing coming back to my point of regularity, using light as the best
0:54:23 way to help with that regularity. Because light, if it’s artificial at night, fools your brain into
0:54:28 thinking that it’s daytime still outside. I mean, is there any such thing as non-artificial light?
0:54:32 I mean, I guess with the sun, but I mean, is there a type of light that I could use at night, like
0:54:40 candles or something? Yes. Below 30 lux is not going to necessarily do you a disservice. Probably below
0:54:47 50 lux. Now, lux, L-U-X, is just a measure of light intensity. And you can download on the app store a free
0:54:52 lux meter. And if you’re an idiot nerd like me, you’re going all over the house at night and you’re
0:54:57 sort of putting it in different locations. You’re seeing any kind of white spots here where, you know,
0:55:03 the lux is too high, but you need to drop that, that lux. By the way, it’s a great way. If people want to
0:55:08 say, look, my REM sleep is deficient. How can I get more REM sleep? There’s a great study where they did
0:55:14 something similar to what I’m telling you now. 90 minutes before bed, they turned down the lights
0:55:21 to below 30 lux and they pulled out all of the blue light. And just that trick of dropping the
0:55:29 lights down 90 minutes before bed, below 30 lux, making it warm yellow light, increased their REM sleep
0:55:38 by 18%. Wow. It’s a huge margin. So no need for pharmacology. But to your question, why is regularity
0:55:44 important? Well, I told you that light is one of the signals that can create regularity. It turns out
0:55:52 that your behavior is another thing that will tell your brain. So meaning when you go to bed and wake
0:56:00 up at the same time, it acts like an anchor. It anchors your circadian rhythm. And it tells you
0:56:07 almost like a scene in a movie. This scene is now complete. A new scene starts. This scene is complete.
0:56:12 A new scene starts. So every time that you’re going to bed at the same time and waking up at the same
0:56:18 time, you are feeding the suprachiasmatic nucleus, the master 24-hour clock in your brain. You’re feeding
0:56:26 it signals of regularity. And when it feeds on signals of regularity, it improves the quantity
0:56:35 and the quality of your sleep. Your circadian rhythm likes consistency. It likes regular signals. When you
0:56:41 feed it signals of light, of activity, of waking up, going to bed, you improve the quantity and the
0:56:45 quality of your sleep. That’s the reason behind the underlying rule.
0:56:50 So having a TV in your bedroom is a terrible idea then. Because if on that behavioral point,
0:56:55 if I’m getting in bed, but then I’m staying up for three hours watching Netflix, my brain is going to
0:57:00 be quite confused about like the behavioral pattern of what I’m doing in my life. It’s not going to
0:57:03 associate the bed with sleep. It’s going to associate the bed with movies.
0:57:09 That’s one of the problems that we call, it’s called conditioned arousal, which sounds a lot
0:57:16 more salacious than it actually is. It’s a term that we use in sleep medicine, which may explain
0:57:21 insomnia. So with insomnia, let’s say that the first time you go to this thing called a dentist and you
0:57:27 get in the chair and it’s kind of cool, you’re reclined back and you think this is fine. But then after
0:57:34 about 14 or 15 visits, when you get into that chair, you are no longer looking forward to getting
0:57:39 into that chair, are you? Why? Because you’ve learned the association that being in that chair
0:57:48 typically leads to a bad outcome. Now, the same thing is true with the bed. If you start associating the bed
0:57:55 with anything other than sleep, and we give you a pass in terms of sex, but sleep and sex, anything other
0:58:01 than that, you start to learn that this thing called my bed is this place where I’m awake,
0:58:05 where I work, where I eat, where we have conversations, where I watch television.
0:58:10 And so, you know, if I were to, and again, I’m stealing Michael Grenner’s point, but
0:58:16 if I were to say to you, bed, sleep, bed, sleep, bed, sleep, bed, sleep, bed, sleep.
0:58:17 Okay.
0:58:25 If I were to say bed, scroll, bed, eat, bed, work, bed, sleep, bed, TV, bed, you’ve
0:58:29 confused because there’s no predictive signal.
0:58:30 You’ve never bound an association.
0:58:36 Now, the way this works to your disadvantage in insomnia is the following.
0:58:42 The insomnia event that begins the insomnia is typically not the thing that maintains the
0:58:43 insomnia.
0:58:50 So let’s say that I had experienced a really difficult bereavement and that triggered a
0:58:53 form of insomnia where I couldn’t sleep because of the bereavement.
0:58:59 Gradually, the bereavement is not the thing that’s going to maintain my insomnia.
0:59:07 It’s because every time I have been going to bed over the past month, I have not been sleeping.
0:59:09 I’ve been wide awake in my bed.
0:59:14 So now, because your brain is such an incredibly associative device, it learns the association
0:59:16 that my bed is the place where I’m always awake.
0:59:18 And what do we then do?
0:59:21 We need to break that association in insomnia.
0:59:23 So what we do is we say the 20-minute rule.
0:59:28 If you’ve been in bed for about 20 minutes and it’s just not happening for you, don’t worry.
0:59:32 Don’t listen to idiots like me that doom and gloom and disease and sickness and one bad
0:59:33 night is not going to be a problem.
0:59:34 It’s just not.
0:59:37 So just say, look, tonight is not my night.
0:59:43 I am not, however, going to lie in bed awake because very quickly my brain starts to learn
0:59:46 the association that my bed is the place where I’m wide awake.
0:59:47 And you need to break that association.
0:59:50 So go to a different room in dim light.
0:59:51 Just read a book.
0:59:52 Listen to a podcast.
0:59:53 Whatever it is.
0:59:55 And the rule of thumb is the following.
0:59:58 Only return to bed when you are sleepy.
1:00:00 And so there’s no time limit.
1:00:05 And that way you gradually relearn the association that my bed is the place where I always get
1:00:08 consistent sleep because otherwise it’s the dentist’s chair.
1:00:13 You walk into your bedroom and you look at your bed and it’s your nemesis.
1:00:18 And you convince yourself even before you get into bed, I’m not going to sleep because that’s
1:00:20 the place where I always don’t sleep.
1:00:25 And by the way, if you suffer from the 3am awakenings, my first question is, how do you
1:00:26 know it’s 3am?
1:00:28 And that’s your first problem.
1:00:31 Looking at the clock does two things.
1:00:33 It makes you more anxious.
1:00:41 And second, because your brain is such an incredibly associative device, you start to then decide that
1:00:43 3am is the time when I need to wake up.
1:00:48 If you keep looking at the clock, you keep reinforcing that it’s 3 or 4.
1:00:52 And sleep at 3 o’clock in the morning is like trying to remember someone’s name.
1:00:55 The harder you try, the further you push sleep away.
1:00:58 Sleep is something that happens to you.
1:01:01 It’s not something that you make happen.
1:01:07 And so at that moment, the best advice if you don’t want to get out of bed is do any one of
1:01:07 the following.
1:01:08 Meditation.
1:01:10 Just do a guided meditation.
1:01:12 You can download apps.
1:01:14 Next, if that’s not your thing, that’s okay.
1:01:15 Do box breathing.
1:01:21 You know, you can sort of inhale for 5, hold for 6, exhale for 7.
1:01:23 There’s all sorts of different numbers.
1:01:24 But you can do breathing exercises.
1:01:27 The third, if you don’t like that, is a body scan.
1:01:28 So close your eyes.
1:01:29 Start at the top of your head.
1:01:32 Feel as, you know, do I have tension in my forehead?
1:01:33 Do I need to relax it?
1:01:34 What about my neck?
1:01:37 Do I need to move through your body and gradually go down?
1:01:38 How are my shoulder blades feeling?
1:01:44 I just relax down into the bed and gradually down into the chest, into the, move through
1:01:45 and just relax.
1:01:50 If none of those things feel fun, the next thing you can do is take yourself on a mental
1:01:51 walk.
1:01:54 There’s a great study from my university, the University of Berkeley, California.
1:01:57 And we didn’t do the study.
1:01:58 Alison Harvey did it.
1:02:01 By the way, counting sheep, bad idea.
1:02:03 Makes your sleep worse, it turns out.
1:02:04 Why is that?
1:02:09 Because, well, with every kind of little bleating cotton wool ball with a strange look
1:02:14 on its face that leaps over the fence that you’re counting, you’re reinforcing every minute
1:02:16 of sleep that you’re not getting.
1:02:18 And it seems to make matters worse.
1:02:20 But what she found was that there’s an alternative.
1:02:24 If you think about a walk that, you know, in great vivid detail.
1:02:26 So for me, it’s going to be walking the dog.
1:02:28 So I go over to the shelf.
1:02:29 I open the door.
1:02:31 Is it the red lead or the, I’m going to go with the blue lead today.
1:02:33 So I clip the dog in with my right hand.
1:02:34 I open the door with my left hand.
1:02:36 I take a left down the stairs.
1:02:42 It’s that level of, I want you 4K detail in terms of granularity.
1:02:49 And what’s common about every method I’ve just described, meditation, box breathing, sort
1:02:55 of a body scan, going on a mental walk, all of these things have in common that you get
1:02:57 your mind off itself.
1:03:03 In that particular example where she asks you to vividly think about a journey that
1:03:05 you know, what did she find in the study?
1:03:11 What she found is that that increases the speed with which you fall back asleep significantly.
1:03:18 Because as I said, it’s so, you know, her work to me demonstrated that it is so like that
1:03:25 name because the moment I stopped trying to remember someone’s name, what happens?
1:03:26 You remember it.
1:03:27 I remember it.
1:03:33 And so when you do these types of exercises where you’re getting the mind off itself, the
1:03:37 next thing that you typically remember is your alarm clock going off in the morning.
1:03:45 Is this why people listen to very vivid sleep stories and why I listen to serial killer documentaries?
1:03:48 Serial killer documentaries?
1:03:50 True crime documentaries, I should say.
1:03:52 That’s a bit more nice to palate.
1:03:55 I don’t know of them.
1:03:59 My suspicion is that they may be doing your deep sleep a disservice.
1:04:01 Stick up for me in the comments.
1:04:07 If you listen to true crime to fall asleep, please write it below in the comment section.
1:04:15 If you find it subjectively, wonderfully pacifying and calming, and there is not death, maiming,
1:04:22 blood and limbs being distributed at high velocity all over the scene, I would say it’s great.
1:04:28 But if it looks like a Quentin Tarantino movie or sounds like one, maybe harm and foul rather than no harm.
1:04:29 I mean like just in my ears.
1:04:30 But yes.
1:04:37 So, you know, we forget that to the best of my knowledge, the meditation company,
1:04:38 called Calm.
1:04:40 Now, I have no affiliation with them.
1:04:41 They were doing somewhat well.
1:04:45 But what they realized is that they wanted people to sort of meditate in the morning.
1:04:48 And when they looked at their usage statistics, people were meditating in the morning.
1:04:52 But then there was a huge swath of usage right before bed.
1:04:55 People were self-medicating their state of insomnia.
1:05:03 And then through a stroke of genius, they realized when we were young, we used to love falling asleep to our parents reading us a story.
1:05:07 Why is that any different when we become adults?
1:05:18 So they created sleep stories and they went from struggling as a company, I think, to becoming the first or one of the first billion dollar valuation health companies out there.
1:05:19 They became a unicorn.
1:05:23 And now they’ve got, you know, people like, you know, Matthew McConaughey.
1:05:25 They’ve got Harry Styles.
1:05:30 And then occasionally they’ve got, you know, an unfortunate British sleep scientist with a bad voice.
1:05:34 But you can listen to these sleep stories and they are wonderfully soporific.
1:05:35 Why?
1:05:36 Because they get your mind off itself.
1:05:43 We talked earlier on about melatonin and that there are other supplements which people talk a lot about.
1:05:46 One of the ones that’s become really popular is magnesium.
1:05:50 I’ve heard ashwagandha and I’ve heard magnesium a lot.
1:05:50 Yeah.
1:05:51 Is there any efficacy to these?
1:05:52 Are these useful?
1:05:58 The first thing I would say is that if you’re suffering from sleep problems and you’re looking to supplements,
1:06:01 you’re stepping over dollars to pick up pennies.
1:06:08 What you need to do is think about the fundamentals, regularity, watch your caffeine intake,
1:06:15 make sure you’re not drinking too much alcohol, get regular, dim down half the lights, digital detox.
1:06:21 Any one of those, but especially all of them combined, are going to get you log orders of better sleep
1:06:26 than reaching for the latest supplement bottle of whatever it is.
1:06:30 The second thing to say is think about it from a logical standpoint.
1:06:37 If there were really some supplement that promises to be the Shangri-La of all resplendent sleep at night,
1:06:41 the drug companies would have been all over it decades ago.
1:06:49 To put it in context, it took George Lucas, I think, about 30 years to amass something like $4 billion in revenue from the Star Wars franchise.
1:06:51 It took Ambien 22 months.
1:06:56 That’s how big a business sleep pharma is.
1:06:57 Ambien is what, a sleep pill?
1:06:58 Ambien is a sleep pill.
1:07:03 Magnesium, if you dig into it, and I did a deep dive about three years ago,
1:07:06 because I kept hearing it too, this magnesium, magnesium.
1:07:13 The first thing to note is that most forms of magnesium, magnesium oxide or magnesium citrate,
1:07:18 most of these forms of magnesium don’t cross the brain barrier.
1:07:21 And sleep is produced by your brain.
1:07:28 So how can something that doesn’t get into your brain affect a brain process number one?
1:07:32 There is one form of magnesium that seems to have some evidence in favor of it.
1:07:35 It’s called magnesium L-threonate.
1:07:38 But if you look at the literature, where did this story come from?
1:07:44 It turns out that about 30 years ago, they started looking at people who had disrupted sleep,
1:07:45 and they would assess their blood work.
1:07:49 And what they found is that some of those people were magnesium deficient.
1:07:54 And when they supplemented them with magnesium, and they became magnesium normative,
1:07:56 their sleep got better.
1:08:03 But that’s very different than saying, look, you and I were currently magnesium normative.
1:08:07 And then dosing myself with high volumes of magnesium,
1:08:10 am I imagining that that’s going to make my sleep better?
1:08:15 The analogy would be, let’s say I developed this incredible new oxygen saturation machine.
1:08:20 And you say to me, well, but Matt, my blood oxygen saturation right now,
1:08:24 looking at my device, tells me it’s 98.6%.
1:08:27 It doesn’t matter how fancy or good my machine is.
1:08:30 I’m not going to get you past 100%.
1:08:31 You’re already at ceiling level.
1:08:34 And that’s the problem with magnesium supplementation.
1:08:41 If you’re magnesium normative, all you’re doing is creating probably expensive urine at that moment in time.
1:08:48 Now, there may be an indirect benefit of magnesium in that it does seem to relax muscles.
1:09:04 And when the body is in a state of relaxation, it sends a signal of relaxation back up a branch of nerves called the vagus nerve that goes up to the brain and signals to your brain you’re starting to relax down and you get this state of quiescence.
1:09:05 And that’s very helpful.
1:09:06 And that’s very helpful for sleep.
1:09:14 So magnesium may still have an indirect benefit on sleep through its relaxation kind of policy that it instantiates in the body.
1:09:20 But overall, magnesium is not really moving the needle if you look at the studies.
1:09:24 Ashwagandha is different.
1:09:28 Ashwagandha and another compound called phosphatidylserine.
1:09:36 Phosphatidylserine and ashwagandha, both of these supplements seem to help do one of two things.
1:09:46 They either ratchet down the fight or flight branch of your nervous system, and they can also reduce the amount of cortisol that the body is releasing.
1:09:57 That’s important because I see a lot of people coming to the sleep center where I’m at, and they have what I call the tired but wired phenomenon, where they come to me and they say, I am so tired.
1:09:59 I am so, so tired.
1:10:05 But I’m just so wired emotionally and from a nervous perspective that I can’t fall asleep.
1:10:08 And let’s say that you’ve done, let’s say, you know, an onstage event.
1:10:10 And it’s incredible.
1:10:11 You’ve got that onstage buzz.
1:10:13 You come offstage at 11 p.m.
1:10:18 And normally you’d be fast asleep, but you know you are so wired, it doesn’t matter.
1:10:23 You are tired, as tired as can be, but you’re so wired you can’t fall asleep.
1:10:26 That’s the fight or flight branch being switched on.
1:10:27 And you just can’t fall asleep.
1:10:28 You need to push it back off.
1:10:37 Phosphatidylserine and ashwagandha will both push you back over into the more quiescent, what we call parasympathetic nervous system branch.
1:10:38 That’s good.
1:10:42 However, they also will reduce cortisol.
1:10:45 And cortisol is a wake-promoting hormone.
1:10:46 Cortisol is fine.
1:10:48 It gets a bad rap.
1:10:52 You need to have your cortisol start to spike a few hours before bed.
1:10:54 And it helps with the waking up process.
1:10:55 It’s wonderful.
1:11:00 Every day we have a cortisol spike that starts happening before we wake up.
1:11:10 It’s one of the things that helps us wake up, and then it builds us to this beautiful crescendo mid-morning, where you should be awake and not needing caffeine.
1:11:11 And it drops before bed.
1:11:16 And then it starts to peak in the sort of middle, early afternoon.
1:11:19 And, in fact, usually peaks at the late morning hours, I should say.
1:11:22 And then it will start its awesome sort of downswing.
1:11:31 And what you see is that right before you go to bed, cortisol should hit its lowest point, what we call its nadir, its lowest trough.
1:11:40 What’s interesting, by the way, just as an aside, is that insomnia we can classify usually as at least one of two different types.
1:11:41 There’s actually multiple.
1:11:44 But let’s just say of those multiple, there are two types.
1:11:46 One is called sleep-onset insomnia.
1:11:48 I can’t fall asleep.
1:11:50 The other is sleep-maintenance insomnia.
1:11:51 I can’t stay asleep.
1:12:01 When they’ve looked at people’s cortisol on a 30-minute by 30-minute basis on a 24-hour clock face, we go through just what we described.
1:12:03 Just before we wake up, we get this rise in cortisol.
1:12:05 It peaks late morning.
1:12:07 And then it drops down.
1:12:10 And right before bed, our cortisol is almost at its lowest point.
1:12:14 With insomnia patients, they show exactly the same thing.
1:12:17 A beautiful rise in the late morning hours.
1:12:19 It starts to come down.
1:12:21 But then you see two anomalies.
1:12:24 Right before bed, it goes back up.
1:12:30 And then in the middle of the night, even when it’s starting to rise, it will have this abnormal spike.
1:12:32 Right in the middle of the night, too.
1:12:37 And what we believe is that that may in part explain sleep-onset insomnia.
1:12:39 Cortisol should be coming down.
1:12:41 And it should stay low right before we go to bed.
1:12:43 But then it jumps back up in insomnia patients.
1:12:44 I can’t fall asleep.
1:12:49 And then it continues to stay low throughout the first half of the night.
1:12:51 But then it also spikes in insomnia patients.
1:12:53 I can’t stay asleep.
1:12:56 I’ve had so many founders speak to me and say,
1:13:00 why didn’t this particular ad that I ran on this platform work for me?
1:13:01 Maybe the copy wasn’t good.
1:13:02 The creative wasn’t strong.
1:13:05 But usually the problem is they’re not having the right conversation.
1:13:07 Because that ad never reached the right person.
1:13:10 And if you’re in B2B marketing, that is much of the game.
1:13:14 And this is where LinkedIn ads solves that problem for you.
1:13:16 Their targeting is ridiculously specific.
1:13:22 You can target by job title, seniority, company size, industry, and even someone’s skill set.
1:13:25 And their network includes over a billion professionals.
1:13:28 About 130 million of them are decision makers.
1:13:32 So when you use LinkedIn ads, you’re putting your brand in front of the right people.
1:13:37 And LinkedIn ads also drive the highest B2B return on ad spend across all ad networks, in my experience.
1:13:42 If you want to give them a try, head over to linkedin.com slash diary.
1:13:46 And when you spend $250 on your first LinkedIn ads campaign,
1:13:51 you’ll get an extra $250 credit from me for the next one.
1:13:53 That’s linkedin.com slash diary.
1:13:55 Terms and conditions apply.
1:14:00 We were talking about regularity, timing, and all these things, and quality and quantity.
1:14:08 But one of the things I learned from your work is that that last hour is potentially the most important hour of me being in bed.
1:14:14 And I say this in part because my girlfriend, she would have about six hours, six and a half hours sleep.
1:14:16 She sleeps very, very well, perfect sleeper.
1:14:18 But she’d always get up really, really, really early.
1:14:22 And in part, that was because of the guilt that I talked about.
1:14:24 But I had a conversation with her about the guilt.
1:14:26 And I said, just stay in bed as long as you need to stay in bed.
1:14:28 Like, just have that extra eighth hour.
1:14:35 And in part, that’s because I learned that the further we go in sleep, the more REM we’re getting.
1:14:36 Okay.
1:14:38 Can you explain that to me with these four blocks?
1:14:42 Why that last hour is particularly important and why we shouldn’t be jumping out of bed
1:14:47 or why we should be using certain sleep devices to wake us up when we’re at the end of that last hour of REM?
1:14:48 Absolutely.
1:14:52 So here we have the four blocks of sleep.
1:14:58 So when we first fall asleep, we go into light, non-rapid eye movement sleep, stage one.
1:15:03 This is the stage of sleep that if I wake you up out of it, you say, I wasn’t sleeping.
1:15:13 Now, it’s just that you’re just in that transitional phase, this beautiful liminal state between the windows of wakefulness and true sleep.
1:15:17 So this is your bridge between the waking world and the sleep world.
1:15:21 And it doesn’t last for very long, maybe just 10 or 15 minutes at tops.
1:15:24 Then you get into the workhorse of sleep.
1:15:25 This is stage two non-REM sleep.
1:15:30 50% of your night is spent in stage two non-REM sleep.
1:15:33 I don’t like the word light non-REM sleep.
1:15:39 I’ve often used it, but it’s not really, it’s, we do a lot of cognitive processing in stage two non-REM sleep.
1:15:40 It’s good stuff.
1:15:48 It’s not just the stage that you have to go through from sort of, you know, deep non-REM sleep to go back to stage two in order for you to get to REM.
1:15:49 But I’ll come to that.
1:15:53 So we have fallen asleep 10 minutes.
1:15:55 Now we’re in stage two non-REM sleep.
1:15:58 We’ll stay there for about 15 or 20 minutes.
1:16:05 Then if it’s in the first couple of hours of the night, we go down into the very deeper stages of deep non-REM sleep.
1:16:15 This is where the brainwave patterns slow down, but the brainwaves become incredibly big, huge, big, powerful, slow brainwaves.
1:16:21 This is where you get an enormous amount of restoration recovery of many of your major physiological systems.
1:16:24 So physical recovery.
1:16:26 Physical recovery, but mental too.
1:16:26 Yeah.
1:16:34 It’s during deep sleep that you take newly minted memories that you’ve learned and you hit the save button on those memories so that you don’t forget.
1:16:41 Deep sleep essentially is going to future proof the information that you just learned today.
1:16:49 It transfers information from a short-term storage vulnerable reservoir to a more permanent long-term storage site.
1:16:53 It’s during deep non-REM sleep when we have this communication.
1:17:00 So think of those deep, powerful, slow brainwaves like long-wave radio station when you used to tune into a radio station in a car.
1:17:08 You get huge ability for information transfer across long distances, across huge paths in the brain.
1:17:08 It’s amazing.
1:17:13 So we’ve gone from light non-REM, then we go down into deep non-REM.
1:17:16 We’ll stay there for about 15 or 20 minutes.
1:17:18 Then we’ll start to rise back up again.
1:17:20 We’ll go back into stage two non-REM sleep.
1:17:22 Wait, we’ve gone from one, two, three to two?
1:17:23 Yes.
1:17:29 So we’ve gone, think about it more, almost like a rollercoaster ride.
1:17:34 So we go from light non-REM and then we go down into stage two non-REM.
1:17:36 Then we go down into deep sleep.
1:17:41 And then we’re going to rise back up into light stage two non-REM sleep.
1:17:42 We’re going to stay there.
1:17:49 And after about 70, 80 minutes, you’re going to pop up and you’ll have a short REM sleep period.
1:17:49 Oh, okay.
1:17:50 Like this.
1:17:51 And this is beautiful.
1:17:54 So this is what we call a hypnogram.
1:17:56 I’ll put this on the screen for anyone.
1:17:56 Lovely.
1:17:59 So what I’m describing here is this rollercoaster ride.
1:18:04 So we’ve fallen asleep, light stage one non-REM, go down into stage two.
1:18:09 Then you go down and you have a heavy period of deep non-REM slow wave sleep, stage three.
1:18:13 And then, and that’s what you see on your sleep tracker is deep sleep.
1:18:14 This is light sleep.
1:18:15 This is deep sleep.
1:18:17 Stage two non-REM sleep, light sleep.
1:18:19 Stage three non-REM sleep, deep sleep.
1:18:27 But then you’ll start to climb back up and then you may pop up and you’ll have a short REM sleep period here after about 70 or 80 minutes.
1:18:29 So you’ll have about 10 minutes of REM sleep.
1:18:31 And then back down, you go again.
1:18:35 You go down into non-REM sleep and then up into REM.
1:18:38 Down into non-REM sleep and you’ll go up into REM.
1:18:40 Down into non-REM sleep and up into REM.
1:18:47 So what’s interesting, however, is that the ratio of non-REM to REM changes.
1:18:51 Now, there’s a myth out there and it’s a bit of a problem.
1:18:57 We humans have a 90-minute average non-REM to REM cycle.
1:19:01 So we go down into non-REM sleep and then up into REM sleep every 90 minutes.
1:19:04 Then we go back down into non-REM sleep and then up into REM sleep.
1:19:08 So we go down into non-REM sleep and then up into REM in this 90-minute cycle.
1:19:13 The problem is that it’s on average 90 minutes.
1:19:18 It ranges from 70 minutes to up to 120 minutes from one individual to the next.
1:19:23 So, you know, these devices that you may have seen tried to sort of, you know, entrepreneurship.
1:19:29 They say, I’m going to wake you up at the ideal moment in your 90-minute cycle.
1:19:33 So that this thing that sits on my bedside, I tap it when the lights go out.
1:19:35 And then it’s going to go on its 90-minute cycle.
1:19:37 And it’s going to figure out the perfect moment to wake you up.
1:19:42 It’s nonsense because my sleep cycle may be 75 minutes.
1:19:44 Yours may be 105 minutes.
1:19:47 It’s got no idea because it’s using a hard-coded 90-minute cycle.
1:19:49 It’s in some ways nonsense.
1:19:54 But we go down into non-REM sleep and up into REM sleep every 90 minutes.
1:20:01 What changes, however, is the ratio of non-REM to REM within those 90-minute cycles as you
1:20:07 move across the night such that in the first half of the night, the majority of those 90-minute
1:20:12 cycles are comprised of lots of deep non-REM sleep and very little REM sleep.
1:20:17 But as you push through to the second half of the night, now that seesaw balance shifts over
1:20:22 and you spend much more of your time in REM sleep in the second half of the night.
1:20:25 And particularly, just as you said, in the last two hours of the night.
1:20:27 Why is this consequential?
1:20:31 Well, just as you said and you spoke about for your girlfriend, let’s say that, you know,
1:20:33 I normally go to bed for argument’s sake.
1:20:37 And I’m not saying this is the ideal time, but I go to bed at midnight to make the math easy
1:20:38 and I wake up at eight.
1:20:41 But tomorrow, I’ve got to catch my flight back home.
1:20:43 So I’m going to wake up two hours early.
1:20:45 So I’m going to wake up at six rather than eight.
1:20:47 I’ve lost two hours of sleep.
1:20:49 So how much total sleep have I lost?
1:20:51 Well, I’ve lost 25% of my total sleep.
1:20:53 Two hours of my eight hours.
1:20:54 25%.
1:20:55 Well, yes and no.
1:20:58 I’ve lost 25% of my total sleep.
1:21:04 But I may have lost 50, 60, 70% of all of my REM sleep.
1:21:04 Why?
1:21:09 Because REM sleep comes in the second half and particularly those last couple of hours of sleep.
1:21:13 So that’s why it’s not just academic that you understand the sleep cycle relationship,
1:21:16 but it’s also pragmatic because it can impact the amount.
1:21:20 In fact, the easiest way if people said, how can I get more REM sleep?
1:21:26 I would say just sleep 15 minutes later into the day than you normally would do.
1:21:31 And you will disproportionately bias yourself towards getting significantly more REM sleep.
1:21:33 And why does REM sleep matter?
1:21:37 REM sleep is a brain state, firstly, that is incredibly active.
1:21:43 In fact, some parts of the brain, particularly if I were to show you these deep emotional
1:21:45 centers of the brain, as I pull this brain apart.
1:21:52 So we’ve got these sort of deep emotional centers in the brain that sit.
1:21:58 And in fact, they’re more just underneath in here, tucked in inside, just next to your brain
1:21:59 stem at the top of it.
1:22:02 And these emotional centers are called the amygdala.
1:22:04 And you have one on the left and one on the right side of your brain.
1:22:09 That part of the brain, together with a memory structure that runs alongside it called the
1:22:13 hippocampus, those two parts of the brain form what we call the limbic system.
1:22:16 And you may have heard of the limbic system, the emotional centers of the brain.
1:22:21 Those can be up to 40% more active when you’re in dream sleep than when you’re awake.
1:22:22 Dream sleep.
1:22:25 Dream sleep is rapid eye movement sleep.
1:22:25 REM sleep.
1:22:27 So REM sleep is the stage.
1:22:29 Now, it depends on how you define dreaming.
1:22:34 If you define dreaming as any mental activity reported upon awakening, then you dream in
1:22:37 all stages of sleep, light non-REM sleep, deep REM sleep.
1:22:39 So what would that sound like?
1:22:42 Well, if I woke you up and said, Stephen, just tell me what was going through your head.
1:22:45 And you said, well, I was just thinking about the next time you’re going to come in and wake
1:22:45 me up.
1:22:47 That’s just a dream thought.
1:22:54 The most people think of dreams as the dreams that we have from REM sleep, from rapid eye
1:22:55 movement sleep.
1:22:57 That’s why we call it dream sleep.
1:23:01 Dreams from rapid eye movement sleep are florid, they’re narrative.
1:23:07 In fact, last night when you fell asleep and you went into dream sleep, you became incredibly
1:23:08 psychotic.
1:23:09 Excuse me.
1:23:15 Now, before you reject my diagnosis of your nighttime psychosis, let me give you five good
1:23:15 reasons.
1:23:20 When you went into dream sleep last night, you started to see things which were not there.
1:23:21 So you were hallucinating.
1:23:24 Second, you believe things that couldn’t possibly be true.
1:23:26 So you were delusional.
1:23:30 Third, you became confused about time, place, and person.
1:23:33 So in psychiatry, we call that being disorientated.
1:23:40 Fourth, you had wildly fluctuating emotions, something that we call being emotionally labile.
1:23:42 You’re all over the place.
1:23:47 And then how wonderful you and I, because I include myself now as being psychotic, you
1:23:52 and I, we both woke up this morning and we forgot most, if not all, of that dream experience.
1:23:53 So we’re suffering from amnesia.
1:23:58 If you were to experience any one of those five symptoms whilst you’re awake, you’d be seeking
1:24:00 some degree of psychological help.
1:24:05 But for reasons that we’re only now understanding, it seems to be a normal biological and psychological
1:24:05 process.
1:24:07 So what are the reasons?
1:24:09 Why do we dream?
1:24:11 We dream for at least two different reasons.
1:24:15 The first reason is emotional first aid.
1:24:19 REM sleep is what I’ve defined as overnight therapy.
1:24:25 And it’s during dream sleep where your brain takes difficult, painful, emotional experiences.
1:24:28 And it acts like a nocturnal soothing balm.
1:24:33 And it just takes the sharp edges off those difficult, painful experiences so that you come
1:24:38 back the next day and you have a memory of an emotional event.
1:24:39 But it’s no longer emotional.
1:24:45 You don’t have that same visceral regurgitation of that same emotional charge.
1:24:51 Why is REM sleep able to do this overnight therapy, this depotentiation?
1:24:57 Why is REM sleep able to sort of strip the bitter emotional rind from the informational orange,
1:24:58 as it were?
1:25:00 The reason is the following.
1:25:08 Dream sleep, REM sleep, is the only time during the 24-hour period where the brain shuts off a
1:25:11 stress-related neurochemical called noradrenaline.
1:25:15 Now, you’ve heard of the sister chemical downstairs in your body called adrenaline.
1:25:17 Well, upstairs in the brain, we don’t have adrenaline.
1:25:19 We have noradrenaline.
1:25:23 REM sleep is the only time where it’s completely shut off.
1:25:30 And what we put forward is a theory called overnight therapy where your brain has, as I told you,
1:25:33 these emotional centers and these memory centers, the emotional centers, the amygdala,
1:25:35 the memory centers, the hippocampus.
1:25:39 You reactivate those structures when you go into dream sleep.
1:25:44 So your brain gets the chance to reactivate and replay and reprocess emotional experiences.
1:25:51 However, it’s doing it in a quote-unquote safe neurochemical environment because that stress
1:25:54 chemical of noradrenaline is completely shut off.
1:26:01 So it’s the ideal neurochemical therapy for stripping the emotion from the memory.
1:26:07 And we put forward a theory that perhaps the quintessential disorder where this fails is PTSD.
1:26:12 Because when you speak to those patients, not only do we see that their REM sleep is disrupted,
1:26:19 when you speak to those patients, they will say, look, I just can’t quote-unquote get over the event.
1:26:26 What they mean by that is the war veteran who is now going to the supermarket and they come outside
1:26:35 and they’re in the car park and the car backfires and they instantly have the flashback to the sort of detonation on the military field.
1:26:41 And what’s happening there is that the brain has not stripped the emotion from the memory.
1:26:46 So every time they relive the memory, they regurgitate that same emotional reaction.
1:26:53 So no wonder we propose that the brain then comes back the following night and says, look, I’m sorry, sleep.
1:26:55 I’ve still got this trauma memory.
1:26:58 Can you do your trick of stripping the emotion from the memory?
1:27:00 And it fails again.
1:27:05 So in the next night, it comes back and says, I’m sorry to bother you, but I’ve still got this emotionally charged memory.
1:27:08 Please do your trick of stripping the emotion from memory.
1:27:09 It fails again.
1:27:14 This sounds like the broken record of repetitive nightmares that we see in PTSD.
1:27:17 Why could this be happening?
1:27:23 Levels of noradrenaline in the brain in patients with PTSD are too high.
1:27:26 And I was at a conference some years ago where I was presenting this theory.
1:27:28 We just presented this theory.
1:27:30 It was a theory and it was in search of data.
1:27:34 And it turns out at the same conference, it was one of those incredible moments.
1:27:35 You get hairs on the back of your neck.
1:27:41 There was a psychiatrist from Puget Sound, which is just outside of Seattle on the west coast of America.
1:27:50 And he had been treating his war veterans in the Veterans Administration with a blood pressure medication called prazosin.
1:27:55 Now, it turns out that prazosin, it’s a generic drug because it’s the Veterans Administration, so it’s cheap.
1:27:58 And it crosses the blood-brain barrier.
1:28:05 When prazosin gets into the brain, one of the things that it does is shut down levels of noradrenaline.
1:28:06 Why was this interesting?
1:28:12 What he was perplexed by is that he was saying, I’m giving this blood pressure medication to my war veterans with PTSD.
1:28:15 It’s not helping too much with their blood pressure.
1:28:20 But they’re all coming back saying, all of those repetitive nightmares, they’re starting to go away.
1:28:21 And I’m sleeping better.
1:28:22 And I’m feeling better.
1:28:37 What he had done was inadvertently treated their high levels of noradrenaline, which were preventing the brain from kind of dropping those levels of noradrenaline down and processing the emotion from the memory.
1:28:40 It was too high in those PTSD patients.
1:28:46 But by treating them with this drug, he’d inadvertently brought the levels of noradrenaline down during REM sleep.
1:28:53 And then it ultimately became one of the only prescribed medications in the Veterans Administration for repetitive nightmares.
1:28:55 Because why?
1:29:02 The brain had finally got down into a, quote, unquote, safe chemical state because noradrenaline was too high.
1:29:04 But he treated them with this drug.
1:29:09 So he had data that was in search of a theory.
1:29:12 I had a theory that was in search of clinical data.
1:29:15 And so I raced to him after he gave his presentation.
1:29:19 I said, I think I know why you’re finding what you’re finding.
1:29:20 I flew him down to Berkeley.
1:29:22 We spent all day together.
1:29:23 We went out for dinner together.
1:29:25 And as I said, ultimately, he went on to do clinical trials.
1:29:29 And it’s not a cure-all for everyone, by the way.
1:29:30 It doesn’t work for everyone.
1:29:36 And I would say that there is now a better treatment for nightmares if you’re suffering from nightmares.
1:29:41 And it’s called Image Rehearsal Therapy, or IRT.
1:29:50 And it works through an incredible mechanism of memory that we actually had discovered about, gosh, 20 years ago now, called memory reconsolidation.
1:29:56 So when you learn information, it would be, oh, let’s take a Word document.
1:30:02 Wouldn’t it be staffed if you opened up a Word document, you started typing in, you know, all of this information.
1:30:03 You hit save.
1:30:04 And then you come back tomorrow.
1:30:08 And you double-click on the document, and Word has shut you out.
1:30:09 You can’t edit the document.
1:30:12 That’s a really bad information storage system.
1:30:13 It’s a bad idea.
1:30:16 Your human memories are just like this.
1:30:20 You form new memories, then you sleep, and you save them.
1:30:29 But when you come back and you reactivate that memory, when you recall a memory, you bring it back into this opened-up state.
1:30:31 It’s like double-clicking on the memory.
1:30:34 And the memory becomes fragile and malleable once again.
1:30:36 So you can update and edit that memory.
1:30:38 And then the next night, you resave it.
1:30:40 It’s called reconsolidation.
1:30:41 So the first night, I save it.
1:30:42 That’s consolidation.
1:30:44 Then I reactivate it.
1:30:45 I modify it.
1:30:48 And then the next night, I reconsolidate it.
1:30:56 So coming back to nightmares, it turns out that you can do this with trauma patients who have nightmares caused by trauma.
1:30:59 For example, let’s say that you got into a horrific road accident.
1:31:02 And you went through, your brakes failed.
1:31:02 You went through the red light.
1:31:03 You got T-boned.
1:31:05 It was just traumatic.
1:31:06 It was all traumatic.
1:31:18 And what you do with the therapist, because you’re having these repetitive nightmares of reliving that same car crash every night, you work with them and you tell them the dream.
1:31:21 You recall the dream actively out loud.
1:31:25 But then working with a therapist, what you do is you modify the outcome.
1:31:34 So instead of me saying the brakes failed, now in the new scenario with your therapist, you say, well, you look down and there’s a manual handbrake in the car.
1:31:42 So you realize that you can actually just gradually start applying the handbrake and you bring the car to a safe halt and you go to the side of the road and there’s no accident.
1:31:49 And what you’re doing is you’re reopening back up that trauma memory and you’re rewriting the narrative.
1:31:53 And then you sleep and you update that memory.
1:32:05 And by recalling and rewriting the memory each and every waking day, you end up dissipating the severity of your trauma nightmare every single night.
1:32:08 And it’s called image rehearsal therapy for nightmares.
1:32:13 It’s incredibly powerful, probably more powerful than the prazosin drug that I spoke about.
1:32:19 And I’m guessing people don’t sleep and also have nightmares for a variety of reasons relating to trauma generally.
1:32:26 Ah, it’s a good question, perhaps, which is in some ways, what’s the difference between a bad dream and a nightmare?
1:32:29 Because all of us will have bad dreams.
1:32:34 Bad dreams are usually things that happen infrequently.
1:32:36 Maybe you have them once every month, every couple of months.
1:32:37 Yeah.
1:32:43 The definition of nightmare disorder is that you have to have these dreams frequently, maybe at least twice a week.
1:32:49 They have to wake you up out of your sleep and you have vivid recall.
1:32:56 Plus, it has to cause you some kind of daytime distress where you’re not feeling good about the day.
1:32:59 It’s causing you mental anguish.
1:33:07 And furthermore, if it starts to lead to hopelessness or a sense that your life is not worth living,
1:33:10 you absolutely need to go and see someone.
1:33:12 And here’s what we’ve discovered about nightmares.
1:33:18 Short sleep duration, not getting enough sleep, sleeping less than six hours,
1:33:26 predicts by about 100 to 150 percent higher percentage chance of you having suicidal thoughts,
1:33:31 attempting suicide, or tragically suicide completion.
1:33:33 That’s bad sleep.
1:33:52 It turns out that nightmares, so if short sleep has 150 percent higher likelihood of suicidal tendencies associated with it.
1:33:57 Now, we don’t think that nightmares are causing suicidal tendencies.
1:33:58 That’s not what we believe.
1:34:02 We believe, however, nightmares much more than disrupted sleep.
1:34:06 Nightmares seem to be the canary in the coal mine.
1:34:12 Nightmares are this distress beacon that leaks from our electrical static of sleep at night.
1:34:19 And it is incredibly sensitive to your suicidal tendencies, your suicidal attempts,
1:34:21 and as I said, suicide completion as well.
1:34:24 Nightmares are a biomarker.
1:34:31 If you are having distressing nightmares that are waking you up, you need to go and speak to someone about it.
1:34:36 It’s absolutely paramount because there are good, effective ways that you can dissipate those nightmares.
1:34:41 I was trying to understand whether it’s a malfunction or it’s a signal.
1:34:43 I guess it might be both.
1:34:49 It’s a very good question, which is, is it adaptive or is it maladaptive?
1:34:53 Is it a good thing to have a nightmare or is it a bad thing to have a nightmare?
1:34:56 We don’t quite have the answer to that.
1:35:00 But let me come back to, I told you there were two functions of dream sleep.
1:35:03 And we’re still in the first one, which is emotional first aid.
1:35:07 And it turns out that your thinking is incredibly astute.
1:35:11 We believe that at least normative dreams, not nightmares.
1:35:17 Nightmares may be the system failing, just as I spoke about in PTSD with repetitive nightmares.
1:35:22 And in fact, repetitive nightmares are so consistent in PTSD that you can’t receive a diagnosis of PTSD
1:35:24 without having repetitive nightmares.
1:35:27 That’s how sort of diagnostic they are.
1:35:32 But dreaming, normative dreaming, even if they’re bad dreams, is beneficial.
1:35:34 How can I make that claim?
1:35:39 There was a study done by a late sleep scientist, a woman called Rosalind Cartwright.
1:35:45 And she was studying people who had gone through a difficult period, let’s say bereavement or very bitter divorce.
1:35:48 And they had become depressed because of that experience.
1:35:53 And around the time of the experience, she was seeing them as a therapist.
1:35:56 And she was having them do dream recall.
1:35:59 She was having them create dream diaries every single night.
1:36:02 And then she tracked these patients for a year.
1:36:08 And it turned out about roughly half of them by 12 months later had remitted from their depression.
1:36:09 They’d got better.
1:36:10 They’d got past their depression.
1:36:13 The other half was still depressed.
1:36:18 So then she took that data and she went back with those two groups.
1:36:21 And she said, is there anything different about their dreams?
1:36:23 And it turned out that there was.
1:36:31 Both of those groups of people, whether they cut free of their depression or they stayed in their depression, both of them were dreaming at the time.
1:36:32 Both of them were having REM sleep.
1:36:33 Both of them were dreaming.
1:36:35 What was the difference then?
1:36:41 Those individuals that went on to gain remission to their depression and get better.
1:36:47 Those people were dreaming of the events itself at the time that they were happening.
1:36:52 Whereas those other people who didn’t go on to gain clinical remission, they were dreaming.
1:36:55 They just weren’t dreaming of the experience itself.
1:36:59 In other words, it’s not just sufficient to have REM sleep.
1:37:03 It’s not just sufficient to have REM sleep and be dreaming.
1:37:10 You need to be dreaming of the difficult, painful experience that you’re going through to gain that clinical resolution.
1:37:14 Damn, so if I have something going on in my life, I need to think about it before I go to bed.
1:37:15 Yes and no.
1:37:29 What you have to realize is that it’s taken us, depending on who you believe, 3.4 million years of evolution to develop this thing called hominid sleep and dreaming and REM sleep.
1:37:44 I think that evolutionary millions of years probably understands what the correct blueprint playlist of dream experience is and should be for me at night.
1:37:46 And therefore, I don’t need to worry about it.
1:37:47 I shouldn’t try to force anything.
1:37:53 That’s the first function of dream sleep, is that it’s emotional first aid.
1:37:55 And we’ve got good data for that.
1:37:58 But there’s a second completely independent benefit of dreaming.
1:38:03 Dreaming is a form of informational alchemy.
1:38:06 Dreaming is creativity.
1:38:15 Now, I told you that during deep non-REM sleep, we take new memories that we’ve learned and we fixate them like amber sort of setting a fossil in.
1:38:17 And we do that during deep sleep.
1:38:20 That saves the individual pieces of the new stuff.
1:38:24 Then comes a long REM sleep, which happens after deep sleep.
1:38:27 And the second phase of memory processing happens.
1:38:34 That’s where REM sleep starts to fuse all of the things that you’ve recently been learning with this entire back catalog of information.
1:38:45 And so you wake up with a revised mind-wide web of associations that is capable of divining solutions to previously impenetrable problems.
1:38:54 So, you know, it’s almost, you know, it’s like group therapy for memories that REM sleep gathers in all of the information that you’ve learned during the day and everyone gets a name badge.
1:39:02 But unlike the waking logical connections that you make already, REM sleep is like a Google search gone wrong.
1:39:05 That you insert, let’s say, diary of a CEO.
1:39:07 And it takes you to page 20.
1:39:09 This is dream sleep.
1:39:12 And it’s about some field hockey game in Utah.
1:39:13 And you think, hang on a second.
1:39:15 But how on earth is that?
1:39:22 Well, there was someone who had, you know, they’d found a diary that had been lost, you know, a long time ago.
1:39:27 And the guy who had found it was a famous CEO in the town of this sort of, you know, Utah as he was watching.
1:39:30 So it’s a distant, non-obvious connection.
1:39:33 But it turns out that that’s what dreaming is all about.
1:39:37 It’s almost as though we go to sleep with the pieces of the jigsaw.
1:39:41 But by way of dreaming, we wake up with the puzzle complete.
1:39:46 And when you start to fuse things that should not normally go together,
1:39:51 But when they do, every now and again, cause a marked advance in evolutionary fitness,
1:39:54 that is the biological basis of creativity.
1:40:00 It’s the reason that no one has ever told you, look, Stephen, you should stay awake on a problem.
1:40:01 They don’t.
1:40:03 They tell you to sleep on a problem.
1:40:11 And in every language that I’ve inquired about to date from, you know, from French to Swahili,
1:40:15 That term, sleeping on a problem or something like it exists.
1:40:21 My point being is the benefit, the creative benefit of sleep transcends cultural boundaries.
1:40:24 It’s a common experience of homo sapiens.
1:40:29 There is an invisible tax on salespeople that no one really talks about enough.
1:40:34 The mental load of remembering everything, like meeting notes, timelines, and everything in between.
1:40:37 Until we started using our sponsor’s product called PipeDrive,
1:40:40 one of the best CRM tools for small and medium-sized business owners.
1:40:46 The idea here was that it might alleviate some of the unnecessary cognitive overload that my team was carrying,
1:40:51 so that they could spend less time in the weeds of admin and more time with clients,
1:40:52 in-person meetings, and building relationships.
1:40:54 PipeDrive has enabled this to happen.
1:41:02 It’s such a simple but effective CRM that automates the tedious, repetitive, and time-consuming parts of the sales process.
1:41:09 And now, our team can nurture those leads and still have bandwidth to focus on the higher-priority tasks that actually get the deal over the line.
1:41:15 Over 100,000 companies across 170 countries already use PipeDrive to grow their business,
1:41:17 and I’ve been using it for almost a decade now.
1:41:19 Try it free for 30 days.
1:41:20 No credit card needed.
1:41:21 No payment needed.
1:41:26 Just use my link, PipeDrive.com slash CEO, to get started today.
1:41:29 That’s PipeDrive.com slash CEO.
1:41:34 Just give me 15 seconds to explain how you can build a viable business online.
1:41:37 The people I see winning in life don’t have a perfect plan.
1:41:40 They just take the first step, and then the next, and then they keep going.
1:41:42 They stay obsessed, and they stay consistent.
1:41:49 And Stand Store, a platform I co-own and one of our sponsors, is the best first step to help turn your knowledge into income.
1:41:56 It only takes a couple of minutes to launch your business and start selling digital products, coaching, memberships, or communities online
1:41:58 without any tech headaches or endless setup.
1:42:03 Thousands of entrepreneurs, creators, and risk-takers use Stand to take control of their future
1:42:08 because Stand is for entrepreneurs, for those willing to put in the work and bet on themselves.
1:42:11 If you’re ready to start building, join us.
1:42:18 Launch your business today with a free 14-day trial at stephenbartlett.stan.store.
1:42:24 What is the most important thing we haven’t talked about as it relates to the personas of those people
1:42:27 that are probably listening right now and for the reasons why they might have clicked?
1:42:32 You know, they’re probably looking, again, we have the optimizers, we have those that have bad sleep habits,
1:42:34 and then we have those that have real sleep disorders.
1:42:37 What is the most important thing we haven’t talked about that we should have talked about for them?
1:42:40 It may be the dystopian future.
1:42:42 Let’s talk about the dystopian future.
1:42:48 What is a podcast if it does not contain, at least in this day and age, a dystopian future?
1:42:49 What is the dystopian future?
1:42:55 Probably the most spectacular discovery that has happened since you and I last spoke
1:42:59 is the discovery of what we call the genetic short sleepers.
1:43:09 These are individuals who, by way of a genetic mutation, can survive on as little as 6.25 hours of sleep,
1:43:16 in other words, 6 hours and 15 minutes of sleep, and they show zero impairment in their brain or their body.
1:43:20 They can do just fine on 6 hours of sleep.
1:43:21 I know where this is going.
1:43:25 And we have four genes that we’ve identified now.
1:43:30 The first two genes, the first one identified was called the DEC2 gene, DEC2 gene.
1:43:36 The second was called the ADRB1 gene, which I granted, I know it sounds like the next Radiohead album,
1:43:38 but it’s not the next Radiohead album.
1:43:46 And these genes allow these individuals to get away with an amount of sleep
1:43:50 that normally would cause predictive disease and sickness, just as we’ve spoken about.
1:43:58 So at this point, probably some people listening are thinking, I think I’m one of those people.
1:44:09 Just to put it in context, the probability that you will be struck by lightning in your lifetime is 0.0064.
1:44:11 Highly unlikely.
1:44:18 The chances of you having the ADRB1 gene is 0.004.
1:44:21 And the ADRB1 gene is the short-sleeping gene?
1:44:22 It’s one of the short-sleeping genes.
1:44:27 So in other words, you are statistically more likely to be struck by lightning in your lifetime
1:44:30 than you are to have that short-sleeping gene.
1:44:32 So the probability is low.
1:44:36 By the way, why is this the case?
1:44:37 Why do they get away with this?
1:44:42 And we’ve discovered now by using sort of genetic manipulations, we understand why.
1:44:46 First thing is that they have a much stronger wake drive during the day.
1:44:53 So you and I and all the rest of our mere mortals, we’ll have these kind of like oscillations in our consciousness throughout the day
1:44:58 where we’ll have dips where we feel a bit sleepy and we’re dragging and then we’ll kind of get – they don’t have that.
1:45:02 They have – it’s like a light switch, like a dimmer switch.
1:45:08 You and I, we may sort of go up to like 80% brightness when we’re awake and then sometimes it will flicker
1:45:14 and then we’ll go down and we’ll have pretty solid sleep, maybe sort of, you know, down to 20%.
1:45:18 But the lights are not quite off, you know, where sleep is good but not amazing.
1:45:22 These people have an all-or-nothing phenomenon.
1:45:31 They are all 100% bright light throughout the day and then – and they can maintain 17, 18 hours of wakefulness, no problem.
1:45:35 And then when they sleep, they sleep hard.
1:45:37 They have much more efficient sleep.
1:45:40 Remember we spoke about sleep efficiency and I want it 85% or above.
1:45:45 Almost all of their time at night is spent in solid, stable, sound sleep.
1:45:48 And the depth of their sleep they have is greater.
1:45:50 So they’re awake more throughout the day.
1:45:54 They build up a stronger wakefulness drive, which is called adenosine,
1:45:58 which means that when they sleep, they sleep harder throughout the night,
1:46:01 which means that they can then be awake for more powerful stints during the day.
1:46:04 Second, they don’t suffer from jet lag.
1:46:05 What the f?
1:46:07 What do you mean they don’t suffer from jet lag?
1:46:12 Because of their strength of wakefulness drive, when they are circadian misaligned,
1:46:14 it’s as though they haven’t traveled between time zones.
1:46:16 They can just stay awake.
1:46:19 They have a strong drive for wakefulness.
1:46:20 Who are these people?
1:46:23 They are these genetic short sleepers.
1:46:25 And do they pass these genes on to their children?
1:46:26 Yes, they do.
1:46:27 And so their children have the same?
1:46:28 They’re heritable.
1:46:29 Can I have?
1:46:34 Well, firstly, let’s take a step back before I get to the dystopian.
1:46:37 This tells us something above and beyond biological fascination.
1:46:41 It says there is a profound statement in evolution.
1:46:47 Mother nature has figured out a way genetically to zip file sleep.
1:46:48 Zip file.
1:46:51 You can compress eight down into six.
1:46:54 You know on your computer, you can get a collection of files,
1:46:57 you group them all together, and then you say compress these files.
1:47:03 And you compress them and you zip them into a single file, and it’s dense, it’s packed,
1:47:06 and it takes up less amount of volume.
1:47:08 Do they have the same life expectancy?
1:47:10 They seem to from everything we can tell.
1:47:18 So somewhere along the way, through genetics, evolution has figured out how to go from eight
1:47:20 and compress it down to six.
1:47:21 Where’s the dystopia?
1:47:26 Well, we’ve all heard of CRISPR, which is this genetic editing manipulation tool
1:47:30 that a lab next door to mine at UC Berkeley discovered, Jennifer Downer.
1:47:31 She won a Nobel Prize for it.
1:47:39 Is there some future, and I hope not, is there some future where we start to genetically engineer
1:47:43 people from a need of seven to nine hours down to a need of six?
1:47:50 Imagine the reduction in healthcare burden cost, because right now, the burden of insufficient
1:47:51 sleep is vast.
1:47:56 Insufficient sleep will cost most nations about 2% of their GDP.
1:48:02 Here in America, it’s $411 billion of cost caused by insufficient sleep.
1:48:04 In the United Kingdom, it’s about $40 billion.
1:48:06 In Japan, it’s $50 billion.
1:48:12 Solve the sleep loss epidemic, which I’ve been trying to do by saying, you know, sleep
1:48:17 enough, and you could, you know, cause massive financial disruption in the good way.
1:48:24 But here, if you start to genetically engineer people, could you reduce the burden that is caused
1:48:30 by people currently who need seven to nine and take that burden away because they no longer
1:48:31 need seven to nine?
1:48:32 Why did you say, I hope not?
1:48:36 Well, I hope not because I think here’s the following that happens.
1:48:38 It’s not that I’m against that idea.
1:48:43 I would love for the burden of disease and sickness to be reduced and people not to suffer
1:48:43 from that.
1:48:46 And if I could find a way to do it genetically, I would.
1:48:50 And you could think about people arguing, well, imagine the productivity benefits.
1:48:53 I mean, huge upside of that.
1:48:56 You know, people are being more productive and they’re probably spending more.
1:48:59 So from a capitalistic society, it’s the perfect, it’s the ad man’s dream.
1:49:04 Because when you’re asleep, it’s antithetical to a capitalistic society.
1:49:04 Why?
1:49:06 Because you’re neither producing nor consuming.
1:49:08 That’s very cynical and I don’t buy into that.
1:49:13 But nevertheless, so all of these things would be markedly better, would they not be, if
1:49:14 we genetically engineered this way?
1:49:15 Why do I fear it?
1:49:22 I know for a fact that as soon as six becomes the new eight, everyone starts sleeping four.
1:49:29 And now I’m just back into the same battle again, because six is the minimum that you need.
1:49:31 And they say, well, if that’s the minimum, then I’ll sleep four.
1:49:35 And when I find the next gene that allows you to get away with four hours of sleep, then they
1:49:36 say, well, that’s great.
1:49:37 So then I can go down to two.
1:49:43 And it’s a form of almost this sleep currency, you know, inflation that I’m always fighting
1:49:44 a battle.
1:49:47 And at some point, I’ll always be on the wrong side of that battle.
1:49:56 These people with this gene can thrive on four to six hours sleep without any negative effects
1:49:59 that most of us would experience.
1:50:00 Correct.
1:50:01 It’s very jealous.
1:50:03 So, you know, what is going on there?
1:50:11 And what we’re seeing is this, this incredible density of sleep and this epic drive for wakefulness.
1:50:13 They are more efficient sleepers.
1:50:16 They can get done what you and I take eight hours to do.
1:50:18 They can do it in six.
1:50:20 And I guess, is there a way to easily test this?
1:50:21 I guess, go into a lab and get…
1:50:21 Yeah.
1:50:26 So if you’ve ever done, you know, I think, you know, all of those genetic testing kits out
1:50:30 there where, and a lot of them will allow you to download your raw data.
1:50:32 All you need to do is download your raw data.
1:50:34 And then there’s a company, I think it’s called Prometheus.
1:50:36 Again, I have no affiliation with them.
1:50:37 I don’t know how valid they are.
1:50:44 But then you upload your raw genetic data into their model and then it will list and it will
1:50:45 rip it apart.
1:50:49 So normally those genetic services, they give you a nice PDF and it’s kind of like maybe
1:50:51 15 pages of all of the main stuff.
1:50:58 And it’s this Prometheus is kind of like the, you know, the old school kind of scientist nerdy.
1:51:04 They will just give you this kind of raw, just kind of janky, you know, 50 page report.
1:51:09 The interface is terrible, but you can go in there and you can search to see, you know,
1:51:12 what form of the DEC2 gene do I have?
1:51:16 Or what form of the ADRB1 gene do I have?
1:51:19 And it will tell you, are you a genetic short sleeper or are you not?
1:51:21 And you can find out.
1:51:26 I’ve been thinking a lot lately about certain diet states as well and whether they have
1:51:26 an impact on sleep.
1:51:28 We’re talking about circadian rhythms there.
1:51:29 I was thinking about fasting a lot.
1:51:34 And also, I think me, myself and Jack over there are in ketosis right now.
1:51:35 Oh, interesting.
1:51:39 I was wondering if you, when you think about brain performance and sleep and different sort
1:51:43 of states, do you think much about fasting or about ketosis or?
1:51:46 Yeah, it’s a mixed bag.
1:51:51 If you look at it, certainly what you eat will change how you sleep.
1:51:58 But perhaps more powerfully is how you sleep dramatically changes how you eat and how you
1:52:03 dispose of those calories and what happens inside of your body when you are underslept.
1:52:07 So I have lots of cravings when I’ve short slept.
1:52:08 Yes, you have.
1:52:09 And there’s a reason why.
1:52:16 Is firstly, two appetite hormones called leptin and ghrelin will go in opposite directions.
1:52:18 So they sound like hobbits, I know.
1:52:20 And I’ve got some Lord of the Rings thing here.
1:52:24 But leptin is the signal that says to your brain, you’re full.
1:52:24 Yeah.
1:52:26 You’re satiated.
1:52:27 Don’t eat anymore.
1:52:28 Ghrelin is the opposite.
1:52:32 It kind of makes your tummy growl.
1:52:33 And it says, you’re hungry.
1:52:34 You’re not full.
1:52:34 You need to eat more.
1:52:39 When you are underslept, leptin, which says you’re full, stop eating.
1:52:41 That hormone is impaired.
1:52:42 It drops away.
1:52:45 So you lose the I’m full signal.
1:52:50 And worse still, the ghrelin signal, which says I’m hungry, that increases.
1:52:55 And so now you have about a 30% to 40% increased hunger drive.
1:53:01 And the final part of this is that when you are underslept and taking on board calories,
1:53:17 the way that you dispose of that energy is different, your body has a higher predilection when you are sleep deprived to disposing of calories as fat rather than storing it, for example, as glycogen in the muscles.
1:53:22 Oh, so when I’m underslept, that’s why, you know, you’re more likely to get belly fat.
1:53:23 Correct.
1:53:31 And what’s worse is that there was a great study where they looked at people who are dieting and either getting sufficient sleep or not getting sufficient sleep.
1:53:38 What was fascinating is that both of those groups, whether you are well-slept or not well-slept, you both lost weight.
1:53:40 In fact, you lost about the same amount of weight.
1:53:42 So you think, okay, so that’s fine.
1:53:46 The problem was if you looked at what you were losing, there was an issue.
1:53:58 Those people who were dieting but not getting sufficient sleep, 70% of all the weight that they lost came from lean muscle mass and not fat.
1:54:10 In other words, when you’re not getting sufficient sleep, you keep what you want to lose, which is fat, and you lose what you want to keep, which is muscle.
1:54:11 Oh, gosh.
1:54:13 Damn, it’s important, isn’t it, this sleep stuff?
1:54:22 But coming back to ketosis, by the way, I would say when people go into a fasted state, usually what we see is that their sleep gets shorter.
1:54:26 And they’ll say, I sleep almost more efficiently.
1:54:31 I’ll sleep for maybe just four or five hours, but I feel more alert and more awake.
1:54:34 Now, some of that has to do with the ketosis.
1:54:43 When you are calorically deprived, the brain starts to realize that something is wrong because you are lacking calories.
1:54:44 You’re going into starvation.
1:54:48 So it drives on a chemical called orexin.
1:54:56 Orexin is a wake-promoting chemical, and it forces your brain to release much more of this wakefulness chemical called orexin.
1:55:05 So now, when you’re fasting, it’s easier to stay awake for longer, and your brain will deliberately stop you from sleeping as much.
1:55:09 It’s not because it wants you to sleep less.
1:55:18 It’s because the only time during our evolutionary past that we experienced short sleep was when we were in a caloric deficit.
1:55:24 And the reason comes back again to this idea that you have to stay awake longer because you’re not finding food.
1:55:29 Now, your brain doesn’t know you’ve deliberately decided to fast, which is a good thing in lots of ways.
1:55:36 But that’s one of the reasons that when people are fasting, they’ll say, my sleep goes to heck in a handbasket.
1:55:38 Mine goes really, really short.
1:55:50 So when I’m in ketosis now, and I’m on my way in, and my sleep will reduce to about five, six hours, my WHOOP scores plummet until I kind of come out the other end, which might take a couple of weeks.
1:55:53 And then my sleep scores seem to stabilize again.
1:55:56 But that initial transition period, it looks like it’s having a physiological shock.
1:55:57 It is.
1:56:03 And the shock is this chemical orexin, which is this wake-promoting chemical, which will force you to stay awake in a very solid fashion.
1:56:13 By the way, case in point, people with narcolepsy, this sleep disorder where they inadvertently and uncontrollably fall asleep during the day, they have the opposite.
1:56:21 I was just telling you that when you are fasting, your brain dumps out this chemical orexin to force you awake and you’re wide awake.
1:56:28 People with narcolepsy, when we’ve studied their brains, they have a deficiency of this brain chemical orexin.
1:56:31 So they can’t stay awake in a stable fashion.
1:56:34 They have the opposite of your fasting problem.
1:56:37 You’re wide awake because you’ve got too much orexin.
1:56:38 They’ve got too little orexin.
1:56:43 And therefore, they can’t sustain stable wakefulness during the day.
1:56:45 So they’re constantly falling asleep.
1:56:53 This story of orexin has led to the invention of the first new class of sleeping medication that I actually favor.
1:56:55 And most people are not aware of it.
1:56:59 It’s a new class of, we’re on to essentially web 3.0 of sleep medication.
1:57:06 Web 1.0 were the benzodiazepines, things like Xanax and Valium, not great for sleep.
1:57:12 The second wave, the web 2.0, those were things like Ambien, Lenesta, Sonata.
1:57:23 Both of those drugs worked in a very similar way where they go up to your cortex and they tickle a receptor called the GABA receptor, GABA, G-A-B-A.
1:57:27 And it’s the major neuroinhibitory transmitter of the brain.
1:57:34 So when these drugs flood your brain, they just hit the red light and they stop neural firing of the cortex.
1:57:35 Essentially, they sedate you.
1:57:38 And sedation is not sleep.
1:57:43 But when you take an Ambien, you mistake sedation for sleep.
1:57:44 It’s not quite the same.
1:57:46 It’s not naturalistic sleep.
1:57:54 But after we realized by way of the story of narcolepsy that narcolepsy patients, they don’t have this chemical orexin.
1:57:57 And they’re falling asleep inappropriately during the day.
1:58:00 Well, think about what insomnia is at night.
1:58:10 Insomnia is almost the opposite of narcolepsy, which is that narcolepsy patients, they’re falling asleep during the day when they want to be awake.
1:58:15 Insomnia patients are awake at night when they want to be asleep.
1:58:26 So what they realized is that what we can do if this chemical orexin, this wakefulness volume button in the brain, is a problem in insomnia patients,
1:58:31 what if we were to just develop a drug that doesn’t sedate the cortex like Ambien?
1:58:36 Instead, it goes down into the brainstem where the center for orexin is.
1:58:42 And these new drugs, and they’re called the Dora’s drugs, D-O-R-A, small s.
1:58:44 And it’s a class of drugs.
1:58:46 There are three FDA-approved.
1:58:48 I’ll try and spell them out for you.
1:58:52 They’re called suvorexin, lomborexin, and daradirexin.
1:58:53 Exactly.
1:58:57 Why my synapses are filled with things like those names.
1:58:58 But there you go.
1:58:59 They’re three FDA-approved drugs.
1:59:03 And what they do is they act like a clever set of chemical fingers.
1:59:08 They go down into the brainstem where this sort of orexin is being released.
1:59:11 And they just dial down the volume on wakefulness.
1:59:12 And then they take a step back.
1:59:19 And they allow the antithesis of wakefulness to come in its place, which is this thing called naturalistic sleep.
1:59:30 Now, if you look at that, those clinical data, they absolutely make you sleep for not necessarily a longer period of time, but you’re awake a lot less.
1:59:33 So you’ve got nice sleep efficiency, more continuity.
1:59:37 But I, as a scientist, could be very skeptical.
1:59:44 And I could come along and say, okay, so this new drug, it increases your total sleep time, improves your sleep efficiency.
1:59:46 But I have four words.
1:59:48 Yes and so what?
1:59:54 Just because I’ve added sleep to your night, how do I know that that’s functional sleep?
1:59:56 How do I know that that’s useful sleep?
1:59:58 Couldn’t it just be like junk DNA?
1:59:59 It could be just junk sleep.
2:00:05 Well, they did a study where they looked at what we call the glymphatic system in your brain.
2:00:10 There’s a cleansing system in your brain that kicks into high gear during deep non-REM sleep.
2:00:19 And it flushes the brain of all of the metabolic toxins, two of which are things called beta amyloid and tau protein, which are the culprits of Alzheimer’s.
2:00:24 And that’s why we know that sleep is so important, because at night, it’s a good night’s sleep clean.
2:00:27 It’s a power cleanse that washes away the Alzheimer’s toxins.
2:00:29 So they did a study.
2:00:32 Heavens knows how they got these people to participate.
2:00:34 But they brought them in.
2:00:35 They were 50 years or older.
2:00:40 And in the morning and the night before, they had a lumbar spinal puncture.
2:00:56 And they siphoned off cerebrospinal fluid so they could measure how much of the metabolic detritus was in the brain before sleep and in the brain after sleep, including the metabolic waste product, sort of including beta amyloid and tau protein.
2:01:03 And they either had one of these drugs, the Dora’s drugs, or they had a placebo.
2:01:10 And fair enough, when they took this new class of medication, the Web 3.0, the Dora drug, their sleep got better.
2:01:23 But what they also found is that not only did their sleep get better, but they had cleansed the brain the next morning of more beta amyloid and tau protein than the placebo group.
2:01:27 In other words, it wasn’t just epiphenomenal junk sleep.
2:01:29 It was beneficial sleep.
2:01:35 It was adaptive, useful sleep because that drug-induced sleep had washed away more of the Alzheimer’s proteins.
2:01:49 And it was the first demonstration, and they’ve now replicated it in animal models, that this is a sleeping pill that isn’t disadvantageous, which we know to be the case for things like Ambien.
2:01:56 In fact, Ambien, there was a recent study that showed that it decreases the cleansing pulsing fluid by about 30% to 40% at night.
2:02:00 But this is a new class of medications that does the opposite.
2:02:01 And this is new.
2:02:02 And this is new.
2:02:04 The Dora’s drugs, D-O-R-A small s.
2:02:10 The problem is that a lot of insurance companies here in the United States currently do not reimburse.
2:02:11 Some do.
2:02:17 And I believe that it’s some of these, of the three Dora’s drugs, not all of them are available in Europe or in the UK.
2:02:18 Yeah, that’s probably about right.
2:02:20 And because they’re just so expensive.
2:02:26 And if you pay out of pocket, it can be up to $400 a month for these medications.
2:02:40 Now, some insomnia patients, when I go to them and say, at the end of a shockingly bad month of sleep, if I went to them and said, look, if you gave me $400 now, I could wave a magic wand and eradicate all of that bad sleep over the previous month.
2:02:41 Would you like to give me $400?
2:02:43 Most of them would say, absolutely, take my money.
2:02:47 But still, people are being priced out at this stage.
2:02:51 But the Dora’s drugs, please look into them if you’re struggling with insomnia as well as CBTI.
2:03:04 I didn’t realize there was so much new science and research that had been discovered on how to sleep well, what’s going on in the brain, and also some of the lifestyle factors that have made sleeping so hard for so many people.
2:03:12 And with that in mind, I want to do something that I’ve never done before, which is a world first for the Diary of a CEO, is I’m going to put a link below.
2:03:23 Because I think this is a particular episode where, if you share this conversation with some of your friends who particularly struggle with sleep or sleep optimizers or who have sleep disorders, they’ll get a ton of benefit from it.
2:03:28 So what I’m going to do is, in the description of wherever you’re listening to this podcast right now, there is a link.
2:03:33 And if you click on that link, you’ll see that you’ve got your own personalized link to share this episode.
2:03:44 And those of you that share this episode, whether it’s on your story on social media or in a WhatsApp group or wherever, on email with your friends, you will collect points for every person that listens.
2:03:45 And I will reward those.
2:03:49 You’ll see as you click on the link who have shared it the most.
2:03:53 In part, I say this because so many of you come up to me in the street and they came up to me after our last conversation.
2:03:57 And they said, that conversation you did with Matt Walker was so amazing.
2:04:01 I sent it to my aunt and she did this and she’s changed this and blah, blah, blah, blah.
2:04:02 And she’s now sleeping well.
2:04:05 And then all the downstream impacts of that have been profound.
2:04:11 So I’m going to create this little system to encourage all of you to share it with someone that is struggling at the moment with sleep.
2:04:23 Because I do believe that sleep is upstream from so many of the downstream symptoms that ruin our lives, whether it’s relationship issues, whether it’s libido issues or whether it’s creativity issues.
2:04:33 I mean, I was reading through your work and I saw your conversation with Rogan not so long ago where you talked about the fact that a sleep deprived person has their genes fundamentally working differently.
2:04:35 You talked about 700 genes working differently.
2:04:39 Yeah, 711 genes are distorted in their activity caused by a lack of sleep.
2:04:50 Some genes that are overexpressed that are related to cardiovascular disease or stress or inflammation and other genes that are impaired, which are associated with your immune system.
2:04:52 So you become immune deficient.
2:04:59 And it can be a downward compounding spiral if you’re such a person that’s really continually struggling with sleep and building up some of that sleep debt.
2:05:00 So that link is below.
2:05:00 Check it out.
2:05:04 And we have a closing tradition on this podcast where the last guest leaves a question for the next.
2:05:10 The question left for you is what did success bring you that you never could have dreamed of?
2:05:15 It brought me two things.
2:05:19 One beneficial, one less so.
2:05:36 Beneficial is that I have now the chance and have gifted the chance to fly around the world and try to speak the word of sleep because the physiology of it is so silent.
2:05:43 And I used to lament, why me, because there are so many other much better sleep scientists in the world than me.
2:05:57 And a friend, after I was saying, I don’t understand why me, imposter syndrome, he just told me to shut up and accept that it’s you and instead ask the question, what are you going to do with it?
2:06:00 And I changed how I embraced that.
2:06:08 So I’ve been so fortunate that my life after publishing the book that you’re holding changed forever and almost all for the better.
2:06:10 And I’m so fortunate.
2:06:15 I’ve lived a life of such fortune by way of the sleep mission.
2:06:23 I would say, though, that there is also, and I suspect you may experience some of this too.
2:06:31 When you raise your head above the public parapet, don’t be surprised if shots are fired.
2:06:45 And if you’re someone who has even the vaguest hint of insecurity, comments will do you a lovely disservice.
2:06:55 And so I think there’s a degree of kind of vulnerability and insecurity that you can develop by way of becoming someone who is in the eye of the public.
2:07:09 Like that, had I not been in the eye of the public, I probably wouldn’t have been, you know, as self-conscious about whether it’s, you know, your intellect or your voice or your, you know, disastrous, you know, boy band haircut, whatever it is.
2:07:12 I would say that’s the only slight downside.
2:07:16 Overall, I am the most fortunate human that I know.
2:07:20 I am so gifted by way of this thing called sleep.
2:07:22 It’s a love affair that’s lasted me almost 25 years.
2:07:27 And I believe it’s the most beguiling topic in all of science.
2:07:29 And it has treated me so well.
2:07:31 Are you happy?
2:07:34 More than you could imagine.
2:07:39 At this moment in my life, I am the happiest I’ve been.
2:07:41 Why?
2:07:48 I have a peace that I found in life for reasons that I can share or not share.
2:07:50 Go ahead and share them.
2:07:51 I’d love to have peace in my life.
2:07:53 You know, I found my person.
2:08:01 And she is, she appeared like lightning from a clear blue sky.
2:08:02 Never saw her coming.
2:08:19 It’s interesting that I’ve never been able to be more myself, even with myself, than I have with her.
2:08:23 Every day she makes me want to be a better person.
2:08:31 And I have found peace that I have never had before.
2:08:34 That you’ve never had before?
2:08:35 No.
2:08:38 Did you have peace last time we spoke?
2:08:42 I wouldn’t say I was without peace.
2:08:44 I didn’t know this type of peace.
2:08:48 And I never believed in this notion of the one.
2:08:49 You know, I was a scientist.
2:08:52 I’m a hard-nosed, empirical kind of guy.
2:08:56 And I just did not imagine it would be such.
2:08:59 I didn’t think there was such a one.
2:09:05 I would have told you if you’d told me that two years ago, you’d given me your love story of certainty.
2:09:15 I would have thought you’re misguided and that, you know, you just need to put down whatever substances you’re using because you’re delusional.
2:09:17 Because there isn’t such a thing.
2:09:22 She’s a gift.
2:09:27 And I hope I never take her for granted.
2:09:28 I doubt it.
2:09:34 There’s an incredibly sad story of a gentleman called Clive Wearing.
2:09:38 And Clive is a famous individual in the neuroscience world.
2:09:51 And Clive was the man who the movie Memento was based on, which is a movie where a man has brain damage and he has profound amnesia.
2:09:54 And from that moment forward, he can never make any new memories whatsoever.
2:09:55 He’s densely amnesic.
2:09:59 And he was a real-life individual.
2:10:04 He contracted a virus that destroyed his memory centers.
2:10:07 And from that point forward, he could no longer make any new memories.
2:10:10 And he lived in just two or three seconds of time.
2:10:13 And that spotlight of consciousness just moved forward in time.
2:10:15 He had no recollection of the past.
2:10:17 He had no anticipation of the future.
2:10:23 And the only thing, the only person that he remembered and he would recognize is his wife.
2:10:26 So he could have spent this whole three hours speaking to you.
2:10:29 And then you would walk out the room for five minutes.
2:10:31 And you would walk back in and you’d say, hi, Clive.
2:10:32 Nice to meet you.
2:10:34 And he’d say, hi, what’s your name?
2:10:35 I had no recollection.
2:10:38 The only person that he remembered was his wife.
2:10:44 But the problem was he never remembered how long it’s been since he last saw his wife.
2:10:49 And so every time that she would walk into the room after being out of it for five minutes,
2:10:55 he would jump out of his chair and he had this incredible elation.
2:10:58 And he would run and he would hug her and kiss her.
2:11:01 And I think sometimes we take our partners for granted.
2:11:06 And the only time we realize how precious they are is when they’re gone.
2:11:15 And I often think about that, that complacency can be one of the greatest negative forces in a relationship.
2:11:24 And I always think about Clive Wearing, even on the days where I’m having a bad day or I’m in a bad mood and I’m not myself or I just don’t want to be around someone.
2:11:26 I always try to remember his reaction.
2:11:43 And when my wife walks back in from work or I see her, you know, first thing, I try to remember how his reaction was and how I truly feel at the time, despite the blanket of negative stress, trying to drown that feeling out.
2:11:47 It’s a beautiful thing.
2:11:48 I think about that a lot as well.
2:11:50 In what way?
2:12:04 Just the part of, I’m way more cognizant now on a frequent basis, almost on a weekly basis, of how I’m going to feel when my time is up as it relates to my romantic relationship.
2:12:10 Like I think even like mid-argument, I will now think, and this actually happened like a couple of days ago.
2:12:10 It wasn’t really an argument.
2:12:11 We’re just disagreeing about something.
2:12:17 I literally said mid-dispute that we were having, I said, we’re going to regret this so much.
2:12:26 And what I meant was, when that phone call rings and someone gives me bad news that either I’m going or you’re going, I’m going to regret that this 30 minutes was wasted doing this.
2:12:27 Yeah.
2:12:28 I’m really going to regret it.
2:12:30 How much would you give to have that 30 minutes back?
2:12:31 Exactly.
2:12:32 Everything.
2:12:36 You know, we’re fucking arguing about, I don’t know, some chocolate, whatever it might be, some trivial thing.
2:12:41 It’s actually really helped me because in the midst of those storms, thinking through to that moment when you get that,
2:12:52 phone call and like you’re ill or I’m ill and we’re not going to be around much longer, it liberates you from the pettiness that a sense of immortality can create.
2:12:58 And that pettiness results in the complacency that you’re describing that like, I took you for granted.
2:12:59 Yeah.
2:13:03 So it’s a nice little mechanism now for me to go, is this an important thing?
2:13:04 Is this really important?
2:13:08 And I have to provide nuance there, which is, this doesn’t mean don’t address things.
2:13:09 Correct.
2:13:09 Yeah.
2:13:11 I was just about to say, conflict is critical.
2:13:13 You’ve got to fight well.
2:13:15 But let it be me versus you and the problem.
2:13:18 Like me and you versus the problem versus me just going at you.
2:13:19 Yes.
2:13:24 You have to be fighting for each other, not fighting against each other.
2:13:25 Yeah, exactly.
2:13:33 And that you have to try to then, in that context of Clive Wearing, don’t shy away from conflict if you need to have the conversation.
2:13:35 Often it’s like the gym.
2:13:43 If you do it well, even on the days when you kind of go into the gym, you think, I don’t want to do this or I don’t feel good.
2:13:47 You always come out feeling better than you did before.
2:14:00 And with conflict, if you do it well, you typically, it may not be the hour after or even the day after, but if you do it well, you typically are better as a couple after than you were before the conflict as long as you do it well.
2:14:02 So I’m not saying don’t have conflict.
2:14:18 What I’m saying is Clive Wearing’s story to me of how he loved his wife with an intent that I’d never experienced before until I met my much better half prevented me from resentment.
2:14:26 Resentment is the barrier that will keep you from reparation and a future of, I think, equanimity.
2:14:31 Because when you resent someone, it means that you haven’t processed, you haven’t moved forward.
2:14:38 And resentment usually comes by way of, I think, a poor choice of things such as, did I win the argument?
2:14:40 Did you win the argument?
2:14:42 It’s not about point scoring, at least.
2:14:44 And I’ve done that before.
2:14:46 I’ve been guilty of all of that behavior.
2:14:52 But now with this person that I cherish most, you know, I think of his lessons.
2:14:54 It’s not that we don’t have conflict.
2:14:54 We do.
2:14:59 It’s just that I value the person far beyond the conflict afterwards.
2:15:05 And I’ll always want to reach out with an olive branch because it’s not worth it.
2:15:11 Just as you said, when that call comes, you know, I think of that sometimes when I have a bad day.
2:15:17 Let’s say someone, you know, I come back to my car and my car is being rear-ended when it’s been parked.
2:15:24 Or, you know, I was coming here to fly out and we were four hours on the tarmac waiting.
2:15:31 And there’s a guy in front of me who’s getting all agitated and giving the ground stuff all sorts of vitriol.
2:15:45 And I was thinking, look, when you’re on your deathbed, my good fellow, are you going to look back at this day and think, gosh, you know, I remember that one day when I was on that flight coming out to L.A.
2:15:47 And it was four hours delayed.
2:15:48 No, of course you’re not.
2:15:53 So if you’re not stressing about it when you’re dying, why are you stressing about it now?
2:15:56 It’s just not worth it.
2:15:57 Liv.
2:15:58 Thank you.
2:16:00 Thank you so much.
2:16:04 I mean, I can’t thank you enough for the profound impact you’ve had on so many millions of people.
2:16:15 Being the chief torchbearer of the subject of sleep and creating a movement around sleep, but also a heightened awareness of ourselves and our struggles.
2:16:17 And that is something that you’ll never understand.
2:16:21 Like, you’ll never understand the full magnitude of the many millions of people you’ve positively impacted.
2:16:29 But, I mean, even though you’ll never get to meet them all and you’ll never get to hear all of their thank yous, they are very, very real people.
2:16:40 And they are, them themselves are these little ripples through the ocean where they’re children and then the generations to come get to sleep better and enjoy their lives and live a happier, healthier life because of the work that you do.
2:16:43 So it’s incredibly important work, Matthew.
2:16:49 And I hope you long continue it and long continue being the conduit of this very important information to people like me and my audience.
2:16:50 Couldn’t appreciate you more.
2:16:52 Thank you so much for saying that.
2:17:07 I can’t lay claim to any such affirmations, but I would say that I stand on the shoulders of giants and that I am simply relaying all of the incredible work of all of my colleagues in the field and all of those who came before me.
2:17:10 I’m just the mouthpiece and not a particularly good one at that.
2:17:14 And for all of their work, it’s really the appreciation that I give to them.
2:17:16 So thank you for giving me the opportunity to say that.
2:17:23 Make sure you keep what I’m about to say to yourself.
2:17:27 I’m inviting 10,000 of you to come even deeper into the diary of a CEO.
2:17:29 Welcome to my inner circle.
2:17:33 This is a brand new private community that I’m launching to the world.
2:17:37 We have so many incredible things that happen that you are never shown.
2:17:40 We have the briefs that are on my pad when I’m recording the conversation.
2:17:42 We have clips we’ve never released.
2:17:46 We have behind the scenes conversations with the guests and also the episodes that we’ve never,
2:17:49 never released and so much more.
2:17:52 In the circle, you’ll have direct access to me.
2:17:56 You can tell us what you want this show to be, who you want us to interview and the types of
2:17:58 conversations you would love us to have.
2:18:03 But remember for now, we’re only inviting the first 10,000 people that join before it closes.
2:18:06 So if you want to join our private closed community, head to the link in the description
2:18:10 below or go to doaccircle.com.
2:18:11 I will speak to you then.
2:18:41 A couple of weeks ago, we took all of our team here at the Diary.
2:18:45 CEO to Mallorca, thanks to all of you guys, and thanks to the fact that we’d hit 10 billion
2:18:45 subscribers.
2:18:46 So we went there to celebrate.
2:18:49 And as we were sat in Mallorca talking about a variety of things, one of my team members
2:18:55 referenced that they had put their house on Airbnb the day they had left to come to Mallorca
2:18:56 to make some extra money.
2:19:01 And as we talked through this, it became abundantly clear to me that this is a huge opportunity for
2:19:01 all of my listeners.
2:19:06 When you go away, when your house is empty, you have the potential to make some extra money
2:19:09 just by listing your house on Airbnb.
2:19:11 And as you probably know, Airbnb are a sponsor of this podcast.
2:19:15 And it shocks me that more people haven’t considered this.
2:19:20 Hosting your property on Airbnb when you go away is a no-brainer to me, especially if it’s
2:19:22 sat there doing nothing.
2:19:22 And do you know what?
2:19:28 I think that your home, sat there while you’re away, might just be worth more than you think.
2:19:36 And if you want to find out exactly how much it’s worth, go to airbnb.ca slash host.
2:19:40 And you can find out how much you could be making while your home is sat empty and you’re
Đây là vấn đề với việc bổ sung magiê liên quan tới giấc ngủ. Điều đầu tiên cần lưu ý là hầu hết các dạng magiê không qua được hàng rào máu-não, mà giấc ngủ được tạo ra bởi não bộ. Vậy thứ gì không vào được não lại ảnh hưởng được quá trình ở não như thế nào? Rất có thể bạn chỉ đang tạo ra… nước tiểu tốn kém. Tuy nhiên, có một dạng magiê dường như có một số bằng chứng ủng hộ mà chúng ta có thể nói tới, nhưng chuyện không dừng ở đó. Có rất nhiều bằng chứng mới mà chúng ta có, kể cả huyền thoại về tám giờ. Nỗi lo của tôi về việc cho trẻ em dùng melatonin, việc bạn cứ tỉnh giữa đêm, và phát minh ra lớp thuốc ngủ mới đầu tiên mà tôi thực sự ủng hộ nhưng hầu hết mọi người không biết tới — tất cả những điều đó sẽ được đề cập. Để tôi ghi lại.
Matthew Walker quay trở lại, và chuyên gia giấc ngủ lừng danh thế giới, giáo sư thần kinh học đang chia sẻ những nghiên cứu hoàn toàn mới để chống lại đại dịch mất ngủ và giúp bạn có được một đêm ngủ hoàn hảo. Là một xã hội, chúng ta gặp khó khăn với giấc ngủ ban đêm vì nhiều lý do nhưng chẳng ai dạy chúng ta những điều này, và đó là những việc như, giả sử bạn đi ngủ lúc 11 giờ đêm một đêm, 1 giờ sáng đêm sau, rồi 10:30 tối đêm tiếp theo — thật đáng kinh ngạc là có nhiều người làm vậy. Nhưng các nghiên cứu đã chỉ ra rằng về mặt thống kê bạn có khả năng tử vong sớm cao hơn 49% so với những người đều đặn nhất về việc đi ngủ và thức dậy cùng một giờ. Và tệ hơn nữa, họ có nguy cơ mắc các bệnh tim mạch-chuyển hóa tăng 57%. Thật vậy sao?
Khoa học thực sự dạy chúng ta rằng có bốn trụ cột của giấc ngủ tốt, và rồi có một nghiên cứu mới tuyệt vời xem về “tích lũy giấc ngủ” (sleep banking). Điều này thật đáng chú ý cho những người sắp phải chạy đua công việc, cho bác sĩ sắp trực 40 giờ, cho người mới làm cha mẹ, và chúng ta có thể đi sâu vào tất cả chuyện đó. Nhưng nếu bạn ép tôi nói ba điều có tác động nhất mà bạn có thể bắt đầu làm ngay tối nay để ngủ tốt hơn, thì đó sẽ là…
Cho tôi 30 giây thời gian của bạn. Tôi muốn nói hai điều. Thứ nhất, một lời cảm ơn rất lớn vì đã lắng nghe và theo dõi chương trình tuần này qua tuần khác. Điều đó có ý nghĩa rất nhiều với tất cả chúng tôi và đây thực sự là một giấc mơ mà chúng tôi chưa từng nghĩ tới và không thể tưởng tượng được sẽ đạt tới. Nhưng thứ hai, đây là một giấc mơ mà chúng tôi cảm thấy mới chỉ đang bắt đầu.
Và nếu bạn thích những gì chúng tôi làm ở đây, xin hãy gia nhập 24% những người nghe podcast này đều đặn và theo dõi chúng tôi trên ứng dụng này. Tôi hứa với bạn điều này: tôi sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để khiến chương trình này tốt nhất có thể bây giờ và trong tương lai. Chúng tôi sẽ mời những khách mời mà bạn muốn tôi nói chuyện và sẽ tiếp tục giữ tất cả những điều bạn yêu thích về chương trình này. Xin cảm ơn.
Tiến sĩ Matthew Walker. Trước mặt tôi ở đây, tôi có những tấm thẻ này, tôi sẽ tiết lộ sau, nhưng chúng phần nào chứa những gì ông coi là bốn trụ cột của giấc ngủ tuyệt vời. Nhưng ông cũng dành phần lớn sự nghiệp chuyên môn để nghiên cứu não nói chung nhằm hiểu hiệu suất con người và cách chúng ta có thể thay đổi lối sống, cũng như đưa vào một số phương pháp điều trị mới để cải thiện hiệu năng não bộ. Tôi cũng muốn nói về tất cả điều đó. Nhưng để bắt đầu, cho những ai chưa quen với ông và như thể đã trốn dưới một tảng đá, ông tóm tắt nghề nghiệp của mình thế nào, những tài liệu học thuật ông dựa vào ra sao, và những kinh nghiệm cùng nghiên cứu ông đã làm để người xem ở nhà có thể hiểu toàn bộ thế giới mà ông vận hành, nghiên cứu và đã trải qua?
Tôi là một nhà thần kinh học theo nghề, nhưng chuyên môn của tôi là giấc ngủ, những ảnh hưởng của giấc ngủ lên não bộ và cơ thể. Và có lẽ khoảng hai thập kỷ qua tôi đã cố gắng hiểu chính xác tại sao chúng ta ngủ? Bởi vì 50 năm trước, câu trả lời thô thiển cho câu hỏi “tại sao bạn ngủ” là như sau: bạn ngủ để chữa buồn ngủ, điều đó tương tự một cách ngây ngô như nói “bạn ăn để chữa đói”. Không, bạn không ăn chỉ để chữa đói. Bạn ăn để hỗ trợ muôn vàn lợi ích sinh lý và sinh học. Nhưng giờ đây, và điều này không phải do riêng nghiên cứu của tôi mà là nhờ tất cả những đồng nghiệp tuyệt vời mà tôi đứng trên vai họ, chúng ta đã phải lật ngược câu hỏi. Giờ đây chúng ta phải hỏi, có hệ sinh lý lớn nào trong cơ thể bạn, hoặc có hoạt động nào của tâm trí bạn mà không được cải thiện rõ rệt bởi giấc ngủ khi bạn có nó, hoặc bị suy giảm rõ rệt khi bạn không ngủ đủ không? Và câu trả lời giờ có vẻ là không, không có hệ nào như vậy. Ngay cả ở cấp độ ADN, cách bạn ngủ hay không ngủ sẽ thay đổi chính “bảng chữ cái” nucleotide của ADN, thứ viết nên câu chuyện sức khỏe hàng ngày của bạn.
Và chúng ta có thể thấy điều đó lan tới cả xã hội. Giấc ngủ có thể thay đổi kết cấu xã hội, có thể thay đổi cách chúng ta tương tác với người khác. Nó có thể thay đổi hệ thống niềm tin của chúng ta. Nó có thể làm ta cô đơn hơn hoặc cực kỳ hướng ngoại hơn. Vậy nên, trả lời cho câu hỏi của bạn, tôi là một nhà khoa học về giấc ngủ theo nghề. Và có lẽ sứ mệnh của tôi là cố gắng tái kết nối nhân loại với giấc ngủ mà dường như họ đang thiếu trầm trọng.
Lần trước chúng ta có một cuộc trò chuyện tuyệt vời, khán giả của tôi rất trân trọng nó. Tôi biết điều đó vì chúng tôi thường khảo sát khán giả, và chúng tôi xem được một số thống kê hậu trường. Và cuộc trò chuyện về giấc ngủ này đặc biệt mang tính cá nhân với mọi người đang nghe, bởi vì khi chúng tôi khảo sát khán giả trước cuộc trò chuyện hôm nay, khoảng 75–80% khán giả của Diary Viseo gặp khó khăn về giấc ngủ vì nhiều lý do khác nhau. Thực tế là chúng tôi đã hỏi họ — một nghìn người — những câu hỏi để hỏi bạn hôm nay. Nhưng lý do khác khiến tôi thực sự muốn trò chuyện với bạn là khoa học về giấc ngủ, như khoa học vốn dĩ, luôn tiến hóa. Chúng ta học được những điều mới. Và ngay cả kể từ lần nói chuyện trước, đã có những phát hiện mới về giấc ngủ mà chúng ta sẽ bàn hôm nay. Và một trong những điều cụ thể đó sẽ được minh họa bằng cái lọ này. Bởi vì tôi luôn muốn biết khoa học giấc ngủ được cập nhật như thế nào để tôi có thể ngủ tốt hơn. Bởi vì tôi đồng ý với tất cả những gì bạn nói về tầm nền tảng của giấc ngủ trong cuộc sống của tôi. Và tôi đã không biết điều này khi bắt đầu sự nghiệp. Tôi thậm chí còn không biết vài năm trước, năm năm trước. Tôi không biết. Tôi từng nghĩ giấc ngủ là một trong những thứ mình có thể nhận hoặc bỏ.
Ừ. Ý tôi là, trong nhiều khía cạnh thì không phải lỗi của bạn, bởi vì nếu bạn không biết những gì tôi biết, bạn sẽ chỉ nghĩ, à, khi tôi ngủ, cơ thể tôi ở trạng thái nghỉ, và tâm trí phần lớn tạm tắt. Vậy mất đi một giờ hay hai giờ ngủ có thảm họa đến mức nào? Và bạn phải nghĩ từ góc độ tiến hóa, ngủ là một ý tưởng ngớ ngẩn. Bởi vì khi bạn ngủ, bạn không tìm bạn tình, bạn không sinh sản, bạn không chăm sóc con non, bạn không đi tìm thức ăn. Và tệ hơn nữa, bạn dễ bị săn mồi. Vậy trên bất kỳ cơ sở nào trong số đó, và đặc biệt là tất cả chúng cộng lại, ngủ lẽ ra đã nên bị chọn loại mạnh mẽ trong quá trình tiến hóa.
Và ý tôi là, người ta vẫn thường nói rằng nếu giấc ngủ không phục vụ một tập hợp chức năng thiết yếu tuyệt đối, thì đó sẽ là sai lầm lớn nhất mà tiến hóa từng mắc phải. Và giờ chúng ta nhận ra quá trình tiến hóa đã không phạm phải một sai lầm rực rỡ như vậy. Nhưng thực sự, điểm mấu chốt là giấc ngủ không phải là trạng thái thụ động. Nó là một trạng thái vô cùng hoạt động, cả về não bộ lẫn cơ thể. Vì vậy bạn không nên cảm thấy có lỗi hay xấu hổ vì đã từng không coi trọng tầm quan trọng của giấc ngủ. Bởi vì trước hết, theo cảm nhận chủ quan, bạn chỉ nghĩ, à, tâm trí mình đã ngoại tuyến một lúc. Thứ hai, chúng ta cũng biết là chúng ta không dạy tầm quan trọng của giấc ngủ trong giáo dục. Ngay cả các bác sĩ cũng vậy — có một nghiên cứu rất hay — họ nhận thấy rằng bác sĩ y khoa ở, tôi nghĩ là khoảng 11 chương trình đào tạo khác nhau trên thế giới, chỉ nhận được khoảng 1,2 giờ giáo dục về giấc ngủ. Trong khi giấc ngủ chiếm một phần ba cuộc đời bệnh nhân của họ. Vì vậy có một tập hợp gần như hoàn hảo của những yếu tố đã xảy ra khiến xã hội không biết về tầm quan trọng và giá trị của giấc ngủ. Tôi nghĩ đó là lý do tại sao chúng ta thường hay đánh giá thấp nó, cùng với một điều kinh khủng khác là kỳ thị. Mọi người rất tự hào nói rằng, “Tôi đã ăn uống rất lành mạnh mấy tháng qua,” hoặc “Tôi đi tập gym ba lần một tuần đều đặn trong năm vừa rồi.” Hiếm ai ra xã hội và nói, “Tôi đã ngủ đầy đủ tám tiếng rưỡi mỗi đêm đều đặn.” Bởi nếu bạn nói vậy, người ta sẽ phản ứng, “Thật sao?” Và trong chữ “thật sao” đó có một chút giọng mỉa mai, ý là nếu bạn có thời gian để ngủ thì chắc bạn không bận rộn. Nếu bạn không bận rộn thì chắc bạn không quan trọng.
Bạn làm ơn giúp tôi một việc được không? Và gửi đến thính giả ở nhà, bạn có thể cho biết những nhóm người khác nhau đang nghe cuộc trò chuyện này lúc này họ tìm kiếm điều gì, từ cực đoan là chứng ngưng thở khi ngủ — tôi chẳng ngủ được gì, tôi là người mất ngủ — đến phía kia là những người có thể chỉ tìm kiếm các cải thiện hiệu suất nhỏ. Vậy những nhóm người bạn thấy là ai và lý do họ quan tâm đến công việc của bạn? Họ nghe podcast của bạn, họ đọc sách của bạn. Những nhóm đó là gì?
Trước hết, chúng ta có nhóm những người bị mất ngủ, những người có các rối loạn giấc ngủ khác như ngưng thở khi ngủ, chúng ta có thể nói về điều đó. Có một rối loạn khác gọi là hội chứng chân không yên (restless legs syndrome). Đó là một rối loạn kinh khủng, nơi chân bạn bắt đầu có cảm giác như có gì đó bò dưới da và bạn luôn phải xoa bóp, cử động chúng. Nó là một yếu tố gây gián đoạn giấc ngủ khủng khiếp. Tất cả những rối loạn này đều bị bỏ sót chẩn đoán một cách rõ rệt, nhân tiện nói thêm. Rồi bạn có một nhóm khác gồm những cá nhân không có rối loạn giấc ngủ, nhưng họ đang làm những việc sẽ phá hủy giấc ngủ của họ. Ví dụ họ đưa vào cơ thể những chất như rượu, caffeine, THC, những thứ không phải là trợ giúp giấc ngủ, mặc dù đôi khi họ tưởng chúng giúp. Rồi có thể là những yếu tố nội tâm ngăn bạn ngủ ngon, như căng thẳng và lo âu. Và đơn giản là cuộc sống cũng có thể cản trở.
Rồi từ lĩnh vực rối loạn giấc ngủ chuyển sang “tôi không có rối loạn giấc ngủ, nhưng có lẽ tôi không làm đúng” khi nói về giấc ngủ. Sau đó bạn có những người ám ảnh phải làm đúng. Họ là những người tối ưu hóa sinh học, kiểu những “bio-hackers.”
Và rồi tôi còn làm việc với nhiều cá nhân có hiệu suất rất cao, những người thực sự cố gắng để kiếm thêm vài phần trăm cuối cùng, dù là trong kinh doanh hay thường là với các vận động viên chuyên nghiệp. Đối với những người này, thay đổi hai hay ba điểm phần trăm có thể là hàng chục triệu đô la, hoặc có thể là sự khác biệt giữa việc đứng trên bục vinh quang ở Olympic hay không. Vậy nên đây là một tập hợp rộng lớn của những nhân vật thú vị.
Kể từ lần cuối chúng ta nói chuyện, có nhiều nghiên cứu mới về khoa học giấc ngủ và hiểu biết liên quan tới hiệu suất giấc ngủ, đặc biệt trong ba nhóm: thiếu ngủ, rối loạn giấc ngủ, các yếu tố lối sống, và những người tối ưu hóa giấc ngủ?
Vâng, tôi nghĩ có một loạt bằng chứng mới, nhưng có lẽ để tôi nói về nhóm giữa trước. Trước đây tôi thường nói rằng với những người thiếu ngủ, giấc ngủ không giống như ngân hàng — tức là bạn không thể tích lũy nợ. Ồ, bắt đầu rồi. Được rồi. Chúng ta có thể tưởng tượng một lọ từng đầy “tín dụng giấc ngủ” khi bạn ngủ tốt. Rồi trong tuần tôi ngủ ít, chỉ được khoảng năm giờ mỗi đêm, nên tôi liên tục rơi vào tình trạng nợ ngủ. Tôi mất đi tất cả tín dụng giấc ngủ đó và hệ thống của tôi đang tích lũy khoản nợ thế chấp. Và trước đây người ta nghĩ rằng giấc ngủ không giống ngân hàng: một khi bạn đã rơi vào nợ, nắp lọ đã đóng, và ngay cả vào cuối tuần nếu bạn cố gắng trả nợ bằng cách ngủ bù thì bạn cũng không thể bỏ tín dụng trở lại hệ thống.
Tuy nhiên, có một nghiên cứu được xuất bản từ cái gọi là UK Biobank, một tập dữ liệu đáng kinh ngạc. Họ nghiên cứu hơn 90.000 người trong nghiên cứu này. Họ chia những người này ra: một nhóm ngủ ít trong tuần và cũng ngủ ít vào cuối tuần; một nhóm ngủ ít trong tuần nhưng ngủ nhiều vào cuối tuần — ngủ bù. Tôi cũng như vậy. Hóa ra nếu nhìn vào dữ liệu, thật đáng chú ý có rất nhiều người làm vậy — có hành vi ngủ bù. Nhưng điều ngạc nhiên là ở những người ngủ ít trong tuần nhưng ngủ dài vào cuối tuần, họ có nguy cơ bệnh tim mạch giảm 20% so với những người ngủ ít cả tuần lẫn cuối tuần. Cần nói rõ rằng cả hai nhóm này đều có nguy cơ bệnh tim mạch cao hơn so với những người ngủ đủ vào cả tuần lẫn cuối tuần. Vậy tôi không nói đây là một “bữa trưa miễn phí”, nhưng lần đầu tiên chúng ta nhận ra rằng ít nhất một hệ cơ quan chính — tim — lại giống như ngân hàng: nếu vào cuối tuần bạn ngủ bù, bạn có thể trả lại tín dụng và hệ thống tim mạch sẽ bị ảnh hưởng ít hơn. Nhưng nhiều hệ thống sinh lý quan trọng khác thì không phản ứng như vậy. Các nghiên cứu của những người như Kenneth Wright ở Đại học Boulder, Colorado, đã chỉ ra rằng hệ miễn dịch không bật lại sau việc ngủ dài vào cuối tuần, cũng như điều hòa đường huyết và khả năng nhận thức không hồi phục hoàn toàn. Đó là một cách khiến tôi thay đổi quan điểm về việc “giấc ngủ như một ngân hàng”.
Nhưng có một tập dữ liệu rất khác đã làm tôi thay đổi hoàn toàn về ý tưởng này. Những gì chúng ta vừa thảo luận là: tôi đã rơi vào nợ rồi, và tôi hy vọng trả nợ bằng cách ngủ bù. Lọ tượng trưng cho khoản nợ bạn có, và tôi cố nhét thêm đồng xu vào cuối tuần để bù lại khoản nợ đã tạo và đạt trạng thái trung hòa. Hóa ra bạn không thể làm được điều đó, ngay cả khi bạn ngủ dài bao lâu bạn muốn. Nhưng có một dữ liệu mới đáng chú ý: nó đến từ Walter Reed Army Medical Institute, do một nhà nghiên cứu tên Thomas Balkin thực hiện. Ông ấy quan tâm đến việc đảo chiều câu hỏi: không phải là nếu tôi rơi vào nợ thì có thể trả lại bằng cách ngủ bù hay không, mà là nếu tôi biết trong tương lai mình sẽ đối mặt với một khoản nợ sắp tới, liệu tôi có thể “gửi tiết kiệm giấc ngủ” trước được không? Ví dụ, nếu tôi biết sắp phải đi du lịch xuyên lục địa và sẽ thiếu ngủ, liệu tôi có thể ngủ nhiều trước đó để tạo một khoản dự trữ không?
Tương tự trong ví dụ tài chính: giả sử sắp đến Giáng sinh và bạn sẽ tiêu nhiều tiền, bạn biết vào tháng Mười và Mười Một bạn sẽ thắt chặt chi tiêu để khi đến mùa Giáng sinh, dù tiêu nhiều hơn thì tài khoản ngân hàng bạn cũng bớt bị ảnh hưởng vì đã tiết kiệm trước. Vậy bạn có thể tạo ra “tiết kiệm giấc ngủ”. Thực chất đó là hệ thống tiết kiệm giấc ngủ. Ông ấy không chỉ làm đầy lọ mà còn nhồi thêm cho đến mức gần như tràn — một lượng ngủ dự trữ.
Làm sao ông biết điều đó? Ông không biết — đó là giả thuyết thử nghiệm. Và họ chứng minh thế nào? Họ cho những người này trải qua giai đoạn sẽ có hai hoặc ba đêm không ngủ hoặc giảm ngủ rõ rệt. Trong tuần trước giai đoạn đó, với các học viên quân đội, thay vì bị giới hạn 8 giờ “thời gian trên giường”, họ được phép 10 giờ trên giường và có thể ngủ bao nhiêu tùy ý. Vì vậy họ đã tăng thời lượng ngủ từ khoảng trung bình 7–7,5 giờ lên khoảng 8,5–gần 9 giờ. Họ kéo dài thời lượng ngủ và do đó đã xây dựng được một bộ đệm.
Nó gần như là một dạng lưới an toàn cho giấc ngủ được đặt sẵn để khi bạn rơi vào sự thiếu ngủ, bạn được hỗ trợ phần nào và được nâng đỡ lên cao hơn. Vì vậy, mức độ suy giảm mà bạn chịu dưới điều kiện thiếu ngủ sẽ ít hơn đáng kể nếu bạn đã tích lũy giấc ngủ trước đó so với những người chỉ ngủ bình thường rồi phải đối mặt với sự thiếu ngủ. Họ giảm sút nhiều hơn rất nhiều về hiệu suất nhận thức và tinh thần.
Vì vậy ông ấy đã đưa ra các thử thách và nhiệm vụ cho hai nhóm khác nhau. Một nhóm có khoản tiết kiệm giấc ngủ tích lũy từ việc ngủ tốt trong tuần trước. Một nhóm thì không.
Đúng vậy.
Và họ thể hiện khác nhau một cách đáng chú ý.
Cả hai đều bị suy giảm so với người ngủ đủ. Tuy nhiên, câu hỏi là, bạn suy giảm bao nhiêu về hiệu suất nhận thức? Và điều ông ấy phát hiện là những người đã xây dựng được “khoản tín dụng”, tài khoản tiết kiệm giấc ngủ trong những ngày, trong tuần trước đó, họ chịu đựng ít suy giảm hơn khoảng 40% so với những người không tạo ra bất kỳ kế hoạch tiết kiệm nào. Bây giờ họ không nợ nần gì, chỉ là trung tính về mặt ròng. Nhưng ôi chao, họ sụt giảm rất nhanh. Trong khi những người có “tiền mặt” trong hệ thống tín dụng giấc ngủ thì không rơi xuống sâu như vậy. Điều này thật đáng chú ý đối với những người, như bạn đã nói, đang phải đối mặt, giả sử, nếu tôi phải chạy nước rút trong công việc hoặc tôi là bác sĩ chuẩn bị trực trong 40 giờ tới. Bạn là phi công quân sự, tất cả các bậc cha mẹ mới, tất cả những hoàn cảnh này là những nơi mà giờ đây chúng ta biết — vận động viên là một ví dụ tuyệt vời. Khi chúng tôi làm việc với vận động viên, những người như Michael Grandner đã chỉ ra rằng vận động viên thường ngủ rất tệ, điển hình là đêm trước một màn trình diễn lớn. Không cần tính toán, dĩ nhiên là do căng thẳng, nhưng điều bạn có thể làm là cho họ “gửi tiết kiệm” giấc ngủ trong những ngày trước đó khi họ bớt lo lắng. Và do đó hiệu suất của họ không bị suy giảm nhiều, mặc dù họ biết sẽ bị thiếu ngủ.
Giấc ngủ quan trọng đến vậy, phải không? Và tôi nghĩ bây giờ ai cũng biết điều đó nhờ những người như anh hoặc thực sự, anh là người tiên phong đưa chủ đề này ra thế giới. Tôi nhớ khi anh lần đầu lên chương trình của Joe Rogan, số bạn bè gửi cho tôi tập đó và sau đó gửi cho tôi cuốn sách của anh nhiều đến mức đáng kinh ngạc. Tôi nghĩ đó là khoảnh khắc chất xúc tác trong xã hội để chủ đạo bắt đầu thực sự nói về và quan tâm đến giấc ngủ. Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều người đang vật lộn vì tất cả những yếu tố mà anh đã nói tới khi chúng ta nói về nhóm hai, những yếu tố lối sống, căng thẳng, các yếu tố tâm lý, chấn thương, v.v. Ta có thể cho họ, những người thực sự gặp khó khăn, gì để giúp họ một lần cho tất cả ngủ đủ tám tiếng một đêm và lấy lại cuộc sống? Nếu anh bắt ép tôi nói ba điều có tác động nhất mà anh có thể bắt đầu làm ngay tối nay để ngủ tốt hơn, đó sẽ là những điều sau.
Giảm tiếp xúc kỹ thuật số. Được rồi. Tôi ghi lại. Giảm tiếp xúc kỹ thuật số. Vậy nghĩa là gì?
Một tiếng trước khi đi ngủ, cố gắng hạn chế việc kích hoạt tương tác mạng xã hội, email và tin nhắn sẽ gây kích thích cho bạn. Nghe podcast thì được thôi, bạn biết đấy.
Cảm ơn Chúa vì điều đó.
Các bạn nghe ở đây đấy. Ngay từ điều đó. Nhưng mà cũng tốt nếu like và subscribe, anh có nói vậy không?
Tôi sẽ nói là, like và subscribe, rồi bấm vào đây để nhận thông báo mới nhất. Bấm vào biểu tượng chiếc chuông nhé để…
Vậy vấn đề không phải là ánh sáng xanh. Một lướt qua nhanh, chúng ta đã được dạy về huyền thoại hiệu ứng ánh sáng xanh từ các thiết bị. Và thực sự đó là một huyền thoại bởi vì một nhà nghiên cứu người Úc xuất sắc, một người tên Michael Gradazar, gần như một mình đã thay đổi những gì tôi cho là xu hướng chung trong một thời gian sau một bài báo có ảnh hưởng rất lớn, một bài báo tuyệt vời. Và những gì họ chỉ ra là một giờ đọc iPad trước khi ngủ đã làm rối loạn melatonin của bạn. Nó làm gián đoạn giấc ngủ. Nó giảm lượng giấc ngủ mơ. Và ngay cả sau khi họ ngừng đọc iPad, phạm vi ảnh hưởng lên giấc ngủ mơ vẫn kéo dài trong một tuần. Nó gần như là chất độc cần phải được rửa sạch khỏi hệ thống. Rằng ngay cả khi bạn ngừng sử dụng công nghệ trước một giờ đi ngủ, tác động của công nghệ đó, mặc dù bạn đã ngừng dùng, vẫn có thể nhìn thấy trong tiếng vọng của sự gián đoạn giấc ngủ kéo dài một tuần sau đó. Đó là một nghiên cứu rất có ảnh hưởng và được công bố trên kênh rất uy tín. Có lẽ khoảng chục năm trước. Nhưng rồi Michael Gradazar, nhà nghiên cứu Úc xuất sắc này, bắt đầu nói rằng, này, tôi không thể tái lập các phát hiện này. Và những gì ông ấy phát hiện là không phải ánh sáng xanh mới là vấn đề. Bây giờ, ánh sáng xanh sẽ làm thay đổi một số khía cạnh của melatonin. Và melatonin là một hormone. Nó đơn giản chỉ báo cho não và cơ thể bạn biết khi nào là ban đêm, khi nào là giờ đi ngủ. Nó không tham gia vào việc tạo ra giấc ngủ. Melatonin giống như trọng tài xuất phát ở cuộc đua 100 mét. Nó đưa tất cả các vận động viên ra vạch xuất phát và bắt đầu tính giờ của cuộc đua, nhưng nó không tham gia vào việc tạo ra cuộc đua đó. Đó là một tập hợp các hoá chất khác. Nó không khiến bạn ngủ. Và nếu bạn nhìn vào những gì chúng ta gọi là phân tích tổng hợp (meta-analyses), nơi ta gom tất cả các nghiên cứu riêng lẻ về một chủ đề lại với nhau và bỏ vào một “xô” thống kê lớn, những phân tích đó cho thấy melatonin chỉ cải thiện tốc độ rơi vào giấc ngủ khoảng 3,4 phút. Và nó chỉ tăng hiệu suất giấc ngủ khoảng 2,2%. Vì vậy, chẳng hơn nhiều so với giả dược.
Vì vậy melatonin — hiện nay hiệu ứng giả dược là hiệu ứng đáng tin cậy nhất trong toàn bộ dược lý học. Vậy nên, có lẽ không có hại thì cũng không sao. Tôi sẽ quay lại ba điểm đó sau. Nhưng khi nói về melatonin, hãy thận trọng. Nhiều chưa hẳn tốt. Bạn có nguy cơ làm bộ não buổi sáng của mình bị bối rối như lạc trong một lớp sương đêm dày đặc. Ý tôi là 10 mg hay 20 mg melatonin là cái mà chúng ta gọi là liều siêu sinh lý, tức là một mức melatonin mà cơ thể bạn sẽ không bao giờ tiết ra một cách tự nhiên — lớn hơn rất nhiều. Melatonin là tín hiệu của bóng tối. Và thông thường đến buổi sáng, sự tiết melatonin tự nhiên của chúng ta đã dừng lại và mức melatonin của bạn lại về gần bằng không.
Buổi sáng.
Buổi sáng.
Bạn tỉnh dậy và cơ thể không còn tín hiệu melatonin nói rằng “đêm rồi, đêm rồi, đêm rồi”. Nhưng nếu bạn đã uống 10 mg hay 20 mg melatonin, bạn có nguy cơ rơi vào tình trạng kiểu: vâng, tôi biết cái đó gọi là khiến tôi ngủ, nhưng vấn đề là trong ba hay bốn giờ đầu sau khi thức dậy buổi sáng, bạn vật lộn vì đang ở trong lớp sương mù của một tín hiệu hormon melatonin nói rằng vẫn tối om. Thực tế thì không phải — ngoài kia trời sáng — nhưng cơ thể bạn bị lừa rằng vẫn tối om vì bạn đã dùng quá nhiều. Thảo nào bạn phải với tới hai hay ba tách cà phê vào buổi sáng.
Vậy tôi nên dùng liều melatonin bao nhiêu?
Có lẽ ở đâu đó khoảng 0,1 đến 3 mg.
Bạn có khuyên dùng melatonin cho mọi người không?
Có, trong hai trường hợp. Trường hợp đầu tiên — hoặc nói đúng hơn, hoàn cảnh đầu tiên — là khi bạn bị lệch múi giờ (jet lag). Rất hữu ích, nhưng thời điểm dùng là điều then chốt. Bạn phải tạo ra một tín hiệu giả rằng đang là ban đêm, bởi vì giả sử bạn và tôi ở Los Angeles và chúng ta đều sẽ bay về London vào ngày mai. London nhanh hơn tám giờ. Chúng ta bay qua đêm, đến London. Và đêm đầu tiên đó, giả sử chúng ta quyết định đi ngủ hoặc tôi quyết định đi ngủ ở khách sạn vào lúc nửa đêm. Vấn đề là ở Los Angeles đồng hồ sinh học của tôi vẫn là 4 giờ chiều vì London nhanh hơn tám giờ. Vì vậy melatonin của tôi có khả năng sẽ không tăng lên cho tới khoảng sáu hay bảy giờ nữa. Do đó tôi cần can thiệp nhân tạo vào hệ thống melatonin của mình để bảo não rằng không phải 4 giờ chiều mà là nửa đêm. Trong hoàn cảnh lệch múi giờ, rất hữu ích.
Trường hợp thứ hai là nếu bạn có một rối loạn nhịp sinh học — giả sử bạn là người thuộc dạng có pha nhịp sinh học bị lệch (advanced circadian phase). Điều đó có nghĩa là bạn thực sự không thể buồn ngủ cho đến ba hay bốn giờ sáng và bạn sẽ thích ngủ suốt phần lớn ngày hơn. Nói cách khác bạn gần như là hoạt động về đêm. Đây có phải là rối loạn di truyền không?
Có, một phần là rối loạn di truyền. Có bao nhiêu người bị như vậy?
Có lẽ khoảng 1–2% dân số có một dạng nặng, mà chúng tôi gọi là rối loạn pha nhịp sinh học bị lệch. Và melatonin có thể hữu ích cho họ bởi vì, một lần nữa, phần vấn đề của họ là melatonin của họ bị trì hoãn rất nhiều. Họ không nhận được tín hiệu “đã đến ban đêm” cho tới có thể là bốn giờ sáng. Bạn và tôi thường bắt đầu nhận tín hiệu melatonin tùy thuộc kiểu thức ngủ của chúng ta khoảng từ 9, 10 hoặc 11 giờ tối. Họ có thể bị trì hoãn khoảng năm tiếng. Nếu chúng ta cung cấp melatonin cho họ, chúng ta có thể cố gắng lừa não họ rằng thực tế sinh học là sớm hơn, để họ ngủ sớm hơn và hòa nhịp hơn với phần còn lại của xã hội. Làm sao ai đó biết mình thuộc kiểu người đó, có rối loạn hay không? Có xét nghiệm không?
Chúng tôi thường đưa bạn vào phòng thí nghiệm và đo mức melatonin nội sinh. Chúng tôi sẽ che tất cả cửa sổ, bỏ mọi đồng hồ, và để bạn chạy theo nhịp tự nhiên của mình. Họ có sự tăng giảm melatonin như bạn và tôi, chỉ khác là vị trí trên mặt đồng hồ 24 giờ nơi nó tăng giảm khác hoàn toàn. Với bạn và tôi, đó là khoảng 9, 10 hoặc 11 giờ tối khi melatonin bắt đầu tăng. Với họ, đó là 4 giờ sáng. Vậy nên chúng tôi có thể đo được. Đó không phải là do ý nghĩ hay sự lựa chọn của họ. Đó là một mệnh lệnh sinh học.
Bạn có lo ngại rằng melatonin ngày càng trở nên phổ biến như một cách giải quyết các vấn đề lối sống gây suy giảm giấc ngủ không? Bởi vì tôi thấy rất nhiều — tôi là một nhà đầu tư nên tôi thấy nhiều công ty đang giới thiệu các sản phẩm khác nhau có melatonin như một loại bổ sung ngủ dùng hàng ngày.
Tôi thực sự đang phân vân. Tôi từng ở cả hai phía của cuộc tranh luận này và tôi thận trọng vì hai lý do. Lý do đầu tiên là ở dân số nhi khoa tại Hoa Kỳ.
Nhi khoa?
Vâng. Việc dùng melatonin ở trẻ em đang tăng. Ở nhóm nhi khoa, nó đang tăng theo cấp số nhân. Thực tế nếu bạn đi dọc các lối trong siêu thị ở Mỹ, thường trong khu vực thực phẩm sức khỏe có một khu lớn màu tím — đó là khu melatonin. Một phần lớn dành cho kẹo dẻo (gummies) melatonin cho trẻ em. Và có một nghiên cứu được công bố khoảng ba năm trước cho thấy ở Mỹ, trong 10 năm qua, số lần nhập viện do ngộ độc/ quá liều melatonin đã tăng 503% trong 10 năm qua, tăng 503%. Vậy nên trước hết chúng ta phải cẩn thận. Lý do thứ hai là melatonin là một hormon có hoạt tính sinh học, và nó cũng liên quan đến phát triển sinh sản. Có những nghiên cứu được thực hiện vào những năm 1970, tôi nghĩ vậy, trong đó họ nghiên cứu ở những con chuột đực vị thành niên, tức là những con chuột đực đang trải qua tuổi dậy thì.
Và họ đã cho họ dùng liều melatonin rất cao. Và điều họ phát hiện là điều đó đã làm chậm phát triển tinh hoàn, và gây teo tinh hoàn. Những liều đó là rất cao. Nhưng chúng ta phải cẩn trọng một chút. Chúng ta thường nghĩ, melatonin là một hormone tự nhiên, nên gì tự nhiên cũng an toàn. Nhìn chung melatonin về mặt hồ sơ an toàn là khá an toàn. Nó thực sự là một chất chống oxy hóa tốt. Nhưng phải thận trọng vì có những thứ, ví dụ như bổ sung testosterone ở nam giới. Chúng ta biết là nếu bạn tiêm testosterone, sau một thời gian, có thể khoảng 18 tháng hay lâu hơn, chính tinh hoàn sẽ ngừng sản xuất testosterone của chúng. Và ngay cả khi bạn ngưng dùng testosterone ngoại sinh đó, tinh hoàn thường không trả lại chức năng sản xuất testosterone. Hiện tại chúng ta chưa có bằng chứng rằng điều tương tự xảy ra với melatonin — rằng nếu bạn tiếp tục dùng melatonin liều cao, cơ thể bạn sẽ tắt việc sản xuất melatonin tự nhiên. Tôi chưa thấy bằng chứng cho điều đó. Thực tế, tôi thấy ngược lại, rằng ngay cả sau khoảng sáu tháng hoặc thậm chí 12 tháng trong một vài nghiên cứu nhỏ, khi bạn ngưng melatonin, việc sản xuất sẽ khởi động lại một cách tự nhiên. Có vẻ bình thường. Vấn đề là nhiều người không chỉ dùng melatonin trong 12 tháng; họ dùng trong nhiều năm. Chúng ta không biết chuyện gì xảy ra sau nhiều năm. Đó là sự do dự của tôi khi lần đầu có người mời tôi dùng melatonin — khi làm podcast này và nói chuyện với những người thông minh như anh. Tôi đã học được nguyên tắc kiểu này: nếu bạn bắt đầu cho cơ thể một thứ gì đó dưới dạng hormone, nếu bạn bắt đầu tiêu thụ cái gì đó từ bên ngoài, như testosterone, cơ thể sẽ nói: được thôi, tôi không cần tự làm nữa. Nó sẽ cố gắng trở về trạng thái cân bằng, nơi lượng hormone trong hệ thống được duy trì, điều đó có nghĩa là cơ thể học cách tắt nguồn. Và tôi luôn nghĩ đến trường hợp testosterone, vì đàn ông biết rằng nếu chúng ta bắt đầu tiêm testosterone, thì về cơ bản chúng ta sẽ phải làm việc đó mãi mãi nếu muốn giữ mức đó.
Đúng, đó là mối lo — trong sinh học không có bữa ăn miễn phí. Thông thường, nếu bạn chống lại sinh học, bạn thường thua. Không có bữa ăn miễn phí. Luôn luôn có sự đánh đổi. Và một số bạn bè tôi hay nói với tôi về những thứ thần kỳ, kiểu như “uống thứ này, mọi thứ sẽ ổn”, hay “dùng modafinol, rồi mọi chuyện sẽ tốt”. Tôi hỏi: vâng, nhưng cái giá phải trả là gì? Tôi lo nhất khi họ nói: không có cái giá nào. Vì khi đó tôi nghĩ: chà, chúng ta không biết.
Bạn phải cẩn thận vì thiếu bằng chứng không phải là bằng chứng của sự vắng mặt. Hãy rất thận trọng khi bạn chơi với sinh lý của mình. Để quay lại ba việc chúng ta đang nói, điều đầu tiên là giải độc kỹ thuật số. Và đừng lo về ánh sáng xanh quá. Hãy lo về ánh sáng nói chung. Tôi sẽ nói về điều đó vì đó là điều thứ hai. Nhưng Michael Gratazar nói rằng điều ông ấy phát hiện là ánh sáng xanh không thực sự làm gián đoạn giấc ngủ của bạn. Đó là sự kết hợp trước tiên: những thiết bị chúng ta dùng là các thiết bị thu hút sự chú ý. Và chúng được thiết kế để moi tiền bạn khỏi “kinh tế chú ý” của bạn. Chúng làm việc đó cực kỳ hiệu quả. Họ đã bỏ hàng chục triệu đô la để thiết kế các sản phẩm này nhằm mục đích đó. Vậy nên chuyện xảy ra là những thiết bị này khiến bạn vô cùng bị kích thích. Và kết quả là, chúng về cơ bản làm tắt cảm giác buồn ngủ của bạn. Bạn có thể nằm đó, lên giường, 11 giờ đêm, bạn nghĩ: tôi mệt lắm, tôi đang ngủ gật trên ghế xem TV. Rồi bạn lên giường, bắt đầu vào mạng xã hội, và bắt đầu cuộn mạng vô tận. Rồi bạn rơi vào cái mà chúng tôi gọi là “ngồi lì trên giường”, nơi bạn chỉ ngồi đó. Và giờ nhìn đồng hồ thì không còn 11 giờ nữa mà đã là 1 giờ sáng. Và bạn vừa trì hoãn việc ngủ.
Hóa ra là đúng, những thiết bị này thu hút sự chú ý và làm tắt cảm giác buồn ngủ của bạn. Nhưng bạn phải thuộc kiểu tính cách nhất định. Ông ấy thấy không phải tất cả chúng ta đều dễ bị gián đoạn giấc ngủ do thiết bị. Bạn phải là người có thể dễ bị lo âu (neurotic), người có tính bốc đồng cao, hoặc người thường xuyên lo lắng. Nếu bạn thuộc một trong những kiểu đó, bạn nên rất cẩn thận khi dùng công nghệ trong phòng ngủ. Giờ, để tôi nói ở đây, nói “hãy bỏ điện thoại trong xe, trong garage” — đó là điều tôi rất muốn mọi người làm. Vì điều chúng ta đã học trong thời hiện đại này là điều đầu tiên khi bạn tỉnh dậy, bạn làm gì? – Không, không bình luận. – Tôi không nói ai cả. – Còn anh? Chỉ mình anh và tôi, Stephen. – Tôi với điện thoại trước cả khi mắt mở. – Và chuyện gì xảy ra là một cơn sóng nhỏ của lo lắng tràn qua bạn vì ngay khi bạn mở khóa điện thoại, đó là lịch trình của người khác cho ngày của bạn, chứ không phải của bạn. Và đó là một cách thức thức dậy tồi tệ. Bạn có bao giờ trải nghiệm phải dậy sớm để đi chuyến bay quan trọng không? Bạn biết đêm đó sẽ không ngủ ngon. Sẽ là giấc ngủ nông. Đó là cái chúng ta gọi là lo âu mong đợi. Bạn đang dự đoán một sự kiện gây lo lắng vào buổi sáng. Các nghiên cứu cho thấy khi ta tạo ra lo âu mong đợi này, lượng giấc ngủ sâu của bạn giảm đáng kể. Bạn ngủ không sâu. Và vì vậy, nếu chúng ta chỉ làm phiên bản nhẹ nhàng (L-I-T-E) của chuyến bay buổi sáng, là khi đi ngủ và đặt điện thoại xuống, ta biết rằng khi thức dậy mỗi sáng, ta sẽ mở nó để nhận cú hit lo lắng đó mỗi sáng. Không lạ gì giấc ngủ của chúng ta có thể bắt đầu trở nên nông. Giờ tôi không định nói “đừng mang điện thoại vào phòng ngủ” vì chuyện đó giờ đã không thể quay lại được.
Và dù tôi nói gì thì chuyện đó cũng sẽ không quay lại trong thời gian ngắn. Và một người bạn của tôi, Michael Grandner, có một khuôn khổ tuyệt vời, ông ấy nói rằng, bạn có thể đem điện thoại vào phòng ngủ. Không sao cả. Nhưng bạn chỉ được dùng điện thoại khi đang đứng. Tên ông ấy là gì? Michael Grandner. Ông ấy rất giỏi. Bảo ông ấy lo chuyện của ông ấy đi.
Và điều xảy ra là bạn ở đó và bạn nghĩ sau khoảng bảy hoặc tám phút, mình sẽ ngồi nghỉ một chút ở đây. Ngay khi chiếc điện thoại được cất đi, bạn sẽ ngồi xuống. Vì vậy tôi cho rằng giải độc kỹ thuật số (digital detox) là người bạn đầu tiên thực sự giúp giấc ngủ của bạn. Người thứ hai là tính đều đặn. Chúng ta sẽ nói về tính đều đặn khi bàn tới điều gì thực sự tạo nên giấc ngủ tốt. Nếu bạn chỉ làm một việc duy nhất, không phải ba việc, mà chỉ một việc thôi, hãy đi ngủ và thức dậy cùng một giờ, dù là ngày thường hay cuối tuần, tính đều đặn là tối quan trọng.
– Vậy đó là trụ cột thứ ba.
– Đúng vậy. Tính đều đặn.
– Rồi. Và sau đó tôi có chữ T cho thời điểm.
– Đúng.
– Chúng ta sẽ đi qua những thứ này. Số lượng, chúng ta đã nói đôi chút rồi và chất lượng.
– Đúng. Khi tôi xem xét khoa học, tôi đã tạo ra khuôn khổ bốn “macro” của giấc ngủ tốt. Bạn từng nghe về ba macro của thực phẩm, các đại chất dinh dưỡng: chất béo, protein, carbohydrate. Với tôi, có bốn macro của giấc ngủ tốt và đó là QQRT, QQRT. Nó là viết tắt của quantity (số lượng), quality (chất lượng), regularity (tính đều đặn) và timing (thời điểm). Hãy nghĩ về chúng ít như những trụ cột mà hơn là bốn chân ghế. Và nếu bất kỳ chân nào trở nên không vững, cái ghế sẽ đổ. Vậy tôi có lẽ sẽ bắt đầu với thứ mà mọi người đã thấy tôi nhắc đi nhắc lại, đó là số lượng, bảy đến chín giờ. Cái huyền thoại tám giờ là vô nghĩa. Đó là một khoảng tuyệt vời, bảy đến chín giờ. Và điều chúng ta biết là dùng vùng lý tưởng bảy đến chín giờ, khi bạn ngủ ít hơn, ngủ càng ít thì sống càng ngắn, ngủ ngắn tiên đoán hoặc gây tăng nguy cơ tử vong. Hiện nay người ta nói rằng ngưỡng tối thiểu là bảy giờ ngủ. Và một số người đã tranh luận có lẽ đúng, rằng nếu bạn nhìn vào các đường cong tử vong, không có nhiều khác biệt phần trăm giữa ngủ sáu giờ so với bảy giờ mà bạn bảo là tối thiểu. Vậy sáu giờ cũng ổn. Tất cả những điều nhảm nhí và lời lẽ kia thật là vô lý. Và tôi nghĩ họ đã lẫn lộn. Bởi vì bảy giờ là lượng ngủ tối thiểu mà bạn cần để tồn tại. Cách chúng ta định nghĩa “tối thiểu” là dựa trên việc bạn có chết sớm hay không. Lượng ngủ bạn cần để tồn tại khác với lượng ngủ bạn cần để phát triển tốt. Mọi người hay lẫn hai cái này với nhau. Vì vậy bạn phải cẩn thận khi người ta trên mạng xã hội khoe rằng “không, nhưng mà nhìn này, không có nhiều khác biệt giữa tỷ lệ sống sót của tôi với sáu giờ và bảy giờ.” Có thể bạn sống lâu như nhau, nhưng chất lượng cuộc sống của bạn sẽ rất khác. Vậy là về số lượng: bảy đến chín giờ.
Và điều đó có thay đổi đối với phụ huynh không, nhân tiện, bởi vì tôi đã gặp nhiều phụ huynh dường như hoạt động tốt hơn tôi. Họ chỉ ngủ có bốn, họ ngủ kiểu bốn hoặc năm giờ. Phải chăng tiến hóa đã không cho cha mẹ một chút khoan dung nào khi họ có con, rằng bộ não họ bỗng thay đổi và giờ đây họ có thể sống với ít ngủ hơn?
Bằng chứng không cho thấy khi bạn trải qua làm cha mẹ, bạn nhận được một “liều miễn dịch” kỳ diệu làm bạn trở nên kiên cường và không bị ảnh hưởng bởi thiếu ngủ. Và ở một khía cạnh nào đó bạn có thể tranh luận rằng trước kia chúng ta sống theo bộ tộc tập thể và chia sẻ nhiệm vụ. Lúc đó, mẹ thiên nhiên không bận tâm nhiều tới bạn nữa vì bạn đã sinh sản và truyền mã gen rồi. Vậy nên bạn bây giờ là cá thể không được tiến hóa “ưu ái” đặc biệt. Con cái của bạn mới được ưu tiên.
Nghĩa là bạn bị hy sinh phần nào. Đó là điều ta thấy trong thế giới động vật. Bạn có xem phim tài liệu về bạch tuộc không?
Ừ, tôi thấy, tôi nghĩ nó là một phim tài liệu đẹp, nhưng…
Tóm tắt nhanh cho ai chưa xem: một khi bạch tuộc — và tôi sẽ nói sai hoàn toàn nên xin bỏ qua — một khi bạch tuộc đẻ thì nó chết. Về cơ bản, nó không rời khỏi cái hang đó và nó chết? Có đúng như vậy không?
Ừ, tôi không rõ nó có chết ngay lập tức không, nhưng nó mất dần hoạt động sống.
Tôi tìm “bạch tuộc có chết sau khi sinh sản không?” và nói có. Bạch tuộc cái chết sau khi trứng nở. Sau khi đẻ trứng, con cái ngừng ăn và dồn toàn bộ năng lượng để bảo vệ và cung cấp ôxy cho trứng cho đến khi trứng nở. Khi trứng nở, nó chết ngay sau đó. Một quá trình gọi là semelparity, nghĩa là chúng chỉ sinh sản một lần. Cái chết này được kích hoạt bởi thay đổi hormone từ tuyến quang (optic gland), tương tự tuyến yên ở động vật có vú. Con đực cũng chết ngay sau khi giao phối, thường trong vài tháng.
Thật kỳ lạ.
Ở một số khía cạnh, nó thật bi thương. Và nó làm tôi mừng vì tôi không phải là bạch tuộc.
Nhưng quay lại chuyện chính, dường như không có chiếc áo choàng vô địch nào bạn khoác lên khi làm cha mẹ. Chắc chắn điều chúng ta biết là số người có thể sống với sáu giờ ngủ hoặc ít hơn mà không có suy giảm ở não hay cơ thể — làm tròn thành số nguyên và biểu thị theo phần trăm của dân số — là không có. Vậy nên số lượng quan trọng, nhưng hóa ra chúng ta sai khi nghĩ đó là điều duy nhất. Bởi vì sau đó là chất lượng. Vậy QQRT. Chất lượng được định nghĩa trong khoa học giấc ngủ bởi hai điều. Điều đầu tiên là thứ mà vòng đo/smartwatch của bạn sẽ đo, đó là tính liên tục của giấc ngủ, nghĩa là bạn ngủ thành một hoặc hai đợt dài suốt đêm hay không? Đó là giấc ngủ chất lượng tốt, những đợt ngủ liên tục.
Ngược lại, giấc ngủ của bạn bị phân mảnh rất nhiều vì tất cả những lần thức dậy này. Đó là chất lượng giấc ngủ rất kém. Và cách bạn có thể đo được trên thiết bị theo dõi giấc ngủ là chỉ cần nhìn vào ứng dụng, sẽ có mục gọi là hiệu suất giấc ngủ (sleep efficiency).
Hiệu suất giấc ngủ được định nghĩa như sau: trong tổng thời gian bạn ở trên giường, bao nhiêu phần trăm thời gian đó bạn thực sự ngủ? Và điều chúng ta muốn thấy là con số trên 85%. Đây kiểu như hướng dẫn sử dụng cho thiết bị theo dõi giấc ngủ: tôi muốn thấy ≥85%. Nếu thấp hơn con số đó, chúng ta cần phải trao đổi. Đó là điều đầu tiên, chất lượng giấc ngủ tốt.
Điều thứ hai—điều mà mấy thiết bị theo dõi này khó làm được, nhưng tôi có thể làm được trong phòng thí nghiệm giấc ngủ—là khi bạn trông như một “quái vật mì spaghetti” vì tôi gắn điện cực khắp đầu bạn. Tôi có thể đo chất lượng của những sóng não lớn, chậm, sâu trong giai đoạn ngủ non-REM sâu. Đó là thước đo thứ hai: cường độ của những sóng não chậm lớn đó. Và chất lượng dường như có mức dự đoán tương đương với số lượng khi tạo sự khác biệt, không chỉ đối với tỷ lệ tử vong do mọi nguyên nhân mà thậm chí về sức khỏe tâm thần, chất lượng còn cho tín hiệu mạnh hơn số lượng. Vậy không phải là số lượng không quan trọng — bạn vẫn phải ngủ đủ — nhưng chất lượng cũng cần được chú ý ngang với số lượng. Và tôi chưa nói đủ về điều đó.
Tiếp theo là phần mà tôi đã nêu ra trong ba điều tôi đề cập. Thứ nhất là ngắt kết nối kỹ thuật số. Điều tiếp theo tôi nói là tính đều đặn. Đây là chỗ tôi cũng đã thay đổi quan điểm: tôi đã nhấn mạnh hơn nữa về tính đều đặn. Có một nghiên cứu cũng xuất ra từ cùng bộ dữ liệu mà tôi mô tả, gọi là dữ liệu UK Biobank. Lần này họ không xem 90.000, mà là 60.000 người. Họ quyết định so sánh và chia họ thành bốn nhóm (tứ phân vị): từ những người đều đặn nhất, đến nhóm đều đặn thứ hai, rồi nhóm thứ ba, và nhóm cuối cùng là những người kém đều đặn nhất.
Vậy “đều đặn” ở đây nghĩa là gì? Câu hỏi hay. Những người rất đều đặn có thời gian đi ngủ và thức dậy sai lệch ±15 phút. Nói cách khác, tổng phạm vi dao động khoảng 30 phút. À, thế nếu tôi luôn đi ngủ lúc 9 giờ tối trong năm ngày liên tiếp thì tôi có thời gian đều đặn. Vậy là tính đều đặn ở đây là về thời điểm bạn đi ngủ và thức dậy. Bạn đúng là liên quan tới “timing” — sẽ có lý do tôi tách chữ T cho “timing” ra sau — nhưng ở đây đều đặn nghĩa là ±15 phút. Ví dụ bạn đi ngủ lúc 20:45 một đêm, rồi 21:00, rồi 21:10, rồi quay lại 20:00 — đó là khoảng thời gian chặt chẽ, tôi thích điều đó. Trong khi những người ít đều đặn nhất thì lệch tới 90–120 phút: ví dụ đi ngủ lúc 23:00 một đêm, rồi 1:00 sáng hôm sau, rồi 22:30, rồi 00:30 — họ hoàn toàn không đồng nhất về thời gian.
Kết quả là những người đều đặn nhất so với kém đều đặn nhất — khi so sánh hai cực đoan đó — thì những người đều đặn nhất có giảm tương đối 49% tỷ lệ tử vong do mọi nguyên nhân. Tức là họ ít có khả năng tử vong sớm hơn 49% so với những người kém đều đặn nhất. Họ giảm 39% nguy cơ tử vong do ung thư. Tuyệt. Họ giảm 57% nguy cơ bệnh tim mạch và rối loạn chuyển hóa. Điều đó cho thấy tính đều đặn là một tín hiệu dự đoán cực kỳ mạnh mẽ đối với các dạng tử vong khác nhau của bạn. Nhưng phần hay nhất của bài báo không chỉ có thế. Họ cũng đo cả số lượng lẫn tính đều đặn ở cùng những người này. Rồi họ quyết định lấy thước đo số lượng và thước đo tính đều đặn và đặt chúng cùng vào một mô hình thống kê để so sánh xem cái nào thắng trong việc dự đoán tỷ lệ tử vong do mọi nguyên nhân — kiểu “thử thách Coke-Pepsi”. Tất cả chúng tôi trong lĩnh vực giấc ngủ, ít nhất là tôi, cược rằng sẽ là số lượng. Tôi đã sai. Tính đều đặn đánh bại số lượng trong việc dự đoán tử vong do mọi nguyên nhân, và là khoảng thắng khá rõ rệt.
Điều đó không có nghĩa là bạn giờ có thể nói “tôi sẽ bắt đầu ngủ 4 tiếng, nhưng cực kỳ đều đặn 4 tiếng.” Bạn cần cả số lượng lẫn chất lượng. Nhưng đúng là tính đều đặn mang một tín hiệu rất mạnh. Vậy quay lại ba điều đó: tôi sẽ nói ngắt kết nối kỹ thuật số, đi ngủ và thức dậy cùng một giờ, và điều cuối là ánh sáng. Trong thế giới hiện đại này, chúng ta bị thiếu tối. Chúng ta nhận thứ mà tôi gọi là “ánh sáng rác” vào ban đêm. Bạn nghe về “junk DNA” rồi; thì giờ đây ta có “junk light”. Chúng ta không cần tất cả lượng ánh sáng đó vào đêm hôm, và nó đánh lừa não bộ nghĩ rằng ngoài kia vẫn là ban ngày. Thử hỏi vì sao cả xã hội chúng ta lại gặp khó khăn với giấc ngủ ban đêm.
Tất nhiên còn nhiều lý do khác: căng thẳng, quá nhiều caffeine, rượu, THC. Nhưng ánh sáng quá mức là một trong những điều dễ sửa nhất. Vậy nên trong bảy ngày tới, làm theo thí nghiệm này giúp tôi: nếu có thể, đặt báo thức trước giờ đi ngủ bình thường của bạn một tiếng. Khi báo thức kêu, tắt — và tôi cũng làm vậy — tắt gần như tất cả đèn trong nhà. Khi bạn nói “tắt tất cả đèn”, có phải ý bạn là đèn đỏ nhỏ trên báo khói của tôi không? Không sao, đèn đó ổn. Ví dụ vợ chồng tôi một giờ trước khi đi ngủ tắt gần như hết đèn; chúng tôi có một dải đèn nhỏ phía sau TV để tạo hiệu ứng cho TV trông sáng và ngầu, tôi sẽ hạ nó xuống khoảng 5% độ sáng, và tắt tất cả đèn còn lại. Vậy bạn vẫn thấy một chút ánh sáng mờ thôi.
Vì vậy, để tôi không bị trông thật vụng về trước mặt cô ấy khi tôi vấp vào đồ đạc vì trời tối thui, bạn hãy bắt đầu làm mát căn nhà hoặc phòng tốt nhất có thể xuống khoảng 67–68 độ F (khoảng 18 độ C). Chúng ta có thể nói về nhiệt độ, nhưng chỉ cần làm thí nghiệm này trong bảy ngày tới: mỗi tối, một giờ trước khi đi ngủ, khi đồng hồ báo, tắt hết đèn và đặt câu hỏi sau đây. Bạn có cảm thấy buồn ngủ hơn không? Nó có khiến bạn thấy thiu hơn không? Nhưng đừng dừng lại ở đó. Việc bạn vừa làm là thí nghiệm tích cực đầu tiên, tức là bạn đã chuyển từ trường hợp không can thiệp (đèn vẫn bật) sang can thiệp (đèn tắt một giờ trước khi ngủ). Đừng chỉ hỏi “Giấc ngủ của tôi có tốt hơn khi tắt đèn một giờ trước không?” Khi kết thúc chu kỳ bảy ngày đó, hãy trở lại thói quen cũ — tức là bật hết đèn như trước — và hỏi bản thân: giấc ngủ của tôi có được cải thiện khi tôi thực hiện can thiệp không? Và giấc ngủ có trở nên tệ hơn khi tôi dừng lại không? Vì tôi đang cố dạy bạn tính hai chiều trong thí nghiệm. Bạn hiểu ý nghĩa chứ?
Ừ. Thì bạn về cơ bản đang làm một bài kiểm tra A-B. Đúng vậy. Bạn được nhìn cả hai phía của phương trình. Và như vậy, đó là bằng chứng rõ ràng hơn so với chỉ kiểm tra một hướng, vì biết đâu đó chỉ là hiệu ứng giả dược. Quay lại chuyện tính đều đặn — điều đó rất quan trọng. Chúng ta đã nói về QQR: quantity (số lượng), quality (chất lượng), regularity (tính đều đặn). Về điểm tính đều đặn, tại sao? Điều gì đang diễn ra trong não chúng ta, từ góc nhìn nội tiết hay các cơ chế khác, khiến việc ngủ vào cùng một thời điểm trở nên quan trọng? Đây là câu hỏi rất hay. Người ta không phản ứng với quy tắc; người ta phản ứng với lý do, chứ không phải quy tắc. Vậy hãy để tôi cố giải thích lý do đứng sau quy tắc đó.
Khi nói về tính đều đặn, chúng ta có một cái gọi là nhịp sinh học hàng ngày (circadian rhythm) mà ta đã đề cập. Và có một chiếc đồng hồ nằm sâu trong não, ngay giữa não. Chúng ta có một bán cầu não này, rồi tôi sẽ lột bỏ các phần gọi là phần dưới vỏ não. Những khu vực này nằm dưới vỏ não. Đây là não, phía trước, phía sau, phía trên, và đây là thân não. Và hóa ra ngay giữa não, ở đây, có một vùng gọi là vùng dưới đồi (hypothalamus). Cấu trúc này đây là đồi thị (thalamus). Đây là cổng cảm giác của não bạn. Tất cả năm giác quan — âm thanh, xúc giác, vị, khứu giác — đều đổ vào cánh cổng này gọi là đồi thị. Đồi thị sẽ quyết định liệu nó có gửi các tín hiệu cảm giác đó lên vỏ não của bạn hay không. Khi nó gửi tín hiệu lên vỏ não, bạn bắt đầu xử lý chúng và bạn trở nên nhận thức được thế giới bên ngoài.
Khi ta bắt đầu rơi vào giấc ngủ — tiện thể nói — điều thú vị là cánh cổng cảm giác này, đồi thị, khi ta bắt đầu ngủ thì cổng sẽ đóng lại. Mắt bạn về mặt kỹ thuật vẫn nhìn thấy, tai vẫn nghe, lưỡi vẫn nếm, nhưng vì cổng đồi thị đóng, những tín hiệu đó đi vào não sẽ không còn được gửi lên vỏ não nữa. Nên bạn ngừng nhận biết thế giới bên ngoài, đơn giản là cách khác để nói là bạn đã ngủ.
Vùng dưới đồi — bạn có nghe thấy tiền tố “hypo” như hypothermia (hạ thân nhiệt), nghĩa là thấp — chính là vùng dưới đồi. Đây là vùng dưới đồi. Nó là một cấu trúc nhỏ, nhưng bên trong có một nhân. Nhóm tế bào đó, nhân có một tên chuyên môn, gọi là nhân trên giao thoa (suprachiasmatic nucleus). Nhưng nhân suprachiasmatic chính là chiếc đồng hồ chủ 24 giờ của bạn. Mỗi tế bào trong cơ thể bạn đều có một cái đồng hồ bên trong, nhưng đây là đồng hồ chủ. Giống như trong Chúa nhẫn: có một chiếc nhẫn thống trị tất cả; ở đây có một đồng hồ thống trị tất cả. Và trong nhân suprachiasmatic này, bạn có nhịp 24 giờ của trạng thái thức và ngủ.
Bộ não giữ đồng hồ 24 giờ với độ chính xác như đồng hồ thạch anh bằng cách nào? Nó dùng các tín hiệu như ánh sáng và bóng tối từ mắt bạn. Khi ánh sáng đi qua võng mạc, nó báo cho vùng dưới đồi rằng đang ban ngày và do đó bạn nên thức. Nhịp sinh học bắt đầu tăng lên. Nhiệt độ và việc ăn uống cũng có thể ảnh hưởng, nhiều thứ khác nữa. Nhưng phần lớn, ánh sáng là yếu tố chủ đạo, hoạt động gần như những “ngón tay photon” bật lại mặt số đồng hồ và đặt lại chính xác về 24 giờ mỗi ngày. Bởi vì nếu bạn bị để trong bóng tối mà không có tín hiệu ánh sáng, đồng hồ của bạn sẽ không chính xác — nó bị trôi, khoảng 24 giờ 15 phút. Nên bạn sẽ dần trôi về phía trước một chút mỗi ngày. Nếu bạn vào một hang động — người ta đã làm thí nghiệm này — thứ giữ đồng hồ chính xác chính là ánh sáng. Vậy nên bạn cần ánh sáng để duy trì nhịp 24 giờ đẹp đẽ.
Một trong những thứ chịu sự điều khiển của nhịp 24 giờ này là chu kỳ ngủ-thức của bạn. Còn nếu tôi tập thể dục thì sao? Tập thể dục là một yếu tố tuyệt vời để đồng bộ nhịp sinh học miễn là bạn tập vào thời điểm phù hợp. Nếu bạn bắt đầu tập vào ba hoặc bốn giờ sáng, điều đó không tốt vì đó là tín hiệu hoạt động sẽ làm não nhầm tưởng đang vào thời kỳ hoạt động — vốn thường là ban ngày vì chúng ta là loài hoạt động vào ban ngày. Và cùng lý do đó quay lại điểm về tính đều đặn: dùng ánh sáng là cách tốt nhất để hỗ trợ tính đều đặn. Bởi vì ánh sáng nhân tạo vào ban đêm đánh lừa não bạn nghĩ rằng vẫn là ban ngày bên ngoài.
Ý tôi là, có thứ gì gọi là ánh sáng không nhân tạo không?
Ý tôi là, chắc có mặt trời, nhưng tôi muốn hỏi có loại ánh sáng nào mình có thể dùng vào ban đêm, như nến hay gì đó không? Có. Dưới 30 lux thì không nhất thiết có hại cho bạn. Có lẽ dưới 50 lux là ổn. Lux, L‑U‑X, chỉ là đơn vị đo cường độ ánh sáng. Bạn có thể tải một ứng dụng đo lux miễn phí trên cửa hàng ứng dụng. Nếu bạn là một tên mọt sách ngớ ngẩn như tôi, bạn sẽ chạy khắp nhà vào ban đêm, đặt máy đo ở chỗ này chỗ kia, nhìn thấy những vùng sáng trắng ở đâu đó mà lux quá cao, rồi cố giảm mức lux đó xuống.
Nhân tiện, đây là một cách tuyệt vời nếu người ta muốn biết “giấc ngủ REM của tôi thiếu, làm sao tăng REM được?” Có một nghiên cứu làm điều tương tự như tôi đang nói với bạn. 90 phút trước giờ đi ngủ, họ hạ ánh sáng xuống dưới 30 lux và loại bỏ toàn bộ ánh sáng xanh. Chỉ mẹo đơn giản là giảm ánh sáng 90 phút trước khi ngủ xuống dưới 30 lux, chuyển sang ánh sáng vàng ấm thôi, đã tăng REM lên 18%. Ồ. Đó là một mức tăng lớn. Vậy là không cần dùng thuốc.
Còn về câu hỏi tại sao sự đều đặn quan trọng? Tôi đã nói ánh sáng là một trong những tín hiệu tạo ra tính đều đặn. Hoá ra hành vi của bạn cũng là một điều khác báo cho bộ não biết. Nghĩa là khi bạn đi ngủ và thức dậy đúng giờ mỗi ngày, nó giống như một mỏ neo. Nó neo nhịp sinh học của bạn. Nó báo cho bạn gần như giống một cảnh phim: cảnh này kết thúc, một cảnh mới bắt đầu. Cảnh này kết thúc, cảnh mới bắt đầu. Vậy nên, mỗi lần bạn đi ngủ cùng lúc và thức dậy cùng lúc, bạn đang cung cấp cho nhân trên giao thoa (suprachiasmatic nucleus), đồng hồ chủ 24 giờ trong não bạn, các tín hiệu về tính đều đặn. Và khi nó nhận được các tín hiệu đều đặn, nó cải thiện cả lượng lẫn chất giấc ngủ của bạn. Nhịp sinh học thích sự nhất quán. Khi bạn cho nó các tín hiệu về ánh sáng, về hoạt động, về thức dậy và đi ngủ, bạn cải thiện lượng và chất giấc ngủ. Đó là lý do đằng sau quy tắc cơ bản này.
Vậy thì để TV trong phòng ngủ là ý tưởng tệ hại. Bởi vì về mặt hành vi, nếu tôi lên giường nhưng rồi thức đến ba giờ xem Netflix, não tôi sẽ rối về mẫu hành vi mà tôi đang làm trong đời. Não sẽ không liên kết giường với việc ngủ nữa, nó sẽ liên kết giường với việc xem phim.
Đó là một trong những vấn đề mà chúng tôi gọi là “kích thích có điều kiện” (conditioned arousal), nghe có vẻ gợi tình hơn bản chất thực của nó. Đó là một thuật ngữ trong y học giấc ngủ để giải thích mất ngủ. Với mất ngủ, giả sử lần đầu bạn đi tới nha sĩ, ngồi lên ghế nha, thấy thoải mái. Nhưng sau khoảng 14‑15 lần, khi bạn ngồi vào ghế đó, bạn không còn mong muốn ngồi nữa, phải không? Tại sao? Vì bạn đã học được liên kết rằng ngồi vào ghế đó thường dẫn đến một kết quả xấu. Điều tương tự xảy ra với giường. Nếu bạn bắt đầu liên kết giường với bất cứ thứ gì khác ngoài ngủ — và chúng tôi bỏ qua quan hệ tình dục cho mục này, nhưng ngoài ngủ và tình dục — bạn sẽ bắt đầu học rằng cái giường của tôi là nơi tôi tỉnh, nơi tôi làm việc, ăn, nói chuyện, xem TV.
Và nếu tôi nói theo ý của Michael Grenner, nếu tôi nói với bạn: giường, ngủ, giường, ngủ, giường, ngủ… thì mọi thứ rõ ràng. Nhưng nếu tôi nói giường, cuộn điện thoại, giường, ăn, giường, làm việc, giường, ngủ, giường, TV, giường… thì bạn bị rối vì không có tín hiệu dự đoán. Bạn chưa bao giờ gắn được một liên kết.
Cách điều này bất lợi cho bạn trong mất ngủ như sau. Sự kiện gây mất ngủ ban đầu thường không phải là thứ duy trì mất ngủ. Giả sử tôi trải qua một nỗi đau buồn lớn và điều đó kích hoạt một dạng mất ngủ khiến tôi không ngủ được vì buồn. Dần dần, nỗi buồn sẽ không còn là thứ duy trì mất ngủ của tôi. Mà là bởi vì mỗi lần tôi lên giường trong tháng qua, tôi đều không ngủ được. Tôi tỉnh táo trên giường. Vì não bạn là một thiết bị rất hay liên kết, nó học rằng giường của tôi là nơi tôi luôn tỉnh. Vậy chúng ta làm gì? Chúng ta cần phá vỡ liên kết đó trong mất ngủ.
Cách làm là quy tắc 20 phút. Nếu bạn nằm trên giường khoảng 20 phút mà không ngủ được, đừng lo. Đừng nghe mấy kẻ bi quan như tôi nói hết chuyện này chuyện kia rằng một đêm tồi sẽ gây bệnh tật; một đêm tệ không phải vấn đề. Hãy nói: “Đêm nay không phải đêm của tôi.” Nhưng tôi sẽ không nằm trên giường thao thức, vì rất nhanh não bạn bắt đầu học liên kết rằng giường là nơi tôi tỉnh táo. Và bạn cần phá vỡ liên kết đó. Hãy sang phòng khác, để ánh sáng mờ. Chỉ đọc sách. Nghe podcast. Dù là gì đi nữa. Quy tắc ngón tay cái là: chỉ quay lại giường khi bạn cảm thấy buồn ngủ. Không có giới hạn thời gian. Bằng cách đó bạn dần học lại liên kết rằng giường của tôi là nơi tôi luôn ngủ đều đặn, nếu không nó sẽ thành cái ghế nha sĩ — bạn bước vào phòng ngủ, nhìn thấy giường và coi đó là kẻ thù. Bạn đã tự thuyết phục mình trước khi lên giường rằng mình sẽ không ngủ vì đó là nơi mình luôn không ngủ.
Và nếu bạn bị tỉnh giấc lúc 3 giờ sáng, câu hỏi đầu tiên của tôi là: bạn biết thế là 3 giờ sáng bằng cách nào? Đó đã là vấn đề đầu tiên của bạn. Nhìn đồng hồ có hai tác dụng. Nó làm bạn lo lắng hơn…
Thứ hai, vì bộ não của bạn là một thiết bị liên tưởng vô cùng mạnh mẽ, bạn bắt đầu tự quyết rằng 3 giờ sáng là thời điểm mình phải thức dậy. Nếu bạn cứ nhìn đồng hồ, bạn càng củng cố rằng là 3 hoặc 4 giờ. Việc ngủ lúc 3 giờ sáng giống như cố nhớ tên ai đó. Càng cố, bạn càng đẩy giấc ngủ ra xa. Giấc ngủ là thứ xảy đến với bạn. Nó không phải thứ bạn tạo ra bằng cách cố gắng. Vì vậy vào lúc đó, lời khuyên tốt nhất nếu bạn không muốn ra khỏi giường là làm bất kỳ một trong những điều sau đây.
Thiền. Hãy làm một buổi thiền có hướng dẫn. Bạn có thể tải app. Nếu đó không phải sở thích của bạn thì cũng không sao. Hãy thử thở theo hộp. Ví dụ, bạn có thể hít vào trong 5 nhịp, giữ 6 nhịp, thở ra trong 7 nhịp. Có rất nhiều biến thể khác nhau về con số. Nhưng bạn có thể làm các bài tập thở.
Thứ ba, nếu bạn không thích cách đó, thì quét cơ thể là lựa chọn khác. Nhắm mắt lại. Bắt đầu từ đỉnh đầu. Cảm nhận xem, à, trán mình có căng không? Có cần thư giãn không? Còn cổ thì sao? Bạn di chuyển dần qua cơ thể, đi xuống. Vai có cảm thấy thế nào? Thả lỏng xuống giường, rồi dần dần xuống ngực, tiếp tục đi qua cơ thể và chỉ thư giãn.
Nếu những thứ đó đều không thú vị, bạn có thể cho mình một cuộc đi bộ trong trí tưởng tượng. Có một nghiên cứu rất hay từ trường đại học của tôi, Đại học Berkeley, California. Và không phải chúng tôi làm nghiên cứu đó — Alison Harvey là người làm. À, đếm cừu thì là ý tưởng tệ. Hóa ra làm giấc ngủ tệ hơn. Tại sao? Bởi vì với mỗi con cừu tí hon kêu lắc rắc như bông có vẻ mặt lạ lùng nhảy qua hàng rào mà bạn đang đếm, bạn càng củng cố từng phút ngủ mình đang không có. Và dường như làm tình hình tồi tệ hơn. Nhưng bà ấy thấy có một phương án thay thế. Nếu bạn tưởng tượng một cuộc đi bộ với từng chi tiết sống động rõ rệt. Với tôi, đó là dẫn chó đi dạo. Tôi tới cái kệ. Tôi mở cửa. Dây xích màu đỏ hay hôm nay tôi sẽ lấy dây màu xanh? Tôi cài dây cho con chó bằng tay phải. Tôi mở cửa bằng tay trái. Tôi rẽ trái xuống cầu thang. Là mức độ chi tiết kiểu 4K về độ cụ thể. Và điểm chung giữa mọi phương pháp tôi vừa mô tả — thiền, thở hộp, quét cơ thể, đi bộ tưởng tượng — là bạn làm cho tâm trí mình quên đi chính nó.
Trong ví dụ cụ thể đó, khi bà ấy yêu cầu bạn tưởng tượng sống động một hành trình mà bạn biết, bà ấy phát hiện ra điều gì trong nghiên cứu? Bà ấy thấy rằng điều đó làm tăng tốc độ bạn rơi lại vào giấc ngủ một cách đáng kể. Bởi như tôi đã nói, công trình của bà cho tôi thấy điều đó rất giống với chuyện nhớ tên: vì khoảnh khắc tôi ngừng cố nhớ tên ai đó thì chuyện gì xảy ra? Bạn nhớ ra ngay. Tôi nhớ ra. Và khi bạn làm những bài tập kiểu này khiến tâm trí quên chính nó, thứ tiếp theo bạn thường nhớ là chuông báo thức reo vào buổi sáng.
Có phải vì thế mà người ta nghe những câu chuyện ngủ thật sống động, và phải chăng tôi nghe phim tài liệu về kẻ giết người hàng loạt? Phim tài liệu tội phạm có thật — đúng hơn là nói thế cho dễ nghe. Tôi nghĩ chúng có thể làm tổn hại giấc ngủ sâu của bạn. Bảo vệ tôi trong phần bình luận nhé. Nếu bạn nghe phim tội phạm có thật để ngủ, hãy viết dưới phần bình luận. Nếu bạn cảm thấy chủ quan là chúng cực kỳ êm dịu, thanh bình và không có cảnh chết chóc, tàn phế, máu me khắp nơi, thì tôi nói là tuyệt. Nhưng nếu nó trông hoặc nghe như một phim của Quentin Tarantino, có lẽ đó là gây hại nhiều hơn là vô hại — ít nhất là theo cảm nhận của tôi.
Chúng ta quên mất rằng, theo hiểu biết tốt nhất của tôi, công ty thiền tên là Calm — tôi không có liên hệ nào với họ. Họ lúc trước hoạt động khá chật vật, nhưng họ nhận ra muốn mọi người thiền vào buổi sáng. Khi xem thống kê sử dụng, người ta thiền vào buổi sáng, nhưng có một lượng lớn người dùng trước giờ đi ngủ. Mọi người đang tự điều trị chứng mất ngủ. Rồi bằng một ý tưởng thông minh, họ nhớ rằng hồi nhỏ chúng ta thích ngủ khi bố mẹ đọc truyện cho nghe. Tại sao lớn lên lại khác? Vậy là họ tạo ra những câu chuyện ngủ và từ chỗ khá chật vật, tôi nghĩ họ đã trở thành một trong những công ty sức khỏe được định giá tỷ đô. Họ trở thành công ty kỳ lân. Và giờ họ có người nổi tiếng đọc, như Matthew McConaughey, Harry Styles. Thỉnh thoảng họ cũng có một nhà khoa học chuyên về giấc ngủ người Anh không may có giọng nói tệ. Nhưng bạn có thể nghe những câu chuyện ngủ đó, và chúng rất biết cách ru người. Tại sao? Vì chúng làm cho tâm trí bạn quên chính nó.
Chúng ta đã nói trước về melatonin và còn có những chất bổ sung khác mà mọi người hay nói tới. Một trong những thứ trở nên rất phổ biến là magnesium. Tôi cũng nghe về ashwagandha và magnesium khá nhiều. Chúng có hiệu quả không? Có hữu ích không? Điều đầu tiên tôi muốn nói là nếu bạn đang gặp vấn đề về giấc ngủ và bạn định tìm tới các chất bổ sung, thì bạn đang “bước qua tờ đô la để nhặt vài đồng xu”. Bạn cần nghĩ tới những điều cơ bản: tính đều đặn, kiểm soát lượng caffeine, đảm bảo không uống quá nhiều rượu, duy trì thói quen, hạ ánh sáng một nửa, giải độc kỹ thuật số. Bất kỳ một trong những việc đó, nhưng đặc biệt là kết hợp tất cả, sẽ cải thiện giấc ngủ của bạn tốt hơn nhiều so với việc tìm tới lọ thực phẩm chức năng mới nhất. Điều thứ hai cần nói là hãy nghĩ về nó một cách logic.
Nếu thực sự có một loại thực phẩm bổ sung hứa hẹn là “Shangri-La” của mọi giấc ngủ rạng rỡ về đêm, thì các công ty dược đã nhảy vào từ nhiều thập kỷ trước rồi. Để đặt vào bối cảnh, theo tôi nhớ George Lucas mất khoảng 30 năm để thu về khoảng 4 tỷ đô la từ thương hiệu Star Wars. Ambien chỉ mất 22 tháng. Đó cho thấy ngành dược giấc ngủ lớn đến mức nào.
Ambien là gì, một viên thuốc ngủ phải không?
Ambien là một viên thuốc ngủ.
Magie, nếu bạn tìm hiểu kỹ — và tôi đã đào sâu cách đây khoảng ba năm vì tôi cũng nghe nói nhiều về nó — “magie, magie”… Điều đầu tiên cần lưu ý là hầu hết các dạng magie, như magiê oxit hay magiê citrate, phần lớn không qua được hàng rào máu‑não. Mà giấc ngủ được tạo ra bởi não của bạn. Vậy làm sao cái thứ không vào được não lại có thể ảnh hưởng tới một quá trình do não điều khiển, trước hết là như vậy?
Có một dạng magiê dường như có bằng chứng ủng hộ, gọi là magiê L‑threonate. Nhưng nếu nhìn vào tài liệu, chuyện này bắt nguồn từ đâu? Hóa ra khoảng 30 năm trước, người ta bắt đầu xem xét những người có giấc ngủ bị rối loạn và kiểm tra xét nghiệm máu của họ. Họ thấy một số người trong đó thiếu magiê. Khi bổ sung magiê cho họ và đưa mức magiê về bình thường, giấc ngủ của họ cải thiện. Nhưng điều đó khác nhiều so với việc nói rằng, này, bạn và tôi hiện đang có mức magiê bình thường, rồi tự uống một liều magiê lớn — liệu tôi có đang tưởng tượng rằng điều đó sẽ làm giấc ngủ cải thiện không?
Ví dụ tương tự là, giả sử tôi phát triển một chiếc máy đo độ bão hòa oxy tuyệt vời. Bạn nói với tôi: “Matt, độ bão hòa oxy trong máu của tôi hiện đang 98,6% theo thiết bị của tôi.” Dù máy của tôi có xịn cỡ nào, tôi cũng không thể làm bạn vượt quá 100%. Bạn đã ở mức trần rồi. Và đó là vấn đề với việc bổ sung magiê: nếu bạn đã có mức magiê bình thường, việc bổ sung chỉ có thể dẫn tới—có lẽ—việc thải magiê qua nước tiểu, tức là lãng phí tiền.
Bây giờ, magiê có thể có lợi gián tiếp vì nó dường như làm giãn cơ. Khi cơ thể ở trạng thái thư giãn, nó gửi một tín hiệu thư giãn về lên theo một nhánh thần kinh gọi là dây thần kinh phế vị lên não, báo cho não rằng bạn đang bắt đầu thư giãn và bạn rơi vào trạng thái tĩnh lặng. Điều đó rất có ích cho giấc ngủ. Vì vậy magiê có thể vẫn có lợi gián tiếp cho giấc ngủ thông qua tác dụng làm thư giãn cơ thể. Nhưng nhìn chung, magiê thật sự không tạo ra sự khác biệt lớn nếu nhìn vào các nghiên cứu.
Ashwagandha thì khác. Ashwagandha và một hợp chất khác gọi là phosphatidylserine. Cả phosphatidylserine và ashwagandha, cả hai loại bổ sung này dường như giúp thực hiện một trong hai việc: hoặc hạ thấp nhánh “chiến đấu hoặc bỏ chạy” của hệ thần kinh, hoặc giảm lượng cortisol mà cơ thể tiết ra. Điều đó quan trọng bởi vì tôi thấy nhiều người đến trung tâm giấc ngủ nơi tôi làm việc có hiện tượng tôi gọi là “mệt nhưng bị kích động” — họ đến và nói: “Tôi rất mệt. Tôi mệt vô cùng. Nhưng tôi lại quá căng thẳng, quá kích động về mặt cảm xúc và thần kinh đến mức không thể ngủ được.” Giả sử bạn vừa có một buổi diễn trên sân khấu thật tuyệt vời, bạn có cảm giác phấn khích sau khi lên sân khấu. Bạn xuống sân khấu lúc 11 giờ đêm. Thường thì bạn sẽ ngủ say, nhưng bạn quá kích động nên không ngủ được. Bạn mệt tới tận cùng nhưng vẫn không thể ngủ — đó là nhánh chiến đấu hoặc bỏ chạy đang bật lên. Bạn cần đưa nó trở về trạng thái tắt. Phosphatidylserine và ashwagandha đều giúp đưa bạn trở về nhánh hệ thần kinh phó giao cảm, trạng thái yên tĩnh hơn. Việc đó tốt.
Tuy nhiên, chúng cũng làm giảm cortisol. Cortisol là một hormone thúc đẩy tỉnh táo. Cortisol không phải xấu hoàn toàn; nó bị hiểu sai. Bạn cần cortisol của mình bắt đầu tăng vài giờ trước khi thức dậy. Nó giúp quá trình tỉnh dậy. Mỗi ngày chúng ta có một đợt tăng cortisol bắt đầu trước khi chúng ta thức dậy. Đó là một trong những yếu tố giúp ta tỉnh, rồi nó tiếp tục lên đến một đỉnh đẹp vào giữa buổi sáng, khi bạn nên tỉnh táo và không cần cà phê. Rồi nó giảm trước khi đi ngủ, và sau đó bắt đầu tăng trở lại vào giữa buổi trưa — thực ra thường đạt đỉnh vào cuối buổi sáng. Rồi nó bắt đầu xuống.
Và bạn thấy rằng ngay trước khi đi ngủ, cortisol nên chạm mức thấp nhất của nó, cái mà ta gọi là nadir, điểm trough thấp nhất. Thú vị là, chúng ta có thể phân loại mất ngủ thường thuộc ít nhất một trong hai loại khác nhau. Thực ra có nhiều loại, nhưng tạm nói trong số đó có hai loại chính. Một là mất ngủ lúc bắt đầu giấc ngủ (sleep‑onset insomnia) — tôi không thể ngủ. Loại kia là mất ngủ duy trì giấc ngủ (sleep‑maintenance insomnia) — tôi không thể duy trì giấc ngủ.
Khi người ta đo cortisol của mọi người trên cơ sở từng 30 phút trong vòng 24 giờ, chúng ta thấy đúng như mô tả: ngay trước khi thức dậy, cortisol tăng; nó đạt đỉnh vào cuối buổi sáng; rồi hạ xuống; và ngay trước khi đi ngủ, cortisol gần như ở mức thấp nhất. Ở bệnh nhân mất ngủ, họ thể hiện cùng mô hình tăng lên đẹp vào cuối buổi sáng rồi giảm xuống. Nhưng có hai điểm bất thường: ngay trước khi đi ngủ, cortisol lại bật trở lại; và vào giữa đêm, ngay cả khi nó bắt đầu tăng trở lại, nó có một đợt tăng bất thường — đúng vào giữa đêm. Điều mà chúng tôi tin là điều này phần nào giải thích mất ngủ lúc bắt đầu giấc ngủ: cortisol lẽ ra phải xuống và giữ ở mức thấp ngay trước khi đi ngủ, nhưng ở bệnh nhân mất ngủ, nó lại nhảy lên trở lại.
Tôi không thể ngủ được.
Rồi sau đó nó vẫn duy trì ở mức thấp trong suốt nửa đầu đêm.
Nhưng rồi nó cũng tăng vọt ở những bệnh nhân mất ngủ.
Tôi không thể duy trì giấc ngủ.
Tôi đã nghe rất nhiều nhà sáng lập nói với tôi và hỏi,
tại sao quảng cáo cụ thể này mà tôi chạy trên nền tảng này lại không hiệu quả với tôi?
Có thể là nội dung (copy) không tốt.
Phần sáng tạo (creative) không mạnh.
Nhưng thường vấn đề là họ không có cuộc trò chuyện đúng.
Bởi vì quảng cáo đó chưa từng đến được đúng người.
Và nếu bạn làm marketing B2B, thì phần lớn trò chơi chính là như vậy.
Và đây là nơi quảng cáo trên LinkedIn giải quyết vấn đề cho bạn.
Khả năng nhắm mục tiêu của họ cực kỳ cụ thể.
Bạn có thể nhắm theo chức danh công việc, cấp bậc, kích thước công ty, ngành nghề, thậm chí theo bộ kỹ năng của một người.
Mạng lưới của họ bao gồm hơn một tỷ chuyên gia.
Khoảng 130 triệu trong số đó là những người ra quyết định.
Vì vậy khi bạn dùng quảng cáo LinkedIn, bạn đang đặt thương hiệu của mình trước đúng người.
Và theo kinh nghiệm của tôi, quảng cáo LinkedIn cũng đem lại lợi tức chi tiêu quảng cáo (ROAS) cao nhất trong mảng B2B so với tất cả các mạng quảng cáo khác.
Nếu bạn muốn thử, hãy truy cập linkedin.com/diary.
Và khi bạn chi 250 đô la cho chiến dịch quảng cáo LinkedIn đầu tiên của mình,
bạn sẽ nhận thêm 250 đô la tín dụng từ tôi cho chiến dịch tiếp theo.
Đó là linkedin.com/diary.
Áp dụng điều khoản và điều kiện.
Chúng ta đang nói về tính đều đặn, thời điểm, và tất cả những thứ này, và cả chất lượng lẫn số lượng.
Nhưng một trong những điều tôi học được từ công việc của bạn là giờ cuối cùng đó có thể là giờ quan trọng nhất khi tôi đang nằm trên giường.
Và tôi nói điều này một phần vì bạn gái tôi, cô ấy ngủ khoảng sáu giờ, sáu rưỡi.
Cô ấy ngủ rất rất tốt, đúng kiểu người ngủ hoàn hảo.
Nhưng cô ấy luôn thức dậy rất rất rất sớm.
Và phần nào đó, đó là do cảm giác tội lỗi mà tôi đã nói đến.
Nhưng tôi đã có một cuộc trò chuyện với cô ấy về cảm giác tội lỗi đó.
Và tôi nói, cứ nằm trên giường lâu tùy em cần.
Cứ nằm thêm một chút — khoảng 1/8 giờ.
Và một phần là vì tôi biết rằng càng về cuối giấc ngủ, chúng ta càng có nhiều giấc ngủ REM.
Được rồi.
Bạn có thể giải thích điều đó cho tôi với bốn khối này không?
Tại sao giờ cuối cùng đó đặc biệt quan trọng và tại sao chúng ta không nên bật dậy khỏi giường
hoặc tại sao chúng ta nên dùng một số thiết bị báo thức để đánh thức mình khi đang ở cuối giờ REM cuối cùng đó?
Chắc chắn rồi.
Vậy ở đây chúng ta có bốn khối của giấc ngủ.
Khi chúng ta mới ngủ, ta đi vào giấc ngủ nhẹ, giấc ngủ không REM giai đoạn một.
Đây là giai đoạn ngủ mà nếu tôi đánh thức bạn ra khỏi nó, bạn sẽ nói: tôi không ngủ.
Thực ra bạn chỉ đang ở trong pha chuyển tiếp, trạng thái ngưỡng đẹp đẽ giữa cửa sổ của tỉnh táo và giấc ngủ thực sự.
Vì vậy đây là cầu nối giữa thế giới thức và thế giới ngủ.
Và nó không kéo dài lâu, có khi chỉ 10 hoặc 15 phút là cùng.
Rồi bạn sẽ vào “giai đoạn làm việc chính” của giấc ngủ.
Đây là giai đoạn hai của giấc ngủ không REM.
50% đêm của bạn được dành ở giai đoạn hai giấc ngủ không REM.
Tôi không thích gọi nó là giấc ngủ không REM nhẹ.
Tôi thường dùng từ đó, nhưng thực ra không hẳn; chúng ta làm rất nhiều xử lý nhận thức trong giai đoạn hai giấc ngủ không REM.
Đó là thứ hay ho.
Nó không chỉ là giai đoạn bạn phải đi qua từ giấc ngủ sâu không REM để quay lại giai đoạn hai nhằm đến REM.
Tôi sẽ nói rõ hơn sau.
Vậy là ta đã ngủ được khoảng 10 phút.
Bây giờ ta ở giai đoạn hai giấc ngủ không REM.
Ta sẽ ở đó khoảng 15 hoặc 20 phút.
Rồi nếu đó là trong vài giờ đầu của đêm, ta sẽ đi xuống các giai đoạn sâu hơn của giấc ngủ không REM.
Đây là nơi các mô hình sóng não chậm lại, nhưng sóng não trở nên cực kỳ lớn, to, mạnh mẽ và chậm.
Đây là nơi bạn nhận được một lượng khổng lồ phục hồi của nhiều hệ thống sinh lý chính.
Vì vậy là phục hồi về mặt thể chất.
Phục hồi thể chất, nhưng tinh thần cũng vậy.
Đúng vậy.
Chính trong giấc ngủ sâu mà bạn lưu lại những ký ức mới mà bạn vừa học và bấm nút lưu để bạn không quên.
Giấc ngủ sâu về cơ bản sẽ bảo đảm cho thông tin bạn vừa học hôm nay.
Nó chuyển thông tin từ một kho lưu trữ ngắn hạn dễ tổn thương sang một kho lưu trữ dài hạn ổn định hơn.
Chính trong giấc ngủ không REM sâu khi chúng ta có sự giao tiếp này.
Vì vậy hãy nghĩ về những sóng não chậm, mạnh mẽ đó như một đài phát thanh sóng dài khi bạn từng–xưa kia–vặn vô một kênh radio trong ô tô.
Bạn có khả năng lớn để truyền tải thông tin qua khoảng cách dài, qua những đường dẫn rộng lớn trong não.
Thật tuyệt vời.
Vậy là ta đã đi từ giấc ngủ không REM nhẹ, rồi xuống giấc ngủ không REM sâu.
Ta sẽ ở đó khoảng 15 hoặc 20 phút.
Rồi ta bắt đầu trồi lên trở lại.
Ta sẽ trở lại giai đoạn hai giấc ngủ không REM.
Chờ đã, ta đã từ 1, 2, 3 rồi lại về 2?
Đúng vậy.
Vậy là, hãy nghĩ nó giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc.
Ta đi từ giấc ngủ không REM nhẹ rồi xuống giai đoạn hai.
Rồi xuống giấc ngủ sâu.
Rồi ta sẽ trồi lên trở lại sang giấc ngủ nhẹ giai đoạn hai.
Ta sẽ ở đó.
Và sau khoảng 70, 80 phút, bạn sẽ bật lên và có một giai đoạn ngắn giấc ngủ REM.
À, được rồi.
Như thế này.
Và điều này thật đẹp.
Đây là cái chúng tôi gọi là đồ thị giấc ngủ (hypnogram).
Tôi sẽ bật cái này lên màn hình cho mọi người xem.
Tuyệt quá.
Vì vậy những gì tôi mô tả ở đây là chuyến tàu lượn đó.
Chúng ta đã ngủ, giai đoạn một giấc ngủ không REM nhẹ, đi xuống giai đoạn hai.
Rồi bạn đi xuống và có một khoảng dài của giấc ngủ không REM sâu, giấc ngủ chậm sóng, giai đoạn ba.
Và đó là thứ bạn thấy trên bộ theo dõi giấc ngủ của mình là giấc ngủ sâu.
Đây là giấc ngủ nhẹ.
Đây là giấc ngủ sâu.
Giai đoạn hai giấc ngủ không REM là giấc ngủ nhẹ.
Giai đoạn ba giấc ngủ không REM là giấc ngủ sâu.
Nhưng rồi bạn sẽ bắt đầu leo lên trở lại và lúc đó bạn có thể bật lên và có một khoảng ngắn giấc ngủ REM ở đây sau khoảng 70 hoặc 80 phút.
Vì vậy bạn sẽ có khoảng 10 phút giấc ngủ REM.
Rồi lại hạ xuống, bạn đi tiếp.
Bạn xuống vào giấc ngủ không REM rồi lại lên vào REM.
Rơi vào giấc ngủ không-REM rồi bạn sẽ lên tới REM.
Rơi vào giấc ngủ không-REM rồi lên tới REM.
Cái thú vị ở đây là tỷ lệ giữa không-REM và REM thay đổi.
Bây giờ, có một huyền thoại đang tồn tại và nó hơi có vấn đề.
Chúng ta, con người, có chu kỳ trung bình từ không-REM sang REM là 90 phút.
Vì vậy chúng ta rơi vào giấc ngủ không-REM rồi sau đó lên tới giấc ngủ REM mỗi 90 phút.
Rồi chúng ta lại trở xuống không-REM rồi lại lên REM.
Vậy là chúng ta rơi vào không-REM rồi lên REM trong chu kỳ 90 phút này.
Vấn đề là con số 90 phút đó chỉ là trung bình.
Nó dao động từ 70 phút tới lên tới 120 phút tùy từng người.
Vì vậy, bạn biết đấy, những thiết bị mà bạn có thể đã thấy, do một số người khởi nghiệp quảng bá,
họ nói, “Tôi sẽ đánh thức bạn vào thời điểm lý tưởng trong chu kỳ 90 phút của bạn.”
Cái thứ đặt trên bàn cạnh giường kia, tôi chạm vào nó khi tắt đèn.
Rồi nó sẽ chạy theo chu kỳ 90 phút.
Và nó sẽ tìm ra thời điểm hoàn hảo để đánh thức bạn.
Đó là vô nghĩa vì chu kỳ ngủ của tôi có thể là 75 phút.
Của bạn có thể là 105 phút.
Nó chẳng có cách nào biết được vì nó ghi cố định là chu kỳ 90 phút.
Nói cách khác là vô lý.
Nhưng chúng ta rơi vào không-REM rồi lên REM theo chu kỳ trung bình 90 phút.
Cái thay đổi, tuy nhiên, là tỷ lệ không-REM so với REM trong những chu kỳ 90 phút đấy khi bạn
di chuyển xuyên đêm, sao cho trong nửa đầu đêm, phần lớn các chu kỳ 90 phút đó gồm nhiều giấc ngủ không-REM sâu và rất ít giấc ngủ REM.
Nhưng khi bạn tiến tới nửa sau của đêm, cái cán cân bập bênh đó chuyển sang hướng khác
và bạn dành nhiều thời gian hơn ở giấc ngủ REM trong nửa sau của đêm.
Và đặc biệt, như bạn đã nói, trong hai giờ cuối cùng của đêm.
Tại sao điều này có ý nghĩa?
Như bạn đã nói và bạn đã kể về bạn gái của bạn, giả sử tôi thường đi ngủ—
và tôi không nói đây là thời điểm lý tưởng, nhưng để tính toán dễ ta lấy ví dụ tôi đi ngủ lúc nửa đêm
và thức dậy lúc tám giờ.
Nhưng ngày mai tôi phải bắt chuyến bay về nhà.
Vì vậy tôi sẽ thức dậy sớm hơn hai giờ.
Tức là tôi sẽ thức lúc sáu thay vì tám.
Tôi mất hai tiếng ngủ.
Vậy tôi mất bao nhiêu tổng thời gian ngủ?
Tôi mất 25% tổng thời gian ngủ.
Hai giờ trong tám giờ.
25%.
À, vâng và không hẳn.
Tôi mất 25% tổng thời gian ngủ.
Nhưng tôi có thể đã mất 50, 60, 70% toàn bộ giấc ngủ REM của mình.
Tại sao?
Bởi vì giấc ngủ REM đến trong nửa sau và đặc biệt là trong vài giờ cuối cùng của giấc ngủ.
Vì thế không chỉ mang tính học thuật khi bạn hiểu mối quan hệ giữa các chu kỳ ngủ,
mà còn mang tính thực tiễn vì nó ảnh hưởng đến lượng REM bạn được hưởng.
Thật ra, cách dễ nhất nếu người ta hỏi, “Làm sao để có nhiều REM hơn?”,
tôi sẽ nói hãy ngủ muộn hơn 15 phút vào buổi sáng so với bình thường.
Và bạn sẽ thiên vị một cách không tương xứng để có được nhiều giấc ngủ REM hơn đáng kể.
Và tại sao giấc ngủ REM quan trọng?
Trước hết, REM là trạng thái não cực kỳ hoạt động.
Thật vậy, một số vùng não, đặc biệt nếu tôi chỉ cho bạn những vùng cảm xúc sâu trong não khi tôi tách bộ não này ra,
chúng ta có những vùng cảm xúc sâu nằm ở đây.
Thực tế chúng nằm ngay phía dưới, nhét trong đây, ngay sát thân não ở phía trên.
Những vùng cảm xúc này gọi là hạch hạnh nhân (amygdala).
Bạn có một cái ở bên trái và một cái ở bên phải của não.
Phần não đó, cùng với một cấu trúc ghi nhớ chạy song song gọi là hải mã (hippocampus), hai phần não đó tạo nên cái mà chúng ta gọi là hệ limbic (hệ viền).
Bạn có thể đã nghe về hệ limbic, những trung tâm cảm xúc của não.
Những vùng đó có thể hoạt động nhiều hơn tới 40% khi bạn đang trong giấc ngủ mơ so với khi bạn tỉnh.
Giấc ngủ mơ.
Giấc ngủ mơ là giấc ngủ chuyển động mắt nhanh.
Giấc ngủ REM.
Vậy REM là giai đoạn đó.
Bây giờ, còn tùy bạn định nghĩa mơ như thế nào.
Nếu bạn định nghĩa mơ là bất kỳ hoạt động tâm thần nào được báo cáo khi tỉnh dậy, thì bạn mơ trong mọi giai đoạn của giấc ngủ, giấc ngủ không-REM nhẹ, giấc ngủ REM sâu.
Vậy nó sẽ như thế nào?
Nếu tôi đánh thức bạn và nói, “Stephen, chỉ cần nói cho tôi biết trong đầu bạn đang nghĩ gì,”
và bạn trả lời, “Ồ, tôi chỉ đang nghĩ lần tới bạn sẽ vào phòng và đánh thức tôi như thế nào.”
Đó chỉ là một suy nghĩ mơ.
Phần lớn mọi người nghĩ về giấc mơ là những giấc mơ mà chúng ta có từ giấc ngủ REM, từ giấc ngủ chuyển động mắt nhanh.
Đó là lý do chúng ta gọi nó là giấc ngủ mơ.
Những giấc mơ từ giấc ngủ REM thường rực rỡ, có cốt truyện.
Thực tế, tối qua khi bạn ngủ và đi vào giấc mơ, bạn trở nên cực kỳ tâm thần.
Xin lỗi.
Trước khi bạn bác bỏ chẩn đoán rằng bạn bị tâm thần vào ban đêm, hãy để tôi nêu cho bạn năm lý do chính đáng.
Khi bạn vào giấc ngủ mơ tối qua, bạn bắt đầu thấy những thứ không có thật.
Vì vậy bạn bị ảo giác.
Thứ hai, bạn tin vào những điều không thể nào là thật.
Vì vậy bạn có ảo tưởng.
Thứ ba, bạn trở nên rối về thời gian, địa điểm và con người.
Trong ngành tâm thần học, chúng tôi gọi đó là mất phương hướng.
Thứ tư, bạn có những cảm xúc dao động mạnh, điều mà chúng tôi gọi là tính cảm xúc không ổn định.
Bạn cảm xúc lên xuống khắp nơi.
Và thật tuyệt vời, bạn và tôi — vì tôi giờ đây tự đưa mình vào cùng trạng thái “tâm thần” — bạn và tôi sáng nay tỉnh dậy và quên hầu hết, nếu không phải tất cả, trải nghiệm giấc mơ đó.
Vì vậy chúng ta bị chứng mất trí nhớ.
Nếu bạn trải qua bất kỳ một trong năm triệu chứng đó khi đang tỉnh, bạn sẽ tìm kiếm một mức độ hỗ trợ tâm lý nào đó.
Nhưng vì những lý do mà chúng ta chỉ mới bắt đầu hiểu, dường như đó lại là một quá trình sinh học và tâm lý bình thường.
Vậy những lý do là gì? Tại sao chúng ta mơ?
Chúng ta mơ vì ít nhất hai lý do khác nhau.
Lý do đầu tiên là sơ cứu cảm xúc.
Giấc ngủ REM chính là cái mà tôi định nghĩa là liệu pháp qua đêm.
Và chính trong giấc ngủ mơ mà não của bạn xử lý những trải nghiệm khó khăn, đau đớn, đầy cảm xúc.
Nó hoạt động như một thứ thuốc xoa dịu ban đêm.
Nó chỉ đơn giản là làm bớt những cạnh sắc nhọn của những trải nghiệm đau đớn đó để bạn
trở về vào ngày hôm sau và bạn vẫn còn nhớ một sự kiện cảm xúc.
Nhưng nó không còn mang tính cảm xúc nữa.
Bạn không còn bị nôn ói cảm giác phản ứng mạnh mẽ, toàn thân ấy nữa.
Tại sao giấc ngủ REM có thể làm được thứ “liệu pháp qua đêm”, cái việc làm giảm cường độ cảm xúc này?
Tại sao giấc ngủ REM có thể kiểu như tước bỏ lớp vỏ cảm xúc đắng khỏi “quả cam” chứa thông tin, theo kiểu đó?
Lý do là như sau.
Giấc ngủ mơ, giấc ngủ REM, là thời điểm duy nhất trong chu kỳ 24 giờ mà não tắt đi một chất dẫn truyền thần kinh liên quan đến stress gọi là noradrenaline.
Bây giờ, bạn đã từng nghe về chất chị em ở phần dưới cơ thể gọi là adrenaline. Còn ở phần trên, trong não, chúng ta không có adrenaline mà có noradrenaline.
Giấc ngủ REM là thời điểm duy nhất mà nó hoàn toàn bị tắt.
Và chúng tôi đưa ra một lý thuyết gọi là “liệu pháp qua đêm” trong đó não bạn, như tôi đã nói, có những trung tâm cảm xúc và những trung tâm ký ức — trung tâm cảm xúc là hạch hạnh nhân, trung tâm ký ức là hồi hải mã.
Bạn tái kích hoạt những cấu trúc đó khi bước vào giấc ngủ mơ.
Vậy nên não bạn có cơ hội tái kích hoạt, phát lại và xử lý lại những trải nghiệm cảm xúc.
Tuy nhiên, nó làm điều đó trong một môi trường hóa chất thần kinh “an toàn” vì chất hóa học stress noradrenaline đã hoàn toàn bị tắt.
Vì vậy đó là liệu pháp hóa học lý tưởng để tách cảm xúc ra khỏi ký ức.
Và chúng tôi nêu ra một giả thuyết rằng có lẽ rối loạn tiêu biểu nơi cơ chế này thất bại là rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD).
Bởi vì khi bạn nói chuyện với những bệnh nhân đó, không chỉ thấy giấc ngủ REM của họ bị gián đoạn, khi bạn nói chuyện với họ, họ sẽ nói, hãy nhìn, tôi chẳng thể “vượt qua” được sự kiện đó.
Ý họ là gì: người cựu chiến binh giờ đi siêu thị, bước ra ngoài bãi đậu xe, tiếng nổ phía sau xe làm bùm và họ lập tức có một cơn hồi tưởng về vụ nổ trên chiến trường.
Và điều đang xảy ra ở đó là não chưa tách cảm xúc ra khỏi ký ức.
Vì vậy mỗi lần họ sống lại ký ức, họ lại nôn ra cùng phản ứng cảm xúc ấy.
Không có gì ngạc nhiên khi chúng tôi đề xuất rằng não sau đó quay lại vào đêm tiếp theo và nói, này, xin lỗi, ngủ ơi.
Tôi vẫn còn ký ức chấn thương này.
Bạn có thể làm “mẹo” tước cảm xúc khỏi ký ức được không?
Và nó lại thất bại.
Rồi đến đêm sau nó quay lại và nói, xin lỗi đã làm phiền, nhưng tôi vẫn còn ký ức chịu tải cảm xúc này.
Làm ơn làm mẹo tước cảm xúc khỏi ký ức đi.
Nó lại thất bại.
Điều này nghe như cái đĩa than kẹt của những cơn ác mộng lặp đi lặp lại mà ta thấy trong PTSD.
Tại sao điều này có thể xảy ra?
Mức độ noradrenaline trong não ở bệnh nhân PTSD quá cao.
Và vài năm trước đây tôi có mặt ở một hội nghị nơi tôi đang trình bày lý thuyết này.
Chúng tôi vừa mới đưa ra lý thuyết.
Đó là một lý thuyết và đang đi tìm dữ liệu.
Và hóa ra ngay tại cùng hội nghị đó có một khoảnh khắc đáng kinh ngạc.
Bạn có thể rợn tóc gáy.
Có một bác sĩ tâm thần từ Puget Sound, ngay bên ngoài Seattle trên bờ Tây nước Mỹ.
Ông ấy đã điều trị các cựu chiến binh của mình trong Cơ quan Quản lý Cựu chiến binh bằng một loại thuốc hạ huyết áp gọi là prazosin.
Hóa ra prazosin là một thuốc gốc vì nó được dùng ở Cơ quan Quản lý Cựu chiến binh, nên rẻ.
Và nó xuyên được hàng rào máu-não.
Khi prazosin vào được não, một trong những tác động của nó là hạ mức noradrenaline.
Tại sao điều này lại thú vị?
Điều ông ấy bối rối là ông nói, tôi đang cho các cựu chiến binh PTSD này thuốc hạ huyết áp.
Nó không giúp mấy cho huyết áp của họ đâu.
Nhưng tất cả họ đều quay lại nói, tất cả những cơn ác mộng lặp đi lặp lại đó đang bắt đầu biến mất.
Và tôi ngủ tốt hơn.
Và tôi cảm thấy khỏe hơn.
Những gì ông ấy đã làm là vô tình điều trị mức noradrenaline cao của họ, thứ đang ngăn não giảm mức noradrenaline xuống để xử lý cảm xúc ra khỏi ký ức.
Nó đã quá cao ở những bệnh nhân PTSD đó.
Nhưng bằng cách điều trị họ bằng thuốc này, ông ấy vô tình đã hạ mức noradrenaline xuống trong khi ngủ REM.
Và cuối cùng nó trở thành một trong số ít loại thuốc được kê trong Cơ quan Quản lý Cựu chiến binh cho những cơn ác mộng lặp đi lặp lại.
Bởi vì tại sao? Não cuối cùng đã rơi vào trạng thái hóa học “an toàn” vì noradrenaline đã được hạ xuống.
Nhưng ông ấy điều trị họ bằng thuốc này.
Vậy là ông ấy có dữ kiện đang tìm lý thuyết.
Tôi thì có lý thuyết đang tìm dữ liệu lâm sàng.
Và tôi đã chạy đến gặp ông ấy sau khi ông ấy trình bày.
Tôi nói, tôi nghĩ tôi biết tại sao ông lại thấy những gì ông thấy.
Tôi mời ông ấy bay xuống Berkeley.
Chúng tôi dành cả ngày cùng nhau.
Chúng tôi ra ngoài ăn tối cùng nhau.
Và như tôi đã nói, cuối cùng ông ấy đã tiến hành các thử nghiệm lâm sàng.
Và đây không phải là một thứ trị bách cho tất cả mọi người, nhân tiện.
Nó không có hiệu quả cho tất cả mọi người.
Và tôi muốn nói rằng giờ đã có một phương pháp điều trị tốt hơn cho ác mộng nếu bạn đang chịu ác mộng.
Nó gọi là Liệu pháp Diễn tập Hình ảnh (Image Rehearsal Therapy, IRT).
Và nó hoạt động qua một cơ chế ký ức đáng kinh ngạc mà thực ra chúng tôi đã phát hiện ra khoảng, chà, 20 năm trước nay, gọi là tái củng cố trí nhớ.
Vậy khi bạn học một thông tin, ồ, lấy ví dụ một tài liệu Word.
Sẽ thật tệ nếu bạn mở một tài liệu Word, bắt đầu gõ tất cả thông tin này.
Bạn bấm lưu.
Rồi bạn quay lại ngày mai.
Bạn nháy đúp vào tài liệu, và Word đã khóa bạn ra.
Bạn không thể chỉnh sửa tài liệu nữa.
Đó là một hệ thống lưu trữ thông tin tồi tệ.
Đó là một ý tưởng tệ.
Ký ức con người của bạn cũng giống như vậy.
Bạn hình thành ký ức mới, rồi bạn ngủ, và bạn lưu chúng.
Nhưng khi bạn quay lại và kích hoạt lại ký ức đó, khi bạn gợi lại một ký ức, bạn đưa nó trở lại trạng thái được mở ra. Nó giống như nhấp đúp vào ký ức. Và ký ức trở nên mong manh và dễ uốn nắn một lần nữa. Vì vậy bạn có thể cập nhật và chỉnh sửa ký ức đó. Rồi đêm sau bạn lưu lại nó. Điều đó gọi là tái củng cố. Đêm đầu tiên tôi lưu nó — đó là củng cố. Rồi tôi kích hoạt lại nó. Tôi sửa đổi nó. Và đêm sau tôi tái củng cố lại.
Quay lại chuyện ác mộng, hóa ra bạn có thể làm điều này với bệnh nhân chấn thương tâm lý có ác mộng do sang chấn. Ví dụ, giả sử bạn gặp một tai nạn giao thông khủng khiếp. Phanh xe hỏng, bạn băng qua đèn đỏ, bị một chiếc xe khác tông ngang hông — tất cả thật là chấn thương. Và những gì bạn làm với nhà trị liệu, vì bạn đang có những cơn ác mộng lặp lại sống lại cùng vụ tai nạn đó mỗi đêm, là bạn làm việc với họ và kể lại giấc mơ. Bạn gợi lại giấc mơ một cách chủ động, nói to. Nhưng khi làm việc với nhà trị liệu, bạn thay đổi kết quả. Thay vì tôi nói là phanh bị hỏng, giờ trong kịch bản mới với nhà trị liệu, bạn nói, bạn nhìn xuống và thấy một cần phanh tay trong xe. Thế là bạn nhận ra mình có thể từ từ kéo phanh tay và đưa xe dừng lại an toàn, rẽ vào lề và không có tai nạn. Và điều bạn làm là bạn mở lại ký ức sang chấn đó và viết lại câu chuyện. Rồi bạn ngủ và cập nhật ký ức đó. Bằng cách gợi lại và viết lại ký ức mỗi ngày thức, bạn dần làm giảm mức độ nghiêm trọng của cơn ác mộng chấn thương mỗi đêm. Phương pháp này gọi là liệu pháp luyện tập hình ảnh cho ác mộng. Nó cực kỳ hiệu quả, có lẽ còn hiệu quả hơn thuốc prazosin mà tôi đã nói tới. Và tôi đoán mọi người mất ngủ và gặp ác mộng vì nhiều lý do khác nhau liên quan đến sang chấn nói chung.
À, đây là câu hỏi hay: trong một số khía cạnh, sự khác nhau giữa một giấc mơ xấu và một ác mộng là gì? Vì tất cả chúng ta đều sẽ có giấc mơ xấu. Giấc mơ xấu thường xảy ra không thường xuyên — có thể một lần mỗi tháng, mỗi vài tháng. Định nghĩa của rối loạn ác mộng là bạn phải có những giấc mơ đó thường xuyên, có thể ít nhất hai lần một tuần. Chúng phải đánh thức bạn khỏi giấc ngủ và bạn nhớ lại rõ ràng. Thêm nữa, chúng phải gây cho bạn một số phiền toái vào ban ngày, khiến bạn không thấy ổn, gây đau khổ tinh thần. Hơn nữa, nếu nó bắt đầu dẫn đến tuyệt vọng hoặc cảm giác cuộc sống không đáng sống, bạn nhất thiết phải đi gặp ai đó.
Và đây là điều chúng tôi phát hiện về ác mộng. Ngủ ngắn, ngủ không đủ, ngủ dưới sáu giờ, làm tăng khoảng 100–150% nguy cơ bạn có ý nghĩ tự sát, cố gắng tự sát hoặc, đáng tiếc, dẫn tới tự sát. Đó là giấc ngủ kém. Hóa ra ác mộng — nếu ngủ ngắn làm tăng 150% khả năng liên quan đến xu hướng tự sát — chúng tôi không nghĩ rằng ác mộng gây ra xu hướng tự sát. Đó không phải là điều chúng tôi tin. Tuy nhiên, chúng tôi tin rằng ác mộng, hơn cả việc ngủ bị gián đoạn, dường như là chim hoàng yến trong mỏ than. Ác mộng là một đèn hiệu đau khổ rò rỉ từ “tĩnh điện” của giấc ngủ ban đêm. Và nó cực kỳ nhạy cảm với xu hướng tự sát của bạn, với các cố gắng tự sát, và như tôi đã nói, cả việc hoàn tất tự sát. Ác mộng là một dấu ấn sinh học. Nếu bạn đang có những ác mộng gây đau khổ và làm bạn tỉnh giấc, bạn cần đi nói chuyện với ai đó về điều đó. Điều này vô cùng quan trọng vì có những phương pháp tốt và hiệu quả để làm giảm những ác mộng đó.
Tôi cố gắng hiểu xem đó là một lỗi vận hành hay là một tín hiệu. Tôi đoán có thể là cả hai. Đây là câu hỏi rất hay: nó có thích nghi hay không thích nghi? Có lợi hay có hại khi có ác mộng? Chúng tôi chưa hoàn toàn có câu trả lời cho điều đó. Nhưng hãy để tôi quay lại: tôi đã nói với bạn rằng giấc ngủ mơ có hai chức năng. Và chúng ta vẫn đang ở chức năng thứ nhất, đó là “sơ cứu cảm xúc”. Hóa ra nhận định của bạn rất nhạy bén. Chúng tôi tin rằng ít nhất những giấc mơ bình thường (không phải ác mộng) — còn ác mộng có thể là hệ thống bị trục trặc, như tôi đã nói về PTSD với những ác mộng lặp đi lặp lại. Thực tế, ác mộng lặp lại thường đến mức bạn không thể được chẩn đoán PTSD nếu không có ác mộng lặp lại — chúng mang tính chẩn đoán như vậy. Nhưng việc mơ, những giấc mơ bình thường, ngay cả khi đó là giấc mơ xấu, thì có lợi.
Làm sao tôi có thể khẳng định điều đó? Đã có một nghiên cứu do một nhà khoa học giấc ngủ quá cố, một người phụ nữ tên Rosalind Cartwright, thực hiện. Bà nghiên cứu những người đã trải qua một giai đoạn khó khăn, chẳng hạn mất người thân hoặc ly hôn đầy cay đắng. Họ bị trầm cảm vì trải nghiệm đó. Và xung quanh thời điểm xảy ra trải nghiệm, bà gặp họ với vai trò nhà trị liệu. Bà yêu cầu họ ghi nhớ giấc mơ, giữ nhật ký giấc mơ mỗi đêm. Rồi bà theo dõi những bệnh nhân này trong một năm. Hóa ra, khoảng một nửa trong số họ sau 12 tháng đã thuyên giảm khỏi trầm cảm — họ khá hơn, vượt qua trầm cảm. Một nửa còn lại vẫn bị trầm cảm. Bà lấy dữ liệu đó và so sánh hai nhóm, hỏi xem giấc mơ của họ có gì khác nhau không. Và hóa ra có khác. Cả hai nhóm, dù họ đã khỏi trầm cảm hay vẫn còn trầm cảm, đều đang mơ vào thời điểm đó. Cả hai đều có giấc ngủ REM. Cả hai đều mơ.
Vậy điểm khác biệt là gì?
Những người sau đó thoát khỏi trầm cảm và khỏe lại.
Họ đang mơ về chính những sự kiện lúc chúng đang xảy ra.
Còn những người khác không đạt được thuyên giảm lâm sàng, họ cũng mơ.
Nhưng họ không mơ về chính trải nghiệm đó.
Nói cách khác, chỉ có giấc ngủ REM thôi thì chưa đủ.
Không chỉ cần có REM và mơ.
Bạn cần mơ về trải nghiệm khó khăn, đau đớn mà mình đang trải qua để đạt được sự hồi phục lâm sàng đó.
Chết tiệt, vậy nếu tôi đang gặp chuyện, tôi phải nghĩ về nó trước khi đi ngủ à.
Vừa có vừa không.
Bạn phải hiểu rằng, tuỳ theo người bạn tin, chúng ta đã mất khoảng 3,4 triệu năm tiến hóa để phát triển thứ gọi là giấc ngủ và giấc mơ của họ người, bao gồm cả giấc ngủ REM.
Tôi nghĩ những triệu năm tiến hóa ấy có lẽ đã hiểu rõ khung mẫu đúng đắn của trải nghiệm giấc mơ mà tôi nên có vào ban đêm.
Vì vậy, tôi không cần lo lắng về nó.
Tôi không nên cố ép bất cứ thứ gì.
Đó là chức năng đầu tiên của giấc mơ: nó giống như sơ cứu cảm xúc.
Và chúng ta có dữ liệu tốt cho điều đó.
Nhưng giấc mơ còn có một lợi ích thứ hai hoàn toàn độc lập.
Mơ là một dạng phép biến hóa thông tin.
Mơ là sự sáng tạo.
Như tôi đã nói, trong giấc ngủ sâu không-REM, chúng ta cố định những ký ức mới vừa học, như hòn hổ phách bao bọc một hóa thạch.
Chúng ta làm điều đó trong giấc ngủ sâu.
Điều đó lưu giữ từng mảnh riêng lẻ của những điều mới.
Rồi đến một giấc ngủ REM dài, xảy ra sau giấc ngủ sâu.
Và giai đoạn thứ hai của xử lý ký ức diễn ra.
Chính tại đó, REM bắt đầu kết hợp tất cả những gì bạn mới học với cả kho thông tin đã có trước đó.
Vì vậy bạn thức dậy với một mạng lưới liên tưởng được chỉnh sửa, có khả năng tìm ra giải pháp cho những vấn đề trước đây tưởng như không thể giải được.
Nó gần giống như liệu pháp nhóm cho những ký ức: REM gom tất cả thông tin bạn học trong ngày và mọi thứ đều được gắn thẻ tên.
Nhưng khác với các kết nối logic khi tỉnh táo, REM giống như một tìm kiếm Google đi sai hướng.
Bạn nhập, ví dụ, “nhật ký của một CEO”, và nó dẫn bạn đến trang 20.
Đó chính là giấc mơ.
Và lại là về một trận khúc côn cầu trên cỏ ở Utah.
Bạn nghĩ, khoan đã.
Nhưng sao có thể thế được?
Có thể là: một người đã tìm thấy một cuốn nhật ký bị mất từ lâu; người tìm thấy đó là một CEO nổi tiếng ở một thị trấn thuộc Utah, và anh ta đã xem một trận đấu.
Vậy nên đó là một liên kết xa xôi, không rõ ràng.
Nhưng hóa ra đó chính là bản chất của giấc mơ.
Cứ như thể chúng ta đi ngủ với những mảnh ghép của một câu đố.
Nhưng nhờ giấc mơ, chúng ta thức dậy với bức tranh hoàn chỉnh.
Và khi bạn bắt đầu ghép nối những thứ vốn bình thường không liên quan,
nhưng khi chúng liên kết lại, đôi khi gây ra một bước tiến rõ rệt về khả năng thích nghi tiến hóa,
đó là cơ sở sinh học của sự sáng tạo.
Đó là lý do chẳng ai từng nói với bạn, “này Stephen, bạn nên thức để giải quyết một vấn đề.”
Họ không nói vậy.
Họ bảo bạn “hãy ngủ một giấc về vấn đề đó.”
Và trong mọi ngôn ngữ mà tôi đã tìm hiểu cho đến nay, từ tiếng Pháp đến tiếng Swahili,
cụm từ “ngủ một giấc về một vấn đề” hoặc thứ gì tương tự đều tồn tại.
Ý tôi là lợi ích sáng tạo của giấc ngủ vượt qua mọi ranh giới văn hóa.
Đó là trải nghiệm chung của loài người.
Có một “thuế vô hình” đặt lên nhân viên bán hàng mà ít ai nói tới đủ.
Gánh nặng tinh thần của việc phải nhớ mọi thứ: ghi chú cuộc họp, mốc thời gian, và mọi thứ khác.
Cho đến khi chúng tôi bắt đầu sử dụng sản phẩm của nhà tài trợ, PipeDrive,
một trong những công cụ CRM tốt nhất cho chủ doanh nghiệp nhỏ và vừa.
Ý tưởng là nó có thể giảm bớt một số quá tải nhận thức không cần thiết mà đội của tôi đang mang,
để họ bớt thời gian mắc kẹt với việc hành chính và có nhiều thời gian hơn cho khách hàng, các cuộc họp trực tiếp, và xây dựng mối quan hệ.
PipeDrive đã giúp điều đó xảy ra.
Đó là một CRM đơn giản nhưng hiệu quả, tự động hóa những phần tẻ nhạt, lặp đi lặp lại và tốn thời gian của quy trình bán hàng.
Và bây giờ, đội của chúng tôi có thể nuôi dưỡng các lead đó mà vẫn có băng thông để tập trung vào các nhiệm vụ ưu tiên hơn, giúp chốt giao dịch.
Hơn 100.000 công ty ở hơn 170 quốc gia đã sử dụng PipeDrive để phát triển doanh nghiệp,
và tôi đã dùng nó gần một thập kỷ.
Dùng thử miễn phí 30 ngày.
Không cần thẻ tín dụng.
Không cần thanh toán.
Chỉ cần dùng liên kết của tôi, PipeDrive.com/CEO, để bắt đầu hôm nay.
Đó là PipeDrive.com/CEO.
Cho tôi 15 giây để giải thích cách bạn có thể xây dựng một doanh nghiệp trực tuyến khả thi.
Những người tôi thấy thành công trong cuộc sống không có một kế hoạch hoàn hảo.
Họ chỉ bước bước đầu tiên, rồi bước tiếp theo, rồi tiếp tục.
Họ giữ lòng quyết tâm và tính kiên trì.
Và Stand Store, nền tảng mà tôi đồng sở hữu và là một trong những nhà tài trợ, là bước khởi đầu tốt nhất để biến kiến thức của bạn thành thu nhập.
Chỉ mất vài phút để khởi chạy doanh nghiệp và bắt đầu bán sản phẩm số, cung cấp dịch vụ huấn luyện, bán gói thành viên hoặc xây dựng cộng đồng trực tuyến mà không phải đau đầu về kỹ thuật hay cài đặt kéo dài.
Hàng ngàn doanh nhân, nhà sáng tạo và những người dám mạo hiểm sử dụng Stand để kiểm soát tương lai của họ, bởi vì Stand dành cho những ai sẵn sàng lao động và đặt cược vào bản thân.
Nếu bạn sẵn sàng bắt đầu xây dựng, hãy tham gia cùng chúng tôi.
Khởi chạy doanh nghiệp của bạn ngay hôm nay với bản dùng thử miễn phí 14 ngày tại stephenbartlett.stan.store.
Điều quan trọng nhất mà chúng ta chưa nói đến, liên quan tới chân dung những người có thể đang nghe bây giờ và lý do họ có thể đã nhấn vào podcast này là gì?
Bạn biết đấy, họ có thể là những người muốn tối ưu hoá, có những người có thói quen ngủ kém, và sau đó là những người thật sự có rối loạn giấc ngủ.
Điều quan trọng nhất mà chúng ta chưa bàn tới nhưng lẽ ra nên nói cho họ biết là gì?
Có thể là tương lai phản địa đàng.
Nào, hãy nói về tương lai phản địa đàng.
Một podcast là gì nếu, ít nhất là trong thời đại này, không có một tương lai phản địa đàng?
Tương lai phản địa đàng là gì?
Có lẽ khám phá ngoạn mục nhất kể từ lần cuối bạn và tôi nói chuyện là phát hiện ra cái mà chúng tôi gọi là những người ngủ ngắn do di truyền.
Đây là những cá nhân, do đột biến di truyền, có thể sống sót chỉ với tối thiểu 6,25 giờ ngủ — tức là 6 giờ 15 phút — và họ không có suy giảm gì ở não hay cơ thể.
Họ vẫn hoàn toàn ổn với 6 giờ ngủ.
Tôi biết bạn đang nghĩ thế nào.
Và giờ chúng ta đã xác định được bốn gen.
Hai gen đầu, gen đầu tiên được phát hiện gọi là DEC2. Gen thứ hai gọi là ADRB1, mà tôi thừa nhận nghe có vẻ như album tiếp theo của Radiohead, nhưng không phải.
Những gen này cho phép những người đó “thoát” với một lượng ngủ mà thường sẽ gây ra bệnh tật và suy giảm như chúng ta đã nói.
Vậy bây giờ có thể một số người nghe đang nghĩ: tôi nghĩ mình là một trong số đó.
Để đặt vào bối cảnh, xác suất bạn bị sét đánh trong đời là 0.0064. Rất hiếm.
Khả năng bạn có gen ADRB1 là 0.004.
Và gen ADRB1 là gen khiến ngủ ngắn?
Đó là một trong những gen làm cho ngủ ngắn.
Nói cách khác, về mặt thống kê bạn có khả năng bị sét đánh trong đời cao hơn là có gen ngủ ngắn đó.
Vậy xác suất là rất thấp.
Nhân tiện, tại sao lại như thế? Tại sao họ “thoát” được điều này?
Và giờ bằng cách sử dụng các thao tác di truyền, chúng ta đã hiểu được lý do.
Điều đầu tiên là họ có một lực thúc đẩy tỉnh táo mạnh hơn trong ngày.
Vì vậy bạn và tôi và phần còn lại những người bình thường sẽ có những dao động trong ý thức suốt ngày — có lúc tụt xuống cảm thấy buồn ngủ, lê lết, rồi lại khá lên — thì họ không có điều đó.
Họ giống như công tắc bật tắt, như dimmer. Bạn và tôi có thể bật lên khoảng 80% độ sáng khi tỉnh, rồi đôi khi chập chờn xuống và cuối cùng ngủ tương đối sâu, có khi chỉ còn khoảng 20%. Nhưng đèn không hoàn toàn tắt, giấc ngủ tốt nhưng không phải tuyệt hảo.
Những người này có hiện tượng “tất cả hoặc không”: suốt cả ngày họ ở trạng thái 100% sáng suốt và có thể duy trì 17, 18 tiếng tỉnh táo, không vấn đề gì. Rồi khi ngủ, họ ngủ rất sâu.
Họ có giấc ngủ hiệu quả hơn nhiều. Nhớ chúng ta đã nói về hiệu quả giấc ngủ và tôi muốn nó đạt 85% trở lên. Hầu hết thời gian ban đêm của họ là ngủ sâu, ổn định, chất lượng. Độ sâu giấc ngủ của họ lớn hơn.
Vậy họ tỉnh nhiều hơn suốt ngày. Họ tích tụ một áp lực tỉnh táo mạnh hơn, gọi là adenosine, nghĩa là khi họ ngủ, họ ngủ “sâu” hơn suốt đêm, và vì thế họ có thể tỉnh dài hơn vào ngày hôm sau.
Thứ hai, họ không bị jet lag.
Cái gì cơ?
Ý bạn là họ không bị lệch múi giờ?
Vì lực thúc đẩy tỉnh táo mạnh mẽ đó, khi họ lệch nhịp sinh học, như thể họ chưa từng bay qua múi giờ nào. Họ chỉ cần ở lại tỉnh. Họ có một lực thúc đẩy tỉnh táo rất mạnh.
Những người đó là ai? Họ là những người ngủ ngắn do di truyền.
Và họ có truyền những gen này cho con cái không?
Có.
Vậy con họ cũng giống vậy?
Chúng mang tính di truyền.
Tôi có thể có được không?
Trước khi đi vào phần phản địa đàng, lùi lại một bước. Điều này cho chúng ta biết điều gì vượt lên trên sự tò mò sinh học.
Nó nói rằng có một tuyên bố sâu sắc trong tiến hoá. Mẹ thiên nhiên đã tìm ra cách về mặt di truyền để “nén” giấc ngủ.
File nén. Bạn có thể nén tám giờ xuống còn sáu.
Bạn biết trên máy tính, bạn gom nhiều file lại rồi bảo nén các file đó. Bạn nén và đóng gói chúng thành một file duy nhất, nó đặc, được nén và chiếm ít dung lượng hơn.
Họ có cùng tuổi thọ không?
Theo mọi thứ chúng ta biết, có vẻ như có.
Vậy bằng cách nào đó, thông qua gen, tiến hoá đã tìm ra cách từ tám giờ nén xuống còn sáu.
Còn phần phản địa đàng ở đâu?
Chúng ta đều nghe về CRISPR, công cụ chỉnh sửa gen mà một phòng thí nghiệm cạnh nơi tôi làm ở UC Berkeley đã phát triển, Jennifer Downer. Bà ấy đã nhận giải Nobel cho nó.
Có tương lai nào, và tôi hy vọng không có, nơi chúng ta bắt đầu chỉnh sửa gen để làm cho người ta cần ngủ từ bảy đến chín giờ xuống còn sáu giờ không?
Hãy tưởng tượng việc giảm gánh nặng chi phí chăm sóc sức khoẻ, vì hiện nay gánh nặng do ngủ không đủ là rất lớn.
Thiếu ngủ sẽ khiến hầu hết các quốc gia mất khoảng 2% GDP.
Ở Mỹ, đó là 411 tỷ USD chi phí do thiếu ngủ gây ra.
Ở Vương quốc Anh khoảng 40 tỷ USD.
Ở Nhật khoảng 50 tỷ USD.
Giải quyết đại dịch mất ngủ, điều mà tôi đã cố gắng làm bằng cách nói, hãy ngủ đủ, và bạn có thể gây ra sự xáo trộn tài chính lớn — theo nghĩa tích cực.
Nhưng ở đây, nếu bạn bắt đầu chỉnh sửa gen con người, liệu bạn có thể giảm được gánh nặng do những người hiện nay cần ngủ bảy đến chín tiếng gây ra, vì họ không còn cần bảy đến chín tiếng nữa không?
Tại sao ông nói “hy vọng là không”?
À, tôi hy vọng là không vì tôi nghĩ điều sau sẽ xảy ra. Không phải tôi phản đối ý tưởng đó. Tôi rất muốn giảm bớt gánh nặng của bệnh tật để người ta không phải chịu khổ vì nó. Nếu tôi có thể làm điều đó bằng cách chỉnh sửa gen, tôi sẽ làm. Và bạn có thể tưởng tượng người ta sẽ tranh luận: hãy tưởng tượng lợi ích về năng suất. Ý tôi là, lợi ích khổng lồ. Mọi người sẽ làm việc hiệu quả hơn và có thể tiêu tiêu nhiều hơn. Với xã hội tư bản, đó là điều hoàn hảo, là giấc mơ của các nhà quảng cáo. Bởi khi bạn đang ngủ, điều đó trái ngược với xã hội tư bản. Tại sao? Bởi vì khi ngủ bạn vừa không sản xuất, vừa không tiêu thụ. Điều đó rất bi quan và tôi không hẳn đồng ý hoàn toàn. Nhưng dù sao đi nữa, tất cả những thứ này sẽ tốt hơn rõ rệt, phải không, nếu chúng ta chỉnh gen theo cách đó?
Tại sao tôi sợ? Tôi biết chắc là ngay khi sáu tiếng trở thành “tám mới”, mọi người lại bắt đầu ngủ bốn tiếng. Và giờ tôi lại rơi vào cùng một cuộc chiến nữa, vì sáu là mức tối thiểu mà bạn cần. Và họ sẽ nói, nếu đó là mức tối thiểu thì tôi ngủ bốn thôi. Và khi tôi tìm ra gen tiếp theo cho phép bạn sống với bốn tiếng ngủ, họ lại nói, ô hay, tuyệt quá. Thế là tôi có thể giảm xuống hai giờ. Và đó gần như là một dạng “tiền tệ giấc ngủ”, bạn biết đấy, một dạng lạm phát mà tôi luôn phải đấu tranh với nó. Và ở một thời điểm nào đó, tôi sẽ luôn ở bên thua trong cuộc chiến đó. Những người mang gen này có thể sống khỏe với bốn đến sáu tiếng ngủ mà không gặp tác dụng xấu mà phần lớn chúng ta sẽ trải nghiệm. Đúng vậy. Điều đó rất đáng ghen tị. Vậy chuyện gì đang xảy ra ở đây? Những gì chúng ta thấy là mật độ giấc ngủ cực lớn và một động lực thức tỉnh mạnh mẽ. Họ là những người ngủ hiệu quả hơn. Họ có thể làm xong những việc mà bạn và tôi cần tám tiếng để làm trong sáu tiếng.
Và tôi đoán, có cách nào dễ để kiểm tra điều này không? Tôi đoán là vào phòng thí nghiệm và làm…
Ừ. Nếu bạn đã từng làm, bạn biết, những bộ xét nghiệm gen ở ngoài kia, nhiều bộ cho phép bạn tải về dữ liệu thô. Tất cả những gì bạn cần làm là tải dữ liệu thô về. Rồi có một công ty, tôi nghĩ tên là Prometheus. Tôi không liên quan gì đến họ và không biết họ độ tin cậy thế nào. Nhưng bạn tải dữ liệu gen thô của mình lên mô hình của họ và nó sẽ phân tích rất kỹ. Thường những dịch vụ xét nghiệm gen kia cho bạn một file PDF đẹp, khoảng 15 trang về những thứ chính. Còn Prometheus kiểu nhà khoa học cổ điển, mọt sách hơn: họ cho bạn một báo cáo thô, lộn xộn khoảng 50 trang. Giao diện tệ, nhưng bạn có thể vào đó tìm xem mình mang dạng gen DEC2 nào, hay dạng gen ADRB1 nào, và nó sẽ nói bạn có phải là “người ngủ ngắn do di truyền” hay không. Bạn có thể biết được.
Gần đây tôi cũng suy nghĩ nhiều về một số trạng thái ăn kiêng và liệu chúng có ảnh hưởng đến giấc ngủ không. Chúng ta đang nói về nhịp sinh học ở đây. Tôi đã nghĩ nhiều về việc nhịn ăn. Và nữa, tôi nghĩ tôi và Jack ở kia đang trong trạng thái ketosis ngay bây giờ.
Ồ, thú vị. Tôi thắc mắc khi bạn nghĩ về hiệu năng não bộ và giấc ngủ ở các trạng thái khác nhau, bạn có nghĩ nhiều về nhịn ăn hay ketosis không?
Ừ, chuyện này thì lẫn lộn. Nếu nhìn vào, chắc chắn thứ bạn ăn sẽ thay đổi cách bạn ngủ. Nhưng có lẽ mạnh mẽ hơn là cách bạn ngủ thay đổi mạnh mẽ cách bạn ăn và cách cơ thể xử lý những calo đó khi bạn thiếu ngủ. Vì vậy tôi thèm ăn rất nhiều khi ngủ ít. Đúng vậy, bạn thèm. Và có lý do cho điều đó. Đầu tiên, hai hormone điều chỉnh cảm giác thèm ăn là leptin và ghrelin sẽ đi theo hai hướng ngược nhau. Nghe như tên mấy nhân vật Hobbit, tôi biết — tôi lại liên tưởng tới Chúa tể những chiếc nhẫn — nhưng leptin là tín hiệu báo cho não bạn rằng bạn đã no. Bạn đã thỏa mãn, đừng ăn nữa. Ghrelin thì ngược lại, nó làm dạ dày bạn kêu ồn ào và nói bạn đói, chưa no, cần ăn thêm. Khi bạn thiếu ngủ, leptin, cái hormone nói “bạn no, ngừng ăn”, bị suy giảm. Bạn mất tín hiệu “tôi đã no”. Và tệ hơn nữa, tín hiệu ghrelin, nói “tôi đói”, lại tăng lên. Vậy là bây giờ bạn có khoảng 30–40% tăng cảm giác đói.
Và phần cuối cùng là khi bạn thiếu ngủ mà nạp calo, cách bạn xử lý năng lượng đó khác đi: cơ thể khi thiếu ngủ có xu hướng chuyển calo thành mỡ nhiều hơn thay vì lưu trữ dưới dạng glycogen trong cơ bắp, ví dụ. Ôi, nên khi tôi thiếu ngủ, đó là lý do bạn dễ tích mỡ bụng hơn. Đúng vậy. Và điều tệ hơn là có một nghiên cứu rất hay xem xét những người đang ăn kiêng mà ngủ đủ hay không đủ. Điều thú vị là cả hai nhóm, dù ngủ đủ hay không, đều giảm cân — thực tế lượng cân giảm gần như giống nhau. Bạn nghĩ, ừ, vậy thì ổn. Vấn đề là nếu nhìn vào cái bạn mất, có vấn đề lớn. Những người ăn kiêng mà không ngủ đủ, 70% tổng lượng cân họ mất đến từ khối cơ nạc chứ không phải mỡ. Nói cách khác, khi bạn không ngủ đủ, bạn giữ lại thứ bạn muốn mất (mỡ), và mất đi thứ bạn muốn giữ (cơ). Ôi trời.
Chết tiệt, chuyện ngủ cũng quan trọng thật đấy, phải không?
Nhưng quay lại chuyện ketosis, nhân tiện, tôi nghĩ khi mọi người rơi vào trạng thái nhịn ăn, thường điều chúng ta thấy là giấc ngủ của họ ngắn hơn.
Và họ sẽ nói, tôi ngủ hiệu quả hơn.
Tôi có thể chỉ ngủ có bốn hay năm tiếng, nhưng lại cảm thấy tỉnh táo và sáng suốt hơn.
Một phần trong đó liên quan đến ketosis.
Khi bạn thiếu calo, não bắt đầu nhận ra có gì đó không ổn vì bạn đang thiếu năng lượng. Bạn đang tiến tới trạng thái đói kiệt.
Vì vậy nó vận hành nhờ một chất hóa học gọi là orexin.
Orexin là một chất thúc đẩy tỉnh táo, và nó buộc não bạn giải phóng nhiều hơn chất hóa học gây tỉnh táo này là orexin.
Vì vậy khi bạn đang nhịn ăn, bạn dễ tỉnh hơn trong thời gian lâu hơn, và não sẽ cố tình ngăn bạn ngủ nhiều.
Không phải vì nó muốn bạn ngủ ít đi.
Mà vì trong quá khứ tiến hóa của chúng ta, thời điểm duy nhất chúng ta trải qua giấc ngủ ngắn là khi chúng ta thiếu calo.
Lý do lại quay về ý tưởng rằng bạn phải thức lâu hơn vì bạn không tìm được thức ăn.
Bộ não của bạn không biết bạn đã quyết định nhịn ăn một cách có chủ ý, điều này trong nhiều mặt lại là tốt.
Nhưng đó là một trong những lý do khiến khi người ta nhịn ăn, họ nói là giấc ngủ của họ rối tung lên.
Giấc ngủ của tôi ngắn thật sự.
Khi tôi vào ketosis, khi tôi đang chuyển sang trạng thái đó, giấc ngủ của tôi giảm xuống khoảng năm, sáu tiếng, điểm WHOOP của tôi tụt thảm hại cho đến khi tôi trôi ra đầu kia, điều đó có thể mất vài tuần.
Rồi điểm ngủ của tôi dường như ổn định trở lại.
Nhưng giai đoạn chuyển đổi ban đầu đó, trông như một cú sốc về mặt sinh lý.
Quả thực là như vậy.
Và cú sốc đó chính là chất orexin, chất thúc đẩy tỉnh táo này, nó sẽ buộc bạn phải tỉnh một cách rất mạnh mẽ.
Nhân tiện, nói về ví dụ, những người bị chứng ngủ rũ, rối loạn giấc ngủ khiến họ vô tình và không kiểm soát được rơi vào giấc ngủ trong ngày, họ lại trái ngược hoàn toàn.
Tôi vừa nói với bạn rằng khi bạn nhịn ăn, não bạn giải phóng chất orexin này để bắt bạn tỉnh và bạn hoàn toàn tỉnh táo.
Ngược lại, khi chúng tôi nghiên cứu não của bệnh nhân ngủ rũ, họ thiếu hụt chất orexin này.
Vì vậy họ không thể tỉnh táo một cách ổn định.
Họ có vấn đề trái ngược với tình trạng khi bạn nhịn ăn.
Bạn thì tỉnh táo vì bạn có quá nhiều orexin.
Họ thì thiếu orexin.
Vì vậy họ không thể duy trì tỉnh táo ổn định trong ngày.
Họ liên tục ngủ gục.
Câu chuyện về orexin đã dẫn đến việc phát minh ra lớp thuốc ngủ mới đầu tiên mà tôi thực sự ủng hộ.
Và hầu hết mọi người không biết về nó.
Đó là một lớp thuốc mới — có thể coi là “web 3.0” của thuốc ngủ.
Web 1.0 là các benzodiazepine, những thứ như Xanax và Valium, không quá tốt cho giấc ngủ.
Làn sóng thứ hai, web 2.0, là những thuốc như Ambien, Lunesta, Sonata.
Cả hai nhóm thuốc đó hoạt động theo cách khá giống nhau: chúng lên vỏ não và chạm vào một thụ thể gọi là thụ thể GABA, G-A-B-A.
Đó là chất truyền dẫn ức chế chính của não.
Khi những thuốc này tràn ngập não bạn, chúng như bật đèn đỏ và ngăn sự phóng điện thần kinh của vỏ não.
Về cơ bản, chúng gây an thần cho bạn.
Và an thần không phải là giấc ngủ.
Nhưng khi bạn uống Ambien, bạn nhầm lẫn an thần với giấc ngủ.
Nó không hoàn toàn giống nhau.
Không phải giấc ngủ tự nhiên.
Nhưng sau khi chúng ta nhận ra qua câu chuyện về ngủ rũ rằng bệnh nhân ngủ rũ không có chất orexin này và họ ngủ gục không đúng lúc trong ngày, thì hãy nghĩ về mất ngủ vào ban đêm.
Mất ngủ gần như đối lập với ngủ rũ: bệnh nhân ngủ rũ ngủ gục vào ban ngày khi họ cần tỉnh; bệnh nhân mất ngủ tỉnh táo vào ban đêm khi họ muốn ngủ.
Vì vậy người ta nhận ra rằng nếu chất orexin — nút âm lượng tỉnh táo trong não — là vấn đề ở bệnh nhân mất ngủ,
thì nếu chúng ta phát triển một loại thuốc không gây an thần cho vỏ não như Ambien,
thay vào đó đi xuống thân não nơi trung tâm orexin nằm.
Những thuốc mới này được gọi là thuốc DORA (viết tắt của Dual Orexin Receptor Antagonists), viết tắt D-O-R-A, với chữ s ở cuối để chỉ số nhiều.
Đó là một lớp thuốc.
Hiện có ba thuốc được FDA chấp thuận.
Tôi thử nêu tên cho bạn: suvorexant, lemborexant và daridorexant.
Đó là ba thuốc được FDA chấp thuận.
Chúng hoạt động như một bộ ngón tay hóa học thông minh.
Chúng đi xuống thân não nơi orexin được giải phóng và vặn nhỏ nút âm lượng của sự tỉnh táo.
Rồi chúng lùi lại.
Và cho phép điều ngược lại của tỉnh táo xuất hiện thay thế, đó là thứ gọi là giấc ngủ tự nhiên.
Nếu bạn nhìn vào dữ liệu lâm sàng đó, chúng thực sự khiến bạn ngủ, không nhất thiết là lâu hơn, nhưng bạn tỉnh nhiều ít hơn.
Vì vậy bạn có hiệu suất ngủ tốt hơn, liên tục hơn.
Nhưng với tư cách là một nhà khoa học, tôi có thể rất hoài nghi.
Tôi có thể nói: được rồi, loại thuốc mới này làm tăng tổng thời gian ngủ của bạn, cải thiện hiệu suất ngủ.
Nhưng tôi có bốn chữ: Vâng, và rồi sao?
Chỉ vì tôi đã thêm thời gian ngủ vào đêm của bạn, làm sao tôi biết đó có phải là giấc ngủ có chức năng?
Làm sao tôi biết đó là giấc ngủ hữu ích?
Nó có thể chỉ là giống như DNA rác?
Nó có thể chỉ là giấc ngủ rác.
Họ đã làm một nghiên cứu nơi họ nhìn vào cái chúng ta gọi là hệ glymphatic trong não bạn.
Có một hệ thống thải rửa trong não hoạt động mạnh trong giấc ngủ sâu non-REM.
Nó thanh lọc não khỏi tất cả các độc tố chuyển hóa, trong đó có hai chất là beta-amyloid và protein tau, là những thủ phạm gây bệnh Alzheimer.
Và đó là lý do chúng ta biết giấc ngủ quan trọng đến vậy, bởi vì vào ban đêm, một giấc ngủ ngon sẽ dọn sạch não.
Đó là một đợt “làm sạch” mạnh mẽ có thể rửa trôi các độc tố liên quan đến Alzheimer.
Vậy họ đã tiến hành một nghiên cứu.
Trời biết bằng cách nào họ thuyết phục được những người này tham gia.
Nhưng họ đã đưa họ vào.
Họ từ 50 tuổi trở lên.
Và vào buổi sáng và đêm trước đó, họ đã tiến hành chọc dò tủy sống thắt lưng.
Họ hút bớt dịch não tủy để đo lượng “rác” chuyển hóa có trong não trước khi ngủ và sau khi ngủ, bao gồm cả các sản phẩm thải chuyển hóa, như beta-amyloid và protein tau.
Và họ hoặc được cho một trong những loại thuốc này, các thuốc DORA, hoặc được cho giả dược.
Và công bằng mà nói, khi họ dùng lớp thuốc mới này — Web 3.0, thuốc DORA — giấc ngủ của họ cải thiện.
Nhưng điều họ cũng phát hiện là không chỉ giấc ngủ tốt hơn, mà vào sáng hôm sau não của họ đã được “làm sạch” nhiều hơn khỏi beta-amyloid và protein tau so với nhóm dùng giả dược.
Nói cách khác, đó không chỉ là một hiện tượng ngủ vô nghĩa, rác rưởi.
Đó là giấc ngủ có lợi.
Đó là giấc ngủ thích nghi, hữu ích vì giấc ngủ do thuốc gây ra này đã rửa trôi nhiều protein liên quan đến Alzheimer hơn.
Và đó là bằng chứng đầu tiên — và giờ họ đã tái hiện nó trên mô hình động vật — rằng đây là một loại thuốc ngủ không bất lợi, khác với những thứ như Ambien.
Thực tế, Ambien, có một nghiên cứu gần đây cho thấy nó làm giảm dòng dịch xung động để “làm sạch” khoảng 30% đến 40% vào ban đêm.
Nhưng đây là một lớp thuốc mới làm điều ngược lại.
Và điều này là mới.
Và điều này là mới.
Các thuốc DORA — viết tắt D-O-R-A (số nhiều thường gọi là DORAs).
Vấn đề là nhiều công ty bảo hiểm ở Hoa Kỳ hiện không chi trả.
Một vài có.
Và tôi tin rằng trong ba thuốc DORA thì không phải tất cả đều có ở châu Âu hay ở Anh.
Vâng, có lẽ đúng như vậy.
Và vì chúng quá đắt.
Nếu bạn phải trả tiền túi, có thể lên đến 400 USD một tháng cho những thuốc này.
Bây giờ, một số bệnh nhân mất ngủ, khi tôi tới gặp họ và nói, vào cuối một tháng ngủ tệ kinh khủng, nếu tôi nói với họ, nhìn này, nếu bạn đưa cho tôi 400 USD ngay bây giờ, tôi có thể vung một cây đũa thần và xóa hết mọi giấc ngủ tệ trong tháng vừa qua — bạn có muốn đưa 400 USD không? — hầu hết họ sẽ nói, tuyệt đối, cầm tiền của tôi đi.
Nhưng vẫn có người không mua nổi ở thời điểm này.
Nhưng hãy tìm hiểu về các thuốc DORA nếu bạn đang gặp khó khăn với mất ngủ, song song với liệu pháp hành vi nhận thức cho mất ngủ (CBT‑I).
Tôi không nhận ra có nhiều khoa học và nghiên cứu mới đến vậy về cách ngủ ngon, chuyện gì đang xảy ra trong não, và cả một số yếu tố lối sống đã khiến việc ngủ trở nên khó đối với rất nhiều người.
Và với suy nghĩ đó, tôi muốn làm một điều mà tôi chưa từng làm trước đây, đó là lần đầu tiên trong lịch sử của podcast Diary of a CEO, tôi sẽ để một liên kết ở dưới.
Bởi vì tôi nghĩ đây là một tập đặc biệt, nếu bạn chia sẻ cuộc trò chuyện này với vài người bạn đang đặc biệt gặp khó khăn về giấc ngủ hoặc là những người tối ưu giấc ngủ hay có rối loạn giấc ngủ, họ sẽ thu được rất nhiều lợi ích từ nó.
Vậy nên điều tôi sẽ làm là, trong phần mô tả ở nơi bạn đang nghe podcast này ngay bây giờ, có một liên kết.
Và nếu bạn bấm vào liên kết đó, bạn sẽ thấy mình có một liên kết cá nhân để chia sẻ tập này.
Những bạn chia sẻ tập này, dù là trên story mạng xã hội, trong nhóm WhatsApp hay qua email với bạn bè, sẽ thu điểm cho mỗi người nghe.
Và tôi sẽ thưởng cho những người đó.
Bạn sẽ thấy khi bấm vào liên kết ai đã chia sẻ nhiều nhất.
Phần nào tôi nói vậy vì rất nhiều bạn đến gặp tôi ngoài đường và họ đã đến gặp tôi sau cuộc trò chuyện trước đây.
Và họ nói, cuộc trò chuyện bạn làm với Matt Walker thật tuyệt vời.
Tôi gửi cho dì tôi và dì ấy đã làm cái này, thay đổi cái kia, bla bla bla.
Và giờ dì ấy ngủ tốt hơn.
Và tất cả những tác động tiếp theo từ đó thật sâu sắc.
Vì vậy tôi sẽ tạo một hệ thống nhỏ để khuyến khích tất cả các bạn chia sẻ nó với ai đó đang gặp khó khăn về giấc ngủ vào lúc này.
Bởi tôi tin rằng giấc ngủ là nguyên nhân gốc rễ dẫn đến rất nhiều triệu chứng sau đó làm hỏng đời ta, dù là vấn đề quan hệ, vấn đề ham muốn tình dục hay vấn đề sáng tạo.
Ý tôi là, tôi đã đọc qua công trình của bạn và thấy cuộc trò chuyện của bạn với Rogan không lâu trước đây nơi bạn nói rằng một người thiếu ngủ có gen hoạt động hoàn toàn khác.
Bạn nói có 700 gen hoạt động khác đi.
Vâng, 711 gen bị bóp méo hoạt động do thiếu ngủ.
Một số gen bị biểu hiện quá mức liên quan đến bệnh tim mạch, stress hoặc viêm, và những gen khác thì bị suy yếu, liên quan đến hệ miễn dịch của bạn.
Vì vậy bạn trở nên suy giảm miễn dịch.
Và đó có thể là một vòng xoáy suy giảm lũy tiến nếu bạn là người liên tục vật lộn với giấc ngủ và tích tụ nợ ngủ.
Vậy nên liên kết đó ở bên dưới.
Hãy xem qua.
Và chúng tôi có một truyền thống kết thúc trong podcast này nơi khách mời cuối cùng để lại một câu hỏi cho khách tiếp theo.
Câu hỏi để lại cho bạn là: thành công đã mang đến cho bạn điều gì mà bạn chưa bao giờ có thể mơ tới?
Nó mang đến cho tôi hai điều.
Một điều có lợi, một điều kém hơn.
Điều có lợi là giờ tôi có cơ hội — và đã được trao cơ hội — bay khắp thế giới và cố gắng truyền đi thông điệp về giấc ngủ bởi vì sinh lý của nó quá im lặng.
Trước đây tôi thường than thở, tại sao lại là tôi, bởi có rất nhiều nhà khoa học về giấc ngủ giỏi hơn tôi rất nhiều.
Và một người bạn, sau khi tôi nói tôi không hiểu tại sao là mình, cảm giác impostor, anh ấy chỉ bảo tôi im đi và chấp nhận rằng là bạn đi, và thay vào đó hãy hỏi: bạn sẽ làm gì với điều đó?
Và tôi đã thay đổi cách chấp nhận.
Vì vậy tôi đã rất may mắn khi cuộc đời tôi sau khi xuất bản cuốn sách mà bạn đang cầm trên tay đã thay đổi mãi mãi và hầu hết là theo hướng tốt hơn.
Và tôi thật may mắn.
Nhờ “sứ mệnh” về giấc ngủ, tôi đã sống một cuộc đời vô cùng may mắn. Tuy nhiên, tôi cũng phải nói rằng — và tôi nghi ngờ bạn có thể trải nghiệm điều này — khi bạn xuất hiện trước công chúng, đừng ngạc nhiên nếu bị công kích. Và nếu bạn là người có dù chỉ thoáng chút bất an, những lời bình luận sẽ gây tổn hại cho bạn rất nhiều. Vì vậy tôi nghĩ có một mức độ dễ tổn thương và bất an mà bạn có thể phát triển khi trở thành người được công chúng chú ý. Nếu tôi không ở trong tầm ngắm của công chúng, có lẽ tôi đã không quá e dè về việc liệu đó là trí tuệ, giọng nói hay — bạn biết đấy — cái kiểu tóc thảm họa của mấy ban nhạc nam, là gì. Tôi nghĩ đó là điểm trừ nhỏ duy nhất. Nhìn chung, tôi là người may mắn nhất mà tôi biết. Tôi được ban phước rất nhiều nhờ thứ gọi là giấc ngủ. Đó là một mối tình đã kéo dài với tôi gần 25 năm. Và tôi tin đó là chủ đề mê hoặc nhất trong toàn bộ khoa học. Nó đã đối xử với tôi rất tốt.
Bạn có hạnh phúc không?
Hạnh phúc hơn bạn có thể tưởng tượng. Ở thời điểm này trong đời, tôi đang hạnh phúc nhất từ trước đến nay. Tại sao? Tôi có một sự bình yên mà tôi tìm thấy trong cuộc sống vì những lý do mà tôi có thể chia sẻ hoặc không chia sẻ.
Chia sẻ đi.
Tôi rất muốn có bình yên trong đời. Tôi tìm được người của mình. Và cô ấy xuất hiện như tia chớp từ bầu trời trong xanh — hoàn toàn bất ngờ. Thật thú vị là tôi chưa bao giờ có thể là chính mình hơn, ngay cả với chính mình, như khi ở bên cô ấy. Mỗi ngày cô ấy khiến tôi muốn trở thành một người tốt hơn. Và tôi đã tìm thấy một sự bình yên mà trước đây tôi chưa từng có.
Trước đây anh chưa từng có?
Chưa. Lần trước chúng ta nói chuyện, tôi không thể nói là mình thiếu bình yên, nhưng tôi chưa từng biết loại bình yên này. Tôi từng là một nhà khoa học — người thực nghiệm, khó tính. Tôi không tưởng tượng rằng sẽ có “một nửa” như vậy. Nếu hai năm trước bạn nói với tôi câu chuyện tình yêu chắc chắn này, tôi đã nghĩ bạn lầm đường lạc lối, và bạn nên bỏ mấy thứ bạn đang dùng đi vì bạn bị ảo tưởng. Bởi tôi không tin là có người như vậy. Cô ấy là một món quà. Và tôi hy vọng mình không bao giờ coi cô ấy là điều hiển nhiên. Nhưng tôi nghi ngờ mình sẽ làm vậy.
Có một câu chuyện vô cùng buồn về một người đàn ông tên Clive Wearing. Clive nổi tiếng trong giới thần kinh học. Ông là người mà bộ phim Memento dựa trên — bộ phim về một người bị tổn thương não khiến ông ta mất trí nhớ nặng, và từ đó trở đi không thể tạo thêm ký ức mới. Ông bị mất trí nhớ sâu sắc. Ông bị một loại virus phá hủy các trung tâm trí nhớ. Từ thời điểm đó, ông không thể tạo ký ức mới nữa. Ông sống trong chỉ hai hoặc ba giây của thời gian. “Ánh đèn” ý thức của ông chỉ trôi về phía trước. Ông không còn hồi tưởng về quá khứ, không có dự cảm về tương lai. Và điều duy nhất ông còn nhớ và nhận ra là vợ mình. Nghĩa là ông có thể nói chuyện với bạn cả ba giờ đồng hồ, bạn bước ra ngoài năm phút rồi quay lại — bạn nói “xin chào, Clive, rất vui được gặp” — ông sẽ hỏi “xin lỗi, bạn tên gì?” — ông không còn nhớ. Người duy nhất ông nhớ là vợ ông. Nhưng vấn đề là ông không bao giờ nhớ được đã bao lâu kể từ lần cuối ông gặp vợ. Vì vậy mỗi khi bà bước vào phòng sau khi ra ngoài năm phút, ông sẽ bật khỏi ghế với niềm vui khôn tả, chạy tới ôm và hôn bà.
Tôi nghĩ đôi khi chúng ta xem người bên cạnh là điều hiển nhiên. Và chỉ khi họ vắng mặt chúng ta mới nhận ra họ quý giá thế nào. Tôi thường nghĩ về điều đó — sự tự mãn có thể là một trong những lực tiêu cực lớn nhất trong một mối quan hệ. Tôi luôn nghĩ về Clive Wearing, ngay cả những ngày tôi buồn hay cáu gắt, không là chính mình hoặc chỉ đơn giản không muốn ở cạnh ai đó — tôi luôn cố nhớ phản ứng của ông. Khi vợ tôi bước về từ chỗ làm hay khi tôi gặp cô ấy ngay lúc đầu, tôi cố nhớ phản ứng của ông và cảm giác thật sự của mình vào lúc đó, dù bị chồng chất bởi làn sóng căng thẳng tiêu cực cố gắng lấn át cảm giác đó. Đó là một điều đẹp đẽ. Tôi cũng hay suy nghĩ về điều đó.
Bằng cách nào?
Chỉ là tôi ý thức hơn, gần như hàng tuần, về cảm giác mình sẽ có khi tới lúc cuộc đời tôi kết thúc liên quan đến mối quan hệ lãng mạn. Thậm chí giữa lúc cãi vã, giờ tôi sẽ nghĩ — điều này mới xảy ra vài ngày trước — không phải tranh cãi to, chỉ disagre thôi — tôi đã nói ngay giữa lúc tranh luận: “Chúng ta sẽ hối tiếc chuyện này rất nhiều.” Ý tôi là khi điện thoại reo và ai đó báo tin xấu rằng hoặc tôi sẽ ra đi hoặc bạn sẽ ra đi, tôi sẽ hối tiếc vì 30 phút này đã bị lãng phí. Tôi thực sự sẽ hối tiếc. Bạn sẽ đánh đổi bao nhiêu để lấy lại 30 phút đó? Mọi thứ. Chúng ta đang cãi nhau vì, tôi không biết, một thanh chocolate hay mấy chuyện vặt vãnh. Điều đó thực sự giúp tôi, bởi khi giữa cơn bão ấy nghĩ tới khoảnh khắc điện thoại reo báo tin, hoặc bạn ốm, hoặc tôi ốm và chúng ta không còn ở bên nhau lâu nữa, điều đó giải phóng bạn khỏi những điều nhỏ nhen mà cảm giác bất tử có thể tạo ra. Và sự nhỏ nhen đó dẫn tới sự tự mãn mà bạn mô tả — kiểu “tôi đã xem bạn là điều hiển nhiên.” Vậy nên bây giờ tôi có một cơ chế nhỏ là tự hỏi: chuyện này có quan trọng không? Có thực sự quan trọng không? Và tôi phải nói rõ điều này: không có nghĩa là đừng giải quyết vấn đề.
Đúng. Ừ.
Tôi định nói ngay rằng xung đột là điều then chốt.
Bạn phải biết “chiến” một cách khéo.
Nhưng hãy để là tôi với bạn cùng nhau chống lại vấn đề,
chứ không phải tôi cứ lao vào bạn.
Đúng vậy.
Bạn phải chiến đấu vì nhau, chứ không phải chống lại nhau.
Ừ, chính xác.
Và trong bối cảnh câu chuyện của Clive Wearing thì bạn phải cố gắng — đừng né tránh xung đột nếu cần phải có cuộc nói chuyện.
Thường thì điều đó giống như đi tập gym.
Những ngày bạn vào phòng tập mà kiểu nghĩ “tôi không muốn làm điều này” hay “tôi không thấy khoẻ”,
nhưng bạn luôn ra về thấy tốt hơn so với trước khi vào.
Và với xung đột, nếu bạn làm tốt, thường thì — có thể không phải ngay sau một giờ hay ngay ngày hôm sau — nhưng nếu bạn làm tốt, bạn thường tốt hơn như một cặp đôi sau xung đột so với trước đó, miễn là bạn làm đúng.
Vậy tôi không nói là đừng có xung đột.
Những gì tôi muốn nói là câu chuyện của Clive Wearing với tôi về cách ông ấy yêu vợ với một ý định mà tôi chưa từng trải nghiệm trước khi gặp một nửa tốt hơn của mình đã ngăn tôi rơi vào oán hận.
Oán hận là hàng rào ngăn bạn khỏi sự hàn gắn và một tương lai, theo tôi, của sự bình thản.
Bởi khi bạn oán ai đó, tức là bạn chưa xử lý xong, bạn chưa tiến lên được.
Và oán hận thường đến từ những lựa chọn sai lầm như: tôi đã thắng cuộc tranh luận chưa? Bạn có thắng không?
Nó không phải là để ghi điểm, ít nhất là như vậy.
Và tôi từng làm điều đó.
Tôi đã có tội với những hành vi như thế.
Nhưng giờ với người này mà tôi trân quý nhất, tôi nghĩ về những bài học ấy.
Không có nghĩa là chúng tôi không có xung đột.
Có chứ.
Chỉ là tôi trân trọng người đó còn nhiều hơn sau mỗi lần xung đột.
Và tôi luôn muốn giơ tay làm lành vì những chuyện đó không đáng để giữ lại.
Cũng như bạn nói, khi cuộc gọi đó đến — đôi khi tôi nghĩ về điều đó khi mình có một ngày tồi.
Giả sử có ai đó, tôi trở lại xe và thấy xe mình bị đâm vào đuôi khi đang đỗ.
Hoặc, tôi đến đây để bay và chúng tôi phải chờ bốn tiếng trên đường băng.
Có một anh phía trước tôi nổi cáu và chửi rủa nhân viên mặt đất đủ thứ.
Và tôi nghĩ, nhìn này anh bạn, khi nằm trên giường chết, anh có nhìn lại ngày hôm nay và nghĩ “ôi, tôi nhớ cái ngày nọ khi chuyến bay của tôi bị delay bốn tiếng” không?
Dĩ nhiên là không.
Vậy nếu lúc sắp chết mà anh không stress về chuyện đó, thì tại sao bây giờ phải stress?
Chẳng đáng đâu.
Liv.
Cảm ơn.
Cảm ơn rất nhiều.
Ý tôi là, tôi không thể cảm ơn đủ về tầm ảnh hưởng sâu sắc mà anh đã có với hàng triệu người.
Là người tiên phong về giấc ngủ và khởi xướng một phong trào về giấc ngủ, đồng thời làm tăng nhận thức về bản thân và những khó khăn của chúng ta.
Và đó là điều anh sẽ không bao giờ hiểu hết.
Anh sẽ không bao giờ hiểu được quy mô đầy đủ của hàng triệu người mà anh đã tác động tích cực.
Nhưng, dù anh không thể gặp hết họ và không thể nghe hết mọi lời cảm ơn, họ là những con người rất thật.
Họ là những gợn sóng nhỏ trên đại dương — con cái họ và các thế hệ tương lai sẽ được ngủ ngon hơn, tận hưởng cuộc sống và sống hạnh phúc, khoẻ mạnh hơn nhờ công việc anh làm.
Vậy nên đó là công việc vô cùng quan trọng, Matthew.
Và tôi hi vọng anh sẽ tiếp tục trong thời gian dài, tiếp tục là kênh chuyển tải thông tin quan trọng này đến những người như tôi và khán giả của tôi.
Không thể cảm kích anh hơn nữa.
Cảm ơn anh rất nhiều vì đã nói vậy.
Tôi không dám nhận những lời khen đó, nhưng tôi muốn nói rằng tôi đứng trên vai những người khổng lồ và tôi chỉ đang truyền lại tất cả công trình tuyệt vời của đồng nghiệp trong lĩnh vực này và những người đi trước.
Tôi chỉ là người phát ngôn, mà cũng không phải là người phát ngôn giỏi lắm.
Và tất cả công lao thuộc về họ, đó là lòng biết ơn tôi dành cho họ.
Vậy nên cảm ơn bạn đã cho tôi cơ hội để nói điều đó.
Hãy giữ bí mật những gì tôi sắp nói cho riêng bạn nhé.
Tôi mời 10.000 bạn bước sâu hơn vào nhật ký của một CEO.
Chào mừng đến với vòng trong của tôi.
Đây là một cộng đồng riêng hoàn toàn mới mà tôi đang ra mắt với thế giới.
Có rất nhiều điều tuyệt vời diễn ra mà bạn chưa bao giờ được thấy.
Chúng tôi có các brief trên sổ tay khi tôi đang thu âm cuộc trò chuyện.
Chúng tôi có các clip chưa bao giờ phát hành.
Chúng tôi có các cuộc nói chuyện hậu trường với khách mời và cả những tập chưa từng, chưa từng được phát hành và còn rất nhiều nữa.
Trong vòng này, bạn sẽ được tiếp cận trực tiếp với tôi.
Bạn có thể cho chúng tôi biết bạn muốn chương trình này như thế nào, bạn muốn chúng tôi phỏng vấn ai và loại cuộc trò chuyện bạn muốn nghe.
Nhưng nhớ là hiện tại, chúng tôi chỉ mời 10.000 người đầu tiên đăng ký trước khi đóng.
Vậy nên nếu bạn muốn tham gia cộng đồng riêng kín này, hãy vào link trong phần mô tả bên dưới hoặc truy cập doaccircle.com.
Hẹn gặp bạn ở đó.
Vài tuần trước, chúng tôi đã đưa toàn bộ đội ngũ làm Diary CEO đến Mallorca, nhờ tất cả các bạn, và nhờ việc chúng tôi đã đạt được 10 tỷ người đăng ký.
Vì vậy chúng tôi đã đến đó để ăn mừng.
Và khi ngồi ở Mallorca nói về nhiều chuyện, một thành viên trong nhóm kể là họ đã cho thuê nhà trên Airbnb vào đúng ngày họ rời đi sang Mallorca để kiếm thêm tiền.
Khi chúng tôi nói sâu hơn về chuyện này, tôi thấy rõ ràng đây là một cơ hội lớn cho tất cả thính giả của mình.
Khi bạn đi xa, khi nhà bạn để trống, bạn có tiềm năng kiếm thêm tiền chỉ bằng cách đăng nhà lên Airbnb.
Và như bạn có thể biết, Airbnb là nhà tài trợ cho podcast này.
Và tôi ngạc nhiên vì nhiều người vẫn chưa nghĩ tới điều này.
Đăng ngôi nhà của bạn lên Airbnb khi bạn đi vắng là điều hiển nhiên đối với tôi, nhất là khi nó đang nằm đó không làm gì cả. Bạn biết không? Tôi nghĩ rằng ngôi nhà của bạn, đang bỏ trống khi bạn vắng, có thể đáng giá nhiều hơn bạn nghĩ. Nếu bạn muốn biết chính xác nó đáng giá bao nhiêu, hãy vào airbnb.ca/host. Ở đó bạn có thể tìm hiểu xem bạn có thể kiếm được bao nhiêu trong khi ngôi nhà của bạn để trống và bạn đang…
談到鎂補充對睡眠的問題,首先要注意的是,大多數形式的鎂無法穿越血腦屏障,而睡眠是由大腦產生的。所以一個無法進入你大腦的東西,怎麼可能影響大腦的過程?你所做的可能只是製造出很昂貴的尿液。然而,有一種鎂的形式似乎有一些支持證據,我們可以談到它,但事情並不止於此。我們掌握了大量新證據,包括「八小時」這個迷思、我對給孩子服用褪黑激素的擔憂、以及第一類新型睡眠藥物的發明——我實際上比較支持這類藥物,而大多數人還不知道它的存在。好,讓我把這記下來。
馬修·沃克回來了,這位世界知名的睡眠專家與神經科學教授,正在分享全新的研究,以對抗睡眠不足的流行病,幫助你得到完美的一夜好眠。作為一個社會,我們因為很多原因而在夜間睡眠上有困擾,但沒有人教我們這些東西。像是你某天 11 點上床,下一晚凌晨 1 點,然後又是 10:30 上床,這種情況驚人地普遍。研究顯示,與那些在上床和起床時間最規律的人相比,你統計上早死的機率會提高 49%。更糟的是,他們的心血管代謝疾病風險提高了 57%。這是怎麼回事?
科學確實告訴我們,良好睡眠有四大支柱,然後有一項令人難以置信的新研究在探討「睡眠存款(sleep banking)」。這對於面臨工作衝刺的人、即將值 40 小時待命的醫生、新手父母等人來說,都是非常重要的。我們可以逐一討論這些。但如果你要我挑出今晚就能開始做、最有影響力的三件事,那會是……
只要給我 30 秒時間。我想說兩件事。第一,非常感謝你每週收聽並鎖定節目,對我們所有人而言這意義重大。這真的是我們從未敢想像的夢想達成。但第二,這個夢想讓我們覺得才剛剛起步。如果你喜歡我們所做的,請加入那 24% 定期收聽本節目的聽眾,並在這個應用程式上追蹤我們。我對你做一個承諾:現在起以及未來,我會盡我所能把這個節目做得最好。我們會請到你想讓我對談的來賓,並繼續做所有你喜愛的節目內容。謝謝。
馬修·沃克博士:我面前有這些卡片,稍後我會揭曉,它們大致代表你所認為的優質睡眠的四大支柱。你也把職業生涯的大部分時間花在研究大腦,以理解人類表現,並研究我們如何改變生活方式,同時引入一些新療法來提升大腦表現。我也想談談這些。但先從頭說起,對於那些不熟悉你、或者像藏在石頭下的人,請你如何以專業角度概述你自己——你所依據的學術背景、你的經驗與研究——讓在家的聽眾能理解你所研究和經歷的整個領域?
我是以神經科學家為職業,但我的專長是睡眠,以及睡眠對大腦與身體的影響。過去大約二十年,我一直試圖了解我們為什麼要睡覺?五十年前,對「你為什麼睡覺」這問題粗淺的回答是:你睡覺是為了消除睏意,這種說法就像荒謬地等同於說「你吃東西是為了消除飢餓」。不,你吃不是單純為了消除飢餓;你吃是為了維持各種生理與生物學上的功能。如今——這並不是因為我的研究一人之力,而是建立在很多了不起的同僚的肩膀上——我們不得不顛覆這個問題。我們現在要問的是:你的身體中,是否存在任何主要的生理系統,或是你心智的任何運作,當你有足夠睡眠時不會被極大地增強、或者當你睡眠不足時不會被顯著損害?而答案現在似乎是:沒有這樣的系統。甚至到你的 DNA 層級,你的睡眠狀態——你是否有好好睡——都會改變組成你每日健康狀態的核苷酸「字母」。
我們可以看到這個影響一直延伸到整個社會。睡眠可以改變社會的結構與運作方式,可以改變我們與他人的互動方式。它可以改變我們的信念體系,改變我們是更孤獨還是更社交。因此回到你的問題,我本職是睡眠科學家。我想我的任務就是試圖把人類和似乎日漸短缺的睡眠重新連結起來。
我們上次的對談很棒,我的聽眾非常重視。我知道這點,因為我們常對聽眾做問卷調查,也可以看到後台的一些統計資料。關於睡眠的這段對話對所有聽眾來說尤其個人化,因為在我們事先對今天這場對談做的調查裡,大約有75%到80%的 Diary Viseo 聽眾因各種不同原因有睡眠困擾。事實上我們向其中大約一千名聽眾徵集了他們今天想問你的問題。另外我很想再跟你聊的另一個原因是,睡眠科學——和所有科學一樣——持續在演進。我們不斷學到新東西,即使自從上次談話之後,也有新的睡眠研究出現,我們今天會討論其中一些。而其中一項會用這個罐子來示範。因為我總想知道最新的睡眠科學,好讓自己能當一個更會睡覺的人。你說過睡眠在我生活中是多麼基礎性的觀點,我完全同意。剛開始我的職涯時我並不知道這些;幾年前、甚至五年前我也不知道。我曾以為睡眠是那種可以有可無的東西。
是啊,從很多方面說這也不是你的錯,因為如果你不知道我現在知道的事,你會想,反正我睡覺時身體是休眠的,大部分時間心智也像是關機了。失去一兩個小時的睡眠真的那麼致命嗎?而且從演化的角度看,睡覺是個多麼愚蠢的主意。當你在睡覺時,你不是在找配偶、不是在繁衍、不是在照顧幼小的後代、不是在覓食;更糟的是,你還會變得易受掠食者攻擊。就任何一點來說,尤其是這些因素合起來,睡眠在演化過程中理應被強烈淘汰。
我的觀點是,人們常說如果睡眠沒有一套絕對重要的功能,那麼它就是演化過程中犯下最大的錯誤。但我們現在知道演化並沒有犯下這種驚天的錯誤。重點是,睡眠不是一種被動狀態,它是一種在大腦與身體層面都極為活躍的狀態。因此你不應該因為過去沒重視睡眠而感到疏忽或羞愧。首先,從主觀感受來看,你會覺得「嗯,我的大腦只是離線了一陣子」。其次,我們也知道教育體系並沒有教導睡眠的重要性。甚至醫師本身也如此——有一項很好的研究發現,全球大約11個不同醫學課程中,醫學生在睡眠方面的教育平均僅有約1.2小時。但睡眠卻佔了病患生活的大約三分之一。這些幾乎是完美風暴般的一系列因素,導致社會對睡眠的重要性與價值保持無知。
我想這也是為何我們常常如此虧欠睡眠,另外還有一件非常糟的事:汙名。人們很驕傲地說:「這幾個月我飲食很健康」,或者「過去一年我每週固定去健身房三次」。但沒有人會走到社會上說:「你知道嗎?我每晚穩定睡八個半小時。」如果你這麼說,別人會回你一句「真的嗎?」那個「真的嗎」裡帶著一絲挖苦:你有時間睡覺,就代表你不忙;不忙就代表你不重要。
能幫我一個忙嗎?也請在家的聽眾留意,能否請你說明現在收聽這場對談的不同族群,他們的需求從極端的一端是睡眠呼吸中止(睡眠呼吸中止症):我完全睡不著,我是失眠者;到另一端可能是在尋求些微的表現提升。你看到的是哪些族群?他們為何對你的工作如此感興趣?他們聽你的播客、讀你的書。這些族群有哪些?
首先,我們有一群失眠者,還有罹患其他睡眠障礙的人,比如睡眠呼吸中止症(我們可以談那個),還有另一種叫做不寧腿症的疾病。那是一個很糟的障礙,會讓你的雙腿產生像有蟲在爬的感覺,你得不停按摩和移動它們,嚴重干擾睡眠。順帶一提,這些疾病有很大比例都未被診斷出來。然後有另一群人,他們沒有睡眠障礙,但他們做的事會拆解他們的睡眠,例如攝取酒精、咖啡因、THC 等,這些東西不是睡眠的幫手,儘管有時他們以為自己在幫助睡眠。接著還有內在因素會阻礙你良好入睡,例如壓力和焦慮,另外生活本身也會干擾睡眠。從有睡眠障礙這個範疇,移到「我沒有睡眠障礙,但我可能做得不對」這類人群,然後還有一群對把睡眠做到位近乎著迷的人——也就是那些生物優化者或所謂的生物駭客。
然後我也和很多高績效的人合作,他們其實只是想再擠出最後幾個百分點,不論是在商業上,或是我們常常和職業運動員合作。對這些人來說,兩三個百分點的變動可能就是數千萬美元的差別,或是決定他們能不能站上奧運的頒獎台。這是一群非常多元而且有意思的人物。自從我們上次談話以來,關於睡眠表現以及那三類——睡眠不足、睡眠障礙、生活型態因素,還有追求最佳化的人——是不是有很多新的睡眠科學與新理解?
是的,我認為有很多新的證據。但也許讓我先談談中間那一類。你知道,我過去常說對於睡眠不足的人來說,睡眠不像銀行,不能累積債務……好,來看這個比喻。想像一個罐子,當你睡得好時,罐子是滿的,裡面有睡眠的「存款」。但在一週當中如果我睡不夠,或許每晚只睡五小時,我就不斷入不敷出,一直在欠債,失去這些美好的睡眠存款,系統在累積這些擔保債務。我們以前認為睡眠不像銀行,一旦你欠了債,蓋子關了,即便到了周末想補回去也無法把存款放回系統裡。
然而,有一項來自英國生物銀行(UK Biobank)的研究改變了看法。那是一個非常龐大且具革命性意義的資料集,這篇研究追蹤了超過九萬人。他們本質上把受試者分成:一群是在週中睡眠不足、週末也睡得少的人;另一群則是在週中睡眠不足、但週末睡很長、進行補眠的人(像我這樣,很多人也是)。數據顯示,採取週末補眠的人數量相當多,這種補眠行為很普遍。令人驚訝的是,那些週中睡眠不足但週末睡很多的人,相較於週中週末都睡得少的人,他們的心血管疾病風險降低了大約20%。當然要說清楚,這兩組相較於週中與週末都睡眠充足的人,心血管風險仍然較高。我並不是說這是完全免費的午餐,但這是我們第一次發現,至少一個主要器官系統──心臟──在某種程度上像銀行:如果你在週末補回來,對心臟的傷害會比較小。不過,許多其他重要的生理系統並不會有同樣的反彈。像科羅拉多大學博爾德分校的 Kenneth Wright 就顯示,免疫系統在週末長時間睡眠後並不會恢復;血糖調節、認知能力也不會恢復得那麼好。這是我改變「睡眠不是銀行」看法的一個面向。
但有另一套非常不同的新數據,完全讓我改變了對「睡眠像銀行」這個概念的看法。剛剛我們討論的是「我先欠了債,然後想透過存款來還債」,罐子代表你擁有的債務,我想在週末多塞幾枚硬幣進去,看能不能抵消我製造的債務,在週末結束時回到零負債、收支平衡。但事實證明,即便你在週末睡到想睡多久,也無法做到完全把債還清。
不過有一個新的了不起的研究來自華特·里德陸軍醫學研究所,研究者是湯瑪斯·巴爾金(Thomas Balkin)。他把問題的方向反過來問:不是說我欠了債,能不能靠補眠還債;而是如果我知道將來會面臨欠債──也就是即將有睡眠不足的情況──我能不能事先「睡眠存款」?換句話說,如果我知道接下來有一個很大的活動、要跨時區飛行,會睡眠不足,我能不能事先多睡一點,建立睡眠儲備?就像在聖誕節前你會在十月、十一月節省開支,以免年底花費過多把帳戶搞得赤字一樣。可以建立睡眠儲備嗎?答案是可以。這確實是一種睡眠儲蓄系統。
他怎麼做的?不只是把罐子裝滿,而是把罐子塞得更多,幾乎產生一種睡眠溢出。他怎麼知道?他不知道,這是個實驗假說。他們如何證明?做法是把受試者帶到一段即將會有兩、三晚完全不睡或大幅減少睡眠的情境。在這之前的一週,這些軍校學員不再被限制只能有八小時的床上時間,而是可以有十小時的床上時間,想睡多少就睡多少。所以他們的睡眠從平均大約七到七個半小時,延長到大約八個半、幾乎九個小時。換句話說,他們延長了睡眠時長,藉此累積起一個緩衝。
這幾乎像是一種睡眠安全網,當你進入睡眠剝奪的下滑時,它會在某種程度上支撐你、把你撐得更高。因此,如果你事先累積了睡眠儲備,在睡眠剝奪的情況下所受的功能損害程度,會比那些平常睡眠正常、然後才面臨剝奪的人顯著少得多。那些人(後者)的認知和心理表現下降得更多。
所以他把兩組人分開給予挑戰和任務。第一組在前一週睡得好,已經累積了睡眠儲備;另一組則沒有。
沒錯。
而且兩組的表現差別非常顯著。
相對於睡眠充足的人,兩組都會受損。不過問題是,你的認知表現會下降多少?他發現那些在前幾天或前一週建立起睡眠信貸、睡眠儲蓄的人,比沒有建立任何儲備的人,受損大約少了 40%。他們並不是負債,只是淨值持平—but boy,他們下滑得很快。相較之下,那些在睡眠「信用體系」裡有一些存款的人,跌得遠沒有那麼嚴重。這對很多人來說都很了不起,像你剛剛說的,當你面臨──比方說我工作要衝刺,或我是醫師,知道我要接下來值班 40 小時;你是軍事飛行員、新手父母,所有這些情況──我們現在知道運動員是個極佳的例子。當我們和運動員合作時,像 Michael Grandner 這樣的人已經證明,運動員通常在大型賽事前一晚睡得很糟。當然有緊張因素,但你可以讓他們在不那麼緊張的日子裡先累積睡眠儲備,這樣即使知道會缺眠,他們的表現也不會受到那麼大的影響。
睡眠真的很重要,不是嗎?我想現在大家都知道這件事,因為像你這樣的人、或說你是真正把這個議題推向大眾的先驅。我記得你第一次上 Joe Rogan 的節目時,我很多朋友都把那集寄給我,接著又寄你的書給我,數量之多令人震驚。我覺得那是社會上主流開始真正談論並關心睡眠的催化劑時刻。不過,仍有很多人在掙扎,因為你剛剛談到的那些因素——像是第二組那樣擁有生活型態因素、壓力、心理因素、創傷等等的人。我們可以給這些人什麼?那些真的很、很掙扎的人。也許他們沒有一個病症(我們之後會談到有睡眠障礙的人與優化法)。但有什麼新的資訊或建議可以給他們,能真正幫助他們徹底每晚睡滿八小時,找回生活?如果你要我選出三件你今晚就能開始做、對睡眠最有影響的事,那會是以下這些。
數位斷捨離(Digital detox)。
好,讓我記下來。數位斷捨離。那是什麼意思?
睡前一小時,盡量限制會讓你被啟動的社群媒體互動、電子郵件和簡訊。聽播客沒關係,像是……
感謝老天。
各位聽到了吧,就從這裡開始。不過你會說要按讚和訂閱嗎?
我會說按讚和訂閱,然後點一下,這樣你就會收到最新通知。按下鈴鐺圖示就好,這樣你就會……
所以問題不是藍光。順帶一提,我們被教導相信來自裝置的藍光效應是一個迷思。這確實是一個迷思,因為有位令人難以置信的澳洲研究者,叫做 Michael Gradazar,幾乎單槍匹馬改變了當時的時代精神(zeitgeist),他發表了一篇非常有影響力的論文,是很棒的一篇。他們顯示,睡前一小時用 iPad 閱讀會損害褪黑激素、干擾睡眠、減少夢眠(快速動眼睡眠)的量。即使在停止用 iPad 之後,對夢眠的影響半徑仍持續了一週。幾乎像是那藥物需要從系統裡洗掉一般。即便你在睡前停止使用科技一小時,那科技的影響—即使你已經停止使用了—在睡眠干擾的回聲上,仍可持續看到一週之久。那是一項非常有影響力的研究,發表在一個很有聲望的期刊上。那大概是十年前的事。但後來這位令人敬佩的澳洲研究者 Michael Gradazar 開始說,他無法複現那些發現。他發現問題不在於藍光本身。當然藍光會改變褪黑激素的某些面向。褪黑激素是一種荷爾蒙,它只是告訴你的大腦和身體現在是夜晚、是該睡覺的時候。它不參與睡眠的產生。褪黑激素就像一百公尺賽跑的發令員:它把所有選手叫到起跑線並開始計時,但它不參與比賽本身的產生。那是另一組化學物質的事。褪黑激素不會讓你入睡,也不會讓你……如果你看看我們所謂的薈萃分析(把所有個別研究聚在一起放進一個大統計桶),發現褪黑激素大約只會讓你入睡速度快 3.4 分鐘,並且只會把睡眠效率提高大約 2.2%。所以其效益不比安慰劑多多少。
所以褪黑激素,現在安慰劑效應反而是整個藥理學中最可靠的效應。所以,或許沒什麼大礙、也無損。我要說的是,不要忘了,我會回頭談那三點。但談到褪黑激素,要小心。更多並不等於更好。你有可能把早晨的大腦弄成一團濃重的夜間霧。我的意思是說,10毫克或20毫克的褪黑激素是我們所稱的「超生理劑量」,這只是個華麗的醫學說法,意思是這是你身體永遠不會自然分泌的褪黑激素量,遠遠超出自然值。褪黑激素是黑暗的信號。通常到了早晨,我們自然分泌的褪黑激素已經停止,水平又回到幾乎為零。
早上。
早上。
所以你醒來時,身體不再有褪黑激素在告訴你「現在是夜晚、現在是夜晚」。但如果你服了10毫克或20毫克的褪黑激素,你就有可能遇到這種情況:嗯,沒錯,我知道它「確實讓我倒頭就睡」,但問題是,在清醒的前幾個小時裡,你會掙扎,因為你處在一種荷爾蒙性的褪黑激素迷霧中,身體接收到的信號在說還是漆黑一片。其實外面已經是明亮的光線,但你的身體被你服下過量的劑量所欺騙,誤以為天還黑,難怪你早上要去喝兩三杯咖啡。
那我應該服用多少褪黑激素?
大概介於0.1到3毫克之間。
你會建議人們服用褪黑激素嗎?
會,在兩種情況下。第一個,或者說情境, 是當你正遭遇時差症(jet lag)。非常有幫助,但時機很關鍵。你需要製造那種人工的夜晚信號。比方說你我現在在洛杉磯,明天都要飛回倫敦,而倫敦快八個小時。於是我們紅眼飛行,抵達倫敦。然後第一個晚上,假設我們決定在飯店午夜就寢。問題是以洛杉磯時間和我的生理時鐘來說,現在仍然是下午四點,因為倫敦快八小時。所以我的褪黑激素可能還要再過六、七個小時才會上升。因此我需要人為地劫持我的褪黑激素系統,告訴大腦:「不,不是下午四點,而是午夜。」在時差的情況下,這種做法非常有用。
第二種情況是如果你有晝夜節律障礙,比如說你是那種我們稱之為 advanced circadian phase(晝夜節律相位改變)的人。這代表你真的要到凌晨三、四點才會想睡,而且你可能比較想在白天大部分時間都在睡覺,也就是幾乎變成夜行性。這是遺傳性的疾病嗎?
是的,部分是遺傳性的。到底有多少人有這種情況?
大概1到2%的人口有非常嚴重的、我們所謂的晝夜節律相位障礙。但褪黑激素在這些人身上也能有幫助,因為他們的褪黑激素往往延遲,問題的一部分就是他們要到凌晨四點才收到「現在是夜晚」的信號。我們會根據個人時間型(chronotype)在大約晚上9、10或11點左右開始出現褪黑激素上升的信號,但他們可能延後五個小時。如果我們給他們褪黑激素,我們就可以人為地試圖欺騙他們的大腦,讓它以為生理時鐘較早,這樣他們就能提早入睡,較能與社會其餘部分同步。
那怎麼知道自己是不是那種類型,有沒有辦法檢測?
其實有。我們通常會把你帶進實驗室,測量你的內在水平。我們會把窗戶都遮起來、把所有時鐘拿掉,就讓你依照自然節律運作。我們可以測到褪黑激素的升降,只是這個升降在24小時鐘面上的位置有很大差異。對你我來說,褪黑激素的上升大概是在晚上9、10或11點開始;對他們來說,可能是在凌晨四點。所以我們可以測出來。這不是他們自己主觀在想的,也不是他們的選擇,這是生理上的指示。
你會不會擔心褪黑激素越來越普及,被當作解決由生活方式造成的睡眠問題的方法?因為我看到很多──我是投資人,所以我看到很多公司在推銷含褪黑激素的各種日常睡眠補充品。
我對此其實很矛盾。我站在這個論點的兩邊,對此保持謹慎有兩個原因。第一是在美國的小兒族群中。
小兒?
對。在兒童當中,褪黑激素的使用率正在上升,呈指數成長。事實上,如果你在美國的超市走一圈,常常在保健食品區會看到一大片紫色區,那就是褪黑激素區,而其中很大一部分是專門為小孩做的軟糖褪黑激素。大約三年前有一項研究顯示,在美國過去十年中,因褪黑激素中毒而送醫住院的案例增加了503%。所以首先我們要小心。第二個原因是褪黑激素是一種有生物活性的荷爾蒙,而且也參與生殖發育。早在1970年代就有研究在做這方面的實驗,他們在研究正在青春期的雄性幼年大鼠。
他們給牠們大量補充褪黑激素。他們發現那會阻礙睪丸的發育,導致睪丸萎縮。當然,這些是非常高的劑量。但我們得小心一點。很多人會說,褪黑激素是天然荷爾蒙,天然的東西就安全。總的來說,褪黑激素的安全性還是很高的,它其實也是很好的抗氧化劑。但你必須謹慎,因為像男性補充睪固酮這類的例子告訴我們,如果你在注射睪固酮,過一段時間——可能大約 18 個月左右——睪丸本身會停止自行產生睪固酮。即便你停止注射外源性睪固酮,睪丸也不會恢復產能。現在,我們還沒有證據表明長期高劑量服用褪黑激素會有同樣的情況——也就是身體關閉自身的褪黑激素生成。我沒看到那樣的證據。事實上,我看到的是相反的證據:在一些小型研究中,停用褪黑激素大約六個月或甚至十二個月後,體內的分泌會自然恢復,似乎沒問題。問題是,人們並不是只服用 12 個月,他們是服用多年。我們根本不知道多年之後會發生什麼。
當第一次有人在做這個 podcast、和像你這樣的聰明人談話時,第一次有人建議我用褪黑激素,我的猶豫就是基於這點。我慢慢學到一個原則:如果你開始為身體外部補充某種荷爾蒙,例如睪固酮,身體會認為「好吧,我不需要自己做了」,會嘗試回到那種平衡水準,維持體內濃度,這意味著它會學著關閉自身的產能。我總是想到睪固酮的例子,男人都知道如果我們開始注射睪固酮,基本上為了維持那些水準就得一直注射下去。
是的,這就是擔心的地方:生物學沒有免費的午餐。通常如果你對抗生物規律,你通常會輸。沒有免費的午餐,總是有取捨。有些朋友常跟我談某些神奇的東西,或說「吃了這個,一切都好」,像是吃莫達非尼(modafinil),我就會問:「取捨是什麼?」當他們說「沒有」的時候,我最擔心,因為那就等於說我們不知道後果。一定要小心,因為「沒有證據」並不等於「不存在的證據」。在處理你自己的生理機能時要非常小心。
回到剛才要說的三件事,第一件是數位排毒。別只擔心藍光,要擔心的是光線本身,這是第二點,我會再說。麥可·Gratazar 說,他發現藍光並不是真正破壞你睡眠的主因。問題的組合是:首先,我們使用的這些裝置是用來抓取注意力的裝置,它們的設計就是要榨取你的注意力經濟。他們投入數千萬美元來設計這些產品達到這個目的。結果這些裝置會讓人高度活化,基本上會把你的睡意按下靜音鍵。你可能躺到床上,原本十一點就很想睡了,剛剛還在沙發上看電視快睡著,結果上床後開始滑社群,然後開始無止境地滑動(doomscrolling),就陷入我們所謂的「床上耗時」(bed rotting),你就坐在那兒,看看時間,已經不是十一點而是一點,這就是在拖延睡眠(sleep procrastination)。
事實是,這些裝置確實會抓取注意力並抑制你的睡意,但並非人人都容易被這種裝置干擾睡眠。他發現並不是我們所有人都容易被這種睡眠干擾影響。你必須屬於某種人格類型,可能較神經質、衝動性高,或焦慮傾向較強。如果你有上述任何一種特質,就應該非常小心在臥室裡使用科技產品。
我如果坐在這裡對你說:「把手機放在車裡、放在車庫」,那是我理想的做法。因為在現代生活中,我們學到的第一件事是:你一醒來第一件事做什麼?──(對話)──「不用評論」「我不會說」「你呢?只有你和我,Stephen」「我在還沒睜開眼之前就拿起手機了。」一旦你解鎖手機,就會有一股小小的焦慮海嘯沖上來,因為你看到的是別人的日程表和議程,而不是你自己的行程。這是很糟的起床方式。你有沒有經歷過那種為了早班飛機必須早起,知道那一晚睡不好、會是淺眠的情況?我們稱之為預期性焦慮(anticipatory anxiety),你在預期早晨要發生的焦慮事件。研究顯示,當我們產生這種預期性焦慮時,深睡的時間會大幅下降,你睡得比較不好。
如果我們每天都做這種「小規模版」的早班飛機模式──也就是明知道上床時把手機放一邊,但每天一醒來就打開手機讓自己來一發焦慮──難怪我們的睡眠會變淺。我不會坐在這裡說「不要把手機帶進臥室」,因為魔鬼已經出瓶了,已經很難回頭。
不管我怎麼說,手機都不會在短時間內又被收起來。我有個朋友 Michael Grandner,他提出一個很棒的框架——你可以把手機帶進臥室,沒關係,但你只能站著用手機。
他叫什麼來著?Michael Grandner。他很聰明。叫他別多管閒事。
結果就是你站著用,過了大約七、八分鐘,你會想:「我就坐一下吧。」一放下手機你馬上就坐下了。所以我會說數位戒斷(digital detox)是第一個真正能幫助你睡眠的好朋友。第二個是規律性。我們在談到什麼才算真正的好睡眠時會回到規律性。如果你只能做一件事,不是三件,只做一件,那就是無論平日或週末,都在同一時間上床睡覺和起床——規律性為王。
– 好,那是第三個支柱。
– 沒錯,規律性。
– 然後我的 T 代表時機(timing)。
– 正確。
– 我們會一一說明這些。還有數量(quantity),我們已經稍微談過一點,和品質(quality)。
– 沒錯。
當我看科學研究時,我為自己建立了「良好睡眠的四大宏觀要素」框架。你聽過食物的三大營養素(macro nutrients):脂肪、蛋白質、碳水化合物。對我來說,良好睡眠也有四大宏觀要素,英文是 QQRT,代表 Quantity(睡眠時長)、Quality(睡眠品質)、Regularity(規律性)和 Timing(時機)。把它想得不像支柱,而像椅子的四條椅腳。如果任何一條不穩,椅子就會翻倒。
我可能會先從大家常聽我一直強調的那一項說起:睡眠時長,七到九小時。那個「八小時」的迷思是胡說八道。七到九小時是一個很棒的區間。根據研究,落在七到九小時這個甜蜜點很重要:睡得越少,壽命越短,短睡會預測或導致死亡風險上升。我們說最低要七小時的睡眠。有些人或許有道理地辯稱,若把那些死亡率曲線看一看,睡六小時和七小時之間的百分比差異並不大,所以六小時也沒問題。這種說法和論調其實很荒謬,我認為他們混淆了兩回事。因為你「生存所需」的睡眠量和你「茁壯所需」的睡眠量是不同的。我們量化最低需求的方式,是基於你是否會過早死亡──也就是生存所需。人們常把前者和後者混為一談,所以在社群媒體上有人會大聲說:「看吧,六小時跟七小時的生存率差不多」,你可能活得差不多久,但你的生活品質會大不相同。所以睡眠時長應該是七到九小時。
那父母會不會不一樣呢?我遇過很多父母似乎比我還能正常運作,他們只有四、五小時睡眠,還能過得好好的。難道進化在有人生小孩後就給父母額外寬容嗎?他們的大腦會改變,現在可以靠較少睡眠存活嗎?
證據並不支持:一旦你成為父母,你不會獲得某種魔法般的免疫,使你對睡眠不足有韌性、不受影響。某種程度上可以說,過去我們以集體部落生活,共享責任;但一旦你已經繁殖並把基因傳下去了,「大自然」就不太會再太照顧你,因為你的演化任務已完成。照顧的重點會落在你的後代身上。從某種角度來看,進化在犧牲你。這在動物界常見。
你有沒有看過關於章魚的那部紀錄片?我覺得拍得很美,但——簡短結論(TL;DR),我要把事情說得很粗糙,請別太在意:章魚一旦產卵後就會死亡。雌性章魚產卵後停止進食,把所有精力投入保護和為卵供氧,直到孵化;卵一孵化,她很快就會死亡。這個過程叫做「單次繁殖」(semelparity),意指只繁殖一次。這種死亡是由視腺(optic gland)引發的荷爾蒙變化所觸發,類似哺乳類的腦下垂體。雄性通常在交配後幾個月內也會死亡。真是驚人。在某些方面,這很悲慘,讓我慶幸自己不是章魚。
回到主題:並沒有任何跡象顯示成為父母會讓你取得某種不敗的斗篷。確定的是,能在六小時或更少睡眠下,既沒有大腦也沒有身體功能受損的個體,若把數字四捨五入成整數並以人口百分比表示,結果是零。也就是說能完全不受影響的比例幾乎不存在。因此睡眠時長很重要,但光有時長還不足夠,接著是睡眠品質。QQRT 中的 Quality 在睡眠科學裡被定義為兩件事。第一種是你睡眠追蹤器會測到的東西,叫做睡眠連續性,也就是你是否在夜間只有一兩段長而連續的睡眠期?那就是好的睡眠品質——連續而長的睡眠段。
你的睡眠因為這些醒來而非常零碎。那是很差的睡眠品質。你可以在睡眠追蹤器裡怎麼量測呢?只要打開應用程式,會有一項叫做「睡眠效率」。睡眠效率的定義是:你躺在床上的時間中,有多少百分比是真正睡著的時間?我們希望看到的是 85% 以上。這算是睡眠追蹤器的使用者指南:我想看到的是 85% 或更高。如果低於這個數值,我們就需要談一談。
這是第一點——好的睡眠品質。第二點是這些追蹤器無法真正做到的,但在睡眠實驗室我可以做到:當你頭上貼滿電極,看起來像個義大利麵怪物時,我可以測量深度非快速動眼期(non-REM)睡眠中那些大而緩慢腦波的品質。那是第二項指標,即那些大而緩慢腦波的能量。睡眠品質在預測效果上看起來跟睡眠時數一樣具有預測力,不僅影響全因死亡率,對心理健康而言,品質甚至比睡眠時數顯示出更大的訊號。所以並不是說睡眠時數不重要,你確實需要足夠的睡眠,但品質和時數一樣值得注意。我以前沒說得夠多。
接下來談我剛才提到的三件事。第一是數位斷捨離(digital detox),接著是規律性。這一點我也改變了看法,現在我更強調規律性。有一項也出自我剛才提到的同一資料集——英國生物樣本庫(UK Biobank)的研究。他們這次看的是六萬名個體,然後把他們分成四分位:從最規律、第二、第三,最後一組是最不規律。
那麼在這個語境下,「規律」是什麼意思?好問題。高度規律的人是指上床與起床時間在正負 15 分鐘以內,也就是總共 30 分鐘的變動範圍。喔,明白了。所以如果我總是在晚上九點上床,連續做五天,那就是時間上的規律。這裡講的規律性就是指上床與起床的時間規律。你說得沒錯,某種程度上是時間性(timing),但我稍後會解釋為什麼還要把「T」也單獨討論。
舉例來說,規律就是允許有這樣的誤差:比方你某晚 8:45 上床,接著 9:00、9:10,然後又回到 8:00,這種就是很緊湊的穩定時間,我很喜歡這樣的模式。相反地,那些最不規律的人,彼此差距常常是 90 到 120 分鐘。他們可能某晚在 11:00 上床,隔晚又是 1:00,然後某晚 10:30,又可能 12:30,時間完全不穩定,到處亂跑。
研究發現,最規律的人比最不規律的人,全因死亡率相對降低 49%,也就是說較不容易過早死亡。癌症死亡風險降低 39%,心血管代謝疾病風險降低 57%。規律性作為預測各類死亡風險的強大訊號,令人震驚。但論文最厲害的地方還在後面:他們在同一批受試者身上同時測量了睡眠時數(quantity)和規律性(regularity),然後把兩者放在同一個統計模型裡比一比,看看哪一項在預測全因死亡率上更強。我們睡眠領域的人(至少我)原本都押注會是睡眠時數比較重要,結果我錯了:規律性在預測全因死亡率上勝過了睡眠時數,而且差距相當明顯。
當然,這並不表示你現在可以去說「我要開始只睡四小時,但每晚都一樣四小時就好」。你需要睡夠的時間,也需要好的品質,但規律性顯然帶來極大的訊號。因此回到那三件事,我會說:數位斷捨離、每天固定時間上床與起床,最後一件是光照。現代社會在光照方面其實很缺失——我們在夜間接收到我稱之為「垃圾光」的照明。你聽過垃圾 DNA,對吧?我們晚上也在接收垃圾光。這麼多不必要的光會騙過大腦,讓它以為外面還是白天,所以難怪整個社會在夜間睡眠上會有困難。
當然造成睡眠問題的原因很多:壓力、過量咖啡因、酒精、THC 等。但過度的光照是最容易改變的因素之一。所以接下來七天,請你做個實驗:如果可以的話,設定一個鬧鐘,在你平常睡前一小時響起。鬧鐘一響,像我自己做的那樣,把家裡幾乎所有的燈都關掉。你問「把所有燈都關掉,是不是連煙霧警報上那小小的紅燈也要關?」那個不用關,沒關係。我跟我妻子通常在上床前一小時,把幾乎所有燈關掉,只有電視背後那種環繞燈保留一點。我會把那種燈調到大約 5% 的亮度,其他燈全關,這樣還能看到微微的光線,但光線已經非常低了。
所以我不是那種,嗯,你知道的,為了不在她面前看起來超級不酷,才在絆到東西時特別小心 —— 如果完全一片黑的話,你會絆倒東西,對吧?然後盡量把房子或房間降溫到大約華氏67、68度,約攝氏18度。我們可以再談溫度,但先做個實驗,接下來七天,在睡前一小時,鬧鐘響了之後,把所有燈都關掉,然後問自己以下問題:你覺得比較想睡了嗎?這會讓你昏昏欲睡嗎?結果真的會讓你覺得更想睡嗎?但別只到這裡。你現在做的是第一個正向實驗,也就是你從沒做任何干預、燈都開的狀態,改成有個干預——睡前一小時把燈關掉。別只問「睡前一小時把燈關掉的時候我的睡眠有比較好嗎?」當那七天結束後,回到之前的做法,也就是把所有燈都開著,再問自己:當我做了那個干預時,我的睡眠真的變好嗎?當我停止後,我的睡眠又回到較差的狀態了嗎?因為我想教你在實驗中要看雙向性。這樣講有道理嗎?
對。所以你基本上可以做一個A/B測試,對吧。你可以看到方程式的兩面。這比只有單方向的證據更有說服力,因為誰知道,那可能只是安慰劑效應。所以回到規律性,規律性非常關鍵。我們剛剛提到QQR,數量、品質、規律。在規律這一點上,為什麼?從荷爾蒙或其他角度,我們大腦裡發生了什麼,使得在相同時間睡覺變得重要?這是一個很棒的問題。人們不會被規則本身說服,而是會被理由說服。所以我試著解釋這個規則背後的原因。談到規律性,我們有一個叫做晝夜節律的東西,我們已經提過。腦內有一個時鐘,位於大腦深處的中央。事情就是這樣——我們的大腦在這裡。好。現在我們拿掉半球,取出所謂的皮質下結構,也就是位於大腦皮層下方的那些區域。這裡是大腦,這是大腦的前端、後端和上方,這裡是腦幹。事實上就在大腦的中央,就在這裡,有一個叫做下丘腦的區域。這個結構旁邊,這是丘腦。丘腦是你大腦的感覺閘門。你的五種感覺——聽覺、觸覺、味覺、嗅覺、視覺——都會湧入這個叫做丘腦的閘門。然後丘腦會決定是否把那些感覺訊號傳送到大腦皮層。當它把訊號送到皮層時,你就開始處理它們,並且對外在世界產生意識。順帶一提,當我們開始入睡時,有趣的是這個感覺閘門——也就是丘腦——會關閉。技術上你的眼睛仍在看、耳朵仍在聽、舌頭仍在嘗,但因為丘腦這個感覺閘門關閉了,那些進入大腦的訊號就不再被送到皮層。所以你停止感知外在世界,這只是另一種說法,表示你已經睡著了。
現在下丘腦──你可能聽過「hypo」,像 hypothermia(體溫過低)裡的 hypo,表示較低──下丘腦就是這個區域。它體積很小,但在這個結構裡包含一個核團,這群細胞的那個核有個專有名詞,叫做視交叉上核(suprachiasmatic nucleus)。視交叉上核是你的主控24小時時鐘。你身體裡每個細胞都有自己的時鐘,但這個是主時鐘。就像魔戒裡說的一枚戒指統治其他戒指,這裡有一個時鐘統治所有時鐘。在視交叉上核裡,你會有醒與睡的24小時節律。你的大腦如何保持像石英一樣精準的24小時時鐘?它是怎麼做到的?它利用從眼睛來的光與暗等訊號。當光線通過視網膜進來時,它告訴下丘腦現在是白天,因而你應該清醒,節律開始上升。溫度和進食等也能影響節律,各種因素都可能,但大多數情況下,光是主要的控制者,基本上像「光子的手指」一樣,把手錶的錶盤撥出並每天精確地重設為24小時。如果你完全處在黑暗中、沒有光的訊號,你的時鐘就不精準,會漂移到大約24小時15分鐘。你每天會往前走一點。如果你進入洞穴——人們做過這樣的實驗——是光讓它保持精準。所以你需要光來維持漂亮的24小時節律。你的睡眠-覺醒週期就是受這個24小時節律控制的其中一項。運動也是很棒的節律同步因子,只要你在正確的時間做。如果你在凌晨三、四點開始運動,那就不好,因為那會成為一個活動訊號,讓大腦以為現在是活動期,而我們是日行性物種,正常的活動期是白天。回到我講規律性的重點,利用光是幫助規律性的最佳方法。因為晚上的人造光會欺騙你的大腦,讓它以為外面還是白天。
我是說,有沒有不算人造的光?
我的意思是,太陽或許算吧,但我想問的是,有沒有那種我晚上可以用的光源,比方說燭光之類?有的。低於 30 勒克斯(lux)通常不會對你有害。大概低於 50 勒克斯也行。勒克斯(lux,L‑U‑X)只是光照強度的一個單位。你可以在應用商店下載免費的勒克斯計。如果你像我這種書呆子會到處測量,晚上拿著手機在家裡各個地方試試看,看看哪裡出現白色亮斑──也就是照度太高,那些地方你就要把光降下來。
順帶一提,這個方法很有效。如果有人說「我的快速眼動睡眠(REM)不足,怎麼提高?」有一項很好的研究做了類似我現在說的事:在睡前 90 分鐘把燈光調到低於 30 勒克斯,並去掉所有藍光。僅僅把睡前 90 分鐘的燈光降到低於 30 勒克斯、使用暖黃色光,就把 REM 睡眠增加了 18%。哇,幅度很大。所以不需要吃藥。回到你問為什麼規律性重要?我剛才說過,光是能建立規律性的訊號之一,事實上你的行為也是會告訴大腦的訊號。也就是說,當你在固定的時間上床和起床,它就像一個錨,錨定你的晝夜節律,幾乎像電影裡的一個場景:這個場景結束了,新的場景開始。所以每次你固定時間上床、固定時間起床,你其實是在餵養視交叉上核——大腦裡那個主導 24 小時節律的時鐘。當它接收到規律性的訊號,睡眠的數量和品質都會改善。你的晝夜節律喜歡一致性、喜歡規律的訊號。當你給它光照、活動、起床和就寢的規律訊號時,你就會改善睡眠的多寡與品質。這就是這條基本規則的原因。
所以在臥室放電視就是個糟糕的主意。從行為的角度來說,如果我上床後還窩在那兒看三個小時 Netflix,大腦會對我生活中的行為模式感到很混亂。它不會把床和睡眠聯在一起,而會把床和看電影聯在一起。
這就是我們所說的問題之一,稱為「條件性覺醒(conditioned arousal)」,聽起來比實際上更耸人聽聞。這是睡眠醫學裡用的一個術語,可能能解釋失眠的成因。拿看牙醫作比喻:第一次你坐上牙醫椅,椅子往後靠,你覺得還好,但經過 14、15 次之後,每次一坐上那椅子你就不想坐了,為什麼?因為你學會了坐在那椅子通常會導致不愉快的結果。床也是同理。如果你開始把床和睡眠以外的事物聯在一起——我們對性行為會例外允許,但除了睡眠和性之外的任何事——你就會學到「我的床是我清醒的地方、工作、吃東西、聊天、看電視的地方」。
如果我要——我借用 Michael Grenner(麥可·格雷納)的說法——對你不停地說「床,睡覺,床,睡覺,床,睡覺……」那就會建立起一致的預測信號。但如果是「床,滑手機,床,吃東西,床,工作,床,睡覺,床,看電視,床」,那你就製造了混亂,沒有可預測的聯結。
在失眠裡,這個機制對你不利的方式如下:通常導致失眠的最初事件並不是維持失眠的原因。比方說我曾經經歷過非常沉重的喪親之痛,這觸發了一段失眠期——因為悲傷我睡不著。但漸漸地,喪親本身不會一直維持我的失眠;原因是過去幾週我每次上床都睡不著,我在床上是清醒的。所以因為大腦極善於建立聯結,它會學到「我的床就是我總是清醒的地方」。我們要做的就是打破這個聯結。
我們採用所謂的「20 分鐘規則」。如果你躺在床上大約 20 分鐘還睡不著,就不要繼續躺著。別聽像我這種老是危言聳聽的人的話──一晚睡不好並不會毀了一切。但也不要繼續躺在床上清醒,因為你的大腦很快就會學到「我的床是我清醒的地方」。你必須打破這個聯結。換到另一個房間,燈光暗一些,讀書、聽播客、做些放鬆的事。經驗法則是:只有在真的感到想睡的時候才回床上。這沒有時間上限。透過這樣,你會逐步重新學會「床是我能穩定入睡的地方」;否則它就像那張牙醫椅:你一走進臥室,看見床就把它當成敵人,甚至還沒上床就告訴自己「我不會睡」,因為那地方總是讓你睡不著。
順便說一下,如果你有凌晨三點醒來的問題,我的第一個問題是:你怎麼知道是凌晨三點?那恰恰是你的第一個問題。看鐘會造成兩件事:首先會讓你更焦慮。
其次,因為你的大腦是個極度會聯想的器官,所以你會開始決定「凌晨三點就是我該醒來的時間」。如果你一直盯著時鐘看,你就不斷強化它是三點或四點這件事。而凌晨三點想要入睡就像試著回想某人的名字——你越努力,睡意就越被推得遠離。睡眠是發生在你身上的事,不是你能強行製造出來的東西。
所以在那個時刻,如果你不想起床,最好的建議是做下面任一件事:
– 冥想。做一段帶引導的冥想就好,你可以下載應用程式。
– 如果那不是你的菜,也沒關係,做方形呼吸法。你可以吸氣 5(秒)、屏氣 6(秒)、吐氣 7(秒),數字可以變動,但可以做些呼吸練習。
– 第三個,如果你不喜歡那個,是做身體掃描。閉上眼睛,從頭頂開始,感受額頭有沒有緊繃,需不需要放鬆?頸部呢?慢慢移向全身向下,感受肩胛骨,讓自己在床上逐漸放鬆,往胸口、往下移動,一點一點地放鬆。
如果那些都不覺得有趣,下一個你可以做的是在腦中散步。有一項很棒的研究來自我的母校──加州大學柏克萊分校。不是我們做的,是艾莉森·哈維做的。順帶一提,數羊是個壞主意,結果會讓睡眠更糟。為什麼?因為每一隻在你數著、咩咩叫、長得有點怪異、跳過柵欄的棉絮羊,都在強化你沒有睡到的每一分鐘,反而會讓情況更糟。
但她發現有個替代方法:如果你在腦海中非常生動地想像一段散步的過程。對我來說,就是遛狗。於是我走到鞋架、打開門、今天要用紅牽繩還是藍牽繩?我今天選藍色。右手把狗拴好、左手開門、下樓左轉……這種層級,我希望你有 4K 級清晰度的細節。上述我說的每一種方法──冥想、方形呼吸、身體掃描、腦中散步──共同點都是讓你的思緒不再繞著自己打轉。
在她的研究裡,當你被要求生動地想像一段熟悉的旅程時,她發現這能顯著加快你再次入睡的速度。正如我剛說的,她的研究向我展示,這跟那個「想不起名字」的例子很像:當我停止強迫自己去記那個名字,名字反而會浮現出來。所以做這類把思緒從自身移開的練習,下一件你通常會記得的就是早晨鬧鐘響了。
這是不是為什麼人們會聽很生動的睡眠故事?為什麼我會聽連環殺手/真實犯罪紀錄片?連環殺手紀錄片?我應該說是真實犯罪紀錄片,這樣聽起來比較好接受。我不太熟悉那類節目,我懷疑它們可能對你的深層睡眠不太有利。各位在留言區替我說說:如果你是靠聽真實犯罪來入睡,請在下面留言。如果你主觀上覺得它非常安神平靜,而且節目裡沒有死亡、致殘、血跡或四散的肢體,我會說那很好。但如果它看起來或聽起來像昆汀·塔倫蒂諾的電影,可能就有害無益——我是說,就我個人聽來是這樣。
我們別忘了,就我所知,有一家冥想公司叫 Calm(我跟他們沒有任何關係)。他們本來做得還不錯,但發現他們希望人們在早上冥想。看他們的使用數據,的確有人在早上冥想,但也有大量使用出現在睡前──人們在用它來自我醫治失眠。然後他們靈光一現:小時候我們都喜歡爸媽讀故事給我們聽到睡著,為什麼長大後就不行?於是他們創造了睡眠故事,公司從原本苦苦掙扎,我想,變成了第一批或其中一間估值十億美元等級的健康公司,成為獨角獸。現在他們找來像馬修·麥康納、哈利·斯泰爾斯這樣的人,有時候也會找來一位聲音不太好的英國睡眠科學家,但你可以聽那些睡眠故事,它們非常催眠。為什麼?因為它們讓你的思緒不再繞著自己打轉。
我們之前談過褪黑激素,還有其他很多人討論的補充品。其中變得很流行的有鎂,以及我聽到很多人提到的 ashwagandha(印度人參)。它們有沒有效?有用嗎?我首先會說,如果你在受睡眠問題困擾且在找補充品,那你就是在本末倒置。你應該先把基本功打好:規律作息、注意咖啡因攝取、確保不喝太多酒、規律運動、把燈光調暗一半、做數位排毒──任何一項,尤其是把這些全部做好,通常會比去依賴最新那瓶補充劑帶來好幾個量級的改善。第二點要說的是,從邏輯上思考……
如果真有一種補充劑能保證讓你晚上擁有夢幻般、絢麗的睡眠,製藥公司早在幾十年前就會爭相投入了。舉個例子,我想喬治·盧卡斯大概花了大約 30 年,才從《星際大戰》系列累積出約 40 億美元的收益;Ambien(安眠藥)只花了 22 個月。睡眠藥市場就是這麼大。
Ambien 是什麼?是安眠藥嗎?沒錯,Ambien 就是安眠藥。
談鎂的時候,如果你深入挖掘——我大約三年前也做過一次深入研究,因為我一直聽到有人說「鎂、鎂」——第一件要注意的是大多數形式的鎂(像氧化鎂、檸檬酸鎂)並不能穿過血腦屏障。而睡眠是由大腦產生的。所以第一個問題是:一個不進入大腦的東西,怎麼可能影響大腦的機制?
確實有一種鎂的形式似乎有一些支持的證據,叫做 L‑threonate 鎂(magnesium L‑threonate)。但如果你去看文獻,這個說法的來源是什麼?原來大約在 30 年前,研究者開始觀察睡眠受干擾的人,並檢查他們的血液數據。他們發現有些人確實有鎂缺乏。當那些人補充鎂、恢復到鎂濃度正常後,他們的睡眠變好了。但那跟說「你我本來就是鎂濃度正常,然後大量給自己補鎂就能改善睡眠」是兩碼事。
類比一下,假設我發明了一台超厲害的血氧飽和度儀,你會對我說:「Matt,我現在的血氧飽和度看這個裝置是 98.6%。不管你的機器多好,我也不可能超過 100%。我已經到上限了。」這就是鎂補充的問題:如果你的鎂本來就正常,那麼你補更多,很可能只是把錢變成昂貴的尿液排掉。
當然,鎂可能有間接好處:它確實似乎能放鬆肌肉。當身體處於放鬆狀態時,會透過一條叫做迷走神經的神經路徑向大腦回傳放鬆的訊號,告訴大腦你開始放鬆,進入一種靜止/寧靜的狀態。這對睡眠很有幫助。因此鎂仍可能透過促進身體放鬆而間接改善睡眠。但整體來看,若依研究結果,鎂並沒有太大的實質效果。
阿育吠陀草藥 ashwagandha(常稱為印度人參)情況就不同,還有另一個化合物叫做磷脂酰絲氨酸(phosphatidylserine)。磷脂酰絲氨酸和 ashwagandha 這兩種補充劑似乎能達到兩類效果中的一種:要麼降低你交感神經(即「戰或逃」那一支)的活性,要麼減少身體分泌的皮質醇。這很重要,因為我在睡眠中心看到很多人呈現我所謂的「又累又亢奮」現象:他們告訴我「我好累、非常累,但我情緒和神經上太亢奮,根本睡不著。」
比方說你剛結束一場舞台活動,會有那種上台後的亢奮感。你在晚上 11 點下台,按理說你應該很快就睡著,但你太亢奮了,雖然身體累得要命,卻睡不著。那就是交感神經被打開了,你需要把它關掉、壓回去。磷脂酰絲氨酸和 ashwagandha 兩者都能把你拉回到比較寧靜的狀態,也就是我們所說的副交感神經系統。
不過,它們也會降低皮質醇。皮質醇是促醒的荷爾蒙。皮質醇沒那麼可怕,它被妖魔化了。你需要讓皮質醇在你睡前幾小時開始有某種變化(上升或節律性變化),這對醒來的過程其實是有幫助的。每天我們皮質醇會在醒來前開始上升,這有助於我們醒來;然後逐漸累積到一個美好的高點(通常是上午晚些時候),那時你應該是清醒的、而不需要靠咖啡。接著它會在睡前下降,降到最低點(波谷);之後又會在午後某個時段出現小幅的上升。
順帶一提,失眠通常可以分成至少兩種主要類型(其實還有更多細分):一種是入睡困難(sleep‑onset insomnia),就是「我睡不著」;另一種是睡眠維持困難(sleep‑maintenance insomnia),就是「我睡不久會醒」。當研究者以每 30 分鐘為單位追蹤 24 小時內人們的皮質醇變化時,可以看到我們剛才描述的節律:醒前上升、上午達高峰、然後下降,睡前接近最低點。失眠患者在這個整體模式上也有類似的上午升高和下降,但會出現兩個異常:睡前它會又回升一次;在半夜中段,即便皮質醇本應開始回升,有時也會出現異常的尖峰──就在深夜中間。這種異常回升或半夜尖峰,可能在某種程度上解釋入睡困難:理應在睡前下降並保持低位的皮質醇,在失眠者身上卻又跳回上升。
我睡不著。
而且在整個夜晚的前半段,它會一直保持偏低。
但在失眠患者身上,它有時也會激增。
我睡不安穩。
有很多創辦人跟我說,
為什麼我在這個平台上投的那則廣告沒有效果?
可能是文案不好,
創意不夠強。
但通常問題是在於他們沒有進行正確的對話。
因為那則廣告從未到達合適的人。
如果你做的是企業對企業(B2B)行銷,這就是很大一部分的關鍵。
而這正是 LinkedIn 廣告能為你解決的問題。
它們的投放鎖定非常精準。
你可以依職稱、資歷、公司規模、產業,甚至是某人的技能來鎖定受眾。
其網路包含超過十億名專業人士,
其中約有1.3億是決策者。
所以當你使用 LinkedIn 廣告時,你是在把品牌展示給對的人看。
依我經驗,LinkedIn 廣告在所有廣告網路中,對 B2B 的廣告投資報酬率最高。
如果你想試試看,請到 linkedin.com/diary。
當你在第一個 LinkedIn 廣告活動上花費 250 美元時,
我會為你的下一次提供額外 250 美元的廣告額度。
網址是 linkedin.com/diary。
適用條款與細則。
我們剛剛在談規律性、時機,以及所有這些事,還有品質與數量。
但我從你的研究中學到的一件事是,那最後的一個小時可能是我躺在床上最重要的一個小時。
我這麼說,部分原因是我女朋友大概只睡六到六個半小時。她睡得非常好,是那種完美的好眠者,
但她總是起得非常非常早。
部分原因是我之前提到的那種罪惡感。
我跟她談過那種罪惡感,
我跟她說,就該在床上待多久就待多久,
就多睡那額外的一小時。
部分原因是我發現,睡得越久,我們得到的 REM(快速眼動睡眠)越多。
好,能不能用這四個區塊跟我解釋一下?
為什麼那最後一個小時特別重要,為什麼我們不該在那時跳下床,
或為什麼我們應該在接近那最後一個 REM 小時結束時,使用某些睡眠裝置來叫醒自己?
當然可以。
這裡我們把睡眠分成四個區塊。
當我們剛入睡時,會進入第一階段的非快速眼動睡眠(輕睡)。
這個階段如果把你叫醒,你會說:「我剛剛根本沒在睡。」
它只是一個過渡階段,一個介於清醒與真正睡眠之間美妙的邊緣狀態。
所以它是你從醒著世界到睡眠世界的橋樑。
它不會持續很久,頂多十到十五分鐘左右。
然後你會進入睡眠的主力階段,第二階段的非快速眼動睡眠。
你一晚大約有一半的時間是在第二階段非快速眼動睡眠中度過的。
我不太喜歡用「淺睡」來稱呼非快速眼動的第二階段。我常用這個詞,但它不只是「淺」,我們在第二階段做了很多認知處理。
這很重要,不只是為了從深度非快速眼動睡眠回到第二階段,好再進入 REM。
我等會會說到這點。
所以我們剛入睡大約十分鐘,現在到第二階段非快速眼動睡眠,會待約十五到二十分鐘。
如果是在夜晚的前幾個小時,我們會進入非常深的非快速眼動睡眠階段。
在這個階段,腦波頻率變慢,但腦波的振幅變得非常大、強而緩慢。
在這裡你會獲得大量的修復,許多主要生理系統得到恢復與重建。
身體上的復原,
心理也一樣。
正是在深度睡眠期間,你會把新近形成的記憶按下「儲存」鍵,避免遺忘。
深度睡眠本質上是在為你今天學到的資訊做未來的保護。
它會把資訊從短期、不穩定的暫存倉,轉移到更永久的長期儲存處。
深度非快速眼動睡眠期間我們有這種跨區域的溝通。
把那些深而有力、緩慢的腦波想像成長波電台,像你以前在車上調台時的那種,
能讓資訊在腦中跨越長距離、大範圍路徑傳輸。
非常了不起。
所以我們從第一階段的淺睡,然後進入第二階段,
接著下沉到深度非快速眼動睡眠,會待約十五到二十分鐘,
然後開始再上升。
我們會回到第二階段的非快速眼動睡眠。
等等,我們是從一、二、三又回到二?
是的。
把它想像得更像是一段雲霄飛車的旅程。
所以我們從第一階段淺睡,然後到第二階段,
再深入到第三階段的深度慢波睡眠(深睡),
那就是你在睡眠追蹤器上看到的深睡部位。
這裡是淺睡,這裡是深睡。
第二階段非快速眼動睡眠是淺睡,
第三階段非快速眼動睡眠是深睡。
然後你會開始爬升,並在大約 70 到 80 分鐘後冒出來,出現一段短暫的 REM(快速眼動睡眠)。
哦,好,例如這樣。
這就是我們所謂的睡眠分期圖(hypnogram)。
我會把它放到畫面上給大家看。
我所描述的是這段像雲霄飛車的起伏。
我們入睡了,第一階段淺睡,進入第二階段,
然後下沉到大量的深度慢波睡眠,也就是第三階段,
那就是你在睡眠追蹤器上看到的深睡。
接著你會開始上升,大約 70 到 80 分鐘後會出現一小段 REM 睡眠,大約十分鐘左右的 REM。
然後你又會回到非快速眼動睡眠,然後再上到 REM。
下降到非快速動眼睡眠(non-REM),然後上升到快速動眼睡眠(REM)。
下降到非快速動眼睡眠,然後上升到快速動眼睡眠。
有趣的是,非快速動眼與快速動眼之間的比率會改變。
不過這裡有個迷思,而且有點問題。
我們人類非快速動眼與快速動眼的平均週期是90分鐘。
所以我們每90分鐘會先下降到非快速動眼睡眠,然後再上升到快速動眼睡眠。
接著又回到非快速動眼,然後再上到快速動眼。
也就是說,我們在這個90分鐘的週期中,先落入非快速動眼睡眠再上升到快速動眼睡眠。
問題是那只是平均約90分鐘。
每個人的週期可以從70分鐘到120分鐘不等。
所以,你可能看過那些裝置,某些創業公司在吹噓說——他們會在你90分鐘週期中的理想時刻把你叫醒。
床邊那個東西,我關燈時按一下它,它就會開始它的90分鐘週期,然後去找出叫醒你的完美時刻。
這是胡扯,因為我的睡眠週期可能是75分鐘,而你的是105分鐘。
那個裝置不知道,因為它硬性以90分鐘為準。
在某種程度上這是荒謬的。
但我們確實每約90分鐘下降到非快速動眼,再上到快速動眼。
不過會改變的是,在整晚過程中,那90分鐘週期內非快速動眼與快速動眼的比例會變化,
在夜間的前半段,大部分的90分鐘週期包含大量深層的非快速動眼睡眠,而快速動眼睡眠非常少。
但隨著你進入夜晚的後半段,這個跷跷板般的平衡會翻轉,你在後半夜會花更多時間處於快速動眼睡眠,
尤其如你所說,最後兩個小時特別明顯。
為什麼這很重要?
就像你為你女朋友所說的,假設我通常在午夜上床(為了計算方便,我不是說這是理想時間),早上八點起床。
但明天我得趕飛機回家,所以我要早兩個小時起床。
也就是說我要在六點而不是八點起床,我少睡了兩小時。
那我總共少了多少睡眠?我少了總睡眠的25%,八小時裡的兩小時,25%。
表面上是這樣,但也不完全是。
我雖然少了25%的總睡眠,但我可能少了50%、60%、70%的所有快速動眼睡眠。
為什麼?因為快速動眼睡眠主要出現在夜晚的後半段,特別是最後幾個小時。
所以理解睡眠週期的關係並非僅是學術上的事,這也很實際,因為它會影響你獲得的睡眠類型。
事實上,如果有人問我怎麼能得到更多的快速動眼睡眠,我會說最簡單的方法就是比平常多睡15分鐘,把起床時間往後推15分鐘,
這樣你就會不成比例地獲得更多的快速動眼睡眠。
為什麼快速動眼睡眠很重要?首先,快速動眼睡眠是一種大腦極為活躍的狀態。
事實上,大腦的某些部分,特別是那些深層情緒中樞——如果我把大腦剖開給你看,
我們有這些深層的情緒中樞,它們位於這裡,實際上就在腦幹上方、靠近裡面的位置。
這些情緒中樞叫做杏仁核,你的大腦左右各有一個。
那個腦區與並行運作的一個記憶結構——海馬體——一起,這兩個腦區構成我們所謂的邊緣系統。
你可能聽過邊緣系統,指的就是大腦的情緒中心。
在你做夢睡眠時,這些區域的活動可比清醒時多出高達40%。
夢睡眠就是快速動眼睡眠(REM)。
所以REM睡眠就是那個階段。
當然這也取決於你如何定義「做夢」。
如果你把做夢定義為任何在醒來時可被報告的心理活動,那麼在所有睡眠階段,包括淺層非快速動眼和深層快速動眼,你都會做夢。
那聽起來會是怎麼樣?如果我把你叫醒,問:「Stephen,剛剛在你腦中在想什麼?」你說:「我在想下一次你會進來叫我起床的時候。」那也算是一個夢的想法。
大多數人把「夢」想成我們在快速動眼睡眠時的那些夢,這也是為什麼我們稱之為夢睡眠。
快速動眼睡眠的夢非常豐富,而且具有敘事性。
事實上,昨晚當你入睡進入夢睡眠時,你變得極具精神病性。
抱歉,在你拒絕我對你夜間精神病性行為的診斷之前,讓我給你五個好理由。
當你昨晚進入夢睡眠時,你開始見到並不存在的東西——也就是出現幻覺。
第二,你相信一些不可能為真的事——也就是出現妄想。
第三,你對時間、地點和人物感到混淆——在精神醫學上,我們稱之為定向障礙。
第四,你的情緒劇烈波動——這就是所謂情緒不穩定。
然後多麼奇妙的是,你我(我把自己也算進來)今晨醒來後,忘記了大部分甚至全部的夢境體驗——我們有健忘。
如果你在清醒時經歷上述任何一項症狀,你通常會尋求某種心理或精神方面的幫助。
但基於我們現在才逐漸理解的原因,這似乎是一個正常的生物與心理過程。
那麼原因是什麼?我們為什麼會做夢?
我們做夢至少有兩個不同的原因。第一個原因是情緒急救。
快速動眼睡眠就是我所說的「隔夜療法」。
而正是在做夢的睡眠階段,你的大腦會處理那些困難、痛苦、有情緒的經驗。
它像是一種夜間的撫慰劑,
把那些困難、痛苦經驗的尖銳邊緣磨平,讓你隔天回來時,對一個情緒事件有記憶,
但那回憶已經不再那麼情緒化。
你不會再有同樣那種強烈、反胃般湧現的情緒能量。
為什麼快速動眼睡眠(REM 睡眠)能做這種隔夜的「治療」、這種去強化?
為什麼 REM 睡眠能夠把資訊這個橙子上的苦澀情感外皮剝掉?
原因如下。
做夢睡眠、REM 睡眠,是一天二十四小時中唯一大腦會把一種與壓力有關的神經化學物質──去甲腎上腺素(noradrenaline)關掉的時間。
你可能聽過在身體下方的姊妹化學物質叫做腎上腺素(adrenaline)。但在大腦這邊,我們沒有腎上腺素,只有去甲腎上腺素。
REM 睡眠是唯一會把它完全關掉的時刻。
我們提出一個理論,稱為隔夜療法:如我之前所說,你的大腦有情緒中心和記憶中心,情緒中心是杏仁核,記憶中心是海馬迴。
當你進入做夢睡眠時,會重新啟動那些結構,
所以大腦有機會重新活化、重播並重新處理那些帶有情緒的經驗。
然而它是在一個所謂「安全」的神經化學環境下做這件事,因為那個壓力化學物質去甲腎上腺素被完全關掉了。
因此這是剝除記憶中情緒的理想化學治療方式。
我們提出一個假說,或許最能代表這種機制失靈的疾病是創傷後壓力症候群(PTSD)。
因為當你與那些病人交談時,不僅我們看到他們的 REM 睡眠被擾亂,往往他們會說,「我就是無法擺脫那件事」。
他們所指的是:退伍軍人現在去超市,走出來時在停車場裡車子回火了一聲,他們立刻就閃回到在戰場上的爆炸情景。
發生的事是大腦沒有把情緒從那個記憶中剝離開來,
所以每次他們重溫那段記憶,就會重複出現同樣的情緒反應。
難怪我們提出:大腦隔天又回來對睡眠說,「對不起,睡眠,我還有這個創傷記憶,你能不能再幫我把記憶裡的情緒剝掉?」但它又失敗了。
隔天晚上又回來說,「抱歉打擾你,但我還有這個帶情緒的記憶,請你再做一次把情緒從記憶剝離的把戲。」又再次失敗。
這聽起來就像是我們在 PTSD 中看到的反覆噩夢的破錄片段。
為什麼會這樣?
這些 PTSD 病人大腦中的去甲腎上腺素水準過高。
幾年前我在一個會議上發表這個理論,那時這只是一個在尋找數據的理論。
就在同一個會議上,發生了一個令人起雞皮疙瘩的時刻:有一位來自普吉特灣(Puget Sound,西雅圖郊外)的精神科醫師,他在退伍軍人事務管理局(Veterans Administration)治療退伍軍人時,使用一種治療高血壓的藥物,叫做普拉唑辛(prazosin)。
普拉唑辛在退伍軍人事務管理局是廉價的通用藥,而且它能通過血腦障壁。
當普拉唑辛進入大腦時,其中一個作用就是把去甲腎上腺素的濃度降低。
為什麼這很有趣?他困惑的是:我給這些有 PTSD 的退伍軍人這個降血壓藥,對他們的血壓幫助有限,
但他們都回來說,那些反覆的噩夢漸漸消失了,我睡得比較好,也覺得比較好。
他無意間治療了他們過高的去甲腎上腺素,而那正是阻礙大腦在 REM 睡眠時把記憶中的情緒處理掉的原因——在那些 PTSD 患者中,去甲腎上腺素太高了。
但透過這個藥物治療,他無意中在 REM 睡眠期間把去甲腎上腺素的水準降下來。
最後這成了退伍軍人事務管理局為反覆噩夢開的為數不多的藥物之一。
為什麼?因為大腦終於進入了一個所謂「安全」的化學狀態,因為去甲腎上腺素不再那麼高——而他就是用這藥治療他們。
所以他擁有一組在尋找理論的數據,而我有一個在尋找臨床數據的理論。
於是他發表後我立刻衝去找他,把他請到柏克萊(Berkeley),我們整天在一起工作,還一起吃飯。
最後他去做了臨床試驗。
順帶一提,這不是對所有人都萬靈藥,不是對每個人都有效。
我也會說,現在對噩夢有一個較好的治療,如果你受噩夢困擾,那就是影像重演療法(Image Rehearsal Therapy, IRT)。
它透過一種我們大約二十年前發現的、令人難以置信的記憶機制發揮作用,叫做記憶再鞏固(memory reconsolidation)。
當你學習資訊時,打個比方,想像你打開一個 Word 文件,開始輸入所有資訊,按下儲存,
隔天你再回來,雙擊那個文件,卻被 Word 鎖住,無法再編輯;那是一個很糟的資訊儲存系統,真的很糟糕。
你的人類記憶其實也類似:你形成新記憶,然後睡覺,並把它們「儲存」。
但當你回去重新活化那段記憶,當你回想一個記憶時,你會把它拉回到一個被打開的狀態。
這就像對那段記憶按兩下滑鼠一樣。
而那段記憶又會再次變得脆弱且可塑。
所以你可以更新並編輯那段記憶。
然後隔天晚上,你再把它重新儲存。
這叫做記憶再鞏固(reconsolidation)。
第一晚我把它儲存起來,這是鞏固(consolidation)。
然後我重新活化它。
我修改它。
接著在隔天晚上,我再把它重新鞏固(reconsolidate)。
回到惡夢這個主題,事實上你可以把這套方法用在那些因創傷而有惡夢的病人身上。
舉例來說,假設你遇過一場可怕的車禍。
你的煞車失靈,闖過紅燈,被側撞。那實在相當創傷、非常可怕。
你和治療師一起處理這件事,因為你每晚都重複做同一個車禍回放的惡夢,你和治療師一起工作,並把夢說出來。
你要主動、大聲地回憶那個夢。
但在治療師的協助下,你會修改夢的結果。
所以不是我說煞車失靈,而是在和治療師共同構想的新情境中,你說你低頭發現車裡有手煞車。
於是你慢慢拉起手煞車,把車安全停下,靠到路邊,沒有發生事故。
你所做的,就是重新打開那段創傷記憶,並改寫敘事。
然後你睡覺,並把那段記憶更新。
透過每天醒著時都去回憶並改寫那個記憶,惡夢的嚴重性會逐漸消散,每晚都會有所改善。
這種方法叫做影像演練療法(image rehearsal therapy)治療惡夢。
它非常有效,可能比我之前提到過的 prazosin 藥物還更有威力。
我猜人們失眠且出現惡夢,通常有各種與創傷有關的原因。
啊,這是一個好問題,在某種程度上,什麼是壞夢和惡夢的差別?
因為我們所有人都會有壞夢。
壞夢通常發生得不頻繁,可能一個月發一次、或兩個月發一次。
惡夢障礙的定義是這些夢必須頻繁出現,可能每週至少兩次,並且會把你從睡眠中吵醒,讓你對夢有清晰的記憶。
此外,還必須造成你白天的困擾,讓你對白天感到不舒服、造成精神上的痛苦。
更進一步,如果這開始導致你感到絕望或覺得生命不值得活下去,
你就絕對需要去找人求助。
我們對惡夢的發現是這樣的:
睡眠時間太短、睡眠不足、少於六小時,
會使你有自殺意念、嘗試自殺或不幸的自殺完成的機率提高大約100%到150%(也就是風險增加一倍到一倍半左右)。
那就是糟糕的睡眠。
事實上,若短睡眠會把自殺傾向的機率提高約150%,
我們並不認為惡夢本身直接造成自殺傾向,這不是我們的看法。
我們相信的是,惡夢比睡眠中斷更像是一個預警信號。
惡夢似乎像煤礦裡的金絲雀一樣,是一個預警器。
它是從我們夜間睡眠的電性雜訊中溢出來的痛苦訊號,
對你的自殺傾向、自殺嘗試,甚至如我所說的自殺完成非常敏感。
惡夢是一個生物標記(biomarker)。
如果你有讓你痛苦並把你吵醒的惡夢,你需要去和某人談談,尋求幫助。
這非常重要,因為有有效的方法可以使那些惡夢消散。
我當時在試著理解這到底是個故障還是一個訊號。
我想可能兩者兼有。
一個很好的問題是:它是適應性的還是 maladaptive(不適應性)的?
做惡夢是一件好事還是壞事?
我們還沒有完整的答案。
但讓我回到之前提到的,夢眠有兩個功能,而我們還在討論第一個:情緒急救(emotional first aid)。
你的思考非常敏銳。
我們相信至少是正常範圍內的夢(不是惡夢)是有益的。
惡夢可能是系統失靈,就像我剛才在談 PTSD 中重複性惡夢的情況。
事實上,重複性惡夢在 PTSD 中是如此常見,以致於沒有重複性惡夢就很難被診斷為 PTSD——這就是它們的診斷性之高。
但正常的夢,即使是壞夢,也是有益的。
我怎麼能做出這樣的主張?
有一項研究由已故的睡眠科學家羅莎琳·卡特賴特(Rosalind Cartwright)進行。
她研究那些經歷過艱難時期的人,像是喪親或非常痛苦的離婚,
並因此變得憂鬱。
在那段經歷期間,她以治療師的身分看診這些人,
並讓他們做夢境回憶。
她讓他們每晚寫夢境日記,然後追蹤這些病人一年。
結果發現,大約一半的人在 12 個月後已從憂鬱中緩解,重新好轉;
另一半則仍持續憂鬱。
於是她把這兩組人的資料拿出來比較,
問:「他們的夢有什麼不同嗎?」
結果顯示確實有差異。
但兩組人不論是否走出憂鬱,在當時都在做夢,
兩組人都有快速動眼期(REM)睡眠,都在做夢。
那時候差別在哪裡?
那些後來憂鬱症獲得緩解、變好的人,
他們在事件發生的當下,夢到的就是那些事件本身。
而那些沒有臨床緩解的人,他們也會做夢,
只是夢的不是自己經歷的那個經驗本身。
換句話說,僅有 REM 睡眠是不夠的。
僅有 REM 睡眠並做夢也不夠。
你需要在夢中夢到你正經歷的那個艱難、痛苦的經驗,才能獲得臨床上的改善。
哇,所以如果我生活中有困擾,是不是要在睡前去想它?
有點是,也有點不是。
你必須明白,根據你相信的來源,我們花了大約 340 萬年的演化,才發展出所謂人類祖先的睡眠、夢境與快速動眼睡眠(REM)。
我覺得那幾百萬年的演化大概比我更懂夜晚夢境應該是什麼樣的正確藍圖與播放清單,
因此我不需要為此焦慮,也不該試圖硬把它強迫出來。
夢眠的第一個功能是情緒急救,這一點有很好的實證資料支持。
但夢境還有第二個完全獨立的好處。
夢境是一種資訊的鍊金術。
夢境就是創造力。
我已經說過,在深層的非 REM 睡眠期間,我們會把新學到的記憶固定下來,就像琥珀把化石封存一樣。這發生在深睡階段,能保存新資訊的各個片段。
接著會來到一段較長的 REM 睡眠(在深睡之後),這時記憶處理進入第二階段。REM 睡眠會開始把你最近學到的東西,與你過去所有的知識庫融合起來。
因此你醒來時,會擁有一個經過修訂的全腦聯想網,能為先前難以突破的問題找出解答。
可以把這想像成記憶的團體治療:REM 睡眠把你白天學到的所有資訊聚在一起,給每個記憶掛上名牌。
但和清醒時那種合乎邏輯的聯想不同,REM 睡眠更像一次失靈的 Google 搜尋──你輸入「CEO 的日記」,結果卻跳到第 20 頁,內容竟然是猶他州的一場場地曲棍球比賽,你會想,等等,這怎麼可能?
原來是有人很久以前找到一本失落的日記,而發現日記的人在那個鎮上是個知名的 CEO,當時他在看比賽。這是一種遙遠、不那麼明顯的連結。
但事實上,這正是夢境的意義。好像我們帶著拼圖碎片入睡,經由夢境,醒來時拼圖變完整了。
當你開始把那些平常不會放在一起的東西結合起來,
而這些結合偶爾會帶來顯著的演化適應性提升,
那就是創造力的生物學基礎。
這也是為什麼沒有人會對你說:「史蒂芬,你應該醒著想清楚一個問題。」沒有人這麼說。
大家都會告訴你要「把問題睡一睡(sleep on a problem)」。我查過至今各種語言,從法語到斯瓦希里語,
大多文化都有類似「睡一覺再想」的說法。我的論點是,睡眠帶來的創造性好處超越文化界限,
是智人共同的經驗。
有一項對業務人員來說無形但真實的負擔,卻很少被人提起:
記住一切的心理負荷──會議記錄、時程與其他瑣碎大小事。
直到我們開始使用贊助商的產品 PipeDrive(對中小企業老闆來說是最好的 CRM 工具之一)之前,
我們的想法是這能減輕團隊不必要的認知負擔,讓他們能少花時間在繁瑣的行政上,多花時間與客戶面談、建立關係。
PipeDrive 做到這一點了。它是一個如此簡單卻有效的 CRM,能自動化銷售流程中那些乏味、重複且耗時的部分。
現在我們的團隊可以更好地培養潛在客戶,同時還有精力專注於真正能促成交易的高優先事項。
已經有超過 10 萬家公司、來自 170 個國家使用 PipeDrive 來拓展業務,而我自己也用了將近十年。
免費試用 30 天。無需信用卡,免付費。
直接用我的連結 PipeDrive.com/CEO 開始吧。就是 PipeDrive.com/CEO。
給我 15 秒,我來說明如何在線上建立一個可行的事業。
我看到成功的人並不是有完美計畫──他們只是邁出第一步,然後再走下一步,然後持續前進。
他們保持執著,也保持一致性。
Stand Store(我共同擁有的平台,也是我們的贊助商之一)是把你的知識轉化為收益的最佳第一步。
只需幾分鐘就能啟動你的事業,開始販售數位商品、提供教練服務、經營會籍或社群──不必為技術或冗長的設定頭痛。
數以千計的創業者、內容創作者與敢於冒險的人使用 Stand 來掌控自己的未來,因為 Stand 為願意努力、願意押注自己的人而設。
如果你準備好開始建立,就加入我們。
今天就到 stephenbartlett.stan.store 以免費 14 天試用啟動你的事業。
還有一件跟現在可能正在收聽的人(他們的受眾類型)以及他們為什麼會點進來有關,但我們還沒談到的最重要的事是什麼?
你知道,他們大概是在找什麼;我們有追求最佳化的人、睡眠習慣不好的人,
還有真正有睡眠障礙的人。
對於這些人來說,我們還沒談到但其實應該談的一件最重要的事是什麼?
可能是那個反烏托邦式的未來。
來談談那個反烏托邦未來吧。
在現今這個時代,一個 podcast 如果不包含至少一點反烏托邦的未來想像,那算什麼 podcast?
那個反烏托邦未來是什麼?
大概自從你我上次談話以來,最轟動的發現就是我們所謂的「遺傳性短眠者」的發現。
這些人因為基因突變,能夠只靠短至 6.25 小時的睡眠生存,
也就是說 6 小時 15 分鐘,且他們的大腦和身體都沒有任何功能受損。
他們只睡 6 小時也能過得很好。
我知道你要說什麼了。
我們現在已經辨識出四個基因。最早被發現的兩個基因,
第一個叫做 DEC2 基因,DEC2 基因。
第二個叫做 ADRB1 基因,我承認,聽起來像下一張 Radiohead 的專輯,
但它不是下一張 Radiohead 的專輯。
這些基因讓這些人能夠以通常會造成可預測疾病與健康問題的睡眠量活下去,就像我們之前談到的那樣。
所以此刻,可能有些正在收聽的人在想:「我想我就是那種人。」
為了給這件事一些比較,妳一生中被雷擊的機率是 0.0064(高度不可能)。
你有 ADRB1 基因的機率是 0.004。
那 ADRB1 基因是那個短眠基因嗎?
它是其中一個短眠基因。
換句話說,你在一生中被雷擊的機率,統計上還比你擁有那個短眠基因的機率高。
所以機率很低。
順帶一提,為什麼會這樣?他們為什麼可以逃過這種影響?
我們現在透過某種基因操作已經了解原因了。
首先,他們白天的清醒驅力強得多。
你我以及其他普通人,白天的意識會有那種起伏,
有時會有倦怠感、覺得有點想睡、拖拖拉拉,然後又回升——他們沒有那種情況。
他們像開關一樣,像調光開關。
你我醒著時可能大概到 80% 的亮度,有時會閃爍,
然後睡眠時可能掉到 20%。但燈並沒有完全關,睡眠品質還可以但不是特別好。
這些人是全有或全無的現象。
白天他們是 100% 的強光,然後——他們可以輕鬆維持 17、18 個小時的清醒狀態沒問題。
然後當他們睡覺時,他們睡得很沉、很有效率。
記得我們談過睡眠效率,我希望是 85% 或以上。
他們夜間幾乎所有時間都花在穩定、深沉的睡眠上。
而且他們的睡眠深度更大。
所以他們白天更清醒。
他們累積出更強的醒著驅力,也就是腺苷(adenosine),
這表示當他們睡覺時,整晚睡得更沉,
因此白天又能保持更強力、更長的清醒時間。
第二,他們不會受時差影響。
什麼鬼?
你說他們不會有時差反應?
因為他們強大的清醒驅力,當他們的晝夜節律錯位時,
就好像他們沒有跨越時區一樣。他們可以繼續保持清醒。
他們有很強的清醒驅力。
這些人是誰?
他們就是那些遺傳性短眠者。
他們會把這些基因遺傳給孩子嗎?
會的。
那他們的孩子也有一樣的情況嗎?
是遺傳的。
我可以有嗎?
嗯,先在談到反烏托邦之前退一步看,這件事除了生物學上的趣味之外還告訴我們別的事情。
它指出演化的一個深刻陳述:大自然已經以基因的方式想出把睡眠「壓縮」的方法。
就像壓縮檔一樣。你可以把八小時壓縮成六小時。
你知道電腦上可以把一堆檔案打包,然後壓縮成一個 zip 檔,變得更緊湊、佔用更少空間。
他們的壽命一樣嗎?
從我們所知來看,似乎是一樣的。
所以某種程度上,透過基因,演化想出了一種把八小時壓縮成六小時的方法。
那反烏托邦在哪?
我們都聽過 CRISPR,這個基因編輯操控工具是我隔壁那間實驗室在加州大學柏克萊分校發現的,Jennifer Downer。
她因此獲得諾貝爾獎。
是否存在某個未來(我希望沒有),我們會開始把那些需要七到九小時睡眠的人,
透過基因工程改造成只需要六小時?
想像一下醫療負擔與成本的減少,因為現在睡眠不足的負擔是龐大的。
睡眠不足會讓大多數國家的 GDP 少掉大約 2%。
在美國,睡眠不足造成的成本是 4,110 億美元。
在英國大約是 400 億美元。
在日本大約是 500 億美元。
如果解決睡眠不足這場流行——而我一直在努力宣導「睡夠」——
你可以在正面的方向上造成巨大的經濟變動。
但在這裡,如果你開始用基因工程改造人類,你能不能減輕那些現在需要睡七到九小時的人所帶來的負擔,因為他們不再需要七到九小時?
為什麼你會說,希望不要?
嗯,我希望不要,因為我想會發生以下幾件事。不是說我反對這個想法。我很樂意看到疾病和痛苦的負擔被減輕,人們不再受此折磨。如果我能用基因方法做到,我會這麼做。你可以想像有人會說,想想生產力的好處吧,這會有巨大的上行潛力。人們更有效率,可能也會多消費。從資本主義社會來看,這是完美的,是廣告人的夢想。因為當你睡覺時,這跟資本主義社會的價值觀是背道而馳的。為什麼?因為你既不在生產也不在消費。這聽起來很犬儒,我不完全認同那種觀點。但不管怎樣,如果我們用基因工程做到這些,所有這些事情會不會明顯變好?
我為什麼畏懼?我確定一旦「六小時變成新的八小時」,大家就開始睡四小時。然後我又回到同樣的戰鬥裡,因為六小時成了你需要的最低值。他們會說,好吧,如果那是最低值,那我就睡四小時。當我找到下一個基因能讓你靠四小時睡眠苟且過活時,他們又會說,那太棒了,所以我就可以降到兩小時。這幾乎成了一種睡眠貨幣式的通膨,我總是在跟它抗爭。在某個時候,我總會處於那場戰鬥的弱勢。這些帶有該基因的人可以在四到六小時睡眠下依然蓬勃發展,而不會有大多數人會遇到的負面影響。對吧?那真讓人忌妒。所以,這到底是怎麼回事?我們看到的是這種驚人的睡眠濃縮與一種史詩般的清醒驅動。他們是更有效率的睡眠者。他們能在六小時內完成你我可能需要八小時才能做完的事。
我想問,有沒有簡單的測試方法?我想去實驗室做……
對。如果你做過那些基因檢測套件,很多都允許你下載原始資料。你只要下載原始資料,就有一家公司,我想叫做 Prometheus(普羅米修斯)。我和他們沒有任何關係,也不確定他們多可靠。但你把原始基因資料上傳到他們的模型裡,它會把資料拆解出來。通常那些基因服務會給你一個漂亮的 PDF,大概十五頁,講主要的東西;而 Prometheus 比較像老派的科學宅,他們會直接給你一個粗糙、有點簡陋的大約五十頁報告。介面很糟,但你可以進去搜尋,看看我有哪一型的 DEC2 基因?或是哪一型的 ADRB1 基因?它會告訴你,你是不是基因上的短睡者,你就可以找出來。
我最近也常在想某些飲食狀態是否會影響睡眠。我們講的是晝夜節律。我最近想得很多的是禁食。還有,我想我、我自己和那邊的傑克現在都處於生酮狀態。喔,有趣。當你在思考大腦表現、睡眠和不同狀態時,你會不會多想想禁食或生酮?
是的,這是一個混合的議題。如果你看飲食,當然你吃的東西會改變你的睡眠。但或許更有力的是,睡眠如何改變你吃東西的方式,以及你如何處理那些卡路里,當你睡眠不足時體內會發生什麼。所以我在短睡時會有很多渴望。是的,你會。而且這有原因。首先,有兩種食慾激素,叫做瘦素(leptin)和飢餓激素 ghrelin——聽起來像霍比特人,我知道,我有點像在說《魔戒》。瘦素是告訴你大腦「你飽了」的訊號,表示你已經吃飽了,不要再吃。ghrelin 則相反,會讓你的肚子咕嚕叫,告訴你「你餓了,還沒飽,需要多吃」。
當你睡眠不足時,告訴你「你飽了、別吃了」的瘦素功能會受損,這個激素會降低,所以你失去了「我飽了」的訊號。更糟的是,告訴你「我餓了」的 ghrelin 會上升。這樣你就會有大約 30% 到 40% 的飢餓感增加。最後一點是,當你睡眠不足又攝取熱量時,你處理那股能量的方式會不同:睡眠不足時你的身體比較傾向把卡路里轉成脂肪,而不是像例如以肌肉中的糖原形式儲存。
喔,所以當我睡眠不足時,這就是為什麼你比較容易長腹部脂肪。沒錯。更糟的是,有一項很棒的研究把正在節食的人分成睡眠充足和睡眠不足兩組。令人著迷的是,兩組都減了體重,實際上減得差不多。所以你會想,好吧,那還好。問題是如果你看看失去的是什麼,就會發現問題:那些在節食但睡眠不足的人,所失去的體重中有 70% 來自瘦體重(肌肉),而不是脂肪。換句話說,當你睡眠不足時,你保留了你想要減掉的脂肪,卻失去了你想保留的肌肉。天哪。
該死,睡眠這回事真重要,不是嗎?
回到生酮(ketosis)的話題,順便說一句,我覺得人一進入禁食狀態,通常會發現睡眠時間變短。有人會說:「我睡得更有效率了。也許只睡四、五個小時,但感覺更清醒、精神更多。」這其中一部分確實與生酮有關。當你熱量攝取不足時,大腦會開始察覺有問題,感覺你正走向飢餓狀態,於是會啟動一種名為 orexin 的化學物質。Orexin 是促醒化學(促醒肽),它會促使大腦釋放更多這種促醒物質。因此當你在禁食時,更容易維持清醒、待得更久,大腦會有意讓你睡得少一些。並不是因為它想讓你少睡,而是因為在我們的演化過去,唯一出現短睡眠的時候就是卡在熱量赤字時,原因又回到你必須多待著清醒去找食物的那個觀念。你的大腦不知道你是刻意禁食,這在很多方面其實是件好事。但這也是為什麼有人禁食時會說「我的睡眠完蛋了」,「我的睡眠變得非常非常短」。
所以當我進入生酮,睡眠會降到大約五、六小時,我的 WHOOP 分數就會暴跌,直到我度過那段過度轉換期,可能要花一、兩個禮拜,然後我的睡眠分數才會穩定下來。但那個初期轉換期,看起來就像生理上的震盪。確實如此,而造成震盪的就是那種叫做 orexin 的促醒化學,它會強烈地迫使你保持清醒。順帶一提,拿嗜睡症(narcolepsy)的人來說就是個反證——嗜睡症是一種在白天不自主、無法控制地睡著的睡眠障礙,我剛才說當你禁食時,大腦會大量釋放 orexin,讓你清醒而非常有精神;嗜睡症患者則相反,我們研究他們的大腦發現,他們缺乏這種促醒化學 orexin。所以他們無法穩定地保持清醒,他們的問題正好和禁食時相反:你因為 orexin 太多而十分清醒,他們則是 orexin 太少而無法維持穩定的清醒狀態,結果總是在打瞌睡。
關於 orexin 的這段發現,催生了我實際上很讚許的一個全新睡眠用藥類別,而且大多數人都不知道它。可以說我們已經進入睡眠藥物的「Web 3.0」世代。Web 1.0 是苯二氮䓬類(benzodiazepines),像 Xanax、Valium,那些對睡眠幫助不太好;第二波、Web 2.0 則是像 Ambien、Lunesta、Sonata 這類藥物。這兩類藥作用很像:它們作用到大腦皮質,去刺激一種叫 GABA 受體(GABA,即 γ-氨基丁酸)的受體,GABA 是大腦主要的抑制性神經傳導物質。當這些藥物充斥你的大腦時,就像按下紅燈,停止皮質的神經放電,基本上是讓你被鎮靜。鎮靜不是睡眠,但當你吃了 Ambien,你會把鎮靜誤認為睡眠。那不是完全一樣的,也不是自然型的睡眠。
但在我們透過嗜睡症的故事了解到嗜睡症患者缺乏 orexin、白天不當地睡著之後,就會想到:那麼失眠在夜間又是怎麼回事?失眠幾乎就是嗜睡症的相反:嗜睡症患者在白天想清醒卻睡著;失眠患者在夜晚想睡卻清醒。所以研究者想,如果 orexin 這顆控制大腦清醒音量的按鈕在失眠患者那裡出了問題,我們是否可以研發一種藥,不像 Ambien 那樣在皮質造成鎮靜,而是深入腦幹去作用於 orexin 的中樞?這些新藥被稱為 DORA(D-O-R-A,複數為 doras)——一類藥物。目前有三種獲 FDA 核准的藥物,我盡量把名字念出來:suvorexin、lomborexin 和 daradirexin。我的突觸裡塞滿了類似這樣的名稱,但就是這三個 FDA 批准的藥。它們像一雙巧妙的化學之手,深入腦幹,那裡正釋放著 orexin,然後把清醒的音量調低一點,退後一步,讓與清醒相反的東西進場——也就是所謂的自然型睡眠。
如果看那些臨床數據,這些藥確實會讓你睡得不是一定更久,但在夜裡清醒的時間少了,睡眠效率提升、連續性更好。不過我作為一個科學家會很懷疑,我可能會說:好吧,這新藥增加了你的總睡眠時間、改善了睡眠效率,但我有四個字:是,可是那又怎樣?只是因為我把睡眠「加回」你的夜晚,我怎麼知道那是功能性的睡眠?怎麼知道那是有用的睡眠?難道它不只是像垃圾 DNA 一樣的「垃圾睡眠」嗎?
他們做了一項研究,觀察所謂的大腦清潔系統——glymphatic 系統。你的大腦有一套清潔機制,在深層非快速動眼期睡眠時會啟動高速運作,將代謝性毒素沖刷出去,其中兩種就是 β-澱粉樣蛋白和 tau 蛋白,這兩者是阿茲海默症的禍首。這也是為什麼我們知道睡眠如此重要,因為夜間良好的睡眠會清潔(大腦)。
這是一種能把阿茲海默症相關毒素洗掉的強力淨化機制。
所以他們做了一項研究。
天知道他們怎麼說服這些人參加的。
但他們把人找來了。
受試者年齡都在 50 歲或以上。
在前一晚和當天早上,他們都接受了腰椎穿刺,
抽取腦脊髓液,以便測量睡前與睡後大腦裡有多少代謝廢物,包括像 β-澱粉樣蛋白和 Tau 蛋白這類的代謝廢棄物。
然後他們要麼服用這些藥物──所謂的 DORAs,要麼服用安慰劑。
確實,當他們服用這類新藥(有時被稱為 Web 3.0、DORA 類藥物)時,他們的睡眠變得更好。
但他們還發現,不只是睡得更好,隔天早上他們的大腦比安慰劑組多清除了 β-澱粉樣蛋白和 Tau 蛋白。
換句話說,這不只是附帶出現的無效睡眠現象。
這是有益的睡眠,是適應性的、有用的睡眠,因為藥物誘導的睡眠洗走了更多阿茲海默症相關的蛋白。
這是首次證明──他們現在也在動物模型上複製了結果──這類安眠藥並非對健康不利,這點與像 Ambien 這類藥不同。
事實上,最近有研究顯示 Ambien 會讓夜間腦部的清除脈動(腦脊液淨化的脈動流動)減少約 30% 到 40%。
但這是一類做相反事情的新藥。
這是新發現。
而且是新的。
所謂的 DORAs(拼法為 D-O-R-A,末尾的小寫 s 表示複數)。
問題是,在美國很多保險公司目前並不給付這類藥物的費用。
有些會給付。
我相信在這三種 DORAs 中,並非全部在歐洲或英國都能取得。
大概是這樣。
而且它們實在太貴了。
如果自費的話,這些藥物每月可能高達 400 美元。
有些失眠患者,當我在他們經歷了糟透的一個月睡眠後去找他們,如果我跟他們說:看,如果你現在給我 400 美元,我可以像揮動魔杖一樣把過去一個月所有那種糟糕的睡眠徹底消除,你會願意給我 400 美元嗎?
大多數人會說,當然,拿去吧,收我的錢。
但話說回來,現在還是有人會被價格擋在門外。
不過,如果你正在為失眠苦惱,請考慮了解 DORAs,同時也做 CBT-I(失眠認知行為療法)。
我沒想到最近有那麼多新的科學與研究發現,說明如何睡得好、腦中發生了什麼,以及一些讓很多人睡不好生活因素。
想到這一點,我想做一件我從未做過的事──這在 Diary of a CEO 節目上是世界首創──我要在下方放一個連結。
因為我覺得這一集特別適合分享給那些特別為睡眠煩惱的朋友、睡眠優化者或有睡眠障礙的人,他們會從中獲益良多。
所以我會在你正在收聽這個播客的平台的節目說明中放一個連結。
點進去你會看到你有一個個人化的連結可以分享這一集。
凡是分享這一集的人,不論是在社群動態、WhatsApp 群組、或用 email 發給朋友,只要有人點聽你分享的連結,你就會累積點數。
我會對這些分享者予以獎勵。
當你點進那個連結時,你會看到誰分享得最多。
部分原因是,很多人會在街上跟我搭話,也曾在我們上一次的對話後來跟我說,
你跟 Matt Walker 的那段談話太棒了,我把它傳給我阿姨,她照著做、改變了這些習慣,現在睡得很好,然後這帶來了深遠的下游影響。
所以我想建立這個小系統,鼓勵大家把這集分享給正在為睡眠掙扎的人。
因為我確實相信,睡眠是許多毀掉我們生活的下游症狀的上游原因,不管是關係問題、性慾問題,還是創造力問題。
我看你的一些作品,看到你不久前跟 Rogan 的那段對話,裡面你提到睡眠不足會讓人的基因基本上以不同方式運作,你說有 700 個基因在以不同方式工作。
對,711 個基因的活動會因缺乏睡眠而扭曲。
有些與心血管疾病、壓力或發炎相關的基因被過度表現,另一些與免疫系統相關的基因則功能受損。
所以你會變得免疫力不足。
如果你是那種持續為睡眠苦惱、累積睡眠負債的人,這會形成一個向下惡化的螺旋。
那個連結就在下方,去看看吧。
我們這個播客有一個結尾傳統,就是上一位來賓會留一個問題給下一位。
留給你的問題是:成功帶給你什麼,是你從未夢想過的?
它帶給我兩件事,一件是有益的,一件較不如此。
有益的是,我現在有機會──也是被賦予機會──能飛遍世界,試著去傳播睡眠的重要性,因為其生理機制太過沉默無聲。
我過去常抱怨,為什麼會是我,因為世界上有很多比我更好的睡眠科學家。
一位朋友在我抱怨「我不懂為什麼會是我」、有冒名頂替症候群時,叫我閉嘴,接受就是你這件事,然後改問自己:你打算拿它做什麼?
我改變了自己接受它的方式。
所以在我出版那本書之後,我的人生從此改變了,幾乎都是更好的方向。
我很幸運。
我因為從事關於睡眠的這項工作,過著非常幸運的人生。不過我會說,你可能也會有類似的體驗:當你把頭抬出公眾的掩體之外、出現在公眾視野裡時,別驚訝有人會開火攻擊。如果你本來就有一點點不安全感,評論會對你造成極大的傷害。因此我想,成為公眾焦點會讓你產生某種脆弱和不安。
如果我沒成為公眾焦點,可能就不會那麼在意自己是不是智力上、聲音上,或者那個災難性的男團髮型等等會不會讓自己尷尬。我會說,那是唯一的一點小缺憾。整體來說,我是我認識的人中最幸運的。我因為這個叫做「睡眠」的領域而被饋贈良多。這是一段維持了快 25 年的熱戀。我相信它是整個科學界最迷人的議題,它對我也很好。
你快樂嗎?比你想像的還要快樂。此刻的人生裡,我是有史以來最幸福的。為什麼?我找到了一種內在的平靜,這個原因我可以說也可以不說。那就說吧。我很想在我的生活中擁有平靜。你知道,我遇見了我的那個人。她像晴空霹靂般出現,我完全沒有預料到。很有趣的是,和她在一起時,我比任何時候——甚至對自己而言——都更能做自己。她每天都讓我想成為一個更好的人,我也找到了前所未有的平靜。
你以前從未有過這種平靜?沒有。上次我們談話時你有平靜嗎?我不能說完全沒有平靜,但我沒經歷過這種類型的平靜。我從不相信所謂的「那個唯一」。你知道,我曾是個科學家,是個務實、重實證的人,我根本無法想像會有那樣的人。兩年前如果你跟我說有這樣確定的愛情故事,我會覺得你被誤導了,會認為你該放下你正在吃的那些東西,因為你在妄想──那種想法是不存在的。她是個禮物,我希望我永遠不會把她視為理所當然。我懷疑我會那樣做。
有個非常悲傷的真實故事,主角叫克萊夫·韋林(Clive Wearing)。克萊夫在神經科學界很有名,他就是電影《記憶拼圖》(Memento)靈感來源的真實人物。那部電影講一個腦部受損、失去深度記憶的人,之後無法再形成任何新的記憶。克萊夫也是如此:他得了一種病毒,摧毀了他的記憶中樞,從此無法形成新的記憶,活在兩三秒的時間裡。那束意識的聚光燈不斷向前移動,他對過去毫無回憶,對未來也沒有期待。
他唯一記得、唯一會認得的人是他的妻子。比方說,他可能跟你聊了整整三小時,你走出房間五分鐘,再走回來跟他說:「嗨,克萊夫,很高興見到你。」他會回:「嗨,你叫什麼名字?」他沒有任何記憶。唯一記得的僅是他的妻子。但問題是,他從不記得自從上次看到妻子到現在過了多久。所以她每次離開五分鐘再走進來時,他會從椅子上跳起來,充滿難以置信的欣喜,跑去抱她、親她。我想我們有時會把伴侶視為理所當然,只有當他們不在時才會意識到他們多珍貴。我常常想到這件事:自滿可能是關係中最強大的負面力量之一。
即使在我心情不好、心情低落、不想和人相處的日子,我也會想起克萊夫·韋林。我會試著記得他的反應,當我的妻子下班回來或我一看到她時,我會努力回想他當時的反應,以及我在那一刻真實的感受,儘管負面壓力像一張毯子試圖把那感覺給掩蓋。那是一件美好的事,我也常常想起它。
以什麼方式想呢?就是我現在更常、更頻繁地(幾乎是每週)意識到,關於我和愛人的關係,當我的時間耗盡時我會有什麼感受。像是即便在爭執的過程中,我現在也會想到這點,這其實幾天前就發生了。那不算是激烈的爭吵,只是意見不同。我真的在我們爭論的中途說了:我們會非常後悔的。我指的是,當那通電話打來,某人告訴我壞消息──不是我走了就是你走了──我會後悔這 30 分鐘浪費在這裡。你會多想把這 30 分鐘要回來?根本什麼都願意付出。我們竟然在為某些巧克力之類的瑣事大吵。
這其實幫了我大忙,因為在那些風暴中,想像到那一刻──接到那通電話、得知有人快不在了──能讓你擺脫那種以為自己不會死所帶來的瑣碎。那種瑣碎會導致你像你所說的那種自滿:「我把你當理所當然了」。所以現在我有個很好的機制來問自己:這重要嗎?這真的重要嗎?但我要補充一點,這並不代表不要處理問題。沒錯。
我本來正要說,衝突很重要。
你必須好好去爭,但要是我跟你一起對付問題,而不是我單方面攻擊你。
是的。
你們要為彼此而戰,而不是彼此為敵。
沒錯。而在克萊夫·韋爾寧(Clive Wearing)的情況下,你必須試著在那樣的前提下處理:如果需要談,就不要躲避衝突。
這通常像去健身房。如果你做得對,即便那天你有點不想去、覺得不舒服,去完之後你總是會比來之前感覺好。
處理衝突也是如此。如果做得好,可能不是在一小時後或隔天就會立刻好轉,但通常在衝突之後,只要處理得當,兩人作為一對會比衝突之前更好。
所以我不是說不要有衝突。我想說的是,克萊夫·韋爾寧那個關於他如何以一種我在遇到我那更優秀的另一半之前從未體驗過的方式去愛他妻子的故事,阻止了我產生怨恨。
怨恨是會阻礙你修補關係與未來達到平和的一道障礙。因為當你對某人心存怨恨,表示你還沒處理好、沒向前走。怨恨通常來自於一些糟糕的選擇,比方說──我們是不是贏了那場爭執?你是不是贏了那場爭執?至少這不是在算分。
我以前也這樣做過,對此我有罪過。但是現在面對我最珍惜的這個人,我會想起他的教訓。並不是說我們沒有衝突,我們有,只是之後我對這個人的重視遠超過當時的衝突。我總是想要伸出橄欖枝,因為那不值得為了一時爭執搞得不可收拾。就像你說的,當那通電話來到的時候──我有時候在心情不好時會想這件事。譬如說有人回到停好的車旁,發現車被追撞了;或者我要出門搭機,卻在停機坪等了四個小時,有個人在我前面暴跳如雷,對地勤破口大罵、惡言相向。當時我心想,兄弟啊,等你臨終時,你會回頭想這一天,然後說:「天哪,我記得有一次搭飛機去洛杉磯,晚點四個小時。」嗎?當然不會。所以如果在快死的時候你都不會為此煩惱,那為什麼現在要為它煩惱?真的不值得。
莉芙,謝謝你。非常感謝。我無法用言語表達對你對數百萬人所造成深遠影響的感激。你是睡眠議題的主要倡導者,掀起了一股關於睡眠的運動,並且提升了我們對自己與自身掙扎的覺察。這些影響你永遠無法完全明白,就算你永遠不會親自見到所有接受幫助的人、也不會聽到他們每一個人的感謝,他們是真真切切的人。正是這些人像一圈又一圈的漣漪影響著海洋,他們的孩子,以及未來的世代,因為你的工作而睡得更好、過得更愉快、更健康。
馬修,這真的是極為重要的工作,我希望你能長久持續下去,繼續把這些重要的資訊傳遞給像我和我的聽眾這樣的人。不能再感激你更多了。
非常感謝你這麼說。我也不能把那些讚譽據為己有,但我會說我站在巨人的肩膀上,只是在轉述我這個領域所有同事以及前輩們那令人難以置信的工作。我不過是個發言人,而且說不上多厲害。對於他們所有的工作,我真正要表達的是對他們的感謝。謝謝你給我這個機會說出這番話。
請把我接下來要說的話放在心裡,不要外傳。我現在邀請你們其中的一萬人更深入走進「CEO 的日記」。歡迎來到我的內圈。這是一個我剛向世人推出的全新私人社群。很多很棒的內容你平常從未看過:錄音對談時我筆記本上的簡報、我們從未發布過的片段、與來賓的幕後對話、還有那些我們從未、絕未公開的集數,還有更多內容。加入內圈你將可以直接接觸到我,你可以告訴我們你希望這個節目成為什麼樣子、你想讓我們採訪誰、以及你希望我們進行哪種類型的對話。但請記住,目前我們只邀請前一萬名在關閉前加入的人。所以如果你想加入我們的私人封閉社群,請點擊下方說明裡的連結,或前往 doaccircle.com。到時候我會在裡面跟你聊。
幾週前,我把「Diary of a CEO」全體團隊帶到馬略卡(Mallorca),這要感謝你們所有人,也要感謝我們達成了十億(原文為十億)訂閱的里程碑,所以我們去那裡慶祝。當時我們坐在馬略卡談論各種事情,其中一位團隊成員提到,他們在出發去馬略卡的那天把房子放到 Airbnb 上出租,想賺點外快。聊到這裡,我清楚地看到這對所有聽眾來說是一個巨大的機會:當你外出、房子空著的時候,只要把房子掛在 Airbnb,就有可能賺到額外收入。正如你可能知道的,Airbnb 是本節目的贊助商,令我訝異的是還有這麼多人沒想過要這麼做。
對我來說,當你外出時把房子放在 Airbnb 上出租,是個不必多想的決定,特別是當它閒置不用時。
你知道嗎?我覺得你外出時那間閒置的房子,可能比你想像的還要值錢。
如果你想確切知道它值多少,請上 airbnb.ca/host。
你也可以查到當你的房子空著、你人在外時,你可能會賺多少。
No.1 Sleep Expert DR. MATTHEW WALKER reveals how to fix insomnia, reset your circadian rhythm, deepen REM sleep, and why magnesium and melatonin may be hurting your sleep.
Dr Matthew Walker is a Professor of Neuroscience and Psychology at the University of California, Berkeley, and one of the world’s leading experts on sleep science, with over 20 years of research. He is host of The Matt Walker Podcast and bestselling author of ‘Why We Sleep: The New Science of Sleep and Dreams’.
He explains:
◼️The shocking link between poor sleep timing and increased cancer risk
◼️How alcohol and caffeine silently sabotage deep sleep and mental performance
◼️Why screen time and light exposure before bed are secretly rewiring your brain
◼️How “sleep banking” before stress, travel, or work sprints can boost resilience
◼️Why parents, professionals, and athletes all need radically different sleep strategies
Enjoyed the episode? Share it using this link and get points for every referral: https://doac-perks.com
(00:00) Intro
(02:33) Sleep Changes Your DNA
(05:01) The Stigma Around Sleep and Laziness
(08:43) What’s Stopping People From Sleeping?
(10:58) The Shocking Link Between Weekend Sleep-Ins and Heart Disease
(14:48) New Research: Sleep Banking for Low-Sleep Periods
(16:25) Boost Cognitive Performance With This Sleep Hack
(19:14) 3 Things That Will Improve Your Sleep Quality Tonight
(20:42) It’s Not Blue Light That’s Keeping You Awake
(22:01) Melatonin Doesn’t Make You Sleep — Here’s What It Does
(24:28) The Right Amount of Melatonin
(25:55) The 1% With Nocturnal Clocks Who Can’t Sleep Until 3 AM
(27:26) Should You Be Concerned About Melatonin as a Sleep Aid?
(30:33) The Trade-Offs in Sleep Medicine
(35:05) The Key to a Digital Detox
(35:46) The 4 Macros of Good Sleep: QQRT
(37:02) The Minimum Amount of Sleep You Need to Stay Alive
(42:49) How Sleep Regularity Predicts Life Expectancy
(46:50) Try This 7-Day Sleep Enhancer Challenge
(53:24) Is Your Room Dark Enough for Optimal Sleep?
(1:01:03) Why Counting Sheep Doesn’t Work
(1:02:58) A Better Alternative to Counting Sheep
(1:04:36) Does Magnesium Really Help With Sleep?
(1:11:47) Ads
(1:13:33) How REM Sleep Works and How to Maximize It
(1:20:30) Why REM Sleep Is So Important
(1:22:07) Entering a ‘Psychotic’ State During Dreams
(1:25:05) Healing Trauma Through Dreams
(1:31:12) Nightmares as a Warning Sign of Mental Health Issues
(1:36:09) REM Sleep Is Like Group Therapy for Memories
(1:39:31) Ads
(1:41:18) The Dystopian Future: Superhumans Who Sleep Only 6 Hours
(1:45:17) Could Humans Be Engineered to Sleep Less?
(1:50:20) Why Undersleeping Triggers Cravings
(1:54:36) A New Drug That Could Help With Insomnia
(2:03:50) What Did Success Bring You?
(2:07:33) I Didn’t Believe in Finding “The One”
(2:28:39) The Future of AI and Sleep
Follow Dr Matthew:
Instagram – https://bit.ly/49OgFB4
Podcast – https://bit.ly/489MJhA
You can purchase Dr Matthew’s book, ‘Why We Sleep’, here: https://amzn.to/3K04IxJ
The Diary Of A CEO:
◼️Join DOAC circle here – https://doaccircle.com/
◼️Buy The Diary Of A CEO book here – https://smarturl.it/DOACbook
◼️The 1% Diary is back – limited time only: https://bit.ly/3YFbJbt
◼️The Diary Of A CEO Conversation Cards (Second Edition): https://g2ul0.app.link/f31dsUttKKb
◼️Get email updates – https://bit.ly/diary-of-a-ceo-yt
◼️Follow Steven – https://g2ul0.app.link/gnGqL4IsKKb
Sponsors:
Linkedin Ads – https://www.linkedin.com/DIARY
Pipedrive – http://pipedrive.com/CEO
KetoneIQ – Visit https://ketone.com/STEVEN for 30% off your subscription order
Last chance to join the waitlist for the limited edition Diary Of A CEO Conversation Cards here: https://bit.ly/cardswaitlist

Leave a Reply
You must be logged in to post a comment.