AI transcript
0:00:03 Every single addiction is gambling addiction.
0:00:05 If you drink and drive, you’re gambling.
0:00:07 Addiction is one of those things you can’t apply logic to.
0:00:09 People are like, what are you running from, Dave?
0:00:11 And it’s like, well, I’m fucking running from myself, dude.
0:00:12 I don’t want to look in the mirror.
0:00:13 I don’t want to see myself.
0:00:14 I hate myself.
0:00:15 So I’m just running.
0:00:22 So as long as I’m like doing graffiti, running from the police, you know, just hopping on
0:00:29 a train, like literal running, like literally running to make sure I’m never sit still for
0:00:33 one second, like, what are you doing, Dave?
0:00:34 I’m playing drums in a band.
0:00:36 I’m, you know, at a casino.
0:00:38 I’m traveling, doing the news for Vice.
0:00:39 I’m painting at this.
0:00:43 Like, I can’t, I can’t sit still because that means I have to sit with myself.
0:00:44 And I can’t do that.
0:00:45 I can’t do that.
0:00:51 I couldn’t do that.
0:00:52 I couldn’t do that.
0:00:54 I can now.
0:00:59 Welcome to the Huberman Lab podcast, where we discuss science and science-based tools for
0:01:00 everyday life.
0:01:09 I’m Andrew Huberman, and I’m a professor of neurobiology and ophthalmology at Stanford School
0:01:09 of Medicine.
0:01:12 My guest today is David Cho.
0:01:13 David Cho is an artist.
0:01:18 He’s a highly accomplished painter, graffiti and street artist, writer, podcaster, and television
0:01:19 host.
0:01:23 Many of you are perhaps familiar with David as the guy who famously painted the original
0:01:26 Facebook offices, took equity for the job, and got rich.
0:01:28 Now, that’s a wild story.
0:01:33 But David’s whole life journey, what he did prior to and after that, and what he has overcome
0:01:35 along the way is a million times wilder.
0:01:40 As he shares today, David grew up hearing and thinking that he was destined for greatness,
0:01:43 but also hearing and thinking that he was a total disgrace.
0:01:50 Today, he talks with complete openness and vulnerability about addiction, about cycles of success and failure, and about
0:01:52 channeling and overcoming deep shame.
0:01:55 Today’s podcast is unlike any other that I’ve hosted.
0:02:05 David is wide open about his childhood abuse, his massive success, then career setbacks, relapses, and transmuting every possible emotion into art along the way.
0:02:15 So, no matter who you are, David’s story, and just as importantly, how he’s living right now, how he shows up on this podcast, will change what you think is possible for you in life.
0:02:23 It will force you to look inward and to use whatever joy and pain you have inside of you to be the best human being you can possibly be.
0:02:28 David Cho is, as we say in science, an N of one, meaning there is no other like him.
0:02:36 Yes, because of his incredible art, but also for his willingness to share so openly and honestly so that others can benefit and grow.
0:02:42 I consider it a true honor and privilege to host David on this podcast, and frankly, it’s impossible not to love him.
0:02:46 This one is incredibly raw and honest.
0:02:49 It’s also full of surprises, many of which are fun surprises.
0:02:51 So, buckle up.
0:02:56 Before we begin, I’d like to emphasize that this podcast is separate from my teaching and research roles at Stanford.
0:03:03 It is, however, part of my desire and effort to bring zero cost to consumer information about science and science-related tools to the general public.
0:03:06 In keeping with that theme, today’s episode does include sponsors.
0:03:09 And now for my discussion with David Cho.
0:03:12 David Cho, welcome.
0:03:13 Thank you for having me, man.
0:03:15 Man, huge longtime fan.
0:03:17 Love your art.
0:03:20 I’ve been super inspired by your YouTube channel.
0:03:24 I watch it sometimes before I do my drawing or I prepare for a podcast.
0:03:25 What are you drawing?
0:03:29 I draw a lot of anatomy on top of some paintings.
0:03:33 So, I do neuroanatomy on top of some paintings that my friend Tim Armstrong has been doing.
0:03:35 Musician at Leeds Center.
0:03:39 Is it anatomically correct or is it like exaggerated or is it?
0:03:40 This is a really good question.
0:03:44 So, in essence, it’s anatomically correct.
0:03:45 Yeah.
0:03:55 But around the turn of the last century, two guys, Cajal and Golgi, won the Nobel Prize for drawing the nervous system and showing these things no one had seen before.
0:03:58 And they stripped away everything except the essential piece.
0:04:00 I’m going to come paint with you.
0:04:00 Yeah.
0:04:02 I don’t like what’s happening in your painting studio.
0:04:03 Okay.
0:04:07 Just from what you said so far, it’s not good.
0:04:08 Okay.
0:04:12 But it’s good because you did that and then now we have to strip that away.
0:04:20 We have to get at the core of it because painting is – wait, weren’t you in the middle of complimenting me?
0:04:21 Like, keep going.
0:04:24 I mean, I love your YouTube channel.
0:04:28 I watch it before I prepare podcasts and before I paint or draw.
0:04:30 And I’m back to drawing a lot now.
0:04:33 And I live – I converted an art gallery into a living space.
0:04:37 And somehow I thought that that would make me more inspired.
0:04:40 But it turns out it does.
0:04:42 A lot of things do.
0:04:51 But I think the key with anatomy and trying to teach science with drawings is can’t be too much detail, can’t be too little detail.
0:04:53 Otherwise, people are overwhelmed.
0:04:56 It’s the best thing for, I think, everyone.
0:05:02 But for someone like you who spends a lot of time in your head, I always say the longest journey you’ll ever take in your life is from your head to your heart.
0:05:08 And to be an intellectual person, you just live a lot.
0:05:11 Like, you try to rationalize and apply logic to everything.
0:05:13 So painting is not that.
0:05:14 Music is not that.
0:05:15 Creating is not that.
0:05:17 It’s just to get to this.
0:05:24 And so for – but it sounds just in the little that you’ve explained that your painting is very methodical and which –
0:05:25 Super meticulous.
0:05:26 Yeah, we’re going to –
0:05:27 I want to include every cell type.
0:05:28 Yeah.
0:05:30 What’s your threshold for positive affirmations?
0:05:31 Can I go now?
0:05:32 Like you –
0:05:36 I mean, I like to think I have a thick skin, but who knows?
0:05:37 No, it’s all love.
0:05:38 Okay.
0:05:43 For anyone who’s watching or listening, this is my first time meeting Adam.
0:05:44 Andrew.
0:05:46 All good.
0:05:49 Yeah, all good.
0:05:49 All good.
0:05:51 You knew my last name, didn’t you?
0:05:51 You know what?
0:05:52 I was thinking about my friend Adam.
0:05:53 All good.
0:05:55 That you know, that I used to skate with, I think.
0:05:56 Adam Crone?
0:05:57 Yeah.
0:05:57 Yeah.
0:05:59 I was just thinking like –
0:05:59 Upper Playground.
0:06:00 Yeah, Upper Playground.
0:06:04 Yeah, he worked – his dad owns Crone’s Shoes in Palo Alto.
0:06:04 He worked there.
0:06:06 He wants to reconnect with you.
0:06:08 Man, Adam Crone and I grew up together.
0:06:08 Yeah, I was just –
0:06:09 He had a mini ramp in his backyard.
0:06:10 We hung out.
0:06:11 We skateboarded.
0:06:13 And then he started Upper Playground, the Walrus.
0:06:14 That’s it.
0:06:15 He’s your homie?
0:06:18 I used to work for – I did tons of graphics for Upper Playground.
0:06:19 Wow.
0:06:20 Does anyone call you Andy?
0:06:22 My skateboard friends call me Andy.
0:06:24 So, yeah.
0:06:25 But that’s it?
0:06:27 Like no one in the medical, like science world?
0:06:28 Not anymore, no.
0:06:28 Not really.
0:06:33 That would have like – you start your podcast and you do your – you’re like,
0:06:35 I’m Andrew Huberman.
0:06:35 I’m Andrew Huberman.
0:06:35 I’m a professor, yep.
0:06:39 Like I’m going to be all over the place because I’m nervous being here right now.
0:06:41 I hardly do podcasts anymore.
0:06:46 So, I’m going to be all over the place if that – it’s going to be sloppy.
0:06:47 This is your canvas, man.
0:06:48 Have fun.
0:06:49 Well, I’m just meeting you.
0:06:52 I already called you the wrong name, which is horrible.
0:06:55 I hate the black.
0:06:56 I hate it.
0:06:57 The studio?
0:07:03 Just you with the black t-shirt, the black mugs, the black – like I don’t like it for
0:07:04 you, you know?
0:07:08 Because I used to – I used to only wear black because I was like, ah, I’m a painter.
0:07:09 I’m always dirty.
0:07:12 I don’t want to like – you know, you could see the ketchup stains on my sweater and it’s
0:07:15 like, okay, that’s fine.
0:07:22 But I just – colors are very important in not just painting but like the palette for
0:07:34 your house or, you know, like most people talk about in the modern age, modern man is – you
0:07:36 know, and I just make shit up so you could correct.
0:07:37 You’re like the facts guy.
0:07:43 But I feel like most people, human beings alive today are going to die a very – it’s
0:07:45 mean to say boring but just the same death, right?
0:07:50 You’ll most likely die laying down in a bed or a hospice or in a hospital bed.
0:07:52 You know, it’s just like no one’s dying.
0:07:57 Like I know there’s other countries where there’s war and famine but I’m saying modern
0:08:00 cities, you know, like there’s not like a hero’s death, right?
0:08:05 So it’s just – it’s all the same and then you just – you know, the drive here in traffic,
0:08:10 it’s like everyone either has a black car or a white car or a gray car and then you
0:08:15 get to their house and their house is a beige or a white and you’re just like, we only got
0:08:20 one of these, you know, whatever your views on the afterlife are but this is it.
0:08:21 This is it.
0:08:24 Like this is it and it’s just like people get mad of like, oh, I spilled paint on the
0:08:24 floor.
0:08:25 Like I got a scratch.
0:08:27 I’m like paint everything.
0:08:29 Paint your fucking car.
0:08:32 Paint and make your – my kids drew my sweater.
0:08:33 It’s my favorite – you know, like –
0:08:33 I like that sweater.
0:08:37 Paint – you know, so I walk in here and I go, fuck, dude.
0:08:39 Like – and I’m projecting on you now.
0:08:43 Like when I wore all black, it said a lot about where I was at in my life and I don’t know
0:08:48 where you’re at because I’m just meeting you but it’s like everything is black on black,
0:08:53 like black on the – black t-shirt, black mug, black and it’s like white t-shirt.
0:09:01 For my dream, my – selfishly, my dream is like this podcast would start instead of saying,
0:09:06 hey, I’m Andrew Huberman, like Stanford scientist that is just, hi, I’m Andy.
0:09:10 And then like you – can you Photoshop like a white t-shirt on?
0:09:12 I’d wear a white t-shirt.
0:09:13 I don’t know.
0:09:17 I don’t like black – for me, I have hardly ever black clothes anymore.
0:09:23 I want to add as much color because I just – maybe that’s the season I am in my life
0:09:24 or the time I’m in.
0:09:30 But yeah, I appreciate you saying the nice stuff.
0:09:35 I never thought I would be a YouTuber but that’s providing a lot of joy in my life.
0:09:40 And so I want to say to you, I’m meeting you for the first time.
0:09:47 I’ve never seen you clean shaven but I imagine – I mean, your beard and facial hair to me
0:09:50 look very cute and you’re very handsome.
0:09:58 Your voice, when I hear your voice, immediately is soothing and I feel like this is a very kind
0:09:59 person.
0:10:03 Like I – once again, without having – like now I’ve met you for like five minutes.
0:10:07 I’m like, oh, this guy is super awesome but, you know, like these kind of parasocial
0:10:13 relationships where I could go even – I don’t know how hard you want to go today but like
0:10:19 it’s like I meet people all the time and then I meet them and it’s like I’ve already met
0:10:20 you.
0:10:21 Like we’ve already talked.
0:10:27 I don’t know what your views on telepathy and spirituality and it’s like it’s just everyone
0:10:27 will meet.
0:10:31 Everything’s going to happen the way it’s going to happen and everyone’s going to meet who
0:10:31 they need to meet.
0:10:33 It’s like all energy, right?
0:10:35 You put this like – what?
0:10:38 You know, I could sit there and go, why does Andrew Hubern want to meet me right now?
0:10:41 And it’s like, well, what am I putting out in the universe and what is he putting out in
0:10:44 the universe and do the souls connect in that way, you know?
0:10:51 So I just want – I said if I ever meet him, I just want to tell him how cute he is, how
0:10:59 soothing and relaxing and like there’s something very – this is the invisible ingredient in
0:11:04 like everything in art is, did the person care, right?
0:11:10 Like I don’t care how skilled and crafted, whatever, like did the person care?
0:11:16 And like when you do stuff in your voice, the tone, the frequency that’s hitting my soul is like,
0:11:18 oh, I don’t know everything that guy’s saying.
0:11:22 And he’s using some big words, but I feel like he cares.
0:11:37 And so I said if I ever meet you – and I know a little bit from us talking on the phone, but I don’t know your whole backstory, but I’m like – also I project a lot and I make a lot of assumptions, which I’m – that’s a defect that I’m working on.
0:11:55 But I just wanted to say like, even though you had a horrific, traumatic childhood, like the fact that you’re here, you’re alive and that you’re doing all this good stuff, it like – it makes me emotional because I’m like, I don’t even know you and I appreciate what you’re doing.
0:12:02 You’re still a little bit immature, but progress, not perfection, right?
0:12:24 So I think that’s it for now, but I just wanted to tell you all that because I feel that way about you and I, you know, I like – I’m a big – sometimes you feel stuff and you’re like, I’ll text it to them or maybe, you know, and I just go, no, if I feel that, I just want to – especially if it’s love and positivity.
0:12:31 I know I started by telling you how much I hate your decor and your interior decorating, but it’s because I like you.
0:12:38 Like I wouldn’t – if I didn’t – if I like – if I’m like, I don’t give a shit about this guy and I don’t want a relationship with, I would never say anything.
0:12:45 But I’m like, this – I don’t know what the science behind it, but being surrounded by this much black cannot be good, right?
0:12:48 It can’t – like just – we’re walking into a black hole right now.
0:12:50 Like, I don’t know.
0:12:52 Anyways, that’s what I wanted to say.
0:12:53 Oh, man.
0:12:55 Well, I’ll take that in.
0:12:55 Thank you.
0:12:57 A lot there.
0:12:58 Thank you.
0:13:00 Were you able to take it in?
0:13:01 Yeah, I was able to take in some of that.
0:13:02 All right.
0:13:07 When you call me Andy, it’s a different part of my persona just because that names carry a lot.
0:13:08 Oh, yeah.
0:13:09 Thank you for that.
0:13:15 I’m going to take that in and, you know, I get this little voice in my head that’s saying, I want to be very clear.
0:13:19 I had some rough aspects of my childhood.
0:13:22 I’ve made good amends with my parents, so we’re good now.
0:13:26 I say that to, you know, for all the reasons people can assume.
0:13:28 But here’s the thing.
0:13:32 I knew somehow that we’d eventually cross paths.
0:13:33 I just didn’t know when.
0:13:36 So you say the telepathy thing.
0:13:38 For me, I was a postdoc at Stanford.
0:13:39 That comes after PHE.
0:13:40 You do like five years.
0:13:41 It’s kind of like a residency.
0:13:43 And I’m from the South Bay.
0:13:50 And I didn’t want to go back to the South Bay because, as you know, no disrespect to the South Bay, a lot of interesting things come out of there.
0:13:55 But it was pretty devoid of the things that I like, which normally are in cities like art, live music.
0:13:56 It used to be like that.
0:13:57 Grateful Dead were in Palo Alto.
0:14:01 I saw Fugazi play at the Edge on California Avenue.
0:14:09 There was a lot of interesting things about Palo Alto, but it became very right angles when the tech industry really exploded there.
0:14:15 And in 2007, when I was a postdoc, was when you were muraling at Facebook.
0:14:16 I learned that later.
0:14:24 But that was a time when I was back there for my science career, and I was pretty miserable.
0:14:28 Being close to home again, honestly, I didn’t want to ever go back there for a while.
0:14:29 It was not healing.
0:14:36 But when I learned your story about muraling at Facebook and some of that, I was like,
0:14:44 oh, there was at least one other person here who was like in the kind of spiritual, emotional fight with what the South Bay is.
0:14:49 And then I realized that I heard an interview with Ian McKay from Meyer Threat.
0:14:54 It turns out he had been in Palo Alto because his dad was an academic or something like that.
0:14:54 Of course.
0:14:56 And he had skated some of the same ditches we had.
0:15:00 And so there’s a history of people being really frustrated with being there.
0:15:03 Really good Vietnamese food.
0:15:04 Is there, really?
0:15:04 Yeah.
0:15:06 Oh, in Palo Alto or the South Bay.
0:15:06 Yeah, South Bay.
0:15:07 Oh, yeah, Castro Street, Mountain View.
0:15:08 Yeah.
0:15:09 And it’s changed a lot.
0:15:12 But take me back to 2007.
0:15:14 I don’t know how you feel about historical stuff.
0:15:17 Okay, so I’m definitely down to time travel and time jump and all that.
0:15:28 But because I’m older, I’m 49, and my attention span is just completely fried, I’ll just say right now I’m going to get a lot of dates wrong.
0:15:32 Like, I’m not, like, you know, things, people are like, that’s, you know, like.
0:15:38 2007 was when the Facebook offices were what kids from the South Bay called the neck of University Avenue.
0:15:41 Right before it goes under the train tracks.
0:15:47 As soon as you’re on the other side of the train tracks, Caltrain, it becomes Palm Drive and it’s up to Stanford.
0:15:48 Okay.
0:15:53 So those offices now are Palantir, which catches a lot of heat for other reasons.
0:15:54 Yeah, yeah, yeah.
0:16:00 But those offices, right as you go under the train tracks, for us, there was a curb cut right there and there was a board slide thing.
0:16:02 And so for the skateboarders, it was one thing.
0:16:03 But then that was Facebook offices.
0:16:08 And years later, I heard David Cho was merely at Facebook.
0:16:09 So how did that come to be?
0:16:24 I’m going to be, like, very sloppy, like I said, and it’s maybe some of the stuff, because sometimes it’s the way I treat talking and journalism and podcasts is like, it’s like a story in my own head.
0:16:26 Someone else is like, just shut the fuck up and answer the question, right?
0:16:29 But, like, for me, when I paint, I don’t sketch.
0:16:30 I go straight to the finish.
0:16:47 And I, so sometimes I’m figuring out what I’m trying to tell you, because you asked me a question that’s very direct, but I, the way it went into my head was very abstract, because I’m, so if you let me do a little paint mixing, I hope I’ll answer your question.
0:16:52 But do you, do you know Pee-wee, Pee-wee, like, I’m wearing it today.
0:16:53 Do you know Pee-wee’s Playhouse?
0:16:55 I knew, oh, yeah.
0:16:56 I mean, obviously, yeah.
0:16:57 I met him, actually, once.
0:16:58 Paul Rubens?
0:17:05 Yeah, at a photo show of Mike Muller and Sage, who draws butterflies on Mike Muller’s sharks and animals.
0:17:05 Oh.
0:17:11 And Pee-wee Herman, in his thing, in his suit, the whole thing, walked up, Laird Hamilton was there.
0:17:11 Nice.
0:17:24 And he walks up to Laird Hamilton, there were a bunch of people around, everyone’s trying to get to Laird, trying to Laird, Laird’s like a, this was 2017, and I was in West Hollywood, and Pee-wee Herman walks up and he goes, I have to meet you.
0:17:29 And Laird’s like, and the best thing is, Laird just goes, oh, hello, what’s your name?
0:17:30 Like, typical Laird.
0:17:32 Like, Laird’s a real gentleman, always, you know.
0:17:34 He didn’t know who Pee-wee Herman was?
0:17:36 I couldn’t tell if he knew or not.
0:17:37 Oh, my God.
0:17:39 And he’s like, I probably wanted to meet you, this kind of thing.
0:17:39 Yeah.
0:17:41 And I was like, no way.
0:17:43 And he had the whole thing, like the shiny lips and the thing.
0:17:45 And I was like, that’s Pee-wee Herman.
0:17:46 Oh, that’s amazing.
0:17:47 I love that.
0:17:47 Yeah.
0:17:48 All right.
0:17:51 Well, I mean, I’m definitely going to have to tell you my Pee-wee Herman story at some point.
0:17:55 I’d like to take a quick break and acknowledge our sponsor, 8Sleep.
0:18:00 8Sleep makes smart mattress covers with cooling, heating, and sleep tracking capacity.
0:18:04 One of the best ways to ensure you get a great night’s sleep is to make sure that the temperature
0:18:06 of your sleeping environment is correct.
0:18:10 And that’s because in order to fall asleep and stay deeply asleep, your body temperature
0:18:13 actually has to drop by about one to three degrees.
0:18:17 And in order to wake up feeling refreshed and energized, your body temperature actually has
0:18:19 to increase by about one to three degrees.
0:18:24 8Sleep automatically regulates the temperature of your bed throughout the night according to
0:18:25 your unique needs.
0:18:30 I’ve been sleeping on an 8Sleep mattress cover for nearly five years now, and it has completely
0:18:32 transformed and improved the quality of my sleep.
0:18:34 The latest 8Sleep model is the Pod 5.
0:18:37 This is what I’m now sleeping on, and I absolutely love it.
0:18:39 It has so many incredible features.
0:18:44 For instance, the Pod 5 has a feature called Autopilot, which is an AI engine that learns
0:18:48 your sleep patterns and then adjusts the temperature of your sleeping environment across different
0:18:49 sleep stages.
0:18:53 It’ll even elevate your head if you’re snoring, and it makes other shifts to optimize your sleep.
0:19:00 If you would like to try 8Sleep, go to 8sleep.com slash Huberman to get $450 off the Pod 5 Ultra.
0:19:04 This is part of 8Sleep’s extended holiday sale, which goes from now until today.
0:19:07 Now until December 31st, 2025.
0:19:11 8Sleep ships to many countries worldwide, including Mexico and the UAE.
0:19:19 Again, that’s 8sleep.com slash Huberman to save up to $450 now through December 31st, 2025.
0:19:22 Today’s episode is also brought to us by Element.
0:19:27 Element is an electrolyte drink that has everything you need and nothing you don’t.
0:19:32 That means the electrolytes, sodium, magnesium, and potassium, all in the correct ratios, but
0:19:32 no sugar.
0:19:36 Proper hydration is critical for brain and body function.
0:19:40 Even a slight degree of dehydration can diminish your cognitive and physical performance.
0:19:43 It’s also important that you get adequate electrolytes.
0:19:48 The electrolytes, sodium, magnesium, and potassium are vital for the functioning of all cells in
0:19:51 your body, especially your neurons or your nerve cells.
0:19:56 Drinking Element makes it very easy to ensure that you’re getting adequate hydration and adequate
0:19:57 electrolytes.
0:20:01 My days tend to start really fast, meaning I have to jump right into work or right into
0:20:02 exercise.
0:20:06 So to make sure that I’m hydrated and I have sufficient electrolytes, when I first wake up
0:20:11 in the morning, I drink 16 to 32 ounces of water with an Element packet dissolved in it.
0:20:15 I also drink Element dissolved in water during any kind of physical exercise that I’m doing,
0:20:20 especially on hot days when I’m sweating a lot and losing water and electrolytes.
0:20:22 Element has a bunch of great tasting flavors.
0:20:23 In fact, I love them all.
0:20:27 I love the watermelon, the raspberry, the citrus, and I really love the lemonade flavor.
0:20:32 So if you’d like to try Element, you can go to drinkelement.com slash Huberman to claim
0:20:34 a free Element sample pack with any purchase.
0:20:39 Again, that’s drinkelement.com slash Huberman to claim a free sample pack.
0:20:48 For me, art as a kid growing up, like the trifecta, my holy trinity of children’s education, art
0:20:53 entertainment is Mr. Rogers, Bob Ross, and then of course Pee Wee Herman.
0:21:01 I mean, Pee Wee Herman had Lawrence Fishburne, Gary Panter, Mark Mothersbaugh, like Danny Elfman.
0:21:07 He was like the ringleader of all this creativity, and he had like, mecca lecca hi, mecca hi-nie-ho.
0:21:10 Do you remember the secret word?
0:21:16 The secret word was like, if anyone our age that’s watching people’s playoffs, it was like,
0:21:21 today’s secret word is, I don’t know, what’s our secret word today, Rob?
0:21:22 Microphone.
0:21:23 Microphone.
0:21:27 And if someone says microphone, scream real loud.
0:21:29 So, can we do that today?
0:21:29 Sure.
0:21:30 All right.
0:21:31 I’m counting on you.
0:21:32 I want you to scream the loudest.
0:21:36 And you don’t take a pee until we take a pee.
0:21:38 You got an agreement on that?
0:21:38 Okay.
0:21:39 All right.
0:21:44 I hated the South Bay.
0:21:54 I hate, like, I just, I’m, I have all the typical artist traits.
0:21:56 I’m clinically depressed.
0:21:57 I’m bipolar.
0:22:05 I have all the process addictions, food, sex, gambling, shopping, workaholism.
0:22:09 Like, I don’t have, thank God, I don’t have any of the chemical addictions because I’m allergic
0:22:22 to everything, but severe OCD, severe antisocial traits, you know, I, I just, highly sensitive,
0:22:29 you know, so I, I just, coming here today, like, you asked me and I kept texting, like,
0:22:35 I don’t know, we did this, like, dance for a few months and I, if I’m just being honest
0:22:43 with you, like, I don’t, I don’t know how to not be me, you know, and sometimes, like,
0:22:50 I put a mask on and I, I, I’m like, I think this is what Andrew wants me to be today, but
0:22:52 I, you know, I didn’t even meet you yet.
0:23:01 And so every time I’ve done Joe Rogan or any other podcast, like, I don’t know, I just feel
0:23:05 comfortable doing my own YouTube or my own podcast, but anytime anyone else asks me, it’s
0:23:12 such a, I know who I am and sometimes I don’t and sometimes I figure that out and it’s, sometimes
0:23:16 you meet people on the street at pavilions or at the supermarket and they’re like, I, and
0:23:24 it’s like this parasocial thing where it’s like, I know you, I relate to you, I, and there’s
0:23:31 something about that where, you know, the intimacy of meeting another human being and
0:23:35 then just showing them your heart and then telling them everything and my parents aren’t
0:23:36 going to listen to this.
0:23:37 My brothers don’t listen to it.
0:23:42 Like, so in a weird way, like, you’re going to know more about me today than my own family.
0:23:46 So the parasocial thing is even, it’s real, right?
0:23:48 Like, placebo effect is real, like all these things.
0:23:53 So I, you know, I got here early.
0:23:59 I went for a walk down the, to those street and then it’s like just this beautiful view
0:24:02 of the ocean and I, I, it happens every time.
0:24:07 It’s like, it, it, it, I know what it makes me sound like.
0:24:11 It’s like, oh, this guy’s like very unstable and unhinged and I’m, I’d be the first to admit
0:24:14 it’s like, I cry all the time now.
0:24:19 Like, I don’t know what it, it was just like, maybe just seeing all the burned houses on the
0:24:23 way here, just knowing that I haven’t talked in a long time and there’s no upside for me.
0:24:31 And I told you that I was like, I go on these podcasts and I think, um, uh, Howard Stern,
0:24:37 like 15, 20 years ago and Joe Rogan, the multiple, multiple times I’ve been on a show, I think are
0:24:43 the only two radio shows, podcasts that have ever just aired it without editing everyone
0:24:44 else.
0:24:50 Every time you’ve ever heard me on any other podcast, it’s either severely edited or they
0:24:53 cut out huge chunks of it or they didn’t even air it at all.
0:24:58 So I know that, you know, and I know the world we live in today.
0:25:04 And so there was something that went, you know, in the, the narcissistic traits where I’m like,
0:25:07 I’m the fucking greatest artist in the world to like, oh my God, I’m a piece of shit.
0:25:09 Like it just, you know, it’s just like this thing.
0:25:14 And before, when I was younger, it was like, everyone has to see everything.
0:25:20 Everyone has like, I think I’m so important that everyone has to see everything that I
0:25:25 create, painting, podcast, book, like whatever it is.
0:25:30 And then it went like my problem with my shit is it’s all or nothing.
0:25:32 So it’s hard for me to find the middle.
0:25:39 And so at this point now I’m like 49, I live a very quiet dad life.
0:25:44 You know, I’m a family guy and there’s just thousands of paintings no one’s ever seen.
0:25:49 There’s hundreds of hours, if not thousands of hours of podcasts I’ve never put out.
0:25:50 There’s books I’ve written.
0:25:55 There’s TV shows, movies that I’ve made that it’s just, I don’t, before the ego and the
0:26:01 narcissist is like, you need to put this out because you’re important and everyone needs
0:26:02 to see how important you are.
0:26:08 And now the flip side to that, and maybe, maybe it’s not healthy either, is like, I know
0:26:08 who I am.
0:26:16 I’m comfortable with myself and I don’t, I don’t need, you know, I’m artificially blocked from
0:26:16 everything.
0:26:19 Like I, I’m, I don’t have my own password to my social media.
0:26:22 I don’t, I have blocks on my phone so I can’t access the internet.
0:26:26 So it’s like, I do put all these things in the place to like protect myself because I’m
0:26:28 a sensitive person.
0:26:35 So, um, you know, as an artist, there’s certain isms and, and story.
0:26:37 It’s like, Oh, starving artists.
0:26:38 You’re not going to make any money.
0:26:40 Like struggling artists.
0:26:43 There’s these stories that people say, and then you buy into them.
0:26:54 Um, but I had, um, I had a few teachers along the way that, um, influenced me that like,
0:26:57 you know, there’s like just certain moments happen in your life that live in your, your
0:26:58 head rent free.
0:27:00 And, uh, I have a lot of those.
0:27:05 And so one of the stories is, you know, I’m 49.
0:27:08 It’s like, you have to live in New York city.
0:27:10 If you make it in New York, you make it anywhere.
0:27:12 What the fuck am I doing in the four away?
0:27:15 Like, this is, what am I doing in Cooper team?
0:27:20 Like, like in my head, the story’s written that you’re a fucking, you know, and I hadn’t
0:27:20 done shit.
0:27:21 Right.
0:27:26 But in my head, I’m like, you’re a greatest artist ever in Gilroy.
0:27:28 You know, like what, you know what I mean?
0:27:33 No disrespect to the garlic capital of garlic fest, garlic ice cream, you know?
0:27:37 So there’s a story in my head that it’s like, I got to get to New York city.
0:27:38 Right.
0:27:44 Like I gotta, like, I couldn’t, I couldn’t get any like leeway in Los Angeles.
0:27:52 I’m born and raised in LA and I just, I couldn’t, you know, and, um, and so I, I, I, and now
0:27:59 I look back, if I do a inventory of the most creative explosions and the most periods of creativity
0:28:03 in my life, it’s always found in the mundane.
0:28:06 It’s always found in cold temperatures.
0:28:08 It’s always found when there’s no wifi.
0:28:13 It’s always found, found in a suburb of, it’s, it’s like this story.
0:28:16 Like, I’m going to get to fucking New York and I’m going to be part of this move.
0:28:17 It’s never that.
0:28:22 Like, it’s nice to romanticize that, but it’s these moments of brilliance.
0:28:24 Like someone, whoever’s listening right now, they’re like, I got this.
0:28:26 And then I’m, there’s like a, and then I’m going to get to this.
0:28:28 And then I’m going to meet this person.
0:28:32 And I’m going to do, and it’s like, bro, I was fucking living in San Jose for seven years.
0:28:34 I met this wonderful lady.
0:28:38 She was my girlfriend for seven years, but like at that prime, I was 23.
0:28:50 And I was like, and for me, the stakes are so high because I, so one of the teachers was
0:28:51 my mother, right?
0:28:53 My mother is hardcore born again, Christian.
0:28:58 So science does not enter the picture, right?
0:29:00 It’s like blinders on.
0:29:02 And through her, I learned blind faith, right?
0:29:04 Jesus Christ, that’s it.
0:29:09 There’s no, there’s no, so wait, you’re telling me there was an actual arc with two animals
0:29:14 and all the two animals didn’t kill the other in the, you know, and there was an Adam and
0:29:15 there was a snake that talked.
0:29:17 It’s like, yeah, like no hesitation.
0:29:24 So she gave me that gift of like, like, hey, science, like facts.
0:29:27 No blind, like just, holy shit.
0:29:29 Like there’s nothing could falter.
0:29:32 And you’re like, you’re fucking stupid.
0:29:32 You’re ignorant.
0:29:36 Like, and she’s, but she’s not, she’s a bright woman.
0:29:38 And now I look back and like, I just met you.
0:29:40 You’re a brilliant guy.
0:29:43 And I sit here and I go, I know some of the smartest people on the planet.
0:29:46 You know, some of the smartest people on the planet and they’re all dumb.
0:29:48 They’re all like idiots.
0:29:49 You’re like, wait, you’re a genius.
0:29:50 You have photographic memory.
0:29:55 You created this company and you’d made some of the dumbest decisions I’ve ever, you know,
0:29:58 it’s like, it’s like, yeah, you’re really good at this,
0:30:01 but you don’t know relationships or you don’t know.
0:30:10 So, so my mom taught me through just not anything, but just watching her of just this absolute belief.
0:30:20 And, and one of her beliefs was your, my son, you know, this is some Jesus shit like me, who was like, how I explained this is fucking neurotic mess.
0:30:30 Like growing up in an unstable family and all that, got fucking molested, every abuse, physical abuse, emotional abuse, like just chaotic.
0:30:36 Cause they were working and then I was just like left out in the wild, abandoned, spiritual abuse, all this shit.
0:30:42 And she’s just like, in the same way she believed in God and Jesus.
0:30:46 She’s like, you’re the one, you’re the greatest artist.
0:30:48 And I’m like five years old.
0:30:49 I’m like, what the fuck are you talking about?
0:30:51 She’s like, no, one’s better than you.
0:30:53 No one’s better than you.
0:30:53 You’re the best.
0:30:56 You’re going to be the great, you know, your name’s David.
0:30:57 Like a lot of Koreans named after Bible.
0:30:59 She’s like, I named you after King David.
0:31:01 You’re going to be a King.
0:31:10 And I go, but now in hindsight, I’m like, and yes, King David beat Goliath, but he also was a sex addict and had a lot of mental illness and like failed a lot.
0:31:12 You know, she didn’t tell me all that shit, you know?
0:31:16 So she’s, she’s raising me.
0:31:17 She’s brainwashing me.
0:31:18 It’s like, you’re the best.
0:31:19 You’re the greatest.
0:31:24 And then you, you know, I’ve met other artists where it’s like, everyone has their own paths.
0:31:26 Some become great because the parents are like, you’re nothing.
0:31:27 You’re a piece of shit.
0:31:28 You’re the worst.
0:31:30 You know, who the fuck do you think you are?
0:31:30 I had the opposite.
0:31:33 I had a mom just, it didn’t matter.
0:31:34 It didn’t matter.
0:31:37 Like, but mom, look at how horrible it’s like, you’re the greatest.
0:31:41 And so it’s like, at some point I, I hate myself.
0:31:44 I have like a solo, such a low self opinion on myself.
0:31:46 I’m, I’m just down on myself.
0:31:50 Just this kid, just constantly getting bullied and like the world just using me.
0:32:05 And, um, and I, and I’m like, of course she says that she’s my mom, you know, like, but she just brainwashed me into believing that I’m the best.
0:32:15 And I would, as a, as a trickster and a shape shifter, I would, you know, what most artists lack is like an ability to communicate with words.
0:32:17 That’s why they’re such brilliant artists.
0:32:25 And that’s why they can make great music and all this because they can’t, I can’t, you know, like, I’m going to probably talk to you for a few hours today and I’m going to leave here feeling misunderstood.
0:32:33 I’m going to be like, fuck, did I, because I’m not in the same way I can like translate what I feel in a painting.
0:32:37 It’s very like, it’s like when people describe like ayahuasca or something, they’re like, try to describe it.
0:32:42 And they’re like the words that you’re trying to look for don’t exist for what you just went through.
0:32:51 So that’s kind of the, why, why I get really self-judgmental, but I’m like this woman and then, you know, my dad, he loves me, but he’s like, he’s all right.
0:32:52 He’s okay.
0:33:09 You know, and I’d watch my mom who was just like a brutal business woman, you know, and, um, she would transform, you know, we, we, we, we, you know, I, I spent most of my life either poor or middle class, you know, like being wealthy came later.
0:33:15 But so, you know, we were on welfare a lot or businesses burned down in LA riots.
0:33:18 Like I saw my parents struggle a lot, you know, but then they would do good.
0:33:22 And they had the gamblers mentality, which a lot of Asians do.
0:33:35 And I have that too, which is just, I don’t know if this is true, but I heard that, uh, Asians have the gambling gene more than other races, especially the women.
0:33:39 Like most women don’t have the gambling gene the same way men do.
0:33:57 So my mom would gamble like flipping houses or like not in a casino, but like just huge, like huge swings, which you’re like, I grew up with a fearless woman, you know, but so we wouldn’t have stuff.
0:34:06 But then I would watch my mom open the trunk of her car and put on like fake jewelries, cubic zirconium, because she’s about to go into a meeting and ask for a lot of money.
0:34:11 And just, just insane lying and, but hardcore Christian.
0:34:17 So like the hypocrisy there, like, I’m definitely, I’m trying to work on my own breaking out.
0:34:19 So it’s like, I’m going to be hypocritical in this interview.
0:34:25 And at the end, hopefully I’ll be able to correct any exaggerations that relies, but that’s a new tool that I have.
0:34:30 I used to just, you know, whatever for the story, you know, I lied to tell the truth, you know, all those things.
0:34:36 So I’d watch my mom transform from like a poor woman.
0:34:41 The mentality was, she’s like, my, I’m, my son is the greatest artist in the world.
0:34:49 And like, I’m, you know, I’m coming out of my Toyota hatchback with the broken window, you know, but I, when I go into this meeting right now, you’re not going to see that.
0:34:58 So she transformed herself into this rich, powerful woman and just like, get, like, I’m, I’m just sitting there, a kid in the corner watching this woman get what she wants.
0:35:02 I’m like, holy fuck, what the fuck was that performance?
0:35:07 And then just coming out and I’m like, but mom, that’s not like those things you said, that wasn’t real.
0:35:08 That’s not true.
0:35:10 And she’s like, yeah, they don’t need to know that.
0:35:15 And I’m like, but we just went to church and we learned the 10 commandments and you’re not supposed to lie.
0:35:17 And it’s just like all this like confusion.
0:35:36 And then I meet, uh, Sean Parker who, uh, you know, just the sweetest kid, you know, just, uh, he started emailing me right when he started Napster and goes, I wish I have all the emails.
0:35:42 I keep, I keep certain emails and voice messages and I just, I just, that’s my own nostalgia.
0:35:49 But like, I have a, I have a voicemail and a handwritten letter from Howard Stern saying, thank you for getting me into watercolors.
0:35:53 And I was like, dude, my fucking hero, like, yes.
0:35:54 Like, it’s such a good feeling.
0:35:59 Um, I have a voice message from Pee Wee Herman, which I’ll share later.
0:36:16 And all my early emails with Sean Parker, I kept just cause it was, he’s such an interesting, like wonderful, I know like the image of him, but like I, I, we don’t talk like as, like we used to, but I still consider him a friend and I’m forever grateful to him.
0:36:33 But, so he, I met him at a time when, like, I mean, I don’t even know how to, I mean, like just complete disgrace and shame to my family.
0:36:35 You know, it’s like the immigrant story.
0:36:37 Talk to any immigrant.
0:36:41 Why the fuck did you leave your home to come to another country?
0:36:42 Because it was shitty there.
0:36:43 That’s it.
0:36:46 You’re not born in a country and you’re like, dude, let’s leave.
0:36:46 Right?
0:36:52 The only reason why anyone’s here is cause it was shitty where you were at.
0:36:52 Right?
0:36:57 So then they all, it doesn’t matter if you’re Asian or Mexican, whatever.
0:36:58 You came here for a better life.
0:36:59 And what does that mean?
0:37:01 Work your ass off.
0:37:04 So we are, we’re in a nation of workaholics, right?
0:37:06 This is an entire country of workaholics.
0:37:12 So my parents, you know, I didn’t go through it, but they’re like, Japanese tanks rolled down the street.
0:37:16 And, you know, they have the typical, like, fucking war, famine, all that stuff.
0:37:17 So they get over here.
0:37:25 And like, born and raised in Los Angeles, you know, it’s like, don’t know who I am.
0:37:26 Don’t know where I belong.
0:37:29 Just bullied, abandoned, abused over and over.
0:37:37 And just, I didn’t even really know the concept of suicide, but I hated myself.
0:37:42 Like, I couldn’t live in my, like, it felt like I was burning inside my own body.
0:37:49 And so, um, even made fun of like, like, I listened to, we, we have the same taste in music.
0:37:51 I listened to Minutemen, Minor Threat.
0:37:58 You know, I’m blasting, uh, Downset, Inside Out, Soundgarden, Slaves and Bulldozers.
0:38:09 I used to put on Soundgarden, Slaves and Bulldozers, punch myself as, like, just, like, I’m in my room, a teenager, just punching myself as hard as I can, just to, like, go into, like, a berserker rage.
0:38:15 Um, and I, and I just, back then, like, I found pornography and it was just so soothing.
0:38:17 Like, it was, like, getting high.
0:38:20 Like, I would just masturbate, like, over and over again.
0:38:27 So, I’m, I’m, like, masturbate, but I would do, like, weird self-harm, I guess the kids call it edging.
0:38:32 But I’d masturbate, but then not come and then beat myself up.
0:38:39 And I’m going through puberty, and I would go out and I’d shoplift, uh, spray cans, like, just, at, you know, hardware stores.
0:38:48 And I’m listening to, uh, you know, I would get, like, a Faith No More, like, In Living Colors, just, like, some, some song.
0:38:51 And I would just, like, an OCD, just repeat, like, some lyric in it.
0:38:54 I am a patient, boy.
0:38:58 And I would just, like, go into, like, a trance, and I would just go out and I would just fucking spray paint.
0:39:01 And I’m living at home, so I’m not hiding this shit.
0:39:03 I’d come home, my hands covered in black paint.
0:39:07 This is what we fucking came to this country for?
0:39:13 This is what, why we, we fucking left another country so you could come here and not be an artist.
0:39:16 But, dude, like, you’re a disgrace.
0:39:18 You’re a disgrace to our race.
0:39:22 You’re, you know, and my dad would just, like, fucking throw me against the wall.
0:39:26 And I’m, like, I don’t care, dude.
0:39:28 I don’t care what you’re, like, do you understand?
0:39:31 Like, I wasn’t, like, actively trying to kill myself.
0:39:36 But I didn’t, like, do you understand that everything you care about, I don’t care?
0:39:38 Do you get that?
0:39:40 And, like, you know, you start the show.
0:39:46 And I was laughing because it’s, like, hey, I’m Andrew Huberman, scientist, Stanford.
0:39:49 And I’m, like, I don’t care.
0:39:51 Like, I like, I like Andy.
0:39:53 Like, I like that, you know?
0:39:54 And then I was, like, you know what?
0:39:56 This is, like, Stolen Valor.
0:40:02 Sean Parker starting Facebook with Mark Zuckerberg.
0:40:03 You know, I’m there at the beginning.
0:40:07 And so he brings me in.
0:40:12 And at the time, when I first, this is years, the emails back and forth.
0:40:18 He’s, like, I need, because the energy I was putting out at the time was what I’m telling you right now.
0:40:20 Just, I don’t give a fuck.
0:40:22 I don’t care what you care about.
0:40:25 Like, I don’t, like, it’s just complete.
0:40:27 I don’t care if I go to jail.
0:40:29 I don’t, like, I’m just painting on everything.
0:40:30 And it’s, like, graffiti?
0:40:32 Graffiti is vandal.
0:40:33 It’s not an art.
0:40:35 It’s not a graffiti artist or street art.
0:40:36 It’s fucking vandalism.
0:40:37 It’s a crime.
0:40:42 And people are telling me, anyone out there doing street art, like, there’s so many rules.
0:40:45 There’s so many, like, what did you write?
0:40:46 Did you used to tag it or anything?
0:40:47 No, but I did.
0:40:48 Shut up.
0:40:50 If you skated, you definitely had, like, a.
0:40:52 There were some kids in our crew.
0:40:53 Cubes?
0:40:54 No.
0:40:55 What did you tag?
0:40:55 Come on.
0:40:59 No, because I had friends who were, like, graffers, and they were, they, like, boxed us out.
0:41:01 You know, the Undershadows kids.
0:41:02 You never did graffiti?
0:41:03 No, but we can talk about this later.
0:41:05 I want to hear from you now.
0:41:11 But later, we should talk about Orphan and the Undershadows crew, which is a kind of a thing in the Bay Area.
0:41:12 Yeah, yeah.
0:41:12 I heard of them.
0:41:14 Yeah, he was a good friend of mine.
0:41:16 But anyway, I didn’t graffiti.
0:41:16 Okay.
0:41:18 But I drew on my grip tape.
0:41:19 All right, that’s good.
0:41:21 But no, I wasn’t a tagger.
0:41:22 I wasn’t a graffiti guy.
0:41:25 Yeah, so I’m out doing, like, that.
0:41:33 And, you know, like, you know, we can have, like, a conversation about creativity and this and that.
0:41:40 And it’s like, I can’t, it’s, it’s very hard to talk about, it’s because it’s like, can you teach a craft?
0:41:41 Can you teach a skill?
0:41:43 Can I teach you to paint the Mona Lisa?
0:41:43 Yeah.
0:41:44 I know how to do all that.
0:41:47 I know how to, like, I went to school.
0:41:48 Like, I taught myself.
0:41:49 I watched videos.
0:41:54 Like, you could teach yourself how to paint something to make it look like something.
0:41:56 That’s a teachable skill.
0:41:58 But creativity, where does that come from?
0:41:59 Are you just born with it?
0:42:01 Is it from deprivation?
0:42:06 It’s like, it’s like a, you know, I could, I can only share what my path, my path is.
0:42:16 And it’s like, the embarrassment, like, you’re Asian, you need to get a 4.0, you need to get into UCLA, you need to be a doctor or a lawyer.
0:42:24 And it’s like, me, my, I’m on the middle child, me and my two brothers, like, long hair, listening to heavy metal and punk.
0:42:26 Why are you doing that white shit?
0:42:32 You know, like, and then you’ve got Asian kids that are into heavy, you know, it’s like, there’s no identity, right?
0:42:48 And then, it’s just like, lost, just like, what the fuck is, you know, like, we don’t belong anywhere, just, like, the Asian depictions in media is like, long duck dong, Asians have small dicks, they can’t drive, they’re good at math, it’s just, nothing’s good, right?
0:42:53 And I’m like, I, you know, I’m just trying to figure out my way in this world.
0:43:06 And I remember, Sean just was attracted to, like, whatever, whatever little art, I’d start getting some noticed and juxtaposed, and I was starting to do graffiti everywhere.
0:43:13 And, and he’s like, I want that, whatever that is, I want that, like, I want to be part of that.
0:43:21 And I said, and I forgot what my painting, it was, it was like, right when I couldn’t sell a painting, and then all of a sudden, they were selling for a couple thousand.
0:43:34 And he’s like, and he was a teenager still, and he goes, my, my, I want your art, but the problem is, I’m being sued right now for a trillion dollars, because every single song is a, is a lawsuit, you know?
0:43:46 I mean, whatever, he, it ended up the way it ended up, but I remember he goes, I’m getting, he showed me a screenshot or whatever, he’s like, I’m being sued for one trillion dollars right now, so I can’t really afford your art, but, like, I’m gonna get it, you know?
0:44:01 So we, we started this relationship, and he would send me these crazy, like, abstract texts of emails of what he wanted me to paint, and then, and then he started another company called Plaxo, and he’s like, no, no, and then finally,
0:44:20 You’re catching me in the South Bay, you know, I met this girl, we fell in love, and I moved to San Jose, just the most culturally dead place, and everyone’s, like, rollerblading, working at Apple, or MySpace, or eBay, or, you know, some, some tech startup,
0:44:33 And they’re like, we’re cool, because we have a trampoline, and a, you know, we have a, like, a kitchen area where you can have all the Red Bull and snacks you want, and we have bunk beds, so we, and, like, that’s all so you can just keep working, you know?
0:44:44 And so I meet Sean, and he’s like, dude, we’re starting this company called Facebook, and, like, we finally have some money, and, like, dude, this is, and he’s like, where are you at?
0:45:08 And he didn’t know all this, but I had just gotten out of prison, I was in jail in Japan, because I had beaten up an undercover security guard, I was 27 when I got out, and I owed everyone money, I owed my girlfriend money, I owed, and so I needed money bad, and I was in, like, a lot of trouble, I, like, was, I didn’t know how, how I was gonna pay everyone back, because it’s really hard to sell a painting, you know?
0:45:23 But my paintings did sell once in a while, and they were starting to get pretty expensive, and then all the art that I did in jail, I used to work for Vice magazine, I say work, because, but I never got paid, but, you know, I, I…
0:45:24 They didn’t pay you?
0:45:37 No, I, I think people, if anyone’s listening, there’s a little side tangent, is, and it’s gonna definitely sound like OCD, like I’m keeping a list, and maybe I am, because I don’t think about it, but…
0:45:39 And I, I, I was sitting the other day, and I go,
0:45:58 they all owe me money, everyone I’ve ever worked for, like, like, people, like, I gotta get paid, like, someone develops a skill, like, I’m good at songwriting, or, or this, or that, and, and then they go, well, I gotta, like, the young people’s men, like, well, that’s my craft, I gotta get paid, I go, I never got paid.
0:46:15 I work for Nike, Levi’s, Ruka, Giant Robot, Vice, fucking, even my friend, Steve Aoki, and, like, just all, every, like, 88 Rising, if I sit here, I’ll name everyone, but, like, either they didn’t pay me my, what they said,
0:46:30 or I had to threaten to kill them for them to send me, or, or they just never paid me, you know, and I met Gavin McInnes when he started Vice, and he had seen some of the art that I did in Giant Robot, he saw that I went to the Congo, he saw, like, and he’s like, hey,
0:46:57 and it was all punk rock, Vice, when it was, like, the big format, and he’s like, dude, and he just believed in me, I don’t know what he saw, he’s like, dude, send me a, um, a drawing of cops beating up this, and, and I, and I did it fast, I did, he’s like, I need it by tomorrow, and I was like, I can do it, and then he’s like, he just was like, hey, uh, write me a story about some shooting in LA, Koreatown gangster shit, and I go, but I’m not, he’s like, just, just do it,
0:47:24 and at one point, that was another figure that was, resonated my mom of, like, the rules, reality doesn’t apply, I’m sitting there going, wait, but I’m not a journalist, I didn’t fact check anything, and there was some issues of Vice, where I wrote five different articles under a woman’s name, a black guy’s name, you know, like, just made up names, articles, just to fill up pages,
0:47:44 and I would have done the comic section, illustrations, music review, uh, street, you know, fashion, you know, the do’s and don’ts, and I’m just like, you can do that, and like, I, I had already been groomed for that, because of my mom, it’s like, no, reality doesn’t apply, you just,
0:48:07 my mom thinks I’m the best artist, and now, here’s, you know, so Sean’s like, okay, and, and so I’m, I’m in, what I feel is like, purgatory, the 408, San Jose, Milpitas, you know, I’m just like, what the fuck is this, like, and I’m telling myself, I gotta get there, when I get to New York, it’s like this Golden Gate, like, end of the Golden Road, like, Wizard of Oz, like, when I get there,
0:48:17 then someone’s, I’m gonna get discovered, and then someone’s gonna be like, and, and, um, cause what is it? You know, like, what, like, people are like, what is, and I go,
0:48:45 I am a, like, I can be a hater, I can be a loving, sweet, selfless person, I could be like, a very hard, judgmental hater to myself, and, and so, I take this so seriously, like, what we’re doing here today is talking, I mean, it’s mostly me talking, I could see that, but it’s like, we’re having a conversation, but I think, without sounding, it’s like, I, I think it’s important, that’s why I’m here, like, I,
0:49:11 like I said, like, I’m like, why, I, I feel like I trust you, even though I just met you, but, like, yeah, I fucking puked down the street, because I get, I go, what’s the upside? Like, I’m gonna talk, and then maybe I say something that I didn’t mean, or I say it the wrong way, or it gets clipped weird, or edited, and I go, and I go, I think it’s important, I, I wanna come, I wanna talk to you, and I, and that’s how I feel about my art, so, what is that? What is art? What is creativity? And, and for me, it’s, like,
0:49:31 I think sports are very gay, especially skateboarding, like, I, if I never played sports, I would have never seen another man’s penis, you know, like, and then, in my time in sports, it was very rough, because I wasn’t, I tell, I told myself, any athlete that I paint with, they always start saying the same thing,
0:49:49 I suck at drawing, and I go, why did you do that? Why did you immediately shoot yourself, like, who, who said that? Did someone else say that, or did you say that? They got, they, they start with saying something negative, and I go, and then, and then, I go, that’s exactly what I say if they try to teach me how to throw a free throw. I go, oh, this is gonna suck, and they go, why did you do that?
0:50:03 And so, for me, growing up, I grew up with, in a lot of black neighborhoods, where, the second, you know, I don’t know how to play basketball, but the second I try, and I fuck up, it’s like, look at the Chinese kid, fucking try, and then, so I go, all right, you know what, I’m not even gonna try, you know?
0:50:34 And it’s like, well, you should have just come at, like, five in the morning, when no one was there, you know, but, like, I was so sensitive, I was like, I don’t wanna, so I did things, in the, you know, it’s, art is a solitary sport, for the most part, you know, I’m not, there’s no Rob there, it’s just me, like, like, even in the thing, it’s like this, like, don’t look at my sketchbook, and, but in here, I can fuck up, and fix, erase, whatever, but, so, like, in sports,
0:51:03 you know, it’s like, you’re slapping guys’ asses, you’re taking showers with them, you’re, you’re doing all this, like, male bonding stuff, you’re just spending a lot of time with other men, right, like, and I’m like, oh, God, like, what is the feeling, I’m trying to isolate the feeling, what, like, what, and I remember, because I, I don’t, like, I tell this stuff not to be, like, feel sorry for me, I’m a victim, I don’t feel like that, I mean, this, I’m just, I’m just telling you.
0:51:33 I’m like, I’m telling you, I’m telling you what happened, and part of it is, you do, like, what, what would you rather, would you rather someone beat you up for five minutes, or have the whole world read your diary, you know, like, these kind of, and, and luckily, I had both happen, you know, I’ve been beaten to an inch of my life, I’ve had, like, I’ve had broken bones, I’ve been stabbed, I’ve been burned, I’ve been, like, everything physically you can think of, and, and I’m still here, right, so there’s not much,
0:51:49 like, I, I, in, like, because I have my mom’s delusion, like, when I talk to Joe, and he’s shorter than me, but I, I, I know he could probably, like, logically, I know he could probably kick my ass, I have no fighting background, but in my head, I’m like, I’m pretty sure I could kick his ass,
0:52:03 and he would fucking, and, and I, that’s just the way I walk through life, like, like, I still believe in Santa Claus, people go, I can’t believe I just said that, I don’t, I think that’s the first time publicly I’ve ever said that.
0:52:06 We’re coming up on, uh, no, I know, you know, Christmas.
0:52:13 By now, I’m sure that many of you have heard me say that I’ve been taking AG1 for more than a decade, and indeed, that’s true.
0:52:27 The reason I started taking AG1 way back in 2012, and the reason why I still continue to take it every single day, is because AG1 is, to my knowledge, the highest quality and most comprehensive of the foundational nutritional supplements on the market.
0:52:38 What that means is that it contains not just vitamins and minerals, but also probiotics, prebiotics, and adaptogens, to cover any gaps that you might have in your diet, while also providing support for a demanding life.
0:52:44 Given the probiotics and prebiotics in AG1, it also helps support a healthy gut microbiome.
0:52:54 The gut microbiome consists of trillions of little microorganisms that line your digestive tract, and impact things such as your immune status, your metabolic health, your hormone health, and much more.
0:53:03 Taking AG1 consistently helps my digestion, keeps my immune system strong, and it ensures that my mood and mental focus are always at their best.
0:53:07 AG1 is now available in three new flavors: berry, citrus, and tropical.
0:53:14 And while I’ve always loved the AG1 original flavor, especially with a bit of lemon juice added, I’m really enjoying the new berry flavor in particular.
0:53:18 It tastes great, but then again, I do love all the flavors.
0:53:24 If you’d like to try AG1 and try these new flavors, you can go to drinkag1.com/huberman
0:53:26 to claim a special offer.
0:53:30 Just go to drinkag1.com/huberman to get started.
0:53:40 I just remember there’s, I don’t know, it’s changed now, but I remember when I was a kid, it was around six or seven when they start going, there’s no fucking Santa.
0:53:44 But I was eight and I was like, and they’re like, how dumb are you?
0:53:47 And I understand this reflects back to my mom and Jesus.
0:53:52 And they go, but you’ve literally never got any presents from Santa.
0:53:55 And I’d go to shame, I go, because I’m a bad kid.
0:53:58 I cussed, I was like, I stole stuff from the supermarket.
0:54:03 And they’re like, hey, fuck face.
0:54:05 Santa’s not real.
0:54:09 And I just was like, but he is.
0:54:10 I believe that he is.
0:54:19 And I believe I go, there’s, there’s him not giving me a present is like, because I put him in this God category.
0:54:23 Maybe he’s not God, but maybe he’s a God, like a demigod or something.
0:54:27 And they go, how is he, how does he know if you’re naughty or nice?
0:54:29 I go, telepath.
0:54:34 How does he, how does he get every fucking present to every kid in that time?
0:54:35 I’m like, oh, he’s a mutant.
0:54:35 He can multiply.
0:54:37 He can make copies of himself.
0:54:40 How does he get through that tiny chimney?
0:54:40 I go, teleport.
0:54:42 Like, I just, it’s not even a question.
0:54:44 I just know, I believe it.
0:54:50 And I don’t care how stupid you think, like, I guess this is me coming out with my Santa Claus,
0:54:51 but it’s just like, I just believe that.
0:54:55 And you can’t say anything to make me not believe that.
0:54:57 That’s my blind faith that I got from my mom.
0:55:00 So like every Christmas, I’m 50, I’m almost 50.
0:55:05 I’m a fucking middle-aged man that, and I go, maybe, maybe this is the year I’m going to.
0:55:11 But now I look back and I go, the gift he gave me of giving me nothing gave me everything.
0:55:12 Right.
0:55:23 So I’m sitting there, and I’m drawing, but I have that story in my head, too.
0:55:23 Like, I suck.
0:55:25 Oh, fuck, that doesn’t look like Batman.
0:55:27 Oh, his arm looks weird, you know?
0:55:36 And then at some point, to this day, all the physical and emotional pain, sorry, just the
0:55:38 physical pain, like, it passes.
0:55:39 I’ve broken bones.
0:55:42 I’ve had my face just pummeled.
0:55:44 I’m, like, just, where you wouldn’t reckon, disfigured.
0:55:47 And, but it passes, and if I think back, I don’t remember it.
0:55:52 But the pain that stays is, like, heartbreak, you know, betrayal, abandonment.
0:55:59 And I just remember, my dad would make us keep a journal, because he just wanted us to start
0:55:59 learning how to write.
0:56:05 And it started with, if I take you guys to the movies, you have to write a movie review.
0:56:09 And it was, like, we were eight years old, seven years old, just, you know.
0:56:11 Today, we saw Karate Kid.
0:56:14 Johnny got chased by skeletons.
0:56:15 The end.
0:56:17 You know, it was, like, a little kid, you know.
0:56:19 But he’s, like, you have to do it.
0:56:22 Goonies was cool, you know, so we kept the thing.
0:56:25 But then, he never asked to read it.
0:56:26 He just wanted us to do it.
0:56:27 And I was, like, oh.
0:56:30 So, I started, like, getting more brave.
0:56:33 I was, like, I really like this girl at school.
0:56:39 And, like, and I would just start getting really vulnerable and open and just knowing,
0:56:43 because my brothers don’t give a shit, like, but then the thought of, like,
0:56:44 what if someone ever read this?
0:56:51 So, I was, like, opening myself up and just letting, and I was, like, oh, my God.
0:56:52 Like, it felt so good.
0:56:59 Like, like, I can’t tell anyone, like, I’m having these kind of feelings or, like, you know,
0:57:02 like, I fucking hate dad, you know, like, you know, whatever.
0:57:07 And I would take the bottom drawer out of my desk out and I would hide it under there.
0:57:09 And I shared a room with my brother.
0:57:12 So, I always did it when he, you know, I thought I was being secretive.
0:57:16 And I was somewhere between seven, eight, nine.
0:57:22 I, it just, you know, as you get better at writing and I, I got more, once I got more comfortable
0:57:24 knowing that no one, I just started writing everything.
0:57:27 Like, my brother fucking farts smell.
0:57:29 Like, I wish, you know, just, like, everything I would write.
0:57:30 Just, just completely.
0:57:37 And I came one day and I saw both my brothers on the bed reading it.
0:57:42 And it, I remember my face just, like, it felt so hot.
0:57:46 Like, like, I felt like someone had just, like, ultimate betrayal.
0:57:50 And, and it was, like, being naked.
0:57:55 That’s why I bring up the, like, I felt more naked than being in a room full of naked guys
0:57:56 showering, like, slapping.
0:57:58 Like, it was the most vulnerable.
0:58:01 Like, they were being so merciless.
0:58:03 Ha, ha, ha, you like her and you did that.
0:58:07 I can’t believe you, you know, because I wrote everything in that journal.
0:58:11 And I, I thought I, I was going to die from shame and embarrassment.
0:58:16 And they, you know, like, the way kids are, brothers can be, it was merciless.
0:58:18 And they made fun of me for years for that.
0:58:25 And in the same way my face was disfigured and I’ve had physical abuse and all that, I lived
0:58:25 through it.
0:58:28 And I was like, I’m still here.
0:58:34 And so, why the fuck am I going to be a pussy when I draw?
0:58:40 When I draw, no more, like, I’m going to draw Batman like this artist or that artist.
0:58:43 Oh, I’m going to draw, like, you know, like, okay, that’s fine.
0:58:47 You’re, like, trying to figure out how to work with tools.
0:58:48 But, and that’s fine.
0:58:49 Skill, craft, great.
0:58:59 But, like, this, like, showing you, like, so there’s, I had been trained now for heartbreak.
0:58:59 Right?
0:59:06 Like, a lot of artists spend their whole life being not validated, bullied, rejected, and
0:59:11 then finally they figure out how to draw something where people are like, yes, we like that.
0:59:12 And so, they never grow.
0:59:16 They do that same verse, that same flow forever.
0:59:20 And then you got people like Andre 3000, they’re like, I don’t care, I’m going to, I don’t care
0:59:21 what, you know, I’m going to do flute shit.
0:59:23 It’s like, well, we don’t like that.
0:59:24 And it’s like, I don’t care.
0:59:25 I’m an artist.
0:59:28 I’m going to, you got someone like Flea who’s like, I’m going to just do performance art.
0:59:32 And I’m like, I don’t even like half that shit, but I just love them because they’re,
0:59:35 and I go, how fucking brave is that?
0:59:37 How brave is that?
0:59:43 But I remember just to this day, right?
0:59:46 I am a very successful, established artist.
0:59:50 And yet today, there’s people that are like, that’s the fucking worst art I’ve ever seen.
0:59:53 That’s the, that’s, and I, and I, and I go, cool.
0:59:57 Like, but, but if you don’t have that background.
1:00:05 background of just having your heart ripped out, it is the most painful thing to put yourself
1:00:09 out on a camp, like to pour your, that’s you, that’s your soul.
1:00:13 And someone’s like, and then especially if you’re trying to sell it, like, no, thanks.
1:00:14 You know?
1:00:21 Um, so to have a guy like Sean Parker, who’s younger than me, but just not even the art.
1:00:24 He’s just like, I like you, like whatever that is.
1:00:28 And then I want to change the world with this kid that I met, Mark Zuckerberg.
1:00:36 And so I meet him with his flip-flops and then, you know, I meet the whole crew and I, and I go,
1:00:36 what do you want me to do?
1:00:39 And he’s like, I want you to fucking paint everything.
1:00:40 I want people to be scared.
1:00:42 I want investors to be scared.
1:00:45 When I want everyone to just be like, we’re not my space.
1:00:46 We’re not eBay.
1:00:49 We’re not, I want them to be horrified when they come in here.
1:00:52 I want you to just fucking paint the microwave, like everything.
1:00:55 And I go, indoors, right?
1:00:56 And he goes, yeah.
1:00:57 And I go, all right.
1:00:59 So just like cover up your computers.
1:01:02 And then they’re like, no, we’re going to, we’re going to be working here.
1:01:07 And I’m like, you know how toxic these chemicals, like I work in spray paint.
1:01:09 Like I have brain damage because of this shit.
1:01:11 Like I, I have like memory issues.
1:01:12 They’re like, we don’t care.
1:01:13 We’re, you know, they’re like young.
1:01:15 They’re like, fuck the world.
1:01:15 Hack the world.
1:01:16 Like all that shit.
1:01:17 Hack the world.
1:01:19 They love, you know.
1:01:24 So I was there and they would be like, let’s fucking blast Daft Punk.
1:01:28 Like I don’t, this is a world I’m not, you know, I like going into different worlds.
1:01:30 And they’re like, we’re going to blast Daft Punk.
1:01:33 Because I guess it’s like something with the repetitiveness and the Cody.
1:01:37 And we’re going to do these hackathons where we just fucking hack into shit and fucking.
1:01:39 It was punk rock.
1:01:41 It was like a very nerdy punk rock.
1:01:42 But they’re like, we don’t give a fuck.
1:01:44 Like, and I like that spirit.
1:01:46 But they were such nerds.
1:01:47 And they were so earnest.
1:01:53 There was a, you’ve never heard people talk like that where they’re talking about like, and we’re going to change the world.
1:01:56 And I’m like, I’m into that, whatever that is.
1:02:02 And they thought they were so cool when they thought they were giving me a Stanford email.
1:02:04 I go, I, I, I, cause I’m not on social media.
1:02:06 Like I never, I’m a Luddite.
1:02:11 I don’t, I’m the last to whatever new technology.
1:02:11 I’m like, all right.
1:02:13 Like I’ve never touched AI, any of that.
1:02:21 And, and so I was like, you guys are trying to be like my space, but my space is, it’s already here.
1:02:24 Like for the young people listening, like there was no Facebook.
1:02:25 There was no Instagram.
1:02:26 It was my space.
1:02:27 It was just dominated.
1:02:33 And they’re like, yeah, but we’re, we’re fucking my space for Ivy league, you know.
1:02:34 Oh, that’s right.
1:02:35 In 2007.
1:02:35 That’s right.
1:02:37 Cause that was a postdoc in order to get Facebook.
1:02:41 You had to have an Ivy league or a Stanford email.
1:02:45 So you’re not the only one motherfucker stolen Valor.
1:02:47 So I love it.
1:02:48 So I forgot what it was.
1:02:50 It was like Chowy at Stanford edu.
1:02:52 And, but like, I remember he gave it still exists.
1:02:54 I don’t know.
1:02:56 He’s he, I remember him giving it to me.
1:02:57 Like it’s something I wanted.
1:02:59 I was just painting.
1:03:01 He’s like, Dave, you don’t have to go.
1:03:03 I’ll get, I’ll get you a Stanford email and then you could be part of Facebook.
1:03:06 I’m like, I don’t want to be, I don’t, I don’t care.
1:03:11 I don’t care what you, like you want to be you and Mark and all these guys want to be
1:03:14 in this, like, and they’re like, he was like confused.
1:03:24 Cause he’s like, you don’t want the, whatever, like respect and whatever comes with having
1:03:25 a Stanford.
1:03:28 And I go, no, I hate education.
1:03:29 I hate learning.
1:03:30 I hate teachers.
1:03:32 I hate like, what the fuck are you talking about?
1:03:37 And he, he was like, I go, why don’t you just make it for everybody?
1:03:41 And he’s like, oh, like, you know, the thing is.
1:03:44 Like, it was so funny when the David Fincher movie came out.
1:03:48 Cause it’s just an awesome movie, but it’s just, I was there for all of it and just did
1:03:52 not like some of the facts are right, but it, it just didn’t go down that way, you know?
1:04:05 But so, so, so Mark is like a genius and, and, and Sean, I mean, similar to my mother, it’s
1:04:07 like, I think Naomi’s still there.
1:04:12 It was like Naomi, Mark, Sean, Dustin, and me just like gassing them out.
1:04:16 They’re just trying to code like, and I’m like listening to all their conversations and
1:04:18 I’m like telling them how nerdy they are.
1:04:21 I’m like, bro, make it for everybody.
1:04:26 Don’t, you know, like, and they’re like, and I would listen in on all their conversations.
1:04:28 They’re like, ah, so fucking cool.
1:04:29 Dave chose painting our office.
1:04:33 And I was like, oh, they like me, you know, like I’m, I’m being validated, not just by my
1:04:34 mother, you know?
1:04:41 Um, and so, you know, I, I do everything backwards and we start to discuss payment, you know?
1:04:46 And at that time I had once in my life sold a painting for like 10 grand and it was like
1:04:47 a fluke.
1:04:51 And that’s another story that I could tell about rejection and all that.
1:04:55 But, um, so I just, I just did some dumb, ignorant math.
1:04:57 I was like, well, that painting was this big.
1:05:00 And I was like 60 grand, you know?
1:05:02 And I needed that, that I needed that to pay off everyone.
1:05:10 And then at the time up until going to jail, like I had been a thief.
1:05:17 I was doing a lot of stealing to support my, like, I was like, I’m graffiti doesn’t pay
1:05:17 the bills, you know?
1:05:18 Stealing your paint.
1:05:19 Stealing everything.
1:05:22 Was Facebook office painted with stolen cans?
1:05:22 Probably.
1:05:23 Yeah.
1:05:23 Probably.
1:05:25 Um, yes.
1:05:26 Yes.
1:05:26 Yeah.
1:05:31 Um, my, my graph friends, graph graffiti for those that don’t know.
1:05:32 Yeah.
1:05:32 Yeah.
1:05:34 They were like world-class crooks.
1:05:35 Yeah.
1:05:35 Yeah.
1:05:38 Cause they were always stealing pens and paint and, you know, I mean, they,
1:05:39 I mean, it’s like you,
1:05:41 like it doesn’t pay the bills, you know?
1:05:41 Yeah.
1:05:48 So, uh, what had transferred, uh, you know, you know, the nature of addiction is if you
1:05:51 don’t get to the root of it, it just keeps jumping, right?
1:05:52 Like, uh, whack-a-mole.
1:05:59 So it whack-a-mole, um, into my, my background, which is watching my parents take huge.
1:06:00 So I, I got into gambling.
1:06:07 So I was just, like, it, there was every paycheck, anything, it was always, I gotta figure out
1:06:13 a way, cause gambling feels like stealing and it’s, you know, and I sat there and I, and
1:06:15 people were just like, you work at Facebook?
1:06:21 Like, that’s, you know, my friends that aren’t in that academia, they’re just like, that’s
1:06:24 like the, the, the shitty MySpace, you know?
1:06:28 Like, look at the font, look at the, you know, all the artsy, like, look at the designs, the
1:06:29 fucking, you know?
1:06:30 What is that?
1:06:32 The, the name, Facebook, come on.
1:06:34 Like, that’s the most creative, you know?
1:06:40 And I said, I think, uh, I’m going to ask them if I could get shares in the company, you
1:06:40 know?
1:06:44 Um, you understand, did you understand equity in that whole thing?
1:06:45 No, no, no, I don’t understand anything.
1:06:48 And it’s like, I have shares in other companies that are all worthless, right?
1:06:53 Like, it was just, it was growing up with my mom, watching her, that if I didn’t have
1:06:56 that, like, I just, and I don’t even understand that shit.
1:07:03 I just, I remember being with, uh, having lunch with, uh, Zuck’s, uh, parents and like,
1:07:08 you know, he doesn’t, he comes from a nice family and I think Yahoo or Microsoft, someone
1:07:11 had offered him right in the beginning, a billion dollars for it.
1:07:12 And he’s like, no thanks.
1:07:16 And he’s still sleeping on the fucking mattress on the ground, eating Doritos.
1:07:21 And I’m like, like, you know, I’m trying to like pay my fucking, uh, all my friends back
1:07:25 and I’m like, oh, he doesn’t give a shit.
1:07:26 He doesn’t care about money.
1:07:28 Like he cares about like what he cares about.
1:07:30 It’s like such a singular focus.
1:07:33 He’s like, I want to fucking disrupt the, I want to bring the whole world together.
1:07:35 It was, you know, youthful idealism.
1:07:43 And I remember, uh, uh, going to work, uh, one day, I just loved working there.
1:07:46 Cause I don’t get jobs like that where they’re like paint everything.
1:07:51 Like, like you’re, you’re here like doing this and I’m painting around, like I’m painting
1:07:52 on everything.
1:07:54 And, and the best part is that they didn’t even like what I was painting.
1:07:58 Like Mark would come and he’s like, what is that dude?
1:08:03 And like, Sean’s like, Dave, you know, that other thing you did I saw at the art show?
1:08:04 Can you, and I was like, you didn’t ask for that.
1:08:06 You said fucking destroy.
1:08:08 Like you said, scare people when they walk, you know?
1:08:13 Um, as I recall, there’s like a, there was like a big primate, like monkey with jagged
1:08:13 teeth.
1:08:18 And so I was, I was, you know, and I was gassing myself out, you know, like, like doing all
1:08:20 that shit without a mask on.
1:08:21 It’s all going right into my brain.
1:08:27 Um, I’m like, whoever knows whatever spray toxic spray paint fumes does to your brain.
1:08:29 And there’s no fresh air coming in.
1:08:35 And I remember Sean Parker, just bronze, just bronze skin.
1:08:39 And like $200 haircut, custom suit.
1:08:41 And I go, who are you, man?
1:08:43 And he was doing what my mom was doing.
1:08:47 I was like, he was just fucking doing pushups and like, and I was like, this skinny little
1:08:49 nerd, like just, he was like handsome.
1:08:54 And I go, oh, this is what my mom used to do before she went into a bit.
1:08:58 She used to fucking, and he’s like, oh, we’re, we’re going to get, we’re going to fucking
1:08:59 raise some money.
1:09:04 Like he was, and I go, holy fuck, this guy is so sick, you know?
1:09:09 And he transformed his physical appearance because he was about to go into like serious
1:09:09 fundraising.
1:09:13 And that’s when I met the PayPal guy and Peter Thiel.
1:09:18 And like, just, I was like, this guy’s fucking, you know, like people give all the credit to
1:09:25 Mark, but I’m like, Sean, guy was, he was an artist in, you know, and also like out of control,
1:09:28 which like that attracted each other.
1:09:32 And then he was there when they got, when he got fired and all that stuff.
1:09:41 But I remember like the impact that had on me, like just, wow.
1:09:45 Like you heard, you’ve heard the fake it till you make it.
1:09:45 Right.
1:09:50 It’s like, I know I’m not the best artist in the world, but my mom thinks so.
1:09:52 But Sean Parker, like other people think so.
1:09:55 And I’m, but I’m like, but that’s whatever.
1:09:56 They’re just kissing my ass or whatever.
1:09:59 And then there can be a switch.
1:10:09 And I think it’s like sick and tired of being sick and tired or enough is enough.
1:10:11 Like, I just can’t take it anymore.
1:10:13 It’s like, well, I can’t live like this anymore.
1:10:15 I feel like I’m trapped.
1:10:19 I feel like, and so then it’s like, oh, you can’t travel.
1:10:20 You need money for that.
1:10:22 Well, I’m going to hitchhike then.
1:10:23 I’m going to hop on a freight train.
1:10:26 I saw the entire world with nothing, no money.
1:10:28 Like, well, it must be nice to be rich.
1:10:29 I go, I’m rich now.
1:10:33 I’ve had nothing my whole life and I just had to fucking fight for it.
1:10:34 And like, would I recommend it?
1:10:35 Like, a lot of it was illegal.
1:10:39 I spent a lot of time in jail, but also jail didn’t hurt me.
1:10:41 I lived and I spent some time there.
1:10:42 I got to learn who I am.
1:10:49 And so it’s just to piece out the skills you learn for what’s creativity, what’s business,
1:10:55 what aided me and helped me at this time in my life that which no longer aids me now
1:11:00 and how to like, because the other thing I learned from my mom is it just adapts.
1:11:02 Oh, our business just burned down in the LA riots.
1:11:05 And instead of like sitting there, it’s like, okay, now we’re doing this.
1:11:06 Now we’re doing this.
1:11:07 Now we’re doing this.
1:11:15 And I’m like, I remember getting a job in Beverly Hills right after high school.
1:11:22 I was 18, 1994, and it was at this weird comic book, like a high-end comic book store called
1:11:23 Comics Top Hits.
1:11:23 I’m not a comic book guy.
1:11:24 I love comics.
1:11:28 And I remember I begged the guy for a job.
1:11:29 I’m like, please, please.
1:11:30 And he’s like, all right, fine.
1:11:33 The customer seemed like, because I would just hang out there and talk to the customers anyways.
1:11:36 And I remember one day Stan Lee showed up.
1:11:40 And I’m like, fuck, Stan Lee, like my hero, you know?
1:11:42 And he sat there.
1:11:51 And people were bringing him Darkwing Duck, Batman, Archie, like all the things he didn’t work on.
1:11:53 Hey, Marvel fans.
1:11:54 And he just signed everything.
1:11:56 And I’m like, I was like the guy managing the line that day.
1:12:04 And I’m looking at his hair plugs, and I go, you fucking fuck, like you didn’t fucking invent
1:12:05 Batman, you’re, you know?
1:12:10 And at the end of the day, I built up enough confidence to, you know, as everyone left and
1:12:13 we’re packing up, I’m like, Stan, dude, you didn’t invent Batman.
1:12:14 Why the fuck you signed that guy’s book?
1:12:16 And he’s like, did you see their faces?
1:12:18 Did you see, like they were so happy.
1:12:23 Like, why would I, why would I get in the way of their happiness?
1:12:26 And I’m like, holy shit, dude.
1:12:27 He’s like, yeah, don’t correct people.
1:12:29 And I thought about that.
1:12:32 Like, everywhere I go in the world, and there’s like,
1:12:38 Ching Chong, China, this, I, I remember being in Africa, and these kids were just chasing us
1:12:42 everywhere, going, Ching Chong, and our translator was a French-Vietnamese guy.
1:12:45 And he was like, Dave’s Korean, I’m Vietnamese.
1:12:48 And it’s like, you’re just, they don’t give a shit, dude.
1:12:49 They don’t give a fuck.
1:12:56 And I remember just the things I’m talking about is like watching Sean Parker shapeshift,
1:13:01 watching my mom shapeshift, watching, um, act as if you belong.
1:13:03 Act as if you have a seat at the table.
1:13:07 It’s like, oh, the fucking, it’s like, I know that’s part of being an artist is being like
1:13:09 shy, nerdy, oh, self-conscious.
1:13:12 It’s like, just pretend like you’re the best artist in the world.
1:13:19 Like, you just show up and you’re like, put, like, this is the journey from their head to
1:13:19 heart.
1:13:26 You’re, you, this is a, I, I like when you talk because you, you make sense, but there’s, that,
1:13:29 and that’s why the smartest people in the world are the dumbest fucking idiots I’ve met because
1:13:34 they try to apply logic to everything and you’re applying logic to spiritual problems.
1:13:36 You’re applying logic to emotional problems.
1:13:38 And it’s like, how’s that working out for you?
1:13:42 It’s not, it’s not, you’re never going to outthink a feeling.
1:13:47 You’re never going to outsmart a feeling like, you’re like, wait, the, the, these people
1:13:49 are like, why, who would do that?
1:13:50 Why, why would you do that?
1:13:52 And I’m like, because it’s not logical.
1:13:54 It’s, it’s an emotional thing.
1:13:56 It’s a, it’s a, it’s a mentally ill, whatever it is.
1:13:59 It’s a, it’s not logic based.
1:14:00 It’s emotion based.
1:14:01 It’s mentally ill based.
1:14:02 It’s spiritual based.
1:14:08 Like you can’t fuck with people’s religion or what they have faith in or, and, and all this
1:14:08 stuff.
1:14:15 So I’m, I’m watching, I remember going, Stefan correcting the black kids that he’s Vietnamese
1:14:18 is making them feel stupid and they’re getting angrier.
1:14:20 The kids that think I’m Bruce Lee.
1:14:22 And I just confirmed that I’m Bruce Lee are getting happy.
1:14:23 Right.
1:14:26 It’s like, people are dumb out there.
1:14:26 That’s fine.
1:14:27 I don’t care.
1:14:27 I’m dumb.
1:14:28 I’m stupid.
1:14:34 It’s like when someone corrects me or it makes me feel shame and dumber, but then if no one
1:14:37 corrects me, it’s like, then it’s my own shit to figure that out or not.
1:14:38 Right.
1:14:46 So watching these people, like very successful people in my life, my mom, she’s like unstoppable,
1:14:47 right?
1:14:48 Anything the world throws at her.
1:14:50 She just goes, okay, I guess we’re doing this now.
1:14:51 Like she doesn’t hang on.
1:14:53 She’s like, hang on tightly.
1:14:54 Let go lightly.
1:14:54 Right.
1:14:57 It’s just like, okay, we were real estate people.
1:14:58 Now we’re doing herbal life.
1:14:59 Oh, the, that happened.
1:15:00 Mark Hughes died.
1:15:00 Okay.
1:15:01 Now we’re doing this.
1:15:04 Like she just goes like that, like, like adapts to any situation.
1:15:14 And like, right now I get a call a week from all artists, creative types that they’re,
1:15:15 it’s our, you know, and we don’t have to have an AI talk.
1:15:18 I don’t, I would rather not have an AI talk, but it’s Armageddon, right?
1:15:22 Everyone’s like, I spent my life doing sound engineering and now it’s gone.
1:15:28 Just like the guy who would do the like hand letter this and then Photoshop, boom, your job’s
1:15:28 gone.
1:15:31 The Carl Zeiss lens go on the iPhone and now photographer.
1:15:32 Like it’s just, it’s gone.
1:15:36 Like you could sit there and start complaining or you could just keep adapting.
1:15:42 And so I think true creativity, you can’t contain if you’re, if you’re open and you’re ready
1:15:46 to get naked and you’re ready to, you know, people like, oh, do you have to suffer to be
1:15:47 a great artist?
1:15:47 Absolutely.
1:15:49 But you’ve already suffered enough.
1:15:50 It’s already done.
1:15:54 Like whatever happened to you in your childhood, that’s enough fuel for the rest of you.
1:15:59 You don’t have to continually, but I see myself and others at times, like I hopefully
1:16:05 I’m better now, but I see people continually putting themselves in the situation to like
1:16:06 suffer more and more and more.
1:16:15 And I, and I, and I just, I just remember the, the shame of my, my, like, it’s just these
1:16:20 things they’re, they’re, they’re, you know, decades ago, but they’re still like my dad just
1:16:27 like throwing me across, like we left another country so you could be a criminal event.
1:16:29 Like just, he was like, I’ll just kill us all now.
1:16:31 We were in the car and leaving the police station.
1:16:32 He’s like, I’m going to crash the car.
1:16:37 And I was like, I was in the back, like kind of disassociating, numb, crying, like feeling
1:16:41 mixed emotions going from like victim to sorry to like, well, fuck you then.
1:16:43 And you know, all everything in between.
1:16:49 And then, um, just going, I accept now.
1:16:50 Oops.
1:16:51 I accept.
1:16:51 Sorry.
1:16:53 Am I close enough to the microphone?
1:16:54 You’re good.
1:16:55 Am I close to the microphone?
1:17:05 Just going, I, I’m, I’m going to choose to believe what my mom believes in me.
1:17:06 I’m the greatest artist on the planet.
1:17:08 I was in my twenties.
1:17:09 I was like, fuck it.
1:17:13 Like going into galleries, looking at comic books.
1:17:17 And, um, can I tell you one quick fuck you Sean Parker story?
1:17:24 So at, at the, at the time I was doing Facebook, like things were happening.
1:17:28 Like I had a vice show selling my jail art, which gave me a little bit of cash.
1:17:33 I was starting to work for Heidi Fleiss to do a, uh, erotic mural for her sex shop in Hollywood.
1:17:40 And I had just gotten a job to do Jay-Z, Linkin Park’s mashup album cover.
1:17:45 And it’s like, I needed the money and I need, and it was just like, it things, I was like,
1:17:46 it’s starting to happen.
1:17:50 Like things are, you know, and, and this is while I was doing the Facebook thing.
1:17:56 So they hadn’t blown up yet, you know, and, uh, they gave me the job and I’m like the biggest
1:18:02 rock band in the world and the biggest rapper in the world are doing an album together.
1:18:06 And they want me, a little old me to do the, I felt so hard.
1:18:11 I mean, they fucking butchered the art, the, I gave them the art and they just made it look
1:18:11 shitty.
1:18:12 They put a shitty font on it.
1:18:15 They put a, like they did fake graffiti spray.
1:18:16 I was like, what the fuck did you, whatever.
1:18:18 Anyways, that’s a whole other thing.
1:18:23 But, um, I, you know, I’m like, cool.
1:18:24 Like, what’s that going to pay?
1:18:27 Like, you know, like, and they’re like two grand.
1:18:34 I’m like, wait, you know, it’s like this one day I’m going to make it and my name is going
1:18:34 to be in lights.
1:18:36 And, and I, and I knew other artists.
1:18:41 So like, uh, Mir did, uh, the Limp Bizkit cover, Shepard Ferry did.
1:18:45 So I, I knew them well enough where I was like, Hey guys, am I getting fucked right now?
1:18:48 Or, and they’re like, no, that’s typical.
1:18:51 I go, that’s what they pay artists for.
1:18:57 I mean, cause back in the day when I was doing art paintings, whatever galleries, uh, or illustrations,
1:19:04 that was the range 200 to like 2000 at the most, if you’re doing like a cover or something,
1:19:08 but I’m like an album cover for, and they’re like, no, that’s what they pay.
1:19:10 And I was like, damn dude.
1:19:13 I thought this was, this is big time, you know?
1:19:19 And so I negotiated for that at the same time I’m working at Facebook and I drew this crazy
1:19:23 cover and they’re like, yeah, that’s for the rights for the album cover.
1:19:23 Right.
1:19:29 So then I don’t know, the album comes out and then they use the art everywhere.
1:19:32 They use it on billboards, like friends reading comic books.
1:19:33 And it’s like, Oh, they did a full page ad.
1:19:36 And I go like for illustration, that’s a separate fee.
1:19:36 Right.
1:19:39 It’s like, here’s the rights to use on the album cover.
1:19:40 Here’s for advertising.
1:19:40 Right.
1:19:42 And so I’m talking to, I don’t know anything.
1:19:42 Right.
1:19:46 I’m a fucking horrible street artist running.
1:19:48 Oh, I call myself a street artist.
1:19:50 Uh, delete that from the microphone.
1:19:52 Ah, sorry.
1:19:59 Um, so I, I’m, you know, and you, you could like bleep the names or whatever.
1:20:01 Cause I, I clearly remember.
1:20:06 So I call Warner brothers and I go, Hey, uh, can I talk to whoever’s in legal?
1:20:07 Or whatever.
1:20:11 And I go, yeah, I talked to my friends who are also artists that are more successful.
1:20:17 And they said, there’s a separate fee I should be getting for billboards, you know, bus bench
1:20:23 usage, magazine editorial, you know, you know, magazines used to be big, you know, tower records,
1:20:23 Virgin register.
1:20:27 And I remember the arrogance on this guy, Chip.
1:20:29 He was like their head legal.
1:20:30 He doesn’t work there anymore.
1:20:35 And he’s like, and I, I remember the way he talked to me felt like my child, like just
1:20:39 made me feel, he’s like, you’re some shitty graffiti.
1:20:40 Like who the fuck are you?
1:20:43 You know, like, why am I wasting my time talking to you?
1:20:48 And I go, well, and he started like just hitting me with legalese.
1:20:50 And I go, Hey, I’m raising my hand right now.
1:20:53 You can’t say I’m raising my hand saying, I don’t understand what you’re saying.
1:20:54 Can you, can you please talk to me?
1:20:56 And like, can you dumb, dumb down?
1:20:58 Like you’re trying, you’re like trying to beat me up with words right now.
1:21:04 I’m just saying, you know, it should be an additional 10 grand, 15 grand for what you
1:21:05 guys did.
1:21:08 I’ll be happy with another five or, you know, just like trying to talk.
1:21:12 And he’s like, I don’t know who the fuck you think you are.
1:21:14 And it was like very condescending.
1:21:18 And I, and I remember the arrogance of, I was like, I could be recording this call or,
1:21:23 you know, but he was just, and I was like, for a guy named Chip, that’s such a weird, you
1:21:27 know, um, you could come at us with lawyers.
1:21:31 You could like, and you may be even right, but guess what?
1:21:32 You’re fucking with Warner.
1:21:33 Like you’ll never win.
1:21:35 Like you will never get another dime out of us.
1:21:37 I was like, holy fuck that.
1:21:38 What a fucking.
1:21:43 And like I said, like, if you’re going to be like, people are like, Oh, I love painting.
1:21:47 Then just paint like, Oh, I want to be, it’s like, you know, fucking hard it is to make
1:21:48 money as a career.
1:21:50 It’s like, you gotta fight.
1:21:55 You gotta get a thick skin and you better be ready to like, I had to threaten Nike with
1:21:58 blowing up their entire parking lot before they paid me.
1:22:00 I was like, you asked me for these drawings.
1:22:01 I did them.
1:22:03 I delivered them on time and you’re giving me the checks in the mail.
1:22:07 And I called like Wieden and Kenton, you know, whatever the Oregon.
1:22:08 And I was like, I live in LA.
1:22:11 It’s going to take me this many hours to drive.
1:22:12 And I’m going to, I don’t know which car is yours.
1:22:15 I’m going to blow up every car check was in the mail the next day.
1:22:17 I’m like, why did I have to do that?
1:22:22 Why did I have to turn into my mom to get the, but most artists go, and then they just get
1:22:22 fucked over.
1:22:23 Right?
1:22:26 So that’s part of being an artist is getting fucked over, not getting paid what you deserve,
1:22:27 blah, blah, blah.
1:22:33 So I’m like, obviously sensitive and painting like in a bad mood.
1:22:34 And Sean’s like, what, dude, what’s up, Dave?
1:22:34 Why are you?
1:22:36 And I told him what I just told you.
1:22:41 And he’s like, you know, Facebook has like big money behind it.
1:22:41 Now it’s growing.
1:22:46 He’s like, oh, we got a multimillion dollar deal with Warner Brothers tomorrow and the meeting.
1:22:48 And I was like, he goes, check this out.
1:22:53 So he has the meeting with Warner Brothers and they’re like full, like, you know, everyone’s
1:22:57 at the long table and they’re like, oh, we want to advertise with Facebook and this is the
1:23:01 new, this is the new world and they’re like, okay, cool.
1:23:04 And it’s like, you know, it’s like millions of dollars or whatever, hundreds of thousands
1:23:04 of dollars.
1:23:08 And he’s like, yeah, but that guy Chip fucked with my friend Dave Cho.
1:23:10 So we’re not doing shit with you guys.
1:23:15 And he just, and I was like, this guy’s my dog forever.
1:23:21 Like, like what, how, like, like just does not, no fucks given.
1:23:21 Right.
1:23:23 I was like, I cried.
1:23:24 I gave him a hug.
1:23:26 I was like, don’t fuck with me.
1:23:27 Don’t fuck with me.
1:23:29 Like it felt so good.
1:23:31 It felt so fucking good.
1:23:34 I was like, and then I found out he got fired and all that shit.
1:23:38 It’s like, I was like, yeah, sometimes the little guy wins, you know, like it felt so good.
1:23:44 I’d like to take a quick break and acknowledge one of our sponsors function.
1:23:48 Last year, I became a function member after searching for the most comprehensive approach
1:23:54 to lab testing function provides over 100 advanced lab tests that give you a key snapshot
1:23:56 of your entire bodily health.
1:23:59 This snapshot offers you with insights on your heart health, hormone health,
1:24:02 immune functioning, nutrient levels, and much more.
1:24:07 They’ve also recently added tests for toxins, such as BPA exposure from harmful plastics
1:24:10 and tests for PFASs or forever chemicals.
1:24:15 Function not only provides testing of over 100 biomarkers key to your physical and mental
1:24:20 health, but it also analyzes these results and provides insights from top doctors who are
1:24:21 expert in the relevant areas.
1:24:26 For example, in one of my first tests with function, I learned that I had elevated levels
1:24:27 of mercury in my blood.
1:24:31 Function not only helped me detect that, but offered insights into how best to reduce my
1:24:33 mercury levels, which included limiting my tuna consumption.
1:24:39 I’d been eating a lot of tuna while also making an effort to eat more leafy greens and supplementing
1:24:43 with NAC and acetylcysteine, both of which can support glutathione production and detoxification.
1:24:48 And I should say by taking a second function test that approach worked comprehensive blood
1:24:50 testing is vitally important.
1:24:54 There’s so many things related to your mental and physical health that can only be detected
1:24:55 in a blood test.
1:24:59 The problem is blood testing has always been very expensive and complicated.
1:25:04 In contrast, I’ve been super impressed by function simplicity and at the level of cost.
1:25:05 It is very affordable.
1:25:09 As a consequence, I decided to join their scientific advisory board and I’m thrilled
1:25:11 that they’re sponsoring the podcast.
1:25:16 If you’d like to try function, you can go to functionhealth.com slash Huberman function currently
1:25:22 has a wait list of over 250,000 people, but they’re offering early access to Huberman podcast listeners.
1:25:27 Again, that’s functionhealth.com slash Huberman to get early access to function.
1:25:32 So I got all the typical shame and all that.
1:25:39 And to be fair, if you’re my dad and you fucking escaped the war and famine to raise your family
1:25:45 in America and you see your kid stealing paint at Home Depot to graffiti dicks on walls, like
1:25:46 you’re going to, you’re not going to.
1:25:53 So I give him that, you know, but I just, I was, I felt, I didn’t know where I belonged.
1:25:58 You know, I, I’m like, I, I, I couldn’t process, maybe I have dyslexia.
1:26:01 I was in school and it just, I couldn’t, none of the information.
1:26:02 I was like, this is so hard.
1:26:09 Like people, like I would try really hard to get a C right where other people were like,
1:26:09 Oh, okay.
1:26:10 You know, X.
1:26:12 I was like, why is there an X in math?
1:26:13 And they were like, Dave.
1:26:15 And they dumb it down and dumb it down.
1:26:17 I’m like, I’m, I’m retarded.
1:26:19 I think I need to go to that class.
1:26:25 Like I’m like, I felt like I felt like, cause both of my brothers have like really high
1:26:27 IQs and I’m like, I’m, I’m stupid.
1:26:33 Like I, you know, so I felt really small in that area and I, and I, and I, and I made up
1:26:34 the story.
1:26:35 Like I suck at sports.
1:26:36 I go, so this, this is it.
1:26:38 This is all I’ll ever be good at.
1:26:42 So I, and, and now I’m going to fully buy in to what my mom’s saying.
1:26:48 And because I grew up with the Asian work ethic, like I’m like, it’s not a fit.
1:26:49 I am good.
1:26:51 I, it wasn’t like, I am going to be the best.
1:26:52 I was like, I just adopted.
1:26:54 I am the best artist in the world.
1:26:58 And to that power of thought, like I sat down and I’d go to music.
1:26:59 I studied everything.
1:27:03 I studied comic book art, cereal boxes, museums, fine art.
1:27:04 Why does this?
1:27:09 I just got into the business side of art, the creativity, fucking loose watercolors, like
1:27:12 tiny detailed pen draw, like everything.
1:27:15 And I was like, and I was like, overcome.
1:27:17 I’m like, I’m going to be good at all of it.
1:27:18 Oil painting.
1:27:20 Like there, so people go, what, what kind of artists?
1:27:21 I mean, I’m an artist, everything.
1:27:26 When I talk, when I make music, like I am going from, I’m a piece of shit.
1:27:33 I suck to like, like, you know, not healthy, but you know, it’s like, I am art God, you
1:27:33 know?
1:27:39 Like, and so I was like in my twenties, just like brainwashed, like waking up.
1:27:42 And then like, that’s not how I naturally woke up.
1:27:44 I woke up like, Oh fuck, you know?
1:27:46 And I’d wake up and I’d have to put that on.
1:27:50 Like, you’re the greatest, you know, like, um, hypnotizing myself.
1:27:51 You’re the best.
1:27:51 You’re the fucking best.
1:27:53 You’re the greatest.
1:27:55 Were you doing any like reading books?
1:28:02 Cause at the time when you and I are basically the same age, um, back then it wasn’t a lot
1:28:05 about like neuroscience and this and that, and like actualization.
1:28:11 It was all kind of, you know, hidden away, but there was this, there were, you know, there
1:28:13 was like the Tony Robbins type stuff.
1:28:18 And there was the, there was this idea and infomercials and stuff that like, that you could
1:28:18 program your mind.
1:28:22 Sounded like you just basically took all that on without any of that.
1:28:22 Yeah.
1:28:23 I didn’t read any of that stuff.
1:28:27 I stole lots of books and I would read a lot of pornography.
1:28:33 I guess this kind of can, I could, uh, fit my Pee Wee Herman story.
1:28:36 If we’re talking about publishing, it’s hard to talk about this.
1:28:39 Cause kids ask me all the time, like, how’d you make it in art?
1:28:41 And like, nothing I did applies to today.
1:28:43 You know, it’s like, I went to Kinko’s.
1:28:48 I would have to spend my money or figure out how to do that copy thing, that trick to make
1:28:49 more copy.
1:28:50 Cause color copies are 99 cents.
1:28:51 It’s like, who has?
1:28:56 So I’d have to pick which one of my paintings were the best, make these like mini color copy
1:28:56 packets.
1:28:57 So that’s $10.
1:29:02 And then I would go to the newsstand and write the address, like Rolling Stone, like all the
1:29:10 magazines that had prestige and like CF Payne, Kent Williams, Baron story, like all these amazing
1:29:14 illustrators that would, would work for a time magazine, Rolling Stone, Playboy, like they
1:29:15 would all use.
1:29:20 So I would open the, the front page where it had the heading of art direct and I would write,
1:29:25 write it down and the newsstand guys, like, I sound like a boomer right now.
1:29:27 Like, you know, it’s like, who the fuck, like there’s kids listening right now.
1:29:28 There’s a magazine.
1:29:28 What’s that?
1:29:30 You know, but that’s what I had to do.
1:29:34 And I would be like, which magazine do I want to send this $10 packet that I just, and then
1:29:35 I have to mail it to him.
1:29:40 Hopefully like they get that letter and not some other department, you know?
1:29:44 And then you just rejection letter after, you know, like, sorry, sorry, sorry.
1:29:56 And so I’m, I’m, I’m sitting down and I’m, I’m like, I’m ingesting all this and I, and I have the, I have
1:30:03 the fire and I’m like sitting down and I go that, like, what, why is that drawing successful?
1:30:08 Why do, you know, and of course there’s tons of insider trading and corruption in the art
1:30:09 world, but I didn’t know that at the time.
1:30:10 Right.
1:30:16 And it’s like, oh, that guy’s dad owns fucking water, like that guy, you know?
1:30:20 So I would just sit there and I would be like, that guy drew this much.
1:30:25 I’m going to draw 10, like that guy did this and I’m going to draw, you know?
1:30:30 And I, and I just, some of my paintings, all my paintings back then had like at least seven
1:30:33 layers, if not more, just layering and layering and dance.
1:30:38 And then it was me, it’s like a musician that’s like, I have to, like, I saw a thing
1:30:41 with Rick Rubin and, and, uh, Flea doing, give it away now.
1:30:46 And he was just like, you know, he can do, but he was like, just do there, there, there,
1:30:47 like just play less.
1:30:52 And back then it wasn’t, it was like, I need to show everyone what I’m capable of, which
1:30:54 is I can draw better than you.
1:30:54 I can paint.
1:30:56 I have to show you that now I don’t care.
1:31:03 But back then it was, and it, and it isn’t that art is a, it’s not who can put the most
1:31:04 lines down or, you know?
1:31:12 And so I’m, I’m, I’m trying to, I’m trying to like, and it was just, everyone has their
1:31:18 own path, but I remember year 2000, I’m doing graffiti.
1:31:21 I’m getting some gigs to do murals, you know, it’s just slowly starting.
1:31:26 And someone contacted me at Marvel comics and I was like, man, I didn’t even try.
1:31:28 And like, this is, this is it.
1:31:28 This is my dream.
1:31:32 And then we want you to draw the X-Men, but like a cool, cool X-Men.
1:31:35 And I’m like, fuck, I didn’t even have to go to portfolio day.
1:31:39 I didn’t have to, you know, and I go, oh, I knew if I just kept putting my shit out there,
1:31:43 you know, but I’m, you know, I’m what, 23 at the time, you know?
1:31:50 And I start drawing it and I guess they fired me or they didn’t fire me.
1:31:53 They just decided to use a different artist, but they never told me.
1:31:55 So I’m still drawing it.
1:31:58 And I’m, you know, I’m a passive aggressive, angry kid already.
1:32:00 And I didn’t email.
1:32:05 Some people had emails, but a lot, like a lot of artists hadn’t, this is the beginning of
1:32:05 the internet.
1:32:07 Like people weren’t using it the way they do now.
1:32:12 And I remember it was like the first message board where my friends were like, hey, Dave,
1:32:14 you got fired off the X-Men book.
1:32:16 And I go, how did you know?
1:32:17 And they go, you don’t use the internet?
1:32:18 And I go, what is that?
1:32:19 And they showed us.
1:32:20 And I felt shame again.
1:32:26 And I was like, oh my God, like I was so excited to, like there’s little things in my head.
1:32:28 Like if I do a comic book, that means I made it.
1:32:35 And I wrote the most scathing, homophobic, racist, like just, I was mad.
1:32:36 I thought it was funny.
1:32:43 I was 23 at the time and it was like 10 pages long, but I didn’t know the editor of Marvel.
1:32:44 It’s probably not even him.
1:32:47 It was just, and I didn’t know how to get it to him.
1:32:52 So I just went to Marvel’s website and I just sent it to every single person that works
1:32:54 at Marvel, like copy, paste.
1:33:01 And the next day was my first experience in the year, you know, Y2K in 1999, 2000 of Going
1:33:01 Viral.
1:33:06 They’re like, every artist I look up to, every writer I look up to in comics was like, we
1:33:10 don’t know who the fuck this kid is, but he just committed career suicide.
1:33:13 And then once again, shame.
1:33:17 And so like, if I go back to all my shame stories, I go, what’s the, what’s the through
1:33:17 line?
1:33:21 And we should have made the secret word shame, but, oh, I’m a shame chaser.
1:33:23 Like I get high off shame.
1:33:25 Like what’s my drug?
1:33:26 Oh, workaholism.
1:33:32 It’s like my, my drug that I’ve chased my whole life is shame and anger, like fucking powerful
1:33:33 drug, you know?
1:33:37 And so I couldn’t believe it.
1:33:41 I was like, I’m never going to get to draw the Hulk, Spider-Man, Wolverine.
1:33:44 And I have, and I have at this point, and I went through the back door, which I always
1:33:46 do, it’s true, true Vandal.
1:33:50 But I just remember going, holy fuck, this is the worst day of my life.
1:33:55 Like people that I look up to, they’re like, there was like a whole thing of like, I don’t
1:33:59 know who this Dave Cho, I’ve never heard of him, but he’s a horrible human being.
1:34:00 Listen, you know?
1:34:02 And I was like, but there was context.
1:34:05 Like, you should have heard how I heard it in my head.
1:34:08 Like I was, you know, and they’re like, oh, it looks different.
1:34:09 And I was like, holy fuck.
1:34:16 And that was my first experience of like, of just feeling like me following a pattern of
1:34:19 trying to replicate hatred towards me.
1:34:24 Like, like if it’s, but not knowing it, I’m just like, oh, I don’t know what the fuck I’m
1:34:30 doing and like some ignorance, some playing dumb, some like repeating patterns, like a
1:34:31 monkey without knowing.
1:34:36 And, and, and so I had a friend in comics at the time.
1:34:39 Cause I was just like, I don’t, I was just making art.
1:34:43 I was going out doing graffiti every fucking night, just doing that OCD, playing music in
1:34:46 my head and just tagging up everything.
1:34:50 Like the, the kind of graffiti you’re not supposed to do people’s cars, houses.
1:34:53 Like I wanted someone to kill me.
1:34:54 Like I didn’t care.
1:34:59 Like I wanted someone to be like, dude, I worked hard for that car and you just ruined it.
1:35:03 And in my head, I’m like, but I’m a famous artist, which I wasn’t.
1:35:03 I’m 23.
1:35:05 And they’re like, I just made your car more valuable.
1:35:06 That’s how I’m thinking.
1:35:08 But I was out of my mind.
1:35:10 You probably did make their car more valuable in retrospect.
1:35:12 Can I ask you a question about the shame?
1:35:13 Absolutely.
1:35:18 I have a friend, he’s a addiction trauma counselor guy, amazing guy.
1:35:20 He’s been on this podcast, Ryan Suave.
1:35:27 He, he has a gift for helping people understand trauma and addiction and this kind of thing.
1:35:32 We haven’t talked a lot about addiction yet today, but you said you got addicted to the
1:35:36 shame and do you think, I mean, who knows here?
1:35:43 I’m using my intellectual brain, but do you think that the, that these oscillations of
1:35:48 like your, your mindset, like I’m a, I’m a great artist, I’m the greatest artist sets it up.
1:35:50 So the shame is that much deeper.
1:36:00 Like, it’s like, you know, he’s worked with heroin addicts, drug addicts of all kinds, sex addiction, everything.
1:36:09 And he just said, you know, he goes, gambling addiction is the worst because the next time really could change it all.
1:36:14 And he said, but there’s something really interesting that happens to gambling addicts.
1:36:20 He goes, eventually they get tired of winning and they get addicted to losing.
1:36:21 Happens really quick.
1:36:27 So, um, I have my own feelings about this subject.
1:36:29 I’m, I’m a severe gambling addict.
1:36:32 Like, um, I told you I’m going to time jump.
1:36:43 So I’m at, at the, you know, I’m at that point, but I’ll jump to the current, which is, which is a very shameful thing for me to admit or talk about.
1:36:45 But, you know, I’m here, so I’ll just go there.
1:36:56 Um, shame is, is so powerful because at this point, I’ve been to all the 12-step meetings.
1:37:07 I’ve been to Debtors Anonymous, Business Owners, Debtors Anonymous, Overeaters Anonymous, Workaholics, you know, sex and love addicts, sex addicts, uh, gambling.
1:37:11 Like, every single, and so, what’s the through line?
1:37:13 Every single one is gambling.
1:37:16 Every single addiction is gambling addiction.
1:37:18 If you drink and drive, you’re gambling.
1:37:30 Your life could be over and you’re, you know, if you overeat and you’re diabetic, it’s just every fucking addiction is, so, it’s, addiction is one of those things you can’t apply logic to.
1:37:33 And your, your scientist friend nailed it.
1:37:40 It’s, as I explore my feelings, you know, cause the, the people, what are you running from, Dave?
1:37:41 And it’s like, well, I’m fucking running from myself, dude.
1:37:42 I don’t want to look in the mirror.
1:37:43 I don’t want to see myself.
1:37:45 I, I hate myself.
1:37:47 So, I’m just running.
1:37:57 So, as long as I’m, like, doing graffiti, running from the police, you know, just, just, just hopping on a train, like, like, literal running.
1:38:04 Like, literally running to make sure I’m never, sit still for one second, like, what are you doing, Dave?
1:38:05 I’m playing drums in a band.
1:38:08 I’m fucking, you know, at a casino.
1:38:09 I’m traveling, doing the news for Vice.
1:38:16 I’m painting at this, like, I, I can’t, I can’t sit still cause that means I have to sit with myself and I, I can’t do that.
1:38:17 I can’t do that.
1:38:22 I couldn’t do that.
1:38:24 I couldn’t do that.
1:38:26 I can now.
1:38:34 So, you know what feels good?
1:38:35 Winning a lot of money.
1:38:49 Not working for it and sitting down at a casino and them knowing who you are and upping the limits and you literally making enough money off Baccarat or Blackjack, what people don’t make in a lifetime.
1:38:53 That’s a fucking, that’s an insane feeling.
1:38:58 How many shits do you think I took today before I came here?
1:38:59 Rob, how many?
1:39:00 Two.
1:39:01 Two.
1:39:02 One big one and one little one.
1:39:08 Like, scientists don’t know what causes IBS.
1:39:10 I do.
1:39:11 It’s stress.
1:39:19 When I was gambling, when I, when I was at the height of any of my addictions, seven shits a day at least.
1:39:22 Just like, okay.
1:39:34 Like, just like, and I, and you would never see it on my face or maybe you would, but I felt like I could gamble with a fortune in front of me and lose it and win it.
1:39:37 And like, nothing, nothing.
1:39:42 Like, I, I was, you know, disassociated, dead inside, whatever you want to say.
1:39:45 I didn’t feel anymore, right?
1:39:47 Like, the highs were so high.
1:39:48 I had already been chased by the cops.
1:39:50 I’d already been beaten the shit out of.
1:39:52 I’ve already been molested before.
1:39:56 I already, whatever you could do to me, you’ve already done to me and I’m still here.
1:39:59 What can you do to me that I, like, I’m my worst enemy.
1:40:01 Like, I beat myself up, right?
1:40:07 When the gambling stopped, when I got into recovery, when I, like, I take one shit a day now.
1:40:13 When this fucking asshole asked me to do the podcast, I start stressing.
1:40:15 I’ve taken, what was that, like a few weeks ago?
1:40:18 It’s, it, oh shit, dude, I just took three shit.
1:40:19 It started again.
1:40:22 Because I don’t have stress in my life anymore.
1:40:25 Or like, I have, whatever, normal family stress.
1:40:31 But I don’t have, oh, you’re going to say something on some guy’s show and then your life’s going to be ruined again.
1:40:33 You know, like, that’s, I’ve done that so many times.
1:40:37 It’s like, so, I’m like, fuck, I just woke up.
1:40:38 I just already took a shit.
1:40:39 Why do I take another one?
1:40:46 I’m like, oh, the IBS is coming back because there’s a part of me that’s like, I hope I say something horrible today.
1:40:48 Because then I could feel that again.
1:40:56 And so what people, when they’re listening to this, and I don’t know if I’m making, when I talk, sometimes I make sense to myself and sometimes I don’t.
1:40:58 But if you’re an addict, it will make sense to you.
1:41:04 If you’re, if, like, everyone listening to this is either an addict or, or someone in their life is.
1:41:06 Like, their family member or their friend.
1:41:09 But at this point, with social media and their phones, everyone’s an addict, right?
1:41:10 You can’t, you can’t stop.
1:41:11 It’s just impossible.
1:41:17 You, you will never, you will never find anything more addictive than a phone, right?
1:41:20 So in the time that, like, I haven’t been in an actual casino in 10 years.
1:41:22 I’ve banned from all these casinos.
1:41:24 The whole world became a casino.
1:41:26 You can’t go anywhere without gambling.
1:41:27 Fucking lottery.
1:41:28 You can go on your phone.
1:41:31 You could bet on, you know, anything, right?
1:41:38 So, so at first in every addiction, you want to win.
1:41:39 Oh, fuck that.
1:41:43 You know, I, I can’t, I can relate to drugs and alcohol, even though I don’t do that.
1:41:56 But, like, that must feel good to, like, get a little drunk and then be the funniest guy at the party or, so, eating the most delicious foods that I ever ate that I never thought I would eat in my life.
1:41:57 And then, okay, that’s good.
1:41:58 Your body feels good.
1:42:04 Why do you need to eat until you’re puking and you become, like, binging and purging?
1:42:12 Like, what, because what you don’t understand because you’re applying logic to it is I want to fucking hurt.
1:42:17 I want the, like, winning a million dollars feels fucking great.
1:42:20 Losing $10 million feels even better.
1:42:22 Well, that doesn’t make any sense.
1:42:25 Like, getting married feels awesome.
1:42:32 I mean, I’m just making shit up, but, like, put, put, like, greatest day of my life, right?
1:42:33 Like, greatest day of my life.
1:42:34 And this, I could get dark.
1:42:52 I’ll try not to use dark examples, but when, when something awesome, marriage, having a child, winning a lot of money, doing drugs and having one of the best days of your life, like, just when it’s on the good side, it feels, that’s why you do it.
1:42:53 Heroin fucking feels good.
1:42:57 I’ve never done it, but the description of it is, like, that sounds awesome.
1:42:58 Why would you not do it again?
1:43:08 But then when you’re fucking scratching your skin and sucking dick for a fucking crack, like, that’s another high where you’re at the bottom.
1:43:12 And that’s a repetition of the pattern of whatever your childhood was.
1:43:18 And so I don’t fucking know Andrew besides his online persona, right?
1:43:20 Like, we’re, this is our first time meeting in person.
1:43:24 It’s like, I, this is not me being a know-it-all.
1:43:27 Like, humans are not that difficult to understand.
1:43:29 We’re very simple.
1:43:36 Like, I called him immature a little bit before, not to be insulting.
1:43:41 It’s just, like, part of me is, like, this is me being a hater.
1:43:45 Like, I love everybody, but I’m just, like, what fucking adult gets tattoos?
1:43:48 Like, what kind of fucking adult gets, and I know you got fucking tattoos.
1:43:53 And I’m, like, who fucking just, like, throws their shit away to become a skater?
1:43:58 And then, like, are you okay with me asking you questions?
1:44:00 Like, were you sexually abused?
1:44:01 Were you?
1:44:01 No.
1:44:05 No, I was, I mean, I knew, I had friends that were, I lucked out.
1:44:10 I had one guy come at me that, I worked at a skateboard shop in Palo Alto.
1:44:11 Maybe you saw Palo Alto Toy and Sport.
1:44:13 It was, like, down on Waverly Street.
1:44:15 Guy that worked there did that.
1:44:17 I responded differently.
1:44:19 I flipped the desk over on him.
1:44:22 I made him apologize to me in front of everybody.
1:44:27 And my biggest fear at that point was my mom, even though we had our tensions.
1:44:28 My mom’s from New Jersey.
1:44:29 She’s old school.
1:44:30 She knew something happened.
1:44:34 And my fear was that if I told her, that she would actually kill him.
1:44:35 Oh.
1:44:37 Like, actually kill him.
1:44:45 Like, and, you know, because despite, you know, whatever challenges she and I have had over the year,
1:44:49 she, like, that maternal aggression, that protectiveness, she would have killed him.
1:44:54 So I remember being, like, not worried about me, worried that she was going to kill him.
1:44:58 You know, and then, but, no, I lucked out there.
1:45:01 I perceive you as a brilliant man.
1:45:06 And this is me gathering data and facts in my life.
1:45:10 Not, I don’t know what the, but, you know, you know, very smart.
1:45:11 I know geniuses.
1:45:12 You know geniuses.
1:45:20 The smarter the person, the more intellectual they are, the more on the spectrum they are, the greater the trauma they experience.
1:45:32 Because whether that was always in them and the trauma unlocked it, or you learn that as mental jujitsu to, like, these people I know in my life that are just brilliant.
1:45:36 Like, they’re just, they can comprehend things that most people can, they could create.
1:45:39 Their childhood was so fucking unsafe.
1:45:47 Abandonment, you know, and usually, that’s what I asked you about, it’s usually sexual trauma because that’s, that carries the most shame.
1:45:56 That they’re like, oh, it’s small, I can defend myself, that unless I become, like, like a jujitsu master or fighter, how can I protect myself?
1:45:57 And it’s with this.
1:46:04 So then something gets unlocked here and they become the smartest person in the room and they can just destroy you verbally.
1:46:05 They can destroy you in a courtroom.
1:46:13 They can just, they can just, and, and, and so, yeah, to answer the, you become a shame chaser.
1:46:15 You get high off shame.
1:46:17 And it’s like, it’s even shameful to admit out loud.
1:46:25 And so, like, I could sit here and, like, if I’m being present with, current, with up to date, like, I have a great life.
1:46:29 Like, I’m telling you a lot of stories from the past, feelings that I felt in the past.
1:46:34 And I, I have, you know, I tell on myself all the time.
1:46:37 When old patterns come up, I, you know, I have a therapist.
1:46:38 I got a men’s group.
1:46:39 I got friends who love me.
1:46:41 I, I, I, I raised my hand.
1:46:43 I go, I need help, which I never did before.
1:46:46 I grew up with, shut the fuck up and figure it out.
1:46:48 That’s, my whole, my whole childhood was a question mark.
1:46:49 Where are we going?
1:46:50 What are we doing?
1:46:52 Nothing was explained to me.
1:46:55 And so, there was a lot of violent, a lot of abandonment.
1:46:58 It’s just like, and so I just, everything.
1:47:03 And that’s probably why I’m really curious and ask a lot of questions.
1:47:05 Because I didn’t know what was happening.
1:47:06 And my parents were just, like, working all the time.
1:47:09 They’re like, I don’t know, stay at this house or this.
1:47:10 And I was just like, who are these people?
1:47:11 Like, what’s happening?
1:47:14 What’s, why is this guy baptizing me for the 10th?
1:47:16 You know, like, why am I getting on a plane?
1:47:18 It was like, it was just like, just shut up.
1:47:20 Just, just go along to get along.
1:47:28 And so, part of, part of my story is, if I’m a nice boy, if I’m a nice Asian boy and I do,
1:47:32 then, then the world shits on me, then everything horrible.
1:47:39 The second I fucking speak up, scream, get the fuck off, like, just do graffiti, break the law,
1:47:43 then I get to do the Linkin Park album cover.
1:47:45 Then I get Sean Parker.
1:47:48 It’s like, and you know, I talked to all the jackass guys about this.
1:47:51 It’s like, you’re rewarded for bad behavior.
1:47:52 You get to be the president.
1:47:59 You get to, you know, like, the more I act, and it’s so, in one way, okay, that’s for career, right?
1:48:03 But like, what about, it just runs hell on your personal life.
1:48:09 And that’s why, when I, when I’m in my addiction and I’m chasing shame, I drag everyone who loves me down with them.
1:48:15 So I go, I need to, and I don’t need my wife or anyone to be my mom.
1:48:17 Like, I’m like, I, I’ll, I’ll handle it.
1:48:18 That’s how I grow myself up.
1:48:25 And it doesn’t need to be like, like I said, brilliance is found in Milpitas and Palo Alto and Gilroy.
1:48:29 Brilliance is found in the mundane, sitting in the waiting room.
1:48:31 Brilliance is found in these like quiet moments.
1:48:38 And so it’s like, I don’t need to go to rehab and have like this fucking movie role kind of, it’s just like, it’s a phone call.
1:48:40 It’s like, let me do this.
1:48:54 And so, um, the feelings, the, the chemistry that it’s like, when, when you lose all the money you’ve ever made in your life in a coin flip and you’re just sitting there like.
1:48:58 No worries.
1:49:00 Um, hopefully I didn’t get any on the microphone.
1:49:05 Um, what’s that line from that 80s movie?
1:49:07 It’s not a party till something’s broken.
1:49:10 I always liked that line because it excuses it immediately.
1:49:11 Some breaks folks.
1:49:13 You just say, yeah.
1:49:14 It’s not a party till something’s broken.
1:49:16 In this case, it was my soul, you know?
1:49:22 So, so I was very reckless with, with my heart.
1:49:24 I treated myself very poorly.
1:49:28 I, I didn’t care for, I didn’t care what happened to me.
1:49:34 And so, as I jumped from addiction to addiction, it’s like, well, which is the one I can hide in plain sight?
1:49:36 The one that you’re in right now.
1:49:37 Workaholism.
1:49:45 As long as you work all the time, as long as you’re providing people, like, as long as you’re helping people and being of service, then that’s good, right?
1:49:47 But what is being neglected in that?
1:49:52 This, like, I mean, I, I don’t tell this to everyone, but like, someone in your,
1:50:01 situation that, you know, you have life changes coming up and I already know your answer, but I would, I would ask, why not take one year off?
1:50:02 Like, why?
1:50:12 And it’s like, well, I got my, this, and I’m an important Stanford guy and I got, yeah, but that will, like, like, you only got one life.
1:50:24 And, you know, there’s something about it that feels like when I’m in my workaholism, like, that’s the one where I get, in this society, a pat on the back.
1:50:25 Good, good job, Dave.
1:50:32 And, you know, the Sean Parker story with the, with the Warner Brothers, that was a win.
1:50:34 I was like, fuck yeah, you know?
1:50:43 But it was, it was so much, can I tell my Pee Wee Herman story?
1:50:45 There’s some shame in that.
1:50:46 I’ll, I’ll, I’ll bring it around.
1:50:55 I’m, I just don’t, I’m, you know, part of my character defects is entitlement and impatience.
1:51:02 Like, I just, once I accepted what my mom is saying true, I am the greatest artist in the world, according to Jane Cho.
1:51:07 And now I’m going to start, you know, not at first, but like, I’ll start to believe that too.
1:51:15 Because you got to, it’s, it’s so scary doing graffiti, you know, not in a crew, not in a gang, to just go out.
1:51:21 And it’s like, it’s something so comforting to draw in a tiny sketchbook and no one’s going to see it, right?
1:51:22 You fuck up, whatever.
1:51:30 But to draw something big on a wall and everyone going down the 101 freeways, like thousands of people will see it before eight o’clock.
1:51:31 Like, that sucks.
1:51:32 That guy has no can control.
1:51:35 That guy, and you’re just like, you’re, you’re naked.
1:51:36 You’re like, this is what’s inside me.
1:51:40 And I did it 40 feet long and here it is.
1:51:41 And they’re like, it sucks.
1:51:43 Shame.
1:51:43 I’m chasing shame.
1:51:48 Like, it’s like, what would it feel like if everyone’s like, dude, that’s the fucking masterpiece.
1:51:49 Not as cool.
1:51:51 Not as cool.
1:51:55 So I, I’m just, I’m doing the thing.
1:51:56 I’m sending my art out.
1:52:00 And La Brea used to have a lot of galleries.
1:52:06 And I, and I, and in my head, I thought my art was better than every artist that was in those.
1:52:09 I would be like, and I’d go down the street and I’m like, oh, they show that.
1:52:17 I would keep a record of what kind of art they show that I’d skate back to my house and paint like that style, but better in my mind, better.
1:52:22 And then I’d make a new portfolio and I’d go down like, and they’re like, who, who the fuck?
1:52:26 Like, like, it’s like a, like, you have to be shown first before they’ll even take.
1:52:36 And I go, but you know, so it’s just anger, more frustration, coming out sideways, coming out, doing more graffiti, shoplifting food to like, you know.
1:52:42 So then I finally get to La Brea and Melrose where there was a, a ice cream shop called Double Rainbow.
1:52:44 And there’s this wonderful lady named Candice there.
1:52:48 And I was saying how I’m talking now first, like out loud in my artist right here.
1:52:50 And she’s like, let me see.
1:52:53 And I show it to her and she’s like, this is amazing.
1:52:55 I go, I fucking know, dude, I’m the best.
1:52:58 And she’s like, all right, shut the fuck out.
1:52:58 All right.
1:53:00 She’s like, put it up on the wall.
1:53:02 And then my ego goes, in a fucking ice cream shop.
1:53:04 And I go, well, I guess no one else is offering that.
1:53:04 Okay.
1:53:07 So it was like, not this.
1:53:09 It wasn’t like minimalist.
1:53:16 It was floor to ceiling, hundreds of paintings, some that I spent months on.
1:53:21 Like, this is singular, just I’m the best and I need to show you.
1:53:22 It wasn’t like tasteful.
1:53:25 Like, here’s one painting and let that breathe.
1:53:27 And it was just like, here’s, you know.
1:53:32 And people are coming in there buying like mint chocolate chip going, oh, that’s pretty cool.
1:53:38 You know, and so every day I would get a call, love your art, want to buy it.
1:53:39 I’m like, fuck yeah, here we go.
1:53:40 Like, $2.
1:53:45 I’m like, you know how long I spent on that art?
1:53:49 And, you know, and I just was like, 50 bucks?
1:53:50 You know, I’m 23.
1:53:52 This is like early 2000s.
1:53:59 I’m like, that’s, that’s less than the art supplies that I stole, to be fair.
1:54:03 But still, I’m like, can you cover the cost of materials?
1:54:05 And they’re like, yeah, that’s good.
1:54:09 But, you know, can you, just like haggling, like five, 10.
1:54:12 I’m like, that’s what a fucking print or sticker costs.
1:54:15 Like, this is an original painting, you know.
1:54:21 And I remember I got a call one day and it’s this, these, these things that I keep, the
1:54:24 stories that I keep editing in my mind to make me the hero, you know.
1:54:28 And the guy’s like, I’ll trade you a car for like that giant painting, the one that I spent
1:54:29 months on.
1:54:36 And of course, it’s like 1972 Plymouth Fury, no brakes, like cracked wind, you know, just
1:54:38 the complete fucking beater, like piece of shit.
1:54:44 But then the story in my head that I go around telling, you know, part of my PR marketing
1:54:48 is like, I traded my art for a car for an, you know, oh yeah.
1:54:50 And I’m like, you don’t need to know the details of the car, you know.
1:54:56 And the guy in the, you know, recycler was trying to sell it for like two, $300, you know, he’s
1:54:57 like, just get this shit off my lawn, you know.
1:55:00 And I remember, this is how I drove it.
1:55:02 I would drive it and there was no brakes.
1:55:07 So I had to, there was like fuel and I had to pump it like a block before or, and then
1:55:11 I would always hit the car like ding, like that’s what, and the guy would say, hey, what
1:55:11 the fuck?
1:55:12 And I’d be like, sorry.
1:55:16 And I had no money to fix it, but I was just in my head.
1:55:18 I, I did it.
1:55:21 I fucking, I did it.
1:55:24 I, you know, like small victories, little victories.
1:55:31 And then my friends like, uh, like in, like I knew all like the indie zine, like make
1:55:32 your own fucking punk rock.
1:55:39 Like, uh, and I would just get rejection letter after just, just the continuation of you’re
1:55:39 not enough.
1:55:41 Your art’s not that good.
1:55:42 You suck.
1:55:46 Just, and then maybe they wouldn’t say that, but that’s how I took every, you know, not at
1:55:52 this time, not for us, uh, rejection letter from Playboy, from Rolling Stone.
1:55:56 And, and I just remember one of my friends, he just always had like nice sketchbooks.
1:55:58 And I go, what, where are you getting that money?
1:56:00 Like you do, you’re a full-time artist.
1:56:02 And he was like a dirty punk rock guy.
1:56:05 And he’s like, you know, the skin rags pay just as much.
1:56:07 It’s like, they have none of the prestige.
1:56:14 And like, you know, I went to the tower records warehouse once where, uh, they distributed a
1:56:15 calendar I made.
1:56:18 And it’s like, here’s like this whole table is the warehouse.
1:56:25 This is like, you know, Sports Illustrated, Rolling Stone, this, and all of this is porn.
1:56:26 Right.
1:56:31 So, you know, you don’t want to brag about that, but that’s just, they’re like, they pay literally
1:56:34 the same amount as Rolling Stone, but it’s not Rolling Stone.
1:56:37 So I go, okay, I guess I’m doing that.
1:56:41 So then I go to the part of the magazine stand where you’re, you know, there’s a curtain and
1:56:47 I go back and I start, you know, butthole fever, just start writing down the art director’s
1:56:47 name.
1:56:54 And, uh, that was the thing is like, I cared, I cared so much about it.
1:56:55 It was important to me.
1:56:56 It saved me.
1:56:57 Art saved me.
1:57:03 So it didn’t matter if I was doing a logo for Nike or Toyota or like, you know, I just was
1:57:05 like, this is, you’re still looking at me.
1:57:10 Even though if I’m doing a corporate job, like I’m, I’m in there and I need you to see
1:57:11 me.
1:57:16 And I am, I’m, even though if I hate the job and you’re not even paying me, I’m still going
1:57:20 to do my best no matter what, like it’s, I have pride in my work, you know, and I, and
1:57:22 I, I get that from my parents also.
1:57:24 And I, and I love that.
1:57:27 I, I’ll go to restaurants where I don’t even like the food because I know the waiter is
1:57:30 like running to bring me water and he cares.
1:57:32 Like anytime that’s the secret ingredient to anything.
1:57:40 Anytime I feel like the person cares, it just, it’s such a warm feeling, you know, and I
1:57:41 cared, I care.
1:57:41 And I still do.
1:57:42 I care a lot.
1:57:43 Like I sit here, I don’t give a fuck.
1:57:44 I do.
1:57:45 I care maybe too much.
1:57:52 So I write the number for, you know, I try the legit ones first, Penthouse and Playboy.
1:57:53 And they’re like, nope, nope.
1:57:59 I’m like, I guess I go to a hustler and butt man and, you know, Asian fever.
1:58:08 And I get a call from butt man, you know, they’re like, these butthole paintings you did,
1:58:09 they’re, they’re just, they’re so good.
1:58:11 And I’m like, I worked really hard on it.
1:58:17 You know, it’s not like what I want to be doing, but, and they’re like, can you, can you come
1:58:17 in?
1:58:20 And it’s just true to their title.
1:58:21 It’s all it is.
1:58:22 It’s just all anal.
1:58:28 There’s no stories about anal page, there’s page after page.
1:58:31 And they go, can you do like this?
1:58:34 But like every week I’m like, what do you need?
1:58:40 They’re like, you know, Superman fucking Lois Lane, anal, Spider-Man, you know, midgets, like
1:58:41 whatever, like just all anal.
1:58:44 And I go, I can do that.
1:58:45 I would, I would love to do that.
1:58:48 And like, we pay, you know, a couple hundred bucks.
1:58:50 I was like, and I took it serious.
1:58:54 It wasn’t like a, it was like, this is my, and a lot of actually famous artists would do
1:58:56 that, but under fake names.
1:58:59 And they didn’t want to be associated their real art with that.
1:59:05 I was like, and, and so I did, I did all this art for a butt man.
1:59:08 Once again, if you want to cut out any names, I remember everyone’s name.
1:59:10 It was, uh, art director was Heidi.
1:59:11 She was so sweet.
1:59:15 She’s like, it’s just like, I was only used to my mom saying she likes my art.
1:59:21 So anytime someone not in my family said they liked it, it was, oh, it’s not just my mom.
1:59:26 Like other people like it, you know, but in a, also this massive narcissist, like I’m the
1:59:26 best.
1:59:29 And like, no, I’m not that good, you know, but like, it’s like both, you know?
1:59:38 And, um, I don’t know why this always kept happening, but all these places I always worked
1:59:41 at, they would always go, you got such funny stories.
1:59:42 Like, do you got any, you know?
1:59:44 And I was like, I think I’d been with one girl.
1:59:46 They’re like, you have any like butthole stories?
1:59:50 And, and I, and I had been trained by, you know, black belt in lying.
1:59:52 My mom, you know, she was like, yeah, of course.
1:59:54 Like, I don’t even, it was so easy for me.
2:00:03 They’re like, oh, because these, these depictions of anal sex are so, they’re so graphic and
2:00:04 fantastic.
2:00:07 And every time you come in, you have some weird story.
2:00:12 Like, do you, do you know any women in your life that have experiences like this?
2:00:15 And I go, oh yeah, like super racist against Asians.
2:00:19 I go, oh yeah, like, uh, Susie Suzuki, like just making up fake names.
2:00:21 And they’re like, you know, someone named Susie Suzuki?
2:00:22 I go, oh yeah, yeah.
2:00:25 She goes, do you think she would write about her experiences?
2:00:29 And I’m like, how dumb is this lady?
2:00:31 Like, I don’t fucking know anyone named Susie.
2:00:31 Like, what the fuck?
2:00:33 And she goes, it’s 40 bucks a story.
2:00:34 And I’m like, cool.
2:00:37 Like they’re paying me 150, 200 bucks for this.
2:00:44 I’ll, so I go home and I would just write the most ridiculous, hi, don’t speak English.
2:00:46 You know, this is the voice I hear in my head.
2:00:48 I come to America, need a job.
2:00:58 And just writing like every like ridiculous male fantasy, like, and then he put in the wrong hole and pornography.
2:00:59 I became a pornographer.
2:01:06 Like I’m not, it’s not like the proudest moment of my life, but I’m like, oh God, you know, if God’s looking down on me, probably, you know.
2:01:09 But once again, shame, I’m cool with it.
2:01:13 I, I’ve made, I’ve made myself at home.
2:01:17 Like most people, they change their name, but I was like, this is what I do.
2:01:19 I’m a fucking, you know.
2:01:24 So here we go again, my fucking poor parents, you know, so I’m living at home, right?
2:01:27 So I can’t hide, I could have done a better job hiding the graffiti.
2:01:27 I didn’t.
2:01:29 They see the spray paint.
2:01:31 They see the fucking paint on all my clothes.
2:01:31 Was it good?
2:01:33 Were you happy with the graffiti?
2:01:34 No, I hated it.
2:01:34 Okay.
2:01:39 I just, it’s, I have so much respect for that.
2:01:41 Like it’s, it’s everything.
2:01:42 It’s physicality.
2:01:44 You’re, you’re climbing.
2:01:45 You’re, you’re an ninja.
2:01:48 It’s like fucking Navy SEAL, like it’s crazy.
2:01:52 Like you need to do a detail of a nose while you’re balancing on barbed wire.
2:01:53 I mean, it’s.
2:01:54 Yeah, those kids are crazy.
2:01:55 It’s insane.
2:01:59 I’m like, fuck, dude, these people, if they had a little bit of guidance, they could have
2:02:02 been like Navy SEALs, green berets, whatever.
2:02:09 So my dad, of course, find, you know, my, once again, like, and then I sit here now as
2:02:10 I tell the story and it’s coming.
2:02:12 Why didn’t I hide it better?
2:02:15 Oh, like maybe I wanted to get caught, you know?
2:02:22 My dad fucking throws, he’s like, sexy, sexy, you know, just like, once again, it’s like
2:02:25 this, like, think about my dad.
2:02:29 It’s like his friends are like going, you know, his friends, kids are like getting the highest
2:02:30 SAT scores.
2:02:36 They’re getting accepted into Stanford and, and they’re like, my son has hair covering his
2:02:37 eyes.
2:02:43 He, you know, and I think I was starting to get into like shitty, uh, eighties, like Warrant
2:02:47 and Winger and cherry pot, you know, like that kind of, like, I listened to everything.
2:02:51 Um, and I just shame.
2:02:56 I like literally, like not feeling it, but like having another human, your father tell you,
2:02:58 I’m so embarrassed of my son.
2:03:06 I’m so embarrassed, like, like anger, tears, like just breaking, like, why, why, why did
2:03:07 I come to this country?
2:03:16 Why did it, you know, just like, and I, I, like, I just, it’s like, now I could feel more
2:03:19 when I told it, but like before I just like, like, I just pretended like it was happening
2:03:19 to someone else.
2:03:21 You know, I just disassociated.
2:03:22 I’m like, whatever, bro.
2:03:23 Like, but it wasn’t whatever.
2:03:30 It was like, my dad disappointed in me, my mom disappointed in me and I’m like, fuck,
2:03:32 man, it’s not really working out for me.
2:03:33 Like just rejection after rejection.
2:03:41 And I just, I remember, uh, the shipping, like it was in the Larry Flint building, Wilshire
2:03:42 in La Cienega.
2:03:46 And I was like, fuck, I live like a, like I could skate there.
2:03:50 Like I’d rather, and I was scared to like send, oh, so this is what happened.
2:03:51 So I got busted.
2:03:55 The lady, I don’t know if she was a lesbian or something.
2:03:58 She’s like, oh, like I need to meet Susie Suzuki.
2:03:59 It wasn’t Suzuki.
2:04:00 It was a name like that.
2:04:01 It was like Trisha Toyota or something.
2:04:05 And I go, Heidi, are you serious right now?
2:04:08 It’s like, like there’s, that’s, I wrote that story.
2:04:09 That story’s ridiculous.
2:04:12 Like in my head, I’m like, it’s so obvious a guy wrote that, you know?
2:04:19 And she’s like, hey, we might be Buttman magazine, but we print the truth.
2:04:21 And I was like, what the fuck?
2:04:24 You telling me the penthouse letters are like, shut the fuck up.
2:04:28 And she’s like, she’s like, took all my art, threw it at me.
2:04:30 It’s like, you will never be published in Buttman anymore.
2:04:32 Like she just, you’re done here.
2:04:35 And I was like, I spent a long time on those paintings.
2:04:38 Like I, all the folds of the butthole.
2:04:40 And like, I, like, I really tried hard.
2:04:43 Like, you know, and it’s like rejection, reject.
2:04:50 Like I, I had gotten so used to my parents being disappointed in me.
2:04:54 Gallery, art, like it was just, it was like, cool.
2:04:55 I don’t, all right.
2:04:59 Didn’t feel, I mean, I’m sure it didn’t feel good, but I had figured out a way to internalize
2:05:01 it and just, all right.
2:05:03 And then, and then do my mom’s delusional thing.
2:05:07 But, but I’m still the best, even though the world’s telling me like, you’re, you’re a loser.
2:05:13 And I go, okay, who’s the art director at Hustler?
2:05:14 W.T. Nelson.
2:05:14 Okay.
2:05:16 I’m going to, so I call them.
2:05:22 I go, hey, I live, you know, I can skate there, you know, take me like an hour to get there.
2:05:25 But I have these paintings and I don’t want to send them in the mail.
2:05:30 I never sent paintings in the mail before and I’d rather save on the shipping.
2:05:33 And he’s like, I don’t know you, dude.
2:05:38 And I don’t really, but I had already sent the color copies and the pages that they had
2:05:42 printed, but man, and he’s like, but all right, I guess you could come.
2:05:45 And I’m like, yes, I’m going to go to the Larry Flint building.
2:05:46 This is going to be so cool.
2:05:52 You know, and I, and I go there and he’s just like, yeah, if you just tweak all these
2:05:54 paintings you already did, we’ll use those in Asian fever.
2:05:59 We’ll use these in, you know, like different, you know, there was Hustler had like 20 different
2:06:04 other magazines and he’s like, yeah, like that story is awesome.
2:06:05 We’ll print that story.
2:06:06 And I was like, okay, cool.
2:06:10 So I’m like, am I, am I a writer?
2:06:13 You know, am I, part of me was like, I’m a writer.
2:06:14 I’m a published writer.
2:06:16 Technically you’re a professional writer at this point.
2:06:18 And at the time I was also writing for Vice.
2:06:21 I was writing for Giant Robot, also not getting paid.
2:06:23 Like this was the first time I got paid.
2:06:24 So it felt like, oh.
2:06:25 Did Buttman pay you?
2:06:31 No, they didn’t because they, we had that fight and they never sent the, you know.
2:06:37 Apparently they quote only print the truth, but they also don’t pay their bills.
2:06:40 So the truth only goes so far for them.
2:06:50 So I, I, it was me, it was like, I can see a lot of my mom in that now of how the reality
2:06:52 is I’m not successful.
2:06:56 I’m a pornographer, but in my head, I’m like, I’m published.
2:06:57 I’m a real artist.
2:06:59 Like, and I’m a writer.
2:07:00 I’m a scholar.
2:07:04 You know, like I, and then he, I remember W.T.
2:07:07 Nelson paid me and then it wasn’t that much money.
2:07:11 And like, and now it’s just like that awkward, like, yeah, we usually don’t have the artists
2:07:13 come to the, it’s all like through mail.
2:07:17 And I don’t know, you, you want some porn?
2:07:19 This was before Facebook?
2:07:19 Yes.
2:07:20 Yes.
2:07:25 Because the reason I ask is, and I don’t want to take you off track because I was wondering
2:07:29 when Facebook eventually paid out, when the equity popped, basically.
2:07:31 I’ll get to all of it and I’m going to time jump.
2:07:35 But like, it’s just, uh, I want to stay in the, I want to stay in the feeling, please.
2:07:40 I’m trying to, cause these are all stories I’ve told before, but like, I’ve never told
2:07:43 them from like an emotional perspective.
2:07:49 It’s always just been like almost bragging like, and then I go like, I’m trying to, for
2:07:51 the first time, like sit, sit in it.
2:07:55 And cause I want to focus a little bit on the shame part, you know?
2:08:00 And, and, and part of, you know, part of being an artist is just constant rejection.
2:08:02 It’s like asking a girl out like over and over again.
2:08:04 It’s like, you’re fat, you’re ugly.
2:08:05 No, thanks.
2:08:09 You’re not, you know, it’s like, and, and, and for art, it’s art is different.
2:08:10 You know, like what you think is cool.
2:08:11 I might think it’s cheesy.
2:08:13 And it’s like, now I can see that.
2:08:18 But before I was like, you’re in the presence of greatness and you’re saying no to me.
2:08:20 Like, I’m like, okay, okay.
2:08:20 All right.
2:08:21 I guess it’s not good.
2:08:21 You know?
2:08:24 So it’s what I present and what I feel inside.
2:08:30 I’m excited to share that Matina, the yerba mate drink I helped create is now available
2:08:32 at whole food stores nationwide.
2:08:37 Long time listeners of this podcast know that yerba mate is my preferred caffeine source.
2:08:40 It provides smooth energy without giving you the jitters.
2:08:44 And it has a lot of other potential benefits, including helping to regulate your blood sugar,
2:08:47 improving digestion, mild appetite suppression, and much more.
2:08:51 Matina is my absolute favorite of all the yerba mate brands out there.
2:08:52 And I’ve tried them all.
2:08:56 Given my love for Matina, I decided to become a part owner in the business and I helped them
2:09:00 create their new line of products, which are all entirely zero sugar.
2:09:03 These zero sugar cold brew Matina flavors are fantastic.
2:09:06 I drink at least three cans of them every single day.
2:09:09 You’ll often see them on the table during my podcast recordings.
2:09:13 I absolutely love the product and I’m proud to now have it sold at Whole Foods.
2:09:15 So check out Matina at Whole Foods stores nationwide.
2:09:18 It’s cold brewed with the absolute best ingredients.
2:09:21 It has zero sugar and it tastes amazing.
2:09:26 And if you don’t have a Whole Foods near you, you can also buy it online at drinkmatina.com.
2:09:32 So they, I mean, part of it is they just started sending me boxes and porn was expensive.
2:09:38 Now these spoiled kids today, it’s, you know, you could see anything, right?
2:09:39 It’s just free internet.
2:09:45 But back in the day, if you wanted to buy a video cassette or a DVD or, or a magazine, those
2:09:47 things were like $20, like $20, like it was expensive.
2:09:54 And now I’m getting these care packages from Hustler, just shit that I’m not even into, like
2:09:58 bodybuilder, chicks with, you know, like just, just a lot of shit.
2:10:03 And I’m like, it looked crazy at my, at my apartment.
2:10:06 Like it was just, I’d finally moved out of the house.
2:10:09 I was dating this girl, this crazy actress.
2:10:14 And I just, it was Florida, like every room in the house had some kind of, it was like
2:10:15 kind of my identity.
2:10:21 They’re like Dave, the, you know, and she was starting to get disgusted.
2:10:24 She’s like, who am I, who am I dating?
2:10:28 You know, and I’ve always like at the core of all my addictions is codependence.
2:10:31 It’s, I don’t know what’s happening.
2:10:32 The world is scary.
2:10:35 I don’t feel safe and I need to go along to get along.
2:10:40 And I need to do, I need to make myself small so that everyone around me feels okay.
2:10:42 And at, at the cost of me, that’s what I need.
2:10:45 And so, oh, you like that kind of art?
2:10:46 Then I’ll, I’m a chameleon.
2:10:47 I’ll switch to that.
2:10:50 Oh, you like, oh, you like Fugazi?
2:10:50 Okay.
2:10:51 I’ll listen to Fugazi, you know?
2:10:53 And there’s like, it’s not black and white.
2:10:56 Some of it’s true and some of it’s like a mask.
2:11:03 And I’m sitting there just, just really struggling, like stealing fish down my pants so I could
2:11:04 eat dinner.
2:11:05 Like, I’m not getting paid.
2:11:07 Like, there’s no money coming in.
2:11:09 It’s like, graffiti doesn’t pay.
2:11:14 Like, the pornography, like getting paid in porn is cool, but it’s not money, you know?
2:11:18 They’re like, hey, you want, and I have a, you know, I have a sickness.
2:11:20 I have a sex addiction.
2:11:25 So it’s like, hey, do you want 200 bucks or do you want $1,000 in porn, which is nothing
2:11:26 to them.
2:11:27 It’s just, you know?
2:11:30 So I’m having a, I’m just having a hard time.
2:11:37 And I, I get to my 72 Plymouth Fury who like every time I get in, I could kill myself or something,
2:11:44 you know, and there’s a note on the door and it says, uh, doing a period piece movie in
2:11:49 Los Angeles, your car, 1970 fits the time.
2:11:54 Uh, can we dress it up to make it look like an undercover, you know, pays something ridiculous,
2:11:56 like a thousand bucks a day or something.
2:12:02 I’m like, fuck, like hell, like these small victories, you know?
2:12:03 Oh, fuck.
2:12:04 Yeah.
2:12:04 I show up the next day.
2:12:06 It’s on the street, everything in the street.
2:12:07 They made it look like 1970s.
2:12:13 There’s all these other 1972 and they made it, they put the sirens on the top.
2:12:18 They took the license plate off and the guy that’s like dressing my car, one of the, you
2:12:24 know, the, the union guys looks in the back and he’s like, yo, this guy has so much porn
2:12:25 in the back of his car.
2:12:29 And I was like, yes, you know, like, and I go, what’s this movie?
2:12:34 And I see, uh, Johnny Depp come out of the house and he’s got a blonde hair in a ponytail
2:12:38 and it’s blow that movie blow with Pee Wee Herman.
2:12:39 Right.
2:12:40 But he wasn’t in that scene.
2:12:43 And I’m like, holy fuck.
2:12:44 I love Johnny Depp.
2:12:46 I’m like, oh fuck, that’s Johnny Depp.
2:12:49 And, um, this guy’s being really loud.
2:12:54 He’s like, this guy has a lot of porn, not just like, and I, and I’m like, oh yeah, I work
2:12:54 for a hustler.
2:12:55 You work for a hustler.
2:13:02 So I remember just, that was the first time I saw like a celebrity on that level in real
2:13:03 life.
2:13:06 And I was like, oh, he’s kind of short, but like, he was like signing autographs and talking
2:13:07 to everyone.
2:13:10 I’m like, this guy looks, he seems very friendly, you know?
2:13:14 Like he had that, whatever charisma, riz, the kids say, and star quality.
2:13:22 So then it’s, uh, you know, craft, service, lunch, you know, I’m, I’m, I’ve never been
2:13:23 on a movie set before.
2:13:25 And I’m just like, I’m getting paid to do nothing.
2:13:31 And just, and I was like, between all the, the background guys, I was the man because
2:13:33 I had so much porn, you know?
2:13:36 So I just had, I grabbed a sampling of it.
2:13:40 I had some of the, some of the ones that I had drawings in and I put some like book, my,
2:13:42 like, I, you know, I don’t know.
2:13:46 It’s like maybe Johnny Depp’s going to see my butthole paintings and be like, Hey, you
2:13:47 paid me, you know?
2:13:47 Like, I don’t know.
2:13:48 That’s my delusion.
2:13:49 Right.
2:13:53 So I’m like, is he going to eat in his own trailer or is he going to be down with the crew?
2:13:55 And he was down with the crew.
2:13:56 So it’s like lunch.
2:14:00 And it was just a scene like with, I think Ray Liotta and like all this.
2:14:04 And I’m just sitting there and I’m like, I want Johnny Depp to see, like, I want to,
2:14:05 like, I don’t know.
2:14:08 And I’m, I’m like, who the fuck I have?
2:14:09 I’m like 23.
2:14:14 I’ve, you know, I’m like, I do graffiti.
2:14:19 Like I got a car that doesn’t work for, you know, it’s like, but I was like, oh, it’s,
2:14:20 it’s, it’s, it’s going to happen.
2:14:22 So he’s sitting down with the crew.
2:14:25 He’s like telling stories and I didn’t have to do it.
2:14:28 Another guy was like, hey, Johnny, this guy has all this porn in this guy.
2:14:29 He’s like, oh, really?
2:14:30 You know, I can’t do a Johnny Depp impression.
2:14:32 And I go, and I was like, my cue.
2:14:35 I was like, hey, Johnny, like, see, this is, this is my art.
2:14:37 And, and, you know, I had some butt man in there.
2:14:38 I had a hustle.
2:14:43 I grabbed a sampling of my, you know, maybe I had some color copies of my, my art and,
2:14:45 and he, and he, and he flips through it.
2:14:50 He’s in his wig and he’s like, like, it’s, it’s a lot of butts.
2:14:53 You know, it’s like, it’s pretty singular vision.
2:14:55 I go, yeah, I could do other stuff.
2:14:57 And, and, and, you know, he just hands it back to me.
2:14:58 I’m like, oh, fuck.
2:15:00 And I was like, oh, thanks, Johnny, you know?
2:15:03 And I was like, no, that was cool.
2:15:08 And then I’m like trying to spin that in my head of like, it immediately goes to, he fucking
2:15:09 hates you.
2:15:12 What, like, what’s stupid, stupid, like, why did you, you know, like, why did you do that?
2:15:16 And then, um, I, yeah, I don’t know the movie.
2:15:19 Like, you know, when they do a Hollywood movie, they change the name.
2:15:20 I didn’t know it was going to be Blow.
2:15:21 Like, that movie’s awesome.
2:15:23 And I feel like defeated.
2:15:27 And they’re like, hey, you know, we were going to pay you for two days, but we finished the
2:15:27 scene.
2:15:28 So you’re only going to get paid for one day.
2:15:31 And I’m like, I’m going to get as much chicken as possible.
2:15:34 So I started getting the Tupperware and, you know, I’m like, I’m going to eat for like
2:15:36 a week off this craft service food.
2:15:41 And I’m, I’m walking out and I see all the star wagons and I see on the door, Paul Rubens.
2:15:46 Meleka leka hi, meka hi, ni ho.
2:15:47 I’m like, here we go.
2:15:49 Like fucking my childhood.
2:15:53 I’m like, and he had gotten cotton jerking off in a movie theater or something.
2:15:54 I didn’t give it.
2:16:00 Like, I always, maybe I can verbalize it better with the shame, but like when Winona
2:16:07 Ryder got caught shoplifting or like all of that always made sense to me and it endeared
2:16:09 me to, it made me, it made them look human.
2:16:11 Like I was like, that’s weird.
2:16:16 My hero, my childhood hero that did Pee Wee’s Big Adventure, Pee Wee’s Playhouse, getting
2:16:17 caught jerking off.
2:16:18 And why did he do that?
2:16:20 Why didn’t he do it at home?
2:16:22 Or, but I, even those things I didn’t understand.
2:16:24 I was like, now I’m like, I love that guy.
2:16:30 Like, I, like, I have nothing but compassion for like, and that’s.
2:16:37 Like a lot of stuff that I had to work out with myself.
2:16:41 Cause a lot of things I do now is I work with, you know, murderers and, and at risk
2:16:42 youth and chill.
2:16:49 Like I’ll work with anybody because my old self is like, fuck this dude.
2:16:49 Fuck this person.
2:16:50 Fuck you.
2:16:51 You hurt me.
2:16:53 Revenge, revenge, very Korean, you know?
2:17:00 And now I go, if, you know, and I work with people in prisons, I go, if you’re willing to
2:17:03 be a better version of yourself, I, I can, I’m not a scientist.
2:17:08 I don’t, but I can use art and creativity to work with you to be a better person or try
2:17:10 at least if you’re willing, only if you’re willing.
2:17:12 If you’re not willing, then I don’t want to waste my time.
2:17:14 And, you know, you know, great.
2:17:17 So, you know, fuck it.
2:17:18 I’m going to do it.
2:17:19 So Johnny didn’t want the porn here.
2:17:22 I read a little, I don’t remember exactly what I wrote.
2:17:24 And I was like, biggest fan, love you.
2:17:28 I think I wrote like, I don’t care what they say about you.
2:17:29 Like, I’m still love you.
2:17:34 And I can draw other stuff, but here’s stuff I’ve done for, and I left it on his thing.
2:17:42 I knocked and I, I was too embarrassed to like, and I ran away and I mean, it just, there was
2:17:46 so many, there was so many moments.
2:17:53 I remember, you know, and then, so like, it’s, it’s gradual, right?
2:17:54 Like, it’s like, okay.
2:17:59 And then this little thing happens in this, but, and, uh, you know, it was like, I don’t
2:18:01 know, a decade before the Facebook.
2:18:03 And also I don’t pay attention to that stuff.
2:18:07 So as the Facebook stuff was rising, Sean would text me and he’s like, Hey, you know,
2:18:12 those shares are worth a quarter million now or, but then at the time I was gambling and
2:18:13 I was making that much gambling.
2:18:14 So I was like, ah, whatever.
2:18:15 I don’t care.
2:18:17 And he’s like, yo, you know, they’re worth a million now.
2:18:23 And I had quietly become a millionaire, uh, by the time I was 30 at a huge art show with,
2:18:26 uh, Steve Lazaridis, who’s Banksy’s art guy.
2:18:32 And I was like, I hit at the right time that shit, you know, like, Oh, fuck you, dad.
2:18:36 Look, I fucking made, you know, like the art that he hated me for.
2:18:38 I was like, look, there it is, you know?
2:18:41 Um, and there was always a lot of anger at that.
2:18:46 It’s like, you fucking live in a house that was paid for by like spray painted dicks, motherfucker.
2:18:46 Fuck you.
2:18:51 Who, you know, like, you know, and it’s like, I love my parents.
2:18:52 It’s a love hate relationship.
2:19:00 It’s complicated or maybe it’s not that complicated, but it’s like, um, you know, hearing, I know
2:19:06 how proud of, even though it’s not very Asian for parent from another country to say, I’m
2:19:06 proud of you.
2:19:11 Like he, he tells, you know, he, he’s like, we like kiss on the lips.
2:19:14 He’s like, I, and he rubs my face and like, I fucking love you, dude.
2:19:16 He doesn’t cuss, but he’s like, I love you.
2:19:17 I’m proud of you.
2:19:19 And it’s like all that shit.
2:19:25 I just said, it’s like, you know, so I have a lot of compassion for, for my, my family.
2:19:39 Um, so like, I remember, uh, and then things like I started working for Vice, you know, I
2:19:44 had this relationship with Gavin McInnes and Shane Smith and they just, they’re like, Hey,
2:19:47 you’re, you went to Africa to look for a dinosaur.
2:19:52 You hitchhike like, and this was as print is dying and things are, they were the first
2:19:56 early adopters of tech and you know, they’re like, we’re, Vice is going to move to online.
2:19:58 I’m like, who?
2:20:00 I’m always the guy that’s like, who the fuck?
2:20:04 You know, it’s like, I’m like Korean force gun from like just in the room with like the
2:20:06 most important things in life happening.
2:20:08 And I go, all right, cool.
2:20:11 And they’re like, what can you film for nothing?
2:20:16 You know, cause it was like Spike Jones was there in the beginning.
2:20:21 Johnny Knoxville, like, you know, it was like the beginning of, of that, of Vice, you
2:20:24 know, and ended all fucked up because of greed and all that shit.
2:20:27 But I was like, I, every time I hitchhike, something crazy happens.
2:20:29 I was like, okay, cool.
2:20:29 Film that.
2:20:31 So then I started filming Thumbs Up.
2:20:34 I think the first, I, this is what I was saying with time.
2:20:38 I think it was 20 years ago and I do all that shit.
2:20:44 And then it’s like all the things, like I was saying that I was arrested for, I got shamed
2:20:45 for, embarrassed for.
2:20:48 Now people are giving me money and jobs and they’re like, yeah, all that fucked up shit.
2:20:49 Can you do it on camera?
2:20:51 Can you, you know?
2:20:53 And I was like, oh, they like me.
2:20:54 My mother was right.
2:21:04 You know, and, uh, so one day, uh, uh, my friend Dave Chang, who also is, uh, you know,
2:21:07 severe gambling issues, you know, I didn’t want to meet that guy.
2:21:09 Cause that was like looking in the mirror.
2:21:12 He was like, everyone’s like, he’s you, but of cooking.
2:21:16 And I was like, I don’t need to meet, like, I need to meet with people that lift me out
2:21:17 of my shit.
2:21:20 Not that’s why I hate meeting other addicts.
2:21:25 Cause then it’s like, you know, like it, you never know how it, like right now I’m
2:21:30 sitting here telling if I’m getting, if I’m being, if I started this show telling you what
2:21:34 I least want to share, it’s like, now I’m addicted to Pokemon, right?
2:21:37 Like you go, oh, you haven’t gambled in a casino in 10 years.
2:21:40 You haven’t, you know, and then you pat yourself on the back.
2:21:41 And then the worst thing happens.
2:21:42 My kid gets into Pokemon.
2:21:43 I go into a shop.
2:21:46 I had no idea that packs cost $20.
2:21:50 I open a pack and the worst possible thing could happen.
2:21:51 I get the hit card.
2:21:56 It’s like, you got the, the Sunbryon, the $1,000.
2:21:58 And I’m like, wait, wait, wait, hold on.
2:21:58 Wait, what?
2:22:00 And I go, oh, this is gambling.
2:22:07 And in six months I I’ve gone from like, maybe I’ll spend a hundred bucks, which, which at
2:22:09 the time I was like for fucking cards.
2:22:12 And now I spend thousands of dollars a day on it.
2:22:17 And it’s, and now, and, and I always, I always turn my addictions, which I’m always open
2:22:20 about into my job, but it’s for work.
2:22:22 The buttholes, that was for work.
2:22:23 The, you know, everything’s for work.
2:22:26 It was like, oh, now I’m drawing on the, I got one for you.
2:22:27 I’ll give it to you later.
2:22:29 I drew on Mike Tyson for you.
2:22:30 Cause I know you like Michael John.
2:22:31 I should get a context.
2:22:34 Dave sent me a text yesterday.
2:22:35 He said, oh, what’s your favorite Pokemon?
2:22:36 And I don’t know.
2:22:37 Cause I don’t all Pokemon.
2:22:39 And he goes, what’s your favorite athlete?
2:22:40 And I said, Mike Tyson.
2:22:43 That’s a Pikachu painted on top of Mike Tyson for you.
2:22:44 This is so dope.
2:22:51 So, so, I mean, it’s, it’s like, you’re welcome.
2:22:56 You know, the addictions, the things they say about addiction is it’s, it’s baffling, cunning,
2:22:57 seductive.
2:23:02 And so you, I’m like, oh, I’m not, the gambling comes up in other ways.
2:23:06 You know, it’s like trading cards, you know, like little things.
2:23:13 And it’s like, I don’t, I’m not, as a middle-aged man and I’m shaming myself, it doesn’t feel
2:23:21 good to be, you know, like, like I’m friends with guys that are like, like Money Mark, who’s
2:23:22 in the Beastie Boys.
2:23:27 Like he’s 65 and my friend, Bill Poon, who I used to do a podcast, he’s 62.
2:23:32 So like, I’m, I’m a middle-aged man hanging out with other middle-aged men in the middle
2:23:39 of the night talking about predator badlands, talking about like childish arrested development
2:23:40 type of shit.
2:23:47 I go, and then the thing is like, I’ve been to cultures and cultures where they’re like,
2:23:52 even being a Mormon and like, when you turn 18, there, there is a, a ritual that happens
2:23:53 that says, now you’re a man.
2:23:55 And we don’t have that in our culture.
2:24:01 So that’s why you have grown men wearing Pokemon t-shirts and talking about fantasy.
2:24:03 Like it’s all the same fantasy football.
2:24:04 It’s all, it’s all fantasy.
2:24:07 It’s all immature shit.
2:24:13 And you just have grown men collecting toys and comic books and talking about cards and,
2:24:17 and it’s like, okay, if it makes you happy, cool, I guess.
2:24:21 But there’s always, there’s always a part of me that’s like dissatisfied.
2:24:28 Like, like I do like my daily affirmations of like, I don’t, I don’t need to do anything
2:24:30 today for Andrew to like me.
2:24:31 Like I’m enough.
2:24:34 Like, I just, I have to sit in that.
2:24:35 And I was like, no, I got to.
2:24:37 And then I got it from you.
2:24:41 You know, it’s like, we talked once on the phone before I showed up today and you’ve sent
2:24:45 me a mountain of this Yerba Mate, this delicious Matina.
2:24:48 And I’m like, that’s, I fucking like, this is like crack to me now.
2:24:50 And I’m like, oh, this guy, I don’t know.
2:24:52 Is this sending, hey, can I get some more of that?
2:24:54 And I told you I was starting to get sick and you’re like, oh, I’m going to send you
2:25:01 some peptides and I go, what a sweetie and cute and like awesome and very handsome.
2:25:07 And like the, your shirts, the way they fit every time I’m like, dude, and you got some
2:25:09 guns and like the clothes look good.
2:25:11 I’m jealous of your posture.
2:25:15 And I just go, oh, this guy’s a caretaker.
2:25:20 Like, I don’t even fucking know the guy and he’s sending me like, I don’t know if peptides
2:25:21 a drug, but he’s like, oh, I’ll help you, Dave.
2:25:23 I’ll send you these experimental medicines and this.
2:25:26 And I go, thank you.
2:25:27 But also you don’t need to do any of that.
2:25:28 Yeah.
2:25:29 Like, I just wanted to meet you.
2:25:34 And to be clear, I know I don’t have to, it’s in my nature to want to care for people
2:25:36 that I, I, I feel loved towards.
2:25:42 I know, but like we just met and I’m like, those things take time.
2:25:44 And then you’re like, no, I got people to do that or whatever.
2:25:46 And I go, the cost, I’ll speak for myself.
2:25:49 The cost of that at some point is you, right?
2:25:56 When you spend so much time thinking of others, you know, and so, and it feels like against
2:26:01 how I was raised, I go, fuck, this feels selfish for me to, you know, like I never took a, you
2:26:06 know, at, at, at the height of my workaholism, I was touring with my band.
2:26:13 My podcast was DVD, I say was, you know, which I did with Asa Akira, Pornstar and Bobby Lee
2:26:14 and Steve Lee.
2:26:18 It was becoming like the biggest, you know, it was, there was no one doing podcasts back
2:26:23 then it was Joe, um, Adam Carolla, I’m trying to remember.
2:26:25 It wasn’t that, it wasn’t what it is now, you know?
2:26:30 And so it was, it was insane.
2:26:35 Like, cause I grew up on Howard Stern and I’m like, just hearing him fight, like you couldn’t
2:26:37 say a certain thing.
2:26:40 And, and then he’d get punished by the FCC.
2:26:43 And then someone was like, Hey Dave, you know what a podcast is?
2:26:44 I go, this sounds weird.
2:26:45 What’s a podcast?
2:26:49 And I go, and talking about terrestrial radio and the FCC and rules.
2:26:52 And I, it was like, it’s a new canvas.
2:26:55 I was like, you could, you can say anything.
2:27:01 You can fucking say, like, you could fucking cuss and tell like the worst story.
2:27:06 Like, and I, I just, I couldn’t believe that it existed.
2:27:11 I couldn’t believe, and so, you know, and I didn’t like come in with a mission statement
2:27:12 and I know intention’s huge.
2:27:14 And part of it was, I was just running and running.
2:27:16 But now in hindsight, I go, what was that?
2:27:18 And I was like, oh, shame chasing.
2:27:26 I was like, how can I be as, how can I record the downfall of me?
2:27:32 Like, like, like, how, how much can I go over the edge?
2:27:35 How much can I push up against this boundary and see it?
2:27:37 Cause let me see if you care.
2:27:37 Right.
2:27:39 And first of all, I was like, no one’s listening.
2:27:43 Turns out it was a lot of people listening, but I didn’t know that at the, you know, we
2:27:45 started, I was like, let’s just, let’s just go.
2:27:47 Let’s record our downfall.
2:27:48 Let’s record our bottom.
2:27:54 Like as an addict, like being, being how, like I’m chasing shame.
2:27:58 Like I’m like, in a way it’s like this, like someone who’s like a flasher.
2:28:01 They’re like, what kind of person gets off on like running down the street?
2:28:03 I was like, that’s what I’m doing.
2:28:10 I’m trying to, I’m not a mentally well person that I’m dealing with demons inside me that
2:28:11 I don’t know how to articulate.
2:28:14 So I’m going to workaholism.
2:28:19 I’m going and I’m trying to find myself and find out what I’m trying.
2:28:21 Like I don’t, and it’s just so painful.
2:28:27 And I, I, I feel misunderstood and I go, let’s just fucking say the worst possible things every
2:28:31 episode and make fun of it like a joke.
2:28:37 And just like, I mean, once again, if I look back and I go, what’s the worst things that
2:28:38 ever happened to me?
2:28:41 Jail, like getting canceled multiple times.
2:28:44 It’s like all of it led to the best moments of my life.
2:28:48 So I don’t sit here and judge, oh, this was good.
2:28:49 This was bad.
2:28:51 Cause good moments lead to, it’s just life, right?
2:28:52 It’s fluid.
2:28:54 And it’s, there’s a spectrum of good and bad.
2:29:04 So I remember just, there was so many, I’m like doing this podcast and in my mind, I was
2:29:10 like, like, and, and like having Howard Stern write me that going on his show and him telling
2:29:15 me afterwards in private, dude, you’re out of control was the greatest compliment.
2:29:21 You know, Howard Stern, the, the despite, you know, the King of all media telling me, and
2:29:22 I asked him on the show, if you can adopt me.
2:29:23 And I’m like, I’m the Prince of all media.
2:29:26 I fucking do comics and I do fine art.
2:29:26 I do graffiti.
2:29:32 I do, I can do anything, you know, and to have that validation and, and, you know, we don’t
2:29:36 talk regularly, but you know, I started sending him watercolor stuff and then he got into water
2:29:38 and he’s fucking really good.
2:29:40 Like he, like everything he went into it.
2:29:46 And so that was, and then I, at one point I was talking to his producers about being on,
2:29:49 on, uh, Sirius, like right after him.
2:29:52 And I was like, there’s like Jane Cho was right.
2:29:54 I am the greatest, like I can do anything.
2:29:59 And then, you know, people started listening and they’re like, these people are saying the
2:30:00 worst shit ever.
2:30:04 And I was like, I know, but I’m just like, don’t they know I’m a comedian?
2:30:08 Like you never told anyone like, and that’s not funny, but whatever.
2:30:18 I mean, I shouldn’t have said like a lot of the things I said and I never gave, I don’t
2:30:23 like, as an artist, I don’t like, like, here’s my black penis I painted on the wall.
2:30:32 Like I don’t, I paint and I do stuff, but the mistake that I made was words, like in the
2:30:37 spectrum of entertainment and art, everyone watches movies and video games, like that’s up
2:30:37 here.
2:30:39 So that’s the, has the most eyeballs on it.
2:30:45 Then you go all the way down to, at the time, podcasts, art gallery, nobody gets, you do
2:30:46 whatever you want.
2:30:46 No one cares.
2:30:49 And so that’s how I was, I was approaching it.
2:30:55 And people go, when you paint the most fucking vile, obscene, disgusting shit, it’s still a
2:30:56 painting, right?
2:30:59 But when you say stuff, people take it literally.
2:31:08 Like you’re coming at a microphone, like, like it’s an absolute, oh shit, I scared myself.
2:31:10 That was so good.
2:31:11 I love that.
2:31:12 Oh my God.
2:31:12 That was so good.
2:31:14 That was a good scream.
2:31:16 That was like your punk rock.
2:31:18 Someone sampled that, turned that into a punk rock song.
2:31:25 But I, I treated it like it was just another, you know, I was, it was Sean Parker.
2:31:29 I’m not blaming, it was these people in my life that I witnessed as successful.
2:31:32 They didn’t take reality seriously, right?
2:31:37 I’m like, I don’t care what, I’m going to say, I’m going to push it as far as I can because
2:31:40 I don’t care because I don’t respect reality.
2:31:41 I’ve never have.
2:31:46 Like, you saw, you fucking believe in, yes, yes, I believe, look into my eyes.
2:31:49 I believe in Santa Claus, 100%.
2:31:51 There’s no part of me that doubts that.
2:31:52 That’s who you’re talking to.
2:32:01 A mentally ill person working on himself, trying to express himself as, you know, like a perfectly
2:32:04 imperfect, unrepeatable miracle of the universe.
2:32:06 That’s how I, I’m trying my best.
2:32:06 That’s it.
2:32:06 That’s it.
2:32:07 You know?
2:32:10 So I meet David Chang.
2:32:11 I become friends with him.
2:32:12 He’s like, let’s go to dinner.
2:32:13 I’m going to bring my friend.
2:32:15 And his friend happens to be Anthony Bourdain.
2:32:20 Immediately, like, I’ve met my, my brother.
2:32:26 Like, I mean, he’s older than me, but it was just, you know, ex-heroin addict, got through
2:32:27 it through workaholism.
2:32:33 And I could see that he was tired, you know?
2:32:38 And he had a, he had a thing that he kept saying, he’s like, what, what’s your life?
2:32:43 You just fucking watch TV and watch the Simpsons.
2:32:46 And, you know, he had this story, like, I have to live an interesting life.
2:32:52 And he’s like, oh, I’m doing, you know, so I, I, I developed a friendship with him because
2:32:53 it was just organic.
2:32:59 Like, it wasn’t like, oh, I want to, he, he was in a way grooming either Chang or me or
2:33:00 Roy Choi.
2:33:00 I don’t know.
2:33:03 He liked Asians, but he was grooming us to take over basically.
2:33:12 And, um, and that, that, that once again fed my ego of like, oh, he’s, he can see what
2:33:14 my mom, he thinks I’m special.
2:33:19 Like the guy that is the most interesting person on the planet wants me to take over.
2:33:20 Like, oh my God, this is great.
2:33:21 You know?
2:33:26 So he’s like my, you know, it’s like you’re doing, you know, he’s, his show changes.
2:33:27 There’s no reservations.
2:33:29 It’s, it’s, it kept changing.
2:33:35 And so, uh, you know, every time I ate with him, it was insane.
2:33:39 I mean, I don’t know if he had eating disorders or what, but it’s Anthony Bourdain.
2:33:43 So you go in a restaurant and they bring out every fucking food, right?
2:33:44 Like everything.
2:33:48 And I go, I’m watching him.
2:33:50 He takes a sip of water.
2:33:52 Thank you.
2:33:53 Can you wrap this up?
2:33:57 I’m like, you’re not going to eat, you know, because everywhere he went, every chef wanted
2:34:01 to, and he’s like, Dave, if I ate all this shit, like I’d be like 300 pounds, you know?
2:34:03 So I’m like, can I, can I take it home?
2:34:04 He’s like, yeah, you could have it.
2:34:08 And then as I got to know him a little better, every time he came to LA, he’d stay at Chateau
2:34:12 Marmont and I’d be like, is your life just eating at restaurants?
2:34:16 And he’s like, yeah, I go, hey, from now on, just come to my house.
2:34:20 My mom’s like, he’s like, I would fucking love that.
2:34:21 You know, he closes it.
2:34:25 He’s like, so whenever he’d come to LA, he would go to my mom’s house.
2:34:26 My mom would, my mom loved him.
2:34:31 Like Tony and my mom were, she, he, I don’t know what his relationship with his mom was
2:34:35 like, but he loved my mom and he’d always, he knew culture.
2:34:37 So he’d always bring the Asian pairs.
2:34:39 You know, he knew like, oh, I’m going to a Korean’s house.
2:34:48 And then after a while, like when I meet people that I love and I respect, I value the
2:34:48 friendship.
2:34:52 So I don’t go, and that doesn’t mean I don’t value you.
2:34:56 I was like, I would love to be friends with you first before doing your podcast, but I was
2:34:57 like, fuck it.
2:34:58 Like, let’s just jump into it.
2:34:59 We’ll do it in reverse.
2:35:00 Yeah, we’ll do it in reverse.
2:35:01 And same thing.
2:35:04 Like, I never asked to be on a show.
2:35:08 I never, but after a while, he just was like, Dave, I’m doing LA.
2:35:10 And I go, but haven’t you done LA?
2:35:12 He goes, yeah, but this is specifically Koreatown.
2:35:14 And I go, okay.
2:35:15 I mean, I grew up in Korea.
2:35:16 I was born and raised in Koreatown.
2:35:21 But so then his producer, his production company, 0.0.
2:35:24 I loved it because when I did Thumbs Up, I’m everything.
2:35:24 I’m the director.
2:35:25 I’m the production.
2:35:30 It’s just like Thumbs Up is me, my friend Harry, a camera guy in like a chase van.
2:35:30 That’s it.
2:35:31 It’s four people.
2:35:34 But, you know, I was like, oh, this is like what a real TV show is like.
2:35:36 You had guys setting up shots.
2:35:37 And it was like a lot of people.
2:35:40 And I go, oh, fuck, this seems cool.
2:35:40 Like, you don’t have to.
2:35:48 So his producer calls me and goes, okay, we’re going to set this show up for like two months
2:35:48 from now.
2:35:52 And it’s Koreatown centric.
2:35:56 And I go, okay, but do you want to do fake?
2:35:57 Like, I’m down.
2:35:58 Like, what do you guys need?
2:36:05 Like, I know all the restaurants and stuff in Koreatown now, but Koreans don’t eat Korean
2:36:08 food, like from my era, we didn’t have any money.
2:36:10 So when we go out, we eat at Sizzler.
2:36:11 We eat at Denny’s.
2:36:12 We don’t eat.
2:36:13 We get Korean food at home, you know?
2:36:21 Like, so if he’s trying to do an authentic story about where I eat in Korea, it’s in Koreatown,
2:36:21 it’s Sizzler.
2:36:25 And like everyone, every Korean American I know eats at Sizzler.
2:36:31 And so she’s like, so you’re telling me we’re going to bring Anthony Bourdain to, you know,
2:36:33 spend all this money to take him to Sizzler.
2:36:35 I go, hey, I just told you, like, I’ll fake it.
2:36:37 Like, I’ll, I know all the new spots.
2:36:38 I know all the chefs.
2:36:41 Like, we couldn’t, but I didn’t eat that shit growing up.
2:36:42 He goes, no, Tony loves authenticity.
2:36:44 I’m like, we’re going to fucking Sizzler then.
2:36:46 So we do this whole episode.
2:36:55 He comes to my warehouse and he’s, I mean, it’s like, I mean, pitfall after pitfall.
2:37:00 Like, it’s, I remember at the time Channing Tatum came to my, like, he’s like, his agent,
2:37:04 this guy, Bill, Korean guy, Channing Tatum’s agent’s Korean.
2:37:07 And he calls me and he goes, my client Channing Tatum loves you.
2:37:13 And like, it’s like after all these things and getting canceled over and over again in comics
2:37:18 and whatever field I went in, there was always, you’re not supposed to do that.
2:37:20 You’re not supposed to paint on a Mike Tyson card.
2:37:22 You’re not supposed to paint over this graffiti.
2:37:25 You’re not supposed to, there’s rules that you’re not following.
2:37:27 And I’m like, it was this, my whole life.
2:37:31 So I remember Channing Tatum was also attracted to that.
2:37:36 And he showed up with, with his agent and he’s like, he had just done, he was a pretty boy.
2:37:38 He’s one of the handsome, most handsome guys, but he’s so talented.
2:37:40 And I’m like, I don’t fucking want to meet Channing Tatum.
2:37:42 I don’t care about Channing Tatum.
2:37:48 And then he came to the warehouse and he’s like, don’t think of me as just like the pretty
2:37:50 boy dancing, step up from the streets guy.
2:37:57 Like I’m about to do GI Joe, but like, I’m like, and I had, I’d put out zines and like
2:38:00 self-published books and I write the way I talk right now.
2:38:01 And he’d read that.
2:38:05 And I was like, Channing Tatum read, you know, he goes, you’re a great writer.
2:38:07 And I’m like, there it is again.
2:38:08 I’m like, I write porn.
2:38:09 He’s like, no, no, no.
2:38:13 You have a way of talking and writing that I need to be a part of that.
2:38:15 Like whatever I go, but I’ve never written a script.
2:38:17 He goes, whatever you write, I’m going to produce it.
2:38:20 And I go, holy shit, dude, this is amazing.
2:38:26 And then like, I don’t know, I’m time jumping, but at some, at some point I got a little cocky
2:38:32 and he put out a 21 Jump Street, which Johnny Depp again, you know, and I said, uh, there’s
2:38:35 a ice cubes talking to Korean Jesus during that movie.
2:38:37 Do you guys still have that Korean Jesus?
2:38:41 He’s like, oh yeah, we made that for the, I go, if you guys want to work with me, I need
2:38:42 that Korean Jesus.
2:38:46 So they sent me the Korean Jesus and I, I put it in my warehouse and I pray, I prayed
2:38:46 to it every night.
2:38:51 I prayed to Korean Jesus and what else?
2:38:58 I mean, uh, because of all the canceling, it’s like, if I get canceled at Marvel, then
2:38:59 DC wants to work with me.
2:39:03 So it’s like, once again, being rewarded, rewarded for the bad behavior.
2:39:05 So there’s this editor at DC Comics.
2:39:06 Oh, cool.
2:39:09 I can’t draw Hulk and Wolverine, but Batman, Superman.
2:39:15 And he, this guy, Axel Alonso, who worked at Vertigo, which was like the more adult, like
2:39:16 Sandman and stuff like that.
2:39:20 He contacts me and he’s like, I’ve been reading your fucking fucked up articles in Vice.
2:39:22 He’s like, you’re a writer.
2:39:26 I go, that’s the thing that I have the most respect for is writing.
2:39:27 Like I have a book in me.
2:39:30 I’ve never, I haven’t sat down, but it’s like, it’s in here.
2:39:36 I’m too scared to, to, to get it out, but he’s like, he’s like, yeah, your art’s okay.
2:39:37 I go, okay.
2:39:42 And he goes, I want you to write a book about, you know, I, it was like Koreatown gangsters
2:39:44 or, and I, it was shit that I didn’t know about.
2:39:45 I was like, fuck it.
2:39:46 I’ll, I’ll make it up.
2:39:48 And I was like, yeah, I’m going to write it like this.
2:39:51 And he’s like, no, you’re going to write it and someone else is going to draw it.
2:39:52 I was like, oh, okay.
2:39:59 But he was like, and then I started writing it and, and, uh, I, I start writing him emails
2:40:01 like it’s, it’s, it’s done.
2:40:03 And, you know, email bounced back.
2:40:05 He quit and like moved to Marvel.
2:40:08 And I’m like, oh, oh fuck.
2:40:10 It was almost about to happen again, you know?
2:40:16 And then, um, and then, uh, my podcast starts getting bigger and bigger.
2:40:20 And I’m, so I’m, I’m in my full workaholism.
2:40:24 Um, I, I, I’ve, I’m aware that I’m an addict.
2:40:26 I’m like, I’m in my full addiction.
2:40:32 I’m gambling with my life and life savings every single day while touring with my band,
2:40:38 Mongchi, doing the news for vice, doing art shows like legally around the world and doing
2:40:41 illegal, like just, and people are like, are you on Coke?
2:40:42 I’m like, I don’t have chemical.
2:40:44 I don’t do, I get high off.
2:40:50 Like I, and each thing is like, I have to do the, I, I’m not enough.
2:40:52 That’s what I believe about.
2:40:54 That’s what I did believe about myself.
2:40:55 And still sometimes it is.
2:41:02 I was, everything the world had shown me is that besides from my mother is that you’re not.
2:41:06 And that was also confusing because she sent me away and abandoned me.
2:41:09 So it was like, you’re telling me I’m the best, but then you threw me out like trash.
2:41:17 So a lot of mixed messages and, and, and, and the messaging that I heard growing up that
2:41:19 I received was you’re not enough.
2:41:23 You’re women don’t date Asians.
2:41:26 Your art looks like shit.
2:41:29 It’s, you’re not following the graffiti rules.
2:41:35 Your art’s a little too aggressive to be refined for the, it’s just, everything is just, so everything
2:41:40 had to be, I need to be, it’s not, it’s not like I can kind of be in this field.
2:41:42 Like I have to have the best podcast.
2:41:44 And in my mind that was Howard Stern.
2:41:49 So I was like, however extreme he is, I have to go like Howard’s the ringleader, but I need
2:41:53 to be the guy that’s the, you know, and I don’t care what happens to me because I’ve
2:41:56 had third degrees burns all over my foot.
2:41:59 And like, my brother’s read my diary, I’ve been stabbed in my, like, I don’t care what
2:42:02 you do to me because it’ll never be what I can do to myself.
2:42:03 I’ve hurt myself.
2:42:11 So, so then, uh, I’m in Russia or the North pole interviewing.
2:42:13 It’s my first time doing the serious news.
2:42:18 And I remember at the time, Shane and Eddie and everyone at Vice, we sat down and they’re
2:42:21 like, Dave, your podcast is out of control.
2:42:24 And it’s like, and they, and like, they all know me.
2:42:26 They’re like, you can’t, you can’t say those things.
2:42:27 I go, I can’t say what the fuck I want.
2:42:29 I’m like, this is Vice, baby.
2:42:30 Like we did.
2:42:31 They’re like, Dave.
2:42:35 And, and it was like second season of Vice news on HBO.
2:42:40 The first season was Dennis Rodman in North Korea getting a lot of attention.
2:42:43 We start getting Emmy nominations.
2:42:46 And the year that we did it, I won the Emmy for the news.
2:42:50 I’m like, you know, my ego is like, Oh, the first time doing the news fucking nailed it.
2:42:55 And they’re like, I’m God, dude, I can do serious news and I could do weird butthole talk on
2:42:56 this show.
2:43:01 And I could do serious fucking delicate watercolors that could be in a museum.
2:43:05 And I could do the most craziest, like you can’t fucking put me in a box.
2:43:09 And if you try to, I’m like, I am better than you.
2:43:11 I’m better than you as a human being.
2:43:12 I’m better than you as an art.
2:43:16 And it was like, my friends just like, cause it’s easier when you’re an alcoholic or drug
2:43:16 addict.
2:43:18 You’re like, bro, you’re unhinged.
2:43:19 You’re out of control.
2:43:27 But it was just narcissism, hating myself, self-destructive behavior, just, and like the people would come
2:43:28 up to come with me.
2:43:30 I’d bring them to, cause I controlled my addiction.
2:43:35 Like I would, I knew that I had a problem and I know the nature of addiction is you can’t
2:43:36 stop.
2:43:41 So I did something that I’ve never heard another addict do, which is I would hire people, close
2:43:44 friends, being like, I’m an addict.
2:43:45 I cannot be trusted.
2:43:46 I’m a liar.
2:43:47 I’m a thief.
2:43:52 And so when I’m in my gambling, cause gambling state, I don’t hold my money.
2:43:57 So as soon as I’m win the number I told you I’m win, I need you to punch me in the face.
2:43:59 I need you to drag me away from the table.
2:44:03 Cause now I’m going to say anything to keep going so I can never touch my own money.
2:44:08 If I’m, if I, if you see me falling in love with the girl and going into my love addiction,
2:44:10 I need you to come and punch me in my face.
2:44:15 And like, I gave permission for people to hurt me physically and to physically remove me.
2:44:21 It’s like, like if I was an, if I was an alcoholic, it would be, I’m at a bar and after two drinks,
2:44:23 if you see me take a third, boom, and drag me out of the bar.
2:44:29 So in that way, very sadomasochistic, but successful.
2:44:36 Like I never, cause I had someone and I, and they would only get paid if I, they got me to stop.
2:44:36 Right.
2:44:40 But then I would pay these people to stop me and then try to figure out ways to, you know.
2:44:45 So at the height of my workaholism is the height of my addiction.
2:44:48 Like I got every, I don’t sleep.
2:44:49 There’s days.
2:44:53 And then I had a heart attack when I was 35, an angina attack.
2:44:56 I collapsed, I went blind, I collapsed.
2:45:00 And of course, like a lot of stories, as soon as I, I didn’t go to the hospital,
2:45:02 as soon as I woke up, I was like, what the fuck was that?
2:45:05 Like I woke up 30 hours later, another day.
2:45:11 And I just went back to gambling, but it was like, you know, I could go into euphoric recall
2:45:14 and just start telling like, but I, I don’t want to like glamor.
2:45:18 Cause it’s like, I figured out how to, how to be in the world.
2:45:24 If I have sex with lots of women and win lots of money and work really hard at all these
2:45:30 jobs, then I will be validated and, and congratulated and held up high in this culture.
2:45:36 Even though if I’m dying inside, I need to, I’ve spent so much time in shame.
2:45:41 I need to go, I want to see what it feels like to be like a winner, you know?
2:45:46 But then that’s when I got there, I go, what do you do when you get to the heavy is the crown?
2:45:49 It’s lonely at the, like, I got to the top and I was like, kind of boring.
2:45:52 Let’s the kid in the village with the match.
2:45:53 Let’s burn it down.
2:45:54 We got here.
2:45:55 It’s like, and that was my childhood.
2:46:00 Literally, I would spend a lot of time building giant Legos with all the loot.
2:46:04 Like we had like all mismatched Legos that was like, you know, a hand-me-downs and I would
2:46:06 build a giant starship and my brother would come in.
2:46:07 Cool.
2:46:08 We just smash it.
2:46:13 I was like, I worked so long on that, but that was me doing.
2:46:17 My brother is somewhere around about to destroy my career.
2:46:18 Let me just do it myself.
2:46:19 Let me self-sabotage myself.
2:46:20 Self-sabotage.
2:46:23 It was like mini suicides, you know?
2:46:28 And so it’s all, I’m like, here, here I am.
2:46:29 It’s all, it’s fine.
2:46:33 I’m finally going to be, you know, validated as a human being, you know?
2:46:39 And then I get, you know, I get Vice telling me, hey, you can’t do your podcast and the
2:46:40 news.
2:46:41 And I go, then go fuck yourself, you know?
2:46:44 And then we win the Emmy, but I’m not part of that anymore.
2:46:49 And then, and then I can’t keep track because I keep, they’re like, did you know this artist
2:46:52 got caught on saying, I go, it’s on my podcast.
2:46:53 It was my podcast.
2:46:57 You don’t fucking, it’s not like I, I did it on purpose.
2:47:07 You know, anyways, it just kept happening and I, I’m at the sickest I’ve been mentally
2:47:12 and I’m trying to make sense of my situation while the world is also has its own issues.
2:47:17 And I, and I, I just, I like, I, I hit my bottom.
2:47:22 I just went so off the deep end and my friends were all like, you’re going to die.
2:47:28 Like, it’s not like a normal OD with drugs, but you, you like literally had a heart attack
2:47:33 from like not sleeping and gambling for like a week straight, like masturbating nonstop
2:47:39 to pornography, um, just like video games.
2:47:44 Like I couldn’t stop playing Angry Birds, which like everything’s like, so I can make a joke
2:47:44 out of it.
2:47:48 And they’re like, that’s your safety thing is to like make a joke out of it.
2:47:55 And so I walk in to, you know, a meeting and, and, and, uh, Channing Tatum’s dude is like,
2:47:57 Channing ain’t fucking working with you.
2:47:58 And it was, it wasn’t him.
2:48:01 It was like, Hey, I’ve spent all, it was the agency.
2:48:05 It was like, we’ve spent all this time building up a heartthrob teen idol thing.
2:48:07 He’s not going to be fucking seen with a scumbag like you.
2:48:09 I go, Oh shit.
2:48:10 It’s happening again.
2:48:11 Shame.
2:48:13 I walk into 0.0.
2:48:17 So Bourdain’s like, when I’m done, it’s you.
2:48:20 You’re going to, here’s a book deal with my publishing company.
2:48:23 It, your show is going to be on CNN.
2:48:27 It’s going to be exactly like mine, but with art, like you’re going to travel around the
2:48:27 art.
2:48:29 And it’s like authentic to you.
2:48:30 Cause you already do that.
2:48:35 Um, I’m just like, Holy shit, dude.
2:48:39 This is, it paid off all the bad behavior.
2:48:44 Like I met my kindred spirit and, and I knew he wasn’t happy.
2:48:49 That’s one of my, I can’t watch, like it’s been years since, since all that happened.
2:49:00 And I still, I can’t, I can’t, like, I felt, I felt like I met someone who finally understood
2:49:00 me.
2:49:08 So I know it wasn’t him, but you know, I don’t remember the guy’s name.
2:49:11 I remember them and they could have told me over the phone.
2:49:14 They’re like, Dave, it was like getting caught at the principal’s office.
2:49:17 It was like, and I’m, and I’m pumped.
2:49:20 I’m like, my mom was right.
2:49:20 Jane Jo was right.
2:49:24 Like the, the most interesting man on the planet.
2:49:28 Like my friend, Tony is like handing, you know, handing me the baton.
2:49:31 Like, and I’m, I’m going to do, like, I’m going to go for it.
2:49:31 Like I wasn’t married.
2:49:32 I didn’t have kids.
2:49:36 I’m like, I’m going to fucking really, really, like I took it so seriously.
2:49:40 Went to Nat Geo and like took all the meetings and.
2:49:48 You know, I remember sitting at a table just like this and the whole 0.0 production team
2:49:49 is like, we love Tony.
2:49:52 Like he goes, but we are not working with you.
2:49:54 And I go, you couldn’t fucking send an email.
2:49:55 Like, like, what are you shaming?
2:49:59 And, and all of this is fuel for me.
2:50:00 Like, they don’t know this.
2:50:07 I’m like, the more you fucking do this to me, the more I, you’re giving me my drug, which
2:50:09 I’m chasing, which is anger and shame.
2:50:11 It’s a fucking powerful drug.
2:50:11 Right.
2:50:13 And I go, oh, okay.
2:50:15 And just another on the list that I got to prove wrong.
2:50:19 Like, I will make you regret the same way Chip regrets fucking talking.
2:50:23 Like, I will make you feel you come at me.
2:50:25 You better fucking kill me.
2:50:27 Cause I’m going to fucking destroy you now.
2:50:30 Like, I am going to make the most awesome show ever.
2:50:33 And, you know, Tony called me in a poll.
2:50:35 He’s like, dude, I don’t like, they’re their own company.
2:50:38 Like we work together, but they, you know, they, the optics aren’t good.
2:50:43 And I go, all right, you know, and I was like, missed it by that much.
2:50:51 Like, so it, and, and, and I had grown accustomed to it.
2:50:56 Like, this was, it’s not a new, it’s, if I, if I could just keep telling another, like, oh,
2:50:57 and then Marvel rejected me.
2:51:05 Then DC, then the episode I did with Tony, I take him to Sizzler.
2:51:09 I show him how I fucking did a fusion with a meatball and a taco.
2:51:12 It was true to me, right?
2:51:14 You know, I hammed it up a little bit for the camera.
2:51:17 I wrote my, wore my like shiny red Sizzler suit, but that was me.
2:51:19 That was how my family, and it resonated.
2:51:21 It was the most watched episode.
2:51:24 Like I introduced him to Estevan Oriol and Mr. Cartoon.
2:51:26 He loved all the lowrider cars.
2:51:29 It was a fucking LA episode and it was like my friends.
2:51:32 And it was like, it was awesome.
2:51:33 I felt so good.
2:51:36 And I just started getting like Sizzler asked me to be their spokesperson.
2:51:39 Like, and the episode is me talking shit about how horrible their food is,
2:51:42 but it has this, I’ll do it guys.
2:51:42 I’ll do it.
2:51:46 And so they’re, they’re, you know, they’re, they’re like,
2:51:48 it’s the most watched episode of that.
2:51:50 And then we won an Emmy for that season.
2:51:53 And I’m just like, and then that happens.
2:51:54 And I’m like, holy shit.
2:51:57 Like, and then you go on Netflix or whatever it was on.
2:51:58 And that episode is just missing.
2:51:59 I mean, it’s back now, but they took it off.
2:52:04 And I was like, just keep striking, you know?
2:52:05 And I’m like, what did I do?
2:52:08 You know, like me playing Vic, like, what did I do?
2:52:09 Did I do that?
2:52:10 Like, I’m Urkel.
2:52:12 I’m like, like, you’re a fucking idiot, dude.
2:52:14 You do dumb shit that you shouldn’t do.
2:52:17 You should shut the fuck up and just, and.
2:52:26 When I meet the most powerful intellectually, like just these powerhouse humans.
2:52:32 Once again, it doesn’t always have to be sexual abuse, but it usually is with men, right?
2:52:37 I mean, women, I don’t know that experience because I’m not a woman, but for a man to take
2:52:41 your humanity like that, then I see, because it’s PTSD, it’s right.
2:52:46 Post-traumatic stress disorder, but then every now and then, like, I don’t know what the
2:52:48 exact stats are.
2:52:54 You get PT, I’m making this up, PTGD, post-traumatic growth disorder.
2:52:58 It’s like, that should have turned me into a drug addict, homeless person.
2:53:03 But instead I took all that pain and I was like, okay, rage, I’ll show you.
2:53:05 I’ll fucking show you.
2:53:07 You should have never done that to me.
2:53:12 You should have never.
2:53:22 You should have never minimized me and put me down and disregarded me.
2:53:25 And now I have to teach you a lesson.
2:53:29 And I have to show you who you’re fucking with.
2:53:33 And it’s such a horrible.
2:53:51 It’s such a fucking, it’s such a painful way to live life.
2:53:54 And I, I, I can’t live with that pain.
2:53:58 So I have to just keep doing more.
2:53:59 It’s never enough.
2:54:03 I have to just keep showing you that I’m enough.
2:54:19 So then I’m just, I, I, I’m living in like a very, I know I’m telling a very name droppy,
2:54:27 like douchey LA story, but you know, I have Anthony Bourdain, who’s, I consider a friend
2:54:28 and my hero and my idol.
2:54:32 Like I was in a gang called Koreans God Bad.
2:54:38 That was two people, me and my friend, Harry Kim, but we wrote it everywhere, KGB everywhere.
2:54:43 And then I remember the episode came out and he wrote KGB forever or something like that.
2:54:48 Koreans God, I’m like, fucking my gang is Harry Kim and Anthony Bourdain.
2:54:56 Like I just, I was like, it just, it made me so happy that it’s like, Tony Bourdain is
2:54:57 repping my set.
2:55:02 You know, like, like I’m a fucking gang, you know, it was like, it was two fucking dumb asses
2:55:05 just writing, drawing dumb buck tooth whales.
2:55:07 And I mean, I miss that guy so much.
2:55:13 The people that were close to him, like you and Joe, it’s the same response.
2:55:14 Always.
2:55:19 So then I, I’m, you know, I’m like lost.
2:55:24 I’m, I’m, I’m getting closer and closer to hitting my version of a bottom.
2:55:33 And I get, uh, I get a call from David Arquette, like the actor, you know, and I, I love all
2:55:38 the Arquettes, you know, but, um, David, you know, this is LA shit, right?
2:55:43 He just reaches out and he’s like, Hey, I am watching TV right now with my, I think fiance
2:55:43 at the time.
2:55:46 And we just saw your Anthony Bourdain.
2:55:48 And he’s like, that’s the most fucking LA shit.
2:55:52 He’s like, I wrote, I was in a, uh, crew called KGB.
2:55:53 Kids gone bad.
2:55:55 And I was like, no, Kareem’s gone bad, you know?
2:55:58 Um, and he goes, it’s crazy.
2:56:01 Like I’m, I used to do graffiti and tag.
2:56:06 I used to write KGB and I grew up eating at Sizzler with my family.
2:56:08 And he goes, and I’m turning, I forgot.
2:56:10 He was like, I’m turning 45 or 50.
2:56:13 I forgot how old he was, but it was like a big one, like 40.
2:56:17 And I’m having it at like, you know, Sizzler’s almost out of business.
2:56:18 I think there’s like three left in LA.
2:56:22 And he’s like, and it’s at the Sizzler that I grew up and I would love for you to be here.
2:56:28 And, uh, all, all that stuff always, all like weird celebrity stuff always makes me nervous.
2:56:34 Cause I’m like, I don’t know if they’re going to be fake or, you know, and I’m a sensitive person.
2:56:39 Like if I’m meeting new people and they don’t like me, I’m like, oh, I’m a piece of, you know, I, I, I’m sensitive.
2:56:41 I’m a sensitive artist.
2:56:45 Um, so I go to Sizzler with my friend Critter.
2:56:47 I was like, Hey, can you come with me?
2:56:52 And we get to Sizzler and it’s packed and it’s, there’s the buffet bar with the cheese toast.
2:56:55 And he’s like, Dave, Dave, I want, I want you to meet some friends here.
2:56:56 Come sit at this table.
2:57:02 And I sit down and it’s Sasha Baron Cohen, like my fucking hero and Pee Wee Herman.
2:57:05 And I’m like, Holy fuck, dude.
2:57:09 And, you know, both of them are just huge art fans.
2:57:14 So like, they don’t know my art, but you know, David Arquette talking, he’s like, this guy’s an awesome artist.
2:57:16 And they’re like, oh, cool.
2:57:17 We want to check it out.
2:57:24 And, um, so, you know, Sasha Baron Cohen, like collects a lot of Banksy and this and he’s like, fuck, dude, I got to come to your studio.
2:57:26 I got to, you know, so then I’m like, oh, cool.
2:57:30 Like once again, like this, oh, people like me.
2:57:36 And if people like me, then maybe I like myself, you know, like, and it’s, it’s nice.
2:57:38 It’s nice to be liked.
2:57:42 It feels good to be validated and liked by people that you look up to.
2:57:42 Right.
2:57:45 So especially Pee Wee Herman’s my art god.
2:57:48 Like I said, Bob Ross, Mr. Rogers, dope.
2:57:50 But for me, that’s what I grew up on.
2:57:59 That fucking character, the full commitment to that character, the voice, the king of cartoon, Penny, the stop motion animation.
2:58:06 I just, it spoke to me, you know, all the Gary Panter art.
2:58:12 So, um, I go, fuck, I don’t know when I’m going to meet this guy again.
2:58:18 I go, hey, uh, I don’t know, 20 years ago, 15 years ago, you did a movie called Blow.
2:58:21 And he’s like, oh yeah, Blow, you know.
2:58:26 I go, hey, uh, did you ever remember like getting a porn package on your step?
2:58:29 And he’s like, and like, I’m trying to read his eyes.
2:58:30 He’s like, no, I don’t remember that.
2:58:32 And I was like, ah, I guess someone, you know.
2:58:35 But I did get his number that night.
2:58:42 And then, um, you know, as I get, I hit, like, like I wouldn’t be here today without my friends.
2:58:49 Just all who love me came and they’re like, Dave, you’re not, like, it went too far this way.
2:58:54 You know, you used to be this sweet, nice, humble guy and just, you just, you need a lot of help.
2:59:01 So I, like everything else, I just dedicate, I stopped, I, obviously it was the hardest thing I ever did in my life.
2:59:17 But, including plant medicine, therapy, rehabs, men’s groups, 12-step meetings, just, I, whatever, if someone said it was gonna help you, I’m like, you’re just breaking, like, generations of, ah, all fucking Asians hit their kids.
2:59:22 All, you know, everyone got sent away, you know, just like, I know, but I, I want it to stop.
2:59:25 It’s either I fucking kill myself or I need, I need it to stop.
2:59:33 And enough people caring about me made me care about myself enough.
2:59:40 And I, and I did, what, I got it, the podcast, the band, like, the people, and they go, they’ll be fine.
2:59:42 Everyone’s gonna figure it out.
2:59:45 And I, and I got help.
2:59:54 And, um, you know, as soon as I was out of the first rehab, like, 45 days, I was like, I’m gonna do a podcast about this.
2:59:59 And they’re like, Matt out there, he’s just like, hey, uh, why don’t you live this life before you start telling it?
3:00:00 And he’s like, but I learned so many.
3:00:02 And I go, yeah, but why don’t you implement it in your life?
3:00:04 And so I’m 49 now.
3:00:07 I rarely do podcasts.
3:00:09 I’d still do something creative every single day.
3:00:11 I like to do it with other people.
3:00:19 I, I’ve, I’ve, you know, I’d like to thank the sponsor today for this, God.
3:00:23 You know, I know people are like, oh, you’re, you’re all, you’re religious.
3:00:28 I go, I don’t, you know, I don’t believe in God, but I still pray to him.
3:00:39 And like, God, whatever you want to call it, the, like, whatever that is, whatever that thing that controls telepathy and Santa and connection and all this, he doesn’t care if I believe in him.
3:00:40 He’s still there.
3:00:41 Right.
3:00:42 It’s like such an ego thing.
3:00:46 I don’t, who cares what you, the thing, it’s like saying you don’t believe in the ocean.
3:00:47 The ocean is still there.
3:00:49 So I want to thank that guy.
3:00:56 And, um, and so as I live this life and then I start to be like, what is my purpose?
3:00:56 Why am I here?
3:01:01 What is, you know, before your art was about like disgustingness and offending people.
3:01:06 And it’s, it was just a fuck you just showing people, Hey, Asian people aren’t all quiet.
3:01:07 Like you’re a rebel.
3:01:10 Like, show, like you’re supposed to shut the fuck up and become a lawyer or a doctor.
3:01:17 Um, and then just like, I always tell people, they go, Oh, how do I make it?
3:01:21 I want to be, I go, I’m an expert in disappointing my parents.
3:01:23 You must disappoint your parents.
3:01:30 Like my dad is so disappointed in me over and over again until he’s not, but I’m like,
3:01:32 what would have happened if I didn’t disappoint him?
3:01:34 I would have got a pretty high SAT.
3:01:41 I would have, you know, probably been on my second marriage lawyer golf, like, and he’d be
3:01:43 like, ah, I don’t know.
3:01:43 I don’t know.
3:01:46 But I, I know that he’s proud of me now.
3:01:49 And it was like a long, hard path to get there.
3:01:56 And so, um, I go, I, and part of me, you know, if you can’t tell by now, it goes like
3:01:58 this, the pendulum swings very hard.
3:02:05 So I said to myself, I’m going to, like everything up until now has been about, look at me, let
3:02:05 me show you.
3:02:09 And it’s like, and I go, it’s, it’s, I got to take some space for me now.
3:02:15 And, and, and, you know, I, I work with all these youth groups and stuff and people go,
3:02:20 Hey, you know, you did a lot of media and you did a lot of shit where you put yourself
3:02:25 out there showing the worst part of yourself and like trying to prove to people that you’re
3:02:25 not a good person.
3:02:31 It’s like, you know, it would, it would like touch people and help people to see like your
3:02:32 journey and your path.
3:02:33 And I go, fuck that.
3:02:34 I’m not going to put myself through that.
3:02:36 Like I’m taking space.
3:02:39 And they’re like, yeah, but like at some point, are you going to share your story?
3:02:41 And I go, no, that’s too literal.
3:02:42 I hate words.
3:02:43 Words can be confused.
3:02:45 Words can be misconstrued.
3:02:46 I’m not doing that.
3:02:47 I’m just, I’m just doing this.
3:02:48 And this is enough.
3:02:51 Like your ego goes, Oh, I’m working with 12 kids today.
3:02:55 But if it was filmed, it could reach millions of people.
3:02:57 And it’s like, no, you’re working with 12 kids today.
3:02:58 And that’s it.
3:02:59 And that’s enough.
3:03:00 Right.
3:03:08 But then at some point after year, this is years, a decade of recovery, I thought, well,
3:03:14 part of the reason why I hate working with not like Netflix, Hulu, HBO, it doesn’t matter.
3:03:15 Like they’re all corporations.
3:03:18 They could be cool or whatever.
3:03:22 But, um, and even podcasts, which was, that’s the conversation we had.
3:03:23 I’m like, it’s all gets edited.
3:03:25 It’s like, as soon as anything gets a little.
3:03:30 And so I go, I’ll just make my own show because I have money to do that.
3:03:31 And it’s not going to cost that much.
3:03:34 And then if someone wants to buy it, they will or they won’t.
3:03:41 So I started making my version of Pee Wee’s Playhouse, which was, um, the Chow Show.
3:03:44 And it came out on FX on Hulu.
3:03:52 And, and I got to learn what, taking notes and having, you know, corporate feedback and whatever.
3:03:59 I’m grateful that it happened, but they killed a lot of the episodes and, um, and everyone’s
3:04:00 like, what’s your, who’s your dream guest?
3:04:01 And I was like, it doesn’t matter.
3:04:02 I’ll talk to anybody.
3:04:05 I’ll talk to like the garbage man.
3:04:06 I’ll talk to, you know, but they’re like, it’s for TV.
3:04:09 So you should try to get some celebrities or well-known people.
3:04:11 And I was like, I want Pee Wee Herman, you know?
3:04:14 And, uh, I had his number still from Sizzler.
3:04:22 So I called him and I, you know, and Pee Wee Herman’s like, I don’t know if he’s just one
3:04:25 of those people that once he gets your contact info, you get a birthday message from him every
3:04:27 year or a Christmas card.
3:04:30 And I was like, it just, every time I got it, I would send, show all my friends.
3:04:32 I’m like, it just made me feel so good.
3:04:40 Um, so yeah, I have those emails that Sean Parker said about like what he wanted from
3:04:41 my art to disrupt the world.
3:04:46 I have the nice message from Howard Stern and I have the voice.
3:04:50 So I, I called Pee Wee and he’s like, Dave, I got some stuff, some health stuff going on.
3:04:54 And, and, uh, and he’s like, I feel honored.
3:04:54 Thank you.
3:04:56 Like, you know, I, I love your art.
3:04:59 You know, now he got to learn a little bit about me and he’s like, and I would love to
3:05:01 be on your show, but I just, I don’t know.
3:05:02 I don’t want to be on camera anymore.
3:05:07 And, and he’s like, you could send the episodes and I’ll, I, I’ll give you some, like, if you
3:05:08 open to it.
3:05:15 I was like, of course, you know, and, uh, and it was just, it just like, I couldn’t,
3:05:21 I couldn’t believe that I was talking to him and he like was talking back to me as a equal.
3:05:24 And then, uh, I mean, but I got it right away.
3:05:26 He’s, he’s not going to do it, you know?
3:05:31 And then at the end, right before I hung up, he goes, you paint butts really good.
3:05:36 He got it.
3:05:37 He got it.
3:05:45 And I, you know, he’s like, I’m, I’m old.
3:05:46 I don’t want to talk on the microphone.
3:05:57 Um, so I don’t know if that has answered your question about, um, the South.
3:06:03 I know that was a long answer for the one question you asked me, but I don’t know.
3:06:06 Like when people, like, I feel like you’re an open person.
3:06:13 So if you ask me something, I’m like, and you’re ready to go into my head space and, and we can
3:06:14 go there together.
3:06:17 Then I feel like cared for, listened to.
3:06:19 And like, I’m like, cause you know, you listen and they’re not present.
3:06:20 They’re looking at their phone.
3:06:22 They’re like, okay, this show is two hours.
3:06:26 And I’m like, I got law, you know, and that’s also how I write.
3:06:29 Very long run on sentences, no punctuation.
3:06:38 Um, so there’s no, like creativity is such a hard thing to have a conversation about because
3:06:44 it’s not like my, my path is not someone else’s path.
3:06:51 And, um, and today it’s just, uh, every day I wake up, which with what I didn’t have before,
3:06:52 which is gratitude.
3:06:56 I just wake up and it’s like, I had a horrible day today.
3:06:58 Like it was not good.
3:07:08 Like the fucking, uh, like flat tire, uh, appointment canceled, move back, fucking crazy family shit
3:07:09 happening with my dad.
3:07:14 And I was just like, I, I wasn’t going to cancel, but the feeling was like, it’s not this, not the
3:07:15 right head space to go.
3:07:17 And then I said, you know what?
3:07:28 Every, like, I could sit there and like self, uh, analyze, Oh, you have depression.
3:07:28 You have this.
3:07:33 And it’s like almost some weird OCD, like, and you’re a horrible person and you, and you,
3:07:36 you have antisocial traits and then go, okay.
3:07:37 And then what are you going to do about it?
3:07:38 You know?
3:07:47 And so I, I sit back now and if I examine my life like a scientist, I go, Hey, uh, what
3:07:51 was, what was, what was all that shit about on your pod?
3:07:52 Why did you say that stuff on your podcast?
3:07:59 Why, why did you like do that thing that’s against your value system?
3:08:05 Why did you, what was about the fucking, like all the suicidal ideation, all the stuff
3:08:07 times you try to, like, what was that about?
3:08:07 You know?
3:08:14 And not just, like I said, like logically, I know if I sound hypocritical, not just trying
3:08:20 to like analyze it, like, but just an examination of my, my own heart, like doing an x-ray of
3:08:20 my heart.
3:08:22 It’s like, what, what were you feeling then?
3:08:27 And what, and why, like, what is the shame hitting and why did you do that?
3:08:34 And like, so I sit there and I go, we live in a society, I’ll use I statements.
3:08:40 I live in the way, the culture I was grown was when someone asks you how you’re doing,
3:08:40 it’s just good.
3:08:41 Okay.
3:08:42 Which aren’t emotions.
3:08:43 That’s all you say.
3:08:47 You don’t go, Oh, let me tell you, like, I’m feeling shame today.
3:08:55 And I, you know, so we live, I live in, I live, I was raised in a culture of everything’s fine.
3:08:56 Everything’s okay.
3:08:57 Get along to go along.
3:09:02 You know, I was a lot of like Asian, the only Asian family in like a white neighborhood
3:09:07 or black neighborhoods was like, don’t, it’s a lot of immigrant story, right?
3:09:08 Like don’t rock the boat.
3:09:09 Don’t do anything to stand out.
3:09:11 We’re guests in this country.
3:09:12 We’re lucky to be here.
3:09:18 Don’t do basically everything I did, you know, like, you know, keep clear up the campground,
3:09:19 leave it nice.
3:09:28 And so I sit here and if I’m being introspective, this is all, this stuff is like, this is why
3:09:33 I say this would be intimate because it’s just private stuff that I don’t, like, I’m trying
3:09:36 to just, you know, know my own heart.
3:09:46 So it’s like, what, why, what is the insane opening Pokemon packs about?
3:09:47 Like, right.
3:09:51 You could turn that into a joke or like, what is, what is the unmet need?
3:09:53 Like, what is your depression telling you right now?
3:09:55 What is your anger?
3:10:00 If your anger is like unmatched with like, oh, there was like a little flare up at school.
3:10:02 Some kid said something to your kid.
3:10:06 And then like your response is like, yeah, like what’s that about?
3:10:10 So instead of shaming myself and going, I’m a piece of shit.
3:10:16 Oh, I did all this work and I, and I’m still this, it’s just, and I think if I can get quiet
3:10:22 and right-sized in that moment, instead of, oh, I need to like make a story in my head to
3:10:26 be like, and just, just sit in that ugliness and uncomfortable.
3:10:30 Like if I can do that, I couldn’t do that before.
3:10:35 I can’t like, you have to either look at me like I’m nothing or I’m the greatest.
3:10:41 I can’t just, oh, Dave’s kind of boring today or he’s kind of not making sense or he feels
3:10:43 like I couldn’t, it had to be all or nothing.
3:10:48 It was very black and white, very Christian the way I was raised, OCD, like God’s way or
3:10:48 Satan’s way.
3:10:54 And so now I just go, that’s, that’s Palo Alto.
3:11:00 If I could find the Palo Alto in my heart, just like the mundane, culturally, like if I could
3:11:07 sit in the boring, mundane space and I dare to be mediocre, dare, dare to be moderate and,
3:11:15 and just like, like I’m, like I said, the feeling is like, oh, what’s, what’s the sensations?
3:11:18 And I could, then that’s where the brilliance is.
3:11:20 Then I could find my inner spark.
3:11:26 I could find, and, and, and, and then in that is when I feel the closest to you and other,
3:11:31 like if I’m with another person who’s closed, this is like, just like banging my head against
3:11:31 the wall.
3:11:37 But if I can meet another spirit or soul and you’re, it doesn’t have, I don’t have to agree
3:11:42 with you, but it’s like, you’re, I don’t like, I’ve been talking my ass off.
3:11:43 I understand that.
3:11:45 Like we could, we could go all night.
3:11:45 Right.
3:11:49 And if you share with me your heart, then it’s a shared brokenness.
3:11:58 You don’t get to where Andrew Huberman doesn’t get to this with a smooth, like shit went down.
3:12:00 I don’t know, but it’s on your face.
3:12:04 And it’s like a vibrational thing, right?
3:12:09 Like you don’t, you don’t fucking tattoo your whole body if everything was cool.
3:12:09 Right.
3:12:16 You don’t just become as smart as you are without like, if you want to destroy me intellectually,
3:12:19 you can, like, I wouldn’t, I wouldn’t, I would be like, like, right.
3:12:26 So if I can sit in and be vulnerable and say like, Hey, I’m not perfect, but I’m not a piece
3:12:26 of shit.
3:12:27 I’m enough.
3:12:28 Like, I don’t need to do anything today.
3:12:35 And, and that’s for me, that was like, like these cultural moments of watching outcasts
3:12:40 be inducted into the hall of fame and Andre 3000 going, I’m not going to rap, but everyone
3:12:42 wants you to, that’s not where I’m at right now.
3:12:49 I’m just going to, I was like fucking amazing, you know, or, uh, Tarantino’s saying Paul Dano
3:12:51 is like the worst part of there will be blood.
3:12:54 I was like, wow, that’s the best thing that ever happened.
3:12:57 You had saw like everyone come out to say how brilliant he is.
3:13:00 I mean, what if Tarantino just said, Paul Dano is amazing.
3:13:08 Then that would just, so I just, I just find these, like, what is, um, without trying to
3:13:14 like psychoanalyze or overanalyze every moment of my life, just go the space, right?
3:13:19 Cause I, I’ve done the brain mapping and they’re like, the way it was explained to me, they dumbed
3:13:25 it down, they’re like, you’re not a psychopath because you do psych, you do psychopathic things,
3:13:27 but you actually care about people.
3:13:28 You’re not a psychopath.
3:13:35 And they say the, the space in your brain, there’s like a bridge, like here’s reality.
3:13:38 You know, he’s like, it’s like, should I jump off this cliff?
3:13:43 And like most people will executive function, like, oh, okay, maybe I’m going to get hurt.
3:13:46 And like that, that bridge is smaller for people like you.
3:13:50 They saw like a little, they go, so you don’t really think you just do.
3:13:53 And then that’s how you, you’re like, how did I end up in jail?
3:13:57 How did I fucking like, and, and, and that makes for a great story.
3:14:03 That makes for a great fucking life or like a storybook, crazy life that makes for, and,
3:14:08 and that’s a story that’s just told, oh, like you need to be a fucking psychotic, insane,
3:14:11 crazy person to be the greatest artist, right?
3:14:16 If you’re just like a, you know, boring person living at home with like air conditioning and
3:14:21 wifi and your warm cup of Earl Grey and you could do good art.
3:14:23 You could even do great art, but you won’t ever be the best.
3:14:25 Cause you’re not, you’re not facing your shadow.
3:14:26 You’re not looking at yourself.
3:14:28 You’re just, that’s just technique.
3:14:29 That’s just craft.
3:14:30 That’s just skill.
3:14:32 Like I’m ripping my fucking heart out and showing it to you.
3:14:34 I’m like, what do you think?
3:14:35 I’m not saying, what do you think?
3:14:37 I’m like, fucking, what do you, you know?
3:14:41 No, I, I feel it that, I mean, I feel it.
3:14:41 Okay.
3:14:44 You know, I mean, I, I, um, sorry.
3:14:46 There’s like spit all over the table.
3:14:47 Please don’t apologize.
3:14:48 Don’t apologize.
3:14:49 I’m slobbering.
3:14:50 No, please don’t.
3:14:51 I’m slobbering right into your microphone.
3:14:52 No apology.
3:14:55 You guys almost got me there.
3:14:57 No apology.
3:14:59 I feel it.
3:15:04 I mean, I, I, um, I feel it and, and everybody feels it.
3:15:11 And, um, if they don’t, they should take a look inside.
3:15:16 Like we’re, we’re, we’re, we’re, we’re, I mean, it’s gonna sound like I’m name dropping
3:15:22 now, but I’m very, I feel very blessed to have Rick Rubin as my close friend.
3:15:22 Right.
3:15:24 Not because he’s Rick Rubin who produced all this music.
3:15:25 That’s super cool too.
3:15:31 But because he has antennae and he can feel shit and he can feel it, but he doesn’t get
3:15:32 absorbed in it.
3:15:33 It’s very interesting.
3:15:35 I don’t have that.
3:15:36 Yeah.
3:15:37 I feel stuff in it.
3:15:48 It like the, the, it just, and, um, I, I am certain people feel your heart in what you
3:15:53 do the self-sacrifice part is hard to hear about.
3:15:53 I can relate.
3:15:59 Well, I, I, I talked to Rob a little bit because he’s like a PR dude before.
3:16:00 Was a PR.
3:16:01 He’s like a producer.
3:16:02 I mean, he’s out of it.
3:16:02 Yeah.
3:16:05 That smile hides a lot of pain right there.
3:16:06 Look at that smile.
3:16:12 But, uh, yeah, I, yeah, it’s hard.
3:16:17 It like, you know, they say these, all these like dumb quotes, like no is a complete sentence
3:16:20 and it is right.
3:16:21 I go no.
3:16:25 And then I have to make up some fake like, oh, but like I got, uh, you know, I, I, my car
3:16:28 did get a flat tire, but that was a, that used to be a thing I would make up.
3:16:32 And then people would be like, let me see the metadata, metadata on your phone and make
3:16:36 sure that it’s not a screenshot from like two years, you know, like, um, so I would
3:16:45 lie and, and make up excuses, but the, the ability to, it goes against how I was raised.
3:16:55 It goes against my culture to just say no to my parents, no to jobs, no to think like leaving
3:17:01 money on the table saying so that I could put myself first for the first time and, and nurture
3:17:06 my own heart and take care of myself is like, it just sounded like it.
3:17:08 like, that’s, I had already written my story.
3:17:14 I’m like, you know, and then when you have heroes like Bourdain, like, I think a lot of
3:17:16 people also killed themselves after Bourdain did that.
3:17:21 Cause they’re like, if the most interesting man on the planet, the guy that’s a role model,
3:17:26 a guy I look up to, like, he’s not, he can’t fucking figure it out.
3:17:27 Then fuck what’s there.
3:17:30 And, and then almost validates it.
3:17:31 Like it’s, so you can do it too.
3:17:39 Like anyone, like, uh, so I, it was just, it’s just, I had it written out.
3:17:45 Like everyone I look to look up to, and it’s so fucking boring and cliche.
3:17:47 When I think about it, it makes me so angry.
3:17:50 It’s like, you know, live fast, die young.
3:17:52 And then just have people say nice shit about you.
3:17:58 And it’s like, or just be a little bit more boring and have wonderful relationships.
3:18:00 Like I, you, you call me and you go, you’re probably busy.
3:18:01 I’m like, I’m not that busy, dude.
3:18:03 I’m not a busy person.
3:18:05 I make a lot of space for myself now.
3:18:10 I don’t like, I, I, and I deserve it.
3:18:13 Like I, I, I owe that to myself.
3:18:15 Yeah.
3:18:17 I was about to say you’ve earned it, but you never needed to earn it.
3:18:18 You know?
3:18:19 Yeah.
3:18:21 I’m glad to hear it because, um.
3:18:22 Will you commit to taking a year off?
3:18:25 I could use some time off.
3:18:26 All right.
3:18:29 So that sounds like I’ll start the negotiations at a year.
3:18:35 And then if I can get you anywhere close to that, because people will be like, oh shit,
3:18:37 you know, like the American vacation is like a week or two weeks.
3:18:37 Right.
3:18:38 That’s nothing.
3:18:40 That’s like barely enough time to.
3:18:40 Yeah.
3:18:41 I have all these war stories.
3:18:43 I don’t want to make this about me, but I have all these war stories.
3:18:48 Like, you know, my girlfriend at the time, she’ll validate these as, you know, being, you
3:18:54 know, diarrhea and vomiting while writing a grant back when, and, you know, I mean, if I, I’ve
3:18:58 had so many wonderful opportunities, but I’ve been going pretty hard into the paint since
3:19:01 I was 19, like that means nonstop.
3:19:05 That means like 50 to a hundred hour weeks since then.
3:19:07 Like what’s the longest vacation you’ve ever taken in your life?
3:19:08 Four days.
3:19:13 I mean, this isn’t me deflecting.
3:19:19 It’s just like, I, I just met you and like, I’m, I’m so happy that like, I was like, if
3:19:25 I can, if he gives me the space to speak what you did and he can feel what I, like what I
3:19:30 was trying to say and like, to me, like, that’s all I want is connection, right?
3:19:34 Like that’s, I want to be seen now before I was hiding and wearing masks.
3:19:40 But in that I felt you and I go, I didn’t know what you were going to say, but I was
3:19:45 like, it’s going to be less than a week because you don’t get, cause I know you don’t get to
3:19:46 where nobody does.
3:19:47 Everyone pays the price.
3:19:52 You don’t get to where you are right now by taking time off.
3:19:53 You just don’t.
3:19:56 But like you just said to me, I’ll say it back to you.
3:19:57 You deserve it.
3:20:05 And I, and to speak to the workaholic part of you, and I say this to people that are
3:20:12 like you and me, you will have more ideas, more inspiration, more like you can’t think
3:20:14 now cause you’re thinking about how’s Rob going to get paid?
3:20:17 How’s the, cause you take care of a lot of people, right?
3:20:20 But in that time I could come, I could get rid of all this black.
3:20:22 I could make, add some color here.
3:20:24 I could get you some white t-shirts.
3:20:28 You could spend time with your family, just the shit that you’re running from, you know?
3:20:32 And I feel like, okay, a year is unrealistic.
3:20:38 You’re like, I’m running out, you know, but it’s, it will like people, Oh, go do plant medicine.
3:20:44 I was like, just taking a year off and first weeks or months will just be you unlearning
3:20:49 the workaholism of just, I got to do something to have value.
3:20:58 And it’s just, um, and I feel like it will, when you come back, you’ll be like, like a
3:21:02 thousand, you know, like, and sometimes in our culture we get knocked down, not by our
3:21:02 choice.
3:21:05 And then, but I’m like, this would be by your choice.
3:21:09 You know, I, I taking care of Andy today.
3:21:11 Love you, Rob.
3:21:15 Love you, all you guys out there, but you know, you know what?
3:21:17 I’ll run your podcast while you’re gone.
3:21:19 That would be, I’ll do all the science.
3:21:24 I’ll, you could feed me some big words to use, but, um, and I’ll go paint.
3:21:25 Oh my God.
3:21:27 I’m going to, yeah.
3:21:29 I’m, I feel more comfortable with you now.
3:21:32 It’s like, like, I think I would lie to you.
3:21:34 Like whatever, whatever you showed me, I’d be like, Oh, that’s cool.
3:21:41 But like, I think it’s cool that anyone who’s an egghead who spends time up here, I think
3:21:45 every thinker needs to spend time playing music or painting.
3:21:47 Cause it’s just, it’s the opposite of that, right?
3:21:50 You’re using the other side of your brain, but it sounds like the way you’re painting is
3:21:52 very in your head.
3:21:55 And I would just rip you out of that.
3:22:01 And I, it would be very uncomfortable, but then you could see the kind of like life, right?
3:22:08 You just see, throw shit at the wall and see what sticks and, and, and through that, it’s
3:22:10 about control, right?
3:22:22 I had, I had to, you know, and part of being in 12th step in recovery is like, and, you know,
3:22:27 and, and the wisdom to know the difference, you know, the thing, the serenity prayer is I
3:22:33 had to like, you can’t control mother nature, you can’t control a fire, you can’t control
3:22:36 what other people are going to think about you or say about you.
3:22:43 You just can’t, you could try to, let me write a paper and like, so that, and, and, and yeah,
3:22:49 you could do that for a little bit, but it’s tiring and it’s exhausting to try to get all these
3:23:01 people to believe what, you know, like, and, and, and so I, yeah, I just, it, it, it, it,
3:23:08 it goes, it’s anti, it goes against to, to the word winning and the win surrender, right?
3:23:11 Like the, I win every day cause I surrender constantly now.
3:23:15 And part of that, I got to still fight cause it’s like, you sound like a loser.
3:23:16 Why are you giving up, right?
3:23:20 It’s going to fucking shut the fuck up, pick yourself up by your, you know, bootstraps
3:23:24 and get back in, you know, like that’s how you become the best.
3:23:26 Like all the other artists, they’re like dealing with it.
3:23:28 Like you don’t have kids, you don’t get married.
3:23:31 You fucking paint, you go to the art store, you buy all the paint up,
3:23:33 you fucking keep painting, you steal all the paint.
3:23:35 It’s like, just keep painting, never stop.
3:23:41 And it’s all going to be worth it because one day you’re going to die and then legacy.
3:23:44 But now we see legacy is nothing, right?
3:23:51 I get, I get in an Uber, get in the car, fucking smells like teen spirit, right?
3:23:53 One of the greatest anthems ever.
3:23:56 Guy in the car, 27 years old.
3:23:56 What’s this?
3:23:58 Well, I’ll tell you.
3:23:59 You don’t, you don’t know fucking Nirvana.
3:24:00 Okay.
3:24:01 You have, you seen Goodfellas?
3:24:02 Like whatever, whatever.
3:24:05 Whoever who’s the godfather, like go down the list.
3:24:05 The greatest.
3:24:06 Nobody cares.
3:24:07 Right.
3:24:07 It’s over.
3:24:08 The greatest science.
3:24:09 So it’s just this.
3:24:11 It’s just this.
3:24:12 This is all you have.
3:24:14 So you’ve done enough.
3:24:16 People fucking love you.
3:24:18 You’ve helped so many people.
3:24:22 And I want you to take one year off.
3:24:24 And I don’t care if people are like, fuck that guy.
3:24:25 That guy helps me every day.
3:24:26 I want to hear his soothing voice every night.
3:24:28 But I’m like, AI, bro, just use AI.
3:24:29 No, I’m kidding.
3:24:36 I’m just saying, I would love whatever you’ve been running from, whatever you’ve been doing
3:24:41 to, like you help a lot of people, but do you help yourself on that level?
3:24:45 And it’s like, yeah, starting painting, that’s taking care of you.
3:24:53 Like it’s not complete all or nothing, but someone like you and other people like you are not going
3:24:55 to outsmart the feeling, right?
3:25:00 You’re not going to outrun the pain and it’s like, I don’t know what your father was like.
3:25:03 I don’t know what your mom was like, but they’re proud of you.
3:25:05 Like you don’t need to do more.
3:25:06 Like they’re proud of you.
3:25:12 And like if you go to what I said, the only way to really make them proud is to disappoint them.
3:25:17 You just got to fucking, Andrew, I’m really disappointed in you.
3:25:18 Then you know you’re doing something right.
3:25:21 You know, I’m sorry for talking over you.
3:25:23 No, I was interrupted.
3:25:26 What are you, what, like your face says a lot.
3:25:28 So I just want to know what you’re, try to.
3:25:32 Well, the part about legacy is where I was interrupting, but it’s not, I let, let’s let
3:25:32 it pass.
3:25:34 Cause it, yes.
3:25:37 And yes, the legacy thing, it, it, it’s nothing.
3:25:38 It’s nothing.
3:25:45 Um, like I’ve done, I feel like I’ve done so much in acting, like I’ve done all these things
3:25:47 and people are like, who’s that Chinese kid?
3:25:48 I’m like, it doesn’t matter.
3:25:50 Well, they don’t say, it doesn’t matter.
3:25:53 Like you do all this stuff so that you have something to leave behind.
3:25:58 And I go, you just have this, you just have like right now today.
3:25:59 And that’s it.
3:26:03 And like, we’re going to, we did this today and then, and then it’s off to the universe.
3:26:06 I can’t control what people are going to think about me.
3:26:12 And it’s like, I came here today with my intention of meeting you, telling you how you make me
3:26:15 feel and how, like how much I appreciate you.
3:26:16 And I did that.
3:26:17 So that’s it.
3:26:19 And that, like, I have no ill will.
3:26:23 I’m not trying to like, yeah, I probably talk shit about a lot of people right now, but
3:26:24 it’s like, fine.
3:26:24 Okay.
3:26:26 That’s, that’s my.
3:26:32 And I, I should probably just let all that stuff go, but to tell someone who’s used to
3:26:37 winning, who’s fought like tooth and nail for everything they had to fight and like prove
3:26:41 people wrong over and over again to tell someone like that, Hey, just surrender.
3:26:42 It’s like, fuck you, dude.
3:26:44 You don’t like, you don’t tell me that.
3:26:49 Like, um, so yeah, that journey from head to heart is, it’s a big one.
3:26:53 And that’s why the, like, you can’t say that to everyone, right?
3:26:56 Because they’re like, I got a fucking, but I’m like, I, I don’t know your financial
3:26:58 situation, but I’m like, I think you could take a year off.
3:27:02 Like, um, uh, it’s not for, but, but that’s the other thing, right?
3:27:05 Like, it must be nice day from your perspective.
3:27:07 And I go, I was homeless.
3:27:13 Like I’ve lived the worst, like, like people for like, I know I sound defensive, but like
3:27:15 I’ve, I wasn’t born rich.
3:27:17 Like I worked for this.
3:27:20 So it’s like, must sound nice from a rich guy’s perspective.
3:27:27 And I go, if, if I think back to my happiest moments or even just my most creative moments,
3:27:28 it was always less.
3:27:30 It was never more.
3:27:30 Right.
3:27:36 So when I lived in a tiny house, that means less doors to open, less walls to, we’re living
3:27:41 together in a, you know, and it’s fucking cold, but at least we got body, you know, I’m making
3:27:45 it sound like, uh, you know, like we’re, we were okay, but I’m like, we didn’t have that
3:27:45 much.
3:27:47 And it was, it was great because we had each other.
3:27:52 And, and I think back and I go, okay, creative output.
3:27:53 Let’s go to work.
3:27:54 You know, let’s go back into my head.
3:28:02 I go, oh, every time I had like a Renaissance level creative explosion, there was no wifi and
3:28:03 there was no heater.
3:28:04 It was always freezing.
3:28:05 It was cold.
3:28:07 Like you’re talking about deprivation.
3:28:07 Yeah.
3:28:15 Like, and then now, like, it’s just, it would be with my, uh, attention, it would be impossible
3:28:21 for me to get anything done if I didn’t go out of my way to block all my electronic devices.
3:28:22 I couldn’t, I couldn’t do it.
3:28:24 My social media is on a separate phone.
3:28:28 It goes into a lockbox that can’t be coded out to get work done.
3:28:33 I mean, what I hear, well, first of all, I want to be clear that, um, I don’t need an
3:28:33 answer from you.
3:28:36 I’m just throwing the, the challenge of the gauntlet down.
3:28:42 I would love for you to take one year off as someone who I just met, who I care about.
3:28:47 And I like, um, we’re humans, right?
3:28:48 Can’t just run forever.
3:28:50 Like there needs to be a recharge or refresh.
3:28:54 Like there’s just things that I, that you get offered.
3:28:56 I guess you’re like, I’m never going to do that.
3:28:59 I’m not saying, why don’t you, why don’t you go to this retreat and just work on this part
3:29:04 of your heart or this part of your, uh, journey for a month?
3:29:06 And you’re like, I’m not going to fucking do that.
3:29:07 And it’s like, but why not?
3:29:07 You deserve it.
3:29:09 And it’s going to be hard.
3:29:10 It’s not like a fun vacation.
3:29:20 And like, for me, the way I think about it is part of, part of like what, cause I take
3:29:21 podcasting.
3:29:27 So like I’m, it does, I try to manicure how I look and sound.
3:29:30 And I do a lot of people and I try to make it look like I didn’t, right?
3:29:36 Like before I go on Joe Rogan or Howard Stern, I like, I, I call up people and I fucking
3:29:38 do like, I talk for 12, I go, is this work?
3:29:42 Is it like, and then I come on and I try it and that’s fake.
3:29:45 And it’s been years since I did a podcast.
3:29:49 I was like, I, I, I’m getting like a very genuine feeling from you.
3:29:50 And so I don’t want to do that today.
3:29:52 And I was fucking, that’s why I was puking.
3:29:52 I was scared.
3:29:58 I was like, I’m just going to come in and I might say something that like fucks me up
3:30:03 cause it has so many times, but I’m just going to be the truest version of, I guess
3:30:06 I could, that was scary to me.
3:30:07 That was like really being naked.
3:30:12 Like I, I like to be prepared and I, like last night it was late.
3:30:15 I couldn’t sleep and I was like, oh fuck, I can’t believe.
3:30:22 Cause it’s like, I live a quiet, like I don’t, and I was like, oh man, like, it was
3:30:25 like, let me like, like, not like you’re the enemy.
3:30:27 I was like, oh, I’m going into enemy territory.
3:30:28 What if he has like, I got you a question.
3:30:33 Like I have to have a, uh, uh, you know, like it was, it was like, I was at vice again,
3:30:35 you know, vice was so much riffing and witty comebacks.
3:30:37 And I was like, this is exhausting.
3:30:44 And I was like, but can you just go and just, you know, and I, and I realized it took me like
3:30:50 two hours to answer like one question, but that’s, I also accept that about myself, you know?
3:30:57 Um, but yeah, I started like, I started, I, Andrew, Hugh, and then it was like, your, it
3:30:58 finishes your name and all.
3:31:00 And I was like, I’m not going to do this.
3:31:01 I don’t want to do this.
3:31:03 I don’t want to just fucking read about you all night.
3:31:05 And then like have come in, like prepared.
3:31:06 Great.
3:31:07 Great.
3:31:11 I was like, I just, I’m so glad, I’m so glad you abandoned that.
3:31:11 I did.
3:31:12 I did.
3:31:13 I said, just fucking told.
3:31:20 Man, I’m so grateful you showed up here that in that frame, that no frame frame.
3:31:21 Yeah.
3:31:27 Um, I know as soon as I start talking, if I say anything kind about you, you’re going to
3:31:29 get that thing, but I’m just going to tell you it.
3:31:34 I’ll tell you, um, there are a couple of reasons you’re here.
3:31:35 Some of them I touched on earlier.
3:31:37 You’re an amazing artist.
3:31:39 You’re an amazing person.
3:31:47 And, but the main reason you’re here is because a long time ago I saw you at a meeting and
3:31:53 I learned from you there and I was like, you know, I would like to be his friend.
3:31:54 Oh, wow.
3:31:56 And I know I can learn a lot from him.
3:31:57 Oh my God.
3:32:01 Uh, so without getting into any details about that.
3:32:02 I mean, you can, I don’t care.
3:32:04 Well, maybe another time.
3:32:08 Um, I told you, you know, you’ve helped me, you helped me a ton.
3:32:14 I also, um, like I have this model in my head.
3:32:18 Maybe this is the, the scientist in me where, but I feel like you’ve made yourself like the
3:32:26 anvil, the hammer and the metal, like, like you, and it’s like this cycle of the, the opportunity
3:32:28 to do something, to feel something.
3:32:31 And then, you know, I guess my friend Ryan Suave was right.
3:32:35 He said, you know, people get addicted to shame, but to me it’s the whole cycle.
3:32:35 Right.
3:32:43 But the thing that I, I really want you to take in is that people learn from what comes
3:32:44 out of your mouth.
3:32:49 They don’t like, yes, the stories are interesting, infinitely interesting and entertaining also.
3:32:55 And yes, you have a gift for storytelling, just like you have a gift for art, but it’s,
3:32:57 you know, people learn.
3:33:01 And, you know, we touched on Bourdain who I didn’t know.
3:33:03 I know you and Joe were both close to him.
3:33:05 I know a couple other people were close to him.
3:33:09 And, you know, I’m not here on a public service campaign.
3:33:10 That’s not how I do this podcast.
3:33:12 I’m only here with you right now.
3:33:16 But, you know, there are a lot of people offing themselves.
3:33:17 A close friend do that recently.
3:33:21 A very famous scientist that appeared to have everything.
3:33:21 This kind of thing.
3:33:22 And it’s happening more and more.
3:33:27 And I think that when people hear you, when I hear you, I know what people hear.
3:33:38 They feel you and they hear the extent to which, yeah, there are a lot of hard stuff and great
3:33:43 stuff happen, but you’re still here and you’re still going.
3:33:45 And that example is really, really important.
3:33:48 Well, I don’t want to, I don’t want to be a survivor.
3:33:52 You know, it’s like I’m a survivor because I survived all this stuff, but so did everybody.
3:33:53 And I’m not trying to like.
3:33:55 But you’re still going.
3:33:55 But I don’t want to survive.
3:33:56 I want to thrive.
3:33:57 Right.
3:34:02 That’s why I think of like Korean Jesus or Pee Wee Herman.
3:34:06 And I go, it was like, I try to keep things light and entertaining.
3:34:07 It was a lot.
3:34:08 It was really painful.
3:34:09 Right.
3:34:14 If, if, if you get it, it wasn’t easy and it wasn’t easy for everyone.
3:34:19 But so then you go, well, will you work on yourself?
3:34:20 Will you do this work?
3:34:20 Will you go to a meeting?
3:34:23 And it’s like, are we having fun yet?
3:34:24 Right.
3:34:31 It’s like, it’s a lot of fucking pain and work to just be, you know?
3:34:36 And the question is like, I want to put, it’s like, are we having fun yet?
3:34:38 Like, isn’t, aren’t we supposed to have fun?
3:34:42 Like, you know, my son wakes up every morning laughing.
3:34:43 I go, what the fuck is happening up there?
3:34:47 What is like, I can’t remember the last time I woke up smiling.
3:34:52 It’s like, and I’m like, oh, if we can remember.
3:34:57 Like, I, like, it was dumb doing the secret word, but I, I loved it.
3:34:59 Like, are you guys scared the shit?
3:35:06 Like, I, I, you know, and it’s people, you know, trigger warning.
3:35:11 They do like, there’s a lot of people killing themselves, like on an epidemic, men.
3:35:14 Like, I don’t know that many women, but a lot of men.
3:35:15 It’s mostly men.
3:35:22 And so a powerful tool, because, because I’ve done so much reckless, I am, I’m, it’s, I’m
3:35:24 a miracle that I’m here right now.
3:35:26 And I’m not saying that to be like, oh, I just.
3:35:27 No, I think it is a miracle.
3:35:29 I could have been dead a lot of times.
3:35:30 No, I think God’s been looking out for you.
3:35:35 So I say to myself without aggrandizing myself or being on like some guru, messiah type shit.
3:35:38 It’s like, so I made, I made, I made it through that.
3:35:43 I am having fun despite how much I cry and stuff.
3:35:48 But even that, like, I, I wouldn’t, I would be called a pussy and all that if I did that.
3:35:52 And I go, I just, I’m allowing myself to feel everything.
3:36:01 And, and, and so I, I, I learned this tool called just play the tape out.
3:36:02 Right.
3:36:06 So you go, if you’re an idiot, you’re an idiot.
3:36:10 But if you’re, have any level of intelligence, you go, well, how do you think this ends for
3:36:11 you?
3:36:13 How do you think this drug problem ends for you?
3:36:14 How do you think cheating on your wife ends for you?
3:36:18 How do you think nonstop, like it doesn’t end well, right?
3:36:19 That’s one of my favorite things to tell my friend.
3:36:20 That’s okay right now.
3:36:20 It’s mad.
3:36:25 I go, but addiction and, and it just, it just escalates.
3:36:27 It doesn’t stay.
3:36:32 You don’t just kind of get like, and then someone like me, it escalates.
3:36:32 It’s very quickly.
3:36:35 So it’s dangerous.
3:36:38 And, and, and, and addiction loves novelty, right?
3:36:46 So if, if someone’s sucking dick for crack in an alley right now, that little boy, he never,
3:36:49 he wasn’t a little boy when they go, I hope I do that one day.
3:36:50 That happened.
3:36:51 It started with weed.
3:36:55 Then it went to Coke and it just escalated, right?
3:37:01 He wasn’t like, I want to do degrading acts that I don’t want to do for drugs, but it escalated.
3:37:02 And that’s on the addict side.
3:37:08 But I just found myself having a lot of, I swear, like weird broken promise.
3:37:10 I swear I’ll never do that.
3:37:14 But then I’m like, here I am in this weird place doing weird shit that it’s going against my value system.
3:37:15 Here I am.
3:37:17 Oh, I’m chasing the shame again.
3:37:23 So I know this is kind of hypocritical because I’m, I’m applying logic again.
3:37:27 But if you just talk to someone and you use this tool of, Hey, you’re not an idiot.
3:37:28 Play the tape out.
3:37:30 Your, your behavior.
3:37:35 That’s like chasing a bottom or destructive or not that destructive yet, but it’s on the path.
3:37:36 And you’re like, yeah, I’ll be all right.
3:37:38 It’s like, just play it out.
3:37:40 Like, how do you think this ends for you?
3:37:41 Right.
3:37:43 I go, I need to go back to podcasting.
3:37:44 Right.
3:37:48 And I, and then I go on these podcasts and I go, are we having fun yet?
3:37:51 Or is it like, you seem like you’ve got the weight of the world on your shoulders.
3:37:53 You seem miserable.
3:38:00 You seem like you can find, like, I’m not, it’s just like in general, I don’t find podcasters, like happy people.
3:38:08 It’s just, it’s just like a, it’s just like, I go, so when are, like, when, like, you know, and, oh, look, cut.
3:38:08 Let’s go.
3:38:10 And it’s like, oh, shit, sponsors.
3:38:14 It’s like, I got to fucking, the numbers are going down this.
3:38:16 And I’m like, can we have fun?
3:38:22 Like, is it only about making money and just, it’s enough.
3:38:34 Like, if, and it’s, it’s, it’s because we live in a society, especially if you live in a city where the messaging from billboards to social, everything is telling you from the second you wake up.
3:38:38 It’s not hundreds, it’s thousands of messages telling you you’re not enough.
3:38:38 Right.
3:38:40 And so I do the brain mapping.
3:38:44 I do it and it’s like, wow, Dave, you’re really hard on yourself.
3:38:45 You say so much.
3:38:54 Like, it’s, it’s, it’s, it’s like, if someone said that to my friend, I would, I would do something.
3:38:58 So it’s like a lot of punishing, like, self-talk.
3:39:02 And then it feels gay to say, I’m enough.
3:39:05 I’m, you know, it’s like, that’s, that again.
3:39:07 Why, why do you have to say it like that?
3:39:09 It’s like, oh, I’m worthy.
3:39:10 I am a good person.
3:39:11 I am a good father.
3:39:11 I am a good friend.
3:39:12 I am a good brother.
3:39:21 You know, it’s like, it sounds like just self-help, but I’m, I was able to brainwash myself into believing I was the best artist in the world.
3:39:24 Until, so why can’t I brainwash myself into thinking I’m a good person?
3:39:29 So then I, I go, when I meet people, I want to say nice stuff, like real stuff.
3:39:30 Not like, that’s how I feel.
3:39:31 And it’s like, that’s weird.
3:39:34 I don’t want to just tell someone his shirt fits good on him.
3:39:35 But it, it does.
3:39:37 I mean, even for black, it does.
3:39:44 So, so the tools is like, you know, writing with deodorant, like a thick, white, chunky deodorant.
3:39:45 Just so I see it.
3:39:46 So it’s in my psyche.
3:39:50 Cause it’s every day it’s billboards of good looking people.
3:39:51 And I don’t look like that.
3:39:54 And so the messaging is all fucked up.
3:40:00 And unless I’m just going to say, fuck all internet and just move to the African wilderness, which I might do.
3:40:00 Yeah.
3:40:01 Just right on the wall.
3:40:02 I am worthy.
3:40:03 I’m enough.
3:40:08 And I see it every morning when I wash my face and it’s just like, I’m starting to brainwash myself.
3:40:12 It’s like, that’s one tool is like telling people I love and I care about how I feel about them.
3:40:13 Not till they’re dead.
3:40:16 Not till it’s like they’re in their bottom.
3:40:18 And I’m like, Hey, and it’s like, I tell them every day.
3:40:20 Cause that’s, that’s, that’s all we have.
3:40:28 And then I say that about myself and then I can catch myself like that bridge that was like, basically like a suicide bridge.
3:40:31 It’s like reckless behavior, reckless, irresponsible behavior, immature behavior.
3:40:40 But all of this shit is hard because I’m coming at it with generations of a story that says, you need to stay sick.
3:40:43 Like when you hear Kanye say, bipolar is my superpower.
3:40:45 Like there’s a part of me that’s like, of course.
3:40:47 And I, I like my artists fucked up.
3:40:50 The more fucked up you are, that’s true genius.
3:41:04 That’s, you know, and I go, you know, I have friends close to me that go, as someone who’s as creative as you is so, you’re so like boring and small thinking when you just buy into those things.
3:41:08 It’s like, like, is there anyone who lives a moderate life?
3:41:12 Just a regular, does everything doesn’t have to be jumping on a train.
3:41:14 And like that is doing great art.
3:41:15 And I go, show me an example.
3:41:17 There’s, and I go, but couldn’t you be the first?
3:41:19 Well, there’s ego and narcissism.
3:41:21 And it’s just like, just, and then, okay, fine.
3:41:22 Let’s just go.
3:41:24 Let’s go with, let’s play that tape out.
3:41:30 Let’s just say for you to make the choice to be a normal person, you’re never going to have the best podcast or the best art.
3:41:33 You’re just going to be kind of like right there, 70%.
3:41:35 What’s wrong with that?
3:41:39 You know, but that’s not, that’s going against everything.
3:41:40 Right.
3:41:51 So I have to, it’s hard, you know, and, and especially something with art where it’s in, there’s just people that are like, you’re literally doing the worst art I’ve ever seen in my life.
3:41:54 You know, I wish, you know, it’s like, oh, their first album was good type shit, you know?
3:42:00 And there’s part of me that’s like, yeah, the earlier stuff had more angst and way more detail and more labored over.
3:42:02 And the stuff now is way more looser.
3:42:04 And, but I love it now.
3:42:07 Like, I like, I like myself how I feel.
3:42:17 And it’s, it’s very rare that you have, it’s, you know, the whole lonely at the top that you have these champions, people that are like the best at what they do.
3:42:26 The top 1% of the world champion of this, this, that you meet them and they’re just like a content, satisfied, happy, they’re just miserable.
3:42:29 And you’re like, what was the point?
3:42:30 Why?
3:42:41 And, and it’s either you, you have the courage through yourself and friends to, to make that change.
3:42:44 Like, I’ll, I’ll, if you take a year off, like, we’re going to hang out a lot.
3:42:46 Like, we’re going to paint.
3:42:47 That’s an awesome incentive.
3:42:48 Like, we’re going to do all that.
3:42:51 But it’s like, like, it’s always like, you got to do it alone.
3:42:52 That was my message.
3:42:54 Like, shut, like, shut the fuck up.
3:42:55 Don’t complain.
3:42:57 Like, very Asian, very Korean.
3:42:59 Like, don’t say anything.
3:43:01 Like, someone fucking treats you like shit.
3:43:05 Just keep your head down and just, it’s all revenge is a dish best served cold.
3:43:11 You know, just fucking shut, don’t ever let them know, see what you’re coming, see how you feel.
3:43:14 And just, your, your, your revenge is success.
3:43:20 Like, just, like, that guy treated you shit at work, then just become the guy that owns that business and then fire him.
3:43:26 You know, like, oh, I’m so fucking glad that guy Chip got fired.
3:43:27 That felt so good.
3:43:28 Chip sounds like an asshole.
3:43:29 He was such an asshole.
3:43:35 But I, so you just, I, I have, and those things, all these tools are like, okay, cool.
3:43:36 They’re all simple.
3:43:39 Okay, wake up every day and say I’m a good person.
3:43:40 Yeah, it’s simple, but it’s hard.
3:43:41 It’s not easy.
3:43:43 You have to, like, work at it.
3:43:44 And feel it.
3:43:46 Yeah, like, oh, get up every day and do 100 push-ups.
3:43:48 I could do that, but I don’t.
3:43:49 But you could.
3:43:53 It’s like, but you care about your physical health.
3:43:55 But why wouldn’t you do that for your mental health?
3:43:57 What, your spiritual health?
3:43:58 You know, oh, I’m not religious.
3:44:02 It’s like, spirituality is, it’s the ocean.
3:44:02 It’s the universe.
3:44:05 It’s, it’s a power greater than you, right?
3:44:10 So, so I, yeah, that, that.
3:44:20 Playing the tape out is a very valuable, powerful, like, I, I need to take action in this way.
3:44:26 And sometimes the action is to do less, and it’s to do nothing, where everything growing up was do more.
3:44:33 And I was going to say, am I making any sense?
3:44:41 But through your face, I could see that I feel like, I feel heard and I feel understood in this moment, which is very special to me.
3:44:42 So thank you.
3:44:42 Thank you.
3:44:46 You are absolutely heard and you’re absolutely understood.
3:44:48 And I’m very grateful to you.
3:44:52 And I know everyone listening is too.
3:45:02 The permission to tell oneself and feel that they are enough is, that’s oddly the hardest thing.
3:45:06 But the encouragement is, is heard.
3:45:07 It lands.
3:45:12 I think also, because I talk so much about shame and I’ll, and I’ll, I’ll end it with this.
3:45:19 It feels like a, is a hope and faith is also a very powerful drug.
3:45:25 And sometimes, like, like I said, with my mom or me believing in Santa, like, there’s no logic in that.
3:45:43 But, you know, entire wars and nations are fought over faith and, you know, and I, I feel like because I’m sensitive and I’m empathetic to everybody that I meet, that it feels like a really hopeless time.
3:45:47 And I feel like that’s why there’s a lot of self-harm and depression.
3:45:51 And, um, so it’s like weird.
3:46:01 It’s like, how would you be hopeful in a city like LA where there’s like 70,000 homeless people, like natural disasters, drug epidemics, you know, just all this shit.
3:46:12 And it’s like, then to, to, you know, to, to, to brainwash yourself, like if, because it’s, that’s, that’s what the connection is.
3:46:20 Like, if I don’t believe it to find, to go out there and meet someone in real life and say, hey, I’m having, it was like the hardest thing to do.
3:46:21 It was like, I need help right now.
3:46:31 I can’t, it’s like weird to admit to someone that I can’t do like, I can’t, I can’t even come up with one nice thing to say about myself.
3:46:34 Can I, can you say something nice about me?
3:46:37 Well, that sounds very egotistic, but I need that right now.
3:46:39 I really don’t like myself right now.
3:46:45 And to have someone say something nice and you go, okay, maybe tomorrow I’ll be able to say something nice about myself.
3:46:52 And then you’re building something called hope and faith.
3:47:00 And so I don’t know, I’m, I told a long Pee Wee Herman story, but at the end of that, I was like, what was that?
3:47:02 It’s like, okay, that’s resilience.
3:47:03 That’s taking chance.
3:47:04 That’s believing in yourself.
3:47:09 But I never gave up hope, you know, it’s like.
3:47:21 And it’s just, and that’s delusional in a way, but that’s like, how?
3:47:24 Like if you take facts and numbers and it’s like, this is the end of the world.
3:47:29 This is like, man, I was going to kill like all this fucking doomsday post-apocalyptic.
3:47:32 It’s like, I don’t need that shit, dude.
3:47:33 I don’t watch horror movies.
3:47:35 I don’t surround myself with like, that’s fine.
3:47:37 Like that’s everyone do your own thing.
3:47:41 And like I said, you know, we were both like, we like punk, but we don’t like hardcore.
3:47:44 Like I used to love hardcore because it’s, I needed that.
3:47:50 I needed to hear that message vibrationally and spiritually and sonically to go like, oh,
3:47:53 that guy’s singing at a frequency that’s resonating with me.
3:47:54 It doesn’t now.
3:47:57 And I fucking hated reggae my whole life because those people were happy.
3:48:03 And now I listen to reggae, you know, I go reggae on the river or whatever, you know,
3:48:06 like, and I’m just like, you know, and I immediately judge.
3:48:08 I can’t believe you’re fucking listening to reggae.
3:48:13 Hey, this is like stoner music, but it’s the frequency is hitting me now.
3:48:21 So I can be appreciative of hardcore music, but yeah, I, I, if I look back and I go, what,
3:48:22 what was, what was that?
3:48:24 What the fuck was that?
3:48:30 It was just screaming for help, lost and hopeless.
3:48:38 And I just go, hope is a hard thing to have in a time like this, but not if you ask for help,
3:48:40 not if you reach out, not if you connect with other people.
3:48:44 And that is going to be impossible to do.
3:48:51 If you don’t, you need to, you know, now I sound like I’m going to fucking know it all,
3:48:54 but it’s like, you need to deprive yourself of electronics.
3:48:56 Like it has to happen.
3:48:59 Like you can’t have real emotion.
3:49:04 If you’re watching TV or your phone, like it’s the only way, like anytime it’s like a secret
3:49:09 language, anytime I’m out and someone has a clamshell phone or a flip phone, a dumb phone,
3:49:12 whatever, a brick phone, they have whatever you call it.
3:49:13 I give a wink.
3:49:14 I go, yeah.
3:49:19 Cause I know I’m like this guy, he’s, he cares about himself because you can’t, oh, I got to
3:49:24 fucking, like, no, you don’t, you don’t need to know who’s being murdered on every country.
3:49:26 And what are you going to do about it?
3:49:26 Nothing.
3:49:39 So I believe, I have faith that we’re all here for a reason and, and, uh, and to anyone
3:49:43 listening, and I don’t, I don’t know when this is coming out and I didn’t know, I honestly
3:49:47 didn’t know I was going to publicly come out about my belief in Santa Claus, but it is the
3:49:47 season.
3:49:50 Is this going to come out soon or after Christmas?
3:49:50 Okay.
3:49:52 Just try it on.
3:49:55 Just, just like, I know it’s stupid, but just believe in Santa.
3:50:00 Like all the, I know kids already do, but any grownups, bitter, jaded adults listening,
3:50:03 just, just try it on this, this year.
3:50:07 Just, and if you need, you know, he can teleport.
3:50:07 He’s a mutant.
3:50:11 He has special abilities and he knows if you’ve been naughty or nice.
3:50:14 So yeah, I don’t, I don’t know.
3:50:19 We could, I could like, this is the problem because where we’re at now is when I would
3:50:20 start.
3:50:25 Like I’m, this was like the pre, like when I used to do my podcast, DVD, I say we, this,
3:50:29 be like, Oh, it wasn’t a podcast because it wasn’t a conversation.
3:50:31 It was you talking the whole time.
3:50:34 And we’re three hours in and, and, and be like, okay, now let’s, now let’s start.
3:50:36 Let’s get ugly and real.
3:50:40 And be like, nobody likes to talk for nine hours, dude.
3:50:41 I’m like, I do.
3:50:48 So I’m going to, I feel like you’d be down if we wanted to go six more hours.
3:50:49 Easy.
3:50:50 And we could maybe do that one day.
3:50:51 We should.
3:50:54 But I feel like, I don’t know.
3:50:56 Am I, am I, you know what?
3:50:57 I’m surrendering.
3:51:02 I feel like, unless you have more shit to ask me, then I’m down.
3:51:09 So, man, I’ve, uh, in the, uh, language of, uh, meetings and other things, I, I think,
3:51:11 uh, for now, we’re complete.
3:51:12 Thank you so much, man.
3:51:13 Thank you.
3:51:14 Thank you.
3:51:18 That was so, I mean, I, I feel good.
3:51:20 I feel good too.
3:51:21 Very grateful.
3:51:21 Thank you.
3:51:22 Thank you.
3:51:26 Thank you for joining me for today’s discussion with David Cho.
3:51:30 To learn more about him and his work, please see the links in the show note captions.
3:51:34 If you’re learning from and or enjoying this podcast, please subscribe to our YouTube channel.
3:51:36 That’s a terrific zero cost way to support us.
3:51:41 In addition, please follow the podcast by clicking the follow button on both Spotify and Apple.
3:51:45 And on both Spotify and Apple, you can leave us up to a five-star review.
3:51:48 And you can now leave us comments at both Spotify and Apple.
3:51:52 Please also check out the sponsors mentioned at the beginning and throughout today’s episode.
3:51:55 That’s the best way to support this podcast.
3:51:59 If you have questions for me or comments about the podcast or guests or topics that you’d like
3:52:03 me to consider for the Huberman Lab podcast, please put those in the comment section on YouTube.
3:52:05 I do read all the comments.
3:52:08 For those of you that haven’t heard, I have a new book coming out.
3:52:09 It’s my very first book.
3:52:13 It’s entitled Protocols, an Operating Manual for the Human Body.
3:52:15 This is a book that I’ve been working on for more than five years.
3:52:19 And that’s based on more than 30 years of research and experience.
3:52:25 And it covers protocols for everything from sleep to exercise to stress control, protocols
3:52:27 related to focus and motivation.
3:52:32 And of course, I provide the scientific substantiation for the protocols that are included.
3:52:36 The book is now available by presale at protocolsbook.com.
3:52:38 There you can find links to various vendors.
3:52:40 You can pick the one that you like best.
3:52:44 Again, the book is called Protocols, an Operating Manual for the Human Body.
3:52:49 And if you’re not already following me on social media, I am Huberman Lab on all social
3:52:50 media platforms.
3:52:53 So that’s Instagram, X, Threads, Facebook, and LinkedIn.
3:52:58 And on all those platforms, I discuss science and science-related tools, some of which overlaps
3:53:02 with the content of the Huberman Lab podcast, but much of which is distinct from the information
3:53:03 on the Huberman Lab podcast.
3:53:07 Again, it’s Huberman Lab on all social media platforms.
3:53:11 And if you haven’t already subscribed to our Neural Network newsletter, the Neural Network
3:53:15 newsletter is a zero-cost monthly newsletter that includes podcast summaries, as well as
3:53:20 what we call protocols in the form of one- to three-page PDFs that cover everything from
3:53:23 how to optimize your sleep, how to optimize dopamine, deliberate cold exposure.
3:53:28 We have a foundational fitness protocol that covers cardiovascular training and resistance
3:53:28 training.
3:53:31 All of that is available completely zero cost.
3:53:35 You simply go to HubermanLab.com, go to the menu tab in the top right corner, scroll down
3:53:37 to newsletter and enter your email.
3:53:40 And I should emphasize that we do not share your email with anybody.
3:53:44 Thank you once again for joining me for today’s discussion with David Cho.
3:53:48 And last, but certainly not least, thank you for your interest in science.
Mọi dạng nghiện đều là nghiện đánh bạc.
Nếu bạn uống rượu rồi lái xe, bạn đang đánh cược.
Nghiện là một trong những thứ không thể áp dụng lý trí vào.
Mọi người kiểu như: “Cậu đang chạy trốn điều gì vậy, Dave?”
Và mình đáp: “À, mình đang chạy trốn chính bản thân mình, bạn ơi.”
Mình không muốn nhìn vào gương.
Mình không muốn thấy bản thân mình.
Mình ghét bản thân.
Vậy nên mình cứ chạy.
Miễn là mình còn vẽ graffiti, chạy trốn cảnh sát, bạn biết đấy, nhảy lên tàu, chạy thật sự — chạy để chắc chắn mình không ngồi yên dù chỉ một giây — thì mọi người hỏi: “Cậu đang làm gì thế, Dave?”
Mình đánh trống trong một ban nhạc.
Mình, ừm, ở một sòng bạc.
Mình đi du lịch, làm tin tức cho Vice.
Mình vẽ cái này cái kia.
Mình không thể, mình không thể ngồi yên vì điều đó có nghĩa là mình phải ngồi với chính mình.
Và mình không thể làm điều đó.
Mình đã không thể làm điều đó.
Mình giờ thì làm được.
Chào mừng đến với podcast Huberman Lab, nơi chúng ta thảo luận về khoa học và các công cụ dựa trên khoa học cho cuộc sống hàng ngày.
Mình là Andrew Huberman, và mình là giáo sư ngành thần kinh học và nhãn khoa tại Trường Y Stanford.
Khách mời hôm nay là David Cho.
David Cho là một nghệ sĩ.
Anh ấy là một họa sĩ nổi tiếng, nghệ sĩ graffiti và nghệ sĩ đường phố, nhà văn, người làm podcast và người dẫn chương trình truyền hình.
Có lẽ nhiều người trong các bạn đã biết David là người đã vẽ văn phòng Facebook nguyên bản, nhận cổ phần thay cho thù lao, và giàu lên.
Đó là một câu chuyện điên rồ.
Nhưng cả hành trình cuộc đời David — những gì anh làm trước và sau chuyện đó, và những gì anh đã vượt qua trên đường đi — còn hoang dã hơn nhiều.
Như anh chia sẻ hôm nay, David lớn lên với cả hai tiếng nói: một là anh được định mệnh để vĩ đại, hai là anh là một sự ô nhục hoàn toàn.
Hôm nay, anh cởi mở và chân thành nói về nghiện ngập, về chu kỳ thành công và thất bại, và về cách chuyển hóa và vượt qua nỗi xấu hổ sâu sắc.
Tập podcast hôm nay khác bất kỳ tập nào mình từng dẫn.
David hoàn toàn cởi mở về lạm dụng thời thơ ấu, thành công lớn, rồi thất bại trong sự nghiệp, tái nghiện, và việc chuyển mọi cảm xúc thành nghệ thuật trên hành trình đó.
Vì vậy, dù bạn là ai, câu chuyện của David, và quan trọng không kém, cách anh sống ngay bây giờ, cách anh xuất hiện trong podcast này, sẽ thay đổi những gì bạn nghĩ là có thể đối với chính mình.
Nó sẽ buộc bạn nhìn vào bên trong và dùng bất cứ niềm vui hay nỗi đau nào bên trong để trở thành con người tốt nhất có thể.
David Cho, như chúng tôi nói trong khoa học, là một cá thể “N = 1”, nghĩa là không có ai giống anh ấy.
Có — vì nghệ thuật tuyệt vời của anh, nhưng cũng vì sẵn sàng chia sẻ một cách thật thà để người khác được lợi và phát triển.
Mình coi đó là một vinh dự thật sự khi được mời David lên podcast này, và thành thật mà nói, không thể không yêu mến anh ấy.
Tập này cực kỳ thẳng thắn và chân thành.
Nó cũng đầy những bất ngờ, nhiều trong số đó rất thú vị.
Vậy hãy chuẩn bị tinh thần.
Trước khi bắt đầu, mình muốn nhấn mạnh rằng podcast này tách biệt với vai trò giảng dạy và nghiên cứu của mình tại Stanford.
Tuy nhiên, nó là một phần trong mong muốn và nỗ lực của mình để mang thông tin về khoa học và các công cụ liên quan đến khoa học đến công chúng mà không thu phí.
Phù hợp với chủ đề đó, tập hôm nay có nhà tài trợ.
Và bây giờ là phần trò chuyện của mình với David Cho.
David Cho, chào mừng.
Cảm ơn vì đã mời mình, anh bạn.
Bạn à, mình hâm mộ anh lâu lắm rồi.
Yêu nghệ thuật của anh.
Mình rất được truyền cảm hứng từ kênh YouTube của anh.
Mình xem nó đôi khi trước khi vẽ hoặc chuẩn bị cho podcast.
Cậu đang vẽ gì vậy?
Mình vẽ nhiều giải phẫu học lên trên một số bức tranh.
Vậy là mình vẽ thần kinh giải phẫu học lên trên vài bức tranh mà bạn mình, Tim Armstrong, đã làm.
Anh ấy là nhạc sĩ ở Leeds Center.
Nó có chính xác về mặt giải phẫu không hay có phóng đại chỗ nào không?
Đây là câu hỏi hay.
Về bản chất thì nó chính xác về mặt giải phẫu.
Nhưng vào khoảng cuối thế kỷ trước, hai ông Cajal và Golgi đã đoạt giải Nobel vì vẽ hệ thần kinh và cho thấy rất nhiều điều mà chưa ai từng thấy trước đó.
Họ đã loại bỏ mọi thứ ngoại trừ những phần thiết yếu.
Mình sẽ đến vẽ cùng anh.
Ừ.
Mình không thích những gì đang xảy ra trong studio vẽ của anh.
Chỉ từ những gì anh nói tới giờ, thì không tốt.
Nhưng tốt vì anh đã làm vậy và giờ chúng ta phải bóc tách nó ra.
Phải chạm tới cốt lõi vì vẽ — đợi đã, anh đang khen mình giữa chừng cơ mà?
Thôi cứ tiếp đi.
Ý mình là, mình thích kênh YouTube của anh.
Mình xem trước khi chuẩn bị podcast và trước khi vẽ hoặc phác thảo.
Và mình đang vẽ nhiều trở lại.
Mình đã chuyển một phòng tranh nghệ thuật thành chỗ ở.
Và một cách nào đó mình nghĩ điều đó sẽ khiến mình cảm thấy nhiều cảm hứng hơn.
Nhưng hóa ra đúng là vậy.
Nhiều thứ đúng như vậy.
Nhưng mình nghĩ chìa khóa với việc vẽ giải phẫu và cố gắng dạy khoa học bằng tranh là không được quá chi tiết, cũng không được quá sơ sài.
Nếu không thì người ta sẽ choáng ngợp.
Đó là điều tốt nhất, mình nghĩ, cho mọi người.
Nhưng với người như anh — dành nhiều thời gian trong đầu — mình luôn nói rằng hành trình dài nhất mà anh từng đi là từ đầu tới tim.
Và để trở thành một người trí thức, anh sống nhiều trong đầu.
Anh cố lý giải và áp dụng logic cho mọi thứ.
Vẽ không phải vậy.
Âm nhạc không phải vậy.
Sáng tạo không phải vậy.
Chỉ là để chạm tới điều này.
Nhưng nghe qua những gì anh giải thích ít ỏi thì tranh của anh rất có phương pháp và —
Rất tỉ mỉ.
Ừ, chúng ta sẽ —
Mình muốn bao gồm mọi loại tế bào.
Vậy ngưỡng chấp nhận của anh với việc khẳng định tích cực là bao nhiêu?
Mình nói được chưa?
Mình nghĩ mình hơi dày da, nhưng ai mà biết được?
Không, tất cả là tình cảm tốt thôi.
Được thôi.
Với ai đang xem hoặc nghe, đây là lần đầu mình gặp Adam.
Andrew.
Tất cả ổn cả.
Ừ, ổn cả.
Anh biết họ mình rồi chứ?
Anh biết không?
Mình đang nghĩ tới bạn mình tên Adam.
Ổn cả.
Người mà anh biết, người mà tôi từng trượt ván cùng, tôi nghĩ.
Adam Crone?
Ừ.
Ừ.
Tôi chỉ đang nghĩ là —
Upper Playground.
Ừ, Upper Playground.
Ừ, anh ấy làm — bố anh ấy sở hữu cửa hàng Crone’s Shoes ở Palo Alto.
Anh ấy làm ở đó.
Anh ấy muốn nối lại liên lạc với bạn.
Trời, Adam Crone và tôi cùng lớn lên.
Ừ, tôi chỉ là —
Hồi đó anh ấy có một cái mini ramp trong sân sau.
Chúng tôi hay chơi với nhau.
Chúng tôi trượt ván.
Rồi anh ấy lập Upper Playground, the Walrus.
Đúng rồi.
Anh ấy là bạn thân của anh hả?
Tôi đã từng làm — tôi làm rất nhiều đồ hoạ cho Upper Playground.
Wow.
Có ai gọi anh là Andy không?
Bạn chơi ván của tôi thì gọi tôi là Andy.
Vậy thôi?
Nghĩa là không ai trong giới y khoa, giới khoa học gọi vậy?
Không còn nữa, không.
Không thật sự.
Nếu có thì — anh bắt đầu podcast rồi anh sẽ cứ — anh như, Tôi là Andrew Huberman. Tôi là Andrew Huberman. Tôi là một giáo sư, đúng.
Làm gì thì làm tôi sẽ lan man khắp nơi vì tôi đang lo lắng khi ở đây ngay bây giờ.
Tôi hầu như không làm podcast nữa.
Nên nếu tôi lan man thì — nó sẽ lộn xộn.
Đây là bức tranh của anh, bạn.
Thưởng thức đi.
Chà, tôi mới gặp anh.
Tôi đã gọi nhầm tên anh rồi, thật tệ.
Tôi ghét màu đen. Tôi ghét nó.
Studio à?
Chỉ có mình anh với áo thun đen, cốc đen, đồ đen — tôi không thích cái đó cho anh, biết không?
Bởi vì trước kia tôi chỉ mặc mỗi đồ đen vì tôi kiểu, à, tôi là họa sĩ. Tôi lúc nào cũng bẩn. Tôi không muốn — biết không, có thể thấy vết cà chua trên áo len của tôi và kiểu, được thôi.
Nhưng tôi thấy — màu sắc rất quan trọng không chỉ trong tranh mà cả bảng màu cho căn nhà của bạn hoặc, như hầu hết người ta hay nói trong thời hiện đại, đàn ông hiện đại là — và tôi cứ bịa ra để anh sửa.
Anh là người của sự thật.
Nhưng tôi cảm thấy phần lớn con người sống hôm nay sẽ chết một cái chết rất — nói thế hơi tàn nhẫn nhưng chán, mà kiểu giống nhau, đúng không?
Anh có thể sẽ chết nằm trên giường, trong nhà dưỡng lão hay giường bệnh viện.
Kiểu như chẳng ai chết theo cách anh hùng cả.
Nên tất cả đều giống nhau và rồi — biết không, đường tới đây trong giao thông, ai cũng chỉ lái xe đen hoặc trắng hoặc xám rồi tới nhà họ nhà cũng be hoặc trắng và bạn kiểu, chúng ta chỉ có một kiểu vậy thôi, tuỳ quan điểm về kiếp sau thế nào nhưng chỉ có thế thôi.
Chỉ có thế thôi.
Rồi mọi người giận dữ vì ồ, tôi làm đổ sơn lên sàn. Tôi bị xước. Tôi nói sơn hết đi.
Sơn cả cái xe củ bạn đi.
Sơn và làm cho — con cái tôi vẽ lên áo len của tôi.
Đó là món tôi thích nhất — biết không, tôi thích cái áo len đó.
Sơn đi — biết không, nên tôi bước vô đây và tôi kiểu, chậm đã, bạn ơi.
Và giờ tôi đang chiếu cảm xúc lên anh.
Khi tôi mặc toàn đồ đen, nó thể hiện nhiều về giai đoạn tôi đang ở trong đời và tôi không biết anh đang ở đâu vì tôi mới gặp anh nhưng mọi thứ đen trên đen, áo thun đen, cốc đen, rồi lại áo thun trắng.
Mơ ước của tôi, ích kỷ mà nói, là podcast này sẽ bắt đầu không phải bằng câu, này, tôi là Andrew Huberman, nhà khoa học Stanford mà là, xin chào, mình là Andy.
Và — anh có thể Photoshop cho tôi cái áo thun trắng không? Tôi sẽ mặc áo thun trắng.
Tôi không thích đồ đen — đối với tôi giờ hầu như không còn đồ đen nữa.
Tôi muốn thêm thật nhiều màu vì có lẽ đó là mùa tôi đang ở trong đời mình.
Nhưng vâng, cảm ơn vì đã nói mấy lời tốt đẹp.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành YouTuber nhưng điều đó mang lại cho tôi nhiều niềm vui.
Nên tôi muốn nói với anh, tôi mới gặp anh lần đầu.
Tôi chưa từng thấy anh cạo râu nhưng tôi tưởng tượng — ý tôi là, râu và lông mặt với tôi trông rất dễ thương và anh rất điển trai.
Giọng anh, khi tôi nghe giọng anh, ngay lập tức rất êm dịu và tôi cảm nhận anh là người rất tử tế.
Một lần nữa, dù mới gặp anh khoảng năm phút, tôi kiểu, ồ, người này thật tuyệt, nhưng mấy mối quan hệ một chiều kiểu parasocial ấy — tôi có thể đi xa hơn nữa — tôi không biết anh muốn đi sâu đến đâu hôm nay nhưng tôi gặp người ta mọi lúc rồi gặp họ mà kiểu như tôi đã gặp họ rồi.
Chúng ta đã nói chuyện rồi.
Tôi không biết quan điểm của anh về thần giao cách cảm và tâm linh thế nào nhưng mọi người rồi sẽ gặp nhau.
Mọi thứ sẽ xảy ra theo cách nó phải xảy ra và ai cần gặp ai thì sẽ gặp.
Mọi thứ là năng lượng, đúng không?
Anh phát ra cái gì vào vũ trụ và anh ấy phát ra cái gì vào vũ trụ và linh hồn có kết nối theo cách đó không?
Nên tôi chỉ muốn — tôi nói nếu tôi gặp anh, tôi chỉ muốn nói anh dễ thương thế nào, giọng anh êm và thư giãn ra sao và có một cái gì đó rất — thành phần vô hình trong nghệ thuật là, người kia có quan tâm không.
Tôi không quan tâm họ có khéo tay, làm kỹ đến đâu, đẹp thế nào, mà liệu người đó có quan tâm không?
Và khi anh làm việc bằng giọng nói, tông giọng, tần số chạm tới linh hồn tôi kiểu, ôi, tôi không hiểu hết mấy chuyện anh nói.
Và anh dùng mấy từ lớn, nhưng tôi cảm nhận anh quan tâm.
Nên tôi nói nếu tôi gặp anh — và tôi biết một chút qua điện thoại, nhưng tôi không biết hết câu chuyện đời anh, mà tôi hay chiếu cảm xúc nhiều và giả định nhiều, đó là khuyết điểm tôi đang cố sửa.
Nhưng tôi chỉ muốn nói là, dù bạn đã có một tuổi thơ kinh khủng, đầy chấn thương, nhưng việc là bạn vẫn ở đây, bạn còn sống và bạn đang làm tất cả những điều tốt đẹp này, điều đó — nó làm tôi xúc động vì tôi nghĩ, tôi còn chẳng biết bạn mà tôi đã trân trọng những gì bạn đang làm rồi.
Bạn vẫn còn hơi trẻ con một chút, nhưng tiến bộ chứ không phải hoàn hảo, đúng không?
Thế nên tạm thời là vậy, nhưng tôi chỉ muốn nói tất cả những điều đó với bạn vì tôi cảm thấy vậy về bạn và, bạn biết đấy, tôi — tôi là kiểu người hay — đôi khi bạn cảm nhận được thứ gì đó và bạn nghĩ “mình sẽ nhắn tin cho họ” hoặc “có thể…” và tôi tự dặn là không, nếu tôi cảm thấy thế, tôi chỉ muốn — nhất là khi đó là tình yêu và năng lượng tích cực.
Tôi biết tôi bắt đầu bằng cách nói tôi ghét gu bài trí và trang trí nội thất của bạn đến mức nào, nhưng đó là vì tôi thích bạn.
Tôi sẽ không — nếu tôi không — nếu tôi kiểu, tôi chả quan tâm thằng này và tôi không muốn có mối quan hệ với nó, tôi sẽ không bao giờ nói gì cả.
Nhưng tôi kiểu, tôi không biết khoa học đứng sau chuyện này là gì, nhưng bị bao quanh bởi quá nhiều màu đen như vậy không thể là tốt, đúng không? Nó không thể — kiểu như — chúng ta đang bước vào một lỗ đen ngay bây giờ.
Kiểu, tôi không biết.
Dù sao, đó là những gì tôi muốn nói.
Ôi, trời.
Ừm, tôi sẽ tiếp nhận điều đó.
Cảm ơn.
Nhiều thứ quá.
Cảm ơn.
Bạn tiếp nhận được chứ?
Ừ, tôi tiếp nhận được một phần trong đó.
Được rồi.
Khi bạn gọi tôi là Andy, đó là một phần khác trong con người tôi chỉ vì cái tên đó mang nhiều ý nghĩa.
Ồ, cảm ơn vì điều đó.
Tôi sẽ tiếp nhận điều đó và, bạn biết đấy, trong đầu tôi có cái giọng nhỏ nó cứ nói, tôi muốn rõ ràng: tôi đã có một vài khía cạnh khó khăn trong thời thơ ấu. Tôi đã làm lành tốt với bố mẹ mình, nên giờ ổn rồi. Tôi nói vậy để, bạn biết đấy, tránh những giả định của người ta.
Nhưng vấn đề là: tôi bằng cách nào đó biết rằng rồi một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp nhau. Tôi chỉ không biết khi nào.
Vậy bạn nói chuyện thần giao cách cảm ấy.
Với tôi, tôi là postdoc ở Stanford. Điều đó đến sau PHE. Bạn làm khoảng năm năm. Nó kiểu như một residency. Tôi đến từ South Bay. Và tôi không muốn quay lại South Bay vì, như bạn biết, không có ý thiếu tôn trọng South Bay đâu, nhiều thứ thú vị xuất phát từ đó. Nhưng nơi đó khá thiếu vắng những thứ tôi thích, những thứ thường có ở các thành phố như nghệ thuật, nhạc sống. Trước đây từng thế. Grateful Dead từng ở Palo Alto. Tôi đã thấy Fugazi chơi ở The Edge trên California Avenue. Có nhiều thứ thú vị ở Palo Alto, nhưng khi ngành công nghệ bùng nổ ở đó thì mọi thứ trở nên rất theo góc vuông. Và năm 2007, khi tôi là postdoc, là lúc bạn đang vẽ tranh tường ở Facebook. Tôi biết điều đó sau này. Nhưng đó là khoảng thời gian tôi trở lại đó cho sự nghiệp khoa học của mình, và tôi khá khổ sở. Ở gần nhà lần nữa, thật lòng tôi một thời gian không muốn quay lại đó nữa. Nó không chữa lành.
Nhưng khi tôi biết câu chuyện của bạn về việc vẽ tranh tường ở Facebook và một vài chuyện khác, tôi kiểu, ôi, ít nhất cũng có một người khác ở đây đang ở trong cuộc đấu tranh tâm linh, cảm xúc với cái gọi là South Bay. Rồi tôi nhận ra tôi đã nghe một cuộc phỏng vấn với Ian McKay từ Meyer Threat. Hóa ra anh ta từng ở Palo Alto vì bố anh ta là một học giả hay gì đó. Tất nhiên rồi. Và anh ta đã lướt một vài con mương giống như chúng tôi đã từng. Thế nên có một lịch sử của việc mọi người rất bực bội khi phải ở đó. Đồ ăn Việt Nam rất ngon. Thật hả? Ờ, ở Palo Alto hay South Bay? Ừ, South Bay. Ồ, có, Castro Street, Mountain View. Ừ. Và nó đã thay đổi nhiều.
Nhưng quay lại năm 2007 đi. Tôi không biết bạn thấy thế nào về chuyện lịch sử.
Được, vậy tôi chắc chắn đồng ý với việc du hành thời gian và nhảy thời gian và tất cả, nhưng vì tôi già rồi, tôi 49 tuổi, và thời gian chú ý của tôi giờ như bị cháy trụi, tôi xin nói ngay bây giờ là tôi sẽ lẫn nhiều năm tháng. Tôi không phải kiểu… bạn biết đó, mọi người hay nói, thế này, thế kia. Năm 2007 là khi văn phòng Facebook là cái mà bọn trẻ South Bay gọi là phần cổ của University Avenue. Ngay trước khi nó đi xuống dưới đường ray xe lửa. Ngay khi bạn qua bên kia đường ray, Caltrain, nó trở thành Palm Drive và dẫn lên Stanford. Được rồi. Vậy những văn phòng đó bây giờ là Palantir, cái mà bị nhiều chỉ trích vì những lý do khác. Ừ, ừ. Nhưng những văn phòng đó, ngay khi bạn đi xuống dưới đường ray, với chúng tôi có một bậc vỉa hè bị cắt và có một cái hốc để trượt ván. Với dân trượt ván thì đó là một chỗ. Nhưng sau đó đó là văn phòng Facebook. Và nhiều năm sau, tôi nghe nói David Cho từng ở Facebook. Vậy chuyện đó đến như thế nào?
Tôi sẽ khá lộn xộn, như tôi đã nói, và có thể một số thứ, bởi vì đôi khi cách tôi nói chuyện và làm phóng sự, làm podcast là như một câu chuyện trong đầu tôi. Người khác sẽ nói, im đi và trả lời câu hỏi đi, đúng không? Nhưng với tôi, khi tôi vẽ, tôi không phác thảo. Tôi đi thẳng đến thành phẩm. Nên đôi khi tôi đang tìm hiểu xem mình muốn nói gì với bạn, bởi bạn hỏi một câu rất trực tiếp, nhưng cách nó vào trong đầu tôi lại rất trừu tượng, nên nếu bạn để tôi trộn màu một chút, tôi hy vọng sẽ trả lời câu hỏi của bạn.
Nhưng bạn có biết Pee-wee, Pee-wee, tôi đang mặc áo đó hôm nay. Bạn có biết Pee-wee’s Playhouse không? Tôi biết, ồ, vâng. Ý tôi là rõ rồi, vâng. Tôi từng gặp ông ấy một lần. Paul Reubens? Ừ, ở một buổi triển lãm ảnh của Mike Muller và Sage, người vẽ bươm bướm trên cá mập và các con vật của Mike Muller. Ồ. Và Pee-wee Herman, trong bộ đồ của ông ấy, toàn bộ phong cách, bước tới, Laird Hamilton cũng có mặt. Tuyệt. Và ông ấy bước tới Laird Hamilton, có rất nhiều người xung quanh, ai cũng cố tiếp cận Laird, cố gặp Laird, Laird lúc đó — đây là 2017, và tôi ở West Hollywood — và Pee-wee Herman bước tới và ông ấy nói, “Tôi phải gặp ông.”
Và Laird thì kiểu, và điều hay nhất là, Laird chỉ nói, ôi, xin chào, bạn tên gì?
Kiểu, đúng là Laird.
Laird thực sự là một quý ông, lúc nào cũng vậy, bạn biết mà.
Anh ấy không biết Pee-wee Herman là ai sao?
Tôi không biết anh ấy biết hay không.
Ôi trời.
Và anh ấy kiểu, tôi có lẽ muốn gặp bạn, đại loại vậy.
Ừ.
Và tôi thì kiểu, không đời nào.
Và anh ấy mặc cả bộ đồ, môi bóng loáng rồi mấy thứ.
Và tôi thì kiểu, đó là Pee-wee Herman.
Ôi, thật tuyệt.
Tôi thích điều đó.
Ừ.
Được rồi.
À, ý tôi là, chắc chắn tôi sẽ phải kể cho bạn nghe câu chuyện về Pee-wee Herman của tôi vào một lúc nào đó.
Tôi muốn nghỉ nhanh và cảm ơn nhà tài trợ của chúng ta, 8Sleep.
8Sleep sản xuất các áo đệm thông minh với khả năng làm mát, sưởi ấm và theo dõi giấc ngủ.
Một trong những cách tốt nhất để đảm bảo bạn ngủ ngon là đảm bảo nhiệt độ môi trường ngủ của bạn phù hợp.
Vì để dễ ngủ và ngủ sâu, nhiệt độ cơ thể của bạn thực sự phải giảm khoảng 1 đến 3 độ.
Và để thức dậy cảm thấy tỉnh táo và tràn đầy năng lượng, nhiệt độ cơ thể bạn thực sự phải tăng khoảng 1 đến 3 độ.
8Sleep tự động điều chỉnh nhiệt độ giường của bạn suốt đêm theo nhu cầu riêng của bạn.
Tôi đã ngủ trên áo đệm 8Sleep gần năm năm nay, và nó hoàn toàn thay đổi và cải thiện chất lượng giấc ngủ của tôi.
Mẫu 8Sleep mới nhất là Pod 5.
Đó là cái tôi đang dùng và tôi cực kỳ thích.
Nó có rất nhiều tính năng tuyệt vời.
Chẳng hạn, Pod 5 có tính năng gọi là Autopilot, một bộ động cơ AI học thói quen ngủ của bạn rồi điều chỉnh nhiệt độ môi trường ngủ theo các giai đoạn ngủ khác nhau.
Nó thậm chí sẽ nâng đầu bạn lên nếu bạn đang ngáy, và thực hiện những thay đổi khác để tối ưu hóa giấc ngủ.
Nếu bạn muốn thử 8Sleep, vào 8sleep.com/huberman để được giảm 450 USD cho Pod 5 Ultra.
Đây là một phần của chương trình khuyến mãi mở rộng dịp lễ của 8Sleep, diễn ra từ bây giờ đến hôm nay — tức là đến ngày 31 tháng 12 năm 2025.
8Sleep giao hàng tới nhiều quốc gia trên thế giới, bao gồm Mexico và UAE.
Một lần nữa, truy cập 8sleep.com/huberman để tiết kiệm tới 450 USD từ nay đến 31/12/2025.
Tập hôm nay cũng được tài trợ bởi Element.
Element là một loại nước uống điện giải có mọi thứ bạn cần và không có những thứ bạn không cần.
Điều đó có nghĩa là các chất điện giải — natri, magiê và kali — ở tỉ lệ đúng, nhưng không có đường.
Duy trì đủ nước rất quan trọng cho chức năng não và cơ thể.
Ngay cả việc hơi mất nước cũng có thể làm giảm hiệu suất nhận thức và thể chất của bạn.
Điều quan trọng nữa là bạn phải bổ sung đủ chất điện giải.
Natri, magiê và kali rất cần thiết cho hoạt động của tất cả các tế bào trong cơ thể bạn, đặc biệt là các neuron — các tế bào thần kinh.
Uống Element khiến việc đảm bảo bạn được cấp đủ nước và chất điện giải trở nên rất dễ dàng.
Ngày của tôi thường bắt đầu rất nhanh, nghĩa là tôi phải lao ngay vào công việc hoặc tập luyện.
Vì vậy để đảm bảo tôi đủ nước và có đủ chất điện giải, khi vừa thức dậy buổi sáng tôi uống 16 đến 32 ounce nước với một gói Element hòa vào.
Tôi cũng uống Element pha với nước trong bất kỳ hoạt động thể lực nào, đặc biệt vào những ngày nóng khi tôi đổ nhiều mồ hôi và mất nước cùng chất điện giải.
Element có nhiều hương vị ngon.
Thực sự tôi thích tất cả.
Tôi thích hương dưa hấu, mâm xôi, cam quýt, và tôi rất thích vị chanh.
Vì vậy nếu bạn muốn thử Element, bạn có thể vào drinkelement.com/huberman để nhận một gói mẫu Element miễn phí kèm theo bất kỳ đơn hàng nào.
Một lần nữa, drinkelement.com/huberman để nhận gói mẫu miễn phí.
Đối với tôi, khi còn nhỏ, nghệ thuật là bộ ba thánh thiện trong nền giáo dục thiếu nhi của tôi: Mr. Rogers, Bob Ross, và tất nhiên là Pee-wee Herman.
Ý tôi là, Pee-wee Herman có Lawrence Fishburne, Gary Panter, Mark Mothersbaugh, kiểu như Danny Elfman.
Anh ta như người cầm đầu của mọi sáng tạo này, và anh ta có kiểu câu hát “mecca lecca hi, mecca hi-nie-ho.”
Bạn còn nhớ từ bí mật không?
Từ bí mật là… nếu ai bằng tuổi chúng ta mà đang xem mấy chương trình đó, thì nó kiểu như, từ bí mật hôm nay là, tôi không biết, Rob, từ bí mật hôm nay là gì nhỉ?
Microphone.
Microphone.
Và nếu ai đó nói “microphone”, thì la to lên.
Vậy, hôm nay chúng ta làm vậy được không?
Được thôi.
Được rồi.
Tôi trông chờ vào bạn.
Tôi muốn bạn hét to nhất có thể.
Và bạn không được đi tè cho đến khi chúng tôi đi tè.
Bạn đồng ý chứ?
Được rồi.
Tôi ghét South Bay.
Tôi ghét, kiểu, tôi chỉ… tôi có tất cả những đặc điểm điển hình của nghệ sĩ.
Tôi bị trầm cảm lâm sàng.
Tôi rối loạn lưỡng cực.
Tôi có đủ mọi nghiện theo quá trình: ăn uống, tình dục, cờ bạc, mua sắm, nghiện công việc.
Cũng may là tôi không có nghiện chất vì tôi dị ứng với mọi thứ, nhưng tôi bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế nặng, có những đặc điểm chống xã hội nghiêm trọng, bạn biết đấy, tôi rất nhạy cảm.
Nên khi đến đây hôm nay, bạn hỏi tôi và tôi cứ nhắn tin, kiểu, tôi không biết, chúng tôi đã làm cái vũ điệu đó mấy tháng trời và nếu tôi thành thật với bạn, tôi không biết cách để không là chính mình, và đôi khi tôi đeo mặt nạ và tôi nghĩ, tôi nghĩ đây là thứ Andrew muốn tôi thể hiện hôm nay, nhưng tôi thậm chí còn chưa gặp bạn.
Và vì thế mỗi lần tôi lên Joe Rogan hay bất kỳ podcast nào khác, kiểu, tôi cũng không biết, tôi chỉ thấy
thoải mái làm YouTube của riêng mình hoặc podcast của riêng mình, nhưng bất cứ khi ai khác mời thì
lại là một chuyện, tôi biết mình là ai và có lúc thì không biết, có lúc thì tự tìm ra, và có những lúc
bạn gặp người ta ngoài đường ở các khu lễ hội hay siêu thị họ lại kiểu, “Tôi…”, và đó là cái mối quan hệ
một chiều (parasocial) — họ bảo “Tôi biết anh, tôi thấy đồng cảm với anh, tôi…” — và có cái gì đó
ở đó, bạn biết đấy, cái sự thân mật khi gặp một con người khác rồi giãi bày hết con tim mình và kể
mọi chuyện. Mà bố mẹ tôi sẽ không nghe cái này đâu.
Anh em trai tôi cũng không nghe.
Nghĩa là, theo một cách kỳ quặc, hôm nay các bạn sẽ biết về tôi nhiều hơn cả gia đình tôi.
Vậy mối quan hệ một chiều kiểu đó là thật, đúng không?
Hiệu ứng giả dược là có thật, tất cả những thứ đó.
Thế nên, bạn biết đấy, tôi đến đây sớm.
Tôi đi bộ xuống con đường kia rồi thấy cảnh biển thật đẹp và cái cảm giác ấy, nó xảy ra mỗi lần.
Tôi biết điều đó khiến tôi nghe như thế nào.
Kiểu, ôi, gã này trông rất bất ổn và mất kiểm soát và tôi sẽ là người đầu tiên thừa nhận là giờ tôi khóc liên tục.
Tôi không biết nữa, có lẽ chỉ vì thấy những ngôi nhà bị cháy trên đường đến đây, biết rằng mình lâu rồi không nói chuyện và chẳng có gì có lợi cho tôi.
Và tôi đã nói với bạn rằng tôi hay tham gia những podcast này và tôi nghĩ, ừm, Howard Stern cách đây 15, 20 năm và Joe Rogan nhiều lần tôi lên — tôi nghĩ chỉ có hai chương trình radio, podcast đó là phát nguyên bản mà không chỉnh sửa như mọi nơi khác.
Mỗi lần bạn từng nghe tôi trên podcast khác thì nó bị chỉnh sửa mạnh, họ cắt đi những phần lớn, hoặc thậm chí không phát gì cả.
Nên tôi biết điều đó, và tôi biết thế giới ngày nay.
Và có cái gì đó xảy ra, bạn biết đấy, ở những đặc điểm tự luyến tôi kiểu như, lúc thì nghĩ “tôi là nghệ sĩ vĩ đại nhất thế giới”, rồi lại kiểu “ôi Chúa ơi, tôi là đồ bỏ đi”.
Nó như một vòng luẩn quẩn.
Trước kia, lúc tôi trẻ, tôi nghĩ mọi người phải thấy mọi thứ.
Tôi nghĩ mình quan trọng đến mức ai cũng phải thấy mọi thứ tôi tạo ra — tranh, podcast, sách, whatever.
Rồi nó trở thành kiểu vấn đề của tôi là tất cả hoặc không có gì.
Nên khó cho tôi tìm được con đường ở giữa.
Giờ tôi 49 tuổi, sống cuộc sống ông bố rất yên bình.
Tôi là người của gia đình và có hàng ngàn bức tranh mà chưa ai từng thấy.
Có hàng trăm giờ, nếu không muốn nói là hàng nghìn giờ podcast tôi chưa từng công bố.
Có sách tôi đã viết.
Có chương trình TV, phim tôi làm mà rồi không tung ra.
Trước đây cái cái ngã mạn và cái tính tự luyến nó bảo bạn phải đưa mọi thứ ra vì bạn quan trọng và mọi người cần thấy bạn quan trọng thế nào.
Còn bây giờ mặt trái của chuyện đó — và có thể cái này cũng không hoàn toàn lành mạnh — là tôi biết mình là ai.
Tôi thấy thoải mái với chính mình và tôi không cần… tôi tự chặn mọi thứ.
Tôi không có mật khẩu cho mạng xã hội của mình.
Tôi có chặn trên điện thoại nên không thể truy cập internet.
Nên tôi đặt tất cả những thứ đó để tự bảo vệ vì tôi là người nhạy cảm.
Là một nghệ sĩ, có những định kiến và câu chuyện.
Kiểu “nghệ sĩ ăn mày”, bạn sẽ chẳng kiếm được tiền đâu.
“Nghệ sĩ phải vật lộn” — có những câu chuyện người ta nói và rồi bạn tin vào chúng.
Nhưng tôi có vài thầy cô trong đời đã ảnh hưởng đến tôi, những khoảnh khắc nhất định xảy ra trong đời cứ sống trong đầu bạn như thuê nhà miễn phí.
Tôi có nhiều cái như thế.
Và một trong những câu chuyện là, tôi 49 tuổi rồi, kiểu như bạn phải sống ở New York.
Nếu bạn thành công ở New York thì bạn thành công ở mọi nơi.
Mẹ kiếp tôi đang làm cái quái gì ở nơi xa này? Tôi đang làm gì ở Cooper team? Trong đầu tôi đã viết sẵn câu chuyện rằng bạn là một thằng… và tôi chưa làm được cái gì cả.
Nhưng trong đầu tôi lại bảo “mày là nghệ sĩ vĩ đại nhất ở Gilroy”.
Bạn hiểu không?
Không có ý thiếu tôn trọng thủ phủ tỏi, lễ hội tỏi, kem vị tỏi gì đó đâu.
Trong đầu có câu chuyện là tôi phải đến New York.
Tôi không thể có chỗ đứng ở Los Angeles.
Tôi sinh ra và lớn lên ở LA và tôi không thể, bạn biết đấy.
Và giờ nhìn lại, nếu tôi kiểm kê lại những lần bùng nổ sáng tạo nhất trong đời, những giai đoạn sáng tạo nhất luôn xảy ra ở chỗ bình thường tầm thường.
Luôn xảy ra khi trời lạnh.
Luôn xảy ra khi không có wifi.
Luôn ở một vùng ngoại ô.
Câu chuyện “tôi sẽ tới New York và tham gia phong trào đó” thì hiếm khi đúng.
Thật là dễ lãng mạn hóa nó, nhưng cái hay là ở những khoảnh khắc lóe sáng nhỏ bé.
Ai đó đang nghe bây giờ có thể nghĩ “mình sẽ làm được”.
Rồi lại có một kế hoạch, rồi sẽ gặp người này người kia, rồi sẽ làm cái này cái kia.
Nhưng thực tế tôi sống ở San Jose bảy năm.
Tôi gặp một người phụ nữ tuyệt vời.
Cô ấy là bạn gái tôi bảy năm, nhưng lúc đó tôi 23 tuổi.
Và với tôi thì áp lực rất lớn vì một trong những “thầy” là mẹ tôi, đúng không?
Mẹ tôi thuộc hội Cơ đốc tái sinh rất cuồng tín.
Nên khoa học không được đưa vào câu chuyện, kiểu như đeo kính che mắt.
Và qua mẹ, tôi học được niềm tin mù quáng.
Chúa Jesus là tất cả, thế thôi.
Không có, không có, khoan đã, ý anh là đã có một mạch chuyện thật sự với hai con vật và cả hai con vật đó đã không giết lẫn nhau, anh biết đấy, và còn có một Adam và một con rắn biết nói. Kiểu như, ừ, không hề do dự.
Vậy nên bà ấy đã cho tôi món quà đó, kiểu như, nè, khoa học, là sự thật. Không mù quáng, kiểu chỉ… mẹ kiếp. Không có gì có thể lung lay. Và người ta sẽ nghĩ, “mày đúng là ngu vãi, mày dốt nát.”
Nhưng bà ấy không như vậy, bà ấy là một người phụ nữ thông minh. Và bây giờ nhìn lại, kiểu như, vừa mới gặp anh, anh là một người thật sự xuất sắc. Và tôi ngồi đây và tự nói, tôi biết vài người thông minh nhất trên hành tinh này. Anh biết không, vài người thông minh nhất trên hành tinh mà lại ngu hết. Họ tất cả như đồ ngốc.
Anh sẽ nghĩ, “khoan đã, anh là thiên tài. Anh có trí nhớ như ảnh. Anh tạo ra công ty này” — và anh đã làm một số quyết định ngu ngốc nhất mà tôi từng thấy, hiểu không? Kiểu như, “ừ, anh giỏi việc này,” nhưng anh không biết về các mối quan hệ, anh chẳng biết gì.
Vậy nên mẹ tôi dạy tôi chẳng phải bằng lời nói gì ghê gớm mà chỉ bằng cách nhìn bà: một niềm tin tuyệt đối. Và một trong những niềm tin của bà là, con trai chị, này, mấy chuyện kiểu Chúa ấy, kiểu như tôi, người mà tôi mô tả là một mớ đầu óc rối ren. Lớn lên trong một gia đình bất ổn và mọi thứ, bị lạm dụng tình dục, mọi thứ lạm dụng — bạo lực thể xác, lạm dụng tinh thần, tinh thần hỗn loạn — vì họ đi làm rồi tôi bị bỏ lại ngoài kia, bị bỏ rơi, bị lạm dụng về tinh thần, đủ thứ. Và bà ấy cứ thế, giống như bà tin vào Chúa và Chúa Giê-su vậy. Bà nói, “con là người duy nhất, con là nghệ sĩ vĩ đại nhất.” Và tôi lúc đó mới năm tuổi, tôi nghĩ, “mẹ đang nói cái quái gì vậy?” Bà nói, “không ai hơn con. Không ai hơn con. Con là nhất. Con sẽ trở thành người vĩ đại, tên con là David.” Nhiều người Hàn đặt tên theo Kinh Thánh. Bà nói, “ta đặt tên con theo Vua David. Con sẽ là một vị vua.”
Bây giờ nhìn lại, ừ, Vua David đã đánh bại Goliath, nhưng ông ấy cũng bị nghiện tình dục, có nhiều vấn đề tinh thần và thất bại nhiều thứ. Bà không kể cho tôi mấy chuyện đó. Vậy nên bà nuôi tôi theo kiểu tẩy não: “con là nhất, con là vĩ đại.”
Và tôi gặp những nghệ sĩ khác, nơi mà mỗi người có con đường riêng. Có người trở nên vĩ đại vì cha mẹ họ kiểu như, “mày chẳng ra gì. Mày là một mảnh rác. Mày tệ nhất. Mày tưởng mình là ai?” Tôi thì ngược lại, mẹ tôi cứ lặp đi lặp lại là “không quan trọng, không quan trọng,” kiểu “mẹ ơi nhìn xem tệ thế nào đi” — bà vẫn nói “con là vĩ đại.”
Và tới một lúc tôi ghét bản thân. Tôi có quan điểm thấp về chính mình. Tôi chỉ chán ghét bản thân, một đứa trẻ suốt ngày bị bắt nạt và cảm thấy thế giới lợi dụng mình. Và tôi nghĩ, dĩ nhiên bà nói vậy vì bà là mẹ tôi, nhưng bà đã nhồi nhét vào đầu tôi rằng tôi là nhất.
Và như một kẻ lừa đảo, một người biến hình, tôi sẽ — điều mà nhiều nghệ sĩ thiếu là khả năng diễn đạt bằng lời. Đó là lý do họ là nghệ sĩ tuyệt vời và có thể làm nhạc hay v.v., bởi vì họ không thể — tôi không thể — tôi sẽ nói chuyện với anh vài tiếng hôm nay và tôi ra về cảm thấy bị hiểu sai. Tôi sẽ nghĩ, “đúng là, mình có nói rõ không?” Bởi vì tôi không thể dịch những gì tôi cảm thấy lên tranh vẽ theo cùng cách. Nó giống như khi người ta mô tả ayahuasca hay cái gì đó, họ bảo, cố gắng mô tả đi, và họ nói những từ mà anh muốn tìm không tồn tại cho những gì anh vừa trải qua. Đó phần nào là lý do tại sao tôi rất tự phán xét bản thân.
Nhưng tôi có người phụ nữ này, và cha tôi — ông thương tôi, nhưng ông cũng bình thường, ổn thôi. Tôi xem mẹ tôi, một người phụ nữ kinh doanh tàn nhẫn, và bà thay đổi. Tôi đã trải qua phần lớn cuộc đời nghèo hoặc trung lưu; giàu có tới sau này. Chúng tôi hay phải nhờ trợ cấp, hoặc các cửa hàng bị thiêu rụi trong bạo loạn LA. Tôi chứng kiến cha mẹ vất vả rất nhiều, nhưng rồi họ lại khá lên. Họ có cái tư duy tay chơi bạc, mà nhiều người châu Á cũng có. Tôi cũng có điều đó, mà tôi không biết có đúng không, nhưng tôi nghe nói người châu Á có gene đánh bạc nhiều hơn các chủng tộc khác, đặc biệt là phụ nữ. Phần lớn phụ nữ không có gene đánh bạc giống đàn ông.
Mẹ tôi hay đánh cược như lật nhà, không phải ở casino nhưng những cú lên xuống khổng lồ, kiểu như nhà cửa. Tôi lớn lên với một người phụ nữ không biết sợ. Vậy là chúng tôi thiếu thốn đồ đạc, nhưng tôi thấy mẹ tôi mở cốp xe, đeo đồ trang sức giả, đá cz (cubic zirconia) vì bà sắp vào họp xin tiền. Toàn là dối trá điên rồ, nhưng lại là một tín đồ Cơ đốc hardcore. Vậy cái đạo đức giả ở đó rõ ràng. Tôi đang cố phá vỡ điều đó trong mình. Nên tôi sẽ mâu thuẫn trong cuộc phỏng vấn này. Và cuối cùng hy vọng tôi sẽ sửa được những phóng đại nào đó tôi đã dùng. Đó là một công cụ mới tôi có. Trước đây tôi chỉ… thôi kệ, vì câu chuyện, tôi nói dối để nói lên sự thật, tất cả mấy thứ đó.
Vậy là tôi nhìn mẹ tôi biến từ một người đàn bà nghèo — tư duy của bà là, “con trai mẹ là nghệ sĩ vĩ đại nhất thế giới.” Và tôi, anh biết không, bước ra từ chiếc Toyota hatchback với cửa kính vỡ, nhưng khi tôi đi vào cuộc họp này, họ sẽ không thấy điều đó. Bà biến thành một người phụ nữ giàu có, quyền lực và tôi thì chỉ ngồi đó, một đứa trẻ ở góc nhìn người phụ nữ đó đạt được những gì bà muốn.
Tôi kiểu, chết mẹ, cái màn đó là cái quái gì vậy?
Rồi lúc đi ra tôi nói: “Mẹ ơi, chuyện đó không giống mấy thứ mẹ nói đâu, nó không thực.”
“Mẹ ơi, đó không đúng.”
Bà nói: “Ừ, họ không cần biết điều đó.”
Tôi nói: “Nhưng chúng ta vừa đi nhà thờ và học mười điều răn, không được nói dối mà.”
Rồi cứ như thế mà bối rối.
Rồi tôi gặp, à, Sean Parker — một đứa trẻ ngọt ngào, thật đấy, lúc nó bắt đầu Napster nó đã bắt đầu gửi email cho tôi ngay và nói… Giá mà tôi còn giữ hết mấy email đó. Tôi giữ vài email và tin nhắn thoại, đó là hoài niệm của riêng tôi. Tôi có một tin nhắn thoại và một bức thư tay từ Howard Stern nói “cảm ơn vì đã làm tôi thích màu nước.” Tôi đã kiểu: “Ôi chúa ơi, thần tượng của tôi mà,” cảm giác đó tuyệt lắm. Tôi còn có tin nhắn thoại từ Pee Wee Herman, sẽ chia sẻ sau. Tất cả email đầu với Sean Parker tôi giữ lại vì anh ấy thú vị và tuyệt lắm. Tôi biết hình ảnh về anh ấy, nhưng chúng tôi không còn nói chuyện như trước, nhưng tôi vẫn coi anh là bạn và mãi biết ơn anh.
Lúc đó tôi gặp anh khi tôi ở một thời điểm mà, như, tôi chẳng biết phải nói sao — hoàn toàn là nỗi nhục và xấu hổ đối với gia đình. Đó là câu chuyện người nhập cư. Hỏi bất cứ người nhập cư nào: “Sao mày bỏ nhà đến nước khác?” Vì chỗ đó tệ quá. Chỉ thế thôi. Không ai được sinh ra ở nơi này rồi bảo “Ê, đi thôi.” Lý do duy nhất ai đó đến đây là vì chỗ họ ở trước tệ. Dù bạn là người châu Á hay Mexico hay gì đi nữa, bạn đến đây để có cuộc sống tốt hơn. Và điều đó có nghĩa là gì? Là làm việc chăm chỉ. Nước này đầy người nghiện làm việc. Ba mẹ tôi, họ kể là xe tăng Nhật đi qua đường, rồi chiến tranh, nạn đói, đủ thứ. Họ sang đây. Tôi sinh ra và lớn lên ở Los Angeles, không biết mình là ai, không biết thuộc về đâu, bị bắt nạt, bị bỏ rơi, bị lạm dụng liên tục. Tôi thậm chí còn chẳng hiểu khái niệm tự tử, nhưng tôi ghét bản thân. Cảm giác như đang cháy rụi trong chính cơ thể mình.
Lúc đó tôi còn bị chế giễu vì gu âm nhạc giống người khác. Tôi nghe Minutemen, Minor Threat. Tôi bật to Downset, Inside Out, Soundgarden, “Slaves and Bulldozers.” Tôi từng bật Soundgarden “Slaves and Bulldozers” và tự đấm mình mạnh nhất có thể, chỉ để bật lên một cơn cuồng nộ. Lúc đó tôi tìm thấy phim khiêu dâm và nó dịu đi cái cảm giác đó, như lên cơn. Tôi thủ dâm liên tục. Tôi vừa thủ dâm, vừa làm mấy thứ tự hại kỳ lạ — bọn trẻ bây giờ gọi là “edging.” Tôi thủ dâm nhưng không xuất, rồi đánh mình. Tôi đang dậy thì, rồi tôi đi ăn cắp vặt, lấy mấy bình sơn xịt ở cửa hàng dụng cụ. Tôi nghe một bài như Faith No More, In Living Colour, rồi lặp đi lặp lại một câu lời như bị ám: “I am a patient, boy.” Rồi tôi như nhập đồng, đi ra và phun sơn bậy bạ khắp nơi. Tôi sống ở nhà, không giấu giếm. Về nhà với tay đen xì vì sơn. “Đây là lý do chúng ta đi đến nước này à? Đây là lý do chúng ta bỏ nước khác để con cái đến đây mà không được làm nghệ sĩ sao?” Rồi họ bảo: “Mày là cái nhục. Mày là nhục cho nòi giống chúng ta.” Ba tôi ném tôi vào tường. Tôi kiểu: “Tao không quan tâm, mày hiểu không? Tao không quan tâm đến thứ mà mày quan tâm.” Tôi không chủ động muốn tự tử, nhưng tao không quan tâm đến mọi thứ mà mày trân trọng, hiểu chưa?
Rồi chương trình bắt đầu, và tôi cười vì kiểu, “Hey, tôi là Andrew Huberman, nhà khoa học, Stanford.” Tôi thì: “Tao chả quan tâm.” Tôi thích Andy, thật đấy. Rồi tôi nghĩ: “Này, giống như Stolen Valor. Sean Parker bắt đầu Facebook với Mark Zuckerberg. Tao có mặt từ lúc bắt đầu.” Thế nên anh ấy dẫn tôi vào. Lúc đầu — mấy năm email qua lại — anh ấy nói, vì năng lượng tôi lúc đó phát ra y như tôi đang kể cho bạn bây giờ: “Tao chả thèm, tao không quan tâm mày quan tâm gì.” Tôi không quan tâm nếu vào tù, tôi cứ vẽ lên mọi thứ. Và người ta bảo: “Graffiti? Graffiti là phá hoại. Không phải nghệ thuật. Không phải nghệ sĩ graffiti hay nghệ thuật đường phố, đó là phá hoại, là tội phạm.” Và mấy người bảo tôi, bất kỳ ai làm street art, có quá nhiều luật lệ. “Mày viết gì? Mày từng tag không?” “Không, nhưng tao có.” “Im đi.” “Nếu mày trượt ván, chắc chắn mày từng có một… ” Có mấy đứa trong băng chúng tôi. Cubes? “Mày tag gì?” Thôi đi. Tôi có bạn là mấy thằng viết graffiti, họ loại chúng tôi ra. Mấy đứa Undershadows. Mày chưa từng viết graffiti à? Không, nhưng để sau mình nói. Tôi muốn nghe mày trước. Sau này chúng ta nói về Orphan và băng Undershadows, đó là một thứ trong khu vực Bay Area. Ừ, tôi nghe về tụi nó.
Ừ, cậu ấy là một người bạn tốt của tôi.
Nhưng dù sao thì, tôi không đi vẽ graffiti.
Được rồi.
Nhưng tôi đã vẽ lên băng nhám (grip tape) của cái ván.
Ổn mà.
Nhưng không, tôi không phải là một thợ tag.
Tôi không phải kiểu người làm graffiti.
Ừ, nên tôi đang làm mấy thứ kiểu như vậy.
Và, bạn biết đấy, chúng ta có thể nói về sự sáng tạo này nọ.
Nhưng thật khó để nói—bởi vì câu hỏi là, có thể dạy một nghề được không?
Có thể dạy một kỹ năng chứ?
Tôi có thể dạy bạn vẽ bức Mona Lisa không?
Ừ.
Tôi biết cách làm mấy thứ đó.
Tôi biết, tôi đi học, tự học, xem video.
Bạn hoàn toàn có thể tự dạy mình vẽ để làm cho bức tranh trông giống một thứ gì đó.
Đó là kỹ năng có thể dạy.
Nhưng sáng tạo, nó đến từ đâu?
Bạn sinh ra đã có hay là do thiếu thốn?
Giống như, tôi chỉ có thể chia sẻ con đường của mình.
Và đó là cái sự xấu hổ, kiểu là, “mày là người châu Á, mày phải đạt 4.0, phải vào UCLA, phải làm bác sĩ hay luật sư.”
Còn tôi, tôi là đứa con giữa, tôi và hai anh em tôi, tóc dài, nghe heavy metal và punk.
Sao mày làm mấy thứ đó, giống như mấy thứ của người da trắng vậy?
Rồi có những đứa trẻ châu Á lại mê mấy thứ nặng nề kia, kiểu là, không có bản sắc, đúng không?
Rồi cứ như lạc lối, kiểu là cái quái gì thế này, chúng tôi chẳng thuộc về đâu cả, và hình ảnh người châu Á trên truyền thông thì toàn bị chế: “long duck dong”, người châu Á có dương vật nhỏ, lái xe kém, giỏi toán, chẳng có gì hay ho cả.
Và tôi thì, bạn biết đấy, tôi chỉ cố gắng tìm lối đi của mình trong thế giới này.
Tôi nhớ Sean bị cuốn hút bởi bất kỳ thứ nghệ thuật nhỏ nào tôi bắt đầu làm cho nổi và đặt cạnh nhau, và tôi bắt đầu vẽ graffiti khắp nơi.
Và hắn nói, “tôi muốn cái đó, bất kỳ thứ gì đó, tôi muốn là một phần của nó.”
Và tôi nói, và tôi quên bức tranh của mình là gì, lúc đó tôi không bán được một bức tranh nào, rồi bất ngờ chúng bắt đầu bán được vài nghìn đô.
Và hắn lúc đó vẫn còn là thiếu niên, và hắn nói, “tôi muốn nghệ thuật của mày, nhưng vấn đề là, bây giờ tôi đang bị kiện một nghìn tỷ đô, bởi vì mỗi bài hát đều thành một vụ kiện.”
Dù sao thì, chuyện cũng kết thúc như nó đã kết thúc, nhưng tôi nhớ hắn cho tôi xem một ảnh chụp màn hình hay gì đó, kiểu “tôi đang bị kiện một nghìn tỷ đô ngay bây giờ, nên tôi không có khả năng mua nghệ thuật của mày, nhưng tôi sẽ lấy nó, biết không?”
Vậy là chúng tôi bắt đầu mối quan hệ này, và hắn gửi cho tôi mấy tin nhắn điên rồ, kiểu trừu tượng, mấy email mô tả những gì hắn muốn tôi vẽ, rồi hắn thành lập công ty khác tên Plaxo, rồi hắn nói “không, không,” và rồi cuối cùng—
Cậu gặp tôi ở South Bay đấy, tôi quen một cô gái, chúng tôi yêu nhau, và tôi chuyển đến San Jose, chỗ văn hóa chết dở nhất, mọi người kiểu trượt patin, làm ở Apple, MySpace, eBay, hoặc mấy startup công nghệ nào đó,
Và họ nghĩ “chúng tôi ngầu vì có cái trampoline, có khu bếp với Red Bull và đồ ăn vặt thả ga, có giường tầng,” tất cả chỉ để bạn cứ làm việc tiếp được thôi.
Rồi tôi gặp Sean, hắn nói “đồ anh ơi, chúng tôi sắp làm công ty tên Facebook, giờ chúng tôi có tiền rồi, anh ở đâu?”
Hắn không biết hết chuyện này, nhưng tôi vừa ra tù, tôi bị vào tù ở Nhật vì đã đánh một bảo vệ mặc thường phục, tôi 27 tuổi khi ra, và tôi nợ hết mọi người tiền, nợ bạn gái, nên tôi cần tiền lắm, tôi đang rắc rối dữ, tôi không biết làm sao trả hết mọi người, vì bán tranh khó lắm mà.
Nhưng tranh của tôi thi thoảng cũng bán được, và bắt đầu có giá khá cao, và tất cả tranh tôi vẽ trong tù—tôi từng làm cho tạp chí Vice, nói là làm vì thực ra tôi chưa bao giờ được trả tiền,
Họ không trả cậu à?
Không, tôi nghĩ nếu ai đang nghe thì đây hơi lạc đề một chút, và chắc sẽ nghe như tôi mắc chứng ám ảnh phải giữ một danh sách, có thể là vậy, vì tôi không hay nghĩ về nó, nhưng…
Tôi ngồi đây mấy hôm trước và nghĩ,
họ còn nợ tôi tiền, tất cả những ai tôi từng làm cho, kiểu là, người ta phát triển một kỹ năng, như tôi viết bài hát tốt, hoặc cái này cái kia, rồi họ nói “đây là nghề của tôi, tôi phải được trả,” còn tôi thì bảo “tôi chưa bao giờ được trả.”
Tôi làm việc cho Nike, Levi’s, Ruka, Giant Robot, Vice, thậm chí cả bạn tôi Steve Aoki, và, kiểu, tất cả, mọi người, như 88 Rising, nếu tôi ngồi đây tôi sẽ kể hết tên, nhưng hoặc là họ không trả cho tôi như đã nói, hoặc tôi phải dọa giết họ thì họ mới gửi, hoặc họ đơn giản là chưa bao giờ trả tiền cho tôi, biết không, và tôi gặp Gavin McInnes khi anh ấy khởi đầu Vice, và anh ấy đã thấy vài tác phẩm tôi làm cho Giant Robot, anh ấy thấy tôi đã đến Congo, anh ấy thấy những thứ đó, và anh ấy kiểu như này,
và hồi đó Vice mang tinh thần punk rock, khi nó còn định dạng lớn, và anh ấy kiểu như, “người bạn ơi,” và anh ấy tin tôi, tôi không biết anh ấy đã thấy gì, anh ấy bảo, “gửi cho tao một bức vẽ cảnh công an đánh người này đi,” và tôi làm nhanh, anh ấy bảo, “ta cần ngày mai,” tôi bảo, “tôi làm được,” rồi anh ấy bảo, “viết cho tao một bài về một vụ nổ súng ở LA, chuyện băng đảng Koreatown,” và tôi bảo, “nhưng tôi không—” anh ấy nói, “chỉ là, làm đi,”
và có lúc, đó là một hình tượng khác mà mẹ tôi cảm thấy đồng điệu, kiểu như quy tắc, thực tế thì không áp dụng, tôi ngồi đó tự hỏi, khoan đã, nhưng tôi không phải nhà báo, tôi không kiểm chứng sự thật gì cả, và có những số của Vice mà tôi viết năm bài khác nhau dưới tên một phụ nữ, tên một gã da đen, bạn biết đấy, kiểu, bịa tên hết, viết bài chỉ để lấp trang,
và tôi làm phần truyện tranh, minh họa, phê bình âm nhạc, thời trang đường phố, cái kiểu nên và không nên, và tôi kiểu, bạn có thể làm thế, và tôi đã được chuẩn bị cho điều đó rồi, vì mẹ tôi, kiểu như, không, thực tế chẳng áp dụng, bạn cứ làm đi, mẹ tôi nghĩ tôi là nghệ sĩ giỏi nhất, và giờ, nên Sean kiểu, “được,” và tôi cảm thấy mình đang ở, cái tôi cảm nhận như là luyện ngục, khu 408, San Jose, Milpitas, tôi kiểu, cái quái gì thế này, và tôi tự nhủ, tôi phải đến đó, khi tôi đến New York, nó sẽ như Cổng Vàng, như cuối Con Đường Vàng, như Phù thủy xứ Oz, khi tôi đến,
rồi sẽ có người phát hiện tôi, rồi sẽ có người bảo, và, và, ấy, vì rốt cuộc là gì? Mọi người hay hỏi, “là gì,” và tôi bảo,
tôi là kiểu người, tôi có thể là một kẻ gây thù, tôi có thể là người yêu thương, ngọt ngào, vị tha, tôi có thể là người rất khắt khe, phán xét chính mình, và vì vậy, tôi nghiêm túc với chuyện này lắm, như những gì chúng ta làm hôm nay là nói chuyện, ý tôi là, chủ yếu là tôi nói, tôi biết điều đó, nhưng kiểu, chúng ta đang trò chuyện, và tôi nghĩ, không muốn nói quá, nhưng tôi nghĩ điều đó quan trọng, đó là lý do tôi ở đây, như tôi đã nói, tôi cảm thấy tin bạn, mặc dù mới gặp bạn, nhưng, kiểu, vâng, tôi đã nôn xuống phố vì tôi nghĩ, tôi tự hỏi, lợi ích là gì? Tôi sẽ nói, rồi có thể tôi nói gì đó không có ý, hoặc nói sai cách, hoặc bị cắt ghép kỳ, rồi tôi nghĩ, tôi thấy chuyện này quan trọng, tôi muốn đến, tôi muốn nói chuyện với bạn, và tôi cảm thấy như vậy với nghệ thuật của mình, vậy nghệ thuật là gì? Sáng tạo là gì? Và với tôi, nó kiểu,
tôi nghĩ thể thao rất “gay,” đặc biệt là trượt ván, nếu tôi không chơi thể thao thì tôi sẽ không bao giờ phải nhìn thấy dương vật của người đàn ông khác, và thời gian tôi chơi thể thao thật sự kinh khủng, vì tôi không—tôi tự nói với mình, bất cứ vận động viên nào tôi chơi cùng, họ luôn bắt đầu nói cùng một điều,
“Tao vẽ dở lắm,” và tôi hỏi, “sao mày lại nói vậy? Tại sao mày tự bắn vào chân mình ngay lập tức, ai nói vậy với mày, hay chính mày nói?” Họ bắt đầu bằng những câu tiêu cực, và tôi nghĩ, đó đúng cái tôi nói nếu họ cố dạy tôi ném phạt. Tôi sẽ bảo, “ồ, cái này sẽ tệ lắm,” và họ hỏi, “sao mày làm vậy?”
Vì vậy, đối với tôi, khi lớn lên, tôi lớn trong nhiều khu vực người da đen, nơi mà, ngay khi, bạn biết đấy, tôi không biết chơi bóng rổ, nhưng ngay khi tôi cố và tôi làm hỏng, là kiểu, “nhìn thằng con Tàu kìa, cố lên,” rồi tôi bảo, thôi được rồi, biết rồi, mình chẳng cần cố nữa, hiểu không?
Và kiểu, lẽ ra mày nên đến lúc năm giờ sáng khi chẳng có ai, nhưng tôi nhạy cảm lắm, tôi không muốn vậy, nên tôi làm những thứ khác, bạn biết đấy, nghệ thuật là một môn thể thao cô lập, phần lớn là vậy, tôi không—không có ai ở đó, chỉ có mình tôi, ngay cả trong chuyện này, kiểu, “đừng nhìn sổ phác thảo của tao,” nhưng ở đây, tôi có thể làm hỏng rồi sửa, xóa, tùy, còn trong thể thao,
bạn vỗ mông mấy gã, bạn tắm chung với họ, bạn làm mấy việc gắn kết đàn ông đó, bạn dành nhiều thời gian với những người đàn ông khác, đúng không, và tôi kiểu, ôi Chúa ơi, cảm giác đó là gì, tôi cố tách ra cảm giác đó, là gì, và tôi nhớ, bởi vì tôi không—tôi kể những chuyện này không phải để mọi người thương hại tôi, tôi không thấy mình là nạn nhân, tôi chỉ, tôi chỉ kể cho bạn nghe.
Tôi kiểu, tôi đang nói với bạn, tôi đang kể cho bạn chuyện đã xảy ra, và một phần là, bạn phải chọn, kiểu, bạn muốn thế nào hơn, bạn muốn ai đó đánh bạn năm phút hay để cả thế giới đọc nhật ký của bạn, biết không, kiểu những thứ đó, và may mắn là, cả hai chuyện đó đã xảy ra với tôi, bạn biết đấy, tôi đã bị đánh tơi tả, tôi đã bị gãy xương, bị đâm, bị bỏng, bị đủ thứ bạn có thể nghĩ ra về mặt thể xác, và tôi vẫn còn sống, đúng không, nên cũng không có gì nhiều,
kiểu, tôi, tôi, vì tôi có ảo tưởng của mẹ tôi, kiểu, khi tôi nói chuyện với Joe, và anh ấy thấp hơn tôi, nhưng tôi, tôi biết logic mà, tôi biết anh ta có thể đá văng mông tôi, tôi không có nền tảng đánh nhau gì cả, nhưng trong đầu tôi, tôi kiểu nghĩ, tôi khá chắc mình có thể đá văng mông anh ta,
và anh ta sẽ chết tiệt, và đó là cách tôi bước qua cuộc đời, kiểu, tôi vẫn tin vào ông già Noel, người ta hay nói, tôi không thể tin mình vừa nói điều đó, tôi nghĩ đây là lần đầu tiên công khai tôi từng nói thế.
Chúng ta sắp đến, ừm, không, tôi biết, bạn biết đấy, Giáng Sinh.
Tính đến giờ, tôi chắc nhiều người trong các bạn đã nghe tôi nói rằng tôi đã dùng AG1 hơn một thập kỷ rồi, và thực sự là như vậy.
Lý do tôi bắt đầu dùng AG1 từ năm 2012, và lý do tôi vẫn tiếp tục uống nó mỗi ngày, là vì theo hiểu biết của tôi, AG1 là thực phẩm bổ sung dinh dưỡng nền tảng có chất lượng cao nhất và đầy đủ nhất trên thị trường.
Điều đó có nghĩa là nó không chỉ chứa vitamin và khoáng chất, mà còn có probiotics (men lợi khuẩn), prebiotics (chất xơ cho lợi khuẩn), và adaptogens, để lấp những thiếu hụt mà bạn có thể có trong chế độ ăn, đồng thời hỗ trợ cho một cuộc sống đòi hỏi cao.
Vì AG1 có probiotics và prebiotics, nó cũng giúp hỗ trợ một hệ vi sinh đường ruột khỏe mạnh.
Hệ vi sinh đường ruột gồm hàng nghìn tỷ vi sinh vật nhỏ bám trên đường tiêu hóa của bạn, và ảnh hưởng đến những thứ như tình trạng miễn dịch, sức khỏe chuyển hóa, sức khỏe nội tiết và nhiều thứ khác.
Uống AG1 đều đặn giúp tiêu hóa của tôi tốt hơn, giữ cho hệ miễn dịch của tôi mạnh, và đảm bảo tâm trạng cùng sự tập trung tinh thần của tôi luôn ở trạng thái tốt nhất.
AG1 giờ có ba hương vị mới: berry (quả mọng), citrus (vị cam/chanh) và tropical (vị nhiệt đới).
Và dù tôi luôn thích hương vị nguyên bản của AG1, đặc biệt là khi thêm một chút nước chanh, tôi đang thực sự thích hương vị berry mới hơn cả.
Nó ngon, nhưng mà tôi thích tất cả các hương vị.
Nếu bạn muốn thử AG1 và thử những hương vị mới này, bạn có thể vào drinkag1.com/huberman để nhận ưu đãi đặc biệt.
Chỉ cần vào drinkag1.com/huberman để bắt đầu.
Tôi chỉ nhớ là, tôi không biết bây giờ đã khác rồi, nhưng hồi nhỏ, khoảng sáu hay bảy tuổi là người ta bắt đầu nói, là không có ông già Noel thật đâu.
Nhưng lúc đó tôi tám tuổi và tôi kiểu, và họ thì bảo, ngốc thế hả mày?
Và tôi hiểu điều này phản ánh lại mẹ tôi và Chúa Jesus.
Họ nói, nhưng mày thực sự chưa bao giờ nhận quà từ ông già Noel mà.
Và tôi đỏ mặt, tôi nói, vì tôi là đứa trẻ hư.
Tôi chửi bậy, tôi nói là tôi đã ăn cắp đồ ở siêu thị.
Và họ nói, này, thằng khốn.
Ông già Noel không có thật.
Và tôi thì cứ kiểu, nhưng ông ấy có thật.
Tôi tin là ông ấy có thật.
Và tôi nghĩ là, việc ông ấy không cho tôi quà là vì tôi đã đặt ông ấy vào hạng Chúa.
Có thể ông ấy không phải Chúa, nhưng có thể ông ấy là một vị thần, kiểu như nửa thần gì đó.
Họ hỏi, ông ấy biết được mày hư hay ngoan bằng cách nào?
Tôi nói, thần giao cách cảm.
Làm sao ông ấy chuyển mọi món quà đến mọi đứa trẻ trong thời gian đó?
Tôi nói, ừm, ông ấy là dị nhân.
Ông ấy có thể nhân bản bản thân.
Làm sao ông ấy chui qua ống khói nhỏ xíu đó?
Tôi nói, dịch chuyển tức thời.
Kiểu, tôi chỉ, không phải là câu hỏi nữa.
Tôi chỉ biết, tôi tin vậy.
Và tôi không quan tâm mấy người nghĩ tôi ngu thế nào, kiểu, có lẽ đây là lúc tôi thừa nhận niềm tin vào ông già Noel, nhưng tôi chỉ tin như vậy.
Và bạn không thể nói gì làm tôi không tin được.
Đó là niềm tin mù quáng tôi có từ mẹ tôi.
Nên mỗi dịp Giáng Sinh, tôi 50 tuổi, tôi gần 50 rồi.
Tôi là một gã trung niên chết tiệt, và tôi lại nghĩ, có thể, có thể năm nay ông ấy sẽ cho tôi quà.
Nhưng giờ nhìn lại tôi nhận ra, món quà ông ấy tặng khi không tặng gì cho tôi đã cho tôi tất cả.
Đúng vậy.
Vậy là tôi ngồi đó và vẽ, nhưng tôi cũng có câu chuyện đó trong đầu, kiểu, tôi dở ẹc.
Ôi chết, nhìn không ra Batman.
Ôi, cánh tay trông kỳ quá, biết không?
Và rồi đến một lúc nào đó, cho tới bây giờ, mọi nỗi đau về thể xác và cảm xúc, xin lỗi, chỉ nói về nỗi đau thể xác trước, kiểu, nó qua đi.
Tôi bị gãy xương.
Mặt tôi bị đập tan.
Tôi kiểu bị biến dạng, nơi bạn không thể nhận ra, méo mó.
Nhưng nó qua đi, và nếu tôi nghĩ lại, tôi không nhớ nó.
Nhưng nỗi đau còn lại là nỗi đau của trái tim, bạn biết đấy, tổn thương, phản bội, bị bỏ rơi.
Và tôi nhớ bố tôi bắt chúng tôi phải giữ nhật ký, vì ông chỉ muốn chúng tôi bắt đầu học cách viết.
Và nó bắt đầu bằng, nếu tao dẫn mày đi xem phim, mày phải viết bài nhận xét phim.
Và khi đó chúng tôi còn bảy, tám tuổi, kiểu, biết không.
Hôm nay chúng tôi xem Karate Kid.
Johnny bị những bộ xương rượt.
Hết.
Kiểu, nó như của đứa trẻ con.
Nhưng ông ấy bắt phải làm.
Goonies thì hay, nên chúng tôi giữ mấy cuốn đó.
Nhưng sau đó, ông chưa bao giờ đòi đọc.
Ông chỉ muốn chúng tôi làm.
Và tôi kiểu, ôi.
Thế nên tôi bắt đầu dũng cảm hơn.
Tôi kiểu, tôi thực sự thích cô gái này ở trường.
Và tôi bắt đầu mở lòng rất dễ tổn thương và thật thà, và biết rằng, vì anh em tôi thì chả thèm, nhưng rồi suy nghĩ về, nếu ai đó đọc được thì sao?
Vậy nên tôi mở lòng mình và bắt đầu buông ra, và tôi kiểu, ôi Chúa.
Cảm giác thật đã.
Kiểu, tôi không thể nói với ai, kiểu, tôi có những cảm xúc như vậy hay, kiểu, bạn biết đấy, kiểu, tôi ghét bố chết tiệt, biết không, loại đó.
Và tôi đã kéo ngăn kéo dưới cùng của cái bàn ra rồi giấu quyển đó ở dưới.
Và tôi ở chung phòng với anh trai.
Vậy nên tôi luôn làm thế mỗi khi anh ấy… bạn biết đấy, tôi nghĩ mình đang bí mật.
Lúc đó tôi tầm bảy, tám, chín tuổi.
Bạn biết đấy, khi viết càng nhiều càng giỏi, và khi tôi cảm thấy thoải mái hơn — nghĩ rằng chẳng ai biết — tôi bắt đầu viết mọi thứ.
Ví dụ: mấy cái rắm của anh tôi hôi vãi.
Tôi viết mọi thứ như vậy. Hoàn toàn.
Rồi một hôm tôi về nhà và thấy cả hai anh em tôi nằm trên giường đọc quyển đó.
Tôi nhớ mặt mình nóng bừng lên.
Cảm giác như bị phản bội tột cùng.
Và giống như bị lột trần.
Đó là lý do tôi nói là tôi cảm thấy trần trụi hơn cả khi ở trong một phòng đầy mấy anh chàng khỏa thân đang tắm và vỗ nhau — đó là lúc dễ tổn thương nhất.
Họ tàn nhẫn lắm.
(Họ cười) “Ha ha ha, mày thích cô ấy và mày đã làm thế.”
Tôi không thể tin được, vì tôi đã viết mọi thứ trong quyển nhật ký đó.
Tôi tưởng mình sẽ chết vì xấu hổ, nhục nhã.
Và họ — bạn biết đấy, mấy đứa trẻ, anh em có thể thế — thật là tàn nhẫn.
Họ trêu tôi suốt nhiều năm về chuyện đó.
Cũng giống như khi mặt tôi bị biến dạng và tôi từng bị lạm dụng thể xác, tôi đã sống qua được.
Tôi nghĩ, mình vẫn còn đây.
Vậy nên tại sao tôi lại phải hèn nhát khi vẽ?
Khi vẽ thì thôi, không còn kiểu “ôi mình sẽ vẽ Batman giống nghệ sĩ này hay nghệ sĩ kia” nữa.
“Ồ, mình sẽ vẽ thế này…” được thôi, cố gắng học công cụ, kỹ năng thì tốt.
Kỹ năng, nghề nghiệp — tuyệt.
Nhưng việc phô bày bản thân như thế này… tôi đã được rèn cho những trái tim tan vỡ.
Nhiều nghệ sĩ cả đời không được công nhận, bị bắt nạt, bị từ chối, rồi cuối cùng họ tìm ra cách vẽ thứ mà mọi người nói “ừ, chúng tôi thích cái này”.
Vì thế họ chẳng bao giờ phát triển. Họ cứ lặp lại cùng một câu, cùng một phong cách mãi.
Rồi có người như Andre 3000, họ bảo “tao không quan tâm, tao sẽ thổi sáo bla bla”, dù có người chả thích.
Có người như Flea nói “tôi sẽ làm nghệ thuật biểu diễn.”
Tôi thậm chí không thích một nửa mấy thứ đó, nhưng tôi vẫn yêu họ vì họ dám làm.
Mạnh mẽ thật — can đảm dữ dội.
Nhưng tôi nhớ đến tận hôm nay — tôi là một nghệ sĩ rất thành công, có chỗ đứng.
Vậy mà vẫn có người bảo “đây là tác phẩm tệ nhất tao từng thấy.” Tôi thì cứ nghĩ “được thôi.”
Nhưng nếu bạn không có kinh nghiệm bị xé nát trái tim, thì thật đau đớn khi phơi bày bản thân, đổ hết tâm hồn ra — đó chính là bạn, chính là linh hồn bạn — rồi có người nói “không, cảm ơn”, nhất là khi bạn đang cố bán nó.
Nên khi có một người như Sean Parker — trẻ hơn tôi, nhưng không phải vì nghệ thuật — anh ta chỉ nói “tôi thích bạn, dù đó là gì đi nữa.”
Rồi anh ta muốn thay đổi thế giới với thằng nhóc tôi gặp, Mark Zuckerberg.
Tôi gặp thằng đó lúc mang dép tông, gặp cả nhóm, tôi hỏi “các anh muốn tôi làm gì?”
Nó bảo “Tao muốn mày sơn tất cả mọi thứ. Tao muốn người ta sợ. Tao muốn nhà đầu tư sợ. Tao muốn mọi người vào đây phải hoảng hốt, phải thấy đây không phải MySpace, không phải eBay. Tao muốn mày sơn cả lò vi sóng, mọi thứ.”
Tôi hỏi “Trong nhà hả?” Nó bảo “Ừ.” Tôi bảo “Được, che máy tính lại đi.” Họ nói “Không, tụi tao sẽ làm việc ở đây.”
Tôi nói “Các cậu biết các hóa chất độc hại thế nào chứ? Tôi làm việc với sơn xịt. Tôi bị tổn thương não vì mấy thứ này. Tôi bị vấn đề trí nhớ.”
Họ nói “Chúng tao không quan tâm. Bọn tao còn trẻ. Mặc kệ thế giới—hack thế giới…” Họ thích thái độ đó.
Tôi ở đó và họ hay bảo “bật Daft Punk to lên đi.” Tôi thì… tôi thích đi vào những thế giới khác nhau.
Họ bảo “bật Daft Punk” vì có lẽ sự lặp đi lặp lại và kiểu nhịp đó phù hợp cho mấy cái hackathon mà họ làm, nơi bọn họ cứ chọc phá hệ thống.
Nó như punk rock — một kiểu punk rock rất mọt sách. Nhưng họ chẳng thèm quan tâm, và tôi thích tinh thần đó. Họ thật sự là mọt sách và rất chân thành. Chưa từng nghe ai nói như vậy: “chúng ta sẽ thay đổi thế giới.” Tôi thích cái cảm giác đó, dù là gì đi nữa.
Họ nghĩ mình thật ngầu khi cho tôi một email Stanford. Tôi cứ “ừ…” bởi tôi không dùng mạng xã hội. Tôi là một người hơi lạc hậu với công nghệ, lúc nào cũng chậm tiếp thu. Tôi chưa từng đụng tới AI hay mấy thứ đó.
Và tôi nói với họ “mấy cậu định làm MySpace sao? Nhưng MySpace đã ở đó rồi.” Đối với các bạn trẻ, lúc đó chưa có Facebook, chưa có Instagram — có MySpace, nó thống trị.
Họ nói “ừ, nhưng tụi tao sẽ làm MySpace dành cho Ivy League.” À đúng rồi, năm 2007. Khi đó để đăng ký Facebook bạn phải có email Ivy League hoặc Stanford. Vậy nên mày không phải là thằng duy nhất giả vờ oai.
Tôi thích chuyện đó. Tôi quên mất địa chỉ là gì — giống ‘chowy@stanford.edu’ — và tôi nhớ họ đã cho tôi cái đó, nó vẫn tồn tại, tôi cũng không rõ nữa.
Anh ta là anh ấy, tôi nhớ anh ấy đã đưa cái đó cho tôi.
Như thể đó là thứ tôi muốn.
Tôi chỉ đang vẽ thôi.
Anh ta kiểu nói, “Dave, mày không cần phải đi đâu. Tao sẽ kiếm, tao sẽ cho mày một email Stanford rồi mày có thể là một phần của Facebook.”
Tôi kiểu, “Tao không muốn, tao không quan tâm. Tao không quan tâm mấy thứ mày — mày muốn làm mày và Mark với mấy thằng kia muốn ở trong cái này.”
Và họ kiểu, anh ta bối rối.
Bởi vì anh ta kiểu, “mày không muốn cái… kiểu sự kính nể hay cái gì đi kèm với có Stanford sao?”
Và tôi nói, “Không, tao ghét giáo dục. Tao ghét học hành. Tao ghét thầy cô. Tao ghét — mày nói cái quái gì vậy?”
Và tôi nói, “Sao mày không làm cho tất cả mọi người dùng luôn đi?”
Và anh ta kiểu, “Ồ, à, chuyện là…”
Thật hài khi phim của David Fincher ra.
Nó là một bộ phim hay vkl, nhưng tôi ở đó chứng kiến tất cả và một vài chi tiết thì đúng, nhưng nó không diễn ra theo kiểu như trong phim, hiểu không?
Thế nên, Mark là thiên tài, và Sean thì… à, giống mẹ tôi; tôi nghĩ Naomi vẫn ở đó.
Lúc đó là Naomi, Mark, Sean, Dustin và tôi cứ chém gió với họ.
Họ chỉ cố gắng code, còn tôi thì nghe mọi cuộc trò chuyện của họ và chọc là họ nerd vl.
Tôi kiểu, “Bro, làm cho mọi người dùng đi. Đừng có…”, rồi tôi nghe lỏm mọi cuộc nói chuyện.
Họ kiểu, “Ah, ngầu vkl.”
Dave được chọn để sơn văn phòng.
Và tôi kiểu, “Ồ, họ thích tôi, tao được xác nhận, không chỉ bởi mẹ tao thôi, biết không?”
Ừm, tôi hay làm mọi thứ ngược lại và bắt đầu bàn về tiền.
Lúc đó tôi từng trong đời bán được một bức tranh khoảng 10 ngàn đô và đó là một cú may.
Đó là chuyện khác tôi có thể kể về bị từ chối này nọ.
Nhưng thôi, tôi làm một phép tính ngu ngốc và thiếu hiểu biết.
Tôi kiểu, bức tranh kia to cỡ này, và tôi định giá 60 ngàn đô, hiểu không?
Và tôi cần cái đó; tôi cần cái đó để trả nợ cho mọi người.
Và lúc đó, cho tới khi vào tù, tôi đã là một tên trộm.
Tôi ăn cắp nhiều thứ để trang trải — graffiti không trả hóa đơn được đâu.
Ăn cắp sơn, ăn cắp đủ thứ.
Văn phòng Facebook có phải sơn bằng lon sơn ăn cắp không? Có lẽ.
Ừ, có lẽ.
Bạn graffiti của tôi — cho những ai chưa biết — ừm, họ là mấy tên đạo chích đẳng cấp thế giới.
Bởi vì họ lúc nào cũng ăn cắp bút, sơn và đủ thứ, ý tôi là, kiểu, nó không trả hóa đơn được, biết không?
Vốn dĩ, tính chất của nghiện là nếu mày không xử lý tận gốc, nó cứ nhảy lung tung, đúng không?
Như trò đập chuột.
Nó lại nhảy về nền tảng của tôi, là việc nhìn cha mẹ tôi thua lỗ to.
Nên tôi bắt đầu cờ bạc.
Mỗi lần có lương, bất kỳ thứ gì, tôi luôn phải nghĩ cách, vì cờ bạc cũng có cảm giác như ăn cắp.
Tôi ngồi đó và mọi người kiểu, “Mày làm ở Facebook à?”
Bạn tôi mà không ở trong giới học thuật thì kiểu, “Ôi, đó giống MySpace rẻ tiền thôi kìa.”
“Nhìn font chữ kìa, nhìn cái thiết kế nghệ thuật này nọ, tên gọi Facebook nữa chứ, thôi đi, sáng tạo nhất hả?”
Tôi nói, “Tôi định hỏi họ liệu tôi có thể được cổ phần trong công ty không.”
“Anh hiểu về cổ phần không?”
“Tôi hiểu gì đâu, tui chả hiểu gì cả.”
Tôi có cổ phần vài công ty khác mà đều vô giá trị.
Tất cả lớn lên với mẹ tôi, nhìn bà làm, nếu tôi không có cái đó thì… tôi thậm chí chẳng hiểu mấy thứ đó.
Tôi chỉ nhớ đi ăn trưa với bố mẹ Zuck và kiểu, anh ta xuất thân gia đình tử tế.
Tôi nghĩ Yahoo hay Microsoft, ai đó đã đề nghị 1 tỷ đô ngay từ đầu, và anh ta nói, “Không, cảm ơn.”
Và anh ta vẫn đang ngủ trên tấm nệm trên sàn, ăn Doritos.
Còn tôi thì cố trả nợ mấy đứa bạn và tôi kiểu, “Ôi, hắn chả quan tâm.”
Hắn không quan tâm tiền. Hắn quan tâm đến thứ hắn quan tâm.
Cái tập trung của hắn cực kỳ đơn thuần: “Tao muốn phá vỡ mọi thứ, tao muốn kết nối cả thế giới lại.”
Đó là lý tưởng tuổi trẻ.
Tôi nhớ một hôm đi làm, tôi thích làm ở đó lắm.
Vì không phải công việc nào cũng bảo “sơn mọi thứ.”
Mày ở đó làm cái này cái kia, còn tôi thì vẽ lung tung, sơn khắp nơi.
Và cái hay nhất là họ còn không thực sự thích cái tôi vẽ.
Mark tới hỏi, “Cái đó là gì thế thằng kia?”
Và Sean kiểu, “Dave, cái thứ kia mày làm ở triển lãm tranh đó à? Mày…”
Tôi kiểu, “Mày có hỏi tôi đâu. Mày bảo phá nát, mày bảo làm người ta sợ khi họ bước vào.”
Theo tôi nhớ, có con linh trưởng khổng lồ với răng nhọn.
Và tôi đang phê, kiểu, làm mọi thứ mà không che mặt.
Tất cả đi thẳng vào đầu tôi.
Ai biết mấy hơi sơn độc hại làm gì đến não mình chứ.
Tôi nhớ Sean Parker, da đồng, cắt tóc 200 đô, vest may đo.
Tôi kiểu, “Anh là ai vậy?”
Và anh ta đang làm giống như mẹ tôi đã làm.
Tôi kiểu như, hắn chỉ đang hít đất rồi, và tôi thì kiểu, thằng mọt gầy gò đó, nhưng mà, hắn trông cũng đẹp trai.
Và tôi bảo, ôi, cái này giống cái cách mẹ tôi từng làm trước khi bà bước vào một giai đoạn khác.
Bà từng… chết tiệt, và hắn thì kiểu, chúng ta sẽ, chúng ta sẽ đi gây quỹ.
Hắn vậy đó, và tôi thì kiểu, chết thật, thằng này ngầu quá, biết không?
Và hắn thay đổi ngoại hình vì sắp phải bước vào việc gây quỹ nghiêm túc.
Và lúc đó tôi gặp anh chàng PayPal và Peter Thiel.
Và tôi kiểu, thằng này đúng là… mọi người tôn Mark lên hết, nhưng tôi thì bảo, Sean, thằng đó, nó là một nghệ sĩ theo kiểu, và cũng hơi mất kiểm soát, mà hai thứ đó hút nhau.
Rồi hắn có ở đó khi họ bị sa thải và mọi chuyện kia.
Nhưng tôi nhớ tác động mà điều đó để lại cho tôi, kiểu, wow.
Bạn nghe câu “giả vờ cho đến khi thành công” đúng không?
Kiểu như, tôi biết tôi không phải nghệ sĩ giỏi nhất thế giới, nhưng mẹ tôi thì nghĩ vậy.
Nhưng Sean Parker, người khác cũng nghĩ vậy.
Còn tôi thì, tôi kiểu, thôi kệ, họ chỉ đang nịnh tôi thôi.
Rồi có thể có một công tắc bật.
Và tôi nghĩ đó là kiểu chán đến phát ốm vì đã quá mệt mỏi, hoặc đủ rồi là đủ.
Kiểu, tôi không thể chịu được nữa.
Kiểu, tôi không thể sống thế này nữa.
Tôi cảm thấy bị mắc kẹt.
Và rồi kiểu, à, bạn không thể đi du lịch.
Bạn cần tiền cho chuyện đó.
Thì thôi, tôi sẽ xin đi nhờ xe.
Tôi sẽ leo lên tàu chở hàng.
Tôi đã thấy cả thế giới mà không có gì, không tiền.
Kiểu, à, chắc sướng nhỉ khi giàu.
Tôi bảo, giờ tôi giàu rồi.
Cả đời tôi chẳng có gì và tôi phải chiến đấu để có được.
Vậy tôi có khuyên vậy không?
Nhiều thứ là bất hợp pháp.
Tôi ngồi tù nhiều lần, nhưng tù không làm hại tôi.
Tôi vẫn sống và dành thời gian ở đó.
Tôi học được tôi là ai.
Và vì vậy việc là tách ra những kỹ năng bạn học được: đâu là sáng tạo, đâu là kinh doanh, cái gì đã giúp tôi lúc này trong đời mà bây giờ không còn giúp nữa, và làm sao để—vì điều khác mẹ tôi dạy là bà chỉ thích nghi.
Ôi, doanh nghiệp của chúng tôi vừa cháy trong bạo loạn LA.
Và thay vì ngồi đó than vãn, là kiểu, được rồi, giờ chúng ta làm cái này.
Giờ chúng ta làm cái kia.
Giờ chúng ta làm cái nọ.
Và tôi nhớ có lần tôi kiếm được việc ở Beverly Hills ngay sau khi học xong trung học.
Tôi 18 tuổi, năm 1994, và làm ở một tiệm truyện tranh kiểu cao cấp hơi kỳ tên là Comics Top Hits.
Tôi không phải là gã mê truyện tranh.
Tôi thích truyện tranh.
Và tôi nhớ tôi năn nỉ ông chủ cho tôi việc.
Tôi kiểu, làm ơn đi, làm ơn.
Và ông ấy kiểu, được rồi.
Khách hàng trông có vẻ — vì tôi đã thường xuyên ngồi đó và nói chuyện với khách.
Và tôi nhớ một ngày Stan Lee xuất hiện.
Tôi kiểu, chết, Stan Lee, anh hùng của tôi.
Ông ấy ngồi đó.
Mọi người mang cho ông ấy Darkwing Duck, Batman, Archie, những thứ ông ấy không làm ra.
Ê, fan Marvel.
Và ông ấy ký hết mọi thứ.
Và tôi thì ngày đó là người lo xếp hàng.
Tôi nhìn mấy lấp tóc giả của ông ấy và tôi kiểu, đồ kia, mày có phải là người phát minh Batman không, có phải đâu?
Cuối ngày, tôi gom can đảm đủ để — khi mọi người ra về và chúng tôi đang thu dọn — tôi chạy lại, Stan, anh ơi, anh có phải phát minh Batman đâu.
Sao anh ký cuốn sách của thằng đó?
Và ông ấy bảo, anh có thấy mặt họ không?
Họ hạnh phúc thế.
Tại sao tôi phải cản đường niềm vui của họ?
Và tôi kiểu, chết thật, ông đúng.
Ông ấy nói, đừng sửa lại người ta.
Và tôi nghĩ về điều đó.
Ở khắp nơi tôi đi trên thế giới, và có kiểu,
“Ching Chong, China,” này nọ — tôi nhớ ở châu Phi, mấy đứa trẻ đuổi chúng tôi khắp nơi, la “Ching Chong,” và phiên dịch của chúng tôi là một người Pháp gốc Việt.
Và hắn nói, Dave là người Hàn, tôi là người Việt.
Và kiểu, chúng chả quan tâm đâu, bạn ạ.
Chúng chả thèm bận tâm.
Và tôi nhớ những thứ tôi nói đến là kiểu xem Sean Parker biến hình, xem mẹ tôi biến hình, xem… hành động như thể bạn thuộc về đó.
Hành động như thể bạn có một chỗ ngồi ở cái bàn đó.
Kiểu, ôi, chết tiệt, một phần của việc làm nghệ sĩ là nhút nhát, mọt sách, tự ti.
Nhưng chỉ cần giả vờ như bạn là nghệ sĩ giỏi nhất thế giới.
Bạn chỉ cần xuất hiện và kiểu, đặt — đây là hành trình từ đầu họ đến trái tim.
Bạn, bạn — tôi thích khi bạn nói vì bạn có lý, nhưng có cái đó.
Và đó là lý do tại sao những người thông minh nhất thế giới lại là mấy thằng ngốc vãi mà tôi từng gặp, vì họ cố áp dụng logic cho mọi thứ, và bạn đang áp dụng logic cho những vấn đề tâm linh.
Bạn đang áp dụng logic cho những vấn đề cảm xúc.
Và như, điều đó có hiệu quả với bạn không?
Không.
Bạn sẽ không bao giờ nghĩ thông minh hơn được một cảm giác.
Bạn không thể đánh lừa một cảm xúc.
Bạn kiểu, chờ đã, những người này thì, tại sao ai lại làm thế?
Tại sao lại làm vậy?
Và tôi thì, bởi vì không có tính logic.
Nó là chuyện cảm xúc.
Nó là, không biết nói sao, bệnh lý về mặt tinh thần, dù gì thì cũng không dựa trên logic.
Nó dựa trên cảm xúc.
Nó dựa trên tinh thần.
Bạn không thể động vào tôn giáo của người ta hay điều họ tin tưởng, và tất cả mấy thứ đó.
Vậy nên tôi đang xem, tôi nhớ Stefan sửa mấy đứa trẻ da đen rằng hắn là người Việt làm chúng cảm thấy ngu và chúng càng tức hơn.
Những đứa trẻ nghĩ tôi là Lý Tiểu Long, và tôi xác nhận rằng tôi là Lý Tiểu Long thì chúng lại vui.
Đúng.
Kiểu, người ta ngoài kia ngu thật.
Cũng được.
Tôi không quan tâm.
Tôi cũng ngu.
Tôi ngố.
Giống như khi ai đó sửa tôi thì tôi cảm thấy xấu hổ và ngớ ngẩn hơn, nhưng nếu chẳng ai sửa thì lại thành chuyện riêng của tôi phải tự xử lý hay không. Đúng. Nên khi nhìn mấy người rất thành công trong đời tôi — mẹ tôi chẳng hạn — bà như bất khả chiến bại, đúng không? Dù thế giới ném gì vào bà, bà chỉ nói “được thôi, hình như giờ mình làm cái này rồi.” Bà không bám níu. Bà kiểu “nắm chặt khi cần, buông nhẹ khi phải buông.” Kiểu như: trước kia chúng tôi làm bất động sản, giờ làm Herbalife. Ồ, chuyện đó xảy ra. Mark Hughes chết. Được thôi. Giờ thì làm cái này. Bà cứ vậy, thích nghi với mọi tình huống.
Và bây giờ mỗi tuần tôi nhận được một cuộc gọi từ mấy nghệ sĩ, mấy người làm sáng tạo bảo “này, anh biết mà…” Và ta không nhất thiết phải nói về AI. Thực ra tôi không muốn bàn AI, nhưng mọi người cứ nói như tận thế: “Tôi dành cả đời làm kỹ sư âm thanh giờ mất việc.” Giống như thằng mà ngày xưa viết chữ tay rồi Photoshop — bùm, việc của nó biến mất. Ống kính Carl Zeiss gắn lên iPhone, giờ ai cũng chụp được, nghề nhiếp ảnh như vậy cũng mất. Bạn có thể ngồi đó than vãn hoặc tiếp tục thích nghi.
Và tôi nghĩ sáng tạo thật sự không thể bị kìm hãm nếu bạn cởi mở và sẵn sàng “trần trụi”, sẵn sàng — mọi người hay hỏi “có phải phải chịu khổ thì mới thành nghệ sĩ vĩ đại không?” Chắc chắn rồi. Nhưng bạn đã chịu đủ rồi. Mọi thứ đã xảy ra rồi. Những gì đã xảy ra với bạn thời thơ ấu là nhiên liệu đủ cho phần đời còn lại. Bạn không cần phải liên tục tự tôi luyện bằng khổ sở, nhưng tôi thấy mình và người khác đôi khi — hy vọng giờ tôi tốt hơn — vẫn thấy người ta cứ đặt mình vào tình huống để chịu khổ nhiều hơn nữa. Và tôi, tôi, tôi chỉ… tôi chỉ nhớ cái xấu hổ của mình, kiểu… đó là những chuyện cách đây mấy chục năm nhưng vẫn rõ như khi bố tôi ném tôi sang bên kia, kiểu “chúng ta rời khỏi một nước khác để con đừng trở thành một tệ nạn” — ông ấy còn nói “tôi sẽ giết hết bọn mình bây giờ.” Lúc đó chúng tôi đang trên xe, rời khỏi đồn cảnh sát, ông bảo “tôi sẽ đâm xe.” Tôi ngồi ở ghế sau, kiểu như tách khỏi hiện thực, tê liệt, khóc, cảm xúc lẫn lộn từ nạn nhân tới cảm thấy có lỗi tới kiểu “thì đi chết đi,” và đủ thứ cảm xúc xen kẽ. Rồi, ừm, tôi tự nhủ “bây giờ tôi chấp nhận.” Ôi. Tôi chấp nhận. Xin lỗi — tôi có đang đủ gần micro không? Ổn rồi. Tôi sẽ chọn tin mẹ tôi tin về tôi: tôi là nghệ sĩ vĩ đại nhất hành tinh. Lúc đó tôi ở ngoài hai mươi, tôi kiểu “mặc kệ đi.” Đi vào phòng tranh, xem truyện tranh.
Ờm, tôi kể nhanh một chuyện “đ** ông Sean Parker” được không? Lúc đó tôi làm mấy việc liên quan tới Facebook, mọi thứ bắt đầu xảy ra. Tôi có một show trên Vice bán mấy tranh vẽ trong tù, kiếm được chút tiền. Tôi bắt đầu làm cho Heidi Fleiss vẽ một bức tranh tường gợi dục cho cửa hàng tình dục của cô ấy ở Hollywood. Và tôi vừa nhận một job vẽ bìa album mashup của Jay‑Z và Linkin Park. Tôi cần tiền và nghĩ mọi thứ đang bắt đầu. Lúc đó Facebook chưa nổi lắm, họ giao job cho tôi — ban nhạc rock lớn nhất thế giới và rapper lớn nhất thế giới làm album với nhau mà lại muốn thuê tôi, một thằng nhỏ. Tôi xúc động lắm. Nhưng họ làm artwork tôi bị phá nát: tôi đưa tác phẩm, họ làm cho nó trông tệ, đặt font xấu, làm hiệu ứng graffiti giả. Tôi kiểu “mấy người làm cái quái gì vậy,” nhưng thôi, đó là chuyện khác.
Tôi hỏi “được rồi, trả bao nhiêu?” Họ bảo hai ngàn đô. Tôi kiểu “đợi đã” — mình nghĩ một ngày nào đó mình sẽ nổi và tên mình sẽ sáng trên đèn. Tôi biết vài nghệ sĩ khác; Mir làm bìa Limp Bizkit, Shepard Fairey làm… Tôi quen họ đủ để hỏi “mấy anh, tôi có bị lừa không?” Họ bảo “không, đó là bình thường.” Tôi nghĩ “vậy họ trả nghệ sĩ có vậy thôi à?” Bởi hồi trước khi tôi vẽ tranh gallery hay minh họa, mức ấy tầm 200 đến 2.000 đô, tối đa nếu là bìa, nhưng đây là bìa album lớn và họ trả vậy. Tôi tưởng là chuyện lớn.
Vậy là tôi cố đàm phán — cùng lúc vẫn làm ở Facebook — tôi vẽ một bìa điên rồ và họ nói “đây là tiền cho quyền sử dụng bìa album.” Rồi album ra và họ dùng artwork khắp nơi: billboard, ảnh bạn bè đọc truyện tranh, họ còn làm quảng cáo nguyên trang. Tôi nói “đối với minh họa thì đó là khoản phí riêng.” Kiểu “đây là quyền dùng cho bìa album, còn đây là tiền cho quảng cáo.” Mà tôi chẳng biết gì cả. Tôi là một thằng nghệ sĩ đường phố tệ hại. Tôi tự gọi mình nghệ sĩ đường phố — ờ, xóa câu đó khỏi mic, xin lỗi. Bạn có thể bíp tên họ đi nếu cần, vì tôi nhớ rõ. Tôi gọi Warner Brothers và hỏi “cho tôi nói chuyện với phòng pháp lý được không?” Tôi nói “mấy bạn tôi là nghệ sĩ thành công hơn nói tôi lẽ ra phải được khoản riêng cho billboard, cho việc dùng trên băng ghế xe buýt, cho bài báo tạp chí… hồi đó mấy tạp chí và cửa hàng như Tower Records, Virgin còn rất lớn.”
Và tôi nhớ cái thái độ kiêu căng của anh chàng đó, Chip. Hắn giống như trưởng bộ phận pháp lý của họ. Hắn không còn làm ở đó nữa. Và hắn nói với tôi kiểu, tôi nhớ cách hắn nói với tôi như tôi là đứa trẻ con, làm tôi thấy, hắn nói: mày chỉ là mấy thứ graffiti vớ vẩn. Mày là thằng con chó nào vậy? Kiểu như, tại sao tao phải phí thời gian để nói chuyện với mày? Và tôi trả lời, rồi hắn bắt đầu ném cho tôi toàn thuật ngữ pháp lý. Tôi nói, Này, tôi đang giơ tay đây. Không thể nói là tôi giơ tay mà lại nói “tôi không hiểu anh đang nói gì” được chứ. Anh có thể, anh có thể nói chậm lại được không? Giải thích cho dễ hiểu được không? Giờ anh đang cố đánh bại tôi bằng lời nói đấy. Tôi chỉ đang nói là, biết không, nên cộng thêm 10 ngàn, 15 ngàn cho những gì các anh đã làm. Tôi sẽ bằng lòng với thêm năm ngàn, hoặc… kiểu cố thương lượng. Và hắn thì kiểu, tôi không biết mày nghĩ mình là ai. Và thái độ thật là khinh miệt. Và tôi, và tôi nhớ cái kiêu ngạo đó, tôi nghĩ, tôi có thể đang ghi âm cuộc gọi này, hay gì đó, nhưng hắn cứ như vậy, và tôi nghĩ, với một người tên Chip, thật kỳ quặc, biết không, ông có thể ký gửi luật sư tới tấn công chúng tôi. Có thể là anh đúng, nhưng đoán xem? Anh đang đụng vào Warner. Anh sẽ không bao giờ thắng. Anh sẽ chẳng lấy được đồng nào nữa từ chúng tôi. Tôi nghĩ, chúa ơi. Thật là một thằng khốn. Và như tôi đã nói, nếu người ta nói “Ô, tôi thích vẽ”, thì cứ vẽ đi, “Ô, tôi muốn làm họa sĩ”, biết không, việc kiếm tiền bằng nghề đó khó khổ lắm. Phải chiến đấu. Phải dày da và chuẩn bị tinh thần. Tôi đã phải đe dọa Nike là sẽ làm nổ tung toàn bộ bãi đậu xe của họ trước khi họ trả tiền cho tôi. Tôi nói, các anh yêu cầu tôi làm mấy bản vẽ này. Tôi đã làm xong. Tôi giao đúng hạn và các anh nói sẽ gửi séc qua bưu điện. Tôi gọi cho Wieden và Kenton, hay gì đó, Oregon. Và tôi nói, tôi sống ở LA. Sẽ mất tôi từng này giờ lái xe. Và tôi không biết xe nào của các anh. Tôi sẽ làm nổ tung mọi chiếc xe. Séc đã được gửi trong thư ngay ngày hôm sau. Tôi nghĩ, tại sao tôi phải làm như vậy? Tại sao tôi phải biến thành mẹ tôi để lấy tiền? Nhưng hầu hết nghệ sĩ thì bỏ qua, rồi họ bị ăn đòn. Đúng không? Vậy đó là một phần của việc làm nghệ sĩ: bị lừa, không được trả xứng đáng, bla bla bla. Nên tôi rõ ràng nhạy cảm và vẽ trong tâm trạng tồi tệ. Và Sean hỏi, “Sao vậy, anh bạn, Dave? Sao anh vậy?” Và tôi kể cho hắn những gì tôi vừa kể với bạn. Và hắn nói, “Biết không, Facebook giờ có nhiều tiền đằng sau lắm. Nó đang phát triển.” Hắn nói, “Ô, ngày mai chúng tôi có một hợp đồng triệu đô với Warner Brothers và có cuộc họp.” Và tôi nghĩ, hắn nói, “Xem này.” Vậy nên hắn có cuộc họp với Warner Brothers và mọi người ngồi quanh cái bàn dài, kiểu ai cũng có mặt và họ nói, “Ô, chúng tôi muốn quảng cáo với Facebook và đây là thế giới mới,” và họ nói, “được thôi, tuyệt.” Và số tiền là hàng triệu, hoặc hàng trăm ngàn gì đó. Và hắn nói, “Ừ, nhưng thằng Chip đó đã đối xử tệ với bạn tôi Dave Cho. Nên chúng tôi chẳng làm gì với các người cả.” Và hắn làm thế, và tôi nghĩ, thằng này sẽ là bạn tôi cả đời. Kiểu như, không quan tâm gì hết. Tôi khóc. Tôi ôm hắn. Tôi nói, đừng đùa với tôi. Đừng đùa với tôi. Thật đã quá. Thật tuyệt vời. Rồi tôi biết hắn bị sa thải và tất cả mấy chuyện đó. Tôi nghĩ, ừ, đôi khi kẻ nhỏ thắng, biết không, cảm giác thật sướng.
Tôi muốn nghỉ nhanh để cảm ơn một trong những nhà tài trợ của chương trình: Function. Năm ngoái, tôi trở thành thành viên của Function sau khi tìm kiếm phương pháp toàn diện nhất cho xét nghiệm phòng thí nghiệm. Function cung cấp hơn 100 xét nghiệm tiên tiến cho bạn một bức tranh tổng quan về sức khỏe toàn thân. Bức tranh này cung cấp cho bạn những hiểu biết về sức khỏe tim mạch, nội tiết, chức năng miễn dịch, mức dinh dưỡng và nhiều thứ khác. Họ gần đây cũng thêm các xét nghiệm cho độc tố, như phơi nhiễm BPA từ nhựa độc hại và các xét nghiệm cho PFAS hay còn gọi là “hoá chất vĩnh cửu”. Function không chỉ cung cấp xét nghiệm hơn 100 chỉ số sinh học quan trọng cho sức khoẻ thể chất và tinh thần của bạn, mà còn phân tích kết quả và đưa ra các lời khuyên từ các bác sĩ hàng đầu chuyên về những lĩnh vực liên quan. Ví dụ, trong một trong những xét nghiệm đầu tiên với Function, tôi biết rằng tôi có mức thủy ngân trong máu cao. Function không chỉ giúp tôi phát hiện điều đó, mà còn đưa ra hướng dẫn để giảm mức thủy ngân, trong đó bao gồm hạn chế ăn cá ngừ. Tôi đã ăn nhiều cá ngừ trong thời gian đó trong khi cũng cố gắng ăn nhiều rau lá xanh hơn và bổ sung NAC và acetylcysteine, cả hai đều có thể hỗ trợ sản xuất glutathione và giải độc. Và tôi nên nói rằng bằng cách làm xét nghiệm Function lần hai, cách đó đã hiệu quả. Xét nghiệm máu toàn diện là cực kỳ quan trọng. Có rất nhiều vấn đề liên quan đến sức khỏe tinh thần và thể chất của bạn chỉ có thể phát hiện qua xét nghiệm máu. Vấn đề là xét nghiệm máu trước đây luôn rất đắt và phức tạp. Ngược lại, tôi rất ấn tượng với sự đơn giản của Function và chi phí. Nó rất phải chăng. Vì vậy, tôi quyết định gia nhập ban cố vấn khoa học của họ và tôi rất vui vì họ tài trợ cho podcast. Nếu bạn muốn thử Function, bạn có thể vào functionhealth.com/huberman. Hiện Function có danh sách chờ hơn 250.000 người, nhưng họ đang cung cấp quyền truy cập sớm cho thính giả podcast Huberman. Một lần nữa, đó là functionhealth.com/huberman để nhận quyền truy cập sớm tới Function.
Vậy nên tôi nhận hết mọi cảm giác xấu hổ điển hình và tất cả những thứ đó.
Và công bằng mà nói, nếu ông là bố tôi và ông chết tiệt đã trốn khỏi chiến tranh và nạn đói để nuôi gia đình ở Mỹ, mà ông thấy con mình ăn cắp sơn ở Home Depot để vẽ dương vật lên tường, thì ông sẽ — ông sẽ không chịu được. Nên tôi thông cảm cho ông ấy, hiểu không, nhưng tôi chỉ… tôi cảm thấy, tôi không biết mình thuộc về đâu. Bạn biết đấy, tôi như, tôi, tôi không thể xử lý được; có lẽ tôi bị chứng khó đọc. Tôi ở trường mà chẳng tiếp thu được gì cả. Tôi kiểu, cái này khó quá.
Tôi đã cố gắng hết sức để lấy điểm C trong khi người khác thì kiểu, “ồ, được rồi. X.” Tôi thì hỏi, “tại sao lại có chữ X trong toán?” Họ nói, “Dave.” Rồi họ giải thích ngắn dần cho đến khi mọi thứ thật đơn giản. Tôi thì nghĩ mình ngu. Tôi nghĩ mình cần vào lớp đặc biệt. Tôi cảm thấy như bị lép vế vì cả hai anh tôi đều có IQ cao còn tôi thì, tôi ngu. Nên tôi tự dựng một câu chuyện: tôi dở thể thao. Tôi nghĩ, thế thôi, đây là tất cả mình sẽ giỏi. Rồi tôi tin hoàn toàn những gì mẹ nói.
Vì tôi lớn lên với đạo đức lao động kiểu người châu Á, tôi nghĩ, “được rồi, mình có năng lực.” Không phải là “tôi sẽ trở thành số một,” mà tôi tự nhận là “tôi là nghệ sĩ giỏi nhất thế giới.” Và với suy nghĩ đó tôi ngồi xuống và lao vào âm nhạc. Tôi học mọi thứ: nghệ thuật truyện tranh, hộp ngũ cốc, bảo tàng, mỹ thuật. Tại sao cái này lại thế? Tôi vừa tìm hiểu về phần kinh doanh của nghệ thuật, vừa sáng tạo, vẽ màu nước bừa bãi, bút mực chi tiết nhỏ, mọi thứ. Tôi nghĩ mình sẽ giỏi tất cả. Sơn dầu. Mọi thứ. Khi người ta hỏi tôi là nghệ sĩ kiểu gì, tôi nói, tôi là nghệ sĩ — mọi thứ.
Khi tôi làm nhạc, tôi đi từ “tôi là đồ bỏ” “tôi tệ” sang kiểu, không lành mạnh nhưng vẫn là, “tôi là thần nghệ thuật,” bạn biết không? Tôi ở trong những năm hai mươi như bị tẩy não, phải thức dậy và tự phải chải chuốt kiểu, “mày là vĩ đại, mày là nhất, mày vãi.” Tự thôi miên mình.
Có đọc sách gì không? Bởi vì hồi đó, khi anh và tôi về cơ bản cùng tuổi, không có nhiều thông tin về thần kinh học hay những chuyện thực hiện bản thân như bây giờ. Tất cả đều bị giấu đi, nhưng có mấy thứ giống kiểu Tony Robbins, ý tưởng và mấy infomercial nói rằng bạn có thể lập trình lại tâm trí mình. Nghe như tôi đã tiếp nhận hết những thứ đó mà không cần đọc gì. Tôi không đọc mấy thứ đó. Tôi đi ăn cắp sách nhiều và đọc rất nhiều tạp chí khiêu dâm. Có lẽ chuyện Pee Wee Herman của tôi cũng nằm trong đó. Nói ra chuyện này khó, vì bọn trẻ thường hỏi tôi “làm sao mày thành công trong nghệ thuật?” Và chẳng cái gì tôi làm còn áp dụng được bây giờ.
Tôi đến Kinko’s. Tôi phải tiêu tiền hoặc tìm mẹo để in được nhiều bản sao hơn, vì bản sao màu 99 xu — ai mà đủ tiền. Tôi phải chọn bức tranh nào của mình là đẹp nhất, làm những gói bản sao màu nhỏ — hết tầm 10 đô. Rồi tôi ra quầy báo, ghi địa chỉ những tạp chí có uy tín như Rolling Stone, những họa sĩ minh họa như CF Payne, Kent Williams, Baron Storey — những người vẽ cho Time, Rolling Stone, Playboy — tôi mở phần bìa xem tên art director và ghi lại. Mấy ông bán báo nhìn tôi kiểu, tôi nghe như một ông già bây giờ — trẻ con giờ không biết tạp chí là gì — nhưng đó là việc tôi phải làm. Tôi chọn tạp chí muốn gửi gói 10 đô đó và gửi thư hy vọng họ sẽ nhận được thư chứ không chuyển sai phòng ban. Rồi chỉ nhận được thư từ chối này nọ: “xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi.”
Tôi ngồi xuống, tiếp thu tất cả, và có lửa trong người. Tôi tự hỏi, “tại sao bức vẽ đó thành công? Tại sao…?” Dĩ nhiên ngành nghệ thuật cũng đầy người thân quen và tham nhũng, nhưng tôi không biết điều đó lúc đó. Tôi chỉ thấy “ồ, thằng đó bố nó giàu vãi, thằng đó được ưu ái.” Nên tôi ngồi đó và nghĩ, “thằng đó vẽ cỡ này, tao sẽ vẽ gấp mười.” Một số tranh của tôi hồi đó ít nhất có bảy lớp sơn, thậm chí nhiều hơn, cứ lần lớp này chồng lớp kia. Tôi như nhạc sĩ nghĩ “mình phải thể hiện tất cả khả năng” — tôi từng xem cái clip Rick Rubin với Flea chơi “Give It Away Now” và người ta nói “chỉ chơi vừa đủ, đừng quá nhiều.” Nhưng hồi đó tôi cảm thấy phải cho mọi người thấy tôi có thể làm gì: tôi có thể vẽ hơn bạn, tôi có thể sơn, tôi phải chứng minh điều đó. Bây giờ thì tôi không cần thế nữa. Nghệ thuật không phải là ai vẽ được nhiều nét nhất.
Mỗi người có con đường riêng, nhưng tôi nhớ năm 2000 tôi bắt đầu làm graffiti, có vài cuôc thuê vẽ tranh tường, dần dần bắt đầu.
Và có người liên hệ với tôi ở Marvel Comics và tôi đã nghĩ, trời ơi, tôi còn chưa cố gắng gì cả.
Và kiểu, đây rồi, đây chính là.
Đây là giấc mơ của tôi.
Rồi họ bảo họ muốn tôi vẽ X-Men, nhưng theo kiểu ngầu, thật ngầu.
Và tôi thì như, chết tiệt, tôi còn chẳng phải đi ngày nộp hồ sơ.
Tôi chẳng phải làm gì cả, bạn biết mà, và tôi nghĩ, ôi, tôi biết nếu tôi cứ tiếp tục đưa mấy thứ của mình ra ngoài,
biết chưa, nhưng mà, tôi là ai, nghe này, lúc đó tôi 23 tuổi, đúng không?
Và tôi bắt đầu vẽ nó và tôi đoán là họ sa thải tôi hoặc họ không sa thải tôi.
Họ chỉ quyết định dùng một nghệ sĩ khác, nhưng họ không bao giờ nói với tôi.
Vậy là tôi vẫn đang vẽ nó.
Và tôi, bạn biết đấy, tôi đã là một đứa trẻ thụ động nhưng hay giận dữ rồi.
Và tôi không gửi email.
Có người có email, nhưng nhiều, rất nhiều nghệ sĩ thì chưa; đó là thời kỳ đầu của Internet.
Mọi người chưa dùng nó như bây giờ.
Và tôi nhớ có một diễn đàn đầu tiên, nơi bạn bè tôi kiểu bảo, này Dave, mày bị sa thải khỏi cuốn X-Men rồi.
Tôi hỏi, làm sao các cậu biết?
Họ bảo, mày không dùng Internet à?
Tôi thì, cái gì cơ?
Họ chỉ cho tôi.
Và tôi lại thấy xấu hổ.
Và tôi nghĩ, ôi Chúa ơi, tôi đã phấn khích thế, trong đầu tôi có những hình ảnh nhỏ: nếu tôi làm một cuốn truyện tranh, nghĩa là tôi thành công.
Và tôi đã viết một thứ cay độc nhất, đầy tính kỳ thị đồng tính, phân biệt chủng tộc, kiểu như tôi đang rất tức giận.
Tôi nghĩ nó buồn cười.
Lúc đó tôi 23 tuổi và nó dài cỡ 10 trang, nhưng tôi không biết biên tập viên của Marvel.
Có thể còn chẳng phải là anh ta.
Và tôi không biết làm sao để gửi cho anh ta.
Vậy là tôi lên website của Marvel và gửi nó cho từng người đang làm việc ở Marvel, sao chép dán khắp nơi.
Và ngày hôm sau là trải nghiệm đầu tiên của tôi về việc, bạn biết đấy, thời Y2K, 1999-2000, bị lan truyền khắp nơi.
Họ như, mọi nghệ sĩ tôi kính trọng, mọi nhà văn tôi ngưỡng mộ trong truyện tranh đều nói, chúng tôi không biết thằng nhóc này là ai, nhưng nó vừa tự hủy sự nghiệp.
Và một lần nữa, xấu hổ.
Nên nếu tôi nhìn lại tất cả mấy câu chuyện về xấu hổ của mình, tôi tự hỏi, cái mạch nối là gì?
Và lẽ ra chúng ta đã chọn từ bí mật là “xấu hổ”, nhưng, ồ, tôi là một kẻ đuổi theo xấu hổ.
Tôi phê cảm giác xấu hổ.
Thuốc của tôi là gì? À, nghiện công việc.
Giống như thuốc của tôi mà tôi theo đuổi suốt đời là xấu hổ và giận dữ, một thứ ma túy mạnh khủng khiếp.
Và tôi không thể tin được.
Tôi nghĩ, tôi sẽ không bao giờ được vẽ Hulk, Spider-Man, Wolverine.
Mà giờ thì tôi đã làm được rồi, và tôi đã vào bằng cửa sau, như tôi luôn làm, thật đấy, True Vandal.
Nhưng tôi vẫn nhớ cảm giác, trời ơi, đây là ngày tồi tệ nhất trong đời tôi.
Những người tôi kính trọng, họ như, có cả một chuyện kiểu, tôi không biết Dave Cho này là ai, tôi chẳng từng nghe tên anh ta, nhưng anh ta là một con người kinh tởm.
Nghe chưa?
Và tôi thì bảo, nhưng có bối cảnh chứ.
Lẽ ra các người nên nghe cách tôi nghe trong đầu.
Tôi đang, bạn biết đấy, và họ nói, ô, nó khác rồi.
Và tôi thì, chết tiệt.
Và đó là trải nghiệm đầu tiên của tôi về việc cảm thấy mình đang theo một mô thức lặp lại khiến người ta ghét mình.
Kiểu, nhưng mà không biết, tôi chỉ như, ồ, tôi không biết mình đang làm cái quái gì và như một vài sự ngu dốt, giả vờ dốt, lặp lại mô thức như con khỉ mà chẳng biết.
Và, và, nên hồi đó tôi có một người bạn trong làng truyện tranh.
Bởi vì tôi chỉ kiểu, tôi không, tôi chỉ đang làm nghệ thuật.
Tôi ra ngoài đi vẽ graffiti mỗi đêm, làm cái OCD đó, bật nhạc trong đầu và tag mọi thứ.
Kiểu graffiti mà không nên làm: xe người ta, nhà người ta.
Tôi muốn ai đó giết tôi.
Tôi không quan tâm.
Tôi muốn có người kiểu, này, tao vất vả làm cái xe đó, mày vừa phá nó.
Và trong đầu tôi thì, nhưng tao là một nghệ sĩ nổi tiếng, trong khi tôi không phải.
Lúc đó tôi 23 tuổi.
Và họ bảo, tao vừa làm cho cái xe của mày có giá hơn.
Đó là suy nghĩ trong đầu tôi.
Nhưng tôi lúc đó như mất trí.
Hồi nhìn lại thì có lẽ anh đúng là đã làm cho xe của họ giá trị hơn.
Tôi hỏi chút về chuyện xấu hổ được không?
Chắc chắn.
Tôi có một người bạn, anh ấy là một chuyên viên tư vấn về nghiện và chấn thương, người tuyệt vời.
Anh ấy từng lên podcast này, Ryan Suave.
Anh ấy có năng khiếu giúp người ta hiểu về chấn thương và nghiện ngập, mấy thứ kiểu đó.
Hôm nay chúng ta chưa nói nhiều về nghiện, nhưng anh nói anh nghiện cảm giác xấu hổ và anh có nghĩ, thôi, ai mà biết,
tôi đang dùng cái đầu phân tích của mình, nhưng anh có nghĩ những dao động trong tư duy của anh — kiểu anh nghĩ mình là một nghệ sĩ vĩ đại, là người giỏi nhất — đã tạo sẵn bối cảnh.
Nên khi bị xấu hổ thì đau hơn gấp bội.
Anh nói anh đã làm việc với nghiện heroin, nghiện các loại ma tuý, nghiện tình dục, đủ thứ.
Và anh nói, nghiện cờ bạc là tệ nhất vì lần sau thật sự có thể đổi tất cả.
Và anh nói, nhưng có điều thú vị xảy ra với kẻ nghiện cờ bạc.
Anh nói, cuối cùng họ chán việc thắng và họ nghiện thua.
Xảy ra rất nhanh.
Vậy nên, tôi có cảm nhận riêng về chuyện này.
Tôi là một con nghiện cờ bạc nặng.
Như, ừm, tôi đã nói với anh là tôi sẽ nhảy cóc về thời gian.
Nên tôi ở điểm đó, nhưng tôi sẽ nhảy về hiện tại, điều mà thật xấu hổ khi tôi phải thừa nhận hay nói về.
Nhưng này, tôi ở đây, nên tôi nói luôn.
Xấu hổ mạnh mẽ lắm bởi vì đến lúc này, tôi đã đi hết các buổi họp 12 bước.
Tôi đã qua Debtors Anonymous, Business Owners Debtors Anonymous, Overeaters Anonymous, Workaholics, mấy nhóm nghiện tình dục và tình yêu, nghiện tình dục, ờ, nghiện cờ bạc.
Kiểu, từng cái một, và mạch nối là gì?
Mỗi cái đều là cờ bạc.
Mọi dạng nghiện đều là nghiện cờ bạc.
Nếu bạn uống rượu rồi lái xe, là bạn đang đánh cược.
Cuộc đời mày có thể chấm dứt, và này, nếu mày ăn quá đà rồi lại bị tiểu đường, thì… mọi thứ nghiện chết tiệt đều thế cả — nghiện là một trong những thứ không thể dùng lý trí để giải quyết được.
Và thằng bạn khoa học của mày nói đúng.
Khi tôi đi đào sâu cảm xúc của mình, biết đấy, vì mọi người hay hỏi, “mày đang chạy trốn cái gì, Dave?”
Và kiểu, ừ, tao đang chạy trốn chính mình, anh bạn.
Tao không muốn nhìn vào gương.
Tao không muốn thấy bản thân.
Tao, tao ghét bản thân.
Nên tao cứ chạy.
Miễn là tao đang, kiểu, vẽ graffiti, chạy trốn cảnh sát, biết không, chỉ là, chỉ là, nhảy lên tàu, kiểu, chạy thật.
Như, chạy thật để đảm bảo tao không bao giờ ngồi yên được dù chỉ một giây, như, mày đang làm gì vậy, Dave?
Tao chơi trống trong một ban nhạc.
Tao đang, chết tiệt, đánh bạc ở sòng bạc.
Tao đi du lịch, làm tin tức cho Vice.
Tao vẽ tranh ở chỗ này kia, tao không thể ngồi yên vì điều đó có nghĩa tao phải ngồi với chính mình và tao không làm được điều đó.
Tao không làm được.
Tao đã không làm được.
Giờ tao làm được.
Vậy, mày biết cái gì làm tao thấy sướng không?
Thắng rất nhiều tiền.
Không phải làm việc để có nó, rồi ngồi vào sòng bạc và họ biết mặt mày và nâng giới hạn lên và mày thực sự kiếm được từ Baccarat hay Blackjack số tiền mà người ta cả đời chẳng kiếm nổi.
Đó là cảm giác điên rồ.
Hôm nay mày nghĩ tao đã đi ị bao nhiêu lần trước khi đến đây?
Rob, bao nhiêu?
Hai.
Hai.
Một cục to một cục nhỏ.
Các nhà khoa học chẳng biết nguyên nhân IBS là gì.
Tao biết.
Là stress.
Khi tao đánh bạc, khi tao ở đỉnh điểm của bất kỳ thứ nghiện nào, ít nhất bảy lần đi ị một ngày.
Chỉ kiểu, ổn thôi.
Và tao, và mày sẽ không bao giờ thấy trên mặt tao hoặc có thể sẽ thấy, nhưng tao cảm thấy như thể tao có thể đánh bạc với một gia tài trước mặt và thua nó rồi thắng lại.
Và như, chẳng cảm thấy gì cả.
Tao, tao bị, biết đấy, phân ly, chết lặng bên trong, gọi thế nào cũng được.
Tao không còn cảm nhận nữa, đúng không?
Những cơn phấn khích thì cao đến mức.
Tao đã từng bị cảnh sát truy đuổi.
Tao đã từng bị đánh tới tả tơi.
Tao đã từng bị xâm hại trước kia.
Tao, đủ thứ người có thể làm với tao, họ đã làm rồi và tao vẫn còn đây.
Mày có thể làm gì với tao nữa mà tao, kiểu, tao là kẻ thù tồi tệ nhất của chính mình.
Tao tự đánh mình, đúng không?
Khi việc đánh bạc dừng lại, khi tao bước vào chương trình phục hồi, khi tao, kiểu, bây giờ tao chỉ đi ị một lần một ngày.
Khi thằng khốn nạn này bảo tao làm podcast, tao bắt đầu stress.
Cách đây vài tuần, tao vừa nói, ôi chết, tao vừa đi ị ba lần.
Nó lại bắt đầu.
Bởi vì đời tao không còn stress nữa.
Hoặc là, tao có, kiểu, stress gia đình bình thường.
Nhưng tao không có cái kiểu “ồ, mày sắp nói gì đó trên show của một thằng nào đó rồi đời mày sẽ lại tan nát”.
Biết không, tao đã làm điều đó nhiều lần.
Nên tao kiểu, chết tiệt, tao vừa mới thức dậy.
Tao vừa mới đi ị.
Tại sao tao phải đi thêm lần nữa?
Tao kiểu, ôi, IBS lại quay trở lại bởi vì có một phần trong tao muốn, tao hy vọng mình nói điều gì đó thảm họa hôm nay.
Bởi vì khi đó tao có thể cảm nhận lại điều đó.
Và nên khi người ta nghe cái này, và tao không biết liệu tao có đang nói có lý không, đôi khi khi tao nói, đôi khi tao tự hiểu mình, đôi khi thì không.
Nhưng nếu mày là một người nghiện, điều này sẽ có ý nghĩa với mày.
Nếu mày, kiểu, mọi người đang nghe cái này hoặc là một con nghiện hoặc là có ai đó trong đời họ là người nghiện.
Như, thành viên gia đình họ hoặc bạn họ.
Nhưng ở thời điểm này, với mạng xã hội và điện thoại, ai cũng nghiện, đúng không?
Mày không thể, mày không thể dừng lại.
Nó đơn giản là bất khả thi.
Mày, mày sẽ chẳng bao giờ, mày sẽ không tìm thấy thứ gì gây nghiện hơn một chiếc điện thoại.
Nên trong thời gian mà, kiểu, tao đã không vào sòng bạc thực sự trong 10 năm.
Tao bị cấm ở tất cả mấy sòng đó.
Cả thế giới biến thành một sòng bạc.
Mày không đi đâu mà không có chuyện đánh bạc.
Lộn, xổ số.
Mày có thể vào điện thoại.
Mày có thể cá cược vào bất cứ thứ gì, đúng không?
Vì vậy, lúc đầu trong mọi cái nghiện, mày muốn thắng.
Ôi, chết tiệt.
Mày biết đấy, tao có thể liên hệ với ma túy và rượu, dù tao không dùng.
Nhưng, kiểu, chắc phải phê lắm khi say một chút rồi trở thành người hài nhất ở bữa tiệc, hoặc, ăn những món ngon nhất tao từng ăn mà tao chưa bao giờ nghĩ sẽ được ăn trong đời.
Rồi, được rồi, điều đó tốt.
Cơ thể mày cảm thấy sướng.
Tại sao mày cần ăn đến nôn mửa và trở thành ăn uống vô độ rồi ói ra?
Bởi vì điều mà mày không hiểu vì mày đang áp dụng lý trí là tao muốn cảm thấy đau.
Tao muốn, kiểu, thắng một triệu đô sướng lắm.
Thua 10 triệu đô còn sướng hơn.
Ừ, điều đó chẳng có nghĩa lý gì.
Lấy vợ thì tuyệt lắm.
Tôi chỉ đang bịa vài thứ, nhưng, kiểu, đặt, ngày hạnh phúc nhất đời tao, đúng không?
Ngày hạnh phúc nhất đời tao.
Và điều này có thể tối tăm.
Tao sẽ cố không đưa ví dụ quá đen, nhưng khi có điều gì đó tuyệt vời, cưới, có con, thắng rất nhiều tiền, chơi ma túy và có một trong những ngày tuyệt vời nhất đời mày, khi mọi thứ đang trên đỉnh, cảm giác đó là lý do mày làm nó.
Heroin sướng thật.
Tao chưa từng thử, nhưng miêu tả về nó nghe có vẻ tuyệt vời.
Tại sao mày không làm lại?
Nhưng rồi khi mày gãi da mình và phải làm tình bằng miệng để lấy một liều crack, đó là một cơn phê khác ở chỗ mày ở đáy.
Và đó là một sự lặp lại mô thức của bất cứ thứ gì thời thơ ấu mày đã trải qua.
Và nên tao không biết Andrew ngoài cái hình ảnh trực tuyến của nó, biết không?
Chúng tao, đây là lần đầu gặp mặt trực tiếp.
Tao không phải là thằng biết tuốt.
Con người không khó hiểu đến thế.
Chúng ta rất đơn giản.
Tao đã gọi nó hơi trẻ con chút hồi nãy, không nhằm xúc phạm.
Chỉ là, một phần của tao kiểu, tao đang hơi ghét nó.
Kiểu như, mình thương mọi người, nhưng mình kiểu như, rốt cuộc người lớn thể nào mà đi xăm?
Kiểu như, loại người lớn thể nào mà đi xăm, và mình biết là anh cũng có xăm.
Và mình kiểu như, ai mà lại vứt bỏ mọi thứ để trở thành một skater?
Rồi kiểu như, mình hỏi anh được không mấy câu?
Kiểu như, anh có từng bị lạm dụng tình dục không?
Có phải không?
Không.
Không, mình, ý mình là, mình biết, mình có bạn bè bị, mình thì may mắn thoát.
Có một thằng tới với mình, mình làm ở một cửa hàng đồ trượt ván ở Palo Alto.
Có thể anh từng thấy Palo Alto Toy and Sport.
Nó ở đường Waverly.
Có một tên làm ở đó làm vậy.
Mình phản ứng khác.
Mình lật cái quầy đè lên nó.
Mình bắt nó xin lỗi mình trước mặt mọi người.
Và nỗi sợ lớn nhất của mình lúc đó là mẹ mình, dù giữa hai mẹ con có căng thẳng.
Mẹ mình từ New Jersey.
Bà thuộc trường phái cũ.
Bà biết có chuyện gì đó xảy ra.
Và nỗi sợ của mình là nếu mình nói với bà, bà sẽ thực sự giết hắn ta.
Ồ.
Thật sự giết hắn.
Vì, dù qua nhiều năm bà và mình có bao nhiêu rắc rối,
bản năng làm mẹ, sự bảo vệ đó, bà sẽ giết hắn.
Nên mình nhớ là mình lo không phải cho mình, mà lo bà sẽ giết hắn.
Rồi, nhưng không, mình may mắn thoát được chuyện đó.
Mình thấy anh là một người rất thông minh.
Và đây là mình thu thập dữ kiện và sự thật trong cuộc sống.
Mình không biết thế nào, nhưng, anh biết đấy, rất thông minh.
Mình biết những thiên tài.
Anh biết mấy người thiên tài.
Người càng thông minh, càng trí tuệ, thì càng có xu hướng rơi vào quang phổ (autism spectrum), càng trải qua chấn thương nhiều hơn.
Bởi vì đó có thể đã ở sẵn trong họ và chấn thương khiến nó bật ra, hoặc họ học được nó như một mưu mẹo tâm lý để… mấy người mình biết trong đời thật sự rất tài năng.
Họ có thể hiểu những điều mà người khác không thể, họ có thể sáng tạo.
Tuổi thơ của họ thật sự không an toàn.
Bị bỏ rơi, và thường, đó là thứ mình hỏi về anh, thường là sang chấn tình dục vì thứ đó mang lại nhiều xấu hổ nhất.
Họ hay nói là “ồ, chuyện nhỏ thôi, mình tự bảo vệ được,” trừ khi họ trở thành một bậc thầy jujitsu hay tay đấm, làm sao họ tự bảo vệ được?
Và cùng với điều đó, một cái gì đó được bật ra và họ trở thành người thông minh nhất trong phòng và họ có thể hủy diệt bạn bằng lời nói.
Họ có thể hủy bạn trong phòng xử án.
Họ có thể, họ chỉ cần thế, và vâng, để trả lời, bạn trở thành một kẻ săn xấu hổ.
Bạn “phê” cảm giác xấu hổ.
Và thừa nhận điều đó ra miệng cũng xấu hổ.
Và nên là, mình có thể ngồi đây và, nếu mình sống thực tại, cập nhật, mình có một cuộc sống tuyệt vời.
Mình đang kể cho anh nhiều câu chuyện từ quá khứ, những cảm giác mình đã từng có.
Và mình, mình thường tự tố mình suốt.
Khi những mô thức cũ trỗi dậy, mình có một nhà trị liệu.
Mình có một nhóm dành cho đàn ông.
Mình có bạn bè yêu thương mình.
Mình, mình giơ tay.
Mình nói, mình cần giúp đỡ, điều mà trước đây mình không bao giờ làm.
Mình lớn lên với kiểu “câm mồm và tự mà lo.”
Cả tuổi thơ mình là một dấu hỏi.
Chúng ta sẽ đi đâu?
Chúng ta đang làm gì?
Không có gì được giải thích cho mình.
Vì vậy có rất nhiều bạo lực, rất nhiều bị bỏ rơi.
Nó cứ thế và mình chẳng biết gì cả.
Và bố mẹ mình lúc nào cũng làm việc.
Họ kiểu như, “mình không biết, cứ ở nhà này hay nhà kia đi.”
Còn mình thì kiểu, “những người này là ai?”
Chuyện gì đang xảy ra?
Tại sao người đàn ông này rửa tội mình lần thứ mười?
Tại sao mình phải lên máy bay?
Nó kiểu, chỉ là im đi.
Cứ hòa theo mà sống.
Và nên, một phần câu chuyện của mình là, nếu mình là một đứa con trai ngoan, nếu mình là một đứa con trai châu Á ngoan và mình làm vậy,
thì thế giới sẽ chà đạp mình, mọi thứ tồi tệ.
Ngay khi mình la lên, la hét, “cút đi”, làm graffiti, phạm luật,
thì mình lại được làm bìa album của Linkin Park.
Rồi mình gặp Sean Parker.
Kiểu như thế.
Và anh biết đấy, mình đã nói chuyện với mấy gã ngố về chuyện này.
Thì ra, bạn được thưởng vì hành vi xấu.
Bạn có thể trở thành tổng thống.
Càng hành xử như thế, và theo một cách thì, được, đó là lợi cho sự nghiệp, đúng.
Nhưng còn chuyện đời tư thì sao?
Nó tàn phá cuộc sống cá nhân.
Và đó là lý do khi mình vào cơn nghiện và săn đuổi cảm giác xấu hổ, mình kéo mọi người yêu mình cùng chìm theo.
Nên mình nói, mình cần, và mình không cần vợ mình hay ai làm mẹ cho mình.
Mình kiểu, mình tự lo được.
Đó là cách mình trưởng thành.
Và không nhất thiết phải như, như mình nói, thiên tài có thể tìm thấy ở Milpitas và Palo Alto và Gilroy.
Thiên tài tìm thấy trong những điều bình thường, ngồi ở phòng chờ.
Thiên tài nằm ở những khoảnh khắc yên lặng đó.
Nên mình không cần phải vào trại cai nghiện mà có cái vai diễn phim nọ kia, chỉ cần một cú điện thoại.
Nói cho mình làm việc đó.
Và cảm xúc, hóa học của nó là kiểu, khi bạn mất hết tiền bạn từng kiếm được trong đời chỉ bằng một lần tung đồng xu và bạn ngồi đó như…
Không lo.
Hy vọng mình không dính vào micro.
Câu thoại đó trong phim những năm 80 là gì nhỉ?
“Không phải bữa tiệc nếu chưa có gì bị vỡ.”
Mình luôn thích câu đó vì nó bao biện ngay lập tức.
Có thứ gì đó hỏng, xong.
Bạn chỉ cần nói, “phải rồi.”
Chưa phải bữa tiệc nếu chưa có gì bị vỡ.
Trong trường hợp này, đó là linh hồn mình.
Nên mình rất liều lĩnh với trái tim.
Mình đối xử rất tệ với bản thân.
Mình không quan tâm mình sẽ ra sao.
Và khi mình nhảy từ nghiện này sang nghiện khác, mình nghĩ, cái nào là thứ mình có thể giấu trong tầm mắt người khác?
Thứ mà anh đang ở ngay bây giờ.
Nghiện công việc.
Chỉ cần bạn làm việc suốt ngày, chỉ cần bạn đem lại gì đó cho người ta, kiểu, chỉ cần bạn giúp đỡ người ta và phục vụ họ, thì như vậy là tốt, phải không?
Nhưng điều gì đang bị bỏ quên trong đó?
Ý tôi là, tôi, tôi không nói chuyện này với ai cũng được, nhưng kiểu, ai đó ở vị trí của bạn, bạn biết đấy, sắp có thay đổi trong cuộc sống và tôi đã biết trước câu trả lời của bạn, nhưng tôi sẽ hỏi, tại sao không nghỉ một năm?
Tại sao?
Và họ kiểu như, à, tôi có cái này, và tôi là một gã Stanford quan trọng, và tôi có, ừm, nhưng mà đó sẽ, kiểu, bạn chỉ có một đời thôi.
Và, bạn biết đấy, có cái gì đó khi tôi rơi vào chứng nghiện việc, thì cái đó là chỗ mà trong xã hội này, người ta vỗ vai khen.
Tốt lắm, làm tốt lắm, Dave.
Và, bạn biết chuyện Sean Parker với Warner Brothers, đó là một chiến thắng.
Tôi đã kiểu như, chết tiệt, đúng rồi, biết chưa?
Nhưng nó quá nhiều, tôi kể chuyện Pee Wee Herman của tôi được không?
Có chút xấu hổ trong đó.
Tôi sẽ, tôi sẽ, tôi sẽ dẫn nó về sau.
Tôi, tôi chỉ không, tôi, bạn biết đấy, một phần khuyết điểm tính cách của tôi là quyền lợi và thiếu kiên nhẫn.
Kiểu, tôi chỉ, một khi tôi chấp nhận những gì mẹ tôi nói là thật, tôi là nghệ sĩ vĩ đại nhất trên thế giới, theo Jane Cho.
Và bây giờ tôi sẽ bắt đầu, bạn biết đấy, không phải ngay lúc đầu, nhưng tôi sẽ bắt đầu tin điều đó nữa.
Bởi vì bạn phải, nó, thật đáng sợ khi vẽ graffiti, bạn biết đấy, không phải trong một đội, không phải trong một băng nhóm, chỉ đơn giản là đi ra ngoài.
Và đó là một thứ gì đó an ủi khi vẽ trong một cuốn sổ phác thảo nhỏ và không ai thấy nó, đúng không?
Bạn bôi bẩn nó, tùy, thôi kệ.
Nhưng vẽ một thứ lớn trên tường và mọi người đi trên xa lộ 101, hàng ngàn người sẽ thấy nó trước tám giờ sáng.
Thật tệ.
Gã đó không kiểm soát bình xịt.
Gã đó, và bạn chỉ cảm thấy, bạn trần trụi.
Bạn kiểu, đây là thứ bên trong tôi.
Và tôi vẽ nó dài 40 foot và đây rồi.
Và họ kiểu, nó dở lắm.
Xấu hổ.
Tôi đang theo đuổi xấu hổ.
Kiểu như, sẽ ra sao nếu ai cũng khen: “Bạn ơi, đó là kiệt tác đồ luôn”?
Không được ngầu lắm.
Không được ngầu lắm.
Vậy nên tôi, tôi đang làm cái đó.
Tôi gửi nghệ thuật của mình ra.
Và La Brea ngày trước có nhiều phòng tranh.
Và tôi, và trong đầu tôi, tôi nghĩ nghệ thuật của tôi tốt hơn mọi nghệ sĩ có trong đó.
Tôi kiểu như, và tôi đi dọc phố và tôi kiểu, ôi, họ trưng cái đó.
Tôi giữ một bản ghi về loại nghệ thuật họ trưng bày để tôi lướt ván về nhà và vẽ kiểu đó, nhưng trong đầu thì tốt hơn, tốt hơn.
Rồi tôi làm một hồ sơ mới và tôi đi xuống, và họ kiểu, cái quái gì vậy?
Kiểu như, bạn phải được trưng bày trước đã thì họ mới chịu nhận.
Và tôi thì, nhưng bạn biết rồi, nên nó chỉ là giận dữ, thêm thất vọng, tuôn ra theo hướng ngang, tiếp tục vẽ graffiti, ăn cắp thức ăn ở cửa hàng để, kiểu, bạn biết mà.
Rồi cuối cùng tôi cũng đến La Brea và Melrose, nơi có một quán kem tên Double Rainbow.
Và có một bà tuyệt vời tên Candice ở đó.
Và tôi đang nói về những gì tôi đang nói bây giờ lần đầu, kiểu nói to trong vai trò nghệ sĩ ngay tại đó.
Và bà ấy kiểu, cho tôi xem.
Và tôi đưa cho bà xem và bà nói, cái này tuyệt vời.
Tôi nói, tao biết chứ, tao giỏi nhất mà.
Và bà ấy kiểu, được rồi, im đi.
Được rồi.
Bà ấy kiểu, treo lên tường đi.
Rồi cái ngã mạn của tôi bật ra, trong một cái tiệm kem.
Và tôi kiểu, ừ thì, hình như chẳng ai khác đề nghị việc đó.
Được.
Nó không phải là cái gì tinh tế.
Nó không phải kiểu tối giản.
Nó đầy từ sàn tới trần, hàng trăm bức tranh, có vài cái tôi mất cả tháng trời để làm.
Kiểu, đây là độc nhất, chỉ là tôi giỏi nhất và tôi cần cho bạn xem.
Nó không phải kiểu có gu.
Kiểu, đây một bức thôi và để nó thở.
Mà nó chỉ là đây, bạn biết đấy.
Và người ta vào đó mua kem vị bạc hà chocolate chip rồi kiểu, ồ, đẹp đấy.
Vậy nên mỗi ngày tôi nhận được cuộc gọi, “thích nghệ thuật của anh, muốn mua.”
Tôi kiểu, đúng rồi, đi thôi.
Hai đô la.
Tôi kiểu, bạn biết tôi mất bao lâu cho bức đó không?
Và, ừm, tôi chỉ kiểu, 50 đô?
Tôi 23 tuổi.
Đây là đầu những năm 2000.
Tôi kiểu, đó còn ít hơn tiền mua dụng cụ vẽ mà tôi đã ăn cắp, mà công bằng mà nói.
Nhưng vẫn, tôi kiểu, bạn có thể trả chi phí vật liệu không?
Và họ kiểu, yeah, cũng ổn.
Nhưng, bạn biết đấy, cứ mặc cả, như năm, mười.
Tôi kiểu, đó là giá của một bản in hay miếng dán chết tiệt.
Đây là một tranh gốc, bạn biết không.
Và tôi nhớ một ngày tôi nhận cuộc gọi và đó là những thứ, những câu chuyện mà tôi cứ sửa đi sửa lại trong đầu để làm mình thành anh hùng, bạn biết không.
Và gã kia kiểu, tôi sẽ đổi cho ông một cái xe lấy cái tranh to đó, cái mà tôi mất cả tháng trời để làm.
Và tất nhiên, đó là một chiếc Plymouth Fury 1972, không phanh, kính chắn gió nứt, bạn biết đấy, đúng thứ đồ tồi tàn.
Nhưng rồi câu chuyện trong đầu tôi mà tôi cứ đem đi kể, một phần PR tiếp thị của tôi là, tôi đã đổi tranh lấy xe, bạn biết đấy, ôi yeah.
Và tôi kiểu, bạn không cần biết chi tiết về cái xe đâu, bạn biết không.
Và gã ở chỗ thu mua ấy đang cố bán nó tầm hai, ba trăm đô, hắn kiểu, chỉ cần vứt cái đồ này ra khỏi sân tao đi.
Và tôi nhớ, đây là cách tôi lái nó.
Tôi lái mà không có phanh.
Nên tôi phải, có xăng và tôi phải bơm như một dãy nhà trước khi, và rồi tôi luôn đụng vào mấy chiếc xe khác kiểu “ding”, kiểu đó, và gã kia sẽ nói, “Ê, cái quái gì vậy?”
Và tôi sẽ nói, xin lỗi.
Và tôi không có tiền sửa, nhưng tôi cứ ở trong đầu mình.
Tôi, tôi đã làm được.
Tôi đã làm được.
Bạn biết đấy, chiến thắng nhỏ, chiến thắng bé.
Rồi bạn bè tôi kiểu, ừ, như, tôi biết tất cả mấy tờ zine indie, kiểu tự làm punk rock.
Và tôi cứ nhận thư từ chối này nọ, chỉ là tiếp nối của việc bạn không đủ tốt.
Nghệ thuật của bạn không hay.
Bạn tệ.
Công bằng mà nói, họ có thể không nói thế, nhưng đó là cách tôi hiểu mọi, bạn biết đấy, mọi thư từ chối từ Playboy, từ Rolling Stone. Và tôi chỉ nhớ một người bạn, nó lúc nào cũng có mấy cuốn vẽ xịn. Tôi hỏi nó lấy tiền đâu ra? Mày làm nghệ sĩ toàn thời gian mà. Nó thì như một gã punk bẩn thỉu, và nó nói, mấy tạp chí khỏa thân trả tiền y như nhau thôi. Không có tiếng tăm gì cả. Rồi bạn biết không, tôi đến kho Tower Records một lần, họ phân phối cái lịch tôi làm. Cả một cái bàn trong kho đầy ắp — như Sports Illustrated, Rolling Stone, này nọ, và toàn bộ chỗ kia là phim khiêu dâm. Nên bạn biết đó, chẳng ai muốn khoe chuyện đó, nhưng họ trả tiền y như Rolling Stone, chỉ là không phải Rolling Stone. Thế là tôi nghĩ thôi, có lẽ mình làm chuyện đó.
Rồi tôi đến chỗ sạp báo có rèm che, quay vào trong và bắt đầu, bạn biết đấy, ghi tên mấy tạp chí như Butthole Fever, chỉ việc ghi tên giám đốc nghệ thuật. Và điều đó là, tôi quan tâm lắm, tôi quan tâm rất nhiều. Nó quan trọng với tôi. Nó cứu rỗi tôi. Nghệ thuật cứu tôi. Nên chẳng quan trọng nếu tôi đang làm logo cho Nike hay Toyota — bạn vẫn đang nhìn tôi. Dù tôi ghét công việc đó và họ không trả tiền cho tôi, tôi vẫn sẽ làm hết sức, kiểu tôi tự hào về công việc của mình, và điều đó tôi học được từ bố mẹ nữa. Tôi thích điều đó. Tôi đi ăn ở mấy nhà hàng mà tôi không thích đồ ăn chỉ vì tôi biết phục vụ chạy ra mang nước cho tôi, họ quan tâm. Bất cứ khi nào người ta thấy ai đó quan tâm, đó là thành phần bí mật cho mọi thứ. Tôi quan tâm. Bây giờ tôi ngồi đây, tôi chả quan tâm — ừ, tôi quan tâm. Có lẽ tôi quan tâm hơi quá.
Thế nên tôi ghi số, tôi thử mấy tờ danh giá trước, Penthouse và Playboy. Họ nói không. Tôi đoán mình quay sang Hustler, Buttman, Asian Fever. Tôi nhận được cuộc gọi từ Buttman, họ nói mấy bức tranh “butthole” tôi vẽ thì tuyệt vời lắm. Tôi bảo tôi đã làm việc cật lực cho chúng; không phải thứ tôi muốn làm lắm, nhưng họ hỏi tôi có thể tới không? Và đúng như tiêu đề của họ — chủ yếu là hậu môn. Toàn bộ là thế. Không có chuyện dài dòng, từng trang sau trang toàn hậu môn. Họ hỏi tôi có thể vẽ như này không? Mỗi tuần tôi đều hỏi họ cần gì, và họ nói, kiểu như Superman làm tình với Lois Lane, hậu môn, Spider-Man, người lùn, đủ thứ, tất cả đều hậu môn. Tôi bảo được, tôi rất muốn làm. Họ trả vài trăm đô, và tôi nghiêm túc làm việc. Thật ra nhiều nghệ sĩ nổi tiếng cũng làm vậy nhưng lấy tên giả, họ không muốn tác phẩm chính liên hệ với điều đó. Còn tôi thì… tôi làm tất cả tranh cho Buttman.
Nếu bạn muốn gạch tên mấy nhãn đó đi cũng được, tôi nhớ tên mọi người. Giám đốc nghệ thuật là Heidi. Cô ấy dễ thương lắm. Cô ấy nói kiểu như, trước giờ chỉ quen nghe mẹ khen tranh tôi, nên mỗi khi có ai ngoài gia đình khen thì tôi thấy, ôi không chỉ có mẹ tôi thích đâu, có người khác cũng thích. Cũng đồng thời tôi lại là một kẻ tự yêu bản thân to đùng, kiểu tôi giỏi nhất — rồi lại tự nhủ không, mình cũng không đến mức thế — kiểu vừa thế này vừa thế kia.
Tôi không biết sao chuyện này cứ xảy ra mãi, nhưng mấy chỗ tôi làm việc họ luôn bảo, “mày có mấy chuyện hài hước lắm, kể đi?” Tôi trả lời là chắc tôi chỉ ngủ với một cô thôi. Họ hỏi, “mày có mấy chuyện về lỗ đít không?” Tôi thì được mẹ dạy cho kỹ năng nói dối như đai đen. Mẹ tôi như, “ừ tất nhiên rồi” — với tôi nó quá dễ dàng. Họ nói, “à vì mấy miêu tả về quan hệ hậu môn quá sống động và tuyệt vời. Mỗi lần mày đến đều có mấy chuyện lạ. Mày có biết phụ nữ nào trong đời có trải nghiệm như vậy không?” Tôi thì bảo “ồ có chứ,” rồi nghĩ theo kiểu cực kỳ phân biệt chủng tộc với người châu Á — tôi bịa tên Susie Suzuki, tào lao thôi. Họ kiểu, “ai đó tên Susie Suzuki à?” Tôi trả lời, “ừ ừ.” Họ hỏi, “mày nghĩ cô ta sẽ viết về trải nghiệm của cô ta chứ?” Tôi nghĩ, bà này ngu thế nào? Tôi chả biết một Susie nào cả. Rồi họ nói, “40 đô một câu chuyện.” Tôi bảo được. Họ trả cho tôi 150, 200 đô cho việc này, ổn thôi.
Vậy là tôi về nhà và viết ra mấy chuyện nực cười nhất, kiểu “chào, tôi không nói tiếng Anh” — đó là giọng tôi nghe trong đầu: “Tôi đến Mỹ, cần việc.” Tôi viết mọi tưởng tượng nam giới lố bịch nhất, rồi “anh ta nhét nhầm chỗ” và mấy thứ khiêu dâm. Tôi trở thành một người viết khiêu dâm. Không phải khoe khoang gì, không phải khoảnh khắc tự hào nhất đời tôi, nhưng thôi, nếu Chúa nhìn xuống có lẽ ngài cũng hiểu. Tội lỗi thì có, nhưng tôi ổn với nó. Tôi đã tự đặt mình vào đó.
Nhiều người đổi tên, nhưng tôi thì nghĩ đây là những gì tôi làm. Tôi là một đứa… Thế là lại quay về với bố mẹ tội nghiệp của tôi — tôi sống chung với họ, đúng không? Nên tôi không thể giấu hết; tôi có thể giấu graffiti tốt hơn nhưng đã không làm. Họ nhìn thấy sơn xịt, nhìn thấy sơn trên hết quần áo của tôi. Tôi có thấy hài lòng không? Tôi có thích graffiti không? Không, tôi ghét nó.
Tôi chỉ… thật sự, tôi rất tôn trọng điều đó. Kiểu như, nó là tất cả. Là tính thể chất. Mày đang leo. Mày như một ninja. Giống như chết tiệt là Navy SEAL, đúng là điên rồ. Như kiểu phải điêu khắc chi tiết mũi khi đang giữ thăng bằng trên dây thép gai. Ý tôi là… Ừ, mấy đứa trẻ đó điên lắm. Khùng khiếp. Tôi cứ như, chết mẹ, mấy người này, nếu được chỉ dẫn một chút, chúng đã có thể thành Navy SEAL, green berets, bất cứ thứ gì.
Rồi bố tôi, tất nhiên, lại lo lắng, kiểu, và rồi bây giờ tôi ngồi đây kể lại câu chuyện và cảm xúc lại ùa về. Tại sao tôi không che giấu tốt hơn? Hay là tôi muốn bị bắt chứ? Bố tôi văng tục rồi nói, “sexy, sexy,” bạn biết đấy, lại nữa—nghĩ về bố tôi. Bạn bè của ông ấy thì khoe con họ đạt điểm SAT cao nhất. Con họ được nhận vào Stanford, còn họ thì nói “con tao thì tóc che cả mắt.” Tôi nghĩ mình bắt đầu nghe mấy thứ tào lao thập niên 80 như Warrant, Winger và cái gì đó như cherry pot — tôi nghe đủ thứ. Và tôi xấu hổ. Thực sự là, không phải tôi không cảm thấy gì, mà là khi có một người khác, là cha mình, nói “Tao xấu hổ vì con tao,” thì… bực, nước mắt, tan vỡ, “tại sao, tại sao tao đến nước này? Tại sao…?” Tôi lúc đó chẳng cảm nhận gì nhiều, tôi giả vờ như chuyện đó xảy ra với người khác. Tôi phân ly khỏi cảm xúc, kiểu “thôi được rồi, bro.” Nhưng thật ra không phải “thôi được rồi.” Bố mẹ thất vọng về tôi, mẹ thất vọng, và tôi nghĩ “chết, mình thật sự không ổn.” Bị từ chối hết lần này đến lần khác.
Tôi nhớ vụ gửi đồ, nó ở tòa nhà Larry Flint, góc Wilshire và La Cienega. Tôi nghĩ “chết, mình sống gần đó, mình có thể trượt ván đến.” Tôi sợ phải gửi, nên thế là bị quặp. Cô đó, không biết cô ấy có phải lesbian hay gì không, nói “ôi, tôi cần gặp Susie Suzuki.” Thật ra không phải Suzuki, chỉ là tên đại loại như thế—kiểu Trisha Toyota hay gì đó. Tôi kiểu “Heidi, mày nghiêm túc à?” Tôi tự nghĩ “cái chuyện đó tôi đã viết rồi. Câu chuyện đó thật nực cười.” Trong đầu tôi nghĩ “rõ ràng là một gã nào đó viết mấy thứ này mà.” Cô ấy nói “được, chúng tôi có thể là tạp chí Buttman, nhưng chúng tôi chỉ in sự thật.” Tôi thì “cái quái gì? Mày đang bảo mấy lá thư Penthouse ấy đi chỗ khác đi.” Rồi cô ấy móc hết tranh của tôi ra, quăng vào mặt tôi: “Mày sẽ không bao giờ được đăng trên Buttman nữa. Xong đời ở đây.” Tôi như “tôi đã bỏ rất nhiều thời gian cho mấy bức tranh đó.” Từng nếp gấp của lỗ hậu môn — tôi thật sự cố gắng rất nhiều. Rồi lại bị từ chối, bị từ chối. Tôi đã quen với việc bố mẹ thất vọng về mình.
Gallery, nghệ thuật, kiểu như ổn—tôi không biết, được rồi. Chắc là không dễ chịu, nhưng tôi đã tìm cách tiếp nhận nó và tự bảo “thôi được rồi.” Rồi làm theo mớ ảo tưởng của mẹ: “Mình vẫn là nhất,” mặc dù thế giới bảo “mày là kẻ thua cuộc.” Tôi nghĩ “được rồi, ai là giám đốc nghệ thuật ở Hustler? W.T. Nelson.” Thế là tôi gọi. Tôi nói “Ê, tôi sống gần đó, tôi có thể trượt ván đến, mất chừng một tiếng. Nhưng tôi có mấy bức tranh này và tôi không muốn gửi qua bưu điện. Tôi chưa từng gửi tranh qua bưu điện trước, muốn tiết kiệm tiền gửi.” Hắn bảo “Tao không biết mày, thằng nhóc.” Thật ra hắn không biết, nhưng tôi đã gửi bản sao màu và mấy trang họ in rồi. Hắn nói “được thôi, cứ đến đi.” Tôi sung sướng “được rồi, tao sẽ đến tòa nhà Larry Flint, sẽ tuyệt lắm.” Tôi đến và hắn nói “ừ, nếu mày chỉ chỉnh chút những bức tranh đã có, tụi tao sẽ dùng trong Asian Fever, dùng ở mấy tạp chí khác của Hustler.” Hustler có chừng 20 tạp chí khác và hắn nói “câu chuyện đó tuyệt vời, tụi tao sẽ in.” Tôi nghĩ “được, hay quá.” Thế là tôi tự hỏi “mình có phải là nhà văn không?” Một phần trong tôi bảo “mình là nhà văn, mình đã được xuất bản.” Về mặt kỹ thuật thì lúc đó tôi là nhà văn chuyên nghiệp. Lúc đó tôi cũng viết cho Vice, viết cho Giant Robot, cũng không được trả tiền. Đây là lần đầu tiên tôi được trả tiền. Nên cảm giác thật khác.
Có ai hỏi “Buttman trả tiền cho mày không?” Không, họ không trả vì chúng tôi đã cãi nhau và họ không bao giờ gửi tiền. Họ có thể nói “chúng tôi chỉ in sự thật,” nhưng họ cũng không trả hóa đơn — sự thật với họ chỉ đến thế thôi.
Và trong chuyện đó, tôi thấy nhiều nét của mẹ tôi: thực tế là tôi không thành công. Tôi là một người làm phim khiêu dâm/hoạt động trong ngành khiêu dâm, nhưng trong đầu tôi lại tự bảo “tôi được xuất bản, tôi là nghệ sĩ thực thụ, tôi là nhà văn, tôi là học giả.” Tôi nhớ W.T. Nelson đã trả tiền cho tôi, nhưng không nhiều. Và giờ thì thành ra cái tình huống ngại ngùng kiểu “thường thì nghệ sĩ không đến tận nơi, đều qua thư.” Rồi họ hỏi “mày có mấy thứ khiêu dâm muốn không?” Đây là trước Facebook, đúng không? Đúng. Lý do tôi hỏi là—và tôi không muốn làm lạc đề vì tôi thắc mắc khi Facebook cuối cùng chia tiền, khi cổ phần tăng giá—tôi sẽ kể tất cả và tôi sẽ nhảy cóc thời gian. Nhưng giờ tôi chỉ muốn ở lại với cảm giác đó, được chứ?
Tôi đang cố gắng, bởi vì mấy chuyện này tôi đã kể rồi, nhưng kiểu, tôi chưa bao giờ kể từ góc nhìn cảm xúc. Trước giờ toàn kiểu khoe khoang thôi, rồi tôi lại kiểu, tôi đang cố gắng lần đầu tiên ngồi thật với nó. Và vì tôi muốn tập trung một chút vào phần xấu hổ, hiểu không? Và, và, một phần của việc làm nghệ sĩ là bị từ chối liên tục. Giống như mời một cô gái đi chơi hoài vậy. Kiểu, “mày béo, mày xấu.” “Không, cảm ơn.” “Mày không…” Kiểu vậy. Còn với nghệ thuật thì khác. Kiểu những gì bạn nghĩ là ngầu, tôi có thể thấy nó sến. Bây giờ tôi có thể thấy điều đó. Nhưng trước kia tôi lại kiểu, “mày đang đứng trước thiên tài mà mày nói không với tao.” Tôi kiểu, “ừ được rồi, được rồi, chắc là không hay.” Hiểu không? Thế nên là cái tôi trình bày và cái tôi cảm thấy bên trong khác nhau.
Tôi rất vui được chia sẻ rằng Matina, loại đồ uống yerba mate mà tôi góp phần tạo ra, giờ đã có mặt ở các cửa hàng Whole Foods trên toàn quốc. Những người nghe lâu năm của podcast biết yerba mate là nguồn caffein tôi thích nhất. Nó cung cấp năng lượng mượt mà mà không làm bạn bị run. Và nó còn có nhiều lợi ích tiềm năng khác, gồm giúp điều chỉnh đường huyết, cải thiện tiêu hóa, ức chế cảm giác thèm ăn nhẹ, và nhiều thứ nữa. Matina là thương hiệu yerba mate tôi thích nhất trong tất cả. Và tôi đã thử hết rồi. Vì yêu Matina, tôi quyết định tham gia làm cổ đông một phần trong công ty và tôi đã giúp họ tạo dòng sản phẩm mới, hoàn toàn không đường. Mấy vị cold brew Matina không đường này tuyệt lắm. Tôi uống ít nhất ba lon mỗi ngày. Bạn thường thấy chúng trên bàn lúc tôi thu podcast. Tôi cực kỳ thích sản phẩm và tự hào giờ được bán ở Whole Foods. Hãy xem Matina ở các cửa hàng Whole Foods trên toàn quốc. Nó được cold-brew với nguyên liệu tốt nhất. Không đường và hương vị tuyệt vời. Nếu bạn không có Whole Foods gần nhà, bạn cũng có thể mua trực tuyến tại drinkmatina.com.
Ý là, một phần là họ bắt đầu gửi cho tôi mấy thùng quà và hồi đó phim khiêu dâm khá đắt. Bây giờ mấy đứa trẻ hư ngày nay, bạn biết đấy, có thể xem mọi thứ, đúng không? Internet miễn phí mà. Nhưng ngày xưa, nếu muốn mua một băng video hay DVD hay tạp chí, mấy thứ đó tầm 20 đô — như là đắt lắm. Và bây giờ tôi nhận mấy gói quà từ Hustler, toàn mấy thứ tôi còn chẳng thích, kiểu mấy cô tập thể hình, mấy cô bóng bẩy, biết không, rất nhiều thứ. Tôi kiểu, trông bừa bộn ở căn hộ của tôi. Tôi mới chuyển ra ở riêng. Tôi đang hẹn hò với một cô diễn viên điên rồ. Ở Florida thì mỗi phòng trong nhà có kiểu… nó như một phần của bản sắc tôi. Người ta kiểu gọi, “Dave, ấy,” và cô ấy bắt đầu thấy ghê. Cô ấy kiểu, “tôi đang hẹn hò với ai thế này?” Bạn biết đấy, và thực ra ở lõi của mọi cơn nghiện của tôi là sự phụ thuộc quá mức vào người khác. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra. Thế giới đáng sợ. Tôi không cảm thấy an toàn và tôi phải theo để cho qua. Tôi phải làm cho mình nhỏ lại để mọi người xung quanh cảm thấy ổn. Và cái giá phải trả là tôi. Thế nên, “ồ, anh thích loại nghệ thuật đó à? Thế tôi sẽ…” Tôi như tắc kè hoa, tôi chuyển sang cái đó. “Ồ, anh thích Fugazi à? Được, tôi sẽ nghe Fugazi,” bạn hiểu không? Không phải mọi thứ đen trắng. Có phần là thật và có phần là mặt nạ. Và tôi ngồi đó thực sự vật lộn, như ăn cắp cá nhét vào quần để có bữa tối. Tôi không được trả tiền. Không có tiền chảy vào. Vẽ graffiti không trả tiền. Việc kiếm sống bằng phim khiêu dâm thì hay đấy, nhưng đó không phải tiền thật. Họ kiểu, “này, mày muốn 200 đô hay mày muốn 1.000 đô bằng… phim khiêu dâm,” cái thứ mà với họ chẳng là gì. Tôi có bệnh. Tôi nghiện tình dục. Thế nên kiểu, tôi đang gặp khó khăn.
Rồi tôi đến chiếc Plymouth Fury đời 72 của mình — mỗi lần leo lên là tôi muốn tự hủy hay gì đó — và có một mảnh giấy dán trên cửa viết: “đang quay phim phục trang thời kỳ ở Los Angeles, xe của bạn đời 1970 phù hợp bối cảnh. Có thể trang trí/độ lại để trông giống một chiếc… bạn biết đấy… trả một khoản điên rồ, kiểu một ngàn đô một ngày hay gì đó.” Tôi kiểu, “quái, điên thật, mấy chiến thắng nhỏ vậy đó.” Tôi đến hôm sau. Xe đậu ngoài đường, mọi thứ đã được làm cho trông như thập niên 70. Họ có đủ mấy chiếc khác đời 72, họ lắp còi trên nóc, họ tháo biển số. Người đang độ xe tôi, một trong mấy anh thuộc công đoàn, nhìn vào cốp sau rồi nói, “ông này để nhiều phim khiêu dâm quá trong xe.” Tôi kiểu, “ừ, đúng rồi,” rồi tôi hỏi, “phim gì thế?” Và tôi thấy Johnny Depp bước ra khỏi nhà, tóc vàng buộc đuôi ngựa, và đó là phim Blow — cái phim Blow, với Pee-wee Herman. Ừ. Nhưng anh ta không xuất hiện trong cảnh đó. Tôi kiểu, “chết thật, tôi thích Johnny Depp.” Anh chàng kia ồn ào lắm, “ông này có nhiều phim khiêu dâm lắm,” không chỉ là… và tôi kiểu, “ồ vâng, tôi làm cho Hustler.” Tôi làm cho Hustler. Tôi nhớ đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người nổi tiếng ở cấp độ đó ngoài đời thực. Tôi kiểu, “ồ, anh ấy hơi lùn, nhưng trông thân thiện,” anh ta tỏ vẻ rất thân thiện, có cái gì đó gọi là duyên thu hút, tinh thần ngôi sao. Rồi có bên phục vụ đồ ăn, bữa trưa, bạn biết đấy, tôi chưa bao giờ ở trên một phim trường trước đây.
Và tao cứ như, tao được trả tiền để chẳng làm gì cả.
Và rồi, tao nghĩ, trong số mấy thằng diễn viên quần chúng, tao là đỉnh nhất vì
tao có quá nhiều phim khiêu dâm, hiểu không?
Nên tao chỉ lấy một mẫu trong đó.
Tao có vài cái, vài cuốn mà tao vẽ mấy thứ trong đó và tao đem mấy cuốn sách, kiểu như,
mày biết đấy, tao không biết nữa.
Kiểu như có thể Johnny Depp sẽ nhìn thấy mấy bức tranh lỗ đít của tao và sẽ nói, “Ê, ông
trả tiền cho tôi,” hiểu không?
Kiểu, tao không biết. Đó là ảo tưởng của tao.
Rồi tao tự hỏi, hắn sẽ ăn trong trailer riêng của hắn hay hắn sẽ xuống ăn chung với đoàn?
Hắn xuống ăn chung với đoàn.
Nên giờ là bữa trưa.
Và đó chỉ là một cảnh phim với, tao nghĩ là Ray Liotta và mấy người khác.
Và tao ngồi đó và tao nghĩ, tao muốn Johnny Depp thấy, kiểu, tao muốn, tao không biết.
Và tao, tao nghĩ, ai the fuck tao có? Tao mới 23.
Tao, mày biết đấy, tao vẽ graffiti.
Tao có một cái xe hỏng chẳng chạy được, kiểu vậy, nhưng tao nghĩ, ồ, chuyện này rồi sẽ xảy ra.
Nên hắn ngồi xuống với đoàn.
Hắn kể chuyện và tao không phải làm gì cả.
Một thằng khác nói, “Ê, Johnny, thằng này có cả đống phim khiêu dâm.”
Hắn nói, “Ồ, thật á?”
Tao không thể bắt chước Johnny Depp được.
Rồi tới lượt tao.
Tao nói, “Ê, Johnny, nhìn này, đây là nghệ thuật của tao.”
Và, mày biết đấy, tao có vài thứ về lỗ đít trong đó.
Tao có một chiêu, tao lấy một mẫu mấy thứ, có lẽ tao có mấy bản màu của tác phẩm của tao.
Hắn lật qua mấy trang.
Hắn đội tóc giả và hắn nói, kiểu, “Ồ, nhiều mông/vùng hậu môn quá.”
Kiểu, phong cách hơi đơn nhất.
Tao nói, “Ừ, tao có thể vẽ cái khác nữa.”
Rồi hắn trả lại cho tao.
Tao nghĩ, ôi chết mịa.
Tao nói, “Cảm ơn, Johnny,” kiểu vậy.
Và tao cố gắng tự an ủi trong đầu rằng, ngay lập tức tao nghĩ là, hắn ghét mày.
Cái gì, sao ngu thế, sao mày làm thế?
Rồi, ừ, tao không biết phim đó là gì.
Kiểu khi họ làm phim Hollywood họ đổi tên.
Tao không biết nó sẽ thành Blow.
Phim đó hay lắm.
Và tao cảm thấy thất bại.
Rồi họ nói, “Ê, chúng tao định trả mày hai ngày, nhưng cảnh quay xong rồi.
Nên mày chỉ được trả một ngày.”
Và tao nghĩ, tao sẽ xin thật nhiều gà.
Nên tao bắt đầu lấy hộp Tupperware và, mày biết đấy, tao nghĩ, tao sẽ ăn cả tuần bằng đồ ăn hậu trường này.
Và tao bước ra thì thấy mấy trailer của sao và thấy trên cửa có ghi, Paul Reubens.
Meleka leka hi, meka hi, ni ho.
Tao nghĩ, bắt đầu rồi.
Ký ức tuổi thơ của tao sụp đổ.
Tao biết là hắn bị bắt vì thủ dâm trong rạp chiếu phim hay cái gì đó.
Tao không phán xét.
Có lẽ tao diễn tả bằng lời tốt hơn khi nói về sự xấu hổ, nhưng khi Winona Ryder bị bắt ăn cắp vặt hay mấy chuyện khác thì với tao mọi thứ luôn có lý và làm cho họ gần gũi hơn, làm họ có vẻ là con người.
Tao nghĩ, kỳ lạ quá, thần tượng thời thơ ấu của tao — người làm Pee-wee’s Big Adventure, Pee-wee’s Playhouse — lại bị bắt đang thủ dâm.
Tại sao hắn làm thế? Sao không làm ở nhà?
Dù những thứ đó tao cũng không hiểu lắm.
Giờ tao thấy, tao yêu mến thằng đó.
Tao chỉ có sự cảm thông cho họ, và đó là
rất nhiều thứ tao phải tự gỡ rối với chính mình.
Bởi vì bây giờ tao làm việc với, mày biết đấy, tội phạm giết người và thanh thiếu niên dễ sa ngã và mấy người khác.
Tao làm với bất cứ ai bởi vì con người tao trước đây thì kiểu, chết tiệt thằng đó, chết tiệt người đó, mày làm tao đau, báo thù, báo thù, rất kiểu Hàn Quốc, biết không?
Và giờ tao nghĩ, nếu, mày biết đấy — và tao làm việc với người trong tù — tao nói, nếu mày sẵn sàng trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình, tao, tao không phải nhà khoa học, tao không biết, nhưng tao có thể dùng nghệ thuật và sáng tạo để làm việc với mày để trở thành người tốt hơn hoặc ít nhất là cố gắng nếu mày chịu, chỉ nếu mày chịu.
Nếu mày không chịu, thì tao không muốn lãng phí thời gian.
Và, biết đấy, tuyệt thôi.
Vậy thì tao làm.
Nên Johnny không muốn mấy ảnh khiêu dâm đó.
Tao viết một chút, tao không nhớ chính xác tao viết gì.
Và tao kiểu, fan cuồng nhất, yêu mày.
Tao nghĩ tao viết kiểu, tao không quan tâm người ta nói gì về mày, tao vẫn yêu mày.
Và tao nói tao có thể vẽ mấy thứ khác, nhưng đây là vài thứ tao đã làm, và tao để lại nó trên cửa trailer của hắn.
Tao gõ cửa nhưng quá xấu hổ nên chạy đi, ý tao là, có rất nhiều khoảnh khắc như vậy.
Tao nhớ, rồi dần dần, đúng chứ?
Rồi chuyện nhỏ này xảy ra, rồi chuyện khác.
Ờ, đó là khoảng một thập kỷ trước Facebook.
Và tao cũng không quan tâm mấy thứ đó.
Khi Facebook bắt đầu nổi, Sean nhắn tin tao bảo, “Này, mấy chia sẻ đó bây giờ đáng mấy trăm ngàn đô.”
Lúc đó tao đang cờ bạc và tao kiếm được chừng đó tiền từ cờ bạc.
Nên tao nghĩ, thì kệ, tao không quan tâm.
Rồi hắn nói, “Này, giờ chúng đáng triệu đô rồi.”
Và tao lặng lẽ đã trở thành triệu phú khi 30 tuổi, tại một buổi triển lãm lớn cùng Steve Lazaridis, người của Banksy.
Tao kịp thời trúng, đúng lúc, mày biết đấy, kiểu, “Ê, chết tiệt bố, nhìn kìa, tao đã làm được, cái nghệ thuật mà bố ghét tao vì nó.”
Tao kiểu, nhìn kìa, đó rồi.
Và luôn có nhiều giận dữ về chuyện đó.
Kiểu, mày sống trong một ngôi nhà được trả bằng mấy bức vẽ dương vật phun sơn, đồ khốn.
Chết tiệt mày.
Ai mà biết nữa, kiểu, nhưng tao yêu cha mẹ tao.
Đó là một mối quan hệ vừa yêu vừa ghét.
Nó phức tạp hay có lẽ không quá phức tạp, nhưng kiểu, ừm, bạn biết đấy, nghe, tôi biết bố mẹ tự hào thế nào, dù nói vậy không phải kiểu Á lắm khi phụ huynh từ nước khác nói: “Con làm bố mẹ tự hào.”
Như anh ấy, anh ấy nói, anh ấy kiểu, chúng tôi hôn nhau trên môi. Anh ấy kiểu, “Tao,” và anh ấy xoa mặt tôi rồi kiểu, “Tao yêu mày chết đi được, bạn ơi.” Anh ấy không chửi, nhưng anh ấy nói, “Tao yêu mày. Tao tự hào về mày.” Và kiểu toàn mấy thứ đó. Tôi chỉ nói, kiểu, bạn biết đấy, nên tôi có nhiều lòng trắc ẩn cho gia đình mình.
Ừ, nên tôi nhớ, ừ, rồi mấy chuyện như là tôi bắt đầu làm cho Vice, bạn biết đấy, tôi có mối quan hệ với Gavin McInnes và Shane Smith và họ kiểu như, “Này, mày đã đi châu Phi để tìm khủng long. Mày đi nhờ xe ấy.” Và đó là khi báo in sắp chết, họ là những người đi đầu về công nghệ và họ kiểu, “Vice sẽ chuyển sang online.” Tôi kiểu, “Ai cơ?” Tôi luôn là kiểu người kiểu, “Ai của ai?” Bạn biết mà, kiểu như tôi là Forrest Gump phiên bản Hàn, cứ đứng trong phòng mà mấy chuyện quan trọng nhất của đời đang xảy ra. Và tôi nói, “Được, được.” Rồi họ hỏi, “Mày có thể quay gì miễn phí không?” Vì hồi đó Spike Jonze có mặt ngay từ đầu, Johnny Knoxville nữa, kiểu như thời kỳ đầu của Vice, rồi cuối cùng thành ra bị phá vì lòng tham và đủ thứ. Nhưng tôi kiểu, mỗi lần tôi đi nhờ xe thì có chuyện điên rồ xảy ra. Tôi nói, “Ừ, được, quay cái đó đi.”
Rồi tôi bắt đầu quay Thumbs Up. Tôi nghĩ lần đầu, tôi đã nói về thời gian. Tôi nghĩ đó là cách đây 20 năm và tôi làm toàn mấy thứ đó. Rồi cứ như mọi chuyện mà tôi nói là tôi bị bắt, bị xấu hổ, bị hổ thẹn vì, giờ mọi người trả tiền cho tôi và cho tôi việc làm và họ kiểu, “Ừ, mấy thứ fucked up đó, mày làm được trên máy quay không? Mày biết không?” Và tôi kiểu, “Ơ, họ thích tôi.” Mẹ tôi đã đúng.
Rồi một hôm, bạn tôi Dave Chang, người cũng có vấn đề đánh bạc nghiêm trọng, tôi không muốn gặp anh ta vì gặp anh ta như nhìn vào gương. Mọi người đều nói, “Anh ta là phiên bản của mày nhưng trong nấu ăn.” Tôi kiểu, “Tôi không cần gặp người khiến mình sa lầy.” Đó là lý do tôi ghét gặp những người nghiện khác, vì nó kiểu, bạn không bao giờ biết nó sẽ thế nào. Giờ tôi đang ngồi đây kể rằng nếu tôi bắt đầu chương trình này bằng cách nói điều tôi ít muốn chia sẻ, thì bây giờ tôi nghiện Pokemon, đúng không? Bạn nghe rồi kiểu, “Ồ, mày đã không đánh bạc ở casino 10 năm rồi.” Rồi tự vỗ vai mình. Rồi chuyện tệ nhất xảy ra: con tôi chơi Pokemon. Tôi vào một cửa hàng. Tôi không biết mấy gói thẻ giá 20 đô. Tôi mở một gói và điều tệ nhất có thể xảy ra xảy ra: tôi trúng thẻ hiếm. Kiểu, “Mày trúng Sunbryon, 1.000 đô.” Tôi kiểu, “Khoan đã, khoan đã, cái gì?” Và tôi nghĩ, “Ôi, đây là đánh bạc.” Và trong sáu tháng tôi đã từ kiểu, có lẽ tiêu trăm đô — mà hồi đó tôi nghĩ “điên khi tiêu tiền cho mấy cái thẻ” — giờ tôi tiêu hàng ngàn đô mỗi ngày cho nó. Và bây giờ thì, và tôi luôn biến những thứ tôi nghiện, mà tôi luôn công khai, thành công việc của mình. Nhưng mấy thứ bậy bạ đó là vì công việc. Mọi thứ, bạn biết đấy, đều là cho công việc. Kiểu, “Ồ, bây giờ tao vẽ cái này lên, tao có một cái cho mày, lúc sau tao đưa. Tao đã vẽ Mike Tyson cho mày, vì tao biết mày thích Michael John.” Tôi nên đặt vào ngữ cảnh: Dave nhắn tin cho tôi hôm qua, anh ấy hỏi, “Pokemon yêu thích của mày là gì?” Tôi không biết vì tôi không biết hết Pokemon. Rồi anh ấy hỏi, “Vận động viên yêu thích của mày là ai?” Tôi nói, “Mike Tyson.” Đó là một Pikachu được vẽ chồng lên hình Mike Tyson cho mày. Thật ngầu. Vậy nên, ừ, kiểu, không có chi.
Người ta nói về nghiện là nó rắc rối, xảo quyệt, quyến rũ. Và tôi kiểu, “Ôi, không,” đánh bạc lại xuất hiện theo cách khác. Kiểu là thẻ sưu tầm, mấy thứ nhỏ nhặt. Và kiểu, tôi không, là một người đàn ông trung niên mà tự làm mình xấu hổ, không thấy hay ho khi… Tôi bè bạn với những người như Money Mark trong Beastie Boys, ông ấy 65 tuổi, bạn tôi Bill Poon mà tôi từng làm podcast, ông ấy 62. Vậy là tôi, một người đàn ông trung niên, tụ tập với mấy ông trung niên khác giữa đêm, nói về Predator Badlands, nói về mấy thứ hồn nhiên kiểu arrested development. Tôi nghĩ, rồi điều nữa là tôi đã đến những nền văn hóa mà họ có nghi thức, ví dụ như Mormon, khi lên 18 có một nghi lễ để nói rằng bây giờ mày đã là đàn ông. Còn trong văn hóa của chúng ta thì không có. Nên đó là lý do có những người đàn ông lớn tuổi mặc áo Pokemon và nói về thế giới tưởng tượng. Giống như tất cả đều là fantasy football, tất cả đều là tưởng tượng, tất cả là trẻ con. Và mấy ông đàn ông lớn tuổi sưu tập đồ chơi, truyện tranh, nói về thẻ bài, và kiểu, “Được rồi, nếu nó khiến mày hạnh phúc thì tốt thôi, tôi đoán vậy.” Nhưng luôn luôn có một phần trong tôi thấy bất mãn. Tôi có những khẳng định hàng ngày kiểu, “Hôm nay tôi không cần làm gì để Andrew thích tôi. Tôi đủ rồi.” Tôi phải ngồi với cảm giác đó. Và tôi nói, “Không, tao phải…” Rồi tôi có được điều đó từ mày. Kiểu, chúng ta đã nói chuyện một lần trên điện thoại trước khi tôi tới hôm nay và mày gửi cho tôi một núi Yerba Mate, Matina ngon tuyệt. Tôi kiểu, “Thích lắm, giờ cái này như ma túy với tao.” Và tôi kiểu, “Ôi, anh chàng này, tôi không biết…”
Có phải anh đang gửi, này, cho tôi thêm mấy cái đó được không?
Và tôi nói với anh là tôi bắt đầu bị ốm rồi và anh nói, ô, tôi sẽ gửi cho cậu mấy peptide, và tôi nghĩ, người tốt quá, dễ thương, tuyệt vời và rất đẹp trai.
Và kiểu, mấy cái áo của anh, cách nó vừa vặn, mỗi lần tôi thấy là tôi kiểu, trời ơi, anh có bắp tay nữa và quần áo trông hợp ghê.
Tôi ghen tỵ với tư thế đứng của anh.
Và tôi chỉ nghĩ, ôi, anh này là người chăm sóc.
Tôi thậm chí chẳng biết thằng đó mà, và anh ấy gửi cho tôi kiểu, tôi không biết peptide có phải là một loại thuốc không, nhưng anh ấy kiểu, ô, tôi sẽ giúp cậu, Dave.
Tôi sẽ gửi cho cậu mấy loại thuốc thử nghiệm này này.
Và tôi nói, cảm ơn.
Nhưng mà anh không cần phải làm mấy chuyện đó đâu.
Ừ.
Tôi chỉ muốn gặp anh thôi.
Và để rõ ràng, tôi biết tôi không phải thế, tính tôi là muốn chăm sóc những người mà tôi cảm thấy yêu mến.
Tôi biết, nhưng mà chúng ta mới gặp mà, và tôi nghĩ, mấy thứ đó cần thời gian.
Rồi anh nói, không, tôi có người làm chuyện đó rồi hay gì đó.
Và tôi nghĩ, chi phí, tôi sẽ nói thay cho bản thân, chi phí của việc đó tới một lúc nào đó chính là anh, đúng không?
Khi anh dành quá nhiều thời gian nghĩ cho người khác, và nó cứ cảm thấy như ngược lại với cách tôi được nuôi dạy, tôi nghĩ, chết tiệt, điều này có vẻ ích kỷ đối với tôi, kiểu như tôi chưa từng… vào thời đỉnh điểm của chứng nghiện việc, tôi đi tour với ban nhạc của mình.
Podcast của tôi có DVD, tôi nói là có, tôi làm với Asa Akira, diễn viên phim khiêu dâm, Bobby Lee và Steve Lee.
Nó bắt đầu trở thành cái lớn nhất, bạn biết đấy, lúc đó chẳng có ai làm podcast cả, chỉ có Joe, ừm, Adam Carolla, tôi đang cố nhớ.
Nó không giống như bây giờ, bạn biết không?
Và thế nên nó thật điên rồ.
Bởi vì tôi lớn lên với Howard Stern và tôi chỉ nghe ông ta cãi nhau, kiểu bạn không thể nói một cái gì đó, và rồi ông bị FCC phạt.
Rồi có người bảo, Này Dave, cậu biết podcast là gì không?
Tôi kiểu, nghe lạ thật. Podcast là gì?
Và tôi nói về đài phát thanh mặt đất và FCC và luật lệ.
Và nó như một khung vải mới.
Tôi nghĩ, bạn có thể, bạn có thể nói bất cứ thứ gì.
Bạn có thể chửi và kể những câu chuyện tồi tệ nhất.
Và tôi, tôi không thể tin là nó tồn tại.
Tôi không thể tin được, và thế nên, bạn biết đấy, tôi không đến với một tuyên ngôn sứ mệnh gì và tôi biết ý định là rất lớn.
Và một phần là tôi cứ chạy và chạy.
Nhưng giờ nhìn lại, tôi tự hỏi, đó là gì?
Và tôi nghĩ, ôi, chạy theo xấu hổ.
Tôi kiểu, làm sao mình có thể ghi lại sự suy sụp của chính mình?
Kiểu, mình có thể đi tới mép vực tới mức nào?
Mình có thể đẩy tới giới hạn này tới mức nào và xem thử?
Bởi vì để xem xem anh có quan tâm không.
Đúng.
Và trước hết, tôi nghĩ, không ai nghe đâu.
Hóa ra là có rất nhiều người nghe, nhưng hồi mới bắt đầu, tôi nghĩ, thôi mình cứ làm đi.
Ghi lại sự sụp đổ của mình.
Ghi lại đáy vực của chúng ta.
Như một kẻ nghiện, như đang bị, kiểu, tôi đuổi theo sự xấu hổ.
Giống như, ở một khía cạnh nào đó, giống như kẻ khoe thân.
Họ kiểu, người như thế nào lại hứng thú khi chạy xuống đường khoe thân?
Tôi kiểu, đó là những gì tôi đang làm.
Tôi cố gắng, tôi không phải là người tinh thần ổn định, tôi đang phải đối mặt với những con quỷ bên trong mà tôi không biết diễn tả thế nào.
Vậy nên tôi lao vào nghiện việc.
Tôi đi rồi cố tìm bản thân mình và tìm hiểu tôi đang cố gì.
Tôi không biết, và mọi thứ thật đau đớn.
Và tôi, tôi cảm thấy bị hiểu lầm và tôi nghĩ, thôi cứ nói mấy thứ tồi tệ nhất có thể mỗi tập và chế nhạo nó như một trò đùa.
Và một lần nữa, nếu nhìn lại tôi nghĩ, những thứ tồi tệ nhất từng xảy ra với tôi là gì?
Bị vào tù, bị bị tẩy chay nhiều lần.
Nhưng tất cả những thứ đó dẫn đến những khoảnh khắc tốt nhất trong đời tôi.
Vậy nên tôi không ngồi đây phán xét, ô, chuyện này tốt, chuyện kia xấu.
Bởi vì khoảnh khắc tốt dẫn đến… đó chỉ là cuộc sống, đúng không?
Nó luôn lưu chuyển.
Và có một dải từ tốt đến xấu.
Tôi nhớ có rất nhiều, tôi đang làm podcast này và trong đầu tôi kiểu, và, và như được Howard Stern mời lên chương trình của ông ấy và ông ấy nói riêng với tôi sau đó, này, mày mất kiểm soát rồi, là lời khen lớn nhất.
Howard Stern, vua của mọi phương tiện truyền thông, bảo với tôi thế, và tôi đã hỏi ông ấy trên chương trình, liệu ông có thể nhận tôi làm con nuôi không.
Và tôi kiểu, tôi là Hoàng tử của mọi phương tiện truyền thông.
Tôi đ**m làm truyện tranh và tôi làm mỹ thuật.
Tôi vẽ graffiti.
Tôi có thể làm bất cứ thứ gì, bạn biết không, và để có sự thừa nhận đó thì…
Chúng tôi không nói chuyện thường xuyên, nhưng bạn biết đấy, tôi bắt đầu gửi ông ấy mấy thứ màu nước rồi ông ấy bắt đầu vẽ màu nước và ông ấy vẽ rất tốt.
Mọi thứ ông ấy làm là nghiêm túc.
Và rồi có lúc tôi nói chuyện với các nhà sản xuất của ông về việc được lên Sirius, ngay sau chương trình của ông.
Tôi kiểu, Jane Cho nói đúng. Tôi là vĩ đại nhất, tôi có thể làm bất cứ thứ gì.
Rồi có người bắt đầu nghe và họ kiểu, mấy người này đang nói mấy thứ tệ hại nhất.
Và tôi kiểu, tôi biết, nhưng họ chẳng biết tôi là diễn viên hài sao?
Bạn chưa bao giờ nói với ai là, và điều đó không buồn cười, nhưng thôi.
Ý tôi là, tôi không nên nói nhiều thứ tôi đã nói và tôi chưa bao giờ đưa ra, tôi không thích, như một nghệ sĩ, tôi không thích kiểu, này đây là dương vật đen của tôi tôi vẽ trên tường.
Tôi vẽ và làm nghệ thuật, nhưng sai lầm tôi đã mắc là lời nói.
Trong phổ của giải trí và nghệ thuật, mọi người xem phim và chơi trò chơi video, loại đó ở trên cùng.
Nó có nhiều người xem nhất.
Rồi bạn đi xuống tận đáy thời đó là podcast, phòng trưng bày nghệ thuật, chẳng ai chú ý, bạn thích làm gì thì làm.
Không ai quan tâm.
Và đó là cách tôi tiếp cận nó.
Và người ta nói, khi bạn vẽ những thứ ghê tởm, tục tĩu nhất, thì đó vẫn là một bức tranh, đúng không? Nhưng khi bạn nói mấy thứ đó, người ta lại hiểu theo nghĩa đen. Kiểu như bạn bước lên mic, như thể, như thể đó là một sự thật tuyệt đối, ôi chết, tôi sợ chính mình luôn. Hay quá. Tôi thích điều đó. Ôi Chúa ơi. Hay quá. Hú đó hay lắm. Giống như cái punk rock của bạn. Có người lấy mẫu đó, biến nó thành một bài punk rock. Nhưng tôi, tôi xem nó như chuyện bình thường, bạn biết đấy, tôi là, đó là Sean Parker. Tôi không đổ lỗi, đó là những người trong đời tôi mà tôi chứng kiến là thành công. Họ không coi thực tế là nghiêm túc, đúng không? Tôi kiểu, tôi chả quan tâm cái gì cả, tôi sẽ nói, tôi sẽ đẩy nó tới tận cùng vì tôi không quan tâm bởi tôi không tôn trọng thực tế. Tôi chưa bao giờ tôn trọng thực tế. Giống như, bạn thấy đó, bạn thật sự tin — vâng, vâng, tôi tin, nhìn vào mắt tôi đi. Tôi tin có ông già Noel, 100%. Không có phần nào trong tôi nghi ngờ điều đó. Đó là người mà bạn đang nói chuyện đây. Một người bị bệnh tâm thần đang tự sửa mình, cố gắng bộc lộ bản thân như, bạn biết đấy, một phép màu hoàn hảo trong sự không hoàn hảo, không thể lặp lại của vũ trụ. Đó là cách tôi, tôi đang cố gắng hết sức. Chỉ vậy thôi. Bạn hiểu không?
Rồi tôi gặp David Chang. Tôi trở thành bạn với anh. Anh nói, đi ăn tối đi. Tôi sẽ đem bạn tôi. Và bạn anh lại là Anthony Bourdain. Ngay lập tức, như thể, tôi đã gặp anh em của mình. Ý tôi là, anh ấy hơn tôi tuổi, nhưng mà, bạn biết đấy, từng nghiện heroin trước đây, vượt qua nhờ làm việc quá độ. Và tôi có thể thấy anh mệt mỏi, bạn biết không? Và anh có một câu hay nói, anh hay hỏi, “đời mày thế nào? Mày chỉ ngồi xem TV và xem Simpsons à?” Và, anh có câu chuyện kiểu, “tôi phải sống một cuộc đời thú vị.” Anh nói, “ồ, tôi đang làm thế này, thế kia.” Thế nên, tôi phát triển tình bạn với anh vì nó tự nhiên. Không phải kiểu, ôi, tôi muốn… theo một cách nào đó anh ấy đang chuẩn bị/huấn luyện Chang hoặc tôi hoặc Roy Choi. Tôi không biết. Anh thích người châu Á, nhưng anh ấy đang chuẩn bị chúng tôi để tiếp quản cơ bản. Và điều đó lại nuôi cái tôi của tôi kiểu, ôi, anh ấy có thể thấy điều mẹ tôi thấy; anh ấy nghĩ tôi đặc biệt. Người thú vị nhất trên hành tinh muốn tôi tiếp quản. Ôi Chúa ơi, tuyệt vời quá. Bạn biết không?
Thế nên anh như kiểu của tôi, bạn biết đấy, chương trình của anh thay đổi. Không có giới hạn đặt trước, nó tiếp tục thay đổi. Và, mỗi lần tôi ăn với anh, đều điên rồ. Tôi không biết anh có rối loạn ăn uống hay không, nhưng đó là Anthony Bourdain mà. Vào nhà hàng là họ mang ra mọi thứ trên đời, đúng không? Mọi thứ. Và tôi đứng xem anh. Anh nhấp một ngụm nước. Cảm ơn. Có thể kết thúc chuyện này không? Tôi kiểu, anh không ăn sao, vì đi đâu anh cũng được các đầu bếp mời, và anh nói, “Dave, nếu tôi ăn hết mấy thứ này, tôi sẽ 300 pounds.” Tôi kiểu, “thế tôi mang về được không?” Anh bảo, “được, anh có thể lấy.” Rồi càng quen anh hơn, mỗi lần anh đến LA, anh ở Chateau Marmont và tôi kiểu, đời anh chỉ ăn ở nhà hàng thôi sao? Và anh nói, “Ừ.” Tôi nói, “Từ giờ cứ đến nhà tôi đi. Mẹ tôi…” Anh nói, “Tôi tha hồ luôn.” Và anh đóng lại. Tức là mỗi lần anh đến LA, anh sẽ đến nhà mẹ tôi. Mẹ tôi rất thích anh. Tony và mẹ tôi… tôi không rõ mối quan hệ anh với mẹ anh thế nào, nhưng anh yêu quý mẹ tôi và anh luôn, anh biết văn hóa. Nên anh luôn mang lê châu Á. Anh biết là, “ồ, tôi sẽ đến nhà người Hàn.” Rồi sau một thời gian, khi tôi gặp những người mà tôi thương và tôn trọng, tôi trân trọng tình bạn. Nên tôi không bước vội, và điều đó không có nghĩa là tôi không trân trọng bạn. Tôi đã nói, tôi muốn làm bạn với anh trước khi làm podcast của anh, nhưng tôi kiểu, thôi kệ. Hãy nhảy vào luôn. Ta làm ngược lại. Ừ, làm ngược lại.
Và cũng vậy, tôi chưa bao giờ xin được lên show. Tôi chưa bao giờ, nhưng sau một thời gian anh chỉ bảo, “Dave, tôi làm về LA.” Tôi nói, “Nhưng anh đã làm LA rồi mà?” Anh nói, “Ừ, nhưng lần này là cụ thể Koreatown.” Tôi nói, được thôi. Tôi lớn lên ở Hàn Quốc? Không, tôi sinh ra và lớn lên ở Koreatown. Rồi công ty sản xuất của anh, 0.0. Tôi thích lắm vì khi tôi làm Thumbs Up, tôi là tất cả. Tôi là đạo diễn. Tôi là sản xuất. Thumbs Up là tôi, bạn tôi Harry, một quay phim và một cái xe hỗ trợ. Chỉ vậy thôi. Bốn người. Nhưng bạn biết đấy, tôi kiểu, ôi, đây mới là cái show truyền hình thật sự. Có người dựng cảnh quay. Có rất nhiều người. Tôi nghĩ, ôi tuyệt vời, khỏi phải làm mọi thứ một mình. Thế là nhà sản xuất gọi cho tôi và nói, “Được rồi, chúng ta sẽ quay show này khoảng hai tháng nữa, và nó tập trung vào Koreatown.” Tôi bảo, “Được, nhưng anh muốn làm giả không? Tôi sẵn sàng. Các anh cần gì? Tôi biết hết nhà hàng và mọi thứ ở Koreatown bây giờ, nhưng người Hàn không ăn đồ Hàn ở ngoài — thời của tôi, chúng tôi không có tiền. Nên khi đi ăn, chúng tôi đi Sizzler. Chúng tôi đi Denny’s. Chúng tôi không ăn ngoài đồ Hàn. Đồ Hàn ăn ở nhà.” Nên nếu anh cố làm câu chuyện xác thực về nơi tôi ăn ở Korea, ở Koreatown là Sizzler. Và như mọi người Mỹ gốc Hàn tôi biết đều ăn ở Sizzler. Và cô ấy kiểu, “Vậy anh đang nói chúng ta sẽ đưa Anthony Bourdain, bỏ ra cả đống tiền để đưa anh ấy đến Sizzler?” Tôi bảo, “Này, tôi vừa bảo mà, tôi có thể làm giả. Tôi biết hết chỗ mới. Tôi biết hết các đầu bếp. Chúng tôi có thể làm được, nhưng tôi không ăn mấy thứ đó hồi bé.” Anh ấy nói, “Không, Tony mê tính xác thực.” Tôi kiểu, vậy thì đưa anh ấy đến Sizzler đi. Thế là chúng tôi làm cả tập đó.
Anh ta đến kho của tôi và, ý tôi là, cứ như, thất bại này nối tiếp thất bại kia.
Ý kiểu, tôi nhớ lúc Channing Tatum tới kho của tôi, ấy là, anh ta với đại diện của anh ta — cái người kia, Bill, là người Hàn. Đại diện của Channing Tatum là người Hàn.
Rồi anh ta gọi cho tôi và nói, “Khách hàng của tôi, Channing Tatum, rất thích anh.”
Và kiểu, sau tất cả mấy chuyện bị “cancel” liên tục ở mảng truyện tranh và bất cứ lĩnh vực nào tôi bước vào, luôn có những lời rằng, anh không được làm thế. Không được vẽ lên thẻ Mike Tyson. Không được vẽ đè lên cái graffiti này. Có những luật ngầm mà anh không theo. Và tôi thì kiểu, đó là cả cuộc đời tôi.
Nên tôi nhớ Channing Tatum cũng bị cuốn hút bởi điều đó. Và anh ta xuất hiện cùng đại diện, và anh ta vừa đóng phim rồi, anh ta là một pretty boy. Anh là một trong những anh chàng đẹp trai nhất, nhưng anh ta tài năng lắm. Và tôi thì nghĩ, tôi hoàn toàn không muốn gặp Channing Tatum. Tôi chả quan tâm tới Channing Tatum.
Rồi anh ta đến kho và kiểu nói, “Đừng nghĩ tôi chỉ là thằng đẹp trai nhảy nhót, từ đường phố lên.” “Tôi sắp đóng GI Joe,” nhưng tôi kiểu, và tôi đã xuất bản zine và sách tự in, và tôi viết y hệt cách tôi đang nói bây giờ. Và anh ta đọc mấy thứ đó. Và tôi kiểu, Channing Tatum đọc mấy thứ của tôi, anh ta nói, “Anh viết hay lắm.” Và tôi lại thấy thế nữa. Tôi nói, “Tôi viết truyện khiêu dâm.” Anh ta nói, “Không, không, không. Cách anh nói và viết là cái tôi cần tham gia vào.” Tôi nói, “Dù sao đi nữa tôi chưa từng viết kịch bản.” Anh ta bảo, “Bất cứ thứ gì anh viết, tôi sẽ sản xuất.” Tôi nghĩ, “Trời ạ, điều này tuyệt vời.”
Rồi, không biết nữa, tôi nhảy cóc thời gian, nhưng ở một giai đoạn tôi hơi kiêu một chút và anh ta làm 21 Jump Street, mà Johnny Depp cũng liên quan. Tôi nói, “Ừ, có cảnh Ice Cube đang nói chuyện với Chúa Jesus Hàn Quốc trong phim đó. Mấy ông còn giữ Chúa Hàn Quốc không?” Anh ta nói, “Ồ có, chúng tôi làm cái đó cho phim.” Tôi nói, “Nếu mấy ông muốn làm việc với tôi, tôi cần cái Chúa Hàn Quốc đó.” Thế là họ gửi cho tôi Chúa Hàn Quốc và tôi đặt nó ở kho, và tôi cầu nguyện trước nó mỗi tối. Tôi cầu nguyện với Chúa Jesus Hàn Quốc.
Còn nữa, vì bị cancel hoài, kiểu nếu tôi bị cancel ở Marvel thì DC lại muốn làm việc với tôi. Nên một lần nữa, được thưởng vì hành vi xấu. Có một biên tập viên ở DC Comics — ồ hay — tôi không thể vẽ Hulk hay Wolverine, nhưng Batman, Superman thì được. Người đó, Axel Alonso, từng làm ở Vertigo, cái mảng trưởng thành hơn, kiểu Sandman và mấy thứ như thế. Anh ta liên lạc với tôi và nói, “Tôi đã đọc mấy bài viết bẩn thỉu của anh trên Vice.” Anh ta nói, “Anh là một nhà văn.” Tôi trả lời, “Đó là thứ tôi tôn trọng nhất: viết. Tôi có một cuốn sách trong đầu. Tôi chưa ngồi xuống làm, nhưng nó ở đây. Tôi quá sợ để lấy nó ra,” nhưng anh ta nói, “Ừ, tranh anh thì ổn.” Tôi đáp, “Được rồi.” Rồi anh ta nói, “Tôi muốn anh viết một cuốn về…”, kiểu về xã hội đen ở Koreatown hay gì đó, và đó là mấy thứ tôi chẳng biết gì. Tôi nghĩ, “Chết tiệt, tôi sẽ bịa.” Và tôi bảo, “Ừ, tôi sẽ viết như này.” Anh ta nói, “Không, anh sẽ viết, và người khác sẽ vẽ.” Tôi kiểu, “Ồ, được thôi.”
Rồi tôi bắt đầu viết và gửi email cho anh ta kiểu đã xong rồi. Email trả lại. Anh ta nghỉ việc và chuyển sang Marvel. Tôi nghĩ, “Ôi chết, suýt nữa lại quên hết.” Và rồi podcast của tôi bắt đầu to hơn nữa. Tôi đang trong giai đoạn làm việc cuồng loạn. Tôi nhận ra mình là một người nghiện. Tôi ở trong cơn nghiện hoàn toàn. Tôi đang đánh cược mạng sống và toàn bộ tiền tiết kiệm mỗi ngày trong khi đi tour với ban nhạc của tôi, Mongchi, làm tin tức cho Vice, làm triển lãm nghệ thuật hợp pháp khắp thế giới và mấy cái bất hợp pháp nữa, và người ta hỏi, “Mày có dùng coke không?” Tôi nói, “Tôi không dùng thuốc đâu. Tôi phê vì…” Mỗi thứ như một liều, tôi phải làm cái này, tôi không đủ. Đó là niềm tin tôi có về bản thân. Đó là điều tôi từng tin. Và vẫn có lúc như vậy. Mọi thứ thế giới đã cho tôi thấy, ngoại trừ mẹ tôi, là anh không đủ tốt. Và điều đó càng mơ hồ vì mẹ đã gửi tôi đi và bỏ rơi tôi. Nên kiểu, bà nói tôi là hay nhất, nhưng rồi bà vứt tôi ra như rác. Nhiều thông điệp lẫn lộn. Thông điệp tôi nhận được khi lớn lên là anh không đủ. Phụ nữ không hẹn hò với người châu Á. Nghệ thuật của anh trông tệ. Anh không tuân theo luật graffiti. Nghệ thuật của anh hơi quá hung hăng để được tinh chỉnh cho… mọi thứ cứ thế. Nên tôi phải là… không phải kiểu tôi có thể làm nghề này một chút; tôi phải có podcast hay nhất. Và trong đầu tôi đó là Howard Stern. Vậy nên, dù anh cực đoan đến đâu, tôi cũng phải đi theo, Howard là người dẫn đoàn, nhưng tôi phải là gã mà… và tôi chả quan tâm chuyện gì xảy ra với tôi bởi vì tôi đã từng tự làm tổn thương mình. Tôi từng bị bỏng độ ba khắp bàn chân. Anh tôi đọc nhật ký của tôi, tôi từng bị đâm, tôi đã làm tổn thương chính mình, nên chẳng có gì các người làm với tôi là tệ hơn những gì tôi đã làm với chính mình.
Rồi tôi đang ở Nga hoặc Bắc Cực phỏng vấn — đó là lần đầu tôi làm tin tức nghiêm túc. Và tôi nhớ khi đó Shane và Eddie và mọi người ở Vice ngồi xuống và họ nói, “Dave, podcast của mày vượt tầm kiểm soát.” Họ đều biết tôi và bảo, “Mày không thể nói mấy thứ đó.” Tôi đáp, “Tôi không thể nói những gì tôi muốn ư? Đây là Vice mà, bạn ơi. Chúng ta đã làm vậy.” Họ nói, “Dave.” Và đó là mùa hai của Vice News trên HBO.
Mùa đầu tiên là Dennis Rodman ở Bắc Triều Tiên được chú ý rất nhiều. Chúng tôi bắt đầu nhận đề cử Emmy. Và năm chúng tôi làm, tôi thắng Emmy cho mảng tin tức. Tôi thì kiểu, cái tôi của tôi như: Ồ, lần đầu làm tin tức mà đ** vừa rồi. Và tôi nghĩ mình như thần thánh, tôi có thể làm tin nghiêm túc và tôi cũng có thể nói mấy chuyện tục tĩu, lố trên chương trình này. Và tôi có thể vẽ mấy bức màu nước tinh tế, đ** lỗi, có thể đưa vào viện bảo tàng. Và tôi có thể làm mấy thứ điên rồ nhất, như là không ai đóng khung được tôi. Nếu cố đóng khung tôi, tôi sẽ nghĩ mình hơn cả họ. Tôi hơn họ về nhân cách. Tôi hơn họ về nghệ thuật.
Bạn bè tôi thì chỉ nghĩ, vì dễ hơn khi bạn là nghiện rượu hay nghiện ma túy, họ bảo: “Bro, mày mất ăn mất ngủ, không kiểm soát được.” Nhưng thực ra đó là chủ nghĩa tự yêu mình cực đoan, là ghét bản thân, hành vi tự huỷ hoại. Và những người xung quanh sẵn sàng đi cùng tôi. Tôi đưa họ theo, vì tôi kiểm soát được nghiện ngập của mình theo cách của tôi. Tôi biết mình có vấn đề và bản chất nghiện là không thể dừng. Nên tôi làm một thứ mà chưa từng nghe ai nghiện làm: tôi thuê người, bạn thân, và nói thẳng: “Tao là kẻ nghiện. Tao không đáng tin. Tao nói dối. Tao ăn cắp.” Nên khi tao vào trạng thái đánh bạc, tao không giữ được tiền. Vậy nên ngay khi tao thắng số tiền tao nói tao sẽ thắng, tao cần mày đấm vào mặt tao. Cần mày lôi tao ra khỏi bàn. Vì giờ tao sẽ nói bất cứ thứ gì để tiếp tục, nên tao không bao giờ chạm vào tiền của mình được nữa. Nếu mày thấy tao đang yêu say đắm một cô gái và rơi vào chứng nghiện yêu, mày phải đến và đấm tao vào mặt.
Tôi cho phép người khác làm đau mình về thể xác và lôi mình đi. Giống như nếu tôi là nghiện rượu, là đang ở quán bar và sau hai ly, nếu mày thấy tôi uống ly thứ ba — bùm — kéo tao ra khỏi bar. Theo cách đó thì rất sadomasochistic, nhưng thành công. Tôi luôn có người và họ chỉ được trả tiền nếu họ khiến tôi dừng lại. Đúng. Tôi trả tiền cho những người ấy để ngăn mình rồi nghĩ cách khác…
Đỉnh cao của tôi làm việc cuồng loạn cũng là đỉnh điểm của nghiện ngập. Tôi làm mọi thứ, không ngủ. Có những ngày… rồi tôi bị một cơn đau tim khi 35 tuổi, một cơn đau thắt ngực. Tôi ngã quỵ, tối sầm, tôi ngã gục. Tất nhiên như nhiều chuyện khác, tôi không đi bệnh viện. Khi tỉnh dậy, tôi kiểu: “Cái quái gì vừa xảy ra?” Tôi tỉnh dậy sau 30 tiếng, một ngày khác, và tôi lại quay về cờ bạc. Nhưng lúc đó tôi có thể rơi vào trạng thái nhớ lại hưng phấn và bắt đầu kể lể, nhưng tôi không muốn tô hồng nó. Vì tôi tự nghĩ ra cách sống trong thế giới: nếu tôi ngủ với nhiều phụ nữ, thắng nhiều tiền và làm việc cật lực ở tất cả công việc này, thì tôi sẽ được công nhận, khen ngợi và được tôn vinh trong văn hoá này. Dù bên trong có chết dần, tôi đã dành quá nhiều thời gian trong xấu hổ. Tôi muốn biết cảm giác trở thành kẻ thắng cuộc là thế nào.
Nhưng khi đạt được rồi, tôi hỏi: làm gì khi leo lên đỉnh rồi? Nó cô đơn lắm. Tôi lên tới trên cùng và thấy hơi chán. Giống như đứa trẻ ở làng cầm que diêm: “Đốt hết đi.” Chúng tôi đã tới đây rồi. Đó là tuổi thơ của tôi. Thực tế tôi dành nhiều thời gian ghép mấy món Lego to với toàn đồ cũ. Tôi xây một con tàu vũ trụ khổng lồ và thằng anh tôi vào, “Tuyệt,” rồi phá tan nó. Tôi đã làm việc cả buổi để làm cái đó, nhưng thằng anh lại phá. Đó là tôi đang làm. Thằng anh như muốn phá sự nghiệp tôi; thôi thì tôi tự phá nốt. Tự phá hoại. Là những cái tự tử nhỏ. Và mọi thứ như: “Đây tôi đây. Ổn mà. Cuối cùng tôi sẽ được công nhận là một con người.” Rồi Vice bảo tôi: “Này, mày không thể vừa làm podcast vừa làm tin tức.” Tôi nói: “Thì cút mẹ đi.” Rồi chúng tôi thắng Emmy, nhưng tôi không còn thuộc về phần đó nữa.
Rồi tôi không thể theo dõi được nữa vì cứ bị dính vào mấy chuyện: họ bảo “cậu biết nghệ sĩ này bị bắt vì nói thế này không?” Tôi bảo: “Trên podcast của tôi mà. Đó là podcast của tôi. Mấy người đừng có, tôi không có cố ý.” Dù sao thì chuyện cứ lặp đi lặp lại và tôi đang ốm nặng về tinh thần mà còn cố gắng hiểu tình huống mình trong khi thế giới cũng có vấn đề riêng. Tôi chạm đáy. Tôi đi quá đà và bạn bè tôi toàn bảo: “Mày sẽ chết.” Không phải overdose thuốc bình thường, nhưng thật sự tôi bị một cơn đau tim vì không ngủ, vì cờ bạc liên tục trong một tuần, vì thủ dâm không ngừng với phim khiêu dâm, chơi video game quá mức. Tôi không thể ngừng chơi Angry Birds, và mọi thứ thành trò cười. Mà trò cười đó là cơ chế an toàn của tôi để chọc cười mọi người.
Rồi tôi vào một cuộc họp và đại diện của Channing Tatum nói: “Channing sẽ không làm việc với mày.” Không phải là Channing, mà là agency: “Chúng tôi đã dành bao thời gian xây dựng hình tượng thần tượng tuổi teen lãng tử. Anh ấy sẽ không bị nhìn thấy với một thằng cặn bã như mày.” Tôi kiểu: “Ôi shit, lại bắt đầu rồi. Xấu hổ.” Tôi sụp đổ. Bourdain thì nói: “Khi tôi xong, sẽ đến lượt mày. Đây là hợp đồng sách với công ty xuất bản của tôi. Chương trình của mày sẽ lên CNN. Nó sẽ giống của tôi, nhưng về nghệ thuật — đúng với bản thể mày, vì mày đã làm mấy thứ đó rồi.”
Ờ, tôi chỉ là kiểu, Chết tiệt, anh bạn.
Việc này, nó đã đền bù cho hết mọi hành vi xấu trước kia.
Kiểu như tôi gặp được người tri kỷ và, và tôi biết anh ta không vui.
Đó là một trong những thứ, tôi không thể xem được, đã nhiều năm kể từ khi mọi chuyện đó xảy ra.
Và tôi vẫn, tôi không thể, tôi không thể, kiểu, tôi cảm thấy như mình gặp được ai đó cuối cùng hiểu tôi.
Nên tôi biết không phải là anh ấy, nhưng mà, tôi không nhớ tên gã đó.
Tôi nhớ họ và họ có thể đã nói với tôi qua điện thoại.
Họ kiểu như, “Dave, cảm giác như bị bắt ở phòng hiệu trưởng vậy.”
Thế là tôi, phấn khích.
Tôi như, mẹ tôi đã đúng.
Jane Jo đã đúng.
Kiểu người thú vị nhất trên hành tinh.
Bạn tôi, Tony, như trao cho tôi cây gậy truyền tiếp.
Và tôi, tôi sẽ làm, tôi sẽ lao vào.
Lúc đó tôi chưa kết hôn.
Tôi không có con.
Tôi như, tao sẽ thực sự làm, làm nghiêm túc.
Tôi coi chuyện đó cực kỳ nghiêm túc.
Đi gặp Nat Geo và đi họp đủ kiểu.
Tôi nhớ ngồi ở một cái bàn giống thế này và cả đội sản xuất 0.0 cứ kiểu, “chúng tôi yêu Tony.”
Rồi họ nói, “nhưng chúng tôi sẽ không làm việc với anh.”
Và tôi nói, “các người không thể gửi một cái email à? Các người đang xấu hổ cái gì vậy?”
Và tất cả những thứ đó trở thành nhiên liệu cho tôi.
Họ không biết điều này.
Tôi như, càng bị các người làm như vậy, càng là đang cho tôi thứ “thuốc” mà tôi đuổi theo, đó là giận dữ và xấu hổ.
Đó là một thứ “thuốc” mạnh kinh khủng.
Rồi tôi như, ồ, được thôi.
Thêm một mục nữa trong danh sách những người tôi phải chứng minh là sai.
Tôi sẽ khiến các người hối hận giống như Chip hối hận vì đã nói chuyện.
Tôi sẽ làm cho các người thấy — nếu các người tấn công tôi, tốt hơn là giết tôi đi.
Bởi vì giờ tao sẽ phá hủy các người.
Tao sẽ làm một chương trình tuyệt vời nhất từng có.
Và, bạn biết đấy, Tony gọi cho tôi trong một cuộc bỏ phiếu.
Anh ấy nói, “bro, tôi không thích, họ là công ty riêng của họ.
Chúng ta làm việc cùng nhau, nhưng mà, tầm nhìn công chúng không tốt.”
Và tôi như, được rồi, biết rồi, và tôi như, hụt vậy thôi.
Và tôi đã quen với chuyện đó.
Đây không phải điều mới; nếu tôi cứ tiếp tục kể thì, “ồ, rồi Marvel từ chối tôi.
Rồi DC.”
Rồi tập tôi làm với Tony, tôi dẫn anh ấy đến Sizzler.
Tôi chỉ cho anh ấy cách tôi kết hợp một viên thịt viên với một cái taco.
Đó là thật với tôi, đúng nghĩa của tôi.
Tôi diễn hơi lớn trước ống kính một chút.
Tôi mặc cái bộ đồ Sizzler đỏ bóng của mình, nhưng đó là tôi.
Đó là phong cách gia đình tôi, và nó chạm tới mọi người.
Đó là tập được xem nhiều nhất.
Tôi giới thiệu anh ấy với Estevan Oriol và Mr. Cartoon.
Anh ấy mê hết mấy chiếc lowrider.
Đó là một tập phim LA tuyệt vời và toàn bạn bè của tôi.
Và nó tuyệt lắm.
Tôi cảm thấy rất tốt.
Và rồi Sizzler mời tôi làm người đại diện cho họ.
Trong khi tập đó tôi chửi đồ ăn của họ tệ thế nào, nhưng tôi vẫn nói, “thôi được, tôi sẽ nhận, các anh em.”
Và thế là họ, họ cứ kiểu, đó là tập được xem nhiều nhất.
Rồi chúng tôi đoạt Emmy cho mùa đó.
Và tôi chỉ như, rồi chuyện đó xảy ra.
Và tôi như, chết tiệt.
Rồi chương trình phát trên Netflix hay chỗ gì đó.
Và tập đó bỗng dưng bị mất.
Ý tôi là, bây giờ nó đã trở lại, nhưng họ từng gỡ xuống.
Tôi như, cứ tiếp tục đánh dấu (strike) thôi, biết không?
Và tôi như, tôi đã làm gì sai?
Kiểu tôi đóng Vic, tôi đã làm gì?
Tôi làm vậy à?
Tôi giống Urkel.
Tôi như, mày là đồ ngốc, anh bạn.
Mày làm mấy chuyện ngu ngốc mà không nên làm.
Mày nên im mồm đi và thôi.
Khi tôi gặp những người mạnh mẽ về trí tuệ nhất, những con người có sức ảnh hưởng lớn.
Một lần nữa, không luôn luôn là lạm dụng tình dục, nhưng với đàn ông thì thường là vậy, đúng không?
Với phụ nữ thì tôi không biết trải nghiệm đó vì tôi không phải là phụ nữ, nhưng với một người đàn ông thao túng nhân tính của bạn như thế, thì tôi hiểu, bởi vì đó là PTSD, đúng.
Rối loạn căng thẳng sau sang chấn.
Nhưng thỉnh thoảng, tôi không rõ chính xác số liệu, tôi gọi tạm là PTGD — rối loạn tăng trưởng sau sang chấn.
Lẽ ra điều đó phải biến tôi thành một kẻ nghiện ngập, vô gia cư.
Nhưng thay vào đó tôi lấy tất cả nỗi đau đó và nói, được rồi, tức giận à, tao sẽ cho mày thấy.
Tao sẽ cho mày biết.
Mày không nên làm vậy với tao.
Mày không nên thu nhỏ tao, hạ nhục tao và phớt lờ tao.
Và giờ tao phải dạy cho mày một bài học.
Tao phải cho mày biết đang đối mặt với ai.
Và đó là một cách sống khủng khiếp.
Nó là một cách sống đau đớn kinh khủng.
Và tôi, tôi không thể sống với nỗi đau đó.
Nên tôi phải tiếp tục làm nhiều hơn.
Không bao giờ là đủ.
Tôi phải cứ chứng tỏ với mày rằng tao đủ.
Nên tôi sống trong kiểu, tôi biết tôi đang kể một câu chuyện khoe mẽ tên tuổi, kiểu chảnh ở LA,
nhưng mà, tôi có Anthony Bourdain, người mà tôi coi là bạn, là anh hùng và thần tượng.
Tôi từng tham gia một băng gọi là Koreans God Bad.
Chỉ có hai người thôi, tôi và bạn tôi, Harry Kim, nhưng chúng tôi viết KGB khắp nơi.
Rồi tôi nhớ khi tập đó phát, anh ấy viết “KGB forever” hay gì đó.
Koreans God, tôi như, chết tiệt băng của tôi là Harry Kim và Anthony Bourdain.
Tôi cứ, tôi thấy vui phát điên vì Tony Bourdain đại diện cho bộ đội của tôi.
Kiểu như tao có một băng, biết không, chỉ là hai thằng ngốc ngu ngơ đi vẽ vời ngu ngốc.
Và tôi nhớ anh ấy đến mức không chịu được.
Những người thân cận với anh ấy, như bạn và Joe, phản ứng luôn vậy.
Luôn vậy.
Rồi tôi, tôi như, lạc lối.
Tôi, tôi ngày càng tiến gần đến đáy theo phiên bản của mình.
Và tôi nhận được, ờ, một cuộc gọi từ David Arquette, như diễn viên đó, bạn biết đấy, và tôi, tôi yêu tất cả nhà Arquette, bạn biết mà, nhưng, ờ, David, bạn biết không, đây đúng là mấy thứ ở LA đó đúng không?
Anh ấy gọi tới và nói, “Này, tôi đang xem TV bây giờ với, tôi nghĩ là bạn gái sắp cưới hồi đó.”
Và chúng tôi vừa mới xem tập Anthony Bourdain về anh.
Và anh ấy nói, “Đây đúng là thứ LA vãi.”
Rồi anh ấy nói, “Tôi từng viết, tôi tham gia một băng gọi là KGB. Kids Gone Bad.”
Và tôi kiểu, “không, Kareem’s gone bad, biết không?”
Ờ, rồi anh ấy nói, “Thật điên. Tôi từng vẽ graffiti và tag. Tôi từng viết KGB và tôi lớn lên thường ăn ở Sizzler với gia đình.”
Và anh ấy nói, “Và tôi sắp, tôi quên mất. Anh nói, tôi sắp 45 hay 50 gì đó. Tôi quên anh bao nhiêu tuổi, nhưng là một tuổi lớn, khoảng 40.”
Và anh ấy nói, “Tôi tổ chức ở Sizzler mà tôi lớn lên và tôi rất muốn anh đến.”
Và, ờ, mấy chuyện liên quan tới người nổi tiếng kiểu này luôn làm tôi lo lắng. Vì tôi kiểu, tôi không biết họ có giả tạo không, hay, bạn biết đấy, và tôi là người nhạy cảm. Nếu tôi gặp người mới mà họ không thích tôi, tôi sẽ nghĩ, ôi, tôi là một mớ rác, bạn biết không, tôi nhạy cảm. Tôi là một nghệ sĩ nhạy cảm.
Ờ, nên tôi tới Sizzler với bạn tôi Critter. Tôi nói, “Này, cậu đi với tao chứ?”
Chúng tôi tới Sizzler và đông kín luôn, có cái quầy buffet với bánh mì pho mát nướng. Và anh ấy nói, “Dave, Dave, tao muốn mày gặp vài bạn bè ở đây. Ngồi vào cái bàn này đi.”
Tôi ngồi xuống và thấy Sasha Baron Cohen, như anh hùng của tôi, và Pee-wee Herman.
Tôi kiểu, “Chết tiệt, man.”
Và, bạn biết đấy, cả hai đều là fan lớn của nghệ thuật. Thế nên họ không biết nghệ thuật của tôi, nhưng David Arquette nói, “Người này là một nghệ sĩ tuyệt vời.”
Họ kiểu, “Ồ, hay quá. Chúng tôi muốn xem.”
Và, ờ, Sasha Baron Cohen sưu tập nhiều Banksy và mấy thứ khác, anh ấy nói, “Chết tiệt, tao phải tới studio của mày. Tao phải…”
Rồi tôi lại kiểu, “Ồ, hay quá. Lại một lần nữa, người ta thích mình.” Và nếu người ta thích mình thì có lẽ mình sẽ tự thích bản thân hơn, hiểu không, và thật vui khi được người ta mà mình ngưỡng mộ thích mình.
Đặc biệt Pee-wee Herman là thần tượng nghệ thuật của tôi. Như tôi đã nói, Bob Ross, Mr. Rogers, tuyệt vời. Nhưng với tôi, đó là thứ tôi lớn lên xem — cái nhân vật đó, sự nhập vai hoàn toàn vào nhân vật, giọng nói, vua của hoạt hình, Penny, stop-motion animation. Nó chạm tới tôi, bạn biết không, tất cả nghệ thuật của Gary Panter nữa.
Vậy nên tôi nghĩ, chết tiệt, không biết khi nào mình lại gặp được người này nữa. Tôi nói, “Này, ờ, không biết, 20 năm trước, 15 năm trước, anh có đóng một phim tên là Blow.”
Anh ấy nói, “Ồ vâng, Blow.”
Tôi hỏi, “Này, anh có còn nhớ là từng nhận một gói phim khiêu dâm ở cửa nhà mình không?”
Và tôi cố đọc mắt anh ấy. Anh ấy nói, “Không, tôi không nhớ.”
Và tôi kiểu, “À, chắc ai đó…”
Nhưng tối đó tôi lấy được số điện thoại của anh ấy.
Rồi, bạn biết đấy, tôi đã… tôi sẽ không có mặt ở đây hôm nay nếu không có bạn bè. Tất cả những người yêu thương tôi đều tới và họ nói, “Dave, mày đi quá xa theo hướng này rồi. Trước kia mày là thằng hiền lành, khiêm tốn mà bây giờ, mày cần rất nhiều giúp đỡ.”
Vậy nên tôi, như mọi thứ khác, tôi dành hết, tôi dừng lại, rõ ràng đó là điều khó nhất tôi từng làm trong đời. Nhưng bao gồm cả liệu pháp bằng thực vật, trị liệu, cai nghiện, nhóm nam giới, các buổi họp 12 bước, thôi, bất cứ thứ gì ai nói sẽ giúp được, tôi thử hết. Tôi như đang phá vỡ, kiểu, mấy thế hệ, ặc, tất cả mấy thằng châu Á chết tiệt đều đánh con cái họ. Tất cả, bạn biết đấy, mọi người đều bị tống đi, kiểu, tôi biết, nhưng tôi muốn nó dừng lại. Hoặc là tôi tự sát, hoặc là tôi cần nó ngừng.
Và có đủ người quan tâm tới tôi khiến tôi quan tâm tới bản thân đủ để thay đổi. Và tôi đã làm được, tôi lấy lại mọi thứ — podcast, ban nhạc, mấy người bạn, và họ nói, “Sẽ ổn cả thôi. Mọi người sẽ sắp xếp được.” Và tôi đã tìm được sự giúp đỡ.
Và, bạn biết đấy, ngay khi tôi ra khỏi trại cai đầu tiên, khoảng 45 ngày, tôi nói, “Tôi sẽ làm một podcast về chuyện này.” Và họ nói, Matt ngoài kia, anh ấy kiểu, “Này, tại sao không sống cái đời này trước khi bắt đầu kể về nó?” Và anh ấy nói, “Nhưng tôi đã học được nhiều thứ.” Tôi nói, “Ừ, nhưng sao không áp dụng vào cuộc sống của mày?”
Vậy nên giờ tôi 49 tuổi. Tôi hiếm khi làm podcast. Tôi vẫn làm điều gì đó sáng tạo mỗi ngày. Tôi thích làm với người khác. Tôi, tôi muốn cảm ơn “nhà tài trợ” hôm nay là Chúa. Bạn biết đấy, tôi biết mọi người kiểu, “Ôi, anh tôn giáo rồi.” Tôi nói, tôi không tin vào Chúa, nhưng tôi vẫn cầu nguyện với Ngài. Và kiểu, Chúa, gọi nó là gì cũng được, cái mà điều khiển thần giao cách cảm và ông già Noel và sự kết nối và tất cả mấy thứ kia, Ngài không cần biết tôi có tin hay không. Ngài vẫn ở đó. Đúng. Nó như một chuyện tự ái: tôi không biết, ai quan tâm chuyện bạn có tin hay không, cái thứ đó vẫn ở đó. Giống như nói bạn không tin vào đại dương — đại dương vẫn ở đó. Vậy nên tôi muốn cảm ơn người đó.
Và, ờ, khi tôi sống cuộc đời này, tôi bắt đầu hỏi, mục đích của tôi là gì? Tại sao tôi ở đây? Trước kia nghệ thuật của tôi là về mấy thứ kinh tởm và xúc phạm người ta. Nó là một cái “đ* mẹ mày”, chỉ để cho người ta thấy, “Này, người Á không phải lúc nào cũng im lặng.” Kiểu, bạn là một kẻ nổi loạn. Người ta bảo bạn nên câm miệng và trở thành luật sư hay bác sĩ.
Và tôi luôn nói với mọi người, họ hỏi, “Ồ, làm sao để thành công? Tôi muốn nổi tiếng.” Tôi nói, “Tôi là chuyên gia trong việc làm bố mẹ thất vọng. Mày phải làm bố mẹ thất vọng.”
Giống như bố tôi thất vọng về tôi đi thất vọng về tôi lại mãi cho đến khi không còn nữa, nhưng tôi thì kiểu,
sẽ ra sao nếu tôi không làm bố thất vọng?
Tôi đã có thể đạt điểm SAT cao lắm.
Tôi có thể, bạn biết đấy, có lẽ đã đang ở cuộc hôn nhân thứ hai, làm luật sư, đánh golf gì đó, và ông sẽ kiểu,
à, tôi không biết.
Tôi không biết.
Nhưng tôi biết bây giờ ông tự hào về tôi.
Và đó là một con đường dài, khó khăn để đến được đó.
Vì vậy, ừm, tôi nói, phần nào đó của tôi, nếu bạn chưa nhận ra, thì nó như thế này, cái con lắc nó đong rất mạnh.
Nên tôi tự nói với mình, mọi thứ cho tới giờ đều là về, nhìn tôi đi, để tôi chứng tỏ cho bạn thấy.
Và nó như, và tôi bảo, mình phải dành chút không gian cho bản thân bây giờ.
Và, và, bạn biết đấy, tôi làm việc với mấy nhóm thanh niên này kia và người ta nói,
này, bạn làm nhiều truyền thông và làm nhiều thứ mà bạn đặt mình ra đó, phơi bày phần tệ nhất của mình và kiểu cố chứng tỏ với mọi người rằng bạn không phải là một người tốt.
Kiểu, bạn biết đấy, điều đó chạm tới người ta và giúp họ thấy hành trình của bạn.
Và tôi nói, mẹ kiếp, tôi sẽ không để mình chịu đựng chuyện đó.
Tôi sẽ dành không gian cho mình.
Và họ nói, ừ, nhưng rồi một lúc nào đó, bạn có định chia sẻ câu chuyện của mình không?
Và tôi nói, không, như vậy quá chữ nghĩa. Tôi ghét từ ngữ. Từ ngữ có thể bị nhầm lẫn. Từ ngữ có thể bị hiểu sai.
Tôi không làm thế. Tôi chỉ làm việc này thôi. Và thế là đủ.
Cái tôi của bạn lại bảo, ồ, hôm nay tôi làm việc với 12 đứa trẻ. Nhưng nếu được quay phim, có thể tiếp cận hàng triệu người.
Và là, không, bạn đang làm việc với 12 đứa trẻ hôm nay. Chỉ vậy thôi. Và thế là đủ.
Đúng.
Nhưng rồi sau một thời gian, này là nhiều năm, cả một thập kỷ hồi phục, tôi nghĩ, một phần lý do tôi ghét làm việc với — không phải là Netflix, Hulu, HBO, chẳng quan trọng — họ đều là tập đoàn.
Họ có thể hay ho hay không, nhưng, và thậm chí cả podcast, đó là cuộc trò chuyện chúng tôi đã có. Tôi kiểu, mọi thứ đều bị chỉnh sửa.
Chỉ cần có chút gì đó bị kéo ra…
Nên tôi nói, thôi thì tôi tự làm show của mình vì tôi có tiền để làm. Và chi phí cũng không đến nỗi.
Rồi nếu ai đó muốn mua thì mua, không thì thôi.
Vậy là tôi bắt đầu làm phiên bản Pee-wee’s Playhouse của mình, đó là, ừ, The Chow Show.
Và nó phát trên FX trên Hulu.
Và tôi học được việc nhận ghi chú và nhận phản hồi từ công ty nọ kia. Tôi biết ơn vì chuyện đó xảy ra, nhưng họ đã hủy nhiều tập, và, mọi người kiểu, khách mơ ước của bạn là ai?
Và tôi kiểu, chẳng quan trọng. Tôi sẽ nói chuyện với bất kỳ ai. Tôi sẽ nói với người thu rác. Tôi sẽ nói chuyện, bạn biết đấy, nhưng họ kiểu, đó là truyền hình nên bạn nên tìm vài người nổi tiếng hay người được biết đến.
Và tôi nói, tôi muốn Pee Wee Herman, bạn biết không?
Và, ừ, tôi vẫn còn số của anh ấy từ lúc làm ở Sizzler. Nên tôi gọi cho anh ấy và, bạn biết đấy, Pee Wee Herman thì, tôi không biết anh ấy có phải kiểu người mà một khi có thông tin liên lạc của bạn thì bạn sẽ nhận được tin nhắn sinh nhật hàng năm hay thiệp Giáng sinh không.
Và tôi kiểu, mỗi lần tôi nhận được, tôi lại khoe với tất cả bạn bè. Tôi kiểu, nó khiến tôi cảm thấy rất vui.
Ừ, nên tôi có những email Sean Parker viết về việc ông muốn nghệ thuật của tôi gây xáo trộn thế giới thế nào.
Tôi có tin nhắn dễ thương từ Howard Stern và tôi có giọng nói.
Vậy nên tôi gọi cho Pee Wee và anh ấy nói, Dave, tôi đang có chút vấn đề sức khỏe.
Và, ừ, và anh ấy nói anh cảm thấy vinh dự. Cảm ơn. Anh bảo anh yêu nghệ thuật của tôi. Bây giờ anh ấy biết chút ít về tôi và anh ấy nói, anh rất muốn lên show của em, nhưng anh không biết. Anh không muốn xuất hiện trên camera nữa.
Và anh ấy nói, em có thể gửi các tập cho anh và anh sẽ, anh sẽ góp ý một vài thứ, nếu em sẵn lòng.
Tôi bảo, tất nhiên, và, ừ, tôi không thể tin rằng tôi đang nói chuyện với anh ấy và anh ấy trả lời tôi như người ngang hàng.
Rồi, ừ, nhưng tôi biết ngay. Anh ấy sẽ không làm được.
Và rồi ở cuối cuộc gọi, ngay trước khi tôi tắt máy, anh ấy nói, em vẽ mông rất đẹp.
Anh hiểu ý rồi.
Và, anh ấy kiểu, tôi già rồi. Tôi không muốn nói trên micro nữa.
Ừm, nên tôi không biết điều đó có trả lời câu hỏi của bạn về, ừm, miền Nam không. Tôi biết câu trả lời này dài cho một câu hỏi bạn hỏi, nhưng tôi không biết.
Khi mọi người, kiểu, tôi cảm thấy bạn là người cởi mở. Nên nếu bạn hỏi tôi điều gì, tôi kiểu, và bạn sẵn sàng vào không gian đầu óc của tôi và chúng ta có thể đi cùng nhau, thì tôi cảm thấy được quan tâm, được lắng nghe.
Và tôi kiểu, vì bạn biết đấy, họ lắng nghe nhưng không hiện diện. Họ đang nhìn điện thoại.
Họ kiểu, được rồi, show này hai tiếng. Và tôi kiểu, tôi có cái luật kia, bạn biết không, và đó cũng là cách tôi viết: câu rất dài, không dấu câu.
Ừm, nên không có — sáng tạo là một thứ rất khó để nói chuyện vì con đường của tôi không phải con đường của người khác.
Và, ừm, ngày nay thì mỗi ngày tôi thức dậy với thứ mà trước đây tôi không có, đó là lòng biết ơn.
Tôi chỉ thức dậy và kiểu, hôm nay tôi có một ngày tệ hại. Thật không ổn. Lốp xe bẹp, cuộc hẹn bị hủy, phải dọn về, chuyện gia đình điên rồ với bố tôi xảy ra.
Và tôi kiểu, tôi đã không định hủy, nhưng cảm giác là, không phải, không phải trạng thái tinh thần đúng để đi.
Rồi tôi tự bảo, biết không? Tôi có thể ngồi đó và tự phân tích, à, bạn bị trầm cảm. Bạn có cái này.
Và nó gần như một thứ OCD lạ lùng, kiểu, bạn là một người tồi và bạn có những đặc điểm chống xã hội, rồi xong, được chưa.
Vậy rồi mày định làm gì với chuyện đó?
Bạn biết không?
Và nên giờ tôi ngồi nhìn lại, nếu tôi xem cuộc đời mình như một nhà khoa học, tôi tự hỏi, Này, ừm, chuyện gì, chuyện gì, chuyện đó trên podcast của mày là chuyện gì vậy?
Tại sao mày lại nói những thứ đó trên podcast của mình?
Tại sao, tại sao mày lại làm cái việc đi ngược lại hệ giá trị của mình?
Tại sao, chuyện cái kiểu, như tất cả mấy ý nghĩ muốn tự tử, tất cả mấy lần mày cố gắng, kiểu, chuyện đó là gì?
Bạn hiểu không?
Và không chỉ, như tôi đã nói, về mặt logic, tôi biết nếu tôi nghe giả tạo, không chỉ cố phân tích, mà là một sự kiểm tra trái tim mình, như chụp X-quang trái tim mình.
Là kiểu, hồi đó mày đang cảm thấy gì?
Và tại sao, tức là, cái xấu hổ kia nó ập đến vì sao và tại sao mày lại làm thế?
Vậy nên tôi ngồi và tự nói, chúng ta sống trong một xã hội, tôi sẽ nói kiểu “tôi”, tôi sống trong nền văn hóa mà tôi lớn lên, khi ai đó hỏi mày khỏe không, người ta chỉ trả lời “khỏe”.
Được chứ.
Mà “khỏe” không phải cảm xúc.
Đó là tất cả những gì bạn nói.
Bạn không bảo “Ôi, để tao kể, hôm nay tao thấy xấu hổ”.
Và, bạn biết đấy, nên tôi sống, tôi được nuôi dưỡng trong văn hóa mọi thứ đều ổn.
Mọi thứ đều ổn cả.
Cứ sống cho qua chuyện.
Bạn biết đấy, tôi rất nhiều kiểu con nhà người Á, là gia đình Á duy nhất trong khu phố da trắng hay khu có người da đen, là nhiều câu chuyện của người nhập cư, đúng không?
Đừng làm chao đảo thuyền.
Đừng làm gì để nổi bật.
Chúng ta là khách ở nước này.
Chúng ta may mắn được ở đây.
Đừng làm gì đó, về cơ bản là mọi thứ tôi đã làm, bạn biết mà, kiểu, giữ gìn trại, để lại cho nó đẹp.
Và nên tôi ngồi đây và nếu tôi soi xét nội tâm, tất cả mấy thứ này là, đây là lý do tôi nói điều này là thân mật vì nó chỉ là chuyện riêng tư mà tôi không, như, tôi đang cố gắng, bạn biết đấy, hiểu trái tim mình.
Nên kiểu, tại sao, cái việc điên rồ mở mấy gói Pokemon là vì cái gì?
Kiểu, đúng không.
Bạn có thể biến nó thành một trò đùa hay kiểu, nhu cầu chưa được đáp ứng là gì?
Trầm cảm của bạn đang nói gì với bạn ngay bây giờ?
Cơn giận của bạn là gì?
Nếu cơn giận của bạn như bị kích hoạt không ăn khớp với kiểu, ôi, có một vụ bùng lên nhỏ ở trường.
Một đứa trẻ nói gì đó với con bạn.
Rồi phản ứng của bạn là gì, kiểu “ừ”, chuyện đó là vì sao?
Vậy nên thay vì xấu hổ và nói “tao là đồ khốn”, “ồ, tao đã làm từng này việc mà tao vẫn như thế này”, chỉ là, và tôi nghĩ nếu tôi có thể im lặng và đưa mọi thứ về đúng kích thước ở khoảnh khắc đó, thay vì, ôi, tao phải kể một câu chuyện trong đầu để kiểu, và chỉ, chỉ ngồi với cái xấu xí và không thoải mái đó.
Nếu tôi làm được điều đó, trước kia tôi làm không được.
Tôi không thể, bạn phải nhìn tôi như thể tôi là không ra gì hoặc tôi vĩ đại nhất.
Tôi không thể kiểu, “ồ, Dave hôm nay hơi nhàm” hay “anh ấy hôm nay hơi nói không rõ” hay “anh ấy có vẻ như…”, tôi không thể, nó phải là tất cả hoặc không gì cả.
Rất đen trắng, rất Cơ đốc kiểu cách tôi được nuôi dạy, OCD, kiểu đường của Chúa hoặc đường của Satan.
Và bây giờ tôi chỉ nói, đó, đó là Palo Alto.
Nếu tôi có thể tìm được Palo Alto trong trái tim mình, chỉ cái bình thường tầm thường, về mặt văn hoá, nếu tôi có thể ngồi trong cái chỗ nhàm chán, tầm thường và tôi dám được tầm thường, dám, dám được vừa phải và, và chỉ như, như tôi đã nói, cảm giác là như, ôi, cảm giác là gì?
Và tôi có thể, thì đó là nơi cái hay nằm.
Rồi tôi có thể tìm được tia lửa bên trong.
Tôi có thể tìm, và, và, và rồi trong đó là khi tôi cảm thấy gần gũi nhất với bạn và người khác, kiểu nếu tôi ở với một người khác đóng kín, điều đó như, chỉ như gõ đầu mình vào tường.
Nhưng nếu tôi có thể gặp một tinh thần hay linh hồn khác và bạn, nó không cần phải, tôi không cần phải đồng ý với bạn, nhưng kiểu, bạn, tôi không biết, tôi đã nói cả tối rồi.
Tôi hiểu điều đó.
Chúng ta có thể nói quên cả đêm.
Và nếu bạn chia sẻ với tôi trái tim bạn, thì đó là một sự tan vỡ được chia sẻ.
Bạn không đến mức Andrew Huberman không thể nào hiểu được chuyện này với một vẻ mặt mượt mà, kiểu có chuyện gì đó xảy ra.
Tôi không biết, nhưng nó hiện lên trên mặt bạn.
Và nó như một thứ dao động, đúng không?
Bạn không, bạn sẽ không xăm kín người nếu mọi thứ đều ổn.
Đúng chứ.
Bạn không chỉ trở nên thông minh như bây giờ mà không có, nếu bạn muốn tiêu diệt tôi về mặt trí tuệ, bạn có thể, kiểu, tôi sẽ không, tôi sẽ kiểu, như, đúng.
Vậy nên nếu tôi có thể ngồi vào và dễ bị tổn thương và nói như, Này, tôi không hoàn hảo, nhưng tôi không phải đồ khốn.
Tôi đủ rồi.
Kiểu, hôm nay tôi không cần làm gì cả.
Và, và điều đó với tôi, đó là như, như những khoảnh khắc văn hoá khi xem những người bị loại trừ được vinh danh và Andre 3000 nói, tao sẽ không rap, nhưng mọi người muốn mày rap, tao không ở vị trí đó bây giờ.
Tao chỉ muốn, tao đã tuyệt vời, bạn biết không, hoặc, uh, Tarantino nói Paul Dano là phần tệ nhất của There Will Be Blood.
Tôi kiểu, wow, đó là thứ tuyệt nhất từng xảy ra.
Bạn thấy mọi người lên tiếng khen ông ta tài giỏi thế nào.
Ý tôi là, nếu Tarantino chỉ nói, Paul Dano tuyệt vời, thì sẽ thế nào.
Vậy nên tôi chỉ tìm thấy mấy cái, như, là gì, ừm, không cố phân tâm hay phân tích quá mọi khoảnh khắc trong đời, chỉ đi vào không gian, đúng không?
Vì tôi, tôi đã làm cái bản đồ não và họ nói với tôi, họ giải thích một cách đơn giản, họ kiểu, bạn không phải tâm thần vì bạn làm những việc tâm thần, nhưng bạn thực sự quan tâm đến người khác.
Bạn không phải tâm thần.
Và họ nói có một khoảng trống trong não bạn, có một cây cầu, như đây là thực tại.
Bạn biết đấy, họ kiểu, như, có nên nhảy xuống vách đá này không?
Và hầu hết mọi người sẽ dùng chức năng điều hành, kiểu, ôi, có thể tôi sẽ bị thương.
Và cái cây cầu đó nhỏ hơn đối với những người như bạn.
Họ thấy như một tí, họ nói, nên bạn không thực sự suy nghĩ, bạn chỉ làm.
Và rồi đó là cách bạn, bạn kiểu, sao tôi lại vào tù?
Sao tôi lại như thế?
Và, và điều đó tạo nên một câu chuyện tuyệt vời.
Điều đó tạo nên một cuộc đời tuyệt vời chết tiệt, hoặc như trong truyện cổ tích, một cuộc đời điên rồ — và đó là câu chuyện người ta cứ kể: ồ, kiểu như bạn phải là một kẻ tâm thần, điên loạn, mất trí thì mới trở thành nghệ sĩ vĩ đại nhất, đúng không?
Nếu bạn chỉ là một người nhàm chán sống ở nhà với điều hoà và wifi và tách Earl Grey ấm áp, bạn vẫn có thể làm nghệ thuật hay. Bạn thậm chí có thể làm nghệ thuật tuyệt vời, nhưng bạn sẽ không bao giờ là nhất. Bởi vì bạn không đối mặt với bóng đen bên trong mình. Bạn không nhìn thẳng vào bản thân. Đó chỉ là kỹ thuật. Chỉ là nghề. Chỉ là kỹ năng.
Tôi như xé trái tim mình ra và cho bạn xem. Tôi kiểu, bạn nghĩ sao? Tôi không hỏi “bạn nghĩ sao?” Tôi kiểu, chết tiệt, bạn biết không? Không, tôi, tôi cảm nhận được điều đó, ý tôi là, tôi cảm nhận được. Ờ. Ờ, ý tôi là, ừm, xin lỗi. Có nước bọt khắp bàn. Xin đừng xin lỗi. Đừng xin lỗi. Tôi đang chảy nước dãi. Không, làm ơn đừng. Tôi đang chảy dãi thẳng vào micro của bạn. Không có xin lỗi. Mấy bạn suýt làm tôi bật cười rồi. Không xin lỗi. Tôi cảm nhận được. Ý tôi là, tôi, tôi ừm, tôi cảm nhận được và mọi người cũng cảm nhận được. Và, ừm, nếu họ không cảm nhận được thì họ nên nhìn vào bên trong bản thân.
Chúng ta, chúng ta, chúng ta — ý tôi là, nghe có vẻ như tôi đang liệt tên người nọ người kia, nhưng tôi cảm thấy thật may mắn khi Rick Rubin là bạn thân của tôi. Không phải vì ông là Rick Rubin sản xuất bao nhiêu nhạc hay; điều đó cũng rất ngầu. Mà vì ông ấy có “ăng-ten”, ông cảm nhận được mấy thứ và ông cảm nhận được nhưng không bị cuốn vào đó. Thật thú vị. Tôi thì không có điều đó. Tôi cảm nhận mọi thứ rồi bị cuốn vào. Và, ừm, tôi chắc chắn mọi người cảm nhận được trái tim bạn trong cái cách bạn làm — phần hy sinh bản thân thì khó nghe. Tôi thông cảm.
Tôi có nói chuyện với Rob một chút vì hồi trước anh ấy làm PR. Đã từng làm PR. Giờ thì anh ấy là nhà sản xuất. Ừ. Nụ cười đó che giấu nhiều nỗi đau lắm. Nhìn cái nụ đó kìa. Nhưng, ừ, vâng, khó thật. Người ta vẫn hay nói mấy câu sáo rỗng như “không” là một câu hoàn chỉnh và đúng là như vậy. Tôi nói “không”. Rồi tôi phải bịa ra mấy lí do giả như, ồ, tớ bị xịt lốp, kiểu trước đây tôi hay viện cớ thế. Rồi người ta sẽ kiểu, cho tôi xem metadata trên điện thoại của cậu để chắc chắn đó không phải ảnh chụp màn hình của hai năm trước, kiểu vậy, ừm. Nên tôi từng nói dối, bịa cớ, nhưng khả năng nói “không” đó mâu thuẫn với cách tôi được nuôi dạy. Nó phản lại văn hoá của tôi khi chỉ đơn giản nói “không” với bố mẹ, “không” với công việc, nghĩ đến việc để tiền trên bàn để lần đầu tiên đặt mình lên trước, nuôi dưỡng trái tim mình và chăm sóc bản thân — chuyện đó nghe như thể, ừ, tôi đã viết xong câu chuyện của mình rồi.
Khi bạn có những anh hùng như Bourdain, tôi nghĩ nhiều người cũng tự tử sau khi Bourdain làm vậy. Bởi vì họ nghĩ, nếu người thú vị nhất hành tinh, người mà tôi xem là hình mẫu, người tôi ngưỡng mộ — mà anh ta còn không thể tìm ra lối thoát — thì cút mẹ, còn gì để sống nữa. Và chuyện đó gần như hợp thức hoá việc ấy: là, bạn cũng có thể làm thế. Ai cũng vậy. Nên tôi đã vẽ sẵn câu chuyện của mình. Tất cả những người tôi ngưỡng mộ đều như vậy, và thật nhàm chán và sáo rỗng khi nghĩ về nó. Tôi nổi điên lên khi nghĩ tới. Kiểu, sống nhanh, chết trẻ, rồi để người ta nói mấy lời hay ho về bạn. Hoặc cứ nhàm chán hơn một chút và có những mối quan hệ tuyệt vời.
Bạn gọi tôi và nói “có lẽ bạn đang bận.” Tôi kiểu, tôi không bận đến thế đâu, bạn ạ. Tôi không phải là người bận rộn. Bây giờ tôi dành rất nhiều không gian cho bản thân. Tôi không kiểu, ừ, tôi xứng đáng với điều đó. Tôi nợ bản thân điều đó.
Tôi định nói “bạn đã xứng đáng rồi,” nhưng bạn chưa bao giờ cần phải chứng minh điều đó.
Bạn sẽ cam kết nghỉ một năm chứ? Tôi cần một khoảng thời gian để nghỉ.
Được rồi. Vậy tôi sẽ bắt đầu thương lượng từ một năm. Và nếu tôi có thể kéo bạn gần được đến mức đó… vì người ta sẽ nói “ồ shit,” kiểu kỳ nghỉ ở Mỹ là một tuần hoặc hai tuần thôi. Đúng. Chả là gì cả. Chả đủ.
Tôi có đủ thứ chuyện chiến tranh kể ra. Tôi không muốn nói nhiều về mình, nhưng tôi có những câu chuyện chiến trường. Bạn biết đấy, bạn gái tôi hồi đó sẽ xác nhận mấy chuyện như tiêu chảy và nôn mửa khi đang viết đơn xin tài trợ, và, ý tôi là, tôi đã có quá nhiều cơ hội tuyệt vời nhưng tôi đã lao vào làm việc từ khi 19 tuổi — nghĩa là liên tục. Nghĩa là 50 đến 100 giờ một tuần từ đó.
Kỳ nghỉ dài nhất bạn từng có là bao lâu? Bốn ngày. Tôi không né tránh đâu, chỉ là tôi mới gặp bạn và tôi rất vui vì, ừ, tôi nghĩ nếu anh cho tôi cơ hội để nói những gì anh nói và anh cảm nhận được điều tôi cố nói, với tôi đó là tất cả — kết nối. Tôi muốn được nhìn thấy. Trước đây tôi trốn và đeo mặt nạ. Nhưng lúc này tôi cảm nhận được bạn và tôi nghĩ, tôi không biết bạn sẽ nói gì, nhưng tôi đoán đó sẽ là dưới một tuần vì bạn không thể đạt tới chỗ như hiện tại mà lại nghỉ nhiều. Không ai làm được. Ai cũng phải trả giá. Nhưng như bạn vừa nói với tôi, tôi trả lại cho bạn: bạn xứng đáng với điều đó.
Và tôi — và để nói với phần nghiện công việc của bạn, và tôi nói điều này với những người giống như bạn và tôi — bạn sẽ có nhiều ý tưởng hơn, nhiều cảm hứng hơn, lúc này bạn chẳng thể nghĩ được vì đang lo là Rob sẽ được trả tiền thế nào? Cái này sẽ thế nào, vì bạn chăm lo cho rất nhiều người, đúng không? Nhưng trong thời gian đó tôi có thể tới, tôi có thể bỏ hết cái màu đen này đi. Tôi có thể thêm chút màu ở đây. Tôi có thể lấy cho bạn vài cái áo thun trắng. Bạn có thể dành thời gian cho gia đình, chỉ là mấy thứ mà bạn đang chạy trốn, hiểu không?
Và tôi thấy, được, một năm thì phi thực tế. Bạn sẽ nói, tôi sắp cạn kiệt rồi, biết không, nhưng mà, mọi người sẽ kiểu, “Ôi, đi mà dùng plant medicine đi.” Tôi nghĩ là chỉ cần nghỉ một năm thôi và mấy tuần hay mấy tháng đầu sẽ là bạn bỏ đi cái thói nghiện công việc — cái cảm giác “mình phải làm gì đó mới có giá trị.” Và nó sẽ — ừ — khi bạn quay lại, bạn sẽ như kiểu, tăng lên ngàn lần ấy. Và đôi khi trong văn hóa của chúng ta ta bị đẩy ngã, không phải vì lựa chọn của mình. Nhưng mà này, đây sẽ là vì lựa chọn của bạn.
Biết không, hôm nay tôi chăm Andy. Thương mày, Rob. Thương tất cả mấy bạn ngoài kia, nhưng mà biết không? Tôi sẽ chạy podcast cho bạn lúc bạn đi vắng. Được chứ, tôi sẽ lo mọi khoa học. Bạn có thể cho tôi mấy từ ngầu để dùng, rồi tôi sẽ đi vẽ. Ôi trời. Tôi sẽ — ừ — giờ tôi thấy thoải mái với bạn hơn. Kiểu như, tôi nghĩ tôi sẽ nói dối bạn. Cái gì bạn cho tôi xem, tôi cũng sẽ kiểu, “Ồ, hay đấy.” Nhưng mà tôi nghĩ hay là ai đó chuyên suy nghĩ, dành thời gian ở trên đầu óc, thì mỗi nhà tư tưởng đều cần dành thời gian chơi nhạc hoặc vẽ tranh. Bởi vì nó hoàn toàn trái ngược, đúng không? Bạn dùng nửa não kia, nhưng nghe có vẻ cách bạn vẽ vẫn rất trong đầu bạn. Và tôi sẽ kéo bạn ra khỏi cái đó.
Sẽ rất khó chịu, nhưng rồi bạn sẽ thấy kiểu cuộc sống, đúng không? Bạn sẽ ném linh tinh lên tường xem cái gì dính, và qua đó, đó là vấn đề kiểm soát. Tôi đã phải — bạn biết đấy — và một phần của việc theo chương trình 12 bước trong phục hồi là — và có trí tuệ để biết sự khác biệt — bài cầu nguyện tìm bình an là: bạn không thể kiểm soát mẹ thiên nhiên, bạn không thể kiểm soát lửa, bạn không thể kiểm soát người khác sẽ nghĩ gì về bạn hay sẽ nói gì về bạn. Bạn chẳng thể. Bạn có thể cố, viết một bài để chứng minh, rồi thì — ừ — bạn có thể làm thế một thời gian, nhưng nó mệt mỏi và kiệt sức khi cố thuyết phục tất cả mọi người tin theo những gì bạn biết. Nên ừ, tôi chỉ… nó đi ngược lại chữ “thắng” — thắng là buông bỏ, đúng không? Tôi chiến thắng mỗi ngày vì giờ tôi liên tục chịu buông bỏ.
Và một phần tôi vẫn phải đấu tranh vì sẽ có tiếng nói kiểu: “Mày như thua cuộc vậy. Sao mày bỏ cuộc thế? Hãy im đi, tự vực mình dậy, kéo bản thân bằng dây giày rồi quay lại đi, đó mới là cách trở nên nhất.” Kiểu như mấy nghệ sĩ khác, họ chịu đựng. Bạn không có con, bạn không lấy vợ — mày cứ vẽ đi, vào cửa hàng nghệ thuật, mua hết sơn, cố mà cứ vẽ, thậm chí ăn trộm hết sơn đi. Kiểu cứ vẽ đi, đừng dừng. Và rồi mọi thứ sẽ xứng đáng vì một ngày nào đó mày chết và rồi di sản. Nhưng giờ ta thấy di sản chẳng là gì cả. Tôi lên Uber, lên xe, ngửi thấy “Smells Like Teen Spirit” — một trong những bài ca vĩ đại nhất từng có. Gã trong xe, 27 tuổi: “Cái này là gì?” “Thì tôi bảo bạn, bạn không biết Nirvana à?” “Ồ.” Hoặc “Bạn có xem Goodfellas chưa?” hay “Ai là Godfather?” Dù là gì đi nữa — danh sách những vĩ đại nhất — chẳng ai quan tâm. Xong rồi. Vĩ đại nhất cũng xong.
Vậy nên đây — đây là tất cả những gì bạn có. Vậy là bạn đã làm đủ rồi. Người ta yêu mến bạn lắm. Bạn đã giúp biết bao người. Và tôi muốn bạn nghỉ một năm. Tôi không quan tâm nếu người ta kiểu “Đ** thằng đó, thằng đó giúp tôi mỗi ngày. Tôi thích giọng nói nhẹ nhàng của nó mỗi tối.” Nhưng tôi nói, “Dùng AI đi mà.” Nói giỡn thôi. Tôi chỉ muốn mọi thứ mà bạn đang chạy trốn, mọi thứ bạn đang làm để giúp người khác — bạn có giúp chính mình ở mức đó không? Và giống như, bắt đầu vẽ tranh, đó là chăm sóc chính bạn. Không phải tất cả hoặc không gì cả, nhưng người như bạn và những người giống bạn sẽ không thể qua mặt cảm xúc. Bạn không chạy khỏi nỗi đau được. Tôi không biết bố bạn như thế nào, mẹ bạn ra sao, nhưng họ tự hào về bạn. Bạn không cần làm thêm nữa. Họ tự hào về bạn.
Và nếu bạn làm theo cái tôi nói, cách duy nhất để thực sự khiến họ tự hào là làm họ thất vọng. Bạn phải làm cho họ kiểu, “Andrew, tao thực sự thất vọng về mày.” Thì bạn biết mình đang làm đúng điều gì đó. Xin lỗi vì đã nói lấn bạn. Không, tôi bị ngắt quãng. Mặt bạn nói lên nhiều điều. Tôi chỉ muốn biết bạn — cố thử đi.
Phần về di sản là lúc tôi đang ngắt lời, nhưng thôi, bỏ qua đi. Vì đúng — di sản, nó chẳng là gì cả. Tôi cảm thấy như mình đã làm rất nhiều trong diễn xuất, như tôi đã làm những thứ này nọ và người ta kiểu, “Đứa trẻ Trung Quốc đó là ai?” Tôi kiểu, chẳng sao cả. Họ không nói “chẳng sao cả,” nhưng bạn làm tất cả mấy thứ đó để có cái gì đó để lại. Và tôi nói, bạn chỉ có khoảnh khắc này thôi, ngay bây giờ. Và thế thôi. Hôm nay ta đã làm cái này, rồi nó lại về với vũ trụ. Tôi không thể kiểm soát người ta sẽ nghĩ gì về tôi.
Và kiểu như, hôm nay tôi đến đây với ý định gặp bạn, nói với bạn bạn khiến tôi cảm thấy thế nào và, kiểu, tôi trân trọng bạn đến mức nào. Và tôi đã làm điều đó. Thế là xong. Và kiểu, tôi không có ác ý gì. Tôi không cố ý… ừ, có thể bây giờ tôi đang nói xấu nhiều người, nhưng thôi, được rồi. Ổn thôi. Đó là… Và tôi, có lẽ tôi nên buông hết mấy thứ đó, nhưng mà nói với một người vốn quen chiến thắng, đã chiến đấu tới cùng cho mọi thứ họ có, đã phải tranh đấu và chứng minh người ta sai đi sai lại — bảo người như vậy, “Này, đầu hàng đi” — kiểu như, cút đi, bạn ơi. Đừng có mà nói với tôi như thế. Kiểu, ừm, nên hành trình từ đầu óc đến trái tim là một chặng đường dài. Và vì vậy, bạn không thể nói điều đó với bất kỳ ai, đúng không? Vì họ sẽ kiểu như, “Tôi có một…”, nhưng tôi thì kiểu, tôi không biết tình hình tài chính của bạn thế nào, nhưng tôi nghĩ bạn có thể nghỉ một năm. Kiểu, ừm, không phải cho mọi người, nhưng đó là điều khác, đúng không? Từ góc nhìn của bạn chắc sẽ thấy hay lắm. Và tôi thì nói, tôi đã từng vô gia cư. Tôi đã sống trong những hoàn cảnh tồi tệ nhất — tôi biết tôi nghe có vẻ phòng thủ, nhưng tôi không sinh ra giàu có. Tôi đã phải làm việc cho những gì tôi có. Nên từ góc nhìn của một người giàu, có lẽ nghe khá hay. Và tôi nghĩ lại về những khoảnh khắc hạnh phúc nhất hoặc thậm chí những khoảnh khắc sáng tạo nhất của mình, thì luôn là lúc ít hơn, chứ không phải nhiều hơn. Đúng vậy. Khi tôi sống trong một căn nhà nhỏ, nghĩa là ít cửa phải mở hơn, ít tường hơn, chúng tôi sống cùng nhau trong một chỗ, và trời lạnh vãi, nhưng ít nhất có thân người giữ ấm — tôi đang nói như là, chúng tôi ổn, nhưng mà không có nhiều thứ. Và nó thật tuyệt vì chúng tôi có nhau. Và khi tôi nghĩ lại, tôi nói, được rồi, về năng suất sáng tạo. Hãy bắt tay vào làm việc. Quay về trong đầu mình. Mỗi lần tôi có một cú bùng nổ sáng tạo kiểu thời kỳ Phục hưng, thì lúc đó không có wifi và không có lò sưởi. Lúc nào cũng lạnh cóng. Đó mới gọi là sự thiếu thốn. Và giờ, với sự chú ý của tôi, sẽ không thể nào hoàn thành được việc gì nếu tôi không cố tình chặn mọi thiết bị điện tử. Tôi không thể làm được nếu không làm thế. Mạng xã hội của tôi nằm trên một cái điện thoại riêng. Thằng đó được bỏ vào hộp khóa, không thể mở để làm việc. Ý tôi là, trước hết tôi muốn nói rõ là tôi không cần bạn trả lời. Tôi chỉ ném xuống thách thức thôi. Tôi rất muốn bạn nghỉ một năm như một người tôi vừa gặp, người tôi quan tâm. Và ý tôi là, chúng ta là con người, đúng chứ? Không thể cứ chạy mãi được. Phải cần sạc lại hoặc làm mới. Có những thứ mà bạn được mời trải nghiệm. Tôi đoán bạn kiểu, “Tôi sẽ không bao giờ làm thế.” Tôi không nói, “Sao bạn không đi retreat này và làm công việc về phần trái tim hay hành trình của bạn trong một tháng?” Và bạn sẽ nói, “Tao không thèm làm cái đấy.” Và tôi sẽ nói, “Nhưng tại sao không? Bạn xứng đáng. Và sẽ khó khăn. Không phải kỳ nghỉ vui vẻ.” Cách tôi nghĩ về chuyện này phần nào vì tôi làm podcast. Tôi cố gắng chỉnh chu về diện mạo và âm thanh. Tôi gọi cho nhiều người và cố làm cho có vẻ như tôi không tốn công. Trước khi lên Joe Rogan hay Howard Stern, tôi gọi người ta và luyên thuyên, tôi nói đi nói lại, kiểu, “Cái này ổn không?” Rồi lên sóng và cố gắng — đó là giả tạo. Đã nhiều năm rồi tôi chưa làm podcast kiểu giả tạo. Tôi cảm nhận được một cảm giác chân thật từ bạn. Nên hôm nay tôi không muốn làm điều đó. Và tôi đã nôn; tôi sợ. Tôi nghĩ, mình sẽ vào đây và có thể nói điều gì đó khiến mình rối tung lên bởi vì nó đã từng như vậy nhiều lần, nhưng tôi sẽ là phiên bản thật nhất của, ờ, tôi có thể là vậy — điều đó khiến tôi sợ. Thật sự cảm thấy như đang khỏa thân. Tôi thích được chuẩn bị và tối qua trễ, tôi không ngủ được và tôi nghĩ, “Trời ơi, tôi không thể tin được.” Bởi vì tôi sống cuộc đời khá yên ả, tôi không… và tôi nghĩ, “Ôi chà, như thể tôi vào vùng lãnh thổ kẻ thù. Nhỡ hắn có câu hỏi trap thì sao?” Tôi cần có một, ừm, bạn biết đấy. Lại cảm giác như khi tôi ở Vice, toàn chuyện ứng khẩu và những câu trả lời mặn mà. Tôi thấy mệt mỏi. Nhưng bạn có thể chỉ đến và nói thật, bạn biết không? Và tôi nhận ra mất hai tiếng để trả lời một câu hỏi, nhưng tôi cũng chấp nhận điều đó ở bản thân mình. Ừ, tôi bắt đầu, tôi bắt đầu, Andrew, Hugh, rồi tới tên của bạn và tất cả. Tôi nghĩ, mình sẽ không làm cái này. Tôi không muốn làm. Tôi không muốn suốt đêm đọc về bạn rồi vào như thể đã chuẩn bị sẵn. Tuyệt vời. Tôi thật sự mừng bạn đã bỏ cái cách đó. Tôi đã làm vậy. Tôi đã nói thẳng. Người đàn ông, tôi thật biết ơn vì bạn đã đến đây trong khung cảnh không khung đó. Ừ. Tôi biết ngay khi tôi bắt đầu nói, nếu tôi khen bạn điều gì đó, bạn sẽ bối rối, nhưng tôi sẽ nói cho bạn nghe. Tôi sẽ nói rằng, có vài lý do bạn ở đây. Một vài tôi đã chạm tới trước. Bạn là một nghệ sĩ tuyệt vời. Bạn là một con người tuyệt vời. Nhưng lý do chính bạn ở đây là vì lâu rồi tôi thấy bạn ở một cuộc họp và tôi học được từ bạn ở đó và tôi nghĩ, “Mình muốn làm bạn với hắn.” Ồ, trông thật tuyệt. Và tôi biết tôi có thể học được nhiều từ hắn. Ôi trời. Thôi khỏi đi vào chi tiết. Ý tôi là, bạn có thể, tôi không quan tâm. Có thể để lần khác.
Ờ, tôi đã nói với anh rồi, biết mà, anh đã giúp tôi, anh giúp tôi rất nhiều. Tôi cũng, ờ, có một mô hình trong đầu. Có lẽ đó là phần nhà khoa học trong tôi, nhưng tôi cảm thấy anh đã biến mình thành cả cái đe, cái búa và miếng kim loại — như thể anh vừa là người đập, vừa là vật bị đập — và nó như một vòng luẩn quẩn của cơ hội để làm gì đó, để cảm nhận điều gì đó.
Rồi, tôi đoán bạn tôi Ryan Suave đã đúng. Cậu ấy nói người ta nghiện cảm giác xấu hổ, nhưng với tôi thì là cả vòng chu trình đó. Nhưng điều tôi thực sự muốn anh tiếp nhận là người ta học từ những gì anh nói ra. Họ không chỉ — ừ — những câu chuyện thì thú vị, vô cùng thú vị và cũng giải trí. Và đúng là anh có tài kể chuyện, giống như anh có tài nghệ thuật, nhưng mà, anh biết đấy, người ta học hỏi từ đó.
Và chúng ta cũng có nhắc tới Bourdain — người mà tôi không quen biết. Tôi biết anh và Joe đều thân với ông ấy. Tôi biết vài người khác cũng thân. Và tôi không ở đây để làm chiến dịch phục vụ cộng đồng gì cả. Tôi làm podcast không phải kiểu đó. Tôi chỉ ở đây với anh ngay lúc này. Nhưng có rất nhiều người đang tự tử. Một người bạn thân của tôi vừa làm điều đó gần đây. Một nhà khoa học rất nổi tiếng — trông như có mọi thứ — cũng vậy. Những chuyện kiểu đó. Và nó xảy ra ngày càng nhiều hơn.
Tôi nghĩ khi mọi người nghe anh, khi tôi nghe anh, tôi biết người ta nghe thấy gì. Họ cảm nhận được anh và nghe thấy đến mức độ rằng, vâng, có nhiều chuyện khó khăn và cũng có nhiều chuyện tuyệt vời xảy ra, nhưng anh vẫn còn ở đây và vẫn tiếp tục. Tấm gương đó cực kỳ quan trọng.
À, tôi không muốn, tôi không muốn chỉ là một người sống sót. Biết mà, tôi là người sống sót vì tôi vượt qua được hết những chuyện này, nhưng ai mà chẳng vậy. Tôi không cố tỏ ra gì cả. Nhưng tôi không muốn chỉ sống sót — tôi muốn phát triển, muốn sống tốt hơn.
Đúng. Đó là lý do tôi nghĩ tới kiểu như Korean Jesus hay Pee-wee Herman. Tôi kiểu, cố giữ mọi thứ nhẹ nhàng và giải trí. Nhưng mà, nó nhiều lắm. Nó thực sự đau đớn. Nếu anh hiểu, nó không dễ và cũng không dễ với mọi người. Rồi anh tự hỏi, anh có chịu làm việc với bản thân không? Anh có làm công việc này không? Anh có đi họp (nhóm hỗ trợ) không?
Rồi lại hỏi, chúng ta đang vui chưa? Ý tôi là, để chỉ tồn tại thôi đã là rất nhiều đau đớn và công sức rồi, biết không? Và câu hỏi tôi muốn đặt ra là, chúng ta có nên đang vui không? Chẳng lẽ chúng ta không nên vui sao? Ví dụ, con trai tôi thức dậy mỗi sáng cười. Tôi nghĩ, cái quái gì đang xảy ra ở đó vậy? Tôi chẳng nhớ lần cuối mình thức dậy mỉm cười là khi nào. Ồ, nếu chúng ta có thể nhớ được… Việc đặt ‘từ bí mật’ thì có vẻ ngớ ngẩn nhưng tôi thích nó. Mấy người có sợ không?…
À, cảnh báo kích thích đây: có rất nhiều người đang tự tử, như một dịch bệnh — chủ yếu là đàn ông. Tôi không thấy nhiều phụ nữ như vậy, nhưng rất nhiều đàn ông. Chủ yếu là đàn ông. Và vì thế đây là một công cụ mạnh mẽ, bởi vì tôi đã làm quá nhiều thứ liều lĩnh — tôi thật sự là một điều kỳ diệu khi còn sống tới giờ. Tôi không nói vậy để khoe khoang hay làm như một thứ guru, messiah gì cả. Không, tôi nghĩ đó là phép màu. Tôi đã có thể chết nhiều lần. Tôi nghĩ Chúa đã che chở cho tôi.
Vì vậy tôi tự nói với mình, không phải để phóng đại bản thân, mà là kiểu: tôi đã vượt qua được. Tôi vẫn đang vui dù khóc nhiều và mọi thứ. Nhưng ngay cả như vậy, tôi sẽ bị gọi là yếu đuối nếu tôi nói thẳng ra. Và tôi nói, tôi chỉ cho phép mình cảm nhận mọi thứ. Và tôi học được một công cụ gọi là “hãy tưởng tượng cho hết mọi chuyện” — tức là hãy play the tape out.
Nếu anh ngu thì anh ngu. Nhưng nếu anh có chút đầu óc, anh sẽ tự hỏi: anh nghĩ chuyện này sẽ kết thúc thế nào cho anh? Vấn đề ma túy này sẽ kết thúc thế nào? Việc phản bội vợ sẽ kết thúc ra sao? Liên tục như vậy — nó không kết thúc tốt đâu, đúng không? Đó là một trong những điều tôi hay nói với bạn tôi. Hiện tại thì ổn, lúc này thì ổn, nhưng nghiện nó leo thang, nó không dừng lại. Với người như tôi, nó leo thang rất nhanh. Nên nó nguy hiểm. Và nghiện thích cái mới. Ví dụ, nếu có người đang làm tình bằng miệng để lấy crack trong một con hẻm bây giờ, thì cậu bé đó — người từng là một đứa trẻ — đâu có ai khi còn nhỏ nghĩ ‘ôi, một ngày nào đó mình sẽ làm thế.’ Mọi chuyện bắt đầu bằng cần sa, rồi đến cocaine và cứ thế leo thang. Ban đầu người ta không nghĩ ‘mình sẽ làm những hành động hạ thấp bản thân chỉ để lấy thuốc,’ nhưng rồi nó leo thang.
Đó là phía người nghiện. Còn tôi thấy mình nhiều lần đã phá vỡ lời hứa kỳ lạ — tôi thề sẽ không làm thế — rồi lại thấy mình ở một chỗ lạ, làm những thứ lạ trái với hệ giá trị của mình. Rồi lại đi tìm cảm giác xấu hổ. Tôi biết nghe có phần đạo đức giả vì tôi lại đang áp dụng lý trí. Nhưng nếu anh nói chuyện với ai đó và dùng công cụ này: “Này, anh không phải đồ ngu. Hãy tưởng tượng xem mọi chuyện sẽ kết thúc thế nào,” hành vi của anh có thể là đuổi theo đáy vực, là phá hoại hoặc đang trên con đường đó. Và người ta hay nói “ừ, tôi sẽ ổn,” thì thôi, hãy tưởng tượng xem — anh nghĩ chuyện này sẽ kết thúc thế nào cho anh?
Tôi nói là tôi cần quay lại làm podcast. Rồi tôi đi lên mấy podcast khác và hỏi, chúng ta có đang vui chưa? Hay là anh trông như mang gánh nặng cả thế giới trên vai, anh có vẻ khổ sở. Nhìn chung tôi không thấy podcaster là người hạnh phúc đâu. Tôi cứ tự hỏi, khi nào thì… rồi, “cắt nhé, đi tiếp nào,” rồi ôi chết tiệt, nhà tài trợ — mình phải lo chuyện này chuyện kia vì số lượt nghe đang giảm.
Và mình kiểu, chúng ta có thể vui vẻ được không?
Kiểu, liệu mọi thứ có chỉ xoay quanh việc kiếm tiền rồi thôi, là đủ rồi không.
Kiểu, nếu, và cái điều này là vì chúng ta sống trong một xã hội, đặc biệt nếu bạn sống trong thành phố, nơi mà từ biển quảng cáo đến mạng xã hội, mọi thứ đều nói với bạn ngay từ giây bạn thức dậy.
Không phải hàng trăm, mà là hàng nghìn thông điệp nói với bạn rằng bạn không đủ tốt.
Đúng.
Nên mình làm cái việc map não (brain mapping).
Mình làm và mình kiểu, wow, Dave, cậu thật sự khắc nghiệt với bản thân.
Cậu nói quá nhiều.
Kiểu, nếu có ai đó nói vậy với bạn mình thì mình sẽ làm gì đó.
Nên có rất nhiều lời tự nói mang tính trừng phạt.
Và rồi cảm giác như ngại khi nói “mình đủ rồi”.
Kiểu, đó lại là chuyện đó nữa.
Tại sao, tại sao phải nói như thế?
Kiểu, “ôi, mình có giá trị. Mình là một người tốt. Mình là một người cha tốt. Mình là một người bạn tốt. Mình là một người em tốt.”
Biết không, nghe nó giống mấy thứ tự lực, nhưng mình, mình có thể tẩy não bản thân khiến mình tin rằng mình là nghệ sĩ giỏi nhất thế giới.
Cho tới khi, vậy tại sao mình không thể tẩy não mình để nghĩ rằng mình là một người tốt?
Nên khi gặp người ta, mình muốn nói những điều tử tế, những điều thật lòng.
Không phải kiểu “đó là cảm nhận của mình”.
Và kiểu, điều đó lạ.
Mình không muốn chỉ khen ai đó “áo cậu mặc hợp lắm”.
Nhưng đúng là hợp thật.
Ý mình là, ngay cả với người da đen, cũng hợp mà.
Nên công cụ là kiểu, bạn biết đấy, viết bằng lăn khử mùi, kiểu một cái lăn dày, màu trắng.
Chỉ để mình nhìn thấy nó.
Để nó ở trong tâm lý mình.
Bởi vì mỗi ngày đều là biển quảng cáo của người đẹp trai, và mình thì không trông như vậy.
Nên thông điệp bị vặn cả rồi.
Trừ khi mình chọn kiểu, chà, lên đời bỏ internet hết rồi chuyển vào hoang dã châu Phi sống, mà biết đâu mình sẽ làm vậy.
Ừ.
Viết ngay trên tường.
“Mình có giá trị. Mình đủ rồi.”
Và mình thấy nó mỗi sáng khi rửa mặt và kiểu, mình bắt đầu tẩy não bản thân.
Kiểu, đó là một công cụ: nói với những người mình yêu quý và quan tâm rằng cảm giác của mình về họ là như thế.
Không đợi đến khi họ chết.
Không đợi đến khi họ chạm đáy.
Mình nói với họ mỗi ngày.
Bởi vì đó, đó là tất cả những gì mình có.
Rồi mình nói điều đó với chính mình và mình có thể bắt mình khi mình bước qua cái cầu mà về cơ bản như một cái cầu dẫn tới tự tử.
Kiểu hành vi liều lĩnh, hành vi vô trách nhiệm, hành vi trẻ con.
Nhưng tất cả chuyện này khó vì mình tiếp cận nó với cả thế hệ câu chuyện rằng bạn phải giữ bệnh tật đó.
Như khi bạn nghe Kanye nói “rối loạn lưỡng cực là siêu năng lực của tôi”.
Có một phần trong mình nghĩ, dĩ nhiên.
Và mình thích nghệ sĩ bị hỏng một chút.
Càng hỏng thì mới là thiên tài thật sự.
Đúng, bạn biết đấy, và mình nghe bạn bè thân nói với mình rằng, với một người sáng tạo như bạn thì bạn thật nhàm chán và suy nghĩ nhỏ nhoi khi bạn chấp nhận những thứ đó.
Kiểu, có ai sống một cuộc đời vừa phải không?
Chỉ là bình thường, làm mọi thứ mà không cần nhảy lên tàu lao đi.
Mà vẫn tạo ra nghệ thuật tuyệt vời.
Và mình kiểu, dẫn cho mình một ví dụ đi.
Và mình kiểu, nhưng chẳng lẽ bạn không thể là người đầu tiên sao?
Chỉ là cái tôi và sự tự yêu mình.
Rồi kiểu, được rồi.
Hãy chơi thử cái băng đó.
Giả sử để bạn chọn trở thành một người bình thường, bạn sẽ không bao giờ có podcast hay nghệ thuật hay nhất.
Bạn sẽ chỉ ở mức tầm tầm, 70%.
Sao lại không được?
Bạn biết không, nhưng điều đó chống lại mọi thứ.
Nên mình phải, thật khó, bạn biết đấy, và đặc biệt là với nghệ thuật, luôn có những người kiểu, “mày thực sự đang làm cái thứ tệ nhất mình từng thấy trong đời”.
Mình ước, biết không, kiểu, “ồ, album đầu tiên của họ hay hơn” ấy.
Có một phần trong mình biết là, vâng, mấy thứ trước có nhiều sự oán giận hơn và nhiều chi tiết hơn, cầu kỳ hơn.
Còn bây giờ thì lỏng hơn nhiều.
Nhưng mình thích bây giờ.
Mình thích cảm nhận của chính mình.
Rất hiếm khi bạn có, bạn biết đấy, cái chuyện cô đơn ở đỉnh cao, rằng bạn có những nhà vô địch, những người giỏi nhất trong lĩnh vực của họ, top 1% của thế giới, khi bạn gặp họ thì họ chỉ hài lòng, mãn nguyện, hạnh phúc, họ không khổ sở.
Và bạn kiểu, mục đích là gì?
Tại sao?
Và hoặc là bạn, bạn có can đảm nhờ chính mình và bạn bè để thay đổi điều đó.
Kiểu, mình sẽ, mình sẽ, nếu bạn nghỉ một năm, chúng ta sẽ chơi với nhau nhiều.
Chúng ta sẽ vẽ màu.
Đó là một động lực tuyệt vời.
Chúng ta sẽ làm tất cả những thứ đó.
Nhưng kiểu, luôn luôn là, bạn phải làm một mình.
Đó là thông điệp của mình.
Kiểu, im miệng đi.
Đừng than phiền.
Rất Á Đông, rất Hàn.
Đừng nói gì.
Ai đó đối xử tệ với bạn, cứ cúi đầu và chịu.
Mọi thứ là trả thù là món ăn ngon nhất khi được dọn lạnh.
Kiểu, im đi, đừng để họ biết, coi xem bạn sắp làm gì, coi bạn cảm thấy ra sao.
Và trả thù của bạn là thành công.
Kiểu, gã đó đối xử tệ với bạn ở chỗ làm, thì trở thành chủ doanh nghiệp đó và sa thải hắn.
Kiểu, ôi, mình mừng quá gã Chip bị đuổi việc.
Cảm giác đó thật đã.
Chip nghe như thằng khốn.
Nó thật là một tên khốn.
Nhưng mình có, và những thứ đó, tất cả các công cụ này đều kiểu, ok, hay đấy.
Tất cả đều đơn giản.
Ok, thức dậy mỗi ngày và nói “mình là người tốt”.
Ừ, đơn giản, nhưng khó.
Không dễ.
Bạn phải làm việc để có nó.
Và cảm nhận được nó.
Ừ, kiểu, à, dậy mỗi ngày và làm 100 chống đẩy.
Mình có thể làm được, nhưng mình không làm.
Nhưng bạn có thể.
Làm được mà.
Kiểu, nhưng bạn quan tâm tới sức khỏe thể chất.
Thế sao không làm vậy cho sức khỏe tinh thần?
Sức khỏe tâm linh của bạn?
Kiểu, ồ, mình không theo tôn giáo.
Nó như là, tâm linh là, là đại dương.
Là vũ trụ.
Là, là một quyền lực lớn hơn chính bạn, đúng không?
Vì vậy, ừm, vâng, cái đó.
Chiếu (kịch bản) ra — tưởng tượng mọi chuyện xảy ra — là một việc rất có giá trị, rất mạnh mẽ, kiểu như, mình cần hành động theo cách này.
Và đôi khi hành động là làm ít lại, là không làm gì cả, trong khi lúc lớn lên mọi thứ dạy mình là phải làm nhiều hơn.
Mình định hỏi “mình nói có hiểu không?” nhưng nhìn nét mặt bạn mình thấy mình cảm giác là, mình được lắng nghe và được hiểu ngay lúc này, điều đó rất đặc biệt với mình.
Vì vậy cảm ơn.
Cảm ơn.
Bạn hoàn toàn được lắng nghe và hoàn toàn được hiểu.
Mình rất biết ơn bạn.
Và mình biết mọi người đang nghe cũng vậy.
Cho phép bản thân nói và cảm nhận rằng mình là đủ — kì lạ thay — là điều khó nhất.
Nhưng lời khích lệ đó đã được nghe. Nó chạm tới.
Mình nghĩ nữa là vì mình nói quá nhiều về nỗi xấu hổ và mình sẽ, mình sẽ kết thúc bằng điều này.
Hy vọng và niềm tin cũng là một loại “thuốc” mạnh mẽ.
Và đôi khi, như mình đã nói, với mẹ mình hay việc mình tin vào Ông già Noel, kiểu như, chẳng có lý lẽ gì trong đó.
Nhưng, bạn biết đấy, cả những cuộc chiến và quốc gia đã chiến đấu vì đức tin, và mình cảm thấy vì mình nhạy cảm và đồng cảm với mọi người mình gặp nên cảm thấy thời này thật sự tuyệt vọng.
Và mình nghĩ đó là lý do có nhiều người tự làm hại bản thân và trầm cảm. Nên kiểu… nó kỳ quặc.
Kiểu như, làm sao mà bạn có thể hy vọng ở một thành phố như Los Angeles có đến bảy mươi nghìn người vô gia cư, thiên tai, đại dịch ma túy, đủ thứ lộn xộn.
Rồi đến việc tẩy não chính mình, kiểu nếu… bởi vì đó là kết nối.
Nếu mình không tin để có thể ra ngoài gặp ai đó ngoài đời thật và nói “này, mình đang…”, thì đó là điều khó nhất để làm.
Kiểu như “mình cần sự giúp đỡ ngay bây giờ.”
Khó mà thú nhận với ai đó là mình không thể, kiểu, mình không thể nghĩ ra dù chỉ một điều tử tế để nói về bản thân.
Bạn có thể nói điều gì đó tốt về mình không?
Nghe có vẻ rất tự cao, nhưng mình cần điều đó ngay lúc này.
Mình thực sự không thích bản thân lúc này.
Và khi có ai đó nói điều gì đó tốt đẹp và bạn nghĩ “được rồi, có lẽ ngày mai mình sẽ có thể nói điều gì đó tốt về mình,” thì bạn đang dần xây dựng thứ gọi là hi vọng và niềm tin.
Mình kể một câu chuyện dài về Pee-wee Herman, nhưng cuối cùng mình nghĩ “cái đó là gì nhỉ?”
Ồ, đó là sự kiên cường. Là dám chấp nhận rủi ro. Là tin vào bản thân.
Nhưng mình không bao giờ từ bỏ hy vọng, bạn biết đấy.
Và điều đó phần nào hoang tưởng, nhưng mà làm sao khác được?
Nếu bạn lấy các dữ kiện và con số ra và bảo “đây là tận thế,” rồi kiểu “mình sẽ tiêu diệt, như toàn bộ mấy thứ tận thế điên rồ,” thì mình nói thật mình không cần mấy thứ đó.
Mình không xem phim kinh dị. Mình không bao quanh mình bằng những thứ đó. Ổn thôi, mỗi người mỗi kiểu.
Như mình nói, chúng ta đều thích punk nhưng không phải hardcore.
Mình từng rất thích hardcore vì mình cần nó. Mình cần nghe thông điệp đó ở mức rung động, ở khía cạnh tâm linh và âm thanh để nhận ra “ồ, anh kia hát ở tần số mà mình cộng hưởng.”
Giờ thì không nữa.
Trước kia mình ghét reggae vãi vì mấy người đó có vẻ hạnh phúc. Giờ mình nghe reggae, mình đi “Reggae on the River” hay gì đó, và mình lại phán xét ngay: không thể tin là mày đang nghe reggae.
Này, đây là nhạc của dân nghiện xì ke, nhưng tần số nó chạm mình bây giờ. Nên mình có thể trân trọng nhạc hardcore, nhưng vâng, nếu nhìn lại và hỏi “đó là gì vậy?” thì nó chỉ là la hét xin cứu giúp, lạc lõng và tuyệt vọng.
Và mình chỉ nghĩ rằng hy vọng là thứ khó có được trong thời như này, nhưng không phải nếu bạn chịu xin giúp đỡ, không phải nếu bạn vươn tay, không phải nếu bạn kết nối với người khác.
Và điều đó sẽ bất khả thi nếu bạn không làm vậy. Bạn cần phải, bạn biết đấy, bây giờ mình nghe kiểu như mình biết hết mọi chuyện, nhưng bạn cần tự cách ly với thiết bị điện tử.
Nó phải xảy ra. Bạn không thể có cảm xúc thật sự nếu đang xem TV hay lướt điện thoại.
Bất cứ khi nào là một ngôn ngữ bí mật, bất cứ khi nào mình ra ngoài và ai đó còn xài điện thoại vỏ sò hay điện thoại cục gạch, mình nháy mắt.
Mình nghĩ “đúng rồi, anh này quan tâm đến bản thân mình vì anh không cần phải biết ai bị giết ở nước nào.”
Và bạn sẽ làm gì với thông tin đó? Không làm gì.
Vì vậy mình tin, mình có niềm tin rằng chúng ta đều có lý do để ở đây, và với bất kỳ ai đang nghe, mình không biết đoạn này sẽ phát khi nào — mình thật sự không biết mình sẽ công khai nói về niềm tin của mình vào Ông già Noel — nhưng đây là mùa lễ.
Đoạn này sẽ lên trước hay sau Giáng Sinh hay sao?
Thử mặc nó vào đi. Thử thôi, mình biết ngớ ngẩn, nhưng thử tin vào Ông già Noel.
Mấy đứa trẻ đã tin rồi, nhưng với bất kỳ người lớn bực bội, chua chát nào đang nghe, thử mặc cái đó vào năm nay.
Và nếu cần thì, biết rồi đó, ông ấy có thể dịch chuyển tức thời. Ông ấy là một sinh vật đặc biệt. Ông biết bạn có ngoan hay hư.
Vậy đó, mình không biết nữa.
Đây là cái vấn đề vì lúc này khi mình bắt đầu — khi trước kia mình làm podcast dạng DVD, mình hay nói “chúng ta” — nhưng thật ra nó không phải podcast vì không phải cuộc trò chuyện, là bạn nói suốt.
Và ba tiếng trôi qua rồi rồi lại kiểu “okay giờ bắt đầu đi, bây giờ mới thật, nói cho bẩn và thật đi.”
Và ai mà muốn nói suốt chín tiếng cơ chứ, bạn? Mình thì muốn.
Vậy nên tôi sẽ — tôi cảm giác là nếu bạn đồng ý, chúng ta có thể tiếp thêm sáu tiếng nữa.
Dễ thôi.
Và có lẽ một ngày nào đó chúng ta sẽ làm thế.
Nên làm.
Nhưng tôi có cảm giác, tôi không biết.
Tôi… bạn biết gì không?
Tôi xin thua.
Tôi thấy, trừ khi bạn còn câu hỏi gì thêm muốn hỏi tôi, thì tôi sẵn sàng.
Thôi, anh bạn, trong ngôn ngữ của các cuộc họp và những thứ khác, tôi nghĩ là, tạm thời, chúng ta đã xong.
Cảm ơn rất nhiều, anh bạn.
Cảm ơn.
Cảm ơn.
Thật là, ý tôi là, tôi cảm thấy ổn.
Tôi cũng cảm thấy ổn.
Rất biết ơn.
Cảm ơn.
Cảm ơn đã tham gia buổi trò chuyện hôm nay với David Cho.
Để tìm hiểu thêm về anh ấy và công việc của anh ấy, vui lòng xem các liên kết trong phần mô tả chương trình.
Nếu bạn đang học hỏi từ hoặc thích podcast này, hãy đăng ký kênh YouTube của chúng tôi.
Đó là một cách tuyệt vời và hoàn toàn miễn phí để ủng hộ chúng tôi.
Ngoài ra, hãy theo dõi podcast bằng cách nhấn nút theo dõi trên cả Spotify và Apple.
Trên cả Spotify và Apple, bạn cũng có thể để lại cho chúng tôi đánh giá tới năm sao.
Hiện giờ bạn cũng có thể để lại bình luận trên cả Spotify và Apple.
Xin hãy xem các nhà tài trợ được nhắc đến ở phần đầu và xuyên suốt tập hôm nay.
Đó là cách tốt nhất để ủng hộ podcast này.
Nếu bạn có câu hỏi cho tôi hoặc ý kiến về podcast, khách mời hoặc các chủ đề bạn muốn tôi cân nhắc cho Huberman Lab podcast, vui lòng gửi vào phần bình luận trên YouTube.
Tôi đọc tất cả bình luận.
Cho những ai chưa biết, tôi sắp ra một cuốn sách mới.
Đó là cuốn sách đầu tiên của tôi.
Tên sách là Protocols, an Operating Manual for the Human Body.
Đây là cuốn sách tôi đã làm việc hơn năm năm, dựa trên hơn 30 năm nghiên cứu và kinh nghiệm.
Nó bao gồm các protocol cho mọi thứ, từ giấc ngủ đến tập luyện, đến kiểm soát căng thẳng, các protocol liên quan đến sự tập trung và động lực.
Và tất nhiên, tôi cung cấp các bằng chứng khoa học cho những protocol được nêu trong sách.
Sách hiện đang được đặt trước tại protocolsbook.com.
Tại đó bạn có thể tìm liên kết tới nhiều nhà bán khác nhau và chọn cửa hàng bạn thích nhất.
Một lần nữa, cuốn sách có tên Protocols, an Operating Manual for the Human Body.
Và nếu bạn chưa theo dõi tôi trên mạng xã hội, tôi là Huberman Lab trên tất cả các nền tảng.
Đó là Instagram, X, Threads, Facebook và LinkedIn.
Trên tất cả những nền tảng đó, tôi thảo luận về khoa học và các công cụ liên quan đến khoa học — một số nội dung trùng lặp với podcast Huberman Lab, nhưng nhiều nội dung khác thì độc lập so với podcast.
Một lần nữa, tôi là Huberman Lab trên mọi nền tảng mạng xã hội.
Và nếu bạn chưa đăng ký bản tin Neural Network của chúng tôi, Neural Network là một bản tin hàng tháng miễn phí bao gồm tóm tắt podcast, cũng như những gì chúng tôi gọi là các protocol dưới dạng các tệp PDF dài 1–3 trang, bao trùm mọi thứ từ cách tối ưu hóa giấc ngủ, tối ưu hóa dopamine, đến phơi nhiễm lạnh có chủ ý.
Chúng tôi có một protocol cơ bản về thể lực bao gồm tập tim mạch và rèn sức mạnh.
Tất cả đều hoàn toàn miễn phí.
Bạn chỉ cần vào HubermanLab.com, vào menu ở góc trên bên phải, cuộn xuống phần newsletter và nhập email của bạn.
Tôi nhấn mạnh rằng chúng tôi không chia sẻ email của bạn với bất kỳ ai.
Một lần nữa cảm ơn bạn đã tham gia buổi trò chuyện hôm nay với David Cho.
Và cuối cùng, nhưng chắc chắn không kém phần quan trọng, cảm ơn bạn vì sự quan tâm đến khoa học.
每一種成癮,其實都是賭博成癮。
如果你喝了酒還開車,你就是在賭運氣。
成癮是那種你沒辦法用邏輯去套用的東西。
大家會說:「你在逃避什麼,戴夫?」
而實際上,我他媽的是在逃避我自己,兄弟。
我不想照鏡子。
我不想看到自己。
我討厭自己。
所以我就在逃跑。
只要我不停地塗鴉、躲警察、搭火車逃亡,真的就是在跑,字面上的跑,就是確保我一秒鐘也坐不住。有人會問:「你在做什麼,戴夫?」
我在樂團裡打鼓。
我嘛,你知道的,去賭場。
我在旅行,為 Vice 做新聞報導。
我在那裡畫畫。
我不能,我不能靜下來,因為那意味著我要面對自己。
我做不到。
我做不到。
我做不到。
我現在能夠了。
歡迎收聽 Huberman Lab 播客,我們在這裡討論科學以及以科學為基礎、適用於日常生活的工具。
我是 Andrew Huberman,我是史丹佛醫學院的神經生物學與眼科學教授。
今天的來賓是 David Cho。
David Cho 是一位藝術家。他是一位極為資深的畫家、塗鴉與街頭藝術家、作家、播客主持人以及電視節目主持人。
你們許多人或許熟悉 David,知道他那個為 Facebook 原始辦公室繪製牆面、以股份作為報酬並由此致富的傳奇故事。
那確實是個荒誕的故事。
但 David 的整個人生歷程——他在那之前和之後所做的事,以及他一路上所克服的一切——更是千百萬倍的離奇。
正如他今天所分享的,David 從小聽到並認為自己命中注定會成就非凡,但同時也常被告知、或自己認為自己是一個徹頭徹尾的恥辱。
今天,他對成癮、成功與失敗的循環,以及如何引導並克服深刻的羞恥感,做了完全開放且脆弱的敘述。
今天這集播客與我主持過的其他節目都不同。
David 毫無保留地談及童年遭受的虐待、巨大的成功、隨後的職業挫折、復發,以及在過程中把所有情緒化為藝術。
所以,不論你是誰,David 的故事——更重要的是,他現在的生活方式,以及他在這集播客中呈現的樣貌——都會改變你對自己人生中可能達成之事的想像。
這會迫使你內省,並利用內在的喜悅與痛苦,成為你可能成為的最好的人。
用科學上的說法,David Cho 是一個「N=1」,也就是說沒有第二個像他一樣的人。
是的,不只是因為他令人驚豔的藝術作品,還因為他願意如此公開與誠實地分享,讓別人能從中受益與成長。
能在這個播客上邀請 David,我深感榮幸;坦白說,誰能不喜歡他呢。
這一集非常真實且誠懇。
而且充滿驚喜,其中許多還是令人愉快的驚喜。
所以,繫好安全帶。
在開始之前,我要強調這個播客和我在史丹佛的教學與研究工作是分開的。
然而,這也是我希望並努力向大眾免費提供科學與科學相關工具資訊的其中一部分。
秉持這個理念,今天的節目也有贊助商。
現在進入我與 David Cho 的對談。
David Cho,歡迎。
謝謝你邀請我,老兄。
兄弟,我是你多年的超級粉絲。
很愛你的作品。
你的 YouTube 頻道一直很鼓舞我。
我有時會在畫畫前或準備播客時看。
你在畫什麼?
我常在一些畫作上畫很多解剖構造。
所以,我會在我朋友 Tim Armstrong 的一些畫作上畫神經解剖。
他是 Leeds Center 的音樂家。
那是解剖學上正確的,還是有誇張、變形之處?
好問題。
基本上是解剖學上正確的。
是的。
但在上個世紀之交,有兩個人 Cajal 和 Golgi 因為繪製神經系統、展示了此前沒有人見過的事物而獲得諾貝爾獎。
他們把一切去蕪存菁,只保留最本質的部分。
我會去和你一起畫畫。
好啊。
我不太喜歡你畫室裡正在發生的事。
好。
光從你剛說的那些,就知道不太妙。
好。
但這也好,因為你做了那些,現在我們得把那些剝除。
我們必須觸及核心,因為繪畫是——等等,你不是正在稱讚我嗎?
繼續講啊。
我是說,我很喜歡你的 YouTube 頻道。
我在準備播客、或在畫畫、或素描之前會看。
而且我現在又開始大量畫畫了。
我住在——我把一個藝術畫廊改裝成住家空間。
某種程度上我以為那會讓我更有靈感。
事實證明確實如此。
很多事情都是這樣。
但我認為,用素描去教科學或解剖,關鍵是細節不能太多,也不能太少。
要不然人會被淹沒在資訊裡。
我覺得這對每個人來說是最好的方式。
但對像你這種花很多時間待在腦袋裡的人,我常說人生中最長的一段旅程,就是從你的腦海到你的心。
成為一個理性的人,你只是活得很多。
你會試著把一切理性化、套上邏輯。
繪畫就不是那樣。
音樂也不是。
創作也不是。
它們只是讓你到達這個(指心/感受)。
所以對於——但就你剛才所說的那一點來看,你的畫作聽起來非常有條理,而且——
超級細緻入微。
是的,我們要——
我想把每一種細胞類型都包括進去。
是的。
你對正向肯定語句的接受閾值是什麼?
我可以現在走了嗎?
像你——
我是說,我喜歡相信自己皮厚,但誰知道呢?
不,都是出於愛。
好。
對於正在看或聽的各位,這是我第一次見到 Adam。
Andrew。
沒事。
嗯,沒問題。
都好。
你知道我的姓對吧?
你知道嗎?我其實在想我的朋友 Adam。
沒事。
你知道的,我以前好像跟他一起滑板。
Adam Crone?
對。
對。
我剛剛在想——
Upper Playground。
對,Upper Playground。
對,他以前在——他爸在Palo Alto有間Crone’s Shoes。
他在那裡工作過。
他想要跟你重新聯絡。
天啊,Adam Crone和我一起長大。
是啊,我只是——
他後院有個迷你坡道。
我們一起混,滑板。
然後他創辦了Upper Playground,還有The Walrus。
就是那樣。
他是你哥們兒?
我以前替——我幫Upper Playground做了很多設計圖。
哇。
有人叫你Andy嗎?
我的滑板朋友都叫我Andy。
所以,對。
就這樣嗎?
像在醫學、科學圈子沒有人這樣叫你嗎?
現在沒有了,沒有。
不太有。
那種會是像——你開始你的播客,你會這樣介紹——你會說,
「我是Andrew Huberman。」「我是Andrew Huberman。」「我是教授,對。」像那樣。
因為我現在很緊張,所以會語無倫次,到處亂講。
我現在幾乎不做播客了。
所以,如果真的這樣,我會講得滿亂的,會很散。
這裡是你的畫布,兄弟。
玩得開心。
嗯,我才剛見到你而已。
我已經叫錯你的名字了,真的很糟。
我討厭黑色。我討厭。
是指工作室嗎?
就是你穿黑色T恤、黑色馬克杯、黑色——我不喜歡這樣的你,懂嗎?
因為我以前——我以前只穿黑,因為我覺得,啊,我是個畫家,我總是髒兮兮的。
我不想讓別人看到毛衣上的番茄醬漬之類的,然後就覺得沒關係。
但我就是——顏色不只對繪畫重要,像你家的色盤也很重要,或者說現代人常講的,現代男子就是——你懂的,我會胡扯,你可以糾正。我覺得你是那個講事實的人。
但我覺得大多數現在活著的人,最終會死得都差不多,說起來有點刺耳但就是單調,
你很可能會躺在床上去世,或是在安寧病房,或是在醫院床上。你懂吧,就是沒有人是在轟轟烈烈地死去。
我知道有些國家有戰爭和饑荒,但我說的是現代城市裡,沒有那種英雄式的死法。
所以就是——都一樣,然後你開車來這裡塞車,大家的車不然是黑的就是白的或灰的,到了人家家裡,人家家也是米色或白色,你就覺得,我們只有這一個選項,不管你對來世有什麼看法,這就是了,這就是了。
像人們會因為「喔,我把漆潑到地板上了」或「我被刮了一道痕跡」而生氣,我會說,把一切都漆了吧。
把你他媽的車漆了。去漆,讓一切變得有你的樣子——我孩子畫了我的毛衣,那是我最喜歡的——你懂的,我很喜歡那件毛衣。
把顏色加進去——所以我走進來然後心裡想,靠,兄弟。
我現在在你身上投射很多東西。
像我以前穿全黑,那代表我當時在人生中的狀態。我不知道你現在處在哪裡,因為我才剛認識你,但就是整個場景都是黑配黑,黑T恤、黑杯子、黑的——然後白T恤。
說老實話,自私地說,我的夢想是這個節目一開始不是說「嘿,我是Andrew Huberman,史丹佛的科學家」,而是「嗨,我是Andy」。
還有,你能不能把你PS成穿白T恤的樣子?我會穿白T恤。
我不喜歡黑色——現在我幾乎很少穿黑色衣服了。
我想加很多顏色,可能是我人生的這個季節,或是我現在的階段。
但謝謝你說那些好聽的話。
我從沒想過自己會成為YouTuber,但這給我帶來很多快樂。
所以我要跟你說,我現在是第一次見你。
我從來沒見過你刮鬍子的樣子,但我想像——你的鬍子和臉毛在我看來很可愛,你很帥。
當我聽到你的聲音,馬上覺得很安定,感覺你是一個很善良的人。
我——再說一次,我才認識你五分鐘,我就覺得,喔,這傢伙超棒,但你知道,像那些擬社會性關係——我可以說得更深入,我不知道你今天想聊多深——但就是我常常會遇到人,然後會覺得我好像已經認識他們了,就像我們已經聊過一樣。
我不知道你對心靈感應和靈性方面的看法,但就是每個人都會遇到該遇到的人,一切會以該發生的方式發生,大家都會遇見他們需要遇見的人。
這都是能量,對吧?你會想,「為什麼Andrew Huberman現在想見我?」然後會問我自己把什麼投射到宇宙,他把什麼投射到宇宙,靈魂會不會以那種方式連上。
所以我就想——我說如果我有機會見到他,我只想告訴他他有多可愛,有多讓人放鬆與安定,像在藝術裡那個無形的成分就是:這個人有沒有在乎,對吧?
我不在乎技巧多麼純熟或工藝多好,重要的是那個人有沒有在乎。
當你用你的聲音、語調、那種頻率觸到我的靈魂時,我會覺得,「喔,我不懂他說的每件事,他用了很多大字眼,但我覺得他是在乎。」
所以我說如果我有機會見到你——我跟你在電話上聊過一點,但我不知道你的整個背景;而且我常常會投射很多、做很多假設,這是我在努力改進的一個缺點。
但我只是想說,像是,即使你有過可怕、創傷性的童年,重點是你還活著,你還在這裡,還在做這些好事,這讓我很感動,因為我根本不認識你,但我很感激你在做的事。
你還有一點不成熟,但重點是進步,不是完美,對吧?
所以我想目前就這樣,但我只是想告訴你這些,因為我對你就是有這種感覺,我……你知道,我是個很——有時候你感受到一些東西,你會想,我會傳簡訊給他們,或者可能,然後我就覺得,不,如果我有這種感覺,我就想要——尤其是如果那是愛和正面的能量。
我知道我一開始就跟你說我有多討厭你的裝潢和室內設計,但那是因為我喜歡你。
如果我不喜歡——如果我是那種,我完全不在乎這個人,也不想和他有關係,我絕對不會說什麼。
但我是覺得,我不知道背後的科學是什麼,但被這麼多黑色包圍應該不太好,對吧?
不可能——就像——我們現在正走進一個黑洞。
我也不知道。
反正,這就是我想說的。
喔,天啊。
好吧,我會接受這些。
謝謝你。
很多東西。
謝謝。
你能接受得下嗎?
對,我能接受其中一些。
好。
當你叫我 Andy 的時候,那是我人格中不同的一部分,因為那個名字承載很多東西。
喔,對,謝謝你這麼說。
我會把它放進心裡,我腦子裡有個小聲音在說,我要很清楚地說。
我的童年有一些艱難的面向。
我已經和父母和解了,所以現在我們沒事了。
我這麼說是因為,嗯,人們可能會有各種假設。
但重點是,我不知怎麼的就知道我們最終會相遇。
我只是不知道什麼時候。
所以你說那個心電感應的事。
對我來說,我在史丹佛做博士後。
那是在 PHE 之後。
你大概要做五年左右。
有點像住院醫師訓練那樣。
我來自南灣。
我不想回南灣,因為如你所知,對南灣並無不敬,那裡也有很多有趣的東西出來,但那裡相當缺乏我喜歡的東西,像是藝術、現場音樂。
以前是那樣的。
Grateful Dead 曾在 Palo Alto(帕洛阿爾托)出現過。
我在 California Avenue 的 The Edge 看過 Fugazi 演出。
Palo Alto 有很多有趣的東西,但當科技產業爆發後,那裡變得很方正。
在 2007 年,我當博士後的時候,正是你在 Facebook 畫壁畫的時候。
我後來才知道那件事。
但那時候我回去做我的科學事業,我很痛苦。
又回到家附近,說實話,那段時間我其實不想回去一陣子。
那不是治癒的經歷。
但當我知道你在 Facebook 畫壁畫的故事,以及那些事情時,我心想,
喔,至少還有另一個人在那裡,和南灣在精神與情感上有種抗爭。
然後我發現我聽過一段 Ian McKay(Meyer Threat)的訪談。
結果他之前也在 Palo Alto,因為他爸爸是個學者或類似的。
當然了。
而且他也在那裡滑過我們滑過的一些排水溝。
所以其實有很多人對待在那裡感到非常挫折的歷史。
那裡有很棒的越南菜。
真的有嗎?
對啊。
在 Palo Alto 或南灣?
南灣。
喔,對,Castro Street(卡斯特羅街),Mountain View(芒廷維尤)。
對。
只是變化很多。
但把我帶回 2007 年吧。
我不知道你對歷史的事情有什麼感覺。
好,我絕對可以接受時光旅行、時間跳躍之類的。
但因為我比較老了,我 49 歲,我的注意力完全被炸掉了,我現在就先說我會搞錯很多日期。
像,我不是那種,你知道,人們會說,那就是那樣。
2007 年那時 Facebook 的辦公室就是南灣小孩口中所謂 University Avenue 的「頸部」。
就在它要穿過鐵道之前。
一過了鐵道,Caltrain 那一側就變成 Palm Drive,一路到史丹佛。
那幾間辦公室現在是 Palantir,因為其他原因飽受批評。
但那些辦公室,就在你穿過鐵道的地方,對我們來說,那裡有個路緣切口還有種板滑的東西。
對滑板手來說,那是一個點。
但那時候那是 Facebook 的辦公室。
多年以後,我聽說 David Cho 也曾在 Facebook 畫壁畫。
那是怎麼發生的?
我會很混亂地說,就像我之前說的,可能有些細節會錯,因為有時候我對談話、新聞與播客的處理方式就像—在我腦中它就是一個故事。
有人會說,閉嘴然後直接回答問題,對吧?
但對我來說,當我畫畫時,我不先打草稿。
我直接畫到完工。
所以有時候我會在同時弄清楚我到底想告訴你的東西,因為你問我一個很直接的問題,但我腦中的走向很抽象,所以如果你讓我先調一下顏料,我希望我會回答到你的問題。
你知道 Pee-wee 嗎,Pee-wee,我今天就穿他的(衣服)。
你知道 Pee-wee’s Playhouse 嗎?
我知道,喔,對,當然知道。
我其實見過他一次。
Paul Rubens?
對,在 Mike Muller 和 Sage 的一場攝影展,那個 Sage 會在 Mike Muller 的鯊魚和動物上畫蝴蝶。
喔。
Pee-wee Herman 穿著他的套裝,整套打扮走進來,Laird Hamilton 也在場。
很棒。
他走向 Laird Hamilton,周圍有很多人在,大家都想接近 Laird,想認識 Laird,那是 2017 年,我當時在西好萊塢,Pee-wee Herman 走上前說,我一定要認識你。
然後 Laird 那個人就是,最妙的是,Laird 就這樣說,喔,哈囉,你叫什麼名字?
就那種典型的 Laird。
Laird 真的是個紳士,總是這樣,你知道的。
他不知道 Pee-wee Herman 是誰?
我分不清他知不知道。
天啊。
然後他說,大概是想跟你見個面,類似這樣。
對啊。
我當時心想,不會吧。
他全套裝扮都有,嘴唇亮亮的什麼的。
我就說,那是 Pee-wee Herman。
太神奇了。
我愛死那個了。
好吧。
我一定得找時間跟你講我的 Pee-wee Herman 故事。
我想先稍微休息一下,並感謝我們的贊助商 8Sleep。
8Sleep 做智慧床墊套,具備冷卻、加熱和睡眠追蹤功能。
確保睡眠品質良好的一個最好方法,就是讓睡眠環境的溫度正確。
因為為了入睡並維持深度睡眠,你的體溫實際上需要下降大約一到三度;而為了醒來時感覺神清氣爽、有活力,你的體溫又需要上升大約一到三度。
8Sleep 會自動根據你的個人需求,在夜間調節床的溫度。
我睡了差不多五年 8Sleep 的床墊套,它徹底改變並提升了我的睡眠品質。
最新的 8Sleep 型號是 Pod 5,這就是我現在躺的那款,我非常喜歡。
它有很多厲害的功能。例如,Pod 5 有一個叫 Autopilot 的功能,是個會學習你睡眠模式的 AI 引擎,然後會依不同睡眠階段調整睡眠環境的溫度。
它甚至會在你打鼾時抬高你的頭部,並做其他調整來優化你的睡眠。
如果你想試試 8Sleep,可以到 8sleep.com/Huberman 購買 Pod 5 Ultra 可折抵 450 美元。
這是 8Sleep 延長節日特賣的一部分,優惠從現在到 2025 年 12 月 31 日止。
8Sleep 運送至全球多個國家,包括墨西哥與阿聯酋。
再說一次,請至 8sleep.com/Huberman 在 2025 年 12 月 31 日前最多可省 450 美元。
今天的節目也由 Element 贊助。
Element 是種電解質飲料,含你需要的一切電解質,沒有你不需要的東西。
也就是說含有電解質──鈉、鎂、鉀──且比例正確,但不含糖。
適當的水分補充對大腦和身體功能至關重要。即便是輕度的脫水也會降低你的認知與體能表現。
攝取足夠的電解質也很重要。這些電解質──鈉、鎂、鉀──對你體內所有細胞的運作非常重要,尤其是你的神經元或神經細胞。
喝 Element 可以很容易確保你有足夠的水分和電解質。
我的一天通常開始得很快,意思是我得馬上投入工作或運動。
所以為了確保我有水分和足夠的電解質,我一醒來就會喝 16 到 32 盎司的水,把一包 Element 泡進去。
在任何體能活動時,尤其在炎熱、流很多汗、失去水分與電解質的日子,我也會把 Element 泡在水裡喝。
Element 有很多好喝的口味,實際上我都很喜歡。我喜歡西瓜、覆盆子、柑橘,我特別喜歡檸檬水口味。
如果你想試試 Element,可以到 drinkelement.com/Huberman,任何購買都可以索取免費的 Element 試用包。
再說一次,請至 drinkelement.com/Huberman 索取免費試用包。
對我來說,童年時的藝術,像是一個三合一/聖三一的兒童教育、藝術與娛樂,就是 Mr. Rogers、Bob Ross,當然還有 Pee-wee Herman。
Pee-wee Herman 身邊有 Lawrence Fishburne、Gary Panter、Mark Mothersbaugh,還有 Danny Elfman 之類的人。他就像是這些創意的領頭人,而且還有那句 mecca lecca hi, mecca hi-nie-ho。
你還記得那個祕密字嗎?祕密字就是,如果我們這年紀的人在看別人的表演時,那句話就是,今天的祕密字是,我不知道,Rob,今天的祕密字是什麼?麥克風。麥克風。如果有人說「麥克風」,就要大聲尖叫。
所以,今天我們可以這樣做嗎?
當然可以。
好,我指望你。我希望你叫得最大聲。
而且在我們還沒尿之前你不要先去尿喔。你同意嗎?
好。
我討厭南灣(South Bay)。
我討厭,我就是,我有所有典型藝術家的特質。
我有臨床診斷的憂鬱症。我有雙相情感障礙。我有各種行為成癮,像是對食物、性、賭博、購物、工作成癮。
我倒是沒有、謝天謝地,我沒有任何化學性成癮(像毒品那些),因為我對所有東西都過敏,但我有嚴重的強迫症、嚴重的反社會傾向,你知道的,我,我就是高度敏感,所以我……來到這裡今天,你問我,我一直在發簡訊,像是,我不知道,我們這樣跳了幾個月的舞,如果我要誠實跟你說,我真的不知道怎麼不做我自己,有時候我會戴上一張面具,我會想,我覺得這是 Andrew 希望我今天成為的樣子,但我,你知道的,我甚至還沒見過你。
所以每次我上 Joe Rogan 或其他任何播客的時候,比如說,我也說不上來,我就是覺得做自己的 YouTube 或自己的播客會比較自在,但每次有人邀我去,都是一種……我知道我是誰,有時候我又不知道,有時候我會弄清楚,然後就是,有時候你在街上、在涼亭或超市遇到人,他們會說,我——然後就是那種擬社會關係,像是「我認識你、我能跟你產生共鳴、我——」,那種感覺就是,跟另一個人見面、把你的心打開給他看、然後把一切都告訴他,這種親密感……我爸媽不會聽這些,我的兄弟們也不會聽。奇怪的是,今天你會比我家人更了解我。所以那種擬社會的東西是真的,對吧?就像安慰劑效應是真的,所有這些東西都是真的。
所以我知道,我來得早。我先去那條街散步,然後就是一片很漂亮的海景,然後每次都會發生,就是那種感覺。嗯,我知道這會讓我聽起來怎樣,就是──喔,這個人很不穩定、瘋了,我會第一個承認,我現在一直在哭。我也不知道為什麼,可能是路上看到那麼多被燒掉的房子,或是知道我很久沒開口了,對我來說也沒什麼好處。我跟你說過,我去那些播客,我想,嗯,像 Howard Stern,十五、二十年前,以及 Joe Rogan,我上過好幾次節目,我想那兩個是唯一兩個會原汁原味播出的電台節目/播客。其他你聽過我出現過的每個播客,要麼被嚴重剪輯、要麼被刪掉很大段、要麼根本沒播。所以我知道,也知道我們現在生活的世界。
所以有些東西會在那裡運作,就是那種自戀傾向,會讓我想「我是他媽的世界上最偉大的藝術家」,又會變成「喔天啊,我是個混蛋」。就是那樣,過去我年輕的時候,就是覺得大家都要看到一切,我覺得自己那麼重要,大家得看到我創作的一切,不管是畫畫、播客、書什麼的。然後問題變成我的東西不是中間,是全有或全無,所以很難找到中間地帶。到現在我四十九歲了,我過著非常安靜的爸爸生活。我是個家庭取向的人,有成千上萬的畫沒人看過,有數百小時甚至上千小時的播客我從沒發布過,有我寫的書,有我做的電視節目、電影,都是沒放出來的。以前那個自我、那個自戀者會說「你要把這些放出去,因為你很重要,大家需要看到你有多重要」。而現在的反面——也許這也不健康——就是我認識我自己,我對自己感到自在,我不需要那些東西。我把自己從一切東西中「人為地封鎖」起來。我連自己的社群媒體密碼都沒有,我手機上設定了封鎖所以上不了網。就是說,我把這些東西擺在那裡來保護我自己,因為我很敏感。
所以,作為一個藝術家,有些主義和故事會存在,就像「餓死藝術家」、「你賺不到錢」、「掙扎的藝術家」──人們會說這些故事,然後你就會信了。可是我一路上遇到過幾個老師,影響我很多,讓我知道生活中有些瞬間會在你腦袋裡無償霸占著。我有很多那樣的經驗。其中一個故事是,說你四十九歲了就得住在紐約市,如果你在紐約闖出名堂,你就能到任何地方成功。我心裡就想:「我他媽在 four away 做什麼?我到底在 Cooper team 幹嘛?」在我腦中,那個故事早就寫好了,覺得你就是個他媽的——而我實際上什麼也沒做。但在我心裡,我又覺得「你是吉爾羅伊有史以來最偉大的藝術家」,你懂我的意思吧?我無意冒犯那個大蒜之都、那個大蒜節、大蒜冰淇淋的地方。總之我腦裡有個故事就是「我得去紐約市」,像是我得去那裡,然後在洛杉磯我無法得到任何寬容。我在洛杉磯出生長大,就是沒辦法。
現在回頭看,如果我盤點我生命中最有創造力、爆發力強的那些時期,總是在平凡之中出現。總是在寒冷的地方。總是在沒有 Wi‑Fi 的時候。總是在郊區。就是那個故事:「我要去紐約,我要加入那個運動」。但事實上從來不是那樣。浪漫化那件事很好,但是那些靈光乍現的時刻,就是某個正在聽的人會想「我辦得到」,然後就會有一個……然後我會去做那個,然後我會遇到那個人,我會做這個。可是兄弟,我他媽在聖荷西住了七年。我遇到了一個很棒的女孩,她是我七年的女朋友,但在那個黃金時期我只有二十三歲。對我來說那賭注太高了,因為──我的其中一個老師是我媽。我的媽媽是非常堅定的重生基督徒,所以科學在她那裡不存在,像是戴著眼罩一樣。透過她,我學到了盲目的信仰,對,就是耶穌基督,僅此而已。
沒有,沒有,等等,你是說真的有一段弧線,裡面有兩隻動物,這兩隻動物居然沒有把對方幹掉,你知道的,然後有個亞當,還有一條會說話的蛇。就是,對啊,一點猶豫都沒有。
所以她給了我那種禮物,像是,嘿,科學、事實。不是盲信,真的,靠北。就是沒什麼能動搖的。然後你會覺得,你他媽的很蠢,你無知。
但她不是那種人,她很聰明。現在回頭看,我才剛認識你,你是個很聰明的傢伙。我坐在這裡會想,我認識地球上最聰明的一些人,你知道嗎,那些最聰明的人其實都很笨,都是白痴。
你會想,等等,你是個天才。你有過目不忘。你創辦了這家公司,但你也做過我見過最蠢的決定。就是那種,對,你在這方面真的很厲害,但你不懂人際關係,或者你不懂感情。
所以,我媽不是用什麼教條教我,她是光靠看她就把一種絕對的信念傳給我。她其中一個信念就是——我的兒子,你知道,這有點耶穌那套——我當時其實是一團神經質的混亂。從小在不穩定的家庭長大,然後被他媽的性侵,各種虐待,肢體虐待、情感虐待,整個就是混亂。因為他們都在工作,我就像被丟在外面游離一樣,被遺棄,還有精神上的虐待,種種鳥事。
她就像信上帝和耶穌那樣地跟我說:你就是那個人,你是最偉大的藝術家。我那時候才五歲,我心想,你到底在說什麼鬼?她說沒有人比你更好,沒有人比你更好。你是最棒的,你會是偉大的人,你叫大衛(很多韓國人會以聖經取名)。她說我以大衛王給你命名,你會成為一個王。
我當時想,但事後回想,我心裡是這樣的:大衛王確實打敗了歌利亞,但他也是個性成癮者,有很多精神問題,也失敗過很多次。你知道的,她沒跟我講那些事。
所以她在養育我、在洗腦我。一直說你是最棒的、你是最偉大的。然後我遇過其他藝術家,每個人走的路都不一樣。有些人成為偉大是因為父母一直罵他們一文不值、你是一坨屎、你是最糟的,你以為你是誰?但我相反。
我有個媽媽就是不管那些,根本不在乎。像是「媽,看看多糟糕啊」,她還是說你是最偉大的。到了某個時候,我開始恨自己。我對自己有超低的自我評價,我一直看扁自己。那個小孩不斷被霸凌、被世界利用。
然後我會想,當然她會那樣說——她是我媽嘛——但她就是把我洗腦,讓我相信自己是最棒的。作為一個騙子、變色龍,我會……你知道,大多數藝術家缺乏用語言溝通的能力。這也是為什麼他們會是如此出色的藝術家,會做出偉大的音樂之類的,因為他們說不出來、我說不出來。像今天我可能會跟你談幾個小時,離開時還會覺得被誤解。
我會在心裡想,靠,我剛剛到底有沒有表達清楚,因為我沒辦法像用畫作那樣把我內心的感受翻譯出來。就像人們形容阿亞瓦斯卡(ayahuasca)那種體驗時,他們會說,試著去描述,但你想找的那些詞根本不存在,無法形容你剛剛經歷的東西。
所以這也差不多解釋了為什麼我會對自己很苛刻。但我是被這個女人塑造的。然後我爸,他愛我,但就是還好、還行。我看著我媽,她是個狠辣的女商人,她會改變自己。你知道,我一輩子大部分時間都過著窮或中產的生活,變得有錢是後來的事。
我們常靠救濟度日,或者生意在洛杉磯暴動時被燒掉。我看過父母為生活掙扎很多,但他們後來也會東山再起。他們有賭徒的心態,很多亞洲人都有,我也有。我不知道這是真是假,但我聽說亞洲人比其他族群更容易有賭博傾向,尤其是女性。大多數女性沒有那種像男人一樣的賭博基因。
所以我媽會賭,像是倒房產,不是在賭場,但賭注很大、起伏很大。你會覺得,我是在一個無所畏懼的女人身邊長大,但因此我們常常沒什麼東西可用。
但我也看過我媽打開車廂,戴上假的珠寶——像氧化鋯那種——因為她要去開會、去要一筆很多的錢。就是瘋狂的說謊,但她又是個虔誠的基督徒。這種偽善,我肯定看在眼裡,我也在努力把自己從那裡脫離。
所以我在這次訪談可能會顯得偽善。到最後,希望我能修正任何誇大的地方,這算是我新學會的一個技巧。我以前會為了故事隨便說,會撒謊去說出「真相」,之類的。
我看著我媽從一個窮女人變身。她的心態是:我的兒子是世界上最偉大的藝術家。像是我從窗戶破掉的豐田掀背車下來,但當我走進會議室時,你不會看到那些。她把自己變成一個有錢、有權力的女人,我就坐在一旁,像個角落裡的孩子,看著這個女人得到她想要的東西。
我當時心想,靠啦,那他媽的是什麼表演啊?
然後我走出來,我跟我媽說,媽,那不像你說的那些事,那不是真的。
那不是真的。
她說,沒關係,他們不需要知道那個。
我說,可是我們剛去教堂學了十誡,你不該說謊啊。
整個就是一團混亂。
然後我遇到肖恩·帕克(Sean Parker),他超甜的那種孩子,真的很好。他剛創 Napster 的時候就開始寄信給我,我真希望我還有那些郵件。我會留一些郵件和語音留言,那是我的懷舊。但我有霍華德·斯特恩(Howard Stern)留給我的語音留言和一封親筆信,上面寫著「謝謝你讓我開始玩水彩畫」。我那時心想,靠,那是我他媽的英雄,太爽了。有一段是 Pee Wee Herman 的語音留言,等下會放出來。還有我和肖恩早期的那些郵件,我都留著,因為他真的是個很有趣、很棒的人。我知道大家對他的形象有印象,但我們沒像以前那樣常聯絡,不過我仍然把他當朋友,永遠感激他。
我遇他的時候,我都已經……說真的,我都不知道怎麼形容,對家人來說簡直是恥辱掉到了極點。這就是移民的故事——問任何一個移民,為什麼他媽的要離開家跑到另一個國家?就是因為那邊爛透了。沒有人天生就想要離開自己的國家,只有因為那邊過得太爛才會來這裡。無論你是亞洲人還是墨西哥人,大家都是為了更好的生活來到這裡。那代表什麼?就是拼命工作。所以我們這整個國家都是工作狂。我的父母……我沒親歷那些事,但他們會說日本坦克開進街上的那種事,他們經歷戰爭、飢荒之類。到了這裡,他們在洛杉磯養家,把我生在這裡,我不知道自己是誰,不知道歸屬在哪裡。被欺負、被拋棄、被虐待,一次又一次。我甚至不太懂自殺這概念,但我恨自己,覺得自己活不了,像是整個身體裡在燃燒一樣。
那時候我還會被拿來笑話,我們有相同的音樂品味,我聽 Minutemen、Minor Threat,一直放 Downset、Inside Out、Soundgarden、Slaves and Bulldozers。我以前會放 Soundgarden 的 Slaves and Bulldozers,一邊猛打自己,像個瘋狂的怒氣沖天的狀態。我那時也看到了色情,覺得超安定,像是嗑藥一樣。我不斷地自慰,一次又一次。有時候我會做一種奇怪的自殘式自慰,孩子們叫它 edging,就是一直自慰但不讓自己高潮,然後又打自己。我正在發育,我會出去小偷小摸偷噴漆罐,就在五金行那種地方。我會放 Faith No More、In Living Colour,也會重複某句歌詞,像是「I am a patient boy」,然後進入那種強迫症式的恍惚,出門就去噴漆。我還住在家裡,根本不藏著掖著,回家手上全是黑漆。這就是我們他媽的來這個國家的目的?我們從另一個國家逃來讓你在這裡不能當一個藝術家?可你就是恥辱,你丟我們一族的臉。我爸會把我摔到牆上。我根本不在乎,你懂我的意思嗎?我不是說我去自殺,我只是說你在乎的那些,我一樣都不在乎。你懂嗎?
你開演唱會的時候,我在笑,因為會說:「嗨,我是安德魯·胡伯曼,史丹佛的科學家。」我完全不care。我喜歡安迪這人。但我那時心想,這像是在冒用榮譽(Stolen Valor)。肖恩·帕克和馬克·祖克伯格一起創辦 Facebook,我就在那個開端。所以他把我拉進來。當時他開始寄那種郵件給我,因為我當時散發的能量就是我現在跟你說的——我他媽的不在乎,我不在乎你在乎什麼。我不在乎會不會進監獄,我就是到處塗鴉。
有人會說塗鴉是毀損,不是藝術,不是街頭藝術,是垃圾,是犯罪。然後做街頭藝術的人會說有好多規矩:「你寫了什麼?你以前有 tag 嗎?」其實我有過,閉嘴。如果你滑板,你一定有某些東西。隊裡有些小孩……有些人叫 Cubes?你以前有在 tag 嗎?拜託。我有一些朋友是 graffiti 的人,他們把我們排除在外,像 Undershadows 那些孩子。你從來沒畫過塗鴉嗎?沒有,但我們之後可以再聊。我現在想先聽你講。但等會我們應該聊聊 Orphan 和 Undershadows 那隊,在灣區算是一件事。我聽過他們。
對,他是我很好的朋友。
不過反正,我沒有去塗鴉。
好吧。
但我會在滑板的砂紙上畫畫。
好吧,這沒問題。
但不,我不是那種蓋tag的塗鴉手。
我不是玩塗鴉那種人。
所以我在做那種事。
你知道,我們可以聊創造力這類的東西。
但真的很難講清楚,因為像是——能教一門手藝嗎?能教一項技能嗎?我能教你畫出蒙娜麗莎嗎?
是的,我知道怎麼做那些事。我上過學,也自學過,看過影片。你可以教自己怎麼畫出某個東西讓它看起來像某樣東西。那是可以教的技能。
但創造力,那從哪來?是天生的嗎?是源自匱乏嗎?我只能分享我的路徑,我的路徑是這樣的。那種羞辱感,像是「你是亞洲人,你得拿4.0,要上UCLA,要當醫生或律師」。
而我,我是老二,我和我的兩個兄弟,留長髮,聽重金屬和龐克。
「你幹嘛做那些白人的東西?」你知道的。然後有些亞洲小孩也迷上重音樂之類的,感覺就是沒有身份認同,對吧?
然後就很迷惘,就像,他媽的到底是怎麼回事,我們哪裡也不屬於。媒體裡對亞洲人的描繪就是像「Long Duck Dong」那種、亞洲人弟弟小、開車爛、數學好,都是那些負面刻板印象,什麼都不對勁。
我當時就是在試圖找出自己在這世界上的路。我記得,Sean 就被我開始做的一些小作品吸引,他開始注意到我做的拼貼,我開始到處做塗鴉。
他說:「我想要那個,不管那是什麼,我想要成為那一部分。」我忘了那時候我的一幅畫是怎麼樣,剛好是我賣不掉的畫,然後突然間有人出幾千塊要買。
他還是個青少年,他說:「我想要你的藝術,但問題是,我現在被告了一兆美元,因為每一首歌都被提告,你懂的?」不管怎樣,事情最後也發展成那樣,但我記得他給我看一張截圖還是什麼的,他說:「我現在被告一兆美元,所以我買不起你的畫,但我會弄到的。」於是我們開始有了這段關係,他會傳那些瘋狂的抽象訊息或email,跟我說他想要我畫什麼。
然後他又創了另一家公司叫 Plaxo,他說不行不行,最後——
你講到我在南灣遇到我現在的太太,我愛上她,然後我搬到聖荷西,那是一個文化死氣沉沉的地方,大家不是溜直排輪就是在Apple、MySpace、eBay或某個科技新創公司上班,
然後他們覺得自己很酷,因為我們有蹦床,你知道,比如有個廚房可以放Red Bull跟零食,還有雙層床,這一切都是為了讓你可以一直工作,懂吧?
然後我遇到Sean,他說:「老兄,我們要創一家公司叫Facebook,我們終於有點錢了,老兄,這是……你在哪裡?」他不知道的是,我剛出獄,因為我在日本的監獄坐過牢,我打過一個臥底保全,出獄時27歲,我欠了很多人的錢,我欠女朋友錢,總之我急需錢,我有很多麻煩,我根本不知道該怎麼還所有人,因為賣畫真的很難賣,
但我的畫偶爾會賣出去,價格也開始變高,然後我在監獄裡做的那些藝術作品,我以前為 Vice 雜誌做事,我說「做事」,但其實我從來沒拿到報酬,
他們沒有付你錢?
沒有,我覺得如果有人在聽,這會有點像強迫症,我好像在記錄清單,或許真的是,因為我沒忘記這些事情,
我前幾天還在想,他們都欠我錢,所有我曾經工作的地方,都欠我錢。像是有人學會一項技能,例如我很會寫歌或其他的東西,然後他們就說:「這是我的手藝,我得拿錢。」但是我從來沒拿過錢。
我替 Nike、Levi’s、Ruka、Giant Robot、Vice、fucking(他媽的)、甚至我朋友 Steve Aoki 工作過,還有,像是全部的、每一個、像 88 Rising,如果我坐在這,我會把所有人都點出來,但就是,他們不是沒付我他們說會付的錢,
要不就是我得威脅要殺了他們他們才寄給我,要不就是他們根本從來沒付過,妳知道的。我在 Gavin McInnes 剛創辦 Vice 的時候遇到他,他看過我在 Giant Robot 做的一些作品,他看到我去過剛果,他看到那些東西,他就說,嘿,
那時候的 Vice 全是龐克搖滾的風格,還是那種大型刊物,他就說,兄弟,然後他就相信我,我也不知道他看到了什麼,他說,兄弟,寄給我一張,呃,一張警察毆打某人的圖,然後我就做了,很快就做了,他說,我明天就要,我說,我可以做到,然後他又說,他就說,喔,寫一篇有關洛杉磯某次槍擊、韓國城那種流氓的故事給我,我說,可是我不是記者,他說,就,去做吧,
有一陣子,那又是另一個讓我媽那套——像是規則——產生共鳴的人,她那種想法是現實並不適用,我當時心裡在想,等一下,我又不是記者,我沒查證什麼,有幾期 Vice,我是用一個女人的名字、一個黑人男人的名字寫了五篇不同的文章,妳知道的,就亂編名字、亂寫文章,只是為了填版面,
我會做漫畫專欄、插畫、音樂評論、呃、街頭、你懂的,時尚,那種該做跟不該做,我就覺得,你可以這樣做,而我已經被那樣塑造了,因為我媽,她就是那樣,覺得不,現實不適用,你就去做。
我媽覺得我是最棒的藝術家,然後,現在,你知道,所以 Sean 就說,好吧,然後我就在一種,我覺得像煉獄的狀態,408 區號那邊,聖荷西、米爾皮塔斯,你知道的,我就想,這到底他媽的是什麼,我一直對自己說,我一定要去那裡,當我到了紐約,那會像金門大橋、像黃金路的盡頭、像《綠野仙蹤》一樣,當我到那裡,
然後會有人發掘我,然後會有人說,然後,嗯,因為那是什麼?你知道,像,人們會說,那是什麼,然後我就說,
我可以是個酸民(hater),我也可以是個有愛、溫柔、無私的人,我也可以對自己非常苛刻、評斷很重的那種恨自己的傢伙,所以,我把這件事看得非常嚴重,像我們今天在做的就是聊天,我是說,大部分時間都是我在講,我看得出來,但就是,我們在對話,但我覺得,別聽起來太做作,我覺得這很重要,這就是我來的原因,我,
就像我說的,我覺得我信任你,雖然我剛認識你,但就是,對,我他媽在街上吐過,因為我會想,我說,這有什麼好處?我要是講了話,也許我會說到我不是真的想說的,或者我講錯了、被剪得怪怪的、被編輯掉,我就想,我覺得這很重要,我想來,我想跟你談,這也是我對我的藝術的感受,所以,那是什麼?什麼是藝術?什麼是創造力?對我來說,像是——
我覺得運動很娘,尤其是滑板,我如果從來沒碰過運動,我可能一輩子都不會看到別人的陰莖,你知道的,然後我在運動界的那段時間很粗魯,因為我不會,我跟自己說,任何跟我一起打球的運動員,他們都會先說同樣的話,
我畫得爛,我就說,你幹嘛這樣?你為什麼要立刻把自己打槍,像誰、誰說你要這樣說的?是別人說的還是你自己說的?他們一開始就先說負面的,我就想,然後,然後我想,那正是我說的話,如果有人要教我投罰球,我會說,喔,這會爛,我就會這樣說,他們會說,你幹嘛這樣?
所以對我來說,成長的過程中,我是在很多黑人社區長大的,那種,一旦,我不知道怎麼打籃球,但一試錯了,他們就會說,看那中國小子,還敢來試,然後我就想,好吧,我連試都不想試了,
人們會說,你應該早上五點來,沒有人在那,但我太敏感了,我不想,所以我做其他事,藝術在大多數情況下是一項孤獨的運動,你知道的,沒有 Rob 在那裡,只有我自己,就像,即使在那個場合,也是那種,別看我的草稿本,但在這裡我可以搞砸、然後修、擦掉、重做,然而在運動裡,
你會拍男人的屁股、和他們一起洗澡、做所有那種男性聯誼的事,你就是跟其他男人共處很多時間,對,我就想,天啊,那是什麼感覺,我在試著把那種感覺分離出來,我記得,因為我講這些不是要你同情我,覺得我是個受害者,我不是那樣,我只是把事情說出來。
我跟你說,我在跟你說發生了什麼事,其中一部分是,你會……你會怎麼選?你寧願被人揍五分鐘,還是讓全世界都看你的日記?就是那種問題。幸運的是,這兩種情況我都遇過。我被打到快要沒命,骨折過、被刺過、被燒過,身體上你能想到的痛我幾乎都經歷過,但我還活著,對吧,所以也沒什麼好怕的。
因為我有我媽那種盲目的自信,像是我跟喬(Joe)講話的時候,他比我矮,但我理性上知道他大概能打贏我——我沒有任何格鬥背景——但在我腦子裡,我就是覺得我應該能把他打敗,而他可能會他媽的(對我發作)。我就是用這種心態過日子。我還相信聖誕老人,大家都說我怎麼能這樣說出來,我想這應該是我公開說過的第一回。
我們快到……不,我知道,你知道,聖誕節快到了。
到現在為止,我相信很多人聽過我說我吃 AG1 已經超過十年了,這是真的。我在 2012 年開始吃 AG1,直到現在每天都持續吃,原因是據我所知,AG1 在市面上的基礎營養補充品裡,品質最高而且最全面。這代表它不只含有維生素和礦物質,還有益生菌、益生元和適應原,能填補你飲食上的缺口,同時支援你忙碌的生活。因為 AG1 裡有益生菌和益生元,它也有助於維持健康的腸道微生物群。
腸道微生物群由數兆個微生物組成,排列在你的消化道,會影響你的免疫狀況、新陳代謝、荷爾蒙健康和更多面向。持續吃 AG1 幫助我的消化、讓我的免疫系統保持強健,也確保我的情緒和專注力都維持在最佳狀態。AG1 現在有三種新口味:莓果、柑橘和熱帶。雖然我一直喜歡 AG1 的原味,尤其加一點檸檬汁,但我特別喜歡新的莓果口味。很好喝,不過說真的我每個口味都喜歡。
如果你想試用 AG1 並嚐嚐這些新口味,可以到 drinkag1.com/huberman 領取特別優惠。只要到 drinkag1.com/huberman 開始就行。
我記得小時候,不知道現在規定怎麼變了,但我記得大概六、七歲就有人說「根本沒有他媽的聖誕老人」。但我八歲的時候還是相信,我會說「啊?」他們就問我「你有多笨?」我知道這其實又回到我媽和耶穌的問題,他們會說「你從來沒收過聖誕老人送的禮物啊。」我會羞愧地說「因為我是壞小孩。」我會說我會罵髒話、會在超市偷東西,他們就會說「嘿,王八蛋,聖誕老人不存在。」我就是會說「但他存在,我相信他存在。」我會想,也許他沒把禮物給我,是因為我把他放在神的那類別裡。也許他不是神,但也許他是個神祇、像半神之類的。他們會問「他怎麼知道你是乖是壞?」我會說「心靈感應。」他們會問「他怎麼在那麼短的時間把每個孩子的禮物都送到?」我會說「他是突變體,他可以繁殖自己、複製自己。」他們會問「他怎麼鑽過那麼小的煙囪?」我會說「瞬間移動。」這些在我腦子裡根本不是問題,我就是相信,不管你覺得我有多蠢,這就是我對聖誕老人的信仰,你無法說什麼讓我不信。那是我從媽媽那兒繼承來的盲目信仰。
所以每年聖誕節,我快五十了,我是一個他媽的中年男人,我會想「也許今年就是那一年」……但回頭看,我覺得,他給我的那個「什麼都不給」的禮物,反而給了我一切。
我坐在那裡畫畫,但腦子裡還有那個故事——我畫得很爛,哦,該死,這不像蝙蝠俠,他的手臂看起來怪怪的。到某個時刻,直到現在,所有的身體痛——抱歉,我是說身體上的痛——都會過去。我斷過骨頭、臉被打得爛爛的,破相得不像樣,但那些都會過去,回想起來我也不怎麼記得了。但留在心裡的痛,是心碎、背叛、被遺棄。
我記得我爸會讓我們寫日記,因為他只是想讓我們開始學著寫字。一開始是說「如果我帶你們去看電影,你們就得寫一篇影評。」那時我們才七、八歲。像今天我們看了《空手道小子》,強尼被骷髏追,完。就那樣,像小孩寫的東西。他就是那樣,逼我們做。但他從來不會要求去讀,我們只要寫就好。那時我開始更有勇氣,我會寫「我真的很喜歡學校的那個女生」,我開始變得很脆弱,很坦白,因為我兄弟們根本不在乎,但腦子裡會想「如果有人讀到這些怎麼辦?」所以我開始打開自己,讓自己曝露,覺得天哪,感覺真好。但又會想,我不能跟任何人說我有這種感覺,或說「我他媽的恨爸爸」之類的話。
然後我會把書桌最下面那個抽屜拉出來,然後把它藏在下面。
我跟我弟弟同睡一個房間。
所以我總是在他在的時候做這些,你知道,我以為自己很神秘。
那時我大概七、八、九歲之間。
就是,隨著你寫得越來越好,我變得越來越自在,
知道沒有人會看見之後,我就開始把一切都寫下來。
像是,我弟他媽的放屁很臭。
我會寫「我真希望……」你知道,就這樣,所有事情我都寫。
完全地寫。
有一天我回來,看到兩個弟弟躺在床上讀我的日記。
我記得臉頰那種感覺,覺得熱得要命。
就像,覺得有人對你做了終極背叛。
那種感覺,就像赤身裸體一樣。
所以我才會提到,比起站在一整間滿是裸體男人洗澡、互相拍打的房間裡,
我覺得自己更裸露、更加脆弱。
他們對我毫不留情。
哈哈,你喜歡她然後你做了那種事。
我簡直不敢相信你,你知道,因為我在那本日記裡寫了所有東西。
我以為我要羞愧死、尷尬死了。
孩子之間,兄弟之間就是會那樣,他們毫不留情。
他們因此嘲笑我好多年。
同樣的,我臉被毀容過,也遭受過身體虐待,所有那些事,我都活過來了。
我還在這裡。
所以,當我畫畫的時候,幹嘛還要當個軟蛋?
畫畫的時候,不要再想我要畫成哪個藝術家的樣子。
喔,我要像那個藝術家畫,像那個藝術家畫。
好啊,你要學著用工具,那沒關係。
技巧、工藝,棒極了。
但像是,這種把自己攤開在別人面前的,我已經被訓練好受心碎了,懂嗎?
很多藝術家一輩子都沒被肯定、被欺負、被拒絕,然後他們終於畫出一幅讓人覺得「對,我們喜歡這個」的作品。
結果他們就不再成長了,他們一直做同一段、同一套流程,永遠如此。
然後你會看到像 Andre 3000 那樣的人,他們說「我才不在乎,我要吹長笛那套」──就是那種我們不喜歡的東西,他們也不在乎,他們說「我是藝術家,我要做我的事」。
再像 Flea,那傢伙就是要做表演藝術。
老實說有一半那種東西我都不喜歡,但我就是愛他們,因為我覺得他們他媽的有多勇敢?
那有多麼勇敢啊?
但我記得直到今天,我是一個非常成功、很有地位的藝術家。
然而至今還是有人會說:「那是我看過最爛的藝術。」
那樣說,我也會回:「好啊。」
但如果你沒有那種把心被撕出來的背景,
把自己攤在那裡,把你、你的靈魂傾注出來,那是最痛苦的事,特別是當你還在嘗試把作品賣出去時,別人一句「不用,謝了」就能把你打垮。
所以像 Sean Parker 這種人,比我年輕,但根本不懂藝術,他只是說:「我喜歡你,不管那是什麼。」
然後他想跟我一起跟我遇見的那個小子 Mark Zuckerberg 一起改變世界。
我見到他時他穿拖鞋,我見到整個團隊,我就問:「你們要我做什麼?」
他說:「我要你把所有東西都他媽的畫上顏色。我想要讓人感到害怕。我想讓投資人害怕。我想要讓每個人一進來就覺得我們不是 MySpace、我們不是 eBay,我要他們進來時嚇一跳。我想要你把微波爐什麼的全都他媽的畫掉。」
我說:「是在室內嗎,對吧?」
他說:「對。」我說:「好,那就把你們的電腦蓋起來吧。」
他們說:「不,我們還要在這裡工作。」
我就說:「你們知道這些化學藥物有多毒嗎?我用噴漆工作,我腦袋因為這些東西有傷害,我有記憶問題。」
他們說:「我們不在乎。」他們年輕,心態就是「去他的世界,駭這個世界」之類的,他們滿腔熱血。
所以我在那裡,他們會放超大聲的 Daft Punk,因為我想那種節奏的重複性和那種程式碼感合得來。
我們要辦那些駭客馬拉松,我們就去他媽的駭進一些東西。那是一種龐克搖滾,像是很宅的龐克搖滾。
他們就是「我們他媽的不在乎」的那種精神,我喜歡那種精神。
但他們真的是一群超級書呆子,而且非常真誠。
你真的沒聽過有人那樣說話,說「我們要改變世界」,我就覺得我也能投入那種東西,無論那是什麼。
他們還以為自己很酷,因為他們要給我一個史丹佛的 email。
我說,我是因為我不玩社群媒體。
我從來不,我是個老派技術排斥者,我對任何新科技總是最後一個上手的人。
我從沒碰過 AI,那些東西我都沒碰。
所以我就說:「你們想變成 MySpace,但 MySpace 已經存在了。」
年輕的聽眾們聽著,當時沒有 Facebook,也沒有 Instagram,只有 MySpace,被完全主導。
他們說:「沒關係,我們要做給常春藤學校用的 MySpace。」
對,沒錯,2007 年。
那時候要註冊 Facebook,你得有常春藤或史丹佛的 email。
所以你不是唯一一個這樣狗娘養的冒充身分的人。
我很愛這件事。我忘了當初那個 email 是什麼,大概是 chowy@stanford.edu 之類的,但我記得他給過我那個,還存在,我也不知道。
他──對,我記得他把它給我。
好像是我想要的東西。
其實我只是在畫畫。
他說:「Dave,你不必去(學校)。我會幫你弄個史丹佛的電郵,這樣你就可以成為 Facebook 的一員。」
我說,我不想,我不,我不在乎。我不在乎你想什麼,像你跟馬克和那些人想加入這種東西,然後他們──他看起來很困惑。
因為他會說:「你不想要那個,什麼啦,像擁有史丹佛會帶來的尊重之類的東西吧?」
我說,不,我討厭教育。我討厭學習。我討厭老師。我討厭,像,你他媽在講什麼?
然後他──我說,為什麼你們不直接做一個給所有人用的?他說,喔,你知道,事情是這樣的。
大衛·芬奇那部電影出來的時候超好笑。因為那真的是部很棒的電影,但我是全程在那裡的人,有些事實是對的,但事情並不是那樣發生的,你知道嗎?
所以,馬克是個天才,還有 Sean──我是說,在某些面向有點像我媽。我想 Naomi 還在那裡。當時就是 Naomi、馬克、Sean、Dustin 和我,我們就在那邊互相吹噓。他們只是在努力寫程式,而我就在旁邊偷聽他們的對話,還會跟他們說他們有多麼宅。我會說:「兄弟,做一個給大家用的,別──」然後我就偷聽他們所有的談話。他們說,『啊,酷斃了。Dave 被選去畫我們的辦公室。』我當時想,噢,他們喜歡我,你知道嗎,我不只被我媽肯定,現在也被他們肯定了。
嗯,所以,你知道,我什麼都做得顛三倒四,我們開始討論報酬。那時候我一輩子只賣過一次畫,大概賣到一萬美金,那是個僥倖。那又是另一個我可以講的關於被拒絕的故事。
然後我就做了一些愚蠢、無知的算術。我在想,那幅畫大概這麼大,然後我就估成六萬(美金),你懂吧?我需要那筆錢來把所有人都付清。
而在那段時間,直到我進監獄之前,我一直是個小偷。我偷了很多東西來維持生活,因為塗鴉賺不了錢。偷油漆罐,偷所有東西。Facebook 的辦公室是不是用偷來的罐子噴的?很可能。對,很可能。嗯,是的,是的。
我的那些塗鴉朋友——對不懂的人說,就是做 graffiti 的人——他們幾乎是世界級的賊。因為他們老是偷筆、偷漆,你知道的,反正塗鴉賺不了生活費。
然後,那個習性就轉移了。成癮的本質就是如果你沒抓到根本原因,它就會不斷跳來跳去,就像打地鼠一樣。這種打地鼠式的轉移又回到我的背景:看著父母賭很大。我所以開始賭博。每次領薪水、任何東西,總是想辦法,因為賭博感覺像偷竊,你懂的。
我坐在那裡,人們會說:「你在 Facebook 工作?」我那些不在那圈子裡的朋友會說,那就像爛掉的 MySpace,看看那字型、那些所謂藝術化的設計、他媽的,那叫什麼名字?Facebook?拜託,那是最有創意的名字了(反諷)。
我說我會去問他們能不能給我一些公司的股票。你知道股權那回事嗎?不不不,我什麼都不懂。我在別的公司也有一些股票,結果都一文不值。這其實都是跟我媽一起長大的影響——如果我沒有那些東西我就會慌,我根本也不懂那些狗屎東西。
我記得跟祖克(Zuck)的父母一起吃午餐。他來自一個不錯的家庭。我記得一開始 Yahoo 或微軟有人出價要用十億(美金)買這東西,但他說「不用,謝謝」。他還是睡在地上那塊破床墊上,吃 Doritos。
我在想,我還要還我欠朋友的錢,我就覺得,噢,他根本不在乎。他不在乎錢,他只在乎他在乎的東西,那種專注超單純。他會說:「我他媽要顛覆這一切,我要把整個世界連在一起。」那就是年輕的理想主義。
我記得有一天去上班,我就是愛在那裡工作。哪裡還有工作會叫你去把一切都漆上顏色?你在那裡做這做那,我就在周圍畫,幾乎什麼都畫。最好笑的是,他們根本不喜歡我畫的東西。馬克會過來說:「那是什麼,兄弟?」然後 Sean 會說:「Dave,你在藝展那個東西我有看到,能不能……」我心想,你們根本沒叫我要那個。你們說的是去摧毀、嚇到每個走進來的人,不是嗎?
我記得有一隻大型的猿類,像是嘴巴長著鋸齒狀牙齒的猴子。我就在那邊自我激勵,毫無防護地做那些事,噴的有毒噴漆直接進了我的腦子。誰知道那種噴漆的有毒煙霧會對腦子造成什麼傷害,而且根本沒有新鮮空氣進來。
我記得 Sean Parker,膚色古銅、看起來黝黑,還有那個兩百美金的髮型、訂製西裝。我心想,你是誰啊?然後他做的事其實跟我媽在做的事一樣。
我當時就想,他他媽的只是在做伏地挺身,然後我就想,這個又瘦又書呆子的傢伙,就這樣,他竟然還算帥。
然後我說,喔,這就像我媽媽在她進入那個領域之前做的事。
她以前他媽的會這樣做,然後他說,喔,我們,我們要去,我們要他媽的去募款。
他就是那樣子,我心想,靠北,這傢伙真他媽的厲害,懂嗎?
他改變了自己的外表,因為他準備要投入很認真的募款活動。
就是在那時我遇到那個 PayPal 的人和彼得·蒂爾。
然後,我就覺得,這傢伙他媽的,你知道,大家都把功勞都給馬克,但我覺得,肖恩這傢伙,他是個藝術家,也同樣失控,而那種失控互相吸引。
然後當他被炒魷魚的時候他也在那裡,所有那些事他都在。
但我記得那對我的衝擊,真的,就,哇。
你知道那句「fake it till you make it」嗎?
就是那種,「我知道我不是世界上最好的藝術家,但我媽覺得我是。」然後肖恩·帕克、其他人也覺得我是。但我當時心裡是,嗯,那隨他們去,不就是在拍我馬屁之類的嗎。
然後就會有個開關。我覺得那就是受夠了、累到受不了、夠了就是夠了。
像是我受不了了,我不能再這樣活下去,我覺得被困住了,然後就會想,好吧,你不能旅行,你需要錢。那我就搭便車,我要跳貨運列車。我靠著一毛錢也沒有看遍了整個世界。
別人會說,喔,當有錢人一定很爽。我說,我現在有錢了。我一輩子都一無所有,我只是他媽的為此拼過。
你會問我會不會建議別人這樣做?很多事情都是違法的。我在監牢裡待了很多時間,但監獄並沒有害我。我活著,也在那裡待過一段時間,我學會了我是誰。
所以就是把你學到的技能拆分出來:什麼是創意、什麼是商業、什麼在那個時候幫助我、什麼現在已經不再幫助我,還有怎麼調整。因為我從我媽那學到的另一件事就是她會一直適應。
喔,我們的生意在洛杉磯暴動時被燒了,然後她不是坐在那裡哭,而是想,好吧,現在我們做這個,現在我們做那個,現在我們做那個。
我記得高中剛畢業之後在比佛利山找到一份工作。我十八歲,1994 年,是在一家很奇怪的高檔漫畫店叫 Comics Top Hits。我不是那種漫畫宅,但我喜歡漫畫。我記得我苦苦懇求那個老闆給我工作,我說,拜託拜託。他就說,好吧,行,就給你了。客人好像覺得可以,因為我本來就在店裡混著跟客人聊天。
我記得有一天史丹·李出現了。我心想,靠,史丹·李,我的英雄。他坐在那裡,人們拿著 Darkwing Duck、Batman、Archie 等等那些他沒參與的作品給他簽名。對了,漫威迷們。他把所有東西都簽了。
那天我是排隊的人,我在看他的植髮,我心想,你這個他媽的混蛋,你又他媽的沒發明蝙蝠俠,是吧?
一天結束時,我鼓起勇氣,在大家都離開、我們在收拾時,我對他說,史丹,老兄,你沒發明蝙蝠俠,你幹嘛給那人簽書?他說,你有看到他們的表情嗎?你有看到嗎?他們那麼開心。為什麼我要妨礙他們的快樂?我當時就,靠北,老兄。他說,對,不要糾正別人。
我後來一直在想這件事。無論我走到世界哪裡,都有人在那裡出現,「Ching Chong,中國」之類的。我記得去非洲的時候,那些小孩到處追著我們跑,喊「Ching Chong」,我們的翻譯是一個法裔越南人,他就說:「Dave 是韓國人,我是越南人。」你會發現,他們根本不在乎,真的不鳥你。
我講的那些事就是:看著肖恩改頭換面、看著我媽變來變去,看著……表現得好像你屬於那裡、表現得好像你有個位子在桌旁。就是那種,該死的,我知道當藝術家的一部分會很害羞、書呆子、很有自我意識。但就是,假裝你是世界上最棒的藝術家,然後你就出現,然後你把——這是從腦到心的旅程。
我喜歡你講話,因為你講得有道理,但也有,那也是為什麼世界上最聰明的人往往是我遇過最他媽的笨蛋,因為他們試著把邏輯套到一切事物上,而你在把邏輯用到靈性問題上,你把邏輯用到情感問題上。這樣對你有用嗎?沒有,沒有。你永遠無法用理性想贏一種感覺,你永遠無法用智謀勝過一個感覺。
你會想,等等,那些人會問:為什麼?誰會那樣做?我就說,因為那不合邏輯,那是情感面的事,那是一種,某種心理狀態,隨便叫它什麼都行。它不是基於邏輯,是基於情緒,是基於精神層面的東西。你不能去他媽的動別人的宗教或他們的信仰,或那些東西。
我記得看到 Stefan 糾正那些黑人小孩說他是越南人,這讓他們覺得被矇騙、覺得愚蠢,他們變得更生氣。那些以為我是李小龍的小孩,而我又確認了他們的想法,他們就高興起來。
外面的人很笨。那也沒關係,我不在乎。我也笨,我也蠢。
就像有人糾正我時,會讓我覺得羞愧、變得更笨,但如果沒有人糾正我,那又好像變成我自己的事,要自己去解決或不管它。
對。
所以看著我生命中那些很成功的人,我媽就是那種不可阻擋的人,對吧?
不管世界丟什麼給她。
她就說,好吧,現在我們要做這個了。
她不會抓著不放,她是那種緊抓要鬆、放手要輕的人。
就是這樣,原本我們是做房地產的人,現在我們做 herbal life(那種保健生意)。
喔,那個事發生了,Mark Hughes 死了,然後好吧,現在我們做這個。
她就是那樣,能適應任何情況。
而現在我每週都會接到創作型、藝術家的來電,他們都說,這是我們的末日了,我們不用特別談 AI,我其實也不太想談 AI,但這像是世界末日,對吧?
每個人都說,我花一輩子做音響工程,現在都沒了。
就像那個以前會手工寫字然後再用 Photoshop 的人,啪,你的工作沒了。
Carl Zeiss 的鏡頭裝到 iPhone 上,現在攝影師的工作也沒了。
就是這樣,消失了。
你可以坐在那裡開始抱怨,或是繼續去適應。
所以我覺得真正的創造力,如果你是開放的、準備好去赤裸面對自己,你是無法被禁錮的,準備好去裸露、準備好去——你知道,人們會說,喔,你必須受苦才能成為偉大的藝術家嗎?
絕對要受苦。
但你已經受過夠多苦了,那已經結束了。
你童年發生的那些事,已經足夠成為你接下來的燃料了,你不用不停地重複。
但我看到自己和其他人有時候,嗯,我希望我現在好一點,但我看到有人不斷把自己放到會受苦的情境,一次又一次更多更多。
我、我、我只是、我只是記得我那種羞愧,像是我、我那種——那些事情,雖然是幾十年前的事,但它們仍然像是我爸把我扔出去那樣,像我們離開另一個國家好讓你可以不被當做罪犯之類的。
他就像,我現在就把我們都殺了好了,我們在車上離開警察局時,他說我要撞車。
我那時在後座,有點解離、麻木、哭,感覺混雜的情緒,從受害者到抱歉再到──好吧,那你去死好了,還有中間的所有情緒。
然後,嗯,只是說,我現在接受了,喔。
我接受了。
抱歉。我靠近麥克風嗎?
沒事。
我靠近麥克風了嗎?
就這樣說,我要選擇相信我媽相信我的話:我是這個星球上最偉大的藝術家。
我二十幾歲時就想,去他的。
就那樣去走進畫廊,看漫畫書。
然後,嗯,我可以快講一個對 Sean Parker 的去你的小故事嗎?
那時候我在做 Facebook,事情開始發生了。像我在 Vice 節目賣我的監獄藝術,賺了一些錢。
我開始為 Heidi Fleiss 工作,要替她在好萊塢的情色店畫一幅情色壁畫。
我剛得到一個為 Jay‑Z 和 Linkin Park 的混音專輯畫封面的工作。
我那時很需要錢,我需要那份錢,事情好像開始有動靜了,那時我還在做 Facebook 的事,他們還沒爆紅。
他們給了我那個工作,我覺得太棒了,世界上最紅的搖滾樂團跟最紅的饒舌歌手要出專輯,他們要我,像我這個小角色來做封面,我覺得超開心。
但他們他媽的把我的作品糟蹋了,我把作品給他們,他們弄得很爛。
他們放了一個爛字體上去,弄了假的塗鴉噴漆效果,我心想你們到底幹什麼。
不管了,那是另一回事。
但我想,爽啊,這會付多少錢?
他們說兩千塊,我心想等等,總有一天我要成功,我的名字會被放在燈光下。
我也認識其他藝術家,所以我問朋友,像 Mir 做過 Limp Bizkit 的封面,Shepard Ferry(譯按:原文如此拼寫)也做過。
我比較熟悉他們,所以我問,嘿,我現在是不是被騙了?
他們說,不,這很正常,這就是他們給藝術家的價碼。
因為以前我做畫作、畫插畫,畫廊那些,價格大概落在 200 到 2000 美元之間,如果你是做封面之類的話頂多也差不多,但我心想這是專輯封面耶。
他們說,不,那就是他們給的價碼。
我當時真的很慘,我以為這是大事情,結果他們就這樣。
所以我在談價的同時我也在 Facebook 工作,我畫了這個很瘋狂的封面,他們說,這是專輯封面的使用權。
然後專輯出了,他們把那幅畫到處用,在看漫畫的朋友的廣告上、在看板上用。
像,喔,他們做了一整版的廣告。
我心想,依插畫來說,那是另外一筆費用啊。
這樣是專輯封面的使用權,廣告那邊又要另外收費。
所以我去跟 Warner Brothers 打電話,說,嘿,我可以找法律部門談談嗎?
我去問比較成功的藝術家朋友,他們說,為看板、巴士廣告、雜誌專欄等等那些使用是要另外收費的。
你知道,雜誌以前很大,像 Tower Records、Virgin 店舖那種。
我還記得那個叫 Chip 的人有多傲慢。他好像是那邊的首席法務。他現在已經不在那工作了。
他那樣跟我說話,讓我覺得像個小孩,被人看扁。他就說,你就是一些爛塗鴉之類的。然後再補一句,『你他媽的是誰?』像是在說,我幹嘛要浪費時間跟你講話?我就說,好吧,然後他開始用一大堆法律術語轟我。
我就說,嘿,我現在舉手了,你不能說我沒舉手然後一直講難懂的術語。我在跟你說我不懂,你能不能跟我講清楚、講淺顯一點?你現在感覺像是想用那些字把我打趴。我只是說,照你們幹的事,應該再多給我一萬、或一萬五(美元)之類的。我多五千我就滿意了,就只是想講理。
他回我說,我不知道你他媽以為你是誰。那語氣超級居高臨下。我還記得他的傲慢,我心想我可以錄這通電話之類的。他就是那樣。我心裡想,一個叫 Chip 的人名字就挺怪的,你可以拿律師來對付我們,你或許說得有理,但你惹到的是華納。你永遠不會贏,你們永遠拿不到我們一毛錢。
我心想,靠,真是太爽了。然後像我說的,如果有人說「我喜歡畫畫,那就去畫啊」或是「我想當藝術家」,你得知道把畫當職業賺錢他媽的有多難。你得奮鬥,得有厚臉皮,得準備好去硬碰。我為了要拿到錢,甚至得威脅 Nike,要炸掉他們整個停車場他們才把錢付給我。
我就說,是你們要我畫這些圖,我做了並按時交,結果你們說支票已經寄出。我還打給奧勒岡那間 Wieden and Kennedy(廣告公司),我說我住在洛杉磯,開車要花好幾個小時,而且我不知道你們哪輛車是你們的,我就把每台車都炸了——結果隔天支票就寄來了。我心想,我為什麼非得這樣?為什麼我得變成像我媽那樣去討錢?大多數藝術家不會那樣做,結果就被坑了、被耍了,對吧?
所以做藝術的一部分就是會被坑、拿不到應得的報酬,然後一堆抱怨。那時我情緒很敏感、心情不好還在畫畫。Sean 就問我,「怎麼了,兄弟,Dave,你怎麼了?」我就把剛剛跟你說的事告訴他。
他說,你知道 Facebook 背後有很多錢,現在在快速成長。他說:「我們明天跟華納有個幾百萬(美元)的合約要談,會議就在明天。」他說你看,他去開那場華納的會議,大家都坐在長桌旁,華納說我們要在 Facebook 做廣告,這是新的世界,覺得很酷,然後講到合約金額是幾百萬或幾十萬美元不等。
他說,『對,但那個 Chip 惹到我朋友 Dave Cho 了,所以我們才不會跟你們做任何事。』他就這樣講。我當時想,這傢伙我一輩子罩他,真是太爽了——完全不鳥對方,毫不留情。我當時哭了,抱了他一下,說,別惹我、別惹我。那感覺真是太爽了。後來我才知道那個人被解僱之類的。我心想,有時候小人物也會贏,感覺真好。
我想稍微休息一下,感謝我們其中一位贊助商 Function。去年我在尋找最完整的實驗室檢測方案時成為了 Function 的會員。Function 提供超過 100 項進階檢測,可以讓你快速掌握整體健康狀況的關鍵面向。這個健康快照能提供你心臟健康、荷爾蒙、免疫功能、營養素含量等多方面的洞察。
他們也最近新增了毒素檢測,例如來自有害塑膠的 BPA 暴露測試,以及 PFAS(永續性化學物質,又稱 forever chemicals)的檢測。Function 不僅檢測 100 多項與身心健康相關的生物標記,還會分析這些結果,並由相關領域的頂尖醫師提供解讀與建議。
例如,在我第一次用 Function 的檢測中,我發現血液中的汞濃度偏高。Function 不僅幫我發現這點,還提供了如何降低汞含量的建議,包括限制吞拿魚(鮪魚)的攝取。我當時吃了很多鮪魚,也試著多吃葉菜類,並補充 NAC(N-乙醯半胱氨酸)與乙醯半胱氨酸,這些都有助於促進穀胱甘肽的生成與排毒。經過第二次 Function 的檢測證明,那個做法有效。
全面性的血液檢測非常重要,有很多跟身心健康相關的問題,只有透過血液檢測才能發現。問題是,血液檢測一向昂貴又複雜;相比之下,Function 在簡便性和價格上讓我印象深刻,而且非常平易近人。因此我決定加入他們的科學顧問團,也很高興他們贊助這個 Podcast。
如果你想試試 Function,可以到 functionhealth.com/Huberman。Function 目前有超過 25 萬人的等候名單,但他們提供 Huberman Podcast 聽眾提前使用的名額。再次提醒,是 functionhealth.com/Huberman,可以讓你先行獲得 Function 的使用權。
所以我經歷了所有典型的羞愧那些感受。
說句公道話,如果你是我爸,你他媽的從戰爭和饑荒中逃出來到美國養家,看到你小孩在 Home Depot 偷油漆去在牆上噴屌,你會怎麼做?你不會的,對吧。
所以我給他那個諒解,你知道,但我就是,我覺得,我不知道自己屬於哪裡。
你知道,我,我,我,處理不太來,可能我有閱讀障礙。
我在學校裡,所有那些資訊我就是吸收不了。
我覺得這太難了。
像別人很努力才能拿到 C,我也是拼命了,別人卻覺得,喔,好吧,你知道,X。
我就在想,為什麼數學裡會有個 X?他們就說,Dave。
然後他們越講越簡單,我想,我是白痴。我覺得我需要去上那門課。
我覺得,我覺得,因為我兩個兄弟智商都很高,我就覺得我很笨。
所以我在那方面覺得很渺小,我就編了一個故事。
我運動也很爛,我就想,喔,這就是了,這就是我了,這是我唯一會的事。
然後我就完全相信我媽說的話。
再加上我從小有那種亞洲式的勤奮文化,我就想,不行,我要做好。
不是說我要成為最棒的,我是那種把自己洗腦成「我是全世界最棒的藝術家」。
帶著那種想法,我坐下來投入音樂。
我什麼都研究,研究漫畫插畫、早餐穀物的包裝、博物館、純藝術。為什麼這個會這樣?
我開始接觸藝術的商業面、創意、亂七八糟的水彩、非常細的筆畫,什麼都學。
我想,我要把所有都做得很好。油畫什麼的。
然後人們會問,欸,你是什麼樣的藝術家?我是藝術家,什麼都做。
當我在做音樂的時候,心態會從「我是一坨屎,我很爛」變成──雖然不健康──但就是「我是藝術之神」。
那時我二十出頭就像被洗腦一樣每天醒來,然後又不像自然的醒來,是那種「喔他媽的」的醒來。
我醒來就得把那套說詞套上:「你是最棒的,你他媽的最棒,你是最偉大的。」在催眠自己。
你那時有在讀書嗎?因為我們年紀差不多,那時候關於神經科學、自我實現那些東西還不多,很多東西都被隱藏起來,但有像 Tony Robbins 那類的東西,還有電視上的資訊型廣告,說你可以程式化你的腦子。
聽起來你基本上是這樣做的,但其實你完全沒看那些東西。
對,我沒看那些書。我偷了很多書,也看了很多色情刊物。我想這也算是可以套進我的 Pee-wee Herman 故事裡面。
如果要談出版社的事,其實很難講,因為小孩常問我怎麼在藝術界闖出來,但我做的很多事今天都不適用。
比如說我去 Kinko’s 影印,我得想辦法省錢或用那種影印技巧多印一些副本,彩色影印 99 美分,誰有那個錢?我就得挑我最好的幾幅畫,做成這種小小的彩色影印包,那要 10 塊錢。
然後我會去報攤,抄下像 Rolling Stone 這類有名望的雜誌上標示的藝術指導(art director)的地址,像 CF Payne、Kent Williams、Barron Storey,那些為 Time、Rolling Stone、Playboy 等做過插畫的厲害插畫家。
我就把我的 10 塊錢小包寄給那些雜誌,希望信件不會被寄錯部門,希望他們會收到。然後一封又一封的拒絕信,抱歉、抱歉、抱歉。
我那時坐下來吸收所有東西,心裡有一把火,我就想:為什麼這張畫會成功?為什麼會這樣?當然藝術界有很多內幕交易跟腐敗,可是我那時不知道。
就是那種感覺,喔,那傢伙的老爸他媽的有背景有錢,所以他能做那個。然後我就坐那裡想,那傢伙畫這樣,我要畫十倍,那傢伙做這樣,我要做更多。
那時我的一些畫至少有七層以上的疊加,一層又一層,層層堆疊、厚重密集。
就像一個樂手看到 Rick Rubin 跟 Flea 在做 Give It Away Now 的時候,Rubin 跟 Flea 就說:「現在就放手去做吧。」但他也說要少一點、少一點的演奏、簡化。而我那時完全不是,我覺得我要把我能做到的一切都展示出來,證明我畫得比你更好、我能畫得比你更棒,我一定要把這點秀給你看。
現在我不在乎了,但那時就是如此。藝術不是誰能放下最多線條或畫得最繁複。
我一直在努力,每個人都有自己的路。但我記得到了 2000 年,我在做塗鴉,接到一些壁畫的工作,慢慢開始了。
有人突然跟我漫威那邊聯絡,我當時心想,靠,我根本沒努力啊。然後我就覺得,這就是了,這就是我的夢想。結果他們說想讓你畫X戰警,但要那種很酷、超酷的X戰警。我當下就想,幹,我連作品集展示日都不用去了,我根本不用——然後我心想,喔,我就知道只要我一直把我的東西放出去…… 可我是幾歲來著,23歲吧?我開始畫,他們好像把我開掉了也好像沒把我開掉。他們只是決定用另一個畫家,但從來沒跟我說。所以我還在畫。當時我就是個被動攻擊、容易生氣的小子。我也沒發電郵。有些人有電子郵件,但很多——真的很多藝術家沒有,因為那是網路剛起步的時候。人們還沒像現在那樣在用它。我記得第一次在留言板上看到朋友們在說,嘿,Dave,你被踢下X戰警了。我就問,你怎麼知道?他們說,你不會上網嗎?我回答,什麼是網路?他們就給我看。我又覺得羞愧。我當時超興奮,心裡有一堆小劇場:如果我出了漫畫,那就表示我成功了。然後我寫了最惡毒、充滿恐同和種族歧視的東西——我就是生氣,我覺得那很好笑。那時我23歲,大概寫了十頁,但我不認識漫威的編輯,那封信可能根本沒寄給他。我也不知道要怎麼寄給他。於是我就去了漫威的網站,把那東西寄給漫威所有工作的人,複製、貼上。隔天發生了我人生第一次的「爆紅」體驗——那是千禧年,1999 到 2000 年的 Y2K 時代。每個我欽佩的漫畫家、每個我崇拜的作家都在說:我們不知道這小子他媽的是誰,但他剛剛自毀前程了。然後又是羞愧。
回頭看我所有的羞愧故事,我想,這整個線索是什麼?我們本來應該把祕密詞訂成「羞愧」,但——喔,我是個追逐羞愧的人。我靠羞愧上癮。我的毒是什麼?喔,是工作成癮。整個我一生追逐的毒,就是羞愧和憤怒,操,真他媽是強烈的藥。我簡直不敢相信,我心想我永遠畫不到浩克、蜘蛛人、金鋼狼了。可事實是我後來都有畫到,而且我是走後門進去的——我總是這麼做,真的,真·Vandal。但我記得當時心想,媽的,這是我人生最糟的一天。我欣賞的人都在講一整套,像是「我不認識這個 Dave Cho,我從沒聽過他,但他是個可怕的人類」,聽得出來嗎?我心想,但那有前因後果啊。你該聽聽我腦中是怎麼想的。我是那樣,他們說「喔,看起來不一樣了」,我就想,靠。那是我第一次真正感覺到:我在重複一個模式,試圖複製別人對我的仇恨——而我自己卻不自知,只是一副我不知道自己在幹嘛的樣子,扮傻、重複模式,就像隻猴子。一邊又一邊。
當時我在漫畫圈有個朋友,因為我只是一直在做藝術。我每天晚上都出去塗鴉,強迫症似的在腦中放音樂,不停地tag一切。那種你不該做的塗鴉——別人的車、房子之類。我想要有人來殺我,我根本不在乎;我希望有人會說:「兄弟,那台車是我辛苦買的,你把它毀了。」在我腦中,我覺得但我是個有名的藝術家(其實我不是),我23歲,我心想我剛讓你的車更值錢。我當時瘋了。事後看來,你可能真的讓他們的車更有價值。
我可以問你一個關於「羞愧」的問題嗎?當然可以。我有個朋友,他是治療成癮與創傷的顧問,超棒的人,他上過這個節目,叫 Ryan Suave。他很會幫人理解創傷與成癮這些事。我們今天還沒談很多關於成癮的事,但你說你對羞愧上了癮,你覺得……我現在用理性的腦想,但你覺得這種心態的擺盪——像是「我是個很棒的藝術家/我是最偉大的藝術家」——會不會把羞愧設得更深、更重?他和海洛因上癮者、各種毒癮、性成癮者都打過交道,他說賭博成癮是最糟的,因為下一次真的可能改變一切。他還說有個非常有趣的現象發生在賭徒身上:他們贏到最後會覺得膩,然後很快就開始對輸上癮。
我自己對這主題也有感觸。我是個嚴重的賭徒。嗯,我剛說我要時間跳躍。我會回到那個時刻,但我也會跳到現在——說出來對我而言很丟臉,但既然在這,我就說了。羞愧的力量非常大,因為到現在為止,我去過所有那些十二步驟的聚會:債務匿名會、企業主債務匿名會、暴食者匿名會、工作狂匿名會、性與愛成癮者會、性成癮、賭博……每一種,你知道嗎?貫穿始終的是什麼?每一種都是賭博。每一種成癮其實都是賭博成癮。如果你喝酒又開車,那也是在賭。
你的人生可能就完了,你知道的,如果你吃太多又是糖尿病患者,所有他媽的成癮都是這樣,成癮就是那種你無法用理性去解釋的東西。
而你那個科學家朋友說到點子上了。
當我在探索我的感受時,你知道,大家會問:「Dave,你在逃什麼?」然後我想,好吧,我他媽的是在逃避自己,老兄。
我不想照鏡子。
我不想看見自己。
我恨自己。
所以我就在逃。
只要我像現在這樣在塗鴉、躲警察、就是那種跳上火車,字面上在跑,確保自己一秒也不會靜止,像有人問:「你在幹嘛,Dave?」
我在樂團打鼓。
我他媽的在賭場裡。
我到處旅行,為 Vice 做新聞。
我在那邊畫畫,我就是不能坐著不動,因為那代表我要面對自己,而我做不到。
我做不到。
我做不到。
我做不到。
但現在我可以了。
你知道什麼感覺好嗎?
贏一大筆錢。
不用靠工作,在賭場坐下來,他們知道你是誰,提升賭注上限,你靠百家樂或二十一點賺到的錢,可能是別人一輩子賺不到的。
那種感覺他媽的太瘋狂了。
你覺得我今天來這之前拉了幾次屎?Rob,幾次?
兩次。
兩次。
一次大的一次小的。
科學家不知道 IBS(腸躁症)是什麼原因。我知道,是壓力。
當我在賭博、當我處在任何一段成癮的高峰期,至少一天七次屎。
就像那樣,你看不出來我臉上,也許你看得出來,但我覺得我可以在一大筆錢面前賭掉它又贏回來,然後什麼都沒有。
我那時候解離、內心死掉,隨你怎麼說。
我不再有感覺,對吧?
高潮來得那麼高。
我已經被警察追過。
我已經被打過到爛。
我已經被性侵過。
不管你能對我做什麼,你大概都做過了,我還活著。
你還能對我做什麼?我就是我自己最糟的敵人。
我自己把自己打得很慘,對吧?
當賭博停止、當我進入康復期後,現在我一天只拉一次屎。
當那個混蛋叫我來做這個播客時,我就開始緊張。
幾週前還發生過吧?噢,靠,我剛拉了三次屎,這又開始了。
因為我生活中已經沒有那種巨大壓力了。
頂多就是正常的家庭壓力,但我沒有那種「你今天會在某個人節目上說話然後人生又要毀掉」的壓力,你知道,我那種日子我已經過了太多次。
所以我就想,靠,我剛醒來我已經拉過一次屎了,為什麼我要再拉一次?我會想,糟了,腸躁症又回來了,因為我內心某個部分會想,我希望今天說出一些糟糕的話,因為那樣我就能再次感覺到那種東西。
所以人們在聽這錄音時,我不知道我講的對不對,說話的時候有時我對自己講得通,有時不通。但如果你是成癮者,這會對你有意義。
如果你正在聽的人要麼就是成癮者,要麼生活中有人是成癮者,像家人或朋友。
但現在有社群媒體和手機,每個人都是成癮者,對吧?你停不下來,根本不可能。
你永遠找不到比手機更讓人上癮的東西,對吧?
像我已經十年沒真正走進賭場了。
我被各大賭場列為黑名單。
整個世界變成了一個賭場。
你哪裡都離不開賭博。該死的樂透、彩券。
你可以拿手機去下注任何東西,對吧?
所以,一開始在每種成癮中,你都想要贏。去他的,你知道的。
我能理解毒品和酒精,雖然我沒碰那個,但那一定很爽,像是喝醉了然後變成派對上最有趣的人,或者吃到人生中吃過最美味的東西——那感覺很好,你的身體覺得好。
那為什麼你需要吃到吐、暴食跟催吐?因為你把理性套進去想,你不懂真正的原因是我想要受傷。
贏一百萬他媽的感覺超棒,輸一千萬反而感覺更爽。
那似乎不合理,像是結婚很棒,我只是舉例,但比如說人生中最美好的一天,對吧?我可以變得陰暗,我盡量不要用太黑暗的例子,但當有些東西很棒──結婚、孩子、贏很多錢、吃藥然後度過人生中最棒的一天──當一切都在美好那邊,那感覺就是你會去做它的原因。
海洛因他媽的感覺很爽。我沒試過,但聽起來超讚,為什麼你不會再做一次?
但然後當你抓破自己的皮膚,為了一包該死的 crack 去口交,那又是另一種高潮——你落到谷底。
那是你童年模式的重複。
所以我除了看到 Andrew 的網路人設以外根本不了解他,這是我們第一次面對面見面。
我不是在自以為是,人類其實不難理解,我們很簡單。
我剛剛有說他有點不成熟,不是要侮辱他,只是我有一部分是那種酸民心態。
就是,我愛大家,但我就是會想,哪個他媽的成年人會去刺青?
哪種他媽的成年人會這樣,我知道你他媽的有刺青。
然後我會想,誰他媽的會就那樣把一切都丟掉去當個滑板手?
然後,我可以問你幾個問題嗎?你被性虐待過嗎?有嗎?
沒有。沒有,我是說,我知道有,我有朋友被,我很幸運沒被。
有個男的衝我來過,我在帕羅奧圖的一家滑板店工作。或許你看過 Palo Alto Toy and Sport。就在 Waverly Street 那邊。
在那裡工作的某個人那樣做過。我反應不一樣。我把櫃檯翻到他身上。當著大家的面我要他向我道歉。
那時我最怕的反而是我媽,雖然我們之間有緊張關係。我媽是新澤西來的,很老派。她知道發生了什麼事。
我擔心的是如果我告訴她,她會真的去把那個人弄死。真的會殺了他。因為不管這些年來我和她有什麼問題,那種母性的攻擊性、保護欲,她會殺了他。
所以我記得我當時不是擔心我自己,而是擔心她會去殺了他。後來我很走運,沒發生那種事。
我覺得你是個很聰明的人。這是我蒐集人生資料和事實。不是說我知道你怎樣,但你很聰明。我認識天才,你也認識天才。
越聰明、越有智慧的人,越偏向自閉譜系,承受的創傷越大。因為那可能本來就在他們體內,或是創傷把那些能力給解鎖了,或者他們學會把那當成心智柔術。我生命中認識的那些極聰明的人,他們能理解大多數人理解不了的東西,他們能創造。
但他們的童年非常不安全。被遺棄,通常我問你的時候,會問到的是性創傷,因為那帶來最大的羞恥。他們會說「沒事小事一樁,我能防衛自己」,除非我成為像柔術大師或格鬥家,我怎麼保護自己?
於是這些東西被解鎖,他們成為房間裡最聰明的人,能在言語上摧毀你,能在法庭上打垮你。他們就是那麼厲害。所以,回答你的問題,你會成為一個追逐羞恥的人。你會靠羞恥上癮。甚至連承認這點都很羞恥。
所以,如果我現在活在當下,老實說,我有很棒的生活。我說的很多故事都是過去的,講的是過去的感覺。我也會自我揭短。舊的模式出現時,我有治療師,我有男人團體,我有愛我的朋友們。我會舉手說我需要幫忙,以前我從不這樣。我是在「閉嘴自己想辦法」的環境長大的。我的整個童年都是個問號:我們要去哪?我們在做什麼?沒人跟我解釋過。
所以有很多暴力、很多被遺棄。我不知道發生了什麼事,我父母一直工作。他們會說「我不知道,待在這個房子或那個」,我就想,這些人是誰?發生了什麼事?為什麼這個人第十次替我施洗?為什麼我要上飛機?總之就是叫我閉嘴,跟著走就好。
我故事的一部分是,如果我做個乖孩子,如果我是個乖的亞洲男孩,我做了什麼,世界就會糟蹋我,一切都變得可怕。但只要我他媽的大喊,說「滾開」,去塗鴉、犯法,我就可以做 Linkin Park 那張專輯封面,然後得到 Sean Parker。就是這樣,我也跟那些混蛋男生討論過這點:你會因為壞行為得到回報。你可以當總統。就是,越是那樣表現,表面上對事業有利,對吧?但對個人生活卻是地獄。
這就是為什麼當我沉溺時,追逐羞恥,我會把所有愛我的人拖下水。所以我會說我需要幫忙,而且我不需要我的老婆或誰當我媽。我會自己處理,這是我長大的方式。天才可以存在於 Milpitas、Palo Alto、Gilroy。天才存在於平凡之中,坐在等候室時,那些安靜的時刻裡的天才。
所以我不需要去療養中心演那種電影角色式的改造,那只是個電話:「讓我來做這件事。」當你把一生賺到的錢在擲硬幣的時候輸光,你坐在那裡時,那種感覺、那種化學反應,就是──沒關係。希望我沒有弄到麥克風上。那部八零年代電影有句台詞不是嗎?「不把東西弄壞就不是派對。」我一直很喜歡那句,因為馬上就把行為合理化了,有人破壞了你就說「對啊,不把東西弄壞就不是派對」。
在我這個例子,是我的靈魂被弄壞。所以我對我的心很魯莽,對自己很糟糕,我不在乎我會怎樣。於是我從一個成癮跳到另一個成癮,心想,哪個是我能在明顯之下隱藏的?就是你現在的這個:工作成癮。
只要你一直工作,只要你在幫人、在服務別人,那就好了,對吧?
但那樣會忽略了什麼?
就是,我不是對每個人都這樣說,但像,有人跟你處境差不多,你知道,你的人生會有變化要來,我已經知道你的答案了,但我會問,為什麼不休一年假?
為什麼不呢?
然後你會說,我有我的……我是個重要的史丹佛那種人,我有這些、那些,然後我會說,那會怎樣,你只有一輩子啊。
你知道,有一部分就是當我陷入工作狂的時候,在這個社會裡,大家會拍拍你的背。
好,做得好,Dave。
你知道Sean Parker跟華納兄弟那段故事,那算是場勝利。
我心想,幹,太屌了,對吧?
但那真的很……我可以講我Pee-wee Herman的故事嗎?
那件事有點丟臉。
我會把它說清楚。
我就是,我知道,我有一部分性格缺陷是覺得自己有特權、沒耐心。
像,一旦我接受我媽說的是對的——根據Jane Cho,我是世界上最偉大的藝術家——我一開始不會馬上這麼想,但我會開始相信那個說法。
因為你知道,塗鴉很可怕,特別是你不是在團隊裡、不是幫派裡去做,就是自己走出去。
而把東西畫在小速寫本裡,沒人會看到,那種畫畫很安慰,出錯也沒關係。
但把東西畫在牆上,畫得很大,然後每個人在101國道上開車會看到,數千人會在八點前看到,這很糟糕。
那個傢伙噴罐控制不好,那個傢伙……然後你就像是赤裸裸的。
你在說,這就是我內心的東西。
我把它畫了四十英尺長,就在這裡。
然後他們說,爛透了。
羞恥感。
我在追逐羞恥。
就像,如果每個人都說,哥們,那他媽的是傑作,那會是什麼感覺?
沒那麼酷。
沒那麼酷。
所以我就是做我的事,寄出我的藝術。
La Brea以前有很多畫廊。
我當時心裡覺得我的藝術比那邊所有藝術家都好。
我會走下街去,看他們在展什麼,我會記下他們展的風格,然後溜回家去畫那種風格,但在我心裡畫得更好、更棒。
然後我會做一個新的作品集去給他們看,他們會問,誰?誰他媽的?
你必須先被展出,他們才會考慮接納你。
我就那樣,更多的是憤怒、更大的挫折感,從側面爆發出來,做更多塗鴉、順手牽羊偷食物之類的。
後來我終於到了La Brea和Melrose那邊,有一家叫Double Rainbow的冰淇淋店。
那裡有個很棒的女士叫Candice。
我那時候像現在這樣開始大聲說出來,像是把心裡作為藝術家的想法說出來。
她說,讓我看看。
我給她看,她說,這太棒了。
我說,我他媽的知道,老兄,我是最棒的。
她說,好啦,閉嘴。
她說,把它貼到牆上。
然後我的自尊心就在一間他媽的冰淇淋店爆棚了。
我想,好吧,似乎沒有人會提供這種機會,行。
所以就不是那種……不是極簡的東西,而是從地板到天花板,數百幅畫,其中有些我花了好幾個月畫的。
這種態度就是,我就是最棒,我必須要給你看。
不是那種有品味的陳設,像只放一幅畫讓它有呼吸感。
就是這樣,人們來買薄荷巧克力的時候會說,喔,還蠻酷的。
所以每天我都會接到電話,喜歡你的藝術,想買一幅。
我想,靠,來了。
兩塊錢。
我心想,你知道我花了多久在那幅畫上嗎?
那天我記得接到一通電話,是我腦中不斷編修的那些故事,讓我成為英雄的那種版本。
那個人說,我用一台車跟你換那幅我花了好幾個月畫的大畫。
當然,那車是1972年的Plymouth Fury,沒剎車,擋風玻璃裂了,整台就是破爛得要命的廢車。
但我腦中會把故事包裝成行銷文案,說我拿我的藝術換了一台車,你不需要知道那車的細節。
回收商試著拿去賣兩三百塊,他只想把垃圾從他草坪上丟掉。
我還記得我是這樣開那台車的:根本沒剎車,所以我得在一個街區外開始踩油門補壓,然後我會一直撞到別人的車的保險桿,發出叮的一聲,然後那人會說,喂,你幹嘛?
我只能說,抱歉。
我沒錢修,但我腦子裡就是覺得,我做到了,我他媽做到了。
小勝利,一點點勝利。
然後我的朋友們——像那些獨立小刊、自己做的該死的龐克圈子——我就一直收到拒絕信,一封又一封,就是在不斷告訴你不夠格、你的藝術不夠好、你很爛。
只是,他們也許不會那樣說,但我就是把每一封那種「現在不行、對我們不合適」的拒絕信──不管是來自 Playboy 還是 Rolling Stone──都這樣看待。
我記得有個朋友,手上總會有漂亮的速寫本。我就想:你哪來的錢?你又是全職藝術家。他那人又髒又龐克,跟我說,色情刊物付的錢一樣多,只是沒那個名聲。像我去過 Tower Records 的倉庫,他們在那裡發我做的月曆。整張桌子上擺著 Sports Illustrated、Rolling Stone 之類的,然後其實全都是色情雜誌。你不會拿去炫耀,但事實就是,他們付的錢跟 Rolling Stone 一模一樣,只是沒那個名頭。然後我就想,好吧,看來我只能做那種了。
我就跑到那種攤位有簾子的後面,開始──屁眼熱,把美術總監的名字一個個抄下來。那件事對我來說很重要。我很在乎,藝術救了我。藝術救了我命。所以,不管我是在替 Nike 或 Toyota 做標誌,我都一樣覺得:你還是得看著我。就算我討厭這份工作,甚至你沒付我錢,我還是會盡全力去做,我為自己的作品有自尊。我也從父母那學到這點,我很喜歡這一點。我會去一些我其實不太喜歡食物的餐廳,因為服務生會跑來給我倒水、他在乎你。任何事情的秘密成分就是這個──只要我覺得那個人在乎,那種感覺很溫暖。我在乎,而且我到現在還在乎。我在乎很多。表面上我坐在這裡好像一副不在乎的樣子,但我他媽的是在乎的,可能還太在乎了。
我先試了比較正規的,Penthouse、Playboy,他們都說不行、不行。於是我就去找 Hustler、Buttman、Asian Fever。Buttman 打電話給我,他們說你那些屁眼畫太棒了。我說我為那些畫很努力,雖然不是我想一直畫的東西。他們說,你能來一下嗎?他們真如其名,全部都是肛交,根本沒有關於肛交的故事,頁頁都是。每週他們都會說:「你能做這個嗎?」然後列出各種:超人操 Lois Lane,肛交;蜘蛛人、侏儒,隨便什麼,只要全是肛交。我說,我可以做,我很樂意做。薪水嘛,就幾百塊。我當真看待這事。其實很多真正有名的藝術家也會做,只是用假名,不想讓真名跟這些畫扯上關係。我就做了,替 Buttman 做了一堆插畫。
再說一次,如果你想把任何名字刪掉我也可以,但我記得每個人的名字。美術總監叫 Heidi,她人超好。她說的那種感覺對我很重要——我習慣只有我媽說她喜歡我的作品,所以只要有家庭以外的人說喜歡,就覺得:「哦,不只是我媽,別人也喜歡。」同時我也是個超級自戀的人,覺得自己最好,但其實又沒有那麼好——兩種感覺同時存在。
我也不知道為什麼這種事總是發生,所有我去過的地方的人總會說:「你有沒有什麼好笑的故事?」我當時只交往過一個女生,他們就問:「你有沒有什麼屁眼的故事?」而我從小就練就一身撒謊的黑帶,我媽教我的,「當然有啦」,對我來說很容易。他們說,因為那些肛交的描寫多麼生動又超現實,你每次來都帶一些怪故事。然後他們問我生活中有沒有女人有類似經驗?我就說:「有啊,超級針對亞洲人的那種。」我會亂編一個名字,像「Susie Suzuki」之類的。他們驚訝說:「真的有人叫 Susie Suzuki?」我就說:「哦,對,對。」然後有人問:「你覺得她會寫她的經驗嗎?」我心想,這女人有多蠢?我他媽的根本不認識任何叫 Susie 的人啊。然後她說:「一篇故事給你 40 塊。」我心想,好呀。他們付我 150、200 塊去畫,我回家就把最荒謬、最男性幻想化的東西寫出來,然後把口吻寫成「嗨,我不會說英文,我來美國,需要工作」那種。我開始寫出各種荒謬的情節──然後他們把我推成一個色情作品的寫手。我變成了個色情作家。這不是我人生最光榮的時刻,但如果上帝在看著我,祂可能會覺得……算了。至於羞恥嘛,我也能接受,我已經習慣了。大多數人會改名,但我想,這就是我在做的事,我他媽的就是這樣。
所以又回到那個情況,我可憐的該死父母——我還住在家裡,我藏得不夠好,噴漆也藏不好。他們看到我的噴漆,看到我所有衣服上的該死顏料。問我:「好看嗎?你對那些塗鴉滿意嗎?」我:「不,我討厭它。」好。
我只是,真的,我對那種事超級尊敬。
就像,這一切──
是體能。
你在爬,你就是忍者。
就他媽的像海豹突擊隊一樣,瘋了。
你得在鐵絲網上保持平衡的同時畫一個鼻子的細節。
我是說,真的。
那些小孩瘋了。
太誇張了。
我心想,靠,兄弟,這些人如果有一點指引,他們本來可以變成海豹、綠扁帽之類的。
所以我爸,當然,知道了,你知道,我又開始──然後我現在坐在這裡講這個故事時它又浮現出來了。
為什麼我沒藏好一點?
噢,或許我其實想被抓到,你懂嗎?
我爸他媽的就開始說,他說「性感、性感」,你懂的,又是那種──想想我爸。
他的朋友們呢,他們的孩子考 SAT 最高分,被史丹佛錄取,他們在那邊吹噓,我兒子頭髮蓋到眼睛。
你知道,我想我開始聽那些破八零年代的東西,像 Warrant、Winger 和什麼 cherry pot 那種,我什麼都聽。
然後就是羞辱感。
我是真的,那種感覺並不強烈,但就是讓你另一個人──你父親對你說:
「我對我兒子感到好丟臉。」
我好丟臉,然後生氣、眼淚、崩潰,為什麼,我為什麼來到這個國家?
為什麼會這樣?你知道的,我當時就是,我感覺不到什麼,但我假裝這件事在發生在別人身上。
我就解離了,我心想,隨便吧,兄弟。
但其實並不是隨便。
我爸對我失望、我媽對我失望,我心想,靠,哥,事情真的不怎麼樣。
一次又一次的被拒絕。
我記得運送地點是在 Larry Flynt 大樓,威爾希爾和 La Cienega 那一帶。
我心想,靠,我住那邊,像是我可以滑板過去。
我甚至害怕要用寄的,噢,所以事情是這樣發生的。
我被抓包了。
那位女士,我不知道她是不是女同性戀,她說:「喔,我需要見 Susie Suzuki。」
其實不是 Suzuki,那名字長得像那樣,像 Trisha Toyota 之類的。
我心想,Heidi,你是認真的嗎?
我就在心裡想,我寫的那個故事太荒謬了。
在我腦袋裡,我覺得很明顯是男的寫的,懂嗎?
她說:「嘿,我們可能是 Buttman 雜誌,但我們刊登真相。」
我心想,什麼鬼?你跟我說 Penthouse 的信件什麼的,閉嘴吧。
她把我的所有作品都拿走,丟給我。
她說:「你再也不會在 Buttman 出版了,你完了。」
我心想,我在那些畫上下了很多工夫。
所有肛門皺摺的細節我都畫了。
我真的很努力。
但是又被拒絕、被拒絕。
我已經習慣我爸媽對我失望了。
畫廊、藝術──就只是──好吧。
我雖然確定那感覺不好,但我已想出一套內化的方法,然後就說好吧。
然後我媽那種自我欺騙式的事──「但我是最棒的」,即使全世界都在告訴我你是個失敗者。
然後我問:「Hustler 的藝術總監是誰?」
W.T. Nelson。
好,我打給他。
我說,嘿,我住那附近,我可以滑板過去,大概一小時。
但我有這些畫,我不想用郵寄,我以前從來沒用郵寄寄過畫,我想省運費。
他說:「我不認識你,老兄。」
其實我也不怎麼認識他,但我已經寄過彩色影印和他們印過的頁面了。
他說好吧,想來就來吧。
我心想,太爽了,我要去 Larry Flynt 大樓,這會超酷的。
我去了,他說:「如果你把這些畫稍微調整,我們就會用在 Asian Fever、或其他雜誌上。」
Hustler 有二十種不同的刊物,他說那個故事很棒,我們會印那個故事。
我心想,好吧,酷。
所以我開始想,我是不是作家?
我心裡有一部份覺得我是作家,我有作品發表了,技術上你現在可以算是職業作家了。
那時候我也在替 Vice 寫稿,替 Giant Robot 寫稿,也沒拿到錢。
這是我第一次拿到報酬,所以感覺很不一樣。
Buttman 有付你錢嗎?
沒有,他們沒付,因為我們吵架了,他們也沒寄來──你知道的。
表面上他們說只印真相,但他們連帳都不付,真相對他們來說也有個限度。
我現在能看到我媽的影子──現實是我不成功,我是個色情創作者,但在我腦子裡,我被刊登了,我是真正的藝術家,我是作家,我是個學者。
然後我記得 W.T. Nelson 付了我錢,金額也不多。
那時候場面很尷尬,他說我們通常不讓藝術家親自來,一切都是透過郵寄的。
然後他問你要不要看點色情內容?
這是在 Facebook 出現之前嗎?
是的。
是的。
我之所以問是因為──我不想把你帶離正題──我在想 Facebook 最終把股權套現、股票暴漲時,你有沒有拿到什麼分紅。
我之後會講所有的事,我會跳時空敘述。
但我現在只想待在那個感覺裡,拜託讓我繼續待在那個感覺。
我在努力,因為這些都是我以前講過的故事,但我從來沒從情感的角度去說過。以前總是那種幾乎在炫耀,然後我現在是想說,這是第一次,我想真正坐下來,待在那個感覺裡面。因為我想多注意那種羞恥的部分,你知道嗎?而且,成為一個藝術家的一部分就是不斷被拒絕。就像一遍又一遍去約女生,然後她們像「你很胖、你很醜。不了,謝謝。」你知道,就是那種「不行」的感覺。對於藝術來說情況又不一樣,你覺得很酷的東西,我可能覺得很俗。現在我能看到那一面。但以前我是那種「你就站在偉大面前,居然對我說不」,我當時就會想,好吧,好吧,我想大概就不行了。你懂的。就是我展現出來的和我內心的感受。
我很興奮要分享,我幫忙創造的馬黛茶飲品 Matina 現在已在全國的 Whole Foods 上架。長期收聽這個播客的人都知道馬黛茶是我偏好的咖啡因來源。它能提供平順的能量,不會讓你心慌發抖。它還有很多其他潛在好處,包括幫助調節血糖、改善消化、輕微抑制食慾,還有很多。Matina 是我所有馬黛茶品牌裡絕對最喜歡的,我什麼都試過。因為我太愛 Matina 了,我決定成為它的部分持有人,並且幫他們打造新的產品線,全部都是完全零糖。這些零糖冷泡 Matina 的口味非常棒,我每天至少要喝三罐。你常會在我錄播客時的桌上看到它們。我超愛這產品,也很驕傲現在能在 Whole Foods 販售。所以去 Whole Foods 全國門市看看 Matina 吧。它是用最好的食材冷泡的,零糖而且味道超棒。如果你附近沒有 Whole Foods,也可以上 drinkmatina.com 線上購買。
他們就開始寄箱子給我,而色情東西以前很貴。現在這些被寵壞的小孩,什麼都能看得到,對吧?網路免費就有了。但以前如果你要買錄影帶或 DVD 或雜誌,那些東西都像 20 塊錢,真的很貴。現在我開始收到 Hustler 寄來的關懷包裹,裡面都是我根本不感興趣的東西,像健美選手的女生照片之類的,很多奇怪的東西。我那時想,這看起來太誇張了,在我公寓裡看起來超瘋狂。我剛從家裡搬出來,正在跟一個超狂的女演員交往。那時候佛羅里達的風格就是每個房間都有某種東西,那幾乎成了我的身分象徵。大家就會說「Dave,那個……」,她開始覺得噁心,會問「我在跟誰約會?」你懂的。我一直以來成癮問題的核心是共依存。我不知道發生了什麼,這個世界很可怕,我覺得不安全,我需要跟著大家走才能融入。我需要把自己縮小,讓周圍的人覺得好過一點,即便那是以我為代價,這就是我覺得我需要做的。所以,「喔,你喜歡那種藝術?那我就變成那樣。」我是變色龍,我會轉過去。「喔,你喜歡……喔,你喜歡 Fugazi?好,我就聽 Fugazi。」事情不是黑白分明,有些是真的,有些只是面具。我當時就在那掙扎,像把魚偷塞進褲子裡好去吃晚餐一樣。我沒拿到酬勞,根本沒錢進來。塗鴉不會付錢。色情方面,被色情片付薪水雖然看起來不錯,但其實不是錢,你懂的。他們會說「嘿,你要 200 塊還是要價值 1000 塊的色情?」對他們來說那根本不算什麼。於是我過得很困難。我開著我的那台 72 年的 Plymouth Fury,每次一坐進去我都覺得自己可能會想去死什麼的,然後車門上貼了一張紙條,上面寫著「在洛杉磯拍一部時代片,你的車,1970 年代的外觀很合適。我們可以幫你佈置成臥底車款,薪水很高,每天一千塊之類的。」我心想,操,這種小勝利,懂嗎?天啊。隔天我去那裡,車就停在街上,整條街都被佈置成 1970 年代。他們把那車弄成 1970 年代的樣子,還放了一堆 1972 年的車,上面裝了警燈,把牌照拆掉。幫我裝車的那個工會裡的人看到後備箱就說:「哇,這傢伙後面有超多色情東西。」我當時心想,對啊,然後我就說「啊,我是為 Hustler 工作的。」我記得那是我第一次在現實生活中看到類似那種等級的名人。我看到 Johnny Depp 從房子裡走出來,綁著一個金髮馬尾,我心想「靠,那是《Blow》那部片的感覺,還有 Pee-wee Herman。」(對,但他不在那場戲裡。)我當時就想,天啊,我好愛 Johnny Depp,我超激動的。他有點矮,不過他簽名、跟大家聊天,看起來很友善,有那種魅力、那種星味。所以接著就是現場餐飲、午餐——我以前從來沒待過電影片場。
然後我就在想,我根本沒幹什麼還有人付我錢。然後就是,我心想,在所有臨演之中,我是最猛的,因為我有一大堆色情作品,你懂吧?所以我就抓了幾件當樣本。我拿了幾本裡面有我畫作的,然後弄了幾本像樣的本子,我就是……我也不知道。大概心裡想著也許強尼·戴普會看到我的肛門畫然後說:「嘿,你付我錢耶。」我也不知道,那只是我的妄想。對吧。
我就在想,他會在自己的拖車裡吃飯還是會跟劇組一起吃?結果他跟劇組一起吃。就是午餐時間。那場戲好像有雷·利歐塔之類的,我就坐在那邊,我心想我想讓強尼·戴普看到,我想讓他看到……我心裡在想,我他媽有什麼資格?我才23歲,我會塗鴉,我有一台不能開的車,之類的,但我就是想,喔,會發生的。
他跟劇組坐在一起講故事,那場戲我其實不用演。然後另一個人說:「嘿,強尼,這傢伙有一堆色情作品。」他說:「哦,真的嗎?」我模仿不了強尼·戴普的聲音,然後輪到我出場,我就說:「嘿,強尼,這是我的藝術。」然後你知道,我裡面有一些屁股人、我有在經營,我抓了幾件我的東西的樣本,可能還有我的作品的彩色複印本。他翻了翻,在他的假髮裡說:「喔,好多屁股……」就是視覺上很單一。我說:「嗯,我也能畫別的東西。」然後他就把東西還給我。我當下心想,喔,靠。然後我說:「謝了,強尼,謝謝你。」我心裡試著去解讀,馬上就想到他他媽的討厭你,覺得自己很蠢,幹嘛那樣做?
然後,嗯,我不太懂那部電影。你知道好萊塢會改片名,我當時不知道那片會叫《Blow》。那電影超棒。我當時覺得被打敗了。然後他們說:「嘿,我們原本要付你兩天的錢,但我們把那場戲拍完了,所以你只會拿到一天的錢。」我心想我要拿盡可能多的雞肉。於是我開始拿保鮮盒,打算靠攝製組的餐點吃上一星期。我走出去,看見所有明星的化妝間車,然後看到門上寫著 Paul Reubens,旁邊寫著「Meleka leka hi, meka hi, ni ho」。我心想,來了,整個童年回來了。他是在電影院被抓到手淫還是什麼的。我那時沒覺得那件事有多糟,我一直覺得也許我可以用羞愧去更好地說明,但像是薇諾娜·瑞德被抓到順手牽羊那些事,對我來說反而說得通,讓我覺得可親,覺得他們更有人性。我心想:「太奇怪了,我兒時的英雄,做過《皮威的大冒險》、《皮威的遊樂屋》,竟然被抓到手淫。」為什麼不在家裡做?即便那些事我也不太懂,但我就是開始很喜歡那個人,對他只有同情。
這些都是我得跟自己和解的很多東西。因為我現在做的很多事是跟殺人犯、處於高風險的年輕人一起工作,什麼人我都會做——我以前的我會想:「操這傢伙、操那個人、你傷害了我,復仇、復仇」,很韓國式的感覺。現在我跟監獄裡的人工作時會說,如果你願意成為更好的自己,我雖然不是科學家什麼的,但我可以用藝術和創造力跟你一起努力,至少試試看,只要你願意。如果你不願意,那我不想浪費我的時間。好吧,那就去做吧。
於是強尼不想要那些色情作品,我寫了一點東西,我不記得寫了什麼,大概寫了「最忠實的粉絲,愛你」,我想我還寫了「我不在乎他們怎麼說你,我還是愛你」之類的,然後說我也能畫別的,這是我做過的東西。我把它放在他那間車的門上,我敲了敲門,但又太尷尬就跑了。當時有太多瞬間,我記得很多。然後事情就是慢慢發展,對吧?就像是,好的,然後這個小事發生了,接著那個……那時還是臉書之前好幾年。又加上我不太在意那些東西。臉書開始紅的時候,肖恩會簡訊我說那些分享值二十五萬,當時我在賭博賺那麼多,所以我心想無所謂,他又說:「欸,那現在值一百萬了。」到了我三十歲的時候,我悄悄成了百萬富翁,在一個大型的藝術展上跟 Steve Lazarides —— 那個跟 Banksy 有關的人 —— 一起展出。我算是在對的時間點撞中了那波,心想:「靠你爸,看吧,我他媽做到了,做出那種他曾經討厭我的藝術。」我對那件事一直有很多怒氣,心想:「你他媽住在一棟是靠噴漆畫的陽具賺來的房子,混蛋,去你媽的。」你知道的,我愛我的父母,但那真的是一種愛恨交織的關係。
這很複雜,或許又沒有那麼複雜,但就是像,嗯,你知道,聽到──我知道他有多驕傲,雖然對一個來自別國的父母說「我為你驕傲」不是很亞洲式。
像他,他會說,你知道,他會說,我們會親嘴。他會說,我,他會揉我的臉然後說,我他媽的愛你,老兄。
他不罵髒話,但他會說,我愛你。我為你驕傲。就是那些狗屁話。
我只是說,就是,你知道,所以我對我的家人有很多憐憫。
嗯,所以像,我記得,呃,然後像我開始為 Vice 工作,你知道,我跟 Gavin McInnes 和 Shane Smith 有那種關係,他們就會說,嘿,你去過非洲找恐龍。
你搭便車之類的,然後那時候紙媒在衰落,事情正在變化,他們是早期採用科技的人,他們會說,Vice 要轉到網路上去。
我想,誰?我總是那種會問「誰他媽的?」的人。你知道,就是,我像韓國版的阿甘,然後就剛好在場,看著人生中最重要的事發生。
然後我說,好,酷。然後他們問,你能為了什麼都不收錢拍點什麼?你知道,當時像 Spike Jonze 在那裡一開始,Johnny Knoxville 也在,那是 Vice 的早期,然後最後因為貪婪什麼的全他媽亂了套。
但我當時想的是,我每次搭便車都會發生一些瘋狂的事。我想,好,酷,把那拍下來。
所以我開始拍《Thumbs Up》。我想,第一個,我在說時間的時候,我想那大概是二十年前,我做了那些鳥事。
然後就是所有那些事,像我剛說的我被逮捕、被羞辱、被丟臉的那些事。現在有人給我錢、給我工作,然後他們會說,對,那些他媽的事,你能把它拍在鏡頭前嗎?你能…你知道?
然後我就想,喔,他們喜歡我。我媽說的沒錯。
然後有一天,呃,我朋友 Dave Chang,他也是,呃,你知道,嚴重賭博問題,我其實不想遇到那傢伙。因為那像是在照鏡子。大家都說,他就是你,只是做菜版本的你。
我想,我不需要去見那種人。我需要見能把我拉出爛泥的人。那就是為什麼我討厭認識其他上癮的人。因為你永遠不知道會怎樣,像現在我坐在這裡,如果我要開始這節目說出我最不想分享的事,就是,現在我上癮於寶可夢了,對吧?
你會想,喔,你十年沒去賭場賭博了,你沒……然後你就會拍自己的背。然後最糟的事發生了:我小孩開始玩寶可夢。我走進一家店。我完全不知道一包要20塊錢。我打開一包,最糟糕的事情發生了,我抽到那張神卡。
就是,你抽到那張 Sunbryon,那張一千塊的卡。然後我想,等一下,等等,等等,什麼?然後我想,喔,這就是賭博。
六個月內我從可能只會花一百塊──當時我還覺得,他媽的,為了幾張卡花一百塊就夠瘋了──到現在我每天在這上面花好幾千塊。然後,然後我總是,我總是把我的成癮──我一直很坦白──變成我的工作,但那是為了工作。
那些屁眼(the buttholes),那是為了工作。你知道,一切都是為了工作。像,喔,現在我在畫畫,我畫一個給你,待會給你。我有為你畫邁克·泰森,因為我知道你喜歡邁克·泰森。我應該交代背景。
Dave 昨天傳簡訊給我,他說,喔,你最喜歡哪隻寶可夢?我不知道,因為我不懂全部的寶可夢。他又問,你最喜歡哪個運動員?我說,邁克·泰森。
那就是一隻皮卡丘被畫在邁克·泰森上面,給你的。這太酷了。所以,我的意思是,不用客氣。
你知道,關於成癮他們說的,那東西是令人困惑、狡猾、誘惑人的。所以你,嗯,我想,我不是…賭博會以其它方式出現。你知道,像交換卡片,這種小東西。
然後像我這樣一個中年男人,我在自我羞辱,感覺並不好,像,我和那些年紀相仿的男人做朋友,像 Money Mark,那位在 Beastie Boys 的人,他已經六十五歲了。我的朋友 Bill Poon,我們以前一起做播客,他六十二。
所以我就是個中年男人,半夜和其他中年男人待在一起,談論掠食者的荒原,談論童心未泯、停滯不前那種幼稚的狗屁事。我想,然後問題是,我去過一些文化,那些文化會像,即使是摩門教,當你滿十八歲會有一個儀式,說你現在是個男人了。
而我們的文化裡沒有那種東西。所以那就是為什麼有成年的男人穿著寶可夢 T 恤、談論幻想。像一切都是幻想足球,一切都是幻想,是幼稚的事。你只是會看到成年的男人在收藏玩具和漫畫、談卡片之類的,如果那讓你快樂,酷吧,我想。
但總有一部分的我覺得不滿足。像,我會做每日肯定,對自己說,我今天不需要做任何事來讓 Andrew 喜歡我。我就是夠了。我得坐在那個狀態裡。我想,不,我得…然後我從你那裡得到了。我們之前在你到我這裡之前打過一次電話,你寄了給我一大堆那個 Yerba Mate,那好喝的 Matina。
我想,兄弟,這現在對我來說像是毒品。我就想,喔,這個傢伙,我不知道。
這是在傳訊嗎,嘿,我可以再要一點那個嗎?
然後我跟你說我開始覺得要病了,你就說,喔,我要寄你一些肽(peptides),我心想,哇,真貼心又可愛又棒又帥。
然後,像你的襯衫每次穿起來的樣子,我都在想,哥們,你有練手臂,衣服也穿得很好看。
我忌妒你的姿勢。
我就覺得,喔,這傢伙是個照顧人的人。
我根本不他媽的認識這個人,他居然要寄給我——我不知道肽是不是藥,但他說,喔,我會幫你,Dave,我會寄你這些實驗性藥物之類的。
我就說,謝謝你。但你也根本不需要做那些事。
是啊,我只是想見你而已。說清楚點,我知道我不需要(別人這樣做),我天性就是會想照顧那些我覺得被愛的人。我知道,但我們剛認識,我就覺得,這些事情需要時間。
然後你又說,不,我有人會做那種事之類的。我想,代價,我替自己說吧。那種代價某個時候就是你,對吧?當你花那麼多時間去想別人的時候,而這感覺又像違背我的成長方式,我心想,去他媽的,對我來說這感覺很自私。像我從來沒有──在我工作狂最瘋的時候,我在跟我的樂團巡演。我的播客是 DVD,我說是的,你知道,我跟 Asa Akira,A片女星還有 Bobby Lee 和 Steve Lee 一起做的。
它開始變成最大的──你知道,那時候沒有人做播客,只有 Joe,呃,Adam Carolla,我在努力想起來。那時候不像現在這樣,懂嗎?所以那真的很瘋狂。因為我從小看 Howard Stern,我就是覺得光是聽他吵架,你不能說某些東西,然後他就會被 FCC(聯邦通信委員會)懲罰。然後有人跟我說,嘿 Dave,你知道什麼是 podcast 嗎?我說,這聽起來怪怪的,什麼是播客?然後我就在談地面廣播和 FCC 的規矩。我覺得,這是一個新的畫布。我覺得你可以,你可以說任何事,你他媽的可以罵髒話、講最糟糕的故事。我就是不敢相信它存在。我簡直不敢相信,所以你知道,我來的時候沒有什麼使命宣言,我知道意圖很重要。部分原因是,我只是不斷在跑、不斷在跑。但現在回頭看,我在想,那是什麼?我當時想,噢,追逐恥辱(shame chasing)。我在想,我怎麼能錄下我的垮台?我怎麼能把自己錄得那麼糟?我能走多遠?我能把自己推到哪個界限然後看看,因為讓我看看你在乎不在乎,對吧。
首先,我當時覺得沒人在聽。結果很多人在聽,但剛開始的時候我不知道。我就想,咱們就錄下來吧,錄下我們的垮台,錄下我們的低谷。像上癮的人一樣──我在追逐恥辱。我有點像閃光狂(flasher),那種會在街上裸露自己而興奮的人,我在想,什麼樣的人會靠這個得到刺激?我就是在做那件事。我不是個精神健康的人,我內心有惡魔我說不出來,所以我就去變成工作狂。我在尋找自己,試著找出我在追求什麼。我甚至不知道,那真的很痛苦。我覺得被誤解,我就說,我們他媽的每集說最糟的事,然後當笑話一樣嘲弄它。就像,我是說,再說一次,回頭看我在想,發生在我身上最糟的事是什麼?進監獄,被多次抵制(canceled)。所有那些事情都導向我人生中最棒的時刻。所以我不會坐在這判定,喔這好那壞,因為好時刻會導向──這就是生活,對吧?它是流動的,有好壞光譜。
我記得就是,我在做這個播客,在我腦裡我就在想,然後像,有 Howard Stern 邀我上他的節目,事後私下跟我說,老兄,你失控了,那是給我的最大讚美。你知道,Howard Stern,儘管如此,那位全媒體之王那樣對我說──我在節目上問他說,你能收養我嗎?我說,我是全媒體之王子。我他媽什麼都做,漫畫、純藝術、塗鴉,我什麼都會做。得到那樣的認可,然後你知道,我們沒有常聯絡,但我開始寄他一些水彩畫,他也開始迷上水彩,而且他他媽的真的畫得很好。他涉入的每件事他都全心投入。那就是那段經歷。
然後有一陣子我在跟他的製作人談能不能在他後面上 Sirius(衛星電台),我就覺得,簡直是天助,我是最棒的,我什麼都能做。然後人們開始聽,他們說,這些人在講最糟的話。我就想,我知道,但他們難道不知道我是個喜劇演員嗎?你從來沒跟誰說過那不是好笑的,但無論如何。我是說,我不該說很多我說過的東西,而且我從沒……”我作為一個藝術家,我不喜歡那種,像,我把我的黑色陰莖畫在牆上。我不是那種,我會畫畫做作品,但我犯的錯是在於言語。在娛樂和藝術的光譜裡,大家看電影和電玩,那是上面,擁有最多觀眾。然後你一路往下,到當時的播客、藝術畫廊,沒人關心,你想做什麼就做什麼。當時我就是用那種態度在做。
然後有人會說,當你畫出最他媽噁心、下流、令人作嘔的東西,那仍然只是一幅畫,對吧?
但當你說話的時候,人們就會把話當真。
就像你走到麥克風前,好像——喔靠,我嚇到自己了。
那真他媽太棒了。
我愛死那個了。
天啊。
那太棒了。
那是一聲好尖叫。
那簡直是你的龐克搖滾。
有人把那段取樣,做成了一首龐克搖滾歌。
但我,我把它當成只是另一件事,你懂的,我當時是,都是Sean Parker。我不是在怪誰,是我生命中那些我看見過的成功人士。他們不把現實當一回事,對吧?
我當時想,我懶得在乎,我要把話往極端推,因為我不在乎,因為我不尊重現實。我從來就不尊重現實。
像是,你會說,你他媽會相信嗎?是的,是的,我相信,看看我的眼睛。我100%相信聖誕老人。沒有一點懷疑。
那就是你在跟誰說話——一個有精神疾病、在自我修復、試著表達自己的傢伙,試著像個既完美又不完美、無法複製的宇宙奇蹟那樣表現自己。我盡力了。就這樣。你懂嗎?
所以我遇到了David Chang。我跟他變成朋友。他說,去吃飯吧,我要帶個朋友來。他朋友正好是Anthony Bourdain。
我立刻覺得,天啊,我遇到了我的兄弟。雖然他年紀比我大,但就是那種前海洛因成癮者,靠工作狂把自己救出來。我能看得出他很累,懂嗎?
他一直說一句話:你的生活是什麼?你就只是他媽看電視,看《辛普森家庭》?他有個理念,好像我必須過一個有趣的人生。他會說,我在做這些事。所以我就跟他自然地建立了友情,並不是說,我想要……在某種程度上,他在栽培Chang或我或Roy Choi,我不知道。他喜歡亞洲人,但基本上是在培養我們去接班。
那件事又一次餵養了我的自尊心,讓我覺得,喔,他看得出我媽,他覺得我特別。像這個地球上最有趣的人想讓我接棒,天啊,太棒了。
他就像我的……你知道,他的節目一直在變,沒有什麼既定模式,它一直在改變。所以每次跟他吃飯都很瘋狂。我也不知道他是不是有飲食失調什麼的,但那是Anthony Bourdain。
你去一間餐廳,他們會把每種食物都端出來,什麼都上。我看著他,他啜了一口水,說:「謝謝,你能打包嗎?」我心想,你不打算吃嗎?因為每到一個地方,每個主廚都想要他吃,他會說:「Dave,如果我把這些都吃了,我會變成三百磅。」所以我就問:「我可以帶回家嗎?」他說:「可以,你可以帶走。」
後來我更了解他,每次他來洛杉磯,都住在Chateau Marmont,我就問:「你的生活就是一直吃餐廳嗎?」他說:「是啊。」我說:「從現在開始就來我家吃吧,我媽會很高興的。」他說:「我他媽會很喜歡那樣。」就這樣,無論他來LA,他都會去我媽家。我媽很愛他。Tony跟我媽相處得很好,我不知道他跟他媽的關係如何,但他很愛我媽,而且他很懂文化。所以每次他總會帶亞洲梨,你知道,他知道:「我要去韓國人家裡。」
久了之後,當我遇到我喜歡、尊敬的人,我會重視那份友誼。所以我不會先說,那不代表我不重視你。我原本想先當朋友再上你的節目,但我想,幹,算了,我們就直接跳下去,先做節目再交朋友。倒過來做。對,就倒過來做。
一樣的情況,我從來不會去求上節目。但過了一陣子,他就說:「Dave,我要拍LA那集。」我說:「你不是拍過LA了嗎?」他說:「有,但這次特別是Koreatown。」我說,好吧。我在Koreatown長大,出生長大都是在那裡。
然後他的製作公司,0.0,我很喜歡。因為我做《Thumbs Up》的時候,我什麼都做——我是導演,也是製作。那節目就是我、我朋友Harry、一個攝影師和一輛追拍車,就這樣,四個人。但在那邊,我看到真實電視節目是怎麼做的,有人架鏡頭,有一堆人,我心想,喔靠,這看起來很酷,你不用什麼都親自做。
他的製片打電話給我說,好,我們打算大概兩個月後開拍這個節目,重點放在Koreatown。我說,好,但你們想不想做假的?我可以配合啊,你們需要什麼?現在我知道Koreatown的所有餐廳,但韓裔那個年代出門沒錢,所以我們不去吃韓國菜。我們出門吃Sizzler、吃Denny’s,韓國菜都是在家吃的。所以如果你要拍我在Koreatown到底在哪裡吃韓國菜,答案是Sizzler。每個我認識的韓裔美國人都去Sizzler。
她說:「所以你要我帶Anthony Bourdain去,花一大筆錢帶他去Sizzler?」我說:「嘿,我剛跟你說過,我可以裝吧,我知道所有新的地方,我也認識很多主廚。」但我長大時並不是吃那些東西。他說:「不,Tony愛真實性。」我說:「那我們就他媽去Sizzler好了。」
所以我們就拍了整集。
他來到我的倉庫,我的意思是,簡直是一個陷阱接著一個陷阱。
像,我記得那時 Channing Tatum 來到我那裡,他跟他經紀人一起,那個經紀人叫 Bill,是韓國人,Channing Tatum 的經紀人是韓國人。然後他打電話給我說,我的客戶 Channing Tatum 很喜歡你。
像,經歷了這麼多被封殺、在漫畫界被一次又一次搞砸,不管我進了哪個領域,總有人說你不該那樣做。你不該在麥克·泰森卡片上作畫。你不該在這塊塗鴉上蓋圖。你有很多規矩沒遵守。我的整個人生就是這樣。
所以我記得 Channing Tatum 也被這點吸引。他出現了,帶著他經紀人,他剛做完一些作品,他是個帥哥,是那種非常帥的,但他也很有才華。我當時心想,我他媽的不想見 Channing Tatum,我不在乎 Channing Tatum。然後他來到倉庫說,別把我當成只是那個會跳舞、從街頭出身的帥哥,像我就要演 GI Joe 了,但我心裡想——我出過小刊物、自費出版的書,我寫字就是現在講話的這種方式,他看過那些東西。然後他說,你是一個很棒的作家。我心想,又來了。我說我寫色情東西。他說,不不不,你有一種說話和寫作的方式,我需要成為這一部分。
我說我從來沒寫過劇本。他說你寫什麼我就出品什麼。我當時就覺得,靠,這太棒了。然後不知道怎麼的,時空跳躍,但在某個時候我有點囂張,他出了《21 Jump Street》,Johnny Depp 又牽扯進來,我就說,電影裡有 Ice Cube 在和那個韓國耶穌講話。你們還有那個韓國耶穌嗎?他說喔有,我們為那部片做了那個。我說如果你們想和我合作,我需要那個韓國耶穌。於是他們把韓國耶穌寄給我,我放在倉庫裡,每晚對著它祈禱。我每晚都對韓國耶穌祈禱。
還有,因為一直被封殺,比如我在 Marvel 被封殺,然後 DC 想跟我合作。就是又一次,因為所謂的壞行為反而得到獎賞。然後 DC 有一個編輯——他說他畫不了浩克和金剛狼,但蝙蝠俠、超人可以。那個人叫 Axel Alonso,他曾在 Vertigo(比較成人向的,像《Sandman》那類)工作。他聯絡我說,我一直在看你在 Vice 那些他媽的亂七八糟的文章,他說你是個作家。我說寫作是我最重視的事,我覺得我有一本書在我裡面,只是我還沒坐下來寫,我太害怕把它放出來。他說你畫得還可以,我說好吧。他說我想讓你寫一本書,關於韓城幫派之類的東西,那些其實是我不知道的事,我想,去他的,我就編一編好了。我說我要這樣寫。他說不,你要寫,然後會有人來畫。我說喔,好啊。然後我開始寫,他開始回我信,信說寫好了,然後郵件退信,他辭職、去到 Marvel,我心想,靠,又差點發生了,知道吧?
然後我的 podcast 開始越來越大。我完全成為工作狂。我知道自己是個成癮者,我完全沉迷其中。我每天都拿自己的生命和畢生積蓄來賭,一邊帶著我的樂隊 Mongchi 巡迴,一邊替 Vice 做新聞,一邊在世界各地辦合法的藝術展,也做一些非法的、只是那種……人們會問你在嗑可卡因嗎?我說我沒碰化學藥物,我不是那種人,我是靠別的東西讓自己高潮。每一件事都是因為我覺得自己不夠好,那是我對自己的信念,也是我曾經深信不疑的事,有時到現在還會這樣。這世界從小給我的印象,除了我媽媽,都是說你不夠好。那也很令人困惑,因為她把我送走、拋棄我,所以她一方面說我最好,另一方面又把我像垃圾一樣扔掉。很多混亂的訊息,從小收到的訊息就是你不夠好。女人不會和亞洲人約會。你的藝術看起來爛。你沒遵守塗鴉的規則。你的藝術太激進了,無法被精緻化……一切都是這樣。
所以我覺得我不能只是稍微待在這個領域,我必須做到最好。我心中那個最高標準是 Howard Stern。所以不管他多極端,我都要走那條路,Howard 是領頭的,但我要成為那個人,不管對我發生什麼事都無所謂,因為我曾經把自己弄到全腳都是三度燒燙傷;我弟弟看過我的日記;我也被刺過——我不在乎你對我做什麼,因為從來沒有人能比我自己更傷害自己。我傷害過自己。
於是那時我人在俄羅斯或北極去做採訪,那是我第一次做比較嚴肅的新聞。我記得當時 Shane、Eddie 和 Vice 的大家坐下來跟我說,Dave,你的 podcast 失控了。他們都認識我,說你不能說那些話。我說我就要說我他媽想說的話,我說這是 Vice,老兄。我們做過這種事。他們說,Dave……那時是 Vice News 在 HBO 的第二季。
第一季是丹尼斯·羅德曼去北韓,吸引了很多注意力。
我們開始拿到艾美獎提名。
而我們那一年做那個節目的時候,我得了新聞類的艾美獎。
我當時心裡就想,哇,幹,第一次做新聞就他媽的把它幹好了。
然後我就在那邊覺得我就是神,我可以做嚴肅的新聞,也可以在這個節目上講一些怪異的下流話。
我可以畫出能放進博物館的那種精緻水彩畫。
我可以做出最瘋狂的東西,你他媽的就是沒辦法把我放進框框裡面。
如果你試圖把我框起來,我會說,我比你更好。
我是比你更好的人類。
我是比你更好的藝術。
朋友們那時都覺得,因為當你是個酒鬼或毒癮者時比較容易解釋,你就像,兄弟,你已經失控了、瘋了。
但其實那只是自戀、厭惡自己、自我毀滅的行為,就這樣。然後有人會跟我一起出來玩。
我會帶他們去,因為我控制我的成癮——我知道我有問題,而成癮的本質就是你停不下來。
所以我做了一件我從沒聽過其他癮君子做過的事:我會雇人,親近的朋友,跟他們說我是一個癮君子,我不可信,我是個騙子,我是個小偷。
所以當我在賭博、發瘋狀態時,我握不住我的錢。只要我贏到我跟你說我要贏的那個數目,我需要你扇我一巴掌,我需要你把我從桌邊拖走。因為現在我會說任何話去繼續下去,所以我絕不能碰自己的錢。
如果你看到我陷入愛情、進入我的戀愛成癮狀態,我需要你過來揍我一拳。
我允許別人實際上傷害我,把我拖走。就像如果我是一個酒鬼,情況會是:我在酒吧,喝了兩杯之後,如果你看到我要喝第三杯,砰,把我從酒吧拖出來。
所以從這個角度看,雖然很受虐,但很有效。因為我有人盯著,而他們只有在把我攔住時才會拿報酬。對。
但我會付錢給這些人來阻止我,然後試著想辦法處理。
我工作狂到達高峰的時候,也是我成癮達到高峰的時候。那時我什麼都做,每天不睡覺。有好幾天……然後我在35歲時心臟病發作,一次心絞痛發作。我倒下,我失明,我倒下。當然,很多故事都是這樣,當我醒來的時候我沒去醫院,我醒來時想:那他媽的是什麼?我醒來已經過了三十個小時的另一個日子。然後我又回去賭博,但會進入那種欣快回憶,然後開始講一堆,但我又不想把它美化,因為我以為我找到了在世界生存的方法:如果我跟很多女人做愛、贏很多錢、在各種工作上拼命努力,那我就會被肯定、被祝賀、在這個文化裡被捧到高處。儘管我內心正在死去,我也花了太多時間活在羞恥裡,我想去看看當贏家是什麼感覺。
但當我到了那裡,我就會想:當你到達皇冠那個重點時,你會怎麼做?在頂端很寂寞。我爬到頂點之後覺得有點無聊。就像那個村莊裡拿著火柴的小孩,我們把它燒了吧——我們到了這裡。那就是我的童年。真的,我會花很多時間用那些零亂的二手樂高堆出一艘巨型太空船,我兄弟就會進來說:「好酷!」然後我們就一起把它砸了。我花了那麼久做的東西,但那就是我做的。我兄弟就會來毀掉我的事業,我就自己來做。讓我自我毀滅。自我毀滅。那像是一連串的小自殺。
所以一切都是,我就在這裡,我終於會被當成人類而被肯定了,然後我得到……你知道,我得到 Vice 跟我說:「嘿,你不能同時做播客和做新聞。」我就回他們:「那你他媽的去死。」然後我們贏了艾美,但我已經不再屬於那個了。然後我就搞不清楚狀況,因為他們會說:「你知道某某藝術家被抓包說了什麼嗎?」我就說:「那是在我的播客上。那是我的播客。你他媽的,你不知道……我不是故意的。」總之,那種事一直發生,而我那時精神狀態是最糟的,我試圖在那個時候理解我的處境,外面的世界也有自己的問題。然後我跌到谷底,我就完全失控了,朋友們都說:「你會死的。」不是一般的藥物過量那種死法,但你真的會因為像連續一週不睡、瘋狂賭博,像因為熬夜而心臟病發作,像不停地看色情片、手淫不斷,還有一直玩電玩——我停不下來一直玩 Angry Birds——然後一切都變成可以拿來開玩笑的素材。他們說我的安全感就是把它當笑料。
有次我走進一個會議,查寧·塔圖(Channing Tatum)那邊的人就說:「查寧絕對不會和你合作。」其實不是查寧本人的意思,是那間經紀公司,他們說:「我們花那麼多時間打造一個心動少年偶像形象,他不可能被看到跟像你這樣的爛泥巴在一起。」我就想:「喔操,又來了。羞恥感。」我走進去……然後博爾丹(Bourdain)說:「等我做完後換你。這是我出版社給你的書約,你的節目會上CNN,會跟我的節目很像,但會加入藝術元素,因為這個東西對你來說是真實的,因為你本來就在做這個。」
嗯,我當下就是,操,哥們,真的太屌了。
這一切,把所有壞行為都給回報了。
就是我遇到了我的靈魂伴侶,我知道他不快樂。
那是我其中一個,我現在看不下去,像是好多年了,自從那些事發生之後。
我還是,我不能,我不能,那種感覺,我覺得我遇到了一個終於懂我的人。
所以我知道那不是他,但你知道,我記不得那傢伙的名字。
我記得他們,他們本來可以在電話裡告訴我。
他們說,Dave,這就像被叫到校長室被抓包一樣。
我超興奮。
我想,我媽說得對。
Jane Jo 說得對。
就像那個「地球上最有趣的人」。
我朋友Tony就像把接力棒遞給我一樣。
我想我要去做,我要衝。
我當時沒結婚,沒小孩,我想我要真他媽的拼了,我把它看得很嚴重。
去了國家地理,參加了所有會議。
我記得坐在這樣的一張桌子前,整個 0.0 製作團隊都說,我們愛 Tony。
然後他們說,但我們不跟你合作。
我就想,你他媽不能發封郵件通知一下嗎?你到底在害臊什麼?
所有這些都成了我的燃料。
他們不知道這點。
我想,你們越這樣對我,你們就越給我我的毒品——我要追的東西,那就是憤怒和羞辱。
那是他媽的強大的毒品,懂嗎?
我就想,喔,好啊,那又是我得證明錯誤的名單上的另一項。
我會讓你後悔,就像 Chip 後悔亂講話那樣。
我會讓你感受你來惹我時的後果。
你最好他媽的殺了我一命,因為我要把你毀了。
我現在要做一個最棒的節目。
Tony 叫我去投票,他說,兄弟,我不喜歡,他們是他們自己的公司,我們合作沒錯,但外界看起來不太好。
我說,好吧,你知道,那差點就成了。
我也慢慢習慣了這種事。
這不是新的,如果我…如果我可以一直再說一遍,然後漫威把我拒了,然後 DC 也拒了,然後我和 Tony 合作的那集,我帶他去 Sizzler,
我示範我到底是怎麼把肉丸和墨西哥捲做個融合的。
那對我來說是真實的,懂嗎?
我為鏡頭誇張了一點,我穿了那套閃亮的紅色 Sizzler 制服,但那就是我。
那是我的家庭,我的脈絡,那集引起了共鳴。
那是收看率最高的一集。
我把他介紹給 Estevan Oriol 和 Mr. Cartoon。
他愛那些低趴車。
那集就是他媽的洛杉磯一集,都是我的朋友,超棒。
我覺得好棒。
然後 Sizzler 邀請我當代言人。
那集我嘴巴還罵他們食物多爛,但我說,兄弟們,我會做的。
所以他們就說,那是那季收視最高的一集。
然後我們那季還拿了艾美獎。
我就想,然後發生那件事,我他媽的,靠。
然後你上 Netflix 或其他平台,那集就不見了。
我的意思是,現在回來了,但他們曾經下架過。
當時我就想,就一直在打擊我,你知道嗎?
我到底做了什麼?
就像我在演 Vic——我做錯什麼了?我那會做錯嗎?
我就是 Urkel。
我覺得,我就是個白痴,兄弟。
你做了不該做的蠢事,你他媽該閉嘴不多說。
當我遇到那些在智力上最強大、那種超級強者的人——
再說一次,這不一定總是性虐待,但和男人在一起通常是這樣,對吧?
我不是女人,我不懂跟女人那種經驗,但一個男人把你的做為人剝奪成那樣,
我懂了,因為那是 PTSD,創傷後壓力症候群。
但有時候,我不知道確切數字如何,你會得到 PT,我現在隨口說的,PTGD,創傷後成長失調。
這本來應該把我變成毒癮者、流浪漢。
但相反地,我把所有那些痛苦變成了動力,我說,好吧,怒火,我要回應你,我要他媽的讓你知道。
你不該那樣對我,你不該輕視我、貶低我、忽視我。
現在我要教你一課,讓你知道你惹到的是誰。
那種生活方式太可怕了。
那真他媽的,是一種痛到爆的活法。
我不能承受那種痛。
所以我必須不停地做更多。
永遠不夠,我得一直證明給你看我夠格。
所以我就一直活在那種狀態。
我知道我講的超會掉名、很噁心的洛杉磯故事,但你知道,我有 Anthony Bourdain,我把他當朋友、英雄和偶像。
我曾經加入一個叫 Koreans God Bad 的幫派,那幫派只有兩個人,我和我朋友 Harry Kim,但我們到處都寫 KGB。
我記得那集播出後,他寫了 KGB forever 或什麼的——Koreans God,我心想,他媽的, 我的幫派是 Harry Kim 和 Anthony Bourdain。
我就是那麼開心,Tony Bourdain 在支持我的一群人。
我們就是兩個笨蛋到處亂寫亂畫那些傻乎乎的大門牙鯨魚塗鴉。
我真他媽好想念那傢伙。
那些和他親近的人,比如你和 Joe,反應總是一樣,永遠如此。
所以我就迷失了,我越來越接近我所謂的谷底。
然後,我接到一通電話,是大衛·阿奎特(就是那個演員)打來的。我很喜歡阿奎特一家人,但,大衛這人嘛,這就是洛杉磯那套東西,對吧?他主動聯絡說:「嘿,我現在在電視前,跟我當時好像是未婚妻一起看。我們剛看到你在 Anthony Bourdain 的那集,這也太他媽的洛杉磯了。」他說他以前在一個叫 KGB 的團隊(Kids Gone Bad,壞小孩)裡面。我當下心想,不,是 “Kareem’s gone bad”,你懂吧?
他說很瘋狂,他以前畫塗鴉、簽名(tag),常寫 KGB,而且從小就和家人在 Sizzler 吃飯。他又說他快過生日了——我忘了他說是 45 還是 50,記不得了,但就是那種大關頭,大概 40 左右。他說生日要在他長大的那家 Sizzler 辦,希望我能來。我一想到這種奇怪的名人聚會就緊張,因為我不知道他們會不會假掰,而我又是個很敏感的人。遇新朋友如果他們不喜歡我,我就會覺得自己一文不值,我很敏感,我是個敏感的藝術家。
於是我跟朋友 Critter 一起去了 Sizzler,跟他說:「欸,你能陪我一起去嗎?」到了那裡人超多,有自助吧台還有乳酪吐司。他(大衛)叫我:「Dave,Dave,我要你來認識幾個朋友,坐這桌。」我一坐下,居然是薩沙·巴倫·科恩(Sacha Baron Cohen),我他媽的偶像,還有皮威·赫爾曼(Pee-wee Herman)。我當下心想,靠,天啊。兩個人都是超級藝術迷,他們其實不太認識我的作品,但是大衛一講:「這傢伙是很棒的藝術家」,他們就說「喔,太酷了,我們想看看。」薩沙很藏 Banksy 的作品,他說:「我一定要去你工作室看看。」我當下又想,噢,居然有人喜歡我。如果有人喜歡我,也許我也會比較喜歡自己。被你敬佩的人認可、喜歡,真的很舒服,會讓人覺得被肯定,感覺很好。
對我來說,皮威·赫爾曼是我的藝術之神。我以前常看 Bob Ross、Mr. Rogers,那些超屌。但對我來說,就是我從小看的那個角色,對那個角色的全情投入、那個聲音、像卡通之王、停格動畫、Penny 的設定,那些都跟我有共鳴,還有 Gary Panter 的藝術什麼的。
我當下想,靠,我不知道什麼時候還能再遇到他。我就跟他說:「欸,呃,我不知道,是二十年前還是十五年前,你演過一部片叫 Blow。」他說:「喔對,Blow。」我問:「你記得有沒有曾經有人把色情包裹放在你門前那一步嗎?」我當時就在看他的眼神,他說:「不記得有。」我就想,喔,那可能是別人搞的吧。那晚我倒是有拿到他的電話。
接下來要說的是,沒有我那些愛我的朋友,我可能撐不到今天。他們都來了,跟我說:「Dave,你走偏太遠了。你以前那麼溫和、謙虛,你現在真的需要很多幫助。」所以像對待其他事情一樣,我下定決心停止了,我戒了,這當然是我這輩子最難做的一件事。我試過植物藥、心理治療、戒癮中心、男子團體、12 步驟會議,只要有人說有用的我就去試。你在打破幾代人以來的東西——啊,所有他媽的亞洲人都打小孩,大家都被送走,我知道那種情況,但我想停止這個循環。要不然就是我自己結束生命,要不然我需要改變。夠多人在乎我,讓我開始在乎自己。於是我做到了一些事,我有了播客、組了樂隊,有了那群人,他們說:「沒事的,大家會想辦法的。」我也去找幫助。
我第一次出院大概 45 天後,我就說我要做一個關於這件事的播客。有人叫 Matt 就跟我說:「欸,為什麼你不先過過這種生活再來講?」他說他學到很多東西,我回說:「對,但為什麼你不把那些東西實踐在自己的生活裡?」現在我 49 歲,我很少做播客,但我每天還是會做點創作的事,我喜歡和別人一起做。我也想感謝今天的贊助商,神。很多人會說:「喔,你很宗教。」我說,我不是那種相信上帝的人,但我還是會對祂祈禱。不管你怎麼稱呼那個東西,那個控制心電感應、聖誕老人式的神奇和連結的東西,他才不在乎你信不信,他還是在那裡。這是一種很自我的想法。就像說你不相信海洋一樣,但海洋還是在那裡。
所以我要感謝那個存在。當我開始過這種生活時,就會開始問自己:我的目的為何?我為什麼在這裡?在你改變前,你的藝術是關於噁心、挑釁人的,是一種「操你」的態度,藉此告訴別人:「嘿,亞洲人不是都很安靜」,要當個叛逆者,別只是閉嘴做律師或醫生。我常跟人說,他們會問:「喔,我要怎麼成功?我想成名。」我就說:「我在讓父母失望這件事上是專家,你也必須讓你父母失望。」
就像我爸一次又一次對我失望,然後又不失望,但我在想,
如果我沒讓他失望會怎樣?
我可能會得到很高的 SAT 成績。
我可能, 你懂的,可能已經進入第二段婚姻、當了律師、打高爾夫,像那樣,他會說,
「啊,我不知道。我不知道。」
但我、我知道他現在為我驕傲。
那是一條漫長又艱難的路才走到那裡。
所以,嗯,我說,我,而且部分的我,你現在應該看得出來吧,是會這樣,鐘擺擺得很兇。
所以我對自己說,直到現在為止的一切都是「看我,讓我給你看」。
然後我就想,我得為自己留點空間。
然後,你知道,我和很多青年團體合作,人們會說,
「嘿,你做了很多媒體,做了很多把自己攤在外面、展示自己最糟的一面的事情,好像在試圖向人證明你不是個好人。」
他們會說,這樣能感動人、幫助人看到你的旅程和路徑。
而我心裡想,去他的。我不會把自己放在那種狀態。我在留空間。
他們又會說,對,但你之後會分享你的故事嗎?
我說,不,那太字面了。我討厭文字。文字會被誤解、會被曲解。我不幹那套。我就這樣做,這就夠了。
你的自我會說,「喔,我今天和十二個孩子一起工作。」但如果被拍下來,可能會影響上百萬人。
但不,你今天就是在幫十二個孩子。就這樣。這就夠了,對。
但在多年之後——這是多年、十年的復原過程——我想,部分我不喜歡跟像 Netflix、Hulu、HBO 之類合作,無所謂,他們都是公司,可能酷也可能不酷。但嗯,甚至播客也一樣,這是我們討論過的。我說,一切都會被剪輯,只要一有一點…
所以我想,我就自己做節目,因為我有錢可以做,而且成本不會太高。有人想買的話就買,不買也無所謂。
於是我開始做我版本的 Pee-wee’s Playhouse,那就是 Chow Show。
它在 FX on Hulu 上播出。然後我學到怎麼接受筆記、接受企業回饋,我很感激這些事發生,但他們砍掉了很多集。
大家都問「你夢想的來賓是誰?」我說,無所謂,我會跟任何人聊天,連垃圾車司機我都願意聊。但他們說這是電視,你應該找一些名人或知名人士。
我說,我想找 Pee Wee Herman。
我還保有他之前在 Sizzler 的電話號碼,所以我打給他。Pee Wee Herman 那種人,一旦有了你的聯繫方式,每年都會收到他的生日祝福或聖誕卡。我每次收到都會給朋友看,讓我覺得很好。
所以我有 Sean Parker 那些電子郵件,裡面講他希望我的藝術如何去顛覆世界;我也有 Howard Stern 好意的信息,我也有他的語音留言。
我打給 Pee Wee,他說 Dave,我身體有些問題,他覺得很榮幸,謝謝你,我喜歡你的藝術。後來他也稍微了解我,就說他很想上我的節目,但他不想再上鏡,然後他說,「你可以寄劇集給我,如果你願意的話,我可以給你一些回應。」我說,當然可以。
我簡直不敢相信我在跟他講話,他居然把我當平等的人在回應。可是我很快就知道,他可能不會來。就在我要掛電話前,他說了一句:「你畫屁股畫得真的很好。」他懂的。
他說他老了,不想再對著麥克風講話。
所以我不曉得這有沒有回答你關於南方的問題。我知道這對你問的一個問題來說回答得太長了,但我不知道,像當人們——我覺得你是個開放的人,所以如果你問我什麼,我會覺得你準備好要進到我的腦袋裡一起走,那我會覺得被關心、被傾聽。
不像那些表面在聽但不在場的人,他們在看手機,心想「好,這節目兩小時」,而我心裡想我還有律師的事要做。
這也是我寫作的方式,很長的連串句子,沒什麼標點符號。
創意是件很難談的事,因為我的路不是別人的路。
而且,現在每天醒來,我有以前沒有的東西,那就是感恩。我只是醒來,然後會想,今天我過得很糟,真的很糟:他媽的,像是爆胎、約被取消、要搬回去、爸那邊發生一堆瘋狂的家事。
我當時本來不想取消,但感覺就是,不是那個合適的心情可以去做。然後我會坐在那裡自我分析,「喔,你有憂鬱,你有這個」,那像某種奇怪的強迫症,覺得你是個糟糕的人,你有反社會的傾向,然後就去說,好吧。
那你打算怎麼辦?懂嗎?
所以我現在就坐下來,如果像科學家一樣檢視我的人生,我會想,嘿,呃,那你在播客上講的那些狗屎到底是怎麼一回事?你為什麼要在播客上說那些話?為什麼,你為什麼做出那種跟你價值觀相違背的事?那些他媽的,自殺念頭,那些你曾嘗試過的東西,那到底是怎麼回事?你懂嗎?
我不是只有像我說的那樣用理性去分析,雖然我知道這聽起來有點偽善。我不是只想分析,而是想檢視我自己的內心,就像替自己的心做X光。那時你在感覺什麼?為什麼會這樣?羞恥感是怎麼襲來的,你為什麼會那樣做?
所以我坐那裡想,我們生活在一個社會——我就用「我」的角度。我成長的文化是,當有人問你近況,你就回答「還好」、「好」之類的。那根本不是情緒,卻是你唯一會說的。你不會說:「喔,讓我跟你說,我今天覺得很羞愧。」你知道的,我是在一個一切都沒事、一切都好的文化中長大的。隨遇而安。我很多時候是那種亞洲家庭,在白人或黑人的社區裡是唯一的亞洲人,很多移民的故事都是:別掀翻船、別出風頭。別惹事。我們是這個國家的客人,能來已經很幸運了。基本上別做我當年做過的那些事,收拾乾淨離開,別留下爛攤子。
所以我坐在這裡反省,這些事就是……這也是為什麼我說這會很私密,因為都是我不常說的私事,我只是想認識自己的心。像是,那種瘋狂拆寶可夢卡包是怎麼回事?你可以把它當笑話,或者問:那是什麼未被滿足的需求?你的憂鬱現在在跟你說什麼?你的憤怒呢?如果你的憤怒跟一個小小的學校插曲不成比例——某個小孩對你小孩說了什麼,而你的反應卻那麼激烈——那這到底是什麼意思?
所以我不會去羞辱自己、說自己是個狗屎。我做了那麼多努力,可我還是這樣——就是那樣。我覺得如果我能在那個當下安靜下來,把自己縮回到合適的尺度,而不是在腦袋裡編一個故事,能夠坐在那種醜陋、不舒服裡——如果我能做到這點,以前我做不到。以前我不能被模糊看待:要麼把我當什麼都不是,要麼把我當最偉大。我無法就是「喔,Dave今天有點無聊」或「他今天講得有點不通順」那樣中間地帶。對我來說要麼全是、要麼全無。那種非常非黑即白、非常基督教式被教成的思維,像強迫症一樣:不是上帝的路就是撒旦的路。
所以現在我會說,那就是帕羅奧圖(Palo Alto)。如果我能在心裡找到那個帕羅奧圖——就是平凡、世俗的地方——如果我能坐在那個無聊、平凡的空間裡,敢於平庸、敢於中庸,就像我說的去感覺身體的感覺:喔,現在有什麼感覺?如果我能做到,那裡就是聰明的所在。我能找到內在的火花。然後在那個狀態下,我覺得跟別人最接近。如果對方是封閉的,那就像一直在撞牆;但如果我能遇到另一個靈魂,你不需要跟我完全同意,但我們互相敞開,我知道我話很多,我們可以聊一整晚。如果你願意跟我分享你的心,那就是共同的脆弱。
你無法平平順順、毫髮無傷地到達像 Andrew Huberman 那種地方;總會有事情發生在你身上,會寫在你臉上,像一種震動、一種能量。你不會在一切都很好的情況下把全身刺青;你也不會在沒有被磨練的情況下變得那麼聰明。如果你想在智力上擊垮我,你可以做到,我也會像——就是那樣接受。
所以如果我能夠坐下來脆弱地說:「嘿,我不完美,但我不是個混蛋。我夠了,我今天不需要做任何事。」對我來說,那是一種文化時刻,像看著被放逐的人被迎進名人堂——Andre 3000 說「我現在不想饒舌」,但每個人都想要你去做,那不是我現在的位置,我只是做我自己,我就是他媽的很棒。又或者昆汀·塔倫蒂諾說保羅·達諾是《There Will Be Blood》中最糟的部分,我就覺得,哇,那是發生過最棒的事之一,因為所有人都跑出來說他多了不起。如果昆汀只是說「保羅·達諾很厲害」,那場面就不一樣了。
總之,我就是去找這些空間——不是要精神分析或過度分析我人生的每一刻,而是去找那個空間。因為我做過腦部掃描,他們跟我很白話地解釋:你不是個精神病,雖然你會做出像精神病態者會做的事,但你其實關心別人,你不是精神病。他們說在你腦裡有個像橋的空間,這就是現實,你會想「我要不要從這懸崖跳下去?」大多數人會用執行功能想:「喔,可能會受傷」,而對像你這種人來說,那座橋比較窄。他們看到橋比較小,就說你不是思考太多而是去做。然後你會問自己:「我怎麼會進監獄?我他媽的怎麼會變成這樣?」而那反而成就了一個很棒的故事。
那樣會造就一個他媽的超棒人生,或者像是一本故事書似的,瘋狂的人生,然後,
然後那就是一個會被不斷講述的故事,喔,就是說你得是個他媽的精神病、神經錯亂、
瘋子,才能成為最偉大的藝術家,對吧?
如果你只是那種,嗯,你知道,無聊地待在家裡,有冷氣、有 Wi‑Fi,
手上拿著一杯暖呼呼的伯爵茶,你也能做出好作品。
你甚至可以做出很棒的藝術,但你永遠不會是最棒的。
因為你沒有面對自己的陰影。
你沒有好好看自己。
那只是技巧而已。
那只是工藝。
那只是技術。
像我把我他媽的心撕出來給你看。
我會說,你覺得怎麼樣?
我不是在問「你覺得怎麼樣?」我是說,他媽的,你懂我的意思嗎?
不,我,我是有感覺的,我是說,我有感覺。好吧。
你知道,我是說,我,嗯,抱歉。
桌上到處都是口水。
請不要道歉。
別道歉。
我在流口水。
不,拜託別。
我就在你的麥克風前直流口水。
不用道歉。
你們差點讓我那樣說出口了。
不用道歉。
我感受得到。
我是說,我,嗯,我感受得到,而且每個人都能感受到。
如果他們感受不到,他們應該往內看一看。
我們是、我們是、我們是,我是說,這聽起來好像我要名人下馬威似的,
但我很幸運能把 Rick Rubin 當作親近的朋友。
不是因為他是 Rick Rubin,製作了那些音樂,那也很酷啦。
而是因為他有那種天線,能感覺到東西,但他不會被吸進去。
這點很有趣。
我沒有那樣。
我會感受到東西,它就像那樣──然後,嗯,我確信人們能在你的作品裡感受到你的心,那種自我犧牲的部分很難去談,但我有共鳴。
我還有跟 Rob 聊過一點,因為他以前是做公關的人。是做公關的。他像個製作人,我是說,他已經不做那行了。
那個笑容藏了很多痛苦。看那個笑容。
但,嗯,是的,很難。
他們會說那些愚蠢的金句,比如「不」就是一個完整的句子,這句話是對的。
我說「不」。然後我還得編出些假的藉口,像是「喔,但我車子有爆胎」,那以前是我會編的事。
然後人家會說,讓我看到你手機的 metadata,確認那不是兩年前的截圖,之類的,所以我會撒謊,編藉口,但這種能力──對我成長的方式來說是衝突的。
這違反了我的文化,讓我去對父母說不,對工作說不,像是把錢放在桌上不拿,為了第一次能把自己放在第一位,照顧自己的心,養護自己,這對我來說聽起來就像──那已經寫好了我的劇本。
你知道,當你有像布爾丹那樣的英雄時,我覺得很多人在布爾丹那件事發生後也自殺了。
因為他們心想:如果地球上最有趣的人、我崇拜的榜樣,他也解決不了,那他媽的還有什麼好活的。
然後這幾乎替自殺合理化了,好像在說「你也可以這麼做」,像任何人都可以,所以我當時就覺得一切都已經排好了。
所有我曾仰望的人,都是那種他媽的又無聊又老生常談的形象。
每次我想到就火大。
就是那種「活得快、早早死」然後讓人家對你講幾句好話。
或者你只要生活平淡一點,維持美好的關係就好。
你打給我,說你可能很忙。我就說,我沒那麼忙,兄弟。
我不是個忙碌的人。
我現在為自己留了很多空間。我不會──我,我,我值得這些。
我是說,我欠自己的。
我正要說你是當之無愧,但你從來不需要去「賺」那個資格,你知道嗎?
是啊。
聽到這我很高興,因為,嗯。
你會承諾休一年嗎?
我可以休一段時間。
好,那聽起來我就從一年開始談判。
然後如果我能把你拉到接近那個數字就好了,因為人們會說:「喔靠」,你知道的,美國人的假期通常就一週或兩週。
那根本不算什麼。幾乎連時間都不夠。
我有一堆血淚史,我不想把焦點放在我身上,但我有一堆那種經歷。
像是當時的女友可以證實的:一邊拉肚子一邊嘔吐還要寫研究補助申請書,之類的。
我是說,我有過很多很棒的機會,但從我19歲開始我就拚命往前衝,那意味著沒有停止。
那表示從那時候起一週工作50到100個小時。
你人生中休過最長的假有多久?
四天。
我不是在逃避回答,只是我剛認識你,我很高興他給我空間讓我說出你剛剛說的話,他也感受得到我想說的東西。
對我來說,那就是我想要的──連結,對吧?我想被看見。以前我一直在躲,戴著面具。
但在那之中我感受到你,我想,我不知道你會說什麼,但我覺得不會超過一週,因為你不會——沒有人會不付出代價就到達那個位置。
你到不了現在這個位置是靠休假得來的,根本不會。
但就像你剛跟我說的,我要回你一句:你值得擁有。
然後我,跟那個工作狂的你說話,我是對像你我這種人說的,你會有更多點子、更多靈感,而不是現在什麼都想不到,因為你在想羅伯要怎麼付錢?怎麼……因為你要照顧很多人,對吧?但在那段時間我可以來,我可以把這些黑色都去掉。我可以加點顏色在這裡。我可以幫你弄幾件白T恤。你可以花時間陪家人,就只是那些你一直在逃避的狗屁東西,懂嗎?
我覺得,好吧,一年聽起來不現實。你會說:我要完了,你知道。但是,會的,人們會說「喔去吃植物藥吧」。我覺得只是休一年,前幾週或幾個月就是你在去掉工作狂的習性,去習慣不是做什麼才有價值。就是那種……我覺得當你回來的時候,你會覺得像回來了一千倍一樣。你知道,有時候在我們的文化裡,我們會被打趴,不是我們的選擇。但我是在說,這會是你的選擇。你知道,我今天在照顧安迪。愛你,羅伯。愛你們所有人,但你知道嗎?我可以在你走的時候幫你主持播客。可以啊,我做所有科學的部分。你可以塞給我一些大字詞叫我用,然後我去畫畫。天啊,我會去的,嗯,我現在跟你在一起覺得比較自在了。
就像,我會對你說謊似的。不管你給我看什麼,我會說:「喔,那很酷。」但我覺得很酷的是,任何腦袋很精的人、整天在那邊想的那種人,我覺得每個思考者都需要花時間彈音樂或畫畫,因為那是相反的對吧?你在用大腦的另一邊,但聽起來你畫畫的方式還是在頭腦裡面。我就會把你從那個狀態扯出來,會很不舒服,但你會看到那種生活,你會開始亂丟東西到牆上看看什麼會黏住。透過那個,是關於控制,對吧?我曾經,我必須……而且身在十二步驟的戒癮恢復裡,還有智慧去分辨差別,寧靜禱文那句就是——你得知道差別。你不能控制大自然,你不能控制火,你不能控制別人會怎麼想你或會怎麼說你。你就是做不到,你可以試著寫篇論文之類的,你可以那樣做一陣子,但那很累,要設法讓所有這些人相信你說的東西,真的很累。
所以,嗯,這跟「贏」這個詞是相反的,跟那種「贏」式的投降是對立的。像我現在每天都在贏,因為我不斷在臣服。當然我還是得鬥爭,因為那個聲音會說:「你聽起來像個失敗者,為什麼要放棄?給我閉嘴,自己振作起來,靠自己的努力繼續上路,這樣你才會變得最強。」像所有其他藝術家,他們都在這樣搏鬥。你不要結婚不要生小孩,你他媽的畫畫,去美術用品店把顏料全買光,你就他媽一直畫畫,偷顏料也行,就一直畫,永遠別停。然後最後一切都會值得,因為總有一天你會死,然後就有傳承。
但現在我們看到傳承根本算不了什麼。我上了車,車裡他媽的播著「Smells Like Teen Spirit」,那是史上最偉大的青春戰歌之一。車上的年輕人,二十七歲,他看著我說:「這是什麼?」我說:「我跟你說,你根本不知道Nirvana。」你看過《好家伙》嗎?不管誰是教父,往下列那些最偉大的作品,沒人在乎。都結束了,最偉大的科學,都是這樣。你現在只有這個,就是現在。所以你已經做得夠多了。大家他媽的愛你,你幫了這麼多人。我想讓你休一年。我才不在乎如果有人會說:「去他的,那傢伙每天都救我,我每晚都要聽他安撫的聲音。」但我會說:兄弟,直接用AI嘛。開玩笑的。
我是說,不管你一直在逃避什麼、一直在做什麼,你幫了很多人,但你有沒有在那個層次上幫自己?開始畫畫,那就是在照顧你自己。這不是全有或全無,但像你和其他像你的人是無法用智取來擺脫那種感覺的,你跑不掉痛苦。我不知道你爸是怎樣,我不知道你媽是怎樣,但他們為你感到驕傲。你不需要再做更多了。如果你要讓他們真正驕傲,唯一的方法反而是讓他們失望——你只要他媽的去做吧,安德魯,我真為你失望。那時你就知道你在做對的事。
抱歉我打斷你。不是,我被打斷了。你臉上的表情說了很多,我只是想知道你在想什麼。關於傳承那段我剛才是在打斷你,但沒關係,就讓它過去吧。是的,傳承那件事,沒什麼,真的沒什麼。像我覺得我在演戲上做了很多事,我做過那些事,人家會問:「那個中國小孩是誰?」我心想,無所謂。好吧,他們不會真的說「無所謂」。你做那些東西是為了有東西可以留下,但我說,你只有現在,你只有今天。就是這樣。我們今天做了這件事,接著就交給宇宙了,我無法控制別人會怎麼想我。
就是,我今天來就是打算見你,跟你說你讓我有什麼感受,還有我有多感激你。然後我做到了。就這樣。然後,像,我沒有惡意。我不是說我不會像——是啊,我現在可能也會嘴很多人,但就算了。好吧。那就是,我的狀態。我想我大概該把那些東西都放下,但要跟一個習慣贏的人說,那種為了得到一切拚到牙齒都快掉光、一次又一次證明別人錯的人,叫那種人「嘿,就投降吧。」你說那句話,你會被回一句:去你的,兄弟。你不能那樣跟我說。嗯,所以,從頭腦到心的那段旅程,真的很長。這也是為什麼你不能對每個人都這麼說,對吧?因為他們會說:「我他媽的——」但我心裡會想,我不知道你的財務狀況怎麼樣,但我覺得你是可以休一年(的)。
那又是另外一回事,對吧?從你的角度聽起來肯定很好。我就會說,我曾經無家可歸。我過過最糟的生活——我知道我聽起來很防衛,但我不是生來有錢,我是靠努力得來的。所以從有錢人的角度聽起來肯定很舒服。回想我最快樂的時刻,或甚至我最有創作力的時候,總是少,就是少,不是多。對吧?我住在小房子的時候,門少要開、牆少、我們擠在一起,知道吧,然後他媽的很冷,但至少我們有彼此的體溫。聽起來像是在美化,但不是,我們並沒有太多東西。那很棒,因為我們有彼此。
回到創作,每次我有那種文藝復興式的創作爆發,通常是沒有 Wi‑Fi,也沒有暖氣,總是冷得要死。你在說的是匱乏。是那種匱乏。然後現在,如果我不刻意把所有電子設備隔離出去,我根本不可能專心做任何事。我的社群媒體放在另一支手機,放進一個沒辦法解鎖的鎖盒裡,好讓我去做工。
我的意思是,首先我要說清楚,我不需要你現在回答。我只是丟下一個挑戰的手套。我很希望你能休一年——作為一個我剛認識、我在乎的人。我們都是人,不能一直跑下去,需要充電、需要重整。有些東西會擺到你面前,我猜你會想「我絕對不會做那種事」,我不是說「為什麼你不去參加這個靜修,花一個月去處理你內心的某部分?」你會說「我才不會去」,但為什麼不呢?你值得去做,這會很難,不是個好玩兒的度假。
對我來說,播客也是一種工作。我會整理我的樣子和聲音,我會跟很多人練習,試著讓自己看起來像沒有準備過。出節目前我會打給人,瘋狂練習,我會講十二次,問這樣行不行?然後上節目那一套就是做出來的,假的。我已經好久沒做播客了,從你身上我感受到非常真誠的東西,所以我今天不想那樣做。我當時真的很緊張,所以才會想吐,我很害怕。我只是想進來,可能會說出會搞砸我的話,因為以前很多次都是這樣,但我會盡量做出最真實的自己。那對我來說很可怕,像是真的赤裸一樣。我喜歡準備,昨晚很晚我睡不著,我在想,靠,我真不敢相信,因為我過著安靜的生活,我心裡像在想:哇,我要進入敵方領地了,他會不會拿出一堆問題——我得準備一個問題。我又回到像在 Vice 那種即興打趣、機智回嘴的模式,覺得累炸了。但我心想,能不能就去做真的的?我知道我花了兩個小時才回答一個問題,但我也接受自己會這樣。
然後我開始像是念名字那樣,Andrew、Hugh,然後就是你的名字結尾那些。我心想:「我不想這樣,我不想整晚只是讀你資料然後準備好來應付。」然後你放棄那套了,太好了,太好了。我很高興你放棄那種方式。我有,我有。我就直接說出來了。老兄,我真的很感激你以那種沒有框架、沒有包袱的狀態來到這裡。
我知道我一開始一開口,如果我說你哪裡好,你會有反應,但我還是要說。有幾個原因你會在這裡,我之前也提過一些。你是個了不起的藝術家,你是個了不起的人。但你在這裡的主要原因,是很久以前我在一個會議看到你,從你那兒學到東西,當時我心想,我想跟他當朋友,我知道我可以從他身上學到很多。天啊。所以不多談細節了——你可以講,我不在乎。也許改天再說。
嗯,我跟你說過的,你知道,你幫了我,你幫了我很多。我也,嗯,我腦子裡有一個模型。也許是我那個科學家的部分,但我覺得你把自己弄成了鐵砧、鐵鎚和金屬,就像你自己一樣,然後那就是一個機會—去做些事、去感受些東西的循環。
然後,你知道,我想我朋友Ryan Suave是對的。他說人會對羞恥上癮,但對我來說是整個循環。對。但我真的希望你能接收的是,人們是從你口中說出來的東西學習。他們不只是,對,故事很有趣,無限有趣,也很娛樂。而且,你有說故事的天賦,就像你有藝術的天賦,但你知道,人們在學習。我們也提到Bourdain,我其實不認識他。我知道你和Joe都跟他很親近。我知道還有幾個別的人也跟他很親近。
我不是在做什麼公共服務宣傳,這不是我做這個播客的方式。我現在只是跟你在這裡。但你知道,很多人在結束自己的生命。最近一個親近的朋友就這樣做了。一位看起來擁有一切的非常有名的科學家也如此。這種事越來越多。我覺得當人們聽你說話、當我聽你說話,我知道人們聽到的是什麼。他們感受到你的存在,感受到你度過了很多艱難的事也有很多美好的事發生,但你仍然在這裡,你還在繼續前進。這個榜樣真的非常非常重要。
嗯,我不想只是個倖存者。你知道,我是個倖存者,因為我挺過了那些事,但每個人也是如此。我不是想要去…但你還是在前進。但我不想只是存活,我想要茁壯。對。所以我會想到像「韓國耶穌」或Pee Wee Herman,我就會想,我試著讓事情保持輕鬆和娛樂性。那段很沈重,真的很痛苦。對,如果你懂的話,這不容易,對每個人都不容易。但然後你會想,好,那你會為自己工作嗎?你會做這些功課嗎?你會去開會嗎?然後就像,我們現在玩得開心了嗎?對吧。就是,要花很多他媽的痛苦和努力才能只是存在,知道嗎?
問題是,我想放進去的是:我們現在玩得開心了嗎?我們不是應該要快樂嗎?你知道,我兒子每天早上醒來都在笑。我就在想,那裡到底發生了什麼?我已經想不起來上次醒來還在微笑是什麼時候了。像,如果我們可以記得的話。像,我做那個秘密字遊戲是有點傻,但我愛那個。你們不是嚇得屁滾尿流嗎?你知道,人們,注意觸發警告:現在有很多人在自殺,像是一場流行病,主要是男性。我不認識那麼多女性,但很多是男性,是大多數是男性。
所以這是一個強而有力的工具,因為我做了太多魯莽的事,能活到現在簡直是個奇蹟。我不是這麼說是要裝神或自誇,也不是要當什麼大師、彌賽亞那套的。我只是對自己說,沒有要誇大或把自己抬高,就是,我挺過來了。儘管我常常哭,我還是在玩得開心。但即便如此,如果我那麼做,我會被叫軟弱、會被罵各種東西。我就說,我允許自己去感受一切。
所以我學到了一個工具,叫做「把錄帶放到底」(play the tape out)。所以你會想,若你是個白癡,那你就是白癡。但如果你有一點智慧,你會想,你覺得這件事最後會怎麼收場?你覺得這個毒癮問題會怎麼收場?你覺得你劈腿你老婆最後會怎麼收場?你覺得不停這樣下去,結局會好嗎?不會,對吧。這是我最喜歡跟朋友說的其中一句。現在還好,但成癮就會一直升級,不會停留在原地。你不會只是某個點然後就那樣結束,像我這樣的人,會很快升級。所以它很危險。而且,成癮喜歡新奇。如果某人現在在巷子裡為了克拉克(crack)含莖交,那個小男孩,他當初不是小男孩時就希望有一天會做那種事。它是這樣開始的。先是大麻,然後可卡因,然後就升級了。他當初並不是想為了毒品去做那些讓自己感到屈辱的事,但事情就是升級了。那是在成癮者那邊。
但我發現自己常常有人對我說奇怪的、破碎的承諾,我發誓我永遠不會那樣。但然後我發現自己在一個奇怪的地方做著奇怪的事,去違背我的價值觀。我又在追逐那種羞恥感。所以我知道這有點偽善,因為我又在套用邏輯。但如果你只是跟某人說,然後你用這個工具:「嘿,你不是白癡,把錄帶放到底,看看你的行為。」那就像在追逐谷底,或者已經有破壞性,或者還不到那種破壞性,但正走在那條路上。然後你會說,我會沒事的。就是,把它想像到最後,想一想這會怎麼收場。
我說,我需要回去做播客。然後我上了這些播客,我就想,我們現在玩得開心了嗎?還是說,你看起來像背著全世界的重擔,你看起來很痛苦,你看起來找不到開心。我不是說一般講,我總覺得播客主持人不是快樂的人,總是那樣。我就會想,那麼,什麼時候…然後,哦,看,切換吧。走吧。然後就是,喔,該死,贊助商。數字又下滑了。
然後我心裡就想,我們能不能開心一點?不是只有賺錢就夠了嗎?就是說,如果……就是因為我們生活在一個社會裡,尤其是你住在城市裡,從你醒來的那一刻起,從看板到社群,每一樣東西都在告訴你——
不是幾百條,是幾千條訊息在告訴你你不夠好。
對啊。
所以我做那種腦部映射(brain mapping)。我做了之後就覺得,哇,Dave,你對自己真的很苛刻。你講了太多負面的東西。就那種,如果有人對我朋友這樣說,我一定會做點什麼。就是很多自我懲罰式的內心對話。
然後說「我夠了」這種話又覺得怪怪的、很做作、很不好意思去說。「我有價值」「我是個好人」「我是個好爸爸」「我是個好朋友」「我是個好兄弟」——聽起來就像自助書上那套話,但我能洗腦自己去相信我是世界上最好的藝術家。既然能做到,為什麼不能洗腦自己去相信我是個好人?
所以我遇到人時想說些漂亮的話,是真心的話。不是那種「那是我的感覺」式。我不想只是跟人說「你的襯衫很適合你」。但其實它真的很適合,我是說,連黑色的也很好看。所以我的工具之一就是,用除臭膏在鏡子上寫字那種又厚又白的塊狀除臭膏,就這樣寫下來,讓我每天看到,印在我的心裡。因為每天都是漂亮人的看板,而我長得不像那樣,訊息全都亂掉了。
除非我要跟網路徹底翻臉搬去非洲荒野住——也許我會這麼做。就在牆上寫「我有價值。我夠了。」每天早上洗臉時都看到,開始慢慢洗腦自己。這是一個工具:告訴身邊我愛、在乎的人我對他們的感受,不要等到他們死了、不要等到他們跌到谷底才說。每天都說,因為那就是我們擁有的一切。然後我也對自己這麼說,我可以抓到自己那種像走到自殺邊緣的橋段——那種魯莽、瘋狂、不負責任、不成熟的行為。
但這些東西很難,因為我帶著好幾代人的故事來看事情,告訴你必須一直生病才行。像你聽 Kanye 說「雙相就是我的超能力」——我心裡有一部分是說,當然啊。我喜歡我的藝術家有點搞砸,越搞砸某種程度上就是天才。你知道的。有些很親近的朋友會說,像你這種有創造力的人,如果只相信那些想法就會變得很無聊、思想很狹隘。就像,有沒有人能過中庸的生活?就是普通、過得踏實、不必一直跳上跳下的那種,還能做出很棒的藝術?給我看一個例子。
但有人會說,那你為什麼不能成為第一個?然後又會牽扯到自我與自戀。好吧,那就假設一下:就算你選擇做一個普通人,你永遠不會有最棒的播客或最偉大的作品,你大概只能做到七成,沒什麼特別。那有什麼不好?但那又跟你內心所有的東西衝突。
所以這很難。尤其是藝術,總有人會說「你這是我看過最差的東西」之類的。他們會說「早期的專輯比較好」那種話。有一部分我也覺得早期作品比較有憤怒、比較細緻、比較費工,而現在的作品比較放鬆,但我現在很喜歡它們,我也喜歡現在的自己。很少有那種「站上頂端很孤單」的情況——你會遇到那些在自己領域裡是佼佼者、世界前一%的人,見到他們卻發現他們其實不快樂、很痛苦,你會想,到底為什麼要這樣?
要麼你有勇氣靠自己和朋友去改變,要麼就不改變。像,我會說,如果你休息一年,我們會經常見面、一起畫畫,這是很棒的誘因。我們會做那些事。但好像你必須自己一個人去做,這是我從小收到的訊息:閉嘴、別抱怨,很韓國式、很亞洲式的。有人對你很差,就低下頭不要吭聲,報復是要慢慢來、要冷靜等時機成熟。你就裝作沒事,不要讓人看出來,報復就是成功。那個人在公司對你不好,那你就成為那家公司的老闆,把他開掉。然後你會覺得「靠,Chip 被開掉真爽」。Chip 聽起來就像個混蛋,他真是個混蛋。
所以我有這一套那些工具,都很簡單。每天醒來就說「我是個好人」。簡單但很難,不容易,需要努力、去感受。就像每天起來做一百個伏地挺身一樣,我是可以做得到的,但我沒做,但你是可以做的。你會在意你的身體健康,那為什麼不為你的心理健康、你的靈性健康做點事?「喔,我不是宗教的。」
有點像,靈性就是……它是海洋。
它是宇宙。
它,是一種比你更大的力量,對吧?
所以,嗯,對,就是那個。
把整個過程想像出來,真的很有價值,很強烈,就像我會想:我需要以這種方式採取行動。
而有時候該做的,是少做,有時候是什麼都不做,而我從小長大接受到的是要做更多。
我本來想說,我有講得通嗎?
但從你臉上的表情,我就能看到,我覺得在這一刻我被聽到、被理解,這對我來說很特別。
所以謝謝你。
謝謝你。
你絕對被聽見了,你絕對被理解了。
我很感激你。
我知道所有在聽的人也一樣。
允許自己說、感覺到自己足夠了,這一點,奇怪的是,是最難做到的。
但那份鼓勵是被聽到的。
它會落在心上。
我常講恥感的事,我就用這句來結尾。
感覺上,希望和信念也是一種非常強大的「藥」。
有時候,就像我說的,像我媽或我相信聖誕老人那樣,沒有什麼邏輯可言。
但你知道,整個戰爭和國家都是為了信仰而打的,我覺得,因為我遇到的每個人我都很敏感、很有同理心,所以這個時代看起來非常絕望。
我覺得那就是為什麼有那麼多自殘和憂鬱。
所以,這很奇怪。
像在洛杉磯這樣的城市,七萬個無家可歸的人、自然災害、毒品流行,種種狗屁事,你怎麼會有希望?
然後你要去自我洗腦,因為那就是連結所在。
如果我不相信,希望,去外面碰面跟人說「嘿,我現在需要幫忙」會是件超難的事。
承認自己做不到某些事,像是我連一句關於自己的好話都想不出來,去跟人說:「你能替我說句好話嗎?聽起來很自我中心,但我現在真的需要那個——我現在真的不喜歡我自己。」
然後有人對你說了句好話,你就會想,好吧,也許明天我能對自己說一點好話。
然後你就在建立一個叫做希望和信念的東西。
所以,我不知道,我講了很長的 Pee-wee Herman 故事,但最後我在想,那到底是什麼?
就是那個,韌性,那是冒險,那是相信自己。
但我從沒放棄希望,你知道的。
這有點妄想,但就是那樣。
如果你拿事實和數字來看,會覺得這是世界末日,是那種我要去做所有末日後啟示錄那套的東西,我才不需要那種狗屁,我不看恐怖片,也不讓那些東西包圍我,大家愛怎麼過就怎麼過。
像我說的,我們倆都喜歡龐克,但不喜歡硬核。我以前很愛硬核,因為我需要那樣——我需要從震動、靈性和聲響上去接收那個訊息,去覺得「喔,那個人在用一個跟我有共鳴的頻率在唱」。
我過去一輩子他媽的討厭雷鬼,因為那些人看起來都很快樂。現在我會聽雷鬼,我會去「Reggae on the River」之類的,你知道的,我會這樣,而我一開始就會立刻評價,我真不敢相信你竟然在聽雷鬼。嘿,這像是迷幻音樂,但那頻率現在打到我了。
所以我可以欣賞硬核音樂,但如果回頭看看,我會想,那是什麼?那到底是什麼?那他媽的是在求救,迷失又絕望。
我只覺得,在這個時代有希望很難,但如果你去求助、去伸出手、去和別人連結,就不會那麼難。
如果你不這麼做,那幾乎不可能做到。
我現在講起來像個什麼都懂的人,但你得克制使用電子產品,這必須發生。
如果你一直看電視或滑手機,你就不可能有真實的情感。
任何時候,當我在外面看到有人還在用摺蓋機、翻蓋手機、功能機、磚頭手機,不管你怎麼叫它,我都會使個眼色、眨個眼,心裡想,耶,這傢伙他還在照顧自己。因為你不需要知道哪個國家在發生謀殺案,你也做不了什麼。
所以我相信、我有信念我們來到這裡是有原因的,對正在聽的人——我不知道這什麼時候會發布,我老實說也不知道我會不會公開談我相信聖誕老人這件事,但現在是這個季節。
這會不會在聖誕節前就出來還是之後?好吧,就試試看吧,就當穿一件衣服似的試穿一下。我知道這很蠢,但就試著相信聖誕老人。孩子們當然都相信,但各位苦了心、玩壞了的成年人,這一年就試試看。
如果你需要,他可以瞬間移動。他是個變種人,他有特異功能,而且他知道你有沒有乖。
所以,我不知道,我可能會——這就是問題的所在,因為我們現在的情況是,我過去會在節目一開始就這麼做。像我以前做節目的時候,我會說「我們……」,其實那不像是對談,都是你一直在講,你講三個小時,我會說,喔,現在我們三個小時進來了,現在開始吧,現在開始變醜、變真實。
但沒有人喜歡講九個小時啊,老兄。我是說,我喜歡。
所以我覺得如果我們想再聊六個小時,你應該也會願意吧。
沒問題。
或許哪天我們可以這樣做。
我們應該要這麼做。
但我覺得,我也不知道…
我是說,我是不是、我是不是…知道嗎?我投降了。
我覺得,除非你還有更多要問我的問題,否則我很樂意(繼續)。
所以,老兄,呃,用會議或其他場合的說法,我想目前我們已經結束了。
非常感謝你,兄弟。謝謝。謝謝。那真的——我是說,我覺得很好。我也覺得很好。非常感激。謝謝。謝謝。
感謝你收聽今天我和 David Cho 的討論。想進一步了解他和他的工作,請參閱節目說明中的連結。
如果你從這個播客學到了東西或喜歡這個節目,請訂閱我們的 YouTube 頻道。這是支持我們的絕佳且免費方式。
另外,請在 Spotify 和 Apple 上按下追蹤(Follow)關注本播客。在 Spotify 和 Apple 上,你也可以給我們最高五顆星的評價,且現在也能在兩個平台上留言。
也請查看在節目開頭及整集節目中提到的贊助商,那是支持本播客的最佳方式。
如果你有要問我的問題,或對本播客、來賓或希望我考慮的主題有建議,請在 YouTube 的留言區留言。我會閱讀所有留言。
若你還沒聽說,我有一本新書即將出版。這是我的第一本書,書名為《Protocols:人體操作手冊》(Protocols, an Operating Manual for the Human Body)。
這本書我花了超過五年時間撰寫,並建立在我三十多年的研究與經驗之上。內容涵蓋從睡眠、運動到壓力管理,以及與專注和動機相關的各種操作流程(protocols)。當然,我也提供了支持這些流程的科學證據。
此書已在 protocolsbook.com 開放預購。你可以在那裡找到各家販售商的連結,選擇你偏好的購買管道。再說一次,書名為《Protocols:人體操作手冊》。
如果你還沒在社群媒體上追蹤我,我在所有平台上的帳號都是 Huberman Lab,包括 Instagram、X、Threads、Facebook 與 LinkedIn。在這些平台上,我會討論科學及相關工具,部分內容與 Huberman Lab 播客重疊,但很多內容是播客之外的補充。再次強調,各平台帳號都是 Huberman Lab。
如果你還沒訂閱我們的 Neural Network 電子報,這是一份免費的月刊電子報,內容包括播客摘要,以及我們所稱的 protocols(以一到三頁的 PDF 形式呈現),涵蓋如何優化睡眠、如何優化多巴胺、刻意冷暴露等議題。我們也有一套基礎健身 protocol,包含心血管訓練與阻力訓練。所有內容完全免費。你只要到 HubermanLab.com,點選右上角的選單,往下滑到 newsletter,輸入你的電子郵件即可。我必須強調,我們不會將你的電子郵件分享給任何人。
再次感謝你參與今天與 David Cho 的討論。最後但同樣重要的,感謝你對科學的關注。
David Choe is a world-renowned artist, writer, podcaster and TV host. He tells how as a child, he was made to believe he was destined for greatness but also that he was a complete disgrace, leading him to channel his energy—including deep shame—into art that brought him global recognition. He shares about his addictions that put him on a decades-long cycle of extreme highs and lows and that forced him to eventually acknowledge and heal the childhood trauma he was battling inside. David shows up with raw, authentic presence to show us how we can transmute pain and shame into our best creative work and, more importantly, how complete vulnerability, especially about our hardest experiences, is the ultimate tool for forgiveness and self-acceptance. He also tells us the actual story about early Facebook, Pee-wee Herman and Santa Claus.
Note: This conversation includes topics and language that may not be suitable for younger audiences.
Read the episode show notes at hubermanlab.com.
Thank you to our sponsors
AG1: https://drinkag1.com/huberman
Eight Sleep: https://eightsleep.com/huberman
LMNT: https://drinklmnt.com/huberman
Function: https://functionhealth.com/huberman
Mateina: https://drinkmateina.com/huberman
Timestamps
00:00:00 David Choe
00:03:10 Drawing, Black & Colors, Death
00:12:54 Telepathy, South Bay
00:17:52 Sponsors: Eight Sleep & LMNT
00:20:40 Childhood, Podcasts, Mundane Moments & Artist Life
00:28:45 Mother, Beliefs, Religion, Artistic Ability, Childhood
00:33:27 Gambling, Transformation; Immigrant, Disgrace
00:40:10 Street Art, Graffiti, Creativity; Paintings, Payment; Sports
00:52:08 Sponsor: AG1
00:53:30 Santa, Belief; Journal, Vulnerability; Heart Break, Art
01:00:16 Facebook, Graffiti; Theft, Gambling
01:10:57 Adapting, Creativity
01:17:16 Album Cover, Art & Payment
01:23:40 Sponsor: Function
01:25:28 Immigrant & Belonging, Academics, Learning Art, Marvel Comics, Shame
01:35:11 Shame, Gambling Addiction, Stress
01:43:05 Sexual Abuse, Trauma, Shame, Addiction
01:51:52 Early Career, Pornography, Author
02:01:20 Graffiti, Disappointment, Rejection; Early Magazines
02:08:26 Sponsor: Mateina
02:09:27 Pornography, Co-Dependence; Movie Set
02:18:00 Pride & Family, Vice; Pokémon
02:26:44 Podcast, Workaholism, Shame, Reality; Anthony Bourdain, Channing Tatum
02:38:54 Writing, Career Success, Workaholism, Vice, News, Self-Sabotage, Heart Attack
02:52:21 Growth & Pain, Sizzler; David Arquette
02:58:40 Rehab, God, Purpose, Parents & Disappointment, The Choe Show, Pee-Wee Herman
03:05:53 Gratitude, Korean Immigrant, Self-Reflection, Brokenness
03:14:37 Emotion, Saying No, Suicide; Vacation & Workaholism, Art
03:25:23 Legacy; Vacation, Work; Authenticity
03:31:15 Surviving & Thriving, Suicide, Addiction, Play the Tape Out, Fun, Feeling Enough
03:44:43 Hope & Faith, Electronics, Santa Claus
03:51:23 Zero-Cost Support, YouTube, Spotify & Apple Follow, Reviews & Feedback, Sponsors, Protocols Book, Social Media, Neural Network Newsletter
Learn more about your ad choices. Visit megaphone.fm/adchoices

Leave a Reply
You must be logged in to post a comment.