AI transcript
0:00:08 And they are. They’re warriors. They’ll kill you. Don’t cross them.
0:00:16 When the moment calls for tenderness, a good Marani will lay down his sword and shield and be sweet like a baby.
0:00:21 What makes a great Marani is knowing which moment is which.
0:00:27 Welcome to the Huberman Lab podcast, where we discuss science and science-based tools for everyday life.
0:00:37 I’m Andrew Huberman, and I’m a professor of neurobiology and ophthalmology at Stanford School of Medicine.
0:00:39 My guest today is Terry Reel.
0:00:48 Terry Reel is a therapist and considered one of the world’s foremost experts on male psychology and on male-female dynamics in romantic relationships.
0:00:54 Today, we discuss what it means to be a man and the mental health crisis that men are facing nowadays.
0:01:00 As you may have heard, rates of depression and suicide are at an all-time high in men right now.
0:01:06 Fewer and fewer men are in romantic relationships, and many don’t even have a single close friend.
0:01:13 And for those that are in romantic relationships, the public messaging about how to show up in those relationships is very conflicted.
0:01:15 Today, we address all of these issues head on.
0:01:30 Terry explains that to thrive in life, men have to look at relating as a skill that requires action and, yes, feelings, but also processing and communicating those feelings in a specific way, and sometimes not communicating them at all.
0:01:42 We also discuss the critical importance of fraternity, not necessarily college fraternities, but finding and belonging to a group of men that you can trust, that you can enjoy time with, that give you honest feedback, and that hold you accountable.
0:01:50 What I appreciate so much about Terry Reel is that he’s willing to answer the hard questions about men and women very directly.
0:01:53 And frankly, most therapists are not willing to do that publicly.
0:02:05 For example, he explains that in his extensive work with couples, women and men are equally bad at relationships, but in different ways, and he offers solutions for them both if they actually want their relationship to thrive.
0:02:14 Thanks to his honesty and providing practical tools, Terry Reel provides us today with essential information for men and women of all ages.
0:02:28 It cuts through all the generational differences that certainly exist to highlight the practical ways that men can build and support their mental health and thrive at work, school, and in romantic relationships, and also, just as importantly, in their relationship to themselves.
0:02:33 That is, how men can build a strong self-concept, sense of agency, and confidence.
0:02:39 Before we begin, I’d like to emphasize that this podcast is separate from my teaching and research roles at Stanford.
0:02:46 It is, however, part of my desire and effort to bring zero-cost-to-consumer information about science and science-related tools to the general public.
0:02:49 In keeping with that theme, today’s episode does include sponsors.
0:02:53 And now for my discussion with Terry Reel.
0:02:55 Terry Reel, welcome.
0:02:56 It’s a pleasure to be here.
0:02:57 Thank you.
0:03:00 What’s going on with men?
0:03:08 What’s this mental health, men’s crisis, suicide rates are way, way up.
0:03:09 What’s going on?
0:03:15 What’s going on is that the old role is shifted.
0:03:19 The sand is shifted under our feet.
0:03:23 And we’re trying to figure out what the hell we are.
0:03:30 And if we’re not going to be what our dads and granddads were, what are we going to be?
0:03:34 And we’re searching and we’re grappling.
0:03:45 I’ve got to tell you, the other thing that’s going on is someone in reaction to feminism and, you know, somebody said about my work,
0:03:49 women have had a revolution and now men have to deal with it.
0:03:51 It’s like, what are we supposed to do here?
0:03:53 And there’s been a backlash.
0:04:10 There’s been a resurgence in our country and around the globe of almost a celebration of some of the most difficult, unattractive aspects of traditional masculinity.
0:04:15 And we’re not sure what it means to be a man anymore.
0:04:19 And particularly young guys are grappling.
0:04:27 And there are a lot of healthy examples saying, okay, here’s the new territory.
0:04:29 Let me show you what it looks like.
0:04:42 The biggest response that I see to the confusion about what are we supposed to do here has been regressive.
0:04:50 Let’s go back to being powerful, dominant, entitled, aggressive.
0:04:55 And you see this at the top.
0:04:58 You see this in politics, not just in our country, but all over the globe.
0:05:03 Autocracy, dominance is celebrated.
0:05:08 And it’s like, we’re tired of the woke.
0:05:11 We’re tired of being told that we’re bad.
0:05:14 You know, I grew up in the 60s in the height of feminists.
0:05:16 And I consider myself a feminist family therapist.
0:05:18 Did you have long hair in the 60s?
0:05:21 Oh, yeah, and a mustache and the whole thing, yeah.
0:05:22 Yeah, I did.
0:05:23 And a lot of drugs.
0:05:33 But when I grew up, the joke was, you know, the philosophical, if a tree falls in the woods and no one’s there, does it still make a sound?
0:05:38 When I grew up, it was, if a man speaks in the woods and there’s no one there, is he still wrong?
0:05:43 That was the first surge of major feminism?
0:05:47 Yeah, early-stage feminism was angry.
0:05:58 I am proud to say my dear friends and colleagues who are in the forefront of feminism, Mr. Perel, Carol Gilligan, are man-loving feminists.
0:06:02 But that wasn’t the first wave.
0:06:13 It was really an understandable reaction to the entitlement and the oppression of women.
0:06:17 But I call that political patriarchy.
0:06:18 And it exists.
0:06:22 Look, you step out of America and it’s pretty clear.
0:06:25 Women are oppressed by men all over the globe.
0:06:27 That’s true.
0:06:36 But what I, as a psychologist, what I’m interested in is what I call psychological patriarchy, the dynamics of patriarchy.
0:06:43 And that can take place between two men, between two women, between a mother and a child, between two races.
0:06:52 And the psychology of patriarchy is a straitjacket that is, I believe, toxic for everybody.
0:06:57 Now, look, there are some positive traits to traditional masculinity.
0:06:59 It’s not completely black and white.
0:07:03 But a lot of it is really unhealthy.
0:07:11 So a lot of guys reacted to being told, you’re wrong, you’re wrong, you’re wrong, by, hey, I’m throwing off the shackles.
0:07:12 I’ll do what the hell I want.
0:07:17 And a kind of celebration of the old freedoms and the old entitlements.
0:07:20 But that ain’t the way out.
0:07:27 And even though we see this resurgence right now, that does not breed a happy human being.
0:07:36 So we need models of progressive masculinity, not regressive masculinity.
0:07:37 And they’re rare.
0:07:47 Is it possible that now there are more templates of what it is to be a man than there were before?
0:07:57 I mean, in my mind, in my very simple-minded, not formally educated about this topic, except having grown up a man.
0:07:58 You are a guy.
0:07:58 Yeah, yep.
0:08:00 I mean, that’s the only experience I have, right?
0:08:04 So everything’s filtered through my own experience as best as I can try and get outside.
0:08:07 I mean, this is where I started and where I’ll end up.
0:08:20 You know, the model that I was exposed to was, okay, you know, in the 40s and 50s, men looked and acted a certain way.
0:08:23 And it was a fairly narrow template.
0:08:24 Very narrow.
0:08:25 Pretty narrow template.
0:08:27 And pretty inhuman in some ways.
0:08:36 The essence of traditional masculinity, which didn’t end in the 50s, it’s still with us very much today, is stoicism.
0:08:40 The essence of being a man is being invulnerable.
0:08:47 The more invulnerable you are, the more manly you are, the more vulnerable you are, the more girly you are to this day.
0:08:49 And being girly is not a good thing.
0:08:51 Well, there’s some problems with that.
0:08:53 One is, we are vulnerable.
0:08:55 As human beings, that’s a lie.
0:08:57 Denying our vulnerability is a lie.
0:09:02 And so I see chronic anxiety, depression.
0:09:06 Everybody’s in a state of, do I measure up?
0:09:10 And you don’t, because what you’re trying to measure up to isn’t real.
0:09:17 You know, I say to guys, trying to run away from your own vulnerability is like trying to outrun your rectum.
0:09:20 It has a way of following you everywhere you go.
0:09:22 We are vulnerable.
0:09:30 And the other issue with that traditional model of stoicism is we connect to each other through vulnerability.
0:09:32 That’s how human beings connect.
0:09:35 And men are walled off.
0:09:40 And one of the issues facing us is in hetero relationships.
0:09:56 Women across the West are insisting on levels of emotional connection and open-heartedness and intimacy from us guys that literally were stamped out of us as boys.
0:10:04 You know, the way we turn boys into men, traditionally in this culture, is through disconnection.
0:10:06 You disconnect from your feelings.
0:10:07 You disconnect from vulnerability.
0:10:09 You disconnect from others.
0:10:10 You disconnect from your mother.
0:10:13 We call all this becoming autonomous.
0:10:21 Well, this whole story of achieving autonomy has nothing to do with real psychology.
0:10:22 There’s no basis for it at all.
0:10:23 It’s just patriarchy.
0:10:33 So, like, for example, you know, the monosyllabic adolescent boy who won’t answer his mother, that’s not normal.
0:10:35 We think of it as normal.
0:10:39 But that’s not psychologically necessary.
0:10:43 It is a mandate of traditional masculinity.
0:10:48 And I’m here to tell you that traditional masculinity is harmful.
0:10:53 I’d like to take a quick break and acknowledge our sponsor, BetterHelp.
0:10:59 BetterHelp offers professional therapy with a licensed therapist carried out entirely online.
0:11:01 Now, I’ve been doing therapy for a long time.
0:11:04 And I can tell you that in many ways, it’s like a physical workout.
0:11:07 There are days when I want to do it, and there are days when I don’t want to do it.
0:11:14 But whenever I finish a therapy session, every single time, I come away feeling better and knowing that the time was well spent.
0:11:27 And more often than not, when I finish a therapy session, I come away with some valuable insight, or in some cases, many insights, or new perspectives on something that I’m working through, whether it’s with work, with relationships, or with my relationship to myself.
0:11:30 There is just so much benefit that comes through doing effective therapy.
0:11:38 And with BetterHelp, they make it extremely easy to find an expert therapist that can help provide those benefits that come through effective therapy.
0:11:42 Also, because BetterHelp is done entirely online, it’s very time efficient.
0:11:45 There’s no driving to a therapist’s office, looking for parking, or anything like that.
0:11:47 You just log on and hold your session.
0:11:54 If you would like to try BetterHelp, go to betterhelp.com slash Huberman to get 10% off your first month.
0:11:57 Again, that’s betterhelp.com slash Huberman.
0:12:00 Today’s episode is also brought to us by David.
0:12:02 David makes a protein bar unlike any other.
0:12:08 It has 28 grams of protein, only 150 calories, and zero grams of sugar.
0:12:13 That’s right, 28 grams of protein, and 75% of its calories come from protein.
0:12:16 That’s 50% higher than the next closest protein bar.
0:12:19 These bars from David also taste amazing.
0:12:27 Right now, my favorite flavor is the new cinnamon roll flavor, but I also like the chocolate chip cookie dough flavor, and I also like the salted peanut butter flavor.
0:12:28 Basically, I like all the flavors.
0:12:29 They’re all delicious.
0:12:32 Also, big news, David bars are now back in stock.
0:12:37 They were sold out for several months because they are that popular, but they are now back in stock.
0:12:49 By eating a David bar, I’m able to get 28 grams of protein in the calories of a snack, which makes it very easy for me to meet my protein goals of one gram of protein per pound of body weight per day, and to do so without eating excess calories.
0:12:57 I generally eat a David bar most afternoons, and I always keep them with me when I’m away from home or traveling because they’re incredibly convenient to get enough protein.
0:13:06 As I mentioned, they’re incredibly delicious, and given that 28 grams of protein, they’re pretty filling for just 150 calories, so they’re great between meals as well.
0:13:10 If you’d like to try David, you can go to davidprotein.com slash Huberman.
0:13:13 Again, that’s davidprotein.com slash Huberman.
0:13:18 Let me ask you about this template.
0:13:23 Like, so there’s the 1940s went into the 60s somewhat template, right?
0:13:27 As Steve Jobs so aptly said, you know, the 60s really happened in the 70s.
0:13:30 The long hair, the mustaches, most of that was in the 70s.
0:13:32 Some of it was in the 60s, but most of it was in the 70s.
0:13:32 Right.
0:13:37 Okay, so there’s that very stoic template.
0:13:37 Right.
0:13:37 Right?
0:13:40 Provider, protector, stoic.
0:13:41 No feelings.
0:13:42 Right.
0:13:42 Yeah.
0:13:43 Logic.
0:13:46 And it’s actually interesting to – I have looked a little bit at the history of this.
0:13:56 You know, there were even diagrams that, you know, men should never stand with their hands on their hips because that was like a feminine stance, never tilt a hip to one side.
0:13:58 I mean, this stuff was – it was out there, right?
0:14:02 And it was also coupled with etiquette.
0:14:05 It was very clear how to act, right?
0:14:13 There wasn’t much range, but the sort of range of things to do and say was fairly scripted, which I’ll just make – I’m not trying to play devil’s advocate here.
0:14:23 But it made the script simpler and therefore more accessible, but it masked a lot of other things is I think what we both agree on.
0:14:24 But then came the template.
0:14:27 You know, I was born in 75, so I’m 50 now.
0:14:34 In the late 80s and 90s, it was kind of a mishmash of things.
0:14:38 We saw our first gay male characters in television shows.
0:14:39 Yes.
0:14:46 We saw also gay female characters, but since we’re talking about men and masculinity here, that was the first time.
0:14:52 I think it was the character on The Real World, San Francisco, that – the first character.
0:14:54 Forgive me for not remembering his name.
0:14:58 He died of AIDS, and it was during the AIDS epidemic.
0:15:00 Will and Grace, and yeah.
0:15:02 Yeah, so there was more of that, right?
0:15:11 But there’s a difference between having gay men in the public eye and saying that the role of straight men had changed.
0:15:12 Totally agree.
0:15:12 Totally agree.
0:15:16 There’s two separate things, but there was sort of an expansion of notions of maleness.
0:15:22 I would say in the 80s and 90s, it’s almost like things became somewhat more of a buffet, right?
0:15:25 You had your football jock types, your finance guys.
0:15:28 There was the stoic thing, the provider protector thing.
0:15:37 But then there was more of an artsy artist phenotype that emerged as well.
0:15:47 You had – I wouldn’t say sensitive artist, but the artistic expression became kind of – it was always, but it became part of masculinity.
0:15:48 Well, you had hippies.
0:15:52 You had hippies, and then it became – and then it was like rock and roll, right?
0:15:56 I mean, you had also – not my taste, but you had like the Bon Jovi’s types.
0:15:59 You know, you had like long hair, and it was – oh, you’re from Jersey.
0:16:02 Okay, I’ve got – so Bon Jovi’s an appropriate example.
0:16:04 So there was somewhat of an expansion.
0:16:04 Yeah.
0:16:27 And then now it seems that the templates of maleness – I mean, some of the most famous musical artists who are men and, you know, report as heterosexual from what I know are, you know, dress in what used to be considered a very feminine way, right?
0:16:30 You had that before too, David Bowie, right?
0:16:39 I mean, so there’s always been a bit of gender bending within this template, but it really, I think, emerged the most in the 90s, and it’s continued forward.
0:16:52 And now when I talk to guys in their 20s, because I have friends with kids who are now in their late teens and 20s, it seems that they are very comfortable with the idea of self-expression.
0:17:07 I guess this is where I’m trying to reconcile this notion of like that we’re so – you said that we’re kind of still steeped in the patriarchy, but it seems like the kids in their 20s and 30s, and maybe even 40s, they feel like they have options.
0:17:18 Well, they have access to emotion in ways that we didn’t – you know, they were all raised by feminist mothers, and it had its impact.
0:17:26 But the problem is, you know, I see these guys, and they’re all whining that women aren’t attracted to them, and there’s a reason for that.
0:17:40 A lot of guys who get in touch with emotion and the sort of more heartfelt issues bring along with it traditional male privilege.
0:17:43 So it’s like, I’m emotional now.
0:17:45 Come and take care of me.
0:17:51 And a lot of the women are complaining that these guys are kind of children.
0:17:55 They’re not – they don’t stand up.
0:17:57 The issue is this.
0:18:08 Can you be big-hearted and open and emotional and show up and be responsible and be giving?
0:18:13 The thing that hasn’t changed for a lot of us guys is giving.
0:18:18 Back in the 50s, and it was stoic, it’s about me.
0:18:25 I show up and I am responsible in ways that our younger guys are less responsible than our dads were.
0:18:27 That’s all true.
0:18:32 But, you know, I go out and I fight dragons and I come home and where’s my martini and slippers?
0:18:40 Then the 60s came on and feminism and, okay, it’s okay to have feelings.
0:18:43 It might even be okay to be a little bit vulnerable.
0:18:47 But it’s still about me.
0:18:58 So when I talk about progressive masculinity, I want men who are big-hearted, strong, connected, and giving.
0:19:07 And that’s missing both in the traditional patriarchal model and in many of the countercultural model.
0:19:12 You know, what’s missing in our culture – I’m going to fade back from men for a moment and talk about generally.
0:19:16 What’s missing in our culture generally is relationality.
0:19:23 What’s missing in our culture is the beauty of connection.
0:19:26 And, look, you follow the science.
0:19:30 I’ve been saying this for 40 years and now the science is really very clear.
0:19:38 Being connected, being intimate with yourself and with others, that’s what we humans are born for.
0:19:40 That’s how we’re designed.
0:19:41 We’re pack animals.
0:19:51 And the lack of intimate connection is not only bad for us psychologically, but I think it was Vivek Murthy who quoted it.
0:19:55 It’s as bad as smoking a pack and a half of cigarettes a day on your body.
0:19:58 We are born to be connected and related.
0:20:04 And I wrote about male depression back in the 90s.
0:20:10 What I said is the way we, quote, turn boys into men is through disconnection.
0:20:17 We tell them to disconnect from their hearts, less so younger men, disconnect from others, that’s being independent and autonomous.
0:20:20 And the cost of disconnection is disconnection.
0:20:29 And some men have recovered more feeling inside their skin, but they haven’t developed the art of connection.
0:20:37 You know, I deal with, just like you and many of your, I deal with high rollers in my practice.
0:20:46 And one of the things that I teach these guys is the difference between gratification and what I call relational joy.
0:20:51 Gratification is just what you think, a short-term hit of pleasure.
0:20:54 And our culture loves gratification.
0:21:02 And, you know, these captains of industry who come in and fly their private planes in to see me, they’re all about gratification.
0:21:04 And they’ve done beautifully at it.
0:21:06 You know, they’re rich, they’re powerful.
0:21:08 That’s great in this place.
0:21:10 I like pleasure.
0:21:15 There’s a deeper pleasure that I call relational joy.
0:21:17 And you get that as a parent.
0:21:19 Sometimes your kids are gratifying.
0:21:21 Sometimes you want to throw them to the goddamn window.
0:21:27 But if anybody said, hey, we could do a time machine and you don’t have to have this, I’d deck you at it.
0:21:36 Because there’s a deeper down joy in just being there and being connected, just being in the relationship.
0:21:39 And that’s been lost in our culture.
0:21:42 We live in an anti-relational, narcissistic culture.
0:21:51 And even though some of the terms of patriarchy have moved, the narcissism and the lack of relationality has not moved.
0:21:52 It’s just a different variation.
0:22:02 There’s a lot there and I want to make sure I ask about this notion of emotional experience and expression from men.
0:22:21 It seems like a very important topic to parse because, indeed, it seems that men now are, thanks to your work and others, are hearing that it’s important to feel.
0:22:31 And to feel that feelings are not just okay, they’re encouraged, that if you bottle them in, you know, we used to hear about this in the context of the impact on heart health.
0:22:37 Like type A, type B, like this, if you go back and look at the, it was almost like a mask for this other thing.
0:22:42 It’s still true, you know, you can destroy your heart by smoking cigarettes and all this other stuff.
0:22:48 But it was really, it was about the, those are that original typing of people who tend to die early from heart attack.
0:22:50 It was the people who hold it inside.
0:22:55 It was about people who, who manage a lot, do a lot, but hold it inside.
0:22:59 And it’s kind of interesting because the ones that turned out, and I’m not suggesting people do that, screamed and yelled a lot.
0:23:02 That catharsis actually helped them in terms of longevity.
0:23:04 I’m not saying you should go scream at people.
0:23:14 But Steve Jobs used to be a big proponent of scream therapy and, you know, and just getting out there and vocalizing.
0:23:25 But I think that the real, that the question that’s in my mind is, okay, so if it’s important to feel, then let’s just do this as a decision tree.
0:23:29 Okay, so I think if we agree, men need to feel their feelings.
0:23:29 Yes.
0:23:34 Then the question becomes, should they feel those alone or in the presence of someone else?
0:23:36 And I’m guessing there’s a case for both.
0:23:47 But then at what point does one not have this, what you refer to as emotional privilege, where it’s like putting it on someone else to take care of them?
0:23:52 Could you give an example of what healthy expression of an emotion is?
0:23:54 Let’s keep this in the context of heterosexual couple for simplicity.
0:23:55 Sure.
0:23:56 Obviously, it carries over.
0:23:57 Sure.
0:24:02 What is an example of healthy emotional expression?
0:24:18 Let’s say sadness, deep sadness or frustration and sadness in the presence of a partner that doesn’t bring about this thing of that they’re regressing and are now becoming a child.
0:24:19 Yeah.
0:24:20 What does that look like?
0:24:23 It looks like a negotiation and not a demand.
0:24:25 Could you tell me more?
0:24:29 Yeah, because even in our – I’m going to push us.
0:24:34 Even in our talk, I don’t care about the feelings.
0:24:36 I care about the connection.
0:24:36 I care about the connection.
0:24:42 What will make us men healthy is connection.
0:24:45 So, yeah, great.
0:24:46 Have your feelings.
0:24:47 And then what are you going to do with them?
0:24:57 Well, I used to say, I used to say, I used to have no feelings and now I have feelings all over the place and I don’t give a shit about you and your feelings.
0:24:59 I want you to pay attention to me and my feelings.
0:25:01 Well, is that a step up?
0:25:09 I mean, a little bit, but it’s not where I want to leave you.
0:25:16 What we’re going to move beyond is our selfishness and because it’s in our interests to move beyond our selfishness.
0:25:23 And so, recovering feeling, being stoic or having feelings, sure, that’s good.
0:25:23 That’s important.
0:25:25 The way we connect is through feelings.
0:25:27 The way we connect is through vulnerability.
0:25:30 So, I was nervous coming here talking to you.
0:25:30 Really?
0:25:30 Yeah.
0:25:31 Me?
0:25:31 Yeah.
0:25:33 Well, hard to imagine, right?
0:25:34 But it’s true.
0:25:34 Well, it’s true.
0:25:37 I spent a lot of time here, so it’s a very familiar place.
0:25:40 But I would hope that’s not because I’m intimidating.
0:25:41 No, it’s not that.
0:25:45 It’s more like there are a lot of people listening to us right now.
0:25:46 Oh, yeah.
0:25:48 Who are intensely interested in these issues.
0:25:52 Men and women, young and old, are really interested in these issues.
0:25:53 Yeah, as we should be.
0:25:58 And not just because men are killing themselves more, that too, but also because, as you pointed
0:26:05 out, we are a old world primate species and we are not going to go back to living in troops.
0:26:06 Sorry, folks.
0:26:06 No.
0:26:10 My colleague, I like to consider him a friend as well, Bob Sapolsky, you know, we talk about
0:26:11 this from time to time.
0:26:13 It’s like, yeah, that’s how we evolved.
0:26:14 Guess what, folks?
0:26:16 There’s no little village where everyone moves to.
0:26:18 I know.
0:26:19 It’s not happening.
0:26:19 I know.
0:26:23 But we are also very adaptable old world primates.
0:26:23 That’s true.
0:26:27 So, but that, the circuitry is not going anywhere.
0:26:28 It’s a need.
0:26:32 So, if I could, hopefully you’re not feeling nervous anymore.
0:26:35 But let me answer your question.
0:26:35 Yeah.
0:26:39 Because what I did is I called our mutual friend, Bea.
0:26:40 Oh, yeah.
0:26:41 And I said I was nervous.
0:26:42 Is that right?
0:26:43 Yeah.
0:26:43 She’s wonderful.
0:26:45 Yeah, and she says, he’s wonderful.
0:26:48 Let me tell you about Andrew and what’s going to happen.
0:26:50 And she, like, read me through the whole thing.
0:26:55 And little, I’m not going to get into it, but my fears about, oh, well, we’re going to disagree
0:26:56 about this.
0:26:57 No, you’re not.
0:26:58 Let me tell you how it is.
0:27:02 And after I was done talking to her, I was chilled.
0:27:05 That’s a blessing.
0:27:13 What men lose when we don’t, when we’re not in touch with our vulnerabilities, is we lose
0:27:18 the capacity to ask somebody to help them, but it’s ask someone, not demand.
0:27:19 And it’s also reciprocal.
0:27:24 It’s not, you know, then Bea started talking about her relationship and I started supporting
0:27:26 her, and that’s a relationship.
0:27:31 And yes, I want men to come out of the straitjacket and have feelings.
0:27:35 I want us to be whole and own our human vulnerabilities.
0:27:43 But in a context, in a context in which we’re connected to other people and we’re neither
0:27:49 cut off from them nor are we imposing on them, but we’ve learned the art, and it’s virtually
0:27:58 lost, of how to be with, simply how to be with, how to ask them to be with us, and how
0:28:00 to reciprocate and be with them.
0:28:04 You know, so many women are angry at us.
0:28:10 I mean, I deal, I’m the medic in the gender war, you know, I deal, my beat are couples on
0:28:13 the brink of divorce that no one else has been able to help.
0:28:13 That’s my specialty.
0:28:20 And it’s like, we just don’t know.
0:28:25 I have a saying, and I may get into the trouble, but it’s a broad generalization, but clinically,
0:28:29 I like to say an angry woman is a woman who doesn’t feel heard.
0:28:32 And so many men are like, what is going on here?
0:28:37 My marriage isn’t that bad, but if you could just get her off my back, I don’t understand
0:28:38 what the problem is.
0:28:44 And we’re hit with an angry, well, I’ll double back on this, but we’re hit with an angry
0:28:48 woman, and we either push back or get defensive or withdraw.
0:28:50 I have to lead men by the hand.
0:28:51 Let me teach you something.
0:28:53 Tell me why you’re angry.
0:28:56 Tell me what you would like.
0:29:03 Let me give you, unless it’s jumping off the bridge, I have a saying, I know how you can
0:29:08 disarm an angry woman in five seconds, 50% of the time, which is better than you’re doing.
0:29:10 Okay, how do you do it?
0:29:11 Give her what she wants.
0:29:15 Let me ask you, what’s going on with you?
0:29:18 And do what I can to help out.
0:29:22 This is a skill that’s brand new for our culture.
0:29:29 And if I may, it doubles back on the central issue, which I hope we get to, of men in self-esteem.
0:29:35 Because most men in our culture have no idea what healthy self-esteem looks like.
0:29:39 Well, self-esteem comes from the inside out.
0:29:43 I have worth because I’m here and I’m breathing.
0:29:44 I don’t have to earn it.
0:29:46 I can’t add to it.
0:29:48 I can’t subtract from it.
0:29:49 You know, it’s democracy.
0:29:52 My worth is no better or worse than yours.
0:29:53 I’m born with it.
0:29:58 Men are taught outside in self-esteem.
0:30:00 And it’s mostly performance.
0:30:02 I have worth because of what I can do.
0:30:04 I have big muscles.
0:30:07 I can land, I can give my wife an orgasm.
0:30:08 I can land this job.
0:30:10 I can hit this homer.
0:30:13 That’s great when you perform well.
0:30:16 But when you don’t perform well, you go into shame.
0:30:17 What happened to your worth?
0:30:24 And so, healthy self-esteem, if I may, and I may double back and talk more about it,
0:30:30 which I have to teach men, is the capacity to feel proportionally bad about bad behavior.
0:30:31 I screwed up.
0:30:32 I hurt you.
0:30:32 I’m sorry.
0:30:37 And at the same time, hold yourself in warm regard as the imperfect person.
0:30:42 And what we do is we either don’t feel bad about bad behavior.
0:30:43 That’s shameless.
0:30:45 That’s grandiose.
0:30:47 That’s sociopathic, even.
0:30:50 Or if we do feel bad, we go right into shame.
0:30:51 I’m a useless piece of shit.
0:30:52 I feel terrible.
0:31:08 I have to teach men to come up out of shame and not be obsessed with the – you know, one of the things I say is when you go from shameless bad behavior, irresponsible, selfish, insensitive, to, oh, my God, that’s terrible.
0:31:09 I’m a big shit.
0:31:11 I should just beat the hell out of myself.
0:31:15 You’re trading one form of self-preoccupation or guess what?
0:31:17 Another form of self-preoccupation.
0:31:28 I definitely want to get into self-esteem, but I just want to, for my sake and for some of the listeners, make sure that I summarize two – what I think are conclusions and then you can modify these.
0:31:35 As it relates to expression of emotion, which you – and I totally agree.
0:31:36 I mean, you have to be able to feel your feelings.
0:31:44 If for no other reason, one good reason, great reason to get started on that trajectory is it’s great for your physical health.
0:31:59 It’s also great for your mental health and your relational health, but oftentimes, as you know, men need to be kind of like led to the trough for a particular carrot and then there are additional carrots in there.
0:32:02 But it’s holding everything inside will kill you.
0:32:03 Yes, it will kill you.
0:32:08 And then it makes everyone else around you miserable too, even if you think you’re protecting them from it.
0:32:15 But as you very importantly pointed out, it can’t be a dumping of emotion on other people.
0:32:25 So what I heard from you was at least two very healthy ways to engage emotionally for men is, one, to ask for help.
0:32:25 Yeah.
0:32:38 And the help from your example that you were referring to, also a very talented therapist, Bea Voce, when you called Bea, was to ask for help by expressing what is on your mind as the point of concern.
0:32:40 Like one is nervous or one is sad.
0:32:47 And I think in my experience, women naturally reach out to help when you couch things out naturally.
0:32:48 Everybody does.
0:32:50 And then the –
0:32:52 Can I slow that down for a second, Andrew?
0:32:57 What we have is what they call the Icarus syndrome.
0:33:03 In the absence of worthiness, so many of us feel we have to earn love.
0:33:04 We have to earn worthiness.
0:33:11 And I like to say, guys, leave their wives – I’ll be hetero for a moment.
0:33:13 Guys, leave their wives and kids.
0:33:19 Go fly off into the sun to be worthy of love.
0:33:22 Meanwhile, their wives and kids are saying, you know, where the hell is dad?
0:33:23 What’s going on here?
0:33:25 Well, I’m off trying to win your love.
0:33:28 Well, sit down and play Monopoly with us for Christ’s sake.
0:33:29 You don’t have to do that.
0:33:32 It’s like – it’s a bill of goods.
0:33:34 It’s a scam that we’ve all bought.
0:33:37 Just sit down and be still and be connected.
0:33:38 That’s all you need to do.
0:33:40 But we don’t – we’re not taught that.
0:33:54 Right, and we’ll get back to this later, but the demands of also – and the joy, frankly, of being a provider and protector many times, not always, involve having to leave the home and go do work.
0:34:07 And, frankly, all my friends with kids and, you know, and I’ve certainly experienced this, it’s – when you’re not able to be home because you’re working, it’s this weird pain.
0:34:08 Yeah.
0:34:10 It’s like – because you – I certainly love my work.
0:34:12 Being a provider is wonderful.
0:34:17 And at the same time, there’s this pain of not being able to be there for things.
0:34:18 And we can get back to that.
0:34:42 But asking for help and then in terms of responding in the – in a non-regressive, non – you know, entitled way, privileged way, as you said, is when a woman is upset, the words, what do you need?
0:34:45 Ah, that is water in the desert.
0:34:49 And perhaps also, what do you need from me right now?
0:34:51 What do you need from me right now?
0:34:51 Okay, great.
0:34:59 I’m just trying to put some structure on this because as – there is also something about the Y chromosome, like we respond well to simple instructions.
0:34:59 Okay, I’ll take that.
0:35:01 I believe that.
0:35:06 I have a whole theory about Y chromosomes and how men evolve to be the way that we are.
0:35:09 We can talk about maybe at the end for fun because it’s somewhat facetious but not really.
0:35:22 And then the next thing that you were saying, and I think this is so critical about self-esteem, is the ability to accept responsibility when we screw up.
0:35:32 And at the same time, not take ourselves into a place of shame, to be able to still hold on to one sense of goodness.
0:35:34 I’m a good guy who screwed up.
0:35:36 I’m a good guy who behaved badly.
0:35:40 What if the words coming at you are not of that?
0:35:44 It’s not, hey, listen, I’m upset because you really dropped the ball on this thing.
0:35:53 It’s, I’m upset because you really dropped the ball on this thing and you’re – and it becomes character – you know, characterological assassination.
0:35:54 Yeah.
0:35:56 That takes an extra level of work.
0:35:57 It does.
0:36:05 And in that case, is your recommendation to try and counter that or to just sit with it and do the work internally to say that’s not true?
0:36:07 Well, good luck countering it.
0:36:08 How’s that working?
0:36:15 Listen, this is a trap and I’m – look, I’m – first of all, the thing is this.
0:36:22 The lack of self-esteem leads us guys to be unaccountable in our relationship.
0:36:27 When we’re confronted with an imperfection, we’re going to go into shame.
0:36:32 We don’t have the capacity to feel proportionately bad about the imperfection.
0:36:33 Okay, you’re right.
0:36:34 I screwed up.
0:36:35 What can I do to help?
0:36:39 It’s like, oh, you mean I didn’t hit a homer?
0:36:40 That means I’m a loser.
0:36:47 And we defend against the overwhelm of our own lack of self-worth.
0:36:48 What do you mean?
0:36:48 I’m not perfect?
0:36:55 We defend against that awful feeling, and it’s an awful feeling, by warding off the criticism.
0:36:55 Well, wait a minute.
0:36:56 You have to understand.
0:37:01 Well, you – I mean, you know, we do all these defensive things that women always complain we do, and we do.
0:37:07 Because we’re protecting ourselves from the overwhelm of getting swamped.
0:37:08 I’m a bad guy.
0:37:15 So, interestingly, I teach men self-esteem as a way of helping them be accountable in their relationship.
0:37:15 Interesting.
0:37:23 If you don’t have healthy self-esteem, you can’t afford to be accountable because it’s too overwhelming to admit how imperfect you are.
0:37:25 This is so important, what you’re saying.
0:37:39 Also, for people who aren’t in romantic relationship, for men, it’s so critical because we could – in my mind, we could easily transpose boss or feedback.
0:37:40 Absolutely.
0:37:48 And there’s – I feel like – and again, forgive me for kind of going slow here, but I feel like parsing some of this into a structure is going to help me and hopefully help other people.
0:37:53 There kind of two forms of criticism that perhaps I’ve experienced in life.
0:37:54 I’m joking.
0:37:55 Of course, I’ve experienced it.
0:38:00 One is someone is upset about what I did.
0:38:00 Yeah.
0:38:01 Okay.
0:38:12 And I hear you loud and clear, even if it’s coming at me with characterological assassination, to have the internal reservoir of self-esteem that I can hear that.
0:38:16 What happens to us – look, I’ve been married 40 years.
0:38:17 It’s me too.
0:38:23 We get caught in the horrible delivery, and we react to the horrible delivery.
0:38:24 You know, come on.
0:38:25 It’s not that bad.
0:38:35 Or, hey, you’re talking horrible – a black belt in a relational guy, you duck under the horrible delivery.
0:38:37 I’m not saying it’s not horrible.
0:38:38 It is.
0:38:43 But you try and get to the point that the person’s trying to make.
0:38:43 Why?
0:38:45 It’s jiu-jitsu.
0:38:47 You duck under the horrible delivery.
0:38:49 You deal with their ouch.
0:38:50 And guess what happens?
0:38:52 They calm down.
0:38:52 Sure.
0:38:54 You react to the horrible delivery.
0:38:55 That’s exaggerated.
0:38:56 Bah, bah, bah.
0:38:59 You’re – and, well, you’re off to the races.
0:39:04 So – but, oh, my God, what an enlightened man.
0:39:10 Your partner or your boss or your kid is saying, you’re a shitty human being.
0:39:11 You know, this isn’t about your bad behavior.
0:39:13 You’re just a rotten person.
0:39:14 That’s shame.
0:39:16 You have enough boundaries.
0:39:17 You have enough self-esteem.
0:39:19 You go, well, they’re being abusive.
0:39:21 This is not the best part of them.
0:39:26 But rather than react to that, what are you so upset about, honey?
0:39:29 What can I give you right now?
0:39:36 And, oof, the beauty of these skills is that they work.
0:39:42 You know, you react to the bad behavior on your partner’s part and you’re off.
0:39:44 It just goes on for hours, days.
0:39:48 You duck under that and go, okay, you’re upset.
0:39:49 What can I do to help you?
0:39:55 And you – that all of that toxicity just passes through you.
0:39:56 That’s a real man.
0:40:03 And it’s like something that could have been misery for a day to a week.
0:40:07 It calms down in 10, 15 minutes because it’s a good job.
0:40:13 And when I talk to guys, I want to redefine strength.
0:40:18 Strength, the way we normally think, you know, it’s the rumble.
0:40:19 You give me your best shot.
0:40:20 I give you my best shot.
0:40:22 I like jujitsu.
0:40:23 Duck under it.
0:40:25 Duck under the wave.
0:40:29 And at the end, instead of saying, I was really strong.
0:40:30 I didn’t put up with that bullshit.
0:40:31 I said – no.
0:40:33 I want you to say, I was really elegant.
0:40:36 I just sidestepped that whole thing.
0:40:41 And what might have been a struggle that would go on for days, I just diffused in 10 minutes.
0:40:43 Aren’t I cool?
0:40:46 That’s a real man in my book.
0:40:52 By now, I’m sure that many of you have heard me say that I’ve been taking AG1 for more than a decade.
0:40:53 And indeed, that’s true.
0:41:00 The reason I started taking AG1 way back in 2012, and the reason why I still continue to take it every single day,
0:41:07 is because AG1 is, to my knowledge, the highest quality and most comprehensive of the foundational nutritional supplements on the market.
0:41:13 What that means is that it contains not just vitamins and minerals, but also probiotics, prebiotics, and adaptogens
0:41:18 to cover any gaps that you might have in your diet, while also providing support for a demanding life.
0:41:24 Given the probiotics and prebiotics in AG1, it also helps support a healthy gut microbiome.
0:41:29 The gut microbiome consists of trillions of little microorganisms that line your digestive tract
0:41:34 and impact things such as your immune status, your metabolic health, your hormone health, and much more.
0:41:39 Taking AG1 consistently helps my digestion, keeps my immune system strong,
0:41:43 and it ensures that my mood and mental focus are always at their best.
0:41:47 AG1 is now available in three new flavors, berry, citrus, and tropical.
0:41:51 And while I’ve always loved the AG1 original flavor, especially with a bit of lemon juice added,
0:41:54 I’m really enjoying the new berry flavor in particular.
0:41:57 It tastes great, but then again, I do love all the flavors.
0:42:00 If you’d like to try AG1 and try these new flavors,
0:42:05 you can go to drinkAG1.com slash Huberman to claim a special offer.
0:42:09 Right now, AG1 is giving away six free sample packs of AGZ,
0:42:12 which is AG1’s new sleep formula, which by the way is fantastic.
0:42:14 It’s the only sleep supplement I take.
0:42:18 It eliminates the need for all these pills, and my sleep has never been better.
0:42:22 The special offer gives you six free samples of that AGZ,
0:42:27 as well as three AG1 travel packs and a bottle of vitamin D3 K2 with your first subscription.
0:42:32 Just go to drinkAG1.com slash Huberman to get started.
0:42:38 Two questions about this scenario that we’ve kind of got structured here.
0:42:45 There are at least two general types of criticism.
0:42:49 One is you did something, you screwed up.
0:42:49 Yeah.
0:42:51 Like you screwed up.
0:42:53 You did the wrong thing.
0:42:54 You did the bad thing.
0:42:55 You did something poorly.
0:42:59 The other is upset about what you didn’t do.
0:43:00 Okay.
0:43:04 And in my limit, I’m not a clinician, obviously, you know,
0:43:09 but in my limited number of interactions with men where they share about a frustration,
0:43:13 it could be from a boss, could be from a partner.
0:43:17 Oftentimes, it’s what they didn’t do.
0:43:17 Yeah.
0:43:22 And they’ll confide that the reason they didn’t do it,
0:43:25 the reason it seemed like they didn’t think about it,
0:43:32 is because they are awfully busy doing all the other things that come with being a provider
0:43:35 and a partner entails.
0:43:40 And there’s the real world constraints of time, right?
0:43:45 And so it’s not like, oh, you know, you forgot the anniversary or you forgot the present.
0:43:46 It’s not this guy.
0:43:52 It’s the things that never get asked for that someone doesn’t just naturally see.
0:43:57 Like, I’m a vision scientist first and a neuroscientist second, really.
0:44:02 And we have giant blind spots about certain things.
0:44:05 Women see and hear things that we just don’t.
0:44:05 Yes.
0:44:09 And men see and hear things that women just cannot see.
0:44:10 You’re not allowed to say that.
0:44:11 It’s very politically incorrect.
0:44:13 But like, men see things in women that they can’t see.
0:44:15 Women see things in men that they can’t see.
0:44:18 This idea that women are all-knowing and men are dopes.
0:44:19 No, no, no, no.
0:44:21 It’s part of what got us here.
0:44:22 That’s true.
0:44:27 You know, this notion of like, you know, the Homer Simpson type thing, you know, there’s
0:44:28 certainly men like that.
0:44:34 But I would say there’s a real world version of Homer Simpson that was actually working very
0:44:37 steadily at his job, trying to make things work, you know.
0:44:43 So when it comes to dealing with criticism about what one did not do.
0:44:43 Yeah.
0:44:54 I can imagine same rules apply, but I think it’s only fair to say what aspect of this falls
0:44:57 on the partner and the way they raise an issue.
0:44:58 Yeah.
0:45:01 Obviously, characterological assassinations are not going to help.
0:45:02 Yeah.
0:45:03 They make the jujitsu harder.
0:45:04 Yeah.
0:45:06 It makes it harder to accept responsibility.
0:45:07 But it’s going to happen.
0:45:10 It’s going to scale with how bad the infraction was, right?
0:45:10 Yeah.
0:45:10 Okay.
0:45:15 But what is a healthy delivery of a criticism?
0:45:17 Is it all I statements?
0:45:19 Is it purely based on how one feels?
0:45:25 I’m not trying to distribute responsibility here, but let’s be honest.
0:45:26 It’s a two-way street.
0:45:27 It’s more than a two-way street.
0:45:29 And again, let’s own these.
0:45:31 These are broad generalities.
0:45:32 We both understand that.
0:45:35 But we’re speaking simply because we’ve got to start somewhere.
0:45:37 So I teach women, too, how to be relational.
0:45:40 I’m not saying men aren’t relational and women are.
0:45:44 We’re both pretty screwed up in this culture.
0:45:52 And the tough news for a lot of women, I have eight million sayings.
0:45:58 And one of them is, you don’t have the right to get mad about not getting what you never asked for.
0:45:59 Could you repeat that?
0:46:05 You don’t have the right to get mad about not getting what you never asked for.
0:46:10 And that’s women stepping out of their traditional role.
0:46:10 What do you mean?
0:46:11 I have to tell them?
0:46:15 Like, Prince Charming should just know if I have to tell them it doesn’t count.
0:46:17 I mean, I literally hear that.
0:46:22 And, you know, what I say is, well, gals, Cinderella’s dead.
0:46:25 Prince Charming probably just came out of rehab.
0:46:30 And I hate to tell you, but I know it’s not romantic.
0:46:35 But if you want something from your guy, you’re going to have to roll up your sleeves and fight for it.
0:46:39 You’re going to have to assert what you want and then teach him what you want.
0:46:42 There are three steps of getting more of what you want in a relationship.
0:46:46 And this is particularly true for women because they’re the ones carrying the dissatisfaction.
0:46:48 One, dare to rock the boat.
0:46:50 Honey, this is really important to me.
0:46:52 I don’t think you’ve been listening.
0:46:53 You better pay attention.
0:46:58 Two, once the guy is on board, okay, what do I need?
0:46:58 Teach him.
0:47:01 Don’t expect him to know.
0:47:05 I’ve been listening to women for 40 years telling me men don’t know how to be relational.
0:47:06 Guess what?
0:47:08 I believe you.
0:47:11 So how are they going to know how to be relational if you don’t tell them?
0:47:14 Not that you’re the objective teacher.
0:47:14 That’s a trap.
0:47:19 But subjectively, with humility, this is Sally instructions.
0:47:22 This is what I want from you to make me happy.
0:47:25 But roll up your sleeves and show them what you want.
0:47:27 And then reward them when they try and give it to you.
0:47:32 People don’t do any of that in this culture.
0:47:39 You know, the concrete example is John Gray, God bless him, made millions of dollars on this.
0:47:43 Men problem solve listening and women want empathic listening.
0:47:45 There’s nothing wrong with either.
0:47:48 What’s wrong is it doesn’t get negotiated up front.
0:47:52 So I teach women to say, listen, I’m going to talk to you about a fight I had with a girlfriend.
0:47:54 10, 15 minutes.
0:47:55 First of all, it helps to limit it.
0:47:57 Guys here, we have to talk.
0:47:59 They think they’re in to 4 in the morning.
0:48:00 15 minutes.
0:48:05 In that 15 minutes, I want you to be like a girlfriend.
0:48:06 There, that sucks.
0:48:07 Tell me more about it.
0:48:08 I want you to do empathically.
0:48:09 This is what it looks like.
0:48:12 We’re passive in our relationships.
0:48:16 We let each other do what we do and then we complain about it.
0:48:18 We can shape it.
0:48:21 More assertion up front, less resentment on the back end.
0:48:24 So roll up your sleeves and teach your guy what you want.
0:48:26 I don’t want you to solve my problems.
0:48:27 I want you to do this instead.
0:48:29 As a favor to me, would you do it?
0:48:33 Not, I’m God’s gift relationship, this is what you need.
0:48:33 No.
0:48:35 As a favor to me, would you do it?
0:48:40 And then three, once the guy starts to do it, encourage him.
0:48:42 Don’t discourage him.
0:48:44 We all, oh, too little, too late.
0:48:45 You did a half.
0:48:48 I tell women, celebrate the glass 14% full.
0:48:51 It was only 5% full a week ago.
0:48:55 Hey, you did a half-assed job.
0:48:56 Good for you.
0:48:58 What are we going to do to get the other half on?
0:49:04 But we’re discouraging people because we don’t want to be vulnerable and receive.
0:49:05 There’s an art to receiving.
0:49:11 So there’s an art on both sides of how to work a relationship.
0:49:21 And I have to teach women how to be more empowering of their partner and less complaining of them.
0:49:24 And I believe in that.
0:49:25 And that’s often their work.
0:49:31 But you can’t sit around and wait for your partner to do it right.
0:49:32 You have to be able to respond.
0:49:34 On Tuesday, they do it beautifully.
0:49:37 On Thursday, they’re a goddamn asshole.
0:49:39 But you still have to respond well.
0:49:41 This is your own integrity.
0:49:49 And it’s a great freedom to take it upon yourself to behave with integrity and skill,
0:49:54 independent of what your partner’s doing on their side of the seesaw.
0:49:57 It doesn’t always work, but it’s your best shot.
0:50:02 And you don’t have to be a slave to their immaturity.
0:50:07 If every time they’re immature, you jump in the mud pit with them, you’re a flag in their wind.
0:50:09 It’s liberating.
0:50:11 You’re immature right now.
0:50:18 I can be immature five minutes from now, but I’m going to meet your immaturity with my maturity right now.
0:50:20 That is a very beautiful thing.
0:50:22 Amazing.
0:50:28 Question about childhood patterns.
0:50:39 But rather than get right into the parents’ piece of it, which I want to, I have this very crude model in my head that goes something like,
0:50:45 we all have an inner child or a childlike part of ourselves, and there’s a healthy part and an unhealthy part.
0:50:55 Because it’s kind of wonderful, at least in my experience, to be in the company of someone, especially a romantic partner, where you can be in your kind of like childlike.
0:50:58 I call that the natural child.
0:50:59 The natural child, right.
0:51:00 It’s healthy.
0:51:01 It’s explorative.
0:51:01 It’s fun.
0:51:02 It’s sweet.
0:51:06 And sometimes it’s mischievous.
0:51:08 I’ve certainly observed that.
0:51:09 But it’s lovable.
0:51:10 It’s very lovable.
0:51:20 And then there’s the unhealthy child, and that could take the form of, you know, brattiness, entitlement, whatever, closing up.
0:51:21 I mean, it could be any variety of things.
0:51:29 I imagine that a great number of people listening to this conversation are in relationship, and a great number of them are not.
0:51:36 How much work and what kind of work can be done to understand those two parts of oneself on one’s own?
0:51:41 Maybe even if you’re in a relationship, because that—
0:51:46 Unhealthy child is a very dangerous thing to show up in relationship.
0:51:48 It can be very destructive very fast.
0:51:49 Yeah.
0:51:53 So if I were a patient, a client, I don’t know what you call them.
0:51:54 Do you call them clients?
0:51:54 Customer.
0:51:55 No, I’ve got clients.
0:51:56 Client.
0:52:00 If I were a client and I just said, okay, yeah, I don’t want to talk about my parents right now.
0:52:02 We can do that later.
0:52:14 But I know the healthy child-like part of myself, and I think I know the unhealthy one, and then, like, what’s some good work that I could do to have those understood and have them in their proper place?
0:52:14 Yeah.
0:52:26 So that I make sure that I keep, like, the bad child-like Andrew locked away, and the good child-like Andrew, at appropriate times, let them out to play.
0:52:27 Oh, yeah.
0:52:27 Right?
0:52:27 Yeah.
0:52:33 I mean, I’m very fortunate that my girlfriend now, like, she’s very good at expressing that healthy child, the natural child part of her.
0:52:38 And she’s also a woman, and again, that part just shuts down, and then she can be in that mode.
0:52:41 And they, that’s, you know, I’ve seen this before.
0:52:46 It’s really wonderful to experience, and when those mesh very seamlessly, it’s also just awesome.
0:52:47 You’re like, wow.
0:52:50 It’s like total ninja, virtuoso of this.
0:52:51 Yeah.
0:52:52 Let’s say I’m not.
0:52:54 Then what does the work look like?
0:52:54 Okay.
0:52:59 So first of all, you’re in relationships.
0:53:03 Anybody listening to this podcast is in a relationship.
0:53:13 It may not be an intimate sexual relationship, but you’ve got a boss, you’ve got colleagues, you’ve got aunts and uncles, you have cousins, you have a dog.
0:53:19 We’re all embedded in relationships, and the work is the same, no matter what.
0:53:22 Relational skills are relational skills.
0:53:27 So I don’t care whether you’re single or whether you’ve been married for 40 years.
0:53:28 It’s the same thing.
0:53:29 That’s A.
0:53:31 So here’s my model.
0:53:39 That natural child, leave him be, enjoy, let him play, love him, enjoy him.
0:53:41 That’s our creativity.
0:53:44 And interestingly enough, that’s erotic.
0:53:47 In the broadest sense of the way, that’s the life force.
0:53:52 That’s spontaneity, and, you know, that’s unhampered, unwounded.
0:53:55 That’s a beautiful part of us.
0:53:57 That’s fine.
0:53:57 That’s fine.
0:53:57 Leave it alone.
0:53:59 Celebrate it.
0:54:03 What you call the unhealthy child, here’s my model.
0:54:10 And interestingly, this jibes with Dan Siegel, a neuroscientist.
0:54:20 So I talk about the wise adult part of us, prefrontal cortex, that can stop and think and reason and choose.
0:54:25 That’s the part I’m trying to grow and cultivate and give skills to.
0:54:42 The issue is when the heat comes on, and it really has to do with trauma, when something happens in the present that is similar to what was dangerous or injured us in the past, could be a violation, could be abandonment.
0:54:48 It could be either an act of mistreatment or neglect, either.
0:54:54 When something in the present, you know this, of course, we don’t remember trauma, we live it.
0:55:01 So the combat bit, here’s a car backfire, and turns around like she’s got a gun in her hand.
0:55:04 She’s not thinking, I’m walking down Main Street remembering combat.
0:55:06 She’s in combat.
0:55:08 The present goes away.
0:55:12 And it’s subcortical, limbic system, amygdala.
0:55:13 And you get flooded.
0:55:17 That’s what we call the wounded child.
0:55:18 Very young.
0:55:22 When I do experiential work with somebody, first minutes of life through four or five years old.
0:55:23 And that’s all feeling.
0:55:26 That’s the part of you that just experienced it.
0:55:38 Between this very mature, present-based part of us and this totally flooded, very primitive part of us is the part you call the bad child.
0:55:39 I call it the adaptive child.
0:55:48 This is the you that you learn to be, to cope with whatever was going on with you.
0:55:53 And it’s knee-jerk, you know, fight, flight, or fawn.
0:55:59 It’s automatic, it’s subcortical, and it’s utterly compelling.
0:56:02 I’ve got to stand up for myself.
0:56:04 I’ve got to shut this down.
0:56:08 I’ve got to fix you if you’re upset, or I won’t.
0:56:13 These are basic, you know, these are animal survival instincts.
0:56:22 And when you’re in the adaptive child, you won’t use relational skills because you’re not interested in relationship.
0:56:23 You’re interested in survival.
0:56:27 It’s literally a different part of our neurology.
0:56:31 And the work I do, I call it relational mindfulness.
0:56:36 When you’re flooded, you’ve got to bring the prefrontal cortex back online.
0:56:38 Take a walk.
0:56:39 Take 10 breaths.
0:56:41 Go around the block.
0:56:42 Take a break.
0:56:43 I’m a big fan of breaks.
0:56:48 Get re-centered in the more thoughtful, non-flooded part of you.
0:56:52 Dan calls it the responsive brain instead of the reactive brain.
0:56:55 When you’re re-centered, I call it remembering love.
0:56:58 You remember the person you’re talking to as someone you care about.
0:57:02 Then you go back and you try.
0:57:05 But we all struggle with these adaptive child parts.
0:57:08 I deal with couples on the brink of divorce.
0:57:15 Almost all of them have been living in their adaptive child, thinking that that’s an adult.
0:57:18 And the world will reward you.
0:57:23 The world will reward an adaptive child, but you’ll make a hash in your family life.
0:57:27 So fight, flight, or fix.
0:57:36 Anybody listening today, when you’re flooded, when you’re on automatic, because that’s the hallmark of the adaptive child is automatic.
0:57:37 Fight, flight, or fix.
0:57:38 What are you?
0:57:39 And what’s your partner?
0:57:41 And then what’s the dance between you?
0:57:42 The more I fight, the more they fix.
0:57:43 The more they fix.
0:57:44 Okay.
0:57:50 The way out of this is to bring your thinking brain back online.
0:58:06 And the beauty here is that capacity, I call it relational mindfulness, that capacity to remember, to think, to bring yourself back into the present can be cultivated and grown.
0:58:08 So can I give you a story?
0:58:09 Enough talk.
0:58:10 Let me tell you something.
0:58:12 Yes, please.
0:58:19 Before, I just want to make sure I ask one question about when one enters this adaptive child.
0:58:23 I think that’s how it is, which is reactive in the moment at worst.
0:58:33 And one can learn to dance with that and turn on their prefrontal cortex and remind themselves, this is a relationship that I care about and there’s, et cetera.
0:58:37 Taking space, a break is something.
0:58:38 Essential.
0:58:39 Is essential.
0:58:42 What’s the best way to ask for that?
0:58:46 Because here’s perhaps something I’ve observed.
0:58:54 Things are getting ratcheted up internally, maybe both people, and you need space.
0:58:55 Yes.
0:58:56 You ask for space.
0:59:00 Like, hey, I need to take a break to be able to hear this.
0:59:05 Or, and then the other person gets very upset because it activates their sense of abandonment.
0:59:06 Exactly.
0:59:13 And it runs countercurrent to this idea that we need to stand in the face of it, jujitsu it, et cetera.
0:59:15 Like, it’s a pause.
0:59:17 We’re not talking about, like, hey, I’m leaving for a week.
0:59:17 Right.
0:59:19 We’re not talking about, I’m leaving for an hour even.
0:59:21 It’s just need to decompress this.
0:59:31 If that’s met with additional criticism about the request, that can be problematic.
0:59:31 Yeah.
0:59:33 And common is mud.
0:59:34 So here’s what you do.
0:59:39 Contract for it when the heat is not on.
0:59:45 Listen, honey, I get flooded and you don’t want me flooded.
0:59:46 I’m not nice.
0:59:47 I won’t be nice.
0:59:49 I won’t be skilled when I’m flooded.
0:59:50 I need to collect myself.
0:59:53 It’s in your interest to let me go collect yourself.
0:59:56 I have a skill for everything.
1:00:00 This is a skill I call responsible distance taking.
1:00:02 Most of us take unilateral.
1:00:03 I’m just, I’m gone.
1:00:04 No.
1:00:05 I’m gone.
1:00:08 Here’s why and here’s when I’m coming back.
1:00:09 It’s not a rupture.
1:00:10 It’s a break.
1:00:15 So if I have a partner who’s vulnerable to abandonment,
1:00:19 if I go, I’m gone, boom, they’re chasing me.
1:00:22 This is a good example of relational skill.
1:00:29 If I want distance, let me take care of my partner so she’ll give me distance.
1:00:32 If I don’t take care of you, I’m going to get chased.
1:00:35 It’s in my interest to behave with skill.
1:00:40 So I say to you, when we’re not flooded, let’s have a contract.
1:00:45 I get flooded, we don’t like it when I get flooded.
1:00:47 I want to take a break.
1:00:48 Here’s what it looks like.
1:00:51 15, 20 minutes and then I’m back.
1:00:55 If I’m not in control, I’ll text you.
1:00:58 I’ll call you and say, I need another.
1:01:01 I’ll negotiate with you, but I’m not going to leave you.
1:01:03 I’m not going to be irresponsible.
1:01:06 It’s not unilateral and it’s not forever.
1:01:07 I will be back.
1:01:13 What do you need in order to be calm enough to let me go?
1:01:18 And 9 out of 10 times, it’s like, this contract is fine.
1:01:20 Remind me of the contract.
1:01:24 I’m taking a time out so I can be with you.
1:01:26 20 minutes, I’ll be back.
1:01:29 Here’s why, here’s when I’m coming back.
1:01:31 Okay, no abandonment.
1:01:34 Leave those steps out, you get abandonment.
1:01:40 So it’s a really good example of how using relational skills in your interest.
1:01:41 That’s very helpful.
1:01:42 Thank you.
1:01:50 I also realize that how resourced one shows up to interactions like this
1:01:51 is a big part of it.
1:01:57 I mean, if you’re sleep deprived, overworked, I mean, you’ve got stuff coming at you from
1:02:04 other angles, kid has been up all night, you know, financial issues, you know, if the well
1:02:11 is low, access to these skills becomes infinitely harder.
1:02:12 Harder.
1:02:17 And I don’t believe in pleading special circumstances.
1:02:19 This shit is relentless.
1:02:21 You don’t get a pass.
1:02:23 I don’t care if you’re up all night with the kids.
1:02:26 Be immature.
1:02:27 Be unskilled.
1:02:30 I can understand why you would be.
1:02:33 And, brother, you’ll pay the price.
1:02:36 So, yeah, I get it.
1:02:37 You’re sleep deprived.
1:02:38 It’s harder to be mature.
1:02:43 And when you behave immaturely, this is the crap you’re going to wind up with.
1:02:44 It’s instant karma.
1:02:51 So the beauty in this is remembering it’s in my interest to behave artfully.
1:02:53 It’s not for them.
1:02:59 And one of my sons is in residency right now, and he’s out of his mind, and he’s sleep deprived.
1:03:03 And so we don’t hear from him for, you know, a week.
1:03:05 And his mom calls.
1:03:06 I’m worried about you.
1:03:08 I’ve been calling.
1:03:09 You don’t text.
1:03:10 I’m worried you’re, like, dead on the street.
1:03:13 You know, I know I’m crazy, but I’m worried about you.
1:03:19 He says, you know, I called, and you weren’t there.
1:03:20 And I said, well, did you leave a message?
1:03:21 No.
1:03:25 I said, well, why didn’t you leave a message?
1:03:26 You don’t understand what it’s like.
1:03:28 I didn’t have it in me.
1:03:30 Okay, listen, pal.
1:03:33 Leave a 10-second message.
1:03:34 I’m alive.
1:03:34 I’m fine.
1:03:36 Don’t worry about me.
1:03:47 You’ll wind up having less to deal with if you put 10 seconds into it than if you don’t put the 10 seconds into it.
1:03:52 And then you’ve got mom on the phone talking to you for 20 minutes about, you know, why can’t you be more responsible?
1:03:53 It’s up to you.
1:03:58 But it’s an investment in your future, your well-being.
1:04:04 It’s what the prefrontal cortex knows that the limbic system doesn’t.
1:04:10 It’s in my interest to behave well because I’ll get less shit for it.
1:04:15 I don’t mean to jump into family matters, but having come from the not medical but science profession,
1:04:18 your son had some overlap with places I’ve been.
1:04:22 And people we know, I don’t know him, but I’m about to advocate for him here.
1:04:28 I suspect, maybe ask him, I suspect that there could be wrong.
1:04:35 But part of the reason he didn’t leave a message is when you get, like, your son got three degrees from an elite university.
1:04:39 He is doing his residency in medicine.
1:04:40 He’s clearly a high achiever.
1:04:41 Yes.
1:04:43 And he’s involved in other things as well.
1:04:43 Yes.
1:04:47 The 10-second message is very hard for a high achiever.
1:04:52 It’s like you either do things really well or you don’t do them.
1:04:55 And this is, I’m probably just projecting myself into this here.
1:04:55 No, you’re right.
1:05:00 Sometimes the reason I don’t respond to things is I’m like, I can’t do it well, so I’m not going to do it at all.
1:05:01 They told us that.
1:05:03 If you’re not going to do something well, don’t do it.
1:05:06 You know, how you do one thing, and it turns out it’s so silly, right?
1:05:15 Because not doing it for 10 seconds is clearly way worse than doing it, 10 seconds becomes perfect under the circumstances.
1:05:17 But high achievers don’t hear that.
1:05:17 Yes.
1:05:19 So here I am advocating for a son.
1:05:22 I don’t even really know him.
1:05:22 Alexander, are you listening?
1:05:26 But I’m going to, and I don’t do it because I want to bail him out.
1:05:28 I think everything you’re saying is spot on.
1:05:32 I just, what I felt in that example, like, oh, gosh, like, I can’t help.
1:05:34 I know that feeling.
1:05:37 You want to do it so badly, but you don’t want to do it poorly.
1:05:38 So you don’t do it.
1:05:40 Yeah, but that’s not relational.
1:05:40 Sure.
1:05:43 And medicine is saturated with patriarchy.
1:05:46 This is all, you know, the hazing that goes on.
1:05:47 This is all masculinity.
1:05:50 It’s just like boot camp for the Marines.
1:06:00 And this notion that you either do it excellently or you don’t do it all is another, it deprives us of being human beings with each other.
1:06:02 It really gets in the way.
1:06:04 So, yeah, you’re right.
1:06:06 I’m sure that’s what he’s thinking.
1:06:09 And also, take a step back.
1:06:12 What is in my interest?
1:06:15 It’s a 10-second message or a 20-minute conversation.
1:06:16 I’m busy.
1:06:19 What do I want to do here?
1:06:21 And this is how we have to start thinking.
1:06:24 We’re not individuals.
1:06:26 That’s the great fallacy.
1:06:28 We’re living in a context.
1:06:31 Our relationships are our biospheres.
1:06:34 We’re not separated from them.
1:06:41 We’re in them, and it’s in my interest to do what the biosphere needs because I’m incited.
1:06:44 That’s the new news.
1:06:45 That’s my message to the world.
1:07:03 The great mistake this culture has made, the father of family therapy, Gregory Bates, an anthropologist married to Margaret Mead, genius man, called it humankind’s epistemological, philosophical mistake, that we stand outside of nature.
1:07:08 You know, I get these big, burly, I deal with tough guys.
1:07:12 I get these burly, why should I have to work so hard to please my wife?
1:07:14 I go, knock, knock.
1:07:15 You live with her.
1:07:20 It’s like we have lost the wisdom of ecology.
1:07:22 You’re in this together.
1:07:27 You know, indigenous people around the world understand this.
1:07:28 We don’t.
1:07:31 We’re not above nature dominating it.
1:07:37 And for traditional women, we’re not below nature upregulating it, enabling coding.
1:07:39 No, we’re in it.
1:07:45 It’s in my interest to do what the biosphere needs because I’m breathing it.
1:07:49 This is a whole new world for most of the people that I work with.
1:07:54 And by the way, this to me is the essence of the new masculinity.
1:07:59 To understand life as a human as relational.
1:08:01 Relational and ecological.
1:08:02 I’m not above it.
1:08:04 I’m in it.
1:08:06 And I’m a steward of it.
1:08:09 It’s in my interest to give to my biosphere.
1:08:11 That is wisdom.
1:08:21 There must be a place for men to develop some of these skills in the company of other men.
1:08:25 Because that traditionally was the way it was done.
1:08:26 Right?
1:08:34 Even if we look back to the, you know, not so much the 40s because the world was in a different sort of duress.
1:08:41 But in the 50s and 60s, there was a certain kind of socializing that men did.
1:08:42 It was still today.
1:08:44 It was often around alcohol.
1:08:45 And sports.
1:08:46 Yeah.
1:08:48 Brief anecdote around that.
1:08:55 When I started graduate school, it was amazing that every Friday they would do a seminar and then people would have some food and people would go home.
1:09:09 And I was told by a chair of department, he said, you know, that for something like 30 years in this room, it was called the Beach Room, named after Frank Beach at UC Berkeley, one of the great biopsychologists and endocrinologists.
1:09:12 Frank Beach and colleagues would get together.
1:09:13 It was all men then.
1:09:17 Every single evening.
1:09:18 Not Fridays.
1:09:19 Every single evening.
1:09:20 And get trashed.
1:09:21 Yeah.
1:09:24 And then basically stagger home to their families.
1:09:26 This was like how it was done.
1:09:27 Yeah.
1:09:28 Very, very different time.
1:09:29 And it was standard.
1:09:30 Yeah.
1:09:30 It was standard.
1:09:35 People smoked, men smoked and drank and then got drunk and went home.
1:09:35 Yeah.
1:09:35 Okay.
1:09:36 That was real.
1:09:41 And obviously that’s not the way it is now.
1:09:43 And I said, well, what would you guys talk about?
1:09:49 And you imagine that it would all be about, you know, kind of like fraternity talk and locker room talk.
1:09:52 He said, no, we would talk about science.
1:09:53 We’d talk about grants.
1:09:57 Occasionally people would talk about what was going on with their families.
1:10:00 But I said, why did people do it?
1:10:07 And he said, it just felt really good to be able to relax and say whatever you wanted.
1:10:09 Obviously there were no phones then or even the internet.
1:10:13 It was kind of an end of day catharsis.
1:10:20 And I said, on average, do you think those men showed up drunk, obviously, better or worse when they got home?
1:10:22 And he said, oh, that was our therapy.
1:10:24 That was absolutely our therapy.
1:10:28 Now, I don’t doubt that there were elements of abuse and all sorts of things that go with alcoholism.
1:10:34 I’ve been very vocal about the fact that I’m discouraging of people to drink, certainly if they want to be healthier.
1:10:38 In very, very low moderation perhaps, but zero is better than any.
1:10:52 But where do men go now to relate to one another in a way that builds healthy relating with romantic partners, builds healthy relating at work?
1:11:00 Because I’ll tell you, just even the notion, I know because I’ve been told, just the notion of men gathering scares the hell out of a lot of people.
1:11:05 The immediate assumption is when guys get together, bad things happen.
1:11:07 This is the idea.
1:11:21 But I also think that we’ve erased some very powerful vessels for self-understanding and for relating and also for throwing off some of the stresses of the day.
1:11:24 That frankly don’t need to walk in the door at home.
1:11:24 Yeah.
1:11:28 And so guys are trying to do it all alone or on their phones.
1:11:37 And then people wonder, and there are a lot of reasons for this, but then people wonder why there’s so much dissociation and distraction and worse by way of social media.
1:11:50 It’s like if guys can’t hang out and talk, not say drink, but if they can’t hang out and talk, then how are they supposed to be their best selves when they go back to their families?
1:11:51 You’re dead right.
1:11:54 And, you know, we’re talking about the epidemic of loneliness.
1:11:56 We’re talking about men.
1:12:04 You know, a hetero couple, the man dies.
1:12:05 Women do okay.
1:12:06 The woman dies.
1:12:08 Men are in deep trouble.
1:12:14 The single men are the greatest public health crisis around.
1:12:20 And we’ve talked about relational skills with your family, your woman, your partner if you’re gay.
1:12:25 How about relational skills with pals?
1:12:29 And I work with men around getting friends.
1:12:35 Many of the men that I work with have few to know friends.
1:12:37 And I have, it’s part of my therapy.
1:12:39 I want you to start having friends.
1:12:40 And I want them deeper.
1:12:42 And I teach men.
1:12:50 Okay, so the six guys you go golfing with, and you talk about sports and politics and maybe bitch about your wives a little bit.
1:13:01 I want you to try, pick one that you think might be most receptive and share something a little more vulnerable with them.
1:13:08 You know, I’ve been, I’ve had chronic back pain and I’m getting old.
1:13:10 It’s a little scary.
1:13:19 Or if you’re a young man, I’ve been out of work for 14 months and I’m getting, you know, show some old and see what they do with it.
1:13:25 And you try that with Steve and you get, oh, yeah, what about those socks?
1:13:26 He ain’t having it.
1:13:28 Okay, nice experiment.
1:13:29 You’re done with Steve.
1:13:31 Go back to your superficial relationship.
1:13:32 Enjoy it.
1:13:36 You talk to Dave and Dave, you know, I can really hear you, man.
1:13:37 That’s tough.
1:13:41 I’ve been worried, too, about blah, blah, blah, blah, blah.
1:13:42 My dick ain’t working the way it used to.
1:13:50 And all of a sudden, you’re having a heart-to-heart in a way that you may never have had in your life before.
1:14:00 So I teach men to experiment and to try and drive their relationships deeper by sharing more and seeing what they get.
1:14:02 It’s not a shoe-in.
1:14:03 This guy may be great.
1:14:06 You have to be discriminating.
1:14:08 This isn’t brain death.
1:14:10 But protect yourself.
1:14:11 Be discriminating.
1:14:13 But also be courageous.
1:14:15 Open up and try a little more.
1:14:29 The crisis of men being alone and not having other men to support them and share is one of the great problems in modern society.
1:14:41 On the other hand, I had the privilege of being, and many of your listeners are too young for this, but there was a great guy, Robert Bly.
1:14:43 He wrote Iron John.
1:14:44 He’s a great book.
1:14:45 Yeah.
1:14:46 Amazing book.
1:14:50 He was like the Mr. Men’s movement, guys drumming in the woods.
1:14:55 And I went to Moose Lodge, and I was invited.
1:14:56 So you met him?
1:15:00 I did one of the men’s weekends, drumming in the woods with Robert and the guys.
1:15:01 I love the book.
1:15:10 I think it has some brilliant insight about all boys’ relationship to their fathers, even if they didn’t know their fathers.
1:15:15 And there’s this wonderful and terrifying passage in there.
1:15:17 Wonderful because it’s so astute.
1:15:27 Terrifying because it’s terrifying, which is it is the places of absence of the father that the demons enter a young boy.
1:15:27 Yeah.
1:15:30 Yeah, that’s absolutely true.
1:15:31 Something like that.
1:15:34 And Bly is a great writer, and I didn’t capture it well.
1:15:45 But whether or not someone had a close relationship with their father and he was very present or they didn’t, there are these, like, I think of them as actual, like, physical shards of shadow.
1:15:46 Of wound.
1:15:46 Right.
1:15:50 That’s where addiction shows up later.
1:15:52 That’s where all sorts of things show up.
1:15:53 It depends on the circumstances.
1:15:57 But Bly, I was really ahead of his time.
1:15:58 It’s awesome that you trained with him.
1:15:59 Yeah.
1:15:59 No, we danced.
1:16:01 We did Sufi dances together.
1:16:03 Oh, so he was into the hippie thing, too?
1:16:06 Drumming in the woods, and he was tribal.
1:16:07 Tribal.
1:16:07 Sorry.
1:16:08 Forgive me.
1:16:09 I wasn’t trying to be pejorative.
1:16:10 I’m from Palo Alto.
1:16:11 The Grateful Dead are from Palo Alto.
1:16:12 I get a hippie pass.
1:16:13 Anyway, listen.
1:16:16 So there was a wonderful shaman.
1:16:18 I got to tell you this story.
1:16:19 I’ve been so straight.
1:16:20 But I just love this story.
1:16:23 So he brought in, Bly, adolescents.
1:16:28 He had all these guys, boomers, guys in their 50s and 60s, me included.
1:16:39 And he trucked in Bloods and Crips, not only teenagers, but teenagers from urban gangs, to do this thing.
1:16:44 And he really strongly believed that older men needed to teach younger men how to be on the planet.
1:16:48 There was an initiation that was missing in our culture.
1:16:53 And Martin Prechtel, the shaman, as these kids were getting off the bus.
1:16:54 I love this.
1:16:55 I wasn’t there.
1:16:56 He told the story, though.
1:16:59 He said, give me a sheet.
1:17:01 He held out a big sheet on the ground.
1:17:06 He said, old Cree shaman custom, this is a sacred weekend.
1:17:08 We must divest of all metal.
1:17:10 All metal goes on the sheet.
1:17:18 And these gang members are like, knives, brass knuckles, chains, guns, all of their weapons.
1:17:19 Good, good.
1:17:20 There isn’t an old Cree.
1:17:21 That’s bullshit.
1:17:23 He just made it up.
1:17:25 He was just divesting them of their weapons for the weekend.
1:17:30 But anyway, but even there, I mean, you can go on YouTube and see this.
1:17:36 And when it was my turn to speak to the men, I said, this is beautiful, what we’re doing with each other.
1:17:37 It’s beautiful.
1:17:38 It’s necessary.
1:17:42 And now we have to take it home to our families.
1:17:45 It’s great for us to be intimate with each other.
1:17:51 But we can’t be intimate with each other for the weekend and go home and be assholes to our wives and kids.
1:17:53 It’s an amazing story at so many levels.
1:17:59 And it brings to mind something I’ve been thinking about for a number of years, which is, okay, I wasn’t in a university fraternity.
1:18:08 But I sort of – I entered a fraternity of way back when and got involved in skateboarding when there were no parents involved, no girls or women involved.
1:18:09 There was like one or two.
1:18:11 But it was like just a bunch of –
1:18:12 It was guy territory.
1:18:13 It was all guys.
1:18:20 And the interesting thing about skateboarding is it’s – to this day, you can be 13 and you’re hanging out with people that are in their 30s and 40s, right?
1:18:24 So that was my first – I used to say non-biological family, but it was a fraternity of sorts.
1:18:29 You sort of like I want to be in and then there’s a bunch of tests or not tests and you’re part of it.
1:18:45 And then eventually I joined the fraternity of science and research, which is its own very interesting different podcast topic, fraternity with its own great aspects and its own complete bullshit and, you know, et cetera.
1:18:47 It’s like any fraternity.
1:18:47 Right.
1:19:05 When you talk about the crisis of loneliness, especially among men, but even for people who are perhaps happily or at least amicably in relationship, I feel like what’s missing are these quote-unquote fraternities that, you know, they don’t – they’re harder to access now.
1:19:07 And people have gone online.
1:19:20 And I actually think part of the success of podcasts, certain podcasts in particular, has been because, you know, if you didn’t, you know, go to the military or something, you watch a Jocko Willink podcast.
1:19:24 And, I mean, Jocko Willink looks like the modern General Patton.
1:19:28 And he’s a very nice guy, but he’s a no-nonsense guy.
1:19:33 I mean, he’s a very kind, amazing father, amazing husband to his wife and great friend.
1:19:35 But he’s a warrior.
1:19:36 He’s a legitimate warrior.
1:19:46 And so young men and old men now go online to be – to feel like part of a fraternity, to access these different fraternities, so to speak.
1:19:52 But I think there’s real value in the in-person work and collaboration.
1:20:03 And to some extent what I described before about the excessive drinking at the end of the day in the beach room and Tolman Hall at Berkeley that took place in the, you know, 40s, 50s, and 60s, that was a fraternity.
1:20:05 I had it in family therapy.
1:20:15 Yeah, but it was an important part of learning not just the conventions of the job you’re in, but where you sit in this –
1:20:17 You know, it’s a very touchy word.
1:20:21 It’s like a third rail word nowadays, the hierarchy, right?
1:20:24 But the way I see hierarchy among men is very different.
1:20:28 I feel like within a fraternity, you figure out not where you sit on a kind of staircase.
1:20:36 You figure out what you’re good at, what you’re less good at, what you might get better at, and what you’ll never get good at.
1:20:40 And then you kind of arrange yourselves in a group that you go, this is great.
1:20:44 I’m really good at certain things, terrible at others, and so-so at others.
1:20:47 Fortunately, there’s complementarity here.
1:20:48 They’re really good at other things.
1:20:49 And so you can learn.
1:20:58 And you feel empowered in the best sense of the word because you’re like, yeah, we’re kind of a force because there’s no major gaps here.
1:21:02 But not because everyone’s validating each other and you’re interested in going out and doing bad things.
1:21:04 I actually think this is why people go into gangs.
1:21:06 Gangs are a fraternity.
1:21:07 Gangs are a family.
1:21:08 It’s a fraternity.
1:21:14 And the home was never the place where you were supposed to feel fraternity.
1:21:23 And I think this is a difficult one for men and women to understand and hear, but especially men nowadays where young guys will come to me and they’ll be like, I don’t know what to do.
1:21:24 What should I study?
1:21:25 What should I do?
1:21:26 This is not the Stanford students.
1:21:30 These are some failure to launch or potential failure to launch kids.
1:21:32 You know, parents now call me, text me.
1:21:33 They get a hold of me.
1:21:37 My kid is a, and I’m like, they have no fraternity.
1:21:38 Right.
1:21:40 Their fraternity is video games.
1:21:41 That’s not a fraternity.
1:21:51 They don’t have a group that they can go to to figure out what they’re good at, what they suck at, and what they could get better at.
1:22:01 And so they walk around, and I do, forgive me for going long, but I think that, but because online you can see all the fraternities, what I also hear is they’re overwhelmed.
1:22:03 They’re like, wait, I’m supposed to work out.
1:22:05 I’m supposed to also eat right.
1:22:06 I’m supposed to be empathically attuned.
1:22:08 I’m supposed to be a provider and protector.
1:22:12 I’m supposed to, you know, and they’re like, holy shit, like this is really tough.
1:22:19 I was fortunate that, and you were fortunate that we grew up in a time where the models were whatever we were interacting with.
1:22:25 Like when I decided to go into the fraternity of science, sure, I kept exercising and stuff, but when I was like, okay, how do I get good at this thing?
1:22:27 Who are the good mentors?
1:22:29 Who are the pieces of shit mentors?
1:22:32 We all talked, and you’re in this fraternity, and you learn.
1:22:38 Now, that fraternity included women because academia, at least in biology at that time, was about 50-50.
1:22:42 At the faculty level, it’s a steep shift.
1:22:49 That’s changed somewhat now, but the point being it was never about getting everything from your romantic relationship.
1:22:57 The learning, the indoctrination, the learning of self, and the kind of self-esteem and acceptance, a lot of that happened in this context.
1:23:10 And I understand there’s not a carryover of skills to the home necessarily, but it filled a good fraction of the vessel of feeling like, yeah, like I, far from perfectly me, I’m replete with flaws to this day.
1:23:24 I say it over and over again, and it’s true, but where are the fraternities that young men and older men can go to if they don’t have one?
1:23:25 That’s tough.
1:23:30 I’m a big fan of doing men’s group.
1:23:31 I love men’s groups.
1:23:34 You don’t need a therapist to lead it.
1:23:37 Get together with four other guys and just start talking about your lives.
1:23:40 Do a bowling league.
1:23:45 The only thing, I want to say two things.
1:23:57 One is, I want the fraternity to support your relationality, not your individual empowerment and entitlement.
1:24:00 Yeah, I see fraternity as only being relational.
1:24:05 Anything that you could do on your own is not really relational.
1:24:05 Okay.
1:24:05 Yeah.
1:24:07 In my mind, it’s sort of like, yeah.
1:24:14 Well, to get together with four other guys and bitch about what a rotten life this is and how women are, you know, being incel.
1:24:17 No, that’s happening online.
1:24:20 It might be happening in person, but no, I totally agree.
1:24:24 I mean, obviously, it would be to cultivate oneself.
1:24:24 Yeah.
1:24:25 No, not to.
1:24:28 Because there’s something, I mean, we all do it.
1:24:29 We all complain from time to time.
1:24:32 Although I have friends who don’t have the circuits.
1:24:34 It’s really impressive.
1:24:41 But I think that complaining is a form of self-abuse.
1:24:42 I do.
1:24:48 I think there’s a threshold beyond which complaining becomes a form of self-abuse.
1:25:01 Well, going back to having friends and training friends and cultivating friends, one of the things I teach, guys, is you want to train your friends to support your relationship, not your individual empowerment.
1:25:05 So, oh, my God, I had such a hard time with Belinda, blah, blah, blah, blah, blah.
1:25:08 I don’t want to hear you talk to me about what a bitch she is.
1:25:11 Maybe you can start that way.
1:25:17 But pretty quickly, what I want to hear is, okay, Terry, what did you do to contribute to that?
1:25:20 And what might you do differently?
1:25:27 I want you to support the mature part of me and the relational part of me, not my individual empowerment.
1:25:34 And we have to train people to do that because our culture will gravitate toward individual empowerment.
1:25:36 I wouldn’t put up with that if I was you.
1:25:38 That’s not the support I want.
1:25:42 I’d like to take a quick break and acknowledge one of our sponsors, Function.
1:25:48 Last year, I became a Function member after searching for the most comprehensive approach to lab testing.
1:25:54 Function provides over 100 advanced lab tests that give you a key snapshot of your entire bodily health.
1:26:01 This snapshot offers you with insights on your heart health, hormone health, immune functioning, nutrient levels, and much more.
1:26:09 They’ve also recently added tests for toxins, such as BPA exposure from harmful plastics, and tests for PFASs, or forever chemicals.
1:26:13 Function not only provides testing of over 100 biomarkers key to your physical and mental health,
1:26:20 but it also analyzes these results and provides insights from top doctors who are expert in the relevant areas.
1:26:25 For example, in one of my first tests with Function, I learned that I had elevated levels of mercury in my blood.
1:26:31 Function not only helped me detect that, but offered insights into how best to reduce my mercury levels,
1:26:32 which included limiting my tuna consumption.
1:26:39 I’d been eating a lot of tuna, while also making an effort to eat more leafy greens and supplementing with NAC and acetylcysteine,
1:26:42 both of which can support glutathione production and detoxification.
1:26:46 And I should say, by taking a second Function test, that approach worked.
1:26:48 Comprehensive blood testing is vitally important.
1:26:54 There’s so many things related to your mental and physical health that can only be detected in a blood test.
1:26:57 The problem is, blood testing has always been very expensive and complicated.
1:27:02 In contrast, I’ve been super impressed by Function’s simplicity and at the level of cost.
1:27:03 It is very affordable.
1:27:09 As a consequence, I decided to join their scientific advisory board, and I’m thrilled that they’re sponsoring the podcast.
1:27:13 If you’d like to try Function, you can go to functionhealth.com slash Huberman.
1:27:21 Function currently has a wait list of over 250,000 people, but they’re offering early access to Huberman podcast listeners.
1:27:26 Again, that’s functionhealth.com slash Huberman to get early access to Function.
1:27:35 Recently, I’ve been approached, again, parents will reach out, and I have a real soft spot for doing this, and they’ll say their son.
1:27:37 It’s always their son, right?
1:27:40 No one’s reaching out about their daughter to me.
1:27:43 They’re saying, you know, my son, it’s a real problem, right?
1:27:45 Like, he either graduated college and he’s going nowhere.
1:27:49 These are smart kids, or they didn’t graduate, and it’s, like, getting scary now.
1:27:54 And we had them checked out for the ADHD, the depression thing, and nowadays there’s all this information.
1:27:58 People try a bunch of things, and it’s just very clear they’re on not a good path.
1:28:07 When I talk to these guys, 100% of the time, what they are asking for is not to figure out how to be in relationship.
1:28:14 In fact, in more than a few cases, they’re already in relationship, and they have the really caring, wonderful partner.
1:28:25 And sadly, a lot of these women have gotten used to the fact that a lot of guys are kind of failure to launch, and she’s taken off, and he’s at home, and we don’t know how that’s going to play out.
1:28:29 But it can’t be good, not in the long term.
1:28:35 But the questions are always, to me, are about, what do I do?
1:28:37 How can I find a group?
1:28:39 How can I find work?
1:28:41 How can I be part of something?
1:28:42 They want to be part of something.
1:28:45 And they’re smart, and their parents are smart.
1:28:55 They’re realizing that just podcasts are great, but ultimately, you know, I mean, this isn’t going to happen, but maybe you watch one podcast a week, and you get together with friends, and you watch it, and then you talk about it.
1:28:56 Okay, that’s not going to happen.
1:28:58 That’s not really how it works.
1:29:00 But they’re alone.
1:29:03 They don’t have male friends.
1:29:05 They don’t have the golf buddies.
1:29:08 And this is, you know, this is a new thing to me.
1:29:16 Like, guys, these are guys in their 20s, sometimes in their 30s, and very often, they, no knock against antidepressants, where sometimes they have their use.
1:29:31 But very often, there’s a story about, they’ve been on, you know, four different medications for high school, and also for college, they’ve got sexual health issues, maybe it’s neurotic, maybe it’s biological related to the medications, who knows?
1:29:34 And they’re stressed about their hair falling out.
1:29:38 They’re stressed about all this stuff, and they’re completely overwhelmed.
1:29:50 And my advice is always, like, you know, to listen, and it’s not, but I always think, like, the first thing is, like, again, I have to be careful not to project what I did.
1:29:52 It’s like, you have a driver’s license?
1:29:52 Yeah.
1:29:53 All right.
1:29:56 Do you know one person who’s able-bodied, who you trust?
1:29:57 Yeah.
1:29:58 All right.
1:29:59 Go to Yosemite and hike.
1:30:01 Like, that’s my advice.
1:30:04 It’s not super sophisticated.
1:30:05 Go.
1:30:06 Like, your phone won’t work.
1:30:07 Go to Tuolumne Meadows.
1:30:08 Don’t freeze to death.
1:30:09 Like, bring water.
1:30:10 Don’t be an idiot.
1:30:11 Don’t get Jardia.
1:30:16 Like, read a book or two online, or, like, read a few things, and just go to Yosemite and hike.
1:30:19 Like, make a friend by going and doing something.
1:30:19 That’s cool.
1:30:24 And, like, because that’s, to be honest, I know what they want.
1:30:25 They want a job.
1:30:26 They want to come work at the podcast.
1:30:28 But they don’t actually want that.
1:30:30 Because you come here, and we’re working, right?
1:30:31 And we hang out.
1:30:33 But I’m hearing this so often.
1:30:37 My phone, I’ve got a list this long of guys.
1:30:39 Some of them have tried to harm themselves.
1:30:43 You know, I had a colleague kill himself recently.
1:30:43 I’m sorry.
1:30:45 Married two kids, kill himself.
1:30:48 And I realized I didn’t help him the right way.
1:30:49 He reached out about some things.
1:30:52 I should have said, get your stuff.
1:30:53 We’re going to Yosemite.
1:30:56 Like, you know, like, we’re taking a weekend, and we’re going hiking.
1:31:01 And it’s really wild, because I feel like there are certain things that you just can’t do on your own.
1:31:02 Yeah.
1:31:08 And all the stuff you’re talking about, which is incredible about relating to romantic partner, these guys have romantic partners.
1:31:12 But they’re collapsing independent of that.
1:31:15 That’s not the only relationship you need to have.
1:31:24 You need to have a place in the world, and you need to have good work, and you need to have a purpose, and you need to have community, and you need to have other buddies.
1:31:28 And you can also have buddies who are women, too.
1:31:33 I mean, I don’t want to get so narrow in the idea of fraternity.
1:31:43 I’m going to say I want community, because, you know, why everybody’s turning to you is, like, well, you be a good dad.
1:31:43 You be a mentor.
1:31:46 Here, take my kid, and they need you.
1:31:49 Of course, they do.
1:31:53 And you’re right.
1:31:59 Go be with somebody, and you don’t have to have a heart-to-heart.
1:32:08 I don’t want you to have nobody that you can have a heart-to-heart with, but let’s start somewhere, and just go be with someone.
1:32:09 That’s community.
1:32:15 And, yes, men with men, but also just community in general.
1:32:17 It doesn’t have to be a man.
1:32:18 And I do want to say this.
1:32:27 Men don’t exclusively need men to teach them how to be men.
1:32:31 Lesbian parents can teach boys how to be men.
1:32:33 Single moms can teach boys how to be men.
1:32:37 We get obsessed with this idea that only a man can raise a boy.
1:32:40 And the research is clear.
1:32:41 That’s just not true.
1:32:45 I talk about we need grown-ups to teach children how to be grown-ups.
1:32:56 And, yeah, if you’re a boy, you want to have a few men who you can look up to who you can go, oh, yeah, I want to be like him.
1:32:58 Of course we need that.
1:33:03 And let’s not get so obsessed about it that we disempower other people to be.
1:33:06 Some of my greatest mentors were women.
1:33:07 No, likewise.
1:33:08 My graduate mentor was a woman.
1:33:14 I learned more about life from her and science than I could have ever imagined, right?
1:33:25 And actually moms of friends of mine when I was growing up were awesome examples and, you know, those weren’t extensive, rich conversations.
1:33:31 But, you know, I’ve got eyes and I’ve got ears and, you know, I could observe, oh, that’s a different way of relating or being.
1:33:33 You know, I totally agree.
1:33:48 But there is something wonderful about guys going off and being, you know, Peggy Papp was a great family therapist married to Arthur, I mean, Peggy Penn married to Arthur Penn, the guy who did Bonnie and Clyde.
1:33:52 And she told a wonderful story about her husband.
1:33:55 Every Sunday he would go out with the same guys and play golf.
1:33:58 And he would come home and Peggy would say, what did she talk about?
1:34:04 And he’d go, you know, the lay of the green, what we’re going to drink at the bar.
1:34:10 And one day Peggy said, she said to her husband, look, Arthur, I’m a gender expert.
1:34:25 I go around the world talking about, you know, next time you go off with your guys, I want you to come home and I want you to talk to me about feelings, about depth, about, you know, something more than the goddamn lay of the green, for Christ’s sake.
1:34:31 She comes home a week later, you went, yeah, I play golf.
1:34:32 What did you guys talk about?
1:34:42 Oh, honey, Bill was incested by his nanny when he was four and Harry lost his dog when he was three and he never got over it.
1:34:47 And Steve thinks he’s got a really small penis and Peggy looked at him and go, you’re full of shit, right?
1:34:49 We played golf.
1:34:53 Yeah, I mean, great story.
1:34:58 Yeah, I think that there’s a, I’m a big fan of the movie Stand By Me.
1:34:59 Oh, yeah.
1:35:02 Yeah, sadly, you know, Reiner was murdered the other day.
1:35:04 So it just, but that was a brilliant movie.
1:35:15 Such an, it’s actually an important movie, despite it being a real time piece, because it’s that age right before boys, they’re either hitting puberty or they haven’t hit puberty.
1:35:21 And there’s this interesting thing that happens where they’re sort of, their self-concept is still in childhood.
1:35:24 Like they’re talking about superheroes and cartoons.
1:35:27 They have this argument about whether or not Mighty Mouse or Superman would win a fight.
1:35:28 Oh, yeah.
1:35:30 And one of them goes, well, that’s ridiculous.
1:35:32 Like Superman’s a real person, right?
1:35:34 You know, it’s awesome.
1:35:41 And then one of them, the late River Phoenix is just, he’s so clearly ahead of all the other kids because of the rough environment.
1:35:43 But also he’s just developmentally more ahead of the game.
1:35:52 So it’s an interesting thing about getting out and moving through space with people, I think is good, whether or not it’s golf, which I consider a very slow movement.
1:36:01 Or it’s hiking or, also the nice thing about walking and hiking is that it doesn’t require any significant athleticism.
1:36:07 So as long as you bring water and some food and, you know, and if you’re camping, you can camp, you can sleep in your car.
1:36:09 Like it’s just, it’s just like our day hike.
1:36:10 It’s just so simple.
1:36:14 I will say, because I do want to talk about substance use and abuse.
1:36:20 Anytime I hear, I always ask, like, are you smoking weed?
1:36:21 Okay.
1:36:35 I’m not somebody who judges anyone if they’re into it, but young guys who are doing a lot of high THC cannabis seems, from my experience, my data set, very highly correlated with significant problems.
1:36:38 Apathy being one of them and a bunch of other new regulation issues.
1:36:38 Right.
1:36:39 Same thing with drinking.
1:36:43 Like if they’re drinking too much, I’m like, listen, go to a 12-step meeting.
1:36:48 You got, you got to, you can’t be drinking, smoking weed and not have a job.
1:36:54 Because like, it’s just very clear how someone wants to put, how that take plays out.
1:36:56 So that, I mean, there are other things there.
1:37:00 I feel like I, I have a responsibility to say that there are other points of suggestion.
1:37:03 You usually it starts, however, with like, what supplement should I take?
1:37:04 Should I be taking creatine?
1:37:07 I’m like, you know, how’s your life?
1:37:08 Oh, it’s like, it’s a mess.
1:37:10 Well, you’re in a relationship.
1:37:10 Yeah.
1:37:10 I got a girlfriend.
1:37:11 Is it great?
1:37:11 Yeah.
1:37:12 She’s super sweet.
1:37:13 Are you working?
1:37:14 No, she’s working.
1:37:15 She’s at school.
1:37:18 And then, and then you start getting the picture and you’re like, okay, creatine ain’t going
1:37:19 to fix this.
1:37:24 You know, in fact, getting in shape can be empowering, but you’re just spending all your
1:37:29 time at the gym, scrolling on social media, taking pictures of your abs and then you don’t
1:37:29 have any friends.
1:37:33 That’s a disaster waiting to happen.
1:37:39 And a place in the world, you know, our economy is not great.
1:37:49 And AI is going to come in and these kids are having a hard time finding a career and a job and meaning in the world.
1:37:56 And you do get a dichotomy a lot of times where you have a man, a young man, who is relationally
1:37:59 skilled, but not powerful.
1:38:01 No place in the world.
1:38:03 That goes back to what I was talking about.
1:38:05 You can have feelings and be a big baby about it.
1:38:06 It’s both.
1:38:14 You have to, you have to be relationally skilled and you have to be assertive and have meaning
1:38:17 and have a spot in the world and a career.
1:38:21 And I love to tell stories.
1:38:21 Can I tell you a story?
1:38:26 This is my quintessential what it means to be a man story.
1:38:28 True story.
1:38:32 So I had the privilege of going to Maasai land in Tanzania.
1:38:41 We were, we had to drive 10 hours to this very remote village, which friends of mine were building a school with them.
1:38:43 So they knew them and loved them.
1:38:49 And so I had a men’s group with the elders of this tribe for four nights.
1:38:53 And we talked about everything, God, women, death, whatever.
1:39:02 And at one point I said to them, so there’s a big debate in my country about what makes a good Marani.
1:39:04 Marani, warrior man, one word.
1:39:07 Warrior man, that’s what it is.
1:39:16 Some people in America believe that a good Marani is strong, tough, and don’t mess with them.
1:39:23 Other people believe that a good Marani is sensitive and sweet and kind.
1:39:25 But what do you guys think?
1:39:26 What makes a good Marani?
1:39:29 And it’s absolutely true, Andrew.
1:39:32 This little guy must have been 300 years old.
1:39:39 It had about four foot two, sticks his finger out, and went from English to Swahili to Maasai to Swahili to English.
1:39:41 And he sounded pissed.
1:39:48 And he said, I have no interest in talking to you about what makes a good Marani.
1:39:50 Couldn’t care less.
1:39:53 But I will talk to you about what makes a great Marani.
1:40:00 He said, now listen, when the moment calls for fierceness, a good Marani is a killer.
1:40:02 And they are.
1:40:05 They have swords and shields, and they’re warriors.
1:40:06 They’ll kill you.
1:40:07 Don’t cross them.
1:40:15 When the moment calls for tenderness, a good Marani will lay down his sword and shield and be sweet like a baby.
1:40:19 What makes a great Marani is knowing which moment is which.
1:40:21 That’s what I want.
1:40:25 I want adaptability, flexibility, and wholeness.
1:40:37 Strong, vulnerable, related, firm, all of our human qualities kicked out in the moment that calls for them with flexibility.
1:40:56 It’s clear that within romantic relationship and other family-type relationships that the softness, the kindness, but also what you referred to before as being skilled.
1:40:58 Not hard, not soft.
1:40:58 Skilled.
1:41:01 That’s what you’re looking for in a point of friction.
1:41:01 That’s right.
1:41:03 Be skilled.
1:41:04 Don’t think be hard.
1:41:05 Don’t think be soft.
1:41:06 Be skilled.
1:41:09 Yeah, and it’s in your interest to be skilled.
1:41:10 You’re not giving in.
1:41:12 You’re being smart.
1:41:27 The warrior piece, you know, here in the United States and other Western cultures, you know, it’s – what’s happening right now, it is kind of scary, right?
1:41:32 People are very concerned – men are very concerned about how to make a living.
1:41:33 Yeah.
1:41:43 Probably to an extent that, at least in my lifetime, I’ve never observed because, like, computers came along and, you know, there was the whole obnoxious, like, learn to code thing.
1:41:49 And, you know, it was like – that was – you know, but very quickly people realized, okay, you don’t have to be a computer programmer to still make a living.
1:41:53 Factories have closed, but, you know, there are other things.
1:41:55 But that was a rough transition.
1:41:56 We forget, right?
1:42:05 And then – but now with AI, there’s this feeling that it’s like a tidal wave of work opportunity that’s going to be taken away from men.
1:42:11 So in the context of your story, is work the warrior piece in the United States?
1:42:12 Okay.
1:42:14 I would call it a place in the world.
1:42:17 I would call it purpose.
1:42:22 So what happens when there isn’t work to do?
1:42:31 I think that this is a big crisis for young men, younger men, millennial, general – I don’t even have all the alphabet.
1:42:41 They’re nervous that there is no opening for them to step into the world and have a meaningful place.
1:42:49 Well, for a long time, the discussion was about finding work that you really love as opposed to just doing something because you make a good living.
1:42:53 Now I think the conversation actually is switching to, like, what can I do to just make a living?
1:42:55 I need to put bread on the table.
1:42:56 I’m floundering.
1:43:00 And also, women are in the workforce.
1:43:11 You know, men are feeling their position eroding in part because of changing economic circumstances.
1:43:19 But in part, you know, back in the 40s and 50s, I slayed dragons, came home, and my wife met me with a martini and slippers.
1:43:21 Nowadays, I slay dragons.
1:43:25 I come home, and my wife comes home from slaying dragons, too.
1:43:32 One of the nice things about young men is that they understand that it’s going to be a two-career family.
1:43:36 And they’re more egalitarian than we were.
1:43:41 I have to help with the – it’s not fair for me to not help with the dishes.
1:43:43 She’s as tired as I am.
1:43:52 And her paycheck is as big as – you know, there was research – there’s a direct correlation between how much housework a man does and how big his wife’s paycheck is.
1:43:55 The bigger her paycheck, the more housework he does.
1:43:59 But that’s not, you know, being whipped.
1:44:03 That’s like, yeah, she’s tired, too.
1:44:05 We both have to – we’re a team.
1:44:08 So, there is some of that with men.
1:44:16 On the other hand, you know, this whipped-up kind of hysteria about the crisis with men.
1:44:21 Boys are doing poorly in school, and boys aren’t doing this, and boys – a lot of that is comparative.
1:44:25 Boys are doing worse than women.
1:44:30 Boys are not achieving the same grades as girls.
1:44:36 And I haven’t looked at this, but I’m wondering if some of this hyped up, oh, what’s going on with boys?
1:44:39 Boys haven’t – boys aren’t that much worse.
1:44:42 It’s that girls and women are doing so much better.
1:44:46 And in comparison, it looks like we’re standing still and being passed.
1:44:47 That is the feeling.
1:44:53 There is a feeling in all aspects of privilege, white privilege, male privilege.
1:45:00 Look, these other people are getting let in, and they’re going to eat my lunch, and I’m nervous about that.
1:45:12 You know, I observed in the 80s and 90s and 2000s, a lot of guys, mostly guys, become addicts.
1:45:19 And not all of them came from traumatic homes, not of the – whatever, the big T type trauma, at least not that I’m aware of.
1:45:20 Some did.
1:45:28 Mostly it was absent fathers tended to kind of predict addiction or –
1:45:29 That is trauma.
1:45:30 Or addict dads.
1:45:32 That is trauma.
1:45:33 Yeah, it is trauma.
1:45:33 Right.
1:45:37 I was just sort of big T little – like I’m not aware of any – then they could exist.
1:45:38 I don’t know.
1:45:42 But I want to be clear about this because it’s endemic to our culture.
1:45:48 Absent dads, you know, is the norm for many people in this culture.
1:45:55 And absence can do more damage than violent presence can.
1:45:59 And we tend to not think about it that way.
1:46:02 But neglect can be as wounding.
1:46:06 You know, back to Bly, he said this one – he’s a beautiful poet.
1:46:19 He said every time a young man walks down the corridor and says hello to an older, more successful man, and that man does not say hello back, that’s a wound in the soul of the young man.
1:46:20 I love that.
1:46:27 And absences speak as woundingly as violent presences do.
1:46:37 And many men, not being relational, are absent, and people suffer.
1:46:41 The children suffer, and the partners suffer.
1:46:47 And then I talk about the unholy triad of patriarchy.
1:46:50 You’ve got absent or irresponsible dad.
1:46:53 You’ve got unhappy but accommodating mom.
1:46:59 And then you have a sweet, smart, sensitive little boy.
1:47:01 And that boy feels his mother’s pain.
1:47:06 She doesn’t have to do anything to, quote, enmesh him.
1:47:07 He feels that.
1:47:10 And he moves into caretaking her.
1:47:15 And then his template for relationship is I’m a caretaker.
1:47:16 It’s not mutual.
1:47:22 And then he has a very ambivalent relationship to being close to somebody.
1:47:25 Because close means nobody cares about me.
1:47:26 I’m taking care of them.
1:47:29 That is endemic in our culture.
1:47:30 Very common.
1:47:34 And I appreciate the, call it what it is, the redirect to this.
1:47:36 I’ll come back to what I was, the addiction piece.
1:47:39 But what you’re describing is everywhere.
1:47:40 Everywhere.
1:47:40 Everywhere.
1:47:46 This is often why the, I get the text from the mom of a kid.
1:47:50 And my kid, you know, he’s, he’s got these issues, right?
1:47:52 And we talked about them.
1:47:56 It’s the phenotype you’re describing.
1:47:57 It’s a scenario you’re describing.
1:48:03 There was a message in the early 90s that I think was very toxic, frankly.
1:48:07 I’ll take some heat for this because it’s politically leaning.
1:48:10 But like, I don’t, I’ll be very clear in my politics.
1:48:11 I don’t like political groups.
1:48:15 I don’t like groups that relate to politics, frankly.
1:48:16 I just don’t like them.
1:48:19 I’m sometimes a double hater.
1:48:24 And, but I’m just, there’s certain things on, you know, through the middle on both sides.
1:48:25 I go, yes, yes.
1:48:25 No, no.
1:48:26 Definitely.
1:48:26 No.
1:48:26 Definitely.
1:48:26 No.
1:48:27 Okay.
1:48:28 That’s, that’s me.
1:48:29 I’ll just put it on the table.
1:48:35 In the 90s, there were two messages that came about during the Clinton administration.
1:48:38 One was very useful.
1:48:41 One was highly toxic, in my opinion.
1:48:48 The first one that was very useful was Hillary Clinton took data from, was talking about data
1:48:53 from my colleague, Carla Schatz at Stanford, who talked about fire together, wire together.
1:48:55 She said that, not Donald Hebb for the record.
1:48:56 She said that, not Donald Hebb.
1:48:59 And it had to do with brain plasticity.
1:49:01 And they, they talked about this first six years.
1:49:02 Okay.
1:49:06 Like Hillary Clinton or Hayter, the first six years is a real thing.
1:49:11 And it attuned parents to the idea that the first six years of life are not the only important
1:49:15 part of life, but there’s a lot of brain plasticity happening there.
1:49:21 And she talked to the right scientist, Carla, my colleague and friend, phenomenal neuroscientist
1:49:25 about the fact that playing your kid classical music isn’t going to help.
1:49:29 What they need is a certain amount of nurturing and stuff to really wire those circuits up.
1:49:33 And then certain windows close and you can go back and do the work.
1:49:36 But those first six years are absolutely critical.
1:49:38 It should have been the first 50 years, but six was good.
1:49:40 That was a great message.
1:49:42 One that still, I think, carries forward today.
1:49:44 And we should acknowledge that.
1:49:50 The, the other message, and it was the Bill Clinton story was because he had a single mom
1:49:55 and at least by Democrats, he was highly revered, was this idea.
1:50:01 And you can find this online that as long as there’s one person that cares about you, that
1:50:03 you’re going to be just fine.
1:50:07 And I understand that it had benevolent motives.
1:50:12 It was like, look, if you have no one, clearly you’re screwed or life’s going to be much,
1:50:13 much harder.
1:50:17 If you have multiple people that care about you and are nurturing you as a young person,
1:50:19 becoming a young adult, et cetera, even better.
1:50:23 But the notion was that if you just had one person, you’re good.
1:50:30 And I think that seeded this idea that, sure, sometimes divorce saves families.
1:50:31 Sometimes it destroys families.
1:50:32 There’s all sorts of ideas.
1:50:40 But that idea, I think, was highly toxic because it runs countercurrent to everything we understand
1:50:46 about what it takes to be nurtured properly.
1:50:47 Doesn’t mean you need two parents.
1:50:50 As you pointed out, you can get nurturing from men or from women, et cetera.
1:50:56 But this idea that you just need one person who cares about you, that’s what you just described.
1:51:00 It’s the mom who cares about the kid, the kid who sees the mom’s pain, the absent dad.
1:51:02 Sometimes it’s the reverse.
1:51:04 Usually it’s the scenario you described.
1:51:04 Yeah.
1:51:11 And I’ve just seen thousands of examples where that leads to very bad things.
1:51:17 There should have been an ellipse on that that said, in the case where it’s just one person
1:51:21 or parent, there need to be other people to fill the roles that person can’t fill.
1:51:22 Yes, of course.
1:51:29 And there’s also a difference between I’m a single mom raising my son.
1:51:30 We’ll keep it to boys.
1:51:36 So I have a community of people around that boy to love him, and it’s not all me.
1:51:44 That doesn’t necessarily mean I need a surrogate father to bring him and to teach me how to be a man.
1:51:48 Anybody in the community, this is good, but not just one person.
1:51:48 Agreed.
1:51:54 The other thing I want to say is there’s a difference between I’m being raised by a single parent
1:51:59 and I’m being raised by two parents, one of whom doesn’t pay any attention to me.
1:52:06 There’s a difference between somebody who’s really gone and someone who’s physically there and emotionally gone.
1:52:08 And that is a wound.
1:52:14 And unfortunately, because so many men are so unrelational, we’re going to change that.
1:52:17 That’s what you get.
1:52:25 And if dad is distant from me, dad’s also distant from mom.
1:52:27 And mom is brokenhearted.
1:52:34 And traditionally, mom’s brokenhearted and not doing much about it, just resenting it and suffering it.
1:52:40 Downloading a lot of that feeling to me, whether she means to or not, I just pick it up.
1:52:46 And then I move into some skewed relationship where I’m parenting her instead of being parented by her.
1:52:48 She doesn’t have to do a thing.
1:52:57 She can be the world’s greatest mom explicitly, but I’m feeling her distress and stepping in to that.
1:53:01 And then I have a hard time with relationships as an adult.
1:53:03 Man, we call this being a love avoided.
1:53:08 It’s like my template for relationships is I’m caretaking you.
1:53:10 You don’t really care about me.
1:53:15 So I’ll be in the relationship, but I don’t want to get swallowed up by you.
1:53:18 So I’ll be in the relationship, but I’ll also be very distant.
1:53:23 In that way, the distance gets replicated generation by generation by generation.
1:53:28 I’d like to take a brief break and acknowledge one of our sponsors, Waking Up.
1:53:35 Waking Up is a meditation app that offers hundreds of guided meditation programs, mindfulness trainings, yoga nidra sessions, and more.
1:53:41 I started practicing meditation when I was about 15 years old, and it made a profound impact on my life.
1:53:53 And by now, there are thousands of quality peer-reviewed studies that emphasize how useful mindfulness meditation can be for improving our focus, managing stress and anxiety, improving our mood, and much more.
1:54:02 In recent years, I started using the Waking Up app for my meditations because I find it to be a terrific resource for allowing me to really be consistent with my meditation practice.
1:54:08 Many people start a meditation practice and experience some benefits, but many people also have challenges keeping up with that practice.
1:54:16 What I and so many other people love about the Waking Up app is that it has a lot of different meditations to choose from, and those meditations are of different durations.
1:54:22 So it makes it very easy to keep up with your meditation practice, both from the perspective of novelty.
1:54:23 You never get tired of those meditations.
1:54:28 There’s always something new to explore and to learn about yourself and about the effectiveness of meditation.
1:54:35 And you can always fit meditation into your schedule, even if you only have two or three minutes per day in which to meditate.
1:54:42 If you’d like to try the Waking Up app, please go to wakingup.com slash Huberman, where you can access a free 30-day trial.
1:54:46 Again, that’s wakingup.com slash Huberman to access a free 30-day trial.
1:54:53 I think I know the answer to the question I’m about to ask, but I’ll ask it anyway.
1:54:58 In your experience, are women just better at being relational than men?
1:55:00 They’re better.
1:55:03 They ain’t no angels.
1:55:06 Women have to learn a few things, too.
1:55:09 They have to learn to be subjective.
1:55:18 It’s really tempting because I do know more about relationships than my guy to start feeling like I’m his coach.
1:55:21 I’m going to teach him what he needs to do.
1:55:23 That’s an arrogant position.
1:55:24 That’s a grandiose position.
1:55:25 Stay humble.
1:55:28 I can teach you what I need.
1:55:32 I’m not your relational coach.
1:55:33 That’s a trap.
1:55:37 Women have to learn how to speak relationally also.
1:55:39 So story.
1:55:40 I love to tell stories.
1:55:41 It’s a true story.
1:55:49 And this is the example I give about stepping out of our usual cultural framework and learning how to think relationally.
1:55:52 How many of the people listening can relate to this one?
1:55:56 She to him, you’re a reckless driver.
1:55:59 Him to her, you’re overly nervous.
1:56:01 How many of us have sat through that one?
1:56:05 And they get into what I call an objectivity battle.
1:56:07 You marshal your evidence.
1:56:09 You argue your case.
1:56:10 Well, you do this.
1:56:11 You do that.
1:56:11 You’re reckless.
1:56:14 Well, you’re overly nervous about this.
1:56:15 Harry thinks you’re nervous, too.
1:56:18 It’s what I call an objectivity battle.
1:56:21 It can go on literally for decades.
1:56:22 This is absolutely true, Andrew.
1:56:22 This is absolutely true, Andrew.
1:56:23 One session with me.
1:56:25 Heard a hymn.
1:56:27 Honey, I know you love me.
1:56:29 Let’s start with that.
1:56:30 Hold the phone there.
1:56:31 Change the energy.
1:56:35 Remember the biosphere.
1:56:36 Remember that we’re a team.
1:56:38 I know you love me.
1:56:44 When you drive on your own, I mean, I worry about you, but it’s your life.
1:56:45 Do what you do.
1:56:53 When I’m in the car with you, and you’re tailgating and speeding and changing lanes, I don’t know.
1:56:54 Maybe I’m nervous.
1:56:57 She takes the whole objectivity battle off the table.
1:56:58 Maybe I am overly nervous.
1:56:59 I don’t know.
1:57:05 But nevertheless, when I’m sitting next to you and you be driving, I get crazy.
1:57:06 I’m scared.
1:57:08 You love me.
1:57:15 You don’t really want me to be scared out of my mind every time I’m sitting next to you when we’re driving.
1:57:23 As a favor to me, when I’m in the car, could you please slow down and drive more conservatively so I don’t have to be so nervous?
1:57:24 True story, Andrew.
1:57:25 Him to her.
1:57:29 Sure, honey.
1:57:30 And he did.
1:57:35 And what might have been a fight that lasted 40 years was done in 15 minutes.
1:57:35 Why?
1:57:37 Not objective.
1:57:38 You’re a reckless driver.
1:57:39 Subjective.
1:57:41 I get nervous.
1:57:45 The beauty about speaking subjectively is nobody can argue with you.
1:57:46 Well, you shouldn’t get nervous.
1:57:46 I know, but I do.
1:57:49 It’s nice it also started with, I know you love me.
1:57:50 I know you love me.
1:57:53 What a nice thing to hear right before a request.
1:57:54 I know you love me.
1:57:55 Assuming it’s true.
1:57:56 Well, of course.
1:57:59 And also a request, not a complaint.
1:58:01 I know you love me.
1:58:03 This is what’s happening to me.
1:58:04 We’re a team.
1:58:07 As a favor to me, would you please?
1:58:10 Humble, subjective, negotiating.
1:58:12 Not, I’m God’s gift.
1:58:13 I know how to drive.
1:58:14 You’re an idiot.
1:58:16 Take all that energy away.
1:58:19 And then, right, I do love you.
1:58:20 Right.
1:58:21 You do get nervous.
1:58:24 You’re a fool for getting nervous, but you get nervous.
1:58:25 You’re my wife.
1:58:28 Sure, I’ll do this for you.
1:58:32 And I use this as an example of learning to speak relationally.
1:58:34 It’s not about who’s right and who.
1:58:38 I say the relational answer to who’s right and who’s wrong is who cares.
1:58:42 How are we as a team going to make this work?
1:58:43 And that’s a whole new world.
1:58:46 Are women better at this than men?
1:58:47 Not a lot.
1:58:50 They’re better at a lot of other things than men.
1:58:53 But I have to teach women how to be more relational, too.
1:59:00 Women are more relational than men, but they need to learn a few skills as well.
1:59:06 Let’s talk about addiction or compulsion.
1:59:10 I mean, we could have a two-hour discussion about where the line is.
1:59:15 I have a one-sentence thing to say about addiction.
1:59:24 What we self-medicate, when we self-medicate, is the pain of disconnection.
1:59:29 And the cure for addiction is intimacy.
1:59:33 I’m a big 12-step fan.
1:59:34 I know you are, too.
1:59:36 One of my great mentors was Pia Melody.
1:59:39 It’s a great, great light in 12-step.
1:59:40 The book about codependency.
1:59:41 Yeah.
1:59:45 And I’m saturated with 12-step and 12-step wisdom.
1:59:47 There are things you can do to get sober.
1:59:50 Intimacy will keep you sober.
2:00:00 And I believe that what the pain, yes, trauma, but trauma is disconnection, too.
2:00:05 All trauma is, is the lack of relationality in, you know, whenever it happened.
2:00:10 What we find intolerable is how lonely we are.
2:00:17 And we turn to what I call a misery stabilizer to make our loneliness tolerable to ourselves.
2:00:26 I said in my first book, I don’t want to talk about it, taking a substance for loneliness is like drinking salt water for thirst.
2:00:28 It makes you worse than you started.
2:00:31 But that’s what we do.
2:00:36 So, when I treat addictions, there are levels.
2:00:39 Level A, the addiction itself.
2:00:40 I’m a big fan of 12-step.
2:00:41 Get sober.
2:00:49 Level B, let’s look at the immaturities of your personality that you have to sort out.
2:00:54 Level C, let’s look at the early trauma that may be at the root of this.
2:00:56 Let’s deal with all three of those.
2:01:01 And it’s all wrapped in the circle of learning how to be connected and relational.
2:01:06 That’s the ouch that you’re trying to get out of.
2:01:08 And let’s restore that.
2:01:10 And that’s all of that work.
2:01:14 Trauma work, you have to make a connection with that little boy or girl that was so hurt.
2:01:17 Personality work, you have to learn how to be mature.
2:01:23 Work on your grandiosity or self-medication.
2:01:25 Do that per se.
2:01:33 And then, as you do all of those layers, the king of recovery is learning how to be connected.
2:01:38 To yourself, first and foremost, and to the people around you.
2:01:40 That’s the cure for addiction.
2:01:46 The 12-step piece is interesting as it relates to the relational piece, too,
2:01:52 because for people who’ve never been to a meeting, you know, maybe just put a little bit of contour on it.
2:01:54 The 12-step meetings are fellowship.
2:02:01 Yes, it’s fellowship, and it’s also a place where you, at a very basic level, you learn to listen and to be quiet.
2:02:05 And I’ll just mention this because I think a lot of people hear 12-step.
2:02:07 They have different ideas about it.
2:02:13 But if anyone’s ever curious about it, it’s a very welcoming community.
2:02:16 Even non-addicts can go to what are called open AA meetings.
2:02:17 Right.
2:02:24 And even though there are lots of different divisions of 12-step, that AA has been around the longest,
2:02:27 and those meetings tend to have the most structure.
2:02:27 Agreed.
2:02:32 And so if you ever want to see what 12-step is about, it’s perfectly welcome.
2:02:35 It’s encouraged, in fact, to go to – you can look it up online.
2:02:39 They’re in person or online, and you can go to a – it has to be an open 12-step meeting.
2:02:42 Check to see if it’s men only or women only or mixed.
2:02:50 And you can go, and the format, very briefly, is someone, you know, will read something out,
2:02:53 and then people will go around the room, and typically people will say their name,
2:02:57 and they’ll say they’re an alcoholic or an addict because sometimes it’s mixed addiction.
2:03:01 And if people are there just to observe, they’ll just say, I’m – it’s always first names only.
2:03:04 We’ll say, I’m so-and-so, and I’m just here to learn.
2:03:05 And it goes right past you.
2:03:13 So if you think that, like, the microscope’s going to be on you – and then typically somebody who’s had a lot of time sober
2:03:18 will speak for anywhere from 5 to 15 minutes, sometimes a little longer,
2:03:25 and then there’ll be a kind of round robin where people can or cannot – they can elect to share for 1 to 3 minutes,
2:03:27 and then there’s some discussion about the traditions.
2:03:33 And it’s – the reason – I think it’s so powerful for a number of reasons.
2:03:34 It helps so many people get sober.
2:03:35 It costs nothing.
2:03:39 It’s all over the world every day and all night and, you know, online and in person.
2:03:46 But I think that at a minimum, it teaches you to just listen.
2:03:48 If you want to share, you can share.
2:03:56 And what it also teaches you – and this is kind of a more subtle layer, but it’s a really important layer.
2:04:01 Someone said to me just yesterday, even if you don’t think that you need to go to a meeting,
2:04:07 if you’ve had some time sober and you go and you share, or even if you’re struggling, you go,
2:04:12 almost certainly there’s someone there that’s benefiting from what you’re saying.
2:04:18 You may never know it, but that’s part of the fellowship service piece is it’s –
2:04:21 sometimes people come up and say, hey, what you said really resonated.
2:04:28 Always what other people share, there’s a grain or more of relational stuff there.
2:04:30 So it’s a very interesting form of relating.
2:04:33 It’s not unlike the way Quakers get together.
2:04:33 Yeah.
2:04:36 We’ll just sit, and then sometimes someone will speak.
2:04:37 It’s different.
2:04:42 But anyway, I think that we want to pull back the veil a little bit on what happens at these meetings.
2:04:43 And you’ll also be very surprised.
2:04:46 Sometimes people are really dejected and in a real-life crisis.
2:04:53 More often than not, you walk in and you’re like, wow, these people are, like, very empowered.
2:04:53 Yeah.
2:04:56 Because they’re there and they’ve been going.
2:04:58 It’s not like this dungeon of a place.
2:05:01 There’s a cheerfulness to it often.
2:05:04 Not always, but there’s a cheerfulness to it.
2:05:08 And so anyway, I encourage anyone that’s curious about it if they think they’re an addict,
2:05:15 but also if they also just want to become more relational, these open AA meetings are a real gift.
2:05:17 Again, zero cost.
2:05:21 They pass the hat, but nobody cares if you donate or not.
2:05:23 And you don’t have to talk and just go and be.
2:05:29 You know, my dear Pia, we’ve been talking about relationship.
2:05:37 Pia said intimacy, which is healing and spiritual, is the conjunction of truth and love.
2:05:40 The meeting of truth and love.
2:05:43 And she said 12-step meetings were her model for that.
2:05:46 And I’ll tell you two stories.
2:05:48 My friend Alan used to go to Al-Anon.
2:05:49 I said, why do you go to Al-Anon?
2:05:52 He said, well, I had a great-grandfather, but you got Noah.
2:05:53 He said, you know what?
2:05:57 Every other week, Friday night, I go to an Al-Anon meeting.
2:06:02 And people will say things that are absolutely horrible.
2:06:07 And not one person will lift a finger to make it better.
2:06:10 We’ll just be with each other.
2:06:12 And I find that spiritually refreshing.
2:06:23 And I remember being in a men’s group that, you know, after a conference, I created a 12-step men’s group.
2:06:24 And I was sitting next to an older guy.
2:06:26 And he looked at us.
2:06:29 I’ll remember this forever.
2:06:33 And he said, I’ve never been intimate with anybody in my life.
2:06:36 And I expect I’ll die alone.
2:06:44 And not one of us either pulled away from him or tried to make it better for him.
2:06:46 We were just with him.
2:06:48 That is intimate.
2:06:56 And 12-step has a lot of wisdom that goes beyond our general culture.
2:07:01 It’s not perfect, but it’s a step up from the mores of our culture.
2:07:04 Yeah, it’s definitely not perfect.
2:07:07 There are meetings that people don’t resonate with.
2:07:13 And occasionally you’ll go to a meeting and you can tell the storytelling can get a little bit.
2:07:16 We’re getting a little high on other people’s stories about getting high.
2:07:24 But a good meeting, which is 98% of meetings, the person leading to me will keep things in check.
2:07:27 And gosh, there’s so much wisdom there.
2:07:43 And I think especially in this time where people are struggling more than ever to make connection, and online is clearly a very different form of connection or even leads to disconnection, the in-person meetings have a real value to them.
2:07:47 And of course, I also believe that many, many people are dealing with addiction now and they don’t realize it.
2:08:03 The numbing out or the rage-baiting that you can experience watching, you know, what is essentially 300 little short movies in the course of 20, 30 minutes, you know, when you could just think about, like, what’s actually going on internally around you.
2:08:23 Well, look at porn, I mean, you know, our young men, I mean, my wife Belinda is a certified sex addiction therapist and a boy, by the time he’s 12 or 13, has seen thousands of vaginas, has seen thousands of sex scenes.
2:08:26 That’s average for America right now.
2:08:27 That’s so crazy.
2:08:31 When I was growing up, it was so different, so different.
2:08:39 So, one of the things I say is that, we talked about this earlier, it’s the difference between gratification and relational joy.
2:08:44 And a lot of us substitute intensity for intimacy.
2:08:48 And boy, the internet, that’s what they sell.
2:08:50 That’s the algorithm.
2:08:55 And intensity itself becomes like a drug.
2:09:03 And it makes us feel alive and it’s gratifying and it pulls us out of whatever depression we’re feeling.
2:09:05 But it’s very short-lived.
2:09:16 There’s an example of intensity that comes to mind whenever we’re talking about boys and men and addiction, but also just languishing.
2:09:28 And just the idea that, you know, people can course correct, but it’s hard when, you know, people have been in a current of numbing out or going for intensity.
2:09:32 And here I am drinking yerba mate.
2:09:33 I love caffeine, you know.
2:09:41 But, you know, I see it at every level because I’m about to slam on energy drinks for a second.
2:09:47 You know, but just the idea that you’re trying to pack more and more intensity into less and less space, you know.
2:09:51 You know, that was one of the things I was nervous about coming on this podcast with you.
2:09:53 That we’re all slamming energy drinks and…
2:10:00 No, no, not that, but this idea of optimizing every experience and, you know, having…
2:10:03 Yeah, that’s a misconception, unfortunately, about this podcast.
2:10:07 I think maybe we used the word optimize without… early on without explaining that.
2:10:12 Optimization is really about making the best of each day.
2:10:15 So, but that includes… sit still.
2:10:16 Totally.
2:10:18 I started today with 10 minutes of meditation.
2:10:19 Oh, absolutely.
2:10:20 I mean, I…
2:10:29 Unfortunately, this podcast, for some people, they think about supplements, optimization, working out, and morning sunlight.
2:10:33 Morning sunlight thing is pretty important, especially on overcast days.
2:10:36 But for everyone, we are circadian creatures.
2:10:37 I’ll go for that.
2:10:43 You want to get mentally ill, you can help yourself be mildly or severely mentally depressed or ill.
2:10:49 You can damage your relationships by being in dim or dark environments in the early hours of the day.
2:10:51 This is just… there’s so much data, right?
2:10:53 Bright days, dark nights.
2:10:54 That’s the idea.
2:10:57 But that’s the healthy approach.
2:11:05 But, you know, this podcast was always about psychology and biology and understanding some mechanism and practical tools.
2:11:16 And the optimization thing is, I think, I do think taking a healthy stock of oneself and saying, you know, some people need to move more.
2:11:19 Some people need to move less and read more, frankly, you know.
2:11:23 I know some really fit people that are getting dumb.
2:11:25 They’ll tell you everything about sets and reps.
2:11:28 But I’m like, listen, you got four PhDs.
2:11:31 These aren’t the exercise physiologists I’m referring to.
2:11:36 But you got four PhDs in kettlebells and nutrition that you’ve given yourself through YouTube.
2:11:38 Like, read a hard book.
2:11:40 Read a fiction book.
2:11:41 Read a kid’s book, for God’s sake.
2:11:42 Yeah.
2:11:43 Like, you got to balance yourself out.
2:11:45 So I do believe in that.
2:11:57 But I think when it comes to, like, the relational piece, the reason I keep coming back to 12-step is I think it’s just a beautiful template for how to listen.
2:11:59 How to listen and be.
2:12:01 You know, a friend of mine brought a book.
2:12:03 I didn’t read the book, but the title is just hilarious.
2:12:07 The title of the book is Death, the End of Self-Improvement.
2:12:09 And it’s like.
2:12:09 Fair.
2:12:10 You know what?
2:12:12 Who knows what happens next?
2:12:16 Sit down, have a cup of tea, and look at the trees.
2:12:21 As a family therapist, I love hanging out.
2:12:26 Families operate in the interstices, you know.
2:12:28 I hate quality time.
2:12:29 I hate it.
2:12:30 It’s a yuppie invention.
2:12:37 I can work 80 hours, but then I’ll sit at a table with my kid and really stare at them and really give them attention.
2:12:38 No.
2:12:40 Families operate.
2:12:42 You want your kid to talk to you?
2:12:45 They’re in the back seat while you’re driving in the hockey practice.
2:12:47 Then they’ll open up and talk to you.
2:12:51 You’re cooking together, and all of a sudden they start burbling.
2:12:55 You don’t focus the laser beam of your attention on them.
2:12:56 They’ll clam up.
2:13:03 One of the things that families can teach us about relationality, relational joy, is hanging out, being.
2:13:05 It doesn’t have to be so focused.
2:13:07 I love that.
2:13:16 Be a little less perfect and be a little more human and just let yourself be nurtured in different modes than the ones we’re used to.
2:13:25 My parents split when I was 14, and we went from a family that was pretty cohesive.
2:13:30 I mean, my dad worked a lot, and sure, it had issues, but we were very cohesive to just a very different picture.
2:13:31 My sister was off at school.
2:13:32 My dad was elsewhere.
2:13:40 It was just me and my mom, and those were really, really difficult years, like very, very difficult for reasons that are important to get into in detail now.
2:13:51 But I was thinking the other day, I have very, very fond memories of kind of evenings where I may or may not have been doing my homework.
2:13:56 I probably should have been, but I would watch TV or do homework in the living room while my mom would cook.
2:14:02 Sometimes she was on the phone with a friend, and there was music on.
2:14:03 Occasionally we’d watch.
2:14:09 We’d watch The Wonder Years, and then there was like a dating show that she liked to watch, but then she’d get really upset if the couples didn’t like each other.
2:14:18 And those are some of the best memories I have of me and my mom, and it wasn’t the trips that we took or any of that stuff.
2:14:27 And this graduate advisor that I had, her name was Barbara Chapman, she’s a phenomenal scientist, like a real pure scientist.
2:14:32 Taught me so much about how to really think about doing really solid science.
2:14:39 Brilliant woman, trained at all the top places, didn’t give a shit about the accoutrements that go with.
2:14:41 She just loved doing experiments.
2:14:46 In any case, she had two daughters while I was in the lab, and her husband’s a scientist too, so I got to know their family very well.
2:14:52 And sadly, she passed away in 2014 with cancer, and it was super devastating to all of us.
2:14:53 So a lot of memorials for her.
2:14:59 But I went to the memorial at the House of Flowers in San Francisco, which is also where she and her husband had been married, and her two daughters were there.
2:15:02 And it was heavy.
2:15:06 Like, all the colleagues, all the friends, she was an amazing person.
2:15:07 I’m, like, crying buckets.
2:15:08 I’m a mess.
2:15:10 I always have to speak at her memorials.
2:15:11 It’s, like, the eighth memorial.
2:15:12 I’m, like, I’m not going to cry.
2:15:13 I’m not going to – of course I get up there.
2:15:14 I’m just –
2:15:18 In front of all my colleagues, you know, all of that.
2:15:28 I mean, it actually taught me a few things about how to deal with people in profession, you know, because you can’t walk away from that and be, like, you’re just, like, snot out.
2:15:28 You’re not – anyway.
2:15:33 Her daughters get up, and everyone’s bracing themselves.
2:15:35 Like, this is going to be hard.
2:15:36 Devastating, yeah.
2:15:44 They get up there, and basically what I recall, and I think is accurate, is they were, like, we love our mom, we miss our mom, all that stuff.
2:15:46 Everyone’s melting.
2:15:55 And they just go, but the thing we remember best and that we loved about her the most was all the unstructured time.
2:15:57 She would just hang out with us.
2:15:57 Yeah.
2:16:00 And I was, like, I don’t want to break down now.
2:16:05 But it was – because it would be tears of joy, but it was just so incredible.
2:16:05 Touching.
2:16:06 I was, like, that’s so cool.
2:16:13 Like, of all the things they did, the World Series, the trips they took to France, they did that, the scientific means that the girls came to.
2:16:16 It’s, like, the unstructured time.
2:16:18 And I was just, like, that is so cool.
2:16:19 And I’m actually in touch with them now.
2:16:24 One actually is in graduate school doing neuroscience, which is warming but could have done anything.
2:16:28 And it’s so wild because of all that.
2:16:32 Their mom’s been gone probably long – almost as long as they had her, you know.
2:16:36 And it’s, like, the unstructured time.
2:16:37 That was it.
2:16:39 That’s the thing they held on to more than anything.
2:16:40 That’s a connection.
2:16:42 I’ll tell you a story.
2:16:51 So I was dealing with a rock star, not Bruce Springsteen, who wrote the intro to my – everybody thinks that I’m always talking about him.
2:16:51 It wasn’t him.
2:16:53 It was a different – anyway, I was dealing with a rock star.
2:16:56 And this is how he described himself.
2:16:59 So when I’m on stage in front of 60,000 people, I’m alive.
2:17:06 When I come home and I’m with my wife and four kids, I’m like a computer on sleep mode.
2:17:07 Oof.
2:17:11 I’m just half shut down and depressed.
2:17:14 He used to sleep 10 hours a day.
2:17:26 And, okay, so I talked to him about gratification and relational joy, about hanging out, about – and I said, look, your kids keep – daddy, daddy, daddy.
2:17:27 You go, no, no, no, no, no.
2:17:28 I want you to start saying yes, yes, yes.
2:17:32 And, dad, let’s go for a walk.
2:17:32 Oh, okay.
2:17:36 Get yourself up out of the chair and go beat.
2:17:38 And he did.
2:17:43 And about six months into this absolute true story, he comes to me, big smile on his face.
2:17:44 He says, I got it.
2:17:46 I said, okay, tell me.
2:17:47 There’s a story.
2:17:52 He goes, I – this Sunday, I had the best day of my life.
2:17:54 I said, go on.
2:17:59 He said, my wife, me, my four kids, we didn’t get out of our PJs all day.
2:18:07 We sat around and played Monopoly from 7 in the morning till 7 at night.
2:18:09 I had no idea where the time went.
2:18:12 I had no idea what we were doing.
2:18:17 And I – it was the best day of my goddamn life.
2:18:19 And I said, welcome to relational joy.
2:18:21 That’s what I want.
2:18:24 And that’s what we’re born for.
2:18:29 You know, I deal with really tough couples, really tough guys.
2:18:36 The ace in my pocket is relational connection is what we’re born for.
2:18:41 And people move very quickly in the therapy I do.
2:18:43 Not just me, but all the therapists we’ve trained.
2:18:56 And the reason is that our whole art as RLT therapists is moving somebody out of disconnection into the jet stream of connection and relational joy.
2:19:05 And once somebody is in that jet stream, oh, man, it’s just so much better than the disconnection.
2:19:14 That the jet stream takes them and they move very quickly and transformationally because this is what makes us happy.
2:19:15 This is what fulfills us.
2:19:24 Yeah, it’s almost like the best stuff is the stuff that you would never post on social media because it’s so boring for the internet and so awesome in real life.
2:19:26 Yeah, well said.
2:19:28 That’s what I want.
2:19:30 I think I’m starting to catch your vibe.
2:19:36 You’re a pretty relational dude, I got to tell you.
2:19:37 For better or worse.
2:19:40 You know, I have work to do.
2:19:50 I’m fortunate now to be in the landscape of what I think is like a real education in peace and simplicity.
2:19:57 Despite my professional life being less about peace and simplicity, more about it’s all good.
2:19:58 I love it.
2:19:58 I love my job.
2:20:00 Love my job.
2:20:04 But in the rest of my life, it’s really like peace and simplicity.
2:20:06 I had a hike with a friend recently.
2:20:08 It was awesome.
2:20:09 Just awesome.
2:20:15 Like it was just we got together for a hike, talked about some things, hung out.
2:20:16 That was great.
2:20:22 I’ve taken a lot of hikes with a lot of friends and that one was definitely a winner for whatever reason.
2:20:23 Just the relational piece.
2:20:27 And then also now I think she may be getting bored.
2:20:28 I don’t know.
2:20:29 I should probably ask her.
2:20:33 But like my girlfriend and I these days, like we just hang out and listen to music.
2:20:34 Yeah.
2:20:37 That’s like a lot of our time is hanging out and listening to music.
2:20:37 Yeah.
2:20:38 She’s got great musical taste.
2:20:41 I like music and I’m trying to learn more about other music.
2:20:44 And I know pretty quickly if I like something or not.
2:20:47 And she’s got like a treasure trove of music.
2:20:51 But even when we don’t like something, like, yeah, so we just hang out and listen to music.
2:20:55 Like most, I’m realizing we spent a lot of time just hanging out listening to music.
2:21:03 But it’s a totally different landscape because the intensity is there in certain aspects, certainly.
2:21:13 But the peace piece is like this whole other landscape that I’m less familiar with.
2:21:16 And I should say I take the blame for that.
2:21:19 I’ve been a bit of an intensity junkie in my life for sure.
2:21:21 Adrenaline and I are like close buddies.
2:21:22 We hang out.
2:21:23 We like each other.
2:21:25 We get high off each other.
2:21:29 But nowadays, that doesn’t really appeal.
2:21:31 No, intimacy is better.
2:21:33 Gratification is fine, but intimacy is better.
2:21:35 It’s a deeper satisfaction.
2:21:41 You know, one of the things I say is relational—I talk about relational recovery.
2:21:47 Addictions can be part of it, but recovering the state of relationality we’re born for.
2:21:48 That’s what I’m looking for.
2:21:58 And one of the things I say is operating with maturity, skill, health, integrity, learning how to do this well, your life is simple.
2:22:01 Being fucked up, that’s complicated.
2:22:02 Totally.
2:22:06 Fighting for a day and a half, that’s complicated.
2:22:06 Totally.
2:22:10 When your wife comes at you and says, I’m really mad, you go, I’m sorry, honey.
2:22:11 What can I do to help you?
2:22:13 And she’s chilled out in 10 minutes.
2:22:14 That’s simple.
2:22:19 So relationality is actually simple.
2:22:22 Not being relational is full of complications.
2:22:24 This is easy.
2:22:28 The scientist in me has to run the experiment here.
2:22:36 So a lot of the examples you’ve given, I acknowledge probably—they certainly apply.
2:22:37 You’re the clinician.
2:22:40 You would know, and you have your own life experience.
2:22:46 We’ve got this model out on the table of, like, the guy who doesn’t really know how to listen as well as he could,
2:22:55 still needs to learn to ask for help and ask, what do you need right now in this moment to take breaks when things get ratcheted up?
2:22:59 She’s got things that she needs and wants from him.
2:23:07 He’s, like, kind of this, like, you know, emotionally, you know, semi-embryonic, semi-adult thing.
2:23:09 Let’s turn the table.
2:23:17 Not because we have to, but because, like, once again, it’s rarely just one person.
2:23:21 Is there ever a time when, like, a guy has a complaint that’s valid?
2:23:21 Oh, my God.
2:23:23 Because I just think it’s important for us to do this.
2:23:33 We have a male and female audience, but I just think part of the male crisis is that it seems like the seesaw is always tilted the same way.
2:23:39 And that message, while probably valid in a lot of circumstances, probably more than half, if I’m honest,
2:23:47 it’s, I think, sometimes men have things that requests and things that they want and have valid complaints, maybe invalid complaints.
2:23:58 Let’s talk about how to voice concern, request, dare I say criticism, in a way that’s healthy and that serves both people, serves relationally.
2:23:58 Yeah.
2:24:01 I’m not a big fan of criticism.
2:24:08 If you go online and you do my course, we give you a format for criticism.
2:24:09 It’s called the feedback wheel.
2:24:10 Constructive criticism.
2:24:11 Yeah, yeah, yeah.
2:24:19 But even so, one of the skills I teach people is we’re evolutionary wire, you know, the negative bias of the brain.
2:24:21 We notice what’s wrong.
2:24:23 That’s survival.
2:24:25 Hey, that leaf shouldn’t be turning.
2:24:28 Well, there’s a saber-tooth tiger on the other side.
2:24:31 We notice what’s wrong, and that’s part of our evolution.
2:24:33 That’s what comes to us first.
2:24:35 So, complaint comes to us first.
2:24:40 But one of the disciplines I teach people, literally sit down, write down the complaint.
2:24:41 Okay, now flip it over.
2:24:43 Flip the page over.
2:24:46 Inside of every complaint is a request.
2:24:48 Think about that.
2:24:52 Every complaint has an implicit request in it.
2:25:00 Unless you absolutely have to, 9 out of 10 times, skip the complaint and just go for the request.
2:25:03 And particularly women than men.
2:25:07 Men are criticism-phobic because we base our self-esteem on our performance.
2:25:10 So, don’t tell your guy what he’s doing wrong.
2:25:12 Tell him what he could be doing a little better.
2:25:14 Hey, you’re doing a great job.
2:25:15 This would work better.
2:25:21 In our culture, we try and get more of what we want from each other by criticizing each other.
2:25:25 If you have to, I’ll teach you how to do it.
2:25:29 But better, skip the criticism and go right for what you want.
2:25:33 Empower your partner to give you what you want.
2:25:37 Don’t beat them down by sharing your feelings about how…
2:25:38 That’s therapy.
2:25:40 Therapy’s been the worst on this.
2:25:47 Sharing your misery at what your partner’s done wrong is not going to motivate them to do it better for you.
2:25:49 Help them do it better.
2:25:50 We’re a team.
2:25:52 This is what I want from you.
2:25:56 Honey, what could I give you to help you give it to me?
2:25:57 Who sounds like that?
2:25:58 We have to learn how to sound like that.
2:26:00 So, criticism.
2:26:06 I learned criticism from Janet Hurley, P.M. Melody’s 12-step sponsor.
2:26:08 It’s called the Feedback Reel.
2:26:10 I’ll do it real quick, but you can go online.
2:26:12 Four parts.
2:26:15 This is what happened, as I recollect it.
2:26:16 It’s still subjective.
2:26:19 This is the story I told myself about it.
2:26:24 This is what I felt, and the all-important part, this is what would make me feel better.
2:26:29 So, Belinda to Terry, you said you were going to be home at 7.
2:26:31 You didn’t call or text.
2:26:33 You showed up at 7.45.
2:26:34 The kids and I were waiting for you.
2:26:35 Done.
2:26:40 The story I told myself was, you can be selfish.
2:26:44 And, see, as long as you own it, this is the story.
2:26:46 You can say the nasty things you’re thinking.
2:26:47 You got caught up.
2:26:49 You forgot about us.
2:26:51 Your work was more important.
2:26:52 And you blew it.
2:26:54 What I feel about it.
2:26:58 This is a big tip for your listeners.
2:27:04 Take the feeling that comes easiest to you and put that last.
2:27:07 Reach for the feelings that are less common.
2:27:19 So, if you’re used to being hurt and go for your strength, that was really not a good way.
2:27:21 So, whatever you’re used to, flip it.
2:27:27 And then, what we’d never add, this would help me feel better.
2:27:29 This would be repair.
2:27:31 So, you’re leading your partner into repair.
2:27:33 Now, here’s a funny story.
2:27:36 So, Janet said you get four sentences.
2:27:38 One sentence for each part.
2:27:42 We have no attention span for being criticized.
2:27:43 So, four sentences is enough.
2:27:50 I said to Janet, hey, look, you’re a West Coast Christian.
2:27:52 I’m an East Coast Jew.
2:27:54 I’ve never said anything in four sentences.
2:27:55 I need more.
2:27:57 I said, okay, I’ll give you a cultural dispensation.
2:27:58 You can have eight sentences.
2:28:01 And that was 40 years ago.
2:28:03 Now, I tell all my clients to get eight sentences.
2:28:05 Two sentences each.
2:28:06 This is what happened.
2:28:08 This is what I told myself.
2:28:10 This is what I felt.
2:28:13 And this would help if you’d be willing.
2:28:15 That’s how you complain.
2:28:20 But for every complaint, I want 99 requests instead.
2:28:22 Love it.
2:28:24 I don’t have any.
2:28:28 For the record, I don’t have any specific critiques that I want to wage right now.
2:28:29 Is that a problem?
2:28:30 Is that a problem?
2:28:32 I don’t have any critiques.
2:28:34 I’m only in gratitude these days.
2:28:35 It’s really weird.
2:28:37 It’s really wild.
2:28:40 Like, something happened right around my 50th birthday.
2:28:42 A bunch of things that led into it.
2:28:47 But, like, I just am, I mean, I just feel constantly grateful.
2:28:49 I don’t know what happened.
2:28:51 So, I’m not going to worry about it.
2:28:55 But he has something hit.
2:28:57 And I like to think it has to do something with age.
2:28:58 I do, too.
2:29:06 You know, it’s like some things that a buddy of mine who’s also a professor at Stanford, he once told me, he goes, 50’s really different.
2:29:08 How different can it be?
2:29:09 He’s like, you’ll see.
2:29:11 I was like, is it like pain in the body?
2:29:11 He’s like, no.
2:29:13 He takes really good care of himself.
2:29:15 He’s not into lifting and running.
2:29:18 He’s into some other stuff, kind of rock climbing yoga dude.
2:29:21 Amazing scientist, too.
2:29:24 But he goes, it’s, it’s, it’s, 50’s different.
2:29:27 You’ll just, he goes, your brain is different at 50.
2:29:30 And I kind of, and I was like, maybe it was because I was anticipating it.
2:29:36 But 50 hit and I’m like, well, I’m still here.
2:29:38 I live longer than a lot of my heroes.
2:29:42 And I wasn’t impressed by the 27 Club.
2:29:43 I mean, impressive artists.
2:29:46 But like the people, a lot of people I knew and looked up to and who mentored me dead.
2:29:50 And I’m like, this is awesome.
2:29:51 I’m on the second half.
2:29:54 And I just, so I, I, I wake up that way.
2:29:55 It’s, it’s wild.
2:29:57 Well, you know, it’s a small stuff.
2:30:00 There’s some wisdom in being an elder.
2:30:04 And like, you had your fight with your girlfriends, 353 times.
2:30:07 You know, you asked about me and Belinda.
2:30:08 I’ll tell you.
2:30:10 Belinda’s a fighter and I’m a fighter.
2:30:12 We both grew up in very violent families.
2:30:13 And our adaptive children are fighters.
2:30:15 Fuck you, fuck, fuck me.
2:30:18 I’m standing up for myself.
2:30:19 I’m going to bop you right in the nose.
2:30:21 And I’m a New Yorker, too.
2:30:23 So, you know, don’t mess with me.
2:30:24 That’s my adaptive child.
2:30:25 That’s my instinct.
2:30:30 And 30 years ago, we would fight for weeks, Belinda and I.
2:30:32 I mean, yelling, screaming, rage.
2:30:34 Go to bed at 3 in the morning.
2:30:35 Wake up at 7.
2:30:39 Start all, tell other people how to live their lives all day.
2:30:40 And then come back and fight again.
2:30:42 This is true.
2:30:46 99%, 1% we look ugly just like everybody else.
2:30:48 But 99%, we start to fight.
2:30:50 We take a break.
2:30:53 We both know what that’s about.
2:30:55 15, 20 minutes.
2:30:57 And it’s not one or the other.
2:30:58 It’s kind of even.
2:31:00 One of us will go to the other.
2:31:01 It sounds something like this, Andrew.
2:31:05 I don’t want to fight.
2:31:07 Do you really want to fight?
2:31:12 I mean, we could, but I don’t really want to, honey.
2:31:13 What do you need?
2:31:17 And Belinda will say to me, well, you really were an asshole about dot, dot, dot.
2:31:20 And I’ll go, yeah, I was.
2:31:20 You’re right.
2:31:21 I’m sorry.
2:31:23 I’ll work on that.
2:31:24 I’ll go, what do you need?
2:31:28 And I’ll go, well, you could really apologize about one, two, three.
2:31:30 And I’ll go, I’ll apologize about one.
2:31:33 20 years ago, what about two and three?
2:31:34 Now, good.
2:31:34 One.
2:31:35 Fine.
2:31:35 We’ll take it.
2:31:37 Good?
2:31:37 Good.
2:31:38 Great.
2:31:39 What’s on TV?
2:31:42 Let’s cuddle up on the couch and have an evening.
2:31:47 And what I’m really thinking in that moment is this, and this is what I teach people.
2:31:49 How do I want to spend my evening?
2:31:51 How do I want to spend my time?
2:31:57 Is it really worth it to me to prove my point and nail her into the ground?
2:32:03 Or can we make peace efficiently and skillfully and move the hell on?
2:32:11 We behave with skill because it’s in our interest to do so.
2:32:14 I’m not making peace with Belinda for her.
2:32:16 I’m making peace with Belinda for me.
2:32:30 I love, love, love this word, this language around being skilled in relating, especially when things potentially get tense.
2:32:40 It encapsulates all the things around asking for help, asking what one needs.
2:32:43 That’s so powerful.
2:32:46 I’ve said it like four times, so forgive me, but I think people need to hear it again.
2:32:49 You know, like just asking, what do you need?
2:33:01 I mean, if we could somehow program ourselves to turn the, we all know that feeling when our limbic system is activated and like, you know, you start feeling your body, whatever activation state you get into.
2:33:02 That’s the limbic system.
2:33:04 We all know it when it happens.
2:33:08 And just, if that could just translate to the words like, what do you need?
2:33:12 And as you pointed out, that’s best for both people.
2:33:13 It’s repair.
2:33:18 All relationships are an endless dance of harmony, disharmony, and repair.
2:33:22 I got this from Ed Tronick, infant observational researcher.
2:33:37 Ed and Barry Breselden were the first of a generation to stop thinking about mothers and infants reconstructed from adults and actually stuck cameras in front of mothers and infants and then fathers and infants and looked at what happened.
2:33:45 And I borrowed from Ed that all relationships are an endless rhythm of closeness, disruption, and a return.
2:33:56 And in our culture, we don’t learn the skills of moving from disillusionment, distance, disruption, back into repair and return.
2:34:08 And what makes life even more dicey is when we’re in that disrupted state, we lose our prefrontal quarter-wise adult and move into the adaptive child.
2:34:14 So the first skill is getting back in your right mind and then, okay, honey, what do you need?
2:34:15 Let’s fix this together.
2:34:39 What’s the work that men, boys, men, you know, can do to understand and work on their self-esteem, dare I say, in a vacuum?
2:34:40 I know it’s all relational.
2:34:41 You have to do it.
2:34:50 But there are people whose time is spent, you know, taking care of their job, their school, scrolling, spending some time doing it.
2:35:01 Like there’s, I see an opportunity in the work that you do for, and the fact that you’re here, for young guys to start earlier.
2:35:02 Oh, yeah.
2:35:07 You know, I mean, I got lucky with, someone taught me how to work out properly a long time ago.
2:35:11 He was the guy everyone said was an idiot about how to work out.
2:35:15 Turns out it worked, and you didn’t have to do it, spend your whole life in a gym.
2:35:17 I got lucky by having great mentors.
2:35:18 I got lucky.
2:35:22 I also fired some mentors and got new ones, so I played an active role.
2:35:26 But you’re incredibly skilled in this domain.
2:35:28 It’s your profession.
2:35:37 And there are guys in their teens, 20s, 30s, all the way up to, you know, 80s, 90s, surely they can learn.
2:35:44 But, like, there’s a special opportunity in starting to cultivate these skills in one’s teens and 20s and 30s.
2:35:54 And perhaps even having them when one shows up to a relationship in much better form than certainly I had, you know, for sure.
2:35:57 So, what does that work look like?
2:35:58 Like, is it journaling?
2:36:00 Is it, like, how does it work?
2:36:01 I have two pieces of advice.
2:36:03 And you have sons.
2:36:07 I should point out, like, you have some experience teaching people how to do this.
2:36:08 We’ve taught them this.
2:36:14 My doc, the son, I was driving to school and he’s giving me shit.
2:36:15 And I’m telling him to stop.
2:36:15 He gives me shit.
2:36:20 And I look at him and I go, do you think this is appropriate for our relationship?
2:36:21 And he falls on the floor.
2:36:26 And he says, Dad, there are dads driving their sons to school all over America.
2:36:28 They’re talking about the game.
2:36:29 They’re talking about friends.
2:36:33 How many dads are saying to their son, do you think this is appropriate for our relationship?
2:36:36 Anyway, he does a whole routine about being the son of Tuesday.
2:36:41 But they bitch about it, but we taught them.
2:36:50 And my Alexander, my high-achieving doctor, you know, researcher, to this day, he’ll call and go,
2:36:56 I really blew that presentation and felt, I know I’m enough and I matter, even though I blew the presentation.
2:36:59 But I just want you to know, we can teach our kids.
2:37:02 It’s healthier mores.
2:37:03 It’s part of our job as parents.
2:37:08 We can raise, I have a little course online, Raising Relational Boys and Girls.
2:37:12 We can insist on more relationality.
2:37:20 We can create, like a pick in basketball, we can create a relationally cherishing subculture
2:37:29 around our children, friends, family, teach them, go into school and do an anti-bullying campaign.
2:37:37 We can consciously download this to our kids and be explicit about it.
2:37:43 In terms of the young person themselves, I have two pieces of advice.
2:37:53 One, find older people who are good at this and let them be your mentor.
2:37:58 Go to them and be explicit and let them teach you.
2:38:00 But find people who are happy.
2:38:02 Teach our kids how to be relational.
2:38:09 Stand up for it and create a culture around them that supports that because the playground won’t,
2:38:12 the school won’t, your colleagues won’t.
2:38:17 So create a little counterculture of relationality and surround your family with them.
2:38:27 For the young person, find mentors who are happy and let them teach you about how to be happy.
2:38:32 And the other thing I want to teach, which is true for all of us,
2:38:38 and I would not be able to forgive myself if I didn’t say this one thing in our podcast.
2:38:40 We have a lot of people listening.
2:38:42 This is what I want to say.
2:38:47 If you get one thing from our conversation today and you only get this,
2:38:50 this one thing will be enough to change your life.
2:38:58 There is no redeeming value in harshness.
2:39:00 Let me say it again.
2:39:06 There is nothing that harshness does that loving firmness doesn’t do better.
2:39:09 Be firm, but with love, not harshness.
2:39:12 And that’s you treating others.
2:39:15 That’s the way you allow others to treat you.
2:39:18 And very much, that’s the way you treat you.
2:39:23 I am on an anti-harshness campaign.
2:39:28 And what I say to friends, family, students, and it’s true.
2:39:32 At 75, I have a deal with the universe.
2:39:35 If it isn’t kind, I’m not interested.
2:39:42 And that adaptive child that lives inside me can be very harsh to my own imperfection.
2:39:47 And I will say to that or to Belinda or to a colleague,
2:39:50 you may have something to say to me.
2:39:53 And it may be in my interest to learn and listen to you.
2:39:56 But you have to say it like you’re on my side.
2:40:01 If you can’t say it like you’re on my side, I’m not going to listen.
2:40:10 So, a hallmark of relationality is that it’s loving and not harsh.
2:40:11 Let that be your bellwether.
2:40:13 I love that.
2:40:27 Especially the part about the voice inside of us because I think we internalize the judge of the judgmental voice of the parent or the dismissive voice of the parent.
2:40:36 All that stuff gets in our heads and it drives so much of our misery.
2:40:40 And what you just described offers a tremendous amount of agency.
2:40:49 Yes, in terms of what we will accept or won’t accept from others, what we request from others, unless I’d be positive here.
2:41:02 But at least equally importantly, is what I heard, is how harsh we are with our inner dialogue and that we should cultivate a kindness internally.
2:41:06 Because I do believe, I’m certain, that cultivates an external kindness.
2:41:08 Yes.
2:41:09 Start with you.
2:41:11 Be kind to you.
2:41:15 Okay, so I’ll tell a story if you’re not bored.
2:41:16 No, please.
2:41:18 Absolutely true story.
2:41:21 So I was off at a conference, you know, blah, blah, blah.
2:41:24 And it was, I was signing books.
2:41:28 And it was late and one of my handlers said, Terry, you’re going to miss your plane?
2:41:29 Okay, I got it.
2:41:30 I’m on the plane.
2:41:31 I’m on the plane.
2:41:34 I’m not drinking now, but I was drinking then.
2:41:35 I had a little glass of shard.
2:41:36 I had my feet off.
2:41:39 And I’m feeling great.
2:41:43 And I feel this coldness on my chest.
2:41:49 And I looked down and there was this big black splotch on my shirt.
2:41:52 And I realized I was signing books with like a Sharpie.
2:41:56 And in my haste, I didn’t put the cap on.
2:41:56 I put the shirt.
2:41:58 And it was like permanent ink.
2:42:04 And I got to tell you, Andrew, this was like, this is one of my, I hope I go on Oprah’s shirt.
2:42:06 This is an expensive goddamn shirt.
2:42:08 And I’m ADD.
2:42:10 I’m always breaking things, bumping things.
2:42:14 So that adaptive child part of me was going to town.
2:42:15 You’re such a loser.
2:42:17 You can’t even look at you.
2:42:17 You can’t leave.
2:42:19 And I’m depressive.
2:42:21 I wrote about it.
2:42:30 That shirt and the harshness that I would level again myself could have turned into a five-day depression when I was younger.
2:42:38 And having learned these techniques, I mean, it’s just a boy, just a young boy in me.
2:42:42 And I leaned to that adaptive child and I said, listen, sweetheart, let me tell you something.
2:42:50 The same ADD brain that ruined this shirt is the brain that wrote the books that were being autographed.
2:42:53 So how about you cut me some slack?
2:42:54 You know, I’m a therapist.
2:43:01 I have very little cost of Kleenex, you know, in office.
2:43:04 This shirt cost to do a business.
2:43:07 Sit down and let me enjoy my wine.
2:43:08 And he did.
2:43:14 We don’t have to be passive about these things.
2:43:20 We can shape what goes on in our relationships, include our relationships to ourselves.
2:43:30 Stand up for health, but with finesse and love, not with a blunt instrument.
2:43:32 And we get better at it.
2:43:34 You love the gym.
2:43:38 You go to the gym and you work out the first time, you feel like you’re going to throw up.
2:43:42 You go to the gym the 300th time, you got it nailed.
2:43:44 Same thing with this.
2:43:47 That harsh voice turns on you and you say, honey, stop.
2:43:50 The first time you do it, they’ll laugh at you.
2:43:53 The 300th time you do it, they’ll stop.
2:43:55 That’s called liberation.
2:43:56 That’s freedom.
2:43:58 That’s our birthright.
2:44:00 Fantastic.
2:44:12 Well, Terry Real, this was a true education in relational understanding.
2:44:15 That’s what the word I’m looking for, in relational understanding.
2:44:26 Because I think men especially, I will say men especially, we think about ourselves and the landscape and how we’re going to deal with the landscape.
2:44:27 That’s a high guy.
2:44:33 Maybe now, just with your permission, I’ll just say I have this wild, somewhat facetious story about the Y chromosome.
2:44:34 May I?
2:44:34 Oh, yeah.
2:44:35 Go ahead.
2:44:35 May I?
2:44:49 So, I have a theory that long ago, some primordial version of us, a homo sapien with a Y chromosome, picked up a rock and was like, oh, interesting.
2:44:53 And then just like hit his head with it and was like, ow, that hurts.
2:44:56 And then hit the guy next to him and they were like, oh, that hurts.
2:45:00 And then they got together and were like, what would happen if we threw this over that tree?
2:45:13 Let’s see what, and I’m sort of half joking because I think there’s something about the Y chromosome that you observe in, like if you go to a wedding and there’s boys there and everyone goes into their jackets and their ties.
2:45:18 And like within no time, the boys are combining all the drinks and they’re like, what would happen if?
2:45:20 And who’s going to drink it?
2:45:25 And then at some point, it turns into this idea of having action at a distance.
2:45:27 There’s something about the Y chromosome.
2:45:30 We want to see that sometimes it’s a remote control car.
2:45:35 Like the first time you play with a remote control car, you’re like, oh, wow, I can control something at a distance.
2:45:37 Sounds very diabolical, but it’s just cool.
2:45:38 You’re over here.
2:45:39 It’s over there, right?
2:45:46 But likewise with a video game, there’s something about this like action at a distance and let’s see what would happen if.
2:45:59 And I look at a lot of my adult male friends, some who are very, very successful, phenoms, and they’re still playing this game of what would happen if an action at a distance to get this feedback about whether or not they’re doing well in life.
2:46:02 All awesome features to being male.
2:46:03 I love being male.
2:46:08 I think the Y chromosome should be celebrated just as the X chromosome should be celebrated.
2:46:14 And at the same time, none of that addresses what you were talking about today.
2:46:33 And so there are a few people, only a few, and I know you’re among them now having spoken to you and heard from you, more importantly, who can understand the first piece about what would happen if and the action at a distance and the second piece, the relational piece.
2:46:35 And all too often, these are separated.
2:46:40 It’s like, oh, let’s talk about evolutionary theory about what men need and provide or protect her.
2:46:44 And then it’s like, no, let’s actually feel our feelings and dissolve into a puddle of our own tears.
2:46:49 And then we’re going to resurrect in a new form that’s like, you know, in light.
2:46:51 Like, no, these things have to be.
2:46:52 That’s right.
2:46:53 Whole.
2:46:53 Whole.
2:46:54 I want wholeness.
2:46:56 That’s the word I’m looking for.
2:47:01 You are speaking to how men and boys can be whole people.
2:47:03 And I love it.
2:47:07 And you give very practical, very actionable advice.
2:47:11 And it’s going to help a lot of people.
2:47:13 So I’m very grateful that you’ve written your books.
2:47:15 We’ll put links to your books, to your courses.
2:47:18 It sounds like people can sign up for these courses and take these courses.
2:47:32 And for coming here today and for being a public educator and teaching people, men and women, but today mostly men, how to love themselves more, love other people more, love life more, and learn to relate.
2:47:34 So thank you so much for coming here.
2:47:36 You’re doing beautiful work.
2:47:42 There’s so much bullshit and darkness in this world right now.
2:47:49 And I want to tell you, it’s a blessing to be taken seriously by you and to be offered this opportunity.
2:47:52 And it’s fun hanging out with you.
2:47:54 Right back at you.
2:47:56 I feel very honored and blessed to have you here.
2:47:57 And this was a lot of fun.
2:47:58 To be continued.
2:47:59 To be continued.
2:48:03 Thank you for joining me for today’s discussion with Terry Reel.
2:48:07 To learn more about his work, please see the links in the show note captions.
2:48:11 If you’re learning from and or enjoying this podcast, please subscribe to our YouTube channel.
2:48:13 That’s a terrific zero-cost way to support us.
2:48:18 In addition, please follow the podcast by clicking the follow button on both Spotify and Apple.
2:48:22 And on both Spotify and Apple, you can leave us up to a five-star review.
2:48:25 And you can now leave us comments at both Spotify and Apple.
2:48:29 Please also check out the sponsors mentioned at the beginning and throughout today’s episode.
2:48:31 That’s the best way to support this podcast.
2:48:34 If you have questions for me or comments about the podcast,
2:48:38 or guests or topics that you’d like me to consider for the Huberman Lab podcast,
2:48:40 please put those in the comments section on YouTube.
2:48:42 I do read all the comments.
2:48:45 For those of you that haven’t heard, I have a new book coming out.
2:48:46 It’s my very first book.
2:48:50 It’s entitled Protocols, an Operating Manual for the Human Body.
2:48:52 This is a book that I’ve been working on for more than five years.
2:48:56 And that’s based on more than 30 years of research and experience.
2:49:04 And it covers protocols for everything from sleep to exercise to stress control, protocols related to focus and motivation.
2:49:09 And of course, I provide the scientific substantiation for the protocols that are included.
2:49:13 The book is now available by presale at protocolsbook.com.
2:49:15 There you can find links to various vendors.
2:49:17 You can pick the one that you like best.
2:49:21 Again, the book is called Protocols, an Operating Manual for the Human Body.
2:49:27 And if you’re not already following me on social media, I am Huberman Lab on all social media platforms.
2:49:30 So that’s Instagram, X, Threads, Facebook, and LinkedIn.
2:49:37 And on all those platforms, I discuss science and science-related tools, some of which overlaps with the content of the Huberman Lab podcast,
2:49:41 but much of which is distinct from the information on the Huberman Lab podcast.
2:49:44 Again, it’s Huberman Lab on all social media platforms.
2:49:52 And if you haven’t already subscribed to our Neural Network newsletter, the Neural Network newsletter is a zero-cost monthly newsletter that includes podcast summaries,
2:49:58 as well as what we call protocols in the form of one- to three-page PDFs that cover everything from how to optimize your sleep,
2:50:00 how to optimize dopamine, deliberate cold exposure.
2:50:05 We have a foundational fitness protocol that covers cardiovascular training and resistance training.
2:50:08 All of that is available completely zero-cost.
2:50:14 You simply go to HubermanLab.com, go to the menu tab in the top right corner, scroll down to newsletter, and enter your email.
2:50:17 And I should emphasize that we do not share your email with anybody.
2:50:21 Thank you once again for joining me for today’s discussion with Terry Reel.
2:50:26 And last but certainly not least, thank you for your interest in science.
Và họ đúng như vậy. Họ là chiến binh. Họ sẽ giết bạn. Đừng chống lại họ.
Khi khoảnh khắc đòi hỏi sự dịu dàng, một Marani tốt sẽ đặt gươm và khiên xuống và ngọt ngào như một đứa trẻ.
Điều làm nên một Marani vĩ đại là biết khoảnh khắc nào là khoảnh khắc nào.
Chào mừng đến với podcast Huberman Lab, nơi chúng tôi thảo luận về khoa học và các công cụ dựa trên khoa học cho cuộc sống hàng ngày.
Tôi là Andrew Huberman, và tôi là giáo sư ngành sinh học thần kinh và nhãn khoa tại Trường Y khoa Stanford.
Khách mời hôm nay của tôi là Terry Reel.
Terry Reel là một nhà trị liệu và được xem là một trong những chuyên gia hàng đầu thế giới về tâm lý nam giới và về động lực nam–nữ trong các mối quan hệ lãng mạn.
Hôm nay, chúng tôi thảo luận về ý nghĩa của việc làm đàn ông và cuộc khủng hoảng sức khỏe tâm thần mà nam giới đang phải đối mặt ngày nay.
Như bạn có thể đã nghe, tỷ lệ trầm cảm và tự tử ở nam giới đang ở mức cao nhất từ trước đến nay.
Ngày càng có ít đàn ông trong các mối quan hệ lãng mạn, và nhiều người thậm chí không có một người bạn thân nào.
Và với những người đang trong mối quan hệ lãng mạn, những thông điệp công khai về cách thể hiện trong các mối quan hệ đó rất mâu thuẫn.
Hôm nay, chúng tôi sẽ đối diện trực tiếp tất cả những vấn đề này.
Terry giải thích rằng để thịnh vượng trong cuộc sống, đàn ông phải xem việc kết nối, ứng xử trong quan hệ như một kỹ năng đòi hỏi hành động và, đúng vậy, cảm xúc, nhưng cũng cần phải xử lý và truyền đạt những cảm xúc đó theo một cách cụ thể, và đôi khi là không truyền đạt chúng chút nào.
Chúng tôi cũng bàn về tầm quan trọng sống còn của tình anh em — không nhất thiết là các hội anh em ở đại học, mà là tìm được và thuộc về một nhóm đàn ông mà bạn có thể tin cậy, có thể cùng tận hưởng thời gian, cho bạn phản hồi trung thực và giữ bạn chịu trách nhiệm.
Điều tôi rất trân trọng ở Terry Reel là anh sẵn sàng trả lời thẳng thắn những câu hỏi khó về đàn ông và phụ nữ.
Thẳng thắn mà nói, hầu hết nhà trị liệu không sẵn sàng làm điều đó một cách công khai.
Ví dụ, anh giải thích rằng trong công việc rộng lớn với các cặp đôi, phụ nữ và đàn ông đều yếu kém trong mối quan hệ một cách tương đương, nhưng theo những cách khác nhau, và anh đưa ra giải pháp cho cả hai nếu họ thực sự muốn mối quan hệ của mình phát triển.
Nhờ sự thẳng thắn và cung cấp các công cụ thực tế, Terry Reel đem đến cho chúng ta hôm nay những thông tin thiết yếu dành cho cả nam và nữ ở mọi lứa tuổi.
Nội dung cắt qua mọi khác biệt thế hệ để làm nổi bật những cách thực tiễn mà đàn ông có thể xây dựng và hỗ trợ sức khỏe tinh thần, phát triển ở nơi làm việc, trường học, trong các mối quan hệ lãng mạn, và cũng quan trọng không kém, trong mối quan hệ với chính bản thân họ.
Tức là cách đàn ông có thể xây dựng khái niệm bản thân vững mạnh, cảm giác chủ động và sự tự tin.
Trước khi bắt đầu, tôi muốn nhấn mạnh rằng podcast này tách biệt với vai trò giảng dạy và nghiên cứu của tôi tại Stanford.
Tuy nhiên, nó nằm trong mong muốn và nỗ lực của tôi nhằm đưa thông tin miễn phí cho công chúng về khoa học và các công cụ liên quan đến khoa học đến với mọi người.
Phù hợp với chủ đề đó, tập hôm nay có nhà tài trợ.
Và bây giờ là phần trao đổi của tôi với Terry Reel.
Terry Reel, chào mừng anh.
Rất vui được ở đây.
Cảm ơn.
Chuyện gì đang xảy ra với đàn ông?
Chuyện khủng hoảng sức khỏe tâm thần ở nam giới, tỷ lệ tự tử tăng vọt. Chuyện gì đang xảy ra?
Chuyện đang xảy ra là vai trò xưa đã thay đổi. Mảnh đất dưới chân chúng ta đã dịch chuyển.
Và chúng ta đang cố xác định rốt cuộc mình là gì.
Và nếu chúng ta không còn là những gì cha và ông chúng ta đã từng là, thì chúng ta sẽ là gì?
Chúng ta đang tìm kiếm và vật lộn.
Tôi phải nói với bạn, điều khác nữa là có những phản ứng đối với phong trào nữ quyền — bạn biết đấy, người ta nói về công việc của tôi rằng phụ nữ đã có một cuộc cách mạng và bây giờ đàn ông phải đối mặt với điều đó.
Kiểu như, chúng ta nên làm gì đây?
Và đã có một phản ứng ngược.
Đã có một sự trỗi dậy ở nước ta và trên toàn cầu, gần như ăn mừng một số khía cạnh khó chịu, không hấp dẫn nhất của tính nam truyền thống.
Và chúng ta không còn chắc chắn ý nghĩa của việc làm đàn ông nữa. Đặc biệt là các chàng trai trẻ đang phải vật lộn.
Và có nhiều ví dụ lành mạnh nói rằng được rồi, đây là lãnh thổ mới. Để tôi chỉ cho bạn nó trông như thế nào.
Phản ứng lớn nhất mà tôi thấy trước sự bối rối về “chúng ta nên làm gì” là thoái trào — quay lại thành quyền lực, thống trị, tự cho mình cái quyền, hung hãn.
Và bạn thấy điều này ở đỉnh cao. Bạn thấy điều này trong chính trị, không chỉ ở nước ta mà trên toàn thế giới. Chế độ chuyên chế, sự thống trị được tán dương.
Và kiểu như, chúng ta chán ngấy cái gọi là “woke”. Chúng ta mệt mỏi khi bị bảo rằng mình sai, rằng mình xấu.
Bạn biết đấy, tôi lớn lên vào thập niên 60 khi phong trào nữ quyền đang ở đỉnh cao. Và tôi tự coi mình là một nhà trị liệu gia đình ủng hộ nữ quyền.
— Hồi thập niên 60 anh có để tóc dài không?
— Ồ, có, còn ria mép và đủ thứ nữa, vâng. Tôi đã như vậy. Và dùng nhiều thuốc.
Nhưng khi tôi lớn lên, câu đùa mang tính triết lý là: nếu một cái cây đổ trong rừng mà không ai ở đó, nó có tạo ra âm thanh không?
Khi tôi lớn lên người ta đùa rằng: nếu một người đàn ông nói trong rừng mà không có ai ở đó, liệu anh ta vẫn sai không?
Đó là làn sóng nữ quyền lớn đầu tiên?
— Ừ, nữ quyền giai đoạn đầu đầy phẫn nộ.
Tôi tự hào nói rằng những người bạn và đồng nghiệp thân thiết của tôi đứng ở tiền tuyến của phong trào nữ quyền — Perel, Carol Gilligan — là những người theo chủ nghĩa nữ quyền nhưng vẫn tôn trọng và trân trọng đàn ông.
Nhưng đó không phải là làn sóng đầu tiên. Đó thực sự là phản ứng dễ hiểu đối với sự tự cho mình cái quyền và đàn áp phụ nữ.
Nhưng tôi gọi đó là chủ nghĩa gia trưởng chính trị. Và nó tồn tại. Nhìn đi, khi bạn bước ra ngoài nước Mỹ thì nó khá rõ ràng. Phụ nữ bị đàn áp bởi nam giới ở khắp nơi trên thế giới. Điều đó đúng.
Nhưng với tư cách là một nhà tâm lý học, điều tôi quan tâm là cái mà tôi gọi là chủ nghĩa gia trưởng ở mức tâm lý — các động lực của chủ nghĩa gia trưởng.
Và điều đó có thể xảy ra giữa hai người đàn ông, giữa hai người phụ nữ, giữa mẹ và con, giữa hai chủng tộc.
Và tâm lý của chủ nghĩa gia trưởng là một xiềng xích tinh thần mà tôi tin rằng độc hại cho tất cả mọi người.
Bây giờ, nhìn nhận một cách công bằng, có một vài tính cách tích cực trong tính nam truyền thống. Không phải mọi thứ đều trắng đen.
Nhưng nhiều phần trong đó thực sự là không lành mạnh.
Rất nhiều người đàn ông phản ứng khi bị nói: “mày sai, mày sai, mày sai” bằng cách: “được thôi, tao sẽ vứt bỏ xiềng xích. Tao làm bất cứ thứ gì tao muốn.” Và có một thứ ăn mừng những tự do cũ và những đặc quyền cũ. Nhưng đó không phải lối thoát. Và dù chúng ta thấy sự trỗi dậy đó ngay bây giờ, nó không sinh ra một con người hạnh phúc. Vậy nên chúng ta cần những mô hình nam tính tiến bộ, chứ không phải nam tính thụt lùi. Mà những mô hình đó thì hiếm.
Có khả năng bây giờ có nhiều khuôn mẫu về “là một người đàn ông” hơn trước không? Ý tôi là, trong đầu tôi, với quan điểm rất đơn giản, không được học hành bài bản về chủ đề này, ngoại trừ việc lớn lên là một người đàn ông. Anh là đàn ông. Ừ, đúng. Ý tôi là, đó là trải nghiệm duy nhất tôi có, đúng không? Nên mọi thứ đều được lọc qua kinh nghiệm của chính tôi, càng cố gắng nhìn nhận từ bên ngoài càng tốt. Đây là nơi tôi bắt đầu và nơi tôi sẽ kết thúc.
Mô hình mà tôi từng tiếp xúc là, được rồi, vào những thập niên 40 và 50, đàn ông trông và hành xử theo một cách nhất định. Và đó là một khuôn mẫu khá hẹp. Rất hẹp. Khá hẹp. Và trong vài cách nó có phần vô nhân tính. Bản chất của nam tính truyền thống — mà không kết thúc vào những năm 50, nó vẫn còn rất hiện hữu với chúng ta ngày nay — là sự dửng dưng/không bộc lộ cảm xúc (stoicism). Bản chất của việc làm đàn ông là phải bất khả tổn thương. Càng bất khả tổn thương thì càng nam tính, càng dễ tổn thương thì càng “bóng” — và đến tận ngày nay, bị “bóng” không phải là điều tốt. Có vài vấn đề với điều đó.
Một là: chúng ta có thể bị tổn thương. Là con người, điều đó là sự thật. Phủ nhận sự tổn thương của mình là dối trá. Và vì thế tôi thấy lo âu mạn tính, trầm cảm. Mọi người luôn ở trong trạng thái: liệu mình có đạt được tiêu chuẩn không? Và bạn không đạt được, vì tiêu chuẩn bạn đang cố đạt đến không có thật. Tôi hay nói với đàn ông rằng, cố chạy trốn khỏi sự tổn thương của chính mình giống như cố gắng chạy thoát… hậu môn của mình — nó luôn đuổi theo bạn đến bất cứ nơi nào bạn đi. Chúng ta thì dễ tổn thương.
Vấn đề khác với mô hình truyền thống của sự dửng dưng là chúng ta nối kết với nhau thông qua sự dễ tổn thương. Đó là cách con người kết nối. Và đàn ông bị dựng nên bức tường ngăn cách. Một trong những vấn đề đang đối mặt với chúng ta trong các mối quan hệ dị tính là phụ nữ ở phương Tây đang đòi hỏi ở chúng ta mức độ kết nối cảm xúc, sự cởi mở và thân mật mà thực sự đã bị dập tắt ngay từ khi chúng ta còn là những cậu bé. Cách chúng ta biến cậu bé thành đàn ông, truyền thống trong văn hóa này, là thông qua sự cắt đứt. Bạn cắt đứt với cảm xúc của mình. Bạn cắt đứt với sự dễ tổn thương. Bạn cắt đứt với người khác. Bạn cắt đứt với mẹ mình. Chúng ta gọi tất cả chuyện này là trở nên tự lập.
Câu chuyện về việc đạt được sự tự lập này chẳng liên quan gì đến tâm lý học thực sự. Không có cơ sở nào cho nó cả. Đó chỉ là chế độ phụ quyền (patriarchy). Ví dụ, cậu trai tuổi mới lớn trả lời mẹ bằng vài tiếng đơn lẻ, không đáp lời đầy đủ — điều đó không bình thường. Chúng ta nghĩ đó là bình thường. Nhưng điều đó không cần thiết về mặt tâm lý. Đó là một mệnh lệnh của nam tính truyền thống. Và tôi ở đây để nói với bạn rằng nam tính truyền thống có hại.
Tôi muốn dành một chút để cảm ơn nhà tài trợ của chúng ta, BetterHelp. BetterHelp cung cấp liệu pháp chuyên nghiệp với nhà trị liệu có chứng chỉ, được thực hiện hoàn toàn trực tuyến. Bây giờ, tôi đã làm trị liệu một thời gian dài. Và tôi có thể nói rằng ở nhiều khía cạnh, nó giống như một buổi tập thể chất. Có những ngày tôi muốn đi, và có những ngày tôi không muốn. Nhưng bất cứ khi nào tôi kết thúc một phiên trị liệu, mọi lần như vậy, tôi đều cảm thấy tốt hơn và biết rằng thời gian đó là xứng đáng. Và thường thì khi tôi kết thúc một buổi trị liệu, tôi có được một vài cái nhìn giá trị, hoặc trong một số trường hợp, nhiều nhận thức mới, hay những góc nhìn khác về điều mình đang giải quyết — dù là công việc, các mối quan hệ, hay mối quan hệ với chính mình. Có quá nhiều lợi ích đến từ việc làm trị liệu hiệu quả. Với BetterHelp, họ làm cho việc tìm một nhà trị liệu chuyên gia rất dễ dàng để giúp mang lại những lợi ích đó. Hơn nữa, vì BetterHelp hoàn toàn trực tuyến, nó rất tiết kiệm thời gian. Không phải lái xe đến văn phòng trị liệu, tìm chỗ đậu, hay những thứ tương tự. Bạn chỉ cần đăng nhập và bắt đầu buổi. Nếu bạn muốn thử BetterHelp, hãy vào betterhelp.com/Huberman để được giảm 10% cho tháng đầu tiên. Một lần nữa, đó là betterhelp.com/Huberman.
Tập hôm nay cũng được tài trợ bởi David. David sản xuất một thanh protein khác biệt so với những loại khác. Nó có 28 gram protein, chỉ 150 calo, và 0 gram đường. Đúng vậy, 28 gram protein, và 75% calo của nó đến từ protein. Cao hơn 50% so với thanh protein gần nhất. Những thanh của David cũng rất ngon. Hiện tại, hương yêu thích của tôi là hương bánh cuộn quế mới, nhưng tôi cũng thích hương chocolate chip cookie dough, và cũng thích hương bơ đậu phộng mặn. Cơ bản là tôi thích tất cả các hương. Tất cả đều rất ngon. Tin lớn là, David bars giờ đã có hàng trở lại. Chúng đã hết hàng trong vài tháng vì quá phổ biến, nhưng giờ đã về hàng. Bằng việc ăn một thanh David, tôi có thể lấy được 28 gram protein trong lượng calo của một món ăn vặt, điều này giúp tôi rất dễ đạt mục tiêu protein của mình là một gram protein cho mỗi pound (cân Anh) trọng lượng cơ thể mỗi ngày, mà không ăn thừa calo. Tôi thường ăn một thanh David vào hầu hết buổi chiều, và tôi luôn mang theo khi ra ngoài hoặc đi công tác vì chúng cực kỳ tiện lợi để có đủ protein. Như tôi đã nói, chúng rất ngon, và với 28 gram protein, chúng khá no chỉ với 150 calo, nên cũng rất hợp giữa các bữa ăn. Nếu bạn muốn thử David, bạn có thể vào davidprotein.com/Huberman. Một lần nữa, đó là davidprotein.com/Huberman.
Để tôi hỏi anh về khuôn mẫu này.
Ý là, có cái khuôn mẫu từ những năm 1940 kéo dài tới những năm 60 ấy, đúng không?
Như Steve Jobs nói rất đúng, bạn biết đấy, những năm 60 thực ra xảy ra trong những năm 70.
Tóc dài, ria mép, phần lớn cảnh đó là ở thập niên 70.
Một vài thứ có trong những năm 60, nhưng phần lớn là ở những năm 70.
Đúng.
Thế nên có cái khuôn mẫu rất kiên định, trầm tĩnh đó.
Đúng không?
Người chu cấp, người bảo vệ, trầm tĩnh.
Không có cảm xúc.
Đúng.
Ừ.
Lý trí.
Và thực ra thú vị là — tôi đã xem một chút về lịch sử của chuyện này.
Bạn biết không, có cả mấy sơ đồ nói rằng đàn ông không bao giờ nên đứng chống tay vào hông vì đó là tư thế giống phụ nữ, không bao giờ nghiêng hông sang một bên.
Ý tôi là, mấy thứ đó đã có — nó tồn tại ngoài kia, đúng không?
Và nó còn gắn với phép tắc lễ nghi.
Rất rõ ràng phải cư xử thế nào, đúng không?
Không có nhiều phạm vi lựa chọn, nhưng loại những việc để làm và những điều để nói thì khá kịch bản hóa, mà tôi sẽ nói — tôi không cố tình phản biện đâu.
Nhưng nó làm cho kịch bản đơn giản hơn và do đó dễ tiếp cận hơn, nhưng nó che giấu nhiều thứ khác, tôi nghĩ đó là điều chúng ta đều đồng ý.
Rồi sau đó xuất hiện cái khuôn mẫu khác.
Tôi sinh năm 1975, nên bây giờ tôi 50 tuổi.
Cuối những năm 80 và 90 thì hơi lộn xộn.
Chúng ta thấy nhân vật đồng tính nam xuất hiện lần đầu trên truyền hình.
Ừ.
Chúng ta cũng thấy nhân vật đồng tính nữ, nhưng vì chúng ta đang nói về đàn ông và tính nam nên đó là lần đầu.
Tôi nghĩ là nhân vật trong The Real World, San Francisco — nhân vật đầu tiên.
Xin lỗi tôi không nhớ tên anh ta.
Anh ta chết vì AIDS, và đó là trong đại dịch AIDS.
Will and Grace, và vâng.
Vâng, có nhiều thứ như vậy hơn.
Nhưng có sự khác biệt giữa việc có đàn ông đồng tính xuất hiện trước công chúng và nói rằng vai trò của đàn ông dị tính đã thay đổi.
Hoàn toàn đồng ý.
Hoàn toàn đồng ý.
Đó là hai chuyện khác nhau, nhưng có một sự mở rộng khái niệm về nam tính.
Tôi sẽ nói trong những năm 80 và 90, gần như mọi thứ trở nên như một bữa tiệc buffet.
Bạn có kiểu cầu thủ bóng bầu dục, kiểu dân tài chính.
Có cái kiểu trầm tĩnh, người chu cấp bảo vệ.
Nhưng rồi cũng xuất hiện nhiều kiểu nghệ sĩ.
Tôi không nói là nghệ sĩ nhạy cảm, nhưng sự thể hiện nghệ thuật trở thành một phần của nam tính.
Ừ, có cả mấy tay hippie.
Rồi trở thành — rồi lại là rock and roll, đúng không?
Ý tôi là, bạn cũng có — không hợp gu tôi, nhưng bạn có kiểu giống Bon Jovi.
Bạn biết đấy, tóc dài, và — à, bạn ở Jersey à.
Được rồi, tôi có — nên Bon Jovi là ví dụ phù hợp.
Thế là có phần nào đó mở rộng.
Ừ.
Và giờ dường như các khuôn mẫu về tính nam — ý tôi là, một số nghệ sĩ nam nổi tiếng nhất mà tôi biết là tự nhận dị tính — ăn mặc theo cách trước đây được coi là rất nữ tính.
Trước đây cũng có, David Bowie mà, đúng không?
Ý tôi là luôn có một chút phá giới trong khuôn mẫu này, nhưng tôi nghĩ nó bắt đầu nổi bật nhất vào thập niên 90, và nó tiếp tục tới giờ.
Và bây giờ khi tôi nói chuyện với mấy anh ở độ tuổi 20, vì tôi có bạn bè có con giờ đang cuối tuổi teen và độ tuổi 20, dường như họ rất thoải mái với ý tưởng thể hiện bản thân.
Tôi đoán đây là chỗ tôi cố gắng dung hòa cái ý rằng chúng ta vẫn — bạn nói là chúng ta còn ngập trong chế độ phụ hệ, nhưng dường như mấy đứa trẻ ở độ 20, 30, có khi cả 40, họ cảm thấy mình có nhiều lựa chọn.
Chúng có tiếp cận cảm xúc theo cách mà chúng ta không có — bạn biết đấy, chúng được nuôi bởi những người mẹ theo phong trào nữ quyền, và điều đó có ảnh hưởng.
Nhưng vấn đề là, bạn biết đấy, tôi thấy mấy anh này, và họ toàn kêu ca là phụ nữ không bị thu hút bởi họ, và có lý do cho điều đó.
Rất nhiều anh chàng tiếp xúc với cảm xúc và những vấn đề sâu sắc hơn lại mang theo đặc quyền nam tính truyền thống.
Nghĩa là kiểu, tôi giờ biết cảm xúc rồi.
Hãy tới và chăm sóc tôi đi.
Và nhiều phụ nữ than phiền là mấy anh này kiểu như trẻ con.
Họ không đứng lên.
Vấn đề là thế này.
Bạn có thể vừa rộng lượng, cởi mở, biểu lộ cảm xúc, xuất hiện, chịu trách nhiệm và cho đi không?
Điều mà nhiều anh em chúng ta chưa thay đổi là cho đi.
Trở lại những năm 50, khi nó khắc khổ, là tất cả về tôi.
Tôi xuất hiện và tôi chịu trách nhiệm theo những cách mà mấy chàng trẻ bây giờ ít chịu trách nhiệm hơn so với bố chúng.
Điều đó đúng.
Nhưng bạn biết đấy, tôi ra ngoài đương đầu với rồng rồi về nhà — martini với đôi dép của tôi đâu?
Rồi những năm 60 tới cùng với chủ nghĩa nữ quyền và, được thôi, có cảm xúc là được.
Có thể thậm chí được phép yếu mềm một chút.
Nhưng vẫn là về tôi.
Nên khi tôi nói về nam tính tiến bộ, tôi muốn đàn ông vừa rộng lượng, mạnh mẽ, kết nối và biết cho đi.
Và điều đó đang thiếu cả trong mô hình phụ hệ truyền thống lẫn trong nhiều mô hình phản văn hóa.
Bạn biết không, điều đang thiếu trong văn hóa chúng ta — tôi sẽ lùi khỏi đàn ông một chút và nói chung — là tính quan hệ.
Điều đang thiếu là vẻ đẹp của sự kết nối.
Và này, theo khoa học mà bạn theo dõi.
Tôi đã nói chuyện này 40 năm rồi và giờ khoa học rõ ràng lắm.
Được kết nối, thân mật với bản thân và với người khác, đó là điều con người sinh ra để làm.
Đó là cách chúng ta được thiết kế.
Chúng ta là loài sống theo bầy.
Và thiếu kết nối thân mật không chỉ xấu cho chúng ta về mặt tâm lý, mà tôi nghĩ Vivek Murthy đã trích, nó có hại tương đương với việc hút một gói rưỡi thuốc mỗi ngày đối với cơ thể bạn.
Chúng ta sinh ra để được kết nối và quan hệ.
Và tôi đã viết về trầm cảm nam giới vào những năm 90.
Những gì tôi nói là cách chúng ta, nói cách khác, “biến con trai thành đàn ông” là thông qua việc cắt đứt kết nối.
Chúng ta bảo họ ngắt kết nối với trái tim họ — ít hơn với những người đàn ông trẻ hơn — ngắt kết nối với người khác, rằng đó là độc lập và tự chủ.
Và cái giá của sự mất kết nối chính là sự mất kết nối.
Và một số đàn ông đã lấy lại được nhiều cảm giác hơn bên trong da thịt họ, nhưng họ vẫn chưa phát triển được nghệ thuật kết nối.
Bạn biết đấy, giống như anh và nhiều người khác, trong phòng khám tôi thường gặp rất nhiều “tay chơi” lớn.
Và một trong những điều tôi dạy mấy người này là sự khác nhau giữa gratification (sự thỏa mãn tức thời) và thứ mà tôi gọi là niềm vui trong mối quan hệ.
Gratification đúng như bạn nghĩ, là một cú sung sướng ngắn hạn.
Văn hóa của chúng ta yêu thích sự thỏa mãn tức thì.
Và, bạn biết đấy, mấy ông lãnh đạo doanh nghiệp đến gặp tôi bằng máy bay riêng, họ toàn theo chủ nghĩa hưởng thụ.
Họ làm việc đó rất giỏi. Họ giàu có, có quyền lực. Ở khía cạnh đó thì tốt. Tôi cũng thích khoái lạc.
Nhưng có một khoái lạc sâu hơn mà tôi gọi là niềm vui thuộc mối quan hệ. Và bạn có được điều đó khi làm cha mẹ.
Thỉnh thoảng con cái làm bạn thấy vui. Thỉnh thoảng bạn muốn ném chúng ra cửa chết tiệt.
Nhưng nếu ai đó nói, này, chúng ta có thể chế ra cỗ máy thời gian và bạn không phải trải qua điều đó, tôi sẽ cho người đó một cái tát.
Bởi vì có một niềm vui sâu hơn khi chỉ đơn giản ở đó và được kết nối, chỉ cần có mặt trong mối quan hệ.
Và điều đó đã mất trong văn hóa của chúng ta.
Chúng ta sống trong một nền văn hóa chống-kết-nối, cực kỳ tự luyến.
Và dù một số hình thức của chế độ phụ quyền có thay đổi, chủ nghĩa tự luyến và thiếu tính quan hệ thì vẫn chưa thay đổi. Chỉ là một biến thể khác.
Có rất nhiều điều ở đây và tôi muốn chắc là mình hỏi về khái niệm trải nghiệm cảm xúc và biểu đạt từ phía đàn ông.
Có vẻ như đây là một đề tài rất quan trọng cần phân tích vì, thực sự, đàn ông bây giờ, nhờ công việc của anh và những người khác, đang nghe rằng việc cảm nhận là quan trọng.
Và rằng cảm xúc không chỉ “ổn”, mà còn được khuyến khích; rằng nếu bạn nhồi nhét chúng vào trong, bạn biết đấy, trước đây ta vẫn hay nghe về chuyện này trong bối cảnh tác động lên sức khỏe tim mạch.
Kiểu người A, kiểu người B — nếu quay lại nhìn thì nó gần như là một cái mặt nạ cho chuyện khác.
Nó vẫn đúng, bạn biết đấy, bạn có thể phá hủy trái tim mình bằng việc hút thuốc và đủ thứ khác.
Nhưng bản chất là, những phân loại ban đầu đó nhắm tới những người có xu hướng chết sớm vì đau tim.
Là những người giữ mọi thứ trong lòng.
Và điều khá thú vị là những người cuối cùng — và tôi không khuyên mọi người làm như vậy — đã la hét và gào thét nhiều. Việc giải tỏa đó thực ra giúp họ sống lâu hơn.
Tôi không nói là bạn nên chạy đi gào vào mặt người khác. Nhưng Steve Jobs từng rất ủng hộ liệu pháp gào thét và, bạn biết đấy, chỉ đơn giản là hét to và thốt ra.
Nhưng tôi nghĩ câu hỏi chính trong đầu tôi là, được rồi, nếu cảm nhận là quan trọng, thì hãy biến chuyện này thành một cây quyết định.
Được rồi, tôi nghĩ nếu chúng ta đồng ý rằng đàn ông cần cảm nhận cảm xúc của họ — vâng.
Thì câu hỏi tiếp theo là, họ nên cảm nhận những cảm xúc đó một mình hay trong sự hiện diện của người khác?
Và tôi đoán đều có lý lẽ cho cả hai.
Nhưng đến lúc nào thì người ta rơi vào cái mà anh gọi là đặc quyền cảm xúc, kiểu như đẩy trách nhiệm chăm sóc họ lên người khác?
Anh có thể đưa ví dụ về biểu đạt cảm xúc lành mạnh không?
Hãy giữ trong bối cảnh một cặp dị tính để đơn giản.
Chắc.
Rõ ràng là nó áp dụng cho các trường hợp khác.
Được rồi.
Ví dụ biểu đạt cảm xúc lành mạnh là gì?
Giả sử buồn, nỗi buồn sâu hay thất vọng và buồn bã trước mặt một người bạn đời mà không khiến người đó cảm thấy như họ đang lui về trở thành một đứa trẻ.
Vâng.
Trông nó như thế nào?
Nó trông như một cuộc thương lượng chứ không phải một yêu cầu bắt buộc.
Anh nói rõ hơn được không?
Ừ, bởi vì ngay cả trong — tôi sẽ thúc đẩy chúng ta — ngay cả trong cuộc nói chuyện của chúng ta, tôi không quan tâm chỉ đến cảm xúc.
Tôi quan tâm đến kết nối. Tôi quan tâm đến kết nối.
Điều sẽ làm đàn ông chúng ta khỏe mạnh là kết nối.
Vậy nên, vâng, tuyệt vời. Hãy có cảm xúc của mình.
Và rồi anh định làm gì với chúng?
Ờ, trước đây tôi thường nói, trước đây tôi chẳng có cảm xúc gì cả và bây giờ tôi có cảm xúc khắp nơi và tôi chả quan tâm đến anh và cảm xúc của anh. Tôi muốn anh chú ý tới tôi và cảm xúc của tôi.
Vậy đó có phải là một bước tiến không?
Ý tôi là, có chút tiến bộ, nhưng đó không phải là nơi tôi muốn dừng lại.
Điều chúng ta cần vượt qua là cái ích kỷ của mình, và bởi vì vượt qua cái ích kỷ đó là có lợi cho chính ta.
Vậy nên, lấy lại cảm giác, trở nên ít kiềm nén hay có cảm xúc, chắc chắn, điều đó tốt. Điều đó quan trọng.
Cách chúng ta kết nối là thông qua cảm xúc.
Cách chúng ta kết nối là thông qua sự dễ bị tổn thương.
Vậy nên, tôi đã lo lắng khi tới đây nói chuyện với anh.
Thật sao?
Ừ.
Tôi à?
Ừ.
Khó tin nhỉ? Nhưng đúng vậy.
Ừ, đúng vậy.
Tôi đã ở đây nhiều lần, nên đây là nơi rất quen thuộc.
Nhưng tôi hy vọng không phải vì tôi đáng sợ.
Không, không phải vậy.
Hơi giống như bây giờ có rất nhiều người đang nghe chúng ta.
Ồ, vâng.
Họ rất quan tâm tới những vấn đề này.
Đàn ông và phụ nữ, trẻ có già có, đều rất quan tâm tới những vấn đề này.
Ừ, như lẽ phải là vậy.
Và không chỉ vì đàn ông đang tự tử nhiều hơn — điều đó cũng đúng — mà còn vì, như anh đã chỉ ra, chúng ta là một loài linh trưởng thuộc “Old World” và chúng ta sẽ không quay lại sống trong các bầy đàn.
Xin lỗi mọi người. Không.
Đồng nghiệp của tôi, người mà tôi cũng xem là bạn, Bob Sapolsky, chúng tôi thỉnh thoảng nói về chuyện này.
Là, vâng, đó là cách chúng ta tiến hóa.
Thử đoán xem, mọi người? Không có cái làng nhỏ nơi mọi người sẽ quay về sống cùng nhau đâu.
Tôi biết. Nó không xảy ra.
Tôi biết.
Nhưng chúng ta cũng là những loài linh trưởng thuộc Old World rất dễ thích nghi.
Đúng vậy.
Nhưng cái mạch này thì không đi đâu cả. Đó là một nhu cầu.
Vậy nên, nếu được, hy vọng là anh không còn lo lắng nữa.
Nhưng để tôi trả lời câu hỏi của anh.
Ừ.
Bởi vì việc tôi làm là tôi gọi cho bạn chung của chúng ta, Bea.
Ồ, vâng.
Và tôi nói tôi lo lắng.
Đúng thế phải không?
Ừ.
Cô ấy tuyệt lắm.
Ừ, và cô ấy nói, anh ấy tuyệt.
Để tôi kể cho bạn về Andrew và chuyện sắp xảy ra.
Cô ấy, kiểu như, đọc cho tôi nghe toàn bộ mọi thứ.
Và… một chút, tôi sẽ không đi sâu vào, nhưng nỗi lo của tôi là, à, chắc chúng tôi sẽ bất đồng về chuyện này.
Không, bạn sẽ không.
Để tôi nói thế nào đã.
Và sau khi tôi nói chuyện xong với cô ấy, tôi thấy thư thái.
Đó là một ân huệ.
Những gì đàn ông mất đi khi chúng ta không, khi chúng ta không kết nối với sự dễ tổn thương của mình, là chúng ta mất khả năng xin ai đó giúp đỡ — xin chứ không phải đòi hỏi.
Và đó cũng là điều có tính trao đổi.
Không phải là, bạn biết đấy, rồi Bea bắt đầu nói về mối quan hệ của cô ấy và tôi bắt đầu hỗ trợ cô ấy, và đó là một mối quan hệ.
Vâng, tôi muốn đàn ông thoát khỏi chiếc áo nịt đó và có cảm xúc.
Tôi muốn chúng ta nguyên vẹn và nhận lấy những điều dễ tổn thương của mình.
Nhưng trong một bối cảnh, trong một bối cảnh mà chúng ta kết nối với người khác và vừa không bị cắt đứt khỏi họ, vừa không áp đặt lên họ, mà chúng ta đã học nghệ thuật — mà gần như đã bị mất — về cách ở bên, đơn giản là cách ở bên, cách xin họ ở bên ta, và cách đáp lại để ở bên họ.
Bạn biết đấy, nhiều phụ nữ đang tức giận với chúng ta.
Ý tôi là, tôi là người chữa thương trong cuộc chiến giới tính, bạn biết đấy, công việc của tôi là xử lý các cặp đang trên bờ vực ly hôn mà chẳng ai khác giúp được.
Đó là chuyên môn của tôi.
Và đúng là, chúng ta chẳng biết phải làm gì.
Tôi có một câu tôi hay nói, và có thể hơi phán xét, nhưng nhìn chung, về mặt lâm sàng, tôi thích nói một phụ nữ tức giận là một phụ nữ cảm thấy mình không được lắng nghe.
Và rất nhiều đàn ông kiểu như, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Hôn nhân của tôi đâu đến mức tệ thế, nhưng nếu cô ấy thôi làm phiền tôi thì tốt biết mấy, tôi không hiểu vấn đề là gì.
Rồi chúng ta bị đối mặt bởi một người phụ nữ giận dữ, và chúng ta hoặc phản kháng, hoặc phòng thủ, hoặc rút lui.
Tôi phải nắm tay đàn ông mà dẫn dắt.
Để tôi dạy bạn một thứ.
Hãy cho tôi biết tại sao bạn giận.
Nói cho tôi biết bạn muốn gì.
Để tôi nói: trừ khi đó là việc nhảy khỏi cầu — tôi có một câu nói — tôi biết cách làm dịu một phụ nữ đang giận trong năm giây, 50% trường hợp, điều đó đã tốt hơn việc bạn đang làm.
Được, làm sao?
Cho cô ấy những gì cô ấy muốn.
Hãy hỏi cô ấy: chuyện gì đang xảy ra với cô?
Và làm những gì bạn có thể để giúp.
Đây là một kỹ năng hoàn toàn mới đối với văn hóa của chúng ta.
Và nếu tôi có thể, điều đó quay lại vấn đề trung tâm mà tôi hy vọng chúng ta sẽ nói tới: đàn ông và lòng tự trọng.
Bởi vì hầu hết đàn ông trong nền văn hóa của chúng ta không biết lòng tự trọng lành mạnh trông như thế nào.
Lòng tự trọng đến từ bên trong ra.
Tôi có giá trị vì tôi ở đây và tôi đang thở.
Tôi không phải kiếm nó.
Tôi không thể cộng thêm vào nó.
Tôi không thể trừ đi.
Nó như dân chủ vậy: giá trị của tôi không hơn hay kém giá trị của bạn.
Tôi sinh ra đã có nó.
Đàn ông được dạy lòng tự trọng từ bên ngoài vào.
Và chủ yếu là dựa trên thành tích.
Tôi có giá trị vì những gì tôi làm được.
Tôi có cơ bắp to.
Tôi có thể khiến vợ đạt cực khoái.
Tôi có thể nhận công việc này.
Tôi có thể đánh quả bóng này ra ngoài sân.
Tuyệt khi bạn trình diễn tốt.
Nhưng khi bạn không trình diễn tốt, bạn rơi vào xấu hổ.
Giá trị của bạn đâu rồi?
Và vì vậy, lòng tự trọng lành mạnh, nếu tôi có thể nói và có thể sẽ nói kỹ hơn — điều tôi phải dạy đàn ông — là khả năng cảm thấy tệ một cách tương xứng về hành vi xấu.
Tôi đã sai.
Tôi làm tổn thương bạn.
Xin lỗi.
Và đồng thời, vẫn giữ bản thân trong sự trìu mến như một con người không hoàn hảo.
Và những gì chúng ta làm là hoặc không cảm thấy tệ về hành vi xấu — đó là vô liêm sỉ, tự đại, thậm chí có phần như rối loạn nhân cách chống xã hội — hoặc nếu ta có cảm thấy tệ, ta rơi ngay vào xấu hổ.
Mình là đồ vô dụng.
Mình thấy khủng khiếp.
Tôi phải dạy đàn ông thoát khỏi xấu hổ và không bị ám ảnh bởi — bạn biết đấy, một trong những điều tôi nói là khi bạn chuyển từ hành vi xấu vô liêm sỉ, vô trách nhiệm, ích kỷ, vô cảm, sang, ôi trời ơi, thật khủng khiếp, tôi là đồ rác, tôi nên tự đánh mình thật tệ.
Bạn đang đổi từ dạng tự khép mình này sang — đoán xem? — một dạng tự khép mình khác.
Tôi chắc chắn muốn đi sâu về lòng tự trọng, nhưng trước hết, vì lợi ích của tôi và một số thính giả, tôi muốn tóm tắt hai — những gì tôi nghĩ là kết luận, bạn có thể điều chỉnh lại.
Về việc biểu lộ cảm xúc, mà bạn — và tôi hoàn toàn đồng ý — bạn phải có khả năng cảm nhận cảm xúc của mình.
Nếu không vì lý do nào khác, một lý do tốt để bắt đầu con đường đó là nó tốt cho sức khỏe thể chất của bạn.
Nó cũng tốt cho sức khỏe tinh thần và các mối quan hệ của bạn, nhưng thường thì, như bạn biết, đàn ông cần được dẫn tới máng nước bằng một chiếc cà rốt cụ thể, rồi sau đó họ thấy thêm những cái cà rốt khác.
Nhưng nén mọi thứ trong lòng sẽ giết bạn.
Vâng, nó sẽ giết bạn.
Và nó làm mọi người xung quanh bạn khổ sở nữa, dù bạn nghĩ bạn đang bảo vệ họ khỏi điều đó.
Nhưng như bạn đã chỉ ra rất quan trọng, nó không thể là việc xả cảm xúc lên người khác.
Vậy từ bạn tôi nghe có ít nhất hai cách lành mạnh để đàn ông kết nối cảm xúc: một là xin giúp đỡ.
Ừ.
Và cách xin giúp trong ví dụ bạn đề cập tới, với một nhà trị liệu rất giỏi, Bea Voce, khi bạn gọi cho Bea, là xin giúp bằng cách diễn tả những gì đang ở trong đầu bạn như điểm lo lắng.
Ví dụ: mình lo lắng, hoặc mình buồn.
Và theo kinh nghiệm của tôi, phụ nữ thường tự nhiên muốn giúp khi bạn bộc lộ một cách như vậy.
Mọi người đều vậy.
Và rồi —
Cho tôi xin dừng lại một chút, Andrew?
Chúng ta có cái gọi là hội chứng Icarus.
Trong sự thiếu cảm giác xứng đáng, rất nhiều người trong chúng ta cảm thấy phải kiếm được tình yêu.
Chúng ta phải đạt được sự xứng đáng.
Và tôi thích nói, các anh ạ, bỏ vợ con mà đi — tôi sẽ giả định góc nhìn dị tính một chút.
Các anh bỏ vợ con, bay về phía mặt trời để xứng đáng được yêu.
Trong khi đó, vợ con họ đang hỏi: ‘Ba đâu rồi? Có chuyện gì vậy?’
‘À, tôi đang đi ra ngoài cố gắng giành được tình yêu của các người.’
‘Thôi ngồi xuống chơi Monopoly với tụi mình đi chứ.’
Bạn không cần phải làm thế.
Nó giống như — một thứ lừa bịp.
Một trò gian lận mà tất cả chúng ta đã mua tin.
Chỉ cần ngồi xuống, tĩnh lại và kết nối.
Chỉ có thế thôi.
Nhưng chúng ta không — chúng ta không được dạy điều đó.
Đúng, và chúng ta sẽ quay lại chuyện này sau, nhưng áp lực của việc — và thật ra là niềm vui, nhiều khi, không phải lúc nào cũng vậy, của việc làm người chu cấp và bảo vệ thường đòi hỏi phải rời nhà đi làm.
Thành thật mà nói, tất cả bạn bè tôi có con và, bạn biết đấy, bản thân tôi cũng từng trải qua, khi bạn không thể ở nhà vì phải đi làm thì đó là một nỗi đau kỳ lạ.
Ừ.
Nó giống như — bởi vì bạn — tôi thực sự yêu công việc của mình.
Làm người chu cấp thật tuyệt vời.
Và đồng thời có nỗi đau vì không thể có mặt cho những chuyện xảy ra.
Chúng ta sẽ nói lại chuyện đó.
Nhưng việc xin giúp đỡ và rồi ở đầu bên phản ứng một cách không lùi bước, không theo kiểu có quyền, theo kiểu đặc quyền, như bạn nói, là khi một phụ nữ buồn, câu hỏi “em cần gì?” — à, đó như nước giữa sa mạc.
Và có lẽ thêm câu, “em cần anh làm gì ngay bây giờ?”
“Em cần anh làm gì ngay bây giờ?”
OK, tuyệt.
Tôi chỉ cố gắng đặt một chút cấu trúc cho chuyện này vì cũng có cái liên quan đến nhiễm sắc thể Y, kiểu chúng ta phản ứng tốt với các hướng dẫn đơn giản.
Được, tôi nhận cái đó.
Tôi tin điều đó.
Tôi có cả một lý thuyết về nhiễm sắc thể Y và cách đàn ông tiến hóa như chúng ta hiện nay.
Chúng ta có thể nói về chuyện đó cuối cùng cho vui vì có phần đùa nhưng cũng không hẳn là đùa.
Và điều tiếp theo bạn nói, và tôi nghĩ điều này cực kỳ quan trọng liên quan đến tự trọng, là khả năng nhận trách nhiệm khi ta phạm sai lầm.
Và đồng thời, không đẩy bản thân vào chỗ ô nhục, mà vẫn giữ được một cảm nhận về điều tốt đẹp ở bản thân.
“Tôi là một người tốt nhưng đã làm sai.”
“Tôi là người tốt nhưng cư xử tệ.”
Còn nếu những lời nói hướng vào bạn không phải như vậy?
Không phải là, “Này, nghe này, tôi buồn vì anh thực sự đã làm rơi quả bóng ở việc này.”
Mà là, “Tôi buồn vì anh thực sự đã làm rơi quả bóng ở việc này và anh —” và nó biến thành bôi nhọ nhân cách.
Ừ.
Điều đó cần một mức độ cố gắng cao hơn.
Đúng vậy.
Trong trường hợp đó, anh khuyên nên cố gắng phản bác lại hay chỉ ngồi chịu và làm việc nội tâm để nói rằng điều đó không đúng?
Chúc may mắn nếu cố phản bác.
Hiệu quả thế nào rồi?
Nghe này, đây là một cái bẫy và — nhìn này — trước hết, vấn đề là thế này.
Thiếu tự trọng khiến chúng ta, đàn ông, trốn tránh trách nhiệm trong mối quan hệ.
Khi bị đặt trước một khuyết điểm, chúng ta sẽ rơi vào xấu hổ.
Chúng ta không có khả năng cảm thấy mức độ có lỗi tương xứng về khuyết điểm đó.
“Được rồi, anh sai rồi. Anh đã làm sai. Anh có thể làm gì để giúp?”
Nó như, “ồ, ý là tôi không ghi được bàn thắng ư? Vậy tôi là kẻ thất bại.”
Và chúng ta phòng thủ trước cảm giác choáng ngợp của việc tự thấy mình thiếu giá trị.
Sao cơ? Tôi không hoàn hảo ư?
Chúng ta chống lại cảm giác kinh khủng đó — và đúng là kinh khủng — bằng cách đẩy lùi sự chỉ trích.
Khoan đã.
Bạn phải hiểu.
À — ý tôi là, chúng ta làm tất cả những hành vi phòng thủ mà phụ nữ luôn than phiền chúng ta làm, và đúng là chúng ta làm vậy.
Bởi vì chúng ta đang bảo vệ mình khỏi cảm giác bị cuốn trôi.
“Tôi là một kẻ xấu.”
Thú vị là tôi dạy đàn ông tự trọng như một cách giúp họ chịu trách nhiệm trong mối quan hệ.
Nếu bạn không có tự trọng lành mạnh, bạn không thể “trả giá” để chịu trách nhiệm vì thừa nhận mình không hoàn hảo quá sức làm bạn choáng ngợp.
Điều bạn nói rất quan trọng.
Ngoài ra, với những người không ở trong mối quan hệ lãng mạn, với đàn ông, điều này cũng cực kỳ quan trọng bởi vì trong đầu tôi, ta hoàn toàn có thể chuyển sang sếp hoặc phản hồi.
Chắc chắn.
Và tôi cảm thấy — và xin lỗi vì hơi nói chậm — nhưng tôi thấy việc phân tích một số chuyện này thành cấu trúc sẽ giúp tôi và có lẽ giúp người khác.
Có hai dạng phê bình mà có lẽ tôi đã trải qua trong đời.
Nói đùa chứ, tất nhiên là tôi trải qua rồi.
Một là người ta bực vì việc tôi đã làm.
Ừ.
Được rồi.
Và tôi nghe rõ bạn, dù lời nói có tấn công nhân cách tôi, tôi cần có nguồn tự trọng nội tại để chịu nghe.
Chuyện gì xảy ra với chúng ta — nhìn này, tôi cưới vợ được 40 năm rồi.
Mình cũng vậy.
Chúng ta bị cuốn vào cách trình bày tồi tệ, và chúng ta phản ứng với cách trình bày tồi tệ ấy.
Bạn biết đấy, thôi mà. Nó không đến nỗi tệ.
Hoặc, này, bạn đang nói tệ quá — một người biết quan hệ như thầy đai đen, bạn né xuống dưới cái cách trình bày tệ đó.
Tôi không nói nó không tệ.
Nó có tệ.
Nhưng bạn cố gắng đi tới điểm người ta muốn nói.
Tại sao?
Nó như jiu-jitsu. Bạn né xuống dưới cái cách trình bày tồi tệ.
Bạn giải quyết chỗ đau của họ.
Và đoán xem? Họ nguôi đi.
Chắc rồi.
Bạn phản ứng với cách trình bày tệ hại. Việc đó bị phóng đại. Bah, bah, bah. Bạn — rồi mọi chuyện bắt đầu leo thang.
Nhưng, ôi trời, thật là một người đàn ông giác ngộ.
Đối tác của bạn hay sếp hay đứa con nói, “mày là một con người tồi tệ.” Bạn biết đấy, đây không chỉ là hành vi xấu của bạn. Mày đúng là một kẻ thối nát.
Đó là sự ô nhục.
Bạn có đủ ranh giới.
Bạn có đủ tự trọng.
Bạn nghĩ, “họ đang lạm dụng. Đây không phải là phần tốt nhất của họ.”
Nhưng thay vì phản ứng lại điều đó, bạn nói, “Sao em/cậu/bạn lại buồn thế? Anh có thể làm gì cho em ngay bây giờ?”
Ôi chao, vẻ đẹp của những kỹ năng này là chúng có hiệu quả.
Bạn phản ứng với hành vi tồi của đối phương và mọi chuyện cứ thế kéo dài.
Bạn né xuống dưới thứ đó và nói, “Được rồi, bạn đang buồn. Tôi có thể làm gì để giúp bạn?”
Và tất cả độc tố đó chỉ trôi qua bạn.
Đó mới là một người đàn ông thực thụ.
Và đó là chuyện mà lẽ ra có thể là đau khổ từ một ngày đến cả tuần, nhưng nó dịu xuống trong 10, 15 phút vì bạn làm đúng việc.
Và khi tôi nói chuyện với đàn ông, tôi muốn định nghĩa lại sức mạnh.
Sức mạnh, theo cách chúng ta nghĩ thông thường, bạn biết đấy, là trận ẩu đả. “Ném hết đòn cho tôi đi.”
Tôi đã cố gắng hết sức cho bạn.
Tôi thích jujitsu.
Cúi người tránh nó.
Cúi xuống né làn sóng.
Và đến cuối cùng, thay vì nói, “Tôi thật mạnh mẽ. Tôi không chịu đựng mấy chuyện vớ vẩn đó,” tôi đã nói — không.
Tôi muốn bạn nói, “Tôi thật tao nhã. Tôi chỉ lách qua toàn bộ chuyện đó.”
Và cái lẽ ra có thể là một cuộc đấu kéo dài hàng ngày, tôi chỉ hóa giải trong 10 phút.
Chẳng phải tôi ngầu sao?
Theo tôi, đó mới là đàn ông thực thụ.
Đến giờ, tôi chắc nhiều người trong các bạn đã nghe tôi nói rằng tôi đã dùng AG1 hơn một thập kỷ.
Và thực sự là như vậy.
Lý do tôi bắt đầu dùng AG1 từ năm 2012, và lý do tôi vẫn tiếp tục dùng nó mỗi ngày,
là vì theo hiểu biết của tôi, AG1 là loại bổ sung dinh dưỡng nền tảng có chất lượng cao nhất và toàn diện nhất trên thị trường.
Điều đó có nghĩa là nó không chỉ chứa vitamin và khoáng chất, mà còn có probiotics, prebiotics và adaptogen
để bù đắp những thiếu hụt có thể có trong chế độ ăn của bạn, đồng thời hỗ trợ cho một cuộc sống đòi hỏi cao.
Với probiotics và prebiotics trong AG1, nó cũng giúp hỗ trợ hệ vi sinh đường ruột khỏe mạnh.
Hệ vi sinh đường ruột gồm hàng nghìn tỷ vi sinh vật nhỏ lót trong ống tiêu hóa của bạn
và ảnh hưởng đến các thứ như hệ miễn dịch, sức khỏe chuyển hóa, sức khỏe nội tiết tố, và nhiều thứ khác.
Uống AG1 đều đặn giúp tiêu hóa của tôi tốt hơn, giữ hệ miễn dịch khỏe,
và đảm bảo tâm trạng cùng khả năng tập trung tinh thần của tôi luôn ở trạng thái tốt nhất.
AG1 hiện có ba hương vị mới: berry, citrus và tropical.
Và mặc dù tôi luôn thích hương vị nguyên bản của AG1, đặc biệt khi vắt thêm chút nước chanh,
tôi đang rất thích hương vị berry mới.
Nó rất ngon, nhưng mà thật ra tôi thích tất cả các mùi vị.
Nếu bạn muốn thử AG1 và thử các hương vị mới này,
bạn có thể vào drinkAG1.com/Huberman để nhận ưu đãi đặc biệt.
Ngay bây giờ, AG1 đang tặng sáu gói thử miễn phí của AGZ,
đó là công thức ngủ mới của AG1, mà nhân tiện là tuyệt vời.
Đó là thực phẩm bổ sung giấc ngủ duy nhất tôi dùng.
Nó loại bỏ nhu cầu phải dùng đủ thứ viên thuốc, và giấc ngủ của tôi chưa bao giờ tốt hơn.
Ưu đãi đặc biệt sẽ tặng bạn sáu mẫu thử miễn phí của AGZ,
cùng ba gói AG1 du lịch và một lọ vitamin D3 K2 khi bạn đăng ký lần đầu.
Chỉ cần vào drinkAG1.com/Huberman để bắt đầu.
Hai câu hỏi về tình huống này mà chúng ta đã phần nào cấu trúc ở đây.
Ít nhất có hai dạng chỉ trích chung.
Một là bạn đã làm cái gì đó, bạn mắc lỗi.
Ừ.
Bạn mắc sai lầm.
Bạn làm điều sai.
Bạn làm điều tệ.
Dạng kia là phàn nàn về những gì bạn đã không làm.
Được chứ.
Và trong giới hạn của tôi, tôi không phải là một nhà lâm sàng, rõ ràng rồi,
nhưng từ số lần tiếp xúc hạn chế của tôi với đàn ông khi họ chia sẻ về sự thất vọng,
có thể là từ sếp, có thể là từ người bạn đời.
Thường thì đó là về những điều họ đã không làm.
Ừ.
Và họ sẽ tâm sự rằng lý do họ không làm,
lý do có vẻ như họ không nghĩ tới,
là vì họ thực sự bận rộn với tất cả những việc khác đi kèm với việc làm trụ cột và làm bạn đời.
Và có những giới hạn thực tế về thời gian, đúng chứ?
Vì vậy không phải là, ôi, bạn quên ngày kỉ niệm hay bạn quên quà.
Không phải kiểu người đàn ông này.
Là những việc không bao giờ được nhắc tới mà ai đó thì không thể tự nhiên mà thấy.
Ví dụ, tôi là nhà khoa học thị giác trước hết và là nhà thần kinh học thứ hai, thực sự.
Và chúng ta có những điểm mù khổng lồ về một số thứ.
Phụ nữ nhìn thấy và nghe những điều mà chúng tôi hoàn toàn không thấy.
Vâng.
Và đàn ông nhìn thấy và nghe những điều mà phụ nữ không thể thấy.
Bạn không được phép nói điều đó.
Người ta cho là không đúng về mặt chính trị khi nói vậy.
Nhưng mà đàn ông nhìn thấy điều gì đó ở phụ nữ mà họ không thể thấy.
Phụ nữ nhìn thấy điều gì đó ở đàn ông mà họ không thể thấy.
Ý tưởng cho rằng phụ nữ biết hết mọi thứ còn đàn ông thì ngu ngốc.
Không, không, không, không.
Đó là một phần nguyên nhân dẫn chúng ta tới đây.
Đúng vậy.
Bạn biết đấy, khái niệm kiểu Homer Simpson ấy, chắc chắn có đàn ông như thế.
Nhưng tôi muốn nói có phiên bản Homer Simpson đời thực thực sự là người vẫn làm việc ổn định ở chỗ làm, cố gắng để mọi thứ vận hành.
Vậy khi liên quan đến việc đối diện với chỉ trích về những gì người ta đã không làm.
Ừ.
Tôi có thể tưởng tượng những quy tắc giống nhau áp dụng, nhưng tôi nghĩ chỉ công bằng khi nói khía cạnh nào của việc này thuộc về người bạn đời và cách họ nêu vấn đề.
Ừ.
Rõ ràng, việc tấn công nhân cách sẽ chẳng giúp ích gì.
Ừ.
Nó làm cho “jujitsu” khó hơn.
Ừ.
Nó khiến việc nhận trách nhiệm khó chấp nhận hơn.
Nhưng điều đó sẽ xảy ra.
Nó sẽ tỷ lệ với mức độ nghiêm trọng của vi phạm, đúng chứ?
Ừ.
Được rồi.
Nhưng thế nào là cách nói một lời chỉ trích lành mạnh?
Có phải hoàn toàn là dùng các câu “Tôi…”? Có phải chỉ dựa trên cảm nhận của một người?
Tôi không cố phân chia trách nhiệm ở đây, nhưng hãy thành thật.
Nó là con đường hai chiều.
Hơn cả con đường hai chiều.
Và một lần nữa, hãy nhận lấy những điều này.
Đây là những khái quát rộng.
Cả hai chúng ta đều hiểu điều đó.
Nhưng chúng ta đang nói đơn giản vì phải bắt đầu từ đâu đó.
Vì vậy tôi cũng dạy phụ nữ cách để trở nên biết xây dựng mối quan hệ hơn.
Tôi không nói đàn ông không biết quan hệ còn phụ nữ thì biết.
Cả hai giới đều khá rối rắm trong văn hóa này.
Và tin buồn cho nhiều phụ nữ, tôi có cả tá câu nói.
Và một trong số đó là: bạn không có quyền tức giận vì không nhận được điều mà bạn chưa từng yêu cầu.
Bạn có thể nhắc lại câu đó được không?
Bạn không có quyền tức giận vì không nhận được điều mà bạn chưa từng yêu cầu.
Và đó là phụ nữ bước ra khỏi vai trò truyền thống của họ.
Ý bạn là gì?
Tôi phải nói cho họ biết à?
Giống như, Hoàng tử Bạch Mã nên tự biết; nếu tôi phải nói thì không tính.
Ý tôi là, tôi thật sự nghe được câu đó.
Và, bạn biết đấy, những gì tôi nói là, các cô gái ơi, Lọ Lem đã chết.
Hoàng tử quyến rũ có lẽ vừa mới cai nghiện xong.
Và tôi rất tiếc khi phải nói, nhưng tôi biết điều đó không lãng mạn.
Nhưng nếu bạn muốn điều gì đó từ anh chàng của mình, bạn sẽ phải xắn tay áo lên và đấu tranh để giành lấy nó.
Bạn sẽ phải khẳng định những gì mình muốn, rồi dạy anh ấy cách để làm điều đó.
Có ba bước để có được nhiều hơn những gì bạn muốn trong một mối quan hệ.
Và điều này đặc biệt đúng với phụ nữ vì họ thường là người mang theo sự bất mãn.
Một, dám làm xáo trộn hiện trạng.
“Cưng à, điều này thực sự rất quan trọng với tôi.”
“Tôi thấy anh không chú ý.”
“Anh nên chú ý vào đi.”
Thứ hai, một khi anh ấy đã đồng ý rồi, vậy tôi cần gì?
Dạy anh ấy.
Đừng mong anh ấy sẽ biết.
Tôi đã nghe phụ nữ trong 40 năm nói với tôi rằng đàn ông không biết cách xây dựng mối quan hệ.
Đoán xem? Tôi tin bạn.
Vậy làm sao họ biết cách xây dựng mối quan hệ nếu bạn không nói cho họ biết?
Không phải là bạn phải trở thành một “giáo viên khách quan” — đó là một cái bẫy.
Mà là bạn nói theo cảm nhận chủ quan, với thái độ khiêm tốn: “Đây là những gì tôi muốn từ anh để làm tôi hạnh phúc.”
Hãy xắn tay vào và chỉ cho họ thấy bạn muốn gì.
Và khen thưởng họ khi họ cố gắng làm theo.
Người ta chẳng làm điều đó trong nền văn hóa này.
Ví dụ cụ thể là John Gray — Chúa phù hộ ông ấy — đã kiếm hàng triệu đô la từ chuyện này.
Đàn ông nghe để giải quyết vấn đề còn phụ nữ muốn nghe với sự đồng cảm.
Không có gì sai với cả hai cách.
Vấn đề là điều đó không được thỏa thuận ngay từ đầu.
Vì vậy tôi dạy phụ nữ nói: “Nghe này, tôi sẽ kể với anh về một cuộc cãi nhau tôi có với một người bạn gái.”
10, 15 phút.
Trước hết, việc giới hạn thời gian có ích.
Này các anh, chúng ta phải nói chuyện.
Họ nghĩ là mình có thể nói mãi tới 4 giờ sáng.
15 phút thôi.
Trong 15 phút đó, tôi muốn anh phản ứng như một người bạn gái — “Ồ, tệ thật. Kể thêm đi.”
Tôi muốn anh làm theo kiểu đồng cảm. Đây là nó trông như thế này.
Chúng ta thụ động trong mối quan hệ.
Chúng ta để nhau làm những gì mình thích rồi lại than phiền về điều đó.
Chúng ta có thể định hình nó.
Nói rõ hơn ngay từ đầu, ít oán giận ở phía sau.
Vậy hãy xắn tay áo lên và dạy anh ấy những gì bạn muốn.
“Tôi không muốn anh giải quyết vấn đề cho tôi.
Tôi muốn anh làm việc này thay vào đó.
Làm ơn cho tôi nhé, anh có thể làm được không?”
Đừng nói kiểu “Tôi là món quà của Thượng đế trong mối quan hệ, đây là điều anh cần phải làm.”
Không.
“Nếu được làm ơn cho tôi, anh có thể làm thế được không?”
Và thứ ba, một khi anh ấy bắt đầu làm, hãy khuyến khích anh ấy.
Đừng làm nản lòng anh ấy.
Chúng ta thường phản ứng kiểu “ối, quá ít, quá muộn”.
“Anh chỉ làm nửa vời.”
Tôi nói với phụ nữ: hãy ăn mừng khi cốc đã đầy 14%.
Tuần trước nó mới chỉ đầy 5%.
“Này, anh làm có nửa vời, nhưng giỏi lắm.”
Chúng ta sẽ làm gì để được nửa còn lại?
Nhưng chúng ta làm nản lòng người khác bởi vì chúng ta không muốn tỏ ra dễ bị tổn thương và nhận sự giúp đỡ.
Có một nghệ thuật trong việc tiếp nhận.
Vậy là cả hai bên đều cần nghệ thuật trong cách vận hành mối quan hệ.
Và tôi phải dạy phụ nữ cách trao quyền nhiều hơn cho đối tác của họ và ít phàn nàn hơn.
Và tôi tin vào điều đó.
Và đó thường là việc của họ.
Nhưng bạn không thể ngồi chờ đối tác làm đúng.
Bạn phải có khả năng phản ứng.
Thứ Ba họ làm rất tốt.
Thứ Năm họ lại trở thành một thằng khốn.
Nhưng bạn vẫn phải phản ứng đúng mực.
Đây là sự chính trực của bạn.
Và thật là một tự do lớn khi bạn tự chịu trách nhiệm hành xử với chính trực và khéo léo, bất kể đối tác của bạn đang làm gì ở phía kia của bập bênh.
Nó không phải lúc nào cũng hiệu quả, nhưng đó là cơ hội tốt nhất của bạn.
Và bạn không cần phải làm nô lệ cho sự chưa trưởng thành của họ.
Nếu mỗi lần họ chưa trưởng thành mà bạn nhảy vào vũng bùn cùng họ, bạn sẽ như một cái cờ phất theo gió.
Đó là điều giải phóng.
“Bây giờ anh đang chưa trưởng thành. Năm phút nữa tôi có thể chưa trưởng thành, nhưng ngay lúc này tôi sẽ đáp lại sự chưa trưởng thành của anh bằng sự chín chắn của mình.”
Đó là điều rất đẹp.
Tuyệt vời.
Câu hỏi về những khuôn mẫu thời thơ ấu.
Nhưng thay vì đi thẳng vào phần cha mẹ — mà tôi muốn nói tới — tôi có một mô hình khá thô trong đầu đại loại như sau:
tất cả chúng ta đều có một đứa trẻ bên trong hoặc phần tính cách như trẻ con, và có một phần lành mạnh và một phần không lành mạnh.
Bởi vì điều đó khá tuyệt vời, theo kinh nghiệm của tôi, khi ở bên ai đó, đặc biệt là người yêu, bạn có thể thể hiện khía cạnh như trẻ con của mình.
Tôi gọi đó là “đứa trẻ tự nhiên.”
Đứa trẻ tự nhiên, đúng vậy.
Nó lành mạnh.
Thích khám phá.
Vui vẻ.
Dịu dàng.
Và đôi khi tinh nghịch — tôi chắc chắn đã quan sát thấy điều đó.
Nhưng nó đáng yêu.
Rất đáng yêu.
Rồi còn có đứa trẻ không lành mạnh, và nó có thể biểu hiện như tính bướng bỉnh, cảm giác đòi quyền lợi, bất cứ thứ gì, hoặc khép mình lại.
Ý tôi là, nó có thể là nhiều dạng khác nhau.
Tôi tưởng tượng rằng nhiều người đang nghe cuộc trò chuyện này thì đang có mối quan hệ, và nhiều người thì không.
Cần bao nhiêu nỗ lực và loại công việc gì có thể làm để hiểu hai phần đó của bản thân một mình?
Có thể ngay cả khi bạn đang trong một mối quan hệ, bởi vì—
Đứa trẻ không lành mạnh là thứ rất nguy hiểm khi xuất hiện trong một mối quan hệ.
Nó có thể rất gây hại rất nhanh.
Ừ.
Vậy nếu tôi là một khách hàng — tôi không biết anh gọi họ là gì — nếu tôi là khách hàng và tôi nói: “Được, vâng, tôi không muốn nói về cha mẹ ngay bây giờ. Chúng ta có thể làm chuyện đó sau. Nhưng tôi biết khía cạnh như trẻ con lành mạnh trong mình, và tôi nghĩ tôi biết phần không lành mạnh, vậy thì tôi có thể làm những công việc gì để hiểu chúng và đặt chúng vào đúng vị trí?”
Ừ.
Để tôi đảm bảo rằng tôi khóa phần trẻ con xấu của Andrew lại, còn phần trẻ con tốt thì ở lúc phù hợp cho phép nó ra chơi.
Ồ, vâng.
Đúng không?
Ừ.
Ý tôi là, tôi rất may mắn vì bạn gái tôi bây giờ rất giỏi trong việc thể hiện phần đứa trẻ lành mạnh, phần “đứa trẻ tự nhiên” ở cô ấy.
Và là phụ nữ, phần đó đôi khi tắt ngúm, rồi cô ấy lại rơi vào trạng thái khác.
Tôi đã thấy điều này trước đây.
Thật tuyệt khi được trải nghiệm điều đó, và khi hai phần đó ăn khớp mượt mà thì còn tuyệt hơn nữa.
Bạn sẽ thốt lên “wow”.
Như một cao thủ tuyệt đối về chuyện này.
Ừ.
Giả sử tôi thì không.
Vậy công việc đó trông như thế nào?
Được.
Trước hết, bạn đang ở trong các mối quan hệ. Bất kỳ ai đang nghe podcast này đều đang ở trong một mối quan hệ. Có thể không phải là mối quan hệ tình cảm, tình dục thân mật, nhưng bạn có sếp, có đồng nghiệp, có cô dì chú bác, có anh em họ, có chó. Chúng ta đều gắn bó trong các mối quan hệ, và công việc là giống nhau, bất kể thế nào. Kỹ năng trong quan hệ vẫn là kỹ năng trong quan hệ. Nên tôi không quan tâm bạn còn độc thân hay đã cưới nhau 40 năm — đều như nhau. Đó là điều A.
Vậy đây là mô hình của tôi. Đứa trẻ tự nhiên — để nó yên, tận hưởng, để nó chơi, yêu thương nó, hưởng thụ nó. Đó là tính sáng tạo của chúng ta. Và thú vị là, điều đó mang tính dục tính (erotic) theo nghĩa rộng nhất — đó là sức sống. Đó là tính bộc phát, không bị kìm nén, không vết thương. Đó là một phần đẹp đẽ của chúng ta. Để nguyên nó. Ăn mừng nó.
Còn cái bạn gọi là đứa trẻ không lành mạnh, đây là mô hình của tôi. Và thú vị là điều này phù hợp với Dan Siegel, một nhà thần kinh học. Tôi nói về phần người lớn khôn ngoan bên trong chúng ta — vùng vỏ não trước trán, có thể dừng lại, suy nghĩ, lý trí và lựa chọn. Đó là phần tôi cố gắng nuôi dưỡng, trau dồi và trang bị kỹ năng. Vấn đề là khi nhiệt độ tăng lên, và thường liên quan đến chấn thương: khi điều gì đó trong hiện tại tương tự với điều đã gây nguy hiểm hay làm tổn thương ta trong quá khứ — có thể là một sự vi phạm, có thể là sự bỏ rơi. Có thể là hành vi ngược đãi hoặc bỏ mặc. Khi điều gì đó trong hiện tại — bạn biết đấy, tất nhiên chúng ta không nhớ chấn thương, chúng ta sống trong nó. Ví dụ tiếng nổ của xe — và người ấy quay lại như thể đang cầm súng. Cô ấy không đang nghĩ: “Tôi đang đi trên phố nhớ lại trận chiến.” Cô ấy đang trong trận chiến. Hiện tại biến mất. Nó là dưới vỏ não, thuộc hệ limbic, hạch hạnh nhân. Và bạn bị tràn ngập cảm xúc. Đó là cái mà chúng tôi gọi là đứa trẻ bị tổn thương. Rất trẻ. Khi tôi làm công việc trải nghiệm với ai đó, là những phút đầu đời đến khoảng bốn, năm tuổi. Và đó hoàn toàn là cảm giác — phần của bạn chỉ trải nghiệm điều đó.
Ở giữa phần rất chín chắn, sống ở hiện tại của chúng ta và phần hoàn toàn bị tràn ngập, rất nguyên thủy là phần bạn gọi là đứa trẻ xấu. Tôi gọi nó là đứa trẻ thích nghi. Đây là con người bạn đã học để trở thành, để đối phó với những gì đã xảy ra với bạn. Và nó phản xạ, bạn biết đấy, đánh hay chạy hay làm hài lòng (fight, flight, or fawn). Nó tự động, là dưới vỏ não, và vô cùng thôi thúc. Tôi phải đứng lên bảo vệ bản thân. Tôi phải đóng cửa chuyện này. Tôi phải sửa cho bạn nếu bạn buồn, nếu không thì… Đó là những bản năng sinh tồn cơ bản như loài vật. Và khi bạn ở trong đứa trẻ thích nghi, bạn sẽ không sử dụng kỹ năng quan hệ vì bạn không quan tâm đến mối quan hệ — bạn quan tâm đến sự sinh tồn. Về mặt thần kinh học đó thực sự là một phần khác của chúng ta.
Công việc tôi làm, tôi gọi đó là “chánh niệm trong quan hệ” (relational mindfulness). Khi bạn bị tràn ngập, bạn phải đưa vỏ não trước trán trở lại hoạt động. Đi dạo. Hít sâu 10 hơi. Đi vòng quanh khu phố. Nghỉ một lát. Tôi rất ủng hộ việc tạm nghỉ. Hồi tâm trở lại phần suy nghĩ, không bị tràn ngập của bạn. Dan gọi đó là bộ não phản ứng (responsive brain) thay vì bộ não phản ứng lại một cách tự động (reactive brain). Khi bạn tái cân bằng, tôi gọi đó là “nhớ lại tình yêu”. Bạn nhớ người đang nói chuyện với mình là người bạn quan tâm. Rồi bạn quay lại và cố gắng tiếp tục. Nhưng tất cả chúng ta đều vật lộn với những phần đứa trẻ thích nghi này. Tôi xử lý các cặp đôi trên bờ vực ly hôn. Hầu như tất cả họ đã sống trong trạng thái đứa trẻ thích nghi, nghĩ rằng đó là người lớn. Thế giới sẽ thưởng cho một đứa trẻ thích nghi, nhưng bạn sẽ làm rối tung đời sống gia đình.
Vậy là chiến đấu, chạy trốn, hoặc sửa chữa. Bất kỳ ai đang nghe hôm nay, khi bạn bị tràn ngập, khi bạn tự động hành xử — bởi vì đó là dấu hiệu của đứa trẻ thích nghi: tự động — bạn là kiểu gì? Và đối tác của bạn là kiểu gì? Và mối vũ điệu giữa hai bạn như thế nào? Càng tôi đánh thì họ càng sửa. Họ càng sửa thì… OK. Lối thoát là đưa bộ não lý trí của bạn trở lại hoạt động. Và điều đẹp ở đây là năng lực này, tôi gọi là chánh niệm trong quan hệ — năng lực để nhớ, để suy nghĩ, để đưa bản thân trở về hiện tại — có thể được nuôi dưỡng và phát triển.
Tôi kể một câu chuyện nhé? Đủ lý thuyết rồi. Để tôi kể chút gì đó. Vâng, xin kể. Trước đó, tôi chỉ muốn hỏi một câu về khi rơi vào đứa trẻ thích nghi. Tôi nghĩ đúng là như vậy: phản ứng ngay lúc đó là tệ nhất, và có thể học cách “nhảy múa” với điều đó, bật vỏ não trước trán lên và nhắc mình: đây là một mối quan hệ tôi quan tâm… Việc lấy không gian, nghỉ một lát là điều thiết yếu. Là điều rất cần. Cách tốt nhất để yêu cầu điều đó là gì? Bởi vì có điều tôi quan sát: mọi thứ đang bị đẩy lên bên trong, có thể cả hai người, và bạn cần không gian. Vâng. Bạn xin không gian. “Này, tôi cần nghỉ để có thể nghe được chuyện này.” Rồi người kia rất buồn vì điều đó kích hoạt cảm giác bị bỏ rơi. Chính xác. Và nó chống lại ý tưởng là ta phải đứng lại đối mặt, vật lộn, v.v. Nhưng đó chỉ là tạm dừng. Không phải là “Tao đi cả tuần.” Chẳng hạn không phải “Tao đi mất một giờ.” Chỉ cần cần giải nén thôi. Nếu việc xin đó bị đáp trả bằng thêm chỉ trích về yêu cầu, thì sẽ thành vấn đề. Ừ. Và rất phổ biến.
Vậy bạn làm gì? Thỏa thuận trước khi không khí chưa nóng. Nghe này, anh/chị ơi, tôi bị tràn cảm xúc và anh/chị cũng không muốn thấy tôi bị tràn. Khi tôi bị tràn, tôi không dễ chịu. Tôi không khéo léo. Tôi không có kỹ năng khi đang bị tràn. Tôi cần thu mình lại. Nó cũng có lợi cho anh/chị nếu để tôi đi thu mình lại. Tôi có kỹ năng cho mọi thứ. Đây là một kỹ năng tôi gọi là “rút lui có trách nhiệm.” Phần lớn chúng ta rút lui đơn phương: “Tôi biến mất.” Không. “Tôi đi. Đây là lý do, và đây là khi tôi sẽ quay lại.” Đó không phải là sự cắt đứt. Đó chỉ là một khoảng nghỉ.
Vậy nên nếu tôi có một bạn đời dễ sợ bị bỏ rơi,
nếu tôi bỏ đi, tôi đã đi rồi, vừa đi là họ đuổi theo tôi.
Đây là một ví dụ hay về kỹ năng quan hệ.
Nếu tôi muốn có khoảng cách, để tôi lo cho bạn đời của mình để cô ấy cho tôi khoảng cách.
Nếu tôi không chăm sóc bạn, tôi sẽ bị đuổi theo.
Hành xử khéo léo là có lợi cho tôi.
Nên tôi nói với bạn, khi chúng ta chưa bị quá tải cảm xúc, hãy lập một hợp đồng.
Khi tôi bị quá tải, chúng ta đều không thích điều đó.
Tôi muốn nghỉ một chút.
Nó trông như thế này.
15, 20 phút rồi tôi quay lại.
Nếu tôi không kiểm soát được, tôi sẽ nhắn tin cho bạn.
Tôi sẽ gọi và nói, tôi cần thêm thời gian.
Tôi sẽ đàm phán với bạn, nhưng tôi sẽ không bỏ bạn lại.
Tôi sẽ không bất trách nhiệm.
Không phải một phía và cũng không phải mãi mãi.
Tôi sẽ quay lại.
Bạn cần gì để đủ bình tĩnh cho phép tôi đi?
Và 9 trong 10 lần, là như thế này: hợp đồng đó ổn.
Nhắc lại hợp đồng cho tôi.
Tôi đang tạm dừng để có thể ở bên bạn.
20 phút, tôi sẽ quay lại.
Đây là lý do, đây là lúc tôi sẽ quay lại.
Được rồi, không bị bỏ rơi.
Bỏ những bước đó ra, bạn sẽ có cảm giác bị bỏ rơi.
Vậy nên đây là một ví dụ rất tốt về việc sử dụng kỹ năng quan hệ vì lợi ích của chính bạn.
Rất hữu ích.
Cảm ơn.
Tôi cũng nhận ra việc một người đến tương tác với bao nhiêu nguồn lực là một phần lớn của vấn đề.
Ý tôi là, nếu bạn thiếu ngủ, làm việc quá sức, bạn có nhiều thứ dồn tới từ những phía khác nhau, con thức cả đêm, vấn đề tài chính, bạn biết đấy, nếu nguồn lực cạn kiệt, việc tiếp cận những kỹ năng này trở nên khó hơn vô hạn.
Khó hơn.
Và tôi không tin vào việc viện cớ hoàn cảnh đặc biệt.
Chuyện này không tha cho ai.
Bạn không được miễn.
Tôi không quan tâm nếu bạn thức trắng cả đêm với lũ trẻ.
Hãy hành xử thiếu chín chắn. Hãy không có kỹ năng.
Tôi có thể hiểu tại sao bạn như vậy.
Và, bạn ơi, bạn sẽ phải trả giá.
Vậy đấy, tôi hiểu.
Bạn thiếu ngủ.
Khó để trưởng thành.
Và khi bạn cư xử thiếu chín chắn, đây là thứ bạn sẽ nhận lại.
Đó là quả báo ngay lập tức.
Điều hay ở đây là nhớ rằng hành xử khéo léo là có lợi cho tôi.
Không phải vì họ.
Và một trong những con trai tôi đang làm bác sĩ nội trú bây giờ, và nó kiệt sức, thiếu ngủ.
Nên chúng tôi không nghe tin từ nó cả tuần.
Và mẹ nó gọi.
Tôi lo cho con. Tôi đã gọi. Con không nhắn tin. Tôi lo là con nằm chết ngoài đường.
Bạn biết đấy, tôi biết mình hơi lo lắng, nhưng tôi lo cho con.
Nó nói, tôi đã gọi mà, và con không trả lời.
Tôi nói, vậy con có để lại tin nhắn không?
Không.
Tôi hỏi, sao con không để lại tin nhắn?
Con không hiểu cảm giác đó.
Con không có sức.
Được rồi, nghe đây, bạn ạ.
Để lại một tin nhắn 10 giây: “Tôi còn sống. Tôi ổn. Đừng lo cho tôi.”
Con sẽ bớt phải xử lý hơn nếu bỏ ra 10 giây làm việc đó so với việc không làm.
Rồi mẹ sẽ gọi điện nói chuyện với con 20 phút về tại sao con không thể có trách nhiệm hơn?
Tùy con.
Nhưng đó là một đầu tư cho tương lai, cho phúc lợi của con.
Đó là điều vỏ não trước trán biết mà hệ limbic thì không.
Hành xử tốt có lợi cho tôi vì tôi sẽ đỡ phải chịu rắc rối hơn.
Tôi không muốn xía vào chuyện gia đình, nhưng vì tôi đến từ ngành không phải y nhưng là khoa học,
con trai ông có phần trùng với những chỗ tôi từng đi qua.
Và những người chúng tôi biết, tôi không biết nó, nhưng tôi sắp bênh vực cho nó ở đây.
Tôi nghi ngờ, có thể hỏi nó, tôi nghi rằng có thể có điều sai.
Nhưng một phần lý do nó không để lại tin nhắn là khi bạn trở thành người có ba bằng từ một trường đại học tinh hoa.
Nó đang làm nội trú y khoa.
Rõ ràng là người đạt thành tích cao.
Vâng.
Và nó còn tham gia nhiều thứ khác nữa.
Vâng.
Tin nhắn 10 giây rất khó đối với một người thành đạt cao.
Nó kiểu như bạn hoặc là làm mọi thứ rất tốt hoặc là không làm.
Và có thể tôi đang chiếu bản thân mình vào đây.
Không, bạn đúng.
Đôi khi lý do tôi không phản hồi là tôi nghĩ, tôi không thể làm tốt, nên tôi sẽ không làm.
Họ đã dạy chúng tôi điều đó.
Nếu bạn không làm được tốt, đừng làm.
Bạn biết đấy, cách bạn làm một việc, rồi hóa ra điều đó thật ngớ ngẩn, đúng không?
Bởi vì không làm trong 10 giây rõ ràng tệ hơn nhiều so với làm, 10 giây lại trở nên hoàn hảo trong hoàn cảnh đó.
Nhưng người thành đạt cao không nghe thấy điều đó.
Vâng.
Vậy tôi đang đứng đây bênh vực cho một đứa con trai.
Tôi thậm chí không biết rõ nó.
Alexander, con có đang nghe không?
Nhưng tôi làm điều này không phải để giải cứu nó.
Tôi nghĩ mọi thứ anh đang nói đều đúng.
Tôi chỉ, cái cảm giác tôi có trong ví dụ đó là, ôi trời, tôi không thể giúp.
Tôi biết cảm giác đó.
Bạn muốn làm đến mức muốn giúp thật nhiều, nhưng bạn không muốn làm tệ.
Nên bạn không làm.
Ừ, nhưng đó không phải là quan hệ.
Chắc rồi.
Và y học thì ngập tràn chủ nghĩa gia trưởng.
Tất cả chuyện này, bạn biết đấy, là trò bắt nạt diễn ra.
Đó là tất cả về nam tính.
Nó giống như huấn luyện lính thủy đánh bộ.
Và tư tưởng rằng bạn hoặc làm một cách xuất sắc hoặc không làm chút nào nữa là thứ tước đi quyền được làm người của chúng ta với nhau.
Nó thật sự cản trở.
Vậy, đúng, bạn đúng.
Tôi chắc đó là điều nó đang nghĩ.
Và cũng đứng lại một bước.
Cái gì có lợi cho tôi?
Là một tin nhắn 10 giây hay một cuộc nói chuyện 20 phút.
Tôi bận.
Tôi muốn làm gì đây?
Và đây là cách chúng ta phải bắt đầu suy nghĩ.
Chúng ta không phải là cá nhân rời rạc.
Đó là sai lầm lớn.
Chúng ta đang sống trong một bối cảnh.
Các mối quan hệ của chúng ta là hệ sinh quyển của chúng ta.
Chúng ta không tách rời khỏi chúng.
Chúng ta đang sống trong đó, và có lợi cho tôi khi làm những gì hệ sinh quyển cần vì tôi bị thôi thúc.
Đó là tin nóng hổi.
Đó là thông điệp của tôi đến thế giới.
Sai lầm lớn mà nền văn hóa này đã mắc phải, người cha của trị liệu gia đình, Gregory Bateson, một nhà nhân chủng học kết hôn với Margaret Mead, một thiên tài, gọi đó là sai lầm nhận thức, triết học của nhân loại, rằng chúng ta đứng ngoài tự nhiên.
Bạn biết đấy, tôi gặp những gã to khỏe, tôi làm việc với những gã cứng rắn.
Tôi gặp mấy gã kiểu: “Sao tôi phải làm khổ mình thế để làm vừa lòng vợ?” Tôi bảo họ, gõ cửa đi. Anh sống với cô ấy mà. Giống như chúng ta đã mất đi trí tuệ về sinh thái. Anh em đang ở trong chuyện này cùng nhau. Thực ra người bản địa trên khắp thế giới hiểu điều đó. Còn chúng ta thì không. Chúng ta không ở trên thiên nhiên để thống trị nó. Và cũng không phải, đối với những phụ nữ truyền thống, là ở dưới thiên nhiên để thao túng hay cưỡng chế nó. Không — chúng ta ở trong đó. Tôi có lợi ích khi làm những gì sinh quyển cần vì tôi đang thở trong đó. Đây là một thế giới hoàn toàn mới đối với hầu hết những người tôi làm việc cùng.
Và nhân tiện, đối với tôi đây chính là tinh túy của “nam tính mới”. Hiểu đời người là mối quan hệ. Tương quan và mang tính sinh thái. Tôi không ở trên nó. Tôi ở trong nó. Và tôi là người giữ gìn nó. Tôi có lợi ích khi đóng góp cho sinh quyển của mình. Đó là trí tuệ.
Phải có một chỗ cho đàn ông phát triển một số kỹ năng này trong bầu bạn với những người đàn ông khác. Bởi vì truyền thống lâu nay vốn làm theo kiểu đó, phải không? Ngay cả nếu nhìn lại mấy chục năm trước — không nhiều lắm thời thập niên 40 vì thế giới lúc đó có quá nhiều áp lực — nhưng ở thập niên 50 và 60 có một kiểu xã hội hóa mà đàn ông làm với nhau. Và cho đến ngày nay nó thường xoay quanh rượu và thể thao.
Một chuyện nhỏ về điều đó: khi tôi bắt đầu học sau đại học, thật tuyệt là mỗi thứ Sáu họ có seminar rồi mọi người ăn uống xong rồi về. Và có một chủ nhiệm khoa bảo tôi, ông nói rằng có khoảng 30 năm trong căn phòng này, gọi là “Beach Room”, đặt theo tên Frank Beach ở UC Berkeley, một trong những nhà sinh tâm sinh học và nội tiết học lớn. Frank Beach và đồng nghiệp tụ họp. Lúc đó toàn đàn ông. Mỗi buổi tối. Không phải chỉ thứ Sáu — mỗi buổi tối. Và say gần như mỗi tối. Rồi loạng choạng về nhà với gia đình. Đó là cách người ta làm. Khác thời lắm. Và chuyện đó là bình thường. Người ta hút thuốc, đàn ông hút thuốc và uống rượu rồi say rồi về nhà. Đó là thật. Và rõ ràng bây giờ không còn như vậy.
Tôi hỏi: “Thế các ông hay nói gì?” Người ta tưởng chắc toàn chuyện anh em, chuyện phòng thay đồ. Không, họ nói về khoa học. Họ nói về đề tài xin tài trợ. Thỉnh thoảng có người nói về chuyện gia đình. Tôi hỏi: “Tại sao người ta làm vậy?” Ông ấy nói: “Đơn giản là cảm thấy rất thoải mái để thư giãn và nói bất cứ gì mình muốn.” Lúc đó không có điện thoại hay internet. Đó là một cách xả hơi sau ngày làm việc. Tôi hỏi: “Trung bình, mấy ông đến say thì tốt hơn hay tệ hơn khi về nhà?” Ông ấy nói: “Ồ, đó là liệu pháp của chúng tôi. Tuyệt đối là liệu pháp của chúng tôi.”
Tôi không phủ nhận rằng có những yếu tố lạm dụng và đủ loại vấn đề đi kèm nghiện rượu. Tôi đã nói thẳng rằng tôi không khuyến khích mọi người uống rượu, nhất là nếu họ muốn khỏe hơn. Có thể uống rất rất ít, nhưng không uống vẫn tốt hơn bất cứ lượng nào. Nhưng giờ đàn ông đi đâu để giao tiếp với nhau theo cách xây dựng mối quan hệ lành mạnh với người yêu, xây dựng mối quan hệ lành mạnh ở chỗ làm? Bởi vì tôi nói thật, chỉ cần ý nghĩ đàn ông tụ họp thôi đã làm nhiều người khiếp sợ. Suy nghĩ ngay lập tức là khi mấy ông tụ tập thì chuyện xấu sẽ xảy ra. Đó là quan niệm.
Nhưng tôi cũng nghĩ chúng ta đã xóa đi một vài phương thức rất mạnh mẽ để tự hiểu mình và để giao tiếp, và cũng để xả bớt căng thẳng trong ngày — những thứ thật ra không cần phải mang về nhà. Thành ra mấy ông cố gắng tự làm mọi thứ một mình hoặc trên điện thoại. Rồi người ta thắc mắc — và có nhiều lý do cho chuyện này — tại sao có nhiều sự phân ly, xao lãng và tệ hơn nữa do mạng xã hội. Nếu đàn ông không thể tụ tập và nói chuyện — không phải bắt buộc là uống rượu, nhưng nếu họ không thể tụ tập và nói chuyện — thì làm sao họ có thể là phiên bản tốt nhất của mình khi về với gia đình?
Anh nói đúng rồi. Và chúng ta đang nói về “đại dịch cô đơn”. Nói về đàn ông: trong cặp dị tính, nếu người đàn ông chết thì phụ nữ vẫn ổn; nếu người phụ nữ chết thì đàn ông lâm vào rắc rối lớn. Những người đàn ông độc thân là khủng hoảng sức khỏe cộng đồng lớn nhất hiện nay. Và chúng ta nói về kỹ năng quan hệ với gia đình, với vợ hoặc với bạn đời nếu anh là người đồng tính. Còn kỹ năng quan hệ với bạn bè thì sao?
Tôi làm việc với đàn ông về chuyện có bạn bè. Nhiều người đàn ông tôi làm việc cùng có rất ít hoặc gần như không có bạn thân. Một phần trong trị liệu của tôi là: tôi muốn anh bắt đầu có bạn bè. Và tôi muốn các mối quan hệ đó sâu hơn. Tôi dạy đàn ông như thế này: được rồi, sáu gã mà anh chơi golf cùng, anh nói về thể thao, chính trị và có thể càu nhàu về vợ đôi chút. Tôi muốn anh thử chọn một người mà anh nghĩ có thể dễ tiếp thu nhất và chia sẻ một điều gì đó dễ tổn thương hơn với họ. Ví dụ: “Mình bị đau lưng mãn tính và mình đang già đi, hơi sợ.” Hoặc với đàn ông trẻ: “Mình thất nghiệp 14 tháng rồi và mình đang thấy hoảng.” Thử xem họ phản ứng sao.
Anh thử với Steve thì nhận lại kiểu: “Ồ, còn mấy đôi tất kia thì sao?” — anh biết đấy, anh ấy không chịu đâu. Tốt, thí nghiệm xong. Xong với Steve, quay lại mối quan hệ bề mặt với anh ấy. Cứ tận hưởng. Nhưng anh nói chuyện với Dave và Dave đáp: “Mình nghe được cảm xúc của anh, bạn ạ. Khó nhỉ. Mình cũng lo về chuyện này kia. Chuyện vợ chồng mình cũng gặp rắc rối. Chuyện kia nữa, chỗ đó nữa. Cái chuyện trong phòng ngủ của mình không còn như trước.” Và bỗng nhiên anh có một cuộc nói chuyện thẳng thắn mà có thể trước đó anh chưa từng có.
Vì vậy tôi dạy đàn ông thử nghiệm và cố gắng làm sâu sắc các mối quan hệ bằng cách chia sẻ nhiều hơn và xem họ nhận được gì. Không phải lúc nào cũng có kết quả chắc chắn. Người này có thể tuyệt vời, người kia thì không — anh phải biết lựa chọn. Đừng làm điều gì ngu xuẩn — nhưng cũng hãy tự bảo vệ bản thân.
Hãy biết chọn lọc.
Nhưng cũng hãy dũng cảm.
Cởi mở hơn và cố gắng thêm một chút.
Khủng hoảng của đàn ông cô độc, không có những người đàn ông khác để hỗ trợ và chia sẻ cùng, là một trong những vấn đề lớn của xã hội hiện đại.
Mặt khác, tôi đã có đặc ân được — và nhiều thính giả của anh còn quá trẻ để biết chuyện này — có một người đàn ông vĩ đại, Robert Bly.
Ông ấy viết Iron John.
Đó là một cuốn sách tuyệt vời.
Ừ.
Cuốn sách kinh khủng luôn.
Ông ấy giống phong trào đàn ông, những gã đánh trống trong rừng.
Và tôi đã đến Moose Lodge, và tôi được mời.
Vậy ông đã gặp ông ấy?
Tôi đã tham gia một trong những cuối tuần dành cho đàn ông, đánh trống trong rừng cùng Robert và mấy ông kia.
Tôi thích cuốn sách.
Tôi nghĩ nó có vài nhận định xuất sắc về mối quan hệ của mọi cậu bé với người cha của mình, ngay cả khi họ không biết cha mình.
Và có một đoạn vừa tuyệt vời vừa đáng sợ trong đó.
Tuyệt vời vì nó sắc bén.
Đáng sợ vì nó thật đáng sợ, đó là: chính những chỗ cha vắng mặt là nơi quỷ dữ thâm nhập vào một cậu bé.
Ừ.
Đúng là như vậy.
Cái gì đó đại loại như vậy.
Và Bly là một nhà văn tuyệt vời, tôi không diễn đạt nó hay lắm.
Nhưng dù cho một người có quan hệ thân thiết với cha họ, người cha rất hiện diện, hay không có, thì có những cái — tôi nghĩ về chúng như những mảnh vụn bóng tối thực sự, như những vết thương.
Đúng.
Đó là nơi mà nghiện ngập hiện lên sau này.
Đó là nơi đủ thứ chuyện khác xuất hiện.
Còn tùy hoàn cảnh.
Nhưng Bly, theo tôi, đi trước thời đại.
Thật tuyệt khi anh được học cùng ông ấy.
Ừ.
Không, chúng tôi nhảy múa.
Chúng tôi cùng nhau múa Sufi.
Ồ, vậy ông cũng theo phong trào hippie à?
Đánh trống trong rừng, và ông ấy mang tính bộ lạc.
Bộ lạc.
Xin lỗi.
Xin tha cho tôi.
Tôi không cố mỉa mai.
Tôi đến từ Palo Alto.
Grateful Dead xuất thân từ Palo Alto.
Tôi được coi là có quyền làm hippie.
Dù sao, nghe này.
Có một shaman tuyệt vời.
Tôi phải kể chuyện này cho anh.
Tôi thường rất nghiêm túc.
Nhưng tôi thật sự thích câu chuyện này.
Vậy ông Bly đã mang đến, những người vị thành niên.
Ông ấy có toàn mấy ông lớn tuổi, thế hệ boomers, mấy ông 50s, 60s, có cả tôi.
Và ông ấy chở tới cả những thành viên Bloods và Crips, không chỉ thiếu niên mà là thiếu niên từ các băng đảng đô thị, để làm việc này.
Và ông ấy thực sự tin mạnh rằng đàn ông lớn tuổi cần dạy đàn ông trẻ cách sống trên đời.
Văn hóa của chúng ta thiếu một nghi thức khởi nhập.
Và Martin Prechtel, shaman, khi mấy đứa trẻ này vừa xuống xe buýt — tôi thích khoản này.
Tôi không có mặt ở đó.
Nhưng ông kể lại câu chuyện.
Ông ấy nói, “đưa tôi một tấm drap.”
Ông trải một tấm drap to xuống đất.
Ông nói, “tập tục shaman Cree xưa, đây là một cuối tuần linh thiêng. Chúng ta phải tháo bỏ mọi kim loại. Tất cả kim loại đặt lên tấm drap.”
Và mấy thành viên băng đảng thì như, dao, đấm bằng đồng, xích, súng, tất cả vũ khí của họ.
Tốt, tốt.
Chẳng có ông lão Cree nào cả.
Chuyện đó vớ vẩn.
Ông ta chỉ bịa ra.
Ông ta chỉ tước vũ khí của họ trong cuối tuần mà thôi.
Nhưng dù sao, thậm chí có thể lên YouTube mà xem.
Và khi tới lượt tôi nói chuyện với mấy ông, tôi nói, “thật đẹp những gì chúng ta đang làm với nhau. Đẹp lắm. Cần thiết lắm. Và giờ chúng ta phải đem nó về nhà cho gia đình.”
Thật tốt khi chúng ta thân mật với nhau.
Nhưng chúng ta không thể chỉ thân mật với nhau suốt cuối tuần rồi về nhà hành xử như đồ khốn với vợ con.
Đó là một câu chuyện đáng kinh ngạc ở nhiều cấp độ.
Và nó làm tôi nhớ tới điều tôi đã nghĩ mấy năm nay, đó là, được rồi, tôi không tham gia hội anh em ở trường đại học.
Nhưng tôi có phần nào — tôi gia nhập một hội từ hồi xưa và tham gia trượt ván khi chẳng có phụ huynh, chẳng có con gái hay phụ nữ tham gia.
Chỉ có một hai người thôi.
Nhưng đó là một bọn —
Đó là lãnh địa của đàn ông.
Toàn là đàn ông.
Và điều thú vị về trượt ván là tới tận bây giờ, bạn có thể 13 tuổi mà vẫn chơi với người ba mươi, bốn mươi, đúng không?
Đó là cái đầu tiên của tôi — tôi từng nói “gia đình không cùng huyết thống”, nhưng đó là một kiểu hội huynh đệ.
Bạn kiểu muốn vào, rồi có một loạt thử thách hoặc không hẳn là thử thách và bạn trở thành một phần của nó.
Và rồi cuối cùng tôi gia nhập hội huynh đệ của khoa học và nghiên cứu, đó là một chủ đề podcast rất thú vị khác, một hội với những điểm tốt lớn và cũng đầy những chuyện vớ vẩn, và vân vân.
Nó giống như bất kỳ hội huynh đệ nào.
Đúng.
Khi anh nói về khủng hoảng cô đơn, đặc biệt ở đàn ông, nhưng ngay cả với những người có lẽ đang trong một mối quan hệ hạnh phúc hoặc chí ít là hòa thuận, tôi cảm thấy điều thiếu là những cái gọi là hội huynh đệ ấy, mà bây giờ khó tiếp cận hơn.
Mọi người chuyển sang trực tuyến.
Và thực ra tôi nghĩ một phần thành công của podcast, một số podcast cụ thể, là bởi vì, nếu bạn không vào quân đội hay gì đó, bạn xem podcast của Jocko Willink.
Và tôi nghĩ Jocko Willink trông như tướng Patton thời hiện đại.
Ông ấy là một người rất tốt, nhưng nghiêm túc.
Ý tôi là, ông ấy là một người cha tuyệt vời, một người chồng tuyệt vời với vợ và là một người bạn tốt.
Nhưng ông ấy là chiến binh.
Ông ấy là chiến binh đích thực.
Và vì thế đàn ông trẻ và đàn ông già bây giờ lên mạng để — để cảm thấy như thuộc về một hội, để tiếp cận những hội khác nhau đó, có thể nói vậy.
Nhưng tôi nghĩ có giá trị thực sự trong công việc và hợp tác trực tiếp mặt đối mặt.
Và ở mức độ nào đó những gì tôi mô tả trước đây về việc uống rượu quá mức vào cuối ngày trong phòng bãi biển và Tolman Hall ở Berkeley hồi những năm 40s, 50s và 60s, đó là một hội huynh đệ.
Tôi đã có nó trong trị liệu gia đình.
Ừ, nhưng đó là một phần quan trọng để học không chỉ những quy ước của công việc bạn đang làm, mà còn vị trí của bạn trong cái —
Anh biết đấy, đó là một từ nhạy cảm bây giờ, kiểu như một “nhiệm điện”, đúng không?
Nhưng cách tôi nhìn thấy thứ bậc giữa đàn ông khác hẳn.
Tôi cảm thấy trong một hội huynh đệ, bạn tìm ra không phải là chỗ bạn ngồi trên một cái cầu thang kiểu nọ.
Bạn tự xác định mình giỏi cái gì, kém cái gì, có thể tiến bộ ở chỗ nào, và sẽ chẳng bao giờ khá lên ở đâu. Rồi các bạn kiểu xếp lại với nhau thành một nhóm mà bạn nghĩ, cái này thật tuyệt. Mình thực sự giỏi ở một số việc, tệ ở vài việc khác, và ở mức tàm tạm ở vài thứ nữa. May mắn là có sự bổ sung lẫn nhau ở đây. Họ giỏi những việc khác. Và vì thế bạn có thể học hỏi. Và bạn cảm thấy được trao quyền theo nghĩa tốt nhất của từ đó, vì bạn kiểu như, đúng, chúng tôi là một lực lượng vì ở đây không có khoảng trống lớn. Nhưng không phải vì mọi người cứ khen nhau và các bạn muốn đi làm chuyện xấu.
Thật ra tôi nghĩ đây là lý do người ta tham gia băng nhóm. Băng nhóm là một tình huynh đệ. Băng nhóm là một gia đình. Nó là tình huynh đệ. Nhà không bao giờ là nơi để bạn cảm thấy tình huynh đệ. Và tôi nghĩ điều này khó để cả đàn ông lẫn phụ nữ hiểu, nhưng đặc biệt là đàn ông ngày nay — mấy thanh niên trẻ đến gặp tôi và họ nói, tôi không biết phải làm gì. Tôi nên học gì? Tôi nên làm gì? Đây không phải là sinh viên Stanford. Đây là những đứa trẻ chưa thể tự lập hoặc sắp gặp khó khăn trong việc tự lập. Các phụ huynh giờ gọi tôi, nhắn tin cho tôi: Con tôi là một…, và tôi kiểu, họ không có tình huynh đệ. Đúng vậy. Tình huynh đệ của họ là trò chơi điện tử. Đó không phải là tình huynh đệ. Họ không có một nhóm mà họ có thể đến để tìm ra mình giỏi gì, mình tệ ở đâu, và mình có thể khá lên chỗ nào. Và vì vậy họ đi loanh quanh, và xin lỗi vì tôi dài dòng, nhưng tôi nghĩ, bởi vì trên mạng bạn có thể thấy tất cả các “tình huynh đệ”, cái tôi nghe được nữa là họ bị quá tải. Họ kiểu, khoan đã, tôi phải tập thể dục. Tôi phải ăn uống đúng cách. Tôi phải đồng cảm. Tôi phải vừa là người cung cấp vừa là người bảo vệ. Tôi phải, bạn biết đấy, và họ kiểu, trời ơi, chuyện này thật khó.
Tôi may mắn, và bạn cũng may mắn là chúng tôi lớn lên trong thời mà những hình mẫu chính là những người chúng tôi tương tác. Khi tôi quyết định tham gia cộng đồng khoa học, chắc chắn tôi vẫn tập thể dục và những thứ khác, nhưng khi tôi tự hỏi, làm sao để giỏi việc này? Ai là người hướng dẫn tốt? Ai là mấy người thầy tệ? Chúng tôi nói chuyện với nhau, và bạn ở trong cộng đồng đó, và bạn học hỏi. Cộng đồng đó có cả phụ nữ bởi vì học thuật, ít nhất là trong sinh học lúc đó, là khoảng 50-50. Ở bậc giảng viên thì có sự chênh lệch lớn hơn. Giờ đã thay đổi phần nào, nhưng điểm mấu chốt là không bao giờ mong lấy tất cả mọi thứ từ mối quan hệ lãng mạn của bạn. Việc học, sự tiếp thu, việc hiểu bản thân, và kiểu lòng tự trọng và tự chấp nhận — nhiều điều trong đó diễn ra trong bối cảnh này. Và tôi hiểu rằng không phải tất cả kỹ năng ấy sẽ mang về nhà, nhưng nó lấp đầy một phần lớn cảm giác như, vâng, tôi — xa còn không hoàn hảo, tôi đầy khuyết điểm đến tận bây giờ. Tôi nói đi nói lại điều đó, và nó là thật. Nhưng những tình huynh đệ mà đàn ông trẻ và đàn ông lớn hơn có thể tham gia nếu họ không có một cái là ở đâu? Khó lắm.
Tôi rất ủng hộ việc lập nhóm dành cho đàn ông. Tôi thích các nhóm đàn ông. Bạn không cần một nhà trị liệu để dẫn dắt. Hãy gặp gỡ với bốn người đàn ông khác và bắt đầu nói về cuộc sống của mình. Tham gia một đội bowling. Chỉ có hai điều tôi muốn nói. Thứ nhất, tôi muốn tình huynh đệ đó hỗ trợ mối quan hệ của bạn, chứ không phải hỗ trợ quyền lực cá nhân và thái độ tự cho mình quyền. Vâng, tôi chỉ xem tình huynh đệ là thuộc về mối quan hệ. Bất cứ việc gì bạn có thể làm một mình thì không thực sự là thuộc về mối quan hệ. Được chứ.
Ý tôi là, tụ tập với bốn người đàn ông khác để than vãn cuộc sống khốn nạn này và chê bai phụ nữ, kiểu incel — không, chuyện đó đang diễn ra trên mạng. Có thể cũng xảy ra trực tiếp, nhưng không, tôi hoàn toàn đồng ý, mục tiêu tất nhiên là để tu dưỡng bản thân, không phải… Chúng ta đều phàn nàn đôi lúc. Mặc dù tôi có những người bạn không có xu hướng đó — thật đáng nể. Nhưng tôi nghĩ việc than vãn là một dạng tự lạm hại. Tôi nghĩ có một ngưỡng mà vượt qua ngưỡng đó, việc than vãn trở thành một hình thức tự hủy hoại bản thân.
Quay lại chuyện có bạn và đào tạo bạn, một trong những điều tôi dạy mấy ông là: bạn muốn huấn luyện bạn bè để họ ủng hộ mối quan hệ của bạn, chứ không phải ủng hộ việc bạn tự tăng quyền lực cá nhân. Vì vậy, “Ôi trời ơi, tôi khổ quá với Belinda, blabla.” Tôi không muốn nghe bạn chỉ chửi cô ấy là con đàn bà. Có thể bạn bắt đầu như vậy, nhưng nhanh thôi, điều tôi muốn nghe là, “Được rồi, Terry, cậu đã làm gì để góp phần vào chuyện đó? Và cậu có thể làm gì khác đi?” Tôi muốn bạn ủng hộ phần chín chắn trong tôi và phần liên hệ trong tôi, chứ không phải phần quyền lực cá nhân. Và chúng ta phải đào tạo người khác để làm điều đó vì văn hóa của chúng ta sẽ nghiêng về quyền lực cá nhân. Nếu tôi là bạn, tôi sẽ không chấp nhận việc đó. Đó không phải là sự ủng hộ tôi cần.
Tôi xin dừng lại một chút để cảm ơn một trong những nhà tài trợ của chúng tôi, Function. Năm ngoái tôi trở thành thành viên của Function sau khi tìm kiếm phương pháp xét nghiệm toàn diện nhất. Function cung cấp hơn 100 xét nghiệm phòng thí nghiệm chuyên sâu cho bạn một bức tranh tổng quan về toàn bộ sức khỏe cơ thể. Bức tranh này cho bạn cái nhìn về tim mạch, nội tiết, chức năng miễn dịch, mức dinh dưỡng, và nhiều thứ khác. Họ cũng mới bổ sung các xét nghiệm về độc tố, như phơi nhiễm BPA từ nhựa có hại, và xét nghiệm PFAS, hay còn gọi là “hóa chất vĩnh cửu”. Function không chỉ cung cấp xét nghiệm hơn 100 chỉ số sinh học quan trọng cho sức khỏe thể chất và tinh thần của bạn, mà còn phân tích các kết quả đó và cung cấp nhận định từ các bác sĩ hàng đầu chuyên môn liên quan. Ví dụ, trong một trong những lần xét nghiệm đầu tiên với Function, tôi biết mình có mức thủy ngân trong máu cao.
Function không chỉ giúp tôi phát hiện điều đó, mà còn đưa ra những hiểu biết về cách tốt nhất để giảm mức thủy ngân của tôi, trong đó có việc hạn chế tiêu thụ cá ngừ. Tôi đã ăn rất nhiều cá ngừ, đồng thời cố gắng ăn nhiều rau lá xanh hơn và bổ sung NAC và acetylcysteine, cả hai đều có thể hỗ trợ sản xuất glutathione và giải độc. Và tôi nên nói rằng, sau khi làm xét nghiệm của Function lần hai, phương pháp đó đã hiệu quả.
Xét nghiệm máu toàn diện là vô cùng quan trọng. Có rất nhiều thứ liên quan đến sức khỏe tinh thần và cơ thể mà chỉ có thể phát hiện qua xét nghiệm máu. Vấn đề là xét nghiệm máu luôn rất đắt đỏ và phức tạp. Ngược lại, tôi rất ấn tượng với sự đơn giản và mức chi phí của Function. Nó rất phải chăng. Vì vậy, tôi quyết định gia nhập ban cố vấn khoa học của họ, và tôi rất vui vì họ đang tài trợ cho podcast.
Nếu bạn muốn thử Function, bạn có thể vào functionhealth.com/Huberman. Hiện Function có danh sách chờ hơn 250.000 người, nhưng họ đang cung cấp quyền truy cập sớm cho người nghe podcast Huberman. Một lần nữa, truy cập functionhealth.com/Huberman để được truy cập sớm vào Function.
Gần đây, lại có nhiều bậc cha mẹ tìm đến tôi, và tôi thực sự có cảm tình với chuyện này, họ nói về con trai họ. Luôn luôn là con trai, đúng không? Chưa ai liên hệ với tôi về con gái cả. Họ nói, con trai tôi, đó là một vấn đề thực sự, kiểu như nó đã ra trường đại học mà chẳng đi tới đâu. Những đứa trẻ này thông minh, hoặc là chưa tốt nghiệp, và bây giờ càng ngày càng đáng lo. Họ đã cho các con đi khám về ADHD, trầm cảm, và ngày nay có rất nhiều thông tin. Mọi người thử đủ thứ, và rõ ràng là các em đang trên một con đường không tốt.
Khi tôi nói chuyện với những người này, 100% thời gian, điều họ muốn không phải là tìm cách để có mối quan hệ lãng mạn. Thực tế, trong không ít trường hợp, họ đã có mối quan hệ rồi, có người bạn đời rất quan tâm và tuyệt vời. Đáng buồn là nhiều phụ nữ đã quen với việc nhiều chàng trai chưa thể tự lập, cô ấy đi làm, còn anh ta ở nhà, và chúng ta không biết chuyện đó sẽ ra sao. Nhưng rõ ràng dài hạn thì không thể tốt được.
Những câu hỏi của họ luôn hướng tới: tôi phải làm gì? Làm sao để tìm một nhóm? Làm sao để tìm việc? Làm sao để trở thành một phần của điều gì đó? Họ muốn là một phần của điều gì đó. Họ thông minh, và cha mẹ họ cũng thông minh. Họ nhận ra rằng podcast thì hay, nhưng cuối cùng, biết đâu bạn chỉ xem một podcast một tuần, và bạn tụ tập bạn bè để xem rồi bàn luận về nó. Được thôi, nhưng điều đó sẽ không xảy ra. Nó không thực sự vận hành như vậy. Họ cô đơn. Họ không có bạn nam. Họ không có mấy đồng nghiệp chơi golf. Đây là điều mới mẻ với tôi. Những người này trong độ tuổi 20, đôi khi 30, và rất thường xuyên, không có ý chê thuốc chống trầm cảm — đôi khi thuốc có tác dụng — nhưng rất thường có câu chuyện là họ đã dùng, bạn biết đấy, bốn loại thuốc khác nhau từ thời trung học, cũng như lúc học đại học; họ có vấn đề về sức khỏe tình dục, có thể do yếu tố tâm lý, có thể do sinh học liên quan đến thuốc, ai mà biết được? Họ lo lắng về việc rụng tóc. Họ lo lắng về nhiều thứ, và họ hoàn toàn bị quá tải.
Lời khuyên của tôi luôn là lắng nghe, nhưng tôi luôn nghĩ điều đầu tiên, và tôi phải cẩn thận không áp đặt những gì tôi đã làm lên người khác, là: bạn có bằng lái không? Có. Thế còn một người khỏe mạnh mà bạn tin tưởng không? Có. Được rồi. Hãy đến Yosemite và đi bộ đường dài. Đó là lời khuyên của tôi. Không phải cao siêu gì. Đi thôi. Đi mà điện thoại của bạn có thể không có sóng. Đi tới Tuolumne Meadows. Đừng có chết cóng. Mang theo nước. Đừng làm kẻ ngốc. Đừng làm chuyện nguy hiểm. Đọc một, hai cuốn sách trực tuyến, hoặc đọc vài thứ, rồi chỉ cần đến Yosemite và đi bộ. Hãy kết bạn bằng cách đi và làm điều gì đó. Điều đó rất hay.
Bởi vì thành thật mà nói, tôi biết họ muốn gì. Họ muốn một công việc. Họ muốn đến làm việc ở podcast. Nhưng thực ra họ không muốn điều đó. Vì đến đây bạn sẽ thấy chúng tôi đang làm việc, đúng chứ? Và chúng tôi cũng chỉ tụ tập. Nhưng tôi nghe điều này rất thường xuyên. Điện thoại tôi có một danh sách dài những người như vậy. Một số đã cố tự làm hại mình. Tôi vừa có một đồng nghiệp tự tử gần đây. Tôi rất tiếc. Anh ấy đã kết hôn, có hai đứa con, tự tử. Và tôi nhận ra mình đã không giúp anh ấy đúng cách. Anh ấy đã liên hệ về vài điều. Lẽ ra tôi nên nói: thu dọn đồ đi. Chúng ta sẽ đến Yosemite. Chúng ta sẽ lấy một cuối tuần và đi bộ. Và thật kỳ lạ, vì tôi cảm thấy có những thứ bạn không thể làm một mình.
Tất cả những điều anh nói về mối quan hệ lãng mạn — điều đó rất quan trọng — những chàng trai này có bạn đời. Nhưng họ sụp đổ ngay cả khi đã có mối quan hệ đó. Đó không phải là mối quan hệ duy nhất bạn cần có. Bạn cần một chỗ đứng trong thế giới, bạn cần công việc tốt, bạn cần mục đích, bạn cần cộng đồng, bạn cần những người bạn khác. Bạn cũng có thể có bạn là phụ nữ nữa. Tôi không muốn thu hẹp ý tưởng về tình anh em. Tôi muốn nói là tôi cần cộng đồng, vì lý do mọi người tìm đến bạn là: hãy làm một người cha tốt, hãy làm một người cố vấn. Này, nhận con tôi đi, họ cần bạn. Dĩ nhiên họ cần. Và bạn đúng khi nói: hãy đến với ai đó, bạn không cần phải có một cuộc trò chuyện sâu xa. Tôi không muốn bạn không có ai để tâm sự, nhưng hãy bắt đầu từ đâu đó, và chỉ cần đến với ai đó. Đó là cộng đồng. Và vâng, nam với nam, nhưng cũng là cộng đồng nói chung.
Không nhất thiết phải là một người đàn ông.
Và tôi muốn nói điều này.
Đàn ông không nhất thiết phải chỉ học cách làm đàn ông từ đàn ông.
Cha mẹ đồng tính nữ có thể dạy các bé trai cách làm đàn ông.
Mẹ đơn thân cũng có thể dạy các bé trai cách làm đàn ông.
Chúng ta bị ám ảnh bởi ý tưởng rằng chỉ có đàn ông mới có thể nuôi dạy một cậu bé.
Và nghiên cứu rõ ràng:
Điều đó không đúng.
Tôi hay nói rằng chúng ta cần những người lớn để dạy trẻ con cách làm người lớn.
Và, vâng, nếu bạn là con trai, bạn muốn có vài người đàn ông để ngưỡng mộ, để bạn có thể nói, à, vâng, tôi muốn giống anh ấy.
Tất nhiên là cần.
Nhưng đừng ám ảnh đến mức tước quyền của người khác để làm điều đó.
Một vài người thầy lớn nhất của tôi là phụ nữ.
Cũng tương tự như vậy.
Người hướng dẫn cao học của tôi là một người phụ nữ.
Tôi học được nhiều thứ về cuộc sống và khoa học từ bà ấy hơn cả những gì tôi có thể tưởng tượng, đúng không?
Thực ra những bà mẹ của bạn bè tôi khi tôi lớn lên cũng là những tấm gương tuyệt vời, và đó không phải là những cuộc trò chuyện sâu sắc, giàu có đâu.
Nhưng tôi có mắt, có tai và tôi quan sát được, ôi, đó là một cách giao tiếp hay tồn tại khác.
Tôi hoàn toàn đồng ý.
Nhưng có điều hay ho về đàn ông ra ngoài và sống, bạn biết không, Peggy Papp là một nhà trị liệu gia đình xuất sắc, kết hôn với Arthur — ý tôi là Peggy Papp, vợ của Arthur Penn, người làm bộ phim Bonnie and Clyde.
Và bà kể một câu chuyện tuyệt vời về chồng bà.
Hàng tuần vào Chủ nhật ông ấy đi chơi với cùng mấy người bạn và đánh golf.
Ông về nhà và Peggy hỏi, các ông đã nói gì?
Ông trả lời, ừ, kiểu như tình trạng sân cỏ, chúng tôi sẽ uống gì ở quán bar.
Rồi một hôm Peggy nói với chồng, nhìn này Arthur, tôi là chuyên gia về giới.
Tôi đi khắp thế giới nói về chuyện này, lần tới khi anh đi chơi với mấy ông kia, tôi muốn anh về nhà và nói với tôi về cảm xúc, về chiều sâu, về cái gì đó hơn là hỏi cái sân thế nào, vì Chúa.
Một tuần sau ông ấy về nhà, bà hỏi, thì sao, anh đánh golf à? Các ông nói gì?
Ông đáp, ôi, em yêu, Bill bị giữ quan hệ với cô giữ trẻ khi nó bốn tuổi và Harry mất con chó khi nó ba tuổi và nó chưa bao giờ vượt qua được chuyện đó.
Và Steve nghĩ dương vật mình nhỏ lắm và Peggy nhìn ông và nói, anh nói xạo đấy, đúng không? Chúng tôi chỉ đánh golf thôi.
Ừ, một câu chuyện hay.
Ừ, tôi nghĩ tôi rất thích bộ phim Stand By Me.
Ồ, đúng.
Thật buồn, Reiner bị sát hại gần đây.
Nhưng bộ phim đó thật xuất sắc.
Đó là một bộ phim quan trọng, dù nó là một tác phẩm thời điểm, vì nó diễn tả cái tuổi ngay trước khi các cậu bé bước vào tuổi dậy thì hoặc chưa dậy thì.
Và có điều thú vị xảy ra là khái niệm về bản thân của các cậu ấy vẫn còn ở thời thơ ấu.
Họ nói về siêu anh hùng và phim hoạt hình.
Họ tranh luận xem Mighty Mouse hay Superman sẽ thắng một trận đấu.
Và một đứa nói, ồ, điều đó thật nực cười, Superman là người thật mà, đúng không?
Thật tuyệt.
Và một trong số họ, River Phoenix đã mất rồi, cậu ấy rõ ràng hơn hẳn những đứa khác vì môi trường khắc nghiệt.
Nhưng đồng thời cậu ấy cũng phát triển hơn về mặt tâm lý.
Nên việc ra ngoài và di chuyển cùng nhau qua không gian là điều hay, tôi nghĩ vậy, dù đó là golf — mà tôi coi là một chuyển động rất chậm — hay là đi bộ đường dài.
Còn điều hay của đi bộ, leo núi là không cần quá nhiều thể lực.
Miễn là bạn mang nước và ít đồ ăn, và nếu cắm trại thì có thể ngủ trong xe.
Nó giống như đi bộ cả ngày, thật đơn giản.
Nói thêm một chút vì tôi muốn đề cập đến sử dụng và lạm dụng chất gây nghiện.
Mỗi khi tôi hỏi, tôi luôn hỏi, như là, anh có hút cỏ không?
Tôi không phải người đánh giá bất kỳ ai nếu họ dùng, nhưng những thanh niên hút cần sa có hàm lượng THC cao nhiều lần, theo trải nghiệm và dữ liệu của tôi, có mối tương quan rất lớn với những vấn đề nghiêm trọng.
Sự thờ ơ là một trong số đó và rất nhiều vấn đề điều tiết/tâm lý khác.
Cũng tương tự với uống rượu.
Nếu họ uống quá nhiều, tôi sẽ nói, nghe này, đi một buổi họp chương trình 12 bước đi.
Anh không thể vừa uống rượu, hút cỏ mà không có việc làm.
Bởi vì rất rõ cách mà chuyện đó diễn ra.
Có nhiều thứ khác nữa.
Tôi cảm thấy mình có trách nhiệm nói rằng còn có những hướng gợi ý khác.
Thường thì bắt đầu là, nên bổ sung gì?
Tôi nên uống creatine không?
Tôi sẽ hỏi, cuộc sống của anh thế nào?
Ồ, nó lộn xộn.
Anh đang có quan hệ à?
Ừ.
Tuyệt chứ?
Ừ, cô ấy ngọt ngào lắm.
Anh có đi làm không?
Không, cô ấy đi làm.
Cô ấy đi học.
Rồi bạn bắt đầu thấy bức tranh và nhận ra, ồ, creatine không cứu được chuyện này.
Thật ra việc rèn luyện cơ thể có thể giúp tăng cường, nhưng anh lại dành hết thời gian ở phòng gym, lướt mạng xã hội, chụp ảnh cơ bụng và chẳng có bạn bè nào.
Đó là một thảm họa đang chờ xảy ra.
Ở một số nơi, nền kinh tế không tốt.
Và AI sẽ đến, những đứa trẻ này khó tìm nghề nghiệp, việc làm và ý nghĩa trong cuộc sống.
Và thường có một nghịch cảnh: một thanh niên có kỹ năng quan hệ tốt nhưng không có quyền lực, không có chỗ đứng trên đời.
Quay lại điều tôi nói trước đó.
Bạn có thể có cảm xúc và cũng hành xử như một đứa trẻ lớn.
Cả hai đều có thể.
Bạn phải giỏi quan hệ và đồng thời phải quyết đoán, có ý nghĩa, có vị trí trong thế giới và có nghề nghiệp.
Tôi thích kể chuyện.
Tôi kể một câu chuyện được chứ?
Đây là câu chuyện điển hình về ý nghĩa của việc làm đàn ông đối với tôi.
Câu chuyện có thật.
Tôi đã có vinh dự được đến vùng đất của người Maasai ở Tanzania.
Chúng tôi phải lái xe 10 tiếng đến một ngôi làng rất hẻo lánh, nơi vài người bạn của tôi đang cùng họ xây một ngôi trường. Họ quen biết và yêu mến nhau. Tôi có một nhóm đàn ông với các trưởng lão của bộ tộc đó trong bốn đêm. Chúng tôi nói về mọi thứ: Chúa, phụ nữ, cái chết, bất cứ điều gì.
Một lúc tôi nói với họ: ở nước tôi đang có một cuộc tranh luận lớn về điều gì làm nên một Marani tốt. Marani — nghĩa là “người chiến binh”, một từ thôi. Một số người ở Mỹ tin rằng một Marani tốt là người mạnh mẽ, cứng rắn và chẳng ai dám đùa với họ. Người khác thì cho rằng một Marani tốt là người nhạy cảm, dịu dàng và tử tế. Nhưng các ông nghĩ sao? Điều gì làm nên một Marani tốt?
Và hoàn toàn đúng, Andrew. Ông lão nhỏ kia chắc phải 300 tuổi. Ông ấy cao khoảng 1,27 m, giơ ngón tay ra, chuyển từ tiếng Anh sang Swahili sang tiếng Maasai rồi lại sang Swahili rồi về tiếng Anh. Nghe ông ấy rất giận. Ông nói: “Tôi không hứng thú bàn về điều gì làm nên một Marani tốt. Tôi chả quan tâm. Nhưng tôi sẽ nói với anh về điều gì làm nên một Marani vĩ đại.” Ông nói: “Nghe này, khi khoảnh khắc đòi hỏi sự dữ dội, một Marani tốt là một chiến binh tàn khốc.” Và đúng thế — họ có kiếm và khiên, họ là chiến binh. Họ sẽ giết anh. Đừng chống lại họ. “Khi khoảnh khắc đòi hỏi sự dịu dàng, một Marani tốt sẽ đặt kiếm và khiên xuống và dịu dàng như một đứa trẻ.” Điều làm nên một Marani vĩ đại là biết khoảnh khắc nào cần thế nào.
Đó là điều tôi muốn. Tôi muốn sự thích nghi, linh hoạt và toàn vẹn. Mạnh mẽ, dễ tổn thương, có mối liên kết, kiên định — tất cả phẩm chất con người của chúng ta được thể hiện đúng lúc với sự linh hoạt. Rõ ràng trong các mối quan hệ lãng mạn và các mối quan hệ gia đình khác, sự mềm mại, lòng tốt nhưng đồng thời — như anh đã nói trước đó — là sự có kỹ năng. Không phải cứng nhắc, không phải mềm yếu. Có kỹ năng. Đó là điều bạn cần khi có mâu thuẫn. Hãy có kỹ năng. Đừng nghĩ là phải cứng. Đừng nghĩ là phải mềm. Hãy có kỹ năng. Và điều đó có lợi cho bạn. Bạn không phải là đang nhượng bộ — bạn đang thông minh.
Phần “chiến binh”, anh biết đấy, ở Hoa Kỳ và các nền văn hóa phương Tây khác, chuyện đang xảy ra bây giờ hơi đáng sợ, đúng không? Mọi người rất lo lắng — đàn ông rất lo lắng về cách kiếm sống. Có lẽ đến mức mà, ít nhất trong đời tôi, tôi chưa từng thấy: máy tính xuất hiện và có cả trào lưu khó chịu kiểu “hãy học lập trình”. Rồi người ta nhanh chóng nhận ra: không cần phải là lập trình viên vẫn có thể kiếm sống. Các nhà máy đóng cửa, nhưng vẫn có những việc khác. Đó là một chuyển đổi khó khăn. Chúng ta quên mất điều đó. Còn bây giờ với AI, có cảm giác như một làn sóng cơ hội việc làm sẽ bị cuốn đi khỏi đàn ông.
Vậy trong bối cảnh câu chuyện của anh, công việc có phải là phần “chiến binh” ở Mỹ không? Tôi sẽ gọi đó là một vị trí trong thế giới. Tôi sẽ gọi đó là mục đích. Vậy khi không có việc để làm thì sao? Tôi nghĩ đây là một cuộc khủng hoảng lớn cho đàn ông trẻ — đàn ông thế hệ millennial, và những nhóm trẻ hơn nữa — họ lo lắng rằng không có cánh cửa nào để họ bước vào thế giới và có một vị trí có ý nghĩa.
Trong một thời gian dài, cuộc thảo luận xoay quanh việc tìm công việc mà bạn thực sự yêu thích, thay vì làm điều gì đó chỉ vì kiếm được sống tốt. Bây giờ tôi nghĩ cuộc trò chuyện đang chuyển sang: tôi có thể làm gì để chỉ kiếm sống? Tôi cần có cơm áo gạo tiền. Tôi đang chật vật. Hơn nữa, phụ nữ đã vào lực lượng lao động. Đàn ông cảm thấy vị trí của họ bị xói mòn, một phần vì hoàn cảnh kinh tế thay đổi. Nhưng cũng một phần vì, anh biết đấy, vào những năm 40 và 50, tôi đi ra ngoài “giết rồng”, về nhà và vợ tôi đón tôi bằng một ly martini và đôi dép bông. Ngày nay, tôi đi “giết rồng”, về nhà, và vợ tôi cũng vừa đi “giết rồng” về.
Một điều hay ở những chàng trai trẻ là họ hiểu rằng gia đình sẽ là hai sự nghiệp. Họ bình đẳng hơn chúng tôi trước đây. Tôi phải giúp làm — không công bằng nếu tôi không rửa bát. Cô ấy cũng mệt như tôi. Và lương của cô ấy lớn đến mức — có nghiên cứu chỉ ra mối tương quan trực tiếp giữa lượng việc nhà một người đàn ông làm và mức lương vợ anh ta nhận được. Lương cô ấy càng lớn thì anh ta càng làm nhiều việc nhà. Nhưng đó không phải là bị “hành hạ”. Đó là: cô ấy cũng mệt. Hai đứa đều phải làm — chúng tôi là một đội.
Mặt khác, có một sự hoảng loạn bị thổi phồng về “khủng hoảng đàn ông”. Con trai học kém ở trường, con trai không làm được chuyện này nọ — nhiều chuyện là do so sánh. Con trai đang thua kém con gái. Con trai không đạt điểm như con gái. Tôi chưa nhìn kỹ, nhưng tôi tự hỏi có phải một phần của tiếng ồn đó là “gì đang xảy ra với con trai thế?” — thực ra con trai không tệ đến thế. Vấn đề là con gái và phụ nữ đang tiến rất nhanh, và so sánh thì có cảm giác như chúng ta đứng yên rồi bị vượt qua. Đó là cảm giác.
Có cảm giác đó trong mọi khía cạnh của đặc quyền — đặc quyền da trắng, đặc quyền nam giới. “Những người khác đang được cho vào, họ sẽ lấy mất cơ hội của tôi, và tôi lo lắng về điều đó.” Anh biết không, tôi quan sát vào những năm 80, 90 và 2000, nhiều người, chủ yếu là đàn ông, trở thành nghiện ngập. Không phải tất cả họ đều xuất phát từ gia đình có chấn thương lớn (ký ức lớn), ít nhất là theo những gì tôi biết. Một số có. Phần lớn là những người cha vắng mặt có xu hướng dự báo việc nghiện ngập — đó là chấn thương. Hoặc cha nghiện cũng là chấn thương. Vâng, đó là chấn thương. Tôi chỉ đang phân biệt giữa “trauma lớn” và “trauma nhỏ” — tôi không chắc có bao nhiêu “trauma lớn” tồn tại. Tôi không biết. Nhưng tôi muốn làm rõ điều này vì nó ăn sâu trong văn hóa của chúng ta.
Vắng bóng các ông bố, bạn biết đấy, là chuyện bình thường đối với nhiều người trong nền văn hóa này. Và sự vắng mặt có thể gây tổn hại hơn cả sự hiện diện bạo lực. Và chúng ta thường không nghĩ về nó theo cách đó. Nhưng sự bỏ bê cũng có thể gây tổn thương. Bạn biết đấy, quay lại Bly, ông ấy có nói một câu — ông ấy là một nhà thơ tuyệt đẹp. Ông nói mỗi khi một chàng trai trẻ đi dọc hành lang và chào một người đàn ông lớn tuổi, thành đạt hơn, mà người đàn ông đó không đáp lại lời chào, đó là một vết thương trong tâm hồn của chàng trai trẻ. Tôi rất thích ý đó. Và những sự vắng mặt gây tổn thương cũng sâu sắc như những sự hiện diện bạo lực. Và nhiều đàn ông, vì không biết cách quan hệ, nên vắng mặt, và người ta phải chịu khổ. Trẻ con chịu khổ, và người bạn đời chịu khổ.
Rồi tôi nói về “bộ ba không lành mạnh” của chủ nghĩa gia trưởng. Bạn có ông bố vắng mặt hoặc vô trách nhiệm. Bạn có bà mẹ không hạnh phúc nhưng chiều theo. Rồi bạn có một cậu bé ngoan, thông minh, nhạy cảm. Và cậu bé đó cảm nhận được nỗi đau của mẹ. Mẹ không cần làm gì để, gọi là, “quấn chặt” con — cậu bé tự cảm nhận điều đó. Và cậu chuyển sang vai trò chăm sóc mẹ. Và khuôn mẫu quan hệ của cậu là tôi là người chăm sóc. Không có sự đối ứng. Và cậu có một mối quan hệ rất mơ hồ với việc thân thiết với ai đó. Bởi vì thân thiết có nghĩa là không ai quan tâm đến tôi. Tôi đang chăm sóc họ. Điều đó ăn sâu trong văn hóa của chúng ta. Rất phổ biến.
Và tôi trân trọng, gọi đúng tên nó, sự chuyển hướng này. Tôi sẽ quay lại phần trước đó tôi đang nói, phần về nghiện. Nhưng điều bạn đang mô tả xuất hiện ở khắp nơi. Khắp nơi. Khắp nơi. Chính vì vậy tôi hay nhận được tin nhắn từ mẹ của một đứa trẻ. “Con tôi, bạn biết đấy, nó có những vấn đề này, đúng không?” Và chúng tôi đã nói về chúng. Đó là kiểu hình mà bạn mô tả. Đó là một tình huống bạn mô tả.
Có một thông điệp vào đầu thập niên 90 mà tôi nghĩ thật sự rất độc hại, nói thật. Tôi sẽ nhận chút chỉ trích vì điều này vì nó hơi mang tính chính trị. Nhưng để rõ quan điểm chính trị của mình: tôi không thích các nhóm chính trị. Tôi không thích những nhóm liên quan đến chính trị, thật lòng mà nói. Tôi chỉ đơn giản là không thích chúng. Tôi đôi khi ghét cả hai bên. Có những chuyện tôi nói “có, đúng”; có những chuyện tôi nói “không, không”; có chuyện “chắc chắn”; có chuyện “không”; bạn hiểu rồi. Tôi nói thẳng như vậy. Đặt lên bàn.
Vào những năm 90, có hai thông điệp xuất hiện trong thời Clinton. Một thì rất hữu ích. Một thì, theo tôi, rất độc hại. Thông điệp hữu ích là Hillary Clinton đã lấy số liệu từ, nói về dữ liệu của đồng nghiệp tôi, Carla Schatz ở Stanford, người nói về “cùng kích hoạt thì kết nối với nhau” — bà ấy nói như vậy, không phải Donald Hebb, để tôi nói rõ. Và điều đó liên quan đến tính dẻo của não. Họ nói về sáu năm đầu đời. Ừ, như Hillary Clinton hay Hayter nói, “sáu năm đầu” là một điều có thực. Và điều đó khiến các bậc cha mẹ chú ý rằng sáu năm đầu đời không phải là phần duy nhất quan trọng của cuộc đời, nhưng có rất nhiều tính dẻo thần kinh đang xảy ra ở đó. Và bà ấy đã nói chuyện với nhà khoa học đúng đắn — Carla, đồng nghiệp và bạn của tôi, một nhà thần kinh học xuất sắc — rằng việc cho con nghe nhạc cổ điển sẽ không giúp đâu. Điều chúng cần là một lượng nuôi dưỡng nhất định để thực sự khiến những mạch đó kết nối. Rồi một số “cửa sổ” sẽ đóng lại và bạn có thể quay lại làm công việc ấy, nhưng sáu năm đầu thực sự mang tính quyết định. Lẽ ra nên là 50 năm đầu, nhưng sáu năm cũng tốt. Đó là một thông điệp tuyệt vời, và theo tôi vẫn còn giá trị đến hôm nay. Chúng ta nên thừa nhận điều đó.
Thông điệp kia — câu chuyện Bill Clinton, vì ông ấy được nuôi bởi mẹ đơn thân và ít nhất với Đảng Dân chủ thì ông được tôn trọng — là ý tưởng rằng miễn là có một người quan tâm đến bạn thì bạn sẽ ổn. Bạn có thể tìm điều này trên mạng. Tôi hiểu rằng nó có động cơ tốt: kiểu như, nếu bạn chẳng có ai thì rõ ràng bạn gặp bất lợi và cuộc sống sẽ khó khăn hơn nhiều. Nếu bạn có nhiều người quan tâm và nuôi dưỡng bạn khi còn nhỏ, khi thành thiếu niên, v.v., thì càng tốt. Nhưng quan niệm rằng chỉ cần một người là đủ — tôi nghĩ cái ý tưởng ấy gieo rắc điều độc hại, vì nó đi ngược lại mọi điều chúng ta hiểu về việc nuôi dưỡng đúng cách. Điều đó không có nghĩa bạn cần hai cha mẹ. Như bạn đã chỉ ra, bạn có thể nhận được sự nuôi dưỡng từ đàn ông hoặc phụ nữ, v.v. Nhưng ý tưởng chỉ cần một người quan tâm đến bạn — đúng như những gì bạn vừa mô tả — là mẹ quan tâm đến đứa trẻ, đứa trẻ thấy nỗi đau của mẹ, bố vắng mặt. Đôi khi ngược lại, nhưng thường là kịch bản bạn mô tả. Tôi đã thấy hàng ngàn ví dụ dẫn tới những hậu quả rất xấu.
Lẽ ra phải có một chú thích ở đó rằng, trong trường hợp chỉ có một người hoặc một cha/mẹ, cần có những người khác lấp vào những vai trò mà người ấy không thể đảm nhận. Có, tất nhiên. Và cũng có sự khác biệt giữa “tôi là một bà mẹ đơn thân nuôi con trai và tôi có một cộng đồng người xung quanh cậu bé đó để yêu thương nó, không phải chỉ có tôi” — điều đó không nhất thiết có nghĩa tôi cần một người cha thay thế để đến dạy cậu ấy cách làm đàn ông. Bất kỳ ai trong cộng đồng đều tốt, nhưng không chỉ một người thôi. Đồng ý.
Điều khác tôi muốn nói là có sự khác biệt giữa tôi được nuôi bởi một cha/mẹ đơn thân và tôi được nuôi bởi hai cha mẹ mà một người thì chẳng chú ý gì tới tôi. Có sự khác biệt giữa người thực sự bỏ đi hẳn và người ở đó về mặt thể xác nhưng vắng mặt về mặt cảm xúc. Và đó là một vết thương. Và thật không may, vì quá nhiều đàn ông thiếu kỹ năng quan hệ như vậy, chúng ta phải thay đổi điều đó. Đó là hậu quả bạn nhận được. Và nếu bố xa lánh con, bố cũng xa lánh mẹ. Và mẹ tan nát lòng.
Và theo truyền thống, mẹ bị tổn thương tan nát lòng nhưng không làm gì nhiều để thay đổi, chỉ oán hận và chịu đựng.
Bà truyền rất nhiều cảm giác đó cho tôi, dù bà có cố ý hay không, tôi vẫn bắt được nó.
Rồi tôi bước vào một mối quan hệ méo mó nơi tôi nuôi dạy bà thay vì được bà nuôi dạy.
Bà chẳng phải làm gì cả.
Bà có thể trở thành người mẹ tuyệt vời nhất thế giới một cách rõ ràng, nhưng tôi lại cảm nhận được sự đau khổ của bà và nhảy vào giải quyết.
Và rồi tôi gặp khó khăn với các mối quan hệ khi trưởng thành.
Chúng tôi gọi đó là kiểu “tránh né tình yêu”.
Mẫu mối quan hệ của tôi là tôi chăm sóc bạn.
Bạn thực ra không quan tâm đến tôi.
Vì vậy tôi sẽ ở trong mối quan hệ, nhưng tôi không muốn bị bạn nuốt chửng.
Tôi sẽ ở trong mối quan hệ, nhưng tôi cũng rất xa cách.
Theo cách đó, khoảng cách ấy được tái tạo từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Tôi muốn tạm dừng một chút và cảm ơn một nhà tài trợ của chúng tôi, Waking Up.
Waking Up là một ứng dụng thiền cung cấp hàng trăm chương trình thiền có hướng dẫn, các khóa đào tạo chánh niệm, các buổi yoga nidra và nhiều thứ khác.
Tôi bắt đầu tập thiền khi khoảng 15 tuổi, và nó đã có tác động sâu sắc đến cuộc đời tôi.
Cho đến nay, đã có hàng ngàn nghiên cứu chất lượng được bình duyệt nhấn mạnh việc thiền chánh niệm hữu ích như thế nào để cải thiện sự tập trung, quản lý căng thẳng và lo âu, cải thiện tâm trạng và nhiều điều khác.
Trong vài năm gần đây, tôi bắt đầu dùng ứng dụng Waking Up cho các buổi thiền của mình vì tôi thấy nó là một tài nguyên tuyệt vời giúp tôi duy trì đều đặn việc tập.
Nhiều người bắt đầu tập thiền và thấy một số lợi ích, nhưng cũng nhiều người gặp khó khăn để duy trì thực hành đó.
Điều mà tôi và rất nhiều người khác yêu thích ở ứng dụng Waking Up là nó có nhiều dạng thiền khác nhau để lựa chọn, và các buổi thiền có độ dài khác nhau.
Vì vậy rất dễ để duy trì thói quen thiền, cả về mặt cảm giác mới mẻ.
Bạn không bao giờ chán những buổi thiền đó.
Luôn có điều mới để khám phá và để biết thêm về bản thân và về hiệu quả của thiền.
Và bạn luôn có thể xếp được thiền vào lịch trình, ngay cả khi bạn chỉ có hai hoặc ba phút mỗi ngày để thiền.
Nếu bạn muốn thử ứng dụng Waking Up, hãy truy cập wakingup.com/Huberman, nơi bạn có thể nhận bản dùng thử miễn phí 30 ngày.
Một lần nữa, đó là wakingup.com/Huberman để nhận bản dùng thử miễn phí 30 ngày.
Tôi nghĩ tôi biết câu trả lời cho câu hỏi sắp hỏi, nhưng tôi vẫn hỏi thôi.
Theo kinh nghiệm của bạn, phụ nữ có đơn giản là giỏi về mối quan hệ hơn đàn ông không?
Họ giỏi hơn.
Họ cũng không phải thiên thần.
Phụ nữ cũng phải học vài điều.
Họ phải học cách nói theo cảm nhận chủ quan.
Rất dễ cám dỗ — vì tôi biết nhiều hơn về mối quan hệ so với anh ấy — bắt đầu cảm thấy như tôi là huấn luyện viên của anh ấy.
Tôi sẽ dạy anh phải làm gì.
Đó là một thái độ kiêu ngạo.
Đó là một thái độ phóng đại bản thân.
Hãy khiêm tốn.
Tôi có thể dạy anh điều tôi cần.
Tôi không phải huấn luyện viên quan hệ của anh.
Đó là một cái bẫy.
Phụ nữ cũng phải học cách nói mang tính quan hệ nữa.
Ví dụ.
Tôi thích kể chuyện.
Đây là một câu chuyện có thật.
Và đây là ví dụ tôi dùng về cách bước ra ngoài khung văn hóa thông thường của chúng ta và học cách nghĩ theo hướng quan hệ.
Bao nhiêu người đang nghe có thể liên hệ với chuyện này?
Cô ấy nói với anh ấy: “Anh lái xe cẩu thả.”
Anh ấy đáp lại cô: “Em thì quá lo lắng.”
Bao nhiêu người trong chúng ta đã trải qua cảnh đó?
Rồi họ rơi vào cái mà tôi gọi là cuộc chiến cái nhìn khách quan.
Bạn tập hợp bằng chứng.
Bạn lập luận để chứng minh.
“Thế này mà anh làm. Thế kia mà anh làm. Anh lái cẩu thả.”
“Em thì quá lo lắng về chuyện này.”
“Harry cũng nghĩ em lo lắng mà.”
Đó là cái tôi gọi là cuộc chiến về tính khách quan.
Nó có thể kéo dài hàng thập kỷ.
Điều này hoàn toàn đúng, Andrew.
Điều này hoàn toàn đúng, Andrew.
Một lần trong buổi làm việc với tôi. Nghe một câu như thế: “Em yêu, anh biết em yêu anh.”
“Này em à, anh biết em yêu anh.” Dừng lại ở đó.
Thay đổi không khí.
Nhớ bức tranh lớn hơn.
Nhớ rằng chúng ta là một đội.
Anh biết em yêu anh.
Khi em lái xe một mình, ý anh là, anh lo cho em, nhưng đó là cuộc sống của em.
Làm theo cách của em.
Khi em ngồi trên xe với anh, và em lái sát, phóng nhanh và chuyển làn, anh không biết.
Có thể anh lo lắng.
Cô ấy lấy toàn bộ cuộc chiến tính khách quan ra khỏi bàn.
“Có thể em hơi lo quá.
Anh không biết.
Nhưng khi anh ngồi cạnh em và em lái như vậy, anh phát điên.
Anh sợ.
Em yêu anh.
Em không muốn thấy anh sợ phát điên mỗi khi ngồi cạnh em lúc lái xe.
Làm ơn vì anh, khi anh ngồi trên xe, em có thể lái chậm hơn và cẩn trọng hơn được không để anh đỡ phải lo lắng?”
Câu chuyện có thật, Andrew.
Anh ấy đáp lại cô: “Được thôi, em yêu.”
Và anh đã làm.
Và cái có thể là một cuộc cãi vã kéo 40 năm thì xong trong 15 phút.
Tại sao?
Không phải là cái ai đúng ai sai.
“Em lái cẩu thả.” (khách quan)
“Em thấy lo.” (chủ quan)
Điều hay khi nói theo cảm nhận chủ quan là không ai có thể tranh luận với bạn.
“Ừ, em không nên lo.”
“Tôi biết, nhưng tôi lo.”
Thật tốt khi nó cũng bắt đầu bằng: “Anh biết em yêu anh.”
“Khi nghe câu đó trước một yêu cầu thật dễ chịu làm sao.”
“Tôi biết anh yêu tôi.” — giả sử điều đó là đúng.
“Dĩ nhiên rồi.”
Và cũng là một yêu cầu, không phải than phiền.
“Tôi biết anh yêu tôi.
Đây là chuyện đang xảy ra với tôi.
Chúng ta là một đội.
Làm ơn vì tôi, anh có thể…?”
Khiêm tốn, chủ quan, đàm phán.
Không phải: “Tôi là món quà của Chúa. Tôi biết lái xe. Anh là kẻ ngu.”
Bỏ hết năng lượng đó đi.
Rồi: “Anh biết em yêu anh.
Ừ, em có lo.
Em thật ngu khi lo, nhưng em lo thật.
Em là vợ anh.
Được, anh sẽ làm điều này cho em.”
Và tôi dùng ví dụ này để minh họa việc học cách nói theo hướng quan hệ.
Không phải ai đúng ai sai.
Câu trả lời theo quan hệ cho ai đúng ai sai là: ai mà quan tâm.
Chúng ta, như một đội, sẽ làm sao để chuyện này vận hành?
Và đó là một thế giới hoàn toàn mới.
Phụ nữ có giỏi hơn đàn ông chuyện này không?
Không nhiều lắm.
Họ giỏi nhiều việc khác hơn đàn ông. Nhưng tôi cũng phải dạy phụ nữ cách trở nên biết tạo mối quan hệ hơn nữa. Phụ nữ vốn liên kết hơn đàn ông, nhưng họ cũng cần học vài kỹ năng.
Nói về nghiện hay hành vi cưỡng chế. Ý tôi là, chúng ta có thể thảo luận hai giờ về ranh giới ở đâu. Tôi chỉ có một câu ngắn về nghiện: khi chúng ta tự điều trị bằng chất, cái chúng ta đang tự chữa là nỗi đau do mất kết nối. Và cách chữa nghiện là sự thân mật/gắn kết. Tôi rất ủng hộ chương trình 12 bước. Tôi biết bạn cũng thế. Một trong những người thầy lớn của tôi là Pia Melody. Bà là một ánh sáng lớn trong cộng đồng 12 bước. Cuốn sách về codependency — về sự phụ thuộc lẫn nhau. Tôi thấm nhuần chương trình 12 bước và trí tuệ của nó.
Có những việc bạn có thể làm để cai nghiện. Sự gắn kết sẽ giúp bạn giữ được tỉnh táo. Và tôi tin rằng nỗi đau—đúng, sang chấn—bản chất cũng là mất kết nối. Tất cả sang chấn chỉ là sự thiếu hụt mối quan hệ vào thời điểm nó xảy ra. Điều chúng ta thấy không chịu nổi là chúng ta cô đơn đến mức nào. Và chúng ta tìm đến cái mà tôi gọi là “điều làm ổn định nỗi khổ” để làm cho nỗi cô đơn của mình có thể chịu đựng được. Tôi đã nói trong cuốn sách đầu tay của mình: dùng chất vì cô đơn giống như uống nước mặn khi khát — nó làm bạn tệ hơn lúc bắt đầu. Nhưng đó là điều chúng ta làm.
Khi tôi điều trị nghiện, có nhiều tầng. Cấp A: chính cái nghiện. Tôi rất ủng hộ 12 bước — cai nghiện. Cấp B: hãy nhìn vào những sự chưa trưởng thành trong tính cách của bạn mà bạn phải giải quyết. Cấp C: hãy xem sang chấn thời thơ ấu có thể là gốc rễ của vấn đề. Hãy xử lý cả ba tầng đó. Và tất cả được gói trong vòng học cách kết nối và xây dựng mối quan hệ. Đó chính là vết đau bạn đang cố chạy trốn. Hãy khôi phục lại điều đó.
Về công việc với sang chấn, bạn phải nối lại mối liên hệ với đứa bé bên trong đã bị tổn thương. Về tính cách, bạn phải học cách trưởng thành. Làm việc với cái sự phóng đại bản thân hay việc tự chữa bằng chất — làm từng việc một. Và khi bạn làm hết những lớp đó, điều then chốt trong phục hồi là học cách kết nối — trước hết với chính mình, và với những người xung quanh. Đó là phương thuốc cho nghiện.
Phần chương trình 12 bước cũng thú vị ở chỗ nó liên quan đến yếu tố quan hệ. Với những người chưa bao giờ đến một buổi họp, có lẽ tôi nên diễn tả sơ lược. Các buổi họp 12 bước là cộng đồng, là fellowship. Đúng, đó là tình bạn cộng đồng, và cũng là nơi mà ở mức rất cơ bản bạn học cách lắng nghe và im lặng. Tôi nói điều này vì nhiều người nghe “12 bước” sẽ có những ý tưởng khác nhau về nó. Nhưng nếu ai tò mò, đó là một cộng đồng rất chào đón. Ngay cả người không nghiện cũng có thể đến các buổi họp AA mở (open AA meetings).
Có nhiều phân nhánh 12 bước khác nhau, nhưng AA tồn tại lâu nhất và những buổi họp đó thường có cấu trúc rõ ràng nhất. Nếu bạn muốn biết 12 bước là gì, hoàn toàn được chào đón — thậm chí được khuyến khích — đi tham dự. Bạn có thể tìm trên mạng. Họp có cả trực tiếp lẫn trực tuyến, và bạn phải chọn buổi họp 12 bước mở. Kiểm tra xem đó chỉ dành cho nam, chỉ dành cho nữ hay hỗn hợp. Khi đến, hình thức cơ bản là sẽ có người đọc một vài điều, rồi mọi người sẽ lần lượt nói vòng quanh phòng; thường họ sẽ nói tên mình và nói họ là người nghiện rượu hay nghiện nói chung vì đôi khi có nhiều loại nghiện. Nếu người ta chỉ đến để quan sát, họ sẽ nói: tôi — chỉ dùng tên — tôi chỉ đến để học hỏi. Nó sẽ qua bạn thôi, nên đừng nghĩ như thể kính hiển vi đang soi bạn.
Thường thì sẽ có người đã lâu tỉnh táo nói trong 5–15 phút, đôi khi lâu hơn, rồi có một vòng chia sẻ nơi mọi người có thể chọn chia sẻ 1–3 phút. Rồi có một số trao đổi về các truyền thống. Lý do tôi thấy nó mạnh mẽ có nhiều: nó giúp nhiều người cai được nghiện; không tốn tiền; có khắp nơi trên thế giới, ngày này qua ngày khác, trực tiếp và trực tuyến. Nhưng ít nhất nó dạy bạn cách lắng nghe. Nếu muốn chia sẻ, bạn có thể chia sẻ.
Và điều nó dạy thêm — một lớp tinh tế nhưng rất quan trọng — là: có người nói với tôi chỉ hôm qua rằng, ngay cả khi bạn nghĩ bạn không cần đi họp, nếu bạn đã có thời gian tỉnh táo và bạn chia sẻ, hoặc ngay cả khi bạn đang vất vả mà vẫn đến, gần như chắc chắn sẽ có người ở đó được lợi từ điều bạn nói. Bạn có thể không bao giờ biết, nhưng đó là một phần của tinh thần phục vụ trong cộng đồng: đôi khi người ta đến nói, này, điều bạn nói thực sự gây cộng hưởng với tôi. Luôn có một mảnh hay nhiều mảnh liên quan đến mối quan hệ trong những gì người khác chia sẻ. Vậy nên đó là một dạng quan hệ rất thú vị. Không khác nhiều cách cộng đồng Quaker họp — họ ngồi yên lặng, và đôi khi có người sẽ nói. Khác biệt, nhưng tương tự về mặt kết nối.
Tôi muốn vén màn chút ít về những gì diễn ra tại các buổi họp này. Bạn cũng sẽ ngạc nhiên. Đôi khi có người rất thất vọng và đang trong khủng hoảng thực sự. Nhưng thường hơn, khi bạn bước vào, bạn sẽ nghĩ, wow, những người này trông rất có sức mạnh. Bởi vì họ ở đó và họ đã tiếp tục đến. Không phải đó là một nơi địa ngục; thường có sự vui vẻ, phấn chấn. Không phải luôn luôn, nhưng thường là vậy.
Vì vậy, tôi khuyến khích bất kỳ ai tò mò nếu họ nghĩ mình là người nghiện, và cả những ai chỉ muốn trở nên biết kết nối hơn, các buổi họp AA mở là một món quà thực sự. Một lần nữa, không tốn tiền. Họ có đặt nón quyên góp, nhưng chẳng ai bận tâm nếu bạn đóng góp hay không. Bạn không cần phải nói gì — chỉ cần đến và có mặt.
Bạn biết đấy, Pia thân mến, chúng ta đã nói về các mối quan hệ.
Pia nói rằng sự thân mật, vốn chữa lành và mang tính tâm linh, là sự giao hòa giữa sự thật và tình yêu.
Sự gặp gỡ của sự thật và tình yêu.
Và cô ấy nói các buổi họp theo chương trình 12 bước là mô hình của cô ấy cho điều đó.
Tôi sẽ kể bạn hai câu chuyện.
Bạn tôi Alan từng đi họp Al‑Anon.
Tôi hỏi: tại sao anh đi Al‑Anon?
Anh ấy nói: “Ừ, tôi có một ông cố, nhưng anh thì có Noah.”
Anh ấy nói: “Bạn biết đấy, hai tuần một lần, tối thứ Sáu, tôi đi một buổi họp Al‑Anon.
Và người ta sẽ nói những điều hoàn toàn khủng khiếp.
Nhưng không một ai nhấc tay làm gì để sửa chữa nó.
Chúng tôi chỉ ở bên nhau.
Và tôi thấy điều đó làm mới tinh thần.”
Và tôi nhớ lần ở trong một nhóm đàn ông, bạn biết đấy, sau một hội nghị, tôi đã lập một nhóm đàn ông theo chương trình 12 bước.
Tôi ngồi cạnh một ông lớn tuổi.
Ông ấy nhìn chúng tôi.
Tôi sẽ nhớ điều này mãi.
Và ông ấy nói: “Tôi chưa bao giờ thân mật với ai trong đời.
Tôi nghĩ mình sẽ chết một mình.”
Và không một ai trong chúng tôi rút lui khỏi ông hay cố gắng làm cho ông khá hơn.
Chúng tôi chỉ ở với ông.
Đó chính là sự thân mật.
Và chương trình 12 bước có rất nhiều trí tuệ vượt ra ngoài văn hóa chung của chúng ta.
Nó không hoàn hảo, nhưng nó là một bước lên so với phong tục của văn hóa chúng ta.
Ừ, chắc chắn là không hoàn hảo.
Có những buổi họp mà mọi người không đồng cảm.
Thỉnh thoảng bạn sẽ đến một buổi họp và bạn có thể thấy việc kể chuyện đôi khi… chúng ta hơi “phê” theo câu chuyện của người khác về việc phê.
Nhưng một buổi họp tốt, mà chiếm khoảng 98% các buổi họp, thì người dẫn sẽ giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát.
Ôi, có quá nhiều trí tuệ ở đó.
Và tôi nghĩ đặc biệt vào thời điểm này khi người ta khó kết nối hơn bao giờ hết, và trực tuyến rõ ràng là một dạng kết nối rất khác hoặc thậm chí dẫn đến mất kết nối, thì các buổi gặp mặt trực tiếp có giá trị thực sự.
Và tất nhiên, tôi cũng tin rằng rất nhiều, rất nhiều người đang vật lộn với nghiện ngập mà họ không nhận ra.
Sự tê liệt cảm xúc hoặc việc bị kích động giận dữ mà bạn có thể trải nghiệm khi xem, bạn biết đấy, về cơ bản 300 phim ngắn trong vòng 20–30 phút, khi bạn lẽ ra có thể nghĩ về những gì thực sự đang diễn ra bên trong mình.
Nhìn vào phim khiêu dâm — ý tôi là, các chàng trai trẻ của chúng ta, vợ tôi Belinda là một nhà trị liệu nghiện tình dục được chứng nhận và một cậu bé, đến khi 12 hay 13 tuổi, đã thấy hàng nghìn âm đạo, đã thấy hàng nghìn cảnh quan hệ tình dục.
Đó là mức trung bình ở nước Mỹ hiện nay.
Thật điên rồ.
Khi tôi lớn lên, mọi thứ khác rất nhiều, khác hẳn.
Vì vậy, một trong những điều tôi nói là, như chúng ta đã nói trước đó, đó là sự khác biệt giữa sự thỏa mãn (khoái cảm) và niềm vui trong mối quan hệ.
Rất nhiều người trong chúng ta thay thế sự thân mật bằng cường độ.
Và trời ạ, Internet bán thứ đó.
Đó là thuật toán.
Và chính cường độ trở thành như một loại thuốc.
Nó khiến ta cảm thấy sống động, thỏa mãn và kéo ta ra khỏi bất kỳ nỗi trầm cảm nào ta đang cảm nhận.
Nhưng nó rất chóng tàn.
Có một ví dụ về cường độ tôi nghĩ tới mỗi khi chúng ta nói về các cậu bé và đàn ông và nghiện, nhưng cũng về sự trì trệ.
Và ý tưởng rằng, bạn biết đấy, người ta có thể điều chỉnh lại hướng đi, nhưng rất khó khi mọi người đã ở trong một dòng chảy của việc tê liệt cảm xúc hoặc đi tìm cường độ.
Và đây tôi đang uống yerba mate. Tôi thích caffein, bạn biết đó.
Nhưng, bạn biết đấy, tôi thấy điều này ở mọi cấp độ bởi vì tôi sắp chỉ trích các loại nước tăng lực một chút.
Bạn biết đấy, nhưng ý tưởng là bạn đang cố nhồi nhét ngày càng nhiều cường độ vào ngày càng ít không gian/thời gian.
Bạn biết đấy, đó là một trong những điều tôi lo khi đến podcast này với bạn.
Rằng tất cả chúng ta đều đang uống nước tăng lực và…
Không, không phải cái đó, mà là ý tưởng tối ưu hóa mọi trải nghiệm.
Ừ, đó là một hiểu lầm đáng tiếc về podcast này.
Tôi nghĩ có lẽ chúng tôi đã dùng từ “tối ưu hóa” sớm mà không giải thích.
Tối ưu hóa thực sự là tận dụng tốt nhất mỗi ngày.
Và điều đó bao gồm… ngồi yên.
Hoàn toàn.
Hôm nay tôi bắt đầu với 10 phút thiền.
Ồ, chắc chắn rồi.
Đáng tiếc là với một số người, khi nghe podcast này họ nghĩ ngay đến thực phẩm bổ sung, tối ưu hóa, tập luyện, và ánh sáng mặt trời buổi sáng.
Việc tắm nắng buổi sáng khá quan trọng, đặc biệt vào những ngày u ám.
Nhưng đối với mọi người, chúng ta là sinh vật theo nhịp sinh học.
Tôi sẽ đứng về phía đó.
Bạn muốn trở nên rối loạn tâm thần, bạn có thể tự làm cho mình bị trầm cảm nhẹ hoặc nặng.
Bạn có thể làm hỏng các mối quan hệ bằng cách ở trong môi trường mờ tối vào những giờ đầu của ngày.
Có rất nhiều dữ liệu ủng hộ điều này, đúng không?
Ngày sáng, đêm tối.
Đó là ý tưởng.
Nhưng đó là cách tiếp cận lành mạnh.
Podcast này luôn nói về tâm lý học và sinh học và hiểu một vài cơ chế cùng những công cụ thực tế.
Và chuyện tối ưu hóa, tôi nghĩ, là việc tự nhìn nhận bản thân một cách lành mạnh và nói: một số người cần di chuyển nhiều hơn.
Một số người cần di chuyển ít hơn và thật thà mà nói thì nên đọc nhiều hơn.
Tôi biết vài người rất vừa vặn nhưng đang trở nên dở hơi.
Họ sẽ kể cho bạn mọi thứ về sets và reps.
Nhưng tôi như, nghe này, bạn có bốn cái “PhD”.
Tôi không nói đến các nhà sinh lý học thể dục thực thụ mà tôi muốn nhắc tới.
Mà bạn có bốn cái “PhD” về kettlebell và dinh dưỡng do bạn tự trao cho mình trên YouTube.
Như, đọc một cuốn sách khó đi.
Đọc một cuốn tiểu thuyết.
Đọc một cuốn sách dành cho trẻ con, vì Chúa.
Ừ.
Bạn phải cân bằng lại bản thân.
Vậy nên tôi tin vào điều đó.
Nhưng tôi nghĩ khi nói về phần liên hệ giữa người với người, lý do tôi cứ quay lại với chương trình 12 bước là vì tôi nghĩ nó là một khuôn mẫu đẹp về cách lắng nghe.
Cách lắng nghe và tồn tại cùng người khác.
Một người bạn của tôi mang đến một cuốn sách.
Tôi chưa đọc cuốn sách, nhưng tựa đề thật buồn cười.
Tựa đề là Death, the End of Self‑Improvement.
Và tôi cứ bảo: Chắc cũng đúng.
Bạn biết không?
Ai mà biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo chứ?
Ngồi xuống, uống một tách trà và nhìn những cái cây đi.
Là một nhà trị liệu gia đình, tôi thích được “ở cùng nhau”.
Các gia đình hoạt động trong những khoảng giữa ấy, bạn biết không.
Tôi ghét cái gọi là “thời gian chất lượng”. Tôi ghét nó. Đó là phát minh của mấy người yuppie.
Tôi có thể làm việc 80 tiếng, nhưng rồi tôi sẽ ngồi ở bàn với con và nhìn chằm chằm vào nó, cố gắng cho nó toàn bộ sự chú ý của mình.
Không.
Các gia đình vận hành khác đi.
Bạn muốn con bạn nói chuyện với bạn? Khi chúng ngồi ở ghế sau còn bạn đang lái xe tới buổi tập hockey, thì lúc đó chúng sẽ mở lòng và nói chuyện với bạn.
Bạn nấu ăn cùng nhau, và bỗng nhiên chúng bắt đầu líu lô.
Đừng chiếu tia laser của sự chú ý vào chúng. Chúng sẽ im bặt.
Một trong những điều gia đình có thể dạy chúng ta về mối quan hệ, về niềm vui quan hệ, là việc ngồi cùng nhau, là việc đơn giản “ở đó”. Không cần phải quá tập trung.
Tôi thích điều đó.
Hãy bớt hoàn hảo đi một chút, hãy nhân văn hơn một chút và để mình được nuôi dưỡng theo những cách khác với những gì ta quen.
Cha mẹ tôi ly thân khi tôi 14 tuổi, và chúng tôi chuyển từ một gia đình tương đối gắn kết — ý tôi là, bố tôi làm việc nhiều, dĩ nhiên có vấn đề, nhưng chúng tôi rất gần gũi — sang một bức tranh rất khác.
Chị tôi đi học xa. Bố tôi ở chỗ khác. Chỉ còn tôi và mẹ, và đó là những năm thật sự rất, rất khó khăn, vì những lý do mà bây giờ không tiện kể chi tiết.
Nhưng hôm trước tôi nghĩ lại, tôi có những kỷ niệm rất, rất đẹp về những buổi tối mà có thể tôi làm bài hay không làm bài đều có — lẽ ra tôi nên làm bài, nhưng tôi thường xem TV hoặc làm bài ở phòng khách trong khi mẹ nấu ăn.
Thỉnh thoảng bà nghe điện thoại với bạn, có nhạc bật. Thỉnh thoảng chúng tôi xem — chúng tôi xem The Wonder Years — rồi có một chương trình hẹn hò mà bà thích xem, nhưng bà lại rất buồn nếu các cặp đôi không thích nhau.
Đó là một trong những ký ức đẹp nhất về tôi và mẹ, và không phải là những chuyến đi chúng tôi đã đi hay mấy chuyện lớn lao khác.
Người hướng dẫn cao học của tôi — bà Barbara Chapman — là một nhà khoa học phi thường, một nhà khoa học thuần thực sự. Bà dạy tôi rất nhiều về cách nghĩ để làm khoa học một cách thật vững chắc. Bà thông minh tuyệt vời, được đào tạo ở những nơi hàng đầu, và chẳng quan tâm tới mấy thứ hào nhoáng kèm theo. Bà chỉ yêu thích làm thí nghiệm.
Trong thời gian tôi ở phòng thí nghiệm, bà có hai cô con gái, chồng bà cũng là nhà khoa học, nên tôi biết rõ gia đình họ. Thật buồn là bà mất vì ung thư năm 2014, và đó là cú sốc lớn với tất cả chúng tôi. Có rất nhiều buổi tưởng niệm cho bà.
Tôi đi dự buổi tưởng niệm ở House of Flowers ở San Francisco — cũng là nơi bà và chồng đã từng kết hôn — và hai cô con gái bà có mặt. Bầu không khí rất nặng nề.
Tất cả đồng nghiệp, tất cả bạn bè — bà là một người tuyệt vời. Tôi khóc sụt sùi, rối bời. Tôi luôn phải phát biểu trong các buổi tưởng niệm của bà — đã là buổi tưởng niệm thứ tám rồi — và tôi tự nhủ là mình sẽ không khóc… đương nhiên tôi vẫn phải bước lên. Trước mặt tất cả đồng nghiệp… thực ra điều đó dạy tôi vài điều về cách cư xử chuyên nghiệp, vì bạn không thể rời khỏi đó trong tình trạng nhếch nhác.
Con gái bà đứng lên, và ai nấy đều chuẩn bị tinh thần, vì sẽ rất đau buồn. Họ nói, chúng tôi yêu mẹ, chúng tôi nhớ mẹ, tất cả những lời đó. Mọi người đều rưng rưng.
Rồi họ nói rằng điều họ nhớ nhất và yêu nhất về mẹ là tất cả những thời gian không có cấu trúc. Bà chỉ ngồi bên chúng tôi thôi.
Tôi tự nhủ: tôi không muốn vỡ òa ở lúc này. Nhưng đó là những giọt nước mắt của niềm vui — thật cảm động. Tôi nghĩ: thật tuyệt làm sao. Trong tất cả những điều họ làm — World Series, những chuyến đi tới Pháp, những điều đã đưa các cô gái đến với khoa học — thì điều họ giữ lại nhất là thời gian không gò bó. Tôi thấy thật tuyệt.
Giờ tôi vẫn còn liên lạc với họ. Một cô đang học cao học về khoa học thần kinh — thật ấm lòng, mặc dù cô ấy có thể làm bất cứ điều gì.
Thật lạ là mẹ họ đã mất có lẽ đã lâu — gần như bằng khoảng thời gian họ từng có mẹ — và thứ họ giữ lâu nhất chính là thời gian không gò bó ấy. Đó là kết nối.
Tôi kể bạn nghe một chuyện nữa. Tôi làm việc với một ngôi sao nhạc rock — không phải Bruce Springsteen (mọi người luôn nghĩ tôi lúc nào cũng nói về ông ấy), không phải ông ấy — một ngôi sao khác. Và anh ta tự mô tả mình như thế này: “Khi tôi đứng trên sân khấu trước 60.000 người, tôi sống dậy. Khi về nhà với vợ và bốn đứa con, tôi như một chiếc máy tính ở chế độ ngủ.” Ôi. Anh chỉ như nửa tỉnh nửa mê và chán nản. Trước kia anh ngủ 10 tiếng mỗi ngày.
Vậy là tôi nói chuyện với anh về sự thỏa mãn và niềm vui trong mối quan hệ, về việc ở cạnh nhau, và tôi nói: nhìn này, lũ trẻ cứ la là “bố, bố, bố,” và anh thì đáp “không, không, không.” Tôi bảo anh hãy bắt đầu nói “được, được, được.” Và khi bọn trẻ rủ đi dạo, thì hãy đứng dậy khỏi ghế và đi cùng chúng. Anh làm theo.
Khoảng sáu tháng sau — chuyện này hoàn toàn có thật — anh đến gặp tôi với nụ cười tỏ tường trên mặt và nói: “Tôi hiểu rồi.” Tôi bảo: “Kể đi.” Anh kể: “Chủ nhật vừa rồi, tôi có một ngày tuyệt nhất đời mình.” Tôi bảo: “Kể tiếp.” Anh nói: “Vợ tôi, tôi, bốn đứa con — cả ngày chúng tôi không thèm thay ra đồ ngủ. Cả ngày chúng tôi ngồi chơi Monopoly từ 7 giờ sáng đến 7 giờ tối. Tôi chẳng biết thời gian trôi đi đâu. Tôi chẳng biết mình đang làm gì. Và đó là ngày tuyệt vời nhất trong đời tôi.” Tôi nói: “Chào mừng đến với niềm vui mối quan hệ. Đó là thứ tôi muốn. Và đó là lý do chúng ta sinh ra.”
Bạn biết đấy, tôi xử lý những cặp đôi thật sự khó khăn, những gã thật sự cứng rắn.
Át chủ bài của tôi là: kết nối quan hệ chính là thứ chúng ta sinh ra để làm.
Và người ta tiến rất nhanh trong liệu pháp mà tôi làm.
Không chỉ mình tôi, mà tất cả các nhà trị liệu RLT chúng tôi đã đào tạo.
Và lý do là toàn bộ nghệ thuật của chúng tôi như những nhà trị liệu RLT là kéo ai đó ra khỏi sự mất kết nối vào dòng chảy mạnh mẽ của kết nối và niềm vui quan hệ.
Và một khi ai đó vào được dòng chảy đó, ôi chao, nó tốt hơn rất nhiều so với trạng thái mất kết nối.
Dòng chảy đó cuốn họ đi và họ tiến rất nhanh, chuyển hóa sâu vì đó là thứ khiến chúng ta hạnh phúc.
Đó là thứ làm chúng ta cảm thấy trọn vẹn.
Ừ, nó gần như là những khoảnh khắc hay ho nhất lại là những thứ bạn sẽ không bao giờ đăng lên mạng xã hội — vì với Internet thì chán, nhưng ngoài đời thì tuyệt vời.
Ừ, nói hay đấy.
Đó là điều tôi muốn.
Tôi nghĩ mình đang bắt kịp được cảm xúc của bạn.
Bạn là một gã khá biết xây dựng mối quan hệ, tôi phải nói thế.
Dù tốt hay xấu.
Bạn biết đấy, tôi còn việc phải làm.
Giờ đây tôi may mắn được sống trong một bối cảnh mà tôi nghĩ như một nền giáo dục thực sự về bình an và sự giản dị.
Dù đời nghề nghiệp của tôi ít liên quan đến bình an và giản dị hơn — nhiều khi thì kiểu “mọi thứ đều ổn”.
Tôi yêu công việc của mình.
Yêu công việc.
Nhưng trong phần còn lại của đời tôi thì thật sự là bình an và giản dị.
Tôi vừa đi bộ đường dài với một người bạn gần đây.
Tuyệt lắm.
Thật tuyệt.
Chúng tôi chỉ gặp nhau đi bộ, nói vài chuyện, ngồi chơi với nhau.
Rất ổn.
Tôi đã đi bộ nhiều lần với nhiều bạn bè và lần này chắc chắn là một lần thắng cuộc vì lý do nào đó.
Chỉ là phần liên kết quan hệ thôi.
Và giờ tôi nghĩ có thể cô ấy hơi chán.
Tôi không biết.
Tôi có lẽ nên hỏi cô ấy.
Nhưng bạn gái tôi và tôi dạo này, chúng tôi chỉ ngồi chơi và nghe nhạc.
Ừ.
Phần lớn thời gian của chúng tôi là ngồi chơi và nghe nhạc.
Cô ấy có gu âm nhạc tuyệt.
Tôi thích âm nhạc và đang cố học thêm về những thể loại khác.
Tôi biết khá nhanh mình có thích gì hay không.
Và cô ấy có một kho tàng âm nhạc.
Nhưng ngay cả khi chúng tôi không thích một cái gì đó, thì vẫn vậy — chúng tôi chỉ ngồi chơi và nghe nhạc.
Phần lớn, tôi nhận ra là chúng tôi dành nhiều thời gian chỉ để ngồi chơi nghe nhạc.
Nhưng đó là một bối cảnh hoàn toàn khác vì cường độ vẫn tồn tại ở một vài khía cạnh, chắc chắn rồi.
Nhưng phần bình an thì như một cõi khác mà tôi ít quen thuộc hơn.
Và tôi phải nói là tôi chịu trách nhiệm về điều đó.
Chắc chắn tôi từng hơi nghiện cảm giác mạnh trong đời.
Adrenaline và tôi như hai người bạn thân.
Chúng tôi chơi với nhau.
Chúng tôi thích nhau.
Chúng tôi phê khi ở bên nhau.
Nhưng dạo này, điều đó không còn hấp dẫn nữa.
Không, sự thân mật tốt hơn.
Sự thỏa mãn tức thời thì ổn, nhưng thân mật sâu sắc còn tốt hơn.
Đó là một sự hài lòng sâu hơn.
Bạn biết đấy, một trong những điều tôi thường nói là: liên hệ — tôi nói về việc phục hồi mối quan hệ.
Nghiện ngập có thể là một phần của nó, nhưng phục hồi lại trạng thái quan hệ mà chúng ta sinh ra để có.
Đó là điều tôi tìm kiếm.
Và một trong những điều tôi nói là: khi bạn vận hành với trưởng thành, kỹ năng, sức khỏe, liêm chính, học cách làm tốt việc này, cuộc sống của bạn đơn giản.
Bị rối tung mới phức tạp.
Hoàn toàn vậy.
Cãi nhau suốt một ngày rưỡi thì phức tạp.
Hoàn toàn.
Khi vợ bạn lao tới và nói “Anh làm em rất giận,” bạn nói “Anh xin lỗi, em yêu. Anh có thể làm gì để giúp em?” Và cô ấy nguội ngay sau 10 phút.
Đơn giản.
Vậy nên liên hệ thực ra là đơn giản.
Không biết liên hệ thì đầy rẫy rắc rối.
Việc này dễ.
Phần nhà khoa học trong tôi phải giở thí nghiệm ở đây.
Nhiều ví dụ bạn nêu ra, tôi thừa nhận là—chắc chắn áp dụng được.
Bạn là chuyên gia lâm sàng.
Bạn sẽ biết, và bạn cũng có trải nghiệm đời sống của riêng mình.
Chúng ta có mô hình này trên bàn: một gã không thực sự biết lắng nghe tốt như anh ta có thể, vẫn cần học cách xin giúp đỡ và hỏi “bây giờ em cần gì trong khoảnh khắc này để tạm dừng khi mọi thứ căng lên?”
Cô ấy có những điều cô ấy cần và muốn từ anh ta.
Anh ta thì kiểu như, về mặt cảm xúc, nửa non nửa trưởng thành.
Hãy đảo chiều tình huống.
Không phải vì chúng ta phải, mà vì, một lần nữa, hiếm khi chỉ có một người.
Có bao giờ một gã có một lời phàn nàn hợp lý không?
Ôi trời.
Bởi vì tôi nghĩ việc này quan trọng.
Khán giả của chúng ta có cả nam lẫn nữ, nhưng tôi nghĩ một phần của khủng hoảng nam giới là cái bập bênh dường như luôn nghiêng cùng một hướng.
Và thông điệp đó, mặc dù có lẽ đúng trong nhiều hoàn cảnh, có lẽ hơn một nửa thời gian, nếu tôi thành thật,
nhưng tôi nghĩ đôi khi đàn ông cũng có những yêu cầu và những điều họ muốn và có những phàn nàn chính đáng, có khi không chính đáng.
Hãy nói về cách bày tỏ lo lắng, yêu cầu, thậm chí là chỉ trích, theo một cách lành mạnh và phục vụ cả hai người, phục vụ mối quan hệ.
Ừ.
Tôi không thích chỉ trích lắm.
Nếu bạn lên mạng làm khóa học của tôi, chúng tôi cho bạn một khuôn mẫu để chỉ trích.
Nó gọi là bánh xe phản hồi.
Chỉ trích mang tính xây dựng.
Ừ, ừ, ừ.
Nhưng ngay cả như vậy, một trong những kỹ năng tôi dạy mọi người là chúng ta có dây dẫn tiến hóa, bạn biết đấy, thiên kiến tiêu cực của não bộ.
Chúng ta chú ý đến những gì sai.
Đó là để sinh tồn.
Này, chiếc lá kia không nên lay động — có thể có một con hổ răng kiếm ở bên kia.
Chúng ta nhận ra điều sai, và đó là phần của tiến hóa.
Đó là thứ đến với chúng ta trước tiên.
Vì vậy, phàn nàn đến với chúng ta trước.
Nhưng một trong những kỷ luật tôi dạy mọi người là: ngồi xuống, viết ra phàn nàn.
Được rồi, bây giờ lật trang.
Bên trong mỗi lời phàn nàn đều có một yêu cầu.
Hãy suy nghĩ về điều đó.
Mỗi lời phàn nàn đều ẩn chứa một yêu cầu.
Trừ khi bạn thực sự phải phàn nàn, 9 trong 10 lần, hãy bỏ qua phàn nàn và chỉ hướng tới yêu cầu.
Và đặc biệt là so với phụ nữ, đàn ông sợ bị chỉ trích hơn vì chúng ta dựa tự trọng của mình vào hiệu suất.
Vậy nên, đừng nói với anh ấy những gì anh ta đang làm sai.
Nói với anh ấy những điều anh ấy có thể làm tốt hơn một chút.
Này, anh đang làm rất tốt rồi.
Cái này sẽ hiệu quả hơn.
Trong văn hóa của chúng ta, chúng ta cố gắng lấy nhiều thứ hơn từ nhau bằng cách chỉ trích nhau.
Nếu cần, tôi sẽ dạy bạn cách làm.
Nhưng tốt hơn, bỏ qua chỉ trích và đi thẳng vào điều bạn muốn.
Trao quyền cho đối tác của bạn để họ cho bạn những gì bạn muốn.
Đừng dìm họ xuống bằng cách chia sẻ cảm xúc của bạn về việc họ đã…
Đó là trị liệu.
Trị liệu chính là phần tệ nhất trong chuyện này.
Việc chia sẻ khổ sở về những điều đối tác đã làm sai sẽ không khiến họ có động lực làm tốt hơn cho bạn.
Giúp họ làm tốt hơn.
Chúng ta là một đội.
Đây là những gì tôi muốn ở bạn.
Em yêu, anh cần em làm gì để giúp em cho điều đó cho anh?
Ai lại nói thế?
Chúng ta phải học cách nói như vậy.
Vậy, nói về chỉ trích.
Tôi học cách chỉ trích từ Janet Hurley, người bảo trợ 12 bước của P.M. Melody.
Nó gọi là Feedback Reel (cuộn phản hồi).
Tôi tóm tắt nhanh, nhưng bạn có thể lên mạng.
Có bốn phần.
Đây là những gì đã xảy ra, theo hồi ức của tôi.
Nó vẫn mang tính chủ quan.
Đây là câu chuyện tôi tự kể cho mình về chuyện đó.
Đây là những gì tôi đã cảm thấy, và phần quan trọng nhất, đây là điều sẽ làm tôi cảm thấy tốt hơn.
Ví dụ, Belinda nói với Terry, anh bảo về nhà lúc 7 giờ.
Anh không gọi hay nhắn tin.
Anh xuất hiện lúc 7 giờ 45.
Bọn trẻ và tôi đã đợi anh.
Xong.
Câu chuyện tôi tự kể là, anh có thể ích kỷ.
Và, thấy không, miễn là bạn thừa nhận nó, thì đó là câu chuyện.
Bạn có thể nói những điều khó nghe bạn đang nghĩ.
Anh bị cuốn vào công việc.
Anh quên chúng tôi.
Công việc quan trọng hơn.
Và anh đã làm hỏng.
Cảm xúc của tôi về chuyện đó.
Đây là một mẹo lớn cho những người nghe.
Hãy lấy cảm xúc dễ xuất hiện nhất với bạn và để nó ở cuối.
Hãy vươn tới những cảm xúc ít phổ biến hơn.
Vì vậy, nếu bạn quen phản ứng bằng sự tổn thương và nói về sức mạnh của mình, thì đó thực ra không phải cách tốt.
Dù bạn quen như thế nào, hãy làm ngược lại.
Và rồi, điều chúng ta sẽ thêm vào cuối, đó là điều này sẽ giúp tôi cảm thấy tốt hơn.
Đây là cách sửa chữa.
Vậy là bạn dẫn dắt đối tác vào việc sửa chữa.
Bây giờ, có chuyện buồn cười.
Janet nói bạn có bốn câu.
Mỗi phần một câu.
Mọi người không có khả năng chú ý lâu để chịu nghe bị chỉ trích.
Vì vậy, bốn câu là đủ.
Tôi nói với Janet, nè, cô là người theo đạo Thiên Chúa Bờ Tây.
Tôi là người Do Thái Bờ Đông.
Tôi chưa bao giờ nói gì trong bốn câu.
Tôi cần nhiều hơn.
Tôi nói, được rồi, tôi sẽ cho cô một miễn trừ văn hóa.
Cô có thể dùng tám câu.
Và đó là bốn mươi năm trước.
Bây giờ, tôi bảo tất cả khách hàng của mình dùng tám câu.
Hai câu cho mỗi phần.
Đây là những gì đã xảy ra.
Đây là câu chuyện tôi tự kể.
Đây là những gì tôi cảm thấy.
Và điều này sẽ giúp nếu bạn sẵn lòng.
Đó là cách bạn phàn nàn.
Nhưng cho mỗi lời phàn nàn, tôi muốn 99 yêu cầu thay thế.
Tôi thích điều đó.
Tôi không có cái nào.
Để ghi vào hồ sơ, hiện tại tôi không có bất kỳ lời phê bình cụ thể nào muốn đưa ra ngay bây giờ.
Có vấn đề gì không?
Có vấn đề gì không?
Tôi không có phê bình nào.
Dạo này tôi chỉ toàn biết ơn thôi.
Thật kỳ lạ.
Thật hoang dại.
Như là, có điều gì đó xảy ra ngay vào khoảng sinh nhật lần thứ 50 của tôi.
Một loạt chuyện dẫn đến nó.
Nhưng, tôi cứ liên tục cảm thấy biết ơn.
Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra.
Nên tôi sẽ không lo lắng về nó.
Nhưng cái gì đó đã đến.
Và tôi thích nghĩ rằng nó có liên quan đến tuổi tác.
Tôi cũng nghĩ vậy.
Bạn biết đấy, một người bạn của tôi, cũng là giáo sư ở Stanford, từng nói với tôi rằng, “50 thật sự khác.”
Khác thế nào cơ?
Anh ấy nói, “Anh sẽ biết.”
Tôi hỏi, có phải là đau nhức trong cơ thể không?
Anh ấy nói, “Không.”
Anh ấy giữ gìn sức khỏe rất tốt.
Anh ấy không thích tập tạ hay chạy bộ.
Anh ấy làm mấy thứ khác, kiểu leo núi, yoga.
Cũng là một nhà khoa học tuyệt vời.
Nhưng anh ấy nói, “50 thật sự khác.
Bộ não của anh khác ở tuổi 50.”
Và tôi nghĩ, có lẽ tôi đã chờ đợi điều đó.
Nhưng 50 đến và tôi nghĩ, ừ, tôi vẫn còn đây.
Tôi sống lâu hơn nhiều người tôi ngưỡng mộ.
Tôi không ấn tượng với Câu lạc bộ 27.
Ý tôi là, những nghệ sĩ ấn tượng.
Nhưng nhiều người tôi biết và kính trọng, những người đã hướng dẫn tôi, đã chết.
Và tôi nghĩ, tuyệt vời.
Tôi đang ở nửa sau.
Và tôi cứ thức dậy với cảm giác đó.
Thật kỳ lạ.
Bạn biết đấy, chuyện nhỏ mọn.
Có một sự khôn ngoan khi trở thành người lớn tuổi.
Và như, bạn đã đấu với bạn gái của bạn 353 lần.
Bạn hỏi về tôi và Belinda.
Tôi sẽ kể.
Belinda là người hay chiến đấu và tôi cũng vậy.
Chúng tôi đều lớn lên trong những gia đình rất bạo lực.
Và những phản ứng thích nghi thời thơ ấu của chúng tôi là hay đánh nhau.
Mẹ mày, mày… tao đang bảo vệ bản thân.
Tôi cũng là người New Yorker.
Nên đừng đùa với tôi.
Đó là phản ứng thích nghi của tôi.
Đó là bản năng.
Và 30 năm trước, chúng tôi có thể cãi nhau hàng tuần, Belinda và tôi.
Ý tôi là, la hét, thét, nổi giận.
Đi ngủ lúc 3 giờ sáng.
Thức dậy lúc 7.
Cả ngày chỉ bảo người khác sống thế nào.
Rồi quay lại cãi tiếp.
Đúng vậy.
Có khi 1% chúng tôi trông thật xấu xí như mọi người khác.
Nhưng 99% chúng tôi bắt đầu tranh luận rồi tạm nghỉ.
Cả hai đều hiểu chuyện đó liên quan đến gì.
15, 20 phút.
Và không phải chỉ một bên hoàn toàn, nó khá cân bằng.
Một trong hai chúng tôi sẽ lại gần bên kia.
Nó nghe đại loại như thế này, Andrew.
Tôi không muốn cãi nữa.
Anh có thực sự muốn cãi không?
Ý anh là, chúng ta có thể, nhưng mà anh thật sự không muốn đâu, em yêu.
Em cần gì?
Và Belinda sẽ nói với tôi, “Anh thật sự đã cư xử tệ về chuyện này, chuyện kia, chuyện nọ.”
Và tôi sẽ nói, “Ừ, anh đã vậy.
Em nói đúng.
Anh xin lỗi.
Anh sẽ sửa.”
Tôi sẽ hỏi, “Em cần gì?”
Và cô ấy sẽ nói, “Ừ, anh có thể xin lỗi về một, hai, ba điều không?”
Và tôi sẽ nói, “Anh xin lỗi về một.”
20 năm trước tôi sẽ hỏi, “Còn hai và ba thì sao?”
Bây giờ, tốt.
Một thôi.
Được.
Chúng ta chấp nhận.
Ổn chứ?
Ổn.
Tuyệt.
Có gì trên TV?
Ngồi ôm nhau trên ghế sofa, tận hưởng buổi tối thôi.
Và điều tôi thực sự nghĩ vào lúc đó là thế này, và đây là điều tôi dạy người ta.
Tối nay mình muốn dành thời gian thế nào?
Mình muốn dùng thời gian ra sao?
Liệu có đáng để mình chứng minh quan điểm và dồn cô ấy đến chết nghẹt không? (hay: hạ bệ cô ấy tới cùng?)
Hay chúng ta có thể làm lành một cách nhanh chóng và khéo léo rồi tiếp tục cuộc sống?
Chúng ta cư xử khéo léo vì điều đó có lợi cho mình.
Tôi không làm hòa với Belinda vì cô ấy.
Tôi làm hòa với Belinda vì chính tôi.
Tôi yêu, yêu, yêu từ này — cái cách nói về việc khéo léo trong mối quan hệ, đặc biệt khi mọi chuyện có thể căng thẳng.
Nó bao hàm tất cả những điều liên quan đến việc xin giúp đỡ, hỏi người khác cần gì.
Điều đó mạnh mẽ lắm.
Tôi đã nói đến nó bốn lần rồi, tha thứ cho tôi, nhưng tôi nghĩ mọi người cần nghe lại.
Bạn biết đấy, chỉ cần hỏi: bạn cần gì?
Ý tôi là, nếu chúng ta có thể lập trình bản thân để khi — ai cũng biết cảm giác đó khi hệ limbic (hệ cảm xúc) được kích hoạt và bạn bắt đầu cảm nhận cơ thể mình ở một trạng thái xung động nào đó.
Đó là hệ limbic.
Ai cũng biết khi nó xảy ra.
Và nếu điều đó có thể chuyển thành lời nói như: bạn cần gì?
Và như bạn đã chỉ ra, điều đó tốt nhất cho cả hai người.
Đó là sửa chữa.
Mọi mối quan hệ là một điệu nhảy vô tận giữa hài hòa, mất hòa hợp và sự hàn gắn.
Tôi học được điều này từ Ed Tronick, người nghiên cứu quan sát trẻ sơ sinh.
Ed và Barry Breselden là thế hệ đầu tiên thôi nghĩ về mẹ và em bé qua cách tái hiện từ người lớn, và thực sự đặt máy quay trước các bà mẹ và trẻ sơ sinh, rồi cả cha và con, để xem chuyện gì xảy ra.
Và tôi mượn của Ed ý rằng tất cả các mối quan hệ là một nhịp điệu vô tận của sự gần gũi, gián đoạn và trở về.
Trong văn hóa của chúng ta, ta không học được kỹ năng chuyển từ vỡ mộng, xa cách, gián đoạn trở lại với sửa chữa và trở về.
Và điều làm cuộc sống còn khó đoán hơn là khi chúng ta ở trạng thái bị gián đoạn đó, chúng ta mất đi phần “người lớn” điều hành ở vỏ não trước trán và rơi vào trạng thái “đứa trẻ thích nghi”.
Vì vậy kỹ năng đầu tiên là lấy lại lý trí, rồi OK, em ơi, em cần gì? Hãy cùng sửa chuyện này.
Công việc mà đàn ông, con trai có thể làm để hiểu và rèn tự trọng của mình, nếu tách ra một chút, trông sẽ như thế nào?
Tôi biết mọi thứ đều mang tính quan hệ. Bạn phải làm việc đó trong mối quan hệ.
Nhưng có những người vẫn có thể dành thời gian — lo việc ở cơ quan, ở trường, lướt mạng — và dành chút thời gian làm việc này.
Tôi thấy cơ hội trong công việc bạn đang làm, và việc bạn có mặt ở đây, để các chàng trai trẻ bắt đầu sớm hơn.
Ồ, đúng.
Tôi may mắn là có người dạy cách tập luyện đúng từ lâu rồi.
Ông ấy là người mà ai cũng nói là ngu về cách tập, nhưng hóa ra hiệu quả, và bạn không cần phải dành cả đời trong phòng gym.
Tôi may mắn khi có những người thầy tuyệt vời.
Tôi cũng đã bỏ bớt vài người thầy và tìm người mới, nên tôi cũng chủ động.
Nhưng bạn cực kỳ khéo trong lĩnh vực này.
Đó là nghề của bạn.
Có những người ở tuổi thiếu niên, 20s, 30s, thậm chí lên đến 80s, 90s, chắc chắn họ có thể học được.
Nhưng có cơ hội đặc biệt khi bắt đầu vun đắp những kỹ năng này từ tuổi thiếu niên, 20s, 30s.
Và có lẽ khi họ bước vào một mối quan hệ thì đã ở trạng thái tốt hơn nhiều so với tôi từng có.
Vậy công việc đó trông như thế nào?
Viết nhật ký à? Thực hiện thế nào?
Tôi có hai lời khuyên.
Và bạn có con trai.
Tôi nên nói là bạn có kinh nghiệm dạy người khác làm việc này.
Chúng tôi đã dạy các con.
Con trai tôi, bác sĩ của tôi, khi tôi chở nó đi học thì nó càu nhàu với tôi.
Tôi bảo nó dừng lại.
Nó vẫn càu nhàu.
Tôi nhìn nó và hỏi: con có nghĩ hành xử này phù hợp cho mối quan hệ của chúng ta không?
Nó ngã lăn ra sàn và nói: “Bố ơi, có những ông bố khác chở con họ đi học khắp nước Mỹ. Họ nói chuyện về trận đấu, về bạn bè. Có bao nhiêu ông bố hỏi con: ‘Con có nghĩ chuyện này phù hợp cho mối quan hệ của chúng ta không?’”
Dù sao đi nữa, nó làm cả một tiết mục về chuyện làm “đứa con vào ngày thứ Ba”.
Chúng càu nhàu, nhưng chúng tôi đã dạy chúng.
Và Alexander của tôi, con trai đạt thành tích cao, bác sĩ, nhà nghiên cứu, đến giờ vẫn hay gọi và nói: “Bố ơi, con đã làm hỏng buổi thuyết trình đó, nhưng con biết mình đủ tốt và mình có giá trị, dù đã làm hỏng.”
Nhưng tôi chỉ muốn bạn biết là: chúng ta có thể dạy con.
Đó là phong tục lành mạnh hơn.
Đó là một phần nhiệm vụ của chúng ta với tư cách cha mẹ.
Tôi có một khóa học nhỏ trực tuyến: Nuôi Dạy Con Trai Và Con Gái Biết Quan Hệ.
Chúng ta có thể nhấn mạnh hơn vào tính quan hệ.
Chúng ta có thể tạo, giống như một miếng chắn trong bóng rổ, một tiểu văn hóa trân trọng mối quan hệ xung quanh con cái, bạn bè, gia đình — dạy họ, vào trường và triển khai chiến dịch chống bắt nạt.
Chúng ta có thể có chủ ý truyền đạt điều này cho con cái và nói rõ ràng về nó.
Về bản thân người trẻ, tôi có hai lời khuyên.
Một là, tìm những người lớn tuổi hơn mà họ giỏi chuyện này và để họ làm người cố vấn cho bạn.
Hãy chủ động đến với họ, nói rõ mong muốn được học và để họ dạy bạn.
Nhưng hãy tìm những người hạnh phúc.
Dạy con chúng ta biết cách quan hệ. Hãy bảo vệ điều đó và tạo một văn hóa xung quanh chúng hỗ trợ điều ấy, vì sân chơi hay trường học hay đồng nghiệp có thể sẽ không làm.
Vậy hãy tạo một tiểu phản văn hóa về tính quan hệ và bao quanh gia đình bạn bằng những người như vậy.
Với người trẻ: tìm cố vấn mà họ thấy hạnh phúc và để họ dạy bạn cách trở nên hạnh phúc.
Và điều thứ hai tôi muốn dạy, áp dụng cho tất cả chúng ta — và tôi sẽ không thể tha thứ cho mình nếu không nói điều này trong podcast — vì có rất nhiều người đang nghe:
Nếu bạn chỉ lấy một điều duy nhất từ cuộc trò chuyện hôm nay, chỉ cần nhớ điều này thôi cũng đủ thay đổi cuộc đời bạn.
Không có giá trị gì đáng cứu rỗi trong sự khắc nghiệt.
Nói lại lần nữa: không có điều gì mà sự khắc nghiệt làm được mà một sự nghiêm khắc đầy yêu thương không làm tốt hơn.
Hãy nghiêm khắc, nhưng với yêu thương, chứ không phải bằng sự khắc nghiệt.
Và đó chính là cách bạn đối xử với người khác.
Đó là cách bạn cho phép người khác đối xử với bạn. Và phần lớn, đó cũng là cách bạn tự đối xử với chính mình.
Tôi đang phát động một chiến dịch chống sự hà khắc.
Và tôi thường nói với bạn bè, gia đình, sinh viên — và điều đó là thật.
Ở tuổi 75, tôi đã thỏa thuận với vũ trụ: nếu điều đó không tử tế, tôi không quan tâm.
Và đứa trẻ thích nghi sống bên trong tôi có thể rất khắc nghiệt với những khiếm khuyết của mình.
Và tôi sẽ nói với nó, hoặc với Belinda, hoặc với một đồng nghiệp rằng,
có thể bạn có điều gì đó muốn nói với tôi.
Và có thể việc nghe bạn là có lợi cho tôi.
Nhưng bạn phải nói như thể bạn đứng về phía tôi.
Nếu bạn không thể nói như vậy, tôi sẽ không nghe.
Vậy nên, một dấu ấn của mối quan hệ là nó phải đầy yêu thương chứ không khắc nghiệt.
Hãy để điều đó là tiêu chuẩn dẫn đường cho bạn.
Tôi thích điều đó.
Đặc biệt là phần về tiếng nói bên trong chúng ta, bởi tôi nghĩ chúng ta nội tâm hoá tiếng phán xét của cha mẹ hay tiếng xem thường của cha mẹ.
Tất cả những thứ đó lọt vào đầu chúng ta và điều khiển rất nhiều khổ đau của chúng ta.
Và những gì ông vừa mô tả đem lại một quyền chủ động rất lớn.
Đúng vậy, về mặt những gì chúng ta sẽ chấp nhận hay không chấp nhận từ người khác, những gì chúng ta yêu cầu từ người khác — nếu tôi có thể nói tích cực ở đây.
Nhưng ít nhất quan trọng ngang nhau là, điều tôi nghe thấy, là mức độ khắc nghiệt trong đối thoại nội tâm của chúng ta và rằng chúng ta nên nuôi dưỡng lòng tử tế bên trong.
Bởi vì tôi tin chắc rằng điều đó nuôi dưỡng lòng tử tế bên ngoài.
Bắt đầu từ chính bạn.
Hãy tử tế với chính bạn.
Được rồi, để tôi kể một câu chuyện nếu bạn không chán.
Không, làm ơn.
Hoàn toàn có thật.
Tôi đi một hội nghị nọ, bla bla bla.
Lúc đó tôi đang ký sách.
Trễ rồi và một người trợ lý nói: Terry, anh sắp trễ chuyến bay rồi.
Được rồi, tôi hiểu.
Tôi lên máy bay.
Tôi đang ngồi trên máy bay.
Bây giờ tôi không uống nữa, nhưng hồi đó tôi có uống.
Tôi uống một ly sherry nhỏ.
Tôi để chân lên (duỗi chân).
Tôi cảm thấy một sự lạnh lẽo trên ngực.
Tôi nhìn xuống và thấy một vết đen to trên áo.
Tôi nhận ra mình đã ký sách bằng bút dạ Sharpie.
Trong lúc vội, tôi không đóng nắp.
Tôi chạm mực vào áo.
Và đó là mực vĩnh cửu.
Tôi phải nói với bạn, Andrew, đó là một trong những… cái áo này mắc tiền lắm.
Và tôi bị ADD.
Tôi lúc nào cũng làm vỡ đồ, va chạm linh tinh.
Vì vậy đứa trẻ thích nghi bên trong tôi bắt đầu lên tiếng.
“Đồ thất bại. Không nhìn nổi mình. Không thể ra khỏi nhà.”
Và tôi có trầm cảm. Tôi đã viết về chuyện đó.
Cái áo và sự khắc nghiệt mà tôi dội lên chính mình có thể đã biến thành một đợt trầm cảm kéo dài năm ngày khi tôi còn trẻ.
Nhưng sau khi học được mấy kỹ thuật này, tôi nhìn thấy đó chỉ là một cậu bé, một cậu bé nhỏ trong tôi.
Và tôi quay sang đứa trẻ thích nghi đó và nói: “Nghe này, cưng à, để tao nói cho.
Cùng cái bộ não ADD đã làm hỏng cái áo này cũng chính là bộ não đã viết ra những cuốn sách mà người ta đang đi xin chữ ký.
Vậy nên làm ơn hãy thông cảm cho tao.
Biết không, tao là một nhà trị liệu. Ở phòng làm việc tao tiêu ít khăn giấy lắm.
Cái áo này là đồ đi làm.
Ngồi xuống cho tao thưởng thức chút rượu đi.”
Và nó im.
Chúng ta không cần phải thụ động trước những chuyện này.
Chúng ta có thể định hình những gì diễn ra trong các mối quan hệ của mình, kể cả mối quan hệ với chính bản thân.
Hãy đứng lên bảo vệ sức khoẻ, nhưng bằng sự tinh tế và yêu thương, chứ không phải bằng một cây búa thô.
Và ta sẽ làm tốt hơn được.
Bạn thích phòng tập.
Lần đầu bạn đến phòng tập, bạn cảm thấy muốn nôn.
Lần thứ 300 bạn đến, bạn làm chủ được.
Cũng vậy với chuyện này.
Tiếng nói khắc nghiệt quay lại với bạn và bạn nói: “Em ơi, dừng lại.”
Lần đầu bạn làm thế, họ sẽ cười bạn.
Lần thứ 300 bạn làm thế, họ sẽ dừng.
Đó gọi là giải phóng.
Đó là tự do.
Đó là quyền sinh ra của chúng ta.
Tuyệt vời.
Terry Real, đây thật sự là một bài học lớn về hiểu biết quan hệ.
Đó là từ tôi đang tìm: hiểu biết về quan hệ.
Bởi vì tôi nghĩ đàn ông, nhất là đàn ông, chúng ta nghĩ về bản thân và bối cảnh xung quanh và cách chúng ta sẽ đối phó với bối cảnh đó.
Đó là kiểu người như vậy.
Có lẽ bây giờ, nếu được phép, tôi kể một chuyện hơi hoang dại và pha chút giỡn về nhiễm sắc thể Y.
Được chứ?
Ồ, vâng. Cứ kể đi.
Vậy, tôi có một giả thuyết rằng từ lâu lắm rồi, một phiên bản nguyên thuỷ của chúng ta, một Homo sapiens có nhiễm sắc thể Y, nhặt một cục đá lên và nghĩ: “ồ, thú vị.”
Rồi hắn đánh vào đầu mình và kêu: “ái, đau quá.”
Rồi hắn đánh thằng bên cạnh và nó kêu: “ái, đau.”
Rồi họ tụ lại và nghĩ: “sẽ thế nào nếu chúng ta ném cái này qua cái cây kia? Thử xem nào…”
Tôi nửa đùa nửa thật vì tôi nghĩ có điều gì đó về nhiễm sắc thể Y mà bạn dễ nhận ra, ví dụ như khi bạn đến dự một đám cưới có mấy chàng trai và mọi người mặc vét, thắt cà vạt.
Không lâu sau, mấy chàng trai đó sẽ pha các loại đồ uống lại với nhau và nghĩ: “sẽ ra sao nếu…?”
Và ai sẽ uống cái đó?
Rồi ở một lúc nào đó, nó biến thành ý tưởng kiểm soát hành động từ xa.
Có điều gì đó ở nhiễm sắc thể Y.
Chúng ta muốn thấy điều gì đó ở khoảng cách, đôi khi là một chiếc xe điều khiển từ xa.
Lần đầu bạn chơi xe điều khiển từ xa, bạn nghĩ: “ồ, mình có thể điều khiển cái gì đó từ xa.”
Nghe có vẻ quỷ quyệt, nhưng thật ra chỉ là thú vị.
Bạn ở đây, nó ở kia, đúng không?
Tương tự với trò chơi điện tử, có cái cảm giác hành động từ xa và thử xem chuyện gì sẽ xảy ra.
Tôi nhìn vào nhiều bạn bè nam trưởng thành, có người rất rất thành công, là hiện tượng, mà họ vẫn chơi trò “sẽ xảy ra chuyện gì nếu” với hành động từ xa để nhận phản hồi xem họ đang làm tốt trong đời hay không.
Tất cả đó là những đặc điểm tuyệt vời khi là đàn ông.
Tôi yêu cảm giác được làm đàn ông.
Tôi nghĩ nhiễm sắc thể Y nên được tôn vinh cũng như nhiễm sắc thể X.
Và đồng thời, không cái nào trong đó giải quyết được những gì ông đã nói hôm nay.
Và vì vậy có một vài người, chỉ một vài, và tôi biết bây giờ bạn là một trong số họ sau khi đã nói chuyện với bạn và nghe bạn nói, điều quan trọng hơn, những người có thể hiểu phần đầu về chuyện gì sẽ xảy ra nếu và hành động ở khoảng cách và phần thứ hai, phần về mối quan hệ.
Và quá thường xuyên, những thứ này bị tách rời.
Nó giống như, ồ, hãy nói về thuyết tiến hóa, về những gì đàn ông cần và phải cung cấp hoặc bảo vệ cho cô ấy.
Rồi sau đó lại kiểu, không, hãy thực sự cảm nhận cảm xúc của chúng ta và tan chảy thành một vũng nước mắt của chính mình.
Rồi chúng ta sẽ phục sinh trong một dạng mới, như, bạn biết đấy, trong ánh sáng.
Không, những thứ này phải…
Đúng vậy.
Toàn vẹn.
Toàn vẹn.
Tôi muốn sự toàn vẹn.
Đó là từ tôi đang tìm.
Bạn đang nói về cách đàn ông và con trai có thể trở thành những con người toàn diện.
Và tôi thích điều đó.
Và bạn đưa ra những lời khuyên rất thực tế, rất có thể thực hiện được.
Và nó sẽ giúp được nhiều người.
Vì vậy tôi rất biết ơn vì bạn đã viết những cuốn sách của mình.
Chúng tôi sẽ đặt liên kết tới sách và các khóa học của bạn.
Nghe có vẻ như mọi người có thể đăng ký và theo học các khóa đó.
Và cảm ơn bạn đã đến đây hôm nay, vì đã là một người giáo dục công chúng và dạy mọi người, cả nam lẫn nữ, nhưng hôm nay chủ yếu là nam giới, cách yêu bản thân nhiều hơn, yêu người khác hơn, yêu cuộc sống hơn, và học cách kết nối.
Vì vậy xin cảm ơn bạn rất nhiều vì đã đến đây.
Bạn đang làm một công việc tuyệt đẹp.
Hiện giờ có quá nhiều điều vớ vẩn và u tối trên thế giới này.
Và tôi muốn nói với bạn, được bạn coi trọng và được trao cơ hội này là một điều may mắn.
Và rất vui khi được ở bên bạn.
Cũng vậy.
Tôi cảm thấy rất vinh dự và may mắn khi có bạn ở đây.
Và buổi này rất vui.
Còn tiếp.
Còn tiếp.
Cảm ơn bạn đã tham gia buổi trò chuyện hôm nay với Terry Reel.
Để tìm hiểu thêm về công việc của anh ấy, xin xem các liên kết trong phần ghi chú chương trình.
Nếu bạn đang học hỏi từ hoặc thưởng thức podcast này, xin hãy đăng ký kênh YouTube của chúng tôi.
Đó là một cách tuyệt vời, hoàn toàn miễn phí để ủng hộ chúng tôi.
Ngoài ra, xin theo dõi podcast bằng cách nhấn nút theo dõi trên cả Spotify và Apple.
Và trên cả Spotify và Apple, bạn có thể để lại cho chúng tôi đánh giá lên tới năm sao.
Và giờ bạn có thể để lại bình luận trên cả Spotify và Apple.
Xin cũng hãy xem các nhà tài trợ được nhắc đến ở phần đầu và xuyên suốt tập hôm nay.
Đó là cách tốt nhất để ủng hộ podcast này.
Nếu bạn có câu hỏi cho tôi hoặc ý kiến về podcast, hoặc khách mời hay chủ đề mà bạn muốn tôi cân nhắc cho podcast Huberman Lab, xin hãy để lại những điều đó trong phần bình luận trên YouTube.
Tôi đọc tất cả các bình luận.
Đối với những bạn chưa biết, tôi có một cuốn sách mới sắp ra.
Đây là cuốn sách đầu tiên của tôi.
Tựa đề là Protocols, an Operating Manual for the Human Body (Protocols — Sổ tay vận hành cơ thể con người).
Đây là cuốn sách mà tôi đã làm việc hơn năm năm, và dựa trên hơn 30 năm nghiên cứu và kinh nghiệm.
Nó bao gồm các hướng dẫn cho mọi thứ, từ giấc ngủ đến tập thể dục đến kiểm soát căng thẳng, các phương pháp liên quan đến sự tập trung và động lực.
Và tất nhiên, tôi cung cấp cơ sở khoa học cho những hướng dẫn được nêu ra.
Cuốn sách hiện có thể được đặt trước tại protocolsbook.com.
Tại đó bạn có thể tìm các liên kết tới nhiều nhà bán khác nhau.
Bạn có thể chọn nhà bán mà bạn thích nhất.
Một lần nữa, cuốn sách có tên Protocols, an Operating Manual for the Human Body.
Và nếu bạn chưa theo dõi tôi trên mạng xã hội, tôi là Huberman Lab trên tất cả các nền tảng mạng xã hội.
Vậy đó là Instagram, X, Threads, Facebook và LinkedIn.
Và trên tất cả những nền tảng đó, tôi bàn về khoa học và các công cụ liên quan đến khoa học, một số nội dung có chồng chéo với nội dung của podcast Huberman Lab, nhưng phần lớn là khác biệt so với thông tin trên podcast.
Một lần nữa, là Huberman Lab trên tất cả các nền tảng mạng xã hội.
Và nếu bạn chưa đăng ký bản tin Neural Network của chúng tôi, Neural Network là một bản tin hàng tháng, hoàn toàn miễn phí, bao gồm tóm tắt podcast, cũng như những gì chúng tôi gọi là các “protocols” ở dạng các file PDF dài một đến ba trang, bao quát mọi thứ từ cách tối ưu hóa giấc ngủ, cách tối ưu hóa dopamine, phơi nhiễm lạnh có chủ đích.
Chúng tôi có một chương trình thể lực nền tảng bao gồm tập tim mạch và tập sức đề kháng.
Tất cả những điều đó đều hoàn toàn miễn phí.
Bạn chỉ cần truy cập HubermanLab.com, vào tab menu ở góc trên bên phải, kéo xuống mục newsletter và nhập email.
Và tôi xin nhấn mạnh là chúng tôi không chia sẻ email của bạn với bất kỳ ai.
Một lần nữa cảm ơn bạn đã tham gia buổi trao đổi hôm nay với Terry Reel.
Và cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, cảm ơn bạn đã quan tâm đến khoa học.
而他們確實如此。他們是戰士。他們會殺了你。別跟他們作對。
當時機需要溫柔時,一個好的 Marani 會放下他的劍與盾,像嬰兒般溫柔。
偉大的 Marani 在於知道哪個時刻該怎麼做。
歡迎收聽 Huberman Lab 播客,在這裡我們討論科學以及可用於日常生活的科學工具。
我是安德魯·休伯曼(Andrew Huberman),現任史丹佛醫學院神經生物學與眼科學教授。
我今天的來賓是 Terry Reel。
Terry Reel 是一位治療師,被認為是全球在男性心理學以及男女在浪漫關係中互動方面的首要專家之一。
今天我們討論什麼是成為一個男人,以及男性目前面臨的心理健康危機。
如你可能聽說,現在男性的憂鬱與自殺率正創新高。
越來越少男人處於浪漫關係中,很多人甚至沒有一個親密朋友。
而對於那些身處戀情中的人,大眾關於如何在關係中出現(怎麼表現)的訊息非常矛盾。
今天我們會直面所有這些議題。
Terry 解釋,為了在生活中茁壯,男人必須把「建立關係」視為一項需要行動的技能,當然也需要感受,但同時要以特定方式處理並溝通那些感受,有時甚至根本不溝通。
我們也討論到兄弟情誼(fraternity)的重要性——這不一定是指大學社團,而是找到並屬於一群你可以信任、可以一起享受時光、會給你誠實回饋並對你負責的男人。
我非常欣賞 Terry Reel 的一點是,他願意非常直接地回答關於男人與女人的艱難問題。
坦白說,多數治療師不願意公開這樣做。
例如,他說在他大量的伴侶工作中,女性與男性在經營關係方面同樣表現不佳,但方式不同;如果他們真的想讓關係茁壯,他也提供了雙方的解決之道。
感謝他的誠實與提供實用工具,Terry Reel 今天為我們帶來對各年齡層男女都很重要的資訊。
這些內容超越了當代世代差異,突顯實際可行的方法,讓男性能建立並支持他們的心理健康,在工作、學校與浪漫關係中茁壯,以及同樣重要的—與自我的關係。
也就是說,男人如何建立強有力的自我概念、行動感與自信。
在開始之前,我想強調本播客與我在史丹佛的教學與研究職務是分開的。
不過,這也是我希望並努力把對消費者零成本的科學與科學相關工具資訊帶給大眾的一部分。
配合這個主題,今天的節目包含贊助內容。
現在進入我與 Terry Reel 的對談。
Terry Reel,歡迎。
很高興來到這裡。
謝謝。
男人怎麼了?
這個心理健康、男性危機、自殺率飆高,究竟發生了什麼事?
發生的事是,舊有的角色已經改變了。
大地在我們腳下移動了。
我們在努力弄清楚到底是誰。
如果我們不再要做我們父親和祖父那樣的人,那我們要成為什麼?
我們在尋找、在掙扎。我得告訴你,另一件事是有人在對女性主義的反彈中做出反應,你知道,有人說在我的工作中,
女人經歷了一場革命,現在男人必須面對它。
問題是,我們該怎麼辦?
因此有了反撲。
在我們國家與全球各地,幾乎像是在慶祝傳統陽剛氣質中一些最困難、最不討喜的面向。
我們現在不確定當個男人意味著什麼。
尤其是年輕人正在掙扎。
也有很多健康的榜樣在說,好,這是新領域,讓我來示範給你看長什麼樣子。
我看到對於「我們該怎麼做」這種困惑的最大回應是退化性的。
回到強勢、支配、理所當然、好鬥。
你在頂端就能看到這一點。
不只在我們國家,你在全球都看得到。
專制、支配被歌頌。
人們覺得,我們受夠了那些「覺醒」的人。我們受夠了被說成是壞的。
你知道,我是在六○年代女權高漲時長大的。
我把自己視為一個支持女性主義的家庭治療師。
你六○年代留過長髮嗎?
喔,對,還有鬍鬚,整個一套,對。
有很多藥物(嗑藥)。
但我那時候常聽的笑話是,哲學上如果一棵樹倒在森林裡沒人,那它還會發出聲音嗎?
我那時流行的說法是,如果一個男人在森林裡說話,沒人在場,他還會錯嗎?
那是第一波大型女權浪潮嗎?
是的,早期的女權主義帶有憤怒。
我很驕傲地說,我一些在女權前線的親愛朋友與同事,像 Perel 先生、Carol Gilligan,都是愛男人的女權主義者。
但那不是第一波的全部。它確實是對女性被剝奪權利與壓迫的一個可以理解的反應。
但我稱那為政治上的父權制(political patriarchy)。它確實存在。
看,走出美國就很明顯了。全世界很多地方,女性都受到男性的壓迫。那是真的。
但作為心理學家,我感興趣的是我所稱的心理上的父權制(psychological patriarchy),也就是父權制的動力學。
那可以發生在兩個男人之間、兩個女人之間、母子之間、兩個不同族群之間。
父權心理是一種束縛人的緊身衣式限制,我認為對每個人來說都是有毒的。
當然,傳統陽剛氣質有一些正面特質,事情不是完全非黑即白。但很多面向確實非常不健康。
所以很多男人在被告知「你錯了、你錯了、你錯了」時,反應是「嘿,我要掙脫枷鎖。我想怎麼做就怎麼做。」並且有點像在慶祝舊有的自由和舊有的特權。但那不是出路。即便我們現在看到這股復甦,也不會造就一個快樂的人類。所以我們需要的是進步的陽剛模式,而不是倒退的陽剛模式。而這類模式很少見。
有沒有可能現在成為男人的範本,比過去更多元了?我是說,就我個人而言——我很單純,沒有受過這方面的正式教育,除了以一個男人長大的經驗。你是個男人。對,沒錯。這是我唯一的經驗,對吧?所以我盡可能將一切從我自己的經驗中過濾、嘗試抽離來看。這就是我開始的地方,也會是我回到的地方。
我接觸到的範式是,像是在四、五○年代,男人看起來、行為方式都是某種樣子,那是一個相當狹窄的範本。非常窄。相當狹窄,而且在某些方面相當不近人情。傳統陽剛的本質(它並沒有止於五○年代,至今仍然存在)是禁慾的堅忍不拔。成為男人的本質就是不可被擊倒、不可示弱。你越是不露破綻,你就越有男子氣概;越脆弱,你就越娘到今天還是這樣。而「娘」被視為不好。
這裡有好幾個問題。第一,我們是會脆弱的。作為人類,說我們不脆弱是謊言。否認自己的脆弱就是撒謊。所以我看到慢性焦慮、憂鬱。每個人都在問自己:我有達到標準嗎?而你沒有,因為你想達到的那個標準並不真實。我跟男人說,試圖逃離自己的脆弱就像試圖跑贏你的肛門——無論你跑到哪裡,它都會跟著你。我們是會脆弱的。
傳統禁慾模型的另一個問題是,我們是透過脆弱彼此連結的。人與人就是這樣連結的。但男人卻築起了牆。其中一個我們面臨的問題是在異性關係上。西方的女性要求我們達到某種情感連結、敞開心扉與親密感,而這些在我們還是男孩時就被徹底扼殺了。你知道,傳統文化把男孩變成男人的方式,就是透過斷聯。你與自己的感受切割。你斷絕脆弱。你與他人斷開連結。你與母親斷裂。我們把這一切稱作變得自主。
但這整個關於達到自主的說法,跟真正的心理學毫無關係,根本沒有任何依據。這只是父權制。舉例來說,那個對媽媽一句也不回、只用單音節回答的青春期男孩,那並不是正常。我們把它當成正常,但那並非心理上必要的,它是傳統陽剛氣質的規範。我在這裡要告訴你,傳統陽剛氣質是有害的。
我想先快速休息一下,感謝我們的贊助商 BetterHelp。BetterHelp 提供由持牌治療師進行、完全線上的專業心理治療。我做心理治療已經很久了,可以說在很多方面它就像體能訓練。有時候我想做,有時候我不想做,但無論何時,每次結束治療後,我都會覺得好一點,知道那段時間是值得的。更多時候,結束治療後我會帶著一些有價值的洞見,有時甚至很多洞見,或是對我正在處理的事情(不論是工作、人際關係,或是與自己的關係)有新的觀點。有效治療能帶來很多好處。BetterHelp 讓你很容易找到專業治療師來提供這些效益。而且因為 BetterHelp 完全線上進行,所以非常節省時間,不用開車去治療師辦公室、找停車位或其他麻煩,你只要登入就能進行。如果你想試試 BetterHelp,請上 betterhelp.com/Huberman,首次一個月可享九折。再說一次,是 betterhelp.com/Huberman。
今天的節目也由 David 贊助。David 做的蛋白棒與眾不同:含有 28 克蛋白質、只有 150 卡路里、0 克糖。沒錯,28 克蛋白質,且 75% 的熱量來自蛋白質。這比第二名高出 50%。David 的這些營養棒也非常好吃。現在我最喜歡的是新出的肉桂捲口味,但我也喜歡巧克力碎片餅乾麵團口味和鹽味花生醬口味。基本上我喜歡所有口味,都很好吃。還有個大消息,David 營養棒現在已經補貨了。它們曾經缺貨好幾個月,因為太受歡迎,但現在已經回來了。吃一條 David 營養棒,讓我能在當作零食的熱量中獲得 28 克蛋白質,這讓我很容易達到每日每磅體重一克蛋白質的目標,同時又不會吃進過多熱量。我通常下午會吃一條 David 營養棒,外出或旅行時也會隨身帶著,因為它們方便又能補充足夠的蛋白質。如前所述,口感非常好,且 28 克蛋白質在只有 150 卡路里的情況下也很有飽足感,很適合作為兩餐之間的點心。如果你想試試 David,可以上 davidprotein.com/Huberman。再說一次,是 davidprotein.com/Huberman。
讓我問你關於這個範本的事。
像是,基本上從1940年代一路到60年代,有一個固定的模板,對吧?
正如史蒂夫·喬布斯說得很貼切,60年代其實很多現象是在70年代才真正發生。
長髮、鬍子,大部分都是在70年代出現的。
有些是在60年代,但大多是在70年代。
對。
好,所以有那種非常剛毅的模板。
對吧?
供給者、保護者、沉著堅定。
沒感覺。
對。
是的。
講求理性。
其實我對這段歷史看過一些資料,還挺有意思的。
你知道,甚至有圖解說男人絕對不該把手叉在臀部,因為那像是女性的站姿,絕對不要把臀部歪向一邊。
我是說,這些東西確實存在,對吧?
而且這還跟禮儀學結合起來。
行為舉止非常清楚,對吧?
可選的範圍不大,但可做可說的事其實是相當程式化的,我不是要故意唱反調。
但它讓劇本變得更單純,因此更可接近,但也掩蓋了很多其他東西,這點我想我們雙方都同意。
然後新的模板出現了。
我生於1975年,所以我現在50歲。
在80、90年代晚期,是一種混雜的狀態。
我們在電視節目裡看到了第一批同志男性角色。
是的。
也看到女同志角色,但既然我們在談男人與陽剛氣質,那是頭一回。
我想那是在《真實世界:舊金山》(The Real World, San Francisco)裡的那位角色——請原諒我記不清他的名字——他死於愛滋病,當時正值愛滋流行期。
還有《威爾與格蕾絲》(Will & Grace),對。
所以這類角色更多了,但讓同志出現在公眾視野裡,跟說直男的角色已改變,這是兩回事。
完全同意。
完全同意。
這是兩件不同的事,但對男性氣質的概念確實有一種擴展。
我會說在80、90年代,幾乎像是變成一個自助式的選擇吧?
你有你的足球健將類型、你的金融男士。
有那種沉著堅定、供給者保護者的樣式。
但也出現了比較藝術家氣質的類型。
我不會說是感性的藝術家,但藝術表現開始成為男性氣質的一部分——其實一直都有,只是變得更明顯。
你有嬉皮士。
你有嬉皮士,然後變成搖滾樂,對吧?
我意思是,也有——雖然不是我喜歡的類型——像Bon Jovi那種人。
你會看到長髮,然後會有人說「你是新澤西州的」,好吧,Bon Jovi是個恰當的例子。
所以算是有些擴展。
對。
而現在似乎男性的模板——我指的是一些最著名的男性音樂家,據我所知自認為是異性戀的人,現在的穿著打扮有時會被認為是非常女性化的。
這種事之前也有,比如大衛·鮑伊(David Bowie)。
我是說,這個模板裡一直有一些性別混搭,但我覺得在90年代最為顯著,然後一直延續到現在。
當我跟20多歲的男孩聊天——因為我有朋友的孩子現在已經快二十歲、二十出頭——他們對自我表達的想法很自在。
我想我在嘗試調和一個觀念:你說我們仍深受父權制影響,但看起來20、30,甚至40歲左右的年輕人,他們覺得自己有選擇餘地。
他們也能以我們當年做不到的方式接觸情感——你知道,他們多半是被女性主義的母親養大的,這有影響。
但問題是,我看到這些男孩,他們都在抱怨女人不被他們吸引,這是有原因的。
很多開始接觸情感、談論更真摯議題的男人,同時也帶來了傳統的男性特權。
於是情況變成「我現在很有感情,來照顧我吧」。
很多女性抱怨這些男孩像小孩子——他們不會挺身而出。
問題是這點:你能既有大愛、開放、情感豐富,同時又能有擔當並願意付出嗎?
對很多男性來說,沒有改變的是付出這件事。
回到50年代,那個沉著堅定的時代,是以「我」為中心的。
我出門去打怪,然後回家我的馬丁尼和拖鞋在哪?
接著60年代來了,女權運動,然後「可以有感覺了」。
甚至可能可以顯得有點脆弱,但那仍然以「我」為中心。
所以當我談論進步的男子氣概時,我想要的是心胸寬大、堅強、連結、並且願意付出的人。
而這一點,在傳統父權模式和很多反主流文化模式中都缺失。
從男性之外的角度看——我先暫時退一步談整個文化——我們文化中缺乏的是關係性。
我們文化中缺的是連結之美。
而且,你看,跟著科學走,我說了40年,而現在科學證據真的很清楚:被連結、與自己及他人親密,這是人類天生需要的。
我們是群居動物。
缺乏親密連結不只對心理有害,我想是維韋克·默西(Vivek Murthy)引用過的觀點:它對身體的傷害相當於每天抽一包半的香菸。
我們生來就需要被連結、需要關係。
我在90年代就寫過有關男性憂鬱的文章。
我說過,我們把「男孩變成男人」的方式是透過疏離。
我們告訴他們要與自己內心脫節(對較年輕的男性而言這情況較少),還要與他人切斷連結,這就是被視為獨立與自主。
疏離的代價就是疏離本身。
有些男人已經在內心找回更多感受,但他們還沒學會連結的藝術。
你知道的,我在執業中接觸的,像你和你許多朋友一樣,是社會上的大亨。
我教他們的一件事,就是快感(gratification)和我所說的「關係性喜悅」之間的差別。
快感顧名思義,就是短期的愉悅衝擊。
我們的文化很愛快感。
那些開私人飛機來看我的產業界巨頭,講究的全是快感。
他們在這方面做得很成功——有錢、有權。
在這個層面上那很好。我也喜歡享樂。
但我稱之為「關係性喜悅」的更深層愉悅,是你當父母時會得到的。
有時孩子讓你覺得滿足;有時你想把他們丟出該死的窗外。
但如果有人說,嘿,我們可以弄台時光機,讓你不必經歷這些,我會把說這話的人揍趴。
因為僅僅在那裡、保持連結、處於關係中,本身就有一種更深的喜悅。
而這在我們的文化中已經失落了。
我們生活在一個反關係、以自我為中心的文化裡。
即便父權體制的一些形式有所改變,自戀和缺乏關係性的問題並沒有改變,只是換了另一種變體。
這裡面有很多東西,我想問一下關於男性情感經驗與表達的這個概念。
這似乎是一個非常重要的議題,值得釐清。事實上,現在因為你和其他人的工作,男人們似乎開始聽到——感受情緒很重要。
而且不只是覺得情緒可以被感受,而是被鼓勵去感受;如果你把情緒悶在心裡……我們過去常在心臟健康的脈絡中聽到這點。
像是 A 型、B 型性格之類的,如果回頭看,那幾乎像是在掩飾另一件事。
當然那仍是真的,你可以因抽菸和其他因素把心臟搞壞。
但那真正說的是,那些最初被分類、容易早死於心臟病的人群——就是把情緒憋在心裡的人,做很多、承擔很多,卻把一切往內藏。
有趣的是,結果顯示,那些經常大喊大叫的人——當然我不是建議大家那麼做——那種宣洩在延長壽命上其實對他們有幫助。
我並不是說你應該去對別人大吼大叫。但史蒂夫·賈伯斯過去支持喊叫療法,認為大聲表達情緒是有用的。
但我真正想問的是,如果感受情緒重要,那我們就把它當成一個決策樹來看。
好,若我們同意男人需要感受自己的情緒──是的。
問題接著變成,他們應該獨自感受,還是在有人在場時去感受?我想兩種情況都有其道理。
但到了什麼點,就不是所謂你所說的「情感特權」——把情緒丟給別人去照顧?
你能舉個健康情緒表達的例子嗎?
為簡單起見,我們以異性夫妻的情境來說。
好,這當然也可以延伸到其他情況。
什麼是健康的情緒表達?比方說在伴侶面前表達悲傷——深沉的悲傷或既挫折又悲傷——卻不會讓對方覺得你在退化、變成孩子。那是什麼樣子?
那看起來像是一場協商,而不是一種要求。
你可以多說一點嗎?
是的,因為即便在我們——我要催促我們自己——即便在我們的談話中,我也不是在乎那些感受本身,我在乎的是連結,我在乎的是連結。
讓我們男人變得健康的,是連結。所以,去感受你的情緒吧。那你打算怎麼處理這些情緒?
我以前會說,我以前沒感覺,現在到處都是感覺,而我根本不在乎你和你的感受。我想要你關注我和我的感受。
那算是一個進步嗎?嗯,有一點,但那不是我要把你留在的地方。
我們要超越的是自私,因為超越自私符合我們的利益。
所以,找回感受、變得堅韌或有情感,當然這些都好、很重要。
我們建立連結的方式是透過情感,是透過脆弱。
所以,我來這裡跟你談話時其實緊張。真的嗎?
是的。是我嗎?是啊。很難想像,對吧?但是真的。
這是真的。我在這裡待了很多時間,這是個很熟悉的地方。但我希望這並不是因為我令人害怕。
不是那樣。比較像是現在有很多人在聽我們談話。
哦,對。他們對這些議題非常關心。男女老少都很感興趣。
是的,這本該如此。
而且不只是因為男性自殺率較高──那點也很重要──還因為正如你指出的,我們是舊世界靈長類物種,我們不會回去群居生活。抱歉各位,不會回去的。
我有位同事,我也把他當朋友,鮑伯·薩波爾斯基(Bob Sapolsky),我們時常談這些。他說,沒錯,那就是我們演化的方式。
但各位,沒有那種所有人都會搬去的小村落。這不會發生,我知道,我知道。
但我們同時也是非常有適應力的舊世界靈長類。這是真的。不過那套迴路不會消失,那是一種需要。
那麼,如果可以的話,希望你現在不那麼緊張了。讓我來回答你的問題。好。
我做的一件事是,我打電話給我們的共同朋友 Bea,然後跟她說我很緊張。是嗎?是的。她很棒。對,她還說:他很棒。
讓我跟你說說安德魯,以及接下來會發生的事。
她把整件事從頭到尾跟我念了一遍。
一點小事,我就不多說了,但我原本擔心,喔,我們會在這件事上有分歧。
不,你不會有分歧。
讓我告訴你事情的樣子。
跟她談完之後,我整個人放鬆了。
那真是一種福氣。
男人失去的—當我們不與自己的脆弱連結時—是我們請求別人幫忙的能力,但那是請求,而不是命令。
而且這是互惠的。
不是說,然後 Bea 開始談她的關係,我就去支持她,那就是一段關係。
是的,我要男人從那種束縛中走出來,去有感覺。
我要我們成為完整的人,擁抱自己的人類脆弱性。
但要在一個情境之下,在與他人相連的情境中,既不與他人隔絕,也不強加於人,而是學會那門幾乎失傳的藝術:如何與人相處,單純地如何在一起,如何請求他們陪伴我們,以及如何互相回應、陪伴他們。
你知道,很多女性對我們很生氣。
我是處理性別戰爭中的醫療者,我的工作是處理那些其他人無法幫助、已瀕臨離婚的夫妻。
那是我的專長。
而問題是,我們根本不知道該怎麼做。
我有一句話,這可能會惹麻煩,這是很廣泛的概括,但從臨床觀察,我喜歡說:一個生氣的女人通常是一個覺得自己沒被聽見的女人。
很多男人會想,這到底怎麼了?我的婚姻並沒有那麼糟糕,但如果你能讓她別再纏著我,我真不明白問題在哪裡。
然後我們面對一個生氣的女人,我稍後會再回頭談這點,但我們要麼反擊、要麼變得防衛、要麼退縮。
我得牽著男人的手教他們。讓我教你一件事:
告訴我你為何生氣。告訴我你想要什麼。
除非她要跳橋——我有句話,我知道怎麼在五秒內解除一個生氣女人的怒氣,半數時間都有效,總比你現在做得要好。
怎麼做?給她想要的東西。問她:你怎麼了?看看我能做什麼幫忙。
這對我們的文化來說是一項全新的技能。
如果可以,我要回到一個核心議題,希望我們會談到:男人的自尊。
大多數文化中的男人根本不知道健康的自尊長什麼樣子。
自尊是由內而外的。我之所以有價值,是因為我存在、我在呼吸。我不需要去賺取它,我也加不了分、扣不了分。這像民主一樣:我的價值不比你的更高或更低,我生來就有它。
男人被教導的是由外而內的自尊,主要靠表現。我有價值是因為我做得到。我有大肌肉,我能讓妻子高潮,我能得到這份工作,我能擊出全壘打。表現好時那很好,但當你表現不好時,你就陷入羞愧。那你的價值去哪了?
所以,健康的自尊——如果我可以這麼說,我也會再回頭多談這個,我必須教男人——是能夠對自己的不當行為感到一種比例相稱的懊悔。譬如:我搞砸了,我傷了你,我很抱歉。但同時能以溫暖的目光看待自己,承認自己是不完美的人。
我們常做的要麼是不為壞行為感到不好,那是無恥、誇大自我,甚至有反社會傾向;要麼一旦覺得不好就直接陷入羞愧,覺得自己一無是處、爛透了。
我得教男人從羞愧中站起來,而不是沉溺於—你知道,我常說,當你從無恥的壞行為(不負責任、自私、麻木)跳到「天哪,那太糟了,我真是個大爛人,我應該狠狠懲罰自己」時,你其實是在把一種以自我為中心的狀態換成另一種以自我為中心的狀態。
我確實想深入談自尊,但現在為了我自己和一些聽眾,我想先總結兩個我認為的結論,你可以再修改它們。
就情緒表達而言——我完全同意你的觀點——你必須能夠感受你的情緒。光是一個很好的理由去開始那條路就是對你的身體有益。它也對你的心理健康和人際關係有好處。但如你所知,男人往往需要有人帶著去喝水,先給他們一根誘因,之後還有更多的獎勵。
把一切都憋在心裡會要了你的命,真的會。它也會讓你周遭的每個人都痛苦,即便你以為你是在保護他們。但如你很重要地指出的,它不能變成把情緒傾倒在別人身上的垃圾場。
所以我從你那裡聽到至少兩種男人以健康方式投入情感的方法:第一,請求幫助。
你舉的那個例子——你打電話給 Bea,那位也很有天分的治療師——就是用一種把你心裡的擔憂說出來來請求幫助。例如說你緊張、你難過。以自然的方式表達出來,我的經驗是,女性會自然而然地伸出援手。大家都是這樣的。然後——
安德魯,我可以把速度放慢一下嗎?我們現在遇到的是所謂的「伊卡洛斯症候群」。在缺乏被認為配得上愛的感覺時,很多人覺得必須去賺取愛、去證明自己的價值。我常這麼說:男人為了值得被愛,離開妻子和孩子,飛去靠近太陽去贏得愛。與此同時,他們的妻子和孩子在問:「老爸到底在哪裡?發生什麼事?」然後那男人回答:「我在努力贏得你們的愛。」拜託,坐下來跟我們一起玩大富翁就好好嗎?
你不需要那樣做。
就像——那是一場騙局。
是一個我們都上當的把戲。
只要坐下,靜下來,保持連結就好。
那就是你需要做的一切。
但我們沒有——我們沒被教過這個。
對,我們之後會再談這個,但事實上,成為供養者和保護者的責任,同時也有其樂趣,很多時候(不是總是)意味著必須離開家去工作。
說實話,我所有有小孩的朋友——我自己也確實有過這種經驗——當你因為工作不能待在家時,那是一種奇怪的痛。
是啊。
就是那種——因為你——我確實愛我的工作。
成為供養者很美好。
但同時,不能出現在重要時刻會帶來痛楚。
我們稍後可以再回到這部分。
但要請求幫忙,然後在回應時採取一種非退縮、不是那種……你懂的,有種理所當然、有特權的方式,正如你說的,當女人生氣時,說句「你需要什麼?」啊,那就像沙漠中的甘泉。
也許再加一句,「你現在要我為你做什麼?」你現在需要我做什麼?
好,太好了。
我只是想把這件事做一點結構化,因為還有一點關於Y染色體的事——我們對簡單指示反應良好。
好吧,我接受這點。
我相信。
我對Y染色體以及男人如何演化成為現在這樣有一整套理論。
或許最後我們可以當作趣談再聊,雖然有點打趣,但也不是完全沒有道理。
接著你剛才說的,我覺得這對自尊非常關鍵——當我們搞砸時,能夠接受責任,同時不把自己推進恥辱深淵,仍然保有一種善良的自我認知。
我是個好人但搞砸了。
我是個好人但行為不當。
如果丟過來的話語不是這樣呢?
不是「嘿,我生氣是因為你這件事真的做得不好。」
而是「我生氣是因為你這件事真的做得很差,你是——」然後就變成對人格的抹殺。
是啊。
那就需要更高一層的努力。
確實。
那在那種情況下,你建議去反擊,還是就坐下來,在內心做功課,告訴自己那不是真的?
去反駁?祝你幸運。那有用嗎?
聽著,這是個陷阱,而且——看,我首先要說的是這件事。
自尊心的缺乏讓我們這些男人在關係中不願承擔責任。
當我們被指出不完美時,我們會掉進羞愧裡。
我們沒有能力對缺失感到恰如其分的懊悔。
好吧,你說得對。我搞砸了。我要怎麼幫忙?
卻會變成「哦,你是說我沒打出全壘打?那我就是個失敗者。」我們就在抵抗自己那種被淹沒的自卑感。
你是說……我不完美?
我們藉由擋開批評來保護自己免於那種可怕的感覺——那確實很可怕——以此防衛。
等等,你要懂。
我們做各種防衛性動作,女人經常抱怨我們會這樣,事實上我們真的會這樣。
因為我們是在保護自己,不讓自己被吞沒。
我是個壞人。
有趣的是,我以教男人建立自尊為方法,幫助他們在關係中負起責任。
很有意思。
如果你沒有健康的自尊,你承擔不起責任,因為承認自己的不完美太讓人不堪負荷。
你說得太重要了。
而且這對沒有處於戀愛關係中的人也很重要,對男人尤其關鍵,因為在我看來,我們很容易把「上司」或「回饋」來替代。
完全正確。
我覺得——再請你容我慢慢說——把這些東西拆解成一個結構會幫助我,也希望幫助其他人。
我人生中大約遇到兩種形式的批評,或許我都碰過。
我在開玩笑,當然我都遇過。
一種是有人對我做的事感到生氣。
對。
好。
即使那話語帶著人格抹殺,我也能很清楚地聽到:「我聽到了你的不滿」。
發生在我們身上的事情——看,我結婚四十年了。
我也一樣。
我們被糟糕的表達方式抓住,然後對那糟糕的表達方式做出反應。
拜託,沒那麼糟。
或者,「嘿,你講得很糟——」如果你是個人際關係的高手,一位像黑帶一樣的人,你會鑽過那惡劣的表達方式。
我不是說那表達不糟糕,當然糟糕。
但你努力抓到對方真正想表達的重點。
為什麼?
這就像柔術,你閃過那糟糕的出招,處理他們的痛處。
猜猜會發生什麼?
他們冷靜下來。
當然。
你對糟糕的表達方式做出反應,事情就會被放大,吵個不停,可能延續好幾小時、好幾天。
你鑽過去,說「好,你生氣了。我能為你做什麼?」那所有的毒性就會從你身上流過去。
那才是真正的男人。
那可能把一整天、甚至一星期的痛苦變成十到十五分鐘就平息下來,因為做得好。
當我跟男人談話時,我想要重新定義「力量」。
力量,我們通常想像的,是那種對撞、硬碰硬。你拿出你最強的一擊來吧。
我盡了最大努力。
我喜歡柔術。
往下面鑽。
鑽過那波浪下面。
最後,與其說「我很強」,
我不會忍受那些狗屁。
我會說──不。
我希望你這樣說:「我非常優雅。」
我只是側身避開了整件事。
原本可能會纏鬥好幾天的事,我在十分鐘內就化解了。
我是不是很酷?
在我看來,那才是真正的男人。
到現在為止,我想你們很多人應該都聽過我說:我已經吃 AG1 超過十年了。
這確實是真的。
我在 2012 年就開始吃 AG1,而我會每天持續吃它的原因,
是因為據我所知,AG1 是市面上品質最高、最完整的基礎營養補充品之一。
這表示它不只是含有維生素和礦物質,還有益生菌、益生元和調適原(adaptogens),
可以填補你飲食中的任何缺口,同時支援你繁忙的生活。
因為 AG1 含有益生菌和益生元,它也有助於維持健康的腸道微生態。
腸道微生態由數兆個微小微生物組成,排列在你的消化道上,
並影響你的免疫狀況、新陳代謝、荷爾蒙健康等多方面。
持續服用 AG1 幫助我的消化,維持我的免疫系統強健,
也確保我的情緒與專注力都保持在最佳狀態。
AG1 現在有三種新口味:莓果、柑橘和熱帶。
雖然我一直很喜歡 AG1 的原味,特別加一點檸檬汁時,
但我特別喜歡新的莓果口味。
味道很棒,話說回來,我其實喜歡所有口味。
如果你想試試 AG1 並嚐嚐這些新口味,
可以去 drinkAG1.com/Huberman 領取特別優惠。
現在,AG1 正在免費贈送六包 AGZ 試用包,
AGZ 是 AG1 新的睡眠配方,順帶一提非常棒,
是我唯一服用的睡眠補充品。
它省去了需要吃各種藥丸的麻煩,我的睡眠從未這麼好過。
這個特別優惠會送你六包 AGZ 試用包,
還有三包 AG1 旅行包,以及一瓶 D3 + K2 維生素,於你首次訂閱時贈送。
只要前往 drinkAG1.com/Huberman 開始即可。
針對我們在這情境中勾勒出的狀況,有兩個問題要討論。
大致上至少有兩類批評。
一種是你做了什麼事,搞砸了。
對,就像你搞砸了。
你做錯了事。
做了不好的事。
做得很差。
另一種是對於你沒做的事感到不滿。
在我的限制範圍內,我當然不是臨床醫師,
但在我與男性零星的互動中,當他們分享挫折時,
那些挫折常常可能來自老闆,或伴侶。
很多時候,是因為他們沒做某些事。
他們會向我吐露,之所以沒做到、之所以看似沒想到,
是因為他們實在太忙了,要扮演供養者、伴侶所包含的所有其他角色。
而現實世界有時間上的限制,對吧?
所以並不是說「你忘了週年紀念」或「你忘了禮物」那種事。
不是那種男人。
而是那些從沒被要求、沒被指出也不會自然而然注意到的事。
像我,先是視覺科學家,其次才是神經科學家,真的。
我們對某些事情有巨大的盲點。
女性看到、聽到的東西,我們就是看不到、聽不到。
是的。
而男人看到、聽到的東西,女性也未必能看到。
你不被允許這麼說。那在政治上很不正確。
但事實是,男人在女人身上看到一些女人看不到的東西。
女人在男人身上也看到一些男人看不到的東西。
這種認為女人無所不知、男人一無是處的想法,不,非也非也。
這也是導致我們現在情況的一部分。
沒錯。
你知道,那種荷馬辛普森式的觀念,當然有些男人像那樣。
但我會說,現實世界中有一種工作上非常穩定、努力想把事情做好的人式的荷馬辛普森。
所以當面對關於「你沒做某事」的批評時,
是的,我可以想像適用相同原則,但我認為也公平地說出,這裡有部分責任落在提出問題的伴侶身上,以及他們提出方式。
顯然,對人格的抹黑是不會有幫助的。
那會讓那種「柔術」更難。
也會讓接受責任變得更難。
但那事會發生。
它會隨著過失的嚴重程度而增加,對吧?
好。
但什麼才是健康的批評方式?
是不是全部都要用「我」字陳述?
是不是純粹基於個人的感受?
我不是要在這裡分配責任,但說實話,
這是一條雙向街。
甚至不只是雙向街。
再說一次,我們要承認這些都是廣義的概括。
我們彼此清楚。
但我們之所以簡單說明,是因為總得從某處開始。
所以我也教女性如何以關係為中心來溝通。
我不是說男人不關係導向、女人才是。
我們在這個文化裡都挺亂的。
對很多女性來說,嚴酷的消息是,我有八百萬句格言。
其中一句是:你沒有權利因為沒得到你從未要求過的東西而生氣。
可以再說一次嗎?
你沒有權利因為沒得到你從未要求過的東西而生氣。
這是在說女性正走出她們傳統角色之外。
你是什麼意思?
我是要去告訴他們嗎?
像是,白馬王子應該會自動知道;如果我要告訴他,那就不算數。
我真的常聽到這種話。
我會對她們說,好吧,姑娘們,灰姑娘已經死了。
白馬王子可能剛從戒癮所出來。
我很抱歉這不浪漫,但如果你想從你男伴那裡得到什麼東西,你得捲起袖子親自去爭取。
你得先明確表達你想要的,然後教他你想要什麼。
在關係中要得到更多你想要的東西,有三個步驟。
這對女性尤其重要,因為不滿意的大多數是她們在承擔。
第一,敢於撼動現狀。
「親愛的,這對我真的很重要。」
「我覺得你沒在聽。」
「你最好注意聽。」
第二,一旦那個男人願意配合,好,那我需要什麼?教他。不要期待他會自己知道。
我聽了四十年女人跟我說男人不知道如何建立關係。你猜怎麼樣?我相信你們。
如果你不告訴他們,他們怎麼會知道要怎麼做?不是說你要變成那個客觀的老師,那是個陷阱。但以主觀、謙遜的方式來說,像是薩莉的指示:這是我希望你做的,能讓我快樂的東西。
所以捲起袖子,親自示範你想要什麼。當他們嘗試並給你時,要給予獎勵。
在我們的文化裡沒有人這樣做。一個具體的例子,約翰·格雷——上帝保佑他——靠這賺了好幾百萬。他指出男性傾向於用「問題解決」式的傾聽,而女性想要的是「同理傾聽」。兩者都沒錯,錯的是事前沒有談妥。
所以我教女性去說:聽著,我想跟你談我跟一個女朋友吵架的事。10、15 分鐘。首先,限定時間很有幫助。男人們會想說你要聊到凌晨四點(那樣一直聊下去)。15 分鐘。在那十五分鐘內,我希望你像個女朋友那樣回應:「哎,那很糟耶,跟我說更多。」我要你用同理心去回應。這就是它應該長什麼樣子。
我們在關係中太被動,讓彼此各自做各自的事,然後再抱怨。我們可以去塑造它。前面多些主張,後面就少些怨恨。
所以捲起袖子,教你的男人你想要什麼。我不是要你解決我的問題,我要你做的是這件事。能不能當作是對我的一個幫忙,幫我做這件事?不是那種「我是關係中的上帝恩賜,這就是你需要的」的語氣。不是。說「能不能當作對我的一個幫忙?」然後第三,一旦那個男人開始做了,要鼓勵他,不要打擊他。我們常常是「太少、太晚、做半套」——你只做了一半。我告訴女人們,慶祝那個杯子已經有 14% 滿了。一週前只有 5% 而已。嘿,你雖然做得不完美,但做了,對你來說很好。接下來我們要怎麼把另外一半做到?
但是我們常常會因為不想顯得脆弱而不去接受別人的好意。接受也是一門藝術。處理一段關係雙方都有技巧可學。我必須教女人如何更賦能她們的伴侶、少一點抱怨。我相信這一點,那通常也是她們該做的功課。但你不能坐等伴侶把事情做對。你得能夠回應。他們週二做得很漂亮,週四又變成混蛋。但你還是要好好回應。這是你自己的完整性。把以完整性和技巧來行事的責任放在自己身上,獨立於伴侶在翹翹板另一邊做什麼,這是一種很大的自由。它不總是有效,但那是你最好的機會。你也不必成為他們不成熟的奴隸。如果每次他們不成熟你就跳進泥坑跟他們一起爬,你就成為被風吹動的旗幟。這樣反而受制於他們。很解放的一件事是:「你現在不成熟,我可能五分鐘後也會不成熟,但我現在會用我的成熟來面對你的不成熟。」那是一件很美好的事。很棒。
關於童年模式的問題。我本來想直接談父母那段(我也想談),但我腦中有個很粗糙的模型,大致是這樣:我們都有一個內在小孩或兒童般的一面,裡面有健康的部分和不健康的部分。至少以我的經驗來說,和某人(尤其是浪漫伴侶)在一起,能夠處在某種兒童般的狀態,是很美好的。我稱之為「自然的小孩」。自然的小孩,是健康的,好奇探索、好玩、可愛,有時也會頑皮,我當然見過,那是令人可愛的。
然後有不健康的小孩,可能表現為任性、覺得理所當然、關閉自己之類的行為,可能形式很多。我想很多聽這段談話的人有在一段關係,也有很多人沒有。在沒有人陪伴的情況下,或即使你在一段關係中,也能做多少、做什麼樣的功課來理解自己這兩個部分、把它們放在適當的位置?畢竟,不健康的小孩出現在關係裡是非常危險的東西,可能很快就造成破壞。
如果我是病人——客戶,我不確定你們怎麼稱呼?你叫他們客戶嗎?客戶。好,我如果是客戶,然後我說好,我現在不想談我父母的事,我們可以之後再談。但我知道我自己健康的那一面,覺得我也知道不健康的那一面,那我要做哪些實際的工作,才能讓這兩部分被理解並且各就各位?讓我確保把壞的小孩子安德魯關起來,適時放出好的那個安德魯去玩。哦,對,對吧?我很幸運,現在我的女朋友很會表達她那個健康、自然的小孩部分。她也是女人,那一面有時會關閉,然後她就會陷入那種模式。我以前也見過這種情況,經驗非常美好,當那些面向無縫契合時也很棒,你會覺得「哇」,像忍者大師一樣精準、完美。
好,假設我不是那樣的人,那麼要怎麼做功課呢?好吧。
首先,你正活在各種關係之中。任何聽這個播客的人都處在關係裡。可能不是親密的性關係,但你有老闆、有同事、有姑姑叔叔、有表親,還可能有一隻狗。我們都嵌在關係裡,處理方式是一樣的,不論情況如何。關係技巧就是關係技巧。所以我不在乎你是單身還是結婚四十年,都是同一件事。這是 A。
我的模型是這樣的。那個自然的孩子,就讓他吧,享受、讓他玩、愛他、享受他。那是我們的創造力。有趣的是,那帶有一種性慾(erotic)的意味,但從最廣義來看,那是生命力──自發、沒有被阻礙、沒有受傷。那是我們美好的部分,保留它,讚美它。
你所說的不健康的孩子,這是我的模型。有趣的是,這和神經科學家丹·西格爾(Dan Siegel)的觀點是一致的。我談的是我們內在那個智慧的成人部分──前額葉皮質,能夠停下來思考、推理和選擇。那是我試著培育、教導技巧的部分。問題出在當「火候」一來,也就是與創傷有關,當現在發生的事和過去曾對我們造成危險或傷害的情況相似時,可能是被侵犯、可能是被拋棄,可能是被虐待或被忽視。當現在發生的事觸發了這些,你知道的,當然我們不是記得創傷,我們是在經歷它。比如戰場經驗的反應:一輛車回火一下,她立刻轉身,彷彿手裡有槍。她不是在想「我走在大街上回想戰爭」,她身處在戰鬥之中。當下消失了,反應來自皮質下的邊緣系統、杏仁核,你會被情緒淹沒。這就是我們所謂的受傷的孩子──非常年幼。我做體驗式工作的時候,指的是生命最初幾分鐘到四、五歲這段時間,那都是感覺的部分,那是當時真實經歷的部分。
在這個成熟、以當下為基礎的部分和這個完全被淹沒、非常原始的部分之間,是你所說的「壞孩子」,我稱之為「適應型的孩子」。這就是你為了應付當時發生的情況,而學會成為的那個你。它是膝跳反射式的──戰鬥、逃跑或討好(也可說是去修補、去處理對方的情緒)。它是自動的、皮質下的,而且具有強烈的驅動力。「我要為自己挺身而出」「我要把這件事關掉」「如果你難過我就得修好你,不然不行」──這些都是動物性的求生本能。當你處在適應型孩子時,你不會使用關係技巧,因為你不關心關係,你關心的是生存。這在神經學上真的是不同的部分。
我做的工作,我稱之為「關係正念」。當你被情緒淹沒時,你要把前額葉皮質重新帶回線上。去散步、做十個深呼吸、繞一圈街區、休息一下。我是很推崇暫停的。讓自己重新回到那個比較有思考、不被淹沒的部分。丹把它稱為「回應性大腦」而不是「反應性大腦」。當你重新定中心時,我稱之為「記得愛」──你會記得你面前這個人是你在乎的人,然後再回去嘗試。但我們都在跟這些適應型孩子的部分拉扯。我處理那些瀕臨離婚的夫妻,幾乎所有人都一直活在適應型孩子裡,卻以為那就是成人。世界會獎勵一個適應型的孩子,但你會把家庭生活搞得一團糟。
所以,戰鬥、逃跑或修補(或討好)。今天任何在聽的人,當你被淹沒、處於自動模式──那正是適應型孩子的標誌──你是戰鬥、逃跑還是修補?你的伴侶是什麼?你們之間的舞蹈是什麼?我越是戰鬥,他們越想去修補;他們越修補……好吧。走出這個狀況的方法是把你的思考大腦帶回線上。美妙的是,這種能力──我稱之為關係正念──記得、思考、把自己帶回當下的能力是可以被培養和成長的。
我可以講個故事嗎?不要只說理論,讓我講個例子。好,請講。
在此之前,我想確定問一個問題:當人進入適應型孩子狀態時,情況就是那樣,最糟的是當下的反應式。人可以學著跟它共舞,然後打開他們的前額葉,提醒自己「這是一段我在乎的關係」,然後去做諸如此類的事。需要空間、暫停是很重要的、是必要的。問暫停的最佳方式是什麼?因為我觀察到一件事:內心的緊繃升高,也許雙方都如此,你需要空間。你會去請求空間,像是「嘿,我需要暫停,才能聽得進去」,然後另一個人會非常不安,因為這啟動了他們被拋棄的感覺。沒錯。這和那種覺得我們要當場對抗、用柔道或其他方式處理的想法是相反的。暫停只是暫停,我們不是說「我要離開一個禮拜」,也不是說「我要離開一個小時」,只是需要把情緒減壓。如果對方用更多的批評來回應你的請求,那就會有問題。這很常見。
所以你該怎麼做?在不激烈的時候先訂好約定。跟對方說:「親愛的,我會被情緒淹沒,而你肯定不想看到我被淹沒的樣子。我淹沒時我不會溫和,也不會有技巧。我需要把自己整理好。讓我去整理對我你也有好處。我有一套方法可以用。」這是一個我稱為「負責任的保持距離」的技巧。我們大多數人是單方面的、直接走人:「我走了。」不要這樣。你要說明為什麼要走、什麼時候會回來。這不是決裂,是暫停。
所以如果我的伴侶害怕被拋棄,
如果我走了,我一走了之,他們就追來。
這就是一個很好的關係技巧例子。
我想要距離,那我就照顧好我的伴侶,讓她可以放心給我距離。
如果我不照顧你,我就會被追。
對我有利的是以技巧去行事。
所以我跟你說,當我們情緒沒有失控的時候,讓我們訂一個約定。
我會情緒失控,我們都不喜歡我情緒失控的時候。
我想要暫停一下。
這大概長這樣:
15、20 分鐘,然後我回來。
如果我控制不了自己,我會傳簡訊給你。
我會打電話跟你說,我還需要一點時間。
我會跟你協商,但我不會離開你。
我不會不負責任。
這不是單方面的,也不是永遠的。
我會回來。
你需要什麼,才能夠冷靜到可以讓我走?
十之八九,對方會說,這個約定可以。
提醒我我們的約定。
我只是暫停一下,好讓我能回來陪你。
20 分鐘,我會回來。
這是為什麼、這是我回來的時間。
好,沒有被遺棄的感覺。
如果把那些步驟省掉,你就會有被遺棄的感覺。
所以這是個很好的範例,說明在你自身利益下運用關係技巧有多重要。
那很有幫助,謝謝。
我也意識到,一個人帶著多少資源去參與這種互動,是關鍵的一部分。
我的意思是,如果你睡眠不足、工作過度、從其他方面有很多壓力、孩子整晚沒睡、財務問題,如果能量槽見底,要動用這些技巧會變得非常難。
更困難。
我不相信要特別請求情況例外。
這種事是殘酷無情的。
你不會被特赦。
我才不管你是不是整晚在顧小孩。
你可以表現得幼稚、不會用技巧,我可以理解你為什麼會這樣。
但兄弟,你會付出代價。
所以,是的,我明白,你睡眠不足,要成熟比較難。
當你行為不成熟時,這就是你要承受的爛結果。
這是立刻的報應。
所以美好之處在於記住:對我有利的是以巧妙的方式行事。
不是為了他們。
我其中一個兒子現在在做住院醫師訓練,他快崩潰了,睡眠嚴重不足。
所以我們好幾天都聯絡不上他。
他媽打電話來說:
我很擔心你,我一直打電話,你不發簡訊,我擔心你倒在街上了,你知道我雖然瘋了但我很擔心你。
他說:我有打電話,但你不在。
我說:那你有留言嗎?
沒有。
我說:那你為什麼不留言?
你不懂那是什麼感覺,我做不出來。
好吧,聽著,老兄。
留個十秒的語音。
我還活著,我沒事,別擔心我。
你如果花那十秒,比起不花那十秒,最後要處理的事會少得多。
不然你就會讓媽媽跟你講二十分鐘,罵你為什麼不能更負責任?
那是你自己的選擇。
但這是在為你的未來、為你的福祉投資。
這是前額葉知道而邊緣系統不知道的道理。
對我有利的是表現好,因為我會比較少遭殃。
我不是要去插手別人的家庭事務,但我從不是醫療界而是科學界出身,
你兒子有些經歷跟我走過的路有重疊。
我不認識他,但我現在要為他說幾句話。
我懷疑,也許你可以問他,我猜有些東西不太對。
但他沒留語音的部分原因是,你看看,你這孩子從名校拿了三個學位,
現在在做醫學住院醫師訓練,很明顯是個高成就者。
是的。
他也參與其他事情。
是的。
那十秒的語音對高成就者來說很難。
在他們的思維裡,要嘛把事做好,要嘛乾脆不做。
我可能是把自己的經驗投射進去。
不,你說得對。
有時候我不回應,是因為我心想:我做不好,那我就不做。
他們跟我們說過這種話:如果你做不好某件事,就別做。
你做一件事的方式,結果有時候很可笑,對吧?
因為不花十秒鐘去做,顯然比花十秒鐘做更糟,而在那種情況下,十秒就已經是完美的了。
但高成就者聽不進去這種話。
是的。
所以我現在是在為一個兒子說話,我甚至不太認識他,亞歷山大,你在聽嗎?
但我不是要來幫他擦屁股。
我覺得你說的都很中肯。
我只是在那個例子裡感覺到:「天哪,我幫不上忙。」
我知道那種感覺。
你很想做這件事,但又不想做得爛,所以就乾脆不做。
是啊,但那不是在處理關係問題。
當然。
醫學界充斥著父權體制。
這一切都是那種欺凌式的傳統。
這都是陽剛氣概,那種像海軍陸戰隊訓練營一樣的磨練。
還有那種要麼做到極致、要麼乾脆不做的觀念,剝奪了我們在人與人之間作為凡人的可能性。
它真的很妨礙。
所以,你說得對,我相信那正是他在想的。
同時,退一步想:什麼對我有利?
是一段十秒的語音,還是二十分鐘的對話?
我很忙,我想要做什麼?
我們必須開始這樣思考。
我們不是個體——這是最大的謬誤。
我們活在一個脈絡裡。
我們的關係就是我們的生態圈。
我們並沒有和它們分開,我們就在其中,對生態圈做它需要我們做的事,對我有利,因為我被牽連其中。
這就是新觀念,這是我想對世界說的訊息。
這個文化犯的大錯誤,家庭治療之父 Gregory Bates(一位人類學家,嫁給瑪格麗特·米德,真是個天才)稱之為人類的認識論、哲學錯誤:我們以為自己站在自然之外。
你知道,我碰過很多魁梧、粗獷、我處理過的硬漢……
我遇到這些魁梧的男人會說:「為什麼我要那麼辛苦去討好我太太?」我就說,敲敲門──你是跟她一起住的。好像我們已經失去了某種生態的智慧。你們是一起的。你知道,全世界的原住民族都懂這個。我們不懂。我們不是凌駕於自然去支配它,也不是處於自然之下被它規限或被動地啟動。不是,我們就在其中。我做對生物圈有利的事是符合我自身利益的,因為我在呼吸它的空氣。對我合作的大多數人來說,這是一個全新的世界。順帶一提,對我而言,這就是新男性氣質的核心:把人的生命理解為關係性的,既關係性的也是生態性的。我不是凌駕於它之上,我在其中,我是它的守護者。回饋我的生物圈符合我的利益。這就是智慧。
男人之間需要有個場所,和其他男人一起去發展這些技能,因為過去傳統上就是這麼做的,對吧?就算回頭看,不太談四○年代,因為那時世界處於另一種壓力;但在五○、六○年代,男人之間有一種特定的社交方式。直到今天還有,只是常常圍繞酒精和體育。
有個小插曲:我剛開始念研究所時,很驚訝每週五會有研討,然後大家吃點東西就回家。但系主任跟我說,大概有三十年這個房間被稱為 Beach Room(以加州大學柏克萊分校的 Frank Beach 命名),Frank Beach 和同事們會聚在一起。當時全是男人,每一個晚上──不是只有週五──每一個晚上都喝到爛醉,然後踉蹌回家見家人。那就是當時的做法。那個時代非常非常不同,但那是常態。人們抽菸,男人抽菸、喝酒、喝醉然後回家。那是真的。當然現在不是那樣了。
我就問,那你們會聊些什麼?你會以為都只是兄弟會式或更衣室式的閒聊。他說,不,我們會聊科學、聊研究經費,有時會聊家庭的事。我又問,大家為何要這麼做?他說,能放鬆、想說什麼就說什麼讓人感覺很好。那時也沒有手機或網路,這有點像一天結束時的情緒宣洩。我問,那些男人醉著回家時,平均來說對家人是變好還是變壞?他說,喔,那是我們的療法,絕對是我們的療法。
當然我不否認其中有虐待成分和酗酒帶來的問題。我一直公開表示不鼓勵人喝酒,尤其是如果想要更健康的話。或許極低量可以接受,但完全不喝總比喝好。但現在男人去哪裡彼此互動,能以那種方式促成與伴侶更健康的相處、在工作上建立健康的關係呢?我告訴你,就連男人聚在一起這個念頭就嚇壞很多人。我被告知,人們立刻假設男人一聚在一起就會發生壞事。就是這樣的觀念。
但我也認為我們抹去了某些非常有力量的管道,能讓人自我理解、建立關係,並釋放一天的壓力──那些壓力坦白說不需要帶回家。於是男人試著自己扛著,或只在手機上滿足社交。然後人們不禁好奇(當然有很多原因),為什麼會有如此多的離解、分心,乃至透過社群媒體表現出更糟的狀態。就好像如果男人不能出來相聚聊天──不是說一定要喝酒──但如果不能相聚聊天,那他們回家時如何能成為最好的自己?你說得完全有道理。
我們在談孤獨的流行,特別是男性。你知道的,在異性伴侶中,如果男人先死,女人多半還能撐得住;但如果女人先死,男人就會陷入大麻煩。單身男性是當今最大的公共衛生危機。我們談過與家人、與你的女人(或如果你是同志則是你的伴侶)建立關係的技巧,那麼和朋友相處的關係技巧呢?
我也在幫男人交朋友。我合作的許多男人幾乎沒有或很少朋友。這是我治療的一部分:我要你開始交朋友,而且要交得更深。我教男人這樣做:比如你那六個一起打高爾夫的朋友,你們聊運動、聊政治、也許會抱怨老婆。我想要你試試看,挑一個你覺得比較有可能接受的人,和他分享一些較脆弱的事。像是:「我一直有慢性背痛,年紀越來越大,有點可怕。」或者如果你年輕:「我已經失業十四個月了,開始有點沮喪。」表露脆弱,看看他們怎麼回應。
你對史蒂夫試了,結果他回你:「喔對,那雙襪子怎麼樣?」他根本不接。好,當作個實驗,跟史蒂夫就回到表面關係吧,繼續享受。但你跟戴夫談,戴夫可能會說:「我真的有聽到你的感受,兄弟,那很難受。我也一直擔心這個那個。」甚至會有人說:「我的性功能不像以前那樣了。」突然之間,你們會有一場可能是一輩子中從未有過的推心置腹的談話。
所以我教男人去做實驗,透過多分享來讓關係更深,看看對方的回應。這不是萬無一失的。這個人可能會很棒,但你得有分辨力。這不是把自己傻傻地暴露──要保護自己。
要有分辨力。
但也要有勇氣。
打開自己,再多嘗試一點。
男人孤立無援、缺少其他男性能夠支持與分享的危機,是現代社會的一大問題。
另一方面,我有幸——你們很多聽眾可能太年輕不知道這點——有一位很了不起的人,羅伯特·布萊(Robert Bly)。
他寫了《鐵約翰》(Iron John)。
是本很棒的書。
對,驚人的書。
他那時候就像一種男性運動的代表,男人們在林裡打鼓。
我去過麋鹿會所(Moose Lodge),有人邀請我去。
所以你見過他?
我參加過一次男性週末,就是和羅伯特還有其他人一起在林中打鼓的那種。
我很喜歡那本書。
我覺得它對男孩與父親關係的洞察非常精闢,即便那些男孩並不認識自己的父親也一樣。
裡面有一段既美妙又可怕的文字。
美妙是因為它太精準,恐怖是因為那真的很可怕:就是在父親缺席的地方,惡魔會進入年輕男孩的內在。
是的。
是的,完全正確。
大概就是那樣。
布萊是位偉大的作家,我沒把它說得很好。
但無論一個人與父親的關係是親密且父親在場,還是沒有,那些地方——我把它們想成實際的、像物理一樣的陰影碎片,傷口的碎片——
對,對。
之後成癮就是從那裡出現。
各種問題也都是從那裡長出來。
當然要看具體情況。
但布萊真的走在時代前面。
你跟他一起受過訓練真是太棒了。
是啊。
不,我們也一起跳舞。
我們一起跳蘇菲舞。
喔,所以他也有些嬉皮風格?
在林中打鼓,他有部落感。
部落的。
抱歉,請原諒,我不是想貶義。
我來自帕羅奧圖(Palo Alto)。
The Grateful Dead 也是來自帕羅奧圖。
我有嬉皮豁免權。
總之,聽我說一個很棒的薩滿故事。我得說這個故事。我平常言詞很正經,但我就是愛這故事。
他帶來了,布萊,他帶來了青少年。
他有一群這樣的傢伙,嬰兒潮一代,五、六十歲的男人,包括我在內。
他還把 Bloods 和 Crips 拉來,不只是青少年,而是來自城市幫派的少年,參與這個活動。
他真心相信年長的男人需要教年輕男人如何在這個世界上立足。
我們文化裡缺少了一種成年禮。
薩滿馬丁·普雷切特爾(Martin Prechtel)——當這些孩子下車時——
我愛這個。
我當時沒在場。
但他講了這個故事。
他說:「把床單給我。」
他把一條大床單攤在地上,
說:「古老的克里族薩滿習俗,這是個神聖的週末,我們必須脫去所有金屬。所有金屬放在床單上。」
那些幫派成員就把刀、銅指套、鏈子、槍,所有武器都放上去了。
很好,很好。
當然沒有什麼古老的克里族——那是胡扯。
他就是臨時編的。
他只是想把他們的武器在週末拿走。
不過話說回來,你上 YouTube 也能看到這種情景。
輪到我對這些男人發言時,我說:「我們彼此間做的這件事很美好,很必要。現在我們必須把這帶回家給家人。彼此親密很棒,但我們不能只在週末彼此親近,回家後卻對妻子和孩子當混蛋。」
這個故事在很多層面上都很了不起。
它也讓我想到我這幾年一直在想的一件事:好吧,我沒上過大學的社團兄弟會,但某種程度上——很早以前我進入過一個兄弟圈,還有滑板圈,那時候幾乎沒有父母參與,女孩子或女人也幾乎不在場,最多一兩個。
那基本上就是一群……
這是男人的領地。
全是男人。
滑板有個有趣之處,到今天你仍然可以13歲和三四十歲的人混在一起,所以那是我的第一個——我以前會說是非血緣的家庭,但那算是一種類似兄弟會的東西。
你會有種想加入的念頭,然後會經過一堆測試,或者不是測試,然後你就是其中一員。
後來我加入了科學與研究的兄弟會,這又是另一個非常有趣、很不一樣的主題,這個兄弟會有它偉大的面向,也有完全的狗屁,你知道的,等等。
就像任何兄弟會一樣。
對。
當你談到孤獨危機,尤其是在男人之間,但即便對那些也許婚姻幸福或至少和諧的人來說,我覺得缺少的就是這些所謂的「兄弟會」,它們現在比較難進入。
人們轉往線上。
我其實認為某些播客成功的部分原因就是,如果你沒去參軍之類,你會看 Jocko Willink 的播客。
Jocko 看起來像現代的巴頓將軍。
他人很好,但他很干練、不講廢話。
我是說,他是個非常友善、了不起的父親、出色的丈夫、好朋友。
但他是個戰士,一個正統的戰士。
所以年輕男人和老男人現在上網去尋找那種兄弟感,去接觸這些不同的兄弟會,可以這樣說。
但我認為親自面對面的工作和合作確實有真實價值。
在某種程度上,我之前描述的那種在 Berkeley 的 Tolman Hall 海灘房間每天結束時過度飲酒的情形——發生在四、五、六零年代——那也是一種兄弟會。
我在家庭治療裡也遇到過。
是啊,但那是學習的重要一環,不只是工作上規矩要怎麼做,而是你在這個——
你知道,這是一個很敏感的詞,現在像第三軌一樣忌諱的詞——等級、階層。
但我看待男人之間的階層方式很不一樣。
我覺得在一個兄弟會裡,你弄清楚的不是你在某個階梯上站在哪個位置。
你會搞清楚自己擅長什麼、不太擅長什麼、可能會變好的東西,以及永遠不會擅長的事。然後你們就會在一個群體裡把自己擺好位置,心想,這挺棒的。我在某些事上很在行,某些事糟透了,另外一些事還說得過去。幸好這裡有互補性。他們在別的事情上很厲害。這樣你可以學習。你會感到一種被賦能的感覺,從最好的意義上來說,因為你會覺得,是的,我們算是一支力量,這裡沒有什麼重大的缺口。但這不是因為大家互相取悅、天天互相肯定、然後大家都想去幹壞事。
我其實覺得這就是為什麼有人會加入幫派。幫派是一種兄弟情。幫派是一個家庭。它就是一個(類似)兄弟會的東西。而家從來不是讓你感到兄弟情的地方。我覺得這點男女都很難理解與聽進去,尤其是現在的年輕男性,會來找我說:「我不知道要做什麼?我該念什麼?我該幹什麼?」這些不是史丹佛的學生,這些是某些「飛不起來」或有可能飛不起來的孩子。現在父母會打電話、發簡訊給我,找到我說:我家孩子是個…,然後我想,他們沒有那種團體。對。他們的「團體」是電玩。那不是一個真正的團體。他們沒有一個能去的圈子,去分辨自己擅長什麼、爛在哪裡、能改進什麼。所以他們就漫無目的地走著。請原諒我說長了,但我覺得,因為在網路上你可以看到所有的各種團體,我也聽到的是,他們感到不堪負荷。他們會想,等等,我應該要運動,我也應該吃得對,我應該情感上有同理,我應該成為供給者與保護者,我還應該……他們就會覺得,天啊,這真的很難。
我很幸運,你也很幸運,我們成長在一個我們互動的人就是榜樣的時代。當我決定進入「科學圈」的時候,當然我還是持續鍛鍊什麼的,但我會想:要怎麼把這件事做得好?哪些導師是真正的好導師?哪些導師是爛導師?大家會討論,你在這個圈子裡學習。那個圈子也包括女性,因為至少在當時的生物學領域,學術界大約是五五波;到了教職層級就有很大的差距。現在情況有些改變,但重點是:從來不該把所有東西都從你的浪漫關係裡取得。很多的學習、灌輸、自我認識,以及那種自尊和被接納感,很多都是在這個脈絡裡發生的。我理解那些技能不一定能完全帶回家,但它填補了讓你覺得「是的,我這個人」那個容器很大一部分。我至今仍有很多缺點,我一再這麼說,這是真的。但年輕男性或年長男性如果沒有那樣的團體可以去,他們要去哪裡?那很難。
我很推崇成立男子團體。我喜歡男子團體。帶領者不一定要是心理治療師。找四個其他男人聚在一起,開始談你們的生活。去參加保齡球聯盟。我要說兩件事。第一,我希望這個團體是支持你的「關係性」(relationality),而不是支持你的個人被賦能感與特權感。對,我把團體只看作一種關係性的東西。任何你自己就能做的事,其實就不是真正的關係性。
所以,四個男人聚在一起只會抱怨人生多糟、抱怨女人怎樣、開始變成那種所謂的 incel(仇女或自稱被社會遺棄的單身男性)——那種事線上就有了,可能也會在線下發生,但我完全不同意。我的意思是,團體顯然是要用來修養自我,而不是……不,並不是要去縱容抱怨。因為我們都會抱怨,沒錯,但我有朋友幾乎沒有抱怨的迴路,真的很令人佩服。但我認為抱怨是一種自我虐待。我確實認為,抱怨有個臨界點,超過之後就變成自我虐待了。
回到交朋友和培養朋友、訓練朋友這件事,我教的一點是:你要訓練你的朋友去支持你的關係,而不是支持你個人的被賦能感。比如說:「天哪,我和貝琳達(Belinda)相處超級辛苦,blah blah blah。」一開始你可以那麼抱怨。但很快我想聽到的是:「好吧,Terry,你為這段關係做了什麼貢獻?你可能該怎麼做得不一樣?」我希望你支持我成熟的一面、支持我在關係中的那一面,而不是支持我個人的被賦能感。我們必須教別人這麼做,因為我們的文化會自動趨向於強調個人被賦能。如果我是你的話,我不會容忍那種支持方式——那不是我想要的支持。
我想稍微休息一下,感謝我們的贊助商之一:Function。去年,我在尋找最全面的檢驗方案後,成為了 Function 的會員。Function 提供超過一百項進階檢驗,能讓你一次掌握整體身體健康的快照。這個快照會給你關於心臟健康、荷爾蒙健康、免疫功能、營養素水平等多方面的洞察。他們最近也新增了毒素檢測,例如來自有害塑膠的雙酚A(BPA)暴露檢測,以及 PFAS(俗稱「永遠性化學物質」)的檢測。Function 不僅檢測超過一百項關鍵身心健康的生物標記,還會分析這些結果,並提供相關領域頂尖醫師的專業見解。舉例來說,在我和 Function 做的第一批檢測裡,我發現自己血中的汞含量偏高。
Function 不僅幫我偵測到這個問題,還提供了如何降低我體內汞含量的見解,其中包括限制吃鮪魚的量。我之前吃了很多鮪魚,同時也努力多吃葉菜類,並補充 NAC 和乙醯半胱氨酸,這兩者都能幫助穀胱甘肽的生成與解毒。我得說,做了第二次 Function 測試後,這個做法確實有效。全面的血液檢測非常重要。關於你的心理與身體健康,有許多事只有靠血液檢測才能發現。問題是,血液檢測向來既昂貴又複雜。相較之下,Function 的簡便性和價格水準讓我印象非常深刻。它非常實惠。因此我決定加入他們的科學顧問委員會,也很高興他們贊助這個播客。如果你想試試 Function,可以到 functionhealth.com/Huberman。Function 目前有超過 25 萬人的候補名單,但他們正為 Huberman 播客的聽眾提供優先入場。再說一次,要取得 Function 的優先入場,可至 functionhealth.com/Huberman。
最近又有人來找我——通常是父母會聯絡我,我對這件事特別有同情心——他們會說他們的兒子。總是他們的兒子,對吧?沒有人因為女兒來找我。他們說:「我兒子現在真的有問題」,像是他要嘛大學畢業了卻還原地踏步,這些孩子其實很聰明;要嘛沒畢業,情況變得有點可怕。我們帶他們去檢查過 ADHD、憂鬱症之類的問題,現在資訊很多,人們試了很多方法,但很明顯他們走在一條不太好的路上。當我跟這些人談話時,百分之百情況下,他們想問的不是如何建立(戀愛)關係。事實上,有好幾個案例他們已經有了關係,對方是非常關心、很棒的伴侶。可悲的是,很多這些女性已經習慣於許多男性「無法順利展開人生」,她走了、她離開去生活了,而他還待在家裡,我們不知道這會如何發展。但長期來看不可能是好事。
他們問我的問題總是像:「我該怎麼辦?」「我怎麼找到一個團體?」「我怎麼找到工作?」「我怎麼成為某個團隊的一員?」他們想成為某個團體的一份子。他們很聰明,他們的父母也很聰明。他們逐漸意識到只聽播客雖然不錯,但最終——你知道的——不會只靠每週看一集播客然後跟朋友聚在一起討論就解決問題。那不會發生,那不是事情的運作方式。他們是孤單的,沒有男性朋友,沒有高爾夫球朋友。這對我來說是新的事物。這些人大多是二十多歲,有時三十多歲,而且常常——我不是要否定抗憂鬱藥物,有時它們有其用處——但很常見的情況是:他們從高中到大學用了四種不同的藥,有性健康方面的問題,也許是神經質因素,也許是藥物引起的生理問題,誰知道?他們擔心掉髮,為這些事壓得喘不過氣,完全不堪負荷。
我的建議永遠是傾聽,但我也得小心不要把我自己做過的事強加給人。第一件事是——你有駕照嗎?有。好。你認識一個身體健全、你信任的人嗎?有。好。去優勝美地(Yosemite)健行。這就是我的建議,沒有什麼特別高深。去吧。你的手機可能沒訊號。去 Tuolumne Meadows(托盧姆尼草甸)。別凍死了,帶水。別做白癡。別得了 Jardia。上網讀一兩本書或幾篇文章,就這樣去優勝美地健行。透過行動去交個朋友,去做點事情,這很好。說實話,我知道他們想要什麼。他們想找一份工作,想來這個播客工作。但他們其實不真正在想要那個,因為你來到這裡我們在工作,對吧?我們也會一起相處。但我常常聽到這些事。我手機裡有一長串這樣的男生名單。有些人嘗試傷害自己。我最近有個同事自殺了,真的很難過。他已婚,有兩個小孩,自殺了。我意識到我當時沒有用正確的方式幫助他。他曾向我求助。我本該說:「把你的東西收一收,我們要去優勝美地。」像是說:我們抽個週末去爬山。很奇怪,因為有些事情你就是無法靠自己完成。
你剛才提到的那些關於如何與浪漫伴侶相處的事非常重要,這些人很多也有戀愛關係,但他們在這之外就垮掉了。那不是你需要的唯一關係。你需要在世界上有一個位置,你需要有良好的工作,你需要有目標,你需要有社群,你需要其他朋友。你也可以有女性朋友,我不想把友誼窄化成只有男性之間的關係。我想說的是我想要的是社群,因為大家都會轉向你,像是:「你要當一個好爸爸,你要當一個導師,把我的孩子交給你,他們需要你。」當然,他們需要。而你是對的,去和別人在一起,你不必馬上就敞開心扉談心。我並不是要你一個知心朋友都沒有,但先從某處開始,去和某個人在一起。那就是社群。是的,男性之間的連結很重要,但一般的社群也同樣重要。
不一定要是個男人。
我也想說明這一點。
男人不必只能向男人學怎麼做男人。
女同性戀父母也可以教男孩怎麼當男人。
單親媽媽也可以教男孩怎麼當男人。
我們太執著於只有男人才能養育男孩這個想法。
而研究很清楚地顯示,那根本不是真的。
我常說我們需要成年人來教孩子怎麼做一個成年人。
而且,是的,如果你是男孩,你會想有幾個可以仰望的男人,你會想:「喔,我想像他那樣。」
當然我們需要那樣的榜樣。
但別太執著到剝奪其他人也能成為榜樣的能力。
我一些最棒的導師是女性。
不只如此,我的研究所導師就是一位女性。
我從她那裡學到的關於人生與科學的東西,比我想像的還要多,對吧?
其實我成長時朋友的媽媽們也是很棒的榜樣,這些不是什麼深刻、長時間的談話。
但我有眼睛有耳朵,我可以觀察到:「喔,那是一種不同的相處或生活方式。」
你知道,我完全同意。
但男生出外走動、去做事,這件事本身是很美好的。
佩姬·派普(Peggy Papp)是一位很棒的家庭治療師,嫁給了阿瑟·潘(Arthur Penn),就是拍《邦妮與克萊德》那位導演。
她講了一個關於她丈夫的有趣故事。
每個星期日,他都會和同一群男人出去打高爾夫球。
他回到家,佩姬會問:「你們在聊什麼?」
他會說:「就是果嶺的情況,我們打完要去酒吧喝什麼。」
有一天佩姬對她丈夫說:「阿瑟,我是性別議題的專家。我到處演講,你下次跟你那些朋友出去,回來要跟我談談感受、談談深度,談點除了該死的果嶺情況以外的東西,拜託。」
一週後她回家,問:「你呢,有去打高爾夫嗎?你們聊了什麼?」
他說:「喔,親愛的,比爾在四歲時被他的保姆性侵,哈利在三歲時失去了他的狗,從此都沒釋懷,史提夫覺得自己的陰莖很小。」佩姬看著他說:「你在胡扯吧?我們只是去打高爾夫。」(笑)
是啊,很棒的一個故事。
我很喜歡電影《伴我同行》(Stand By Me)。
可惜雷納(Reiner)前幾天被謀殺了。但那真是一部精彩的電影。
它其實很重要,雖然很寫實,因為描寫的是男孩在青春期來臨前的那個年紀——他們可能正在發育,或還沒發育。
那時有一個有趣的現象:他們的自我概念還停留在童年。像是在談超級英雄和卡通。
他們會爭論強力老鼠(Mighty Mouse)或超人誰會贏。
然後有人會說:「那很荒謬,超人是個真正的人物,對吧?」很有趣。
而已故的瑞佛·菲尼克斯(River Phoenix)演的那個角色,因為成長環境艱苦,他顯得遠遠領先其他孩子,不只是處境,也是發展上比較成熟。
所以能夠和人一起出門、在空間裡移動,這件事很重要,不管是高爾夫——我覺得那是一種很慢的移動——或是健行。
健走與健行的好處是它不需要太強的運動能力。只要帶水、帶些食物,如果要露營也可以露營,或睡在車裡。
就像我們那種一日健行,非常簡單。
我想談談毒品使用與濫用的問題。
每次我問,我都會問:「你抽大麻嗎?」
我不是那種會評斷別人的人,但從我的經驗與資料來看,年輕男生大量使用高 THC 的大麻,和嚴重問題高度相關。
冷漠只是其中一個問題,還有很多新的調節能力問題。
喝酒也是一樣。如果他們喝太多,我會說:「聽著,去參加個十二步驟會議。」你不能一邊喝酒、一邊抽大麻,卻沒有工作。
因為很明顯那樣會怎麼影響你的行為。
所以這方面還有其他事情,我覺得我有責任指出還有別的建議點。
但通常一開始人們會問:「我應該吃什麼補充品?我該吃肌酸嗎?」
我會問:「你的生活如何?」
「喔,爛透了。」
「你有交往嗎?」
「有啊,我有女朋友。」
「很好嗎?」
「是啊,她超甜的。」
「你有工作嗎?」
「沒有,她在工作,她在念書。」
然後你就開始拼湊出整個情況,會發現:「好吧,吃肌酸解決不了這些問題。」
事實上,變得健康和有體態可以讓人有力量,但如果你整天待在健身房,然後滑社群媒體、拍腹肌照,最後又沒有朋友,那就是一場災難在等著發生。
現在的世界、經濟並不太好,人工智慧又要來了,這些孩子很難找到職業、工作與人生的意義。
你經常會看到一個兩難:有些年輕男性在人際關係方面很有能力,但沒有權力,沒有在世界上的位置。
這又回到我之前說的話:你可以有感受,也可以很脆弱,但兩者都存在。
你必須既有人際技巧,也要有主見、有意義、有在世界上的位置和職業。
我喜歡說故事,可以講個故事給你聽嗎?
這是我認為「成為男人」最典型的故事,是真實的。
我有幸去過坦尚尼亞的馬賽人(Maasai)地區。
我們必須開車十個小時到一個非常偏遠的村莊,那裡我的朋友們正在和他們一起蓋一所學校。
所以他們認識他們,也很愛他們。
於是我和這個部落的長老們辦了個男人聚會,連續四個晚上。
我們談了各種話題:上帝、女人、死亡,什麼都聊。
有一次我對他們說:在我國有個很大的辯論,關於什麼樣的人才算是個好 Marani。
Marani,就是「戰士男人」,一個字。就是戰士男人,沒錯。
美國有些人認為一個好的 Marani 應該很強壯、很硬朗,別惹他。另一些人則認為好的 Marani 應該敏感、溫柔、善良。那你們怎麼想?什麼才算是好的 Marani?
這是真的,Andrew。那個小傢伙大概有三百歲(講笑話式的形容),身高大概只有四呎二,伸出手指,語言從英語換到斯瓦希里語、再到馬賽語、然後又回到斯瓦希里語再回英語。他聽起來很惱火。
他說:「我對於跟你討論什麼是好 Marani 一點興趣都沒有,完全不在乎。但我可以跟你談談什麼是偉大的 Marani。」
他說:「聽好,當時刻需要兇猛時,好的 Marani 就是個殺手。」事實如此。他們有刀劍和盾牌,是戰士,他們會殺人。別惹他們。
「當時刻需要溫柔時,好的 Marani 會放下他的刀劍和盾牌,像嬰兒一樣溫柔。」
「偉大的 Marani 是知道哪個時刻該怎麼做。」那就是我想要的。我想要的是適應力、彈性與完整性。
堅強、脆弱、關聯、果斷——我們所有的人性特質,能在需要的當下彈性地被喚出。
很明顯,在浪漫關係和其他家庭型關係裡,柔軟、善良,但也包括你之前提到的那種技巧性。不是硬,也不是軟,而是有技巧。那就是你在摩擦點上要的。
沒錯。要有技巧。別只想著要硬,也別只想著要軟,要有技巧。
而且對你有利的是要有技巧。這不是屈服,這是聰明。
關於戰士的那一塊,在美國和其他西方文化中,現在發生的事有點可怕,對吧?人們非常擔心——男人們很擔心如何謀生。
大概到了我這輩子沒見過的程度,因為電腦出現時,大家又開始大喊「去學程式」那種討人厭的風潮,但很快人們意識到,你不一定要當程式設計師也能謀生。工廠關門了,但還有其他工作可做。那是一個艱難的轉變,我們會忘記這一點,對吧?
但現在有了 AI,人們感覺像是一波潮水,很多工作機會會被奪走。
所以在你的故事裡,工作就是美國男人的「戰士」部分嗎?
我會說那是一個人在世界上的位置。我會說是人生的目的感。
那沒事可做時會怎樣?我認為這對年輕男性──年輕一代、千禧世代,還有其他世代──是一個大危機。他們很緊張,擔心沒有機會走入社會並找到有意義的角色。
長久以來,討論是要找到你真正熱愛的工作,而不是僅僅為了賺錢。但現在我覺得話題變成了:我能做什麼才能僅僅維持生計?我要養家,我在掙扎。
而且女性已經進了職場。男人感覺自己的位置在某種程度上因經濟變化而遭到侵蝕。部分原因是過去四、五零年代那種「我去打怪,回家妻子為我端上馬丁尼和拖鞋」的情景已經不在了;現在我去打怪,回家時,我太太也剛從她的戰場回來。
年輕男性的好處之一是他們了解會是雙職家庭,他們比我們更平等。我得幫忙——不幫忙洗碗是不公平的。她跟我一樣累。
而且她的薪水可能跟我一樣高——有研究顯示,男人做多少家事,和妻子的薪水多寡有直接相關:她薪水越高,他做的家事越多。這不是被「管」,而是「她也很累,我們是團隊,我們都得分擔」。
所以男人確實有一些這樣的情況。另一方面,關於男性危機被炒作成一種歇斯底里:男孩在學校表現不好、男孩沒有達到某些標準──很多其實是比較的結果。男孩的表現相對比女孩差,成績沒有女生好。
我還沒仔細看過數據,但我想這些被炒高的「男孩怎麼了?」之類的說法,男孩其實沒有差那麼多,關鍵是女生和女性做得太好了。比較之下,看起來像是我們停在原地被超越。那就是那種感覺。
在各種特權層面都有這種感覺,白人特權、男性特權──「看,其他人被允許進來,他們要搶我的飯碗,我很擔心。」
我觀察到在八、九零年代以及兩千年代,很多人,主要是男性,變成了成癮者。他們並不全都來自極端創傷的家庭,不是那種大 T(big T trauma)類型的創傷,至少我沒特別知道有多少是那樣的。有些是的。大多數情況下,父親缺席往往會預示成癮的風險,或是父親本身就是成癮者。那就是創傷。
對,這確實是創傷。我只是想把大創傷、小創傷之類區分一下──我不確定其他情況是否存在,但它們有可能存在。我不知道。但我想說清楚,因為這在我們文化中是普遍存在的問題。
父親缺席,你知道,對這個文化裡的很多人來說,是常態。
而缺席造成的傷害,往往比暴力在場還更深。
我們通常不會那樣去想。
但忽視也會造成創傷。
回到布萊(Bly),他說過一句——他是個很美的詩人。
他說每次年輕人走過走廊向一個年長、較成功的人打招呼,而那人沒有回應,那就是年輕人靈魂上的一道傷口。
我很喜歡這句。
缺席所傳達的傷害,和暴力的在場一樣有力。
很多男人不擅長建立關係,所以他們缺席,然後人們受苦。
孩子受苦,伴侶也受苦。
然後我談到父權制那個不聖潔的三合一。
你有一個缺席或不負責任的爸爸。
你有一個不快樂但遷就的媽媽。
然後你有一個乖巧、聰明、敏感的小男孩。
那個男孩感受到媽媽的痛苦。
媽媽不需要做什麼去「裹挾」他,他就會感覺到。
然後他就轉而照顧她。
於是他的關係範本就是「我是照顧者」。
這不是互惠的。
他跟親近他人的關係會非常矛盾,
因為親近意味著沒有人在照顧我,我在照顧別人。
這在我們的文化裡是普遍存在的。
非常常見。
我也欣賞,直說它是什麼,那個引導回來的說法。
我會回到我剛才講的成癮那一塊。
但你描述的這種情形無處不在。
到處都是。
到處都是。
這也是為什麼——我會收到孩子媽媽的簡訊。
我的孩子,你知道,他有這些問題,對吧?
我們談過。
你描述的就是那種表現型。
你在描述一個情境。
我覺得在90年代初出現了一個訊息,說實話,我認為它非常有毒。
我要為這話承受一些批評,因為它帶有政治傾向。
但我會很清楚說我的政治立場。
我不喜歡政治團體。
說實話,我不喜歡那些跟政治有關聯的團體。
我就是不喜歡它們。
有時我兩邊都不喜歡。
但我就是這樣,對某些事情,我會兩邊中間找平衡:某些事我說是,某些我說不是。
這就是我,先擺在桌面上說。
在90年代,有兩個訊息在克林頓政府時期浮現。
一個非常有用。
一個在我看來非常有毒。
那個很有用的是,希拉莉·柯林頓引用了我同事史丹佛的卡拉·沙茨(Carla Schatz)的資料,談到「一起放電就會連結」(fire together, wire together)。
她說那句話,不是唐納德·赫布(Donald Hebb)說的。
那跟大腦可塑性有關。
他們談到頭六年,對吧。
像希拉莉或海特所說的,頭六年是真正重要的事。
這讓父母注意到生命的前六年雖然不是人生唯一重要的時期,但那段時間有大量的大腦可塑性發生。
她找對了科學家,卡拉,我的同事和朋友,傑出的神經科學家,說演奏古典音樂給孩子聽是不夠的。
孩子需要相當程度的養育和互動,才能真正把那些迴路接起來。
然後某些時窗會關閉,你還可以回頭做功課,但那前六年確實至關重要。
也許應該把重點放在前五十年,但說六年也很好。
那是一個很棒的訊息。
一個至今我認為仍然有價值的訊息,我們應該承認這一點。
另一個訊息,和比爾·克林頓有關,因為他是由單親媽媽扶養長大,而且至少在民主黨內他被高度推崇,就是這個觀念。
你在線上可以找到這種說法:只要有一個人在乎你,你就會沒事。
我理解它出於良善的動機。
它的意思是,如果你一個人都沒有,顯然情況會很糟或人生會困難得多。
如果有很多人在你成長過程中關心你、滋養你,那更好。
但那個觀念是,只要有一個人在乎你,你就好了。
我認為這種想法播下了有害的種子,因為它與我們對於適當被滋養所需的一切認知背道而馳。
這並不表示你必須有兩個家長。
正如你指出的,你可以從男人或女人那裡得到滋養,等等。
但那種「只需要一個人在乎你」的想法,就是你剛才描述的情形:是關心孩子的媽媽、看見媽媽痛苦的孩子、缺席的父親。
有時也會相反,但通常就是你描述的那種情況。
我已經見過上千個例子,導致非常糟糕的結果。
在那種只有一個人或單親的情況下,應該補一個省略號:需要有其他人來填補那個人無法擔當的角色。
當然是這樣。
還有一個差別是,我是被單親養大的,跟我是被兩個父母其中一個對我完全不關心養大,這是不同的。
有人真的離開了,和那個人是物理上在場但情感上不在場,這是有差別的。
那就是一道傷。
不幸的是,因為很多男人不擅長建立關係,我們要去改變那一點。
這就是結果。
如果爸爸對我疏遠,爸爸對媽媽也疏遠。
媽媽心都碎了。
傳統上,媽媽很心碎,但也沒做什麼,只有怨恨、承受著痛苦。
不管她是不是故意的,她把很多那種感覺「下載」到我身上,我就是會接收到。
然後我就進入某種扭曲的關係,我是在照顧她,而不是被她照顧。
她什麼都不用做。
她明明可以成為世上最棒的媽媽,但我感受到她的痛苦,然後就介入了。
接著我長大成人後在人際關係上就會很吃力。
老實說,我們把這種人叫做「愛情回避型」。
我的關係模式好像是:我要照顧你,你並不真正關心我。所以我會在關係裡,但又不想被你吞沒。
我會在關係裡,但同時又會保持很遠的距離。
這樣一來,疏離就會一代又一代被複製下去。
我想先稍微休息一下,感謝我們的贊助商 Waking Up。
Waking Up 是一個冥想應用程式,提供數百個引導式冥想課程、正念訓練、瑜伽尼德拉(yoga nidra)療程等等。
我大概從 15 歲開始練習冥想,對我的人生產生深刻影響。到現在已有數千篇經過評審的高品質研究,強調正念冥想對提升專注力、管理壓力與焦慮、改善情緒等方面很有幫助。
近年來我開始用 Waking Up 這個 App 來做冥想,因為我覺得它是個很棒的資源,可以讓我真正持之以恆地練習冥想。
很多人開始冥想時能感受到一些好處,但也常常很難持續下去。
我和很多人都很喜歡 Waking Up 的地方是:它有很多不同的冥想可選,而且每個冥想的長度也不同。
所以從新鮮感的角度來說,很容易保持練習,你不會覺得膩,總有新東西可以探索,了解自己和冥想的效用。
而且你也總能把冥想塞進日程裡,即便你每天只有兩三分鐘可以冥想。
如果你想試用 Waking Up,請到 wakingup.com/Huberman,您可以獲得 30 天免費試用。
再說一次,請至 wakingup.com/Huberman 以取得 30 天免費試用。
我想我知道我要問的問題的答案,但我還是要問。
以你的經驗,女人在建立關係方面真的比男人更擅長嗎?
她們比較擅長。當然她們不是天使。
女人也得學習一些東西。她們要學會用主觀的方式說話。
很容易會有這種誘惑——我對關係比我男人更了解,開始覺得自己像他的教練,要教他怎麼做。
那是一種傲慢的姿態,一種誇大的姿態。
保持謙卑。我可以教你我需要什麼。我不是你的關係教練。那是個陷阱。
女人也要學會用關係導向的語言說話。
講個故事。
我愛講故事。這是真實故事。我用這個例子來說明如何跳出我們平常的文化框架,學會以關係為本的思考方式。
有多少人在聽到這個會有共鳴?
她對他說:你開車太魯莽。
他對她說:你太神經質了。
我們有多少人坐過這樣的戲碼?
然後他們就進入我所謂的「客觀性之爭」。
你搬出證據、論述你的理由。
你做這個、你做那個、你很魯莽。你對這件事過度緊張。哈利也覺得你很緊張。
我稱之為客觀性之爭。這可以真的延續好幾十年。
這句話絕對是真的,Andrew。絕對是真的,Andrew。
只要跟我諮商一堂課——讓對方聽到一句話:「親愛的,我知道你愛我。從這點開始吧。」先停一下,改變能量,記得整體大局,記得我們是一隊。我知道你愛我。
你自己開車的時候,我會擔心你,但那是你的生活,你做你的。
只是當我坐在你旁邊,你又跟車太近、超速、變換車道,我不知道,也許我就是會緊張。
她把整個客觀性之爭從桌面上拿掉。
也許我確實太緊張了,我不知道。但無論如何,當我坐在你旁邊你開車的時候,我會發瘋,我會害怕。
你愛我,你不會想每次我坐在你旁邊時都嚇得要死吧?作為對我的一個幫忙,當我在車上時,可以請你放慢一點、開保守一點,讓我不要那麼緊張嗎?
真實的故事,Andrew。
他對她說:好,親愛的。然後他做了。
本來可能會是一場持續四十年的爭執,結果 15 分鐘就解決了。為什麼?
不是客觀上的爭辯:你是魯莽的司機。改成主觀的說法:我會緊張。
用主觀方式表達的美妙之處是沒有人可以反駁你。
「你不應該緊張。」——「我知道,但我就是會。」而且開頭還有一句「我知道你愛我」。在提出請求前聽到這句話真好。假設這是真的——當然是真的——同時又是一個請求,而不是責備。
「我知道你愛我,這是我的感受。我們是一隊,作為對我的一個幫忙,你可以……?」謙卑、主觀、協商。不需要「我是上天的禮物,我會開車,你是個白痴」那套。把那種能量全拿走。
然後,「我愛你。但你會緊張。你因為緊張而犯傻,但你會緊張,你是我老婆。好吧,我會為你做這件事。」
我用這個當作學習用關係式語言的例子。這不是在比誰對誰錯。
我說對錯問題的關係答案是:誰在乎?我們作為一隊要怎麼讓這件事運作?
那是一個全新的世界。
女人比男人擅長這個嗎?差別不大。
她們在很多其他事情上都比男人更擅長。但我也得教女性如何更有「關係性」。女性本來就比男性更擅長建立人際關係,但她們也需要學幾項技能。
我們來談談成癮或強迫。我的意思是,我們可以花兩小時討論界線在哪裡。但我對成癮只有一句話要說:我們用來自我藥療的,是「連結缺失」所帶來的痛苦。而治癒成癮的方法是親密關係。我很支持十二步驟(12‑step),我知道你也支持。我的一位重要導師是 Pia Melody。她是十二步驟裡的一盞很棒的明燈,寫過那本關於共依存的書。是的。我深受十二步驟及其智慧的影響。
有些方法可以幫助你清醒;而親密關係會讓你保持清醒。我相信那痛苦,是的,有時是創傷,但創傷其實也是一種斷裂——所有創傷,某種程度上都是在當時缺乏關係性。我們所覺得無法忍受的,是我們有多孤單。我們會轉向我所稱的「痛苦穩定器」,用某些東西讓自己的孤獨變得可忍受。我在第一本書曾說過,為孤獨而攝取藥物,就像口渴時喝海水,會讓情況比開始更糟。但這就是我們會做的事。
所以,當我處理成癮時,有不同層次。A 層,是成癮本身。我很支持十二步驟——戒癮。B 層,檢視你個性中的不成熟面向,這些你得處理清楚。C 層,查找可能在根源的早期創傷。我們要處理這三層。而這一切都包裹在學習如何建立連結和關係的循環裡。那正是你想要擺脫的痛處,讓我們把它恢復。那就是所有那些工作:創傷工作,要與那個曾受傷的小男孩或小女孩建立連結;個性工作,要學會成熟,處理你的誇大自我或自我藥療——單獨去做這些。然後,當你在做所有這些層次的工作時,復原的關鍵是學會如何建立連結。首先與你自己建立連結,然後與你周圍的人建立連結。那就是治癒成癮的方法。
十二步驟的部份,跟關係性的部份也有有趣的關聯,對於從未去過聚會的人,我稍微描繪一下輪廓。十二步驟的聚會是一種團契。是的,是團契,同時也是一個很基礎的地方,你在那裡學會傾聽與安靜。我提一下,因為很多人一聽到十二步驟,會有不同想法。但如果有人好奇,十二步驟社群非常歡迎人參與。即使不是成癮者也可以去參加所謂的公開 AA 聚會。對。雖然有很多不同的十二步驟分支,但匿名戒酒會(AA)存在最久,那些聚會通常有比較完整的結構。贊同。所以如果你想看看十二步驟是怎麼回事,完全歡迎你去——其實很鼓勵你去,你可以上網查。聚會有面對面或線上,你要去的必須是公開的十二步驟聚會。確認一下是只限男性、只限女性,還是混合。你可以去,形式很簡單:會有人朗讀一些東西,然後大家會在房間裡輪流發言,通常會先說自己的名字,然後說自己是酒癮者或藥物成癮者,因為有時是混合成癮。如果有人只是來旁聽,他們只會說──通常只用名字──會說:「我是某某,我今天只是來學習。」然後就輪過去了。所以如果你以為會被放在顯微鏡下──其實不會。通常一些已經清醒很久的人會講 5 到 15 分鐘,有時會久一點,然後會有一種輪流分享的環節,人們可以選擇分享 1 到 3 分鐘,之後會討論一些傳統(守則)。
我認為它很有力量的原因有好幾個。它幫助很多人戒癮,成本為零,遍佈全球,天天、夜夜都有,線上或面對面都有。但我想至少它教會你學會傾聽。如果你想分享,你可以分享。它還教會你另一個較微妙但非常重要的層面:昨天有人跟我說,即便你不覺得自己需要去聚會,如果你已有一段時間清醒並去分享,或即使你還在掙扎地去參加,幾乎可以肯定現場會有人因為你所說的而受益。你可能永遠不知道,但那正是團契中的服務部分──有時有人會過來說:「嘿,你說的真的讓我很有共鳴。」別人的分享中總有一點(或更多)的關係性內容。所以這是一種非常有趣的相處方式,跟貴格會(Quakers)的聚會方式有點類似。貴格會就是大家先坐著,有時會有人發言。方式不同,但概念類似。
總之,我們想把這些聚會背後的面紗稍微掀開。你也會很驚訝。有時候確實有人非常沮喪、處於嚴重危機,但更多時候你走進去會覺得:「哇,這些人很有力量。」因為他們願意來,並且持續來。這裡不是什麼陰暗的地窖,常常帶有一種愉悅感──雖然不總是,但經常如此。
所以我鼓勵任何對此好奇的人,如果他們覺得自己是成癮者,或只是想變得更會建立關係,這些公開的 AA 聚會是很大的恩賜。再說一次,完全免費。他們會募個小款,但沒人在乎你是否捐款。你不必發言,只要去、坐在那裡就好。
你知道的,我親愛的皮亞(Pia),我們一直在談論關係。
皮亞說親密——那種療癒且屬於靈性的——是「真理與愛」的結合。
真理與愛的相遇。
她說十二步驟聚會(12-step meetings)就是她的模式。
我來跟你講兩個故事。
我的朋友艾倫(Alan)以前常去 Al-Anon。
我問他:你為什麼去 Al-Anon?
他說,嗯,我有一位曾祖父,但你有挪亞(Noah)。
他說,你知道嗎?
每隔一個星期的星期五晚上,我就去參加 Al-Anon 的聚會。
人們會說出一些絕對可怕的事情。
而且沒有人會伸手去把它變好。
我們只是彼此陪伴。
我覺得那在靈性上很讓人耳目一新。
我記得我曾在一個男人小組,那是我在一個會議後創辦的十二步驟男人小組。
我坐在一個年長的男人旁邊。
他看著我們。
我永遠記得那一幕。
他說,他一生中從未和任何人有過親密關係。
他說他估計會孤獨死去。
我們中沒有一個人因此疏遠他或試圖替他變好。
我們只是陪在他身邊。
那就是親密。
十二步驟裡有很多智慧,超越了我們一般文化的常規。
它不是完美的,但比我們文化的風俗多了一步。
是的,它絕對不是完美的。
有些聚會會讓人產生隔閡。
偶爾你會去一場聚會,你可以看出故事分享有時會有點過頭。
我們有點沉迷於別人講述他們嗑藥、吸毒或沉迷的故事。
但一場好聚會,大概有98%的聚會是這樣,帶領的人會讓一切保持在界線內。
天哪,那裡有太多智慧了。
我認為特別是在這個時代,人們比以往更難建立連結,而線上顯然是一種非常不同的連結形式,甚至會導致斷連,面對面的聚會有真正的價值。
當然,我也相信很多、很多人現在在與成癮作鬥爭,但他們還沒意識到。
那種麻木或被激怒誘餌所引發的憤怒——你可以在二三十分鐘看完大概三百個小短片的時候經歷到這些——當你本可以思考,像是,你內在到底發生了什麼。
說到色情片,我是說,我們的年輕男性,我妻子貝琳達(Belinda)是個有認證的性成癮治療師,天哪,一個男孩到十二、十三歲的時候,已經看過成千上萬的陰部、成千上萬的性愛片段。
這現在在美國是平均水平。
太瘋狂了。
我成長的時候,情況完全不同,差很多。
所以,我所說的一件事是——我們之前談過——那是滿足感與關係性喜悅之間的差別。
我們很多人用強度來替代親密。
而天啊,網路就是在賣這個。
那就是演算法。
強度本身會變成一種毒品。
它讓我們覺得活著、令人滿足、把我們從憂鬱拉出來。
但那感受很短暫。
每當我們談到男孩、男人與成癮,或只是無精打采時,腦中就會浮現一個關於強度的例子。
人們可以修正航向,但當人們一直處在麻木或追求強度的潮流中時,這會很難。
而我現在在喝馬黛茶(yerba mate)。
我喜歡咖啡因,你知道的。
但是,我在各個層面都看得到,因為我差點就要痛批能量飲料了。
不過只是那個想法:你試圖在越來越小的時間與空間裡塞入越來越多的強度。
你知道。
這就是我來這個節目,會有點緊張的一件事——我們是不是都在猛喝能量飲料然後…
不,不,不是說那個,但就是那種優化每一個經驗的觀念,以及…你知道的。
是的,不幸的是關於這個播客有個誤解。
我想也許我們早期用了「最佳化」這個字,但沒說清楚。
最佳化其實是關於把每一天過好。
所以,那也包括……靜下來。
完全同意。
我今天一開始就做了十分鐘的冥想。
喔,絕對的。
對某些人來說,不幸的是,這個播客讓人想到補充品、最佳化、鍛鍊和晨間日光。
晨間日光其實相當重要,特別是陰天的日子。
因為我們都是晝夜節律的生物。
我贊同這點。
如果你想讓自己精神失常,你可以透過在清晨待在昏暗或黑暗的環境裡,幫自己變得輕度或重度沮喪或精神有病,這會損害你的人際關係。
這方面有太多數據了,對吧?
白天明亮,夜晚黑暗。
這就是概念。
但那是健康的方法。
這個播客一直是關於心理學與生物學,了解一些機制與實用工具。
我認為「最佳化」這件事,我是認為要對自己做一個健康的盤點,有些人需要多動,有些人需要少動,多讀書,說實在的。
我認識一些非常健壯、非常會運動的人,他們變得有點笨。
他們會跟你講所有的組數和次數。
但我會說,聽著,你有四個博士學位。
我不是在說那種運動生理學家的那種人。
但你通過 YouTube 給自己取得了四個關於壺鈴和營養的博士學位。
讀本難讀的書吧。
讀小說。
讀本兒童書,拜託。
是啊。
你得讓自己平衡一點。
所以我確實相信那點。
但我認為在關於關係這一塊,我之所以一直回到十二步驟,是因為我覺得它就是一個美麗的模式,教人如何傾聽、如何陪伴。
你知道,我一個朋友帶了一本書來。
我沒讀那本書,但書名真是太好笑了。
那本書的書名是《死亡:自我提升的終結》。
就是這樣。
說得也有道理。
你知道嗎?
誰知道接下來會發生什麼?
坐下來,喝杯茶,看著樹。
身為家庭治療師,我喜歡閒晃。
家庭就是在那些縫隙裡運作,你知道的。
我討厭所謂的「優質時光」。
我討厭它。
那是雅皮士的發明。
我可以一天工作八十小時,但之後我會坐在桌前看著孩子,真的盯著他們、給他們注意力。
不行。
家庭是在運作的。
你想讓孩子跟你說話?
他們在你開車去冰球練習的後座上。
然後他們會打開心房、跟你說話。
你們一起煮飯,然後他們突然開始喃喃自語。
你不要把注意力像雷射光束般集中在他們身上。
他們會閉口不談。
家庭能教我們關於關係性、關係之樂的一件事,就是閒在一起、單純在那裡。
不需要那麼刻意。
我很喜歡這一點。
少一點完美,多一點人性,讓自己在不同於習慣的模式下被滋養。
我十四歲那年父母分開,我們從一個相當凝聚的家庭──我是說,我爸工作很多,當然有問題,但我們很團結──變成一幅很不一樣的畫面。
我姊姊去念書了。
我爸不在家。
只有我和我媽,那真的是非常非常困難的那些年,真的很難,原因很複雜,現在就不深入細說。
但我前幾天在想,我對某些晚上有非常非常美好的記憶,可能我在做功課,也可能沒在做。
我大概是該做功課,可是我會坐在客廳一邊看電視或做功課,我媽在那裡做飯。
有時她在跟朋友講電話,還會有音樂。
偶爾我們會看電視。
我們會看《The Wonder Years》(神奇年代),然後她喜歡看某個約會節目,但如果那對情侶互不喜歡她就會很生氣。
那些是我和我媽最美好的回憶之一,不是我們去過的旅行或那些東西。
我碩士時期的指導教授叫巴芭拉·查普曼(Barbara Chapman),她是一位了不起的科學家,真真正正的純科學家。
教會我很多關於如何做扎實科學的思維方式。
聰明絕頂,在各個頂尖研究機構受過訓練,她根本不在意那些附帶的門面東西。
她就是愛做實驗。
總之,我在實驗室期間她生了兩個女兒,她先生也是個科學家,所以我很熟他們一家人。
很不幸地,她在2014年因癌症過世,對我們所有人都是極大的打擊。
為她辦了許多追悼會。
我去了在舊金山House of Flowers舉辦的追悼會,那也是她和她丈夫結婚的地方,她的兩個女兒都在場。
場面很沉重。
所有同事、朋友都來了,她是個很了不起的人。
我哭得稀里嘩啦,整個人很糟。
我總得在她的追悼會上發言,這已經是第八場了。
我心想我不會哭的,我不會──當然我還是上台了。
就在所有同事面前,你懂的,所有那些。
這件事其實也教了我幾件事,關於如何在職場上和人相處,因為你不能就那樣走開、然後搞得鼻涕眼淚一起流──反正就是這樣。
她的女兒們上台,大家都做好心理準備,覺得會很難熬、會很傷心。
她們上台,我記得(我想我記得得很準)她們說「我們愛我們的媽媽,我們很想她」之類的話,大家都淚崩了。
然後她們接著說:「但我們最記得、最愛她的,是那些沒有規劃的時間。她就是跟我們閒在一起。」
我當時心想,我現在可別崩潰。
但那是喜悅的淚水,真的非常感人。
我心想,太酷了。
在她們做過的一切事情裡,不管是去看世界大賽、去法國旅行、她們後來走上科學的道路──她們最記得的,居然是那些沒有安排的相處時間。
我覺得那實在太棒了。
現在我還和她們保持聯絡。
其中一個現在念研究所,讀神經科學,這讓人覺得溫暖,但她本來可以做任何事。
很奇妙的是,媽媽離開的時間,差不多快要跟她們曾經擁有她的時間一樣長了。
但她們記得的是那些沒有規劃的時光。
那就是她們緊抓不放的東西,勝過其他任何事。那就是連結。
我再跟你說個故事。
我當時在處理一位搖滾明星,不是布魯斯·斯普林斯汀(Bruce Springsteen)──他曾為我的……大家都以為我老是在說他,但並不是他,是另一個人──總之我在處理一位搖滾明星。他是這樣形容自己的:
「當我在舞台上,面對六萬人時,我活得很有生氣。當我回家和我太太及四個孩子在一起時,我像一台處於睡眠模式的電腦。唉。我半關機、感到沮喪。」
他以前一天會睡十個小時。
好吧,我和他談到滿足感和關係之樂,談到閒在一起,我跟他說:「你看,你的小孩一直叫『爸爸、爸爸、爸爸』,你現在會說『不、不、不、不』。我要你開始多說『好、好、好』。」
孩子說:「爸,我們去散步吧。」你就從椅子上站起來,去做那件事。
他照做了。
大約六個月後,這是真人真事,他帶著大大的笑容來找我。
他說:我懂了。
我說:好,說來聽聽。
他說:這個星期天,我過了我人生中最好的一天。
我說:繼續說。
他說:我、我太太和我們四個小孩整天沒脫睡衣。我們從早上七點坐到晚上七點,一直在玩大富翁。
我完全不知道時間都去哪了,也不知道我們在做什麼。
那是我他媽的一生中最棒的一天。
我說:歡迎來到關係之樂。那就是我想要的。那就是我們生來要做的。
你知道,我處理的是很難纏的夫妻,真的很難搞的那些人。
我的王牌是:關係連結是我們與生俱來的本分。
在我做的治療裡,人們進展得非常快。
不只是我,所有我們訓練過的治療師也是如此。
原因在於,作為 RLT(關係生命治療)治療師,我們整個技藝就是把人從斷裂中帶出來,進入那股連結與關係喜悅的高速氣流。
一旦有人進入那個高速氣流,喔,天啊,那比斷裂狀態好太多了。
那個氣流帶著他們向前,他們就會非常快速地、產生轉變,因為這正是讓我們快樂的東西。
這就是讓我們被滿足的東西。
是啊,幾乎像是那些你永遠不會放上社群媒體的最好時刻,因為網路上看起來太無聊,但真實生活中卻超棒。
說得好。
那就是我想要的。
我想我開始抓到你的氛圍了。
我得說,你是個挺重視關係的傢伙。
不管好壞。
你知道,我自己也有功課要做。
現在我很幸運處於一個我認為是真正學習平和與簡單的風景裡。
儘管我的職業生活少了些平和與簡單,更多的是「沒關係,一切都好」的那種狀態。
我愛我的工作,我真的很愛。
但在我的其他生活裡,確實是平和與簡單。
我最近跟一個朋友去健行,那真是太棒了。
真的很棒。
我們只是約去健行,聊了幾件事,待在一起。
那很棒。
我和很多朋友去過很多次健行,那次無論什麼原因絕對是最棒的一次。
就是那個關係的部分。
而且現在我覺得她可能開始有點無聊了,我不知道,我應該問問她。
但像我和我女朋友這陣子,我們就是待在一起聽音樂。
嗯,那差不多是我們很多時間的樣子,就是在一起聽音樂。
她的音樂品味很棒。
我喜歡音樂,也想多了解其他音樂。
我很快就能知道我喜不喜歡一件東西。
而她有一個音樂寶庫。
即便有時候我們不喜歡什麼,嗯,我們還是待在一起聽音樂。
我發現我們花很多時間就只是這樣待著聽音樂。
但這是完全不同的風景,因為某些面向的強度仍然存在,當然。
但那份平和是另一種我比較陌生的領域。
我該承認這是我的責任。
我這輩子確實有些強度成癮者的傾向。
腎上腺素跟我就像好朋友。
我們一起混在一起。
我們互相喜歡對方。
我們彼此讓對方嗨起來。
但如今,那種感覺就不那麼吸引我了。
不,親密感更好。
滿足感當然不錯,但親密更好。
那是更深層的滿足。
你知道,我常說關係——我談的是「關係復原」。
成癮可以是其中一部分,但重點是恢復我們天生為之的關係狀態。
那是我在尋找的。
我常說:如果你以成熟、技巧、健康與正直在運作,學會如何把這件事做好,你的人生就簡單。
被搞得一團糟,那就複雜。
完全是這樣。
吵上一天半,那就是複雜。
完全是。
當你妻子怒氣來向你說「我很生氣」時,你說:「對不起,親愛的,我可以做什麼來幫你?」她十分钟就冷靜下來了。
那就是簡單。
所以關係其實是簡單的。
不建立關係則充滿了複雜性。
這其實很容易。
我這個科學家的本性得在這裡做個實驗。
你剛剛舉的很多例子,我承認大概——確實是適用的。
你是臨床工作者,你最清楚,你也有自己的生活經驗。
我們桌面上這個模型是那種男人不太會好好聽,需要學著求助、學著問「你在這刻需要什麼?」以便在事情升溫時能休息一下。她有她從他那裡想要或需要的東西。他有點像那種情感上半成熟、半幼稚的狀態。
我們換個角度看看。不是說非得這麼做,而是因為,就像我說的,很少只有一個人的問題。是不是有時候男人的抱怨是合理的?天啊,當然有。因為我覺得把這件事也討論一下很重要。
我們的聽眾有男女,但我覺得男性危機的一部分是覺得跷跷板總是偏向同一邊。這種信息雖然在很多情況下可能是對的,說實話可能超過一半,但我也認為有時男人也有需求、有他們想要的東西,也會有正當的抱怨(當然也可能是無理的抱怨)。
我們來談怎麼以健康、對雙方都有幫助、並有利於關係的方式來表達關切、提出請求,甚至可以說是提出批評。
嗯,我其實不太喜歡批評。如果你上網修我的課程,我們會教你一個批評的格式,叫做「回饋輪」(feedback wheel)。建設性的批評,對吧。
即便如此,我教給人的一個技巧是:我們的進化線路——你知道的,大腦有負向偏誤。我們會先注意到哪裡有問題,那是為了生存。嘿,那片葉子不該在動——喔,另一邊可能有劍齒虎。我們先注意到錯誤,這是我們演化的一部分,這是最先出現的反應。所以抱怨常常是我們的第一反應。
但我教人的紀律之一是,真的坐下來,把抱怨寫下來。好,現在把紙翻過來。每一則抱怨的裡面都有一個請求。想想看。每個抱怨都隱含著一個請求。除非你真的是不得不,十分之九的情況下,跳過抱怨,直接去提出請求。這一點尤其適用於女性(比男性更應該如此)。男性害怕被批評,因為我們把自尊建立在表現上。所以,別去告訴你的男人他做錯了什麼。
告訴他哪些地方可以做得更好一點。
嘿,你做得很棒。
這樣會更好。
在我們的文化裡,我們常常透過互相批評來從對方那裡得到更多自己想要的東西。
如果你需要,我可以教你怎麼做。
但更好的做法是,跳過批評,直接去爭取你想要的。
讓你的伴侶有能力給你想要的東西。
不要透過傾訴你的感受來把他們打垮,說他們怎麼樣不對……
那是心理治療。
心理治療在這方面做得最糟。
把你對伴侶所做錯的抱怨當作苦況去分享並不會激勵他們為你做得更好。
幫助他們做得更好。
我們是一個團隊。
這是我希望你給我的。
親愛的,我可以做什麼來幫你把它給我?
誰會那樣說話?
我們得學會那種說法。
所以,批評。
我從 Janet Hurley 那學到批評法,她是 P.M. Melody 的十二步計畫引導者。
叫做「回饋流程」。
我很快講完,但你可以上網查。
四個部分:
這是發生了什麼,按照我的回憶。
這仍然是主觀的。
這是我對這件事告訴自己的故事。
這是我的感受,還有最重要的一點,這會讓我感覺好一點的做法是什麼。
所以,Belinda 對 Terry,你說你會七點回家。
你既沒打電話也沒簡訊。
你七點四十五才到。
我和孩子們在等你。
說完了。
我告訴自己的那個故事是,你可以很自私。
你看,只要你承認那個故事,這就是那個故事。
你可以說出你心裡那些難聽的想法。
你被事情耽擱了。
你忘了我們。
你的工作比較重要。
你搞砸了。
我對這件事的感受。
這對聽眾有個大提示:
把最容易出現的感受放到最後。
去觸碰那些不那麼常見的感受。
所以,如果你習慣用受傷去表達,而你去顯示你的強勢,那就不是個好方法。
不管你習慣怎麼做,把它翻過來。
然後,我們會加上的,這會讓我感覺好一點。
這就是修補。
所以,你是在引導你的伴侶進入修補。
這裡有個有趣的故事。
Janet 說你有四句話。
每個部分一句話。
我們沒耐心被人批評太久。
所以,四句話就足夠了。
我對 Janet 說,嘿,你是個西岸的基督徒,我是東岸的猶太人,我從來沒辦法只用四句話說完。
我需要更多。
我說,好吧,我會給你文化上的通融,你可以有八句話。
那是四十年前的事。
現在我告訴所有客戶要用八句話。
每部分兩句。
這是發生了什麼。
這是我告訴自己的。
這是我的感受。
如果你願意,這樣做會幫助我感覺好一點。
這就是你抱怨的方法。
但對每一個抱怨,我寧願要九十九個請求。
太棒了。
我現在一個也沒有。
聲明一下,我此刻沒有任何特定的批評想要提出。
這會是個問題嗎?
會嗎?
我沒有任何批評。
這些日子我只心存感恩。
真的很奇怪。
非常奇妙。
好像在我五十歲生日那一帶發生了一些事,一連串的事情導了過來。
但我就是,真的,時常感到感恩,我也不知道發生了什麼。
所以,我不打算去想它。
但某些東西到了一個點,然後擊中了我。
我喜歡覺得這跟年齡有關。
我也是。
你知道,我有個朋友也是史丹佛的教授,他曾經跟我說,五十歲真的很不一樣。
我心想,到底會有多不一樣?
他說,你會看到。
我問,是像身體痛楚那樣嗎?
他說,不是。
他很會照顧自己,他不愛舉重和長跑,他做其他一些事,像攀岩、瑜伽那種人。
他也是個了不起的科學家。
但他說,五十歲就是不一樣,你的大腦在五十歲時會不同。
我有點半信半疑,也許是我在期待它。
但五十歲到了,我就想,好吧,我還在這裡。
我比很多我的偶像活得更久。
我對那個二十七歲俱樂部沒什麼印象——那些令人印象深刻的藝術家。
但很多我認識、敬佩、曾指導我的人都死了。
我就想,這太棒了。
我進了下半場。
我就是這樣醒來。
這真的很狂。
嗯,你知道,小事上有些智慧,變成熟人的確有好處。
像你和你姊妹的吵架,你們吵過三百五十三次。
你問我和 Belinda 的事,我告訴你。
Belinda 是個鬥士,我也是個鬥士。
我們都在非常暴力的家庭長大。
而我們當時為了適應環境而成長的孩子,都是鬥士。
「去你的,去你媽的,去死吧。」我是為自己挺身而出。
我要打你的鼻子。
我也是個紐約人,所以別惹我。
那是我適應時期的反應,那是我的本能。
三十年前,我和 Belinda 會吵上好幾週。
我是說大喊大叫、暴怒。
三點睡覺。
七點起床。
整天對別人指手畫腳地指導他們怎麼生活。
然後再回來繼續吵。
這是真的。
有1%的時候我們看起來很醜陋,就像其他人一樣。
但99%的時候,我們會開始吵架,然後暫停一下。
我們都知道那是為了什麼。
十五、二十分鐘。
這也不是全由某一方。
比較平均。
我們其中一個會先走向對方。
大概會是這樣,Andrew:
「我不想吵架。」
「你真的想吵嗎?我的意思是,我們可以,但我其實不想,親愛的。你需要什麼?」
然後 Belinda 會對我說:「你在某某事上真的很混蛋。」
我會說:「是,我是。你說得對,對不起。我會改進。你需要什麼?」
然後她會說:「嗯,你可以在一、二、三這些事上道歉。」
我會說:「我會為第一項道歉。」
二十年前可能會問:「那第二、第三呢?」
現在就好了。
第一項。
好吧。
我們接受。
好嗎?
好。
太好了。
電視上有什麼?
我們抱在沙發上過個夜晚吧。
而我在那一刻心裡真正的想法是這個,這也是我教別人的。
我想怎麼度過我的夜晚?
我想怎麼運用我的時間?
為了證明我的觀點把她釘在地上,對我來說真的值得嗎?
還是我們可以高效而有技巧地和解,然後他媽的往前走?
我們以技巧行事,因為這符合我們的利益。
我不是為了貝琳達而跟她和解。
我跟貝琳達和解是為了我自己。
我超級、超級喜歡這個字眼,這種談論在人際互動上有技巧的語言,特別是當事情可能變得緊張時。
它涵蓋了所有關於尋求幫助、詢問對方需要什麼的事。那太有力量了。
我已經說過好幾次了,請原諒我,但我覺得人們需要再聽一次。
你知道的,就只是問:你需要什麼?
我的意思是,如果我們能夠某種方式把自己程式化——我們都知道當邊緣系統被啟動時的那種感覺,你會開始感覺到身體的各種激動狀態。那就是邊緣系統。大家一發生就知道。
如果那個感覺能夠直接轉成一句話:你需要什麼?
就像你指出的,那對雙方都是最好的。那是修復。
所有關係都是和諧、失衡、以及修復的無盡舞蹈。
這觀念我從 Ed Tronick 那學來的,他是嬰兒觀察研究者。Ed 和 Barry Breselden 是第一代不再從成人推測母嬰互動、而是真正把攝影機對準母親與嬰兒、然後父親與嬰兒、去觀察實際發生什麼的人。我借用了 Ed 的說法:所有關係都是一個親近、破裂、再回歸的無盡節奏。
而在我們的文化中,我們沒有學到從幻滅、疏離、破裂回到修復與重建的技巧。更棘手的是,當我們處於那種破裂狀態時,我們會失去那個理性、由前額葉主導的成熟成人部分,轉而進入那個適應性的孩子狀態。所以第一個技巧是讓自己回到正確的理智狀態,然後說,OK,親愛的,你需要什麼?我們一起把這件事解決。
男人、男孩們可以做哪些功課來理解並處理他們的自尊——姑且說,在某種程度的獨立情況下?我知道這一切都是關係性的,你得在關係裡做。但有人會把時間花在工作、讀書、刷手機上,也會花點時間做這件事。我從你所做的工作、以及你能來到這裡這件事,看到了讓年輕人更早開始學習這些技能的機會。
喔,對。我很幸運,很久以前有人教我正確的健身方式。那人當時是大家都說對健身一竅不通的人,結果證明有效,而且你不需要把一輩子泡在健身房裡。我很幸運有很棒的導師。我也解僱過一些導師,又換了新的,所以我是有在主動參與的。但你在這個領域非常厲害,這是你的職業。而且有些年輕人,不論十幾歲、二十多歲、三十多歲,一直到八、九十歲,當然是能學會的。但在十幾、二十幾、三十幾歲就開始培養這些技能,會是一個特別的機會。也許當他們進入一段關係時,狀態會比我當年好很多,這是肯定的。
那這個功課看起來像什麼?是寫日記嗎?是怎麼做的?
我有兩點建議。你有兒子,我應該指出,你也有一些教別人怎麼做的經驗。我們教過他們這些。我的那個當醫生的兒子,有一次我開車載他去學校,他對我嘮叨,我叫他別這樣,他還是嘮叨。我看著他問:你覺得這適合我們的關係嗎?他就笑倒在地,然後說,爸,美國各地有爸爸在開車載兒子上學,他們在聊比賽、聊朋友。有多少爸爸會跟他兒子說:「你覺得這對我們的關係合適嗎?」總之,他整套表演關於「星期二之子」的梗,但他們會抱怨,我們是教出來的。
而我的亞歷山大,我那個成績卓越、當醫生又做研究的兒子,到現在他會打電話說:我那次簡報搞砸了,但我知道我足夠重要,即使簡報失敗我還是有價值。我只是想讓你知道,我們可以教孩子們。這是更健康的風俗,也是我們作為父母的責任之一。
我有個小型的線上課程,叫〈培養有關係能力的男孩與女孩〉。我們可以堅持更多的關係性教育。我們可以像籃球裡設掩護一樣,為孩子打造一個珍視人際關係的次文化,圍繞他們的朋友與家人教導他們,到學校去做校園反霸凌運動。我們可以有意識地把這些價值傳給孩子,並且明確說出來。
對年輕人自己,我有兩點建議。第一,找那些在人際關係上做得很好、快樂的年長者當你的導師。主動去找他們,明確表明你想學,讓他們教你。找那些快樂的人,讓他們教你如何快樂。第二點我想教的,對我們所有人都適用,如果我在這個節目裡不說這句話,我會無法原諒自己。我們有很多人在聽,這是我想說的:如果你今天只能從我們談話中得到一樣東西,只有這一樣就夠改變你的人生了——嚴苛沒有任何可救贖的價值。再說一次:嚴苛做得到的事,帶著愛的堅定做得更好。要堅定,但帶著愛,而不是嚴苛。這就是你對待他人的方式。
那就是你允許別人對待你的方式。更重要的是,那也是你對待自己的方式。
我在發起一場反刻薄運動。我對朋友、家人、學生都這麼說,這是真的。到了75歲,我跟宇宙有個協議:如果不友善,我就不感興趣。住在我裡面的那個能自我調適的孩子,對我的不完美有時會非常苛刻。我會對那個聲音,或對貝琳達、或對同事說,你或許有話要對我說,或許對我來說聽你說、學你說是有益的。但你必須用支持我的口氣來說。如果你不能用那種口氣,我就不會聽。
所以,人際關係的一個特徵,就是要有愛而不是刻薄。把這當作你的風向標吧。
我很喜歡這個,尤其是關於我們內心裡那個聲音的部分,因為我覺得我們會把父母批判、或輕視的聲音內化。那些東西都進了我們的腦子,驅動了我們很多痛苦。你剛剛所描述的,賦予了人很大的能動性——不只是關於我們會接受或不接受別人怎麼對待我們、我們向他人提出什麼要求;同等重要的是,我聽到的是我們對內在對話有多苛刻,我們應該在內心培養善意。因為我相信、我確信,內在的慈悲會培養出外在的善意。從你自己開始,對自己好一點。
好吧,如果你不覺得無聊,我就講個故事。
不,請講。
這是真人真事。那時我在一個研討會,然後要簽書,已經很晚了,其中一個助理說:「特里,你要錯過你的飛機了。」好,我知道了,我在飛機上,我在飛機上。現在我不喝酒了,但那時我有喝。我喝了一小杯雪莉酒,翹著腳,感覺很爽。突然我感覺胸口一股冰涼,低頭一看,襯衫上有一大塊黑色污漬。我才發現我在簽書用的是一支黑色記號筆(Sharpie),匆忙中我沒把筆蓋蓋上,而是把筆放在襯衫上,結果就是永久墨水的污漬。
我得跟你說,安德魯,當下我心裡想的就是,這可真糟糕——這可是件昂貴的襯衫。我有注意力缺陷(ADD),總是弄壞東西、撞到東西。那個適應性的內在孩子開始胡思亂想:「你真是個失敗者,你連自己都看不下去,真沒用。」我會有抑鬱傾向,我也寫過這件事。那件襯衫和我對自己施加的那種苛刻批評,年輕時可能會讓我陷入五天的憂鬱。
但學會了這些技巧之後——我心裡那個只是個小男孩——我轉向那個適應性的小孩,說:「聽著,親愛的,讓我告訴你一件事。弄壞這件襯衫的這個注意力缺陷的大腦,恰恰也是寫出那些要簽名的書的那個腦袋。你能不能對我寬容一點?你知道,我是個治療師,辦公室裡衛生紙的成本我都很清楚,這件襯衫是做生意穿的。坐下來,讓我好好享受我的酒。」然後他就安靜了。
我們不必對這些事被動。我們可以塑造人際關係中發生的事,包括我們與自己的關係。為健康挺身而出,但要用技巧和愛,而不是魯莽粗暴。我們會越來越擅長。你去健身房,第一次練你會覺得快要吐了;到第300次你就掌握了。這個也是一樣。那個苛刻的聲音開始攻擊你,你就對它說:「親愛的,停下來。」你第一次這樣做別人會笑你,但第300次,他們就會停止。那叫解放,那是自由,那是我們的天賦權利。
太棒了。特里·里爾,這真是一次關於關係理解的真正教育。就是我想找的詞——關係理解。因為我覺得,特別是男人──我得說,特別是男人──我們會思考自己、考量環境,想怎麼應對那個場景。那是很男性化的一種傾向。現在,如果你不介意,我想講一個有點誇張、帶點玩笑的Y染色體故事,可以嗎?
喔,當然,請講。
我有個理論,很久以前,我們的一個原始版本,一個帶有Y染色體的古人,撿起一塊石頭,好奇地想:「喔,挺有趣的。」然後就拿石頭敲自己的頭,哎唷,好痛。然後拿去敲旁邊那人的頭,那人也說:「哎唷,好痛。」接著他們一起想:「如果我們把這個丟到那棵樹上會怎麼樣?」這半開玩笑,但我覺得Y染色體有一些共同特徵,你如果去參加婚禮,看一群男孩子,大家穿上外套、打好領帶,不一會兒那些男生就把所有杯子的酒混在一起,然後說:「如果把這些混在一起會怎麼樣?誰要喝?」某個時刻,這變成一種對「遠距行動」的追求。Y染色體好像喜歡看到透過某種遠端操作的效果。像遙控車,第一次玩你會驚訝:「哇,我可以在遠處控制一個東西。」聽來有點邪惡,但其實很酷:你在這裡,東西在那裡。電玩也是,都是那種「在遠處做個動作,看看會發生什麼」的玩法。我看很多成年男性朋友,有些是非常成功的奇才,他們還在玩這個「如果……會怎樣」的遊戲,透過遠距的行動去獲得回饋,看看自己在生活中做得如何。所有這些都是當男人的很棒的特質。我喜歡當男人。我覺得Y染色體應該像X染色體一樣被慶祝。但同時,這些都沒直接解決你今天談到的那些問題。
所以只有少數幾個人──真的只有少數──我知道你現在就是其中之一,因為跟你說過話、也從你那裡聽過話,更重要的是,你能理解第一部分關於「如果會發生什麼」以及那種遠距離作用的討論,還有第二部分、關於關係面的討論。
而這兩者常被分開來談。像是,哦,我們來談進化論,談男人需要什麼、要供給或保護她。然後又變成,噢,不如我們實際去感受自己的情緒,讓自己化成一灘眼淚。接著我們會以某種「你知道的、在光中的」新形態復活。不是,這些東西應該是──沒錯──整全的、完整的。我想要整全,這就是我想表達的詞。你在談論如何讓男人和男孩成為完整的人。我很喜歡。而且你給的建議非常實用、可執行,會幫助很多人。所以我非常感激你寫了這些書。我們會把你的書和課程連結放上去,聽起來大家可以報名並參加這些課程。謝謝你今天來到這裡,成為一位公開的教育者,教導人們──男女都有,但今天主要是男人──如何更愛自己、如何更愛別人、如何更愛生命、以及如何學會建立關係。非常感謝你的到來,你做的工作很美好。
現在這世界上有太多荒謬與黑暗,我想告訴你,能被你認真對待並獲得這個機會真是一種恩典。跟你在一起很有趣。回敬一句,我感到非常榮幸與蒙福你能來,這很有趣。我們還會繼續聊下去。未完待續。
感謝你收聽今天與 Terry Reel 的對談。想了解他更多的工作,請參閱節目說明中的連結。如果你從這個播客學到東西或享受它,請訂閱我們的 YouTube 頻道,那是一個絕佳且零成本的支持方式。此外,請在 Spotify 與 Apple(Apple Podcasts)上按下「追蹤/關注」按鈕來追蹤本播客;在這兩個平台上你也可以給我們最高五顆星的評分,並留下留言。也請看看在節目開頭和整集節目中提到的贊助商,那是支持本播客的最佳方式。
如果你有問題想問我,或者對本播客、來賓或主題有建議想讓我考慮,請在 YouTube 的留言區留下,我會閱讀所有留言。
有些還沒聽說的人,我要跟你們說:我有一本新書要出版了,這是我的第一本書,書名為 Protocols, an Operating Manual for the Human Body(譯注:書名原文)。這本書我寫了超過五年,建立在超過三十年的研究與經驗之上,涵蓋從睡眠、運動到壓力控制的各種操作流程,也有關於專注與動機的相關協議。當然,我也提供了每個流程背後的科學依據。這本書現在已可在 protocolsbook.com 預購,網站上有各家販售通路的連結,你可以選擇最適合你的那一家。書名再次重申:Protocols, an Operating Manual for the Human Body。
如果你還沒在社群媒體上追蹤我,我在所有平台上的帳號都是 Huberman Lab──Instagram、X、Threads、Facebook 與 LinkedIn。在這些平台上我討論科學與相關工具,其中有些內容會與 Huberman Lab 播客重疊,但很多內容是播客之外的延伸與補充。再次提醒,是 Huberman Lab。
如果你還沒訂閱我們的 Neural Network 電子報,這是一份免費的每月電子報,包含播客摘要,以及我們所謂的「協議」——以一到三頁的 PDF 形式呈現,涵蓋如何優化睡眠、如何優化多巴胺、刻意冷暴露等。還有一套基礎的體適能協議,涵蓋有氧訓練與阻力訓練。所有這些都是完全免費的。只要到 HubermanLab.com,點右上角的選單,往下滾到「newsletter」,輸入你的電子郵件。我也要強調,我們不會把你的電子郵件分享給任何人。
再次感謝你參加今天與 Terry Reel 的對談;最後但絕非最不重要的,謝謝你對科學的關注。
Terry Real is a therapist and best-selling author expert on male emotional health and how men can build the skills for healthy relating to others: in relationships, work, friendships and to themselves. We discuss how mixed and ever-changing messages about what masculinity is are impacting the mental and physical health of men and boys. Terry explains how learning the skill of “relationality” leads to improvements in all aspects of boys’ and men’s lives and shares practical tools for how to do that. We also discuss the essential role of having a close male community to build confidence and self-esteem. This conversation offers actionable guidance for boys, men and women seeking to build healthier relationships with themselves and others.
Read the episode show notes at hubermanlab.com.
Thank you to our sponsors
AG1: https://drinkag1.com/huberman
BetterHelp: https://betterhelp.com/huberman
David: https://davidprotein.com/huberman
Function: https://functionhealth.com/huberman
Waking Up: https://wakingup.com/huberman
Timestamps
(00:00:00) Terry Real
(00:02:53) Men & Masculinity, Political vs Psychological Patriarchy, Feminism
(00:07:39) Stoicism, Vulnerability, Traditional Masculinity, Emotions
(00:10:50) Sponsors: BetterHelp & David
(00:13:14) Masculinity Across Decades, Giving; Gratification vs Relational Joy
(00:21:54) Healthy Emotional Expression, Connection & Vulnerability; Self-Esteem
(00:31:17) Feeling Emotions, Tools: Asking For Help; Fights & “What Do You Need?”
(00:35:10) Self-Esteem & Relationship Accountability; Criticism, Redefining Strength
(00:40:47) Sponsor: AG1
(00:42:32) Healthy Criticism, Tool: Women & Articulating Needs
(00:50:21) Childlike Behavior, Wise Adult & Trauma, Tool: Relational Mindfulness
(00:58:11) Tool: Responsible Distance Taking; Self-Interest; Relationship “Biosphere”
(01:08:14) Alcohol, Men & Friends, Loneliness, Men’s Retreat
(01:17:51) Fraternities, Men’s Groups, Tool: Relationship vs Individual Support
(01:25:39) Sponsor: Function
(01:27:27) Lack of Male Friends, Hiking, Community, Teaching Young Men
(01:36:11) Cannabis, Alcohol, Young Men & Purpose, Flexibility & Manliness
(01:40:40) Work, Life Purpose & Men; Skillful Warriors
(01:45:01) Absent Fathers; Early Childhood & Proper Nurturing; Caretaking
(01:53:24) Sponsor: Waking Up
(01:54:47) Women & Speaking Relationally, Objectivity Battle
(01:59:02) Addiction & Disconnection, 12-Step Meetings & Fellowship
(02:08:04) Pornography, Internet, Intensity vs Intimacy; Optimization
(02:11:57) Tool: Families & Hanging Out; Relational Joy; Relational Recovery
(02:22:29) Giving Criticism, Tools: Make Requests; Feedback Wheel
(02:28:21) Gratitude, Aging; Skillful Fighting in Relationship & Repair
(02:34:17) Men & Self-Esteem, Mentors, Tool: Inner Dialogue without Harshness
(02:44:00) Y Chromosome, Wholeness
(02:48:00) Zero-Cost Support, YouTube, Spotify & Apple Follow, Reviews & Feedback, Sponsors, Protocols Book, Social Media, Neural Network Newsletter
Learn more about your ad choices. Visit megaphone.fm/adchoices

Leave a Reply
You must be logged in to post a comment.