The Manipulation Expert: You’re Setting Your Child Up For Misery! Most People Don’t Realise They’re Narcissists!

中文
Tiếng Việt
AI transcript
0:00:05 Everybody has narcissistic tendencies, and we’re all self-absorbed, but nobody wants to admit it.
0:00:07 It’s always somebody else. It’s always Donald Trump. It’s always Elon Musk.
0:00:11 But everyone has a manipulative side. There are no saints in this world.
0:00:13 But can you use it productively?
0:00:14 Yes, most definitely.
0:00:18 These deep narcissists were very problematic, and there’s healthy narcissists.
0:00:22 And knowing the distinction between the two will help save you years of misery.
0:00:24 What if I’m dealing with a narcissist?
0:00:26 I want you to do this following.
0:00:27 I want you to…
0:00:29 Robert Greene is one of the most influential writers in history.
0:00:33 Unraveling the secrets of power, strategy, and human psychology
0:00:35 that are essential for purpose, resilience, and success.
0:00:38 What is it about human nature that we just don’t want to admit?
0:00:41 One is that envy is deeply ingrained in all of us.
0:00:45 In fact, always wanting to be better and superior to others
0:00:48 is the most motivating factor of 90% of human behavior.
0:00:54 But if you don’t admit it to yourself, that ugly emotion is like a nuclear bomb to all aspects of life.
0:00:57 It will seize you by the throat and make you miserable.
0:01:01 But there’s also understanding things like we all judge on appearances,
0:01:05 that everyone has a dark side, and that we are all actors.
0:01:07 And I will get into the nitty-gritty of all of them,
0:01:12 because it’s really about how powerful people use those traits for their success.
0:01:13 People are lonelier than ever.
0:01:18 And when you look at the impact that’s having, it’s equal to smoking 15 cigarettes a day.
0:01:20 What is the antidote for this?
0:01:24 I empathize with it very much so because when I was younger, I was losing in the game of life.
0:01:27 I was very depressed and even suicidal.
0:01:28 But what lifted me out was…
0:01:38 I find it incredibly fascinating that when we look at the back end of Spotify and Apple and our audio channels,
0:01:43 the majority of people that watch this podcast haven’t yet hit the follow button
0:01:45 or the subscribe button wherever you’re listening to this.
0:01:46 I would like to make a deal with you.
0:01:49 If you could do me a huge favor and hit that subscribe button,
0:01:54 I will work tirelessly from now until forever to make the show better and better and better and better.
0:01:57 I can’t tell you how much it helps when you hit that subscribe button.
0:01:59 The show gets bigger, which means we can expand the production,
0:02:03 bring in all the guests you want to see and continue to do in this thing we love.
0:02:05 If you could do me that small favor and hit the follow button,
0:02:07 wherever you’re listening to this, that would mean the world to me.
0:02:10 That is the only favor I will ever ask you.
0:02:11 Thank you so much for your time.
0:02:19 Robert, at this moment in time,
0:02:24 what do you believe your followers, your fans, the people that love your books,
0:02:27 what do you believe that they’re struggling with the most?
0:02:31 And I’m asking this question because I imagine you get thousands of DMs and messages from these people.
0:02:34 What are the common themes?
0:02:40 Well, the most common question I get, particularly from people in their 20s,
0:02:43 is they don’t really know where they’re headed.
0:02:48 They don’t know what their career is, what I call in mastery, their life’s task.
0:02:53 And I talk a lot about it in interviews and in the book mastery.
0:02:57 And I make the point that it is the most important decision in your life,
0:03:00 figuring out what you were destined for, why you were born,
0:03:04 what you were created for, what makes you unique.
0:03:08 And I say that everything from that realization, from that understanding,
0:03:12 kind of stems from that, your sense of fulfillment, your happiness,
0:03:15 everything will come from that one realization.
0:03:20 And a lot of young people are very confused right now, and I don’t blame them.
0:03:23 These are very, very confusing times that they’re going through,
0:03:26 much more confusing than anything I had to deal with,
0:03:30 particularly, I think, the influence of technology and social media.
0:03:35 And what I mean by that is to know who you are, to know what you were meant to do in life,
0:03:38 what why you were born, what makes you unique,
0:03:42 requires a lot of reflection on yourself, self-awareness, self-knowledge.
0:03:44 You have to go inward.
0:03:49 And when your attention is always focused so much on what other people are doing,
0:03:54 what other people are saying, you know, what they think is hot, what they think is cool,
0:03:57 you become kind of a stranger to yourself, right?
0:04:01 So when I talk about that concept to them, it’s like,
0:04:04 it sounds interesting, Robert, but I have no idea what that is.
0:04:06 I don’t know what my life’s task is.
0:04:10 Now, that’s maybe 30 or 40% of the emails that I get.
0:04:12 It’s quite high, but it’s not all of them.
0:04:16 But it is a trend I’ve noticed with young people who are going through,
0:04:18 I think, very, very confusing times.
0:04:25 And I’m very empathetic to it because I was actually someone who was quite lost in my 20s.
0:04:27 And I know the pain that that can cause.
0:04:31 Not feeling like your life has any meaning.
0:04:36 You know, I think that’s something that really is tormenting a lot of young people.
0:04:38 What does life mean?
0:04:42 What will give me a sense of meaning, right, to what I’m doing, to where I’m headed,
0:04:46 to my daily experiences and not having that is deeply disturbing.
0:04:48 And I’ve been through that myself.
0:04:53 I think I’m getting a lot of that kind of feedback and a lot of those emails among others.
0:05:00 And it’s there a strategy that young people or really anybody that feels lost or aimless in their life
0:05:05 should and is able to deploy to find their purpose, to find the direction,
0:05:08 the thing they should be aiming at.
0:05:14 Well, you know, you have to get out of this, this way of thinking that so many people have,
0:05:17 which everything has to be simple and linear.
0:05:19 And I’m headed in this direction.
0:05:22 There’s got to be a solution like I’m hacking my way to the truth.
0:05:25 Life doesn’t work that way.
0:05:26 Life is very complex.
0:05:32 So I can’t give you a single track answer to finding your life purpose you as an individual.
0:05:35 But I can give you kind of clues.
0:05:39 I can kind of direct you towards certain paths that have worked for me and that have worked
0:05:46 for hundreds of thousands of other people who’ve become masters or very successful in their field.
0:05:50 And the first thing is you have to go inward.
0:05:55 So you have to resist the pull that our culture gives you.
0:05:57 You have to also really want this.
0:05:59 That’s probably what it really comes down to.
0:06:00 Are you unhappy?
0:06:01 Are you frustrated?
0:06:03 Are you hitting kind of rock bottom?
0:06:07 Is this a turning point in your life where you realize if I keep going this way in five years,
0:06:09 it’s going to be really serious.
0:06:13 Okay, it has to be important to you and you have to have a sense of urgency.
0:06:17 And with that sense of urgency, you have to make some decisions.
0:06:24 And one of the decisions that’s absolutely essential is to pay less attention to what other people are doing,
0:06:27 to pay less attention to what other people are saying,
0:06:30 to pay less attention to what people are telling you you should be doing,
0:06:35 and to go inward and think about yourself and think about what you love and what your interests are.
0:06:39 They have nothing to do with what people are doing on social media.
0:06:45 The things that grab you that excite you deeply inside in a way that’s almost irresistible.
0:06:49 Now, for me, I can say that it was always been writing.
0:06:52 Okay, and I just couldn’t figure out what kind of writing.
0:06:58 But there’s also things like when I ever read anything that has to do with ancient history,
0:07:04 particularly the origins of humanity, tens of thousands of years ago.
0:07:09 I am so excited, I can read every single article about that,
0:07:13 every discovery that takes place in Africa about our origins.
0:07:20 It just puts my mind in a spin to think that this is who we were 100,000 years ago and this is who we are now.
0:07:22 I want to know more.
0:07:24 That’s like one of these things that hits you in the gut.
0:07:26 Well, the people out there, you have that.
0:07:28 There’s something like that.
0:07:29 You had it when you were a child.
0:07:32 You had it when you were two, three, four years old, five years old,
0:07:36 and you’ve lost it because you’re listening too much to other people.
0:07:40 So it’s kind of like archaeology would be the metaphor.
0:07:46 You have to dig and dig and dig and find those bones and those relics and those artifacts from your past,
0:07:51 the things that really excite you, as well as the things that you hate.
0:07:56 Now, if I were to go, you know, kind of do a reverse engineering,
0:07:59 which I do with a lot of people who are successful like yourself,
0:08:02 I could go back and kind of find that with you where that hits you
0:08:07 because you had a particular path that led you to doing these podcasts.
0:08:08 I know it wasn’t a straight line.
0:08:09 You deviated.
0:08:14 You were in some other job that you hated and then you slowly found your way.
0:08:18 With each of those stories, there’s a lesson for people, right?
0:08:24 And that’s what I compiled in mastery, but it all begins from a sense of urgency.
0:08:25 I can’t go on this way.
0:08:29 I have to find something that I love when you’re 20 or 21.
0:08:33 Maybe you don’t feel that urgency because you’re so young.
0:08:34 You know, you look good.
0:08:35 You have lots of energy.
0:08:40 The world’s kind of open to you, but you have to be careful because time passes really quickly.
0:08:44 Those years in your twenties, they go by faster than you think.
0:08:51 And if you turn 30 and you never thought about this and you’ve kind of been wandering around trying things,
0:08:54 it starts to get a little difficult, a much harder for you.
0:08:59 So it’s better if you have that sense of urgency when you’re 21 or 22.
0:09:06 And the other thing I would say is you don’t learn anything if you’re not excited by it.
0:09:10 So you have to have a sense of fun and adventure about this.
0:09:16 So discovering what your life’s task can’t be this dreary, boring thing that Robert’s advocate.
0:09:18 You do what you, oh, I have to spend time with myself.
0:09:20 I have to look, you know, do a journal, blah, blah, blah.
0:09:22 No, it’s fun.
0:09:23 It’s an adventure.
0:09:28 Trying different things that fit into this general shape of what you were destined for.
0:09:29 It’s a blast.
0:09:33 You know, when I was in my twenties, I had more fun than anybody.
0:09:34 I had an amazing time.
0:09:36 It was the best years of my life.
0:09:37 I was trying all sorts of different things.
0:09:38 I was exploring.
0:09:39 I was traveling.
0:09:41 I had adventures.
0:09:43 So I don’t want your life to be boring.
0:09:44 I want you to learn.
0:09:45 I want you to have adventures.
0:09:53 But you have to have a sense of direction, a sense of purpose to guide those different adventures that you go on.
0:10:00 Do you think it’s harder to find your sense of purpose and what you’re deeply connected to as you get older?
0:10:01 Yeah, I think so.
0:10:03 Your mind gets a little bit more rigid.
0:10:06 You think you know all of the answers, right?
0:10:08 But what happens with a lot of people?
0:10:17 Well, I also get correspondence from, or let’s say turning 40 or even a little bit older and they’re coming to those crossroads.
0:10:20 Is this even much more painful than when you’re in your twenties?
0:10:22 Because there’s a sense of regret.
0:10:25 There’s a sense that you’ve wasted your time.
0:10:31 And to get back to a path that will suit you can be very difficult as you mentioned.
0:10:39 But there’s also another side to that, which is you probably have been learning some skills in your life.
0:10:45 You’ve probably have had some experiences that have changed you because when you’re 21, 22, you don’t know the world.
0:10:46 You don’t know people.
0:10:49 You think you know everything, but you don’t know anything, right?
0:10:51 You’ve never had any experiences in life.
0:10:52 You never had to suffer.
0:10:56 Maybe you have, but not really suffering like you do when you get older.
0:10:58 Okay, so you’re 40.
0:10:59 You’ve had tough experiences.
0:11:01 You’ve been hardened.
0:11:05 You got, you know, you’re not so fragile and you’ve learned things.
0:11:13 If you change your mindset at that age and you go, I’m going to take what I have, my experiences, my skills, what I’ve learned.
0:11:20 And I’m going to redirect it towards something more exciting for me than it will work for you, right?
0:11:24 But as you say, it can be harder because you’re more set in your ways.
0:11:24 And you’ve bought a life.
0:11:25 You’ve bought a network.
0:11:28 You’ve bought a reputation for being this thing.
0:11:31 Whether it’s lawyer, doctor, dentist, whatever it might be.
0:11:36 And so there’s a element of shedding that might have to occur.
0:11:41 Shedding people, shedding a city that you live in, shedding a way that people know you, an income.
0:11:43 And that’s deeply difficult.
0:11:49 And I think some people would prefer the certain misery of their current situation to the uncertainty.
0:11:52 And the shedding that occurs when they go in search of something else.
0:12:02 Yeah, but, I mean, the pain that you feel when you get older and, you know, we humans have very active minds.
0:12:08 We’re gifted with the most powerful organ in the entire universe, the human brain.
0:12:13 The billions of possible connections in our brain is greater than anything in the entire universe.
0:12:15 It is the most amazing instrument.
0:12:18 And our brains are very active.
0:12:24 And when you get older and you don’t have anything to put your brain on to and things are slowing down,
0:12:27 you don’t realize that that’s making you depressed.
0:12:32 You don’t realize that the fact that you haven’t been able to fulfill what you were meant to fulfill
0:12:35 is actually the source of your misery and unhappiness.
0:12:37 You will blame it on other people.
0:12:38 You will blame it on the world.
0:12:40 You will blame it on politics.
0:12:43 You won’t look at yourself and realize that it comes from you.
0:12:50 And the sadness comes from you and the fact that you’re not maximizing, not exploiting this gift that you were given.
0:12:55 So it might be difficult to shed all of that.
0:13:05 But I’ve talked to people, I’d say more like around 30 years old, who say, Robert, I’m at this horrible job.
0:13:07 You know, I’m in a fast food place or something.
0:13:10 I don’t remember what it was or I’m a barista, whatever.
0:13:12 You know, I’m so unhappy.
0:13:15 I have a wife and I have two kids.
0:13:18 What do I do, right?
0:13:27 And so I go into their misery a little bit and then I say, okay, let’s first figure out something that you think you would really want in life.
0:13:31 Something that will have an income because you have to pay for your wife and your children.
0:13:35 You can’t just go off and write poetry or become a rockster.
0:13:38 You have to support yourself and your family.
0:13:39 What could that possibly be?
0:13:40 And we dig and we dig and we dig.
0:13:45 I say, all right, we have an answer, a kind of an idea.
0:13:46 I want you to do this following.
0:13:55 I want you to carve out two hours or as much as you can at night where you start exploring this field on the internet.
0:14:02 And you start considering maybe going to night school, okay, and taking classes that change this course.
0:14:09 And then I want you to think of five years where you’re going to be a goal five years ahead.
0:14:14 And they tell me overnight just having that has changed them suddenly from their depression.
0:14:21 They have hope and they feel a million times better and they have energy just from realizing that there is a possibility.
0:14:24 It’s going to take hard work, but there is an answer.
0:14:25 There is a place to go.
0:14:31 And so it changes it when you when you have some sense of direction.
0:14:35 There’ll be so many people listening to that now and they’ll be thinking.
0:14:39 I have a plan, I have an idea or at least a kernel of an idea.
0:14:48 But I’ve spent the last three months, six months, 12 months, 18 months, two years thinking, thinking, thinking, thinking.
0:14:49 And not doing?
0:14:51 And not doing, yeah.
0:14:55 People stop me all the time and I’ll say, Steve, I’m thinking of starting a podcast.
0:14:56 And I’ll say, like, how long have you been thinking about this?
0:14:58 I’ve lost two and a half years.
0:14:59 Yeah.
0:15:04 You know, I talk in mastery about something called a concept called learning by doing.
0:15:12 And back in the Middle Ages, they used to have an apprenticeship that you would go through seven years.
0:15:14 You would learn to be a craftsman, right?
0:15:21 You’d first go from being an apprentice to a journeyman to a master by doing things the brain learns.
0:15:23 But if you never do anything, you’re never going to learn.
0:15:32 So if you suddenly said, I’ve been thinking about a podcast, I would say, get off your ass and start the podcast tomorrow.
0:15:34 And it fails.
0:15:35 You have learned so many things.
0:15:41 You’ve learned more in those three months of failure than you have been two years thinking,
0:15:47 or five years of getting an MBA from some school and bring yourself massive debt.
0:15:50 Learn by doing, learn by failing.
0:15:57 Why is planning and procrastination that comes with the prolonged planning so tempting for people?
0:16:01 Like, why do we love to plan, plan, plan, plan, plan?
0:16:03 Because you’re afraid of failure.
0:16:12 Quite honestly, I mean, Freud has a word for it in German, air folks angst, which means fear of success.
0:16:17 Because this is something that afflicts a lot of adolescents.
0:16:21 Because if you’re successful, you now have responsibility.
0:16:23 You now have a reputation.
0:16:26 You now have succeeded and your next venture could fail, right?
0:16:31 There’s this pressure that comes with trying something and putting your name out there.
0:16:36 And if I don’t ever try anything, if I don’t bother, if I blame the world, I blame my parents.
0:16:38 I blame my education system.
0:16:42 I blame my partner, this, that, and the other, then you never have to worry.
0:16:43 You never have to have that responsibility.
0:16:48 You never have to have that fear of success and that holds people back.
0:16:56 So it’s easier to not do anything and stay in your little bubble and go, God, if I only, if only I had had money,
0:16:59 I would have written this great novel, I would have done this, this, that, and the other.
0:17:00 It’s just crap.
0:17:06 You’re trying to delude yourself and you’re afraid of actually putting your neck out on the line.
0:17:07 That’s what it comes down to.
0:17:11 It’s a common syndrome among adolescents.
0:17:17 I was reading, I think it was the book, The Courage to Be Disliked, and it was talking in one of the sections
0:17:22 about how some people would like, they prefer to live in the realm of possibility.
0:17:25 And the realm of possibility is the space you live when you declare to the world
0:17:30 that you’re going to do something and be something and before you actually do it.
0:17:34 So when I tell my friends, listen, I’m going to become an actor, for example.
0:17:37 The year and a half where I go around saying that I live in the world of possibility
0:17:41 where there’s been no feedback to disprove me, which is nice.
0:17:45 But I’m kind of getting the credit for being the type of person that’s aspiring to change.
0:17:52 And that like realm of possibility before you get feedback or try is a very nice place to be for some.
0:17:56 It is and it’s very addicting and it’s kind of a narcotic.
0:18:01 But the thing is, so you’ve got this realm of possibility, which you could become anything.
0:18:03 I could become an actor.
0:18:04 I could become a great novice.
0:18:05 I could become a CEO.
0:18:07 I could be Elon Musk the second.
0:18:13 But the way the world works is you don’t achieve anything unless you have limits.
0:18:18 Having limits and hitting that wall and that resistance is what makes you learn is what makes you great
0:18:21 is how the human brain functions.
0:18:26 And what I mean by that is, let’s say you’re learning the piano.
0:18:30 You can’t just start out playing anything and just doing all the notes.
0:18:33 It’s very limited what you can do, right?
0:18:38 And you have to you have to go within those limits and those walls and learn the first things first.
0:18:40 And then those walls start to expand a little bit.
0:18:46 But you’re constantly pressing against limits and those limits make you stronger and stronger.
0:18:52 It’s like when you’re swimming, the resistance in the water is what makes your muscles bigger, right?
0:18:57 The resistance of limits is what makes your brain bigger, makes you more successful, makes you learn.
0:19:01 But if all you do is live in that nebulous world of possibility,
0:19:05 you’re never developing, you’re never getting any muscle, you’re never getting any strength.
0:19:08 You’re not developing life skills.
0:19:09 It’s a tough world.
0:19:12 So even you know that people can be very cruel.
0:19:14 It could be very mean spirited world.
0:19:16 You have to have a thick skin in this world.
0:19:22 You have to develop some toughness and you develop that toughness by trying things out and by failing.
0:19:31 And if you fail, you know, like my wife’s in the film business and we know a lot of actors and actor,
0:19:36 you know, you think it’s all glamorous, but it’s actually like 99% rejection.
0:19:44 People are constantly rejecting you and they’re rejecting you for things that are you have no control over like your looks, you know.
0:19:50 And so what separates the actors who succeed and the ones who don’t are those that have a bit of a tough skin.
0:19:51 They don’t take that rejection.
0:19:53 Oh, I’m so, I’m so unworthy.
0:19:54 I hate myself.
0:19:55 Well, the world’s so awful.
0:19:58 They go, all right, I’m going to go on to the next one.
0:20:02 I learned what wasn’t working there and you develop some toughness.
0:20:08 If you don’t develop that toughness, you’re never going to get anywhere in life and you get it by trying and trying and working at it.
0:20:15 And when you’re in that sort of first chapter of your professional life, is there anything from all of the work that you’ve done,
0:20:19 the writing that you’ve done that a young person should be trying to acquire?
0:20:26 And I say that, should they be aiming at knowledge, skills, reputation, money, network?
0:20:27 Definitely not money.
0:20:29 Definitely not reputation.
0:20:34 Perhaps, I mean, yeah, or fame.
0:20:36 Perhaps network can help.
0:20:43 But what you really want to do in this world, the 21st century in our decade is skills.
0:20:45 You want to be learning skills.
0:20:47 The more skills you have, and I mean true skills.
0:20:52 I don’t mean trying something out for a year and then going on to something else for another.
0:20:55 I mean, getting real skill at something, right?
0:21:02 Whether it’s in computers, whether it’s in the arts in any field, real skill.
0:21:07 And then if you can develop two or three skills by the time you’re in your 20s and still have some fun,
0:21:13 the world is going to open up to you because what you’re going to be able to do when you turn 30 is you’re going to go,
0:21:16 I can take that skill that I learned in computers.
0:21:21 I can take that skill I learned in media and in creating a podcast or weather.
0:21:28 And I can create a business that’s going to combine the two in a way that no one has ever thought of because I’m a unique person.
0:21:31 The world will open up to you.
0:21:34 Skills are the gold of the 21st century.
0:21:41 And if you’re seduced by money, if you think about money, you’re doomed because that’s not what matters in life.
0:21:44 Because let’s say you have two job offers.
0:21:50 One is that Goldman Sachs opening position for 150,000 a year.
0:21:56 And one is at some startup for 30,000 a year and you’re living in New York and you’re going to be starving.
0:22:01 You’re going to be sharing a miserable little flat somewhere in Bushwick, whatever, okay?
0:22:06 Take the $30,000 a year job because you’re going to learn so much.
0:22:07 You’re going to be hands on.
0:22:10 Whereas in that other job, you’re going to be lost in there.
0:22:15 You’re going to be among hundreds of other young people and you’re not going to have responsibilities.
0:22:16 Here you’re going to have responsibilities.
0:22:23 So money is not what matters to you because when you’re in your 20s, you can starve.
0:22:25 You can live on less food.
0:22:27 You can have it a little tough because you’re young.
0:22:28 I know myself.
0:22:31 I lived, I was very poor.
0:22:33 I lived in London.
0:22:37 I had a job in London in 1984, I believe, 1984.
0:22:42 And I was making, I think it was 30 pounds a week.
0:22:43 Maybe it’s less than that.
0:22:46 It was by starting salary.
0:22:52 And my girlfriend at the time, the only thing we could eat was turnips and cauliflower.
0:22:54 Cauliflower cheese was our main dish.
0:22:57 But I was 25, I can handle it.
0:23:02 So you can handle not making money and learning because that’s what’s most important.
0:23:08 I don’t think many young people in that first season of life realize how long life is.
0:23:10 So, you know, we try and take shortcuts.
0:23:13 We try and get to the money as fast as we can.
0:23:16 But you’re telling me to take a longer road, which is the acquisition of skills,
0:23:21 even at the cost of some of those short-term rewards that are very tempting to post on my Instagram.
0:23:22 Yeah.
0:23:28 Well, I mean, also, you know, you look at somebody like Steve Jobs.
0:23:30 I can relate to that because he wasn’t interested in money at all.
0:23:32 It was never the motivating factor.
0:23:35 It’s never been my motivating factor, right?
0:23:40 I wanted to have fun and I wanted to be successful and I wanted to be able to write.
0:23:44 He wanted to design the most beautiful pieces of technology in the world.
0:23:48 It ended up he was like the richest man in the world at the time,
0:23:50 but he never cared about money.
0:23:52 It wasn’t what motivated him.
0:23:58 I never cared about money and now I’m not as rich as Steve Jobs, but I’m doing fairly well because it’ll come to you.
0:24:05 If you play the game right, if you learn the skills when you’re young and then you develop your own business,
0:24:11 by the time you’re 35, you’ll be making four times what you would have made at that Goldman Sachs job, right?
0:24:15 That’s how the game is played these days.
0:24:21 Starting your own business, being an entrepreneur, being an entrepreneur is the most powerful position you can attain for,
0:24:25 some people aren’t destined for that.
0:24:30 It’s not in their DNA, but to me, that’s what we should all be aiming for, to be your own boss.
0:24:36 Because personally, I hated working for other people, but being an entrepreneur, starting your own business,
0:24:42 one that has a niche in this world, you’re going to make all the money that you’ll ever need.
0:24:44 It’s quite painful being an entrepreneur, though.
0:24:49 I think it was actually Elon that said, “Building his businesses is like chewing glass and staring into the abyss.”
0:24:55 And I can relate to some degree of the businesses that I’ve built over the years and just the immense hardship and uncertainty.
0:25:05 And I guess there’s, at times, a subtle envy for your team members who are unaware of the chaos
0:25:12 that one has to endure to make sure everybody’s paid on time and make sure everyone’s happy.
0:25:21 Okay, but the lesson for me in all of that is altering your sense of what pleasure and happiness is.
0:25:25 So in the moment, it’s painful, right?
0:25:29 And we don’t like pain. Nobody likes pain. I don’t like pain, right?
0:25:37 But if your sense of what pleasure is and happiness is only like here, from the present moment to here,
0:25:39 it’s going to be very hard to get out of that.
0:25:48 But if your sense of pleasure and happiness is here, long term, then you’ve got power, you’ve got maneuverability,
0:25:52 you have room to maneuver, and that’s the key to the whole thing.
0:25:59 Okay, so you’re saying that if I have a short-term view on happiness, I expect it today, now, and every day,
0:26:03 then my life’s not going to be great, but if I expect happiness to be a long term…
0:26:06 Yeah, so, I mean, look at you now. That’s what I’m trying to say.
0:26:12 You’re pretty happy, I imagine. You’re pretty fulfilled, right? And you wouldn’t have gotten there
0:26:15 if when you were 24, whatever, you just gave up because it was so painful.
0:26:21 I’d better just go grab that easy job working for a bank or something. You’d be miserable now.
0:26:25 Whereas look at you now. That’s what I’m trying to open people’s minds to.
0:26:29 Follow Stephen Bartlett here. That’s the model.
0:26:33 One of the things that I think helped me get here is my dark side.
0:26:38 You talk about dark sides a lot. And when I say my dark side, I mean the insecurity, the shame,
0:26:45 the wanting to fit in, all of those kinds of things that act as a driving force.
0:26:51 And a lot of people have a dark side. I’ve heard you talk about how all great achievers have a bit of a dark side in them.
0:26:59 How do we channel our dark side so that it’s productive and not destructive?
0:27:04 I was talking to someone the other day who is a very successful entrepreneur.
0:27:10 And they have their own story of like shame and embarrassment and trying to run away from a certain life they used to have.
0:27:16 And that made them successful. But now they work 18 hours a day.
0:27:20 They’re just like almost addicted to their work. So I wonder if it can go too far.
0:27:22 Yeah. But they say they’re happy.
0:27:27 They do. Yeah, they say they’re really happy. Do you believe it?
0:27:42 It’s hard to distinguish true happiness from the contentment that you get when you are successfully escaping your dark side.
0:27:52 Do you know what I mean by that? Because this individual has successfully ran away from their darkness
0:28:00 and they appear to be in a state of contentment because they’re succeeding in their pursuit of running away from their past.
0:28:03 But I don’t know if that’s happiness.
0:28:07 Yogi might tell me that happiness is when you stop running.
0:28:17 Well, you know, I worked for somebody. I was on the board of directors for this company American Apparel, which no longer exists.
0:28:25 And the CEO, Dov Charny, was the founder of the company, an incredible entrepreneur
0:28:32 who from one little shop here in Los Angeles when I met him created this empire.
0:28:39 And it was incredibly rewarding and he was I’d say a very fulfilled person, but he couldn’t stop.
0:28:42 He couldn’t stop. It was like a demon possessed him.
0:28:45 He had to have more. He had to build more buildings.
0:28:48 He had to have more American Apparels all over the world.
0:28:49 He leveraged himself.
0:28:55 And then when the crash occurred in 2007, just before the company, just after the company went public,
0:28:58 he was so indebted that the company never recovered, right?
0:29:01 He tried too hard. He didn’t know the limits.
0:29:09 OK, so part of this isn’t when I said if money motivates you, then you’re going to have that demon.
0:29:14 If fame and reputation motivates you, then that demon is going to take, seize you by the throat
0:29:19 and going to make you work 18 hours until everybody eats your dust and you humiliate all your enemies.
0:29:22 And you’re miserable, right?
0:29:29 So knowing who you are and knowing what matters is going to save you from that kind of demonic possession
0:29:33 because you’re actually not going to be very successful if you’re like that.
0:29:35 You’re going to burn yourself out.
0:29:37 You’re not going to have very good ideas.
0:29:43 What happens to a lot of people when they become successful is first of all, it goes to their head.
0:29:44 They think they have the Midas touch.
0:29:50 They think they’ve got, you know, the golden touch and then their minds start going in this kind of unit,
0:29:52 the singular direction.
0:29:56 They learn how to do something and they’re just doing it, doing it, doing it, doing it and doing it.
0:29:57 And they don’t know how to learn.
0:30:01 They don’t know know that there’s other ways of doing things, right?
0:30:07 And that’s what happens when you become completely possessed and your mind isn’t open and isn’t free
0:30:09 and isn’t expanding and you’re not creative anymore.
0:30:17 To be creative will require you to try something different, to not expand your company endlessly like he did
0:30:24 and instead to take the five branches that you have here in Los Angeles and make the product better
0:30:29 and be more creative with it and don’t be possessed by money and fame and reputation.
0:30:30 That’s the answer, I think, there.
0:30:31 Does that make sense?
0:30:33 Yeah, it does, yeah.
0:30:38 Yeah, something that I think many, many people struggle with, which is in part this idea of
0:30:45 focusing on the thing in front of you versus getting too distracted with other opportunities.
0:30:50 And I wanted to talk to you about this idea of focus and how important you think it is for mastery.
0:30:51 Yeah.
0:30:55 I mean, so many young people who will say to me, oh, I’m doing this little crypto thing here
0:30:58 and I’ve got this hair business here and I’ve got this other thing here.
0:31:05 What would you say to those people that are trying to become a master in this world as it relates to focus?
0:31:12 It’s funny because I’m helping the son of an old friend of mine who’s got that problem
0:31:14 and he’s incredibly successful.
0:31:15 I hope he’s not listening to this.
0:31:16 He’s 20 years old.
0:31:17 He’s very wealthy.
0:31:20 He’s done amazing things.
0:31:24 But he’s one of those people who spread himself out to all these different things.
0:31:31 And I can’t find a through line what connects them all except making money and having connections and stuff.
0:31:37 And it’s very alluring in this world, particularly, you know, where there’s so many possibilities
0:31:38 where you can get on the internet.
0:31:40 You can learn this side of the other people are doing these things.
0:31:41 You can get into crypto.
0:31:43 You know, you can start your own business here.
0:31:47 You can get into the health and fitness world.
0:31:51 You can and then later on try to figure out how to connect them all.
0:31:52 But life doesn’t work like that.
0:31:54 That’s not how the brain functions.
0:31:59 It’s not what we were meant for because it doesn’t start from you.
0:32:01 The whole thing has to start from you.
0:32:02 It can’t start from the world.
0:32:04 It can’t start from what other people are doing.
0:32:06 It can’t start from what’s sexy.
0:32:08 It has to come from within.
0:32:14 If it doesn’t come from within, then you’re going to be floundering for years and years and years.
0:32:22 And so what I’ve done with this young person whose name I won’t mention, but I love dearly is what is it that really is in your heart?
0:32:24 What is it that you really, really love?
0:32:34 How can we connect this crypto with this media business that you’re starting with the sports world that you’re starting with this fitness thing?
0:32:37 What what connects them all, you know?
0:32:49 And to me, I was thinking, I was getting the sense we haven’t solved it yet, but he’s kind of excited by celebrities and by that world.
0:32:50 And that’s fine.
0:32:52 I think there’s there’s nothing wrong with that.
0:32:57 So I’d say, well, maybe what connects all this is the film business, right?
0:33:02 Because the film is pretty wide ranging to be a producer to raise money.
0:33:04 You’re dealing with all kinds of different people.
0:33:05 You’re networking.
0:33:06 You’re meeting starlets.
0:33:09 You know, it’s a glamorous life, but it’s focused.
0:33:18 OK, so, you know, when you focus on something, the world just kind of opens up, but you have to be focusing on the right thing.
0:33:27 So if you were meant to be a writer and then you decide because you want money to go into law school and then you focus very deeply on law school.
0:33:31 What will happen is for a year or two, you’ll be able to skid by.
0:33:35 But then the wheels will start going slower and slower because you’re not interested in it.
0:33:36 You’re not connected to it.
0:33:40 You get bored and your focus will start falling to pieces.
0:33:48 But if it’s something you love, you can focus on that for seven, eight, 10, 12 years and never get bored.
0:33:53 From observing a certain family member of mine do a very similar thing.
0:34:03 Part of it as well is that when she would start one pursuit, starting ex-business, it would get hard as it always does.
0:34:11 And when you look over at the person across the road, they seem to be having a much easier life with their thing or with their crypto or with their whatever.
0:34:15 And they tell you the story of how much money they’ve made and how easy it was, whatever.
0:34:19 So you get tempted into believing that the grass is greener, you pursue that.
0:34:23 So now you’re doing two things. Now your first thing starts to suffer.
0:34:28 And I think especially in the early season of life, when you don’t have Elon Musk resources,
0:34:36 much of the game is focusing enough on one thing to build those resources so that you have the chance of being able to do it more than one thing or spreading your bets a bit more.
0:34:41 But in that first season, when you’re in resource accumulation phase, I think my early investors in my company remember one day,
0:34:46 emailing my first investor who’s a very successful man and saying, “I’ve got an idea.”
0:34:49 And it was an idea other than the one he’d invested in.
0:34:54 And I remember the email, I was 18 years old and he hit me so hard on that email.
0:34:57 He was like, “If you don’t focus on one thing, you will never ever be successful.”
0:34:59 But you were the one that was interested in this other thing.
0:35:01 Yeah, I was trying to find one.
0:35:05 Yeah, so my investor was a very successful man and I emailed him this other idea, which I thought was amazing.
0:35:06 Yeah, yeah, yeah.
0:35:09 And he sent me this email back, which was like being hit by a whip.
0:35:12 And he was like, “If you don’t focus on one thing now, you will never be successful.”
0:35:17 Because also you rob yourself, as you said, of the chance of accumulating deep skills.
0:35:18 Yeah, yes, it is.
0:35:24 Yeah, I remember this is something that wise people know.
0:35:31 And if you’re young, if you have like a mentor like you did, who could tell you the truth, the ropes as they are,
0:35:34 it will help save you years of misery.
0:35:41 I remember when we were at American Apparel, it was the year 2007, the company was just about to go public.
0:35:47 I was about to be put on the board of directors and this man came to me who was like your investor.
0:35:52 And he said, “Robert, just make sure that Dove’s doesn’t mindlessly expand.
0:35:54 Make the brand focused.
0:35:58 Have it focused on one thing and then he will be successful.”
0:36:03 At the time, I thought that was interesting, but I didn’t really have the guts to like explain that to Dove.
0:36:06 But there are people out there who understand the truth of this.
0:36:15 But the other thing about envy, like you say, you see your other friend doing crypto and they’re having so much fun and making so much money.
0:36:16 Tell you, it’s bullshit.
0:36:19 They’re not having as much fun as you think, right?
0:36:26 People create a front on Instagram or TikTok or wherever where life seems so glorious.
0:36:29 But they’re never having as much fun as you might imagine, you know?
0:36:39 In my book, Laws of Human Nature, I talk about Aristotle Onassis, who in the sixties was the wealthiest man in the world.
0:36:44 He was married to John F. Kennedy’s widow, Jacqueline Kennedy, Jacqueline Onassis.
0:36:46 Who could be happier than that?
0:36:48 He had yachts, etc.
0:36:55 He was the most unhappiest, miserable person in the world, as Jacqueline Kennedy explained in her autobiography.
0:36:59 He was such a mean-spirited, unhappy person.
0:37:03 Yet everybody thought envied him because he had this beautiful wife and all that money.
0:37:10 The people you envy are not doing nearly as well as you think, so don’t let that influence your decisions in life.
0:37:16 I’ve never forgotten a certain Johnny Ive clip that I watched many, many years ago.
0:37:21 I think it was, it must have been five years ago now, where he talks about working with Steve Jobs.
0:37:27 And this is what he says in the clip, and I’ve never forgotten it, never forgotten it.
0:37:35 This sounds really simplistic, but it still shocks me how few people actually practice this.
0:37:40 And it’s a struggle to practice, but is this issue of focus?
0:37:47 Steve was the most remarkably focused person I’ve ever met in my life.
0:37:58 And the thing with focus is it’s not sort of like this thing you aspire to, or you decide on Monday, “You know what? I’m going to be focused.”
0:38:05 It is a, every minute, a, “Why are we talking about this? This is what we’re working on.”
0:38:08 You can achieve so much when you truly focus.
0:38:16 And one of the things that Steve would say, because I think he was concerned that I wasn’t,
0:38:20 he would say, “How many things have you said no to?”
0:38:27 And I would, honestly, I would have these sacrificial things, because I mean, I wanted to be very honest about it.
0:38:32 And so I say, “Oh, I said no to this, and no to that.”
0:38:39 And he, but he knew that I wasn’t vaguely interested in doing those things anyway.
0:38:41 So there was no real sacrifice.
0:38:51 What focus means is saying no to something that you, with every bone in your body, you think is a phenomenal idea,
0:38:57 and you wake up thinking about it, but you say no to it because you’re focusing on something else.
0:39:03 Yeah. Amen. That’s, you know, that’s the church of focus I agree with completely.
0:39:11 I mean, I hate using my own examples because I’m a rara avis, you know, I’m a rare bird.
0:39:20 But, you know, I have this book that I’m writing, okay, and it’s on a very specific subject.
0:39:22 And I get distractions all the time.
0:39:28 People want, you know, I can do the speaking engagement in India, where I’ve never been before,
0:39:35 or Egypt, you know, kind of thing, or get involved in this television project.
0:39:39 And I’m actually never really seduced by it because I just love writing.
0:39:47 But where it really comes down to is I’m writing this book and I, and I, it’s going really not well.
0:39:52 It’s because I’m not focused on the actual thing I’m trying to say.
0:40:00 So you can bring that level of focus down to the finest, finest point of your business or your writing, whatever.
0:40:02 What is it you’re trying to say?
0:40:04 What is it you’re trying to accomplish?
0:40:06 What is your brand really about?
0:40:11 Get into the nitty gritty, get into the little fine grains of sand and know what that is.
0:40:19 So every time I’m writing my chapter and I start writing about something that’s not directly relevant to what it’s about,
0:40:21 and what the reader is going to be interested in,
0:40:26 I’m making a mistake and I make the mistake for several weeks and then I realize it and I pull back.
0:40:34 So that level of focus has to have a lot of energy behind it because you’re so in love with what you’re doing
0:40:43 that when you deviate from it, this little radar inside of your brain goes, you’re off, you’re off, you got to get back to it, right?
0:40:52 And it’s painful, but when you do get back to it and when things do click, it’s incredibly pleasurable.
0:40:59 So the focus for young people that seem so painful, God damn it, everyone else is having so much fun and I’m having to learn this.
0:41:06 Just keep telling yourself that you’re doing something that your brain is going to reward you with several years down the line.
0:41:13 So that friend of yours that seems to be having so much fun in three years, they’re going to be sliding down the ladder,
0:41:16 working at some crap job, whereas you’re going to be rising up.
0:41:27 So just keep your mind on the larger issue there and know that working with what your brain works well with will pay incredible rewards down the line.
0:41:31 When they talk about compounding returns in life, they always say that it’s slow than it’s fast.
0:41:40 And even this podcast, if you look at the graph of this podcast for the first three years of me recording in my cupboard on Sunday nights alone, completely flat.
0:41:40 No one’s listening.
0:41:47 And then by year, maybe I’d say year four or year five, it goes straight up.
0:41:58 And that’s a consequence of those first three years where acquiring skills, understanding what people liked and why they like listening to the show and actually getting better as a talker, speaker and interview, etc.
0:42:07 And what most people miss is they miss that internship of the slow, lonely, unrewarding couple of years because they lose focus.
0:42:09 No one’s clapping, no downloads.
0:42:11 I’ve never seen another route.
0:42:12 I’ve never seen another path there.
0:42:14 I’ve never seen the overnight success.
0:42:23 Well, I mean, I know I can name five other podcasters who have the same story as you’ve told me that Lewis Howes, Chris Williamson, Jay Shetty.
0:42:26 They all have the same story for several years.
0:42:27 There’s nothing with crickets.
0:42:30 And I knew these people when they were just starting out.
0:42:32 And then that happens.
0:42:38 I remember when I was working with 50 Cent on the book, The 50th Law.
0:42:47 You know, people look at rap stars and they go, wow, the glamour, the fun, the excitement, the sexiness, the lifestyle.
0:42:50 But he said, you know, I knew him because I was with him.
0:42:52 Nobody I worked harder than 50.
0:42:56 He was incredibly disciplined and incredibly focused.
0:43:04 And when he made it in the music business, it took incredible years of difficulty, hardship and failure.
0:43:06 But nobody ever sees that.
0:43:09 They only see him in concert and all the glamour and all the fun.
0:43:13 They never focus on the years of grit and near failure.
0:43:15 He got shot and nearly died.
0:43:17 His record label dropped him.
0:43:25 He had to work his way back up into the music industry from the very bottom until Eminem finally noticed him.
0:43:31 But we don’t see that in these celebrities, all the grit and the hard work that took them to get there.
0:43:36 We just see the success and we get seduced by the success.
0:43:41 I’ve heard you reference before Howard Gardner’s frames of mind theory of multiple intelligences book.
0:43:46 And in that book, it says that there are five types of intelligences, logical intelligence,
0:43:53 linguistical intelligence, interpersonal intelligence, spatial intelligence and bodily intelligence.
0:43:54 And it defines them quite differently.
0:44:00 Logical is the ability to reason and solve problems and think in abstract terms like scientists and mathematicians.
0:44:03 Linguistical intelligence is things like writers, lawyers and poets.
0:44:05 You’re one of those writers.
0:44:08 Interpersonal intelligence are leaders, psychologists and teachers.
0:44:11 Spatial intelligence are architects, artists and pilots.
0:44:16 And lastly, body or intelligence is athletes, dancers and surgeons.
0:44:20 How important is it to know your form of intelligence to be successful in life?
0:44:26 So figuring out what that is is incredibly important.
0:44:33 And the reason why I like this book so much is we tend to think of intelligence as intellectual,
0:44:42 as, you know, computer programming or mathematics or whatever it is, you know, having a PhD in this field.
0:44:43 But that’s not intelligence.
0:44:47 Intelligence is also bodily intelligence.
0:44:55 Like somebody like Kobe Bryant and basketball is intelligent as Albert Einstein, but in a different way.
0:45:03 So you have a parent who’s always geared towards, you know, going to the best school and being an intellectual giant.
0:45:08 And their child wants to do ballet or sports or something.
0:45:13 And you kind of look down on that and you say, no, no, no, you’re setting your child up for misery.
0:45:19 Recognize what one of these frames are for your child and press on it and let them go in that direction.
0:45:22 Because it’s what they’re naturally gearing towards.
0:45:24 It’s what’s fun, right?
0:45:28 So for me, it was linguistic intelligence, words.
0:45:33 I’ve just since I was a child, I just words bewitch me.
0:45:39 I can’t believe that we have words to name things and that they’re these symbols with letters that have sounds.
0:45:42 But a lemon isn’t a lemon.
0:45:43 It’s just a word.
0:45:46 And I would like five years old, but the hell can that be?
0:45:51 That’s so interesting, you know, and that you could take a word apart and spell other words with it.
0:45:55 So I knew very early on that it was words, words, words, words.
0:46:02 And I absolutely stink at one of these intelligence is, is build is mechanical intelligence,
0:46:04 knowing how to build things.
0:46:11 I’m terrible at that, which is very odd because my father was brilliant at that and he wasn’t good at any of the others.
0:46:12 And I didn’t inherit it.
0:46:16 So that goes all, you know, that kind of debunks genetics right there.
0:46:25 But, you know, so figuring out which one of those and and leaning in it and making that the direction of your life is so, so important.
0:46:34 So if your thing is interpersonal intelligence and you understand that and you’re not heading into a job in which you’re social and around people,
0:46:35 you’re going to be so miserable.
0:46:43 But if you know that what your thing is interpersonal intelligence, you’ve got like a hundred different directions you can handle into.
0:46:46 You know, that doesn’t mean you have to only be a social worker.
0:46:52 Just means you have to be a leader of people because you understand you like being around people like working with others.
0:46:54 You’re very empathetic.
0:46:57 There could be a hundred different kinds of jobs.
0:47:00 But once you know that, it gives you a sense of direction.
0:47:02 It’s by far the most important step for people.
0:47:06 And I always recommend people reading this book because it’s very, very important.
0:47:12 Much of the reason we lose focus as I’ve seen in my own friendship group and my own family is because of envy.
0:47:13 Yeah.
0:47:15 How important is it to get control of one’s envy?
0:47:19 I’ve heard you describe it as the ugliest emotion.
0:47:29 Well, it’s ugly in the sense of, you know, it’s an admission that you feel inferior, that you feel that somebody is better than you are.
0:47:31 And who wants to admit that?
0:47:36 You know, there’s a very famous psychologist named Alfred Adler from the 20s.
0:47:38 He was a disciple of Freud.
0:47:47 He thought this ability of always wanting to be better and superior to others was the most motivating factor of 90% of human behavior.
0:47:51 That we always want to feel at least that we’re superior in some way.
0:47:56 And the sense that we’re inferior creates what he calls an inferiority complex.
0:48:06 So it’s very, very painful to tell yourself that this person is doing better than you are or that they’re younger and better looking than you are.
0:48:14 That their wife is more interesting than you or their kids are doing better because it means it’s a slight on you, right?
0:48:20 We are very prone to envy genetically by the way our brains operate.
0:48:27 So it’s known factor that chimpanzees are prone to feeling envy, right?
0:48:38 If you give one chimp a banana or a grape and don’t give another one, they’ll be giving that kind of evil eye, the stink eye that we associate with envy.
0:48:41 So it’s something that’s in primates.
0:48:45 And what it comes from, I believe, is our brains operate by comparison.
0:48:46 That’s how we learn.
0:48:48 That’s how we understand things.
0:48:54 We understand that this is a wild animal because it’s not that other thing over there.
0:49:00 Our brains compare bits of information to decide what is what, what’s different from what’s the other thing.
0:49:03 So our brains are geared towards comparing.
0:49:10 And when you create a social animal, we are the most social animal on the planet and you have that brain that’s constantly comparing.
0:49:18 We’re using that mechanism to compare ourselves to other people and always wanting what other people have.
0:49:30 And they’ve noticed in hunter-gatherers societies from back in 30,000 years ago, the few that still had existed in the 20th century, that envy was a huge problem among them.
0:49:40 And so that when one person was given a gift, everybody in the tribe was so upset and angry that the person who was given the gift had to give it to other people so that they wouldn’t be the target of envy.
0:49:42 Because it could lead to being murdered, right?
0:49:45 So envy is deeply ingrained in all of us.
0:49:51 We’re constantly comparing ourselves to others, okay, but we don’t want to admit it.
0:50:01 So if I compare myself to some other writer who I think is having a better life than I am, who’s sold more books than me,
0:50:08 what I’ll do in my mind instead of saying he deserves that or she deserves that because they are actually a better writer.
0:50:10 I’ll go, they don’t really deserve it.
0:50:12 They’re a hack.
0:50:15 They’re just doing that because they know what the public wants and they’re not.
0:50:19 I’m going to be, my books are going to be read 100 years from now, but nobody will read their books in five years.
0:50:22 I justify it to myself, right?
0:50:23 I don’t feel envy.
0:50:26 No, no, no, I’m not saying that person is superior.
0:50:29 In fact, they’re actually inferior to me.
0:50:32 That’s the games that we play when we envy other people.
0:50:40 And it’s something that social media is like a nuclear bomb of envy, right?
0:50:49 So 60 years ago, I wouldn’t have known what my neighbors or friends from college are doing and how much more money they’re making and how happy they are.
0:50:57 But now you know what everybody on the planet is doing and how good they are and how happy they are and the incredible trips they’re taking.
0:51:02 And, you know, the great schools that their children are getting into on and on and on.
0:51:08 So it’s this machine for manufacturing envy and it’s infesting our political system as well.
0:51:14 It’s seeping into all aspects of life, but nobody wants to talk about it and nobody wants to admit it.
0:51:19 The main thing with envy is to admit that you feel it, okay?
0:51:25 So I will say, I will get on my hands and I will say, you know what?
0:51:29 Sometimes I actually envy Ryan Holiday.
0:51:33 He’s 30 years younger than I am.
0:51:36 He’s written already more books than I have.
0:51:41 Before I even wrote my first book, he’s got a family.
0:51:43 He’s got these great homes.
0:51:44 He’s doing really well.
0:51:46 Yeah, sometimes I feel envy.
0:51:48 I’ll admit it, okay?
0:51:53 If you don’t admit it to yourself, then it just festers and something ugly will happen.
0:52:00 And so what I’m able to do with the feelings of envy that I might have is I think, God, Robert, there’s no reason to feel that way.
0:52:07 Go through a process and go, he’s actually deserved all the success he’s had.
0:52:12 You know, he deserves it because he’s worked really, really hard and he’s a really good person.
0:52:13 He’s ethical.
0:52:14 He deserves it.
0:52:16 And so you should be happy for him, which I am.
0:52:18 I’m incredibly happy for him.
0:52:22 But I have that first little twinge of envy.
0:52:29 You have to admit it to yourself and it’s not an easy thing to admit because it means you’re admitting you feel inferior for a moment.
0:52:30 Can you use it productively?
0:52:32 Yes, yes, most definitely.
0:52:37 And I talk in laws of human nature about strategies for doing that.
0:52:42 One of them is there’s somebody that you envy in the world.
0:52:48 Well, instead of festering with that ugly emotion, make that a spur.
0:52:57 Instead of envy, feel what’s called emulation where you’re going, you feel competitive and you’re going to be as good as they are or better than they are.
0:53:04 You’re going to use that sense of inferiority to motivate you to work harder and harder and harder.
0:53:13 Another thing is, so when somebody has failure and we’re actually kind of gleeful about it, it’s called Schadenfreude, right?
0:53:24 The opposite of Schadenfreude is a phrase that Nietzsche called mitfreude, which means instead of feeling pleasure in their pain, you feel their pleasure as well.
0:53:30 So instead of feeling envy, try and feel happy for the other person.
0:53:35 Now, you’ll say that I can’t do that, but yes, you can.
0:53:36 You have to practice it.
0:53:41 There’s a great psychologist named William James who called it an as-if strategy.
0:53:46 So just tell yourself that I’m actually happy for their success.
0:53:58 And when you do that, it’s actually a really great feeling to actually feel good about somebody else doing well is a very ennobling feeling.
0:54:02 It kind of raises you up instead of lowering you down and making you feel ugly.
0:54:04 It makes you feel noble.
0:54:09 It makes you feel better about yourself and it kind of opens up your whole emotional life.
0:54:13 So I have other strategies in the book, but those are a couple.
0:54:22 I was wondering why your book Power is still selling unbelievably well.
0:54:25 I mean, most books, when they come out, they have their moment and then they’re done.
0:54:34 But for some reason, what you write in this book is as compelling, tempting and attractive to people now more than ever.
0:54:38 And one would then assume that’s because people feel more powerless.
0:54:43 And when they see the book, it offers them a promise of something that they so desperately want.
0:54:46 Is that an accurate assessment?
0:54:47 I think it is.
0:54:48 I think it is.
0:54:57 I mean, I’ve noticed in the last six years or so, the sales have been higher than they’ve ever been before.
0:55:06 And a lot of it, you know, young people went through the crash of 2008 and they had to deal with the COVID and the pandemic.
0:55:13 And in those years where the world seemed upside down, the book was selling better than ever.
0:55:22 So I think helplessness and feeling a loss of control and feeling like there might be something out there that can guide me a little bit
0:55:29 in this very confusing and arcing times that we’re living through can be very seductive and very appealing.
0:55:33 So, I mean, there’s always change in our world.
0:55:35 There’s always chaos.
0:55:42 But when the book came out in 1998, it wasn’t nearly as chaotic as it is right now.
0:55:43 So I think you’re right.
0:55:53 I do attribute the success, not necessarily to my brilliance or the brilliance of the book, but to the fact that people are feeling more and more helpless.
0:55:57 People are lonelier than ever, according to many of the stats.
0:56:05 And when you look at the impact that’s having on people, it’s equal to smoking 15 cigarettes a day, according to some reports.
0:56:06 They are more likely to live alone.
0:56:09 They’re more likely to feel lonely, to report feeling lonely.
0:56:16 They’re more likely to feel that they have nobody to turn to in a time of crisis, according to some studies as well.
0:56:18 They’re more addicted than ever before.
0:56:22 You can class that in a number of ways, chemical addictions, but social media addictions and other things.
0:56:26 And that’s the state of especially young men.
0:56:32 You know, it’s young women, too, having their own struggles, especially with anxiety and the comparisons and those kind of things we’ve talked about.
0:56:39 But young people generally, and especially young men, are killing themselves at higher rates than ever before.
0:56:42 Suicide, as you know, is one of the biggest killers of young men.
0:56:45 What is the antidote for this?
0:56:52 This sense of powerlessness, loneliness, isolation, addiction, aimlessness?
0:57:02 Well, you know, our tendency would be to bring it down to the individual level, but I think it’s also a cultural problem.
0:57:06 I think our culture is contributing to it.
0:57:17 The kind of aimlessness in our culture where we don’t really talk about the skills that are necessary to get ahead.
0:57:20 Our culture promotes all kinds of bad values.
0:57:23 It emphasizes fame and celebrity.
0:57:25 It doesn’t talk about discipline.
0:57:28 It doesn’t give young men a sense of purpose and direction.
0:57:30 It doesn’t value them.
0:57:36 You know, right now, a lot of young men feel like, you know, it’s women that are getting all the attention.
0:57:39 That why am I, you know, what is my purpose here?
0:57:43 So I think it’s a cultural problem more than anything else.
0:57:46 And when I say that, that kind of absolves individuals.
0:57:49 But I don’t mean to do that as well because you are an individual.
0:57:53 You live in this culture and you’ve got to get yourself out of that kind of hole.
0:58:08 This culture is imposing on you and so I have a lot of sympathy for it because I don’t think it’s completely your fault that you feel lonely or that you’re isolated or that you don’t have friends that you don’t know how to socialize.
0:58:22 You know, I didn’t have this phone in my hand when I was in my formative years and I had to meet women when I wanted to, you know, at that point in my life in the 70s when I was in my 20s.
0:58:28 And so I had to go out there and suffer from rejection, I had to go to bars, I had to go to clubs.
0:58:36 I had to put myself out there and meet them and it was tough and I learned skills, seduction skills, whatever you want to call them.
0:58:41 But just social skills about, you know, women think differently than you.
0:58:42 They have different values than you.
0:58:43 What are their values?
0:58:52 Get outside of yourself and think about what it’s like to be them and what you can do that’s going to please them and get them how you can enter into their world.
0:58:54 You can have none of that now, none of that.
0:58:57 It’s all, you know, swipe, swipe, swipe.
0:58:58 Yeah.
0:59:00 So you’re not going out.
0:59:02 You’re not, you’re not developing that muscle.
0:59:10 You’re not putting yourself in live and interacting with people where you’re feeling their body language, their nonverbal communication.
0:59:21 So no wonder your social skills are atrophy and as your social skills atrophy, it becomes harder and harder and harder to go out there and put yourself on the line because you’re not good at it.
0:59:28 So you have it, you fall into this whole of becoming lonelier and lonelier because it’s harder and harder to get out of it.
0:59:29 Okay.
0:59:38 So I have tremendous empathy and I would never like preach or blame young men in particular for the problems that they’re having.
0:59:47 And I empathize with it very much so because I myself went through a phase where I felt very, very unhappy and even suicidal when I was younger.
0:59:51 And I understand how your life can turn that way.
0:59:59 So I don’t mean to ever come across as somebody who has all the answers because I think it’s cultural.
1:00:09 But if you are an individual, you have to see that, first of all, it’s not a bad thing necessarily to be lonely.
1:00:21 Part of the problem of loneliness is it’s got this taboo against it, this bad name, like it’s terrible to be lonely, terrible to be alone, right?
1:00:24 And so you feel shamed for the fact that you’re lonely.
1:00:39 But actually, it’s extremely important in life to be alone sometimes and to be able to be on your own and to think about yourself and to kind of come to terms with who you are and to embrace what makes you different.
1:00:45 And you can’t do that if you feel ashamed about being lonely or if you can’t ever be alone.
1:00:48 So knowing how to be alone is very important.
1:00:52 It’s what will make you successful, it will bring you skills.
1:00:57 So don’t think of it as something necessarily terribly negative in your life.
1:01:07 But the other thing is you have to force yourself, you force yourself to go to the gym to develop muscles and become stronger.
1:01:16 You have to force yourself to interact with people and get out of your phone and have real experiences instead of virtual experiences.
1:01:24 And if you do that 10 times a month, just like going to the gym 10 times a month, your social skills will get better and better.
1:01:30 Your social muscle will get better and better and you’ll feel better about interacting with people.
1:01:34 On that point, I remember law, I think it was law 18, I’m just having a look.
1:01:35 About isolation.
1:01:38 Do not build fortresses to protect yourself.
1:01:42 Isolation is dangerous.
1:01:51 Solitude is not a defense because it cuts you off from valuable information, allies and opportunities.
1:01:56 There’s a difference, isn’t there, between being lonely and being alone?
1:02:04 Because being alone is one thing, but the state of loneliness feels like it’s a slightly different proposition.
1:02:12 Well, it’s the difference between you feel very unhappy that you’re not connecting to other people.
1:02:16 We’re a social animal, right?
1:02:23 And you feel like people don’t like you, they don’t respect you, that you can’t interact with them on a level that’s meaningful.
1:02:30 Whereas the feeling of being alone for me, wow, I don’t have to be around ugly, idiotic people.
1:02:31 I can just be by myself.
1:02:33 I can read a good book.
1:02:37 I don’t have to interact with people’s whose ideas I don’t like.
1:02:42 I can just be myself and be as weird as I want.
1:02:43 Wow, what a relief.
1:02:45 I’m so happy being alone.
1:02:46 Now, I’m not like that all the time.
1:02:48 It would be terrible.
1:02:52 But sometimes I do feel that way and that’s the difference and that’s a good thing.
1:03:00 I remember once I was on an airplane and I saw a young woman who was by herself
1:03:06 and I could sense that it was driving her crazy and she had to use her phone to never feel alone, right?
1:03:09 Even in the middle, when we’re flying over the ocean,
1:03:14 she had to like somehow connect on the internet and be sending emails and texts and anything.
1:03:25 And I got this kind of desperation in her, this intuition, this feeling that being alone was just horrifying for her.
1:03:28 You know, and I think that’s not a good thing.
1:03:29 I think it’s a terrible thing.
1:03:32 So yes, isolation is bad.
1:03:33 You need to be net.
1:03:34 You’re a social animal.
1:03:37 You’re meant to be around other people.
1:03:43 But if you can’t be alone, you can’t ever figure out what makes you different and what makes you unique.
1:03:45 So you have to be able to play both sides of the game.
1:03:50 To listen to that voice inside, to turn inwards.
1:03:54 It is hard to turn inwards when you never have moments of solitude, I guess.
1:04:00 When you said you were suicidal in your earlier years, what lifted you out of that state?
1:04:04 Well, I had a girlfriend who was very understanding, who helped me a lot.
1:04:09 So I wasn’t completely alone.
1:04:18 And then a little tiny voice inside of me was saying, you are, you have interesting thoughts.
1:04:19 You’re a strange person, Robert.
1:04:20 I’ve always been strange.
1:04:23 I never was like other people in even in high school.
1:04:30 I was always something off about me, which could be made me lonely, which can make me be a problem.
1:04:35 But I kept saying, there’s something different and off about you, right?
1:04:37 And you have skills as a writer.
1:04:38 It’s going to happen someday.
1:04:40 Don’t give up, don’t give up, don’t give up.
1:04:43 Keep trying, right?
1:04:46 And so finally I’m 35, 36 years old.
1:04:50 I was in Italy at the lowest point of my life.
1:04:56 And then I met this man there who was a book packager, Yoast Elfers.
1:05:00 And he asked me if I had an idea for a book.
1:05:06 And suddenly just, I almost get emotional just thinking about everything just shifted inside of me.
1:05:15 It’s like, yeah, I could write a nonfiction book and I just improvised what would turn into the 48 Laws of Power.
1:05:16 He got so excited.
1:05:26 He said, I will pay you to write the, the, the, uh, I forget what the word is to sell it, you know?
1:05:30 And, um, and then I’ll pay you to live while you write it.
1:05:37 And so suddenly it went from darkness to light because I had a purpose.
1:05:51 And all of my misery, you know, I could take all of the bad bosses I had, all of the horrible psychotic bosses who were so stupid and so political and so manipulative.
1:05:56 And I could go, wow, I’ve got all this material to write the 48 Laws of Power.
1:05:59 All my worst experiences can go into this book.
1:06:01 It all has purpose for it.
1:06:09 I’m not saying that’s going to happen to everybody, but I was literally at that moment before it happened pretty much near rock bottom.
1:06:15 And I asked my, my wife, what would have happened if this didn’t turn out what I have committed suicide?
1:06:27 Would I, if I’d gone the same path and gotten into ha, done some ha, hack job, I’d probably be incredibly overweight and alcoholic and I might have already died of a heart attack.
1:06:32 Or maybe I would have found my way to something else, but it was a really, really low point in my life.
1:06:34 Purpose.
1:06:35 Yeah.
1:06:36 It’s crazy how it can lift you out of darkness.
1:06:38 It can turn the lights on.
1:06:39 Yeah.
1:06:41 It’s just so unbelievably hard to find for so many people.
1:06:51 I mean, you’re not going to find it in your bedroom necessarily sat there thinking, but you know, opportunities come.
1:06:53 You just have to be ready for them.
1:06:58 So I had this opportunity that came to me and you might say, well, that’s lucky.
1:07:02 It’s never going to happen to me, but it will happen to you.
1:07:03 You’re just not ready for it.
1:07:05 You’re just not recognizing it.
1:07:13 Some person will cross your path that can lift you out of what you’re doing, who could connect you, but you’re not paying attention.
1:07:14 You’re not ready for it.
1:07:16 You don’t think you deserve it.
1:07:19 So there is opportunity all, all every day of the week.
1:07:23 You’re, it’s around you is what I’m trying to say.
1:07:33 There’s so many studies and there was one on TV by, I think it was Darren Brown, the illusionist that show certain types of people are pessimistic towards opportunity.
1:07:42 And when you do studies where you, and there’s one particular study where they have a newspaper and they give it to one group of people who I think are pessimists and one group of people that are optimists.
1:07:49 And the researchers say, when you find the one hundred pound voucher, one hundred dollar voucher, just come back to us.
1:07:54 And what happens is they scroll through the newspaper and the pessimists never find it.
1:07:59 But on the first page of the newspaper, it says, stop the stud, stop, go to the researchers.
1:08:00 Now you’ve won a hundred dollars.
1:08:02 The optimists find it.
1:08:10 And Darren Brown did a similar thing, the illusionist in the street where he put, I think it was like a fifty pound or a hundred dollar note in the middle of the street as they were walking down the street.
1:08:15 And the optimists find it, they see it, but the pessimists just walked right past it.
1:08:16 I think it was a winning scratch card potentially.
1:08:25 And that really opened my mind to like my state, my mental state, my psychology is determining whether I see these opportunities or totally miss them.
1:08:29 And then it’s almost a stand would spiral because then I’ll think, God, I’m such an unlucky person.
1:08:30 Right.
1:08:35 Without realizing that I’m playing a really important role in creating my own fortune or misfortune.
1:08:37 Right.
1:08:45 Yeah, I have a chapter in the laws of human nature about the nature of your attitude creates your circumstances, which is sort of the same thing you’re saying.
1:08:49 Which is there are two kinds of attitudes that I talk about.
1:08:57 One is a closed is an attitude that’s closing, that’s constrictive, that’s narrow and there’s one that’s expansive and open.
1:09:00 You could call that pessimistic and optimistic.
1:09:08 But the closed attitude is you’re only seeing life through this narrow little spectrum where everything is bad.
1:09:09 People don’t like you.
1:09:11 There’s hostility all around you.
1:09:14 And what that means is you’re not seeing reality.
1:09:15 You’re creating reality.
1:09:17 You’re creating that reality.
1:09:20 You’re seeing it and that’s what happens to you.
1:09:24 The expansive attitude is life is amazing.
1:09:27 All these incredible things are possible.
1:09:31 I have hope any moment there could be an opportunity.
1:09:33 And that’s not reality either.
1:09:40 But you’re going to create that reality by feeling that way and taking seizing an opportunity, the smallest crumb of an opportunity.
1:09:44 You’re going to create those good circumstances.
1:09:48 So by your attitude, you create the bad things that happen to you in life.
1:09:59 One of the sort of adjacent points here about purposelessness, about loneliness, about the struggles and plights of young men in the world that they face and young women is the conversation around pornography.
1:10:05 If you go on many of the social media apps these days, you will be exposed to pretty explicit pornography.
1:10:12 Whether you were searching for it or not, there’s certain apps in particular where even if I’m scrolling on my feed,
1:10:14 certain things will pop up and I get Jesus Christ.
1:10:17 Like, you know, I’m at work here.
1:10:25 And I was thinking about this more broadly because the studies show that about I think it’s like 80% of men and about 40% of women in the United States use pornography.
1:10:36 And I wondered if you had a view on how it robs us of the of the hard work it takes to form romantic relationships.
1:10:41 And if the act of consuming pornography is robbing us of the desire for the real thing.
1:10:49 Well, it’s an addiction and you have to understand that you are being manipulated, that you are being programmed,
1:10:58 that these people have figured out exactly the kinds of things, the kinds of images that are going to hook you and you’re being played.
1:10:59 You’re a fool.
1:11:07 They’re playing with you just like Mark Zuckerberg and Facebook knows all the algorithms to hook you to his to the news feed.
1:11:14 You’re being played by by the images they know how to create and keep you always wanting more.
1:11:20 Just like fast food has all these tricks to constantly be eating their Doritos or whatever it is.
1:11:33 OK, but the other thing is so I’m not going to preach and moralize about pornography from a prudish aspect of it because I’m not approved.
1:11:46 But I have a chapter in the book that I’m writing on the sublime and what I call love sublime and the act of loving not God, not the universe,
1:11:55 but another human being, an individual man or woman, gay or straight or whatever it is and how sublime that is.
1:12:09 And what it is is in that relationship, the boundaries between the two of you are allowed to melt and your ego can soften and you can feel their world and they can feel your world.
1:12:14 And you have a connection that for a social animal is the highest form of connection.
1:12:17 It’s superior to a religious connection.
1:12:19 I’m sorry.
1:12:24 And what it requires is we have the expression falling in love.
1:12:26 And it literally is falling.
1:12:28 It’s like you fall, fall, fall, fall, fall.
1:12:32 You’re open and you’re vulnerable and you’re letting yourself fall.
1:12:38 And when you’re not what stops you from doing that is you don’t want to be hurt.
1:12:41 You don’t want to be vulnerable, right?
1:12:46 Because if you open yourself to someone else, you’re likely to get hurt.
1:12:56 And so the moment there’s a disagreement between you or there’s a moment where a friend says something nasty about this person you’re interested in, you stop falling.
1:13:00 You cut it off and that romantic thing ends and dies.
1:13:09 But if you get past that and you allow yourself to open up completely and you just keep falling, falling and falling and falling, this incredible thing can happen.
1:13:20 I describe it and I describe it the dynamics of that and examples of that and why for a social animal it’s like the ultimate experience.
1:13:31 And so pornography is completely robbing you of that because love of another human being is a sense of enchantment, right?
1:13:38 There’s like this spark that’s happening, this electricity and it’s obviously sex is involved.
1:13:44 So it’s a very physical relationship as well, but it goes beyond that it also has a kind of spiritual component, right?
1:13:53 But it’s a sense of enchantment where the world becomes alive to everything is beautiful in the world in those moments, right?
1:13:56 And pornography is disenchanting you from everything.
1:14:04 It’s making it all mechanical and ugly and it has no romance to it, it has no dimension to it.
1:14:11 It’s almost as if the two humans involved in it or however are like machine parts, right?
1:14:14 They’re not human anymore and there’s no emotion involved.
1:14:17 There’s no kind of spiritual connection.
1:14:18 It’s depressing.
1:14:20 It’s really, really depressing.
1:14:30 When I see it, I feel really sorry that I experienced this and I feel really sorry for the people who are in that industry.
1:14:34 I find it really, really ugly and alienating.
1:14:45 Now, I’m not, as I said, a prude and I and I could watch a movie, a great movie with a love scene in it and it’s very exciting and beautiful.
1:14:54 But the seduction element, the element of, I saw a movie recently, a Japanese movie by the great director Ozu from the 50s.
1:15:03 And there was a man who was married and he was about to have an affair with this woman who was kind of seducing him.
1:15:05 And they had this kiss.
1:15:11 I go, I thought, wow, I was getting, my ideas were turned on, but I was getting really excited.
1:15:22 It was so full of emotion and energy and it made the sexual elements so much more powerful by the element of romance, by the element of something kind of transgressive.
1:15:24 There was no nude bodies.
1:15:34 There was no sex you ever get to see, but the lead up to it and the nature of the emotions involved made it to me deeply, deeply exciting.
1:15:47 And if young men particularly can’t have that experience, if everything is so mechanical, is so computerized, it’s going to be like AI, it’s going to be like AI sex, you know?
1:15:56 Then you’re losing your soul, you’re losing your capacity for really falling in love, for really having that kind of dimensional experience,
1:16:05 which, by the way, can be extremely physical and it can only last for three months. I’m not saying it has to be 20 years with one woman or one man.
1:16:10 It could be for three months, but it enriches you, it makes you more human.
1:16:16 I’ve invested more than a million pounds into this company, Perfect Ted, and they’re also a sponsor of this podcast.
1:16:20 I switched over to using Matcher as my dominant energy source and that’s where Perfect Ted comes in.
1:16:29 They have the matcha powders, they have the matcha drinks, they have the pods, and all of this keeps me focused throughout a very, very long recording day, no matter what’s going on.
1:16:35 And their team is obsessed with quality, which is why they source their ceremonial grade matcha from Japan.
1:16:39 So when people say to me that they don’t like the taste of matcha, I’m guessing that they haven’t tried Perfect Ted.
1:16:45 Unlike low quality matcha that has a bitter, grassy taste, Perfect Ted is smooth and naturally sweet.
1:16:51 And without knowing it, you’re probably a Perfect Ted customer already if you’re getting your matcha at places like Blank Street or Joe in the Juice.
1:16:54 But now you can make it yourself at home.
1:16:57 So give it a try and we’ll see if you still don’t like matcha.
1:16:58 So here’s what I’m going to do.
1:17:02 I’m going to give you 40% off our matcha if you try it today.
1:17:06 Head to perfected.com and use code DIARY40 at checkout.
1:17:11 Or if you’re in a supermarket, you can get it at Tesco’s or Holland & Barra or in the Netherlands at Albert Hine.
1:17:15 And those of you in the U.S., you can get it on Amazon.
1:17:22 The other thing that a couple of psychologists on my podcast before have alluded to on this subject is that
1:17:25 they told me about a study with rats where they
1:17:30 messed with the part of the rat’s brain that is responsible for causing dopamine.
1:17:34 And then when they put food in front of the rat’s mouth,
1:17:39 if the rat was like six inches from the rat’s mouth, the rat would starve to death
1:17:42 because they had impacted the rat’s dopamine.
1:17:45 So it no longer had motivation and they speak of dopamine as this sort of motivation chemical.
1:17:47 That’s the thing that gets you to take action.
1:17:53 So if you’re frying your dopamine receptors by doing these sort of high dopamine activities.
1:17:54 Oh, right, right.
1:18:02 I’m wondering if you’re going to, if we’re sort of breeding a culture of lower motivation individuals.
1:18:06 And because of this thesis, I was kind of looking at some studies around this and it does say that
1:18:11 constant exposure to high dopamine activities can lead to dopamine desensitization
1:18:13 or deregulation of dopamine receptors.
1:18:19 And then this can lead to a significant reduction in your motivation.
1:18:22 And there’s multiple studies here that point in this direction.
1:18:26 So I’m wondering how when I look at some of the stats around purposeless and
1:18:29 people having less partners and being more sexless,
1:18:33 if there’s a through line here that when you make dopamine easy through pornography,
1:18:37 we’re less likely to go and get a part of our bedroom and take an action.
1:18:39 Yeah, but it’s not just pornography.
1:18:45 There’s too much of that in social media as well on other levels.
1:18:55 So, you know, you have to, you have to understand what it means to be a human being, first of all.
1:18:58 And we’re physical animals.
1:19:01 We can’t be in our heads all the time.
1:19:04 We think with our bodies, right?
1:19:08 We think with the chemicals mixing in our bodies.
1:19:12 We’re very physical and we’re social animals to the core.
1:19:17 And that social animal, what makes us superior is that we connect.
1:19:22 I can kind of look at you and I can maybe understand what you’re feeling, what you’re thinking.
1:19:27 And we can have a discussion and our ideas can go back and forth and connect and go to
1:19:31 higher levels of understanding or lower levels of disagreement.
1:19:34 But that’s what it means to be a human being.
1:19:36 You’re not this fucking AI machine.
1:19:37 You’re not a bot.
1:19:38 You’re not an algorithm.
1:19:42 You’re not a little piece of data that Mark Zuckerberg can mix with.
1:19:50 You’re a human being with a body, with physical problems, with hormones, with emotions that are coursing through you.
1:19:55 And you have to become a physical creature, which means doing things in the world,
1:20:03 taking action, working, building a business, doing things with your hands, you know, exercise, meeting people.
1:20:05 Be inside of your bodies.
1:20:08 And when you’re in pornography, you’re disembodied.
1:20:10 You’re not in your body.
1:20:17 You might be wanking off as far as I know, you know, probably are, but you’re not really inside of your body in any meaningful way.
1:20:31 And so it’s like my hope, if there’s any hope, is that and there’s seeds of it in the world now where young people are going to start getting disgusted with this
1:20:35 because the human spirit is still very powerful.
1:20:38 And it’s still like, I don’t want to be like this.
1:20:39 It doesn’t feel natural.
1:20:41 It doesn’t feel right.
1:20:47 And at some point, my hope is in 20, 30 years after I’m probably dead, there’ll be a movement
1:20:51 where people are going to be so against this that they’re going to go in the opposite direction.
1:20:54 They’re going to be returning to what it means to be human being.
1:21:00 They’ll be rekindling of interest in our past, in the primitive past, in the pagan past.
1:21:03 Things I’m writing about in my book right now.
1:21:05 And I’ve seen things like that.
1:21:12 Sometimes like in the New York Times, they had an article a few weeks ago about a group of young people in college who hate social media
1:21:17 and absolutely refuse it and will not, it’s like almost like a fraternity or sorority.
1:21:23 They will not allow anybody into their group who ever looks at their phone and go, “Yeah, yeah, right on brother.”
1:21:26 I could have, if I’m in college right now, I would join that.
1:21:27 Not that I think everything is evil.
1:21:30 I have my own phone, etc.
1:21:33 But if I were young, that sense of this is a nasty world.
1:21:36 I want to return to what it means to be a human being.
1:21:40 I want to spark a movement, a revolution that goes back to that.
1:21:41 I hope that that’s going to happen.
1:21:43 I hope that’s in the cards.
1:21:48 What is it about human nature that we just don’t want to admit?
1:21:54 Well, first of all, we don’t want to admit where we came from.
1:21:58 Our primitive roots, that we are animals.
1:22:06 You know, that before we invented language, you know, we were living like any other animal in the outdoors, right?
1:22:14 And I remember one day, I was in Sydney, Australia about 10, 12 years ago.
1:22:15 And they had this amazing zoo.
1:22:20 I hate zoos because I’m an animal lover and I think zoos are like prisons.
1:22:24 But I wanted to see the strange exotic animals there.
1:22:29 And they had this amazing chimpanzee compound, right?
1:22:32 Where the chimpanzees could kind of roam around freely.
1:22:40 And I was fascinated and I sat there for like two hours because it was like watching an office in Manhattan or something.
1:22:49 Where there was the alpha male and all the other males were kind of falling behind him, like, you know, like the CEO of a company.
1:22:56 And I was looking at around and I noticed all the people were like giggling and they were so embarrassed.
1:23:04 And they couldn’t, they were making, they were laughing. That was their reaction because it made them so uncomfortable to see this animal.
1:23:10 That’s so much like a human being, but it’s also still an animal.
1:23:18 They were just so uncomfortable by it and made me realize that we’re very, very uncomfortable with that aspect of ourselves, right?
1:23:24 The part that we can’t really control so much that isn’t logical, that isn’t rational, that isn’t clean.
1:23:27 It doesn’t, you know, all these civilized things.
1:23:34 So we’re in deep denial of our animal roots, but we’re also in denial of our own nature.
1:23:42 So we want to imagine ourselves to be these kind of saintly, moral, rational creatures,
1:23:48 always thinking about what’s good for other people, you know, and it’s just a fairy tale.
1:23:54 That’s not the world as it is, you know, it’s the world more like I described in the 48 Laws of Power,
1:23:59 where people are manipulative, where people are playing games, not everyone.
1:24:03 But everyone has a manipulative side. Everyone has a dark side.
1:24:07 We actually are deeply irrational creatures.
1:24:08 We don’t want to admit it.
1:24:16 We don’t want to admit the parts of ourself that reflect this kind of animal nature, our irrationality,
1:24:22 our aggression, the envy that we feel towards other people.
1:24:24 It’s always other people who are like that.
1:24:29 So I give the example of narcissism and I try to make the point in the book.
1:24:35 In narcissism, you know, I make the point that everybody’s self-absorbed, you know?
1:24:42 When you’re reading a book and you see your birthday happens to be there, just a fact.
1:24:47 You’re like, “Whoa, that’s my birthday because it’s you, your astrological son. That’s me.”
1:24:51 We all are interested in ourselves. We’re all self-absorbed, right?
1:24:56 And when somebody suddenly talks about us, our ears perk up.
1:24:59 I’m not moralizing it. It’s just the truth.
1:25:01 It’s me. It’s everyone.
1:25:03 We don’t want to admit it. It’s always somebody else.
1:25:07 It’s always Donald Trump who’s a narcissist. It’s always Elon Musk’s narcissist.
1:25:09 Everybody has narcissistic tendencies.
1:25:13 That’s human nature and we want to deny it.
1:25:17 And should we be aspiring to not be narcissists?
1:25:22 Or does one just accept their narcissistic tendencies and lean into it?
1:25:29 Because much of what I read in the book about power is how narcissism seems to get you ahead to some degree.
1:25:33 That’s debatable.
1:25:40 But I mean, look at some of the people that we’ve been talking about that have reached the very top of the professional pyramid in life.
1:25:44 The presidents and such, they’ve got narcissistic traits.
1:25:51 Sure, sure. And some of them are kind of what I call deep narcissists who are very problematic.
1:25:54 And some of them are healthy narcissists.
1:25:59 So a lot of artists are what I would call a healthy narcissist.
1:26:05 So a lot of our artists are necessarily the best people, right?
1:26:09 They’re not often, you know, you wouldn’t maybe want to be their friend.
1:26:13 They may be not the most faithful person as far as a partner is concerned.
1:26:19 But they put all of that narcissistic energy into their work and they create beautiful things that contribute to humanity.
1:26:23 Steve Jobs was not a very nice person, right?
1:26:26 He was very aggressive. He was very assertive.
1:26:30 And he was a control freak. But look what he created, okay?
1:26:32 That’s healthy narcissism.
1:26:35 What’s the first thing they tell you in AA?
1:26:37 I’ve not been in AA, but I know it.
1:26:40 It’s admitting that you’re an alcoholic.
1:26:44 If you can’t admit you’re an alcoholic, how are you ever going to stop being an alcoholic?
1:26:46 You first have to admit it.
1:26:49 So if you want to stop being a narcissist,
1:26:54 you have to get on your hands and knees and admit that you are a narcissist.
1:26:58 Because if you deny it and you say everybody else is, if you can’t look inward,
1:27:00 how can you ever change that?
1:27:06 And even the most saintly person on this planet, the Mahatma Gandhi’s, the Martin Luther King’s,
1:27:09 they had definite strong narcissistic tendencies.
1:27:11 There are no saints in this world.
1:27:14 Everybody has these tendencies.
1:27:20 So get off your high horse, look inward and see those traits that are narcissistic within you.
1:27:22 What if I’m dealing with a narcissist?
1:27:25 Well, who isn’t?
1:27:29 In this world today, you’re always dealing with a narcissist.
1:27:30 What do I do about that?
1:27:35 Do I, because I was thinking about some of the rules in your book where you say things like don’t outshine the master.
1:27:40 If I’m dealing with a narcissist, should I hide my strengths and my weaknesses
1:27:44 in order to sort of pander to them and not outshine them?
1:27:51 Yes, but as part of law number one is, this is the great thing about being a human being.
1:27:54 You can do two things at once.
1:28:01 You can be consciously playing the game of, I’m not going to outshine him because he’s going to fire me
1:28:03 because I’m going to make them feel insecure.
1:28:08 But at the same time in my head, I’m going, I’m not, that person isn’t better than me.
1:28:10 They don’t deserve their position.
1:28:12 They’re actually kind of incompetent and stupid.
1:28:18 And someday by being loyal and learning from them, I’m going to rise up
1:28:21 and I’m being smart because I have to, I’m a social animal.
1:28:24 And then at that point, I can just say, get away from me.
1:28:26 I don’t need you anymore.
1:28:27 I’m better than you.
1:28:30 You can outshine them, but you play the game.
1:28:35 But the worst thing is if you internalize it and go, I actually am inferior.
1:28:38 I’m not going to outshine because I’m not a good person.
1:28:39 I don’t deserve it.
1:28:44 And then you’ve internalized this sense of inferiority and it’s going to haunt you the rest of your life.
1:28:47 So you can play both sides of the game at the same time.
1:28:51 You talk about acting in life to get ahead.
1:28:55 Do we have to be actors in your view?
1:29:01 Well, this is where I start getting a little bit cranky because everybody’s an actor.
1:29:02 Right?
1:29:04 Nobody admits it though.
1:29:09 When you’re three years old, you’re already acting, right?
1:29:12 You’re crying because you’re trying to get your parents’ attention.
1:29:16 You’re making trouble with your siblings because you’re trying to get something that you want.
1:29:18 You’re learning to be manipulative.
1:29:19 Children are very manipulative.
1:29:22 Children are consummate actors.
1:29:26 They learn that they can get what they want by behaving a certain way.
1:29:31 If I’m an angel, mommy will give me this and the other thing, even though I know I’m not an angel.
1:29:35 We are a social animal and we have words.
1:29:36 We have language.
1:29:40 And with words and language, we can say one thing and be another.
1:29:41 We can lie.
1:29:42 We can deceive.
1:29:45 We can tell people, I loved your screenplay.
1:29:47 You were fantastic in the movie.
1:29:49 Man, you’re looking so great today.
1:29:54 We don’t mean any of it, but we can do that because we have words and we can lie about that.
1:29:55 We are all actors.
1:30:02 If everyone went around saying exactly what they felt about the other person, no one would ever get along.
1:30:04 We would have killed ourselves off by now.
1:30:07 You’re always telling the boss the things that they want to hear.
1:30:09 You’re always telling your partner.
1:30:11 You’re always kind of hedging exactly what you feel.
1:30:13 You’re an actor.
1:30:15 I don’t understand what’s so complicated about that.
1:30:19 I don’t understand why people can’t see that they’re every day of their life.
1:30:25 And in another instance, you’re never the same with two different people.
1:30:33 The way you are in front of your father, as you are in front of your son or in front of a colleague,
1:30:34 you’re a completely different person.
1:30:35 Your jokes are different.
1:30:36 Your body language is different.
1:30:38 You’re an actor.
1:30:38 Okay.
1:30:40 Some people are good at it.
1:30:42 Some people aren’t, but you’re an actor.
1:30:51 Well, I think the root of this is there’s something ugly about being manipulation, lying, acting.
1:30:55 So no one would want to volunteer that they are doing that.
1:30:59 But from what I’m inferring from what you said is that in order to get ahead in life,
1:31:02 you’re going to need to lie a little bit, manipulate and act.
1:31:03 Well, you are.
1:31:04 It’s not like you need to be.
1:31:05 You are doing that.
1:31:08 Even though you may not admit it, you are doing that.
1:31:16 You see, the thing is, it’s getting back to that scene at the Sydney Zoo where people are deeply uncomfortable
1:31:21 with these aspects of their own character and their own personality.
1:31:26 And I don’t want you to go around thinking, God, it’s great to be manipulative.
1:31:31 It’s great to just screw people over and get what I want and not care about them.
1:31:32 No.
1:31:40 But it’s better to admit that you are capable of manipulation, that you do it often unconsciously
1:31:42 and often in a passive aggressive manner.
1:31:44 It’s better to admit it.
1:31:49 And it’s better to be able to play the game when you have to, like always say less than necessary,
1:31:51 is going to save you a lot of pain.
1:31:54 You don’t have to go around all your life practicing these things.
1:31:56 I don’t think you want to.
1:31:57 What was that law?
1:31:59 Always say less than necessary.
1:32:00 Law number four.
1:32:01 Can you explain that one to me?
1:32:08 In looking at powerful people, the person who talks less always gives off a greater aura of power
1:32:13 than the people that are yabbering all the time that are talking, that can’t control their tongue.
1:32:18 And the idea is, if you can’t control your mouth, if you just keep talking and talking,
1:32:21 it gives it aura to other people that you can’t control anything else.
1:32:23 You have no self control.
1:32:26 And that is very unpowerful aura.
1:32:33 And obviously, the more you talk, the more you are prone to say something kind of stupid and irrational that you’re going to regret.
1:32:37 And so powerful people know to command an audience.
1:32:39 They sit there.
1:32:41 They let other people talk and argue.
1:32:46 And then occasionally they utter something that’s maybe a little bit ambiguous.
1:32:48 It was, whoa, whoa, that’s very interesting.
1:32:49 Robert said that.
1:32:50 What does that mean?
1:32:52 You look powerful, right?
1:32:53 You give off an air of mystery.
1:32:56 You give off an air of control.
1:32:59 And so a lot of people have a hard time with it because they think,
1:33:02 oh, should I just be able to say whatever I want and just talk?
1:33:03 Well, no, you don’t.
1:33:06 Not in the social world, not in the work world.
1:33:07 It’s going to get you in trouble.
1:33:16 Learn to control what you talk and learn that there are moments that saying less is actually much more powerful than just yammering on and on.
1:33:19 I was through my years of business running businesses and stuff.
1:33:23 I came up with this idea, which I’ve shared with a few people called your contribution score.
1:33:29 And much like we have a credit score where if we’re reckless with our finances, our credit score gets lowered.
1:33:33 I think the same applies for the contributions we make in group settings,
1:33:35 but just generally the contributions we make.
1:33:40 And I came to learn this over time because in one of my offices many years ago in a different company,
1:33:44 there was this one individual who in the meeting rooms would,
1:33:46 when people were brainstorming,
1:33:55 before they’d thought of what they were going to say, they’d interject and say, what about if we do a,
1:34:01 we could do like a pop-up with maybe we’ll do like, they were thinking out loud.
1:34:06 And what I would observe as the CEO is the minute they spoke,
1:34:10 it was almost like people rolled their eyes and tried to cut them off
1:34:12 because they developed this contribution score,
1:34:21 which says when X person contributes, it’s always ill-formed, not productive and takes too long.
1:34:25 But then there’s this other guy who I remember from my Manchester office who went, he hardly spoke.
1:34:28 And every time he spoke, it wasn’t important.
1:34:31 So the minute he started speaking, it’s like the room shifts towards him.
1:34:33 Like with baited breath.
1:34:37 So there’s an art of protecting one’s contribution score.
1:34:42 Yeah, I remember 50, I would go to meetings with him.
1:34:42 50 cents.
1:34:45 Yeah, and he would hardly say anything.
1:34:47 And people would be trembling.
1:34:49 My God, he’s not talking.
1:34:51 He’s not saying he’s interested in my ideas.
1:34:54 He just sit there with his kind of wry smile on his face.
1:34:57 And then when he’d say something, oh, there was that out of breath.
1:35:00 Oh, he’s saying something to be very short and curt.
1:35:03 But he completely commanded the room because he just sat there
1:35:06 as if he wasn’t really happy with what people were doing.
1:35:09 And it made them compete to make him happy.
1:35:11 Interesting.
1:35:12 Really interesting.
1:35:16 He’s a master of the 48 Laws of Power.
1:35:22 The other law that I was thinking a lot about, if we’re jumping back to the Laws of Power,
1:35:29 is let others do the work, but take the credit.
1:35:30 Your face when I said that.
1:35:34 Well, you know, some of the 48 Laws is irony.
1:35:39 And you know, people have to be able to understand and read what’s ironic.
1:35:48 So like I have a chapter in there, play on people’s need to believe to create a cult like following.
1:35:51 And I’m not really saying go out and create a cult.
1:35:56 I’m showing you why you might be in a cult right now because this is how cults operate.
1:35:57 Okay.
1:36:02 So when I worked in Hollywood, I worked at one point for a film director.
1:36:12 And we had this process where we would sit in a room and we would talk about the story and we would discuss the dialogue stuff.
1:36:17 And I would give all of this dialogue and ideas in there and he’d be running it down.
1:36:24 And I’m not saying half the screenplay, but at least a third or a fourth were like my ideas, my contribution, my dialogue.
1:36:27 I never got a single credit for any of it.
1:36:29 It was always his name that was on there.
1:36:30 People go, wow.
1:36:31 So that was so fun.
1:36:32 That was really great.
1:36:33 I love that line.
1:36:35 It’s my line.
1:36:35 Okay.
1:36:39 So I learned this is the law of the jungle.
1:36:44 When you’re working in particularly entertainment in media, people take your work and they put their name on it.
1:36:54 So like when you’re watching a television show with some news broadcast or whatever or interviewer, their jokes aren’t their own.
1:36:55 They didn’t write those jokes.
1:36:57 They have a team of people writing it.
1:36:59 All those great facts that are coming up.
1:37:02 A team of researchers are putting their, you never hear their names.
1:37:04 You never know who they are.
1:37:07 They took their work and they put their name on it.
1:37:08 That’s the law of the jungle.
1:37:13 And the law of the jungle is don’t get upset about it.
1:37:14 It’s part of the game.
1:37:16 You know, I got upset when that happened.
1:37:17 I didn’t say anything.
1:37:20 I didn’t do anything, but I got resentful.
1:37:24 Nobody’s recognizing my work wine, wine, wine, wine, wine.
1:37:28 The adult, if I had been smarter was that’s just how it is, Robert.
1:37:30 Just calm down at some point.
1:37:35 People will see your screenplays or your books or whatever and you’ll be fine.
1:37:43 But just I’m trying to show you this is how the world operates and don’t be so naive and don’t think it’s not like that.
1:37:47 And if you had kicked up a fuss, you might have accidentally outshone the master.
1:37:49 Oh, I’ve been fired.
1:37:56 It’s interesting because there is an element of this where it can where like trying to take the credit can really also lead you to being fired.
1:38:02 Because I’ll never I remember back in previous again, a previous company that I had started had a big team about 200 people in Manchester.
1:38:13 And there was this one kid in his early twenties who would always sulk if in our like public company channel,
1:38:21 someone just innocently forgot to include his name in credit when credit was being handed out.
1:38:23 And it would happen maybe once every six months.
1:38:26 You just like forgot that he had contributed to the project.
1:38:28 And that happens in all businesses.
1:38:29 People don’t thank you sometimes.
1:38:33 And I remember hearing that he was outside on the steps bitching.
1:38:38 That’s the best way I can describe it, just like complaining to other younger team members that he hadn’t been included in that message.
1:38:49 And it developed this horrible relation reputation for him as someone that was always complaining and always trying to take credit because it’s ugly to be seen as trying to take credit.
1:38:55 Well, so if you read the law carefully, it’s really about how powerful people use this.
1:39:03 So if you’re an underling and you do the work, don’t you don’t want to take credit for it because it’s going to get you in trouble, right?
1:39:16 But powerful people have used for centuries the labor of other people and put their name on it to make themselves look powerful and to make them seem like they’ve got endless energy.
1:39:20 OK, so you have to apply that law with intelligence.
1:39:24 If you’re an underling and you’re doing some project, it’s a group project.
1:39:31 Don’t go out there and take credit for it because people are just going to laugh at you and you’re going to make you’re going to make a terrible fool of yourself.
1:39:36 So every law has a context, you know, but that’s that’s powerful people use that law.
1:39:42 And if you don’t think that’s how it operates, I’m sorry, but you’re in for a world of pain.
1:39:55 I think there’s an overarching thing here, which which can be discovered in your other book, The Laws of Human Nature, about mastering your emotional self because none of these things are going to be possible if you don’t have mastery over your emotions.
1:39:58 I’m not going to be able to refrain from snatching credit.
1:40:04 I’m not going to be able to not outshine my master if I don’t have this sort of foundation of emotional control.
1:40:07 Is that true? Is emotional control really where this all begins?
1:40:10 Yes, it is self control.
1:40:16 Of course, you can take it too far where you have no emotions and you’re just cold fish out there.
1:40:19 You know, it’s good emotions are important.
1:40:21 You’re not going to write a book.
1:40:25 You’re not going to start a business unless you’re excited, unless you have that emotional energy.
1:40:28 So I’m not talking about stifling your emotions.
1:40:37 That would be incredibly counterproductive and unpowerful, but there are emotions that are going to get you in trouble, particularly as a social animal.
1:40:40 So it’s not like you stifle your emotions.
1:40:55 You learn how to channel and control them and you learn that certain behaviors are going to be read as unpowerful, as hysterical, as somebody who can’t get things done as ineffective and competent.
1:41:04 So as an actor, you learn to sort of present the right front, the right facade, and that requires a degree of emotional control.
1:41:06 Yes, for sure. It’s very important.
1:41:16 And it’s not easy because when you’re young, particularly you’re very, you’re wired to be emotional and you’re going to learn this the hard way, which is how I learned it.
1:41:18 I’m trying to teach you some lessons.
1:41:21 So maybe you won’t make as many mistakes, but it’s a hard thing.
1:41:30 You learn and you learn it by the mistakes you make, by saying something foolish that costs you your job, by outshine the master that costs you your job.
1:41:32 You learn it from the mistakes you make.
1:41:39 Is there any practices that you know of that would enable me to increase my self-awareness?
1:41:46 Because, you know, we’re all going through experiences in life, but it seems that some people are learning from those experiences and becoming more wise and more effective.
1:41:50 And then other people are kind of repeating the cycle over and over again.
1:42:02 And I think I asked this in particular because you’re a writer, so you spend a ton of time thinking, thinking about what’s happened to you, your jobs, experiences, your feelings.
1:42:07 If you do a foolish mistake, there are two ways to go.
1:42:13 And the common route is that asshole, they screwed me over.
1:42:16 It’s their fault, you know, right?
1:42:24 Or I made that mistake, but, you know, if circumstances had been better, if I had more money, if this person supported me, it would have all would have gone well.
1:42:26 That’s what we naturally do.
1:42:30 And that’s the kind of person that never learns from life.
1:42:38 So your first instinct must always be, and not your first instinct, I correct myself, your second instinct, because your first instinct is always going to be that.
1:42:42 There’s a great book, I can’t remember what the writer’s name was.
1:42:44 Mistakes were made, but not by me.
1:42:48 I recommend that book highly, it came out about 10 years ago.
1:42:50 I think it’s Elliot Aronson.
1:42:51 Oh, yeah, I knew it.
1:42:52 Very good book.
1:42:59 Anyway, your first instinct always will be, it was a mistake, but it wasn’t mine.
1:43:01 I’m not to blame, all right?
1:43:02 Everybody does it, I do it.
1:43:08 Your second instinct is to step back and go, whoa, wait a minute, that’s not right.
1:43:09 I’m fooling myself.
1:43:13 Actually, I played a role in that and what happened there.
1:43:15 And what is that role that I played?
1:43:17 What could I have done differently?
1:43:18 Maybe it’s very subtle.
1:43:23 Maybe it was something in my body language to turn people off that made them not like me.
1:43:27 Or maybe it was something I said or I did that could have changed the circumstances.
1:43:29 What is it that I did?
1:43:32 Then you can learn from the experience.
1:43:41 And if only 10% of it is your responsibility, at least see it as 30% so that you can learn from it.
1:43:44 And exaggerate your role and the mistake because then you can learn from it.
1:43:49 You can understand that you can correct these mistakes, right?
1:43:52 So initially you can always blame the other person, then you’re going to step back
1:43:55 and you can go through this little dance, you’re going to go, no.
1:44:00 I think I’ve definitely played a part in what went wrong here.
1:44:03 Things go wrong and we leap to blame.
1:44:07 And once we leap to blame, we often leap to revenge.
1:44:08 We want to take revenge.
1:44:10 We want to right the wrong that’s happened to us.
1:44:12 We want to correct the injustice.
1:44:16 And you talk about this as part of human nature, but also give us some advice.
1:44:23 I think it was in, it was actually in the law of power book about, I think it was law 36.
1:44:30 When we feel like we’ve been wronged, Robert, when we feel like there’s been an injustice,
1:44:33 what is the best course of action?
1:44:37 It depends on the wrong and in the injustice.
1:44:38 So let me give you an example.
1:44:43 Someone at work said, I heard they said something to my boss and it’s cost me my promotion
1:44:48 and they’re talking about me behind my back and it’s annoying me.
1:44:51 Well, there are several avenues that you can go.
1:44:53 Everything depends on circumstances.
1:44:58 So if you’re going to be a strategist in life, which is what I recommend,
1:45:02 you have to look at the particular parameters and not just go, there’s one answer.
1:45:05 There’s several possibilities here.
1:45:12 So number one, maybe you’re in an awful job with awful office politics.
1:45:20 I have a thing that I get talked about in one of my recent talks of you can scale a culture of a group
1:45:22 on a scale of zero to a hundred.
1:45:28 A hundred is what I call a reality group where people are only interested in getting the job done
1:45:30 and everything is on results.
1:45:34 Zero is where everything is political and everything is personal
1:45:38 and everything is about who knows who and how you brown nose your way with the boss.
1:45:39 Okay.
1:45:45 So if you’re at a company that’s at that 20% level, then get your ass out of there.
1:45:45 Okay.
1:45:49 You have a colleague like that, but there are probably other colleagues like that
1:45:51 and that person is probably always causing problems.
1:45:53 Do you need to be at this job?
1:45:56 It’s the main thing you have to first ask yourself.
1:46:01 And if you do need it, you need the job and it’s only this one person.
1:46:04 Then you have to go through a few steps.
1:46:08 Number one, is it worth taking personally?
1:46:17 What if I not take the high root because I hate that phrase, but what if I say it’s not really worth it for me to get upset?
1:46:24 It’s better off in the long run to just act like, you know, it didn’t happen
1:46:27 and to end up getting the promotion on my own in a different way
1:46:33 and proving myself as success is the best revenge, you know, and how can I get there?
1:46:42 Kind of thing, ignoring him or her and what they did and only focusing on what you can do to get back, to get the promotion that you deserve.
1:46:53 The third possibility is sticking it to this other person, which is always something that I think is something you might have to consider doing, right?
1:46:56 Which is playing the game back at them.
1:47:05 So when you’re dealing with people who are unethical, like a Putin kind of type,
1:47:11 where they’re willing to do anything to get power and you’re not, it’s asymmetrical warfare.
1:47:15 They have more options than you do, okay?
1:47:22 This person that did that to you, they’re going to do anything for power and it puts you at a constant disadvantage.
1:47:26 What do you do? You have to do what they have in warfare called deterrent strategy.
1:47:34 You have to show this person that you’re not somebody you can mess with, that you’re going to do something to hurt them,
1:47:37 but it’s controlled and it’s a one-time thing.
1:47:39 You’re going to damage their reputation.
1:47:44 You’re going to spread some nasty rumor about them, but it’s, you don’t have to feel like you’re lowering yourself.
1:47:49 It’s just, I’m doing it one time to show them that from now on, you better not mess with me
1:47:52 because damn it, I’ve got a gun in my back pocket and I can use it.
1:47:58 You can’t be, you can’t just lay over, roll over because they’re going to keep doing it to you time and again.
1:48:02 So you’ve got three options and you’ve got to choose what’s the best one.
1:48:06 If you hate your job and you can’t get around this person, quit.
1:48:10 If you don’t feel comfortable going the low road
1:48:15 and if you think it’s a better strategy in the long term for you and your soul and your safety
1:48:21 to simply focus on your job and get revenge that way, that’s probably the best solution of all.
1:48:25 But sometimes you need to have a shot across their bow to say,
1:48:29 look, you can’t attack me because if you do, they’re going to be consequences to pay.
1:48:36 Because these types of people, they, they prey on those who seem weakest, right? Predators love prey.
1:48:42 Yeah, but if you do the option number two and you show that you don’t really,
1:48:49 that they didn’t affect you and you kind of act like it didn’t matter sort of thing,
1:48:53 but you still work hard and you’re still doing your job,
1:48:57 they might, they’re going to wonder like, hmm, that’s pretty impressive. That’s interesting.
1:49:03 This person has self control and they’re maybe going to be afraid of you in that sense
1:49:06 by the fact, by the composure that you show them.
1:49:11 So everything depends on who you are, your nature and the nature of this,
1:49:17 this Machiavellian character that you’re facing, you know,
1:49:22 but be alive to the moment in the circumstances and play for the long game.
1:49:26 So sometimes the long game means showing that you can mean action
1:49:31 because then they’re going to leave you alone for the next couple of years.
1:49:38 When we zoom out on what’s going on in the world, a lot has changed, a lot has changed.
1:49:42 One of the things that’s changed is our society is, I think I’ve heard you say,
1:49:46 is less united by some of these great myths of religion and, you know,
1:49:49 I’ve heard you say talk about democracy and all these kinds of things.
1:49:52 And as a result, people no longer believe in the same ideas
1:49:56 because every form of authority is now under question.
1:50:02 And you’re someone who studies history. You’re someone that understands the cycles of history.
1:50:05 What cycle of history are we in at this moment in time?
1:50:07 And how does one navigate it?
1:50:13 Well, you have to take a big picture, especially if you’re someone like me
1:50:15 who studies history a lot.
1:50:20 So there are always these moments in history of cycles of chaos
1:50:28 where, and it could be caused in the past by a plague, by some terrible war that goes on,
1:50:32 like the Hundred Years War in Europe,
1:50:38 where people feel genuinely powerless and helpless
1:50:41 and there’s a crisis of meaning in the world.
1:50:49 And I could point to specific moments in the ancient world, in Asia, in Europe,
1:50:52 but it goes on and on. It’s a cycle that happens.
1:50:58 And when people feel powerless and helpless and there’s all this chaos going around them,
1:51:04 then they tend to be attracted to authoritarian figures, to easy solutions.
1:51:06 They get much more irrational.
1:51:12 They’re much more likely to fall for cults and for belief systems that offer simple solutions
1:51:18 and easy one sentence answers, like make America great again kind of thing, you know?
1:51:22 Wow, that sounds that simple. It’s easy. Yeah, we’ll vote for that, right?
1:51:28 So in moments of chaos and helplessness, people are going to grab for something
1:51:32 that anchors them, that gives them a sense of meaning, right?
1:51:35 But it’s often something very, very dangerous.
1:51:39 So we’re in a moment like that right now, I think, around the world.
1:51:42 It’s not just the United States.
1:51:47 Believe it or not, things can happen under the skin and are subtle.
1:51:49 Like climate change.
1:51:54 There are a lot of people who don’t believe in climate change, but it’s affecting everyone.
1:51:56 It’s making everyone a bit neurotic.
1:52:00 This sense that we can’t control our climate, right?
1:52:03 That these disasters are going to keep happening and happening.
1:52:06 That’s a major sense of helplessness.
1:52:11 The global economy where now your business is at the mercy of something that’s going on
1:52:19 in Indonesia or Japan or China is a tremendous sense of helplessness and a lack of control.
1:52:25 And your political figures don’t seem to be responding to you in any way.
1:52:29 Like their actions, their talk doesn’t lead to the kind of results that you want.
1:52:37 So you’re very prone to following what demagogues say, who offer you like easy solutions.
1:52:44 Okay, so if you’re living in a time like that and it’s more dangerous now than in the past
1:52:49 because of social media and because of memes and because of the viral effects
1:52:51 that are sweeping through humanity, right?
1:52:57 They didn’t have that during the bubonic plague, during the Hundred Years War,
1:53:00 during the French and Industrial Revolution,
1:53:07 which was another period of incredible dramatic change in Europe at the turn of the 19th century, right?
1:53:14 So they didn’t have that, which adds to the Bruin makes it much more dangerous.
1:53:22 So having a longer view is to say, well, you know, this is a moment, a moment of chaos
1:53:26 and I’m going to be in control of what I think and what I believe.
1:53:32 So I’m going to have a degree of distrust of what people are telling me.
1:53:37 I’m not going to get so emotional when people start saying, this is what’s evil.
1:53:39 This is what’s wrong with the world.
1:53:44 And to be very, very, very wary of people with simple solutions who say,
1:53:48 if we just do this one thing, everything will be great.
1:53:53 If we just add tariffs, if we just get rid of all the immigrants, America will be fabulous.
1:53:55 These are fairy tales that are being peddled to you.
1:53:59 I’m not trying to be political because the other side pedals their own kinds of fairy tales.
1:54:01 Believe me, I understand that.
1:54:05 Can I ask you a question about this book, which is kind of linked to what you were saying now,
1:54:08 the 48 Laws of Power?
1:54:13 What demographic emails you the most about the book?
1:54:15 Young men.
1:54:17 Young men voted for Trump.
1:54:18 I know.
1:54:25 You’re someone that I sense and from what I’ve understood from my research isn’t a big fan of Trump.
1:54:32 And so what do you say to those people about why you have that position and what their misunderstanding potentially?
1:54:41 The thing I do want to say is that you want to be able to think for yourself, okay?
1:54:45 So let’s say you think Trump is the answer he’s going to have.
1:54:48 He’s going to solve all of our problems.
1:54:53 Well, be capable of stepping back and going, maybe some of the things he’s doing.
1:54:56 I don’t agree with aren’t right.
1:55:03 You know, have some discrimination, have some self distance, be able to criticize your own side.
1:55:07 So I’m on the left, on the democratic liberal side.
1:55:08 They are buffoons.
1:55:09 They are fools.
1:55:13 They are out of absolutely incompetent and I don’t afraid to say it.
1:55:15 They make terrible mistakes.
1:55:16 They blew this election.
1:55:22 They’re stupid and it’s painful to say that because it’s the side that I support.
1:55:26 But I do not believe in everything that they promote.
1:55:28 There are things I disagree with them on them.
1:55:31 Some of their woke policies I just find are ludicrous, okay?
1:55:38 So be able to stand back and say, I don’t agree with everything he says.
1:55:39 Have some dignity.
1:55:40 Have some self worth.
1:55:45 Say that I can think for myself and not get so emotional, right?
1:55:53 So you think being masculine and being a bro is to just say, oh, Robert, F you, you’re such an idiot.
1:55:57 You’re so blah, blah, blah, blah, you know, put YouTube comments because I get them all the time.
1:56:01 You know, F you, you can fill in the blanks, right?
1:56:03 That’s not being masculine.
1:56:04 That’s not being tough or strong.
1:56:10 That’s being an idiot because you’re not able to think for yourself, right?
1:56:14 Being emotional isn’t masculinity.
1:56:16 Masculinity is self-control.
1:56:24 I’m afraid being masculine is being able to step back and go, this isn’t necessarily the right thing to do.
1:56:25 I have to think about it.
1:56:27 I have to do something that’s more productive.
1:56:29 That’s positive.
1:56:32 I have to criticize myself sometimes.
1:56:34 Weak people can’t criticize themselves.
1:56:41 So if you’re listening to me, at least be willing to say that maybe some of my ideas are wrong.
1:56:45 My ideas and your ideas, right?
1:56:46 That to me is strength.
1:56:49 That to me is a masculine virtue.
1:56:54 Being able to criticize your own side and not get always so emotional and overheated
1:57:00 and leaving nasty YouTube comments, as I’m sure I’m going to get right now.
1:57:03 You made me reflect on something I read the other day.
1:57:08 I think it was on X and it was a study that shows that when the more testosterone you have,
1:57:15 again, which we can use as a proxy for masculinity, in studies, you’re more likely to think for yourself.
1:57:21 So they had two groups of people and they gave one group of people testosterone.
1:57:23 I think it was a group of men testosterone.
1:57:25 They both had to do this test.
1:57:29 And the ones who had the higher testosterone levels had been given the artificial testosterone.
1:57:34 They were less likely to cave in to external social expectation,
1:57:39 which I thought was a proxy for what you were saying, which is potentially real masculinity
1:57:45 is having the strength of your own convictions and being able to ignore social pressure to conform.
1:57:48 You talked about wokeness in the left and how they messed it up.
1:57:53 I consider myself to be, I’d say apolitical, but it’s more,
1:57:57 it sounds like a strange thing to say, I can just see the merits in things on both sides.
1:57:59 So I really struggle to identify with the side.
1:58:01 I think, okay, that’s good for the economy.
1:58:05 That’s good for different social classes and stuff.
1:58:12 And so I also just have, I think, a very strong negative reaction
1:58:15 to the binary choice that you’re kind of forced to make.
1:58:15 Yeah, right.
1:58:18 I just, you know, so I just, I’ve always kind of stayed out of it in that regard.
1:58:24 But in terms of this wokeness and the way that the left have screwed it up,
1:58:26 what have they got wrong?
1:58:29 Well, and what’s Trump got right, I guess.
1:58:34 Well, I don’t know, it’s too painful for me to say what Trump got right.
1:58:35 Well, you’ve got to be able to.
1:58:41 I know, he is, I’ll tell you what he’s, he gets right and what he’s really brilliant at,
1:58:43 which is communication and messaging.
1:58:48 So the Democrats completely suck at that, right?
1:58:52 They couldn’t craft a message to save their life if they were, you know,
1:58:55 if everything depended on it, they’re just terrible at it.
1:58:57 They don’t know how to communicate.
1:58:59 They don’t know how to make a simple message.
1:59:03 Now, I said simple messages can be deceptive, but in politics,
1:59:04 you have to have something like that.
1:59:08 You have to stand for a vision for something straight and you have to be strong
1:59:10 and you have to be willing to fight for it.
1:59:15 So I do have the ear of some people in the Democratic Party and I say,
1:59:20 what you got wrong and what Trump got right is to show the public that you are fighters,
1:59:24 that you are strong, that you believe in something and that you’re willing
1:59:29 to upset other people, other groups, because you believe in certain things.
1:59:32 A large portion of the public he doesn’t care about.
1:59:34 He’s interested in his base.
1:59:35 He doesn’t care if he’s hated.
1:59:40 Okay, Democrats, don’t care if you upset this special interest group
1:59:41 or that special interest group.
1:59:43 Simple people have to hate you.
1:59:45 Being hated is a good thing.
1:59:48 Stand for something and be willing to fight.
1:59:50 You got that all wrong.
1:59:51 He got that right.
1:59:55 So I can admit that and he’s much better at communicating and messaging.
2:00:00 Okay, when it comes to policies, there’s a pretty big gulf between us
2:00:02 about what I think is good and bad.
2:00:14 But I mean, wokeness is, it’s an ideology that isn’t really connected
2:00:19 to everyday life, to what’s going on around us, right?
2:00:26 It’s kind of a purity test of these are certain things that we hold
2:00:30 and you better either, if you believe in them, you’re on the good side
2:00:32 and if you don’t believe them, you’re on the wrong side.
2:00:33 It’s a polarity.
2:00:37 It’s a black and white binary way of looking at the world.
2:00:38 And that’s not reality.
2:00:39 That’s not how things are.
2:00:40 Things aren’t black and white.
2:00:42 Things have a gray zone.
2:00:48 Yes, there are things that are evil, murder is evil, social injustice.
2:00:50 We can all agree on certain social injustices.
2:00:56 Yeah, but it’s not like this purity test of if you don’t believe in this,
2:00:59 you’re an evil, bad person, you know?
2:01:07 So on the Israel-Palestine issue, for instance, now I happen to be Jewish, right?
2:01:10 And I’ve never been a Zionist my whole life.
2:01:12 I’m very happy to be Jewish.
2:01:15 I was bar mitzvah and I have nothing against it.
2:01:19 And I’m proud. I’m not a practicing religious person in Judaism.
2:01:26 I understand because I lost a large part of my ancestry during the Holocaust.
2:01:28 It was deeply part of my childhood.
2:01:32 A very traumatic thing that even my parents were still recovering from.
2:01:38 So when it comes to Israel-Palestine, I’m very conflicted because I’ve met Palestinians
2:01:43 who had a terrible impact on me as they describe the horror of what happened to them
2:01:49 and how the loss of their land and how deeply what a beautiful country Palestine was
2:01:52 and how traumatic it was to lose their home.
2:01:58 But at the same time, Jews were completely homeless from the Holocaust
2:02:01 and they did originate from this land.
2:02:04 I can see both sides and it’s very painful.
2:02:13 And if I were to craft a solution, first of all, I think Netanyahu is a horrible person.
2:02:18 But there is a middle ground that could be had where there could be a two state solution.
2:02:20 But the woke people, oh, God, forget it, man.
2:02:24 You’re just you’re just you’re in favor of genocide.
2:02:26 Get out of here. That’s not life.
2:02:27 That’s not reality.
2:02:29 That’s not how the world works.
2:02:31 It’s not how things happen in this world.
2:02:33 You’re not dealing with the real world.
2:02:36 You’re just trying to act like you’re morally pure.
2:02:41 You’re not really willing to sacrifice to roll up your sleeves and come up with practical solutions.
2:02:47 You just want to yell and rant and act and look like you’re the most virtuous person on the planet.
2:02:52 But isn’t this one of the laws of human nature fitting into our tribes?
2:02:57 And because I think being in the being in the sort of political middle or wherever I am,
2:03:01 you get attacked from both sides because sometimes you’ll have a conversation with this person
2:03:03 and they’ll say, oh, my God, you’re your right wing.
2:03:07 They’ll have a conversation with this person and they’ll say, oh, my God, you’re a left wing.
2:03:12 And so you just, you never fit. Actually, my instinct is tempted.
2:03:16 My instinct, my sort of like my primitive instinct is like, just fucking pick a side, Steve.
2:03:20 And then at least you’ll have a bunch of people to protect you.
2:03:22 You talk about that as well, how having a group of people around you
2:03:25 and not being in isolation offers protection.
2:03:27 So it’s tempting.
2:03:30 It’s tempting, but you’re going to lose your soul.
2:03:32 You’re going to lose your dignity in the process.
2:03:35 So it’s fine to be part of a group.
2:03:42 I remember I was a young man in 1983.
2:03:44 I was on the left for sure.
2:03:45 I don’t deny it.
2:03:52 I went to Nicaragua to report as a journalist on the war going on between the Contras and the Sandinistas.
2:03:59 And I was more on the Sandinista side and they’ve ended up as things have rolled out that Sandinistas are truly evil.
2:04:02 I mean, or taken what he’s done to Nicaragua is truly evil.
2:04:06 But at the time, I thought they were pretty great.
2:04:11 And I remember one day there was this immense plaza that they had and I was in Minagua.
2:04:14 And Minagua had just suffered this incredible earthquake.
2:04:22 Half the city was in rubble still, but there was this immense plaza that was filled with everyone because the Pope had come there.
2:04:31 And, you know, and it was a big deal because the Sandinistas was like, you know, anti God or something, which wasn’t true.
2:04:46 Anyway, I was there with hundreds of thousands of people and the feeling of being in the group where everybody was on the same side was so intoxicating.
2:04:54 I felt a ripple through me that I’ve never had in my life again of just being connected to all of these people.
2:04:59 It was so joyous and exciting, but then it’s also very dangerous as well.
2:05:04 So, you know, I liked having that experience.
2:05:13 But as I got older, I go, I don’t want to feel like that again, because I think it can turn very ugly and dangerous as it ended up turning that way in Nicaragua.
2:05:17 You know, it’s like a Hitler crowd kind of thing.
2:05:23 I’m always fascinated weirdly enough as a Jew by Hitler documentaries.
2:05:30 I can watch every single Hitler documentary. It’s just riveting to watch like these Nuremberg rallies.
2:05:33 My God, it’s like, it’s like a drug.
2:05:39 It’s insane. All the people with their torches all marching in the same way with these signes, everything.
2:05:44 You could understand how people would get caught up in that kind of mania, right?
2:05:46 But it’s very dangerous.
2:05:52 And even that moment in Managua, later when I think back on it, hmm,
2:05:56 maybe I should have had a little more self-distance from that.
2:06:01 Do you think we’re in a similar time now where we’re getting caught up in mania?
2:06:08 Yes, we’re getting caught up in easy solutions and things that aren’t really thought out.
2:06:12 I mean, what is human stupidity?
2:06:16 Question that has obsessed me for a long time.
2:06:22 And in fact, the third book in my series was originally supposed to be the history of human stupidity.
2:06:28 But my publishers thought it was too negative a subject and it would have also been too long of a book.
2:06:35 But stupidity is the inability to think of the consequences of your actions,
2:06:41 to think that you are certain that you know the answers, to take action based on the certainty,
2:06:46 but to not think of step three, four and five that are going to happen as a result.
2:06:50 And man, I’m seeing that all over the place on our political map
2:06:58 where people take action, it’s like our id is running the world, like adolescence, like, you know,
2:07:01 I’ll do this, man, this’ll be cool, this’ll be interesting.
2:07:07 You don’t realize that you’re going to get in a car wreck because you took this drug and you’re driving your car.
2:07:09 We’re getting a lot of that kind of adolescent mentality.
2:07:13 I’m going to take this action because it’s fierce, it’s angry, it’s going to solve things.
2:07:18 But the consequences down the road five years from now are going to be horrific.
2:07:21 That is human stupidity.
2:07:25 You said that Trump is deploying the laws of power.
2:07:28 What laws of power has Trump successfully deployed?
2:07:31 Core attention at all costs, he’s the master of it.
2:07:37 I remember I was on a book tour.
2:07:43 I can’t remember where it was, some corner of the world, maybe it was Australia, maybe it was Singapore.
2:07:46 And everybody was talking about Donald Trump.
2:07:49 It was like the whole world is obsessed with him.
2:07:54 I don’t think there’s ever been a moment in history where anybody has had that kind of power.
2:07:59 Core attention at all costs, he’s the absolute master of it.
2:08:04 He’s law number 27, play on people’s need to believe to create a cult like following.
2:08:07 He has a cult like following, right?
2:08:09 People, nothing he does can be wrong.
2:08:14 He was actually, God is on his side, God is protecting him.
2:08:22 That’s a cult, I’m sorry, but that’s a cult, this is politics, it’s not religion, you know, interaction with boldness.
2:08:26 He knows how to interaction with boldness, law 28, I believe, or 29.
2:08:34 So there’s several laws, he creates compelling spectacles, but there are a lot of laws that he violates as well.
2:08:37 At my company Flight Studio, which is part of my bigger company flight group,
2:08:41 we’re constantly looking for ways to build deeper connections with our audiences,
2:08:44 whether that’s a new show, a product or a project.
2:08:46 It’s why I launched the conversation cards.
2:08:49 I’ve relied on Shopify before, who’s a sponsor of today’s podcast,
2:08:53 and I’ll be using them again for the next big launch, which you’ll hear about soon.
2:08:57 And I use them because of how easy it is to set up an online store that reaches all of you,
2:08:59 no matter where you are in the world.
2:09:03 With Shopify, the usual pain points of launching products online disappear completely.
2:09:09 No matter the size of your business, Shopify has everything you need to make your business go to the next level
2:09:12 and better connect with your customers all over the world.
2:09:14 To say thank you to all of you for listening to my show,
2:09:18 we’re giving you a trial, which is just $1 a month.
2:09:22 You can sign up by going to Shopify.com/Bartlet.
2:09:25 That’s Shopify.com/Bartlet.
2:09:27 Or find the link in the description below.
2:09:33 One of the things I was thinking about over the Christmas period was identity
2:09:36 and the pitfalls of having an identity in life.
2:09:43 And it reminds me of Lord 48 in the 48 Laws of Power, which is to assume formlessness.
2:09:45 What do you think of the subject of identity?
2:09:48 Because it’s useful to some degree, but it can also be a downfall
2:09:53 as you alluded to at the start of this conversation when you say that someone gets to 30, 40 years old
2:10:02 and they’ve almost have like a midlife crisis because they’re now like successful, I don’t know, accountant.
2:10:04 And that’s their identity, that’s their friendship circle.
2:10:07 I’m wondering what your perspective on identity is.
2:10:17 It’s good not to think in such concrete terms of this is who I am to place labels on it.
2:10:24 Like I’m a lawyer, like I’m a right wing Trump follower, like I’m an entrepreneur.
2:10:26 You’re much more than that, right?
2:10:29 There’s something else about who you are, right?
2:10:31 You have a soul.
2:10:35 I know that’s an old fashioned concept, but I believe that people have a soul
2:10:43 and it can be their character, their traits that they have that almost they have when they were born.
2:10:45 It’s what makes them who they are.
2:10:50 It’s their sense of dignity that they’ve returned to that self, but I can’t put a label on it.
2:10:51 I can’t put a word on it.
2:10:59 I can’t say it’s being a lawyer, being white, black, left, right or whatever, right?
2:11:07 I like to think, and this will sound like I’m John Lennon in Imagine or some sentimental thing like that,
2:11:16 but I like to think of myself as a citizen of the world, a citizen of the universe.
2:11:19 So personally, maybe it’s just me.
2:11:24 I’m interested in every single culture, in every single religion.
2:11:33 You know, I am just as much fascinated by the Yoruba religion in West Africa as I am by Buddhism, Islam, etc.
2:11:35 They all fascinate me.
2:11:40 Every country, every culture has something incredibly interesting about it.
2:11:46 I’ve been studying things like the Aztec culture wrote about extensively in my new book.
2:11:50 Just an amazing story, amazing history.
2:11:54 It’s not me. I’m not ethnically Mexican.
2:11:58 I’m not related to it through time or anything, but I’m related to it as a human being,
2:12:01 and I identify with it on a very deep level.
2:12:02 Which poem?
2:12:07 The sense of magic, the sense of awe in the face of this universe,
2:12:12 the incredible sense of spectacle that they created.
2:12:17 And I describe it in my new book, the city that they created to Noctitlan.
2:12:22 It was one of the greatest, most beautiful cities that ever existed, that mankind has ever created,
2:12:28 on a par with Venice, Italy, completely destroyed by the conquistadors.
2:12:29 Nothing of it remains.
2:12:32 If you go to Mexico City, you’ll see nothing.
2:12:34 They destroyed everything.
2:12:38 But the picture presented by the first conquistadors that arrived there were,
2:12:41 “My God, this is like a fairy tale. It is so beautiful.”
2:12:46 Their artwork, their culture, their music just blows me away when I read about it.
2:12:48 Their philosophy.
2:12:51 I identify with that.
2:12:57 If we only had some distance, we only realized that we all come from the same roots,
2:13:00 that there really isn’t such a thing as an ethnicity,
2:13:03 that we all come from the same human beings,
2:13:07 that it’s all relative, that all the cultures are related,
2:13:11 that all human beings are interrelated.
2:13:16 It’s such a simplistic notion, but it kind of destroys all of our separations,
2:13:20 all our partisanship, all of our niggly little sense of identity.
2:13:25 I don’t get my identity from being from California or Los Angeles,
2:13:27 or being Jewish or being American.
2:13:32 I get it from being a human being with this incredible vast history.
2:13:34 Nobody else is going to follow me in this.
2:13:35 I know it’s just me.
2:13:37 It’s my wish.
2:13:40 And if human beings in a hundred years could believe that,
2:13:43 it would be so beneficial for us in some way.
2:13:48 It would mean we all have to protect this planet so that we can give it to our children,
2:13:53 that climate change affects all of us, that we’re all in this together.
2:13:57 I know I’m sounding not like the guy who wrote the 48 Laws of Power,
2:13:59 so excuse me for that.
2:14:02 The book you’re referring to that you’re currently writing,
2:14:05 and you’re getting to the end of, thankfully.
2:14:07 Is it called The Law of Sublime?
2:14:09 Oh, The Sublime, yeah.
2:14:11 You’ve progressed with that book since we last spoke,
2:14:14 so I’m just wondering if I ask you the question now,
2:14:17 what that book is about and why you’re writing it.
2:14:23 You talked earlier on in this conversation about being really clear on why you were doing something.
2:14:26 Why are you writing that book?
2:14:30 Well, I write my books always with a sense of urgency.
2:14:33 It’s going to help people because we’re facing a problem.
2:14:37 I felt the 48 Laws of Power was at a moment where people were too naive.
2:14:44 I felt the art of seduction where people didn’t understand about the psychology of dealing with the sexes, et cetera.
2:14:48 I wrote the war book because I felt people were terrible at strategy.
2:14:54 The 50 Cent book is different, but mastery because people had lost a sense of how to master profession.
2:14:58 Human nature because people were really bad at dealing with people.
2:15:05 Now, the problem, I think, is our minds are getting smaller and smaller and smaller and smaller.
2:15:11 We’re so absorbed in things that are so unimportant, so banal, so trivial, so stupid.
2:15:20 At the same time, science is showing us the most marvelous things you could possibly imagine about the Big Bang Theory.
2:15:24 We’re being able to understand what the first minutes of our universe were like.
2:15:29 We’re able to take a picture inside of a black hole and understand what’s going on in a black hole.
2:15:35 We’re able to understand the history of Earth. Some day we’re going to know how life began.
2:15:44 It’s insane what science is showing us about this world, about the world that we were living in, about this world that we were born into.
2:15:54 And I want to open your eyes and expand your consciousness instead of shrink it to the dimensions of what we’re actually facing in this world.
2:16:02 How insane it is to be sharing the planet with animals and their strange consciousness, how they think differently, but how we can connect to them.
2:16:11 We’re the only animal that’s conscious that we know of, but we can connect to animals on a way that is just insane.
2:16:15 I call it the interspecies sublime, right?
2:16:21 I’m talking about how our childhood was a moment of incredible sublimity, how we were so open.
2:16:29 Some people had a very painful childhood, but we were very open to the world and very imaginative about how strange it is to be alive.
2:16:40 That very easily dinosaurs could be roaming this planet right now if a meteor hadn’t knocked out the dinosaurs 60 some million years ago, okay?
2:16:55 On and on and on, I talked about love, you know, I’m writing now about artworks and aesthetics and things that trigger the sublime in us, nature, death, which will be obviously the last chapter.
2:17:09 But I just want you to sense that there is something very strange about being alive in the 21st century and not take it for granted and not just be caught up in everything that’s so familiar and conventional and banal.
2:17:20 And open your eyes because as you do this, your emotions open up, you’re able to feel different things, your thoughts open up, you’re able to have different ideas.
2:17:25 You become more creative, your consciousness expands.
2:17:30 Anyway, I could go on forever because I’ve been writing the book forever, but that’s sort of what it’s about.
2:17:32 And you think it’ll be ready by 2026?
2:17:49 If it isn’t, I don’t know if I’ll still be here because it’s literally, it’s hard to explain this even, but I can’t type and I can’t take a walk and I can’t do the things I used to do to kind of decompress.
2:17:59 So I have to handwrite everything in two notebooks with sticky pads here and there. It’s like a rat’s maze and then I dictate it on the computer.
2:18:07 It’s taken me, this will be like, ends up be like six years of work because the process has been so difficult for me.
2:18:13 So my publisher, I’ve written, I’m going to finish in a few weeks, the 10th chapter, I have two left.
2:18:19 I’m projecting to finish that by the end of the year, which would give me enough time to have it published in 2026.
2:18:25 I hope, I pray, because if not, I don’t know if my body can take it anymore.
2:18:27 Do you mean that when you say that you’re not sure if your body can take it anymore?
2:18:37 Yeah, I can’t, man. I can’t take the focus. It’s like, for three weeks now, I’ve been going, this isn’t working, this isn’t working, this isn’t working, I’m not sleeping.
2:18:46 My stomach is all churning. I’m getting too old for this. Then suddenly I break through and then it comes back and then it happens again and again.
2:18:51 When I started chapter, the first couple of months, I’m relaxed, I’m breathing, I’m fine.
2:18:59 Then when I knew the end of the chapter, I turned into the tightest person you can imagine and I’m so tight and then I finish it.
2:19:05 So I can’t take much more of this, to be honest with you, because I had a stroke.
2:19:13 I’m not a young man anymore, so I’m not going to be overly dramatic here. I don’t want to be a drama queen.
2:19:21 I’ll live, I’ll be fine. But seriously, I couldn’t take another like two years of this, I couldn’t make that.
2:19:22 Two years of this book?
2:19:23 Yeah, no more.
2:19:25 You’re going to write another book, though, aren’t you?
2:19:33 Oh, yeah, yeah, yeah. I’m going to write a book about kittens or about the Lakers or something easy. I don’t know.
2:19:34 Something nice and simple.
2:19:48 One of the clips that I saw the other day, that’s one of the most viewed clips from you, was about the primary law of human psychology is that people judge based on appearances.
2:19:53 This isn’t a nice thing to confront, although everybody knows it’s true.
2:19:54 What does that mean?
2:20:13 Well, it was a talk that I gave recently in Atlanta, and I was trying to show the game of power as it’s played, the rules of the game, and the one thing that I was trying to emphasize is that power is a game of pure psychology.
2:20:24 And what I mean by that is when you have a sports, you have a game like baseball, it’s all statistics and data mostly, right?
2:20:26 So, and there’s a winner and there’s a loser.
2:20:30 They won the game five to nothing, et cetera, okay?
2:20:33 So there are parameters.
2:20:41 There’s very little psychology involved, although in sports and soccer, football, there’s some psychology, but a lot of it’s just playing and winning.
2:20:43 But power isn’t like that.
2:20:51 So when we elect a leader like Donald Trump over Kamala Harris, you might say, oh, he got more votes.
2:20:56 But what is your judgment, your decision on voting for Donald Trump over Kamala Harris?
2:21:04 Was it you spent four hours with a spreadsheet going over all of their economic policies deciding this is what’s going to happen, this is how it’s going to benefit me?
2:21:08 No, it was based on appearances, on psychology.
2:21:09 He seemed like a leader.
2:21:11 He seemed like he had more authority.
2:21:15 I kind of like his ideas, but you’re not going very deeply into it, right?
2:21:18 It’s his appearance that mattered.
2:21:26 CEOs are often hired because of their optics, because it’s not based completely on the amount of money they’ve made.
2:21:29 And I believe me, I saw this first time when I was on the board of directors.
2:21:36 People were hired not on their superior track record, but on their political skills often.
2:21:41 Yeah, political skills is in their ability to do sort of office politics and stuff like that.
2:21:47 Yeah, I mean, there was some, you know, metrics involved, but a lot of it was optics.
2:21:56 OK, so the idea is success, the power game, the rule laws of power are understanding human psychology.
2:21:59 Never outshine the master.
2:22:05 You’re creating the appearance that you respect the master, that they are better than you,
2:22:07 that you are going to obey them, you’re going to follow them.
2:22:09 You’re playing that game.
2:22:10 Always say less than necessary.
2:22:17 You’re wearing the mask of somebody powerful who learns to control their tongue and control their behavior.
2:22:19 Court attention at all costs.
2:22:23 You know the behavior that will get people to look at you and attend to you.
2:22:24 Do not build fortresses.
2:22:28 You understand that appearing isolated at somebody is very dangerous.
2:22:30 You know how to play the perfect courtier.
2:22:36 You create the appearance of power and that is the power game is creating the appearance of it.
2:22:39 It becomes a self-fulfilling prophecy.
2:22:41 Now, of course, results do matter.
2:22:42 They do figure into the picture.
2:22:48 I won’t deny that, but the main part of the game, the main part of the laws are understanding
2:22:54 the role of appearances, being a good actor and knowing how to manage that properly in a group situation.
2:22:59 So if two people walked in here and one of them had the appearance of power and one of them didn’t,
2:23:04 what would the person who had the appearance of power be doing?
2:23:06 How would they be carrying themselves?
2:23:07 How would they be speaking?
2:23:14 Well, a lot of our idea of a leader and power is non-verbal stuff because as I said, we’re an animal.
2:23:15 We’re a social animal.
2:23:18 We don’t like to believe, understand that, but it’s true.
2:23:21 And so a lot of it’s the body language.
2:23:28 So a powerful person in a meeting is kind of relaxed.
2:23:30 They’re kind of like this.
2:23:33 They can be, they can put their bodies anywhere, right?
2:23:37 It’s a, other person is like all tight and nervous and aware.
2:23:41 A powerful person has a directed focus.
2:23:47 A weak person is like looking around, touching their hair, touching their face.
2:23:48 There’s a word for it.
2:23:53 I forget what it’s a non-verbal communication, but it’s a sign of insecurity, right?
2:24:00 A powerful person is able to look at everybody in the room directly.
2:24:05 Whereas somebody who’s weak is always kind of averting their gaze.
2:24:14 There are these, these signs of kind of confidence and charisma where you feel you are powerful
2:24:18 and it emanates outward, your eyes have that certain gaze.
2:24:22 It’s unfortunate because for women, it’s a little bit harder to play that game
2:24:29 because some of the things that read as powerful for men for women should read as powerful,
2:24:32 but often read as she’s mean, she’s a bitch, right?
2:24:36 So women have a harder time in playing this game of appearances
2:24:42 because they’re judged so much on their looks and not about these other things.
2:24:48 So it’s complicated, but there are these kind of cues that people give off
2:24:53 that show that they’ve inwardly feel secure and powerful and it kind of emanates outward.
2:24:58 There’s a law in there, act like a king to be treated like one.
2:25:04 If you feel like you’re a king or a queen, people will believe that you are, right?
2:25:06 It becomes a self-fulfilling prophecy.
2:25:14 And I have this story in there of Christopher Columbus, who was like the son of a grocer somewhere
2:25:21 in like Portugal or whatever, but he convinced all of the kings of Spain that he came from nobility
2:25:25 and it was a total con game and they believed him, but he carried himself like that.
2:25:29 He believed it and they gave him all this money to go and explore America.
2:25:33 That’s sort of the iconic story that I use for that.
2:25:36 So you can fake it till you make it.
2:25:41 You can’t do a degree, but at some point it’ll catch up to you if you can’t deliver results.
2:25:48 So if it’s all just make believe, if it’s all just hype, if it’s all just appearance and optics,
2:25:51 you won’t get very far because you have to end up producing.
2:25:53 And some of the laws are about that.
2:25:54 It’s not all about that.
2:26:02 So plan all the way to the end is about like getting the results that you want by planning all the way to the end.
2:26:07 You know, so it’s not just just faking it.
2:26:11 That’ll get you somewhere, but at some point you have to produce real confidence,
2:26:16 the real confidence to to be relaxed in your chair to hold by contact with somebody.
2:26:21 Where does that come from when we think about confidence and power?
2:26:23 Well, it can come from one of two things.
2:26:31 You can kind of come from almost a form of insanity where you believe since you were a child
2:26:33 that you were destined for something great.
2:26:34 I’m so amazing.
2:26:39 I’m so wonderful and you feel it and it’s not completely made up.
2:26:47 You actually do get things done, but you have that natural air that like a prince would have, right?
2:26:50 What if you don’t have any confidence?
2:26:51 Can you cultivate it?
2:26:52 Yes, you can.
2:27:06 You can. The thing is the best way to cultivate it is to actually have results that show to actually have a record to go upon.
2:27:12 So you can kind of fake it like Columbus did, but Columbus already had achieved some things when he did that.
2:27:16 He’d already had some naval skills, I believe.
2:27:17 Don’t quote me on that.
2:27:24 But it’s good to have some things to hang your head on that will help give you that confidence.
2:27:35 So it’s not completely faked, but William James, the great American psychologist, talked about as if strategies.
2:27:40 And it’s a very important concept in psychology from the early 20th century.
2:27:51 If you believe as if you were confident, as if you are powerful, it will tend to be read that way, right?
2:28:03 And so like he had the analogy, if you smile, even though you don’t feel like smiling, you’ll end up kind of maybe feeling kind of happy.
2:28:11 So the physical action will create the psychological action with his belief because he was very much a believer in the body, starting from the body.
2:28:20 So if you believe physically and embodied that you were great, that you deserve this, it will kind of become part of your psychology and it will radiate outward.
2:28:23 But for those that don’t, they just don’t have that belief.
2:28:24 Can you lie to yourself?
2:28:27 Can you tell yourself, I am strong and I am powerful?
2:28:31 Well, everybody has some good qualities, right?
2:28:39 Everybody, I think almost everybody has something that they can go back to in the past and go, I was actually very good at that.
2:28:40 That was actually a good moment.
2:28:45 I actually was scored in that particular moment.
2:28:46 And you can think about that.
2:28:49 I mean, actors do that all the time in movies.
2:28:57 When they want to express an emotion, they go back into their past, like they have to express sadness.
2:29:01 They go back and they think about their father or mother who died and they call that emotion up.
2:29:06 You can call that emotion up of when you did something actually really great.
2:29:13 You might have only been in high school when you were on the sports team and you threw the touchdown or something.
2:29:15 Okay, think about that and it’ll come back to you.
2:29:19 Everybody has something that they can be confident about, I hope.
2:29:26 If there was one law that the powerless amongst us who feel powerless or lost in the current world,
2:29:38 one law or one fact of human nature that people who are feeling lost and purposeless and adrift right now
2:29:43 should be thinking the most about, which one springs to mind?
2:29:50 Well, there’s no one shop answer to this kind of thing.
2:29:58 But one law that I would highlight is interaction with boldness.
2:30:07 And what I mean by that is, if you’re feeling timid, if you’re feeling that you’re not confident in something,
2:30:12 you will start a project and it will fail because you feel that way.
2:30:16 Because you don’t enter into it with the right energy.
2:30:23 So if you take something and you do something boldly, everybody loves the bold, everybody admires it.
2:30:28 Even if it’s stupid, even if it fails, it will gain you that kind of attention.
2:30:33 And so let’s say you’re thinking about starting a business.
2:30:41 Well, just go ahead and do it and be bold about it and start it and be as dramatic as you can and be as confident as you can.
2:30:44 And it creates a self-fulfilling dynamic.
2:30:51 People admire it. They don’t admire the timid and the insecure and the guy who spends two years talking about that podcast he’s going to start.
2:30:56 They admire that bloke who just decided, “All right, I’m going to start it. I don’t care.”
2:30:59 If nobody likes it, fine.
2:31:04 I remember this guy who interviewed me once. He had a magazine called Bad Ideas.
2:31:09 And it was a really successful magazine in like the early 2000s.
2:31:15 And I said, “Where did you get that idea?” And he said, “My mother told me that to start that magazine was a really bad idea, right?
2:31:19 So I thought I’d put the title there, you know, and that would be the title of it.”
2:31:25 And I just went ahead and started it and it was very successful because it was great like marketing gimmick.
2:31:32 And it also worked and it was actually full of bad ideas of the thing, but very in a very interesting way.
2:31:35 So being bold, being different.
2:31:39 Everybody nowadays, I’m getting on my goddamn soapbox again.
2:31:45 I apologize to everyone about this, but everyone is so similar. Everybody is so afraid.
2:31:48 Everyone’s trying to be like everybody else.
2:31:53 You go out there and you start something that’s different, that’s you, that’s unique, that’s loud,
2:31:55 that proclaims I’m a different voice on it.
2:31:57 You’re going to get attention.
2:32:02 So I want more bold people in this world. We’ve got too much fear, you know?
2:32:09 That’s, I’m not maybe a big admirer of in some ways of Elon Musk, but damn it, he’s always bold and it always works for him.
2:32:14 He doesn’t start just a minimal business about maybe sending rockets out there.
2:32:19 He starts thinking it’s going to take you to Mars. He’s bold and people love it.
2:32:21 The world moves out the way of boldness.
2:32:26 I was thinking as you’re speaking about a memory of mine of being at a festival in New York City called Global Citizen.
2:32:29 I was like Beyonce was performing and stuff, all the biggest names in the world.
2:32:34 And my friend was drunk and we were in the VIP section behind the stage,
2:32:38 but we could see that there was this access all areas artist section.
2:32:42 And because my friend was drunk, I’ve never witnessed anything like it.
2:32:45 This guy gets me, takes my hand, goes come with me.
2:32:51 He walks directly at the two massive security guards with this boldness, this conviction.
2:32:53 They just move out of the way.
2:32:54 I thought you could say they punched him.
2:32:57 No, they just moved out of the way because of the way he was walking.
2:33:01 They just thought, well, he must be in here and they moved out of the way.
2:33:04 They didn’t check his pass. They just moved out of the way and he continued to do that all day.
2:33:07 And it was because he was drunk. He’s done a documentary about this.
2:33:08 He used to be an alcoholic.
2:33:13 So he had this confidence when he was drunk where the world would just like move out of his way.
2:33:19 And he ended up going in what I believe to be the president of some Asian countries dressing room.
2:33:25 Again, because he was just walking at things and the way he was walking just moved out of his way.
2:33:30 But I’ve never forgotten that actually I deployed it today when I went for a run with my girlfriend
2:33:32 because I wanted to use a bathroom in a restaurant.
2:33:39 And I figured that if I just walk with a certain conviction that the staff will like let me pass.
2:33:41 They’ll assume maybe I’m sat here.
2:33:44 And I ended up walking through a conference where you have to like,
2:33:47 it was like a conference hall in this hotel where they’re checking people’s badges.
2:33:49 Just because I was the way I was walking, nobody checked mine.
2:33:50 Right.
2:33:54 And there’s a metaphor here for life and you kind of allude to it in your book about like the bolder you are,
2:33:55 the better.
2:33:58 Some of these subheadings I find really cool.
2:34:04 Lion circle, the hesitant prey, boldness strikes fear and fear creates authority.
2:34:07 Going halfway with half a heart digs the deeper grave.
2:34:10 Hesitation creates gaps, boldness obliterates them.
2:34:13 And audacity separates you from the herd.
2:34:14 Yeah, yeah.
2:34:16 I want one thing.
2:34:20 If I have one legacy, if I create more bold people in this world,
2:34:24 I will be happy because we’ve got too many timid hairs out there.
2:34:27 We need more bold lions.
2:34:28 Yeah, something.
2:34:31 Start your business, write that book, do it.
2:34:32 Just do it, please.
2:34:36 And then write me afterwards and either blame me or thank me.
2:34:39 I wish I’d been bolder when I was starting my entrepreneurial career.
2:34:43 I wish someone had said to me, whatever your dream is, Steve,
2:34:46 when you describe it to people, times it by 10.
2:34:49 Whatever number you’re trying to raise as an investment.
2:34:50 Well, that’s for sure.
2:34:55 In negotiations, you ask for $200,000, that’s what you get.
2:34:57 You ask for a million.
2:35:00 You maybe get $500,000, but it’s $300,000 more than you would have gotten
2:35:02 if you’ve been timid.
2:35:08 Always in negotiation, ask the higher price and mean it and say it with conviction, right?
2:35:12 And make sure you think your price is high, you’ll get the higher price.
2:35:17 It takes a certain confidence, though, and that’s really what’s, I think, at the heart of the problem.
2:35:20 Maybe we just all need to be a bit more drunk.
2:35:21 That was a joke.
2:35:22 That’s the lesson.
2:35:23 That’s law.
2:35:26 Well, we have a closing tradition on this podcast where the last guest
2:35:30 leaves a question for the next guest, but knowing who they’re going to be leaving it for.
2:35:37 The question that’s been left for you is, close your eyes
2:35:40 and imagine yourself 10 years from now.
2:35:41 Where are you?
2:35:43 What are you doing?
2:35:47 And who are you with?
2:35:53 I’m hoping that I’m alive and healthy and that my walking has gotten better
2:36:00 so that I can take a walk and that I’m with my wife and that we’re climbing a mountain,
2:36:01 which I haven’t been able to do.
2:36:05 I loved hiking and I’m able to do that.
2:36:12 I will be crying in that moment because I am so frustrated not being able to do what I love the most.
2:36:17 And if that moment arrives in 10 years, God, I don’t know how, I don’t know.
2:36:21 I’ll be so joyous, you know, to be able to do something that I love so much
2:36:23 and has been taken away from me to have it back.
2:36:28 I’m not asking to be, you know, an athlete or do what I could do before.
2:36:32 If I could just take a simple walk up a hill, be so happy.
2:36:35 That’s what I’m imagining.
2:36:38 It’s a really important lesson because we just take it also for granted, don’t we?
2:36:40 Please don’t, please don’t.
2:36:43 And other people I read about who’ve had experiences like this
2:36:45 who were in an accident at a young age.
2:36:51 It’s worse because I was already in my early 60s who’ve had this.
2:36:53 It’s just like, how do you deal with it?
2:37:01 You know, people who are like athletic or energetic, who are outdoors and it’s all taken away.
2:37:05 It’s a terrible story, but you learn life skills and you learn how to deal with it.
2:37:10 And then I still have my brain, so I’m able to write a book, thank God.
2:37:13 But I really, really want to be able to swim and hike again.
2:37:15 God, I’d be so happy.
2:37:22 It’s everything in perspective when you tell me that you’d be crying tears of joy to walk up a hill.
2:37:25 Just to walk up straight up the hill where I’m on the street, I am.
2:37:29 I would be crying, my wife can attest to that because I’m so frustrated.
2:37:32 I’d be so happy, you know, yeah.
2:37:37 What would you say to someone like me who is quite clearly because of the privilege
2:37:42 that I have of my mobility going to be taking it all for granted?
2:37:46 Well, you know, I walk, people walk by my window.
2:37:50 In my office, I’ve told you, I think it was on my last conversation, I mentioned this.
2:37:58 So I don’t want to keep repeating myself, but I see them walking their dog or riding their bicycle or jogging.
2:38:03 They don’t realize how beautiful that looks to me.
2:38:05 They don’t appreciate it.
2:38:09 And because they don’t appreciate it, it doesn’t mean that much to me, them.
2:38:12 It means more to me than it does to them.
2:38:14 They should be appreciating it.
2:38:17 They should be thinking, I think of my neighbor.
2:38:23 He’s just out in his driveway fixing cars and he’s listening to his music.
2:38:28 He should be so happy that he’s got his body, that he’s doing this, that he’s in the moment, that he’s present.
2:38:29 But he’s not.
2:38:33 I’m the one that’s feeling his joy at being like that.
2:38:38 But you should be feeling that in your everyday activities, that you’re alive, that you’re a human being.
2:38:44 That walking, you take for granted walking as somebody who can’t walk.
2:38:49 I know like you’re always balancing on one leg.
2:38:51 You don’t realize that when you walk.
2:38:57 The miracle of a human walk is at every moment, you’re always on one leg.
2:39:00 That’s a balancing act and you’re able to do that and you’re able to run and do it.
2:39:03 Don’t take that stuff for granted, you know?
2:39:08 Because I can’t, every step I take, I have to think about balancing on that left leg of mine.
2:39:16 You had a wasp or a bee sting that resulted in a stroke, which is what changed your mobility.
2:39:24 If you could go back and speak to Robert before that 20 year old Robert and you could just whisper something to him.
2:39:30 I would whisper to 20 year old Robert, just don’t think about it Robert.
2:39:33 Everything’s going to come out okay.
2:39:37 You know, don’t just be who you are.
2:39:38 Don’t regret anything.
2:39:41 It’s all working out for the best.
2:39:51 And just I can’t say like I would say enjoy the moment because I was enjoying my 20s immensely.
2:39:56 But maybe when I was 34, I would have said, you know, don’t give up.
2:39:57 It’s going to happen.
2:40:02 Everything’s going to fit into place and you’re going to have an amazing life.
2:40:06 You’re going to be meeting Stevie Wonder, one of your idols when you were a kid.
2:40:10 Bob Dylan is going to be mentioning you in a book and has read your book.
2:40:14 The people that you loved when you were a kid, you’re going to be meeting and hanging out with 50 Cent.
2:40:15 You’re going to be meeting presence.
2:40:17 You have no idea what’s ahead of you.
2:40:20 Okay, maybe something like that.
2:40:27 But then maybe I would have gotten lazy and I wouldn’t have written it because I would have thought, oh, it’s all going to happen.
2:40:33 So maybe the doubt and the worry and the is useful and the neurotic energy.
2:40:34 Robert, thank you so much.
2:40:36 We’re all very, very excited for your upcoming book.
2:40:38 Oh, yeah, so am I.
2:40:41 So you talk about urgency.
2:40:42 We can’t wait.
2:40:42 Okay.
2:40:49 And we’re very much looking forward to it because I know how much you pour into these books and you’ve expressed how much you sort of agonize over.
2:40:53 It being exactly what you wanted to say and not all authors are like that.
2:40:55 Some are a little bit more flippant.
2:40:57 So I appreciate that so much.
2:41:00 And I appreciate the time that you spent on my show and the value that you’ve given my audience.
2:41:03 They I was looking at some of the comments earlier and it’s just incredible.
2:41:07 The impact you’ve had on people by sharing your own story, talking about your stroke.
2:41:12 And the gratitude that that’s given you for life and the gratitude we need to have.
2:41:13 So thank you so unbelievably much.
2:41:18 Well, thank you for the opportunity for the honor of being on this incredibly exciting podcast of yours.
2:41:22 As I say, every morning, this is my third time.
2:41:25 I’ve always had like a, I’ve always been in a good mood the morning before.
2:41:30 I don’t know if it’s a coincidence or if it’s something about being on your podcast.
2:41:31 So thank you.
2:41:32 The honor is all mine.
2:41:32 Thank you, Robert.
2:41:34 You’re welcome.
2:41:40 I find it incredibly fascinating that when we look at the back end of Spotify and Apple and our audio channels,
2:41:46 the majority of people that watch this podcast haven’t yet hit the follow button or the subscribe button.
2:41:48 Wherever you’re listening to this, I would like to make a deal with you.
2:41:51 If you could do me a huge favor and hit that subscribe button,
2:41:56 I will work tirelessly from now until forever to make the show better and better and better and better.
2:41:59 I can’t tell you how much it helps when you hit that subscribe button.
2:42:01 The show gets bigger, which means we can expand the production,
2:42:05 bring in all the guests you want to see and continue to do in this thing we love.
2:42:07 If you could do me that small favor and hit the follow button,
2:42:09 wherever you’re listening to this, that would mean the world to me.
2:42:12 That is the only favor I will ever ask you.
2:42:13 Thank you so much for your time.
2:42:37 [Music]
Mọi người đều có những xu hướng tự mãn, và chúng ta đều có phần tự mãn, nhưng không ai muốn thừa nhận điều đó. Luôn luôn là người khác. Luôn luôn là Donald Trump. Luôn luôn là Elon Musk. Nhưng mọi người đều có một mặt manipulatif. Không có thánh nhân nào trong thế giới này. Nhưng bạn có thể sử dụng nó một cách tạo ra không? Có, chắc chắn rồi. Những người tự mãn sâu sắc này rất có vấn đề, nhưng cũng có những người tự mãn lành mạnh. Và việc biết sự khác biệt giữa hai loại này sẽ giúp bạn tiết kiệm nhiều năm đau khổ. Nếu tôi phải đối phó với một người tự mãn thì sao? Tôi muốn bạn làm điều này. Tôi muốn bạn…
Robert Greene là một trong những nhà văn có ảnh hưởng nhất trong lịch sử. Tìm ra những bí mật của quyền lực, chiến lược và tâm lý con người mà là thiết yếu cho mục đích, sự kiên cường và thành công. Điều gì trong bản chất con người khiến chúng ta không muốn thừa nhận? Một điều là lòng ghen tỵ đã ăn sâu vào tất cả chúng ta. Thực tế là, luôn muốn tốt hơn và vượt trội hơn người khác là yếu tố thúc đẩy quan trọng nhất của 90% hành vi con người. Nhưng nếu bạn không thừa nhận điều đó với chính mình, cảm xúc xấu xí đó như một quả bom hạt nhân đối với tất cả các khía cạnh của cuộc sống. Nó sẽ siết cổ bạn và khiến bạn đau khổ. Nhưng cũng có sự thấu hiểu rằng chúng ta đều đánh giá qua vẻ bề ngoài, rằng mọi người đều có một mặt tối tăm, và rằng chúng ta đều là những diễn viên. Và tôi sẽ đi vào chi tiết về tất cả chúng, vì thực sự đây là cách mà những người quyền lực sử dụng những đặc điểm đó cho thành công của họ.
Mọi người cô đơn hơn bao giờ hết. Và khi bạn nhìn vào tác động mà điều đó đang gây ra, nó tương đương với việc hút 15 điếu thuốc mỗi ngày. Thuốc giải độc cho điều này là gì? Tôi rất đồng cảm với điều đó vì khi tôi còn trẻ, tôi đã thất bại trong trò chơi cuộc sống. Tôi rất trầm cảm và thậm chí có suy nghĩ tự tử. Nhưng điều đã nâng tôi lên là… Tôi thấy thật thú vị khi khi nhìn vào hậu trường của Spotify và Apple cùng các kênh âm thanh của chúng tôi, phần lớn mọi người theo dõi podcast này chưa nhấn vào nút theo dõi hoặc nút đăng ký ở bất kỳ đâu mà bạn đang nghe. Tôi muốn đề nghị một thỏa thuận với bạn. Nếu bạn có thể giúp tôi một việc lớn và nhấn vào nút đăng ký đó, tôi sẽ làm việc không biết mệt mỏi từ bây giờ đến mãi mãi để làm cho chương trình ngày càng tốt hơn. Tôi không thể diễn tả được cảm giác mà khi bạn nhấn vào nút đăng ký. Chương trình trở nên lớn hơn, điều này có nghĩa là chúng ta có thể mở rộng sản xuất, đưa vào tất cả các khách mời mà bạn muốn thấy và tiếp tục làm điều này mà chúng ta yêu thích. Nếu bạn có thể giúp tôi việc nhỏ đó và nhấn vào nút theo dõi, ở bất kỳ đâu mà bạn đang nghe điều này, điều đó sẽ có ý nghĩa rất lớn với tôi. Đó là yêu cầu duy nhất mà tôi sẽ từng mong muốn từ bạn. Cảm ơn bạn rất nhiều vì thời gian của bạn.
Robert, vào thời điểm này, bạn tin rằng những người theo dõi bạn, những người hâm mộ bạn, những người yêu thích sách của bạn, họ đang gặp khó khăn nhất với điều gì? Tôi đặt câu hỏi này vì tôi tưởng tượng bạn nhận được hàng nghìn tin nhắn và thông điệp từ những người này. Những chủ đề chung là gì? Vâng, câu hỏi phổ biến nhất mà tôi nhận được, đặc biệt từ những người ở độ tuổi 20, là họ không thực sự biết họ đang hướng tới đâu. Họ không biết nghề nghiệp của họ là gì, cái mà tôi gọi là trong sự thành thạo, nhiệm vụ cuộc sống của họ. Và tôi nói rất nhiều về điều đó trong các cuộc phỏng vấn và trong cuốn sách “Thành Thạo”. Và tôi nhấn mạnh rằng đó là quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời bạn, xác định điều gì bạn được định sẵn, lý do bạn được sinh ra, bạn được tạo ra vì điều gì, và điều gì làm bạn trở nên độc đáo. Và tôi nói rằng mọi thứ từ sự nhận thức đó, từ sự thấu hiểu đó, đều bắt nguồn từ đây, cảm giác hoàn thành, hạnh phúc của bạn, mọi thứ sẽ phát sinh từ một sự nhận thức ấy.
Và nhiều người trẻ đang rất bối rối ngay bây giờ, và tôi không trách họ. Đây là những khoảng thời gian rất, rất bối rối mà họ đang trải qua, bối rối hơn bất kỳ điều gì mà tôi từng phải đối mặt, đặc biệt, tôi cho rằng, là ảnh hưởng của công nghệ và mạng xã hội. Và điều tôi muốn nói là để biết bạn là ai, để biết bạn được định trước làm gì trong cuộc sống, lý do bạn được sinh ra, điều gì làm bạn trở nên độc đáo, đòi hỏi rất nhiều sự phản chiếu về bản thân, nhận thức bản thân, tri thức bản thân. Bạn phải đi sâu vào bên trong. Và khi sự chú ý của bạn luôn tập trung vào việc người khác đang làm gì, người khác đang nói gì, những gì họ nghĩ là hot, những gì họ nghĩ là hay, bạn trở thành một người lạ với chính mình, đúng không? Vì vậy, khi tôi nói về khái niệm đó với họ, thì giống như, nghe có vẻ thú vị, Robert, nhưng tôi không biết điều đó là gì. Tôi không biết nhiệm vụ cuộc sống của tôi là gì. Giờ, đó có thể là 30 hoặc 40% các email mà tôi nhận được. Con số này khá cao, nhưng không phải tất cả. Nhưng đó là một xu hướng mà tôi nhận thấy ở những người trẻ đang trải qua những thời kỳ rất, rất bối rối. Và tôi rất đồng cảm với điều này vì tôi thực sự là một người khá lạc lối trong độ tuổi 20 của mình. Và tôi hiểu nỗi đau mà điều đó có thể gây ra. Không cảm thấy cuộc đời mình có ý nghĩa. Bạn biết đấy, tôi nghĩ đó là điều mà thực sự đang làm khó chịu rất nhiều người trẻ. Cuộc sống có nghĩa là gì? Điều gì sẽ mang lại cho tôi một cảm giác có ý nghĩa, đúng không, đối với những gì tôi đang làm, đối với nơi tôi đang hướng tới, đối với những trải nghiệm hàng ngày của tôi và việc không có điều đó thì thật sự gây khó chịu. Và tôi cũng đã trải qua điều đó. Tôi nghĩ tôi đang nhận được rất nhiều phản hồi kiểu như vậy và rất nhiều email trong số những thứ khác. Và có một chiến lược nào đó mà những người trẻ, hoặc thực sự bất kỳ ai cảm thấy lạc lối hoặc không có mục đích trong cuộc sống của mình có thể và nên áp dụng để tìm ra mục đích của họ, để tìm ra hướng đi, điều mà họ nên nhắm tới không? Vâng, bạn biết đấy, bạn phải thoát ra khỏi cách suy nghĩ này mà rất nhiều người có, rằng mọi thứ phải đơn giản và theo dòng chảy. Và tôi đang hướng về hướng này. Phải có một giải pháp như tôi đang hack cho con đường tới sự thật. Cuộc sống không vận hành theo cách đó. Cuộc sống rất phức tạp. Vì vậy, tôi không thể đưa ra cho bạn một câu trả lời đơn giản để tìm ra mục đích cuộc sống của bạn như một cá nhân. Nhưng tôi có thể đưa ra cho bạn một số gợi ý.
Tôi có thể hướng dẫn bạn đến những con đường nhất định mà đã mang lại thành công cho tôi và cho hàng trăm nghìn người khác đã trở thành bậc thầy hoặc rất thành công trong lĩnh vực của họ. Và điều đầu tiên bạn phải làm là nhìn vào bên trong. Bạn phải kháng cự lại sức kéo mà văn hóa của chúng ta mang lại cho bạn. Bạn cũng phải thực sự mong muốn điều này. Có lẽ đó chính là điều cốt lõi. Bạn có đang không hạnh phúc không? Bạn có đang cảm thấy thất vọng không? Bạn có đang ở đáy vực không? Đây có phải là một bước ngoặt trong cuộc đời bạn khi bạn nhận ra rằng nếu cứ tiếp tục theo cách này trong năm năm nữa, mọi thứ sẽ rất nghiêm trọng? Được rồi, điều này phải quan trọng đối với bạn và bạn cần có một cảm giác cấp bách. Và với cảm giác cấp bách đó, bạn cần phải đưa ra một số quyết định. Một trong những quyết định thiết yếu là phải chú ý ít hơn đến những gì người khác đang làm, chú ý ít hơn đến những gì người khác đang nói, chú ý ít hơn đến những gì mọi người nói bạn nên làm, và nên nhìn vào bên trong, suy nghĩ về bản thân và những gì bạn yêu thích, những sở thích của bạn. Chúng không liên quan gì đến những gì mọi người đang làm trên mạng xã hội. Những điều khiến bạn hứng thú, làm bạn cảm thấy phấn khích một cách sâu sắc bên trong một cách gần như không thể cưỡng lại. Đối với tôi, tôi có thể nói rằng nó luôn là viết lách. Được rồi, và tôi chỉ không thể tìm ra loại viết nào. Nhưng còn có những điều như khi tôi đọc bất kỳ thứ gì liên quan đến lịch sử cổ đại, đặc biệt là nguồn gốc của nhân loại, hàng chục ngàn năm trước. Tôi rất hào hứng, tôi có thể đọc mọi bài viết về điều đó, mọi phát hiện xảy ra ở châu Phi về nguồn gốc của chúng ta. Nó khiến tâm trí tôi quay cuồng khi nghĩ rằng đây là những gì chúng ta đã là 100.000 năm trước và đây là những gì chúng ta là bây giờ. Tôi muốn biết nhiều hơn. Đó là một trong những điều khiến bạn cảm thấy thôi thúc. Thì những người ở xung quanh, bạn cũng có điều đó. Có một điều gì đó giống như vậy. Bạn đã có nó khi còn nhỏ. Bạn đã có điều đó khi bạn hai, ba, bốn, năm tuổi, và bạn đã đánh mất nó vì bạn đã lắng nghe quá nhiều người khác. Vì vậy, kiểu như khảo cổ học sẽ là phép ẩn dụ. Bạn phải đào xới và tìm kiếm những bộ xương, những di vật và những hiện vật từ quá khứ của bạn, những điều thực sự kích thích bạn, cũng như những điều mà bạn ghét. Bây giờ, nếu tôi quay ngược lại, bạn biết đấy, hơi như là kỹ thuật phân tích ngược, điều mà tôi làm với nhiều người thành công như bạn, tôi có thể quay lại và tìm ra nơi mà điều đó đã chạm vào bạn vì bạn đã có một con đường đặc biệt dẫn đến việc bạn thực hiện những podcast này. Tôi biết đó không phải là một đường thẳng. Bạn đã lạc hướng. Bạn đã ở trong một công việc khác mà bạn ghét và sau đó bạn từ từ tìm ra con đường của mình. Mỗi câu chuyện đó đều có một bài học cho mọi người, đúng không? Và đó là điều tôi đã tổng hợp trong sự thành thạo, nhưng tất cả đều bắt đầu từ một cảm giác cấp bách. Tôi không thể tiếp tục theo cách này. Tôi phải tìm ra điều gì đó mà tôi yêu thích khi bạn 20 hoặc 21. Có thể bạn không cảm thấy cấp bách vì bạn còn trẻ quá. Bạn biết đấy, bạn trông rất tốt. Bạn có nhiều năng lượng. Thế giới như đang mở ra trước bạn, nhưng bạn phải cẩn thận vì thời gian trôi qua rất nhanh. Những năm ở độ tuổi hai mươi, chúng trôi qua nhanh hơn bạn nghĩ. Và nếu bạn bước sang tuổi 30 mà chưa bao giờ nghĩ về điều này và bạn như đang lang thang thử nghiệm, thì nó bắt đầu trở nên khó khăn hơn cho bạn. Vì vậy, tốt hơn là bạn có cảm giác cấp bách khi bạn 21 hoặc 22. Điều khác mà tôi muốn nói là bạn sẽ không học được điều gì nếu bạn không hào hứng với nó. Vì vậy, bạn phải có cảm giác vui vẻ và phiêu lưu về điều này. Việc khám phá nhiệm vụ cuộc đời của bạn không thể là một điều nhàm chán, buồn tẻ như mà Robert đã nói. Bạn làm điều bạn, ồ, tôi phải dành thời gian cho bản thân. Tôi phải xem, bạn biết đấy, viết nhật ký, bla bla bla. Không, đó là niềm vui. Đó là một cuộc phiêu lưu. Thử nghiệm những điều khác nhau phù hợp với hình dạng tổng thể của những gì bạn được định đoạt. Đó là một điều tuyệt vời. Bạn biết đấy, khi tôi ở độ tuổi hai mươi, tôi đã có niềm vui hơn bất kỳ ai. Tôi đã có những khoảng thời gian tuyệt vời. Đó là những năm tháng tốt nhất trong cuộc đời tôi. Tôi đã thử đủ loại các điều khác nhau. Tôi đã khám phá. Tôi đã đi du lịch. Tôi đã có những cuộc phiêu lưu. Vì vậy, tôi không muốn cuộc sống của bạn trở nên nhàm chán. Tôi muốn bạn học hỏi. Tôi muốn bạn có những cuộc phiêu lưu. Nhưng bạn phải có một cảm giác định hướng, một mục đích để hướng dẫn những cuộc phiêu lưu khác nhau mà bạn tham gia. Bạn có nghĩ rằng việc tìm kiếm cảm giác mục đích và những gì bạn kết nối sâu sắc với nó sẽ khó khăn hơn khi bạn lớn lên không? Có, tôi nghĩ vậy. Tâm trí của bạn trở nên cứng nhắc hơn. Bạn nghĩ rằng bạn đã biết tất cả các câu trả lời, đúng không? Nhưng điều gì xảy ra với nhiều người? Ồ, tôi cũng nhận được những lá thư từ những người, hoặc nói về việc bước vào độ tuổi 40 hoặc nhiều hơn một chút và họ đang đến những ngã rẽ đó. Điều này thậm chí có đau đớn hơn khi bạn ở độ tuổi hai mươi không? Bởi vì có một cảm giác hối tiếc. Có một cảm giác rằng bạn đã lãng phí thời gian của mình. Và để quay trở lại một con đường phù hợp với bạn có thể rất khó khăn như bạn đã đề cập. Nhưng cũng có một khía cạnh khác, đó là bạn có thể đã học được một số kỹ năng trong cuộc sống của mình. Bạn có thể đã có những trải nghiệm đã thay đổi bạn vì khi bạn 21, 22, bạn không biết gì về thế giới. Bạn không biết về con người. Bạn nghĩ rằng bạn biết mọi thứ, nhưng bạn không biết gì cả, đúng không? Bạn chưa bao giờ có bất kỳ trải nghiệm nào trong cuộc sống. Bạn chưa bao giờ phải chịu đựng. Có thể bạn đã chịu đựng, nhưng không thực sự là một nỗi khổ giống như khi bạn lớn lên. Được rồi, vì vậy bạn 40 tuổi. Bạn đã có những trải nghiệm khó khăn. Bạn đã trở nên cứng cáp. Bạn biết đấy, bạn không còn quá mỏng manh và bạn đã học được những điều. Nếu bạn thay đổi cách nghĩ của mình ở độ tuổi đó và bạn nói rằng, tôi sẽ lấy những gì tôi có, những trải nghiệm, kỹ năng và những gì tôi đã học. Và tôi sẽ chuyển hướng nó đến một cái gì đó thú vị hơn cho tôi thì điều đó sẽ có hiệu quả với bạn, đúng không? Nhưng như bạn đã nói, điều đó có thể khó khăn hơn vì bạn đã quá quen thuộc với cách sống của mình. Và bạn đã sống một cuộc đời.
Bạn đã mua một mạng lưới.
Bạn đã mua một danh tiếng để trở thành điều này.
Cho dù đó là luật sư, bác sĩ, nha sĩ, hay bất kỳ điều gì khác.
Và vì vậy, có một yếu tố buộc phải từ bỏ có thể xảy ra.
Từ bỏ những người, từ bỏ thành phố mà bạn sống, từ bỏ cách mà mọi người biết đến bạn, một nguồn thu nhập.
Và điều đó thật sự rất khó khăn.
Và tôi nghĩ một số người sẽ thích sự khổ sở nhất định trong tình huống hiện tại của họ hơn là sự không chắc chắn.
Và sự từ bỏ xảy ra khi họ tìm kiếm một điều gì đó khác.
Vâng, nhưng, ý tôi là, nỗi đau mà bạn cảm thấy khi bạn già đi và, bạn biết đấy, chúng ta, con người có những bộ não rất tích cực.
Chúng ta được ban tặng cơ quan mạnh mẽ nhất trong toàn vũ trụ, đó là não bộ con người.
Hàng tỷ kết nối có thể trong não bộ của chúng ta lớn hơn bất kỳ điều gì trong toàn vũ trụ.
Đó là một công cụ tuyệt vời nhất.
Và bộ não của chúng ta rất hoạt động.
Và khi bạn già đi và không có gì để cố gắng tập trung vào, và mọi thứ chậm lại,
bạn không nhận ra rằng điều đó đang khiến bạn trầm cảm.
Bạn không nhận ra rằng thực tế bạn không thể thực hiện những gì bạn định thực hiện
thực sự là nguồn gốc của sự khổ sở và bất hạnh của bạn.
Bạn sẽ đổ lỗi cho những người khác.
Bạn sẽ đổ lỗi cho thế giới.
Bạn sẽ đổ lỗi cho chính trị.
Bạn sẽ không nhìn vào bản thân và nhận ra rằng nó xuất phát từ bạn.
Và nỗi buồn đến từ bạn và thực tế rằng bạn không tối đa hóa, không khai thác món quà mà bạn được ban tặng.
Vì vậy, có thể sẽ khó khăn để từ bỏ tất cả những điều đó.
Nhưng tôi đã nói chuyện với những người, tôi sẽ nói khoảng 30 tuổi, họ nói: “Robert, tôi đang ở một công việc khủng khiếp này.
Bạn biết đấy, tôi đang làm việc ở một quán thức ăn nhanh hay gì đó.
Tôi không nhớ đó là gì hay tôi là một nhân viên pha chế, bất cứ điều gì.
Bạn biết đó, tôi rất không hạnh phúc.
Tôi có một người vợ và hai đứa con.
Tôi phải làm gì bây giờ?”
Và vì vậy tôi đi sâu vào nỗi khổ của họ một chút và rồi tôi nói, “Được rồi, trước tiên hãy xác định một điều gì đó mà bạn thực sự muốn trong cuộc sống.
Một điều gì đó sẽ mang lại thu nhập vì bạn phải trả tiền cho vợ và con bạn.
Bạn không thể chỉ bỏ đi và viết thơ hay trở thành một nghệ sĩ nhạc rock.
Bạn phải tự hỗ trợ bản thân và gia đình.
Điều đó có thể là gì?
Và chúng tôi đào sâu và đào sâu.
Tôi nói, “Được rồi, chúng ta có một câu trả lời, một ý tưởng.”
Tôi muốn bạn làm theo điều này.
Tôi muốn bạn dành ra hai giờ hoặc nhiều hơn vào buổi tối mà bạn bắt đầu khám phá lĩnh vực này trên internet.
Và bạn bắt đầu cân nhắc việc tham gia trường đêm, được chứ, và tham gia các lớp học thay đổi con đường này.
Và sau đó, tôi muốn bạn nghĩ về năm năm tới, nơi bạn sẽ có một mục tiêu năm năm tới.
Và họ nói với tôi, chỉ trong một đêm, việc chỉ có điều đó đã khiến họ bỗng dưng thay đổi khỏi cơn trầm cảm.
Họ có hy vọng và họ cảm thấy tốt hơn hàng triệu lần và họ có năng lượng chỉ từ việc nhận ra rằng có một khả năng.
Nó sẽ cần nhiều công việc, nhưng có một câu trả lời.
Có một nơi để đến.
Và vì vậy, nó thay đổi khi bạn có một cảm giác về phương hướng.
Sẽ có rất nhiều người nghe điều đó ngay bây giờ và họ sẽ nghĩ.
Tôi có một kế hoạch, tôi có một ý tưởng hoặc ít nhất là một hạt giống của một ý tưởng.
Nhưng tôi đã dành ba tháng, sáu tháng, 12 tháng, 18 tháng, hai năm để suy nghĩ, suy nghĩ, suy nghĩ, suy nghĩ.
Và không làm gì cả?
Và không làm gì cả, vâng.
Mọi người thường dừng tôi và tôi sẽ nói: “Steve, tôi đang nghĩ đến việc bắt đầu một podcast.”
Và tôi sẽ hỏi, “Bạn đã nghĩ về điều này bao lâu rồi?”
“Tôi đã mất hai năm rưỡi.”
Vâng.
Bạn biết đấy, tôi nói về sự thành thạo trong một điều gì đó gọi là khái niệm học bằng cách làm.
Và vào thời Trung cổ, họ đã có một chương trình thực tập mà bạn sẽ trải qua trong bảy năm.
Bạn sẽ học để trở thành một thợ thủ công, đúng không?
Bạn sẽ đầu tiên chuyển từ học việc sang thợ cả rồi cuối cùng là một bậc thầy bằng cách làm, bộ não học hỏi.
Nhưng nếu bạn không bao giờ làm gì cả, bạn sẽ không bao giờ học được.
Vì vậy, nếu bạn đột nhiên nói, “Tôi đã nghĩ về một podcast”, tôi sẽ nói, “Hãy đứng dậy và bắt đầu podcast vào ngày mai.”
Và nếu nó thất bại,
bạn đã học được rất nhiều điều.
Bạn đã học được nhiều hơn trong ba tháng thất bại đó hơn cả hai năm suy nghĩ,
hay năm năm học MBA từ một trường nào đó và mang về cho bản thân món nợ to lớn.
Học bằng cách làm, học bằng cách thất bại.
Tại sao việc lập kế hoạch và sự trì hoãn kèm theo việc lập kế hoạch kéo dài lại hấp dẫn mọi người đến vậy?
Như, tại sao chúng ta thích lập kế hoạch, lập kế hoạch, lập kế hoạch, lập kế hoạch?
Bởi vì bạn sợ thất bại.
Thành thật mà nói, ý tôi là, Freud có một từ cho điều đó trong tiếng Đức, “air folks angst”, có nghĩa là nỗi sợ thành công.
Bởi vì đây là điều mà nhiều thanh thiếu niên mắc phải.
Bởi vì nếu bạn thành công, giờ bạn sẽ có trách nhiệm.
Bạn giờ có danh tiếng.
Bạn đã thành công và cuộc phiêu lưu tiếp theo của bạn có thể thất bại, đúng không?
Có áp lực này đi kèm với việc thử nghiệm một điều gì đó và đưa tên tuổi của bạn ra ngoài.
Và nếu tôi không bao giờ thử bất cứ điều gì, nếu tôi không bận tâm, nếu tôi đổ lỗi cho thế giới, tôi đổ lỗi cho cha mẹ tôi.
Tôi đổ lỗi cho hệ thống giáo dục của mình.
Tôi đổ lỗi cho đối tác của mình, cái này, cái kia, thì bạn không bao giờ phải lo lắng.
Bạn không bao giờ phải có trách nhiệm đó.
Bạn không bao giờ phải đối mặt với nỗi sợ thành công đó và điều đó giữ mọi người lại.
Vì vậy, dễ dàng hơn để không làm gì cả và ở trong cái vỏ của bạn và nói, “Lạy Chúa, nếu chỉ tôi, nếu chỉ tôi có đủ tiền,
tôi sẽ viết một tiểu thuyết vĩ đại, tôi sẽ làm điều này, điều đó, cái kia.”
Nó chỉ là vớ vẩn.
Bạn đang cố gắng tự đánh lừa bản thân và bạn sợ thực sự phải chịu trách nhiệm.
Đó là điều mà nó diễn ra.
Đó là một hội chứng phổ biến giữa những người trẻ tuổi.
Tôi đã đọc, tôi nghĩ đó là cuốn sách “Courage to Be Disliked”, và trong một phần nó nói về cách một số người thích, họ thích sống trong lĩnh vực khả năng.
Và lĩnh vực khả năng là không gian bạn sống khi bạn tuyên bố với thế giới
rằng bạn sẽ làm một điều gì đó và trở thành một điều gì đó và trước khi bạn thực sự thực hiện điều đó.
Vì vậy khi tôi nói với bạn bè của mình, hãy lắng nghe, tôi sẽ trở thành một diễn viên, chẳng hạn. Trong một năm rưỡi qua, tôi cứ đi quanh và nói rằng tôi sống trong thế giới của khả năng nơi mà không có phản hồi nào để bác bỏ tôi, điều đó thật tuyệt. Nhưng tôi đang nhận được tín dụng cho việc trở thành kiểu người cố gắng thay đổi. Và cái realm của khả năng đó trước khi bạn nhận được phản hồi hoặc thử nghiệm là một nơi rất tuyệt vời để ở với một số người. Điều đó thật và nó rất gây nghiện, nó gần như như một loại ma túy. Nhưng vấn đề là, bạn có realm khả năng này, nơi bạn có thể trở thành bất cứ thứ gì. Tôi có thể trở thành một diễn viên. Tôi có thể trở thành một người mới tuyệt vời. Tôi có thể trở thành Giám đốc điều hành (CEO). Tôi có thể là Elon Musk thứ hai. Nhưng cách mà thế giới hoạt động là bạn không đạt được điều gì trừ khi bạn có giới hạn. Có giới hạn và va phải bức tường và sự kháng cự đó là những gì giúp bạn học hỏi, giúp bạn vĩ đại, đó là cách mà bộ não con người hoạt động. Và ý tôi muốn nói là, giả sử bạn đang học piano. Bạn không thể bắt đầu bằng cách chơi bất cứ điều gì và làm tất cả các nốt nhạc. Những gì bạn có thể làm là rất hạn chế, đúng không? Bạn phải đi vào trong những giới hạn và những bức tường đó và học những điều cơ bản trước tiên. Và sau đó những bức tường đó bắt đầu mở rộng một chút. Nhưng bạn liên tục phải chống lại những giới hạn và những giới hạn đó khiến bạn ngày càng mạnh mẽ hơn. Nó giống như khi bạn bơi, sức kháng trong nước là điều làm cơ bắp của bạn lớn lên, đúng không? Sự kháng cự của các giới hạn là điều làm cho bộ não của bạn lớn hơn, khiến bạn thành công hơn, khiến bạn học hỏi. Nhưng nếu tất cả những gì bạn làm chỉ là sống trong thế giới mơ hồ của khả năng, bạn sẽ không bao giờ phát triển, bạn sẽ không bao giờ có cơ bắp, bạn sẽ không bao giờ có sức mạnh. Bạn không phát triển kỹ năng sống. Đó là một thế giới khó khăn. Vì vậy, ngay cả khi bạn biết rằng con người có thể rất tàn nhẫn. Nó có thể là một thế giới rất ác độc. Bạn phải có một lớp da dày trong thế giới này. Bạn phải phát triển một chút sự cứng cỏi và bạn phát triển sự cứng cỏi đó bằng cách thử nghiệm những điều và bằng cách thất bại. Và nếu bạn thất bại, bạn biết đấy, như vợ tôi làm trong ngành điện ảnh và chúng tôi biết rất nhiều diễn viên, và bạn biết đấy, bạn nghĩ tất cả đều lung linh, nhưng thực tế 99% là sự từ chối. Mọi người liên tục từ chối bạn và họ từ chối bạn vì những thứ mà bạn không kiểm soát được như ngoại hình của bạn, bạn biết đấy. Và điều phân biệt các diễn viên thành công và những người không thành công là những người có một chút da dày. Họ không để sự từ chối ảnh hưởng đến mình. Ồ, tôi thật không xứng đáng. Tôi ghét bản thân mình. Thế giới thật khủng khiếp. Họ nói, được rồi, tôi sẽ chuyển đến cái tiếp theo. Tôi đã học được những gì không hiệu quả ở đó và bạn phát triển một chút sự cứng cỏi. Nếu bạn không phát triển sự cứng cỏi đó, bạn sẽ không bao giờ tiến xa trong cuộc sống và bạn có được nó bằng cách thử nghiệm và cố gắng. Và khi bạn ở trong chương đầu tiên của cuộc đời nghề nghiệp của mình, có điều gì từ tất cả những công việc mà bạn đã làm, những gì bạn đã viết mà một người trẻ cần cố gắng thu nhận không? Và tôi nói điều đó, liệu họ nên nhắm đến kiến thức, kỹ năng, danh tiếng, tiền bạc, mạng lưới? Chắc chắn không phải tiền bạc. Chắc chắn không phải danh tiếng. Có thể, tôi có nghĩa là, vâng, hoặc nổi tiếng. Có thể mạng lưới có thể giúp. Nhưng điều bạn thực sự muốn làm trong thế giới này, thế kỷ 21 trong thập kỷ của chúng ta là kỹ năng. Bạn muốn học những kỹ năng. Càng nhiều kỹ năng bạn có, và tôi muốn nói là kỹ năng thực sự. Tôi không có ý nói là thử nghiệm điều gì đó trong một năm và rồi chuyển sang điều khác năm sau. Tôi muốn nói, đạt được kỹ năng thực sự trong một lĩnh vực nào đó, đúng không? Dù là trong máy tính, dù là trong nghệ thuật hay bất kỳ lĩnh vực nào, kỹ năng thực sự. Và sau đó nếu bạn có thể phát triển hai hoặc ba kỹ năng trước khi bạn bước vào tuổi 20 và vẫn có chút niềm vui, thế giới sẽ mở ra với bạn, bởi vì những gì bạn có thể làm khi bạn bước sang tuổi 30 là bạn sẽ nói, tôi có thể lấy kỹ năng mà tôi đã học trong lĩnh vực máy tính. Tôi có thể lấy kỹ năng mà tôi đã học trong lĩnh vực truyền thông và trong việc tạo ra một podcast hay thời tiết. Và tôi có thể tạo ra một doanh nghiệp kết hợp cả hai theo cách mà không ai từng nghĩ đến vì tôi là một người độc đáo. Thế giới sẽ mở ra với bạn. Kỹ năng là vàng của thế kỷ 21. Và nếu bạn bị mê hoặc bởi tiền bạc, nếu bạn suy nghĩ về tiền bạc, bạn đã bị định trước thất bại vì đó không phải là điều quan trọng trong cuộc sống. Bởi vì hãy giả sử bạn có hai lời mời làm việc. Một là vị trí mở tại Goldman Sachs với mức lương 150,000 một năm. Và một là tại một startup nào đó với mức lương 30,000 một năm và bạn đang sống ở New York và bạn sẽ phải đói. Bạn sẽ phải chia sẻ một căn hộ tồi tàn nào đó ở Bushwick, bất kể là ở đâu, đúng không? Hãy nhận công việc 30,000 đô la một năm bởi vì bạn sẽ học được rất nhiều. Bạn sẽ được thực hành. Trong khi ở công việc kia, bạn sẽ bị lạc giữa hàng trăm thanh niên khác và bạn sẽ không có trách nhiệm. Ở đây bạn sẽ có trách nhiệm. Vì vậy, tiền bạc không phải là điều quan trọng với bạn vì khi bạn ở tuổi 20, bạn có thể phải đói. Bạn có thể sống với ít thức ăn hơn. Bạn có thể gặp khó khăn một chút vì bạn còn trẻ. Tôi biết bản thân tôi. Tôi đã từng rất nghèo. Tôi đã sống ở London. Tôi đã có một công việc ở London vào năm 1984, tôi nghĩ là năm 1984. Và tôi kiếm được, tôi nghĩ là 30 bảng một tuần. Có thể ít hơn cả. Đó là mức lương khởi đầu. Và bạn gái của tôi lúc đó, món duy nhất mà chúng tôi có thể ăn chỉ là củ cải và bông cải. Phô mai bông cải là món chính của chúng tôi. Nhưng tôi 25 tuổi, tôi có thể chịu đựng được. Vì vậy, bạn có thể chịu đựng việc không kiếm được tiền và học hỏi vì đó là điều quan trọng nhất. Tôi không nghĩ nhiều người trẻ trong giai đoạn đầu đời của họ nhận ra cuộc sống kéo dài bao lâu. Vì vậy, bạn biết đấy, chúng tôi cố gắng rút ngắn thời gian. Chúng tôi cố gắng đến với tiền bạc nhanh nhất có thể. Nhưng bạn đang nói với tôi rằng hãy chọn con đường dài hơn, đó là việc thu nhận kỹ năng, ngay cả khi phải trả giá cho một số phần thưởng ngắn hạn rất hấp dẫn để đăng trên Instagram của tôi. Vâng. Thực ra, bạn biết đấy, bạn nhìn vào những người như Steve Jobs.
Tôi có thể liên hệ với điều đó vì anh ấy hoàn toàn không quan tâm đến tiền.
Điều đó chưa bao giờ là yếu tố thúc đẩy.
Đó chưa bao giờ là yếu tố thúc đẩy của tôi, đúng không?
Tôi muốn có niềm vui, tôi muốn thành công và tôi muốn có thể viết.
Anh ấy muốn thiết kế những sản phẩm công nghệ đẹp nhất thế giới.
Cuối cùng anh ấy trở thành người giàu nhất thế giới vào thời điểm đó,
nhưng anh ấy không bao giờ quan tâm đến tiền.
Đó không phải là điều khiến anh ấy động lực.
Tôi chưa bao giờ quan tâm đến tiền và bây giờ tôi không giàu như Steve Jobs, nhưng tôi đang làm khá tốt vì nó sẽ đến với bạn.
Nếu bạn chơi đúng trò chơi, nếu bạn học những kỹ năng khi còn trẻ và sau đó phát triển công việc kinh doanh của riêng mình,
đến khi bạn 35 tuổi, bạn sẽ kiếm được gấp bốn lần số tiền bạn sẽ kiếm được từ công việc tại Goldman Sachs, đúng không?
Đó là cách trò chơi hoạt động trong những ngày này.
Bắt đầu công việc kinh doanh của riêng bạn, làm doanh nhân, làm doanh nhân là vị trí mạnh mẽ nhất mà bạn có thể đạt được,
một số người không có số phận cho điều đó.
Nó không có trong DNA của họ, nhưng đối với tôi, đó là điều mà tất cả chúng ta nên hướng đến, để trở thành ông chủ của chính mình.
Bởi vì cá nhân tôi, tôi ghét làm việc cho người khác, nhưng làm doanh nhân, bắt đầu công việc kinh doanh riêng,
một công việc có vị trí trong thế giới này, bạn sẽ kiếm được tất cả số tiền mà bạn cần.
Mặc dù, làm doanh nhân thật sự rất đau đớn.
Tôi nghĩ thực tế là Elon đã nói, “Xây dựng doanh nghiệp của mình giống như nhai thủy tinh và nhìn vào vực sâu.”
Và tôi có thể liên hệ được một phần với những doanh nghiệp mà tôi đã xây dựng trong suốt những năm qua và cái khó khăn, bất định khủng khiếp.
Và tôi đoán thỉnh thoảng có một chút ghen tị âm thầm với các thành viên trong đội của bạn, những người không nhận thức được sự hỗn loạn
mà một người phải chịu đựng để đảm bảo mọi người được trả tiền đúng hạn và đảm bảo mọi người hạnh phúc.
Được rồi, nhưng bài học cho tôi trong tất cả điều đó là thay đổi cảm nhận của bạn về điều mà niềm vui và hạnh phúc là gì.
Vì vậy, trong khoảnh khắc đó, thật đau đớn, đúng không?
Và chúng ta không thích đau đớn. Không ai thích đau đớn. Tôi không thích đau đớn, đúng không?
Nhưng nếu cảm giác của bạn về điều gì là niềm vui và hạnh phúc chỉ như thế này, từ khoảnh khắc hiện tại đến đây,
thì sẽ rất khó để thoát khỏi điều đó.
Nhưng nếu cảm giác của bạn về niềm vui và hạnh phúc là ở đây, dài hạn, thì bạn sẽ có sức mạnh, bạn có khả năng vận động,
bạn có không gian để điều chỉnh, và đó là chìa khóa của toàn bộ vấn đề.
Được rồi, vậy bạn đang nói rằng nếu tôi có cái nhìn ngắn hạn về hạnh phúc, tôi mong đợi nó hôm nay, ngay bây giờ, và mỗi ngày,
thì cuộc đời tôi sẽ không tuyệt vời, nhưng nếu tôi mong đợi hạnh phúc là một cái gì đó lâu dài…
Vâng, vì vậy, nhìn bạn bây giờ. Đó là điều tôi đang cố nói.
Bạn khá hạnh phúc, tôi tưởng tượng. Bạn khá đạt được, đúng không? Và bạn sẽ không đạt được đến đó
nếu khi bạn 24 tuổi, hoặc bất cứ điều gì, bạn cứ từ bỏ vì nó quá đau đớn.
Tôi nên đi tìm một công việc dễ dàng nào đó làm cho một ngân hàng hoặc cái gì đó. Bây giờ bạn sẽ rất khổ sở.
Trong khi nhìn bạn bây giờ. Đó là điều tôi đang cố gắng mở mang suy nghĩ của mọi người.
Theo Stephen Bartlett ở đây. Đó là mô hình.
Một trong những điều mà tôi nghĩ đã giúp tôi đến đây là mặt tối của tôi.
Bạn nói rất nhiều về mặt tối. Và khi tôi nói về mặt tối của tôi, tôi có ý nói đến sự không tự tin, nỗi xấu hổ,
mong muốn hòa nhập, tất cả những điều đó hoạt động như một lực thúc đẩy.
Và rất nhiều người có một mặt tối. Tôi đã nghe bạn nói rằng tất cả những người thành công vĩ đại đều có chút mặt tối trong họ.
Làm thế nào để chúng ta dẫn dắt mặt tối của mình sao cho nó mang lại hiệu quả và không phải phá hủy?
Tôi đã nói chuyện với một người khác hôm trước là một doanh nhân rất thành công.
Họ có câu chuyện riêng về sự xấu hổ và sự ngại ngùng và cố gắng chạy trốn khỏi một đời sống nhất định mà họ từng có.
Điều đó đã giúp họ thành công. Nhưng bây giờ họ làm việc 18 giờ mỗi ngày.
Họ như gần như nghiện công việc của mình. Vì vậy, tôi tự hỏi liệu điều đó có thể đi quá xa không.
Vâng. Nhưng họ nói họ hạnh phúc.
Họ có. Vâng, họ nói họ thật sự hạnh phúc. Bạn có tin điều đó không?
Thật khó để phân biệt hạnh phúc thật sự với sự hài lòng mà bạn có được khi bạn thực sự đang thoát khỏi mặt tối của mình.
Bạn có hiểu ý tôi không? Bởi vì cá nhân này đã thành công chạy trốn khỏi bóng tối của họ
và họ dường như đang ở trong trạng thái hài lòng vì họ đang thành công trong việc chạy trốn khỏi quá khứ của mình.
Nhưng tôi không biết liệu đó có phải là hạnh phúc hay không.
Yogi có thể nói với tôi rằng hạnh phúc là khi bạn ngừng chạy.
Chà, bạn biết đấy, tôi đã làm việc cho ai đó. Tôi đã ở trong ban giám đốc của công ty American Apparel này, mà giờ đã ngừng hoạt động.
Và CEO, Dov Charny, là người sáng lập công ty, một doanh nhân đáng kinh ngạc
người đã từ một cửa hàng nhỏ ở Los Angeles khi tôi gặp anh ấy tạo ra đế chế này.
Và điều đó thực sự mang lại phần thưởng lớn và tôi sẽ nói anh ấy là một người rất đạt được, nhưng anh ấy không thể ngừng lại.
Anh ấy không thể dừng lại. Nó giống như một con quỷ chiếm lấy anh ấy.
Anh ấy phải có nhiều hơn. Anh ấy phải xây dựng nhiều tòa nhà hơn.
Anh ấy phải có nhiều American Apparel trên khắp thế giới.
Anh ấy đã tự đẩy mình đến giới hạn.
Và sau đó khi vụ sụp đổ xảy ra vào năm 2007, ngay trước khi công ty, vừa sau khi công ty lên sàn,
anh ấy đã nợ nần đến mức công ty không bao giờ hồi phục, đúng không?
Anh ấy đã cố gắng quá sức. Anh ấy không biết giới hạn của mình.
Được rồi, vì vậy một phần của điều này không phải khi tôi nói nếu tiền thúc đẩy bạn, thì bạn sẽ có con quỷ đó.
Nếu sự nổi tiếng và danh tiếng thúc đẩy bạn, thì con quỷ đó sẽ nắm lấy bạn bằng cổ
và khiến bạn làm việc 18 giờ cho đến khi mọi người phải nhường bước và bạn làm nhục tất cả kẻ thù của mình.
Và bạn sẽ khổ sở, đúng không?
Vì vậy, biết ai bạn là và biết điều gì quan trọng sẽ cứu bạn khỏi loại chiếm hữu ác quỷ đó
vì bạn thực sự sẽ không trở nên thành công lắm nếu bạn như vậy.
Bạn sẽ tự ép bản thân tới mệt mỏi.
Bạn sẽ không có những ý tưởng tốt.
Điều xảy ra với rất nhiều người khi họ trở nên thành công là trước tiên, nó đi vào đầu họ.
Họ nghĩ rằng họ có bàn tay Midas.
Họ nghĩ rằng họ có, bạn biết đấy, cái chạm vàng và sau đó tâm trí của họ bắt đầu đi theo một hướng đơn nhất. Họ học cách làm một điều gì đó và cứ làm, làm, làm, làm và làm. Và họ không biết cách học. Họ không biết rằng có những cách khác để làm mọi thứ, đúng không? Và đó là điều xảy ra khi bạn trở nên hoàn toàn ám ảnh và tâm trí của bạn không mở, không tự do và không phát triển, và bạn không còn sáng tạo nữa. Để sáng tạo sẽ yêu cầu bạn thử một điều gì đó khác biệt, không mở rộng công ty của bạn vô tận như anh ta đã làm và thay vào đó hãy cải thiện năm chi nhánh mà bạn có ở Los Angeles và sáng tạo hơn với nó và đừng bị ám ảnh bởi tiền bạc, danh tiếng và uy tín. Đó là câu trả lời, tôi nghĩ là ở đó. Bạn có hiểu không? Vâng, tôi hiểu, vâng. Vâng, có điều gì đó mà tôi nghĩ rất nhiều người, rất nhiều người gặp khó khăn, đó là phần nào ý tưởng tập trung vào thứ ở trước mặt bạn so với việc bị phân tâm quá mức với các cơ hội khác. Và tôi muốn nói với bạn về ý tưởng tập trung này và bạn nghĩ nó quan trọng như thế nào đối với việc thành thạo. Vâng. Tôi có rất nhiều người trẻ đến nói với tôi, ôi, tôi đang làm một cái gì đó nhỏ trong lĩnh vực tiền ảo ở đây và tôi có doanh nghiệp tóc ở đây và tôi có cái khác ở đây. Bạn sẽ nói gì với những người đang cố gắng trở thành bậc thầy trong thế giới này liên quan đến sự tập trung? Thật buồn cười vì tôi đang giúp con trai của một người bạn cũ của tôi gặp phải vấn đề đó và cậu ấy vô cùng thành công. Tôi hy vọng cậu ấy không nghe điều này. Cậu ấy 20 tuổi. Cậu ấy rất giàu có. Cậu ấy đã làm được những điều tuyệt vời. Nhưng cậu ấy là một trong những người phân bổ bản thân vào tất cả những thứ khác nhau này. Và tôi không thể tìm thấy một điểm chung nào kết nối tất cả chúng với nhau ngoài việc kiếm tiền và có mối quan hệ và đủ thứ. Và điều đó rất hấp dẫn trong thế giới này, đặc biệt là bạn biết đấy, nơi có quá nhiều khả năng mà bạn có thể truy cập internet. Bạn có thể học cái này cái kia mà những người khác đang làm. Bạn có thể tham gia vào tiền ảo. Bạn biết đấy, bạn có thể bắt đầu doanh nghiệp của riêng mình ở đây. Bạn có thể tham gia vào thế giới sức khỏe và thể chất. Bạn có thể và sau đó tìm cách kết nối tất cả chúng lại với nhau. Nhưng cuộc sống không hoạt động như vậy. Đó không phải là cách mà não hoạt động. Nó không phải là những gì chúng ta được sinh ra để làm, vì nó không bắt đầu từ bạn. Tất cả mọi thứ phải bắt đầu từ bạn. Nó không thể bắt đầu từ thế giới. Nó không thể bắt đầu từ những gì người khác đang làm. Nó không thể bắt đầu từ những gì thu hút. Nó phải xuất phát từ bên trong. Nếu nó không xuất phát từ bên trong, thì bạn sẽ lang thang mãi mãi trong nhiều năm. Và vì vậy, điều tôi đã làm với người trẻ này mà tôi sẽ không nhắc đến tên, nhưng tôi yêu quý là: điều gì thực sự ở trong trái tim của bạn? Điều gì mà bạn thực sự, thực sự yêu thích? Làm thế nào chúng ta có thể kết nối tiền ảo này với doanh nghiệp truyền thông mà bạn đang bắt đầu với thế giới thể thao mà bạn đang bắt đầu với điều gì đó về thể hình này? Điều gì kết nối tất cả chúng lại với nhau, bạn biết không? Và đối với tôi, tôi đã suy nghĩ, tôi cảm thấy chúng tôi vẫn chưa giải quyết được, nhưng cậu ấy khá hứng thú với các ngôi sao nổi tiếng và thế giới đó. Và điều đó thì không sao cả. Tôi nghĩ không có gì sai với điều đó. Vì vậy, tôi sẽ nói, có lẽ điều kết nối tất cả đây là lĩnh vực điện ảnh, đúng không? Bởi vì điện ảnh rất đa dạng để là một nhà sản xuất, để huy động tiền. Bạn đang giao tiếp với đủ loại người khác nhau. Bạn đang kết nối mạng. Bạn đang gặp gỡ các diễn viên trẻ. Bạn biết đấy, đó là một cuộc sống lấp lánh, nhưng nó có sự tập trung. Được rồi, vì vậy, khi bạn tập trung vào một điều gì đó, thế giới như mở ra, nhưng bạn phải tập trung vào điều đúng đắn. Vì vậy, nếu bạn được định mệnh để trở thành một nhà văn và sau đó bạn quyết định vì bạn muốn tiền mà vào trường luật và sau đó bạn tập trung rất sâu vào trường luật. Điều gì sẽ xảy ra là trong một hoặc hai năm, bạn sẽ có thể sống qua ngày. Nhưng sau đó bánh xe sẽ bắt đầu đi chậm lại vì bạn không quan tâm đến nó. Bạn không kết nối với nó. Bạn cảm thấy chán và sự tập trung của bạn sẽ bắt đầu tan rã. Nhưng nếu đó là thứ mà bạn yêu thích, bạn có thể tập trung vào nó trong bảy, tám, 10, 12 năm mà không bao giờ thấy chán. Qua việc quan sát một thành viên trong gia đình của tôi làm một điều tương tự. Một phần của vấn đề là khi cô bắt đầu một hành trình nào đó, khởi nghiệp một doanh nghiệp mới, nó sẽ trở nên khó khăn như mọi khi. Và khi bạn nhìn qua bên kia đường, người kia có vẻ như có cuộc sống dễ dàng hơn với việc của họ hoặc với tiền ảo của họ hay với bất cứ điều gì. Và họ nói với bạn câu chuyện về bao nhiêu tiền họ đã kiếm được và nó dễ dàng như thế nào, bất kể thế nào. Vì vậy, bạn bị cám dỗ để tin rằng cỏ bên kia xanh hơn, bạn theo đuổi nó. Bây giờ bạn đang làm hai điều. Bây giờ điều đầu tiên của bạn bắt đầu gặp khó khăn. Và tôi nghĩ đặc biệt trong giai đoạn đầu của cuộc đời, khi bạn không có nguồn lực như Elon Musk, phần lớn trò chơi là tập trung đủ vào một điều gì đó để tích lũy những nguồn lực đó để bạn có cơ hội làm được nhiều hơn một điều hoặc phân tán rủi ro một chút. Nhưng trong mùa đầu tiên đó, khi bạn đang ở giai đoạn tích lũy nguồn lực, tôi nghĩ rằng các nhà đầu tư ban đầu của tôi trong công ty của tôi nhớ một ngày, đã gửi email cho nhà đầu tư đầu tiên của tôi, người là một người rất thành công và nói: “Tôi có một ý tưởng.” Và đó là một ý tưởng khác ngoài cái mà anh ấy đã đầu tư. Và tôi nhớ email đó, tôi 18 tuổi và anh ấy đã đánh tôi rất mạnh trong email đó. Anh ấy nói, “Nếu bạn không tập trung vào một điều, bạn sẽ không bao giờ thành công.” Nhưng bạn là người đã quan tâm đến điều khác. Vâng, tôi đã cố gắng tìm một điều. Vâng, vì vậy nhà đầu tư của tôi là một người rất thành công và tôi đã gửi cho anh ấy ý tưởng khác này mà tôi nghĩ là tuyệt vời. Vâng, vâng, vâng. Và anh ấy đã gửi tôi một email trả lời, giống như bị đánh bằng roi. Và anh ấy nói, “Nếu bạn không tập trung vào một điều ngay bây giờ, bạn sẽ không bao giờ thành công.” Bởi vì bạn cũng đã cướp đi cơ hội của chính mình, như bạn đã nói, để tích lũy những kỹ năng sâu sắc. Vâng, đúng vậy.
Vâng, tôi nhớ rằng đây là điều mà những người khôn ngoan biết. Nếu bạn còn trẻ, nếu bạn có một người cố vấn như bạn đã từng, người có thể nói cho bạn sự thật, cách làm như thế nào, thì điều đó sẽ giúp bạn tiết kiệm được nhiều năm khổ sở. Tôi nhớ khi chúng tôi ở American Apparel, năm 2007, công ty sắp sửa lên sàn chứng khoán. Tôi chuẩn bị được đưa vào hội đồng quản trị thì có một người đàn ông đến gặp tôi, giống như nhà đầu tư của bạn. Anh ấy nói: “Robert, hãy đảm bảo rằng Dove không mở rộng một cách mù quáng. Hãy tập trung vào thương hiệu. Hãy để nó tập trung vào một điều và sau đó nó sẽ thành công.” Lúc đó, tôi nghĩ điều đó thú vị, nhưng tôi không thực sự dũng cảm để giải thích điều đó cho Dove. Nhưng có những người hiểu được sự thật của điều này. Còn một điều nữa về sự ghen tị, như bạn nói, bạn thấy những người bạn khác đang làm crypto và họ có rất nhiều niềm vui và kiếm được rất nhiều tiền. Nói với bạn, đó là một điều vô lý. Họ không vui vẻ như bạn nghĩ đâu, đúng không? Mọi người tạo ra một hình ảnh trên Instagram hoặc TikTok hoặc bất cứ đâu mà cuộc sống dường như thật huy hoàng. Nhưng họ không bao giờ vui vẻ như bạn hình dung đâu, bạn biết không? Trong cuốn sách của tôi, Các Quy Luật Của Tự Nhiên Con Người, tôi nói về Aristotle Onassis, người đã từng là người đàn ông giàu nhất thế giới vào những năm sáu mươi. Ông kết hôn với góa phụ của John F. Kennedy, Jacqueline Kennedy, Jacqueline Onassis. Ai có thể hạnh phúc hơn điều đó? Ông có du thuyền, v.v. Ông là người bất hạnh, khổ sở nhất thế giới, như Jacqueline Kennedy đã giải thích trong tự truyện của mình. Ông là một người có tính cách xấu xa, bất hạnh. Nhưng mọi người đều nghĩ và ghen tị với ông vì ông có người vợ xinh đẹp và nhiều tiền bạc như vậy. Những người mà bạn ghen tị không sống tốt như bạn nghĩ đâu, vì vậy đừng để điều đó ảnh hưởng đến các quyết định của bạn trong cuộc sống. Tôi chưa bao giờ quên một đoạn clip của Johnny Ive mà tôi đã xem rất nhiều năm trước. Tôi nghĩ nó phải khoảng năm năm trước, nơi anh ấy nói về việc làm việc với Steve Jobs. Và đây là điều anh ấy nói trong đoạn clip, và tôi chưa bao giờ quên nó, chưa bao giờ quên nó. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng tôi vẫn cảm thấy sốc về việc có rất ít người thực sự thực hành điều này. Và đó là một cuộc chiến để thực hành, nhưng đó là vấn đề về sự tập trung. Steve là người có sự tập trung đáng kinh ngạc nhất mà tôi từng gặp trong đời. Và vấn đề với sự tập trung không phải là điều gì đó mà bạn khao khát, hay quyết định vào thứ Hai, “Bạn biết không? Tôi sẽ tập trung.” Nó là, mỗi phút, một câu hỏi, “Tại sao chúng ta lại nói về điều này? Đây là điều chúng ta đang làm.” Bạn có thể đạt được rất nhiều khi bạn thực sự tập trung. Và một trong những điều mà Steve sẽ nói, vì tôi nghĩ ông ấy lo lắng rằng tôi không tập trung, ông sẽ hỏi: “Bạn đã nói không với bao nhiêu thứ?” Và tôi, thành thật mà nói, tôi sẽ có những thứ hy sinh, bởi vì tôi muốn rất thành thật về điều đó. Và vì vậy tôi nói: “Ôi, tôi đã nói không với cái này, và không với cái kia.” Nhưng ông ấy biết rằng tôi không thật sự quan tâm đến việc làm những thứ đó. Vì vậy không có sự hy sinh nào thực sự. Ý nghĩa của việc tập trung là nói không với những điều mà bạn, bằng mọi tế bào trong cơ thể, nghĩ là một ý tưởng tuyệt vời, và bạn thức dậy với suy nghĩ về nó, nhưng bạn nói không với nó vì bạn đang tập trung vào điều khác. Vâng. Amen. Đó, bạn biết không, đó là nhà thờ của sự tập trung mà tôi hoàn toàn đồng ý. Ý tôi là, tôi ghét việc dùng ví dụ của chính mình vì tôi là một rara avis, bạn biết không, tôi là một chú chim hiếm. Nhưng, bạn biết không, tôi có một cuốn sách mà tôi đang viết, được rồi, và nó về một chủ đề rất cụ thể. Và tôi gặp phải những sự xao nhãng mọi lúc. Mọi người muốn, bạn biết, tôi có thể tham gia buổi nói chuyện ở Ấn Độ, nơi tôi chưa bao giờ đến trước đây, hoặc Ai Cập, bạn biết đấy, hoặc tham gia vào dự án truyền hình này. Và thực sự thì tôi không bị cám dỗ bởi những điều đó bởi vì tôi chỉ yêu thích việc viết lách. Nhưng vấn đề thực sự ở đây là tôi đang viết cuốn sách này và, và tôi, nó không diễn ra tốt lắm. Đó là vì tôi không tập trung vào điều thực sự mà tôi đang cố gắng nói. Vì vậy, bạn có thể giảm mức độ tập trung đó xuống đến từng chi tiết nhỏ nhất của doanh nghiệp hoặc viết lách của bạn, bất cứ điều gì. Bạn đang cố gắng nói điều gì? Bạn đang cố gắng đạt được điều gì? Thương hiệu của bạn thực sự về điều gì? Đi vào chi tiết, tìm hiểu những hạt cát nhỏ và biết đó là gì. Vì vậy, mỗi khi tôi viết chương của mình và tôi bắt đầu viết về điều gì đó không liên quan trực tiếp đến nó, và những gì mà độc giả sẽ quan tâm, tôi đang mắc một sai lầm và tôi mắc phải sai lầm đó trong vài tuần và sau đó nhận ra nó và lùi lại. Vì vậy, mức độ tập trung đó phải có rất nhiều năng lượng phía sau vì bạn yêu thích những gì bạn đang làm đến mức khi bạn lệch khỏi nó, radar trong não bạn sẽ báo, bạn đang đi sai, bạn đang đi sai, bạn phải quay lại nó, đúng không? Và điều đó thật đau đớn, nhưng khi bạn quay lại và khi mọi thứ thực sự phù hợp, nó mang lại cảm giác vô cùng dễ chịu. Vì vậy, sự tập trung đối với những người trẻ dường như thật đau đớn, Chúa ơi, mọi người khác đang có rất nhiều niềm vui và tôi phải học điều này. Hãy tự nhắc nhở rằng bạn đang làm một điều mà não bạn sẽ thưởng cho bạn vài năm sau. Vì vậy, người bạn của bạn dường như đang rất vui vẻ trong ba năm, họ sẽ tụt xuống, làm một công việc tồi tệ nào đó, trong khi bạn sẽ lên cao hơn. Vì vậy, hãy giữ tâm trí bạn vào vấn đề lớn hơn và biết rằng làm việc với những gì mà não bạn hoạt động tốt sẽ mang lại những phần thưởng tuyệt vời trong tương lai. Khi họ nói về lợi suất kép trong cuộc sống, họ luôn nói rằng đó là chậm trước rồi mới nhanh. Và ngay cả podcast này, nếu bạn nhìn vào đồ thị của podcast này trong ba năm đầu tôi ghi âm trong tủ quần áo của mình vào các tối Chủ nhật một mình, hoàn toàn phẳng. Không ai nghe cả. Và sau đó, đến năm thứ tư hoặc thứ năm, nó đi thẳng lên.
Và đó là hậu quả của ba năm đầu tiên, nơi mà việc tiếp thu kỹ năng, hiểu những gì mọi người thích và tại sao họ lại thích nghe chương trình, và thực sự trở nên tốt hơn trong việc nói chuyện, phát biểu và phỏng vấn, v.v. Điều mà hầu hết mọi người bỏ lỡ là họ bỏ lỡ giai đoạn thực tập của những năm tháng chậm chạp, cô đơn, không được thưởng công vì họ mất tập trung. Không ai vỗ tay, không có lượt tải xuống. Tôi chưa bao giờ thấy con đường nào khác. Tôi chưa bao giờ thấy một con đường khác ở đó. Tôi chưa bao giờ thấy thành công đến chỉ sau một đêm. Thực ra, tôi biết tôi có thể nêu tên năm podcaster khác có cùng câu chuyện như bạn đã kể cho tôi, như Lewis Howes, Chris Williamson, Jay Shetty. Họ đều có cùng một câu chuyện trong nhiều năm. Không có gì xảy ra. Và tôi đã biết những người này khi họ chỉ mới bắt đầu. Và rồi điều đó xảy ra. Tôi nhớ khi tôi làm việc với 50 Cent về cuốn sách “The 50th Law”. Bạn biết không, mọi người nhìn vào các ngôi sao rap và họ nghĩ, ôi, sự lấp lánh, sự thú vị, sự phấn khích, sự quyến rũ, lối sống. Nhưng anh ấy nói, bạn biết không, tôi biết anh ấy vì tôi đã ở bên cạnh anh ấy. Không ai làm việc chăm chỉ hơn 50. Anh ấy cực kỳ kỷ luật và cực kỳ tập trung. Và khi anh ấy thành công trong giới âm nhạc, nó đã trải qua nhiều năm khó khăn, gian khổ và thất bại. Nhưng không ai thấy điều đó. Họ chỉ thấy anh ấy trong các buổi hòa nhạc với tất cả sự lấp lánh và thú vị. Họ không bao giờ tập trung vào những năm tháng kiên trì và gần như thất bại. Anh ấy đã bị bắn và suýt chết. Công ty thu âm của anh ấy đã ngừng hợp tác với anh. Anh ấy phải tự thân vận động để quay trở lại ngành âm nhạc từ những ngày đầu cho đến khi Eminem cuối cùng nhận ra anh. Nhưng chúng ta không thấy điều đó từ những người nổi tiếng này, tất cả sự kiên trì và công việc chăm chỉ đã đưa họ đến đó. Chúng ta chỉ thấy thành công và chúng ta bị mê hoặc bởi thành công. Tôi đã nghe bạn đề cập đến lý thuyết khung tâm trí của Howard Gardner trong cuốn sách về trí thông minh đa dạng. Và trong cuốn sách đó, nó nói rằng có năm loại trí thông minh: trí thông minh logic, trí thông minh ngôn ngữ, trí thông minh giao tiếp, trí thông minh không gian và trí thông minh cơ thể. Nó định nghĩa chúng một cách rất khác nhau. Trí thông minh logic là khả năng suy luận, giải quyết vấn đề và tư duy theo cách trừu tượng như các nhà khoa học và nhà toán học. Trí thông minh ngôn ngữ là những thứ như nhà văn, luật sư và nhà thơ. Bạn là một trong những nhà văn đó. Trí thông minh giao tiếp là các nhà lãnh đạo, nhà tâm lý học và giáo viên. Trí thông minh không gian là các kiến trúc sư, nghệ sĩ và phi công. Và cuối cùng, trí thông minh cơ thể là các vận động viên, vũ công và bác sĩ phẫu thuật. Nó quan trọng đến mức nào khi biết loại trí thông minh của bạn để thành công trong cuộc sống? Vì vậy, việc tìm ra điều đó là vô cùng quan trọng. Và lý do tôi thích cuốn sách này đến vậy là vì chúng ta có xu hướng nghĩ về trí thông minh như một khía cạnh trí tuệ, như lập trình máy tính hoặc toán học hay bất cứ điều gì, nghĩa là có bằng tiến sĩ trong lĩnh vực này. Nhưng đó không phải là trí thông minh. Trí thông minh cũng là trí thông minh cơ thể. Như một người như Kobe Bryant là thông minh trong bóng rổ như Albert Einstein, nhưng theo một cách khác. Vì vậy, bạn có một bậc phụ huynh luôn hướng tới việc vào trường tốt nhất và trở thành một người khổng lồ trí tuệ. Còn đứa con của họ lại muốn học ballet hoặc thể thao hoặc một cái gì đó. Và bạn nhìn xuống điều đó và nói, không, không, không, bạn đang đặt con của bạn vào con đường khổ sở. Hãy nhận ra một trong những khung này cho con của bạn và khuyến khích nó và để cho chúng đi theo hướng đó. Bởi vì đó là điều mà chúng tự nhiên hướng đến. Đó là điều thú vị, đúng không? Vì vậy, đối với tôi, đó là trí thông minh ngôn ngữ, từ ngữ. Từ khi tôi còn là một đứa trẻ, từ ngữ đã làm tôi mê hoặc. Tôi không thể tin rằng chúng ta có từ để đặt tên cho mọi thứ và rằng chúng là những ký hiệu với các chữ cái mang âm thanh. Nhưng một quả chanh không phải là một quả chanh. Nó chỉ là một từ. Và tôi đã năm tuổi, nhưng điều đó có thể là gì? Điều đó thật thú vị, bạn biết đấy, và bạn có thể tách một từ ra và viết thành các từ khác. Vì vậy, tôi đã biết rất sớm rằng đó là từ, từ, từ, từ. Và tôi thực sự kém ở một trong những loại trí thông minh này, đó là trí thông minh cơ khí, biết cách xây dựng mọi thứ. Tôi rất tệ về điều đó, điều này thật kỳ lạ vì cha tôi rất giỏi về điều đó và ông không giỏi trong bất kỳ khía cạnh nào khác. Và tôi không thừa hưởng nó. Vì vậy, điều này tiếp tục làm rõ vấn đề di truyền ngay tại đó. Nhưng, bạn biết đấy, tìm ra loại nào trong số đó và dồn vào nó và biến nó thành hướng đi của cuộc đời bạn là rất, rất quan trọng. Vì vậy, nếu điều bạn quan tâm là trí thông minh giao tiếp và bạn hiểu điều đó và bạn không hướng vào một công việc mà bạn có thể giao tiếp và ở bên mọi người, bạn sẽ rất khổ sở. Nhưng nếu bạn biết rằng điều bạn thực sự quan tâm là trí thông minh giao tiếp, bạn có hàng trăm hướng khác nhau mà bạn có thể đi tới. Bạn biết đấy, điều đó không có nghĩa là bạn chỉ có thể là một nhân viên xã hội. Chỉ cần có nghĩa là bạn phải là một nhà lãnh đạo của mọi người vì bạn hiểu bạn thích ở bên mọi người, thích làm việc với người khác. Bạn rất đồng cảm. Có thể có hàng trăm loại công việc khác nhau. Nhưng một khi bạn biết điều đó, nó cho bạn một cảm giác về hướng đi. Đó là bước quan trọng nhất cho mọi người. Và tôi luôn khuyên mọi người nên đọc cuốn sách này vì nó rất, rất quan trọng. Rất nhiều lý do mà chúng ta mất tập trung như tôi đã thấy trong cả nhóm bạn bè của mình và gia đình mình là do sự ghen tỵ. Vâng. Kiểm soát sự ghen tỵ của bản thân quan trọng đến mức nào? Tôi đã nghe bạn mô tả nó là cảm xúc xấu xí nhất. Thực ra, điều đó xấu xí theo nghĩa là, bạn biết đấy, đó là một sự thừa nhận rằng bạn cảm thấy thấp kém, rằng bạn cảm thấy rằng ai đó tốt hơn bạn. Và ai muốn thừa nhận điều đó? Bạn biết không, có một nhà tâm lý học rất nổi tiếng tên là Alfred Adler từ những năm 20. Ông là một đệ tử của Freud. Ông nghĩ rằng khả năng này luôn muốn tốt hơn và vượt trội hơn người khác là động lực chính của 90% hành vi con người. Rằng chúng ta luôn muốn cảm thấy ít nhất là chúng ta vượt trội theo một cách nào đó.
Và cảm giác rằng chúng ta không bằng người khác tạo ra điều mà ông gọi là mặc cảm tự ti. Vì vậy, thật sự rất đau đớn khi tự nhủ rằng người này đang làm tốt hơn bạn hoặc họ trẻ hơn và đẹp trai hơn bạn. Rằng vợ của họ thú vị hơn bạn hoặc con cái họ đang làm tốt hơn, vì điều đó có nghĩa là một sự châm chọc vào bạn, đúng không? Chúng ta di truyền rất dễ bị ghen tị do cách não bộ của chúng ta hoạt động. Vì vậy, nó là một yếu tố đã được công nhận rằng những con tinh tinh dễ cảm thấy sự ghen tị, đúng không? Nếu bạn cho một con tinh tinh một quả chuối hoặc một quả nho và không cho con khác, chúng sẽ có ánh mắt đầy thù ghét, ánh mắt khó chịu mà chúng ta liên tưởng đến sự ghen tị. Vậy nên, đó là điều có trong các loài linh trưởng. Và điều xuất phát từ đó, tôi tin rằng, là não của chúng ta hoạt động dựa trên sự so sánh. Đó là cách chúng ta học hỏi. Đó là cách chúng ta hiểu mọi thứ. Chúng ta hiểu rằng đây là một con vật hoang dã bởi vì nó không phải là cái thứ khác ở đó. Não của chúng ta so sánh các thông tin để quyết định điều gì là gì, điều gì khác biệt với cái khác. Vì vậy, não của chúng ta được thiết lập để so sánh. Và khi bạn tạo ra một loài động vật xã hội, mà chúng ta là loài động vật xã hội nhất trên hành tinh và bạn có bộ não đó đang liên tục so sánh. Chúng ta đang sử dụng cơ chế đó để so sánh bản thân với những người khác và luôn muốn những gì người khác có. Và họ đã nhận thấy ở những xã hội săn bắn – hái lượm từ cách đây khoảng 30.000 năm, vài xã hội vẫn tồn tại ở thế kỷ 20, rằng sự ghen tị là một vấn đề lớn giữa họ. Và vì vậy, khi một người nhận được một món quà, mọi người trong bộ tộc đều rất tức giận và phẫn nộ đến nỗi người nhận quà phải chia sẻ nó với người khác để họ không trở thành mục tiêu của sự ghen tị. Bởi vì điều đó có thể dẫn đến việc bị giết, đúng không? Vậy nên sự ghen tị đã ăn sâu vào tất cả chúng ta. Chúng ta liên tục so sánh bản thân với người khác, được không, nhưng chúng ta không muốn thú nhận điều đó. Vì vậy, nếu tôi so sánh bản thân với một nhà văn khác mà tôi nghĩ đang có cuộc sống tốt hơn mình, người đã bán được nhiều sách hơn tôi, điều tôi sẽ làm trong đầu là thay vì nói rằng anh ấy xứng đáng hay cô ấy xứng đáng vì họ thực sự là những nhà văn giỏi hơn. Tôi sẽ nghĩ, họ thực sự không xứng đáng. Họ chỉ là một kẻ tầm thường. Họ chỉ làm điều đó vì họ biết công chúng muốn gì và họ không biết. Cuốn sách của tôi sẽ được đọc 100 năm nữa, nhưng không ai sẽ đọc sách của họ trong năm năm. Tôi tự biện minh cho bản thân, đúng không? Tôi không cảm thấy ghen tị. Không, không, không, tôi không nói rằng người đó vượt trội hơn. Thực tế, họ thực sự kém hơn tôi. Đó là những trò chơi mà chúng ta chơi khi ghen tị với người khác. Và điều đó đang trở thành một quả bom hạt nhân của sự ghen tị trên mạng xã hội, đúng không? 60 năm trước, tôi sẽ không biết hàng xóm hoặc bạn bè từ đại học của tôi đang làm gì, họ kiếm được bao nhiêu tiền và họ hạnh phúc đến mức nào. Nhưng bây giờ bạn biết mọi người trên hành tinh đang làm gì và họ tốt thế nào và họ hạnh phúc như thế nào và những chuyến đi tuyệt vời mà họ thực hiện. Và, bạn biết, các trường học tuyệt vời mà con cái họ đang được vào học và còn nhiều hơn thế nữa. Vì vậy, đó là một cỗ máy sản xuất sự ghen tị và điều đó đang xâm nhập vào hệ thống chính trị của chúng ta cũng như vậy. Nó đang thẩm thấu vào tất cả các khía cạnh của cuộc sống, nhưng không ai muốn nói về nó và không ai muốn thú nhận điều đó. Điều quan trọng nhất với sự ghen tị là thừa nhận rằng bạn cảm thấy nó, được không? Vì vậy, tôi sẽ nói, tôi sẽ vận động để thừa nhận, bạn biết không? Đôi khi tôi thực sự ghen tị với Ryan Holiday. Anh ấy trẻ hơn tôi 30 tuổi. Anh ấy đã viết nhiều sách hơn tôi trước khi tôi viết cuốn sách đầu tiên của mình. Anh ấy có một gia đình. Anh ấy có những ngôi nhà tuyệt vời. Anh ấy đang làm rất tốt. Vâng, đôi khi tôi cảm thấy ghen tị. Tôi sẽ thừa nhận điều đó, được không? Nếu bạn không thú nhận điều đó với bản thân, thì nó chỉ tích tụ và điều gì đó xấu xa sẽ xảy ra. Và điều tôi có thể làm với cảm giác ghen tị mà tôi có thể có là tôi nghĩ, Trời ơi, Robert, không có lý do gì để cảm thấy như vậy. Hãy trải qua một quá trình và nghĩ rằng anh ấy thực sự xứng đáng với mọi thành công mà anh ấy đã có. Bạn biết đấy, anh ấy xứng đáng vì anh ấy đã làm việc rất chăm chỉ và anh ấy là một người thực sự tốt. Anh ấy có đạo đức. Anh ấy xứng đáng. Và vì vậy bạn nên vui mừng cho anh ấy, mà tôi thì có. Tôi cực kỳ vui mừng cho anh ấy. Nhưng tôi có một chút cảm giác ghen tị ban đầu. Bạn phải thừa nhận điều đó với bản thân và đó không phải là điều dễ dàng để thừa nhận vì điều đó có nghĩa là bạn thừa nhận rằng bạn cảm thấy thấp kém trong một khoảnh khắc. Bạn có thể sử dụng nó một cách tích cực không? Có, có, chắc chắn. Và tôi đã nói trong “Các quy luật của bản chất con người” về các chiến lược để làm điều đó. Một trong số đó là có ai đó mà bạn ghen tị trong thế giới. Thay vì tích tụ với cảm xúc xấu đó, hãy biến nó thành động lực. Thay vì ghen tị, hãy cảm thấy cái mà gọi là sự bắt chước, nơi bạn cảm thấy cạnh tranh và bạn sẽ trở nên tốt như họ hoặc tốt hơn họ. Bạn sẽ sử dụng cảm giác kém cỏi đó để thúc đẩy bạn làm việc chăm chỉ hơn và hơn nữa. Một điều nữa là, khi ai đó thất bại và chúng ta thực sự hơi vui vẻ về điều đó, đó được gọi là Schadenfreude, đúng không? Đối lập với Schadenfreude là một cụm từ mà Nietzsche gọi là mitfreude, có nghĩa là thay vì cảm thấy vui sướng trong nỗi đau của họ, bạn cũng cảm nhận được niềm vui của họ. Vì vậy, thay vì cảm thấy ghen tị, hãy cố gắng cảm thấy vui mừng cho người khác. Bây giờ, bạn sẽ nói rằng tôi không thể làm điều đó, nhưng có, bạn có thể. Bạn phải luyện tập nó. Có một nhà tâm lý học tuyệt vời tên là William James, người gọi nó là chiến lược “như thể”. Vì vậy, chỉ cần nói với bản thân rằng tôi thực sự vui mừng cho thành công của họ. Và khi bạn làm điều đó, thực sự là một cảm giác tuyệt vời khi cảm thấy tốt về việc ai đó làm tốt, là một cảm giác rất cao quý. Nó nâng bạn lên thay vì hạ bạn xuống và làm bạn cảm thấy xấu xa. Nó làm bạn cảm thấy cao quý. Nó làm bạn cảm thấy tốt hơn về bản thân và mở ra toàn bộ cuộc sống cảm xúc của bạn. Vì vậy, tôi có những chiến lược khác trong cuốn sách, nhưng đó là một vài điều. Tôi đang tự hỏi tại sao cuốn sách của bạn “Power” vẫn bán chạy đáng kinh ngạc.
Tôi có ý nói rằng, hầu hết các cuốn sách, khi ra mắt, sẽ có thời khắc của chúng và sau đó chúng sẽ kết thúc.
Nhưng vì một lý do nào đó, những gì bạn viết trong cuốn sách này lại hấp dẫn, quyến rũ và thu hút mọi người hơn bao giờ hết.
Và người ta có thể cho rằng điều đó là vì mọi người cảm thấy bất lực hơn.
Khi họ nhìn thấy cuốn sách, nó mang đến cho họ lời hứa về điều mà họ khao khát rất nhiều.
Đó có phải là một đánh giá chính xác không?
Tôi nghĩ là có.
Tôi nghĩ là có.
Tôi có nghĩa là, tôi đã nhận thấy trong khoảng sáu năm qua, doanh số bán hàng đã cao hơn bao giờ hết.
Và một phần lớn trong số đó, bạn biết đấy, những người trẻ tuổi đã trải qua cuộc khủng hoảng năm 2008 và họ phải đối phó với COVID và đại dịch.
Và trong những năm mà thế giới dường như đảo lộn, cuốn sách lại bán chạy hơn bao giờ hết.
Vì vậy, tôi nghĩ sự bất lực và cảm giác mất kiểm soát, cùng với cảm giác rằng có thể có điều gì đó ở ngoài kia có thể hướng dẫn tôi một chút
trong những thời điểm vô cùng bối rối và khó khăn mà chúng ta đang sống có thể rất quyến rũ và hấp dẫn.
Vì vậy, tôi có nghĩa là, luôn có sự thay đổi trong thế giới của chúng ta.
Luôn có sự hỗn loạn.
Nhưng khi cuốn sách ra mắt vào năm 1998, nó không hỗn loạn như hiện nay.
Vì vậy, tôi nghĩ bạn nói đúng.
Tôi cũng cho rằng thành công không nhất thiết phải do sự xuất sắc của tôi hay sự xuất sắc của cuốn sách, mà do thực tế là mọi người cảm thấy ngày càng bất lực hơn.
Theo nhiều số liệu thống kê, mọi người cô đơn hơn bao giờ hết.
Và khi bạn nhìn vào tác động mà điều đó có đối với mọi người, nó tương đương với việc hút 15 điếu thuốc mỗi ngày, theo một số báo cáo.
Họ có khả năng sống một mình hơn.
Họ có khả năng cảm thấy cô đơn và báo cáo cảm giác cô đơn.
Họ có khả năng cảm thấy rằng họ không có ai để nhìn nhận trong thời điểm khủng hoảng, theo một số nghiên cứu cũng như vậy.
Họ nghiện ngập hơn bao giờ hết.
Bạn có thể phân loại điều đó theo nhiều cách, nghiện hóa chất, nhưng cũng là nghiện mạng xã hội và những thứ khác.
Và đó là trạng thái đặc biệt của những người đàn ông trẻ tuổi.
Bạn biết đấy, phụ nữ trẻ cũng gặp phải những khó khăn riêng, đặc biệt là với sự lo âu và những so sánh, cũng như những vấn đề mà chúng ta đã nói đến.
Nhưng những người trẻ tuổi nói chung, và đặc biệt là những người đàn ông trẻ, đang tự kết liễu bản thân với tỷ lệ cao hơn bao giờ hết.
Tự sát, như bạn biết, là một trong những nguyên nhân lớn nhất khiến đàn ông trẻ tuổi tử vong.
Giải pháp cho điều này là gì?
Cảm giác bất lực, cô đơn, cô lập, nghiện ngập, không định hướng?
Chà, bạn biết đấy, xu hướng của chúng ta sẽ là đưa nó về mức độ cá nhân, nhưng tôi nghĩ đây cũng là một vấn đề văn hóa.
Tôi nghĩ văn hóa của chúng ta đang góp phần vào điều này.
Sự thiếu định hướng trong văn hóa của chúng ta, nơi mà chúng ta không thực sự nói về những kỹ năng cần thiết để tiến bộ.
Văn hóa của chúng ta cổ vũ cho tất cả các loại giá trị xấu.
Nó đề cao sự nổi tiếng và người nổi tiếng.
Nó không nói về kỷ luật.
Nó không cung cấp cho những người đàn ông trẻ một cảm giác mục đích và định hướng.
Nó không đánh giá cao họ.
Bạn biết đấy, hiện nay, nhiều người đàn ông trẻ cảm thấy như phụ nữ đang nhận được tất cả sự chú ý.
Vậy tại sao tôi lại cảm thấy, bạn biết đấy, mục đích của tôi là gì ở đây?
Vì vậy, tôi nghĩ đây là một vấn đề văn hóa hơn bất kỳ điều gì khác.
Và khi tôi nói như vậy, nó có phần giải thoát cho cá nhân.
Nhưng tôi không có ý định làm như vậy, vì bạn là một cá nhân.
Bạn sống trong nền văn hóa này và bạn phải tự mình thoát ra khỏi cái hố đó.
Nền văn hóa này đang áp đặt lên bạn và tôi rất đồng cảm với điều đó, bởi vì tôi không nghĩ đó hoàn toàn là lỗi của bạn khi bạn cảm thấy cô đơn hay bị cô lập hoặc không có bạn bè và không biết cách giao tiếp xã hội.
Bạn biết đấy, tôi không có cái điện thoại này trong tay khi tôi còn trong những năm tháng hình thành, và tôi phải gặp phụ nữ khi tôi muốn, bạn biết đấy, vào thời điểm đó trong cuộc đời tôi vào những năm 70 khi tôi vẫn còn ở tuổi 20.
Vì vậy, tôi đã phải ra ngoài và chịu đựng sự từ chối, tôi đã phải đi đến quán bar, tôi đã phải đến các câu lạc bộ.
Tôi đã phải tự mình giao tiếp và gặp họ, và điều đó thật khó khăn và tôi đã học được các kỹ năng, kỹ năng quyến rũ, bất kỳ điều gì bạn muốn gọi.
Nhưng chỉ là các kỹ năng xã hội về việc, bạn biết đấy, phụ nữ suy nghĩ khác bạn.
Họ có những giá trị khác bạn.
Giá trị của họ là gì?
Hãy ra ngoài bản thân bạn và nghĩ về cảm giác của họ và những gì bạn có thể làm để làm hài lòng họ và làm thế nào bạn có thể vào thế giới của họ.
Bạn có thể không có điều đó bây giờ, không có điều đó.
Tất cả chỉ là, bạn biết đấy, vuốt, vuốt, vuốt.
Vâng.
Vậy nên bạn không ra ngoài.
Bạn không, bạn không phát triển được cơ bắp đó.
Bạn không đặt bản thân mình vào những tình huống thực tế và giao tiếp với mọi người nơi mà bạn cảm nhận được ngôn ngữ cơ thể của họ, giao tiếp phi ngôn ngữ của họ.
Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi các kỹ năng xã hội của bạn bị thoái hóa, và khi các kỹ năng xã hội của bạn thoái hóa, việc ra ngoài và đặt bản thân mình vào rủi ro trở nên ngày càng khó khăn hơn vì bạn không giỏi về điều đó.
Vì vậy, bạn rơi vào cái hố của việc trở nên cô đơn hơn và cô đơn hơn vì việc ra khỏi đó ngày càng khó khăn hơn.
Được rồi.
Vì vậy, tôi rất cảm thông và tôi sẽ không bao giờ muốn giảng đạo hay đổ lỗi cho những người đàn ông trẻ tuổi đặc biệt về những vấn đề mà họ đang gặp phải.
Và tôi đồng cảm rất nhiều với điều đó vì chính tôi đã trải qua một giai đoạn mà tôi cảm thấy rất, rất không hạnh phúc và thậm chí có ý định tự sát khi tôi còn trẻ.
Và tôi hiểu làm thế nào cuộc sống của bạn có thể biến đổi theo cách đó.
Vì vậy, tôi không bao giờ có ý định xuất hiện như một người có tất cả các câu trả lời, bởi vì tôi nghĩ đó là vấn đề văn hóa.
Nhưng nếu bạn là một cá nhân, bạn phải thấy rằng, trước hết, không nhất thiết phải là điều xấu khi cảm thấy cô đơn.
Một phần của vấn đề cô đơn là nó có cái sự định kiến chống lại nó, cái tên xấu, như thể thật tệ khi cảm thấy cô đơn, thật tệ khi ở một mình, đúng không?
Và vì vậy bạn cảm thấy xấu hổ vì thực tế rằng bạn cảm thấy cô đơn.
Nhưng thực ra, đôi khi trong cuộc sống, việc ở một mình là cực kỳ quan trọng và để có thể tự lập và suy nghĩ về bản thân mình và kiểu như chấp nhận con người bạn và ôm lấy những gì làm bạn khác biệt.
Và bạn không thể làm điều đó nếu bạn cảm thấy xấu hổ về việc cô đơn hoặc nếu bạn không thể bao giờ ở một mình.
Vì vậy, việc biết cách ở một mình là rất quan trọng. Đó là điều sẽ làm cho bạn thành công, nó sẽ mang lại cho bạn những kỹ năng. Vì vậy, đừng nghĩ rằng đó là một điều gì đó nhất thiết phải tiêu cực trong cuộc sống của bạn. Nhưng điều khác nữa là bạn phải ép bản thân mình, bạn phải ép bản thân đi đến phòng tập thể dục để phát triển cơ bắp và trở nên mạnh mẽ hơn. Bạn phải ép bản thân tương tác với mọi người và ra khỏi điện thoại để có những trải nghiệm thực sự thay vì trải nghiệm ảo. Và nếu bạn làm điều đó 10 lần một tháng, giống như việc đến phòng tập 10 lần một tháng, kỹ năng xã hội của bạn sẽ ngày càng tốt hơn. Cơ bắp xã hội của bạn sẽ ngày càng phát triển và bạn sẽ cảm thấy thoải mái hơn khi tương tác với mọi người.
Về điểm này, tôi nhớ đến quy luật, tôi nghĩ đó là quy luật 18, để tôi xem lại. Về sự cô lập. Đừng xây dựng pháo đài để bảo vệ bản thân. Sự cô lập là nguy hiểm. Cô đơn không phải là một sự phòng thủ vì nó cắt đứt bạn khỏi thông tin quý giá, đồng minh và cơ hội. Có sự khác biệt giữa việc cảm thấy cô đơn và việc ở một mình, phải không? Vì việc ở một mình là một chuyện, nhưng cảm giác cô đơn lại cảm thấy như là một điều gì đó khác biệt. Sự khác biệt là bạn cảm thấy rất không hạnh phúc vì không thể kết nối với những người khác. Chúng ta là động vật xã hội, đúng không? Và bạn cảm thấy như mọi người không thích bạn, không tôn trọng bạn, rằng bạn không thể tương tác với họ ở mức độ có ý nghĩa.
Trong khi cảm giác ở một mình đối với tôi thì, ồ, tôi không cần phải ở xung quanh những người xấu xí, ngốc nghếch. Tôi có thể chỉ ở một mình. Tôi có thể đọc một cuốn sách hay. Tôi không cần phải tương tác với những người có ý tưởng mà tôi không thích. Tôi chỉ có thể là chính mình và trở nên kỳ lạ như tôi muốn. Ồ, thật là một sự giải thoát. Tôi rất hạnh phúc khi ở một mình. Bây giờ, tôi không như vậy mọi lúc. Điều đó sẽ thật tệ. Nhưng đôi khi tôi cảm thấy như vậy và đó là sự khác biệt và đó là một điều tốt.
Tôi nhớ có lần tôi đang ngồi trên máy bay và thấy một cô gái trẻ đang ở một mình và tôi có thể cảm nhận rằng điều đó đang làm cô ấy phát điên và cô ấy phải sử dụng điện thoại để không cảm thấy cô đơn, đúng không? Ngay cả giữa không trung, khi chúng tôi bay qua đại dương, cô ấy phải cố gắng kết nối internet và gửi email và tin nhắn và bất cứ điều gì. Và tôi cảm nhận được sự tuyệt vọng từ cô ấy, trực giác, cảm giác rằng việc ở một mình thật khủng khiếp đối với cô ấy. Bạn biết đấy, tôi nghĩ đó không phải là một điều tốt. Tôi nghĩ đó là điều tồi tệ. Vì vậy, có, sự cô lập là xấu. Bạn cần phải kết nối. Bạn là một động vật xã hội. Bạn được sinh ra để ở bên những người khác. Nhưng nếu bạn không thể ở một mình, bạn sẽ không bao giờ tìm ra điều gì làm cho bạn khác biệt và điều gì làm cho bạn độc đáo.
Vì vậy, bạn phải có khả năng chơi cả hai phía của trò chơi. Lắng nghe giọng nói bên trong, quay vào bên trong. Thật khó để quay vào bên trong khi bạn không bao giờ có những khoảnh khắc của sự cô đơn, tôi đoán vậy. Khi bạn nói rằng bạn đã từng tự sát trong những năm tháng đầu đời, điều gì đã kéo bạn ra khỏi trạng thái đó? Vâng, tôi có một cô bạn gái rất thông cảm, người đã giúp tôi rất nhiều. Vì vậy, tôi không hoàn toàn cô đơn. Và sau đó một giọng nói nhỏ bên trong tôi đã nói, bạn có những suy nghĩ thú vị. Bạn là một người kỳ lạ, Robert. Tôi luôn là người kỳ lạ. Tôi chưa bao giờ giống như những người khác ngay cả khi ở trường trung học. Tôi luôn có điều gì đó không ổn về mình, điều đó có thể làm tôi cảm thấy cô đơn, điều đó có thể khiến tôi trở thành một vấn đề. Nhưng tôi vẫn nói, có điều gì đó khác biệt về bạn, đúng không? Và bạn có khả năng viết. Một ngày nào đó điều đó sẽ xảy ra. Đừng từ bỏ, đừng từ bỏ, đừng từ bỏ. Hãy cố gắng tiếp, đúng không?
Và cuối cùng tôi 35, 36 tuổi. Tôi đã ở Italy vào thời điểm thấp nhất trong cuộc đời. Và sau đó tôi đã gặp một người đàn ông ở đó, người là một nhà đóng gói sách, Yoast Elfers. Và ông ấy đã hỏi tôi xem tôi có ý tưởng cho một cuốn sách không. Và ngay lập tức, tôi gần như muốn khóc khi nghĩ về tất cả những gì đã thay đổi trong tôi. Giống như, vâng, tôi có thể viết một cuốn sách phi hư cấu và tôi chỉ ứng biến những gì sẽ trở thành 48 Quy Luật Quyền Lực. Ông ấy đã rất phấn khích. Ông ấy nói, tôi sẽ trả tiền cho bạn để viết, uh, tôi quên mất từ gì là để bán nó, bạn biết đấy? Và, um, và sau đó tôi sẽ trả tiền cho bạn để sống trong khi bạn viết nó. Và vì vậy, bỗng dưng mọi thứ từ bóng tối chuyển sang ánh sáng bởi vì tôi có một mục đích.
Và tất cả những nỗi khổ của tôi, bạn biết đấy, tôi có thể lấy tất cả những ông chủ tồi tệ mà tôi đã có, tất cả những ông chủ tâm thần khủng khiếp mà thật ngu ngốc và chính trị và thao túng. Và tôi có thể nói, ồ, tôi có tất cả nguyên liệu này để viết 48 Quy Luật Quyền Lực. Tất cả những trải nghiệm tồi tệ nhất của tôi có thể đưa vào cuốn sách này. Mọi thứ đều có mục đích của nó. Tôi không nói rằng điều đó sẽ xảy ra với mọi người, nhưng tôi thực sự ở tại thời điểm đó trước khi nó xảy ra gần như ở đáy cùng. Và tôi đã hỏi vợ tôi, điều gì sẽ xảy ra nếu điều này không thành công thì tôi có tự sát không? Nếu tôi đã đi theo con đường giống nhau và vào cái gọi là, làm những công việc vớ vẩn, có lẽ tôi sẽ vô cùng thừa cân và uống rượu và có thể tôi đã chết vì một cơn đau tim. Hoặc có thể tôi đã tìm ra con đường đến một điều gì đó khác, nhưng đó thực sự là một điểm rất thấp trong cuộc đời tôi. Mục đích. Vâng. Thật điên rồ làm sao nó có thể kéo bạn ra khỏi bóng tối. Nó có thể bật ánh đèn lên. Vâng. Nó thật khó tìm kiếm đối với rất nhiều người. Ý tôi là, bạn sẽ không tìm thấy nó trong phòng ngủ của mình, ngồi đó mà suy nghĩ, nhưng bạn biết đấy, cơ hội đến. Bạn chỉ cần sẵn sàng cho chúng.
Vì vậy tôi đã có cơ hội này đến với tôi và bạn có thể nói, ồ, thật may mắn. Điều đó sẽ không bao giờ đến với tôi, nhưng nó sẽ đến với bạn. Bạn chỉ không sẵn sàng cho nó. Bạn chỉ không nhận ra nó. Một người nào đó sẽ đi ngang qua con đường của bạn và có thể kéo bạn ra khỏi những gì bạn đang làm, người có thể kết nối bạn, nhưng bạn không chú ý. Bạn không sẵn sàng cho nó. Bạn không nghĩ rằng bạn xứng đáng với nó. Vì vậy, cơ hội ở xung quanh bạn mọi ngày trong tuần. Tôi đang cố gắng nói rằng bạn có thể tìm thấy nó quanh bạn.
Có rất nhiều nghiên cứu và có một nghiên cứu trên TV mà tôi nghĩ là của Darren Brown, người làm ảo thuật, cho thấy một số loại người có thái độ bi quan về cơ hội. Trong các nghiên cứu, có một nghiên cứu cụ thể mà họ sử dụng một tờ báo và đưa cho một nhóm người mà tôi nghĩ là bi quan và một nhóm người lạc quan. Các nhà nghiên cứu nói rằng khi bạn tìm thấy một voucher trị giá một trăm bảng hoặc một trăm đô la, hãy quay lại gặp chúng tôi. Và điều xảy ra là họ lướt qua tờ báo nhưng những người bi quan không bao giờ tìm thấy nó. Nhưng trên trang đầu tiên của tờ báo có viết, ngừng lại, hãy đến gặp các nhà nghiên cứu. Bây giờ bạn đã thắng một trăm đô la. Những người lạc quan tìm thấy nó. Và Darren Brown đã làm một điều tương tự, người làm ảo thuật, trên phố khi ông đặt một tờ tiền khoảng năm mươi bảng hoặc một trăm đô la ở giữa đường khi mọi người đang đi bộ. Những người lạc quan tìm thấy nó, họ nhìn thấy nó, nhưng những người bi quan thì đi ngang qua. Tôi nghĩ đó có thể là một thẻ cào trúng thưởng. Điều đó thực sự mở mang tâm trí tôi về trạng thái của tôi, trạng thái tinh thần của tôi, tâm lý của tôi quyết định liệu tôi có thấy những cơ hội này hay hoàn toàn bỏ lỡ chúng. Và rồi gần như đó là một vòng xoáy vì sau đó tôi sẽ nghĩ, Chúa ơi, tôi là một người không may. Đúng vậy. Nếu không nhận ra rằng tôi đang đóng vai trò rất quan trọng trong việc tạo ra vận may hoặc vận rủi của chính mình. Đúng vậy. Vâng, tôi có một chương trong quyển sách “Luật của bản chất con người” về bản chất của thái độ của bạn tạo ra hoàn cảnh của bạn, điều này hơi giống với những gì bạn đang nói. Có hai loại thái độ mà tôi nói đến. Một là thái độ đóng, một thái độ đang khép mình, có tính hạn chế, hẹp hòi và có một thái độ rộng mở và cởi mở. Bạn có thể gọi đó là bi quan và lạc quan. Nhưng thái độ đóng khiến bạn chỉ nhìn cuộc sống qua một quang phổ hẹp mà mọi thứ đều tồi tệ. Mọi người không thích bạn. Có sự thù địch xung quanh bạn. Và điều đó có nghĩa là bạn không thấy thực tại. Bạn đang tạo ra thực tại. Bạn đang tạo ra thực tế đó. Bạn thấy nó và đó là điều xảy ra với bạn. Thái độ rộng mở thì cho rằng cuộc sống thật tuyệt vời. Tất cả những điều tuyệt vời này là có thể. Tôi có hy vọng rằng bất kỳ lúc nào cũng có thể có một cơ hội. Và điều đó cũng không phải là thực tại. Nhưng bạn sẽ tạo ra thực tại đó bằng cách cảm thấy như vậy và nắm bắt một cơ hội, dù là mảnh nhỏ nhất. Bạn sẽ tạo ra những hoàn cảnh tốt đẹp đó. Vậy nên, bằng thái độ của bạn, bạn tạo ra những điều xấu xảy ra với bạn trong cuộc sống. Một trong những điểm phụ thuộc ở đây về sự vô nghĩa, về sự cô đơn, về những khó khăn và khổ sở của những người trẻ tuổi trên thế giới mà họ phải đối mặt và cả những người phụ nữ trẻ, là cuộc trò chuyện xung quanh khiêu dâm. Nếu bạn vào nhiều ứng dụng mạng xã hội ngày nay, bạn sẽ bị tiếp xúc với khiêu dâm khá rõ rệt. Dù bạn đang tìm kiếm nó hay không, có những ứng dụng nhất định mà ngay cả khi tôi lướt qua dòng thời gian của mình, có những thứ xuất hiện và tôi cảm thấy Chúa ơi. Như bạn biết đấy, tôi đang làm việc ở đây. Và tôi đã suy nghĩ về điều này một cách rộng hơn vì các nghiên cứu cho thấy rằng khoảng 80% đàn ông và khoảng 40% phụ nữ ở Hoa Kỳ sử dụng khiêu dâm. Và tôi tự hỏi liệu bạn có quan điểm nào về cách mà nó cướp đi những nỗ lực cần thiết để hình thành các mối quan hệ lãng mạn. Nếu hành động tiêu thụ khiêu dâm đang lấy đi mong muốn điều gì đó thực sự. Vâng, đó là một cơn nghiện và bạn phải hiểu rằng bạn đang bị thao túng, rằng bạn đang bị lập trình, rằng những người này đã tìm ra chính xác những loại hình ảnh nào sẽ khiến bạn bị cuốn hút và bạn đang bị điều khiển. Bạn là một kẻ ngốc. Họ đang chơi đùa với bạn giống như Mark Zuckerberg và Facebook biết tất cả các thuật toán để khiến bạn gắn chặt với dòng tin tức. Bạn đang bị điều khiển bởi những hình ảnh mà họ biết cách tạo ra và giữ cho bạn luôn khao khát nhiều hơn. Cũng giống như thức ăn nhanh có tất cả những chiêu trò để bạn liên tục ăn Doritos hoặc bất cứ thứ gì khác. Được rồi, nhưng điều khác là tôi sẽ không giảng đạo và lên án về khiêu dâm từ một khía cạnh bảo thủ vì tôi không phải là người bảo thủ. Nhưng tôi có một chương trong quyển sách mà tôi đang viết về điều thăng hoa và những gì tôi gọi là tình yêu thăng hoa và hành động yêu một con người khác, một người đàn ông hay phụ nữ, đồng tính hay dị tính hay bất kỳ điều gì đó và điều đó thăng hoa như thế nào. Và điều đó là trong mối quan hệ đó, ranh giới giữa hai bạn được phép tan chảy và cái tôi của bạn có thể mềm mại lại và bạn có thể cảm nhận được thế giới của họ và họ có thể cảm nhận được thế giới của bạn. Và bạn có một kết nối mà đối với một động vật xã hội là hình thức kết nối cao nhất. Nó vượt trội hơn kết nối tôn giáo. Xin lỗi. Và điều đó yêu cầu rằng chúng ta có câu nói “rơi vào tình yêu”. Và nó thực sự là một sự rơi. Nó giống như bạn rơi, rơi, rơi, rơi, rơi. Bạn cởi mở và bạn dễ tổn thương và bạn cho phép bản thân mình rơi. Và điều ngăn cản bạn làm điều đó là bạn không muốn bị tổn thương. Bạn không muốn dễ bị tổn thương, đúng không? Bởi vì nếu bạn mở lòng với người khác, bạn có khả năng bị tổn thương. Và vì vậy khoảnh khắc có sự bất đồng giữa bạn hoặc có một khoảnh khắc mà một người bạn nói điều gì đó xấu về người mà bạn đang quan tâm, bạn ngừng rơi. Bạn cắt đứt và mối tình đó kết thúc và chết dần. Nhưng nếu bạn vượt qua điều đó và cho phép bản thân mở lòng hoàn toàn và bạn chỉ tiếp tục rơi, rơi, rơi và rơi, điều kỳ diệu này có thể xảy ra. Tôi mô tả điều đó và mô tả các động lực của nó và ví dụ về điều đó và lý do tại sao đối với một động vật xã hội, đó như là trải nghiệm tối thượng. Và vì vậy, khiêu dâm hoàn toàn đang cướp đi điều đó vì tình yêu của một con người khác là một cảm giác mê hoặc, đúng không? Có một cái gì đó như là tia lửa đang xảy ra, có dòng điện và rõ ràng là có sự tham gia của tình dục.
Xin chào! Dưới đây là bản dịch tiếng Việt cho đoạn văn bạn cung cấp:
“Có thể nói đây là một mối quan hệ rất thể chất, nhưng nó còn vượt ra ngoài điều đó, nó cũng có một thành phần tinh thần, đúng không? Nhưng nó mang lại cảm giác bị mê hoặc, nơi mà thế giới trở nên sống động và mọi thứ đều đẹp đẽ trong những khoảnh khắc đó, đúng không? Còn khiêu dâm thì lại làm bạn mất đi sự mê hoặc với mọi thứ. Nó làm mọi thứ trở nên cơ khí, xấu xí và không có chút lãng mạn nào, không có chiều sâu nào cả. Nó giống như hai con người tham gia vào đó, hoặc là bất kỳ ai đó, như những bộ phận máy móc, đúng không? Họ không còn là con người nữa và không có cảm xúc nào liên quan. Không có loại kết nối tinh thần nào. Điều đó thật chán nản. Thật sự rất, rất chán nản. Khi tôi thấy điều đó, tôi cảm thấy thật sự tiếc nuối vì đã trải nghiệm điều này và tôi cảm thấy thật sự thương cảm cho những người đang làm việc trong ngành công nghiệp đó. Tôi thấy nó thật sự rất xấu xí và làm xa cách. Bây giờ, như tôi đã nói, tôi không phải là một người bảo thủ và tôi có thể xem một bộ phim tuyệt vời có cảnh tình cảm trong đó và nó rất hồi hộp và đẹp đẽ. Nhưng yếu tố quyến rũ, yếu tố mà, tôi đã xem một bộ phim gần đây, một bộ phim Nhật Bản của đạo diễn vĩ đại Ozu từ những năm 50. Có một người đàn ông đã lập gia đình và anh ta sắp có một cuộc tình vụng trộm với một người phụ nữ đang quyến rũ anh ta. Và họ đã có một nụ hôn. Tôi nghĩ, wow, tôi đã bị kích thích, nhưng tôi cảm thấy rất phấn khích. Nó tràn đầy cảm xúc và năng lượng và làm cho những yếu tố tình dục trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều nhờ vào yếu tố lãng mạn, nhờ vào yếu tố của cái gì đó vi phạm. Không có cơ thể nude nào. Không có sex nào mà bạn từng thấy, nhưng sự chuẩn bị cho nó và bản chất của những cảm xúc liên quan khiến nó trở nên rất, rất thú vị đối với tôi. Và nếu những người trẻ, đặc biệt là đàn ông, không thể có trải nghiệm đó, nếu mọi thứ trở nên cơ khí, máy móc, nó sẽ giống như trí tuệ nhân tạo, nó sẽ giống như sex trí tuệ nhân tạo, bạn biết không? Vậy thì bạn đang mất đi linh hồn của mình, bạn đang mất đi khả năng thực sự yêu thương, thực sự có trải nghiệm đó, mà, bằng cách nào đó, có thể rất thể chất và chỉ kéo dài trong ba tháng. Tôi không nói rằng nó phải kéo dài 20 năm với một người phụ nữ hoặc một người đàn ông. Nó có thể kéo dài ba tháng, nhưng nó làm giàu cho bạn, làm cho bạn trở nên nhân tính hơn. Tôi đã đầu tư hơn một triệu bảng vào công ty này, Perfect Ted, và họ cũng là một nhà tài trợ cho podcast này. Tôi đã chuyển sang sử dụng Matcher như là nguồn năng lượng chính của mình và đó là nơi Perfect Ted xuất hiện. Họ có bột matcha, họ có đồ uống matcha, họ có các viên matcha, và tất cả những thứ này giúp tôi tập trung trong suốt một ngày ghi âm rất dài, bất kể điều gì đang diễn ra. Và đội ngũ của họ rất chú trọng đến chất lượng, đó là lý do tại sao họ nhập khẩu bột matcha cấp nghi lễ từ Nhật Bản. Vì vậy, khi mọi người nói với tôi rằng họ không thích vị của matcha, tôi đoán là họ chưa thử Perfect Ted. Không giống như matcha kém chất lượng có vị đắng, gắt, Perfect Ted thì mịn màng và tự nhiên ngọt ngào. Và không biết chừng, bạn có thể đã là một khách hàng của Perfect Ted nếu bạn lấy matcha ở những nơi như Blank Street hay Joe in the Juice. Nhưng giờ bạn có thể tự làm ở nhà. Vậy hãy thử nghiệm và xem liệu bạn có vẫn không thích matcha hay không. Đây là điều tôi sẽ làm. Tôi sẽ giảm giá 40% cho bột matcha của chúng tôi nếu bạn thử hôm nay. Hãy đến perfected.com và sử dụng mã DIARY40 khi thanh toán. Hoặc nếu bạn đang ở siêu thị, bạn có thể mua ở Tesco hoặc Holland & Barrett hoặc ở Hà Lan tại Albert Heijn. Và những ai ở Mỹ, bạn có thể mua trên Amazon. Một điều khác mà một vài nhà tâm lý học đã đề cập trong podcast của tôi trước đây liên quan đến chủ đề này là họ đã nói với tôi về một nghiên cứu với chuột, trong đó họ đã can thiệp vào phần não của chuột chịu trách nhiệm sản xuất dopamine. Và khi họ đặt thức ăn trước miệng của chuột, nếu chuột cách miệng chuột khoảng sáu inch, chuột sẽ chết đói vì họ đã ảnh hưởng đến dopamine của chuột. Vì vậy, nó không còn động lực nữa và họ nói về dopamine như một loại hóa chất động lực. Đó là thứ khiến bạn hành động. Vì vậy, nếu bạn đang làm hỏng các thụ thể dopamine của mình bằng cách làm những hoạt động có dopamine cao này. Ồ, đúng rồi. Tôi đang tự hỏi liệu chúng ta có đang nuôi dưỡng một nền văn hóa của những cá nhân ít động lực hơn hay không. Và vì lý do này, tôi đã tìm kiếm một số nghiên cứu xung quanh điều này và thực sự có nói rằng việc tiếp xúc liên tục với những hoạt động có dopamine cao có thể dẫn đến sự vô cảm với dopamine hoặc sự điều chỉnh không đúng với các thụ thể dopamine. Và điều này có thể dẫn đến sự giảm đáng kể về động lực của bạn. Có nhiều nghiên cứu ở đây chỉ ra điều này. Vì vậy, tôi đang tự hỏi khi tôi nhìn vào một số thống kê xung quanh những người không có mục đích sống và việc giảm số lượng bạn tình và trở nên thiếu sex, liệu có một điều gì đó liên quan ở đây rằng khi bạn làm cho dopamine dễ dàng qua khiêu dâm, chúng ta sẽ ít có khả năng đi tìm một người trong phòng ngủ của mình và hành động. Vâng, nhưng không chỉ có khiêu dâm. Có quá nhiều điều đó trên mạng xã hội ở nhiều cấp độ khác nhau. Vì vậy, bạn biết đấy, bạn phải hiểu điều gì có nghĩa là làm người đầu tiên. Và chúng ta là những sinh vật thể chất. Chúng ta không thể ở trong đầu mình suốt thời gian. Chúng ta suy nghĩ bằng cơ thể của mình, đúng không? Chúng ta suy nghĩ bằng các hóa chất đang hòa trộn trong cơ thể. Chúng ta rất thể chất và chúng ta là những sinh vật xã hội từ cốt lõi. Và cái làm cho chúng ta vượt trội là chúng ta kết nối. Tôi có thể nhìn bạn và có thể hiểu những gì bạn cảm thấy, những gì bạn đang nghĩ. Và chúng ta có thể có một cuộc thảo luận và ý tưởng của chúng ta có thể trao đổi và kết nối và đi đến những cấp độ hiểu biết cao hơn hoặc những cấp độ bất đồng thấp hơn. Nhưng đó là điều có nghĩa là làm người. Bạn không phải là một cái máy AI chết tiệt. Bạn không phải là một bot. Bạn không phải là một thuật toán. Bạn không phải là một mẩu dữ liệu mà Mark Zuckerberg có thể trộn lẫn.”
Hy vọng bản dịch này đáp ứng được yêu cầu của bạn!
Bạn là một con người với một cơ thể, với những vấn đề thể chất, với hormone, với những cảm xúc đang tràn đầy trong bạn. Và bạn phải trở thành một sinh vật thể chất, điều này có nghĩa là phải hành động trong thế giới, hành động, làm việc, xây dựng một doanh nghiệp, làm những việc bằng tay của bạn, bạn biết đấy, tập thể dục, gặp gỡ mọi người. Hãy sống trong cơ thể của bạn.
Và khi bạn xem porn, bạn đang trở nên thiếu thân thể. Bạn không có mặt trong cơ thể của mình. Có thể bạn đang tự thủ dâm, theo như tôi biết, có thể bạn đang làm như vậy, nhưng thực sự bạn không sống trong cơ thể mình theo một cách có ý nghĩa nào cả. Và vì vậy, hy vọng của tôi, nếu có bất kỳ hy vọng nào, là rằng hiện tại đã có những hạt giống của vấn đề này trong thế giới, nơi mà những người trẻ tuổi đang bắt đầu cảm thấy ghê tởm với điều này, bởi vì tinh thần con người vẫn rất mạnh mẽ.
Và vẫn còn đó, tôi không muốn như thế này. Nó không cảm thấy tự nhiên. Nó không cảm thấy đúng. Và vào một thời điểm nào đó, hy vọng của tôi là sau 20, 30 năm nữa, khi tôi có thể đã chết, sẽ có một phong trào, nơi mọi người sẽ rất chống lại điều này đến mức họ sẽ quay trở lại hướng ngược lại. Họ sẽ trở lại với những gì có nghĩa là trở thành một con người. Họ sẽ thắp lại niềm đam mê với quá khứ của chúng ta, với quá khứ nguyên thủy, với quá khứ ngoại giáo. Những điều tôi đang viết trong cuốn sách của mình ngay bây giờ. Tôi cũng đã thấy những điều tương tự. Đôi khi như trong New York Times, họ đã có một bài viết cách đây vài tuần về một nhóm người trẻ tuổi ở đại học ghét mạng xã hội và hoàn toàn từ chối nó, sẽ không cho bất kỳ ai vào nhóm của họ nếu họ từng nhìn vào điện thoại của mình và nói, “Ừ, ừ, đúng rồi, anh bạn.” Nếu bây giờ tôi đang ở đại học, tôi sẽ tham gia vào nhóm đó. Không phải vì tôi nghĩ mọi thứ đều xấu. Tôi có điện thoại của riêng mình, v.v. Nhưng nếu tôi còn trẻ, tôi cảm thấy đây là một thế giới tồi tệ. Tôi muốn trở lại với những gì có nghĩa là trở thành một con người. Tôi muốn khơi dậy một phong trào, một cuộc cách mạng quay trở lại điều đó. Tôi hy vọng điều đó sẽ xảy ra. Tôi hy vọng điều đó nằm trong số phận.
Có điều gì về bản chất con người mà chúng ta chỉ đơn giản không muốn thừa nhận? Đầu tiên, chúng ta không muốn thừa nhận nguồn gốc của mình. Cội rễ nguyên thủy của chúng ta, rằng chúng ta là động vật. Bạn biết đấy, rằng trước khi chúng ta phát minh ra ngôn ngữ, bạn biết đấy, chúng ta đã sống như bất kỳ động vật nào khác ngoài trời, phải không? Và tôi nhớ một ngày, tôi ở Sydney, Australia khoảng 10, 12 năm trước. Họ có một vườn thú tuyệt vời. Tôi ghét vườn thú vì tôi là một người yêu động vật và tôi nghĩ rằng vườn thú giống như nhà tù. Nhưng tôi muốn xem những con thú kỳ lạ ở đó. Và họ có một khu vực chimpanzee tuyệt vời, phải không? Nơi mà những con tinh tinh có thể tự do đi lại. Và tôi đã bị cuốn hút và ngồi đó khoảng hai giờ đồng hồ, vì nó giống như đang xem một văn phòng ở Manhattan hay gì đó. Ở đó có con đực alpha và tất cả những con đực khác thì cứ theo sau nó, như là CEO của một công ty.
Tôi nhìn xung quanh và nhận thấy tất cả những người đang cười khúc khích và họ rất xấu hổ. Họ không thể ngăn cản mình cười. Đó là phản ứng của họ vì điều đó khiến họ rất không thoải mái khi thấy con vật này. Nó rất giống với con người, nhưng nó vẫn là một động vật. Họ chỉ không thoải mái với điều đó và điều đó khiến tôi nhận ra rằng chúng ta rất, rất không thoải mái với khía cạnh đó của chính mình, phải không? Phần mà chúng ta không thể kiểm soát được nhiều, mà không hợp lý, không lý trí, không sạch sẽ. Nó không, bạn biết đấy, tất cả những điều văn minh này.
Vì vậy, chúng ta đang trong một tình trạng phủ nhận sâu sắc về nguồn gốc động vật của mình, nhưng chúng ta cũng đang phủ nhận bản chất của chính mình. Chúng ta muốn tưởng tượng chính mình như những sinh vật thánh thiện, đạo đức, lý trí, luôn suy nghĩ về những gì tốt cho người khác, bạn biết đấy, và đó chỉ là một câu chuyện cổ tích. Đó không phải là thế giới như nó đang diễn ra, bạn biết đấy, mà là thế giới giống như tôi đã mô tả trong “48 định luật của quyền lực”, nơi mà mọi người thao túng, nơi mà mọi người đang chơi trò chơi, không phải ai cũng vậy. Nhưng ai cũng có một mặt thao túng. Ai cũng có một mặt tối.
Thực ra, chúng ta là những sinh vật rất phi lý trí. Chúng ta không muốn thừa nhận điều đó. Chúng ta không muốn thừa nhận những phần của chính mình phản ánh loại bản chất động vật này, sự phi lý trí của chúng ta, sự hung hăng, sự ghen tị mà chúng ta cảm thấy đối với người khác. Luôn luôn là những người khác giống như vậy. Vì vậy, tôi đưa ra ví dụ về chủ nghĩa tự mãn và tôi cố gắng nhấn mạnh trong cuốn sách. Trong chủ nghĩa tự mãn, bạn biết đấy, tôi nhấn mạnh rằng mọi người đều tự mãn, đúng không? Khi bạn đọc một cuốn sách và thấy sinh nhật của bạn ở đó, chỉ là một sự kiện. Bạn như “Ôi, đó là sinh nhật của tôi vì bạn, con đường tử vi của bạn. Đó là tôi.” Tất cả chúng ta đều quan tâm đến chính mình. Tất cả chúng ta đều tự mãn, đúng không? Và khi ai đó đột nhiên nói về chúng ta, tai của chúng ta lập tức lắng nghe.
Tôi không có ý đạo đức hóa việc này. Chỉ là sự thật. Đó là tôi. Đó là tất cả mọi người. Chúng ta không muốn thừa nhận điều đó. Luôn luôn là ai đó khác. Luôn luôn là Donald Trump là một người tự mãn. Luôn luôn là Elon Musk là một người tự mãn. Ai cũng có khuynh hướng tự mãn. Đó là bản chất con người và chúng ta muốn phủ nhận điều đó.
Và liệu chúng ta có nên hướng tới việc không trở thành những người tự mãn? Hay chỉ cần chấp nhận những khuynh hướng tự mãn của mình và hướng tới điều đó? Bởi vì nhiều điều tôi đọc trong cuốn sách về quyền lực là cách mà chủ nghĩa tự mãn dường như có thể giúp bạn tiến lên ở một mức độ nào đó. Điều đó có thể tranh cãi. Nhưng tôi có ý nói, hãy nhìn vào một số người mà chúng ta đã nói đến đã đạt đến đỉnh cao của kim tự tháp chuyên nghiệp trong đời sống. Tổng thống và những người như vậy, họ có những đặc điểm tự mãn. Chắc chắn, chắc chắn. Và một số trong số họ là kiểu người mà tôi gọi là những người tự mãn sâu sắc, rất đáng lo ngại. Và một số khác là những người tự mãn lành mạnh. Vì vậy, nhiều nghệ sĩ là những gì tôi gọi là người tự mãn lành mạnh.
Vì vậy, nhiều nghệ sĩ của chúng ta chưa chắc đã là những người tốt nhất, đúng không? Họ thường không, bạn biết đấy, bạn có thể không muốn trở thành bạn của họ. Họ có thể không phải là người chung thủy nhất về mặt đối tác.
Nhưng họ đã biến tất cả năng lượng tự mãn đó thành công việc của mình và tạo ra những điều đẹp đẽ đóng góp cho nhân loại. Steve Jobs không phải là một người dễ mến, đúng không? Ông ấy rất hung dữ. Ông ấy rất quyết đoán. Và ông ấy là một người thích kiểm soát. Nhưng hãy nhìn xem ông ấy đã tạo ra những gì, được chứ? Đó là tự mãn lành mạnh.
Điều đầu tiên họ nói với bạn trong AA là gì? Tôi chưa bao giờ tham gia AA, nhưng tôi biết về nó. Đó là thừa nhận rằng bạn là một người nghiện rượu. Nếu bạn không thể thừa nhận rằng bạn là một người nghiện rượu, bạn sẽ chẳng bao giờ có thể ngừng là một người nghiện rượu. Bạn trước hết phải thừa nhận điều đó. Vậy nếu bạn muốn ngừng trở thành một người tự mãn, bạn phải quỳ xuống và thừa nhận rằng bạn là một người tự mãn. Bởi vì nếu bạn phủ nhận điều đó và nói rằng mọi người khác đều như vậy, nếu bạn không thể nhìn vào bản thân, làm sao bạn có thể thay đổi được điều đó?
Và ngay cả người thánh thiện nhất trên hành tinh này, như Mahatma Gandhi hay Martin Luther King, họ cũng có những xu hướng tự mãn mạnh mẽ. Không có thánh nhân nào trong thế giới này. Ai cũng có những xu hướng đó. Vậy nên hãy xuống khỏi ngựa cao của bạn, nhìn vào bản thân và nhận ra những đặc điểm tự mãn bên trong bạn.
Còn nếu tôi phải đối mặt với một người tự mãn thì sao? Thực ra thì ai cũng gặp phải. Trong thế giới ngày nay, bạn luôn phải đối mặt với một người tự mãn. Vậy tôi nên làm gì về điều đó? Tôi đã nghĩ về một số quy tắc trong cuốn sách của bạn, ví dụ như đừng vượt mặt bậc thầy. Nếu tôi đang phải đối mặt với một người tự mãn, liệu tôi có nên giấu đi điểm mạnh và điểm yếu của mình để chiều lòng họ và không làm họ nổi bật hơn không? Có, nhưng như một phần của quy tắc số một là, đây chính là điều tuyệt vời về việc làm người. Bạn có thể làm hai việc cùng một lúc. Bạn có thể chơi trò chơi một cách có ý thức, rằng tôi sẽ không vượt mặt người đó vì họ sẽ sa thải tôi vì tôi sẽ khiến họ cảm thấy không an toàn. Nhưng trong tâm trí của tôi, tôi đang nghĩ, người đó không hơn tôi. Họ không xứng đáng với vị trí của mình. Họ thực sự có phần bất tài và ngu ngốc. Và một ngày nào đó, bằng cách trung thành và học hỏi từ họ, tôi sẽ thăng tiến và tôi sẽ thông minh vì tôi phải làm vậy, tôi là một sinh vật xã hội. Và đến lúc đó, tôi có thể nói, hãy tránh xa tôi. Tôi không cần bạn nữa. Tôi tốt hơn bạn. Bạn có thể vượt mặt họ, nhưng hãy chơi trò chơi.
Nhưng điều tồi tệ nhất là nếu bạn nội tâm hóa nó và nói, tôi thực sự thấp kém. Tôi sẽ không vượt mặt vì tôi không phải là người tốt. Tôi không xứng đáng. Và khi đó, bạn đã nội tâm hóa cảm giác thấp kém này và nó sẽ ám ảnh bạn suốt đời. Vậy nên bạn có thể chơi cả hai phía của trò chơi cùng một lúc.
Bạn đã nói về việc hành động trong cuộc sống để tiến bộ. Theo bạn, chúng ta có phải là diễn viên không? Vâng, đây là lý do tôi bắt đầu hơi khó chịu vì ai cũng là diễn viên. Đúng không? Không ai thừa nhận điều đó cả. Khi bạn ba tuổi, bạn đã bắt đầu diễn rồi, đúng không? Bạn đang khóc vì bạn đang cố thu hút sự chú ý của cha mẹ. Bạn gây rối với anh chị em của mình vì bạn đang cố gắng lấy được điều gì đó mà bạn muốn. Bạn đang học cách thao túng. Trẻ em rất biết thao túng. Trẻ em là những diễn viên hoàn hảo. Chúng học được rằng chúng có thể có được điều chúng muốn bằng cách cư xử theo một cách nhất định. Nếu tôi là một thiên thần, mẹ sẽ cho tôi thứ này và thứ kia, mặc dù tôi biết tôi không phải thiên thần.
Chúng ta là những sinh vật xã hội và chúng ta có từ ngữ. Chúng ta có ngôn ngữ. Và với từ ngữ và ngôn ngữ, chúng ta có thể nói một điều và là một điều khác. Chúng ta có thể nói dối. Chúng ta có thể lừa dối. Chúng ta có thể nói với mọi người rằng, tôi rất thích kịch bản của bạn. Bạn thật tuyệt vời trong bộ phim. Huynh đệ, hôm nay bạn trông thật tuyệt. Chúng ta không có ý nghĩa gì trong những lời đó, nhưng chúng ta có thể làm vậy vì chúng ta có từ ngữ và có thể nói dối về điều đó. Tất cả chúng ta đều là diễn viên.
Nếu mọi người đều nói chính xác những gì họ cảm thấy về người khác, thì không ai có thể hòa hợp với nhau. Chúng ta sẽ đã tiêu diệt chính mình rồi. Bạn luôn nói với sếp những điều mà họ muốn nghe. Bạn luôn nói với bạn đời của mình. Bạn luôn cẩn trọng trong cách thể hiện cảm xúc của mình. Bạn là một diễn viên. Tôi không hiểu điều gì quá phức tạp về điều đó. Tôi không hiểu tại sao mọi người lại không thấy rằng họ đã sống như vậy mỗi ngày trong cuộc đời họ.
Và một trường hợp khác, bạn không bao giờ giống nhau với hai người khác nhau. Cách bạn ở trước mặt cha bạn, khi bạn ở trước mặt con bạn hoặc trước một đồng nghiệp, bạn là một người hoàn toàn khác. Những câu đùa của bạn khác nhau. Ngôn ngữ cơ thể của bạn cũng khác nhau. Bạn là một diễn viên. Được rồi. Một số người giỏi điều đó. Một số không giỏi, nhưng bạn là một diễn viên.
Chà, tôi nghĩ rằng gốc rễ của điều này là có điều gì đó xấu xí về việc thao túng, nói dối và diễn. Vậy nên không ai muốn tình nguyện thừa nhận rằng họ đang làm điều đó. Nhưng từ những gì tôi suy luận được từ những gì bạn nói là để tiến bộ trong cuộc sống, bạn sẽ cần phải nói dối một chút, thao túng và diễn. Vâng, bạn đang làm như vậy. Không phải bạn cần phải làm điều đó, mà bạn đang làm điều đó. Dù bạn có thể không thừa nhận điều đó, bạn vẫn đang làm vậy.
Bạn thấy đấy, vấn đề là, việc quay trở lại cảnh tại Vườn thú Sydney, nơi mọi người cảm thấy không thoải mái với những khía cạnh của tính cách và nhân cách của chính họ. Và tôi không muốn bạn cứ nghĩ rằng, Chúa ơi, thật tuyệt khi thao túng. Thật tuyệt khi lừa dối người khác và có được những gì tôi muốn mà không cần quan tâm đến họ. Không. Nhưng tốt hơn là thừa nhận rằng bạn có khả năng thao túng, rằng bạn thường làm điều đó một cách vô thức và thường theo cách thụ động-aggressive. Tốt hơn là thừa nhận điều đó. Và tốt hơn là có thể chơi trò chơi khi bạn cần, như luôn nói ít hơn mức cần thiết, sẽ giúp bạn tránh được nhiều đau đớn. Bạn không cần phải đi vòng quanh cả đời để thực hành những điều này. Tôi không nghĩ bạn muốn làm vậy.
Điều gì đã là quy tắc đó? Luôn nói ít hơn mức cần thiết. Quy tắc số bốn. Bạn có thể giải thích cho tôi về điều đó không? Khi nhìn vào những người quyền lực, người ít nói hơn luôn gây ấn tượng lớn hơn về quyền lực hơn những người nói quá nhiều, không thể kiểm soát được lời nói của mình.
Và ý tưởng ở đây là, nếu bạn không kiểm soát được miệng của mình, nếu bạn cứ nói mãi và mãi, thì điều đó sẽ tạo ra ấn tượng cho người khác rằng bạn không thể kiểm soát bất cứ điều gì khác. Bạn không có khả năng tự kiểm soát. Điều đó tạo ra một aura rất yếu. Và rõ ràng, càng nói nhiều, bạn càng có khả năng nói điều gì đó ngu ngốc và vô lý mà bạn sẽ phải hối tiếc. Vì vậy, những người quyền lực biết cách điều khiển một đối tượng. Họ ngồi đó. Họ để người khác nói và tranh luận. Và thỉnh thoảng, họ thốt lên một điều gì đó có lẽ hơi mơ hồ. Như kiểu, “Whoa, đó thật sự thú vị.” Robert đã nói điều đó. Điều đó có nghĩa là gì? Bạn trông thật quyền lực, đúng không? Bạn tạo ra một không khí bí ẩn. Bạn tạo ra một không khí kiểm soát. Và rất nhiều người gặp khó khăn với điều này vì họ nghĩ, “Ôi, tôi có thể cứ nói những gì tôi muốn và cứ nói tiếp thôi?” Thật ra, không, bạn không thể. Không trong thế giới xã hội, không trong thế giới công việc. Điều đó sẽ dẫn bạn vào rắc rối. Học cách kiểm soát những gì bạn nói và nhận ra rằng có những lúc mà việc nói ít đi thực sự mạnh mẽ hơn rất nhiều so với việc cứ huyên thuyên mãi. Qua những năm tháng làm việc trong lĩnh vực kinh doanh, tôi đã nghĩ ra ý tưởng này mà tôi đã chia sẻ với một vài người, gọi là điểm đóng góp của bạn. Giống như chúng ta có điểm tín dụng, nếu chúng ta phung phí tài chính, điểm tín dụng của chúng ta sẽ giảm. Tôi nghĩ điều tương tự cũng áp dụng cho những đóng góp mà chúng ta thực hiện trong các tình huống nhóm, nhưng nói chung là những đóng góp chúng ta thực hiện. Và tôi học được điều này theo thời gian vì trong một văn phòng của tôi nhiều năm trước tại một công ty khác, đã có một cá nhân mà trong các phòng họp, khi mọi người đang brainstorming, trước khi họ nghĩ ra điều họ sắp nói, họ đã xen vào và nói, “Có lẽ chúng ta có thể làm một cái gì đó như một cuộc pop-up, có thể chúng ta sẽ làm như thế nào đó,” họ đang suy nghĩ câu nói ra. Và điều tôi quan sát với tư cách là Giám đốc điều hành là ngay khi họ bắt đầu nói, hầu như mọi người đã lắc đầu và cố gắng cắt ngang họ, vì họ đã phát triển một điểm đóng góp, cho rằng khi người X đóng góp, điều đó luôn không có hình thức, không hiệu quả và tốn quá nhiều thời gian. Nhưng rồi có một người khác mà tôi nhớ từ văn phòng Manchester của mình, người mà hiếm khi nói. Và mỗi khi anh ấy nói, đó không phải là điều quan trọng. Vì vậy, ngay khi anh ấy bắt đầu nói, như thể cả phòng chuyển hướng về phía anh ấy. Như là đang nín thở. Vì vậy, có một nghệ thuật trong việc bảo vệ điểm đóng góp của bản thân. Vâng, tôi nhớ, tôi đã tham dự các cuộc họp với anh ấy. 50 cent. Vâng, và anh ấy hầu như không nói gì. Và mọi người thì hồi hộp. Trời ơi, anh ấy không nói. Anh ấy không quan tâm đến ý tưởng của tôi. Anh ấy chỉ ngồi đó với nụ cười hóm hỉnh trên mặt. Và sau đó khi anh ấy nói điều gì đó, ôi, có một luồng không khí. Ôi, anh ấy đang nói điều gì đó ngắn gọn và lặp lại. Nhưng anh ấy đã hoàn toàn kiểm soát cả phòng vì anh ấy chỉ ngồi đó như thể không hài lòng với những gì mọi người đang làm. Và điều đó khiến họ cạnh tranh để làm anh ấy hài lòng. Thú vị. Thật sự thú vị. Anh ấy là bậc thầy của 48 Quy luật quyền lực. Quy luật khác mà tôi đã nghĩ rất nhiều về, nếu quay trở lại với những Quy luật quyền lực, là để người khác làm việc nhưng hãy nhận công lao. Gương mặt của bạn khi tôi nói điều đó. Vâng, bạn biết đó, một số trong 48 Quy luật là sự mỉa mai. Và bạn biết đấy, mọi người cần phải có khả năng hiểu và đọc ra cái gì là mỉa mai. Như tôi đã có một chương trong đó, chơi với nhu cầu của mọi người để tin tưởng nhằm tạo ra một sự theo dõi như một giáo phái. Và tôi không thật sự nói rằng hãy ra ngoài và tạo một giáo phái. Tôi đang chứng minh cho bạn thấy tại sao bạn có thể đang ở trong một giáo phái ngay bây giờ vì đây là cách mà các giáo phái hoạt động. Được rồi. Vì vậy khi tôi làm việc ở Hollywood, tôi đã làm việc cho một đạo diễn phim. Và chúng tôi đã có một quy trình mà chúng tôi sẽ ngồi trong một phòng và thảo luận về câu chuyện, nói về các vấn đề kịch bản. Và tôi đã đưa ra tất cả những đoạn hội thoại và ý tưởng trong đó và anh ấy đã ghi lại. Và tôi không nói là nửa kịch bản, nhưng ít nhất một phần ba hoặc một phần tư là ý tưởng của tôi, đóng góp của tôi, đoạn hội thoại của tôi. Tôi chưa bao giờ nhận được một tín dụng nào cho bất kỳ điều gì trong số đó. Luôn luôn là tên của anh ấy trên đó. Mọi người nói, “Wow, thật là thú vị.” “Thật tuyệt.” “Tôi thích câu đó.” “Đó là câu của tôi.” Được rồi. Vì vậy, tôi đã học được đây là quy luật của rừng xanh. Khi bạn làm việc trong lĩnh vực giải trí, đặc biệt là trong truyền thông, mọi người lấy công việc của bạn và họ đặt tên của họ lên đó. Ví dụ như khi bạn đang xem một chương trình truyền hình với một bản tin hoặc phỏng vấn nào đó, những câu đùa của họ không phải của họ. Họ không viết những câu đùa đó. Họ có một nhóm người viết cho họ. Tất cả những thông tin tuyệt vời đó đều là của một nhóm nghiên cứu đang đưa ra, bạn không bao giờ nghe thấy tên của họ. Bạn không bao giờ biết họ là ai. Họ đã lấy công việc của họ và đặt tên của họ lên đó. Đó là quy luật của rừng xanh. Và quy luật của rừng xanh là không nên quá bực bội về điều đó. Đó là một phần của trò chơi. Bạn biết đấy, tôi đã rất bực bội khi điều đó xảy ra. Tôi không nói gì. Tôi không làm gì, nhưng tôi đã cảm thấy tức giận. Không ai nhận ra công việc của tôi, thật là thảm hại. Nếu tôi thông minh hơn, tôi đã nghĩ: “Đó là cách nó xảy ra, Robert. Chỉ cần bình tĩnh lại, vào một lúc nào đó, mọi người sẽ thấy kịch bản của bạn hoặc sách của bạn hoặc bất cứ thứ gì và bạn sẽ ổn thôi.” Nhưng chỉ là tôi đang cố gắng chỉ cho bạn thấy đây là cách thế giới hoạt động và đừng ngây thơ và đừng nghĩ rằng không phải như vậy. Và nếu bạn đã gây ồn ào về điều đó, bạn có thể vô tình đã làm lu mờ chủ nhân. Ôi, tôi đã bị sa thải. Thật thú vị vì có một khía cạnh trong điều này, nơi mà như việc cố gắng nhận công lao thực sự cũng có thể dẫn đến việc bạn bị sa thải. Bởi vì tôi sẽ không bao giờ quên, quay lại một công ty trước đó mà tôi đã bắt đầu và có một đội ngũ lớn khoảng 200 người tại Manchester.
Có một cậu bé trong độ tuổi đôi mươi luôn ủ rũ mỗi khi trong kênh công cộng của chúng tôi, có ai đó vô tình quên không nhắc đến tên cậu ấy trong danh sách ghi công khi ghi công được trao. Và điều này xảy ra khoảng một lần mỗi sáu tháng. Bạn chỉ như quên rằng cậu ấy đã đóng góp cho dự án. Điều này xảy ra ở tất cả các lĩnh vực kinh doanh. Đôi khi mọi người không cảm ơn bạn. Và tôi nhớ đã nghe rằng cậu ấy ở ngoài cầu thang phàn nàn. Đó là cách tốt nhất tôi có thể mô tả, chỉ là phàn nàn với những thành viên trẻ tuổi khác trong nhóm rằng cậu ấy không được đề cập trong thông điệp đó. Và điều đó đã phát triển thành một danh tiếng tồi tệ cho cậu ấy như một người luôn phàn nàn và luôn cố gắng lấy công. Bởi vì thật xấu xí khi bị coi là người cố gắng giành lấy công lao.
Vậy, nếu bạn đọc kỹ các quy định, nó thực sự liên quan đến cách mà những người quyền lực sử dụng điều này. Nếu bạn là người cấp dưới và bạn làm việc, bạn không muốn nhận công lao về mình vì điều đó sẽ khiến bạn gặp rắc rối, đúng không? Nhưng những người có quyền lực đã sử dụng lao động của người khác trong suốt nhiều thế kỷ và gán tên mình lên đó để tự làm mình trông quyền lực hơn và khiến họ có vẻ như họ có nguồn năng lượng vô tận.
Vì vậy, bạn phải áp dụng quy luật đó một cách thông minh. Nếu bạn là người cấp dưới và bạn đang làm một dự án, đó là dự án nhóm. Đừng đi ra ngoài và nhận công lao cho điều đó vì mọi người chỉ cười bạn và bạn sẽ khiến mình trở thành một kẻ ngốc nghếch tồi tệ. Vì vậy, mỗi quy luật đều có ngữ cảnh, bạn biết đấy, nhưng đó là cách mà những người quyền lực sử dụng quy luật đó. Và nếu bạn không nghĩ rằng đó là cách mà nó hoạt động, tôi xin lỗi, nhưng bạn sẽ phải trải qua rất nhiều đau khổ.
Tôi nghĩ có một điều quan trọng ở đây, điều này có thể được khám phá trong cuốn sách khác của bạn, “Các Quy Luật Của Bản Năng Con Người,” về việc làm chủ bản thân cảm xúc của bạn, vì không có điều gì trong số này sẽ trở nên khả thi nếu bạn không có khả năng kiểm soát cảm xúc của mình. Tôi sẽ không thể kiềm chế việc giành công lao. Tôi sẽ không thể không tỏa sáng hơn người thầy của mình nếu tôi không có nền tảng về việc kiểm soát cảm xúc. Điều đó có đúng không? Liệu việc kiểm soát cảm xúc thực sự là nơi mà mọi thứ bắt đầu không?
Đúng, đó là kiểm soát bản thân. Dĩ nhiên, bạn có thể đi quá xa đến mức không có cảm xúc và trở thành một người lạnh lùng. Bạn biết đấy, cảm xúc tích cực là quan trọng. Bạn sẽ không viết một cuốn sách. Bạn sẽ không bắt đầu một doanh nghiệp trừ khi bạn cảm thấy hào hứng, trừ khi bạn có năng lượng cảm xúc đó. Vậy tôi không nói về việc kiềm chế cảm xúc của bạn. Điều đó sẽ cực kỳ phản tác dụng và không mạnh mẽ, nhưng có những cảm xúc sẽ khiến bạn gặp rắc rối, đặc biệt là khi là một động vật xã hội.
Vì vậy, không phải là bạn kiềm chế cảm xúc của mình. Bạn học cách kênh và kiểm soát chúng và bạn học rằng một số hành vi nhất định sẽ được coi là không mạnh mẽ, là cuồng loạn, là một người không thể hoàn thành công việc, là không hiệu quả và không có năng lực. Vì vậy, như một diễn viên, bạn học cách trình bày đúng bề ngoài, cách mặt đúng, và điều đó đòi hỏi một mức độ kiểm soát cảm xúc. Vâng, chắc chắn rồi. Điều đó rất quan trọng. Và không dễ dàng chút nào vì khi bạn trẻ, đặc biệt là bạn rất nhạy cảm, và bạn sẽ học điều này theo cách khó khăn, đó là cách mà tôi đã học. Tôi đang cố gắng dạy bạn một số bài học. Có thể bạn sẽ không mắc nhiều sai lầm, nhưng điều đó là một việc khó khăn. Bạn học và bạn học nó từ những sai lầm bạn mắc phải, từ việc nói điều ngu ngốc khiến bạn mất việc, từ việc tỏa sáng hơn người thầy mà khiến bạn mất việc. Bạn học được từ những sai lầm mà bạn đã phạm phải.
Có thực hành nào mà bạn biết có thể giúp tôi nâng cao khả năng tự nhận thức của mình không? Bởi vì, bạn biết đấy, chúng ta đều trải qua những trải nghiệm trong cuộc sống, nhưng có vẻ như một số người đang học hỏi từ những trải nghiệm đó và trở nên khôn ngoan hơn và hiệu quả hơn. Rồi những người khác lại lặp đi lặp lại chu kỳ đó mãi mãi. Tôi nghĩ tôi hỏi điều này đặc biệt vì bạn là một nhà văn, vì vậy bạn dành thời gian suy nghĩ rất nhiều, suy nghĩ về những gì đã xảy ra với bạn, công việc của bạn, trải nghiệm của bạn, cảm xúc của bạn. Nếu bạn mắc một sai lầm ngu ngốc, có hai cách để tiếp cận. Và con đường chung là: “Đồ khốn, họ đã làm tôi hại.” Đó là lỗi của họ, bạn biết đấy, đúng không? Hoặc là, “Tôi đã mắc sai lầm đó, nhưng bạn biết đấy, nếu các điều kiện tốt hơn, nếu tôi có nhiều tiền hơn, nếu người này hỗ trợ tôi, mọi thứ sẽ diễn ra tốt đẹp.” Đó là những gì mà chúng ta tự nhiên làm. Và đó là kiểu người không bao giờ học hỏi từ cuộc sống.
Vì vậy, bản năng đầu tiên của bạn luôn phải là, và không phải là bản năng đầu tiên, tôi sửa lại mình, bản năng thứ hai, bởi vì bản năng đầu tiên của bạn luôn luôn như vậy. Có một cuốn sách tuyệt vời, tôi không nhớ tác giả là ai. “Sai lầm đã xảy ra, nhưng không phải bởi tôi.” Tôi rất khuyên cuốn sách đó, nó được xuất bản cách đây khoảng 10 năm. Tôi nghĩ là Elliot Aronson. Ôi, đúng rồi, tôi nhớ ra. Cuốn sách rất hay. Dù sao, bản năng đầu tiên của bạn luôn sẽ là, đó là một sai lầm, nhưng không phải của tôi. Tôi không có lỗi, được chứ? Mọi người đều làm vậy, tôi cũng làm vậy. Bản năng thứ hai của bạn là bước lùi lại và nói, “Chờ đã, điều đó không đúng.” Tôi đang tự lừa dối mình. Thực ra, tôi đã đóng một vai trò trong điều đó và những gì đã xảy ra. Và vai trò mà tôi đã đóng là gì? Tôi có thể đã làm gì khác đi? Có thể là rất tinh tế. Có thể là điều gì đó trong ngôn ngữ cơ thể của tôi khiến mọi người không thích tôi. Hoặc có thể là điều gì đó tôi đã nói hoặc tôi đã làm có thể đã thay đổi hoàn cảnh. Tôi đã làm gì? Rồi bạn có thể học hỏi từ trải nghiệm đó. Và nếu chỉ 10% trong số đó là trách nhiệm của bạn, ít nhất hãy coi là 30% để bạn có thể học hỏi từ đó. Và phóng đại vai trò và sai lầm của bạn vì như vậy bạn có thể học hỏi. Bạn có thể hiểu rằng bạn có thể sửa chữa những sai lầm này, đúng không? Vì vậy, lúc đầu bạn có thể luôn đổ lỗi cho người khác, sau đó bạn sẽ bước lùi lại và bạn có thể thực hiện một điệu nhảy nhỏ này, bạn sẽ nói, không. Tôi nghĩ tôi chắc chắn đã đóng một phần trong những gì đã sai ở đây.
Đôi khi mọi thứ xảy ra không như mong đợi và chúng ta lập tức nhảy vào đổ lỗi. Khi đã đổ lỗi, chúng ta thường nhảy vào trả thù. Chúng ta muốn trả thù. Chúng ta muốn khắc phục những điều sai trái đã xảy ra với mình. Chúng ta muốn sửa chữa sự bất công. Và bạn nói về điều này như là một phần của bản chất con người, nhưng cũng đưa ra một số lời khuyên. Tôi nghĩ điều này có trong cuốn sách về luật quyền lực, tôi nghĩ là luật số 36. Khi chúng ta cảm thấy mình bị tổn thương, Robert, khi chúng ta cảm thấy có sự bất công, thì hành động tốt nhất là gì? Điều đó phụ thuộc vào điều sai trái và sự bất công. Hãy để tôi đưa ra một ví dụ. Có một người ở nơi làm việc nói, tôi nghe họ nói điều gì đó với sếp của tôi và điều đó đã làm mất cơ hội thăng tiến của tôi, họ đang nói xấu tôi sau lưng và điều đó làm tôi khó chịu. Vậy có nhiều hướng đi mà bạn có thể chọn. Tất cả đều phụ thuộc vào hoàn cảnh. Nếu bạn muốn trở thành một chiến lược gia trong cuộc sống, điều mà tôi khuyên bạn nên làm, bạn phải nhìn vào các thông số cụ thể và không chỉ nghĩ rằng có một câu trả lời duy nhất. Có nhiều khả năng ở đây.
Thứ nhất, có thể bạn đang ở trong một công việc tệ hại với những mảng chính trị văn phòng tồi tệ. Tôi có một điều mà tôi đã nói trong một trong những bài thuyết trình gần đây của mình rằng bạn có thể đánh giá văn hóa của một nhóm theo thang điểm từ không đến một trăm. Một trăm là nhóm thực tại mà người ta chỉ quan tâm đến việc hoàn thành công việc và mọi thứ đều dựa trên kết quả. Không là nơi mọi thứ đều mang tính chính trị và cá nhân, và mọi thứ đều liên quan đến ai biết ai và cách bạn nịnh nọt sếp. Được rồi. Nếu bạn ở một công ty đang ở mức 20%, thì hãy rời khỏi đó ngay. Bạn có một đồng nghiệp như vậy, nhưng có thể có những đồng nghiệp khác cũng như vậy và người đó có thể luôn gây rắc rối. Bạn có cần ở lại công việc này không? Đây là điều bạn phải tự hỏi trước tiên. Và nếu bạn cần công việc này, và chỉ có một người đó, thì bạn phải trải qua một vài bước. Thứ nhất, liệu có đáng để nhận một cách cá nhân không? Nếu tôi không chọn con đường cao cả, vì tôi ghét cụm từ đó, nhưng nếu tôi nói rằng thực sự không đáng để tôi khó chịu thì sao? Tốt hơn cho tôi trong dài hạn là chỉ hành động như, bạn biết đấy, điều đó chưa từng xảy ra và cuối cùng tôi sẽ nhận được thăng tiến theo cách khác, và chứng tỏ bản thân mình thành công là sự trả thù tốt nhất, bạn biết không, và làm thế nào tôi có thể đến đó? Hơi bỏ qua người đó và những gì họ làm và chỉ tập trung vào những gì bạn có thể làm để đạt được thăng tiến mà bạn xứng đáng.
Khả năng thứ ba là khiến người khác phải trả giá, điều mà tôi luôn cho rằng bạn có thể phải xem xét thực hiện, đúng không? Điều này cũng giống như chơi trò chơi lại với họ. Khi bạn đối phó với những người không có đạo đức, như loại Putin, những người sẵn sàng làm bất cứ điều gì để giành quyền lực và bạn không, thì đó là chiến tranh không đối xứng. Họ có nhiều lựa chọn hơn bạn, được không? Người đã gây ra điều đó cho bạn, họ sẽ làm bất cứ điều gì vì quyền lực và điều đó đưa bạn vào một tình thế bất lợi liên tục. Bạn sẽ làm gì? Bạn phải làm những gì họ gọi là chiến lược răn đe trong chiến tranh. Bạn phải cho người này biết rằng bạn không phải là người mà họ có thể đùa giỡn, rằng bạn sẽ làm gì đó để gây hại cho họ, nhưng điều đó là có kiểm soát và chỉ một lần. Bạn sẽ làm hại danh tiếng của họ. Bạn sẽ lan truyền một tin đồn xấu về họ, nhưng không cần phải cảm thấy mình hạ thấp giá trị bản thân. Chỉ cần tôi làm điều này một lần để cho họ thấy rằng từ bây giờ, họ tốt hơn là đừng đụng đến tôi vì chết tiệt, tôi có một khẩu súng trong túi sau và tôi có thể sử dụng nó. Bạn không thể chỉ nằm im, đổ mồ hôi, vì họ sẽ còn làm điều đó với bạn nhiều lần nữa. Vì vậy, bạn có ba lựa chọn và bạn phải chọn lựa chọn nào là tốt nhất. Nếu bạn ghét công việc của mình và bạn không thể thoát khỏi người này, hãy từ bỏ. Nếu bạn không cảm thấy thoải mái khi đi con đường thấp hèn và nếu bạn nghĩ rằng chiến lược tốt hơn cho bạn và linh hồn của bạn và sự an toàn của bạn là chỉ tập trung vào công việc của bạn và trả thù theo cách đó, có lẽ đó là giải pháp tốt nhất. Nhưng đôi khi bạn cần phải có một cú tạt ngang để nói, nhìn này, bạn không thể tấn công tôi vì nếu bạn làm, sẽ có các hậu quả phải trả. Bởi vì những loại người này, họ thường săn mồi những người có vẻ yếu nhất, đúng không? Kẻ săn mồi thích con mồi.
Đúng vậy, nhưng nếu bạn chọn lựa chọn số hai và bạn cho thấy rằng họ không thực sự tác động đến bạn và bạn hành động như thể điều đó không quan trọng, nhưng bạn vẫn làm việc chăm chỉ và vẫn làm công việc của mình, họ có thể sẽ tự hỏi, hmm, điều đó thật ấn tượng. Điều đó thật thú vị. Người này có sự tự kiểm soát và có thể họ sẽ bắt đầu sợ bạn theo nghĩa đó, qua sự điềm tĩnh mà bạn thể hiện cho họ thấy. Vì thế, mọi thứ phụ thuộc vào bạn là ai, bản chất của bạn và bản chất của nhân vật Machiavellian mà bạn đang phải đối mặt, bạn biết đấy, nhưng hãy sống trong khoảnh khắc và trong hoàn cảnh và chơi cho trò chơi dài hạn. Đôi khi, trò chơi dài hạn có nghĩa là cho thấy rằng bạn có thể có hành động, vì vậy họ sẽ để bạn yên trong vài năm tới. Khi chúng ta nhìn rộng ra về những gì đang diễn ra trên thế giới, rất nhiều thứ đã thay đổi, rất nhiều thứ đã thay đổi. Một trong những điều đã thay đổi là xã hội của chúng ta, tôi nghĩ tôi đã nghe bạn nói, là kém đoàn kết hơn bởi một số huyền thoại lớn về tôn giáo, và bạn biết đấy, tôi đã nghe bạn nói về dân chủ và những điều tương tự. Và kết quả là, mọi người không còn tin vào cùng một ý tưởng nữa vì mọi hình thức quyền lực giờ đây đều bị nghi vấn. Và bạn là một người nghiên cứu lịch sử. Bạn là người hiểu những chu kỳ của lịch sử. Chúng ta đang ở trong chu kỳ lịch sử nào vào thời điểm này? Và làm thế nào người ta có thể điều chỉnh nó? Chà, bạn phải nhìn vào bức tranh lớn, đặc biệt nếu bạn là người như tôi, người nghiên cứu lịch sử nhiều.
Vậy có những khoảnh khắc trong lịch sử khi các chu kỳ hỗn loạn xảy ra, và điều này có thể được gây ra trong quá khứ bởi một cuộc dịch bệnh, bởi một cuộc chiến tranh khủng khiếp nào đó, như cuộc Chiến tranh Trăm Năm ở châu Âu, nơi mọi người cảm thấy mình thật sự bất lực và không thể làm gì, và có một cuộc khủng hoảng ý nghĩa trong thế giới. Tôi có thể chỉ ra những khoảnh khắc cụ thể trong thế giới cổ đại, ở châu Á, ở châu Âu, nhưng điều này cứ diễn ra mãi. Đó là một chu kỳ diễn ra liên tục.
Khi mọi người cảm thấy bất lực và không thể làm gì, và có rất nhiều hỗn loạn xung quanh họ, thì họ có xu hướng bị thu hút bởi những nhân vật độc tài, bởi những giải pháp dễ dàng. Họ trở nên thiếu lý trí hơn. Họ có khả năng cao hơn để rơi vào các cult và các hệ thống niềm tin mang lại những giải pháp đơn giản và những câu trả lời ngắn gọn, như kiểu “làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại”, bạn hiểu chứ? Wow, nghe có vẻ đơn giản. Dễ làm. Đúng không? Chúng ta sẽ bỏ phiếu cho điều đó, đúng không?
Vì vậy, trong những khoảnh khắc hỗn loạn và bất lực, mọi người sẽ tìm kiếm điều gì đó để neo giữ họ lại, điều gì đó mang lại cho họ cảm giác ý nghĩa, đúng không? Nhưng đó thường là điều gì đó rất, rất nguy hiểm. Tôi nghĩ chúng ta đang ở vào một khoảnh khắc như vậy ngay bây giờ, trên toàn thế giới. Không chỉ ở Hoa Kỳ. Tin hay không thì cũng vậy, những điều có thể xảy ra bên dưới bề mặt và rất tinh tế. Như biến đổi khí hậu. Có rất nhiều người không tin vào biến đổi khí hậu, nhưng nó ảnh hưởng đến mọi người. Nó khiến mọi người trở nên hơi thần kinh. Cảm giác rằng chúng ta không thể kiểm soát khí hậu của mình, đúng không? Rằng những thảm họa này sẽ tiếp tục xảy ra và xảy ra. Đó là một cảm giác bất lực lớn. Nền kinh tế toàn cầu, nơi mà giờ đây doanh nghiệp của bạn nằm trong tay của những điều đang diễn ra ở Indonesia, Nhật Bản hoặc Trung Quốc, tạo ra một cảm giác bất lực và thiếu kiểm soát to lớn. Và những nhân vật chính trị của bạn dường như không phản ứng với bạn theo bất kỳ cách nào. Hành động của họ, lời nói của họ không dẫn đến những kết quả mà bạn mong muốn.
Vì vậy, bạn dễ có chiều hướng theo những gì mà những kẻ mị dân nói, những người mang đến cho bạn những giải pháp dễ dàng. Được rồi, nếu bạn đang sống trong một thời điểm như vậy và bây giờ nguy hiểm hơn so với trước đây do truyền thông xã hội, do meme và do các hiệu ứng viral đang quét qua nhân loại, đúng không? Họ không có điều đó trong thời kỳ dịch bệnh hạch, trong cuộc Chiến tranh Trăm Năm, trong Cách mạng Pháp và Cách mạng Công nghiệp, đó là một giai đoạn khác của sự thay đổi kịch tính đáng kinh ngạc ở châu Âu vào đầu thế kỷ 19, đúng không? Vậy nên họ không có điều đó, điều này làm cho mọi thứ trở nên nguy hiểm hơn. Vì vậy, có một cái nhìn dài hơn có nghĩa là, bạn biết đấy, đây là một khoảnh khắc, một khoảnh khắc hỗn loạn và tôi sẽ kiểm soát những gì tôi nghĩ và những gì tôi tin. Tôi sẽ có một mức độ nghi ngờ đối với những gì mọi người đang nói với tôi. Tôi sẽ không trở nên quá cảm xúc khi mọi người bắt đầu nói, đây là điều xấu. Đây là những gì sai với thế giới.
Và hãy rất, rất cảnh giác với những người có những giải pháp đơn giản, những người nói, nếu chúng ta chỉ làm việc này, mọi thứ sẽ thật tuyệt vời. Nếu chúng ta chỉ tăng thuế suất, nếu chúng ta chỉ loại bỏ tất cả những người nhập cư, nước Mỹ sẽ thật tuyệt vời. Đây là những câu chuyện cổ tích đang được bán cho bạn. Tôi không cố gắng trở nên chính trị bởi vì phía bên kia cũng bán những câu chuyện cổ tích riêng của họ. Tin tôi đi, tôi hiểu điều đó.
Tôi có thể hỏi bạn một câu hỏi về cuốn sách này, có liên quan đến những gì bạn vừa nói, “48 Luật của Quyền lực”? Đối tượng nào gửi email cho bạn nhiều nhất về cuốn sách? Những người trẻ tuổi. Những người trẻ tuổi đã bỏ phiếu cho Trump. Tôi biết. Bạn là người mà tôi cảm nhận thấy và từ những gì tôi hiểu từ nghiên cứu của tôi không phải là một fan hâm mộ lớn của Trump. Vậy bạn sẽ nói gì với những người đó về lý do bạn có quan điểm đó và những hiểu lầm của họ có thể là gì?
Điều tôi muốn nói là bạn muốn có khả năng tư duy cho chính mình, được không? Vậy hãy giả sử bạn nghĩ Trump là câu trả lời, anh ấy sẽ giải quyết tất cả vấn đề của chúng ta. Thì bạn có thể có khả năng lùi lại và nghĩ rằng, có thể một số điều anh ấy đang làm mà tôi không đồng ý là không đúng. Bạn biết đấy, hãy có sự phân biệt, hãy tự nhìn nhận bản thân, có khả năng phê phán phía của mình. Vì vậy, tôi ở bên trái, phía dân chủ tự do. Họ hoàn toàn ngu ngốc. Họ là những tên ngốc. Họ hoàn toàn không có năng lực và tôi không ngại nói điều đó. Họ mắc những sai lầm nghiêm trọng. Họ đã làm hỏng cuộc bầu cử này. Họ ngu ngốc và thật đau lòng khi phải nói điều đó vì đó là bên mà tôi ủng hộ. Nhưng tôi không tin vào mọi thứ mà họ quảng bá. Có những điều tôi không đồng ý với họ. Một số chính sách “woke” của họ tôi thấy thật vô lý, được không?
Vì vậy, hãy có khả năng lùi lại và nói rằng, tôi không đồng ý với mọi điều mà anh ấy nói. Hãy có chút kiêu hãnh. Hãy có chút tự trọng. Nói rằng tôi có thể tư duy cho chính mình và đừng quá cảm xúc, đúng không? Vậy nên bạn nghĩ việc thể hiện nam tính và làm một người đàn ông chỉ là nói, ôi Robert, F bạn, bạn là một kẻ ngốc. Bạn quá blah, blah, blah, blah, bạn biết đấy, đưa ra những bình luận trên YouTube vì tôi nhận được nhiều như vậy. Bạn biết đấy, F bạn, bạn có thể điền vào chỗ trống, đúng không? Điều đó không phải là nam tính. Điều đó không phải là mạnh mẽ hay cứng rắn. Điều đó là ngốc nghếch vì bạn không thể tư duy cho chính mình, đúng không? Cảm xúc không phải là nam tính. Nam tính là tự kiểm soát. Tôi sợ rằng nam tính là có khả năng lùi lại và nói, đây không hẳn là điều đúng đắn để làm. Tôi phải suy nghĩ về điều đó. Tôi phải làm điều gì đó có tính xây dựng hơn. Tích cực hơn. Đôi khi tôi phải tự phê bình bản thân. Những người yếu đuối không thể tự phê bình bản thân. Vì vậy, nếu bạn đang lắng nghe tôi, ít nhất hãy sẵn sàng để nói rằng có thể một số ý tưởng của tôi là sai. Ý tưởng của tôi và ý tưởng của bạn, đúng không? Điều đó với tôi là sức mạnh. Điều đó với tôi là một đức tính nam tính. Có khả năng phê phán phía của mình và không trở nên quá cảm xúc và quá nóng nảy và để lại những bình luận khó chịu trên YouTube, như tôi chắc chắn rằng tôi sẽ nhận được ngay bây giờ. Bạn đã khiến tôi suy nghĩ về điều gì đó mà tôi đã đọc cách đây không lâu.
Tôi nghĩ rằng đó là trên X và đó là một nghiên cứu cho thấy rằng khi bạn có nhiều testosterone hơn, một lần nữa, điều mà chúng ta có thể sử dụng như một dấu hiệu cho sự nam tính, trong các nghiên cứu, bạn có khả năng suy nghĩ độc lập hơn. Họ đã có hai nhóm người và cho một nhóm người testosterone. Tôi nghĩ đó là một nhóm đàn ông đã nhận testosterone. Cả hai nhóm đều phải thực hiện một bài kiểm tra. Và những người có mức testosterone cao hơn đã được cung cấp testosterone nhân tạo. Họ ít có khả năng chấp nhận áp lực xã hội bên ngoài hơn, điều mà tôi nghĩ là một chỉ số cho những gì bạn đang nói, đó là nam tính thực sự có thể là có sức mạnh với những niềm tin của chính bạn và có khả năng phớt lờ áp lực xã hội để phù hợp. Bạn đã nói về sự “đánh thức” ở phía cánh tả và cách họ đã làm hỏng điều đó. Tôi coi bản thân mình là, tôi có thể nói là không thiên về chính trị, nhưng thực tế hơn là, nghe có vẻ lạ khi nói, tôi có thể thấy giá trị của những điều ở cả hai bên. Vì vậy, tôi thực sự gặp khó khăn trong việc xác định bản thân với một bên. Tôi nghĩ, được rồi, điều đó tốt cho nền kinh tế. Điều đó tốt cho các tầng lớp xã hội khác nhau và những thứ như vậy. Và vì vậy, tôi cũng có một phản ứng tiêu cực rất mạnh đối với sự lựa chọn nhị phân mà bạn đang bị buộc phải làm. Đúng rồi. Tôi chỉ… bạn biết đấy, tôi luôn tránh xa điều đó trong khía cạnh đó. Nhưng về vấn đề “đánh thức” này và cách mà cánh tả đã làm hỏng nó, họ đã sai ở chỗ nào? Vậy Trump đã đúng ở chỗ nào, tôi đoán. Chà, tôi không biết, quá đau đớn để tôi có thể nói Trump đúng ở chỗ nào. Chà, bạn phải có thể làm được điều đó. Tôi biết, ông ấy… tôi sẽ nói với bạn điều ông ấy đúng và điều ông ấy thực sự xuất sắc, đó là giao tiếp và truyền thông. Vì vậy, các đảng viên Dân chủ hoàn toàn kém về điều đó, đúng không? Họ không thể tạo ra một thông điệp để cứu mạng nếu như, bạn biết đấy, nếu mọi thứ phụ thuộc vào nó, họ thực sự tồi tệ về điều đó. Họ không biết cách giao tiếp. Họ không biết cách tạo ra một thông điệp đơn giản. Bây giờ, tôi đã nói những thông điệp đơn giản có thể gây hiểu lầm, nhưng trong chính trị, bạn cần có điều gì đó như vậy. Bạn phải đứng về một tầm nhìn cho điều gì đó rõ ràng và bạn phải mạnh mẽ và bạn phải sẵn lòng chiến đấu vì điều đó. Vì vậy, tôi có ý kiến của một số người trong Đảng Dân chủ và tôi nói, điều bạn sai và điều Trump đúng là cho công chúng thấy rằng bạn là những chiến binh, rằng bạn mạnh mẽ, rằng bạn tin vào điều gì đó và rằng bạn sẵn sàng làm phiền người khác, các nhóm khác, vì bạn tin vào những điều nhất định. Một phần lớn công chúng ông ấy không quan tâm. Ông ấy quan tâm đến căn cứ của mình. Ông ấy không quan tâm nếu như mình bị ghét. Được rồi, các đảng viên Dân chủ, đừng quan tâm nếu bạn làm phiền nhóm lợi ích đặc biệt này hay nhóm lợi ích đặc biệt kia. Những người đơn giản thì phải ghét bạn. Bị ghét là điều tốt. Hãy đứng lên cho một điều gì đó và sẵn sàng chiến đấu. Bạn đã hiểu sai hoàn toàn. Ông ấy đã đúng về điều đó. Vì vậy, tôi có thể thừa nhận điều đó và ông ấy giỏi hơn nhiều trong việc giao tiếp và truyền thông. Được rồi, khi nói đến chính sách, có một khoảng cách tương đối lớn giữa chúng ta về những gì tôi nghĩ là tốt và xấu. Nhưng ý tôi là, sự “đánh thức” thì, đó là một hệ tư tưởng không thực sự liên quan đến cuộc sống hàng ngày, đến những gì đang diễn ra xung quanh chúng ta, đúng không? Nó giống như một xét nghiệm thuần khiết, đó là những điều nhất định mà chúng ta nắm giữ và bạn cũng nên tin vào chúng, nếu không bạn sẽ ở phía sai và nếu bạn tin vào chúng, bạn sẽ ở phía tốt. Nó là sự phân cực. Đó là cách nhìn thế giới theo cách nhị phân đen trắng. Và đó không phải là thực tế. Đó không phải là cách mọi thứ diễn ra. Mọi thứ không đơn giản chỉ là đen và trắng. Mọi thứ có một vùng xám. Đúng, có những điều là ác, giết người là ác, bất công xã hội. Chúng ta có thể đồng ý với một số bất công xã hội nhất định. Nhưng không phải giống như một bài kiểm tra thuần khiết rằng nếu bạn không tin vào điều này, bạn là một người xấu, ác, bạn biết không? Về vấn đề Israel-Palestine, chẳng hạn, bây giờ tôi tình cờ là người Do Thái, đúng không? Và tôi chưa bao giờ là người theo chủ nghĩa sionist trong suốt cuộc đời mình. Tôi rất hạnh phúc khi là người Do Thái. Tôi đã được tổ chức lễ bar mitzvah và tôi không có gì chống lại điều đó. Và tôi tự hào. Tôi không phải là một người thực hành tôn giáo trong đạo Do Thái. Tôi hiểu rằng tôi đã mất một phần lớn tổ tiên của mình trong cuộc thảm sát Holocaust. Nó đã được hình thành sâu sắc trong tuổi thơ của tôi. Một điều rất chấn động mà thậm chí cha mẹ tôi cũng vẫn đang hồi phục từ đó. Vì vậy, khi nói đến vấn đề Israel-Palestine, tôi rất phân vân vì tôi đã gặp những người Palestine có ảnh hưởng rất kinh khủng đến tôi khi họ mô tả sự kinh hoàng của những gì đã xảy ra với họ và cách họ mất đất và xứ Palestine xinh đẹp như thế nào và thật đau lòng khi mất nhà của họ. Nhưng cùng lúc, người Do Thái hoàn toàn không có nhà từ cuộc thảm sát Holocaust và họ đã xuất phát từ vùng đất này. Tôi có thể thấy cả hai bên và điều đó rất đau đớn. Và nếu tôi phải xây dựng một giải pháp, trước tiên, tôi nghĩ Netanyahu là một người kinh khủng. Nhưng có thể có một giải pháp trung dung mà có thể có hai nhà nước. Nhưng những người “đánh thức”, ôi, Chúa ơi, quên đi, bạn ơi. Bạn thật sự ủng hộ nạn diệt chủng. Ra khỏi đây. Đó không phải là cuộc sống. Đó không phải là thực tế. Đó không phải là cách thế giới hoạt động. Đó không phải là cách mọi thứ diễn ra trong thế giới này. Bạn không đang đối diện với thế giới thật. Bạn chỉ đang cố hành động như bạn là người thuần khiết về mặt đạo đức. Bạn không thực sự sẵn lòng hy sinh để xắn tay áo lên và đưa ra các giải pháp thực tế. Bạn chỉ muốn hét lên và quát tháo và hành động và trông như bạn là người có đạo đức nhất trên hành tinh. Nhưng có phải đây không phải là một trong những quy luật của bản chất con người là hòa nhập vào bộ lạc của chúng ta? Và bởi vì tôi nghĩ rằng việc nằm ở giữa chính trị hoặc bất cứ đâu tôi đang ở, bạn bị tấn công từ cả hai bên vì đôi khi bạn sẽ có một cuộc trò chuyện với người này và họ sẽ nói, ôi trời, bạn là người cánh hữu. Họ sẽ có một cuộc trò chuyện với người này và họ sẽ nói, ôi trời, bạn là người cánh tả. Vì vậy, bạn chỉ… bạn không bao giờ phù hợp. Thực ra, bản năng của tôi bị cám dỗ.
Bản năng của tôi, giống như bản năng nguyên thủy của tôi, giống như là, hãy chọn một bên đi, Steve. Và ít nhất thì bạn sẽ có một nhóm người bảo vệ bạn. Bạn cũng nói về điều đó, rằng việc có một nhóm người xung quanh và không bị cô lập sẽ mang lại sự bảo vệ. Thật cám dỗ. Thật cám dỗ, nhưng bạn sẽ đánh mất linh hồn của mình. Bạn sẽ đánh mất nhân phẩm của mình trong quá trình này. Vì vậy, việc là một phần của một nhóm là điều bình thường. Tôi nhớ hồi tôi còn trẻ vào năm 1983. Tôi chắc chắn đã đứng về phía bên trái. Tôi không phủ nhận điều đó. Tôi đã đến Nicaragua để đưa tin như một nhà báo về cuộc chiến giữa Contras và Sandinistas. Tôi nghiêng nhiều về phía Sandinista và sau này khi mọi chuyện diễn ra, những Sandinistas thực sự là xấu xa. Ý tôi là, những gì họ đã làm đối với Nicaragua thực sự là xấu. Nhưng vào thời điểm đó, tôi nghĩ rằng họ thực sự tuyệt vời. Tôi nhớ một ngày, có một quảng trường lớn mà họ có và tôi đang ở Managua. Managua vừa trải qua một trận động đất khủng khiếp. Nửa thành phố vẫn nằm trong đổ nát, nhưng có một quảng trường khổng lồ đầy người vì Đức Giáo hoàng đã đến đó. Và, bạn biết đấy, đó là một điều lớn lao vì các Sandinistas đã bị coi là chống lại Chúa hay gì đó, điều này không đúng. Dù sao, tôi đã ở đó với hàng trăm nghìn người và cảm giác đứng trong một nhóm mà mọi người đều ở một bên thật là say mê. Tôi cảm nhận một làn sóng trong tôi mà tôi chưa bao giờ cảm thấy trong đời, chỉ đơn giản là kết nối với tất cả những người này. Điều đó thật vui vẻ và thú vị, nhưng cũng rất nguy hiểm. Vì vậy, bạn biết đấy, tôi thích có trải nghiệm đó. Nhưng khi tôi lớn lên, tôi nghĩ, tôi không muốn cảm thấy như vậy lần nữa, vì tôi nghĩ nó có thể trở nên rất xấu và nguy hiểm như nó đã trở thành ở Nicaragua. Bạn biết đấy, nó giống như một đám đông của Hitler. Tôi luôn thấy thú vị, một cách kỳ lạ, với tư cách là một người Do Thái, về những bộ phim tài liệu về Hitler. Tôi có thể xem mọi bộ phim tài liệu về Hitler, nó thật cuốn hút khi xem những cuộc mít tinh Nuremberg. Ôi Chúa ơi, nó giống như, giống như một loại thuốc. Nó điên rồ. Tất cả mọi người với đuốc của họ đều diễu hành theo cách giống nhau với những biểu ngữ, mọi thứ. Bạn có thể hiểu làm thế nào mà mọi người bị cuốn vào loại cuồng tín đó, phải không? Nhưng nó rất nguy hiểm. Và ngay cả khoảnh khắc đó ở Managua, khi tôi nghĩ lại, hmm, có lẽ tôi nên tự giữ khoảng cách một chút với điều đó. Bạn có nghĩ rằng chúng ta đang ở trong một thời điểm tương tự hiện nay, nơi mà chúng ta bị cuốn vào cơn cuồng tín không? Vâng, chúng ta đang bị cuốn vào những giải pháp dễ dàng và những điều không thật sự được suy nghĩ kỹ lưỡng. Ý tôi là, ngu ngốc của con người là gì? Đây là một câu hỏi đã ám ảnh tôi trong một thời gian dài. Thực tế, cuốn sách thứ ba trong loạt sách của tôi ban đầu dự kiến sẽ viết về lịch sử của sự ngu ngốc của con người. Nhưng các nhà xuất bản của tôi nghĩ rằng đó là một chủ đề quá tiêu cực và cũng sẽ là một cuốn sách quá dài. Nhưng sự ngu ngốc là khả năng không thể nghĩ đến hậu quả của hành động của bạn, để nghĩ rằng bạn chắc chắn rằng bạn biết câu trả lời, để hành động dựa trên sự chắc chắn đó, nhưng không nghĩ đến bước ba, bốn và năm sẽ xảy ra như thế nào là kết quả. Và trời ơi, tôi thấy điều đó khắp nơi trên bản đồ chính trị của chúng ta nơi mà mọi người hành động, giống như cái phần hồn thú tính đang điều khiển thế giới, như thanh niên, như, bạn biết đấy, tôi sẽ làm điều này, người ơi, điều này sẽ thú vị, điều này sẽ hấp dẫn. Bạn không nhận ra rằng bạn sẽ gặp tai nạn xe hơi vì bạn đã dùng loại thuốc này và đang lái xe. Chúng ta đang bị cái kiểu tâm lý thanh niên này. Tôi sẽ hành động vì điều này mạnh mẽ, nó tức giận, nó sẽ giải quyết vấn đề. Nhưng hậu quả sau năm năm sẽ là khủng khiếp. Đó là sự ngu ngốc của con người. Bạn đã nói rằng Trump đang áp dụng các quy luật của quyền lực. Quy luật quyền lực nào mà Trump đã áp dụng thành công? Sự chú ý cốt lõi bằng mọi giá, ông ấy là bậc thầy về điều đó. Tôi nhớ tôi đã ở trong một chuyến lưu diễn sách. Tôi không thể nhớ ở đâu, một góc nào đó của thế giới, có thể là Australia, có thể là Singapore. Và mọi người đều nói về Donald Trump. Nó giống như toàn thế giới đang bị ám ảnh bởi ông ấy. Tôi không nghĩ có thời điểm nào trong lịch sử mà ai đó có được sức mạnh như vậy. Sự chú ý cốt lõi bằng mọi giá, ông ấy là bậc thầy tuyệt đối về điều đó. Ông ấy là quy luật số 27, chơi vào nhu cầu của mọi người để tin tưởng nhằm tạo ra một sự theo dõi như cult. Ông ấy có một sự theo dõi như cult, đúng không? Mọi thứ ông ấy làm đều không thể sai. Thực sự, Chúa đang ở bên ông ấy, Chúa đang bảo vệ ông ấy. Đó là một cult, tôi xin lỗi, nhưng đó là một cult, đây là chính trị, không phải tôn giáo, bạn biết đấy, tương tác một cách mạnh dạn. Ông ấy biết cách tương tác một cách mạnh dạn, quy luật 28, tôi tin vậy, hoặc 29. Có rất nhiều quy luật, ông ấy tạo ra những hình ảnh hấp dẫn, nhưng cũng có nhiều quy luật mà ông ấy vi phạm. Tại công ty của tôi, Flight Studio, là một phần của công ty lớn hơn Flight Group, chúng tôi luôn tìm kiếm cách để xây dựng kết nối sâu sắc hơn với khán giả của mình, cho dù đó là một chương trình mới, một sản phẩm hay một dự án. Đó là lý do tại sao tôi phát động các thẻ trò chuyện. Tôi đã sử dụng Shopify trước đây, họ là một nhà tài trợ cho podcast hôm nay, và tôi sẽ lại sử dụng họ cho lần ra mắt lớn tiếp theo, mà bạn sẽ nghe thấy sớm. Và tôi sử dụng họ vì tính dễ dàng trong việc thiết lập một cửa hàng trực tuyến có thể tiếp cận với tất cả bạn, không quan tâm đến bạn ở đâu trên thế giới. Với Shopify, những điểm đau thông thường trong việc ra mắt sản phẩm trực tuyến hoàn toàn biến mất. Dù quy mô doanh nghiệp của bạn ra sao, Shopify có mọi thứ bạn cần để phát triển doanh nghiệp của bạn lên cấp độ tiếp theo và kết nối tốt hơn với khách hàng của bạn trên toàn thế giới. Để cảm ơn tất cả bạn đã lắng nghe chương trình của tôi, chúng tôi đang tặng bạn một thử nghiệm, chỉ với 1 đô la một tháng. Bạn có thể đăng ký bằng cách truy cập Shopify.com/Bartlet. Đó là Shopify.com/Bartlet. Hoặc tìm liên kết trong phần mô tả bên dưới.
Một trong những điều tôi đã suy nghĩ trong dịp Giáng sinh là danh tính và những cạm bẫy của việc có một danh tính trong cuộc sống. Điều này làm tôi nhớ đến Luật 48 trong 48 Luật Quyền Lực, đó là giả định sự vô hình. Bạn nghĩ gì về chủ đề danh tính? Bởi vì nó có ích ở một mức độ nào đó, nhưng cũng có thể là một cạm bẫy, như bạn đã ám chỉ ở đầu cuộc trò chuyện này khi bạn nói rằng ai đó đến 30, 40 tuổi và gần như có một cuộc khủng hoảng giữa đời bởi vì họ giờ đây như một kế toán viên thành công. Và đó là danh tính của họ, đó là vòng tròn bạn bè của họ. Tôi đang tự hỏi quan điểm của bạn về danh tính là gì. Thật tốt khi không nghĩ bằng những thuật ngữ cụ thể như “đây là tôi” để gán nhãn cho nó. Như tôi là một luật sư, như tôi là một người ủng hộ cánh hữu của Trump, như tôi là một doanh nhân. Bạn còn hơn cả thế, đúng không? Có điều gì đó khác về con người bạn, đúng không? Bạn có một linh hồn. Tôi biết đó là một khái niệm cổ điển, nhưng tôi tin rằng mọi người đều có một linh hồn và đó có thể là tính cách, những đặc điểm mà họ có gần như họ đã có từ khi sinh ra. Đó là điều làm cho họ trở thành chính họ. Đó là cảm giác về phẩm giá mà họ đã trở về với chính mình, nhưng tôi không thể gán nhãn cho điều đó. Tôi không thể đặt một từ nào cho điều đó. Tôi không thể nói đó là việc làm luật sư, là người da trắng, da đen, cánh tả, cánh hữu hay bất cứ điều gì, đúng không? Tôi thích nghĩ, và điều này có thể khiến bạn nghĩ tôi là John Lennon trong Imagine hay một điều gì đó sentimentally như vậy, nhưng tôi thích nghĩ rằng mình là một công dân của thế giới, một công dân của vũ trụ. Về phần cá nhân, có thể chỉ là tôi. Tôi quan tâm đến mọi nền văn hóa, mọi tôn giáo. Bạn biết đấy, tôi cũng bị cuốn hút bởi tôn giáo Yoruba ở Tây Phi như tôi bị cuốn hút bởi Phật giáo, Hồi giáo, v.v. Tất cả đều khiến tôi mê mẩn. Mỗi quốc gia, mỗi nền văn hóa đều có điều gì đó vô cùng thú vị. Tôi đã nghiên cứu các vấn đề như văn hóa Aztec và đã viết rất nhiều về nó trong cuốn sách mới của mình. Đó là một câu chuyện tuyệt vời, một lịch sử tuyệt vời. Nó không phải là tôi. Tôi không phải là người Mexico về mặt dân tộc. Tôi không có liên quan đến nó qua thời gian hay bất cứ điều gì khác, nhưng tôi liên quan đến nó như một con người, và tôi nhận diện với nó ở một mức độ rất sâu sắc. Cái gì? Cảm giác kỳ diệu, cảm giác ngưỡng mộ trước vũ trụ này, cảm giác tuyệt vời mà họ đã tạo ra. Và tôi mô tả điều đó trong cuốn sách mới của mình, thành phố mà họ đã tạo ra là Noctitlan. Đó là một trong những thành phố vĩ đại nhất, đẹp nhất từng tồn tại, mà nhân loại đã từng tạo ra, ngang bằng với Venice, Italia, hoàn toàn bị phá hủy bởi các nhà chinh phục. Không còn gì giữ lại. Nếu bạn đến Mexico City, bạn sẽ không thấy gì cả. Họ đã phá hủy mọi thứ. Nhưng hình ảnh mà những nhà chinh phục đầu tiên khi đến đó đã trình bày là, “Chúa ơi, điều này như một câu chuyện cổ tích. Nó thật đẹp.” Nghệ thuật của họ, văn hóa của họ, âm nhạc của họ thật sự làm tôi kinh ngạc khi tôi đọc về nó. Triết lý của họ. Tôi nhận diện với điều đó. Nếu chỉ cần chúng ta có một khoảng cách, nếu chỉ cần chúng ta nhận ra rằng tất cả chúng ta đều xuất phát từ những nguồn gốc giống nhau, rằng thực sự không có khái niệm như một dân tộc, rằng tất cả chúng ta đều xuất phát từ những con người giống nhau, rằng mọi thứ đều tương đối, rằng tất cả các nền văn hóa đều có liên quan, rằng tất cả con người đều có mối liên hệ tương tác. Đó là một khái niệm rất đơn giản, nhưng nó phá hủy tất cả sự phân biệt của chúng ta, tất cả những phần tử của chúng ta, tất cả những cảm giác danh tính nhỏ nhặt của chúng ta. Tôi không có danh tính từ việc đến từ California hay Los Angeles, hay từ việc là người Do Thái hay người Mỹ. Tôi có danh tính từ việc là một con người với một lịch sử rộng lớn đáng kinh ngạc này. Không ai khác sẽ theo tôi trong điều này. Tôi biết đó chỉ là tôi. Đó là ước mơ của tôi. Và nếu con người trong một trăm năm nữa có thể tin vào điều đó, thì điều đó sẽ rất có lợi cho chúng ta theo một cách nào đó. Nó có nghĩa là tất cả chúng ta phải bảo vệ hành tinh này để có thể để lại cho con cái chúng ta, rằng biến đổi khí hậu ảnh hưởng đến tất cả chúng ta, rằng tất cả chúng ta đều ở trong cùng một tình huống này. Tôi biết tôi nghe có vẻ không giống như người đã viết 48 Luật Quyền Lực, vì vậy hãy bỏ qua cho tôi điều đó. Cuốn sách mà bạn đang đề cập đến mà bạn hiện đang viết và sắp kết thúc, rất may. Nó có tên là Luật của Sự Tối Thượng? Ồ, Sự Tối Thượng, đúng rồi. Bạn đã tiến bộ với cuốn sách đó kể từ lần cuối chúng ta nói chuyện, vì vậy tôi chỉ đang tự hỏi nếu tôi hỏi bạn câu hỏi này ngay bây giờ, cuốn sách đó nói về điều gì và tại sao bạn lại viết nó. Bạn đã nói trước đó trong cuộc trò chuyện này về việc rất rõ ràng về lý do tại sao bạn lại làm một điều gì đó. Tại sao bạn lại viết cuốn sách đó? Vâng, tôi viết các cuốn sách của mình luôn với một cảm giác cấp bách. Nó sẽ giúp mọi người vì chúng ta đang đối mặt với một vấn đề. Tôi cảm thấy 48 Luật Quyền Lực đang ở một thời điểm mà mọi người quá ngây thơ. Tôi cảm thấy nghệ thuật quyến rũ khi mọi người không hiểu về tâm lý khi đối phó với các giới tính, v.v. Tôi viết cuốn sách về chiến tranh vì tôi cảm thấy mọi người thật tệ trong chiến lược. Cuốn sách về 50 Cent là khác biệt, nhưng về việc làm chủ vì mọi người đã đánh mất cảm giác về cách làm chủ nghề nghiệp. Bản năng con người vì mọi người thực sự tệ trong việc đối phó với con người. Bây giờ, tôi nghĩ rằng vấn đề là tâm trí của chúng ta đang ngày càng nhỏ lại. Chúng ta bị cuốn vào những điều không quan trọng, tầm thường, vớ vẩn, ngu ngốc. Đồng thời, khoa học đang cho chúng ta thấy những điều tuyệt vời nhất mà bạn có thể tưởng tượng về Thuyết Big Bang. Chúng ta đang có khả năng hiểu những gì diễn ra trong những phút đầu tiên của vũ trụ của chúng ta. Chúng ta có khả năng chụp ảnh bên trong một hố đen và hiểu điều gì đang xảy ra trong một hố đen. Chúng ta có khả năng hiểu lịch sử của Trái đất. Một ngày nào đó chúng ta sẽ biết sự sống bắt đầu như thế nào. Đó là điều điên rồ mà khoa học đang cho chúng ta thấy về thế giới này, về thế giới mà chúng ta đang sống, về thế giới mà chúng ta được sinh ra. Và tôi muốn mở mang đôi mắt của bạn và mở rộng nhận thức của bạn thay vì thu hẹp nó đến kích thước của những gì chúng ta đang thực sự đối mặt trong thế giới này.
Thật điên rồ khi chia sẻ hành tinh này với những loài động vật và ý thức kỳ lạ của chúng, cách mà chúng suy nghĩ khác biệt, nhưng đồng thời chúng ta vẫn có thể kết nối với chúng. Chúng ta là loài động vật duy nhất mà mình biết có ý thức, nhưng chúng ta có thể kết nối với các loài động vật theo cách thật điên rồ. Tôi gọi đó là sự cao siêu giữa các loài, đúng không? Tôi đang nói về cách mà tuổi thơ của chúng ta là một khoảnh khắc của sự cao siêu đáng kinh ngạc, cách mà chúng ta rất cởi mở. Một số người đã trải qua tuổi thơ rất đau khổ, nhưng chúng ta thì lại rất cởi mở với thế giới và có trí tưởng tượng phong phú về việc sống thật kỳ lạ như thế nào. Rằng thật dễ dàng để những con khủng long có thể đang lang thang trên hành tinh này ngay bây giờ nếu như một thiên thạch không làm cho chúng biến mất hơn 60 triệu năm trước, được chứ? Tôi đã nói về tình yêu, bạn biết đấy, tôi đang viết về nghệ thuật và thẩm mỹ và những thứ kích thích sự cao siêu trong chúng ta, tự nhiên, cái chết, điều sẽ rõ ràng là chương cuối cùng. Nhưng tôi chỉ muốn bạn cảm nhận rằng có điều gì đó rất lạ lùng về việc sống trong thế kỷ 21 này và đừng coi thường nó, cũng như đừng chỉ bị cuốn vào mọi thứ quen thuộc, thông thường và tầm thường. Hãy mở đôi mắt của bạn, bởi vì khi bạn làm điều này, cảm xúc của bạn mở ra, bạn có thể cảm nhận được những điều khác nhau, suy nghĩ của bạn mở rộng, và bạn có thể có những ý tưởng khác nhau. Bạn trở nên sáng tạo hơn, ý thức của bạn mở rộng. Dù sao đi nữa, tôi có thể nói mãi mãi vì tôi đã viết cuốn sách này mãi mãi, nhưng đó là những gì mà nó xoay quanh. Bạn nghĩ sẽ hoàn thành vào năm 2026 à? Nếu không thì tôi không biết liệu mình còn ở đây hay không, bởi vì thật sự rất khó để giải thích điều này, nhưng tôi không thể gõ phím, tôi không thể đi dạo và tôi không thể làm những việc mà tôi đã từng làm để giảm căng thẳng. Vì vậy, tôi phải viết tay mọi thứ trong hai cuốn sổ tay với những mẩu giấy nhớ ở đây và ở đó. Nó giống như một mê cung của chuột, và sau đó tôi đọc cho máy tính ghi lại. Tôi đã mất khoảng, kết thúc sẽ là khoảng sáu năm làm việc vì quá trình này đã rất khó khăn với tôi. Nên nhà xuất bản của tôi, tôi đã viết, tôi sẽ hoàn thành trong vài tuần tới chương 10, tôi còn hai chương nữa. Tôi dự kiến sẽ hoàn thành trước cuối năm, điều đó sẽ giúp tôi đủ thời gian để xuất bản vào năm 2026. Tôi hy vọng, tôi cầu nguyện, bởi vì nếu không, tôi không biết cơ thể mình có thể chịu đựng được nữa không. Bạn có ý nói rằng khi bạn nói bạn không chắc cơ thể mình còn chịu được nữa chứ? Vâng, tôi không thể, bạn ơi. Tôi không thể tập trung. Suốt ba tuần nay, tôi đã cảm thấy: điều này không hiệu quả, điều này không hiệu quả, điều này không hiệu quả, tôi không thể ngủ. Dạ dày tôi đang xoắn lại. Tôi đã quá già cho điều này. Sau đó, đột ngột tôi phá vỡ được và rồi nó lại xuất hiện, và rồi điều đó lại xảy ra lặp đi lặp lại. Khi tôi bắt đầu chương, vài tháng đầu tôi rất thư giãn, tôi thở, tôi ổn. Rồi khi tôi biết đến phần cuối của chương, tôi trở nên căng thẳng nhất mà bạn có thể tưởng tượng và tôi rất căng thẳng rồi tôi hoàn thành nó. Vì vậy, thành thật mà nói, tôi không thể chịu đựng thêm nữa, bởi vì tôi đã có một cơn đột quỵ. Tôi không còn là một người trẻ nữa, vì vậy tôi không muốn trở nên quá kịch tính ở đây. Tôi không muốn là một người thích làm quá mọi thứ. Tôi sẽ sống, tôi sẽ ổn. Nhưng thật sự, tôi không thể trải qua thêm hai năm như thế này, tôi không thể làm điều đó. Hai năm cho cuốn sách này? Ừ, không hơn nữa. Bạn sẽ viết một cuốn sách khác, đúng không? À, vâng, vâng, vâng. Tôi sẽ viết một cuốn sách về những chú mèo con hoặc về Lakers hay cái gì đó dễ dàng. Tôi không biết. Một cái gì đó tốt đẹp và đơn giản. Một trong những đoạn video mà tôi thấy hôm trước, đó là một trong những đoạn video được xem nhiều nhất từ bạn, nói về luật chính yếu của tâm lý học con người là mọi người đánh giá dựa trên vẻ bề ngoài. Đây không phải là điều tốt để đối mặt, mặc dù ai cũng biết nó là sự thật. Điều đó có nghĩa là gì? Vâng, đó là một bài nói mà tôi đã trình bày gần đây ở Atlanta, và tôi cố gắng chỉ ra cách mà quyền lực vận hành, các quy tắc của trò chơi, và điều mà tôi cố gắng nhấn mạnh là quyền lực là một trò chơi thuần túy về tâm lý học. Và ý tôi là khi bạn có một môn thể thao, như bóng chày, chủ yếu là tất cả các thống kê và dữ liệu, đúng không? Vậy nên, có một người thắng và một người thua. Họ đã thắng trận đấu năm không, v.v… Được chứ? Vậy nên có những thông số. Có rất ít tâm lý học liên quan, mặc dù trong thể thao và bóng đá, có một số tâm lý học, nhưng nhiều thứ chỉ là chơi và thắng. Nhưng quyền lực thì không giống như vậy. Khi chúng ta bầu một nhà lãnh đạo như Donald Trump thay vì Kamala Harris, bạn có thể nói, ồ, ông ta có nhiều phiếu hơn. Nhưng phán đoán của bạn, quyết định của bạn khi bỏ phiếu cho Donald Trump thay vì Kamala Harris là gì? Có phải bạn đã dành bốn giờ với một bảng tính đi qua tất cả các chính sách kinh tế của họ để quyết định rằng đây là những gì sẽ xảy ra, đây là cách mà nó sẽ mang lại lợi ích cho tôi? Không, nó dựa trên vẻ bề ngoài, dựa trên tâm lý. Ông ta có vẻ như một nhà lãnh đạo. Ông ta có vẻ như có nhiều quyền lực hơn. Tôi khá thích ý tưởng của ông ta, nhưng bạn không tìm hiểu quá sâu vào nó, đúng không? Chính sự xuất hiện của ông ấy mới quan trọng. Các giám đốc điều hành thường được tuyển dụng vì mục tiêu hình ảnh của họ, vì nó không hoàn toàn dựa trên số tiền họ đã kiếm được. Và tôi tin, tôi đã thấy điều này lần đầu khi tôi ở trong hội đồng quản trị. Người ta được tuyển chọn không phải vì có thành tích vượt trội mà vì kỹ năng chính trị của họ. Vâng, kỹ năng chính trị là khả năng làm những trò chính trị văn phòng và những thứ như vậy. Vâng, ý tôi là, có một số, bạn biết đấy, thì có một số liệu liên quan, nhưng nhiều phần cũng là về hình thức. Được rồi, vì vậy ý tưởng là sự thành công, trò chơi quyền lực, các quy luật của quyền lực là hiểu biết về tâm lý con người. Đừng bao giờ lấn át bậc thầy. Bạn đang tạo ra vẻ ngoài rằng bạn tôn trọng bậc thầy, rằng họ giỏi hơn bạn, rằng bạn sẽ tuân theo họ, bạn sẽ theo họ. Bạn đang chơi trò đó. Luôn nói ít hơn mức cần thiết. Bạn đang đeo mặt nạ của một người quyền lực biết kiểm soát ngôn từ và hành vi của mình. Hãy thu hút sự chú ý bằng mọi giá. Bạn biết cách cư xử để khiến người khác phải nhìn bạn và chú ý đến bạn.
Không xây dựng những pháo đài.
Bạn hiểu rằng việc xuất hiện như một người cô lập với ai đó là rất nguy hiểm.
Bạn biết cách để trở thành một vị courtiers hoàn hảo.
Bạn tạo ra ấn tượng về quyền lực và trò chơi quyền lực chính là tạo ra ấn tượng đó.
Điều đó trở thành một lời tiên tri tự thực hiện.
Giờ đây, tất nhiên, kết quả là quan trọng.
Chúng có ảnh hưởng đến bức tranh tổng thể.
Tôi không thể phủ nhận điều đó, nhưng phần chính của trò chơi, phần chính của các quy luật là hiểu
vai trò của sự xuất hiện, là một diễn viên giỏi và biết cách quản lý điều đó đúng cách trong một tình huống nhóm.
Vì vậy, nếu hai người bước vào đây và một người trong số họ có ấn tượng về quyền lực còn người kia thì không,
thì người có ấn tượng về quyền lực sẽ làm gì?
Họ sẽ cư xử như thế nào?
Họ sẽ nói như thế nào?
À, rất nhiều ý tưởng của chúng ta về một nhà lãnh đạo và quyền lực là những thứ phi ngôn ngữ bởi vì như tôi đã nói, chúng ta là động vật.
Chúng ta là động vật xã hội.
Chúng ta không muốn tin, không muốn hiểu điều đó, nhưng đó là sự thật.
Vì vậy, nhiều thứ thuộc về ngôn ngữ cơ thể.
Một người quyền lực trong một cuộc họp thì có phần thư giãn.
Họ có vẻ như thế này.
Họ có thể đặt cơ thể của mình ở bất kỳ đâu, đúng không?
Người còn lại thì lại căng thẳng và lo lắng, luôn chú ý xung quanh.
Một người quyền lực có sự tập trung rõ ràng.
Một người yếu đuối thì lại nhìn xung quanh, chạm vào tóc, chạm vào mặt.
Có một từ cho điều đó.
Tôi quên mất, nhưng đó là một giao tiếp phi ngôn ngữ, và đó là dấu hiệu của sự không tự tin, đúng không?
Một người quyền lực có thể nhìn mọi người trong phòng trực tiếp.
Trong khi một người yếu đuối thì luôn có vẻ như đang tránh ánh mắt.
Có những dấu hiệu về sự tự tin và sức hút mà bạn cảm thấy bạn có quyền lực
và nó tỏa ra bên ngoài, ánh mắt của bạn có một cái nhìn nhất định.
Thật không may, vì đối với phụ nữ, việc chơi trò chơi này hơi khó hơn một chút
bởi vì một số điều mà người ta đọc là quyền lực đối với nam giới thì phụ nữ lại nên đọc là quyền lực,
nhưng thường đọc như là cô ấy khó tính, cô ấy là một con mụ độc ác, đúng không?
Vì vậy, phụ nữ gặp khó khăn hơn trong trò chơi này của sự xuất hiện
bởi vì họ bị đánh giá rất nhiều về ngoại hình chứ không phải về những điều khác.
Vì vậy, nó rất phức tạp, nhưng có những tín hiệu mà mọi người phát ra
cho thấy rằng họ cảm thấy an toàn và quyền lực bên trong và nó tỏa ra bên ngoài.
Có một quy luật nằm ở đó, hành xử như một vị vua để được đối xử như một vị vua.
Nếu bạn cảm thấy bạn là một vị vua hay một nữ hoàng, mọi người sẽ tin rằng bạn là như vậy, đúng không?
Điều đó trở thành một lời tiên tri tự thực hiện.
Và tôi có câu chuyện về Christopher Columbus, người mà là con trai của một tiểu thương nào đó ở đâu đó
như Bồ Đào Nha hay cái gì đấy, nhưng ông đã thuyết phục tất cả các vị vua của Tây Ban Nha rằng ông đến từ tầng lớp quý tộc
và đó là một trò lừa đảo hoàn toàn và họ đã tin ông, nhưng ông đã cư xử như vậy.
Ông tin vào điều đó và họ đã cho ông tất cả số tiền này để đi khám phá châu Mỹ.
Đó là câu chuyện biểu tượng mà tôi sử dụng cho điều đó.
Vì vậy, bạn có thể giả vờ cho đến khi bạn đạt được điều đó.
Bạn không thể làm một bằng cấp, nhưng vào một thời điểm nào đó, nó sẽ đuổi kịp bạn nếu bạn không thể mang lại kết quả.
Vì vậy, nếu tất cả chỉ là giả mạo, nếu tất cả chỉ là sự phấn khích, nếu tất cả chỉ là dáng vẻ và hình thức,
bạn sẽ không đi xa được vì bạn phải cuối cùng sản xuất ra.
Và một số quy luật liên quan đến điều đó.
Nó không chỉ đơn thuần về điều đó.
Vì vậy, lập kế hoạch cho đến cuối cùng có nghĩa là đạt được kết quả mà bạn muốn bằng cách lập kế hoạch cho đến cuối cùng.
Bạn biết đấy, vì vậy không chỉ là giả vờ.
Điều đó sẽ đưa bạn đến một nơi nào đó, nhưng vào một thời điểm nào đó bạn phải tạo ra sự tự tin thực sự,
sự tự tin thực sự để thư giãn trong ghế của bạn và duy trì giao tiếp bằng mắt với ai đó.
Điều đó đến từ đâu khi chúng ta nghĩ về sự tự tin và quyền lực?
À, có thể đến từ một trong hai điều.
Bạn có thể đến từ một dạng điên rồ nào đó, nơi bạn tin rằng từ khi còn nhỏ
bạn đã được định sẵn cho điều gì đó vĩ đại.
Tôi thật tuyệt vời.
Tôi thật tuyệt diệu và bạn cảm nhận điều đó và không hoàn toàn là chuyện bịa,
bạn thực sự đạt được những điều, nhưng bạn có một không khí tự nhiên mà một vị hoàng tử sẽ có, đúng không?
Còn nếu bạn không có sự tự tin thì sao?
Bạn có thể nuôi dưỡng nó không?
Có, bạn có thể.
Cái chính là cách tốt nhất để nuôi dưỡng nó là thực sự có kết quả cho thấy, thực sự có một hồ sơ để dựa vào.
Vì vậy, bạn có thể giả vờ như Columbus đã làm, nhưng Columbus đã đạt được một số điều khi ông làm như vậy.
Ông đã có một số kỹ năng hải quân, tôi tin vậy.
Đừng trích dẫn tôi về điều đó.
Nhưng nó tốt khi có một số điều để bạn dựa vào sẽ giúp bạn có được sự tự tin đó.
Vì vậy, không hoàn toàn chỉ là giả mạo, nhưng William James, nhà tâm lý học vĩ đại của Mỹ, đã nói về các chiến lược “như thể”.
Và đó là một khái niệm rất quan trọng trong tâm lý học từ đầu thế kỷ 20.
Nếu bạn tin “như thể” bạn tự tin, “như thể” bạn có quyền lực, nó sẽ có xu hướng được hiểu theo cách đó, đúng không?
Vì vậy, như ông đã có phép so sánh, nếu bạn mỉm cười, ngay cả khi bạn không cảm thấy muốn mỉm cười, bạn sẽ cuối cùng cảm thấy có thể vui vẻ.
Vì vậy, hành động vật lý sẽ tạo ra hành động tâm lý với đức tin của ông vì ông thực sự tin vào cơ thể và bắt nguồn từ cơ thể.
Vì vậy, nếu bạn tin một cách vật lý và khắc sâu rằng bạn vĩ đại, rằng bạn xứng đáng với điều này, nó sẽ trở thành một phần của tâm lý của bạn và sẽ tỏa ra bên ngoài.
Nhưng đối với những người không có, họ chỉ không có niềm tin đó.
Bạn có thể tự lừa dối bản thân không?
Bạn có thể nói với bản thân, tôi mạnh mẽ và tôi quyền lực không?
Chà, mỗi người đều có những phẩm chất tốt, đúng không?
Mọi người, tôi nghĩ hầu như ai cũng có một điều gì đó mà họ có thể quay lại quá khứ và nói, tôi thực sự rất giỏi ở điều đó.
Đó thực sự là một khoảnh khắc tốt.
Tôi thực sự đã thành công trong khoảnh khắc đó.
Và bạn có thể nghĩ về điều đó.
Ý tôi là, các diễn viên làm điều đó liên tục trong phim.
Khi họ muốn thể hiện một cảm xúc, họ quay lại quá khứ của mình, như họ phải thể hiện sự buồn bã.
Họ quay lại và nghĩ về cha hoặc mẹ của họ đã chết và họ khơi dậy cảm xúc đó.
Bạn có thể khơi dậy cảm xúc đó từ khi bạn đã làm điều gì đó thực sự tuyệt vời. Có thể bạn chỉ mới học trung học khi bạn tham gia đội thể thao và bạn ghi điểm một cú touchdown hay điều gì đó tương tự. Hãy nghĩ về điều đó và nó sẽ trở lại với bạn. Hy vọng rằng mọi người đều có một điều gì đó mà họ có thể tự tin về. Nếu có một luật mà những người không có quyền lực trong chúng ta cảm thấy bất lực hoặc lạc lõng trong thế giới hiện tại, một luật hoặc một sự thật của bản chất con người mà những người cảm thấy lạc lối, thiếu mục đích và lơ lửng ngay bây giờ nên suy nghĩ nhiều nhất về, điều nào hiện lên trong tâm trí bạn? Rõ ràng, không có câu trả lời duy nhất cho loại vấn đề này. Nhưng một luật mà tôi muốn nhấn mạnh là tương tác một cách mạnh dạn. Điều tôi muốn nói là, nếu bạn cảm thấy nhút nhát, nếu bạn cảm thấy không tự tin vào điều gì đó, bạn sẽ bắt đầu một dự án và nó sẽ thất bại vì bạn cảm thấy như vậy. Bởi vì bạn không tham gia vào điều đó với năng lượng đúng đắn. Vì vậy, nếu bạn lấy một thứ gì đó và làm nó một cách mạnh dạn, mọi người đều yêu thích sự mạnh dạn, mọi người đều ngưỡng mộ nó. Ngay cả khi nó ngớ ngẩn, ngay cả khi nó thất bại, nó sẽ thu hút sự chú ý của bạn. Vì vậy, hãy nói rằng bạn đang xem xét bắt đầu một doanh nghiệp. Chỉ cần bắt tay vào làm và hãy mạnh dạn về điều đó và bắt đầu nó và thể hiện thật kịch tính và tự tin nhất có thể. Và nó tạo ra một động lực tự thực hiện. Mọi người ngưỡng mộ điều đó. Họ không ngưỡng mộ những người nhút nhát và không tự tin và những người dành hai năm để nói về podcast mà họ sẽ bắt đầu. Họ ngưỡng mộ người đàn ông đã quyết định, “Được rồi, tôi sẽ bắt đầu nó. Tôi không quan tâm.” Nếu không ai thích nó, thì cũng được thôi. Tôi nhớ có một người đã phỏng vấn tôi một lần. Anh ta có một tạp chí tên là Ý Tưởng Tồi. Và đó là một tạp chí rất thành công vào những năm đầu 2000. Tôi đã hỏi, “Bạn lấy ý tưởng đó từ đâu?” Và anh ta nói, “Mẹ tôi đã nói rằng việc bắt đầu tạp chí đó là một ý tưởng rất tồi tệ, đúng không? Vậy nên tôi nghĩ tôi sẽ dùng tiêu đề đó, bạn biết không, và đó sẽ là tiêu đề của nó.” Và tôi đã tiếp tục bắt đầu nó và nó rất thành công vì đó là một chiêu thức marketing tuyệt vời. Nó cũng hoạt động và nó thực sự chứa đầy những ý tưởng tồi về điều đó, nhưng theo một cách rất thú vị. Vì vậy, hãy mạnh dạn, hãy khác biệt. Hiện nay, tôi lại đang đứng trên bục phát biểu của mình. Tôi xin lỗi mọi người về điều này, nhưng mọi người đều quá giống nhau. Ai cũng sợ hãi. Ai cũng cố gắng trở thành như mọi người khác. Bạn ra ngoài đó và bắt đầu một điều gì đó khác biệt, đó là bạn, đó là độc đáo, đó là lớn tiếng, tuyên bố rằng tôi là một giọng nói khác trong đó. Bạn sẽ thu hút được sự chú ý. Vì vậy, tôi muốn có nhiều người mạnh dạn hơn trong thế giới này. Chúng ta đang quá nhiều nỗi sợ hãi, bạn biết không? Tôi có thể không phải là một người ngưỡng mộ lớn trong một số mặt của Elon Musk, nhưng anh ta luôn mạnh dạn và điều đó luôn hiệu quả với anh ta. Anh ấy không chỉ bắt đầu một doanh nghiệp tối thiểu về việc có thể phóng tên lửa ra ngoài. Anh ấy bắt đầu với suy nghĩ rằng nó sẽ đưa bạn đến Sao Hỏa. Anh ấy mạnh dạn và mọi người yêu thích điều đó. Thế giới di chuyển ra khỏi con đường của sự mạnh dạn. Tôi đã nghĩ rằng khi bạn nói về một kỷ niệm của tôi về việc tham dự một lễ hội ở New York City có tên là Global Citizen. Tôi như Beyoncé đã biểu diễn và những cái tên lớn nhất thế giới. Bạn tôi say rượu và chúng tôi ở khu VIP phía sau sân khấu, nhưng chúng tôi có thể thấy rằng có một khu vực nghệ sĩ được tiếp cận toàn bộ. Và vì bạn tôi say rượu, tôi chưa bao giờ chứng kiến điều gì giống như vậy. Anh chàng này nắm tay tôi, kéo tôi đi, đi thẳng về phía hai nhân viên bảo vệ to lớn với sự mạnh dạn, sự xác quyết này. Họ chỉ cần tránh ra. Tôi nghĩ có thể nói họ đã đấm anh ấy. Không, họ chỉ bước ra khỏi con đường vì cách anh ấy đi. Họ chỉ nghĩ, ồ, anh ấy phải ở đây và họ đã tránh. Họ không kiểm tra thẻ của anh ấy. Họ chỉ tránh ra và anh ấy tiếp tục làm như vậy suốt cả ngày. Và tất cả là vì anh ấy say rượu. Anh ấy đã làm một bộ phim tài liệu về điều này. Anh ấy từng là một người uống rượu. Vì vậy, anh ấy có sự tự tin khi say rượu, nơi mà thế giới chỉ như tránh ra khỏi con đường của anh ấy. Và anh ấy đã đi vào điều mà tôi tin là phòng thay đồ của tổng thống một số quốc gia châu Á. Một lần nữa, vì anh ấy chỉ đi về phía những thứ đó và cách anh ấy bước đi chỉ khiến mọi người tránh ra. Nhưng tôi chưa bao giờ quên điều đó, thực sự tôi đã áp dụng điều đó hôm nay khi tôi đi chạy với bạn gái của mình vì tôi muốn sử dụng nhà vệ sinh trong một nhà hàng. Và tôi nghĩ rằng nếu tôi chỉ đi với một sự xác quyết nhất định thì nhân viên sẽ để tôi đi qua. Họ sẽ nghĩ có thể tôi đã ngồi ở đây. Và tôi đã đi qua một hội nghị mà bạn phải như… đó là một hội trường hội nghị trong khách sạn này, nơi họ đang kiểm tra thẻ của mọi người. Chỉ vì cách tôi đi, không ai kiểm tra thẻ của tôi. Đúng. Và có một phép ẩn dụ ở đây cho cuộc sống và bạn đã ám chỉ đến nó trong cuốn sách của bạn về kiểu như càng mạnh dạn thì càng tốt. Một số tiêu đề phụ này tôi thấy thật sự thú vị. Vòng tròn sư tử, con mồi do dự, sự mạnh dạn khiến sợ hãi và sợ hãi tạo ra quyền lực. Đi nửa đường với một trái tim nửa vời sẽ đào sâu ngôi mộ hơn. Sự do dự tạo ra khe hở, sự mạnh dạn xóa bỏ chúng. Và sự táo bạo tách bạn khỏi bầy đàn. Vâng, vâng. Tôi muốn một điều. Nếu tôi có một di sản, nếu tôi tạo ra nhiều người mạnh dạn hơn trong thế giới này, tôi sẽ hạnh phúc vì chúng ta có quá nhiều con cừu nhút nhát ngoài kia. Chúng ta cần nhiều sư tử mạnh dạn hơn. Vâng, điều gì đó. Bắt đầu doanh nghiệp của bạn, viết cuốn sách đó, làm đi. Chỉ cần làm đi, xin hãy. Và sau đó hãy viết cho tôi và đổ lỗi cho tôi hoặc cảm ơn tôi. Tôi ước tôi đã mạnh dạn hơn khi bắt đầu sự nghiệp doanh nhân của mình. Tôi ước ai đó đã nói với tôi rằng, bất kể giấc mơ của bạn là gì, Steve, khi bạn mô tả nó cho mọi người, hãy nhân nó với 10. Bất kỳ số nào bạn đang cố gắng huy động như một khoản đầu tư. Vâng, điều đó là chắc chắn. Trong các cuộc đàm phán, bạn yêu cầu 200.000 đô la, đó là những gì bạn nhận được. Bạn yêu cầu một triệu.
Bạn có thể nhận được 500.000 đô la, nhưng đó là 300.000 đô la nhiều hơn những gì bạn sẽ nhận được nếu bạn nhút nhát.
Luôn trong quá trình đàm phán, hãy yêu cầu mức giá cao hơn và hãy nghĩ rằng bạn thật sự muốn như vậy và nói điều đó với sự kiên định, đúng không?
Và hãy chắc chắn rằng bạn nghĩ rằng mức giá của bạn là cao, bạn sẽ nhận được mức giá cao hơn.
Tuy nhiên, điều này đòi hỏi một sự tự tin nhất định, và đó thực sự là điều mà tôi nghĩ, ở lòng cốt lõi của vấn đề.
Có lẽ chúng ta chỉ cần uống say một chút.
Đó là một câu đùa.
Đó là bài học.
Đó là luật.
À, chúng ta có một truyền thống kết thúc trong podcast này, nơi khách mời cuối cùng để lại một câu hỏi cho khách mời tiếp theo, nhưng biết người mà họ sẽ để lại câu hỏi đó.
Câu hỏi được để lại cho bạn là, hãy nhắm mắt lại và tưởng tượng bản thân bạn 10 năm sau.
Bạn đang ở đâu?
Bạn đang làm gì?
Và bạn đang ở cùng ai?
Tôi hy vọng rằng tôi còn sống và khỏe mạnh và rằng việc đi bộ của tôi đã được cải thiện để tôi có thể đi dạo cùng vợ và chúng tôi đang leo núi, điều mà tôi không thể làm được.
Tôi rất thích đi bộ đường dài và tôi có thể làm điều đó.
Tôi sẽ khóc trong khoảnh khắc đó vì tôi rất thất vọng khi không thể làm những gì tôi yêu thích nhất.
Và nếu khoảnh khắc đó đến trong 10 năm, Chúa ơi, tôi không biết làm thế nào, tôi không biết.
Tôi sẽ rất vui, bạn biết đấy, để có thể làm điều gì đó mà tôi yêu thích đến vậy và đã bị lấy đi khỏi tôi để có lại.
Tôi không xin được trở thành một vận động viên hay làm những gì tôi có thể làm trước đây.
Nếu tôi chỉ có thể đi bộ đơn giản lên một ngọn đồi, tôi sẽ rất hạnh phúc.
Đó là những gì tôi tưởng tượng.
Đó là một bài học rất quan trọng vì chúng ta cũng coi thường điều đó, phải không?
Xin đừng, xin đừng.
Và những người khác mà tôi đã đọc về họ, những người đã trải qua những kinh nghiệm như thế này trong một vụ tai nạn ở tuổi trẻ.
Thật tệ hơn vì tôi đã bắt đầu ở tuổi 60.
Chỉ là, làm thế nào để bạn đối mặt với điều đó?
Bạn biết đấy, những người mà giống như vận động viên thể thao hoặc năng động, những người thích ra ngoài và tất cả đều bị lấy đi.
Đó là một câu chuyện tồi tệ, nhưng bạn học được kỹ năng sống và bạn học cách đối phó với nó.
Và tôi vẫn còn cái đầu của mình, vì vậy tôi có thể viết một cuốn sách, cảm ơn Chúa.
Nhưng tôi thật sự, thật sự muốn có thể bơi và đi bộ đường dài lần nữa.
Chúa ơi, tôi sẽ rất vui.
Tất cả trong góc nhìn khi bạn nói với tôi rằng bạn sẽ khóc những giọt nước mắt vui mừng khi đi bộ lên một ngọn đồi.
Chỉ để đi thẳng lên ngọn đồi nơi tôi đang đứng, tôi đang ở đây.
Tôi sẽ khóc, vợ tôi có thể chứng thực điều đó vì tôi rất thất vọng.
Tôi sẽ rất hạnh phúc, bạn biết đấy, vâng.
Bạn sẽ nói gì với ai đó như tôi, người mà rất rõ ràng, vì đặc quyền mà tôi có với khả năng di chuyển, sẽ coi thường tất cả điều đó?
À, bạn biết đấy, tôi đi bộ, mọi người đi qua cửa sổ của tôi.
Trong văn phòng của tôi, tôi đã nói với bạn, tôi nghĩ rằng đó là trong cuộc trò chuyện lần trước, tôi đã đề cập đến điều này.
Vì vậy, tôi không muốn liên tục lặp lại, nhưng tôi thấy họ dắt chó đi dạo hoặc đạp xe hoặc chạy bộ.
Họ không nhận ra điều đó trông đẹp như thế nào đối với tôi.
Họ không biết quý trọng điều đó.
Và vì họ không quý trọng điều đó, nó không có nghĩa gì nhiều đối với tôi, với họ.
Nó có ý nghĩa nhiều hơn với tôi hơn là với họ.
Họ nên cảm thấy biết ơn.
Họ nên nghĩ đến hàng xóm của tôi.
Anh ấy chỉ ra ngoài sân nhà sửa xe và đang nghe nhạc của mình.
Anh ấy nên rất hạnh phúc vì có cơ thể của mình, vì đang làm điều này, vì đang sống trong khoảnh khắc, vì hiện diện.
Nhưng anh ấy thì không.
Tôi là người cảm nhận niềm vui của anh ấy khi như vậy.
Nhưng bạn nên cảm thấy điều đó trong những hoạt động hàng ngày của bạn, rằng bạn còn sống, rằng bạn là một con người.
Đi bộ, bạn coi thường việc đi bộ như một người không thể đi bộ.
Tôi biết rằng bạn luôn giữ thăng bằng trên một chân.
Bạn không nhận ra rằng khi bạn đi bộ.
Điều kỳ diệu của việc đi bộ của con người là ở mỗi khoảnh khắc, bạn luôn ở trên một chân.
Đó là một hành động cân bằng và bạn có thể làm điều đó và bạn có thể chạy và làm điều đó.
Đừng coi thường những điều đó, bạn biết không?
Bởi vì tôi thì không, mỗi bước tôi đi, tôi phải suy nghĩ về việc giữ cân bằng trên chân trái của mình.
Bạn đã bị ong bắp cày hoặc ong đốt dẫn đến một cơn đột quỵ, điều đã làm thay đổi khả năng di chuyển của bạn.
Nếu bạn có thể quay lại và nói chuyện với Robert trước đó, Robert 20 tuổi, và bạn chỉ cần thì thầm điều gì đó với anh ấy.
Tôi sẽ thì thầm với Robert 20 tuổi, đừng nghĩ về điều đó Robert.
Mọi thứ sẽ ổn thôi.
Bạn biết đấy, chỉ cần là chính bạn.
Đừng hối tiếc về bất cứ điều gì.
Tất cả đang hoạt động theo cách tốt nhất.
Và chỉ cần tôi không thể nói như tôi sẽ nói là hãy tận hưởng khoảnh khắc vì tôi đã rất tận hưởng tuổi 20 của mình.
Nhưng có thể khi tôi 34, tôi sẽ nói, bạn biết đấy, đừng từ bỏ.
Điều đó sẽ xảy ra.
Tất cả mọi thứ sẽ hoà vào nhau và bạn sẽ có một cuộc sống tuyệt vời.
Bạn sẽ gặp Stevie Wonder, một trong những thần tượng của bạn khi bạn còn nhỏ.
Bob Dylan sẽ nhắc đến bạn trong một cuốn sách và đã đọc cuốn sách của bạn.
Những người mà bạn yêu thích khi còn nhỏ, bạn sẽ gặp và cùng chơi với 50 Cent.
Bạn sẽ gặp những người nổi tiếng.
Bạn không có ý tưởng gì về những gì đang chờ đợi bạn.
Được rồi, có thể là cái gì đó như vậy.
Nhưng có thể tôi đã trở nên lười biếng và tôi đã không viết điều đó vì tôi đã nghĩ, ôi, tất cả sẽ xảy ra.
Vì vậy có thể sự hoài nghi và lo lắng là cần thiết và năng lượng thần kinh đó.
Robert, cảm ơn bạn rất nhiều.
Chúng tôi đều rất, rất hào hứng với cuốn sách sắp tới của bạn.
Ôi, vâng, tôi cũng vậy.
Vì vậy, bạn nói về sự khẩn cấp.
Chúng tôi không thể chờ đợi.
Được rồi.
Và chúng tôi rất mong chờ điều đó vì tôi biết bạn đã dành bao nhiêu tâm huyết vào những cuốn sách này và bạn đã bày tỏ bao nhiêu sự trăn trở về việc nó phải chính xác những gì bạn muốn nói và không phải tất cả các tác giả đều như vậy.
Một số thì hơi cẩu thả hơn một chút.
Vì vậy, tôi rất trân trọng điều đó.
Và tôi cảm ơn thời gian mà bạn đã dành cho chương trình của tôi và giá trị mà bạn đã mang lại cho khán giả của tôi.
Tôi đã xem một số bình luận trước đó và thật tuyệt vời.
Tác động mà bạn đã tạo ra đối với mọi người bằng cách chia sẻ câu chuyện của bản thân, nói về cơn đột quỵ của bạn.
Và lòng biết ơn mà bạn nhận được cho cuộc sống và lòng biết ơn mà chúng ta cần có.
Vì vậy, cảm ơn bạn vô cùng nhiều.
Chà, cảm ơn bạn vì cơ hội và vinh dự được tham gia vào podcast cực kỳ thú vị này của bạn.
Như tôi đã nói, mỗi sáng, đây là lần thứ ba tôi tham gia.
Tôi luôn cảm thấy như có, tôi luôn ở trong tâm trạng tốt vào sáng hôm trước.
Tôi không biết đó có phải là sự trùng hợp hay là điều gì đó liên quan đến việc xuất hiện trên podcast của bạn.
Vì vậy, cảm ơn bạn.
Vinh dự hoàn toàn là của tôi.
Cảm ơn bạn, Robert.
Không có gì.
Tôi thấy thật hấp dẫn khi khi chúng ta nhìn vào phần phía sau của Spotify và Apple và các kênh âm thanh của chúng ta,
đa phần những người xem podcast này vẫn chưa nhấn nút theo dõi hoặc nút đăng ký.
Dù bạn đang nghe ở đâu, tôi muốn đưa ra một thỏa thuận với bạn.
Nếu bạn có thể làm cho tôi một ân huệ lớn và nhấn nút đăng ký đó,
tôi sẽ làm việc không mệt mỏi từ bây giờ cho đến mãi mãi để làm cho chương trình ngày càng tốt hơn.
Tôi không thể diễn tả được sự giúp đỡ của bạn khi bạn nhấn nút đăng ký đó.
Chương trình càng lớn, có nghĩa là chúng tôi có thể mở rộng sản xuất,
mang đến cho bạn tất cả các khách mời mà bạn muốn xem và tiếp tục làm điều mà chúng tôi yêu thích.
Nếu bạn có thể làm cho tôi ân huệ nhỏ đó và nhấn nút theo dõi,
dù bạn đang nghe ở đâu, điều đó sẽ có ý nghĩa rất lớn với tôi.
Đó là ân huệ duy nhất mà tôi sẽ yêu cầu bạn.
Cảm ơn bạn rất nhiều vì thời gian của bạn.
[Nhạc]
每個人都有自戀傾向,我們都非常自我中心,但沒有人願意承認這一點。總是別人。總是唐納德・特朗普。總是伊隆・馬斯克。但每個人都有一面操控的特質,這個世界上沒有聖人。但你能把這些特質運用得更有成效嗎?是的,絕對可以。這些深度自戀者非常有問題,而健康的自戀者卻是存在的。了解這兩者之間的區別將幫助你省去多年痛苦。假如我面對一個自戀者,我想讓你這樣做。我希望你能… 羅伯特·格林(Robert Greene)是歷史上最具影響力的作家之一,揭示了權力、策略和人類心理的秘密,這些對於目的、韌性和成功至關重要。人性中有什麼讓我們如此不願意承認?一個原因是嫉妒在我們每個人心中根深蒂固。事實上,總是想要優於他人是90%人類行為中最具驅動性的因素。但如果你不願意承認這一點,那種丑陋的情感就像是一顆核彈,影響到生活的各個方面。它會扼住你的喉嚨,讓你痛苦不堪。但同時也有一些理解的事情,比如我們都會根據外表來評價他人,每個人都有黑暗的一面,而我們都是演員。我會深入探討這些問題,因為這真的關乎權力者如何利用這些特質來獲得成功。人們比以往任何時候都更孤獨。當你看到其影響時,這等同於每天吸煙15支香煙。這有什麼解決方法呢?我對此非常有同感,因為我年輕時,在生活中屢屢受挫,非常沮喪,甚至有自殺的念頭。但使我擺脫這些的原因是… 當我們查看Spotify和Apple以及我們的音頻渠道的後台時,我發現一件令人難以置信的事,大多數收看這個播客的人還沒有點擊訂閱按鈕或關注按鈕。 我想和你達成一個交易。如果你能幫我一個大忙,點擊那個訂閱按鈕,我會不懈努力,讓這個節目越來越好。 我無法告訴你,當你按下那個訂閱按鈕時,這對我們的幫助有多大。節目會變得更大,這意味著我們可以擴大製作,邀請你想見的所有嘉賓,並繼續做我們熱愛的事情。如果你能幫我這個小忙,無論你在哪裡收聽,按下關注按鈕,這對我來說將意義重大。這是我唯一會請你做的事情。非常感謝你的時間。羅伯特,現在此時此刻,你認為你的跟隨者、你的粉絲,還有喜愛你作品的人,他們最掙扎的地方是什麼?我詢問這個問題是因為我想像你會收到數千條DM和來自這些人的消息。有哪些共同的主題呢?我收到的最常見的問題,特別是來自20多歲的人,是他們並不真的知道自己要去哪裡。他們不知道自己的職業,我所稱之為掌握的生命任務。 我在採訪和書籍《掌握》中談了很多這個問題。我強調,這是你生活中最重要的決定,弄清楚你注定要做什麼,為什麼你出生,為什麼你被創造,什麼使你獨特。我認為從這種認識、這種理解中,一切都會衍生出來,你的成就感、幸福感,所有這些都將來自於這一個認識。而許多年輕人現在非常困惑,我對此並不怪他們。這些都是他們經歷的非常、非常混亂的時期,遠比我所面對的任何事情都要混亂,尤其是,我認為,科技和社交媒體的影響。我的意思是,要知道你是誰,知道你在生活中應該做什麼,為什麼你出生,什麼使你獨特,這需要對自己進行大量的反思,自我認識,自我知識。你必須向內探索。而當你的注意力總是集中在別人在做什麼、別人在說什麼、他們認為什麼是熱門的、什麼是酷的時候,你就會對自己變得陌生,對吧?當我對他們談論這個概念時,他們會說,聽起來很有趣,羅伯特,但我完全不知道那是什麼。我不知道我的生命任務是什麼。這可能佔我收到的30%到40%的電子郵件,比例相當高,但並不是全部。但是我注意到這是一個趨勢,特別是在經歷非常混亂時期的年輕人中。 這讓我非常同情,因為我在20年代時也是一個相當迷失的人,我知道這會帶來多麼大的痛苦。感覺生活毫無意義。我認為這是很多年輕人正在遭受的痛苦。生活的意義是什麼?什麼會給我帶來一種意義感,對於我正在做的、我所走的路、我每天的經歷,沒有這種感覺是非常令人不安的。我自己也經歷過這種情況。我認為我在收到的許多反饋和電子郵件中獲得了許多這種意見。此外,年輕人或任何感到迷失或無目標的人,有沒有什麼策略可以運用,以找到自己的目的,找到方向,或者應該瞄準的事物?你知道,你必須擺脫這種思維模式,許多人認為一切都必須簡單而線性,並且我在這個方向上。一定要有一個解決方案,像是我在破解真相。生活不是這樣運作的。生活是非常複雜的。因此,我不能給你一個單一的答案來找到你的生活目的,但我可以給你一些線索。
我可以在某些路徑上引導你,這些路徑對我有用,而對數十萬其他在自己領域中成為大師或非常成功的人也有用。首先,你必須向內探索。因此,你必須抵抗我們文化所施加的牽引力。你也必須真的想要這個。這或許才是最重要的。你感到不快樂嗎?你感到沮喪嗎?你是否感覺到已經觸底了?這是你人生中的一個轉捩點,你意識到如果我繼續這樣下去,五年後會變得非常嚴重。好吧,這必須對你來說非常重要,你必須有一種緊迫感。擁有這種緊迫感後,你必須做出一些決定。其中一個絕對必要的決定就是減少關注他人在做什麼,減少關注他人在說什麼,減少關注人們告訴你應該做什麼的事,而是向內探索,思考你自己,思考你所熱愛的和你的興趣。這些與人們在社交媒體上做的事情無關。那些深深吸引你,讓你幾乎無法抗拒的事物。對我來說,我可以說一直是寫作。好吧,我只是無法確定什麼類型的寫作。但當我閱讀所有與古代歷史有關的內容時,尤其是有關人類起源的內容,幾萬年前的故事,我會非常興奮,我可以閱讀所有相關的文章,及有關我們起源的每一項發現。我會感到腦海中一陣旋轉,想著這就是我們一萬年前的樣子,而這就是我們現在的樣子。我想要知道更多。這就像是擊中了你內心深處的那種感覺。那麼,外面的人,你有那樣的東西。你曾經有過,童年時你就有。當你兩、三、四、五歲的時候,你擁有它,但你因為過於傾聽別人的聲音而失去了它。因此,考古學可以作為一個隱喻。你必須挖掘、挖掘,再挖掘,找到那些來自你過去的骨頭、遺物和文物,那些真正讓你感到興奮的事物,以及你厭惡的事物。如果我要進行逆向工程,這是我對很多像你這樣成功的人所做的,我可以回去找出你是如何走到這個播客領域的,因為你有一條特定的路徑讓你走到這裡。我知道這不是一條直路。你曾經偏離過。你曾經在某個你厭惡的工作中,然後你慢慢找到了你的方向。在每個故事中,對人們來說都有一課。這就是我在《精通》中所編纂的內容,但一切都始於一種緊迫感。我不能這樣繼續下去。我必須找到我所熱愛的事物,當你20或21歲時,或許你不會感受到那種緊迫感,因為你年輕。你看起來很好,你充滿活力,世界對你是開放的,但你必須小心,因為時間過得真的很快。你二十歲的那些年,過得比你想的還快。如果你到了30歲而從未思考過這些事情,並且你已經在徘徊嘗試,那麼這將變得更加困難,對你來說會更艱難。因此,當你21或22歲時擁有那種緊迫感是更好的。我要說的另一件事是,如果你對某事不感興趣,你就無法學到任何東西。因此,你必須對此有一種樂趣和冒險的感覺。因此,探索你生命使命的過程不能是一件陰鬱、無聊的事情,如同羅伯特提倡的那樣。你做你所做的事情,哦,我需要花時間與自己相處。我需要寫日記,等等。不,它應該是有趣的,這是一場冒險。嘗試不同的事情,這些事情應當契合於你命運的總體形狀。這是一次爆炸的旅程。你知道,當我二十幾歲的時候,我比任何人都過得更有趣。我度過了美好的時光。那是我生命中最好的歲月。我嘗試了各種不同的事情。我在探索。我在旅行。我經歷了許多驚險的冒險。因此,我不希望你的生活變得無聊。我希望你學習。我希望你有冒險。但你必須有一個方向感、一個目標感,來引導你所經歷的那些不同的冒險。你認為隨著年齡增長,找到自己的目標和深層聯結會更難嗎?是的,我認為是的。你的思維變得有些僵化。你以為你知道所有的答案,對吧?但是很多人會發生什麼?當他們轉到40歲或者稍微年長一些時,他們會來到那個十字路口。這比你二十幾歲的時候還要痛苦嗎?因為有一種遺憾的感覺。有一種你浪費了時間的感覺。重新找回適合自己的路徑,正如你所提到,可能會非常困難。但是,還有另外一面,那就是你可能在生活中學到了某些技能。你可能擁有一些改變你的人生經歷,因為當你21或22歲時,你並不瞭解這個世界。你不知道人們。你認為你知道一切,但其實你什麼也不知道,對吧?你從來沒有經歷過生活中的事情。你從未真正受苦過。也許你受過苦,但和老了以後所經歷的苦難並不相同。好吧,現在你40歲了。你經歷了嚴峻的挑戰。你變得堅韌。你知道,你不再這麼脆弱,你已經學到了一些東西。如果於那個年齡你改變你的心態,並且決心把自己的經歷、技能和所學的東西,重新指向更讓你感興趣的事物,那麼這會對你有幫助,對吧?但正如你所說的,這可能會更難,因為你已經固執於自己的方式,而你已經經歷了一種生活。
你已經購買了一個網絡。
你已經購買了一種聲譽,讓人把你視為這個東西。
無論是律師、醫生、牙醫,或其他職業。
所以可能必須經歷一個脫離的過程。
脫離人群、脫離你所居住的城市、脫離人們認識你的方式、甚至脫離一份收入。
這都是非常艱難的。
我認為有些人寧願接受他們當前情況的確定痛苦,也不願去面對不確定性。
還有當他們去尋找其他可能性時所經歷的脫離。
對,但我的意思是,隨著年齡漸長,你會感受到的痛苦。我們人類的思維非常活躍。
我們擁有宇宙中最強大的器官——人類的大腦。
我們大腦中無數的可能連結數量超過了整個宇宙中的任何事物。
這是最令人驚奇的工具。
而我們的大腦也非常活躍。
當你變老而沒有任何事情可以投入思考,而一切都在放緩時,
你未必意識到這使你感到沮喪。
你可能沒有意識到,無法實現你本該實現的東西,
實際上是你痛苦和不幸福的根源。
你會把責任推給其他人。
你會把責任推給這個世界。
你會把責任推給政治。
你不會看看自己,意識到這一切源於你自己。
而悲傷也源於你,你並沒有充分發揮這份你所擁有的天賦。
所以脫離這一切可能是困難的。
但我曾與許多內心掙扎的人交談,十多歲或大約三十歲的人,他們會說,羅伯特,我現在在一份可怕的工作中。
你知道,我在快餐店或其他地方工作。我不記得具體是什麼,或者我是一名咖啡師,等等。
你知道,我很不快樂。我有一位妻子和兩個孩子。我要怎麼辦,對吧?
於是我稍微進入他們的痛苦中,然後我說,好吧,讓我們首先找出你真正想要的東西。
一些會帶來收入的東西,因為你必須需要支付你妻子和孩子的開支。
你不能只是去寫詩或成為搖滾明星。
你必須撐起自己和你的家庭。
那到底可能是什麼呢?
我們一遍遍挖掘。
我說,好吧,我們有了一個答案,一個想法。我希望你這樣做。
我希望你每天晚上擠出兩個小時,或你所能的時間,開始在互聯網上探索這個領域。
並開始考慮去上的夜校,學習一些能改變你目前路徑的課程。
然後我希望你設想五年後的目標,設定五年之後的計劃。
他們告訴我,僅僅有了這個目標,讓他們的抑鬱狀態突然改變。
他們有了希望,感覺好了一百萬倍,並因此充滿了能量,僅僅因為意識到有可能性。
這需要艱苦的工作,但有解答。
有一個去處。
因此,當你擁有某種方向感時,事情就會有所改變。
現在會有很多人聽到這些,他們會在想。
我有一個計劃,我有一個想法,或者至少是一個想法的雛形。
但我在過去的三個月、六個月、十二個月、十八個月兩年裡一直在思考、思考、思考、思考。
而沒有付諸行動?
對,沒有付諸行動。是的。
人們經常會打斷我,我會說,史蒂夫,我在考慮開始一個播客。
我會問,他們已經考慮這件事多久了?
我已經想了兩年半了。
是的。
你知道,我在掌握課程中談到了一種叫「實踐學習」的概念。
在中世紀時期,他們會有一個學徒制度,學徒需要經過七年。
你會學會成為一名工匠,對嗎?
你會從學徒變成熟練工,再到大師,都是透過實踐大腦的學習。
但如果你從不去做任何事情,你永遠無法學會。
所以如果你突然說,我一直在考慮一個播客,我會說,馬上離開你的沙發,明天開始播客。
即使失敗了,你也獲得了許多經驗。
你在那三個月的失敗中學到的,比你兩年來的思考還要多,
或是比你從某個學校獲得的MBA帶來的巨大負債要多。
透過實踐學習,透過失敗學習。
為什麼計劃和隨著延長計劃而來的拖延對人們如此具有誘惑力?
比如,為什麼我們喜愛不斷計劃、計劃、計劃、計劃?
因為你害怕失敗。
坦白講,佛洛伊德在德語中有一個詞,叫做「空虛焦慮」,是指成功的恐懼。
因為這是許多青少年所面對的問題。
因為如果你成功了,你就會擁有責任。
你會有聲譽。
你會成功,而你的下一個冒險可能會失敗,對吧?
這是來自於嘗試和將自己推到前面的壓力。
如果我不嘗試任何事情,如果我不去努力,如果我責備這個世界、責備我的父母。
我責備我的教育體系。
責備我的伴侶,這、那和其他,那麼你就永遠不需要擔心。
你永遠不需要承擔那份責任。
你永遠不需要面對成功的恐懼,而這限制了人們的行動。
因此,不去做任何事情,待在自己的小泡泡中,會讓人覺得更容易,會想:上帝,如果我有錢,
我就可以寫出偉大的小說,我會做這個、那個和其他的。
這真的是一種自我欺騙。
你正在試圖自我麻醉,並且害怕真正將自己的脖子暴露在危險之中。
這就是深層原因。
這是青少年中的一種普遍綜合症。
我在閱讀一本書時,想是《勇氣去不被喜愛》,裡面討論到有些人,他們寧願生活在可能性之中。
而可能性領域是你向世界宣告你將做某件事、成為某種人的空間,而這一切在你實際實現之前。
所以當我告訴我的朋友們,聽著,我打算成為一名演員的時候。例如,在那段一年半的時間裡,我四處宣稱我生活在可能性的世界裡,這段時間內沒有任何反饋來反駁我,這是件美好的事。但在某種程度上,我卻因此獲得了作為一個渴望改變的人所應得的讚譽。在你獲得反饋或嘗試之前,那種可能性的領域對某些人來說是非常美好的。這是的,這非常令人上癮,這有點像麻醉品。但問題是,你有這個可能性的領域,你可以成為任何人。我可以成為一名演員。我可以成為一名偉大的新手。我可以成為CEO。我可以成為第二個埃隆·馬斯克。
但是這個世界的運作方式是,除非你有界限,否則你什麼都無法實現。擁有界限以及撞到牆壁和面對阻力是你學習、使你變得偉大的根本原因,這就是人類大腦的運作方式。我所說的意思是,假設你在學習鋼琴。你不能只是一開始就隨便演奏任何曲子,並且只是在彈奏所有的音符。你能做的非常有限,對吧?你必須在這些界限和牆壁之內學習最基本的東西。然後這些牆壁會開始稍微擴展。但你始終在不斷地抵抗這些界限,而這些界限讓你變得越來越強壯。就像你在游泳時,水中的阻力讓你的肌肉變得更大,對吧?這些界限的阻力讓你的大腦變得更大,讓你更成功,讓你學會更多。但如果你所做的只是生活在那朦朧的可能性世界裡,你永遠不會得到發展,你永遠不會鍛鍊到任何肌肉,永遠不會變得強壯。你不會發展生活技能。這是一個艱難的世界。所以即使你知道人們可以非常殘忍,這個世界可能是個非常惡劣的世界。你必須在這個世界上擁有一身厚皮。你必須發展一些堅韌,而你就是通過嘗試和失敗來發展這種堅韌。如果你失敗了,你知道,我的妻子在電影業,我們認識很多演員,你知道的,你可能會想這一切都是光鮮亮麗的,但其實99%的情況是被拒絕。人們不斷地拒絕你,而他們拒絕你的原因是你無法控制的事情,比如你的外貌之類的。所以那些成功的演員和那些不成功的演員之間的區別就在於,他們有一些堅韌的皮膚。他們不會因為拒絕而沮喪,哦,我真不值得,我恨我自己,這個世界太糟糕了。他們會說,好吧,我要繼續努力,我知道那裡行不通,我培養了一些堅韌。如果你不發展這種堅韌,你在生活中永遠不會走到任何地方,而這需要通過不斷嘗試和努力來獲得。
當你進入職業生涯的第一章時,是否有你過去所做的一切,所寫的東西,能讓年輕人試著去獲得的東西?我想問,他們應該追求知識、技能、聲譽、金錢、網絡嗎?絕對不應該追求金錢。絕對不應該追求聲譽。也許,嗯,是的,或是名望。或許人脈可以幫助你。但你在這個世界上,特別是在21世紀的這十年裡,真正想要的,是技能。你想學習技能。你擁有的技能越多,我指的是真正的技能。不是試著做一年然後轉向另一件事。我是指在某一方面獲得真正的技能,對吧?無論是在電腦領域,還是在藝術領域,任何領域,都是真正的技能。然後如果你能在二十多歲的時候發展出兩三個技能,並且還能享受一些樂趣,世界將會對你敞開大門,因為當你到達30歲的時候,你會說,我可以把在電腦上學到的技能發揮出來。我可以把我在媒體和創建播客或天氣上學到的技能結合起來,並以沒有人想過的方式創造一個商業。因為我是獨一無二的人。世界將會對你敞開大門。技能是21世紀的黃金。如果你被金錢誘惑了,如果你只考慮金錢,這樣的話你就完了,因為金錢並不是生活中最重要的東西。假設你有兩份工作邀請,一份是在高盛的開放職位,年薪15萬;另一份是在某個初創公司,每年30,000的年薪,而你住在紐約,你將會挨餓。你將與幾個人住在布什維克的某個悲慘的小公寓裡,無論怎樣,對吧?那麼,選擇這份每年30,000的工作,因為你會學到很多東西。你將會親自參與。而在另外那份工作中,你會在那裡迷失,你將會身處數百名其他年輕人之中,而且你沒有責任。這裡你會承擔責任。因此金錢對你來說並不是最重要的,因為當你在二十多歲的時候,你可以挨餓。你可以少吃一點食物。你可以過得困難一點,因為你年輕。我知道我自己,我曾經生活得很窮。我在倫敦生活,我在1984年有過一份工作,當時我賺的,應該是每週30英鎊。也許還更少,那是剛入行的工資。而當時我的女朋友,我們唯一能吃的就是蘿蔔和花椰菜,花椰菜起司是我們的主食。但我25歲,我可以忍受。所以你可以忍受不賺錢而學習,因為這才是最重要的。我認為很多年輕人在生活的第一個季節並不明白生命有多長。所以,你知道,我們試著走捷徑。我們努力想盡快獲得金錢。但你告訴我,走一條更長的路,就是獲得技能,即使這會付出一些短期的誘惑回報,非常吸引人去在我的Instagram上發佈,也是值得的。對。嗯,另外,你也可以看看像史蒂夫·喬布斯這樣的人。
我能了解這一點,因為他對金錢根本不感興趣。這從來都不是他的動力因素。對我來說,也從來不是我的動力因素,對吧?我想要享受生活,想要成功,想要能夠寫作。他則想要設計世界上最美麗的科技產品。結果他在那個時候變成了世界上最富有的人,但他從不在乎金錢。這不是驅動他的因素。我從不在乎金錢,而如今我沒有史蒂夫·喬布斯那麼有錢,但我過得也相當不錯,因為金錢會來找你。如果你正確地玩這個遊戲,如果你在年輕時學習技能,然後發展自己的業務,到你35歲的時候,你的收入將會是你當年在高盛工作的四倍,對吧?這就是現在的遊戲規則。創業,成為企業家,是你能夠達到的最強大的位置;只是有些人注定無法做到這一點。這不是他們的基因,但對我來說,這是我們大家都應該追求的目標,成為自己的老闆。因為就個人而言,我討厭為別人工作,但身為企業家,創立一個在這個世界上有特定市場的業務,你將賺到你所需要的所有金錢。然而,當企業家是相當痛苦的。我覺得實際上是埃隆·馬斯克說過,「建立我的企業就像嚼玻璃和凝視深淵。」我在某種程度上能夠理解我多年來建立的業務所經歷的那些巨大困難和不確定性。我的確有時對於我的團隊成員有一種微妙的羨慕,他們不知道為了確保每個人準時發薪水、每個人都快樂而必須忍受的混亂。好吧,但對我來說,從中得到的教訓是改變你對快樂和幸福的感知。所以在那一瞬間,這是痛苦的,對吧?我們不喜歡痛苦。沒有人喜歡痛苦。我不喜歡痛苦,對吧?但如果你對快樂和幸福的理解只是在這裡,從當下到這裡,那麼離開這種狀態將會非常困難。但如果你對快樂和幸福的理解是在這裡,長期來看,那麼你就擁有力量,有操作空間,你有回旋的餘地,這就是整件事情的關鍵。所以,你的意思是如果我對幸福的看法是短期的,期待今天、現在和每一天,那麼我的生活就不會很美好,但如果我期待幸福是一個長期的……是的,所以,看看你現在的樣子。這正是我想表達的。你現在應該非常快樂,我想。你應該過得很充實,對吧?而且如果在你24歲時因為痛苦而放棄的話,你不會有現在的成就。我最好去找一份輕鬆的銀行工作。現在的你很可能會很痛苦。看看你現在的樣子。這正是我想讓人們理解的。跟隨史蒂芬·巴特萊特,這就是榜樣。我認為幫助我到達這裡的因素之一就是我的黑暗面。你經常談到黑暗面。當我說我的黑暗面時,我是指不安全感、羞恥感、想要融入的渴望,所有這些作為驅動力的東西。很多人都有黑暗面。我聽你提到過所有偉大的成就者都有些許黑暗面。我們怎樣才能引導我們的黑暗面,使其產生積極效果而非消極影響?前幾天我和一位非常成功的企業家交談。他們有自己逃避某種生活的羞恥和尷尬的故事。這使他們獲得了成功。但現在他們每天工作18個小時。他們就像幾乎對工作上癮。所以我想知道是否有時會走得太遠。是的,但他們說自己很快樂。他們確實這麼說。你相信嗎?很難區分真正的快樂與你成功逃避暗面所帶來的滿足感。你知道我說的意思嗎?因為這個人已成功逃避了他們的黑暗,並且他們似乎處於一種能夠滿足的狀態,因為他們在逃避過去的追求上取得了成功。但我不知道這算不算快樂。瑜伽士可能會告訴我,快樂是當你停止奔跑的時候。你知道,我曾經為別人工作。我是在美國服裝這家公司董事會的成員,這家公司現在已經不存在了。首席執行官多夫·查尼是公司的創始人,是一位了不起的企業家,從我與他相識時洛杉磯的一家小商店創造了這個帝國。這是非常有成就感的,他是一個非常滿足的人,但他無法停止。他無法停止。就像一個惡魔附身於他。他必須擁有更多。他必須建造更多的建築物。他必須在全世界擁有更多的美國服裝。他把自己逼得太緊。然後,在2007年金融危機發生的時候,就在公司上市之前,他的負債累累,以至於公司再也無法恢復,對吧?他拼命地做太多了,不知道自己的極限。好吧,所以部分原因是,當我說如果金錢驅使你,那麼你將擁有那個惡魔。如果名聲和聲譽驅使你,那麼那個惡魔會握住你的喉嚨,讓你工作18個小時,直到每個人都在消耗你的灰塵,讓你羞辱所有的敵人,而你會感到痛苦,對吧?所以了解自己和了解什麼對自己重要將拯救你脫離那種惡魔的附身,因為如果你那樣做,你實際上不會非常成功。你會燒盡自己。你會陷入缺乏好的點子。很多人在成功後首先發生的事就是自滿。他們以為自己具備了邁達斯之手。
他們認為自己擁有,嗯,黃金手指,然後他們的思維開始朝著一個單一的方向發展。他們學會了如何做某件事,並且不斷地在做、做、做、做。他們不知道如何學習,也不知道還有其他做事的方法,對吧?當你變得完全被佔有,思維又不開放、不自由、不擴展,且不再創造時,就會發生這種情況。要創造需要你嘗試一些不同的東西,而不是像他那樣無限擴大你的公司,而是把你在洛杉磯擁有的五家分店做得更好,對此更有創意,並且不要被金錢、名聲和聲譽所佔有。我認為那就是答案。這有道理嗎?對,這有道理。
我想,許多人都面臨這樣的掙扎,部分是關於這個想法:專注於眼前的事物,而不是被其他機會分心。我想和你談談專注這個概念,以及你認為它對於大師的發展有多重要。是的。
我意思是,很多年輕人會對我說,哦,我在這裡做一個小的加密貨幣項目,我在這裡有一家髮型產品業務,還有其他的事情。針對那些試圖在這個世界上成為大師的人,關於專注你會怎麼說?挺有趣的,因為我正在幫助一位我老朋友的兒子,他有這個問題,而他實際上非常成功。我希望他不會聽到這些。他20歲,財富驚人,做過很多驚人的事情。但他就是那種把自己分散到各種不同事物上的人。我找不到連結這些事物的共同點,除了賺錢和建立人脈之類的。在這個世界上,這是非常吸引人的,特別是你知道,因為有這麼多可能性,讓你能夠上網學習其他人正在做的事情。你可以進入加密貨幣世界。你知道,你可以在這裡創立自己的業務。你可以進入健康與健身的世界,然後後來嘗試弄清楚如何把它們聯繫起來。但生活不是這樣運作的。大腦也不是這樣運作的。這不是我們所應該的,因為這一切必須從你自己開始。整個事情必須從你內心出發。它不能從外界開始。不能從其他人正在做的事情開始。不能從什麼東西看起來吸引開始。它必須來自內心。如果它不是來自內心,那麼你就會在裡面掙扎多年。
所以,我對這位我不會提名字但我非常愛的年輕人做了什麼呢?那就是思考,究竟什麼是你內心真正渴望的?你到底真正熱愛的是什麼?我們如何將這個加密貨幣與你在體育界開創的媒體業務,以及與這個健身項目聯繫起來?這些之間有什麼聯繫呢?對我來說,我感覺著我們還沒有解決這個問題,但他似乎對名人和那個世界感到興趣。這很好,我認為這毫無問題。所以我會說,也許這一切的聯繫就是電影業,對吧?因為電影業的範圍相當廣泛,作為製片人需要籌集資金。你會接觸到各種不同的人,建立網絡,結識明星。這是一種光鮮亮麗的生活,但它是專注的。
好吧,所以當你專注於某事時,世界就會自然地為你打開,但你必須專注於正確的事物。如果你本來應該成為一名作家,但因為想賺錢而決定去讀法學院,然後非常深入地專注於法學院。結果是,前一兩年你可能會暫時應付過去,但然後事情會開始變得越來越慢,因為你對它不感興趣。你與之沒有聯繫,會感到無聊,專注力會開始分崩離析。但如果這是你熱愛的事情,你可以對它專注七、八、十、十二年,卻從不感到無聊。我觀察到某位家庭成員做了非常類似的事情,她在開始某個追求時,成立某個業務,總是會遇到困難。然後當你看到路對面的人,他們似乎在自己的事業或加密貨幣上過得輕鬆得多。他們告訴你他們賺了多少錢,這有多簡單,隨便如何。所以你會受到誘惑,認為別人的草地更綠,於是追求那個。於是現在你在做兩件事,第一件事開始受到影響。
我認為,尤其是在生命的早期階段,當你沒有像埃隆·馬斯克那樣的資源時,遊戲的很大一部分是在一件事上足夠專注,來累積資源,以便能夠有機會去做更多的事情,或者稍微分散一下風險。但在最初的階段,當你處於資源積累的階段時,我想我的早期投資者們還記得,有一天我給我第一位投資者發了一封郵件,他是一位非常成功的人,說:「我有一個想法。」而這個想法是與他投資的項目不同的。我記得那封郵件,當時我18歲,他對我的影響非常大,他告訴我:「如果你不專注於一件事,你將永遠不會成功。」但你當時對這另一個事情感興趣。對,我那時候在努力尋找一個方向。
是的,我的投資者是一位非常成功的人,我給他寫了這個我認為很棒的另一個點子。是的,是的,是的。他給我回了一封郵件,就像是被鞭子抽了一樣。他說:「如果你現在不專注於一件事,你將永遠不會成功。」因為正如你所說的,你也搶走了自己累積深厚技能的機會。是的,沒錯。
當然,我記得這是智慧人士知道的事情。
如果你年輕,擁有像你那樣的導師,可以告訴你真相、告訴你現實的運作方式,這將幫助你省去多年的痛苦。
我記得當我們在美國服裝公司(American Apparel)時,那是2007年,該公司正要上市。
我即將被任命為董事會成員,然後一位像你投資者那樣的人來找我。
他對我說:“羅伯特,確保Dove的品牌不要盲目擴張。
讓品牌集中在一件事情上,這樣他就會成功。”
當時,我覺得這很有趣,但我並沒有勇氣向Dove解釋這一點。
但外面有些人懂得這種真相。
關於嫉妒,你提到的那樣,你看到你的朋友在玩加密貨幣,他們似乎玩得很開心,賺了很多錢。
告訴你,這是胡說八道。
他們並沒有你想象的那麼快樂,對吧?
人們在Instagram或TikTok上創造一種光鮮亮麗的假象。
但他們從來沒有像你想象的那樣快樂,你知道嗎?
在我的書《人性法則》中,我講到了阿里斯多德·奧納西斯(Aristotle Onassis),他在六十年代是世界上最富有的人。
他娶了約翰·F·肯尼迪的遺孀,杰奎琳·肯尼迪(Jacqueline Kennedy),艾爾·奧納西斯(Jacqueline Onassis)。誰能比這更幸福呢?
他擁有遊艇等等。
但根據杰奎琳·肯尼迪在她的自傳中的描述,他是世界上最不快樂、最痛苦的人。
他是一個心腸壞、總是不快樂的人。
然而每個人都嫉妒他,因為他有這麼美麗的妻子和那麼多的錢。
你嫉妒的人實際上並沒有你想的那麼好,所以別讓這影響你的人生決策。
我一直記得一段我很多年前看過的約翰尼·艾夫(Johnny Ive)的短片。
我想大概是五年前,他談到了與史蒂夫·喬布斯(Steve Jobs)的合作。
在這段短片中,他這樣說,我一直沒有忘記,從來沒有忘記。
這聽起來真的很簡單,但我仍然驚訝於有多少人實際上不去實踐這一點。
這是一種實踐的掙扎,這就是專注的問題。
史蒂夫是我人生中遇到過的最專注的人。
而專注的關鍵在於,這不是你所渴望的一種狀態,或者你在星期一決定的:“你知道嗎?我要專注。”
這是一種每一分鐘都在想的狀態,例如:“我們為什麼在談論這個?這就是我們努力的方向。”
當你真心專注時,你可以取得如此多的成就。
史蒂夫有時會問我,因為我想他擔心我不專注,他會問:“你拒絕了多少事情?”
我老實說,會有一些犧牲,因為我想對此保持誠實。
所以我會回答:“哦,我拒絕了這個,也拒絕了那個。”
但他知道我其實對那些事情並不感興趣。
所以根本沒有真正的犧牲。
專注意味著拒絕一些你全身心都認為是絕妙主意的事物,並且你一早就想到它,但你卻因為專注於其他事物而拒絕它。
是的,阿門。你知道,這就是我完全同意的專注之教。
我不太喜歡舉自己的例子,因為我是一隻稀有之鳥。
但你知道,我正在寫一本書,主題非常具體。
我隨時都會受到干擾。
人們想讓我去印度做演講,而我之前從未去過那裡,或者去埃及之類的,或者參與這個電視項目。
而我實際上從來沒有被這些誘惑,因為我只是熱愛寫作。
但最終卻是我在寫這本書,而我發現進展並不順利。
那是因為我沒有專注於我嘗試表達的真正內容。
所以你可以把這種專注程度降低到你業務或你的寫作的最細微點。
你到底想表達什麼?
你想達成什麼?
你的品牌到底是什麼?
深入研究,弄清楚那些小細節。
所以每次我在寫章節時,一開始寫一些與主題不直接相關的東西時,或讀者會感興趣的內容時,
我就犯了一個錯誤,我會這樣錯誤好幾週,然後才意識到並收回來。
所以這種專注必須有很多能量支持,因為你如此熱愛你正在做的事情,
當你偏離它時,你大腦中的小雷達就會提醒你,偏了,偏了,你必須回去對吧?
這是痛苦的,但當你回到正軌上,當事情開始運行時,這是無比愉快的。
所以對年輕人來說,專注似乎如此痛苦,該死的,其他人玩得這麼愉快,而我卻需要學習這種事情。
只需不斷告訴自己,你正在做一件你的大腦將在幾年後獎勵你的事情。
所以那個似乎在玩得很開心的朋友,三年後,他們會在某個垃圾工作上滑向下坡,而你將在上升。
所以只要保持你對更大問題的關注,並知道與你的大腦運作良好的事情將在未來帶來驚人的回報。
當人們談論生活中的複利回報時,他們總是說,起初是慢的,然後就快了。
即使這個播客,如果你查看這個播客的圖表,前面三年的時間,我一個人在我的櫥櫃裡,星期日晚間獨自錄音,完全是平坦的。
沒有人在聽。
到了第四年或第五年,曲線是直線上升。
這是前面三年所造成的結果,這段時間裡,我們獲得技能,理解人們喜歡什麼,以及為什麼他們喜歡聽這個節目,並且實際上提升了自身的談話、演講和訪談等能力。而大多數人所忽略的,是他們錯過了那幾年慢而孤獨、毫無回報的實習,因為他們失去了焦點。沒有人在為你喝彩,沒有人下載你的節目。我從來沒有見過其他的路徑,從來沒有見過其他的方式,我也從來沒有見過一夜之間的成功。嗯,我的意思是,我可以舉出五位有著與你相同故事的播客製作人,像是Lewis Howes、Chris Williamson、Jay Shetty,他們幾年來都有相同的故事。這段時間沒有人關注。在我認識這些人剛開始時,就是這樣。然後這一切才發生。我還記得我和50 Cent一起工作寫《第50條法則》時的情景。人們看到饒舌明星時,就會驚嘆於那種魅力、樂趣、刺激、性感的生活方式。但他說,你知道,我能認識他是因為我和他在一起。沒有人比50更努力。他是如此的自律和專注。當他在音樂事業上成功時,經歷了艱辛、困難和失敗的漫長歲月。但沒有人會看到這些,他們只會看到他在演唱會上的輝煌和樂趣,卻從不关注那些艱難和濒临失敗的歲月。他曾被槍擊,差點喪命。他的唱片公司解雇了他。他不得不從底層開始重新進入音樂產業,直到Eminem終於注意到他。但在這些名人背後,我們看不到他們為了達成目標所經歷的艱辛努力。我們只看到成功,卻被這成功所吸引。我聽過你提到霍華德·加德納的多元智能理論這本書。書中提到有五種智能:邏輯智能、語言智能、人際智能、空間智能和身體智能。它們的定義各不相同。邏輯智能是指推理、解決問題和以抽象的方式思考,像科學家和數學家。語言智能則是像作家、律師和詩人這類的職業。你就是這些作家之一。人際智能是領導者、心理學家和教師。空間智能則是建築師、藝術家和飛行員。而最後,身體智能是指運動員、舞者和外科醫生。瞭解自己的智能類型對於人生成功有多重要呢?因此確定自己的智能類型是極其重要的。我喜歡這本書的原因在於,我們傾向於將智能視為智力,像是電腦程式設計或數學等,或者在這個領域擁有博士學位。但這不是唯一的智能形式。智能同樣可以是身體智能。像科比·布萊恩特的籃球智力與阿爾伯特·愛因斯坦的智力同樣聰明,但方式不同。所以,如果你的父母一直追求讓你進入最好學校,成為智力巨擘,而你的孩子卻想學芭蕾舞或參加運動。你會看不起那個,並告訴他,不不不,你是在為你孩子的痛苦埋下伏筆。認識到孩子的某一種智能類型,然後鼓勵他朝那個方向前進,因為那是他們自然的追求,這才是愉快的事。因此對我來說,語言智能,字詞一直是我的強項。自小以來,字詞就迷住了我。我無法相信我們有字詞來命名事物,並且它們是用字母組成的符號,發出聲音。但檸檬不是檸檬,它只是個詞。我當時五歲,但這是什麼?太有趣了,你知道嗎?你可以拆分一個詞,然後用它拼出其他詞。所以我很早就知道我的強項是字詞,字詞,依然是字詞。我對某一種智能非常差,則是機械智能,建造東西的能力。我在這方面很糟糕,這很奇怪,因為我的父親在這方面非常出色,但他對其他的智能卻不擅長,而我並沒有繼承到這點。因此這完全推翻了基因論。但你知道,找出哪種智能,並專注於此,把它作為你人生的方向,是非常非常重要的。如果你的人際智能很強,並且意識到如果進入一個沒有社交流通的工作,你會感到非常痛苦。但如果你知道自己的人際智能,則可以朝著數百種不同的方向發展。這並不意味著你只能成為社會工作者。這只是意味著你必須成為一位引導他人的領袖,因為你理解你喜歡與人相處、與他人合作,你非常具同理心。可以有無數種不同的職業類型。但是一旦你了解了這一點,它就能為你提供方向。這對人們來說是非常重要的第一步。我總是建議人們閱讀這本書,因為它非常重要。在我自己的友誼圈和家庭中,我發現我們失去焦點的原因在於嫉妒。那麼,控制嫉妒有多重要呢?我記得你曾將其形容為最醜陋的情感。嗯,嫉妒之所以丑陋,是因為這是承認你感到自卑,承認有人比你優秀的情感。誰想承認這樣的事情呢?有一位非常著名的心理學家,名叫阿爾弗雷德·阿德勒,他是20世紀20年代的,有著弗洛伊德的門徒。他認為,這種總是想要比其他人更好更優越的能力,是90%人類行為最強烈的動力因素。我們總是想要感覺到自己在某種程度上是優越的。
和感到自己低人一等的感覺創造了他所稱的自卑情結。
所以,告訴自己這個人比你更成功,或是他們比你年輕且好看,這真的是非常非常痛苦的事。
他們的妻子比你更有趣,或者他們的孩子表現得比你更好,因為這對你來說意味著是一種輕視,對吧?
我們基因上很容易嫉妒,這是由於我們大腦的運作方式。
所以,人猿會感到嫉妒是眾所周知的事實,對吧?
如果你給一隻猩猩一根香蕉或一顆葡萄而不給另一隻,他們會給你那種帶有惡意的眼神,這就是我們所說的嫉妒的臭臉。
這是猿類的一部分。
而我認為它的來源在於我們的大腦是透過比較來運作的。
這是我們學習的方式。
這是我們理解事物的方式。
我們明白這是一隻野生動物,因為它不是那邊的其他東西。
我們的大腦會比較信息的片段來決定什麼是什麼,什麼和其他東西有何不同。
因此,我們的腦袋會傾向於比較。
當你創造一種社會性動物時,我們是地球上最社會化的動物,而你的大腦不斷地在做比較。
我們利用這個機制來和其他人比較自己,總是想要別人擁有的東西。
而且人們已經注意到,早在30000年前的狩獵採集者社會中,直到20世紀仍然存在的一些社會中,嫉妒是他們之間的一個巨大問題。
因此,當一個人收到禮物時,部落中的每個人都會如此不高興和生氣,以至於收到禮物的人不得不將其贈送給其他人,以免成為嫉妒的目標。
因為這可能會導致被謀殺,對吧?
所以嫉妒在我們所有人身上都是根深蒂固的。
我們不斷地和他人比較自己,好的,但我們不想承認這一點。
所以如果我將自己與某個我認為生活得比我好、賣書比我多的作家進行比較,
我心裡的反應不是說他或她應得那樣,因為他們確實是更好的作家。
我會想,他們並不真的值得這樣。
他們是個騙子。
他們只是因為知道公眾想要什麼而這樣做,而我卻不會。
我會想,我的書在100年後還會有人讀,而他們的書五年後就沒人讀了。
我這樣自我辯解,對吧?
我不覺得嫉妒。
不,不,不,我不是說那個人優於我。
事實上,他們在我面前實際上是低於我的。
這就是我們在嫉妒他人時所玩的遊戲。
而社交媒體就像是嫉妒的核爆炸,對吧?
所以60年前,我不會知道我的鄰居或大學同學在做什麼,他們賺了多少錢,以及他們有多幸福。
但現在你知道地球上每個人在做什麼,過得有多好,以及他們有多幸福,還有他們所參加的驚人旅行。
還有他們的孩子能進入的優秀學校等等。
所以這是一台製造嫉妒的機器,還在侵蝕我們的政治系統。
它滲透到生活的各個方面,但沒有人想談論它,也沒有人想承認它。
嫉妒的主要問題在於承認你有這種感覺,好嗎?
所以我會說,我會跪下來,說,嘿,你知道嗎?
有時我確實嫉妒瑞安·霍利迪。
他比我小30歲。
他已經寫了比我多的書。
在我寫我第一本書之前,他就已經有了一家人。
他有這些美好的房子。
他做得非常好。
是的,有時我會感到嫉妒。
我會承認這一點,好嗎?
如果你不承認自己有這種感覺,它只會蛻變成醜惡的東西,然後會發生一些可怕的事。
所以我能做到的就是對我可能擁有的嫉妒感進行思考,天啊,羅伯特,沒有理由感覺那樣。
經過一個過程,我會想,他真的值得他所取得的每一個成功。
你知道,他值得這些,因為他真的非常努力,並且是一個非常好的人。
他是有道德的。
他值得。
所以你應該為他感到高興,我真的為他感到高興。
但我有那第一絲嫉妒的感覺。
你必須承認這一點給自己,它並不是一件容易的事,因為這意味著你在承認自己有一瞬間的自卑。
你可以把它用得有益嗎?
是的,肯定可以。
而我在《人性法則》中談到了做到這一點的策略。
其中一個是,這個世界上一定有你所嫉妒的人。
所以,與其被這種醜惡的情緒所折磨,不如將其作為一個激勵。
與其嫉妒,感受所謂的效仿,讓你感受到競爭,讓你和他們一樣好,甚至更好。
你將利用那種自卑感來激勵自己更加努力工作。
另一件事是,當某人失敗,而我們其實有點幸災樂禍,這被稱為「幸災樂禍」,對吧?
山羊的相對是尼采所稱的「共快樂」,這意味著不是在他人的痛苦中感到快樂,而是感受到他們的快樂。
所以,與其感到嫉妒,不如試著為對方感到高興。
現在,你可能會說我無法做到,但其實你可以。
你必須去練習。
有位名叫威廉·詹姆斯的偉大心理學家稱之為「如同應對策略」。
所以告訴自己,我實際上為他們的成功感到高興。
當你這麼做時,實際上感受到他人成功而感到高興是一種非常高尚的感覺。
這種感覺讓你感到昇華,而不是讓你下降並使你感覺醜陋。
它會讓你感到高尚。
它讓你對自己感覺更好,還會開啟你全部的情感生活。
所以我在書中有其他的策略,但這只是幾個。
我在想為什麼你的書《權力》仍然賣得如此驚人。
我是說,大多數書籍在發布後都有一個時刻,然後就結束了。
但不知為何,你在這本書中所寫的內容比以往任何時候都更能吸引、誘惑和吸引人們。
人們可能會因此推測,這是因為他們感到更加無力。
當他們看到這本書時,它向他們承諾了他們渴望的東西。
這是一個準確的評估嗎?
我認為是的。
是的,我認為是的。
我的意思是,我注意到在過去六年左右,銷量比以往任何時候都要高。
很多原因是,年輕人在2008年經歷了經濟崩潰,還必須面對新冠疫情和疫情帶來的挑戰。
在那幾年,世界似乎顛倒的時候,這本書的銷量好過以往。
所以我認為無助感和失去控制感,以及感覺到有一些東西可以在這個非常混亂和不確定的時期給我一些指引,都是非常吸引人和誘人的。
因此,我的意思是,我們的世界總是充滿變化。
總是有混亂。
但當這本書在1998年發佈時,並沒有現在這麼混亂。
所以我認為你是對的。
我確實把成功歸因於人們感到越來越無助,而不僅僅是因為我的才華或書籍的卓越。
根據許多統計數據,人們的孤獨感比以往任何時候都要強烈。
當你看看這對人們的影響時,根據某些報告,這相當於每天吸煙15根香煙的影響。
他們更可能單獨生活。
他們更有可能感到孤獨,報告感到孤獨。
根據某些研究,他們更有可能在危機時期感到沒有人可以依靠。
他們比以往任何時候都更容易上癮。
這可以從多個方面來看,化學成癮、社交媒體成癮等等。
這就是特別是年輕男子的現狀。
你知道,年輕女性也面臨自己的挑戰,特別是焦慮和比較等問題,我們之前已經談過。
但總的來說,年輕人,尤其是年輕男性,自殺的比例比以往任何時候都要高。
自殺,正如你所知,是年輕男性最大的殺手之一。
這一切的解藥是什麼?
這種無力感、孤獨感、孤立、上癮和無目的感?
好吧,你知道,我們的傾向是將問題歸結為個體層面,但我認為這也是一個文化問題。
我認為我們的文化促成了這一點。
我們的文化中存在的那種無目的感,讓我們並不真正討論獲得成功所需的技能。
我們的文化促進了各種不良價值觀。
它強調名聲和名人。
它不談論紀律。
它不給年輕男性提供目的感和方向感。
它不屬於他們。
你知道,現在很多年輕男性感覺到,是女性在獲得所有的關注。
那我到底是為了什麼呢?
所以我認為這主要是一個文化問題。
當我這麼說時,某種程度上是解脫了個人。
但我也並不想這樣,因為你是一個獨立的個體。
你生活在這個文化中,你必須把自己從這種困境中掙脫出來。
這個文化對你有所強加,因此我非常同情這種情況,因為我不認為你感到孤獨,或是孤立,或是沒有朋友而不會社交完全是你的錯。
你知道,在我成長的過程中,我手裡並沒有這部手機,我必須在20世紀70年代的生活中,當我有這種需求時去認識女性。
因此,我不得不去外面經歷拒絕,去酒吧,去夜店。
我必須去接觸並認識她們,這很困難,而我學到了技巧,無論你想如何稱呼它們,都可以稱之為誘惑技巧。
但這就是關於社交技巧,比如,女性的思維方式與你不同。
她們有著不同於你的價值觀。
她們的價值觀是什麼?
跳出自己,想想成為她們是什麼樣的,以及你能做些什麼能讓她們高興,你該如何進入她們的世界。
現在你完全沒有這些能力,完全沒有。
這一切都是,知道,劃一劃,劃一劃。
對。
所以你不再外出。
你沒有在磨練那種肌肉。
你沒有將自己置於生活中,與人互動,去感受到他們的肢體語言和非語言溝通。
因此,難怪你的社交技巧變得退化,隨著社交技巧的退化,出門並將自己置於風險中的難度變得越來越大,因為你並不擅長這個。
所以你就陷入了孤獨與孤獨之中,因為越來越難以掙脫這個困境。
好的。
所以我非常同情,我不會像傳道者一樣指責年輕男性面臨的問題。
而且我非常同情這一點,因為我自己也經歷過一個非常不快,竟然有過自殺傾向的階段。
我知道你的生活怎麼會變成那樣。
所以我並不想讓人覺得我有所有的答案,因為我認為這是文化上的問題。
但如果你是一個獨立的個體,你必須明白,首先,孤獨不一定是一件壞事。
孤獨的部分問題在於它受到了一種禁忌的對待,這種壞名聲,好像孤獨就是可怕的,獨處就是可怕的,對吧?
因此,你會因為孤獨而感到羞愧。
但事實上,生活中有時候能夠獨處是非常重要的,能夠思考自己,面對自己的不同之處,並接受那些使自己與眾不同的事情。
如果你對於孤獨感到羞愧或無法獨處,那你是做不到這一點的。
所以,學會獨處是非常重要的。
這會使你成功,會帶給你技能。
所以,不要把它當作生活中必然的負面因素。
但另外一方面,你必須逼自己,逼自己去健身房鍛鍊肌肉,變得更強壯。
你必須逼自己去與人互動,離開手機,獲得實際的體驗,而不是虛擬的體驗。
如果你這樣做每個月十次,就像每個月去健身房十次一樣,你的社交技能會越來越好。
你的社交能力會不斷提升,而你在與人互動時也會感覺更好。
在這方面,我想起法律,應該是法律第十八條,讓我看一看。
關於孤立。
不要建造堡壘來保護自己。
孤立是危險的。
獨處並不是防禦,因為它會讓你與有價值的資訊、盟友和機會脫節。
孤獨和獨處之間是有區別的,對吧?
因為獨處是一回事,但孤獨的狀態感覺似乎有所不同。
這是你覺得非常不快樂,因為你無法與其他人建立聯繫的區別。
我們是社會性動物,對吧?
你感覺別人不喜歡你,並且不尊重你,無法在有意義的層面上與他們互動。
而獨處的感覺對我來說,哇,我不必與醜陋的、愚蠢的人在一起。
我可以只獨自一人。
我可以讀一本好書。
我不必與那些我不喜歡想法的人互動。
我可以做自己,隨心所欲地奇怪。
哇,真是釋放。
我很高興獨處。
現在,我並不是一直這樣。
那會很糟糕。
但有時我確實有這種感覺,這就是區別,這是件好事。
我記得有一次我在飛機上,看見一位年輕女子獨自一人,我能感受到這讓她發瘋,她必須使用手機來避免孤獨,對吧?
即使在中間,當我們飛越大海時,她也必須想辦法連上網絡,發送電子郵件和短信,無論是什麼。
我感受到她的絕望,這種直覺,這種感覺,孤獨對她來說真是可怕。
我認為這不是一件好事。
我認為這是一件可怕的事情。
所以,是的,孤立是壞事。
你需要社交。
你是社會性動物。
你注定要與其他人相處。
但如果你不能獨處,你永遠無法弄清楚什麼使你與眾不同,什麼使你獨特。
所以你必須能夠在這場遊戲中兩者兼顧。
去傾聽內心的聲音,向內尋求。
當你從未有過孤獨的時刻時,向內尋求是很困難的,我想。
當你說你在早期的歲月中曾有過自殺的念頭,那麼是什麼讓你走出了那種狀態?
我有一個非常理解我的女朋友,她幫了我很多忙。
所以我並不是完全孤單。
然後我內心有一個微小的聲音在說,你有有趣的想法。
你是一個奇怪的人,羅伯特。
我一直都很奇怪。
即使在高中我也不像其他人。
我總是會有些不一樣,這可能讓我感到孤獨,也可能讓我形成問題。
但我不斷告訴自己,你有些不一樣的地方,對吧?
你有作家的才華。
這一天終將來臨。
不要放棄,不要放棄,不要放棄。
繼續努力,對吧?
所以最終我三十五、三十六歲時,我在意大利,處於我生活的低谷。
然後我在那裡遇到了一個叫約斯特·艾爾弗斯的人,他是一位書籍包裝商。
他問我是否有書的點子。
突然間,感覺我內心的一切都改變了。
是的,我可以寫一本非虛構類的書,我即興構思了會變成《權力的48條法則》的內容。
他非常興奮地說,我會付你錢寫這本書,我忘了那個字是什麼,反正是要賣掉。
然後我會付你在寫這本書期間的生活費。
所以突然間,從黑暗轉到光明,因為我有了目標。
而我所有的痛苦,你知道的,我可以把我所有的糟糕上司,所有那些可怕的精神失常的上司,他們如此愚蠢、如此政治,和如此操控的經歷都變成寫《權力的48條法則》的素材。
我所有最糟糕的經歷都可以融入這本書。
這一切都對它有意義。
我不是說這會發生在每個人身上,但在那一刻,我基本上是在接近谷底之前確實陷入了低谷。
我問我太太,如果這一切沒有成功,我會自殺嗎?
如果我沿著同一條路走,去做一些、做一些低級工作的話,我可能會變得非常肥胖,酗酒,可能早已經死於心臟病。
或者也許我會找到其他的道路,但那時我的生活真的處於一個非常低的點。
目標。
是的。
真是瘋狂,這種目標如何能將你從黑暗中解救出來。
它可以點亮燈光。
是的。
對於很多人來說,這真是非常難以找到。
我的意思是,你不會在你寢室裡坐著思考的時候找到它,但你知道,機會來了。
你只需要準備好。
所以我得到了這個機會,你可能會說,哦,那太幸運了。
這永遠不會發生在我身上,但它會發生在你身上。
你只是還沒準備好,還沒有認識到它。
有些人會出現在你的生活中,能把你從當前的境地中解救出來,能與你連接,但你沒有留意。
你還沒有準備好。
你不認為自己值得擁有。
所以每天都有機會。
我想說的就是,它在你周圍。
有很多研究,其中有一個是在電視上看過的,似乎是達倫·布朗(Darren Brown),那位魔術師,他展示了某些類型的人對機會的悲觀態度。當你進行一些研究時,其中有一項特別的研究是他們發了一份報紙,並把它交給一組我認為是悲觀主義者的人和一組樂觀主義者的人。研究人員說,當你找到一張一百英鎊或者一百美元的代金券時,請回來找我們。結果悲觀者在瀏覽報紙的時候從未找到它。但是在報紙的首頁上,有一句話寫著“停止研究,去找研究人員。你現在贏得了一百美元。”樂觀者找到了這個消息,而達倫·布朗在街上做過類似的實驗,他在街道中間放了一張我認為是五十英鎊或一百美元的鈔票,當人們走過去時。樂觀者能看到它,而悲觀者卻恰好走過。這張可能是割刮卡的贏獎卡。這讓我對我的心理狀態有了更深的認識,我的心理狀態決定了我是否能看到這些機會,或者完全錯過它們。然後這幾乎會形成一種惡性循環,因為我會想,天啊,我真是一個不幸的人。對吧。卻沒有意識到我在創造自己的運氣或厄運方面發揮了非常重要的作用。對吧。是的,我在《人性法則》中有一章談到你的態度會創造你的環境,這跟你所說的有些相似。其實我談論了兩種態度,一種是封閉的、收縮的、狹隘的態度,另一種是開放的、擴展的態度。你可以稱之為悲觀主義和樂觀主義。但是封閉的態度是你只能通過這狹窄的光譜來看待生活,所有事情都是糟糕的。人們不喜歡你。周圍充滿敵意。這意味著你沒看到現實。你在創造現實。你正在創造那種現實。你看到了這樣的情況,而這就是你所經歷的。擴展的態度是生活是驚人的。所有這些不可思議的事情都是可能的。我充滿希望,隨時都可能有機會。這也不是現實。但是你會通過這樣感覺並抓住任何微小的機會來創造那種現實。你會創造出好的境遇。因此,通過你的態度,你會創造出在生活中發生的壞事。這裡有一個相輔相成的觀點,涉及到無目的感、孤獨感,以及年輕男性和年輕女性在世界上面對的掙扎與困境,就是關於色情的討論。如果你現在瀏覽許多社交媒體應用,你會接觸到相當明顯的色情內容。無論你是否在搜尋它,某些特定的應用在你滾動信息流的時候,一些東西會彈出來,然後你會想,天啊,我在工作中呢。我更廣泛地考慮這個問題,因為研究顯示,約80%的男性和約40%的女性在美國使用色情內容。我想知道你是否對它如何剝奪我們形成浪漫關係所需的辛勤努力有任何看法,以及消費色情是否在奪走我們對真實事物的渴望。
好吧,這是一種成癮,你必須明白你正在被操控,你正在被編程,這些人已經找出了能夠吸引你的各種圖像,你正在被操弄。你是個傻瓜。他們正在玩弄你,就像馬克·祖克柏和Facebook了解所有吸引你注意力的算法一樣。你被那些他們知道如何製作的圖像所操控,總是渴望更多。就像快餐有各種技巧讓你不斷想吃他們的多力多滋或其他什麼一樣。但是,另一個方面是,我並不打算以一種保守的觀點來宣講色情的問題,因為我並不是道德批評者。但我在我正在寫的書中有一章關於崇高的愛,而我稱之為愛的崇高,就是對一個人、對另一個人類、不論是男性、女性、同性戀、異性戀或其他的愛,以及這種愛是多麼崇高。在那種關係中,你們之間的界限被允許融化,你的自我可以軟化,你能感受到他們的世界,他們也能感受到你的世界。你擁有一種對社會性動物來說是最高形式的聯結。這種聯結超越了宗教的聯結。抱歉。這需要的是,我們有“墜入愛河”的表達。它在字面上是墜落。就像你不斷地墜落、墜落、墜落、墜落。你是開放和脆弱的,讓自己墜落。而當你不這麼做時,阻止你這麼做的原因是在於你不想受傷。你不想變得脆弱,對吧?因為當你向他人敞開心扉時,你可能會受傷。因此,當你們之間出現分歧,或者某位朋友對你感興趣的這個人說了一些惡毒的話時,你就停止了墜落。你終止了,那種浪漫的情感就結束了、死亡了。但是,如果你能克服這一點,讓自己完全打開,也就是不斷地墜落、墜落、墜落,這種不可思議的事情會發生。我描述了這種動態和範例,為什麼對於社會性動物來說,這是最終的體驗。因此,色情完全剝奪了你這種感受,因為對另一個人類的愛是一種迷人的感覺,對吧?有這種火花在發生,這種電流,而顯然也涉及到了性愛。
這是一段非常身體上的關係,但它不僅僅是這樣,還有某種精神層面的成分,對吧?但這是一種魅惑的感覺,世界變得生動,所有的事物在那一刻都是美麗的,對吧?而色情則使你與一切脫節。它使一切變得機械和醜陋,沒有浪漫的感覺,沒有任何維度。幾乎就像參與其中的兩個人,無論是怎樣的關係,就像機器零件一樣,對吧?他們不再是人類,也沒有情感在其中。沒有任何精神的聯繫。這非常令人沮喪,真的,真的令人沮喪。當我看到這些時,我感到非常遺憾的是我經歷了這些,也為在那個行業的人感到非常遺憾。我覺得這真的非常醜陋和疏遠。現在,正如我所說,我並不是禁慾者,我可以看到一部有愛情場面的好電影,它非常令人興奮和美麗。但是,那種誘惑的因素,我最近看到了一部日本電影,由偉大的導演小津製作,電影中有一位已婚的男性,他正要與一位正在誘惑他的女性發生關係。他們有了一個吻。我想,哇,我的想法被激活了,但我真的非常興奮。那是充滿情感和能量的,它使得性元素因為浪漫的元素、某種違規的元素而變得更強大。沒有裸體,沒有你能看到的性行為,但臨近它的情感本質使我感到非常非常興奮。如果年輕男性特別無法體驗到這一點,如果一切都如此機械化,如此電腦化,那就像人工智能一樣,那就是失去靈魂,失去真正墜入愛河的能力,失去那種深邃的體驗,順便說一句,這種體驗可以非常身體化,並且可能只持續三個月。我不是說必須與一個女人或一個男人保持20年的關係,它可以只有三個月,但這將使你得到更豐富的體驗,使你變得更有人性。我已經在這家公司Perfect Ted投資了超過一百萬英鎊,他們也是這個播客的贊助商。我轉用Matcher作為我的主要能量來源,這就是Perfect Ted的角色所在。他們有抹茶粉、抹茶飲料和咖啡膠囊,所有這些能讓我在很長的錄音日中保持專注,無論發生什麼事情。他們的團隊對質量非常講究,這就是他們從日本採購儀式級抹茶的原因。因此,當人們告訴我他們不喜歡抹茶的味道時,我猜他們沒有嘗試過Perfect Ted。與味道苦澀、草腥的低質量抹茶不同,Perfect Ted的味道平滑而天然甘甜。而且在不知道的情況下,如果你在像Blank Street或Joe in the Juice這樣的地方購買抹茶,你可能已經是Perfect Ted的顧客了。但現在你可以在家自己製作。所以試試看吧,讓我們看看你是否仍然不喜歡抹茶。那麼我會怎麼做呢?如果你今天嘗試我們的抹茶,我將給你40%的折扣。請前往perfected.com並在結帳時使用代碼DIARY40。或者如果你在超市,你可以在特易購或Holland & Barrett購買,或者在荷蘭的Albert Heijn購買。而在美國的朋友們,你可以在亞馬遜上購買。我播客中的幾位心理學家之前提到的另一件事是,他們告訴我一項關於老鼠的研究,研究中他們干擾了老鼠大腦中負責引起多巴胺的部分。然後當他們在老鼠嘴前放食物時,若老鼠距離食物約六英寸,老鼠會餓死,因為他們影響了老鼠的多巴胺。因此,老鼠不再有動機,他們把多巴胺稱為這種動機化學物質。這是讓你採取行動的東西。所以如果你通過做這些高多巴胺活動來摧毀你的多巴胺受體……哦,對,對。我在想我們是否正在培養出一種低動機的文化。基於這個主題,我查看了一些相關研究,確實有說到持續接觸高多巴胺活動可能會導致多巴胺脫敏或多巴胺受體的失調,而這可能會導致你動機的顯著減少。這裡有多項研究指出了這個方向。因此,當我查看一些有關生活目的和人們擁有更少伴侶的統計數據,性體驗變得更加乏味時,我在想,當通過色情讓多巴胺變得容易,我們就不太可能去行動,獲得我們的床上伴侶,是不是有一個共通點?是的,但不僅僅是色情,社交媒體上也有太多這些内容,在其他層面上。因此,你知道,首先你必須理解做一個人類意味著什麼。我們是身體的動物。我們不能一直待在自己的腦海裡。我們是用身體思考的,對吧?我們是與身體裡的化學物質共同思考的。我們非常具身體感,並且從本質上看,我們是社交動物。使我們優越的社交本能就是連結。我能夠看著你,也許能理解你此刻的感受和想法。我們可以進行討論,我們的想法可以互相交流,並進步到更高層次的理解或更低層次的異議。但這就是做一個人類的意義。你不是那個該死的人工智能機器。你不是一個機器人。你不是算法。你不是馬克·祖克柏可以隨意操弄的數據碎片。
你是一個擁有身體的人,擁有身體上的問題,擁有激素,擁有在你體內流動的情緒。你必須成為一個具體的生物,這意味著在這個世界裡做事情,採取行動,工作,建立生意,動手做事情,健身,見人。要真正進入自己的身體。當你沉浸於色情之中時,你是脫離了身體的。你並不在你的身體裡。至於我知道的,你可能在自慰,可能是,但你並不真正以任何有意義的方式存在於自己的身體裡。因此,我的希望是,如果有希望的話,現在的世界已經出現一些種子,年輕人開始對這些感到厭惡,因為人類的精神依然是非常強大的。它仍然像是,我不想這樣活著。這感覺不自然,不正確。我的希望是在20、30年後,在我可能已經死去的時候,將會有一場運動,人們會如此反對這一切,以至於他們將走向相反的方向。他們將回歸成為人類的意義。他們會重新喚起對我們過去、原始過去、異教徒過去的興趣。這些都是我現在在書中寫的内容。我見過這樣的事情。有時在《紐約時報》中,幾周前有一篇文章談到一群厭惡社交媒體的大學青年,他們絕對拒絕社交媒體,而且不會,這就像一個兄弟會或姐妹會。他們不允許任何進入他們群體的人看手機,說「對,對,兄弟,我們是對的。」如果我現在在大學,我會加入那個團體。不是我認為一切都是邪惡的。我有自己的手機等等。但如果我年輕,會感到這個世界是個骯髒的地方。我想回歸成為人類的意義。我想點燃一場運動,一場回歸那種意味的革命。我希望這會發生。我希望這在未來的安排中。人性中有什麼是我們不想承認的?首先,我們不想承認我們的起源。我們的原始根源,我們是動物。你知道,在我們發明語言之前,我們像任何其他動物一樣生活在戶外,對吧?我記得有一天,我在澳大利亞的悉尼,約十到十二年前。他們有一個驚人的動物園。我討厭動物園,因為我愛動物,認為動物園就像監獄。但我想看看那裡奇特的異國動物。他們有一個驚人的黑猩猩區,那裡的黑猩猩可以自由遊走。我被這個情景吸引,坐了大約兩個小時,因為就像在曼哈頓的一間辦公室裡觀看一樣。那裡有主導雄性,其他雄性如同公司的首席執行官一樣,跟在他身後。我環視四周,注意到所有人都在咯咯笑,感到非常尷尬。他們無法控制自己,因為看到這種跟人類非常相似但仍然是動物的存在讓他們感到不適。他們對這一點感到非常不舒服,這使我意識到,我們對自己這一方面也是非常不舒服的,對吧?那部分我們無法真正控制的,並不合邏輯、不理性、不乾淨的,與所有文明事物相對立的部分。我們對我們的動物根源有著深深的否認,但我們對自己本性也同樣否認。我們希望想象自己是這種聖潔的、有道德的、理性的生物,總是在考慮對他人有益的事情,但這只是一個童話。這不是那個真實的世界,你知道的,更像是我在《權力的48條法則》中描述的那個世界,人們是操縱的,人們玩遊戲,並不是每個人都如此。但每個人都有操縱的一面,每個人都有陰暗的一面。我們其實是極其非理性的生物。我們不想承認這一點。我們不想承認反映這種動物性質的自我部分,我們的非理性,我們對他人的嫉妒。總是其他人才是這樣。所以我舉例說明自戀,我試著在書中說明這點。在自戀的問題上,我指出每個人都是自我陶醉的,你知道?當你正在讀一本書時,看到你的生日恰好出現在那裡,這只是事實。你會說:「哇,那是我的生日,因為你的占星太陽。」我們都對自己感興趣,我們都是自我陶醉的,對吧?當有人突然談論我們時,我們的耳朵會豎起來。我並不是在道德化這一點。這只是事實。是我,是每個人。我們不想承認這一點。總是其他人。總是唐納德·特朗普是個自戀者。總是伊隆·馬斯克是個自戀者。每個人都有自戀的傾向。這就是人性,我們想否認它。我們應該渴望不成為自戀者嗎?還是接受自己的自戀傾向,並順應它呢?因為我在書中閱讀的許多關於權力的內容表明,自戀似乎在某種程度上能讓你更成功。這是值得討論的。看看我們所談論的一些已經達到人生專業金字塔頂端的人,這些總統等等,他們都具備自戀特徵。當然,當然。有些人可以被稱為深度自戀者,這是非常有問題的。有些人則是健康的自戀者。所以很多藝術家我會稱為健康的自戀者。因此我們許多藝術家不一定是最好的人,對吧?他們不常是,你可能不想成為他們的朋友。他們在伴侶方面也許不是最可信的人。
但他們把所有的自戀能量都投入到工作中,創造出美麗的事物,為人類做出貢獻。史蒂夫·喬布斯並不是一個特別好的人,對吧?他非常有侵略性,非常果斷,而且是一個控制狂。但看看他創造了什麼,好嗎?這是健康的自戀。AA組織首先告訴你的事情是什麼?我沒有參加過AA,但我知道那是承認你是個酒鬼。如果你不能承認自己是一個酒鬼,你怎麼可能停止成為酒鬼呢?你首先必須承認這一點。因此,如果你想停止成為一個自戀者,你必須屈膝跪地,承認自己是一個自戀者。因為如果你否認,並說其他人都是,如果你無法向內看,你怎麼可能改變呢?即使地球上最聖潔的人,例如甘地和馬丁·路德·金,也有明確強烈的自戀傾向。這個世界上沒有聖人,每個人都有這些傾向。所以,放下你自以為是的姿態,向內看,看看你內心中那些自戀的特徵。如果我面對一個自戀者該怎麼辦?那麼,誰不是呢?在當今世界,你總是面對自戀者。那我該怎麼辦?因為我在想你書中提到的一些規則,比如不讓大師失色。如果我正在與一個自戀者打交道,我是否應該隱藏我的優勢和劣勢,以迎合他們,而不讓他們失色?是的,但作為第一條法則的一部分,這就是做人的美好之處。你可以同時做兩件事情。你可以有意識地玩這個遊戲:我不會讓他失色,因為他會解雇我,因為我會讓他感到不安。但同時在我的腦海中,我在想,那個人不比我好。它們不配得到那個地位。其實他們有點無能,甚至愚蠢。總有一天,通過忠誠並向他們學習,我會崛起,我在聰明地做事,因為我必須這樣,我是一個社會性的動物。在那個時候,我可以說,離我遠點。我不再需要你了。我比你更強。你可以讓他們失色,但你要玩這個遊戲。但最糟糕的是如果你把它內化,然後想,我實際上是劣等的。我不會讓他失色,因為我不是一個好人。我不值得。然後你內化了這種劣等感,這將伴隨你一生。所以你可以同時玩這場遊戲的兩邊。你談到在生活中表演以獲得成功。在你看來,我們必須是演員嗎?好吧,這是我開始有點不耐煩的地方,因為每個人都是演員。對吧?但沒有人承認。當你三歲的時候,你已經在表演了,對吧?你哭是因為你想引起父母的注意。你和兄弟姐妹製造麻煩因為你想得到你想要的東西。你正在學習如何操控。孩子們非常善於操控。孩子們是天生的演員。他們學會了通過某種行為來獲得他們想要的東西。如果我是一個天使,媽媽就會給我這個和那個,即使我知道我不是天使。我們是一種社會性動物,我們有語言。我們能用言語和語言說一件事而做另一件事。我們可以撒謊。我們可以欺騙。我們可以告訴人們,我喜歡你的劇本。你在電影中表現得太棒了。天啊,你今天看起來真棒。我們並不意味著這些,但我們能這樣做,因為我們有言語,我們能在這方面撒謊。我們都是演員。如果每個人都直說他們對其他人的感受,沒有人會和睦相處。我們早就會自相殘殺了。你總是在告訴老闆他們想聽的話。你總是在告訴你的伴侶。你總是有點掩飾你真正的感受。你是個演員。我不明白這麼複雜的地方在哪裡。我不明白為什麼人們看不出他們在生活中的每一天。在另一種情況下,你對兩個不同的人從來不一樣。你在父親面前的樣子,和在兒子或同事面前的樣子,完全是不同的人。你的笑話不同。你的身體語言不同。你是一個演員。好吧。有些人擅長這個。有些人則不然,但你都是演員。我認為根本原因是操控、撒謊、表演本身是可怕的東西,所以沒有人願意自願承認他們正在這麼做。但是根據我從你所說的話中推斷的,為了在生活中獲得成功,你需要稍微撒點謊、操控和表演。好吧,你確實是。這並不是說你需要這麼做。你已經這樣做了。即使你可能不承認,你也在這樣做。你看,這就是回到悉尼動物園那個場景,人們對自己性格和個性的某些方面感到非常不自在。我不希望你到處想着,天啊,操控真棒。隨心所欲地欺騙他人,獲得我想要的東西,對他們不在乎。不是的。但承認你有能力操控,並且你經常下意識地這麼做,並且經常以被動侵略的方式這麼做,是更好的。承認這一點是有好處的。而且在你必須的時候,他們能夠玩這個遊戲,比如總是少說必要的話,會幫你省去很多痛苦。你不需要在一生中都在實踐這些。我認為你也不想。那條法則是什麼?總是少說必要的話。第四條法則。你可以給我解釋一下這個嗎?在看強大的人時,說得少的人總是比那些不停閒聊、嘴巴無法控制的人散發出更大的權威感。
這個想法是,如果你無法控制自己的嘴巴,只是不斷地說說說,這會讓別人覺得你無法控制其他事情。你沒有自控力。這給人的感覺是非常無權威的。而且顯然,你說得越多,就越容易說出一些愚蠢和不理性的話,讓你後悔。
因此,強大的人知道如何指揮觀眾。他們坐在那裡,讓別人講話和爭論。偶爾,他們會說一些可能有點模糊的話。大家會說,哇,這很有趣。羅伯特說了那句話。那是什麼意思呢?你看起來很有權威,對吧?你散發出一種神秘的氣息,你散發出控制的氣息。
很多人對此感到困惑,因為他們認為,哦,我是不是應該隨意說任何我想說的話,只是談論?其實不是的。在社交世界和工作世界中,你不能這樣做,這會讓你陷入麻煩。學會控制你的談話內容,並明白有些時刻少說話其實比不斷喋喋不休更有力量。
在我多年經營業務的過程中,我提出了一個概念,這是我與幾個人分享過的,稱為你的貢獻分數。就像我們有信用分數一樣,如果我們在財務上不謹慎,我們的信用分數會下降。我認為同樣的道理也適用於我們在團體中所做的貢獻,或一般來說我們所做的貢獻。我隨著時間的推移學到了這一點,因為在我很多年前的一家公司裡,有一位員工,在會議室裡,每當人們腦力激盪時,他們還未想好要說什麼,他就插話說,我們可以做個類似的快閃活動等等,他們只是出於即興想法。
而我作為首席執行官觀察到的是,當他們說話的那一刻,彷彿人們都在翻白眼,想要打斷他們,因為他們形成了這樣的貢獻分數,這表示當這位人士貢獻時,總是表達不清且沒有生產力,且耗時過長。然而,還有一位我記得的來自曼徹斯特辦公室的男性,幾乎不說話,每當他開口時,總是讓人感到重要,因此每當他開始說話時,整個房間都會朝他轉移,像是屏息以待。
所以,保護自己的貢獻分數也是一門藝術。對,我記得50分。我曾跟他一起出席會議,50美分。他幾乎不說話,而人們卻感到戰戰兢兢。我的天,他不說話。他對我的想法不感興趣。他只是一臉冷淡地坐在那裡。然後當他說話時,哦,那聲音有點喘,不過語氣非常短促而果斷。但他完全掌控了整個房間,因為他就那樣坐著,好像對人們所做的事情並不太滿意。這讓他們競爭著想讓他高興。
有趣,真的很有趣。他是掌握《權力48條法則》的高手。我在想的另一條法則,如果我們回到權力法則,就是讓別人做事,但要獲得功勞。你聽到我這麼說時的表情。好吧,你知道《權力48條法則》中有諷刺的成分。人們必須能夠理解並讀出諷刺的意思。因此,我在那裡有一章,講述利用人們的信仰來創造類似邪教式的追隨。我並不是說要你去創造一個邪教,我是在告訴你為什麼你現在可能身處在一個邪教中,因為這就是邪教的運作方式。
所以,在我在好萊塢工作的一段時間裡,我曾為一位電影導演工作。我們有這樣一個過程,就是坐在一個房間裡討論故事和對話的內容。我會在裡面提出所有的對話和想法,而他則會把這些記下來。我不會說我寫了一半的劇本,但至少有三分之一或四分之一是我的想法、貢獻和對話。我從未因為這些獲得任何一個功勞,始終是他的名字在上面。人們會說,哇,真有趣。那真的很好。我喜歡那句。這是我的句子。
好吧,我學到這就是叢林法則。在特別是媒體娛樂行業工作時,人們會竊取你的工作,把自己的名字貼上去。所以,當你在觀看某個新聞廣播或採訪的電視節目時,他們的笑話並不是他們自己的,他們並沒有寫那些笑話,而是有一群人在為他們撰寫所有的內容。所有那些出現的輕鬆事實都是由一組研究人員貢獻的,你永遠都不會聽到他們的名字。你永遠不知道他們是誰。他們拿走了自己的工作,把自己的名字貼上去。這就是叢林法則。叢林法則是不要因此而感到不安,這是遊戲的一部分。
你知道,我在那時感到不安。當時我沒有說任何話,也沒有做任何事情,但我心生怨恨,沒有人認可我的工作,哀怨不已。如果我當時要是聰明點,就會知道這就是現實,羅伯特,冷靜點,最終人們會看到你的劇本或者書籍,或其他事情的,你會沒事的。但我只是想告訴你,這就是世界的運作方式,不要那麼天真,以為事情不是這樣的。如果你發起抗議,可能不小心就會讓主人的光芒黯然失色。
哦,我被解雇過了。有趣的是,在某些方面,想要奪取功勞實際上也會導致你被解雇。因為我永遠不會忘記,早前在我曾經創辦的一家公司裡,我的團隊大約有200人,在曼徹斯特。
有一個二十多歲的小孩,每當我們在公開的公司頻道裡,有人純粹是忘了在發放榮譽時提到他的名字,他就總是一副悶悶不樂的樣子。這樣的情況可能每六個月就會發生一次。你只是忘記了他對這個項目所做的貢獻。這在所有行業中都是會發生的。人們有時不會感謝你。我記得聽說他在外面的階梯上抱怨。這是我能形容的最好方式,他在向其他年輕的團隊成員發牢騷,抱怨自己沒有被包括在那條訊息中。這使他發展出了一個可怕的聲譽,變成了一個總是抱怨、總是想要佔功的人,因為試圖搶功是被視為不光彩的。
因此,如果你仔細閱讀這條法律,其實是關於有權力的人如何使用這些。假如你是一個下屬,做了工作,你不想因為這樣而搶功,因為這樣會讓你陷入麻煩,對吧?但有權力的人幾個世紀以來一直利用其他人的勞動,並把自己的名字放上去,讓自己看起來強大,讓別人覺得他們有無窮的精力。好吧,所以你必須用智慧來應用這條法律。如果你是一個下屬,正在進行某個項目,這是個團隊項目。不要出來搶功,因為大家只會嘲笑你,讓你自取其辱。因此,每條法律都有其背景,但有權力的人會使用這條法律。如果你不認為這是運作的方式,抱歉,你將面對一場痛苦的洗禮。
我想這裡有一個關鍵的主題,這可以在你其他的書《人性法則》中發現,那就是掌握你的情緒自我,因為如果你無法掌握自己的情緒,這些事情都將無法實現。我無法避免搶奪應有的榮譽。如果我沒有這種情緒控制的基礎,我也無法不讓自己在我的上司面前出風頭。這是真的嗎?情緒控制真的是一切的開端嗎?是的,這是自我控制。當然,你可以過於極端,變得沒有情感,變成冷冰冰的人。情感是重要的,因為你不會寫書,也不會創業,除非你感到興奮,除非你有那種情緒能量。
所以我不是在談論抑制情感。那會非常適得其反,也不具力量,但有些情感會讓你陷入麻煩,尤其是作為社會性動物。因此,不是說你壓抑情感,而是學會如何引導和控制它們,並認識到某些行為會被解讀為沒有力量、歇斯底里、無法完成事情、不稱職。所以作為一名演員,你學會如何展示合適的形象和外表,而這需要一定程度的情緒控制。是的,絕對是,非常重要。這並不容易,因為當你年輕時,特別是你很容易情緒化,你會以艱難的方式學習這些,這也是我當初學習的方式。我試圖教給你一些教訓,這樣你就不會犯那麼多錯誤,但這是困難的事情。你通過犯錯、說一些愚蠢的話而失去工作、超過你的上司而導致失去工作來學習。你就是通過犯錯來學習。
你知道的,有什麼方法可以增強我的自我意識嗎?因為,你知道,我們都在生活中經歷著不同的事情,但似乎有些人從這些經歷中學習,變得更加智慧和有效;而其他人則不斷重複著自己的循環。我特別問這個問題,因為你是一位作家,所以你花了很多時間思考,思考發生在你身上的事情、你的工作、經歷和感受。如果你犯了一個愚蠢的錯誤,會有兩種路徑。常見的路徑是,該死的人,他們背叛了我,是他們的錯,你知道的,對吧?或者我犯了那個錯誤,但你知道,如果環境好一點,如果我有更多的錢,如果這個人支持我,那一切都會順利。這是我們自然會做的,而這就是那種從未從生活中學習的人。
因此,你的第一個本能必須始終是,而且不是說你的第一個本能,我訂正一下,是你的第二個本能,因為你的第一個本能總會是那樣的。有一本很好的書,我記不得作者的名字。『錯誤是我犯的,但不是我。』我強烈推薦這本書,它大約在十年前出版。我記得是艾略特·阿倫森(Elliot Aronson)。哦,是的,我知道!非常好的一本書。無論如何,你的第一個本能總是會是,這是一個錯誤,但這不是我的錯。我沒有責任,明白嗎?每個人都會這樣做,我也是。你的第二個本能是退後一步,想等一下,這不對。我在自欺欺人。實際上,我在那裡也扮演了一個角色,那裡發生了什麼。那我扮演的角色是什麼?我本可以做得不同嗎?也許這非常微妙,也許是我的肢體語言讓人不喜歡的某種東西。或者也許是我說的話或做的事本可以改變情況。那我做了什麼?然後你可以從中學習。如果只有10%的責任在你的身上,至少要視為30%,這樣你就能從中學習,誇大你的角色和錯誤,因為這樣你就能夠從中吸取教訓。你可以理解你能夠改正這些錯誤,對吧?因此,在最初你總是可以責怪別人,然後你會退後一步,你可以進行這個小舞蹈,你會說,不。我想我一定在這裡出錯了。
事情出錯時,我們會立即尋找責任。
一旦我們開始指責,往往會立刻想到報復。
我們想要報復。
我們想要糾正對我們所發生的不公。
我們想要改正不公正的事。
你提到這是人性的一部分,但同時也給我們一些建議。
我想這是在一本關於權力的書中,記得是第36條。
當我們感到受到不公對待時,羅伯特,當我們感到有不公正存在時,
最佳的應對方式是什麼?
這要視乎具體的錯誤和不公而定。
讓我舉個例子。
某個同事在工作時說,我聽說他們對我的老闆說了什麼,這讓我失去了晉升的機會,他們在我背後說閒話,讓我很煩。
好吧,你有幾個選擇。
一切都取決於情況。
所以如果你想在生活中成為一個有策略的人,這是我推薦的,
你必須考慮具體的情況,而不是僅僅認為只有一個答案。
這裡有幾種可能性。
所以第一,有可能你在一個糟糕的工作環境裡,辦公室政治也讓人不舒服。
我在最近的演講中提到過,可以用零到一百的比例來評估一個組織的文化。
一百是我所謂的「現實團體」,那裡的人只對完成工作感興趣,結果才是最重要的。
零則是所有事情都是政治的,所有事情都是個人的,都是誰認識誰,如何巴結老闆的事。
好吧。
如果你在一個20%水平的公司,那麼就趕緊離開。
好吧。
你有這樣的一位同事,但可能還有其他類似的同事,而這個人可能一直在製造問題。
你需要留在這份工作裡嗎?
這是你首先要問自己的主要問題。
如果你真的需要這份工作,而只有這一個人存在問題。
那麼你需要經過幾個步驟。
第一,值得你不以個人面對嗎?
我不想說高貴的道路,但我想問,對我來說真的不值得因為這而感到不安嗎?
從長遠來看,假裝這件事情沒有發生會更好,然後以另一種方式獲得晉升。
證明自己成功才是最佳報復,你知道的,那我該如何做到呢?
可以忽略他或她,以及他們所做的事,專注於你能做的,得到你應得的晉升。
第三個可能性是對這個人的反擊,這也是我認為你需要考慮的一件事,對吧?
這就是將遊戲還給他們。
所以當你面對不道德的人,比如普京那種,
他們願意不擇手段地獲得權力,而你不願意,這是非對稱的戰爭。
他們有比你更多的選擇,好嗎?
這個人對你這麼做,他們會為了權力不擇手段,這讓你處於一個持續的劣勢。
你該怎麼辦?你必須採取他們在戰爭中所稱的威懾策略。
你必須讓這個人知道你並不是可以隨意對付的對象,你會做些傷害他們的事,
不過這是控制在你的範圍內,而且只會發生一次。
你會損害他們的名譽。
你會散佈一些關於他們的惡劣謠言,但你不必感到自己在降低自己。
這只是一次性行動,向他們展示從今以後,最好別惹我,
因為該死的,我的口袋裡有一把槍,我可以用它。
你不能只是屈服,因為他們會一次又一次地對你這樣做。
所以你有三個選擇,你必須選擇最好的那一個。
如果你厭惡你的工作,無法避開這個人,那就辭職吧。
如果你不想採取低劣的手段,
如果你認為長期來看,為了你的靈魂和安全,專注於你的工作並透過工作報復是最佳方案,
那可能就是最好的解決方案。
但是有時,你需要對他們發出一記警告,說,
瞧,你不能攻擊我,因為如果你這麼做,會有後果。
因為這類人,他們以看似最脆弱的人為食,對吧?掠食者喜歡獵物。
是的,但如果你選擇第二個方案,顯示出他們並未真的影響到你,
然後你態度上表現得好像這沒什麼大不了的,
但你仍然努力工作,仍然做好你的工作,
他們可能會想:「嗯,這很令人印象深刻。有趣。」
這個人有自我控制,可能在某種意義上會對你感到害怕,
因為你展現出來的平靜。
所以一切都取決於你是誰,你的本性以及你所面對的這個,
這個馬基雅維利式角色的本質,你知道的,
但要在瞬間中保持清醒,關注當前情況,從長遠考慮發展。
所以有時,長期思考意味著表現出你能採取行動,
因為這樣他們可能會在接下來的幾年裡讓你獨自安靜。
當我們從整體上觀察世界所發生的事情,很多事情都改變了,很多事情都改變了。
其中一個改變是,我認為你提到過,我們的社會不再由一些偉大的宗教神話團結起來,
你知道,我聽你談過民主等等。
因此,人們不再相信相同的觀念,
因為所有形式的權威現在都受到質疑。
而你是一個研究歷史的人,了解歷史循環的人。
那麼在此時此刻,我們處於哪個歷史循環中?
以及如何導航其中?
好吧,尤其是如果你是像我這樣研究歷史的人時,你必須保持大局思維。
歷史上總會有這樣的混亂循環時刻,這些時刻可能源於過去的瘟疫,或是持續進行的某場可怕戰爭,例如歐洲的百年戰爭。人們在這些時候感到真正的無力與無助,世界也因此陷入意義危機。如果我指向古代的特定時刻,不論是在亞洲還是歐洲,這樣的情況就不斷發生。這是一個循環,時常會重演。
當人們感到無力與無助,周遭充斥著混亂時,他們往往會被專制人物和簡單解決方案所吸引。人們變得更加不理性,更容易陷入邪教和那些聲稱提供簡單解決方案與易懂答案的信仰系統中,例如「讓美國再次偉大」這類口號,聽起來似乎很簡單,容易接受,因此人們會投票支持。
在混亂和無助的時刻,人們會尋求某種能使他們穩定下來、賦予他們意義的東西。但這往往是非常危險的。因此,我認為我們現在正處於一個全球性的類似時刻,這不僅僅是美國的問題。信不信由你,事情可能在表面之下悄然發生,且這些變化是隱而易見的,比如氣候變遷。
有很多人不相信氣候變遷,但它影響著每一個人,使大家稍微變得神經質。這種感覺讓我們無法控制氣候,認為這些災難將不斷發生,產生了一種強烈的無助感。全球經濟中,現在你的生意正處於印尼、日本或中國等地正在發生的事情的掌控之中,這也帶來了可怕的無力感和失控感。而你的政治人物似乎對你的需求毫無回應,他們的行動和言論並未帶來你想要的結果。因此,你更容易追隨那些提供簡單解決方案的煽動者。
所以,如果你生活在這種時期,這種情形比過去更加危險,因為社交媒體和網路迷因,以及正在席捲整個人類的病毒效應。過去在黑死病、百年戰爭、法國大革命和工業革命期間,這些並不存在,而這些會增加風險,讓當前的情況更為危險。
因此,擁有長遠的視野,明白這是一個混亂時刻,我應該控制我的思考和信仰。我會對別人告訴我的事情保持一定程度的不信任,當別人開始說「這就是邪惡所在」或「這就是世界的問題」時,我不會變得如此情緒化。我會對那些提供簡單解決方案的人保持高度警惕,他們會說「如果我們只做這一件事,一切都會變得很好。如果我們只加徵關稅,如果我們只驅逐所有移民,美國將會變得美好。」這些都是對你進行的童話故事販賣。
我並不是想要偏向某一政治立場,因為另一派也推銷自己的童話。不用擔心,我能理解這一點。我能問你一個關於這本書的問題嗎?這本書和你剛才所說的內容有關,48條權力法則,哪一個年齡層的人最常給你發郵件呢?年輕男性。年輕男性支持特朗普。我知道。
我感覺你不太喜歡特朗普,根據我研究得出的了解也是如此。那麼,你會對這些人怎麼說呢,為了表達你為什麼會這樣看待事物,以及他們潛在的誤解?我想說的是,你要能夠為自己思考。
假設你認為特朗普是答案,將解決我們所有問題,那麼你要有能力退一步思考,也許他所做的某些事情,我並不贊同,這不對。你知道,保持點辨別力,保持距離,能夠批判自己的立場。我是左派,民主自由派的一員。他們是傻瓜,他們是愚蠢的,完全無能,我不怕說出來。他們犯了很大的錯誤,這次選舉搞砸了。他們很笨,而說出這些話是痛苦的,因為這是我支持的陣營。但是我並不相信他們所推廣的所有事情,其中確實有我不同意的觀點。他們某些政治正確的政策我實在覺得是荒謬的。
因此,你要能退後一步說,我並不贊同他所說的一切。要有些尊嚴,有些自我價值感。說我可以為自己思考,並不會過於情緒化。因此,你認為所謂的男性氣質和兄弟情就是這樣,只會說「哦,羅伯特,去你媽的,你真是個白癡」,而留下這些YouTube評論,我常常收到這樣的評論。「去你媽的」,你可以填空白地完成對話,對吧?這不是男性氣質。這不是堅強或強悍的表現。這是愚蠢,因為你無法為自己思考。情緒化並不是男性氣質。男性氣質應該是自我控制。我擔心,男性氣質就是能夠退後一步,思考這是不是正確的做法。我必須好好想想,做一些更具生產性的事情,更積極的行為。有時候,我還得批評自己。弱者無法自我批評。
所以,如果你在聽我的話,至少要願意承認我的某些想法也許是錯的。我自己的想法以及你的想法,對我來說這是力量,這是男性的美德。能夠批評自己的立場,而不是總是如此情緒化,過於激動,並留下那些惡劣的YouTube評論,正如我現在肯定會收到的那樣。你讓我反思了我前幾天讀到的某些事情。
我想是在X上看到的一項研究,顯示當你擁有更多睾酮時——我們可以用它作為男性特質的指標——在研究中,你更有可能獨立思考。他們有兩組人,一組人給予了睾酮。我想那是一組男性。他們都必須進行這個測試,而睾酮水平較高的那一組是被給予人工睾酮的。他們不太可能屈服於外界社會的期望,我認為這是你所說的的一個指標,即真正的男性特質是擁有自己信念的力量,並能忽視社會壓力去迎合。
你提到了左派的醒悟文化以及他們如何搞砸了這件事。我自認為是無政治色彩的,但說實話,這聽起來有點奇怪,我能看到雙方的優點。所以我真的很難對某一方產生認同。我認為,這對經濟有好處,對不同社會階層也有好處。因此,我對你被迫做出的二元選擇有非常強烈的負面反應。
是的,正確的。我一直在這方面保持距離,但在醒悟文化和左派如何搞砸這件事的方面,他們錯在哪裡呢?還有,特朗普對了哪些呢?嗯,我不知道,對我來說,說特朗普對了哪些事情太痛苦了。
你得能這麼說。我知道,他,我告訴你他對了哪些,還有他特別擅長的,就是溝通和信息傳遞。所以民主黨在這方面完全糟糕,對吧?他們無法塑造一個能拯救自己生命的信息,即使一切都依賴於此,他們也很糟糕。他們不知道如何溝通,也不知道如何製作一個簡單的信息。現在,我說過簡單的信息可能會具誤導性,但在政治上,你必須有這樣的東西。你必須支持一個直接的願景,並且要有力量,願意為此而奮鬥。
所以我有一些民主黨內部人士的耳朵,我告訴他們,你們錯了的地方和特朗普對的地方,就是讓公眾看到你們是戰鬥者,是強大的,相信某種東西,並且願意讓其他人感到不滿,因為你相信某些事情。他對大眾的很大一部分並不關心。他關心的是他的基本盤。他不在乎自己是否被討厭。好的,民主黨也不在乎你是否讓這個特定利益集團或那個特定利益集團感到不滿。簡單的人必須恨你。被恨是一件好事。站在某一邊並且願意去戰鬥。你們完全搞錯了。他對了。在溝通和信息傳遞方面他做得很好。
好的,當談到政策時,我們在好與壞之間有相當大的鴻溝。但我的意思是,醒悟是一種意識形態,它與日常生活、與我們周圍發生的事情並沒有真正的聯繫,對吧?這種觀念就像是一個純潔的測試,這些是我們所持有的某些東西,如果你相信它們,那你就站在正確的一邊;如果你不相信,那你就是錯誤的一方。這是一種二元對立的思維方式,一種黑白分明的世界觀。然而,現實並非如此。事情不是黑白的。事情存在灰色地帶。是的,的確有一些東西是邪惡的,謀殺就是邪惡,社會不公也是。我們都能同意某些社會不公的問題。是的,但並不是非黑即白的,如果你不相信這個,你就是一個邪惡的壞人,知道嗎?
例如,在以色列和巴勒斯坦的問題上,我恰好是猶太人。整個一生我從來不是錫安主義者。我很高興自己是猶太人。我做過成人禮,對此沒有任何反感。我感到驕傲。我不是一個在猶太教上有宗教信仰的人。我明白,因為在大屠殺中我失去了很大一部分祖先,這對我的童年產生了深遠的影響。對我來說,這是一段非常創傷的經歷,我的父母仍在從中恢復。
因此,當談到以色列和巴勒斯坦時,我感到非常矛盾,因為我遇到了巴勒斯坦人,他們描述遭遇的恐怖故事以及他們土地喪失的影響,以及巴勒斯坦是多麼美麗的國度,失去家園是多麼創傷性。然而,同時猶太人在大屠殺中完全無家可歸,他們也確實來自這片土地。我能看到雙方的觀點,這是非常痛苦的。如果我要設計一個解決方案,首先,我覺得內塔尼亞胡是一個可怕的人。但可以達成一個中間立場,即可能會有兩國方案。但那些醒悟的人,哦,天啊,算了,你只是在支持種族滅絕。滾開。那不是生活,那不是現實。這不是世界的運作方式。不是這世界上事情發生的樣子。你沒有處理現實世界。你只是想表現得道德純潔。你不真的願意犧牲、捲起袖子來提出實際的解決方案。你只想大喊大叫,發發脾氣,表現得像是地球上最有德行的人。
但這難道不是人性的一個法則,適應於我們的部落嗎?因為我認為處於政治中心或無論我處於何種立場,你會受到雙方的攻擊,因為有時你會和這個人進行對話,他們會說,哦,我的天,你的右派。然後和那個人交談,他們會說,哦,我的天,你的左派。因此,你根本就無法融入。其實,我的直覺會誘惑我。
我的直覺,我的原始本能就像是,斯蒂夫,快選邊站吧。至少這樣你會有一群人來保護你。你也談過這個,擁有一群人在身邊而不是孤立一人能提供保護。因此這真令人心動。這很誘惑,但你將失去你的靈魂。在這個過程中,你會失去你的尊嚴。參與一個群體是可以的。我記得我在1983年還是個年輕人。毫無疑問我當時站在左派。我不否認這點。我曾經去尼加拉瓜作為記者報導在康特拉與桑地諾派之間的戰爭。我當時更偏向桑地諾派,但隨著事件的發展,桑地諾派的真正惡行逐漸浮現。我的意思是,無論是他對尼加拉瓜所做的,都是真正的邪惡。但在那時,我覺得他們非常棒。我還記得有一天,他們有一個巨大的廣場,我在馬那瓜。馬那瓜剛經歷了一場驚人的地震,整座城市仍在廢墟當中,但有一個巨大的廣場卻擠滿了人,因為教皇來了。這對桑地諾派來說是一個大事件,因為他們被認為是反上帝的,但這不是真的。無論如何,我和幾十萬人一起在那裡,大家都站在同一邊的感覺令人陶醉。我感受到一種從未有過的連結,與這些人們的相連是如此的歡樂和令人興奮,但這同時也非常危險。因此,我喜歡這種經歷,但隨著年齡的增長,我開始意識到,我不想再有那樣的感覺,因為我覺得這可能會變得非常醜陋和危險,正如尼加拉瓜最終所變成的那樣。你知道,就像希特勒的集會一樣。奇怪的是,作為一名猶太人,我一直對希特勒的紀錄片感到著迷。我可以看每一部希特勒的紀錄片,觀看這些紐倫堡集會是如此引人入勝。我的天,這就像是一種毒品,這太瘋狂了,所有人都拿著火把以同樣的方式行進,這些標誌,所有的一切。你可以理解人們是如何陷入這種狂熱之中的,對吧?但這是非常危險的。即使在馬那瓜的那一刻,回想起來,嗯,我也許應該對此保持更多的自我距離。你覺得我們現在處於類似的時期,正在陷入狂熱嗎?是的,我們正在沉迷於簡單解決方案和未經思考的事物。我是說,人類的愚蠢是什麼?這個問題讓我困擾了很長時間。事實上,我系列中的第三本書本來應該是《人類愚蠢的歷史》,但我的出版商認為這是一個過於負面的主題,而且這本書也會太長。但愚蠢是無法思考你行動後果的能力,是自以為是,認為你知道答案,並根據這種信心採取行動,但卻不去考慮造成的後果三、四、五步。天啊,我在我們的政治地圖上到處都能看到這一切,人們採取行動,感覺就像我們的本我在統治世界,像青春期一樣,你知道,我會這樣做,這樣很酷,這樣會很有趣。你並沒有意識到,你將因為服用了這種藥物而在駕駛時發生車禍。我們從中獲得了很多的青少年思維。我會採取這種行動,因為它很激烈,很生氣,會解決問題。但從現在起五年後的後果將是可怕的。那就是人類的愚蠢。你說特朗普正在運用權力的法則。特朗普成功運用了哪些權力法則?不惜一切代價保持核心關注,他是這方面的大師。我記得我在一次書籍巡演中,無法回想出在哪裡,某個世界隅角,也許是在澳大利亞,也許是在新加坡。每個人都在談論唐納德·特朗普。整個世界似乎都對他著了迷。我認為歷史上從未有過任何人擁有那種權力。不惜一切代價保持核心關注,他絕對是這方面的高手。他運用了第27條法則,利用人們需要相信的心態來創造像邪教般的追隨。他擁有邪教般的追隨者,對吧?人們認為他所做的一切都是對的。他真的,天主與他同在,天主在保護他。這是邪教,對不起,但這是邪教,這是政治,不是宗教,這是大膽的互動。他知道如何大膽互動,我相信這是第28或第29條法則。因此有幾條法則,他創造出引人注目的場面,但他也違反了很多法則。在我的公司Flight Studio,這是我更大公司Flight Group的一部分,我們不斷尋找與我們的觀眾建立更深聯繫的方法,不論是新節目、新產品還是新項目。這就是我為什麼推出對話卡片的原因。我之前依賴的Shopify,是今天播客的贊助商,我將在接下來的大型發佈中再次使用他們,你們很快就會聽到。因為他們讓我能夠輕鬆地設立一個在線商店,可以接觸到全世界的你們。不論你的業務規模如何,Shopify擁有讓你的業務提升到新水平、並更好地與全球客戶聯繫所需的一切。為了感謝大家聽我的節目,我們將提供試用,僅需每月1美元。你可以通過訪問Shopify.com/Bartlet來註冊。那是Shopify.com/Bartlet。或者在下方的描述中找到鏈接。
我在聖誕期間思考的其中一件事情是身份以及在生活中擁有身份的陷阱。這讓我想起《權力的48條法則》第48條,即假設無形狀。你對身份這個主題有什麼看法?因為某種程度上它是有用的,但它也可能成為一種墮落,就像你在這個對話開始時提到的,当人們到了30歲或40歲的時候,幾乎會經歷中年危機,因為他們已經成為成功的會計師等,這就是他們的身份,也是他們的朋友圈。我想知道你對身份的看法。
不去用具體的定義思考「我就是誰」,不給自己貼上標籤是很好的。比如說我是律師,我是右派的特朗普支持者,我是企業家。你不止於此,對吧?你身上還有其他的東西,對吧?你有靈魂。我知道這是一個過時的概念,但我相信人有靈魂,這可以是他們的性格,或他們在出生時幾乎就有的特質。這就是使他們成為他們自己的原因。這是他們回到自我時所具備的尊嚴感,但我無法為此貼上標籤。我無法賦予它一個名稱。我不能說這是當律師、白人、黑人、左派、右派或任何其他的身份,對吧?我喜歡認為自己是一個世界公民,一個宇宙公民。也許這只是我個人的想法。我對每一種文化、每一種宗教都感興趣。你知道的,我對西非的約魯巴宗教的著迷程度和對佛教、伊斯蘭教等的著迷程度是一樣的。它們都讓我著迷。每個國家、每種文化都有一些令人難以置信的東西。
我在我的新書中深入研究了諸如阿茲特克文化等主題。這是一個驚人的故事,驚人的歷史。這不是我。我不是墨西哥人。我與之沒有時間上的聯繫,但作為一個人,我與之有連結,我在非常深層次上認同它。那首詩呢?在面對這個宇宙時那種魔力的感覺,對於他們創造的那種驚嘆的感受,以及我在我的新書中所描述的他們創造的城市特諾奇提特蘭,它是歷史上最偉大、最美麗的城市之一,是人類所創造的城市,與義大利的威尼斯相媲美,卻完全被西班牙征服者摧毀。它的任何痕跡都沒有了。如果你去墨西哥城,你什麼也看不見。他們摧毀了一切。但第一批到達那裡的征服者所呈現的畫面是,「我的上帝,這就像一個童話,它是如此美麗。」他們的藝術作品、文化、音樂在我讀到的時候都讓我驚嘆不已。他們的哲學。我與此產生共鳴。
如果我們能有一些距離,只要我們意識到我們都來自相同的根源,事實上根本就沒有民族這回事,我們都來自相同的人類,所有的文化都是相互關聯的,所有的人類都是互相關聯的。這是一個如此簡單的觀念,但它能摧毀我們所有的分裂,所有的派系,所有微不足道的身份感。我不會因為來自加州或洛杉磯,或者因為我是猶太人或美國人而獲得我的身份。我是因為是一個具有這股浩瀚歷史的人類而獲得我的身份。沒有人會在這方面跟隨我。我知道這只是我自己。這是我的願望。如果人類在一百年後能夠相信這一點,對我們將大有裨益。這意味著我們都必須保護這個星球,讓它能夠留給我們的孩子,氣候變遷影響著我們所有人,我們都在一起。我知道我聽起來不像寫《權力的48條法則》的那個人,所以請原諒我。
你提到的那本書,你正在寫的書,感謝上帝,它快要寫完了。它叫《崇高的法則》嗎?噢,是《崇高》,是的。自從我們上次交談以來,你在這本書上又取得了進展,所以我只是想知道如果我現在問你這個問題,這本書是關於什麼,以及你為什麼要寫它。你在這個對話的早些時候談到要非常清楚自己為什麼要做某些事情。你為什麼要寫那本書?
好吧,我寫我的書總是帶著一種緊迫感。因為我們正面臨一個問題,我希望幫助人們。我覺得《權力的48條法則》出現在人們過於天真的時刻。我覺得《誘惑的藝術》是人們對於性別心理學的理解不足。我寫了戰爭的書,因為我覺得人們在策略方面非常糟糕。《50美分的書》則不同,但《精通》這本書是因為人們已經失去了對職業精通的理解。《人性》是因為人們對於與人交往非常笨拙。而現在,我覺得我們的思維越來越小。我們過度沉迷於一些無關緊要的事情,無聊的、瑣碎的、愚蠢的東西。同時,科學向我們顯示了你能想像的最奇妙的事情,關於大爆炸理論。我們能夠理解我們宇宙的第一分鐘是什麼樣子的。我們能夠拍攝黑洞的內部圖片,並了解黑洞裡發生了什麼。我們能夠理解地球的歷史。總有一天我們將知道生命是如何開始的。科學向我們展示了這個世界,展示了我們所生活的世界,展示了我們出生的這個世界,這真是瘋狂。我想要打開你的眼睛,擴展你的意識,而不是將其縮小到我們實際面臨的這個世界的維度中。
與動物及其奇特意識共享這個星球是多麼瘋狂,我們的思維方式是多麼不同,但我們卻能夠與它們建立聯繫。我們是唯一已知的意識動物,但我們與動物之間的聯結方式簡直是瘋狂的。我稱之為跨物種的崇高,對吧?
我在談論我們的童年,那是一個令人難以置信的崇高時刻,我們對世界是如此開放,儘管有些人經歷過非常痛苦的童年,但我們對於活著這件事是如此豁達和富有想像力。事實上,若不是六千萬年前隕星擊中恐龍,恐龍可能現在就在這個星球上徘徊,不是嗎?不斷地,我聊到了愛,我現在在寫有關藝術作品和美學的內容,以及觸發我們心中崇高的事物,自然、死亡,顯然,這將是最後一章。
但我希望你能感受到,在21世紀活著是一件非常奇怪的事情,不要把它視為理所當然,也不要僅僅陷入那些如此熟悉、傳統和乏味的事物中。睜開你的眼睛,因為當你這樣做時,你的情感會打開,你能夠感受到不同的東西,你的思維會拓展,產生不同的想法。你會變得更加有創意,你的意識會擴展。
無論如何,我可以無限延續,因為我已經寫了這本書好久,但這就是它的本質。你認為它會在2026年前完成嗎?如果不完成,我不知道我還能否在這裡,因為這實在難以用言語形容,但我無法打字,也無法散步,無法做我以前用來舒解壓力的事情。所以我必須用手寫在兩本筆記本上,並用粘貼便條記錄到這裡和那裡,這如同老鼠迷宮,然後再把它們口述到電腦上。這對我來說將花費大約六年的時間,因為這過程對我來說實在太困難了。
所以我的出版商,我已經寫了,我會在幾個星期內完成第十章,只剩下兩章。我預計年底完成,這會給我足夠的時間在2026年出版。我希望,我祈禱,因為如果不這樣,我不知道我的身體是否能再承受下去。當你說不確定你的身體是否能再承受時,你的意思是那樣嗎?是的,伙計,我承受不住,專注力真的很難。過去三週,我一直覺得,這不行,這不行,我沒有睡眠。我的胃完全翻騰,這樣下去我真的太老了。然後突然我又突破了,但隨之而來的又是一遍遍的回潮。
當我開始寫章節的前幾個月,我是放鬆的,我在呼吸,狀態很好。但當我知道章節該結束時,我變得非常緊張,仿佛成了一個你可以想像到的最緊張的人,我非常緊張,然後完成了它。所以老實說,我再也承受不住這種狀況了,因為我曾經中風過。我已經不再年輕,所以我不想在這裡過於戲劇化,我不想成為戲劇女王。我會活下去,我會好的。但說真的,我再也承受不了這樣兩年了,我無法做到。
這本書還要兩年?是的,再不行了。你不打算再寫另一本書嗎?哦,對,對的。我打算寫一本關於小貓的書,或者關於湖人隊的書,或者其他簡單的東西。我不知道。寫一些美好又簡單的東西。
我最近看到的一段視頻,是你最受歡迎的影片之一,談到的主題是人類心理學的主要法則是人們根據外貌判斷。這並不是一件好事,雖然每個人都知道這是事實。這意味著什麼?嗯,這是我最近在亞特蘭大的一次演講,我試圖展示權力的遊戲是如何運作的,這場遊戲的規則,而我想強調的一點是,權力是一種純粹的心理學遊戲。我所說的意思是,當你有一場體育賽事,比如棒球,主要是數據和統計,對吧?
所以,會有贏和輸。他們以五比零贏得了比賽等等,明白了嗎?所以有一些參數。這幾乎沒有心理學的介入,儘管在體育和足球中有些心理,但很多時候就是在玩和贏。然而,權力並不是這樣。
所以,當我們選擇像特朗普而不是哈里斯這樣的領導者時,你可能會說,哦,他得到了更多票。但你對選擇特朗普而非哈里斯的判斷和決定是什麼呢?是你花了四個小時查看所有經濟政策後決定的,認為這會如何影響我嗎?不是的,那是基於外貌,基於心理學。他看起來像一位領導者。他看起來更有權威。我有點喜歡他的想法,但你並沒有深入思考,對吧?重要的是他的外表。
首席執行官通常因其外觀而被雇用,因為這並不是完全基於他們所賺的錢。我堅信,這是在我擔任董事會成員時第一次看到的。人們的雇用往往並不是基於他們卓越的業績,而是基於他們的政治技能。是的,政治技能是指他們的辦公室政治等能力。是的,我的確有一些指標參與,但很多時候都是關於外觀。
所以,這個觀念就是成功,權力的遊戲,權力的法則是理解人類心理學。永遠不要超過你的主子。你應該創造出尊重主子的外表,使他們看起來比你更好,你會服從他們,跟隨他們。你在玩這個遊戲。永遠少說話。你在扮演一個強大角色的面具,學會控制自己的言語和行為。不惜一切代價引起注意。你知道什麼行為會吸引別人的目光。
不要築起堡壘。
你明白,給人孤立的感覺是非常危險的。
你知道如何扮演完美的朝臣。
你創造權力的外貌,而權力遊戲就是創造這種外貌。
這會變成自我實現的預言。
當然,結果是重要的。
它們確實對整體情況有影響。
我不會否認這一點,但遊戲的主要部分,規則的主要部分在於理解外貌的角色,
成為一個好的演員,以及知道如何在群體情境中妥善管理這一點。
所以,如果兩個人走進來,其中一個有權力的外貌,而另一個則沒有,那麼擁有權力外貌的人會怎麼做?
他們會有怎樣的姿態?
他們會怎麼說話?
我們對領導者和權力的很多看法都是非語言的,因為正如我所說,我們是動物。
我們是社交動物。
我們不喜歡這樣認識,但這是真的。
因此,很多都是體語言。
所以在會議中的一位有權力的人通常是比較放鬆的。
他們可能是這樣的。他們的身體可以隨意擺放,對吧?
而另一個人則是緊張兮兮、四處張望、意識到周圍的一切。
有權力的人目光集中。
而弱者則會四處張望,撫摸自己的頭髮、臉龐。
這有一個術語,我忘了什麼,是非語言交流,但這是缺乏安全感的象徵,對吧?
有權力的人能直接看著房間裡的每個人。
而弱者則總是有點閃避目光。
有這些自信和魅力的跡象,你會感到自己強大,並且向外散發,目光中有那種特定的神態。
這是令人遺憾的,因為對於女性來說,玩這個遊戲相對更難,
因為對男性來說讀作有權力的一些行為,對女性卻有時會被解讀為她很兇、她是個女壞蛋,對吧?
所以女性在這個外貌遊戲中會面臨更多困難,
因為她們被評價的因素更多是在外表,而不是其他的事情。
所以這很複雜,但人們有一些暗示,
顯示他們內心感到安全和強大,這種感覺會向外散發。
這裡有一條法則,像國王一樣行事才能被當做國王對待。
如果你覺得自己是國王或皇后,人們會相信你就是,對吧?
這變成了一個自我實現的預言。
我講了克里斯托弗·哥倫布的故事,他是在某個地點的雜貨商的兒子,
在葡萄牙或什麼地方,但他說服了所有的西班牙國王,他來自貴族
這完全是一場騙局,他們相信了他,但他就是這樣行事。
他相信這一點,他們給了他很多錢去探索美洲。
這是我用來說明這一點的經典故事。
所以你可以假裝到一天成功。
你可能無法獲得學位,但如果你不能交付結果,最終會被發現。
所以如果這一切只是虛構,如果一切只是炒作,
如果一切只是外表和光環,你將無法走得太遠,因為你最終必須提供成果。
一些規則就是關於這一點的。
並不是全部都是這樣。
所以,從頭到尾的計劃就是通過從頭到尾的計劃來獲得你想要的結果。
所以這不僅僅是裝樣子。
這會讓你走得更遠,但在某個時候你必須展現真正的自信,
真正的自信去在椅子上放鬆,與某人保持眼神接觸。
我們在思考自信和權力時,這種自信來自哪裡?
嗯,這可以來自兩個方面。
你幾乎可以來自一種近乎瘋狂的狀態,你相信自己從小就注定會成就偉大的事情。
我太了不起了,我是如此精彩,而你感受到這一點,而這不是完全虛構的。
你實際上能做成事情,但你卻有著王子那樣的天生氣質,對吧?
如果你沒有自信呢?你可以培養它嗎?
可以的,你可以。
最好的培養方式是擁有能顯示出來的成果,實際上擁有可依賴的記錄。
所以你可以像哥倫布那樣假裝,但哥倫布在那之前已經取得了一些成就。
我相信他已經有一些海軍技能。
不要引用我說的這個,但擁有一些支持你自信的成就會是好的。
所以這不是完全假裝,但美國著名心理學家威廉·詹姆斯談到了如同策略。
這是20世紀初心理學中一個非常重要的概念。
如果你像擁有自信的樣子去相信,就會傾向於被如此解讀,對吧?
因此他有一個比喻,如果你微笑,即使你不想微笑,
你最終可能會感到有點高興。
所以身體的行為會創造出心理的行為,因為他非常相信從身體開始。
所以如果你在身體上相信並體現自己是偉大的,值得擁有這一切,
這會成為你心理的一部分並輻射出去。
但對於那些沒有的人,他們就是沒有那種信念。
你能對自己說謊嗎?
你能告訴自己,我是強大的,我是有權力的嗎?
每個人都有一些優點,對吧?
我想幾乎每個人都有能回顧過去的事情,
去想,我其實在那個時刻做得很好。
那確實是個美好的時刻。
我在那個特定的時刻確實表現出色。
你可以這樣思考。
我的意思是,演員在電影中就經常這樣做。
當他們想表達某種情感時,會回憶自己的過去,
例如他們必須表達悲傷,他們會想起失去的父親或母親,並喚起那種情感。
你可以喚起那種當你做了某件真的很棒的事情時的情感。
你可能那時還在高中,參加運動隊,投進了一顆觸地得分。
好,想想看,這樣的回憶會回到你腦海中。
我希望每個人都有一些他們可以自信的事情。
如果有一條法則,是那些在當今世界中感到無助或迷失的人,
一條法則或人性事實,那些目前感到失落和無目標的人
應該最常考慮的話,哪一條會浮現在腦海中呢?
其實沒有一個標準答案。
但我想強調的一條法則是,勇敢地互動。
我的意思是,如果你感到膽怯,感到對某事缺乏信心,
你會開始一個項目,然後因為這樣的感受而失敗。
因為你進入這件事情時並沒有正確的能量。
所以,如果你以某種方式大膽地去做某事,每個人都會喜歡大膽的人,大家都會欣賞它。
即使這是愚蠢的,即使它失敗了,這也會給你這種注意。
所以我們假設你在考慮創業。
那就去做,勇敢地開始,儘可能地戲劇化,儘可能地自信。
這會創造自我實現的動態。
人們欣賞這樣的行為。他們不會欣賞膽怯和不安的人,也不會欣賞那位花了兩年時間討論他要開始的播客的家伙。
他們欣賞那個決定說:「好吧,我要開始了。我不在乎。」的人。
如果沒有人喜歡,沒關係。
我記得有個人曾經面試我,他有一本叫《壞主意》的雜誌。
那在2000年代初期是一個非常成功的雜誌。
我問他:「你從哪裡得到這個主意的?」他說:「我媽媽告訴我,開始這本雜誌是一個壞主意,對吧?
所以我想我就把這個標題放上去,然後這就是它的名字。」
我就這樣膽膽地開始了這個雜誌,因為這是一個很棒的行銷噱頭。
而且它也運作得很好,裡面真的充滿了壞主意,但以非常有趣的方式呈現。
所以要勇敢,要與眾不同。
如今大家,抱歉,我又要站上我的肥皂箱了。
但每個人都如此相似,每個人都如此害怕。
每個人都試著和別人一樣。
你要去做一些不一樣的事情,那是你,獨特的、大聲的,
宣告我是一個不同的聲音。
你會引起注意。
所以我希望這個世界上有更多大膽的人。我們有太多的恐懼。
我可能不會在某些方面特別欣賞埃隆·馬斯克,但他總是那麼大膽,這對他總是有幫助。
他不會只創立一個發射火箭的微小企業。
他想著的是要讓你去火星。他是那麼大膽,人們都喜歡這樣。
世界會讓路給大膽。
我在想你說話的時候,想起我在紐約市參加一個叫全球公民的音樂節的回憶。
那時蝙蝠俠在演出,喔,都是世界上最大的名字。
我朋友喝醉了,我們在舞台後面的VIP區,
但我們可以看到那個可以隨意進出的藝人區。
因為我朋友喝醉了,我從未見過這樣的情景。
這個人抓住我的手,說跟我來。
他直接走向那兩個巨大的保安,神情勇敢、自信。
他們只是讓開了。
我想你可以說他們打了他一拳。不,他們只是因為他行走的方式而讓開了。
他們只是在想,嗯,他一定是在裡面,然後就讓開了。
他們沒有檢查他的通行證。他們只是讓開了,他整天都是如此。
而這一切都是因為他喝醉了。他拍過一部關於這的紀錄片。
他曾經是個酗酒者。
所以他在醉酒的時候有這種自信,世界似乎會讓開。
結果他進入了我相信是一個亞洲國家的總統的化妝間。
再次因為他不怕接近那些事情,他走路的方式讓大家讓開。
但我從未忘記這件事,其實今天我在和女朋友慢跑的時候用到了這一點,
因為我想在一家餐廳上廁所。
我想如果我以某種自信的姿態走,工作人員會讓我通過。
他們會假設我可能是在這裡用餐。
結果我走過了一個會議,那是這家酒店的一個會議廳,進入時需要檢查人們的徽章。
就是因為我走的方式,沒有人檢查我的。
對吧?
這裡有一個生活的隱喻,你在書中提到的,就像你越大膽,效果越好。
我覺得一些小標題很酷:
“獅子圈,猶豫的獵物,大膽讓人害怕,害怕創造權威。
半心半意走一半的路會挖得更深的墓穴。
猶豫製造了空隙,大膽則將其消除。
大膽使你與眾不同。”
是的。
我想要的就是這樣。
如果我能留下的唯一遺產,就是讓這個世界上有更多大膽的人,
我會很高興,因為我們有太多膽小的兔子。
我們需要更多的大膽獅子。
是的,去做吧。
開始你的生意,寫那本書,去做吧。
就這樣去做,請。
然後給我寫信,責怪我或者感謝我。
我希望自己在創業生涯開始時能更大膽一點。
我希望有人告訴我,無論你的夢想是什麼,史蒂夫,
當你向人們描述它時,都要將其乘以10。
不管你試圖融資的金額怎麼樣。
這無疑。在談判中,你要要求20萬美元,這是你必得的。
要是你要求100萬。
你可能會得到 $500,000,但這比你如果選擇退縮時所能獲得的多出 $300,000。
在談判中,永遠要開出更高的價格,並堅持這個立場,並充滿信心地說出來,對吧?
確保你認為自己的價格是高的,你就會得到更高的價格。
然而,這需要一定的自信,這我認為正是問題的核心。
也許我們都需要稍微醉一下。
那是個玩笑。
這就是教訓。
這就是法則。
在這個播客中,我們有一個結尾的傳統,最後一位嘉賓會為下一位嘉賓留下問題,但他們會知道將問題留給誰。
留給你的問題是,閉上你的眼睛,想像自己10年後的情景。
你在哪裡?
你在做什麼?
你和誰在一起?
我希望我活著並且健康,並且我的步行能力會有改善,這樣我才能去散步,並且和我的妻子一起,我們正在攀登一座山,這是我一直無法做到的。
我喜歡健行,希望能再次做這件事。
那時我會哭,因為我對自己無法做我最愛的事情感到非常沮喪。
如果那個時刻真的來到10年後,天啊,我不知道怎麼形容,我不知道。
我會感到非常喜悅,能夠做一些我如此熱愛的事情,並且失去的事情又回到了我身邊。
我並不是想要成為一位運動員或回到我曾經能做到的那樣。
如果我可以只是簡單地在山坡上散步,那我會非常開心。
這就是我在想的。
這是非常重要的教訓,因為我們往往也會把這些視為理所當然,不是嗎?
請不要這樣,請不要。
我還讀過其他一些有過類似經歷的人,他們在年輕時期遇到了事故。
這對我來說更糟,因為我已經在60歲出頭的人,也經歷了這個問題。
這真的很難應對。
你知道的,對於那些運動型或精力充沛、喜歡戶外活動的人,他們失去了這一切的時候,情況就更糟了。
這是一個可怕的故事,但你會學到生活技能,學到如何應對這一切。
而且我依然保持理智,感謝上帝我能寫書。
但我真的真的希望能再次游泳和健行。
天啊,那會讓我非常快樂。
當你告訴我,要走上山坡,你會流下喜悅的淚水時,這一切都變得有意義。
就是向上走那條我在街上的小山坡,我會哭,我的妻子可以證實,因為我太沮喪了。
我會非常快樂,你知道。
你會對像我這樣的人說什麼呢?因為我顯然擁有的行動能力而把這一切當作理所當然。
你知道,我在走路,窗外總有人經過。
在我的辦公室,我跟你提過,我想是在我上次的交談中提到過。
所以我不想重複自己,但我看到他們在遛狗或騎自行車或慢跑。
他們沒有意識到對我來說那有多美。
他們不懂得珍惜。
因為他們不懂得珍惜,所以對我來說,他們的行為並沒有那麼重要。
它對我來說比對他們來說更重要。
他們應該珍惜。
他們應該想,像我的鄰居一樣。
他正在自家的車道上修車,聽著音樂。
他應該為自己擁有的身體而感到快樂,因為他在做這件事,因為他活在當下。
但他並沒這樣想。
我才是那個在感受他那份快樂的人。
但你應該在你的日常活動中感受到這一點,你活著,你是一個人類。
對於一個不能走路的人來說,像走路這樣的事情,你會視其為理所當然。
我知道,當你走路時,你總是在平衡著一條腿。
你沒有意識到,當你走路的時候,這是一個奇蹟:人類的每一步都是在一條腿上平衡著。
這是一種平衡的行為,而你能做到這一點,並且能跑著去做它。
別把這些當作理所當然,知道嗎?
因為對我來說,每一步都必須考慮到如何平衡在我的左腿上。
你曾經被黃蜂或蜜蜂蜇到,這導致了中風,而這正是改變了你的行動能力。
如果你能回到20歲的羅伯特面前,並對他低語一些話。
我會對20歲的羅伯特低語,別想太多,羅伯特。
一切都會好起來的。
你知道,做你自己,不要後悔任何事情。
這一切都是在往最好的方向發展。
我不能說我會說享受當下,因為我在20歲的時候過得很快樂。
但也許當我34歲的時候,我會說,你知道,不要放棄,這一切都會發生。
一切都會變得井然有序,你會過上驚人的生活。
你會見到小史提夫·汪達,他是你小時候的偶像。
鮑勃·迪倫會在一本書中提到你,並且讀過你的書。
你小時候喜愛的人,將會見到並交往,50 Cent也會出現在你身邊。
你無法想像未來會有什麼等著你。
好吧,也許類似那樣的事情。
但也許我會懶惰,然後不會寫書,因為我會想,哦,這一切都會發生的。
因此,懷疑和擔心其實是有用的,並且神經質的能量也是如此。
羅伯特,謝謝你。我們都對你即將出版的書感到非常激動。
哦,是的,我也是。
你談到了緊迫感。我們迫不及待。
很好,我們非常期待,因為我知道你對這些書投入了多少精力,你表達了多少掙扎,
希望它能完美地表達你想要說的,而並不是所有的作者都是這樣的。
有些人覺得比較輕鬆,因此我非常感激。
我也感激你在我的節目上所花的時間,以及你給我的觀眾帶來的價值。
我之前看了一些評論,真是驚人。
你分享自己的故事,談論中風對人們的影響,對他們的影響真的是不可思議。
親愛的朋友們,感謝你們賜予的生命和我們應該懷有的感激之情。
非常感謝你們。
謝謝你給我這個機會,能夠參加你這個極具魅力的播客,這是我的第三次。
我每天早上都會這麼說,前兩次的早晨我都心情很好。
我不知道這是否只是巧合,或是來上你的播客有什麼特別之處。
再次感謝你。
榮幸是我的。
謝謝你,羅伯特。
不客氣。
我發現這非常有趣,當我們查看 Spotify 和 Apple 以及我們的音頻頻道的後台時,
大多數收聽這個播客的人還沒有點擊關注或訂閱按鈕。
無論你在哪裡收聽,我想和你達成一個小協議。
如果你能做我一個大忙,點擊那個訂閱按鈕,
我將不懈努力,從現在起直到永遠,讓這個節目變得越來越好。
我無法形容當你點擊那個訂閱按鈕時有多大的幫助。
節目變得更大,這意味著我們可以擴展製作,邀請你想看的所有嘉賓,繼續做我們熱愛的事情。
如果你能做到這一小小的忙,點擊關注按鈕,
無論你在哪裡收聽,這對我來說意義重大。
這是我唯一會請求你的忙。
非常感謝你的時間。
[音樂]

Are you being manipulated without knowing it? Robert Greene reveals the silent tactics of influence and how to take back control  

Robert Greene, returning for his third time on DOAC, is a world-renowned expert on human psychology and behaviour. He is also a multiple New York Times bestselling-author of 7 books such as, ‘The 48 Laws of Power’, ‘The Art of Seduction’ and ‘The 33 Strategies of War’.

In this conversation, Robert and Steven discuss topics such as, how most people don’t realise they’re narcissists, the hidden cost of porn, why you’re setting your child up for misery, and why good people never win.

00:00 Intro

02:14 The Most Important Decision of Your Life

04:53 Is There a Strategy for Finding Your Purpose?

09:52 Is It Harder to Find Your Purpose When You’re Older?

14:30 The Only Way to Learn Anything!

15:50 Why Do We Procrastinate?

17:11 We Need to Develop Toughness and Set Limits

20:08 Skills Are the Gold of Today’s World

23:02 The Longer Road vs. Shortcuts

26:34 Channeling Your Dark Side

30:31 How Important Is Focus for Mastery?

41:27 Too Many People Want Quick Returns

43:36 The Different Types of Intelligence

47:05 Controlling Your Envy Is Important

52:29 Use Your Envy to Become Better

54:13 Why Mastery Is Still a Successful Book

55:53 What Is the Solution to Loneliness and Powerlessness?

01:01:30 The Difference Between Being Lonely and Alone

01:09:49 How Pornography Hooks You

01:16:10 Ads

01:17:15 Are We Breeding a Culture of Lower Motivation Because of Porn?

01:21:43 What Do We Not Want to Admit About Human Nature?

01:24:28 The Narcissist in Us

01:27:20 Dealing With Narcissists

01:28:47 Do We Have to Be Actors to Get Ahead?

01:30:42 Do You Need Lies and Manipulation to Succeed in Life?

01:33:16 The Contribution Score

01:35:09 Let Others Do the Work, but Take the Credit

01:39:42 The Importance of Self-Control

01:44:00 What to Do When Injustice Is Done to Us

01:48:29 Predators Love Prey

01:49:31 Are We Going Through Dangerous Times?

01:57:16 Wokeism and Trump: Which Side Got Things Right and Wrong?

02:02:47 The Power of the Masses Can Be Dangerous

02:05:56 Are We Caught Up in Maniac Solutions?

02:08:33 Ads

02:09:28 What Does Our Identity Mean to Us?

02:13:59 Our Minds Are Getting Smaller!

02:19:33 Judging Based on Appearances

02:22:54 How Does Someone With Power Behave?

02:25:33 Can You Fake It Until You Make It?

02:26:10 How to Be Confident

02:28:20 How to Believe in Yourself When You Don’t

02:34:36 What to Do in Negotiations

Follow Robert: 

Instagram – https://g2ul0.app.link/WLXqDa7GiRb 

Twitter – https://g2ul0.app.link/RYo8kigHiRb 

Website – https://g2ul0.app.link/s0by34hHiRb 

Spotify: You can purchase Robert’s book, ‘The Daily Laws: 366 Meditations from the author of the bestselling The 48 Laws of Power’, here: https://g2ul0.app.link/9s2XkfoHiRb 

Watch the episodes on Youtube – https://g2ul0.app.link/DOACEpisodes 

My new book! ‘The 33 Laws Of Business & Life’ is out now – https://g2ul0.app.link/DOACBook 

You can purchase the The Diary Of A CEO Conversation Cards: Second Edition, here: https://g2ul0.app.link/f31dsUttKKb 

Follow me:

https://g2ul0.app.link/gnGqL4IsKKb

Learn more about your ad choices. Visit megaphone.fm/adchoices

Leave a Comment