AI transcript
0:00:05 for anyone who’s striving to be a masterful communicator
0:00:07 to get what they want out of life?
0:00:09 – The first is authenticity.
0:00:12 And presence is the highest form of authenticity.
0:00:12 – Okay, on that point,
0:00:14 I’m gonna play this video on the screen
0:00:16 that went viral of Miley Cyrus and Amy Campbell.
0:00:19 – Oh, I haven’t seen this.
0:00:20 – That’s painful to watch.
0:00:21 – Number two.
0:00:23 – Reduce the amount of distraction.
0:00:25 Three, stop over explaining.
0:00:26 – Number four.
0:00:28 – Know how to deal with their sadness.
0:00:31 And I’ll go through all of these in detail.
0:00:34 But number five is, you have to know how to handle
0:00:36 the narcissist and the gaslighter.
0:00:37 – What do I do?
0:00:37 – Let me show you.
0:00:40 – First, you need to time.
0:00:43 – Yeah, for a lot of people that kind of blows their mind.
0:00:44 – Jefferson Fisher is back
0:00:46 and the board certified trial lawyer
0:00:48 is using his expertise in conflict resolution
0:00:50 and communication.
0:00:52 – To teach couples, friends, employees.
0:00:53 – And everyone in between
0:00:55 how to master difficult conversations.
0:00:56 – Here’s the truth.
0:00:57 You have to invest in your communication.
0:01:00 If I don’t say what needs to be said at work,
0:01:02 I’ll lose that promotion.
0:01:03 Same thing in relationships.
0:01:04 Most relationships don’t fall apart
0:01:06 because they fell out of love.
0:01:07 They fell out of communication
0:01:09 because of a hundred moments
0:01:10 where repair could have happened, and it didn’t.
0:01:12 Because you said, ah, this is so stupid.
0:01:12 This is so small.
0:01:14 Like there’s a recent study showing
0:01:17 that the biggest predictor of the child’s wellbeing
0:01:18 within the parental relationship
0:01:20 is not whether they were married or divorced.
0:01:22 It was how they deal with conflict.
0:01:24 But people are definitely afraid
0:01:25 of the conflict that they’re in
0:01:26 because they don’t know what to say.
0:01:28 And so I want to help them feel controlled in this,
0:01:29 feel confident in this.
0:01:32 And it’s knowing things like being right is overrated.
0:01:33 If I respond first with frustration,
0:01:35 I’m going to lose every time.
0:01:38 Or if you want to know how to handle the insults,
0:01:40 the patronizing, the dismissive,
0:01:42 the first thing you have to do is…
0:01:45 That’s the mistake I’ve made multiple times.
0:01:49 Just give me 30 seconds of your time.
0:01:50 Two things I wanted to say.
0:01:52 The first thing is a huge thank you
0:01:55 for listening and tuning into the show week after week.
0:01:56 It means the world to all of us.
0:01:58 And this really is a dream that we absolutely never had
0:02:01 and couldn’t have imagined getting to this place.
0:02:03 But secondly, it’s a dream where we feel
0:02:05 like we’re only just getting started.
0:02:07 And if you enjoy what we do here,
0:02:09 please join the 24% of people that listen
0:02:13 to this podcast regularly and follow us on this app.
0:02:14 here’s a promise I’m going to make to you.
0:02:16 I’m going to do everything in my power
0:02:20 to make this show as good as I can now and into the future.
0:02:22 We’re going to deliver the guests that you want me to speak to.
0:02:24 And we’re going to continue to keep doing
0:02:26 all of the things you love about this show.
0:02:27 Thank you.
0:02:32 Jefferson Fisher.
0:02:34 What do you do professionally?
0:02:36 What is your…
0:02:38 How do you sort of characterize your profession?
0:02:40 Well, I’m a trial attorney by trade.
0:02:42 What does that mean?
0:02:45 That means I help clients with legal needs.
0:02:47 I’m board certified in personal injury.
0:02:48 It’s when people get hurt.
0:02:50 I have trials.
0:02:53 So that means there are other attorneys that
0:02:54 don’t ever go to a courtroom.
0:02:55 I go into a courtroom.
0:02:58 And you stand before a judge and a jury?
0:02:58 A bailiff.
0:02:59 Yeah, you have a judge.
0:03:00 I have a jury.
0:03:01 I have a court reporter.
0:03:02 I have a bailiff.
0:03:03 I have opposing attorneys.
0:03:04 There are people in the room.
0:03:08 And you try and convince those people of your point of view to get a particular outcome.
0:03:12 I advocate my clients’ facts in order to get the result that they want.
0:03:22 So why did you think it was important to write a book about conversation, talking, getting what you want from the conversations we have with people we care about?
0:03:35 Because I have seen time and time again that when I am training a client, is what I call it, and preparing them for cross-examination, for deposition, they really don’t know how to engage in conflict.
0:03:52 And so I can’t think of any other profession that is more entrenched in conflict, maybe outside of a boxer or some, you know, UFC something, that deals with actual conflict and sits there and listens to it all than in the legal world and a trial attorney.
0:03:58 And so, yeah, it’s my job to advocate based on my client’s facts to get them the result that they want.
0:04:14 And the reason why I wrote that book and how that book applies is I took a lot of the lessons that I teach every one of my clients and put them in that book because I’m sitting there preparing them for cross-examination and realizing, oh, wait, they are deathly afraid of the conflict that they’re in.
0:04:23 Because most of the time, it’s the most emotional, stressful, overwhelmed they are ever in their life.
0:04:25 They’re in a place they’ve never been.
0:04:26 They don’t know what it’s like.
0:04:27 They’ve only seen it on TV.
0:04:33 And so it’s my job to kind of take their hand and say, this is how we’re going to do it.
0:04:35 And how does that apply to the average person in their life?
0:04:42 People think that the goal of any argument or any conversation is to win.
0:04:45 And same for a trial.
0:04:46 They say you want to win a trial.
0:04:51 I’ve seen it so many times where I’ve gotten the result that they want and I’ve realized they still have the problem.
0:04:53 They still wanted the apology.
0:04:55 It all would have been resolved.
0:04:58 There’d be no case if somebody had just said, I’m sorry.
0:05:12 And so you find that for the everyday person, it’s my job now and passion to be able to help them get into conflict and say, I feel controlled in this.
0:05:13 I feel confident in this.
0:05:17 Now I know exactly where I’m going in this because I’ve been there before.
0:05:20 And it is not a skill that comes naturally.
0:05:22 It is a skill that is learned.
0:05:27 And what do you think is the sort of variance and outcome?
0:05:31 How would my life change if I became an absolute master in this?
0:05:42 You know, if I started from zero in this regard and then I became a master in dealing with conflict and dealing with difficult people and dealing with people that gaslight me and dealing with narcissists and all these kinds of things,
0:05:45 why would my life be different and in what domains?
0:05:47 It’s quite a lot.
0:05:48 Yeah.
0:05:56 First would be you would be equipped for outside of necessary expertise anywhere you wanted to be in life.
0:06:00 People feel like communication is zero cost.
0:06:02 It costs you something.
0:06:07 If I’m not speaking up in that relationship, it costs my own sense of worth.
0:06:12 If I don’t say what needs to be said at work, I might have lost that promotion.
0:06:15 Everything, the bill always comes due.
0:06:30 If you can think of every time you didn’t say the thing as like a receipt at a restaurant, every time it’s a bill of what I am not putting into my life because I chose to either say something or not say something at the right time.
0:06:36 And when you realize that if I can speak with confidence, well, that’s me gaining a little bit more.
0:06:40 If I can say things with control, that’s me gaining just a little bit more.
0:06:46 A second benefit of it is that you realize being right is overrated.
0:06:52 If you tell me the sky is purple, knock yourself out, Steven.
0:06:57 It doesn’t have to touch anything with me on who I am or any of my opinions.
0:06:59 We’re opinion-making machines, I feel like.
0:07:01 That’s all on social media.
0:07:06 It’s to be set up to give your opinion on things that most of the time will rarely ever touch you.
0:07:14 And if you can have the peace of mind of knowing, I don’t need to agree with you to understand you.
0:07:18 If you have an opinion, I don’t have to give one back.
0:07:22 If you say something, I can choose not to say anything at all.
0:07:27 And for a lot of people, that kind of blows their mind of, you mean I don’t have to respond?
0:07:29 No, you don’t have to say anything.
0:07:32 If somebody’s talking really fast, you can talk really slow.
0:07:36 They forget that you have full autonomy in it.
0:07:40 And when you realize that it’s you who’s taking the wheel, you take the wheel of your life.
0:07:45 But what about justice, Jefferson?
0:07:45 Yeah.
0:07:53 Do you know justice, like this person has wronged me, they’ve said something wrong, they’ve, I don’t know, they tweeted at me something which is incorrect.
0:07:55 I need to correct the record.
0:07:55 Justice.
0:08:00 I think we all have a sort of an innate sense of justice.
0:08:02 We want things to be fair and right.
0:08:09 Justice is an inherent value that is high priority for a lot of people, for good reason.
0:08:11 You might say, well, they’ve wronged me.
0:08:12 This isn’t right.
0:08:14 That’s all well and good.
0:08:16 The question is going to be, how long do you want to carry it?
0:08:20 How long do you want to carry that feeling?
0:08:22 Because I can either choose to let it go.
0:08:23 I can choose to say the thing.
0:08:31 It’s not at all my position that you should be stepping on eggshells and not say the thing and be a wallflower.
0:08:32 No, it’s the opposite.
0:08:43 I’m saying you say what you need to say in a way that is controlled, in a way that is signaling, I don’t, I’m saying this because it needs to be said, but not because I have to say it.
0:08:50 There’s a lot of people who feel like, well, something needs to be said, but am I, maybe you’re not the one to say it.
0:08:59 Maybe you’re the one that needs to, maybe it doesn’t need to be said right now because if they’re not willing to listen, well, then what good does it ever do?
0:09:08 What I like to say is, you know, for you to learn how to stand up for yourself, you first have to learn who’s worth getting out of your chair for.
0:09:16 I’m not going to be making big moves for something that is not at all worth my time.
0:09:28 So, yeah, justice is absolutely worth it, but when you go, I’m the one that has to be carrying this, a lot of the times people do things to you and it’s nothing to them, but yet it’s everything to you.
0:09:37 And now you’re just, you’re walking around for 20 years with a comment that you could have said something way long ago and decided to drop it, but you chose to carry it.
0:09:39 And now you’re the only one that has the weight of that.
0:09:50 If I’m dealing with someone who’s in a position of power, someone who’s a, I don’t know, a senior to me at my company or even someone who in my social group is a bit more higher up in the sort of social pecking order.
0:09:55 And they’re continually putting me down or being difficult or even a partner that I’m romantically involved in.
0:09:59 What are the hallmarks of someone who has control over their communication?
0:10:06 And what are the hallmarks of someone that doesn’t like, what is it that makes, because when you speak, it’s very, feels very composed and controlled.
0:10:09 What are you intentionally doing to achieve that effect?
0:10:12 I’m wanting you to match my rhythm.
0:10:14 I’m wanting you to come to my frequency.
0:10:19 People get it wrong when they go big time to an 11, big emotional reaction.
0:10:26 If I have a big emotional outburst, am I signaling that I’m somebody who’s trustworthy, reliable, and confident?
0:10:29 Or am I signaling that I am out of my depth?
0:10:35 I don’t know what I want and I am not to be believed, right?
0:10:40 Because it’s, when you have an emotional outburst, everybody thinks this is, you’re just being emotional.
0:10:45 And they don’t, all of a sudden, you’re not credited for the truth of what you’re saying.
0:10:51 So sometimes emotions can get in the way of what needs to be said because of how you’re delivering it.
0:10:57 So when I say, I’m going to talk to you in a way that’s going to sound more controlled, it’s, I’m slowing down my words.
0:10:59 I’m lowering my volume.
0:10:59 Why?
0:11:02 Because I want to pull you down here.
0:11:10 And if I can pull you down here, well, then we can talk about a lot harder things rather than feeling like I have to rush.
0:11:16 So if you want to talk to somebody in your relationship or somebody that’s kind of higher up on the pecking order, so to speak,
0:11:32 when you can show them that change doesn’t bother you, when you can show them that you don’t have to rush through this situation, people feel that you are giving them a sense of comfort.
0:11:35 In other words, in conversation, everybody is looking for an anchor.
0:11:40 When you go to a meeting, we listen to the person who’s the anchor.
0:11:47 They’re usually the person who says a lot less, the person who’s observing and listening rather than always giving their opinion about what you should be doing.
0:11:49 Those are the people you don’t listen to.
0:11:53 As soon as you, if you’ve ever heard somebody say, you know what I think you should do?
0:11:56 Does it ever make you want to do what they said?
0:11:59 No, it’s because they’ve made it their idea.
0:12:01 Now they’re telling you what to do.
0:12:05 If I were to say to you, you can’t do that, what’s the first thing you think of?
0:12:06 Yes, I can.
0:12:13 You know, it’s the same kind of concept where it’s me lowering to be the anchor in the conversation.
0:12:26 And when you’re in a case in front of a judge, is there anything else that you’re intentionally thinking about with, I don’t know, your body language or the eye contact or any of these other things that you’ve learned over time are really important to get your message.
0:12:29 I’m speaking like I’ve been there before.
0:12:30 Explain that to me.
0:12:35 Walk into a room like you’ve been there before, as if everybody else is just visiting.
0:12:43 So what I do before every trial is I will go in there before the jury comes in, the judge comes in, everybody comes in.
0:12:48 And I say to myself, this is my living room and everybody else is just visiting.
0:12:51 And so I will touch the chairs.
0:12:54 I will put my hands on the banisters.
0:12:55 I will walk around.
0:13:02 I will fill that space and feel it in a way of saying, I have been here before.
0:13:10 And when I can exude that kind of confidence to every juror that watches, all of a sudden it calms them down.
0:13:12 They go, who can I rely on here?
0:13:13 Who’s more trustworthy?
0:13:14 Who’s more credible?
0:13:15 Because that’s what it is.
0:13:23 When you’re persuading, when you are advocating your case, it’s who ultimately comes down to who is more credible.
0:13:27 And so when I can not get emotionally flustered.
0:13:32 Like I’ve seen it so many times where a judge rules against me.
0:13:37 And I act as though that’s exactly what I wanted.
0:13:41 You know, I’m acting as though, thank you, judge.
0:13:45 And the jury is never going to know really any different.
0:13:52 But I’ve seen on other attorneys where the judge rules against them and they go, or they roll their eyes or they act frustrated.
0:13:53 And what does the juror think?
0:13:56 Oh, they must not have wanted me to hear this information.
0:13:58 This must have been bad for their case.
0:14:10 So if you are always reacting to situations in which you have to be emotional with, in a sense that you’re not paying attention to who’s watching you.
0:14:11 Okay, on that point.
0:14:11 Yeah, yeah, yeah.
0:14:16 So when you say rules against you, you mean during the trial, there’s something you request.
0:14:16 Exactly.
0:14:17 The judge might say no.
0:14:18 And you say, thank you, judge.
0:14:18 Yeah.
0:14:20 You act as if you’re not defeated.
0:14:22 You act as though that’s exactly what you expected.
0:14:28 It’s the whole idea of, that’s not going to shake me.
0:14:34 So a lot of the times you’ll see in real court, not TV, the judge will say, counsel, can you approach?
0:14:40 And both attorneys come up and they play some kind of noise cancellations where only the attorneys can hear the judge.
0:14:44 And the judge is making a decision at that time that we don’t want to let the jury know.
0:14:44 Why?
0:14:49 Because it’s information that might sway the case in some way and not be as objective.
0:14:55 And you have to pay attention to who’s, how the attorneys are walking away after that meeting’s done.
0:15:00 If somebody looks defeated, it just signals, oh, this is information that they must not want.
0:15:02 Or they’re objecting.
0:15:07 I’ve seen so many cases where there’s one attorney who objects to everything.
0:15:12 It’s my rule if I really want to have one objection, the whole trial.
0:15:17 Because to the jury, an objection is me keeping evidence out.
0:15:22 So if you always object, always object, always object, you’re just signaling there’s information I don’t want you to hear.
0:15:27 But if I have the confidence of knowing there’s really one objection I know that’s going to be material to my case,
0:15:35 the way they know I’ve been there before, this is not something that’s going to be making or breaking my case.
0:15:37 It’s all of credibility.
0:15:42 If they don’t trust me, they’re not going to trust my client or my client’s case.
0:15:45 I think also it illuminates to me how much of a communication is non-verbal.
0:15:50 Because in that example, you were just talking about how they’re watching your body language and how you’ve received something.
0:15:51 Right.
0:16:03 And if you were defensive with all those objections or if you were defeated in the judge’s ruling, that would work against you even though it’s really nothing was said, like nothing significant was said.
0:16:15 Yeah, it’s a balance of knowing, am I going to choose to react because of personal ego if I didn’t get in my way?
0:16:20 Or am I having the better mindset of I’m advocating on behalf of my client?
0:16:27 Like I’ve been, let’s say you’re a witness and you’re opposed to me and I’m asking you a question.
0:16:35 And I think you said something that’s contrary to the evidence that I have right here rather than me getting messed up saying, are you sure about that, Mr. Barlow?
0:16:44 Let me go, you know, I have this piece of paper here and I get really worked up versus me putting, you said something and I put my hand on the paper and I said, you sure?
0:16:50 Like all of a sudden it’s a moment of, it kind of piques their interest of like what’s happening.
0:16:58 Oh, this attorney knows, this attorney is somebody who’s confident and has this, what I call, in the pocket presence.
0:17:03 I’m not trying to be too forward, I’m not trying to be too back, I’m just in the pocket like a jazz band.
0:17:10 Like everybody is on, everybody’s on beat and so I’m not rushing, I’m not slowing down, I’m just right in the pocket.
0:17:13 In the pocket, is that what people call aura?
0:17:16 Swagger, maybe some people call it, yeah, aura.
0:17:34 You could have it for anything in any context, I like to say in the pocket because it just reminds me of the right timing is my timing and that is I’m going to match how I need to be of what’s most authentic, what’s most genuine to me.
0:17:39 If you were to ask me to read something really fast, it wouldn’t sound like great because that’s not my personality.
0:17:50 And so if I know that I am acting and speaking in accordance with the values that I hold and I’m saying everybody here is just visiting, this is, I’ve been here before.
0:17:51 Let me, y’all don’t know where to go?
0:17:52 Let me show you.
0:17:54 And I have that kind of mentality.
0:17:58 People will listen to you forever.
0:18:02 They’ll find that attractive of saying, how does this person know where they’re going?
0:18:04 I can follow them.
0:18:10 It’s just, it’s natural leadership to speak in a way that says, I know where I’m going, I’ve been here before.
0:18:15 I think that’s probably good advice for people who have important meetings or are going on dates.
0:18:16 Yeah.
0:18:19 To maybe get there ahead of time and familiarize yourself with the location.
0:18:20 Yes.
0:18:25 Just so you, you know, you don’t have the added anxiety of like stumbling through the physical environment.
0:18:25 Right.
0:18:28 Like you’re looking for the thing or trying to find the toilet or.
0:18:28 Exactly.
0:18:34 I don’t know, trying to figure out how to make the PowerPoint presentation airdrop onto the screen and all those kinds of things, which we’ve all seen before.
0:18:34 Yeah.
0:18:39 I always, anytime I go to speak, I spoke this past week in Santa Barbara.
0:18:43 I went ahead of time before my speaking time to go.
0:18:45 I want to see what the room looks like.
0:18:50 I want to see, how can I touch and say hi to the people that are working AV?
0:18:51 How can I meet them?
0:18:56 How can I, if you really want to be better as a professional speaker, talk to people in the crowd before you speak.
0:18:58 Get to know people’s names.
0:19:01 It’s going to naturally lower you.
0:19:02 Get to know their names.
0:19:03 Ask them why they’re here.
0:19:05 Say, I’m so thankful that you’re here.
0:19:08 I’m really looking forward to the message and getting to talk to you today.
0:19:16 When you, when you can go in and touch people, it’s a different sense than if I’m going into a room totally cold because you don’t really have the vibe.
0:19:17 You don’t really know how that is.
0:19:20 So yeah, going to a restaurant ahead of time, that’s great.
0:19:22 Not bringing your phone, even better.
0:19:28 You know, getting able to be a sense of knowing I’ve been here before.
0:19:30 I want to welcome you to my space.
0:19:37 When we talk about people that have aura, you must have met a lot of people in your career and your life generally that you felt had a sense of aura.
0:19:38 Yes.
0:19:43 What was it about them that gave them that aura?
0:19:44 What is it?
0:19:50 It’s a frequency of peace for me.
0:19:59 I think of people, and you think of people in your life who you have felt most comfortable with.
0:20:01 The person you feel like, I can just be myself.
0:20:02 I can finally let everything down.
0:20:05 For me, it was my grandparents’ house.
0:20:12 As soon as I walk in, it’s a different feeling of time kind of stands still.
0:20:13 They want to know about me.
0:20:16 They want to know how am I doing.
0:20:18 It’s that feeling.
0:20:23 I could talk about people who seem like they have aura and they just have a glow about them.
0:20:28 It’s usually of, they’re not trying to prove anything to anybody.
0:20:37 They just naturally exude that kind of charisma because of the security of knowing who they are and what they can do.
0:20:40 And I guess, what’s the opposite of that then?
0:20:43 Sometimes it’s easier to understand something by understanding the opposite.
0:20:44 What would that look like?
0:20:57 I would say that authentic people, authentic aura, as you said, doesn’t come from people securing themselves to you.
0:20:59 That’s for insecure people.
0:21:06 The people who are authentic know that I am good exactly where I’m at.
0:21:07 Oh, you want to rush?
0:21:08 I’m in really no rush.
0:21:11 What happens today happens today.
0:21:14 Is it really due today or could it be done tomorrow?
0:21:16 If I had to.
0:21:25 If it’s a slower pace, I find that there is so much kind of what they call cowboy wisdom on these kind of things where,
0:21:33 and I’m from Texas in the South, so it’s kind of this knowing that the right time will come when that time is right
0:21:35 and not having to push that.
0:21:41 So if you want to look at the opposite, the opposite of aura is insecure.
0:21:43 It’s name dropping.
0:21:45 It’s having to be friends immediately.
0:21:48 It’s having to prove to you how much money I have.
0:21:54 It’s everything else, being everything to everybody else except myself.
0:22:01 People who have a sense of style, their own sense of style, naturally have an aura.
0:22:01 Why?
0:22:04 Because they don’t care what in the world anybody else is wearing.
0:22:05 This is what I like.
0:22:08 My daughter, she’s six.
0:22:10 We tried setting out clothes.
0:22:12 Forget it.
0:22:18 She can come down in a leopard print tutu and her sunglasses and whatever she wants, and you know what?
0:22:20 She thinks she is the flyest thing in the world.
0:22:24 I mean, that’s—I never want to take that out of her.
0:22:28 The people who have a sense of fashion, the sense of who I am,
0:22:35 and they didn’t have to look cool to anybody’s social standard, but it’s—do they really care what anybody else thinks?
0:22:37 Usually the people with aura do not.
0:22:47 And sometimes when you come up against—I mean, we were talking before we started recording about since this book’s publication,
0:22:52 what have been people saying to you and what have the chapters—what are the chapters that have stood out the most to people?
0:22:58 And you mentioned that it tends to be things around dealing with difficult conversations, dealing with difficult people.
0:22:58 Right.
0:23:04 And one of the phrases that’s been arguably overused a lot in society is this phrase, gaslighting.
0:23:05 Yeah.
0:23:08 And the definition of gaslighting that I managed to pull was,
0:23:16 gaslighting is psychological manipulation where one person purposefully lies or manipulates the other to make them doubt their own reality, memory, or sanity.
0:23:19 Do people talk to you about gaslighting a lot?
0:23:19 Yes.
0:23:20 Now that you’ve written this book?
0:23:21 Yes.
0:23:23 And what do you think gaslighting is?
0:23:27 It’s one of those things that’s been used so often that we almost have to, like, pause for a second just to define it again.
0:23:28 Yes.
0:23:29 Let me put it this way.
0:23:33 The difference between gaslighting and lying.
0:23:42 Lying is a surface level of, I could tell you, instead of having a silver cup, this is a red cup.
0:23:44 Well, that would be a lie.
0:23:51 Gaslighting is, I’m trying to alter your reality into mine.
0:23:57 I’m trying to make you question how other people perceive you, including myself, how you perceive yourself.
0:24:00 If anybody’s ever questioned, am I crazy?
0:24:01 Am I the crazy one?
0:24:03 Is it me?
0:24:04 Is it everybody?
0:24:08 Most likely, you’re probably being gaslighted.
0:24:09 And here’s the truth.
0:24:11 I have been the gaslighter.
0:24:16 Everybody has been the gaslighter, whether they intentionally know it or not.
0:24:28 Because it’s all that feeling of preservation, of defensiveness, of I don’t want people to know the truth of what’s happening in my life, so I’m going to mislead.
0:24:36 And gaslighting the intent is to alter your reality, to make you question what is real and what is not.
0:24:52 So I might do something wrong and then I might come home and know that I’ve done something wrong and intentionally try and sell my partner a version of reality that makes them fundamentally question what they know to try and spare me the critique or to control them?
0:24:53 Yes.
0:24:54 To protect yourself.
0:24:56 It’s self-preservation.
0:25:03 Let’s say you and your partner had come home from a dinner, and you’re just in a very critical mood.
0:25:07 And maybe you’re trying to distract from something else that’s going on in your life.
0:25:12 And you’re being critical of a story that she shared at dinner.
0:25:14 And you’re like, why did you, why would you ever say that?
0:25:16 And she goes, everything was fine.
0:25:17 You’re like, fine.
0:25:18 No, it was not.
0:25:19 Did you not see how they reacted?
0:25:20 No, no, no, no.
0:25:29 Listen, I know you don’t want to hear this, but everybody feels that, you know, you’re a little bit much.
0:25:32 And I’m the one that needs to tell you this.
0:25:37 You see how you’re all of a sudden starting to alter how she feels in that moment.
0:25:39 And I’ve seen the other side of that.
0:25:52 And it is not at all something that you can come back from without serious relationship work to be able to find a way to say, okay, how are we really walking in truth?
0:25:55 Because you get so far away from radical honesty in conversation.
0:26:02 So gaslighting is not something to be taken lightly, but I will say people often apply to the wrong thing.
0:26:08 They’ll use it as a sense of saying, you’re saying something I don’t like, so you’re gaslighting me.
0:26:12 You know, we’re in an argument and you’re pointing out something that hurt your feelings.
0:26:13 Oh, that’s gaslighting.
0:26:16 And they use it as an excuse.
0:26:17 It’s almost a form of gaslighting.
0:26:18 Exactly.
0:26:19 That’s exactly right.
0:26:22 And in a weird way, it can reverse that way.
0:26:25 But imagine me saying something hurtful to you and you go, that really hurt my feelings.
0:26:26 I go, well, that’s just my boundary.
0:26:28 Let’s just have a boundary about everything.
0:26:30 Or this is, you’re just gaslighting me.
0:26:35 You know, I’ve never met somebody who talked about their ex without saying my narcissistic ex.
0:26:39 You know, I finally just got out of a narcissistic relationship.
0:26:40 It’s never us, right?
0:26:42 It’s always the other person.
0:26:52 And so there’s these words that we can kind of pepper and salt into sentences that are also still another form if we look at it, a form of self-preservation.
0:26:54 Look at all their bad and don’t look at mine.
0:26:56 Why is it important that we don’t gaslight others?
0:27:03 And I ask this question because everybody listening now is probably going to want the answer to the question, which is, what do I do about a gaslighter?
0:27:04 Yeah.
0:27:12 But again, this is avoiding the responsibility that we all have like a tendency or at some point in our life have gaslighted somebody else.
0:27:13 Yes.
0:27:19 And, you know, I don’t think my audience is just the gaslighted.
0:27:20 Yeah, exactly.
0:27:22 Statistically, clearly, you’re also all the gaslighters.
0:27:23 Right.
0:27:27 So how do – why is it important that we don’t gaslight other people?
0:27:34 And is there a way for us to avoid, you know, getting into a situation where our back’s against the wall and we end up gaslighting someone?
0:27:47 It’s important not to gaslight somebody because every time you do, you’re removing yourself further and further from the truth, the truth of how you feel, the truth of your relationship.
0:27:57 You are withholding reality from that other person rather than having radical honesty about what’s happening.
0:27:58 So it degrades the relationship.
0:28:00 It degrades another person’s self-worth.
0:28:06 And in many ways, gaslighting steals their reality.
0:28:10 It’s not something you can give back without a lot of work.
0:28:13 It’s taking in some sense.
0:28:21 Now, it can be absolutely intentional and it can also be unintentional as a form of self-preservation.
0:28:30 And if you feel like you are being gaslit, the secret to knowing is slowing down the conversation.
0:28:42 If I am staying still in the conversation, meaning you could say something to me that’s a form of gaslighting, making me question, did I – oh, my goodness, did I really say that?
0:28:43 Did I really hurt their feelings?
0:28:50 Did I – and get into my head and I start kind of jumping around and trying to change what I did.
0:29:03 But if I were to say, Stephen, I remember that differently, and that’s where I stop, then you can try other things and I’m going to repeat, yeah, I remember that differently.
0:29:14 It’s standing in the truth of what you know rather than being concerned and misled by giving someone the reins and the leash to drag you around.
0:29:27 And if I think about – I think it’s thinking about all the times where I think I might have gaslit someone, you know, in relationships, backs against the wall, and you’re having an argument with someone.
0:29:38 It’s quite difficult in my head to know the difference between the word, like, just saying something that isn’t necessarily true or is your perception of things versus, like, gaslighting.
0:29:40 Is the difference in your mind intention?
0:29:44 Like, if I give my version of reality –
0:29:44 Yeah.
0:29:51 We were at that party, you said this thing, I saw the person roll their eyes, and then they walked away, I think they’re really offended, I think you offended them.
0:29:52 Right.
0:29:55 What’s the difference between that and me gaslighting someone?
0:29:58 Of between lying and gaslighting or it’s –
0:30:02 Yeah, like, I’m trying to understand in that context you gave about going to a party, someone said something, and then they walk away.
0:30:08 What’s the difference between if that’s how you saw reality and you’re communicating it versus gaslighting someone?
0:30:10 To the intention.
0:30:11 It’s the intention part.
0:30:15 And the intention is I’m the one in control, not you.
0:30:15 Okay.
0:30:18 So you are trying to control the narrative.
0:30:22 You are trying to be both director, producer, and actor.
0:30:24 For your own agenda.
0:30:24 That’s right.
0:30:25 For your own film.
0:30:26 And for control.
0:30:28 I’m the character in my own movie.
0:30:29 I’m the main character.
0:30:33 And you need to behave this way.
0:30:35 You need to believe this.
0:30:37 You need to act upon that.
0:30:48 And so the more I can try to manipulate that reality – and what’s so wild is it becomes so manipulated that you believe it too.
0:30:54 Now that falsehood has now become your fact in some sense.
0:30:59 The really good liars convince themselves that that lie is the truth.
0:31:07 Is there a certain type of person that’s more susceptible to being gaslit or to being victimized in any way with conversation, in your view?
0:31:08 Anxious attachment.
0:31:15 The ones that are – they – people who can’t regulate by themselves, they have to co-regulate.
0:31:22 Meaning, most of the time, men are – we’re good self-regulators.
0:31:25 Just give me some time by myself.
0:31:27 Give me an evening.
0:31:29 Give me an hour.
0:31:30 Let me walk outside.
0:31:31 And I’ll regulate myself.
0:31:36 Most of the time, it’s been my experience, women are not like that.
0:31:38 They co-regulate most of them.
0:31:42 They need you to also make them feel good.
0:31:44 They can’t be good if you’re not good.
0:31:45 We’re not good.
0:31:47 I’m not good if you’re not okay.
0:31:50 So it’s that whole, I’m not okay if you’re not okay.
0:31:57 And so, in many ways, they need you to be able to calm down themselves.
0:32:01 And they don’t self-regulate as well.
0:32:07 And so, the people who are most susceptible to gaslighting are ones who need co-regulation.
0:32:10 People who are anxious, anxious attachment.
0:32:14 Meaning, they need – are you okay?
0:32:14 Are you good?
0:32:15 Do you need anything?
0:32:16 Are you sure you’re not okay?
0:32:21 And – versus the people who are more avoidant.
0:32:24 And three, the people who are typically more insecure.
0:32:26 So do you think women get gaslit more than men?
0:32:27 Yes.
0:32:31 But women still gaslight women, right?
0:32:32 Of course.
0:32:33 But just men are more –
0:32:48 When you’re talking relationships, when you’re talking relationships, that’s my personal opinion is because from my feedback, from the people that have read my book and the people who give me feedback on my book, yeah, it’s majority, vast majority are women.
0:32:51 I’m not saying that’s some empirical study on it.
0:32:58 But what I will say is women are just as capable of gaslighting.
0:33:02 And women can certainly gaslight women.
0:33:10 And it’s – I’m saying this with the mindset of everybody gaslights, whether they know it or not.
0:33:11 And they have in the past.
0:33:15 And most likely, they can think of a time in the past where they did without knowing it.
0:33:22 But it is – that would be my opinion, that most of the time, men are the ones that do it to women.
0:33:31 I was reading some research here that says multiple studies on emotional abuse in heterosexual relationships show women report higher rates of gaslighting in coercive control than men.
0:33:35 Men do report gaslighting too, but less frequently and usually in different forms.
0:33:44 And as it relates to workplace data, surveys from management and organizational psychology show women are more likely to have their competence questioned, their memory doubted,
0:33:46 or their experience dismissed.
0:33:51 Women in male-dominated fields report the highest rates of gaslighting.
0:33:58 And women of color report even higher rates of being told their perception is wrong or misinterpret – or that they’re misinterpreting things.
0:34:01 Sounds like that tracks.
0:34:07 And also in medical settings, women are less likely to be believed about their symptoms.
0:34:10 Women’s pain is underestimated.
0:34:14 Women get later diagnoses for multiple conditions like heart disease and autoimmune disorders, ADHD and autism.
0:34:17 And the list goes on and on and on.
0:34:26 If I had to say who does more, you know, I’m not trying to put some kind of like headline of men do it more than women.
0:34:29 In my experience, it tends to be the guy.
0:34:33 And, you know, what does that information show me?
0:34:38 It shows me that that sounds about right.
0:34:48 I do think from the people that follow my content, listen to my content, because I stay very connected to my community of so many women say,
0:34:51 I feel like I’m in this workplace and they are doubting my competence.
0:34:53 They’re doubting my ability to make decisions.
0:34:55 I’m not being believed.
0:34:57 I’m being put down.
0:35:02 Whether it’s not even their experience, it’s just because of their gender.
0:35:05 And those are real questions.
0:35:07 Does that mean that that’s gaslighting?
0:35:08 Probably not all the time.
0:35:13 But for me to say, that’s a dumb complaint.
0:35:15 You know, that’s just complaining.
0:35:18 In many ways, when you start denying that reality, then you have the same problem.
0:35:19 Do you know what?
0:35:22 I am, I’ve hired thousands of people over the last decade.
0:35:30 And I have to say, sometimes it’s difficult to understand the plight of someone else when you haven’t lived their experience.
0:35:32 Like you haven’t been a woman or whatever.
0:35:33 It’s impossible.
0:35:34 It’s like very difficult.
0:35:37 So you kind of just have to take them for their word sometimes if you’ve not lived it yourself.
0:35:37 Right.
0:35:39 Or you can look at data or whatever else.
0:35:55 And I do have to say that I have experienced male executives who were extremely dismissive of their female peers in a way that was 100% inconsistent as it relates to genders.
0:36:08 What I mean by that is I can think of several male executives over the years who I observed dismissing or diminishing or not giving the woman in the room the same credit really for no other reason than she was a woman.
0:36:10 And so it’s a very real thing.
0:36:12 And it’s not every man, I have to say this.
0:36:27 But there is a certain particular type of person who, for some reason, in my experience, would see a woman in the workplace or in the high sort of upper echelons of the professional environment as being less than them just because of her gender.
0:36:35 So when I hear, you know, what you’re saying about women are predominantly, you know, coming to you talking about these issues of gaslighting, it does kind of track with what I’ve seen.
0:36:37 I’ll tell you this.
0:36:46 I’ve never had a man come to me in all this time that I’ve been, from my book to my content, this number of years, ever say I think I’m being gaslit.
0:36:48 It has always been the woman.
0:36:49 Never.
0:36:50 Never.
0:36:53 What about the conversation around, like, dealing with narcissists?
0:36:55 Because this feels like it’s kind of one in the same.
0:37:02 The words are used in the same sort of vernacular, but do you have men coming to you saying that I think my partner’s a narcissist?
0:37:02 Yes.
0:37:03 You do?
0:37:04 Yeah, that I do have.
0:37:11 Yeah, it’s always they’re married to one or just got out of a relationship with one, but it’s never them.
0:37:16 And what do you say to someone who is dealing with a narcissist, who is dealing with someone who repeatedly gaslights them?
0:37:18 Let’s say it’s in the context of work.
0:37:18 Yeah.
0:37:19 What are they meant to do?
0:37:20 Quit their job?
0:37:24 Well, that is an option, so let’s not rule that out.
0:37:24 Okay.
0:37:35 If it’s worth it to you, because that’s the question of what’s your purpose here, and this is where you’re going to be forever, then there’s some things we need to put in place.
0:37:35 But what are you to do?
0:37:43 You are to limit the interaction, like limit the exposure, talk less, neutral statements.
0:37:53 So if you can, many ways you can, just limit the amount of physicality of I don’t have to see you, I don’t have to communicate with you.
0:38:18 I know you work three doors down, two, it’s a game for narcissists of praise or provoke, meaning if I am not showering you with praise, then the narcissist will turn to provoke in order to create an argument for the same effect.
0:38:26 They delight in frustration, just as much as they delight in your praise, because they get the same type of control.
0:38:33 I’ve seen so many expert witnesses in my field that are what I would term are narcissists.
0:38:36 They can never possibly be wrong.
0:38:39 They don’t do empathy.
0:38:44 And again, this is me with the understanding of, hey, we all have narcissistic tendencies.
0:38:46 You know, we all have narcissistic traits.
0:38:51 And narcissism is a diagnosable condition that you can have.
0:38:54 I think more people would qualify more than they think.
0:39:00 But how do you handle it day to day is knowing what kind of game you’re in, and it’s a game you’re just not going to play.
0:39:02 I know I don’t have to say anything to that person.
0:39:06 Two, I’m going to limit my distance to them.
0:39:09 And three, I’m going to use neutral statements.
0:39:11 I’m going to use neutral statements like, that’s good to know.
0:39:13 Thanks for sharing.
0:39:14 Noted.
0:39:18 Things that they can’t grab onto and continue to have in a conversation.
0:39:34 When you think of, like, the hallmarks of a really, really, one of these types of people, what are the way, the characteristics that I should be looking out for if I’m dealing with one such person who is going to try and manipulate me, going to try and gaslight me?
0:39:36 What do they do?
0:39:40 They can never be happy for anybody but themselves.
0:39:42 They can’t be happy for you.
0:39:44 They can’t be happy for other people.
0:39:49 These are the types that if you were to say, hey, did you see that Stephen just got this award?
0:39:50 Isn’t that so great?
0:39:51 He was just nominated for whatever.
0:39:53 And they go, I mean, that’s, I guess that’s fine.
0:39:59 You know, when I did this and they started talking about themselves, they can never be happy for somebody else.
0:40:01 They can’t be happy for you.
0:40:10 It’s, they have to find some way to turn the conversation of why the world is so hard and so pitiful for them that the world was against them and they couldn’t get it.
0:40:11 But they were just as deserving.
0:40:13 I mean, I guess that’s fine.
0:40:15 I mean, you know, I do this, but nobody, nobody listens.
0:40:16 Nobody really cares.
0:40:19 They find that they have a very victim mentality.
0:40:21 So two is a victim mentality.
0:40:24 Everything happens to them in some way.
0:40:26 And three, they can’t feel for other people.
0:40:29 They don’t do emotion.
0:40:34 It’s, it’s always about the perception of what others would think.
0:40:40 They’re very, very sensitive to how others might portray them.
0:40:43 So they’re going to give you a different view than they give other people.
0:40:52 And so the couple might be terrible, but for a narcissist, they’re going to put on a face that the relationship is perfect to everybody else.
0:40:55 And everybody goes, you must be so blessed to be married to that person.
0:40:57 And you’re going, are you kidding me?
0:40:59 They’re fooling everybody.
0:41:00 And it’s a very helpless position.
0:41:03 Have you ever had a narcissist try and prey on you?
0:41:04 Yeah.
0:41:05 Yeah.
0:41:05 Yeah.
0:41:07 I’m in the legal field, man.
0:41:12 Expert witnesses have opinions to them that are unquestionable.
0:41:13 You can’t.
0:41:16 This is their opinion and nobody else could ever argue with it.
0:41:19 When I have another expert who says just the opposite.
0:41:22 So a lot of the times they are very condescending.
0:41:24 You know, that’s fine.
0:41:27 And they have their opinion and this is all there is.
0:41:30 And how dumb of you to ever question me.
0:41:38 And usually what gives it away is if I feel like this is somebody that, okay, they can’t be reasonable.
0:41:40 They’re never going to give an inch on what’s reasonable.
0:41:42 I will ask this.
0:41:44 I’ll say, this is typically in a deposition.
0:41:46 I’ll say, and you think the jury is going to like that?
0:41:50 Or you think other people are going to agree with you?
0:41:57 And all of a sudden they kind of change in an instant to be able to match what the jury is going to think.
0:42:00 So if I were to say, and you think that’s okay.
0:42:01 And you think others are going to find that okay.
0:42:08 And you think that the jury, when they hear this, they’re all going to agree with this very hard line opinion.
0:42:10 I’ve seen it every time.
0:42:19 It’s only when I reference other people, the presentation of themselves to other people, that they kind of put on a show.
0:42:28 Because they know that the perception of the crowd is everything.
0:42:32 They need everybody to like them, to fawn over them.
0:42:35 They want their idea to be the best.
0:42:43 And so they will manipulate the situation to be the chameleon, to make sure that everybody loves them, at least in their mind.
0:42:46 It’s not a reasonable thought.
0:42:54 So they will typically change their opinion to sound more palatable, even though they could have admitted to that two hours into the deposition.
0:42:57 Do they tend to talk more or less than the average person in the room?
0:42:58 Much more.
0:42:59 Hmm.
0:43:03 Is there a thin line between just being insecure and being a narcissist?
0:43:08 Because, you know, one of the things I was thinking about is you said earlier that they tend to bring everything back to themselves.
0:43:18 And I was thinking about all the people that I know that if we were having a conversation about your book doing really, really well, the first response to that would be their mention of their own book.
0:43:20 Like they would immediately bring it straight back to something about them.
0:43:27 And I was wondering, some of those people I just have in the category of just being a little bit insecure, and that they just, you know, they’re in a search for validation.
0:43:33 So I’m wondering where you think the line might be between sort of narcissistic behavior and just like extremely insecure.
0:43:34 Maybe there’s not a line.
0:43:36 Maybe extreme insecurity is narcissism.
0:43:37 Both can be true.
0:43:44 You know, I’d say that not all insecure people are narcissists, but all narcissists are insecure.
0:43:53 I would say that if I had to give some kind of line, it would be the interest for growth.
0:43:59 Insecure people are looking for ways to grow and to secure and attach.
0:44:05 Narcissists, they’re not looking for anybody to attach on to.
0:44:10 They’re looking for people to support them, you know, to please them.
0:44:14 And so they have no interest in growth.
0:44:17 They, to them, they’ve learned all they have to learn.
0:44:18 I am the best.
0:44:20 I cannot improve anymore.
0:44:21 That to me would be the difference.
0:44:28 When you dealt with narcissists in your own life and in the courtroom, what is the reason why they couldn’t prey on you?
0:44:33 What did you do as defense to stop their games, their typical games working on you?
0:44:36 I don’t chase their words.
0:44:47 Often one of the biggest things I see wrong in conversation is a narcissist will, same for a gaslighter, they’ll dig a hole, all right?
0:44:54 And then they expect you to fill it, meaning they’re going to say something to frustrate you.
0:44:55 And you go, no, no, that’s not what happened.
0:44:56 Don’t you remember?
0:44:57 And you start chasing it.
0:45:00 And then they just dig another hole.
0:45:01 And you keep going.
0:45:02 And you keep going.
0:45:03 And you’re exhausted.
0:45:05 Because all you’ve been doing is trying to plug holes.
0:45:07 You’re not having a real conversation.
0:45:17 And when I can give it a very clear definition, a very clear signal of noted, you know, I’m just going to stay right there.
0:45:22 I’m going to see, I’m going to put down the shovel and stay right there with them.
0:45:26 And maybe I’ll say something as neutral as, got it.
0:45:28 I don’t have to chase it.
0:45:29 I don’t have to say anything.
0:45:40 And to me, the people that have those narcissistic traits, once they realize that they can have no game with you, that you’re not going to play, they find somebody else.
0:45:42 They find somebody else.
0:45:49 If you’ve ever had somebody come to you and they’re the more emotionally toxic type of person, they always have some kind of problem.
0:45:50 They come with you and they have this problem.
0:45:52 You go, I just, I can’t right at this moment.
0:45:53 I will.
0:45:55 And 10 minutes later, what’s happened?
0:45:56 They don’t have that issue.
0:45:58 They’ve already gone to talk to somebody else.
0:46:01 I was watching a Dame Dash on The Breakfast Club.
0:46:10 I don’t know if you’ve seen it, but it’s really, but it’s, it’s Dame Dash is on there because he, he was, he filed for bankruptcy and Charlemagne is sat there.
0:46:14 And Charlemagne is, I’ve actually interviewed both of them, both Dame and Charlemagne.
0:46:22 And Charlemagne is very relaxed and every once in a while just tells Dame Dash that he thinks he’s broke.
0:46:29 And then Dame Dash is like very like hotheaded and like trying to prove, prove all the reasons why he’s not broken.
0:46:31 Really like, you know, gassing himself.
0:46:34 And I, it was, it was an interesting, it’s an interesting video to watch.
0:46:45 I think it’s the more recent one that came out within the last year, because it does show in my view, how to deal with someone who has a very, has a significant ego.
0:46:49 Which is, Charlemagne just never changes state.
0:46:56 Like no matter what the volume is, no matter how much emotion, no matter when he starts calling him some quite personal insults.
0:47:01 Charlemagne’s demeanor, his tone, his posture.
0:47:02 Yeah.
0:47:02 Doesn’t change.
0:47:03 Unbothered.
0:47:04 Unbothered.
0:47:08 And you can see it’s super triggering, but you just can’t get to this guy.
0:47:11 Like, it looks like Dame is like really annoyed that he, and he tries to say more offensive things.
0:47:13 He goes, you’re a, you’re a this, you’re a that, the other.
0:47:20 And it’s funny, because I was watching it this morning, and it, for me, it kind of attracted a lot of the stuff you were saying about, like, just not going with them.
0:47:20 Yeah.
0:47:24 Just not following them, because they want you to go somewhere.
0:47:27 And there’s a certain conflict they want to get in with you.
0:47:27 Yeah.
0:47:32 And if you just kind of refuse and just stay anchored to whatever your point of view is, it’s funny to watch.
0:47:33 They want to push you.
0:47:33 Yeah.
0:47:39 My, my dad, I can remember growing up, I’d be in the passenger seat, he’s driving.
0:47:46 And have you ever had it where somebody, you’re in the passenger seat, and somebody’s just rearing a bumper right on them?
0:47:52 And I’d be looking in the side mirror, and I’m like, I kind of start stressing out for him.
0:47:55 You know, I’ve had somebody who’s really riding the bumper, you know, right behind him.
0:48:01 And, I mean, just like clockwork, what he would do, we have shoulders on the roads there in Texas.
0:48:07 And rather than trying to speed up or get mad, he would just kind of pull over to the shoulder.
0:48:08 And he would say this every time.
0:48:09 He’d say, go on with your bad self.
0:48:13 Every time, he’d go, go on with your bad self in the rear of your mirror.
0:48:18 Like, that’s how unbothered he was by that of, I feel like so many people get road rage.
0:48:23 And so many people talk out loud to the cars while they’re driving.
0:48:39 And it just never got him worked up and realizing my value and my worth of knowing who I am is not at all determined by where you feel I should go.
0:48:43 It goes back to that idea of, if you want to tell me the sky is purple, knock yourself out.
0:48:50 You know, I don’t have to be right, and you don’t have the ability to push me.
0:48:54 I can move and you have your own, I know my lane.
0:48:56 I know my speed.
0:48:57 I don’t have to match anybody else’s.
0:49:01 So when somebody is unbothered, it’s not because they don’t care.
0:49:03 It’s not for lack of care.
0:49:14 It’s an understanding, it’s discernment of knowing, I know who I am in this moment, and why in the world would I try to be anybody else?
0:49:17 Wouldn’t life be amazing if we could all be untriggerable?
0:49:20 It’d be more peaceable, that’s for sure.
0:49:27 It’s interesting because, again, just reflecting on that interview I watched this morning, when Dame Dash calls Charlemagne something really, really offensive,
0:49:36 I noticed that as a viewer, I immediately look at Charlemagne to see his reaction to figure out if what Dame Dash just said was true.
0:49:38 And do you see what I’m saying?
0:49:38 Yes.
0:49:40 He turned to him and said, you’re a ex.
0:49:41 Right.
0:49:47 And then Charlemagne just kind of laughed, and it was like water off a duck’s back.
0:49:50 So immediately as the viewer, I go, well, that can’t be true then because Charlemagne doesn’t seem to care.
0:49:51 Exactly.
0:49:54 Well, it’s not the lack of care.
0:49:58 It’s just the opposite.
0:50:02 It’s all the more care of knowing who he is.
0:50:08 So if I were to tell you right now, I hate your purple shirt.
0:50:12 It’s the most ugliest purple shirt I’ve ever seen, Stephen.
0:50:15 Like your shirt is so ugly in that purple.
0:50:17 Does it affect you whatsoever?
0:50:21 No, because I’m not wearing a purple shirt for anyone listening on Apple or Spotify.
0:50:21 That’s right.
0:50:23 That’s a good point.
0:50:24 Right.
0:50:28 But you see how you already know the characteristics of you.
0:50:30 You already know what you’re wearing.
0:50:31 And it’s not just your clothes.
0:50:34 I’m wearing my confidence.
0:50:40 I’m wearing everything that your parents, your loved ones have instilled and put on you.
0:50:43 I’m wearing the armor of my faith.
0:50:45 I have all these other things that I’m wearing.
0:50:53 And if you want to say my shirt’s purple, that doesn’t affect me at all because that’s not who I am.
0:50:59 And so often people get mixed up of arguing about, no, I don’t have a purple shirt on.
0:51:03 When why would you ever argue with that?
0:51:14 It’s that quote by Abraham Lincoln that I love, never argue with a fool because an onlooker can never know the difference.
0:51:15 Right.
0:51:21 And so it’s knowing, no, I know exactly who I am and what I’m wearing.
0:51:28 And this sort of speaks to the fact that your reaction determines how onlookers will interpret everything that’s happening.
0:51:30 Like, you know.
0:51:33 Oh, the worst thing you could do to somebody who insults you is laugh.
0:51:34 I mean, what does it do?
0:51:38 I mean, it infuriates them, right?
0:51:39 But when, same thing with a bully.
0:51:44 A bully says something to you that they know is meant to hurt you.
0:51:49 And if I were to turn around and say, did you say that to embarrass me?
0:51:51 I mean, what are they going to do?
0:51:53 They could say yes.
0:51:54 They could say no.
0:51:57 But either way, you’re realizing I’m not going to get any reaction.
0:52:00 What you’re showing them is for you to do this, it’s just not going to be fun for you.
0:52:04 It’s going to be zero fun whatsoever for you.
0:52:06 And so they’ll find that with somebody else.
0:52:13 It’s always your reaction that’s going to determine how the conversation goes forward.
0:52:16 There’s a lot of people listening right now that are a long way away from that.
0:52:17 Very easily triggered.
0:52:18 Yeah.
0:52:22 It’s seeking justice, you know, whatever it might be.
0:52:25 For those people, is it like a muscle they have to build?
0:52:28 Or is there, what is the journey to getting to this level of sort of mastery?
0:52:30 It’s a discipline.
0:52:36 It is in the same way that people invest in so many other things in our life.
0:52:37 We invest in our health.
0:52:39 We invest in self-help books.
0:52:41 We invest in the podcasts that we listen to.
0:52:43 It is the same.
0:52:44 You have to invest in your communication.
0:52:47 We don’t get taught in school.
0:52:50 We don’t, you know, I went to law school.
0:52:51 People think, I learned this in law school.
0:52:51 No.
0:52:54 Law school teaches you how to read the law.
0:52:55 It doesn’t teach you how to read people.
0:53:05 You had to, to me, if you are somebody that is in a position of expertise and to share something, it either came at great personal cost or you’re making it up.
0:53:10 Like, it is something that you have learned, right?
0:53:11 It’s true.
0:53:19 And so, I mean, whether it’s through skill, knowledge, training, it’s, I’ve, you want to know how I know these things?
0:53:19 Because I’ve lived it.
0:53:22 You know, I have been on the bad side.
0:53:29 I’ve been on the good side and it’s, it is not, it’s never something that’s just going to come to you.
0:53:32 We are emotional creatures and we’re hormonal creatures.
0:53:41 So how do, how do you think about our emotions, our hormones, our health, our physical, cognitive state as it relates to like walking into the courtroom and being ready?
0:53:49 Like how much of the, you know, because if I’ve had zero hours sleep and I’m, I don’t know, hungry and whatever else and I’ve had an argument and I’m stressed about something,
0:53:54 it’s going to be significantly harder to show up and be a great communicator and win the argument against somebody.
0:53:55 Right.
0:53:57 So do you think about these things?
0:53:58 All the time.
0:54:01 I mean, the emotions are, are right there connected to the words.
0:54:05 And what do you, how do you prepare to be ready for battle?
0:54:13 It’s an emotional awareness of how I’m feeling and also how the other person is.
0:54:19 Because if I just respond, I mean, yeah, if I respond to their emotional reaction, I’ll miss it every time.
0:54:21 Same thing in relationships.
0:54:27 If I respond to the reaction, I’ll lose that moment to actually speak to the need.
0:54:36 So even in the courtroom for me, if I know that I’m a little sleepy, I know I’m a little hungry, I’m a little grumpy.
0:54:37 You know what?
0:54:43 I can either try and pretend that I’m not, or I might get up front of the jury and say, good morning, everybody.
0:54:45 I have to admit to you, I’m a little grumpy.
0:54:46 I didn’t need all that much this morning.
0:54:47 Anybody else grumpy?
0:54:49 And everybody starts to kind of nod.
0:54:53 And now, hey, we all kind of relate, not to my words, but now to the feeling.
0:54:56 And now you trust me more.
0:54:57 I trust you more.
0:54:59 Because I’m being more authentic.
0:55:05 And do you think people should do that in their own interpersonal relationships, which is just call out their state?
0:55:06 Absolutely.
0:55:08 Because perfection is not relatable.
0:55:09 Struggle is.
0:55:10 Emotions are.
0:55:15 If I were to come to you and say, and you say, how are you?
0:55:16 And I go, good.
0:55:16 Everything’s good.
0:55:17 When it is not.
0:55:20 Am I being authentic or am I being fake?
0:55:29 But if I were to say, let me tell you, I’ve had a morning, and it’s tested me in a way I was not expecting, and my mind is just not here.
0:55:32 Does that make you trust me more or trust me less?
0:55:33 Trust you more.
0:55:33 Every time.
0:55:39 So when you can share your struggles with people, I’m not talking about your deep most inner desire struggles.
0:55:42 I’m saying, let me put it this way.
0:55:45 Sierra and I check in with each other every morning.
0:55:45 It’s my wife.
0:55:56 And it’s only about 10 minutes after she drops the kid off, kids off, and we kind of run through how we’re doing.
0:56:01 And the number one thing she asks me or tells me, he goes, you told me a lot about what you’re doing.
0:56:03 You haven’t told me about how you’re feeling.
0:56:09 And that’s the truth of the default, I think, of a lot of men and a lot of people.
0:56:12 I’m going to tell you what’s going on, what’s on my agenda, what I’m doing.
0:56:14 I haven’t told you a lot about how I’m feeling.
0:56:17 And we store all that stuff up because it’s still there.
0:56:27 But if I can share with you what is my struggle, what’s happening, not just the good, but more importantly, the bad.
0:56:32 I mean, it’s always going to bring that authenticity into the play.
0:56:34 Women and men are very different in many ways.
0:56:38 We’re very different in many ways.
0:56:43 Men are, I don’t know, it feels like men just, you know, again, I’m stereotyping here.
0:56:46 So it’s not all men and people are different.
0:56:55 But just speaking generally, the stereotype is that men are typically a bit more emotionally composed or, should I say, flat.
0:56:58 And women have more emotional fluctuations.
0:57:03 One could look at hormone changes throughout the month and talk about why that might be, et cetera, et cetera.
0:57:07 I’ve had many scientists here talk to me about hormone fluctuations and how that impacts how someone feels.
0:57:15 But what this means in our romantic relationships is sometimes we meet each other on very different wavelengths.
0:57:25 So my relationship, my partner’s probably seen me cry once in seven years, maybe twice, but probably once.
0:57:31 I’ve probably seen her cry 500 times, maybe more.
0:57:31 Yeah.
0:57:36 So it feels, it almost feels like, I’m just going to be completely honest because I just think it’s helpful.
0:57:37 So you can fuck me up online if you want to.
0:57:43 It sometimes feels like we’re a different species.
0:57:54 Like the way that I interact with my guy friends and the way that the sort of wavelength that my romantic partner, my girlfriend operates on are very, very different.
0:57:55 So it’s very easy to like misunderstand.
0:58:04 And we spend a lot of time talking about how men need to be more emotional and more, I don’t know, men need to change how they are because it’s the problem.
0:58:20 But what about the, like, what about the other side of that, which is, do women also need to think about, do we need to meet in the middle?
0:58:21 It’s what I’m saying.
0:58:25 There’s certainly a space to meet in the middle.
0:58:26 Like who’s right in that?
0:58:26 I don’t know.
0:58:29 Is there a person that’s right in this configuration?
0:58:34 Am I meant to be way more emotional and be, or is she meant to be way more composed?
0:58:36 Because I think that’s often how both sides feel.
0:58:39 They feel like, why aren’t you coming to my wavelength on this issue?
0:58:41 But I think here’s what you’re missing.
0:58:43 She would be much more composed if you would be more emotional.
0:58:55 And so a lot of the times what I find in my own marriage is when I show emotion, the more composed she is.
0:58:58 I mean, if I start screaming and crying, I think my girlfriend’s going to…
0:58:59 I’m not saying screaming.
0:59:01 I’m saying show emotion.
0:59:02 What kind of emotion?
0:59:04 Of being in it with her.
0:59:06 And what does that look like?
0:59:11 That means you’re going to say things that make her feel it.
0:59:14 There’s a difference if I just go static.
0:59:20 That’s what happens to me a lot, truthfully, is let’s say we’re in an argument about something or something came up.
0:59:24 And so you’re as emotional about it.
0:59:27 If I dismiss it, okay, this is so dumb.
0:59:27 Really?
0:59:28 Right now?
0:59:29 This is…
0:59:31 Because arguments never come at the most opportune time.
0:59:32 They come at the worst possible time.
0:59:34 Yeah, that’s…
0:59:34 Hello.
0:59:35 That’s all relationships.
0:59:40 If I dismiss it, right, does that make her come closer to me or further away from me?
0:59:43 And if I’m pushing her further away from me, why would she not be more emotional?
0:59:50 Why would she not be further away from me if I dismiss that?
0:59:55 For every woman to be more emotional as a man, tears are not necessary.
1:00:03 Connection is being in it, is saying things that make her feel that you’re genuinely feeling it.
1:00:09 The difference I find with men and what I struggle with is I can say that I’m sad.
1:00:10 I have a hard time expressing sad.
1:00:13 I can say that I’m really regretful.
1:00:17 I have a hard time expressing that.
1:00:24 I think that is something that happens a lot with most relationships, and I think that happens a lot with men.
1:00:30 We were emotional, and we got taught early that you are not to cry.
1:00:34 I couldn’t even tell you how many times I ever saw my dad cry.
1:00:35 I think this is it.
1:00:41 The modeling we had as well is my dad was either angry or completely static.
1:00:43 And when I say angry, he was very, very rarely angry.
1:00:50 But when I saw him engage with my mom on an emotional level, it would be him yelling back.
1:00:51 Right.
1:00:57 If he wasn’t yelling back, he was completely just like, he was just very calm, static, and emotional.
1:00:59 There was no in between.
1:00:59 Yeah.
1:01:05 It all comes down to repair, how quickly you get to repair.
1:01:10 That means, can I validate the feeling that she has?
1:01:14 Validation is repair.
1:01:14 It’s not weakness.
1:01:15 It’s repair.
1:01:21 In my world, relationships don’t fall apart because of one big failure.
1:01:29 They fall apart because of a hundred moments where repair could have happened, and it didn’t.
1:01:30 Where you just chose not to.
1:01:33 Where you could have said, I’m sorry, but you withheld it.
1:01:36 I could have chose to validate how you’re feeling, but I said, that’s stupid.
1:01:44 And it’s those, the hundreds of those little bitty moments where all of a sudden, no wonder your world’s apart.
1:01:49 Because you chose in those little bitty moments not to do the repair because you said, ah, this is so stupid.
1:01:50 This is so small.
1:01:51 Yeah, it is small.
1:01:54 All the more reason why you should repair it pretty quickly.
1:02:08 And so when you can validate those concerns, even when you say she’s being emotional and you’re not, when you go into that static mode, when I go into that static mode, it’s a choice by me to do something different.
1:02:17 Not say the thing I always say, not be dismissive, not find ways to try and convince her that she shouldn’t feel this way.
1:02:22 But if I validate, if I say things like, I can see how you feel that way.
1:02:26 If that’s how you interpreted it, you know what?
1:02:28 I don’t blame you for feeling that way.
1:02:29 I can see that.
1:02:30 That sounds scary.
1:02:31 That sounds frustrating.
1:02:37 If I can choose that, it’s this, like, this isn’t the key for me.
1:02:40 And trust me, I’m talking to myself here.
1:02:41 Yeah.
1:02:41 All right?
1:02:44 Because every guy I feel like can be like, okay, this is right.
1:02:53 And if I can make the hard choice in that moment to put aside my frustration, just for a moment, put aside my personal frustration,
1:03:06 and validate the feeling, and say words that speak to her need, the need to feel heard, the need to feel safe, the need to feel like she’s not being too much,
1:03:10 then all of a sudden, it all shrinks.
1:03:11 And you know what?
1:03:13 My frustration kind of goes away.
1:03:14 Why?
1:03:15 Because everything’s better now.
1:03:17 We’ve had moments of repair.
1:03:21 And then if I still am really frustrated, then I can bring it up.
1:03:24 Hey, can I bring up something to you that you said that’s really bothering me?
1:03:26 And then you do.
1:03:32 How, as a man, do you know that you’re not setting a bad precedence for the future?
1:03:41 And what I mean here is, if I constantly, you know, justify how she’s feeling, and I seek repair, and then when she’s happy, I just let it go,
1:03:49 there’s, I think sometimes there’s a worry as a man that if you just lay down and take everything,
1:03:51 then you’re just going to get more stuff in the future.
1:03:56 Like you’re setting a bad precedence for the future of this relationship, where, no, sometimes, actually, no, I wasn’t in the wrong.
1:03:58 Or, no, I do disagree with this.
1:03:59 Right.
1:04:06 And I think I’ve observed a lot of relationships, especially with some of my guy friends, where, because they, like, never stood up for themselves,
1:04:08 they’re now, like, living in a prison.
1:04:09 Right.
1:04:11 They, like, never stood up for themselves.
1:04:11 Yes.
1:04:15 And so they’ve kind of lost all of their autonomy and agency and control.
1:04:23 And they, you know, even when you’re listening to this, there’s probably people you can think of in your life where the guy has always opted for an easy life in the short term,
1:04:25 and now over the long term, he has a really hard one.
1:04:26 Yes.
1:04:27 And again, men and women.
1:04:28 Of course.
1:04:34 So this is the balance I’m trying to understand in your view is, you know, when do you pick the fight?
1:04:35 And when do you say, no, that’s not?
1:04:38 Versus just laying down and taking it.
1:04:42 This is quite, this is quite personal to me as well, because I think my dad did that a bit too much.
1:04:46 I think my dad, he never, he never chose the fight.
1:04:53 And then I look, I look at how that played out over 20 years and I’m like, damn, it’s completely changed me because it means that,
1:05:00 I will now go through the conflict and stand up for myself when I hit a place where I’m like,
1:05:04 I’m not going to be able to honor that for you for the next 30 years.
1:05:05 I will stand my ground.
1:05:11 Do you know if there’s like an area where we might, say my girlfriend’s unhappy about a certain thing I do.
1:05:11 Yeah.
1:05:17 If I don’t think that I’m going to be able to promise to not do that for the next like 10, 20, 30 years,
1:05:20 if I’m unwilling to change, I have to stand my ground.
1:05:23 Because if I can see today, it’s hell tomorrow.
1:05:24 Yeah.
1:05:36 What I’m hearing, what I’m hearing is fear of autonomy, fear of my rights, fear of my dominance.
1:05:37 Yeah.
1:05:37 Like my freedom being.
1:05:38 Yeah.
1:05:38 Yeah.
1:05:44 Well, it’s, it’s, you want to hear the, probably the number one word you’ll hear with relationships
1:05:50 that are on the brink, it’s caged, man feels caged, you know, the man feels caged.
1:06:02 And really all that is, it’s a lack of confidence of knowing if I am willing to do something different,
1:06:06 then I can’t have anything else.
1:06:13 So it’s, it’s, it’s, it’s thinking in terms of zero sum.
1:06:14 See, both can be true.
1:06:22 I can, you can still validate how she’s feeling and not at all touch what you still know to be true.
1:06:31 So you can still disagree with her, but every time we go into a conversation, we walk in with a need, a need to feel loved, understood.
1:06:33 It is always depth.
1:06:37 Like you think of, um, like a kid, right?
1:06:47 My son, my daughter, if when she was small and she screamed or she cried or told me no, still tells me no, you know, of all these things.
1:06:49 And I just said, no, are you kidding me?
1:06:51 You’re going to tell me, and I, you’re crying right now, really?
1:06:54 And I get all upset when she screams.
1:06:56 But with kids, we don’t do that.
1:06:57 We go, she’s hungry.
1:06:58 She’s tired.
1:07:00 She’s scared.
1:07:07 And we just forget that we’re all just big kids and we all have those like hidden needs underneath us.
1:07:14 And so you still can stand your ground and say, so let’s run it.
1:07:17 So let’s say, for example, an example, a specific example from my ex-girlfriend.
1:07:21 I was on my phone in bed and I was sending a message because there’s something going on in my business back in the UK.
1:07:23 And I was in, I was in Asia at the time.
1:07:24 Yeah.
1:07:30 And she said to me that she wanted to make a rule where there was never any phones in bed ever.
1:07:32 I could never touch my phone in the bedroom.
1:07:32 Right.
1:07:37 And as I thought this through, I thought, God, I thought about all the scenarios where I might need to touch my phone in the bedroom.
1:07:43 And what would, I realized that what would end up happening is I just wouldn’t come into the bedroom.
1:07:49 I’d like go and do it in the, in the toilet or the shower, or I’d just like, I wouldn’t come to bed if I needed to do something on my phone.
1:07:49 Right.
1:07:59 And so the conversation went where I was like, I, I realized in this moment that I had to kind of like not lay down on this issue because I would disappoint her in the future.
1:08:01 I was setting myself up to fail in the future.
1:08:08 If I, if I accepted this and made her some kind of promise though, you know, agreed that I wasn’t going to touch my phone ever again in the bedroom.
1:08:16 And so that was one such example where I’m like, I think I actually need to stand my ground a bit here or I’m setting myself up for a future expectation I can’t meet.
1:08:21 So in that moment, what did you think her need was?
1:08:22 Her need was connection.
1:08:27 And she was interpreting me being on the phone in that space as a disconnection in some way.
1:08:30 And could it possibly be perceived as that?
1:08:31 A hundred percent.
1:08:32 Okay.
1:08:32 But it wasn’t the phone.
1:08:38 It was the, it was the, it was me not, it was her not feeling connected.
1:08:51 In my view, it, at that moment in time, in that particular week, because I was so busy in that particular week that I think she was trying to find a symptom or a tool or a guarantee or a promise to express.
1:08:53 The feeling of disconnection.
1:08:55 So that’s why I look back on it and go, it was actually something else.
1:08:58 That was just a symptom of a feeling she had at that moment in time, probably.
1:08:58 Right.
1:09:04 But that was an example where I like, I, if I’d conceded, it would have, it would not have been sustainable.
1:09:05 There would have been more arguments in the future.
1:09:07 I’m not saying you concede.
1:09:16 I’m saying there are times that if you want the key to the relationship, it is putting her comfort over your inconvenience.
1:09:18 So what should I have done in that situation?
1:09:19 Give me some advice.
1:09:20 Do you think?
1:09:23 Well, you’ve already kind of named it.
1:09:29 One, she’s, it’s not you saying, the wrong thing to say is, well, you were just on your phone.
1:09:31 I mean, you just, I mean, you’re on your phone all your time.
1:09:33 You’re on the phone all the time.
1:09:33 What are you talking about?
1:09:34 And you start arguing.
1:09:38 Because now you’re, you’re responding to the reaction.
1:09:39 You’re not addressing the need.
1:09:46 If you were to slow down and say, look, I still want to be connected with you.
1:09:54 Is there any kind of place where I can still take care of what I need to take care of and also be connected to you?
1:09:58 Or if there’s a situation where you say, well, what about this?
1:10:03 Before I just get my phone and grab it, I’m going to tell you what I’m doing ahead of time.
1:10:05 Or I’m going to ask.
1:10:07 Maybe that’s where it is.
1:10:08 You don’t want to ask.
1:10:15 Hey, I, Greg is supposed to email me some slides or a deck or whatever.
1:10:17 Can I check that out real quick?
1:10:19 You hear how she’s probably going to say yes.
1:10:24 But the fact that you are saying, hey, I’m acknowledging our connection right now.
1:10:28 And so it might make you uncomfortable saying, no, I don’t like anybody telling me what to do.
1:10:28 I don’t have to.
1:10:30 I don’t want to report to anybody.
1:10:30 Okay.
1:10:32 That’s, that’s fine.
1:10:35 Well, then you just know that connection is always going to be weak.
1:10:38 And so you, you’re signing your name to that.
1:10:44 I don’t think, I mean, there’s, I have lots of thoughts on phones and houses and where they should go.
1:10:50 But if you were to have, instead of arguing the, what are you talking about?
1:10:51 You’re on your phone all the time.
1:11:01 And instead said, I can see how that would make you feel like I’m not paying attention to you and letting her respond to that.
1:11:09 And you’re saying, look, I don’t want to, me being on this, this is not at all me trying to signal that I’m not trying to be here with you.
1:11:12 I’m trying to escape on you and have that conversation.
1:11:16 And that’s where you can say, it is important to me that I have these things.
1:11:20 And for me to be able to connect with you and kind of rest my brain, I need to take care of these things.
1:11:23 What’s the best way that I can do that?
1:11:28 I think then that’s when you actually are able to have a conversation of like, let’s make a game plan.
1:11:38 That makes sense because if you, you put your inconvenience over her comfort, she will always discredit that to you.
1:11:41 Your bank account will always continue to go low.
1:11:50 But if you say, look, I’m willing to do a little bit of inconvenient things to make you feel better, make you more comfortable.
1:11:52 I mean, that only grows your account.
1:11:59 I mean, that when you have a relationship that can last a whole lot longer.
1:12:10 I think I’m slightly traumatized because I think the model that I had of relationships meant that someone can increasingly sort of encroach on your freedom.
1:12:11 Yes.
1:12:13 Until you are virtually powerless.
1:12:15 I think that’s a lot of guys.
1:12:16 I’ve felt that.
1:12:17 I’ve certainly felt that.
1:12:17 Yeah.
1:12:19 So I try and fight back.
1:12:21 And sometimes I think I overdo it.
1:12:29 And this is one such example where actually, objectively, when I hear myself say, she asked me not to like be on my phone in bed.
1:12:31 I’m like, well, that’s kind of a reasonable request, to be honest.
1:12:33 Like the bedroom can be a place where we just like go on the phone.
1:12:35 So I could just do it in my office and then come to bed when I’m ready.
1:12:36 Right.
1:12:42 But I think I get my back up because I’ve just got so many examples of men who like didn’t stand up for themselves.
1:12:42 Yes.
1:12:44 And then were rendered powerless down the line.
1:12:48 So it’s like if I give you this, then tomorrow you’re going to say, maybe I can’t be on my phone in the kitchen.
1:12:51 And then maybe I can’t be on my phone in the bathroom.
1:12:51 Yeah, yeah, yeah.
1:12:55 So I just thought, well, if I just stand up for myself here, then I just hold off.
1:12:59 What I’m not at all saying is that the guy go, yeah, sure, that’s fine.
1:13:00 And then she asks for something.
1:13:01 Yeah, sure, that’s fine.
1:13:04 And you just, you’re super passive with everything.
1:13:11 That’s where I think you do feel like you’re just, you look around, you’ve given up everything to where you don’t feel like I have anything to grab on to.
1:13:13 I want to throw in another example that a lot of people relate to.
1:13:16 A lot of men have like a hobby with their guy friends.
1:13:16 Right.
1:13:20 Like watching the football, talking shit in a group chat.
1:13:23 I think it’s so important to defend those things.
1:13:23 Absolutely.
1:13:25 Even for her attraction to you.
1:13:28 Like I think I have no evidence to say that this is true.
1:13:29 It’s just a feeling.
1:13:34 I think to some degree that my partner likes the fact that I’ll stand up for myself in certain areas.
1:13:34 No doubt.
1:13:36 And that I’ll say, no, no, no, no, this is me time.
1:13:36 This is for me.
1:13:37 I agree.
1:13:43 And I can imagine the opposite, the passivity or kind of rolling over as being a really like unattractive thing.
1:13:44 Absolutely.
1:13:51 I think where you are laying yourself down and just rolling over, that is, that can be very unattractive.
1:13:53 It’s, you need to have a backbone.
1:13:56 At the same time, you can’t be so extreme that your way is the only way.
1:14:04 But when you choose to say, no, no, this is, I’m willing to take a stand here, then that’s, I think to me, it sends a signal of strength, right?
1:14:05 Strength of mind, strength of will.
1:14:17 But for me, when you have those things that are your hobbies, the things that you really like, a sign of a good relationship is that she’s going to be happy you get to do those because they make you happy.
1:14:24 Even though she might hate it and think it’s annoying and it’s weird and, you know, you’re taking up that space in the garage and whatever.
1:14:35 But if it makes you happy and they know that this is your space and this is your time, because I, you have to have those things that fill you up, right?
1:14:38 And the truth is, the marriage isn’t enough.
1:14:39 The kids aren’t enough.
1:14:40 Your job’s not enough.
1:14:51 You have to have things that personally, for you, by yourself, if your thing is to go to a pond and go feed ducks, go do it, you know, to be able to fill yourself up.
1:14:59 If, I know for parents, early parents, there’s this mindset of, I have to be with my kid all the time.
1:15:01 I can’t ever leave my kid.
1:15:02 I need to just be there.
1:15:17 But what you find is you’ll be so much better when you actually go take care of yourself and go on that guy’s trip, go play that round of golf or whatever it is that’s actually going to feed you and fill you up.
1:15:19 And then I can be there for you all the more.
1:15:23 I think some people’s partners, they’re not like that.
1:15:31 Some people are in a relationship where their partner cuts out as much of these things as they possibly can so that they can control their partner.
1:15:41 I mean, I think we’ve all got a friend in the group chat who has kind of like seems to have lost all their freedom and their autonomy and agency since they’ve been in that relationship.
1:15:42 Let’s say they’re on a leash.
1:15:42 Yeah, they’re on a leash.
1:15:44 Like they can never come to the thing.
1:15:46 That’s not okay.
1:15:56 And it appears to be a consequence of boundaries, like not reinforcing your boundaries early.
1:15:59 It appears to me to be a bit of a slippery slope boundaries.
1:16:00 Oh, yeah.
1:16:01 Do you know what I mean?
1:16:07 Like where you like you kind of make a concession and because you’ve made a concession, they’re more likely to pursue another concession.
1:16:08 Right.
1:16:10 And then before you know it, you’re behind bars.
1:16:11 Alone.
1:16:12 Yeah.
1:16:16 And frustrated and wondering how you got here.
1:16:19 I know we’ve spoke about boundaries in the past.
1:16:25 To me, it ultimately comes down to am I protecting the priority?
1:16:31 So, if I know that my marriage is the priority, I’m going to set boundaries that protect that.
1:16:38 I mean, for me in my life right now, whether I’m working on a book or speaking or a podcast or whatever,
1:16:44 it’s am I setting the boundary up to be protecting my family and my relationship?
1:16:49 So, you have to first define what is the priority here.
1:17:00 So, if the priority is knowing that we want to be, you and your partner want to be in a relationship and, you know, make sure that Thursday is date night.
1:17:00 Okay.
1:17:03 That’s nothing gets scheduled on date night.
1:17:05 There’s certain things that just aren’t movable.
1:17:06 The answer is no.
1:17:14 And when you can have those really hard no’s, it makes feeling the time of everything else all that much easier.
1:17:20 But that’s, I mean, it ultimately comes down to are you being real about it or are you being fake about it?
1:17:23 In your view, you talk about being nice and being kind.
1:17:25 I’ve heard you talk about this on your podcast.
1:17:30 What’s the difference between being a nice person and a kind person and which one should I aspire to be?
1:17:35 Stop being nice at the expense of being real.
1:17:39 So, nice is something that we got taught really early on.
1:17:40 Hey, be nice.
1:17:41 Play nice.
1:17:50 And if you believe forever and always that being nice serves you well, you will ultimately serve it.
1:17:51 You will people please.
1:17:54 You will only choose to say the nice thing.
1:17:57 You will—nice is very surface.
1:18:02 If you went on a date with somebody and I was like, how was the date?
1:18:03 And you said, she was nice.
1:18:05 Yuck, yuck.
1:18:05 Yeah.
1:18:07 Does that mean that was good?
1:18:08 No, of course.
1:18:10 But you’re wanting to say the nice thing.
1:18:19 And so it becomes very much about pleasantries of what’s something that is politically correct or whatever it is.
1:18:22 Kind is very deep.
1:18:23 It’s related to the word kin.
1:18:24 It’s connection.
1:18:30 So where nice is concerned about surface, kind is worried about connection.
1:18:34 So nice people say, oh, I can’t tell them the truth.
1:18:35 That wouldn’t be nice.
1:18:36 That wouldn’t be nice.
1:18:38 I can’t say that.
1:18:44 Kind says, I care about you enough to say the truth.
1:18:47 I care about you enough to tell you the truth.
1:18:52 So when you have the chance, don’t choose nice at the expense of being real.
1:18:54 Choose the kind thing.
1:19:01 Like if you and I were in a conversation and I was like, oh, I could really—I could just go, yeah, man, that sounds great.
1:19:05 With a decision you’re going to make because I just—I don’t want to upset you.
1:19:06 That wouldn’t be nice.
1:19:13 Versus me saying, Stephen, I have to tell you, man, this doesn’t feel right to me.
1:19:15 Which one’s the kind thing?
1:19:19 Of telling you the actual truth, it’s being authentic to it.
1:19:22 So a lot of people, they look back and they’re just people-pleasing.
1:19:26 That’s all they’ve been because they’ve always chosen what’s nice, not what’s kind.
1:19:29 You must get a lot of messages from a lot of people-pleasers.
1:19:30 All the time.
1:19:32 And what is it they want from you?
1:19:38 They’re wanting to know how to stop pleasing other people and to start pleasing themselves.
1:19:43 Like how to—I always say that there’s not a problem with people-pleasing as long as you’re one of them.
1:19:50 You know, of—it’s okay to do things that other people ask you to do and you want to serve other people.
1:19:55 I’m not saying it as a servitude way of I can never have any of my own voice.
1:20:10 It’s where you constantly are—put yourself in inconvenient places for the sake of other people, hoping that they will see your true value.
1:20:15 So they conflate the pleasure of others with the value of themselves.
1:20:22 And so, meaning, I mean nothing to myself if you’re not happy with me.
1:20:25 I mean nothing to myself if I can’t please you.
1:20:25 You want this?
1:20:26 Oh, okay, I’ll go get it.
1:20:27 But you need this?
1:20:28 You tell me to do this.
1:20:29 Oh, I already thought about this.
1:20:29 You’d love this.
1:20:33 And they’ve forgotten their own sense.
1:20:39 And so, I’ve met people that have—you know, a lot of it’s also early childhood.
1:20:46 They learned that to save the marriage between mom and dad, they need to be everything to everybody.
1:20:47 They have to give up.
1:20:52 They’ve missed childhood in order to please everybody else.
1:20:55 And so, it becomes a pattern of safety.
1:21:04 It’s a survival skill of knowing for me to have—to survive in this, for me to have worth, well, I can’t do it unless everybody else is happy with me.
1:21:17 Are there any case studies that come to mind of people that have read your work and have made real transformations that have shocked you or made you happy or proven to you the profundity of being able to take control of conversation?
1:21:38 We took a survey poll within my membership, and it was already—I think it was like 93% of people with—even in the first three chapters of my book, it had already significantly impacted them in their job, their family, and exactly what they were reading the book for.
1:21:41 Because everybody picks it up for the conversation they have in their mind.
1:21:46 You know, they—people don’t watch my content to handle—to know how to handle the last conversation.
1:21:49 They watch to know how to handle the next one.
1:21:57 And so, to be able to provide the results that they’re wanting is a blessing.
1:22:00 I’ve just finished writing my third book.
1:22:08 I haven’t firmed up the title yet, but I have started mocking up some different designs, and I’ve been doing this with Adobe Express, which is one of our sponsors.
1:22:15 What I love about Adobe Express is that it makes it so easy for me to obsess over the tiniest details—the typography, the font, the color, the text placement.
1:22:24 The stuff that might sound petty to most people, but actually compounds to create something that stands out, something that’s one better than the rest.
1:22:28 And designing my cover art has reminded me of how many creative things I’ve learned over the year.
1:22:33 But it’s also reminded me that there are so many creative minds around me that are also sitting on their own secrets.
1:22:39 So, I’ve created the One Better Guide in Adobe Express to bring those tips to you.
1:22:45 And in it, you’ll find principles from the very, very best in their industry turned into quick and easy practices for you to apply.
1:22:49 So, you can train yourself to create exactly like the best performing teams in the world do.
1:22:54 Just head over to adobe.ly slash one better to download Adobe Express now.
1:23:00 And make sure you visit the Learn tab to discover how you can become one better than the rest.
1:23:08 Is there a particular moment of conflict which stays with you the most when you think about a difficult conversation in your life?
1:23:20 Yeah, there was one that I talk about in my book that was probably the most gut-wrenching at that time was me leaving the law firm where I was at.
1:23:22 I happened to talk to my dad about leaving that firm.
1:23:25 But that’s, let’s say that’s in the book.
1:23:28 What’s fresh for me now, you want to talk about that?
1:23:33 I mean, what’s fresh for me now is conversations that I’ve had with my wife, with Sierra.
1:23:40 And I’m having a hard time reaching.
1:23:45 And she’s having a hard time reaching for me where I kind of just go static.
1:23:48 Where I do feel sad.
1:23:49 I do feel remorse.
1:23:52 Or I’m trying to, and I have a hard time expressing it.
1:24:02 So, the best thing I can do in that mind is I use my words to be able to say, you know, I feel regret for what’s happened or what I’ve done.
1:24:07 I may not be showing it right now, but I, this is not something I’m proud of.
1:24:11 To be at least able to show in my words how I’m feeling.
1:24:24 So, let’s say, for example, it’s about anything related to, it could be any argument, really, with a husband and a wife or a spouse or partner or whatever it is.
1:24:31 But we had one not too long ago where we knew we were going to be traveling for a bit.
1:24:35 And sometimes if it’s just the two of us, what’s going to happen?
1:24:42 You’re going to have some spats about probably the dumbest things you could probably have a fight about, but that’s what happens.
1:24:52 And I said to her, I was like, well, that, you know, if we do this and do that, you know, we’ll probably, we’re not probably going to argue about it.
1:24:53 It’s going to be fine.
1:24:57 And she said to me, she said, well, either way, it’s good.
1:25:01 Meaning, if you don’t argue about something, great.
1:25:04 But if we do argue about it, that’s good, too.
1:25:10 To be able to see it as a chance to understand each other a little bit more, to know each other a little bit more.
1:25:19 And it’s, it’s, it’s not without being radically honest with the person you want to be with.
1:25:22 And that’s, that’s hard for a lot of people.
1:25:28 I had a friend of mine say to me the other day that the thing that annoys him most about his wife is just like how long she takes to get ready.
1:25:33 And he like really like offloaded it to me in a way where I’m like, this is a problem for him.
1:25:34 Yeah.
1:25:35 She just takes so long to get ready.
1:25:37 And she’s like, which means they’re always late to things.
1:25:39 A lot of guys can relate to this, including myself.
1:25:42 But the way he said it to me was, was surprising.
1:25:46 And I remember thinking, should he just go and have this conversation with her?
1:25:50 Or is this like an illegitimate concern to raise?
1:25:55 And I think that sometimes, you know, because you were talking about your experience with Sierra and her saying like, either way, it’s a good thing.
1:25:59 Are all arguments warranted?
1:26:02 Like, is that argument, you take too long to get ready and it’s pissing me off.
1:26:08 Is that a valid thing to raise with your partner?
1:26:12 In therapy, they say, if it’s hysterical, it’s historical.
1:26:17 Meaning, if it’s really that big of a deal, then there’s probably something deeper going on.
1:26:22 If it’s really affecting you that much, it’s like those people who say, well, he’s always pushing my buttons.
1:26:23 I ask, well, why is there a button?
1:26:30 You know, if it’s always getting you worked up, there’s probably something deeper that you’re not noticing.
1:26:40 It’s probably related to something that happened when he was a kid or something that maybe it’s—here, let me give a good example.
1:26:45 You know, in our marriage, I’m the spender.
1:26:47 She’s the saver.
1:26:47 Okay.
1:26:51 She can turn a penny into a dime, right?
1:26:53 She can pinch a penny into a dime.
1:26:58 And she got really frustrated with me of, like, why do you always need the nicest thing?
1:26:59 All right?
1:27:07 And that’s typically if she has an option of several things, even if I don’t know the price tags, I typically end up going with the one that’s most expensive.
1:27:09 And it infuriates her, right?
1:27:11 Because she wouldn’t do that.
1:27:12 She’s going to wait for it to go on sale.
1:27:17 She could have something she really wants, and she’s just going to track it forever in her mind until it goes on sale.
1:27:19 And that gives her satisfaction.
1:27:21 Me, I’ll just go buy it.
1:27:23 And I’m not saying I’m crazy.
1:27:26 I’m not, like, some crazy spender.
1:27:30 But this is an issue that has always bothered her and bothered me.
1:27:36 And what we had come to find out—we had actually used this with MyAI, actually.
1:27:47 But what we had come to learn is that the reason why it affected me so much—like, why do you always use the nice thing?
1:27:49 It was related to when I was a kid.
1:27:56 As the oldest, I didn’t get much of the nice thing.
1:28:02 My stuff was typically hand me down from a friend or something else, or I didn’t get the nice thing.
1:28:07 And at some point along the way, you equate that to your sense of worth.
1:28:15 And so when I first had the ability to pay for anything for myself, yeah, I bought the on-brand cornflakes.
1:28:25 You know, I bought the on-brand medication because, to me, that was equal to how I wanted others to perceive me.
1:28:36 And so when she realized that, oh, it’s not just me wanting to splurge or have some kind of, you know, you just think you have to buy the best.
1:28:44 It was like, no, that’s actually—it’s a reflection of when you buy me something nice, I feel like you equate that to how much value I hold.
1:28:46 I’m not worth buying something nice for.
1:28:49 And so it was related a lot to my stuff.
1:28:54 And we got to talk the same about her stuff, of why she doesn’t want to buy the thing.
1:29:02 So it’s like that, having these super conversations with your friend of why does it bother her when she gets—takes forever to get dressed.
1:29:10 Well, most likely, it’s related to something in his past that’s bothered him that he’s not seeing yet.
1:29:11 Are the conversation worth having?
1:29:13 Yeah, I think it’s absolutely worth having.
1:29:18 If it’s bothering you that much, yeah, if it’s hysterical, it’s historical.
1:29:25 I think that’s a really good point, which is we’re all just dealing with other people’s inner child.
1:29:28 Like, we’re all dealing with—it’s just like me as a child facing you as a child.
1:29:29 I know we look like adults now.
1:29:30 I have your gray hair.
1:29:31 Yes.
1:29:35 But it’s really still us just playing out the stories and narratives from our childhood oftentimes.
1:29:36 You’re exactly right.
1:29:39 They say in therapy the worst thing about parents is that they had parents.
1:29:53 You know, I mean, they—it’s so easy for me just to look at my mom and me forget that she had parents, you know, that what they did to her, rather than me just looking at what my parents have done to me.
1:29:58 You know, and that’s the definition of the generational cycle.
1:30:06 And it’s choosing to do something different with who you are and who you want to be and how you want to raise the next generation.
1:30:10 But it’s all survival skills.
1:30:25 It’s all childhood trauma that’s related to—when people—I have a section in my book of having people define out their own—the communication skills they saw growing up.
1:30:45 Because most of the time, if you feel like arguments have to be this big shouting match and everybody’s yelling, and it’s also typically cultural, you know, of how certain cultures, how they argue and how loud it is and if everybody—versus there’s some cultures and families that it’s very quiet.
1:30:54 Like, I—I’ll never forget going to a friend’s house when I was about seven, and his parents, while we’re eating cereal, like, just had at it.
1:30:57 And I was mortified, like—
1:30:57 Arguing.
1:30:58 Arguing.
1:30:59 Arguing.
1:31:02 And, I mean, yelling at each other.
1:31:08 And I am, like, bowling hand mortified, and my friend is just eating cereal, like, hey, I’m bothering him whatsoever.
1:31:11 It’s just another Tuesday, you know.
1:31:16 And whereas I grew up with—if my parents argued, it was going to be in their bedroom.
1:31:24 You know, I knew if they were going to—they went to close the door and they were going to have a conversation that they didn’t want us to hear.
1:31:36 And so everybody has been modeled something different where—like, there’s—I’ve seen it on the negative side where people feel like, you don’t really love me unless you want to fight with me.
1:31:39 It’s because that’s all they’ve been modeled—fights.
1:31:41 They have to say the most hurtful thing.
1:31:42 They need to be in tears.
1:31:47 They need to be saying horrible things to each other for them to feel any kind of love.
1:31:51 And I’ve also seen it where people are a wallflower.
1:31:52 They don’t want to say anything.
1:31:58 They want to be really hesitant because bad things happen when they spoke out at home.
1:32:03 They realize that telling the truth wasn’t good for them.
1:32:05 They learned that lies protected them.
1:32:10 It’s interesting when you have one parent that conducted themselves in a certain way and the other parent was the opposite.
1:32:11 Yeah.
1:32:13 What then happens to you?
1:32:15 Like, which communication style you then adopt?
1:32:21 Which parent takes more of an interest in you is where it typically goes.
1:32:23 The one you’re most of the time with.
1:32:29 And see, I know people who—their parents are kind of absent, but they spend a lot of time with their grandmother.
1:32:38 And so I know a guy who—he sounds just like his southern grandmother from Kentucky, you know, because that’s who he spent most of his time with.
1:32:42 And so it’s who takes the most interest in you.
1:32:59 It’s where the parents—what I find so interesting in communication we talk, everything is learned from how we were raised, is at one point in time there was utility to what you were doing.
1:33:00 There was a utility to lying.
1:33:01 It protected you.
1:33:02 It protected maybe your mom.
1:33:04 It protected maybe your dad.
1:33:05 There was utility to it.
1:33:12 There was a utility to manipulating, to be able to say things weren’t this way in order to keep the family together.
1:33:16 So there was a utility to the very skill that you still have.
1:33:17 And eventually it catches up with you.
1:33:23 What is it about our communication do you think that makes us accidentally disliked by other people?
1:33:24 It sounds fake.
1:33:26 It sounds fake.
1:33:28 And how does it sound fake?
1:33:29 Give me some color.
1:33:36 If you want to know the secret, if somebody’s being fake with you, there’s really three things that you’ve got to know.
1:33:41 Number one is what I call bestie bombing.
1:33:42 Bestie bombing?
1:33:43 Yeah.
1:33:46 So instead of, like, love bombing, it’s bestie bombing.
1:33:47 I have people who come to me all the time.
1:33:49 I feel like somebody’s being fake with them.
1:33:53 And what they’re doing is, oh, my gosh, we’re literally the same person.
1:33:55 I think we’re best friends.
1:33:56 We just met.
1:33:59 Or we’re just standing next to each other at the same party.
1:34:01 And they’re like, oh, we’ve got to go.
1:34:03 Oh, my gosh, you’re my best.
1:34:04 You’re my soulmate.
1:34:09 And it’s like they give way too much right out of the gate of how much they love you.
1:34:10 Ah, yeah.
1:34:12 And it’s nothing.
1:34:14 It’s not what secure people do.
1:34:17 Secure people don’t attach to you instantly.
1:34:18 Is that a form of manipulation?
1:34:20 No, it’s a form of insecurity.
1:34:22 It’s a form.
1:34:25 Because it would be manipulation if they actually meant it.
1:34:27 But they don’t.
1:34:36 It’s these inauthentic relationships that all of a sudden it’s like, oh, my gosh, we’re going to be best friends.
1:34:38 I love you so much.
1:34:42 And you’re like, I don’t even know your last name.
1:34:43 What are you talking about?
1:34:45 So you see that a lot.
1:34:47 Two is the over compliments.
1:34:54 We all have this sixth sense to be able to sniff out if that’s real or not.
1:34:57 Like nobody needs to teach you if it’s a fake laugh or not.
1:34:59 You know what I mean?
1:35:00 Like, yeah.
1:35:01 Right.
1:35:02 I don’t know.
1:35:03 Was that real or not, Steve?
1:35:04 Yeah, yeah, yeah.
1:35:08 It’s so funny, yeah, because we think we can spot everyone else’s fake laugh and no one can spot us.
1:35:08 Exactly.
1:35:09 Exactly.
1:35:09 Yeah.
1:35:10 That’s exactly right.
1:35:12 It’s like, but nobody had to teach that to you.
1:35:15 Nobody had to say, hey, if you hear it like this, it’s a fake laugh.
1:35:15 No, no, no.
1:35:20 We all, as humans, we have an ability, a sense to go, nah, that didn’t sound real.
1:35:22 That’s not a real smile.
1:35:26 You know, people have their, like, photo smile and the real smile.
1:35:27 Yeah.
1:35:32 And the same with the laughter or, like, that’s not, that wasn’t that funny.
1:35:34 Or they over compliment something.
1:35:35 They compliment your shoes.
1:35:40 I mean, and then they have really, they go, oh, my gosh, I love that outfit.
1:35:42 And then all of a sudden they’ve turned their head.
1:35:42 You know what I mean?
1:35:45 They’re not really truly engaged in what it is.
1:35:50 It’s just, it’s a ritual to them of that’s how they’ve learned.
1:35:56 Because to me, if you have to perfectly curate yourself, this sense of perfection, you’re
1:35:59 not getting the real human.
1:36:01 You’re getting a person in character.
1:36:04 You’re getting them in and seen.
1:36:07 You know, they have to, like, get into it.
1:36:13 And so it’s something that’s so fake every single time.
1:36:20 And then the third that you have to watch out for are the people that aren’t willing to
1:36:22 actually have an interest in you.
1:36:26 Meaning they never ask anything about you.
1:36:28 They’re only wanting to talk about themselves.
1:36:33 Like, have you ever been in a, I know you have, and you’re networking in a big room and
1:36:35 somebody’s looking at you and all of a sudden they’re looking at the room.
1:36:39 Like, they’re looking for who they’re going to talk to next.
1:36:41 And you’ve lost them.
1:36:44 And so it’s like, why are we both just kind of here saying things?
1:36:47 We’re going to slow down our words so it’s not as awkward.
1:36:50 And you say things like, yeah, that’s crazy.
1:36:51 Yeah.
1:36:54 And like, wow, you’re both looking for somebody else to talk to.
1:36:55 But that’s what happens.
1:36:59 You realize you come out of focus and they’re looking for the next person.
1:37:06 A really surprising point of feedback or compliment someone gave me once, and it’s surprising
1:37:10 because I never considered it to be something that people were noticing, is when I do like
1:37:13 meet and greets, and you’re meeting, say, 100 people before or after a talk or whatever,
1:37:21 and they’re coming up one at a time, I will get DMs in the preceding days of people telling
1:37:26 me that they liked the way that they watched me pay attention to someone else.
1:37:27 Do you get this?
1:37:27 All the time.
1:37:28 Yeah.
1:37:29 They’re watching.
1:37:33 They’re watching how interested you are in the person that’s talking to you.
1:37:38 And I didn’t, obviously, it’s not something I’d thought about before until, probably had
1:37:42 about 20 messages over the last year or two from people saying, and do you know what I
1:37:45 noticed, Stephen, how much you were paying attention to the person that spoke to you.
1:37:46 Not to them.
1:37:47 Exactly.
1:37:48 They were in the line waiting.
1:37:52 But it’s the, and I just thought that’s so interesting that we judge other people by how
1:37:56 they interact with other people while we’re watching as well.
1:37:56 Right.
1:38:00 And that being interested is seen as, makes you likable, I guess.
1:38:05 Presence is the highest form of authenticity.
1:38:08 I can talk to you, but am I here with you?
1:38:10 Do I have my eyes with you?
1:38:13 Am I interested in you?
1:38:15 Am I going to, am I easily distracted?
1:38:17 Am I having my phone?
1:38:19 Am I really paying attention?
1:38:24 Or am I making sure that you know you are the most important thing that’s happening in this
1:38:24 moment?
1:38:30 And even if it’s a glimmer, even if it’s for 30, 20 seconds and you’re doing a meet and
1:38:34 greet and you’re saying hi or you’re signing their book, do you ask them their name?
1:38:36 Do you use their name?
1:38:40 Do you look at them with intent of true, genuine, thank you for being here?
1:38:42 None of this would happen if not for you.
1:38:47 People are watching the whole time and they, they, they know.
1:38:53 I mean, it’s, it’s, it’s such a, it’s like what, you know it when you feel it kind of thing.
1:38:55 And to me it’s, it’s presence.
1:38:57 Am I, am I truly here with you?
1:38:57 Okay.
1:39:01 Because even at the house, you know, you can say, well, I’m home all the time, but are you,
1:39:03 are you just like on your phone?
1:39:05 Are you just sitting on the couch?
1:39:06 Are you always reading?
1:39:08 Are you, that’s not presence.
1:39:12 I’m going to play this video on the screen for anyone that’s watching the video.
1:39:13 Okay.
1:39:18 But it immediately made me think of this clip that went viral of Miley Cyrus and Naomi Campbell.
1:39:19 Oh, I haven’t seen this.
1:39:25 They were doing a meet and greet together and they were just chatting to each other and
1:39:26 kind of ignoring the fans.
1:39:41 And you can, I just remember thinking, this is like the antithesis of what we’ve just said.
1:39:44 It’s painful to watch.
1:39:46 I know it’s painful for the people.
1:39:54 I mean, I, it’s several layers of where, one, it’s an area of really little forgiveness.
1:40:00 You know, if you think of somebody of, of her caliber, so to say, of like her celebrity, right?
1:40:03 Seen thousands, millions it’s happened.
1:40:08 And is there really room for just having a conversation with somebody?
1:40:12 Like if I, if you’re her, how do you, what would be the justification, right?
1:40:14 If you could just pause and say, what is it?
1:40:15 Maybe you say, well, there isn’t any.
1:40:17 Okay, that’s fine.
1:40:24 But let’s say, one, when it comes to presence, there’s really not any room for forgiveness.
1:40:28 It’s, it’s either you’re present with them or you’re, you’re not because this kind of thing
1:40:29 can last forever.
1:40:37 Second of all, people will forget what you did, but they’ll never forget how you made them feel.
1:40:46 People will remember you, Stephen, of, they will tell their kids and their grandkids of
1:40:52 the time that they met you and how nice you were, how present you were, and how you were
1:40:54 genuinely interested in them.
1:40:56 And that makes all the difference.
1:41:01 If you have one slip up, that’s why I say it’s, it’s, it’s not very forgivable.
1:41:06 When, when you have one slip up, it’s showing applied to all because if you can do it to
1:41:07 them, you can do it to me.
1:41:09 The slip up will also travel much further.
1:41:10 Faster too.
1:41:11 Yeah, faster.
1:41:16 Because, because I guarantee you, you know, you think of all the meet and greets that somebody
1:41:19 like that has had and it’s had genuine, real interest.
1:41:22 They mess up one time, they get tired one time.
1:41:25 Well, then all of a sudden, that’s what travels way faster.
1:41:30 So, but the thing is that, that’s why I say presence is the highest form of authenticity.
1:41:37 Because if you can take that moment to be truly interested in somebody, because who am I?
1:41:41 You know, I’m, I’m a guy from a small town who made videos in my car and you’re going to
1:41:44 come to my book signing and you traveled and you flew in two hours.
1:41:46 Like, why would I not hold up?
1:41:47 Take the line.
1:41:49 Let me spend three minutes with you.
1:41:51 Can I give three minutes of my life to talk to you?
1:41:52 What are you doing here?
1:42:00 And so when you have that humility and there’s several people, I know, you know, many names
1:42:05 of they, they forgot how they got what they got.
1:42:06 Oh yeah.
1:42:12 I have a really interesting example of this recently where we appointed new chairman to
1:42:12 our company.
1:42:16 He’s called Nicky and incredible guy.
1:42:21 He’s been at like, he’d been Procter and Gamble doing product for, I don’t know, 12 years,
1:42:25 then went to Boston Consulting Group and was one of the senior figures at Boston Consulting
1:42:27 Group for 25 years.
1:42:35 And, you know, he’s in the, the, the home stretch of his career and he joined our company and
1:42:38 he is, you know, he’s achieved so much.
1:42:41 He’s, he’s worked with the biggest, the best in the world globally.
1:42:46 So he’s got the right, one would say, to be a certain way.
1:42:48 That’s what someone might say.
1:42:50 But I’m over here in Los Angeles.
1:42:58 He joins the company as chairman and the interesting thing, the interesting feedback I got, I don’t
1:43:04 know, 5,000 miles away, was a very junior member of the team came up to me and said, oh, I love
1:43:04 Nicky.
1:43:06 And I was like, explain.
1:43:10 And he went, he sat down with me and gave me an hour of his time.
1:43:13 That was the reason he loved him.
1:43:14 That was it.
1:43:14 That was it.
1:43:16 It was presence.
1:43:20 And what I later found out was that Nicky went into the company and there is hundreds
1:43:25 of people and he sat down with every single one of them, regardless of whether you’re an
1:43:26 intern or whether you’re the CEO.
1:43:32 And it always, it’s always stayed with me how much that has mattered, how much that has shaped
1:43:36 his perception, just disproportionately, he’s brilliant and everything, but disproportionately
1:43:40 shaped his perception just by giving someone the most valuable thing, which is just their
1:43:40 time.
1:43:46 And I’m, I mean, maybe it’s a story of how to be a good partner.
1:43:50 Maybe it’s a story of how to be in the public eye.
1:43:50 Right.
1:43:53 Maybe it’s also a story of how to be a great colleague or team member or leader.
1:43:54 Yeah.
1:43:55 Or just a great human.
1:43:56 Yeah.
1:44:04 I think there is, when you’re always in the habit of giving, giving then feels a lot like
1:44:04 receiving.
1:44:11 So when I’m giving my time, it also feels like I’m receiving that time back.
1:44:18 When I can continually have that spirit and you have that knowledge of humility.
1:44:19 And they say, what does humility mean?
1:44:24 It means you realize that you are just as weird and terrible as everybody else.
1:44:30 When you realize I’m, I’m the chief worst person there is.
1:44:36 I’m not better than a single person that is in line to do something or attend something or
1:44:37 sit in an audience.
1:44:39 I am no better.
1:44:43 I’ve just been through a lot, still been through a lot.
1:44:44 And so I know a lot.
1:44:50 And when you have that mindset of, I want to meet and touch every single person.
1:45:00 If I were to come in here and only talk to you, but not talk to your team, what do you
1:45:00 think that’s going to do?
1:45:08 When you can go somewhere and not just talk to who’s the most popular, but also talk to
1:45:09 who’s the least.
1:45:16 Like it’s, it is, uh, you will always get way more and for yourself and for the other
1:45:20 person when you can lower yourself to say, Hey, we’re just humans in a room.
1:45:21 How’s it going?
1:45:27 It’s interesting that we, um, we’re figuring people out by how we observe them vicariously.
1:45:29 We were talking about it in the context of like a meeting group a second ago.
1:45:30 Yeah.
1:45:33 What you said there tracks perfectly with that, which is when you walked in the room,
1:45:35 you didn’t just speak to me.
1:45:40 You also asked Berta, who’s recording the podcast today, what her name was.
1:45:43 And then you said to Berta, you said, thank you for doing this.
1:45:43 Right.
1:45:45 Now, isn’t it funny that I remember?
1:45:45 Yeah.
1:45:46 Yeah.
1:45:48 Isn’t it funny that that was like two and a half hours ago.
1:45:52 And I remember because it was really memorable to me that you did that because not everybody
1:45:53 does that.
1:45:56 Not everybody will, you know, notice that Berta’s in the room with us and she’s running all these
1:45:57 cameras and she’s putting it together.
1:46:01 But for some reason, just before we started recording, you made a point of asking her what
1:46:04 her name was and then, and then thanking her for doing this today.
1:46:04 Yeah.
1:46:05 Most people don’t do that.
1:46:06 Isn’t that funny?
1:46:10 And as you walk away from today, I’m not going to remember like that you walked in and said
1:46:11 something nice about me or whatever.
1:46:12 Right, right, right.
1:46:16 The most shocking thing, and therefore the most memorable, because it is the most unusual,
1:46:22 because it is typically the most overlooked, is you acknowledging the other people.
1:46:22 Yeah.
1:46:32 I’ve noticed this as a paradox that I almost need to put words to, but I remember in something
1:46:36 I wrote a long time ago, saying how useless absurdity will define you more than useful
1:46:37 practicality.
1:46:43 And what I mean by that is the example I was giving was in the context of my old gym, where
1:46:44 they have this massive climbing wall in the entrance.
1:46:47 And I came home to my girlfriend and said, there’s this incredible gym.
1:46:48 It’s massive.
1:46:51 They even have a hundred foot climbing wall in the entrance.
1:46:57 What I’m doing is I’m pointing at the most absurd thing to give you a shortcut that tells
1:47:00 you everything about that gym.
1:47:02 Now, if I put it in the most absurd thing, you know, the gym is big.
1:47:03 Oh, I got chills.
1:47:03 Yeah, yeah.
1:47:04 Do you know what I mean?
1:47:04 Yes.
1:47:07 If I say there’s a hundred foot climbing wall, you know, there’s lots of running machines.
1:47:07 Right.
1:47:10 So if I, if I, when I leave here and go, he was so nice.
1:47:13 He even spoke to Berta and thanked her for doing the podcast.
1:47:19 I’m using that as a shortcut because it’s the most standout absurd thing to tell other
1:47:21 people everything about you.
1:47:21 Yes.
1:47:22 I love that.
1:47:26 And this is why we should value the seemingly petty and seemingly small and seemingly inconsequential
1:47:28 because other people don’t.
1:47:30 Therefore, it creates maximal impact.
1:47:30 Yes.
1:47:33 That’s why the big conversations rarely matter.
1:47:34 The small ones do.
1:47:36 It’s the small ones with strangers.
1:47:38 It’s the conversations you don’t have on the stage.
1:47:40 It’s the conversations you have in your driveway.
1:47:43 It’s the conversations you have in your backyard at the coffee shop.
1:47:47 It’s, it’s the conversations you have to somebody passing by in the elevator.
1:47:52 Like it’s those, that, that’s what defines the human experience.
1:47:57 If I were to text you a compliment, right?
1:47:57 That’s one thing.
1:48:03 But if I were to say, hey, I just finished lunch with so-and-so who you also know, I got
1:48:05 to tell you, this person loves you so much.
1:48:08 And I share with you what they said about you, you’re going to take that differently.
1:48:12 If I wanted to give you, let’s say if somebody wanted to give me a gift, right?
1:48:15 But instead they didn’t give it to me, they gave it to my kids.
1:48:20 I mean, that’s, how much more would that define how much they care?
1:48:29 Anytime I go on a stage, I make it a priority that I know the guy who’s, or girl who’s putting
1:48:32 on my, the AV system, the lapel mic, the everything.
1:48:33 I want to know their name.
1:48:38 I want to know how many times they’ve done this today, how they’re doing, because it’s
1:48:42 so easy just to turn and keep talking to who’s important while, and act like they’re just
1:48:50 doing it, like it’s, when you can truly talk to the people, that’s just a regular person
1:48:53 and forget that you don’t have to just stick to the somebodies.
1:48:56 You don’t have to look always for the somebodies.
1:49:00 I used to say that, again, this comes from employing a lot of people, that we all have invisible
1:49:05 PR, and it’s, and it shows up in the moments that matters the most, but it’s built in the
1:49:07 moments that seem to matter the least.
1:49:07 Yeah.
1:49:13 And the example I always think of is being working in the New York office many years ago, and
1:49:17 getting a message from my team member just saying, oh, Jenny’s so nice.
1:49:22 She just, Tim tripped over, and Jenny immediately got up from her desk and ran across to the first
1:49:24 aid kit and sorted him out.
1:49:25 She’s so nice.
1:49:27 And I’d hear that 3,000 miles away.
1:49:31 And then a year later, I’d be sat with Jenny during her promotion conversation.
1:49:38 And that one thing she did, that small thing she did, was often the time where I’d go, do
1:49:42 you know what, this person is a certain type of person, and we should double down on them.
1:49:43 And then I’ve got the opposite as well.
1:49:50 I’ve got the little thing someone did to someone who was not necessarily their line manager or
1:49:51 significant.
1:49:52 Yeah.
1:49:59 And, you know, and even things that happened to me years ago, when I came up to, I walked
1:50:00 up to someone famous.
1:50:01 I’ve told this story before.
1:50:02 It’s so crazy.
1:50:05 I told this story on the podcast, like episode three, and no one listened.
1:50:11 And then, like three, four years later, the podcast got bigger, and people started listening
1:50:13 to, people go back to the old episodes.
1:50:17 And this famous person tweeted me, like four years later, and was like, I heard you’re talking
1:50:18 about me in the UK, blah, blah, blah, blah, blah.
1:50:23 But I was just sharing it as an example for, like, invisible PR, where someone, I’d gone
1:50:28 up to someone famous and asked them a question, and they just, like, bang.
1:50:29 Yeah.
1:50:30 Like, laid into me.
1:50:30 Right.
1:50:34 And I, you know, I don’t know what they’re going through that day, but it always, you
1:50:34 know.
1:50:40 But that brings it around, like, full circle, because, like we just said, you can have those
1:50:44 little moments where it’s the rock wall, right?
1:50:50 Where little moments of connection, of presence, of real authenticity, of them being with you
1:50:51 that you’ll remember forever.
1:50:59 And I bet, if I had to guess, there’s a moment in Stephen at the playground growing up that
1:51:04 a teacher, somebody in your life said something that was nice, and you’ve remembered forever.
1:51:04 Oh, yeah.
1:51:09 But I would also venture to bet.
1:51:10 Yes.
1:51:11 Before you even said, I thought of the moment.
1:51:13 That.
1:51:13 Oh, okay.
1:51:17 Playground Stephen, where somebody said something hurtful.
1:51:18 Yeah.
1:51:19 Or rude.
1:51:22 Or said something about how you look, or your appearance.
1:51:24 Maybe not even recess, but sometime in your life.
1:51:24 Oh, yeah.
1:51:29 And it was just something, maybe it was about, for a lot of people, it’s like their weight,
1:51:30 or their appearance, or their looks.
1:51:33 And they’ve carried that around with them forever.
1:51:38 And that, like, without knowing it, that person gave you an insecurity for the rest of your life.
1:51:47 And so, it’s so wild to me how the positive is remembered, the negative is remembered much
1:51:49 longer, and travels a lot farther.
1:51:56 And, I mean, it’s, when I ask that to a group that I’m talking to, there’s hands that are
1:52:01 always way more raised for the negative, for the one thing, that the power of your words
1:52:04 lasts way longer than you’d ever think.
1:52:07 The ripple effect will affect people you’ve never met.
1:52:12 I mean, you think, think of the people who you’ve touched, and the people you’ve never met,
1:52:18 but yet they have a perception of you based three persons down, right?
1:52:22 And how I talk to my kids will affect how they talk to their kids and their kids.
1:52:24 Children I’ll never meet.
1:52:32 And when you realize that how I talk to the person behind the cashier affects how he or she
1:52:38 talks to their kids when they go home, based on what I said, will determine whether they
1:52:39 come home and say, I had a really bad day.
1:52:41 I had a really hard day.
1:52:47 And it’s because of what I said, because I was rude, or I was impatient, because they didn’t
1:52:48 get it to me fast enough.
1:52:53 And all of a sudden, without knowing, just as much as the positive lasts, so does the negative.
1:52:58 Now, what I chose to say is responsible for how they’re treating their own kids.
1:53:01 And that’s how we are as humans, right?
1:53:04 Like, the reason why we survived is because we’re good at gossip.
1:53:05 That too.
1:53:07 We’re good at passing on stories.
1:53:10 So, you know, I could tell people before they met you, if you were a risk.
1:53:11 No, yeah.
1:53:13 I could, you know, don’t go near him.
1:53:13 Don’t go near that cave.
1:53:14 The threat.
1:53:15 Yeah, yeah, yeah.
1:53:16 There’s a person in there that’s going to kill us.
1:53:21 So, it’s a survival adaptation, I guess, in some respects, to be gossipy and to pass on people’s
1:53:22 reputations.
1:53:24 But we’ve always asked, what’s the news?
1:53:28 You know, people going through town, from town to town, you didn’t really have a paper.
1:53:29 It’s, do you have any news?
1:53:36 So, I’m going to push you to close to give me the five things that you think are most important
1:53:43 for anyone who’s striving to be a masterful communicator, conversationalist, to get what
1:53:49 they want out of life, which is really what I think is the last domino when we talk about
1:53:51 body language or communication tactics, all the things we’re talking about.
1:53:54 I think people are trying to get something out of life, whether it’s to have a better
1:54:00 relationship or to be respected or get a promotion, to be successful.
1:54:04 I think that’s probably the output we’re looking for, ultimately.
1:54:05 Do you agree with that?
1:54:10 I don’t want to, like, what is it that, what’s the last domino that people are looking for
1:54:11 when they talk about this stuff up here?
1:54:13 Self-worth.
1:54:14 Self-worth, okay.
1:54:16 Am I enough?
1:54:18 Am I enough, okay.
1:54:24 So, what are the five most important things to summarize, if you had to give me five?
1:54:27 The first is authenticity.
1:54:34 If I cannot be genuine with you, if I cannot be real with you, then I can be nobody to you.
1:54:40 And on authenticity, you know, on your bad day, are you still authentic at work?
1:54:41 Yes.
1:54:46 Like, if you’re really, you know, having a bad day, do you show up to work as your authentic self?
1:54:48 I would say yes.
1:54:53 I mean, there’s obviously certain parameters that are within social norms of just because
1:54:58 I’m having a bad time and in a bad mood, does that give me a right to rip you a new one just
1:55:00 because you said hello to me that morning?
1:55:01 You know, no.
1:55:08 But I think that there is certainly a space to say, don’t act like you’re happy when you’re not.
1:55:09 What about lying?
1:55:11 Is that a violation of authenticity?
1:55:16 So, a colleague comes up to me, they say, what do you think of my new haircut?
1:55:17 And you think it’s terrible.
1:55:18 Yeah.
1:55:19 What do you say?
1:55:21 It’s an interesting choice.
1:55:23 Probably is what I’d say.
1:55:24 So, you wouldn’t lie?
1:55:25 No, I wouldn’t.
1:55:29 I would probably change it to where it’s, I’m glad that they like it.
1:55:34 You know, I don’t have to like it for you to give it any type of worth.
1:55:35 If you like it, that’s awesome.
1:55:39 And authenticity as a strategy builds trust over time.
1:55:41 So, that’s a long-term game, I guess.
1:55:42 Yeah.
1:55:48 No, I came across some research recently where it was in social settings, those that are more
1:55:53 authentic are also the ones that are more trusted and the ones you want to be around more.
1:55:55 Why do people struggle with authenticity?
1:55:56 It goes back to this point about people-pleasing, I guess.
1:55:59 But there is a certain type of person, I think,
1:56:09 that probably struggles to just be, you know, just to show up in all the ways that they are to be themselves.
1:56:17 They grew up in places that weren’t safe, whether physically or emotionally.
1:56:20 They grew up unsafe.
1:56:22 And so, they’re always tense.
1:56:23 They’re always anxious.
1:56:26 They’re always worried about the next shoe to drop.
1:56:27 They can’t rest.
1:56:35 You see people that had come from very hard, harsh environments.
1:56:40 You’ll see the survival skills that have come out of that.
1:56:45 It’s because they simply didn’t have a place to be safe.
1:56:48 Number two?
1:56:51 Reduce the amount of distraction.
1:56:54 Reduce distraction.
1:56:57 Is that the same as saying, like, increase presence?
1:57:00 Well, that is the benefit of it.
1:57:00 Yeah.
1:57:05 If you want to increase your presence, you have to eliminate distractions.
1:57:08 And that means eliminate how often you’re on your phone.
1:57:09 I’ve got some thread here.
1:57:11 Do you know why this is here?
1:57:12 Yes.
1:57:14 Well, you explain.
1:57:19 Well, I mean, so, just a piece of very pretty red string.
1:57:24 And this string is going to represent the connection between the two of us.
1:57:25 So, I’ll give you the end of it.
1:57:28 What I just gave you is a piece of string.
1:57:31 And it connects between your hand and my hand.
1:57:32 And it’s taught right now.
1:57:37 So, this string right now represents the connection between us in conversation.
1:57:38 It’s tight.
1:57:39 It’s very tight.
1:57:46 I’m going to ask questions throughout this that don’t think about what the right answer is.
1:57:49 Just go with what your gut instinct of how it feels.
1:57:51 So, right now, it’s tight.
1:57:55 And if I look at you in the eye and I say, Stephen, how’s it going, man?
1:57:56 It’s going good.
1:57:56 Yeah.
1:57:56 Yeah?
1:57:58 What was something that frustrated you yesterday?
1:58:00 My haircut didn’t go to plan.
1:58:01 Tell me about it.
1:58:03 It’s just not good.
1:58:04 I don’t like it.
1:58:10 Do you find that some of the biggest struggles you had yesterday was mostly with business or personal?
1:58:12 Or tell me something with business.
1:58:15 Struggles with business, yes.
1:58:18 Go ahead.
1:58:19 Okay.
1:58:20 So, you’re on your phone now.
1:58:23 And the connection has been reduced.
1:58:25 Yeah.
1:58:26 So, I just pulled out my phone.
1:58:28 And now I’m looking.
1:58:30 And what did you feel in the line?
1:58:33 I felt like the tightness went.
1:58:33 It went loose.
1:58:34 Yeah.
1:58:34 It went slack.
1:58:35 Right.
1:58:37 But that’s the physical.
1:58:38 Was emotionally, how did that feel?
1:58:40 It felt disrespectful.
1:58:41 Yeah.
1:58:44 And see, if I just had both hands on it like this.
1:58:47 Now, let’s put it taught again.
1:58:48 And I’m talking to you.
1:58:52 And I say, so, what are you looking forward to this weekend?
1:58:54 I’m looking forward to.
1:58:56 No, go ahead.
1:58:56 And this is me.
1:58:57 It’s still tight.
1:58:58 Don’t worry.
1:58:59 I still am connected to you.
1:59:00 Don’t worry about it.
1:59:00 I’m right here.
1:59:01 Go ahead.
1:59:01 Yeah.
1:59:03 Exactly.
1:59:05 You see how all of a sudden you wanted to let go now.
1:59:05 Yeah, yeah, yeah.
1:59:06 Yeah, for anybody listening.
1:59:08 So, we both had it tight.
1:59:12 I look at my phone while still holding it tight where I’m saying, no, no, I’m listening.
1:59:12 Go right ahead.
1:59:16 And all of a sudden, you are the one that let go of the line.
1:59:17 Yeah.
1:59:17 Isn’t that something?
1:59:20 Because all of a sudden, you gave up on the conversation.
1:59:22 You didn’t want to be in it anymore.
1:59:26 What do you typically do if somebody’s at dinner with you and they pull out their phone?
1:59:29 I mean, you look away or you can speak to someone else.
1:59:31 Or you pull out your phone.
1:59:32 Yeah, yeah, yeah.
1:59:32 Exactly.
1:59:37 It’s like they’ve given you permission to now pick up their phone.
1:59:39 Somebody gets on theirs and you don’t want to look awkward or odd.
1:59:41 So, you don’t want to get out yours.
1:59:44 The next thing you know, both of you are on your phones at dinner.
1:59:50 We were supposed to be communicating with each other and you’re just staring at your phone.
1:59:54 I sometimes think this with me being an interviewer, having this iPad in front of me.
1:59:55 I’m like, should I get rid of the iPad?
1:59:59 Maybe I should, because I write things down while someone’s speaking to me.
2:00:06 I do worry sometimes that if I’m looking at a particular point or fact or whatever, that I’m…
2:00:07 It’s a little bit different.
2:00:11 So, there’s a part of this that is, it’s a production.
2:00:11 We have cameras.
2:00:12 We have lights.
2:00:15 Like, this isn’t a normal, just if you and I were having coffee.
2:00:23 But let’s say you and I were having lunch and I’m talking like this to you and I put my phone right here.
2:00:25 Do you feel a difference?
2:00:26 Yeah, I do, yeah.
2:00:27 Do you feel I’m more connected or less connected?
2:00:28 Less connected.
2:00:29 Yeah, and if I…
2:00:30 I’m amongst priorities, not the priority.
2:00:33 Do you feel any different if I flip it over?
2:00:33 Yes, I do.
2:00:35 And my face is down.
2:00:35 Yes, I do.
2:00:36 Now…
2:00:36 That’s a signal.
2:00:37 Of?
2:00:40 That you think this is more important and you don’t want to be distracted.
2:00:52 Imagine, what would you feel like if you were on a date or got together with a friend and you just said, hey, where’s your phone?
2:00:54 He said, oh, I just left it in the car.
2:00:55 I just wanted to sit with you.
2:00:57 Yeah, it’s incredible.
2:00:58 Does anybody do that?
2:00:59 No.
2:00:59 No.
2:01:00 Nobody does that.
2:01:10 But imagine if right now there was, let’s say, a woman is about to go on a date and she asked the guy, where’s your phone?
2:01:12 And he goes, oh, I left it in the car.
2:01:14 I mean, what kind of what?
2:01:15 You think he was kind of weird.
2:01:16 Yeah, almost like, what?
2:01:20 You mean you want to be solely interested in me?
2:01:23 I’m signaling that there’s nothing else more important than what’s going on right here.
2:01:25 That’s such atypical behavior.
2:01:27 Some people might see it as a red flag.
2:01:28 That’s probably true.
2:01:38 But if I have right here, even if I’ve put it face down on the table and I’m talking to you, I’m at least still having my world, my business, my stress, my chaos.
2:01:40 It’s my pacifier.
2:01:42 You’re not going to ask me to take away my blanket, are you?
2:01:43 Yeah, yeah, exactly.
2:01:46 And so it’s still there in the conversation with us.
2:01:57 So even if I put it down or I put it between my legs or I put it in my pocket, which I think is much better of not letting it come out at all, but it’s what’s the strength of the connection?
2:02:05 Because we’ve all been that person, like we just showed with the string, where they get out their phone while you’re talking and they’re like, mm-hmm, yeah, yeah, yeah, right, go ahead.
2:02:07 And you go, I don’t want this.
2:02:11 You let go because it’s like, this isn’t real connection.
2:02:17 So if you want to be a better communicator, you have to understand the definition of true connection.
2:02:18 It’s keeping it taught.
2:02:24 I’m so shocked when I go to restaurants with my girlfriend because we have a rule, and this is actually a rule that I completely agreed with.
2:02:25 Yeah, yeah, yeah.
2:02:28 Which is like when we go on a date or we go to a restaurant, there’s no phones.
2:02:28 Exactly.
2:02:29 We’re not going to be on our phones in a restaurant.
2:02:30 It’s mind-blowing.
2:02:31 Mind-blowing.
2:02:42 We went to—we’ve been here all this week, and we went to a restaurant, Sierra and I, and I saw so many couples and people and friends that were just at the table.
2:02:47 And it was dark evening, and all you see is the glow of phones.
2:02:50 It’s everybody just sitting there on their phone.
2:02:52 It’s just—it’s crazy to me.
2:03:01 Or the people that are on their couch with the TV on, and both of them are on their phones, and they’re supposed to be watching a movie together.
2:03:04 You know, everyone—people watch us a little bit in restaurants.
2:03:04 Yeah, of course.
2:03:06 Yeah, so I’m not going to pretend we don’t.
2:03:07 Yeah, they just say, I’m not going to do that.
2:03:08 Yeah, yeah, yeah.
2:03:14 But we will be in a restaurant, and we just sometimes play a little game where we kind of guess how long people have been together based on how they’re behaving.
2:03:15 Oh, I like that.
2:03:15 Yeah, that’s fun.
2:03:22 And so it tends to be the case that it’s the younger couples where there’s a man and a woman, and they’re both on their phone.
2:03:25 And I just can’t believe what I’m seeing.
2:03:25 Yeah, it’s pretty wild.
2:03:37 Look, I got my phone a lot, but if I’m on a date, I am not going to be sat there looking at a screen while she’s sat there looking at a screen just in total silence, even if I’ve known this woman for 35 years.
2:03:37 Yeah.
2:03:45 It’s become so much of an emotional pacifier when I don’t like the angst of having to wait in line by myself.
2:03:51 I don’t like having to sit on the subway or the tube or the metro or whatever by myself.
2:03:53 I get out my phone.
2:03:57 It prevents me from having to have dialogue.
2:04:02 So instead, I’d rather just look at my phone and watch and scroll versus communicating.
2:04:11 Imagine waiting for your haircut, and everybody in the room is actually talking to one another like they used to.
2:04:12 And they’d just be wild to you.
2:04:18 Everybody in the doctor’s office, in the waiting room, everybody’s looking at their phone.
2:04:21 So yeah, to me, it’s such a distraction.
2:04:22 And that means even at the house, too.
2:04:24 I think even more so when it comes to the house.
2:04:29 So that was point number two, which was reducing distraction and therefore increasing presence.
2:04:33 Three, stop over explaining.
2:04:37 You have to invest in the right words.
2:04:48 You have to invest in the right words, meaning if you are constantly just gushing words the whole time, does it make you want to listen to that person more or less?
2:04:49 Oh, yeah.
2:04:51 I mean, you just kind of discount it.
2:04:51 Yeah.
2:04:56 Yeah, all of a sudden, it’s kind of like that story about the boy who cried wolf.
2:05:00 Like, you talk so much that the message gets lost.
2:05:05 If I’m always talking a lot, it’s easy to tune it out.
2:05:06 It’s like it becomes its own static.
2:05:11 But if you choose your words, if I’m going to slow down.
2:05:13 So how do you stop yourself from over explaining?
2:05:17 Instead of being a waterfall, be a well.
2:05:22 Meaning rather than trying to gush out information, get them swept away in your message.
2:05:26 You have a confidence in holding your knowledge.
2:05:27 If they have a question, they’ll ask.
2:05:30 You’re available for the question should they want to ask.
2:05:37 But I’m going to give you always exactly what you need if I choose to be a well with my information rather than just gushing.
2:05:45 Because when I over explain, all somebody’s doing is indicating that I don’t really know if I believe what I’m saying or you believe what I’m saying.
2:05:46 So I need to say more.
2:05:52 I notice there’s such power in when someone asks you a question, taking a moment to think.
2:05:55 And actually sometimes I notice some people will actually say, let me just think about that.
2:06:00 And the minute they do that, I am immediately doing the opposite of discounting what they say.
2:06:07 I’m now actually at bated breath to think about, to hear this very thoughtful, considered thing they’re about to share with me.
2:06:07 Right.
2:06:09 Whereas you see a lot of people do the opposite.
2:06:11 The minute they’re asked anything, it’s just like the floodgates open.
2:06:12 Yes.
2:06:15 And they start filling the silence with, and they start thinking out loud.
2:06:15 Exactly.
2:06:17 They’re external thinkers.
2:06:21 What I teach is let your first word be your breath.
2:06:30 Meaning when you put a breath where the first word should be, everything else flows.
2:06:40 If I start gushing, what I’m signaling is, you know, I don’t, most people wait until they’re talking to figure out what they want to say.
2:06:41 Yeah.
2:06:47 And so they say, well, what I mean to say is, well, I say all that to say, because they’re still trying to figure it out.
2:06:55 But if you were to ask me a really hard question, and rather than having that knee-jerk reaction, I go, that’s a good question.
2:06:57 Let me think.
2:07:00 Then you’re going to be, you’re going to be in it.
2:07:07 You’re going to know whatever is about to come out has actually been thought about, is actually going to be something you want to listen to.
2:07:08 Now you’re going to be more curious.
2:07:11 Now you wait with bated breath of what’s going to happen.
2:07:18 So when you think of business meetings, the person who goes, oh, actually, you know, I disagree with that.
2:07:25 If you look at our latest studies, and they just start, blah, blah, blah, blah, blah, versus when somebody asks, you know, Stephen, what do you think?
2:07:28 And you go, and you just hold that silence.
2:07:30 It’s like a cliffhanger.
2:07:32 Everybody wants to hear what you said.
2:07:40 But people who are confident, they don’t have to say something to show they know something.
2:07:43 They choose their moment.
2:07:45 They choose their timing.
2:07:50 It appears they’re also the people that are most likely to turn around and say, I don’t have the answer to that.
2:07:51 Yep.
2:07:56 People who are truly confident know they don’t always have to get it right.
2:07:58 They know that they will get it wrong.
2:08:02 Confident people, confidence does not mean you have to know all the answers.
2:08:04 Confidence means you know that you don’t.
2:08:10 When you have the confidence of knowing I don’t know everything, all of a sudden you sound a lot more real.
2:08:17 There’s also something about you just being the type of person that’s willing to sit in silence, but also just take up more space and time.
2:08:18 That signals respect.
2:08:25 The very fact that you would have the audacity to say, someone asks me a question, and I go, hmm, let me just think about that for a second.
2:08:28 It means that I’m not, you talked about rushing earlier.
2:08:30 I don’t rush.
2:08:33 And there’s something quite aura about that.
2:08:34 There we go.
2:08:38 About the fact that you’re the type of person that can just take seven seconds.
2:08:39 Right.
2:08:44 Because you’re kind of stealing seven seconds from everyone there.
2:08:44 Right.
2:08:46 So that you can think.
2:08:51 And you would think that the harder the issue, the more time that is necessary.
2:08:52 You would think.
2:08:54 And instead, everybody’s equated it to immediate.
2:09:06 I think when, let’s say we’re on a ship and we’re in the middle of a storm, who’s the person that they all look to to say, I’m freaking out.
2:09:07 I’m scared.
2:09:09 But the captain isn’t.
2:09:11 You know, he, this person knows.
2:09:12 He, she knows.
2:09:17 And we’re constantly looking for that person in times of emotional stress.
2:09:22 We’re wanting someone to, you know, I’m too anxious, but I can go to this person.
2:09:26 Because in times of crisis, they say, you walk, don’t run.
2:09:38 You know, I, I’m, when I act like I’ve been there before and I’ve seen this, I’m telling everybody else, oh, well, oh, if he’s not worried, I shouldn’t be worried.
2:09:40 If he’s not upset, I don’t have to be upset.
2:09:50 A lot of doctors, a lot of professionals that deal with conflict and crisis management, it’s their job to be as calm as could be.
2:09:57 Because if they reacted in a way that set you off or set you on edge, well, then there’s no, there’s no anchor.
2:09:59 And then it’s, and then it’s a bad place to be.
2:10:09 But yeah, just having that, let me think about that for a second, has a different tune of, oh, wow, this person, they know who they are.
2:10:10 They, I don’t rush.
2:10:11 That’s just not what I do.
2:10:17 It reminds me of every time I’ve had turbulence on a plane and I’ve looked at the flight attendant to see if this thing is going down.
2:10:18 That’s so good.
2:10:18 Yes.
2:10:19 I’ve done that.
2:10:26 I can’t tell you how many times I’ve done that, where I’m looking at the hostess, like, just walking, going, still passing out snacks and not bothering.
2:10:28 I’m like, okay, if he’s not bothered, I’m good.
2:10:30 We do that in conversation every day.
2:10:34 We’re looking for the calm flight attendants.
2:10:45 We’re looking for the anchors, the captains, the people who, in times of stress and turbulence in our life, we can look to and say, if they’re okay and if they’re good, then I can be good.
2:10:46 And when you can be that person for others.
2:10:47 You’re a leader.
2:10:47 Yeah, always.
2:10:49 You are the leader.
2:10:59 This is probably the defining trait of, I think, people that I have employed over the years that I would consider a leader or not a leader, is how different they are when shit has hit the fan.
2:11:00 Yes.
2:11:05 And if there is seemingly no difference in the way they’re conducting themselves, leader.
2:11:06 Yep.
2:11:07 Emotional regulator.
2:11:09 They bring the temperature down.
2:11:17 And then you have the inverse, where the minute any kind of sign of trouble, there’s stress, there’s overwhelm, and it’s contagious.
2:11:22 And what they need is the calm flight attendant to regulate them.
2:11:27 So I think, and people, I think, who want to be leaders in their professional lives should really think about this.
2:11:30 Like, how do you show up when things are hard?
2:11:36 I always tell the story of one of my friends called Oliver, who, when I employed him, must have been seven, eight years ago.
2:11:38 Okay, he wasn’t my friend when I hired him.
2:11:49 But the defining trait of Oliver was that he would deliver me good and bad news the same.
2:11:50 Yeah.
2:11:56 With the same sort of nonchalant, calm demeanor.
2:12:00 So he’d walk up to me and say, you know, we’ve just signed Uber across America.
2:12:00 We’re going to be there.
2:12:05 And then the days where everything was on fire, he’d walk up to me and say, Stephen, can I have a chat?
2:12:06 I’d say, yeah, yeah, cool.
2:12:07 He’d say, just so you know.
2:12:11 And then he’d deliver some of the worst shit I’ve ever had in my entire life.
2:12:17 But he’d do it in such a calm way that I both, I was calm, and I thought he had it under control.
2:12:18 Right.
2:12:23 And I remember always thinking, I need to put more people under this guy because he’s going to bring us down.
2:12:30 And so I just think, as employers, I wouldn’t have known that my boss or my employer is thinking this unless someone had said it to me.
2:12:34 They’re watching how I deal with things when shit hits the fan.
2:12:35 They’re always watching.
2:12:35 Always.
2:12:38 I mean, you take people that are watching you and your team.
2:12:39 You have a large team.
2:12:45 When you are upset and anxious, everybody feels it.
2:12:46 It spreads.
2:12:49 But if you’re the one that’s calm, that spreads, too.
2:12:59 And so it’s—and you have to get to the situation where if you’re upset, then people know it’s something to be upset about.
2:13:06 If I had a friend in college, he was upset about everything.
2:13:08 I mean, he just was a hothead.
2:13:10 And he got upset about the smallest things.
2:13:17 How can you possibly tell the difference between what is a small thing and a big thing if you’re always having the same level of reaction?
2:13:27 But if you have a calmness, and let’s say then you have an explosion because it happens, because you’re human, that’s when people know this is something serious.
2:13:32 Because if you always operate at a 10, nobody’s going to appreciate it when it’s really an 11.
2:13:40 When you think about, like, military generals and leaders, they also have this other side to them, which is they do also protect the standard.
2:13:51 And I think there’s a balance that’s almost needed here between being nonchalant in those moments where something bad’s happened, we can’t control it now, and then how you defend the standard.
2:14:00 So, like, you watch the military barracks or whatever when they’re going through training, these leaders are, like, screaming at them about the standards, about the buttons, about iron your shirt, make your boots clean.
2:14:05 And so it appears on one end that they are petty about something.
2:14:08 And they are, you know, they are, these leaders are emotional.
2:14:09 You look at their football managers.
2:14:10 Yeah.
2:14:11 Or sporting managers.
2:14:12 Yeah.
2:14:21 They almost exist in a bit of a dichotomy, which is, like, knowing when to be controlled and then knowing when to be.
2:14:24 Or emotionally, seemingly emotionally irrational about something.
2:14:31 Yeah, and I think those specific situations are also part of a system.
2:14:35 You know, this is a system that they’ve seen produce the outcome that they want.
2:14:41 So they know that there’s a utility to having that big reaction or there’s a purpose behind it.
2:14:47 What I find is the negative is when you have people who, there’s not a utility.
2:14:50 They just, they don’t have the words.
2:14:55 The leaders who, let’s say, curse a lot because they don’t really have the vocabulary.
2:15:00 You know, they, they would rather have big emotional reactions.
2:15:08 But when you have that type of language that is not going to show that you’re in control of your emotions, you’re just less believable.
2:15:12 All I had to do was brain dump.
2:15:23 Imagine if you had someone with you at all times that could take the ideas you have in your head, synthesize them with AI to make them sound better and more grammatically correct and write them down for you.
2:15:26 This is exactly what Whisperflow is in my life.
2:15:29 It is this thought partner that helps me explain what I want to say.
2:15:39 And it now means that on the go, when I’m alone in my office, when I’m out and about, I can respond to emails and Slack messages and WhatsApps and everything across all of my devices just by speaking.
2:15:41 I love this tool.
2:15:43 And I started talking about this in my behind the scenes channel a couple of months back.
2:15:47 And then the founder reached out to me and said, we’re seeing a lot of people come to our tool because of you.
2:15:49 So we’d love to be a sponsor.
2:15:50 We’d love you to be an investor in the company.
2:15:52 And so I signed up for both of those offers.
2:15:56 And I’m now an investor and a huge partner in a company called Whisperflow.
2:15:57 You have to check it out.
2:16:00 Whisperflow is four times faster than typing.
2:16:06 So if you want to give it a try, head over to whisperflow.ai slash DOAC to get started for free.
2:16:09 And you can find that link to Whisperflow in the description below.
2:16:17 So many of us are pursuing passive forms of income and to build side businesses in order to help us cover our bills.
2:16:21 And that opportunity is here with our sponsor, Stan, a business that I co-own.
2:16:26 It is the platform that can help you take full advantage of your own financial situation.
2:16:29 Stan enables you to work for yourself.
2:16:35 It makes selling digital products, courses, memberships, and more simple products, more scalable and easier to do.
2:16:40 You can turn your ideas into income and get the support to grow whatever you’re building.
2:16:42 And we’ve just launched Dare to Dream.
2:16:48 It’s for those who are ready to make the shift from thinking to building, from planning to actually doing the thing.
2:16:52 It’s about seeing that dream in your head and knowing exactly what it takes to bring it to life.
2:16:54 Enter to win $100,000 for your dream.
2:16:56 All you have to do is share what it is.
2:16:59 Learn more at daretodream.stan.store.
2:17:01 So that was number three.
2:17:02 Yeah.
2:17:04 Stop over-explaining yourself.
2:17:04 Yeah, yeah, yeah.
2:17:07 The second one was reducing distractions and the first was authenticity.
2:17:08 Number four.
2:17:14 Know how to deal with their sadness.
2:17:21 A lot of people are hurting that you don’t know are hurting.
2:17:24 And a lot of people are grieving that you don’t know are grieving.
2:17:34 Whether it’s the holidays, whether it’s an important date or event that you don’t know about in their life, and they’re hurting and grieving.
2:17:42 If you really want to be a top-level communicator, you need to know not to say not only when the times are good, but also when the times are bad.
2:17:47 How does one be there for someone when they’re going through their moments of sadness?
2:17:48 Is there any principles that one should think about?
2:17:58 Yeah, when somebody is grieving, what you do not do is begin with, let me know if.
2:18:06 If what you are about to say begins with, let me know if, it’s the wrong thing to say.
2:18:08 Let me know if you need anything.
2:18:10 Let me know if I can do anything for you.
2:18:12 Just let me know.
2:18:13 Anything you need, let me know.
2:18:16 All you’re doing is giving them a chore.
2:18:20 This person’s already grieving at this moment.
2:18:24 They’re going through something you don’t even know how to feel.
2:18:26 And you’re now giving them a chore?
2:18:37 They’re supposed to be on their own to have the ability to pull out their phone, text their need to you.
2:18:39 That’s never going to happen.
2:18:44 Have you ever had somebody say, let me know if you need anything, actually let you know that they needed something?
2:18:45 Never.
2:18:45 Never.
2:18:52 Because now you’ve made it more comfortable on you and now more of an obligation on them.
2:18:55 And we go, well, you know what?
2:18:56 I said all I need to say.
2:18:58 Let me know if you need anything.
2:18:59 Let me know how I can help.
2:19:00 Right?
2:19:06 When all you’ve done is just given them an obligation, you’ve burdened it even more.
2:19:07 Of course, they don’t want to burden you.
2:19:10 They don’t even want to live in some of these moments.
2:19:11 They don’t want to exist.
2:19:12 They don’t know how to do it.
2:19:15 And saying let me know if isn’t going to help them.
2:19:18 Instead, here’s what you do when somebody’s grieving.
2:19:20 You do the thing.
2:19:23 Whatever you thought about doing, go do it.
2:19:28 If you wanted to bring them dinner or said, let me know if you need any food, just go get them food.
2:19:29 Go do the task.
2:19:30 Go run the errand.
2:19:32 Go show up and do their laundry.
2:19:34 Go mow their yard for them.
2:19:36 Go do the thing.
2:19:43 If I really want you to be there for me and you really want to be there for the other person, you don’t have to ask.
2:19:45 You just go do.
2:19:51 And second of all, I find a lot of the time people who are with somebody who’s grieving, they don’t know what to say.
2:19:52 They want to say something.
2:19:54 Like, I want to say something, but I don’t really know what to say.
2:19:56 I just feel uncomfortable.
2:19:57 What I say is not going to be enough.
2:20:02 And so they just stare at their phone and they kind of text out a sentence and they delete it because they don’t really know what to say.
2:20:07 The best thing to say is just to validate how you would assume it’s going to be feeling for them.
2:20:10 Nobody deserves what happened.
2:20:12 This is totally unfair.
2:20:14 I can’t believe that this happened.
2:20:16 Nobody deserves this.
2:20:25 Be able to express and confirm that what they’re feeling is exactly what they should be feeling.
2:20:28 Don’t go in with the, oh, at least they’re in a better place.
2:20:29 Hey, you know what?
2:20:30 Everything happens for a reason.
2:20:33 That’s not the right time to say that, if ever.
2:20:42 To be able to try and make them feel better of, oh, you know, I just, at least they’re, you know, not, is there anything I can do?
2:20:45 Any of that kind of stuff, it’s like, yeah, I know what you can do.
2:20:46 You can bring that person back.
2:20:47 That’s what you can do.
2:20:48 But that’s not going to happen.
2:20:48 You can’t do that.
2:20:52 And so you catch yourself in a corner where you genuinely have an interest.
2:20:56 Like, how many times people say, you’re in our thoughts, you’re in my thoughts and prayers.
2:20:58 Thoughts and prayers, you know, praying for you.
2:21:02 And they haven’t once sent up a prayer, right?
2:21:04 They’re just saying it.
2:21:07 If you really mean it, text out the prayer to them.
2:21:09 Text the prayer.
2:21:14 Dear God, I just ask that you’d be with Stephen right now and send the prayer to them.
2:21:20 Why not encourage them in that versus just saying, hey, just keeping you in my thoughts.
2:21:25 If you are, then text them, thinking about you, no need to respond.
2:21:30 You think just putting it in a Facebook comment is going to do enough?
2:21:32 Just, you’re in our prayers.
2:21:35 That’s not connection and that’s not authentic.
2:21:37 That’s the easy shortcut.
2:21:43 I think I’ve spent my whole life struggling with those moments where something bad has happened to someone or they’ve been through something.
2:21:48 And you’ve found out over text message and you don’t know what to say.
2:21:51 You’re like, I’m so sorry.
2:21:57 And the amount of times I’ve written something and then deleted it and written something and deleted it.
2:22:04 And I actually got some feedback from Samir, who is a very well-known YouTuber, creator.
2:22:07 And he’s part of a YouTube channel called Colin and Samir.
2:22:10 Their houses burnt down in the Palisades fire.
2:22:21 And I’d say, what, four, five, six months later, he came up to me in New York and said, thank you for the message you sent me because it was specific.
2:22:26 And I’ve got, there’s a clip, we have a clip of it because we were recording at the time.
2:22:30 We were, I’d just come off stage and he was at his, at his event in New York and he’d come up to me and said it.
2:22:33 And it always stayed with me that he remembered six months later.
2:22:35 I didn’t even really remember the message I sent.
2:22:35 Yeah, yeah, yeah.
2:22:43 He remembered six months later that when his house had burnt down, they both just had, I think they both had like less than one-year-old kids.
2:22:45 And then both of the houses had burnt down.
2:22:48 I sent him something specific I could help him with.
2:22:54 I can’t remember the details of what I said, but he came up and said, thank you for sending me something.
2:22:57 Lots of people sent me messages, but I remember you sent me something specific.
2:23:15 It hits the theme of when you stop trying to be what’s most convenient to you and start doing what might be just a slightly, a little bit more uncomfortable, a little bit more work, a choice to do something different and be more specific in the thought.
2:23:20 To not just say, so sorry to hear, right?
2:23:23 That’s injustice.
2:23:25 I mean, that doesn’t even touch it.
2:23:31 But if you were to say, you were to say, what is happening is totally unfair.
2:23:33 Like, agree with it.
2:23:35 Be specific with it.
2:23:37 Same thing with, it’s the same with compliments.
2:23:40 The more specific it is, the more genuine it is.
2:23:49 The person that you remember the longest is the person who’s able to be right there with you and say exactly what you’re feeling in that moment.
2:23:51 And make a genuine offer to support.
2:23:59 A real, and also, as you said at the start, not an offer that they have to accept because no one accepts them.
2:23:59 Yeah.
2:24:08 Or make it a condition that they have to reach out to you in order to you consider giving it instead of just doing it.
2:24:17 Or even when you feel that, like, I don’t really know what to say, but I’m, you know what, if I were them, this is what I want.
2:24:20 And go do the thing.
2:24:23 Otherwise, don’t say it if you don’t mean it.
2:24:33 I mean, that’s just the, to me, that’s a sign of you’re not their person because there’s so many people that are just fair weather friends.
2:24:37 That they want to be there and be part of the success.
2:24:43 But when your face is on the floor and you’re at rock bottom, the people you’ll remember are the people that show up.
2:24:44 Amen.
2:24:48 I’ve heard that so many times from my guests on this podcast where they talk about their hardest moment.
2:24:51 And it’s always who showed up in that moment that.
2:24:53 Number five.
2:25:08 If you want to be a better communicator, you have to know how to handle the insults, the backbiting, the dismissive, the belittling, the patronizing, the words that people use to try and inflict pain.
2:25:10 What do I do?
2:25:17 If you want to handle somebody who’s trying to hurt you with their words, the first thing you have to do.
2:25:20 Is to have a bunch of silence.
2:25:24 Or it’s five to seven seconds of nothing.
2:25:30 Make it enough to where it’s uncomfortable, where they know this is not going to be fun.
2:25:30 Number two.
2:25:33 Is you ask them to repeat it.
2:25:35 I need you to say that again.
2:25:39 I need you to repeat that.
2:25:41 Most of the time people can’t do it.
2:25:42 And number three.
2:25:44 If I need to, I ask them, did you mean?
2:25:49 Did you mean for that to sound rude?
2:25:51 Did you mean for that to sound short?
2:25:53 Did you mean for that to sound upsetting?
2:26:07 And what it does is allow you to be able to operate in a way that doesn’t allow their words to hurt you or to touch you or to cut you.
2:26:15 Whenever somebody is saying something that’s to belittle you or insult you, they’re putting a big spotlight on themselves.
2:26:17 And they’re hoping to throw it onto you to get your reaction.
2:26:19 So they’re going to, I’m going to say something hurtful to you.
2:26:22 And then it’s like, well, they’re turning the spotlight right to you.
2:26:30 And then when you ask a question, when you have a bunch of silence, it allows their words to kind of echo back to them.
2:26:35 And a lot of people will, before they even have to say anything, they’ll go, I shouldn’t have said that.
2:26:38 The more silence you have, the more awkward it becomes.
2:26:40 And they kind of have to take it back.
2:26:41 They realize you didn’t take the bait.
2:26:48 But when you put the spotlight and you ask the question, did you mean for that to embarrass me?
2:26:50 Did you mean for that to sound hurtful?
2:26:54 They can’t bear the thought of saying yes to that.
2:26:56 So they have to tweak it.
2:26:57 They have to fix it.
2:26:58 They have to go, oh, no, no, no.
2:27:03 I mean, what I meant to say was, and they go a different way.
2:27:08 Now, if they were to double down and say, yes, that’s exactly what I meant, you could just say, thank you for letting me know.
2:27:11 I was thinking about like the neuroscience of what’s going on there.
2:27:12 Yeah.
2:27:15 When you get someone to admit that they’re hurtful.
2:27:23 I remember interviewing some neuroscientists who talked about this idea of cognitive dissonance, which is where like, we all have a perception of who we are.
2:27:38 And I guess by what you’re doing there, you’re creating the cognitive dissonance, which is the cognitive mental discomfort by making me kind of look in the mirror at who I just acted like.
2:27:40 I don’t think I’m a hurtful person.
2:27:47 If I say something super hurtful, and then you ask me if I’m meant to be hurtful, you’re immediately like speaking to my identity.
2:27:47 Yes.
2:27:49 And I don’t want to, I’m not a hurtful person.
2:27:49 Right.
2:27:55 And that’s causing the dissonance, which is the sort of the disparity between who I think I am and how I just behaved.
2:27:56 Yes.
2:27:57 And so I have to alleviate one of them.
2:27:58 I have to make sense.
2:28:00 Nobody believes they’re on the side of bad.
2:28:02 They always think they’re on the side of good.
2:28:05 So by you saying that to me, I immediately have to confirm.
2:28:06 Right.
2:28:10 That I am a person who is intent on hurting others.
2:28:10 Yes.
2:28:11 That’s not at all what I want to do.
2:28:13 I just want to gaslight you a little bit.
2:28:13 Yeah.
2:28:15 I just want to cause you pain.
2:28:15 Yeah.
2:28:20 And so at that moment, it’s what they’re thinking and feeling is, I want you to hurt like I’m hurting.
2:28:25 I want you, I want to feel the control because I don’t have a sense of control now.
2:28:26 I’m feeling a certain way.
2:28:26 I’m upset.
2:28:32 So if I can make you upset, well, then I can have, now I can feel better and more justified about how I’m feeling.
2:28:41 And so some people will, especially the manipulative ones, they’ll be upset, say something to make you upset, and then turn around and go, I don’t know why you’re so upset.
2:28:43 I’m fine.
2:28:43 I’m just fine.
2:28:45 I don’t know why you’re, you’re so upset.
2:28:46 And because they’ve just left you in it.
2:28:50 Now, now they, all they’ve done is just pass it on to you.
2:28:51 Like, I don’t like this feeling.
2:28:53 So now I’m going to give it to you.
2:28:54 And I’m totally good.
2:28:54 What are you talking about?
2:29:03 I had a situation in a gym a long time ago where I was on a machine and a guy, he said that these machines were his, so he wanted to use them all.
2:29:05 And he just came up to me.
2:29:06 This was a long, long time ago.
2:29:10 And he was so, like, out of pocket.
2:29:12 Like, he was, you talked about being in the pocket.
2:29:17 Super emotional within, like, 15 seconds, this sort of slightly older gentleman.
2:29:20 And basically, like, asked me if I wanted to have a fight.
2:29:23 And it was so bizarre to me that I felt like an observer.
2:29:25 And I genuinely, anybody else seen this?
2:29:26 No, it was just me and him in the gym.
2:29:29 And I was so, I was, I felt like David Attenborough.
2:29:35 Like, I was just like, and I did, and I inadvertently did what you said, which is, my tone didn’t change at all.
2:29:36 I spoke to him like this.
2:29:38 I’m like, did you just ask me for a fight in the gym?
2:29:43 I was like, and then the more, because I asked genuinely, like, genuine, curious questions.
2:29:43 Right.
2:29:45 And it immediately disarmed him.
2:29:46 Yes.
2:29:47 I’m like, don’t do that to strangers in the gym.
2:29:49 I’m like, my tone was so low.
2:29:51 Yeah, but that’s what it is.
2:29:52 It’s, are you okay?
2:29:55 You know, it’s, you’re having to, like, have to check on them for a second.
2:30:02 Because most of the time, when you’re hearing them yell and say ugly things, what they’re truly signaling is, I’m not okay.
2:30:05 It’s, there’s always something else that’s going on.
2:30:11 I’ve done it before, where somebody said something hurtful, and I said, how did you expect me to respond to that?
2:30:14 Or how were you wanting me to respond to that?
2:30:16 Or how did you think I was going to respond?
2:30:22 And it’s, I’ve never had it where they go, well, I expected you to say an insult.
2:30:28 Like, it’s always them backpedaling and then trying to explain how they’re feeling in that moment.
2:30:32 Because they, they don’t know, they don’t know how to do it.
2:30:39 But if I can stop, put aside, like you did, your frustration, and say, are you asking me for a fight right now?
2:30:43 You know, is that what you’re really asking for?
2:30:44 That kind of, are you okay?
2:30:44 Kind of thing.
2:30:48 That’ll, all of a sudden, your frustration now goes away.
2:30:49 You’ve changed the frame completely.
2:30:50 Absolutely.
2:30:52 Because the frame they wanted was aggression.
2:30:57 Maybe that’s the language or the frame that they know as the way to solve problems.
2:31:01 But yours was like, in that scenario, changed to curiosity, which was like, what, how did that?
2:31:12 Yeah, anytime you actually have a mindset of, instead of having something, well, don’t have something to prove, have something to learn.
2:31:15 And so in that moment, you could have easily tried to prove something.
2:31:17 Who do you think you’re talking to?
2:31:20 Do you know what I, you could have played that card.
2:31:23 Instead, you actually got curious of, what’s going on here?
2:31:27 Are you asking me for, questions are powerful that way.
2:31:30 Questions are disarming for somebody who’s trying to be aggressive with you.
2:31:34 Because they’re not looking for that type of mirror.
2:31:35 They don’t want a mirror.
2:31:38 They don’t want to see the ugly that they’re putting out there.
2:31:47 But anytime somebody has that very aggressive, I have so many people who go, somebody said this to me and was so ugly and said this horrible thing.
2:31:51 And they’re looking for a quick comeback, which I can give it to them.
2:31:57 But if they really care about the relationship, I say, okay, I assume they said it at normal volume.
2:31:58 What’s their need?
2:32:00 What are they really, really feeling?
2:32:06 Because if you just respond to the reaction, you’re not going to hear the end of it.
2:32:07 And we all have triggers.
2:32:08 Same.
2:32:09 I definitely have mine.
2:32:11 I can’t say anything.
2:32:28 I’ll tell you one of the biggest things that has helped me, too, in any, if anybody’s wanting to improve their personal relationships with a partner or anything, it’s one is understanding validate first.
2:32:31 Frustration comes next.
2:32:34 If I respond first with frustration, I’m going to lose every time.
2:32:35 So it’s validating.
2:32:37 It’s saying, of course, you’d feel this way.
2:32:38 It totally makes sense.
2:32:39 I can see how you’d feel that way.
2:32:41 Acknowledging that it’s okay for them to feel that way.
2:32:45 Otherwise, the partner’s going to feel like I’m being too much.
2:32:48 And if I’m being too much, then you’re going to leave.
2:32:50 It’s the same sense of abandonment.
2:33:00 So if I can hit that you’re not being too much, I have the capacity, and I can be elastic in this relationship because I’m not going to be my best self all the time, too.
2:33:05 But if I can give you a safe space for you to be messy and me to be messy, then you’re actually not going to have that relationship.
2:33:15 Number two, it’s understanding that resets is your uno wild card, asking for a reset.
2:33:18 If I were to say, you know what, I didn’t say that right.
2:33:21 You know what, can I try that again?
2:33:23 I didn’t say that the best way, did I?
2:33:26 You know, I could have done that better.
2:33:30 As soon as I start and ask for a reset, I’ve never had anybody told me no.
2:33:32 Nobody goes, no, no, you have to stick with it right now.
2:33:33 Go ahead, keep failing.
2:33:37 Like in a video game, we wouldn’t—why would you keep playing if you knew you were ultimately going to lose?
2:33:39 It’s you restart.
2:33:39 You try again.
2:33:45 And so giving yourself the grace and the other person the grace to have the ability to start over again.
2:33:49 Again, it’s a necessary part of communicating in relationships.
2:33:51 And three is slice it thinner.
2:34:00 A lot of the times if we’re having a big conversation, somebody might bring up the past, that past thing,
2:34:05 and we just kind of add it on and climb it on when we start to kind of feel hopeless about it.
2:34:16 But if I can slice each issue by itself and say, I do want to talk about this, I want to address what’s in front of us first, that makes everything go a whole lot better.
2:34:22 But if I can slice each part and see the need and validate that, I’ve always seen that go better.
2:34:42 And on that first point about how you engage with your partner during conflict, one of the most useful things I heard recently was a clip I actually saw of Brene Brown talking about when she comes home after like a long day, she will tell her partner how much she has in the tank.
2:34:43 That’s so good.
2:34:46 And so she’ll turn to her partner and say, listen, I’ve got 10%.
2:34:48 I can’t do this today.
2:34:48 Right.
2:35:01 And I remember getting the clip and sending it to my partner because it’s those, that’s some of the vocabulary that probably would have really helped a lot of my relationships, which is just first expressing where I’m operating from.
2:35:01 So good.
2:35:09 And I don’t think anybody is going to be on the receiving end of, honestly, I’ve got like 10% in the tank today and go, nope, I want to do this now.
2:35:09 Exactly.
2:35:20 Well, using percentages in conversation is incredibly helpful, both in relationships, like Brene mentioned, of saying, you know what, I got 10%, you got 40%, let’s put it together and we’re going to make it work.
2:35:22 But I at least know where you’re coming from.
2:35:24 Same thing at work, right?
2:35:35 I’ve seen what I encourage is when people are in a meeting and they can put out an idea, right, rather than going, what if, because what happens is everybody just starts to kill it.
2:35:41 You know, they start pointing arrows at it because it wasn’t their idea, so we need to tank it down.
2:35:49 But if they come at it and say, look, I got 30% of an idea, then what happens magically is that everybody else wants to join in.
2:35:59 So if I were to say, look, Steve, I got 20% of an idea, I need your help with the other 80, all of a sudden you take it as a, oh, me, I can do that.
2:36:02 And then everybody else starts to build it up rather than trying to tear it down.
2:36:08 Or even if in conversation, if I say, look, I know I’m not going to have the right words.
2:36:11 I’m going to have about 60% of it.
2:36:16 Like that at least is me confirming that I know what I’m saying is not going to always be the right thing to say.
2:36:18 I wish I did that more.
2:36:20 This is, I believe this is the clip I’m talking about.
2:36:20 Yeah, yeah, yeah.
2:36:21 It was Tim Ferriss.
2:36:22 Everyone says marriage should be 50-50.
2:36:24 It’s the biggest crock of bullshit I’ve ever heard.
2:36:26 It’s never 50-50.
2:36:26 Yeah.
2:36:27 Ever.
2:36:30 And so what we do is we quantify where we are.
2:36:33 So if Steve comes home and he’ll be like, I got 20.
2:36:34 Just in terms of energy.
2:36:39 Just energy, investment, kindness, patience, I’m at a 20.
2:36:41 And I’ll be like, I’ll cover you.
2:36:42 I got you, brother.
2:36:43 Like, I’ll pull the 80.
2:36:46 Sometimes we come home, which we have done a lot.
2:36:47 My mom has been sick.
2:36:50 And I’ll say, I’ve got 10.
2:36:54 And Steve, like two days ago, said, I’m riding a solid 25.
2:37:01 So we know that we have to sit down at the table anytime we have less than 100 combined and figure out a plan of kindness toward each other.
2:37:02 Oh, I love that.
2:37:03 Yeah.
2:37:06 Because the thing is, marriage is not something that’s 50-50.
2:37:11 A partnership works when you can carry their 20 or they can carry your 20.
2:37:16 And that when you both just have 20, you have a plan where you don’t hurt each other.
2:37:17 So good.
2:37:19 That’s the mistake I’ve made multiple times.
2:37:19 Oh.
2:37:21 Because I try and solve big problems with 10.
2:37:22 It’s a mistake we make every day.
2:37:23 Yeah.
2:37:29 I mean, for me and with Sierra and I, it’s usually if we’re in a part of an argument, typically our arguments end pretty quickly.
2:37:35 But the ones that go long, it’s sometimes, you know, I just don’t feel like it.
2:37:37 You know, I could give an apology.
2:37:38 You could give an apology.
2:37:39 And so I just don’t feel it.
2:37:40 I don’t feel like being sorry right now.
2:37:47 I will later, but in the moment, I’m just, I just got this stuff in me and I’m not ready yet.
2:37:57 And so what happens for me and what’s been so helpful is when I’m aggravated at that edge and I don’t want to give a thing is to say, my battery’s in the red.
2:38:00 Like we say in the red because of, you know, iPhone.
2:38:09 It’s like I’m, once I know I’m in that place, we know to time out because it’s, or else you’d be two hours in and you’re still, now you’ve just said way worse things.
2:38:11 You know, that you’re going to apologize for.
2:38:21 And so often when, the quicker you can get to a timeout, like if you want to know how well a relationship communicates, look how often they take timeouts.
2:38:30 Because timeouts are, I mean, they’re, the amount of value you get and just a pause.
2:38:36 And then even five minutes coming back to it, you have a different, like, okay, here we go.
2:38:37 Like a fresh, fresh start.
2:38:44 Like, why would you leave somebody on the field for three hours and never give them a rest?
2:38:49 And you think I can’t, we’d do it physically, but I’m not going to do it mentally.
2:39:09 Like if you, if you want to know the key to the relationship, the metric that is the most valuable key to a relationship is that the measure, the quality of the conversation is equal to the quality of the relationship.
2:39:15 Said differently, the quality of the relationship is equal to the quality of the communication.
2:39:21 You’d look at all these couples that are divorcing, okay?
2:39:25 Or the couples that are in bad states.
2:39:33 It’s because they were okay in the positive, but they don’t know how to deal with the negative.
2:39:37 So it’s, it’s the measure of not just, can we talk about the happy stuff?
2:39:42 The, if you talk, I talk to these elderly couples that have been married for 50 years.
2:39:44 And I say, what’s, what’s your secret?
2:39:47 It’s, it’s not, can you be happy in the happy?
2:39:50 It’s, can you, how long can you sit with the hard?
2:39:54 You know, how long can you be in the, in the sad times?
2:39:55 Because those are going to happen.
2:40:04 And I see that so many with the people, there’s so many people who communicate with me or message or, and they’re going through a divorce or they have been divorced.
2:40:09 And you realize that it’s, it’s not often that they fell out of love.
2:40:11 They fell out of communication.
2:40:14 They, they stopped talking to each other.
2:40:23 This is, I think, one of the great myths we’re sold when we get into our first relationship is we think that the sign of a good relationship is a lack of conflict.
2:40:29 But if you’ve ever been in a long relationship, I think over time, you start to figure that it’s not the amount of conflict.
2:40:33 It’s like, it’s, it’s how one manages the conflict.
2:40:41 I read a quote, which I’ve never forgotten, which said, you can predict the long-term health of a relationship by whether each cut heals to 101% or 99%.
2:40:43 I.e., does your conflict make you stronger?
2:40:44 Yeah.
2:40:53 And if I look back through the conflict that I’ve had with like my partner that I’ve been with a long time now, I go, it has actually deepened the roots.
2:40:54 Yeah, it has to.
2:40:58 Like it’s been productive conflict, you know, which has made us stronger.
2:41:06 And that, and that in part is because of many of the things that you talk about, which is like trying not to win every argument.
2:41:07 Right.
2:41:08 And all the things in your book.
2:41:12 Yeah, that’s Sierra, that’s what Sierra talks about.
2:41:13 Either way, it’s good.
2:41:14 Like it’s the conflict.
2:41:18 You want conflict in your relationship for the growth.
2:41:21 It is rare that you can have individual growth alone.
2:41:23 It has to be relational.
2:41:24 A hundred percent.
2:41:25 It has to be with other people.
2:41:32 I can read a book on how to do something, but until I do it, it’s a totally different game.
2:41:39 So I learn relationally with things and with other people and places, but for sure relationship.
2:41:42 I mean, there’s just no, there’s no other way to go around it.
2:41:46 You have to have the conflict if you want to be, if you want to be better.
2:42:02 And I’ve seen so many times where the people, they face in their hands, they don’t know how to talk to one another because they gave up on trying to repair, but they’re all in on trying to blame.
2:42:15 And so when you are trying to kind of undo what has to be done, that makes it all the more difficult because it’s just so many years where there could have been repair, but there hasn’t been.
2:42:18 And in turn, that really hurts the relationship.
2:42:29 I read a recent study that the biggest predictor of the child’s well-being within the parental relationship is not whether they were married or divorced.
2:42:32 It was how they deal with conflict.
2:42:37 I mean, because how many people have had parents that are still together but fight terribly?
2:42:38 Yeah, oh my gosh, yeah.
2:42:41 And in fact, should probably maybe not be together.
2:42:42 Yeah.
2:42:47 Or those that they’re divorced but communicate great.
2:42:47 Yeah.
2:42:53 And they never put their child in the middle of it and didn’t use the child as a mail carrier between the two.
2:43:01 To be able to do that is, I mean, you get to change the whole trajectory of a child’s life.
2:43:02 At some point, we have to forgive our parents, right?
2:43:04 Yeah, that’s the truth.
2:43:09 Like you said, they were kids too, raised by parents.
2:43:11 This is their first time still doing it.
2:43:18 You have a workbook on its way in March 10th called The Next Conversation Workbook.
2:43:18 Yeah.
2:43:29 Practical Exercises for Arguing Less and Talking More, which really takes everything that you wrote about and turns it into an actionable blueprint framework for people that really want to embed these habits into their lives.
2:43:31 I’m going to link that below.
2:43:33 Is it available for pre-order, will it be?
2:43:33 Yeah, it is.
2:43:34 There’ll be a pre-order link.
2:43:35 So we’ll put that in the description below.
2:43:37 You’re also working on some AI stuff, which I think is interesting.
2:43:38 Yeah, thank you.
2:43:38 What’s that?
2:43:43 So I’m about to release an AI of just my content.
2:43:44 So it has my book.
2:43:45 It has my podcast.
2:43:47 It has any of my social clips.
2:43:49 It has it all.
2:43:57 And so it’s a small language model to where everybody can have their own personal communication expert 24-7 kind of thing.
2:43:59 It’s what they have on it.
2:44:01 Where people get to practice.
2:44:08 So what I love about it the most is, let’s say you say, I’m about to go into an important meeting and I want to sound really confident.
2:44:09 What can I do?
2:44:15 Or I’m about to have a, my spouse isn’t listening or really upset.
2:44:15 What can I do?
2:44:24 You apply those right in that moment and gives you a different way of prospecting, a different way of seeing things from a different view.
2:44:33 Or what I definitely, what I’ve like is to tell it to be a boss, be my boss who’s really mean and arrogant.
2:44:37 And let’s do an exercise of how to respond to this situation.
2:44:41 And you test, is that response going to be the best response?
2:44:47 And allow it to kind of have a different way of practicing things that maybe you need to be ready for.
2:44:49 Because some people need to be ready for the hard response.
2:44:51 I’ll link that below too.
2:44:51 Yeah.
2:44:54 So people can have a play with that and sign up.
2:44:54 I’m excited.
2:44:57 We have a closing tradition where the last guest leaves a question for the next.
2:45:02 Question left for you is, who are you most dying to meet and why?
2:45:03 Oh, that’s a great one.
2:45:14 A person I would love to meet right now is probably Brene Brown.
2:45:15 Oh, really?
2:45:16 It really, the fact that you brought her up.
2:45:21 The reason why is because I know that she’s been in this space a long time.
2:45:27 And I feel that when she shares stuff, it’s very genuine.
2:45:30 Like, there’s no guessing that she’s real.
2:45:31 Yeah.
2:45:34 She’s about as real and raw, as authentic as you can get.
2:45:37 She’s also a Texas Longhorn fan, which I’m a fan of.
2:45:44 But I feel like when, and this is just me personally, I kind of got pushed into this field.
2:45:53 And you always look for people that are your own anchors in life of who you’d want to be a mentor kind of thing.
2:45:59 And that’s somebody who’s, I feel like, has been in the world and knows some things
2:46:03 and has just some credible knowledge that’s helped a lot of people.
2:46:06 She’s most certainly authentic.
2:46:07 She’s incredible.
2:46:11 Well, listen, if people haven’t bought your book, which is almost nobody,
2:46:15 but if there are still some people out there that haven’t bought this book, I highly recommend it.
2:46:19 I think I included it in my WH Smith collection as well in the UK.
2:46:19 You did.
2:46:20 Thank you very much.
2:46:22 Such a smash hit success.
2:46:24 It’s a success on two dimensions.
2:46:25 It’s sales and it’s impact.
2:46:26 Thank you.
2:46:29 And it’s also incredibly accessible.
2:46:31 So it’s not like a complicated science book.
2:46:35 And it’s written for normal people that are going through very real, relatable, normal problems.
2:46:38 And I think that’s why it’s been so successful.
2:46:41 I think you approach these challenges from a very real place.
2:46:44 And maybe that’s in part why it’s been.
2:46:52 So wonderfully received and so relatable is because, you know, you’re a trial attorney that’s bringing this stuff to the masses,
2:46:59 but you’re not like a PhD scholar who might have thrown up the drawbridge because they spent all their life in academia.
2:47:08 And I think the way that you communicate is so relatable and resonant that it’s no wonder that you’ve been on an absolute unbelievable terror over the last couple of years.
2:47:09 It’s phenomenal.
2:47:11 Like crazy, crazy, incredible.
2:47:15 So congratulations and thank you from all the people that you’ve given a little bit of light to.
2:47:22 A little bit of, you’ve empowered them with information so that they can live the life that they deserve to live.
2:47:23 That’s a special thing, Jefferson.
2:47:23 I appreciate that.
2:47:24 Thank you, Steve.
2:47:32 If there’s anything we need, it is connection, especially in the world we’re living in today.
2:47:35 And that is exactly why we created these conversation cards.
2:47:43 Because on this show, when I sit here with my guests and have those deep, intimate conversations, this remarkable thing happens time and time again.
2:47:46 We feel deeply connected to each other.
2:47:50 At the end of every episode, the guest I’m interviewing leaves a question for the next guest.
2:47:53 And we’ve turned them into these conversation cards.
2:47:57 And we’ve added these twist cards to make your conversations even more interesting.
2:48:01 And there are so many more twists along the way with the conversation cards.
2:48:02 This is the brand new edition.
2:48:08 And for the first time ever, I’ve added to the pack this gold card, which is an exclusive question from me.
2:48:13 But I’m only putting the gold cards in the first run of conversation cards.
2:48:16 So get yours now before the limited edition gold cards are all gone.
2:48:18 Head to the link in the description below.
2:48:38 you
– Thứ nhất là tính chân thực. Và sự hiện diện là hình thức cao nhất của tính chân thực.
– Ừm, về điểm đó, tôi sẽ chiếu đoạn video lan truyền của Miley Cyrus và Amy Campbell lên màn hình.
– Ồ, tôi chưa xem cái này.
– Xem thật đau lòng.
– Thứ hai.
– Giảm bớt sự phân tâm.
– Thứ ba, đừng giải thích quá nhiều.
– Thứ tư.
– Biết cách xử lý nỗi buồn của họ. Tôi sẽ đi qua tất cả những điều này chi tiết.
Nhưng thứ năm là, bạn phải biết cách xử lý người tự đại và kẻ thao túng (gaslighter).
– Tôi phải làm gì?
– Để tôi chỉ cho bạn.
– Trước hết, bạn cần biết chọn thời điểm.
– Ừ, với nhiều người điều đó khiến họ choáng.
– Jefferson Fisher trở lại và vị luật sư tranh tụng được hội đồng công nhận đang dùng chuyên môn về giải quyết xung đột và giao tiếp
– để dạy các cặp đôi, bạn bè, nhân viên
– và mọi người khác cách làm chủ những cuộc trò chuyện khó khăn.
– Sự thật là này. Bạn phải đầu tư vào kỹ năng giao tiếp của mình. Nếu tôi không nói những gì cần nói ở nơi làm việc, tôi sẽ mất cơ hội thăng tiến. Cũng vậy trong các mối quan hệ. Hầu hết các mối quan hệ không tan vỡ vì họ hết yêu nhau. Chúng tan vỡ vì mất giao tiếp – bởi hàng trăm khoảnh khắc lẽ ra có thể sửa chữa nhưng đã không được sửa. Vì bạn nói, “À, chuyện này ngu si quá. Nhỏ nhặt thôi.”
Có một nghiên cứu gần đây cho thấy yếu tố dự báo lớn nhất về phúc lợi của đứa trẻ trong mối quan hệ cha mẹ không phải là họ có kết hôn hay ly hôn, mà là cách họ xử lý xung đột. Nhưng mọi người thực sự sợ xung đột vì họ không biết phải nói gì. Vì vậy tôi muốn giúp họ cảm thấy mình làm chủ được tình huống này, cảm thấy tự tin. Và điều đó bao gồm việc hiểu rằng đúng đôi khi bị đánh giá quá cao. Nếu tôi phản ứng trước bằng sự tức giận, tôi sẽ thua mỗi lần. Hoặc nếu bạn muốn biết cách xử lý những lời sỉ nhục, thái độ khinh thị, sự phủ định, điều đầu tiên bạn phải làm là… Đó là lỗi tôi đã mắc nhiều lần.
Chỉ cho tôi 30 giây thời gian của bạn. Có hai điều tôi muốn nói. Thứ nhất là một lời cảm ơn thật lớn vì đã lắng nghe và theo dõi chương trình tuần này qua tuần khác. Điều đó có ý nghĩa rất lớn với tất cả chúng tôi. Và đây thực sự là một giấc mơ mà trước đây chúng tôi chưa từng có và không thể tưởng tượng mình sẽ đến được chỗ này. Nhưng thứ hai, đó là một giấc mơ mà chúng tôi cảm thấy như mới chỉ bắt đầu. Nếu bạn thích những gì chúng tôi làm ở đây, xin hãy tham gia vào 24% người nghe theo dõi podcast này đều đặn và theo dõi chúng tôi trên ứng dụng này. Tôi xin hứa với bạn điều này: tôi sẽ làm mọi thứ trong khả năng để làm cho chương trình ngày càng tốt hơn, cả bây giờ và trong tương lai. Chúng tôi sẽ mời những khách mời mà bạn muốn tôi trò chuyện. Và chúng tôi sẽ tiếp tục giữ tất cả những điều bạn yêu thích ở chương trình này. Xin cảm ơn.
Jefferson Fisher.
– Anh làm nghề gì chuyên nghiệp? Anh mô tả nghề của mình thế nào?
– Tôi là một luật sư tranh tụng chuyên nghiệp.
– Nghĩa là gì?
– Nghĩa là tôi giúp khách hàng với các vấn đề pháp lý. Tôi được chứng nhận về thương tích cá nhân — những trường hợp khi người ta bị thương. Tôi tham gia xử án. Điều đó có nghĩa là có những luật sư khác gần như không bao giờ bước vào phòng xử án. Tôi thì vào phòng xử án. Và anh đứng trước thẩm phán và bồi thẩm đoàn? Còn có cả cảnh sát phiên tòa. Vâng, có thẩm phán. Tôi có bồi thẩm đoàn. Tôi có thư ký tòa án. Tôi có cảnh sát phiên tòa. Tôi có bên đối lập. Có những người trong phòng. Và bạn cố thuyết phục những người đó về quan điểm của mình để đạt được một kết quả cụ thể. Tôi đại diện cho các sự kiện của khách hàng để đạt được kết quả họ muốn.
Vì sao anh nghĩ việc viết một cuốn sách về đối thoại, nói chuyện, đạt được điều mình muốn từ các cuộc trò chuyện với người mình quan tâm là quan trọng?
Bởi vì tôi đã nhiều lần thấy khi tôi “huấn luyện” một khách hàng — chuẩn bị họ cho thẩm vấn chéo, cho việc lấy lời khai — họ thực sự không biết cách tham gia vào xung đột. Và tôi không thể nghĩ ra nghề nào khác mà gắn liền với xung đột hơn, có lẽ ngoài một võ sĩ quyền anh hoặc một vận động viên UFC gì đó — nghề nào phải đối mặt xung đột thực sự và nghe nó xảy ra nhiều như trong thế giới pháp lý với một luật sư tranh tụng. Vì vậy, vâng, công việc của tôi là đại diện dựa trên sự kiện của khách hàng để đạt được kết quả họ muốn. Và lý do tôi viết cuốn sách đó và cách cuốn sách áp dụng là tôi đã lấy rất nhiều bài học mà tôi dạy từng khách hàng và đưa vào sách, vì khi tôi ngồi chuẩn bị họ cho thẩm vấn chéo tôi nhận ra, ôi, họ sợ xung đột đến mức tột độ. Bởi phần lớn thời gian, đó là lúc cảm xúc, căng thẳng và choáng ngợp nhất trong đời họ. Họ ở một nơi họ chưa từng trải qua. Họ không biết nó như thế nào. Họ chỉ thấy trên TV. Vì vậy nhiệm vụ của tôi là nắm lấy tay họ và nói, đây là cách chúng ta sẽ làm. Và điều đó áp dụng thế nào với người bình thường trong cuộc sống? Mọi người thường nghĩ mục tiêu của bất kỳ tranh cãi hay cuộc trò chuyện nào là phải thắng. Cũng như trong phiên tòa: người ta nói bạn muốn thắng phiên tòa. Tôi đã thấy rất nhiều lần là mặc dù tôi giúp họ đạt được kết quả họ muốn, họ vẫn còn vấn đề; họ vẫn muốn một lời xin lỗi. Mọi chuyện đã có thể được giải quyết; sẽ chẳng có vụ kiện nếu ai đó chỉ nói, “Tôi xin lỗi.” Vì vậy với người bình thường, bây giờ công việc và đam mê của tôi là giúp họ bước vào xung đột và nói, tôi làm chủ được tình huống này, tôi tự tin. Bây giờ tôi biết chính xác mình sẽ đi theo hướng nào vì tôi đã từng trải qua. Và đó không phải là kỹ năng bẩm sinh — đó là kỹ năng phải học.
Bạn nghĩ sự khác biệt và kết quả sẽ như thế nào? Cuộc đời tôi sẽ thay đổi ra sao nếu tôi trở thành bậc thầy tuyệt đối trong việc này?
Bạn biết đấy, nếu tôi bắt đầu từ con số không trong lĩnh vực này và rồi trở thành chuyên gia trong việc xử lý xung đột, đối phó với người khó chịu, người thao túng khiến tôi nghi ngờ bản thân, với người ái kỷ và những thứ tương tự, thì tại sao cuộc sống tôi sẽ khác và khác ở những lĩnh vực nào?
Rất nhiều điểm khác nhau. Đầu tiên là bạn sẽ được trang bị kỹ năng cần thiết để ở bất cứ nơi nào bạn muốn trong cuộc sống. Mọi người nghĩ giao tiếp chẳng tốn gì. Thực ra nó có giá. Nếu tôi không lên tiếng trong mối quan hệ đó, điều đó làm tổn hại cảm giác giá trị của chính tôi. Nếu tôi không nói điều cần nói ở nơi làm việc, tôi có thể mất cơ hội thăng chức. Mọi thứ rồi cũng phải trả giá. Hãy nghĩ mỗi lần bạn không nói giống như một hóa đơn ở nhà hàng; mỗi lần là một khoản bạn không đưa vào cuộc sống mình vì bạn đã chọn nói hay không nói vào đúng lúc. Và khi bạn nhận ra rằng nếu tôi có thể nói với sự tự tin, thì tôi giành được thêm một chút. Nếu tôi có thể nói chuyện có kiểm soát, tôi lại được thêm một chút nữa.
Lợi ích thứ hai là bạn nhận ra việc đúng đôi khi bị đánh giá quá cao. Nếu bạn bảo bầu trời là màu tím, cứ thoải mái đi, Steven. Điều đó không nhất thiết ảnh hưởng gì đến tôi, đến con người tôi hay bất kỳ quan điểm nào của tôi. Tôi cảm thấy chúng ta giống như những cỗ máy sinh ra ý kiến. Đó là điều mạng xã hội đang nuôi dưỡng — người ta được dạy để đưa ra ý kiến về những chuyện hầu như hiếm khi chạm đến chính họ. Và nếu bạn có được sự yên tâm khi biết rằng tôi không cần phải đồng ý với bạn để hiểu bạn — nếu bạn có quan điểm thì tôi không cần đáp lại bằng một quan điểm; nếu bạn nói gì, tôi có thể chọn không nói gì cả. Với nhiều người, điều đó làm họ choáng: ý bạn là tôi không phải đáp lại? Đúng vậy, bạn không cần nói gì cả. Nếu ai đó nói rất nhanh, bạn có thể nói rất chậm. Họ quên rằng bạn có toàn quyền tự chủ trong việc đó. Và khi bạn nhận ra chính bạn là người nắm tay lái, bạn sẽ nắm tay lái cuộc đời mình.
Còn công lý thì sao, Jefferson? À. Bạn biết cảm giác muốn đòi công lý, như ai đó đã làm sai với tôi, họ nói điều sai, họ, chẳng hạn, tweet điều không đúng về tôi. Tôi cần sửa lại sự thật. Tôi nghĩ ai cũng có một cảm giác công bằng bẩm sinh. Chúng ta muốn mọi thứ công bằng và đúng đắn. Công lý là một giá trị nội tại được đặt ưu tiên cao đối với nhiều người, và có lý do chính đáng. Bạn có thể nói: họ đã làm tổn hại tôi. Điều này không đúng. Tất cả đều có lý. Vấn đề là bạn muốn mang nỗi đó bao lâu? Bởi vì tôi có thể chọn buông nó đi. Tôi có thể chọn nói ra điều đó.
Tôi không bảo bạn phải né tránh, không nói gì và trở nên nhút nhát. Ngược lại — tôi nói bạn nên nói những gì cần nói theo một cách có kiểm soát, theo cách báo hiệu: tôi nói điều này vì nó cần được nói, chứ không phải vì tôi buộc phải nói. Nhiều người cảm thấy: đúng là cần phải nói, nhưng liệu tôi có phải người nên nói không? Có thể bạn không phải người phù hợp để nói. Có thể không nên nói ngay bây giờ, bởi nếu họ không chịu lắng nghe, thì điều đó còn có ích gì? Tôi thường nói là: để học cách đứng lên bảo vệ bản thân, trước tiên bạn phải biết ai đáng để bạn rời khỏi chỗ ngồi vì họ. Tôi sẽ không làm những động thái lớn vì chuyện không đáng bỏ thời gian. Vậy, công lý chắc chắn đáng, nhưng khi bạn nghĩ rằng mình là người phải gánh chịu điều này, nhiều khi người ta làm điều gì đó với bạn mà với họ thì chẳng là gì, nhưng với bạn thì lại là cả thế giới. Và bây giờ bạn cứ mang nó đi khắp nơi trong 20 năm, với một lời nhận xét mà bạn lẽ ra có thể nói từ lâu và bỏ qua, nhưng bạn đã chọn ôm lấy. Và giờ bạn là người duy nhất mang gánh nặng đó.
Nếu tôi phải đối phó với người có quyền lực — ví dụ cấp trên ở công ty, hoặc ai đó trong nhóm xã hội có địa vị cao hơn — và họ liên tục hạ thấp tôi, cư xử khó chịu, hoặc thậm chí là người bạn đang hẹn hò, thì dấu hiệu của người kiểm soát được cách giao tiếp là gì? Và dấu hiệu của người không kiểm soát là gì? Bởi khi bạn nói, cảm giác rất điềm tĩnh và có kiểm soát. Bạn đang làm gì một cách có chủ ý để đạt được hiệu ứng đó?
Tôi muốn bạn bắt nhịp với tôi. Tôi muốn bạn hòa nhịp. Mọi người sai lầm khi phản ứng quá mức, đẩy cảm xúc lên tận 11. Nếu tôi bùng nổ cảm xúc lớn, tôi đang gửi đi tín hiệu rằng mình đáng tin, đáng dựa vào và tự tin sao? Hay đang cho thấy tôi vượt quá giới hạn, không biết mình muốn gì và không đáng để tin? Bởi khi bạn bộc phát cảm xúc, mọi người nghĩ rằng bạn chỉ ‘cảm tính’ thôi, và tự nhiên họ không công nhận tính đúng đắn trong lời bạn nói. Vì vậy đôi khi cảm xúc cản trở điều cần nói vì cách bạn truyền đạt. Khi tôi nói tôi sẽ nói theo cách nghe có vẻ kiềm chế hơn, tức là tôi đang làm chậm lời nói, hạ thấp âm lượng. Tại sao? Vì tôi muốn kéo bạn xuống cùng mình. Và nếu tôi kéo được bạn xuống đây, thì chúng ta có thể nói về những chuyện khó hơn nhiều thay vì cảm thấy phải vội vàng.
Vậy nên nếu bạn muốn nói chuyện với ai đó trong mối quan hệ của bạn hoặc với ai đó có thứ bậc cao hơn, theo cách nói, khi bạn có thể cho họ thấy rằng thay đổi không làm bạn bối rối, khi bạn có thể cho họ thấy rằng bạn không phải vội vã giải quyết tình huống này, người ta sẽ cảm thấy bạn đang mang đến cho họ một cảm giác an ủi. Nói cách khác, trong cuộc trò chuyện, ai cũng tìm một điểm tựa. Khi bạn đi dự một cuộc họp, chúng ta lắng nghe người là điểm tựa. Họ thường là người nói ít hơn, quan sát và lắng nghe thay vì lúc nào cũng đưa ra ý kiến về việc bạn nên làm gì. Những người đó thì bạn nghe theo.
Ngay khi bạn—nếu bạn từng nghe ai đó nói, “Bạn biết không, tôi nghĩ bạn nên làm thế này?”—liệu điều đó có bao giờ khiến bạn muốn làm theo không? Không, vì họ đã biến đó thành ý tưởng của họ. Bây giờ họ đang bảo bạn phải làm gì. Nếu tôi nói với bạn, “Bạn không thể làm thế,” phản ứng đầu tiên của bạn là gì? “Có chứ, tôi làm được.” Bạn thấy đó, cùng một ý tưởng là tôi hạ mình xuống để làm điểm tựa trong cuộc trò chuyện.
Và khi bạn ở trước mặt một thẩm phán, có điều gì khác mà bạn cố ý nghĩ đến không, chẳng hạn ngôn ngữ cơ thể hay giao tiếp bằng mắt hay những điều khác mà theo thời gian bạn học được là rất quan trọng để truyền thông điệp của mình? Tôi nói như thể tôi đã từng ở đó rồi. Giải thích cho tôi. “Bước vào phòng như thể bạn đã từng ở đó.” Như thể mọi người khác chỉ là khách.
Vì vậy tôi làm gì trước mỗi phiên xử là tôi vào đó trước khi bồi thẩm đoàn vào, trước khi thẩm phán vào, trước khi mọi người vào. Và tôi tự nói với mình, đây là phòng khách của tôi và mọi người khác chỉ là khách. Tôi sẽ chạm vào ghế. Tôi đặt tay lên lan can. Tôi đi vòng quanh. Tôi lấp đầy không gian đó và cảm nhận nó theo kiểu nói rằng tôi đã từng ở đây trước đó. Và khi tôi có thể tỏa ra được sự tự tin đó trước từng thành viên bồi thẩm, bỗng nhiên họ bình tĩnh hơn. Họ tự hỏi, tôi có thể tin cậy vào ai ở đây? Ai đáng tin hơn? Ai đáng tin cậy hơn? Bởi vì đó là điều then chốt. Khi bạn thuyết phục, khi bạn bào chữa cho vụ án của mình, cuối cùng mọi chuyện quy về ai đáng tin cậy hơn.
Và nên là khi tôi không để cảm xúc làm mình rối. Tôi đã thấy quá nhiều lần thẩm phán ra phán quyết bất lợi cho tôi, và tôi hành xử như thể đó chính là điều tôi muốn. Bạn biết đấy, tôi hành xử như thể, “Cảm ơn, thưa thẩm phán.” Và bồi thẩm đoàn sẽ chẳng biết gì khác. Nhưng tôi đã thấy những luật sư khác khi thẩm phán ra phán quyết bất lợi cho họ thì họ thở dài hoặc lắc mắt hay tỏ ra bực bội. Và khi đó bồi thẩm nghĩ gì? “Ồ, họ chắc chắn không muốn bồi thẩm nghe thông tin này. Chắc đây là điều tồi cho vụ của họ.” Vì vậy nếu bạn luôn phản ứng cảm xúc trong những tình huống mà bạn cần kiểm soát, theo kiểu bạn không để ý đến ai đang nhìn bạn…
Được, về điểm đó… Vâng. Vậy khi bạn nói “thẩm phán ra phán quyết bất lợi cho bạn,” bạn ý là trong phiên tòa, có cái gì đó bạn yêu cầu nhưng thẩm phán nói không? Chính xác. Thẩm phán có thể nói không. Và bạn nói, “Cảm ơn, thưa thẩm phán.” Bạn hành xử như thể mình không bị đánh bại. Bạn hành xử như thể đó chính là điều bạn đã mong đợi. Đó là cả ý tưởng, “chuyện đó sẽ không làm tôi lung lay.”
Nhiều khi bạn sẽ thấy ở tòa thật, không phải trên TV, thẩm phán sẽ nói, “Luật sư, có thể lại gần đây không?” Và cả hai luật sư tiến lại và họ có một kiểu làm sao đó để chỉ có luật sư mới nghe được thẩm phán. Thẩm phán đang đưa ra một quyết định lúc đó mà chúng ta không muốn cho bồi thẩm biết. Tại sao? Bởi vì đó là thông tin có thể làm lệch hướng vụ án theo một cách nào đó và khiến họ không còn khách quan. Và bạn phải chú ý đến cách các luật sư bước ra sau khi cuộc trao đổi đó kết thúc. Nếu ai đó trông như bị đánh bại, nó chỉ báo hiệu, “Ồ, đây là thông tin mà họ chắc chắn không muốn [bồi thẩm nghe].” Hoặc họ đang phản đối. Tôi đã thấy rất nhiều vụ mà có một luật sư phản đối mọi thứ. Nguyên tắc của tôi là nếu tôi thực sự muốn có một lời phản đối, thì đó là toàn bộ phiên tòa. Bởi vì với bồi thẩm, một lời phản đối nghĩa là tôi đang ngăn chứng cứ vào. Nên nếu bạn luôn phản đối, luôn phản đối, luôn phản đối, bạn chỉ đang phát đi tín hiệu có thông tin tôi không muốn bạn nghe. Nhưng nếu tôi có tự tin biết rằng chỉ có một phản đối thực sự quan trọng đối với vụ của mình, cách họ biết tôi đã từng ở đây rồi là điều đó không phải thứ làm tan vỡ vụ án của tôi. Tất cả đều là về độ tin cậy. Nếu họ không tin tôi, họ sẽ không tin thân chủ tôi hay vụ của thân chủ tôi.
Tôi cũng nghĩ điều đó làm nổi bật với tôi mức độ giao tiếp là phi ngôn ngữ. Bởi vì trong ví dụ đó, bạn vừa nói họ đang quan sát ngôn ngữ cơ thể của bạn và cách bạn tiếp nhận điều gì đó. Đúng. Và nếu bạn phòng thủ với tất cả những phản đối đó hoặc nếu bạn bị đánh bại bởi phán quyết của thẩm phán, điều đó sẽ hại bạn mặc dù thực ra chẳng có lời nào quan trọng được nói cả. Vâng, đó là sự cân bằng giữa biết mình sẽ chọn phản ứng vì cái tôi cá nhân nếu tôi không được chiều ý, hay mình có tư duy tốt hơn rằng mình đang tranh tụng thay cho thân chủ. Giả sử bạn là nhân chứng và đối lập với tôi và tôi hỏi bạn một câu. Tôi nghĩ bạn nói điều gì đó trái với chứng cứ tôi có ở đây, thay vì tôi bị lúng túng rồi hét kiểu, “Ông Barlow, ông chắc chứ?” Để tôi lấy cái giấy này đây,” rồi tôi rối lên, thì tôi sẽ đặt tay lên giấy và nói, “Ông có chắc không?” Đột nhiên đó là một khoảnh khắc khiến họ tò mò, kiểu như đang xảy ra chuyện gì. “Ồ, luật sư này biết chuyện, luật sư này là người tự tin và có cái mà tôi gọi là sự hiện diện ‘vừa vặn’.” Tôi không cố gắng lấn quá, tôi không cố lùi quá, tôi chỉ ở trạng thái vừa vặn, như một ban nhạc jazz.
Như kiểu mọi người đều cùng nhịp với nhau, mọi người đều đúng nhịp nên tôi không vội, tôi không chậm lại, tôi chỉ đang ở đúng nhịp.
“Ở đúng nhịp” — phải chăng người ta gọi đó là aura?
Có người gọi là swagger, có người gọi thế, vâng, aura.
Bạn có thể có nó trong bất cứ việc gì, trong bất cứ ngữ cảnh nào. Tôi thích nói “ở đúng nhịp” vì nó luôn nhắc tôi rằng thời điểm đúng là thời điểm của tôi, và đó là tôi sẽ thể hiện đúng với những gì chân thực nhất, thật nhất với tôi.
Nếu bạn bắt tôi đọc gì đó thật nhanh, sẽ không hay đâu, vì đó không phải tính cách của tôi.
Vì vậy nếu tôi biết rằng mình đang hành động và nói phù hợp với những giá trị mình giữ, và tôi nói “mọi người ở đây chỉ là khách, tôi đã từng ở đây rồi. Các bạn không biết phải đi đâu à? Để tôi chỉ cho,” và tôi có tư duy như vậy, người ta sẽ nghe bạn mãi. Họ thấy điều đó hấp dẫn — tự hỏi “làm sao người này biết họ đang đi đâu vậy? Tôi có thể theo họ.” Đó là kiểu lãnh đạo tự nhiên: nói theo cách khiến người khác tin bạn biết mình đang đi đâu, bạn đã từng ở đây rồi.
Tôi nghĩ đó có lẽ là lời khuyên hay cho những người có cuộc họp quan trọng hoặc đi hẹn hò. Có thể đến sớm một chút và làm quen với địa điểm.
Đúng. Chỉ để bạn khỏi phải thêm lo lắng vì vấp phải môi trường xung quanh: đang tìm cái gì, tìm nhà vệ sinh, hay…
Chẳng hạn không biết làm sao để airdrop bài PowerPoint lên màn hình và những chuyện kiểu đó, mà chúng ta đều từng gặp.
Mỗi lần tôi đi diễn thuyết — tuần vừa rồi tôi phát biểu ở Santa Barbara — tôi đến trước giờ phát biểu để xem phòng trưng ra sao. Tôi muốn biết có thể chào hỏi và bắt tay những người làm AV như thế nào, gặp họ ra sao. Nếu bạn thực sự muốn là một diễn giả chuyên nghiệp hơn, hãy nói chuyện với người trong khán giả trước khi phát biểu. Biết tên họ. Điều đó sẽ tự nhiên làm bạn bớt căng thẳng. Hỏi tên họ. Hỏi họ vì sao họ đến. Nói “Tôi thật sự biết ơn vì các bạn đến. Tôi rất mong được chia sẻ thông điệp và nói chuyện với các bạn hôm nay.”
Khi bạn có thể vào và tiếp xúc với mọi người, cảm giác khác hẳn so với việc bước vào một căn phòng hoàn toàn lạnh lùng vì bạn không có chút “vibe” nào. Vậy nên, đến nhà hàng trước vài phút thì tốt. Không mang điện thoại còn tốt hơn. Để bạn có thể cảm nhận được rằng mình đã từng ở đây, và muốn chào đón mọi người vào không gian của mình.
Khi chúng ta nói về những người có aura, chắc bạn đã gặp rất nhiều người trong sự nghiệp và cuộc sống nói chung mà bạn thấy họ có một cái gì đó như vậy.
Điều gì ở họ khiến họ có aura?
Với tôi đó là một tần số của sự bình yên. Tôi nghĩ tới những người mà bạn cảm thấy thoải mái nhất — người khiến bạn cảm thấy “tôi có thể là chính mình, tôi có thể thả mọi thứ xuống.” Với tôi là nhà ông bà — vừa bước vào là cảm giác thời gian như đứng lại. Họ muốn biết về tôi, muốn biết tôi ổn không. Chính là cảm giác đó.
Tôi có thể nói về những người trông như có aura, họ có một thứ hào quang. Thường là họ không cố chứng tỏ gì với ai cả. Họ tự nhiên toát ra sức hút bởi vì họ an toàn trong việc biết mình là ai và mình có thể làm gì.
Vậy đối lập của điều đó là gì? Đôi khi hiểu điều gì đó bằng cách hiểu ngược lại thì dễ hơn.
Tôi sẽ nói rằng aura chân thật, như bạn nói, không đến từ việc người ta cố bám víu vào bạn. Đó là chuyện của những người không an toàn. Người thật sự tự tại biết mình ổn ngay nơi mình đang đứng. “Ô, bạn muốn vội à? Tôi thực ra không quá vội. Việc gì đến thì đến. Có thật sự phải xong hôm nay không hay có thể làm vào ngày mai?” Nếu mọi thứ theo nhịp chậm hơn, tôi thấy có nhiều cái gọi là “khôn ngoan kiểu cao bồi” về mấy chuyện này — tôi đến từ Texas, miền Nam — kiểu biết rằng thời điểm đúng sẽ đến khi nó đúng và không cần phải thúc ép.
Nếu nhìn vào đối lập, thì đối lập của aura là sự bất an. Là khoe tên tuổi, là phải kết bạn ngay lập tức, là phải chứng tỏ với bạn tôi có bao nhiêu tiền. Là cố gắng làm mọi thứ cho mọi người khác trừ chính mình.
Những người có gu, phong cách riêng tự nhiên có aura. Tại sao? Vì họ không quan tâm người khác đang mặc gì. Đây là thứ tôi thích. Con gái tôi sáu tuổi. Chúng tôi thử chuẩn bị đồ cho nó — thôi kệ. Nó có thể xuống nhà trong cái váy tutu in họa tiết báo, đeo kính râm và bất cứ thứ gì nó muốn, và bạn biết không? Nó nghĩ mình ngầu nhất trần đời. Tôi không bao giờ muốn lấy mất điều đó của con.
Những người có gu thời trang, có cảm thức về “mình là ai,” họ không cần cố gắng trông “ngầu” theo tiêu chuẩn xã hội của ai cả — họ có thực sự quan tâm người khác nghĩ gì không? Thường là không.
Và đôi khi khi bạn gặp phản ứng — ý tôi là, trước khi chúng ta bắt đầu thu âm tôi có nói, kể từ khi cuốn sách được xuất bản, người ta đã nói gì với bạn và chương nào trong sách nổi bật nhất với họ? Bạn có đề cập rằng thường những chương liên quan tới cách xử lý các cuộc trò chuyện khó chịu, đối phó với những người khó tính thường được nhắc tới. Đúng. Và một trong những cụm từ có thể nói là bị lạm dụng nhiều trong xã hội là cụm “gaslighting.” Ừ.
Và định nghĩa về gaslighting mà tôi thu thập được là,
gaslighting là một hình thức thao túng tâm lý, nơi một người cố ý nói dối hoặc thao túng người kia để khiến họ nghi ngờ thực tại, ký ức hoặc sự minh mẫn của chính mình.
Mọi người có hay nói với bạn về gaslighting không?
Có.
Giờ bạn đã viết cuốn sách này rồi?
Đúng.
Vậy bạn nghĩ gaslighting là gì?
Đó là một trong những từ bị dùng quá nhiều đến mức chúng ta gần như phải tạm dừng một chút để định nghĩa lại nó.
Đúng.
Để tôi nói thế này.
Sự khác nhau giữa gaslighting và nói dối.
Nói dối là ở bề mặt, tôi có thể nói, thay vì là chiếc cốc bạc, thì đây là chiếc cốc đỏ.
Ừ, đó là nói dối.
Gaslighting là tôi cố gắng biến thực tại của bạn thành thực tại của tôi.
Tôi cố gắng khiến bạn nghi ngờ cách người khác nhìn nhận bạn, kể cả tôi, và cách bạn nhìn nhận chính mình.
Nếu ai đó từng hỏi bạn, tôi có bị điên không? Tôi có phải người điên không? Có phải do tôi không? Có phải do tất cả mọi người không?
Rất có thể là bạn đang bị gaslight.
Và đây là sự thật.
Tôi từng là người gaslighter.
Ai cũng từng là người gaslighter, dù họ có biết rõ điều đó hay không.
Bởi vì đó là cảm giác muốn bảo toàn bản thân, muốn tự vệ, không muốn người khác biết sự thật đang xảy ra trong cuộc sống của mình, nên mình sẽ đánh lừa.
Và mục đích của gaslighting là thay đổi thực tại của người khác, khiến họ nghi ngờ điều gì là thật và điều gì không.
Vì vậy tôi có thể làm điều gì đó sai và sau đó về nhà biết rõ mình đã làm sai và cố ý bán cho bạn đời một phiên bản thực tại khiến họ nghi ngờ những gì họ biết, để tránh bị chỉ trích hoặc để kiểm soát họ?
Đúng.
Để bảo vệ bản thân.
Đó là tự bảo toàn.
Giả sử bạn và đối tác vừa về nhà sau bữa tối, và bạn đang ở trong tâm trạng rất thích soi mói.
Có thể bạn đang cố gắng che đậy điều gì khác đang xảy ra trong cuộc sống.
Bạn chỉ trích một câu chuyện cô ấy kể ở bữa tối.
Bạn bảo, tại sao em lại nói thế?
Cô ấy nói, mọi thứ vẫn ổn mà.
Bạn nói, ổn hả. Không, không ổn.
Anh có không thấy phản ứng của họ à?
Không, không, không.
Nghe này, anh biết em không muốn nghe điều này, nhưng mọi người đều cảm thấy vậy, em hơi quá một chút.
Và anh là người cần phải nói cho em biết điều đó.
Bạn thấy không, bạn đột nhiên bắt đầu thay đổi cảm nhận của cô ấy trong khoảnh khắc đó.
Và tôi đã thấy phía bên kia của chuyện đó.
Và đó hoàn toàn không phải là thứ có thể dễ dàng phục hồi nếu không có công việc nghiêm túc trong mối quan hệ để tìm cách nói, được rồi, chúng ta thực sự đang sống với sự thật như thế nào?
Bởi vì bạn đã xa rời sự trung thực triệt để trong giao tiếp.
Vậy nên gaslighting không phải là chuyện có thể xem nhẹ, nhưng tôi sẽ nói là mọi người thường gán nhầm cho những chuyện khác.
Họ dùng từ đó như cách nói, bạn đang nói điều tôi không thích, nên bạn đang gaslight tôi.
Bạn biết đấy, chúng ta đang tranh luận và bạn chỉ ra điều khiến tôi tổn thương.
Ồ, đó là gaslighting.
Và họ dùng đó làm cái cớ.
Đó gần như là một dạng gaslighting.
Chính xác.
Và theo một cách kỳ lạ, nó có thể đảo ngược lại như vậy.
Nhưng tưởng tượng tôi nói điều gì đó làm bạn tổn thương và bạn nói, điều đó làm tôi tổn thương thật sự.
Tôi đáp, ồ, đó chỉ là ranh giới của tôi.
Hãy đặt ranh giới cho mọi thứ đi.
Hoặc là, bạn đang gaslight tôi.
Bạn biết không, tôi chưa bao giờ gặp ai kể về người yêu cũ mà không nói “người yêu cũ kẻ ái kỷ của tôi”.
Cuối cùng tôi mới thoát khỏi một mối quan hệ với kẻ ái kỷ.
Không bao giờ là về chúng ta, phải không? Luôn luôn là về người kia.
Và vì thế có những từ ngữ mà chúng ta rắc vào câu chuyện như gia vị, và đó cũng là một dạng nữa, nếu nhìn kỹ, là một hình thức tự bảo toàn.
Hãy nhìn tất cả lỗi của họ và đừng nhìn lỗi của tôi.
Tại sao việc không gaslight người khác lại quan trọng?
Tôi hỏi câu này vì ai đang nghe bây giờ có lẽ cũng sẽ muốn biết câu trả lời cho câu hỏi: tôi nên làm gì với một người hay gaslight?
Ừ.
Nhưng một lần nữa, đây là tránh trách nhiệm mà tất cả chúng ta có, rằng chúng ta đều có khả năng hoặc vào một thời điểm nào đó trong đời đã gaslight người khác.
Đúng.
Và, bạn biết đấy, tôi không nghĩ khán giả của tôi chỉ có những người bị gaslight.
Đúng vậy.
Về mặt thống kê, rõ ràng là các bạn cũng đồng thời là những người gaslighter.
Vậy làm thế nào — tại sao quan trọng là chúng ta không gaslight người khác?
Và có cách nào để tránh rơi vào tình huống bị dồn vào chân tường và cuối cùng mình lại gaslight ai đó không?
Việc không gaslight người khác quan trọng vì mỗi lần bạn làm vậy, bạn càng tách mình ra xa sự thật — sự thật về cảm xúc của bạn, sự thật về mối quan hệ của bạn.
Bạn giữ giấu thực tế khỏi người kia thay vì trung thực triệt để về những gì đang xảy ra.
Nó làm suy giảm mối quan hệ.
Nó làm giảm giá trị bản thân của người kia.
Và theo nhiều cách, gaslighting lấy cắp thực tại của họ.
Đó không phải là thứ có thể trả lại dễ dàng mà không cần nhiều nỗ lực.
Nó là sự lấy mất theo một nghĩa nào đó.
Nó có thể là cố ý và cũng có thể là vô ý như một hình thức tự bảo vệ.
Và nếu bạn cảm thấy mình đang bị gaslight, bí quyết để biết là hãy làm chậm cuộc trò chuyện lại.
Nếu tôi đứng vững trong cuộc trò chuyện, nghĩa là bạn có thể nói với tôi điều gì đó là gaslighting khiến tôi tự hỏi, ôi trời, tôi có thực sự nói vậy không? Tôi có thực sự làm tổn thương họ không? rồi tôi bắt đầu cuống và cố gắng thay đổi những gì mình đã làm.
Nhưng nếu tôi nói, Stephen, tôi nhớ khác, và đó là chỗ tôi dừng lại, thì bạn có thể thử cách khác, và tôi sẽ lặp lại, vâng, tôi nhớ khác.
Đó là đứng vững trong sự thật mà bạn biết thay vì lo sợ và bị dẫn dắt khi giao cho ai đó dây cương để họ lôi bạn đi.
Và nếu tôi nghĩ về — tôi nghĩ là đang nghĩ về tất cả những lần mà tôi nghĩ mình có thể đã “gaslight” ai đó, bạn biết đấy, trong các mối quan hệ, bị dồn vào chân tường, và bạn đang cãi nhau với ai đó.
Khó mà phân biệt trong đầu tôi giữa việc nói một điều không hoàn toàn đúng hoặc chỉ là cách bạn nhìn nhận sự việc, so với việc gọi là gaslighting.
Sự khác biệt theo bạn có phải nằm ở ý định không?
Như là, nếu tôi kể phiên bản thực tế của mình —
Ừ.
Chúng ta ở bữa tiệc đó, bạn nói điều này, tôi thấy người kia lắc mắt, rồi họ quay đi, tôi nghĩ họ bị xúc phạm thật, tôi nghĩ bạn đã làm họ phật ý.
Đúng.
Sự khác biệt giữa điều đó và tôi đang gaslight người khác là gì?
Giữa việc nói dối và gaslighting hay là —
Ừ, tôi đang cố hiểu trong bối cảnh bạn vừa nêu về việc đi dự tiệc, ai đó nói một câu, rồi họ bước đi.
Khác nhau ở chỗ nếu đó là cách bạn nhìn thấy thực tế và bạn truyền đạt nó, so với việc gaslight người khác thì khác thế nào?
Ở ý định.
Chính là phần ý định.
Và ý định là: tôi mới là người kiểm soát, chứ không phải bạn.
Ồ.
Vậy là bạn đang cố kiểm soát câu chuyện.
Bạn cố làm đạo diễn, nhà sản xuất và diễn viên cùng lúc.
Vì mưu cầu của riêng bạn.
Đúng vậy.
Cho cái phim của bạn.
Và vì muốn kiểm soát.
Tôi là nhân vật trong phim của mình.
Tôi là nhân vật chính.
Và bạn phải cư xử theo cách này.
Bạn phải tin như vậy.
Bạn phải hành động theo điều đó.
Và càng cố thao túng thực tế đó — điều kỳ lạ là nó bị thao túng đến mức bạn cũng tin vào nó.
Bây giờ điều sai trái đó theo một nghĩa nào đó đã trở thành “sự thật” của bạn.
Những kẻ nói dối giỏi thật sự thuyết phục chính họ rằng lời nói dối ấy là sự thật.
Theo bạn, có kiểu người nào dễ bị gaslight hay dễ trở thành nạn nhân trong các cuộc trò chuyện hơn không?
Kiểu gắn bó lo lắng.
Những người — họ — những người không thể tự điều tiết được, họ phải đồng điều tiết.
Ý là, phần lớn thời gian, đàn ông — chúng tôi — điều tiết bản thân khá tốt.
Cho tôi chút thời gian một mình.
Cho tôi một buổi tối.
Cho tôi một giờ.
Cho tôi ra ngoài đi dạo.
Tôi sẽ tự ổn.
Phần lớn theo kinh nghiệm của tôi, phụ nữ thì không như vậy.
Hầu hết họ đồng điều tiết.
Họ cần bạn cũng làm cho họ cảm thấy ổn.
Họ không thể ổn nếu bạn không ổn.
Chúng ta không ổn.
Tôi không ổn nếu bạn không ổn.
Nên thành ra, về nhiều mặt, họ cần bạn để tự trấn an bản thân.
Và họ không tự điều tiết tốt bằng.
Và những người dễ bị gaslight nhất là những người cần đồng điều tiết.
Những người lo âu, kiểu gắn bó lo âu.
Ý là, họ cần — bạn ổn chứ? Bạn ổn không? Bạn có cần gì không? Bạn có chắc là bạn không ổn không?
Trái lại với những người có xu hướng né tránh hơn.
Và thứ ba, những người thường bất an hơn.
Vậy bạn có nghĩ phụ nữ bị gaslight nhiều hơn nam không?
Có.
Nhưng phụ nữ vẫn gaslight phụ nữ, đúng không?
Tất nhiên.
Nhưng chỉ là đàn ông hay hơn —
Khi nói về các mối quan hệ, theo ý kiến cá nhân của tôi, từ phản hồi của những người đã đọc sách tôi và những người trả lời tôi, đúng, phần lớn, phần lớn là phụ nữ.
Tôi không nói đây là một nghiên cứu thực nghiệm.
Nhưng điều tôi muốn nói là phụ nữ hoàn toàn có khả năng gaslight.
Và phụ nữ chắc chắn có thể gaslight phụ nữ.
Và tôi nói điều này với tư duy rằng ai cũng từng gaslight, dù họ có biết hay không.
Và họ đã từng như vậy trong quá khứ.
Và rất có thể họ có thể nghĩ ra một lần trong quá khứ mà họ đã làm mà không biết.
Nhưng theo tôi, hầu hết thời gian, đàn ông là những người làm điều đó với phụ nữ.
Tôi đang đọc một số nghiên cứu nói rằng nhiều nghiên cứu về lạm dụng cảm xúc trong các mối quan hệ khác giới cho thấy phụ nữ báo cáo tỉ lệ bị gaslight trong kiểm soát cưỡng bức cao hơn nam giới.
Nam giới cũng báo cáo bị gaslight, nhưng ít hơn và thường ở những hình thức khác.
Còn liên quan đến dữ liệu nơi làm việc, các khảo sát từ quản trị và tâm lý tổ chức cho thấy phụ nữ có khả năng bị nghi ngờ về năng lực, trí nhớ của họ bị nghi ngờ,
hoặc trải nghiệm của họ bị phớt lờ.
Phụ nữ trong các lĩnh vực do nam giới chiếm ưu thế báo cáo tỉ lệ gaslighting cao nhất.
Và phụ nữ da màu báo cáo tỉ lệ còn cao hơn bị nói rằng nhận thức của họ sai hoặc họ đang hiểu sai mọi thứ.
Nghe có vẻ phù hợp.
Và cũng trong môi trường y tế, phụ nữ ít có khả năng được tin về các triệu chứng của họ hơn.
Cảm giác đau của phụ nữ bị đánh giá thấp.
Phụ nữ được chẩn đoán muộn hơn cho nhiều chứng bệnh như bệnh tim và rối loạn tự miễn, ADHD và tự kỷ.
Và danh sách còn dài.
Nếu tôi phải nói ai làm nhiều hơn, bạn biết đấy, tôi không cố đưa ra một tiêu đề rằng đàn ông làm nhiều hơn phụ nữ.
Theo kinh nghiệm của tôi, thường là đàn ông.
Và, bạn biết đấy, thông tin đó cho tôi thấy gì?
Nó cho tôi thấy là điều đó nghe có vẻ đúng.
Từ những người theo dõi nội dung của tôi, nghe nội dung của tôi, vì tôi giữ liên hệ rất chặt với cộng đồng của mình — rất nhiều phụ nữ nói,
Tôi cảm thấy như đang ở trong chỗ làm mà họ nghi ngờ năng lực của tôi.
Họ nghi ngờ khả năng ra quyết định của tôi.
Tôi không được tin tưởng.
Tôi bị hạ thấp.
Ngay cả khi đó không phải do năng lực của họ, chỉ đơn giản vì giới tính của họ.
Và đó là những vấn đề có thật.
Điều đó có nghĩa là đó là gaslighting không?
Có lẽ không phải lúc nào.
Nhưng để tôi nói rằng đó là một lời phàn nàn ngớ ngẩn — bạn biết đấy, chỉ là kêu ca — theo nhiều cách, khi bạn bắt đầu phủ nhận thực tế đó, thì bạn cũng có cùng một vấn đề.
Bạn biết không? Tôi đã thuê hàng ngàn người trong thập kỷ qua.
Và tôi phải nói là, đôi khi thật khó để hiểu những gian nan của người khác khi bạn chưa sống trải nghiệm của họ.
Như bạn chưa từng là phụ nữ hay gì đó.
Thật khó, gần như không thể.
Vậy nên đôi khi bạn phải chấp nhận lời họ thôi nếu bạn chưa từng trải qua điều đó.
Đúng.
Hoặc bạn có thể nhìn vào dữ liệu hay thứ gì đó khác.
Và tôi phải nói rằng tôi từng gặp những lãnh đạo nam cực kỳ xem thường đồng nghiệp nữ theo một cách hoàn toàn không công bằng về giới.
Ý tôi là tôi có thể nghĩ đến vài lãnh đạo nam trong nhiều năm qua mà tôi đã quan sát thấy họ xem thường, hạ thấp hoặc không dành cho người phụ nữ trong phòng cùng một công nhận, thật sự không vì lý do gì khác ngoài việc cô ấy là phụ nữ.
Nên đó là một vấn đề rất thực tế.
Và không phải tất cả đàn ông đâu, tôi phải nói điều này.
Nhưng có một kiểu người nhất định mà, vì lý do nào đó theo kinh nghiệm của tôi, sẽ coi phụ nữ ở nơi làm việc hoặc ở những vị trí cao trong môi trường chuyên nghiệp là thấp kém hơn chỉ vì giới tính của họ.
Vậy nên khi tôi nghe, bạn biết đấy, những gì bạn nói về việc phụ nữ chủ yếu đến với bạn để nói về những vấn đề gaslighting, thì điều đó khá trùng khớp với những gì tôi đã thấy.
Tôi nói với bạn điều này.
Trong suốt thời gian tôi làm việc, từ cuốn sách của tôi đến nội dung tôi chia sẻ, suốt chừng ấy năm, chưa bao giờ có một người đàn ông nào đến với tôi và nói “Tôi nghĩ mình đang bị gaslit.”
Toàn là phụ nữ.
Chưa từng.
Không bao giờ.
Còn về cuộc trò chuyện xung quanh việc đối phó với những người tự luyến thì sao?
Bởi vì điều này có cảm giác giống nhau.
Từ ngữ được dùng trong cùng kiểu diễn ngôn, nhưng có đàn ông nào đến với bạn và nói “tôi nghĩ bạn đời tôi là một người tự luyến” không?
Có đấy.
Thật à?
Có, tôi có những trường hợp như vậy.
Đúng, toàn là họ lấy chồng hay vừa mới kết thúc mối quan hệ với một người như vậy, nhưng chưa bao giờ là họ.
Vậy bạn nói gì với ai đó đang phải đối phó với một người tự luyến, với người liên tục gaslight họ?
Giả sử đó là trong bối cảnh công việc.
Vâng.
Họ phải làm gì?
Nghỉ việc?
Thôi, đó là một lựa chọn, nên đừng loại trừ nó.
Nếu điều đó xứng đáng với bạn, bởi vì câu hỏi là mục đích của bạn ở đây là gì, và nơi bạn sẽ ở mãi mãi là đâu, thì có vài thứ chúng ta cần thực hiện.
Nhưng bạn phải làm gì?
Bạn phải hạn chế tương tác, tức là giảm tiếp xúc, nói ít hơn, dùng những câu trung lập.
Nếu có thể, bằng nhiều cách, chỉ giảm mức độ giao tiếp vật lý — tôi không nhất thiết phải gặp họ, tôi không nhất thiết phải trao đổi với họ.
Tôi biết họ làm việc cách tôi vài cửa phòng, nhưng với người tự luyến đó là trò “khen” hay “khiêu khích”, ý là nếu tôi không tâng bốc họ, thì họ sẽ chuyển sang khiêu khích để tạo ra một cuộc cãi vã với mục đích tương tự.
Họ thích thú với sự kích động cũng như thích thú với lời ca ngợi của bạn, vì cả hai đều đem lại cho họ cảm giác kiểm soát.
Tôi đã gặp nhiều chuyên gia giám định trong lĩnh vực mình mà tôi sẽ gọi là những người tự luyến.
Họ không bao giờ có thể sai được.
Họ không có sự đồng cảm.
Và một lần nữa, đây là tôi nói kèm với hiểu biết rằng, này, tất cả chúng ta đều có khuynh hướng tự luyến.
Mọi người đều có một vài đặc điểm tự luyến.
Và tự luyến là một tình trạng có thể chẩn đoán được.
Tôi nghĩ nhiều người sẽ đáp ứng tiêu chuẩn hơn họ nghĩ.
Nhưng cách bạn xử lý hàng ngày là biết mình đang chơi trò gì, và đó là một trò bạn sẽ không tham gia.
Tôi biết tôi không cần phải nói gì với người đó.
Thứ hai, tôi sẽ giới hạn khoảng cách với họ.
Thứ ba, tôi sẽ dùng những câu trung lập.
Tôi sẽ dùng những câu như “Điều đó tốt khi biết,” “Cảm ơn vì đã chia sẻ,” “Ghi nhận.”
Những câu mà họ không thể bám vào để tiếp tục kéo dài cuộc trò chuyện.
Khi bạn nghĩ về những dấu hiệu nhận biết của một trong những kiểu người này, đâu là những đặc điểm tôi nên chú ý nếu tôi đang phải đối mặt với một người sẽ cố thao túng tôi, sẽ cố gaslight tôi?
Họ không bao giờ có thể vui cho ai ngoài chính mình.
Họ không thể vui cho bạn.
Họ không thể vui cho người khác.
Đây là kiểu người mà nếu bạn nói, “Này, bạn có thấy Stephen vừa nhận giải này không? Tuyệt thật đấy chứ? Anh ấy vừa được đề cử…,” thì họ sẽ đáp, “Ừ, ờ, hình như được đấy,” rồi bắt đầu nói về bản thân họ; họ không bao giờ có thể vui cho người khác.
Họ phải tìm cách biến cuộc chuyện thành lý do tại sao thế giới lại khổ sở và đáng thương với họ, rằng thế giới đã chống lại họ và họ không thể có được, trong khi họ cũng xứng đáng.
Ý tôi là, “Ừ, cũng được thôi. Tôi làm chuyện này, nhưng chẳng ai nghe.” Họ có tư duy nạn nhân rất mạnh.
Vậy điều thứ hai là tư duy nạn nhân.
Mọi thứ đều xảy đến với họ theo cách nào đó.
Thứ ba, họ không có lòng trắc ẩn cho người khác.
Họ không làm cảm xúc.
Mọi thứ luôn là về nhận thức người khác sẽ nghĩ gì.
Họ rất rất nhạy cảm với cách người khác có thể miêu tả họ.
Nên họ sẽ đưa cho bạn một góc nhìn khác so với những người khác.
Và cặp đôi có thể tệ hại, nhưng đối với một người tự luyến, họ sẽ tỏ ra mối quan hệ hoàn hảo trước mặt mọi người.
Và mọi người sẽ nói, “Chắc bạn may mắn khi cưới được người đó lắm,” còn bạn thì nghĩ, “Bạn đùa sao? Họ đang lừa mọi người.”
Và đó là một vị thế rất bất lực.
Bạn đã bao giờ có một người tự luyến cố nhắm vào bạn chưa?
Có.
Có.
Tôi làm trong ngành pháp lý mà.
Các chuyên gia giám định có những quan điểm đối với họ là không thể tranh cãi.
Bạn không thể — đó là quan điểm của họ và chẳng ai có thể phản bác.
Khi tôi có một chuyên gia khác nói hoàn toàn ngược lại, thì nhiều khi họ rất khinh miệt.
Bạn biết đấy, “thế thì tốt,” và họ có quan điểm của họ và chỉ có vậy thôi.
Và bạn hỏi “ngu ngốc thật sao khi dám chất vấn tôi?”
Và thường những gì tố cáo họ là nếu tôi cảm thấy đây là người mà, ừm, họ không thể cư xử lý trí được.
Họ sẽ không bao giờ chịu nhượng bộ dù chỉ một chút về điều gì là hợp lý.
Tôi sẽ hỏi thế này.
Tôi sẽ nói, thường là trong một buổi lấy lời khai.
Tôi sẽ nói, và anh nghĩ bồi thẩm đoàn sẽ thích chuyện đó sao?
Hay anh nghĩ người khác sẽ đồng ý với anh?
Và bỗng nhiên họ thay đổi ngay lập tức để phù hợp với điều mà bồi thẩm đoàn sẽ nghĩ.
Vì vậy nếu tôi nói, và anh nghĩ điều đó ổn chứ.
Và anh nghĩ người khác sẽ thấy điều đó ổn.
Và anh nghĩ rằng khi bồi thẩm đoàn nghe điều này, tất cả họ sẽ đồng ý với quan điểm cứng rắn này.
Tôi đã thấy chuyện đó mọi lần.
Chỉ khi tôi nhắc tới người khác, cách họ trình bày bản thân trước người khác, thì họ mới bắt đầu diễn.
Bởi họ biết cảm nhận của đám đông là tất cả.
Họ cần mọi người thích họ, tâng bốc họ.
Họ muốn ý tưởng của họ là hay nhất.
Và vì vậy họ sẽ thao túng tình huống để trở thành tắc kè, để chắc chắn rằng ai cũng yêu quý họ, ít nhất là trong đầu họ.
Đó không phải suy nghĩ hợp lý.
Nên họ thường thay đổi quan điểm để nghe dễ chấp nhận hơn, dù họ hoàn toàn có thể thừa nhận điều đó sau hai giờ lấy lời khai.
Họ có nói nhiều hơn hay ít hơn so với người bình thường trong phòng?
Nhiều hơn rất nhiều.
Có ranh giới mong manh nào giữa chỉ là thiếu tự tin và là một người mắc chứng ái kỷ không?
Bởi, bạn biết đấy, một trong những điều tôi nghĩ tới là anh nói trước đó họ thường kéo mọi thứ về mình.
Và tôi nghĩ về những người tôi biết, nếu chúng tôi đang nói về cuốn sách của bạn đang rất thành công, phản ứng đầu tiên của họ sẽ là kể về cuốn sách của họ.
Họ sẽ ngay lập tức lôi nó về chuyện của họ.
Và tôi tự hỏi, một số người ấy tôi chỉ xếp vào loại hơi thiếu tự tin một chút, họ đang tìm kiếm sự thừa nhận.
Nên tôi tự hỏi anh nghĩ ranh giới giữa hành vi có tính tự ái và chỉ là cực kỳ thiếu tự tin là ở đâu.
Có thể chẳng có ranh giới.
Có thể thiếu tự tin cực độ chính là ái kỷ.
Cả hai đều có thể đúng.
Tôi sẽ nói không phải tất cả người thiếu tự tin đều là người ái kỷ, nhưng tất cả người ái kỷ đều thiếu tự tin.
Nếu tôi phải nêu một đường phân định thì đó là mối quan tâm đến sự phát triển.
Người thiếu tự tin tìm cách để phát triển, để tìm an toàn và sự gắn kết.
Người ái kỷ thì không tìm ai để gắn kết.
Họ tìm người để ủng hộ họ, để làm họ hài lòng.
Vì vậy họ không quan tâm đến việc phát triển.
Với họ, họ nghĩ mình đã học hết những gì cần học.
“Tôi là nhất. Tôi không thể tiến bộ thêm nữa.”
Đó với tôi là điểm khác biệt.
Khi anh đối phó với người ái kỷ trong đời và ở tòa án, lý do họ không thể lợi dụng anh là gì?
Anh đã làm gì với tư cách bên bào chữa để ngăn mấy trò điển hình của họ không còn tác dụng với anh?
Tôi không đi theo lời họ nói.
Một trong những điều tôi thường thấy sai trong giao tiếp là người ái kỷ, giống như kẻ thao túng tinh thần, họ sẽ đào một cái hố.
Rồi họ mong bạn lấp nó, tức họ nói điều gì đó gây bực mình cho bạn.
Bạn đáp: “Không, không, không phải vậy. Anh không nhớ à?”
Và bạn bắt đầu đi theo nó.
Rồi họ lại đào tiếp một cái hố khác.
Bạn cứ chạy theo.
Bạn cứ chạy theo.
Bạn kiệt sức.
Bởi vì những gì bạn làm chỉ là cố vá lấp vài cái hố.
Bạn không có một cuộc trò chuyện thật sự.
Và khi tôi có thể đưa ra một định nghĩa rất rõ ràng, một tín hiệu rất rõ ràng kiểu “đã ghi nhận,” bạn biết đấy, tôi sẽ đứng yên đó.
Tôi sẽ đặt xẻng xuống và đứng yên cùng họ.
Có thể tôi chỉ nói một câu trung tính như “hiểu rồi.”
Tôi không cần phải đi theo.
Tôi không cần phải nói gì.
Và với những người có đặc điểm ái kỷ, một khi họ nhận ra họ không thể chơi trò đó với bạn — bạn sẽ không tham gia — họ sẽ tìm người khác.
Họ tìm người khác.
Nếu bạn từng gặp ai đó thuộc loại độc hại về mặt cảm xúc, họ lúc nào cũng có vấn đề.
Họ đến với bạn và nói họ có vấn đề này.
Bạn đáp: “Xin lỗi, lúc này tôi không thể, tôi sẽ giúp sau.”
Mười phút sau thì sao?
Vấn đề đó biến mất.
Họ đã chạy đi nói với người khác rồi.
Tôi đang xem Dame Dash trên The Breakfast Club.
Tôi không biết bạn đã xem chưa, nhưng thực ra Dame Dash xuất hiện ở đó vì ông ấy đã nộp đơn phá sản và Charlemagne ngồi đó.
Thực ra tôi đã phỏng vấn cả hai, cả Dame lẫn Charlemagne.
Charlemagne rất điềm tĩnh và thỉnh thoảng chỉ nói với Dame Dash rằng anh nghĩ ông ấy đang phá sản.
Còn Dame Dash thì nóng nảy, cố gắng chứng minh mọi lý do vì sao ông không phá sản — kiểu như đang tự lăng xê bản thân.
Đó là một video thú vị để xem.
Tôi nghĩ đó là cái gần đây nhất phát trong vòng một năm qua, vì theo tôi nó cho thấy cách đối phó với người có cái tôi rất lớn.
Đó là Charlemagne không bao giờ thay đổi trạng thái.
Dù âm lượng có tăng lên, dù cảm xúc có như thế nào, dù khi người kia bắt đầu chửi mắng khá cá nhân.
Phong thái của Charlemagne, giọng điệu, tư thế.
Không thay đổi.
Bình thản.
Vô tư.
Và bạn có thể thấy điều đó rất khiêu khích, nhưng bạn không thể chạm tới người này.
Trông như Dame thực sự bực bội, và anh ấy cố nói những điều càng gây sốc hơn.
Anh ta nói “mày là cái này, mày là cái kia…”
Và thật buồn cười, vì sáng nay tôi xem nó, và đối với tôi nó thu hút rất nhiều thứ anh đang nói về việc không đi theo họ.
Đúng.
Đừng bám theo họ, vì họ muốn bạn đi đến một nơi nào đó.
Và có một mâu thuẫn nhất định họ muốn gây ra với bạn.
Và nếu bạn cứ kiểu từ chối và bám chặt quan điểm của mình, thật buồn cười khi nhìn. Họ muốn đẩy bạn đi. Ừ. Ba tôi, tôi nhớ hồi nhỏ, tôi ngồi ở ghế phụ, ông lái xe. Bạn có từng gặp tình huống ai đó ngồi ghế phụ mà có người lái xe phía sau bám sát đuôi họ không? Tôi nhìn qua gương chiếu bên, và tôi bắt đầu lo lắng cho ông. Có người bám sát đuôi ông lắm. Và, kiểu như theo một thói quen, điều ông làm — ở Texas có lề đường — thay vì tăng tốc hay nổi nóng, ông sẽ rẽ vào lề. Và mỗi lần ông đều nói thế này. Ông nói: “Cứ đi đi, mày làm đi.” Mỗi lần ông nói, “cứ đi đi” rồi quay lại nhìn gương. Thật không màng mối bận tâm. Tôi thấy nhiều người nổi điên khi lái xe. Nhiều người còn nói lớn với xe khác khi đang lái. Nhưng chuyện đó chẳng bao giờ làm ông nổi nóng, vì ông hiểu giá trị và phẩm giá của mình, biết mình là ai, hoàn toàn không bị quyết định bởi việc người khác cảm thấy mình nên đi đâu.
Nó quay lại ý tưởng rằng, nếu bạn muốn nói với tôi là trời có màu tím thì cứ làm đi. Tôi không cần phải đúng, và bạn không có khả năng dồn ép tôi. Tôi có thể dịch chuyển và bạn có con đường của bạn, tôi biết làn đường của mình, tôi biết tốc độ của mình. Tôi không cần phải theo kịp ai khác. Vậy nên khi ai đó “không bị quấy rầy”, không phải vì họ không quan tâm. Không phải vì thiếu quan tâm. Đó là hiểu biết, là sự sáng suốt khi biết mình là ai vào lúc này, và tại sao trong trời đất này tôi lại cố gắng làm người khác chứ? Cuộc sống sẽ tuyệt vời biết bao nếu chúng ta đều không thể bị khiêu khích? Chắc chắn sẽ bình yên hơn.
Thật thú vị, vì sáng nay tôi xem lại cuộc phỏng vấn đó, khi Dame Dash gọi Charlemagne bằng một cái gì đó thật sự rất xúc phạm, tôi nhận thấy, với tư cách khán giả, tôi ngay lập tức nhìn Charlemagne để xem phản ứng của anh ấy, để biết xem điều Dame Dash vừa nói có đúng không. Bạn thấy tôi nói gì không? Vâng. Ông ấy quay sang nói với anh: “mày là một…” Rồi Charlemagne cười, như nước đổ lá khoai. Vì vậy ngay lập tức với tư cách người xem, tôi nghĩ, nếu Charlemagne không có vẻ quan tâm thì có lẽ điều đó không đúng. Chính xác. Không phải là thiếu quan tâm — trái lại — là quan tâm hơn nữa vì anh ấy biết mình là ai. Nên nếu tôi bảo bạn bây giờ, tôi ghét cái áo tím của bạn. Đó là chiếc áo tím xấu nhất tôi từng thấy, Stephen. Áo của anh xấu ghê lắm cái màu tím đó. Có ảnh hưởng gì đến anh không? Không, vì tôi không mặc áo tím mà, cho những ai đang nghe trên Apple hay Spotify. Đó, điểm hay. Nhưng bạn thấy là bạn đã biết những đặc điểm của mình. Bạn đã biết mình mặc gì. Và không chỉ quần áo. Tôi mặc lên mình sự tự tin. Tôi mặc mọi thứ mà cha mẹ, người thân đã gieo dạy cho tôi. Tôi khoác áo giáp của đức tin. Tôi có tất cả những thứ khác đang mặc trên người. Và nếu bạn muốn nói áo tôi tím thì chẳng ảnh hưởng gì đến tôi vì đó không phải là con người tôi. Và nhiều người thường hiểu lầm rồi tranh cãi: “Không, tôi không mặc áo tím.” Tại sao bạn phải tranh cãi về chuyện đó? Có câu Abraham Lincoln mà tôi yêu thích: “Đừng bao giờ tranh luận với một kẻ ngu dại, vì người ngoài cuộc không thể biết được sự khác biệt.” Và vì vậy là hiểu rằng, không, tôi biết mình là ai và mình đang mặc gì.
Điều này cũng nói lên việc phản ứng của bạn quyết định cách người ngoài sẽ diễn giải mọi chuyện đang xảy ra. Ồ, điều tệ nhất bạn có thể làm với ai đó xúc phạm bạn là cười. Nó làm họ phát cáu, đúng không? Cũng giống với một kẻ bắt nạt. Kẻ bắt nạt nói điều gì đó mà họ biết sẽ làm bạn tổn thương. Nếu tôi quay lại hỏi: “Anh nói vậy để làm tôi xấu hổ à?” Họ làm gì được? Họ có thể nói có, họ có thể nói không. Nhưng dù thế nào, bạn nhận ra là bạn sẽ không có phản ứng nào. Bạn cho họ thấy rằng làm vậy với bạn sẽ không vui tẹo nào cho họ. Họ sẽ tìm người khác thôi. Luôn luôn là phản ứng của bạn quyết định cuộc trò chuyện sẽ đi tới đâu.
Có rất nhiều người đang nghe bây giờ còn xa lắm mới tới mức đó. Rất dễ bị kích động. Ừ. Họ đang tìm công lý, thế này thế kia. Với những người đó, có phải như một cơ bắp họ phải rèn luyện không? Hành trình để đạt tới mức độ làm chủ này là gì? Đó là kỷ luật. Nó giống như cách mọi người đầu tư vào nhiều thứ khác trong cuộc sống. Chúng ta đầu tư cho sức khỏe. Chúng ta đầu tư vào sách tự giúp bản thân. Chúng ta đầu tư vào các podcast mình nghe. Nó giống nhau. Bạn phải đầu tư vào cách giao tiếp của mình. Chúng ta không được dạy điều này ở trường. Tôi học luật. Người ta nghĩ tôi học được điều này ở trường luật. Không. Trường luật dạy bạn đọc luật, nó không dạy bạn đọc người. Theo tôi, nếu bạn là người có chuyên môn và chia sẻ điều gì đó, thì hoặc là bạn trả giá nhiều bằng kinh nghiệm cá nhân để có được, hoặc bạn bịa ra. Đó là thứ bạn đã học được. Thật vậy. Cho dù qua kỹ năng, kiến thức, huấn luyện — bạn muốn biết tôi biết những điều này vì sao? Vì tôi đã sống qua nó. Tôi từng ở bên sai lầm. Tôi từng ở bên đúng. Và đó không bao giờ là thứ tự nhiên mà đến với bạn. Chúng ta là sinh vật cảm xúc và chúng ta có hormone.
Vậy bạn nghĩ thế nào về cảm xúc, hormone, sức khỏe, trạng thái thể chất và nhận thức của chúng ta liên quan đến việc bước vào phòng xử án và sẵn sàng như thế nào?
Ý tôi là, nếu tôi chẳng ngủ được chút nào, đói, vừa cãi nhau với ai đó và đang căng thẳng vì chuyện này chuyện kia,
thì sẽ khó hơn đáng kể để xuất hiện và trở thành một người giao tiếp xuất sắc và thắng đối phương trong tranh luận.
Đúng vậy.
Vậy bạn có để ý đến những thứ đó không?
Luôn luôn.
Ý tôi là, cảm xúc luôn hiện hữu và liên kết trực tiếp với lời nói.
Vậy bạn chuẩn bị ra sao để sẵn sàng “chiến đấu”?
Là nhận thức về cảm xúc — về mình đang cảm thấy thế nào và cả người kia nữa.
Bởi nếu tôi cứ đáp lại phản ứng cảm xúc của họ, tôi sẽ luôn bỏ lỡ.
Cũng giống như trong các mối quan hệ.
Nếu tôi phản ứng theo phản ứng của họ, tôi sẽ mất đi khoảnh khắc thực sự nói về nhu cầu.
Ngay cả trong phòng xử án, nếu tôi biết mình hơi buồn ngủ, hơi đói, hơi cáu kỉnh,
tôi có hai lựa chọn: giả vờ như không có gì hoặc lên trước bồi thẩm đoàn và nói, chào buổi sáng mọi người. Tôi phải thú nhận là tôi hơi cáu. Sáng nay tôi không được ổn lắm. Có ai đó cũng cáu không?
Mọi người bắt đầu gật gù.
Và bây giờ, này, tất cả chúng ta cùng cảm thông, không phải với lời nói của tôi mà là với cảm giác.
Và bây giờ các bạn tin tôi hơn. Tôi cũng tin bạn hơn. Bởi vì tôi chân thật hơn.
Còn bạn nghĩ mọi người có nên làm vậy trong các mối quan hệ cá nhân không, tức là gọi thật trạng thái của mình?
Chắc chắn rồi.
Bởi hoàn hảo thì khó để người ta liên hệ. Khó khăn thì dễ hơn. Cảm xúc thì có.
Nếu tôi tới gặp bạn và bạn hỏi “cậu sao?” và tôi trả lời “tốt, mọi thứ ổn” trong khi thực ra không ổn, tôi thật lòng hay giả tạo?
Nhưng nếu tôi nói, để tôi nói thật, sáng nay tôi đã trải qua mấy chuyện khiến tôi bị thử thách, tâm trí tôi không có ở đây, thì điều đó khiến bạn tin tôi hơn hay ít đi?
Tin hơn. Mỗi lần.
Vậy khi bạn chia sẻ khó khăn với người khác — tôi không nói đến những đấu tranh sâu thẳm nhất trong lòng — ý tôi là thế này.
Sierra và tôi nói chuyện với nhau mỗi sáng.
Cô ấy là vợ tôi.
Chỉ khoảng 10 phút sau khi cô ấy đưa con đi, chúng tôi sẽ trao đổi xem mình thế nào.
Và điều đầu tiên cô ấy hỏi hoặc nói với tôi là: “Anh kể rất nhiều về việc anh đang làm, nhưng anh chưa kể về cảm xúc của anh.”
Và đó là thực tế mặc định, theo tôi, của nhiều đàn ông và nhiều người.
Tôi sẽ kể cho bạn biết việc gì đang diễn ra, trong lịch trình, tôi đang làm gì, nhưng tôi chưa kể nhiều về cảm xúc.
Và chúng ta tích tụ tất cả thứ đó vì nó vẫn còn đó. Nhưng nếu tôi chia sẻ với bạn tôi đang đấu tranh gì, chuyện gì đang xảy ra, không chỉ những điều tốt mà quan trọng là những điều xấu,
thì điều đó sẽ đem lại tính chân thực.
Phụ nữ và đàn ông khác nhau rất nhiều ở nhiều khía cạnh.
Chúng ta khác nhau khá nhiều.
Đàn ông, tôi không biết, có cảm giác đàn ông thường có vẻ điềm tĩnh hơn về mặt cảm xúc, hay nói chính xác hơn là hơi “phẳng”.
Còn phụ nữ có dao động cảm xúc nhiều hơn.
Người ta có thể nhìn vào thay đổi hormone trong tháng và nói tại sao có thể như vậy, vân vân.
Tôi đã có nhiều nhà khoa học nói với tôi về dao động hormone và cách nó ảnh hưởng đến cảm giác của một người.
Nhưng điều này trong mối quan hệ lãng mạn có nghĩa là đôi khi chúng ta gặp nhau ở những “bước sóng” rất khác nhau.
Trong mối quan hệ của tôi, có lẽ bạn đời của tôi mới thấy tôi khóc một lần trong bảy năm, có thể hai lần, nhưng chắc là một lần.
Còn tôi có thể đã thấy cô ấy khóc 500 lần, có thể nhiều hơn.
Nó gần như cảm giác — tôi sẽ hoàn toàn thành thật vì tôi nghĩ điều đó hữu ích. Bạn có thể ném đá tôi trên mạng nếu muốn — đôi khi cảm giác như chúng tôi là hai loài khác nhau.
Cách tôi tương tác với mấy thằng bạn trai và bước sóng mà bạn đời tôi, bạn gái tôi vận hành là rất, rất khác.
Nên rất dễ hiểu lầm.
Chúng ta dành nhiều thời gian nói về việc đàn ông cần cảm xúc hơn, cần thay đổi vì họ là vấn đề.
Nhưng còn phía bên kia thì sao — phụ nữ có cần nghĩ rằng mình cũng phải điều chỉnh, gặp nhau ở giữa không?
Đó chính là điều tôi nói.
Chắc chắn có khoảng không gian để gặp nhau ở giữa.
Ai đúng trong chuyện này? Tôi không biết.
Có ai phải đúng trong cấu hình này không? Tôi có nên cảm xúc hơn hay cô ấy nên điềm tĩnh hơn nhiều?
Bởi tôi nghĩ đây thường là cảm giác của cả hai bên. Họ cảm thấy, tại sao bạn không đến bước sóng của tôi về vấn đề này?
Nhưng tôi nghĩ bạn đang thiếu một điều. Cô ấy sẽ điềm tĩnh hơn nếu bạn cảm xúc hơn.
Nhiều khi trong hôn nhân của tôi, khi tôi thể hiện cảm xúc, cô ấy lại điềm tĩnh hơn.
Tôi không nói là la hét và khóc lóc.
Ý tôi là thể hiện cảm xúc.
Loại cảm xúc nào?
Là cảm thấy cùng cô ấy.
Và điều đó trông như thế nào? Nghĩa là bạn sẽ nói những điều khiến cô ấy cảm nhận được điều đó.
Khác với việc tôi cứ giữ im lặng.
Đó là điều hay xảy ra với tôi khá nhiều, thành thật mà nói, là giả sử chúng tôi đang tranh cãi về chuyện gì đó hoặc có chuyện xảy ra,
và bạn đang cảm xúc về chuyện đó.
Nếu tôi phớt lờ nó, kiểu “ồ, chuyện này ngu ngốc, thật sao? Bây giờ à?” —
bởi tranh cãi chẳng bao giờ đến vào lúc thuận tiện nhất. Chúng thường đến vào lúc tệ nhất.
Ừ, vậy đó…
Xin chào. Đó là mọi mối quan hệ.
Nếu tôi phớt lờ chuyện đó, đúng không, vậy làm cô ấy lại đến gần tôi hơn hay xa tôi hơn?
Và nếu tôi đẩy cô ấy ra xa hơn, tại sao cô ấy không lại biểu hiện cảm xúc nhiều hơn?
Tại sao cô ấy không lại xa tôi hơn nếu tôi phớt lờ điều đó?
Để mọi phụ nữ cảm thấy nhiều cảm xúc hơn khi bên một người đàn ông, không nhất thiết phải có nước mắt.
Kết nối là ở trong chuyện đó, là nói những điều khiến cô ấy cảm nhận được rằng bạn thực sự cũng đang cảm nhận như vậy.
Sự khác biệt tôi thấy giữa đàn ông và điều tôi gặp khó khăn là tôi có thể nói rằng tôi buồn.
Nhưng tôi khó thể hiện nỗi buồn ra ngoài.
Tôi có thể nói rằng tôi rất hối hận.
Nhưng tôi khó thể hiện điều đó.
Tôi nghĩ điều này xảy ra rất nhiều trong hầu hết các mối quan hệ, và tôi nghĩ điều đó xảy ra nhiều với đàn ông.
Chúng tôi từng rất cảm xúc, và chúng tôi được dạy từ sớm rằng không được khóc.
Tôi còn không thể nói được bao nhiêu lần tôi đã thấy bố tôi khóc.
Tôi nghĩ vấn đề là thế này.
Mô hình mà chúng tôi được thấy nữa là bố tôi hoặc là tức giận, hoặc là hoàn toàn bất động.
Và khi tôi nói tức giận, thực ra ông rất rất hiếm khi tức giận.
Nhưng khi tôi thấy ông tương tác với mẹ tôi ở mức cảm xúc, thì thường là ông hét lại.
Nếu ông không hét thì ông hoàn toàn im lặng, rất bình tĩnh, bất động và không bộc lộ cảm xúc.
Không có trạng thái ở giữa.
Tất cả quy về việc hàn gắn, bạn phục hồi nhanh đến mức nào.
Điều đó có nghĩa là, tôi có thể xác nhận cảm xúc cô ấy đang có hay không?
Sự thừa nhận là hàn gắn.
Nó không phải là yếu đuối.
Nó là hàn gắn.
Trong thế giới của tôi, các mối quan hệ không tan vỡ vì một sai lầm lớn.
Chúng tan vỡ vì hàng trăm khoảnh khắc mà lẽ ra có thể hàn gắn, nhưng không được hàn gắn.
Nơi bạn chỉ chọn không làm.
Nơi bạn có thể đã nói “xin lỗi”, nhưng bạn kìm lại.
Tôi có thể đã chọn thừa nhận cảm xúc của người kia, nhưng tôi lại nói: “chuyện đó ngớ ngẩn.”
Và chính những trăm ngàn khoảnh khắc nhỏ bé đó khiến, chẳng trách thế giới của bạn tan vỡ.
Bởi vì bạn đã chọn trong những khoảnh khắc nhỏ bé đó không sửa chữa, bởi bạn nghĩ, ồ, chuyện này ngớ ngẩn.
Chuyện này quá nhỏ.
Ừ, nó nhỏ.
Càng chính vì nó nhỏ nên bạn càng nên sửa nhanh.
Và khi bạn có thể thừa nhận những lo lắng đó, ngay cả khi bạn nghĩ cô ấy đang quá cảm tính còn bạn thì không, khi bạn rơi vào trạng thái bất động đó — khi tôi rơi vào trạng thái bất động đó, đó là một lựa chọn của tôi để làm khác đi.
Không nói những điều tôi luôn nói, không phủ nhận, không tìm cách thuyết phục cô ấy rằng cô ấy không nên cảm thấy vậy.
Nhưng nếu tôi thừa nhận, nếu tôi nói những thứ như: “Tôi thấy được vì sao em cảm thấy vậy.
Nếu đó là cách em diễn giải, thì biết gì không? Tôi không trách em vì cảm thấy như vậy.
Tôi thấy điều đó.
Nghe thật đáng sợ.
Nghe thật bực bội.”
Nếu tôi có thể chọn như vậy, thì đối với tôi, đây — như này, điều này không phải là chìa khóa hẳn với tôi.
Và tin tôi đi, tôi đang tự nhắc mình đây.
Được chứ?
Bởi vì tôi cảm thấy mọi anh có thể nghĩ: được, điều này đúng.
Và nếu tôi có thể đưa ra lựa chọn khó lúc đó để gác bỏ sự bực tức cá nhân của mình, chỉ trong chốc lát, gác lại sự bực tức của bản thân,
và thừa nhận cảm xúc, và nói những lời đáp ứng nhu cầu của cô ấy — nhu cầu được lắng nghe, nhu cầu được an toàn, nhu cầu cảm thấy mình không quá đáng —
thì bỗng nhiên mọi chuyện thu nhỏ lại.
Và biết không?
Sự bực tức của tôi cũng bớt đi.
Tại sao? Bởi vì mọi thứ tốt hơn rồi.
Chúng ta đã có những khoảnh khắc hàn gắn.
Và nếu tôi vẫn còn rất bực, thì tôi có thể mang chuyện đó lên.
“Này, anh có thể nói với em về một điều em đã nói mà làm anh khó chịu được không?”
Rồi bạn sẽ nói.
Là một người đàn ông, làm sao bạn biết rằng mình không đang tạo tiền lệ xấu cho tương lai?
Ý tôi là, nếu tôi liên tục, bạn biết đấy, chấp nhận cảm xúc của cô ấy, tìm cách hàn gắn, rồi khi cô ấy vui, tôi lại bỏ qua,
thì đôi khi có nỗi lo là, nếu bạn cứ chịu nhịn và chịu hết mọi thứ,
thì bạn sẽ chỉ nhận thêm những chuyện khác trong tương lai.
Như thể bạn đang đặt một tiền lệ xấu cho tương lai của mối quan hệ này, nơi mà, không, đôi khi thực ra, không, tôi không sai.
Hoặc, không, tôi không đồng ý với điều này.
Và tôi nghĩ tôi đã quan sát nhiều mối quan hệ, đặc biệt là với vài người bạn nam của tôi, nơi mà vì họ chẳng bao giờ đứng lên vì bản thân,
giờ họ như đang sống trong một nhà tù.
Họ chẳng bao giờ đứng lên vì bản thân.
Vâng.
Và vì vậy họ đã phần nào mất hết quyền tự chủ, khả năng hành động và kiểm soát.
Và bạn biết không, ngay cả khi bạn đang nghe điều này, có lẽ bạn nghĩ tới những người trong đời bạn mà người đàn ông luôn chọn con đường an nhàn trước mắt,
và bây giờ về lâu về dài, anh ta có một cuộc sống rất khó khăn.
Vâng.
Và lại, cả đàn ông lẫn phụ nữ.
Tất nhiên.
Vậy nên điều cân bằng tôi đang cố hiểu theo quan điểm của bạn là, khi nào bạn nên chọn chiến đấu?
Và khi nào bạn nên nói, không, điều đó không được?
So với việc cứ nằm xuống chịu đựng.
Chuyện này khá cá nhân với tôi nữa, vì tôi nghĩ bố tôi đã làm điều đó hơi quá mức.
Tôi nghĩ bố tôi, ông không bao giờ chọn đánh nhau.
Và rồi tôi nhìn cách chuyện đó diễn ra trong 20 năm và tôi nghĩ, chà, nó thay đổi tôi hoàn toàn vì điều đó có nghĩa là,
bây giờ tôi sẽ đi qua xung đột và đứng lên vì bản thân khi tôi tới điểm mà tôi nghĩ,
tôi sẽ không thể giữ mãi cho anh điều đó trong 30 năm tới.
Tôi sẽ đứng vững.
Bạn biết không, có một vùng nào đó mà chúng ta có thể nói, giả sử bạn gái tôi không vui về một điều bạn làm.
Nếu tôi không nghĩ rằng mình sẽ có thể hứa là không làm điều đó trong 10, 20, 30 năm tới,
nếu tôi không sẵn sàng thay đổi, tôi phải đứng vững.
Bởi vì nếu tôi thấy hôm nay là địa ngục thì mai cũng vậy.
Những gì tôi nghe được, những gì tôi nghe là nỗi sợ mất tự chủ, sợ mất quyền lợi của mình, sợ mất vị thế của mình.
Như là tự do của tôi bị…
Ừ.
À, bạn muốn nghe từ, có lẽ là từ hàng đầu bạn sẽ nghe trong những mối quan hệ sắp đổ vỡ, đó là “bị giam cầm” — người đàn ông cảm thấy bị giam cầm, bạn biết đấy, người đàn ông cảm thấy bị giam cầm.
Và thực ra tất cả những gì đang xảy ra là, đó là sự thiếu tự tin — không biết liệu mình có sẵn sàng làm điều gì khác không, thì mình chẳng thể có được gì khác. Nên là, là, là, là đang nghĩ theo kiểu tổng bằng không. Thấy không, cả hai đều có thể đúng. Mình vẫn có thể công nhận cảm giác của cô ấy mà không chạm vào những gì mình vẫn biết là đúng. Nên bạn vẫn có thể không đồng ý với cô ấy, nhưng mỗi lần chúng ta bước vào một cuộc trò chuyện, chúng ta đều mang theo một nhu cầu, một nhu cầu được yêu thương, được thấu hiểu. Luôn là một nhu cầu sâu sắc.
Như bạn nghĩ đến, à, như một đứa trẻ, đúng không? Con trai, con gái tôi — khi bé còn nhỏ và bé hét hoặc bé khóc hoặc nói “không” — vẫn còn hay nói “không” — và tôi đã từng nói, “không, bạn đùa à? Bây giờ bạn đang khóc thật á?” Và tôi bực mình mỗi khi bé hét. Nhưng với trẻ con, ta không phản ứng như vậy. Ta nghĩ “bé đói, bé mệt, bé sợ.” Và chúng ta quên rằng chúng ta đều chỉ là những đứa trẻ lớn và ai cũng có những nhu cầu ẩn sâu bên dưới. Và vì vậy bạn vẫn có thể giữ vững lập trường và nói, “thôi, thử bàn đi.” Ví dụ cụ thể với bạn gái cũ của tôi. Tôi đang cầm điện thoại trên giường và gửi tin vì có chuyện trong công việc ở Anh. Lúc đó tôi đang ở châu Á. Cô ấy nói muốn đặt một quy tắc là không bao giờ có điện thoại trên giường, tôi không được chạm vào điện thoại trong phòng ngủ. Khi tôi nghĩ kỹ về điều này, tôi nghĩ, Chúa ơi, tôi nghĩ đến mọi tình huống mà tôi có thể cần dùng điện thoại trên giường. Và tôi nhận ra điều gì sẽ xảy ra là tôi sẽ không vào phòng ngủ nữa. Tôi sẽ đi làm ở toilet hay phòng tắm, hoặc tôi sẽ không lên giường nếu cần làm gì đó trên điện thoại. Và cuộc trò chuyện đi theo hướng là tôi nhận ra vào lúc đó mình không thể nhượng bộ vấn đề này vì tôi sẽ làm cô ấy thất vọng trong tương lai. Tôi đang đặt mình vào thế sẽ thất bại trong tương lai nếu tôi chấp nhận điều này và hứa là mình sẽ không chạm điện thoại trong phòng ngủ nữa.
Đó là một ví dụ mà tôi nghĩ mình cần giữ vững quan điểm một chút, nếu không tôi sẽ tự tạo ra một kỳ vọng trong tương lai mà mình không thể đáp ứng. Vậy vào lúc đó bạn nghĩ nhu cầu của cô ấy là gì? Nhu cầu của cô ấy là kết nối. Và cô ấy diễn giải việc tôi dùng điện thoại ở chốn đó như một sự không kết nối theo một cách nào đó. Và liệu điều đó có thể bị hiểu như vậy không? Một trăm phần trăm. Nhưng vấn đề không phải là chiếc điện thoại. Vấn đề là cô ấy không cảm thấy kết nối. Theo quan điểm của tôi, vào thời điểm đó, trong tuần đó cụ thể, vì tôi quá bận nên tôi nghĩ cô ấy đang cố tìm một triệu chứng hay một công cụ, một bảo đảm hay một lời hứa để biểu đạt cảm giác bị mất kết nối. Nên đó là lý do khi nhìn lại tôi thấy rằng hóa ra là chuyện khác — cái đó chỉ là triệu chứng của cảm giác cô ấy có lúc ấy, có thể vậy.
Nhưng đó là ví dụ mà nếu tôi nhượng bộ thì nó sẽ không bền vững. Sẽ có nhiều tranh cãi hơn trong tương lai. Tôi không nói bạn phải nhượng bộ. Tôi nói có những lúc nếu bạn muốn chìa khóa cho mối quan hệ, đó là đặt sự thoải mái của cô ấy lên trên sự bất tiện của bạn. Vậy trong tình huống đó tôi nên làm gì? Cho tôi lời khuyên. Bạn nghĩ sao?
Bạn đã phần nào nêu ra rồi. Thứ nhất, câu sai để nói là “bạn chỉ đang cầm điện thoại thôi mà. Ý bạn là sao? Bạn suốt ngày dán mắt vào điện thoại.” Rồi bạn bắt đầu cãi nhau. Bởi vì giờ bạn đang phản ứng với phản ứng, bạn không giải quyết nhu cầu. Nếu bạn chậm lại và nói, “nhìn này, tôi vẫn muốn kết nối với em. Có cách nào để tôi vừa xử lý những thứ cần làm vừa vẫn kết nối với em không?” Hoặc nếu có tình huống bạn nói, “này, trước khi tôi lấy điện thoại, tôi sẽ nói trước với em tôi đang làm gì,” hoặc “tôi sẽ hỏi ý em.” Có thể đó là cách. Bạn có thể nói, “Này, Greg dự kiến gửi cho tôi vài slide hay tài liệu, tôi có thể kiểm tra nhanh được không?” Bạn nghe xem cô ấy có lẽ sẽ đồng ý không. Nhưng việc bạn nói “này, tôi đang thừa nhận kết nối giữa chúng ta ngay lúc này” sẽ làm khác đi.
Có thể bạn sẽ thấy khó chịu khi phải báo cáo với ai đó: “Không, tôi không thích ai ra lệnh cho mình. Tôi không phải báo cáo với ai.” Được thôi. Vậy thì bạn biết rằng kết nối sẽ luôn yếu đi. Và bạn đang ký tên vào điều đó. Tôi có nhiều suy nghĩ về điện thoại và nhà cửa và chỗ để chúng, nhưng nếu thay vì tranh cãi “ý bạn là sao? Bạn lúc nào cũng cầm điện thoại” bạn nói, “tôi hiểu điều đó khiến em cảm thấy tôi không chú ý đến em” và để cô ấy phản hồi. Rồi bạn nói, “nhìn này, tôi không có ý nói tôi không muốn ở cùng em khi tôi cầm điện thoại. Tôi chỉ đang cố xử lý vài việc để đầu óc thư giãn, và với tôi điều này quan trọng. Để tôi vừa có thể kết nối với em vừa giải quyết những việc này thì cách tốt nhất là gì?” Tôi nghĩ lúc đó bạn mới thực sự có thể bàn được kế hoạch.
Vì nếu bạn đặt sự bất tiện của mình lên trên sự thoải mái của cô ấy, cô ấy sẽ luôn xem nhẹ bạn. “Tài khoản” tình cảm của bạn sẽ ngày càng cạn kiệt.
Nhưng nếu bạn nói, nhìn này, tôi sẵn sàng làm vài việc hơi bất tiện để khiến bạn thấy ổn hơn, thấy thoải mái hơn.
Ý tôi là, điều đó chỉ làm bạn được cộng điểm thôi.
Ý tôi là, khi bạn có một mối quan hệ như vậy, nó có thể kéo dài lâu hơn nhiều.
Tôi nghĩ tôi hơi bị ám ảnh một chút vì mô hình mối quan hệ mà tôi từng nghĩ tới nghĩa là người kia có thể dần xâm phạm tự do của bạn.
Ừ.
Cho đến khi bạn gần như bất lực.
Tôi nghĩ nhiều anh chàng như vậy.
Tôi từng cảm thấy như vậy.
Chắc chắn là tôi đã từng cảm thấy như vậy.
Ừ.
Nên tôi cố gắng phản kháng.
Và đôi khi tôi nghĩ mình làm quá.
Và đây là một ví dụ mà thực ra, khách quan mà nói, khi tôi nghe mình nói, cô ấy bảo tôi đừng dùng điện thoại trên giường.
Tôi nghĩ, ừ, đó là một yêu cầu hợp lý.
Phòng ngủ có thể là nơi mà người ta cứ lướt điện thoại.
Vậy nên tôi có thể làm việc đó ở phòng làm việc rồi mới lên giường khi tôi sẵn sàng.
Đúng.
Nhưng tôi nghĩ tôi nổi cáu vì tôi có quá nhiều ví dụ về những người đàn ông đã không đứng lên bảo vệ bản thân.
Ừ.
Rồi về sau họ trở nên bất lực.
Nên tôi nghĩ là nếu tôi nhượng bộ bây giờ, ngày mai cô ấy sẽ nói, có thể anh cũng không được dùng điện thoại ở bếp.
Rồi có thể không được dùng điện thoại ở phòng tắm.
Ừ, ừ, ừ.
Nên tôi nghĩ, ừ, nếu tôi đứng lên bảo vệ mình ở đây, thì tôi sẽ hoãn được việc đó.
Tôi không hề nói rằng anh chàng nên kiểu, ừ, được thôi, không sao cả.
Rồi cô ấy xin tiếp cái gì đó.
Ừ, được thôi.
Và bạn thì thụ động với mọi thứ.
Đó là lúc bạn sẽ cảm thấy như bạn đã từ bỏ mọi thứ tới mức không còn gì để bấu víu.
Tôi muốn nêu thêm một ví dụ mà nhiều người liên hệ được.
Rất nhiều đàn ông có một sở thích với bạn bè là nam của họ.
Như xem bóng đá, chém gió trong nhóm chat.
Tôi nghĩ việc bảo vệ những thứ đó rất quan trọng.
Tuyệt đối.
Ngay cả về mặt thu hút của cô ấy đối với bạn.
Tôi không có bằng chứng rõ ràng để nói điều này đúng, chỉ là một cảm giác.
Tôi nghĩ ở một mức nào đó, bạn đời của tôi thích việc tôi sẽ đứng lên bảo vệ mình ở một vài lĩnh vực.
Không nghi ngờ gì.
Và rằng tôi sẽ nói, không, không, không, đây là thời gian của tôi, đây là của tôi.
Tôi đồng ý.
Và tôi có thể tưởng tượng điều ngược lại — sự thụ động hay kiểu chịu thua — là thứ rất mất sức hút.
Chắc chắn.
Khi bạn cứ nằm im chịu trận, đầu hàng như vậy, điều đó có thể rất mất hấp dẫn.
Bạn cần có bản lĩnh.
Cùng lúc, bạn không thể cực đoan đến mức chỉ có cách của bạn là đúng.
Nhưng khi bạn chọn nói không, tôi sẵn sàng đứng lên ở đây, thì đối với tôi, đó phát ra một tín hiệu mạnh mẽ, đúng không?
Sức mạnh của tinh thần, sức mạnh của ý chí.
Nhưng với tôi, khi bạn có những thứ đó là sở thích, những điều bạn thực sự thích, một dấu hiệu của một mối quan hệ tốt là cô ấy sẽ vui vì bạn được làm những việc đó bởi vì chúng khiến bạn hạnh phúc.
Dù cô ấy có ghét nó, thấy phiền và thấy kỳ quặc và, bạn biết đấy, bạn chiếm chỗ trong gara hay đủ thứ.
Nhưng nếu nó làm bạn hạnh phúc và họ biết rằng đó là không gian và thời gian của bạn, bởi vì bạn phải có những thứ làm đầy bạn, đúng không?
Và sự thật là hôn nhân không đủ.
Con cái không đủ.
Công việc của bạn không đủ.
Bạn phải có những thứ riêng cho bản thân, nếu việc của bạn là ra ao cho vịt ăn thì cứ làm đi, để có thể làm đầy bản thân.
Với các bậc cha mẹ mới, có tâm lý rằng tôi phải ở bên con mọi lúc.
Tôi không thể rời con được.
Tôi phải luôn ở đó.
Nhưng bạn sẽ thấy mình tốt hơn rất nhiều khi thực sự chăm sóc bản thân và đi chuyến đi với mấy anh bạn, chơi một vòng golf hay bất cứ thứ gì thực sự nuôi dưỡng và làm bạn được nạp đầy năng lượng.
Rồi khi đó bạn có thể ở bên cho họ nhiều hơn.
Tôi nghĩ một số người có bạn đời không như vậy.
Một số người ở trong mối quan hệ mà bạn đời họ cố gắng cắt bớt càng nhiều thứ như vậy càng tốt để kiểm soát nửa kia.
Tôi nghĩ ai cũng có một người bạn trong nhóm chat như kiểu dường như đã mất hết tự do, mất đi quyền tự chủ và khả năng quyết định kể từ khi vào mối quan hệ đó.
Như thể họ bị xích lại.
Ừ, họ bị xích.
Họ không thể tham gia cái gì cả.
Đó không ổn.
Và dường như đó là hệ quả của việc không thiết lập hay không củng cố ranh giới ngay từ đầu.
Nó với tôi giống như một con dốc trượt đối với ranh giới.
Ồ, phải.
Bạn hiểu ý tôi chứ?
Bạn kiểu như nhượng bộ một lần và vì bạn đã nhượng bộ, họ càng có khuynh hướng đòi thêm nhượng bộ khác.
Rồi trước khi bạn kịp nhận ra, bạn bị giam cầm.
Một mình.
Ừ.
Và bực bội, tự hỏi làm sao mình lại đến đây.
Tôi biết chúng ta đã nói về ranh giới trước đây.
Với tôi, rốt cuộc là tôi có đang bảo vệ điều được ưu tiên hay không?
Vì vậy, nếu tôi biết rằng hôn nhân là ưu tiên, tôi sẽ đặt ra những ranh giới để bảo vệ điều đó.
Ý tôi là, với cuộc sống của tôi hiện tại, dù tôi đang viết sách, diễn thuyết hay làm podcast hay gì đi nữa, thì tôi tự hỏi liệu tôi có đang đặt ranh giới để bảo vệ gia đình và mối quan hệ của mình hay không?
Vậy nên trước hết bạn phải xác định ưu tiên ở đây là gì.
Nếu ưu tiên là biết rằng bạn và đối tác muốn ở bên nhau và, bạn biết đấy, đảm bảo rằng thứ Năm là buổi hẹn hò.
Được thôi.
Thì không có gì được đặt lịch vào buổi hẹn hò đó.
Có những thứ là không thể dời.
Câu trả lời là không.
Và khi bạn có những cái “không” thực sự cứng rắn đó, việc sắp xếp thời gian cho mọi thứ khác sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Nhưng cuối cùng, nó phụ thuộc vào là bạn có thật sự thẳng thắn với chuyện đó hay bạn đang giả vờ.
Theo anh, anh nói về việc tử tế và tốt bụng.
Tôi đã nghe anh nói về chuyện này trên podcast của anh.
Sự khác nhau giữa một người tỏ ra “lịch sự” (nice) và một người thực sự tốt bụng (kind) là gì, và tôi nên phấn đấu trở thành người nào?
Đừng tỏ ra “nice” nếu phải đánh đổi sự chân thật.
Vậy, “nice” là thứ mà chúng ta được dạy rất sớm.
Này, hãy cư xử cho tử tế.
Chơi cho vui vẻ.
Và nếu bạn tin mãi rằng tỏ ra “nice” sẽ mang lại lợi cho bạn, cuối cùng bạn sẽ tự phục vụ điều đó.
Bạn sẽ cố làm vừa lòng người khác.
Bạn chỉ chọn nói những điều dễ nghe.
“Nice” rất nông, chỉ ở bề mặt.
Nếu bạn đi hẹn hò với ai đó và tôi hỏi, buổi hẹn thế nào?
Và bạn trả lời, cô ấy “nice”.
Ôi, chán quá.
Vậy có nghĩa là tốt không?
Tất nhiên là không.
Nhưng bạn muốn nói điều dễ nghe.
Và thế là nó trở thành chuyện xã giao, những điều phù hợp về mặt chính trị hay bất cứ thứ gì.
“Kind” thì rất sâu.
Nó có liên quan đến từ “kin” — họ hàng.
Là sự kết nối.
Vậy nơi “nice” quan tâm tới bề mặt, “kind” quan tâm tới kết nối.
Những người “nice” nói, ôi, tôi không thể nói sự thật với họ.
Như vậy thì không lịch sự đâu.
Tôi không thể nói điều đó.
Còn “kind” thì nói, tôi quan tâm đến bạn đủ nhiều để nói sự thật.
Tôi quan tâm đến bạn đủ nhiều để nói cho bạn biết thật.
Vậy khi có cơ hội, đừng chọn “nice” nếu phải hy sinh sự thật.
Hãy chọn điều tử tế, chân thành.
Ví dụ nếu bạn và tôi đang nói chuyện và tôi có thể—tôi có thể chỉ gật đầu và nói, ừ, nghe hay đấy, với quyết định mà cậu sẽ đưa ra, bởi vì tôi không muốn làm cậu buồn.
Như vậy thì không “nice”.
So với việc tôi nói, Stephen, tôi phải nói thật với cậu, việc này không hợp với tôi.
Cái nào là điều tử tế?
Nói cho bạn sự thật, giữ tính chân thực.
Nhiều người nhìn lại và họ chỉ toàn làm vừa lòng người khác.
Tất cả những gì họ có là như vậy bởi vì họ luôn chọn điều “nice”, chứ không phải điều “kind”.
Chắc anh nhận được rất nhiều tin nhắn từ những người luôn cố làm vừa lòng người khác.
Suốt ngày.
Và họ muốn gì từ anh?
Họ muốn biết làm sao để ngừng chiều lòng người khác và bắt đầu hài lòng chính mình.
Ví dụ tôi luôn nói rằng không có vấn đề gì với việc làm hài lòng người khác miễn là bạn là một trong những người được hài lòng.
Bạn biết đấy — ổn thôi khi làm những việc người khác yêu cầu và bạn muốn phục vụ người khác.
Tôi không nói theo kiểu phục vụ đến mức không bao giờ có tiếng nói của mình.
Là khi bạn liên tục đặt bản thân vào những vị trí bất tiện vì người khác, hy vọng họ sẽ thấy giá trị thật của bạn.
Vậy họ đánh đồng niềm vui của người khác với giá trị của chính họ.
Tức là, tôi chẳng có ý nghĩa gì với chính mình nếu bạn không hài lòng với tôi.
Tôi chẳng có ý nghĩa gì nếu tôi không thể làm bạn vui.
Bạn muốn cái này?
Ồ, được, tôi sẽ đi lấy.
Nhưng bạn cần điều này?
Bạn bảo tôi làm điều này.
Ồ, tôi đã nghĩ tới rồi.
Bạn sẽ thích điều này.
Và họ quên mất trực giác, cảm nhận của chính mình.
Vì vậy, tôi đã gặp những người—nhiều điều cũng bắt nguồn từ thời thơ ấu.
Họ học rằng để cứu vãn cuộc hôn nhân của bố mẹ, họ phải là tất cả đối với mọi người.
Họ phải hy sinh.
Họ bỏ mất tuổi thơ để làm vừa lòng người khác.
Và thế nó trở thành một mô thức an toàn.
Là một kỹ năng sinh tồn, biết rằng để tôi tồn tại trong hoàn cảnh này, để tôi có giá trị, thì tôi không thể làm được trừ khi mọi người khác hài lòng với tôi.
Có trường hợp điển hình nào anh nhớ tới, những người đọc tác phẩm của anh rồi đã thay đổi thực sự khiến anh sốc, vui mừng, hoặc làm anh tin hơn về sức mạnh kiểm soát cuộc trò chuyện?
Chúng tôi làm một cuộc khảo sát trong cộng đồng thành viên của tôi, và đã có—tôi nghĩ khoảng 93% mọi người, ngay cả chỉ với ba chương đầu của cuốn sách, đã chịu ảnh hưởng đáng kể trong công việc, gia đình, và đúng những lý do họ đọc cuốn sách.
Bởi vì ai cũng mở sách vì cuộc trò chuyện họ có trong đầu.
Họ không xem nội dung của tôi để xử lý cuộc trò chuyện đã qua.
Họ xem để biết cách xử lý cuộc trò chuyện tiếp theo.
Và thế, có thể đem lại kết quả họ muốn là một ân phúc.
Tôi vừa hoàn thành viết cuốn sách thứ ba.
Tôi chưa chốt được tựa sách, nhưng tôi đã bắt đầu mockup vài thiết kế khác nhau, và tôi làm điều đó với Adobe Express, một trong những nhà tài trợ của chúng tôi.
Điều tôi yêu ở Adobe Express là nó giúp tôi dễ dàng chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhất — kiểu chữ, font, màu sắc, vị trí chữ.
Những thứ nghe có vẻ nhỏ nhặt với nhiều người, nhưng thực sự tích tụ lại để tạo nên điều nổi bật, điều tốt hơn phần còn lại.
Và thiết kế bìa đã nhắc tôi nhớ bao nhiêu điều sáng tạo tôi đã học được trong suốt năm qua.
Nhưng nó cũng nhắc rằng có rất nhiều bộ óc sáng tạo xung quanh tôi cũng đang giữ những bí mật của riêng họ.
Vì vậy, tôi đã tạo Hướng dẫn One Better trên Adobe Express để mang những mẹo đó đến bạn.
Trong đó bạn sẽ tìm thấy các nguyên tắc từ những người giỏi nhất trong ngành được biến thành các thực hành nhanh và dễ áp dụng.
Vậy bạn có thể rèn luyện để sáng tạo giống như các đội ngũ có hiệu suất tốt nhất trên thế giới.
Chỉ cần truy cập adobe.ly/onebetter để tải Adobe Express ngay.
Và nhớ vào thẻ Learn để khám phá cách bạn có thể trở nên vượt trội hơn phần còn lại.
Có khoảnh khắc đối đầu nào vẫn ám ảnh anh nhất khi nghĩ về một cuộc trò chuyện khó khăn trong đời anh không?
Ừ, có một chuyện mà tôi viết trong sách, có lẽ là chuyện đau lòng nhất vào thời điểm đó — là khi tôi rời công ty luật mà mình đã làm.
Tôi đã nói chuyện với bố về việc rời công ty đó.
Nhưng đó, giả sử, là trong sách.
Còn hiện tại, điều còn mới mẻ với tôi, anh muốn nói về điều đó chứ?
Ý tôi là, điều còn mới mẻ với tôi bây giờ là những cuộc trò chuyện tôi có với vợ tôi, Sierra.
Và tôi đang khó tiếp cận.
Còn cô ấy cũng đang khó tiếp cận tôi, đến mức tôi kiểu như tê liệt.
Nơi mà tôi thực sự cảm thấy buồn.
Tôi có cảm thấy hối hận.
Hoặc tôi đang cố gắng cảm thấy, nhưng tôi gặp khó khăn khi diễn đạt điều đó.
Vì vậy, điều tốt nhất tôi có thể làm trong trạng thái đó là dùng lời nói của mình để có thể nói rằng, bạn biết đấy, tôi hối hận về những gì đã xảy ra hoặc những gì tôi đã làm.
Có thể tôi không đang thể hiện điều đó ngay bây giờ, nhưng đây không phải là chuyện mà tôi tự hào.
Ít nhất là có thể bộc lộ bằng lời cảm xúc của mình.
Ví dụ, giả sử chuyện này liên quan đến bất cứ điều gì, có thể là một cuộc cãi nhau giữa chồng và vợ, hay bạn đời, đối tác hay bất cứ ai.
Nhưng chúng tôi có một lần không lâu trước đây khi biết rằng sẽ phải đi đâu đó trong vài ngày.
Và đôi khi nếu chỉ là hai người, chuyện gì sẽ xảy ra?
Bạn sẽ có vài trận cãi vặt về những điều có lẽ là ngớ ngẩn nhất mà bạn có thể cãi nhau, nhưng đó là chuyện thường xảy ra.
Và tôi đã nói với cô ấy, tôi kiểu như, nếu ta làm cái này hay cái kia, bạn biết đấy, có lẽ chúng ta sẽ không cãi nhau về chuyện đó.
Sẽ ổn thôi.
Và cô ấy nói với tôi, cô ấy nói, dù thế nào thì cũng tốt.
Ý là, nếu bạn không cãi về một điều gì đó thì tuyệt.
Nhưng nếu chúng ta có cãi về nó thì cũng tốt.
Có thể coi đó như một cơ hội để hiểu nhau hơn một chút, để biết nhau hơn một chút.
Và điều đó không thể thiếu việc thành thật triệt để với người bạn muốn ở bên.
Và điều đó, đối với nhiều người, là khó.
Một người bạn tôi nói với tôi hôm nọ rằng điều làm anh ấy khó chịu nhất về vợ anh là cô ấy mất quá lâu để chuẩn bị.
Và anh ấy thực sự dồn hết chuyện đó cho tôi theo kiểu khiến tôi nghĩ, đây là một vấn đề đối với anh ấy.
Vâng.
Cô ấy chỉ mất quá nhiều thời gian để chuẩn bị.
Và điều đó có nghĩa là họ luôn hay đi trễ.
Nhiều anh chàng có thể đồng cảm với chuyện này, kể cả tôi.
Nhưng cách anh ấy nói với tôi thì khiến tôi ngạc nhiên.
Và tôi nhớ đã nghĩ, anh ấy có nên đi thẳng nói chuyện này với cô ấy không?
Hay đây là một mối bận tâm không hợp lệ để nêu lên?
Và tôi nghĩ đôi khi, bạn biết đấy, vì bạn đang nói về trải nghiệm của mình với Sierra và cô ấy nói như, dù sao thì cũng là điều tốt.
Phải hỏi là tất cả những cuộc cãi vã đều có giá trị không?
Ví dụ, “mày cứ mất quá nhiều thời gian để chuẩn bị và làm tao tức” — đó có phải là điều hợp lý để nói với người kia không?
Trong trị liệu người ta nói: “nếu nó khiến người ta hysterical (kích động quá mức) thì nó có historical (lịch sử)”.
Ý là, nếu đó thực sự là một chuyện lớn như vậy, thì có lẽ có thứ sâu xa hơn đang diễn ra.
Nếu chuyện đó thực sự ảnh hưởng tới bạn nhiều như vậy, thì giống như những người nói “anh ấy lúc nào cũng chọc tức tôi”.
Tôi hỏi, “tại sao lại có cái nút bấm đó?”
Bạn biết đấy, nếu nó lúc nào cũng khiến bạn bực, thì có lẽ có điều gì đó sâu xa hơn mà bạn chưa nhận ra.
Có lẽ liên quan đến điều gì đó đã xảy ra khi bạn còn nhỏ.
Để tôi đưa ví dụ cho rõ hơn.
Trong cuộc hôn nhân của chúng tôi, tôi là người tiêu xài.
Cô ấy là người tiết kiệm.
Cô ấy biết cách chắt chiu từng đồng.
Và cô ấy rất bực tôi kiểu như, tại sao anh lúc nào cũng cần thứ đẹp nhất?
Và thường là nếu cô ấy có lựa chọn nhiều món, ngay cả khi tôi không biết giá, tôi thường chọn món đắt nhất.
Và điều đó khiến cô ấy phát điên, đúng không?
Bởi vì cô ấy sẽ không làm thế.
Cô ấy sẽ chờ đến khi nó giảm giá.
Cô ấy có thể muốn thứ gì đó thật sự, và cô ấy sẽ theo dõi nó mãi trong đầu cho đến khi nó được giảm giá.
Và điều đó làm cô ấy thấy thỏa mãn.
Còn tôi thì sẽ mua luôn.
Tôi không nói mình điên cuồng tiêu tiền.
Nhưng đây là vấn đề luôn khiến cô ấy khó chịu và cũng làm tôi bực mình.
Và điều chúng tôi tìm ra — thực ra chúng tôi đã dùng MyAI để giúp — là lý do tại sao điều đó ảnh hưởng tới tôi nhiều như vậy — như tại sao anh lúc nào cũng dùng thứ đẹp nhất?
Nó liên quan đến khi tôi còn là đứa trẻ.
Là con cả, tôi không có nhiều đồ đẹp.
Đồ của tôi thường là đồ được cho lại từ bạn bè hay thứ khác, hoặc tôi không có đồ xịn.
Và vào một lúc nào đó, bạn gán điều đó cho cảm giác tự giá của mình.
Vì vậy khi tôi lần đầu có khả năng tự trả tiền cho bất cứ thứ gì cho bản thân, vâng, tôi đã mua ngũ cốc hàng hiệu.
Bạn biết đấy, tôi mua thuốc có thương hiệu, bởi vì đối với tôi, điều đó bằng với cách tôi muốn người khác nhìn nhận mình.
Và khi cô ấy nhận ra điều đó, à, không chỉ đơn giản là tôi muốn phung phí hay muốn mua thứ tốt nhất, mà đó thực ra — đó là một phản chiếu của: khi bạn mua cho tôi thứ gì đó đẹp, tôi cảm thấy bạn đánh giá cao giá trị của tôi đến mức nào.
Tôi không xứng đáng để được mua cho đồ đẹp.
Và vậy nó liên quan nhiều đến chuyện đồ đạc của tôi.
Và chúng tôi cũng có trao đổi tương tự về lý do cô ấy không muốn mua đồ.
Nên là như vậy, có những cuộc trò chuyện thật sự sâu sắc với người bạn của mình về tại sao điều đó làm cô ấy khó chịu khi cô ấy mất—mất cả buổi để mặc đồ.
Chà, rất có khả năng, nó liên quan đến điều gì đó trong quá khứ của anh ta mà anh ta chưa nhận ra.
Những cuộc trò chuyện đó có đáng để thực hiện không?
Có chứ, tôi nghĩ chắc chắn đáng.
Nếu điều đó làm bạn bực đến vậy, thì đúng, nếu nó “hysterical” thì có lẽ nó “historical”.
Tôi nghĩ đó là một điểm rất hay, rằng tất cả chúng ta đều đang xử lý đứa trẻ bên trong của người khác.
Chúng ta đều đang xử lý—chỉ là như tôi lúc còn nhỏ đối diện với bạn lúc còn nhỏ.
Tôi biết giờ chúng ta trông như người lớn.
Tôi có tóc bạc rồi.
Đúng.
Nhưng thực ra chúng ta vẫn đang diễn lại những câu chuyện và những kịch bản từ thời thơ ấu của mình nhiều khi.
Bạn nói đúng.
Người ta nói trong trị liệu rằng điều tồi tệ nhất về cha mẹ là họ cũng từng có cha mẹ.
Ý là, rất dễ để tôi chỉ nhìn vào mẹ tôi mà quên rằng bà cũng có cha mẹ, rằng những gì họ làm với bà, thay vì tôi chỉ nhìn vào những gì cha mẹ tôi đã làm với tôi.
Và đó chính là định nghĩa của vòng lặp thế hệ.
Và đó là chọn làm điều gì đó khác đi với con người bạn, với con người bạn muốn trở thành và cách bạn muốn nuôi dạy thế hệ tiếp theo.
Nhưng tất cả đều là kỹ năng sinh tồn.
Tất cả đều là chấn thương thời thơ ấu liên quan tới — khi người ta — tôi có một phần trong sách của mình cho phép người ta tự định nghĩa — những kỹ năng giao tiếp họ nhìn thấy khi lớn lên.
Bởi vì hầu hết thời gian, nếu bạn cảm thấy tranh cãi phải là một trận cãi vã lớn, mọi người phải hét to, và điều đó cũng thường mang tính văn hóa, bạn biết đấy, tùy nền văn hóa mà người ta tranh luận ồn ào thế nào, còn có những nền văn hóa và gia đình thì rất yên lặng.
Như là, tôi — tôi sẽ không bao giờ quên lần đến nhà một người bạn khi tôi khoảng bảy tuổi, và bố mẹ cậu ấy, trong khi chúng tôi đang ăn ngũ cốc, bắt đầu cãi nhau kịch liệt.
Tôi xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất — cãi nhau. Cãi nhau. Cãi nhau. Họ hét vào nhau. Còn tôi thì đỏ mặt tột cùng, trong khi bạn tôi cứ ăn ngũ cốc như không có gì xảy ra, như thể tôi chẳng làm phiền cậu ấy chút nào. Chỉ là một ngày bình thường thôi, bạn biết đấy.
Còn tôi lớn lên thì — nếu bố mẹ tôi cãi nhau, họ sẽ vào phòng ngủ. Tôi biết nếu họ sẽ cãi, họ sẽ đóng cửa và nói chuyện mà không muốn chúng tôi nghe thấy.
Vì vậy mỗi người được mô phỏng theo cách khác nhau — tôi thấy mặt tiêu cực là có người cảm thấy: bạn không thực sự yêu tôi trừ khi bạn muốn cãi nhau với tôi. Bởi vì đó là tất cả những gì họ được mô phỏng — những trận cãi vã.
Họ phải nói những điều gây tổn thương nhất. Họ phải khóc. Họ phải nói những điều kinh khủng với nhau thì mới cảm nhận được thứ gì đó gọi là tình yêu.
Tôi cũng thấy những người khác lại rụt rè. Họ không muốn nói gì. Họ rất do dự vì những điều tồi tệ đã xảy ra khi họ lên tiếng ở nhà. Họ nhận ra nói thật không có lợi cho họ. Họ học được rằng dối trá bảo vệ họ.
Thật thú vị khi một phụ huynh cư xử theo một cách nào đó còn phụ huynh kia thì hoàn toàn ngược lại.
Vậy rồi bạn sẽ thế nào? Bạn sẽ chọn phong cách giao tiếp nào? Thường thì bạn sẽ theo phong cách của phụ huynh nào quan tâm đến bạn hơn — người mà bạn ở cùng nhiều nhất.
Tôi biết có người bố mẹ khá vắng mặt, nhưng họ dành nhiều thời gian với bà; tôi biết một anh chàng mà giọng nói y hệt bà ngoại miền Nam ở Kentucky, vì đó là người anh ấy dành phần lớn thời gian bên cạnh.
Vậy nên là người nào quan tâm đến bạn nhiều nhất sẽ quyết định. Điều tôi thấy thú vị trong giao tiếp — mọi thứ đều được học từ cách ta được nuôi dạy — là vào một thời điểm nào đó hành vi đó có ích.
Nói dối từng có ích. Nó bảo vệ bạn. Có thể bảo vệ mẹ bạn. Có thể bảo vệ bố bạn. Nó có tác dụng. Việc thao túng, nói rằng mọi chuyện không phải như vậy để giữ gia đình bên nhau cũng có ích.
Vì vậy kỹ năng đó từng có lợi, và bạn vẫn giữ nó. Rồi một ngày nó sẽ quay lại ảnh hưởng tới bạn.
Bạn nghĩ điều gì trong cách chúng ta giao tiếp khiến người khác vô tình không thích mình? Nghe giả tạo. Nghe giả.
Nó nghe giả như thế nào? Cho tôi ví dụ cụ thể.
Nếu bạn muốn biết bí quyết, nếu ai đó đang giả tạo với bạn, có ba điều bạn cần biết. Thứ nhất là cái mà tôi gọi là “bestie bombing” — kiểu vồ vập làm bạn thân.
Thay vì “love bombing” (đổ dồn tình cảm), đây là “bestie bombing”. Tôi có người đến gặp tôi suốt và nói họ cảm thấy ai đó giả tạo với họ. Người đó nói kiểu: “Ôi trời, chúng ta đúng là cùng một người. Mình nghĩ chúng ta là bạn thân. Mình vừa mới gặp bạn. Chúng ta chỉ đứng cạnh nhau ở cùng một bữa tiệc thôi.” Rồi họ nói: “Chúng ta phải làm bạn nhé. Ôi trời, bạn là bạn thân nhất của mình. Bạn là tri kỷ của mình.” Họ thể hiện quá nhiều tình cảm ngay từ đầu.
Và thực ra chẳng có gì cả. Người an toàn về mặt tâm lý không gắn bó với bạn ngay lập tức.
Đó có phải là một dạng thao túng không? Không, đó là dạng thiếu an toàn. Nếu họ thực sự có ý như vậy thì đó mới là thao túng. Nhưng họ không thật lòng. Đó là những mối quan hệ giả tạo mà bỗng dưng: “Ôi trời, chúng ta sẽ là bạn thân. Mình yêu bạn nhiều lắm.” Trong khi bạn còn không biết họ họ họ tên gì.
Bạn thấy điều đó nhiều lắm. Thứ hai là khen quá mức. Chúng ta đều có giác quan thứ sáu để đánh hơi xem điều đó thật hay không. Không ai phải dạy bạn cười giả trông thế nào; bạn biết chứ? Mọi người nghĩ mình có thể bắt được tiếng cười giả của người khác nhưng không ai bắt được tiếng cười giả của chính mình — thật buồn cười.
Không ai cần dạy bạn rằng nếu nghe như thế này thì đó là tiếng cười giả. Không, không, không. Tất cả chúng ta, với tư cách con người, có khả năng nhận ra: “Không, nghe không thật.” Đó không phải là nụ cười thật. Mọi người có nụ cười để chụp ảnh và nụ cười thật. Tương tự với tiếng cười: “Không, điều đó không hài lắm.” Hoặc họ khen quá lời. Họ khen đôi giày của bạn, khen: “Ôi trời, mình thích bộ đồ đó,” rồi ngay sau đó họ quay đi. Họ thực sự không hứng thú; đó chỉ là một nghi lễ, cách họ đã học được.
Với tôi, nếu bạn phải hoàn toàn dựng hình ảnh bản thân một cách cầu toàn như vậy, bạn sẽ không nhận được con người thật mà nhận được một người đang đóng vai, đang diễn. Và vì vậy mỗi lần như vậy đều rất giả tạo.
Và cái thứ ba bạn phải để ý là những người không sẵn sàng thật sự quan tâm đến bạn.
Ý là họ chẳng bao giờ hỏi gì về bạn.
Họ chỉ muốn nói về bản thân họ.
Ví dụ, bạn đã bao giờ ở trong một cái phòng đông người để kết nối, và có ai đó đang nhìn bạn rồi đột nhiên họ nhìn quanh cả căn phòng không?
Họ đang tìm xem sẽ nói chuyện với ai tiếp theo.
Và bạn đã mất họ rồi.
Thế là hai người cứ ở đó nói cho có, chậm lại để bớt ngại ngùng.
Rồi bạn nói mấy câu như “ừ, đúng vậy, thật điên”, “ừ”.
Và hai người đều đang tìm người khác để nói chuyện.
Nhưng đó là chuyện hay xảy ra.
Bạn nhận ra mình bị rời khỏi tiêu điểm và họ đang tìm người tiếp theo.
Một phản hồi hay lời khen khiến tôi ngạc nhiên một lần — vì trước giờ tôi không nghĩ mọi người lại để ý đến điều đó — là khi tôi đi gặp gỡ, kiểu gặp rồi chào hỏi, và bạn gặp, giả sử, 100 người trước hoặc sau buổi nói chuyện, họ tới từng người một, tôi thường nhận được tin nhắn riêng mấy ngày trước từ những người bảo họ thích cách họ thấy tôi chú ý tới người khác.
Bạn có nhận thấy điều này không?
Suốt.
Họ đang nhìn đấy.
Họ xem bạn quan tâm người đang nói với bạn đến mức nào.
Trước đây tôi không nghĩ về chuyện đó cho đến khi, có lẽ trong một hai năm qua, tôi nhận khoảng hai mươi tin nhắn từ người ta nói: “Bạn biết không, Stephen, tôi để ý thấy bạn chú ý tới người đang nói với bạn thế nào. Không phải tới họ (những người nhắn).”
Họ đứng trong hàng chờ.
Nhưng điều đó cho tôi thấy thật thú vị là chúng ta đánh giá người khác bằng cách họ tương tác với người khác khi chúng ta đang xem.
Và việc tỏ ra quan tâm được xem như, khiến bạn dễ mến hơn, tôi đoán vậy.
Sự hiện diện là hình thức chân thực cao nhất.
Tôi có thể nói chuyện với bạn, nhưng tôi có đang ở đây với bạn không?
Mắt tôi có đang nhìn bạn không?
Tôi có quan tâm tới bạn không?
Tôi có dễ bị sao lãng không?
Tôi có cầm điện thoại không?
Tôi có thực sự chú ý không?
Hay tôi có đang làm cho bạn biết rằng bạn là điều quan trọng nhất đang xảy ra ở khoảnh khắc này?
Ngay cả chỉ là thoáng chốc, chỉ 30–20 giây khi bạn đang gặp gỡ và chào hỏi, nói xin chào hay ký sách cho họ, bạn có hỏi tên họ không?
Bạn có dùng tên họ không?
Bạn có nhìn họ với ý định thực sự, chân thành như “cảm ơn bạn đã đến đây, nếu không có bạn thì điều này đã không thể xảy ra” không?
Không có chuyện đó thì chẳng có gì xảy ra.
Mọi người luôn để ý và họ biết.
Bạn biết đấy, đó kiểu cảm giác — bạn biết khi nào mình nhận ra nó.
Với tôi đó là sự hiện diện.
Tôi có thực sự ở đây với bạn không?
Bởi vì ngay cả ở nhà, bạn có thể nói “ôi, tôi ở nhà suốt”, nhưng bạn có chỉ ngồi dán mắt vào điện thoại không?
Bạn có chỉ ngồi trên ghế và lúc nào cũng đọc sách không?
Đó không phải là sự hiện diện.
Tôi sẽ chiếu đoạn video này trên màn hình cho ai đang xem video.
Nhưng nó làm tôi nhớ ngay tới đoạn clip lan truyền của Miley Cyrus và Naomi Campbell.
Ôi, tôi chưa xem đoạn này à?
Họ cùng nhau tham gia buổi gặp gỡ, họ trò chuyện với nhau và kiểu như bỏ mặc người hâm mộ.
Tôi nhớ mình đã nghĩ: đây hoàn toàn trái ngược với những gì chúng ta vừa nói.
Xem thật đau lòng.
Tôi biết điều đó đau lòng cho người hâm mộ.
Có vài tầng lý do: thứ nhất, đây là khu vực rất ít được tha thứ.
Bạn biết nếu nghĩ về người ở đẳng cấp của họ, kiểu người nổi tiếng, đã thấy hàng nghìn, hàng triệu lần chuyện đó xảy ra.
Vậy còn chỗ nào cho việc chỉ đơn giản nói chuyện với ai đó nữa?
Nếu bạn là họ, làm sao bạn biện minh được?
Bạn có thể nói “không có lý do nào cả”, được thôi.
Nhưng nói chung, về sự hiện diện thì gần như không có chỗ cho sự tha thứ.
Hoặc là bạn có mặt với họ, hoặc là bạn không, vì chuyện kiểu này có thể kéo dài mãi mãi.
Thứ hai, người ta sẽ quên bạn đã làm gì, nhưng họ sẽ không bao giờ quên cảm giác bạn đã khiến họ có.
Người ta sẽ nhớ bạn, Stephen; họ sẽ kể với con cháu và cháu chắt về lần họ gặp bạn — bạn đã tử tế thế nào, bạn có mặt thế nào, và bạn thật sự quan tâm tới họ.
Và điều đó tạo nên tất cả khác biệt.
Nếu bạn sơ suất một lần, đó là lý do tôi nói điều đó khó mà được tha thứ.
Khi bạn sơ suất một lần, mọi người áp dụng lỗi đó cho cả con người bạn, vì nếu bạn làm thế với người kia, bạn có thể làm thế với tôi.
Lỗi sơ xuất đó cũng sẽ lan truyền rộng hơn.
Và nhanh hơn nữa.
Vì tôi đảm bảo với bạn, nếu nghĩ tới tất cả buổi gặp gỡ mà người như vậy đã trải qua và họ đã thực sự có những khoảnh khắc quan tâm chân thành, họ sơ suất một lần, họ mệt mỏi một lần — thì đột nhiên, đó là thứ lan truyền nhanh hơn nhiều.
Nhưng câu chuyện là đây: đó là lý do tôi nói sự hiện diện là biểu hiện chân thực nhất.
Bởi vì nếu bạn dành khoảnh khắc đó để thực sự quan tâm tới ai đó — bởi vì tôi là ai chứ?
Tôi là một người từ một thị trấn nhỏ, từng làm video trong xe, và bạn sẽ đến buổi ký sách của tôi, bạn đã đi từ xa, bay đến mất hai tiếng.
Tại sao tôi không nên giữ vững điều đó?
Để bạn xếp hàng.
Cho phép tôi dành ba phút với bạn.
Tôi có thể cho bạn ba phút cuộc đời mình để nói chuyện không?
Bạn đến đây làm gì?
Và khi bạn có khiêm tốn đó — và có nhiều người, tôi biết nhiều người đã quên cách họ có được những gì họ có.
Ôi vâng.
Tôi có một ví dụ rất thú vị gần đây là chúng tôi bổ nhiệm chủ tịch mới cho công ty.
Tên anh ấy là Nicky và là một người tuyệt vời.
Anh ấy đã làm ở, kiểu như, anh ấy từng làm cho Procter & Gamble làm sản phẩm, khoảng, tôi không biết, 12 năm, rồi chuyển sang Boston Consulting Group và là một trong những nhân vật cấp cao ở Boston Consulting Group trong 25 năm. Và, bạn biết đấy, anh ấy đang ở, ở, ở chặng nước rút của sự nghiệp và anh ấy gia nhập công ty chúng tôi và anh ấy, bạn biết đấy, đã đạt được rất nhiều. Anh ấy, anh ấy đã làm việc với những người lớn nhất, giỏi nhất trên thế giới toàn cầu. Vậy nên người ta sẽ nói là anh ấy có quyền được cư xử theo một cách nhất định. Đó là điều ai đó có thể nói.
Nhưng tôi thì đang ở Los Angeles. Anh ấy gia nhập công ty với tư cách chủ tịch và điều thú vị — phản hồi thú vị mà tôi nhận được, tôi không biết, cách 5.000 dặm, là một thành viên rất trẻ trong đội tiến đến với tôi và nói, “ôi, tôi yêu mến Nicky.” Và tôi như, “giải thích đi.” Và anh ấy nói, “anh ấy đã ngồi với tôi và dành cho tôi một giờ đồng hồ.” Đó là lý do anh ấy yêu mến anh ta. Chỉ có thế thôi. Chính là sự hiện diện. Và sau này tôi biết được là Nicky vào công ty và có hàng trăm người và anh ấy đã ngồi với từng người trong số họ, bất kể bạn là thực tập sinh hay là CEO. Và điều đó luôn, luôn ở lại với tôi về mức độ mà việc đó có ý nghĩa, về mức độ nó đã định hình ấn tượng của người ta — một cách không cân xứng; anh ấy thì xuất sắc và mọi thứ, nhưng chính việc dành cho ai đó thứ giá trị nhất — đó là thời gian của họ — đã định hình ấn tượng đó một cách quá lớn.
Và tôi, ý tôi là, có thể đó là một câu chuyện về cách làm một người bạn đời tốt. Có thể đó là câu chuyện về cách xuất hiện ở nơi công chúng. Đúng. Có thể đó cũng là câu chuyện về cách làm một đồng nghiệp hay thành viên đội nhóm hay lãnh đạo tuyệt vời. Ừ. Hoặc chỉ đơn giản là một con người tuyệt vời. Ừ.
Tôi nghĩ là khi bạn luôn có thói quen cho đi, thì cho đi sẽ cảm thấy giống như được nhận lại. Vậy nên khi tôi cho đi thời gian của mình, tôi cũng cảm thấy như đang nhận lại thời gian đó. Khi tôi có thể liên tục giữ tinh thần đó và bạn có sự nhận thức về khiêm nhường. Người ta hỏi, khiêm nhường có nghĩa là gì? Nó có nghĩa là bạn nhận ra mình cũng kỳ quặc và tệ hại như mọi người khác. Khi bạn nhận ra “tôi là người tệ nhất” — tôi không hơn một ai đang xếp hàng để làm gì đó hay tham dự thứ gì đó hay ngồi trong một khán giả. Tôi không hơn ai. Tôi chỉ là đã trải qua nhiều thứ, vẫn còn trải qua nhiều thứ. Và vì vậy tôi biết nhiều.
Và khi bạn có tư duy “tôi muốn gặp gỡ và tiếp xúc với từng người một”. Nếu tôi vào đây mà chỉ nói chuyện với anh thôi, nhưng không nói chuyện với đội của anh, theo anh điều đó sẽ gây ra gì? Khi bạn có thể đến một nơi và không chỉ nói với người nổi tiếng nhất mà còn nói với người ít nổi nhất — bạn sẽ luôn nhận được nhiều hơn, cả cho bản thân bạn lẫn người kia, khi bạn hạ mình để nói “Này, chúng ta chỉ là những con người trong một căn phòng. Dạo này thế nào?”
Thật thú vị là chúng ta đang nhận biết con người bằng cách quan sát họ một cách gián tiếp. Chúng ta đã nói về điều đó trong bối cảnh một buổi họp hồi nãy. Những gì anh vừa nói hoàn toàn khớp với chuyện đó, tức là khi anh bước vào phòng, anh không chỉ nói chuyện với tôi. Anh cũng hỏi Berta, người đang ghi podcast hôm nay, tên cô ấy là gì. Và rồi anh nói với Berta là “cảm ơn vì đã làm việc này.” Phải. Bây giờ, chẳng phải buồn cười sao là tôi vẫn nhớ? Ừ. Ừ. Thật buồn cười là đó là cách đây khoảng hai tiếng rưỡi mà tôi vẫn nhớ vì điều đó thực sự đáng nhớ với tôi — vì không phải ai cũng làm như vậy. Không phải ai cũng để ý rằng Berta đang ở trong phòng với chúng ta và cô ấy điều khiển hết mấy cái máy quay và đang lo liệu mọi thứ. Nhưng vì lý do nào đó, ngay trước khi chúng ta bắt đầu ghi, anh đã chủ ý hỏi tên cô ấy và rồi cảm ơn cô ấy vì đã làm chuyện này hôm nay. Ừ. Hầu hết mọi người không làm thế. Thật buồn cười phải không? Và khi anh rời đi hôm nay, tôi sẽ không nhớ là anh bước vào và khen tôi điều gì đó hay gì đó. Đúng, đúng, đúng. Điều gây ấn tượng nhất, và vì thế đáng nhớ nhất, bởi vì nó bất thường nhất, vì nó thường bị bỏ qua nhất, chính là việc anh công nhận những người khác.
Tôi nhận thấy đây là một nghịch lý mà tôi gần như phải gõ thành lời, nhưng tôi nhớ trong một cái gì đó tôi đã viết từ lâu, tôi nói rằng sự vô lý vô dụng sẽ định nghĩa bạn nhiều hơn là tính thực dụng hữu ích. Ý tôi là ví dụ tôi đưa ra là trong bối cảnh phòng gym cũ của tôi, nơi họ có một bức tường leo núi khổng lồ ngay ở lối vào. Tôi về nhà và nói với bạn gái là có một phòng gym tuyệt vời. Nó to lắm. Họ thậm chí có bức tường leo núi cao khoảng 30 mét (khoảng 100 foot) ở lối vào. Tôi đang chỉ vào điều vô lý nhất để cho bạn một lối tắt giúp bạn hiểu mọi thứ về cái phòng gym đó. Bây giờ, nếu tôi dùng điều vô lý nhất để mô tả, bạn sẽ hiểu là phòng gym lớn. Ôi, tôi rùng mình. Ừ, ừ. Hiểu ý tôi chứ? Vâng. Nếu tôi nói có một bức tường leo núi cao 100 foot, bạn sẽ hình dung là có rất nhiều máy chạy bộ. Đúng không.
Vậy nên khi tôi rời khỏi đây và nói “ông ấy tốt quá, ông ấy thậm chí còn trò chuyện với Berta và cảm ơn cô ấy đã làm podcast”, tôi đang dùng đó như một phím tắt vì đó là điều vô lý nổi bật nhất để nói với người khác mọi thứ về bạn. Tôi thích điều đó. Và đây là lý do chúng ta nên trân trọng những thứ có vẻ tầm thường, có vẻ nhỏ nhặt và có vẻ không quan trọng — bởi vì người khác thì không để ý. Do đó, nó tạo ra tác động tối đa. Đó là lý do vì sao những cuộc trò chuyện lớn hiếm khi quan trọng. Những cuộc trò chuyện nhỏ mới quan trọng. Là những cuộc nói chuyện nhỏ với người lạ. Là những cuộc nói chuyện bạn không thực hiện trên sân khấu. Là những cuộc nói chuyện bạn có trên đường vào nhà. Là những cuộc nói chuyện ở sân sau hay quán cà phê. Là những cuộc nói chuyện bạn có với người đi ngang qua trong thang máy. Chính những điều đó — đó mới là thứ định nghĩa trải nghiệm làm người. Nếu tôi nhắn cho bạn một lời khen, đúng không? Đó là một chuyện.
Nhưng nếu tôi nói, này, tôi vừa ăn trưa xong với người nọ mà bạn cũng biết, tôi phải kể cho bạn nghe, người này rất yêu mến bạn. Và tôi kể lại những gì họ nói về bạn, bạn sẽ tiếp nhận điều đó khác đi. Nếu ai đó muốn tặng tôi một món quà, đúng không? Nhưng thay vì tặng cho tôi, họ tặng cho con tôi. Ý tôi là, điều đó càng cho thấy họ quan tâm tới mức nào, phải không?
Bất cứ khi nào tôi lên sân khấu, tôi luôn ưu tiên biết người — là nam hay nữ — đã lắp đặt hệ thống AV, micro cài áo, mọi thứ. Tôi muốn biết tên họ. Tôi muốn biết họ đã làm việc này bao nhiêu lần trong ngày hôm đó, họ đang thế nào, bởi vì thật dễ dàng để quay sang nói chuyện tiếp với những người quan trọng và cứ giả vờ như họ chỉ làm việc đó thôi. Khi bạn thực sự trò chuyện với những người bình thường như vậy, đừng quên rằng bạn không phải lúc nào cũng chỉ hướng đến những người có “tầm”, bạn không phải lúc nào cũng tìm kiếm những “ngôi sao”.
Tôi từng nói điều này — và lại, điều này tới từ việc tôi thuê nhiều người — là chúng ta đều có một thứ gọi là “PR vô hình”, và nó xuất hiện trong những khoảnh khắc quan trọng nhất, nhưng được xây dựng từ những khoảnh khắc dường như không quan trọng. Ví dụ tôi luôn nghĩ đến là khi tôi làm việc ở văn phòng New York nhiều năm trước, nhận được tin nhắn từ một thành viên trong nhóm chỉ nói: ồ, Jenny thật là tốt. Tim bị vấp, và Jenny lập tức đứng dậy khỏi bàn chạy sang bộ sơ cứu và chăm sóc cho anh ấy. Cô ấy thật tốt. Tôi nghe được điều đó cách 3.000 dặm.
Rồi một năm sau, tôi ngồi với Jenny trong buổi nói chuyện về thăng chức của cô ấy. Và điều nhỏ đó cô ấy đã làm, hành động nhỏ ấy, thường là lúc tôi nhận ra, biết không, người này là kiểu người thế này, và chúng ta nên đầu tư hơn vào họ. Và tôi cũng có ví dụ ngược lại. Có những điều nhỏ ai đó làm cho một người không nhất thiết là quản lý trực tiếp hay người quan trọng, và những điều ấy cũng để lại dấu ấn.
Thậm chí chuyện xảy ra với tôi nhiều năm trước — tôi đến gặp một người nổi tiếng. Tôi đã kể câu chuyện này rồi. Thật điên rồ. Tôi kể trên podcast, ở tập ba, và chẳng ai nghe. Rồi mấy năm sau, podcast lớn hơn, mọi người quay lại nghe các tập cũ. Người nổi tiếng đó tweet cho tôi khoảng bốn năm sau và kiểu như, tôi nghe bạn nói về tôi ở Anh, bla bla bla. Nhưng tôi chỉ kể đó như một ví dụ về PR vô hình, khi tôi tới hỏi một người nổi tiếng một câu hỏi và họ đùng một cái… tấn công tôi. Nói thẳng, công kích tôi. Tôi không biết họ đang trải qua điều gì trong ngày hôm đó, nhưng mà… bạn biết đấy.
Điều đó lại quay trở về vòng tròn đầy đủ, vì như tôi vừa nói, bạn có những khoảnh khắc nhỏ mà chính là nền tảng vững chắc — những khoảnh khắc kết nối, hiện diện, chân thành, khi họ thực sự ở bên bạn mà bạn sẽ nhớ mãi. Tôi cá, nếu phải đoán, có một khoảnh khắc thời đi học ở sân chơi mà một giáo viên hay ai đó trong đời bạn đã nói điều gì đó tốt đẹp, và bạn nhớ mãi.
Nhưng tôi cũng dám cá — trước khi bạn nói, tôi đã nghĩ tới khoảnh khắc đó — khoảnh khắc “Sân chơi Stephen”, nơi ai đó đã nói điều tổn thương. Hoặc thô lỗ. Hoặc nhận xét về ngoại hình của bạn. Có khi không phải lúc ra chơi, mà là một lúc nào đó trong đời. Với nhiều người, đó có thể là về cân nặng, về diện mạo, về vẻ bề ngoài. Họ mang theo điều đó suốt đời. Và không nhận ra, người đó đã trao cho bạn một bất an kéo dài cả đời.
Và thật kỳ lạ với tôi là điều tích cực được nhớ, nhưng điều tiêu cực được nhớ lâu hơn và lan xa hơn nhiều. Khi tôi hỏi một nhóm đang nói chuyện, luôn có nhiều tay giơ hơn cho chuyện tiêu cực — cho một điều duy nhất — rằng sức mạnh của lời nói của bạn tồn tại lâu hơn bạn tưởng. Hiệu ứng lan truyền sẽ ảnh hưởng đến những người bạn chưa từng gặp. Nghĩ về những người bạn đã chạm tới, và những người bạn chưa từng gặp, nhưng họ có nhận thức về bạn dựa trên người cách bạn ba người trở đi. Cách tôi nói chuyện với con mình sẽ ảnh hưởng đến cách chúng nói chuyện với con chúng, và con của con họ — những đứa trẻ mà tôi sẽ chẳng bao giờ gặp.
Khi bạn nhận ra rằng cách tôi nói với người đứng sau quầy sẽ ảnh hưởng cách họ nói với con khi họ về nhà — vì những gì tôi đã nói — thì sẽ quyết định họ có về nhà và nói “Hôm nay thật tệ. Hôm nay thật khó khăn” hay không. Và chính những lời tôi chọn nói chịu trách nhiệm cho cách họ đối xử với con cái họ. Và đó là bản chất con người chúng ta, đúng không? Lý do chúng ta sống sót là vì chúng ta giỏi chuyện phiếm. Chúng ta giỏi truyền tai nhau những câu chuyện.
Vì vậy, bạn biết đấy, trước khi gặp bạn, tôi có thể bảo người ta nếu bạn là một rủi ro. “Đừng lại gần anh ta.” “Đừng lại gần hang đó.” Mối đe dọa. “Có người trong đó sẽ giết chúng ta.” Nên đó là một thích nghi để sống sót, phần nào, khi hay xì xào và truyền bá tiếng tăm của người khác. Nhưng chúng ta luôn hỏi, “tin gì mới không?” Người ta đi từ thị trấn này sang thị trấn kia, trước đây chẳng có báo chí đâu.
Ờ, bạn có tin gì mới không?
Vậy, tôi sẽ thúc bạn cho đến khi bạn chốt và nói cho tôi năm điều mà bạn nghĩ là quan trọng nhất đối với bất kỳ ai cố gắng trở thành người giao tiếp, người trò chuyện điêu luyện, để đạt được những gì họ muốn trong đời — mà thật ra theo tôi đó là miếng domino cuối cùng khi ta nói về ngôn ngữ cơ thể hay các chiến thuật giao tiếp, tất cả những thứ chúng ta đang nói tới.
Tôi nghĩ mọi người đều đang cố đạt được điều gì đó trong cuộc sống, dù là để có một mối quan hệ tốt hơn, được tôn trọng, thăng chức, hay thành công.
Tôi nghĩ đó có lẽ là kết quả cuối cùng mà ta tìm kiếm.
Bạn có đồng ý không?
Tôi không muốn hỏi kiểu như, thứ gì là… miếng domino cuối cùng mà mọi người tìm kiếm khi họ nói về mấy thứ này?
Giá trị bản thân.
Giá trị bản thân, được.
Mình có đủ tốt không?
Mình có đủ không, được.
Vậy, nếu phải tóm tắt, năm điều quan trọng nhất là gì?
Điểm đầu tiên là tính chân thực.
Nếu tôi không thể thật tâm với bạn, nếu tôi không thể là chính mình với bạn, thì tôi chẳng là gì đối với bạn cả. Và về tính chân thực, bạn biết đấy, vào ngày tệ bạn có vẫn tỏ ra chân thực ở chỗ làm không?
Có.
Ý tôi là, nếu bạn thực sự đang có một ngày tệ, bạn có xuất hiện ở nơi làm việc như chính con người thật của mình không?
Tôi nghĩ là có.
Ý tôi là, rõ ràng có những giới hạn nằm trong chuẩn mực xã hội: chỉ vì tôi đang có tâm trạng xấu thì có quyền mắng bạn tới tấp chỉ vì bạn chào tôi sáng nay không?
Không.
Nhưng tôi nghĩ chắc chắn có chỗ để nói rằng đừng tỏ ra mình vui khi bạn không vui.
Còn chuyện nói dối thì sao? Có phải đó là vi phạm tính chân thực không?
Ví dụ, một đồng nghiệp đến hỏi tôi: “Bạn thấy tóc mới của tôi thế nào?” Và bạn nghĩ là xấu.
Bạn sẽ nói gì?
“Cái này là một lựa chọn thú vị.”
Có lẽ tôi sẽ nói vậy.
Vậy bạn sẽ không nói dối?
Không, tôi sẽ không.
Tôi có thể chuyển câu đó thành kiểu: “Tôi mừng là bạn thích nó.”
Bạn biết đấy, tôi không cần phải thích nó để nó có giá trị đối với bạn. Nếu bạn thích thì tuyệt.
Và tính chân thực như một chiến lược xây dựng niềm tin theo thời gian. Vậy đó là một trò chơi dài hạn, tôi đoán thế.
Ừ.
Gần đây tôi vô tình thấy một số nghiên cứu cho thấy ở những bối cảnh xã hội, những người chân thực hơn cũng là những người được tin cậy hơn và là những người bạn muốn ở bên hơn.
Tại sao người ta lại khó chân thực?
Lại quay về vấn đề thích làm hài lòng người khác, tôi đoán vậy. Nhưng có một kiểu người, tôi nghĩ,
chắc khó mà chỉ là xuất hiện, là thể hiện toàn bộ bản thân họ. Họ lớn lên ở những nơi không an toàn, dù là về thể chất hay cảm xúc.
Họ lớn lên không an toàn. Nên họ luôn căng thẳng.
Họ luôn lo lắng. Họ luôn sợ chuyện xấu tiếp theo xảy ra.
Họ không thể yên tâm. Bạn thấy những người đến từ hoàn cảnh rất khó khăn, khắc nghiệt.
Bạn sẽ thấy những kỹ năng sinh tồn đã hình thành từ đó. Đó là vì họ đơn giản là không có nơi nào để cảm thấy an toàn.
Điểm số hai?
Giảm thiểu sự phân tâm.
Giảm phân tâm.
Có phải giống nói là tăng sự hiện diện không?
Đó chính là lợi ích của việc đó.
Ừ.
Nếu bạn muốn tăng sự hiện diện của mình, bạn phải loại bỏ các yếu tố gây xao nhãng. Và điều đó có nghĩa là giảm tần suất bạn cầm điện thoại.
Tôi có một sợi dây ở đây. Bạn có biết vì sao sợi dây này ở đây không?
Có.
Bạn giải thích đi.
Ý tôi là, chỉ là một đoạn dây đỏ rất xinh thôi. Và sợi dây này sẽ đại diện cho kết nối giữa hai chúng ta.
Vậy tôi sẽ đưa cho bạn đầu dây.
Cái tôi vừa đưa bạn là một đoạn dây. Nó nối giữa tay bạn và tay tôi. Và bây giờ nó đang căng.
Vậy sợi dây này đại diện cho kết nối giữa chúng ta khi trò chuyện. Nó căng lắm.
Tôi sẽ hỏi bạn trong suốt phần này mấy câu, đừng nghĩ về câu trả lời đúng, cứ theo bản năng cảm nhận của bạn.
Bây giờ nó đang căng. Và nếu tôi nhìn bạn vào mắt và tôi nói, “Stephen, dạo này sao rồi, anh bạn?”
“Ổn.”
Ừ.
Hôm qua có chuyện gì làm anh bực bội không?
Kiểu như, tóc tôi cắt không như ý.
Kể đi.
Nó không được đẹp. Tôi không thích.
Bạn thấy mấy khó khăn lớn nhất hôm qua chủ yếu là chuyện công việc hay chuyện cá nhân?
Nói về chuyện công việc đi.
Khó khăn về công việc, vâng.
Tiếp đi.
Được rồi. Vậy bây giờ bạn đang cầm điện thoại.
Và kết nối đã giảm.
Ừ.
Vậy tôi vừa rút điện thoại ra. Và giờ tôi đang nhìn vào điện thoại. Bạn cảm thấy gì ở sợi dây?
Tôi cảm thấy sợi dây bớt căng.
Nó trở nên lỏng.
Ừ.
Nó trùng xuống.
Đúng. Nhưng đó là cảm nhận về thể chất. Về mặt cảm xúc thì sao, bạn cảm thấy thế nào?
Cảm thấy bị thiếu tôn trọng.
Ừ.
Và nếu tôi giữ cả hai tay lên dây như thế này. Bây giờ, chúng ta căng nó lại.
Và tôi đang nói chuyện với bạn. Tôi hỏi, “Vậy cuối tuần này bạn mong chờ điều gì?”
Tôi đang mong chờ…
Không, nói đi.
Và đây là tôi. Nó vẫn căng. Đừng lo. Tôi vẫn kết nối với bạn. Tôi đang ở đây. Nói đi.
Ừ.
Bạn thấy đột nhiên bạn muốn buông ra không?
Ừ, ừ, ừ.
Ừ, dành cho bất kỳ ai đang nghe. Chúng ta đều giữ dây căng. Tôi nhìn vào điện thoại trong khi vẫn giữ dây như thể tôi đang nói, “Không, không, tôi đang lắng nghe, cứ nói đi.”
Và bỗng nhiên bạn là người buông ra trước.
Ừ.
Lạ nhỉ? Bởi vì ngay lúc đó bạn bỏ cuộc với cuộc trò chuyện. Bạn không còn muốn ở trong đó nữa.
Bạn thường làm gì nếu ai đó đang ăn tối cùng bạn rồi họ rút điện thoại ra?
Hoặc bạn quay đi, hoặc bạn nói chuyện với người khác. Hoặc bạn cũng rút điện thoại ra.
Ừ, ừ, đúng rồi.
Chính xác. Giống như họ vừa cho bạn quyền được cầm điện thoại. Ai đó lấy điện thoại ra và bạn không muốn trông lạ lùng hay kỳ quặc. Nên bạn không muốn là người duy nhất bỏ điện thoại ra.
Chưa đến đâu thì cả hai đã đang cặm cụi trên điện thoại trong bữa tối.
Chúng ta đáng lẽ phải đang trò chuyện với nhau mà bạn cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Thỉnh thoảng tôi cũng nghĩ vậy khi làm người phỏng vấn, có cái iPad đặt ngay trước mặt.
Tôi tự hỏi, có nên bỏ cái iPad đi không?
Có lẽ nên, vì tôi vẫn ghi chép khi có người đang nói với mình.
Tôi đôi khi lo rằng nếu tôi đang nhìn vào một điểm hay một sự kiện cụ thể nào đó, thì tôi…
Nó khác một chút.
Có một phần của chuyện này là, đây là một chương trình.
Chúng tôi có máy quay. Chúng tôi có đèn.
Đây không phải là tình huống bình thường, như khi bạn và tôi chỉ đang uống cà phê.
Nhưng giả sử bạn và tôi đang ăn trưa và tôi nói chuyện với bạn như thế này rồi đặt điện thoại ngay đây.
Bạn có thấy khác không?
Ừ, tôi có thấy.
Bạn thấy tôi kết nối hơn hay kém hơn?
Kém hơn.
Ừ, và nếu tôi…
Tôi là một trong nhiều ưu tiên, chứ không phải là ưu tiên hàng đầu.
Bạn có cảm thấy gì khác nếu tôi úp điện thoại xuống không?
Có, tôi thấy khác.
Khi điện thoại được úp mặt xuống, tôi thấy khác.
Đó là một tín hiệu.
Tín hiệu của cái gì?
Rằng bạn nghĩ cái này quan trọng hơn và bạn không muốn bị phân tâm.
Hãy tưởng tượng, bạn đang hẹn hò hay gặp bạn và bạn hỏi: điện thoại đâu?
Anh ấy nói: ồ, tôi để quên trong xe. Tôi chỉ muốn ngồi với bạn.
Quá tuyệt.
Có ai làm vậy không?
Không.
Không.
Không ai làm vậy.
Nhưng hãy tưởng tượng ngay bây giờ có một cô gái sắp đi hẹn hò hỏi chàng trai: điện thoại đâu?
Anh ta đáp: ồ, tôi để trong xe.
Bạn sẽ nghĩ thế nào?
Bạn sẽ thấy anh ta hơi kỳ quặc.
Gần như kiểu: gì cơ? Ý anh là chỉ muốn để ý mình thôi sao?
Tôi đang phát tín hiệu rằng không có gì quan trọng hơn chuyện đang xảy ra ở đây.
Đó là hành vi rất không bình thường.
Một số người có thể thấy đó là một dấu hiệu đáng lo ngại.
Có lẽ đúng thế.
Nhưng nếu tôi để điện thoại ngay đây, ngay cả khi úp mặt xuống trên bàn và tôi đang nói chuyện với bạn, thế giới của tôi, chuyện công việc, căng thẳng, hỗn loạn vẫn ở đó.
Nó như một thứ an ủi tinh thần.
Bạn sẽ không bắt tôi bỏ tấm chăn yêu thích chứ?
Đúng, đúng.
Nên nó vẫn hiện diện trong cuộc trò chuyện giữa chúng ta.
Ngay cả khi tôi để xuống, kẹp giữa hai chân hay bỏ vào túi, mà theo tôi tốt hơn là không lấy ra nữa, thì sức mạnh của kết nối là như thế nào?
Bởi vì tất cả chúng ta từng là người đó, như ví dụ chúng ta vừa làm, khi họ rút điện thoại ra lúc bạn đang nói và chỉ kêu “ừm, ừ, ừ, đúng, tiếp đi”.
Và bạn sẽ nghĩ, tôi không muốn điều này.
Bạn buông lơi vì cảm giác: đây không phải kết nối thật sự.
Vì vậy nếu bạn muốn trở thành người giao tiếp tốt hơn, bạn phải hiểu định nghĩa của kết nối thật sự.
Là giữ cho nó căng.
Tôi thấy sốc mỗi khi đi nhà hàng với bạn gái vì chúng tôi có một quy tắc, và thực ra tôi hoàn toàn đồng ý với quy tắc đó.
Khi đi hẹn hò hay đi ăn, không dùng điện thoại.
Thật khó tin.
Chúng tôi đã ở đây cả tuần, và vào một nhà hàng, Sierra và tôi thấy rất nhiều cặp đôi, bạn bè ngồi ở bàn.
Trời tối, bạn chỉ thấy ánh sáng mờ của điện thoại.
Ai cũng chỉ ngồi nhìn điện thoại.
Thật điên rồ đối với tôi.
Hoặc những người ngồi trên ghế sofa bật TV, cả hai đều cắm mặt vào điện thoại, trong khi họ lẽ ra đang cùng xem một bộ phim.
Mọi người đôi khi nhìn chúng tôi một chút ở nhà hàng.
Tôi sẽ không giả vờ là chúng tôi không bị để ý.
Chúng tôi đôi khi chơi một trò nhỏ, đoán xem một cặp đã ở bên nhau bao lâu dựa vào cách họ cư xử.
Tôi thích điều đó.
Thường là các cặp trẻ, một nam một nữ, và cả hai đều dùng điện thoại.
Tôi không thể tin nổi những gì mình thấy.
Nhìn này, tôi cũng dùng điện thoại nhiều, nhưng nếu đang hẹn hò, tôi sẽ không ngồi nhìn màn hình trong khi cô ấy cũng nhìn màn hình trong im lặng, ngay cả khi tôi đã quen người phụ nữ đó 35 năm.
Nó đã trở thành một loại an ủi cảm xúc khi tôi không thích cảm giác bồn chồn phải chờ một mình.
Tôi không thích phải ngồi trên tàu điện ngầm hay trong metro một mình.
Tôi lấy điện thoại ra.
Nó giúp tôi không phải đối mặt với việc phải giao tiếp.
Thay vào đó, tôi thích nhìn điện thoại cuộn xem hơn là nói chuyện.
Hãy tưởng tượng chờ cắt tóc mà mọi người trong phòng thực sự trò chuyện với nhau như trước kia — bạn sẽ thấy thật lạ.
Ở phòng chờ bác sĩ, mọi người đều nhìn điện thoại.
Với tôi, đó là một sự xao nhãng lớn.
Và điều đó còn xảy ra ngay ở nhà, thậm chí nhiều hơn.
Đó là ý thứ hai: giảm xao nhãng và tăng sự hiện diện.
Thứ ba, đừng giải thích quá nhiều.
Bạn phải đầu tư vào những từ ngữ đúng đắn.
Nếu bạn luôn chỉ trào ra lời nói suốt thời gian, điều đó khiến người ta muốn nghe bạn hơn hay ít hơn?
Ồ, họ sẽ giảm giá trị lời bạn nói.
Đột nhiên mọi thứ như câu chuyện cậu bé khóc sói — bạn nói quá nhiều nên thông điệp bị mất.
Nếu tôi cứ nói nhiều, người ta dễ tắt tai.
Nó trở thành một dạng tạp âm.
Nhưng nếu bạn chọn từ, nếu bạn quyết định sẽ chậm lại.
Vậy làm sao để ngăn mình giải thích quá nhiều?
Thay vì là một thác nước, hãy là một cái giếng.
Có nghĩa là thay vì cố gắng tuôn trào thông tin, hãy khiến người nghe bị cuốn vào thông điệp của bạn.
Bạn cần có sự tự tin trong việc giữ lấy kiến thức của mình.
Nếu họ có câu hỏi, họ sẽ hỏi.
Bạn sẵn sàng cho câu hỏi nếu họ muốn hỏi.
Nhưng tôi sẽ luôn cho bạn chính xác những gì bạn cần nếu tôi chọn giữ thông tin của mình như một cái giếng thay vì chỉ phun trào.
Bởi vì khi tôi giải thích quá nhiều, người ta chỉ đang nói rằng tôi thực ra không chắc mình có tin vào những gì mình nói hay bạn có tin vào những gì tôi nói không.
Nên tôi cảm thấy cần phải nói thêm.
Tôi nhận thấy có một sức mạnh lớn khi ai đó hỏi bạn một câu rồi bạn dành một lát để suy nghĩ.
Và thực ra đôi khi tôi thấy có người sẽ nói thẳng: để tôi suy nghĩ đã.
Và ngay khi họ nói vậy, tôi lập tức không còn coi thường những gì họ nói nữa.
Tôi ngay lập tức nín thở chờ để nghe điều rất sâu sắc, chu toàn mà họ sắp chia sẻ với tôi.
Đúng vậy.
Trong khi bạn thấy nhiều người làm ngược lại.
Ngay khi họ bị hỏi điều gì đó, như thể cửa xả mở ra.
Vâng.
Và họ bắt đầu lấp đầy sự im lặng bằng việc nghĩ lớn tiếng.
Chính xác.
Họ là những người suy nghĩ ra thành tiếng.
Những gì tôi dạy là hãy để từ đầu tiên của bạn là một hơi thở.
Ý là khi bạn đặt một hơi thở vào chỗ lẽ ra là từ đầu tiên, mọi thứ khác sẽ trôi chảy.
Nếu tôi bắt đầu nói luyên thuyên, điều tôi đang báo hiệu là, bạn biết đấy, phần lớn mọi người đợi cho tới khi họ nói để tự tìm ra họ muốn nói gì.
Vâng.
Nên họ nói, “ô, ý tôi là…” hay “tôi nói tất cả chuyện đó để nói rằng…”, vì họ vẫn đang cố gắng suy nghĩ.
Nhưng nếu bạn hỏi tôi một câu thật khó, và thay vì phản ứng vội vàng, tôi nói, “đó là một câu hỏi hay. Để tôi suy nghĩ,” thì bạn sẽ thực sự để tâm.
Bạn sẽ biết điều sắp được nói ra đã được suy nghĩ kỹ, và thực sự là thứ bạn muốn nghe.
Giờ bạn sẽ tò mò hơn.
Bạn nín thở chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra.
Vậy nên khi nghĩ về các cuộc họp công việc, người mà nói, “à thực ra, bạn biết không, tôi không đồng ý. Nếu nhìn vào nghiên cứu mới nhất của chúng tôi…” và họ bắt đầu lắm chuyện, blah blah blah, so với khi ai đó hỏi, “Stephen, bạn nghĩ sao?” và bạn chỉ giữ im lặng.
Nó như một pha câu kéo hồi hộp.
Ai cũng muốn nghe bạn nói gì.
Nhưng những người tự tin, họ không cần phải nói gì để chứng tỏ họ biết.
Họ chọn khoảnh khắc của mình.
Họ chọn thời điểm.
Họ cũng thường là người có khả năng quay lại và nói, “Tôi không có câu trả lời cho điều đó.”
Ừ.
Những người thực sự tự tin biết họ không phải lúc nào cũng phải đúng.
Họ biết họ sẽ sai đôi khi.
Tự tin không có nghĩa là bạn phải biết mọi câu trả lời.
Tự tin nghĩa là bạn biết mình không biết mọi thứ.
Khi bạn có sự tự tin rằng mình không biết hết mọi thứ, bỗng nhiên bạn nghe thật chân thực hơn nhiều.
Cũng có điều gì đó ở việc bạn là kiểu người sẵn sàng ngồi trong im lặng, đồng thời chiếm nhiều không gian và thời gian hơn.
Điều đó báo hiệu sự tôn trọng.
Chính việc bạn có can đảm nói, khi ai đó hỏi tôi một câu, và tôi nói, “hmm, để tôi suy nghĩ về điều đó một chút,” nghĩa là tôi không, bạn đã nói về việc vội vàng lúc nãy.
Tôi không vội.
Và có một cái hào quang khá đặc biệt về điều đó.
Đó rồi.
Về chuyện bạn là kiểu người có thể chỉ cần lấy bảy giây.
Đúng.
Bởi vì bạn đang… lấy bảy giây của mọi người ở đó.
Để bạn có thể suy nghĩ.
Bạn sẽ nghĩ rằng vấn đề càng khó, thì càng cần nhiều thời gian hơn.
Bạn sẽ nghĩ vậy.
Thay vào đó, mọi người đã quy nó thành phải ngay lập tức.
Tôi nghĩ khi, giả sử chúng ta đang trên một con tàu giữa cơn bão, ai là người mà mọi người nhìn vào để nói, “Tôi đang hoảng, tôi sợ,” trong khi thuyền trưởng thì không?
Người đó biết.
Anh ấy, cô ấy biết.
Và chúng ta luôn tìm kiếm người đó trong thời điểm căng thẳng cảm xúc.
Chúng ta muốn có ai đó để nói, “tôi quá lo lắng, nhưng tôi có thể đến với người này.”
Bởi vì trong khủng hoảng, họ nói, “hãy bước đi, đừng chạy.”
Khi tôi xử sự như thể mình đã từng trải qua và đã thấy chuyện này trước đây, tôi đang nói với mọi người khác, “ồ, nếu người ấy không lo, tôi cũng không cần lo.”
Nếu người ấy không bối rối, tôi không cần phải bối rối.
Rất nhiều bác sĩ, nhiều chuyên gia xử lý xung đột và quản lý khủng hoảng, công việc của họ là phải bình tĩnh nhất có thể.
Bởi vì nếu họ phản ứng theo kiểu khiến bạn hoảng hoặc căng thẳng, thì không còn mỏ neo nào nữa.
Và đó là một chỗ tồi tệ để ở.
Nhưng vâng, chỉ cần nói, “để tôi nghĩ về điều đó một chút,” có một giai điệu khác, kiểu, “ồ wow, người này biết họ là ai.
Họ không vội.”
Đó khiến tôi nhớ mỗi lần máy bay rung lắc và tôi nhìn tiếp viên để xem liệu máy bay có sắp rơi không.
Tuyệt quá.
Ừ, tôi đã làm vậy.
Tôi không thể kể hết đã làm bao lần, khi tôi nhìn vào tiếp viên, họ vẫn đi qua hành lang, phát đồ ăn nhẹ và tỏ ra bình thản.
Tôi nghĩ, “ừ, nếu người ta không bận tâm, thì tôi ổn.”
Chúng ta làm điều đó trong các cuộc trò chuyện hàng ngày.
Chúng ta tìm kiếm những tiếp viên máy bay bình tĩnh.
Chúng ta tìm kiếm những mỏ neo, những thuyền trưởng, những người mà khi có căng thẳng và nhiễu loạn trong đời ta, ta có thể nhìn vào và nói, “nếu họ ổn và họ tốt, thì tôi cũng có thể ổn.”
Và khi bạn có thể là người đó cho người khác,
bạn là một nhà lãnh đạo.
Ừ, luôn luôn.
Bạn là người lãnh đạo.
Có lẽ đặc điểm định nghĩa, theo tôi, của những người mà tôi từng thuê trong nhiều năm — mà tôi coi là nhà lãnh đạo hay không — là cách họ khác biệt thế nào khi chuyện tồi tệ xảy ra.
Ừ.
Và nếu có vẻ không có khác biệt nào trong cách họ đối diện, thì là lãnh đạo.
Ừ.
Người điều chỉnh cảm xúc.
Họ hạ nhiệt độ.
Và rồi bạn có trường hợp ngược lại, khi chỉ cần có dấu hiệu của rắc rối là lập tức có căng thẳng, bị choáng ngợp, và nó lây lan.
Và điều họ cần là một tiếp viên hàng không điềm tĩnh để điều phối họ.
Vì vậy tôi nghĩ, và những người muốn làm lãnh đạo trong nghề nghiệp nên thực sự suy nghĩ về điều này.
Khi mọi chuyện khó khăn, bạn xuất hiện như thế nào?
Tôi luôn kể câu chuyện về một người bạn tên Oliver, người mà tôi tuyển dụng phải chăng là bảy, tám năm trước. Ừ, khi tôi thuê anh ấy thì anh ấy chưa phải là bạn tôi. Nhưng nét đặc trưng của Oliver là anh ấy thông báo cả tin tốt lẫn tin xấu cho tôi cùng một cách. Với một thái độ thản nhiên, bình tĩnh.
Anh ấy đến nói với tôi, “Chúng ta vừa ký được với Uber trên toàn nước Mỹ. Chúng ta sẽ có mặt ở đó.”
Và những ngày mọi thứ như đang cháy rực, anh ấy cũng đến và nói, “Stephen, anh có thể nói chuyện được không?” Tôi trả lời, “Ừ, được.” Anh ấy nói, “Chỉ để anh biết thôi,” rồi đưa cho tôi một trong những thông tin tệ nhất tôi từng nghe trong đời. Nhưng anh ấy làm điều đó một cách điềm tĩnh đến mức khiến tôi cũng bình tĩnh, và tôi nghĩ anh ấy đang kiểm soát được tình hình.
Và tôi luôn nghĩ, tôi cần giao thêm nhiều người cho anh ta quản lý vì anh ấy sẽ dẫn dắt chúng ta.
Và tôi nghĩ, nếu bạn là chủ nhân hay nhà tuyển dụng, bạn sẽ không biết sếp hay người quản lý của mình nghĩ gì trừ khi ai đó nói cho bạn biết. Họ đang quan sát cách bạn xử lý khi mọi thứ vỡ tung. Họ luôn để ý. Luôn luôn. Tôi muốn nói là có những người đang quan sát bạn và cả đội của bạn. Nếu bạn có một đội lớn, khi bạn lo lắng và bồn chồn, mọi người đều cảm nhận được. Nó lan tỏa. Nhưng nếu bạn là người bình tĩnh, sự bình tĩnh đó cũng lan tỏa. Và bạn phải đạt tới trạng thái khiến người ta hiểu rằng nếu bạn bực mình thì đó thực sự là chuyện đáng bực.
Nếu tôi có một người bạn hồi đại học, anh ta cáu về mọi thứ. Thật sự anh ta nóng tính. Anh ta nổi giận vì những điều nhỏ nhất. Làm sao bạn phân biệt được chuyện nhỏ và chuyện lớn nếu bạn lúc nào cũng phản ứng ở cùng một mức độ? Nhưng nếu bạn giữ sự điềm tĩnh, và rồi giả sử bạn bùng nổ vì điều gì đó — vì bạn cũng là con người mà — thì lúc đó mọi người biết đây là chuyện nghiêm trọng. Bởi vì nếu bạn luôn ở mức 10 (rất bực), thì khi thực sự là 11 (thật sự nghiêm trọng), chẳng ai còn trân trọng phản ứng đó nữa.
Khi nghĩ về các tướng lĩnh quân đội và lãnh đạo, họ cũng có mặt khác — họ bảo vệ tiêu chuẩn. Và tôi nghĩ cần có một sự cân bằng giữa việc thản nhiên trong những lúc xảy ra chuyện mà ta không thể kiểm soát, và việc bảo vệ tiêu chuẩn. Ví dụ bạn nhìn vào doanh trại quân đội khi huấn luyện, các chỉ huy hét vào họ về tiêu chuẩn, về cúc áo, về là phẳng áo, về giữ giày sạch. Ở một góc độ trông có vẻ như họ chú trọng tiểu tiết một cách nhỏ nhặt. Và đúng là, những lãnh đạo đó cũng cảm xúc lắm. Nhìn các huấn luyện viên bóng đá hay quản lý thể thao, họ gần như tồn tại trong một sự phân đôi: biết khi nào cần kiềm chế và biết khi nào cần bộc lộ — hoặc có vẻ như bộc lộ một cách cảm xúc, phi lý về mặt cảm xúc.
Và tôi nghĩ những tình huống cụ thể đó cũng là một phần của hệ thống. Họ đã thấy hệ thống đó tạo ra kết quả họ muốn, nên họ biết phản ứng lớn đó có ích hoặc có mục đích. Điều tôi thấy tiêu cực là khi có những người phản ứng mà không có mục đích rõ ràng. Họ đơn giản là không biết cách diễn đạt. Những lãnh đạo, ví dụ, chửi thề nhiều vì thực chất họ không có vốn từ để giải thích. Khi bạn dùng loại ngôn ngữ như vậy, bạn không cho thấy mình kiểm soát cảm xúc được — bạn kém thuyết phục hơn.
Tôi chỉ cần trút hết suy nghĩ. Hãy tưởng tượng nếu lúc nào cũng có một người bên bạn có thể lấy những ý tưởng trong đầu bạn, tổng hợp với AI để làm cho nó nghe tốt hơn, đúng ngữ pháp hơn và ghi lại cho bạn. Đó chính xác là Whisperflow trong cuộc sống của tôi. Nó là người đối tác suy nghĩ giúp tôi giải thích điều tôi muốn nói. Và giờ điều đó có nghĩa là khi đang di chuyển, khi tôi ở một mình trong văn phòng, khi tôi ra ngoài, tôi có thể trả lời email, tin nhắn Slack, WhatsApp và mọi thứ trên tất cả thiết bị chỉ bằng cách nói. Tôi rất thích công cụ này.
Tôi bắt đầu nói về nó trên kênh hậu trường của mình vài tháng trước, rồi nhà sáng lập đã liên hệ với tôi và nói rằng họ thấy nhiều người đến với công cụ của họ vì tôi. Họ muốn tài trợ, muốn tôi làm nhà đầu tư. Tôi đã đồng ý cả hai. Giờ tôi là một nhà đầu tư và đối tác lớn tại một công ty tên Whisperflow. Bạn phải thử nó. Whisperflow nhanh gấp bốn lần so với gõ phím. Nếu muốn dùng thử, truy cập whisperflow.ai/DOAC để bắt đầu miễn phí. Bạn cũng có thể tìm link Whisperflow trong phần mô tả bên dưới.
Rất nhiều người trong chúng ta đang theo đuổi thu nhập thụ động và xây dựng các doanh nghiệp phụ để giúp trang trải chi phí. Cơ hội đó có ở nhà tài trợ của chúng tôi, Stan, một doanh nghiệp mà tôi đồng sở hữu. Đó là nền tảng giúp bạn tận dụng tối đa tình hình tài chính của chính mình. Stan giúp bạn làm việc cho chính mình. Nó làm cho việc bán sản phẩm số, khóa học, gói thành viên và các sản phẩm đơn giản trở nên dễ mở rộng và dễ thực hiện hơn. Bạn có thể biến ý tưởng thành thu nhập và nhận được hỗ trợ để phát triển bất cứ thứ gì bạn đang xây dựng. Và chúng tôi vừa ra mắt Dare to Dream. Nó dành cho những người sẵn sàng chuyển từ suy nghĩ sang xây dựng, từ lên kế hoạch sang thực sự làm. Nó về việc thấy giấc mơ trong đầu và biết chính xác cần làm gì để biến nó thành hiện thực.
Tham gia để có cơ hội thắng 100.000 đô la cho giấc mơ của bạn.
Tất cả những gì bạn phải làm là chia sẻ đó là gì.
Tìm hiểu thêm tại daretodream.stan.store.
Đó là điều thứ ba.
Ừ.
Đừng giải thích quá nhiều về bản thân.
Ừ, ừ, ừ.
Cái thứ hai là giảm bớt sự xao nhãng và cái thứ nhất là tính chân thật.
Số bốn.
Biết cách ứng xử với nỗi buồn của họ.
Có rất nhiều người đang đau đớn mà bạn không biết họ đang đau.
Và có rất nhiều người đang chịu tang mà bạn không hay biết.
Dù là dịp lễ, dù là một ngày hay sự kiện quan trọng trong đời họ mà bạn không biết, và họ đang đau buồn và chịu tang.
Nếu bạn thực sự muốn là một người giao tiếp đỉnh cao, bạn cần biết không chỉ nói khi mọi chuyện tốt đẹp, mà còn phải biết nói khi mọi chuyện tệ.
Làm sao để ở bên ai đó khi họ đang trải qua những khoảnh khắc buồn bã?
Có nguyên tắc nào nên nghĩ tới không?
Khi ai đó chịu tang, điều bạn không nên làm là bắt đầu bằng câu “hãy cho tôi biết nếu…”.
Nếu điều bạn sắp nói bắt đầu bằng “hãy cho tôi biết nếu…”, thì đó là điều sai.
“Hãy cho tôi biết nếu bạn cần gì.”
“Hãy cho tôi biết nếu tôi có thể làm gì cho bạn.”
Chỉ cần cho tôi biết.
Cần gì cứ nói.
Bạn chỉ đang giao cho họ một việc phải làm.
Người đó đang chịu tang rồi trong khoảnh khắc này.
Họ đang trải qua điều gì đó mà bạn còn không biết cảm giác ra sao.
Và bạn giờ lại giao họ một việc?
Bạn cho rằng họ sẽ tự mình lấy điện thoại ra và nhắn tin cho bạn yêu cầu giúp đỡ.
Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.
Bạn có bao giờ gặp ai nói “hãy cho tôi biết nếu bạn cần gì” rồi người đó thật sự nói họ cần gì không?
Chưa bao giờ.
Chưa bao giờ.
Bởi vì giờ thì bạn cảm thấy thoải mái hơn và họ lại bị gánh nặng hơn.
Rồi ta nghĩ “thôi, tôi đã nói hết những gì cần nói. Hãy cho tôi biết nếu bạn cần gì. Hãy cho tôi biết tôi có thể giúp gì.” đúng không?
Trong khi bạn chỉ vừa giao thêm cho họ một nghĩa vụ, bạn lại làm nặng lòng họ hơn.
Tất nhiên họ không muốn làm phiền bạn.
Họ thậm chí không muốn phải sống trong một số khoảnh khắc đó.
Họ không muốn tồn tại.
Họ không biết làm sao để sống tiếp.
Và nói “hãy cho tôi biết nếu…” sẽ chẳng giúp họ.
Thay vào đó, đây là điều bạn nên làm khi ai đó đang chịu tang.
Hãy làm việc đó.
Bất cứ thứ gì bạn đã nghĩ tới, hãy đi làm nó.
Nếu bạn muốn mang cơm tối cho họ hoặc đã nói “hãy cho tôi biết nếu bạn cần đồ ăn,” thì cứ đi mua đồ ăn cho họ.
Đi làm việc đó.
Đi chạy việc vặt.
Đến và giặt quần áo cho họ.
Hãy cắt cỏ sân cho họ.
Làm đi.
Nếu tôi thật sự muốn bạn ở bên tôi và bạn thật sự muốn ở bên người kia, bạn không cần phải hỏi.
Bạn chỉ việc làm.
Và thứ hai, tôi thấy nhiều lúc người ở cạnh ai đó đang chịu tang thì không biết nói gì.
Họ muốn nói điều gì đó.
Như, tôi muốn nói, nhưng tôi không thực sự biết nói gì.
Tôi cảm thấy khó xử.
Những gì tôi nói sẽ không đủ.
Vậy là họ chỉ nhìn chằm chằm vào điện thoại, gõ ra một câu rồi xóa đi vì họ không biết phải nói gì.
Điều tốt nhất để nói là xác nhận cảm xúc mà bạn cho rằng họ đang trải qua.
Không ai đáng phải chịu chuyện này.
Thật là bất công.
Tôi không thể tin chuyện này lại xảy ra.
Không ai xứng đáng phải thế.
Hãy có thể diễn đạt và xác nhận rằng những gì họ đang cảm thấy là hoàn toàn hợp lý.
Đừng mở đầu bằng mấy câu như “ồ, ít nhất thì họ ở một nơi tốt hơn” hay “mọi chuyện xảy ra đều có lý do.”
Đó không phải lúc để nói vậy, nếu có lúc nào thì cũng không phải bây giờ.
Cố gắng làm cho họ thấy tạm ổn bằng mấy câu kiểu “ít nhất thì…, có gì tôi giúp được không?” — mấy thứ đó, kiểu, vâng, tôi biết bạn muốn làm gì. Bạn có thể làm gì à? Bạn có thể đưa người đó quay về. Đó là điều bạn có thể làm.
Nhưng điều đó sẽ không xảy ra.
Bạn không thể làm được.
Vì vậy bạn rơi vào tình thế mà bạn thật lòng có ý muốn giúp.
Nhiều người nói “bạn đang trong suy nghĩ của chúng tôi,” “bạn trong suy nghĩ và lời cầu nguyện của tôi.”
“Suy nghĩ và lời cầu nguyện,” “cầu nguyện cho bạn.”
Nhưng họ chưa từng thắp một lời cầu nguyện nào, đúng không?
Họ chỉ nói vậy thôi.
Nếu bạn thực sự có lòng, hãy nhắn lời cầu nguyện cho họ.
Nhắn lời cầu nguyện.
“Lạy Chúa, con xin Chúa ở cùng Stephen lúc này…” rồi gửi tin cho họ.
Tại sao không khuyến khích họ theo cách đó thay vì chỉ nói “này, tôi đang nghĩ về bạn”? Nếu thật sự nghĩ thì hãy nhắn cho họ “đang nghĩ về bạn, không cần trả lời.”
Bạn nghĩ chỉ việc để một bình luận trên Facebook là đủ sao? “Bạn trong lời cầu nguyện của chúng tôi.”
Đó không phải là kết nối và cũng không phải là chân thật.
Đó là lối tắt dễ dàng.
Tôi nghĩ tôi đã dành cả đời để vật lộn với những khoảnh khắc khi có chuyện tệ xảy ra với ai đó hoặc họ trải qua điều gì đó.
Bạn biết tin qua tin nhắn và bạn không biết phải nói gì.
Bạn kiểu: “Mình rất tiếc.” Và có bao nhiêu lần tôi viết rồi xóa, viết rồi xóa.
Và tôi thật sự nhận được phản hồi từ Samir, anh ấy là một YouTuber rất nổi tiếng, một người sáng tạo.
Anh ấy là một phần của kênh YouTube Colin and Samir.
Nhà họ đã bị cháy trong vụ cháy Palisades.
Và tôi đoán, bốn, năm, sáu tháng sau, anh ấy đã đến gặp tôi ở New York và nói: “Cảm ơn vì tin nhắn bạn đã gửi vì nó rất cụ thể.”
Và chúng tôi có đoạn clip về chuyện đó vì lúc ấy chúng tôi đang quay.
Lúc đó tôi vừa xuống sân khấu và anh ấy ở sự kiện tại New York, anh ấy đến gặp tôi và nói vậy.
Và điều đó luôn ở trong tôi vì anh ấy nhớ mãi sáu tháng sau.
Tôi đến mức còn chẳng nhớ rõ tin nhắn mình đã gửi.
Ừ, ừ, ừ.
Anh ấy nhớ rằng sáu tháng trước, khi nhà họ bị cháy, cả hai họ đều có con chưa đầy một tuổi, và rồi cả hai căn nhà đều bị cháy.
Tôi đã gửi cho anh ấy một tin nhắn cụ thể nói tôi có thể giúp gì.
Tôi không nhớ chi tiết mình đã nói gì, nhưng anh ấy đến nói: cảm ơn vì đã gửi cho tôi cái gì đó. Nhiều người gửi tin nhắn cho tôi, nhưng tôi nhớ bạn đã gửi cho tôi một thứ cụ thể.
Nó chạm đúng chủ đề: khi bạn ngừng cố gắng làm điều tiện nhất cho bản thân và bắt đầu làm điều có thể hơi, chỉ hơi khó chịu hơn một chút, vất vả hơn một chút — một lựa chọn làm điều khác đi và suy nghĩ cụ thể hơn. Đừng chỉ nói: “Ôi, tiếc quá khi nghe vậy,” đúng không? Đó là bất công. Ý tôi là, nói vậy chẳng chạm tới đâu cả. Nhưng nếu bạn nói, bạn nói là: chuyện đang xảy ra hoàn toàn bất công. Thừa nhận nó đi. Nói rõ ràng.
Cũng giống với lời khen — càng cụ thể thì càng chân thành. Người bạn nhớ lâu nhất là người có thể ở bên bạn và nói chính xác những gì bạn đang cảm thấy lúc đó, và đưa ra một lời đề nghị hỗ trợ chân thành, thực sự. Và nữa, như bạn nói lúc đầu, không phải một lời đề nghị mà họ phải chủ động chấp nhận vì hiếm khi ai làm thế. Hoặc đừng biến nó thành điều kiện là họ phải liên hệ với bạn thì bạn mới cân nhắc giúp, thay vì tự làm điều đó. Hoặc ngay cả khi bạn cảm thấy “tôi không biết phải nói gì,” nhưng nếu là mình thì bạn sẽ muốn điều gì — vậy thì làm đi. Nếu không, đừng nói nếu bạn không có ý thực lòng. Với tôi, đó là dấu hiệu bạn không phải người của họ, vì có rất nhiều người chỉ là bạn bè khi thuận lợi — họ muốn xuất hiện và hưởng thành công. Nhưng khi bạn ngã mặt xuống đất, khi bạn ở tận đáy, những người bạn sẽ nhớ là những người xuất hiện bên bạn. Amen. Tôi nghe điều đó quá nhiều từ khách mời trên podcast khi họ kể về khoảnh khắc khó khăn nhất của mình: luôn là những người xuất hiện trong khoảnh khắc đó.
Số năm: nếu bạn muốn giao tiếp tốt hơn, bạn phải biết cách xử lý những lời xúc phạm, nói xấu sau lưng, thái độ coi thường, hạ thấp, ra vẻ bề trên — những lời người ta dùng để cố làm tổn thương. Làm sao làm được?
Nếu bạn muốn xử lý người đang cố làm tổn thương bạn bằng lời nói, điều đầu tiên bạn phải làm là giữ im lặng. Hoặc im lặng trong năm đến bảy giây. Hãy kéo dài đủ để họ thấy khó xử, để họ biết chuyện này sẽ không vui. Bước hai là bạn yêu cầu họ nói lại: “Tôi cần bạn nói lại điều đó.” “Bạn hãy lặp lại đi.” Phần lớn lúc người ta không làm được. Bước ba, nếu cần, bạn hỏi: “Ý bạn là gì? Bạn có ý nói điều đó để thô lỗ sao? Bạn có ý nói đó là một lời nói ngắn gọn, lạnh lùng sao? Bạn có cố tình làm người khác buồn không?” Việc này cho phép bạn ứng xử theo cách không để lời nói của họ làm bạn tổn thương hay chạm phải bạn.
Khi ai đó nói gì để hạ thấp hay xúc phạm bạn, họ đang chiếu đèn rọi lên chính họ — và họ hy vọng ném cái đèn đó lên bạn để kiếm phản ứng. Họ sẽ nói một điều gây tổn thương rồi muốn spotlight chuyển sang bạn. Khi bạn im lặng đủ lâu, lời họ sẽ vang lại với chính họ. Nhiều người, trước khi phải nói thêm, sẽ nghĩ “mình không nên nói vậy.” Càng im lặng thì càng ngượng, và họ buộc phải rút lại. Họ nhận ra bạn không phải là miếng mồi. Nhưng khi bạn bật đèn soi và hỏi câu hỏi, “Ý bạn là muốn làm tôi xấu hổ sao? Bạn có ý nói đó để làm tổn thương tôi không?” — họ không cam tâm nói “vâng” với điều đó. Vậy nên họ phải sửa lại, phải chỉnh lại, phải nói: “Ồ không, không, ý tôi muốn nói là…” và đi theo hướng khác. Nếu họ cương quyết và nói, “Ừ, đúng, đó chính xác là điều tôi muốn nói,” bạn có thể chỉ cần nói: “Cảm ơn bạn đã cho tôi biết.”
Tôi hay nghĩ về mặt thần kinh học cái đang xảy ra ở đó. Khi bạn khiến ai đó thừa nhận họ gây tổn thương, tôi nhớ có vài nhà thần kinh học nói về khái niệm mâu thuẫn nhận thức (cognitive dissonance) — tức là sự khó chịu tinh thần do bạn buộc người ta phải nhìn vào gương và thấy chính cách họ vừa cư xử. Mọi người đều có một nhận thức về bản thân, và bằng hành động đó bạn tạo ra mâu thuẫn nhận thức: sự bất hòa giữa hình ảnh mình nghĩ về bản thân và hành vi mới xảy ra. “Tôi không nghĩ mình là người gây tổn thương.” Nếu tôi nói điều gì đó rất tổn thương rồi bạn hỏi tôi có chủ ý làm tổn thương không, bạn chạm ngay vào bản sắc của tôi. Tôi không nghĩ mình là kẻ ác. Không ai nghĩ họ đứng về phía xấu; ai cũng cho mình ở phía tốt. Vì vậy khi bạn hỏi vậy, tôi lập tức phải xác nhận — là tôi có phải là người cố ý làm tổn thương người khác không? Không ai muốn là như vậy. “Tôi không có ý làm thế. Tôi chỉ muốn khiến bạn lung lay một chút. Tôi chỉ muốn làm bạn đau.” (đôi khi đó là ý nghĩ họ tự nói thầm.)
Và lúc đó điều họ đang nghĩ và cảm thấy là: tôi muốn bạn đau như tôi đang đau. Tôi muốn bạn cảm nhận được quyền kiểm soát vì bây giờ tôi không có cảm giác kiểm soát. Tôi đang buồn, đang khó chịu. Nếu tôi có thể khiến bạn buồn thì tôi sẽ cảm thấy tốt hơn, hợp lý hơn với cảm xúc của mình. Một số người, đặc biệt là những kẻ thao túng, sẽ tức giận, nói điều gì đó làm bạn buồn, rồi quay lại bảo: “Tôi không hiểu sao bạn lại buồn thế. Tôi ổn mà. Tôi hoàn toàn ổn. Tôi không hiểu sao bạn lại buồn.” Và bởi vì họ vừa để bạn ở trong cảm xúc đó, họ đã chuyển cảm giác ấy sang cho bạn: “Tôi không thích cảm giác này. Giờ thì tôi sẽ đưa nó cho bạn.”
Và tôi hoàn toàn ổn.
Bạn đang nói gì vậy?
Cách đây lâu rồi tôi có chuyện ở phòng gym, tôi đang dùng một máy thì có một anh kia nói các máy đó là của anh ấy nên anh muốn dùng tất cả.
Rồi anh ta cứ tiến tới chỗ tôi.
Đó là cách đây rất, rất lâu.
Và anh ta thật sự hành xử rất vô lý.
Như, anh nói về việc giữ bình tĩnh — còn anh ta thì hoàn toàn không vậy. Cảm xúc bật lên chỉ trong khoảng 15 giây, anh ấy trông hơi già hơn một chút.
Và cơ bản là, hỏi tôi có muốn đánh nhau không.
Nó kỳ quặc đến mức tôi cảm thấy như một người quan sát.
Và thật sự, có ai khác thấy chuyện này không?
Không, chỉ có tôi và anh ta ở phòng gym.
Tôi cảm thấy như David Attenborough.
Tôi chỉ đứng nhìn, và vô tình tôi làm đúng điều bạn nói, là giọng tôi không đổi chút nào.
Tôi nói với anh ta như thế này:
“Tức là anh vừa hỏi tôi đánh nhau ở phòng gym à?”
Và càng trao đổi — vì tôi hỏi thật sự, với những câu hỏi thật lòng, tò mò.
Và ngay lập tức nó làm anh ta bớt phòng thủ.
Tôi nói: “Đừng làm thế với người lạ ở phòng gym.”
Giọng tôi rất trầm.
Ừ, nhưng đó chính là cách làm.
Là kiểu: “Anh ổn chứ?” — phải kiểm tra họ một chút.
Bởi vì hầu hết thời gian, khi nghe họ hét và nói những điều xấu xí, điều họ thực sự muốn báo hiệu là: tôi không ổn.
Luôn luôn có thứ gì đó khác đang xảy ra.
Tôi từng làm thế trước đây, khi ai đó nói điều tổn thương, tôi hỏi: “Anh/cô mong tôi sẽ phản ứng thế nào với điều đó?” Hay “Anh/cô muốn tôi phản ứng sao?” Hoặc “Anh/cô nghĩ tôi sẽ phản ứng ra sao?”
Và tôi chưa bao giờ gặp ai trả lời: “Ờ, tôi mong bạn sẽ nói một câu xúc phạm.” Thường thì họ rút lại lời, rồi cố giải thích cảm xúc của họ lúc đó.
Bởi vì họ không biết cách thể hiện.
Nhưng nếu tôi có thể tạm gác sự bực bội sang một bên, như bạn đã làm, và hỏi: “Anh đang hỏi tôi đánh nhau thật chứ?” — kiểu “anh có ổn không?” — thì đột nhiên sự bực bội của bạn tan biến.
Bạn đã thay đổi hoàn toàn khung nhìn.
Chắc chắn rồi.
Bởi khung mà họ muốn là hung hăng.
Có thể đó là ngôn ngữ hay khung mà họ biết để giải quyết vấn đề.
Nhưng khung của bạn trong tình huống đó chuyển thành tò mò, như kiểu “chuyện gì đang diễn ra vậy?”
Ừ, bất cứ khi nào bạn có tư duy không phải để chứng tỏ điều gì mà để học hỏi điều gì.
Và lúc đó bạn hoàn toàn có thể cố chứng tỏ ai hơn ai: “Cái quyền gì mà mày đang nói với tao?” Bạn có thể chơi kiểu đó.
Thay vào đó bạn thực sự tò mò: “Chuyện gì đang xảy ra ở đây?”
Những câu hỏi mạnh mẽ ở chỗ đó.
Những câu hỏi khiến người có ý hung hăng với bạn mất thế.
Bởi vì họ không tìm kiếm kiểu phản chiếu đó.
Họ không muốn nhìn thấy sự xấu xí mà mình đang thể hiện.
Nhưng bất cứ khi nào ai đó rất hung hăng, tôi có rất nhiều người kể: “Có người nói điều này với tôi rất xấu và tồi tệ.” Họ tìm kiếm một câu đáp trả nhanh, mà tôi có thể đưa cho họ.
Nhưng nếu họ thật sự quan tâm đến mối quan hệ, tôi sẽ nói: “Ok, giả sử người ta nói với âm lượng bình thường. Nhu cầu của họ là gì? Họ thực sự đang cảm thấy gì?”
Bởi nếu bạn chỉ đáp lại phản ứng bên ngoài, bạn sẽ không nghe được tận gốc vấn đề.
Và tất cả chúng ta đều có những điểm bị kích hoạt.
Cũng vậy. Tôi chắc chắn cũng có.
Tôi không thể nói gì nữa.
Tôi sẽ kể bạn một trong những điều giúp tôi nhiều nhất, nếu ai muốn cải thiện mối quan hệ cá nhân với bạn đời hay bất cứ ai: thứ nhất là hiểu và thừa nhận trước.
Rồi mới đến sự bực bội.
Nếu tôi đáp lại bằng bực bội trước, tôi sẽ thua mỗi lần.
Vậy nên là thừa nhận.
Nói rằng: đương nhiên anh/chị sẽ cảm thấy như vậy.
Hoàn toàn hợp lý. Tôi hiểu vì sao anh/chị cảm thấy thế.
Công nhận rằng họ được phép cảm thấy như vậy.
Nếu không thì đối tác sẽ cảm thấy mình “quá mức”, và nếu họ nghĩ mình quá mức thì họ sẽ rời đi. Đó cùng một cảm giác bị bỏ rơi.
Vì vậy nếu tôi có thể khẳng định rằng “anh/chị không quá mức”, tôi có khả năng và có thể mềm dẻo trong mối quan hệ này bởi vì tôi cũng không thể luôn là phiên bản tốt nhất của mình.
Nhưng nếu tôi có thể cho bạn một không gian an toàn để bạn được lộn xộn và tôi cũng được lộn xộn, thì mối quan hệ đó sẽ bền hơn.
Thứ hai, hiểu rằng “reset” là lá bài chủ của bạn — yêu cầu được làm lại.
Nếu tôi nói: “Được rồi, tôi nói không đúng. Cho tôi thử lại được không? Tôi nói chưa hay lắm, phải không? Tôi có thể làm tốt hơn.”
Ngay khi tôi bắt đầu và xin được reset, tôi chưa bao giờ bị ai từ chối.
Chẳng ai nói: “Không, không, phải giữ nguyên như vậy ngay bây giờ. Tiếp tục thất bại đi.” Giống như trong một trò chơi điện tử — tại sao bạn cứ chơi nếu biết mình sẽ thua? Bạn sẽ restart, thử lại.
Vì vậy cho bản thân và người kia sự khoan dung để bắt đầu lại là điều cần thiết trong giao tiếp.
Và thứ ba là chia nhỏ vấn đề.
Nhiều khi nếu ta có một cuộc nói chuyện lớn, người ta có thể mang chuyện quá khứ vào,
và chúng ta cứ thêm nó vào rồi chồng chất lên cho đến khi cảm thấy tuyệt vọng.
Nhưng nếu tôi có thể tách từng vấn đề ra và nói: tôi muốn nói về chuyện này, tôi muốn giải quyết điều trước mắt trước, thì mọi thứ sẽ ổn hơn nhiều.
Nếu tôi cắt nhỏ từng phần, nhìn ra nhu cầu và thừa nhận nó, tôi luôn thấy mọi chuyện tốt lên.
Và về điểm đầu tiên kia, về cách bạn tương tác với người bạn đời khi có xung đột, một trong những điều hữu ích nhất tôi nghe gần đây là một đoạn clip mà tôi đã xem về Brene Brown nói rằng khi cô ấy về nhà sau một ngày dài, cô sẽ nói với bạn đời mình rằng cô còn bao nhiêu “năng lượng” trong bình.
Tuyệt quá.
Và cô ấy sẽ quay sang bạn đời và nói: “Nghe này, tôi còn 10%. Hôm nay tôi không thể làm được chuyện này.”
Đúng.
Tôi nhớ mình đã xem clip đó và gửi cho bạn đời vì chính những từ ngữ đó có lẽ sẽ giúp nhiều mối quan hệ của tôi, tức là trước tiên là diễn đạt đang ở trạng thái nào.
Hay quá.
Và tôi không nghĩ ai đó khi nghe, thành thật mà nói, “tôi chỉ còn 10% năng lượng hôm nay” lại đáp: “không, tôi muốn làm ngay bây giờ”.
Chính xác.
Việc dùng phần trăm trong cuộc trò chuyện cực kỳ hữu ích, cả trong mối quan hệ như Brene nhắc đến, kiểu nói “này, tôi còn 10%, bạn còn 40%, ta ghép lại sẽ xoay xở được”. Ít nhất tôi biết bạn đang ở trạng thái nào.
Cũng vậy ở nơi làm việc, đúng không?
Tôi khuyến khích là khi mọi người ở một cuộc họp và họ đưa ra một ý tưởng, thay vì nói “còn nếu…” vì chuyện xảy ra thường là mọi người bắt đầu phá ý tưởng đó. Họ bắt đầu chĩa mũi dùi vào nó vì đó không phải ý của họ, nên cần dìm nó xuống.
Nhưng nếu người ta đến và nói, “nhìn này, tôi có 30% của một ý tưởng”, thì điều kỳ diệu là mọi người khác lại muốn tham gia.
Vậy nếu tôi nói, “Này Steve, tôi có 20% của ý tưởng này, tôi cần anh giúp phần 80% còn lại”, đột nhiên anh sẽ nhận là “ôi, tôi làm được chuyện đó”. Và mọi người bắt đầu xây nó lên thay vì cố xé rách.
Hoặc ngay cả trong cuộc nói chuyện, nếu tôi nói, “nhìn này, tôi biết tôi sẽ không có từ ngữ hoàn hảo. Tôi chỉ có khoảng 60% thôi.” Ít nhất đó là tôi xác nhận rằng tôi biết những gì mình nói có thể không phải lúc nào cũng là điều đúng nên nói.
Ước gì tôi làm điều đó nhiều hơn.
Đây, tôi nghĩ chính là clip tôi đang nói tới.
Ừ, ừ, ừ.
Là Tim Ferriss.
Mọi người nói hôn nhân phải 50-50. Đó là chuyện vớ vẩn nhất tôi từng nghe.
Không bao giờ là 50-50.
Đúng vậy. Chưa bao giờ.
Vì vậy điều chúng tôi làm là định lượng xem mình đang ở đâu. Nếu Steve về nhà và anh ấy nói, “tôi còn 20.” Chỉ xét về năng lượng thôi. Chỉ năng lượng, sự đầu tư, lòng tử tế, kiên nhẫn — tôi ở mức 20.
Và tôi sẽ nói, “Tôi bù cho anh. Tôi lo phần còn lại cho anh, anh bạn ơi. Tôi sẽ gánh 80.”
Đôi khi chúng tôi về nhà — điều chúng tôi đã làm nhiều — mẹ tôi bị ốm. Và tôi sẽ nói, “tôi còn 10.” Và Steve, cách đây hai ngày, bảo, “tôi đang ở mức 25 ổn định.”
Vậy chúng tôi biết là phải ngồi xuống bàn bất cứ khi nào tổng hai người còn chưa đủ 100 và tìm một kế hoạch tử tế dành cho nhau.
Ôi, tôi thích điều đó.
Ừ.
Bởi vì vấn đề là, hôn nhân không phải là thứ 50-50. Một mối quan hệ bền vững hoạt động khi bạn có thể gánh phần 20 của họ hoặc họ có thể gánh phần 20 của bạn. Và khi cả hai cùng có 20, bạn có một kế hoạch để không làm đau nhau.
Thật tuyệt. Đó là lỗi mà tôi đã mắc nhiều lần.
Ồ.
Bởi vì tôi cố giải quyết vấn đề lớn bằng 10.
Đó là sai lầm chúng ta mắc hằng ngày.
Ừ.
Ý tôi là, với tôi và Sierra, thường nếu chúng tôi đang tranh luận thì các cuộc tranh luận kết thúc khá nhanh. Nhưng những cuộc kéo dài thì đôi khi, bạn biết đấy, tôi đơn giản là không muốn. Tôi có thể đưa ra một lời xin lỗi. Bạn có thể đưa ra một lời xin lỗi. Và tôi lúc đó không cảm thấy. Tôi không muốn xin lỗi ngay lúc này. Sau này thì có thể, nhưng ở khoảnh khắc đó, tôi còn nhiều bực tức trong người và chưa sẵn sàng.
Và vì vậy điều xảy ra với tôi và điều đã giúp ích rất nhiều là khi tôi tức giận tới mức đó và không muốn nhượng bộ, tôi sẽ nói, “pin tôi đang ở vạch đỏ.” Chúng tôi nói “ở vạch đỏ” như trên iPhone. Một khi tôi biết mình ở chỗ đó, chúng tôi biết phải tạm dừng, vì nếu không thì bạn sẽ cãi nhau hai tiếng đồng hồ và bây giờ bạn đã nói những điều tệ hơn nhiều mà rồi bạn sẽ phải xin lỗi vì chúng.
Và vì vậy thường thì càng nhanh bạn xin tạm dừng càng tốt. Nếu bạn muốn biết một mối quan hệ giao tiếp tốt đến đâu, hãy xem họ xin dừng bao nhiêu lần. Bởi vì những khoảng dừng, ý tôi là, giá trị bạn nhận được chỉ bằng một phút ngưng lại. Và thậm chí năm phút quay lại với nhau, bạn đã có tâm thế khác, kiểu “được rồi, bắt đầu lại thôi”, như một khởi đầu mới. Tại sao bạn để ai đó trên sân suốt ba tiếng mà không cho họ nghỉ? Bạn nghĩ bạn có thể làm vậy về thể chất, nhưng bạn không làm được về mặt tinh thần.
Nếu muốn biết chìa khóa của một mối quan hệ, chỉ số giá trị nhất là: chất lượng của cuộc trò chuyện tương đương với chất lượng của mối quan hệ. Nói cách khác, chất lượng mối quan hệ bằng chất lượng giao tiếp.
Bạn nhìn vào tất cả những cặp đang ly hôn, hay những cặp ở trạng thái tồi tệ, đó là bởi vì họ ổn với mặt tích cực, nhưng họ không biết xử lý mặt tiêu cực. Vậy nên đó không chỉ là việc “chúng ta có thể nói về chuyện vui vẻ hay không?” Tôi nói chuyện với những đôi vợ chồng lớn tuổi đã kết hôn 50 năm. Tôi hỏi họ bí quyết là gì. Không phải là “có thể hạnh phúc khi vui vẻ không?” Mà là “bạn có thể ngồi cùng nhau chịu đựng những chuyện khó được bao lâu? Bạn có thể ở trong lúc buồn bã được bao lâu?” Bởi vì những chuyện đó sẽ xảy ra.
Và tôi thấy rất nhiều người, có rất nhiều người đã liên lạc với tôi hay nhắn tin và họ đang trong quá trình ly hôn hoặc đã ly hôn. Và bạn nhận ra rằng thường họ không phải là hết yêu; họ hết giao tiếp. Họ ngừng nói chuyện với nhau.
Tôi nghĩ đó là một trong những huyền thoại lớn ta được bán khi bước vào mối quan hệ đầu tiên: chúng ta nghĩ rằng dấu hiệu của một mối quan hệ tốt là không có xung đột.
Nhưng nếu bạn từng ở trong một mối quan hệ lâu dài, tôi nghĩ theo thời gian bạn sẽ nhận ra rằng không phải vấn đề là lượng mâu thuẫn.
Mà là cách người ta quản lý những mâu thuẫn đó.
Tôi đọc một câu nói, và tôi chưa bao giờ quên, nói rằng bạn có thể dự đoán sức khỏe lâu dài của một mối quan hệ bằng việc mỗi vết thương lành lại đạt 101% hay 99%.
Tức là, những xung đột của bạn có làm bạn mạnh hơn không?
Ừ.
Và nếu tôi nhìn lại những xung đột mà tôi đã có với bạn đời của mình, người mà tôi đã ở bên lâu rồi, tôi thấy, thực ra nó đã làm sâu hơn những rễ.
Ừ, phải như vậy.
Nó đã là mâu thuẫn mang tính xây dựng, bạn biết đấy, điều đó đã khiến chúng tôi mạnh hơn.
Và một phần là vì nhiều điều mà bạn nói đến, như là cố gắng không thắng mọi cuộc tranh cãi.
Đúng.
Và tất cả những điều trong cuốn sách của bạn.
Ừ, đó là những gì Sierra nói.
Dù thế nào đi nữa, mâu thuẫn cũng tốt.
Bạn cần có mâu thuẫn trong mối quan hệ để phát triển.
Hiếm khi bạn có thể trưởng thành một mình.
Nó phải mang tính quan hệ.
Hoàn toàn đúng.
Phải có người khác.
Tôi có thể đọc một cuốn sách về cách làm điều gì đó, nhưng cho đến khi tôi thực hành, đó là một trò chơi hoàn toàn khác.
Vì vậy tôi học theo quan hệ với những việc và với người khác và với những hoàn cảnh, nhưng chắc chắn là phải có mối quan hệ.
Ý tôi là, không còn cách nào khác.
Bạn phải có mâu thuẫn nếu muốn tốt hơn.
Và tôi đã thấy quá nhiều lần những người đó ôm mặt vào tay, họ không biết nói chuyện với nhau vì họ đã từ bỏ việc cố sửa chữa, nhưng họ lại toàn đổ lỗi.
Và khi bạn cố gắng gỡ bỏ những gì cần phải làm, điều đó lại khiến mọi thứ càng khó hơn vì có quá nhiều năm mà lẽ ra có thể được hàn gắn nhưng đã không có.
Và đến lượt nó, điều đó thực sự làm tổn hại mối quan hệ.
Tôi đọc một nghiên cứu gần đây rằng yếu tố dự báo lớn nhất về phúc lợi của đứa trẻ trong mối quan hệ của cha mẹ không phải là họ có còn kết hôn hay ly hôn.
Mà là cách họ xử lý xung đột.
Ý tôi là, có bao nhiêu người có cha mẹ vẫn ở bên nhau nhưng cãi nhau tệ đến mức, ồ Chúa ơi, chắc có lẽ họ không nên ở bên nhau nữa.
Hoặc những người đã ly hôn nhưng giao tiếp rất tốt.
Và họ không bao giờ đặt con cái ở giữa hay dùng con như người đưa thư giữa hai người.
Nếu làm được điều đó, bạn có thể thay đổi toàn bộ hướng đi của cuộc đời một đứa trẻ.
Đến một lúc nào đó, chúng ta phải tha thứ cho cha mẹ mình, phải không?
Ừ, đó là sự thật.
Như bạn nói, họ cũng từng là trẻ con, được nuôi dạy bởi cha mẹ.
Đây là lần đầu họ làm điều đó.
Bạn có một cuốn sách bài tập sẽ ra vào ngày 10 tháng 3 có tên The Next Conversation Workbook.
Ừ.
Practical Exercises for Arguing Less and Talking More, cuốn đó thực sự chuyển mọi thứ bạn đã viết thành một khung hành động có thể thực hiện được cho những người thực sự muốn biến những thói quen này thành một phần của cuộc sống.
Tôi sẽ để link ở phía dưới.
Nó có đặt trước được không?
Ừ, có.
Sẽ có link đặt trước.
Vậy chúng tôi sẽ đưa link đó vào phần mô tả bên dưới.
Bạn cũng đang làm mấy thứ AI, tôi nghĩ điều đó thú vị.
Ừ, cảm ơn.
Cái gì thế?
Tôi sắp phát hành một AI chỉ chứa nội dung của tôi.
Nó có sách của tôi.
Nó có podcast của tôi.
Nó có mọi clip mạng xã hội của tôi.
Tất cả đều có.
Và đó là một mô hình ngôn ngữ nhỏ để mọi người đều có thể có chuyên gia giao tiếp cá nhân 24/7.
Đó là thứ mọi người có thể luyện tập.
Điều tôi thích nhất là, giả sử bạn nói, tôi sắp vào một cuộc họp quan trọng và tôi muốn nghe thật tự tin.
Tôi có thể làm gì?
Hoặc tôi sắp phải nói chuyện với vợ/chồng tôi, người ấy không lắng nghe hoặc đang rất buồn.
Tôi có thể làm gì?
Bạn áp dụng ngay lúc đó và nó sẽ đưa ra cách nhìn khác, một cách nhận diện khác từ góc nhìn khác.
Hoặc điều mà tôi thích làm là bảo nó đóng vai sếp, làm sếp của tôi thật khó tính và kiêu ngạo.
Và chúng ta làm một bài tập về cách phản ứng với tình huống này.
Và bạn kiểm tra xem phản ứng đó có phải là phản ứng tốt nhất không?
Và cho phép nó tạo ra một cách luyện tập khác để chuẩn bị cho những tình huống mà có thể bạn cần sẵn sàng.
Bởi vì có người cần chuẩn bị cho phản ứng khó khăn.
Tôi cũng sẽ để link đó bên dưới.
Ừ.
Mọi người có thể thử chơi với nó và đăng ký.
Tôi rất phấn khởi.
Chúng tôi có một truyền thống kết thúc là khách cuối cùng để lại một câu hỏi cho người tiếp theo.
Câu hỏi để lại cho bạn là, bạn nóng lòng muốn gặp ai nhất và tại sao?
Ồ, câu hay đấy.
Người tôi rất muốn gặp ngay lúc này có lẽ là Brene Brown.
Ồ thật sao?
Thật sự là, việc bạn nhắc đến cô ấy—
Lý do là tôi biết cô ấy đã ở trong lĩnh vực này lâu rồi.
Và tôi cảm thấy khi cô ấy chia sẻ thì rất chân thành.
Không có gì phải nghi ngờ là cô ấy thật.
Ừ.
Cô ấy chân thực và sống động, càng thật càng tốt.
Cô ấy cũng là fan của Texas Longhorn, mà tôi cũng là fan.
Nhưng tôi cảm thấy, và đây chỉ là cảm nhận cá nhân, tôi bị đẩy vào lĩnh vực này.
Và bạn luôn tìm những người làm mỏ neo cho mình trong cuộc sống, những người bạn muốn xem như một người cố vấn.
Và đó là người mà tôi cảm thấy đã có mặt trên đời, biết nhiều điều và có kiến thức đáng tin cậy giúp được rất nhiều người.
Cô ấy chắc chắn là chân thật.
Cô ấy tuyệt vời.
Ừm, nếu người ta chưa mua cuốn sách của bạn, mà hầu như chẳng còn ai chưa mua cả,
nhưng nếu vẫn còn vài người ngoài kia chưa mua cuốn sách này, tôi rất khuyên họ nên mua.
Tôi nghĩ tôi đã đưa nó vào bộ sưu tập WH Smith của mình ở Anh.
Bạn đã làm.
Cảm ơn rất nhiều.
Thật là một thành công vang dội.
Nó thành công trên hai phương diện.
Là doanh số và là tác động.
Cảm ơn.
Và nó cũng vô cùng dễ tiếp cận.
Nó không phải là một cuốn sách khoa học phức tạp.
Và nó được viết dành cho những người bình thường đang trải qua những vấn đề rất thực, dễ đồng cảm và bình thường.
Và tôi nghĩ đó là lý do nó thành công đến vậy.
Tôi nghĩ bạn tiếp cận những thử thách này từ một góc rất thực tế.
Và có lẽ đó phần nào là lý do tại sao nó lại được
đón nhận một cách tuyệt vời và dễ đồng cảm đến vậy, bởi vì, bạn biết đấy, bạn là một luật sư tranh tụng đang mang những điều này đến với đại chúng,
nhưng bạn không phải là một học giả tiến sĩ mà có thể đã dựng lên bức thành vì cả đời chỉ sống trong học viện.
Và tôi nghĩ cách bạn truyền đạt rất dễ liên hệ và vang vọng, nên không có gì ngạc nhiên khi bạn đã trải qua một chuỗi thành công ngoài tưởng tượng trong vài năm gần đây.
Thật phi thường.
Thật điên rồ, điên rồ, tuyệt vời.
Vậy nên chúc mừng và cảm ơn từ tất cả những người mà bạn đã mang đến một chút ánh sáng.
Bạn đã trao cho họ chút thông tin để trao quyền, để họ có thể sống cuộc đời mà họ xứng đáng được sống.
Đó là điều đặc biệt, Jefferson.
Tôi cảm kích điều đó.
Cảm ơn, Steve.
Nếu có điều gì chúng ta cần, thì đó là sự kết nối, nhất là trong thế giới mà chúng ta đang sống ngày nay.
Và đó chính xác là lý do chúng tôi tạo ra những thẻ trò chuyện này.
Bởi trên chương trình này, khi tôi ngồi với khách mời và có những cuộc trò chuyện sâu sắc, thân mật, điều kỳ diệu này xảy ra hết lần này đến lần khác.
Chúng tôi cảm thấy kết nối sâu sắc với nhau.
Vào cuối mỗi tập, khách mời tôi phỏng vấn sẽ để lại một câu hỏi cho khách mời tiếp theo.
Và chúng tôi đã biến những câu hỏi đó thành những thẻ trò chuyện này.
Chúng tôi còn bổ sung những thẻ “twist” để làm cho cuộc trò chuyện của bạn thú vị hơn nữa.
Và còn rất nhiều bất ngờ khác dọc đường với các thẻ trò chuyện.
Đây là ấn bản hoàn toàn mới.
Và lần đầu tiên, tôi đã thêm vào bộ này một thẻ vàng, đó là một câu hỏi độc quyền từ tôi.
Nhưng tôi chỉ để thẻ vàng trong đợt phát hành đầu tiên của các thẻ trò chuyện.
Vậy nên hãy lấy một bộ ngay trước khi các thẻ vàng phiên bản giới hạn hết sạch.
Truy cập liên kết trong phần mô tả bên dưới.
– 第一是真誠。
而「在場」是最極致的真誠表現。
– 好的,說到這點,
我會在螢幕上播放那段在網路上爆紅的麥莉·賽勒斯(Miley Cyrus)和艾米·坎貝爾(Amy Campbell)的影片。
– 喔,我還沒看過這個。
– 看起來很痛苦。
– 第二。
– 減少分心與干擾。
三,不要過度解釋。
– 第四。
– 要知道如何處理他們的悲傷。
我會詳細說明這些。
但第五,你必須知道如何應對自戀者和使用煤氣燈操控手法的人。
– 我該怎麼做?
– 讓我來示範。
– 首先,你需要掌握時機。
– 對很多人來說,那有點讓他們大吃一驚。
– 傑佛遜·費雪回來了,
這位董事會認證的審判律師,
正在運用他在衝突解決與溝通上的專長,
– 教導夫妻、朋友、員工,
– 以及介於兩者之間的每一個人,
如何掌握艱難的對話。
– 真相是這樣的:
你必須投資在你的溝通上。
如果我在工作上不說出該說的話,
我會失去那個升遷機會。
感情關係也是一樣。
大多數的關係並不是因為不再相愛才瓦解,
而是因為失去了溝通,
因為有一百個時刻本可以修補,但沒有發生,
因為你說,啊,這太愚蠢了,太小事了。
最近有一項研究顯示,
在父母關係中,預測孩子福祉的最大因素,
並不是父母是否已婚或離婚,
而是他們如何處理衝突。
但人們確實害怕他們所處的衝突,
因為他們不知道該說什麼。
因此我想幫助他們在這方面感到被掌控、感到有自信。
而這包括知道像是「一定要對」這件事被過度高估了。
如果我一開始就以挫折或憤怒回應,
我每次都會輸。
或者如果你想知道如何處理侮辱、居高臨下、輕視,
你首先要做的就是…
那是我犯過好幾次的錯。
給我 30 秒鐘的時間。
我想說兩件事。
第一,非常感謝你們每週收聽並關注這個節目。
這對我們所有人意義重大。
這真的是一個我們從未夢想過、也無法想像會到達的地方。
但第二,這個夢對我們來說感覺才剛開始。
如果你喜歡我們的內容,
請成為那 24% 定期收聽這個 podcast 的聽眾之一,並在這個應用程式上追蹤我們。
這裡有個承諾我要對你做出:
我會盡我所能,讓這個節目現在與未來都做到最好。
我們會帶來你想讓我對談的來賓。
我們也會繼續做所有你喜歡這個節目的事情。
謝謝你。
– 傑佛遜·費雪。
你職業上是做什麼的?
你會怎麼描述你的職業?
– 我是以庭審律師為業。
– 那是什麼意思?
– 那表示我協助當事人處理法律方面的需求。
我在個人傷害領域取得董事會認證。
那是人們受傷時的案件。
我打庭審。
也就是說有些律師從來不進法庭,
而我會走進法庭。
– 你會站在法官和陪審團面前?
– 有法警。
是的,你有法官。
我有陪審團。
我有法庭速記員。
我有法警。
我有對方律師。
法庭上有人在場,
你試圖說服那些人接受你的觀點以取得特定的結果。
我替當事人的事實主張辯護,為了得到他們想要的結果。
– 那為什麼你覺得寫一本關於對話、如何說話、如何從與重要的人交談中得到你想要的東西的書很重要?
– 因為我一次又一次看到,當我在訓練一位客戶──我就是這麼稱呼──並為他們準備交叉質詢、訊問(deposition)時,他們真的不知道如何參與衝突。
我想不到有哪個職業比律師(或許除了拳擊手或某些 UFC 選手)更深陷在衝突之中,並且實際面對衝突、傾聽衝突,而審判律師就是其中之一。
所以,沒錯,我的工作是根據當事人的事實為他們爭取想要的結果。
我寫那本書及其適用之處,是因為我把很多我教每位客戶的課程放進那本書裡,因為我在準備他們面對交叉質詢時會發現,等一下,他們對所處的衝突感到極度恐懼。
因為大多時候,這是他們一生中最情緒化、壓力最大、最不知所措的時刻。
他們處在從未有過的境地,
他們不知道那是什麼感覺,
他們只在電視上看過而已。
因此我的工作就是牽著他們的手告訴他們,這就是我們要怎麼做。
– 那這如何適用在一般人的生活上?
– 人們以為任何爭論或對話的目標就是要贏。
法庭也一樣。
他們說你要贏得庭審。
我見過很多次明明我幫他們得到想要的結果,卻發現問題仍然存在。
他們仍然想要那個道歉。
如果有人當時說了一聲「對不起」,一切原本都可以解決,就不會有案件。
所以我發現對於日常的人來說,
我的工作與熱情是幫助他們進入衝突並能說:「我在這裡感到被掌控、感到有自信。現在我知道自己在這件事上要怎麼做,因為我以前做過。」
這不是一種天生就會的技能,
而是必須學習的技能。
你覺得這種差異和結果會是怎樣?
如果我在這方面成為絕對的大師,我的人生會怎麼改變?
你知道的,如果我從零開始,然後學會處理衝突、應對難相處的人、應付對我玩煤氣燈(gaslight)的人、應付自戀者之類的一切,
我的生活為什麼會不同,會在哪些領域不同?
其實影響相當大。
對,首先你會在任何你想去的人生領域裡,擁有超出必要專業以外的裝備。
人們覺得溝通是零成本的。它是有代價的。
如果我在那段關係裡不敢發聲,代價是我自己的價值感受受損。
如果我在工作上不說該說的話,我可能就失去了那個升遷機會。
一切最終都有代價要付。
如果你把每次沒說出口的東西想成餐廳的收據——每一次都是我因為選擇說或不說而沒有把某樣東西放進我的人生的帳單——當你意識到如果我能自信地說話,那就是我多得到一點;如果我能有控制地說話,那就是我多得到一點。
第二個好處是,你會發現「要證明自己是對的」這件事被高估了。
如果你跟我說天空是紫色的,去吧,Steven,你隨便說。
這不需要觸及我對自我或任何看法的定義。
我覺得我們變成了意見製造機——社群媒體就是用來讓你對很多事表達意見,而那些事多半很少真正影響到你。
如果你能心安理得地知道「我不需要同意你就能理解你」,那就能很自在了。
你有意見,我不一定要回一個;你說了什麼,我可以選擇完全不說話。
對很多人來說,這簡直顛覆他們的想像:你是說我不需要回應嗎?
不,你不必說什麼。
如果有人講得很快,你可以講得很慢。他們忘了你擁有完全的自主權。
當你意識到是你在掌舵,你就掌握了自己的人生。
但那麼正義呢,Jefferson?
你知道正義,比如這個人冒犯我、說了不對的話、或者在推特上回我一些不正確的東西——我要糾正紀錄,為了正義。
我想我們每個人都有一種與生俱來的正義感。我們希望事情公正、正確。正義是一個內在的價值,對很多人來說很重要,而且有理由。
你可能會說:「他們錯待我,這不對。」沒錯,這些感受都合理。問題是,你想背負這種感覺多久?
因為我可以選擇放下,也可以選擇說出來。
我並不是說你要小心翼翼、不敢說話、當個壁花。不是那樣。我是說你要以受控的方式說出必要的話,用一種在傳遞「我說這話是因為它應該被說」而不是「因為我非說不可」的方式去表達。
很多人會覺得「有些事應該被說出口」,但也許你不是那個該說的人;也許現在並不是該說的時機,因為如果對方根本不願意聽,那又有何用?
我常說,要學會為自己挺身而出,首先得分辨誰值得你起身去做這件事。我不會為了不值得的事做出重大行動。
所以,正義當然重要,但當你覺得這個包袱非自己不可承擔時,很多時候別人對你做的事對他們來說可能毫不在意,卻對你來說是整個世界。
結果你可能背著一句話走了二十年——本來很久以前就可以說了、可以選擇放下,但你選擇承擔它。現在只有你一個人背著這個重量。
如果我要應對的是一個有權力的人,比如公司比我資深的人,或是在社交圈中地位比較高的人,
他們不斷貶低我、刁難我,甚至是我戀愛中的伴侶。那麼,什麼是能掌控自己溝通的人所具備的特徵?不會掌控的人又有什麼特徵?因為你說話時給人很從容、很有控制感,你刻意做了什麼來達到那種效果?
我想讓你配合我的節奏,來到我的頻率。人們錯在把情緒反應開到 11、過度激動。如果我情緒大爆發,我是在傳達我是個值得信賴、可靠、有自信的人嗎?還是我在傳達我已經不在狀態、不知道自己想要什麼、不能被信任呢?
當你情緒爆發時,大家會覺得你只是「情緒化」,突然間你說話的真相就沒那麼被信服了。所以有時情緒會妨礙你需要說的話,原因在於你的表達方式。
所以當我說我要用一種聽起來更有控制感的方式跟你說話時,就是我在放慢語速、降低音量。為什麼?因為我想把你拉到這個層次來。如果我能把你拉到這裡,我們就能討論更多、更棘手的事情,而不會覺得我必須急着說完。
所以如果你想和你關係中的某個人談話,或是那種在等級制度上比較高的人,可以這麼說,
當你能讓對方看到變化不會讓你慌張、當你能讓對方知道你不必急著處理這個情況時,人們會覺得你在給他們一種安定感。
換句話說,談話中大家都在尋找一個錨。
開會時,我們會聽那個像錨一樣的人。
他們通常說得比較少,是在觀察和聆聽的人,而不是總是告訴你該怎麼做的那種人。
那些人你不會去聽他們的意見。
如果你曾經聽過有人說,「你知道我覺得你該怎麼做嗎?」這句話有沒有讓你真的想照他說的去做?
沒有,因為他把那個主意變成他的了,現在是在告訴你該怎麼做。
如果我對你說「你不能這麼做」,你第一個想到的是什麼?
「我可以啊。」
這就是同樣的概念:我降低姿態,成為對話中的錨。
當你在法官面前打官司時,是否還有其他你會刻意注意的事,比如你的肢體語言、眼神接觸,或是那些你多年来學到、對傳達訊息很重要的東西?我說話的語氣好像我以前來過似的。請向我說明這一點。
走進房間時要像你以前來過一樣,彷彿其他人都是來參觀的。
所以我在每次審判前,會在陪審團、法官、大家進來之前先進去。
我會對自己說,這是我的客廳,其他人只是來訪。
然後我會摸摸椅子,手放在欄杆上,走來走去,佔據那個空間,去感受它,像是在說「我以前來過」。
當我能向每一位看著我的陪審員散發那種自信時,突然之間會讓他們冷靜下來。
他們會想:「我可以依靠誰?誰比較值得信任?誰比較有可信度?」
因為說服別人、為你的案件辯護,最終就是看誰比較有可信度。
所以當我不讓情緒把我打亂——我看過太多次法官對我不利的裁決,而我表現得好像那正是我想要的那樣。
我會表現得像是在說,「謝謝法官」。
陪審團其實不會知道有什麼不同。但我也看過其他律師在法官裁決不利時翻白眼或顯得沮喪。
陪審員會怎麼想?「喔,他們一定不希望我聽到這個資訊,這對他們的案子一定不利。」
所以如果你總是在那些你必須保持冷靜的情況下情緒化反應,某種程度上你沒有注意到誰在看你。
(插話)好,關於這點——
(回覆)當你說法官「對你裁決不利」時,你是指在審判期間,你提出某個請求時法官拒絕,是這個意思嗎?
沒錯。法官可能會說不。然後你會說,「謝謝法官」。
你要表現得像沒被擊倒,像那正是你預期之中的結果。
整個概念就是「這不會動搖我」。
很多時候你會在真實的法庭(不是電視上看到的)看到法官說:「律師,可以過來一下嗎?」
兩位律師都走上前,他們會進行一種只有律師能聽到、隔絕外界的簡短交談(bench conference)。
法官在那時可能會做一個決定,我們不想讓陪審團知道。
為什麼?因為那資訊可能會在某種程度上左右案件,讓他們無法保持客觀。
你必須注意律師在會談結束後怎麼走開。
如果有人看起來落寞、沮喪,那就傳達出:「喔,他們一定不希望我知道這個資訊」或「這對他們不利」的訊號。
我看過很多案件,有的律師對什麼都提出異議。
我的原則是:如果我真的只想提出一次異議,那就讓整個審判裡只有那一次。
對陪審團而言,異議代表你在阻止證據進入。如果你總是提出異議、一直提出異議,你就在傳達「有些資訊我不想讓你聽到」。
但如果我有把握只在真正對我案子重要的一次提出異議,這讓人知道「我以前來過,這件事不會決定或毀掉我的案子」。
一切都是關乎可信度。若他們不信任我,他們也不會信任我的當事人或當事人的案子。
(插話)我也覺得這讓我更清楚溝通有多少是非語言的。因為在那個例子中,你在談他們如何注意你的肢體語言以及你如何表達對某事的接受。對。如果你對那些異議顯得防禦,或在法官裁決時顯得被打敗,即便實際上沒有說什麼重要的話,這也會對你不利。
這是一個平衡:我要選擇因為個人自尊而反應嗎?還是我要保持更好的心態,為我的當事人辯護?
假設你是一名證人,立場和我相反,我在問你問題,而你說的某句話和我手上的證據相抵觸,與其讓自己慌張地說「你確定嗎,Barlow 先生?等一下,我這裡有份紙條」然後很激動地翻找,不如我平靜地指出「你剛剛說了這句話」,把手放在那張紙上,然後說:「你確定嗎?」
那瞬間會引起注意,讓人好奇發生了什麼事:「喔,這個律師很懂行,他很有自信,有種我稱為『在位感』的存在感。」
我不是要太前,也不是要退太後,我就在那個「恰到好處」的位置,就像爵士樂隊裡那種恰到好處的默契。
就像大家都跟上了節拍,大家都在拍子上,所以我不會急,也不會慢,我就是剛好在那個狀態裡。
在那個狀態裡,大家會說那是氣場嗎?
也有人會說是 swagger,對,也就是氣場。
不管在任何情境、任何事情上都可以有。我比較喜歡說「在節拍裡」,因為那讓我想到正確的時機就是我的時機,也就是我要以最真實、最誠懇的方式去對應當下。
如果你叫我念得很快,聽起來可能不太好,因為那不是我的個性。
所以如果我知道我是在依照我所堅持的價值去做事、說話,並且我在說「大家都只是來參觀一下,我以前來過這裡。你們不知道要去哪裡嗎?讓我帶你們。」然後我抱著那種心態,
人們會願意一直聽你說。他們會被那吸引,心想:「這個人怎麼知道他要去哪裡?我可以跟著他。」
以那樣的方式說話是一種自然的領導力,表達出「我知道我要去哪裡,我來過這裡」。
我覺得這對要參加重要會議或約會的人來說,是很好的建議。
也許提前到現場熟悉一下地點。
對,這樣你就不會多了像在找東西、找廁所那種慌亂的焦慮。
像是在想怎麼把 PowerPoint 投到螢幕上、或用 AirDrop 傳之類的事,這些我們都見過。
我任何時候要去演講都會這樣做。上週我在聖塔芭芭拉有場演講,我在預定上台時間之前就先過去看看。
我想看看房間長什麼樣子,想跟做視聽(AV)的人打個招呼、摸個面,看看他們怎麼安排。我想認識他們。
如果你真想成為更好的專業演講者,上台前跟台下的人聊聊天。記住他們的名字,這會讓你自然放鬆。記住他們的名字,問他們為什麼來,說「我很感謝你來,我很期待今天能和你分享」。
當你能進去和人接觸時,感受會跟你完全冷場走進一個房間不一樣,因為你會知道那邊的氣氛是什麼樣子的。
所以,提前去餐廳看看很好;不要帶手機更好。那種知道「我來過這裡」的感覺,能讓你有「我想歡迎你來到我的空間」的心態。
說到有氣場的人,你在事業和生活中一定遇過很多讓你覺得有氣場的人,對吧?
是的。
他們身上是什麼讓你覺得有氣場?
對我來說,是一種平和的頻率。我會想到那些讓你感到最自在的人——那種你覺得「我可以做自己、可以完全放下」的人。
對我來說,是我祖父母的家。一走進去,時間彷彿靜止。他們關心我,他們想知道我過得如何。就是那種感覺。
我可以講到那些看似有氣場、身上有種光芒的人;通常他們不會想要向任何人證明什麼。因為他們心裡有安全感,知道自己是誰、知道自己能做什麼,自然流露出魅力。
那相反的又是什麼呢?有時理解一件事,理解它的相反面會比較容易。
我會說,真誠的人、真實的氣場,如你所說,不是靠依附別人來獲得;那是沒安全感的人才會做的事。真誠的人知道「我在當下就很好」。
喔,你要趕?我其實不急。今天發生的就讓它發生。真的非得今天交嗎?還是明天也可以?如果非得…
如果節奏比較慢的話,我覺得這種——有很多所謂的「牛仔智慧」在這些事情上,我來自德州、來自南方,就是有種知道「對的時機會在該來的時候到來,不需要去逼它」的感覺。
所以,如果你要看相反面,氣場的相反就是不安全感:靠說別人名字來顯擺、非得馬上跟你搞熟、一定要向你證明我有多少錢,總之就是對別人樣樣討好、卻忽略自己。
有自己風格的人自然有氣場。為什麼?因為他們不在乎別人穿什麼,他們就是喜歡自己這樣穿。
我女兒六歲。要她我們挑好要穿的衣服?免了。她可以穿一件豹紋蓬裙、再戴太陽眼鏡,想怎麼穿就怎麼穿,你知道嗎?她覺得自己是世界上最酷的那個。我一輩子都不想奪走她那種感覺。
那些有時尚感、知道自己是誰的人,不用為了符合任何人的社會標準去看起來酷。他們在乎別人怎麼想嗎?通常有氣場的人是不在乎的。
有時你會遇到——我們在開始錄音前有談到,自從這本書出版以來,人們對你說了什麼?哪些章節最讓人印象深刻?你提到通常是關於如何處理困難的對話、如何跟難相處的人相處,對吧?
對。
而在社會上,有一個詞可以說是被過度使用了,就是「煤氣燈效應」(gaslighting)。
是的。
而我能找到的「煤氣燈式心理操控」的定義是,
煤氣燈式心理操控是一種心理操弄,一方故意說謊或操縱另一方,讓對方懷疑自己的現實感、記憶或心智狀態。
有人常跟你談論煤氣燈式操控嗎?
有。
現在你寫了這本書之後?
是的。
那你認為煤氣燈式操控是什麼?
這是一個被用得太頻繁的詞,我們幾乎得停一下再重新把它定義清楚。
對。
我這樣說好了。
煤氣燈式操控和說謊的差別。
說謊是在表面層次上,比如我可以跟你說,這不是銀杯,這是紅杯。
嗯,那就是謊言。
煤氣燈式操控則是,我在試圖把你的現實改造成我的現實。
我試著讓你懷疑別人(包括我)如何看你,甚至讓你懷疑你自己如何看待自己。
如果有人曾經問過:「我瘋了嗎?」「是我比較瘋嗎?」「是我?還是大家都有問題?」大多數情況下,你很可能正在被煤氣燈式操控。
事實是,我也當過操控者。
每個人都當過操控者,無論他們是否有意識到。
因為那種自我保護、戒備的感覺,不想讓別人知道自己生活中發生了什麼,所以我要誤導。
而煤氣燈式操控的目的就是改變你的現實,讓你懷疑什麼是真實、什麼不是真實。
所以我可能做了錯事,然後回家時知道自己做錯了,刻意向伴侶呈現一個現實版本,讓他們根本開始質疑自己所知道的,試圖替我避開批評或控制他們?
是的。
為了保護自己。
是自我保存。
比方說你和伴侶剛從晚餐回來,你的情緒很苛刻,可能是想轉移注意力,避開生活中其他的事。
你在批評她晚餐時分享的一個故事,你會說,為什麼你會這樣說?
她說,一切都好。
你說,好?不,那並不好。
你沒看到他們的反應嗎?
不,不,不,不。
聽著,我知道你不想聽,但大家都覺得你有點過頭,而我是那個必須告訴你的人。
你看,你會突然開始改變她當下的感受。
我也見過被對待的那一邊。
那不是那麼容易就修補回來的事,除非進行大量的關係修復,才能找到回到誠實的方式,問自己我們到底要如何在真實中同行?
因為在對話中你會離「徹底的誠實」越來越遠。
所以煤氣燈式操控不是輕描淡寫的事,但我也會說,人們常常把這個詞用錯了。
他們會把它當成一種說法,意思是「你說了我不喜歡的話,所以你在煤氣燈我」。
你知道,我們在吵架,你指出了某件傷害了你的事。
「喔,那是煤氣燈式操控。」
他們拿它當藉口。
那幾乎本身也是一種煤氣燈式操控。
完全正確,正是如此。
而且在奇怪的情況下,它還會反過來運作。
但想像一下我對你說了傷人的話,你說:「那真的傷到我了。」我說:「那只是我的界線而已。」「好吧,對所有事都要有界線吧。」或者說:「你只是想煤氣燈我罷了。」
你知道,我從沒遇過有人談論前任不說「我的自戀前任」,「我終於脫離了一段自戀的關係」。
幾乎從來不是我們的問題,總是對方。
所以有些字眼我們會在句子裡灑上一點,當作調味,而若從另一個角度看,那也是一種自我保護的表現。
看看他們所有的壞處,別看我的。
為什麼不去煤氣燈別人很重要?
我之所以這樣問,是因為現在正在聽的人大概都會想知道下一個問題:我該怎麼應對一個煤氣燈操控者?
是啊。
但這又是在逃避我們每個人都有的責任 —— 我們都有傾向,或在人生某個時刻曾經煤氣燈過別人。
是的。
我不認為我的聽眾只有被操控的一方。
沒錯。
從統計上講,很明顯,你們也可能是那些操控者。
那麼——為什麼不去煤氣燈別人重要?有沒有辦法避免在被逼到牆角時去煤氣燈某人?
不去煤氣燈別人很重要,因為每次你這麼做,你就越來越遠離真相:你感受的真相、你們關係的真相。
你把現實剝奪了那個人,而不是以徹底的誠實告訴他發生了什麼。
所以它會侵蝕關係,貶低對方的自我價值,在很多層面上,煤氣燈會偷走他們的現實。
這不是一件可以輕易還回去的事,除非做大量的努力。
當然這可以是有意的,也可以是無意的、自我保護的一種形式。
如果你覺得自己正在被煤氣燈,辨識的祕訣就是放慢對話的節奏。
如果我在對話裡保持不動,也就是說你可以對我說一些可能構成煤氣燈的話,讓我懷疑:「我——天啊,我真的說過那樣嗎?我真的傷到他的感受嗎?」然後我開始在腦中跳來跳去,試著改變我做過的事。
但如果我說:「史蒂芬,我的記憶不一樣,」然後就停住,那你可能會試其他方法,而我會重複說:「是的,我記得不一樣。」那就是站在你所知道的真相,而不是被別人牽著走,撐著讓人把你拉來拉去。
如果我去想——我想是在想所有那些我覺得自己可能對別人施行過煤氣燈效應的時刻,你知道,關係中退無可退,正在和某人爭吵的時候。
在我腦中很難分清那個字的差別,比如只是說出某件事不一定是真實的、或只是你的感知,跟所謂的煤氣燈效應之間的界線在哪裡。
在你心中,差別是出在意圖上嗎?
像說,如果我把我的現實版本告訴你——
對。
「我們在那個派對,你說了這句話,我看到那個人翻了白眼,然後就走開了,我覺得他很被冒犯,我覺得你冒犯到他了。」
對。
那跟我在煤氣燈操弄某人有什麼不同?
是說,說謊和煤氣燈操弄之間的差別,還是——
對,就像我在你舉的那個去派對的情境裡,某人說了話然後走開了。
如果那是你看見的現實,然後你把它傳達出去,這跟煤氣燈操弄別人的差別是什麼?
在於意圖。
就是意圖這件事。
而那個意圖是「我是掌控者,不是你」。
好。
所以你在試圖控制敘事。
你想同時當導演、製片和演員。
為你的議程。
沒錯。
為你自己的電影。
也是為了控制。
我是自己電影裡的角色。
我是主角。
而你需要人照你規劃的方式行事。
你需要他相信這樣。
你需要他照著做。
所以我越試圖去操控那個現實——而怪異的是,它會被操控到連你也開始相信。
那個虛假在某種程度上就變成你的事實。
很會說謊的人會說服自己那個謊言就是事實。
在你看來,有沒有某種類型的人比較容易被煤氣燈操弄或在對話中成為受害者?
焦慮型依附。
那些無法自行調節情緒、必須共同調節的人。
意思是,多數時候,男人——我們比較會自我調節。
給我一點時間獨處就好。
給我一個晚上。
給我一個小時。
讓我出去走走,我就能把自己調整回來。
在我經驗裡,多數女性不是這樣。
她們多半需要共同調節。
她們需要你也讓她們覺得好。
如果你不好,她們就無法好起來。
我們不好,我也不好如果你不 okay。
就是那種「如果你不好,我就不好」。
所以在很多情況下,她們需要你來幫她們冷靜下來。
她們比較不會自己調節。
因此,最容易被煤氣燈操弄的人,是那些需要共同調節的人。
有焦慮的人,焦慮型依附。
意思是,她們會問:「你還好嗎?」「你沒事吧?」「你需要什麼嗎?」「你真的沒事嗎?」
相對於比較迴避型的人。
還有第三類,通常比較沒有安全感的人。
那你覺得女性比男性更常被煤氣燈操弄嗎?
是的。
但女性也會對女性施行煤氣燈操弄,對吧?
當然。
但通常是男性比較——
當你在談論親密關係時,這是我的個人看法,根據那些讀過我書並給我回饋的人,對,絕大多數是女性。
我不是說這是什麼實證研究。
但我會說女性一樣有能力做出煤氣燈操弄。
女性當然也會操弄女性。
我要強調的是,大家都會在某種程度上施行煤氣燈,不論他們知不知道。
他們過去可能做過,而且很可能能想出過去某次自己在不知情下做過的例子。
但以我的看法,大多時候,是男人對女人這樣做。
我剛看過一些研究,顯示多項針對異性戀關係中的情緒虐待研究,女性在脅迫性控制下報告遭遇煤氣燈操弄的比率比男性高。
男性也會報告被煤氣燈操弄,但頻率較低,通常形式也不同。
至於職場相關資料,管理學與組織心理學的調查顯示,女性較常被質疑能力、被懷疑記憶,或經驗被否定。
在男性主導的領域工作的女性報告最高的煤氣燈經驗比率。
而有色人種女性報告被告知她們的知覺是錯的或被說成「你誤解了」的比例更高。
聽起來確實符合情況。
在醫療場域也是,女性較不會被相信她們的症狀。
女性的疼痛被低估。
女性在多種疾病(像心臟病、自體免疫疾病、注意力不足過動症與自閉症)上的診斷常較晚。
還有很多很多例子。
如果要我說誰做得比較多,我並不是要下那種標題說「男人比女人做得多」。
以我的經驗,通常是男性。
那這些資訊告訴我什麼?它告訴我聽起來差不多是這樣。
我確實認為,從追蹤我內容、聽我內容的人那邊,很多女性說,
「我覺得我在這個職場裡,他們在質疑我的能力。」「他們懷疑我做決策的能力。」「我沒被相信。」「我被貶低。」即便那甚至不是他們的經驗,只因為性別。
那些都是很真實的問題。
那是否代表那就是煤氣燈操弄?可能不是每次都是。
但如果我要說那是愚蠢的抱怨,那就錯了。那只是抱怨。
在很多方面,當你開始否認那個現實時,你就有了同樣的問題。
你知道嗎?
這些年來我聘過數千人。
我得說,當你沒有親身經歷別人的處境時,有時很難去理解他人的困境。
像你不是女人之類的話,就不可能完全理解。
那很難。
所以如果你自己沒親身經歷過,有時候你只能信他們所說的。
對。
或者你可以看數據或其他東西。
我得說,我確實遇過一些男性高層,他們對女性同僚非常輕視,這種行為和性別有百分之百的關聯。
我的意思是,這些年來我想到好幾個男性高管,我觀察到他們貶低或淡化、或者根本不給場中女性應有的認可,沒有其他原因,就是因為她是女人。
所以這確實是真實存在的。
當然,我得說並不是每個男人都是這樣。
但根據我的經驗,確實有一類特定的人,莫名其妙地會把職場或高層專業環境中的女性看得比自己低一等,僅僅因為她是女性。
所以當我聽你說,大多來找你談這些煤氣燈效應(gaslighting)問題的都是女性,這跟我看到的情況多少是吻合的。
我跟你說,從我出書到做內容,這些年來,從來沒有男性來找我說「我覺得我被煤氣燈操控了」。
總是女性。
從來沒有。從來沒有。
那關於處理自戀者的討論呢?
因為感覺這兩者有點是一回事。詞彙上也常常一起出現,但你有沒有男性來找你說「我覺得我的伴侶是自戀者」?
有。
真的?
有的。
通常是他們嫁給/娶了自戀者,或剛跟自戀者分手,但從來不是他們自己說自己是自戀者。
那你會怎麼對付一個自戀者,或一個反覆對你施行煤氣燈式操控的人?
假設是在工作環境。
嗯。
他們應該怎麼做?辭職嗎?
這當然是個選項,所以別把它排除。
好。
如果這份工作對你來說值得——因為問題是:你在這裡的目的為何?你是否打算永遠待在這裡?——那麼就需要設一些措施。
但你要做的是什麼?
就是限制互動,減少接觸,少說話,使用中性陳述。
如果可以的話,以各種方式,盡量減少實際接觸,例如我不必見你、我不必和你溝通。我知道你就在隔幾間辦公室的地方,對自戀者來說,這是個「要稱讚還是要挑釁」的遊戲:如果我不一直讚美他們,自戀者就會轉而挑釁,以製造爭執達到同樣的效果。
他們對於讓人沮喪感到高興,和對讚美感到高興一樣,因為兩者都給了他們相同的控制感。
我見過很多我領域裡的專家證人,我會稱他們是自戀者。
他們永遠不可能錯。
他們不具同理心。
當然,我也明白大家都有自戀傾向,你我都有自戀特質,而自戀是一種可以診斷的狀態,我想符合診斷的人比自己想的還多。
但日常要怎麼應對,就是先知道你在玩哪種遊戲,而這場遊戲你選擇不參與。
我知道我不必對那個人說什麼。
第二,拉開距離。
第三,使用中性陳述。
我會用像「這個我知道了」、「謝謝分享」、「已記下」之類的中性回應,這些話對方抓不到把柄、也無法藉此延伸談話。
當你想到這類人的典型特徵時,如果我要辨識一個可能會操縱你、要煤氣燈你的人,我該注意哪些行為?他們會怎麼做?
他們永遠無法為別人感到高興——只能為自己高興。
他們無法為你或其他人感到開心。
這種人如果你說:「你有看到史蒂芬剛拿了個獎嗎?是不是很棒?他才剛被提名什麼的。」他們會說:「嗯……我想那也還好吧。」然後就開始講自己。
他們永遠不會為別人高興。
他們總要想辦法把話題轉成為何世界對他們如此艱難、他們多可憐、世人都對他們不利、他們本來應該得到那些東西但沒得到之類的。他們會說:「我也做過這個,但沒人聽、沒人在乎。」他們有很強的受害者心態。
其次是受害者心態:一切事情似乎都以某種方式發生在他們身上。
第三,他們對他人沒有感受,不做情感共鳴。他們總是在意別人會怎麼看他們,對別人可能如何描述他們非常敏感。
所以他們會對你呈現一種面貌,對其他人又呈現另一種模樣。兩人關係可能很糟,但在自戀者面前,他們會對外呈現一副完美的關係,大家就會說:「你一定很幸運能嫁/娶到那個人。」你心裡卻想:「你開玩笑嗎?他們騙了所有人。」那是一個很無助的位置。
你有沒有被自戀者盯上、想要針對過你?
有。
有。
有。
我在法律界工作嘛,專家證人的意見對他們自己來說是不可置疑的。
「這就是我的意見,別人不能反駁。」即便我有另一位專家說完全相反,他們也一樣。
很多時候他們很居高臨下,你知道,那種「那很好啦」的態度,認為只有他們的觀點存在,質疑他的人很愚蠢。
通常露出端倪的就是我會覺得這個人根本講不通、講不理性。
他們在什麼算是合理的問題上永遠不會讓步。
我要這麼問。我會說,這通常是在證詞(deposition)中的情況。我會說,你覺得陪審團會喜歡那樣嗎?或者你覺得其他人會同意你的看法嗎?然後他們會在一瞬間改變,去迎合陪審團會怎麼想。
所以如果我要說:「你覺得那樣可以嗎?你覺得其他人會覺得那樣可以嗎?你覺得陪審團聽到這個會全部都同意你這種強硬立場嗎?」我每次都看過這種情形。只有當我提到其他人——他們在別人面前如何呈現自己——他們才會開始表演。因為他們知道群眾的看法就是一切。他們需要所有人喜歡他們、巴結他們。他們想讓自己的想法看起來是最棒的。所以他們會操縱情勢,像變色龍一樣,確保每個人都愛他們,至少在他們自己心裡是這樣。這不是一個合理的想法。
所以他們通常會改變自己的意見,讓它聽起來更討喜,儘管他們其實在證詞兩小時後就可以承認那些事了。
他們在房間裡通常比一般人說多還是少?多得多。嗯。
純粹只是缺乏安全感和自戀者之間有沒有一條細線?我在想的之一是,你之前說他們傾向把一切拉回到自己身上。我想到我認識的很多人,如果我們在談你的書很成功,他們第一個反應就是提到自己的書——他們會立刻把話題拉回到自己身上。我有些人我只是把他們歸類為有點不安全、在尋求認可的人。所以我想知道你覺得自戀行為和極度不安全感之間的界線在哪裡?
也許根本沒有界線。也許極度不安全就是自戀。兩者都有可能。
我會說並不是所有有不安全感的人都是自戀者,但所有自戀者都有不安全感。如果我要畫出某種界線,我會看他們是否對成長有興趣。缺乏安全感的人會尋找成長、尋求安全和依附。自戀者則不是在尋求與人建立依附關係,他們是在找人支持他們、取悅他們。因此他們對成長沒有興趣。對他們來說,他們已經學到該學的一切——「我是最棒的,我無法再進步了。」對我來說,這就是差別。
當你在生活中和法庭上對付自戀者時,為什麼他們無法把你當作獵物?你做了什麼防衛來阻止他們那些典型伎倆對你奏效?
我不去追逐他們的話。常見的錯誤之一是,自戀者(對於會用煤氣燈手法的人也是一樣)會挖一個坑,然後期待你去填。也就是說,他們會說些讓你氣惱的話,你會說:「不、不、不是那樣發生的,你難道不記得嗎?」然後你開始追著他們的話跑。接著他們又挖下一個坑,你繼續追,繼續追,結果精疲力竭。因為你一直在想辦法堵洞,而不是在進行真正的對話。
當我能夠給它一個非常清楚的定義、發出明確的信號,比如說「知道了」,我就會停在那裡。我會放下鏟子,和他們一起待在那兒。也許我只用中性的語句說一句「知道了」。我不需要追逐,不需要回應。對我來說,那些有自戀特質的人,一旦他們發現對你沒有辦法、你不會跟他們玩這套,他們就會去找別人。他們會去找別人。
如果有人來找你,是那種情緒上比較有毒的人,他們總有各種問題。他們來找你抱怨有個問題,你會說:「我現在真的沒辦法,等一下可以幫你。」結果十分鐘後發生了什麼?他們那個問題不見了,因為他們已經去找別人談了。
我在看 The Breakfast Club 那段 Dame Dash 的採訪——不知道你有沒有看過。Dame Dash 上節目是因為他申請破產,Charlemagne 坐在那兒。我其實採訪過他們兩個。Charlemagne 非常放鬆,偶爾就跟 Dame Dash 說他覺得對方破產了。然後 Dame Dash 很衝動,急著證明自己沒破產,拼命列出各種理由來反駁,真的就是在為自己吹噓。我覺得那段影片很有趣,應該是近一年內出的,因為在我看來它示範了如何面對一個自我膨脹的人。
Charlemagne 就是不改變狀態。無論音量多大、情緒多激動、甚至當對方開始說些相當私人化的侮辱,Charlemagne 的態度、語氣和姿態都不會改變——一副不為所動、不動聲色的樣子。你可以看得出那對方非常被激怒、很想激起反應,但你就是無法觸及到這個人。Dame 看起來真的很惱火,他試著說更冒犯的話:「你是這個、你是那個……」很有趣的是,我今天早上在看那段時,覺得它很呼應你說的——就是不要跟著他們走,不要跟隨他們。因為他們想讓你跟著去到某個地方,他們想跟你起衝突。
如果你只是拒絕改變,死守自己的觀點,那看起來還蠻有趣的。
他們就是想要激你。
對。
我記得小時候我坐在副駕駛,他在開車。
你有沒有遇過那種情況,坐在副駕駛,有人緊緊貼在你車後保險桿那種?
我會從側鏡看過去,然後開始替他緊張。
有人真的緊貼在他後面。
我是說,像上了發條一樣,他總會這麼做,在德州那些路上有路肩。
他不是加速或生氣,而是會把車靠到路肩上。
他每次都會說一句話。
他會說:「去吧,做你那套去。」每次他都會對後視鏡裡的人這麼說。
就是那種毫不在意的樣子。我覺得很多人都會路怒症,很多人在開車的時候會對別的車大聲說話。
但那完全不會讓他激動,因為他清楚自己的價值和自我認識,完全不會由別人覺得他該去哪裡來決定。
回到那個觀念,如果你想跟我說天空是紫色,隨便你。
我不需要非得要證明自己是對的,你也沒能力推動我。
我會照自己的步調走,你也有你的步調;我知道我的車道、我的速度,不必跟別人一致。
所以一個人毫不在意,並不是因為他不在乎,也不是缺乏關心,而是因為他分辨得清楚、知道自己在當下是誰——我為什麼要去當別人呢?
如果我們都能做到不被觸發,人生會不會更美好?肯定會更和平。
有趣的是,我今早回想我看的那段訪談,當 Dame Dash 對 Charlemagne 說了非常冒犯的話時,
我發現自己作為觀眾,第一時間會看 Charlemagne 的反應,藉此判斷 Dame Dash 剛剛說的話是否屬實。
你看得出我的意思嗎?
對。
他轉向對方說:「你是個過氣的人。」
然後 Charlemagne 只是笑了,像潑到鴨背上的水一樣毫不在意。
所以作為觀眾,我馬上就想,那不可能是真的,因為 Charlemagne 看起來根本不在乎。
正是如此。這不是不在乎,正好相反,是因為他更了解自己是誰,所以才不為所動。
比方說我現在對你說,我討厭你的紫色襯衫,那是我見過最醜的紫色襯衫,Stephen,你的襯衫超醜。
這會影響你嗎?
不會,因為我穿紫襯衫並不是為了在 Apple 或 Spotify 收聽的任何人。
沒錯,這說得好。
但你看,你已經知道自己的特質,你知道自己穿的是什麼,不只限於衣服。
我穿著我的自信,穿著父母、所愛的人給我的一切。
我穿著信仰的盔甲,我還有很多其他東西在支撐著我。
如果你說我的襯衫是紫色,那根本影響不了我,因為那不是我真正的身份。
很多人會糾結要爭辯「不是我穿紫襯衫」,但為什麼要為這種事爭辯?
我很喜歡那句亞伯拉罕·林肯的話:永遠不要和愚人爭辯,旁觀者根本分不清你們的差別。
所以要知道,我很清楚我是誰,我穿的是什麼。
這也說明了你的反應會決定旁觀者如何解讀所發生的一切。
你知道嗎,對侮辱你的人來說,最糟糕的反應就是笑。
那會給對方氣得不行,對吧?
同理對霸凌者也是一樣。霸凌者說出那些明顯想傷害你的話,
如果我回頭問你:「你是故意想讓我難堪嗎?」他們會怎麼做?
他們可能會說是,也可能會說不是。
但無論如何,你讓他們看見你不會有反應。
你告訴他們,這樣做對你來說一點也不好玩,完全沒有任何快感。
那他們就會去找別的人下手。
永遠是你的反應決定對話接下來如何走下去。
現在有很多在收聽的人離這種境界還很遠,很容易被觸發,
會去追求「正義」之類的東西。對於這些人來說,這是不是像肌肉一樣要去鍛鍊?還是有什麼路徑可以達到這種掌握?
這是一種紀律。就像人們會投資於其他生活領域一樣,
我們投資健康,投資自我成長的書,投資我們聽的播客。
這也是一樣,你必須投資於你的溝通能力。
我們在學校不會被教到這些。我讀過法學院,
很多人以為法學院會教你這些,不會。
法學院教你如何讀法律,卻不教你如何讀人。
對我來說,如果你是一位被視為專家並要分享某事的人,那要不就是你付出了巨大的個人代價,要不就是你在編造。
這是你透過學習獲得的東西,不管是技能、知識或訓練。
你想知道我怎麼知道這些嗎?因為我親身經歷過。
我曾處於弱勢的一方,也曾處於有利的一方,這些絕非會自動出現的東西。
我們是情感驅動的生物,也是荷爾蒙驅動的生物。
那麼,你怎麼看待我們的情緒、荷爾蒙、健康、身體和認知狀態,跟像走進法庭準備好上場之間的關係?
你覺得這些因素有多重要?畢竟如果我根本沒睡、肚子餓、剛吵完架、心裡有壓力,要出現在那裡當個很棒的溝通者、跟人辯贏,肯定會困難很多。對吧?你會去考慮這些嗎?
我一直有在想。情緒和語言是緊緊相連的。你怎麼準備好去應戰?就是對自己情緒的覺察,還有對對方情緒的覺察。因為如果我只是對他們的情緒反應做出回應,我每次都會錯過重點。感情關係也是一樣,如果我只回應反應本身,我就會錯失那個真正去回應需求的機會。
就算在法庭上,如果我知道自己有點睏、肚子餓、脾氣不好,我可以假裝沒事,或者我會走到陪審團面前說:「大家早安,我得跟大家坦白,我今天有點脾氣不太好,今早沒睡好,有沒有人也脾氣不好?」然後大家會點頭。這樣一來,我們不是只對我的話有共鳴,而是對那個感受產生連結。你會更信任我,我也會更信任你,因為我更真誠。
你覺得人們在私人關係中也該這樣,直接說出自己的狀態嗎?絕對。完美沒有人會有共鳴,掙扎才會。情緒會。比如說別人問你「你怎麼樣?」你回答「很好,一切都好」,其實並非如此,那是誠實還是虛假?但如果我說「老實說我今天一早就被考驗了,腦袋不太在狀態」,你會更信任我還是更不信任我?每次都是更信任。
當你能跟別人分享你的掙扎——我不是說要把你最深層的慾望或極私密的掙扎全盤托出——但如果我能說出我現在在掙扎的是什麼,不只是好的一面,更重要的是壞的一面,那會帶來真誠。
男女在很多面向確實不同。就一般印象來說(我是在講刻板印象,不是說所有男人都這樣,人各不同),男人通常看起來情緒比較平穩、比較「平」,而女性情緒波動比較大。可以從荷爾蒙每個月的變化去討論為什麼會這樣,我也請過很多科學家跟我聊過荷爾蒙波動怎麼影響一個人的感受。但在我們的浪漫關係裡,這有時候會讓雙方在非常不同的頻率上相遇。
像我和伴侶,七年來她大概只看過我哭一、兩次,可能只有一次;但我大概看過她哭五百次,或更多。有時候真的覺得我們像不同物種——這是我完全誠實的說法,你們如果想在網路上罵我就罵吧。我跟男朋友們相處的方式,跟我浪漫伴侶運作的頻率,差很多,所以很容易被誤解。
我們常花很多時間討論男人要更有情感、男人應該改變,因為大家把問題推到那裡。但另一面呢?女人是否也該思考,是否要在中間找平衡?我認為當然有空間可以互相靠近。誰對誰錯?我不知道。是不是有人應該完全情緒化,或有人應該完全鎮定?很多時候雙方都會有這種感覺,覺得「為什麼你不能來到我的頻率上處理這件事?」
但你忽略的一點是:如果你能更表達情緒,她反而會更鎮定。很多時候在我自己的婚姻裡,我發現當我表達情緒時,她反而更冷靜、更加鎮定。不是要我開始尖叫或大聲哭喊,我不是說那種;我是說要表達情緒——跟她一起經歷那個情緒。那看起來是什麼樣子?就是你會說出能讓她感受到的話。如果我只是變得呆板冷漠,那就不一樣了。
說實話,這種情況常發生:假設我們發生爭執,對方情緒很激動,如果我把它打發掉,「喔,這也太無聊了,真的嗎?現在?」那種回應會讓事情更糟。因為爭吵從來不會在最好時機出現,永遠是在最糟的時候冒出來。是的,這就是所有的關係。
如果我否定她對吧,這會讓她靠近我還是更疏遠我?
如果我把她推得更遠,為什麼她不會變得更情緒化?
如果我否定她,為什麼她不會更疏遠我?
對每個女人而言,要她對男人更有情感,眼淚並非必要。
連結是投入其中,是說出讓她覺得你真心感受的話。
我發現我跟其他男人的差別、也是我掙扎的地方是,我可以說我難過。
但我很難把難過表達出來。
我可以說我很懊悔。
但我也很難把懊悔表達出來。
我覺得這在多數關係中常常發生,而我覺得男人多半也會這樣。
我們有情緒,但從小被教導不要哭。
我甚至說不上來我到底看過我爸哭多少次。
我想就是這樣。
我們模仿到的模式也是,我爸不是生氣就是完全冷漠。
而且我說他生氣,是說他其實很少真正生氣。
但當我看到他在情感上跟我媽互動時,通常就是他在大聲回罵。
如果他沒在大聲回罵,他就是完全冷靜、僵硬、沒有情緒反應。
沒有中間狀態。
這一切都歸結到修復,修復得有多快。
那就意味著,我能不能去肯定她的感受?
肯定就是修復。
那不是軟弱,那是修復。
在我看來,關係不是因為一次重大的失敗而瓦解。
而是因為一百次原本可以修復卻沒修復的片刻。
你就選擇不去做。
你本可以說「對不起」,但你沒有說。
你本可以去承認她的感受,但你說「那很愚蠢」。
就是那些,一百個這種微小的時刻,突然之間,難怪你們的世界分崩離析。
因為你在那些小時刻選擇不去修復,說「啊,這太小了」。
是的,它很小。
更應該迅速去修復它。
所以當你能夠肯定那些憂慮,即便你覺得她很情緒化而你不是,當你進入那種冷漠狀態──
當我進入那種冷漠狀態時,我可以選擇做不同的事:
不要說我老是說的那句話,不要再否定她,不要想方設法去說服她不該有這種感受。
但如果我去肯定,如果我說像是:我可以理解你會這樣覺得。
如果你是這樣解讀的,我不怪你會有這種感覺。
我能看得出來,那聽起來很可怕,那聽起來很令人沮喪。
如果我能選擇這樣做,這對我來說就是關鍵。
相信我,我也是在對自己講這些話。
因為我覺得每個男人心裡都會想,嗯,這是對的。
如果在那一刻我能做出艱難的選擇,先把我的挫折感放一邊,就暫時放下個人的不滿,
去肯定她的感受,說出能回應她的需求的話──那種想被聽見、想感到安全、想覺得自己並不「太過」的需求──
突然之間,一切就縮小了。
而且你知道嗎?我的挫折感也會消失一些。
為什麼?因為現在一切都變得比較好。我們有了修復的時刻。
然後如果我還是很生氣,我再提出來說:
「嘿,我可以跟你提一件你說過讓我很困擾的事嗎?」
然後你再去說。
作為一個男人,你怎麼知道你這樣做不會為未來訂下壞的先例?
我的意思是,如果我一直去承認她的感受、尋求修復,然後當她開心了我就放手不再提,
有時候男人會擔心如果你一直服軟、什麼都吞下去,
未來只會得到更多東西。
你會覺得你為這段關係訂下了壞的先例;其實有時候你並非錯的,
或者說,你確實不同意這件事。
我觀察很多關係,尤其在一些男朋友當中,因為他們從不為自己挺身而出,
現在他們活得像是在監獄裡。
他們從未為自己站起來。
所以他們有點失去了自主性、行動力和掌控感。
你現在聽這些話時,心中可能會想到生活中有些人,那個男人總是為了短期的輕鬆選擇容易的路,
但長期下來,他的日子反而更難過。
男人也有女人當然也有這個問題。
所以我要理解的平衡是:你何時該挑戰、何時該說「不」,而不是一直逆來順受?
這對我也很私人的,因為我覺得我爸就是太常這樣。
我覺得我爸從來不選擇抗爭。
然後我看著這樣在二十年裡的發展,我就覺得,該死,這完全改變了我,因為這代表,
當我遇到某個點,我會去面對衝突並為自己挺身而出,當我覺得,
我不能為你在未來三十年都這樣妥協,我會堅守我的立場。
你知道如果發生在某個領域,比如說我女朋友對我某些行為不滿意,
如果我覺得我無法承諾不在未來十年、二十年、三十年改變,
如果我不願改變,那我就必須堅守立場。
因為如果我今天能看到,今天這樣明天就是地獄。
我聽到的是對自主的恐懼、對權利的恐懼、對主導權的恐懼。
像是對自由的恐懼。
你想知道在接近崩潰的關係裡最常聽到的一個字是什麼嗎?
就是「被困」,男人覺得被困,覺得像被關在籠子裡,男人覺得被困。
其實那都是因為缺乏信心,不確定自己是否願意做些不同的事,然後就覺得自己什麼都得不到。所以那種想法就是零和思維。
你看,兩個事可以同時成立。你可以肯定她的感受,同時又不必動搖你仍然相信的事。你可以不同意她,但每次我們進入一場對話,都是帶著一個需求,一個想被愛、被理解的需求。這通常是很深層的。
想想小孩,對吧?像我兒子、女兒,當她小時候尖叫、哭或說不的時候(現在也還會說不),你會不自覺地生氣、覺得「拜託,你現在在哭?」但對小孩我們不會那樣,我們會想到:她餓了、她累了、她害怕。然後我們忘了,其實我們都是大孩子,內心都有那些隱藏的需求。所以你仍然可以堅持立場,說「好,那我們來試試看這個做法」,同時也承認她的感受。
舉個我前女友的例子。有一次我在床上滑手機,因為我在英國的生意那邊有事,要發訊息處理,我當時人在亞洲。她想訂一條規矩:臥室裡絕對不能有手機,床上永遠不可以碰手機。我想這件事的時候,就想到所有可能會需要在臥室碰手機的情況,而我意識到結果會是我根本不會進臥室——我可能去廁所或淋浴間用,或乾脆不來床上睡覺。如果我接受這條規矩、向她保證以後在臥室再也不碰手機,那我就是在為未來自找麻煩、把自己逼到會失敗的境地。所以那一刻我覺得我得在這事上堅持一點,否則我會對她造成未來無法達成的期待。
你問我覺得她的需求是什麼?她需要的是連結。她把我在那個場域滑手機解讀成某種程度的切斷連結。會有人覺得是這樣嗎?完全會。但問題不是手機本身,而是她感覺不到連結。在那段特別忙碌的週裡,她可能在尋找一個症狀或工具、或一個保證,來表達她當下的失聯感。所以回頭看,那可能只是她當下感受的表徵。那是一個例子,如果我讓步,那不會是可持續的,未來會有更多爭執。我不是說你要讓步,我是說有時候維繫關係的關鍵,是把她的舒適放在你的不便之上。
那我在那情況下應該怎麼做?給點建議?你其實已經說到重點了。首先,不該說的話是:「你剛剛只是滑手機而已」、「你整天都在滑手機,你到底在說什麼?」然後你開始爭辯。因為你是在回應她的反應,而不是在處理她的需求。如果你能放慢腳步,說:「我還是想和你保持連結,有沒有一個方式我既能處理我需要處理的事,又能和你保持連結?」或者在拿手機之前先說一聲:「我先跟你說我要做什麼,或先問你可以嗎?」例如:「Greg要寄一些投影片給我,我可以先看一下嗎?」你看她大概會說可以。這樣你是在確認我們現在的連結。
你可能會覺得不舒服,會說:「不,我不喜歡被人管,我不用向任何人交代。」那也沒問題,但你要知道,那等於默認你們之間的連結會一直很脆弱,你是在為這點簽名。我對手機在家裡該放哪有很多想法,但如果你不是去爭論「你整天滑手機」,而是說:「我能理解這會讓你覺得我沒有在注意你」,然後讓她回應,你可以再說:「我不是想用手機表示我不想和你在一起或想逃避你。我需要處理這些事情,這些對我很重要。為了能和你連結並讓大腦休息一下,我需要處理它們。要怎麼做比較好,才能兼顧我們兩個?」那時候你們才能真正討論並擬出一個方案。
因為如果你把你的不便放在她的舒適之上,她會一直因此貶低你的行為;你的「情感帳戶」會持續減少。
但如果你說,聽著,我願意做一些有點不方便的事,讓你覺得更好、更舒服。
那只會幫你累積情感資本。
也就是說,這樣的關係能維持得更久。
我想我有點受創了,因為我對於關係的既有模式是覺得,某個人會逐漸侵蝕你的自由。
是的。
直到你幾乎失去自主權。
我覺得很多男人都是這樣。
我有過這種感覺,絕對有過。
所以我會試著反擊。
有時我覺得我做得太過頭了。
這就是一個例子,客觀來說,當我聽自己說——她請我不要在床上滑手機——我心想,說實話,那其實是個合理的要求。
臥室常常會變成大家滑手機的地方。
所以我可以在書房滑完再上床,等我準備好了再上床。
但是我會起戒心,因為我看到太多男人沒有為自己挺身而出,
然後後來變得無能為力。
所以我就想,如果我在這裡讓步,那明天你可能會說,也許我不能在廚房滑手機,
然後再來可能連浴室也不能滑手機。
對,對,對。
所以我就想,如果我在這裡為自己爭取,那我就先堅持一下。
我並不是說那個男的應該完全順從,像「好啊,沒問題」,然後她要什麼你就什麼都答應,
整個人對所有事都非常被動。
那樣你會覺得自己什麼都放棄了,四周環顧,覺得沒什麼可以抓住的。
我想再舉一個很多人能有所共鳴的例子:很多男人跟哥們有共同的嗜好,
像是看足球賽、在群組裡互相吐槽。
我覺得捍衛那些東西非常重要。
絕對重要。
甚至對她對你的吸引力也有影響。
我沒有證據說這是事實,只是一種感覺:在某種程度上,我的伴侶喜歡我在某些事情上能為自己挺身而出這件事。
沒錯。
我會說,不,不,不,這是我的時間,這是屬於我的。
我同意。
我也能想像相反的情況,過於被動或總是退讓,會讓人覺得非常沒吸引力。
完全沒錯。
當你把自己都放下、任人宰割,那真的會變得很沒魅力。
你需要有骨氣、有主見。
同時你又不能極端到覺得只有你的方式才行。
但當你選擇說不、選擇在這裡堅持,我覺得那會傳達出一種力量——理智上的力量、意志上的力量。
對我來說,當那些嗜好是真正屬於你的東西時,一段好關係的標誌就是她會樂見你去做那些讓你快樂的事。
即便她可能討厭、覺得煩、覺得怪,或者你霸佔了車庫的空間之類的。
但只要那能讓你快樂,她知道那是你的空間、你的時間,因為你必須有那些能讓你充電、讓你被填滿的事物。
事實是,婚姻不夠、孩子不夠、工作也不夠,
你必須有那些能單獨為你自己帶來滿足的事。如果你的事是去池塘餵鴨子,那就去做吧,去讓自己被充實。
我知道對於新手父母來說,常有種心態覺得,我必須一直陪著孩子,不能離開孩子,我必須時時在場。
但你會發現,當你實際去照顧自己、去參加那次男人的旅行、去打那場高爾夫或做任何能滋養你的事時,你會變得更好,而你也能更有能力在那之後陪伴家人。
有些人的伴侶就沒有這樣。有些人處在一段關係裡,對方會盡可能剝奪這些事,藉此控制伴侶。
我想我們群組裡總有那種朋友,自從談戀愛後好像失去了所有自由、失去了自主。
就像被套上了牽繩一樣。
像這樣永遠不能來參加活動——那不行。
這看起來往往是沒早早堅守界線的後果,像是一個滑坡效應。
你懂我的意思吧?你退讓一次,因為你退讓了,他們更有可能追求下一次的退讓,
然後不知不覺你就像被關起來一樣,孤立無援、沮喪,不知道自己怎麼走到這一步。
我知道我們以前談過界線。對我來說,最終是回到一個問題:我是在保護優先順位嗎?
所以,如果我知道婚姻是優先,我會設定能保護婚姻的界線。
就我目前的人生來說,無論我是寫書、演講或做 podcast,重點都是我設的界線是否在保護我的家庭和我的關係。
所以你得先定義這裡的優先是什麼。
如果優先是我們希望兩人維持關係、確保週四是約會之夜,那就不要在約會之夜排其他事。
有些事情就是不能挪動,答案就是不。
當你能有那些堅定的「不」時,安排其他所有事情會變得容易得多。
但說到底,這還是回到你對自己是否真誠的問題:你是真心的,還是在做作?
你談到要好、人要善良。
我在你的播客聽過你談這個。乖巧(nice)的人和善良(kind)的人有什麼不同?我應該追求哪一種?
不要為了「乖」而犧牲真實。
「乖」是我們從小就被教的。嘿,乖一點。玩得要乖。如果你一直相信、永遠都覺得做個乖孩子對你有好處,最終你會奉行它。你會討好別人。你只會選擇說那句好聽的話。乖這件事很表面化。假如你約會完,有人問你「約會怎麼樣?」你回答「她人很乖。」噁,噁。是啊。那代表那次約會好嗎?當然不是。但你就是想說那句好聽的話。所以它變成很注重客套、表面的政治正確之類的東西。
善良很深。它跟「kin」(親族)這個字有關,是連結的意思。當「乖」關切的是表面,善良關心的是連結。所以乖的人會說「我不能告訴他真相,那樣不好,那樣不乖,我不能那樣說。」而善良會說「我在乎你到願意告訴你真相。我在乎你所以要告訴你事實。」所以當你有機會時,不要為了看起來乖而犧牲真實。選擇那個善良的做法。
像是如果你我在談話,我可以很隨便地說「喔,哥們,那聽起來不錯」,對你即將做的決定表示贊同,因為我不想惹你不高興,那樣看起來會很乖。但如果我說「史蒂芬,我得跟你說,兄弟,這件事我覺得不太對」,哪一個才是善良?把真相告訴你,對那件事誠實,這就是善良。
很多人回首往事,發現自己只是一直在討好別人。他們之所以一直這樣,是因為他們總是選擇乖,而不是善良。你一定常收到很多來自討好型人的訊息吧?一直都有。他們想從你這裡得到什麼?他們想知道如何停止討好別人、開始討好自己。比如我常說,只要你是其中的一員,討好別人其實沒什麼問題。也就是說,如果別人要你做事,而你也願意並且想去為別人服務,那沒關係。我不是在說那種奴性的、永遠不能有自己聲音的模式。我說的是那些你不斷把自己置於不方便的境地,只為了別人,希望他們能看到你的真正價值。於是他們把別人的喜悅和自己的價值混為一談:只要你不高興,我就覺得我毫無價值;如果我不能討你喜歡,我就覺得我一文不值。「你要這個?」「哦,好,我去拿。」但是「你需要這個?」「你叫我做這個。」「哦,我早就想過了,你會喜歡的。」他們已經忘了自己的感覺。
而且我遇到很多人,這也多半源自童年。他們學會了為了維持爸媽的婚姻,自己必須成為所有人的一切。他們必須放棄。為了討好別人,他們錯過了童年。於是這變成一種安全模式——一種生存技能,他們覺得:要在這個環境中生存、要覺得自己有價值,我不能除非所有人都對我滿意。
有沒有什麼案例讓你印象深刻——有人讀了你的作品後真的改變,讓你感到驚訝、開心或證明了能掌控對話的深遠影響?
我們在我的會員群裡做過一個調查票選,結果顯示大概有93%的人——即使只是在我書的前三章——已經在他們的工作、家庭,以及他們拿起這本書想要改變的事情上,產生了顯著影響。因為每個人拿起這本書都是為了腦中那個會發生的對話。人們不是為了學怎麼處理過去的對話而看我的內容,而是為了知道如何處理下一次的對話。所以能夠提供他們想要的結果,對我來說是一種恩賜。
我剛完成了第三本書的寫作,標題還沒完全定案,但我已經開始做一些不同封面設計的模擬,我用的是我們其中一個贊助商 Adobe Express。我喜歡 Adobe Express 的地方是它讓我可以很容易地執著於最細微的細節——字體、字型、顏色、文字位置。這些對大多數人來說可能聽起來很小題大作,但實際上是累積起來讓作品突出的東西,讓它比其它作品好一點。在設計封面時,我回想起這些年學到的許多創意技巧,也讓我想到周遭有那麼多創意人才,他們同樣擁有自己的祕訣。所以我在 Adobe Express 製作了「One Better 指南」,把這些技巧帶給你。在裡面你會找到業界最佳表現者的原則,被轉化成快速且容易上手的實務,讓你可以訓練自己,像世界上表現最好的團隊一樣去創作。上 adobe.ly/onebetter 下載 Adobe Express。並記得造訪 Learn(學習)分頁,看看你如何能變得比別人更好一點。
當你回想生命中那些艱難的對話,有沒有哪一個衝突時刻至今仍讓你印象最深?
有一段我在書裡談過,那可能當時是最令人心痛的,就是我離開那家律師事務所。我那時有跟我爸談過要離開那家公司——那個在書裡有提。但如果你問我現在新鮮的事情,要不要現在談?現在讓我覺得還鮮明的是我和我太太 Sierra 的對話。我在努力想要接近她,而她也在努力想接近我,但我會有點僵住、卡住、無法回應。
當我真的感到難過時。
我確實會感到懊悔。
或者說我在努力去感受那種懊悔,但很難表達出來。
所以,在那種心情下我能做的最好的事,就是用語言把它說出來,例如,「我為所發生的事或我所做的感到後悔。」
我現在可能沒有表現出來,但這並不是我引以為榮的事。
至少能用話語表達我的感受。
比如說,任何和伴侶有關的爭執都可以舉例——真的可以是夫妻或伴侶之間任何爭吵。
我們不久前就有過一次,因為知道接下來會旅行一段時間。
有時候如果只有我們兩個在一起,會怎麼樣?你會為一些可能是最愚蠢的小事吵架,但那就是會發生的事。
我跟她說,如果我們這樣那樣,可能就不會為此吵架,應該沒事。
她對我說,不管怎樣都是好事。意思是,如果不為某事爭吵,那很好;但如果我們為此爭吵,那也很好。
把它當成一個機會去更了解彼此、多認識彼此一點。
而這並不代表要對想和你在一起的人不說實話。對很多人而言,這很難。
前幾天有個朋友跟我說,他最惱他的老婆的一件事就是她化妝、準備要出門花太久時間。
他對我發洩這件事,讓我覺得這對他來說真的是個問題。就是,她化妝太久了,結果他們常常會遲到。
很多男人都能理解,包括我自己。但他跟我描述的方式很讓我驚訝,我心想,他是不是該直接跟她談談?還是說這種抱怨本身就不值得提出?
我想有時候,像你剛剛說的你和 Sierra 的經驗,她說「不管怎樣都是好事」,讓人會想:所有的爭執都有討論的價值嗎?像「你化妝太久讓我很生氣」這種抱怨,算不算該拿出來跟伴侶講?
在治療中有句話,if it’s hysterical, it’s historical。意思是,如果你的反應很歇斯底里(過度激烈),那背後通常有歷史性的原因。
換句話說,如果某件事真的影響你那麼深,那很可能有更深層的東西在作祟。就像那些人會說「他總是在按我的痛處」,我會問:「為什麼會有那個痛處(按鈕)?」如果它總是讓你激動,就表示可能有更深的原因,你沒注意到的。可能和他小時候發生的事有關。
舉個好例子。在我們的婚姻裡,我是那個比較會花錢的人,她是那個比較會存錢的人。她能把一分錢用到最極致,能把每一分都算得很精。
她很氣我,會問「你為什麼總要買最好的?」通常如果她有好幾個選項,即使我不知道價錢標籤,我也會傾向選最貴的那個,這讓她抓狂,因為她不會那樣做。她會等到降價才買,心中一直盯著那個東西直到它打折,這會讓她有滿足感。我則通常直接去買。不是說我亂花錢到瘋狂的程度,但這一直是困擾我們的問題。
我們後來發現——其實我們還用 MyAI 幫忙——影響我的原因是,我小時候身為老大,沒得到很多漂亮的東西。我的東西通常是別人傳下來的或是二手的,我沒得到那些好的東西。到某個時候,你會把這和自我價值聯結起來。
所以當我有能力開始為自己付錢時,我會買有牌子的玉米片、買品牌藥品,因為對我來說,那等同於我希望別人如何看待我。當她了解這一點後,就知道這不只是我想揮霍或一定要買最好的,而是:當你買漂亮的東西給我,我會覺得你是在肯定我的價值;我覺得自己值得被買好東西。
這和我的成長有很多關聯。我們也談了她為什麼不想買某些東西的原因。
所以像這種和朋友的深談——為什麼她化妝要花那麼久——大多數情況下,很可能跟他過去某些被忽視的感受有關。這種對話值得談嗎?我認為絕對值得。若它讓你困擾到那種程度,正如那句話所說:如果是歇斯底里,那就是有歷史的原因。
我覺得這是一個很好的重點:我們其實都在處理別人的「內在小孩」。我們都是在—其實就像是小時候的自己在面對另一個小時候的你。雖然我們現在看起來像成年人,我的頭髮也變白了,但很多時候我們仍在重演童年的故事與敘事。
你說得完全對。治療上有人說,父母最糟糕的地方就是他們也有父母。很容易只看到我媽媽做了什麼,卻忘了她也曾有父母;她所遭遇的事影響了她,正如我也會被我的父母所影響。這就是世代循環的定義。
而那是選擇要用不同的方式來面對你是誰、你想成為誰,以及你想怎麼養育下一代。
但那都是生存技能。
那都是童年創傷相關的──當人們──我在書裡有一節讓人去定義他們自己成長時看到的溝通模式。
因為大多時候,如果你覺得爭吵一定要是那種大吵大鬧、大家又喊又叫的場面,通常也和文化有關,某些文化就是那麼吵、就是那麼激烈;反過來,也有些文化或家庭是非常安靜的。
比如,我永遠忘不了大概七歲那年去一個朋友家,大家在吃早餐的時候,他父母就在那邊大吵起來。
我當時羞得要命,像是——
吵架。
吵架。
吵架。
而且彼此大喊大叫。
我當時尷尬到想找個地洞鑽,但我朋友還在吃他的麥片,完全沒被打擾。
對他來說那只是普通的星期二。
而我成長的環境是——如果我爸媽要吵架,那通常會在他們的臥室裡。
我知道如果他們要吵,就是會關門,然後進去說一些他們不想讓我們聽見的話。
所以每個人被示範到的樣子都不同──我曾見過負面的情形,讓人覺得「除非你想跟我吵架,否則你不是真正愛我」。
那是因為他們所見到的示範只有爭吵。
他們覺得一定要說出最傷人的話。
他們要哭成淚人。
他們要彼此說出可怕的話,才會感覺到任何形式的愛。
我也見過另外一種,人像牆花一樣,不想說話。
他們很猶豫,因為在家裡一旦他們說話就會有壞事發生。
他們明白說出真相對他們沒好處。
他們學會了謊言反而保護了他們。
有趣的是,當一個父母的行為是一種方式,另一個父母則完全相反,會發生什麼事?
那你最後採取哪種溝通風格?
通常是那個比較常關心你、比較常陪伴你、比較常在你身邊的那種。
我知道有些人父母比較缺席,但他們跟阿嬤相處很多時間。
我認識一個人,他講話就跟他在肯塔基州的南方阿嬤一樣,因為那是他花最多時間在一起的人。
所以就是看誰對你投入最多關心。
在溝通方面我覺得很有趣的是,我們談的所有東西,都是從我們如何被養大學來的;在某個時間點,你當時做的那些事是有用的。
說謊有其用處。
它保護你。
它可能保護了你媽媽,也可能保護了你爸爸。
那是有用的。
操控、說事情不是那樣以維持家庭團結,也曾有它的用途。
所以你至今還保有的那個技巧,當時是有用途的。
但最終它會追上你、反噬你。
你覺得我們的溝通中,哪一點會讓我們不小心被別人討厭?
聽起來很假。
聽起來很假。
那它怎麼聽起來很假?給我一些細節。
如果你想知道祕訣,辨別一個人是不是對你在裝,真的有三件事你必須知道。
第一個我叫它「一見如故式猛攻」。
一見如故式猛攻?
對。
不是那種愛的轟炸(love bombing),而是友誼版的轟炸。
很多人來找我說他們覺得有人對他們很假。
那人會說,喔我的天,我們簡直一模一樣,我覺得我們是最好的朋友,我們才剛認識,不管是剛在同一個派對站在旁邊,或剛聊幾句,他們就說,喔我們得成為朋友,喔你是我的摯友,你是我的靈魂伴侶。
他們一開始就給太多的愛的表達。
而那根本不是安全感充足的人會做的事。
安全感強的人不會立刻對你產生依附。
那是一種操控方式嗎?
不,那是一種沒有安全感的表現。
因為如果那是操控,那就代表他們是真心那樣想,但他們不是。
這些不真誠的關係突然就變成,喔天啊,我們會變成最好的朋友,我好愛你,然後你會想,我連你姓什麼都不知道,你在說什麼?
所以你會常看到這種情形。
第二是過度稱讚。
我們都有第六感可以嗅出那是不是真的。
沒有人需要教你怎麼分辨假笑。
你懂我的意思嗎?
是啊。
我也不知道,那是真的還是假的,Steve?
是啊是啊。
很有趣的是,我們覺得自己可以看穿別人的假笑,卻看不穿自己的。
完全沒錯。
沒人需要教你,如果你聽到某種聲音就是假笑,沒有那回事。
作為人類,我們都有一種能力去判斷,哪個不是發自內心的笑容。
照片裡的笑容和真心的笑容是有差別的。
同樣地,笑點也會覺得不真,或者他們過度讚美某些東西。
他們讚美你的鞋子、讚美你的衣服,然後突然轉開頭。
你知道我的意思嗎?
他們並沒有真正投入在那個話題上,對他們來說那只是一種儀式,是他們學來的模式。
因為對我來說,如果你必須完美地包裝自己、營造那種完美感,那你得到的不是一個真實的人,而是一個在演戲的人、一個被專門呈現出來的人。
他們必須進入那個角色才能這樣做。
所以每一次那種表現都很假。
還有第三種你要注意的人,就是那些不願意真正對你有興趣的人。
意思是他們從不問任何關於你的事。
他們只想講自己的事。
你有沒有遇過這種情況?我知道你一定有:人在一個大型拓展人脈的場合,某個人正在跟你說話,然後忽然他望向整個房間,
像是在尋找下一個要去聊的人。
而你已經被他放掉了。
所以就變成我們兩個都只是待在那裡說著話,
我們會放慢語速,讓尷尬沒那麼明顯。
你會說像,「對啊,太誇張了」、「是啊」這樣的話。
然後,哇,你們兩個都在找別人可以聊的人。
但事情就是會這樣發生。
你會發現你失去焦點,他們在尋找下一個對象。
有一次讓我很驚訝的回饋或讚美——之所以驚訝,是因為我從沒想過別人會注意到這點——是當我在做見面會,譬如在演講前後要跟一百個人分批見面,
有人一個一個來排隊時,我會在前幾天收到私訊,說他們喜歡看到我如何把注意力放在和我交談的人身上。
你有收到過這種回饋嗎?
常常有。
他們在看著。
他們在看你對跟你說話的那個人有多專注。
我當然以前沒想到這件事,直到大概在過去一兩年內收到大概二十封這樣的訊息,有人跟我說:「你知道我注意到什麼嗎,Stephen?你對跟你說話的那個人的專注度有多高──而不是對我。」
沒錯。
他們還在隊伍裡等著。
但我覺得很有趣的一點是:當我們在旁邊看的時候,也會根據一個人如何與別人互動來評判他。
對。而且被看見對他人的興趣會讓你變得討人喜歡,我想是這樣。
在場(presence)是最真誠的表現。
我可以跟你說話,但我是在跟你同在嗎?
我的眼神有沒有跟著你?
我對你有興趣嗎?
我會輕易被分心嗎?
我有沒有拿著手機?
我是真的在注意你嗎?
還是我只是在確保你知道你是此刻最重要的那件事?
即使只是一個眼神、一瞬間,哪怕是三十秒、二十秒,當你在做見面會、打招呼或幫人簽書時,你有沒有問他們的名字?
你有沒有叫出他們的名字?
你有沒有帶著真誠、發自內心的「謝謝你來」去看他們?
如果不是因為你,這一切都不會發生。
人們一直在看,他們──他們能感覺得到。
這是一種你感受得到的東西,對我來說那就是在場:我是真正跟你同在嗎?
好。
就連在家裡也是,你可以說「我常在家」,但你到底是在家還是在滑手機?
你只是坐在沙發上?
你一直在看書?
那都不是在場。
我要把這段影片放到螢幕上,給正在看影片的各位看。
但它立刻讓我想到一個瘋傳的片段,麥莉·莎勒絲(Miley Cyrus)和娜歐蜜·坎貝爾(Naomi Campbell)。
喔,我沒看過這個。
她們一起參加見面會,互相聊天,某種程度上在忽略粉絲。
我記得心裡想,這樣跟我們剛才說的完全相反,看起來很痛苦/令人不舒服。
我知道那對等待的人來說很痛苦。
我覺得這有好幾層原因。首先,這幾乎是很難被原諒的地方。
如果你想到某個像她那樣的名人,成千上萬、幾百萬次都發生過這種事,
真的還有理由只是跟人閒聊嗎?
如果你是她,你會怎麼為自己辯解?
如果能暫停一下想想,也許答案是沒有。
好,沒關係。
但就「在場」這件事而言,很難給予寬恕:你要嘛就在那個人身上,要嘛就不在,因為這種事會被人記很久。
第二,人們會忘記你做過什麼,但他們永遠不會忘記你讓他們感受到的東西。
人們會記得你,Stephen,他們會告訴他們的子孫、孫輩他們見到你的那次,以及你當時有多親切、多專注、多真心地對他們有興趣。
那會改變一切。
如果你出現一次失誤,這就是為什麼我說很難被原諒。
當你犯一次錯,人們會把那次失誤套用到所有情況,因為如果你可以對他們這樣做,你也可以對我這樣做。
那次失誤也會傳得更遠。
也更快。
因為我保證你,想想那個人參加過多少見面會,有多少次是真誠的、真正有興趣的,
他們只要有一次搞砸、一次覺得累,然後那件事就會傳得特別快。
所以我才說,在場是最真誠的展現。
因為如果你能夠抓住那一刻去真心對某人有興趣──我是誰?你知道,我只是個來自小鎮、在車裡做影片的人,
你要來參加我的簽書會,還特地飛兩個小時過來。
為什麼我不能好好對待你?
讓你排隊,讓我花三分鐘跟你聊聊。
我能不能把我的人生三分鐘給你?你來這裡是為了什麼?
當你有那種謙卑,當場有好幾個人,我知道,很多人忘了他們是怎麼得到他們現在擁有的一切。
喔,對。
我最近有一個很有趣的例子:我們公司任命了一位新董事長,他叫 Nicky,是個很棒的人。
他之前在寶潔公司做產品,做了,大概,不知道,大約十二年,然後去了波士頓顧問公司,在那裡當了二十五年,是那裡的資深人物之一。你知道的,他現在是在事業的尾聲,加入了我們公司,他已經成就很多了。他跟世界上最大、最好的那些人都有合作過。所以有人會說,他有資格以某種態度行事。有人可能會那樣說。
但我人在洛杉磯。他以董事長的身分加入公司,有趣的是,我在五千英里外收到的一個很有趣的回饋,是一位非常資淺的團隊成員走過來對我說:「我很喜歡 Nicky。」我就問:解釋一下為什麼?然後他坐下來,花了一個小時跟我聊。那就是他喜歡他的原因。就是這樣。就是在場感。後來我發現,Nicky 進公司之後,公司的員工有好幾百人,他不管你是實習生還是執行長,都會逐一坐下來跟每個人聊。這件事一直讓我印象深刻——它有多重要,它如何塑造別人對他的看法,雖然他確實很聰明、很厲害,但單憑把最有價值的東西給別人──也就是你的時間──就不成比例地改變了別人對他的看法。
我覺得,或許這是一個怎麼做一個好夥伴的故事,或許是一個怎麼在公眾面前行事的故事,也可能是怎麼成為一個很棒的同事、團隊成員或領導者的故事。或者就是怎麼當一個好人。我覺得,當你習慣於付出,付出會很像是在接受。所以當我在付出我的時間時,也感覺像是在收穫回來的時間。當你能持續保持那種精神,並且擁有那種謙卑的認知——有人會問,謙卑是什麼?就是你意識到你跟其他人一樣古怪、也一樣糟糕。當你意識到我是最糟的人,我不比排隊等著做某事或坐在觀眾席上的任何人優越。我只不過經歷比較多,仍然經歷很多事情,所以我知道很多。
當你有「我想見到並觸及每一個人」的心態,如果我走進來只跟你說話,但不跟你的團隊說,你覺得那會造成什麼?當你能去某個地方,不只跟最受歡迎的人說話,也跟最不受歡迎的人聊聊,你會獲得更多,不論是對自己還是對對方,當你願意放低姿態說:「嘿,我們只是同在房間裡的人,最近怎麼樣?」會有很大的不同。
很有趣的是,我們會透過替代性的觀察來認識別人。我們剛剛在談會議小組的時候也提到這點。你剛剛說的完全呼應這一點:當你走進房間,你不只跟我說話,你也問今天在錄音的 Berta 她叫什麼名字,然後你對 Berta 說,謝謝你來做這個。現在有趣的是,我還記得。對,對,我還記得,那大概是兩個半小時前的事。我記得是因為那對我來說很有印象,因為不是每個人都會這樣做。不是每個人會注意到 Berta 也在房間裡,她在操作那些攝影機、在把整件事串接起來。但不知為何,就在我們開始錄音前,你特別去問她叫什麼名字,然後還感謝她今天來做這件事。大多數人不會那樣做。是不是很有趣?
當你今天離開時,我不會記得你走進來跟我說了什麼好話之類的。對,對,對。最令人震撼、因此最令人難忘的——因為那最不尋常、通常也最被忽略——就是你去承認、關注其他人。我注意到這是一個悖論,我幾乎需要把它寫下來,但我記得很久以前我寫過一句話,說「無用的荒誕,比有用的務實更能定義你。」我的意思是,舉個例子,是關於我以前的健身房,他們在入口處有一面超大的攀岩牆。我回家跟女朋友說,這個健身房太棒了,很大,他們甚至在入口處有一面百英尺的攀岩牆。我指的就是那件最荒誕的東西,當作一個捷徑,告訴你關於那個健身房的一切。當我指出那個最荒誕的東西,你就知道這個健身房很大。喔,我起雞皮疙瘩了。你懂我的意思嗎?如果我說有一面百英尺的攀岩牆,你會聯想到那裡有很多跑步機。
所以如果我離開這裡時說,他人很好,他還跟 Berta 說話並感謝她來錄 podcast,我用那件事作為一個捷徑,因為那是最突出、最荒誕的事情,可以告訴別人關於你的全部。我很喜歡這點。這也是為什麼我們應該重視那些看似瑣碎、看似微小、看似無關緊要的事,因為別人通常不會注意,正因此它產生最大的影響。這就是為什麼那些大型的對話很少真正重要,真正重要的是小事。是與陌生人的小對話,是你不會在舞台上說的對話,是你在車道、在後院、在咖啡店的對話,是你在電梯遇到路人時的對話。那才定義人類的體驗。如果我要傳簡訊給你一句讚美,對吧?那是一回事。
但如果我這樣說,嘿,我剛和你也認識的某某人吃完午餐,我得跟你說,這個人非常愛你;然後我把他們對你說的話跟你分享,你聽起來會不一樣。
比方說有人想送我一份禮物,對吧?但他們沒直接送給我,而是送給我的孩子。那不就更能說明他們多在乎嗎?
每次我上台,我都會把知道幫我弄燈光音響、領夾麥克風那個男的或女的當成優先。我想知道他們的名字,想知道他們今天做過多少次這種事、他們狀況如何,因為很容易只轉過去繼續跟那些重要人物講話,然後表現得好像那些人在「就是在做事」一樣。但當你真正跟那些普通人對話、且記得你不必只侷限於有名的人,你就會不一樣。你不用老是去找那些「重要人物」。
我以前常說——這也是我在雇用很多人時的體會——我們每個人都有隱形的公關,它會在最重要的時刻顯現出來,但它是建立在看似最不起眼的時刻裡。對。
我常想到的一個例子是很多年前在紐約辦公室的時候,收到團隊成員的訊息說,「喬伊(Jenny)人真好。剛才提姆(Tim)絆倒了,喬伊立刻從座位上衝去拿急救箱幫他處理。」那一句「她人真好」我都能從三千英里外聽到。然後一年後,我在跟喬伊談升職的時候坐在她旁邊。她做的那件小事,常常是我認定「這人是某種類型的人,我們應該加倍栽培」的時刻。
相反的我也看過,有人對不是他直接管理的員工做了一件小事,也會有影響。還有很多年前發生在我身上的事:有一次我走向一位名人。我以前講過這個故事,真的很誇張。我在播客大概第三集時講過,當時沒人聽。後來三、四年後,播客變大了,人們開始回頭聽舊集。那位名人四年後還在推特上回覆我,說他聽說我在英國談論他、什麼什麼的。但我當時只是拿這件事當作「隱形公關」的例子:我走上前問一個名人一個問題,他卻直接像炸開一樣回擊我。我不知道那天他在經歷什麼,但那件事總會留下印象。
這又回到了原點:你會有那些小片刻,像是攀岩牆上的每一個抓點──那些連結、在場感、真誠的片刻,他們真正陪在你身邊的那種,你會記得一輩子。我打賭,如果要我猜,你童年在遊樂場的時候,肯定有個老師或生命中的某個人說過一句很溫柔的話,讓你記到現在。喔,沒錯。但我也敢打賭——在你還沒說出來之前我就想到的那個時刻——遊樂場上的史蒂芬(Stephen)也一定有個人說過傷人的話。對吧?或是粗魯的話,或評論你的外貌,也許不是在課間休息,而是人生某個時刻,對很多人來說,那句話可能是針對體重、外貌或容貌。那句話會被帶在身上很久,很可能那個人在不自覺間,給了你一輩子的自卑。
所以讓我覺得很奇怪的是,正面的事會被記住,但負面的事記得得更久、傳得更遠。當我問台下一群人這個問題時,舉手的通常是為負面經驗的人,手會高舉得更多,都是那一件事:你話語的力量持續得比你想像的久得多。那漣漪效應會影響到你從未見過的人。想想那些你影響過的人,以及那些你從未見過但卻因為人際傳遞而對你形成印象的人──往下傳三個人之後的人,對你的看法就會受到影響。你跟孩子的說話方式會影響他們如何對自己的孩子說話,甚至影響我永遠不會見到的那幾代孩子。
當你意識到你對收銀台後面那個人的說話方式,會影響他們回家後對自己孩子的說話,基於你說的話決定他們是不是會回家說「我今天過得很糟」或「今天很難熬」,因為你對他無禮或不耐煩,或是他沒把東西遞得夠快;那一刻你就知道,正面和負面的影響一樣長久。你選擇說的話會決定他們如何對待自己的孩子。
這就是我們作為人的樣子,對吧?我們能存活下來的原因之一就是我們擅長八卦、擅長傳話。我們會把故事傳下去。所以我可以在別人見到你之前就告訴他們你是否有風險。沒錯,我可以說,「別靠近他,別靠那個洞穴,裡面有個會殺人的東西」之類的。從某些方面來說,散播名聲是一種生存上的適應。但我們總是在問,有什麼新聞?過去城鎮之間的人來來去去,畢竟也沒有真正的報紙嘛。
有消息嗎?
所以,我會在接近尾聲時逼你說出你認為對於任何想成為出色溝通者、會話高手、想從人生中得到他們想要的東西的人來說,最重要的五件事是什麼。說到底,當我們談到肢體語言或溝通技巧時,最後那塊多米諾其實就是這個。我覺得人們都在想要從人生得到某些東西,不管是想要更好的關係、贏得尊重、升職、成功。我想那大概就是我們最終想要的結果。你同意嗎?
我不想問,像是,人們在談這些東西時,最後真正想要的是什麼?
自我價值。
自我價值,好。
我夠格嗎?
我夠格嗎,好。
那麼,如果要你用五點來總結,最重要的五件事是什麼?
第一是真誠。如果我不能對你真誠、不能做自己,那我對你就算不上是誰。談到真誠,你知道的,在你心情不好、情緒低落的那一天,你在工作上還是真誠的嗎?
是的。就算你那天狀態很差,你上班時還是會呈現出真實的自己嗎?
我會說會。當然有些行為是要遵守社會規範的——只是因為我心情不好、情緒差,並不代表我有權利就因為你早上跟我打招呼而把你大罵一頓。不是那樣。但我覺得有空間去表達:當你不開心時,就不要假裝開心。
說謊呢?那算不算違反真誠?
比如一位同事走過來問我:你覺得我新剪的頭髮怎麼樣?但你覺得很糟。
你會怎麼說?
「挺有個性的吧。」大概會這麼說。
所以你不會說謊?
不,我不會說謊。我可能會改成說:「我很高興你喜歡它。」我不需要喜歡它才會給它價值。如果你喜歡,那太棒了。把真誠當作策略,會隨著時間建立信任。所以這是個長期的遊戲。
我最近看到一些研究,發現在社交場合中,那些比較真誠的人,也更被信任,是你想要跟他們在一起的人。
為什麼人們會在真誠上掙扎?
我想又回到取悅他人的問題。但有一類人,可能很難只是做自己、以所有樣貌呈現自己。他們在不安全的環境長大,不管是身體上還是情感上,都不安全。他們一直繃緊、總是焦慮,老是擔心下一件不好的事會發生,無法安心。你會看到那些來自非常艱難、嚴苛環境的人,會展現出為了生存而養成的技能——因為他們根本沒有一個可以感到安全的地方。
第二?
減少分心。
減少分心。這是不是等於說,要增加在場感?
這正是它的好處。如果你想要增加在場感,就必須消除分心。這意味著要減少你拿手機的頻率。我這裡有一條線。你知道它為什麼在這裡嗎?
你說吧。
就是一條漂亮的紅線。這條線代表我們之間的連結。我把一端給你。剛剛我給你的其實就是一條線,連著你手和我的手,現在是繃緊的。所以這條線代表我們談話時的連結,很緊。我接下來會問一些問題,別去想什麼是正確答案,就憑直覺說感受。現在是緊的。如果我看著你、眼神接著說:「史蒂芬,最近如何?」你說:「挺好的。」對。昨天有什麼讓你沮喪的事?
我的髮型沒做到我想要的那樣。
說來聽聽。
就是不好,我不喜歡。你會發現昨天最大的煩惱多半是工作上的還是私人上的?說點工作上的。
工作上的困擾,有的。講吧。
好。你現在在看手機,連結變少了。
對。我剛把手機拿出來開始看。你感覺那條線怎麼樣?
我覺得緊度消失了。變鬆了。
對,變得鬆了。但那是身體上的感受。情緒上怎麼樣?
感覺被不尊重了。
看,如果我雙手一樣這樣抓著。現在再把它拉緊。我在跟你說話,我說:「你這週末有什麼期待?」我在這裡,你放心,我還在連線著你,別擔心。你看,你突然想放手了。
是啊,對任何在聽的人來說。我們原本都把線拉緊。我看手機的同時還握著線,心裡說「不,我在聽,繼續說」,結果你反而先放手了。
是不是很神奇?因為你突然放棄了這個對話,你不想再待在裡面了。
當有人跟你吃飯時把手機拿出來,你通常會怎麼做?你會轉移視線或去跟別人說話,或是把手機也拿出來。
對,對,對。沒錯。等於他們給了你一個暗示,現在你也可以拿手機。有人先拿出手機,你不想顯得尷尬或奇怪,所以你也不想留在沒手機的一方。結果下一件事,你們倆吃飯時就都在滑手機了。
我們本該彼此溝通,結果你卻只是盯著你的手機看。
有時候我會這樣想,身為一個採訪者,面前擺著這台 iPad。
我就在想,我該不該把 iPad 收起來?
也許我該收起來,因為有人跟我說話的時候我會把東西記下來。
我有時會擔心,如果我盯著某個重點或某個事實看,我會……
那感覺有點不同。
所以,這其中有一部分是演出。我們有攝影機,有燈光。這不是那種如果你我只是去喝杯咖啡的普通情況。
但比方說你我在吃午餐,我就這樣跟你說話,然後把手機放在這裡。你會有感覺上的不同嗎?
會,有啦。
你覺得我是更專注還是比較不專注?
比較不專注。
對,我覺得自己是在眾多優先事項裡,而不是首要的那個。
如果我把手機翻面朝下,你會覺得不一樣嗎?
會的。我臉朝下。
是啊,我會有感覺。
那是一個訊號。
什麼訊號?
代表你覺得這個比較重要,你不想被分心。
想像一下,如果你在約會或和朋友見面,你問:「你的手機在哪裡?」他說:「喔,我剛把它留在車上了。我只想跟你坐在一起。」那會是什麼感覺?
太不可思議了。
有人會這麼做嗎?
沒有。沒有。沒有人會這樣做。
但想像現在有個女孩要去約會,她問那個男生「你的手機在哪裡?」男生說:「喔,我把它留在車上。」你會怎麼想?
你會覺得他有點奇怪吧。
差不多是那種感覺:什麼?你是說你只想專注在我身上?
我在傳遞一個訊息,表示在這裡發生的事情沒有其他東西更重要。
那種行為太不尋常了。
有人可能會把它當作一個紅旗。
那很可能是真的。
但如果我手機就放在這裡,即使我把它面朝下放在桌上,當我跟你說話時,我至少仍然帶著我的世界、我的生意、我的壓力、我的混亂在旁邊。
它是我的情緒安撫物。
你不會要求我把我的毯子拿走吧?
對,沒錯。
所以它在我們的對話裡仍然存在。即使我把手機放下、夾在腿中間或放進口袋,我覺得最好的是根本不要把它拿出來,但關鍵是連結的強度如何?
因為我們都有當過那樣的人,就像我們剛剛用那根線示範的那樣,當別人在跟你說話時他們拿出手機,然後只是「嗯嗯、對、對、對,繼續說」。你會覺得,這不是我想要的。
你會放手,因為這不像是真正的連結。
所以如果你想成為更好的溝通者,你必須了解真正連結的定義。就是要保持緊密。當我和女友去餐廳的時候,我常常大吃一驚,因為我們有個規矩,這條規矩其實是我完全同意的。
對,對,對。
規矩是:當我們約會或去餐廳時,不使用手機。
沒錯。我們在餐廳不會滑手機。
這真令人震驚。
真是令人震驚。
我們這整個星期都在這裡,某天我和 Sierra 去一家餐廳,我看到好多情侶、朋友坐在同一桌,天色已晚,你看到的只有手機的光。大家就那樣坐著滑手機。這讓我覺得瘋了。
或者兩個人沙發上開著電視,兩個人都在滑手機,本來是要一起看電影的。
你知道的,大家在餐廳也會稍微看我們一眼。
當然會。
所以我不會假裝我們不會那樣。
對,對,對。但我們會在餐廳裡玩一個小遊戲,猜猜人們在一起多久,根據他們的行為來判斷。
喔,我喜歡那個。
挺有趣的。
通常會是比較年輕的情侶,男女雙方都在滑手機,然後我真的無法相信自己看到的景象。
是的,這挺瘋狂的。
聽著,我自己也常滑手機,但如果我在約會,我不會坐在那裡盯著螢幕,而她也盯著螢幕、兩人完全沉默地坐著──即便我認識這個女人三十五年也不會這樣。
是的。
當我不想獨自排隊感到焦慮時,手機變成了情緒的安撫物。我不喜歡自己一個人坐地鐵、捷運或地鐵(tube)上,我就會拿出手機。它讓我不用去跟人互動。所以我寧願看手機、滑動螢幕,也不想去溝通。
想像等理髮時,房間裡每個人都像以前那樣互相交談,那會讓你覺得很瘋。醫院候診室裡,每個人都在看手機。
對我來說,這是個很大的干擾。這在家中更是如此。我覺得在家裡更嚴重。
那是第二點:減少分心、因此增加當下的存在感。
第三,別過度解釋。你必須投資在正確的詞語上。投資在正確的詞語,意思是如果你一直不停地傾瀉語言,會讓人更想聽你說話還是更不想?
喔,是啊。你會開始對它失去重視。
沒錯。
突然之間,就像那個喊狼來的男孩的故事一樣。你說得太多,訊息就會消失。如果我總是講很多話,很容易被調成靜音。就變成一種雜訊。
但如果你選好你的字句,放慢速度──那麼你就能停止自己過度解釋。與其像瀑布般傾瀉,不如像一口井。意思是,與其試圖傾吐出大量資訊,不如讓人被你的訊息吸引。你要有信心掌握並保有你的知識。
他們有問題會問的。
你要表態——如果他們想問,你是可以被問到的那個人。
但如果我選擇成為一口有節制的資訊之井,而不是不停地傾訴,我就會永遠恰好給你需要的東西。
因為當我解釋過頭,別人其實只是在暗示:我不確定自己是否真正相信自己說的,或不確定你會不會相信我。
所以我就會覺得得多說點。
我注意到,當有人問你問題時,稍微停頓一下是很有力量的。
其實有時候我注意到有人會直接說,讓我想一下。
而他們一說出這句話,那一刻我立刻改變了對他的看法。
我不再貶低他所說的話,反而屏息以待,想聽他接下來那段很有深度、經過思考的回應。
對。
而你會看到很多人做相反的事。
一被問到,話匣子就開了。
然後他們開始用話去填補沉默,邊說邊想。
沒錯,他們是邊想邊說的人。
我教的就是讓你的第一個字成為你的呼吸。意思是在應該開口的地方先吸一口氣,其他的就會跟著流出來。
如果我開始滔滔不絕,我所傳達的是——大多數人要等到開始講話才去想自己想說什麼。
然後他們會說,「嗯,我的意思是……」「我說那麼多是想表達……」因為他們還在整理。
但如果你問我一個很難的問題,而我不是立刻本能反應,而是說:「那是個好問題,讓我想想。」那你就會知道我是在認真對待,你會知道接下來要說的東西是經過思考的,是值得聽的。
那時你會更有好奇心,屏息以待接下來會發生什麼。
所以想像商務會議裡,那個人說:「喔,其實我不同意。根據我們最新的研究……」然後就是一堆囉嗦,對比於有人問:「史蒂芬,你怎麼看?」你只是在那裡保持沉默,像個懸念,大家都想知道你會怎麼說。
但有自信的人不需要多說來證明自己知道東西,他們會選擇時機、選擇時刻。
看起來那些人也最有可能反過來說:「這我沒答案。」
是的。
真正有自信的人知道自己不可能樣樣都對,他們知道自己會犯錯。
有自信不代表你必須知道所有答案,有自信是知道自己不知道所有答案。
當你有了「我不可能知道一切」的自信,突然之間你聽起來更真實。
還有一點是,你願意坐在沉默中,但同時也佔據更多的空間和時間,這會傳達出尊重。
你有膽量在被問問題時說:「讓我想一下。」這代表你不會像你剛才說的那樣急忙行事。我不急躁。
那會給人一種氣場。
就是那種你可以等個七秒鐘的人。
因為你有點像從在場每個人那裡多爭取了七秒鐘,為的是讓自己思考。
你會以為議題越難,需要的時間越多,對吧?
但反而大家把它等同於「立即回應」。
我覺得,譬如說我們在船上遇到風暴,大家都慌了、害怕,但大家會去看誰?去看船長,而船長卻不慌。
這個人在情緒壓力時總是我們尋找的那個人。我很焦慮,但我可以去找這個人。
因為在危機時他們會說:「走路不要跑。」當我表現得像是曾經歷過、見過這種情況時,我是在告訴別人:「如果他不擔心,我也不用擔心;如果他沒生氣,我也不用生氣。」
很多醫生和處理衝突、危機管理的專業人士,他們的工作就是要盡可能保持冷靜。因為如果他們的反應讓你慌張或緊張,那就沒了錨點,情況就會變糟。
只要說一句「讓我想一下」,就能帶來不一樣的調性,讓人覺得:「哇,這個人知道自己是誰,我不會急於行事,那不是我的作風。」
這讓我想起每次飛機遇到氣流時,我都會看空服員,想確認這班機會不會垮下來。
太好笑了。
我做過好多次。我站那裡看空服員還在發點心,若他沒表現出慌張,我就覺得沒事。
我們每天的對話也是如此。我們在找那些冷靜的空服員,我們在找錨點、船長,那些在生命風暴與動盪時,我們可以看向並說:「如果他們沒事,我也可以沒事。」
當你能為別人做那個人,你就是領導者。
對,你就是領導者。
這大概是我多年來判斷一個員工是否有領導力的決定性特質:在事情出差錯時,他們的表現是否不同。
如果在混亂中,他們的行為方式看起來沒什麼差別,那就是領導者。
是的。
情緒調節者。
他們能把溫度降下來。
然後也有相反的情況:只要有一點麻煩跡象,大家就會緊張、被壓垮,而且這種情緒會傳染開來。
他們需要的是一位冷靜的空服員來幫他們調節情緒。
所以我認為,想在職場上當領導的人真的應該好好想一想——當事情變得艱難時,你會以什麼樣的姿態出現?
我常講一個朋友奧利弗(Oliver)的故事。我聘用他大概是七、八年前吧。好吧,當我錄用他的時候他還不是我的朋友。奧利弗一個明顯的特質是,他告訴我好消息和壞消息的方式完全一樣,用同樣那種若無其事、冷靜的態度。
他會走來跟我說:「我們剛跟 Uber 在美國整個簽約了,我們會去那裡。」而在那些一切都亂成一團的日子,他也會走來跟我說:「Stephen,我可以跟你談一下嗎?」我會說:「好,當然。」然後他會說:「只是讓你知道——」接著把我這一輩子聽過最糟的那些事情告訴我。
但他說得非常冷靜,讓我也保持冷靜,並覺得他已經掌控局面了。我總想,把更多人放到他手下,因為他會讓整個團隊安定下來。
作為雇主,我不會知道我的老闆或僱主在想什麼,除非有人跟我說。他們會看你在爛攤子出現時怎麼處理。他們一直在看,永遠都在看。我的意思是,當你帶著一大團隊時,你如果沮喪、焦慮,大家都會感受到。情緒會散播。但如果你是那個冷靜的人,冷靜也會散播出去。
你必須把情況調到一個位置:如果你生氣了,人們就知道這是真的該生氣。如果我大學有個朋友,他什麼事都生氣,脾氣超差,連最小的事都會惱火。要怎麼分辨什麼是小事、什麼是大事,如果你總是用同樣強度反應呢?但如果你平常都很冷靜,偶爾真的爆發一次——因為你也是人,會有情緒——那時大家就會知道這是嚴重的事。如果你總是以十分的激烈反應在運作,沒有人會在真的到了十一分時覺得那很特別。
想想軍隊將領和領導者,他們也有另一面:會維護標準。我覺得在那些情況下,需要在若無其事(面對已發生、當下無法控制的壞事)與捍衛標準之間找到平衡。像你看軍中的營房或訓練時,領導會對標準大呼小叫,關於鈕扣、熨燙襯衫、把靴子擦乾淨之類。他們看起來在某些層面上是斤斤計較的,而他們確實是有情緒的。你看看足球教練或運動領隊,他們幾乎存在於一種二分法之中:知道何時要克制、何時要發作,或者在某件事上看似情緒化、近乎非理性地表現出來。
我認為那些特定情況也是系統的一部分。他們看過這個體系會產生他們想要的結果,所以知道那種大反應是有用途、有目的的。負面的情況是,有些人反應大卻沒有任何用途。他們只是沒辦法用話說清楚。像那些常罵髒話的領導,往往是因為詞彙不足,他們寧願用大的情緒反應。但當你的語言顯得無法控制情緒,你就不會那麼可信。
我只需要把腦袋裡的東西倒出來。想像一下,如果你身邊總有個人,能把你腦中想法拿走,跟 AI 結合後讓它們聽起來更好、更符合語法,幫你把話寫下來。這就是 Whisperflow 在我生活中的作用。它是幫我把想說的話說清楚的思考夥伴。現在無論我在辦公室獨處、或外出走動,只要用說的就能回覆電子郵件、Slack 訊息、WhatsApp 等,並跨所有裝置同步。我非常愛這個工具。幾個月前我在幕後頻道開始提到它,創辦人就聯絡我說:「因為你,我們看到很多人來使用這個工具。」他們想贊助我,也希望我成為公司的投資人。於是我接受了這兩項邀請,現在我是 Whisperflow 的投資人與重要合作夥伴。你一定要去看看。Whisperflow 比打字快四倍。如果你想試試,請前往 whisperflow.ai/DOAC 開始免費試用,你也可以在下方說明欄找到 Whisperflow 的連結。
我們很多人都在追求被動收入或做副業來幫忙付帳單。這個機會就在我們的贊助商 Stan——一家我共同持有的公司。它是一個能讓你充分利用個人財務情況的平台。Stan 讓你可以成為自己的老闆,讓販售數位商品、課程、會員制等更簡單、更具規模、更容易操作。你可以把點子變成收入,並獲得成長所需的支援。我們剛推出「Dare to Dream(敢於做夢)」。這是給那些準備從構思進入實作、從規劃走向執行的人。目的是幫你把腦中的夢想看清,並準確知道要怎麼把它實現。
參加抽獎,有機會贏取 100,000 美元實現你的夢想。
你只要分享那個夢想是什麼即可。
詳情請見 daretodream.stan.store。
那就是第三點。
嗯。
別老是把自己解釋得太多。
嗯,嗯,嗯。
第二點是減少干擾,第一點是做自己。
第四點。
知道如何應對別人的悲傷。
很多人正在受苦,而你根本不知道他們在受苦。
很多人在哀悼,而你也不知道他們在哀悼。
不管是節日,還是他生命中你不知道的重要日子或事件,他們都在受傷、在哀悼。
如果你真想成為一個頂級的溝通者,你要知道不只在好時候,而是在壞時候也該知道該說什麼不該說什麼。
當別人在經歷悲傷時,你要怎麼陪伴他們?
有沒有什麼原則該記住?
嗯,當有人在哀悼的時候,你千萬不要用「有事讓我知道」這種開頭。
如果你要說的話以「有需要就告訴我」開頭,那就是錯的說法。
「有需要就告訴我。」
「如果你需要什麼就讓我知道。」
「如果我能幫你做什麼就讓我知道。」
「就讓我知道。」
「任何需要都跟我說。」
你所做的只是給他們一個任務而已。
這人現在已經在哀傷中了,正在經歷一些你根本無法想像的事,
你現在還要給他們一個任務?
要他們自己有能力把手機拿出來、把需要發簡訊給你?那是不可能的。
你有沒有遇過有人說「有需要就跟我說」,而那個人真的去跟他說他需要什麼?
從沒。
從沒發生過。
因為現在你反而讓自己更舒服,但把責任更多地放在他們身上。
我們會想,好吧,我已經說了我該說的了:「有需要就告訴我。要我怎麼幫就說。」
對吧?
但你所做的只是把一個負擔丟給他們,讓他們更有壓力。
當然,他們不想成為你的負擔。
他們有時甚至不想活在那些時刻,他們不知道怎麼面對。
說「有需要就告訴我」不會幫到他們。
相反,當有人在哀悼時,你要做的是:去做那件事。
不管你當下想到要做什麼,就去做。
如果你想帶晚餐去,別說「有需要的話告訴我有沒有食物」,就直接去買食物給他們。
去做那件事。去跑腿。去出現,幫他們洗衣服。幫他們把院子割草。去做那件事。
如果你真的想支持我、真的想支持那個人,你不需要問,你就去做。
其次,我發現很多陪在哀悼者身邊的人不知道該說什麼。
他們想說點什麼,但不知道該說什麼,覺得很不舒服,覺得自己說的話不夠好。
然後他們就盯著手機,打了一句話又刪掉,因為真的不知道怎麼說。
最好的說法,就是確認並表達你能想像到他們此刻的感受。
沒有人該遭遇這種事。這完全不公平。我真不敢相信會發生這種事。沒有人配得上這樣。
能夠表達並確認他們的感受是完全合理的。
不要用那種「喔,至少他在一個更好的地方」或「你知道嗎?一切都是有原因的」之類的話去安慰他。那不是對的時機(如果有時候會是對的話也極少)。
試圖用「至少他現在不會……」或「有什麼我能做的?」那種話去讓他們感覺好一點,基本上是徒勞的。你知道你可以做什麼嗎?你可以把那個人帶回來。你可以辦到的事就是那個——但那不會發生,你辦不到。
所以你就會陷入那種尷尬的情況,你真心想幫忙,結果很多人會說「你在我們的念頭中、你在我的禱告中」—「思念與禱告」那種話,卻從來沒真正去禱告。他們只是說說而已。
如果你是真心的,就把禱告內容用簡訊傳給他們。把禱告寫成簡訊發過去。
「親愛的上帝,我只求祢現在與 Stephen 同在……」把這樣的話傳給他們。為什麼不鼓勵他們、而不是只說『我在想你』?
如果你真的在想,就發簡訊:「在想你,無需回覆。」你覺得只在 Facebook 留言就夠了嗎?只說「我們會為你祈禱」?
那不是連結,也不真誠。那是最簡單的捷徑。
我覺得我一輩子都在掙扎這些時刻:有人遇到壞事或經歷些事,你又是透過簡訊才知道,你不知道該說什麼,你會說「我很抱歉」。我寫了好幾次然後刪掉,又寫又刪。
我其實從 Samir 那裡得到一些回饋,他是一位很知名的 YouTuber、創作者,也是 Colin and Samir 這個頻道的一員。他們的房子在帕利塞德大火中燒毀。我想大概四、五、六個月後,他在紐約的一場活動上走過來對我說:「謝謝你當時傳給我的訊息,因為那很具體。」我們還有一段片段,因為當時我們在錄影。我剛下台,他在紐約的活動上走過來對我說了這句話,他六個月後還記得,這件事一直留在我心裡。我自己都不太記得當時我寫了什麼。
他記得六個月後,當時他們的房子燒掉,他們兩個好像都有不到一歲的小孩,然後房子都燒掉了。我傳了一些具體的幫助方案給他。
我不記得我說了什麼細節,但他走過來說:「謝謝你寄給我東西。」很多人都傳訊息給我,但我記得你寄給我的那個是有特別意義的。
這就扣到一個主題:當你不再只做對自己最方便的事,而開始做那些可能只是一點點、稍微不舒服、需要多花一點力氣、選擇做不同的事、在想法上更具體時。不要只是說「很抱歉聽到這個」,對吧?那樣根本是對不公的一種輕描淡寫。那根本沒觸到重點。
但如果你能說出──你會說:「這件事完全不公平。」同意這個感受,並具體說明。讚美也是一樣,越具體越真誠。你最會記得的人,就是那個能夠就在你身邊,準確說出你當下在感受什麼的人,並真心提出支援。是真正的幫助,而且如你一開始說的,不要那種必須等對方去接受的提議,因為沒有人會去接受那種提議。
別把它設成一個條件,非得等對方主動聯絡你你才考慮幫忙;直接去做。甚至當你心裡想「我真的不知道該說什麼,但如果我是他,我想要的是這個」──就去做那件事。否則,如果你不是真心,就別說那些話。對我來說,那正是你不是他們那種人的跡象,因為有很多人只是順境之交,他們想在你成功時站在那裡分一杯羹;但當你跌到谷底、狼狽不堪時,你會記得的是那些真正出現的人。阿們。
我在這個播客上很多來賓談到他們最艱難的時刻時,都說過同樣的事:真正讓人難忘的是在那時刻出現的人。
第五點,如果你想成為更好的溝通者,你得知道如何應對侮辱、背後中傷、輕視、貶低、居高臨下——那些人們用來故意傷人的話。那我該怎麼做?如果你要處理一個試圖用語言傷害你的人,第一件事就是保持一段沉默。大概五到七秒的無聲,讓時間足夠讓對方感到不舒服,讓他們知道這不會好玩。
第二,你要請他重複:請你再說一次,我需要你重複那句話。大多數人做不到。
第三,如果需要,我會問他們:「你的意思是……?」你是故意讓那句話聽起來失禮嗎?你是故意讓它聽起來那麼冷淡嗎?你是故意想要讓人不舒服嗎?這些做法讓你能以一種不被他們的話語傷到、不被觸及、不被割傷的方式去應對。
當有人說話是為了貶低你或侮辱你時,他們其實是在把聚光燈照在自己身上,並試圖把聚光燈甩到你身上以換取你的反應。他們會想:「我要說一句傷人的話給你,然後把注意力轉到你身上。」當你提出問題、保持沉默,會讓他們的話在自己耳中反彈回去。很多人在還沒來得及再說什麼之前,就會想:「我不該那樣說。」你保持的沉默越多,情況越尷尬,他們就越得把話收回。他們會意識到你沒有上鉤。
但當你把聚光燈放回去,然後問:「你是故意要讓我丟臉嗎?你是故意要讓那句話聽起來很傷人嗎?」他們無法承受說「是」的想法,所以他們就得修正、把話轉彎,會說:「喔不不不,我的意思是……」然後往另個方向說。
如果他們非但加碼堅持說:「是的,那正是我的意思」,你也可以很簡單地說:「謝謝你讓我知道。」
我在想那背後的大腦神經機制。當你讓一個人承認他們是在傷人時——我記得訪問過一些神經科學家,他們談到「認知失調」這個概念,也就是我們對自我形象的看法。你透過剛才做的事,製造了認知失調:讓我不得不在鏡子前看自己剛剛的行為。 我不認為自己是個會傷人的人。如果我說了非常傷人的話,然後你問我:「你是故意要傷人的嗎?」你是在直接挑戰我的身份認同。
那會造成失調,也就是我自認為是誰和我剛剛的行為之間的落差。所以我必須去消解這兩者之一,讓它合情合理。沒有人認為自己是站在邪惡那邊,他們總覺得自己是在做好事的一邊。所以當你這樣問他,我立刻得去確認:「我是個故意要傷害別人的人嗎?」──這根本不是我想做的事。不是說我真想要去煤氣燈操控你、故意讓你痛苦,但在那一刻,他們心底想的通常是:「我希望你像我一樣痛,我想讓你也受傷。我想感覺到掌控,因為現在我沒有掌控感。我有某種情緒,我很難過,如果我能讓你也難過,那我就會覺得比較好、比較有理由去那樣感受。」
所以有些人,特別是操控型的人,會先生氣、說些讓你受傷的話,然後轉過頭來說:「我不知道你為什麼這麼生氣。我沒事,我很好,我不知道你為什麼,你怎麼這麼生氣?」他們把那種不舒服丟給你,然後就走了。換句話說:「我不喜歡這種感覺,好,那我就把它給你。」
我完全沒事。
你在說什麼?
很久以前我在健身房遇過一個情況,我在用一台器材,然後有個男人說這些器材都是他的,所以他要全部用。
他就這樣走過來。
那是很久以前的事了。
他態度非常失控、沒分寸。
你之前說過那個「in the pocket」的說法。
短短大概15秒內,這位稍微年長的先生就情緒激動起來,
基本上就是問我要不要打架。
那對我來說太奇怪了,我覺得自己像個旁觀者。
我真的——有人見過這種事嗎?
沒有,當時健身房就只有我和他。
我當下覺得自己像大衛·艾登堡(David Attenborough)。
我就是那種……而且我不自覺地做了你說的事,也就是完全沒改變語氣。我就這樣對他說:
「你剛剛是在健身房跟我叫我打架嗎?」
而且因為我是真心好奇地在問,是真誠的問題,
那馬上就把他的敵意化解了。
我是說,不要對健身房的陌生人那樣。
我的語氣很低沉。
沒錯,就是這樣。問句像是在說:你還好嗎?
你會想稍微檢查一下他,因為大部分時候,當你聽到別人大喊大叫、說些難聽的話,他們真正想傳達的是「我不舒服」——通常背後有其他原因。
我也做過類似的事,有人說了傷人的話,我會回:「你期待我怎麼回應那句話?你想我怎麼回?」或「你以為我會怎麼反應?」我從來沒遇過對方說:「喔,我期待你回罵我一句。」通常他們會退縮,然後努力解釋當下的感受。
因為他們根本不知道該怎麼表達。但如果我能像你那樣把自己的挫折先放一邊,然後問一句:「你剛剛是在問我要打架嗎?你真的是這個意思嗎?」那種「你還好嗎?」式的問話,
你的挫折感會立刻消失,你完全改變了對方想要的框架。
他們原本的框架是想挑釁、用攻擊解決問題。也許那是他們唯一會用的語言或方式。但在那情況下,你把框架換成好奇心:「這是怎麼回事?」這能起作用。
任何時候如果你抱持著「不是要證明什麼,而是要學到什麼」的心態,
你就不會想去證明什麼。當時你很容易會想證明一番:「你覺得你在跟誰説話?」你本來可以打那張牌。
但你選擇好奇:到底發生什麼事?
問題有力量。對於想攻擊你的人,問題會讓他們卸下武裝。
他們不想被照出來的那面鏡子,他們不想看到自己正在散發的醜陋一面。
很多人會說,有人對我說了很難聽、很醜陋的話,他們就想要一個快速的回擊,我可以給他們那種回擊。但如果他們在乎這段關係,我就會說:好,我先假設那句話是用一般音量說的——他真正的需求是什麼?他當下到底在感受什麼?如果你只回應那個反應(表面憤怒),你永遠聽不到事情的後面。
我們都有觸發點。我也有我的雷,不能亂碰。
我來說一件幫助我很大的事,如果有人想改善和伴侶或任何人的私人關係,第一是先去理解並肯定(validate)對方,挫折感可以放在後面。
如果我一開始就以挫折回應,我每次都會輸。所以先給予肯定,說:「當然你會有這種感覺,這完全合理,我能理解你會這樣覺得。」承認他們有這種感受是可以的。否則對方會覺得自己太過了,如果他覺得自己太過了,就會害怕你會離開,這其實是一種被拋棄的感覺。
所以如果我能讓你知道你並不是太過,我有能力在這段關係中有彈性,因為我也不可能一直都是最好的一面。但如果我能給你一個可以彼此混亂、彼此不完美的安全空間,那你其實不會離去。
第二,重來(reset)是你的萬用牌,學會請求重來。如果我說:「你知道嗎,我剛剛沒說好。可以讓我再說一次嗎?我剛剛沒說得最好,我可以再試一次嗎?」只要我開始並請求重來,我從沒遇過有人拒絕過。沒有人會說:「不不,你現在就得這樣堅持下去,繼續犯錯吧。」就像玩電動一樣,如果你知道最後一定會輸,你還會繼續玩嗎?你會重來,然後再試一次。
所以給自己和對方寬容,允許彼此重新開始,這是關係中溝通的必要部分。
第三,切得更細。很多時候如果我們在談一個大的議題,有人會把過去那件事拎出來,我們就把它加進來、堆上去,當我們開始感到絕望時就越堆越多。但如果我能把每個議題分開來處理,說:「我想談這件事,先處理眼前的這個」,那一切會好很多。如果我能把每一部分拆開來,看見需求並給予肯定,我發現效果總是比較好。
關於第一點 —— 在衝突時你如何與伴侶互動,我最近聽到的一個很有用的做法,是我看到的一段 Brene Brown 的片段。她說當她像經歷了一整天的忙碌回家時,會告訴她的伴侶自己還剩多少「tank」的能量/精力。
「太好用了。」
她會轉向伴侶說:「聽著,我只剩 10%。我今天做不了這件事。」
「對。」
我記得看了那段片之後就傳給我的伴侶,因為這種詞彙其實非常實用,能在關係中幫上大忙 —— 就是先表達你現在是從哪個狀態出發的。
「太棒了。」
我不認為會有人在聽到「老實說我今天只剩 10%」這種說法後,會回說「不,我現在就想處理這件事」。
「沒錯。」
在對話中用百分比來表達真的很有幫助,不只是像 Brene 提到的關係裡可以說「我只剩 10%,你有 40%,我們合起來就能搞定」,至少我會知道你的出發點是哪裡。
職場上也是一樣。我鼓勵大家在會議裡提出想法時,不要一開始就說「如果怎麼怎麼」,因為那樣常常會讓大家把它打槍。你知道的,大家會開始找理由否定,因為那不是他們的主意,所以要把它壓下去。
但如果提出的人說:「我這個想法有 30% 的雛形」,那情況就會神奇地不一樣:其他人會想要加入。如果我說:「史蒂夫,我只有 20% 的想法,另外 80% 我需要你幫忙」,你就會覺得「喔,那我來做」,然後其他人會開始一起把它蓋起來,而不是拆它。
即便在對話中,如果我說:「我知道我現在不一定能找到正確的講法,我大概只有 60% 的把握。」像這樣至少是在確認我知道自己說的話不必然是最恰當的。
「我希望我可以更常這樣做。」
「我想我說的就是那段片。」
「對對對,是 Tim Ferriss 的。」
「大家都說婚姻應該是五五分,這是我聽過最荒謬的狗屁說法,婚姻從來不是五五分,真的,從來沒這回事。」
所以我們會把自己的狀態量化。比方說史蒂夫回家會說:「我只有 20。」只是講能量、投入、善意、耐心之類的,我大概是 20 分。我會說:「我來頂你,我替你扛那 80。」有時候我們真的會這樣做。我媽最近一直生病,我會說「我只剩 10」,史蒂夫兩天前才說他「穩定在 25」。所以我們知道只要兩人的總和不到 100,就得坐下來想個互相善待的計畫。
「我愛這個觀念。」
因為婚姻不是五五分。伴侶關係的運作方式就是:你能扛對方的 20,或對方能扛你的 20;即便你們兩個都只有 20,也要有個不傷害彼此的計畫。
「這是我犯過很多次的錯。」
「哦?」
「因為我試著用 10 分去解決大問題。」這是我們每天都會犯的錯。
就我和 Sierra 而言,如果我們只是在一段爭執的某個部分,我們的爭吵通常很快就結束。但那些拖很久的,常常是因為──你知道,有時我就是不想,我可以道歉,你也可以道歉,但當下我就是不想,我暫時不想說抱歉。我會以後再說,但那一刻我心裡有那股情緒還沒準備好。
對我來說,幫助很大的做法是當我在那個緊繃邊緣、又不想再付出時,就說:「我的電池快沒了。」我們說「電量在紅色」,像手機的紅色警告一樣。一旦我知道自己在那個狀態,我們就會知道該暫停,否則你會吵兩個小時,然後說出更糟、更傷人的話,最後還得道歉。
所以你越早去暫停,越好。如果你想知道一段關係的溝通有多好,看他們多常會暫停一下。暫停的價值很高,光是一個停頓就能帶來很多好處,哪怕休息五分鐘再回來,你的狀態就會不一樣,會有「好,我們重新開始」的感覺。為什麼要把人丟在場上三個小時不給他休息?你不會這樣對待身體上的勞累,為什麼要這樣對待心理上的?
如果你想知道關係的關鍵指標,那麼最有價值的指標就是:談話的品質等於關係的品質。換句話說,關係的品質等於溝通的品質。
你看看那些離婚的夫妻,或處在糟糕狀態的夫妻,原因往往是他們在正向時還算可以,但他們不知道怎麼處理負面時刻。他們不只是不能談快樂的事;我會去問那些結婚五十年的老人家他們的祕訣,他們說,不是能不能在快樂時幸福,而是遇到困難時能坐得住、能忍受悲傷多久,因為那些時刻一定會來。
我看到很多跟我聯絡、私訊我的人正在離婚或已經離婚,你會發現他們通常不是因為不再相愛而分開,而是因為他們失去溝通,他們停止了彼此對話。
我認為這是我們進入第一段關係時被灌輸的一個大迷思:我們以為好關係的標誌是沒有衝突。
但如果你曾經長期談過戀愛,我認為隨著時間,你會開始看出來,重點不是衝突的多少。
重點是——是怎麼處理衝突的。
我讀過一句話,至今沒忘,那句話說,你可以透過每次傷口癒合是變成101%還是99%來預測一段關係的長期健康。
也就是說,你們的衝突會不會讓你們變得更強?
對啊。
回頭看我和一起相處很久的伴侶之間的衝突,我會說,這些衝突其實加深了我們的根基。
對,的確是這樣。
像是那種有建設性的衝突,讓我們更強壯。
某種程度上,這也是因為你談到的許多事情——譬如不要每次都想贏得每個爭論。
對。
以及你書裡提到的那些做法。
對,那是 Sierra 在說的。
不論如何,衝突是好的。
你想要關係中有衝突,為了成長。
個人成長很少能單獨完成。
成長必須是關係性的。
百分之百。
必須和別人在一起。
我可以讀一本書學怎麼做,但直到我去做,那就是完全不同的遊戲。
所以我是在關係中,和其他人、在不同場域一起學習,但當然是在人際關係裡。
我的意思是,沒有其他的捷徑可走。
如果你想變得更好,你就得經歷衝突。
我見過太多人雙手抱頭,他們不知道怎麼互相說話,因為他們放棄了修補,卻全心投入在責怪彼此。
當你試著去拆解本該被修補的東西,這會讓情況更困難,因為有太多年本可以被修補,卻沒有被修補。
反過來,這真的傷害了關係。
我讀到一項近期研究,預測孩子在父母關係中的福祉最大因素,不是父母是否結婚或離婚,
而是父母如何處理衝突。
我是說,有多少父母還在一起但吵得很慘的例子?
天哪,對啊。
事實上,他們可能也許不應該繼續在一起。
或者那些雖然離婚但溝通很好的父母。
是啊,他們從不把孩子夾在中間,也不把孩子當作雙方之間的訊息傳遞者。
能做到這一點,基本上可以改變孩子一整個人生的軌跡。
我們總得在某個時候學著原諒我們的父母,對吧?
對,那是真的。
就像你說的,他們當年也是孩子,也是被父母養大的,
他們也是第一次當父母。
你有一本工作手冊將在3月10日出版,叫做《下一次對話工作手冊》。
對。
實用練習,幫助少爭吵、多對話,真的把你書裡說的東西化成可執行的藍圖與框架,給那些想把這些習慣內化到生活中的人。
我會在下面連結它。
那可以預購嗎?
可以,會有預購連結。
我們會把連結放在下面說明裡。
你也在做一些 AI 的東西,我覺得很有趣。
對,謝謝。
那是什麼?
我即將發佈一個只包含我內容的 AI。
它有我的書、有我的 podcast、有我所有的社群短片,全部都有。
所以它是一個小型語言模型,讓每個人都能擁有一個自己的溝通專家,全天候隨時可用。
人們可以在上面練習。
我最喜歡的是,比如你說,我要去參加一個重要會議,我想聽起來很自信,我該怎麼做?
或是我要跟伴侶對話,對方不在聽或者很生氣,我該怎麼辦?
你可以在那個當下套用那些建議,它會給你不同的出發方式,換個角度看事情。
或者我最愛的用法是,叫它當我的老闆,一個很兇且傲慢的老闆,然後做一個練習看我要怎麼回應這種情況。
你可以測試這個回應是不是最佳回應,
讓你以不同方式練習,準備面對可能會發生的強硬回應。
我也會在下面連結那個。
人們可以去玩玩、註冊。
我很期待。
我們有個結尾傳統,上一位嘉賓離開時要把一個問題留給下一位。
留給你的問題是:你最想見的人是誰?為什麼?
喔,這個不錯。
我現在最想見的人大概是 Brene Brown。
真的嗎?
你提到她這點很妙。
原因是我知道她在這個領域耕耘很久,
而且我覺得她分享的東西非常真誠,讓人無庸置疑她是真實的。
她可以說是真實、生猛、極具真誠的人。
她也是德州長角牛隊的粉絲,我也是她的粉絲之一。
但我覺得,這只是我個人感受,我好像被推進了這個領域,
你總是會去找那些能成為你人生錨點、你想當導師的那類人。
那種人在世界上打滾過、知道一些事、擁有可信的知識,幫助了很多人。
她絕對是真誠的,她很了不起。
如果還有人沒買你的書——幾乎沒有人沒買啦——但如果還有少數人沒買的話,我強烈推薦。
我想我也把它放進我在英國 WH Smith 的選書集中。
你有放。
非常感謝。
真是大賣成功。
這成功有兩個面向:銷售和影響力。
謝謝你。
而且它也非常親民易懂,不是那種複雜的科學書。
這本書是為正在經歷非常真實、令人產生共鳴、平凡問題的一般人而寫的。我想這也是它如此成功的原因。我覺得你是從一個非常真實的出發點來面對這些挑戰。也許這部分也是為什麼它會被如此廣泛接受且讓人感到貼近,因為你是個審判律師,將這些內容帶給大眾,但你並不像那些可能一生待在學術界、因此把吊橋拉起來的博士學者。我認為你溝通的方式非常親切、引人共鳴,所以難怪在過去幾年你獲得了絕對令人難以置信的成就。這真是太棒了,簡直瘋狂、不可思議。恭喜你,也感謝你,代表所有因你而得到一點光亮的人向你致謝。你用資訊賦予他們力量,讓他們能過上應得的生活。那是一件很特別的事,Jefferson。我很感謝。謝謝你,Steve。
如果說我們最需要的是什麼,那就是連結——尤其是在我們當今所處的世界。這正是我們創造這些對話卡的原因。因為在這個節目裡,當我和來賓坐下來進行那些深刻且親密的對談時,這個非凡的現象一次又一次發生:我們會感到彼此深深連結。在每一集結尾,我採訪的嘉賓會為下一位來賓留下問題,而我們把那些問題做成了這些對話卡。我們還加入了「轉折卡」,讓你的對話更有趣;在使用對話卡的過程中還會出現更多驚喜。這是全新的版本,而且史無前例地,我首次在這套卡片中加入了這張金卡——那是我獨家的問題。但金卡只會放在首批對話卡中,所以趁限量金卡還沒售罄,現在就把你的拿到手。請前往下方說明中的連結。你
Trial Lawyer and leading communication expert JEFFERSON FISHER reveals how gaslighting and narcissism work, why people don’t listen to you, and the courtroom tricks for respect and power!
Jefferson Fisher is a Texas trial lawyer and leading communication expert. He is the founder of Fisher Firm, creator of The Jefferson Fisher School of Communication, and author of the book, “The Next Conversation: Argue Less, Talk More”.
He explains:
◼️The fastest way to spot a narcissist in under 30 seconds
◼️The phrase that instantly exposes gaslighting
◼️Why people stop respecting you mid conversation
◼️The courtroom trick that makes people listen
◼️How to control any conversation without raising your voice
00:00 Intro
02:56 These Communication Skills Will Change Your Life and Career Trajectory
09:40 How to Have Control Over Conversations
12:14 The Psychology Behind Feeling Comfortable in Any Conversation
15:42 How Your Body Language Can Influence Others’ Opinions
20:38 The Traits of Confident People
22:40 Dealing With Difficult Conversations and Gaslighters
24:38 The Words Gaslighters Use Against You
31:00 The Attachment Style Most at Risk of Being Gaslighted
39:19 This Is What Manipulators and Narcissists Do
42:55 How to Stop a Narcissist
49:15 Your Reactions Reveal So Much About You
51:21 How to Stop Being Easily Triggered
55:00 How Being Honest With People Can Help You
01:00:34 How Our Parents’ Arguments Shaped Our Love Relationships
01:15:19 Find Your Priorities and Set Your Boundaries
01:17:20 People Pleasers
01:23:01 Relationship Arguments: Can They Be Good?
01:25:24 A Big Indicator That Something Really Matters to Your Partner
01:33:19 The Secret to Spot Anyone Being Fake
01:34:58 The Fake Laughs
01:42:05 These Small Moments Will Have the Biggest Impact on Impressions
01:53:30 Top 5 Things to Become the Best Communicator at Anything
02:03:02 Phones Have Become Our Pacifier to Relieve Anxiety
02:04:25 Stop Overexplaining
02:08:11 The Power of Taking Pauses to Think
02:10:50 One of the Best Traits of Leaders
02:17:43 How to Help Someone Grieving
02:27:09 The Counterattack to Bullies: Expose Them
02:34:22 Huge Relationship Unlock: Energy Checking With Your Parent
02:40:16 The Predictor of Whether a Relationship Will Last
Follow Jefferson:
Instagram – https://bit.ly/4pzxZ21
Facebook – https://bit.ly/4rUhTS6
TikTok – https://bit.ly/4aihiDv
YouTube – https://bit.ly/3YplSIG
You can pre-order ‘The Next Conversation Workbook’, here: https://amzn.to/3XSHOvH
The Diary Of A CEO:
◼️Join DOAC circle here – https://doaccircle.com/
◼️Buy The Diary Of A CEO book here – https://smarturl.it/DOACbook
◼️The 1% Diary is back – limited time only – https://bit.ly/3YFbJbt
◼️The Diary Of A CEO Conversation Cards (Second Edition) – https://g2ul0.app.link/f31dsUttKKb
◼️Get email updates – https://bit.ly/diary-of-a-ceo-yt
◼️Follow Steven – https://g2ul0.app.link/gnGqL4IsKKb
Sponsors:
Adobe – https://Adobe.Ly/OneBetter
Wispr – Get 14 days of Wispr Flow for free at https://wisprflow.ai/DOAC
Stan: NO PURCHASE NECESSARY. VOID WHERE PROHIBITED. For Official Rules, visit https://DaretoDream.stan.store

Leave a Reply
You must be logged in to post a comment.