The Speaking Coach: The One Word All Liars Use! Stop Saying This Word, It’s Making You Sound Weak! The More You Do This, The More You Sound Like A Liar!

中文
Tiếng Việt
AI transcript
0:00:03 When somebody is belittling you or being rude or being disrespectful,
0:00:07 what we typically want to do is throw it right back because now we got to win.
0:00:09 Instead of that, here’s what I would want you to do.
0:00:12 One, you’re going to have five to seven seconds of silence.
0:00:20 Two, you’re going to ask them to say it again because a lot of times in arguments,
0:00:20 people take it back.
0:00:23 And three, this is where it gets fun.
0:00:29 I want you to say that’s where your real power is because it shows that you’re the one in control
0:00:30 and they’re the ones that are not.
0:00:32 I’m Jefferson Fisher.
0:00:37 I’m a board-certified trial attorney and I help people resolve conflict, resolve problems.
0:00:44 And I can change two words and change your life just by what you decide to say next
0:00:48 because what you say truly has the power to change everything.
0:00:53 For example, I teach that you never want to win an argument.
0:00:57 When you look to win an argument, you will often lose the relationship.
0:00:59 If that’s your prize, congrats.
0:01:03 So instead of seeing arguments as something to win, see them as something to unravel.
0:01:05 And if you can just ask them the question, what am I missing?
0:01:10 I promise you, that is the most effective tool that you can use for a difficult conversation.
0:01:13 What about when you’re dealing with someone that you don’t like?
0:01:16 The secret to dealing with someone you don’t like is to…
0:01:18 And then could you explain to me this image here?
0:01:21 So this is all about how to say no.
0:01:22 And how does one learn that?
0:01:23 Start with…
0:01:25 Then end with…
0:01:26 Really?
0:01:28 That right there is very, very effective.
0:01:30 They’ve got so many questions.
0:01:37 I find it incredibly fascinating that when we look at the back end of Spotify and Apple and our audio channels,
0:01:43 the majority of people that watch this podcast haven’t yet hit the follow button or the subscribe button,
0:01:44 wherever you’re listening to this.
0:01:45 I would like to make a deal with you.
0:01:48 If you could do me a huge favour and hit that subscribe button,
0:01:53 I will work tirelessly from now until forever to make the show better and better and better and better.
0:01:56 I can’t tell you how much it helps when you hit that subscribe button.
0:01:58 The show gets bigger, which means we can expand the production,
0:02:02 bring in all the guests you want to see and continue to doing this thing we love.
0:02:04 If you could do me that small favour and hit the follow button,
0:02:07 wherever you’re listening to this, that would mean the world to me.
0:02:09 That is the only favour I will ever ask you.
0:02:10 Thank you so much for your time.
0:02:14 Jefferson Fisher.
0:02:20 I’m incredibly intrigued by so many of the things that you produce content about,
0:02:21 but also this phenomenal book.
0:02:27 So if we start from the beginning, who are you and what is the mission that you’re on?
0:02:29 I’m Jefferson Fisher.
0:02:34 I’m a board certified trial attorney and I teach people how to argue less and say more.
0:02:41 And I’m on a mission to help change everything about someone simply by what they decide to say next.
0:02:42 What is a trial attorney?
0:02:43 Is that a lawyer?
0:02:46 Yeah, it’s a lawyer, attorney, same thing.
0:02:47 And what do you do as a trial attorney?
0:02:52 So I help people resolve conflict, resolve problems.
0:02:55 So if you have a problem with someone, you have a choice.
0:02:59 Do you go and just punch them in the mouth or do you sue them?
0:03:05 A lot of the times it’s something that somebody has hurt you that they cannot give back to you.
0:03:08 So the only way they do that in the law is to compensate them with money.
0:03:11 And so you can sue just about anybody.
0:03:16 So that’s how we resolve conflict here a lot in America.
0:03:18 It’s the same for the UK and litigation.
0:03:23 So what we do is we advocate on behalf of other people.
0:03:32 So you’re in the courtroom and you’re against another trial attorney, essentially, trying to make the case for your party.
0:03:32 Exactly.
0:03:33 Yes, sir.
0:03:40 But doesn’t that come down to your ability to articulate yourself and to persuade and to convince someone of your fact?
0:03:41 Wholeheartedly.
0:03:42 Yeah, right.
0:03:53 Yeah, what I say, the words that I give can mean the difference between somebody getting their peace of mind back or losing everything.
0:03:55 And how does one learn?
0:03:56 Like, how did you learn that?
0:04:00 Where did your skill come from in that regard?
0:04:02 Because you’re regarded as one of the very best at what you do.
0:04:03 So where did you learn?
0:04:06 So I am a fifth-generation trial attorney.
0:04:19 So I grew up, you know, while other kids were maybe playing when they got home, I got picked up and taken to my dad’s deposition because my dad was the only one who could get me at that time.
0:04:26 And so I sat in the corner with a yellow notepad, doodling while he is finishing the rest of his deposition, or I’d go to watch his trial.
0:04:28 I saw lots of closing arguments.
0:04:32 And so I got to see firsthand courtroom stories.
0:04:37 I mean, any of these people who’ve been in trial litigation, they’re all wonderful storytellers.
0:04:43 So you get to hear that and hear how they ask questions before they say they give an answer.
0:04:56 And so you get to really add a first row view of how litigation happens and how to persuade and what are the levers in conversation that push that forward progress.
0:05:00 You’ve written the book on conversation, Argue Less, Talk More.
0:05:05 Why does it matter to the average person listening now that’s just clicked on this conversation?
0:05:07 Why does it matter to them?
0:05:16 Where some people would teach you how to play an instrument, I tell you what chords to play.
0:05:17 I give you the sheet music.
0:05:25 And so once you know where you are, even in your voice, what matters are the actual words that you say.
0:05:35 And I can change two sentences, two words, and change your life just by what you decide to say next.
0:05:41 Because where you’ve been in your whole life comes down to your communication and how you handle conflict.
0:05:47 Where you left one relationship because of most likely some type of communication led you to another.
0:05:50 Or where you are in your job or where you are in a podcast.
0:05:56 It all comes down to what you’ve communicated and where you are in the conversation at all times.
0:05:59 Do you really think it’s that pivotal to your outcomes in life?
0:06:00 Oh, absolutely.
0:06:08 So if I became a 10 out of 10 communicator, like I became the best communicator in the world, what outcomes in my life, what areas of my life do you think will radically improve?
0:06:12 I think you could almost get to wherever you wanted to go if you were a 10 out of 10 communicator.
0:06:21 You can, how you get hired for jobs, let’s say in your career, comes down almost exclusively to how you communicated.
0:06:22 Right there in that interview.
0:06:28 You know people have a wonderful resume, but they have no ability to communicate that.
0:06:35 And without the ability to say anything, and say it at least effectively, then they’re not going to get what they want.
0:06:39 Or you have people who have been in those relationships where they’ve continually been stepped on.
0:06:41 And they’re wonderful people on the side.
0:06:47 And if they were only with the right person, or if they could express how they wanted and what they needed at that time, their whole world would really change.
0:06:50 I think a lot about this because of podcasting.
0:06:58 And it’s one of the slightly unfortunate, unfair elements of running a podcast is sometimes you come across people who have done the most extraordinary work ever.
0:07:07 They could be a scientist in a lab in Boston, in America, or they could be, I don’t know, some exceptional expert in some niche field.
0:07:16 But the reason why they often don’t get the platform, the stage on podcasts or on TED Talks, whatever it might be, isn’t because of their sort of merit.
0:07:20 It’s purely because of their ability to communicate the ideas.
0:07:33 And I think the more and more we head into this sort of like content, YouTube, podcasting world, where that’s like the dominant form of media, it’s such an unfair advantage if you can communicate.
0:07:37 Like you can be 50% as good in terms of skills or experience.
0:07:43 But if you can communicate effectively, the unfair advantage you will have in your life, I think, is just completely disproportionate.
0:07:44 I couldn’t agree more.
0:07:48 You have a huge head start in this space.
0:08:03 You can, if you’re somebody who you may know more than anybody else in that class, but if you don’t have the ability to take up the room, if you don’t have the ability to capture somebody’s attention and hold it and communicate what you need, nobody will listen.
0:08:05 And it is an unfair advantage.
0:08:06 It’s a great way to put it.
0:08:07 And what’s the downside then?
0:08:13 So if I’m a terrible communicator, if I’m a one out of 10 communicator currently, A, what does that look like?
0:08:16 But B, what do the outcomes look like in my life?
0:08:20 The outcomes are you’re going to start to be negative on yourself.
0:08:24 You’re going to start to talk to yourself in very negative ways.
0:08:25 And really, it’s a hopeless feeling.
0:08:30 You’re going to run into relationships where you’re running into the same problem.
0:08:33 You’re going to go into jobs where you start to run into the same problem.
0:08:38 It’s almost cyclical, where you’re not being able to say what you need to say.
0:08:44 That makes a huge difference when you say, look, I’m not going to allow myself to be treated this way anymore.
0:08:56 When you don’t even know how to voice your own boundaries or enforce those boundaries or things of how you want and where you want to go in your life, what you’re going to find is you’re just going to be unhappier more often and more unsatisfied.
0:08:59 And that’s a really hopeless feeling.
0:09:02 How many followers have you got online now across all your channels?
0:09:03 I think we’re close to 12 million.
0:09:04 That’s crazy.
0:09:06 Yeah, you’re telling me.
0:09:09 Is there an attorney that has that many followers on earth?
0:09:09 No.
0:09:13 What is it you’re doing for those 12 million people at the very core of it?
0:09:22 Yeah, they come to me and they watch my videos not to fix or learn from what happened in the last conversation.
0:09:26 They’re coming to me because they want to know how to handle the next conversation.
0:09:32 And what I do is I give them these snippets, the same way I would in an opening argument or a closing argument.
0:09:33 I go with three main points.
0:09:37 I try to condense a whole lot of information into something that has very little.
0:09:44 So you take what would be 40 pages and you turn it into two sentences and you turn that into one sentence.
0:09:45 You turn to seven words.
0:09:49 And what I do is I give them the sense of, hey, I can do that.
0:09:50 I can do that.
0:09:52 All I have to do is switch this word.
0:09:57 Oh, I can see the impact of just flipping one little word or reversing the way I’m giving that sentence.
0:10:00 And it creates a very different outcome every time.
0:10:02 So let’s get into that then.
0:10:04 You said you help them focus on the next conversation.
0:10:05 Yeah.
0:10:06 What do you mean by that?
0:10:11 So often we think of first impressions versus the next conversation.
0:10:18 So you and I meet the first time or you meet your date or somebody, first job interview.
0:10:19 And everything’s great.
0:10:21 Everybody has their best face on.
0:10:22 Everything’s wonderful.
0:10:26 But it’s typically that next conversation where something’s different.
0:10:32 You get to learn if the first impression is the lasting impression, if somebody was really who you thought that they were.
0:10:38 You put it in terms of an everyday argument, let’s say with a spouse or a friend.
0:10:40 You have friction.
0:10:42 That friction ignites.
0:10:44 And then you start to both yell at each other.
0:10:46 And then you throw insults at each other.
0:10:48 And everything gets louder and louder and louder.
0:10:51 Eventually, somebody crosses the line and says something they don’t mean.
0:10:54 And it dies.
0:10:55 Go, forget this.
0:10:56 I’m out of here.
0:10:56 Gone.
0:10:57 They leave.
0:11:00 Then there’s a next conversation.
0:11:02 And that one sounds a lot different than the first one.
0:11:05 It sounds a lot quieter, a lot slower.
0:11:10 People say, what I meant to say was, or, yeah, I shouldn’t have said that.
0:11:13 My intent was, then they start to clarify.
0:11:15 Then they start to apologize.
0:11:16 Then they reframe.
0:11:18 Oh, I can see how you take it that way.
0:11:18 No, no, no, no.
0:11:23 What I meant was, what they care about in the next conversation is always much different
0:11:26 than what they focused on in the first conversation.
0:11:31 So the key is, how do you take that next conversation and get it there to be the first one?
0:11:34 And where do we have to start to understand this?
0:11:37 Like, I want to be a much better conversationalist.
0:11:39 And I want to be a much more effective communicator.
0:11:40 I want to argue less.
0:11:41 I want to talk more.
0:11:42 I want to be heard more.
0:11:45 This is probably reflective of most people listening right now.
0:11:53 So if I was a student of yours coming in to be trained by you, where is the first place you would start with me?
0:11:56 Number one, you say it with control.
0:11:57 Okay, what do you mean by that?
0:12:05 Yeah, so when you’re in an argument with somebody, what happens automatically is your fight or flight starts to take over,
0:12:10 even in a little argument, even in the very, especially even in the small ones.
0:12:13 If I disagree with your opinion, your fight or flight kicks in.
0:12:16 Because your body is saying, hey, I’m being undermined.
0:12:19 Your mind is telling you, hey, I didn’t like that.
0:12:21 What he’s saying is different from what I’m saying.
0:12:21 You know what?
0:12:22 We’re going to think of some other things.
0:12:24 It’s going to put that down.
0:12:27 Immediately what I want to do is say something that is going to fight.
0:12:29 In other words, I’m going to hurt you.
0:12:30 I want to say something that’s going to cut you.
0:12:32 I want to say something that is hurtful.
0:12:34 Or we run from it.
0:12:38 You ever had somebody been on the phone and go, you know, I’m over this.
0:12:38 And they hang up.
0:12:39 Yeah.
0:12:40 Or they go, I’m out of here.
0:12:41 You know what?
0:12:41 Forget this.
0:12:42 And they go and slam the door.
0:12:43 That’s their flight.
0:12:44 They’re leaving.
0:12:51 It’s I feel threatened in this current moment by this conflict, by this differing view.
0:12:53 So I need to get out of it.
0:12:58 When you decide to say it with control, you make sure that that doesn’t happen.
0:13:00 And it all begins with your breath.
0:13:02 All right?
0:13:02 That’s the key.
0:13:09 So what I teach every one of my clients is let your breath be the first word that you say.
0:13:10 So we’ll run through it right now.
0:13:11 That’s cool.
0:13:11 All right.
0:13:14 So let’s do it an exaggerated one.
0:13:19 And what this is called and it takes advantage of is a physiological sigh.
0:13:24 So what we’re going to do is two seconds in through the nose.
0:13:26 One more at the top.
0:13:27 And then go, ah.
0:13:29 Yeah.
0:13:29 Okay.
0:13:30 How do you feel after you do that?
0:13:31 Very relaxed.
0:13:31 Yeah.
0:13:31 All right.
0:13:32 Cool.
0:13:37 So what we’re going to do is get a shortcut to that exact result.
0:13:41 This time, we’re going to do the same thing, but don’t make the noise.
0:13:43 One more stop.
0:13:46 Through the mouth again.
0:13:49 Now, instead of the mouth, only through the nose.
0:13:49 Ready?
0:13:55 Now, we did that almost a little.
0:13:56 That was very intentional.
0:14:01 So let’s do it again, but give it a haircut as if, like, you don’t even, you’re not even
0:14:01 going to get me to notice.
0:14:02 Ready?
0:14:07 That right there.
0:14:08 Now, that is your go-to.
0:14:13 Whenever somebody is telling you something that you disagree with, that is your go-to before
0:14:19 you even say your first word, because it is going to make sure that that fight or flight
0:14:20 never kicks in.
0:14:24 It keeps that analytical side, that logical side, in it the whole time.
0:14:26 Instead of going, oh, but wait, they can’t yell at me like that.
0:14:27 No, no.
0:14:28 That’s a dumb idea.
0:14:29 Can you believe that you say?
0:14:30 Instead of that, that’s your fight or flight.
0:14:32 You never even gave yourself a chance to breathe.
0:14:38 When you breathe and use that, what I call a conversational breath, now it allows you to
0:14:40 go, huh, I wonder where this is coming from.
0:14:42 I wonder why they said it like that.
0:14:48 Now, it allows you to kind of stay detached from that current moment because you’re injecting
0:14:49 your breath into it.
0:14:53 When you allow yourself to breathe, then it’s going to keep you much calmer.
0:14:59 And so anytime I have a client that maybe is getting a question from an attorney that would
0:15:05 be triggering to them or upsetting to them, it’s always the training of use your breath while
0:15:08 they’re asking the question and start getting really curious as to why they’re asking that.
0:15:10 What’s the point that they’re trying to prove?
0:15:12 Don’t look at the surface of the question.
0:15:14 Look at the intent behind it.
0:15:15 Where are they trying to take you?
0:15:20 Whenever I can teach them that, it’s a very powerful result.
0:15:25 And to do that, I have to kind of be comfortable with the fact that there will be a pause between
0:15:28 my response and their question.
0:15:29 Yeah.
0:15:31 Which is quite uncomfortable for a lot of people.
0:15:34 You think, but the more they do it, the better it becomes.
0:15:37 In fact, I like it because it tells you that I actually listened.
0:15:41 So let’s say, for example, ask me about my…
0:15:41 Just say, how was your day, Jefferson?
0:15:42 How was your day, Jefferson?
0:15:43 It was good.
0:15:43 It was good.
0:15:44 My day was great.
0:15:46 You know, it was a day.
0:15:47 Ask me again.
0:15:48 How was your day, Jefferson?
0:15:51 It was good.
0:15:52 It was a good day.
0:15:53 I liked it.
0:15:57 You see how one says, I didn’t even think about what you asked me.
0:15:57 Yeah.
0:16:00 The other says, no, I actually thought about the question.
0:16:01 I considered it.
0:16:02 Yeah.
0:16:03 And then I chose my answer.
0:16:08 And so you can do that even when, especially for leaders, they go into a very busy work
0:16:11 environment where there are problems right on the floor.
0:16:13 They have to address this right at that current moment.
0:16:19 The bad leaders will get very hectic and rise to that same level of energy.
0:16:24 The great leaders will capture the calm energy.
0:16:30 They inject that breath and go, okay, what’s next?
0:16:35 Have you ever, my grandfather, for example, I can ask him one time, I was like, hey, do
0:16:38 you know where your screwdriver is?
0:16:43 And he goes, yeah.
0:16:45 I mean, like, you know what I mean?
0:16:51 But I mean, it just, but there’s something about it where these kind of people in your life
0:16:56 that you’re looking and drawn to the calm energy, the anchors in your relationship and your
0:17:00 conversations, the people that just to be near them calms you down.
0:17:01 Just to be around them.
0:17:02 You go, okay, great.
0:17:04 Stephen’s here.
0:17:05 I feel better.
0:17:06 Good.
0:17:06 Okay.
0:17:06 He’s here.
0:17:07 All right.
0:17:08 Things are going to go all right.
0:17:14 Because they’re looking for the person who is going to be the lead, not just in the conversation,
0:17:15 but the frequency of the room.
0:17:18 It’s a calm energy that you have to capture.
0:17:23 When you took that pause when I asked you how your day had been, two interesting observations
0:17:23 I had.
0:17:27 The first is, whatever you were about to say next, I trusted more.
0:17:31 Because you’d had some time to think and you weren’t just spewing out your like automatic
0:17:32 response.
0:17:34 So I thought, oh gosh, what’s he going to say here?
0:17:36 And there was this element of like, he’s really thinking.
0:17:39 He’s like, he really cares about giving me the honest answer.
0:17:41 And the second one is, I was just so much more intrigued.
0:17:41 Right.
0:17:43 Because I could see you thinking.
0:17:45 So I thought this is going to be an interesting response.
0:17:45 Yeah.
0:17:48 And that was all in that one second where you took a breath.
0:17:50 You can see that a lot in interviews.
0:17:55 The person who you go, oh, this person is smart, is when you ask them a regular interview
0:18:02 question and if they give a breath before they answer, you go, oh, they actually are listening
0:18:02 to me.
0:18:08 The ones that have this rapid fire of, let’s say, for example, and this uses another technique
0:18:12 that we’ll talk about, is if you were to say, would you bring some value?
0:18:14 Do you think you bring value to this company?
0:18:16 And if I automatically said, oh, yeah, yeah.
0:18:17 I mean, I think I would.
0:18:24 I think I’d bring a lot of value to this company versus I’m confident I’d bring a lot of value
0:18:25 to this company.
0:18:29 Like you hear all of a sudden you go, that’s my person.
0:18:32 They actually heard me, considered it, and I’m really curious about what they’re going
0:18:33 to say next.
0:18:37 There was something, is there something in the contemplation, which means that I believe
0:18:38 you checked?
0:18:39 Yeah.
0:18:41 Like it’s a simple way to describe it.
0:18:46 In that second example where you paused and said, yeah, I’ve brought a lot of value to
0:18:46 this company.
0:18:47 I was like, he actually checked.
0:18:48 Exactly.
0:18:49 He like checked.
0:18:50 He believes it.
0:18:51 So I believe it.
0:18:51 Right.
0:18:57 And that’s why every time I teach a client and I’m preparing them for their deposition,
0:18:58 what they call a depo.
0:19:00 When you say a client, who do you mean?
0:19:00 Yeah.
0:19:02 So people that hire me in my law firm.
0:19:03 Right.
0:19:07 And now that’s translated to me doing it on my phone and teaching people in my own membership
0:19:11 is I would say, okay, let your breath be the first word.
0:19:16 And once you do that, you’re going to be, the other person’s going to go, oh man, they
0:19:17 really listened to my questions.
0:19:18 The attorneys, we want to get you.
0:19:20 We want to get you in a rapid fire.
0:19:23 We want you to answer very quickly.
0:19:26 Even better is when you start to step over my question and answer the question that you
0:19:28 think I’m already going to ask.
0:19:30 When you do that, that means you’re not listening.
0:19:31 You’re not listening.
0:19:38 But when I can get a client to stop, breathe, and go, yeah, you know what?
0:19:39 That’s not fair.
0:19:45 I had a client, Elizabeth, who one time, when I was prepping her, I would kind of, I would
0:19:46 act as the other attorney.
0:19:50 So I do that often to help get them and simulate what’s going to happen.
0:19:52 I would say, all right, Ms. Carson, come on.
0:19:53 I need you to answer this question.
0:19:54 That’s true.
0:19:56 It’s fair to say, you didn’t see that other car, did you?
0:19:58 And I kind of start to push them.
0:19:59 That gets them really nervous.
0:20:01 You know, they’re, oh my gosh, and their nerves get up.
0:20:02 It’s because they’re not breathing.
0:20:04 When people start to shake, it’s not breathing.
0:20:08 And so she didn’t know what to say when I’m prepping her.
0:20:13 Come time after I taught her about her breath, same question.
0:20:15 Somebody said, and I knew this attorney.
0:20:16 I knew he was going to ask that question.
0:20:18 He said, it’s fair to say you didn’t see that other car.
0:20:20 She took a breath.
0:20:24 She goes, no, that’s not fair to say.
0:20:27 I mean, I just left it at that.
0:20:29 I mean, and he just couldn’t really do anything with it.
0:20:32 But the bigger thing was it gave her the confidence.
0:20:33 I was saying, no, I listened.
0:20:35 I see where you’re going with this.
0:20:36 I’m not going to go there.
0:20:44 And so it helps you navigate and empower you, really, with the tools of making sure you’re
0:20:46 always saying it with control.
0:20:50 Another part of saying it with control is slowing your words down.
0:20:55 When people talk really fast, without thinking about it, it gets us kind of anxious.
0:20:59 When somebody is talking really, really fast, you’re like, okay, I’m trying to understand you.
0:21:04 It’s harder, let’s say, I mean, I like hip-hop.
0:21:05 I like rap music.
0:21:08 If you listen to somebody who’s rapping really, really fast and you can’t understand a word
0:21:11 they’re saying, you’re kind of like, okay, I’m lost in this song.
0:21:11 I like the beat.
0:21:12 That’s great.
0:21:13 But I can’t understand what you’re saying.
0:21:20 People that slow their words down shows a lot more effectiveness when you communicate.
0:21:22 So let’s illustrate this.
0:21:28 I want you to say quickly with some, almost some exasperation,
0:21:32 I already told you I’m not going to do that.
0:21:33 Say that real quick.
0:21:34 I already told you I’m not going to do that.
0:21:35 Say it louder.
0:21:37 I already told you I’m not going to do that.
0:21:37 Perfect.
0:21:41 Now I want you to do is slow it down.
0:21:43 Slow it way down.
0:21:46 Each word, you don’t have to have the disdain with it.
0:21:47 Just slow it down.
0:21:47 Say it again.
0:21:51 I already told you I’m not going to do that.
0:21:52 Say it even slower.
0:21:58 I already told you I am not going to do that.
0:21:59 Oh, man, that’s awesome.
0:22:00 Yeah.
0:22:04 So you see how without the emotion, you sounded even more in control.
0:22:07 Somebody who goes, I already told you I’m not going to do that,
0:22:10 says, I have maybe 5% control.
0:22:12 But if I slow it down, same thing.
0:22:17 And I say, I already told you I’m not going to do that.
0:22:19 Now I sound like I have 100% control.
0:22:21 This is the person you go, whoa, okay.
0:22:23 They’re not moving off their spot.
0:22:25 They’re not somebody who’s, I can’t press their buttons
0:22:26 and control their emotions that way.
0:22:30 What type of person struggles with this?
0:22:38 Somebody who would be not aware of their emotions,
0:22:40 not aware of their triggers.
0:22:45 Somebody who just, let’s put it as a lack of awareness of certain things.
0:22:52 Does one’s self-esteem and one’s insecurities play a role in this?
0:22:53 Yeah.
0:22:56 I mean, they play a role with anything.
0:23:01 My counter to that is we can overcome it.
0:23:04 It’s not your self-esteem that’s talking.
0:23:05 It’s the words.
0:23:06 The words do it for you.
0:23:10 There are people who have a hard time saying what they want.
0:23:11 It’s the words that they need to say.
0:23:15 So when somebody is having a hard time with self-esteem,
0:23:19 what I find is all I need to do is get them to start beginning their sentences
0:23:24 with certain words and it’s always a different outcome.
0:23:26 They just don’t know how to begin it.
0:23:33 So it’s very curious on how, like, somebody who rarely does people with self-esteem issues
0:23:35 say, I need, for example.
0:23:39 They typically don’t like to say that because it feels too forward.
0:23:42 Somebody who has self-esteem issues will typically begin with,
0:23:47 So, you know, maybe like, and I was thinking this, and you can totally tell me if I’m wrong,
0:23:50 but that’s the kind of thing that you typically hear.
0:23:53 They’re just using the wrong words to begin their sentences.
0:23:58 You have to find words that push the progress of the sentence.
0:24:04 For example, if someone says like all the time, I mean, when you said that, like, it just really upset me.
0:24:07 That doesn’t push the sentence forward.
0:24:09 Now, if you trade out the word like for the word because,
0:24:14 I mean, that just hurt me because when you said that, that hurt me.
0:24:18 I’m pushing the sentence forward rather than letting it drag.
0:24:23 And so it’s just these little bitty tweaks that one or two words make a big, big difference.
0:24:25 So that was the first point.
0:24:25 You said control.
0:24:26 Yeah, control.
0:24:27 Say it with control.
0:24:28 Okay.
0:24:29 Is there a second point?
0:24:32 Number two, say it with confidence.
0:24:33 Confidence.
0:24:34 Okay.
0:24:36 How do I say something with confidence?
0:24:38 You have to first understand what it is.
0:24:41 And I don’t mean that in like a woo-woo like setting.
0:24:46 A lot of people come to me and go, how do I have the confidence to say this?
0:24:50 I’m getting up the courage or confidence to say that.
0:24:51 It’s the wrong way to look at it.
0:24:53 Confidence is not what you have before.
0:24:56 Confidence is the outcome.
0:25:00 And you get to that by saying things that are assertive.
0:25:04 What I teach is confidence is as assertive does.
0:25:11 So when you learn how to use your assertive voice, the result is feeling confident.
0:25:16 Like if I were to tell you right now, Stephen, I need you to feel sad.
0:25:18 You have a hard time feeling sad.
0:25:21 If I say I need you to be afraid right now, like I don’t know.
0:25:23 I mean, what is there to be afraid of?
0:25:24 Like you just can’t conjure that feeling.
0:25:31 Now, if I, for whatever reason, just gave you an elbow to the chest, I mean, you’d be like upset, right?
0:25:33 You don’t have to wonder what it’s like to feel mad.
0:25:34 You’re going to feel it.
0:25:35 It’s the same with confidence.
0:25:38 You can’t just conjure up the feeling of confidence.
0:25:40 You only get it by doing assertive things.
0:25:47 And the people that are most confident, I find, are the people that have done the thing already.
0:25:49 So they have already said the assertive thing.
0:25:53 They’ve already used their voice because the more assertive they are, the more confident they’re going to feel.
0:25:55 That’s the way it works.
0:25:56 So you do it.
0:25:59 You find confidence by using your assertive voice.
0:26:01 And what is my assertive voice?
0:26:07 And how is sort of an assertive voice different to like disrespecting someone?
0:26:11 I’ve got this graph, I think it’s taken from your book.
0:26:11 Okay.
0:26:20 Which shows the sort of middle ground of, I’ll put it on the screen for anyone that can’t see, but respecting others sort of versus respecting yourself.
0:26:23 And in the middle of there, you have your assertive voice.
0:26:23 Right.
0:26:25 What is my assertive voice?
0:26:26 It’s a balance.
0:26:31 It’s a balance between sounding almost passive and sounding aggressive.
0:26:41 Assertive says, I’m willing to be direct with you, even in the face of it not going well, but I’m at least going to give you my truth.
0:26:45 Or I’m going to say what I need to say without sounding rude.
0:26:49 Whenever you are direct with someone, it’s also very kind to someone.
0:26:54 If I were to tell you and prep the sentence with, Steve, I’m going to tell you this because I know you can handle it.
0:27:00 It’s different than me going, hey, look, this is probably going to upset you.
0:27:02 And I don’t mean to upset you, but you just let me know.
0:27:04 That is a whole lot harder.
0:27:06 The assertive voice is I’m going to be very direct.
0:27:12 At the same time, I’m going to say it with a sense of this doesn’t have to do with me trying to push my way.
0:27:14 I’m just letting you know where I stand.
0:27:18 You don’t have to always play nice.
0:27:19 That’s not what I’m saying.
0:27:21 There are times when somebody says something that’s terrible to you.
0:27:25 You don’t have to push back.
0:27:26 You just can’t be pushed over.
0:27:36 And so when you learn your assertive voice, that’s where you find ways to speak your truth more easily and more readily.
0:27:44 So one of the first words or lessons of say it and using your assertive voice is that every word matters.
0:27:48 The number one culprit of that is the word just.
0:27:51 We use the word just a lot.
0:27:54 It’s probably one of my weaknesses that I have is using the word just.
0:27:56 In common conversation, no problem.
0:27:57 Nobody cares.
0:28:06 But when it comes to having to push a boundary, say something at work, be a little bit more on your toes, just has a way of making you sound hesitant.
0:28:13 The most common way we hear that is if somebody goes, maybe an email or a text, hey, just wanted to check in with you.
0:28:15 Hey, do you have five seconds?
0:28:16 Just wanted to touch base with you.
0:28:20 It sounds like you’re hesitant, as if, like, I don’t really want to bother you.
0:28:23 If you remove the word just, now you’re leaning into it.
0:28:28 So instead of, I just want to check in, I wanted to check in with you.
0:28:34 That’s a lot more forward, a lot more forward progress rather than using the word just.
0:28:35 But every little word matters.
0:28:39 You’ve had those texts where somebody gives you, like, a whole paragraph.
0:28:42 I don’t know how to respond to this.
0:28:50 What I teach is that the longer your answer, the more questions you’re going to get, the longer that conversation is going to go, the longer the argument is going to go.
0:28:54 So you have to find ways to say more with less.
0:28:56 You have to find ways to say more with less.
0:28:59 So does the amount that I speak have consequence?
0:29:00 Yes.
0:29:08 There is this, it’s this idea of the more words it takes to tell the truth, the more it sounds like a lie.
0:29:17 Like, the more you have to say to explain something to me, the more I start to assume you don’t know what you’re talking about.
0:29:23 And we have this way of, I guess they call it word vomit, where you just, you talk a whole lot.
0:29:24 People get lost in your sentences.
0:29:28 And also when you choose to speak, it makes a very big difference.
0:29:35 Like, have you ever been in one of those meetings and there’s always this one person that has to throw in their two cents?
0:29:43 They always have to throw out their idea or be the devil’s advocate or have something to say in every single issue that gets brought up.
0:29:52 Most of the time, those are the people that are honestly the least connected to what’s actually happening or at least part of the conversation.
0:29:57 Because they want you to know how smart they are or how many people they know.
0:30:00 These are the same people that name drop, like every other sentence.
0:30:04 The person that is like, you know, oh, I was talking to Stephen the other day.
0:30:04 Oh, you know Stephen, right?
0:30:05 Oh, yeah, great guy.
0:30:10 You know, and they start to name drop just so you know how many people that they know.
0:30:13 Insecurities are very loud.
0:30:16 Confidence, on the other hand, is very quiet.
0:30:25 You hear people have the need to say everything so that I sound more believable so you’ll know how much I know and how smart I am.
0:30:30 Confident people have the urge to say nothing because they have nothing to prove.
0:30:36 Like, if you disagree with me on something that I know to be true, I wouldn’t be nearly as affected.
0:30:39 Let’s say, like, we both have on a black shirt.
0:30:44 If you were like, Jefferson, this is a dumb purple shirt you have on.
0:30:46 I’m like, okay.
0:30:50 Like, I don’t need to convince you what I already know the color of my shirt is.
0:30:58 It’s like, if you know that about yourself, what you have internally inside, you don’t have the need, the insecurity to prove it to everybody else that they’re wrong.
0:31:00 The confidence is very quiet.
0:31:05 The people that are typically the most looked to are the people that say the least.
0:31:06 They listen a whole lot more.
0:31:11 Do people capitalize on that?
0:31:17 So if you’re triggered by me saying that you have a purple shirt on, have I got the power now?
0:31:24 Because I can, like, play you like a fiddle if you’re so easily triggered by something that’s so obviously, like, provocation.
0:31:26 Surely I have the power over you now, right?
0:31:27 No.
0:31:34 I mean, the people that are not emotionally intelligent, the people that don’t have the emotional awareness, yeah, you can press their buttons and play them like a fiddle.
0:31:38 Because what they’ve done is they’ve – that would be like me giving you the remote.
0:31:40 Say, here, here’s the remote to my emotions.
0:31:41 Go ahead.
0:31:41 Play them.
0:31:42 Press that button.
0:31:42 Oh, yeah.
0:31:43 Oh, you made me angry?
0:31:44 How dare you?
0:31:49 Instead of handing out remote controls, you get in the habit of giving out manuals.
0:32:03 And so if you want to yell at me and press my button and me to say, you can’t yell at me like that versus me handing you a manual and go, hey, I heard you yell at me.
0:32:06 If you don’t mind, go to page 72.
0:32:07 You can look on paragraph three.
0:32:09 I don’t respond to that volume.
0:32:15 Like, you’re giving a whole different mind shift of this is what I tolerate and this is what I don’t tolerate.
0:32:18 Do you have a lot of people pleasers coming to you?
0:32:19 Yeah.
0:32:20 Yeah.
0:32:22 Yeah, people pleasing is very hard.
0:32:28 I mean, the thing is you can please people, just make sure that you’re one of them.
0:32:33 And that’s the harder part is I’m always – people say, I’m always saying yes to things.
0:32:34 I don’t know how to say no to things.
0:32:36 I don’t know where to go with this.
0:32:38 That’s a whole lot harder.
0:32:55 Using your assertive voices helps with that in a lot of ways, and it is about trying to make sure that when you – people please with people, you have to find a way to set a boundary that is going to protect yourself.
0:32:57 And that’s easier said than done.
0:32:59 It’s interesting.
0:33:04 I started my first business when I was – my first proper business when I was about 18 years old.
0:33:14 And when you’re 18 years old and you’re dealing with people that are, like, double your age and you’re different because your skin color is a little bit different, you have no experience, you – I reflect.
0:33:18 I was talking to the guy that was cutting my hair yesterday because he’s a young black man starting in business.
0:33:25 And you were aware that every conversation you’re having to some degree is a test.
0:33:26 Yeah.
0:33:34 It’s like a test of how much you value yourself, how much you believe in yourself, and how much you believe in what you’re building and what you’re saying.
0:33:41 Like, it’s an interesting way to think of life that, like, every conversation is actually a test, a test of your conviction.
0:33:51 And I was just – I was talking to my barber about how I’ve changed over time and how business has made me become more direct and more assertive than I was when I was 18 years old.
0:34:07 Because, like, I wouldn’t have survived in some of the rooms that I’m in with, like, very eccentric billionaires who have done this 40 years before me if I didn’t have that assertive voice, if I wasn’t able to look them in the eye and say with calmness and a slower pace what I believe to be true.
0:34:19 It’s so interesting, like, just thinking about how so much of our life is about developing this ability to assert what we believe without the just or the caveats or the excuse.
0:34:20 Yeah.
0:34:25 Where they also go into trouble is when people – what I see a lot are people that over-apologize.
0:34:31 I find that that is big with people pleasers where they say, I’m sorry, in every single sentence.
0:34:33 Hey, so sorry I’m just not getting back to you.
0:34:35 Sorry I’m just not seeing this.
0:34:35 Oh, I can’t come.
0:34:36 So sorry.
0:34:40 Like, they start to apologize for things that are not a mistake.
0:34:42 They apologize for things that are not errors.
0:34:55 And when you start to over-apologize with every little thing, without you knowing it, it’s slowly, drip by drip, corroding your sense of self-esteem, your sense of self-worth.
0:35:02 It’s you – your self-worth is not tied to how little of an inconvenience you can make yourself.
0:35:05 But I was saying – so sorry, I don’t mean to bother you.
0:35:06 I just have a quick question.
0:35:11 Instead of the over-apologies, what I teach is use words of gratitude.
0:35:17 So instead of the – so sorry, I’m late, even though you were like one minute late.
0:35:19 Thank you for waiting on me.
0:35:21 Or thank you – let’s say it’s an email.
0:35:24 Thank you for giving me the time to think on this.
0:35:26 Thank you for giving me the time to reply.
0:35:28 Thank you for giving me the patience.
0:35:29 And you know what the other person is going to think?
0:35:30 I am patient.
0:35:31 Oh, yes, I am.
0:35:32 You’re so welcome.
0:35:36 I mean, you’re using words of gratitude to press that.
0:35:39 And that’s a whole lot easier than the problem of people-pleasers.
0:35:41 And that’s just over-apologizing.
0:35:42 They’re just about everything.
0:35:43 Or they undercut their words.
0:35:50 Or they say like, I hate to bother you, but – and then they have to say what they need to say.
0:36:03 In this regard, what do the most successful people in the world – the leaders, the prime ministers, the presidents, the CEOs – have in common as it relates to the stuff we’re talking about right now?
0:36:05 So you know what I’m saying?
0:36:07 So like, are they assertive?
0:36:08 Are they people-pleasers?
0:36:10 Like, what do they have in common here?
0:36:17 What I find that – people are people, so it’s going to – most often, it’s just going to come down to their personality.
0:36:27 But overall, your most effective leaders find ways of taking a lot of ideas and words and saying them very concisely.
0:36:30 The bigger leaders, they don’t write long emails.
0:36:32 Yeah, that’s so true.
0:36:33 They don’t write long texts.
0:36:35 Rich people don’t even say hello and kind regards on fucking emails.
0:36:38 They just – they literally – they send emails like text messages.
0:36:44 Yeah, I have found in my own life that the richer somebody is, they could care less about an email signature.
0:36:44 Yeah.
0:36:46 They’re not – if they even have one.
0:36:49 And they might give you two sentences, maybe.
0:36:49 Yeah.
0:36:56 I mean, it’s very, very quick and to the point because it’s either they really don’t have the time.
0:36:57 Yeah.
0:36:58 It’s not really that.
0:37:03 It’s – they want to have the appearance of being very – they’re direct, and they don’t see that as an offense.
0:37:05 They don’t see that as an insult.
0:37:08 They see that as – that is the way that I’m going to operate.
0:37:10 They don’t write long emails.
0:37:18 They don’t write them in a way that’s going, hey, I just want to put this on your plate, and if I’m wrong about this, you can totally let me know, and I have a question about this.
0:37:20 What’s number three then?
0:37:22 So you’ve given me two.
0:37:26 Yeah, we say it with control, say it with confidence, and three is say it to connect.
0:37:32 These are how do you have – how do you have these difficult conversations with somebody?
0:37:37 How do you find ways to say what you need to say in one of the most difficult times?
0:37:41 That gives a lot of people anxiety if they know they have to have a difficult conversation.
0:37:45 Even in weeks ahead, especially the day ahead, they’re just dreading it.
0:37:48 So how do I say something to connect?
0:37:57 Yeah, what you want to do is get really curious about the other person, but not just so much that there is a framework that I can even give you.
0:37:58 So we can go a step further.
0:38:04 There is a frame, and I call them conversational frames.
0:38:07 When to connect with somebody, it is a fancy word.
0:38:10 I think connection can be overused at times.
0:38:15 It just means I say something that you can understand, and you acknowledge me.
0:38:16 That’s all we’re looking for.
0:38:18 It doesn’t mean that everything’s happy.
0:38:19 It doesn’t mean that it’s a Hallmark card.
0:38:22 I can connect with you and still be upset at you.
0:38:28 My dad used to tell me if I disagree with something, he’d say, he’d go, you don’t have to like it.
0:38:30 You just need to understand it.
0:38:37 I mean, that right there was a great example of allowing me to connect with him and giving me the space to disagree.
0:38:47 If you were to begin your sentence with, I’m not asking to change your mind, or I don’t need to change your mind, it’s almost like a relief before you say the rest of what you need to say.
0:38:52 Now you’re not in that combative fight or flight of, do I have to defend myself at any time?
0:38:57 So connection is this way of setting up conversations that is going to get you more of what you want.
0:38:59 We talked about the frame.
0:39:00 Here’s how to do it.
0:39:04 And this is the most effective tool that you can use for a difficult conversation.
0:39:08 Number one, you’re going to begin with telling them what you want to talk about.
0:39:15 Number two, you tell them, and this is the most important, how you want to end the conversation, what you want to walk away from.
0:39:19 And three, you get their buy-in into that conversational frame.
0:39:21 This is what it sounds like.
0:39:25 Let’s say this is, I need to come to you and talk about something serious.
0:39:28 So first, I’m going to say what we need to talk about.
0:39:32 Stephen, I’d like to talk with you about some comments you made at last Thursday’s meeting.
0:39:34 Two, I’m going to tell them how I want to walk away.
0:39:39 It sounds like, and I want to walk away from that conversation with the understanding that’s not going to happen again.
0:39:41 Three, I’m going to get their buy-in.
0:39:42 I’m going to say, does that sound good?
0:39:43 You’re going to say, yeah.
0:39:45 Now you know exactly where we’re going.
0:39:47 You know exactly what we’re going to talk about.
0:39:50 You know when that conversation is going to end and how it’s going to end.
0:39:52 And now I have your buy-in.
0:39:55 And it’s like almost an invisible contract when somebody goes, yeah, that’s good.
0:39:56 We can talk about that.
0:39:57 They don’t want to leave it.
0:39:59 They don’t want to break their words.
0:40:01 So they know that they’re going to be stuck in it.
0:40:06 And then is there anything I need to be aware of when I have that difficult conversation with them
0:40:11 so that I’m successful in getting to that outcome?
0:40:15 Number one would be set the goal of knowing where it’s going to end.
0:40:19 That is the hardest, probably the biggest downfall of the difficult conversation.
0:40:22 People expect them to go how they had it in their head.
0:40:26 They want the conversation to happen just like they had it while they were brushing their teeth that morning
0:40:28 or driving on the way into work.
0:40:29 They’re like, okay, I’m going to say this.
0:40:30 And then they’re going to say this.
0:40:33 And you expect everything to go just how you had it in your head.
0:40:38 But as soon as they say that one thing you weren’t expecting, all of a sudden they disagree with you.
0:40:39 And you go, wait, that’s not how it’s supposed to be.
0:40:41 They were supposed to say this.
0:40:42 They were supposed to say I’m right.
0:40:43 They were supposed to say they’re wrong.
0:40:46 I mean, how’s this going to go?
0:40:48 And then it begins to falter like that.
0:40:53 Because when we go into those sort of difficult conversations, whether it’s with a colleague or our spouse or whoever it might be,
0:40:57 much of the objective, I think, for some of us is to win the conversation.
0:40:58 Yeah.
0:41:01 In whatever definition of winning one might have.
0:41:04 Is endeavoring to win a conversation a good idea?
0:41:08 I teach that you never want to win an argument.
0:41:09 And this is why.
0:41:15 When you look to win an argument, you will often lose the relationship.
0:41:23 Like if you set out to only prove people wrong, you might win the point, but you will lose the person.
0:41:26 Being right doesn’t keep you company.
0:41:27 Let’s put it that way.
0:41:37 When I look at his arguments as only something to win, all I’ve won is really the first step to apologize, typically.
0:41:39 When you set out to win it.
0:41:41 Because most arguments aren’t really won.
0:41:42 It’s just they’re won by forfeit.
0:41:45 Somebody goes, I’m over this.
0:41:50 Or you set it something that was really hurtful that makes them say, we’re done.
0:41:51 I don’t want to talk about this.
0:41:52 An argument eventually burns out.
0:41:53 That’s what happens.
0:41:56 But when you set out to win, you will lose the relationship.
0:42:03 Like if you and I are in an argument and I say something that’s really hurtful and then you leave, you hang up the phone.
0:42:04 What have I won?
0:42:09 Yeah, I mean, I’ve won awkward silence now when we pass each other in the hall.
0:42:14 I’ve won that awkward feeling now I have to pick up the phone and apologize.
0:42:18 I still have to find a way to probably work with you or live with you.
0:42:20 What have you proven?
0:42:29 When has ever you go on the social media and disparage somebody’s political belief ever changed their mind?
0:42:29 Ever.
0:42:35 There’s been so many arguments I’ve had with my girlfriend where I have quote unquote won and I felt like shit.
0:42:36 Yeah, you will.
0:42:40 Because she might come to me and say, do you know what?
0:42:42 I understand your point and I’m sorry.
0:42:44 And there’s part of me that just feels like shit.
0:42:49 And it’s because I thought that’s the outcome I was looking for.
0:42:54 But actually the outcome I was looking for was resolution.
0:43:02 And I actually love this person so much that a concession was not like, was actually not, it’s not what I wanted.
0:43:05 I actually wanted to be happy with them.
0:43:06 Yeah.
0:43:11 So I had to, you know, I was thinking of some recent examples where my girlfriend came to me and apologized for something.
0:43:12 But we were like disagreeing about it.
0:43:14 And I just felt like shit that she apologized.
0:43:16 I just want to explain.
0:43:16 Yeah, yeah, yeah.
0:43:19 No, it’s not an uncommon experience.
0:43:21 It’s whenever you felt like you had to always be right.
0:43:23 That’s what we really want.
0:43:25 We want the last word.
0:43:29 When you have the last word, you are typically first up to apologize.
0:43:31 That’s all you’ve, that’s all you’ve bought yourself.
0:43:33 That’s the, that’s your prize.
0:43:33 Congrats.
0:43:39 And when that happens, you find a way of going, that’s not really what I, I wanted.
0:43:40 Why did I say that?
0:43:42 That was just, that was just hubris.
0:43:42 That was just me.
0:43:45 I just had a feeling of being right.
0:43:55 And sometimes we have that feeling of when, especially in terms of people that are in charge of other people, we expect others to do what we say.
0:44:00 When you’re in work mode and you say, I need this done, people get it done.
0:44:01 You set the tone.
0:44:02 This is how we want to do it.
0:44:05 And sometimes we translate that into our own romantic relationships.
0:44:07 Oh, no, I said it needs to be this way.
0:44:08 So you know what you need to do?
0:44:09 You need to do it this way.
0:44:17 And it’s a different shift when you’re doing something that’s romantic versus something that is, you have to be captain of the ship.
0:44:24 And so whenever you’re in those difficult conversations, you only seem something to win, you’re going to have a hard problem.
0:44:30 What I teach is instead of seeing arguments as something to win, you see them as something to unravel.
0:44:33 Meaning what we want to do is pull my way.
0:44:36 And then you pull it your way, and it just makes it worse.
0:44:37 It makes it worse.
0:44:38 We have to give up.
0:44:41 And it’s not until that next conversation that we actually try and care of what happened.
0:44:45 I will often tell someone, help me find the knot.
0:44:46 Help me find the knot.
0:44:51 And what I’m doing is encouraging them to say, I’m not saying, what’s wrong with you?
0:44:53 I’m not saying, can you be any more stupid?
0:44:55 I’m saying, help me find the knot.
0:45:01 It’s a way of detaching the issue, detaching the problem, saying this is something for us both to look at.
0:45:03 Help unravel where’s the, what am I missing?
0:45:06 That phrase right there is very, very effective.
0:45:09 If you can just ask them the question, what am I missing?
0:45:10 They will always tell you.
0:45:13 Because most likely it’s not something that you’re focused on.
0:45:14 You’re only focused on what you’re saying.
0:45:16 You’re not focused on what they’re hearing.
0:45:18 Big, big difference.
0:45:21 I have two glasses on the floor here.
0:45:22 Yeah.
0:45:25 Try not to spill it.
0:45:27 Nice.
0:45:28 Time since I’ve been a waiter.
0:45:34 So I have these two glasses of water in front of me.
0:45:42 What is, I know there’s an analogy you have for having a good, effective conversation that can be demonstrated with these two glasses of water.
0:45:48 Yeah, so let’s say that this glass right here is all of my thoughts and knowledge.
0:45:51 And your glass is all of your thoughts and knowledge.
0:45:53 And not just what you think now.
0:45:57 These are things that you’ve known throughout your entire life.
0:46:05 So if I were to tell you something about, I want to get your thoughts and maybe a political opinion or something that’s a religious belief.
0:46:10 If I’m talking like deeply held beliefs that you grew up with, that’s what’s in that cup right there.
0:46:23 When we go into a conversation with someone, often what we find is, especially if it’s like a stranger, that what I say in our first conversation should convince you automatically.
0:46:30 That if I were to take all of my knowledge right here and I pour it in, there should be no problem.
0:46:31 But what happens?
0:46:36 When I start to pour into here, it overflows.
0:46:37 Meaning you have no room.
0:46:41 You have no room for what I want to share whatsoever.
0:46:43 It’s going to just, it’s overflow.
0:46:48 Instead, what you have to find ways to ask questions and get really curious.
0:46:53 Meaning instead of me pushing my point, instead of saying, why do you believe that?
0:46:54 Beginning your question with why.
0:46:57 I start to get really curious about how did you come to believe that?
0:46:59 Where did you learn that?
0:47:01 When did this happen?
0:47:08 Ways that I get to ask questions every day like I do as a trial attorney to find ways of getting to the issue of what’s that deeply held belief?
0:47:09 Where does it come from?
0:47:13 Because only then, let’s go ahead and pour yours into mine.
0:47:19 There you go.
0:47:20 Perfect.
0:47:24 And so it’s only then until you have space that I’m asking questions.
0:47:29 Whenever I ask questions and you start to answer just a little bit more, and then you answer just a little bit more,
0:47:35 to where you actually have space to care at all to what I’m going to tell you.
0:47:41 Like you can’t fill, I can’t fill a glass that’s already full with new thoughts.
0:47:42 It’s not going to happen.
0:47:50 It’s not until I can get you to pour it all out, until you’ll ever be receptive and have room for what I want to share with you.
0:47:57 So that’s the key in difficult conversations, that you have to find ways to get really curious about who’s the person behind the words.
0:48:01 Because the person you see isn’t the person you’re talking to.
0:48:09 I might be talking to Stephen right now, but there are things that happen in your life that you believe that happened long before I ever talked to you.
0:48:16 And we have this hubris about us that we think that just because I told you you should believe something right at this moment, you’re going to automatically change your mind.
0:48:19 Minds don’t get changed in one conversation.
0:48:28 They happen over a year of a hundred conversations, a thousand conversations, before anybody will ever be receptive to what you have to say.
0:48:36 So what’s like a real world example of this idea that you might not be talking to Stephen, you might be talking to something he’s dealing with?
0:48:42 Yeah, so let’s put it in terms of, I’ve had a client before, let me rephrase that.
0:48:49 I had a deposition before where I was talking to a witness, and he was a huge mountain of a man.
0:48:50 His name is Bobby Lepre.
0:48:52 I’m talking, Stephen, he was huge.
0:48:58 His hands, I mean, he just looked, I looked like I was physically deficient in every way next to this guy.
0:49:03 And it didn’t matter what I asked him, Stephen, he got mad at me.
0:49:07 I mean, I was asking him basic things, like, where were you born?
0:49:09 Okay, and where’d you go next and what happened next?
0:49:12 And every time, he would just get angrier and angrier.
0:49:17 And eventually, I had to ask him, I said, do you need a break?
0:49:19 And he said, no, but I got something to say.
0:49:24 And I thought, I thought he was about to just flip the table on me.
0:49:26 He was just so furious.
0:49:32 And I asked him, well, once he even told me, he said, you can cut all this buddy-buddy stuff.
0:49:34 He said, but he didn’t say stuff.
0:49:40 And he said, you lawyers, you attorneys, you’re the worst thing to happen in this government.
0:49:41 You’re the worst thing to happen.
0:49:43 So you can go on and ask your stupid questions.
0:49:45 I don’t trust you as far as I can throw you.
0:49:52 Well, instead of taking that bait, which most people wanted to do, I asked him a question.
0:49:54 I said, what am I missing?
0:49:58 What are you struggling with right now in your life?
0:49:59 What’s been your biggest struggle?
0:50:02 And they have to answer questions in a deposition.
0:50:11 And what I learned was that he, big old Bobby LaPrez, huge guy, had just put his mother in a nursing home.
0:50:13 And he was the only one to take care of her.
0:50:14 His dad had died.
0:50:15 His brother was off.
0:50:30 And he had been getting letters for months about his mom and her home from lawyers, about foreclosing, making demands, debt collection, all these things that he just didn’t understand.
0:50:36 And so right then in that moment, I represented everything he knew about the law and lawyers and everything else.
0:50:41 And so the person I saw was an aggressive, mad witness.
0:50:45 The person I was talking to was a worried son.
0:50:47 And we got to talk that out.
0:50:48 And I helped him.
0:50:50 And it ended up wonderful.
0:50:51 We ended up actually hugging.
0:50:56 But every day you have these micro moments of the person you see is not the person you’re talking to.
0:51:04 The waitress that looks like she’s being rude and dismissive is actually worried because she should have gotten off two hours ago and her mom is still keeping her kids.
0:51:12 Or you have somebody who, even in the workplace, who seem like they’re a little bit short on their phone call with you.
0:51:21 Somebody who looks like they’re aggravated, actually their day began because he and his wife were going through a divorce and they stayed up all night arguing.
0:51:25 Everybody has a struggle that you can’t see.
0:51:28 They’re having a conversation in their head that you were not invited to.
0:51:36 And so when you have the patience to try and understand the person behind the words, it’s going to go a whole lot better for you.
0:51:38 And they’ll feel that.
0:51:42 When you just want to accept them for what they look like, it’s always different.
0:51:52 If I were to tell you you were wrong about something, for me to change your mind, like right now, I most likely am not saying that Stephen’s wrong.
0:51:54 I’m saying your parents are wrong.
0:51:56 I’m saying a grandparent’s wrong.
0:51:58 Something you grew up, your whole life was wrong.
0:52:01 That camp you went to growing up was all wrong.
0:52:08 There’s pieces and identities that have all combined into what you believe now.
0:52:17 And we have this horrible habit of thinking, for some reason, that if I say it to you right in this moment, it’s all going to change.
0:52:22 And you’re going to just immediately conform to what I want you to be.
0:52:25 Being triggered is a hallmark of that, isn’t it?
0:52:25 Yeah.
0:52:33 When we say, oh, they’re easily triggered, it’s really you’re scratching at an open wound that might have been there many years ago.
0:52:47 I was reflecting as you were speaking about a particular friend that I have, who I remember a conversation with him in the middle of the pandemic, where he turned to me and said, it’s people that are young and healthy that are ending up in hospital beds.
0:52:49 And I remember saying to him, I was like, I was living in his house.
0:52:56 I was like, no, I don’t think that I think the NHS website says it’s people that are like out of shape and slightly older that are ending up in hospital beds.
0:52:59 And he like was like really, really triggered by that.
0:53:01 And I remember he’s like a good friend of mine.
0:53:05 So we had a conversation about it and we dug and dug and dug because we’re like really good friends.
0:53:13 Like why, why is it that all of us as like boys, we know in like the group chat when we’re bantering, all we’ve got to do is say like, now you’re wrong.
0:53:14 Wait, one thing.
0:53:14 One thing.
0:53:15 And it’s like red mist.
0:53:15 Yeah.
0:53:20 And we had like a really open conversation about it over, really over the last like year and a half.
0:53:27 And he said, when I was younger, all of the teachers thought I was stupid.
0:53:31 And also I then got bullied on the playground because people thought I was stupid.
0:53:36 And then I found text messages from my grandmother to my mum where they said I was stupid.
0:53:41 And then I found on my report card, they’d basically written me off.
0:53:47 So 30 years later, when we’re having a conversation, just a trivial conversation about the pandemic, when I go, no, I don’t think that’s right.
0:53:49 And I like pull up the website and stuff.
0:53:53 And he gets, like sees the red mist as me and him call it now.
0:53:57 It all stems back 30 years to this experience of on the playground.
0:54:00 So like you said, it could be proving, proving someone wrong.
0:54:03 But in that case, it’s actually like proving the bullies right.
0:54:05 It’s proving all the people that hurt him right.
0:54:07 And it’s showing up 30 years later as this red mist.
0:54:10 The story ends with him going to a therapist and speaking about it.
0:54:16 And he’s resolved it now to the extent to which he can, where now when he feels that feeling, he’s able to point it.
0:54:17 He knows what it is.
0:54:19 And so it doesn’t make the decision.
0:54:19 Right.
0:54:26 Knowing your trigger is one of the biggest ways to defend against that, to know your trigger.
0:54:32 And it’s funny how, just like your friend is telling you, so many things in everybody’s life goes back to the playground.
0:54:37 Like we can remember that thing that that one kid said, like right now, you can probably remember it.
0:54:39 Somebody said in high school.
0:54:40 Came straight to mind.
0:54:47 And it’s been years, but you remember it, and it lives with you for that long.
0:54:51 It was just simply what they had said in that moment, that you’ve created that identity.
0:54:52 That’s a trigger.
0:54:57 And if you tend to hit somebody with a trigger, it’s different.
0:55:07 Like you can always, it’s very telling in the courtroom when somebody takes a level one conversation and they ratchet it up to a level 10.
0:55:09 It’s very disproportionate.
0:55:14 And it tells you that there’s a conversation happening in their head that you weren’t invited to.
0:55:18 It tells you that something else is going on.
0:55:31 And when you have the patience and the discipline to find that person rather than just fighting the surface, you will always have a deeper connection with that other person.
0:55:46 If you’re dealing with someone in your romantic relationship at work, whatever, that is easily triggered in that regard, what advice would you give to the person dealing with that person who is like continually easily triggered?
0:55:48 They see the red mist all the time.
0:55:51 It’s almost impossible to talk to them because they immediately just flip to 10.
0:55:51 Yeah.
0:55:53 They avoid the difficult conversation.
0:56:00 You feel now that you can’t even have that conversation with them because they’re immediately going to gaslight you or they’re just going to go straight to 10.
0:56:02 And they’re going to be flooded.
0:56:03 Right.
0:56:07 You know, that phrase that I’ve heard before about like when the brain gets flooded, like they just get overwhelmed in there.
0:56:07 Yes.
0:56:09 What do you do with that kind of person?
0:56:11 You just curious or?
0:56:17 Well, it’s, I don’t want to just say curious because I don’t, I think that doesn’t do it justice.
0:56:24 One would be you have to delay what you, what they said from when you respond.
0:56:30 You have to add a lot of distance there because if you continue to engage and go, why can’t you talk about this?
0:56:31 What’s wrong with you?
0:56:34 That will only spiral it more.
0:56:37 What they’re going to hear is something is wrong with me.
0:56:39 Something I am feeling is bad.
0:56:41 When in that moment, their body is fighting.
0:56:43 Their body is going, I feel threatened.
0:56:44 I feel anxious.
0:56:45 I got to get out of here.
0:56:47 And it’s happening in micro minutes.
0:56:56 There’s nothing you’re going to be able to say that’s going to help that trigger aside from you allowing them the space to have it.
0:57:05 So that means you’re going to find ways to approach conversations with that in mind.
0:57:11 So one would be adding distance and not addressing it in that current conversation because they’re triggered.
0:57:13 You don’t want to do that.
0:57:15 You want to find it in the second conversation.
0:57:18 So in the first one, you can easily end it with, hey, we can drop it.
0:57:19 Not a problem.
0:57:20 We can talk about it later.
0:57:27 Because problems happen, Stephen, when you try and push people into having conversations on your timeline.
0:57:29 In other words, when they’re not ready.
0:57:32 Ever had somebody come up to you and go, hey, I need to talk to you right now.
0:57:35 And you’re like, oh, you want to talk?
0:57:36 Like, that’s the last thing.
0:57:38 You’re trying to control my time.
0:57:40 This is not what I want to talk about right now.
0:57:41 And I’m not ready for this conversation.
0:57:47 And that causes a big problem when somebody’s trying to push their timeline on you.
0:57:50 We can talk about ways to deal with that.
0:57:52 But that’s what happens.
0:57:54 And when you do it with somebody going, what’s wrong with you?
0:57:56 Why can’t you talk about this right now?
0:58:00 You’re just pushing them into a corner and you’re making them harder.
0:58:02 I mean, they become hardened.
0:58:04 They’ll totally shut off from you.
0:58:05 Then they’re gone.
0:58:08 Then they won’t come back for several days, most likely.
0:58:12 So when you start to push on them, things will go wrong.
0:58:13 So that’s when somebody’s feeling triggered.
0:58:19 That second conversation, that next conversation is the, I like, let’s put a frame on it.
0:58:24 I like to talk about what we began talking on on last Monday.
0:58:26 And I’m not trying to solve anything.
0:58:29 I just want to understand where you’re coming from so that I can do better.
0:58:30 Can we do that?
0:58:40 Like right there, that’s going to be a much better way to set up and frame that difficult conversation rather than going, hey, so question for you.
0:58:42 What’s up with you?
0:58:44 Because something’s off.
0:58:45 All right?
0:58:50 That’s the way that it’s going to, you’re going to trigger them again.
0:58:55 So many people are so interested in understanding how to deal with disrespectful people.
0:58:55 Yeah.
0:58:56 Like being disrespected.
0:58:57 Right.
0:59:01 So if I’m being disrespected, is there a playbook for me to handle that?
0:59:08 And why is it that so many people are so obsessed with like dealing with disrespect?
0:59:18 I find that people are really attracted to comebacks of things.
0:59:19 And I find that so funny.
0:59:24 But it’s a big part of communication for an important reason.
0:59:34 When somebody is, let’s say, belittling you or being rude or being disrespectful, there’s kind of, I teach a little bit of a different method for each one.
0:59:38 And how you handle it makes a very big difference.
0:59:46 What we typically want to do when somebody is being rude to us or disrespectful, we want to throw it right back at their face.
0:59:49 We want to ratchet it up because now we’ve got to win.
0:59:51 So, oh, you think I’m stupid?
0:59:54 How about, let me talk about how you’re stupid.
0:59:56 I mean, so we want to throw it back at the other person.
0:59:58 All that does is ratchet it up.
1:00:02 And then, again, it becomes to who’s going to apologize first.
1:00:04 That kind of is where the game starts to lead.
1:00:08 I was curious what you have on the book now.
1:00:12 Well, I was just looking at this section in your book about dealing with difficult people.
1:00:13 Yeah, that’s probably my favorite.
1:00:15 It’s your favorite.
1:00:23 Yeah, it was also probably the most popular part of the book because it outlines a specific manual on how to handle these kinds of people.
1:00:30 And I’ve developed it from these people specifically that I’ve had in depositions and cross-examinations in the courtroom.
1:00:42 That very combative people that you find ways to, you think that the power is in having a direct response back at them that’s going to uppercut them.
1:00:51 Like, smart people, people like you, Stephen, people like all your listeners, we have this desire that when somebody says something ugly, we want to send the zinger.
1:00:58 Like, we want to craft something so poetic that it’s not going to hit them to the two days that go, oh, my gosh, she totally got me.
1:01:00 And that’s just not going to happen.
1:01:06 But the true power is this kind of be like water mentality.
1:01:09 It’s instead of direct with them, you’re just avoiding it.
1:01:14 You’re pushing it out of the way to where you’re going, what you’re saying is not threatening to me.
1:01:17 And you do that in several different ways.
1:01:22 This would be how I’d say how to handle people that are belittling you or giving you disrespect.
1:01:24 One, you’re going to add silence.
1:01:27 Five to seven seconds of nothing.
1:01:32 Two, you’re going to ask them to say it again.
1:01:34 Let’s say it’s insults.
1:01:35 Those insults are very direct.
1:01:37 You’re going to ask them to repeat it.
1:01:43 And three, you’re going to just let that sit.
1:01:44 It’s whatever they say.
1:01:51 So, for example, let’s put it in terms of somebody who, let’s give it an example.
1:01:57 This would be somebody who’s giving you just a straight insult.
1:02:01 Insults are different from disrespect or something being rude.
1:02:02 Insults are very direct.
1:02:04 Somebody saying, like, you’re ugly.
1:02:05 Right?
1:02:10 If I were to say, you’re ugly, how would you respond?
1:02:12 And you’re not, by the way.
1:02:13 But let’s just say.
1:02:18 It’s so hard because it’s like the context dependent.
1:02:19 Yeah, yeah, yeah.
1:02:20 I’d laugh.
1:02:24 But if it was like, it depends on the context, doesn’t it?
1:02:27 Yeah, I was like, oh, that’s the shirt you went with?
1:02:27 Yeah, I guess.
1:02:27 All right.
1:02:28 Okay.
1:02:36 Whenever somebody is insulting you, we have this ability to get really mad and stew on it
1:02:37 and get angry.
1:02:42 But best way to do it is, let’s say if you told me, you know, I really think you’re an idiot,
1:02:42 Jefferson.
1:02:52 Give it a little bit of silence, and I would repeat, I’m an idiot, Jefferson.
1:02:57 Now, it’s going to put a spotlight right back on you for you to confirm it, double down on it,
1:02:59 or you’re going to apologize.
1:03:01 A lot of time in arguments, people take it back.
1:03:02 I’m sorry, I shouldn’t have said that.
1:03:05 My head was, I got too in front of it.
1:03:09 But if they double down on it, all you need to do is just thank them.
1:03:11 Thank you.
1:03:14 In other words, thank you for showing me who you are.
1:03:19 Thank you for making sure that I’m not going to be with you anymore, and this is who you are in my life.
1:03:26 Very different from, let’s say, with somebody who is belittling you, patronizing you, being condescending to you.
1:03:29 This is where it gets fun.
1:03:30 This is one of my favorite ones.
1:03:34 So let’s give this a test.
1:03:37 Oh, Stephen, I see that you lost some weight.
1:03:38 That’s great, man.
1:03:39 Good for you.
1:03:41 How would you typically want to respond to that?
1:03:42 Thank you.
1:03:42 Yeah.
1:03:49 Now, if I had said something that was a little bit more ugly, if it was like,
1:03:50 Oh, you finally lost some weight.
1:03:51 I was wondering where you would.
1:03:54 Yeah, that’s good on you.
1:03:55 Would you still say thank you again?
1:03:55 No.
1:03:56 Yeah, what would you say?
1:03:58 That’s rude.
1:03:59 Yeah, exactly.
1:04:01 You’d be like, oh, okay, that’s a little offensive.
1:04:03 So here’s what I would want you to do.
1:04:05 Add silence.
1:04:07 We’re going to have five to seven seconds of silence.
1:04:11 And what that does is allow them, their words to fall.
1:04:14 So it’s going to, one, tell you that their words aren’t threatening.
1:04:17 You’re adding that space in there for two reasons.
1:04:18 One, to calm you down.
1:04:21 Because you’re going to be using that breath we talked about.
1:04:23 Second of all, it allows them to hear their words back.
1:04:27 Because it’s like they walked their words out onto a plank and now they’re all alone.
1:04:34 So if you had said something ugly to me and you said something like,
1:04:37 Oh, well, Jefferson, great to be here.
1:04:39 I guess we’ll include you.
1:04:40 I guess you just came.
1:04:42 It’s something that made me feel like I wasn’t wanting.
1:04:49 And if I just let that hang for a little bit and then I ask a question of intent.
1:04:50 These are what I call questions of intent.
1:04:54 Where it says, did you say that to upset me?
1:04:56 Did you say that to hurt me?
1:04:57 Or did you mean?
1:04:59 If you begin your phrase with, did you mean?
1:05:02 Did you mean for that to offend me?
1:05:03 Did you mean for that to be rude?
1:05:08 I do this a lot in email correspondence or texts.
1:05:12 When somebody sends something to you and you feel like all of a sudden it’s rude.
1:05:15 But really, if you just text, did you mean for that to sound short?
1:05:21 Like it cures up almost instantly because it’s not exactly, a lot of the time people don’t mean it that way.
1:05:30 But they’re going to say something to you that is going to respond in, most likely they’re going to say no.
1:05:32 They’re not going to know how to handle that.
1:05:33 They’re not going to do with that.
1:05:40 If you can respond with, imagine being, like imagine being the person who would say that.
1:05:42 Or, how did you want me to feel?
1:05:46 Or ask them, how did you feel when you said that?
1:05:48 How does it make you feel when you say that?
1:05:54 You’re going to say something ugly to me and I give it a big pause and I would respond, how does it make you feel when you say that to me?
1:05:57 Or, I’m surprised you said that out loud.
1:05:59 Can you just tell them how it felt?
1:06:01 Can you just say, that was really hurtful?
1:06:04 Yeah, you can, but that’s giving them what they want.
1:06:06 You’re giving them the dopamine.
1:06:07 That’s what they wanted.
1:06:09 They said that so that it would hurt.
1:06:14 They’re saying that because, in their mind, they wanted you to have that sense of pain.
1:06:16 They wanted to grab that from you.
1:06:18 They wanted that sense of control.
1:06:24 So, when you say, oh, that hurt, often that’s exactly what they wanted in that moment.
1:06:27 Now, it’s going to take them some time to realize, oh, I was really a jerk about that.
1:06:30 But in that moment, what they’re wanting is that hit of dopamine from you.
1:06:32 They’re wanting that sense of control.
1:06:40 So, when you ask them a question, so if I were to say, that was rude, you’re giving them what they want.
1:06:41 That’s a direct statement.
1:06:44 But if I ask, did you say that to be rude?
1:06:47 Did you mean for that to sound rude?
1:06:49 Now, they have to admit.
1:06:50 That’s very different.
1:06:54 Now, they have to admit what their intent was with that.
1:06:56 Now, they have to say yes or no.
1:06:59 Most of the time, what they do is they kind of fumble over their words.
1:07:02 And they go, oh, I mean, what I meant to say was, or no, no, no, no, I’m sorry.
1:07:05 What I meant was because they don’t want to hurt now.
1:07:06 They’re going to hurt their reputation.
1:07:10 Now, they’re going to put themselves way too far out on a ledge.
1:07:11 And that’s much harder.
1:07:20 On page 166 of your book, The Next Conversation, you say, when you hear someone say something rude or insulting, understand that they’re wanting something from you.
1:07:22 That something is dopamine.
1:07:37 Yeah, so when somebody says something to be ugly, what they’re wanting is your emotion.
1:07:39 They’re saying, I’m unhappy.
1:07:43 I’m only going to be satisfied if I can make you a little bit unhappy too.
1:07:46 That’s where I’m going to feel justified in this.
1:07:49 I’m only going to feel justified when I’ve caused you pain.
1:07:59 And when that happens, your best defense against that is to be like a wet blanket, like be a soggy piece of bread that they can’t do anything with.
1:08:00 They can’t move that.
1:08:02 They can’t control that.
1:08:06 And what you’re telling them in that moment is, it’s not going to be that fun for you.
1:08:08 And that’s the best way to handle a bully.
1:08:17 A bully does something, and you ask them, did you say that to hurt me, or does it feel good for you to say that?
1:08:19 Or how did you want me to respond when you said that?
1:08:25 Let’s say I came in, and I go, oh, I guess we’re, you know, I guess this is okay.
1:08:26 Yeah, I guess we can talk in here.
1:08:27 That’s fine.
1:08:28 Right?
1:08:29 I mean, that’s kind of condescending.
1:08:30 Yeah, wouldn’t you say?
1:08:38 And if you had asked me in that moment, did you mean for that to sound rude?
1:08:39 I’d be like, oh, no, goodness.
1:08:44 Either I’m calling it out, or you’d say, that’s an odd thing to say out loud.
1:08:45 Can you say that in all contexts?
1:08:50 I’m thinking if you, can you say that to your, like the CEO of the company?
1:08:51 You’re an intern.
1:08:53 And they say something to you.
1:08:58 And they look at a piece of work you’ve made, and they go, I mean, I guess that’s okay.
1:08:59 Yeah.
1:09:00 Do you know what I mean?
1:09:01 Does context matter here?
1:09:03 Well, I still think you can say it.
1:09:06 I mean, it depends how you’re going to put it.
1:09:07 Yeah, it just depends.
1:09:17 Yeah, context certainly matters on some level, but I mean, if it is a position of just, I think
1:09:21 if there’s such a huge power dynamic, something like that, if you’re an intern, and you’re
1:09:22 like, look, this guy’s just having a bad day.
1:09:30 I don’t think I need, this is not the time for me to choose to try and have a way of making
1:09:31 him feel bad.
1:09:37 Or if it’s like, okay, I can, I’ll accept that, or I can do better with that.
1:09:41 There’s ways that you can try and diffuse the rudeness.
1:09:47 Another that I really like to use, this would not be in that context, but that’s below my
1:09:48 standard for a response.
1:09:49 Those are really bad arguments.
1:09:55 I’ve had it where really, really bad arguments where you’ve used, that’s below my standard
1:09:58 for a response, and they really don’t know what to say after that.
1:10:02 A lot of the times when I’m in depositions and somebody has a snarky comment towards me,
1:10:05 I’ll ask them, how did you want me to respond to that?
1:10:08 They don’t know.
1:10:10 They don’t really have an answer.
1:10:14 They kind of just go, oh, I mean, what I meant was, and they fix it.
1:10:18 But the signal you’re sending, and the whole point of it all, is to show them that the next
1:10:20 time you choose to do this, it’s not going to be fun.
1:10:22 This is not what you’re getting.
1:10:23 That’s the whole point of getting them to repeat.
1:10:27 A lot of the times, if I say, you know what, I didn’t catch that.
1:10:28 Can you say that again?
1:10:31 They can’t bear to say that again.
1:10:33 It’s like conversational boundaries.
1:10:34 Yeah.
1:10:40 So one time I had a case between two sisters, and it was about as fun as it sounds, two older
1:10:42 sisters fighting over a company.
1:10:43 Their dad had passed away.
1:10:47 I had one sister, another attorney, a friend of mine, had another sister.
1:10:50 And my client was, let’s say, very level-headed.
1:10:54 She wanted to preserve the legacy of the family and the company.
1:10:58 The other had very different life choices, let’s say.
1:11:01 And the other one wanted to sell the company.
1:11:09 Well, they eventually came to almost an agreement on how they were going to divvy up, buy the sister
1:11:09 out.
1:11:14 We’re at mediation, and I knew that we knew that this other sister was, there’s no telling
1:11:16 what she’s going to say out of her mouth.
1:11:22 And I had already prepared my client for, if she insults, if she says anything ugly, you’re
1:11:23 going to ask her to say that again.
1:11:24 All right?
1:11:28 So sure enough, we get at the mediation table.
1:11:30 We have an opening discussion.
1:11:40 And the sister, let’s say the more fiery sister, goes on this tirade.
1:11:43 And says how everything’s against her.
1:11:44 She hates everything.
1:11:48 And then she looks at her sister and says, and I’ve never loved you.
1:11:49 You’re dead to me anyway.
1:11:51 Now, that’s sister to sister.
1:11:52 That’s, like, terrible.
1:11:55 It was super sad to watch.
1:12:00 My client goes, I need you to say that again to me.
1:12:02 And the other sister couldn’t do it.
1:12:04 She didn’t say that again.
1:12:08 Because it puts them out on a ledge where they can’t really, they’re not going to get
1:12:09 the effect.
1:12:11 It’s not nearly as effective when you say it the second time.
1:12:13 The first time was through emotion.
1:12:14 It was the amygdala.
1:12:14 You got it.
1:12:19 And the second time was you’re forcing them into the prefrontal cortex to make a logical…
1:12:20 You got it.
1:12:20 Yeah.
1:12:24 Now they have to think, does this make sense for me to say again?
1:12:24 Yeah.
1:12:27 Because the first effect isn’t there.
1:12:30 It’s not as powerful the first time.
1:12:34 When somebody gives you an insult and you say, you know, I didn’t catch all that.
1:12:36 I need you to say that again for me.
1:12:36 Can you repeat that?
1:12:38 Most of the time they won’t.
1:12:41 Because they know, now I look bad.
1:12:45 Because all you did with that question is put the spotlight right back on them.
1:12:47 And they can’t take that.
1:12:48 So they don’t know what to do with it.
1:12:53 It’s interesting because some of the things you were talking, I was thinking, is this like
1:12:55 advice for dealing with really toxic people?
1:12:59 Or is this also advice just for dealing with like couples arguing?
1:13:06 Because it sounded, the type of person that would not respond to, that really hurt me.
1:13:07 Yeah.
1:13:08 Sounds like a bit of a monster.
1:13:09 Right.
1:13:10 Like a narcissist.
1:13:12 When somebody is…
1:13:15 So if my girlfriend turned around to me and said, that really hurt me, I’d like, it would
1:13:16 kill me.
1:13:16 Yeah.
1:13:21 Some people, yeah, let’s put it in, well, one, it’s because you love the person, right?
1:13:22 And she loves you.
1:13:24 And so that’s a little bit different.
1:13:31 When you’re dealing with people that are everyday rude at the workplace or the office, or maybe
1:13:36 you are in a relationship with somebody who’s a narcissist or somebody who is toxic or you
1:13:41 have that bad relationship, I think it’s perfectly okay to use these kind of sentences that are
1:13:42 going to put somebody back.
1:13:48 I mean, like even, let’s say in my own relationship, okay, I certainly use, we both use, wife and
1:13:50 I, the, did you mean for that to sound short?
1:13:57 I’ve also said something and said something I didn’t mean, and she’s come back using my
1:13:58 own things.
1:13:59 No, that’s not okay.
1:13:59 Yeah.
1:14:01 She’s using your own stuff against you.
1:14:01 Oh my gosh, yeah.
1:14:05 And, and, and, and she’ll say, you know, did you, did you say that to upset me?
1:14:11 But, and you’re like, but, but at the same time, understand that when you say those kinds
1:14:17 of things, some sense of it is giving grace to the other person of not accepting that what
1:14:21 they meant to say, or what they said was what they meant to say.
1:14:25 Because maybe I, I’m giving you the chance here to clarify.
1:14:28 If I were to say, did you, do you mean for that to sound rude?
1:14:29 And you’re like, oh goodness, no, that’s not what I meant.
1:14:36 I’m giving you the, the grace of a second chance rather than just deciding to, to take
1:14:36 it personal.
1:14:38 We do that a lot on text message.
1:14:41 Like somebody sends you a text and all of a sudden you’re feeling like, oh my gosh, this
1:14:42 is the rudest thing ever.
1:14:47 And then you find out they didn’t give it with that kind of inflection or tone at all.
1:14:51 I was thinking of two things at the same time.
1:14:55 I was thinking when we approach these difficult conversations with difficult people, is there a
1:15:00 certain priming that we need to do to ourselves to make sure that we’re in the right frame
1:15:00 of mind?
1:15:04 Because even as a podcaster, I see huge variance in my ability to like speak and articulate myself
1:15:08 based on things that happened in the last 24 hours.
1:15:13 So is there, do you ever think about like when you’ve got those big cases coming up, how to
1:15:18 prime yourself to make sure that your brain, your mouth, everything is working in unison and
1:15:21 you feel like emotionally ready for that conversation?
1:15:29 So one, I do, one is I, and let’s put it in terms of work and home, because everybody listening
1:15:35 right now, us included, we have a work life and then we have a home life.
1:15:42 And sometimes it’s really easy to switch those up, is never allow myself to be put in a conversation
1:15:43 when I’m not ready.
1:15:45 Especially important conversations.
1:15:51 Like you don’t want to wait until you have 10% of your battery left for 100% of a conversation.
1:15:55 It’s just not going to go well when you wait till you finally put the kids to bed and you’re
1:15:59 both drained and exhausted, or you’ve had a really hard, stressful day and you’re mad.
1:16:03 And like, that’s the time when it’s right before bed that you’re going to decide to have the
1:16:05 most important conversation between you two.
1:16:07 It’s never going to go well.
1:16:10 Like, because you’re aggravated, you’re agitated, you’re probably hungry.
1:16:13 And so you don’t set yourself up for failure.
1:16:15 And that would be, don’t have a conversation when you’re not ready.
1:16:23 Ways to, and this goes same for your triggers, is part of that self-awareness is saying that out loud.
1:16:26 Meaning, I’m going to begin my sentence with, I can tell.
1:16:28 I can tell I’m not ready for this conversation.
1:16:34 Or you say something that’s triggering to me, I can tell I’m getting defensive.
1:16:36 I can tell that’s upsetting me.
1:16:40 Like, when you say it out loud, when you claim it, you control it.
1:16:45 Rather than me starting to act defensively and being defensive and saying defensive things,
1:16:47 I say, I can tell I’m getting defensive.
1:16:51 Now I’ve said it out loud of that feeling.
1:16:52 I’m not becoming the feeling.
1:16:53 I’ve said it.
1:16:58 And so there’s a big, big difference in how, when you’re in those difficult conversations,
1:17:04 when you want to prepare yourself, you find ways to, one, have self-awareness of,
1:17:06 I can tell when I’m ready and when I’m not ready.
1:17:13 Second of all is, if you know your triggers and you know what’s going to upset you,
1:17:17 you try and curb that as best you can.
1:17:22 When you’re not in the fight or flight, you’re not going to put yourself in the bad position.
1:17:27 So that would be the biggest takeaway is don’t put yourself in position to fail.
1:17:33 And I’ve also heard you say that when you’re being disrespected, I mean, this was the first
1:17:37 of the three points you said a second ago, is to create that silence again.
1:17:39 Why does that matter?
1:17:40 What do you mean by that?
1:17:40 Yeah.
1:17:48 So pauses, though they are the absence of words, they’re not the absence of communication.
1:17:57 Meaning there’s a difference in pauses between somebody saying, I love you, and a really long
1:17:59 pause before somebody says, I love you too.
1:18:04 Somebody, your girlfriend asks, where were you last night?
1:18:10 And you take one second to respond instead of seven seconds to respond.
1:18:11 They each say different things.
1:18:20 So pauses are wonderful at getting the other person and yourself to fill in blanks.
1:18:26 And when you’re dealing with people who are, let’s say, toxic or ugly or just not being nice,
1:18:29 they will fill in that silence for you.
1:18:32 And it does two things.
1:18:37 It allows you, with the breath and the pause, to make sure you keep the analytical side, pushing
1:18:39 the emotion down, you’re not getting flooded.
1:18:43 Next, it’s also doing the same thing for them.
1:18:48 When I add silence, I’m making you almost repeat your words back in your head.
1:18:53 Often you’ve been in those arguments where somebody already apologizes for what they said without
1:18:54 you having to say anything.
1:18:56 You’ve seen it too on a text.
1:18:59 Somebody says something ugly in a text and you don’t respond for a few hours.
1:19:04 Most often they will reply back, at least in my world, they’ll say, like, I shouldn’t have
1:19:07 said that or they’ll try and reframe it or they’ll edit the text.
1:19:13 Now you have the benefit of hindsight when, oh, that didn’t sound good.
1:19:16 Or they’ll twist their word again to fix it.
1:19:22 So, like, for example, I see this a lot with liars, people who lie on the stand.
1:19:26 And in litigation, you always have people lie, even in deposition.
1:19:27 It’s just part of it.
1:19:28 You don’t really get surprised by it.
1:19:36 But silence is the number one killer of liars because they have conversations in their head
1:19:36 for you.
1:19:44 So, if you’re going to tell me a lie, for example, and instead of me going, that’s not
1:19:48 true, that’s not true, and then you’re going to, it’s like you’d like that.
1:19:49 Okay, good.
1:19:50 They’re engaged.
1:19:52 Now I can start to manipulate the narrative.
1:19:57 And you’ll tell a lie and then it forces me to try and fix it.
1:19:57 No, no, no.
1:19:58 That’s not true.
1:19:59 Remember, you did this and you did this.
1:20:00 And you’re trying to get around.
1:20:02 And that’s exactly what the liar is wanting.
1:20:06 The more engaged, the more conversation, the more believable it feels to you.
1:20:09 So, then you start to doubt yourself, like, oh, maybe they did.
1:20:13 Silence just destroys them.
1:20:20 So, if you were to tell me a lie and I waited five to seven seconds and I repeated the question
1:20:22 to you, I repeated your answer.
1:20:32 Let’s say I know that you were at the store last night and you’re trying to lie to me and
1:20:33 say, no, I was home last night.
1:20:37 And let’s say, I think you weren’t up to no good at the store.
1:20:39 And you go, did you ever say, I was at the store last night?
1:20:42 I was at the store last night, 7-Eleven.
1:20:49 At the store last night at the 7-Eleven.
1:20:52 Yeah.
1:20:59 I’m going to come back to this conversation in a bit.
1:21:00 Right?
1:21:04 So, all of a sudden, the liar is like, oh, no, no, no, don’t do that.
1:21:05 Don’t do that.
1:21:05 Don’t do that.
1:21:06 Like, oh, now you’re thinking about it.
1:21:07 Now you’re thinking about it.
1:21:10 You know I was at the strip club.
1:21:13 Yeah, it’s like, I know you weren’t where you say.
1:21:20 So, if you can say, you add in time, like, I’ll come back to this conversation.
1:21:22 Or if I were to say, something feels off.
1:21:24 They don’t like that.
1:21:26 Liars don’t like that at all.
1:21:29 Because they want you engaged.
1:21:30 They want more conversation.
1:21:36 So, when you slow it down, and you go, it’s not even saying, I don’t believe you.
1:21:37 Don’t say that.
1:21:40 That’s getting them, that’s more engaged in conversation.
1:21:43 But when you slow it down and get quieter of, I’m thinking.
1:21:45 I’m just thinking.
1:21:48 Liars will start to have the conversation in their head with you.
1:21:54 They’ll start to say things like, I mean, what do you, I mean, what do you, let’s put myself in your position.
1:21:58 If you said you’re at the store and I didn’t really believe you, you’d be like, I mean, where, where do you think I was?
1:22:00 I mean, why would I be there?
1:22:04 Like, they start to try and get into your head so that they can fix it.
1:22:12 I’ll try to twist the narrative to, to place the pieces in a way of, they’re not going to fill in every piece of the puzzle, the jigsaw puzzle, but just enough.
1:22:20 Hopefully you get the rest of the picture, but silence, pauses, that’s where your real power is because they can’t do anything with it.
1:22:23 And it shows that you’re the one in control and they’re the ones that are not.
1:22:30 And I guess you want, if you’re lying in that context, you want certainty that the other person believes you.
1:22:40 So the issue with the big pause you gave is if I was at the strip club last night, I now don’t have certainty that you believe what I’m saying.
1:22:45 So I need to like keep going until I can convince you that I was at, you know, the 7-Eleven.
1:22:48 So now I need to push back on you and say, what do you mean?
1:22:48 Exactly.
1:22:50 Why are you asking this?
1:22:50 Yeah, yeah.
1:22:51 Exactly right.
1:22:52 Why are you asking me this?
1:22:52 Yeah, yeah, yeah.
1:22:53 You’re wanting more.
1:22:54 Give me a conversation.
1:22:55 We need conversation.
1:22:56 I need it now.
1:22:57 Because the uncertainty is not good to deal with.
1:22:57 No.
1:22:58 Oh, no.
1:22:59 And they get in their head about it.
1:23:08 But it’s that same concept we talked about of people who tell the truth, they have all the patience in the world.
1:23:17 If you really were at the store and I was like, I need to think about this for a minute, you’d be like, okay.
1:23:22 You know, it wouldn’t bother you because those that have told the truth, they have nothing to hide.
1:23:27 If you need to think on it, something feels off, okay, well, I’m here to talk about it, but that’s where it was.
1:23:33 And you do know, you know, that like, regardless if they think about it or regardless of whatever they do next, I know where I fucking was.
1:23:37 So you’re only going to uncover evidence that I was at the 7-Eleven last night.
1:23:38 That’s exactly right.
1:23:39 You’re going to look at my bank statements.
1:23:41 You’re going to see I was at the 7-Eleven last night.
1:23:44 So there’s a certain confidence that comes with that where you don’t need to prove yourself.
1:23:44 Yeah, it’s a relief.
1:23:47 It’s a confidence of going, no, I know exactly where I am.
1:23:50 It’s that inner confidence we talked about at the very beginning.
1:23:56 But the people who don’t tell the truth, I mean, if I had a dollar for every time I’ve seen it,
1:24:02 or I’ve asked somebody the question back, and they said, usually it’s texting while they drive.
1:24:03 I say, I never text.
1:24:04 I never text when I drive.
1:24:10 Let’s say I asked somebody, you asked me the question, you know, here, we’ll run it through.
1:24:13 So ask me the question, were you texting while you were driving that day?
1:24:15 Were you texting while you were driving that day?
1:24:17 No, I never text.
1:24:18 Never text when I drive.
1:24:20 Now notice, I said a big word.
1:24:20 I said never.
1:24:22 Never is an extreme.
1:24:27 Extremes are a dead giveaway that they’re usually not telling the truth.
1:24:30 Everybody texts when they drive at some point in time, even in your car.
1:24:34 Never and always or never, it’s always or never true.
1:24:36 So that’s a big one.
1:24:38 Second of all, I answered really quickly.
1:24:44 I didn’t breathe and really think about it and try and actually show you that I was trying to remember in time,
1:24:46 give you a really immediate response.
1:24:51 So what you’re going to do, we’re going to replay it again.
1:24:56 I’m going to say the same exact thing and I’m going to ask you to give me about five seconds of time
1:25:01 and then I want you to repeat what I said slower.
1:25:02 Cool?
1:25:07 So ask me if I was texting while I was driving that day.
1:25:09 Were you texting while you were driving that day?
1:25:11 No, no, never.
1:25:13 I never text when I drive.
1:25:19 You never text when you drive.
1:25:21 Well, even that, I didn’t even like that.
1:25:27 So what they’ll do most often is they’ll even go, well, I mean, sometimes I do.
1:25:29 Because now you just hinge on that word never.
1:25:32 So now they know, oh, that’s a risk word.
1:25:35 And they’ll kind of come out of it and go, I mean, sometimes I do.
1:25:35 I mean, maybe.
1:25:37 But hardly ever.
1:25:38 Hardly ever.
1:25:41 When that happens, what you typically want to do is give them an out.
1:25:46 Now they’ve put themselves into a corner and now they’re looking for an out.
1:25:49 And a way to do that is go, if you were texting, it’s okay.
1:25:52 Do you own a business or do you work in marketing?
1:25:56 If that’s you, listen up for a valuable opportunity from our show sponsor, LinkedIn.
1:26:00 I’m an investor in about 40 odd companies.
1:26:03 And while they operate in different industries, they all face one challenge,
1:26:05 maybe the most important challenge when it comes to marketing,
1:26:08 getting their brand in front of the right audiences.
1:26:11 We can probably all think of times when we’ve been scrolling on social media
1:26:14 and received an ad that absolutely wasn’t relevant to us.
1:26:17 LinkedIn has now grown to a network of over a billion professionals,
1:26:20 including 130 million decision makers,
1:26:23 which means you can specifically target your buyers by job title,
1:26:27 seniority, industry, even company revenue.
1:26:30 So stop wasting your marketing budget on the wrong audience
1:26:33 and start targeting the right crowd through LinkedIn now.
1:26:35 And because you’re part of my community,
1:26:38 LinkedIn is offering you $100 credit for your next campaign.
1:26:41 Head to linkedin.com slash diary to claim yours now.
1:26:43 That’s linkedin.com slash diary.
1:26:47 And of course, terms and conditions apply and only available on LinkedIn ads.
1:26:51 You think about how your body language is communicating?
1:26:55 Yeah, I have 12 jurors that are watching every bit of me
1:26:57 as soon as I come into the courtroom.
1:27:00 I mean, oh yeah, you have the judge, you have the bailiff,
1:27:03 you have a court reporter, you have people in the back
1:27:06 and you have two benches.
1:27:08 You have attorneys, probably lots of attorneys,
1:27:09 they’re paralegals.
1:27:14 You have your clients and 12 jurors who all they do is watch you like a hawk.
1:27:19 So the good attorneys are pretty emotionless when they hear,
1:27:22 are almost near emotionless when they hear bad information.
1:27:26 Bad information being information that goes against your case.
1:27:26 Exactly.
1:27:29 A client says, a witness says something that hurts their case
1:27:33 and they just keep on writing or they just kind of sit back and reading.
1:27:38 the really bad attorneys go, stop flopping.
1:27:38 Exactly.
1:27:42 Because all it is, you’re telling the jurors, the jurors go, oh,
1:27:44 they said something that hurts their case.
1:27:46 Same thing with objecting.
1:27:49 Bad attorneys object a lot.
1:27:52 Objection, your honor, that’s leading.
1:27:54 Objection, your honor, that’s already been ruled on.
1:27:59 There’s all kinds of, lots of objections in the rules of evidence.
1:28:04 But if a juror says, they’re watching, oh, they’re hiding something from me.
1:28:06 They don’t want me to learn this information.
1:28:08 Objection, your honor, that’s irrelevant.
1:28:09 Objection, your honor, that’s hearsay.
1:28:11 Oh, there’s something that’s happened that they don’t want me to hear.
1:28:13 Why would they do that unless it hurt their case?
1:28:18 But the good attorneys object maybe one or two times
1:28:25 and they do it in a way that encourages the discussion a little bit more
1:28:26 of almost explaining it.
1:28:30 So, yeah, it’s, you always have to watch your body language
1:28:32 and how something is affecting you or not.
1:28:35 Like if you have a, sometimes you’ll see attorneys go up to the bench
1:28:37 and have a quiet little meeting with the judge
1:28:41 and the one, the attorney who looks defeated, you know,
1:28:42 because they feel like they lost.
1:28:47 All the jurors think is, oh, they must have not gotten what they wanted.
1:28:47 Oh, something’s wrong.
1:28:50 It gets in their head.
1:28:50 Same thing.
1:28:52 I mean, jurors are, I mean, they’re just people.
1:28:57 But we have a sixth sense about us that we can sense things about
1:29:00 if someone is telling the truth or not.
1:29:03 At the end of trials, most people don’t know this,
1:29:04 we get to talk to the jurors.
1:29:06 You get to ask them questions if they want.
1:29:10 But you can, after the trial’s done, I can go up.
1:29:11 If you’re a juror, I can go up and ask you,
1:29:12 how did you think of the trial?
1:29:13 What was your favorite piece of evidence?
1:29:15 What, you know, what really made the decision for you?
1:29:19 And you’re amazed at what you thought was a huge piece of evidence
1:29:20 they didn’t even care about.
1:29:22 It was like this one little thing.
1:29:23 You’re like, you’ve thought about that?
1:29:27 I had it once where the other attorney during,
1:29:31 they call it voir dire in west side of the world.
1:29:34 We call it a voir dire in south.
1:29:35 It means you’re asking questions of the jurors.
1:29:39 And one attorney, it was just a really hot room,
1:29:44 but we learned that afterwards she didn’t really like that attorney
1:29:47 at the end of the jury because while he was talking,
1:29:50 he was sweating a whole lot, and it made him look really nervous.
1:29:53 And so she didn’t think that he was really believed in his case.
1:29:57 So you find like these little bitty things, you’re like, how does that happen?
1:30:00 But it’s seriously that critical.
1:30:06 Someone thinks that a witness on the stand is not really being, not really crying.
1:30:09 If you’re trying to put on an act, oh, the jury will hang them.
1:30:14 The jury will just absolutely destroy their case if they think somebody is putting on a show.
1:30:27 Are there any moments from famous trials that you think about and use as reference points for exceptional prosecution or exceptional defense that we might know?
1:30:29 I was recently watching the OJ case.
1:30:30 Oh, are you?
1:30:37 You know, it’s funny because we all know of the OJ case, but I’ve never actually like watched the trials and all of those things because it was on Netflix.
1:30:38 Yeah.
1:30:48 And there were so many moments in there where I was reflecting as you were speaking about like how the prosecution responded to evidence and how they responded to the glove and all those things.
1:30:53 Are there any moments from famous trials that you think about that are kind of supportive of your point?
1:31:03 Yeah, I mean, a lot of, I wouldn’t even say famous ones because I don’t, even the famous ones to me aren’t that great.
1:31:08 It’s just because of the high profile of the clients involved that made it famous.
1:31:15 But like you take the Johnny Depp case, most other attorneys will watch that and go, that wasn’t that great.
1:31:17 It was just juicy because it was drama.
1:31:27 And some of the witnesses were hilarious and it was just kind of a funny, but people got to see what real trial is like.
1:31:37 But there’s some things of like, you know, an attorney objecting to hearsay to his own question, like things that you go, us attorneys go, what are you doing?
1:31:50 So I wouldn’t even say the famous trials, but ones, let’s say that I think of all the time that I grew up watching is it here.
1:32:02 It was a case involving a, an old janitor who had gotten in an accident and they were trying to prove that he didn’t remember the events.
1:32:05 And they were, other side was trying to prove they, they were right.
1:32:07 They were trying to prove that the other guy was wrong.
1:32:21 And when the other attorney came up, gave the closing argument, he did such a good job of getting, ramping up the dynamics of his voice.
1:32:24 So you hear that a lot with like preachers and pastors.
1:32:28 Sometimes they, their highs are really high and their lows are really low.
1:32:42 And so he did this wonderful thing of the way he would smile at the jury and almost show them that, hey, you can believe them if you’d like, but I’m going to tell you the truth.
1:32:50 And he did this such a way that he could convince someone the way he was talking that he used to go, I just got to listen to this guy.
1:32:58 I want to hear all that he had to say where he, he would do it and he would make his words pause, like, and hang on every single word.
1:33:07 I don’t remember, I don’t, I was a kid, but the reason I share it is because it was so fundamental to me at the time going, wow.
1:33:09 Okay, this is how you tell a story.
1:33:14 This is how you persuade, because I’m getting to watch not just the attorney, I’m getting to watch the jurors.
1:33:19 I’m getting to watch how, you know, what they’re appreciating and what matters to them.
1:33:25 And that was really pivotal for me to see those kind of dynamics at play.
1:33:27 And is that, he’s using inflections and pauses?
1:33:28 Yes, yes.
1:33:28 Like art.
1:33:29 Exactly.
1:33:33 It’s, it’s the ability to use your voice.
1:33:37 And Vanessa and Vin do wonderful jobs at this.
1:33:40 How do you play the instrument of your voice?
1:33:48 What I encourage and what I like to teach is how do you, how do you persuade even with vulnerability?
1:33:53 So let’s say, for example, in this moment, you’re an attorney and I’m an attorney.
1:33:54 All right, we’re against each other.
1:34:00 We each have a client and we’re friends in real life, but this is business.
1:34:02 And, you know, I got to represent my client.
1:34:03 And here we go.
1:34:07 We have a juror in front of us, a jury in front of us.
1:34:17 And let’s say that I go up and I say, ladies and gentlemen, let me tell you what you’re going to find in this case as the other side is just totally wrong.
1:34:21 Everything that my client’s done has been 100% correct.
1:34:22 They followed the law.
1:34:23 They followed their rules.
1:34:25 They followed every single policy.
1:34:27 And what they’re demanding from us is just absolutely insane.
1:34:31 You’re going to find at the end of this case with all the evidence, I’m going to ask you to find from my client.
1:34:32 All right?
1:34:33 That’s what I just said.
1:34:42 Now, you go up there, same jury, and you go, ladies and gentlemen, I’m going to tell you right now, my clients could have done better.
1:34:43 They made a few mistakes.
1:34:47 They’re going to be things that you’re going to see that they follow every rule the best that they can.
1:34:48 And people are people.
1:34:55 And why we’re here is because what they’re asking of you is simply unreasonable, and it’s just not fair.
1:34:57 And we’re only going to ask you to find what’s fair.
1:35:00 So at the end of this case, we’re going to ask that you find the favor of my clients.
1:35:06 Now, anybody who’s listening right now, who do you think that they are naturally going to be more drawn towards?
1:35:10 The case for imperfection, vulnerability, and fairness.
1:35:11 You got it.
1:35:16 They’re going to hear me, my case of 100% perfectness, and go, that’s not real.
1:35:17 That’s not real.
1:35:19 We know that experience.
1:35:20 Everybody has vulnerabilities.
1:35:22 Everybody could have done something better.
1:35:27 And so they’re going to naturally gravitate and go, you, your case, you’re the truth tellers.
1:35:34 And once you establish yourself as the truth teller in the conversation, it is a hard position to leave from.
1:35:45 Once you establish, like especially judges, once a judge knows that you give him the case law, even when it’s against you, he will believe you for the rest of all time for all your cases.
1:35:50 Because they know that you follow the law.
1:35:51 You tell the truth.
1:35:54 So it’s much easier when you think.
1:35:56 I was thinking about it in the context of selling to my clients.
1:36:04 Back in the day when I used to run a marketing business, the thing that I found to be most effective was when I told my clients,
1:36:07 the truth, i.e., I don’t think.
1:36:10 So what would often happen is my clients would develop a really good relationship with me.
1:36:13 So my client might be a CEO of a big billion-dollar fashion company.
1:36:14 Right.
1:36:16 And so they would have a relationship with me.
1:36:18 The trust, the bridge of trust would be with me.
1:36:22 My team would come in while I was sat with the CEO of this big company.
1:36:27 And my team would pitch an idea to the brand.
1:36:27 Right.
1:36:36 If I sat there and criticized and pointed out the faults in my team’s pitch, the deal was done.
1:36:38 How cool is that?
1:36:43 So we would sit there in his big glass office and I’d say, I don’t love idea three.
1:36:44 I don’t think that’s going to work.
1:36:49 Even though, and then I’d say idea one, though, I think that’s the winner.
1:36:51 Idea two is okay, but it’s not worth the effort.
1:36:52 Idea three is certainly not going to work.
1:36:53 But idea one, I think that’s the winner.
1:36:59 And because I was pointing out the flaws in what’s my own company, they trusted me for years.
1:37:00 I’m telling you.
1:37:01 And I was being honest.
1:37:02 I was always being honest.
1:37:04 So if I thought it was a bad idea, I’d say it was a bad idea.
1:37:05 And this is the long game.
1:37:05 Yes.
1:37:08 Which feels counterintuitive, right?
1:37:08 Yeah.
1:37:11 And that’s perfectly said.
1:37:15 And even when, let’s say I was giving a closing argument, and let’s say I was defending a company,
1:37:24 and it was always better if I said, now, I believe, after hearing the evidence, you should give their client this.
1:37:25 I agree with that.
1:37:26 They deserve this.
1:37:30 But it shouldn’t be this number, right?
1:37:33 You see how all of a sudden you’re like, oh, okay, well, I can agree with that.
1:37:35 Way different if I said they don’t deserve a penny.
1:37:38 Very, very different.
1:37:40 Now, in everyday conversation, it’s that same way.
1:37:43 If I stand by, I did nothing wrong.
1:37:45 I couldn’t have said it any differently.
1:37:47 Everything I said was perfect.
1:37:49 I’m right is the principle of it.
1:37:53 Whenever you always have, there’s no way I could have said that differently.
1:37:55 You were giving the same exact vibes.
1:38:00 But if I came to you and began that conversation with, I could have said that better.
1:38:03 You know what happens?
1:38:05 The other person goes, yeah, I could have said that better too.
1:38:06 It’s really disarming.
1:38:07 It’s so better.
1:38:08 I could have done better.
1:38:10 Like that is a magic phrase.
1:38:17 I’ve seen so many relationships get through conflict by using the phrase, I could have done better.
1:38:20 By leading with that right there, ultimate vulnerability.
1:38:23 And the other person goes, yeah, I could have done better too.
1:38:25 Rarely do they say, yeah, you could have.
1:38:26 They don’t.
1:38:27 They really don’t.
1:38:35 They almost always take that down because it’s much more, it just brings down their defensiveness.
1:38:39 What about when you’re dealing with someone that you don’t like?
1:38:40 Oh, yeah.
1:38:43 Well, a lot of life is like that.
1:38:43 Yeah.
1:38:49 The secret to dealing with someone you don’t like, you treat them like they do.
1:38:52 You treat them like they do like you and that you do like them.
1:38:53 It’s hard though, isn’t it?
1:38:54 Because your body responds.
1:38:56 It is hard.
1:38:57 Your body starts to give it away.
1:38:58 Exactly.
1:39:00 Well, you’ve done harder things in life, you know?
1:39:00 Yeah.
1:39:02 But yeah, your body does.
1:39:05 I mean, but there are some, let’s put some parameters around it.
1:39:07 One, you want to limit that amount of contact.
1:39:09 If you’re around them the whole day, a whole lot harder.
1:39:12 If you can be in front of them for two, three minutes, easy.
1:39:16 Second of all is be mindful of who’s around you because people are watching.
1:39:25 And it’s that, I forget how the phrase goes, but if you argue with a fool, onlookers don’t know the difference.
1:39:33 Yeah, it’s like they don’t, who’s, so if you all of a sudden act rude to someone and they deserved it because of what they did two weeks ago,
1:39:36 somebody in the room is, they’re not going to blame that other person.
1:39:37 They’re going to put it on you.
1:39:42 So don’t give someone a reason to, you know, affect your integrity.
1:39:50 So when you just act like they do, treat them like they like you, your life will go better because it’ll make you feel better.
1:39:52 One, it’ll make you feel like the better person.
1:39:56 Two, let’s say that other person is ambivalent on you.
1:40:02 If you show that you don’t like them, all you’re doing is just confirming to them, this person hates me and you know what?
1:40:03 I don’t like them either.
1:40:05 It’s just reinforcing that feeling.
1:40:10 Now they’re sure to not like you, but when you don’t give them an enemy, there’s nothing they can do.
1:40:13 That’s what happens in a lot of conversations, arguments.
1:40:15 People are looking for an enemy.
1:40:19 They’re wanting someone to justify that behavior.
1:40:22 And when you don’t give it to them, it’s very frustrating.
1:40:28 I mean, in trial litigation, one of the most effective things you can do is just kill someone with kindness.
1:40:36 Whenever you’re not ugly or rude, you don’t give them somebody to be the villain because that’s what they want.
1:40:39 That’s how they want to justify their bad behavior of how they’re treating you.
1:40:49 And when you just act like you do like them, you limit the amount of time or you’re very objective and very neutral of like, hey, I’m here to talk with you about this and then I’ll be on my way.
1:40:53 Like as long as you can be very direct and you’re not giving those snide comments.
1:40:56 If somebody asks what time it is and you go, I mean, you would know if you had a watch.
1:41:02 Like that’s what you want to do and just instead of giving them the time, go about your day.
1:41:04 Don’t give somebody an excuse to lower your integrity.
1:41:09 What about the subject of small talk, which we all, I mean, I think most people hate small talk.
1:41:14 I especially don’t like small talk, but many people hate small talk.
1:41:18 Is there a skill at all to being a real master of small talk in your view?
1:41:23 One would be don’t ask questions that elicit a one word response.
1:41:25 These are what they call closed-ended questions.
1:41:30 You want these for cross-examination because on cross-examination, I just want yes or no questions.
1:41:31 Did you go to the store?
1:41:32 Yes.
1:41:33 No.
1:41:38 I want you on open and, when I’m on direct examination, I want to open you up to discussion.
1:41:39 I want you to talk more.
1:41:43 So, what you do is you take advantage of asking questions that open you up.
1:41:45 Ask open-ended questions.
1:41:49 These are questions that begin with how or what or when or where.
1:41:52 Instead of, like, did you go to the store?
1:41:54 The same effect would be, did you have a good weekend?
1:41:57 I’m only limiting you to a yes or a no.
1:41:59 You talk about these conversational goals.
1:42:00 Yeah.
1:42:03 Having a conversational goal in your small talk.
1:42:06 You talk about that on page, I think, 40, 45, and 46 of this book.
1:42:06 Yeah.
1:42:11 So, is a conversational goal, I’m a podcaster, I know I’m meeting you today, so I walk in
1:42:16 here with a goal in mind that when I start speaking to you, I’m trying to get somewhere.
1:42:16 All right.
1:42:18 Is that what you mean by conversational goal?
1:42:20 Well, there’s two separate sides.
1:42:24 You want to have a conversational goal, really, for any conversation that you’re going to have.
1:42:27 Now, that’s different if, like, you’re in your hoodie and sweatpants with your friend
1:42:27 watching a movie.
1:42:29 Like, you don’t have to have a conversational goal.
1:42:34 I’m saying if you’re a one-on-one with somebody at work, it’s not a bad idea if you go into their
1:42:34 office.
1:42:39 You have a goal for where is the conversation going to end, because otherwise it spins anxiety
1:42:41 in the other person.
1:42:46 Like, if somebody texts you and says, we need to talk, period, you’re like, I automatically
1:42:48 think it’s the worst.
1:42:49 It’s like, oh, something’s terrible.
1:42:52 They were, we’re, we’re breaking up.
1:42:53 Something’s terrible.
1:42:54 Something’s on fire.
1:42:55 It’s the worst.
1:42:58 Because it’s that anxiety, that trigger of the unknown.
1:43:02 So, instead, you always want to have a conversational goal, like the frame we talked about.
1:43:04 You’re telling them how you want the conversation in.
1:43:06 Same kind of thing with small talk.
1:43:09 But when it’s much easier when you set a goal that’s very low.
1:43:13 Like, instead of saying, I want them to be so impressed with me, they don’t know what
1:43:13 to do.
1:43:16 What’s more impressive is when you’re curious about the other person.
1:43:20 I want to make sure that I ask at least three questions of this person and see what they
1:43:20 have to say.
1:43:21 That’s a great goal.
1:43:25 I want to make sure that my goal is understanding where they’re coming from just a little bit
1:43:25 more.
1:43:30 So, with small talk, people love to tell them how they got there.
1:43:32 People love to talk about themselves.
1:43:33 Everybody knows that.
1:43:37 One question to ask is how they got to the present moment.
1:43:39 For example, how did you, how did you learn that?
1:43:41 Where did you come across this?
1:43:43 Yeah, how did you, how’d you get in where you are today?
1:43:46 And people are like, oh, well, let me kind of talk about myself for a minute.
1:43:49 And people love it because they get to tell a story.
1:43:52 Very different if I said, hey, what’d you do this weekend?
1:43:53 Oh, it was good.
1:43:54 You know, stay at home.
1:43:57 That’s not, there’s no story element to that.
1:43:58 There’s nothing you can do with that.
1:44:03 But if you get them to talk about a story of what led them to their present moment, much
1:44:04 better.
1:44:09 Another tip is you get to talk to them about things that are happening in the future rather
1:44:10 than looking at the past.
1:44:14 The past is really not that great for people because they feel like it’s boring.
1:44:18 They don’t feel like the past is something is that remarkable.
1:44:23 But they typically find things that they will look forward to in the conversation.
1:44:25 What are you looking forward to doing this weekend?
1:44:26 What are you excited about?
1:44:27 What’s coming up for you?
1:44:31 They’ll find things that go kind of like, oh, well, I’m kind of excited about this Y and
1:44:31 Z.
1:44:35 But if you ask about what’s happened in the past, they kind of have this like, ah, you
1:44:36 know, I just, it’s in the past.
1:44:37 I didn’t really do anything.
1:44:44 What are the things that you admire the most in some of the peers you have as a trial attorney?
1:44:48 Is there a particular trial attorney that you admire the most through history or through
1:44:49 that you’ve encountered?
1:44:52 And if so, what is it about them that you admire so much?
1:44:53 Oh, that’s hard.
1:44:55 And there’s a lot.
1:45:00 I mean, I mean, it is very cliche, but I’m a huge Abraham Lincoln, like, nerd.
1:45:00 Why?
1:45:10 Because of the way he was able to get people in his circle in the most unaggressive, unassuming
1:45:10 way.
1:45:18 So he, when he ran as a nominee for the Republican Party convention, he was a no-name.
1:45:20 I mean, he was, I mean, pretty much a no-name.
1:45:24 He had run for Congress a few times, but he was not the clear winner.
1:45:32 All the other people that were involved were the main frontrunners, the main frontrunners.
1:45:36 The people that were big out, William Seward, you had McClellan, you had Stanton, all these
1:45:42 guys that deserve the spot to be the Republican Party nominee for, at that time.
1:45:47 And lo and behold, a lot of different reasons, Lincoln won.
1:45:52 Now, what he did was, as soon as he won nomination for president, he turned around and invited those
1:45:54 men into his cabinet.
1:46:00 Now, that is like, that would be like President Trump turning around, inviting everybody who
1:46:06 ran against him, who criticized him for the last election cycle, and saying, be on my cabinet.
1:46:14 That’s like any president saying, oh, all you opponents who said why I shouldn’t be me and
1:46:17 why I should lose, come be part of my cabinet.
1:46:24 And it went from them hating him at the beginning of saying he’s so unqualified, trying to hurt him,
1:46:28 hurt his reputation, to like sobbing at his funeral.
1:46:33 Like they couldn’t even imagine what the world was going to be like without him.
1:46:36 And he did it so well in how he brought people in.
1:46:41 Doris, I think it’s kind of good one, has a wonderful book called Team of Rivals.
1:46:41 I love it.
1:46:47 And it just goes into all the details of each of these personalities and how he dealt
1:46:47 with them.
1:46:52 How somebody even went out to the newspaper and was trying, within his own cabinet, trying
1:46:53 to cause problems.
1:46:55 He didn’t even address it with him.
1:46:58 Instead, he brought him in even closer, made him feel important, give him more jobs.
1:47:02 Like ways of just handling the dynamics, this very emotional intelligence.
1:47:05 And so he was wonderful at telling stories.
1:47:06 I mean, that was his main thing.
1:47:08 People just loved to listen to the guy.
1:47:17 And so I just, I think that is such a beautiful portrayal of how to handle life, that some of
1:47:22 your enemies, all you need to do is just bring them a little bit closer and understand them
1:47:23 a little bit more.
1:47:25 You’re going to find you have a much better life.
1:47:30 Do you think there’s an element of like spirituality or religion that somewhat ties into this?
1:47:35 I was thinking of like the Buddhist philosophies of, and just various religious and spiritual
1:47:41 philosophies of like forgiveness and taking the higher ground and an eye for an eye makes
1:47:42 the whole world blind.
1:47:43 I agree.
1:47:43 Yeah.
1:47:47 I mean, mine is be quick to listen, slow to speak.
1:47:48 Same thing.
1:47:54 I mean, if you look at the Bible, Book of James is full of these wonderful little proverbs about
1:47:55 how it’s the power of the tongue.
1:48:02 I mean, it is to control who you are, it’s you control the power of the tongue.
1:48:09 And so it is, it’s so fascinating how what we say really is tied to just our entire essence,
1:48:11 who comes into a room.
1:48:14 I mean, it’s what you say is who you are.
1:48:21 Like for the vast majority of your life, like what comes out of your mouth is, controls what
1:48:24 they think of you, controls your reputation, controls where you’re going to go.
1:48:26 I just, it’s simply what you say next.
1:48:32 I mean, you can’t, you can’t call yourself a kind person if you don’t use kind words.
1:48:34 I mean, it’s really what you say when you go, I don’t really like that person.
1:48:37 What you really mean is they say things that I don’t like.
1:48:44 And so it’s just the power of, of what we say that truly can change everything about
1:48:44 your life.
1:48:46 It’s a big deal.
1:48:47 Yeah, it is.
1:48:48 It’s a big calling.
1:48:49 It’s a really big calling.
1:48:56 And I think that those who invest in their words, invest in using better words, will have
1:48:57 a better life.
1:48:58 They’ll find that they’ll have more peace.
1:49:00 They’ll have more control.
1:49:01 They’ll have more confidence.
1:49:04 And it’s not something they can buy on Amazon.
1:49:07 It’s not a, it’s not something that they can just get.
1:49:13 It is simply by what they choose to come out of their mouth that can make the difference.
1:49:15 And what does that process, that journey look like?
1:49:19 Because some people will think, right, I’ve listened to this podcast now and I’ve, I’ve got
1:49:20 the tips, the strategies.
1:49:24 I’ve got some of the big picture ideas, but you know, I’ll implement that.
1:49:25 I took notes, et cetera, et cetera.
1:49:32 But then next week, their spouse rolls in, starts shouting at them, whatever, colleague
1:49:35 at work, triggers them, whatever, and they just revert back and they go, fuck.
1:49:35 Yeah.
1:49:36 What is that?
1:49:43 I want to give people some sort of like framing on the journey to going from where you are now,
1:49:46 which might be quite ineffective and breaking all of the rules that we’ve talked about today,
1:49:49 to being a 10 out of 10 master communicator.
1:49:51 What should one expect that journey to look like?
1:49:51 Yeah.
1:49:55 So let’s say for people who listen to this podcast, read my book.
1:50:00 There are going to be themes that naturally come out to them, that speak to them more
1:50:02 than others or versus another person.
1:50:08 So it’s not like it’s linear, like all of a sudden you need to just, you know, do this
1:50:10 one, two step and then you’re, and you’re done.
1:50:14 There are going to be certain elements of our conversation that are going to appeal to somebody.
1:50:17 What they need to do is grab onto that and study that.
1:50:22 And they’re going to find ways to focus and get a discipline on that.
1:50:26 So let’s just focus on one rule that they want to improve.
1:50:28 Don’t try and prove your entire everything.
1:50:29 Just try and prove one thing.
1:50:35 So if you have a habit of, let’s say, adding adverbs to every sentence, essentially, basically,
1:50:42 literally, just, so, very, and you have all this fluff in your emails and you don’t want
1:50:42 to do that.
1:50:44 Well, you’re going to catch yourself to do that.
1:50:47 I have an AI where that’s what I do.
1:50:51 So somebody can put in a sentence and say, no, remove all of this stuff.
1:50:58 And so little bitty things like that, where they can train themselves to eliminate the fluff.
1:51:01 Same thing with maybe they find themselves over apologizing.
1:51:04 Just focus on that and do one little bit at a time.
1:51:08 And I promise you just even the next sentence that they choose will be better than what they
1:51:08 could have put out.
1:51:14 This one change has transformed how my team and I move, train, and think about our bodies.
1:51:19 When Dr. Daniel Lieberman came on the Diary of a CEO, he explained how modern shoes, with
1:51:23 their cushioning and support, are making our feet weaker and less capable of doing what nature
1:51:24 intended them to do.
1:51:29 We’ve lost the natural strength and mobility in our feet, and this is leading to issues like
1:51:32 back pain and knee pain.
1:51:36 I’d already purchased a pair of Vivo Barefoot shoes, so I showed them to Daniel Lieberman
1:51:40 and he told me that they were exactly the type of shoe that would help me restore natural
1:51:41 foot movement and rebuild my strength.
1:51:45 But I think it was plantar fasciitis that I had, where suddenly my feet started hurting
1:51:45 all the time.
1:51:49 And after that, I decided to start strengthening my own foot by using the Vivo Barefoots.
1:51:51 And research from Liverpool University has backed this up.
1:51:56 They’ve shown that wearing Vivo Barefoot shoes for six months can increase foot strength
1:51:58 by up to 60%.
1:52:05 Visit VivoBarefoot.com slash DOAC and use code DOAC20 for 20% off.
1:52:11 That’s VivoBarefoot.com slash DOAC, use code DOAC20.
1:52:14 A strong body starts with strong feet.
1:52:19 No matter where I am in the world, it seems like everyone is drinking matcha.
1:52:23 And there’s a good chance that that matcha you’re drinking is made by a company that I’ve invested
1:52:28 more than seven figures in, who are a sponsor of this podcast called Perfect Ted, because they’re
1:52:32 the brand used globally by cafes like Blank Street Coffee and Joe and the Juice and many,
1:52:33 many more.
1:52:38 Not only can you get Perfect Ted matcha in cafes, but you can now also make it at home.
1:52:39 Much cheaper.
1:52:44 In seconds, using our flavoured matcha powders that I have here in front of me, Perfect Ted
1:52:46 matcha is ceremonial grade and sourced from Japan.
1:52:47 It is smooth.
1:52:49 It is naturally sweet.
1:52:52 It’s not like those bit of grassy matchas that I tried before Perfect Ted.
1:52:56 And if you are one of those people that have told yourself you don’t like matcha, it’s
1:52:59 probably because you haven’t tried our Perfect Ted matcha.
1:53:04 And you can find Perfect Ted matcha in the UK, in Tesco, Sainsbury’s, Holland and Barrett and
1:53:06 in Waitrose or Albert Heijn if you’re in the Netherlands.
1:53:12 And on Amazon in the USA or get the full range online at perfectted.com.
1:53:15 You can get 40% off your first order using code DIARY40.
1:53:24 The last section of rule number two in your book is about boundaries.
1:53:24 Yeah.
1:53:28 What do you mean by boundaries in this context?
1:53:31 And also, could you explain to me this image here?
1:53:32 Do you know that image?
1:53:34 I’ll put it on the screen for anybody to see it.
1:53:35 Yeah, yeah, yeah.
1:53:38 So this is all about how to say no.
1:53:43 Especially, let’s put it in a context if somebody invited you to anything.
1:53:45 Let’s say somebody invited you to grab a cup of coffee.
1:53:46 Yeah.
1:53:46 All right?
1:53:49 Let’s put it in terms of, that’s what this graph is.
1:53:54 So the graph says when you have the chance to say no or yes to something and you decide
1:53:56 not to say no, instead you go, oh, maybe.
1:54:01 And then it just lives in your head for the next week until they ask again.
1:54:03 You’re like, I just put it off.
1:54:07 But if you say no when you need to say no, then it doesn’t live in your head rent-free.
1:54:11 So let’s put it in terms of, let’s say you and I work at the same place.
1:54:12 Yeah.
1:54:21 And I ask you for, hey, Stephen, let’s go grab a cup of coffee at this new place that I saw.
1:54:22 And you don’t.
1:54:23 You’re like, look.
1:54:24 You’re thinking in your head.
1:54:28 You’re like, look, Jefferson, you’re nice, but we’re not friend friends.
1:54:30 We’re just work guys.
1:54:32 You know, I like you at work, but you’re not that cool.
1:54:34 You’re like, I don’t want to go have coffee with you.
1:54:35 That’s what you’re thinking in your head.
1:54:39 And besides, you’re so busy, you’ve got too many things to do, and you need to say no.
1:54:44 And instead you go, oh, man, you know, maybe, maybe.
1:54:45 It just depends.
1:54:46 I’ll let you know.
1:54:47 I’m like, oh, okay.
1:54:49 And then I’m waiting the whole day to hear from you.
1:54:53 And now in your head, you’re like, how do I tell him I don’t want to do this?
1:54:54 How do I tell him?
1:54:57 And now you’re just thinking about it, and you’re just wasting your emotional energy.
1:55:00 And it just, instead of saying no, when you needed to say no.
1:55:02 But what if I come up with an excuse?
1:55:03 I say, oh, I just checked.
1:55:05 I’ve got a meeting, Jefferson, so I can’t come for the coffee.
1:55:06 Well, if that’s real.
1:55:07 But if it’s not real.
1:55:08 Yeah, well, that’s a problem.
1:55:09 Why is it a problem?
1:55:11 Well, because one, there’s always a chance that they could find out.
1:55:13 Two, it’s just not genuine.
1:55:14 It’s not sincere.
1:55:16 You owe it to yourself to be a truth teller.
1:55:21 But we don’t want to offend somebody.
1:55:22 Yeah, that’s the people pleasing, right?
1:55:23 Yeah.
1:55:26 So like someone says to me, hey, Steve, I know you’re in Austin.
1:55:27 This actually happens.
1:55:28 Hey, Steve, I know you’re in Austin.
1:55:34 Would be great to get a coffee with you while you’re in town on Monday.
1:55:38 And I look at my calendar, and I go, well, I’m free on Monday, but I just don’t want to go.
1:55:38 Yeah, yeah, yeah.
1:55:39 So what do I say to them?
1:55:40 I just go, listen.
1:55:41 Yeah, exactly.
1:55:42 Yeah, yeah.
1:55:43 No.
1:55:44 Yeah, yeah.
1:55:47 Actually, no, no, I don’t.
1:55:47 Yeah.
1:55:49 No, thanks.
1:55:49 Pass.
1:55:50 Hard pass.
1:55:55 So here’s where the mistake happens, all right, is when it’s that feeling of, I don’t want to
1:55:55 disappoint them.
1:55:57 I don’t want them to not like me.
1:55:58 That’s what we want.
1:55:59 That’s what really it is.
1:56:00 I don’t want them to not like me.
1:56:01 I still want them to like me.
1:56:07 The mistake happens when you go, oh, man, that sounds so great and wonderful.
1:56:11 I love to, but I can’t.
1:56:13 I have a full day of meetings.
1:56:18 And that’s all you leave it at right there, okay?
1:56:23 Problem with that, aside from it just being not true, whatever.
1:56:28 To put it as, hey, man, I’d love to, but, all right?
1:56:32 The word but has a magic of erasing everything that happened before.
1:56:38 If I were like, look, I love you, but, blah, and I have to say something else.
1:56:39 Oh, I think it was great.
1:56:45 Yeah, I mean, I think being on your podcast was wonderful, but, like, it just takes away,
1:56:47 it feels less than what you said.
1:56:52 So, instead, starting with the, like, we want to start with the gratitude.
1:56:52 Oh, thank you so much.
1:56:53 That sounds wonderful.
1:56:54 I can’t.
1:56:57 That’s what we wanted is, like, a soft landing.
1:56:59 Reverse it.
1:57:03 Start with the no, then end with the gratitude.
1:57:09 So, it would be if somebody said, hey, can you come to dinner, whatever, on, I know you’re
1:57:09 in Austin.
1:57:11 I can’t.
1:57:13 Thank you so much for inviting me.
1:57:16 I’d love to meet you or see you the next time around.
1:57:18 And if you can, add some kindness.
1:57:19 I’ve heard that place is awesome.
1:57:20 Hope it’s a great time.
1:57:25 Like, same thing if you need to tell me no to having coffee.
1:57:26 I can’t.
1:57:27 Or I have bad news.
1:57:28 I can’t.
1:57:30 Let me know how it goes.
1:57:31 Like, I’m sure it’s going to be great.
1:57:33 I’ve heard wonderful things about it.
1:57:33 Let me know how it is.
1:57:38 Like, it’s much easier if you tell them that you can’t up front.
1:57:40 Have you ever had somebody tell you no to an invitation?
1:57:46 And they’re, like, in a text, they’re going, oh, my gosh, thank you so much.
1:57:48 I’ve just been so busy.
1:57:50 And, you know, I’ve had to go feed my cat.
1:57:52 And it’s just been so stressful lately.
1:57:54 And I might be able to go.
1:57:55 I’ll let you know if I can.
1:57:57 And if anything changes, I’ll definitely let you know.
1:58:01 Like, if you don’t want to go, just tell me no.
1:58:02 And it’s that kind of feeling.
1:58:04 We don’t have the words, though.
1:58:05 This is the problem.
1:58:06 Yeah.
1:58:09 I was reflecting over New Year’s.
1:58:10 I was at a restaurant.
1:58:13 And I was reading this book about, I think it was called The Courage to be Disliked.
1:58:19 And it was just developing my thinking on just trying to be a bit more sort of radically can, give more radical candor to situations.
1:58:19 Yeah.
1:58:22 And we were sat in this, like, bar or whatever, me and my friend.
1:58:25 And the owner of the bar had come over.
1:58:26 And he was being really nice.
1:58:27 And he likes the podcast and stuff.
1:58:27 And we were talking.
1:58:34 And I was trying to practice this art of just being honest with, like, in those sort of people-pleasing moments.
1:58:41 And my friend says to him, oh, we’ve got to, um, we’ve got something to get to, blah, blah.
1:58:42 And we hadn’t got anywhere to go.
1:58:42 Yeah, of course.
1:58:43 Yeah.
1:58:47 So I remember interjecting and going, we want to leave in 10 minutes.
1:58:52 So if they can get here before then, then I’m more than happy to, like, sign the books and stuff, whatever they want me to do.
1:58:56 And it was so interesting how much better I felt about myself when I was just honest with this guy.
1:58:56 Yes.
1:58:58 Like, I was like, no, I don’t have anywhere to be.
1:58:59 I just want to go.
1:59:00 Exactly.
1:59:00 Yeah.
1:59:03 But it’s not easy on a day-to-day basis.
1:59:08 Because even when I did land here in Austin, there were people that texted me saying, of course, here in Austin, let’s go for a coffee.
1:59:08 Right.
1:59:10 And in reality, here’s what my brain is saying.
1:59:12 My brain is saying, I need to spend time with my partner.
1:59:12 Yes.
1:59:16 When I’m not recording this podcast, I need to do my bloody, like, my to-do list and my Slack and my emails.
1:59:18 And then I need to go to the gym as well.
1:59:18 Yeah.
1:59:21 So it’s not that I don’t want to go for coffee with you.
1:59:22 Right.
1:59:24 It’s that, like, I have other priorities that I’m pressing.
1:59:29 So how would I communicate to them in that moment that they’re just, like, not a high priority?
1:59:32 Like, it’s not a high priority for me to go for a coffee.
1:59:32 Yeah.
1:59:36 So what you want to do is, like we said, instead of beginning with, oh, I’d love to.
1:59:38 That sounds terrific, you know.
1:59:42 But I’ve had, you know, I got so much to do and I can’t do this.
1:59:44 They’re like, oh, okay.
1:59:49 Instead of that, just flip it and say, I can’t make it this go around.
1:59:51 Thank you so much for inviting me.
1:59:54 I look forward to hopefully seeing you soon or the next time.
2:00:01 Or, you know, if you can’t go to wherever they’re wanting to go, you can say, got bad news.
2:00:03 I’m not going to be able to make that happen.
2:00:05 Thank you so much for thinking of me.
2:00:07 Or I appreciate you inviting me.
2:00:08 I hope it’s a wonderful time.
2:00:10 And you don’t even need to give them a reason.
2:00:10 No reason.
2:00:10 No, no, no.
2:00:12 That’s where you make a mistake.
2:00:16 Because when you give them a reason, you start to have to feel like you have to justify.
2:00:17 Because you start, you’re very subjective.
2:00:20 We’re all subjective in our head of, ah, that’s not a good enough excuse.
2:00:27 I have to give something that is worthy enough of the excuse that I’m not going to be able to make it.
2:00:29 And then that’s where the anxiety kicks in.
2:00:30 And that’s where we just push it off.
2:00:32 What if the excuse is real?
2:00:34 So I’ve been invited to this dinner in London.
2:00:35 I actually can’t go.
2:00:36 But it’s a very, someone that I care about a lot.
2:00:38 I can’t go because of my calendar.
2:00:40 And I haven’t responded to the email yet.
2:00:41 Yeah.
2:00:45 I think in part because I’m like trying to figure out how to let them, even though my.
2:00:46 You see how it’s taking up your energy even now?
2:00:48 It is taking up my fucking energy.
2:00:48 Yes.
2:00:56 So I, in that situation, I should say, I was going to say terribly sorry.
2:00:56 Yeah, no, no, no.
2:00:57 Okay.
2:01:03 I can’t make it on this occasion because I’m in the Middle East.
2:01:05 But thank you for the invitation.
2:01:06 Yes.
2:01:10 And if this ever pops up again, please do let me know.
2:01:10 I’d love to come.
2:01:11 Yeah.
2:01:12 Because all of that is true.
2:01:12 Yeah.
2:01:13 There it is.
2:01:14 I think that’s perfect.
2:01:16 There’s nothing wrong with saying because I’m in the Middle East.
2:01:19 It’s when it’s more like that bar scenario.
2:01:20 You don’t have anywhere else to go.
2:01:22 You don’t want to.
2:01:23 And don’t say terribly sorry.
2:01:24 Uh-uh.
2:01:24 No, no, no, no.
2:01:27 Because there’s nothing to apologize for.
2:01:28 You haven’t done anything wrong.
2:01:31 Save your apologies for when you said something you should not have done.
2:01:33 You’ve made an actual mistake.
2:01:34 And I’m not terribly fucking sorry.
2:01:35 Of course you’re not.
2:01:36 Of course I’m not terribly sorry.
2:01:36 You’re not sorry at all.
2:01:37 I’m not going to a deal.
2:01:38 And you’re very thankful.
2:01:38 Yeah.
2:01:39 You’re very thankful about it.
2:01:41 You know, you’re not sorry at all.
2:01:46 So instead of the so terribly sorry, oh, unfortunately, it’s I can’t make it work.
2:01:52 You see how that’s, when I say I can’t make it work, I’m signaling to you that I have other
2:01:54 things going on and I cannot fit it in.
2:01:55 It’s not that you’re not a priority.
2:01:57 I just can’t make it work.
2:02:02 And so anytime you get that out front and then follow it up with the gratitude, I appreciate
2:02:03 you.
2:02:03 Thank you.
2:02:05 So kind of you for thinking of me.
2:02:08 And then add on a little bit, like just a sprig of kindness.
2:02:11 I’m like, I know it’s going to be a wonderful time.
2:02:12 Perfect.
2:02:14 That’s, I mean, that’s, that’s all you need right there.
2:02:17 Instead of going, I need to respond to that email.
2:02:20 And then you’re like two weeks later, you’re like, I got to respond to that email.
2:02:21 And you just get yourself worked up.
2:02:28 Um, it’s so ironic that I started this with an um, while I was holding this particular image.
2:02:29 Nice.
2:02:33 So what is this image that I have in my hand for people that can’t see this conversation
2:02:34 right now?
2:02:34 Yeah.
2:02:37 So it, it looks like it’s verbal fillers.
2:02:39 So verbal fillers.
2:02:43 One thing we’ve come to learn from doing this podcast is that when a guest on the show uses
2:02:46 a lot of verbal fillers, people get irritated in the comment section.
2:02:51 It’s so interesting, but it’s, it’s really taught me a lot about how to speak better.
2:02:55 Because if someone comes on the diary of a CEO and the guest is constantly saying like,
2:03:00 like, um, like, like, like, like, um, like, like, it’s like the top three comments.
2:03:01 I just did it then.
2:03:01 Yeah.
2:03:03 It’s the top three comments on the, on the video.
2:03:04 Right.
2:03:06 Should I be getting rid of these filler words?
2:03:11 They’re like, like, um, uh, if I want to be a more effective, impactful communicator,
2:03:15 because the great communicators that I see on stages and stuff, they don’t use like,
2:03:16 um, uh, right.
2:03:19 If you’re on a stage, if you’re giving a presentation, don’t use them.
2:03:19 Yeah.
2:03:22 That’s, that’s a real easy rule in casual conversation.
2:03:23 Who cares?
2:03:27 It’s the only makes the thing that makes this different is because it gets posted and people
2:03:31 are going to pay attention to every single word that you say, and they’re going to want
2:03:32 to put that up.
2:03:35 Everybody has some kind of verbal fillers.
2:03:36 If they don’t, they’ve been trained on it.
2:03:39 That’s all that can almost be guaranteed.
2:03:41 They’ve had some kind of media training.
2:03:46 If they don’t use any verbal fillers, because verbal fillers are very common, but if you
2:03:51 want to be an impactful speaker at a presentation, you don’t want to have the, um, the, ah, the
2:03:53 like, um, okay.
2:03:54 Add okay.
2:03:57 Right after the sentence, like, well, I’ll see different.
2:04:04 It’s a habit for very new attorneys to begin to ask a question of a witness and say, okay,
2:04:05 right afterwards.
2:04:06 They’ll ask.
2:04:07 So do you see the red car?
2:04:08 Just give an answer.
2:04:09 Yes.
2:04:09 Okay.
2:04:12 And then they’ll write it and then they’ll ask another question.
2:04:18 And, but the record, so everything’s transcribed by a court reporter has, okay, okay, okay throughout
2:04:19 it.
2:04:23 And so what a lot of senior partners will give the transcript to the junior partner and say,
2:04:28 just review it, see how, what your verbal fillers are and all of that stuff.
2:04:32 So it’s a great way to train, but yeah, verbal fillers, you don’t want to make a habit of them.
2:04:33 They happen.
2:04:37 There’s nothing wrong with saying like, or saying, um, nothing on its face wrong with it.
2:04:40 It just has a way of cluttering up your sentences.
2:04:47 If I was going to say, yeah, so, um, so anyway, I mean, and you can totally tell me if I’m
2:04:51 way off base here, but like, so essentially I was thinking, and it’s, it literally does
2:04:51 not matter.
2:04:55 Like you see how we kind of like dip in and out and we just like get to the point.
2:04:59 You don’t want to do that on a, when you need to be very effective in your communication.
2:05:02 What is the most important thing we should have talked about that we haven’t talked about
2:05:07 as it relates to the work that you do, the questions that people ask you and the value
2:05:08 that you have to give to my audience?
2:05:09 What’s the most important thing?
2:05:17 That what they say, what people choose to say has a ripple effect that will reach far
2:05:20 more than they ever thought it possibly could.
2:05:24 It’ll affect people that they don’t even know exist, how they talk to people.
2:05:28 And what you say today affects how people think of you.
2:05:30 It affects where you go in your career.
2:05:35 It affects how your children will talk to their children.
2:05:40 It affects how other people will talk to their kids and without you even knowing it.
2:05:44 Another, I mean, example of that is the playground, like we talked about.
2:05:47 Everybody has a memory of somebody’s words.
2:05:49 It was probably very simple.
2:05:53 The most simple words often are the most powerful, the small ones.
2:05:56 They call eyeglasses, big, huge glasses.
2:05:58 And I remember being called four eyes.
2:06:00 I don’t know if it was crushed.
2:06:02 I was crushed being called four eyes.
2:06:04 If you called me that today, I’d be like, so?
2:06:09 But at eight years old, something, oh, I have four eyes.
2:06:10 Something is wrong with me.
2:06:12 I remember that being something that was very important.
2:06:17 Words will last for a very, very long time.
2:06:23 And the people that are in your life will say something to you, and you will remember it forever.
2:06:26 People in high school, you think, oh, everybody forgets about high school.
2:06:26 No, they don’t.
2:06:28 You go to law school.
2:06:28 Everybody forgets.
2:06:29 No, they don’t.
2:06:32 They remember exactly what you said and who you were.
2:06:38 And even if it’s the person across the register or the person taking your order at the cafe,
2:06:43 how you talk to them affects how they talk to their loved ones when they go home.
2:06:49 If you’ve made their day difficult, they’re going to make sure that they reflect that in some sense
2:06:51 or it’s going to put them in a bad mood.
2:06:56 So what you say truly has the power to change everything.
2:07:00 So it’s the question and challenge of what will you choose to say with yours?
2:07:02 Jefferson, thank you.
2:07:04 You’re a father, aren’t you?
2:07:05 I am, yeah.
2:07:08 You’ve got two children, seven and five?
2:07:09 Seven and five.
2:07:12 So how are you thinking about what you say to them?
2:07:15 Oh, all the day.
2:07:20 I mean, I constantly, you want your kid to be the best of whatever.
2:07:23 You want to try and raise a wonderful human.
2:07:27 So you’re very conscious of what you say to them because they soak it all up.
2:07:37 I find that the best thing that anybody can do as a new parent is to be a safe space for their kids in communication.
2:07:42 One of the most terrifying thoughts, anybody who’s listening who is a parent,
2:07:46 is that your kid is not going to come to you in their time of need.
2:07:49 So they’re going to be in high school and they’re not going to come to you with the problems.
2:07:51 They’re going to go run and tell somebody else.
2:07:53 They’re going to go deal with it in other ways that are not constructive.
2:08:07 Because you establish a pattern of making them afraid to come to you and putting them down in a sense that they are afraid to come to you with their struggles.
2:08:11 You know, arguments are a window into another person’s struggle.
2:08:13 And kids are no exception.
2:08:18 And the way to think about that is to say things like, thank you for coming to me with this.
2:08:21 I acknowledge you could have talked to someone else.
2:08:22 I’m glad you talked to me.
2:08:27 When you can show them that you’re inviting them into that conversation,
2:08:31 they’re going to be more receptive to coming to you again.
2:08:36 I mean, that’s the main takeaway is what you say to your kids, they will repeat.
2:08:40 And how you say it to their kids, they’re going to repeat.
2:08:44 Like, you most likely, you saw your parents argue a certain way.
2:08:47 And then I saw my parents argue a certain way.
2:08:50 And that becomes our default of how we think other people should argue.
2:08:56 Have you ever been in those relationships where somebody, the other person wants you to fight with them?
2:08:56 Yeah.
2:09:00 And they’re like, I don’t feel like you care unless we’re yelling.
2:09:05 I don’t feel like you care unless it’s almost to this very toxic, horrible level.
2:09:09 And only then do I feel like, I want you to argue with me.
2:09:10 I want to feel like you’re in it.
2:09:12 That’s what they grew up with.
2:09:13 That’s all they know.
2:09:16 So to them, that is the default.
2:09:22 And so it’s the choice of how do you want to show conflict to the generations that leave after you.
2:09:29 What do you hope that people who read this book will walk away with it with in terms of value or a change perspective?
2:09:34 I hope people will find that their words truly have power.
2:09:37 That it’s within reach.
2:09:45 That they will no longer have this sense of hopelessness of I never know what to say or I never feel like myself.
2:09:46 I always feel like I have people please.
2:09:49 I always feel like I say less or I feel less.
2:09:59 It’s this sense of I can teach you how to argue less and talk more by simply changing what you decide to say next.
2:10:06 And I believe that all the world needs is one better conversation at a time.
2:10:19 I highly, highly recommend anybody who relates resonates with the conversation we’ve had today to go and get this book because there’s very, very few like it that approach it from the perspective that you have of someone who conversates for a living in many respects.
2:10:24 And where there’s so much relying on your ability to conversate effectively.
2:10:30 So I highly recommend everybody who gets this book has these wonderful illustrations and which are some of the graphs that I put on the screen today.
2:10:32 But it’s an incredibly accessible book.
2:10:39 It’s not a book that you have to be a PhD level in some sort of scientific degree to understand.
2:10:41 It’s really, really relatable.
2:10:50 It’s written by someone who understands their audience tremendously well, but also clearly someone who’s made a ton of content, but you’ve 12 million followers online and understands exactly how to relate to people.
2:10:52 So this is the book for everybody.
2:11:10 And if you’ve struggled with conversation, if you feel disempowered because you don’t have the skill of the tongue like some people do, if you feel like you’re dealing with difficult people in your life and being manipulated or don’t feel like you have the tools to get your point across and to talk more and argue less, then I highly recommend you get this book.
2:11:13 And I’ll link it below for anybody that wants to check it out.
2:11:19 We have a closing tradition on this podcast where the last guest leaves a question for the next, not knowing who they’re going to be leaving it for.
2:11:30 And the question that’s been left for you is, if you could go back in time 20 years and get a message from yourself today, what would that message be?
2:11:33 Let’s see.
2:11:35 I’m 36.
2:11:39 Go back in time until I was 16.
2:11:48 I would probably tell him you’re doing a good job.
2:11:57 Just have a real heart-to-heart of you don’t have to always just keep chasing for what’s next.
2:12:00 Just be real happy in the present moment.
2:12:07 I think that started at an early age of always wanting to, like anything, you want to be the best.
2:12:07 You want to push yourself.
2:12:08 You want to do that.
2:12:19 And sometimes I, as being the oldest child and the old soul, I don’t think I allowed myself to feel the freedom sometimes of childhood.
2:12:25 I just grew up really quickly, took a lot of independence and responsibility on myself at a really early age.
2:12:26 I was 16.
2:12:29 I was taking all of my kids, all of my siblings.
2:12:30 That was a sip.
2:12:33 Yeah, all of my siblings to school.
2:12:40 And I was, while I was going, I’m going over spelling words with my youngest brother and dropping him off at first grade.
2:12:42 So I, and I loved it.
2:12:43 I have wonderful parents.
2:12:46 I just wanted that responsibility.
2:12:56 And I think that flew into college of, is not enjoying things and saying no to things that could have been really awesome experiences.
2:13:05 Because I felt like I, I feel like I just needed to always be a straight arrow.
2:13:09 Have you learned from that time?
2:13:12 Have you changed in that regard?
2:13:15 A little bit.
2:13:18 I think I have because I see it in my kids.
2:13:20 And my son’s seven.
2:13:21 My daughter’s five.
2:13:25 And I can already tell my son is just like me.
2:13:29 And, which is cool and scary.
2:13:36 And so I try, I find myself when I’m talking to him, it’s like I’m talking to myself.
2:13:39 And there’s a part of it that’s very healing.
2:13:47 When I can tell him of, look, even if you, he just did coach pitch.
2:13:50 I’m like, hey, look, if you strike out, I love you just the same.
2:13:51 You’re good.
2:13:51 Don’t worry about it.
2:13:53 Like, hey, we’ll keep practicing.
2:13:57 Like just little bitty moments where I didn’t allow for myself.
2:14:00 I didn’t, I just kept pushing and pushing.
2:14:05 And I don’t think I ever stopped to do that.
2:14:14 And so seeing that with my son is very healing in that way where I feel like I kind of, I’m talking to myself just as much as I’m talking to him.
2:14:20 Jefferson Fisher, if I want to hear more from you, buy the book.
2:14:21 Where else can I find you?
2:14:27 Yeah, so you can find me on social media, Jefferson Fisher, Instagram, jeffersonfisher.com slash book for the book.
2:14:31 Yeah, you can just search Jefferson Fisher on social media and I’ll be around.
2:14:33 Thank you so much for doing what you do.
2:14:42 It’s an incredible gift to give people who feel like the lights are off, like they don’t have, as we said a second ago, like the tools and the answers to be effective in their life.
2:15:00 And it’s, as we said, it’s such an unfair competitive disadvantage in life to have all the skills, all the talent, all the potential, but to be trapped behind an untrained tongue or an untrained mind in the context of how we respond and taking a pause and just having some of those really sort of foundational tools.
2:15:01 So thank you for doing what you do.
2:15:10 So it’s no surprise to me that you’re so incredibly resonant in this moment in time where so many of us, quite frankly, especially younger generations, just don’t know how to communicate.
2:15:15 We don’t know how to have a conversation, how to resolve conflict, because we’re living behind screens now.
2:15:22 So much of our, you know, the muscle of communication and conversation isn’t being trained in the same way.
2:15:30 So highly recommend as well, if anyone’s got any kids out there that are going off into the world and maybe have been glued to TikTok for too long, for them to listen to this conversation, to buy the book.
2:15:32 And to get further into your work.
2:15:33 Jefferson, thank you.
2:15:34 Thank you very much.
2:15:34 It’s been an honour.
2:15:40 The hardest conversations are often the ones we avoid.
2:15:43 But what if you had the right question to start them with?
2:15:48 Every single guest on the Diary of a CEO has left behind a question in this diary.
2:15:52 And it’s a question designed to challenge, to connect and to go deeper with the next guest.
2:15:55 And these are all the questions that I have here in my hand.
2:16:00 On one side, you’ve got the question that was asked, the name of the person who wrote it.
2:16:07 And on the other side, if you scan that, you can watch the person who came after who answered it.
2:16:09 51 questions split across three different levels.
2:16:12 The warm-up level, the open-up level and the deep level.
2:16:15 So you decide how deep the conversation goes.
2:16:23 And people play these conversation cards in boardrooms at work, in bedrooms, alone at night and on first dates and everywhere in between.
2:16:26 I’ll put a link to the conversation cards in the description below.
2:16:28 And you can get yours at thediary.com.
2:16:31 This has always blown my mind a little bit.
2:16:36 53% of you that listen to this show regularly haven’t yet subscribed to this show.
2:16:37 So could I ask you for a favour?
2:16:40 If you like the show and you like what we do here and you want to support us,
2:16:43 the free, simple way that you can do just that is by hitting the subscribe button.
2:16:47 And my commitment to you is if you do that, then I’ll do everything in my power, me and my team,
2:16:50 to make sure that this show is better for you every single week.
2:16:51 We’ll listen to your feedback.
2:16:55 We’ll find the guests that you want me to speak to and we’ll continue to do what we do.
2:16:56 Thank you so much.
Khi ai đó đang hạ thấp bạn, cư xử thô lỗ hoặc không tôn trọng, điều chúng ta thường muốn làm là phản ứng lại ngay lập tức, vì giờ đây chúng ta phải thắng. Thay vì làm vậy, đây là những gì tôi muốn bạn làm. Một, bạn sẽ có năm đến bảy giây im lặng. Hai, bạn sẽ yêu cầu họ nhắc lại bởi vì nhiều khi trong các cuộc tranh luận, mọi người lại rút lại lời nói. Và ba, đây là phần thú vị. Tôi muốn bạn nói rằng đó là nơi sức mạnh thật sự của bạn, vì điều đó cho thấy bạn là người kiểm soát và họ không phải là người đó. Tôi là Jefferson Fisher. Tôi là một luật sư chuyên nghiệp đã được cấp chứng nhận và tôi giúp mọi người giải quyết xung đột, giải quyết vấn đề. Và tôi có thể thay đổi hai từ và thay đổi cuộc sống của bạn chỉ bằng những gì bạn quyết định nói tiếp theo, vì những gì bạn nói thực sự có sức mạnh để thay đổi mọi thứ. Ví dụ, tôi dạy rằng bạn không bao giờ nên cố gắng thắng trong một cuộc tranh cãi. Khi bạn cố gắng thắng, bạn thường sẽ mất đi mối quan hệ. Nếu đó là giải thưởng của bạn, chúc mừng. Vậy thì thay vì xem các cuộc tranh cãi như điều gì đó để thắng, hãy xem chúng như điều gì đó để giải quyết. Và nếu bạn có thể hỏi họ câu hỏi, “Tôi đã bỏ lỡ điều gì?”, tôi hứa với bạn, đó là công cụ hiệu quả nhất mà bạn có thể sử dụng cho một cuộc trò chuyện khó khăn. Còn khi bạn phải đối phó với ai đó mà bạn không thích thì sao? Bí quyết để ứng phó với người mà bạn không thích là… Và sau đó bạn có thể giải thích cho tôi về hình ảnh này không? Vì vậy, tất cả những điều này là về cách nói không. Và làm thế nào để một người học được điều đó? Bắt đầu với… Sau đó kết thúc với… Thật sao? Điều đó thực sự rất, rất hiệu quả. Họ có rất nhiều câu hỏi. Tôi thấy thật thú vị khi nhìn vào bên trong Spotify và Apple và các kênh âm thanh của chúng tôi, phần lớn mọi người xem podcast này vẫn chưa nhấn nút theo dõi hoặc nút đăng ký, bất kể bạn đang nghe ở đâu. Tôi muốn thỏa thuận với bạn. Nếu bạn có thể giúp tôi một việc lớn và nhấn nút đăng ký đó, tôi sẽ làm việc không ngừng từ bây giờ cho đến mãi mãi để làm cho chương trình ngày càng tốt hơn. Tôi không thể nói với bạn điều đó giúp đỡ nhiều như thế nào khi bạn nhấn nút đăng ký. Chương trình trở nên lớn hơn, có nghĩa là chúng tôi có thể mở rộng sản xuất, mời tất cả các khách mà bạn muốn thấy và tiếp tục làm điều mà chúng tôi yêu thích. Nếu bạn có thể giúp tôi một việc nhỏ và nhấn nút theo dõi, bất kể bạn đang nghe ở đâu, điều đó sẽ có ý nghĩa rất lớn với tôi. Đó là yêu cầu duy nhất tôi sẽ bao giờ hỏi bạn. Cảm ơn bạn rất nhiều vì thời gian của bạn. Tôi là Jefferson Fisher. Tôi vô cùng quan tâm đến rất nhiều điều mà bạn sản xuất nội dung về, nhưng cũng như cuốn sách tuyệt vời này. Vậy nếu chúng ta bắt đầu từ đầu, bạn là ai và sứ mệnh mà bạn đang theo đuổi là gì? Tôi là Jefferson Fisher. Tôi là một luật sư chuyên nghiệp đã được cấp chứng nhận và tôi dạy mọi người cách tranh cãi ít hơn và nói nhiều hơn. Và tôi đang có sứ mệnh giúp thay đổi mọi thứ về ai đó đơn giản chỉ bằng những gì họ quyết định nói tiếp theo. Luật sư xét xử là gì? Có phải là một luật sư không? Đúng, đó là một luật sư, luật sư, cùng một nghĩa. Và bạn làm gì với tư cách là một luật sư xét xử? Tôi giúp mọi người giải quyết xung đột, giải quyết vấn đề. Nếu bạn có vấn đề với ai đó, bạn có một sự lựa chọn. Bạn có đi và chỉ đấm họ vào miệng không, hay bạn kiện họ? Nhiều lần, đó là điều mà ai đó đã làm tổn thương bạn mà họ không thể trả lại cho bạn. Vì vậy, cách duy nhất họ làm điều đó theo luật là bồi thường cho bạn bằng tiền. Và vì vậy bạn có thể kiện hầu như bất kỳ ai. Đó là cách chúng tôi giải quyết xung đột ở đây rất nhiều ở Mỹ. Điều này cũng đúng với Vương quốc Anh và tố tụng. Vì vậy, những gì chúng tôi làm là chúng tôi làm đại diện cho người khác. Vậy bạn ở trong phòng xử án và bạn đối đầu với một luật sư xét xử khác, về cơ bản, cố gắng đưa ra vụ việc cho bên của bạn. Đúng. Vâng, thưa ông. Nhưng điều đó có phụ thuộc vào khả năng bạn diễn đạt bản thân và thuyết phục và làm cho ai đó tin vào sự thật của bạn không? Hoàn toàn là như vậy. Đúng rồi. Những gì tôi nói, những từ tôi đưa ra có thể tạo ra sự khác biệt giữa việc ai đó lấy lại sự bình yên trong tâm trí hoặc mất tất cả. Và làm thế nào để một người học? Như, bạn đã học điều đó như thế nào? Kỹ năng của bạn đến từ đâu trong vấn đề đó? Bởi vì bạn được coi là một trong những người giỏi nhất trong những gì bạn làm. Vậy bạn đã học ở đâu? Tôi là thế hệ thứ năm của gia đình làm nghề luật. Vì vậy, tôi đã lớn lên, khi những đứa trẻ khác có thể chơi khi về nhà, tôi được đón và đưa đến phiên điều trần của cha mình vì cha tôi là người duy nhất có thể đón tôi lúc đó. Và vì vậy tôi ngồi ở một góc với một tờ giấy vàng, vẽ nguệch ngoạc trong khi ông ấy hoàn thành phần còn lại của phiên điều trần, hoặc tôi sẽ đi xem phiên xét xử của ông ấy. Tôi đã thấy rất nhiều bài phát biểu bế mạc. Và vì vậy, tôi đã có cơ hội chứng kiến những câu chuyện trong phòng xử án. Ý tôi là, bất kỳ ai trong số những người đã tham gia tố tụng kiện tụng, họ đều là những người kể chuyện tuyệt vời. Vì vậy, bạn được nghe điều đó và nghe họ hỏi các câu hỏi trước khi họ đưa ra câu trả lời. Và vì vậy, bạn có thể thực sự có được cái nhìn sát sao về cách diễn ra tố tụng và cách thuyết phục và những gì là những yếu tố trong cuộc trò chuyện mà đẩy tiến trình đó đi về phía trước. Bạn đã viết một cuốn sách về cuộc trò chuyện, “Tranh Cãi Ít Hơn, Nói Nhiều Hơn”. Tại sao điều đó lại quan trọng với người bình thường đang nghe giờ đây chỉ vừa nhấn vào cuộc trò chuyện này? Tại sao nó lại quan trọng với họ? Nơi mà một số người sẽ dạy bạn cách chơi một nhạc cụ, tôi cho bạn biết những hợp âm nào để chơi. Tôi đưa cho bạn bản nhạc. Và vì vậy, một khi bạn biết bạn đang ở đâu, ngay cả trong giọng nói của bạn, điều quan trọng là những từ mà bạn thực sự nói. Và tôi có thể thay đổi hai câu, hai từ, và thay đổi cuộc sống của bạn chỉ với những gì bạn quyết định nói tiếp theo. Bởi vì những gì bạn đã trải qua trong suốt cuộc đời của bạn phụ thuộc vào khả năng giao tiếp của bạn và cách bạn xử lý xung đột. Nơi mà bạn đã rời bỏ một mối quan hệ vì rất có thể một loại giao tiếp nào đó đã dẫn bạn đến một mối quan hệ khác. Hoặc nơi mà bạn đang ở trong công việc của bạn hoặc nơi bạn đang ở trong một podcast. Tất cả đều phụ thuộc vào những gì bạn đã giao tiếp và nơi bạn đang ở trong cuộc trò chuyện mọi lúc.
Bạn thực sự nghĩ điều đó có vai trò quyết định đến kết quả trong cuộc sống của bạn không?
Ồ, hoàn toàn đúng.
Vì vậy, nếu tôi trở thành một người giao tiếp 10/10, tức là tôi trở thành người giao tiếp tốt nhất thế giới, bạn nghĩ những kết quả trong cuộc sống của tôi, những lĩnh vực nào trong cuộc sống tôi sẽ cải thiện một cách đáng kể?
Tôi nghĩ bạn gần như có thể đến bất cứ đâu bạn muốn nếu bạn là một người giao tiếp 10/10.
Cách bạn được thuê cho các công việc, giả sử trong sự nghiệp của bạn, gần như chỉ phụ thuộc vào cách bạn giao tiếp.
Ngay trong cuộc phỏng vấn đó.
Bạn biết đấy, có những người có một bản lý lịch tuyệt vời, nhưng họ không có khả năng giao tiếp nó.
Và nếu không có khả năng nói bất cứ điều gì, và ít nhất là nói một cách hiệu quả, thì họ sẽ không nhận được những gì họ muốn.
Hoặc bạn có những người đã ở trong những mối quan hệ mà họ liên tục bị chà đạp.
Họ là những người tuyệt vời từ bên ngoài.
Và nếu họ chỉ ở với người đúng, hoặc nếu họ có thể diễn đạt những gì họ muốn và những gì họ cần vào thời điểm đó, cả thế giới của họ sẽ thực sự thay đổi.
Tôi nghĩ rất nhiều về điều này vì lý do podcasting.
Và đó là một trong những yếu tố hơi không công bằng, không may mắn khi điều hành một podcast là đôi khi bạn gặp phải những người đã thực hiện những công việc tuyệt vời nhất từ trước đến nay.
Họ có thể là một nhà khoa học trong một phòng thí nghiệm ở Boston, Mỹ, hoặc họ có thể là, tôi không biết, một chuyên gia đặc biệt trong một lĩnh vực hẹp nào đó.
Nhưng lý do họ thường không có được sân khấu, nền tảng trên podcast hoặc TED Talks, bất kể là gì, không phải vì thành tích của họ.
Đơn giản là vì khả năng giao tiếp ý tưởng của họ.
Và tôi nghĩ càng ngày chúng ta càng tiến vào thế giới như kiểu nội dung, YouTube, podcasting, nơi đó là hình thức truyền thông chiếm ưu thế, nếu bạn có khả năng giao tiếp, đó là một lợi thế không công bằng.
Bạn có thể kém 50% về kỹ năng hoặc kinh nghiệm.
Nhưng nếu bạn có thể giao tiếp hiệu quả, lợi thế không công bằng mà bạn có trong cuộc sống, tôi nghĩ, hoàn toàn không tương xứng.
Tôi hoàn toàn đồng ý hơn nữa.
Bạn có một khởi đầu rất lớn trong lĩnh vực này.
Bạn có thể, nếu bạn là người có thể biết nhiều hơn bất kỳ ai khác trong lớp đó, nhưng nếu bạn không có khả năng lấp đầy không gian, nếu bạn không có khả năng thu hút sự chú ý của ai đó và giữ nó lại và giao tiếp những gì bạn cần, không ai sẽ lắng nghe.
Và đó là một lợi thế không công bằng.
Đó là một cách tuyệt vời để nói.
Vậy thì điều gì là nhược điểm?
Nếu tôi là một người giao tiếp tệ hại, nếu tôi hiện đang giao tiếp 1/10, A, điều đó trông như thế nào?
Nhưng B, những kết quả trong cuộc sống của tôi trông như thế nào?
Kết quả là bạn sẽ bắt đầu cảm thấy tiêu cực về bản thân.
Bạn sẽ bắt đầu nói chuyện với bản thân theo những cách rất tiêu cực.
Và thực sự, đó là một cảm giác tuyệt vọng.
Bạn sẽ gặp phải những mối quan hệ mà bạn gặp phải cùng một vấn đề.
Bạn sẽ vào những công việc mà bạn bắt đầu gặp phải cùng một vấn đề.
Nó gần như theo chu kỳ, nơi bạn không thể nói những gì bạn cần nói.
Điều đó tạo ra sự khác biệt lớn khi bạn nói, nhìn này, tôi sẽ không cho phép bản thân bị đối xử như vậy nữa.
Khi bạn thậm chí không biết cách phát biểu ranh giới của chính mình hoặc thực thi những ranh giới đó hoặc những điều mà bạn muốn và nơi bạn muốn đi trong cuộc sống của mình, điều bạn sẽ thấy là bạn chỉ đơn giản sẽ không hạnh phúc hơn và không thoả mãn hơn.
Và đó là một cảm giác thực sự tuyệt vọng.
Bạn có bao nhiêu người theo dõi trực tuyến bây giờ trên tất cả các kênh của bạn?
Tôi nghĩ chúng tôi gần đạt 12 triệu.
Thật điên rồ.
Vâng, bạn đang nói đúng.
Có luật sư nào trên thế giới có nhiều người theo dõi như vậy không?
Không.
Điều gì bạn đang làm cho 12 triệu người đó ở cốt lõi của vấn đề?
Vâng, họ đến với tôi và họ xem video của tôi không phải để sửa chữa hoặc học hỏi từ những gì đã xảy ra trong cuộc trò chuyện trước.
Họ đến với tôi vì họ muốn biết cách xử lý cuộc trò chuyện tiếp theo.
Và những gì tôi làm là tôi đưa cho họ những đoạn ngắn, giống như cách tôi sẽ làm trong một lời biện hộ mở đầu hoặc một lời biện hộ kết thúc.
Tôi đi với ba điểm chính.
Tôi cố gắng cô đọng rất nhiều thông tin thành một cái gì đó rất ngắn gọn.
Vì vậy, bạn lấy điều gì đó sẽ là 40 trang và bạn biến nó thành hai câu, và bạn biến nó thành một câu.
Bạn biến nó thành bảy từ.
Và những gì tôi làm là tôi đem lại cho họ cảm giác, hey, tôi có thể làm điều đó.
Tôi có thể làm điều đó.
Tất cả những gì tôi phải làm là thay đổi từ này.
Ôi, tôi có thể thấy tác động của việc chỉ thay đổi một từ nhỏ hoặc đảo ngược cách tôi diễn đạt câu đó.
Và điều đó tạo ra một kết quả rất khác mỗi lần.
Vậy thì hãy đi vào điều đó nhé.
Bạn đã nói rằng bạn giúp họ tập trung vào cuộc trò chuyện tiếp theo.
Vâng.
Bạn có ý gì với điều đó?
Thường thì chúng ta nghĩ về ấn tượng đầu tiên so với cuộc trò chuyện tiếp theo.
Vì vậy, bạn và tôi gặp nhau lần đầu tiên hoặc bạn gặp người hẹn hò của bạn hoặc ai đó, trong cuộc phỏng vấn việc làm đầu tiên.
Và mọi thứ thật tuyệt vời.
Mọi người đều có vẻ mặt tốt nhất của họ.
Mọi thứ thật tuyệt vời.
Nhưng thường thì chính cuộc trò chuyện tiếp theo, nơi mọi thứ trở nên khác biệt.
Bạn sẽ biết được liệu ấn tượng đầu tiên có phải là ấn tượng lâu dài không, nếu ai đó thực sự là những gì bạn nghĩ họ là.
Bạn có thể đưa ra trong một cuộc tranh luận hàng ngày, giả sử với một người bạn đời hoặc một người bạn.
Bạn có sự va chạm.
Sự va chạm đó bắt lửa.
Và sau đó bạn bắt đầu la hét vào nhau.
Và sau đó bạn ném những lời xúc phạm vào nhau.
Và mọi thứ trở nên lớn tiếng hơn và lớn tiếng hơn.
Cuối cùng, một ai đó vượt qua ranh giới và nói điều gì đó mà họ không có ý nghĩa.
Và bạn đã mất hết kiên nhẫn.
Đi thôi, quên đi cái này.
Tôi không ở đây nữa.
Biến mất.
Họ rời đi.
Sau đó có cuộc trò chuyện tiếp theo.
Và cuộc trò chuyện đó nghe có vẻ rất khác so với cuộc đầu tiên.
Nó nghe có vẻ yên tĩnh hơn rất nhiều, chậm rãi hơn rất nhiều.
Mọi người nói, điều tôi định nói là, hoặc, vâng, tôi không nên nói điều đó.
Ý tôi là, sau đó họ bắt đầu làm rõ.
Sau đó họ bắt đầu xin lỗi.
Sau đó họ bắt đầu định hình lại.
Ôi, tôi có thể thấy bạn hiểu điều đó theo cách đó.
Không, không, không, không.
Ý tôi là, điều họ quan tâm trong cuộc trò chuyện tiếp theo luôn khác nhiều
so với điều họ đã tập trung vào trong cuộc trò chuyện đầu tiên.
Vì vậy, điều quan trọng là làm thế nào để bạn có thể chuyển cuộc trò chuyện tiếp theo thành cuộc trò chuyện đầu tiên?
Và chúng ta cần bắt đầu từ đâu để hiểu điều này?
Như vậy, tôi muốn trở thành một người trò chuyện tốt hơn rất nhiều.
Và tôi muốn trở thành một người truyền đạt hiệu quả hơn rất nhiều.
Tôi muốn tranh luận ít hơn.
Tôi muốn nói nhiều hơn.
Tôi muốn được nghe nhiều hơn.
Điều này có lẽ phản ánh nhiều người đang lắng nghe ngay bây giờ.
Vì vậy, nếu tôi là một học viên của bạn và đến để được bạn đào tạo, bạn sẽ bắt đầu từ đâu với tôi?
Đầu tiên, bạn nói điều đó với sự kiểm soát.
Được rồi, bạn có ý gì khi nói như vậy?
Vâng, khi bạn đang tranh luận với ai đó, điều xảy ra tự động là cơ chế chiến đấu hoặc bỏ chạy của bạn bắt đầu chiếm lĩnh,
ngay cả trong một cuộc tranh luận nhỏ, đặc biệt là trong những cuộc tranh luận nhỏ.
Nếu tôi không đồng ý với ý kiến của bạn, cơ chế chiến đấu hoặc bỏ chạy của bạn sẽ hoạt động.
Bởi vì cơ thể bạn đang nói, này, tôi bị xâm phạm.
Tâm trí của bạn đang nói, này, tôi không thích điều đó.
Những gì anh ấy nói khác với những gì tôi đang nói.
Bạn biết không? Chúng ta sẽ nghĩ đến một số điều khác.
Nó sẽ hạ thấp điều đó.
Điều tôi muốn làm ngay lập tức là nói điều gì đó sẽ đấu tranh.
Nói cách khác, tôi muốn làm tổn thương bạn.
Tôi muốn nói điều gì đó sẽ làm bạn bị thương.
Hoặc chúng ta chạy trốn khỏi nó.
Bạn đã bao giờ có ai đó trên điện thoại nói, bạn biết không, tôi không muốn nữa.
Và họ cúp máy.
Đúng.
Hoặc họ nói, tôi đi đây.
Bạn biết không? Quên đi điều này.
Và họ đi và đóng sầm cửa.
Đó là sự bỏ chạy của họ. Họ đang rời đi.
Tôi cảm thấy bị đe dọa trong khoảnh khắc này bởi xung đột này, bởi quan điểm khác biệt này.
Vì vậy, tôi cần phải thoát khỏi nó.
Khi bạn quyết định nói điều đó với sự kiểm soát, bạn đảm bảo rằng điều đó không xảy ra.
Và mọi thứ bắt đầu từ hơi thở của bạn.
Được rồi? Đó là chìa khóa.
Vì vậy, điều tôi dạy mỗi một khách hàng của tôi là hãy để hơi thở của bạn là từ đầu tiên bạn nói.
Vì vậy, chúng ta sẽ thực hành ngay bây giờ.
Thật tuyệt.
Được rồi.
Vậy hãy làm một ví dụ ph ex.
Điều này được gọi là sigh sinh lý.
Vì vậy, những gì chúng ta sẽ làm là hít vào hai giây qua mũi.
Một lần nữa ở đỉnh.
Sau đó, thở ra, ah.
Đúng.
Bạn cảm thấy thế nào sau khi làm điều đó?
Rất thư giãn.
Đúng.
Tuyệt.
Vì vậy, những gì chúng ta sẽ làm là tìm một lối tắt đến kết quả chính xác đó.
Lần này, chúng ta sẽ làm điều tương tự, nhưng đừng phát ra âm thanh.
Một lần nữa thở ra qua miệng.
Bây giờ, thay vì qua miệng, chỉ qua mũi thôi.
Sẵn sàng?
Bây giờ, chúng ta đã làm điều đó gần một chút.
Điều đó rất có chủ ý.
Vì vậy, hãy làm lại một lần nữa, nhưng hãy cắt ngắn như thể, bạn không thậm chí
sẽ không để tôi nhận ra.
Sẵn sàng?
Đó ngay đó.
Bây giờ, đó là phương pháp của bạn.
Bất cứ khi nào có ai đó đang nói với bạn điều gì đó mà bạn không đồng ý, đó là phương pháp của bạn trước khi
bạn thậm chí nói từ đầu tiên của bạn, bởi vì nó sẽ đảm bảo rằng cơ chế chiến đấu hoặc bỏ chạy
không bao giờ kích hoạt.
Nó giữ cho phần phân tích, phần logic của bạn, luôn ở đó.
Thay vì nói, ôi, nhưng khoan đã, họ không thể hét vào tôi như thế.
Không, không. Đó là một ý tưởng ngu ngốc.
Bạn có tin rằng bạn đang nói không?
Thay vì đó, đó là cơ chế chiến đấu hoặc bỏ chạy của bạn.
Bạn thậm chí chưa cho mình một cơ hội để thở.
Khi bạn thở và sử dụng điều mà tôi gọi là hơi thở trong cuộc trò chuyện, bây giờ nó cho phép bạn
nói, ờ, tôi tự hỏi điều này đến từ đâu.
Tôi tự hỏi tại sao họ nói như vậy.
Bây giờ, nó cho phép bạn giữ khoảng cách với khoảnh khắc hiện tại bởi vì bạn đang chêm hơi thở của mình vào đó.
Khi bạn cho phép mình thở, thì điều đó sẽ giữ cho bạn bình tĩnh hơn nhiều.
Vì vậy, bất kỳ khi nào tôi có một khách hàng có thể đang nhận được một câu hỏi từ một luật sư có thể
gây kích thích cho họ hoặc khiến họ khó chịu, điều đó luôn là đào tạo sử dụng hơi thở của bạn trong khi
họ đang hỏi câu hỏi và bắt đầu trở nên thực sự tò mò về lý do tại sao họ đang hỏi điều đó.
Điểm mà họ đang cố chứng minh là gì?
Đừng nhìn vào bề mặt của câu hỏi.
Hãy nhìn vào ý định đứng sau nó.
Họ đang cố dẫn dắt bạn đến đâu?
Bất cứ khi nào tôi có thể dạy họ điều đó, đó là một kết quả rất mạnh mẽ.
Và để làm được điều đó, tôi phải cảm thấy thoải mái với thực tế rằng sẽ có một khoảng lặng giữa
phản ứng của tôi và câu hỏi của họ.
Đúng.
Điều đó khá không thoải mái cho nhiều người.
Bạn nghĩ vậy, nhưng càng làm nhiều thì càng tốt hơn.
Trên thực tế, tôi thích điều đó vì điều đó cho bạn biết rằng tôi thực sự đã lắng nghe.
Vì vậy, giả sử, hỏi tôi về …
Chỉ cần hỏi, ngày hôm nay của bạn như thế nào, Jefferson?
Ngày hôm nay của bạn như thế nào, Jefferson?
Tốt.
Tốt.
Ngày hôm nay của tôi thật tuyệt.
Bạn biết không, đó là một ngày.
Hãy hỏi tôi lần nữa.
Ngày hôm nay của bạn như thế nào, Jefferson?
Tốt.
Đó là một ngày tốt.
Tôi thích nó.
Bạn thấy điều đó giống như ai đó nói rằng, tôi thậm chí không nghĩ về những gì bạn đã hỏi tôi.
Đúng.
Cái kia thì nói, không, tôi thực sự đã suy nghĩ về câu hỏi.
Tôi đã xem xét nó.
Đúng.
Và sau đó tôi đã chọn câu trả lời của mình.
Và vì vậy, bạn có thể làm điều đó ngay cả khi, đặc biệt đối với những người lãnh đạo, họ vào một môi trường làm việc rất bận rộn
nơi có những vấn đề ngay trên sàn.
Họ phải giải quyết điều này ngay tại thời điểm hiện tại.
Những người lãnh đạo tồi sẽ trở nên rất bận rộn và gia tăng mức năng lượng đó.
Những người lãnh đạo vĩ đại sẽ nắm bắt năng lượng bình tĩnh.
Họ thổi hơi thở đó và nói, được rồi, điều tiếp theo là gì?
Bạn đã bao giờ, ví dụ như ông của tôi, tôi có thể hỏi ông một lần, tôi đã nói, bạn có biết
tua vít của bạn ở đâu không?
Và ông ấy nói, vâng.
Ý tôi là, bạn biết tôi muốn nói gì?
Nhưng ý tôi là, nhưng có điều gì đó về việc những người như vậy trong cuộc sống của bạn
mà bạn tìm kiếm và bị thu hút vào năng lượng bình tĩnh, những người neo trong các mối quan hệ và cuộc trò chuyện của bạn,
những người mà chỉ cần ở gần họ đã làm bạn bình tĩnh.
Chỉ cần ở gần họ.
Bạn nói, được rồi, tuyệt.
Stephen ở đây.
Tôi thấy tốt hơn.
Tốt.
Được rồi.
Anh ấy ở đây.
Tốt.
Mọi thứ sẽ ổn thôi.
Bởi vì họ đang tìm kiếm người sẽ là người dẫn dắt, không chỉ trong cuộc trò chuyện, mà còn trong nhịp điệu của căn phòng. Đó là một năng lượng bình tĩnh mà bạn phải nắm bắt. Khi bạn tạm dừng lại khi tôi hỏi bạn hôm nay của bạn như thế nào, tôi có hai quan sát thú vị. Quan sát đầu tiên là, bất cứ điều gì bạn sắp nói tiếp theo, tôi tin tưởng hơn. Bởi vì bạn đã có chút thời gian để suy nghĩ và bạn không chỉ phát ra phản ứng tự động của mình. Vậy nên tôi nghĩ, ôi trời, anh ấy sẽ nói gì ở đây? Và có một yếu tố như, anh ấy thật sự đang suy nghĩ. Anh ấy như thật sự quan tâm đến việc cho tôi câu trả lời trung thực. Quan sát thứ hai là, tôi cảm thấy thú vị hơn rất nhiều. Đúng rồi. Bởi vì tôi có thể thấy bạn đang suy nghĩ. Vì vậy, tôi nghĩ rằng đây sẽ là một phản hồi thú vị. Vâng. Tất cả những điều đó chỉ trong một giây mà bạn hít vào. Bạn có thể thấy điều đó rất nhiều trong các cuộc phỏng vấn. Người mà bạn nghĩ, ôi, người này thông minh, là khi bạn hỏi họ một câu hỏi phỏng vấn bình thường và nếu họ hít thở trước khi trả lời, bạn sẽ nghĩ, ôi, họ thực sự đang lắng nghe tôi. Những người có phản ứng nhanh chóng của, giả sử, và điều này sử dụng một kỹ thuật khác mà chúng ta sẽ nói đến, là nếu bạn nói, bạn có mang lại giá trị nào không? Bạn có nghĩ rằng bạn sẽ mang lại giá trị cho công ty này không? Và nếu tôi tự động nói, ôi, vâng, tôi nghĩ mình sẽ. Tôi nghĩ mình sẽ mang đến nhiều giá trị cho công ty này so với việc tôi tự tin rằng mình sẽ mang đến nhiều giá trị cho công ty này. Giống như bạn nghe ngay lập tức và nghĩ, đó là người của tôi. Họ thực sự đã nghe tôi, đã xem xét nó và tôi thực sự tò mò về những gì họ sẽ nói tiếp theo. Có điều gì đó, có điều gì đó trong sự trầm ngâm, có nghĩa là tôi tin bạn đã xem xét? Vâng. Đó là một cách đơn giản để mô tả nó. Trong ví dụ thứ hai mà bạn tạm dừng và nói, vâng, tôi đã mang lại nhiều giá trị cho công ty này. Tôi đã nghĩ, anh ấy thực sự đã xem xét. Chính xác. Anh ấy đã xem xét. Anh ấy tin vào điều đó. Vì vậy, tôi cũng tin vào nó. Đúng rồi. Và đó là lý do tại sao mỗi lần tôi dạy một khách hàng và tôi chuẩn bị cho họ về việc lấy lời khai của họ, cái mà họ gọi là depo. Khi bạn nói khách hàng, bạn có ý nói ai? Vâng. Những người thuê tôi trong công ty luật của mình. Đúng rồi. Và bây giờ điều đó đã được chuyển thành tôi thực hiện trên điện thoại của mình và dạy mọi người trong hội viên của riêng tôi, tôi sẽ nói, được rồi, hãy để hơi thở của bạn là từ đầu tiên. Và khi bạn làm điều đó, bạn sẽ thấy, người đối diện sẽ nghĩ, ôi, họ thực sự đã lắng nghe câu hỏi của tôi. Các luật sư, chúng tôi muốn khiến bạn cảm thấy như vậy. Chúng tôi muốn bạn trả lời rất nhanh. Càng tốt hơn khi bạn bắt đầu vượt qua câu hỏi của tôi và trả lời câu hỏi mà bạn nghĩ tôi đã hỏi rồi. Khi bạn làm vậy, điều đó có nghĩa là bạn không đang lắng nghe. Bạn không đang lắng nghe. Nhưng khi tôi có thể khiến một khách hàng dừng lại, hít thở và nói, vâng, bạn biết đấy? Điều đó không công bằng. Tôi đã có một khách hàng, Elizabeth, một lần, khi tôi đang chuẩn bị cho cô ấy, tôi sẽ đóng vai luật sư khác. Vì vậy, tôi thường làm điều đó để giúp họ và mô phỏng những gì sẽ xảy ra. Tôi sẽ nói, được rồi, cô Carson, nào. Tôi cần bạn trả lời câu hỏi này. Điều đó là đúng. Thật công bằng khi nói rằng, bạn không thấy chiếc xe khác, đúng không? Và tôi bắt đầu đẩy họ. Điều đó khiến họ thực sự lo lắng. Bạn biết đấy, họ, ôi trời, và cảm giác hồi hộp của họ dâng cao. Đó là vì họ không thở. Khi mọi người bắt đầu rung, đó là do không thở. Và nên cô ấy không biết nói gì khi tôi đang chuẩn bị cho cô ấy. Đến lúc sau khi tôi dạy cô ấy về hơi thở của cô ấy, cùng một câu hỏi. Ai đó đã nói, và tôi biết luật sư này. Tôi biết anh ta sẽ hỏi câu hỏi đó. Anh ấy nói, điều đó là công bằng khi nói rằng bạn không thấy chiếc xe khác. Cô ấy hít một hơi. Cô ấy nói, không, điều đó không công bằng để nói. Tôi đã để lại nó ở đó. Ý tôi là, và anh ấy chỉ không thể thực sự làm gì với điều đó. Nhưng điều lớn hơn là điều đó đã mang lại cho cô ấy sự tự tin. Tôi đã nói, không, tôi đã lắng nghe. Tôi thấy bạn đang đi đến đâu với điều này. Tôi sẽ không đi đến đó. Và vì vậy nó giúp bạn điều hướng và thực sự trao quyền cho bạn, với những công cụ đảm bảo bạn luôn nói điều đó với sự kiểm soát. Một phần khác của việc nói điều đó với sự kiểm soát là làm chậm lại lời nói của bạn. Khi mọi người nói rất nhanh, mà không nghĩ đến điều đó, nó khiến chúng ta cảm thấy lo lắng. Khi ai đó nói cực kỳ nhanh, bạn sẽ nghĩ, được rồi, tôi đang cố gắng hiểu bạn. Nó khó khăn hơn, hãy nói, ý tôi là, tôi thích hip-hop. Tôi thích nhạc rap. Nếu bạn nghe ai đó rap rất nhanh và bạn không thể hiểu từ nào họ đang nói, bạn sẽ nghĩ, được rồi, tôi bị lạc trong bài hát này. Tôi thích điệp khúc. Thật tuyệt. Nhưng tôi không thể hiểu bạn đang nói gì. Những người làm chậm lại lời nói của họ cho thấy hiệu quả cao hơn khi bạn giao tiếp. Vì vậy, hãy minh họa điều này. Tôi muốn bạn nói nhanh với một chút, gần như là sự khó chịu, tôi đã nói với bạn rồi rằng tôi sẽ không làm điều đó. Nói nhanh đi. Tôi đã nói với bạn rồi rằng tôi sẽ không làm điều đó. Nói lớn hơn. Tôi đã nói với bạn rồi rằng tôi sẽ không làm điều đó. Hoàn hảo. Bây giờ tôi muốn bạn làm là làm chậm lại. Làm chậm lại rất nhiều. Mỗi từ, bạn không cần phải có sự khinh thường trong đó. Chỉ cần làm chậm lại. Nói lại. Tôi đã nói với bạn rồi rằng tôi sẽ không làm điều đó. Nói chậm hơn một chút. Tôi đã nói với bạn rồi rằng tôi không sẽ làm điều đó. Ôi trời, thật tuyệt vời. Vâng. Vì vậy, bạn thấy không, khi không có cảm xúc, bạn nghe giống như bạn còn kiểm soát hơn nữa. Ai đó nói, tôi đã nói với bạn rồi rằng tôi sẽ không làm điều đó, nói rằng, tôi có thể có 5% kiểm soát. Nhưng nếu tôi làm chậm lại, cùng một điều. Và tôi nói, tôi đã nói với bạn rồi rằng tôi sẽ không làm điều đó. Bây giờ tôi nghe như tôi có 100% kiểm soát. Đây là người mà bạn sẽ nghĩ, ôi, được rồi. Họ không di chuyển khỏi chỗ của mình. Họ không phải là người mà tôi có thể nhấn nút và kiểm soát cảm xúc của họ theo cách đó. Ai là người gặp khó khăn với điều này? Là người không nhận thức được cảm xúc của họ, không nhận ra các yếu tố kích thích của họ.
Một người chỉ đơn giản là thiếu nhận thức về một số điều nhất định.
Liệu lòng tự trọng và sự bất an của một người có vai trò trong điều này không?
Có chứ.
Ý tôi là, chúng có vai trò trong bất cứ điều gì.
Phản biện của tôi là chúng ta có thể vượt qua điều đó.
Không phải lòng tự trọng của bạn đang nói.
Mà là những từ ngữ đó.
Những từ ngữ đó là thứ thực hiện điều đó cho bạn.
Có những người gặp khó khăn trong việc nói ra điều họ muốn.
Đó chính là những từ họ cần phải nói.
Vì vậy, khi ai đó gặp khó khăn với lòng tự trọng,
Điều tôi nhận thấy là tất cả những gì tôi cần làm là khiến họ bắt đầu câu của mình
bằng những từ ngữ nhất định và luôn có kết quả khác biệt.
Họ chỉ không biết bắt đầu từ đâu.
Thật là một điều thú vị khi mà, như, những người hiếm khi có vấn đề về lòng tự trọng
thường không nói, tôi cần, chẳng hạn.
Họ thường không thích nói điều đó vì thấy quá thẳng thắn.
Một người có vấn đề về lòng tự trọng thường bắt đầu với,
Vì vậy, bạn biết đấy, có thể như, và tôi đang nghĩ về điều này, và bạn hoàn toàn có thể nói với tôi nếu tôi sai,
nhưng đó là kiểu mà bạn thường nghe.
Họ chỉ đang sử dụng từ sai để bắt đầu câu của mình.
Bạn phải tìm những từ đẩy câu văn tiến lên.
Ví dụ, nếu ai đó cứ nói như suốt, ý tôi là, khi bạn nói điều đó, như, nó thực sự làm tôi khó chịu.
Điều đó không đẩy câu văn tiến lên.
Bây giờ, nếu bạn thay thế từ như bằng từ vì,
ý tôi là, điều đó đã làm tôi đau vì khi bạn nói điều đó, điều đó đã làm tôi đau.
Tôi đang đẩy câu văn tiến lên thay vì để nó lê thê.
Và vì vậy, chỉ những điều chỉnh nhỏ nhỏ của một hoặc hai từ cũng tạo ra sự khác biệt lớn.
Đó là điểm đầu tiên.
Bạn đã nói đến kiểm soát.
Ừ, kiểm soát.
Nói điều đó với sự kiểm soát.
Được rồi.
Có điểm thứ hai không?
Điểm số hai, nói ra với sự tự tin.
Tự tin.
Được rồi.
Làm thế nào để tôi nói điều gì đó với sự tự tin?
Bạn phải hiểu trước điều đó là gì.
Và tôi không có ý theo kiểu mơ hồ.
Nhiều người đến với tôi và hỏi, làm thế nào để tôi có tự tin để nói điều này?
Tôi đang cố gắng tìm dũng khí hay sự tự tin để nói điều đó.
Đó là cách nhìn sai lệch.
Tự tin không phải là điều bạn có trước.
Tự tin là kết quả.
Và bạn đạt được điều đó bằng cách nói những điều quả quyết.
Những gì tôi dạy là tự tin thì hành động quả quyết.
Vì vậy, khi bạn học cách sử dụng giọng nói quả quyết của mình, kết quả là cảm thấy tự tin.
Giống như nếu tôi nói với bạn ngay bây giờ, Stephen, tôi cần bạn cảm thấy buồn.
Bạn gặp khó khăn trong việc cảm thấy buồn.
Nếu tôi nói tôi cần bạn phải sợ ngay bây giờ, như, tôi không biết.
Ý tôi là, có điều gì để sợ không?
Giống như bạn không thể tạo ra cảm giác đó.
Bây giờ, nếu vì lý do nào đó, tôi chỉ cho bạn một cú đấm vào ngực, ý tôi là, bạn sẽ cảm thấy khó chịu, đúng không?
Bạn không phải tự hỏi cảm giác tức giận như thế nào.
Bạn sẽ cảm thấy nó.
Cùng với tự tin.
Bạn không thể chỉ tưởng tượng cảm giác tự tin.
Bạn chỉ có được nó bằng cách làm những điều quả quyết.
Và những người tự tin nhất, tôi thấy, là những người đã làm những điều đó rồi.
Vì vậy, họ đã nói ra điều gì đó quả quyết.
Họ đã sử dụng giọng nói của mình vì càng quả quyết thì họ càng có cảm giác tự tin hơn.
Đó là cách nó hoạt động.
Vì vậy, bạn làm điều đó.
Bạn tìm tự tin bằng cách sử dụng giọng nói quả quyết của mình.
Và giọng nói quả quyết của tôi là gì?
Và giọng nói quả quyết có khác gì với việc thiếu tôn trọng người khác không?
Tôi có một đồ thị, tôi nghĩ nó được lấy ra từ cuốn sách của bạn.
Được rồi.
Nó cho thấy kiểu như một sự trung gian của việc, tôi sẽ đưa nó lên màn hình cho những ai không thể nhìn thấy, nhưng tôn trọng người khác so với tôn trọng bản thân.
Và ở giữa đó, bạn có giọng nói quả quyết của mình.
Đúng rồi.
Giọng nói quả quyết của tôi là gì?
Đó là một sự cân bằng.
Đó là một sự cân bằng giữa việc nghe có vẻ gần như thụ động và nghe có vẻ hung hăng.
Giọng quả quyết nói rằng, tôi sẵn sàng thẳng thắn với bạn, ngay cả khi điều đó không diễn ra tốt đẹp, nhưng ít nhất tôi sẽ cho bạn biết sự thật của tôi.
Hoặc tôi sẽ nói những gì tôi cần nói mà không có vẻ thô lỗ.
Bất cứ khi nào bạn thẳng thắn với ai đó, đó cũng là một điều rất tốt bụng.
Nếu tôi nói với bạn và chuẩn bị câu bằng cách nói, Steve, tôi sẽ nói với bạn điều này vì tôi biết bạn có thể xử lý nó.
Thì điều đó khác với việc tôi nói, này, nhìn này, điều này có thể làm bạn khó chịu.
Và tôi không có ý làm bạn khó chịu, nhưng bạn cứ cho tôi biết.
Điều đó thật sự khó khăn hơn nhiều.
Giọng nói quả quyết là tôi sẽ rất thẳng thắn.
Trong cùng một thời điểm, tôi sẽ nói điều đó với một cảm giác rằng điều này không liên quan đến việc tôi cố gắng chen chân.
Tôi chỉ đang cho bạn biết tôi đứng ở đâu.
Bạn không phải lúc nào cũng chơi một cách tốt đẹp.
Đó không phải là điều tôi đang nói.
Có những lúc mà ai đó nói điều gì đó thật tồi tệ với bạn.
Bạn không phải chống lại.
Bạn chỉ không thể bị đè bẹp.
Và vì vậy, khi bạn học giọng nói quả quyết của mình, đó là nơi bạn tìm thấy những cách để nói ra sự thật của mình dễ dàng hơn và nhanh chóng hơn.
Vì vậy, một trong những từ hoặc bài học đầu tiên là nói ra và sử dụng giọng nói quả quyết của bạn là mỗi từ đều quan trọng.
Thủ phạm số một của điều đó là từ “just.”
Chúng ta sử dụng từ “just” rất nhiều.
Có lẽ đó là một trong những điểm yếu của tôi là sử dụng từ “just.”
Trong cuộc trò chuyện thông thường, không vấn đề gì.
Không ai quan tâm.
Nhưng khi phải vượt qua một ranh giới, nói điều gì đó tại nơi làm việc, cần phải chú ý một chút hơn, từ “just” có cách khiến bạn nghe có vẻ do dự.
Cách phổ biến nhất mà chúng ta nghe thấy là nếu ai đó nói, có thể qua email hoặc tin nhắn, “Này, chỉ muốn kiểm tra với bạn.”
“Này, bạn có năm giây không?
Chỉ muốn liên lạc với bạn.”
Nghe có vẻ như bạn do dự, như thể, tôi không thực sự muốn làm phiền bạn.
Nếu bạn xóa từ “just,” bây giờ bạn đang tiến lên.
Vì vậy thay vì nói, “Tôi chỉ muốn kiểm tra,” bạn có thể nói, “Tôi muốn kiểm tra với bạn.”
Điều đó sẽ rất thẳng thắn, tiến bộ hơn nhiều so với việc sử dụng từ “just.”
Nhưng từng từ nhỏ đều quan trọng.
Bạn đã từng nhận những tin nhắn mà ai đó gửi bạn cả một đoạn dài.
Tôi không biết phải đáp lại điều này thế nào.
Điều tôi dạy là câu trả lời của bạn càng dài, thì bạn sẽ nhận được càng nhiều câu hỏi, cuộc trò chuyện sẽ kéo dài hơn, và tranh cãi cũng sẽ kéo dài hơn. Vì vậy, bạn phải tìm cách để nói nhiều hơn với ít lời hơn. Bạn phải tìm cách để nói nhiều hơn với ít từ hơn. Vậy thì, số lượng tôi nói có ý nghĩa không? Có. Có một điều như thế này, đó là ý tưởng rằng càng dùng nhiều từ để nói lên sự thật, thì nó càng có vẻ giống như một lời nói dối. Như là, càng phải nói nhiều hơn để giải thích điều gì đó cho tôi, thì tôi lại càng bắt đầu nghĩ rằng bạn không biết mình đang nói gì. Và chúng ta có một cách, tôi đoán họ gọi đó là “nôn từ”, là khi bạn chỉ nói rất nhiều. Người ta bị lạc vào những câu của bạn. Và cả khi bạn chọn nói, điều đó tạo ra sự khác biệt rất lớn. Như là, bạn đã bao giờ tham gia vào những cuộc họp mà luôn có một người phải chen vào ý kiến của họ chưa? Họ luôn phải đưa ra ý tưởng của mình hoặc là người ủng hộ ý kiến trái chiều hoặc phải có điều gì đó để nói trong mọi vấn đề được đưa ra. Phần lớn thời gian, đó là những người mà thật sự ít gắn kết với những gì đang xảy ra hoặc ít nhất là với phần cuộc trò chuyện. Bởi vì họ muốn bạn biết họ thông minh như thế nào hoặc họ biết bao nhiêu người. Đây là những người thường hay đề cập đến tên, như là mỗi câu khác nhau. Người mà kiểu như, bạn biết không, tôi vừa trò chuyện với Stephen hôm trước. À, bạn biết Stephen, đúng không? Ồ, phải, là một người tuyệt vời. Bạn biết đấy, và họ bắt đầu nhắc đến những cái tên chỉ để bạn biết họ biết bao nhiêu người. Sự bất an thì rất ồn ào. Còn sự tự tin, ngược lại, thì rất im lặng. Bạn nghe thấy mọi người có nhu cầu phải nói mọi thứ để âm thanh của tôi nghe có vẻ đáng tin hơn để bạn biết tôi biết bao nhiêu và tôi thông minh như thế nào. Những người tự tin thì lại có xu hướng không nói gì vì họ không cần phải chứng minh điều gì cả. Như là, nếu bạn không đồng ý với tôi về điều gì mà tôi biết là đúng, tôi sẽ không bị ảnh hưởng nhiều lắm. Giả sử, như chúng ta đều mặc áo sơ mi đen. Nếu bạn nói, Jefferson, cái áo sơ mi tím này bạn đang mặc thật là ngu ngốc. Tôi sẽ nói, được thôi. Tôi không cần phải thuyết phục bạn rằng tôi đã biết màu áo sơ mi của tôi là gì. Cũng như nếu bạn biết điều đó về bản thân mình, những gì bạn có bên trong, bạn sẽ không cần phải chứng minh điều đó cho tất cả mọi người rằng họ đã sai. Sự tự tin thì rất im lặng. Những người thường được nhìn nhận nhiều nhất lại là những người nói ít nhất. Họ lắng nghe nhiều hơn rất nhiều. Liệu có ai lợi dụng điều đó không? Nếu bạn bị kích thích khi tôi nói rằng bạn đang mặc áo sơ mi tím, thì chắc tôi đã có quyền lực rồi phải không? Bởi vì tôi có thể điều khiển bạn như một nhạc cụ nếu bạn dễ dàng bị kích thích bởi điều gì đó mà rõ ràng là một sự khiêu khích như vậy. Chắc chắn tôi có quyền đối với bạn bây giờ, đúng không? Không. Ý tôi là, những người không có trí thông minh cảm xúc, những người không có sự nhận thức về cảm xúc, thì bạn có thể dễ dàng nhấn nút của họ và điều khiển họ như một nhạc cụ. Bởi vì những gì họ đã làm là họ – đó giống như tôi trao cho bạn điều khiển từ xa. Nói rằng, đây, đây là điều khiển cho cảm xúc của tôi. Hãy thoải mái. Hãy điều khiển chúng. Nhấn cái nút đó. Ồ, vâng. À, bạn khiến tôi tức giận? Bạn dám ư? Thay vì phát ra những điều khiển từ xa, hãy tạo thói quen phát ra các cuốn sổ tay. Và vì vậy nếu bạn muốn la hét vào mặt tôi và nhấn nút của tôi và tôi nói rằng, bạn không thể la hét vào tôi như vậy, thì hãy đưa cho bạn một cuốn sổ tay và nói, nghe này, tôi đã nghe thấy bạn la hét vào tôi. Nếu bạn không phiền, hãy đi đến trang 72. Bạn có thể xem ở đoạn ba. Tôi không phản ứng với âm lượng đó. Như vậy, bạn đang tạo ra một sự chuyển đổi hoàn toàn về tư duy rằng đây là những gì tôi có thể chấp nhận và đây là những gì tôi không chấp nhận. Bạn có nhiều người thích làm hài lòng người khác đến với bạn không? Có. Đúng vậy. Làm hài lòng người khác thật sự rất khó. Ý tôi là, vấn đề là bạn có thể làm hài lòng mọi người, chỉ cần đảm bảo rằng bạn cũng là một trong số họ. Và điều khó khăn hơn là tôi luôn – mọi người nói, tôi luôn nói có với mọi thứ. Tôi không biết cách nói không với những điều đó. Tôi không biết phải đi đâu với điều này. Điều đó khó khăn hơn nhiều. Việc sử dụng giọng nói khẳng định của bạn giúp ích rất nhiều trong việc này, và nó là về việc cố gắng đảm bảo rằng khi bạn – làm hài lòng người khác với họ, bạn phải tìm cách để thiết lập một ranh giới sẽ bảo vệ bạn. Và điều đó dễ nói hơn làm. Thật thú vị. Tôi đã bắt đầu doanh nghiệp đầu tiên của mình khi tôi – doanh nghiệp chính thức đầu tiên của tôi khi tôi khoảng 18 tuổi. Và khi bạn 18 tuổi và bạn đang làm việc với những người có độ tuổi gấp đôi bạn và bạn khác biệt vì màu da của bạn có chút khác biệt, bạn không có kinh nghiệm, bạn – tôi suy nghĩ lại. Tôi đã nói chuyện với người cắt tóc của tôi hôm qua vì anh ấy là một người da đen trẻ tuổi bắt đầu kinh doanh. Và bạn nhận ra rằng mọi cuộc trò chuyện bạn đang có ở một mức độ nào đó là một thử nghiệm. Vâng. Nó giống như một thử nghiệm về việc bạn trân trọng bản thân mình đến mức nào, bạn tin vào bản thân mình đến mức nào và bạn tin vào những gì bạn đang xây dựng và những gì bạn đang nói đến mức nào. Giống như, đó là một cách thú vị để nghĩ về cuộc sống rằng, mỗi cuộc trò chuyện thực sự là một thử nghiệm, một thử nghiệm về sự kiên định của bạn. Và tôi đã chỉ – tôi đã nói chuyện với người cắt tóc của tôi về cách mà tôi đã thay đổi theo thời gian và cách mà kinh doanh đã khiến tôi trở nên trực tiếp và quyết đoán hơn so với khi tôi 18 tuổi. Bởi vì, giống như, tôi sẽ không sống sót trong một số những căn phòng mà tôi đang ở với, giống như, những tỷ phú rất lập dị, những người đã làm việc này 40 năm trước nếu tôi không có giọng nói khẳng định đó, nếu tôi không thể nhìn thẳng vào mắt họ và nói một cách bình tĩnh và với tốc độ chậm hơn những gì tôi tin là đúng. Thật thú vị, chỉ cần suy nghĩ về việc rất nhiều cuộc sống của chúng ta là về việc phát triển khả năng này để khẳng định những gì chúng ta tin mà không có những “nếu” hay những yêu cầu hay những lý do. Vâng. Nơi mà họ cũng gặp rắc rối là khi mọi người – những gì tôi thấy nhiều nhất là những người xin lỗi quá nhiều. Tôi thấy đó là một vấn đề lớn với những người thích làm hài lòng người khác khi họ nói, xin lỗi, trong mọi câu. Này, thật sự xin lỗi vì tôi vừa không phản hồi bạn.
Xin lỗi, mình không thấy cái này.
Ôi, mình không thể đến được.
Rất xin lỗi.
Họ bắt đầu xin lỗi cho những điều không phải là sai lầm.
Họ xin lỗi cho những điều không phải lỗi lầm.
Và khi bạn bắt đầu quá xin lỗi về mọi chuyện nhỏ nhặt, mà không biết, điều đó từ từ làm ăn mòn cảm giác tự trọng của bạn, cảm giác giá trị bản thân của bạn.
Giá trị bản thân của bạn không liên quan đến việc bạn có thể gây ra bao nhiêu phiền phức cho chính mình.
Nhưng mình đã nói – xin lỗi, mình không có ý làm phiền bạn.
Mình chỉ có một câu hỏi nhanh.
Thay vì xin lỗi quá nhiều, điều mình dạy là sử dụng những từ ngữ biết ơn.
Thay vì – xin lỗi, mình đến trễ, mặc dù bạn chỉ đến trễ một phút.
Cảm ơn bạn đã đợi mình.
Hoặc cảm ơn bạn – giả sử đó là một email.
Cảm ơn bạn đã cho mình thời gian suy nghĩ về điều này.
Cảm ơn bạn đã cho mình thời gian để trả lời.
Cảm ơn bạn đã kiên nhẫn với mình.
Và bạn biết người kia sẽ nghĩ gì không?
Họ sẽ nghĩ, tôi rất kiên nhẫn.
Ôi, đúng vậy, tôi rất kiên nhẫn.
Bạn thật sự được chào đón.
Ý mình là, bạn đang sử dụng từ ngữ biết ơn để nhấn mạnh điều đó.
Và điều đó dễ dàng hơn nhiều so với vấn đề của những người thích làm vừa lòng người khác.
Và việc chỉ là xin lỗi quá nhiều.
Họ xin lỗi cho gần như mọi thứ.
Hoặc họ làm giảm giá trị lời nói của họ.
Hoặc họ nói kiểu như, tôi ghét phải làm phiền bạn, nhưng – rồi họ phải nói ra điều họ cần nói.
Về vấn đề này, những người thành công nhất thế giới – những nhà lãnh đạo, các thủ tướng, tổng thống, CEO – có điểm gì chung liên quan đến những điều chúng ta đang nói bây giờ?
Bạn có hiểu mình đang nói gì không?
Họ có thể khẳng định bản thân không?
Họ có phải là những người làm vừa lòng người khác không?
Họ có gì chung ở đây?
Theo những gì mình thấy – con người là con người, vì vậy, thường thì điều này sẽ giảm xuống về tính cách của họ.
Nhưng nhìn chung, những nhà lãnh đạo hiệu quả nhất tìm cách nói rất nhiều ý tưởng và từ ngữ một cách ngắn gọn.
Những nhà lãnh đạo lớn, họ không viết email dài.
Đúng vậy, điều đó rất đúng.
Họ không viết tin nhắn dài.
Người giàu thậm chí không nói xin chào và trân trọng trong email.
Họ chỉ – họ thực sự – họ gửi email như các tin nhắn văn bản.
Đúng vậy, mình đã nhận thấy trong cuộc sống của chính mình rằng người càng giàu thì họ càng không quan tâm tới chữ ký trong email.
Đúng vậy.
Họ không – nếu họ thậm chí có một cái.
Và họ có thể chỉ cho bạn hai câu, có thể thế.
Đúng vậy.
Ý là, nó rất nhanh chóng và đi thẳng vào vấn đề vì hoặc là họ thực sự không có thời gian.
Đúng vậy.
Không hẳn là như vậy.
Họ muốn có vẻ ngoài rất – họ thẳng thắn, và họ không nhìn nhận điều đó như một sự xúc phạm.
Họ không coi đó là một sự sỉ nhục.
Họ xem đó như – đó là cách mà tôi sẽ hoạt động.
Họ không viết email dài.
Họ không viết theo cách mà kiểu như, hey, tôi chỉ muốn đưa điều này lên bàn của bạn, và nếu tôi sai về điều này, bạn hoàn toàn có thể cho tôi biết, và tôi có một câu hỏi về điều này.
Vậy cái thứ ba là gì?
Bạn đã cho mình hai điều rồi.
Đúng vậy, chúng ta sẽ nói điều đó với sự kiểm soát, nói với sự tự tin, và thứ ba là nói để kết nối.
Đây là cách bạn có những cuộc trò chuyện khó khăn với ai đó?
Làm thế nào để bạn tìm cách nói những gì cần nói trong một trong những thời điểm khó khăn nhất?
Điều đó làm rất nhiều người lo âu nếu họ biết rằng họ phải có một cuộc trò chuyện khó khăn.
Ngay cả vài tuần trước, đặc biệt là ngày hôm trước, họ chỉ cảm thấy căng thẳng.
Vậy làm thế nào tôi có thể nói điều gì đó để kết nối?
Đúng vậy, điều bạn muốn làm là thực sự tò mò về người khác, nhưng không phải chỉ đến mức có một khuôn khổ mà mình có thể cung cấp cho bạn.
Vì vậy, chúng ta có thể đi một bước xa hơn.
Có một khuôn khổ, và mình gọi đó là các khuôn khổ hội thoại.
Khi kết nối với ai đó, đó là một từ ngữ fancy.
Mình nghĩ rằng ‘kết nối’ có thể được sử dụng quá mức vào lúc này.
Nó chỉ có nghĩa là tôi nói điều gì đó mà bạn có thể hiểu và bạn công nhận tôi.
Đó là tất cả những gì chúng ta đang tìm kiếm.
Nó không có nghĩa là mọi thứ đều vui vẻ.
Nó không có nghĩa là đó là một bưu thiếp Hallmark.
Tôi có thể kết nối với bạn và vẫn thấy khó chịu về bạn.
Bố mình thường nói với mình rằng nếu tôi không đồng ý với điều gì đó, ông ấy sẽ nói, bạn không cần phải thích nó.
Bạn chỉ cần hiểu nó.
Ý mình là, ngay điều đó là một ví dụ tuyệt vời cho phép mình kết nối với ông ấy và cho mình không gian để không đồng ý.
Nếu bạn bắt đầu câu nói của mình với, tôi không yêu cầu bạn thay đổi ý kiến, hoặc tôi không cần phải thay đổi ý kiến của bạn, nó gần như là một sự nhẹ nhõm trước khi bạn nói phần còn lại của điều bạn cần nói.
Bây giờ bạn không còn trong trạng thái chiến đấu hay bỏ chạy của, liệu tôi có phải bảo vệ bản thân vào bất kỳ lúc nào không?
Vì vậy, sự kết nối là cách thiết lập các cuộc trò chuyện nhằm mang lại cho bạn nhiều điều bạn muốn.
Chúng ta đã nói về khuôn khổ.
Đây là cách làm điều đó.
Và đây là công cụ hiệu quả nhất mà bạn có thể sử dụng cho một cuộc trò chuyện khó khăn.
Đầu tiên, bạn sẽ bắt đầu bằng cách nói với họ những gì bạn muốn nói.
Thứ hai, bạn nói với họ, và đây là điều quan trọng nhất, bạn muốn kết thúc cuộc trò chuyện như thế nào, những gì bạn muốn rời khỏi đó.
Và thứ ba, bạn lấy sự đồng ý của họ vào khuôn khổ hội thoại đó.
Đây là điều nghe có vẻ như thế nào.
Giả sử, tôi cần đến bạn và nói về một điều nghiêm túc.
Vậy đầu tiên, tôi sẽ nói những gì chúng ta cần thảo luận.
Stephen, tôi muốn nói với bạn về những nhận xét mà bạn đã đưa ra trong cuộc họp thứ Năm tuần trước.
Thứ hai, tôi sẽ nói cho họ biết cách tôi muốn rời đi.
Nghe thì như thế này, và tôi muốn rời khỏi cuộc trò chuyện với sự hiểu biết rằng điều đó sẽ không xảy ra nữa.
Thứ ba, tôi sẽ lấy sự đồng ý của họ.
Tôi sẽ nói, điều đó nghe có ổn không?
Bạn sẽ nói, vâng.
Bây giờ bạn biết chính xác chúng ta sẽ đi đâu.
Bạn biết chính xác chúng ta sẽ nói về điều gì.
Bạn biết khi nào cuộc trò chuyện sẽ kết thúc và nó sẽ kết thúc như thế nào.
Và bây giờ tôi đã có sự đồng ý của bạn.
Và gần như là một hợp đồng vô hình khi ai đó nói, vâng, điều đó tốt.
Chúng ta có thể nói về điều đó.
Họ không muốn để lại điều đó.
Họ không muốn phá vỡ lời nói của mình.
Vì vậy, họ biết rằng họ sẽ bị mắc kẹt trong đó. Và có điều gì tôi cần chú ý khi có cuộc trò chuyện khó khăn với họ để tôi thành công trong việc đạt được kết quả đó không? Điều đầu tiên là đặt mục tiêu biết được cuộc trò chuyện sẽ kết thúc ở đâu. Đó là điều khó khăn nhất, có lẽ là thất bại lớn nhất của cuộc trò chuyện khó. Mọi người mong đợi chúng diễn ra theo cách mà họ đã hình dung. Họ muốn cuộc trò chuyện diễn ra giống như họ đã tưởng tượng khi họ đánh răng vào buổi sáng đó hoặc đang lái xe đến nơi làm việc. Họ nghĩ, được rồi, tôi sẽ nói điều này. Và rồi họ sẽ nói điều này. Và bạn mong đợi mọi thứ sẽ diễn ra đúng như cách bạn đã nghĩ trong đầu. Nhưng ngay khi họ nói một điều mà bạn không mong đợi, đột nhiên họ không đồng ý với bạn. Và bạn nghĩ, khoan đã, điều đó không đúng như nó nên có. Họ đáng lẽ phải nói điều này. Họ đáng lẽ phải thừa nhận tôi đúng. Họ đáng lẽ phải nói rằng họ sai. Ý tôi là, chuyện này sẽ đi về đâu? Và rồi nó bắt đầu trở nên mềm yếu như vậy. Bởi vì khi chúng ta bước vào những cuộc trò chuyện khó khăn như vậy, dù là với đồng nghiệp, với vợ/chồng hay bất kỳ ai khác, nhiều mục tiêu mà tôi nghĩ đối với một số người là để thắng trong cuộc trò chuyện. Vâng. Trong bất kỳ định nghĩa nào về việc thắng mà một người có thể có. Có phải việc cố gắng thắng một cuộc trò chuyện là một ý tưởng tốt không? Tôi dạy rằng bạn không bao giờ muốn thắng một cuộc tranh luận. Và đây là lý do. Khi bạn muốn thắng một cuộc tranh luận, bạn thường sẽ mất đi mối quan hệ. Như nếu bạn chỉ muốn chứng minh người khác sai, bạn có thể thắng quan điểm, nhưng bạn sẽ mất con người đó. Đúng là sự đúng đắn không giữ bạn ở lại với nhau. Hãy nói như vậy. Khi tôi nhìn nhận các cuộc tranh luận của mình chỉ như một điều để thắng, điều mà tôi thực sự thắng chỉ là bước đầu tiên để xin lỗi, thường là vậy. Khi bạn cố gắng để thắng nó. Bởi vì hầu hết các cuộc tranh luận thực sự không phải là một cuộc thắng. Chúng chỉ thắng nhờ sự từ bỏ. Ai đó nói, tôi không quan tâm đến điều này nữa. Hoặc bạn đặt ra điều gì đó thực sự tổn thương khiến họ nói, chúng ta hết rồi. Tôi không muốn nói về điều này nữa. Một cuộc tranh luận cuối cùng sẽ tắt dần. Đó là điều xảy ra. Nhưng khi bạn cố gắng thắng, bạn sẽ mất đi mối quan hệ. Như nếu bạn và tôi đang trong một cuộc tranh luận và tôi nói điều gì đó thực sự tổn thương và sau đó bạn rời đi, bạn cúp điện thoại. Tôi đã thắng được gì? Vâng, tôi đã thắng sự im lặng ngượng ngùng khi chúng ta đi ngang qua nhau ở hành lang. Tôi đã thắng cái cảm giác ngượng ngùng mà bây giờ tôi phải gọi điện và xin lỗi. Tôi vẫn phải tìm cách làm việc hoặc sống với bạn. Bạn đã chứng minh được gì? Khi nào việc bạn lên mạng xã hội và châm biếm niềm tin chính trị của ai đó thay đổi được suy nghĩ của họ? Bao giờ. Đã có rất nhiều cuộc tranh luận tôi đã có với bạn gái mình, nơi mà tôi đã “thắng” và tôi cảm thấy rất tồi tệ. Vâng, bạn sẽ cảm thấy vậy. Bởi vì cô ấy có thể đến với tôi và nói, bạn biết không? Tôi hiểu quan điểm của bạn và tôi xin lỗi. Và một phần trong tôi chỉ cảm thấy tồi tệ. Và điều đó là vì tôi nghĩ đó là kết quả mà tôi đang tìm kiếm. Nhưng thực tế, kết quả mà tôi tìm kiếm là sự giải quyết. Và tôi thực sự yêu người này đến mức một nhượng bộ không phải là điều tôi thực sự muốn. Tôi thực sự muốn được hạnh phúc với họ. Vâng. Vì vậy, tôi đã nghĩ đến một số ví dụ gần đây khi bạn gái tôi đến và xin lỗi về một điều gì đó. Nhưng chúng tôi đã không đồng ý về điều đó. Và tôi chỉ cảm thấy tồi tệ khi cô ấy xin lỗi. Tôi chỉ muốn giải thích. Vâng, vâng, vâng. Không, đó không phải là một trải nghiệm hiếm hoi. Đó là khi bạn cảm thấy rằng bạn luôn phải đúng. Đó là điều mà chúng ta thực sự muốn. Chúng ta muốn lời nói cuối cùng. Khi bạn có lời nói cuối cùng, bạn thường là người đầu tiên xin lỗi. Đó chỉ là điều bạn đã mua cho chính mình. Đó là phần thưởng của bạn. Chúc mừng. Và khi điều đó xảy ra, bạn tìm ra lý do tại sao, đó không thực sự là điều tôi muốn. Tại sao tôi lại nói điều đó? Đó chỉ là sự kiêu ngạo. Đó chỉ là tôi. Tôi chỉ có một cảm giác về việc đúng. Và đôi khi chúng ta có cảm giác đó, đặc biệt là trong trường hợp những người có quyền lực đối với người khác, chúng ta mong đợi người khác phải thực hiện những gì chúng ta nói. Khi bạn ở trong chế độ làm việc và bạn nói, tôi cần điều này hoàn thành, mọi người sẽ hoàn thành. Bạn đặt ra âm điệu. Đây là cách chúng ta muốn làm điều đó. Và đôi khi chúng ta dịch điều đó vào các mối quan hệ lãng mạn của chính mình. Ôi không, tôi đã nói rằng nó cần phải diễn ra theo cách này. Vậy nên bạn biết bạn cần phải làm gì? Bạn cần phải làm theo cách này. Và đó là một sự thay đổi khác biệt khi bạn đang làm điều gì đó lãng mạn so với việc bạn phải là thuyền trưởng của con tàu. Vì vậy, mỗi khi bạn ở trong những cuộc trò chuyện khó khăn đó, nếu bạn chỉ nhìn nhận điều gì đó như một điều để thắng, bạn sẽ gặp phải vấn đề lớn. Điều tôi dạy là thay vì xem các cuộc tranh luận như một điều để thắng, bạn cần nhìn chúng như một điều để giải quyết. Có nghĩa là điều chúng ta muốn làm là kéo theo cách của mình. Và sau đó bạn kéo theo cách của bạn, và điều đó chỉ làm cho mọi thứ tồi tệ hơn. Nó làm cho mọi thứ tồi tệ hơn. Chúng ta phải từ bỏ. Và không cho đến cuộc trò chuyện tiếp theo chúng ta thực sự quan tâm đến những gì đã xảy ra. Tôi thường nói với ai đó, hãy giúp tôi tìm nút thắt. Giúp tôi tìm nút thắt. Và những gì tôi đang làm là khuyến khích họ nói, tôi không nói, điều gì sai với bạn? Tôi không nói, bạn có thể ngu ngốc hơn không? Tôi đang nói, hãy giúp tôi tìm nút thắt. Đó là một cách để tách rời vấn đề, tách rời vấn đề, nói rằng đây là điều mà cả hai chúng ta đều cần xem xét. Hãy giúp tôi tháo gỡ xem điều gì mà tôi đang bỏ lỡ? Câu nói đó rất, rất hiệu quả. Nếu bạn có thể chỉ hỏi họ câu hỏi, tôi đang bỏ lỡ điều gì? Họ luôn sẽ nói với bạn. Bởi vì rất có thể đó không phải là điều mà bạn đang tập trung. Bạn chỉ tập trung vào những gì bạn đang nói. Bạn không tập trung vào những gì họ đang nghe. Một sự khác biệt lớn, rất lớn. Tôi có hai cốc ở dưới đất đây. Vâng. Cố gắng không làm đổ nó. Thú vị. Đã lâu tôi không làm phục vụ bàn. Vì vậy, tôi có hai cốc nước trước mặt mình.
Chúng ta hãy bắt đầu với một phép ẩn dụ về việc có một cuộc trò chuyện hiệu quả, điều này có thể được minh họa bằng hai ly nước này.
Giả sử ly nước này đại diện cho tất cả suy nghĩ và kiến thức của tôi. Còn ly nước của bạn là tất cả suy nghĩ và kiến thức của bạn. Không chỉ là những gì bạn nghĩ bây giờ, mà còn là những điều bạn đã biết trong suốt cuộc đời mình.
Nếu tôi muốn chia sẻ với bạn một điều gì đó, có thể là ý kiến chính trị hoặc một niềm tin tôn giáo nào đó, thì đó chính là những điều mà bạn đã lớn lên cùng với chúng, và nó nằm trong ly của bạn.
Khi chúng ta bắt đầu một cuộc trò chuyện với ai đó, đặc biệt là khi đó là một người lạ, thì thường thì những gì tôi nói trong cuộc trò chuyện đầu tiên của chúng ta sẽ phải thuyết phục bạn ngay lập tức. Tôi nghĩ rằng nếu tôi đổ hết tất cả kiến thức của mình vào ly của bạn thì sẽ không có vấn đề gì cả. Nhưng điều gì xảy ra?
Khi tôi bắt đầu đổ vào ly bạn, nó sẽ tràn ra. Điều này có nghĩa là bạn không có chỗ cho những gì tôi muốn chia sẻ. Nó sẽ chỉ bị tràn ra. Thay vào đó, bạn cần tìm cách để đặt câu hỏi và thật sự tò mò.
Có nghĩa là, thay vì tôi thúc ép quan điểm của mình, thay vì nói “Tại sao bạn tin điều đó?”, tôi nên bắt đầu câu hỏi bằng cách hỏi “Bạn đã đến với niềm tin đó như thế nào?”, “Bạn đã học điều đó ở đâu?”, “Điều đó xảy ra khi nào?” Tôi cần tìm cách để đặt câu hỏi mỗi ngày như tôi làm với tư cách là một luật sư tranh tụng, để tìm ra vấn đề tiềm ẩn đằng sau niềm tin sâu sắc đó là gì, và nó đến từ đâu.
Bởi vì chỉ khi đó, tôi mới có thể đổ ly nước của bạn vào ly của tôi. Chỉ khi bạn có không gian để tôi hỏi câu hỏi. Mỗi khi tôi hỏi câu hỏi và bạn bắt đầu trả lời nhiều hơn một chút, rồi bạn trả lời nhiều hơn một chút nữa, bạn sẽ có không gian để quan tâm đến những gì tôi sẽ nói với bạn. Bạn không thể đổ những suy nghĩ mới vào một ly đã đầy. Điều đó sẽ không xảy ra. Chỉ khi tôi có thể làm cho bạn đổ hết ra, bạn mới có thể tiếp nhận và có chỗ cho những gì tôi muốn chia sẻ với bạn.
Vì vậy, đó là chìa khóa trong những cuộc trò chuyện khó khăn, bạn phải tìm cách để thật sự tò mò về người đứng sau những lời nói. Bởi vì người bạn thấy không phải là người bạn đang nói chuyện. Tôi có thể đang nói chuyện với Stephen ngay bây giờ, nhưng có những điều xảy ra trong cuộc sống của bạn, những điều mà bạn tin tưởng đã xảy ra từ trước khi tôi nói chuyện với bạn.
Và chúng ta có một chút kiêu ngạo khi nghĩ rằng chỉ vì tôi bảo bạn nên tin một điều gì đó ngay lúc này, bạn sẽ ngay lập tức thay đổi suy nghĩ. Không phải vậy. Suy nghĩ không thay đổi chỉ sau một cuộc trò chuyện. Điều đó xảy ra sau một năm với hàng trăm cuộc trò chuyện, hàng ngàn cuộc trò chuyện, trước khi bất kỳ ai có thể tiếp nhận những gì bạn phải nói.
Vậy một ví dụ cụ thể về ý tưởng này là gì? Bạn có thể không đang nói chuyện với Stephen, mà có thể bạn đang nói chuyện với một điều gì đó mà anh ấy đang phải đối mặt.
Chà, hãy để tôi đưa ra một ví dụ: Tôi đã từng có một khách hàng trước đây, hoặc để tôi diễn đạt lại. Tôi đã có một buổi thẩm vấn, nơi tôi đang trò chuyện với một nhân chứng, và anh ta là một người khổng lồ. Tên anh ấy là Bobby Lepre. Tôi đang nói với bạn, Stephen, anh ấy rất to lớn. Bàn tay anh ấy, tôi trông như thể mình thiếu hụt mọi mặt bên cạnh người này.
Và không quan trọng tôi hỏi anh ấy điều gì, Stephen, anh ấy đều tức giận với tôi. Tôi đã hỏi anh ấy những điều cơ bản, như bạn sinh ra ở đâu? Rồi bạn đã đi đâu tiếp theo và chuyện gì đã xảy ra tiếp theo? Mỗi lần tôi hỏi, anh ấy lại ngày càng tức giận hơn. Cuối cùng, tôi phải hỏi anh ấy, tôi nói, bạn có cần nghỉ không? Anh ấy nói, không, nhưng tôi có điều gì đó muốn nói. Và tôi nghĩ mình sắp bị anh ấy xô đổ bàn. Anh ấy rất tức giận.
Khi anh ấy nói với tôi, anh ấy bảo tôi có thể bỏ qua tất cả những lời xã giao này. Anh ấy nói, nhưng anh không dùng từ “đồ”. Anh ấy nói, các luật sư, các luật sư, các bạn là điều tồi tệ nhất xảy ra trong chính phủ này. Các bạn là điều tồi tệ nhất xảy ra. Vì vậy, bạn có thể tiếp tục hỏi những câu hỏi ngốc nghếch của mình. Tôi không tin bạn đến mức có thể ném bạn đi.
Thay vì mắc kẹt trong cái bẫy đó, mà hầu hết mọi người thường muốn làm, tôi đã hỏi anh ấy một câu hỏi. Tôi nói, tôi đang thiếu điều gì? Hiện tại bạn đang phải vật lộn với điều gì trong cuộc sống của bạn? Cuộc chiến lớn nhất của bạn là gì? Và họ bắt buộc phải trả lời câu hỏi trong một cuộc thẩm vấn.
Và điều tôi học được là, Bobby LaPrez khổng lồ, một người rất to lớn, chỉ vừa mới đưa mẹ của anh ấy vào một viện dưỡng lão. Anh ấy là người duy nhất để chăm sóc bà. Cha anh ấy đã qua đời. Anh em anh ấy thì bỏ đi. Và anh ấy đã nhận được những bức thư trong nhiều tháng về mẹ của mình và về viện dưỡng lão từ các luật sư, về việc tịch thu tài sản, đưa ra yêu cầu, thu hồi nợ và rất nhiều thứ mà anh ấy không hiểu.
Và ngay lúc đó, tôi đại diện cho tất cả những gì anh ấy biết về luật và luật sư và mọi thứ khác. Và người mà tôi thấy là một nhân chứng hung dữ. Nhưng người mà tôi đang nói chuyện lại là một người con trai lo lắng. Và chúng tôi đã cùng nhau giải quyết vấn đề này. Tôi đã giúp anh ấy và mọi chuyện kết thúc rất tốt đẹp. Chúng tôi thậm chí đã ôm nhau.
Nhưng mỗi ngày, bạn đều trải qua những khoảnh khắc nhỏ như vậy – người mà bạn thấy không phải là người mà bạn đang trò chuyện. Một người phục vụ trông có vẻ thô lỗ và không quan tâm thực ra có thể đang lo lắng vì cô ấy lẽ ra đã phải về nhà hai giờ trước và mẹ cô ấy vẫn đang giữ con cái của cô ấy. Hoặc có ai đó, ngay cả trong công việc, người có vẻ hơi khó chịu trong cuộc điện thoại với bạn. Ai đó trông có vẻ bực bội, thực ra có thể ngày của họ bắt đầu vì họ và vợ đã cãi nhau và thức suốt đêm.
Mọi người đều có một cuộc chiến mà bạn không thể nhìn thấy. Họ đang có một cuộc trò chuyện trong đầu mà bạn không được mời tham gia. Vì vậy, khi bạn có sự kiên nhẫn để cố gắng hiểu người đứng sau những lời nói, mọi thứ sẽ diễn ra tốt đẹp hơn rất nhiều cho bạn. Và họ cũng sẽ cảm nhận được điều đó.
Khi bạn chỉ muốn chấp nhận họ như họ đang có, mọi thứ luôn khác biệt.
Nếu tôi nói với bạn rằng bạn sai về điều gì đó, để tôi thay đổi suy nghĩ của bạn, ngay lúc này, có lẽ tôi không nói rằng Stephen sai.
Tôi đang nói rằng cha mẹ của bạn sai.
Tôi đang nói rằng ông bà của bạn sai.
Một điều gì đó bạn đã lớn lên, cả cuộc đời bạn đã sai.
Cái trại mà bạn đã tham gia khi lớn lên hoàn toàn sai.
Có những mảnh ghép và danh tính đã kết hợp thành những gì bạn tin tưởng bây giờ.
Và chúng ta có thói quen khủng khiếp này là nghĩ, vì lý do nào đó, rằng nếu tôi nói điều đó với bạn ngay lúc này, mọi thứ sẽ thay đổi.
Và bạn sẽ ngay lập tức tuân theo những gì tôi muốn bạn trở thành.
Việc bị kích thích là một dấu hiệu điển hình của điều đó, đúng không?
Phải.
Khi chúng ta nói, ôi, họ dễ bị kích thích, thực ra bạn đang gãi vào một vết thương hở có thể đã tồn tại nhiều năm trước.
Tôi đã suy nghĩ khi bạn nói về một người bạn cụ thể mà tôi có, người mà tôi nhớ một cuộc trò chuyện với anh ấy giữa đại dịch, nơi anh ấy quay sang tôi và nói, là những người trẻ và khỏe mạnh đang kết thúc trên giường bệnh.
Và tôi nhớ đã nói với anh ấy, tôi sống trong nhà của anh ấy.
Tôi đã nói, không, tôi không nghĩ vậy, tôi nghĩ website của NHS nói rằng đó là những người không khỏe và hơi lớn tuổi hơn đang kết thúc trên giường bệnh.
Và anh ấy đã thực sự bị kích thích bởi điều đó.
Và tôi nhớ anh ấy là một người bạn tốt của tôi.
Vì vậy, chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện về điều đó và chúng tôi đã đào sâu và đào sâu và đào sâu vì chúng tôi là những người bạn rất tốt.
Tại sao, tại sao tất cả chúng tôi như những chàng trai, chúng tôi biết trong nhóm chat khi chúng tôi đang đùa giỡn, tất cả những gì chúng tôi phải làm là nói như, bây giờ bạn sai.
Chờ đã, một điều.
Một điều.
Và nó giống như sương mù đỏ.
Phải.
Và chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện rất cởi mở về điều đó trong khoảng một năm rưỡi vừa qua.
Và anh ấy đã nói, khi tôi còn trẻ, tất cả các thầy cô đều nghĩ tôi ngu ngốc.
Và tôi đã bị bắt nạt trên sân chơi vì mọi người nghĩ tôi ngu ngốc.
Và sau đó tôi tìm thấy những tin nhắn từ bà tôi gửi cho mẹ tôi, nơi họ nói tôi ngu ngốc.
Và sau đó tôi tìm thấy trên bảng điểm của tôi, họ đã cơ bản viết tôi ra.
Vì vậy, 30 năm sau, khi chúng tôi có một cuộc trò chuyện, chỉ là một cuộc trò chuyện vặt vãnh về đại dịch, khi tôi nói, không, tôi không nghĩ như vậy.
Và tôi như kéo lên trang web và mọi thứ.
Và anh ấy thấy, giống như thấy sương mù đỏ như tôi và anh ấy gọi bây giờ.
Tất cả đều xuất phát từ 30 năm trước từ trải nghiệm trên sân chơi này.
Vì vậy, như bạn đã nói, có thể là chứng minh rằng ai đó sai.
Nhưng trong trường hợp này, thực sự là chứng minh rằng những kẻ bắt nạt đúng.
Đó là chứng minh tất cả những người đã làm tổn thương anh ấy là đúng.
Và nó xuất hiện 30 năm sau như sương mù đỏ này.
Câu chuyện kết thúc với việc anh ấy đi gặp một nhà trị liệu và nói về điều đó.
Và giờ đây anh ấy đã giải quyết nó đến mức độ mà anh ấy có thể, nơi giờ khi anh ấy cảm thấy cảm giác đó, anh ấy có thể chỉ ra điều đó.
Anh ấy biết đó là gì.
Và vì vậy điều đó không quyết định.
Đúng.
Biết dấu hiệu kích thích của bạn là một trong những cách lớn nhất để bảo vệ chống lại điều đó, để biết dấu hiệu kích thích của bạn.
Và thật buồn cười, giống như người bạn của bạn đang nói với bạn, rất nhiều điều trong cuộc sống của mọi người trở lại sân chơi.
Giống như chúng ta có thể nhớ điều mà một đứa trẻ đã nói, như ngay bây giờ, bạn có lẽ sẽ nhớ điều đó.
Có ai đó đã nói ở trường trung học.
Nó đến ngay trong tâm trí.
Và đã nhiều năm, nhưng bạn vẫn nhớ nó, và nó sống với bạn lâu như vậy.
Chỉ đơn giản là những gì họ đã nói trong khoảnh khắc đó, mà bạn đã tạo ra danh tính đó.
Đó là một kích thích.
Và nếu bạn có xu hướng đánh ai đó với một kích thích, nó khác.
Giống như bạn có thể luôn, nó rất dễ thấy trong phòng xử án khi ai đó lấy một cuộc trò chuyện cấp độ 1 và họ đẩy nó lên cấp độ 10.
Nó rất không tương xứng.
Và nó cho bạn thấy rằng có một cuộc trò chuyện đang xảy ra trong đầu họ mà bạn không được mời tham gia.
Nó cho bạn biết rằng có điều gì khác đang xảy ra.
Và khi bạn có sự kiên nhẫn và kỷ luật để tìm kiếm người ấy thay vì chỉ chiến đấu với bề mặt, bạn sẽ luôn có một kết nối sâu sắc hơn với người khác.
Nếu bạn đang đối phó với một người trong mối quan hệ tình cảm của bạn tại nơi làm việc, bất kỳ điều gì, người mà dễ bị kích thích trong vấn đề đó, bạn sẽ cho lời khuyên nào cho người đang đối phó với người đó, người mà như liên tục dễ bị kích thích?
Họ thấy sương mù đỏ mọi lúc.
Thật gần như không thể nói chuyện với họ vì họ ngay lập tức chuyển lên 10.
Phải.
Họ tránh né cuộc trò chuyện khó khăn.
Bạn cảm thấy giờ đây bạn thậm chí không thể có cuộc trò chuyện đó với họ vì họ ngay lập tức sẽ khiến bạn cảm thấy bị thao túng hoặc họ chỉ sẽ quay thẳng lên 10.
Và họ sẽ bị đánh tơi tả.
Đúng.
Bạn biết đấy, câu nói mà tôi đã nghe trước đây về việc khi não bị ngập, như họ chỉ cảm thấy quá tải ở đó.
Có.
Bạn sẽ làm gì với loại người đó?
Bạn chỉ đơn giản là tò mò hay sao?
Vâng, tôi không muốn chỉ nói là tò mò vì tôi nghĩ rằng điều đó không công bằng.
Một điều là bạn phải trì hoãn những gì họ đã nói lại khi bạn phản ứng.
Bạn phải tạo ra một khoảng cách lớn ở đó vì nếu bạn tiếp tục tham gia và nói, tại sao bạn không thể nói về điều này? Điều gì sai với bạn?
Điều đó sẽ chỉ khiến mọi thứ thêm tồi tệ.
Những gì họ sẽ nghe là có điều gì đó sai với tôi.
Một điều mà tôi đang cảm thấy là xấu.
Khi trong khoảnh khắc đó, cơ thể của họ đang chiến đấu.
Cơ thể của họ đang nói, tôi cảm thấy bị đe dọa.
Tôi cảm thấy lo âu.
Tôi phải ra khỏi đây.
Và điều đó đang diễn ra trong vài phút nhỏ.
Không có gì mà bạn sẽ nói có thể giúp kích thích đó ngoài việc bạn cho họ không gian để có nó.
Vì vậy, điều đó có nghĩa là bạn sẽ tìm cách tiếp cận các cuộc trò chuyện với điều đó trong tâm trí.
Vì vậy một điều là thêm khoảng cách và không đề cập đến nó trong cuộc trò chuyện hiện tại vì họ đang bị kích thích.
Bạn không muốn làm như vậy.
Bạn muốn tìm ra trong cuộc trò chuyện thứ hai.
Dưới đây là bản dịch sang tiếng Việt:
Vậy trong phần đầu tiên, bạn có thể dễ dàng kết thúc bằng cách nói, “Này, chúng ta có thể bỏ qua nó.”
Không sao cả.
Chúng ta có thể nói về nó sau.
Bởi vì vấn đề phát sinh, Stephen, khi bạn cố gắng ép buộc mọi người tham gia vào các cuộc trò chuyện theo thời gian của bạn.
Nói cách khác, khi họ chưa sẵn sàng.
Bạn đã từng có ai đó đến gặp bạn và nói, “Này, tôi cần nói chuyện với bạn ngay bây giờ.”
Và bạn cảm thấy, “Ồ, bạn muốn nói chuyện?”
Đó là điều cuối cùng bạn muốn.
Bạn đang cố gắng kiểm soát thời gian của tôi.
Đây không phải là điều tôi muốn nói ở thời điểm này.
Và tôi không sẵn sàng cho cuộc trò chuyện này.
Điều đó gây ra một vấn đề lớn khi ai đó cố gắng đẩy thời gian của họ lên bạn.
Chúng ta có thể nói về các cách để đối phó với điều đó.
Nhưng đó là những gì xảy ra.
Và khi bạn làm điều đó với ai đó bằng cách hỏi, “Có gì không ổn với bạn?”
“Tại sao bạn không thể nói về điều này ngay bây giờ?”
Bạn chỉ đang đẩy họ vào một góc và làm cho họ khó khăn hơn.
Ý tôi là, họ trở nên cứng rắn hơn.
Họ sẽ hoàn toàn ngắt kết nối với bạn.
Sau đó, họ biến mất.
Rất có thể họ sẽ không quay lại trong vài ngày tới.
Vì vậy, khi bạn bắt đầu ép họ, mọi thứ sẽ trở nên sai lầm.
Đó là lúc ai đó cảm thấy bị kích thích.
Cuộc trò chuyện thứ hai, cuộc trò chuyện tiếp theo là, “Tôi thích, hãy đặt nó trong một khung.”
Tôi thích nói về điều mà chúng ta đã bắt đầu nói vào thứ Hai tuần trước.
Và tôi không cố gắng giải quyết bất cứ điều gì.
Tôi chỉ muốn hiểu bạn đến từ đâu để tôi có thể làm tốt hơn.
Chúng ta có thể làm điều đó không?
Như vậy, chính tại đó, đó sẽ là một cách tốt hơn để thiết lập và định hình cuộc trò chuyện khó khăn đó so với việc hỏi, “Này, có gì với bạn vậy?”
Bởi vì có điều gì đó không ổn.
Được chứ?
Đó là cách bạn sẽ làm cho họ bị kích thích một lần nữa.
Rất nhiều người rất quan tâm đến việc hiểu cách đối phó với những người không tôn trọng.
Ừ.
Như bị coi thường.
Đúng vậy.
Vì vậy, nếu tôi bị coi thường, có phải có một cuốn sách hướng dẫn nào đó để xử lý điều đó không?
Tại sao có rất nhiều người lại say mê việc đối phó với sự thiếu tôn trọng?
Tôi thấy rằng mọi người thực sự bị thu hút bởi các câu trả lời mạnh mẽ.
Và tôi thấy điều đó rất buồn cười.
Nhưng đó là một phần lớn của giao tiếp với một lý do quan trọng.
Khi ai đó, giả sử, đang xem thường bạn hoặc cư xử thô lỗ hoặc thiếu tôn trọng, có kiểu mà tôi dạy một phương pháp hơi khác nhau cho mỗi cái.
Và cách bạn xử lý điều đó tạo ra sự khác biệt rất lớn.
Những gì chúng ta thường muốn làm khi ai đó thô lỗ với chúng ta hoặc thiếu tôn trọng, chúng ta muốn ném lại ngay trước mặt họ.
Chúng ta muốn tăng cường điều đó lên bởi vì bây giờ chúng ta phải thắng.
Vì vậy, “Ồ, bạn nghĩ tôi ngu ngốc?”
“Vậy thì, để tôi nói về việc bạn ngu ngốc.”
Ý tôi là, chúng tôi muốn ném lại cho người khác.
Tất cả những gì điều đó làm chỉ là tăng cường bầu không khí.
Và một lần nữa, điều đó trở thành ai sẽ xin lỗi trước.
Đó là nơi trò chơi bắt đầu dẫn dắt.
Tôi tò mò bạn đang có gì trong cuốn sách bây giờ.
À, tôi chỉ đang nhìn vào phần này trong cuốn sách của bạn về việc đối phó với những người khó tính.
Ừ, đó có lẽ là phần tôi thích nhất.
Đó là phần yêu thích của bạn.
Ừ, nó có lẽ cũng là phần phổ biến nhất của cuốn sách vì nó phác thảo một cuốn hướng dẫn cụ thể về cách xử lý những loại người này.
Và tôi đã phát triển nó từ những người mà tôi đã gặp trong các buổi khai thác và thẩm vấn tại tòa án.
Những người rất combative mà bạn tìm cách để, bạn nghĩ rằng sức mạnh nằm ở việc có một phản ứng trực tiếp lại với họ sẽ khiến họ phải chịu đấm.
Như những người thông minh, những người như bạn, Stephen, những người như tất cả người nghe của bạn, chúng ta có một mong muốn rằng khi ai đó nói điều gì đó xấu, chúng ta muốn gửi lại một câu châm biếm.
Như, chúng ta muốn tạo ra một cái gì đó thật nên thơ mà nó sẽ không đánh mạnh vào họ cho đến hai ngày sau khi họ phải nói, “Ôi, trời đất, cô ấy thực sự đã làm tôi chao đảo.”
Và điều đó sẽ không xảy ra.
Nhưng sức mạnh thật sự là quan điểm kiểu như nước.
Thay vì trực tiếp với họ, bạn chỉ đang tránh nó.
Bạn đang đẩy nó ra khỏi đường đi tới nơi bạn đang đi, những gì bạn đang nói không hề đe dọa đến tôi.
Và bạn làm điều đó theo nhiều cách khác nhau.
Đây sẽ là cách tôi nói về cách xử lý những người đang xem thường bạn hoặc không tôn trọng bạn.
Một, bạn sẽ thêm sự im lặng.
Năm đến bảy giây không có gì.
Hai, bạn sẽ yêu cầu họ nói lại.
Giả sử đó là những lời xúc phạm.
Những lời xúc phạm đó rất trực tiếp.
Bạn sẽ yêu cầu họ lặp lại.
Và ba, bạn sẽ để cho điều đó tồn tại.
Dù họ nói gì.
Vì vậy, ví dụ, hãy nói đến một ai đó, hãy cho một ví dụ.
Đây sẽ là người đang đưa ra một lời xúc phạm trực tiếp với bạn.
Những lời xúc phạm khác với sự không tôn trọng hoặc điều gì đó thô lỗ.
Những lời xúc phạm rất trực tiếp.
Ai đó nói rằng, “Bạn xấu.”
Đúng không?
Nếu tôi nói rằng, “Bạn xấu,” bạn sẽ phản ứng thế nào?
Và bạn không xấu, nhé.
Nhưng giả sử vậy đi.
Thật khó vì phụ thuộc vào ngữ cảnh.
Ừ, ừ, ừ.
Tôi sẽ cười.
Nhưng nếu như, nó phụ thuộc vào ngữ cảnh, đúng không?
Ừ, tôi đã nói, “Ồ, đó là chiếc áo bạn đã chọn à?”
Ừ, tôi đoán.
Được rồi.
Bất cứ khi nào có ai đó đang xúc phạm bạn, chúng ta có khả năng trở nên rất tức giận và nghiền ngẫm về điều đó và cảm thấy giận dữ.
Nhưng cách tốt nhất để xử lý là, giả sử nếu bạn nói với tôi, “Bạn biết đấy, tôi nghĩ thực sự bạn là một kẻ ngu ngốc, Jefferson.”
Hãy giữ một chút im lặng, và tôi sẽ lặp lại, “Tôi là một kẻ ngu ngốc, Jefferson.”
Bây giờ, điều đó sẽ đưa ánh đèn ngay trở lại bạn để bạn xác nhận điều đó, khẳng định điều đó thêm hoặc bạn sẽ xin lỗi.
Rất nhiều lần trong các cuộc tranh cãi, người ta thu hồi lại điều đó.
Xin lỗi, tôi không nên nói vậy.
Ý tôi là, tôi đã quá lắng nghe mà quên đi.
Nhưng nếu họ khẳng định điều đó thêm, tất cả những gì bạn cần làm là cảm ơn họ.
Cảm ơn bạn.
Nói cách khác, cảm ơn bạn vì đã cho tôi thấy bạn là ai.
Cảm ơn bạn vì đã đảm bảo rằng tôi sẽ không ở bên bạn nữa, và đây là con người bạn trong cuộc sống của tôi.
Khác hoàn toàn so với, giả sử, với ai đó đang xem thường bạn, làm bạn cảm thấy bị hạ thấp, đang có thái độ trên cao với bạn.
Đây là nơi sự thú vị bắt đầu.
Đây là một trong những câu mà tôi thích nhất.
Vậy hãy thử nghiệm với cái này nhé.
Ôi, Stephen, tôi thấy bạn đã giảm cân một chút.
Điều đó thật tuyệt, bạn ạ.
Tốt cho bạn.
Bạn thường sẽ phản ứng như thế nào với điều đó?
Cảm ơn bạn.
Ừ.
Bây giờ, nếu tôi đã nói điều gì đó có phần xấu xí hơn, chẳng hạn như,
Ôi, cuối cùng bạn cũng đã giảm cân.
Tôi đã tự hỏi khi nào bạn sẽ giảm.
Ừ, tốt cho bạn.
Bạn có vẫn nói cảm ơn một lần nữa không?
Không.
Ừ, bạn sẽ nói gì?
Điều đó thật thô lỗ.
Ừ, chính xác.
Bạn sẽ nói, ôi, được rồi, điều đó có chút xúc phạm.
Vì vậy, đây là điều tôi muốn bạn làm.
Thêm một khoảng im lặng.
Chúng ta sẽ có từ năm đến bảy giây im lặng.
Và điều đó giúp cho lời nói của họ lắng xuống.
Vì vậy, một thứ, nó sẽ cho bạn biết rằng lời nói của họ không có tính đe dọa.
Bạn đang thêm khoảng không đó vì hai lý do.
Một, để làm dịu bản thân.
Bởi vì bạn sẽ sử dụng hơi thở mà chúng ta đã nói đến.
Thứ hai, nó giúp họ nghe lại lời nói của chính mình.
Bởi vì giống như họ đã đưa lời nói ra một cây cầu và giờ đây họ đang hoàn toàn một mình.
Vì vậy, nếu bạn đã nói điều gì đó xấu xí với tôi và bạn nói cái gì đó như,
Ôi, Jefferson, thật tuyệt khi ở đây.
Tôi đoán chúng tôi sẽ bao gồm bạn.
Tôi đoán bạn chỉ vừa đến.
Đó là điều làm tôi cảm thấy như mình không được mong muốn.
Và nếu tôi để điều đó lơ lửng một chút và sau đó hỏi một câu về ý định.
Đây là những gì tôi gọi là câu hỏi về ý định.
Nơi nó hỏi, bạn đã nói điều đó để làm tôi khó chịu?
Bạn đã nói điều đó để làm tôi tổn thương?
Hay bạn có ý gì?
Nếu bạn bắt đầu câu hỏi của mình với, bạn có ý là?
Bạn có ý là điều đó để xúc phạm tôi không?
Bạn có ý là điều đó là thô lỗ không?
Tôi thường làm điều này trong các cuộc trao đổi qua email hoặc tin nhắn.
Khi ai đó gửi điều gì đó cho bạn và bạn cảm thấy đột nhiên điều đó thật thô lỗ.
Nhưng thực sự, nếu bạn chỉ nhắn tin, bạn có ý là điều đó nghe có ngắn gọn không?
Giống như nó có thể chữa lành gần như ngay lập tức vì thường thì nhiều người không có ý nghĩa như vậy.
Nhưng họ sẽ nói điều gì đó cho bạn mà rất có thể họ sẽ nói không.
Họ sẽ không biết làm thế nào để xử lý điều đó.
Họ sẽ không biết phải làm gì với nó.
Nếu bạn có thể phản ứng và tưởng tượng, giống như tưởng tượng bạn là người nói điều đó.
Hoặc, bạn muốn tôi cảm thấy như thế nào?
Hoặc hỏi họ, bạn cảm thấy thế nào khi nói điều đó?
Điều đó làm bạn cảm thấy thế nào khi bạn nói điều đó?
Bạn sẽ nói điều gì xấu xí với tôi và tôi sẽ dành một khoảng lặng lớn và trả lời, điều đó làm bạn cảm thấy thế nào khi bạn nói điều đó với tôi?
Hoặc, tôi ngạc nhiên vì bạn đã nói điều đó to như vậy.
Bạn có thể chỉ cho họ biết cảm giác của nó như thế nào không?
Bạn có thể nói, điều đó thật đau lòng không?
Ừ, bạn có thể, nhưng điều đó đang cho họ những gì họ muốn.
Bạn đang cho họ dopamine.
Đó là điều họ muốn.
Họ đã nói điều đó để nó gây đau.
Họ nói điều đó bởi vì, trong đầu họ, họ muốn bạn cảm thấy nỗi đau đó.
Họ muốn lấy điều đó từ bạn.
Họ muốn có cảm giác kiểm soát.
Vì vậy, khi bạn nói, ôi, điều đó làm tôi đau, thường đó chính xác là điều họ muốn trong khoảnh khắc đó.
Bây giờ, sẽ mất một thời gian để họ nhận ra, ôi, tôi thực sự đã rất vô duyên về điều đó.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, điều họ muốn là cú sốc dopamine từ bạn.
Họ muốn có cảm giác kiểm soát.
Vậy, khi bạn hỏi họ một câu hỏi, nếu tôi nói, điều đó thật thô lỗ, bạn đang cho họ những gì họ muốn.
Đó là một tuyên bố trực tiếp.
Nhưng nếu tôi hỏi, bạn đã nói điều đó để thô lỗ?
Bạn có ý là điều đó nghe có thô lỗ không?
Bây giờ, họ phải thừa nhận.
Điều đó rất khác.
Bây giờ, họ phải thừa nhận ý định của mình với điều đó.
Bây giờ, họ phải nói có hoặc không.
Hầu hết thời gian, điều họ làm là họ lúng túng trong lời nói.
Và họ nói, ôi, ý tôi là, điều tôi muốn nói là, hoặc không, không, không, không, tôi xin lỗi.
Ý tôi là bởi vì họ không muốn gây tổn thương bây giờ.
Họ sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của mình.
Bây giờ, họ sẽ đặt mình vào tình huống quá xa.
Và điều đó thì khó khăn hơn nhiều.
Trong trang 166 của cuốn sách của bạn, Cuộc trò chuyện tiếp theo, bạn nói, khi bạn nghe ai đó nói điều gì đó thô lỗ hoặc xúc phạm, hãy hiểu rằng họ đang muốn điều gì đó từ bạn.
Điều mà họ muốn là dopamine.
Ừ, vì vậy khi ai đó nói điều gì đó thô lỗ, điều họ muốn là cảm xúc của bạn.
Họ đang nói, tôi không hạnh phúc.
Tôi chỉ hài lòng nếu tôi có thể làm cho bạn cũng có chút ít không hạnh phúc.
Đó là khi tôi cảm thấy được biện minh trong điều này.
Tôi chỉ cảm thấy được biện minh khi tôi đã gây ra cho bạn nỗi đau.
Và khi điều đó xảy ra, sự phòng vệ tốt nhất của bạn đối với điều đó là giống như một cái chăn ướt, như là một mảnh bánh mì ướt mà họ không thể làm gì với nó.
Họ không thể di chuyển điều đó.
Họ không thể kiểm soát điều đó.
Và những gì bạn đang nói với họ trong khoảnh khắc đó là, nó sẽ không vui vẻ cho bạn đâu.
Và đó là cách tốt nhất để xử lý một kẻ bắt nạt.
Một kẻ bắt nạt làm một điều gì đó, và bạn hỏi họ, bạn đã nói điều đó để làm tôi tổn thương, hay cảm giác của bạn có tốt khi nói điều đó không?
Hoặc bạn muốn tôi phản ứng như thế nào khi bạn nói điều đó?
Giả sử tôi bước vào và tôi nói, ôi, tôi đoán chúng ta, bạn biết đấy, tôi đoán điều này cũng ổn.
Ừ, tôi đoán chúng ta có thể nói chuyện ở đây.
Điều đó thì ổn.
Phải không?
Ý tôi là, điều đó có chút coi thường.
Ừ, bạn sẽ không nói vậy sao?
Và nếu bạn đã hỏi tôi trong khoảnh khắc đó, bạn có ý là điều đó nghe có thô lỗ không?
Tôi sẽ nói, ôi, không, trời ơi.
Hoặc tôi đang gọi ra điều đó, hoặc bạn sẽ nói, đó là một điều kỳ lạ khi nói to như vậy.
Bạn có thể nói điều đó trong mọi bối cảnh không?
Tôi đang nghĩ nếu bạn, bạn có thể nói điều đó với, như Giám đốc điều hành của công ty không?
Bạn là một thực tập sinh.
Và họ nói điều gì đó với bạn.
Và họ nhìn vào một phần công việc mà bạn đã làm, và họ nói, ý tôi là, tôi đoán điều đó cũng ổn.
Ừ.
Bạn có hiểu ý tôi không?
Bối cảnh có quan trọng ở đây không?
Chà, tôi vẫn nghĩ bạn có thể nói điều đó.
Ý tôi là, nó phụ thuộc vào cách bạn sẽ nói ra.
Ừ, điều đó chỉ phụ thuộc thôi.
Ừ, bối cảnh chắc chắn quan trọng ở một số khía cạnh, nhưng ý tôi là nếu đó là một vị trí mà chỉ, tôi nghĩ
nếu có một động lực quyền lực lớn như vậy, điều gì đó như vậy, nếu bạn là một thực tập sinh, và bạn
nhìn, người này chỉ đang có một ngày tồi tệ.
Tôi không nghĩ rằng tôi cần thiết phải làm điều này; đây không phải là thời điểm để tôi chọn cố gắng khiến anh ấy cảm thấy tồi tệ. Hoặc nếu như, được rồi, tôi có thể chấp nhận điều đó, hoặc tôi có thể làm tốt hơn với điều đó. Có những cách để bạn cố gắng làm dịu đi sự thô lỗ. Một cách khác mà tôi thực sự thích sử dụng, điều này sẽ không nằm trong bối cảnh đó, nhưng nó dưới tiêu chuẩn của tôi cho một phản hồi. Đó là những lập luận rất tồi tệ. Tôi đã trải qua những lập luận thật sự tồi tệ khi bạn đã sử dụng câu đó, và họ thực sự không biết phải nói gì sau đó. Nhiều lần khi tôi ở trong các cuộc lấy lời khai và ai đó có bình luận châm biếm về tôi, tôi sẽ hỏi họ, bạn muốn tôi phản ứng như thế nào với điều đó? Họ không biết. Họ thực sự không có câu trả lời. Họ chỉ kiểu như, ôi, ý tôi là, và họ chỉnh sửa lại. Nhưng tín hiệu bạn gửi đi, và toàn bộ ý nghĩa của nó, là để cho họ thấy rằng lần tiếp theo họ chọn làm điều này, thì nó sẽ không vui. Đây không phải là điều bạn đang nhận được. Đó là toàn bộ mục đích khi khiến họ phải lặp lại. Nhiều lần, nếu tôi nói, bạn biết đấy, tôi không nghe rõ điều đó. Bạn có thể nói lại được không? Họ không thể chịu nổi việc nói lại điều đó. Nó giống như là các ranh giới trong cuộc trò chuyện. Vâng. Một lần, tôi đã có một vụ kiện giữa hai chị em, và nó thật sự thú vị như nghe vậy, hai chị em lớn tuổi tranh giành một công ty. Bố họ đã qua đời. Tôi có một chị, một luật sư khác, là bạn của tôi, có một chị còn lại. Và khách hàng của tôi, hãy gọi là, rất bình tĩnh. Cô ấy muốn bảo vệ di sản của gia đình và công ty. Người còn lại thì có những sự lựa chọn trong cuộc sống rất khác, hãy nói như vậy. Và người đó muốn bán công ty. Vâng, cuối cùng họ đã gần đạt được thỏa thuận về cách chia chác, mua lại chị em kia. Chúng tôi đang ở trong một phiên hòa giải, và tôi biết rằng chúng tôi biết rằng người chị còn lại thì không thể đoán trước được những gì cô ấy sẽ nói ra. Và tôi đã chuẩn bị cho khách hàng của tôi rằng nếu cô ấy xúc phạm, nếu cô ấy nói điều gì xấu xí, bạn sẽ yêu cầu cô ấy nói lại. Được chứ? Vì vậy, chắc chắn, chúng tôi đến bàn hòa giải. Chúng tôi có một cuộc thảo luận mở đầu. Và người chị, giả sử là người chị có tính khí hơn, bắt đầu một tràng đả kích. Và nói rằng mọi thứ đều chống lại cô ấy. Cô ấy ghét mọi thứ. Và sau đó cô ấy nhìn vào chị mình và nói, “Và tôi chưa bao giờ yêu bạn. Bạn đã chết với tôi rồi.” Bây giờ, đó là chị em với nhau. Thật tồi tệ. Thật sự buồn khi chứng kiến điều đó. Khách hàng của tôi muốn cô ấy nói lại với tôi. Và người chị kia không thể làm điều đó. Cô ấy không nói lại. Bởi vì điều đó đưa họ ra ngoài một rìa mà họ không thể thực sự, họ sẽ không đạt được hiệu quả. Nó không có hiệu quả khi bạn nói lần thứ hai. Lần đầu tiên là qua cảm xúc. Đó là do amygdala. Bạn hiểu rồi. Và lần thứ hai, bạn đang buộc họ phải suy nghĩ một cách logic trên vỏ não trước trán… Bạn hiểu rồi. Bây giờ họ phải nghĩ, có nghĩa là gì khi tôi nói lại điều này? Vâng. Bởi vì tác động đầu tiên không còn đó nữa. Nó không mạnh mẽ bằng lần đầu tiên. Khi ai đó xúc phạm bạn và bạn nói, bạn biết đấy, tôi không nghe rõ hết điều đó. Tôi cần bạn nói lại cho tôi. Bạn có thể lặp lại không? Thông thường, họ sẽ không. Bởi vì họ biết, bây giờ tôi trông xấu. Bởi vì tất cả những gì bạn đã làm với câu hỏi đó là soi ánh sáng trở lại lên họ. Và họ không thể chịu nổi điều đó. Vì vậy họ không biết phải làm gì với nó. Thú vị là có một số điều bạn đang nói, tôi đã nghĩ, liệu đây có phải là lời khuyên để đối phó với những người độc hại thực sự không? Hay đây cũng là lời khuyên chỉ để giải quyết các cặp đôi cãi nhau? Bởi vì nghe có vẻ, loại người không phản ứng với, điều đó thực sự làm tổn thương tôi. Vâng. Nghe có vẻ như một con quái vật nhỏ. Đúng. Như một kẻ tự mãn. Khi ai đó… Vì vậy, nếu bạn gái của tôi quay lại với tôi và nói, điều đó thực sự làm tôi tổn thương, tôi sẽ, thật sự, điều đó sẽ giết tôi. Vâng. Một số người, vâng, hãy đặt nó vào, một, vì bạn yêu người ấy, đúng không? Và cô ấy yêu bạn. Vì vậy điều đó có chút khác biệt. Khi bạn đang đối phó với những người thô lỗ hàng ngày tại nơi làm việc hoặc văn phòng, hoặc có thể bạn đang trong một mối quan hệ với ai đó là một kẻ tự mãn hoặc ai đó độc hại hoặc bạn có một mối quan hệ xấu, tôi nghĩ rằng hoàn toàn có thể chấp nhận việc sử dụng những câu như thế này để khiến ai đó dừng lại. Tôi có nghĩa là, ngay cả, hãy nói trong mối quan hệ của tôi, được rồi, tôi chắc chắn rằng chúng tôi, cả hai vợ chồng tôi, đều sử dụng, có phải bạn có ý định để điều đó nghe có vẻ ngắn gọn không? Tôi cũng đã nói điều gì đó và nói điều gì đó mà tôi không có ý, và cô ấy đã quay lại dùng chính những điều đó của tôi. Không, điều đó không ổn. Vâng. Cô ấy đang sử dụng chính những thứ của bạn chống lại bạn. Ôi trời, vâng. Và, và, và, cô ấy sẽ nói, bạn biết đấy, bạn có nói điều đó để làm tôi khó chịu không? Nhưng, và bạn như, nhưng, nhưng cùng một lúc, hiểu rằng khi bạn nói những loại điều đó, một phần nào đó đang đưa ra ân điển cho người kia bằng cách không chấp nhận rằng điều mà họ định nói, hoặc những gì họ đã nói là điều họ thực sự muốn nói. Bởi vì có thể tôi, tôi đang cho bạn cơ hội ở đây để làm rõ. Nếu tôi nói, bạn có ý định để điều đó nghe có vẻ thô lỗ không? Và bạn như, ôi trời, không, đó không phải là ý tôi. Tôi đang cho bạn ân điển của một cơ hội thứ hai thay vì chỉ quyết định tiếp thu điều đó một cách cá nhân. Chúng ta thường làm điều đó qua tin nhắn văn bản. Như ai đó gửi cho bạn một tin nhắn và đột nhiên bạn cảm thấy, ôi trời, đây là điều thô lỗ nhất từng có. Và sau đó bạn phát hiện ra họ không hề gửi nó với âm điệu hay giọng điệu như vậy chút nào. Tôi đang nghĩ đến hai điều cùng một lúc. Tôi đang nghĩ rằng khi chúng ta tiếp cận những cuộc trao đổi khó khăn với những người khó tính, có phải có một cái gì đó mà chúng ta cần chuẩn bị cho bản thân mình để chắc chắn rằng chúng ta ở trong trạng thái tâm trí đúng đắn không? Bởi vì ngay cả với tư cách là một người làm podcast, tôi thấy sự thay đổi lớn trong khả năng của mình để nói và trình bày bản thân dựa trên những điều đã xảy ra trong 24 giờ qua.
Vậy, bạn có bao giờ nghĩ về việc chuẩn bị như thế nào khi có những cuộc nói chuyện quan trọng sắp đến không? Làm thế nào để bảo đảm rằng tâm trí của bạn, lời nói của bạn, mọi thứ hoạt động đồng bộ và bạn cảm thấy sẵn sàng về mặt cảm xúc cho cuộc trò chuyện đó?
Trước hết, tôi có, và hãy đưa điều này ra trong bối cảnh công việc và gia đình, vì tất cả mọi người đang lắng nghe lúc này, bao gồm cả chúng tôi, đều có một cuộc sống công việc và một cuộc sống gia đình. Đôi khi thật dễ dàng để lẫn lộn chúng lại với nhau, là không bao giờ cho phép bản thân tham gia vào một cuộc trò chuyện khi mình chưa sẵn sàng. Điều này đặc biệt quan trọng đối với những cuộc trò chuyện quan trọng.
Bạn không muốn chờ đến khi chỉ còn 10% pin để tham gia vào 100% một cuộc trò chuyện. Nó sẽ không diễn ra tốt đẹp khi bạn chờ đến lúc cuối cùng cho trẻ đi ngủ và cả hai bạn đều mệt mỏi và kiệt sức, hoặc bạn đã có một ngày rất khó khăn, căng thẳng và bạn cảm thấy tức giận. Và như vậy, khi vừa đúng trước khi đi ngủ, bạn lại quyết định có cuộc trò chuyện quan trọng nhất giữa hai người.
Nó sẽ không bao giờ diễn ra tốt đẹp. Bởi vì bạn đang khó chịu, bạn đang bức xúc, bạn có thể còn đang đói. Và do đó, bạn không nên đặt mình vào tình huống thất bại. Điều đó có nghĩa là, không nên có cuộc trò chuyện khi bạn chưa sẵn sàng.
Một cách để thực hiện điều này, và điều này cũng liên quan đến những cơn kích thích của bạn, là phần của nhận thức bản thân là việc để nói ra điều đó. Có nghĩa là, tôi sẽ bắt đầu câu của mình bằng cách, tôi có thể nhận ra. Tôi có thể nhận ra rằng tôi chưa sẵn sàng cho cuộc trò chuyện này. Hoặc bạn nói điều gì đó khiến tôi bị kích thích, tôi nhận ra rằng tôi đang trở nên phòng thủ. Tôi có thể nhận ra điều đó đang làm phiền tôi.
Khi bạn nói điều đó ra ngoài, khi bạn thừa nhận nó, bạn kiểm soát được nó. Thay vì tôi bắt đầu hành động một cách phòng thủ và nói những điều phòng thủ, tôi sẽ nói, tôi có thể nhận ra rằng tôi đang trở nên phòng thủ. Bây giờ tôi đã nói ra ngoài điều cảm xúc đó. Tôi không trở thành cảm xúc đó. Tôi đã nói ra nó.
Và vì vậy có một sự khác biệt lớn về cách thức mà khi bạn đang trong những cuộc trò chuyện khó khăn, khi bạn muốn chuẩn bị cho bản thân, bạn tìm cách, thứ nhất, để có nhận thức về bản thân, rằng tôi có thể nhận ra khi nào tôi đã sẵn sàng và khi nào không sẵn sàng. Thứ hai, nếu bạn biết những điều gì khiến bạn bị kích thích và biết điều gì sẽ làm bạn khó chịu, bạn cố gắng hạn chế điều đó một cách tốt nhất có thể. Khi bạn không trong trạng thái chiến đấu hoặc bay, bạn sẽ không đặt mình vào vị trí xấu.
Vì vậy, điều lớn nhất mà tôi rút ra được là đừng đặt mình vào vị trí để thất bại. Và tôi cũng nghe bạn nói rằng khi bạn bị thiếu tôn trọng, tôi có nghĩa là đây là một trong ba điểm mà bạn đã nói trước đó, là tạo ra sự im lặng một lần nữa. Tại sao điều đó lại quan trọng? Bạn có nghĩa là gì khi nói điều đó?
Đúng vậy. Những khoảng dừng, dù chúng là sự vắng mặt của từ ngữ, không phải là sự vắng mặt của giao tiếp. Có nghĩa là có sự khác biệt giữa những khoảng dừng giữa việc ai đó nói, “Tôi yêu bạn,” và một khoảng dừng rất dài trước khi ai đó nói, “Tôi cũng yêu bạn.” Ai đó, bạn gái của bạn hỏi, “Tối qua bạn đã ở đâu?” Và bạn mất một giây để đáp lại thay vì bảy giây để đáp lại. Chúng nói lên những điều khác nhau.
Vì vậy, những khoảng dừng là tuyệt vời trong việc khiến người khác và chính bạn lấp đầy những khoảng trống. Và khi bạn đang xử lý với những người, hãy nói, độc hại hoặc xấu xí hoặc chỉ không được tử tế, họ sẽ lấp đầy sự im lặng đó cho bạn. Và nó làm hai điều. Nó cho phép bạn, với hơi thở và sự dừng lại, để đảm bảo rằng bạn giữ phần phân tích của mình, đẩy cảm xúc xuống, bạn không bị tràn ngập. Tiếp theo, nó cũng làm cùng một điều cho họ. Khi tôi thêm sự im lặng, tôi khiến bạn gần như phải lặp lại lời nói của mình trong đầu bạn.
Thường thì bạn đã ở trong những cuộc cãi vã mà ai đó đã xin lỗi vì những gì họ đã nói mà không cần bạn phải nói bất cứ điều gì. Bạn cũng đã thấy điều này trong một tin nhắn. Ai đó nói một điều xấu trong một tin nhắn và bạn không phản hồi trong vài giờ. Thường thì họ sẽ trả lời lại, ít nhất là trong thế giới của tôi, họ sẽ nói, “Tôi không nên nói điều đó” hoặc họ sẽ cố gắng diễn đạt lại hoặc họ sẽ chỉnh sửa tin nhắn. Bây giờ bạn có lợi thế của sự nhìn lại khi, “Ồ, điều đó nghe không hay.” Hoặc họ sẽ biến đổi lời nói của họ một lần nữa để sửa nó.
Ví dụ, tôi thấy điều này rất nhiều với những người nói dối, những người nói dối trong phiên xét xử. Và trong kiện tụng, bạn luôn có những người nói dối, ngay cả trong việc thẩm vấn. Đây chỉ là một phần của nó. Bạn không thực sự ngạc nhiên về điều đó. Nhưng sự im lặng là kẻ hủy diệt số một của những kẻ nói dối vì họ thực hiện những cuộc trò chuyện trong đầu bạn cho bạn.
Vì vậy, nếu bạn định nói dối tôi, chẳng hạn như vậy, và thay vì tôi nói, “Điều đó không đúng,” “Điều đó không đúng,” và sau đó bạn nói, “Nó giống như vậy,” thì nó tốt. Họ tham gia. Bây giờ tôi có thể bắt đầu thao túng câu chuyện. Và bạn sẽ nói dối và sau đó buộc tôi cố gắng sửa nó. Không, không, không. Điều đó không đúng. Nhớ rằng, bạn đã làm điều này và bạn đã làm điều này. Và bạn đang cố gắng đi vòng quanh. Và đó chính xác là điều mà kẻ nói dối muốn. Càng nhiều sự tham gia, càng nhiều cuộc trò chuyện, càng nhiều điều đó cảm thấy đáng tin với bạn.
Vì vậy, cuối cùng bạn bắt đầu nghi ngờ bản thân, như, “Ôi, có thể họ đã.” Sự im lặng chỉ đơn giản là tiêu diệt họ. Vì vậy, nếu bạn muốn nói dối tôi và tôi đợi từ năm đến bảy giây và tôi lặp lại câu hỏi cho bạn, tôi lặp lại câu trả lời của bạn. Giả sử tôi biết bạn đã ở cửa hàng tối qua và bạn đang cố gắng nói dối tôi và nói, “Không, tôi đã ở nhà tối qua.” Giả sử, tôi nghĩ bạn không làm điều gì xấu khi ở cửa hàng.
Và bạn nói, “Bạn có bao giờ nói, tôi đã ở cửa hàng tối qua? Tôi đã ở cửa hàng tối qua, 7-Eleven. Tối qua ở cửa hàng 7-Eleven.” Đúng không? Vì vậy, đột nhiên, kẻ nói dối như, “Ôi không, không, không, đừng làm thế. Đừng làm thế. Đừng làm thế.” Giống như, “Ôi, bây giờ bạn đang nghĩ về nó. Bây giờ bạn đang nghĩ về nó. Bạn biết tôi đã ở câu lạc bộ thoát y.” Đúng, giống như, “Tôi biết bạn không ở nơi bạn nói.”
Vì vậy, nếu bạn có thể nói, bạn thêm thời gian, như, “Tôi sẽ quay lại với cuộc trò chuyện này.” Hoặc nếu tôi nói, “Có điều gì đó không ổn.” Họ không thích điều đó. Những kẻ nói dối không thích điều đó chút nào. Vì họ muốn bạn tham gia.
Họ muốn có nhiều cuộc trò chuyện hơn. Vì vậy, khi bạn chậm lại và nói rằng, điều đó không có nghĩa là tôi không tin bạn. Đừng nói như vậy. Điều đó khiến họ cảm thấy gắn bó hơn trong cuộc trò chuyện. Nhưng khi bạn chậm lại và trầm lắng lại với câu nói, “Tôi đang nghĩ.” “Tôi chỉ đang nghĩ.” Những kẻ nói dối sẽ bắt đầu có cuộc trò chuyện trong đầu với bạn. Họ sẽ bắt đầu nói những điều như, “Ý tôi là, bạn nghĩ sao, ý tôi là, nếu tôi đặt mình vào vị trí của bạn.” Nếu bạn nói bạn đang ở cửa hàng và tôi không thực sự tin bạn, bạn sẽ hỏi, “Ý tôi là, bạn nghĩ tôi ở đâu?” “Ý tôi là, tại sao tôi lại ở đó?” Họ bắt đầu cố gắng xâm nhập tâm trí bạn để sửa chữa nó. Họ sẽ cố gắng xoay chuyển câu chuyện để sắp xếp các phần theo cách mà không phải điền đầy đủ mọi mảnh ghép của bức tranh, nhưng chỉ cần đủ. Hy vọng bạn có thể hình dung được phần còn lại của bức tranh, nhưng sự im lặng, những khoảng dừng, đó mới là sức mạnh thực sự của bạn vì họ không thể làm gì với điều đó. Và điều đó cho thấy bạn mới là người đang kiểm soát, còn họ thì không. Và tôi đoán rằng nếu bạn đang nói dối trong bối cảnh đó, bạn muốn có sự chắc chắn rằng người kia tin bạn. Vấn đề với khoảng im lặng lớn mà bạn đã đưa ra là nếu tôi đã ở câu lạc bộ thoát y tối qua, tôi giờ không có sự chắc chắn rằng bạn tin những gì tôi đang nói. Vì vậy, tôi cần phải tiếp tục cho đến khi tôi có thể thuyết phục bạn rằng tôi đã ở, bạn biết đấy, 7-Eleven. Vì vậy, bây giờ tôi cần phản bác lại bạn và hỏi, “Bạn có ý gì?” Chính xác. “Tại sao bạn lại hỏi vậy?” Vâng, vâng. Chính xác. “Tại sao bạn lại hỏi tôi điều này?” Vâng, vâng, vâng. Bạn muốn nhiều hơn. Hãy cho tôi một cuộc trò chuyện. Chúng ta cần trò chuyện. Tôi cần ngay bây giờ. Bởi vì sự không chắc chắn thì không tốt. Không. Ồ không. Và họ bắt đầu suy nghĩ về điều đó. Nhưng đó là cùng một khái niệm mà chúng ta đã nói đến, những người nói sự thật, họ có tất cả sự kiên nhẫn trên thế giới. Nếu bạn thực sự ở cửa hàng và tôi bảo rằng, “Tôi cần suy nghĩ về điều này một chút,” bạn sẽ nói, “Ok.” Bạn biết đấy, điều đó sẽ không làm phiền bạn vì những người đã nói sự thật, họ không có gì để giấu diếm. Nếu bạn cần suy nghĩ về điều đó, có vẻ như có điều gì đó không ổn, ok, tốt, tôi ở đây để nói về nó, nhưng đó là điều đã xảy ra. Và bạn cũng biết, bạn biết rằng dù họ có suy nghĩ về điều đó hay bất cứ họ làm gì sau đó, tôi biết tôi đã ở đâu. Vì vậy, bạn chỉ tìm ra bằng chứng cho thấy tôi đã ở 7-Eleven tối qua. Điều đó hoàn toàn đúng. Bạn sẽ nhìn vào bảng sao kê ngân hàng của tôi. Bạn sẽ thấy tôi đã ở 7-Eleven tối qua. Vì vậy, có một sự tự tin nhất định đi kèm với điều đó mà bạn không cần phải chứng minh bản thân. Vâng, thật sự nhẹ nhõm. Đó là sự tự tin khi nói rằng, không, tôi biết chính xác mình đang ở đâu. Đó là sự tự tin bên trong mà chúng ta đã nói ở ngay đầu. Nhưng những người không nói sự thật, tôi có lẽ nếu tôi có một đồng cho mỗi lần tôi thấy điều đó, hoặc tôi đã hỏi một ai đó câu hỏi lại, và họ đã nói, thường thì là nhắn tin trong khi lái xe. Tôi nói, tôi không bao giờ nhắn tin. Tôi không bao giờ nhắn tin khi tôi lái xe. Hãy giả sử tôi hỏi ai đó, bạn đã hỏi tôi câu hỏi, bạn biết đấy, chúng ta sẽ thử lại. Vì vậy, hãy hỏi tôi câu hỏi đó, “Bạn đã nhắn tin khi lái xe hôm đó chưa?” “Bạn đã nhắn tin khi lái xe hôm đó chưa?” Không, tôi không bao giờ nhắn tin. Không bao giờ nhắn tin khi tôi lái xe. Bây giờ hãy chú ý, tôi đã nói một từ lớn. Tôi đã nói không bao giờ. Không bao giờ là một cực đoan. Những cực đoan thường là dấu hiệu rõ ràng rằng họ không nói sự thật. Mọi người đều nhắn tin khi lái xe vào một thời điểm nào đó, ngay cả trong xe của bạn. Không bao giờ và luôn luôn hoặc không bao giờ, thì đó luôn luôn hoặc không bao giờ là sự thật. Vì vậy, đó là một điều lớn. Thứ hai, tôi đã trả lời rất nhanh. Tôi không thở và thực sự suy nghĩ về nó và cố gắng cho bạn thấy rằng tôi đang cố nhớ trong thời gian, đưa ra một phản hồi thực sự tức thì cho bạn. Vì vậy, điều bạn sẽ làm, chúng ta sẽ phát lại lần nữa. Tôi sẽ nói chính xác điều đó và tôi muốn bạn cho tôi khoảng năm giây thời gian và sau đó tôi muốn bạn lặp lại những gì tôi đã nói chậm hơn. Được chứ? Vì vậy, hãy hỏi tôi nếu tôi đã nhắn tin khi tôi lái xe hôm đó. “Bạn đã nhắn tin khi lái xe hôm đó chưa?” Không, không bao giờ. Tôi không bao giờ nhắn tin khi tôi lái xe. Bạn không bao giờ nhắn tin khi bạn lái xe. Ồ, ngay cả điều đó, tôi cũng không thích. Vậy nên điều họ thường làm là họ sẽ lại nói, “Ồ, ý tôi là, đôi khi tôi có.” Bởi vì bây giờ bạn chỉ dựa vào từ “không bao giờ.” Vì vậy, bây giờ họ biết, ồ, đó là một từ có nguy cơ. Và họ sẽ bắt đầu ra khỏi nó và nói, “Ý tôi là, đôi khi tôi có.” “Ý tôi là, có thể.” Nhưng hiếm khi. Hiếm khi. Khi điều đó xảy ra, điều bạn thường muốn làm là cho họ một lối thoát. Bây giờ họ đã tự đưa mình vào góc và giờ họ đang tìm kiếm một lối thoát. Một cách để làm điều đó là nói, nếu bạn đã nhắn tin, không sao cả. Bạn có sở hữu một doanh nghiệp hay bạn làm việc trong lĩnh vực marketing không? Nếu bạn là người đó, hãy chú ý đến một cơ hội quý giá từ nhà tài trợ chương trình của chúng tôi, LinkedIn. Tôi là một nhà đầu tư trong khoảng 40 công ty khác nhau. Và trong khi họ hoạt động trong các ngành khác nhau, họ đều phải đối mặt với một thách thức, có thể là thách thức quan trọng nhất khi nói đến tiếp thị, đó là đưa thương hiệu của họ đến với đúng khán giả. Chúng ta có lẽ đều có thể nhớ những lúc mình đang lướt trên mạng xã hội và nhận được quảng cáo hoàn toàn không liên quan đến mình. LinkedIn giờ đây đã phát triển thành một mạng lưới với hơn một tỷ chuyên gia, bao gồm 130 triệu người quyết định, điều này có nghĩa là bạn có thể nhắm mục tiêu cụ thể người mua của mình theo chức danh công việc, cấp bậc, ngành nghề, thậm chí doanh thu công ty. Vì vậy, đừng lãng phí ngân sách tiếp thị của bạn vào khán giả sai và bắt đầu nhắm đến đúng đối tượng qua LinkedIn ngay bây giờ. Và vì bạn là một phần của cộng đồng của tôi, LinkedIn đang cung cấp cho bạn 100 đô la tín dụng cho chiến dịch tiếp theo của bạn. Hãy đến linkedin.com/diary để nhận tín dụng của bạn ngay bây giờ. Đó là linkedin.com/diary. Và tất nhiên, điều khoản và điều kiện áp dụng và chỉ có sẵn trên quảng cáo LinkedIn.
Bạn có nghĩ về cách mà ngôn ngữ cơ thể của bạn đang giao tiếp không?
Ừ, tôi có 12 thành viên hội thẩm đang theo dõi từng cử chỉ của tôi ngay khi tôi bước vào phòng xử án.
Ý tôi là, oh vâng, bạn có thẩm phán, bạn có người bảo vệ, bạn có một thư ký tòa án, bạn có những người ở phía sau, và bạn có hai hàng ghế.
Bạn có luật sư, có thể là rất nhiều luật sư, có cả các trợ lý pháp lý.
Bạn có khách hàng của bạn và 12 thành viên hội thẩm mà công việc của họ chỉ là theo dõi bạn như một con diều hâu.
Vì vậy, những luật sư giỏi thường rất ít biểu lộ cảm xúc khi họ nghe thông tin xấu, gần như là không có cảm xúc khi nghe thông tin xấu.
Thông tin xấu là thông tin trái ngược với vụ án của bạn.
Đúng rồi.
Một khách hàng nói, một nhân chứng nói điều gì đó làm tổn thương vụ án của họ và họ chỉ tiếp tục ghi chép hoặc ngồi lại và đọc.
Những luật sư thật sự kém thì sẽ quát lên, “dừng lại đi”.
Đúng vậy.
Bởi vì tất cả những gì họ làm là đang nói với các thành viên hội thẩm, các thành viên hội thẩm nghĩ, “Ôi, họ nói điều gì đó tổn thương vụ án của họ”.
Cùng một điều với việc phản đối.
Những luật sư kém phản đối rất nhiều.
“Phản đối, thưa ngài, điều đó dẫn dắt”.
“Phản đối, thưa ngài, điều đó đã được phán quyết rồi”.
Có rất nhiều, rất nhiều phản đối trong các quy tắc chứng cứ.
Nhưng nếu một thành viên hội thẩm nói, họ đang theo dõi, “Ôi, họ đang che giấu điều gì đó với tôi”.
“Họ không muốn tôi biết thông tin này”.
“Phản đối, thưa ngài, điều đó không liên quan”.
“Phản đối, thưa ngài, đó là lời nghe kể”.
“Ôi, có điều gì đó đã xảy ra mà họ không muốn tôi nghe”.
Tại sao họ lại làm điều đó trừ khi nó làm tổn thương vụ án của họ?
Nhưng những luật sư giỏi sẽ phản đối có thể một hoặc hai lần và họ làm điều đó theo cách khuyến khích thảo luận nhiều hơn, gần như là giải thích hơn.
Vì vậy, vâng, bạn luôn phải chú ý đến ngôn ngữ cơ thể của bạn và xem điều gì đó đang ảnh hưởng đến bạn như thế nào hoặc không.
Như nếu bạn có một, đôi khi bạn sẽ thấy các luật sư tiến lên lối đi và có một cuộc họp nhỏ với thẩm phán, và luật sư trông có vẻ bị đánh bại, bạn biết không, vì họ cảm thấy như họ đã thua.
Điều mà tất cả các thành viên hội thẩm nghĩ là, “Ôi, có lẽ họ đã không đạt được những gì họ muốn”.
“Ôi, có điều gì đó không ổn”.
Nó chui vào đầu của họ.
Cùng một điều.
Ý tôi là, các thành viên hội thẩm, ý tôi là, họ chỉ là những người.
Nhưng chúng tôi có một giác quan thứ sáu về việc có thể cảm nhận được điều gì đó về việc nếu ai đó đang nói sự thật hay không.
Cuối cùng các phiên tòa, hầu hết mọi người không biết điều này, chúng tôi được trò chuyện với các thành viên hội thẩm.
Bạn có thể hỏi họ câu hỏi nếu họ muốn.
Nhưng bạn có thể, sau khi phiên tòa kết thúc, tôi có thể tiến đến.
Nếu bạn là một thành viên hội thẩm, tôi có thể tiến đến và hỏi bạn, “Bạn nghĩ gì về phiên tòa?”
“Mảnh chứng cứ yêu thích của bạn là gì?”
“Cái gì, bạn biết đấy, điều gì thực sự đã quyết định cho bạn?”
Và bạn sẽ ngạc nhiên về điều mà bạn nghĩ là một mảnh chứng cứ lớn mà họ thậm chí không quan tâm.
Nó chỉ là một điều nhỏ này thôi.
Có một lần tôi đã thấy, trong một phiên tòa, luật sư kia trong lúc, họ gọi nó là voir dire ở phía tây thế giới. Chúng tôi gọi nó là voir dire ở phía nam.
Nó có nghĩa là bạn đang đặt câu hỏi cho các thành viên hội thẩm.
Và một luật sư, đó chỉ là một căn phòng rất nóng, nhưng chúng tôi đã biết rằng sau đó cô ấy không thực sự thích luật sư đó vào cuối phiên tòa vì trong khi anh ta nói, anh ta đã đổ mồ hôi rất nhiều và điều đó khiến anh ta trông rất lo lắng.
Và vì vậy cô ấy không nghĩ rằng anh ta thực sự tin vào vụ án của mình.
Vì vậy, bạn sẽ thấy những điều nhỏ nhặt này, bạn sẽ nghĩ, “Điều đó xảy ra như thế nào?”
Nhưng thực sự thì điều đó rất quan trọng.
Có một người nghĩ rằng một nhân chứng trên ghế chứng kiến không thực sự đang khóc.
Nếu bạn đang cố gắng diễn xuất, ôi, bồi thẩm đoàn sẽ treo họ.
Bồi thẩm đoàn sẽ hoàn toàn phá hủy vụ án của họ nếu họ nghĩ ai đó đang làm trò.
Có những khoảnh khắc nào từ các vụ án nổi tiếng mà bạn nghĩ đến và sử dụng làm điểm tham chiếu cho việc truy tố xuất sắc hoặc bào chữa xuất sắc mà chúng ta có thể biết không?
Gần đây tôi đã xem vụ án OJ.
Ôi, thật sao?
Bạn biết không, thật buồn cười vì chúng ta đều biết về vụ án OJ, nhưng tôi chưa bao giờ thực sự xem các phiên tòa và tất cả những điều đó vì nó có trên Netflix.
Và có rất nhiều khoảnh khắc ở đó mà tôi đã phản ánh khi bạn đang nói về cách mà bên công tố đã phản ứng với chứng cứ và cách họ đã phản ứng với chiếc găng tay và tất cả những điều đó.
Có những khoảnh khắc nào từ các vụ án nổi tiếng mà bạn nghĩ đến giúp hỗ trợ quan điểm của bạn không?
Vâng, ý tôi là, rất nhiều, tôi thậm chí không muốn gọi là nổi tiếng vì tôi không, thậm chí những kẻ nổi tiếng đối với tôi không xuất sắc đến vậy.
Chỉ vì độ nổi tiếng của những khách hàng có liên quan đã khiến nó nổi tiếng.
Nhưng như bạn lấy vụ kiện của Johnny Depp, hầu hết các luật sư khác sẽ xem và nói, “Điều đó không tuyệt lắm”.
Nó chỉ đơn giản là hấp dẫn vì nó có kịch tính.
Và một số nhân chứng rất hài hước và nó chỉ là một điều vui vẻ, nhưng mọi người đã được thấy điều gì là phiên tòa thực sự như thế nào.
Nhưng có một số điều như, bạn biết đấy, một luật sư phản đối lời nghe kể đối với câu hỏi của chính mình, như những điều mà bạn sẽ nói, chúng tôi, các luật sư sẽ nghĩ, “Bạn đang làm gì vậy?”
Vì vậy tôi sẽ không nói đến các vụ án nổi tiếng, mà là những vụ mà tôi nghĩ đến mọi lúc mà tôi lớn lên xem ở đây.
Đó là một vụ án liên quan đến một nhân viên dọn dẹp cũ đã gặp tai nạn và họ đang cố gắng chứng minh rằng ông ấy không nhớ những sự kiện.
Và phía bên kia đang cố gắng chứng minh rằng họ đã đúng.
Họ đang cố gắng chứng minh rằng người kia sai.
Và khi luật sư khác lên, đưa ra luận cứ cuối cùng, ông ấy đã làm rất tốt trong việc tăng cường diễn biến của giọng nói của mình.
Vì vậy bạn thường nghe điều này với những người giảng đạo và mục sư.
Đôi khi lúc cao trào của họ rất cao và lúc thấp của họ rất thấp.
Và vì vậy ông ấy đã làm một điều tuyệt vời về cách ông ấy mỉm cười với bồi thẩm đoàn và gần như cho họ biết rằng, “Này, bạn có thể tin vào họ nếu bạn muốn, nhưng tôi sẽ nói với bạn sự thật”.
Và ông ấy đã làm điều này theo một cách mà ông ấy có thể thuyết phục ai đó bằng cách ông ấy nói rằng, “Tôi chỉ phải lắng nghe người này”.
Tôi muốn nghe tất cả những gì anh ấy đã nói, nơi mà anh ấy, anh ấy sẽ làm điều đó và anh ấy sẽ để cho lời nói của mình tạm dừng, như, và dừng lại trên từng từ một.
Tôi không nhớ, tôi không, tôi đã là một đứa trẻ, nhưng lý do tôi chia sẻ điều này là vì nó rất quan trọng với tôi vào thời điểm đó, wow.
Được rồi, đây là cách bạn kể một câu chuyện.
Đây là cách bạn thuyết phục, vì tôi đang được xem không chỉ là luật sư, mà còn đang quan sát các bồi thẩm viên.
Tôi đang xem họ, biết được điều gì khiến họ đánh giá cao và điều gì quan trọng với họ.
Và điều đó thực sự là bước ngoặt cho tôi khi thấy những động lực như vậy đang diễn ra.
Và anh ấy có đang sử dụng ngữ điệu và ngắt quãng không?
Có, có.
Như một tác phẩm nghệ thuật.
Chính xác.
Đó là khả năng sử dụng giọng nói của bạn.
Và Vanessa và Vin thực hiện điều này rất tốt.
Bạn chơi nhạc cụ của giọng nói như thế nào?
Điều tôi khuyến khích và thích dạy là cách bạn, cách bạn thuyết phục ngay cả khi có sự mong manh.
Vì vậy, giả sử, trong khoảnh khắc này, bạn là luật sư và tôi là luật sư.
Được rồi, chúng ta đối đầu với nhau.
Chúng ta mỗi người có một khách hàng và thực tế chúng ta là bạn bè, nhưng đây là công việc.
Và, bạn biết đấy, tôi phải đại diện cho khách hàng của mình.
Và đây là chúng ta.
Chúng ta có một bồi thẩm viên trước mặt.
Và giả sử tôi đứng lên và nói, thưa quý vị, hãy để tôi cho bạn biết bạn sẽ tìm thấy gì trong vụ án này, vì bên kia hoàn toàn sai lầm.
Mọi thứ mà khách hàng của tôi đã làm là 100% đúng.
Họ đã tuân thủ luật pháp.
Họ đã tuân theo quy tắc của họ.
Họ đã tuân thủ từng chính sách một.
Và điều họ đang yêu cầu từ chúng tôi thật sự điên rồ.
Cuối cùng, bạn sẽ thấy trong vụ án này, với tất cả bằng chứng, tôi sẽ yêu cầu bạn tìm kiếm từ khách hàng của tôi.
Được chứ?
Đó là những gì tôi vừa nói.
Bây giờ, bạn đứng lên, cùng một ban bồi thẩm, và bạn nói, thưa quý vị, tôi sẽ nói với bạn ngay bây giờ, khách hàng của tôi có thể đã làm tốt hơn.
Họ đã mắc một vài sai lầm.
Sẽ có những điều mà bạn sẽ thấy rằng họ đã tuân thủ mọi quy tắc tốt nhất mà họ có thể.
Và con người là con người.
Và lý do chúng ta ở đây là vì điều họ đang yêu cầu bạn là hoàn toàn không hợp lý, và thật sự là không công bằng.
Và chúng tôi chỉ muốn yêu cầu bạn tìm cái gì đó công bằng.
Vì vậy, vào cuối vụ án này, chúng tôi sẽ yêu cầu bạn tìm kiếm sự ủng hộ cho khách hàng của tôi.
Bây giờ, bất kỳ ai đang lắng nghe ngay bây giờ, bạn nghĩ họ sẽ bị thu hút hơn về phía ai?
Vụ án cho sự không hoàn hảo, sự mong manh, và sự công bằng.
Bạn đã hiểu.
Họ sẽ nghe tôi, vụ án của tôi về sự hoàn hảo 100% và nghĩ rằng, điều đó không thực tế.
Điều đó không thực tế.
Chúng tôi biết trải nghiệm đó.
Mọi người đều có những điểm yếu.
Mọi người đều có thể đã làm điều gì đó tốt hơn.
Và vì vậy, họ sẽ tự nhiên bị thu hút và nói, bạn, vụ án của bạn, bạn là người kể sự thật.
Và một khi bạn xác lập mình là người kể sự thật trong cuộc trò chuyện, thì đó là một vị trí khó để rời bỏ.
Một khi bạn xác lập, đặc biệt là với các thẩm phán, một khi một thẩm phán biết rằng bạn đưa cho họ luật pháp, ngay cả khi nó chống lại bạn, họ sẽ tin bạn trong vô số vụ án của bạn trong tương lai.
Bởi vì họ biết rằng bạn tuân thủ luật pháp.
Bạn nói sự thật.
Vì vậy, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn khi bạn suy nghĩ.
Tôi đã suy nghĩ về điều đó trong bối cảnh bán hàng cho khách hàng của mình.
Trở lại thời điểm khi tôi từng điều hành một doanh nghiệp tiếp thị, điều tôi thấy hiệu quả nhất là khi tôi nói với khách hàng của mình, sự thật, nghĩa là, tôi không nghĩ vậy.
Vì vậy, những gì thường xảy ra là khách hàng của tôi phát triển mối quan hệ thực sự tốt với tôi.
Vì vậy, khách hàng của tôi có thể là một CEO của một công ty thời trang trị giá hàng tỷ đô la.
Đúng.
Và vì vậy họ sẽ có mối quan hệ với tôi.
Sự tin tưởng, cây cầu của sự tin tưởng nằm ở với tôi.
Đội ngũ của tôi sẽ vào trong khi tôi ngồi cùng CEO của công ty lớn này.
Và đội ngũ của tôi sẽ trình bày một ý tưởng cho thương hiệu.
Đúng.
Nếu tôi ngồi đó và chỉ trích và chỉ ra những lỗi trong bài thuyết trình của đội ngũ mình, thì thỏa thuận đã xong.
Thật tuyệt vời phải không?
Vì vậy, chúng tôi sẽ ngồi đó trong văn phòng kính lớn của anh ấy và tôi sẽ nói, tôi không thích ý tưởng ba.
Tôi không nghĩ điều đó sẽ hoạt động.
Ngay cả khi, rồi tôi sẽ nói ý tưởng một, mặc dù, tôi nghĩ đó là người chiến thắng.
Ý tưởng hai là ổn, nhưng không xứng đáng với nỗ lực.
Ý tưởng ba chắc chắn sẽ không hoạt động.
Nhưng ý tưởng một, tôi nghĩ đó là người chiến thắng.
Và bởi vì tôi chỉ ra những thiếu sót trong công ty của chính mình, họ đã tin tưởng tôi trong nhiều năm.
Tôi đang nói thật đó.
Và tôi luôn trung thực.
Vì vậy, nếu tôi nghĩ đó là một ý tưởng tồi, tôi sẽ nói đó là một ý tưởng tồi.
Và đây là trò chơi dài.
Vâng.
Điều này nghe có vẻ phản trực giác, đúng không?
Vâng.
Và điều đó hoàn toàn chính xác.
Và ngay cả khi, giả sử tôi đang đưa ra một lập luận bế mạc và giả sử tôi đang bảo vệ một công ty,
thì cũng luôn tốt hơn nếu tôi nói, bây giờ, tôi tin, sau khi nghe bằng chứng, bạn nên cho khách hàng của họ điều này.
Tôi đồng ý với điều đó.
Họ xứng đáng với điều này.
Nhưng số này không nên là số này, đúng không?
Bạn thấy đấy, đột nhiên bạn giống như, ôi, được rồi, tôi có thể đồng ý với điều đó.
Hoàn toàn khác nếu tôi nói họ không được xứng đáng một xu nào.
Rất, rất khác.
Bây giờ, trong giao tiếp hàng ngày, cũng giống như vậy.
Nếu tôi đứng đó và nói, tôi không làm gì sai cả.
Tôi không thể nói khác đi.
Mọi thứ tôi nói là hoàn hảo.
Tôi đúng là nguyên tắc.
Mỗi khi bạn luôn nói, không có cách nào tôi có thể nói khác đi.
Bạn đang truyền tải những cảm giác chính xác đó.
Nhưng nếu tôi đến với bạn và bắt đầu cuộc trò chuyện đó bằng cách nói, tôi có thể đã nói tốt hơn.
Bạn biết điều gì xảy ra không?
Người kia sẽ nói, vâng, tôi cũng có thể đã nói tốt hơn.
Điều đó thật sự khiến người khác cảm thấy thoải mái.
Thật tốt hơn nhiều.
Tôi có thể đã làm tốt hơn.
Câu nói đó thực sự là phép màu.
Tôi đã thấy rất nhiều mối quan hệ vượt qua được xung đột bằng cách sử dụng cụm từ, tôi có thể đã làm tốt hơn.
Bằng cách dẫn dắt với điều đó ngay tại đó, sự mong manh tối thượng.
Và người khác sẽ nói, vâng, tôi cũng có thể đã làm tốt hơn.
Hiếm khi họ nói, vâng, bạn có thể đã.
Họ không nói vậy.
Họ thật sự không nói vậy.
Họ gần như luôn luôn hạ thấp điều đó vì điều này giúp giảm đi sự phòng thủ của họ.
Còn khi bạn phải đối phó với một người mà bạn không thích thì sao?
Ôi, đúng rồi.
Nhiều khía cạnh trong cuộc sống cũng như vậy.
Bí quyết để đối phó với một người bạn không thích là hãy đối xử với họ như thể họ thích bạn và bạn cũng thích họ.
Tuy nhiên, điều này khó khăn, phải không?
Bởi vì cơ thể của bạn sẽ phản ứng.
Thực sự thì khó đấy.
Cơ thể bạn bắt đầu tiết lộ điều đó.
Chính xác.
Bạn đã từng làm những điều khó khăn hơn trong cuộc sống, bạn biết đấy?
Ừ.
Nhưng đúng, cơ thể của bạn sẽ phản ứng.
Ý tôi là, nhưng có vài điều, hãy đặt một số giới hạn xung quanh điều đó.
Đầu tiên, bạn muốn hạn chế lượng liên lạc.
Nếu bạn ở bên họ cả ngày, thì sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Nếu bạn có thể chỉ đứng trước họ trong hai, ba phút, thì sẽ dễ hơn.
Thứ hai là hãy chú ý đến những người xung quanh bạn vì mọi người đang theo dõi.
Và tôi quên mất câu nói này, nhưng nếu bạn tranh cãi với một kẻ ngốc, những người nhìn thấy sẽ không biết có sự khác biệt.
Ừ, kiểu như họ không biết, ai đó, nếu bạn đột nhiên hành xử thô lỗ với một người mà họ đã làm điều sai hai tuần trước, thì ai đó trong phòng sẽ không đổ lỗi cho người kia.
Họ sẽ đổ lỗi cho bạn.
Vì vậy, đừng cho ai đó lý do để ảnh hưởng đến phẩm giá của bạn.
Khi bạn chỉ hành xử như họ, đối xử với họ như thể họ thích bạn, cuộc sống của bạn sẽ dễ hơn vì điều đó sẽ làm bạn cảm thấy tốt hơn.
Một, nó sẽ khiến bạn cảm thấy mình là người tốt hơn.
Hai, giả sử người kia không chắc chắn về bạn.
Nếu bạn thể hiện rằng bạn không thích họ, điều bạn làm chỉ xác nhận cho họ rằng, người này ghét tôi và bạn biết không?
Tôi cũng không thích họ.
Điều đó chỉ củng cố cảm giác đó.
Giờ thì họ chắc chắn không thích bạn, nhưng khi bạn không cho họ một kẻ thù, không có gì họ có thể làm.
Đó là điều xảy ra trong nhiều cuộc trò chuyện, tranh cãi.
Mọi người đang tìm kiếm một kẻ thù.
Họ muốn một ai đó để biện minh cho hành vi đó.
Và khi bạn không cung cấp điều đó cho họ, thật sự rất gây khó chịu.
Ý tôi là, trong tranh tụng, một trong những điều hiệu quả nhất bạn có thể làm là hãy đối xử tốt với ai đó.
Bất cứ khi nào bạn không xấu tính hoặc thô lỗ, bạn không cho họ một kẻ thù vì đó là điều họ muốn.
Đó là cách họ muốn biện minh cho hành vi xấu của mình về cách họ đang đối xử với bạn.
Và khi bạn chỉ hành động như thể bạn thích họ, bạn giới hạn thời gian tiếp xúc hoặc bạn rất khách quan và trung lập, giống như, này, tôi ở đây để nói chuyện với bạn về điều này và sau đó tôi sẽ đi.
Miễn là bạn có thể rất thẳng thắn và không đưa ra những lời bình phẩm châm chọc.
Nếu ai đó hỏi giờ là mấy giờ và bạn nói, ý tôi là, bạn sẽ biết nếu bạn có đồng hồ.
Như vậy, bạn hãy làm vậy và thay vì cung cấp cho họ thời gian, hãy tiếp tục công việc của bạn.
Đừng để ai đó có cơ hội hạ thấp phẩm giá của bạn.
Còn về chủ đề tán gẫu, mà tất cả chúng ta, ý tôi là, tôi nghĩ hầu hết mọi người đều ghét tán gẫu.
Tôi đặc biệt không thích tán gẫu, nhưng nhiều người ghét tán gẫu.
Trong quan điểm của bạn, có kỹ năng nào để trở thành bậc thầy thực sự của tán gẫu không?
Một điều là đừng hỏi những câu hỏi mà chỉ nhận được đáp án một từ.
Đó là những gì họ gọi là câu hỏi khép kín.
Bạn muốn những câu hỏi này cho việc thẩm vấn vì khi thẩm vấn, tôi chỉ muốn câu hỏi có câu trả lời có hoặc không.
Bạn có đi đến cửa hàng không?
Có.
Không.
Tôi muốn bạn trả lời một cách mở, và khi tôi đang thẩm vấn chính, tôi muốn mở rộng cuộc thảo luận.
Tôi muốn bạn nói nhiều hơn.
Vì vậy, những gì bạn cần làm là tận dụng hỏi những câu hỏi mở.
Hãy hỏi những câu hỏi mở.
Đó là những câu hỏi bắt đầu bằng “làm thế nào”, “cái gì”, “khi nào” hoặc “đâu”.
Thay vì, như, bạn có đi đến cửa hàng không?
Hiệu ứng tương tự sẽ là, bạn có một cuối tuần tốt không?
Tôi chỉ hạn chế bạn vào một câu có hoặc không.
Bạn đã nói về những mục tiêu trong cuộc trò chuyện.
Ừ.
Có mục tiêu trong cuộc trò chuyện trong những cuộc tán gẫu của bạn.
Bạn đã nói về điều đó ở trang, tôi nghĩ, 40, 45 và 46 của cuốn sách này.
Ừ.
Vậy, một mục tiêu trong cuộc trò chuyện, tôi là người làm podcast, tôi biết hôm nay tôi sẽ gặp bạn, vì vậy tôi bước vào đây với một mục tiêu trong tâm trí rằng khi tôi bắt đầu nói chuyện với bạn, tôi đang cố gắng đạt được điều gì đó.
Đúng không?
Đó có phải là điều bạn muốn nói đến với mục tiêu trong cuộc trò chuyện không?
Chà, có hai mặt khác nhau.
Bạn muốn có một mục tiêu trong cuộc trò chuyện, thực sự cho bất kỳ cuộc trò chuyện nào bạn sẽ có.
Bây giờ, điều đó khác nếu, như, bạn đang mặc áo hoodie và quần thể thao với bạn của bạn xem phim.
Như vậy, bạn không cần phải có một mục tiêu trong cuộc trò chuyện.
Tôi đang nói nếu bạn đang trò chuyện một đối một với ai đó tại nơi làm việc, không phải là một ý kiến tồi nếu bạn vào văn phòng của họ.
Bạn có một mục tiêu cho cuộc trò chuyện sẽ kết thúc ở đâu, vì nếu không, nó sẽ tạo ra sự lo lắng cho người khác.
Như nếu ai đó nhắn tin cho bạn và nói, chúng ta cần nói chuyện, kết thúc, bạn sẽ tự động nghĩ rằng đó là điều tồi tệ nhất.
Nó giống như, ôi, điều gì đó thật khủng khiếp.
Chúng tôi, chúng tôi sẽ chia tay.
Có điều gì đó thật khủng khiếp.
Có điều gì đó đang cháy.
Đó là điều tồi tệ nhất.
Bởi vì đó là sự lo lắng, đó là cái kích hoạt của điều không rõ ràng.
Vì vậy, thay vào đó, bạn luôn muốn có một mục tiêu trong cuộc trò chuyện, như khung cảnh mà chúng ta đã nói đến.
Bạn đang nói với họ cách bạn muốn cuộc trò chuyện kết thúc.
Cùng một kiểu điều với tán gẫu.
Nhưng khi bạn đặt một mục tiêu thấp, sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Như thay vì nói, tôi muốn họ ấn tượng với tôi đến mức họ không biết phải làm gì.
Điều ấn tượng hơn là khi bạn thể hiện sự tò mò về người khác.
Tôi muốn chắc chắn rằng mình hỏi ít nhất ba câu hỏi với người này và xem họ sẽ nói gì.
Đó là một mục tiêu tuyệt vời.
Tôi muốn đảm bảo rằng mục tiêu của tôi là hiểu thêm một chút về họ đến từ đâu.
Vì vậy, trong các cuộc tán gẫu, mọi người thích nói về cách họ đến được hiện tại.
Mọi người thích nói về bản thân.
Mọi người đều biết điều đó.
Một câu hỏi để hỏi là họ đã đến được thời điểm hiện tại như thế nào.
Ví dụ, làm thế nào mà bạn, làm thế nào mà bạn đã học được điều đó? Bạn gặp điều này ở đâu? Vâng, làm thế nào mà bạn, bạn đã đến được nơi bạn đang ở hôm nay? Và mọi người thường nói, ôi, để tôi nói về bản thân một chút. Và mọi người rất thích điều đó vì họ được kể một câu chuyện. Rất khác nếu tôi nói, hey, bạn đã làm gì vào cuối tuần này? Ôi, nó cũng tốt. Bạn biết đấy, ở nhà. Không có yếu tố câu chuyện nào trong điều đó. Không có gì bạn có thể làm với điều đó. Nhưng nếu bạn khiến họ nói về câu chuyện dẫn họ đến với khoảnh khắc hiện tại của họ, sẽ tốt hơn nhiều.
Một mẹo khác là bạn nên nói chuyện với họ về những điều sẽ xảy ra trong tương lai thay vì nhìn vào quá khứ. Quá khứ thực sự không vui vẻ cho mọi người vì họ cảm thấy nó nhàm chán. Họ không cảm thấy quá khứ là điều gì đó đáng để nhớ. Nhưng họ thường tìm thấy những điều mà họ mong chờ trong cuộc trò chuyện. Bạn đang mong chờ làm gì vào cuối tuần này? Bạn hào hứng về điều gì? Có điều gì sắp tới với bạn không? Họ sẽ tìm ra những điều như, ôi, tôi đang khá hào hứng về Y và Z này. Nhưng nếu bạn hỏi về những gì đã xảy ra trong quá khứ, họ thường có cảm giác như, à, bạn biết đấy, nó đã ở trong quá khứ rồi. Tôi thực sự không làm gì cả.
Có những điều gì mà bạn ngưỡng mộ nhất trong một số đồng nghiệp mà bạn có với tư cách là một luật sư tranh tụng? Có một luật sư tranh tụng nào mà bạn ngưỡng mộ nhất qua lịch sử hoặc qua những người bạn đã gặp không? Nếu có, điều gì về họ khiến bạn ngưỡng mộ như vậy? Ôi, điều đó thì khó. Và có rất nhiều. Ý tôi là, mặc dù nghe có vẻ nhàm chán, nhưng tôi là một fan lớn của Abraham Lincoln, kiểu như một người say mê. Tại sao? Bởi vì cách ông ấy có thể khiến mọi người trong vòng tròn của mình cảm thấy không bị đe dọa, không gây áp lực. Khi ông chạy như một ứng cử viên cho Đại hội Đảng Cộng hòa, ông là một cái tên vô danh. Ý tôi là, ông thực sự là một cái tên vô danh. Ông đã chạy cho Quốc hội một vài lần, nhưng không phải là người chiến thắng rõ ràng. Tất cả những người khác liên quan đều là những ứng cử viên hàng đầu, những ứng cử viên hàng đầu. Những người lớn như William Seward, McClellan, Stanton, tất cả những người này xứng đáng với vị trí là ứng cử viên của Đảng Cộng hòa vào thời điểm đó. Và thật bất ngờ, vì nhiều lý do khác nhau, Lincoln đã thắng.
Bây giờ, điều ông đã làm là ngay khi ông chiến thắng ứng cử tổng thống, ông đã quay lại và mời những người đàn ông đó vào nội các của mình. Bây giờ, điều đó giống như việc Tổng thống Trump quay lại, mời mọi người đã chạy chống lại ông, những người chỉ trích ông trong vòng bầu cử trước, và nói, hãy vào nội các của tôi. Đó giống như bất kỳ tổng thống nào nói, ôi, tất cả các đối thủ của tôi đã nói rằng tại sao tôi không nên là tôi và tại sao tôi nên thua, hãy trở thành một phần của nội các của tôi. Và nó đã chuyển từ việc họ ghét ông ở đầu nói ông không đủ tiêu chuẩn, cố gắng làm tổn thương ông, làm tổn hại danh tiếng của ông, đến việc khóc than trong tang lễ của ông. Họ không thể tưởng tượng được thế giới sẽ như thế nào nếu không có ông. Và ông đã làm điều đó rất tốt trong cách ông thu hút mọi người. Doris, tôi nghĩ một cuốn sách tuyệt vời có tên là “Nhóm những kẻ thù” rất hay. Tôi thích nó. Và nó đi vào tất cả các chi tiết về từng cá nhân này và cách ông đối phó với họ. Có người từng ra ngoài và cố gắng, trong chính nội các của ông, gây rắc rối. Ông thậm chí không giải quyết điều đó với anh ta. Thay vào đó, ông gần gũi hơn với anh ta, làm cho anh ta cảm thấy quan trọng, giao thêm cho anh ta công việc. Những cách chỉ đơn giản là xử lý các động lực, một trí tuệ cảm xúc rất cao. Và ông rất tuyệt trong việc kể chuyện. Ý tôi là, đó là điều chính của ông. Mọi người chỉ thích lắng nghe ông ấy. Và vì vậy tôi chỉ nghĩ rằng đó là một hình ảnh thật đẹp về cách xử lý cuộc sống, rằng một số kẻ thù của bạn, tất cả những gì bạn cần làm là chỉ cần đưa họ lại gần hơn một chút và hiểu họ nhiều hơn một chút. Bạn sẽ thấy rằng bạn có một cuộc sống tốt đẹp hơn nhiều.
Bạn có nghĩ rằng có một yếu tố nào đó về tinh thần hoặc tôn giáo liên quan đến điều này không? Tôi đã nghĩ đến các triết lý Phật giáo, và chỉ cần nhiều triết lý tôn giáo và tâm linh khác nhau như sự tha thứ và việc coi trọng cái cao hơn và tất cả những gì cứ mắt trả mắt làm cho cả thế giới mù đi. Tôi đồng ý. Vâng. Ý tôi là, của tôi là hãy nhanh chóng lắng nghe, chậm nói. Cùng một điều. Ý tôi là, nếu bạn nhìn vào Kinh Thánh, Sách Gia-cơ đầy rẫy những châm ngôn tuyệt vời về sức mạnh của lời nói. Ý tôi là, để kiểm soát ai bạn là, bạn kiểm soát sức mạnh của lời nói. Và vì vậy, điều đó thật thú vị, cách mà những gì chúng ta nói thực sự liên quan đến toàn bộ bản thể của chúng ta, người bước vào phòng. Ý tôi là, những gì bạn nói là bạn là ai. Như trong phần lớn cuộc đời của bạn, những gì thoát ra từ miệng bạn kiểm soát những gì họ nghĩ về bạn, kiểm soát danh tiếng của bạn, kiểm soát nơi bạn sẽ đi. Tôi chỉ, chỉ đơn giản là những gì bạn nói tiếp theo. Ý tôi là, bạn không thể tự gọi mình là một người tốt nếu bạn không sử dụng những lời tốt. Ý tôi là, thực sự điều mà bạn nói khi bạn đi, tôi không thực sự thích người đó. Điều bạn thật sự có ý là họ nói những điều mà tôi không thích. Và vì vậy, đó là sức mạnh của những gì chúng ta nói có thể thay đổi tất cả mọi thứ trong cuộc sống của bạn. Đó là một điều rất quan trọng. Vâng, đúng vậy. Đó là một lời kêu gọi lớn. Đó là một lời kêu gọi thực sự lớn. Và tôi nghĩ rằng những người đầu tư vào từ ngữ của họ, đầu tư vào việc sử dụng từ ngữ tốt hơn, sẽ có một cuộc sống tốt hơn. Họ sẽ thấy mình có nhiều sự bình yên hơn. Họ sẽ có nhiều quyền kiểm soát hơn. Họ sẽ có nhiều sự tự tin hơn. Và đó không phải là điều mà họ có thể mua trên Amazon. Đó không phải là một, đó không phải là điều mà họ có thể chỉ đơn giản có được. Đơn giản chỉ là những gì họ chọn phát ra từ miệng họ có thể tạo ra sự khác biệt. Và quá trình đó, hành trình đó trông như thế nào? Bởi vì một số người sẽ nghĩ, đúng rồi, tôi đã nghe podcast này bây giờ và tôi đã có những mẹo, những chiến lược. Tôi đã có một số ý tưởng lớn, nhưng bạn biết đấy, tôi sẽ triển khai điều đó.
Tôi đã ghi chú, v.v., v.v. Nhưng tuần tới, vợ hoặc chồng của họ đến, bắt đầu la mắng họ, hay đồng nghiệp ở nơi làm việc làm họ bị kích thích, và họ chỉ quay lại và cảm thấy chán nản. Đúng vậy. Điều đó có nghĩa là gì? Tôi muốn giúp mọi người có một khái niệm về hành trình từ nơi bạn đang ở bây giờ, có thể khá không hiệu quả và vi phạm tất cả các quy tắc mà chúng ta đã nói hôm nay, đến việc trở thành một người giao tiếp thượng thừa với điểm 10 trên 10. Hành trình đó sẽ như thế nào? Vậy nên, hãy giả định cho những người nghe podcast này, đọc cuốn sách của tôi. Sẽ có những chủ đề mà tự nhiên nổi bật với họ, mà họ cảm thấy hơn những chủ đề khác hoặc so với một người khác. Vậy nên, không phải mọi thứ đều theo thứ tự, kiểu như đột nhiên bạn cần phải làm theo các bước một, hai và rồi xong. Sẽ có những yếu tố nhất định trong cuộc trò chuyện của chúng ta mà sẽ thu hút một ai đó. Những gì họ cần làm là nắm lấy điều đó và nghiên cứu nó. Và họ sẽ tìm ra cách để tập trung và phát triển kỷ luật về điều đó. Vậy hãy chỉ chú trọng vào một quy tắc mà họ muốn cải thiện. Đừng cố gắng cải thiện tất cả mọi thứ của bạn. Chỉ cần cố gắng cải thiện một điều thôi. Nếu bạn có thói quen, giả sử, thêm các trạng từ vào mỗi câu, như là “về cơ bản”, “thực sự”, “chỉ”, “rất”, và bạn có tất cả những thứ thừa thãi đó trong email của mình và bạn không muốn làm điều đó. Thì bạn sẽ tự nhận ra điều đó. Tôi có một AI mà đó là những gì tôi làm. Nên ai đó có thể nhập một câu và nói, không, hãy loại bỏ tất cả những thứ này. Và những điều nhỏ như vậy, nơi họ có thể tự huấn luyện mình để loại bỏ những thứ thừa thãi. Cũng giống như có thể họ thấy mình thường xuyên xin lỗi quá nhiều. Hãy chỉ tập trung vào điều đó và làm từng chút một. Và tôi hứa rằng ngay cả câu tiếp theo mà họ chọn sẽ tốt hơn những gì họ có thể đã viết ra. Sự thay đổi này đã biến đổi cách mà đội ngũ của tôi và tôi di chuyển, luyện tập, và suy nghĩ về cơ thể của chúng tôi. Khi Tiến sĩ Daniel Lieberman xuất hiện trên chương trình Diary of a CEO, ông giải thích cách mà giày hiện đại, với đệm và hỗ trợ của chúng, làm cho đôi chân của chúng ta yếu hơn và kém khả năng thực hiện những gì thiên nhiên đã định sẵn. Chúng ta đã mất đi sức mạnh và tính linh hoạt tự nhiên ở đôi chân, và điều này dẫn đến những vấn đề như đau lưng và đau đầu gối. Tôi đã mua một đôi giày Vivo Barefoot, nên tôi đã cho Daniel Lieberman thấy chúng và ông ấy nói với tôi rằng chúng đúng là loại giày sẽ giúp tôi phục hồi chuyển động tự nhiên của bàn chân và xây dựng lại sức mạnh của mình. Nhưng tôi nghĩ tôi đã bị viêm cân gan chân, nơi mà đột ngột đôi chân của tôi bắt đầu đau mọi lúc. Và sau đó, tôi quyết định bắt đầu tăng cường sức mạnh cho đôi chân của mình bằng cách sử dụng Vivo Barefoot. Và nghiên cứu từ Đại học Liverpool đã xác nhận điều này. Họ đã chỉ ra rằng việc mang giày Vivo Barefoot trong sáu tháng có thể tăng cường sức mạnh bàn chân lên đến 60%. Truy cập VivoBarefoot.com/slashDOAC và sử dụng mã DOAC20 để được giảm giá 20%. Đó là VivoBarefoot.com/slashDOAC, sử dụng mã DOAC20. Một cơ thể mạnh mẽ bắt đầu từ đôi chân mạnh mẽ. Dù tôi ở đâu trên thế giới, dường như mọi người đang uống matcha. Và có khả năng cao rằng loại matcha bạn đang uống được sản xuất bởi một công ty mà tôi đã đầu tư hơn bảy con số, họ là nhà tài trợ của podcast này, gọi là Perfect Ted, bởi vì họ là thương hiệu được sử dụng toàn cầu bởi các quán cà phê như Blank Street Coffee và Joe and the Juice và nhiều hơn nữa. Không chỉ bạn có thể tìm thấy matcha Perfect Ted ở các quán cà phê, mà bạn cũng có thể tự làm tại nhà. Rẻ hơn nhiều. Chỉ trong vài giây, sử dụng bột matcha có hương vị mà tôi có ở đây trước mặt, matcha Perfect Ted là loại cao cấp và được lấy từ Nhật Bản. Nó mượt mà. Nó có vị ngọt tự nhiên. Không giống như loại matcha có vị cỏ mà tôi đã thử trước khi biết đến Perfect Ted. Và nếu bạn là một trong những người đã tự nói với mình rằng bạn không thích matcha, có thể là vì bạn chưa thử matcha Perfect Ted của chúng tôi. Và bạn có thể tìm thấy matcha Perfect Ted tại Vương Quốc Anh, tại Tesco, Sainsbury’s, Holland and Barrett và tại Waitrose hoặc Albert Heijn nếu bạn ở Hà Lan. Và trên Amazon tại USA hoặc xem toàn bộ sản phẩm trực tuyến tại perfectted.com. Bạn có thể nhận 40% giảm giá cho đơn hàng đầu tiên của mình bằng cách sử dụng mã DIARY40. Phần cuối cùng của quy tắc số hai trong cuốn sách của bạn nói về ranh giới. Vâng. Bạn có ý nghĩa gì về ranh giới trong bối cảnh này? Và cũng, bạn có thể giải thích cho tôi hình ảnh này ở đây không? Bạn có biết hình ảnh đó không? Tôi sẽ hiện nó lên màn hình để mọi người có thể thấy. Vâng, vâng, vâng. Vậy đây là tất cả về cách để nói không. Đặc biệt, hãy đặt nó trong bối cảnh nếu ai đó mời bạn tham gia bất kỳ điều gì. Giả sử ai đó mời bạn đi uống một ly cà phê. Được chưa? Được không? Hãy đặt nó theo cách mà, đó là điều mà biểu đồ này nói đến. Vì vậy, biểu đồ nói rằng khi bạn có cơ hội để nói không hoặc có một cái gì đó và bạn quyết định không nói không, thay vào đó bạn nói, ôi, có thể. Và sau đó nó chỉ sống trong đầu bạn trong tuần tới cho đến khi họ hỏi lại. Bạn cảm thấy như là, tôi vừa đặt nó sang một bên. Nhưng nếu bạn nói không khi bạn cần phải nói không, thì nó sẽ không sống trong đầu bạn mà không phải trả tiền. Vậy hãy đặt nó theo cách, giả sử bạn và tôi làm việc ở cùng một nơi. Vâng. Và tôi hỏi bạn, hey, Stephen, hãy đi uống một ly cà phê tại nơi mới mà tôi thấy. Và bạn không. Bạn nghĩ trong đầu. Bạn như là, nhìn này, Jefferson, bạn dễ thương, nhưng chúng ta không phải là bạn bè thân thiết. Chúng ta chỉ là những người làm việc cùng nhau. Bạn biết không, tôi thích bạn ở nơi làm việc, nhưng bạn không quá tuyệt. Bạn như là, tôi không muốn đi uống cà phê với bạn. Đó là những gì bạn đang nghĩ trong đầu. Và ngoài ra, bạn rất bận rộn, bạn có quá nhiều việc phải làm, và bạn cần phải nói không. Thay vào đó, bạn lại nói, ôi, không biết, có thể, có thể. Tùy thuộc vào tình huống. Tôi sẽ cho bạn biết. Tôi như là, ôi, được. Và sau đó tôi chờ đợi cả ngày để nghe từ bạn.
Bây giờ trong đầu bạn, bạn đang nghĩ, làm thế nào để tôi nói với anh ấy rằng tôi không muốn làm điều này? Làm thế nào tôi có thể nói với anh ấy? Và bây giờ bạn đang chỉ nghĩ về điều đó, và bạn đang lãng phí năng lượng cảm xúc của mình. Thay vì nói không khi bạn cần phải nói không. Nhưng nếu tôi đưa ra một cái cớ thì sao? Tôi nói, ôi, tôi vừa kiểm tra. Tôi có một cuộc họp, Jefferson, vì vậy tôi không thể đến uống cà phê. Nếu điều đó là thật thì cũng được. Nhưng nếu nó không thật? Vâng, đó là một vấn đề. Tại sao đó lại là một vấn đề? Chà, vì một, luôn có khả năng họ phát hiện ra. Hai, điều đó chỉ đơn giản là không chân thật. Nó không thành thực. Bạn nợ bản thân mình một lời nói thật. Nhưng chúng ta không muốn làm ai đó bị tổn thương. Vâng, đó là sự hài lòng người khác, đúng không? Đúng vậy. Khi ai đó nói với tôi, hé, Steve, tôi biết bạn đang ở Austin. Điều này thực sự đã xảy ra. Hé, Steve, tôi biết bạn đang ở Austin. Thì thật tuyệt nếu được uống cà phê với bạn khi bạn ở đây vào thứ Hai. Và tôi nhìn vào lịch của mình, và tôi nghĩ, vâng, tôi rảnh vào thứ Hai, nhưng tôi chỉ không muốn đi. Vâng, vâng, vâng. Vậy tôi nên nói gì với họ? Tôi chỉ nói, nghe này. Vâng, chính xác. Vâng, vâng. Không. Vâng, vâng. Thực sự, không, không, tôi không. Vâng. Không, cảm ơn. Không tham gia. Rất không tham gia. Vậy đây là nơi sai lầm xảy ra, được chứ, là khi cảm giác đó là, tôi không muốn làm họ thất vọng. Tôi không muốn họ không thích tôi. Đó là điều chúng ta muốn. Đó thực sự là điều mà nó có. Tôi không muốn họ không thích tôi. Tôi vẫn muốn họ thích tôi. Sai lầm xảy ra khi bạn nghĩ, ôi, người ta có vẻ tuyệt vời và tuyệt vời. Tôi rất thích, nhưng tôi không thể. Tôi có cả một ngày bận rộn với các cuộc họp. Và như vậy, bạn chỉ dừng lại ở đó, được chứ? Vấn đề với điều đó, ngoài việc đơn giản là không đúng, hoặc gì đó. Để nói rằng, ôi, tôi rất thích, nhưng, được chưa? Từ “nhưng” có sức mạnh thần kỳ trong việc xóa bỏ mọi thứ đã xảy ra trước đó. Nếu tôi như, nhìn, tôi yêu bạn, nhưng, blah, và tôi phải nói điều gì khác. Ồ, tôi nghĩ điều đó thật tuyệt. Vâng, ý tôi là, tôi nghĩ việc tham gia podcast của bạn thật tuyệt vời, nhưng, như, nó lấy đi cảm giác, nó cảm thấy kém hơn so với những gì bạn đã nói. Vì vậy, thay vào đó, bắt đầu bằng cách, như, chúng tôi muốn bắt đầu với lòng biết ơn. Ôi, cảm ơn rất nhiều. Nghe có vẻ tuyệt. Tôi không thể. Điều chúng tôi muốn là, như, một cách đáp lại nhẹ nhàng. Hãy đảo lại. Bắt đầu với cái không, rồi kết thúc bằng lòng biết ơn. Vì vậy, nếu ai đó đã nói, ôi, bạn có thể đến ăn tối hay gì đó không, tôi biết bạn đang ở Austin. Tôi không thể. Cảm ơn rất nhiều vì đã mời tôi. Tôi rất mong được gặp bạn hoặc thấy bạn lần tới. Và nếu có thể, hãy thêm một chút tử tế. Tôi đã nghe rằng nơi đó thật tuyệt. Hy vọng bạn sẽ có thời gian tuyệt vời. Giống như, cũng vậy nếu bạn cần nói không với tôi về việc uống cà phê. Tôi không thể. Hoặc tôi có tin xấu. Tôi không thể. Hãy cho tôi biết nó thế nào. Như, chắc chắn sẽ rất tuyệt. Tôi đã nghe nhiều điều tuyệt vời về nó. Hãy cho tôi biết nó thế nào. Nó sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu bạn nói với họ rằng bạn không thể ngay từ đầu. Bạn có bao giờ có người nói không với một lời mời không? Họ như, trong một tin nhắn, họ nói, ôi, cảm ơn bạn rất nhiều. Tôi đã quá bận rộn. Và, bạn biết đấy, tôi đã phải đi cho mèo ăn. Và gần đây thật căng thẳng. Và tôi có thể đi được. Tôi sẽ cho bạn biết nếu tôi có thể. Và nếu có bất kỳ thay đổi gì, tôi sẽ chắc chắn cho bạn biết. Như, nếu bạn không muốn đi, thì hãy nói với tôi không. Và đó là cảm giác kiểu như vậy. Chúng ta không có những từ để diễn đạt, tuy nhiên. Đây là vấn đề. Vâng. Tôi đã suy nghĩ về điều đó trong dịp Tết Dương lịch. Tôi đã ở một nhà hàng. Và tôi đang đọc một cuốn sách có tên là “Can đảm để không bị ghét”. Nó đã phát triển suy nghĩ của tôi về việc cố gắng trở nên thành thật hơn một chút, có lòng dũng cảm hơn với các tình huống. Vâng. Và chúng tôi đã ngồi ở một quầy bar nào đó, tôi và bạn tôi. Và chủ quán bar đã lại gần. Và anh ấy rất thân thiện. Anh ấy thích podcast và đủ thứ. Và chúng tôi đang nói chuyện. Và tôi đang cố gắng thực hành nghệ thuật chỉ cần thành thật trong những khoảnh khắc mà tôi muốn làm hài lòng người khác. Và bạn tôi nói với anh ấy, ôi, chúng tôi phải, à, chúng tôi có việc gì đó cần làm, blah, blah. Và chúng tôi không có nơi nào để đi. Vâng, tất nhiên. Vâng. Vì vậy, tôi nhớ mình đã xen vào và nói, chúng tôi muốn rời đi sau 10 phút nữa. Nếu họ có thể đến đó trước đó, thì tôi rất sẵn lòng ký sách và đủ thứ, bất cứ điều gì họ cần tôi làm. Và thật thú vị khi tôi cảm thấy thoải mái hơn về bản thân khi tôi chỉ thành thật với anh chàng này. Vâng. Như, tôi như, không, tôi không có nơi nào cần phải đến. Tôi chỉ muốn đi. Chính xác. Vâng. Nhưng điều đó không dễ dàng trong cuộc sống hàng ngày. Bởi vì ngay cả khi tôi đến đây ở Austin, có những người đã nhắn tin cho tôi nói, tất nhiên, ở Austin, hãy đi uống cà phê nào. Đúng rồi. Và trên thực tế, đây là những gì bộ não của tôi đang nói. Bộ não của tôi đang nói, tôi cần phải dành thời gian với bạn đời của mình. Vâng. Khi tôi không thu âm podcast này, tôi cần làm xong danh sách công việc của tôi và kiểm tra Slack và email của tôi. Và sau đó, tôi cũng cần phải đi tập gym nữa. Vâng. Vì vậy, không phải là tôi không muốn đi uống cà phê với bạn. Đúng không? Mà là tôi có những ưu tiên khác mà tôi cần phải giải quyết. Vậy tôi nên thông báo cho họ trong khoảnh khắc đó rằng họ chỉ đơn giản là không phải là ưu tiên hàng đầu? Như, không phải là ưu tiên hàng đầu cho tôi để đi uống cà phê. Vâng. Vậy điều bạn muốn làm, là như chúng ta đã nói, thay vì bắt đầu bằng cách, ôi, tôi rất thích. Nghe có vẻ tuyệt vời, bạn biết đấy. Nhưng tôi có, bạn biết đấy, tôi có quá nhiều việc phải làm và tôi không thể làm điều này. Họ như, ôi, được rồi. Thay vì điều đó, chỉ cần đảo ngược và nói, tôi không thể tham gia lần này. Cảm ơn rất nhiều vì đã mời tôi. Tôi hy vọng sẽ sớm gặp bạn hoặc lần tới. Hoặc, bạn biết đấy, nếu bạn không thể đi đến nơi mà họ muốn đi, bạn có thể nói, tôi có tin xấu. Tôi sẽ không thể làm điều đó. Cảm ơn rất nhiều vì đã nghĩ đến tôi. Hoặc tôi rất cảm kích khi bạn mời tôi. Hy vọng nó sẽ là một thời gian tuyệt vời. Và bạn thậm chí không cần phải đưa cho họ một lý do.
Không có lý do.
Không, không, không.
Đó là nơi bạn mắc sai lầm.
Bởi vì khi bạn đưa cho họ một lý do, bạn bắt đầu cảm thấy như mình phải biện minh.
Bởi vì bạn bắt đầu, bạn rất chủ quan.
Chúng ta đều chủ quan trong tâm trí mình, à, đó không phải là một lý do đủ tốt.
Tôi phải đưa ra một điều gì đó xứng đáng với lý do mà tôi không thể đến được.
Và đó là lúc lo âu xuất hiện.
Và đó là lúc chúng ta chỉ đẩy nó sang một bên.
Còn nếu lý do đó là thật thì sao?
Vì vậy, tôi đã được mời đến bữa tối này ở London.
Thực sự thì tôi không thể đi được.
Nhưng đó là một người mà tôi rất quan tâm.
Tôi không thể đi vì lịch trình của mình.
Và tôi vẫn chưa trả lời email.
Ừ.
Tôi nghĩ một phần vì tôi đang cố gắng tìm cách thông báo cho họ, mặc dù.
Bạn thấy không, nó đã chiếm lấy năng lượng của bạn ngay cả bây giờ?
Nó đang lấy đi năng lượng của tôi.
Có.
Vì vậy, trong tình huống đó, tôi nên nói, tôi rất tiếc.
Vâng, không, không, không.
Được rồi.
Tôi không thể đến vào dịp này vì tôi đang ở Trung Đông.
Nhưng cảm ơn bạn vì lời mời.
Có.
Và nếu điều này xảy ra lần nữa, hãy cho tôi biết.
Tôi rất muốn đến.
Ừ.
Bởi vì tất cả những điều đó đều đúng.
Ừ.
Đó là nó.
Tôi nghĩ rằng như vậy là hoàn hảo.
Không có gì sai khi nói rằng vì tôi đang ở Trung Đông.
Đó là khi nó giống như tình huống ở quán bar hơn.
Bạn không có nơi nào khác để đi.
Bạn không muốn.
Và đừng nói tôi rất tiếc.
Uh-uh.
Không, không, không, không.
Bởi vì không có gì để xin lỗi cả.
Bạn không làm điều gì sai.
Hãy giữ lời xin lỗi của bạn cho những lúc bạn đã nói điều gì đó mà bạn không nên nói.
Bạn đã mắc một sai lầm thực sự.
Và tôi không thực sự xin lỗi.
Chắc chắn là bạn không.
Chắc chắn là tôi không thực sự xin lỗi.
Bạn không thấy tiếc chút nào.
Tôi không tham gia vào một thỏa thuận.
Và bạn rất cảm kích.
Có.
Bạn rất cảm kích về điều đó.
Bạn biết đấy, bạn không thấy tiếc chút nào.
Vì vậy, thay vì nói, tôi rất tiếc, ôi thật không may, tôi không thể làm cho nó xảy ra được.
Bạn thấy đấy, khi tôi nói tôi không thể làm cho nó xảy ra, tôi đang báo hiệu cho bạn rằng tôi có những việc khác đang diễn ra và tôi không thể thu xếp vào đó.
Không phải là bạn không phải là ưu tiên.
Tôi chỉ không thể làm cho nó xảy ra được.
Và vì vậy bất cứ khi nào bạn đưa điều đó ra trước và sau đó theo sau với lòng biết ơn, tôi đánh giá cao bạn.
Cảm ơn bạn.
Thật tốt bụng của bạn khi nghĩ đến tôi.
Và sau đó thêm một chút gì đó, như một chút kindness nhỏ.
Tôi rất muốn, tôi biết sẽ có một thời gian tuyệt vời.
Hoàn hảo.
Đó, tôi có nghĩa là, đó là tất cả những gì bạn cần ở đó.
Thay vì nói, tôi cần phải trả lời email đó.
Và sau đó hai tuần sau, bạn lại nói, tôi phải trả lời email đó.
Và bạn chỉ làm cho bản thân mình get worked up.
Um, thật mỉa mai khi tôi bắt đầu điều này với một um, trong khi tôi đang cầm bức hình này.
Hay quá.
Vậy bức hình này mà tôi đang cầm trong tay đối với những người không thể nhìn thấy cuộc trò chuyện này lúc này là gì?
Ừ.
Vậy, nó trông giống như là những từ lấp đầy.
Vậy, từ lấp đầy.
Một điều mà chúng tôi đã học được từ việc thực hiện podcast này là khi một khách mời trong chương trình sử dụng quá nhiều từ lấp đầy, mọi người sẽ cảm thấy khó chịu trong phần bình luận.
Thật thú vị, nhưng thực sự nó đã dạy tôi rất nhiều về cách nói tốt hơn.
Bởi vì nếu có ai đó xuất hiện trên Diary of a CEO và vị khách đó liên tục nói như,
như, um, như, như, như, như, như, nó là ba bình luận hàng đầu.
Tôi vừa làm điều đó ngay bây giờ.
Ừ.
Đó là ba bình luận hàng đầu trong video.
Đúng không?
Tôi có nên loại bỏ những từ lấp đầy này không?
Chúng như, như, um, uh, nếu tôi muốn trở thành một người giao tiếp hiệu quả, có sức ảnh hưởng hơn, vì những nhà giao tiếp vĩ đại mà tôi thấy trên các sân khấu và mọi thứ, họ không sử dụng như, um, uh, đúng không?
Nếu bạn đứng trên sân khấu, nếu bạn đang thuyết trình, đừng sử dụng chúng.
Ừ.
Đó, đó là một quy tắc dễ dàng trong cuộc trò chuyện bình thường.
Ai quan tâm chứ?
Điều duy nhất làm cho điều này khác biệt là vì nó được đăng tải và mọi người sẽ chú ý đến từng lời bạn nói, và họ sẽ muốn đưa điều đó lên.
Mọi người đều có một số loại từ lấp đầy.
Nếu không, họ đã được đào tạo về nó.
Điều đó gần như có thể được đảm bảo.
Họ đã có một số loại đào tạo truyền thông.
Nếu họ không sử dụng bất kỳ từ lấp đầy nào, vì từ lấp đầy thì rất phổ biến, nhưng nếu bạn muốn trở thành một diễn giả có sức ảnh hưởng trong một buổi thuyết trình, bạn không muốn có um, ah, như, um, okay.
Thêm okay ngay sau câu, như, tốt, tôi sẽ thấy khác.
Đó là một thói quen của những luật sư mới rất dễ dàng bắt đầu hỏi một câu hỏi của một nhân chứng và nói, okay, ngay sau đó.
Họ sẽ hỏi.
Vì vậy, bạn có thấy chiếc xe màu đỏ không?
Chỉ cần đưa ra câu trả lời.
Có.
Okay.
Và sau đó họ sẽ viết và rồi sẽ hỏi một câu hỏi khác.
Và, nhưng đã có bản ghi âm, vì vậy mọi thứ đều được phiên âm bởi một biên bản tòa án có, okay, okay, okay suốt.
Và vậy nên, những đối tác cao cấp sẽ đưa bản sao ban đầu cho đối tác trẻ và nói, chỉ cần xem nó, xem những từ lấp đầy của bạn là gì và tất cả những điều đó.
Vì vậy, đó là một cách tuyệt vời để đào tạo, nhưng vâng, từ lấp đầy, bạn không muốn hình thành thói quen về chúng.
Chúng xảy ra.
Không có gì sai khi nói như, hoặc nói, um, không có gì sai với điều đó trong thực tế.
Nó chỉ có cách làm rối rắm câu của bạn.
Nếu tôi dự định nói, vâng, vậy, um, vì vậy, dù sao, ý tôi là, và bạn có thể hoàn toàn nói với tôi nếu tôi đi quá xa đây, nhưng như, vì vậy về cơ bản, tôi đang nghĩ và thực sự không quan trọng.
Như bạn thấy đấy, chúng ta đang dip in và dip out và chúng ta chỉ đi thẳng vào vấn đề.
Bạn không muốn làm điều đó khi bạn cần phải giao tiếp rất hiệu quả.
Điều quan trọng nhất mà chúng ta nên nói đến nhưng lại chưa nói tới liên quan đến công việc bạn làm, những câu hỏi mà mọi người hỏi bạn, và giá trị mà bạn có thể truyền đạt đến khán giả của tôi là gì?
Điều quan trọng nhất là gì?
Điều mà họ nói, những gì mọi người chọn để nói có một hiệu ứng lan tỏa sẽ ảnh hưởng đến nhiều người hơn họ từng nghĩ.
Nó sẽ ảnh hưởng đến những người mà họ thậm chí không biết là tồn tại, cách mà họ giao tiếp với người khác.
Và những gì bạn nói hôm nay ảnh hưởng đến cách mà mọi người nghĩ về bạn.
Nó ảnh hưởng đến con đường sự nghiệp của bạn.
Nó ảnh hưởng đến cách mà con cái bạn sẽ nói với con cái của chúng.
Nó ảnh hưởng đến cách mà những người khác sẽ nói với con cái của họ mà bạn thậm chí không nhận ra.
Một ví dụ khác tôi muốn nói đến là sân chơi, như chúng ta đã nói.
Mọi người đều có một kỷ niệm về lời nói của ai đó.
Nó có thể rất đơn giản.
Những lời đơn giản nhất thường là mạnh mẽ nhất, những lời nhỏ bé.
Họ gọi kính mắt là kính to, kính khổng lồ.
Và tôi nhớ mình đã bị gọi là “bốn mắt”.
Tôi không biết liệu có bị tổn thương không.
Tôi đã bị tổn thương khi bị gọi là “bốn mắt”.
Nếu bạn gọi tôi như vậy ngày hôm nay, tôi sẽ nghĩ: “Vậy thì sao?”
Nhưng khi tôi tám tuổi, điều đó khiến tôi cảm thấy: “Ôi, mình có bốn mắt. Có gì đó không ổn với mình”.
Tôi nhớ rằng điều đó rất quan trọng.
Những lời nói sẽ tồn tại rất lâu dài.
Và những người có mặt trong cuộc đời bạn sẽ nói điều gì đó với bạn, và bạn sẽ nhớ mãi điều đó.
Mọi người ở trường trung học, bạn nghĩ rằng: “Ôi, mọi người sẽ quên hết về thời trung học”.
Không, họ sẽ không quên.
Bạn học luật, mọi người sẽ quên.
Không, họ không quên.
Họ nhớ chính xác những gì bạn đã nói và bạn là ai.
Và ngay cả khi đó là người thu ngân hay người lấy order của bạn tại quán cà phê, cách bạn nói chuyện với họ sẽ ảnh hưởng đến cách họ nói với người thân của họ khi về nhà.
Nếu bạn đã làm cho một ngày của họ trở nên khó khăn, họ sẽ cố gắng thể hiện điều đó theo một cách nào đó hoặc điều đó sẽ khiến họ trở nên không vui.
Vì vậy, những gì bạn nói thực sự có sức mạnh để thay đổi mọi thứ.
Đó là câu hỏi và thách thức rằng bạn sẽ chọn nói gì bằng giọng của mình?
Jefferson, cảm ơn bạn.
Bạn là một người cha, đúng không?
Tôi là người cha, đúng rồi.
Bạn có hai đứa trẻ, bảy và năm tuổi?
Bảy và năm.
Vậy bạn đang nghĩ gì về những gì mình nói với chúng?
Ôi, cả ngày.
Tôi có ý nói là, bạn muốn con mình trở thành tốt nhất trong khả năng của chúng.
Bạn muốn cố gắng nuôi dưỡng một con người tuyệt vời.
Vì vậy, bạn rất chú ý đến những gì mình nói với chúng vì chúng hấp thụ mọi thứ.
Tôi thấy rằng điều tốt nhất mà bất kỳ ai có thể làm khi trở thành cha mẹ mới là tạo ra một không gian an toàn để giao tiếp với trẻ.
Một trong những suy nghĩ đáng sợ nhất, bất cứ ai đang nghe và là cha mẹ, là đứa trẻ của bạn sẽ không đến với bạn trong lúc cần thiết.
Vì vậy, chúng sẽ ở trường trung học và không đến với bạn với những vấn đề của chúng.
Chúng sẽ chạy đi và nói với người khác.
Chúng sẽ tìm cách giải quyết theo những cách không mang tính xây dựng.
Bởi vì bạn đã thiết lập một mô hình khiến chúng sợ đến với bạn và cảm thấy mình không đủ tốt khi đến với bạn với những khó khăn của chúng.
Bạn biết đấy, những cuộc cãi vã là một cửa sổ nhìn vào những khó khăn của người khác.
Và trẻ em không phải là ngoại lệ.
Cách để nghĩ về điều đó là nói những điều như: “Cảm ơn bạn đã đến với tôi với điều này.
Tôi cũng biết rằng bạn có thể nói chuyện với ai đó khác”.
Tôi muốn bạn biết rằng tôi vui vì bạn đã nói chuyện với tôi.
Khi bạn có thể cho chúng thấy rằng bạn đang mời chúng vào cuộc trò chuyện, chúng sẽ dễ dàng hơn để đến với bạn một lần nữa.
Ý tôi là, điều quan trọng là những gì bạn nói với con cái của bạn, chúng sẽ lặp lại.
Và cách bạn nói điều đó với con cái chúng, chúng cũng sẽ lặp lại.
Giống như, bạn hầu như đã thấy cha mẹ bạn cãi nhau theo một cách nhất định.
Sau đó, tôi đã thấy cha mẹ tôi cãi nhau theo một cách nhất định.
Và điều đó trở thành mặc định của chúng tôi về cách mà những người khác nên cãi nhau.
Bạn đã bao giờ ở trong những mối quan hệ mà một người, người kia muốn bạn cãi nhau với họ không?
Có.
Và họ nói: “Tôi không cảm thấy bạn quan tâm trừ khi chúng ta đang la hét với nhau.
Tôi không cảm thấy bạn quan tâm trừ khi điều đó gần như đến mức độc hại, tồi tệ.
Chỉ đến lúc đó tôi cảm thấy: “Tôi muốn bạn cãi nhau với tôi.
Tôi muốn cảm thấy bạn đang ở trong cuộc chiến đó”.
Đó là điều họ đã lớn lên với.
Đó là tất cả những gì họ biết.
Vì vậy, với họ, đó là mặc định.
Và vì vậy, đó là sự lựa chọn của bạn về cách bạn muốn thể hiện xung đột cho các thế hệ sau bạn.
Bạn hy vọng rằng những người đọc cuốn sách này sẽ rút ra điều gì từ đó về giá trị hoặc thay đổi quan điểm?
Tôi hy vọng mọi người sẽ thấy rằng lời nói của họ thực sự có sức mạnh.
Rằng nó nằm trong tầm với.
Rằng họ sẽ không còn cảm thấy tuyệt vọng về việc: “Tôi không bao giờ biết nói gì” hay “Tôi không bao giờ cảm thấy như chính mình”.
Tôi luôn cảm thấy như mình phải làm hài lòng mọi người.
Tôi luôn cảm thấy như mình nói ít hơn hoặc cảm thấy ít hơn.
Đó là cảm giác tôi có thể dạy bạn cách cãi nhau ít hơn và nói nhiều hơn chỉ bằng việc thay đổi những gì bạn quyết định nói tiếp theo.
Và tôi tin rằng điều mà thế giới cần chỉ là một cuộc trò chuyện tốt hơn mỗi lần.
Tôi rất, rất khuyến nghị bất kỳ ai có liên quan đến cuộc trò chuyện mà chúng ta đã có hôm nay hãy đi và mua cuốn sách này vì rất ít cuốn sách như vậy tiếp cận từ góc nhìn mà bạn có của một người giao tiếp chuyên nghiệp trong nhiều khía cạnh.
Và nơi có rất nhiều dựa vào khả năng giao tiếp hiệu quả của bạn.
Vì vậy, tôi rất khuyến nghị mọi người có được cuốn sách này với những hình minh họa tuyệt vời mà tôi đã trình chiếu hôm nay.
Nhưng đây là một cuốn sách cực kỳ dễ tiếp cận.
Đó không phải là cuốn sách mà bạn phải có trình độ tiến sĩ trong một loại bằng cấp khoa học nào đó để hiểu.
Nó thực sự, thực sự dễ gần gũi.
Nó được viết bởi một người hiểu rất rõ khán giả của mình, nhưng cũng rõ ràng là một người đã tạo ra rất nhiều nội dung, và bạn có 12 triệu người theo dõi trực tuyến và hiểu chính xác cách để giao tiếp với mọi người.
Vì vậy, đây là cuốn sách dành cho mọi người.
Nếu bạn đã từng gặp khó khăn với cuộc trò chuyện, nếu bạn cảm thấy mất quyền lực vì bạn không có kỹ năng giao tiếp như một số người khác, nếu bạn cảm thấy mình đang phải đối phó với những người khó chịu trong cuộc sống và bị thao túng hoặc cảm thấy mình không có công cụ để truyền đạt quan điểm và nói nhiều hơn, tranh cãi ít hơn, thì tôi rất khuyên bạn nên đọc cuốn sách này. Tôi sẽ để liên kết bên dưới cho những ai muốn tìm hiểu thêm.
Chúng tôi có một truyền thống khép lại chương trình podcast này, trong đó khách mời cuối cùng để lại một câu hỏi cho khách mời tiếp theo, không biết người đó sẽ là ai. Câu hỏi mà bạn nhận được là: nếu bạn có thể quay lại 20 năm trước và nhận được một thông điệp từ bản thân ngày hôm nay, thì thông điệp đó sẽ là gì?
Hãy xem nào. Tôi 36 tuổi. Quay lại thời điểm tôi 16. Có lẽ tôi sẽ nói với anh ấy rằng cậu đang làm rất tốt. Hãy thật lòng mà nói rằng bạn không cần phải luôn theo đuổi những điều tiếp theo. Hãy sống thật hạnh phúc trong khoảnh khắc hiện tại. Tôi nghĩ điều này bắt đầu từ sớm, lúc nào cũng muốn, như bất cứ điều gì, bạn muốn trở thành người giỏi nhất. Bạn muốn tự thúc đẩy bản thân. Và đôi khi, với tư cách là đứa con đầu lòng và có tâm hồn già dặn, tôi nghĩ tôi đã không cho phép bản thân mình cảm nhận được sự tự do của tuổi thơ. Tôi lớn lên rất nhanh, gánh vác nhiều trách nhiệm và độc lập từ rất sớm. Tôi 16 tuổi. Tôi đã phải đưa tất cả các em, tất cả các anh chị em của mình đến trường. Đó là một trọng trách. Phải, tất cả các em của tôi đến trường. Và trong khi đưa các em đi, tôi còn ôn từ vựng với em trai út của mình và đưa em đến lớp một. Vì vậy, tôi rất thích điều đó. Tôi có những bậc phụ huynh tuyệt vời. Tôi chỉ muốn nhận trách nhiệm đó. Và tôi nghĩ điều đó tiếp tục đến đại học, là không tận hưởng những điều thú vị và từ chối những điều có thể trở thành những trải nghiệm tuyệt vời. Bởi vì tôi cảm thấy như mình cần phải luôn là một mũi tên thẳng.
Bạn đã học được gì từ thời điểm đó? Bạn có thay đổi trong vấn đề đó không? Một chút. Tôi nghĩ là có bởi vì tôi thấy điều đó ở các con tôi. Con trai tôi bảy tuổi. Con gái tôi năm tuổi. Và tôi có thể thấy con trai tôi giống tôi. Điều đó vừa tuyệt vời vừa đáng sợ. Và vì vậy tôi cố gắng, tôi thấy mình khi nói chuyện với con, như thể tôi đang nói chuyện với chính mình. Có một phần nào đó rất chữa lành. Khi tôi có thể nói với con, nhìn này, ngay cả khi con bị đá ra ngoài trong trận coach pitch, mẹ vẫn yêu con như vậy. Con ổn. Đừng lo lắng về điều đó. Như, này, chúng ta sẽ tiếp tục tập luyện. Những khoảnh khắc nhỏ nhỏ mà tôi không cho phép bản thân mình. Tôi luôn chỉ cố gắng và cố gắng. Và tôi không nghĩ mình bao giờ dừng lại để làm điều đó. Vì vậy, việc thấy điều đó với con trai tôi rất chữa lành theo cách mà tôi cảm thấy như mình đang nói chuyện với chính mình cũng nhiều như tôi đang nói chuyện với con.
Jefferson Fisher, nếu tôi muốn nghe thêm từ bạn, mua cuốn sách. Còn nơi nào khác tôi có thể tìm bạn không? Phải, bạn có thể tìm thấy tôi trên mạng xã hội, Jefferson Fisher, Instagram, jeffersonfisher.com/sách cho cuốn sách. Phải, bạn chỉ cần tìm Jefferson Fisher trên mạng xã hội và tôi sẽ có mặt ở đó.
Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã làm những gì bạn đang làm. Đó là một món quà tuyệt vời dành cho những người cảm thấy như ánh sáng đã tắt, như thể họ không có, như chúng ta đã nói một lúc trước, những công cụ và câu trả lời để có hiệu quả trong cuộc sống của họ. Và, như chúng ta đã nói, đó là một bất công mà rất khó chịu trong cuộc sống khi có tất cả kỹ năng, tài năng, tiềm năng, nhưng bị mắc kẹt đằng sau một cái lưỡi chưa được đào tạo hoặc một tâm trí chưa được đào tạo trong bối cảnh chúng ta phản ứng và tạm dừng và chỉ cần có một số công cụ rất cơ bản. Vì vậy, cảm ơn bạn vì đã làm những gì bạn đang làm.
Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi bạn rất phù hợp ở thời điểm này, khi rất nhiều người trong chúng ta, một cách thẳng thắn, đặc biệt là các thế hệ trẻ, không biết cách giao tiếp. Chúng ta không biết cách có một cuộc trò chuyện, cách giải quyết xung đột, vì chúng ta đang sống sau những màn hình bây giờ. Rất nhiều điều trong chúng ta, bạn biết đấy, cơ bắp của giao tiếp và trò chuyện không được đào tạo theo cách giống như trước đây. Vì vậy, tôi cũng rất khuyên nếu ai đó có con cái ra ngoài thế giới và có thể đã dán mắt vào TikTok quá lâu, hãy để chúng nghe cuộc trò chuyện này, mua cuốn sách. Và để tìm hiểu thêm về công việc của bạn.
Jefferson, cảm ơn bạn. Cảm ơn rất nhiều. Thật vinh dự. Những cuộc trò chuyện khó khăn nhất thường là những cuộc chúng ta tránh né. Nhưng nếu bạn có câu hỏi đúng để bắt đầu chúng thì sao? Mỗi khách mời trên Diary of a CEO đã để lại một câu hỏi trong cuốn nhật ký này. Và đó là một câu hỏi được thiết kế để thách thức, để kết nối và để đi sâu hơn với khách mời tiếp theo. Đây là tất cả các câu hỏi mà tôi có trong tay. Một bên là câu hỏi được đặt ra, tên của người đã viết. Và bên kia, nếu bạn quét mã đó, bạn có thể xem người đã đến sau ai đã trả lời nó.
51 câu hỏi được chia thành ba cấp độ khác nhau. Cấp độ khởi động, cấp độ mở rộng và cấp độ sâu. Vì vậy, bạn quyết định cuộc trò chuyện đi sâu đến mức nào. Và mọi người chơi những thẻ câu hỏi này trong các cuộc họp ở văn phòng, trong phòng ngủ, một mình vào ban đêm và trong các buổi hẹn hò lần đầu và mọi nơi ở giữa. Tôi sẽ để liên kết đến các thẻ câu hỏi trong mô tả bên dưới. Và bạn có thể nhận của riêng bạn tại thediary.com.
Điều này luôn làm tôi cảm thấy kinh ngạc một chút. 53% trong số các bạn nghe chương trình này thường xuyên vẫn chưa đăng ký theo dõi chương trình. Vì vậy, tôi có thể nhờ bạn một điều không? Nếu bạn thích chương trình và bạn thích những gì chúng tôi đang làm ở đây và bạn muốn ủng hộ chúng tôi, cách miễn phí và đơn giản mà bạn có thể làm điều đó là nhấn vào nút đăng ký. Và cam kết của tôi với bạn là nếu bạn làm như vậy, thì tôi và đội ngũ của tôi sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để đảm bảo rằng chương trình này ngày càng tốt hơn cho bạn mỗi tuần. Chúng tôi sẽ lắng nghe phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ tìm kiếm những khách mời mà bạn muốn tôi nói chuyện và chúng tôi sẽ tiếp tục làm những gì chúng tôi đang làm. Cảm ơn bạn rất nhiều.
當有人在貶低你、粗魯或不尊重你的時候,我們通常想要的就是反擊,因為我們必須贏。與其這樣,我希望你這麼做。第一,你將有五到七秒的沉默。第二,你要請他們再說一遍,因為在爭論中,人們很多時候會收回他們的話。第三,這是最有趣的部分。我希望你能說,這才是真正的力量所在,因為這表明你是掌控全局的人,而他們卻不是。我是傑佛遜·費舍爾。我是一名獲得董事會認證的訴訟律師,我幫助人們解決衝突和問題。我能改變兩個詞,僅僅通過你決定接下來要說的話就能改變你的生活,因為你所說的確實有改變一切的力量。例如,我教導人們永遠不要想要贏得爭論。當你想要贏得一場爭論時,通常會失去關係。如果那是你的獎勵,恭喜你。因此,與其將爭論視為贏的機會,不如將它們視為解開的謎題。如果你只是問他們, “我漏掉了什麼?” 我向你保證,這是你在困難對話中能使用的最有效工具。當你面對一個你不喜歡的人時,該怎麼辦?應對一個你不喜歡的人有個秘密就是…然後你能否解釋一下這裡的這幅圖像?這一切都是關於如何說不。那麼,學習這個的方式是什麼?從…開始,然後以…結束。真的嗎?這真的非常有效。他們有很多問題。我發現非常令人著迷的是,當我們查看 Spotify 和 Apple 的後端及我們的音頻頻道時,大多數觀看這個播客的人還沒有點擊追蹤或訂閱按鈕,不管你在哪裡收聽這個。我想和你達成一個協議。如果你能幫我一個大忙,點擊那個訂閱按鈕,我會不懈努力,從現在開始一直到永遠,使這個節目變得更好、更好、更好、更好。我無法告訴你點擊那個訂閱按鈕有多大的幫助。這個節目變得更大,這意味著我們可以擴大製作,邀請所有你想見的嘉賓,繼續做我們喜愛的事。如果你能幫我這個小忙,點擊那個追蹤按鈕,無論你在哪裡收聽,這對我來說意義重大。這是我唯一會向你請求的幫忙。非常感謝你的時間。傑佛遜·費舍爾。我對你製作內容的許多事情非常感興趣,還有這本了不起的書。所以,如果我們從頭開始,你是誰,你的使命是什麼?我是傑佛遜·費舍爾。我是一名獲得董事會認證的訴訟律師,我教人們如何少爭論、多表達。我正在努力改變某人一切的方式,僅僅通過他們決定接下來要說的話。什麼是訴訟律師?這是律師嗎?對,這是律師,律師,沒有區別。作為訴訟律師,你主要做什麼?所以我幫助人們解決衝突,解決問題。如果你和某人有問題,你有兩個選擇。你要是去打他一拳,還是起訴他?很多時候,某人傷害了你,那些傷害是他們無法彌補的。所以在法律上,他們唯一能做的就是用錢來補償你。因此,你幾乎可以起訴任何人。所以這就是我們在美國解決衝突的方式。英國和訴訟也是如此。我們所做的就是代表他人發聲。所以你在法庭上,你對著另一個訴訟律師,基本上,為你的當事人辯護。正是如此。是的,先生。但這不就涉及到你表達自己的能力,以及說服和使某人相信你的事實嗎?非常正確。是的,對。是的,我所說的話、所給的字句可以決定一個人是否能找回內心的平靜,或者失去一切。那麼,如何學習這個?你是怎麼學會的?在這方面你的技能來自何處?因為你被認為是你所做的最好的之一。那麼,你是從哪裡學到的?我是一名第五代訴訟律師。所以我從小就這樣,在其他孩子放學後可能在玩耍時,我卻被接去參加我父親的證詞,因為那時我的爸爸是唯一能接我的人。因此,我坐在角落裡,用黃色的記事本涂鴉,而他在完成他的證詞,或者我會去觀看他的庭審。我看到了很多結案陳詞。這樣我親身體驗了法庭的故事。任何參與訴訟的人,他們都是出色的講故事者。所以你能聽到這些故事,聽到他們在回答前問問題的方式。所以你能真正從第一排的視角看到訴訟是如何進行的,如何說服,以及對話中的哪些要素推進了這一進程。你寫了關於對話的書《少爭論,多交流》。對於現在點擊這個對話的普通人來說,這有什麼重要性?為什麼對他們重要?有些人會教你如何演奏樂器,而我告訴你該彈哪些和弦。我給你樂譜。因此,一旦你知道你的位置,即使在你的聲音中,重要的是真正的字句。而我可以改變兩句話,兩個詞,僅僅通過你決定接下來要說的話改變你的生活。因為你在整個生命中所經歷的,最終都歸結於你的溝通和你如何處理衝突。你離開一段關係,因為大多數情況下某種溝通方式將你引向另一段關係。或者你在工作中或在播客中的位置。這一切都歸結於你所傳達的內容以及你在對話中的位置。
你真的認為這對你的人生結果如此關鍵嗎?
哦,當然。
如果我變成一名十成十的溝通者,比如說我成為世界上最好的溝通者,你認為我人生中的哪些結果,哪些領域會有根本的改善?
我認為如果你是一名十成十的溝通者,你幾乎可以到達任何你想去的地方。
比如在你的職業生涯中,如何被招聘幾乎完全取決於你的溝通能力。
就在那次面試中。
你知道,有些人有著優秀的履歷,但對於如何有效地表達自己卻毫無能力。
如果無法說出任何話,且至少有效地表達,那麼他們就得不到自己想要的東西。
或者你會發現一些人在這些關係中被不斷地辜負。
而他們在某一方面是很棒的人。
如果他們能和合適的人在一起,或者能夠表達他們的需求和想法,他們的整個世界真的會改變。
我經常思考這一點,因為播客的緣故。
這是運營播客的一個略微不幸、不公平的元素,有時候你會遇到一些人,他們做了最非凡的工作。
他們可以是美國波士頓的一名實驗室科學家,或者是某個特定領域的傑出專家。
但他們為什麼通常得不到播客或TED演講等平台,並不是因為他們的優秀。
而完全是因為他們傳達思想的能力。
我認為隨著我們越來越進入這種以內容為主導的世界,如YouTube和播客媒體,溝通能力就是一種極為不公平的優勢。
你可以在技能或經驗上只達到50%的水平。
但如果你能有效地溝通,我認為你將在生活中擁有完全不成比例的不公平優勢。
我完全同意。
在這個領域裡,你有一個巨大的先發優勢。
如果你是一個可能比班上任何人都知道得多的人,但如果你沒有能力佔據空間,沒有能力吸引他人的注意並有效地表達你所需的,沒有人會聽你說話。
這是一種不公平的優勢。
這表達得非常好。
那麼,缺點又是什麼呢?
如果我是一個糟糕的溝通者,目前的溝通能力只有一成,A,那樣會是什麼樣子?
B,那我的人生結果又會是什麼樣子?
結果是你會開始對自己抱持消極的態度。
你會開始以非常消極的方式與自己對話。
而且,這真的會讓人感到絕望。
你會面對一些關係,並反復碰到同樣的問題。
你會進入一些工作,開始遇到相同的問題。
這幾乎是一種循環,你無法表達你所想說的。
當你說,我不會再任由自己被這樣對待時,那會產生巨大的差別。
當你甚至不知道如何表達自己的界限或執行這些界限,或者關於你想要的和你想去的地方,你會發現自己會變得更加不快樂,且更加不滿足。
這是一種非常絕望的感覺。
你現在在所有渠道上有多少粉絲?
我想我們接近1200萬。
這太瘋狂了。
是啊,你告訴我。
地球上有哪位律師擁有這麼多粉絲嗎?
沒有。
你究竟在為這1200萬人做些什麼呢?
他們來找我,看我的視頻,不是為了修復或學習上一次對話中發生的事情。
他們來找我是因為他們想知道如何處理下次對話。
我所做的就是給他們這些娓娓而談的片段,就像在開場辯論或結尾辯論中一樣。
我會有三個主要觀點。
我盡量將大量信息濃縮成非常簡單的東西。
所以你把40頁內容變成兩句話,再把它變成一句話。
然後再減少為七個字。
我所做的就是讓他們感受到,嘿,我可以這樣做。
我可以這樣做。
我所要做的只是換個詞。
哦,我可以看到只要翻轉一個小詞或改變我表達的句子的方式,會造成每一次截然不同的結果。
那麼讓我們深入探討一下。
你說你幫助他們專注於下次對話。
是的。
你是這麼說的。
所以我們經常會想到第一次印象和下一次對話。
你我第一次見面,或者你與你的約會對象或某人第一次見面、第一次工作面試。
一切都很好,每個人都表現得最好。
一切都很美好。
但通常是那次下次對話讓事情有所不同。
你開始了解第一次印象是否會持久,某人是否真的是你想的那個樣子。
使用夫妻或朋友之間的日常爭執來舉例。
你們之間有摩擦。
這摩擦引發了情緒。
然後你們開始互相大聲指責。
接著你們開始互相扔出侮辱。
一切變得更大聲、更尖銳。
最終,有人越過了界限,說出了一些他們本不想說的話。
事情就陷入死鬧。
忘了這一切,我走了。
走了。
然後就有了下一次對話。
而那次的感覺與第一次截然不同。
聽起來安靜了很多,速度慢了許多。
人們會說,我本來想說的是,或者,是的,我不應該那樣說。
我的本意是,然後他們開始澄清。
接著他們開始道歉。
然後他們重新表述。
哦,我能理解你為什麼這樣想。
不,不,不,不。
我的意思是,下一次對話中他們所關心的,始終和第一次對話中他們專注的內容大相徑庭。
所以關鍵是,你如何在下一次對話中讓它成為第一個?
我們必須從哪裡開始才能理解這一點?
我想成為一個更好的對話者。
我想成為一個更有效的溝通者。
我想少爭論。
我想多交流。
我想讓自己被更多人聽見。
這可能反映了現在大多數人的心聲。
所以如果我是你的學生來接受你的訓練,你會從哪裡開始指導我?
首先,你要控制你的表達。
好吧,你的意思是什麼?
是的,所以當你在與某人爭論時,會自動發生的事情是你的戰鬥或逃避本能開始佔據主導地位,
即使在小爭論中,尤其是在小爭論中也是如此。
如果我不同意你的觀點,你的戰鬥或逃避本能就會啟動。
因為你的身體在告訴你,嘿,我感到受到威脅。
你的心智在告訴你,嘿,我不喜歡這樣。
他說的跟我說的不同。
你知道嗎?
我們會想些其他的事情。
這會讓情緒激動起來。
我馬上想要說一些能打擊對方的話。
換句話說,我想傷害你。
我想說一些會讓你受傷的話。
或者我們就逃避它。
你有沒有遇到過那種人,在電話裡突然說,這樣我受夠了。
然後掛斷?
是的。
或者他們會說,我要走了。
你知道嗎?
忘了這一切吧。
然後砰的一聲關上門。
那就是他們的逃避。
他們在這個時刻感到被威脅,因為這場衝突和不同的觀點。
所以他們需要逃避。
當你決定控制你的表達時,就可以確保這種情況不會發生。
而這一切都始於你的呼吸。
好的?
這是關鍵。
所以我對每一位客戶都教導他們的就是讓你的呼吸成為你說的第一個字。
那我們現在來試一次。
這很好。
好的。
那麼我們來做一個誇張的示範。
這個過程被稱為生理性嘆息。
所以我們要做的是鼻子吸入兩秒鐘。
到達頂部時再嘗試一下。
然後發出,啊。
對。
好。
做完之後你感覺怎麼樣?
非常放鬆。
是的。
很好。
所以我們要找到一個快速達成這個結果的方法。
這一次,我們做同樣的事情,但不要發出聲音。
再做一次停止。
透過嘴巴再一次。
現在,僅通過鼻子。
準備好了嗎?
我們剛才做的幾乎有點小。
這是非常故意的。
所以我們再做一次,但要讓它像是,不,這根本不會讓我在意。
準備好了嗎?
就在那裡。
現在,這就是你的應對方式。
每當有人告訴你一些你不同意的事情時,這就是在你說出第一個字之前的應對方式,因為這將確保你的戰鬥或逃避本能不會啟動。
它讓那個分析性的、邏輯性的部分始終保持在狀態中。
而不是說,哦,但等一下,他們不可以那樣對我大喊。
不,不。
這是個愚蠢的想法。
你能相信你會這樣說嗎?
與其這樣,這就是你的戰鬥或逃避本能。
你甚至沒有給自己一個呼吸的機會。
當你呼吸並利用我所謂的對話呼吸時,這讓你能夠思考,嗯,我想知道這是從哪裡來的。
我想知道他們為什麼這樣說。
現在,它讓你在當下保持某種距離,因為你在其中注入了你的呼吸。
當你允許自己呼吸時,這將使你更加冷靜。
所以每當我有一位可能正面臨來自律師的問題、會讓他們感到觸動或不安的客戶時,我始終會訓練他們在他們提問的同時使用呼吸,並開始很好奇他們為什麼要這樣問。
他們試圖證明什麼?
不要只看問題的表面。
仔細觀察背後的意圖。
他們想引導你去什麼地方?
每當我能教會他們這些時候,這就是一種強而有力的結果。
而且為了做到這一點,我必須對我的反應與他們的問題之間可能存在的停頓感到舒適。
是的。
對很多人來說,這是非常不舒服的。
你可能會認為,但他們做得越多,就會越好。
其實我覺得這很好,因為這表示我實際上在聆聽。
比如說,問我關於我的…
只要說,傑佛遜,你今天過得怎麼樣?
傑佛遜,你今天過得怎麼樣?
挺好的。
還挺好的。
我今天過得很好。
你知道,這只是一天。
再問我一次。
傑佛遜,你今天過得怎麼樣?
挺好的。
今天過得不错。
我喜歡。
你看,一個人說,我甚至沒想過你問我的問題。
是的。
另一個人說,不,我其實考慮過這個問題。
我考慮過。
是的。
然後我選擇了我的答案。
所以即使在那種情況下,你也是可以這樣做的,尤其是對於領導者來說,他們進入非常忙碌的工作環境,立刻面對地板上出現的問題。
糟糕的領導者會變得非常忙亂,並跟隨那股能量上升。
而優秀的領導者會捕捉到冷靜的能量。
他們注入那個呼吸,然後說,好的,接下來是什麼?
例如,我可以問我祖父一次,喂,你知道你的螺絲刀在哪裡嗎?
他會說,知道。
我的意思是,你知道我想表達什麼嗎?
但是有些事情是這樣的,這些人會吸引你去尋找冷靜的能量,他們在你的關係和對話中成為錨點,與他們在一起會讓你感到放鬆。
與他們同在,你會說,好的,太好了。
史蒂芬來了。
我感覺好多了。
好吧。
他來了。
好吧。
事情會好起來的。
因為他們在尋找要成為主導者的人,不僅是在對話中,而是在整個房間的氛圍中。這是一種平靜的能量,你必須捕捉到這一點。當我問你今天過得怎麼樣時,你暫停了一下,我有兩個有趣的觀察。第一,無論你接下來要說什麼,我都更加相信了。因為你有時間思考,你不是在自動回應。於是我想,哇,他會說些什麼呢?這裡有一種他真的在思考的感覺。他真的很在乎給我誠實的答案。第二,我對你更加好奇。對吧?因為我能看到你在思考。所以我想這會是一個有趣的回答。是的,所有這些都發生在你喘口氣的那一秒。這在面試中很常見。當你問一個常見的面試問題時,對方給你喘息的時候,你會想,噢,他們真的在聽我說話。那些快速回應的人,比如說,假設,如果你問他們,你認為你對這家公司有價值嗎?如果我立即說,噢,是的,我想我會,我認為我會給這家公司帶來很多價值,與之相比,當我說我有信心我會給這家公司帶來很多價值時,你會突然意識到,這就是我想要的人。他們真的聽到了我的問題,並且考慮過這個問題,我非常好奇他們接下來會說些什麼。存在某種沉思的成分,這意味著我相信你想過這個問題。是的,這是一個簡單的描述。在那個第二個例子中,你暫停了一下並說,是的,我為這家公司帶來了很多價值。當時我心想,他確實進行了思考。沒錯,他確實思考過。他相信這一點,所以我也相信。對吧?這就是為什麼每次我教客戶並為他們準備口供(他們所稱的depo)時,我都會這樣做。當你說客戶時,你指的是誰?是的,我所指的是在我的律師事務所裡雇用我的人。對。現在這已經轉變為我在手機上做這件事並在我自己的會員課程中教人們,我會說,好的,讓你的呼吸成為第一個詞。一旦你這樣做,其他人就會覺得,哦,他們真的聽到了我的問題。我們的律師希望你能快速回答。我們希望你能迅速回答。更好的是,當你開始越過我的問題,回答你覺得我已經要問的問題時。當你這樣做,意味著你沒有在聆聽。你沒有在聆聽。但當我能讓客戶停下來、呼吸,然後說,是的,你知道嗎?這不公平。我曾經有一位客戶,名叫伊莉莎白,有一次當我在準備她時,我會像另一位律師那樣扮演角色。我會經常這樣做來幫助她們模擬會發生什麼。我會說,好吧,卡森小姐,來吧,我需要你回答這個問題。這是事實。公平來說,你沒有看到那輛其他的車,是吧?然後我會開始推她。這讓她感到非常緊張。你知道,她會想,哦,我的天,然後她的神經開始緊張。這是因為她沒有在呼吸。當人們開始顫抖時,正是因為沒有呼吸。所以當我在準備她時,她不知道該說什麼。等到我教她如何呼吸之後,同樣的問題。有人說,我知道這位律師。我知道他會問這個問題。他說,公平來說,你沒有看到那輛其他的車。她吸了一口氣。她說,不,這不公平。我就這樣結束了這段對話。他真的無法對此作出反應。但更重要的是,這給了她信心。我在說,不,我在聽。我看到你在說些什麼。我不會去那裡。因此,這幫助你進行導航並賦予你權力,確保你總是以控制的方式表達自己。以控制的方式表達的另一個部分是放慢你的語速。當人們快速說話時,不加思考,這會讓我們感到焦慮。當某人說話非常快時,你會想,好的,我在試圖理解你。這更難,假設,我喜歡嘻哈。我喜歡饒舌音樂。如果你聽某人快速饒舌,你根本聽不清他們在說什麼,你可能會想,好的,我在這首歌中迷失了。我喜歡那個節拍,那太好了。但我聽不懂你在說什麼。那些放慢語速的人在溝通時顯示出更多的效果。那麼讓我們來舉例說明。我希望你快點說,帶著一些幾乎是惹惱的情緒,我已經告訴過你,我不會這麼做。快點說。 我已經告訴過你,我不會這麼做。大聲點說。 我已經告訴過你,我不會這麼做。完美。現在我希望你慢下來。慢得多。每個字都慢下來,你不必帶著輕蔑。只需慢下來。再說一遍。 我已經告訴過你,我不會這麼做。更慢一點。 我已經告訴過你,我不會這麼做。哦,這太棒了。是的。你看,沒有情緒的你聽起來更有控制力。某人說,我已經告訴過你,我不會這麼做,聽起來只有大約 5% 的控制力。但如果我慢下來,用同樣的話,我說,我已經告訴過你,我不會這麼做。現在我聽起來像是有 100% 的控制力。這就是你會說,哇,好吧。他們不會動搖。他們不是那種可以輕易按動他們情緒鈕的人。什麼樣的人在這方面有困難?那些未意識到自己情緒、不了解自己觸發點的人。
某個人只是,讓我們這麼說,對某些事情缺乏意識。
自尊心和不安全感在這方面有影響嗎?
有。
我的意思是,它們在任何事情中都會起作用。
我對此的反駁是,我們可以克服它。
說的不是你的自尊,而是那些話。
話語為你做了這一切。
有些人很難表達他們想要的東西。
那是他們需要說出的話。
所以當某人自尊心受挫時,我發現我只需要讓他們開始以某些話開頭,結果總是會有所不同。
他們只是不知道如何開始。
所以很有意思的是,像這樣,在自尊心有問題的人中,罕見地會有人說「我需要」,例如。
他們通常不喜歡這樣說,因為這聽起來太直接。
自尊心有問題的人通常會這樣開始,「所以,你知道,也許像,我在想這個,你可以告訴我我是否錯了」,但這就是你通常會聽到的。
他們只是用錯了話來開始句子。
你需要找到能推進句子的詞語。
例如,如果某人總是說「像」,我意思是,當你那樣說時,「像」,它真的讓我很生氣。
那並沒有推進句子。
現在,如果你把「像」這個詞換成「因為」,我意思是,這真的傷害了我,因為當你那樣說時,這傷害了我。
我在推進句子,而不是讓它拖延。
所以這一兩個詞的小小調整會產生很大的差異。
這是第一點。
你提到了控制。
是的,控制。
要有控制地說。
好的。
那麼第二點是什麼?
第二點是,要自信地說。
自信。
好的。
我該如何自信地說某事呢?
你必須首先理解這是什麼。
我不是在談那種神秘的東西。
很多人來找我說,我該如何自信地說這個?
我正在鼓起勇氣或自信來說那個。
這樣看待問題是錯誤的。
自信不是你擁有的東西。
自信是結果。
而你通過說出果斷的話來獲得這一點。
我教的就是,自信就是果斷的行為。
所以當你學會如何使用你的果斷聲音時,結果就是有自信。
就像如果我現在告訴你,Stephen,我需要你感到悲傷。
你很難感到悲傷。
如果我說,我需要你現在害怕,就像我不知道。
我的意思是,有什麼好害怕的呢?
你就是無法喚起那種感覺。
現在,如果我出於某種原因突然給你一個肘擊,呵,這會讓你驚訝,對吧?
你不必想著生氣的感覺是什麼。
你會直接感受到。
自信也是如此。
你不能僅僅喚起自信的感覺。
你只有通過果斷的行為才能獲得它。
而那些最有自信的人,我發現,都是已經完成了某事的人。
所以他們已經說出果斷的話。
他們已經使用了自己的聲音,因為他們越果斷,感覺會越自信。
這就是它的運作方式。
所以你要這樣做。
你通過使用你的果斷聲音來找到自信。
什麼是我的果斷聲音?
果斷聲音與不尊重他人有什麼不同?
我有一個圖表,我想這是從你的書中得來的。
好的。
這顯示出一種中間立場,我會為看不到的任何人將其放到畫面上,但尊重他人與尊重自己之間,在中間有一個果斷聲音。
對。
那我的果斷聲音是什麼?
這是一種平衡。
這是在聽起來幾乎像消極與聽起來激進之間的平衡。
果斷表達的是,我願意直接告訴你,即使面對它沒有順利的情況,但至少我要告訴你我的真相。
或者我會說出我需要說的話,而不會聽起來粗魯。
每當你對某人直接時,這對他們來說也是非常友好的。
如果我告訴你,並且做句子的鋪陳,Steve,我要告訴你這個,因為我知道你可以應對。
這與我說,嘿,看看,這可能會讓你不高興。
我不想讓你不高興,但你只需告訴我。
這要難得多。
果斷聲音是,我會非常直接。
與此同時,我會以這不涉及我試圖強迫我的方式來說。
我只是告訴你我所處的立場。
你不必總是得體。
這不是我所說的。
有時候,當某人對你說了糟糕的話時,你不必反擊。
你只需不會被人推倒。
所以當你學習你的果斷聲音時,那是在你找到更容易、更輕鬆地表達自己的真相的方法。
因此,最初的幾個詞或課程是,要用果斷的聲音表達,所有的詞都很重要。
最主要的禍根就是那個字“只是”。
我們經常使用“只是”這個詞。
這可能是我弱點之一,就是使用“只是”這個詞。
在常規對話中,沒問題,沒有人在乎。
但當必須推進界限、在工作中說某些話、稍微有些警覺時,“只是”會讓你聽起來猶豫不決。
我們最常聽到的情況是,如果某人發送電子郵件或簡訊,嘿,我只是想跟你聯繫一下。
嘿,你有五秒鐘嗎?我只是想跟你簡單聊一下。
它聽起來就像你在猶豫,好像:「我不想打擾你」。
如果你去掉“只是”這個詞,現在你就會更加勇敢。因此,不是「我只是想跟你聯繫一下」,而是「我想跟你聯繫一下」。
這樣就前進了許多,與使用“只是”相比,這樣更有進展。
但每一個小詞都很重要。
你曾經收到過那種簡訊,某人給你一整段話。
我不知道該如何回應這個。
我教的就是,回答越長,你會收到的問題越多,對話就會持續得越久,爭論也會越久。
所以你必須找到用更少的語言表達更多的方法。
你必須找到用更少的語言表達更多的方法。
那麼,我說話的多少會有影響嗎?
會的。
有這樣一個觀念,就是說,要表達真相所需的詞越多,它聽起來就越像謊言。
比如說,你跟我解釋某事的時候,越多要說的,我就越開始懷疑你是否知道你在說什麼。
我們有一種方式,我想他們稱之為「言語嘔吐」,你只是說了很多話。
人們會在你的句子中迷失。
而且在你選擇說話的時候,這會帶來非常大的差別。
就像,你曾經參加過那種會議,總有一個人必須插入他們的意見?
他們總是必須表達他們的想法,或是扮演魔鬼代言人,對每一個提出的問題都有要說的事情。
大多數時候,這些人實際上與正在發生的事情或至少與談話的部分內容聯繫最少。
因為他們想讓你知道他們有多聰明,或者他們認識多少人。
這些人就是每隔一句話就有人名堆砌的人。
那種人就像,你知道的,哦,我前幾天和史蒂芬聊天。
哦,你認識史蒂芬吧?
哦,對,是個好人。
你知道,他們開始人名堆砌只是為了讓你知道他們認識多少人。
不安全感是非常響亮的。
而自信心,則相對非常安靜。
你會聽到人們需要談論一切,這樣才能讓我聽起來更可信,以便讓你知道我知道多少,我有多聰明。
自信的人則有不說話的衝動,因為他們沒有什麼需要證明的。
比如,如果你在某些我知道是真相的事情上不同意我,我會毫不在意。
就假設,我們都穿著黑色的衫。
如果你說,傑佛遜,你穿的這件紫色衫真蠢。
我會說,好的。
我不需要說服你我已經知道我的衫是什麼顏色。
如果你了解你內心深處的自己,你就不會有必要、不安全感去向其他人證明他們是錯的。
自信是非常安靜的。
那些通常最被人看中的人,往往是說得最少的。
他們聆聽的時間遠多於說話的時間。
那麼,是否有人會利用這一點?
所以如果你因為我說你穿著紫色衫而感到不安,那我現在是掌握權力的那一方了?
因為如果你如此容易因為一些顯然的挑釁而被激怒,我就可以像玩小提琴一樣玩弄你。
我現在肯定掌握著對你的權力,對吧?
不。
我的意思是,那些情緒上不夠智慧的人,沒有情緒意識的人,是的,你可以按響他們的鈕,像拉小提琴一樣操控他們。
因為他們所做的就像我把遙控器給你。
比如,這裡有,這是我情緒的遙控器。
去吧。
操作它。
按那個鈕。
哦,對了。
哦,你讓我生氣了?
你敢這樣?
與其將遙控器交出去,你應該養成發放手冊的習慣。
所以如果你想對我吼,按我的鈕,而我卻告訴你,你不能這樣吼我,而不是把手冊給你,然後說,嘿,我聽到你對我大喊。
如果你不介意,請翻到第72頁。
你可以看看第三段。
我不會對那種音量做出反應。
就像,你正在提供一種完全不同的思維轉變,這是我所容忍的,這是我不容忍的。
你有很多人都想取悅別人來找你嗎?
是的。
是的。
對,取悅他人是非常困難的。
我的意思是,你可以取悅別人,只要確保你也是其中一員。
而且這是更困難的部分,我總是——人們說,我總是對事情說是。
我不知道怎麼說不。
我不知道該怎麼辦。
這要難得多。
使用你的果斷聲音在很多方面都有助於此,而且這是關於當你與人取悅時,必須找到一種設置邊界的方法,以保護自己。
而這比說起來容易。
這非常有趣。
我在大約18歲的時候開始了我的第一個業務,當你18歲,與那些年紀大約是你兩倍的人打交道時,而你的膚色又和他們不同,你毫無經驗,你——我曾反思。
我昨天跟為我剪頭髮的那位年輕黑人男士聊到,他正開始經營自己的生意。
你會意識到,你每一次的對話在某種程度上都是一個測試。
是的。
這就像是在測試你有多重視自己,有多相信自己,以及你對自己在建設的事物和你所說的事物有多信心。
這是一個有趣的看待生活的方式,即每一場對話其實都是一個測試,是你信念的考驗。
我也和我的理髮師談到過過去這段時間我如何變化,以及商業讓我變得比18歲時更直接、更果斷。
因為,像,如果我沒有這種果斷的聲音,如果我無法平靜地用更慢的速度看著他們的眼睛,說出我相信的話,我根本無法在一些非常古怪的億萬富翁所在的房間裡生存,他們在我之前已經經營了40年。
想想看這是多有趣,我們生活中有如此多的時刻都是在發展這種自信能力,去毫無保留地堅持我們所相信的,而沒有借口、沒有條件。
是的。
人們在困境中會讓自己陷入麻煩,我所看到的就是有些人過度道歉。
我發現這一點在取悅他人的人身上是很明顯的,他們在每一句話中都會說,對不起。
嘿,抱歉我還是沒有回覆你。
抱歉,我真的看不懂這個。
哦,我不能來。
真的很抱歉。
他們開始為一些不是錯誤的事情道歉。
他們為並非錯誤的事情道歉。
當你開始對每一件小事過度道歉時,無意中會一滴一滴地侵蝕你對自尊的感知和自我價值感。
你的自我價值並不與你能讓自己造成多小的不便相關。
但我在說——非常抱歉,我不是故意要打擾你。
我只是有個簡單的問題。
與其過度道歉,我教的是使用感謝詞。
所以與其說——對不起,我遲到了,雖然你只是遲到了大約一分鐘。
不如說,謝謝你等我。
或者謝謝——假設這是一封電子郵件。
謝謝你給我思考這個的時間。
謝謝你給我回覆的時間。
謝謝你給我的耐心。
你知道對方會怎麼想嗎?
我很有耐心。
哦,是的,我是。
你太客氣了。
我的意思是,你使用感謝的語詞來強調這一點。
這比迎合他人的問題簡單得多。
而這也只是過度道歉。
幾乎對所有事情都是如此。
或者他們削弱自己的話語。
或者他們說,我不想打擾你,但——然後他們不得不說出他們需要說的話。
在這方面,世界上最成功的人——領袖、首相、總統、首席執行官——在我們現在討論的這些事情上有什麼共同點?
所以你知道我在說什麼?
他們是不是果斷的?
他們是迎合他人的人嗎?
他們有什麼共同點?
我發現,大家都是人,所以最常見的,最終只是跟他們的個性有關。
但總的來說,你最有效的領袖會找到方法將很多想法和詞語非常簡潔地表達出來。
大型領袖不會寫長篇的電子郵件。
是的,這真的是。
他們不會寫長的簡訊。
有錢的人甚至不會在該死的電子郵件上這樣說「您好」及「祝好」。
他們就——他們實際上就像發簡訊一樣發電子郵件。
是的,我在自己的生活中發現,越有錢的人,越不會在電子郵件簽名上太在意。
是的。
他們根本不需要——如果他們甚至有一個的話。
也許他們只會給你兩句話。
是的。
我的意思是,這是非常非常迅速且切中要點的,因為他們要么就是實在沒有時間。
是的。
事實上並不是這樣。他們希望有直接的形象,他們不會把這看作是一種冒犯。
他們不把這看作是一種侮辱。
他們認為——這是我運作的方式。
他們不寫長電子郵件。
他們不會用那樣的方式寫,嘿,我只是想把這放在你的面前,如果我對這件事情有錯,你完全可以告訴我,我有一個問題想問。
那麼第三個是什麼呢?
所以你給了我兩個。
是的,我們用控制、信心來說,第三是用來聯繫。
這是你如何跟某人進行這些艱難的對話?
你如何在最困難的時刻找到表達你所需所想的方式?
如果他們知道自己必須進行一場艱難的對話,這會讓很多人產生焦慮。
甚至在幾周之前,尤其是前一天,他們只是心生畏懼。
那麼我如何說一些東西來聯繫呢?
是的,你想做的是非常好奇對方,但不僅僅這樣,我還可以給你一個框架。
所以我們可以更進一步。
這是一個框架,我稱之為對話框架。
當要與某人建立聯繫時,這是一個高大上的術語。
我覺得“聯繫”有時可能過於使用。
這只是意味著我說一些你能理解的話,你承認我。
這就是我們所尋找的一切。
這並不意味著一切都很愉快。
這並不意味著這是一張賀卡。
我可以與你建立聯繫,並且仍然對你感到不滿。
我爸爸曾經告訴我,如果我不同意某件事,他會說,你不需要喜歡它。
你只需要理解它。
我覺得,這就是讓我能夠跟他建立聯繫並給我空間去不同意的很好的例子。
如果你開始用「我不是想改變你的想法」或「我不需要改變你的想法」開口,那幾乎像是一種釋放,在你說出其他需要說的話之前。
這樣你就不會處於那種戰鬥或逃跑的狀態,是否隨時都要為自己辯護?
所以,聯繫就是這種建立對話的方式,能使你得到更多你想要的東西。
我們談到過框架。
這裡是如何做到的。
這是你可以在艱難對話中使用的最有效工具。
第一,你要開始告訴他們你想談論什麼。
第二,你告訴他們,這是最重要的,你想如何結束這次對話,你希望能帶走什麼。
第三,你讓他們同意這個對話框架。
這是聽起來的樣子。
假設這是,我需要來找你談一些嚴肅的事情。
所以我會首先說我們需要談論什麼。
史蒂芬,我想和你談談你上周四會議上所發表的一些評論。
第二,我要告訴他們我想怎麼結束這次對話。
聽起來就是,我希望能從這次對話中帶走一個理解,那就是這種情況不會再發生。
第三,我要讓他們同意。
我要說,這聽起來還不錯嗎?
你會說,是的。
現在你知道我們的方向了。
你確切知道我們要談論什麼。
你知道這次對話什麼時候結束,怎麼結束。
現在我得到了你的同意。
這幾乎就像一種無形的契約,當某人說,是的,這很好,我們可以談這個。
他們不想放棄它。
他們不想背棄他們的承諾。
所以他們知道自己將會被困在這裡。
那麼,在我與他們進行那場艱難的對話時,有什麼需要注意的地方
才能成功達成那個結果呢?
首先,設定一個目標,知道對話會在哪裡結束。
這是艱難對話中最困難的,也可能是最大的破綻。
人們期望對話會按照他們腦海中的方式進行。
他們想要的對話就像他們早晨刷牙時或開車上班那樣進行。
他們會想,好的,我將這麼說。
然後他們會這麼回答。
你期望一切都如你腦海中的樣子進行。
但一旦他們說出你沒預料到的那句話,突然之間他們就會和你意見不合。
然後你會想,等等,這不是應該的樣子。
他們應該這麼說。
他們應該說我對。
他們應該說他們錯了。
我說,這到底要怎麼進行?
然後對話就這樣開始搖擺不定。
因為當我們進入那些艱難的對話時,不論是與同事、配偶還是其他任何人,
對於我們中的一些人來說,大多數的目標似乎是贏得這場對話。
是的。
不管贏的定義是什麼。
努力贏得一場對話是一個好主意嗎?
我教導說,你永遠不應該贏得一場爭論。
原因在於此。
當你尋求贏得一場爭論時,你往往會失去人際關係。
如果你只是想證明別人的錯,你可能會贏得這一點,但你卻會失去那個人。
做對的事無法伴隨你。
這麼說吧。
當我將他的爭論視為唯一的贏得方式時,我其實贏得的只是在道歉的第一步而已,通常。
當你設想要贏的時候。
因為大多數爭論並不是真正贏得的。
它們只是被放棄而贏的。
有人會說,我對這個不在乎了。
或者你說了一些真的很傷人的話,讓他們說,我們結束了。
我不想再談這個。
一場爭論最終會熄滅。
這就是發生的事情。
但是當你設想要贏的時候,你就會失去人際關係。
比如說,如果你我在爭論中,我說了一些真的很傷人的話,然後你離開了,掛掉了電話。
那我贏了什麼?
是的,我的確贏得了我們在走廊相遇時的尷尬沉默。
我贏得了現在我必須主動打電話道歉的尷尬感。
我仍然需要找到一種方式與你合作或與你共處。
那你證明了什麼?
在社交媒體上貶低別人的政治信仰,真的有改變他們心意的效果嗎?
有過。
我和我的女友之間有過許多爭論,我一度所謂的“贏了”,但卻感覺糟透了。
是的,你會這樣。
因為她可能會來找我,說,你知道嗎?
我明白你的觀點,我很抱歉。
而我內心有一部分真的感覺糟糕。
而這正是因為我以為那是我所追求的結果。
但實際上我想要的結果是解決方案。
我實際上是這麼愛這個人,讓步並不是我所想要的。
我實際上是想和她快樂。
是的。
所以我必須,嗯,我在回想一些最近的例子,有一次我的女友來找我因為某件事道歉。
但我們卻在那件事情上有分歧。
而我只是感覺不自在,她道歉了。
我只想解釋。
是的,有。
這不是不常見的經歷。
每次你感覺到自己不得不總是正確的時候。
這就是我們真正想要的。
我們想要最後一句話。
當你擁有最後一句話時,通常你會最先主動道歉。
這就是你所獲得的。
這是你的獎品。
恭喜。
而當這種情況發生時,你會發現,這並不是我想要的。
為什麼我會這麼說?
這只是自負。
這只是我。
我只是有一種正確的感覺。
有時我們在跟那些負責帶領他人的人交談時,尤其期待別人做我們說的事。
當你在工作模式下時,你說,我需要這個完成,人們就會去完成。
你設定了基調。
這是我們想要的做法。
而有時我們會將這種模式轉移到浪漫關係中去。
哦,不,我說了需要這樣做。
所以你知道你需要做什麼嗎?
你需要這樣做。
而當你做浪漫的事情和你必須主導一艘船時,這是一種不同的轉變。
所以每當你在那些艱難的對話中,只看到一些事情是值得贏的,你將會面臨困難的問題。
我教導的是,與其將爭論視為能夠贏的事情,不如將其視為需要解開的問題。
意味著我們所要做的是拉向我的方向。
然後你拉向你的方向,這只會讓情況變得更糟。
它會變得更糟。
我們必須放手。
而直到下一次對話我們才會關心發生了什麼。
我經常會告訴某人,幫我找到這個鈕。
幫我找到這個鈕。
而我所做的是鼓勵他們說,我不是在問你有什麼錯誤。
我是說,你能更愚蠢一點嗎?
我是說,幫我找到這個鈕。
這是一種將問題及其衝突分離開來的方式,說這是一個我們兩個人都要看的問題。
幫忙解開,在哪裡是,我缺少了什麼?
這句話真的非常有效。
如果你能問他們這個問題,我缺少了什麼?
他們總是會告訴你。
因為很可能這不是你關注的問題。
你只專注於你所說的。
你並不關注他們所聽到的。
這是一個非常大的區別。
我這裡有兩個杯子在地上。
是的。
試著不要把它打翻。
好的。
我已經有一段時間沒有當服務生了。
所以我面前有這兩杯水。
什麼是……我知道你有一個類比,來說明如何進行一個良好而有效的對話,而這可以用這兩杯水來展示。
好的,假設這一杯水代表了我的所有想法和知識。
而你的這一杯水則代表了你所有的想法和知識。
不僅僅是你現在的想法,這些都是你一生中所知道的東西。
所以,如果我想告訴你一些事情,想要獲得你的想法,或者想要了解你的政治觀點或宗教信仰。如果我談論的是那些你長久以來一直堅持的深層信念,那就是那杯中的內容。
當我們與某人展開對話時,尤其是如果對方是陌生人,我們常常會發現,在第一次對話中,我所說的話應該能夠立即說服你。
也就是說,如果我把我所有的知識倒進去,應該不會有任何問題。
可是發生了什麼呢?
當我開始把我的知識倒進去時,它會溢出來。
這意味著你沒有空間。
你完全沒有空間來接納我想分享的內容。
這只會溢出。
相反地,你需要找到方式提問並變得非常好奇。
這意味著我不應該強迫表達我的觀點,而不是說“你為什麼相信這個?”
我應該用“為什麼”開始我的問題,而是變得真的很有好奇心,去了解你是怎麼得出這個結論的?你是哪裡學到的?這是什麼時候發生的?
作為一名律師,我每天都會以這樣的方式提問,以找到深入探討那些深層信念的問題。
它們來自何處?
因為只有這樣,讓我們倒入你的知識到我的這杯水中。
看,完美。
所以,只有當你有空間時,我在提問。
每當我提問,而你開始回答得稍微多一點,然後你再答得更多些,直到你實際上有空間去關心我即將告訴你的事。
就像你無法填滿一杯已經滿的水,讓它容納新的想法。
這是無法發生的。
只有在我讓你把所有內容都倒出來的時候,你才會有接受我想和你分享的內容的空間。
所以這在困難的對話中是關鍵,你必須找到方式對背後的那個人產生真正的好奇心。
因為你所看到的人並不是實際上和你對話的人。
我現在可能在和史蒂芬對話,但在你的生活中發生的事情讓你相信的東西,早在我和你交談之前就已經發生了。
而我們有一種自負,認為只要我告訴你現在就應該相信什麼,你就會自動改變主意。
思維不會在一次對話中改變。
它們是經過一年的數百次對話,甚至上千次對話之後,才會讓任何人真正接受你所說的話。
那麼,這個想法在現實生活中的例子是什麼呢?你可能並不是在和史蒂芬對話,而是在和他所面對的事情對話。
好的,讓我用一個例子來說明,我曾經有一位客戶……讓我重新表述一下。
我曾有過一次證詞,我正在和一位證人交談,他是一個身材魁梧的人。
他的名字叫鮑比·萊普雷。
我正在和史蒂芬談話,他真的很巨大。
他的手,我的天,他看起來實在讓我淪為身體上完全不及格的人。
不論我問他什麼,史蒂芬,他對我非常生氣。
我甚至在問他一些基本的問題,例如:你在哪裡出生?
好的,那麼你接下來去了哪裡,接下來發生了什麼?
每次他都會變得越來越生氣。
最終,我不得不問他,我說,你需要休息一下嗎?
他說,不,但我有話要說。
我當時以為他快要翻桌子了,因為他真的很生氣。
我問他好吧,他告訴我,你可以把這些你們的關係處理掉。
他說,但他沒有說“關係”,他說,你們律師,你們這些律師,是這個政府發生的最糟糕的事情。
你們是最糟糕的事情,所以你可以繼續問你的愚蠢問題。
我對你們不信任,根本比不過我能把你們扔多遠。
好吧,我並沒有像大多數人那樣去上當,而是問了他一個問題。
我說,我在漏掉什麼?
你現在在生活中面臨什麼掙扎?
你最大的一個掙扎是什麼?
在證詞中,他們必須回答問題。
我了解到,這個魁梧的鮑比·萊普雷,這個大個子,剛把他的母親送進了養老院。
而他是唯一照顧她的人。
他的父親已經去世。
他的兄弟不在身邊。
他已經收到了幾個月來關於他母親和她的養老院的律師信件,關於止贖、索償、這些他根本不理解的信件。
就在那一刻,我代表了他對法律和律師的所有認識及一切其他的東西。
所以我所看到的是一個攻擊性和憤怒的證人。
而我實際上和他對話的卻是一個擔心的兒子。
我們得以溝通,最終我幫助了他。
最後結果非常好,我們甚至擁抱了。
但每天你都會發生這樣的微小時刻,你所看到的人並不是你真正與之對話的人。
那位看似粗魯和不理會的女服務生,實際上可能在擔心,因為她應該在兩個小時前下班,而她的母親仍在照顧她的孩子。
或者你在工作場合遇到的一位,看起來與你通話時有些急躁的人。
看似煩躁的人,其實他的一天剛開始,因為他和妻子正在經歷離婚,昨晚兩人吵了一夜。
每個人都有一種你無法看見的掙扎。
他們心裡有一場你未被邀請參加的對話。
所以,當你有耐心去了解那些文字背後的人,對你來說會更加順利。
而他們也會感受到這一點。
當你只是想接受他們的外貌時,情況總是不同的。如果我要告訴你在某件事上你是錯的,為了讓你改變主意,就像現在這樣,我最有可能不是在說史蒂芬錯了。我是在說你的父母錯了。我在說你的祖父母錯了。你一生都成長的事情是錯的。你成長過程中參加的營隊都是錯的。這些片段和身份已經結合成了你現在的信念。我們有這種可怕的習慣,因為某種原因,我們覺得如果我現在對你這麼說,一切都會改變。你會立刻迎合我希望你成為的樣子。被觸發正是這種現象的標誌,不是嗎?是的。當我們說,他們很容易被觸發,實際上是在撫摸一個可能在很多年前就存在的傷口。當你在說話的時候,我反思到我有一個特定的朋友,我記得在疫情期間與他的一次對話,他轉過來告訴我,是年輕和健康的人最終住進了醫院病床。我記得我告訴他,我當時住在他家。我說,不,我不這麼認為,我覺得NHS網站顯示的是那些身體狀況不佳和稍微年長的人最終住進了醫院病床。他聽了這話後非常非常被觸發。我記得他是我的好朋友。所以我們就此進行深入的對話,因為我們是非常好的朋友。為什麼,為什麼我們這些男孩,在小組聊天中開玩笑時,只要說一句:現在你錯了。等等,一件事情。這就像紅霧般的愚蠢。是的。我們的對話變得非常開放,實際上是在過去一年多的時間裡。他說,當我年輕的時候,所有的老師都認為我很愚蠢。然後在操場上我也被欺負,因為大家認為我很愚蠢。然後我找到了我祖母發給我母親的短信,她們說我很愚蠢。然後我在我的成績單上看到他們基本上已經斷言我會失敗。因此,30年後,當我們在進行一個只是關於疫情的瑣碎對話時,當我說,不,我不認為那是對的。我拉起網站等等,當他看到紅霧的時候,就像我和他現在說的那樣。這一切都追溯到30年前在操場上的那個經歷。所以,正如你所說,這可能是在證明某人錯了。但在這種情況下,其實就是在指證過去的欺凌者是對的。這是在證明所有對他造成傷害的人是對的。並且在30年後,以這個紅霧的形式出現。故事結尾是他去了諮詢師那裡,並談論了這件事情。現在他已經解決了這個問題,在他能夠的範圍內,現在當他感受到那種感覺時,他能夠指出來。他知道那是什麼。因此,它不會做出決定。對的。了解你的觸發點是抵抗這種情況的最佳方法之一,知道你的觸發點。而且有趣的是,就像你的朋友告訴你的那樣,大家生活中的許多事情都可以追溯到操場。就像我們可以記得那個孩子所說的某些話,現在,你可能還能記得。某人高中的時候說過的話,馬上就想起來。而且已經過了許多年,但你仍然能記起來,並且它與你同在那麼久。那只是在那一刻他們所說的話,你創造了那個身份。那就是一個觸發點。而如果你一觸及某人的觸發點,那就不同了。就像你在法庭上時,當某人將一個一級的對話拉高到十級時,是非常引人注目的。這是非常不成比例的。而且告訴你他們腦海裡正在進行一場你未受邀參加的對話。這告訴你還有其他的事情在發生。當你有耐心和紀律去找到那個人,而不是僅僅在表面上抗爭時,你將永遠與那個人建立更深的聯繫。如果你正在處理一個在浪漫關係、工作等方面很容易被觸發的人,你會給那個持續被觸發的人怎麼建議?他們總是能看到紅霧。與他們交流幾乎是不可能的,因為他們立即就上升到十級。是的。他們會避免困難的對話。你現在覺得甚至無法和他們進行這種對話,因為他們會立即對你進行氣體燒毀,或者他們就會直達十級。他們會陷入情緒的漩渦。對的。你知道,我以前聽到的那句話,當大腦感到淹沒時,他們在裡面就會感到不知所措。是的。那麼,你對這樣的人該怎麼辦?你只是好奇還是?嗯,我不想只是說好奇,因為這樣說並不能完全說清楚。首先,你必須推遲他們所說的內容與你回應之間的時間。你需要在這之間保持距離,因為如果你繼續參與並問,為什麼你不能談論這個?你怎麼了?那只會使情況變得更糟。他們聽到的將是有些東西在我身上是錯的。我感到糟糕。因為在那個時候,他們的身體正在戰鬥。他們的身體在說,我感到受到威脅。我感到焦慮。我必須離開這裡。而且這一切在微小的幾分鐘內發生。沒有什麼你能說的能有助於那個觸發點,除非你允許他們擁有那種空間。因此,這意味著你將找到方式以這種心態接近對話。因此,一方面要保持距離,而不是在當前的對話中涉及這個問題,因為他們被觸發了。你不想這樣做。你想在第二次的對話中找到它。
以下是您所提供文本的繁體中文翻譯:
所以在第一種情況下,你可以輕鬆結束對話,說「嘿,我們可以放下這個,沒問題。我們可以稍後再談」。因為當你試圖強迫別人在你的時間表上進行對話時,問題就會出現,斯蒂芬。換句話說,就是當他們還沒有準備好的時候。是否曾經有人走到你面前說,「嘿,我需要現在跟你談談。」而你心想,「哦,你想談?這真是最後一件我想談的事。」你是在控制我的時間。這不是我現在想討論的事,而我也還沒有做好這個對話的準備。當有人試圖將他們的時間表施加於你時,這就會引發大問題。我們可以討論如何應對這種情況,但這就是所發生的事情。當你對某人說「你怎麼了?為什麼現在不能談這個?」時,這只是在將他們逼入角落,讓他們更難以對話。我的意思是,他們會變得更加冷漠。他們會完全關閉與你的溝通,然後就消失了。很可能好幾天都不會回來。所以當你開始施壓時,所有事情就會出錯。這就是當某人感到被觸發的情況。
第二次對話,就是「我喜歡,我們來設定一個框架。我想談談我們上週一開始的話題。我並不是想解決什麼,我只是想了解你從哪兒來,這樣我才能做得更好。我們可以這樣做嗎?」就在那裡,這將是一個更好的方式來設置和框架這場困難的對話,而不是說,「嘿,我有個問題,你怎麼了?因為有些事情不對勁。」那樣只會再次觸發他們。許多人都對如何應對不尊重的人感興趣。是的,就像被人不尊重一樣。對吧?所以如果我受到不尊重,有沒有什麼手冊可以讓我應對?為什麼這麼多人如此痴迷於處理不尊重的行為?我發現人們對於反擊的事物特別感興趣,這讓我感到很有趣。但這是有效溝通的重要一部分,原因也很明確。
當某人,假設是貶低你或無禮或不尊重的時候,我有一種教學方法,針對每一種情況都有所不同,如何應對它會有很大的不同。當某人對我們無禮或不尊重時,我們通常想要當場回敬。我們想要提升對抗,因為現在我們必須贏。所以,「哦,你覺得我很笨?那我來談談你有多笨。」所以我們想要把這個回擊給對方。這樣做唯一的效果就是提升矛盾,然後又變成了誰先道歉的比賽。這也就是遊戲開始的地方。
我很好奇你現在書中的內容。嗯,我剛在看你書中關於應付困難人物的這一部分。對啊,那大概是我最喜歡的部分。你最喜歡。是的,那部份也許是書中最受歡迎的,因為它提供了一本如何處理這些人特定手冊。我是從我在法庭上遇到的那些人中發展出來的,這些人非常好鬥。你可能認為,回應他們的直接反應將會對他們造成震撼。擁有這種想法的聰明人,比如你,斯蒂芬,和所有你的聽眾,我們都有這種渴望,當某人說些難聽的話時,我們想要發出尖銳的回應。我們想要寫出一些如此詩意的話,讓他們在兩天後才會感覺到「哦,我的天,她完全戳中了我。」但這根本不會發生。真正的力量則是這種“像水一樣”的心態。與其直接反駁,不如避開它。你讓它遠離,讓他們知道「你所說的對我並不構成威脅。」你可以用幾種不同的方式做到這一點。這就是我會說的應對貶低你或不尊重你的人。
首先,你要加入沉默。保持五到七秒的安靜。其次,你要請他們再說一次。假設這是侮辱。那些侮辱是非常直接的。你會請他們重複出來。第三,你要讓這個侮辱靜置。無論他們說了什麼。例如,假設有人直截了當地侮辱你。侮辱和不尊重或無禮的行為是不同的。侮辱是非常直接的。比如說,有人說「你很醜」。對吧?如果我對你說,「你很醜」,你會怎麼反應?不過你不是,但假設如果是。這真是難以回答,因為這取決於情境。對啊對啊對啊,我會笑。但如果是在特定情境下,那就不同了,是吧?是的,我會說,「哦,這是你選擇的襯衫嗎?」是的,我想也是。好吧。
每當有人侮辱你時,我們都有很強的情緒,會非常憤怒和難過。但最好的做法是,如果你告訴我,「你知道,我真的覺得你是個白癡,傑弗森。」稍微沉默一下,我會重複,「我是一個白癡,傑弗森。」現在,這會把焦點再次放回你身上,讓你確認、堅持或道歉。在爭論中,人們經常會收回他們的話。「對不起,我不應該這樣說。我太激動了。」但是如果他們堅持自己的觀點,你所需要做的就是感謝他們。「謝謝你。」換句話說,感謝你展示了你是什麼樣的人。感謝你讓我確信我不想再和你在一起,而這就是你在我生活中的樣貌。這和被貶低、居高臨下的人是很不同的地方。這時候就變得有趣了。
這是我最喜愛的其中一個。所以讓我們來試試看。哦,斯蒂芬,我看到你瘦了一點。太棒了,老兄。恭喜你。你通常會怎麼回應呢?謝謝。是的。如果我說的是一些更難聽的話,例如,「哦,你終於瘦了一些。我在想你會不會瘦。」那樣的話,那你會怎麼回應?你還會再說一次謝謝嗎?不會。是的,那你會怎麼說?這很無禮。對,正是如此。你會說,哦,好吧,那有點冒犯。所以這樣做的話,我會希望你加上靜默。我們將會有五到七秒的靜默。這樣做的好處是讓他們的話語自然落下。首先,它會告訴你,他們的話語並不具威脅性。你加入這段空白的理由有兩個。第一,讓你冷靜下來,因為你將會使用我們剛剛談到的呼吸。第二,它讓他們能聽到自己的話語,因為就像他們把話說到了一根木板上,而現在他們都孤單一人。因此,如果你對我說了一些難聽的話,比如,「哦,傑佛遜,很高興來到這裡,我想我們會把你算進來。我想你只是剛來。」這讓我感覺我不被需要。如果我讓這種感覺靜止一會兒,然後我問一個意圖問題。這些是我所稱的意圖問題。它們是在詢問,「你是想讓我不高興嗎?你是想傷害我嗎?還是你的意思是?」如果你用「你的意思是嗎?」開頭。你是希望那樣冒犯我嗎?你是希望那樣無禮嗎?我在電子郵件或簡訊中經常這樣做。當有人發送給你一些東西,而你突然覺得它很無禮。其實,你只要簡訊問,「你是想讓那聽起來很簡短嗎?」就幾乎可以立即解決,因為很多時候,人們並不是這樣想的。但他們會對你說一些話,通常他們會回答「不」。他們不知道該如何處理這件事。如果你可以這樣回應,想像一下,想像一下說出那話的人。或者,你希望我怎麼感覺?或者問他們,當你說那句話時,你感覺如何?當你對我說那句話時,你感覺如何?你要對我說一些難聽的話,我給它一個很大的停頓,然後我會回答,當你對我說那句話時,你感覺如何?或者,我很驚訝你竟然當著眾人說了那句話。你能告訴我那感覺如何嗎?你能說,那真的很傷人嗎?是的,你可以,但那是在給他們他們想要的東西。你給了他們多巴胺。那是他們想要的。他們說那是為了讓你受傷。他們這樣說是因為,在他們的心目中,他們想要你感到痛苦。他們想從你身上奪取那種意識。他們希望掌握那種控制感。所以,當你說,哦,那很痛時,通常那就是他們在那一刻想要的。現在,他們會花一些時間來意識到,哦,我真的那麼粗魯。但在那一刻,他們想要的是你給予的多巴胺。他們想要那種控制感。所以,當你問他們一些問題,例如,如果我說,那很無禮,你就是在給他們想要的東西。這是一個直接的陳述。但如果我問,你是真的想讓那聽起來無禮嗎?你真的想讓那樣聽起來無禮嗎?現在,他們必須承認。這是非常不同的。現在,他們必須承認他們的意圖是什麼。現在,他們必須說是或不是。大多數時間,他們會結結巴巴地回答。他們會說,哦,我的意思是,我想說的是,或者不,不,不,我很抱歉。我想說的是,因為他們不想再傷害了。現在,他們會傷害他們的名譽。現在,他們會把自己推得過於險峻,而這是難以做到的。在你書上的第166頁,《下一次對話》中,你提到,當你聽到有人說出粗魯或侮辱的話時,要明白他們是想要你給予某種東西。那樣的某種東西就是多巴胺。是的,所以當有人說一些醜陋的話時,他們想要的就是你的情緒。他們在說,我不快樂。只有當我讓你也稍微不快樂的時候,我才會覺得滿足。這樣我才會感到合理。只有當我讓你受傷時,我才會覺得合理。而當這發生時,你最好的防禦就是像一條濕毛毯,像是一片他們無法處理的濕麵包。他們無法移動那個。他們無法控制它。而你在那一刻對他們說的是,這對你來說不會很有趣。這是處理霸凌者的最佳方式。霸凌者做了某件事,你問他們,你是想傷害我嗎?還是你說那感覺很好?或者當你說那句話時,你希望我怎樣反應?假如我進來說,我想,我想這樣可以,對吧?我想我們可以在這裡談話。這很好。對吧?我的意思是,這有點居高臨下。是的,你不覺得嗎?如果那一刻你問我,你是想讓那聽起來無禮嗎?我會說,哦,不,天哪。要麼我在指出這一點,要不然你會說,那真是一個奇怪的事情,你能在所有的背景下這樣說嗎?我在想,如果你能對公司的CEO這樣說嗎?你是一名實習生。而他們對你說了什麼話。他們看著你完成的一份工作,說,我想,我想那可以。是的。你知道我的意思嗎?這裡的情境重要嗎?好吧,我依然認為你可以這樣說。我是說,這取決於你要怎麼表達。是的,這只是取決於情境。對的,在某種程度上,情境確實重要,但我的意思是,如果這是一種權力的巨大動態,這樣的事情,例如如果你是一名實習生,而你像,看看,這家伙只是心情不好。
我認為這並不是我選擇嘗試讓他感到不好意的時機。
或者說,好吧,我可以接受這一點,或者我可以更好地處理這個情況。
有一些方法可以讓你試著平息無禮。
另外一個我真的喜歡使用的說法,這在那個語境下是不合適的,但那已經低於我對回應的標準。
那些真的是很糟糕的爭論。
我曾經遇到過一些非常糟糕的爭論,當你說“那已經低於我對回應的標準”時,他們真的不知道該說什麼。
很多時候,當我在作證的時候,有人對我說了一句挖苦的話,我會問他們,你希望我對此怎麼回應?
他們不知道。
他們真的沒有答案。
他們就會說,哦,我的意思是,然後他們會改正。
但是你所傳達的訊號,以及所有事情的重點,就是讓他們知道,下次你選擇這樣做的時候,就不會有趣了。
這不是你想要的。
這就是讓他們重複的整個意義。
很多時候,當我說,你知道嗎,我沒聽清楚。
你能再說一次嗎?
他們卻無法忍受再說一次。
這就像是對話的界限。
是的。
有一次我處理了一起兩姐妹之間的案件,聽起來就那麼有趣,兩個年長的姐妹為了一家公司而爭吵。
她們的父親去世了。
我有一個姐妹,另一位律師是我朋友,另一位是另外一個姐妹。
我的客戶,假設她非常冷靜。
她希望保護家庭和公司的遺產。
而另一位則有很不同的生活選擇,算是這樣。
而另一位則想要賣掉公司。
好吧,最終她們幾乎達成了一個關於如何分配的協議,要買下姐妹的股份。
我們在調解會上,我們知道那位姐妹,真不知道她會從嘴裡說出什麼。
我已經為我的客戶做好了準備,如果她侮辱了你,或者說了什麼難聽的話,你要讓她再說一次。
好嗎?
所以果然,我們到了調解桌上。
我們有了開場討論。
那位姐妹,假設是比較火爆的姐妹,開始大發雷霆。
她說一切都對她不利。
她討厭一切。
然後她看著她的姐妹說,我從來沒有愛過你。
你對我來說已經死了。
這是姐妹之間的話。
真的是,太糟糕了。
看著這一切真的很難過。
我的客戶說,我需要你再對我說一遍那句話。
而另一位姐妹卻無法再說了。
她沒有再說。
因為這使她陷入了危險的境地,她無法真正承受那種效果。
當你第二次說的時候,效果就沒有那麼強烈。
第一次的情緒來自於情感。
那是來自於杏仁核的反應。
你明白了。
而第二次則是逼迫她們進入前額葉,以做出邏輯……
你懂的。
是的。
現在她們必須思考,這樣說的意思是否合理?
是的。
因為第一次的效果已經不存在了。
第一次沒有那麼強烈。
當有人對你侮辱,而你說,你知道嗎,我沒有完全聽清楚。
我需要你再為我說一次。
你能重複那個嗎?
大多數時候他們不會。
因為他們知道,現在我看起來很糟糕。
因為你用那個問題做的,就是把焦點再放回到他們身上。
而他們無法承受。
所以他們不知道該怎麼辦。
有趣的是,你所說的某些事情,我在思考,這是否是處理非常有毒的人際關係的建議?
或者這也是處理像夫妻爭吵的建議?
因為聽起來,這種不會對“這讓我很受傷”的反應的人。
是的。
聽起來有點像怪物。
對。
就像一個自戀者。
當某人……
所以如果我女朋友轉過來對我說,這真的讓我很受傷,我會,這會讓我心碎。
是的。
有些人,是的,我們可以這麼說,第一,是因為你愛那個人,對吧?
她也愛你。
所以這是有點不同的。
當你面對在工作場所或辦公室裡每天都無禮的人,或者你或許在和某個自戀者或有毒的人交往,或者你們有那種糟糕的關係時,我認為使用這種可以讓人退回的句子是完全可以的。
我意思是,即使在我自己的關係中,好吧,我肯定是會,妻子和我都會用,“你是想讓這聽起來很簡短嗎?”
我也曾說過一些話,然後說了一些我不想說的話,而她也會用我自己的話回敬。
不,那樣是不行的。
是的。
她利用你自己說的來攻擊你。
哦我的天,是的。
而且,她會說,你知道的,你是想讓我不高興嗎?
但,你會想,但同時要明白,當你說這種事情時,某種程度上是給予對方一種寬容,不接受他們的意思,即他們所說的話是他們所想說的那種。
因為也許我在給你這個機會進行澄清。
如果我說,你是想讓那聽起來很無禮嗎?
而你就會說,哦,天哪,這不是我的意思。
我給你一個重新解釋的寬容,而不是僅僅決定把這事放到個人上。
我們在短信中經常這樣做。
就像有人發給你一條短信,突然間你會感覺,哦,我的天,這真是最無禮的事情。
然後你發現他們並沒有用那種語氣或調子說這些。
我同時在思考兩件事情。
我在思考當我們接觸這些困難的談話時,是否有某種事前的準備是我們需要進行的,以確保我們處於正確的心態?
因為即使作為一名播客主持人,我發現自己的言語和表達能力在最近24小時內發生過巨大變化。
那麼,你是否曾經思考過,當你有那些重要的案件要處理時,如何為自己做好準備,以確保你的大腦、嘴巴,所有的一切都能協同工作,讓你在情感上為那次對話做好準備?
首先,我確實會這樣做。讓我們以工作和家庭來說,因為現在正在收聽的每一個人,包括我們自己,都有工作生活和家庭生活。有時在這兩者之間切換是非常容易的。我永遠不會讓自己參加一場我不準備好的對話,尤其是重要的對話。就像你不想等到你的電池剩下10%時,才進行100%的對話。等到你把孩子哄睡後,你們兩人都已經筋疲力盡,或者你經歷了一整天的艱難壓力,心情又恼怒。然而,就在這個即將上床睡覺的時刻,你們卻決定進行最重要的對話,這根本不會有好的結果。因為你感到煩躁、緊張,而且你可能還餓了。因此,你不應該讓自己陷入失敗的境地。這就是最大的教訓:不要在你沒有準備好的時候進行對話。
對於你的觸發點,自我意識是很重要的一環,這就是要大聲說出來的部分。意味著,我會以「我能感覺到」開啟我的句子。我能感覺到我對這次對話沒有準備好。或者,當你說了一些讓我觸發的話時,我能感覺到我開始防衛。我能感覺到這讓我不安。當你大聲說出來時,你就是在控制那種感覺,而不是讓自己變成那種感覺。我說我能感覺到我開始防衛。現在,我已經大聲說出了這種感覺。我沒有成為這種感受,而是表達了出來。因此,在那些艱難的對話中,當你想要準備好自己時,你會找到一些方法,首先是對自我意識有認識,能分辨清楚自己何時準備好,何時還不準備好。
第二點是,如果你知道自己的觸發點,並且明白什麼會讓你不安,你就要盡量抑制那些事情。在非戰鬥或逃跑的狀態下,你就不會把自己放在不好的境地。因此,最大的一個收穫就是不要讓自己處於失敗的境地。
我也聽過你說,當你受到不尊重時,這是你剛才提到的三個要點中的第一點,就是再次創造寂靜。這為什麼重要?你這麼說是什麼意思?
是的。空檔雖然是缺少言語,卻不代表缺少溝通。意味著,空檔在某人說「我愛你」和某人在說「我也愛你」之間有差別。你的女友問你,昨晚你去哪了?你只花一秒鐘回答,而不是七秒鐘來回答。這兩者傳達的意思是不同的。因此,空檔的存在非常好,能讓對方和自己填補空白。
當你面對一些人,比如說,有毒、惡劣或只是對你不好的人時,他們會為你填補那份空白。而這樣做有兩個效果。首先,讓你在呼吸和空檔中保持冷靜,抑制情緒,不至於被情緒沖垮。接下來,對他們來說也是一樣的效果。當我增加沉默時,幾乎讓你在心中重複你的話。你常常會經歷那種爭吵,某人已經為他所說的道歉,而你根本沒有說任何話。你也在簡訊中見過類似的情況。某人發了不友善的簡訊,你幾個小時不回覆。通常,他們會回覆,至少在我的經驗中,他們會說,像是「我不應該這麼說」,或者他們會試著重新表述,或者編輯那條簡訊。
在這裡,你享受到了事後的猶豫,當你想著,喔,這聽起來不太好。或者他們會再次改變自己的措辭以修正它。比如說,我在這方面看到了一些謊言,像是在法庭上作證的人。在訴訟中,你總是會看到有人在撒謊,即使在證詞中,這都是常有的事情。你不會因此感到驚訝。但沉默正是謊言的第一殺手,因為他們會為你在腦海中進行對話。
所以,如果你想告訴我一個謊言,舉個例子,而我沒有立即回答你,而是等了五到七秒鐘,再重複你的問題或你的答案。假設我知道你昨晚在商店,而你試圖對我撒謊說,「我昨晚在家。」如果我覺得你在商店時並沒有做什麼好事,而你回答「我昨晚在商店,7-Eleven。」那麼我就會說,「我稍後會回到這個對話。」對吧?突然之間,謊言者就會想,「喔,不,不,不,不要這樣做。不要這樣做。」就像,「喔,現在你在思考它。現在你在思考它。你知道我昨晚去了脫衣舞俱樂部。」是的,就像我知道你並不在你所說的地方。
所以,如果你能比我早一點思考,也許我會說,這裡有些不對勁。他們不喜歡這樣。謊言者根本不喜歡這樣,因為他們想要你參與其中。
他們想要更多對話。
所以,當你放慢速度,然後說,這甚至不是在說,我不相信你。
別這麼說。
這讓他們更加投入對話。
但是當你放慢速度,變得更安靜地說,我在思考。
我只是在思考。
說謊者會開始在他們的頭腦中和你進行對話。
他們會開始說,比如,我是說,你是怎麼想的,我是說,你是怎麼想的,讓我將自己置於你的立場。
如果你說你在商店,而我不是真的相信你,你會說,我是說,你認為我在哪裡?
我是說,為什麼我會在那裡?
他們會開始試圖進入你的思維,這樣他們就可以修復它。
我會試著扭轉敘述,將那些拼圖的碎片拼成一種方式,雖然他們不會填補每一個拼圖,但剛好足夠。
希望你能看到其餘的畫面,不過沉默和停頓,這就是你的真正力量所在,因為他們無法對此做任何事情。
而且這顯示出你是掌控者,而他們不是。
而我想,如果你在那種情況下說謊,你想要確定對方相信你。
所以你給出的那個大停頓的問題是,如果我昨晚在脫衣舞俱樂部,我現在就沒有確定你相信我在說什麼。
所以我需要繼續聊下去,直到我能說服你我在7-Eleven。
所以現在我需要反擊你,說,你是什麼意思?
沒錯。
為什麼你問這個?
是的,是的。
完全正確。
你為什麼要問我這個?
是的,是的,是的。
你想要更多。
給我一個對話。
我們需要對話。
我現在需要它。
因為不確定性並不好。
不。
哦,不。
他們會因此而想太多。
但我們談到的那個概念是,說真話的人有無窮的耐心。
如果你真的在商店裡,而我說,我需要想一下,你會說,好的。
你知道,這不會困擾你,因為那些說真話的人沒有什麼可隱藏的。
如果你需要想一下,那麼會有什麼不對勁,好的,我在這裡跟你談談,但事情就是如此。
而你知道,無論他們怎麼想,或接下來做什麼,我知道我到底在哪裡。
所以你將只會揭露我昨晚在7-Eleven的證據。
這正是事實。
你要看我的銀行對賬單。
你會看到我昨晚在7-Eleven。
所以這背後有一種確信,讓你無需證明自己。
是的,這是一種解脫。
這是一種自信,因為我非常清楚我在哪裡。
這就是我們一開始談到的內在自信。
但那些不說真話的人,我的意思是,如果我有一美元,每次看到這種情況或我問別人問題的時候,
通常都是在開車時發短信。
我說,我從不發短信。
我從不在駕駛時發短信。
假設我問某人,你問我這個問題,你知道,讓我們來演示一下。
所以問我,當天你開車時是在發短信嗎?
當天你開車時是在發短信嗎?
不,我從不發短信。
從不在開車時發短信。
現在注意,我用了一個大詞。
我說從不。
從不是一個極端。
極端的情況通常是說謊的明顯跡象。
每個人在某些時候都會在開車時發短信,甚至在你自己的汽車裡。
從不和總是,或者從不,這總是或從不正確的。
所以這是一個很大的指標。
其次,我的回應非常迅速。
我沒有深呼吸,真的思考一下,並試圖展示我在試著回憶,給你一個非常即時的回答。
所以你將要做的,我們再重演一次。
我將說出完全相同的話,然後我希望你給我大約五秒的時間,
然後我希望你慢慢重述我所說的話。
好嗎?
所以問我,當天你開車時有在發短信嗎?
當天你開車時有在發短信嗎?
不,不,從不。
我從不發短信。
你從不在開車時發短信。
嗯,甚至連這一點我也不喜歡。
所以他們最常做的就是,他們甚至會說,嗯,我是說,我有時會。
因為現在你剛剛卡在那個“從不”這個詞上。
所以現在他們知道,哦,這是一個風險詞。
然後他們會稍微脫離這個,會說,我是說,我有時會。
我的意思是,或許吧。
但幾乎不會。
當這種情況發生時,你通常想要做的就是給他們一個退路。
現在他們把自己逼到了牆角,他們在尋找一個退路。
而讓他們這麼做的一種方式是說,如果你真的在發短信,那也沒關係。
你有經營自己的生意還是做市場行銷?
如果是你,請留意我們節目贊助商 LinkedIn 提供的有價值的機會。
我正在大約40家公司中投資。
雖然它們在不同的行業中運營,但它們都面臨一個挑戰,
也許是行銷中最重要的一個挑戰,
就是將他們的品牌展示在正確的受眾面前。
我們可能都有過在社交媒體上滾動時收到一則完全不相關的廣告的經歷。
LinkedIn 現在已經增長到超過十億專業人士的網絡,
其中包括1.3億的決策者,
這意味著你可以按職稱、資歷、行業甚至公司收入來精確定位你的買家。
因此,別再把你的行銷預算浪費在錯誤的受眾上,
現在開始通過 LinkedIn 精準定位正確的群體。
而且因為你是我的社群的一部分,
LinkedIn 現在為你的下一次活動提供100美元的信用額度。
請前往 linkedin.com/diary 現在就申請你的信用額度。
那是 linkedin.com/diary。
當然,條款和條件適用,只在 LinkedIn 廣告中可用。
你有想過你的肢體語言在傳達什麼嗎?
是的,我有12位陪審員在法庭上密切關注我,從我進入法庭的那一刻起就開始了。
我是說,哦對,你還有法官、有執行官、法庭記錄員、後面的觀眾以及兩排陪審席。
你有律師,可能有很多律師和他們的法律助理。
還有你的客戶和12位陪審員,他們全都像老鷹一樣盯著你看。
因此,優秀的律師在聽到、接近無情的時候,幾乎是沒有情緒的。
壞消息就是傷害你案件的資訊。
沒錯。
當一位證人說了一些傷害他們案件的話時,他們只是繼續寫作,或者坐回去閱讀。
真的很糟糕的律師會說,別再波動了。
沒錯。
因為這就是在告訴陪審員,陪審員會想,哦,他們說了傷害他們案件的話。
反對也一樣。
壞律師總是會反對。
反對,法官陛下,那是引導性問題。
反對,法官陛下,那已經裁決過了。
證據規則中有各種各樣的、許多的反對。
但是如果一位陪審員說,他們正在觀看,哦,他們在隱瞞什麼。
他們不想讓我知道這個信息。
反對,法官陛下,那是無關的。
反對,法官陛下,那是傳聞。
哦,有些事情發生了,他們不想讓我聽到。
如果這不傷害他們的案件,這為什麼會這樣呢?
但優秀的律師可能只會反對一兩次,並且以一種促進討論的方式進行,幾乎是在解釋。
所以,對,你總是要注意你的肢體語言以及某件事情對你有何影響或沒有影響。
有時你會看到律師走向法官席,和法官進行安靜的小會議,而那位看起來失敗的律師,你知道,因為他們感覺自己輸了。
所有的陪審員只在想,哦,他們可能沒有得到他們想要的東西。
哦,有些事情是錯的。
這進入了他們的腦海。
同樣的場景。
我的意思是,陪審員就是人。
但我們有一種第六感,可以感知某人是否在說真話。
在審判結束時,大多數人不知道這一點,我們可以和陪審員交談。
你可以問他們問題,但如果他們願意的話。
但你可以在審判結束後,我可以走過去。
如果你是陪審員,我可以問你,
你對這次審判有什麼看法?
你最喜歡的證據是什麼?
你知道,什麼真正影響了你的決定?
你會驚訝地發現,你認為是一個巨大證據的東西,他們根本不在乎。
就像那一點小事。
你會想,你有想過那個?
我曾經有一次,在另一位律師進行選擇陪審團時,
他們稱之為「預審」的時候,我們稱其為「預審」。
這意味著你在詢問陪審員問題。
其中一位律師,那是一個非常熱的房間,
但我們事後得知她並不喜歡那位律師,因為當他在講話時,
他流了很多汗,讓他看起來非常緊張。
所以她認為他並不真的相信他的案件。
所以你會發現這些一點一滴的事情,你會想,這是怎麼發生的?
但這確實是關鍵。
如果有人認為證人在證人席上並不是真的在哭泣。
如果你試圖表演,哦,陪審團會將他們釘上十字架。
如果他們認為有人在表演,陪審團會毀掉他們的案件。
有沒有你想到的著名審判中的某些時刻,可以作為卓越起訴或卓越辯護的參考點,我們可能知道的?
我最近在看O.J.案件。
哦,是嗎?
你知道,有趣的是,我們都聽過O.J.案件,但我其實從來沒有像這樣看過審判和所有那些事情,因為它在Netflix上。
是的。
裡面有很多時刻,我在反思你說的關於檢方如何回應證據以及他們如何回應手套和所有那些事情。
有沒有你想到的著名審判的時刻,對你的觀點是有支持的?
是的,我的意思是,很多,我甚至不會說著名的案件,因為我覺得,即使是那些著名的案件對我來說也不是那麼好。
只是因為涉及的客戶的高知名度使它變得著名。
但像你拿約翰尼·德普的案件,其他律師會看那個,說,這並不算什麼特別的。
它只是因為劇情吸引人。
而且一些證人非常搞笑,這只是有些有趣,但人們得以看到真正的審判是什麼樣子。
但是也有些事情,比如說,律師對自己問題的傳聞提出反對,像是你會讓我們律師會想,你在做什麼?
所以我甚至不會說是著名的審判,但我想的都是,那些我在成長過程中一直在看的案件。
那是一個涉及一位老清潔工的案件,他發生了事故,他們試圖證明他不記得事件。
對方試圖證明他們是對的。
他們試圖證明另一方是錯的。
而當另一位律師上來進行結案辯詞時,他做得非常好,調動了他聲音的動態。
你會發現這在牧師和傳道人身上常常出現。
他們的高音非常高,低音非常低。
所以他在對陪審團微笑的方式上做得非常好,幾乎向他們顯示,嘿,如果你想的話可以相信他們,但我要告訴你真相。
他用這樣的方式說服了某人,讓他們感覺,哦,我只是必須聽聽這個家伙的話。
我想聽他所說的每一句話,他會停頓,像是懸掛在每個字上。我不記得了,我是小孩,但我分享這個的原因是因為那時對我來說非常根本,讓我驚訝。好吧,這就是講故事的方式。這就是如何說服,因為我不僅在看律師,也在看陪審員。我觀察到他們欣賞什麼,對他們來說什麼是重要的。看到這些動態對我來說是非常關鍵的。他在使用語調和停頓嗎?是的,是的。像藝術一樣。沒錯。這是使用你聲音的能力。范妮莎和文在這方面做得很好。你如何演奏你聲音的樂器?我鼓勵並且喜歡教的是,即使在脆弱中,你怎麼說服?例如,假設在這一刻,你是一名律師,我也是。好吧,我們互相對立。我們各自有一位客戶,而我們在現實生活中是朋友,但這是商業上的事。而且,你知道,我必須代表我的客戶。來吧。我們面前有一位陪審員,一個陪審團。假設我走上前去說,女士們、先生們,讓我告訴你們在這個案件中你們會發現什麼,因為對方完全錯了。我客戶所做的一切都是百分之百正確的。他們遵循法律。他們遵循了他們的規則。他們遵循了每一條政策。他們對我們的要求完全不合理。在這個案件結束時,根據所有的證據,我會請求你們支持我的客戶。好嗎?這就是我剛才所說的。現在,你上前,同樣的陪審團,你說,女士們、先生們,我現在要告訴你們,我的客戶本可以做得更好。他們犯了幾個錯誤。你們將會看到他們已經盡力遵循每一條規則。而人就是人。我們在這裡的原因是因為他們對你們的要求根本不合理,這根本不公平。我們只希望你們能找到公平的結果。所以在這個案件結束時,我們會請求你們支持我的客戶。現在,正在聽這個的人,你覺得他們會本能地更容易傾向於誰?對於不完美、脆弱和公平的案件。你說得對。他們會聽到我關於百分之百完美的案件,並會覺得,這不真實。這不真實。我們都知道那種經歷。每個人都有脆弱之處。每個人都可以做得更好。因此,他們自然會傾向於你的案件,你是說實話的人。當你在對話中建立了自己作為說實話的人時,這是很難離開的立場。一旦你建立了,特別是法官,一旦法官知道你即使在對你不利的情況下也能提供案例法,他會相信你一直到你所有的案件結束。因為他們知道你遵循法律。你說出真相。因此,當你思考時,這顯得容易得多。我在思考這在向我的客戶銷售中的意義。回到我以前經營營銷業務的時候,我發現最有效的事情是當我告訴我的客戶真相,也就是我不同意。所以,通常發生的事情是我的客戶會和我建立良好的關係。我的一位客戶可能是一家大型十億美元時尚公司的執行長。對吧。因此,他們會和我有一種關係。信任,信任的橋樑就在我這裡。我的團隊會進來,當我和這家大公司的執行長坐在一起時。我的團隊會向品牌提出一個想法。對吧。如果我在那裡批評並指出我團隊提案中的缺陷,那麼交易就會結束。這多酷啊!所以我們會坐在他的大玻璃辦公室裡,我會說,我不喜歡第三個想法。我覺得那不會成功。即使如此,我會說,第一個想法,我覺得那是贏家的選擇。第二個想法還可以,但不值得努力。第三個想法肯定不會成功。但是第一個想法,我覺得那是贏家的選擇。由於我指出了自己公司中的缺陷,他們信任我好多年。我告訴你。我的誠實是始終如一的。如果我覺得這是一個糟糕的想法,我會說這是一個糟糕的想法。這就是長期策略。是的。聽起來有點違反直覺,對吧?是的。這話太好了。即使是讓我們假設我正在做一個閉幕陳詞,假設我在為一家公司辯護,通常我會更喜歡這樣說,現在,在聽到證據之後,我認為你應該給他們的客戶這個。我同意。他們值得這個。但是不應該是這個數字,對吧?你看到突然間你會覺得,哦,好吧,我能同意這一點。如果我說他們不值得一分一毫,則情況完全不同,非常不同。現在,在日常對話中也是如此。如果我堅持說,我沒有做錯,我不可能以其他方式說。如果我所說的一切都是完美的。對我來說是對的。每當你總是這樣想,總是覺得我不可能以其他方式說時,你會給出一樣的感覺。但是如果我來找你並以這樣的方式開始對話,我可以說我可以說得更好。你知道會發生什麼嗎?對方會說,是的,我也可以說得更好。這樣真的讓人放鬆心情。這樣更好。我可以做得更好。這是一個魔法短語。我見過很多人利用這個短語“我可以做得更好”來渡過衝突。只要以這個來開始,完全的脆弱。另一個人會說,是的,我也可以做得更好。很少有人會說,是的,你可以。 他們不會。他們真的不會。
他們幾乎總是會把那個收起來,因為這樣會讓他們的防衛心降低很多。
那麼,當你和一個你不喜歡的人打交道時怎麼辦呢?
哦,是的。
這樣的生活中有很多。
是的。
面對一個你不喜歡的人,秘密就是你把他們當作你喜歡他們來對待。
你把他們當作他們喜歡你,而你也喜歡他們來對待。
這有點難,不是嗎?
因為你的身體會有反應。
確實很難。
你的身體開始表現出來。
正是如此。不過,你在生活中也做過更艱難的事情,你知道嗎?
是的。
但你的身體確實會有反應。
我的意思是,我們可以設置一些參數。
第一,你想要限制接觸的次數。
如果你整天都圍著他們,會難得多。
如果你能在他們面前待兩、三分鐘,那就容易多了。
第二,要注意自己身邊的人,因為大家都在看。
我忘了那句話的具體說法,但如果你和一個愚蠢的人爭論,旁觀者不會知道區別。
是啊,就像他們不會知道那個人,所以如果你突然對某人無禮,而他們之所以值得這樣對待是因為兩週前的事情,房間裡的某些人不會責怪那個人。他們會把責任推在你身上。
所以不要給別人一個理由去影響你的正直。
因此,當你假裝他們喜歡你,將他們當作喜歡你的人來對待時,你的生活會變得更好,因為這會讓你感覺更好。
首先,這會讓你感覺自己是一個更好的人。
其次,假設那個人對你是模棱兩可的。
如果你表現出你不喜歡他們,你所做的只是向他們證明這個人討厭我,你知道嗎?我也不喜歡他們。
這只是強化了那種感覺。
現在他們肯定不會喜歡你,但當你不給他們一個敵人時,他們就無法做任何事情。
在很多對話和爭論中都是這樣。
人們總是在尋找敵人。
他們想要一個人來為自己的行為辯護。
當你不給他們這個機會時,這會讓他們非常沮喪。
我指的是在審判訴訟中,一個最有效的做法就是用善意來打擊某人。
只要你不粗魯或無禮,就不會給他們一個當壞人的機會,因為那正是他們想要的。
這也是他們想要為自己如何對待你的不當行為辯護的方式。
當你假裝你喜歡他們時,你限制了時間的長度,或者你非常客觀且中立地說,好吧,我來這裡和你談談這個問題,然後我會走。
只要你能非常直接,並且不發表那些諷刺的評論。
如果某人問現在幾點,你可以說,我想你如果有手錶就會知道。
這就是你想要做的,而不是告訴他們時間,然後繼續過你的日子。
不要給任何人一個理由去降低你的正直。
那麼小談話的話題呢,我想大多數人都討厭小談話。
我尤其不喜歡小談話,但很多人都討厭小談話。
在你看來,成為小談話的大師有沒有什麼技巧?
一個就是不要問會引發一個字回答的問題。
這些被稱為封閉式問題。
你希望在交叉詢問時使用這些,因為在交叉詢問中,我只想要是或否的問題。
你去過商店嗎?
是。
否。
我希望你在開放的問題上,而當我進行直接詢問時,我希望你能展開討論。
你可以利用提問來開啟話題。
提出開放式問題。
這些問題以“如何”或“什麼”或“何時”或“在哪裡”開頭。
而不是像“你去過商店嗎?”這樣。
同樣的效果是,“你週末過得愉快嗎?”
我只是限制你回答是或否。
你談到這些對話的目標。
是的。
在你的小談話中有一個對話目標。
你在這本書的第40、45和46頁談到過這一點。
是的。
那麼,對話目標是否是,我是一名播客主持人,我知道今天要見你,因此當我開始和你交談時,我是有目的的。
對嗎?
這是否就是你所說的對話目標?
嗯,這有兩個不同的方面。
事實上,你希望在任何要進行的對話中都有一個對話目標。
現在,這與你穿著連帽衫和運動褲的朋友坐在一起看電影的情況是不同的。
你不必有一個對話目標。
我是在說如果你和某人在工作中一對一見面,進入他們的辦公室時,有一個對話目標去確定對話要結束的地方並不是壞主意,因為否則會在對方身上引發焦慮。
如果某人發短信告訴你,我們需要談談,句號,那你會自動想到最壞的情況。
就像,哦,有什麼可怕的事情發生了。
他們,不是我們要分手嘛。
有可怕的事情發生。
有些事情出現火災。
最糟糕的情況。
因為是那種焦慮,對未知的觸發。
所以,相反的,你總是想要有一個對話目標,就像我們討論過的框架。
你告訴他們你希望對話怎麼結束。
小談話也是這樣,但當你設定一個非常低的目標時就容易得多。
比如,不是說,我希望他們對我印象深刻,以至於不知道該怎麼辦。
更令人印象深刻的是你對其他人的好奇心。
我要確保我向這個人問至少三個問題,看看他們會怎麼說。
這是個很好的目標。
我希望我的目標是多了解他們的來處。
因此,在小談話中,人們喜歡談論他們是如何到達現在這一時刻的。
人們喜歡談論自己。
每個人都知道這一點。
可以問的一個問題是,他們是如何到達當下的。
例如,你是怎麼學會這些的?你是在哪裡接觸到這些的?對,你是怎麼做到現在的位置的?然後人們就會說,哦,讓我講講我自己。人們喜歡這樣,因為他們能講述一個故事。如果我問,“嘿,你這個周末做了什麼?”那就是完全不同的情況。“哦,挺好的,就待在家裡。”這沒有故事性,這樣的回答無法挖掘出任何內容。但如果你讓他們講講導致他們現在這個時刻的故事,那就好很多了。
另一個提示是,讓他們談論未來的事情,而不是回顧過去。對於人來說,過去真的不太好,因為他們覺得它很無聊。他們不覺得過去有什麼值得紀念的。但在對話中,他們通常會找到了一些期待的事情。“這個周末你期待做什麼?”“你對什麼感到興奮?”“接下來有什麼事情發生?”他們會找到一些,比如,“哦,我對這個 Y 和 Z 有點興奮。”但如果你問過去發生了什麼,他們通常會像,“啊,你知道的,這些都是過去的事,我沒有做什麼特別的。”
作為一個審判律師,你最仰慕的同行有哪些?在歷史上或者你遇到的律師當中,有沒有特別讓你特別仰慕的審判律師?如果有的話,你最仰慕他們的地方是什麼?哦,這很難,有很多人。這的確是老生常談,但我非常喜歡亞伯拉罕·林肯,像是一個狂熱粉絲。為什麼?因為他能以最不具攻擊性和不引人注意的方式將人拉入他的圈子。
他在作為共和黨提名者競選時,幾乎是個無名小卒。我是說,確實是一個無名小卒。他曾經跑過幾次國會,但並不是明顯的贏家。所有參與的人都是主要的前熱門候選人,像威廉·斯圖爾特、麥克萊倫、史坦頓,這些人都應該是當時共和黨的提名者。結果出人意料地,林肯贏了。
他在贏得總統提名後,立刻轉身邀請那些人進入他的內閣。這就像特朗普總統轉過身來,邀請所有在上一次選舉循環中反對和批評他的人,並說:“成為我內閣的一員。”這就像任何總統說:“哦,所有你們的對手們,說過為什麼我不應該是我,或者為什麼我應該輸的人,都來成為我內閣的一部分。”他們起初恨他,認為他完全不合格,試圖傷害他的名聲,直到在他的葬禮上哭泣。就像他們無法想像沒有他的世界會變成什麼樣。
他在把人們聚集在一起的方式上做得非常好。多麗絲有一本很棒的書叫《對手的團隊》,我非常喜愛。這裡面詳細描述了每一個人物以及他是如何與他們打交道的。甚至有個人曾經到報社,試圖在他自己的內閣裡製造麻煩。他甚至沒有和他對質,而是將他拉得更近,使他感受到重要性,給他更多的工作。這種處理動態的方式展現了情緒智商。
他擅長講故事,這是他最大的特長。人們喜歡聽他講話。所以我覺得這是對如何應對生活的美好詮釋,有些敵人,只需把他們稍微拉近一點,更多地理解他們,你會發現生活會好很多。
你是否認為這與某種靈性或宗教有關聯呢?我想到的是佛教的哲學和其他各種宗教及靈性哲學,例如寬恕、站在更高的立場上、以眼還眼使全世界失明。我同意。是的,我的信念是快聽慢說。這同樣是如此。如果你看《聖經》,雅各書充滿了這些有關舌頭力量的美好小箴言。也就是說,掌控你自己,就是掌控舌頭的力量。
這真的非常有趣,我們所說的話與我們的整體本質息息相關,進入一個房間的人就是你所說的。大多數時候,你口中所說的話影響別人對你的看法,影響你的名聲,影響你未來的發展。我覺得,這完全取決於你接下來所說的話。如果你不使用友善的語言,就不能稱自己為善良的人。實際上,當你說“我不太喜歡那個人”時,真正的意思是他們說的話讓我不喜歡。因此,言語的力量真能改變你生活中的一切。這是一個大事。
是的,這是一個大呼召。這是一個非常重大的呼召。我認為,那些在言語上投入、使用更好詞彙的人將會擁有更好的人生。他們會發現自己會有更多的平靜、更多的控制和更多的自信。而這不是市場上可以買到的。無法輕易獲得,只能透過他們選擇說出來的內容來改變這一切。
那麼,這一過程、這一旅程看起來會是什麼樣子的呢?因為有些人會想,“好的,我現在聽了這個播客,有了那些提示和策略,還有一些大致的想法,但你知道的,我會付諸實踐。”
我做了筆記等,等等。
但接下來的一週,他們的配偶進來,開始對他們大喊大叫,無論如何,工作上的同事觸發了他們,無論如何,他們就會回到從前,然後心裡想,該死。
是啊。
這是怎麼回事?
我想給大家一些關於從現在的狀態出發的框架,這個狀態可能相當無效,並且違反了我們今天談論的所有規則,走向成為一位十全十美的大師級溝通者。
人們應該期待這段旅程看起來是什麼樣子?
是啊。
所以假設有聽這個播客的人,或是讀我書的人。
會有一些主題自然地出現在他們面前,對他們來說比其他人更具吸引力。
所以這不是線性的,突然間你需要做這一步兩步,然後就完成了。
我們的對話中將有某些元素會吸引某些人。
他們需要做的是抓住這些點,並加以研究。
他們會找到方法專注於並在那方面建立紀律。
所以我們就專注於他們想要改善的一條規則。
不要試著證明你的所有一切。
只要試著證明一件事。
所以如果你有一個習慣,比如說,在每一句話中加入副詞,例如,基本上、實際上、字面上、就是、所以、非常等,並且你的郵件裡有這些冗贅的內容,你不想這樣做。
好吧,當你這樣做的時候你會意識到自己。
我有一個人工智慧應用,就是這樣運作的。
所以有人可以輸入一個句子,然後說,去掉所有這些東西。
就這樣一點點小事,他們可以訓練自己去消除冗贅。
同樣的事情,也許他們發現自己過度道歉。
就專注於那一點,逐步來。
我向你保證,即使是他們選擇的下一個句子也會比他們本來會寫的更好。
這個改變改變了我和我的團隊在移動、訓練和思考我們的身體上的方式。
當丹尼爾·利伯曼博士來上《CEO的日記》時,他解釋了現代鞋子如何因為有緩衝和支撐而使我們的腳變得更弱,無法完成大自然原本希望它們執行的功能。
我們失去了腳的自然力量和靈活性,這導致了像背痛和膝蓋痛的問題。
我已經買了一雙Vivo Barefoot的鞋子,所以我把它們展示給丹尼爾·利伯曼看,他告訴我這正是能幫助我恢復自然足部運動和重建力量的鞋子。
但我想我當時得的是足底筋膜炎,突然之間我的腳總是疼痛。
之後,我決定開始用Vivo Barefoot來增強自己的腳。
來自利物浦大學的研究證明了這一點。
他們顯示穿著Vivo Barefoot鞋子六個月可以增加腳的力量高達60%。
訪問VivoBarefoot.com斜線DOAC並使用代碼DOAC20可享受20%的折扣。
那是VivoBarefoot.com斜線DOAC,使用代碼DOAC20。
強健的身體始於強壯的腳。
無論我身處世界的哪個角落,似乎每個人都在喝抹茶。
而且有很大的可能性你正在飲用的那杯抹茶是我投資了超過七位數的公司所製作的,他們是這個播客的贊助商,名叫Perfect Ted,因為它是全球許多咖啡館,包括Blank Street Coffee和Joe and the Juice等所使用的品牌。
你不僅可以在咖啡館裡喝到Perfect Ted的抹茶,現在你還可以在家裡輕鬆製作。
這便宜得多。
在幾秒鐘內,使用我面前的調味抹茶粉,Perfect Ted的抹茶是儀式級的,來源於日本。
它光滑,天然甜美。
這不像我之前嘗試的那些草味抹茶。在Perfect Ted出現之前,如果你是一個告訴自己不喜歡抹茶的人,很可能是因為你還沒有嘗試我們的Perfect Ted抹茶。
你可以在英國的Tesco、Sainsbury’s、Holland and Barrett以及Waitrose或阿爾伯特·海因(Albert Heijn)找到Perfect Ted抹茶,如果你在荷蘭的話。
在美國的亞馬遜上也有,或者從perfectted.com在線獲得全系列產品。
使用代碼DIARY40可以在你的第一個訂單上獲得40%的折扣。
你書中第二條規則的最後一部分是關於界限。
是啊。
在這個語境中,界限是什麼意思?
另外,你能給我解釋一下這張圖片嗎?
你知道那張圖片嗎?
我會將它放在螢幕上給大家看。
是的,是的,是的。
這全是關於如何說不的。
尤其是,當有人邀請你參加任何活動的時候。
假設有人邀請你喝杯咖啡。
是啊。
好嗎?
讓我們把這放在一個上下文中,就像這張圖表一樣。
這張圖表顯示當你有機會對某事說不或說是時候,當你決定不說不,而是說,哦,也許。
然後這個想法就在你腦中滯留一個星期,直到他們再次問你。
你會覺得,哦,我只是推遲了。
但如果你在需要說不的時候就說不,那麼這個想法就不會在你腦中無休止地糾纏。
所以讓我們假設,你我在同一個地方工作。
是啊。
我跟你說,嘿,史蒂芬,我們去那家我看到的新咖啡館喝杯咖啡吧。
而你不想去。
你心裡想,聽著,傑弗遜,你人不錯,但我們並不是朋友。
我們只是同事而已。
我在工作上喜歡你,但你沒有那麼酷。
你心裡想,我不想跟你喝咖啡。
這就是你心中的想法。
而且你如此忙碌,有太多的事情要做,你需要說不。
但你卻像是,哦,天啊,你知道,可能,也許。
這只取決於情況。
我會告訴你。
我心想,哦,好吧。
然後我整天都在等你給我回覆。
而現在在你腦中,你想,怎麼告訴他我不想這麼做呢?
我該怎麼告訴他?
而現在你只是不停地思考這件事,只是在浪費你的情感能量。
而是你在需要說不的時候卻沒有說不。
但如果我想出一個藉口呢?
我說,哦,我剛檢查過。
我有個會議,傑佛遜,所以我無法來喝咖啡。
如果這是真的話。
但如果不是真的呢?
是的,這就成了問題。
為什麼這是一個問題?
因為,首先,總有可能被發現。
第二,這不真誠。
這不誠懇。
你應該對自己誠實。
但我們不想冒犯到別人。
是的,那就是取悅別人的心理,對吧?
是的。
所以如果有人對我說,嘿,史蒂夫,我知道你在奧斯丁。
這確實發生過。
嘿,史蒂夫,我知道你在奧斯丁。
於是我們在星期一的時候能一起喝咖啡,那會很棒。
我看著我的日曆,說,好吧,我星期一有空,但我就是不想去。
是的,是的,是的。
那我該對他們說什麼呢?
我就說,聽著。
是的,正是如此。
是的,是的。
不。
是的,是的。
其實,不,我不想去。
是的。
不,謝謝。
我不去。
絕不去。
所以錯誤在於,當你有那種感覺時,我不想讓他們失望。
我不想讓他們不喜歡我。
那就是我們真正想要的。
我不想讓他們不喜歡我。
我還是希望他們喜歡我。
錯誤發生在當你說,哦,天哪,那聽起來太棒了,我很想去,但我不能。我有一整天的會議。
然後你就這樣結束了,好嗎?
這樣做的問題,除了不真實外,無論如何也都是。
所以最好說,嘿,伙計,我很想去,但,行嗎?
但是“但”這個詞有著消除之前所有話語的魔力。
如果我說,聽著,我愛你,但,然後我必須說些其他的話。
哦,我覺得這很棒。
是的,我的意思是,我覺得上你的播客很棒,但,這樣就減少了你所說的價值。
因此,取而代之,我們想開始時表達感激。
哦,非常感謝。
那聽起來太美妙了。
但我不能去。
這就是我們想要的那種柔和著陸方式。
反過來想。
先說不,然後再以感激結尾。
所以,如果有人說,嘿,你能來吃晚飯嗎,隨便,因為我知道你在奧斯丁。
我不能。
非常感謝你的邀請。
我希望下次可以見到你或見到你。
如果可以,加入一些善意。
我聽說那地方很棒。
希望你玩得愉快。
如果你需要告訴我無法喝咖啡,我也會這樣。
我不能。
或者我有壞消息。
我不能去。
讓我知道怎麼樣。
我相信會很棒。
我聽說很多好事。
讓我知道情況。
如果你一開始就告訴他們你不能去,那會容易得多。
你有沒有遇到過有人對你的邀請說不?
然後他們在簡訊中說,哦,我天啊,謝謝你。
我最近非常忙。
你知道,我得去餵養我的貓。
最近真的太緊張了。
我可能能去。
如果可以,我會讓你知道。
如果有任何變化,我一定會告訴你。
如果你不想去,就直接跟我說不。
就是這種感覺。
但我們沒有足夠的語言來表達。
這就是問題所在。
是的。
我在新年期間反思。
我在一間餐廳裡,
我讀著一本書,書名好像是《勇氣去被不喜歡》。
這本書在幫助我思考,試著讓我在某些情況中更具激進的坦誠。
是的。
我和我的朋友坐在這個酒吧裡無所事事。
酒吧的老闆過來了,
他非常友好,喜歡我的播客等等。
我們在聊天,
我試著在這些取悅他人的時刻,練習這種誠實的藝術。
我的朋友對他說,哦,我們還有事要做,等等。
但我們並沒有要去的地方。
是的,當然。
所以我記得插話說,我們想在10分鐘內離開。
所以如果他們能在那之前到達,我就很樂意簽名等等,無論他們想讓我做什麼。
我覺得當我對這個人誠實時,我的心情好多了。
是的。
我心裡想,不,我沒什麼要做的。
我只是想離開。
確實。
但在日常生活中並不容易。
因為即使我確實來到了奧斯丁,
也有很多人發簡訊給我說,當然,好吧,讓我們去喝咖啡。
對。
而實際上,這時我腦中想的是:
我需要和我的伴侶共度時間。
是的。
當我沒有錄製這個播客時,我需要完成我的待辦事項,我的Slack和我的郵件。
然後我還需去健身房。
是的。
所以不是說我不想和你去喝咖啡。
對。
是說,我有其他更迫切的優先事項。
所以我該如何在那一刻向他們表達,他們對我來說並不是高優先事項呢?
我去喝咖啡對我來說不是高優先事項。
是的。
所以你想要做的就是,像我們說的,
不要開始時就說,哦,我很想去。
那聽起來太棒了,你知道嗎。
但我有,哦,我有太多事情要做,我不能這麼做。
他們會說,哦,好吧。
與其如此,不如把話反過來說:
我這次不能去。
非常感謝你的邀請。
希望很快能見到你或下次見。
或者,如果你不能去他們想去的地方,你可以說,
壞消息,我不能做到。
非常感謝你考慮到我。
或者我感謝你的邀請。
希望你玩得愉快。
甚至不需要給他們一個理由。
沒有理由。
不,不,不。
這就是你犯錯的地方。
因為當你給他們一個理由時,你就會開始感到需要為此辯解。
因為你開始,你在心中是非常主觀的。
我們都在心裡有那種想法:啊,那不算是一個足夠好的藉口。
我必須給出一些值得這個藉口的東西,因為我無法出席。
然後焦慮就會隨之而來。
就是在那裡我們會推遲回應。
如果這個藉口是真的呢?
我其實受邀參加倫敦的一個晚宴。
我真的去不了。
但那是一位我非常在乎的人。
我因為日程無法參加。
而且我還沒有回覆那封電子郵件。
是的。
我部分的原因是因為我在想要如何告訴他們,雖然我…
你看到這樣的想法甚至現在也在占據你的精力嗎?
這的確在佔用我他媽的精力。
是的。
所以在那種情況下,我應該說,我本來想說抱歉。
不,不,不。
好吧。
我無法參加這次聚會,因為我在中東。
但謝謝你的邀請。
是的。
如果這個邀請再出現,請告訴我。
我很想去。
是的。
因為以上所有的都是事實。
是的。
這樣就好了。
我覺得這很完美。
說因為我在中東並沒有什麼錯。
當情況更像那個酒吧的場景時,就會出問題。
你沒有其他地方可以去。
你不想去。
而且不要說抱歉。
嗯-嗯。
不,不,不,不。
因為沒有什麼好道歉的。
你並沒有做錯任何事。
把你的道歉留給你做錯事的時候。
你犯了真正的錯誤。
我並不特別抱歉。
你當然不會。
我當然不會特別抱歉。
你根本不抱歉。
我不會去那個活動。
而且你對此非常感激。
是的。
對此你非常感激。
你知道的,你根本不抱歉。
所以與其說「抱歉」,不如說「我無法讓這件事成行」。
你看到當我說我無法讓這件事成行時,我是在向你透露我有其他事情在進行,我無法抽出時間。
這並不是說你不是優先事項。
我只是無法讓這件事成行。
所以每當你把這個說清楚,然後再加上感謝,我感激你。
謝謝你。
謝謝你想到我。
然後再附加一點,比如說一點善意。
我想,我知道這將是一段美好的時光。
完美。
這就是我所需要的。
而不是說「我需要回覆那封電子郵件」。
然後你兩個星期後就會想,「我得回覆那封電子郵件」。
然後你就會讓自己緊張起來。
嗯,這真的很諷刺,我開始講這些時,手上還握著這個特定的圖片。
很好。
那麼,對於那些看不到這次對話的人來說,我手中的這個圖片是什麼呢?
是的。
這看起來像是語言填充語。
所以語言填充語。
我們從做這個播客中學到的一件事是,當節目中的嘉賓使用太多語言填充語時,人們會在評論區感到煩躁。
這真的很有趣,但它實際上教會了我很多關於如何更好地表達。
因為如果某人來到《CEO日記》,而這位嘉賓不斷地說像、呃、像、像、像、像、呃、像、像,這將是視頻中最常見的三條評論。
我剛剛也這樣做了。
這是視頻中最常見的三條評論。
那麼,我是否該去除這些填充語呢?
他們像、呃、啊,如果我想成為一名更有效、有影響力的溝通者,因為我在舞台上見到的優秀溝通者並不會使用像、呃、啊。
如果你在舞台上,講演時不要使用這些。
是的。
這是一條在隨意對話中很簡單的規則。
誰在乎?
唯一讓這變得不同的是因為它被發布出來,人們將注意到你所說的每一個字,並希望挑出來。
每個人都有某種語言填充語。如果他們沒有,那就是受過訓練的。
這幾乎是可以保證的。
他們已經接受過某種媒體訓練。如果他們不使用任何語言填充語,因為語言填充語是非常常見的,但如果你想在演講中成為一名有影響力的演講者,你不想帶有呃、啊、像這種語言。
在句子結束時,加一句「好吧」。
像,“我會看看不同”; 這是非常新的律師的習慣,他們開始對證人提出問題後會說「好吧」。
他們會問,像是「你看到紅色的車嗎?」只需給出答案「是」即可。
「好吧。」然後他們會記錄下來,再問另一個問題。但是在記錄中,所有的東西都是由法院記錄員轉錄的,裡面充滿了「好吧,好吧,好吧」。
所以很多高級合作夥伴會將記錄轉交給初級合夥人,說你只需查看一下,看看你的語言填充語和所有那種東西。因此這是一個很好的訓練方式。
但的確,語言填充語你不想養成習慣。它們確實會發生。
說「像」或說「呃」並沒有什麼錯誤,光從表面上來看並沒有。
它只是在某種程度上會讓你的句子變得雜亂。如果我要說,對,所以,呃,所以無論如何,我的意思是,你可以完全告訴我我是不是偏離正題,但基本上,我在想,這根本不重要。
你看到我們如何時不時地進入和退出,我們只需要直入主題。
在需要非常有效的溝通上,你不想這樣做。
以下是翻譯的文本:
我們應該討論但尚未討論的事情中,最重要的是什麼,這與你所做的工作、別人問你的問題以及你能給我的觀眾的價值有關?
最重要的是什麼?
人們所說的話,所選擇的話語,對他們的影響將遠遠超過他們曾經認為的。
它將影響那些他們甚至不知道存在的人,影響他們與別人的交談方式。
而你今天所說的話會影響別人對你的看法。
這會影響你在職業生涯中的發展。
這會影響你的孩子以後如何對待他們的孩子。
這會影響其他人如何與他們的孩子交談,而你可能甚至沒有意識到這一點。
另一個例子是我們提到的遊樂場,每個人對某人的話都有記憶。
那可能是非常簡單的。
最簡單的話往往是最有力量的,尤其是那些小的話。
他們稱眼鏡為大、巨大的眼鏡。
我記得曾經被叫做“四眼”。
我不知道那是否讓我崩潰過,我確實被叫做四眼的時候感到崩潰。
如果你今天這樣叫我,我會說,這又怎樣?
但在八歲的時候,我會想,哦,我有四隻眼,這肯定有問題。
我記得那段經歷對我來說是非常重要的。
話語會持續很長時間。
你生命中的人會對你說一些話,而你會永遠記住。
高中時期的人,你會想,哦,大家都忘記高中了。
不,他們不會。
你進入法學院,大家都忘了?
不,他們沒有。
他們能精確地記住你所說的話和你是誰。
即使是櫃檯對面的工作人員或咖啡廳為你點餐的人,你與他們的交流方式也會影響他們回家後如何與自己所愛的人交談。
如果你讓他們的一天變得困難,他們會確保在某種程度上反映出來,或者會讓他們心情不好。
所以你所說的話真正有改變一切的力量。
所以這是一個問題和挑戰:你會選擇對他們說些什麼?
傑佛遜,謝謝你。
你是一位父親,對吧?
是的,我是。
你有兩個孩子,七歲和五歲?
是的,七歲和五歲。
那麼你如何思考對他們說的話?
哦,每天都在想。
我的意思是,你希望你的孩子成為最好的自己。
你希望盡力培養出一個出色的人。
因此,你對自己所說的話非常謹慎,因為他們會全盤吸收。
我發現,每位新父母能做的最好的事情就是在交流中為孩子創造一個安全的空間。
對於任何正在收聽的父母來說,最可怕的想法之一就是你的孩子在需要時不會來找你。
所以他們會上高中,但不會把問題告訴你。
他們會跑去告訴別人。
他們會以不建設性的方式去處理這些問題。
因為你建立了一種模式,讓他們害怕來找你,並在某種程度上讓他們感到自卑,讓他們害怕向你傾訴他們的掙扎。
你知道,爭吵是了解另一個人困境的一扇窗。
而孩子們也不例外。
考慮這個問題的方法是,對他們說,謝謝你來找我聊這個。
我知道你本可以與別人交談。
我很高興你選擇和我交談。
當你能讓他們感受到你在邀請他們參與這個對話時,他們會更願意再次來找你。
我的意思是,最重要的一點是,你對孩子們所說的話,他們會重複。
而你對他們孩子的說法,他們也會重複。
比如,你很可能看到你的父母以某種方式爭吵。
然後我看到我的父母以某種方式爭吵。
而這就成為了我們認為其他人應該爭吵的預設方式。
你是否曾經處於這樣的關係中,另一方希望你和他們爭吵?
是的。
他們會說,如果我們不吼叫,我就覺得你不在乎。
如果不是在這種極其有毒的、可怕的程度上,我就覺得你不在乎。
只有在那時候我才覺得,我想你和我爭吵。
我想感受到你在這裡。
這是他們成長的環境,那是他們唯一知道的。
對他們來說,那就是預設。
所以這是選擇,你想以何種方式向後面的世代展示衝突。
你希望閱讀這本書的人在價值或改變觀點方面能帶走什麼?
我希望人們能發現他們的話語確實有力量。
那是唾手可得的。
他們不再會有一種無助感,感到我從來不知道該說什麼,或從來感覺不到自己。
我總是感覺要取悅他人。
我總是覺得我說得少或感覺得少。
這是一種我可以教你如何少爭吵,多交流,僅僅是改變你下一句話的選擇。
我相信全世界只需要一次次的更好的對話。
我強烈推薦任何人,若與我們今天的對話有共鳴,去讀這本書,因為這樣的書很少,且是以一種在某種程度上以談話為生的人的視角來看待的。
而且在於你能夠有效交流的能力上,有很多依賴在上面。
所以我強烈推薦給所有閱讀這本書的人,它有這些精彩的插圖,還有我今天在螢幕上展示的一些圖表。
但這是一本非常通俗易懂的書。
這不是一本需要在某種科學學位上達到博士級別才能理解的書。
它真的很容易引起共鳴。
這本書是由一位對自己的受眾非常了解的人撰寫的,顯然也是一位創造了大量內容的人,而你在網上有1200萬粉絲,並且完全明白如何與人建立聯繫。
所以這是一本適合每個人的書。
如果你在交談中感到困難,因為沒有像某些人那樣的口才而感到無力,或者你覺得生活中有難相處的人在操控你,或者覺得自己沒有工具能夠表達清楚自己的觀點,讓談話多一些而爭論少一些,那麼我強烈建議你去讀這本書。 我會在下面提供連結,讓有興趣的人查看。
我們的播客有一個傳統,最後一位嘉賓會為下一位嘉賓留下一個問題,而他們並不知道這個問題會留給誰。 留給你的問題是:如果你可以回到20年前,並從今天的自己那裡獲得一個訊息,那這個訊息會是什麼?
讓我們來看看。 我36歲,回到我16歲的時候。 我可能會告訴他:「你做得很好。」 真心的表達,你不必總是追求下一個目標。 只要在當下感到真正的快樂。
我覺得這開始於我年輕的時候,總是想要像任何事物一樣,成為最好的。 你想要挑戰自己,想要做到這些。 有時作為家中最長大的孩子和老靈魂,我並不認為我允許自己感受到童年的自由。 我真的很快就長大了,從很小的時候就承擔了很多獨立和責任。 我16歲時,已經負責帶所有弟妹上學。 那時候我在上學的路上,一邊和我最小的弟弟一起複習拼寫字母,然後把他送到一年級。 我能夠這樣做,我喜歡這樣。我有很棒的父母,我只是想承擔那份責任。
我想這種習慣一直延續到大學,讓我無法享受各種事物,拒絕了那些可能會成為美好經歷的機會。因為我覺得我必須始終如一。
你從那段時間中學到了什麼? 在這方面你有改變嗎?
有一點。 我想我確實有因為我在我的孩子身上看見了。 我的兒子7歲,我的女兒5歲。 我已經可以看出,我的兒子跟我很像,這很酷又很可怕。 所以當我跟他交談時,就像在跟我自己交談。 這其中有一部分是療癒的。 當我告訴他,無論他身為教練的表現好與不好,我都一樣愛他的時候,這是很棒的。
「別擔心,我們會繼續練習。」 像這樣的小瞬間, 我以前都不允許自己這樣做。 我一直在推動自己。 我想我從未停下來去做這些。 所以,看到我的兒子如此,就在那種意義上,讓我感到療癒,我覺得我像是在跟自己交談一樣。
Jefferson Fisher,如果我想聽到更多你的分享,購買這本書。其他地方我能找到你嗎?
是的,你可以在社交媒體上找到我,Jefferson Fisher,Instagram,jeffersonfisher.com/book 來了解這本書。 你可以在社交媒體上搜索Jefferson Fisher,我會出現在那裡。
非常感謝你所做的事。 這是給那些感覺燈光關閉的人一個不可思議的禮物,正如我們剛才所說的,這些人覺得缺乏工具和答案,無法在生活中有效地應對。 正如我們所說,這在生活中是一種極不公平的競爭劣勢,擁有所有技能、所有才華和潛力,卻被困在一個沒有訓練的嘴巴或心靈中,無法適當地回應,沒有停頓,自然無法使用這些基礎工具。
因此,謝謝你所做的事。 對我來說,毫不奇怪的是,在這個時刻你能夠深刻共鳴,因為我們中有許多人,坦率地說,尤其是年輕一代,根本不知道如何溝通。 我們不知道如何進行對話,如何解決衝突,因為現在我們生活在屏幕後面。 我們的溝通和對話的肌肉無法以同樣的方式被訓練出來。
所以我非常推薦,如果外面有孩子準備進入這個世界,或許在抖音上待得太久,可以讓他們聽這次對話,買這本書,進一步了解你的工作。
Jefferson,謝謝你。
非常感謝。 很榮幸能與你交談。
最難的對話往往是我們避免的。 但是如果你有一個正確的問題去開始這些對話呢? Diary of a CEO 的每一位嘉賓都在這本日記中留下了一個問題。 這是一個用於挑戰、連接和與下一位嘉賓深入對話的問題。 這些問題全部在我手中。 一邊是被提問的問題,寫下問題的人的名字;另一邊,通過掃描可以看到下一位回答問題的人。
51個問題分成三個不同的層級。 暖身層級、開放層級和深層級。 所以你決定對話的深度。
人們在工作中的董事會、臥室、夜晚獨處和第一次約會等場合都會玩這些對話卡。我會在下方的描述中放上對話卡的連結。 你可以在thediary.com獲得你的卡片。
這一直讓我感到驚訝的是,有53%的定期收聽這個節目的聽眾仍然沒有訂閱這個節目。 所以我可以請你幫個忙嗎? 如果你喜歡這個節目,喜歡我們在這裡所做的事情,想要支持我們,最免費、最簡單的方式就是點擊訂閱按鈕。 而我向你承諾,如果你這樣做,那麼我和我的團隊會全力以赴,確保這個節目每週對你都有所改善。 我們會傾聽你的反饋,找到你希望我和他們交談的嘉賓,我們會繼續做我們在做的事情。 謝謝你!

How do you communicate like a top lawyer and command respect? Jefferson Fisher reveals the courtroom-tested tricks that win cases AND everyday conversations 

Jefferson Fisher is a trial lawyer, communication expert, and host of ‘The Jefferson Fisher Podcast’, where he teaches how to communicate with confidence. He is also the bestselling author of the upcoming book, ‘The Next Conversation: Argue Less, Talk More’. 

In this conversation, Jefferson and Steven discuss topics such as, how to make people agree with you instantly, the body language tricks that make you sound powerful, the habits that make you sound like a liar, and how to stop people from walking all over you. 

00:00 Intro

02:17 Who Is Jefferson Fisher and What Is His Mission?

02:41 What Is a Trial Attorney?

03:24 My Job Is Convincing People to Believe Me

03:54 Where Jefferson Learned His Skills

04:57 Why Communication Matters

06:48 The Importance of Being a 10/10 Communicator

08:06 Negative Feelings From Poor Communication

09:00 Why Do People Listen to Jefferson? Why Do They Come to Him?

10:01 First Impressions vs. the Next Conversations

11:32 The Pause and Breathing Technique (Actionable)

17:18 Making Others Trust You

22:45 How Insecurities Affect Your Communication

24:24 How to Say Anything With Confidence

28:54 Why You Need to Say Fewer Words

33:00 Having an Assertive Voice

35:50 What Do the Most Successful People Have in Common?

37:19 Say Things to Connect

40:01 Should Our Aim Be to Win the Argument?

42:30 Why Winning the Argument Can Feel Bitter-Sweet

45:31 How to Have an Effective Conversation

52:23 How the Past and Your Identity Can Trigger You

58:50 What to Do When You’re Disrespected

1:07:11 Why People Are Rude to You

1:14:50 How to Prepare for Any Difficult Conversation

1:17:28 Pause for a Second When You’re Being Disrespected

1:25:50 Ads

1:26:49 The Importance of Body Language

1:30:18 Famous Cases Supporting This Body Language Principle

1:35:54 The Counterintuitive Technique to Win in Life

1:41:04 Become a Master of Small Talk

1:44:39 What I Learned From Abraham Lincoln

1:47:25 You Control the Power of the Tongue

1:49:13 How to Implement All the Tricks and Advice Into Your Life

1:51:09 Ads

1:53:19 How to Say No

2:02:23 Filler Words

2:07:02 What You Say to Your Kid Will Have a Huge Impact

2:10:07 What Would You Tell Your Younger Self?

Follow Jefferson: 

Instagram – https://g2ul0.app.link/Uh6ulIkkJRb 

YouTube – https://g2ul0.app.link/c9fYOfmkJRb 

You can pre-order Jefferson’s book, ‘The Next Conversation: Argue Less, Talk More’, here: https://g2ul0.app.link/xO1NLrikJRb 

Watch the episodes on Youtube – https://g2ul0.app.link/DOACEpisodes 

My new book! ‘The 33 Laws Of Business & Life’ is out now – https://g2ul0.app.link/DOACBook 

You can purchase the The Diary Of A CEO Conversation Cards: Second Edition, here: https://g2ul0.app.link/f31dsUttKKb 

Follow me:

https://g2ul0.app.link/gnGqL4IsKKb

Sponsors:

Linkedin Ads – https://www.linkedin.com/DIARY

Vivobarefoot – https://vivobarefoot.com/DOAC with code DOAC20 for 20% off

Perfect Ted – https://www.perfectted.com with code DIARY40 for 40% off

Learn more about your ad choices. Visit megaphone.fm/adchoices

Leave a Comment