How to Speak Clearly & With Confidence | Matt Abrahams

0
0
中文
Tiếng Việt
AI transcript
0:00:02 Do you ever recommend people memorize speeches?
0:00:07 Never. The reason memorizing is so bad is it burdens your cognitive load.
0:00:10 You’ve created the right way to say it and you’re constantly comparing
0:00:14 what you wanted to say to what you’re actually saying.
0:00:19 So having a roadmap, having a structure, having some familiarity with some ideas are important.
0:00:22 If there are certain words that you really want to get across or certain data,
0:00:27 have a note card, read it. I’d rather you do that than put the cognitive burden on yourself of memorizing.
0:00:33 Several people asked about how best to communicate with people who are not very good at communicating.
0:00:39 I would encourage people to lead with questions. Draw the other person out.
0:00:44 Often if you can get them talking about something that’s important to them or connected to what you want,
0:00:49 then you can engage in that conversation. So again, it’s pre-work. It’s thinking about what’s of value.
0:00:54 Lead with questions. And then as soon as the person responds, give them space to tell more.
0:01:00 My mother-in-law had a black belt in small talk. She was amazing. She was from the Midwest. Every time
0:01:04 she’d fly out to visit, she’d come off the plane with three new best friends. And her secret,
0:01:10 and you mentioned this earlier, were three words, tell me more. Once somebody answers a question,
0:01:16 give them that space to say more. And that really draws them out and gives you some ideas of what’s
0:01:20 important to them so you can latch on and talk about it more. So lead with questions,
0:01:24 give space for more communication. That’s how you draw somebody who might be reticent
0:01:29 or not comfortable speaking. Welcome to the Huberman Lab Podcast,
0:01:32 where we discuss science and science-based tools for everyday life.
0:01:41 I’m Andrew Huberman, and I’m a professor of neurobiology and ophthalmology at Stanford School
0:01:46 of Medicine. My guest today is Matt Abrahams from Stanford Graduate School of Business.
0:01:53 Matt is an expert in speaking and communication on stage, online, in person, and in all circumstances.
0:01:59 During today’s episode, we discuss how to become a better communicator. Everything from protocols that
0:02:04 work to eliminate ums, how to deal with onstage fright, how to practice speaking more clearly,
0:02:09 and equally important, how to remember important facts and synthesize information that you learn
0:02:15 from others. Humans are extremely visual, and we are extremely verbal. And what we hear sticks with
0:02:20 us, and how things are said matters tremendously too. We all register people’s levels of confidence
0:02:26 or anxiety when they speak, and that determines what we remember and what we forget, and also what we
0:02:31 remember and forget about them. During today’s episode, Matt explains tools that have been proven to work
0:02:36 that you can practice alone, or that you can use in real time to improve your communication skills.
0:02:41 He also explains what it really means to communicate authentically. We hear about authenticity all the time,
0:02:47 but Matt makes clear exactly what that is, how to tap into it, and how to deliver information in your own unique voice.
0:02:52 He also offers great tools for when things go wrong, and how to recover from those situations with grace.
0:02:58 Matt Abrahams is considered one of the foremost experts in communication, and I’m sure that everyone,
0:03:03 women, men, young, and old, will benefit from what he teaches today. Before we begin, I’d like to emphasize
0:03:07 that this podcast is separate from my teaching and research roles at Stanford. It is, however,
0:03:12 part of my desire and effort to bring zero cost to consumer information about science and science-related
0:03:17 tools to the general public. In keeping with that theme, today’s episode does include sponsors.
0:03:22 And now for my discussion with Matt Abrahams. Matt Abrahams, welcome.
0:03:24 Thanks, Andrew. I’m thrilled to be here.
0:03:30 Teach us how to communicate better, but please do it in the context of not just public speaking,
0:03:35 but one-on-one interactions, spontaneous interactions, as well as planned interactions.
0:03:41 Basically, I’m asking you to solve a number of problems that people have, but I think we often
0:03:48 hear that one of the major fears people have is public speaking, but I think it’s highly contextual.
0:03:54 When we think public speaking, we think like being forced out on a stage to talk about a topic we
0:03:59 don’t know or something, but what do you think that fear of public speaking is really about? Is it the
0:04:05 fear of being shamed, of saying something stupid, of like dissolving into a puddle of our own tears
0:04:09 on stage? What is it? Because in some sense, it’s kind of illogical.
0:04:15 Well, those of us who study this believe it actually has an evolutionary basis that when our species
0:04:22 was hanging around in groups of about 150 people, your relative status meant everything. And I’m not
0:04:27 talking about who has the fancy car or who gets the most likes on social media. It’s who got access to
0:04:33 resources, food, shelter, reproduction. And if you did something that put your status at risk,
0:04:38 that could be really bad news for you. So those of us who study this believe it’s ingrained in who we
0:04:44 are to be very sensitive to anything that puts our status at risk. And that can be being up in front
0:04:49 of a big crowd or talking to my boss about an important issue. All of those put us at risk.
0:04:57 we often hear that what is being said is perhaps not as important as how it’s being said. The timbre of
0:05:04 one’s voice, the eye contact, the body language, etc. Whenever I hear that, I often think like it’s kind
0:05:10 of a skewed perspective. It’s got to be the sum total of it all, right? Yeah, absolutely. I mean,
0:05:14 what you say is really important. If it doesn’t make sense, if it’s not logical, if it’s confusing,
0:05:20 that puts you in a bad light. But similarly, how you say it, if you’re confident, if you’re upright,
0:05:26 if you use a strong voice, that matters too. So those of us who do what I do are really intent
0:05:31 in helping people not only craft messages that are meaningful, but to deliver them in a way that can
0:05:35 actually be connected, authentic, and engaging. Both are important.
0:05:41 So when I think about online communications and in-person communications where somebody is on a
0:05:47 stage and they’re selected to talk about something, and the expectation is that they’re going to engage
0:05:55 us, I like to think of this concept that a friend told me about of, you know, that the first thing we
0:06:01 want to know as an audience member is, you know, has this person earned the right to have my time?
0:06:07 So typically people will talk about their, you know, their titles and their experience. And,
0:06:14 and so how much of the, the fear of public speaking do you think comes from people’s kind of need to
0:06:20 kind of explain or justify that they’ve like earned the right to actually take your time and, and,
0:06:24 and talk to you? Cause you hear a lot of filling of, of credentials and things like that.
0:06:31 Let me just sort of counter that with the possibility that came to me, which is that people don’t want
0:06:33 to hear that at all. They just want to hear what somebody has to say.
0:06:39 Right. And I, I tend to agree with that. I coach my, my students, the, the, the folks I work with in
0:06:44 the corporate world that what’s really important is connection. So if you can show that you have some
0:06:51 value to bring by getting people engaged with your topic and showing that there is relevance and
0:06:57 salience for them, that’s all that really matters. Your credibility, while it informs what you say,
0:07:02 doesn’t need to be the first thing you say, I’m on a personal mission to stop presentations and
0:07:05 meetings from starting with people, just giving their credentials, telling the titles of what
0:07:10 they’re saying, get us hooked. I tell people, it’s like an action movie. How does every action movie
0:07:15 you’ve ever seen start? With action. Do something that engages the audience. I’m not saying crash a car
0:07:21 and jump out of a plane, but make a provocative statement, ask a question, give some interesting
0:07:27 statistics, show what you’re saying means for the people, and then you’re able to engage them in a
0:07:33 dialogue. And that’s where connection happens. So credentialing is important, but it doesn’t happen
0:07:38 right away. You demonstrate your credibility. I teach my students that there are two types of credibility.
0:07:43 There’s your career and college credibility, something you’d see in your LinkedIn profile,
0:07:46 your resume, and then what I call Costco credibility. You know, when you go to Costco,
0:07:52 they give you free samples. You try it. You like it. Show people through the questions you ask,
0:07:57 through the engagement you have, through the relevance you bring. That’s how you build credibility.
0:08:03 I totally agree. And this raises the issue not only of credibility, but of authenticity. We hear so
0:08:07 much about authenticity, authenticity. And I’ve been thinking a lot about that recently.
0:08:14 What is this authenticity thing, you know, in terms of people being able to tap into it?
0:08:19 Or maybe that runs counter to authenticity, like you’re not supposed to tap into anything. You’re
0:08:20 supposed to just be you.
0:08:27 Yeah. So I think it comes down to really understanding what’s important to you and what you stand for and
0:08:32 coming from that place. So what does that mean? That means when you’re talking about anything on a big
0:08:38 stage or in a one-on-one interaction, understanding where the value is for you and then articulating
0:08:46 that in as clear a way as possible. So just be true to your beliefs, but you have to first understand
0:08:51 and take the time to think about what those are. Many of us are nervous or so worried about getting
0:08:58 through all our material. We don’t focus on coming from a firm, clear, connected place. So it really
0:09:03 has to do with introspection first. And then you convert that into something that’s meaningful for
0:09:05 the audience. That’s what I think authenticity is.
0:09:12 Yeah. I feel like part of this authenticity thing that we’re exploring also has to do with the person
0:09:17 delivering the information that they’re doing it in a way where they are not constantly monitoring
0:09:24 what the audience thinks of them. This seems to be like central to effective communication,
0:09:31 that monitoring for one’s performance and other people’s perception of them, trying to get a running
0:09:36 score of how well they’re doing is really runs counter to effective communication.
0:09:43 Absolutely. 100%. It is the more we are in our heads judging and evaluating, the more difficult it is to be
0:09:49 present and connected to somebody. I do this activity in my class on the first day that really shows how
0:09:54 in our heads we can get. I borrowed this from improvisation. I have my students stand up and for
0:10:00 15 seconds, they just point at different objects in the room. And the only rule is to call it something
0:10:05 that it is not. So you point at the ceiling and you call it a car. You point at the floor and you
0:10:10 call it a calculator. And for 15 seconds, this is very challenging. I had a student once who’s pointing
0:10:14 at a chair. Nothing’s coming out of his mouth. And I go up, I said, what’s going on? He said,
0:10:21 I’m not being wrong enough. I gave no rubric, no requirements. I said, tell me more. I said,
0:10:26 well, I was going to call the chair a cat, but a cat has four legs and a chair has four legs. I’m not
0:10:32 being wrong enough. Sometimes a cat sits on a chair. I’m not being wrong enough. We are all on this
0:10:37 continuum he’s on judging and evaluating. He’s clearly several standard deviations away from most of us,
0:10:42 but we all carry around this judgment in our head. And what it does is it locks us internally
0:10:47 and not allows us to be external. So you’re absolutely right. And when I’m focused on judging
0:10:52 what I’m saying, I’m using precious cognitive bandwidth that I could be spending on making
0:10:56 sure you clearly understand my message. This is why memorizing what you’re trying to say works
0:11:02 against you because that precious cognitive bandwidth, trying to get it right, gets in the way of actually
0:11:07 doing it. So we need to train ourselves to understand that the magic of communication
0:11:11 happens in the moment and not what’s happening in your head before.
0:11:17 What a great exercise. Do you recommend people do that on their own if they’re-
0:11:20 As long as they’re not driving. And you know, who’s really good at it?
0:11:22 That’s not a red light. That’s a green light.
0:11:22 Yeah. Exactly.
0:11:30 It’s a wonder, children are fantastic at this because they don’t have the inhibitions that we do. But
0:11:35 anything that gets you to disrupt the judgment and evaluation that you do can be really helpful.
0:11:41 So if just a simple game like that, other improv activities as well, it just gets you to see,
0:11:46 here’s what I’m doing. This is my pattern, my habit. It identifies the heuristics that we carry
0:11:49 around that actually get in the way of our communication.
0:11:53 Oh, that’s so cool. I sometimes like to play the game that I played when I was a kid where
0:12:00 you look at clouds and you try and see what they look like. And it’s so much fun. And it’s a very
0:12:02 childlike game.
0:12:02 Right.
0:12:10 But it forces you to see clouds differently. The contours become certain things. And then
0:12:14 it’s interesting. It almost always, if you do this with somebody else, it’s kind of fun to do.
0:12:18 It gives way to narration where it looks like one cloud. Is he eating another cloud? You start
0:12:19 creating this narrative.
0:12:20 Yes.
0:12:24 Right. And I did this recently with someone and it was a lot of fun.
0:12:24 Yeah.
0:12:29 And then at some point you’re like, wow, that really looks like, and then whatever it was that
0:12:30 we happen to see.
0:12:35 What I think enables that and what allows you to have that fun is that you’re suspending judgment
0:12:40 for a little bit and you’re just letting things flow freely. And it is in doing that,
0:12:46 that you begin to build a confidence in what happens in the moment. A lot of my work recently
0:12:51 has been on spontaneous speaking, speaking in the moment. And you can actually prepare to be
0:12:57 spontaneous. If you think of an athlete, they do a lot of drills and a lot of repetitive motions.
0:13:01 So when they’re in the game, they can respond appropriately. You can do the same thing with
0:13:06 your speaking. But part of it is that mindset you have to take. Get out of your own way. See what
0:13:11 happens in the moment. And that frees you up to do what needs to be done when you’re in that
0:13:12 interaction.
0:13:18 And I’d like to take a quick break and acknowledge our sponsor, Eight Sleep. Eight Sleep makes
0:13:22 smart mattress covers with cooling, heating, and sleep tracking capacity. One of the best
0:13:26 ways to ensure you get a great night’s sleep is to make sure that the temperature of your
0:13:30 sleeping environment is correct. And that’s because in order to fall asleep and stay deeply
0:13:35 asleep, your body temperature actually has to drop by about one to three degrees. And in order
0:13:40 to wake up feeling refreshed and energized, your body temperature actually has to increase by about
0:13:44 one to three degrees. Eight Sleep automatically regulates the temperature of your bed throughout
0:13:48 the night according to your unique needs. I’ve been sleeping on an Eight Sleep mattress cover for
0:13:53 nearly five years now, and it has completely transformed and improved the quality of my sleep.
0:13:58 The latest Eight Sleep model is the Pod 5. This is what I’m now sleeping on, and I absolutely love
0:14:03 it. It has so many incredible features. For instance, the Pod 5 has a feature called Autopilot,
0:14:08 which is an AI engine that learns your sleep patterns and then adjusts the temperature of your
0:14:12 sleeping environment across different sleep stages. It’ll even elevate your head if you’re snoring,
0:14:17 and it makes other shifts to optimize your sleep. If you’d like to try Eight Sleep, go to
0:14:23 eightsleep.com slash Huberman to get up to $700 off the Pod 5 Ultra. This is Eight Sleep’s biggest sale
0:14:30 of the year. It goes from now until December 1st, 2025. Eight Sleep ships to many countries worldwide,
0:14:37 including Mexico and the UAE. Again, that’s eightsleep.com slash Huberman to save up to $700 now through
0:14:43 December 1st, 2025. Today’s episode is also brought to us by BetterHelp. BetterHelp offers professional
0:14:49 therapy with a licensed therapist carried out entirely online. Now, I’ve been doing weekly therapy for well
0:14:54 over 30 years, and I’ve found it to be an extremely important component to my overall health. There are
0:14:59 essentially three things that great therapy provides. First, it provides good rapport with somebody that
0:15:04 you can trust and discuss issues with. Second of all, it provides support in the form of emotional
0:15:10 support or directed guidance. And third, expert therapy provides useful insights, insights that
0:15:14 can allow you to make changes to and improve your life, not just your emotional life and your
0:15:19 relationship life, but also your professional life. With BetterHelp, they make it very easy to find an
0:15:24 expert therapist that can help provide the benefits that come from effective therapy. Also, because
0:15:29 BetterHelp is done entirely online, it’s very time efficient. There’s no driving to a therapist’s office,
0:15:35 looking for parking, etc. If you’d like to try BetterHelp, go to betterhelp.com slash Huberman to
0:15:40 get 10% off your first month. Again, that’s betterhelp.com slash Huberman.
0:15:50 When I do public lectures, like when we do live events, sometimes do some crowd work, where I’ll just
0:15:54 cold call for, I usually ask for a body part, and I’m always afraid of like what body parts can come in.
0:15:56 That’s a brave cold call.
0:16:02 And then I try and weave it to some real neuroscience or health-related fact. And it’s always a lot of fun,
0:16:10 I do it as a way to break up the cadence. Sometimes I think the difficulty in public speaking comes from
0:16:16 the fact that as we go out there, we’ve done some preparation. Maybe we’ve memorized it. I typically
0:16:21 don’t. But we have some sense of what we’re going to say, beginning, middle, end, etc. What’s on the
0:16:30 slides. But that the cadence can become so regular that we lose people. And breaking up that cadence can
0:16:37 be helpful, I think. And when I step back from public speaking experiences, both as the speaker,
0:16:43 but also as an audience member, I feel like there’s almost a song-like nature to a talk,
0:16:50 where it has an opener, and then it has a quicker pace, and then it repeats itself,
0:16:55 and it’s got some melodies and rhythms. And I like to think that really effective podcasting,
0:17:00 not to make ourselves conscious of what we’re doing here, has some of the same.
0:17:05 Yeah, I want to tell you a story that relates to that. But at some point, I’m going to shout out
0:17:11 the word earlobe, and I want to hear how you respond to that. Because I’m amazed that you get up and ask
0:17:17 people to call out body parts. I did some work when I was researching my recent book, where I interviewed
0:17:23 the gentleman who’s in charge of all Lego manuals. I don’t know if you’ve ever built Lego or not.
0:17:24 When I was a kid, yeah.
0:17:31 Their manuals have no words. And I’ve always been fascinated by it. In my class, I will do a lesson
0:17:36 where I will bring in a Lego manual and an Ikea manual, which is their antithetical. And I have
0:17:41 my students just discuss communication, using these as two representations of ways to get information
0:17:50 across. The gentleman who runs that group shared with me that Lego manual designers see the manual as
0:17:56 a story, as a narrative. All you’re doing is putting pieces together. But what they found is if you put
0:18:01 all the same steps in the same order, you could, you could, each step could be the same number of moves
0:18:05 with the same number of pieces. People have a very different experience than if you give some moves
0:18:11 that have a lot of hard, detailed work, some that are simpler, some that are faster. So that rhythm
0:18:16 you’re talking about builds that motivation, builds that sense of accomplishment. They’re looking to bring
0:18:21 a motion into the act of building Lego models.
0:18:22 Wow.
0:18:25 Isn’t that interesting? And that just emphasizes what you were talking about.
0:18:26 Is it the Scandinavians that…
0:18:27 It’s out of Denmark, yeah.
0:18:32 Oh, okay. My stepmom will be very pleased that we’re talking about Lego. She’s Danish.
0:18:32 Yeah, yeah, yeah.
0:18:34 Amazing.
0:18:34 Yeah.
0:18:38 Isn’t that fascinating? And if you can do it with a manual that has no words, that’s just
0:18:44 have to be putting bricks together. Think about what you could do in your communication, one-on-one
0:18:49 or one-to-many. What you’re talking about, the rhythm, the patterns, the pattern disruption,
0:18:51 all of that can lead to that engagement.
0:18:57 I think about the way that we learn things as kids, like the ABCs.
0:18:57 Yeah.
0:19:05 Not just a string of letters, but it has prosody, right? There’s inflections and ABCD. Everyone
0:19:06 knows that, right?
0:19:06 Yeah.
0:19:10 As opposed to just A, B, C, D. Kids don’t learn that way.
0:19:16 Absolutely. And putting things to music, putting things visually are lots of ways to help you
0:19:16 remember.
0:19:22 These days, we hear a lot about the fact that people want short-form content.
0:19:22 Yes.
0:19:28 And yet people, I can attest, listen to long-form podcasts and are still doing that.
0:19:28 Yeah.
0:19:34 So I have a theory that’s not based on any data that I’ve seen that people need a lot
0:19:39 of updating of visual information nowadays. You know, they’re scrolling Instagram, they’re
0:19:43 scrolling TikTok, they’re updating, ah, I don’t like this YouTube video, switching to another
0:19:53 one very fast. But with audio, long-form continuous presence of the same voices or voice works. It’s
0:19:59 very soothing and we get into a groove with that. And I actually played this game. I decided to just
0:20:05 listen to the audio coming through on Instagram reels and just flipped them. And by the fifth one,
0:20:09 it was incredibly jarring. It’s really disruptive. It’s like, who are these voices and I need these
0:20:11 voices? But the visuals are very easy to track.
0:20:12 Interesting.
0:20:18 And so I think that it’s correct that we can really update and we like the novelty of new visual
0:20:25 information, but that audio content needs to spool out over long periods of time or else it actually
0:20:27 is quite aversive to us.
0:20:33 Yeah. I heard somebody once say that the difference of all the senses, our auditory sense requires us to
0:20:37 slow down more than anything else to actually pay attention. And I think there’s something about
0:20:44 that slowing down that makes us more engaged with audio. And I think you’re right. I mean,
0:20:50 when you, my teaching has, I’m curious if your teaching has had to change. As I teach younger
0:20:54 generations of students, I have to change things up so much more frequently. Somebody who took my class
0:20:59 15 years ago would be, Oh my goodness, what are you doing? But in a, in a two hour class, I changed
0:21:05 things up like seven times. So we go from a mini lecture to watching a video to partnering with
0:21:09 somebody just to keep the students engaged because that’s where they’re at. They, they need that
0:21:11 switching to help engage.
0:21:15 Well, I teach medical students, neural development and a few other things.
0:21:20 And I use slides heavily there. But what I’ve realized over the years is that if there’s too
0:21:25 much information on a slide, they’re not going to hear anything I say. And that if you switch a slide,
0:21:31 people, as somebody who studied vision, this makes perfect sense. People will orient towards the new
0:21:34 visual information and they won’t hear what you’re saying in the transition.
0:21:41 The other thing that I’m really obsessed by because I got my start teaching online, uh, on Instagram by
0:21:46 doing drawings of different aspects of the nervous system and talking about them is that there’s this
0:21:52 sweet spot when you’re going to teach something with a visual. I’ve realized that for instance,
0:21:58 if I were to draw, um, an area of the brain or a brain circuit accurately with a lot of detailed
0:22:07 information, it’s too much. There’s less learning in that case, as opposed to sparser representation of
0:22:13 the key elements. But if I go to ball and stick model and just triangles and circles, it doesn’t
0:22:19 work as well. So there’s this sweet spot where there’s just enough detail, but not too much where
0:22:25 people can hear what you’re saying, see the labels, see the stuff in it, and it gets imprinted in their
0:22:28 brain. And when you look back historically, I’m obsessed with the history of medicine and the,
0:22:33 history of teaching medicine. When you look at the diagrams that were really, that have really
0:22:40 propagated through time in the field of medicine, they’re extremely sparse. They accurately represent
0:22:45 just a few elements of say the immune system. And they’re not the little bubble diagrams, like I’m
0:22:52 a macrophage, I’m a glial cell, like, uh, uh, like those little cartoons don’t work, at least in the long
0:22:57 run, nor does showing all the detail that’s there. And he was like, whoa, that’s, that’s just like
0:23:03 drinking from a fire hose. And so the really good teachers and anatomists, uh, were able to just give
0:23:10 the appropriate dose of information and not anymore. Kind of like a great chef would just have like not
0:23:15 overspice something and it, and it’s not easy. Um, and, and you sort of have to be the teacher
0:23:18 and the student at the same time to be able to do this.
0:23:23 Well, I think you’re hitting on what’s a, a central element of any effective communication,
0:23:28 which is really understanding your audience and their needs. You know, so many of us define success
0:23:33 in communication as just getting the information out. I’m successful because what I had in mind is now
0:23:39 out. I’ve made that mistake many times. Yeah, right. It’s, it’s more about what do I need to say so that my
0:23:43 audience understands it better. It’s not about what I want. It’s about what you need. So I have to do
0:23:51 reconnaissance, reflection, and research to really think about how best to craft my message, be it a drawing or an important
0:23:56 point I’m trying to make, uh, through my words. You really have to think about your audience. And most people
0:24:01 don’t. Most people are just so worried about getting the content out. They don’t think about how it lands.
0:24:06 Success is if your audience takes what you’ve said and they’re able to do something with it and understand it.
0:24:13 You know, the F word of all communication is fidelity. It’s about accuracy and clarity of transmitting ideas.
0:24:23 And if you’re not in sync with what your audience needs, then you’re in trouble. Most of us create one message and just deliver it to multiple audiences and think we’ve been successful because we got it out.
0:24:25 That’s the wrong way to think about it.
0:24:35 So if you’re willing, could we just take a couple of minutes and explore some of the tools and practices and then go back to some of the theory and then back into tools and practices?
0:24:51 I love this, uh, exercise you said of like a point to the mug and I’ll just try not to judge myself when I say bulldog. Cause that just is kind of like where, you know, I’m like, uh, Bart Simpson doing the Rorschach test, butter, finger, butter, like bulldog, bulldog, bulldog.
0:24:59 But, um, what is that exercise good for? And when could and should somebody apply on their own or with other people?
0:25:08 That’s an exercise that I use for, for two reasons. I use it to show that we have a tremendous amount of judgment that we make when we communicate.
0:25:17 Because if you ask somebody, why is it so hard to call something, something it’s, it’s not, they’ll say, well, that’s not what I’m used to, or I want it to be better than, than something else I was thinking.
0:25:25 The other thing that I use it for is to help elucidate how we heuristically think in these challenging situations.
0:25:31 So invariably, when I do this in my class, I’ll say, were you using any tools to help you figure out what to say?
0:25:38 And people say, yeah, I went in the category of colors, or in your case, the category of, of species of, of dog.
0:25:44 These are heuristics. Our brain is trying to help us. And heuristics are very important. If we didn’t have them, we wouldn’t be able to make decisions.
0:25:49 But sometimes a heuristic locks you into a way of thinking.
0:25:54 So let’s imagine you and I come out of a meeting, and you turn to me, and you say, hey, Matt, how do you think that meeting went?
0:26:00 I immediately say, Andrew wants feedback, and I can itemize all the things that went wrong, or all the things we could have done better.
0:26:06 But had I been really listening, not locked into that heuristic of feedback, I might have noticed that you were looking down.
0:26:09 You were speaking more slowly and softly than usual.
0:26:15 Maybe what you wanted in that moment was not feedback, but what you wanted was support, because you knew the meeting went bad.
0:26:26 So if I lock into a heuristic too soon and not understand that I lock into that heuristic, I might take our communication in a direction that isn’t productive or could be harmful.
0:26:31 The situation I just described to you actually happened to me with a colleague, and I itemized all the things that we did wrong.
0:26:36 It took me six months to repair that relationship, because he didn’t want to hear what went wrong.
0:26:36 He knew.
0:26:39 He wanted me to give some support in that moment.
0:26:44 So that exercise is to help us understand that we do a lot of judging that we don’t need to do,
0:26:50 and that we have these heuristics or patterns that we get into that don’t allow us to be present and respond to what’s needed.
0:26:53 Could you define heuristic?
0:27:01 I believe I know what it means, but it sounds like you mentioned heuristic and pattern is kind of synonymous, but maybe just define it for people.
0:27:12 So to me, a heuristic is a tool that we use, often unconsciously, to help us reduce the uncertainty in a particular situation.
0:27:19 So, for example, imagine I’m in the grocery store and I’m trying to pick out the best tomato sauce or the best ketchup.
0:27:22 I might use a heuristic of which is the cheapest.
0:27:24 How many offerings from one brand are there?
0:27:26 That must be the best brand to buy.
0:27:31 So these are mental shortcuts that we use to help us in uncertain situations.
0:27:39 I’m recalling a story where when I was a junior professor, meaning before I had tenure, my first graduate student,
0:27:45 who’s now a phenomenal professor in her own lab at the University of Utah, excuse me.
0:27:50 We were in my office and we were talking about something related to her first manuscript,
0:27:55 and I went on this long description of what we needed to do with the analysis and this and that,
0:27:58 and she sat very quietly, and then she said to me,
0:28:01 could you be more specific?
0:28:05 And I thought, oh, my goodness, I just spoke for like five minutes.
0:28:09 And I think what she’s asking is, what in the world are you saying?
0:28:10 Which is probably what she was asking.
0:28:12 She’s probably going to chuckle when she hears this.
0:28:12 Right.
0:28:17 And she had this amazing way of asking questions like that.
0:28:21 She would say, for instance, tell me more.
0:28:22 Yeah.
0:28:28 Or what exactly do you want me to do for these experiments in the next couple of weeks?
0:28:29 Right.
0:28:33 And then she’d usually tell me a better idea, as all great graduate students do.
0:28:33 Right.
0:28:37 But I feel like that’s a bit of this.
0:28:47 It’s that I was coming to it from the perspective of kind of a fluency of this sort of expectation that we both were on the same page and we weren’t.
0:28:47 Right.
0:28:49 Not because I was the professor and she was the student.
0:28:52 Actually, she was closer to the data than I was because she collected the data.
0:28:53 Right.
0:28:59 But that’s the sort of interaction that one-on-one you can catch and you can course correct.
0:29:00 Right.
0:29:09 But in public speaking, oftentimes people just get off stage and they either realize it went poorly or they get feedback that it went poorly.
0:29:14 My postdoc advisor once said, if you get questions after a talk, it means you did well.
0:29:15 Yeah, absolutely.
0:29:17 If you don’t, it means they just want to get rid of you and have you go off stage.
0:29:18 Right.
0:29:22 So now when I get questions after a talk, I’m like, okay, excellent.
0:29:24 Like that means you engaged people.
0:29:25 They have questions.
0:29:27 So take note of that.
0:29:30 If people have questions, it’s very likely you bullseye it.
0:29:31 Absolutely.
0:29:39 And you’re highlighting that if we get into our heads, we’re not able to assess what’s going on in the moment.
0:29:41 A lot of communication is responding.
0:29:45 And so I need to be present enough to see how my audience is responding.
0:29:46 Are they looking confused?
0:29:47 Do they look upset?
0:29:49 Then I can adjust and adapt.
0:29:53 So we have to be in that moment enough to be present so we can respond.
0:29:58 And the preparation work we do in advance helps us be better prepared.
0:30:04 Now, I would argue that in the example you just gave with your former graduate student,
0:30:08 part of the issue that I think she might have been having is when you relayed the information,
0:30:11 it was just a list or litany of things.
0:30:14 And our brains aren’t very good at remembering lists.
0:30:17 I mean, I always will joke with my students, when you go to the grocery store,
0:30:20 how many items do you need to buy before you have to write something down?
0:30:20 For me, it’s three.
0:30:23 I just can’t remember much in lists.
0:30:28 If you provide a structure to the information, it makes it much easier.
0:30:30 It increases processing ability.
0:30:34 So a structure is nothing more than a logical connection of ideas.
0:30:37 Everybody listening has seen structure.
0:30:43 If you’ve ever watched a television ad, most ads are in the structure of problem, solution, benefit.
0:30:45 There’s some issue or challenge in the world.
0:30:49 The product or service makes it better, and you benefit in some way.
0:30:50 That’s a structure.
0:30:52 There’s a logical connection.
0:30:53 It’s like a story.
0:30:54 It’s a beginning, middle, and an end.
0:30:56 And our brains are wired for that.
0:31:01 We understand story better than just a random list of things.
0:31:02 I’ll joke with my students.
0:31:03 Bullets kill.
0:31:07 Don’t put a lot of bullet points on a slide because you’re not helping yourself.
0:31:11 So in that interaction you had with your graduate student, I wonder if she would have understood
0:31:15 it better had you structured the information in a way that’s logical.
0:31:18 A great structure for that might have been three questions.
0:31:18 What?
0:31:19 So what?
0:31:19 Now what?
0:31:22 Here’s what I want you to do.
0:31:23 Here’s why it’s important.
0:31:25 Here’s the next steps to help you accomplish it.
0:31:28 All of a sudden, it becomes easier for me to digest and understand.
0:31:33 So structure is critical to helping get messages across.
0:31:34 Yeah.
0:31:40 Across those first five years of having my lab, I learned that the best way to interact with
0:31:45 students in postdocs, the most effective way, was to have them stand at the whiteboard
0:31:50 in my office and write things down as we talked about a project.
0:31:56 And the things they would write down, we would eventually cross some things out, maybe make
0:31:56 some edits.
0:32:00 But those were the, as we called the do outs, that they were going to take to the next phase
0:32:01 of experiments.
0:32:07 By putting them in control of what the critical information was, they could also stop me and
0:32:09 say, like, what would happen here?
0:32:11 So that’s a very dynamic interaction.
0:32:17 It’s not a typical lecture type interaction, but I’ve found that that works really well
0:32:23 in other types of situations too, where the person can take notes, can ask questions about
0:32:30 things that were unclear, but where I get a strong sense of what their takeaway was, and
0:32:35 also where I fell short, or perhaps in rare cases, succeeded in communicating what I was trying
0:32:36 to communicate.
0:32:36 Right.
0:32:41 I love that you are taking the time to have those interactions, where there’s the, you get
0:32:42 feedback in real time.
0:32:48 And there are things you can build into more formal or bigger types of communication situations.
0:32:49 I can take polls.
0:32:54 I can have people partner or pair with each other and share some information back.
0:32:57 Virtual tools allow you to do lots of things.
0:33:00 People can give you reactions as you’re communicating.
0:33:05 There are ways to get feedback in real time that allow you to adjust and adapt.
0:33:08 But one, you have to build in those opportunities in the structure.
0:33:11 And two, you have to be present enough to pay attention to what’s going on.
0:33:17 Do you recommend people tape themselves giving lectures and then review those videos?
0:33:18 Absolutely.
0:33:22 I make all of my students as part of the work that they do.
0:33:27 They have, anytime they do a public presentation, it could be a panel simulation, a meeting simulation,
0:33:27 a speech.
0:33:30 They digitally record themselves and they have to watch it three times.
0:33:33 Once with sound only, no video.
0:33:35 Once with video only, no sound.
0:33:36 And then once both together.
0:33:41 And anybody who does this will notice different things, both positive and negative.
0:33:44 I tell everybody it’s like going to the dentist.
0:33:46 Nobody likes going, but everybody’s really glad they’ve been.
0:33:49 Because you see so much and you learn.
0:33:53 And I know many great communication teachers.
0:33:56 The best teacher is watching yourself communicate.
0:33:58 I assume you’ve watched yourself.
0:34:00 Have you learned things when you watch what you see?
0:34:08 Yeah, I will listen to podcasts with guests and I do listen to solos to try and see where
0:34:08 I can improve.
0:34:09 Right.
0:34:19 I have one or two people who I seek feedback from and I have always done my best to implement
0:34:19 that feedback.
0:34:20 Yeah.
0:34:24 I mean, I’m not going to share what some of the things were because some of it was subtle
0:34:30 and I never would have observed in myself and then turned out to be very useful.
0:34:37 I mean, when I think of effective communication on stage or in a podcast or in any form really,
0:34:41 I feel like it’s really about getting outside the self-judgment.
0:34:41 Right.
0:34:44 And at the same time, you have to be connected to your audience.
0:34:48 I mean, this is especially difficult on podcasts where it’s a solo podcast.
0:34:52 I’m talking to a camera, but I just imagine it’s an audience like a classroom.
0:34:53 That’s right.
0:34:56 And yet hands aren’t going up, at least not then.
0:35:00 They go up when we post it and you see the comments and critiques from time to time as
0:35:01 well.
0:35:02 And those are very useful.
0:35:07 I mean, coming from the landscape of teaching in the classroom, large lectures, small lectures
0:35:11 and doing peer-reviewed science, you get a very thick skin.
0:35:11 Yes.
0:35:16 And yet nothing quite prepares you for being public facing.
0:35:20 And now everybody’s public facing unless they block their comments section.
0:35:25 And I mean, most everybody out there, the, you know, the mom posting the cake she made
0:35:32 for her kids and the kid posting the birthday party photo that everybody’s public facing now.
0:35:32 Right.
0:35:35 And so I think it gives people a thicker skin.
0:35:39 But I think for a lot of people, it can be damaging for them.
0:35:42 I like, though, that you are taking the time to reflect and seek feedback.
0:35:47 I often say the only way you get better at communication is three things, repetition, reflection, and feedback.
0:35:48 You’ve got to practice.
0:35:51 Nobody has ever thought their way to better communication.
0:35:52 You have to do it.
0:35:53 You have to reflect.
0:35:57 You know, that definition of insanity, doing the same thing over and over again, expecting
0:35:58 different results.
0:35:59 That’s how many people communicate.
0:36:03 Every night before I go to bed, I spend one minute writing down what went well and what
0:36:05 didn’t go well in my communication that day.
0:36:10 And every Sunday, I spend five minutes going back over the previous week and I make a plan
0:36:11 for the following week.
0:36:15 I’m not saying I’m a great communicator, but I certainly believe I’m a better communicator
0:36:16 because I’ve been doing that practice for years.
0:36:19 You do that every week, every day, every day, every day.
0:36:20 I have a journal.
0:36:23 I write down one or two things that I thought went well and one or two things I thought didn’t
0:36:24 go well.
0:36:28 And then I pick one on the Sunday, I review them and it has helped me.
0:36:30 And then the final step in that is feedback.
0:36:32 You have to have trusted others who can give you honest feedback.
0:36:35 But yeah, that reflection practice I’ve been doing for a long time.
0:36:36 How long?
0:36:44 Probably, I think it was after my kids were, so probably at least 15, 16 years.
0:36:44 Awesome.
0:36:46 Well, this is why you’re a Stanford professor.
0:36:48 This is one of the great pleasures of being at Stanford.
0:36:52 I mean, we’re not at Stanford at this moment, but I have to say, I mean, there are other
0:36:56 great universities on the planet, but I love it because everybody who’s on the faculty there
0:37:00 and the students, I mean, the students are really the phenoms of the place.
0:37:01 Let’s be honest.
0:37:01 Yes.
0:37:04 Is so committed to their craft.
0:37:09 Also true elsewhere, but since Stanford’s the experience, I know, it’s just so awesome.
0:37:13 You teach communication and you’re taking notes on your own communication every day and
0:37:14 reviewing at the end of the week.
0:37:14 Correct.
0:37:16 Fantastic.
0:37:20 Yeah, I think feedback is great.
0:37:25 I think that being a selective filter for feedback is great.
0:37:27 I do like to listen to other lectures.
0:37:32 I listen to a lot of lectures that perhaps other people would find boring based on content or
0:37:32 delivery.
0:37:37 And I learn a lot from people’s styles.
0:37:37 Yeah.
0:37:43 You know, it’s also interesting to pull from the communication styles of people in really
0:37:44 distant genres.
0:37:50 I won’t mention some of these, but, you know, if you look at different fields of entertainment
0:37:53 and communication, some people use more physicality.
0:37:53 Yeah.
0:37:54 Some people are more rigid.
0:37:55 Some people are more rigid.
0:38:00 I think there’s a lot to be learned from exploring these other landscapes.
0:38:01 I 100% agree.
0:38:02 I’m very fortunate.
0:38:06 The podcast I host, I get to interview some of the world’s best communicators.
0:38:13 And it is such a treat to not only engage them in thinking through their craft, but seeing
0:38:18 them do it and observing the different ways people do things.
0:38:22 And it doesn’t have to be somebody who’s famous or has a whole bunch of notoriety.
0:38:30 One of my son’s kindergarten teachers taught me so much about how to stay calm under pressure,
0:38:33 how to monitor and manage and facilitate interaction.
0:38:39 We just have to pay attention to it and be open to it, not so that we copy, but so that we get
0:38:41 ideas and we see how people do things.
0:38:48 The way you break down complex biological processes, I find amazing in terms of the accessibility that
0:38:49 you bring to it.
0:38:55 That’s a skill that somebody who is programming, you know, some programmer somewhere could use to
0:38:57 explain to their end users how this works.
0:39:00 We need to borrow and understand what people do.
0:39:07 We get caught up in our own way of doing it and watching others, I think, is a best way to do it.
0:39:13 Long ago, I realized that when there’s a certain amount of energy in the body, what we call
0:39:17 autonomic arousal, sympathetic tone, whatever, you know, people say fight or flight, but when
0:39:22 there’s a lot of energy in the body, which is often the case when we’re going to give a talk
0:39:27 or we’re in a novel situation, doesn’t have to be on stage, that allowing oneself to physically
0:39:35 move, to walk, to pace, to gesticulate helps dispel some of that energy and makes it a lot
0:39:39 easier to deliver the information than we’re one to just sit really still and try and, you
0:39:41 know, funnel all that through one’s mouth, right?
0:39:45 So when we’re calm, you know, and relaxed, we can sit back and just move our mouth and
0:39:47 our eyes a little bit and our head a little bit.
0:39:54 So I’ve seen that some of the best public speakers know when to pace, know when to stand rigid,
0:39:57 and it may be rehearsed.
0:39:57 I don’t know.
0:40:03 But they’re not running against their natural tendency in those moments.
0:40:06 And like there’s one neuroscientist.
0:40:08 He’s actually been a guest on this podcast before.
0:40:09 I won’t embarrass him by saying who it is.
0:40:13 And he has so much mental vigor and energy.
0:40:17 And the first time I saw him give a talk was actually at Harvard Medical School for the 50th
0:40:18 anniversary of a foundation.
0:40:23 And he got up there and he grabbed the microphone and he gave the talk like this.
0:40:25 And I thought to myself, he’s going to eat the microphone.
0:40:27 He’s going to eat the microphone.
0:40:29 And he gave the most spectacular talk.
0:40:33 And he was funneling all his energy into that microphone.
0:40:33 Right.
0:40:35 And I realized this guy isn’t moving at all.
0:40:39 But I thought it was totally reasonable that at some point he was just going to take a huge
0:40:40 chunk out of the thing.
0:40:43 And of course he didn’t.
0:40:47 I thought, wow, he brought us all to that one location.
0:40:50 Now, clearly he’s a very experienced and skilled communicator.
0:40:50 Right.
0:40:52 But he’s also an expert in that topic.
0:40:56 And this is the thing that I always would remind my students and postdocs who had some
0:41:03 understandable stage fright, which is there’s no way that you aren’t among at least the
0:41:09 top three people in the room in terms of the knowledge of what you’re talking about.
0:41:09 Yes.
0:41:09 Right?
0:41:13 Like probably have the most knowledge.
0:41:16 But maybe someone else is an expert there, which can be a little scary.
0:41:18 But at least you’re – then you’re sort of their peer.
0:41:24 So to remind oneself that in most situations where we’re public speaking, you’re among
0:41:26 the top experts in that.
0:41:28 You spent the most time with the material, at least compared to the audience.
0:41:33 Well, and I would add to that that often when we’re in those situations, the audience
0:41:34 actually wants to learn from us.
0:41:36 They’re there because they want to take value from us.
0:41:39 They’re not there to critique and judge and evaluate, although that can happen.
0:41:42 People don’t like watching people fail and flail.
0:41:43 We want to get some value.
0:41:49 And if you remind yourself that I have value to bring and the audience wants that value,
0:41:51 that can reduce some of the temperature of that.
0:41:54 With regard to movement, I think movement is great.
0:41:56 You just don’t want it to be distracting.
0:41:59 So there’s some rules or ideas around movement.
0:42:02 So move when appropriate during transitions.
0:42:06 You know, stand-up comedians have a rule that they try to follow is you never want to walk
0:42:07 during the punchline.
0:42:09 You want to land the punchline.
0:42:11 All of us, when we communicate, we have punchlines.
0:42:14 We have things that really we want to have land.
0:42:15 Stand still during that.
0:42:18 But as you’re doing the setup, move side to side.
0:42:20 When you start, come in, move forward.
0:42:27 So movement can help you with that anxiety, but it also can help your audience understand
0:42:29 what’s important and what’s not important.
0:42:34 So if I’m transitioning from one point to the next and I physically move or I turn my body
0:42:38 at the table if I’m seated, that signals information to you that’s helpful for you to know we’re moving
0:42:39 from one place to the next.
0:42:43 So use this need to move in a purposeful way.
0:42:47 I didn’t realize that comedians don’t deliver the punchline while moving, but now that makes
0:42:47 perfect sense.
0:42:49 Right, because you’re distracting your audience.
0:42:53 Even Chris Rock, who moves a lot, will sometimes stop during the punchline.
0:42:59 We’ve known for a long time that there are things that we can do to improve our sleep, and that includes things that we can take.
0:43:07 Things like magnesium threonate, theanine, chamomile extract, and glycine, along with lesser known things like saffron and valerian root.
0:43:13 These are all clinically supported ingredients that can help you fall asleep, stay asleep, and wake up feeling more refreshed.
0:43:23 I’m excited to share that our long time sponsor, AG1, just created a new product called AGZ, a nightly drink designed to help you get better sleep and have you wake up feeling super refreshed.
0:43:28 Over the past few years, I’ve worked with the team at AG1 to help create this new AGZ formula.
0:43:34 It has the best sleep-supporting compounds in exactly the right ratios in one easy-to-drink mix.
0:43:42 This removes all the complexity of trying to forge the vast landscape of supplements focused on sleep and figuring out the right dosages and which ones to take for you.
0:43:46 AGZ is, to my knowledge, the most comprehensive sleep supplement on the market.
0:43:54 I take it 30 to 60 minutes before sleep, it’s delicious, by the way, and it dramatically increases both the quality and the depth of my sleep.
0:43:58 I know that both from my subjective experience of my sleep and because I track my sleep.
0:44:03 I’m excited for everyone to try this new AGZ formulation and to enjoy the benefits of better sleep.
0:44:07 AGZ is available in chocolate, chocolate mint, and mixed berry flavors.
0:44:09 And as I mentioned before, they’re all extremely delicious.
0:44:13 My favorite of the three has to be, I think, chocolate mint, but I really like them all.
0:44:19 If you’d like to try AGZ, go to drinkagz.com slash Huberman to get a special offer.
0:44:23 Again, that’s drinkagz.com slash Huberman.
0:44:25 Today’s episode is also brought to us by Juve.
0:44:29 Juve makes medical-grade red light therapy devices.
0:44:36 Now, if there’s one thing that I have consistently emphasized on this podcast, it is the incredible impact that light can have on our biology.
0:44:41 Now, in addition to sunlight, red light and near-infrared light sources have been shown to have positive effects
0:44:48 on improving numerous aspects of cellar and organ health, including faster muscle recovery, improved skin health and wound healing,
0:44:55 improvements in acne, reduced pain and inflammation, even mitochondrial function, and improving vision itself.
0:45:01 What sets Juve lights apart and why they’re my preferred red light therapy device is that they use clinically proven wavelengths,
0:45:07 meaning specific wavelengths of red light and near-infrared light in combination to trigger the optimal cellar adaptations.
0:45:12 Personally, I use the Juve whole body panel about three to four times a week,
0:45:15 and I use the Juve handheld light both at home and when I travel.
0:45:18 Right now, Juve is having their biggest sale of the year.
0:45:25 From now through December 1st, 2025, you can save up to $1,000 on select Juve devices during their Black Friday sale.
0:45:28 Just go to juve.com slash Huberman.
0:45:31 That’s J-O-O-V-V dot com slash Huberman.
0:45:33 Some exclusions apply.
0:45:41 I wonder if you’ve observed in the classroom that social media and other newer forms of content
0:45:45 are changing people’s expectation of how engaging something should be,
0:45:47 because the on-ramp to social media is a very fast one.
0:45:55 I’ve never observed anything that brings people to focus so quickly unless it’s seeing something really disturbing,
0:45:56 which nobody wants to see.
0:46:00 But, you know, if you suddenly see two cars crash, you’re completely focused on that.
0:46:02 You’re not going to go back to what you were doing.
0:46:11 But setting aside bad events, traumatic events, social media has an incredibly smooth and fast on-ramp to a focal point,
0:46:12 which has got you in the box.
0:46:16 A book doesn’t typically do that for people.
0:46:25 So what’s happening now in terms of what you observe with people’s audience’s expectation of how engaging something needs to be?
0:46:27 Yeah, so I see this play out in a couple ways.
0:46:32 One, when you think about a multi-generational workforce or a place where multi-generations are together.
0:46:40 You know, people of our vintage, although I’m older than you are, expect relationships and communication to unfold in a certain way.
0:46:44 And I think younger generations expect things to be quicker and more transactional.
0:46:50 And when we come together, that can breed misunderstanding and sometimes conflict.
0:46:53 So I see it play out there and I find it really interesting.
0:47:03 And I try to coach the students I have that they have to be appreciative of the ways in which people connect and the ways in which people expect information to come in.
0:47:11 You know, if you’re just going to keep texting me things and I actually want you to pick up the phone so I can hear it in your own voice, that’s going to cause some issues.
0:47:16 So we have to appreciate that others have different ways of taking in information.
0:47:31 I find that many of the younger students that I communicate with, it’s hard for them to do some of the initial work that we have to do in relationship building, trust building, just because they expect things or are used to things happening really fast.
0:47:35 And a lot of communication, a lot of connection, at least at first, takes time.
0:47:43 So it’s helping people appreciate the time spent up front can lead to the exciting and in-depth connection that comes later.
0:47:46 So it is changing for sure.
0:48:01 I was trying to think before our conversation, what would be the one piece of advice to give people so that they are more at ease with communicating in novel environments, on stage or off?
0:48:06 And what popped to mind for me was be friendly with people.
0:48:07 I’m naturally pretty friendly.
0:48:10 Like if I’m getting a coffee, I’ll be like, how’s your day going?
0:48:13 Or like, I will ask that and I’m genuinely curious.
0:48:13 How’s your day going?
0:48:15 Now, it’s rare that somebody says like today sucks.
0:48:16 Occasionally they do.
0:48:20 Usually they say, oh, it’s pretty good.
0:48:21 Like, how are you doing?
0:48:24 But in an Uber, for instance, I often find myself in conversation with people.
0:48:26 Like conversation is pretty fluid for me.
0:48:28 I realize for other people, it’s not.
0:48:31 People won’t believe this, but I’m actually very introverted.
0:48:35 I spend a lot of time by myself, but I like people and I’m reasonably friendly and they’re friendly with me.
0:48:40 So I think being friendly helps you get good at communication.
0:48:41 Yeah.
0:48:42 Wouldn’t you say?
0:48:43 Yeah, no, absolutely.
0:48:45 I mean, my answer to that question would be curiosity.
0:48:47 Lead with curiosity.
0:48:48 Ask questions.
0:48:49 Observe things.
0:48:50 Point them out.
0:48:53 You know, a lot of people hate small talk because they don’t know how to do it.
0:49:04 But if you lead with curiosity, if you ask a question and you observe, that’s where I think we can, one, make it move forward in a way that’s more fluid and more comfortable for people.
0:49:07 And quite frankly, people are most at ease talking about themselves.
0:49:10 And so if you can get people talking about something that’s important to them.
0:49:14 And then, you know, there’s a whole science behind conversation.
0:49:17 And people who study conversation look at turn taking.
0:49:19 Because if you think about it, conversation is just taking turns.
0:49:24 There are turns that are supportive where you say something and I support what you say.
0:49:26 So you might say, hey, Matt, I just got back from Maui.
0:49:28 And I could say, oh, that’s great.
0:49:29 Where did you stay?
0:49:30 What did you do?
0:49:33 Or I could say, which is the other type of turn, which is switching.
0:49:35 I could say, oh, I just got back from Costa Rica.
0:49:38 And a good conversation does both.
0:49:55 So being curious and then managing the switching and supporting turns allow for that conversation not only to develop, but it allows you to get closer and more intimate, if you will, that is closer in terms of trust building and the relationship you have.
0:50:02 Yeah, almost always in Los Angeles, I ask my Uber driver where they’re from.
0:50:07 Because oftentimes it seems they have accents and I can’t place the accent.
0:50:15 And almost always I learn about a great restaurant based on their ethnicity, right?
0:50:21 I found what I think is the best Armenian restaurant in Los Angeles as a consequence of a great Uber ride.
0:50:23 So yeah, leading with curiosity.
0:50:25 I don’t say where’s the best.
0:50:26 Restaurant.
0:50:30 I think it inevitably leads to food, it seems.
0:50:31 Dogs are food.
0:50:37 I’m curious about linearity versus nonlinearities in storytelling.
0:50:37 Yeah.
0:50:46 You know, some people have a style where they can spin a lot of plates simultaneously, as I imagine it.
0:50:50 You know, they can start one thread, maybe open up a couple other threads.
0:50:52 Some people have a very linear style.
0:50:56 Some people won’t reference things they said earlier.
0:50:59 Some people will constantly reference things they said earlier.
0:51:01 I suppose it depends.
0:51:10 But in general, if one is trying to communicate information, what’s best from the standpoint of people learning the information?
0:51:24 So as a teacher, as somebody who’s trying to convey information that’s important to people, I believe a linear approach that clearly lays out the foundations and builds is probably best to help people really understand.
0:51:37 Often in educating, you’re layering your scaffolding, and that leads to a linear approach.
0:51:55 But at different points, you can branch off and share some interesting information.
0:52:00 You know, I see being a good speaker as like being a good tour guide.
0:52:03 And I actually was a tour guide at one point in my life.
0:52:07 A good tour guide does a really nice job of setting expectations of where you’re going.
0:52:10 Most people won’t go on a tour if they don’t know where they’re going.
0:52:12 If I showed up and said, I’m your tour guide, let’s go.
0:52:14 You might say, yeah, I don’t know where we’re going.
0:52:20 But if I say, hey, we’re going to do this and this and we’re not going to do that, then you can relax and feel comfortable and come with me.
0:52:24 And I let you know at each point where we’re moving to the next place.
0:52:30 But along the way, we can meander, we can wander, we can go check out some things and come back.
0:52:39 So as long as people have directionality and everything fits as a larger narrative, I think you can play with either of these.
0:52:46 But when it comes to strict education, I think we’ve got good evidence that a linear approach that scaffolds is really what’s most helpful.
0:52:52 Do you think that if people want to get better at communication, they should practice being a tour guide?
0:52:57 I think adopting that mindset that, hey, taking you through my material, I’m like a tour guide.
0:52:58 How would a tour guide explain this?
0:53:01 They would introduce at the beginning set expectations.
0:53:04 They’d make sure that you understand why we’re moving from one place to the next.
0:53:07 And when you’re done, they really want you to take something away of value.
0:53:10 I mean, most tours end up in the gift shop, right?
0:53:13 Your gift to your audience is something they can take away and do something with.
0:53:19 So I think using that analogy, seeing what your job is through that lens can be really helpful.
0:53:27 I’m remembering back to grade school where we were asked to bring an object that was really important to us.
0:53:30 And then kids would get up in front of the classroom.
0:53:37 And, of course, what a beautiful exercise for kids to partake in because, of course, they know more about that object than anybody.
0:53:42 But I remember seeing or hearing different styles.
0:53:46 Some people would get in there and be like, this is my whatever, my transformer.
0:53:48 And they’re really out there with her.
0:53:51 This is my goldfish.
0:53:52 I have some goldfish.
0:54:00 And then occasionally – not so occasionally you get this kid that would say, well, this is my – and then you’re like – and you’re like to speak up.
0:54:09 And then – and they’re just not comfortable sharing their clearly intimate knowledge about this object and why it’s important.
0:54:12 I mean you could just tell like they’re closed up.
0:54:12 Right.
0:54:15 And so you tell them to speak louder and then they’d speak louder.
0:54:17 But I think that’s a lot of people.
0:54:18 Right.
0:54:23 Like they’re just not comfortable projecting their thoughts out into the room.
0:54:23 Right.
0:54:30 What is the quote-unquote solution or how do we make space for these people?
0:54:38 I’m not saying this for like politically correct reasons, but I wholeheartedly believe that these people harbor tons of useful knowledge.
0:54:42 Maybe they want to get that knowledge out, but maybe that’s just not the medium for them.
0:54:43 Maybe they write.
0:54:46 Or maybe they just don’t want to share their favorite object.
0:54:49 So I’m sure you encounter people like this.
0:54:50 Oh, absolutely.
0:54:58 But by virtue of the fact that they’re going into a particular job or line of work that they’re told they have to get good at speaking to a whole room.
0:54:59 Yeah.
0:55:03 And I think that’s unfortunate when people say you must be better at this.
0:55:07 There are lots of ways to communicate and everybody should find a vehicle in a way that’s helpful for them.
0:55:10 There are some roles that require certain types of communication.
0:55:14 And if that isn’t something you’re comfortable with, maybe you look at a different role.
0:55:18 But I believe we can all learn and develop our communication skills.
0:55:30 I’ve spent much of my career helping people feel more comfortable and confident speaking in front of others, working on anxiety that goes around it, helping people to see that there are lots of ways to communicate.
0:55:33 Maybe I don’t have to hold this object up and make it about me and my object.
0:55:39 Maybe I tell a story about the object or I tell a story about how I came to have the object.
0:55:42 So it’s less about me and it’s more about the story.
0:55:50 If we can get people to distance themselves sometimes from the fear itself and get others engaged, it can work really well.
0:55:54 I coached a very senior leader at a very big company everybody’s familiar with.
0:55:56 And he was really, really nervous.
0:55:59 And as he got promoted, he had larger and larger audiences.
0:56:05 And what he would do, what we worked on doing is, in essence, distracting the audience right at the beginning.
0:56:07 He would start by saying, let’s watch this 30-second video.
0:56:11 And then when the video was over, he became a facilitator of what just happened.
0:56:12 So what did you think?
0:56:13 What does this mean?
0:56:17 And he was much more comfortable facilitating interaction than actually being the center of attention.
0:56:26 So there are a lot of things we can do that accomplish the goal of communicating the information that’s not about the spotlight being on me communicating it.
0:56:32 And I want to share one example of – or take the story about the kids doing show and tell.
0:56:35 I used to do that in my undergraduate classes that I taught.
0:56:37 But I would – I had a wrinkle on it.
0:56:40 I’d have people bring in an object and they’d have to share it.
0:56:42 I had them use that what, so what, now what structure.
0:56:48 And then I had them tell about an object that they thought about bringing in, but they didn’t.
0:56:53 So then they had to say what that object was and why they chose not to bring it in.
0:56:56 And that was far more illuminating about the person.
0:56:58 And we talk about authenticity.
0:57:09 People just emoted in a way that they didn’t when they had this thing that I’ve made sure to think about this and it’s going to make me look good and I’ve architected my conversation about this one object.
0:57:14 But when they talked about the other object, their passion came out, their conversational nature came out.
0:57:16 It was really illuminating to do that.
0:57:23 My graduate advisor told me that she’d much rather give a talk to an entire room full of people or an empty room than one person.
0:57:25 It’s hard to do it for one person.
0:57:27 I think she’s unique in that sense.
0:57:31 I think most people are terrified of giving a talk to a room full of people.
0:57:35 I still don’t know why, but that’s not because it’s easy for me.
0:57:36 I just – I’m just – I wonder what it is.
0:57:39 I mean you said there’s this evolutionary basis for it.
0:57:39 I think it’s that.
0:57:44 I think the consequences seem more real when you’re in front of more people.
0:57:50 For me personally, the group size that’s most anxiety-provoking is between like 10 or 12.
0:57:55 Once you get above 12, 20, 100,000 people, it becomes to me more anonymous.
0:57:59 But it’s that 10 to 12 range that’s most difficult.
0:58:06 So in terms of how you can best practice, I do – vocalizing it is the most important part.
0:58:06 Say it out loud.
0:58:07 Say it out loud.
0:58:09 You know, I’m amazingly eloquent in my mind.
0:58:11 I’m not always as lucky when I open up my mouth.
0:58:13 So you have to actually say it out loud.
0:58:19 We make so many assumptions in our mind and connect dots that when we actually speak it, we realize they don’t do that.
0:58:23 Recording yourself, obviously, and listening, getting trusted others.
0:58:26 You just have to get it out.
0:58:28 And this isn’t just for a big public speaking.
0:58:31 I mean this is in a high-stakes interpersonal communication.
0:58:33 Maybe I want to ask my boss for a raise.
0:58:36 Maybe I have to give some feedback to a colleague that’s not great.
0:58:45 I have to practice this stuff and I have to think about not only what am I going to say, but I also have to anticipate the responses and maybe role play some of that as well.
0:58:47 You know, athletes do lots of drills.
0:58:49 So when they’re in the game, they can play it well.
0:58:51 We need to do the same thing.
0:58:58 It amazes me when I work with senior leaders of companies and they’ll say, oh, I practiced the presentation once or twice and I’m ready to go.
0:59:05 And I think – think about a stand-up comedian, how many times they practice their routine over and over again.
0:59:09 How can in just one or two times flipping through the slides you have that content?
0:59:13 So getting it out, practicing it, getting the reps, absolutely important.
0:59:14 One person, ten people, nobody.
0:59:15 It needs to be practiced.
0:59:22 We do think we know how to say something until reality hits us square in the face.
0:59:26 It’s almost like if we read a word many, many times and we think we know how to pronounce it.
0:59:37 And then at some point we’re required to pronounce it or we pronounce it incorrectly and then we realize we’ve been essentially pronouncing it in our head incorrectly for a very, very long time.
0:59:40 You and I talked prior and I shared with you I’ve done martial arts for a long time.
0:59:46 And when you learn a new move, you learn it in the air and you can become a really great – you can do that move really well.
0:59:50 But then when you meet another person and have to practice that move, that’s where reality sets in.
0:59:52 And that’s exactly what you’re talking about.
0:59:57 You have to experience it in reality, in the real world, and then you see where you’re really at.
0:59:58 Yeah.
1:00:09 I’m not a martial artist, but years ago I spent a little time in a boxing gym and I can tell you shadow boxing is not the same as getting hit and the heavy bag doesn’t hit back.
1:00:16 I mean it has some physical weight to it that’s different than shadow boxing, but it’s a whole other experience.
1:00:17 Exactly.
1:00:18 Like anything.
1:00:19 It’s that feedback.
1:00:19 Yeah.
1:00:25 I’ve been really intrigued by the famous choreographer, Twyla Tharp.
1:00:26 She’s now in her 80s.
1:00:27 She’s incredible.
1:00:31 She’s said and written incredible things about choreography.
1:00:40 And she said that she has this practice where she’ll sort of develop a dance routine, then go through it in her head.
1:00:45 Then because she was a dancer, she can try it and then she has people do it and then imagine it.
1:00:54 And then they iterate thousands and thousands and thousands of times before they actually even perform it once in front of a small audience and not publicly.
1:01:01 So it’s an incredible thing that we would expect ourselves to be able to get up and communicate information really well without having done that.
1:01:12 One new world that I think is really interesting with regard to this rehearsal is there’s some VR tools now that you can actually don and practice the presentation.
1:01:14 And you can see a simulated audience.
1:01:17 And in some of these tools, you can actually program the audience’s responses.
1:01:19 You can say they’re favorable or they’re ignoring you.
1:01:21 So you can desensitize yourself.
1:01:31 And I think that’s a really interesting vehicle for people, especially people who are phobic, to desensitize, to get in the goggles and practice the presentation.
1:01:35 And some of them you can actually, if you have slides, you can upload the slides and you can practice referring to them.
1:01:42 So I think it’s not only in reality, but in virtual reality we can practice and prepare too.
1:01:58 Do you think that if somebody wants to get more fluid at presenting information that they could find a friend who would select an object in the room for them at random and then they’d have to give a brief improv talk about it or something like that?
1:02:02 Just to get comfortable taking on topics with some level of fluidity.
1:02:03 Yeah.
1:02:09 I think improvisation is a wonderful way to get better at communicating because improv isn’t about being funny.
1:02:11 Improv is about being in the moment and responding to what’s needed.
1:02:13 And so, yeah, doing anything like that.
1:02:14 You don’t even need a friend.
1:02:18 You can just look at an object and start talking about it, describe it, share a story about it.
1:02:20 All of that could be useful.
1:02:23 You could flip open a book and pick a word and talk about what that word means.
1:02:29 Those are some of those agility drills that can help you be better when you’re put on the spot.
1:02:31 And it builds a confidence too.
1:02:32 It’s like I can do that.
1:02:39 If I can do this when I pick a random word, I can do this when somebody asks me a question that I know a lot about the topic on.
1:02:43 So it’s a way of building confidence and helping with that in-the-moment processing.
1:02:54 I feel like people over the age of 15 are not terribly comfortable embracing these theater-like games because it seems childlike.
1:03:02 But it’s actually that childlike level of curiosity and communication that you’re seeking when you are going to be an effective communicator.
1:03:03 Yeah.
1:03:08 A class I co-teach at Stanford through their continuing studies program is called Improvisationally Speaking.
1:03:12 I partner with a gentleman named Adam Tobin who’s an excellent improviser.
1:03:14 And together I bring the communication piece.
1:03:25 And it’s a way of giving people baby steps and permission to do some of these improv games because we directly link a particular improv activity to a specific communication need.
1:03:27 And when people see that, they open up.
1:03:36 At Stanford’s Graduate School of Business, there are several courses that bring in improvisational ideas into very serious things.
1:03:40 How to be a manager and adapt to management skills through improv.
1:03:45 How to demonstrate your status and power through some of the things that improv teaches.
1:03:50 So taking improv or at least understanding some of those principles certainly can help.
1:03:58 When I think about the truly archival, important information on the internet, very few things break through.
1:03:59 I sometimes play this game.
1:04:03 I think like what is like true legacy content on the internet?
1:04:10 And one of the things that breaks through is Steve Jobs’ 2015, I think it was, commencement speech at Stanford.
1:04:13 The I Have a Dream speech, obviously.
1:04:17 Martin Luther King, JFK said some pretty important things.
1:04:17 Yes, yes.
1:04:19 Those were written speeches.
1:04:20 Yeah.
1:04:23 And they’re reading from a script.
1:04:26 And they include story in many cases.
1:04:27 Mm-hmm.
1:04:29 So it fits.
1:04:36 And yet the job speech, which I’ve listened to many times, he’s reading from a piece of paper.
1:04:40 So it runs counter to a lot of what we’re talking about.
1:04:40 Right.
1:04:42 And yet it’s extremely effective communication.
1:04:50 Why do you think those examples, let’s just say JFK, Martin Luther King, Steve Jobs, I should probably include a few others, but those are the ones that come to mind.
1:04:51 Right.
1:05:00 Why do you think those are at least among the most effective incidents of great communication that linger in people’s minds?
1:05:02 Well, there are several factors.
1:05:04 One, I think, is that they’re incredibly well-written.
1:05:06 They are poetic.
1:05:08 They are aspirational.
1:05:17 They use rhetorical flourishes that make them memorable, repetition, alliteration, things like that.
1:05:25 They also are in a context in a time when those messages were really important and needed.
1:05:30 And they echo, they connect at a level of what’s going on in the zeitgeist of the moment.
1:05:34 JFK’s moonshot speech, Martin Luther King’s civil rights speech.
1:05:40 Steve Jobs, I would argue, what was going on in the economy and the environment at that time, that message really resonated.
1:05:44 So I think it’s a match of context and timing.
1:05:56 It’s a match of really important ideas presented in a really important way with specific rhetorical flourishes that really make them memorable.
1:06:04 And I think also the character that those people brought to it also makes a difference as well.
1:06:08 I think other people could say those words and not have the same impact.
1:06:20 I’m having a hard time coming up with a memory from the last five to ten years of really important public communication moments.
1:06:28 I can remember certain things happening that were televised and online, but those were more things that happened.
1:06:30 I think we’re getting noisier.
1:06:31 Not I think.
1:06:32 I know we’re getting noisier.
1:06:33 There are more messages out there.
1:06:40 Even in the case of Steve Jobs, which was the most recent in the example you gave, things weren’t as noisy.
1:06:42 It wasn’t as crowded, right?
1:06:50 And so I think it’s hard to hear those phrases or those speeches in these environments where there’s so much noise going on.
1:06:53 Certainly when we observe traumatic events.
1:06:54 Yes.
1:06:56 Those are flashbulb memories.
1:06:56 Right.
1:06:58 I remember the shuttle disaster.
1:06:58 Yes.
1:06:59 Certainly 9-11.
1:07:05 I think the most salient recent one would be the assassination, excuse me, of Charlie Kirk.
1:07:08 You know, everyone knew about that.
1:07:08 Right.
1:07:11 And it was on video.
1:07:11 Right.
1:07:20 It’s such a different thing for people to see a grainy video versus a high-definition video, which is what we see now.
1:07:27 So that in some sense, you know, it creates this different threshold for what’s memorable.
1:07:27 Right.
1:07:29 And those are all tragic events.
1:07:34 JFK’s assassination, you know, it’s this grainy video and it’s a shot at a distance.
1:07:45 And very few things get in the domain of not tragic, not traumatic, get big signal, the noise that really lasts long.
1:07:47 I think that’s true.
1:07:51 And I think people that we don’t have the – people aren’t referring to the same channels.
1:07:54 So people are getting the information differently as well.
1:07:57 And that’s also dividing our attention.
1:07:59 So we’re not seeing these things really bubble up.
1:08:03 But I do think it’s also a commentary on where we’re at as a society as well.
1:08:11 I think it would be lovely if we heard more and more positive speeches that resonate with people that we’re citing and quoting years from now.
1:08:14 Yeah, I think about this a lot.
1:08:22 You know, I think about the non-bad events that get big signal to noise.
1:08:26 And there are – none come to mind right now.
1:08:31 Forgive me, folks, if I’m missing some recent thing where some puppy did a super cute thing.
1:08:36 But there are so many millions of those videos that I think we’ve become saturated.
1:08:40 It’s like the information equivalent of highly processed food.
1:08:43 Like our senses have been dulled.
1:08:44 I think there’s some truth in that.
1:08:53 And I also think we’re moving away from traditional oration as the way it used to be done, right?
1:08:55 There just aren’t forums for that.
1:08:58 You can watch some TED Talks.
1:09:02 There are, I mean, some amazing TED Talks out there and other talks of that caliber.
1:09:06 But I don’t know that any have risen to the level that you’re referring to.
1:09:13 Yeah, I think Benet Brown’s TED Talk on vulnerability is one of the ones that I think is really legacy.
1:09:16 Most people younger than 18 probably haven’t heard it.
1:09:18 But anyway, we’ll put a link to it.
1:09:20 And then there are a bunch of other really great TED Talks as well.
1:09:22 You have an amazing TED Talk.
1:09:22 Well, thank you.
1:09:26 I saw one talk online with 24 million views.
1:09:27 It’s not a trivial number of views.
1:09:31 And it was an hour-long conversation about effective communication.
1:09:32 Yeah.
1:09:35 So clearly people care about effective communication.
1:09:35 Yeah.
1:09:43 Do you think that people being good at one-on-one conversation makes them better at onstage conversation?
1:09:45 Or do you think these are two completely different skills?
1:09:46 I get this question a lot.
1:09:48 I think there’s a Venn diagram.
1:09:53 There are people who are able to connect one-on-one in a way that’s hard to do on a stage.
1:09:57 A lot of it has to do with what academics call immediacy.
1:09:58 I’m present with you.
1:09:58 I’m focused.
1:10:01 We’re engaged in that way.
1:10:04 And that doesn’t necessarily translate on a big stage or in a meeting.
1:10:07 But some of the skills do translate.
1:10:15 It’s having structure, having focus in terms of a goal for what you’re saying, being able to start in a way that’s compelling.
1:10:17 So it’s a Venn diagram.
1:10:19 And there are people who can command a presence on a stage.
1:10:21 And you put them in front of one person.
1:10:24 And they don’t know how to respond.
1:10:29 So in terms of messaging, I think there’s a lot of overlap.
1:10:31 In terms of presence, I think it really varies a lot.
1:10:35 But I believe everybody can learn to be better at communication.
1:10:37 I wouldn’t do what I do if I didn’t believe that.
1:10:44 So if you are good interpersonally but not so good in front of a large group, use the skills you have.
1:10:48 Find a path to hone and develop those skills in a different environment.
1:10:55 And similarly, if you’re good on a big stage, let’s take what you do there and find avenues to help you interpersonally.
1:10:57 But they’re not always the same.
1:10:59 And there are some people who are good at both.
1:11:06 I’m excited to share that Matina, the yerba mate drink I helped create, is now available at Whole Foods stores nationwide.
1:11:11 Longtime listeners of this podcast know that yerba mate is my preferred caffeine source.
1:11:21 It provides smooth energy without giving you the jitters, and it has a lot of other potential benefits, including helping to regulate your blood sugar, improving digestion, mild appetite suppression, and much more.
1:11:26 Matina is my absolute favorite of all the yerba mate brands out there, and I’ve tried them all.
1:11:34 Given my love for Matina, I decided to become a part owner in the business, and I helped them create their new line of products, which are all entirely zero sugar.
1:11:37 These zero sugar cold brew Matina flavors are fantastic.
1:11:40 I drink at least three cans of them every single day.
1:11:43 You’ll often see them on the table during my podcast recordings.
1:11:47 I absolutely love the product, and I’m proud to now have it sold at Whole Foods.
1:11:49 So check out Matina at Whole Foods stores nationwide.
1:11:52 It’s cold brewed with the absolute best ingredients.
1:11:55 It has zero sugar, and it tastes amazing.
1:12:00 And if you don’t have a Whole Foods near you, you can also buy it online at drinkmatina.com.
1:12:06 These days we hear quite often about neurotypical and neuroatypical.
1:12:06 Yes.
1:12:12 And I do think there’s a distinct difference in the conversational style, the amount of prosody.
1:12:33 I don’t want to say affect because I have some close friends who are neurotypical, and they tell me, and I believe them, that they have every bit as much emotion underneath their voice as somebody who’s like, you know, really, you know, sharing that emotion in these inflections of voice and their bodily movements.
1:12:43 Do you think that we need to adjust our kind of concept of what effective communication is based on this, what seems to be an expansion of at least the understanding of neurotypical and neuroatypical?
1:12:54 Yeah, I certainly don’t mean to conflate neurodiversity and introversion and extroversion, but the question you’re asking to me is, I hear it as a similar way.
1:12:58 Is there one right way to communicate or one better way?
1:13:01 And people who don’t communicate that way, are they at a disadvantage?
1:13:14 I think there are expectations for what effective communication is, but I think it is a – we can expand it and there is value for people regardless of if it’s neurodiversity or introversion, for example.
1:13:28 Extroversion tends to get rewarded just because you get – you hear it, you see it, but the – I think there are things that we can learn from people who are neurodiverse that can help to really connect and be better communicators.
1:13:32 So, too, in the way that folks who are highly introverted communicate can help.
1:13:35 There is certainly no one right way to communicate.
1:13:43 There are better ways and worse ways, and regardless of where you are in terms of introversion, extroversion, neurodiversity, you can communicate effectively.
1:13:45 Play to your strengths.
1:13:49 There are things that introverts do that are amazing that really help move communication forward.
1:13:56 People with certain types of neurodiversity in terms of the creativity or the level of detail with which they communicate can be really helpful.
1:14:01 We just have to find those advantages and lean into them to help.
1:14:19 I find that when it comes to podcast guests, if somebody wrote a book at some point, they tend to be pretty comfortable podcasting, independent of whether they’ve been on a lot of podcasts before, which raises the question is the practice of writing out one’s thoughts.
1:14:26 By hand or typing them out, an effective way to prepare to speak or just get better at speaking generally.
1:14:30 And I do understand that eventually you got to – if you want to get better at push-ups, you got to do push-ups.
1:14:31 If you want to get speaking, you have to speak.
1:14:38 But do you think writing and transferring ideas onto paper helps people become better communicators?
1:14:41 Short answer is yes, but I think it’s a two-part process.
1:14:45 The first part is the thought process that goes into what you’re going to write.
1:14:50 Having written some books, I know you’re writing a book, you think differently about your content.
1:14:52 You have to think about the audience.
1:14:54 You have to think about how do these pieces fit together?
1:14:56 Is there a scaffolding that’s needed?
1:14:59 So it’s the thought process that helps.
1:15:13 But then the actual putting pen to paper, fingers on keyboards, when you have to make word choice, when you have to think about the syntax, the grammar, you are more intimately involved with your content than you are when you’re just thinking about the ideas.
1:15:18 So I think at both levels, it’s helping you hone your message.
1:15:19 I’m a very nervous writer.
1:15:21 I’m not a very nervous speaker.
1:15:23 I am very nervous about what I write.
1:15:25 But I’m a better editor than I am writer.
1:15:32 And that editing process really trains your brain to be ready to respond to questions, to focus information.
1:15:40 And so I think each of those steps, the ideation, the actual crafting, and then the editing, prepare you to communicate better.
1:15:43 And all of us can use different parts of those.
1:15:48 You don’t have to write a book to be able to use those skills to speak better.
1:15:53 I used to prepare my scientific talks by building the slides.
1:15:54 Yeah.
1:16:01 And I required that there be nothing else going on in the room because in my head, I’m thinking about what I’m going to say as I build the slides.
1:16:08 So the building of the slides oneself, including sometimes the illustrations, et cetera, was an important part of preparing the talk.
1:16:08 Right.
1:16:13 I find that if I can just cut and paste figures, it’s much worse.
1:16:13 Yeah.
1:16:15 I call it a Franken-deck.
1:16:20 People, like, accumulate different slides and slam them all together like Frankenstein was an amalgamation.
1:16:21 There’s no story there.
1:16:23 There’s no thought process that ties it all together.
1:16:27 So the slide was the manifestation of your thought process.
1:16:30 And that’s why I think it was so useful to you.
1:16:32 Can I share a story?
1:16:33 Sure.
1:16:35 You’re the guest, but I really want your thoughts on this.
1:16:37 We have a colleague at Stanford.
1:16:40 His name escapes me, forgive me.
1:16:46 But years ago, we were Pew Fellows, which was this group where you, you know.
1:16:46 Yeah.
1:16:46 Congratulations.
1:16:47 Thank you.
1:16:50 I still don’t know how it happened for me, but it happened.
1:16:54 Anyway, we had to give our talks the fourth year.
1:16:59 And, you know, talk about being in a room full of people where you’re like, whoa, this is so serious.
1:17:04 It’s people from all around the country and, you know, and it’s not just neuroscience.
1:17:06 And so, you know, you’re humbled to be there.
1:17:07 I don’t care how good you are.
1:17:10 Many people in the room are going to be better than you.
1:17:12 There’s this one guy.
1:17:14 He’s now a faculty member at Stanford.
1:17:23 And for his talk, he got up there and he said, rather than show you a bunch of data, I’m going to play you a movie and a song.
1:17:28 And he put up this video of these oil droplets bumping into one another.
1:17:34 And the sound or the song corresponded to the oil droplets bumping into one another.
1:17:37 And my first thought was, this guy’s crazy.
1:17:39 Like he’s legitimately crazy.
1:17:53 And then he went on to give a talk about how he was using sound in order to develop novel molecules.
1:17:56 He went on to win a MacArthur Genius Award.
1:18:04 He’s built $1 microscopes and centrifuges that they’re using in Africa to diagnose diseases in areas that have very little funding.
1:18:05 He’s one of those.
1:18:05 Yes.
1:18:09 And I remember thinking, like, wow.
1:18:12 Like this guy is incredible.
1:18:12 Yeah.
1:18:18 Just spectacular levels of communication ability.
1:18:21 I think he actually is a genius.
1:18:23 You know, these genius awards, it’s kind of a funny name, right?
1:18:26 And I realized-
1:18:27 I would know I never got one.
1:18:27 What’s that?
1:18:28 I never got one.
1:18:29 Me either.
1:18:29 Me either.
1:18:33 And I think some people that get them are geniuses and I think some are not, frankly, you know.
1:18:39 And, but that talk was really, it wasn’t just humbling.
1:18:41 It was really eye-opening for me.
1:18:41 Right.
1:18:50 Because it made me realize that if somebody has true command of the material and they believe in their own unique vision enough,
1:18:58 that you really can use something as what seems as vague as a bunch of oil droplets bumping into one.
1:19:01 I mean, it was pretty, but it looked like a lava lamp, frankly, and some music.
1:19:05 But it was the perfect bring around because it was such high signal to noise.
1:19:05 Right.
1:19:06 Hats off to him.
1:19:07 He’s amazing.
1:19:14 If people try to do that and it doesn’t work, it fails spectacularly.
1:19:17 If it works, it succeeds spectacularly.
1:19:29 So, do you think, you know, there’s something to, you know, whether or not we should stay conventional or we should try hooks like that?
1:19:32 I never once thought I should do something like that when giving a talk.
1:19:35 But it was, I mean, you can probably tell, by the way, I’m relaying the story.
1:19:40 It still sits in my body as one of the more fantastic experiences in my entire academic career.
1:19:42 So, I was like, that was incredible.
1:19:44 And I’ll never forget it.
1:19:48 I think what that particular talk did is it violated expectations.
1:19:52 And in so doing, it made it stand out.
1:19:56 Should people test boundaries and push things in communication?
1:19:57 I think they should.
1:20:06 But I think we need to be a little thoughtful about that and perhaps A-B test them, run them by some other people, say, I’m thinking of doing this.
1:20:07 What do you think?
1:20:09 And make sure that the risk you’re taking is calculated.
1:20:14 I have this conversation all the time with my students and the people I coach around humor.
1:20:18 Now, I’m not saying telling a joke is similar to your experience, but it involves risk.
1:20:21 And if it works, humor is an amazing way to connect.
1:20:23 But if it fails, it’s a great way to disconnect.
1:20:26 So, you have to think it through.
1:20:29 You have to understand the costs and the benefits.
1:20:32 And I think test it out on a few people and then see what happens.
1:20:43 It sounds like this person did not only violated expectations, but they were able to give you a visceral experience of what it was that they were studying.
1:20:48 So, it wasn’t just a concept, which many of these – you and I both attend lots of academic talks.
1:20:52 I mean, it can get very theoretical, very conceptual, but made it very tangible.
1:20:56 And because of that, that was helpful to the goal that they were trying to achieve.
1:21:03 So, I often challenge people, how could you communicate this information in a way that really gets people engaged and involved?
1:21:06 Could you do something on a whiteboard?
1:21:08 Could you use an analogy?
1:21:13 Is there a story you could tell or a question you can ask rather than just detailing the information?
1:21:19 So, do something that violates an expectation but is in line with and supports the goal that you have.
1:21:27 Do you think that some introspection about who one is is helpful?
1:21:29 You know, like I couldn’t give that talk.
1:21:33 Even if I had half the knowledge, I couldn’t give that talk.
1:21:35 I can give the talk that I give.
1:21:43 And sometimes I wonder whether even if a talk is very dry, it works because the person is dry.
1:21:49 Or if somebody has more theatrical, it works because the person is theatrical outside of the talk.
1:21:52 This kind of brings us back to authenticity.
1:22:01 Sometimes I wonder if people just need to figure out who they are and how they process information in the world and just try and share that.
1:22:16 The same way that a musician would share their song or an artist would share their visual art or some other form of art because that’s the filter that they experience the world through.
1:22:22 I mean, I think a lot of times we want to hear things because we want to access these other portals that we can’t get to.
1:22:27 I think understanding what works for you and where your strengths are is absolutely important.
1:22:32 But at the same time, you don’t know where some of those strengths are if you don’t try other things.
1:22:41 And that’s why coming back to this notion of improv as one example, you don’t know until you do it where your comfort levels are and where those boundaries are.
1:22:46 And you might learn that there’s some things you can do really well that would help you be a better communicator.
1:22:56 So absolutely investigating what works for you and leveraging that is important, but also expand a little bit to see where you can grow.
1:23:12 I think the work you do, the work I try to do in terms of podcasting and writing and teaching, we’re trying to expose people to more information that they could then adapt and adopt so that they can perhaps expand the way they communicate, they research, whatever it is.
1:23:19 So I think you do have to absolutely play to your strengths, but you have to explore what those strengths might be as well.
1:23:22 I’d hate for everybody just to do only what they’re good at.
1:23:24 Can we talk about damage control?
1:23:35 You know, I do think having coached students in postdocs through public speaking and having seen one complete meltdown, this person is now a professor.
1:23:37 He’s doing incredible work.
1:23:48 He’s, you know, he’s went on to get a job and everything, but during a practice talk and from in front of a small number of people, it was like total meltdown, total meltdown, no recovery.
1:23:50 Just, we had to just delay and do it another time.
1:23:52 So he literally just stopped talking and walked up.
1:23:56 He froze and he apologized and then we said, no, it’s fine.
1:24:00 I mean, it was a small venue and then we tried to, you know, encourage him along and maybe he hadn’t slept well.
1:24:06 He had a lot going on, but it ended with him sitting on the side of the stage asking everyone to please leave.
1:24:07 Oh, okay.
1:24:11 So it was, so it was heavy, you know, it was heavy and it was very important for us to all get back in the room again.
1:24:17 And, and he did that and then he went on the job market and he got a position and he’s tenured faculty member someplace now.
1:24:23 So he recovered himself as, you know, we all have bad days, but I think hearing that some people are probably like, oh my goodness.
1:24:24 Right.
1:24:32 What to do if one does forget what they’re trying to say on stage or just choke.
1:24:33 Yeah.
1:24:37 You know, I, I recommend if people are nervous that they actually have some outlet for that movement.
1:24:43 As I talked about before, pacing or even bouncing one’s knee behind the podium, very effective at dispelling energy and getting one to relax.
1:25:01 It, I just think it’s a, it’s been a useful tool for me and, and I think for others I’ve suggested to as well, but how bad do you think it is if somebody suddenly stops on stage and just says, sorry, I lost my train of thought and goes back to it.
1:25:05 Do you think it humanizes them or do you think that it actually is deadly for the message?
1:25:09 Like with my students, I have to say, it depends.
1:25:11 It depends on the circumstance that you’re in.
1:25:14 I do believe that audiences are more forgiving.
1:25:27 What I advise the people I teach and coach to do in those moments is instead of saying, oh, I forgot what I want to say, why not say, I get sometimes so passionate about what I say, I get a little ahead of myself, which is likely true.
1:25:30 And use that as a, as a reason to reset.
1:25:37 Let me share with you what I advise people to do to avoid blanking out and then what to do if you do blank out.
1:25:39 First and foremost, avoid memorizing.
1:25:41 Memorizing invites blanking out.
1:25:42 So let’s not memorize.
1:25:48 Let’s have a clear structure, a roadmap, but we don’t know every word that we’re going to say.
1:25:54 The fear of blanking out leads and increases the likelihood of blanking out.
1:25:59 So let’s not worry about blanking out as much as we do.
1:26:00 How do we do that?
1:26:01 We rationalize.
1:26:08 I ask everybody to think about what is the likelihood in this upcoming communication, whatever it is, one-on-one, big presentation, that you’ll blank out.
1:26:11 Most people say maybe 20%.
1:26:13 Well, that means 80% of the time you’re not going to blank out.
1:26:14 I’m not a betting person.
1:26:15 I take those odds.
1:26:19 So realizing that it’s not as likely to happen, that’s step one.
1:26:24 Step two, ask yourself, if it were to happen, what’s the worst thing that would happen for me?
1:26:29 Well, it would be incredibly embarrassing, it would be awkward, and it might have some short-term implications.
1:26:35 But who in their life hasn’t been embarrassed, been in situations that are awkward and had short-term implications?
1:26:42 So when you put it in that context, all of a sudden, blanking out isn’t as likely as you think, and it’s not as bad as you think.
1:26:46 That reduces the stress you have about doing it, which reduces the likelihood.
1:26:51 So by not memorizing and rationalizing, you can actually reduce the likelihood of blanking out.
1:26:53 Now, let’s say the worst happens.
1:26:54 You blank out.
1:26:55 You don’t know what to say.
1:26:59 First and best thing to do is just what you do if you lose your phone or lose your keys.
1:27:00 Retrace your steps.
1:27:01 Repeat what you just said.
1:27:05 Most of us can remember what we just said, and then that gets us back on track.
1:27:10 If that doesn’t work, the final ripcord I think you can pull is to distract your audience.
1:27:11 What does that mean?
1:27:12 Ask a question.
1:27:13 This will happen to me.
1:27:15 I teach the same class a lot.
1:27:16 Sometimes I can’t remember.
1:27:17 Did I say this this time?
1:27:18 I just need a moment to think.
1:27:20 I’ll just pause, and I’ll ask my students a question.
1:27:23 They think that’s logical.
1:27:25 Anybody can come up with a question.
1:27:30 If you ever hear me, anybody listening, if you ever hear me say, I want to pause for a moment and have you think about
1:27:35 how what we’ve just discussed can be applied to your life, that means I have forgotten what I want to say next.
1:27:38 In my mind, I’m like, what the heck do I say next?
1:27:41 Most of the people in my audience are like, how would I apply that in my life?
1:27:41 That’s great.
1:27:43 It gives me that fraction of a second.
1:27:45 It gives me that sense of control.
1:27:49 Most of us can leverage a question to bias that time.
1:27:52 So let’s not say, oh, my goodness, I’ve forgotten.
1:27:52 It’s the worst thing ever.
1:27:54 I get passionate.
1:27:56 Sometimes I get ahead of myself.
1:27:58 Give me a moment or just ask a question.
1:28:04 It’s similar to, I advise people who are nervous speakers never to say, oh, excuse me, I’m so nervous.
1:28:10 A lot of people try to pre-apologize for their nervousness, and all they do is prime us to pay attention to everything they do that’s nervous.
1:28:14 So let’s not call attention to the mistakes we make.
1:28:17 Let’s just do what we can to get through them, and that’s going to help.
1:28:20 Great advice that I’m sure will help a lot of people.
1:28:21 I hope so.
1:28:26 The most spectacular example of a recovery I’ve ever seen was actually a job talk at Stanford.
1:28:29 I don’t know if I should include this person’s name.
1:28:36 He’s now a professor at UNC Chapel Hill, but he could have been a faculty member at Stanford because of, I think, the data.
1:28:42 But also what happened was he spilled water into his laptop during the talk.
1:28:46 You know, they have a podium where everyone’s given water in case you get thirsty.
1:28:47 Keep the water below, folks.
1:28:48 And he spilled it.
1:28:52 But the way he handled it was so cool.
1:28:52 What did he do?
1:28:54 It spilled.
1:28:56 He didn’t say anything.
1:29:01 He took the bottle, put the cap back on, put it underneath, reached underneath.
1:29:02 There was no towel.
1:29:07 He said, could somebody perhaps get me a paper towel or a towel?
1:29:08 They brought him a towel.
1:29:13 He sopped up whatever moisture was on his laptop.
1:29:16 He said nothing the entire time.
1:29:17 This is Mark Zilka.
1:29:18 He’s a total badass.
1:29:22 And then he went back and finished his talk.
1:29:22 Yeah.
1:29:24 It was like, that was awesome.
1:29:25 Posed under pressure.
1:29:27 That was awesome.
1:29:31 You know, contingency planning is a really important part of all communication.
1:29:37 It’s thinking about what could happen that would lead this conversation or communication in one direction or the other, positive or negative.
1:29:38 How would I respond?
1:29:39 It makes sense.
1:29:44 You know, when you plan a trip, a vacation, you think about what happens if the flight’s delayed, what happens if the room isn’t ready.
1:29:46 We should do that in our communication as well.
1:29:49 Not to script it out, but just to be ready.
1:29:55 So I think everybody listening now, what would you do if your technology didn’t work in that moment?
1:29:56 Think about it.
1:30:01 And then when it happens, you’ve got that recovery plan and that you just build that confidence.
1:30:04 Perhaps he had thought about what happens if I can’t use my tech.
1:30:06 And that’s what helped him be calm.
1:30:08 Incidentally, he works on pain.
1:30:11 I don’t know what that’s worth.
1:30:16 But it was just an awesome display of calm under pressure or something under pressure.
1:30:19 I think it was the fact that he just kept things moving forward.
1:30:21 And stood in silence.
1:30:26 The ability to stand in silence in front of people demonstrates confidence in so many ways.
1:30:31 And so the fact that he was able to take care of business in silence, I think, added to that.
1:30:37 I feel like when people get nervous, their voice gets up into their heads.
1:30:38 Yeah.
1:30:44 They start going up on their tiptoes and they start asphyxiating themselves by speaking much higher than their natural tone of voice is.
1:30:56 So sometimes I encourage people to slow down and try and drop their voice down further into their throat and chest a little bit.
1:30:59 It can be artificial.
1:31:07 Like there’s one very salient example of a former CEO who perhaps didn’t have the voice that they spoke with.
1:31:11 But assuming it’s still your voice.
1:31:12 Yeah.
1:31:13 Right?
1:31:13 Oh, absolutely.
1:31:21 You taught me when you were a guest on my show a lot about breath and how breath can impact not only your confidence and the anxiety you feel,
1:31:30 but how doing breath work can really help you still your whole body and allow your natural voice to come out.
1:31:32 Because when we get anxious, we breathe shallow.
1:31:34 Less air is being pushed out.
1:31:35 It’s being pushed out faster.
1:31:36 Our voice starts sounding like this.
1:31:38 And sometimes this is actually really appropriate.
1:31:41 If I’m really excited about something, I should sound like this.
1:31:43 But I want it under my control.
1:31:48 So breath work and having an authentic natural voice is really important.
1:31:49 Yeah.
1:31:58 One thing you might find interesting that’s come out in the literature since the last time we spoke is that while the physiological side, double inhale, long exhale is still the best way to calm down quickly.
1:32:08 It turns out that all exhale-emphasized breathing slows the heart down just subtly, but significantly enough that it helps you calm down.
1:32:13 So if people can’t remember like what breath work to do, physiological side, just emphasize an exhale.
1:32:14 Right.
1:32:21 Extend it, make it a little bit more vigorously, make it a little bit, maybe walk back to the podium or way and do that long exhale.
1:32:30 That seems to really make a big difference because you’re offloading carbon dioxide, but also there’s this pathway through the vagus nerve that literally slows your heart rate down when you exhale.
1:32:34 It’s pretty spectacular that we have these mechanisms in us.
1:32:35 I think it’s fantastic.
1:32:36 And I give credit to you.
1:32:41 Every single lecture I give when I talk about anxiety, I talk about what you shared with me.
1:32:43 It’s all about the exhale.
1:32:50 And I will always say the rule of thumb, and then I’ll joke, the rule of lung is you want your exhale to always be longer than your inhale to help you calm down.
1:32:52 And people have found that liberating.
1:32:56 So I appreciate that you shared that with me and know that others are taking advantage of that.
1:32:57 You’re welcome.
1:33:11 And it came from a place of need that I came across those tools because I think that we can prepare, prepare, prepare, but it’s the knowledge that things happen in the moment that we can’t control.
1:33:12 That’s right.
1:33:14 I mean, that’s the really scary thing.
1:33:14 That’s right.
1:33:18 And if you think about it, most of our communication is that it’s spontaneous.
1:33:19 We don’t know what’s going to happen.
1:33:23 I mean, a lot of what you and I have been talking about is planned communication.
1:33:26 It’s the presentation, the pitch, the meeting with agenda.
1:33:28 But most of our communication is spontaneous.
1:33:30 We don’t know how it’s going to unfold.
1:33:31 You ask me a question.
1:33:32 I don’t know what that question is.
1:33:33 I don’t even know if I know the answer.
1:33:35 You ask me for feedback.
1:33:35 I make a mistake.
1:33:36 I have to fix it.
1:33:39 Most of our communication is spontaneous.
1:33:50 And getting comfortable with that discomfort of not knowing how this will transpire is a big part of the mindset shift that you have to have to do better in spontaneous speaking.
1:33:51 Beta blockers, yes.
1:33:52 Beta blockers, no.
1:33:54 So I have a heart condition.
1:33:56 I take beta blockers regularly.
1:33:59 And I see how it slows down your thinking in your body.
1:34:00 I’m not a fan.
1:34:04 I think cognitive behavioral ways of managing anxiety much better.
1:34:06 Now, there are – I’m not a medical doctor, obviously.
1:34:09 There are some people for whom beta blockers might work.
1:34:14 But I actively discourage people if they’re just wanting to take it to manage anxiety.
1:34:18 I think there’s so many other things we can do first before you have to go there.
1:34:22 But my experience has been it makes me fuzzy and I’m not as quick.
1:34:27 Which makes sense because you’re not getting as much oxygenated blood to your brain.
1:34:27 Yeah.
1:34:28 Yeah.
1:34:31 Getting a great night’s sleep the night before clearly helps.
1:34:36 What do you do or recommend for people that get a lousy night’s sleep the night before?
1:34:38 Well, I wish – I would like to ask you that question.
1:34:40 I am an awful sleeper.
1:34:41 I am a really, really –
1:34:42 No, we can fix that.
1:34:42 Good.
1:34:45 Let’s fix that today because I am a lousy sleeper.
1:34:51 Absolutely, it is better to get a good night’s sleep than it is to stay up all night cramming.
1:34:55 I tell everybody to train for a big communication event like you would train for a sporting event.
1:34:56 You need to eat well.
1:34:58 I call it communication hygiene.
1:35:00 You need to eat well, sleep well, exercise.
1:35:05 It is much better to stay on routine than to deviate from your routine.
1:35:08 There is some research around caffeine consumption.
1:35:13 Caffeine consumption is actually really good when you’re ideating for creativity.
1:35:19 When you actually go to present, you shouldn’t deviate from whatever your standard protocol is for caffeine.
1:35:21 You shouldn’t all of a sudden go cold turkey.
1:35:27 But taking additional caffeine because you didn’t sleep well the night before can just agitate you during the presentation and communication.
1:35:30 So getting a good night’s sleep is great.
1:35:32 I am not the best person to give advice on how to do it.
1:35:35 Well, we could have a long discussion about this.
1:35:37 We’ll save some of it for afterwards.
1:35:49 I would say a couple of things that have helped me over the years traveling to give talks both for the podcast and academic stuff, et cetera, is if you’re going to stay in a hotel, pull the plug on the alarm clock in the hotel.
1:35:50 Use your phone instead.
1:35:51 Put it on airplane mode.
1:35:52 Use that.
1:35:52 Why?
1:35:57 Because I’ve been woken up many times at four in the morning because someone prior to me had set the alarm clock.
1:35:58 That just happened the other week.
1:36:00 I always unplug that.
1:36:03 I actually cover all the bright lights in the room.
1:36:05 I put a towel by the door crack.
1:36:08 I mean, an eye mask is ideal.
1:36:16 I try to ask for a room away from the elevator because that’ll keep you up all night.
1:36:17 Yes.
1:36:21 Those are just some of the like zero cost things that are very helpful.
1:36:28 But the number one thing to recover sleep that you didn’t get is this non-sleep deep rest, aka yoga nidra practice.
1:36:34 Yoga nidra is the thousands of year old practice of doing long exhale breathing.
1:36:37 It’s a 10 to 30 minute practice.
1:36:43 We can provide some links to scripts for these that are excellent, where you’re slowing your heart rate down.
1:36:45 You’re doing a body scan.
1:36:50 But the goal during yoga nidra is to stay awake with your body relaxed.
1:36:53 And it teaches you how to fall asleep more easily.
1:36:59 I would argue based on experience that yoga nidra and NSDR, which is essentially the same thing, but we’ve removed the intentions.
1:37:01 And I just call it non-sleep deep rest.
1:37:02 These are zero cost scripts out there.
1:37:13 My voice, other people’s voice also teaches you how to be very alert and very relaxed in your body at the same time, which is a very valuable skill for a lot of different venues, including public speaking.
1:37:18 So it will get you better at falling and falling back asleep.
1:37:20 So I can send some to you.
1:37:20 Awesome.
1:37:24 I’m going to take partake as soon as we’re done.
1:37:24 Yeah.
1:37:26 And of course, you’re not drinking much caffeine, right?
1:37:27 You said you only drink-
1:37:29 I do one cup of tea a day.
1:37:32 So it can’t be over consumption of caffeine.
1:37:35 No, it’s my, I, I, I get in my head and I think too much.
1:37:36 Your forebrain’s working too hard.
1:37:36 Yeah.
1:37:37 Yeah.
1:37:38 Yoga nidra will help with that.
1:37:39 Excellent.
1:37:44 Because the essence of yoga nidra and NSDR, forgive me, but is, it works so well and it’s
1:37:44 zero cost.
1:37:48 So it’s one of these things like, I’m not trying to pitch anything, you know, where you have
1:37:49 to go pay for something.
1:37:50 I didn’t develop it.
1:37:51 It’s been around for a long time.
1:37:58 And there’s this instruction in yoga nidra that’s also in these NSDRs where you teach
1:38:06 yourself to move your brain from a state of thinking and doing to just being and feeling
1:38:09 to literally get out of thought.
1:38:09 Right.
1:38:14 And to do that is very difficult unless you give your brain enough to do.
1:38:20 And this is why NSDR instructs you to do like a kind of focused body scan and relaxation
1:38:23 because if you just try and not think, it doesn’t work.
1:38:23 Right.
1:38:25 You think about not thinking.
1:38:25 Yeah.
1:38:29 There’s also some really interesting data on the vestibular system and falling asleep.
1:38:30 I’ll share this now.
1:38:31 Just, you can try it.
1:38:32 I did this last night.
1:38:33 I woke up at once in the middle of the night.
1:38:34 Keep your eyes closed.
1:38:37 If you have to get up and use the restroom, do that first.
1:38:41 But keep your eyes closed and move your eyes slowly from side to side.
1:38:49 This is not EMDR, but move your eyes from side to side, then move them up with your eyelids
1:38:56 still closed down, roll them left or counterclockwise, roll them right clockwise, and then try and
1:38:59 cross them a little bit, like stare at the bridge of your nose and exhale.
1:39:01 Now, this might sound crazy.
1:39:03 It sounds completely wacky, right?
1:39:03 Right.
1:39:09 But what it does is it takes your vestibular system into a state, we know this based on data,
1:39:16 that mimics the state you’re trying to achieve, which is that you need to forget about your body’s
1:39:16 position.
1:39:17 Oh.
1:39:20 You can’t fall asleep if you’re thinking about your body position.
1:39:25 In fact, one of the prerequisites to falling asleep is forgetting about that, which is why
1:39:30 there are now also data showing that rocking back and forth, the reason it’s effective at
1:39:34 making babies and adults fall asleep, they have beds that actually rock from side to side,
1:39:38 is because you forget about your body position when your whole body is in motion.
1:39:44 So try this, and I think you’ll find that it will greatly facilitate falling or falling back
1:39:45 asleep.
1:39:45 Absolutely.
1:39:47 Tonight, I’m putting in practice.
1:39:50 I get free consulting here.
1:39:50 Thank you.
1:39:51 Sure, sure, sure.
1:39:54 Yeah, because I think that a decent night’s sleep the night before is great.
1:39:58 Otherwise, do NSDR in the morning or before a talk if you can.
1:40:05 I think anything to bring your level of autonomic arousal down if you’re sleep deprived can help
1:40:08 bring more ease to the public speaking.
1:40:13 Something else that I really encourage people to do to help is to have conversation prior
1:40:15 to whatever the big communication is.
1:40:16 This is huge.
1:40:16 Right.
1:40:19 To connect with people, have conversation.
1:40:22 Whenever I do a keynote, whenever I’m doing a big presentation, I will always be talking
1:40:23 to people.
1:40:27 Sometimes I have to go find them because I’m behind stage and I got to wait to the big
1:40:27 introduction.
1:40:29 I’ll go find somebody and just have a conversation.
1:40:35 That focus and present orientation that it brings and just that act of speaking.
1:40:40 I am so amazed that anybody who does any athletics or music, you know you should warm up first,
1:40:42 but people don’t warm up before they speak.
1:40:45 They think they can go from silence to brilliance without it.
1:40:50 Having a communication with somebody as mundane as you want it can really help.
1:40:51 Do you use this technique?
1:40:53 It looked like it resonated with you.
1:40:59 Absolutely, because I’ve often, and I still spend a lot of time preparing for podcasts
1:41:00 and doing things in isolation.
1:41:01 Right.
1:41:06 And I’ve noticed that if I do that for too long and then I go to the corner cafe, that
1:41:10 the conversation with the barista feels like, what is going on here?
1:41:12 It really, because you’re in your head.
1:41:12 Yeah.
1:41:16 Then it starts to feel like relief and then your brain shifts to a different state.
1:41:22 A long time ago, I realized that having some form of communication in route to a talk or
1:41:23 something can be very helpful.
1:41:28 I’ve found, and I’d be curious what you think, that part of that is the speaking.
1:41:32 Part of it is also the taking turns piece.
1:41:38 Because we’re going to be speaking, it’s generally just us speaking, but that really getting into a
1:41:45 conversation where I listen to what’s coming back forces me to also practice withholding speech.
1:41:46 Yes.
1:41:50 Because I feel like a lot of bad talks are when people are just kind of fire hosing or they’re
1:41:53 adding little elements to the sentences where they don’t need them.
1:41:55 And it’s just nervous.
1:41:56 It’s just nervousness.
1:41:57 Filling the space.
1:41:58 Filling the space.
1:42:01 So there’s some, like you said, you need to warm up.
1:42:01 Right.
1:42:06 And that turn taking, that switching is engaging for the brain.
1:42:11 I would suggest though, that when you are up on a stage giving a big presentation, leading
1:42:14 a big meeting, you can actually engage in dialogue.
1:42:16 It’s not just calling on people, but you can ask them.
1:42:20 You can say, imagine what it would be like if, and now you’re imagining it.
1:42:21 We are in a communication.
1:42:23 You’re responding, even though I’m not hearing it.
1:42:25 I can use an analogy or tell a story.
1:42:28 We are communicating, taking turns.
1:42:31 In essence, you’re just not responding vocally to me.
1:42:34 So a big challenge is to be engaging.
1:42:35 And there’s several ways to do it.
1:42:37 There’s physical engagement, getting people doing something.
1:42:41 There’s mental engagement, using analogy, stories, questions.
1:42:45 There’s linguistic engagement, taking people into the future or the past by saying, picture
1:42:47 this or imagine how it used to be.
1:42:51 Those are ways of getting a dialogue going, even though the other person isn’t speaking
1:42:54 back versus just me broadcasting information.
1:42:59 I’d like to take a quick break and acknowledge one of our sponsors, Function.
1:43:04 Last year, I became a Function member after searching for the most comprehensive approach
1:43:05 to lab testing.
1:43:10 Function provides over 100 advanced lab tests that give you a key snapshot of your entire
1:43:11 bodily health.
1:43:16 This snapshot offers you with insights on your heart health, hormone health, immune functioning,
1:43:18 nutrient levels, and much more.
1:43:23 They’ve also recently added tests for toxins, such as BPA exposure from harmful plastics, and
1:43:25 tests for PFASs or forever chemicals.
1:43:30 Function not only provides testing of over 100 biomarkers key to your physical and mental
1:43:35 health, but it also analyzes these results and provides insights from top doctors who are expert
1:43:37 in the relevant areas.
1:43:41 For example, in one of my first tests with Function, I learned that I had elevated levels
1:43:42 of mercury in my blood.
1:43:47 Function not only helped me detect that, but offered insights into how best to reduce my
1:43:49 mercury levels, which included limiting my tuna consumption.
1:43:54 I’d been eating a lot of tuna, while also making an effort to eat more leafy greens and supplementing
1:43:59 with NAC and acetylcysteine, both of which can support glutathione production and detoxification.
1:44:03 And I should say, by taking a second Function test, that approach worked.
1:44:05 Comprehensive blood testing is vitally important.
1:44:10 There’s so many things related to your mental and physical health that can only be detected
1:44:11 in a blood test.
1:44:14 The problem is blood testing has always been very expensive and complicated.
1:44:19 In contrast, I’ve been super impressed by Function’s simplicity and at the level of cost.
1:44:20 It is very affordable.
1:44:25 As a consequence, I decided to join their scientific advisory board, and I’m thrilled that they’re
1:44:26 sponsoring the podcast.
1:44:30 If you’d like to try Function, you can go to functionhealth.com slash Huberman.
1:44:34 Function currently has a wait list of over 250,000 people.
1:44:37 But they’re offering early access to Huberman podcast listeners.
1:44:43 Again, that’s functionhealth.com slash Huberman to get early access to Function.
1:44:49 I’d love your thoughts on an experience that I’ve had where – that I think many people
1:44:58 have, where one of the most terrifying things is when you are in a small room, maybe 10, 15,
1:45:00 20 people, and they say, we’re going to go around the table.
1:45:02 Introduce yourself, who you are.
1:45:08 I want to go first because if I have to hear people go and then it’s coming around, I don’t
1:45:13 know why, but some circuit must ramp up where as soon as I start speaking, I’m like hearing
1:45:14 my own voice.
1:45:17 And I don’t have any problem public speaking because people haven’t noticed.
1:45:23 But there’s something about that anticipation without it being my turn to speak that makes
1:45:25 it such – like really awkward.
1:45:31 And then I realized at some point if I just focus off myself and just really listen to
1:45:36 what people are saying, when it comes around, you just say, I’m Andrew or you’re whoever,
1:45:38 and then you share the information that needs to be shared.
1:45:41 But if I’m anticipating having to speak, it’s like terrifying.
1:45:45 It’s that buildup because it’s getting closer and closer and closer.
1:45:48 And the anxiety that you’re feeling is getting stronger and stronger.
1:45:51 I don’t like go around the room and introduce yourself.
1:45:55 If there’s a need for people to do that, I will always have people partner up or get in
1:45:57 groups of three and then have somebody introduce somebody else.
1:45:59 It’s just much easier.
1:46:04 I do exactly and I coach exactly what you do.
1:46:08 I tell people, listen to everybody else and think to yourself a question you would ask them
1:46:11 based on what they’ve said because that causes you really to focus on what they’re
1:46:16 saying, so you’re not getting into your head and you’re not really living at the peak all
1:46:17 the anxiety feelings you’re having.
1:46:22 Now, to help people introduce themselves, I have a way I like to teach people to introduce
1:46:22 themselves.
1:46:24 Don’t start with your name.
1:46:28 Start with something you care about, you’re passionate about, something that interests you,
1:46:31 and then say who you are for two reasons.
1:46:32 There’s actually a third.
1:46:36 First is you’re going to stand out because nobody does this, so people are actually going
1:46:37 to remember you.
1:46:41 Second, if you start with something you’re passionate about, you care about, you can use emotion
1:46:42 and inflect your voice.
1:46:44 It’s very hard to inflect your voice when you say your name.
1:46:50 And then finally, if you’re a non-native speaker or you’re speaking to non-native speakers who
1:46:55 might have an accent, hearing something in advance primes our brain to say, oh, that’s how that
1:46:56 person speaks.
1:46:59 So we’ll actually pay attention and understand their name more.
1:47:02 I don’t know about you, but when people with accents introduce themselves to me, sometimes
1:47:06 it’s hard for me to remember their name because my brain’s trying to get used to that’s
1:47:06 how they speak.
1:47:08 So you’re helping everybody.
1:47:10 So when I introduce myself, I don’t say I’m Matt Abrahams.
1:47:12 I say I’m somebody who’s passionate about communication.
1:47:13 My name’s Matt Abrahams.
1:47:14 And then I’ll say something else.
1:47:18 You’ll do this at a party or social set?
1:47:22 So I envision what you were saying is more like a meeting at a party.
1:47:22 Gotcha.
1:47:28 But even at a party, I might talk about the environment first or connect myself to the
1:47:29 environment before I say my name.
1:47:34 Yeah, but I think leading with something that you care about or are concerned about or something
1:47:38 in the environment before you say your name is a much better way to introduce yourself.
1:47:40 It can’t be too long, but it can really help.
1:47:43 Try it next time you introduce yourself.
1:47:43 Yeah.
1:47:44 Yeah.
1:47:46 No, that’s a, it’s an interesting one.
1:47:50 I, I miss having a dog because the dog could absorb a lot of the awkwardness.
1:47:51 Oh yeah.
1:47:52 He was just so handsome.
1:47:53 People had to look at him.
1:47:54 Yeah.
1:47:56 Having a young child does the same thing.
1:47:56 Yeah.
1:48:00 My kids are a wonderful bridge to all sorts of things.
1:48:03 But you can find those bridges in lots of things.
1:48:03 Yeah.
1:48:08 A now dear close friend of mine, I met waiting in line.
1:48:10 I was at a conference, you know, these academic conferences.
1:48:13 We were at some buffet line and I didn’t know anybody.
1:48:16 I was sent by my department and there’s this guy standing next to me.
1:48:19 It was, we were standing too close where, you know, we kind of had to talk.
1:48:23 And I just look around the room and I noticed that lots of people were wearing different
1:48:24 shades of blue.
1:48:26 And I just say, did I miss the memo about wearing blue?
1:48:29 And he looks around and he said, yeah, that’s weird.
1:48:31 And we started a conversation that I didn’t need a dog.
1:48:32 I didn’t need a kid.
1:48:36 I just made an observation and that broke the ice enough for us to talk.
1:48:37 And now we’re good friends.
1:48:40 Whenever I travel to where he is, I visit whenever he’s out here, he visits.
1:48:46 So we put a lot of pressure on ourselves around this initiation of communication and just
1:48:49 being inquisitive and commenting on something in the environment can help.
1:48:51 Can we do the British windup?
1:48:54 A lot of people won’t know what that is.
1:48:59 There’s this like a much older lady that lives in my neighborhood and she has this little
1:49:00 tiny dog.
1:49:00 Yeah.
1:49:04 And I figure if I just walk over to her, she’s going to like be a little scared.
1:49:05 But like, I see her often.
1:49:08 And so I do a windup.
1:49:14 I walked over to her and I said, wait, is that the dog that mauled that kid over in Inglewood?
1:49:17 And she was like, you’re pulling my leg.
1:49:18 And then, you know, we become friends.
1:49:18 Right.
1:49:18 Right.
1:49:20 No, because I’m not going to just walk up to her.
1:49:22 I’m like, hey, can you know, it’s kind of like someone looming on you.
1:49:23 Oh, yeah.
1:49:24 You know, it’s like a little scary.
1:49:25 Right.
1:49:27 So I stole the windup.
1:49:29 I guess they call it in Britain.
1:49:30 I think they call it a windup.
1:49:30 Yes.
1:49:30 Right.
1:49:31 Yeah.
1:49:32 So I wasn’t trying to be funny.
1:49:35 I just, I really like this lady and her dog is super cute.
1:49:37 And clearly I need to get another dog.
1:49:41 If one thing has come from this interview, it’s Andrew needs another dog.
1:49:46 Thanks to you, many, many more things have come from this interview and far more utility as well.
1:49:52 But I mean, I don’t suggest anyone smoke, but I think back in the day, this was the whole thing of people like bumming a smoke.
1:49:54 They’d take breaks.
1:50:01 I worked a job where I did some packaging and building of like scooters and wagons at a toy store in downtown Palo Alto.
1:50:09 And on breaks, you’d go into the alley and like there were people working at the bakery next door and you’d strike up a conversation.
1:50:14 I didn’t smoke, but you’d strike up a conversation and then you’d get to know somebody.
1:50:14 Right.
1:50:15 By name.
1:50:15 Right.
1:50:18 But nowadays people are often in their phones.
1:50:24 We use the phone as a pacifier and as a way of not having to engage.
1:50:34 I have encouraged my two kids to help them get out of this cycle to show something that you’re looking at at the phone.
1:50:34 Invite someone.
1:50:36 Hey, this is pretty cool.
1:50:36 What do you think?
1:50:37 Check out this meme.
1:50:44 So use the phone as you’re saying that cigarettes used to serve as a way to initiate conversation as long as it’s appropriate.
1:50:45 And it’s funny.
1:50:50 I know exactly the toy store you’re talking about because I know that bakery no longer exists, but I used to go there all the time.
1:50:51 They closed Prolifico?
1:50:52 Yeah, it’s gone.
1:50:54 It’s now a great restaurant.
1:50:57 Yeah, I guess we can say it because they both – it was Palo Alto Toy and Sport World.
1:50:59 It was one of the oldest businesses.
1:51:08 They had a skateboard shop in the back, but prior to working in the skateboard shop, I sold shoes and I used to build wagons, radio flyer wagons and tricycles.
1:51:13 I used to go there as a kid because we not only would get a toy, but we’d get to have a treat too.
1:51:14 Oh, yeah.
1:51:16 Those were fun outings.
1:51:17 Yeah, that place was cool.
1:51:18 It was family-owned.
1:51:23 All right, well, now we’re taking people down memory lane here.
1:51:26 If in downtown Palo Alto, you can check it out.
1:51:28 I think the sign is still there.
1:51:29 It might be.
1:51:29 Yeah.
1:51:32 And that actually brings up something useful.
1:51:39 I mean, I had jobs where I was a – they didn’t call it a barista then, but I worked at a muffin shop around the corner, which then got me that job.
1:51:42 I think from conversation across the counter.
1:51:47 I think my niece worked a job selling frozen yogurt before she went off to college recently.
1:51:49 So, get a job.
1:51:49 Yeah.
1:51:52 As a kid, get a job where you interact with people.
1:51:57 Having a job where you’re in customer service as a kid is so educational for so many reasons.
1:51:59 Communication being an important one.
1:52:02 You learn how to communicate with a lot of different people.
1:52:05 You learn how to be in service of other people’s needs in that moment.
1:52:07 I think it’s wonderful.
1:52:13 My first job and a job I had a lot during high school, I worked at an athletic club folding towels.
1:52:16 And when people would come in, I would give them the towel and we’d have some small talk.
1:52:18 It taught me to be very comfortable.
1:52:23 I had to announce – I mean, this sounds so silly, but the gym is closing in 30 minutes.
1:52:26 But as a high school student, I had to say that with 100 people in the gym.
1:52:27 That was nerve-wracking.
1:52:29 But that was part of my desensitization.
1:52:31 So cool.
1:52:32 Yeah.
1:52:38 I think that – I don’t want to sound old because I am old.
1:52:39 I’m 50 now.
1:52:40 If I feel good –
1:52:40 You’re young.
1:52:41 I feel good.
1:52:43 I’m going to go another 50 years.
1:52:43 That’s the goal.
1:52:45 Hopefully healthy all along.
1:52:57 But I think being a camp counselor is the perfect example of doing something you barely understand how to do and having to project confidence doing it.
1:53:00 I mean, they teach you a few things, at least when I did it.
1:53:02 But it’s like suddenly you’re like in charge of all these lives.
1:53:04 I mean, if you think about it, it’s pretty wild.
1:53:08 But, you know, by the second session, you’re in a groove.
1:53:13 Like you’re telling people what to do, when to listen, letting them, you know, do what they want, when they want.
1:53:18 You can’t use, you know, harsh forms of communication.
1:53:19 You need to be –
1:53:20 No, you need to adapt and address.
1:53:21 But you need to keep them safe.
1:53:23 So you need to like use your voice appropriately.
1:53:24 Oh, yeah.
1:53:28 You know, raise it when it’s necessary if somebody is in danger, that kind of thing.
1:53:32 So doing that sort of thing I think is how we learn how to communicate.
1:53:32 Oh, absolutely.
1:53:38 And unfortunately, some of those opportunities and jobs are changing, and we have to find other vehicles to help people.
1:53:45 When I left high tech, I taught high school for two years before I graduated to do what I’m doing now.
1:53:54 And I learned so much about communication teaching 14, 15-year-olds that I never learned working in adults running organizations like I did.
1:53:56 So getting these opportunities is precious.
1:53:59 Yet we don’t have a lot of those opportunities.
1:54:11 One thing I think we can all do with the younger generation and even colleagues we have is role model and talk through some of the things that we’re thinking about in terms of our communication.
1:54:20 So I with my children will often say I have to have a difficult conversation tomorrow with a colleague or with a boss, and I’m really worried about this or I’m thinking about saying it this way.
1:54:25 We don’t often get meta about our communication, and yet there are learnings that we can pass along.
1:54:29 And, you know, you saw it.
1:54:31 I see it where we’re both affiliated with our teaching.
1:54:35 I mean, people are brilliant, and they’re really good communicators, but they don’t – weren’t always that way.
1:54:37 They had to learn, and they had to do it.
1:54:42 And when you start talking to people, which I have the advantage of doing, is asking them, how did you get to do that?
1:54:42 What do you do?
1:54:51 There’s so much richness in that, and I think we just have to open up that conversation, role model it, but also talk about it with the younger people in your life,
1:54:55 the people you’re trying to build up, and that will really help.
1:55:11 Do you think by virtue of the pandemic and the lockdowns and social media that there is a swath of people right now who really don’t know how to engage the same way that people even younger than them do?
1:55:13 So this isn’t an ageist thing.
1:55:17 It’s really that they missed out on an opportunity to engage.
1:55:19 What is it, the Gen Z stare?
1:55:20 Is that a real thing?
1:55:31 I don’t know about the Gen Z stare, but I do think there are critical periods in development, not just in – and I think we – that generation of kids lost a critical development.
1:55:41 One of my sons was in high school, and high school is a great place to learn about yourself and about communication, and if you’re doing it through a screen, that’s a very different experience.
1:55:47 Now, I think he’s a very good communicator, but they missed on an opportunity.
1:55:54 A lot of how you learn is by testing and trying things out, and if you lost a couple years of that testing, it puts you to disadvantage.
1:56:03 I know because of what I do, we can build that back and learn it, but there is a whole swath of people who had to struggle in a way most of us didn’t.
1:56:14 My graduate advisor, who I really admire very much – she’s passed away, but I’ve always admired her – was once described by somebody, I think quite aptly, as quiet but not shy.
1:56:25 And I realize it’s a very powerful phenotype, and I mention it because some people listening to this conversation might think, you know, I’m just not that chatty.
1:56:29 Like, I just – I’m – but they’re not necessarily shy.
1:56:34 Like, they’re perfectly happy to be in conversation and be quiet until there’s something that they want to say.
1:56:42 And sometimes she wouldn’t say anything, and sometimes she would say things, and indeed, she was very, very smart, but she’s also very at ease.
1:56:46 So I came to learn that there are people who are quiet but not shy.
1:56:52 And I think that’s a phenotype we don’t often acknowledge when we hear about introverted, extroverted.
1:56:54 My father was exactly that way.
1:57:01 My father, most intelligent person I’ve ever known, he was very quiet, but he wasn’t shy.
1:57:04 And if he had something to say, he would say it, and it would often be very profound.
1:57:11 And it was the way he lived in the world, and people appreciated it, and he leaned into it.
1:57:14 He had opportunities to speak and would sit back.
1:57:20 And I learned a lot from him that sometimes the most effective communication is to just listen and be present.
1:57:29 So I agree that there are people who have a lot of value to add, and they just might be reticent in the moment.
1:57:31 And I don’t think there’s anything wrong with that.
1:57:36 We need diversity not only of ideas and opinions, but diversity in the way we communicate.
1:57:45 We hold in our culture this notion that the extroverted, confident person is the right way to communicate, and that’s not always true.
1:57:50 You can get into a lot of trouble, especially extroverts who speak first and think second.
1:57:53 Especially nowadays where everything is recorded.
1:57:53 Yeah.
1:57:57 People will say stupid things that they wish they hadn’t said.
1:58:07 I mean, chairs of departments, fortunately, not at Stanford, but chairs of major university departments have gotten themselves fired by being too loose with their thumbs on what was formerly called Twitter.
1:58:10 I know at least one prominent example.
1:58:13 You just go, like, what were you thinking?
1:58:13 Right.
1:58:16 And apparently, they weren’t filtering well enough.
1:58:18 Brilliant people.
1:58:22 And it wasn’t even something that, like, it was clear they really believed.
1:58:30 They just said something really offensive and really stupid, and it’s like, at least at that time, it was sufficient for them to lose their position.
1:58:30 Yeah.
1:58:33 I wasn’t into anything nefarious or bad.
1:58:38 I was a good kid growing up, but I can’t imagine growing up with everything being recorded.
1:58:38 Yeah.
1:58:44 It’s probably a tense time for a lot of people, but people seem to be vocalizing and sharing more as opposed to less.
1:58:44 Right.
1:58:51 Although, I suppose there’s a sampling bias because we’re not hearing from the quiet ones without social media accounts.
1:58:53 I feel like almost everyone has that social media account now.
1:59:05 What I do admire about all of this social media is how people who are younger than I am, at least, are able to manage their presence in so many different domains.
1:59:08 I can barely show up, you know, dressed appropriately for a conversation.
1:59:13 They’re able to manage their presence on different platforms, some virtually, some in person.
1:59:15 And that’s an art.
1:59:21 That’s a skill to be able to project yourself in different ways in different venues.
1:59:27 And, again, I’m not saying be disingenuous or inauthentic, but there’s a skill there.
1:59:35 You know, I coach a lot of senior leaders who I would – I’m trying to coach to really be mindful of your presence, how you show up, what it means.
1:59:42 And I see in my students who are generally in their mid to late 20s who – this comes easy to them.
1:59:43 This is just something they know how to do.
1:59:51 So I’m not bashing social media ever, but I do think that there’s some skills that come with it that others could benefit from.
1:59:56 Maybe that’s why the younger generation is so much better at it because I see my peers from high school.
2:00:03 I see people 10 years, 20 years older than I am that seem to have an immense need to be seen on social media.
2:00:05 It’s part of my job, which is why I do it.
2:00:09 But prior to that, I didn’t really have social media accounts or didn’t use them.
2:00:12 But in any case, there’s no judgment from me on that.
2:00:13 I just – I agree.
2:00:15 It’s a lot of cognitive load.
2:00:16 It is.
2:00:23 But they are able to switch in and out of that in a way that is hard for me and certainly hard for some of the people I work with.
2:00:26 I’m curious about martial arts and running.
2:00:38 But in particular martial arts, do you think that playing a sport or engaging in martial arts can actually teach you how to be more comfortable in your physical body
2:00:45 in a way that transfers to public speaking, one-on-one communication, small group communication, just presence, posture, stance?
2:00:47 I enjoy the question.
2:00:47 Thank you.
2:00:49 I don’t often talk about my martial arts.
2:00:53 I’ve been doing it over 40 years and it’s very much a part of who I am.
2:00:59 And I absolutely think what I’ve learned in the martial arts have helped me do better at what I do.
2:01:02 And I think what I do has helped me be better in the martial arts.
2:01:09 There is a presence and a connection that you need to have to do martial arts well, especially when you’re working with somebody else.
2:01:16 It gives a kind of confidence that I know I can handle myself in circumstances.
2:01:17 I don’t expect to be attacked.
2:01:22 But I know that in a situation where things go sideways that I can have some presence about myself.
2:01:26 And that confidence is invaluable in everything I do.
2:01:30 And martial arts is really a form of communication.
2:01:34 I’m observing what my opponent or my training partner is doing.
2:01:40 I am trying to connect and anticipate the next move but not get locked into it.
2:01:45 It really trains your brain and your body to be responsive and to be open.
2:01:47 You know, people focus a lot on the martial.
2:01:52 But the art side is really what, as I get older, is what really attracts me.
2:01:55 Art is about expression, style, connection.
2:02:02 And that, to me, as I’ve matured in my training, has really become this new wealth of knowledge.
2:02:04 You know, somebody said you’ve been studying the same thing for 40 years.
2:02:05 It’s not the same thing.
2:02:06 It changes.
2:02:08 It’s multiple levels and ways of uncovering.
2:02:09 So I think it’s great.
2:02:17 I think everybody should have some physical activity they do that helps them in whatever professional activity or their personal lives.
2:02:20 You can learn so much about yourself and how to connect with others.
2:02:26 I think there’s tremendous learning in, for lack of a better term, exercise.
2:02:30 But there’s something unique about martial arts or a sport.
2:02:32 Not to say that running isn’t a sport.
2:02:33 It can be.
2:02:35 Or that resistance training isn’t a sport.
2:02:36 It can be.
2:02:44 But I think if people are just exercising and only viewing it through that lens, that they’re not gleaning the full benefit.
2:02:48 I actually try and make my resistance training sessions a sort of meditation.
2:02:48 Yeah.
2:02:57 I don’t allow myself to text or, in most cases, bring in too much other information.
2:02:59 I’ll listen to music or a podcast.
2:02:59 Yeah.
2:03:01 But I’m careful with that.
2:03:02 I want to focus on what I’m doing.
2:03:05 And I think it’s great practice for cognitive pursuits.
2:03:07 My running is my meditation.
2:03:11 I really, when I run, I might listen to something, but I really meditate.
2:03:14 I find I’m very creative as a result of it.
2:03:16 And when I don’t do it, I miss it.
2:03:23 One area that I like about the martial arts, at least in the styles I’ve trained in, they vary in terms of their activity.
2:03:25 So some of the stuff is completely spontaneous.
2:03:26 You’re sparring.
2:03:27 It’s spontaneous.
2:03:28 There’s some rules, but you’re sparring.
2:03:35 And in the style I train, there are things called katas or forms, where essentially a prearranged dance of moves.
2:03:38 Longer, everything is scripted.
2:03:44 And then there, in my style, we do these things called self-defense techniques, where you practice certain moves to get out of.
2:03:51 Each of those is training you a different way of thinking and being, just like there are different ways of thinking and being in communication.
2:03:53 Sometimes it’s completely spontaneous.
2:03:55 Sometimes I’m giving prepared remarks.
2:03:59 Sometimes it’s Q&A, where I’m saying some things I’ve prepared, but others I haven’t.
2:04:08 So finding vehicles to help you train in different ways, cross-training, if you will, for your communication, can really help.
2:04:09 Fantastic.
2:04:15 And I really like this idea that we need to consider the different styles of different audiences.
2:04:16 Yeah.
2:04:23 Along those lines, I solicited for questions from the audience on social media, and there’s some terrific questions here.
2:04:23 Great.
2:04:28 Terrific, because I know they relate to questions that many other people are sure to have as well.
2:04:37 To kick it off, somebody asked, why do you think women apologize before sharing their opinions?
2:04:38 What should they do instead?
2:04:40 Do you observe this?
2:04:42 I see this often.
2:04:49 Apologizing is a way of trying to connect, yet I think it can backfire.
2:04:54 So instead of saying, I’m sorry, or I didn’t do work, start with something that you’re confident in.
2:04:59 And if you do need to apologize because there’s something you didn’t do or you need to do, have that come later.
2:05:04 The way you start an interaction sets the tone for the whole interaction.
2:05:12 And if I start by putting myself one down because I apologize, oh, I’m not prepared or I should have done this differently, then our interaction is going to be very different.
2:05:18 So start with something that you’re comfortable with and confident in, and then if you need to apologize, apologize later.
2:05:19 It really makes a big difference.
2:05:22 I’m going to layer in an additional question.
2:05:32 I’ve seen people give talks that begin with, I didn’t sleep that well last night, or I’m jet lagged, so forgive me if I blank, blank, and blank.
2:05:38 Basically trying to preload the talk with maybe a buffer so that if they make a mistake, they’re more protected.
2:05:42 It drives me crazy, but maybe I’m just crazy.
2:05:43 No, it bothers me too.
2:05:48 You know, Andrew, my wife taught me a long time ago I can’t pre-apologize, and that’s what people are trying to do, right?
2:05:54 So, and all you do in those circumstances is prime people to pay attention to whatever it is you’re doing.
2:05:59 So if I say I didn’t sleep well, then people are going to be looking, oh, he’s stuttering over his words, he’s stumbling, you know.
2:06:01 You want people to focus on your message.
2:06:02 Don’t pre-apologize.
2:06:08 Just get to what you’re doing, and if something comes up, you get to decide in the moment, do I address it or do I just keep going?
2:06:13 How to communicate well across cultures and accents.
2:06:16 You talked a little bit about this earlier, but maybe we could revisit that.
2:06:21 So, culture and context loom large in all communication.
2:06:25 We have to think – and when I talk about culture, I’m not just talking about country of origin.
2:06:27 Different organizations have different cultures.
2:06:29 Different departments within organizations have cultures.
2:06:32 Different generations have different cultures.
2:06:34 So we just have to be sensitive to that.
2:06:36 Our messages have to play differently.
2:06:42 So whenever we communicate, we have to think about who we’re communicating to and the context and culture in which we’re communicating.
2:06:49 We live in a diverse society, in a diverse world, where we hear lots of viewpoints, lots of people from different places.
2:06:51 Accents loom large.
2:06:56 On my show, Think Fast, Talk Smart, I interviewed a lot of people who are experts in non-native speaking.
2:07:03 And what they all tell me is the goal of a non-native speaker is not to sound like a native speaker.
2:07:04 It’s impossible.
2:07:05 It can’t be you’re not a native speaker.
2:07:08 Rather, focus on getting your message across.
2:07:09 Take the pressure off of yourself.
2:07:10 So what does that mean?
2:07:12 That means I might make my point.
2:07:16 And then what I do is I repeat it with a story or I give an example or I tell an analogy.
2:07:22 It’s about getting the point across, not about worrying about am I using exactly the right word and the right syntax.
2:07:28 And the reality is, I don’t know about you, but a lot of native speakers of English, they don’t speak English so well either themselves.
2:07:35 So I think it’s all about getting your point across and using repetition and other tools to help.
2:07:47 We have a colleague at Stanford, by the way, that told me if they interrupt, it’s a sign of interest, which helped the interactions.
2:07:52 But the question here is, how should we handle interruptions?
2:07:58 We still want to make the interrupter feel heard in most cases, but sometimes it can be distracting.
2:08:00 Two ways.
2:08:02 First, set expectations up front.
2:08:04 Setting boundaries can be helpful.
2:08:13 So if I’m going into a situation, I might say, I want to spend the first five minutes laying the foundation to what I’m going to say, and then I’d love to take your questions.
2:08:17 So if the person does interrupt, they’re violating an expectation that was set.
2:08:19 And that puts you in a better position to maybe shut it down.
2:08:20 You can say, thank you.
2:08:20 I hear you’re really anxious.
2:08:22 I really want to get through this material.
2:08:24 So setting boundaries can help.
2:08:28 I believe one of the most useful communication tools is paraphrasing.
2:08:33 Paraphrasing is where you take what somebody has said, you synthesize it, and you distill it down to something important.
2:08:40 If somebody interrupts you, you can take the floor back by paraphrasing what they’ve said and moving back on.
2:08:47 So if I’m talking about the financial implications of something and you come in and give me your opinion and you interrupt me, I can say, cost is really important.
2:08:49 And in fact, I just took it back from you.
2:09:00 If you are somebody who wants to just share your overwhelming knowledge and you’re one of those people who bloviates, I can stop that by interrupting with a paraphrase.
2:09:03 I can say, that point you just made about X, really important.
2:09:05 We’re going to talk about that next on the agenda.
2:09:13 I think paraphrasing is the most polite way to get control back, be it from an interrupter or somebody who’s just talking too much.
2:09:16 It can feel uncomfortable to interrupt somebody with a paraphrase.
2:09:25 But if you’re in front of a room of people or a meeting, not doing it is actually more rude to the other people than it is being rude to the person who spoke.
2:09:28 So paraphrasing, I think, gets you out of those circumstances.
2:09:31 Someone said, how do I prepare for a speech?
2:09:35 I think there’s a lot that goes into that.
2:09:46 But perhaps there’s a shorter answer that you could give us a sort of key bins of preparation.
2:09:46 Absolutely.
2:09:49 Let me give you a few top things.
2:09:53 First and foremost, you have to think about who is the audience I’m speaking to?
2:09:57 What’s important and relevant to them related to the topic I want to speak on?
2:10:01 All of us, when we communicate, suffer from the curse of knowledge and the curse of passion.
2:10:04 We know a lot about what we’re saying, and we care a lot about it.
2:10:07 And because of that, we can make assumptions, start too deep, et cetera.
2:10:10 First, think about your audience relative to your topic.
2:10:10 That’s number one.
2:10:13 Number two, come up with a clear goal.
2:10:18 Many of us take our audience on a journey of our discovery of what we want to say as we’re saying it.
2:10:20 We don’t have a clear path.
2:10:23 To me, a goal has three parts, information, emotion, and action.
2:10:25 What do I want them to know?
2:10:26 How do I want them to feel?
2:10:27 And what do I want them to do?
2:10:31 Once you have an understanding of your audience and your goal, then apply a structure.
2:10:33 Don’t just list and itemize information.
2:10:38 Problem, solution, benefit, past, present, future, what, so, what, now.
2:10:39 There are myriad structures.
2:10:46 If you do that, you will have content that’s meaningful to your audience and increases the likelihood of fidelity of the communication.
2:10:48 Then you have to practice.
2:10:50 It’s not enough to have a good message.
2:10:51 You have to practice the delivery.
2:10:54 If you do those things, you will give better talks.
2:10:57 You will have better conversations and better meetings.
2:11:00 I was thinking about something a few moments ago.
2:11:13 For people that are afraid of public speaking because they might choke or dissolve into a puddle of their own tears on stage or freeze or whatever, do you think it’s useful?
2:11:20 I would think it would be useful to try and think about what you want to happen as opposed to what you don’t want to happen.
2:11:21 That’s right.
2:11:21 That’s right.
2:11:26 A lot of people envision the worst and they self-create that, right?
2:11:27 It’s a self-fulfilling prophecy.
2:11:31 Imagine what the potential could be.
2:11:34 Set yourself for that positive expectation.
2:11:37 And it doesn’t have to be this is going to be the best communication ever.
2:11:39 Just be, I’m going to add value.
2:11:40 People are going to learn something.
2:11:44 People will prevent – people won’t make a mistake that I’m advising them to avoid.
2:11:48 Just have a positive outcome in mind and that can really help.
2:11:55 So thinking about what value is in it for you and for your audience before you communicate can really make a big difference.
2:12:04 A few people asked questions that relate to interpersonal relations that you may be equipped to solve for them.
2:12:08 But like how should I win an argument without losing somebody?
2:12:10 I think that’s a – is that a different podcast?
2:12:12 That would be a whole different podcast.
2:12:13 Here’s what I’ll tell you though.
2:12:14 Listening is important.
2:12:18 A lot of our arguments are over things that really don’t exist.
2:12:28 When I’ve been – I’ve done some mediation work in my life and the number one thing I make people do when I bring two people who disagree together is I make each listen to the other.
2:12:29 And often the argument disappears.
2:12:31 People didn’t realize that.
2:12:36 And the second bit of advice – I learned this from two friends of mine and my wife and I deploy this a lot.
2:12:43 When we are set up to have a disagreement, we each declare how important whatever the issue is to us is.
2:12:48 Because we assume – you know, if I’m really passionate about something, I assume when we’re arguing that you’re equally as passionate.
2:12:49 But that’s not always true.
2:12:55 But if I come at you with my full passion and you’re not as passionate, I’m going to make you more passionate.
2:12:56 So all of a sudden we’re fighting.
2:13:03 So if I want to go out to Chinese food, my wife wants to go out to Mexican food, I might say, for me, Chinese food is an eight because I really have been craving it.
2:13:06 She says Mexican food for me is a three today.
2:13:07 There’s no fight.
2:13:08 There’s no argument.
2:13:12 But if she says it’s an eight and I say it’s an eight, then we have the issue.
2:13:19 So understanding the prioritization and really listening to understand what’s involved, you can mitigate a lot of the conflict that you’re having.
2:13:24 Somebody asked, how do I get rid of filler words, um, like, et cetera?
2:13:27 I had a guest on my show.
2:13:28 She’s a psycholinguist.
2:13:31 And she helped me realize that filler words are not bad.
2:13:33 Filler words are actually helpful.
2:13:34 They do things for us.
2:13:36 They save the space.
2:13:40 So if I’m not done talking and I don’t want others to interrupt, I say um and ah.
2:13:49 There’s research in the child development literature that says when we speak to kids, before we say a new term or give a new idea, we will often preface it with a filler word.
2:13:52 We signal what’s coming next is important.
2:14:00 And I think that’s why it drives us nuts when somebody says so many filler words because we’ve been trained as kids that something important follows it.
2:14:03 And when all that follows it is another um, we get frustrated.
2:14:05 So the goal is not to eliminate these.
2:14:07 The goal is to make them not distracting.
2:14:12 In fact, playwrights and screenwriters will actually add filler words to make it sound human.
2:14:20 The best way I know to reduce filler words, especially the ones that are most annoying, and those are the ones that sit in silence.
2:14:21 So I’m done speaking.
2:14:24 Um, and then I start speaking again.
2:14:25 Those are the ones that really stand out.
2:14:27 It’s a breath technique.
2:14:31 I learned this from somebody who has been teaching communication skills for a long, long time.
2:14:32 His name is Jerry Weissman.
2:14:35 And it’s called landing phrases.
2:14:40 When we speak, we need to be pushing air out.
2:14:43 If I am inhaling, I can’t speak.
2:14:47 I invite everybody listening and watching to try to say um while inhaling.
2:14:49 You can’t do it.
2:14:56 So if I train myself at the end of my sentences and phrases to land the phrase, to be out of breath, I have to inhale.
2:15:00 Not only can I not say um, I can’t say anything, I build in a pause.
2:15:03 So as you speak, train yourself to land.
2:15:08 And the reason I call it landing a phrase, it’s like a gymnast who does all those flips and twirls and then they stick the landing.
2:15:12 So at the end of each of my phrases, I’m completely out of breath.
2:15:15 I inhale and then I start speaking again.
2:15:18 You can reduce significantly the filler words.
2:15:19 Now you have to practice this.
2:15:23 And the way I teach everybody to practice, look at your calendar or schedule every day.
2:15:26 And once a day, read out loud everything on your schedule.
2:15:28 And at the end of each one, land the phrase.
2:15:35 So I might say, going to lunch with Andrew, working out at the gym, seeing my son for dinner.
2:15:39 At the end of each one of those phrases, I’ve landed my phrase, I’m out of breath.
2:15:40 I’m training myself how to do that.
2:15:42 You’ll get rid of many of your filler words.
2:15:44 Fantastic.
2:15:47 I’m going to try to do that.
2:15:49 You don’t have many filler words.
2:15:52 I have to check some recordings of the podcast.
2:15:59 Someone wants to know how to tell a story without turning it into a sermon.
2:16:02 Like how to know when it’s going on too long.
2:16:03 There are two ways to answer that question.
2:16:05 One is about time.
2:16:06 How long does it take?
2:16:07 My mother has a wonderful saying.
2:16:10 She likes to say, tell the time, don’t build the clock.
2:16:13 Many of us are clock builders when we communicate.
2:16:14 We say much more than we need to.
2:16:18 So if you have to tell a story, think about what’s the most critical few.
2:16:20 In the military, they talk about bottom line up front.
2:16:21 Get that bottom line up there.
2:16:24 So don’t say more than you need to.
2:16:29 The other part is you have to make the story engaging and relevant to the people you’re talking to.
2:16:33 A lot of people have such a preamble to get to the start.
2:16:36 A colleague of mine likes to talk about parachuting in.
2:16:40 Just jump right in and then build the rest of the story.
2:16:43 A lot of us, well, it was a rainy day and then it was this and it was that.
2:16:45 And just get to the story first.
2:16:49 So if you parachute in and you remind yourself to be concise and clear,
2:16:52 you’re going to tell more engaging and better stories.
2:16:55 Several people asked how to ask for a raise.
2:17:01 There’s several characteristics I’d like people to think about when you ask for something that you want,
2:17:04 especially from a boss or an authority figure.
2:17:05 First, think about context.
2:17:09 Look at your boss’s schedule before you ask for a raise.
2:17:11 Are you the fifth meeting in a row before you go in?
2:17:14 Maybe it’s better to go tomorrow when you’re early.
2:17:15 So context matters.
2:17:23 People – I have a colleague who studied parole decisions judges make and he found that decisions are different before lunch and after lunch,
2:17:25 even though the cases are the same.
2:17:28 When you ask, you have to think about that.
2:17:36 Second, when positioning yourself, think about from your boss’s perspective what are the criteria they would think about in terms of giving a raise.
2:17:40 Often we come and say, well, I’ve done this, I’ve done this, I’ve done this, and this colleague got that.
2:17:42 Think about what value you have brought to them.
2:17:52 So approach it from their perspective and think about how you can position it so that you are demonstrating your value again from their perspective.
2:17:53 And you should practice.
2:17:56 You should role play.
2:17:57 Talk to other people.
2:18:03 Say, I’m thinking of saying this just so the words come out instead of just thinking in your head what you want to say.
2:18:08 Several people asked about how best to communicate with people who are not very good at communicating.
2:18:10 That’s a hard one.
2:18:15 I would encourage people to lead with questions.
2:18:17 Draw the other person out.
2:18:24 Often if you can get them talking about something that’s important to them or connected to what you want, then you can engage in that conversation.
2:18:26 So, again, it’s pre-work.
2:18:27 It’s thinking about what’s of value.
2:18:28 Lead with questions.
2:18:32 And then as soon as the person responds, give them space to tell more.
2:18:35 My mother-in-law had a black belt in small talk.
2:18:36 She was amazing.
2:18:38 She was from the Midwest.
2:18:41 Every time she’d fly out to visit, she’d come off the plane with three new best friends.
2:18:46 And her secret, and you mentioned this earlier, were three words, tell me more.
2:18:50 Once somebody answers a question, give them that space to say more.
2:18:57 And that really draws them out and gives you some ideas of what’s important to them so you can latch on and talk about it more.
2:18:58 So lead with questions.
2:19:00 Give space for more communication.
2:19:05 That’s how you draw somebody who might be reticent or not comfortable speaking.
2:19:09 Do you ever recommend people memorize speeches?
2:19:09 Never.
2:19:15 There are times where I recommend being very familiar with how you start.
2:19:22 Commencing is the point where people are most nervous about speaking is about 30 seconds before, about a minute into what they’re doing.
2:19:24 So you can be very familiar.
2:19:28 But the reason memorizing is so bad is it burdens your cognitive load.
2:19:34 You’ve created the right way to say it, and you’re constantly comparing what you wanted to say to what you’re actually saying.
2:19:40 So having a roadmap, having a structure, having some familiarity with some ideas are important.
2:19:45 If there are certain words that you really want to get across or certain data, have a note card, read it.
2:19:48 I’d rather you do that than put the cognitive burden on yourself of memorizing.
2:20:01 We talked a little bit about this earlier, but maybe we can just recap and add anything that you want to the question that’s very common here, which is how to reduce pre-talk anxiety.
2:20:04 And it could be public speaking or it could be one-on-one communication.
2:20:07 We could talk a lot about this.
2:20:10 And when you were on my show, Andrew, we talked about some of the biological things you can do.
2:20:14 When it comes to managing anxiety, you have to manage both symptoms and sources.
2:20:18 The symptoms are the things you physiologically experience.
2:20:20 You have shared great advice on breathing, et cetera.
2:20:21 I’ll give one example.
2:20:24 When I get really nervous, I perspire and blush.
2:20:27 A great way to manage that is to cool yourself down.
2:20:31 The reason you’re perspiring and blushing is your heart rate’s going up, your body’s tensing up.
2:20:32 It’s like when you exercise.
2:20:35 The palms of your hand are thermoregulators for your body.
2:20:39 Anybody who’s ever held warm coffee or tea on a cold morning has felt themselves warm up.
2:20:44 I will always hold something cold before I speak, and it helps cool me down.
2:20:45 I blush and perspire less.
2:20:48 So there are things we can do to manage physical symptoms.
2:20:50 The breath work that you talk about is really helpful.
2:20:55 But we also have to think about sources, the things that initiate and exacerbate our anxiety.
2:20:56 I’ll give one example.
2:21:00 Many of us are made nervous by the goal that we have.
2:21:04 I advocate for having a goal when you communicate, but sometimes that goal makes us nervous.
2:21:07 My students are afraid they’re not going to get a good grade.
2:21:09 The entrepreneurs I coach are afraid they’re not going to get funding.
2:21:13 The people listening might be afraid their boss isn’t going to support their idea.
2:21:17 So we’re made nervous by a potential negative future outcome.
2:21:20 So the way to counteract that is to become present-oriented.
2:21:22 Lots of ways to do that.
2:21:23 You can do deep breathing.
2:21:25 You can walk around the building, have a conversation with somebody.
2:21:28 I tell people, do what athletes do.
2:21:29 Listen to a song or a playlist.
2:21:30 That helps you get focused.
2:21:34 Start at 100 and count backwards by a challenging numbers.
2:21:35 Let’s try 17s.
2:21:38 Really have to focus and be present-oriented.
2:21:43 My favorite way, and this is going to sound really silly, I like to say tongue twisters out loud.
2:21:47 You can’t say a tongue twister right and not be present-oriented.
2:21:48 And it warms up your voice.
2:21:49 It’s an opportunity to warm up.
2:21:57 So before I ever do any of my podcast interviews or a big talk, I will say a tongue twister out loud three times fast, and it gets me present and warms me up.
2:22:03 So to manage anxiety, you have to manage symptoms and some of the things that initiate and exacerbate.
2:22:04 There are a whole bunch of those.
2:22:11 And if you do it, you begin to create for yourself an anxiety management plan, and you can invoke that plan.
2:22:15 And actually just having that plan helps reduce the anxiety you have.
2:22:21 The very first thing we do in my strategic communication class is we have our students create an anxiety management plan.
2:22:26 And not only does it help them in the course, I have students years later say, my grandmother passed away.
2:22:32 I used the anxiety management plan to help with the eulogy, or I’m doing a best man toast, and I’m using it.
2:22:36 Giving yourself tools to help manage anxiety is one of the biggest gifts you can give to yourself.
2:22:38 Fantastic.
2:22:46 These are incredible bits and, frankly, entire meals of advice for people.
2:22:52 Public communication and just one-on-one communication and everything in between is so important.
2:22:59 And people really carry around a lot of fear and anxiety about them, but you’ve given us a ton of practical tools.
2:23:06 And I know these are time-tested, and there are data on many of them, and the real-world data are really what count the most.
2:23:11 So I want to thank you for coming here today to share them with us, also for the books that you’ve written.
2:23:17 We’ll put links to those in the show note captions, and that you continue to get out there and on here as a public educator.
2:23:29 You know, there are many, many people and books talking about these topics, but you’ve clearly thrown yourself into these as, like, the guy who’s really tackling them for the greater good.
2:23:37 So I really appreciate the breadth and specificity of what you’ve shared, and I know everyone else will as well, and I know that they’re going to apply them.
2:23:41 So my goal was to do this outro without saying, um, once.
2:23:42 I guess I just said, um.
2:23:44 You did it well.
2:23:44 Thank you.
2:23:45 Very fluent.
2:23:46 Come back again.
2:23:47 I’d love to.
2:23:47 Thank you.
2:23:51 Thank you for joining me for today’s discussion with Matt Abrahams.
2:23:57 To learn more about his work and to find links to the various resources we discussed, please see the show note caption.
2:24:01 If you’re learning from and or enjoying this podcast, please subscribe to our YouTube channel.
2:24:03 That’s a terrific zero-cost way to support us.
2:24:08 In addition, please follow the podcast by clicking the follow button on both Spotify and Apple.
2:24:12 And on both Spotify and Apple, you can leave us up to a five-star review.
2:24:15 And you can now leave us comments at both Spotify and Apple.
2:24:19 Please also check out the sponsors mentioned at the beginning and throughout today’s episode.
2:24:21 That’s the best way to support this podcast.
2:24:28 If you have questions for me or comments about the podcast or guests or topics that you’d like me to consider for the Huberman Lab podcast,
2:24:30 please put those in the comments section on YouTube.
2:24:32 I do read all the comments.
2:24:34 For those of you that haven’t heard, I have a new book coming out.
2:24:36 It’s my very first book.
2:24:40 It’s entitled Protocols, an Operating Manual for the Human Body.
2:24:46 This is a book that I’ve been working on for more than five years, and that’s based on more than 30 years of research and experience.
2:24:54 And it covers protocols for everything from sleep to exercise to stress control, protocols related to focus and motivation.
2:24:59 And of course, I provide the scientific substantiation for the protocols that are included.
2:25:03 The book is now available by presale at protocolsbook.com.
2:25:05 There you can find links to various vendors.
2:25:07 You can pick the one that you like best.
2:25:11 Again, the book is called Protocols, an Operating Manual for the Human Body.
2:25:17 And if you’re not already following me on social media, I am Huberman Lab on all social media platforms.
2:25:20 So that’s Instagram, X, Threads, Facebook, and LinkedIn.
2:25:27 And on all those platforms, I discuss science and science-related tools, some of which overlaps with the content of the Huberman Lab podcast,
2:25:30 but much of which is distinct from the information on the Huberman Lab podcast.
2:25:34 Again, it’s Huberman Lab on all social media platforms.
2:25:42 And if you haven’t already subscribed to our Neural Network newsletter, the Neural Network newsletter is a zero-cost monthly newsletter that includes podcast summaries,
2:25:50 as well as what we call protocols in the form of one- to three-page PDFs that cover everything from how to optimize your sleep, how to optimize dopamine, deliberate cold exposure.
2:25:55 We have a foundational fitness protocol that covers cardiovascular training and resistance training.
2:25:58 All of that is available completely zero-cost.
2:26:04 You simply go to HubermanLab.com, go to the menu tab in the top right corner, scroll down to newsletter, and enter your email.
2:26:07 And I should emphasize that we do not share your email with anybody.
2:26:11 Thank you once again for joining me for today’s discussion with Matt Abrahams.
2:26:15 And last, but certainly not least, thank you for your interest in science.
2:26:15 Thank you.
2:26:15 Thank you.
Bạn có bao giờ khuyên người ta ghi nhớ nguyên bài phát biểu không?
Không bao giờ. Lý do việc thuộc lòng tệ là vì nó làm tăng gánh nặng nhận thức của bạn.
Bạn đã tạo ra cách đúng để nói rồi và bạn liên tục so sánh
những gì bạn muốn nói với những gì bạn thực sự đang nói.
Vì vậy, có một lộ trình, có một cấu trúc, có sự quen thuộc với vài ý tưởng là điều quan trọng.
Nếu có những từ nhất định bạn thực sự muốn truyền đạt hoặc những dữ liệu cụ thể,
hãy có một tấm thẻ ghi chú, đọc nó. Tôi thà bạn làm vậy còn hơn là gánh nặng cho chính mình bằng việc phải thuộc lòng.
Một vài người hỏi về cách tốt nhất để giao tiếp với những người không giỏi giao tiếp.
Tôi khuyến khích mọi người bắt đầu bằng câu hỏi. Khai thác đối phương.
Thường nếu bạn khiến họ nói về điều gì đó quan trọng với họ hoặc liên quan đến điều bạn muốn,
thì bạn có thể tham gia vào cuộc trò chuyện đó. Vì vậy, một lần nữa, đó là công việc chuẩn bị trước. Là suy nghĩ về điều gì có giá trị.
Bắt đầu bằng câu hỏi. Và ngay khi người kia trả lời, hãy cho họ không gian để nói thêm.
Mẹ vợ tôi có “đai đen” trong nghệ thuật nói chuyện xã giao. Bà thật tuyệt. Bà đến từ vùng Trung Tây. Mỗi lần
bà bay đến thăm, bà xuống máy bay với ba người bạn thân mới. Và bí quyết của bà,
mà bạn đã nhắc đến trước đó, là ba từ: kể cho tôi nghe thêm. Một khi ai đó trả lời một câu hỏi,
hãy cho họ không gian để nói thêm. Điều đó thực sự kéo họ ra và cho bạn vài ý về điều gì
là quan trọng với họ để bạn có thể dựa vào và nói thêm về điều đó. Vậy nên bắt đầu bằng câu hỏi,
tạo không gian cho nhiều trao đổi hơn. Đó là cách bạn kéo một người có thể rụt rè
hoặc không thoải mái khi nói chuyện vào cuộc.
Chào mừng đến với Podcast Huberman Lab,
nơi chúng tôi thảo luận về khoa học và các công cụ dựa trên khoa học cho đời sống hàng ngày.
Tôi là Andrew Huberman, và tôi là giáo sư thần kinh học và nhãn khoa tại Trường Y khoa Đại học Stanford.
Khách mời hôm nay của tôi là Matt Abrahams từ Trường Kinh doanh Sau đại học Stanford.
Matt là một chuyên gia về diễn thuyết và giao tiếp trên sân khấu, trực tuyến, trực tiếp, trong mọi hoàn cảnh.
Trong tập hôm nay, chúng tôi bàn về cách trở thành một người giao tiếp tốt hơn. Từ những quy trình
hiệu quả để loại bỏ các tiếng “ừm”, cách đối phó với sợ hãi khi lên sân khấu, cách luyện nói rõ hơn,
và quan trọng không kém, cách ghi nhớ những dữ kiện quan trọng và tổng hợp thông tin bạn học được từ người khác.
Con người rất phụ thuộc vào hình ảnh, và chúng ta cũng rất phụ thuộc vào lời nói. Những gì ta nghe sẽ lưu lại với
chúng ta, và cách nói cũng có ảnh hưởng lớn. Tất cả chúng ta đều cảm nhận được mức độ tự tin
hay lo lắng của người khác khi họ nói, và điều đó quyết định những gì chúng ta nhớ và quên, và cũng quyết định những gì
chúng ta nhớ hoặc quên về chính họ. Trong tập hôm nay, Matt giải thích những công cụ đã được chứng minh là hiệu quả
mà bạn có thể luyện tập một mình, hoặc dùng ngay trong lúc nói để cải thiện kỹ năng giao tiếp.
Anh ấy cũng giải thích thực sự giao tiếp một cách chân thực là gì. Ta thường nghe về tính chân thực liên tục,
nhưng Matt làm rõ chính xác đó là gì, cách khai thác nó, và cách truyền tải thông tin bằng giọng điệu độc đáo của chính bạn.
Anh ấy cũng đưa ra những công cụ tuyệt vời khi mọi chuyện không như ý, và cách phục hồi khỏi những tình huống đó một cách duyên dáng.
Matt Abrahams được coi là một trong những chuyên gia hàng đầu về giao tiếp, và tôi tin rằng mọi người,
cả phụ nữ, đàn ông, người trẻ lẫn người già, sẽ được lợi từ những gì anh ấy chia sẻ hôm nay. Trước khi bắt đầu, tôi muốn nhấn mạnh
rằng podcast này tách biệt với vai trò giảng dạy và nghiên cứu của tôi tại Stanford. Tuy nhiên,
nó nằm trong mong muốn và nỗ lực của tôi nhằm mang đến thông tin về khoa học và các công cụ liên quan đến khoa học cho công chúng
một cách miễn phí. Phù hợp với chủ đề đó, tập hôm nay có sự tài trợ của nhà hảo tâm.
Và bây giờ là phần trò chuyện của tôi với Matt Abrahams. Matt Abrahams, chào mừng.
Cảm ơn, Andrew. Tôi rất vui khi được ở đây.
Dạy chúng tôi cách giao tiếp tốt hơn, nhưng xin đặt nó trong bối cảnh không chỉ diễn thuyết trước công chúng,
mà cả tương tác một‑đối‑một, tương tác tự phát, cũng như tương tác có kế hoạch.
Về cơ bản, tôi đang nhờ anh giải quyết một số vấn đề mà mọi người gặp phải, nhưng tôi nghĩ chúng ta thường
nghe rằng một trong những nỗi sợ lớn là diễn thuyết trước công chúng, nhưng tôi nghĩ điều đó rất phụ thuộc vào hoàn cảnh.
Khi nghĩ đến diễn thuyết trước công chúng, ta thường tưởng tượng bị bắt phải lên sân khấu để nói về một chủ đề mình không biết,
nhưng theo anh nỗi sợ diễn thuyết thực ra là về điều gì? Sợ bị xấu hổ, sợ nói điều ngu ngốc, hay sợ như tan thành một vũng nước mắt trên sân khấu?
Nó là gì? Bởi ở một góc độ nào đó, điều đó có vẻ thiếu logic.
Những người nghiên cứu lĩnh vực này tin rằng thực ra nó có nền tảng tiến hóa: khi giống loài chúng ta sống thành các nhóm khoảng 150 người,
vị thế tương đối của bạn mang ý nghĩa tất cả. Và tôi không nói về ai có xe xịn hay ai được nhiều lượt thích trên mạng xã hội.
Mà là ai được tiếp cận tài nguyên, thức ăn, chỗ ở, sinh sản. Và nếu bạn làm điều gì đó đe dọa vị thế của mình,
điều đó có thể là tin xấu cho bạn. Vì vậy những người nghiên cứu cho rằng bản năng nhạy cảm với bất cứ điều gì
đe dọa vị thế của chúng ta đã ăn sâu vào con người. Và điều đó có thể là đứng trước một đám đông lớn hoặc nói với sếp về một vấn đề quan trọng.
Tất cả những điều đó đặt chúng ta vào tình thế rủi ro.
Chúng ta thường nghe rằng những gì được nói có lẽ không quan trọng bằng cách nó được nói. Âm sắc giọng nói, giao tiếp bằng mắt, ngôn ngữ cơ thể, v.v.
Mỗi khi tôi nghe điều đó, tôi thường nghĩ nó hơi thiên lệch. Phải là tổng hòa của tất cả chứ, đúng không?
Ừ, hoàn toàn đúng. Ý tôi là, những gì bạn nói thực sự quan trọng. Nếu nó không hợp lý, nếu nó không rõ ràng, nếu nó gây bối rối,
thì điều đó làm bạn mất điểm. Nhưng tương tự, cách bạn nói, nếu bạn tự tin, nếu bạn thẳng người,
nếu bạn dùng giọng mạnh mẽ, điều đó cũng quan trọng.
Vì vậy những người như tôi thực sự tập trung giúp mọi người không chỉ soạn thảo những thông điệp có ý nghĩa, mà còn truyền tải chúng theo cách có thể kết nối, chân thực và thu hút. Cả hai đều quan trọng.
Khi tôi nghĩ về truyền thông trực tuyến và giao tiếp trực tiếp, khi ai đó đứng trên sân khấu và được mời nói về một vấn đề, và mong đợi là họ sẽ thu hút được chúng ta, tôi thích nghĩ về một khái niệm mà một người bạn đã kể cho tôi nghe: điều đầu tiên chúng ta muốn biết với tư cách khán giả là người này có xứng đáng với thời gian của mình hay không?
Thông thường người ta sẽ nói về chức danh và kinh nghiệm của họ. Vậy theo bạn, bao nhiêu phần của nỗi sợ nói trước công chúng xuất phát từ nhu cầu của người ta muốn giải thích hoặc biện minh rằng họ đã “được quyền” chiếm thời gian của bạn và nói chuyện với bạn? Bởi bạn nghe rất nhiều việc “nhồi” chứng chỉ và những thứ tương tự.
Để tôi đưa ra một góc nhìn khác: có khả năng là khán giả chẳng muốn nghe điều đó chút nào. Họ chỉ muốn nghe điều người nói muốn chia sẻ.
Đúng vậy, tôi cũng nghiêng về quan điểm đó. Tôi huấn luyện những học viên, những người làm việc trong doanh nghiệp rằng điều quan trọng nhất là sự kết nối. Vì vậy nếu bạn có thể cho thấy bạn mang lại giá trị bằng cách khiến mọi người quan tâm đến chủ đề của bạn và cho họ thấy chủ đề đó có liên quan, có tác động đến họ, thì chỉ có thế là đủ. Uy tín của bạn, trong khi nó ảnh hưởng đến nội dung bạn nói, không cần phải là điều đầu tiên bạn nói. Tôi có một sứ mệnh cá nhân là ngăn các bài thuyết trình và cuộc họp bắt đầu bằng việc người ta chỉ đơn thuần liệt kê chứng chỉ, chức danh. Hãy khiến chúng tôi bị cuốn hút. Tôi nói với mọi người, giống như phim hành động vậy — mọi phim hành động bạn từng xem bắt đầu thế nào? Bằng hành động. Hãy làm điều gì đó thu hút khán giả. Tôi không bảo bạn làm điều mạo hiểm như đâm xe hay nhảy khỏi máy bay, nhưng hãy đưa ra một phát biểu khiêu khích, đặt một câu hỏi, nêu vài số liệu thú vị, cho thấy điều bạn đang nói có ý nghĩa gì với mọi người, rồi bạn có thể kéo họ vào cuộc đối thoại. Đó là khi sự kết nối xảy ra. Việc nêu chứng chỉ thì quan trọng, nhưng không phải ngay lập tức. Bạn thể hiện uy tín của mình. Tôi dạy học viên rằng có hai loại uy tín. Có uy tín theo nghề nghiệp và học vấn — thứ bạn ghi trong hồ sơ LinkedIn, trong sơ yếu lý lịch — và rồi cái mà tôi gọi là “uy tín kiểu Costco”. Khi bạn đến Costco, họ cho bạn thử mẫu miễn phí. Bạn thử, bạn thích. Hãy cho người khác thấy bằng những câu hỏi bạn đặt ra, bằng sự tương tác bạn tạo ra, bằng độ liên quan bạn mang đến. Đó là cách bạn xây dựng uy tín.
Tôi hoàn toàn đồng ý. Và điều này đặt ra vấn đề không chỉ về uy tín mà còn về sự chân thực. Người ta nói nhiều về sự chân thực, chân thực. Gần đây tôi cũng suy nghĩ nhiều về điều đó. Sự chân thực là gì, theo nghĩa mọi người có thể chạm tới nó như thế nào? Hay có lẽ điều đó mâu thuẫn với chân thực — rằng bạn không nên “chạm” vào bất cứ điều gì, bạn chỉ cần là chính mình.
Vâng. Tôi nghĩ điều đó phụ thuộc vào việc hiểu thật rõ điều gì quan trọng với bạn và bạn đứng về phía nào, rồi xuất phát từ điểm đó. Vậy điều đó nghĩa là gì? Có nghĩa là khi bạn nói chuyện trên sân khấu lớn hay trong tương tác một-kèm-một, hãy hiểu giá trị đối với bạn nằm ở đâu rồi diễn đạt điều đó càng rõ ràng càng tốt. Hãy trung thực với niềm tin của mình, nhưng trước hết bạn phải hiểu và dành thời gian suy nghĩ về những niềm tin đó. Nhiều người trong chúng ta lo lắng hoặc bận tâm quá việc phải truyền hết tất cả tài liệu, nên không tập trung vào việc xuất phát từ một nơi vững vàng, rõ ràng và kết nối. Vì vậy thực sự là phải nội tâm trước. Rồi bạn chuyển điều đó thành thứ mang ý nghĩa với khán giả. Đó là điều tôi cho là chân thực.
Đúng. Tôi cảm thấy một phần của cái gọi là chân thực chúng ta đang khám phá còn liên quan đến việc người truyền đạt thông tin không liên tục quan sát xem khán giả nghĩ gì về họ. Điều này có vẻ là cốt lõi của giao tiếp hiệu quả: việc giám sát biểu hiện của bản thân và nhận thức của người khác về mình, cố gắng có một “bảng điểm” liên tục về mình đang làm tốt đến đâu thực sự đi ngược lại giao tiếp hiệu quả.
Chính xác. 100%. Càng nhiều lúc chúng ta ở trong đầu, phán xét và đánh giá, thì càng khó hiện diện và kết nối với người khác. Tôi có hoạt động này trong lớp vào ngày đầu tiên để cho thấy chúng ta có thể bị kẹt trong đầu thế nào. Tôi mượn từ kịch ứng tác: tôi cho học viên đứng dậy và trong 15 giây họ chỉ trỏ vào các đồ vật khác nhau trong phòng. Quy tắc duy nhất là gọi đồ vật đó bằng một thứ không phải nó. Vậy bạn chỉ trần nhà và gọi là “xe hơi”. Chỉ sàn nhà và gọi là “máy tính cầm tay”. Trong 15 giây, chuyện này rất thách thức. Có lần một học viên chỉ vào chiếc ghế mà chẳng nói được gì. Tôi đi lại hỏi: chuyện gì thế? Anh ấy nói: “Tôi chưa sai đủ.” Tôi không đưa bất kỳ tiêu chí hay yêu cầu nào. Tôi hỏi thêm. Anh ấy nói: “Tôi định gọi ghế là con mèo, nhưng con mèo có bốn chân và ghế có bốn chân — tôi chưa sai đủ. Đôi khi con mèo ngồi trên ghế — tôi chưa sai đủ.” Chúng ta đều ở trên cái phổ phán xét và đánh giá ấy. Anh ấy rõ ràng khác biệt nhiều so với phần lớn chúng ta, nhưng tất cả chúng ta đều mang theo sự phán xét đó trong đầu. Và điều đó khiến chúng ta bị khóa trong nội tâm, không cho phép mình hướng ra bên ngoài. Nên bạn hoàn toàn đúng. Khi tôi tập trung phán xét những gì mình nói, tôi đang dùng dung lượng nhận thức quý giá mà lẽ ra tôi có thể dùng để đảm bảo bạn hiểu rõ thông điệp của tôi.
Đây là lý do vì sao việc học thuộc những gì bạn định nói lại phản tác dụng: băng thông nhận thức quý giá ấy—khi bạn cố gắng làm cho đúng—làm cản trở việc thực sự nói ra. Vì vậy chúng ta cần tự rèn để hiểu rằng điều kỳ diệu của giao tiếp xảy ra trong khoảnh khắc, chứ không phải những gì đang diễn ra trong đầu bạn trước đó.
Thật là một bài tập tuyệt vời. Bạn có khuyên mọi người làm việc đó một mình không nếu họ—
Chỉ cần họ không đang lái xe. Và bạn biết ai thực sự giỏi việc này không?
Đó không phải đèn đỏ. Đó là đèn xanh.
Vâng. Chính xác.
Thật kỳ diệu, trẻ con rất tuyệt vời ở khoản này vì chúng không có những ức chế như chúng ta. Nhưng bất cứ điều gì khiến bạn phá vỡ việc phán xét và đánh giá của mình đều có thể rất hữu ích. Vì thế nếu chỉ là một trò chơi đơn giản như vậy, hoặc các hoạt động diễn xuất ứng biến khác, nó giúp bạn thấy, đây là điều tôi đang làm. Đây là mẫu hành vi, thói quen của tôi. Nó nhận diện những quy tắc rút gọn mà chúng ta mang theo, những thứ thực ra cản trở giao tiếp của mình.
Ồ, thật thú vị. Thỉnh thoảng tôi thích chơi trò khi còn bé là nhìn mây và cố thấy hình thù chúng giống gì. Thật vui. Đó là một trò chơi rất ngây ngô.
Đúng.
Nhưng nó buộc bạn nhìn mây theo cách khác. Những đường viền biến thành các vật thể nhất định. Và thật thú vị, hầu như luôn luôn, nếu bạn làm điều này với người khác, nó khá vui. Nó dẫn tới việc kể chuyện, như trông có vẻ một đám mây này. Nó đang ăn đám mây kia à? Bạn bắt đầu sáng tạo một câu chuyện.
Ừ.
Đúng. Gần đây tôi đã làm điều này với một người và rất vui.
Ừ.
Rồi đến một lúc bạn sẽ nghĩ, wow, nó trông thật như, rồi là thứ mà chúng tôi tình cờ nhìn thấy.
Theo tôi, điều làm được điều đó và cho phép bạn tận hưởng là bạn tạm dừng phán xét một chút và để mọi thứ chảy tự do. Chính khi làm như vậy, bạn bắt đầu xây dựng sự tự tin về những gì xảy ra trong khoảnh khắc. Gần đây phần lớn công việc của tôi là về nói ngẫu hứng, nói ngay trong khoảnh khắc. Và bạn thật ra có thể chuẩn bị để mà ngẫu hứng. Nếu nghĩ đến một vận động viên, họ làm rất nhiều bài tập và các động tác lặp đi lặp lại. Khi vào trận, họ có thể phản ứng phù hợp. Bạn cũng có thể làm tương tự với việc nói. Nhưng một phần là tư duy bạn phải có: đừng tự cản đường mình. Xem chuyện gì xảy ra trong khoảnh khắc. Và điều đó giải phóng bạn để làm những gì cần làm khi bạn đang trong tương tác đó.
Tôi muốn nghỉ nhanh và cảm ơn nhà tài trợ của chúng tôi, Eight Sleep. Eight Sleep làm ra các tấm bọc nệm thông minh có khả năng làm mát, sưởi ấm và theo dõi giấc ngủ. Một trong những cách tốt nhất để đảm bảo bạn có một giấc ngủ ngon là đảm bảo nhiệt độ môi trường ngủ của bạn đúng. Bởi vì để rơi vào giấc ngủ và duy trì giấc ngủ sâu, thân nhiệt của bạn thực sự phải giảm khoảng một đến ba độ. Và để thức dậy thấy tươi tỉnh và tràn năng lượng, thân nhiệt của bạn cần tăng lên khoảng một đến ba độ. Eight Sleep tự động điều chỉnh nhiệt độ chiếc giường của bạn suốt đêm theo nhu cầu riêng biệt của bạn. Tôi đã ngủ trên tấm bọc nệm của Eight Sleep gần năm năm nay, và nó hoàn toàn thay đổi và cải thiện chất lượng giấc ngủ của tôi.
Mẫu mới nhất của Eight Sleep là Pod 5. Đây là thứ tôi đang ngủ trên đó hiện nay, và tôi cực kỳ thích nó. Nó có rất nhiều tính năng tuyệt vời. Ví dụ, Pod 5 có một tính năng gọi là Autopilot, đây là một bộ máy AI học thói quen ngủ của bạn và sau đó điều chỉnh nhiệt độ môi trường ngủ theo các giai đoạn ngủ khác nhau. Nó thậm chí sẽ nâng cao phần đầu nếu bạn ngáy, và thực hiện các điều chỉnh khác để tối ưu hóa giấc ngủ. Nếu bạn muốn thử Eight Sleep, hãy vào eightsleep.com/Huberman để được giảm tới $700 cho Pod 5 Ultra. Đây là đợt khuyến mãi lớn nhất trong năm của Eight Sleep. Chương trình diễn ra từ bây giờ đến ngày 1 tháng 12 năm 2025. Eight Sleep giao hàng tới nhiều quốc gia trên toàn thế giới, bao gồm Mexico và UAE. Một lần nữa, đó là eightsleep.com/Huberman để tiết kiệm tới $700 từ nay đến 1/12/2025.
Tập phim hôm nay cũng được tài trợ bởi BetterHelp. BetterHelp cung cấp liệu pháp chuyên nghiệp với nhà trị liệu có giấy phép, thực hiện hoàn toàn trực tuyến. Tôi đã đi trị liệu hàng tuần hơn 30 năm và thấy đó là một thành phần vô cùng quan trọng cho sức khỏe tổng thể của mình. Về cơ bản có ba điều mà liệu pháp tốt đem lại. Thứ nhất, nó đem lại mối quan hệ tốt với một người mà bạn có thể tin tưởng và thảo luận các vấn đề. Thứ hai, nó cung cấp hỗ trợ dưới dạng hỗ trợ cảm xúc hoặc hướng dẫn có định hướng. Và thứ ba, liệu pháp chuyên gia cung cấp những hiểu biết hữu ích, những hiểu biết cho phép bạn thay đổi và cải thiện cuộc sống của mình, không chỉ đời sống cảm xúc và quan hệ mà cả đời sống nghề nghiệp. Với BetterHelp, họ làm cho việc tìm một nhà trị liệu chuyên nghiệp có thể cung cấp những lợi ích từ liệu pháp hiệu quả trở nên rất dễ dàng. Ngoài ra, vì BetterHelp thực hiện hoàn toàn trực tuyến, nó rất tiết kiệm thời gian. Không phải lái xe tới văn phòng nhà trị liệu, tìm chỗ đỗ, v.v. Nếu bạn muốn thử BetterHelp, hãy vào betterhelp.com/Huberman để được giảm 10% cho tháng đầu tiên. Một lần nữa, đó là betterhelp.com/Huberman.
Khi tôi thuyết trình trước công chúng, như khi chúng tôi tổ chức các sự kiện trực tiếp, đôi khi tôi làm một chút “crowd work”, nơi tôi gọi tên ngẫu nhiên ai đó; thường tôi yêu cầu một bộ phận cơ thể, và tôi luôn lo lắng không biết bộ phận nào sẽ xuất hiện. Đó là một kiểu gọi lạnh khá táo bạo. Và sau đó tôi cố len lỏi nó vào một chút khoa học thần kinh thực sự hoặc một sự thật liên quan đến sức khỏe. Và lúc nào cũng rất vui, tôi làm vậy để phá vỡ nhịp điệu. Đôi khi tôi nghĩ khó khăn trong nói trước công chúng đến từ việc khi chúng ta lên sân khấu, chúng ta đã có một số chuẩn bị. Có thể chúng ta đã học thuộc. Tôi thường thì không. Nhưng chúng ta có một cảm nhận về những gì mình sẽ nói: phần mở đầu, phần giữa, phần kết, v.v.
Những gì có trên các slide. Nhưng nhịp điệu có thể đều đến mức chúng ta mất khán giả. Và việc phá vỡ nhịp điệu đó có thể hữu ích, theo tôi. Khi tôi nhìn lại các trải nghiệm nói trước công chúng, cả với vai trò người nói lẫn vai trò khán giả, tôi cảm thấy bài nói gần như có tính chất giống một bài hát: có mở đầu, rồi có nhịp nhanh hơn, rồi lặp lại, có những giai điệu và tiết tấu. Tôi thích nghĩ rằng podcast hiệu quả thực sự, để chúng ta tự ý thức về những gì mình đang làm ở đây, cũng có phần đó.
Ừ, tôi muốn kể cho bạn một câu chuyện liên quan đến điều đó. Nhưng ở một lúc nào đó, tôi sẽ hét to từ “thùy tai”, và tôi muốn nghe phản ứng của bạn với từ đó. Bởi tôi rất ngạc nhiên khi thấy mọi người đứng lên và yêu cầu khán giả gọi tên các bộ phận cơ thể. Khi nghiên cứu cho cuốn sách gần đây, tôi đã phỏng vấn người đàn ông chịu trách nhiệm cho tất cả các hướng dẫn của Lego. Tôi không biết bạn đã từng lắp Lego chưa. Khi tôi còn là đứa trẻ, có chứ.
Hướng dẫn của họ không có chữ. Tôi luôn bị mê hoặc bởi điều đó. Trong lớp tôi, tôi có một bài học đưa vào một hướng dẫn Lego và một hướng dẫn Ikea, mà về bản chất thì đối nghịch nhau. Tôi để sinh viên thảo luận về giao tiếp bằng cách dùng hai thứ này như hai biểu tượng của các cách truyền tải thông tin. Người điều hành nhóm đó chia sẻ với tôi rằng những nhà thiết kế hướng dẫn Lego xem cuốn hướng dẫn như một câu chuyện, một tác phẩm kể chuyện. Tất cả những gì bạn làm là ghép các mảnh lại với nhau. Nhưng họ nhận ra rằng nếu bạn đặt tất cả các bước giống hệt nhau, cùng thứ tự, mỗi bước cùng số động tác với cùng số mảnh, thì người ta sẽ có trải nghiệm rất khác so với khi bạn cho một số động tác đòi hỏi nhiều thao tác kỹ lưỡng, một số đơn giản hơn, một số nhanh hơn. Vậy nên nhịp điệu bạn đang nói tới xây dựng động lực, tạo cảm giác hoàn thành. Họ muốn đưa một chuyển động vào hành động lắp ráp mô hình Lego.
Wow. Thật thú vị phải không? Và điều đó càng nhấn mạnh những gì bạn đang nói. Có phải người Scandinavia à… Nó xuất xứ từ Đan Mạch, vâng. Ồ, vậy à. Mẹ kế tôi sẽ rất vui khi chúng ta nói về Lego. Bà ấy là người Đan Mạch. Tuyệt vời. Thật hấp dẫn phải không? Và nếu bạn có thể làm điều đó với một cuốn hướng dẫn không chữ, chỉ đơn giản là ghép các viên gạch, thì hãy nghĩ xem bạn có thể làm gì trong giao tiếp của mình, một đối một hay một-nhiều người. Những gì bạn nói, nhịp điệu, các mẫu, sự phá vỡ mẫu — tất cả đều có thể dẫn tới sự tương tác đó.
Tôi nghĩ về cách chúng ta học khi còn nhỏ, như học bảng chữ cái ABC. Không chỉ là một chuỗi chữ cái, mà nó có vần điệu, đúng không? Có ngữ điệu, có nhấn nhá ABCD. Ai cũng biết điều đó chứ? Thay vì chỉ A, B, C, D. Trẻ con không học theo kiểu đó. Chắc chắn. Và đặt mọi thứ vào nhạc, đưa vào hình ảnh là nhiều cách để giúp nhớ lâu.
Ngày nay, chúng ta nghe nhiều về việc mọi người muốn nội dung dạng ngắn. Vâng. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của tôi, người ta vẫn nghe podcast dài và vẫn tiếp tục làm thế. Tôi có một giả thuyết không dựa trên dữ liệu nào mà tôi thấy rằng con người ngày nay cần cập nhật rất nhiều thông tin hình ảnh. Họ lướt Instagram, lướt TikTok, cập nhật, “à, tôi không thích video YouTube này,” chuyển sang video khác rất nhanh. Nhưng với âm thanh, sự hiện diện liên tục, dài hạn của cùng một giọng nói lại hiệu quả. Nó rất nhẹ nhàng và chúng ta rơi vào nhịp đó. Tôi đã chơi trò này: tôi quyết định chỉ nghe âm thanh trên các Instagram Reels và lật qua chúng. Đến cái thứ năm, nó rất sốc. Rất gây gián đoạn. Như kiểu, những giọng này là ai và tại sao tôi phải cần họ? Nhưng phần hình ảnh thì rất dễ theo dõi.
Thú vị. Và tôi nghĩ đúng là chúng ta thích sự mới lạ của thông tin hình ảnh, nhưng nội dung âm thanh cần trải dài trong thời gian dài nếu không sẽ khá khó chịu đối với chúng ta.
Tôi từng nghe ai đó nói rằng so với các giác quan khác, thính giác khiến ta phải chậm lại hơn mọi thứ khác để thực sự chú ý. Và tôi nghĩ có điều gì đó ở việc chậm lại đó khiến chúng ta gắn kết hơn với âm thanh. Tôi nghĩ bạn đúng. Khi bạn— công việc dạy học của tôi, tôi tò mò không biết công việc dạy học của bạn có phải thay đổi không. Khi tôi dạy các thế hệ trẻ hơn, tôi phải thay đổi nhiều hơn rất nhiều. Người đã học lớp tôi 15 năm trước sẽ thốt lên, “Trời ơi, bạn đang làm gì vậy?” Nhưng trong một lớp hai tiếng, tôi thay đổi khoảng bảy lần. Chúng tôi chuyển từ một mini bài giảng sang xem video, sang làm việc nhóm chỉ để giữ sinh viên tương tác vì đó là điều họ cần. Họ cần sự chuyển đổi đó để giúp họ tập trung.
Tôi dạy sinh viên y khoa, phát triển thần kinh và vài môn khác. Tôi dùng slide nhiều ở đó. Nhưng theo năm tháng tôi nhận ra rằng nếu có quá nhiều thông tin trên một slide, họ sẽ không nghe tôi nói gì cả. Và nếu bạn chuyển slide, mọi người — như một người từng nghiên cứu thị giác — điều này hoàn toàn có lý. Mọi người sẽ hướng sự chú ý về thông tin hình ảnh mới và họ sẽ không nghe bạn nói trong lúc chuyển đổi.
Một điều nữa tôi rất ám ảnh vì tôi bắt đầu dạy trực tuyến, trên Instagram bằng cách vẽ các phần khác nhau của hệ thần kinh và nói về chúng, là có một điểm cân bằng khi bạn dạy điều gì đó kèm hình ảnh. Tôi nhận thấy rằng, ví dụ, nếu tôi vẽ một vùng não hoặc một mạch não chính xác với rất nhiều chi tiết, thì quá nhiều chi tiết như vậy khiến việc học kém đi, trái lại với việc biểu diễn thưa hơn các yếu tố chính. Nhưng nếu tôi vẽ kiểu mô hình bóng-và-que chỉ toàn tam giác và vòng tròn, thì cũng không hiệu quả bằng.
Vậy có một “điểm cân bằng” — đủ chi tiết nhưng không quá nhiều — để người ta có thể nghe bạn nói, nhìn thấy các nhãn, nhìn thấy những thứ trong đó, và nó in sâu vào trong đầu họ. Và khi nhìn lại lịch sử, tôi rất say mê lịch sử y học và lịch sử việc dạy y học. Khi xem những sơ đồ đã thực sự lan truyền qua thời gian trong lĩnh vực y học, chúng rất giản lược. Chúng chỉ chính xác biểu diễn vài yếu tố của hệ miễn dịch chẳng hạn. Và chúng không phải là những sơ đồ bong bóng kiểu “tôi là đại thực bào, tôi là tế bào thần kinh đệm” — mấy hình hoạt hình đó không hiệu quả, ít nhất là về lâu dài, cũng như việc trình bày tất cả mọi chi tiết có trong đó không hiệu quả. Và người ta sẽ nói, “ồ, điều đó giống như uống nước từ vòi chữa cháy.” Và những giáo viên giỏi và các nhà giải phẫu thật sự có thể đưa đúng liều lượng thông tin cần thiết chứ không hơn. Giống như một đầu bếp giỏi sẽ không nêm quá nhiều gia vị — và điều đó không dễ. Và bạn kiểu như phải vừa là giáo viên vừa là học sinh cùng một lúc mới làm được điều này.
Tôi nghĩ bạn đang chạm vào một yếu tố cốt lõi của bất kỳ giao tiếp hiệu quả nào, đó là thật sự hiểu khán giả của bạn và nhu cầu của họ. Rất nhiều người trong chúng ta định nghĩa thành công trong giao tiếp là chỉ cần truyền được thông tin ra. “Tôi thành công vì điều tôi nghĩ đã được nói ra.” Tôi đã phạm sai lầm đó nhiều lần. Thực ra điều quan trọng hơn là tôi cần nói gì để khán giả hiểu tốt hơn. Không phải về những gì tôi muốn, mà là về những gì họ cần. Vậy nên tôi phải khảo sát, suy ngẫm và nghiên cứu để thật sự nghĩ xem cách tốt nhất để trình bày thông điệp của mình là gì, dù đó là một bức vẽ hay một điểm quan trọng tôi cố gắng truyền đạt bằng lời. Bạn thực sự phải nghĩ về khán giả của mình. Và hầu hết mọi người thì không. Hầu hết mọi người chỉ lo trình bày nội dung. Họ không nghĩ về cách nội dung đó được tiếp nhận. Thành công là khi khán giả lấy những gì bạn nói và họ có thể làm được điều gì đó với nó và hiểu được nó. Từ “F” của mọi giao tiếp là fidelity — tức là độ trung thực, độ chính xác và tính rõ ràng khi truyền tải ý tưởng. Và nếu bạn không đồng bộ với nhu cầu của khán giả, bạn sẽ gặp rắc rối. Phần lớn chúng ta chỉ tạo một thông điệp và phát tới nhiều khán giả khác nhau rồi nghĩ rằng mình thành công chỉ vì đã truyền được nó. Đó là cách nghĩ sai.
Vậy nếu bạn sẵn lòng, chúng ta có thể dành vài phút khám phá một vài công cụ và thực hành rồi quay lại với một ít lý thuyết rồi lại đi vào công cụ và thực hành chứ?
Tôi thích bài tập bạn nói là chỉ vào cái cốc đó và tôi sẽ cố không tự phán xét khi tôi nói “bulldog”. Bởi vì đó kiểu như nơi mà, bạn biết đấy, tôi như Bart Simpson làm bài Rorschach: “bơ, ngón tay, bơ”… như “bulldog, bulldog, bulldog.” Nhưng bài tập đó tốt cho việc gì? Và khi nào thì ai nên áp dụng nó một mình hay với người khác?
Đó là một bài tập tôi dùng vì hai lý do. Tôi dùng nó để chỉ ra rằng chúng ta có vô vàn đánh giá mà mình thực hiện khi giao tiếp. Bởi vì nếu bạn hỏi ai đó tại sao khó gọi một vật là cái nọ cái kia, họ sẽ nói “ồ, tôi không quen thế” hoặc “tôi muốn nó tốt hơn cái kia mà tôi đang nghĩ tới.” Lý do thứ hai tôi dùng nó là để làm sáng tỏ cách chúng ta suy nghĩ theo kiểu heuristic trong những tình huống khó. Thường thì, khi tôi làm bài này trong lớp, tôi sẽ hỏi: “Bạn có dùng công cụ nào để giúp bạn nghĩ ra cái để nói không?” Mọi người sẽ trả lời “Ừ, tôi nghĩ theo nhóm màu sắc,” hoặc trong trường hợp của bạn, “tôi nghĩ theo nhóm giống chó.” Đó là những heuristic. Bộ não chúng ta đang cố giúp chúng ta. Và heuristic rất quan trọng. Nếu chúng ta không có chúng, chúng ta sẽ không thể ra quyết định. Nhưng đôi khi một heuristic khóa bạn vào một cách suy nghĩ.
Hãy tưởng tượng bạn và tôi vừa ra khỏi một cuộc họp, và bạn quay sang tôi và nói, “Này Matt, bạn nghĩ cuộc họp thế nào?” Tôi lập tức nói, “Andrew muốn phản hồi,” và tôi có thể liệt kê tất cả những điều đã sai, hoặc tất cả những điều chúng ta có thể làm tốt hơn. Nhưng nếu tôi thực sự lắng nghe, không bị khóa vào heuristic “phản hồi”, tôi có thể nhận ra rằng bạn đang nhìn xuống, bạn nói chậm và nhẹ hơn bình thường. Có thể thứ bạn thực sự cần lúc đó không phải là phản hồi, mà là sự an ủi/hỗ trợ, vì bạn biết cuộc họp đã diễn ra tệ. Vậy nếu tôi chốt vào một heuristic quá sớm và không hiểu rằng mình đã chốt vào nó, tôi có thể đưa cuộc giao tiếp của chúng ta theo một hướng không có lợi hoặc gây hại. Tình huống tôi vừa mô tả thực sự đã xảy ra với tôi với một đồng nghiệp, và tôi đã liệt kê tất cả những điều chúng tôi đã làm sai. Mất tôi sáu tháng để hàn gắn mối quan hệ đó, vì anh ấy không muốn nghe về những gì sai. Anh ấy biết rồi. Anh ấy muốn tôi an ủi lúc đó. Vì vậy bài tập đó giúp chúng ta hiểu rằng chúng ta có quá nhiều đánh giá không cần thiết, và chúng ta có những heuristic hay những khuôn mẫu khiến mình không thể có mặt đầy đủ và phản ứng theo điều cần thiết.
Bạn có thể định nghĩa heuristic không? Tôi nghĩ mình biết nó nghĩa là gì, nhưng có vẻ bạn nhắc đến heuristic và “pattern” như là đồng nghĩa, nhưng có thể định nghĩa cho mọi người được không?
Với tôi, heuristic là một công cụ mà chúng ta dùng, thường là vô thức, để giúp giảm sự bất định trong một tình huống cụ thể. Ví dụ, tưởng tượng tôi ở siêu thị và cố chọn loại sốt cà chua hoặc tương cà tốt nhất. Tôi có thể dùng heuristic là chọn cái rẻ nhất. Hoặc thấy một thương hiệu có nhiều mặt hàng hơn — chắc hẳn đó là thương hiệu tốt nhất để mua. Đó là những đường tắt tinh thần mà chúng ta dùng để giúp trong những tình huống không chắc chắn.
Tôi nhớ một câu chuyện: khi tôi còn là giảng viên trẻ, tức là trước khi tôi được tenure (chưa có vị trí cố định), sinh viên cao học đầu tiên của tôi — người giờ đây là một giáo sư xuất sắc với phòng thí nghiệm riêng ở Đại học Utah, xin lỗi — đã từng xảy ra chuyện này. Chúng tôi đang ở trong văn phòng tôi và nói về thứ liên quan đến bản thảo đầu tiên của cô ấy, và tôi bắt đầu mô tả rất dài dòng những gì cần làm với phần phân tích này nọ. Cô ấy ngồi rất yên, rồi nói với tôi: “Anh có thể cụ thể hơn được không?” Tôi nghĩ: ôi trời, tôi vừa nói có đến năm phút rồi mà. Và tôi đoán cô ấy muốn nói: rốt cuộc anh đang cố nói cái gì vậy? Có lẽ đúng là vậy. Chắc cô ấy sẽ cười khi nghe chuyện này. Cô ấy có cách hỏi câu rất tuyệt như vậy. Ví dụ cô ấy sẽ nói: “Nói thêm đi.” Hoặc: “Chính xác thì anh muốn em làm gì cho những thí nghiệm này trong vài tuần tới?” Và thường cô ấy sẽ đưa ra một ý hay hơn, như hầu hết các nghiên cứu sinh giỏi thường làm. Nhưng tôi thấy đó là chuyện: tôi tiếp cận vấn đề với giả định rằng cả hai đã cùng hiểu, trong khi thực tế chúng tôi chưa cùng trang. Không phải vì tôi là giáo sư còn cô ấy là sinh viên — thực ra cô ấy gần dữ liệu hơn tôi vì chính cô ấy là người thu thập dữ liệu. Đó là loại tương tác một-đối-một mà bạn có thể phát hiện và điều chỉnh kịp thời. Nhưng trong thuyết trình trước công chúng, nhiều khi người ta vừa rời sân khấu thì mới nhận ra là buổi trình bày không ổn, hoặc nhận được phản hồi là buổi nói chuyện không tốt. Người hướng dẫn postdoc của tôi từng nói: nếu sau một bài nói có người hỏi, tức là bạn đã làm tốt. Nếu không có, nghĩa là họ chỉ muốn cho bạn xuống sân khấu cho xong. Bây giờ mỗi khi tôi nhận được câu hỏi sau buổi nói, tôi sẽ nghĩ: tuyệt quá — điều đó có nghĩa là bạn đã khiến người nghe tham gia, họ có câu hỏi. Hãy chú ý điều đó. Nếu mọi người có câu hỏi, rất có khả năng bạn đã trúng đích. Và bạn đang nhấn mạnh rằng nếu ta cứ cuốn trong suy nghĩ của mình, ta không thể đánh giá được chuyện đang diễn ra ngay lúc đó. Phần lớn giao tiếp là phản hồi. Vì vậy tôi cần hiện diện đủ để nhìn xem khán giả phản ứng thế nào. Họ có vẻ bối rối không? Họ có trông khó chịu không? Khi đó tôi có thể điều chỉnh và thích nghi. Và công việc chuẩn bị từ trước giúp chúng ta sẵn sàng hơn.
Bây giờ, tôi cho rằng trong ví dụ bạn vừa nêu về cựu học trò của bạn, một phần vấn đề là khi bạn truyền đạt thông tin, đó chỉ là một chuỗi liệt kê các thứ. Bộ não chúng ta không giỏi ghi nhớ danh sách. Tôi hay đùa với sinh viên: khi đi chợ, bạn cần mua bao nhiêu món trước khi phải viết xuống? Với tôi là ba món — tôi không nhớ nổi danh sách dài. Nếu bạn cung cấp một cấu trúc cho thông tin, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nó tăng khả năng xử lý. Cấu trúc chẳng qua là một sự liên kết logic của các ý. Ai nghe cũng từng thấy cấu trúc. Nếu bạn từng xem quảng cáo trên truyền hình, hầu hết quảng cáo có cấu trúc: vấn đề, giải pháp, lợi ích. Có một vấn đề hoặc thách thức; sản phẩm hoặc dịch vụ làm nó tốt hơn; và bạn được hưởng lợi theo cách nào đó. Đó là một cấu trúc, một mối liên hệ logic. Nó giống như một câu chuyện: có mở đầu, phần giữa và kết thúc. Bộ não chúng ta sinh ra đã phù hợp với chuyện kể hơn là một loạt các thứ rời rạc. Tôi hay đùa với sinh viên: gạch đầu dòng giết người — đừng đặt quá nhiều gạch đầu dòng lên slide vì bạn chẳng giúp được gì cho mình.
Vì vậy trong tương tác với học trò đó, tôi tự hỏi liệu cô ấy có hiểu tốt hơn nếu bạn cấu trúc thông tin theo cách hợp lý. Một cấu trúc tuyệt vời có thể là ba câu hỏi: Cái gì? Vậy thì sao? Bây giờ làm gì? Đây là những gì tôi muốn bạn làm. Đây là lý do tại sao nó quan trọng. Đây là các bước tiếp theo để giúp bạn thực hiện. Đột nhiên, mọi thứ trở nên dễ tiêu hóa và dễ hiểu hơn. Vì vậy cấu trúc rất quan trọng để truyền tải thông điệp.
Trong năm năm đầu tôi có phòng thí nghiệm, tôi học được rằng cách hiệu quả nhất để tương tác với sinh viên và các postdoc là để họ đứng trước bảng trắng trong phòng tôi và ghi chép lại khi chúng tôi thảo luận về một dự án. Những thứ họ viết ra, sau đó chúng tôi sẽ gạch bỏ một vài thứ, chỉnh sửa… nhưng đó là những “việc phải làm” mà họ sẽ mang vào giai đoạn thí nghiệm tiếp theo. Bằng cách đặt họ kiểm soát thông tin then chốt, họ cũng có thể ngắt tôi và hỏi: “Nếu làm thế này thì chuyện gì sẽ xảy ra?” Đó là một tương tác rất năng động. Nó không phải kiểu giảng bài thông thường, nhưng tôi thấy cách đó rất hiệu quả trong những tình huống khác, nơi người ta có thể ghi chú, đặt câu hỏi về những chỗ chưa rõ, và tôi có thể thấy rõ cái họ rút ra được là gì, đồng thời biết mình thiếu sót chỗ nào, hoặc hiếm khi thì đã thành công trong việc truyền đạt điều mình định nói.
Tôi rất thích việc bạn dành thời gian cho những tương tác như vậy, nơi bạn nhận được phản hồi theo thời gian thực. Có nhiều điều bạn có thể lồng vào các tình huống giao tiếp chính thức hay lớn hơn: tôi có thể tổ chức khảo sát; có thể cho mọi người ghép đôi và chia sẻ lại; công cụ ảo cho phép làm rất nhiều thứ; người ta có thể bấm biểu cảm khi bạn đang trình bày. Có những cách để nhận phản hồi ngay lập tức giúp bạn điều chỉnh và thích nghi. Nhưng một là bạn phải đưa những cơ hội đó vào trong cấu trúc, và hai là bạn phải hiện diện đủ để chú ý xem chuyện gì đang diễn ra.
Bạn có khuyên mọi người tự quay lại bài giảng của mình rồi xem lại những video đó không?
Chắc chắn rồi.
Tôi bắt tất cả sinh viên của mình làm điều đó như một phần công việc họ phải làm.
Bất cứ khi nào họ trình bày trước công chúng, có thể là mô phỏng một phiên thảo luận (panel), mô phỏng cuộc họp, một bài phát biểu,
họ đều ghi lại bằng thiết bị số và phải xem lại ba lần.
Một lần chỉ nghe âm thanh, không có hình.
Một lần chỉ có hình, không có âm thanh.
Rồi lần thứ ba thì cả âm thanh lẫn hình cùng lúc.
Ai làm điều này sẽ nhận ra những điều khác nhau, cả mặt tích cực lẫn tiêu cực.
Tôi nói với mọi người nó giống như đi bác sĩ nha khoa.
Chẳng ai thích đi, nhưng ai cũng rất vui vì đã đi.
Bởi vì bạn nhìn thấy rất nhiều điều và học được.
Và tôi biết nhiều giáo viên dạy giao tiếp giỏi.
Giáo viên tốt nhất là tự quan sát mình khi giao tiếp.
Tôi đoán bạn cũng đã từng quay lại để xem mình chứ.
Bạn có học được điều gì khi xem lại những gì mình thấy không?
Ừ, tôi sẽ nghe lại các podcast có khách mời và tôi cũng nghe lại các phần đơn (solo) để xem mình có thể cải thiện chỗ nào.
Đúng.
Tôi có một, hai người mà tôi xin góp ý và tôi luôn cố gắng thực hiện những góp ý đó.
Ừ.
Ý tôi là, tôi sẽ không kể hết một số điều vì có những cái rất tinh tế mà nếu không ai chỉ ra tôi sẽ không tự thấy, rồi lại cực kỳ hữu ích.
Khi tôi nghĩ về giao tiếp hiệu quả trên sân khấu, trong podcast hay ở bất cứ hình thức nào,
tôi thấy điều đó thực sự là vượt ra khỏi sự tự phán xét.
Cùng lúc, bạn phải kết nối được với khán giả.
Điều này đặc biệt khó với podcast một người.
Tôi đang nói chuyện với máy quay, nhưng tôi chỉ tưởng tượng đó là một khán giả như trong lớp học.
Đúng.
Và lại nữa lúc đó không có ai giơ tay, ít nhất là không lúc đang ghi.
Họ giơ tay khi chúng tôi đăng bài và bạn thấy những bình luận, phê bình thỉnh thoảng.
Và những điều đó rất hữu ích.
Từ bối cảnh dạy học trong lớp, bài giảng lớn, bài giảng nhỏ và làm khoa học qua đánh giá đồng nghiệp, bạn sẽ rèn được bản lĩnh.
Vâng.
Tuy vậy không có gì thực sự chuẩn bị hoàn toàn cho việc đối diện công chúng.
Bây giờ ai cũng đối diện công chúng trừ khi họ chặn phần bình luận.
Ý tôi là, hầu như mọi người ngoài kia — bà mẹ đăng ảnh chiếc bánh làm cho con, đứa trẻ đăng ảnh tiệc sinh nhật — giờ ai cũng đang xuất hiện trước công chúng.
Đúng.
Vì vậy tôi nghĩ điều đó giúp mọi người chai sần hơn.
Nhưng tôi nghĩ với nhiều người, điều đó có thể gây tổn hại.
Tôi thích là bạn dành thời gian để suy ngẫm và tìm kiếm phản hồi.
Tôi thường nói cách duy nhất để tốt hơn trong giao tiếp là ba thứ: lặp lại, suy ngẫm và phản hồi.
Bạn phải luyện tập.
Chưa ai chỉ bằng suy nghĩ mà trở nên giao tiếp tốt hơn.
Bạn phải làm nó.
Bạn phải suy ngẫm.
Bạn biết đấy, định nghĩa của sự điên rồ là làm cùng một việc đi làm lại, mong chờ kết quả khác.
Đó là cách nhiều người giao tiếp.
Mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi dành một phút viết ra những gì đã làm tốt và những gì không tốt trong việc giao tiếp trong ngày.
Và mỗi Chủ nhật, tôi dành năm phút xem lại tuần trước và lập kế hoạch cho tuần tới.
Tôi không nói mình là người giao tiếp tuyệt vời, nhưng tôi chắc chắn tin mình giao tiếp tốt hơn vì tôi đã thực hành thói quen đó nhiều năm.
Bạn làm điều đó mỗi tuần, mỗi ngày, mỗi ngày, mỗi ngày.
Tôi có một cuốn sổ nhật ký.
Tôi viết ra một, hai điều mà tôi nghĩ là đã làm tốt và một, hai điều mà tôi nghĩ là chưa ổn.
Rồi Chủ nhật tôi chọn một việc để cải thiện, xem xét lại và điều đó đã giúp tôi.
Bước cuối cùng là phản hồi.
Bạn phải có những người đáng tin để cho bạn phản hồi trung thực.
Nhưng vâng, thói quen suy ngẫm đó tôi đã làm lâu rồi.
Bao lâu rồi?
Có lẽ, tôi nghĩ là từ khi mấy đứa con tôi… nên có lẽ ít nhất 15, 16 năm.
Tuyệt.
À, đây là lý do tại sao bạn là giáo sư ở Stanford.
Đây là một trong những niềm vui lớn khi ở Stanford.
Ý tôi là, chúng tôi không ở Stanford lúc này, nhưng tôi phải nói, có những trường đại học tuyệt vời khác trên thế giới, nhưng tôi thích Stanford vì mọi người ở đó—cả giảng viên lẫn sinh viên, sinh viên thật sự là những tài năng của nơi này.
Thẳng thắn mà nói.
Họ rất tận tâm với nghề.
Điều đó cũng đúng ở nơi khác, nhưng vì Stanford là trải nghiệm mà tôi biết nên tôi thấy nó thật tuyệt.
Bạn dạy giao tiếp và bạn ghi chú về cách giao tiếp của mình mỗi ngày rồi xem lại vào cuối tuần.
Đúng vậy.
Tuyệt vời.
Tôi nghĩ phản hồi là rất tốt.
Tôi cũng cho rằng việc là một bộ lọc chọn lọc đối với phản hồi là rất quan trọng.
Tôi thích nghe các bài giảng khác.
Tôi nghe nhiều bài giảng mà có thể người khác sẽ thấy nhàm chán về nội dung hay cách trình bày.
Và tôi học được nhiều từ phong cách của người ta.
Cũng thú vị khi rút ra phong cách giao tiếp từ những người ở những thể loại rất khác biệt.
Tôi sẽ không nêu cụ thể một vài ví dụ, nhưng nếu bạn nhìn vào các lĩnh vực giải trí và giao tiếp khác nhau, có người dùng nhiều yếu tố cơ thể hơn.
Có người thì cứng rắn hơn.
Tôi nghĩ có rất nhiều điều để học khi khám phá những phong cách khác nhau đó.
Tôi hoàn toàn đồng ý.
Tôi rất may mắn.
Podcast tôi làm chủ, tôi có cơ hội phỏng vấn một số người giao tiếp giỏi nhất thế giới.
Và đó là một điều rất đã mắt khi không chỉ khiến họ suy nghĩ về nghề của mình, mà còn được nhìn thấy họ làm điều đó và quan sát các cách khác nhau mà mọi người làm.
Và không nhất thiết phải là người nổi tiếng hay có nhiều tiếng tăm.
Một trong những cô giáo mầm non của con trai tôi đã dạy tôi rất nhiều về cách giữ bình tĩnh dưới áp lực, cách giám sát, quản lý và điều phối tương tác.
Chúng ta chỉ cần chú ý tới điều đó và cởi mở với nó, không phải để bắt chước, mà để lấy ý tưởng và thấy người ta làm như thế nào.
Cách bạn phân tích các quá trình sinh học phức tạp, tôi thấy thật ấn tượng về mức độ dễ tiếp cận mà bạn mang lại.
Đó là một kỹ năng mà ai đó đang lập trình — bạn biết đấy, một lập trình viên ở đâu đó — có thể dùng để giải thích cho người dùng cuối của họ cách nó hoạt động. Chúng ta cần vay mượn và hiểu những gì người khác làm. Chúng ta hay bị mắc kẹt trong cách mình làm việc, và theo dõi người khác, tôi nghĩ, là cách tốt nhất để học.
Từ lâu tôi nhận ra rằng khi có một lượng năng lượng nhất định trong cơ thể — cái mà ta gọi là sự kích thích của hệ thần kinh tự chủ, hoạt động giao cảm, hay nói chung là “fight or flight” — khi có nhiều năng lượng trong cơ thể, điều này thường xảy ra khi ta sắp thuyết trình hoặc ở trong một tình huống mới mẻ (không nhất thiết phải trên sân khấu), thì cho phép bản thân di chuyển về mặt thể chất, đi lại, đi đi lại lại, cử chỉ bằng tay sẽ giúp tiêu tan một phần năng lượng đó và giúp việc truyền đạt thông tin dễ dàng hơn so với việc chỉ ngồi bất động và cố gắng dồn tất cả qua miệng mình, đúng không?
Khi ta bình tĩnh và thư giãn, ta có thể ngồi thoải mái và chỉ cần chuyển động miệng, mắt và đầu một chút. Tôi thấy một số diễn giả giỏi nhất biết khi nào nên đi lại, khi nào nên đứng cứng, và có thể họ đã luyện tập. Tôi không biết. Nhưng những lúc đó họ không chống lại xu hướng tự nhiên của mình. Có một nhà thần kinh học — ông ấy từng là khách mời trên podcast này trước đây, tôi sẽ không làm ông ấy xấu hổ bằng cách nói đó là ai — ông ấy tràn đầy nghị lực và năng lượng tinh thần. Lần đầu tôi thấy ông ấy thuyết trình là ở Trường Y Harvard nhân kỷ niệm 50 năm của một quỹ. Ông ấy bước lên, cầm micro và nói chuyện như thế này. Tôi tự nghĩ: ông ấy sắp… ăn cái micro mất. Ông ấy sẽ ăn cái micro. Rồi ông ấy đã trình bày một bài nói vô cùng xuất sắc. Ông ấy dường như dồn toàn bộ năng lượng vào cái micro đó. Tôi nhận ra ông ấy hầu như không di chuyển chút nào. Nhưng tôi thấy điều đó hoàn toàn hợp lý là ở một lúc nào đó ông ấy sẽ cắn phăng một miếng. Dĩ nhiên ông ấy đã không làm vậy. Tôi nghĩ, wow, ông ấy đã kéo tất cả chúng ta đến cùng một điểm tập trung. Rõ ràng ông ấy là một người giao tiếp rất giàu kinh nghiệm và có kỹ năng. Nhưng ông ấy cũng là chuyên gia về chủ đề đó. Và đây là điều tôi luôn nhắc nhở các sinh viên và các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ của mình, những người có nỗi sợ sân khấu dễ hiểu: bạn chắc chắn ở trong ít nhất top ba người trong phòng về kiến thức liên quan đến những gì bạn đang nói. Phải không? Có lẽ bạn là người có nhiều kiến thức nhất. Có thể vẫn có người khác cũng là chuyên gia trong lĩnh vực đó, điều đó hơi đáng sợ, nhưng ít nhất bạn là đồng nghiệp của họ. Vậy nên tự nhắc mình rằng trong hầu hết tình huống thuyết trình công khai, bạn nằm trong nhóm chuyên gia hàng đầu. Bạn đã dành nhiều thời gian với tài liệu hơn, ít nhất so với phần lớn khán giả.
Thêm vào đó, khi ở những tình huống ấy, khán giả thực sự muốn học hỏi từ chúng ta. Họ có mặt vì họ muốn nhận được giá trị từ chúng ta. Họ không đến để phê phán, đánh giá, mặc dù điều đó có thể xảy ra. Mọi người không thích nhìn người khác thất bại hoặc loạng choạng; họ muốn nhận được giá trị. Nếu bạn tự nhắc mình rằng mình có giá trị để đem lại và khán giả muốn giá trị đó, điều đó có thể hạ bớt cái “nhiệt” trong bạn.
Về chuyện di chuyển, tôi nghĩ di chuyển rất tốt. Chỉ cần đừng để nó gây phân tâm. Có một vài quy tắc hoặc ý tưởng về di chuyển. Hãy di chuyển khi phù hợp trong các lúc chuyển ý. Các danh hài đứng sân khấu có một quy tắc họ cố gắng tuân theo là không bao giờ đi bộ khi đang thốt ra câu đắt (punchline). Bạn muốn “đánh” câu đắt đó. Tất cả chúng ta khi giao tiếp đều có những câu đắt, những điểm mấu chốt mà ta thực sự muốn khán giả ghi nhớ. Hãy đứng yên trong lúc đó. Nhưng khi bạn đang chuẩn bị dẫn dắt, hãy di chuyển sang hai bên. Khi bắt đầu, tiến vào, tiến lên phía trước. Vậy nên di chuyển có thể giúp bạn giảm lo âu, nhưng nó cũng giúp khán giả hiểu điều gì quan trọng, điều gì không. Nếu tôi chuyển từ điểm này sang điểm khác và tôi di chuyển về mặt thể chất hoặc xoay người khi ngồi ở bàn, đó báo hiệu thông tin cho bạn rằng chúng ta đang chuyển từ chỗ này sang chỗ kia. Hãy dùng nhu cầu di chuyển đó một cách có mục đích. Trước đây tôi không nhận ra rằng các danh hài không thốt câu đắt khi đang di chuyển, nhưng bây giờ thì thật hợp lý: vì bạn sẽ phân tâm khán giả. Ngay cả Chris Rock, người di chuyển nhiều, đôi khi cũng dừng lại lúc câu đắt.
Chúng ta đã biết từ lâu có những điều có thể làm để cải thiện giấc ngủ, và trong đó có những thứ ta có thể uống. Những thứ như magie threonate, theanine, chiết xuất hoa cúc, glycine, cùng với những thứ ít được biết đến hơn như nhụy hoa nghệ tây và rễ valerian. Tất cả đều là các thành phần được hỗ trợ lâm sàng có thể giúp bạn dễ ngủ hơn, ngủ sâu hơn và thức dậy thấy tỉnh táo hơn.
Tôi rất vui được chia sẻ rằng nhà tài trợ lâu năm của chúng tôi, AG1, vừa tạo ra một sản phẩm mới gọi là AGZ, một loại đồ uống dùng buổi tối được thiết kế để giúp bạn ngủ tốt hơn và thức dậy thật sảng khoái. Trong vài năm qua, tôi đã làm việc với đội ngũ tại AG1 để giúp tạo ra công thức AGZ mới này. Nó chứa những hợp chất hỗ trợ giấc ngủ tốt nhất với tỷ lệ chính xác trong một hỗn hợp dễ uống. Điều này loại bỏ mọi phức tạp khi bạn phải dò xét giữa vô số thực phẩm bổ sung cho giấc ngủ, phải tìm liều lượng đúng và chọn thứ phù hợp cho bạn. Theo tôi được biết, AGZ là thực phẩm bổ sung hỗ trợ giấc ngủ toàn diện nhất trên thị trường. Tôi uống nó 30–60 phút trước khi ngủ — tiện thể là nó ngon — và nó làm tăng đáng kể cả chất lượng lẫn độ sâu giấc ngủ của tôi. Tôi biết điều đó cả từ trải nghiệm chủ quan và vì tôi theo dõi giấc ngủ của mình. Tôi rất mong mọi người thử công thức AGZ mới này và tận hưởng lợi ích của giấc ngủ tốt hơn. AGZ có các hương vị chocolate, chocolate bạc hà và hỗn hợp quả mọng.
Và như tôi đã đề cập trước đó, tất cả đều cực kỳ ngon.
Món tôi thích nhất trong ba món có lẽ là chocolate mint (sô cô la bạc hà), nhưng tôi thực sự thích tất cả.
Nếu bạn muốn thử AGZ, hãy vào drinkagz.com/Huberman để nhận ưu đãi đặc biệt.
Một lần nữa, đó là drinkagz.com/Huberman.
Tập hôm nay cũng được tài trợ bởi Juve.
Juve chế tạo các thiết bị liệu pháp ánh sáng đỏ đạt tiêu chuẩn y tế.
Nếu có một điều mà tôi luôn nhấn mạnh trên podcast này, thì đó là tác động to lớn của ánh sáng đối với sinh học của chúng ta.
Bên cạnh ánh sáng mặt trời, các nguồn ánh sáng đỏ và hồng ngoại gần đã được chứng minh có ảnh hưởng tích cực
trong việc cải thiện nhiều khía cạnh của sức khỏe tế bào và cơ quan, bao gồm hồi phục cơ nhanh hơn, cải thiện sức khỏe da và lành vết thương,
cải thiện mụn trứng cá, giảm đau và viêm, thậm chí cải thiện chức năng ty thể và cả thị lực.
Điểm khiến đèn Juve khác biệt và là lý do tôi ưa thích thiết bị liệu pháp ánh sáng đỏ của họ là chúng sử dụng các bước sóng đã được chứng minh lâm sàng,
tức là các bước sóng cụ thể của ánh sáng đỏ và ánh sáng hồng ngoại gần kết hợp với nhau để kích hoạt những thích nghi tế bào tối ưu.
Cá nhân tôi dùng tấm toàn thân Juve khoảng ba đến bốn lần một tuần,
và tôi dùng đèn cầm tay Juve cả ở nhà lẫn khi đi du lịch.
Hiện tại Juve đang có đợt giảm giá lớn nhất trong năm.
Từ nay đến ngày 1 tháng 12 năm 2025, bạn có thể tiết kiệm lên đến 1.000 đô la cho một số thiết bị Juve được chọn trong chương trình khuyến mãi Black Friday của họ.
Chỉ cần vào juve.com/Huberman.
Đó là J-O-O-V-V chấm com gạch chéo Huberman.
Một vài ngoại lệ được áp dụng.
Tôi tự hỏi liệu bạn có nhận thấy trong lớp học rằng mạng xã hội và các dạng nội dung mới hơn đang thay đổi kỳ vọng của mọi người về mức độ hấp dẫn của một thứ gì đó hay không,
bởi lối vào đến mạng xã hội rất nhanh.
Tôi chưa bao giờ thấy điều gì khiến mọi người tập trung nhanh như vậy, trừ khi đó là thứ gì đó thực sự gây sốc,
mà chẳng ai muốn xem.
Nhưng, bạn biết đấy, nếu đột nhiên bạn thấy hai chiếc xe đâm nhau, bạn hoàn toàn tập trung vào đó.
Bạn sẽ không quay lại việc bạn đang làm nữa.
Tách riêng các sự kiện xấu, các sự kiện chấn thương, mạng xã hội có một lối vào cực kỳ mượt mà và nhanh chóng tới một điểm trọng tâm,
kéo bạn vào trong hộp. Một cuốn sách thường không làm được điều đó với mọi người.
Vậy hiện nay bạn quan sát thấy điều gì về kỳ vọng của khán giả rằng một thứ gì đó cần phải hấp dẫn đến mức nào?
Vâng, tôi thấy điều này thể hiện theo vài cách.
Thứ nhất, khi bạn nghĩ về một lực lượng lao động đa thế hệ hoặc nơi nhiều thế hệ cùng có mặt.
Bạn biết đấy, những người thuộc thế hệ chúng tôi, mặc dù tôi lớn tuổi hơn bạn, mong đợi các mối quan hệ và giao tiếp diễn tiến theo một cách nhất định.
Và tôi nghĩ các thế hệ trẻ hơn mong mọi thứ nhanh hơn và mang tính giao dịch hơn.
Và khi chúng ta đến với nhau, điều đó có thể sinh ra hiểu lầm và đôi khi xung đột.
Vì vậy tôi thấy điều đó xảy ra và tôi thấy rất thú vị.
Tôi cố gắng hướng dẫn sinh viên của mình phải trân trọng những cách mà mọi người kết nối và những cách mà mọi người mong đợi thông tin đến.
Bạn biết đấy, nếu bạn cứ nhắn tin cho tôi mãi mà tôi thực sự muốn bạn nhấc điện thoại lên để tôi nghe giọng bạn, thì điều đó sẽ gây ra một số vấn đề.
Vì vậy chúng ta phải trân trọng rằng người khác có những cách khác nhau để tiếp nhận thông tin.
Tôi thấy nhiều sinh viên trẻ mà tôi giao tiếp khó làm được một số công việc ban đầu mà chúng ta phải làm trong xây dựng mối quan hệ, xây dựng niềm tin, chỉ vì họ mong mọi thứ xảy ra rất nhanh hoặc quen với điều đó.
Và nhiều giao tiếp, nhiều kết nối, ít nhất là lúc đầu, cần thời gian.
Vì vậy việc giúp mọi người trân trọng thời gian bỏ ra ngay từ đầu có thể dẫn tới những kết nối sâu sắc và đầy hứng khởi về sau.
Vậy nên chắc chắn là có sự thay đổi.
Trước cuộc trò chuyện của chúng ta, tôi đã cố nghĩ xem một lời khuyên duy nhất để giúp mọi người thoải mái hơn khi giao tiếp trong môi trường mới lạ, trên sân khấu hay ngoài đời sẽ là gì?
Và điều hiện lên trong đầu tôi là: hãy thân thiện với mọi người.
Bản chất tôi khá thân thiện.
Ví dụ nếu tôi đi mua cà phê, tôi sẽ hỏi: hôm nay của bạn thế nào?
Hoặc tôi sẽ hỏi như vậy và tôi thực sự tò mò: hôm nay của bạn thế nào?
Hiếm khi ai đó nói: hôm nay tệ lắm. Thỉnh thoảng có.
Thường thì họ trả lời: ôi cũng khá tốt. Còn bạn thì sao?
Nhưng trong một chiếc Uber, ví dụ, tôi thường thấy mình trò chuyện với mọi người.
Với tôi, trò chuyện khá trôi chảy.
Tôi nhận ra với người khác thì không phải vậy.
Mọi người có thể không tin, nhưng tôi thực ra rất hướng nội.
Tôi dành nhiều thời gian một mình, nhưng tôi thích con người và tôi cũng khá thân thiện và họ cũng thân thiện với tôi.
Vì vậy tôi nghĩ thân thiện giúp bạn giỏi giao tiếp.
Phải không?
Ừ, không, hoàn toàn đúng.
Câu trả lời của tôi với câu hỏi đó sẽ là tính tò mò.
Hãy dẫn bằng sự tò mò.
Hỏi câu hỏi.
Quan sát mọi thứ.
Chỉ ra chúng.
Nhiều người ghét chuyện phiếm vì họ không biết cách làm.
Nhưng nếu bạn dẫn bằng sự tò mò, nếu bạn đặt câu hỏi và quan sát, đó là nơi tôi nghĩ chúng ta có thể, thứ nhất, khiến cuộc trò chuyện tiến triển theo cách trôi chảy và thoải mái hơn cho mọi người.
Và thẳng thắn mà nói, người ta thường thoải mái nhất khi nói về bản thân.
Vì vậy nếu bạn có thể khiến người khác nói về điều gì đó quan trọng với họ.
Và rồi, bạn biết đấy, có cả một khoa học đằng sau cuộc trò chuyện.
Những người nghiên cứu cuộc trò chuyện xem xét việc chuyển lượt.
Bởi vì nếu bạn nghĩ về nó, trò chuyện chỉ là việc thay phiên nhau nói.
Có những lượt nói mang tính ủng hộ, nơi bạn nói một điều và tôi ủng hộ điều bạn nói.
Bạn có thể nói, “Này Matt, tôi vừa mới trở về từ Maui.”
Và tôi có thể nói, “Ồ, tuyệt quá. Bạn ở đâu? Bạn đã làm gì?”
Hoặc tôi có thể dùng một loại lượt khác, đó là chuyển (lượt chuyển đổi). Tôi có thể nói, “Ồ, tôi vừa mới trở về từ Costa Rica.”
Và một cuộc trò chuyện tốt làm cả hai việc đó.
Vì vậy, sự tò mò, rồi quản lý việc chuyển đổi chủ đề và hỗ trợ lượt nói cho phép cuộc trò chuyện đó không chỉ phát triển, mà còn giúp bạn trở nên gần gũi và thân thiết hơn, nếu muốn nói vậy — nghĩa là gần hơn về mặt xây dựng niềm tin và mối quan hệ bạn có.
Ừ, hầu như ở Los Angeles tôi luôn hỏi tài xế Uber họ đến từ đâu. Bởi vì thường họ có giọng điệu mà tôi không nhận ra được nguồn gốc. Và hầu như lúc nào tôi cũng biết về một nhà hàng tuyệt vời dựa trên dân tộc của họ, đúng không? Tôi tìm ra, theo tôi, nhà hàng Armenia ngon nhất ở Los Angeles nhờ một chuyến Uber hay ho. Vậy nên, hãy bắt đầu bằng sự tò mò. Tôi không hỏi “nhà hàng nào là ngon nhất.” Tôi nghĩ chuyện đó gần như lúc nào cũng dẫn đến ăn uống, có vẻ vậy. Chó là thức ăn.
Tôi tò mò về tính tuyến tính so với phi tuyến trong kể chuyện. Có người có phong cách có thể “giữ nhiều mạch” cùng lúc, tôi tưởng tượng là như vậy — họ có thể khởi một mạch, rồi mở vài mạch khác. Có người có phong cách rất tuyến tính. Có người sẽ không nhắc lại những gì họ đã nói trước đó. Có người lại liên tục nhắc lại. Có lẽ tùy trường hợp. Nhưng nói chung, nếu ai đó cố gắng truyền đạt thông tin, điều gì tốt nhất để người khác học được thông tin đó? Với tư cách là giáo viên, là người cố gắng truyền đạt kiến thức quan trọng cho người khác, tôi tin một cách tiếp cận tuyến tính rõ ràng, đặt nền tảng rồi xây dựng lên, có lẽ là tốt nhất để giúp người ta hiểu thực sự. Trong giáo dục, bạn thường xếp lớp khung kiến thức, và điều đó dẫn đến cách tiếp cận tuyến tính. Nhưng ở những thời điểm khác, bạn có thể tách ra và chia sẻ một vài thông tin thú vị. Tôi xem việc trở thành một diễn giả giỏi giống như trở thành một hướng dẫn viên du lịch giỏi. Thực ra tôi từng là hướng dẫn viên du lịch một thời. Một hướng dẫn viên giỏi làm rất tốt việc đặt kỳ vọng về nơi bạn sẽ đến. Hầu hết mọi người sẽ không tham gia tour nếu họ không biết sẽ đi đâu. Nếu tôi xuất hiện và nói “Tôi là hướng dẫn viên của các bạn, đi thôi,” bạn có thể nói “ừ, tôi không biết chúng ta sẽ đi đâu.” Nhưng nếu tôi nói “này, chúng ta sẽ làm cái này và cái kia, và chúng ta sẽ không làm cái kia,” thì bạn có thể thư giãn, cảm thấy thoải mái và đi cùng tôi. Và tôi cho bạn biết ở mỗi điểm chúng ta sẽ di chuyển tới đâu. Nhưng trên đường đi, chúng ta có thể lang thang, ngó nghiêng, xem vài thứ rồi quay lại. Miễn là người ta có hướng đi rõ ràng và mọi thứ phù hợp như một câu chuyện lớn hơn, tôi nghĩ bạn có thể chơi với cả hai kiểu. Nhưng khi nói đến giáo dục nghiêm túc, chúng ta có bằng chứng tốt rằng cách tiếp cận tuyến tính có giàn giáo (scaffolding) thực sự là thứ hữu ích nhất.
Bạn có nghĩ nếu người ta muốn giỏi giao tiếp hơn thì nên luyện tập làm hướng dẫn viên du lịch không? Tôi nghĩ việc áp dụng tư duy đó — à, đưa bạn qua tài liệu của mình như một hướng dẫn viên — rất bổ ích. Hướng dẫn viên sẽ giới thiệu ở đầu và đặt kỳ vọng. Họ sẽ chắc chắn bạn hiểu tại sao chúng ta chuyển từ chỗ này sang chỗ kia. Và khi xong, họ thực sự muốn bạn mang đi được điều gì đó có giá trị. Ý tôi là, hầu hết tour đều kết thúc ở cửa hàng quà lưu niệm, đúng không? Món quà bạn dành cho khán giả là thứ họ có thể mang về và sử dụng. Vậy nên tôi nghĩ dùng phép ẩn dụ đó, nhìn công việc của mình qua lăng kính ấy, có thể rất hữu ích.
Tôi nhớ lại thời tiểu học, khi chúng tôi được yêu cầu mang một món đồ thật quan trọng với mình. Rồi trẻ con sẽ đứng trước lớp. Và tất nhiên, đó là một bài tập đẹp cho các em vì không ai biết món đồ đó hơn chính các em. Nhưng tôi nhớ thấy nhiều phong cách khác nhau. Có đứa vào nói “đây là cái transformer của tôi,” nói rất tự tin, “đây là cá vàng của tôi, tôi có mấy con cá vàng.” Và rồi thỉnh thoảng — không quá hiếm — bạn gặp đứa trẻ nói “ồ, đây là…” rồi bạn thấy nó im bặt, và bạn muốn nó lên tiếng nhưng nó không thoải mái chia sẻ kiến thức rõ ràng, thân mật của mình về món đồ và lý do tại sao nó quan trọng. Bạn có thể nhận ra chúng đóng kín. Rồi bạn bảo chúng nói to hơn, và chúng sẽ nói to hơn. Nhưng tôi nghĩ đó là vấn đề của nhiều người: họ không thoải mái khi phóng to suy nghĩ của mình ra cả căn phòng.
Giải pháp là gì, hay làm sao để tạo không gian cho những người này? Tôi không nói điều này vì lý do “hợp chính trị,” nhưng tôi hoàn toàn tin rằng những người ấy chứa rất nhiều kiến thức hữu ích. Có thể họ muốn chia sẻ, nhưng có thể môi trường đó không phù hợp với họ. Có thể họ viết. Hoặc có thể họ không muốn chia sẻ món đồ yêu thích của mình. Tôi chắc bạn cũng gặp người như vậy. Ồ, chắc chắn rồi. Nhưng vì họ bước vào một công việc hay nghề nào đó mà người ta bảo họ phải giỏi nói trước cả phòng… Tôi nghĩ đó là điều đáng tiếc khi người ta nói bạn phải giỏi chuyện này. Có rất nhiều cách để giao tiếp và ai cũng nên tìm một phương tiện phù hợp với mình. Một số vai trò yêu cầu những kiểu giao tiếp nhất định. Nếu đó không phải điều bạn thoải mái, có lẽ bạn nên tìm vai trò khác. Nhưng tôi tin chúng ta đều có thể học và phát triển kỹ năng giao tiếp. Phần lớn sự nghiệp của tôi là giúp người ta cảm thấy thoải mái và tự tin hơn khi nói trước người khác, làm việc với sự lo lắng đi kèm, giúp họ thấy có nhiều cách để giao tiếp. Có thể tôi không cần giơ cái đồ vật lên và làm cho mọi thứ trở nên về tôi và đồ vật của tôi. Có thể tôi kể một câu chuyện về đồ vật, hoặc kể câu chuyện về cách tôi có được đồ vật ấy. Vậy thì nó ít liên quan đến tôi hơn và nhiều về câu chuyện hơn.
Nếu chúng ta có thể khiến mọi người đôi khi tách mình ra khỏi nỗi sợ và kéo người khác vào, điều đó có thể hoạt động rất tốt.
Tôi đã huấn luyện một nhà lãnh đạo rất cấp cao ở một công ty rất lớn mà ai cũng biết.
Ông ấy thực sự, thực sự lo lắng.
Và khi ông được thăng chức, ông phải đối mặt với những khán giả ngày càng đông hơn.
Những gì ông làm, và điều chúng tôi cùng luyện, về bản chất là làm phân tâm khán giả ngay từ đầu.
Ông bắt đầu bằng cách nói: hãy xem đoạn video 30 giây này.
Và khi video kết thúc, ông trở thành người điều phối những gì vừa xảy ra.
Vậy các bạn nghĩ sao?
Điều này có ý nghĩa gì?
Ông cảm thấy thoải mái hơn nhiều khi điều phối sự tương tác thay vì trở thành trung tâm của sự chú ý.
Vì vậy có rất nhiều thứ chúng ta có thể làm để đạt mục tiêu truyền đạt thông tin mà không nhất thiết phải đặt đèn sân khấu chiếu vào chính mình.
Và tôi muốn chia sẻ một ví dụ — hoặc kể câu chuyện về mấy đứa trẻ làm “show and tell” (mang đồ vật lên kể).
Tôi từng làm điều đó trong các lớp đại học mà tôi dạy.
Nhưng tôi có một cách biến tấu.
Tôi cho học sinh mang một đồ vật đến và họ phải chia sẻ về nó.
Tôi bắt họ dùng cấu trúc “cái gì, vậy thì sao, bây giờ làm gì”.
Rồi tôi bắt họ kể về một đồ vật mà họ đã nghĩ đến việc mang đến nhưng rồi không mang.
Vậy là họ phải nói đó là vật gì và tại sao họ không mang nó.
Điều đó tiết lộ nhiều hơn về con người họ.
Và khi nói về tính xác thực, mọi người bộc lộ cảm xúc theo cách mà họ không làm khi họ có một món đồ mà họ đã suy nghĩ kỹ và sẽ khiến họ trông tốt, và họ đã dàn xếp câu chuyện xung quanh món đồ đó.
Nhưng khi họ nói về món đồ kia, đam mê của họ lóe lên, bản chất khi trò chuyện tự nhiên của họ xuất hiện.
Thực sự rất khai sáng khi làm vậy.
Người hướng dẫn cao học của tôi nói rằng bà thà thuyết trình trước cả một phòng đầy người hoặc trước một căn phòng trống còn hơn là chỉ một người.
Thật khó để làm điều đó cho chỉ một người.
Tôi nghĩ bà ấy độc đáo theo nghĩa đó.
Tôi nghĩ hầu hết mọi người đều khiếp sợ việc thuyết trình trước một căn phòng đầy người.
Tôi vẫn không biết tại sao, nhưng không phải vì điều đó dễ với tôi.
Tôi chỉ tự hỏi là vì cái gì.
Ý bạn là có cơ sở tiến hóa cho chuyện này.
Tôi nghĩ đúng vậy.
Hậu quả dường như thật hơn khi bạn đứng trước nhiều người.
Với riêng tôi, kích thước nhóm gây lo lắng nhất là khoảng 10 hay 12 người.
Khi vượt trên 12, 20, 100.000 người, đối với tôi nó trở nên vô danh hơn.
Nhưng khoảng 10 đến 12 người là khó nhất.
Về cách luyện tập tốt nhất, tôi nghĩ — nói thành tiếng là phần quan trọng nhất.
Hãy nói to.
Hãy nói to nó lên.
Bạn biết đấy, trong đầu tôi tôi rất lưu loát.
Nhưng khi tôi mở miệng thì không phải lúc nào cũng được như vậy.
Vì vậy bạn phải thực sự nói ra thành tiếng.
Chúng ta tạo ra quá nhiều giả định trong đầu và nối các dấu chấm sao cho khi thực sự nói ra, chúng ta mới nhận ra mọi thứ không diễn ra như vậy.
Ghi âm bản thân, nghe lại, có những người tin cậy giúp — bạn chỉ phải đưa nó ra.
Và điều này không chỉ cho việc nói trước đám đông lớn.
Đó là trong những giao tiếp liên cá nhân có quyết định quan trọng.
Có thể tôi muốn xin tăng lương sếp.
Có thể tôi phải góp ý với đồng nghiệp về điều không hay.
Tôi phải luyện những chuyện này và phải nghĩ không chỉ về tôi sẽ nói gì, mà còn dự đoán phản ứng và có thể diễn tập một vài tình huống.
Bạn biết đấy, vận động viên làm nhiều bài tập.
Vậy khi vào trận họ có thể chơi tốt.
Chúng ta cũng cần làm như vậy.
Tôi ngạc nhiên khi làm việc với các lãnh đạo cấp cao của công ty và họ nói, ôi, tôi tập bài thuyết trình một hai lần là xong.
Hãy nghĩ về một diễn viên hài độc thoại, họ tập tiết mục bao nhiêu lần lặp đi lặp lại.
Làm sao chỉ với một hai lần lướt qua slide mà bạn đã có đủ nội dung?
Vì vậy phải đưa nó ra, luyện tập, làm nhiều lần — điều đó cực kỳ quan trọng.
Một người, mười người, không ai — đều cần phải luyện.
Chúng ta nghĩ mình biết cách nói điều gì đó cho đến khi thực tế đánh thẳng vào mặt.
Gần như giống như khi ta đọc một từ rất nhiều lần và nghĩ mình biết cách phát âm.
Rồi đến lúc phải phát âm hay phát âm sai, ta mới nhận ra là mình đã phát âm trong đầu sai trong suốt thời gian dài.
Bạn và tôi đã nói trước đó và tôi đã kể với bạn tôi tập võ thuật từ lâu.
Khi học một động tác mới, bạn học động tác trong không khí và có thể làm động tác đó rất giỏi.
Nhưng khi bạn gặp người khác và phải thực hành động tác với đối thủ, đó là nơi thực tế xuất hiện.
Và đó chính xác là điều bạn đang nói.
Bạn phải trải nghiệm nó trong thực tế, trong thế giới thật, rồi bạn sẽ thấy mình ở đâu.
Ừ.
Tôi không phải là võ sĩ, nhưng nhiều năm trước tôi có dành chút thời gian ở một phòng tập quyền anh và tôi có thể nói với bạn là shadow boxing (tập đấm tưởng tượng) không giống việc bị đánh thật và bao cát thì không đập lại bạn.
Nó có một trọng lượng vật lý khác so với việc đấm tưởng tượng, nhưng đó là một trải nghiệm hoàn toàn khác.
Đúng vậy.
Như mọi thứ khác, đó là phản hồi.
Tôi rất bị cuốn hút bởi biên đạo múa nổi tiếng Twyla Tharp.
Bà giờ đã ngoài 80.
Bà tuyệt vời.
Bà đã nói và viết nhiều điều tuyệt vời về biên đạo.
Bà nói rằng bà có cách thực hành là phát triển một điệu nhảy, rồi lướt nó trong đầu.
Rồi vì là vũ công, bà thử nó, rồi để người khác làm nó và tưởng tượng nó.
Rồi họ lặp đi lặp lại hàng nghìn, hàng nghìn lần trước khi thực sự biểu diễn trước một khán giả nhỏ chứ không phải công chúng.
Vì vậy thật là đáng kinh ngạc khi chúng ta lại mong mình có thể đứng dậy và truyền đạt thông tin thật tốt mà không làm những bước đó.
Một thế giới mới mà tôi nghĩ rất thú vị liên quan đến việc luyện tập này là bây giờ có một số công cụ VR bạn có thể đeo và luyện bài thuyết trình. Và bạn có thể thấy một khán giả được mô phỏng. Và trong một số công cụ này, bạn thực sự có thể lập trình phản ứng của khán giả. Bạn có thể nói họ ủng hộ bạn hoặc họ phớt lờ bạn. Vậy là bạn có thể giảm bớt sự nhạy cảm của mình. Và tôi nghĩ đó là một phương tiện rất thú vị cho người ta, đặc biệt những người bị chứng sợ, để làm giảm phản ứng, đeo kính và luyện bài thuyết trình. Và một vài công cụ thậm chí cho phép, nếu bạn có slide, bạn có thể tải slide lên và luyện việc tham chiếu đến chúng. Nên tôi nghĩ không chỉ trong thực tế, mà cả trong thực tế ảo chúng ta cũng có thể luyện tập và chuẩn bị.
Bạn có nghĩ nếu ai đó muốn trôi chảy hơn khi trình bày thông tin, họ có thể tìm một người bạn chọn ngẫu nhiên một vật trong phòng cho họ và rồi họ phải nói một bài ứng biến ngắn về vật đó hoặc gì đó tương tự không? Chỉ để làm quen với việc nhận chủ đề và xử lý nó ở mức độ nào đó một cách linh hoạt.
Ừ. Tôi nghĩ diễn xuất ứng biến là một cách tuyệt vời để cải thiện khả năng giao tiếp vì ứng biến không phải để trở nên hài hước. Ứng biến là về sống trong khoảnh khắc và phản ứng theo những gì cần thiết. Vậy nên, vâng, làm bất cứ điều gì như vậy. Bạn thậm chí không cần một người bạn. Bạn chỉ cần nhìn vào một vật và bắt đầu nói về nó, mô tả nó, kể một câu chuyện về nó. Tất cả những điều đó đều có ích. Bạn có thể mở một cuốn sách và chọn một từ rồi nói về ý nghĩa của từ đó. Đó là một số bài tập linh hoạt có thể giúp bạn tốt hơn khi bị đặt vào tình huống bất ngờ. Và nó còn xây dựng sự tự tin nữa. Giống như: tôi có thể làm được điều đó. Nếu tôi làm được khi chọn một từ ngẫu nhiên, tôi cũng có thể làm được khi ai đó hỏi tôi một câu mà tôi biết rõ về chủ đề. Vì vậy đó là một cách xây dựng sự tự tin và giúp quá trình xử lý trong khoảnh khắc.
Tôi cảm thấy người trên 15 tuổi thường không mấy thoải mái khi ôm lấy những trò giống sân khấu này vì trông có vẻ trẻ con. Nhưng chính mức độ tò mò và cách giao tiếp mang tính trẻ thơ ấy mới là thứ bạn đang tìm khi muốn trở thành một người giao tiếp hiệu quả.
Một lớp tôi đồng giảng dạy tại Stanford thông qua chương trình học liên tục của họ có tên là Improvisationally Speaking. Tôi hợp tác với một ông tên Adam Tobin, người là một diễn viên ứng biến xuất sắc. Và cùng nhau tôi đảm nhận phần về giao tiếp. Đó là cách cho người ta những bước đi nhỏ và cho phép họ làm một số trò ứng biến này vì chúng tôi liên kết trực tiếp một hoạt động ứng biến cụ thể với một nhu cầu giao tiếp cụ thể. Và khi mọi người thấy điều đó, họ cởi mở hơn.
Tại Trường Kinh doanh Sau đại học của Stanford, có vài khóa học đưa những ý tưởng ứng biến vào những vấn đề rất nghiêm túc. Làm sao để trở thành một nhà quản lý và thích nghi các kỹ năng quản lý thông qua ứng biến. Làm sao để thể hiện địa vị và quyền lực thông qua một vài điều mà ứng biến dạy. Vậy nên học ứng biến hoặc ít nhất hiểu một số nguyên tắc đó chắc chắn có thể giúp ích.
Khi tôi nghĩ về những thông tin thực sự có tính lưu trữ, quan trọng trên internet, rất ít thứ vượt lên được. Tôi thỉnh thoảng chơi trò này: tôi tự hỏi nội dung để lại thật sự trên internet là gì? Và một trong những thứ vượt lên là bài diễn văn tốt nghiệp của Steve Jobs tại Stanford năm 2015, tôi nghĩ là vậy. Bài “I Have a Dream”, tất nhiên. Martin Luther King, JFK cũng nói vài điều khá quan trọng. Vâng, những bài đó là những bài phát biểu được viết sẵn. Và họ đọc theo kịch bản. Và trong nhiều trường hợp họ có kể chuyện. Ừm-hm. Thế là phù hợp. Vậy mà bài phát biểu của Jobs, mà tôi đã nghe nhiều lần, ông ấy đọc từ một tờ giấy. Nên điều đó đi ngược với nhiều thứ chúng ta đang nói. Đúng. Vậy mà nó vẫn là một cách giao tiếp cực kỳ hiệu quả.
Tại sao bạn nghĩ những ví dụ đó — giả sử như JFK, Martin Luther King, Steve Jobs, tôi có lẽ nên kể thêm vài người khác, nhưng đó là những người hiện lên trong đầu — tại sao bạn nghĩ đó ít nhất là một trong những khoảnh khắc giao tiếp tuyệt vời nhất mà vẫn đọng lại trong tâm trí mọi người?
Ồ, có vài yếu tố. Một là, tôi nghĩ, là chúng được viết cực kỳ tốt. Chúng mang tính thi vị. Chúng đầy khát vọng. Chúng dùng những điểm nhấn tu từ làm cho chúng dễ ghi nhớ: lặp lại, điệp âm, những thứ như vậy. Chúng cũng xuất hiện trong một bối cảnh, một thời điểm mà những thông điệp đó thực sự quan trọng và cần thiết. Và chúng vang vọng, kết nối ở tầm mức với những gì đang diễn ra trong tinh thần thời đại lúc đó. Bài nói về chặng đường lên mặt trăng của JFK, bài về quyền dân sự của Martin Luther King. Về Steve Jobs, tôi cho rằng hoàn cảnh kinh tế và môi trường vào thời điểm đó khiến thông điệp thực sự cộng hưởng. Vậy nên tôi nghĩ đó là sự kết hợp của bối cảnh và thời điểm. Là sự kết hợp của những ý tưởng thực sự quan trọng được trình bày theo một cách thực sự quan trọng với những điểm nhấn tu từ cụ thể khiến chúng dễ nhớ. Và tôi nghĩ tính cách mà những người ấy mang vào bài nói cũng tạo nên khác biệt. Tôi nghĩ người khác nói những lời đó có thể sẽ không có cùng tác động.
Tôi khó mà nghĩ ra một ký ức trong 5–10 năm gần đây về những khoảnh khắc giao tiếp công chúng thực sự quan trọng. Tôi nhớ một vài chuyện được truyền hình và đăng lên mạng, nhưng đó chỉ là những chuyện xảy ra. Tôi nghĩ chúng ta đang ngày càng ồn ào hơn. Không phải nghĩ đâu. Tôi biết chúng ta đang ồn hơn. Có nhiều thông điệp hơn ngoài kia. Ngay cả trong trường hợp của Steve Jobs, vốn là ví dụ gần đây nhất bạn đưa ra, mọi thứ khi đó không ồn như bây giờ. Không đông đúc như bây giờ, đúng không? Và vì vậy tôi nghĩ thật khó để nghe những cụm từ hay những bài phát biểu đó trong môi trường mà có quá nhiều tiếng ồn đang diễn ra.
Chắc chắn khi ta chứng kiến các sự kiện chấn động. Đúng. Đó là những ký ức “flashbulb”. Tôi nhớ vụ thảm họa tàu con thoi. Vâng. Chắc chắn là vụ 11/9. Tôi nghĩ sự kiện gần đây nổi bật nhất sẽ là vụ ám sát — xin lỗi — của Charlie Kirk. Bạn biết đấy, ai cũng biết chuyện đó. Đúng.
Và nó đã được quay lại trên video.
Đúng.
Thật khác biệt khi người ta thấy một đoạn video nhiễu hạt so với một đoạn video độ nét cao, như bây giờ chúng ta thường thấy.
Vì vậy, theo một nghĩa nào đó, bạn biết đấy, điều đó tạo ra một ngưỡng khác cho những gì đáng nhớ.
Đúng.
Và tất cả đều là những sự kiện bi thảm.
Vụ ám sát JFK, bạn biết đấy, đó là một đoạn video nhiễu hạt và được quay từ khoảng cách xa.
Và rất ít sự kiện không thuộc phạm trù bi thảm, không gây chấn thương lại đạt được tín hiệu lớn — tức là nổi bật giữa “tiếng ồn” và kéo dài lâu.
Tôi nghĩ điều đó là đúng.
Và tôi nghĩ mọi người không còn tham khảo cùng những kênh — tức là mọi người đang nhận thông tin theo những cách khác nhau.
Vì vậy điều đó cũng chia rẽ sự chú ý của chúng ta.
Nên chúng ta không thật sự thấy những chuyện đó nổi lên.
Nhưng tôi cũng nghĩ đó là một sự bình luận về trạng thái xã hội của chúng ta hiện nay.
Tôi nghĩ thật tuyệt nếu chúng ta nghe được nhiều hơn những bài diễn văn tích cực mà gây tiếng vang với mọi người, mà chúng ta sẽ trích dẫn và nhắc đến nhiều năm sau.
Ừ, tôi hay nghĩ về chuyện này.
Bạn biết đấy, tôi nghĩ về những sự kiện không tồi mà lại tạo được tín hiệu lớn so với “tiếng ồn”.
Hiện tại không có cái nào hiện lên trong đầu tôi.
Xin lỗi mọi người nếu tôi bỏ sót chuyện gần đây có chú cún làm điều siêu dễ thương nào đó.
Nhưng có quá nhiều triệu video như vậy nên tôi nghĩ chúng ta đã bão hoà.
Nó giống như tương đương thông tin của thực phẩm chế biến công nghiệp.
Giác quan của chúng ta bị chai đi.
Tôi nghĩ có phần đúng.
Và tôi cũng nghĩ chúng ta đang rời xa phương thức hùng biện truyền thống như trước kia, đúng không?
Không còn nhiều diễn đàn cho việc đó nữa.
Bạn có thể xem vài bài TED Talks.
Có, ý tôi là có một số bài TED Talks tuyệt vời và những bài nói ở đẳng cấp tương tự.
Nhưng tôi không chắc có bài nào đạt tới tầm mức mà bạn đang nói tới.
Ừ, tôi nghĩ bài TED Talk của Benet Brown về tính dễ tổn thương là một trong những bài mà tôi cho là thật sự để lại dấu ấn lâu dài.
Hầu hết những người dưới 18 có lẽ chưa nghe nó.
Dù sao thì, chúng tôi sẽ để link vào.
Và rồi còn có một loạt các TED Talks tuyệt vời khác nữa.
Bạn có một bài TED Talk tuyệt vời.
Cảm ơn.
Tôi đã thấy một cuộc nói chuyện trên mạng có 24 triệu lượt xem.
Đó không phải là con số xem tầm thường.
Và đó là một cuộc trò chuyện dài một tiếng về giao tiếp hiệu quả.
Ừ.
Rõ ràng mọi người quan tâm tới giao tiếp hiệu quả.
Ừ.
Bạn có nghĩ việc người ta giỏi giao tiếp một-một làm họ giỏi hơn khi nói trên sân khấu không?
Hay bạn nghĩ đó là hai kỹ năng hoàn toàn khác nhau?
Tôi thường gặp câu hỏi này.
Tôi nghĩ có một biểu đồ Venn.
Có những người có khả năng kết nối một-một theo cách khó mà làm được trên sân khấu.
Phần lớn liên quan tới cái mà các học giả gọi là “immediacy” — tính trực tiếp/gần gũi.
Tôi hiện diện với bạn.
Tôi tập trung.
Chúng ta tương tác theo cách đó.
Và điều đó không nhất thiết dịch được lên một sân khấu lớn hay trong một cuộc họp.
Nhưng một số kỹ năng thì có thể chuyển giao.
Là biết có cấu trúc, có trọng tâm về mục tiêu của điều bạn đang nói, biết cách bắt đầu một cách hấp dẫn.
Vậy nên đó là một biểu đồ Venn.
Và có những người có thể điều khiển sự hiện diện trên sân khấu.
Rồi đặt họ trước một người thôi.
Họ không biết cách phản ứng.
Vì vậy về mặt thông điệp, tôi nghĩ có nhiều điểm chồng lấp.
Về mặt sự hiện diện, thì rất khác nhau.
Nhưng tôi tin mọi người đều có thể học để giao tiếp tốt hơn.
Tôi sẽ không làm công việc của mình nếu tôi không tin điều đó.
Vậy nên nếu bạn giỏi giao tiếp cá nhân nhưng không giỏi khi đứng trước nhóm đông, hãy tận dụng kỹ năng bạn có.
Tìm cách mài giũa và phát triển những kỹ năng ấy trong môi trường khác.
Tương tự, nếu bạn giỏi trên sân khấu lớn, hãy đem những gì bạn làm ở đó tìm lối để giúp bạn trong giao tiếp cá nhân.
Nhưng chúng không phải lúc nào cũng giống nhau.
Và có những người giỏi cả hai.
Tôi rất vui được chia sẻ rằng Matina, loại nước yerba mate mà tôi đã cùng tạo ra, giờ được bán tại các cửa hàng Whole Foods trên toàn quốc.
Nghe lâu của podcast này biết rằng yerba mate là nguồn caffein mà tôi ưa thích.
Nó mang lại năng lượng mượt mà mà không khiến bạn bồn chồn, và nó còn có nhiều lợi ích tiềm năng khác, bao gồm giúp điều hoà đường huyết, cải thiện tiêu hoá, kìm hơi thèm ăn nhẹ, và nhiều hơn nữa.
Matina là thương hiệu yerba mate mà tôi thích nhất trong số tất cả các thương hiệu tôi từng thử.
Vì yêu Matina, tôi đã quyết định trở thành đồng chủ sở hữu trong doanh nghiệp này, và tôi đã giúp họ tạo ra dòng sản phẩm mới, tất cả đều hoàn toàn không đường.
Các hương vị Matina cold brew không đường này thực sự tuyệt.
Tôi uống ít nhất ba lon mỗi ngày.
Bạn thường sẽ thấy chúng trên bàn khi tôi thu âm podcast.
Tôi thực sự thích sản phẩm này, và tôi tự hào giờ nó được bán tại Whole Foods.
Vậy nên hãy thử Matina ở các cửa hàng Whole Foods trên toàn quốc.
Nó được pha lạnh với những nguyên liệu tuyệt nhất.
Không đường, và rất ngon.
Và nếu bạn không có Whole Foods gần nơi bạn ở, bạn cũng có thể mua trực tuyến tại drinkmatina.com.
Mấy ngày nay chúng ta thường nghe về “neurotypical” và “neuroatypical”.
Vâng.
Và tôi nghĩ có sự khác biệt rõ rệt trong phong cách trò chuyện, về mức độ ngữ điệu.
Tôi không muốn nói “affect” (sự biểu cảm) bởi vì tôi có vài người bạn thân là người neurotypical, và họ nói với tôi, và tôi tin họ, rằng họ có đầy đủ cảm xúc dưới giọng nói như những người, bạn biết đấy, thể hiện cảm xúc đó rõ rệt qua những biến điệu giọng nói và cử động cơ thể.
Bạn có nghĩ rằng chúng ta cần điều chỉnh khái niệm về giao tiếp hiệu quả dựa trên điều này, cái dường như là sự mở rộng ít nhất về hiểu biết giữa người có chức năng thần kinh điển hình và không điển hình không?
Vâng, tôi chắc chắn không có ý đồng nhất hoá sự đa dạng thần kinh với hướng nội hay hướng ngoại, nhưng câu hỏi bạn đặt ra với tôi, tôi nghe nó như một vấn đề tương tự.
Có một cách đúng duy nhất để giao tiếp hay một cách tốt hơn không?
Và những người không giao tiếp theo cách đó, họ có bị thiệt thòi không?
Tôi nghĩ có những kỳ vọng về giao tiếp hiệu quả, nhưng tôi nghĩ đó là một phạm vi chúng ta có thể mở rộng và có giá trị cho mọi người bất kể họ có thuộc phổ thần kinh khác biệt hay hướng nội, ví dụ như vậy.
Hướng ngoại thường hay được thưởng vì bạn thể hiện ra — bạn nghe thấy, bạn thấy — nhưng tôi nghĩ có những điều chúng ta có thể học từ những người thuộc phổ thần kinh khác biệt giúp kết nối thực sự và trở thành người giao tiếp tốt hơn.
Tương tự, cách những người rất hướng nội giao tiếp cũng có thể giúp ích.
Chắc chắn không có một cách đúng duy nhất để giao tiếp.
Có những cách tốt hơn và cách kém hơn, và bất kể bạn ở đâu về hướng nội, hướng ngoại hay sự khác biệt về thần kinh, bạn vẫn có thể giao tiếp hiệu quả.
Hãy tận dụng điểm mạnh của mình.
Có những điều mà người hướng nội làm rất tuyệt, giúp thúc đẩy giao tiếp tiến lên.
Những người có một số dạng khác biệt thần kinh về mặt sáng tạo hoặc mức độ chi tiết khi họ giao tiếp có thể rất hữu ích.
Chúng ta chỉ cần tìm ra những lợi thế đó và dựa vào chúng để hỗ trợ.
Tôi thấy rằng với khách mời podcast, nếu ai đó từng viết sách vào thời điểm nào đó, họ thường khá thoải mái khi podcast, bất kể họ đã tham gia nhiều podcast trước đó hay chưa, điều đó đặt ra câu hỏi liệu việc thực hành viết ra suy nghĩ của mình — viết tay hay gõ trên máy — có phải là cách hiệu quả để chuẩn bị nói hay chỉ để cải thiện khả năng nói nói chung hay không.
Và tôi hiểu rằng cuối cùng bạn phải — nếu muốn giỏi hít đất, bạn phải tập hít đất.
Nếu muốn giỏi nói, bạn phải nói.
Nhưng bạn có nghĩ việc viết và chuyển ý tưởng lên giấy giúp người ta trở thành người giao tiếp tốt hơn không?
Trả lời ngắn là có, nhưng tôi nghĩ đó là một quá trình hai phần.
Phần đầu là quá trình suy nghĩ cho những gì bạn sẽ viết.
Sau khi đã viết vài cuốn sách — tôi biết bạn đang viết một cuốn — bạn sẽ nghĩ khác về nội dung của mình.
Bạn phải nghĩ về khán giả.
Bạn phải nghĩ những mảnh này kết nối với nhau như thế nào?
Có cần một khung sườn không?
Vậy nên chính quá trình tư duy đó mới giúp.
Nhưng rồi hành động đặt bút lên giấy, ngón tay trên bàn phím, khi bạn phải chọn từ ngữ, phải nghĩ về cú pháp, ngữ pháp, bạn tham gia sâu hơn với nội dung của mình hơn là khi bạn chỉ suy nghĩ về ý tưởng.
Vì vậy tôi nghĩ ở cả hai mức độ, nó giúp bạn mài giũa thông điệp.
Tôi là một người rất lo lắng khi viết.
Tôi không quá lo lắng khi nói.
Tôi rất lo về những gì mình viết.
Nhưng tôi sửa bản thảo tốt hơn là viết.
Và quá trình biên tập đó thực sự rèn cho não bạn sẵn sàng trả lời câu hỏi, tập trung thông tin.
Vì vậy tôi nghĩ mỗi bước đó — phát triển ý tưởng, soạn thảo, rồi biên tập — đều chuẩn bị cho bạn giao tiếp tốt hơn.
Và tất cả chúng ta có thể sử dụng các phần khác nhau trong số đó.
Bạn không cần phải viết một cuốn sách để có thể dùng những kỹ năng đó để nói tốt hơn.
Trước đây tôi chuẩn bị các bài nói khoa học bằng cách tạo slide.
Ừ.
Và tôi yêu cầu trong phòng không có chuyện gì khác diễn ra vì trong đầu tôi đang nghĩ về những gì tôi sẽ nói khi tôi làm slide.
Vì vậy việc tự làm slide, đôi khi cả minh họa, v.v., là phần quan trọng trong việc chuẩn bị bài nói.
Đúng.
Tôi thấy nếu tôi chỉ cắt dán các hình ảnh hoặc slide có sẵn thì tệ hơn nhiều.
Ừ.
Tôi gọi đó là một “bộ slide Frankenstein”.
Mọi người gom nhặt các slide khác nhau rồi ghép chúng lại với nhau như Frankenstein ghép các mảnh, không có câu chuyện, không có quá trình suy nghĩ để kết nối tất cả.
Vậy nên slide là sự thể hiện của quá trình suy nghĩ của bạn.
Và đó là lý do tôi thấy nó hữu ích với bạn đến vậy.
Tôi kể một câu chuyện được chứ?
Chắc chắn.
Bạn là khách mời, nhưng tôi thực sự muốn nghe suy nghĩ của bạn về chuyện này.
Chúng tôi có một đồng nghiệp ở Stanford.
Tôi chẳng nhớ tên ông ấy, xin thứ lỗi.
Nhưng nhiều năm trước, chúng tôi là Pew Fellows, một nhóm mà, bạn biết đấy…
Ừ.
Xin chúc mừng.
Cảm ơn.
Tôi vẫn không biết làm thế nào mình được chọn, nhưng rồi tôi đã được chọn.
Dù sao, chúng tôi phải thuyết trình vào năm thứ tư.
Và, bạn biết đấy, đứng trong một căn phòng đầy người mà bạn nghĩ: ôi trời, nghiêm túc quá.
Là những người từ khắp nơi trong nước và không chỉ có khoa học thần kinh.
Vì vậy bạn có cảm giác khiêm nhường khi ở đó.
Dù bạn giỏi cỡ nào, nhiều người trong phòng sẽ giỏi hơn bạn.
Có một người.
Bây giờ anh ấy là giảng viên ở Stanford.
Trong bài nói của anh ấy, thay vì cho biết một loạt dữ liệu, anh nói sẽ chiếu cho mọi người một đoạn phim và một bài hát.
Anh ấy bật video những giọt dầu va chạm vào nhau.
Âm thanh hay bài hát tương ứng với việc các giọt dầu va chạm.
Suy nghĩ đầu tiên của tôi là, anh này điên.
Thật sự là anh ấy điên.
Rồi anh ấy trình bày về cách anh dùng âm thanh để phát triển các phân tử mới.
Anh ấy sau đó giành được Giải MacArthur dành cho những “thiên tài”.
Anh ấy đã chế tạo kính hiển vi và máy ly tâm có giá khoảng 1 đô la đang được dùng ở châu Phi để chẩn đoán bệnh ở những khu vực rất thiếu thốn kinh phí.
Anh ấy là kiểu người như vậy.
Vâng.
Và tôi nhớ tôi đã nghĩ, ôi trời.
Người này thật phi thường.
Ừ.
Trình độ giao tiếp tuyệt vời.
Tôi nghĩ anh ấy thực sự là một thiên tài.
Bạn biết đấy, những giải thưởng kiểu “thiên tài” này, tên gọi cũng buồn cười, phải không?
Và tôi nhận ra —
Tôi biết mình chưa bao giờ được nhận một cái.
Sao cơ?
Tôi chưa bao giờ được nhận.
Tôi cũng vậy.
Tôi cũng vậy.
Và tôi nghĩ có người xứng đáng, có người thì không, thẳng thắn mà nói.
Nhưng bài nói đó thật sự, không chỉ khiến tôi khiêm nhường, mà còn mở mắt tôi.
Bởi vì điều đó khiến tôi nhận ra rằng nếu ai đó thực sự nắm vững chủ đề và tin tưởng vào tầm nhìn độc đáo của mình đủ nhiều, thì bạn thực sự có thể dùng một thứ trông có vẻ mơ hồ như những giọt dầu va vào nhau. Ý tôi là, nó đẹp đấy, nhưng nói thật nó trông như một cái đèn lava, kèm theo chút nhạc. Nhưng đó là cách trình bày hoàn hảo vì nó có độ nổi bật rất cao so với những tiếng ồn xung quanh. Phải, tôi rất khâm phục anh ấy. Anh ấy tuyệt vời. Nếu người ta cố làm như vậy mà không thành, sẽ thất bại thảm hại. Nếu thành công, thì thành công vang dội.
Vậy bạn có nghĩ rằng, biết đâu chúng ta nên giữ cách truyền thống hay thử những “mồi nhử” như vậy? Tôi chưa bao giờ nghĩ mình nên làm điều như vậy khi thuyết trình. Nhưng, có lẽ bạn có thể thấy qua cách tôi kể chuyện, trải nghiệm đó vẫn in sâu trong người tôi như một trong những kỷ niệm tuyệt vời nhất trong toàn bộ sự nghiệp học thuật của tôi. Tôi đã nghĩ: “Thật tuyệt.” Và tôi sẽ không bao giờ quên nó. Tôi nghĩ bài nói ấy đã phá vỡ kỳ vọng, và chính việc đó làm nó nổi bật.
Mọi người có nên thử vượt giới hạn và đẩy ranh giới trong cách giao tiếp không? Tôi nghĩ nên. Nhưng chúng ta cần suy nghĩ thận trọng về điều đó và có thể thử nghiệm A/B, xin ý kiến vài người khác: “Tôi đang nghĩ làm điều này, bạn thấy sao?” — và đảm bảo rằng rủi ro bạn đang chấp nhận đã được tính toán. Tôi hay có cuộc trò chuyện này với sinh viên và những người tôi huấn luyện về yếu tố hài hước. Tôi không nói kể chuyện cười giống trải nghiệm của bạn, nhưng nó liên quan đến rủi ro. Nếu thành công, hài hước là một cách tuyệt vời để kết nối. Nhưng nếu thất bại, nó là cách nhanh nhất để làm mất kết nối. Vậy nên phải suy nghĩ kỹ, hiểu rõ chi phí và lợi ích, thử với vài người rồi mới quyết.
Nghe có vẻ người kia không chỉ phá vỡ kỳ vọng, mà còn đem đến cho bạn một trải nghiệm sống động về thứ họ đang nghiên cứu. Nó không chỉ là một khái niệm — nhiều bài nói học thuật, bạn và tôi đều tham dự nhiều, thường rất lý thuyết, rất khái niệm — nhưng bài đó làm cho mọi thứ trở nên cụ thể. Và vì thế, nó hữu ích cho mục tiêu họ muốn đạt.
Tôi thường thách thức mọi người: bạn có thể truyền tải thông tin này theo cách nào để thực sự khiến người ta tham gia và tương tác? Bạn có thể vẽ trên bảng trắng? Dùng phép ẩn dụ? Kể một câu chuyện hay đặt một câu hỏi thay vì chỉ liệt kê thông tin? Hãy làm điều gì đó phá vỡ kỳ vọng nhưng vẫn phù hợp và hỗ trợ mục tiêu của bạn.
Bạn có nghĩ việc tự nhìn nhận bản thân có hữu ích không? Ví dụ, tôi không thể làm bài nói kiểu đó. Dù có hiểu một nửa nội dung, tôi cũng không thể làm như vậy. Tôi chỉ có thể làm bài nói theo cách của mình. Đôi khi tôi tự hỏi: có khi một bài nói rất khô khan lại hiệu quả vì người nói bản thân họ cũng khô khan? Hoặc người có phong cách biểu diễn mạnh mẽ thì bài nói hiệu quả vì họ vốn kịch tính ngoài đời? Điều này lại dẫn về tính chân thực. Đôi khi người ta chỉ cần tìm ra mình là ai, họ xử lý thông tin thế nào, rồi cố gắng chia sẻ theo cách đó — giống như một nhạc sĩ chia sẻ bài hát, họa sĩ chia sẻ tác phẩm thị giác, vì đó là bộ lọc mà họ dùng để cảm nhận thế giới.
Nhiều khi chúng ta muốn nghe những điều khác vì muốn tiếp cận những cánh cửa mà mình không thể tự mở. Việc hiểu điều gì phù hợp với bạn và đâu là điểm mạnh của bạn rất quan trọng. Nhưng đồng thời, bạn không biết một số điểm mạnh tiềm ẩn nếu không thử những điều khác. Đó là lý do tại sao quay lại với ý tưởng về diễn xuất ứng biến (improv) như một ví dụ: bạn không biết cho đến khi thử xem mức độ thoải mái và ranh giới của mình ở đâu. Bạn có thể phát hiện ra mình làm tốt vài điều mà thực sự giúp bạn trở thành người truyền đạt tốt hơn.
Vì vậy, chắc chắn là phải tìm hiểu và phát huy những gì phù hợp với bạn, nhưng cũng nên mở rộng một chút để xem bạn có thể phát triển ở đâu. Tôi nghĩ công việc bạn làm, và công việc tôi cố làm — podcast, viết lách, giảng dạy — là để phơi bày cho mọi người nhiều thông tin hơn, để họ có thể điều chỉnh và áp dụng, từ đó mở rộng cách họ giao tiếp, nghiên cứu, hay bất cứ điều gì. Nên bạn phải chơi trên sở trường của mình, nhưng cũng phải khám phá xem sở trường đó có thể là gì. Tôi sẽ không muốn mọi người chỉ làm đúng những gì họ giỏi thôi.
Chúng ta nói về cách xử lý tình huống xấu có được không? Tôi có huấn luyện sinh viên, hậu tiến sĩ trong diễn thuyết trước công chúng và đã chứng kiến một lần sập hoàn toàn — người này giờ là giáo sư, làm việc xuất sắc, đã xin được việc, nhưng trong buổi thử nói trước một nhóm nhỏ, cậu ta sụp đổ hoàn toàn, không thể phục hồi. Chúng tôi phải hoãn lại và làm lần khác. Thực tế cậu ấy chỉ đột ngột ngưng nói, đứng lặng; cậu ấy bối rối và xin lỗi, rồi chúng tôi nói “Không sao đâu.” Đó là một khán phòng nhỏ, chúng tôi cố động viên, có thể cậu ấy không ngủ đủ, có nhiều chuyện khác trong đầu, nhưng cuối cùng cậu ấy ngồi bên lề sân khấu và xin mọi người ra về. Nó nặng nề lắm, nên rất quan trọng là cả nhóm chúng tôi phải quay lại và ủng hộ cậu ấy. Rồi cậu ấy đi ra thị trường xin việc, có vị trí, giờ là giảng viên chính thức ở đâu đó. Cậu ấy đã tự phục hồi — chúng ta đều có những ngày tồi tệ — nhưng tôi nghĩ khi nghe chuyện này nhiều người sẽ nghĩ “ôi trời.” Vậy phải làm gì nếu một người quên mất điều mình muốn nói trên sân khấu hoặc bị “choked”?
Bạn biết đấy, tôi khuyên mọi người nếu thấy lo lắng thì nên có một cách để xả những động tác đó.
Như tôi đã nói trước đây, đi qua đi lại hay thậm chí gồng chân hụt sau bục phát biểu rất hiệu quả để giải tỏa năng lượng và giúp mình thư giãn.
Tôi nghĩ đó là một công cụ hữu ích với tôi và tôi cũng đã gợi ý cho người khác, nhưng bạn nghĩ thế nào nếu ai đó đột nhiên dừng lại trên sân khấu và nói “xin lỗi, tôi quên mất mạch suy nghĩ” rồi tiếp tục?
Bạn nghĩ điều đó khiến họ có vẻ “người hơn” hay nó sẽ phá hỏng thông điệp?
Với sinh viên của tôi thì, tôi phải nói là tuỳ.
Tuỳ vào hoàn cảnh bạn đang ở.
Tôi tin khán giả ngày càng khoan dung hơn.
Những gì tôi khuyên những người tôi dạy và huấn luyện làm trong những khoảnh khắc đó là thay vì nói “ôi, tôi quên mất mình muốn nói gì”, tại sao không nói “thỉnh thoảng tôi đam mê quá, tôi hơi đi trước ý mình một chút”, điều đó thường đúng.
Và dùng câu đó như một lý do để thiết lập lại.
Để tôi chia sẻ những gì tôi khuyên mọi người làm để tránh bị đứng hình, và rồi điều nên làm nếu bạn vẫn bị đứng hình.
Trước hết và quan trọng nhất, đừng học thuộc lòng.
Học thuộc lời dễ dẫn đến việc bị đứng hình.
Vậy đừng học thuộc.
Hãy có một cấu trúc rõ ràng, một “lộ trình”, nhưng không biết từng từ mình sẽ nói.
Sợ bị đứng hình chỉ làm tăng khả năng bị đứng hình.
Vậy đừng lo lắng về chuyện đó quá nhiều.
Làm sao để làm được việc đó?
Hãy lý trí.
Tôi yêu cầu mọi người nghĩ xem khả năng bị đứng hình trong buổi giao tiếp sắp tới, dù là một cuộc nói chuyện một-đối-một hay một bài thuyết trình lớn, là bao nhiêu.
Phần lớn mọi người nói có thể 20%.
Điều đó nghĩa là 80% thời gian bạn sẽ không bị đứng hình.
Tôi không phải người thích cá cược, nhưng tôi chấp nhận tỷ lệ đó.
Nhận ra rằng chuyện đó không quá khả năng xảy ra, đó là bước một.
Bước hai, hỏi bản thân: nếu điều đó xảy ra, điều tệ nhất có thể xảy ra với tôi là gì?
Chắc là rất xấu hổ, hơi bối rối, và có thể có vài hệ quả ngắn hạn.
Nhưng ai trong đời chẳng từng xấu hổ, từng rơi vào tình huống khó xử rồi chịu vài hệ quả ngắn hạn?
Khi bạn đặt nó vào bối cảnh đó, đột nhiên việc đứng hình không còn có vẻ nghiêm trọng như bạn nghĩ, và cũng không xảy ra thường xuyên như bạn tưởng.
Điều đó giảm bớt áp lực bạn cảm thấy, và từ đó giảm khả năng việc đó xảy ra.
Vậy bằng cách không học thuộc lòng và lý giải hợp lý, bạn thực sự có thể giảm nguy cơ đứng hình.
Bây giờ, giả sử điều tệ nhất xảy ra.
Bạn đứng hình.
Bạn không biết phải nói gì.
Việc đầu tiên và tốt nhất nên làm là giống như khi bạn mất điện thoại hay mất chìa khóa:
Lần lại bước đi của mình.
Nhắc lại những gì bạn vừa nói.
Hầu hết chúng ta đều nhớ được mình vừa nói gì và điều đó sẽ đưa bạn về đúng hướng.
Nếu cách đó không hiệu quả, “dây cứu cuối cùng” tôi nghĩ bạn có thể kéo là làm khán giả phân tâm.
Nghĩa là gì?
Hãy đặt một câu hỏi.
Việc này xảy ra với tôi.
Tôi dạy cùng một lớp nhiều lần.
Đôi khi tôi không nhớ: “Mình có nói cái này lần này chưa?”
Tôi chỉ cần một lúc để nghĩ.
Tôi sẽ tạm dừng, và hỏi sinh viên một câu hỏi.
Họ thấy hợp lý.
Bất kỳ ai cũng có thể nghĩ ra một câu hỏi.
Nếu bao giờ bạn nghe tôi — ai đang nghe đây — nếu bạn nghe tôi nói “Tôi muốn dừng một chút và để các bạn nghĩ xem những gì chúng ta vừa thảo luận có thể áp dụng vào đời sống của các bạn như thế nào,” thì nghĩa là tôi đã quên phần tiếp theo mình muốn nói.
Lúc đó trong đầu tôi kiểu “mình sẽ nói gì nhỉ?”
Phần lớn khán giả của tôi sẽ nghĩ “mình sẽ áp dụng điều đó thế nào vào cuộc sống?”
Tuyệt.
Nó cho tôi khoảnh khắc đó.
Nó cho tôi cảm giác kiểm soát.
Phần lớn chúng ta có thể lợi dụng một câu hỏi để “mượn” thời gian.
Vậy đừng nói “ôi trời ơi, tôi quên mất” như đó là điều tồi tệ nhất.
“Tôi nhiệt tình quá, đôi khi tôi đi trước ý mình. Cho tôi một chút.” Hoặc chỉ cần đặt một câu hỏi.
Tương tự, tôi khuyên những người nói trước công chúng mà lo lắng không bao giờ nên nói “ôi, xin lỗi, tôi lo quá.”
Rất nhiều người cố xin lỗi trước vì sự lo lắng của mình, và tất cả những gì họ làm là khiến chúng ta chú ý vào mọi hành động biểu hiện sự lo lắng đó.
Vậy đừng làm nổi bật những lỗi lầm của mình.
Hãy làm mọi thứ bạn có thể để vượt qua chúng, và điều đó sẽ giúp được.
Lời khuyên hay mà tôi tin sẽ giúp nhiều người.
Hy vọng vậy.
Ví dụ về cách xử lý ngoạn mục nhất mà tôi từng thấy thực ra là một buổi trình bày xin việc ở Stanford.
Tôi không biết có nên nêu tên người đó không.
Bây giờ ông ấy là giáo sư ở UNC Chapel Hill, nhưng ông ấy có thể đã trở thành giảng viên ở Stanford vì, tôi nghĩ, dữ liệu rất tốt.
Nhưng chuyện là ông ấy làm đổ nước vào máy tính xách tay lúc đang trình bày.
Ở đó có bục và mọi người đều được phát nước phòng khi khát.
Để nước ở dưới nhé mọi người.
Và ông ấy làm đổ.
Cách ông ấy xử lý thật tuyệt.
Ông ấy rót đổ, không nói gì, vặn nắp lại, để chai xuống, với tay xuống dưới.
Không có khăn.
Ông ấy hỏi: “Có ai lấy giúp tôi cái khăn giấy hoặc khăn không?”
Người ta đưa cho ông một cái khăn.
Ông ấy lau hết phần nước trên máy.
Suốt thời gian đó ông không thốt ra lời nào.
Đó là Mark Zilka.
Ông ấy rất điềm tĩnh/ngầu.
Rồi ông ấy quay lại và hoàn thành bài nói.
Thật tuyệt.
Bình tĩnh dưới áp lực — thật ấn tượng.
Kế hoạch dự phòng là một phần rất quan trọng của mọi giao tiếp.
Là nghĩ trước những gì có thể xảy ra khiến cuộc trò chuyện này đi theo hướng nọ hay hướng kia, tích cực hay tiêu cực.
Mình sẽ phản ứng thế nào?
Điều đó hợp lý.
Khi bạn lên kế hoạch cho một chuyến đi, một kỳ nghỉ, bạn nghĩ đến nếu chuyến bay trễ thì sao, nếu phòng chưa sẵn thì sao.
Chúng ta cũng nên làm vậy trong giao tiếp.
Không phải để viết kịch bản từng câu, mà để sẵn sàng.
Vậy tôi nghĩ mọi người đang nghe bây giờ hãy tự hỏi: nếu công nghệ của bạn không hoạt động vào lúc đó, bạn sẽ làm gì? Hãy nghĩ về điều đó.
Và khi nó xảy ra, bạn có kế hoạch phục hồi — và chính điều đó giúp bạn xây dựng sự tự tin. Có lẽ anh ấy đã nghĩ trước, “nếu tôi không thể dùng công nghệ thì sao.” Và đó là điều đã giúp anh ấy bình tĩnh. Tình cờ, anh ấy chuyên về lĩnh vực đau. Tôi không biết điều đó có ý nghĩa thế nào. Nhưng đó thực sự là một màn thể hiện sự bình tĩnh xuất sắc dưới áp lực.
Tôi nghĩ điều làm nên khác biệt là anh ấy cứ đưa mọi chuyện tiến về phía trước và đứng lặng im. Khả năng đứng lặng im trước mặt người khác chứng tỏ sự tự tin theo nhiều cách. Vì vậy việc anh ấy có thể xử lý công việc trong im lặng, tôi nghĩ, càng làm tăng điều đó.
Tôi cảm thấy khi người ta lo lắng, giọng nói của họ thường lên cao. Ừ. Họ bắt đầu nói lên như “nhón chân”, và tự làm nghẹt thở mình bằng cách nói cao hơn tông giọng tự nhiên. Vì vậy đôi khi tôi khuyến khích mọi người chậm lại và cố hạ giọng xuống sâu hơn vào cổ và ngực một chút. Điều đó có thể hơi gượng. Có một ví dụ rất nổi bật về một cựu CEO, người có lẽ không dùng đúng giọng nói tự nhiên của mình. Nhưng giả sử đó vẫn là giọng của bạn. Ừ. Đúng không? Ồ, chắc chắn rồi.
Khi bạn là khách trên chương trình của tôi, bạn đã dạy tôi rất nhiều về hơi thở và cách hơi thở có thể ảnh hưởng không chỉ đến sự tự tin và nỗi lo lắng bạn cảm thấy, mà còn cách tập thở có thể giúp làm dịu toàn bộ cơ thể và để giọng nói tự nhiên của bạn bộc lộ. Bởi vì khi chúng ta lo lắng, ta thở nông. Ít hơi được thở ra, và được thở ra nhanh hơn. Giọng chúng ta bắt đầu nghe như thế này. Và đôi khi điều đó thực sự phù hợp — nếu tôi thật sự hào hứng, giọng tôi cũng nên như thế. Nhưng tôi muốn kiểm soát được điều đó. Vì vậy việc tập thở và có một giọng nói tự nhiên, chân thực là rất quan trọng. Ừ.
Một điều bạn có thể thấy thú vị đã xuất hiện trong tài liệu kể từ lần cuối chúng ta nói chuyện là, về mặt sinh lý, hít hai lần rồi thở ra dài vẫn là cách tốt nhất để bình tĩnh nhanh chóng. Hóa ra mọi kiểu thở nhấn mạnh vào việc thở ra đều làm chậm tim một cách nhẹ nhưng đủ đáng kể để giúp bạn bình tĩnh. Vì vậy nếu mọi người không nhớ phải thực hiện kỹ thuật thở nào, chỉ cần nhấn mạnh vào việc thở ra. Đúng. Kéo dài nó, thở ra mạnh hơn một chút, thậm chí lùi lại khỏi bục phát biểu và thực hiện một hơi thở ra dài. Điều đó dường như tạo khác biệt lớn vì bạn thải CO2, và còn có đường dây qua thần kinh vagus khiến nhịp tim bạn chậm lại khi bạn thở ra. Thật đáng kinh ngạc là chúng ta có những cơ chế này trong cơ thể. Tôi nghĩ thật tuyệt vời. Và tôi công nhận bạn về điều đó. Mỗi bài giảng tôi giảng khi nói về lo âu, tôi đều nói về những gì bạn đã chia sẻ với tôi. Tất cả là về hơi thở ra. Và tôi luôn nói quy tắc chung — rồi đùa là “quy tắc của phổi” — rằng bạn muốn hơi thở ra luôn dài hơn hơi hít vào để giúp mình bình tĩnh. Mọi người thấy điều đó rất giải phóng. Vì vậy tôi trân trọng bạn đã chia sẻ điều đó với tôi và biết rằng người khác cũng đang tận dụng nó. Không có gì.
Và tôi tìm ra những công cụ đó vì nhu cầu — tôi nghĩ chúng ta có thể chuẩn bị, chuẩn bị, chuẩn bị, nhưng điều quan trọng là nhận thức rằng có những chuyện xảy ra ngay trong khoảnh khắc mà ta không thể kiểm soát. Đúng vậy. Ý tôi là, đó mới thật sự là điều đáng sợ. Đúng vậy. Và nếu bạn nghĩ về điều đó, hầu hết giao tiếp của chúng ta là tự phát. Chúng ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Ý tôi là, nhiều thứ chúng ta đã nói đến là giao tiếp có kế hoạch — là bài thuyết trình, bài chào hàng, cuộc họp có chương trình nghị sự. Nhưng phần lớn giao tiếp của chúng ta là tự phát. Chúng ta không biết nó sẽ diễn ra như thế nào. Bạn hỏi tôi một câu hỏi — tôi không biết câu hỏi đó là gì; tôi thậm chí không biết mình có biết câu trả lời hay không. Bạn yêu cầu tôi phản hồi — tôi mắc lỗi — tôi phải sửa nó. Hầu hết giao tiếp của chúng ta là tự phát. Và làm quen với sự khó chịu khi không biết chuyện sẽ diễn ra ra sao là phần quan trọng của việc thay đổi tư duy mà bạn cần có để nói ứng biến tốt hơn.
Thuốc chẹn beta — có và không. Tôi có vấn đề về tim và tôi thường xuyên dùng thuốc chẹn beta. Tôi thấy nó làm chậm cả suy nghĩ lẫn cơ thể. Tôi không thích dùng nó. Tôi nghĩ các phương pháp quản lý lo âu theo liệu pháp nhận thức-hành vi tốt hơn nhiều. Dĩ nhiên tôi không phải bác sĩ; có một số người mà thuốc chẹn beta có thể hiệu quả. Nhưng tôi thường khuyên mọi người nếu họ chỉ muốn dùng nó để kiểm soát lo âu thì tốt nhất là không nên. Tôi nghĩ vẫn còn nhiều cách khác có thể thử trước khi phải dùng đến thuốc. Trải nghiệm của tôi là nó làm tôi mơ hồ và không nhanh nhạy bằng, điều đó hợp lý vì bạn không đưa đủ máu giàu oxy lên não. Ừ.
Ngủ ngon vào đêm trước rõ ràng giúp. Bạn làm gì hoặc khuyên gì cho những người đã ngủ rất tệ đêm trước? À, tôi ước — tôi muốn hỏi bạn câu đó. Tôi ngủ rất tệ. Tôi thực sự, thực sự tệ. Không, chúng ta có thể khắc phục. Tốt. Hãy giải quyết hôm nay vì tôi ngủ rất kém. Chắc chắn rồi, ngủ ngon còn tốt hơn thức suốt đêm nhồi nhét.
Tôi bảo mọi người hãy luyện tập cho một sự kiện giao tiếp lớn giống như bạn luyện tập cho một sự kiện thể thao. Bạn cần ăn uống hợp lý. Tôi gọi đó là “vệ sinh giao tiếp.” Bạn cần ăn đủ dinh dưỡng, ngủ đủ giấc, tập thể dục. Tốt hơn nhiều nếu giữ thói quen hơn là thay đổi đột ngột. Có vài nghiên cứu về việc tiêu thụ caffein. Tiêu thụ caffein thực sự tốt khi bạn đang nảy ý tưởng cho sự sáng tạo. Khi bạn thực sự đi thuyết trình, đừng lệch khỏi thói quen tiêu thụ caffein của bạn — bạn không nên đột ngột cai hẳn.
Nhưng uống thêm caffein chỉ vì bạn ngủ không ngon đêm trước có thể khiến bạn bồn chồn khi thuyết trình và giao tiếp. Vì vậy, ngủ đủ giấc thật sự rất quan trọng. Tôi không phải là người giỏi nhất để chỉ cách làm điều đó. À, chúng ta có thể nói dài về chuyện này. Chúng ta sẽ để một phần cho sau. Tôi chỉ muốn nói một vài điều đã giúp tôi trong nhiều năm đi công tác để thuyết trình, cả cho podcast lẫn công việc học thuật, v.v. Nếu bạn ở khách sạn, hãy rút phích đồng hồ báo thức trong phòng. Dùng điện thoại của bạn thay vì. Bật chế độ máy bay. Dùng cái đó. Tại sao? Vì tôi đã nhiều lần bị tỉnh dậy lúc bốn giờ sáng vì người trước đã đặt đồng hồ báo thức. Vừa mới xảy ra cách đây mấy tuần. Tôi luôn rút phích đó. Tôi thực sự che tất cả các đèn sáng trong phòng. Tôi đặt một chiếc khăn ở khe cửa. Ý tốt nhất là đeo một cái bịt mắt. Tôi cố xin phòng xa thang máy vì thang máy sẽ khiến bạn thức cả đêm. Đó chỉ là vài việc không tốn kém nhưng rất hữu ích. Nhưng điều số một để “bù” giấc ngủ bạn không có được là cái gọi là non-sleep deep rest, hay yoga nidra. Yoga nidra là một thực hành hàng nghìn năm của việc thở dài ra kéo dài. Là một bài tập 10 đến 30 phút. Chúng tôi có thể cung cấp vài liên kết đến kịch bản cho những bài này rất hay, nơi bạn làm chậm nhịp tim, làm một bài quét cơ thể. Nhưng mục tiêu trong yoga nidra là tỉnh táo trong khi cơ thể thư giãn. Và nó dạy bạn cách ngủ dễ hơn. Theo kinh nghiệm của tôi, yoga nidra và NSDR—về cơ bản là giống nhau nhưng chúng tôi đã bỏ phần “ý định”, và tôi chỉ gọi là non-sleep deep rest—đều hiệu quả. Có rất nhiều kịch bản miễn phí ngoài kia. Giọng tôi, giọng của người khác cũng dạy bạn cách vừa tỉnh táo vừa thư giãn trong cơ thể cùng lúc, đó là một kỹ năng rất giá trị cho nhiều hoàn cảnh khác nhau, kể cả nói trước công chúng. Nó sẽ giúp bạn ngủ nhanh hơn và dễ ngủ lại. Tôi có thể gửi vài cái cho bạn. Tuyệt. Tôi sẽ tham gia ngay khi xong. Ừ. Và tất nhiên bạn không uống quá nhiều caffein, đúng không? Bạn nói bạn chỉ uống— Tôi chỉ uống một tách trà mỗi ngày. Vậy không thể là do tiêu thụ quá nhiều caffein. Không, vấn đề là tôi cứ nghĩ nhiều. Phần não trước của tôi làm việc quá mức. Ừ. Yoga nidra sẽ giúp chuyện đó. Tuyệt. Bản chất của yoga nidra và NSDR—xin thứ lỗi—là nó hiệu quả đến mức lại còn không tốn kém. Nên đây là một trong những chuyện kiểu như, tôi không cố bán gì cho bạn, kiểu bạn phải trả tiền cho cái gì đó. Tôi không phát minh ra nó. Nó đã tồn tại lâu rồi. Và trong yoga nidra có chỉ dẫn cũng xuất hiện trong các NSDR là bạn dạy chính mình chuyển não từ trạng thái nghĩ và làm sang trạng thái chỉ là và cảm nhận, thực sự thoát khỏi suy nghĩ. Đúng là rất khó nếu bạn không cho não đủ việc để làm. Đó là lý do NSDR hướng dẫn bạn làm kiểu quét cơ thể tập trung và thư giãn, bởi vì nếu bạn chỉ cố không nghĩ thì không được. Bạn lại nghĩ về việc không được nghĩ. Cũng có một số dữ liệu thú vị về hệ tiền đình và việc ngủ. Tôi chia sẻ cái này luôn—bạn có thể thử. Tôi đã làm tối qua. Tôi thức dậy một lần giữa đêm. Giữ mắt nhắm. Nếu bạn phải dậy đi vệ sinh thì đi trước. Nhưng giữ mắt nhắm và di chuyển mắt từ từ sang bên này sang bên kia. Đây không phải EMDR, nhưng di chuyển mắt từ bên này sang bên kia, rồi nhích mắt lên khi mí vẫn đóng, rồi hất xuống, quay mắt sang trái theo chiều ngược kim đồng hồ, quay sang phải theo chiều kim đồng hồ, rồi cố gắng đảo mắt một chút, như nhìn vào sống mũi rồi thở ra. Giờ nghe có vẻ điên rồ, hoàn toàn lạ lùng, đúng không? Nhưng điều đó làm cho hệ tiền đình của bạn vào một trạng thái—chúng ta biết điều này có dữ liệu—mô phỏng trạng thái bạn muốn đạt được, đó là bạn cần quên vị trí cơ thể mình. Ồ. Bạn không thể ngủ nếu bạn cứ nghĩ về tư thế cơ thể. Thực tế, một trong những điều kiện cần để ngủ là phải quên chuyện đó, đó là lý do bây giờ có dữ liệu cho thấy việc đu đưa qua lại—lý do nó có hiệu quả làm trẻ con và người lớn ngủ—người ta có cả giường đung đưa từ bên này sang bên kia—là vì bạn quên vị trí cơ thể khi cả người bạn đang chuyển động. Hãy thử điều này, và tôi nghĩ bạn sẽ thấy nó giúp rất nhiều cho việc ngủ hoặc ngủ lại. Chắc chắn. Tối nay tôi sẽ thực hành. Tôi được tư vấn miễn phí ở đây. Cảm ơn. Ừ, ừ, ừ. Vâng, vì tôi nghĩ ngủ đủ đêm trước là tốt. Nếu không làm được thì làm NSDR vào buổi sáng hoặc trước khi nói nếu có thể. Tôi nghĩ bất cứ cái gì giúp giảm mức kích thích thần kinh tự chủ khi bạn thiếu ngủ có thể giúp việc nói trước công chúng dễ chịu hơn. Chuyện khác tôi rất khuyến khích mọi người làm là trò chuyện trước khi có buổi giao tiếp quan trọng. Điều này rất quan trọng. Kết nối với người khác, trò chuyện. Mỗi khi tôi diễn thuyết chính, mỗi khi tôi có một bài trình bày lớn, tôi luôn nói chuyện với mọi người. Đôi khi tôi phải đi tìm họ vì tôi ở sau sân khấu và phải chờ phần giới thiệu lớn. Tôi sẽ đi tìm ai đó và chỉ nói chuyện. Sự tập trung và định hướng hiện tại mà nó mang lại và chính hành động nói chuyện đó—tôi rất ngạc nhiên là những ai chơi thể thao hay âm nhạc đều biết nên khởi động trước, nhưng người ta không khởi động trước khi nói. Họ nghĩ có thể từ im lặng bỗng bật sáng mà không cần khởi động. Việc giao tiếp với một ai đó, tầm thường đến đâu tùy bạn, thực sự có ích. Bạn có dùng kỹ thuật này không? Có vẻ nó hợp với bạn.
Hoàn toàn đúng, vì tôi thường xuyên, và bây giờ vẫn dành nhiều thời gian để chuẩn bị cho podcast và làm việc một mình.
Đúng.
Và tôi nhận thấy nếu làm vậy quá lâu rồi sau đó đi tới quán cà phê góc phố, cuộc trò chuyện với người pha cà phê cảm thấy như, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Thật sự vì bạn đang ở trong đầu mình.
Ừ.
Rồi bắt đầu cảm thấy như được giải tỏa và não bạn chuyển sang trạng thái khác.
Cách đây lâu rồi, tôi nhận ra rằng có một vài hình thức giao tiếp trên đường tới một buổi nói chuyện hay cái gì đó có thể rất hữu ích.
Tôi thấy, và tôi tò mò muốn biết bạn nghĩ sao, một phần của điều đó là việc nói.
Một phần nữa là chuyện luân phiên nói.
Bởi vì chúng ta sẽ nói, thường chỉ là chúng ta nói, nhưng thực sự bước vào một cuộc trò chuyện nơi tôi lắng nghe những gì đáp lại buộc tôi phải thực hành kiềm chế lời nói.
Đúng.
Bởi vì tôi cảm thấy nhiều bài nói dở là khi người ta nói ào ạt không ngừng hoặc họ thêm những chi tiết thừa vào câu mà không cần thiết.
Và đó chỉ là lo lắng.
Chỉ là sự bồn chồn.
Lấp đầy khoảng trống.
Lấp đầy khoảng trống.
Vì vậy có một điều, như bạn nói, bạn cần khởi động.
Đúng.
Và việc luân phiên nói, sự chuyển đổi đó kích thích não.
Tuy nhiên tôi cho rằng khi bạn đứng trên sân khấu trình bày lớn, dẫn dắt một cuộc họp quan trọng, bạn thực sự có thể tạo ra đối thoại.
Không chỉ là gọi người phát biểu, bạn có thể hỏi họ.
Bạn có thể nói, hãy tưởng tượng sẽ như thế nào nếu…, và bây giờ bạn đang tưởng tượng.
Chúng ta đang giao tiếp.
Bạn đang phản hồi, mặc dù tôi không nghe thấy.
Tôi có thể dùng một phép ví von hoặc kể một câu chuyện.
Chúng ta đang trao đổi, luân phiên.
Về bản chất, bạn chỉ là không đáp lại tôi bằng lời.
Vì vậy một thách thức lớn là phải thu hút.
Và có nhiều cách để làm điều đó.
Có tương tác về mặt thể chất, khiến người ta làm điều gì đó.
Có tương tác về mặt tinh thần, dùng phép ẩn dụ, câu chuyện, câu hỏi.
Có tương tác bằng ngôn ngữ, dẫn người nghe vào tương lai hoặc quá khứ bằng cách nói, “hãy hình dung điều này” hoặc “hãy tưởng tượng trước đây như thế nào”.
Đó là những cách khởi động đối thoại, dù người kia không nói lại, thay vì chỉ tôi phát tin một chiều.
Tôi muốn nghỉ nhanh và cảm ơn một trong những nhà tài trợ của chúng tôi, Function.
Năm ngoái, tôi trở thành thành viên của Function sau khi tìm kiếm cách tiếp cận toàn diện nhất cho xét nghiệm phòng thí nghiệm.
Function cung cấp hơn 100 xét nghiệm nâng cao cho bạn cái nhìn tổng quan về toàn bộ sức khỏe cơ thể.
Bức tranh này cho bạn thông tin về sức khỏe tim mạch, sức khỏe nội tiết tố, chức năng miễn dịch, mức dinh dưỡng, và còn nhiều hơn nữa.
Họ gần đây cũng thêm các xét nghiệm về độc tố, chẳng hạn như tiếp xúc BPA từ nhựa có hại, và xét nghiệm PFAS hay còn gọi là “forever chemicals” (các hóa chất tồn lưu lâu dài).
Function không chỉ cung cấp xét nghiệm hơn 100 chỉ số sinh học quan trọng đối với sức khỏe thể chất và tâm thần của bạn, mà họ còn phân tích kết quả và cung cấp những nhận định từ các bác sĩ hàng đầu chuyên về lĩnh vực liên quan.
Ví dụ, trong một trong những lần xét nghiệm đầu tiên với Function, tôi biết rằng mức thủy ngân trong máu tôi tăng.
Function không chỉ giúp tôi phát hiện điều đó, mà còn đưa ra gợi ý về cách giảm mức thủy ngân tốt nhất, trong đó có việc hạn chế tiêu thụ cá ngừ.
Lúc đó tôi đã ăn nhiều cá ngừ, đồng thời cố gắng ăn nhiều rau lá xanh hơn và bổ sung NAC (N‑acetylcysteine), cả hai đều có thể hỗ trợ tổng hợp glutathione và giải độc.
Và tôi nên nói rằng, sau khi làm xét nghiệm Function lần thứ hai, cách tiếp cận đó đã hiệu quả.
Xét nghiệm máu toàn diện là vô cùng quan trọng.
Có rất nhiều điều liên quan đến sức khỏe tâm thần và thể chất chỉ có thể phát hiện qua xét nghiệm máu.
Vấn đề là xét nghiệm máu luôn rất đắt và phức tạp.
Ngược lại, tôi rất ấn tượng với sự đơn giản và mức chi phí của Function. Nó rất phải chăng.
Vì vậy, tôi đã quyết định tham gia hội đồng tư vấn khoa học của họ, và tôi rất vui vì họ đang tài trợ cho podcast.
Nếu bạn muốn thử Function, bạn có thể vào functionhealth.com/Huberman.
Hiện Function có danh sách chờ trên 250.000 người.
Nhưng họ đang cho phép người nghe podcast Huberman được truy cập sớm.
Một lần nữa, đó là functionhealth.com/Huberman để được truy cập sớm vào Function.
Tôi muốn biết suy nghĩ của bạn về một trải nghiệm mà tôi đã có và tôi nghĩ nhiều người cũng có, đó là một trong những điều đáng sợ nhất là khi bạn ở trong một phòng nhỏ, có thể 10, 15, 20 người, và họ nói, chúng ta sẽ lần lượt vòng quanh bàn. Giới thiệu bản thân, bạn là ai.
Tôi muốn đi trước vì nếu tôi phải nghe mọi người lần lượt rồi tới lượt mình, tôi không biết vì sao, nhưng có một mạch nào đó bật lên khiến ngay khi tôi bắt đầu nói, tôi như nghe chính giọng mình.
Và tôi không có vấn đề khi nói trước công chúng vì người ta thường không nhận ra.
Nhưng có điều gì đó về sự chờ đợi ấy, khi chưa tới lượt mình nói, khiến mọi thứ thật—rất ngại ngùng.
Rồi tôi nhận ra lúc nào đó nếu tôi không tập trung vào bản thân và thật sự lắng nghe những gì người khác nói, khi tới lượt mình thì bạn chỉ nói, “Tôi là Andrew” hoặc bạn là ai đó, rồi chia sẻ thông tin cần chia sẻ.
Nhưng nếu tôi cứ mong chờ sẽ phải nói, thì thật đáng sợ.
Đó là sự tích tụ vì nó càng lúc càng gần hơn.
Và sự lo lắng bạn cảm thấy càng lúc càng mạnh.
Tôi không thích cách “lần lượt giới thiệu quanh phòng”.
Nếu cần phải cho mọi người làm điều đó, tôi luôn để họ ghép đôi hoặc thành nhóm ba rồi để một người giới thiệu người khác.
Cách đó dễ dàng hơn nhiều.
Tôi cũng làm đúng như vậy và tôi hướng dẫn người khác làm y như bạn.
Tôi bảo mọi người: hãy lắng nghe tất cả mọi người khác và tự nghĩ một câu hỏi bạn sẽ hỏi họ dựa trên những gì họ vừa nói, vì điều đó khiến bạn thật sự tập trung vào những gì họ đang nói, chứ không bị cuốn vào suy nghĩ của mình và không sống trong đỉnh điểm của mọi cảm giác lo lắng bạn đang có.
Bây giờ, để giúp mọi người giới thiệu bản thân, tôi có một cách tôi thích dạy mọi người giới thiệu mình.
Đừng bắt đầu bằng tên của bạn.
Bắt đầu bằng điều gì đó bạn quan tâm, bạn đam mê, thứ khiến bạn hứng thú, rồi sau đó mới nói bạn là ai vì hai lý do. Thực ra là có một lý do thứ ba.
Thứ nhất là bạn sẽ nổi bật vì chẳng ai làm vậy, nên người ta sẽ nhớ bạn.
Thứ hai, nếu bạn bắt đầu bằng điều bạn đam mê, điều bạn quan tâm, bạn có thể dùng cảm xúc và thay đổi giọng nói.
Rất khó để thay đổi giọng khi bạn chỉ nói tên mình.
Và cuối cùng, nếu bạn không phải là người bản ngữ hoặc đang nói với những người không phải bản ngữ và có thể họ có giọng, nghe một thứ gì đó trước ấy kích hoạt não chúng ta để nghĩ, à, đó là cách người kia nói. Vì vậy chúng ta sẽ chú ý hơn và hiểu tên họ hơn.
Tôi không biết với bạn thế nào, nhưng khi người có giọng ngoại quốc giới thiệu với tôi, đôi khi tôi khó nhớ tên họ vì não tôi đang cố làm quen với cách họ nói.
Vậy nên bạn đang giúp mọi người.
Khi tôi giới thiệu, tôi không nói “Tôi là Matt Abrahams.”
Tôi nói “Tôi là người đam mê giao tiếp.”
Tên tôi là Matt Abrahams.
Rồi tôi sẽ nói thêm điều gì đó nữa.
Bạn sẽ làm thế ở một bữa tiệc hay trong một bối cảnh xã hội?
Vậy tôi hình dung những gì bạn nói giống như một cuộc gặp ở bữa tiệc.
Hiểu rồi.
Nhưng ngay cả ở một bữa tiệc, tôi có thể nói về không gian xung quanh trước hoặc liên kết bản thân với môi trường trước khi nói tên.
Ừ, nhưng tôi nghĩ dẫn bằng thứ bạn quan tâm hoặc lo lắng về hoặc thứ gì đó trong môi trường trước khi nói tên là cách giới thiệu bản thân hiệu quả hơn nhiều.
Không nên quá dài, nhưng nó thực sự hữu ích.
Thử lần sau khi bạn giới thiệu bản thân xem.
Ừ.
Ừ.
Không, đó là một cái hay.
Mình nhớ có chó vì con chó có thể hấp thụ nhiều sự ngại ngùng.
Ồ vâng.
Nó đẹp trai quá.
Mọi người phải nhìn nó.
Có con nhỏ cũng giống vậy.
Con của tôi là một cây cầu tuyệt vời để bắt chuyện đủ thứ.
Nhưng bạn có thể tìm được những “cây cầu” đó ở nhiều thứ khác.
Ừ.
Một người bạn thân thiết của tôi bây giờ tôi gặp khi đang chờ xếp hàng.
Tôi ở một hội thảo, bạn biết đấy, mấy hội thảo học thuật.
Chúng tôi đang ở một hàng buffet và tôi chẳng quen ai.
Tôi được gửi từ khoa và có một người đàn ông đứng cạnh tôi.
Chúng tôi đứng gần nhau đến mức, bạn biết đấy, phải nói chuyện.
Tôi quay nhìn quanh phòng và nhận thấy nhiều người đang mặc các sắc xanh khác nhau.
Tôi chỉ nói, “tôi có lỡ bản thông báo mặc màu xanh chăng?” (Did I miss the memo about wearing blue?)
Anh ta nhìn quanh rồi nói, “Ừ, thật lạ.”
Và chúng tôi bắt đầu một cuộc trò chuyện; tôi không cần chó, không cần trẻ con.
Tôi chỉ nêu một nhận xét và nó phá băng đủ để chúng tôi nói chuyện.
Và giờ chúng tôi là bạn tốt.
Mỗi khi tôi đến nơi anh ấy ở, tôi đến thăm; khi anh ấy ra đây, anh ấy đến thăm.
Vậy nên chúng ta tự tạo nhiều áp lực xung quanh việc bắt chuyện này và chỉ cần tò mò, nhận xét về điều gì đó trong môi trường cũng giúp được.
Chúng ta có làm “British windup” không?
Nhiều người sẽ không biết đó là gì.
Có một bà lớn tuổi sống trong khu tôi, bà ấy có một con chó rất nhỏ.
Và tôi nghĩ nếu tôi chỉ đi đến bên bà ấy, bà sẽ hơi sợ.
Nhưng tôi gặp bà ấy thường.
Vậy nên tôi làm một “windup”.
Tôi đi đến chỗ bà và nói, “đợi đã, phải chăng đó là con chó đã tấn công đứa trẻ ở Inglewood?”
Bà ấy nói, “bạn đang trêu tôi.”
Rồi, bạn biết đấy, chúng tôi trở nên bạn bè.
Đúng.
Đúng.
Không, vì tôi sẽ không đơn giản đi tới bà và nói “chào,” như kiểu ai đó áp sát bạn.
Ồ, vâng.
Bạn biết đấy, như hơi đáng sợ.
Vậy nên tôi đánh liều kiểu “windup” mà tôi đoán người Anh gọi vậy.
Tôi nghĩ họ gọi nó là “windup.”
Ừ.
Vậy nên tôi không cố làm trò cười.
Tôi chỉ thực sự thích bà ấy và con chó bà ấy rất dễ thương.
Và rõ ràng tôi cần phải nuôi một con chó nữa.
Nếu có một điều nào đó xuất phát từ cuộc phỏng vấn này, thì là Andrew cần thêm một con chó.
Cảm ơn bạn, rất nhiều thứ khác cũng đã xuất phát từ cuộc phỏng vấn này và hữu ích hơn nhiều nữa.
Nhưng ý tôi là, tôi không khuyến khích ai hút thuốc, nhưng tôi nhớ hồi trước, người ta hay “xin một điếu” (bumming a smoke).
Họ ra ngoài nghỉ giải lao.
Tôi làm một công việc đóng gói và lắp ráp những thứ như xe scooter và xe kéo ở một cửa hàng đồ chơi trong trung tâm Palo Alto.
Và lúc nghỉ, bạn ra vào con hẻm và có những người làm ở tiệm bánh kế bên, bạn bắt chuyện.
Tôi không hút thuốc, nhưng bạn bắt chuyện và dần biết về người ta.
Biết tên họ.
Nhưng ngày nay người ta thường cắm mặt vào điện thoại.
Chúng ta dùng điện thoại như một vật thay thế để tránh phải giao tiếp.
Tôi đã khuyến khích hai đứa con tôi để giúp chúng thoát khỏi vòng này: hãy cho người khác xem điều bạn đang nghĩ đến trên điện thoại.
Mời ai đó: “Này, cái này hay đấy, bạn nghĩ sao? Xem meme này đi.”
Vậy nên hãy dùng điện thoại giống như cách thuốc lá từng là một cách để bắt chuyện, miễn là phù hợp.
Và thật buồn cười, tôi biết chính xác cửa hàng đồ chơi bạn đang nói vì tôi biết tiệm bánh đó giờ không còn nữa, nhưng tôi đã đến đó suốt.
Họ đóng Prolifico?
Ừ, nó biến mất rồi.
Bây giờ là một nhà hàng tuyệt.
Ừ, tôi đoán chúng ta có thể nói vì cả hai—nó là Palo Alto Toy and Sport World.
Đó là một trong những doanh nghiệp lâu đời nhất.
Họ có một cửa hàng ván trượt phía sau, nhưng trước khi làm ở cửa hàng ván trượt, tôi bán giày và từng lắp những chiếc xe kéo, xe kéo hiệu Radio Flyer và xe ba bánh.
Tôi từng đến đó khi còn là đứa trẻ vì chúng tôi không chỉ mua được một món đồ chơi mà còn được ăn một món ngon nữa.
Ồ, đúng.
Đó là những chuyến đi thật vui.
Ừ, chỗ đó rất thú vị.
Đó là cửa hàng gia đình.
Được rồi, giờ thì chúng ta đang đưa mọi người đi dọc con đường ký ức đây.
Nếu ở trung tâm Palo Alto, bạn có thể ghé xem.
Tôi nghĩ bảng hiệu vẫn còn ở đó.
Có thể là vậy.
Ừ.
Và điều đó thực ra gợi lên một điều hữu ích.
Ý tôi là, tôi đã có những công việc mà người ta không gọi là barista hồi đó, nhưng tôi làm ở một tiệm bánh muffin ngay góc phố, và rồi công việc đó đã giúp tôi có việc kế tiếp.
Tôi nghĩ là nhờ trò chuyện qua quầy.
Tôi nghĩ cháu gái tôi từng làm việc bán sữa chua đông lạnh trước khi đi học đại học gần đây.
Vậy nên, hãy tìm một công việc.
Ừ.
Khi còn nhỏ, hãy có một công việc mà bạn tương tác với người khác.
Có một công việc phục vụ khách hàng khi còn nhỏ rất hữu ích vì nhiều lý do.
Giao tiếp là một trong những lý do quan trọng.
Bạn học cách giao tiếp với nhiều kiểu người khác nhau.
Bạn học cách phụng sự nhu cầu của người khác ngay tại khoảnh khắc đó.
Tôi nghĩ điều đó tuyệt vời.
Công việc đầu tiên của tôi và cũng là công việc tôi làm nhiều trong thời trung học là ở một câu lạc bộ thể thao, gấp khăn tắm.
Và khi có người vào, tôi đưa cho họ khăn tắm và chúng tôi trò chuyện vài câu.
Nó dạy tôi trở nên rất thoải mái.
Tôi phải thông báo — tôi biết nghe có vẻ ngớ ngẩn — nhưng: phòng gym sẽ đóng cửa sau 30 phút.
Nhưng khi còn là học sinh trung học, tôi phải nói điều đó trước khoảng 100 người trong phòng gym.
Điều đó thật căng thẳng.
Nhưng đó là một phần giúp tôi giảm bớt sự lo lắng.
Thật tuyệt.
Ừ.
Tôi nghĩ rằng — tôi không muốn nghe có vẻ già vì tôi thực sự già rồi.
Bây giờ tôi 50 tuổi.
Nếu tôi thấy khỏe —
Bạn còn trẻ mà.
Tôi thấy khỏe.
Tôi sẽ đi thêm 50 năm nữa.
Đó là mục tiêu.
Hy vọng là khỏe mạnh suốt.
Nhưng tôi nghĩ làm cố vấn trại hè là ví dụ hoàn hảo của việc làm một điều mà bạn hầu như chưa biết làm và phải tỏ ra tự tin khi làm.
Họ dạy bạn vài điều, ít nhất là khi tôi làm.
Nhưng như thể bỗng nhiên bạn chịu trách nhiệm cho cả đám trẻ.
Nếu nghĩ kỹ thì khá điên rồ.
Nhưng, bạn biết đấy, đến buổi thứ hai là bạn quen ngay.
Bạn biết cách ra lệnh cho người ta làm gì, khi nào lắng nghe, cho phép họ làm những gì họ muốn khi họ muốn.
Bạn không thể dùng những cách giao tiếp quá gay gắt.
Bạn cần thích nghi và xử lý tình huống.
Nhưng bạn phải giữ họ an toàn.
Vì vậy bạn cần biết dùng giọng nói phù hợp.
Ồ, vâng.
Bạn biết đấy, hãy hét lên khi cần nếu ai đó gặp nguy hiểm, kiểu như vậy.
Vì vậy làm những thứ như vậy tôi nghĩ là cách chúng ta học giao tiếp.
Ồ, hoàn toàn đúng.
Và đáng tiếc là một số cơ hội và công việc đó đang thay đổi, và chúng ta phải tìm những phương tiện khác để giúp mọi người.
Khi tôi rời ngành công nghệ, tôi dạy trung học hai năm trước khi chuyển sang công việc hiện tại.
Và tôi học được quá nhiều điều về giao tiếp khi dạy học bọn 14, 15 tuổi mà tôi chưa từng học được khi làm việc với người lớn và điều hành các tổ chức như trước.
Vì vậy có được những cơ hội đó rất quý giá.
Nhưng chúng ta không có nhiều cơ hội như vậy.
Một điều tôi nghĩ tất cả chúng ta có thể làm với thế hệ trẻ và cả với những đồng nghiệp là làm gương và nói rõ một số điều chúng ta đang nghĩ về cách giao tiếp.
Vì vậy tôi với con cái của tôi thường nói là tôi phải có một cuộc trò chuyện khó khăn ngày mai với một đồng nghiệp hoặc với sếp, và tôi thực sự lo lắng về chuyện này hoặc tôi đang nghĩ sẽ nói thế này.
Chúng ta hiếm khi nhìn nhận một cách tổng thể về cách giao tiếp của mình, trong khi có nhiều bài học mà chúng ta có thể truyền lại.
Và, bạn thấy đó.
Tôi thấy điều này khi cả hai chúng ta đều có liên quan đến công việc giảng dạy.
Mọi người rất thông minh và họ giao tiếp rất tốt, nhưng không phải lúc nào họ cũng như vậy.
Họ phải học, và họ phải làm.
Và khi bạn bắt đầu hỏi người khác, điều mà tôi có lợi thế là được làm, là hỏi họ: anh/chị đã làm thế nào để làm được điều đó? Anh/chị đã làm gì?
Có rất nhiều điều quý giá ở đó, và tôi nghĩ chúng ta chỉ cần mở ra cuộc trò chuyện đó, làm gương, và cũng nói về nó với những người trẻ trong đời bạn,
những người bạn đang cố gắng phát triển, và điều đó sẽ thực sự giúp họ.
Bạn có nghĩ vì đại dịch và phong tỏa cùng mạng xã hội mà có một nhóm người hiện nay thực sự không biết cách tương tác giống như người khác, ngay cả so với những người trẻ hơn họ không?
Vậy vấn đề này không phải là kỳ thị tuổi tác.
Thực ra họ đã bỏ lỡ cơ hội để tương tác.
Cái gọi là cái nhìn của Gen Z là thật sao?
Tôi không biết về “Gen Z stare”, nhưng tôi nghĩ có những giai đoạn then chốt trong phát triển, không chỉ trong — và tôi nghĩ thế hệ trẻ ấy đã mất một giai đoạn phát triển rất quan trọng.
Một trong những con trai tôi khi đó đang học trung học, và trung học là nơi tuyệt vời để học về chính mình và về giao tiếp, và nếu bạn làm điều đó qua màn hình thì đó là trải nghiệm rất khác.
Bây giờ tôi nghĩ con trai tôi giao tiếp rất tốt, nhưng họ đã mất một cơ hội.
Rất nhiều điều bạn học được là qua thử nghiệm và thử sai, và nếu bạn mất vài năm để thử nghiệm, điều đó khiến bạn thiệt thòi.
Tôi biết vì công việc của tôi có thể xây dựng lại và học lại được, nhưng có cả một nhóm người đã phải vật lộn theo cách mà hầu hết chúng ta không phải trải qua.
Cố vấn luận văn sau đại học của tôi, người mà tôi rất ngưỡng mộ — bà ấy đã mất, nhưng tôi luôn ngưỡng mộ bà ấy — từng được người khác mô tả, tôi nghĩ rất chính xác, là trầm nhưng không nhút nhát.
Và tôi nhận ra đó là một kiểu cá tính rất mạnh, và tôi nói điều này vì một số người nghe cuộc trò chuyện này có thể nghĩ, tôi chỉ không phải kiểu hay nói chuyện.
Như, tôi chỉ — tôi — nhưng họ không nhất thiết là nhút nhát.
Họ hoàn toàn thoải mái khi tham gia cuộc trò chuyện và im lặng cho đến khi có điều gì đó họ muốn nói.
Và đôi khi cô ấy chẳng nói gì, và đôi khi cô ấy lại nói, và thực ra cô ấy rất, rất thông minh, nhưng cô ấy cũng rất thoải mái.
Vì vậy tôi học được rằng có những người trầm lặng nhưng không nhút nhát.
Và tôi nghĩ đó là một kiểu tính cách mà chúng ta không thường thừa nhận khi nói về hướng nội, hướng ngoại.
Cha tôi chính xác là như vậy.
Cha tôi, người thông minh nhất mà tôi từng biết, ông rất trầm lặng, nhưng ông không nhút nhát.
Và nếu ông có điều gì để nói, ông sẽ nói, và thường rất sâu sắc.
Đó là cách ông sống trong thế giới, và mọi người trân trọng điều đó, và ông sống theo nó.
Ông có cơ hội để phát biểu và sẽ ngồi lại.
Và tôi học được nhiều từ ông rằng đôi khi cách giao tiếp hiệu quả nhất là lắng nghe và hiện diện.
Vì vậy tôi đồng ý rằng có những người có nhiều giá trị để đóng góp, nhưng họ có thể dè dặt trong khoảnh khắc.
Và tôi không nghĩ điều đó có gì sai.
Chúng ta cần đa dạng không chỉ về ý tưởng và quan điểm, mà còn đa dạng trong cách chúng ta giao tiếp.
Trong văn hóa của chúng ta tồn tại quan niệm rằng người hướng ngoại, tự tin là cách giao tiếp đúng đắn, và điều đó không phải lúc nào cũng đúng.
Bạn có thể gặp nhiều rắc rối, đặc biệt là những người hướng ngoại nói trước, nghĩ sau.
Đặc biệt ngày nay khi mọi thứ đều được ghi lại.
Ừ.
Mọi người sẽ nói những điều ngu ngốc mà họ ước họ không nói.
Ý tôi là, các trưởng khoa, may mắn là không phải ở Stanford, nhưng trưởng khoa của những khoa lớn ở nhiều đại học đã bị sa thải vì quá cẩu thả với ngón tay khi đăng tải trên cái nền tảng từng được gọi là Twitter.
Tôi biết ít nhất một ví dụ nổi bật.
Bạn chỉ nghĩ, chứ bạn đã nghĩ gì vậy?
Đúng.
Và rõ ràng họ lọc lời không kỹ.
Họ là những người tài giỏi.
Và thậm chí điều đó còn không phải là thứ mà, kiểu như, rõ ràng là họ thật sự tin vào nó.
Họ chỉ nói một điều thật sự xúc phạm và thật sự ngu ngốc, và ít nhất vào thời điểm đó, nó đủ để họ mất chức.
Ừ.
Tôi không làm gì xấu xa hay bất lương.
Tôi lớn lên là một đứa trẻ ngoan, nhưng tôi không thể tưởng tượng được lớn lên trong thời đại mọi thứ đều bị ghi lại.
Ừ.
Có lẽ đó là một thời điểm căng thẳng đối với nhiều người, nhưng dường như mọi người đang bày tỏ và chia sẻ nhiều hơn thay vì ít hơn.
Đúng.
Mặc dù, tôi đoán là có thiên lệch mẫu vì chúng ta không nghe từ những người trầm lặng không có tài khoản mạng xã hội.
Tôi thấy hầu như ai bây giờ cũng có tài khoản mạng xã hội.
Điều tôi ngưỡng mộ ở mạng xã hội là những người trẻ hơn tôi, ít nhất là vậy, có khả năng quản lý sự hiện diện của họ trên nhiều lĩnh vực khác nhau.
Tôi còn khó mà xuất hiện chỉnh tề cho một cuộc trò chuyện.
Họ quản lý được sự hiện diện của mình trên các nền tảng khác nhau, có nền ảo, có trực tiếp.
Và đó là một nghệ thuật.
Đó là một kỹ năng để có thể thể hiện bản thân theo những cách khác nhau ở những sân khấu khác nhau.
Và, một lần nữa, tôi không bảo là phải giả tạo hay không chân thật, nhưng có một kỹ năng ở đó.
Bạn biết đấy, tôi huấn luyện nhiều lãnh đạo cấp cao — tôi cố gắng huấn luyện họ thực sự để ý đến sự hiện diện của mình, cách họ xuất hiện, nó có ý nghĩa gì.
Và tôi thấy ở các sinh viên của tôi, thường vào giữa đến cuối 20 tuổi, đối với họ điều này đến rất tự nhiên.
Vì vậy tôi không phủ nhận mạng xã hội bao giờ, nhưng tôi nghĩ có một vài kỹ năng kèm theo mà người khác có thể hưởng lợi.
Có lẽ đó là lý do thế hệ trẻ làm tốt hơn, vì tôi thấy bạn bè cùng trường trung học của tôi.
Tôi thấy những người lớn hơn tôi 10, 20 tuổi dường như có nhu cầu rất lớn được thấy trên mạng xã hội.
Đó là một phần công việc của tôi, vì vậy tôi làm nó.
Nhưng trước đó, tôi thực sự không có tài khoản mạng xã hội hoặc không dùng chúng.
Dù sao thì, tôi không phán xét về điều đó.
Tôi chỉ — tôi đồng ý.
Đó là một gánh nặng nhận thức lớn.
Đúng vậy.
Nhưng họ có thể chuyển vào và ra khỏi trạng thái đó theo cách khiến tôi khó làm được và chắc chắn khó với một số người tôi làm việc cùng.
Tôi tò mò về võ thuật và chạy bộ.
Nhưng đặc biệt là võ thuật, bạn có nghĩ chơi thể thao hoặc tập võ có thể thực sự dạy bạn cách cảm thấy thoải mái hơn trong cơ thể mình theo một cách có thể chuyển sang nói trước công chúng, giao tiếp một đối một, giao tiếp nhóm nhỏ, chỉ đơn giản là hiện diện, tư thế, dáng đứng không?
Tôi thích câu hỏi này.
Cảm ơn.
Tôi không thường nói về võ thuật của mình.
Tôi đã tập hơn 40 năm và nó rất là một phần của con người tôi.
Và tôi hoàn toàn nghĩ những gì tôi học được trong võ thuật đã giúp tôi làm tốt hơn công việc của mình.
Và tôi nghĩ những gì tôi làm cũng đã giúp tôi tốt hơn trong võ thuật.
Có một sự hiện diện và một kết nối mà bạn cần có để tập võ tốt, đặc biệt khi bạn làm việc với người khác.
Nó mang lại một kiểu tự tin rằng tôi biết mình có thể tự xử lý trong những hoàn cảnh.
Tôi không mong bị tấn công.
Nhưng tôi biết trong tình huống mọi thứ đi lệch hướng thì tôi có thể giữ được sự tỉnh táo về bản thân.
Và sự tự tin đó vô giá trong mọi việc tôi làm.
Võ thuật thực sự là một hình thức giao tiếp.
Tôi quan sát đối thủ hoặc bạn tập đang làm gì.
Tôi cố gắng kết nối và dự đoán bước tiếp theo nhưng không để bị khóa vào nó.
Nó thực sự huấn luyện bộ não và cơ thể bạn để phản ứng và cởi mở.
Mọi người chú trọng nhiều vào phần chiến đấu.
Nhưng phần nghệ thuật mới thực sự là thứ, càng lớn tuổi, càng thu hút tôi.
Nghệ thuật là về biểu đạt, phong cách, kết nối.
Và điều đó, đối với tôi, khi tôi trưởng thành trong quá trình luyện tập, thực sự trở thành một kho tri thức mới.
Bạn biết đấy, người ta nói rằng bạn đã học cùng một thứ suốt 40 năm.
Nó không phải cùng một thứ.
Nó thay đổi.
Nó có nhiều cấp độ và nhiều cách để khám phá.
Vì vậy tôi nghĩ tuyệt vời lắm.
Tôi nghĩ ai cũng nên có một hoạt động thể chất giúp họ trong công việc chuyên môn hoặc cuộc sống cá nhân.
Bạn có thể học được rất nhiều về bản thân và cách kết nối với người khác.
Tôi nghĩ có rất nhiều điều để học từ, thiếu một từ tốt hơn thì gọi là, việc tập thể dục. Nhưng có điều gì đó đặc biệt ở võ thuật hoặc một môn thể thao. Không phải nói chạy bộ không phải là thể thao — hoàn toàn có thể. Hay việc rèn sức đề kháng (tập tạ) không phải là thể thao — hoàn toàn có thể. Nhưng tôi nghĩ nếu mọi người chỉ xem việc họ làm là “tập thể dục” và nhìn nó qua lăng kính đó, họ sẽ không tận dụng hết lợi ích.
Thực ra tôi cố biến các buổi tập tạ của mình thành một dạng thiền. Tôi không cho phép mình nhắn tin, và trong hầu hết trường hợp không mang quá nhiều thông tin khác vào buổi tập. Tôi có thể nghe nhạc hoặc podcast, nhưng tôi rất thận trọng với điều đó. Tôi muốn tập trung vào những gì mình đang làm. Và tôi nghĩ đó là bài luyện tuyệt vời cho các hoạt động tư duy. Chạy bộ là thiền của tôi. Khi tôi chạy, có thể tôi nghe gì đó, nhưng thật sự tôi thiền. Tôi thấy mình rất sáng tạo từ đó, và khi không chạy, tôi cảm thấy thiếu nó.
Một điểm tôi thích ở võ thuật, ít nhất là trong các phong cách tôi đã tập, là chúng rất đa dạng về tính hoạt động. Một số thứ hoàn toàn ngẫu hứng. Bạn đang đấu tập đối kháng — nó ngẫu hứng, có một vài quy tắc nhưng vẫn là đối kháng. Ở phong cách tôi tập có những cái gọi là kata hay bài quyền, về cơ bản là một dàn động tác được sắp xếp trước — ở dạng này mọi thứ đều có kịch bản. Rồi trong phong cách của tôi còn có những gì gọi là kỹ thuật tự vệ, nơi bạn luyện những động tác cụ thể để thoát thân khỏi các tình huống tấn công. Mỗi dạng đó rèn cho bạn một kiểu tư duy và cách hành xử khác nhau, giống như trong giao tiếp cũng có những kiểu tư duy và cách hành xử khác nhau. Đôi khi hoàn toàn ngẫu hứng; đôi khi tôi đang phát biểu đã chuẩn bị; đôi khi là hỏi đáp, nơi tôi nói một vài điều đã chuẩn bị nhưng những phần khác thì không. Vì vậy tìm những phương tiện để giúp bạn luyện theo nhiều cách khác nhau — cross-training cho giao tiếp nếu muốn — thực sự hữu ích.
Tuyệt vời. Tôi rất thích ý tưởng rằng ta cần cân nhắc các phong cách khác nhau của từng đối tượng khán giả. Theo hướng đó, tôi đã kêu gọi câu hỏi từ khán giả trên mạng xã hội, và có một vài câu hỏi rất hay ở đây. Tuyệt. Rất hay, vì tôi biết chúng liên quan đến những câu hỏi mà nhiều người khác chắc cũng thắc mắc.
Để bắt đầu, có người hỏi: tại sao bạn nghĩ phụ nữ thường xin lỗi trước khi bày tỏ ý kiến? Họ nên làm gì thay vào đó? Bạn có quan sát điều này không? Tôi thấy điều đó thường xuyên. Xin lỗi là một cách cố gắng kết nối, nhưng tôi nghĩ nó có thể phản tác dụng. Thay vì nói “xin lỗi” hoặc “mình chưa làm tốt”, hãy bắt đầu bằng điều bạn tự tin. Và nếu bạn thực sự cần xin lỗi vì có điều bạn chưa làm hoặc cần làm, hãy để phần đó đến sau. Cách bạn bắt đầu một tương tác sẽ đặt tông cho toàn bộ cuộc tương tác. Nếu tôi bắt đầu bằng cách tự hạ mình xuống, xin lỗi, “ôi, mình không chuẩn bị” hay “mình lẽ ra nên làm khác”, thì tương tác của chúng ta sẽ khác đi nhiều. Vậy nên hãy bắt đầu với điều bạn cảm thấy thoải mái và tự tin, rồi nếu cần xin lỗi thì xin lỗi sau. Nó thực sự tạo ra khác biệt lớn.
Tôi sẽ thêm một câu hỏi nữa. Tôi thấy người ta có những bài nói bắt đầu bằng “tối qua tôi ngủ không ngon” hoặc “mình lệch múi giờ, nên xin lỗi nếu mình…”. Về cơ bản là cố gắng đặt sẵn một tấm đệm để nếu họ mắc lỗi thì được bảo vệ. Điều đó khiến tôi phát điên, nhưng có khi tôi bị quá khích. Không, tôi cũng khó chịu. Andrew, vợ tôi dạy tôi từ lâu rằng tôi không thể xin lỗi trước, và đó chính là điều mọi người đang cố làm, phải không? Và tất cả những gì bạn làm trong hoàn cảnh đó là khiến người khác chú ý đến những gì bạn sẽ làm. Nếu tôi nói “tôi ngủ không tốt”, thì người ta sẽ để ý: “ồ, anh ấy nói lắp, anh ấy vấp từ”, biết không? Bạn muốn người ta tập trung vào thông điệp của bạn. Đừng xin lỗi trước. Hãy vào đề, và nếu có chuyện xảy ra, bạn quyết định tại chỗ là xử lý hay cứ tiếp tục.
Làm sao để giao tiếp tốt giữa các nền văn hóa và những giọng khác nhau. Bạn đã nói chút về điều này trước đó, nhưng có lẽ chúng ta nên nhắc lại. Văn hóa và bối cảnh đóng vai trò lớn trong mọi giao tiếp. Khi tôi nói về văn hóa, tôi không chỉ nói về quốc tịch. Các tổ chức khác nhau có văn hóa khác nhau. Các phòng ban khác nhau trong cùng một tổ chức có văn hóa khác nhau. Các thế hệ khác nhau có văn hóa khác nhau. Vậy nên ta phải nhạy cảm với điều đó. Thông điệp của chúng ta phải được điều chỉnh khác nhau. Mỗi khi giao tiếp, ta phải nghĩ về người ta đang giao tiếp với ai và bối cảnh, văn hóa nơi ta giao tiếp.
Chúng ta sống trong một xã hội đa dạng, trong một thế giới đa dạng, nơi ta nghe nhiều quan điểm, nhiều người từ những nơi khác nhau. Giọng nói (accent) là điều lớn. Trên chương trình của tôi, “Think Fast, Talk Smart”, tôi đã phỏng vấn nhiều người là chuyên gia về những người không phải bản ngữ. Và họ nói với tôi rằng mục tiêu của người không phải bản ngữ không phải là nghe giống người bản ngữ. Điều đó là không thể — bạn không phải người bản ngữ. Thay vào đó, hãy tập trung chuyển tải thông điệp của mình. Đừng đặt quá nhiều áp lực lên bản thân.
Vậy điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là tôi nêu luận điểm, rồi tôi lặp lại nó bằng một câu chuyện, hoặc tôi đưa ví dụ, hoặc tôi dùng phép so sánh. Mấu chốt là làm sao để người ta hiểu điểm chính, không phải lo lắng xem mình có đang dùng đúng từ hay đúng cấu trúc câu hay không. Và thực tế là, tôi không biết bạn thế nào, nhưng nhiều người bản ngữ tiếng Anh cũng không nói tiếng Anh hoàn hảo. Vậy nên tất cả là về việc truyền đạt quan điểm của bạn và dùng sự lặp lại cùng các công cụ khác để hỗ trợ.
Nhân tiện, một đồng nghiệp ở Stanford bảo tôi rằng nếu họ ngắt lời thì đó là dấu hiệu họ quan tâm, và điều đó giúp cải thiện tương tác. Nhưng câu hỏi ở đây là, ta nên xử lý việc bị ngắt lời thế nào? Ở hầu hết trường hợp ta vẫn muốn khiến người ngắt lời cảm thấy được lắng nghe, nhưng đôi khi điều đó có thể gây mất tập trung. Có hai cách.
Trước hết, hãy đặt kỳ vọng ngay từ đầu.
Việc đặt ra ranh giới có thể hữu ích.
Vì vậy, nếu tôi chuẩn bị bước vào một tình huống, tôi có thể nói: tôi muốn dành năm phút đầu để đặt nền tảng cho những gì tôi sắp nói, rồi sau đó tôi rất mong được trả lời câu hỏi của các bạn.
Nếu người kia ngắt lời, họ đã vi phạm một kỳ vọng đã được thiết lập.
Và điều đó đặt bạn vào vị thế tốt hơn để có thể dập tắt việc đó.
Bạn có thể nói: cảm ơn, tôi nghe thấy bạn đang rất lo lắng. Tôi thực sự muốn trình bày hết phần nội dung này.
Vì vậy, việc đặt ranh giới có thể giúp.
Tôi tin rằng một trong những công cụ giao tiếp hữu ích nhất là diễn giải lại (paraphrasing).
Diễn giải lại là khi bạn lấy những gì người khác đã nói, tổng hợp và cô đọng nó thành điều quan trọng.
Nếu ai đó ngắt lời bạn, bạn có thể lấy lại quyền phát biểu bằng cách diễn giải lại những gì họ vừa nói rồi tiếp tục.
Ví dụ, nếu tôi đang nói về hệ quả tài chính của một việc gì đó và bạn xen vào đưa ra ý kiến, ngắt lời tôi, tôi có thể nói: chi phí thực sự quan trọng. Và thực ra, tôi vừa lấy lại chủ đề từ bạn.
Nếu bạn là người chỉ muốn thể hiện kiến thức dồi dào của mình và là kiểu người hay nói huyên thuyên, tôi có thể chặn việc đó bằng cách ngắt lời họ với một câu diễn giải.
Tôi có thể nói: cái điểm bạn vừa nêu về X rất quan trọng. Chúng ta sẽ bàn đến điều đó ngay sau trong chương trình.
Tôi nghĩ diễn giải lại là cách lịch sự nhất để lấy lại quyền kiểm soát, dù là từ người hay ngắt lời hay người nói quá nhiều.
Có thể cảm thấy khó xử khi ngắt lời ai đó bằng một câu diễn giải.
Nhưng nếu bạn đứng trước một phòng đông người hoặc một cuộc họp, không làm như vậy thực ra còn thiếu lịch sự hơn với những người khác so với việc có vẻ bất lịch sự với người vừa nói.
Vì vậy, diễn giải lại, theo tôi, giúp bạn thoát khỏi những tình huống đó.
Có người hỏi: làm sao tôi chuẩn bị cho một bài diễn thuyết?
Tôi nghĩ có nhiều thứ liên quan đến điều đó.
Nhưng có lẽ có một câu trả lời ngắn gọn: bạn có thể đưa cho chúng tôi những “thùng” chính để chuẩn bị.
Chắc chắn. Để tôi nêu vài điều quan trọng.
Trước hết và quan trọng nhất, bạn phải nghĩ xem khán giả mà mình đang nói là ai?
Điều gì quan trọng và có liên quan với họ liên quan đến chủ đề bạn muốn nói?
Tất cả chúng ta, khi giao tiếp, đều chịu ảnh hưởng của “lời nguyền của kiến thức” và “lời nguyền của đam mê”.
Chúng ta biết nhiều về những gì mình đang nói và chúng ta rất quan tâm đến nó.
Và vì thế, chúng ta có thể đưa ra giả định, bắt đầu đi quá sâu, v.v.
Trước tiên, hãy nghĩ về khán giả so với chủ đề của bạn. Đó là điều số một.
Thứ hai, hãy đặt ra một mục tiêu rõ ràng.
Nhiều người trong chúng ta dẫn khán giả qua hành trình khám phá những điều mình muốn nói trong khi đang nói. Chúng ta không có một đường đi rõ ràng.
Với tôi, một mục tiêu có ba phần: thông tin, cảm xúc và hành động.
Tôi muốn họ biết điều gì?
Tôi muốn họ cảm thấy thế nào?
Và tôi muốn họ làm gì?
Khi bạn đã hiểu khán giả và mục tiêu, hãy áp dụng một cấu trúc.
Đừng chỉ liệt kê và kê khai thông tin.
Vấn đề — giải pháp — lợi ích; quá khứ — hiện tại — tương lai; cái gì — vậy thì sao — bây giờ làm gì.
Có rất nhiều cấu trúc khác nhau.
Nếu bạn làm theo điều đó, bạn sẽ có nội dung có ý nghĩa với khán giả và tăng khả năng thông tin được truyền đạt đúng đắn.
Rồi bạn phải luyện tập.
Chỉ có thông điệp hay thôi thì chưa đủ. Bạn phải luyện cách trình bày.
Nếu bạn làm những điều đó, bạn sẽ nói hay hơn.
Bạn sẽ có những cuộc trò chuyện và cuộc họp tốt hơn.
Tôi vừa nghĩ đến điều này vài phút trước.
Đối với những người sợ nói trước công chúng vì họ có thể “chết cứng”, khóc òa trên sân khấu, đóng băng hoặc bất cứ điều gì, bạn có nghĩ việc cố gắng nghĩ về điều bạn muốn xảy ra hơn là điều bạn không muốn xảy ra có ích không?
Tôi cho là có.
Nhiều người tưởng tượng ra điều tồi tệ nhất và tự tạo ra điều đó, đúng không?
Đó là một lời tiên tri tự ứng nghiệm.
Hãy tưởng tượng những gì tiềm năng có thể đạt được.
Đặt cho mình kỳ vọng tích cực.
Và không cần phải nghĩ rằng đây sẽ là cuộc truyền đạt tốt nhất mọi thời đại.
Chỉ cần là: tôi sẽ mang lại giá trị.
Mọi người sẽ học được điều gì đó.
Mọi người sẽ tránh được sai lầm mà tôi khuyên họ tránh.
Hãy giữ trong đầu một kết quả tích cực và điều đó thực sự có thể giúp.
Vì vậy, nghĩ về giá trị bạn và khán giả sẽ nhận được trước khi giao tiếp có thể tạo ra khác biệt lớn.
Một vài người hỏi các câu liên quan tới mối quan hệ giữa người với người mà bạn có thể giúp họ giải quyết.
Như là: làm sao tôi thắng một cuộc tranh luận mà không làm mất người kia?
Tôi nghĩ đó — phải chăng là một chủ đề khác của podcast?
Đúng là một podcast khác.
Nhưng đây là điều tôi sẽ nói.
Lắng nghe rất quan trọng.
Nhiều cuộc tranh luận của chúng ta về những điều thực ra không tồn tại.
Khi tôi đã — tôi đã làm một vài công việc hòa giải trong đời và điều số một tôi bắt mọi người phải làm khi tôi đưa hai người không đồng ý lại với nhau là tôi bắt mỗi người lắng nghe người kia.
Và thường thì tranh luận biến mất.
Người ta đã không nhận ra điều đó.
Lời khuyên thứ hai — tôi học được điều này từ hai người bạn và vợ tôi và chúng tôi áp dụng rất nhiều — khi chúng ta sắp có một mâu thuẫn, mỗi người chúng ta đều tuyên bố mức độ vấn đề đó quan trọng với mình đến mức nào.
Bởi vì chúng ta giả định — bạn biết đấy, nếu tôi rất nhiệt tình về một điều gì đó, tôi cho rằng khi chúng ta tranh luận bạn cũng nhiệt tình như tôi.
Nhưng điều đó không phải lúc nào cũng đúng.
Nhưng nếu tôi đến với bạn bằng tất cả sự nhiệt tình của mình và bạn không đam mê như vậy, tôi sẽ làm cho bạn trở nên nhiệt tình hơn.
Thế là bỗng nhiên chúng ta cãi nhau.
Vì vậy nếu tôi muốn đi ăn món Trung Quốc và vợ tôi muốn đi ăn món Mexico, tôi có thể nói: đối với tôi, món Trung là 8 vì tôi thực sự thèm.
Còn cô ấy nói món Mexico đối với cô ấy hôm nay là 3.
Không có cuộc cãi vã.
Không có tranh luận.
Nhưng nếu cô ấy nói là 8 và tôi cũng nói là 8, thì chúng ta sẽ có vấn đề.
Vì vậy hiểu được sự ưu tiên và thực sự lắng nghe để hiểu những gì đang liên quan, bạn có thể giảm bớt nhiều xung đột đang gặp phải.
Có người hỏi: làm sao để bỏ được các từ đệm, ừm, kiểu như, vân vân?
Tôi có mời một khách trên chương trình. Cô ấy là một nhà tâm ngôn ngữ học. Và cô ấy giúp tôi nhận ra rằng từ đệm không xấu. Từ đệm thực ra có ích. Chúng làm vài việc cho chúng ta. Chúng giữ chỗ. Cho nên nếu tôi chưa nói xong và không muốn người khác ngắt lời, tôi sẽ nói ừm và à. Có nghiên cứu trong văn liệu phát triển trẻ em nói rằng khi chúng ta nói với trẻ con, trước khi nói một từ mới hoặc đưa ra một ý mới, chúng ta thường sẽ đặt một từ đệm trước. Chúng ta báo hiệu rằng điều sắp tới quan trọng. Và tôi nghĩ đó là lý do khiến chúng ta phát điên khi ai đó nói quá nhiều từ đệm vì khi còn bé chúng ta đã được huấn luyện rằng cái gì quan trọng sẽ theo sau. Và khi tất cả những gì theo sau chỉ là một ừm nữa, chúng ta thấy bực mình.
Vì vậy mục tiêu không phải là loại bỏ hoàn toàn chúng. Mục tiêu là làm cho chúng không gây mất tập trung. Thực ra, các nhà viết kịch và biên kịch phim còn thêm từ đệm để nghe tự nhiên hơn.
Cách tốt nhất tôi biết để giảm từ đệm, đặc biệt loại gây khó chịu nhất, là những từ xuất hiện giữa khoảng yên lặng. Ví dụ tôi nói xong rồi. Ừm. Rồi tôi bắt đầu nói tiếp. Đó là những cái nổi bật nhất. Đó là một kỹ thuật về hơi thở. Tôi học được từ một người đã dạy kỹ năng giao tiếp lâu lắm rồi. Ông ấy tên Jerry Weissman. Kỹ thuật đó gọi là “hạ câu” (landing phrases).
Khi chúng ta nói, chúng ta cần đẩy hơi ra. Nếu tôi đang hít vào, tôi không thể nói. Tôi mời mọi người đang nghe và xem thử nói ừm khi đang hít vào. Bạn không thể làm được. Vì vậy nếu tôi huấn luyện mình vào cuối câu, cụm từ để “hạ” câu, ở trạng thái hết hơi, tôi phải hít vào. Không những tôi không thể nói ừm, tôi không thể nói gì cả, tôi tạo ra một khoảng dừng. Vậy nên khi nói, hãy luyện thói quen hạ câu. Lý do tôi gọi là hạ câu, giống như một vận động viên thể dục dụng cụ làm bao nhiêu pha nhào lộn rồi cuối cùng đáp đất chắc chắn. Vậy vào cuối mỗi cụm câu của tôi, tôi hoàn toàn hết hơi. Tôi hít vào rồi mới bắt đầu nói tiếp. Bạn có thể giảm đáng kể các từ đệm.
Giờ bạn phải luyện tập. Và cách tôi dạy mọi người luyện là nhìn vào lịch hoặc thời khóa biểu hàng ngày. Và mỗi ngày, một lần, đọc to tất cả những gì trong lịch của bạn. Và ở cuối mỗi mục, “hạ” câu. Ví dụ tôi có thể nói: “đi ăn trưa với Andrew, tập gym, ăn tối với con trai.” Ở cuối mỗi cụm đó, tôi đã hạ câu, tôi hết hơi. Tôi đang huấn luyện bản thân cách làm điều đó. Bạn sẽ loại bỏ được nhiều từ đệm.
Tuyệt. Tôi sẽ thử làm điều đó.
Bạn không có nhiều từ đệm lắm. Tôi phải kiểm tra vài bản ghi podcast.
Có người hỏi làm sao kể chuyện mà không biến nó thành bài thuyết giáo. Làm sao biết khi nào nó dài quá. Có hai cách trả lời. Một là về thời lượng. Mất bao lâu? Mẹ tôi có một câu hay. Bà thích nói: “hãy nói giờ, đừng xây cái đồng hồ.” Rất nhiều người trong chúng ta là người “xây đồng hồ” khi giao tiếp. Chúng ta nói nhiều hơn cần thiết. Vì vậy nếu bạn phải kể một câu chuyện, nghĩ xem vài điều then chốt quan trọng nhất là gì. Trong quân đội họ nói “nói tóm tắt kết luận lên trước” (bottom line up front). Đưa kết luận lên trước. Đừng nói nhiều hơn bạn cần.
Phần còn lại là bạn phải làm cho câu chuyện cuốn hút và liên quan đến những người bạn đang nói. Nhiều người có quá nhiều phần mở đầu để mới đến chuyện chính. Một đồng nghiệp thích nói về “nhảy dù vào” — cứ nhảy thẳng vào rồi mới xây dựng phần còn lại của câu chuyện. Nhiều người thì: trời hôm đó mưa, rồi thì chuyện này rồi chuyện kia. Hãy tới phần câu chuyện trước. Vậy nếu bạn “nhảy dù vào” và tự nhắc mình phải ngắn gọn, rõ ràng, bạn sẽ kể được những câu chuyện hấp dẫn và tốt hơn.
Vài người hỏi cách xin tăng lương. Có vài đặc điểm tôi muốn mọi người cân nhắc khi xin điều bạn muốn, đặc biệt từ sếp hoặc người có quyền. Trước hết, nghĩ về bối cảnh. Xem lịch của sếp trước khi bạn xin tăng lương. Bạn có phải là cuộc họp thứ năm liên tiếp trước khi vào gặp không? Có thể tốt hơn là đi ngày mai khi bạn đến sớm. Vậy bối cảnh quan trọng. Tôi có một đồng nghiệp nghiên cứu các quyết định ân xá mà các thẩm phán đưa ra và ông ấy thấy rằng quyết định khác nhau trước bữa trưa và sau bữa trưa, mặc dù các vụ án giống nhau. Khi bạn xin, bạn phải nghĩ về điều đó.
Thứ hai, khi định vị bản thân, hãy nghĩ từ góc nhìn của sếp: họ sẽ cân nhắc tiêu chí gì khi cho tăng lương. Thường chúng ta đến và nói: này, tôi đã làm cái này, cái này, cái này, và đồng nghiệp kia được cái kia. Hãy nghĩ về giá trị bạn đã đem lại cho họ. Tiếp cận từ góc nhìn của họ và nghĩ cách trình bày để bạn đang chứng minh giá trị đó, một lần nữa từ góc nhìn của họ. Và bạn nên luyện tập. Hãy diễn tập. Nói chuyện với người khác. Nói: “Tôi định nói cái này,” để lời nói thoát ra thay vì chỉ nghĩ trong đầu điều bạn muốn nói.
Vài người hỏi cách giao tiếp tốt nhất với người không giỏi giao tiếp. Cái đó khó. Tôi khuyên mọi người nên bắt đầu bằng câu hỏi. Kéo người kia ra nói. Thường nếu bạn khiến họ nói về điều quan trọng với họ hoặc liên quan tới điều bạn muốn, bạn có thể tham gia vào cuộc nói chuyện đó. Vậy một lần nữa, đó là chuẩn bị trước. Nghĩ xem điều gì có giá trị. Mở đầu bằng câu hỏi. Rồi ngay khi người ta đáp, cho họ không gian để nói thêm.
Mẹ vợ tôi có “đai đen” về chuyện xã giao. Bà thật sự tuyệt. Bà đến từ vùng Trung Tây. Mỗi lần bà bay ra thăm, bà xuống máy bay với ba người bạn thân mới.
Và bí mật của cô ấy, và anh đã đề cập điều này trước đó, là ba từ: “kể cho tôi thêm.” Khi ai đó trả lời một câu hỏi, hãy cho họ khoảng trống đó để nói thêm. Điều đó thực sự khiến họ mở lòng hơn và cho bạn biết được cái gì quan trọng với họ để bạn có thể bám vào và nói sâu hơn về điều đó. Vì vậy hãy bắt đầu bằng câu hỏi. Hãy tạo khoảng trống cho giao tiếp nhiều hơn. Đó là cách kéo được người có thể rụt rè hoặc không thoải mái khi nói chuyện.
Anh có bao giờ khuyên mọi người phải học thuộc bài phát biểu không?
Không bao giờ. Có những lúc tôi khuyên nên rất quen thuộc với cách bạn bắt đầu. Khởi đầu là thời điểm người ta lo lắng nhất khi nói — khoảng 30 giây trước và trong khoảng một phút sau khi bắt đầu. Vậy nên bạn có thể rất quen thuộc với phần mở đầu. Nhưng lý do học thuộc là tệ là vì nó làm tăng gánh nặng nhận thức của bạn. Bạn đã tạo ra “cách đúng” để nói, và bạn liên tục so sánh những gì bạn muốn nói với những gì bạn đang thực sự nói. Vì vậy có một lộ trình, một cấu trúc, và quen thuộc với một vài ý chính là quan trọng. Nếu có những từ nhất định bạn thực sự muốn truyền tải hoặc một số dữ liệu, hãy có một tấm ghi chú, đọc nó. Tôi thà bạn làm thế còn hơn là đặt gánh nặng học thuộc lên chính mình.
Chúng ta đã nói chút về chuyện này trước đó, nhưng có lẽ chúng ta có thể tóm tắt và thêm bất cứ điều gì anh muốn vào câu hỏi rất phổ biến ở đây, đó là làm sao để giảm lo âu trước khi nói. Có thể là nói trước công chúng hoặc giao tiếp một‑một. Chúng ta có thể nói rất nhiều về chuyện này. Khi anh đến chương trình của tôi, Andrew, chúng ta đã bàn về một số việc sinh học bạn có thể làm. Khi quản lý lo âu, bạn phải quản lý cả triệu chứng lẫn nguyên nhân. Triệu chứng là những gì bạn trải nghiệm về mặt sinh lý. Anh đã chia sẻ lời khuyên tuyệt vời về thở, v.v. Tôi sẽ đưa một ví dụ. Khi tôi thực sự lo lắng, tôi ra mồ hôi và đỏ mặt. Cách tốt để khống chế việc đó là làm mát bản thân. Lý do bạn đổ mồ hôi và đỏ mặt là nhịp tim tăng lên, cơ thể căng lên — giống như khi bạn tập thể dục. Lòng bàn tay là bộ điều nhiệt cho cơ thể. Bất cứ ai từng ôm cốc cà phê hoặc trà nóng vào buổi sáng lạnh đều cảm thấy mình ấm lên. Tôi luôn cầm thứ gì đó lạnh trước khi nói, và nó giúp tôi hạ nhiệt. Tôi bớt đỏ mặt và đổ mồ hôi hơn. Vậy nên có những việc chúng ta có thể làm để quản lý triệu chứng thể chất. Các bài tập thở mà anh nói thật sự hữu ích.
Nhưng chúng ta cũng phải nghĩ về nguyên nhân, những thứ khởi phát và làm tăng mức lo âu của chúng ta. Tôi sẽ đưa một ví dụ. Nhiều người trong chúng ta lo lắng vì mục tiêu mà mình đặt ra. Tôi ủng hộ việc có mục tiêu khi giao tiếp, nhưng đôi khi mục tiêu ấy khiến chúng ta lo lắng. Sinh viên của tôi sợ họ sẽ không nhận điểm tốt. Các doanh nhân tôi huấn luyện sợ họ sẽ không nhận được vốn. Người nghe có thể sợ sếp họ sẽ không ủng hộ ý tưởng. Vì vậy chúng ta lo lắng về một kết quả tiêu cực có thể xảy ra trong tương lai. Cách để chống lại điều đó là trở về hiện tại. Có nhiều cách để làm điều đó. Bạn có thể thở sâu. Bạn có thể đi quanh toà nhà, trò chuyện với ai đó. Tôi nói với mọi người, làm như vận động viên: nghe một bài hát hoặc một danh sách nhạc. Điều đó giúp bạn tập trung. Bắt đầu ở 100 rồi đếm lùi theo những con số thách thức. Thử đếm lùi theo 17 chẳng hạn. Bạn phải thực sự tập trung và hướng về hiện tại. Cách tôi thích nhất — và điều này nghe có vẻ hơi ngớ ngẩn — là nói những câu nói líu lưỡi lớn tiếng. Bạn không thể nói một câu líu lưỡi đúng mà không phải tập trung vào lúc này. Và nó làm ấm giọng. Đó là cơ hội để khởi động. Vậy nên trước khi tôi phỏng vấn podcast hay phát biểu lớn, tôi sẽ nói một câu líu lưỡi ba lần thật nhanh, và nó khiến tôi vào trạng thái hiện diện và làm ấm giọng.
Vậy để quản lý lo âu, bạn phải quản lý triệu chứng và một số nguyên nhân khởi phát và làm tăng nó. Có rất nhiều những yếu tố ấy. Nếu bạn thực hiện, bạn bắt đầu tạo cho mình một kế hoạch quản lý lo âu, và bạn có thể kích hoạt kế hoạch đó. Thực ra chính việc có kế hoạch đó cũng giúp giảm lo âu của bạn. Điều đầu tiên chúng tôi làm trong lớp giao tiếp chiến lược của tôi là yêu cầu sinh viên tạo một kế hoạch quản lý lo âu. Và không chỉ giúp họ trong khoá học, tôi có những sinh viên nhiều năm sau nói: bà tôi mất, tôi dùng kế hoạch quản lý lo âu để giúp viết điếu văn, hoặc tôi đang làm bài phát biểu của phù rể, và tôi đang dùng nó. Tự trang bị cho mình công cụ để quản lý lo âu là một trong những món quà lớn nhất bạn có thể trao cho chính mình.
Tuyệt vời. Những lời khuyên này thật tuyệt và, thực ra, đủ cho cả một bữa no. Giao tiếp trước công chúng và giao tiếp một‑một cũng như mọi thứ ở giữa đều rất quan trọng. Mọi người mang theo rất nhiều nỗi sợ và lo âu, nhưng anh đã cho chúng ta vô số công cụ thực tế. Và tôi biết những điều này đã được kiểm nghiệm thời gian, và có dữ liệu cho nhiều cái, và dữ liệu thực tế mới là điều quan trọng nhất. Vì vậy tôi muốn cảm ơn anh đã đến đây hôm nay để chia sẻ với chúng tôi, cũng như về những cuốn sách anh đã viết. Chúng tôi sẽ để liên kết tới chúng trong phần ghi chú chương trình, và cảm ơn anh đã tiếp tục xuất hiện như một nhà giáo dục công cộng. Có rất nhiều người và sách đang nói về những chủ đề này, nhưng rõ ràng anh đã dấn thân vào như người thật sự giải quyết chúng vì lợi ích chung. Tôi thực sự đánh giá cao độ bao quát và cụ thể của những gì anh chia sẻ, và tôi biết mọi người cũng sẽ như vậy, và họ sẽ áp dụng được. Mục tiêu của tôi là kết thúc phần cuối này mà không nói “ừm” một lần. Hình như tôi vừa nói “ừm”.
Anh đã làm tốt.
Cảm ơn. Rất lưu loát.
Quay lại nhé.
Tôi rất sẵn lòng.
Cảm ơn.
Cảm ơn bạn đã tham gia cuộc trò chuyện hôm nay với Matt Abrahams. Để tìm hiểu thêm về công việc của anh ấy và tìm liên kết đến các tài nguyên chúng ta đã thảo luận, vui lòng xem phần ghi chú chương trình. Nếu bạn đang học hỏi và/hoặc thích podcast này, hãy đăng ký kênh YouTube của chúng tôi.
Đó là một cách ủng hộ chúng tôi hoàn toàn miễn phí rất tuyệt vời.
Ngoài ra, hãy theo dõi podcast bằng cách nhấn nút theo dõi trên cả Spotify và Apple Podcasts.
Và trên cả Spotify lẫn Apple Podcasts, bạn có thể để lại cho chúng tôi đánh giá lên tới 5 sao.
Bạn cũng có thể để lại bình luận cho chúng tôi trên cả Spotify và Apple Podcasts.
Xin cũng hãy xem các nhà tài trợ được nhắc tới ở phần đầu và xuyên suốt tập hôm nay.
Đó là cách tốt nhất để ủng hộ podcast này.
Nếu bạn có câu hỏi cho tôi hoặc nhận xét về podcast, khách mời hay chủ đề mà bạn muốn tôi xem xét cho Huberman Lab podcast,
hãy để những điều đó trong phần bình luận trên YouTube.
Tôi đọc tất cả các bình luận.
Cho những ai chưa biết, tôi có một cuốn sách mới sắp phát hành.
Đây là cuốn sách đầu tiên của tôi.
Nó có tựa đề Protocols: An Operating Manual for the Human Body (Protocols: Hướng dẫn vận hành cho cơ thể con người).
Đây là cuốn sách tôi đã làm trong hơn năm năm, dựa trên hơn 30 năm nghiên cứu và kinh nghiệm.
Nó bao gồm các giao thức cho mọi thứ từ giấc ngủ đến tập luyện đến kiểm soát căng thẳng, các giao thức liên quan đến tập trung và động lực.
Và tất nhiên, tôi cung cấp cơ sở khoa học cho các giao thức được đưa vào.
Hiện cuốn sách đã có thể đặt trước tại protocolsbook.com.
Tại đó bạn có thể tìm liên kết đến nhiều nhà bán khác nhau.
Bạn có thể chọn nhà bán mà bạn thích nhất.
Một lần nữa, cuốn sách có tên Protocols: An Operating Manual for the Human Body.
Và nếu bạn chưa theo dõi tôi trên mạng xã hội, tôi dùng tên Huberman Lab trên tất cả các nền tảng mạng xã hội.
Bao gồm Instagram, X, Threads, Facebook và LinkedIn.
Trên tất cả những nền tảng đó, tôi thảo luận về khoa học và các công cụ liên quan đến khoa học, một số nội dung trùng lặp với podcast Huberman Lab,
nhưng phần lớn khác biệt so với thông tin trên podcast.
Một lần nữa, tôi là Huberman Lab trên tất cả các nền tảng mạng xã hội.
Và nếu bạn chưa đăng ký nhận bản tin Neural Network của chúng tôi, Neural Network là một bản tin hàng tháng miễn phí bao gồm tóm tắt các tập podcast,
cũng như những gì chúng tôi gọi là “protocols” dưới dạng các tệp PDF dài 1–3 trang, bao phủ mọi thứ từ cách tối ưu hóa giấc ngủ, cách tối ưu dopamine, đến tiếp xúc lạnh có chủ đích.
Chúng tôi còn có một giao thức thể lực nền tảng bao gồm tập luyện tim mạch và tập kháng lực.
Tất cả những điều đó đều hoàn toàn miễn phí.
Bạn chỉ cần vào HubermanLab.com, vào tab menu ở góc trên bên phải, kéo xuống phần newsletter rồi nhập email của bạn.
Tôi xin nhấn mạnh rằng chúng tôi sẽ không chia sẻ email của bạn với bất kỳ ai.
Một lần nữa cảm ơn bạn đã tham gia cùng tôi trong cuộc trò chuyện hôm nay với Matt Abrahams.
Và cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, cảm ơn bạn đã quan tâm đến khoa học.
Cảm ơn. Cảm ơn.
你會建議別人背誦演講稿嗎?
絕對不會。背誦之所以很糟,是因為它會增加你的認知負擔。
你已經在腦中先建立了「正確的說法」,然後會一直把你想說的和你實際說的做比較。
所以有一個路線圖、結構,對某些想法有一定熟悉度是很重要的。
如果有某些字眼或某些數據你真的想傳達,就準備一張備忘卡,讀出來。我寧可你這麼做,也不願讓你自找麻煩去背誦,增加認知負擔。
有好幾個人問如何最好地與不擅長溝通的人溝通。
我會鼓勵大家以提問為先。把對方引導出來。
通常如果你能讓他們談論對他們重要的事或與你想談的事有關的事,那你就可以參與那個對話。所以,同樣地,這是事前準備,是思考什麼是有價值的。
以提問為先。然後一旦對方回應,給他們空間讓他們多說一點。
我婆婆在寒暄方面有如黑帶。她很了不起。她來自美國中西部。每次她飛過來拜訪,下了飛機就多了三個新好友。她的秘訣──你剛才也提到過──是三個字:「再多說一點」。一旦有人回答了一個問題,給他們那個空間再多說一些。那真的會把他們引出來,也會讓你知道什麼對他們重要,這樣你就可以抓住那點繼續談。所以以提問開始,並給予更多溝通的空間。這就是你如何吸引那些可能較為拘謹或不習慣說話的人。
歡迎來到 Huberman Lab Podcast,在這裡我們討論科學以及基於科學的日常生活工具。
我是安德魯·休伯曼,我是史丹佛大學醫學院的神經生物學與眼科學教授。今天的來賓是來自史丹佛大學商學院的馬特·亞伯拉罕斯。
馬特是舞台演講、線上、面對面各種情境下溝通的專家。
在今天的節目中,我們討論如何成為更好的溝通者。從能消除「嗯」之類語塞的有效方法、如何處理上台恐懼、如何練習更清楚地說話,到同樣重要的,如何記住重要事實並整合你從他人那裡學到的資訊。人類極為視覺化,也非常依賴語言。我們所聽到的會留在我們記憶中,而事情被說的方式也極其重要。我們都能感知說話者的自信或焦慮程度,這會決定我們記住或遺忘什麼,同時也決定我們對他們的記憶與遺忘。
在今天的節目中,馬特說明了一些經過驗證、可實際練習的工具,這些工具你可以單獨練習,也可以在實際對話中即時使用來改善你的溝通技巧。他也說明了真正以真誠方式溝通的意義。我們常常聽到「真誠」,但馬特清楚指出那是什麼、如何觸及它,以及如何用你自己獨特的聲音來傳遞資訊。他也提供了在事情出錯時很好的修復工具,以及如何優雅地從那些情況中恢復。
馬特·亞伯拉罕斯被認為是溝通領域的頂尖專家之一,我相信所有人——無論男女、老少——都會從他今天的教學中受益。在我們開始之前,我想強調這個播客與我在史丹佛的教學與研究工作是分開的。不過,這是我希望並努力將免費的科學與科學相關工具資訊帶給大眾的其中一部分。配合這個理念,今天的節目確實有贊助商。
接下來是我與馬特·亞伯拉罕斯的對談。馬特,歡迎。
謝謝你,安德魯。我很高興來到這裡。
教我們如何更好地溝通,但請別只限於公開演講,也包含一對一互動、即興互動,以及預先安排的互動。
基本上,我是在請你解決人們遇到的許多問題,但我想我們常常聽到人們最大的恐懼之一是公開演講,我覺得這其實很有情境性。
一想到公開演講,我們會想像被迫走上舞台談一個我們不熟悉的主題之類的情形,但你認為對公開演講的恐懼真正是關於什麼?是害怕被羞辱、說蠢話、還是在台上崩潰哭成一灘淚水?是什麼?因為某種意義上,這有點不合邏輯。
我們這些研究這個議題的人相信它其實有演化基礎:當我們物種還在大約150人的群體中相處時,你的相對地位意味著一切。我不是在說誰有豪華車或誰在社群媒體上得到最多按讚,而是誰能取得資源、食物、住處與繁殖機會。如果你做了某件事危及你的地位,對你來說可能會是非常糟的消息。所以我們這些人認為,我們對任何可能危及地位的事情會非常敏感,這是深植於我們基因之中的。那可能是站在大群眾前,或是跟我的上司談重要議題,所有這些都會讓我們處於風險之中。
我們常聽到,比起內容本身,說話的方式或許更重要。聲音的音色、眼神接觸、肢體語言等。每次我聽到那種說法,我常覺得那觀點有點偏頗。應該是兩者加總起來才對,對吧?是的,完全如此。我是說,你說的內容真的很重要。如果說不通、沒有邏輯、令人困惑,那會讓你處於不利的位置。但同樣地,說話的方式也很重要:如果你自信、姿態端正、用有力的聲音,那也很重要。
所以像我做這一行的人,真的很專注於幫助別人,不只去打造有意義的訊息,還要以能真正建立連結、真誠且吸引人的方式去傳遞。兩者都很重要。
所以當我想到線上溝通或是面對面的溝通——有人站在台上被安排來談某件事、期望能吸引我們——我喜歡用一個朋友告訴我的概念來想:作為觀眾,我們首先想知道的是,這個人有沒有贏得我花時間聽他的權利?通常人們會談他們的頭銜和經驗。你覺得有多少公開演講的恐懼,來自於人們那種想要解釋或證明自己已經贏得使用你時間的權利?你會聽到很多在堆砌資歷之類的東西。
讓我用另一種可能性來反駁,那就是人們根本不想聽那些,他們只想聽某人到底想說什麼。
沒錯,我也傾向這樣想。我指導我的學生、我在企業界合作的那些人,真正重要的是連結。所以如果你能透過讓人們對你的主題產生興趣,並且顯示這對他們有相關性和重要性,這就是最重要的。你的可信度固然會影響你說的內容,但不需要是你一開始就要說的第一件事。我有個個人使命,就是停止所有報告和會議一開始就讓人把自己的資歷念一遍、講頭銜。把我們吸引住。我跟人家說,這就像一部動作片。你看過的每部動作片都是怎麼開始的?就是用動作。做些能吸引觀眾的事。我不是說要撞車或跳機,但可以提出一個挑釁性的說法、問一個問題、給一些有趣的數據,或是展示你的論點對聽眾意味著什麼,然後你就能把他們帶入對話。那裡就是連結發生的地方。所以展示資歷很重要,但不用一開始就來。你是要展示你的可信度。
我教學生有兩種可信度。一種是職業與學歷的可信度,就是你會放在 LinkedIn 或履歷上的東西;另一種我稱之為「好市多式的可信度」。你去好市多他們會給你試吃,你試了覺得喜歡。透過你問的問題、你帶來的互動、你呈現的相關性,讓人試了、體驗了,這就是你建立可信度的方式。
我完全同意。這不只牽涉到可信度,也牽涉到真誠。我們常聽到「真誠、真誠」,我最近也一直在想這件事。所謂真誠是什麼?人們要如何去觸及它?還是說這其實跟真誠背道而馳——你本來就不該去刻意觸及什麼,你應該只是做自己?
我覺得重點是要真正了解對你重要的是什麼、你代表什麼,並從那個出發點來說話。那是什麼意思?就是當你在大舞台上或一對一互動時,先明白對你而言的價值在哪裡,然後以盡可能清楚的方式表達出來。所以忠於你的信念,但你必須先花時間去理解並思考那些信念是什麼。我們很多人緊張,或太擔心把所有內容講完,反而不專注於從一個堅定、清晰、能連結的出發點去說話。所以這其實先是自省的問題,然後把那個轉換成對觀眾有意義的東西。那就是我認為的真誠。
我覺得我們在探討真誠的同時,也跟發言者在傳達資訊時的狀態有關——就是發言者不會一直在檢視觀眾怎麼看他。這點似乎是有效溝通的核心:不斷監控自己表現和別人對你的看法,試著計分自己做得好不好,這其實跟有效溝通背道而馳。
完全正確,百分之百。越是活在自己腦子裡去評斷和衡量,就越難活在當下、與人連結。我在課堂第一天做一個活動,很能顯示我們有多容易陷在腦子裡。我是從即興表演借來的:我讓學生站起來,十五秒內只做一件事,就是指向房間裡不同的物品,唯一的規則是把它叫成它不是的東西。你指向天花板,叫它汽車;指向地板,叫它計算機。這十五秒非常有挑戰性。我曾有一個學生指著椅子,嘴巴什麼也說不出來,我走過去問他怎麼了,他說:「我不夠『錯』。」我沒給任何評分標準或要求。我說,多說一點。他說:「我本來想把椅子叫成貓,但貓有四條腿,椅子也有四條腿,我不夠犯錯。有時候貓會坐在椅子上,我不夠犯錯。」我們都在他那種評斷與衡量的連續光譜上。他明顯比大多數人偏離得更多,但我們腦中都帶著這種評判。它會把我們鎖在內在,無法向外展現。所以你說得很對,當我專注在評判我自己說的話時,我就在用寶貴的認知資源,這些本可以用來確保你清楚理解我的訊息。
這就是為什麼死背你想說的話反而對你不利──那寶貴的認知頻寬,為了把話說對而耗盡,反而妨礙了實際去做。所以我們需要訓練自己去理解,溝通的魔力是在當下發生的,而不是在你腦中事先發生的那些想法。真是個很棒的練習。你建議人們自己做這種練習嗎——
只要他們不是在開車。你知道誰很擅長這個嗎?
那不是紅燈,那是綠燈。
對,沒錯。
很奇妙,孩子們在這方面很棒,因為他們沒有我們那樣的顧忌。但任何能讓你打斷自我評斷與評價的做法,都會非常有幫助。所以像這樣簡單的遊戲,或其他即興活動,都能讓你看到:這就是我在做的事,這是我的模式、我的習慣。它能指出我們帶著卻實際妨礙溝通的啟發式做法。
喔,太酷了。我有時會玩小時候玩的遊戲,看雲朵,試著從雲朵裡看出像什麼。很有趣,也很童趣。
對啊。
但它會迫使你用不同的方式看雲。輪廓會變成某些東西。然後很有趣,如果你和別人一起做,幾乎總是會進入敘事,像是看起來有一朵雲在吃另一朵雲,你就開始創造這個敘事。
是啊。
對。我最近也和某人這樣做過,真的很好玩。
然後在某個時刻你會像,哇,這真的很像……然後就變成我們剛好看到的那樣。
我認為讓那件事發生、讓你享受那種樂趣的是你暫時中止評價,讓事物自由流動。而正是在這樣做的過程中,你開始建立對當下發生之事的信心。我最近很多工作都在關於即興演講、當下說話。而你其實可以準備讓自己變得即興。如果你想到運動員,他們做很多訓練和重複動作,當他們在比賽時便能適當反應。你也可以對你的口語做同樣的事。但其中一部分是你必須採取的心態:不要妨礙自己,看看當下會發生什麼。這會讓你在互動中更能做出需要做的事。
我想花點時間簡短感謝我們的贊助商 Eight Sleep。Eight Sleep 製作具備冷卻、加熱與睡眠追蹤功能的智慧床墊套。確保睡眠品質良好的最佳方式之一,就是讓你睡眠環境的溫度正確。因為要入睡並維持深度睡眠,你的體溫其實需要下降大約一到三度;而要醒來時感覺神清氣爽、充滿活力,你的體溫則需要上升大約一到三度。Eight Sleep 會根據你個人的需求,自動在整晚調節床的溫度。我已經睡 Eight Sleep 的床墊套將近五年了,它徹底改變並提升了我的睡眠品質。Eight Sleep 最新的型號是 Pod 5,這就是我現在在睡的款式,我非常喜歡。它有很多了不起的功能。例如,Pod 5 有一個叫 Autopilot 的功能,是一個學習你睡眠模式的 AI 引擎,會根據不同睡眠階段調整你的睡眠環境溫度。它甚至會在你打鼾時抬高頭部,並做其他調整來優化你的睡眠。如果你想試試 Eight Sleep,請到 eightsleep.com/Huberman,購買 Pod 5 Ultra 最多可省下 700 美元。這是 Eight Sleep 一年中最大的一檔促銷,從現在到 2025 年 12 月 1 日止。Eight Sleep 運送到包括墨西哥和阿聯酋在內的多個國家。再次提醒,請至 eightsleep.com/Huberman,在 2025 年 12 月 1 日前最多可省 700 美元。今天的節目也由 BetterHelp 贊助。BetterHelp 提供由持牌治療師全程線上進行的專業療療。說來我已經連續超過三十年每週做心理治療,我發現它對我的整體健康非常重要。優秀的治療大致提供三件事:首先,是與你能信賴並討論問題的人建立良好關係;其次,是以情感支持或針對性的指導形式提供支持;第三,專業治療能提供有用的洞見,這些洞見能讓你改變並改善生活,不僅是情感生活和人際關係,也包括你的職業生活。BetterHelp 讓你很容易找到能提供有效治療好處的專業治療師。而且因為 BetterHelp 完全線上進行,時間上非常高效率,不用開車去治療師的診所、找停車位等等。如果你想試試 BetterHelp,請至 betterhelp.com/Huberman,首次一個月可享九折。再次提醒,是 betterhelp.com/Huberman。
當我做公開演講、做現場活動時,有時會做一些與觀眾互動的即興,會突擊點名,我通常會請觀眾說一個身體部位,我總是擔心會出現什麼部位。那真是個勇敢的突擊點名。
然後我會設法把它織入一些真正的神經科學或健康相關的事實。這通常很好玩,我把它當作打破節奏的一種方式。有時我覺得公開演講的困難在於,當我們上台時,我們已經做過一些準備。也許我們把稿子背起來了。我通常不會。但我們對要說的話還是有某種概念:開頭、中間、結尾,等等。
在投影片上會寫的是什麼。但節奏如果變得太規律,我們會讓人失去興趣。打破那個節奏會有幫助,我想。而且當我從公開演講的經驗退一步來看,無論是作為講者還是聽眾,我覺得一場演講幾乎有像歌曲一樣的性質:有開場,然後節奏加快,再重複,有一些旋律和節拍。我喜歡認為,真正有效的播客——不是要讓大家太有意識地去做——也有類似的東西。
我想跟你們講一個跟這有關的故事。但某個時候我會大喊「耳垂」這個詞,我想聽你們怎麼反應。因為我很驚訝你們竟然會站起來請大家喊出身體部位。我在為最近一本書做研究時做了一些工作,採訪了那位負責所有樂高說明書的先生。我不知道你們有沒有玩過樂高。小時候我有玩過。
他們的說明書沒有文字。這一直讓我很好奇。在我的課上,我會做一堂課,把一份樂高說明書和一份宜家說明書帶來,兩者是完全相反的。我讓學生用這兩者作為兩種傳遞資訊方式的代表來討論溝通。那位管理那個團隊的先生跟我分享,樂高說明書的設計師把說明書當作一個故事、一個敘事。你所做的只是把零件拼在一起。但他們發現,即便把所有相同的步驟以相同的順序放好,每一步所需要的動作數和零件數都一樣,人的體驗會很不一樣;如果你設計有些步驟包含很多艱難、細緻的操作,有些比較簡單、有些比較快,節奏的變化會建立動力、帶來成就感。他們想把運動感帶進組裝樂高模型的行為中。
哇,有趣吧?這也突顯了你剛剛說的那些點。
是北歐那邊的嗎……?
是丹麥出品,對。
喔,原來。我繼母會很高興我們在講樂高,她是丹麥人。
太棒了。
如果你能用一本沒有文字、只是把磚塊拼在一起的說明書做到這件事,那就更厲害了。想想你在一對一或一對多的溝通中可以做什麼。你說的節奏、模式、打破模式,這些都能帶來參與感。
我想到小孩子學東西的方式,比如 ABC。不是一串字母,而是有韻律、語調對吧?A B C D 有抑揚頓挫,大家都知道,不是只是 A、B、C、D。小孩不會用那種方式學。把東西放進音樂、或用視覺化呈現,都是幫助記憶的很多方法。
現在很多人在說大家想要短形式內容。但我可以證明,人們仍然在聽長格式的播客。我的一個沒有數據支持的理論是:現今人們需要大量更新視覺資訊。你在滑 Instagram、滑 TikTok,不喜歡這個影片就很快換下一個。但是在音訊裡,長時間、連續地聽到相同的聲音是有效的。它很舒緩,讓我們進入節奏。我其實玩過一個遊戲:決定只聽 Instagram Reels 裡傳來的音訊,然後快速一直換。到了第五個,真的極為刺耳,很令人不舒服——會想「這些聲音是誰?我需要這些聲音嗎?」但視覺很容易追上變化。
所以我認為我們確實喜歡新視覺資訊帶來的新奇感,但音訊內容需要在長時間內慢慢展開,否則會讓人反感。
我曾聽人說,在所有感官中,我們的聽覺最需要我們放慢下來才能真正去注意。我覺得這種放慢反而讓我們對音訊更投入。我也同意你的看法。關於教學,我很好奇你的教學是否也必須改變。隨著我教年輕一代學生,我必須更頻繁地變換教學方式。十五年前來上我課的人會覺得「我的天,你在做什麼?」但在兩小時的課裡,我會變換大概七次:從短講到看影片到跟同伴討論,為的是維持學生的參與,因為那就是他們的狀態。他們需要那種切換來保持投入。
我教醫學生,教神經發展和其他幾個主題。我在那裡大量使用投影片。但多年來我發現,如果投影片上資訊太多,他們根本聽不到我在說什麼。而且如果你換投影片,身為一個研究視覺的人,這一點很合理:人們會朝向新的視覺資訊,於是在轉換時就聽不到你的話。
還有一件我很著迷的事:我一開始是在 Instagram 上教學,靠畫神經系統不同部分的圖然後講解起家,我發現用視覺教學有一個黃金尺度。比方說,如果我把某個大腦區域或一個腦迴路畫得非常精確、包含很多細節,反而太複雜,學習效果較差;相比之下,如果用更稀疏但突顯關鍵要素的方式呈現,會更好。但如果只是用球棒模型或僅僅用三角形和圓形來表示,又不夠好。
所以會有一個剛剛好的點,資訊夠多但不會太多,讓人能聽到你在說什麼、看到標註、看到裡面的東西,然後它就會被印在他們腦中。回顧歷史,我對醫學史、尤其是醫學教學史著迷。看看那些在醫學領域中真正流傳下來的圖示,它們非常簡潔。它們精準地只呈現免疫系統的幾個要素。不是那種小泡泡圖,像是「我是巨噬細胞、我是神經膠質細胞」之類,那種小卡通至少長期來看沒用;把所有細節全都秀出來也不行。他說,「哇,那就像是從消防水龍帶喝水一樣(資訊過載)」。所以真正厲害的老師和解剖學家能夠恰到好處地給出資訊的劑量,而現在已經不再是那樣了。有點像一位偉大的廚師不會把調味下得太過,這並不容易。你必須同時扮演老師和學生,才能做到這一點。
我想你抓到了任何有效溝通的核心元素,那就是理解你的受眾和他們的需求。我們很多人把溝通的成功定義為只是把資訊說出去——「我成功了,因為我心裡想的東西現在已經說出來了。」我也犯過很多這種錯。重點其實是「我需要說什麼,才能讓我的受眾更好地理解?」這不是關於我想要什麼,而是關於你需要什麼。所以我必須做偵查、反思和研究,真正思考如何最好地構思我的訊息,不管是圖畫還是我想透過言語強調的重要觀點。你真的得去想你的受眾,而大多數人不這麼做。大多數人只擔心把內容說出來,沒想過它落地的方式。成功是當你的受眾拿到你說的東西,能夠做出什麼、並且理解它。溝通的那個「F 字」就是 fidelity(忠實性/保真度)。它關乎傳達概念的準確性與清晰度。如果你和受眾的需求不同步,那你就有麻煩了。我們大多數人只做一個訊息,然後把它丟給多個不同的受眾,認為自己成功了,因為資訊被傳出去了——這種想法是錯的。
如果你願意,我們能不能花幾分鐘探討一些工具和做法,然後再回到一些理論,接著再回到工具和做法?
我很喜歡你說的那個練習——用手指著馬克杯,然後我會盡量不去評判自己當我說出「鬥牛犬」時,因為那就是我會出現的反應。你知道,我就像巴特·辛普森在做羅夏墨跡測驗時會說「奶油、手指、奶油……鬥牛犬、鬥牛犬、鬥牛犬」那樣。那個練習有什麼用?什麼時候一個人可以、或應該自己做,或與他人一起做?
這個練習我用在兩個原因。第一,我用它來顯示我們在溝通時會做出大量不必要的評斷。因為如果你問別人為什麼很難把某樣東西叫作某個名字,他們會說:「啊,這不是我習慣的,」或「我想它比我原本想到的那個東西更好」之類。第二,我用它來幫助釐清我們在這些具挑戰性的情況下,是如何以啟發式(heuristics)來思考的。
所以每當我在課堂上做這個練習,我會問:「你有沒有用到什麼工具來幫你想該說什麼?」人們會說:「有啊,我先分到顏色這個類別,」或像你剛才那樣分到狗的品種那一類。這些都是啟發式。我們的大腦在試圖幫助我們,啟發式非常重要,沒有它們我們無法做決策。但有時候啟發式會把你鎖在某種思考模式裡。
打個比方:假設你我開完會,你轉向我說:「嘿,Matt,你覺得那場會議怎麼樣?」我會立刻認為 Andrew 想要回饋,我可以把所有出錯的地方、一一列點出來,或者把我們能做得更好的地方都說出來。但如果我真的有在聽,而不是那麼快就鎖定在「回饋」這個啟發式上,我也許會注意到你低著頭、說話比平常慢、聲音比平常小。你那一刻可能不要回饋,你要的是支持,因為你知道會議進行得很糟。如果我太早鎖定在某個啟發式上,沒有意識到我被它鎖住,我可能會把我們的溝通導向一個不建設性或甚至有害的方向。
我剛剛描述的情況其實就發生在我和一位同事身上,我把我們做錯的事全都列出來。花了我六個月才修復那段關係,因為他不想聽什麼出錯了——他知道。他那時候想要的是我給他一些支持。所以那個練習是要幫助我們了解,我們做了很多不必要的評斷,而且我們有那些啟發式或慣性模式,讓我們無法活在當下並回應他人真正的需要。
你能定義一下「啟發式」嗎?我覺得我知道它是什麼,但聽你提到啟發式和「模式」似乎有點同義,或許就為大家定義一下。
對我來說,啟發式是一種工具,我們常常無意識地使用它,來幫助我們在某種情境中降低不確定性。舉例來說,想像我在雜貨店挑番茄醬或番茄醬品牌,我可能會用一個啟發式:哪個最便宜?或是哪個品牌的品項最多?那一定是最好買的品牌。這些都是我們在不確定情況下使用的心理捷徑。
我記得一個故事,當時我還是個剛起步的教授,也就是還沒拿到終身教職的時候,我的第一個研究生——現在她在猶他大學有自己的實驗室,是位非常傑出的教授,抱歉,我插一句。我們在我辦公室裡,討論她的第一篇稿子相關的事,我就開始長篇大論地描述我們需要怎麼做分析、這樣那樣。她安靜地坐著,然後對我說:「你可以說得更具體一點嗎?」我心想,天啊,我剛剛講了差不多五分鐘。我想她其實是在問:你到底在說什麼?大概就是那樣。她聽到這件事可能會笑出來。她問問題的方式很棒。比方說她會說:「再跟我說多一點。」或者:「接下來幾週,你到底要我為這些實驗做什麼?」然後她通常會提出一個更好的點子,像所有優秀的研究生一樣。
我覺得這有點像現在這種情況——我當時是以一種習以為常的流暢感切入,假設我們彼此在同一頁,但事實並非如此。並不是因為我是教授她是學生;其實她比我更貼近那些數據,因為是她收集的。但這種一對一的互動可以即時抓到問題並修正。但在公開演講時,常常是講完下台之後,人們才發現講得不好,或得到講得不好的回饋。我博士後的指導教授曾說過:如果演講後有人問問題,代表你表現得很好。如果沒有,那代表大家只是想把你打發下台。所以現在每當演講後有人發問,我就會覺得很好——那代表你成功引起了大家的注意,他們有問題要問,記住這點。如果有人提問,很可能你已經命中要害。
你也強調了一點:如果我們把自己鎖在腦子裡,就無法評估當下的情況。很多溝通其實是回應性的,所以我需要保持在場感,觀察聽眾的反應。他們看起來困惑嗎?他們看起來不悅嗎?然後我就能調整、適應。因此我們必須夠在場,才能回應。而事前的準備工作則能幫助我們做得更好。
我想說,在你剛才舉的那個你以前研究生的例子裡,她可能有個問題是:你傳達資訊時只是念出一連串事項。我們的大腦不擅長記住清單。我常跟學生開玩笑說:去超市買東西,買到幾樣你才需要拿紙寫下來?對我來說是三樣,我就是記不住很多清單項目。如果你把資訊做個架構,就容易多了,也增加了處理能力。所謂架構不過就是把想法做邏輯連結。大家都見過有架構的東西。像電視廣告,大多是「問題—解決方案—好處」的架構:先提出某個問題或挑戰,產品或服務讓它變好,而你因此受益。那就是一種架構,有邏輯連結,像故事一樣,有開始、過程和結局。我們的大腦就是為故事設計的,比起一堆隨機的清單,我們更能理解故事。我會跟學生開玩笑說:「項目符號會害死你。」不要在投影片上放一堆子彈點,這對你沒幫助。
所以在你和那位研究生的互動中,我在想如果你以較有邏輯的方式把資訊架構化,她會不會比較好理解。一個很好的架構可以是三個問題:是什麼?那又如何?接下來怎麼做?說清楚我要你做什麼、為什麼重要、以及幫你達成它的下一步。這樣一來,就更容易消化和理解了。架構對於傳達訊息至關重要。
在我創立實驗室的最初五年,我學到與研究生和博士後互動最有效的方法,就是讓他們站在我辦公室的白板前,一邊討論專案一邊把東西寫下來。他們寫下的事項,我們最後會劃掉一些、修改一些,但那些就是我們所謂的「待做項目」,他們要帶去做下一階段的實驗。把關鍵資訊交給他們掌握,他們也可以打斷我問:「那這裡會發生什麼?」這是一種非常有活力的互動,不是典型的講課型態,但我發現這種方式在其他場合也很有效,對方可以做筆記、針對不清楚的地方發問,而我也能很清楚知道他們帶走了什麼重點,以及我在哪裡沒說清楚,或在少數情況下成功傳達了我想表達的內容。
我很喜歡你花時間做這種互動,可以即時得到回饋。在比較正式或大型的溝通場合,也可以把這些元素納入:我可以做投票、讓人兩兩配對並回報,虛擬工具能做到很多事。人在你講話時可以給你反應,有些方式能即時取得回饋,讓你調整和適應。但一,你必須在溝通的架構中設計好這些機會;二,你必須夠在場,注意正在發生的事。
你建議人們錄下自己演講的影片然後回看嗎?
絕對建議。
我要求所有學生把這當作作業的一部分。
他們只要做任何公開簡報,可能是小組模擬、會議模擬、演講,
都要把自己數位錄影,然後必須看三遍。
一次只聽聲音,不看畫面。
一次只看畫面,不聽聲音。
最後一次聲音和畫面一起看。
任何做過這件事的人都會注意到不同的地方,既有優點也有缺點。
我跟大家說這就像看牙醫。
沒人喜歡去,但去了之後大家都很慶幸去過。
因為你會看到很多,也能學到很多。
我認識很多很棒的傳播(溝通)老師。
最好的老師就是看自己在溝通時的樣子。
我猜你也有看過自己的錄影吧。
你在看自己的時候有學到什麼嗎?
有的,我會聽有來賓的播客,也會聽單人節目,試著找自己可以改進的地方。
對。
我有一兩個會主動給我回饋的人,而我也一直盡力去落實那些建議。
對,我不會把那些具體內容都說出來,因為有些是很微妙的改變,自己根本不會注意到,卻實際上非常管用。
對我來說,無論是在台上、播客或任何形式的有效溝通,其實都是要跳脫自我評斷。
同時,你又必須與觀眾連結。
這在單人播客上尤其困難。
我對著鏡頭講話,但我就想像那是一個像教室一樣的觀眾。
沒錯。
只是當下不會有人舉手,至少當下不會。
當我們把內容發布出去,會看到留言和偶爾的批評,那時候手就會舉起來了,那些也很有用。
從教室教學的經驗來看,不論大班小班,還有做同儕審查的科學,你會練就較厚的心理承受力。
是的。
但還是沒有什麼能完全準備你面對公開曝光。
現在大多數人都是公開曝光的,除非他們把留言區封鎖。
我指的大多數人,從媽媽貼她為孩子做的蛋糕,到孩子上傳生日派對的照片,大家都在公開場合。
所以我覺得這會讓人練出比較厚的抗批評能耐。
但我也覺得對很多人來說,這可能會造成傷害。
我喜歡的是,你花時間去反思並尋求回饋。
我常說,想要在溝通上變得更好只有三件事:重複練習、反思和得到回饋。
你必須實際去做。
沒有人只靠想像就變得會溝通。
那個瘋狂的定義——一再做同樣的事卻期待不同結果——很多人在溝通上就是這樣。
每天睡前我會花一分鐘寫下當天溝通時做得好和做得不好的事。
每個星期天我會花五分鐘回顧上一週,並為下一週擬定計畫。
我不是說我是個很厲害的溝通者,但我確信我變得比較會溝通,因為我已經這樣練了好多年。
你每天都這樣做?
每天、每天、每天。
我有一本日記本,我會寫下一兩件我覺得做得好的事,以及一兩件我覺得做得不好的事。
然後週日我挑一項來回顧,這確實幫助到我。
最後一步是回饋。
你必須有可以信賴、會誠實給你回饋的人。
我長期在做的就是那種反思的練習。
多久了?
大概……我想是在孩子出生之後開始的,所以應該至少有十五、十六年了。
太棒了。
這就是為什麼你會是史丹佛的教授。
在史丹佛工作是很大的樂趣。
雖然我們此刻不在史丹佛,但我得說,世界上當然有其他很棒的大學,但我很愛史丹佛,因為那裡的教職員和學生——說實話,學生真的是那裡的奇才——對自己的專業投入非常深。
其他地方也有類似的情況,但以我在史丹佛的經驗來說,真的很棒。
你教溝通,並且每天記錄自己的溝通情況,週末再回顧,對吧?
沒錯。
太好了。
我覺得回饋很重要,但同時當一個有選擇性的回饋過濾器也很重要。
我也喜歡聽別人的講座。
我會聽很多別人可能會覺得無聊的講座,無論是內容還是表達方式,但我從別人的風格學到很多東西。
也很有趣的是從完全不同類型的人身上汲取溝通風格。
我不會指出哪些人,但如果你看看不同娛樂或傳播領域,有些人的肢體表現更多,有些人比較僵硬。
從這些不同領域的風格中探索,你能學到很多。
我百分之百同意。
我非常幸運,主持的播客讓我有機會訪問到世界上一些最會溝通的人。
不只和他們一起思考他們的技藝,還能看到他們實際在做,觀察人們不同的做法。
而且不必是名聲很大或很有名的人。
我兒子的一位幼稚園老師就教了我很多——如何在壓力下保持冷靜,如何監控、管理並促進互動。
我們只要留心、保持開放,不是為了去模仿,而是為了獲得靈感,看看別人是怎麼做的。
你把複雜的生物過程拆解得很容易理解,這種易理解性讓我很驚豔。
那是一種技能,某個在寫程式的程式設計師可以用來向他們的最終使用者解釋這東西是怎麼運作的。我們需要借鑑並理解別人的做法。我們常被自己慣有的做法綁住;我覺得觀察他人是最好的方式。
很久以前我就意識到,當身體裡有一定量的能量時,像我們所說的自律神經興奮、交感神經張力之類——人們常說的「戰或逃」反應——當身體有很多能量時(常見於要發表演講或處在新鮮情境時,不一定非得在舞台上),允許自己身體上活動一下、走動、來回踱步、比手勢,有助於消散部分能量,也讓把資訊傳達出去變得容易得多,勝過坐得一動不動、試著把那些能量全都靠嘴巴去輸出對吧?
當我們平靜、放鬆時,可以坐著只動動嘴、眼睛和頭。 我看過一些最好的公開演說者知道何時來回走動、何時站得僵直,這可能是排練出來的,我不知道,但在那些時刻他們並不是在刻意違反自己自然的傾向。舉例有一位神經科學家,他其實以前曾來當過我們節目的來賓,我不點名以免讓他尷尬。他充滿精神活力與能量。我第一次看到他演講是在哈佛醫學院,某基金會的五十週年慶上。他上台抓起麥克風就這樣講,我心想他快要把麥克風吃掉了。他做了一場非常精彩的演講,把所有精力都灌注到那支麥克風上。那時我意識到這個人幾乎一動也不動,但我覺得在某個時刻他真的可能會咬下一大口麥克風──當然他沒那麼做。我想,哇,他讓我們所有人都聚到了同一個點。
顯然他是個非常有經驗且擅長溝通的人,但他同時也是那個主題的專家。這也是我常提醒有些合理舞台緊張的學生和博士後的事:在你談論的主題上,你絕對不可能不是場上至少前三名的專家。對,像是你很可能擁有最多的知識;雖然有時候可能會有別的專家在場,這會有點可怕,但至少你是對方的同儕。所以要提醒自己,在大多數公開演講的情況下,你是場上頂尖的專家之一。就你與這個材料的相處時間來看,至少比大多數觀眾多。
我還要補充,通常在那種場合裡,觀眾其實是想從我們身上學東西的。他們來是為了獲取價值,而不是來挑剔、指責或評頭論足——雖然那種情況也會發生。人們不喜歡看別人失敗或掙扎;大家想得到一些有用的東西。如果你提醒自己「我有價值可以帶給他人,觀眾也想要這個價值」,那可以讓緊張感降溫一些。
至於肢體活動,我認為動是好的,只是不希望變成干擾。關於動,有一些原則或想法:在適當的過渡時移動。脫口秀演員有一條規則是:千萬不要在笑點落下的時候走動,你要讓笑點「落地」。我們在溝通時也有類似的重點或高潮段落——那些你真正想讓聽眾接住的地方——那時就站定。但在鋪陳或設定情境時,左右移動;開場時往前靠一靠、往前移動。動作能幫你處理焦慮,也能幫助聽眾分辨什麼重要、什麼不重要。因此如果我從一個重點轉到下一個重點,我身體有一個實際的移動或轉向(如果我坐著就在轉動身體),那會向你傳遞有用的訊息,告訴你我們正從一個地方移到下一個地方。用有目的的方式去運用這種想要動的衝動。
我以前沒意識到喜劇演員在講笑點時不會走來走去,但現在完全說得通了,因為你會分散觀眾注意力。就算像 Chris Rock 這種動得很多的人,有時也會在笑點處停下來。
我們早就知道有些方法可以改善睡眠,其中也包括可以服用的東西。像 magnesium threonate(鎂 L‑蘇胺酸鹽)、茶氨酸、洋甘菊萃取物和甘胺酸,還有較少人知道的藏紅花與纈草根,這些都是臨床研究支持的成分,能幫助你更快入睡、維持睡眠,並讓你醒來時感覺更有精神。
我很高興跟大家分享,我們長期的贊助商 AG1 剛推出一款名為 AGZ 的新產品,是一款每晚飲用的配方,旨在幫助你獲得更好的睡眠並讓你醒來時神清氣爽。過去幾年我與 AG1 團隊合作,幫忙打造這個新的 AGZ 配方。它把最有助眠效果的成分以精準的比例放在一個易於飲用的混合飲品裡,讓你不用再在廣大的睡眠補充品領域裡摸索該如何搭配、該吃多少與哪些適合你。據我所知,AGZ 是市面上最完整的睡眠補充品。我在睡前 30 到 60 分鐘服用(順帶一提,它很好喝),它顯著提高了我睡眠的品質與深度。我既有主觀的睡眠感受,也有睡眠追蹤數據支持這一點。我很期待大家試試這個新的 AGZ 配方,享受更好睡眠帶來的好處。AGZ 有巧克力、巧克力薄荷和綜合莓果口味。
如我之前提過的,它們都非常美味。
在三種口味裡我最喜歡的應該是巧克力薄荷,但我真的都很喜歡。
如果你想試試 AGZ,可以上 drinkagz.com/Huberman 取得特別優惠。
再說一次,就是 drinkagz.com/Huberman。
今天的節目也由 Juve 贊助。
Juve 製造醫療級的紅光療法設備。
如果有一件事我在節目中一直強調,那就是光對我們生理有著驚人的影響。
除了陽光之外,紅光與近紅外線光源已被證實能對改善多種細胞與器官健康面向有正面效應,包括加速肌肉復原、改善皮膚健康與傷口癒合、改善粉刺、減少疼痛與發炎,甚至提升粒線體功能,以及改善視力本身。
Juve 燈具的與眾不同之處,以及為何它們是我偏好的紅光療法裝置,在於它們使用臨床證實的波長——也就是特定波長的紅光與近紅外線的組合,能誘發最佳的細胞適應反應。
我個人每週大約使用 Juve 全身面板三到四次,並在家裡或旅行時使用 Juve 的手持式燈。
現在 Juve 正在做今年最大的促銷活動。
從現在到 2025 年 12 月 1 日,於黑色星期五促銷期間,特定 Juve 裝置最高可省下 1,000 美元。
只要前往 juve.com/Huberman(拼法為 J‑O‑O‑V‑V dot com/Huberman)。
部分商品或條件不適用。
我想請問您在教室裡是否有觀察到,社群媒體和其他較新的內容形式正在改變人們對「內容應該有多引人注目」的期待?因為進入社群媒體的門檻非常快速。
我沒見過有什麼東西能讓人那麼快集中注意力,除非是看到一些非常令人不安的畫面——而沒有人想看到那種東西。但例如你突然看到兩輛車撞在一起,你會完全被那件事吸引,回不去原本在做的事。
撇開那些不好的、創傷性的事件不談,社群媒體能以極為順暢且快速的方式把人引入某個焦點,將你鎖定在那裡。書本通常不會對人做到這一點。
那麼,依您所見,現在人們或觀眾對於內容需要有多吸引人的期待,正在發生什麼變化?
我看到這個現象有幾種具體的表現。第一,當你想到多世代共事的情況或多世代在同一場所時,你會發現我們這個年紀的人(雖然我比你年長)期待人際關係和溝通以某種方式逐步展開;而年輕一代則期待事情更快、也更偏向交易式。當我們聚在一起時,這種差異會導致誤解,有時甚至衝突。所以我在那方面常看到這種情形,覺得很有趣。
我也會教導我的學生要理解並尊重人們建立連結的方式,以及他們對資訊接收的期待。舉例來說,如果你一直只願意發簡訊給我,但我其實希望你能接起電話讓我聽到你的聲音,那就會出問題。我們必須體諒別人接收資訊的方式不同。
我發現很多跟我接觸的年輕學生很難做一些建立關係、建立信任所需的最初工作,原因在於他們習慣或期待事情發生得非常快。而很多溝通、很多連結,至少在一開始是需要時間的。因此幫助人們理解前期花的時間,可以換來之後那種更令人興奮與深入的連結,這點很重要。所以這個情況確實在改變。
在我們對談前我在想,要給人們一個建議,讓他們在新環境中(上台或非上台時)與人溝通時更自在,那會是什麼?我想到的就是:對人友善。我天生比較友善。像我要去買咖啡時會問說:「你今天怎麼樣?」我是真的好奇地問:「你今天過得如何?」很少有人會直接說「今天糟透了」,雖然偶爾會有。大多數人會說「還不錯,你呢?」例如在計程車上,我常常會跟人聊天,對我來說對話相當流暢。但我知道對其他人不一定是這樣。或許有人不會相信,但我其實很內向。我花很多時間與自己相處,但我喜歡人,也還算友善,人們也會對我友善。所以我覺得友善能幫你練就良好的溝通能力。
你不會這麼認為嗎?
絕對會。我對那個問題的答案會是好奇心。以好奇心為出發點。多問問題、觀察事物、指出你看到的。很多人討厭寒暄,因為他們不知道怎麼做。但是如果你以好奇心開始,問問題並去觀察,我認為我們可以讓對話以更流暢、更讓人舒服的方式往前推進。坦白說,人們談論自己時最自在。如果你能讓別人談論對他們重要的事情,那往往會很順。
而且,關於對話背後有一整套科學。研究對話的人會關注「輪流發言」。因為如果你想一想,對話其實就是輪流發言。有些輪次是支持性的,你說了什麼我來支持你的說法。比如你可能會說:「嘿,Matt,我剛從茂宜島回來。」我可以說:「喔,太棒了,你住哪裡?做了什麼?」或者我也可以採取另一種輪次,叫做切換(switching),我可能會回:「喔,我剛從哥斯大黎加回來。」一段好的對話通常會兼顧兩種方式。
所以保持好奇心,然後管理好話語的切換與互相支持的輪替,不僅讓對話得以發展,也能讓你們走得更近、更親密——所謂親密,是指在建立信任和關係方面的拉近。
對,幾乎每次在洛杉磯我都會問我的 Uber 司機他們來自哪裡。因為他們常常帶有口音,而我又分辨不出是哪裡的口音。幾乎每次我都會因為他們的族裔背景而發現一家很棒的餐廳,對吧?有一次很棒的 Uber 車程讓我發現了我認為是洛杉磯最好的亞美尼亞餐廳。就是這樣,用好奇心帶頭。
我不會直接問「哪裡有最好吃的餐廳?」但話題似乎不可避免會轉到食物上。狗是食物。
我對敘事中的線性與非線性感到好奇。有些人的風格像是能同時耍好多個盤子——你知道的,他們可以先啟動一條脈絡,然後再打開其他幾個話題線索;有些人則是非常線性的。有些人不會提到自己之前說過的事,有些人則會不斷回溯提到先前的說法。我想這得看情況。但一般而言,如果目的是要傳遞資訊,從幫助人學習的觀點來看,哪種方式比較好?
作為老師,或是任何試圖把重要資訊傳達給別人的人,我相信採取線性的方式,清楚鋪陳基礎並逐步建立,可能是最能幫助人真正理解的方法。在教育上,你常是在一層一層地搭建腳手架,這也導向一種線性的方式。但在不同時刻,你也可以分支出去,分享一些有趣的資訊。
我把當一個好的演講者看成像是一個好的導遊。其實我人生中曾經當過導遊。好的導遊會很清楚地設定期待,讓你知道接下來要去哪裡。大部分人如果不知道要去哪裡,是不會去參加導覽的。如果我出現然後說「我是你的導遊,我們出發吧」,你可能會說「我都不知道要去哪」。但如果我先說明「我們會做這個、那個,但不會做那些」,那你就可以放鬆、安心地跟我走。我會在每個階段告訴你下一站要去哪裡。但在路上我們可以閒逛、走走看看、去探訪一些地方然後再回來。只要大家有方向感,整體能融為一個較大的敘事,我想你可以在這兩種方式間遊走。但在嚴謹的教育情境下,我們有很好的證據顯示,逐步建構的線性方式確實是最有幫助的。
你認為如果人們想提升溝通能力,應該練習當個導遊嗎?我覺得採取那種心態很有幫助:帶你走完我準備的內容,我就是一個導遊。導遊會怎麼解釋這件事?他會在一開始介紹並設定期待,確保你理解為什麼要從這一站移動到下一站。結束時,他真的希望你能帶走一些有價值的東西。我是說,多數導覽最後都會到紀念品店,對吧?你給觀眾的禮物就是讓他們能帶走並實際運用的東西。所以用這個類比,從這個角度看你的工作會很有幫助。
我想起小學時期,老師要我們帶一件對自己很重要的物品來,然後小朋友會站到教室前面。當然這對孩子們來說是個很棒的練習,因為他們比任何人都更了解那件物品。但我記得看到或聽到各種不同的表現方式。有些孩子會很活躍地上台,比如說「這是我的變形金剛」,然後滔滔不絕;「這是我的金魚,我養了幾條金魚」。然後偶爾——其實也不算少——會遇到那種孩子,他會結巴地說「這是我的……」,大家會催他大聲一點,但他們就是不太敢把對那物品的親密認識跟大家分享,也不擅長說明為什麼它重要。你可以看得出來他們有點封閉,不太願意打開自己。
所以你會叫他們大聲點,他們就會大聲一點。但我覺得很多人就是這樣,他們不習慣把自己的想法投射到整個空間。我們要怎麼給這些人空間?所謂的解方是什麼?我不是為了政治正確才這麼說,我真心相信這些人心裡藏有大量有用的知識。也許他們想把這些知識表達出來,但也許那種場合或形式不是適合他們的媒介。也許他們擅長寫作,或是他們就是不想分享自己最喜歡的物件。我相信你也會遇到這樣的人。
但事實上,他們可能進入某些行業或職位時,被告知必須擅長在眾人面前說話。當有人說「你必須在這方面更好」的時候,這是令人遺憾的。溝通方式有很多,每個人都應該找到適合自己的表達途徑。有些職務確實需要特定的溝通方式;如果那不是你感到自在的方式,也許該考慮其他職位。但我相信我們都可以學習並提升溝通能力。
我職業生涯的很大一部分都在幫助人們更自在、更有自信地在眾人面前說話,處理相關的焦慮,並讓他們看到其實有很多溝通方式。也許我不必高舉那個物件,把焦點放在我和我的物品上;或許我可以講一個關於那物品的故事,或講述我是如何得到它的。這樣就不是那麼以我為中心,而是更著重於故事本身。
如果我們能讓人有時候把自己跟恐懼本身拉開一點,並讓其他人一起參與進來,效果會非常好。
我曾經指導過一位非常資深、任職於大家都熟悉的大公司的高階主管。他當時緊張得不得了。隨著升遷,他面對的聽眾越來越多。我們一起做的,其實是在一開始就轉移觀眾的注意力。他會先說:「我們先看這段30秒的影片。」影片看完後,他就變成剛剛發生事的引導者——「你們覺得如何?這代表什麼?」相較於成為眾人注目的焦點,他在引導互動時要自在得多。
有很多方法可以達到傳遞資訊的目的,而不必把焦點放在「我在台上講話」這件事上。我想分享一個例子——關於孩子做「帶東西來分享」的故事。我在教台大學部課程時也會這樣做,但我會加一點變化:我要求學生帶一個物品來分享,並用「這是什麼/所以呢/接下來怎麼做」這個結構來講。然後我還讓他們講一件原本想帶但沒帶來的物品——說出那個物品是什麼,還有為什麼沒帶。那更能揭示這個人。談到真誠時,你會發現當人們有時間想好、打算用某個物品讓自己看起來很好、並把談話精心設計好時,他們的情感表達反而比較受限;但當他們談論那件沒帶來的物品時,他們的熱情和自然的談話風格就會流露出來。做這個活動真的很能看出一個人。
我的研究生導師曾告訴我,她寧願對整間坐滿人的房間演講,甚至對空無一人的房間演講,也不願只對一個人演講。對一個人講話真的很難。我想她在這點上算是特例;大多數人面對滿座的聽眾會感到害怕。我也說不清為什麼,但這並不是說對我來說很容易。我想你剛剛提到的那個演化基礎是有道理的:當你站在更多人面前時,後果看起來更真實、也更重大。就我個人而言,最讓我焦慮的群體規模大概是在10到12人之間。一旦超過12人,像20人、甚至十萬人,對我來說反而變得比較匿名;但就是那個10到12人的範圍最難受。
至於怎麼練習,最重要的是把話說出來——大聲說出來。你要真的把它說出來。你知道的,我在腦子裡想得很有條理,很會說話,但一開口不一定就那麼順。所以你得把它說出來。我們在腦中做很多假設、把很多點連在一起,實際說出口時才會發現別人不會自動幫你連上那些點。錄下自己(音檔或影像),然後回放聽;找值得信賴的人幫你聽。就是要把東西說出來。這不只適用於大型公開演說,也適用於高風險的人際溝通。可能我要向老闆要求加薪,或是得對同事提出不太好聽的回饋,這些都要練習。我不只要想好我要說什麼,還要預想可能的回應,並可能演練那些情境。運動員會做很多基本動作的演練,到了比賽時才能打得好;我們也需要這麼做。
每次和企業高層一起練習時,常聽到他們說:「我練過簡報一兩次就好了,可以上場了。」我會想想,一個單口喜劇演員要把段子練多少次?他們反覆打磨成百上千次。光是翻閱簡報一兩次,怎麼可能把內容熟練到可以順利呈現?所以把東西說出來、練習、累積經驗次數,絕對重要。一個人練、十個人練、沒人的時候練,都要練。我們常以為知道怎麼說,直到現實當頭一擊才發現不然。就像我們把一個字看很多遍,覺得知道怎麼念,但到必須念出來時才發現一直在心裡念錯了。
我練過很多年武術,當你學一個新招式,你在空中練習可以練得很漂亮,但一旦遇到對手、必須實際和人對練時,現實就來了。這正是你在說的:必須在真實世界經驗它,才能看出自己的真實狀態。我不是拳擊手,但多年前我到拳擊館練過一陣子,我可以告訴你,影子拳擊和被打到不是一回事;重袋雖然有真實重量,但不會反擊,感受完全不一樣。就是那種反饋。
我很欣賞著名編舞家 Twyla Tharp,她現在已經八十多歲,寫過很多關於編舞的精彩見解。她說她的做法是先在腦中構思一套舞蹈,再實際試做,然後讓別人去做,然後再想像、再修改。他們會反覆上千、上萬次地迭代,甚至在真正公開表演前只在小型觀眾前排練一次。因此我們居然期待自己在沒有那種練習的情況下,就能站出來把資訊傳達得很棒,這實在很難想像。
我覺得和這種排練有關的一個很有趣的新領域是,有些虛擬實境(VR)工具現在可以戴上去練習簡報。你可以看到一個模擬的觀眾,而且在其中一些工具裡,你甚至可以設定觀眾的反應,你可以說他們是讚許的或是在忽視你。這樣你就可以做脫敏訓練。我覺得這對人來說,特別是有恐懼症的人,確實是一個很有趣的方式,戴上頭盔去練習簡報。有些工具如果你有投影片,還可以上傳投影片並練習如何參照它們。所以我認為不只是在現實中,在虛擬實境裡我們也能練習和準備。
你覺得如果有人想在呈現資訊時更流暢,是否可以找個朋友隨機挑選房間裡的一個物品給他,然後他必須即興做一段簡短的發言或講解之類的?只是為了讓他在某種程度上能夠自在地接受各種主題。——對,我覺得即興是一個很棒的方式來提升溝通能力,因為即興不只是要搞笑,即興是要活在當下並回應當下的需要。所以,做任何類似的練習都很好。你甚至不需要朋友,你可以直接看著一個物品開始講,描述它、分享一個關於它的故事,這些都很有用。你也可以翻開一本書隨便挑一個字,然後談談那個字的意思。那些都是能幫助你在被臨場考驗時表現更好的一些應變訓練,而且也會建立自信心。像是「我可以做到這件事」——如果我能在挑到一個隨機的字時做到,那當有人問我一個我很熟悉的問題時我也能做到。所以這是建立信心並幫助當下處理的方式。
我覺得超過十五歲的人常常不太願意接受這些像戲劇的遊戲,因為看起來很幼稚。但其實正是那種孩子般的好奇心和溝通方式,才是你要成為有效溝通者時所需要的。——我在史丹佛透過他們的繼續教育課程共同教授的一門課叫做「即興演說」(Improvisationally Speaking)。我和一位名叫 Adam Tobin 的先生搭檔,他是一位很出色的即興演員,我則負責溝通的部分。我們把即興遊戲拆成讓人能循序漸進上手的小步驟,並給予他們嘗試的許可,因為我們會把某個即興活動直接對應到特定的溝通需求。當人們看到這個關聯時,他們就會放開心胸。在史丹佛商學院,也有幾門課把即興的理念帶入非常嚴肅的議題,例如如何成為一位經理並透過即興適應管理技能,或如何透過即興教導的某些方法來展現你的地位與權力。所以採用即興或至少理解那些原則,肯定是有幫助的。
當我想到網路上真正具有典藏價值、重要的資訊時,能衝破重圍的東西很少。我有時會玩一個遊戲,想像什麼才是真正能在網路上留下遺產性內容?其中一個能衝出去的例子,是史蒂夫·賈伯斯在史丹佛的畢業演說(我想是 2015 年的那場)。當然還有《我有一個夢》(I Have a Dream)。馬丁·路德·金、肯尼迪也說了些相當重要的話。——那些是寫好的演講稿。對,他們在念稿子,而且很多情況裡包含故事性元素。所以它符合(傳遞動人的條件)。然而那場賈伯斯的演說──我聽過很多次──他也是在念一張紙上的稿子。這跟我們討論的很多東西是相悖的,但它仍然是極為有效的溝通。為什麼你會覺得那些例子──比如說肯尼迪、馬丁·路德·金、史蒂夫·賈伯斯──(我應該還能舉幾個別的例子,但這些是我首先想到的)會成為人們記憶中最有效、最持久的溝通事件之一?
嗯,原因有好幾個。第一,我認為是它們寫得非常好,很有詩意、富有抱負,使用了讓人記得住的修辭,如重複、頭韻等技巧。第二,它們都出現在一個當時那些訊息非常重要且必要的背景與時刻,並且在當下的時代精神(zeitgeist)上有共鳴。肯尼迪的登月演說、馬丁·路德·金的民權演說,至於賈伯斯,我會說當時的經濟與環境使得他的訊息非常契合。因此我認為這是脈絡與時機的匹配——重要的理念以重要的方式呈現,加上具體的修辭花招,使它們難忘。還有,那些人在演說時帶出的個人特質也很關鍵。我認為別人說同樣的話可能不會有同樣的影響力。
我很難回想過去五到十年中有哪幾個真正重要的公共溝通時刻。我記得有些被電視或網路轉播的事情,但那些比較像是發生了的事情。我們變得更吵了。不,我不是覺得,我知道我們變得更吵了。訊息越來越多。即便是你剛才舉的賈伯斯那個比較近的例子,那時候資訊還沒那麼吵、沒那麼擁擠。所以我覺得在這種充滿噪音的環境中,很難讓那些句子或演說被聽見。
當我們目睹創傷性事件時,那些會成為閃光記憶。我記得太空梭事故,當然還有九一一。我想最近最引人注目的事件可能是查理·柯克的被暗殺,抱歉,我是說……查理·柯克的那件事,你知道的,大家都知道那件事。
而且那段還有錄影。
對。
人們看到畫質模糊的影像和看到現在的高畫質影像,感受是完全不同的。
所以在某種意義上,這會造成對「什麼是令人難忘的」不同的門檻。
對。
那些都是悲劇性事件。JFK(甘迺迪)被暗殺,影像是模糊的,而且是遠距離拍到的一槍。
很少有非悲劇、非創傷性的事能夠產生大訊號相對於雜訊、並且長期留存下來。
我想這是真的。而且我認為人們沒有在透過相同的管道來參照資訊。
所以人們獲取資訊的方式也不同。那也在分散我們的注意力。
因此我們沒看到這些事情真的浮上檯面。
但我也認為這同時是在評論我們作為一個社會所處的狀態。
我希望我們能聽到越來越多能與人產生共鳴、幾年後仍被引用和引用的正面演說,那會很美好。
是的,我常想這件事。
我會想那些並非負面事件卻能產生大訊噪比(signal-to-noise)的例子,但現在一時想不到任何。
各位別怪我,如果最近有什麼小狗做了超可愛的事我漏掉了,請原諒我。
但那類影片實在太多、數以百萬計,我們已經被飽和了。
這就像資訊版的高度加工食品,我們的感官被鈍化了。
我覺得這有些道理。而且我也覺得我們正在遠離傳統的演說形式,不再像以前那樣做,對吧?
已經沒有那麼多給定的平台了。
你可以看一些 TED 演講。的確,有些 TED 或同等水準的演講非常精彩。
但我不知道是否有哪一場已經上升到你說的那種高度。
我認為 Benet Brown 在 TED 的那場關於脆弱性的演講,是我認為會留下遺產的其中一個。
大多數 18 歲以下的人可能沒聽過。但無論如何,我們會放一個連結給大家。
還有很多其他很棒的 TED 演講。
你也有一場很棒的 TED 演講。
嗯,謝謝。我在網路上看到一場有兩千四百萬次觀看的談話。這不是個微不足道的數字。
那是一場一小時的對談,內容是關於有效溝通。
是的,很明顯大家關心有效溝通。
你覺得擅長一對一對話的人會比較擅長上台演說嗎?還是這兩者是完全不同的技能?
我常被問到這個問題。我覺得是文氏圖的關係。
有些人在一對一時能建立起連結,但在舞台上很難做到。
很多因素和學術上所謂的「親近性」(immediacy)有關——我與你同在,我專注,我們以那種方式互動。
那並不一定能轉化到大舞台或會議上。但有些技巧是可以轉換的:有結構、有重點(在你說話時、你的目標是什麼)、能以吸引人的方式開場。
所以是文氏圖。有些人能在舞台上掌控全場,把他們放在一個人面前,他們卻不知道如何回應。
就訊息傳達而言,我認為有很多重疊;就「存在感」而言,差異很大。
但我相信每個人都可以學會成為更好的溝通者。如果我不相信,我就不會做我正在做的事。
所以如果你在人際互動中表現很好,但在大群體面前不太行,就利用你現有的技巧,找一條路徑在不同的環境磨練並發展那些技能。
同樣地,如果你在大舞台上表現很好,就把你在那裡做的事帶到能幫助你在人際互動上成長的管道裡。
但它們並不總是相同的,也有人兩者都很擅長。
我很興奮地跟大家分享,我協助創立的馬黛茶飲料 Matina,現在已在全國的 Whole Foods 門市販售。
長期收聽這個播客的朋友都知道馬黛茶是我偏好的咖啡因來源。
它能提供順暢的能量而不會讓你手足無措,還有許多其他潛在好處,包括幫助調節血糖、改善消化、溫和抑制食慾等等。
Matina 是我試過所有馬黛茶品牌中最喜歡的,我試過所有品牌。
因為我愛 Matina,我決定成為這家公司的部分股東,並協助他們打造新產品線,全部都是完全零糖。
這些零糖冷萃 Matina 口味非常棒。我每天至少喝三罐。
你常會在我錄播客時看到它們放在桌上。
我真的很喜歡這個產品,也很驕傲它現在在 Whole Foods 上市。
所以到全國的 Whole Foods 門市看看 Matina 吧。它以最好的食材冷萃製成,完全無糖,味道超棒。
如果你附近沒有 Whole Foods,也可以上 drinkmatina.com 網購。
最近我們常聽到「神經典型」(neurotypical)與「神經非典型」(neuroatypical)的說法。
是的。我確實認為在對話風格、語調韻律的量上存在明顯差異。
我不想用「情感表露(affect)」這個詞,因為我有一些親近的神經典型朋友,他們跟我說,也讓我相信,他們在聲音下面所蘊含的情緒,和那些透過語調變化與肢體動作明顯分享情緒的人,是一樣多的。
你認為我們是否需要根據這種(對神經典型與非典型理解的)擴展,來調整我們對「有效溝通」的概念?
是的,我當然不想把神經多樣性和內向、外向混為一談,但你問的這個問題,在我聽來是相似的。
有沒有一種正確的溝通方式,或者說有沒有一種比較好的方式?
而那些不以那種方式溝通的人,會不會處於劣勢?
我認為人們對「有效溝通」有某些期待,但我覺得這是可以擴展的——不論是神經多樣性還是內向性格,都有其價值。
外向的人常比較容易被獎勵,因為你會聽到他們、看到他們;但我認為我們可以從神經多樣者身上學到一些東西,這些東西能幫助我們真正建立連結、成為更好的溝通者。
同樣地,高度內向的人在溝通上的方式也能提供幫助。
當然沒有唯一正確的溝通方式。
有比較好的方法和比較差的方法,不論你是內向、外向或具有神經多樣性,都可以有效地溝通。
發揮你的優勢。
內向者做的某些事,非常了不起,能實際推動溝通進展。
某些種類的神經多樣性帶來的創意或溝通時的細緻程度也非常有幫助。
我們只要找到那些優勢並善加利用,就能有所助益。
我發現就播客來賓而言,如果某人曾經寫過書,他們通常在錄播客時會比較自在,無論他們之前是否上過很多播客;這就會引出一個問題:把想法寫下來,不管是手寫還是打字,是不是準備說話或普遍提高說話能力的一個有效方法?
簡短回答是肯定的,但我認為這是一個兩部分的過程。
第一部分是你在寫之前的思考過程。
我寫過幾本書(我知道你也在寫書),你會用不同的方式思考你的內容。
你必須考慮讀者,你必須思考這些部分如何互相銜接?是否需要一個架構?
所以是那種思考過程在幫助你。
但實際把筆放到紙上、手指按下鍵盤,當你必須進行用詞選擇、思考句法和語法時,你會比單純思索想法時更深入地參與你的內容。
因此我認為在這兩個層面上,它都在幫你磨練你的訊息。
我是個寫作時會很緊張的人;講話時則不太緊張。
我對自己寫的東西很緊張,但我比起寫作者更擅長當編輯。
而那個編輯的過程真的訓練你的大腦去準備回答問題、去聚焦資訊。
所以我認為那些步驟——構思、實際撰寫、然後編輯——都在準備你成為更好的溝通者。
我們每個人都可以使用其中不同的部分。
你不必寫一本書也能利用這些技巧說得更好。
我以前準備我的學術報告就是先做投影片。
是的。
而且我要求房間裡不能有其他事發生,因為在我腦中,我在做投影片的同時就在想我要說什麼。
所以親自做投影片,包括有時候自己畫插圖等等,是準備報告的一個重要環節。
對。
我發現如果我只是剪貼圖表,那就差很多。
是的。
我叫那種做法 Franken-deck(拼湊簡報)。
人們會累積不同的投影片然後全部拼在一起,就像「科學怪人」那樣的拼湊。
那裡面沒有故事,也沒有把一切串起來的思考過程。
投影片是你思考過程的展現,這就是為什麼我覺得它對你很有用。
我可以分享一個故事嗎?
當然。
你是來賓,但我真的很想聽你的想法。
我們在史丹福有位同事——我一時想不起他的名字,請原諒我。
但很多年前,我們是 Pew Fellows,那是一個——你知道的。
是啊。
恭喜。
謝謝。
我也不知道當初怎麼會有那機會,但就是發生了。
總之,第四年我們得做報告。
你知道,想想那種坐在滿室的人面前的感覺,會讓你覺得,哇,這事好嚴肅。
那裡的人來自全國各地,而且不只限於神經科學領域,所以你會感到受寵若驚。
不管你多厲害,很多人在場的人會比你更厲害。
有一個人——他現在是史丹福的教職員——那天上台說,他不想給你們看一大堆數據,他要放一部影片和一首歌給你們看。
他放了一個這些油滴互相碰撞的影片,聲音或歌曲與油滴碰撞相互對應。
我當下的第一個想法是,這傢伙瘋了,真的是瘋了。
然後他接著做了一場演講,說明他如何利用聲音來開發新分子。
他後來贏得了麥克阿瑟天才獎(MacArthur Genius Award)。
他做出一美元的顯微鏡和離心機,現正被用在非洲那些資源極度匱乏地區做疾病診斷。
他就是那種人。
是的。
我記得當下心想,哇,這人真了不起。
真的非常了不起的溝通能力。
我覺得他實際上是個天才。
你知道,那種「天才獎」這名字有點奇怪,對吧?
而我也意識到——
我知道,我自己從來沒拿過這種獎。
什麼?我也沒拿過。
我也是。
因為那件事讓我意識到,如果有人對材料有真正的掌握,並且足夠相信自己獨特的視角,你真的可以利用看起來很模糊的一些東西——像是一堆油滴互相碰撞——來表達。我的意思是,坦白說,它很漂亮,但看起來就像個熔岩燈,配上一些音樂。但那卻是個完美的轉折,因為它的訊號雜訊比非常高。對,向他致敬。他很厲害。如果有人試著做那樣的事但失敗了,會慘烈地失敗;如果成功,也是非常驚人的成功。
所以,你覺得,嗯,關於我們應該保持傳統還是應該嘗試像那樣的勾子,這件事有沒有什麼啟示?我從來沒想過在做演講時要做那種事。但從我講故事的方式你或許能看出來,這件事至今仍在我的身體裡留下深刻印象,是我整個學術生涯中相當奇妙的經驗之一。所以我當下覺得,那真是太不可思議了,我永遠不會忘記它。
我認為那場特別的演講之所以特別,是因為它違背了期待;也正因如此,它格外突出。人們應該測試邊界、在傳播上推進東西嗎?我覺得應該。但我認為我們需要稍微深思熟慮,或許做 A/B 測試,先讓其他人看看,說「我想做這個,你覺得如何?」確保你承擔的風險是有計算過的。我常和學生及我指導的人討論幽默這件事。現在我不是說講笑話和你的那個經驗完全相同,但它也牽涉到風險。如果奏效,幽默是聯繫人的絕佳方式;但如果失敗,則會造成斷裂。所以你得想清楚,了解成本與效益。我建議先在幾個人身上測試,然後看結果如何。
聽起來這個人不只違背了期待,還能讓你對他們研究的東西有一種強烈、具象的體驗。所以它不只是個概念 —— 你我都參加過很多學術演講,很多時候可以變得非常理論化、非常概念化,但這場演講把東西做得很具體。也正因為如此,它對他們想達到的目標很有幫助。
所以我常挑戰別人,想想你怎麼以一種真正能讓人投入、參與的方式傳達這些資訊?你可以在白板上做點什麼嗎?你可以用比喻嗎?有沒有故事可以講,或是一個你可以提出的問題,而不是只是把資訊細細列出?做一些違反期待的事,但要與你的目標相符並支援你的目的。
你覺得對自我做點內省有幫助嗎?像我就做不到那樣的演講。即使我有一半的知識,我也做不到那種演講。我能做的就是我自己會做的那種演講。有時我在想,即使一場演講很乾,可能之所以有效,是因為那個人本來就是比較乾;或者如果有人比較戲劇化,那個演講會有效也是因為這個人私底下就戲劇化。這又把我們帶回到「真誠」這個議題。有時我想,人們需要弄清楚自己是誰、他們如何在世界上處理資訊,然後嘗試把那個方式分享出來。就像音樂家分享自己的歌曲、藝術家分享視覺作品或其他形式的藝術一樣,因為那就是他們體驗世界的濾鏡。
很多時候我們想聽某些東西,是因為我們想接近那些我們無法直接到達的其他通道。我覺得了解什麼對你有用、你的強項在哪裡非常重要,但同時如果你不去嘗試其他事,也不知道某些強項在哪裡。這也回到即興(即興表演)的概念:你不做就不知道你的舒適度和界限在哪。你可能會發現有些事情你能做得非常好,能幫你成為更好的溝通者。
所以,絕對要探究什麼對你有效並加以利用,但也要稍微擴展一點,看看你能在哪裡成長。我做的工作、我嘗試做的 podcast、寫作和教學,就是試著讓人接觸更多資訊,讓他們能夠改編、採用,或許擴展他們的溝通方式、研究方式,或其他任何事。因此你確實要發揮長處,但也要探索那些長處可能在哪。我不希望大家只做自己擅長的事。
我們能談談搶救嗎?你知道,我確實有指導學生和博士後做公開演講,也見過一次完全崩潰的情況。那人現在已經是教授,做得很好,也找到工作。但在一次彩排、在少數人面前,他就是完全崩潰,完全崩潰,無法回復。我們只好把場次延後另擇時機。他就真的停止說話、走下台,他僵住了,然後道歉,我們說沒關係。那是一個小場地,我們試著鼓勵他,也許他前一晚沒睡好、事情很多,但事情還是以他坐在舞台邊上請大家離開收場。哦,嗯,所以那很沉重,你知道,很沉重,我們之後很重要的一點就是大家都要回到同一個房間再繼續。他做到了,後來他去應徵工作,拿到職位,現在某處已經是有終身教職的老師了。他恢復過來了,大家都有糟糕的日子。但我想有些人聽到這會想說「天哪」。對吧。如果有人在台上忘了要說什麼或就是卡住,該怎麼辦?是啊。
你知道,我建議如果人們很緊張,的確要有某種方式把那種身體動能釋放出來。就像我之前說過的,來回踱步,或是在講台後面輕輕晃膝蓋,對消耗那股能量、讓人放鬆都很有效。
我只是覺得這對我來說是一個很有用的技巧,我也建議過其他人。不過,你覺得如果有人在台上突然停住說:「不好意思,我剛剛走神了」,然後再接回去,會有多糟糕?你覺得那樣會讓他們顯得更有人性,還是會對訊息致命?
就像我對學生說的,這要看情況。我確實相信觀眾比較寬容。我會建議我教導或輔導的人,在那種時刻不要說「喔,我忘了我要說什麼」,不如說「有時我對我要說的事太有熱情,會有點說得太快」,這通常也是真的,然後把那當成重置的藉口。
讓我跟你們分享我建議人們如何避免腦袋一片空白,以及如果真的空白了該怎麼做。首先,也是最重要的,避免死背。背死字會增加腦袋一片空白的機會,所以別死背。要有清晰的結構、路線圖,但不需要知道每個字要怎麼說。害怕會空白反而會讓你更容易空白,所以別把空白這件事想得那麼嚴重。
那怎麼做呢?就是理性化它。我會請每個人想一想,在即將到來的溝通中,不管是一對一還是大型簡報,你會空白的機率有多大?大多數人會說大概 20%。那就表示有 80% 的時間你不會空白。我不是賭徒,但我接受這樣的賠率。先意識到它其實沒那麼可能發生,這是第一步。
第二步,問自己,如果真的發生了,最糟的情況會是什麼?可能會很尷尬、場面會很奇怪,可能有一些短期影響。但人生中有誰沒經歷過尷尬、奇怪的場面或短期的不利影響呢?把它放在那樣的語境裡想,突然間空白就沒你想像得那麼常見,也沒那麼嚴重。這會減輕你對這件事的壓力,進而降低發生的機率。所以透過不死背和理性思考,你其實可以降低腦袋一片空白的機率。
現在,假設最糟的事發生了。你空白了,不知道該說什麼。首先也是最好的做法,就是像你找不到手機或鑰匙時會做的事:回想剛剛的步驟,重複你剛才說過的話。大多數人都可以記得剛剛說過的內容,然後就能回到正軌。
如果那不行,我認為你最後可以拉的救命拉環是:轉移觀眾的注意力。那是什麼意思?問一個問題。這事會發生在我身上;我常教同一堂課,有時候我想不起來:「我這次有沒有講過這個?我需要一點時間想一下。」我就會停頓一下,然後問學生一個問題。他們會覺得那很合情理,任何人都能想出一個問題。如果你們哪天聽到我說「我想停一下,讓你們想想我們剛剛討論的東西如何應用到你們的生活中」,那就表示我忘了接下來要說什麼。我的腦子裡會想,接下來到底要說什麼?而觀眾多數會開始想「那我要怎麼應用在我的生活?」這很好,給了我那一瞬間的時間,也讓我覺得掌控在手。大多數人都可以靠問問題來爭取那段時間。
所以別說「天啊,我忘了,這是世界末日」。我會熱情,有時會說得太快,給我一點時間,或是你就問個問題吧。這也類似於我建議緊張的講者不要說「喔,抱歉,我好緊張」。很多人會事先為自己的緊張道歉,但他們這樣只會把我們的注意力引到他們所有緊張的表現上。所以別去特別指出我們犯的錯,盡力去度過它們,這樣會有幫助。
很棒的建議,我相信會幫助很多人。我也希望如此。我見過最精彩的臨場救援,其實發生在史丹佛的一場求職演講上。我不知道我是否該說出那個人的名字——他現在是北卡羅來納大學教堂山分校的教授,但就他的資料而言,我覺得他完全可以留在史丹佛。當時他在演講時不小心把水灑進筆電。你知道的,講台上每人都有一瓶水以防口渴——大家把水放低一點。結果他就灑到了。
但他處理得非常酷。他沒有多說什麼,把瓶蓋蓋上,放到桌子下方,伸手去撈,附近又沒毛巾,他說:「有人可以幫我拿張紙巾或毛巾嗎?」有人拿了毛巾給他,他把筆電上的水漬擦乾,整個過程幾乎沒多說話。這個人叫 Mark Zilka,他真的很了不起。然後他回去繼續把演講完成。真的太棒了——能在壓力下沉著應對,真是太棒了。
你知道,應變計畫是所有溝通中非常重要的一環。就是要思考有哪些事會導致這次對話或溝通往某個方向發展,不管是正面還是負面的,我要怎麼回應?這樣想是合理的。就像你計畫旅行或度假時會想:如果班機延誤怎麼辦?如果房間還沒準備好怎麼辦?我們在溝通時也應該這樣做,不是把每句話都寫死,而是要有準備。
所以我想請現在聽的人想一想,如果你當下的科技設備故障了,你會怎麼做?想一想。
然後當那種狀況發生時,你已經有了應變計畫,這能建立自信。也許他事先想過「如果我不能用我的科技會怎麼辦?」而這正幫助他保持冷靜。順帶一提,他是做疼痛方面的工作,我也不知道那算不算什麼。但那真的是一個在壓力下展現冷靜的超棒表現。我覺得關鍵是他不斷讓事情往前走,並且能夠保持沈默。能夠在眾人面前沈默站著,從很多面向都顯示出自信。所以他能夠在沈默中把事情處理好,我想那加分不少。
我覺得人一緊張時,聲音會往頭腔上去。是的,他們會開始踮起腳尖似的,把聲音說得比自然音調高,幾乎透不過氣。有時我會鼓勵人們放慢速度,試著把聲音往喉嚨和胸腔降一點,讓聲音更低沉些。這可能有點做作。舉一個很顯著的例子:有位前執行長,他平時說話的聲音也許不是他在台上用的那種,但前提是那還是你的聲音,對吧?對,絕對是。
你做我節目來賓時教了我很多關於呼吸的事,告訴我呼吸不只會影響你的自信跟焦慮感,做呼吸訓練也能讓你整個身體安定,讓你自然的聲音跑出來。因為當我們焦慮時,呼吸都很淺,空氣被較少地、較快地推出來,聲音就會變成這樣。有時候如果我真的很興奮,聽起來就是該那樣,但我希望我能控制它。所以呼吸練習和擁有真實自然的聲音很重要。
你可能會覺得有趣的是,自從我們上次談話後,文獻顯示儘管從生理角度看,先連續深吸兩次、再長吐氣仍是最快讓人冷靜下來的方式,但只要是以吐氣為主的呼吸法,都會微妙地、但足以顯著地讓心跳變慢,進而幫助你冷靜下來。所以如果有人記不住要做哪種呼吸法,從生理角度來說,只要強調吐氣就好。延長吐氣、稍微用力一點,或者走回講台邊上做那個長吐氣,似乎會有很大的差別,因為你在排出二氧化碳,同時透過迷走神經的途徑,當你吐氣時真的會讓心率變慢。我覺得我們體內有這些機制真是太神奇了。我覺得很棒,也要把功勞歸給你。每次我講到焦慮,我都會提到你跟我分享的東西——重點在吐氣。我總是會說一個經驗法則,(然後開玩笑地說)「肺的法則」:你的吐氣要比吸氣長,這樣能幫助你冷靜。很多人覺得這很有幫助,所以我很感謝你和我分享這些,知道別人也在利用它。別客氣。
而我會發現自己之所以會遇到那些工具,是出於需要:我們可以一直準備、準備、準備,但我們也必須知道當下會發生一些我們無法控制的事。沒錯,那才是最可怕的事。想想看,我們大部分的溝通是自發性的,我們不知道會發生什麼。你我所談的大部分其實是有計畫的溝通——簡報、提案、有議程的會議——但我們大多的溝通是即興的,我們不知道它會怎麼展開。你問我一個問題,我不知道你會問什麼,甚至不確定我是否知道答案。你要我給回饋,我犯錯了,要馬上修正。大部分的溝通都是自發性的。習慣那種不確定帶來的不舒服,是在即興說話上要做到更好時所需的心態轉變的一大部分。
至於β阻斷劑,嗯——有肯定也有反對。我有心臟毛病,平常會定期服用β阻斷劑,我看到它會讓你的思緒和身體變得比較慢。我不是很喜歡它。我覺得用認知行為的方法去管理焦慮會好得多。當然我不是醫生,某些人β阻斷劑或許有用,但我會積極不建議那些只是想拿它來控制焦慮的人先去吃。還有很多其他方法可以先試,但我的經驗是它讓我腦袋變模糊、反應沒那麼快。這也合理,因為你的腦部得到的含氧血會比較少。
前一晚睡得好顯然有幫助。那如果前一晚睡得很差,你會怎麼做或建議別人怎麼辦?我想問你這個問題——我自己睡得很糟糕。我真的、真的——不過我們可以解決這個問題。好,今天就來解決,因為我睡得很差。絕對如此:比起熬夜死背,睡個好覺更好。我告訴每個人,為一場重要的溝通事件訓練,就像為體育賽事訓練一樣。你需要吃得好——我稱之為「溝通衛生」——你要吃好、睡好、運動。比起打破常規,維持日常作息要來得好得多。關於咖啡因的研究也有一些發現:在做創意發想時,咖啡因其實相當有幫助。但到了發表的時候,不要改變你平常對咖啡因的慣例,不要突然戒斷。
但如果因為前一晚沒睡好就多喝咖啡,反而會在簡報與溝通時讓你更緊張、不安。所以睡個好覺很重要。我不是教你怎麼做到這點的最佳人選——我們可以長談一番,之後再多聊一些。我倒是可以說幾件多年來出差、做播客和學術演講時對我有幫助的事:
如果你要住飯店,把房間裡的鬧鐘插頭拔掉,改用手機當鬧鐘,並開飛航模式去用。為什麼?因為我很多次在凌晨四點被叫醒,是因為前一位房客把鬧鐘設在那個時間。前陣子又發生過,所以我現在都會把那個鬧鐘拔掉。房間裡所有亮光我也會遮起來,門縫會塞條毛巾——當然,眼罩最理想。我也會盡量要求遠離電梯的房間,電梯那邊的聲音會整晚吵你醒。這些都是零成本、但非常有幫助的小技巧。
不過要補回沒睡的那種睡眠,第一要推薦的是「非睡眠深度休息」(non-sleep deep rest,簡稱NSDR),也就是瑜伽尼德拉(yoga nidra)。瑜伽尼德拉是有千年歷史的練習,通常是長呼氣的呼吸練習,時間大約10到30分鐘。我們可以提供一些很棒的引導稿連結,內容會讓你的心跳放慢、做身體掃描。瑜伽尼德拉的目標是讓你保持清醒但身體放鬆,並教你更容易入睡。我根據經驗會說,瑜伽尼德拉和NSDR本質上是一樣的——NSDR只是把那些「意圖」部分拿掉,我就稱它為非睡眠深度休息。網路上有很多免費的引導稿,不論是我的聲音或其他人的聲音,都能教你在身體非常放鬆的同時保持高度警覺,這對很多場合(包括公開演講)是一項非常有價值的技能。它會讓你更容易入睡或在半夜醒來後更快再睡著。我可以把幾個引導檔案傳給你。
太棒了,結束後我就去試試。當然,你也不會喝太多咖啡因吧?你說你只喝——
我一天只喝一杯茶,所以不可能是咖啡因過量。
不,是我會鑽牛角尖、想太多,前額葉(前腦)運作得太用力。
瑜伽尼德拉可以幫你改善這點。
瑜伽尼德拉和NSDR的精髓就是──抱歉這麼說,但它效果非常好而且零成本。這不是我要推銷你付錢買的東西,我也不是發明它的人,這方法流傳已久。在瑜伽尼德拉或NSDR的引導中,會教你把大腦從「思考與做事」的狀態,轉到「只是存在與感受」的狀態,真正把思緒放下。要做到這點很難,除非你給大腦一些事情去做,這就是為什麼NSDR會引導你做一種集中式的身體掃描與放鬆——如果你只是試著不去想,反而會想著「不要想」,根本行不通。
另外有一些關於前庭系統(vestibular system)與入睡的有趣研究,我現在就分享一個你可以試的做法。我昨晚也做了——半夜醒來時,先閉上眼睛。如果你必須起床上廁所,先去做;做完後再閉上眼睛,然後慢慢把眼睛從左到右移動。這不是EMDR,只是左右移動眼球;接著在眼閉的情況下把眼睛往上再往下移;再向左(逆時針)滾動一次,然後向右(順時針)滾動一次;最後稍微交叉一下眼睛,好像凝視鼻樑一樣,同時吐氣。這聽起來可能很瘋狂、很荒唐,但根據資料,這會把你的前庭系統帶到一個類似你想要達到的狀態──也就是你需要忘掉身體的位置。當你一直在想身體姿勢,就沒辦法入睡;事實上,忘記自己身體的位置是入睡的一個先決條件。這也是為什麼搖晃能幫嬰兒或成人入睡,甚至有些床會前後或左右搖,原理就在於當整個身體在運動時,你會忘記身體位置。所以試試看,我想你會發現這對入睡或重新入睡大有幫助。
今晚就試試看吧。你又得到了免費的諮詢,謝謝。
是啊,因為我覺得前一晚睡得不錯真的很重要。否則如果可以的話,早上或演講前做NSDR也很有效。我認為任何能把你自主神經的喚起程度降低的方式,只要你睡眠不足,都能讓公開演講更輕鬆。
我還很鼓勵大家在重大溝通前先跟人聊聊天,這很重要。去跟人連結、進行對話。每次我要做主題演講或大型簡報,我一定會去跟人聊天。有時我在後台等大串場介紹,也會去找人跟他們聊幾句。那種專注與當下的狀態,以及講話本身的動作,都很有幫助。我常常覺得很驚訝──做任何運動或音樂表演的人都知道要先暖身,但很多人講話前卻不做暖身,他們以為可以從沉默直接跳到精彩。和別人做一段看似平凡的對話,其實就是很好的暖身。
你會用這個技巧嗎?看起來你好像對它有共鳴。
當然,因為我經常,而且到現在還會花很多時間為播客做準備,並在獨處時做很多事情。
對。
我發現如果我這樣待太久,然後走到街角的咖啡館,跟咖啡師的對話會覺得「這到底是怎麼了?」因為你一直待在自己腦袋裡。
對。
然後開始感覺像是得到解脫,腦袋就轉換到另一種狀態。
很久以前我就意識到,在去做演講或類似場合的路上,做一些溝通上的準備,其實非常有幫助。
我發現——也很想知道你的看法——這其中一部分是說話這件事本身。
另一部分則是輪流發言的那個環節。
因為我們會講話,通常就是只有我們在講,但真正進入對話、去聽回來的內容,會迫使我也練習克制發言。
是的。
我覺得很多糟糕的演講就是因為人們滔滔不絕或在句子裡加入許多不必要的成分。
那其實就是緊張。
只是緊張感。
在填補空白。
填補空白。
所以正如你說的,你需要熱身。
對。
那種輪流、切換的互動對大腦有刺激作用。
不過我會建議,當你站在台上做大型簡報、主持大型會議時,其實可以用對話的方式來吸引聽眾。這不只是點名發言,你可以去問他們。
你可以說:「想像如果……會是什麼樣子」,現在你就在想像。我們其實是在溝通,你在回應,雖然我沒聽到你的聲音。
我可以用類比或講故事。我們是在溝通、在輪流。實質上你只是沒有用聲音回應我。
所以一個很大的挑戰是要有吸引力。有好幾種方法可以做到。
有身體上的參與,讓人們做某些事情;有心智上的參與,使用類比、故事、提問;有語言上的參與,透過說「想像這個場景」或「想像以前是怎樣」把人帶到未來或過去。
這些都是讓對話開始的方法,即便對方沒有用聲音回應,而不是我單方面在廣播資訊。
我想簡短休息一下,感謝我們的贊助商 Function。
去年我成為 Function 的會員,當時是在尋找最完整的實驗室檢測方案。Function 提供超過 100 項進階檢測,能為你整體身體健康提供一個重要的概況快照。這個快照會給你對心臟健康、荷爾蒙健康、免疫功能、營養素水平等的洞見。
他們最近也新增了毒素檢測,例如來自有害塑膠的 BPA 曝露檢測,以及 PFAS(永續性化學物質)的檢測。
Function 不僅檢測超過 100 項對身心健康很關鍵的生物標記,還會分析這些結果,並由該領域的頂尖醫師提供見解與建議。
例如,我在 Function 做的其中一次檢測發現我血中汞含量偏高。Function 不只幫我偵測出來,還提供如何降低汞含量的建議,其中包括限制我吃鮪魚的頻率。
我以前吃了很多鮪魚,之後也開始努力多吃綠葉蔬菜,並補充 NAC 與乙醯半胱氨酸(acetylcysteine),這些都有助於穀胱甘肽的生成與解毒。我也要說,做了第二次 Function 檢測後,證實這個方法是有效的。
全面的血液檢測非常重要。有很多與身心健康相關的問題,只有透過血液檢測才能被發現。
問題是血液檢測向來昂貴且複雜。相較之下,Function 在操作簡便性與費用上讓我印象深刻,費用也相當親民。因此我決定加入他們的科學顧問團,並且很高興他們贊助這個播客。
如果你想試試 Function,可以到 functionhealth.com/Huberman。Function 目前有超過 25 萬人的候補名單,但他們提供 Huberman 播客的聽眾優先使用權。再次提醒,請到 functionhealth.com/Huberman 取得優先使用。
我很想知道你對我曾有的一種經驗的看法——我想很多人也有類似經驗——就是當你在一個小房間,可能 10、15、20 人,他們說:「我們要依序自我介紹,說說你是誰。」那種情況是最可怕的其中之一。我想先說我想先發言,因為如果我要先聽別人一個一個說,然後慢慢輪到我,我也不知道為什麼,但某個回路會啟動,當我一開始要講話時,我會開始聽到自己的聲音。
其實我對公開演講沒有問題,因為別人並不會發現(我的緊張)。但在還沒輪到我發言時的那種期待,會讓整個過程變得非常尷尬。
後來我發現,如果我把注意力從自己身上移開,去真正聆聽別人說什麼,輪到我時就只是說「我是安德魯」或你是誰,然後把需要分享的資訊講出來就好。但如果我一直在期待自己要說話,那會變得很可怕。那種累積感會越來越強,因為距離越來越近,而你感受到的焦慮也越來越強。
我不喜歡逐一讓每個人繞著房間自我介紹。如果真的需要讓大家自我介紹,我會讓人們兩人一組或三人一組,然後互相介紹對方。這樣簡單多了。
我也是一樣做,也一樣教別人這麼做。
我跟人說,聽別人講話的時候,在心裡想一個你會根據他們說的內容問他們的問題,因為這會讓你真的專注在他們說的話上,不會一直陷在自己腦袋裡,也不會被那些焦慮感淹沒。
為了幫助人們自我介紹,我有一套我喜歡教的方法。不要先從名字開始。先說一件你在乎、熱衷或感興趣的事,然後再說你是誰,這有兩個理由。其實還有第三個。第一,你會很突出,因為沒人這樣做,人們會記得你。第二,如果你先從你熱衷或在乎的事情開始,你可以帶著情感去表達,改變語調;說名字時很難做到這點。最後,如果你是非母語者,或是在跟有口音的非母語者說話,先聽到一段內容可以讓我們的大腦先有個預設:「喔,原來那人是這樣說話的。」這樣我們會更注意,也比較能聽懂他們的名字。
我不知道你怎麼想,但當有口音的人跟我自我介紹時,有時我會記不起他們的名字,因為我的大腦還在習慣他們的語音。因此這其實是在幫助大家。所以當我自我介紹時,我不會先說「我是 Matt Abrahams」。我會先說「我是一個對溝通很有熱情的人。」然後再說「我叫 Matt Abrahams」,接著再補一些其他資訊。
你會在派對或社交場合這麼做嗎?我想你說的場景比較像在派對上碰面。懂了。即使在派對,我也可能先談談周遭環境,或把自己跟環境連結起來,再說名字。我覺得在說名字之前,先從你在乎的事、關心的事或周遭的某件事開始,是更好的自我介紹方式。不要太長,但真的很有幫助。下次自我介紹時試試看。
那個……很有意思。我很想念有狗的日子,因為狗可以化解很多尷尬。對,他長得真的很帥,人們都會看他。養小孩也有同樣效果。我的孩子就是通往各種話題的好橋樑。不過你也可以在很多事情上找到這種橋樑。
我現在一位很親近的好朋友,就是在排隊時認識的。那時我在一個學術會議的自助餐隊伍上,誰都不認識,是系上指派我來的。旁邊站了一個男的,我們站得有點太靠近,於是就不得不聊幾句。我環顧四周,注意到很多人穿不同深淺的藍色,我就說:「我是不是沒收到要穿藍色的通知?」他看了看四周說:「對,真奇怪。」我們就這樣開始聊天——我不需要狗,也不需要小孩,我只是做了個觀察,就足以破冰。現在我們是好朋友,我去他那邊會去拜訪,他來這邊也會來找我。很多時候我們給自己在啟動溝通上的壓力太大,只要保持好奇,對周遭事物做個評論就有幫助。
我們可以做個英式的「鋪墊」嗎?很多人可能不知道那是什麼。鄰居有位年紀比較大的女士,養一隻小小的狗。我覺得如果我就直接走過去,她可能會有點害怕,但我常看到她,所以我會先做個鋪墊。我走過去跟她說:「等等,那是英格伍德那隻咬傷那個小孩的狗嗎?」她就說:「你在跟我開玩笑吧。」然後我們就成了朋友。不是說我會直接衝上去,那樣會讓人覺得被逼近、嚇到。所以我學了個英國人那邊叫做 windup 的方式。我不是想搞笑,我是真的很喜歡那位女士,她的狗超可愛。很明顯我得再養一隻狗。如果這次訪談只能帶來一件事,那就是 Andrew 需要再養一隻狗。多虧了你,這次訪談帶來了更多很多其他的收穫和實用價值。
我不是建議任何人抽菸,但回想過去,大家常會借菸、一起抽菸,藉此休息與社交。我曾做過一份工作,在帕洛阿爾托市中心的一家玩具店做包裝和組裝滑板車、手推車之類的東西。休息時會到後巷,隔壁麵包店的人也在那裡工作,你就會順勢搭話。我自己不抽菸,但你會跟人聊起來、認識人,知道對方名字。可現在人多半低頭看手機,把手機當安撫物,也當作不想互動的藉口。我有鼓勵我兩個孩子,想讓他們脫離這個循環,可以把手機上正在看的東西秀出來,邀別人一起看:「嘿,這個還蠻酷的,你覺得呢?看看這個梗圖。」所以可以把手機像以前的菸一樣,當作發起對話的方式,只要時機適當。
有趣的是,我就知道你說的是哪家玩具店,因為我知道那家麵包店已經不在了,但我以前常去。他們關掉 Prolifico 了嗎?對,沒了,現在變成一家很棒的餐廳。對,我想我們可以提起,因為那兩家——Palo Alto Toy and Sport World 是最老的店家之一。
他們後面有一家滑板店,但在那之前我在賣鞋,我也常幫人組裝手推車,像 Radio Flyer 牌的小推車和三輪車。
我小時候常去那裡,因為我們不只會拿到玩具,還能吃點小零食。
哦,對啊。
那些郊遊很有趣。
是啊,那地方很酷。
是家族經營的。
好吧,現在我們又在勾起大家的回憶了。
如果在帕洛阿爾托市中心,你可以去看看。
我想招牌還在吧。
可能吧。
對,這其實讓我想到一件有用的事。
我的意思是,我做過的工作,有些不是當時會叫做「咖啡師」,但我曾在轉角的瑪芬店打工,然後那份工作又讓我得到後來那份工作。
我想就是因為在櫃檯對話的關係。
我姪女在上大學前不久也曾打過一份賣冷凍優格的工作。
所以,去找份工作吧。
對,當小孩時就去找能跟人互動的工作。
小時候做客服類的工作對很多方面的教育都很有幫助。
溝通是一個重要的部分。
你會學到如何跟不同的人溝通。
你會學到如何在當下滿足別人的需求。
我覺得這很棒。
我第一份工作,以及高中時期做了很多年的工作,是在一個運動中心摺毛巾。
當有人進來時,我會把毛巾給他們,然後聊個幾句。
這教會我變得很自在。
我還得廣播——我知道這聽起來很傻,但我要說「健身房在三十分鐘後關門」。
但身為高中生的我,必須對健身房裡的一百個人這麼說。
那真讓人緊張。
但那也是讓我不那麼緊張的一部分。
真酷。
是啊。
我不想聽起來很老,雖然我確實老了。
我現在五十歲。
如果我感覺良好——
你很年輕。
我感覺很好。
我要再活五十年,這是目標。
希望一路都健康。
但我覺得當營隊輔導員是個完美的例子:要你做一些你幾乎不懂怎麼做的事,還得以充滿自信的樣子去做。
我是說,他們至少會教你一些東西,至少我當時是這樣。
但突然之間你好像要負責這麼多條性命。
仔細想想,蠻瘋狂的。
不過,你知道,到第二個梯次你就進入狀況了。
你會告訴人們該做什麼、什麼時候要聽話,讓他們在想做的時候去做。
你不能用那種嚴厲的溝通方式。
你需要——不,你得適應並處理狀況。
但你必須確保他們安全。
所以你要適當地使用你的聲音。
哦,對。
必要時大聲一點,如果有人有危險之類的情況。
所以做這類事情我覺得是我們學會如何溝通的方式。
絕對是。
可惜的是,有些這樣的機會和工作正在改變,我們必須找到其他方式來幫助人。
我離開高科技界後,當了兩年高中老師,之後才畢業轉去做現在這份工作。
教十四、十五歲的孩子讓我學到很多溝通上的東西,是我在跟成人經營組織時學不到的。
所以得到這些機會非常珍貴。
然而我們沒有太多這樣的機會。
我想我們都可以對年輕一代,甚至對我們的同事,做的就是以身作則,並把我們在溝通上所想的事情講出來。
所以我常常會跟孩子說,我明天得跟同事或老闆談一個很難的話題,我很擔心這件事,或我在想要這樣說比較好。
我們很少把自己的溝通抽離出來討論,但其實有很多可以傳承的學習。
你看得到,我也看到,在我們的教學中也是這樣。
我是說,人們很聰明,很會溝通,但他們並不——一開始並不是那樣的。
他們得學,也得去做。
當你開始問別人——這是我有利的地方——你會問他們,你怎麼做到的?你是怎麼做的?
那裡面有好多豐富的經驗,我覺得我們只要打開這個對話、以身作則,並且跟你生命中的年輕人談論這些,
跟你想要培養的人談,會有很大幫助。
你覺得因為疫情、封鎖和社群媒體,現在有一大群人其實不知道怎麼以和比他們更年輕的人一樣的方式去互動嗎?
這並不是年齡歧視的說法,真的是他們錯過了互動的機會。
什麼叫做「Z 世代凝視」?那是真有其事嗎?
我不太確定有沒有「Z 世代凝視」,但我確實認為在發展上有關鍵期,不只是——我覺得那一代孩子失去了一個關鍵的發展機會。
我一個兒子在唸高中,高中是個很棒的地方可以認識自己和學習溝通,如果你是透過螢幕去做,那是很不一樣的體驗。
現在我覺得他是個很會溝通的人,但他們確實錯過了一個機會。
很多你的學習都是透過嘗試和實驗,如果你失去了幾年的嘗試,就會處於劣勢。
我知道靠我做的事可以把那些補回來,並重新學會,但確實有一大群人得以比我們大多數人更辛苦的方式去掙扎。
我的研究生導師——我非常敬佩她,雖然她已經過世了——曾被某人很貼切地形容為「安靜但不害羞」。
我發現這是一個很有力量的特質,我提到這點是因為聽這個談話的人裡,可能有人會想,我只是比較不愛聊天。
像,我只是——我會安靜,但不一定是害羞。
他們很樂意參與對話,只是在真正想說話之前保持安靜。
有時她什麼也不說,有時她會說話,而且她確實非常、非常聰明,同時又很自在。
所以我開始明白有人是安靜但並不害羞。
我覺得那是一種我們在談內向、外向時常常沒注意到的表現型。
我父親就是這種人。
我父親是我所認識的最聰明的人之一,他很安靜,但不是害羞。
如果他有話要說,他就會說,而且常常很有深度。
那就是他與世界相處的方式,人們很欣賞,也接受他的那份樣子。
他有機會發言時會選擇退一步不急著搶話。
我從他身上學到很多,有時候最有效的溝通就是傾聽並且在場。
所以我同意,有些人其實能帶來很多價值,只是在當下可能比較沉默寡言。
我不認為這有什麼不好。
我們需要的不只是想法與觀點的多樣性,也需要溝通方式的多樣性。
我們文化裡抱持著一種觀念,認為外向、自信的人才是正確的溝通方式,但那並不總是對的。
你可能會惹上一大堆麻煩,尤其是那些先說話後思考的外向者。
尤其是在現在,一切都被錄下來的時代。
人們會說出他們後悔的愚蠢話。
我指的是,像某些大學重要系所的系主任,幸好不是史丹佛的,但有些系主任因為在以前所謂的 Twitter 上發文太隨便,結果把自己搞到被解職。
我至少知道一個知名的例子。
你會想:你到底在想什麼?
顯然他們沒有好好過濾自己的言論。
那些人很聰明。
而且那句話甚至不是他們真正相信的——他們只是說了非常冒犯又愚蠢的話,當時那就足以讓他們失去職位。
我小時候並沒有做過什麼陰險或壞事,我算是個乖小孩,但我無法想像一個人要在一切都被錄下來的環境中長大。
對很多人來說那應該壓力很大,但人們似乎愈來愈多發聲與分享,而不是愈來愈少。
不過我想這也有樣本偏差,畢竟我們聽不到那些沒有社群媒體帳號的安靜者。
感覺現在幾乎每個人都有社群帳號。
我很佩服的是,至少比我年輕的一代能夠在很多不同領域管理他們的存在感。
我自己幾乎連出席時穿著得體參與一場談話都勉強辦到,他們卻能在不同平台上經營自己,有些是虛擬的、有些是面對面的。
這是一門藝術。
能在不同場合以不同方式展現自己是一種技巧。
我不是叫人虛偽或不真誠,但這確實是一種技能。
我指導很多高階領導者,我想要教他們要很留意自己的在場感、你怎麼出現、那代表什麼。
我看到我的學生,大多是二十多歲中後期,對他們來說這很容易,這是他們自然會做的事。
所以我從不全然批評社群媒體,但我確實認為它帶來的一些技能是別人可以受益的。
也許這就是為什麼年輕世代在這方面做得比較好,因為我看到高中同學、還有比我大十年、二十年的人,他們似乎非常需要在社群上被看見。
這也是我工作的一部分,這就是為什麼我會做這件事。但在那之前,我其實沒有社群帳號或不常用。
不過我不會對此做任何評斷。
我只是覺得,這負擔認知負荷很大。
確實如此。
但他們能以我難以做到、而我所接觸的一些人更難做到的方式,在那種狀態中切換進出。
我對武術和跑步很好奇。
但特別是武術,你覺得打球或練武術是否真的能教會你更舒適地存在於自己的身體中,並且這種體感會轉移到公開演說、一對一溝通、小組溝通上──只是單純的在場感、姿勢、站姿?
我很喜歡這個問題,謝謝。
我不常談我的武術,我練了四十多年,武術非常構成我的一部分。
我完全相信我在武術中學到的東西幫助我在所做的事上更好,而我所做的事也反過來讓我在武術上更好。
要把武術做好,你需要一種在場感和連結感,特別是當你和別人一起練習的時候。
它帶來一種自信,讓我知道在某些情況下我能夠處理自己。
我不期待會被攻擊,但我知道當情勢失控時,我仍能保持某種自我在場感。
這種自信對我所做的一切都非常寶貴。
武術其實是一種溝通。
我觀察我的對手或練習夥伴在做什麼,試著建立連結並預判下一步,但又不被鎖定在某一個預期裡。
它真正在訓練你的大腦和身體變得有反應能力、更加開放。
人們常把焦點放在「武」那一面,但對我來說,隨著年紀增長,真正吸引我的其實是「術」與「藝」的一面。
藝術關乎表達、風格與連結。
對我而言,隨著在訓練上的成熟,這真的成為一種新的寶貴學問。
你知道,有人會說你研究同一件事四十年。
但那不是同一件事,它會改變,有多層面和多種方式等待被發掘。
所以我覺得很好,每個人都應該有某種體能活動,能幫助他在職業或個人生活上。
你可以從中學到很多關於自己與如何與他人連結的課題。
我認為在所謂的「運動」,姑且這麼說,裡面有巨大的學習機會。但武術或某些運動又有它獨特之處。並不是說跑步算不上運動——它可以是。也不是說阻力訓練不是運動——它也可以是。但我覺得如果人們只是把它當成運動來看,從那個單一角度出發,就無法獲得全部益處。
我其實會把我的阻力訓練課當成一種冥想。我不允許自己發簡訊,或在大多數情況下帶入太多其他資訊。我會聽音樂或播客,但我對此很謹慎,我想專注於自己在做的事。我也覺得這是對認知活動很好的練習。我的跑步就是我的冥想。跑步時我或許會聽點東西,但我確實在冥想。我發現這讓我很有創造力;當我沒跑步時,我會很想念它。
我喜歡武術的一點是,至少在我訓練過的流派裡,活動方式各有不同。有些東西完全是自發的——你在實戰或對練,那是即興的,雖然有一些規則,但本質上是自發的。在我練的流派裡,還有所謂的型(kata)或套路(forms),基本上就是預先安排好的動作序列,在那裡一切都有編排。然後在我的流派裡,我們也做所謂的自衛技巧,練習某些脫困的招式。每一種都在訓練你不同的思維與存在方式,就像溝通也有不同的思維與做法一樣。有時完全是即興;有時我要發表事先準備好的講稿;有時是問答,部分是準備過的內容,部分是臨場的回答。
因此,找到能幫助你以不同方式受訓的載體——可以說是為你的溝通做交叉訓練——會非常有幫助。很棒。我也很喜歡我們需要考慮不同觀眾風格這個想法。
沿著這個方向,我在社群媒體上向觀眾徵求了問題,收到一些很棒的提問。太好了,因為我知道這些問題也跟很多其他人關心的議題有關。首先有人問,為什麼你覺得女性在表達意見前會先道歉?她們應該改怎麼做?你有觀察到這種情況嗎?
我常看到這種情況。道歉是一種試圖建立連結的方式,但我覺得這可能會適得其反。與其一開始就說「抱歉」或「我沒準備好」,不如從你有把握、有自信的事開始。如果你真的需要道歉,因為有事沒做或需要做的事,就把道歉放在後面。你如何開始一段互動會為整個互動定調。如果一開始就先貶低自己、道歉說「喔,我沒準備好」或「我本該做得不一樣」,那我們之間的互動就會完全不同。所以先從你有把握和有自信的事開始,如果需要道歉,再道歉——這真的會有很大差別。
我想補一個問題。我看過一些演講的開場是這樣說的:「我昨晚沒睡好」或「我還沒調好時差,所以如果我……請見諒」,基本上是試圖在講稿前設個緩衝,萬一出錯就比較有保護。這讓我抓狂,但也許只有我這樣覺得。
不,我也很在意。你知道嗎,Andrew,我太太很久以前就教我不能預先道歉(pre-apologize),而那正是人們想做的事。在那種情況下,你只是把人們的注意力引導到你可能會犯錯的地方。所以如果我說我沒睡好,人們就會開始注意:「喔,他口吃了,他結巴了,他跌了一下。」你希望人們把注意力放在你的訊息上。不要預先道歉。直接進入你的內容,如果之後真的發生什麼,你可以當下決定是要處理它還是直接繼續。
關於如何在不同文化與口音間有效溝通,你之前有稍微提過,我們可以再聊一次。文化與情境在所有溝通中都很重要。我們必須去思考——而當我說文化時,我不僅僅指原籍國。不同的組織有不同文化,組織內不同部門也有不同文化,不同世代也有不同文化。所以我們必須對此敏感。我們的訊息在不同情境中需要不同的呈現方式。無論何時溝通,都要想到你在對誰說話,以及你正在溝通的情境和文化。
我們生活在一個多元的社會、多元的世界,會聽到各種觀點、來自不同地方的人。口音影響很大。在我的節目《Think Fast, Talk Smart》(思考快、說話巧)裡,我訪問了很多研究非母語者的專家。他們都告訴我,非母語者的目標不是要聽起來像母語者——那不可能,也不該是目標。相反地,重點是把你的訊息傳達出去,別給自己太多壓力。
那這代表什麼?代表我可能會先說明我的重點,然後用一個故事、舉例或比喻再重複一次。重點是把意思傳達清楚,不是在擔心我用的詞或句法是不是完全正確。事實上,我不知道你怎麼想,但很多英語母語者自己也沒把英語說得多好。所以我認為關鍵是把觀點表達清楚,並利用重複與其他工具來幫忙。順帶一提,我在史丹佛的一位同事告訴我,如果別人打斷你,很多時候那表示興趣,這有助於互動。
但問題是,我們該如何處理打斷?在大多數情況下,我們仍然希望讓打斷者感到被聽到,但有時也會分散注意力。兩個方法。
首先,事先把期望說清楚。
設定界限會有幫助。
所以如果我要進入某個情境,我可能會說:「我想先花五分鐘說明我接下來要講的基礎,之後很樂意回答大家的問題。」
如果對方還是打斷,那就是違反了先前設定的期望。這會讓你更有立場去制止對方。你可以說:「謝謝,我聽到你很焦慮,但我真的想把這段內容講完。」所以設定界限很有幫助。
我認為最有用的溝通工具之一是轉述(paraphrasing)。轉述就是把別人說過的話綜合、濃縮成一個重要的重點。如果有人打斷你,你可以透過轉述他們剛說的話來奪回話語權,然後繼續你的內容。譬如我在說某件事的財務影響時,你跳進來給意見並打斷我,我可以說:「成本確實很重要。事實上,我剛剛把話題收回來了。」如果你是那種總想把自己知道的一切都講出來、滔滔不絕的人,我可以用轉述來打斷對方。我可以說:「你剛剛提到關於X的那一點,很重要。我們接下來的議程會討論這個。」我覺得轉述是把控制權拿回來最有禮貌的方式,無論是對付會打斷人的人,還是對付話太多的人。
用轉述去打斷別人可能會讓人覺得不舒服,但如果你是在一個會議或公開場合,不去這麼做反而對其他人更沒禮貌,而不是對那位發言者沒禮貌。所以我認為轉述可以幫你化解這類情況。
有人問:「我該如何為演講做準備?」我覺得這包含很多面向,但或許可以給你幾個主要的準備要點。首先也是最重要的,你要想清楚:我的聽眾是誰?就我想談的主題而言,哪些事對他們重要、與他們相關?我們在溝通時常會受到「知識的詛咒」和「熱情的詛咒」影響──我們對自己要講的事知道很多,也非常在意,因此容易做出假設、一下子就講得太深入等等。首先把聽眾和主題放在一起考量,這是第一。
第二,訂出清晰的目標。很多人在講的過程中,是帶聽眾跟著自己發現想法的旅程,並沒有清楚的路徑。對我來說,目標有三個要素:資訊、情感和行動。我希望他們知道什麼?我希望他們有什麼感受?我希望他們做什麼?當你了解了聽眾和目標之後,就要套用一個結構。不要只是列清單或逐條陳述資訊。可以用「問題、解決方案、效益」或「過去、現在、未來」或「是什麼、因此、那又如何、現在怎麼做」等各種結構。如果你這麼做,你的內容對聽眾就會有意義,也比較能忠實地傳達你的訊息。然後你要練習。光有好內容不夠,你還要練習呈現方式。如果你做了這些,你會做出更好的演講,也會有更好的對話與會議。
我剛才想到一件事。對那些害怕公開演講、擔心會哽咽、在台上哭成一團、當機或發飆的人,你覺得有用的方法是什麼?我覺得把注意力放在你希望發生的事,而不是擔心會發生的事,會有幫助。很多人會想像最糟的情況,然後自我促成那個結果,這是一種自我實現的預言。想像可能出現的正面結果,為那個正向期望做準備。也不必期望這會是有史以來最棒的一次表達,只要想:「我要帶來價值,讓人學到東西,或讓人避免我建議他們不要犯的錯誤。」在溝通前想一想這對你和聽眾有什麼價值,真的能有很大差別。
有幾個人問到人際關係的問題,像是「我該怎麼在不失去對方的情況下贏得爭論?」這或許可以另外開一整集來討論。但我可以說的是:聆聽很重要。很多爭論其實是圍繞不存在的事情。我的人生中做過一些調解工作,當我把兩個意見不同的人帶到一起時,我會要求雙方去聽對方說話,這是我最常要求的事,而往往爭論就因此消失了,因為對方根本沒意識到某些事。
第二個建議──我從兩位朋友那學到,和我太太也常用──當我們預期要有分歧時,我們會各自表明那件事對自己有多重要。因為人們會假設:如果我對某事很有熱情,就會以為你在爭論時也同樣強烈,但事實不一定如此。如果我用全部的熱情衝上來,而你沒那麼在意,我反而會把你激起來,結果我們就開始爭吵。舉個例子:如果我想吃中餐,我老婆想吃墨西哥菜,我可能會說:「對我來說,中餐今天是8分(很想吃)」,她說:「墨西哥菜對我來說今天是3分。」這樣就不會有爭執。但如果她說是8分,我也說是8分,那我們就有問題了。
所以,了解優先順序並且真的用心聆聽、去理解其中牽涉到的事,你就能減少很多衝突。
有人問,怎麼擺脫填充詞,像是「嗯」、「啊」、「就是」之類的?
我節目上請過一位來賓,她是心理語言學家,她讓我了解到填充詞並不是壞事。填充詞其實有用處。它們為我們「保留空間」。如果我還沒講完但又不想被打斷,我會說「嗯」、「啊」。兒童發展的研究也指出,當我們對孩子說話時,在說一個新詞或提出一個新想法之前,我們常會用一個填充詞當作前導,告訴他們接下來要說的是重要的。我想這也是為何當有人說很多填充詞會讓我們抓狂,因為從小我們被訓練成聽到這些詞就以為會接著說重要的事;但如果接著的只是另一個「嗯」,我們就會感到沮喪。
所以目標不是完全消除這些詞,而是讓它們不那麼分散注意力。事實上,劇作家和編劇會刻意加一些填充詞,讓對話聽起來更有人味。我認為減少填充詞的最好方法,特別是那些最惱人的、會落在沉默裡的——像是我講完了,嗯,然後又再開始講的那些——是一種呼吸技巧。我是從一位長期教溝通技巧的人那裡學到的。他叫傑瑞·韋斯曼(Jerry Weissman),這個技巧叫做「讓語句著地」(landing phrases)。
我們說話時需要把空氣推出去。如果我正在吸氣,就無法說話。我邀請所有在聽或在看的朋友們試試看在吸氣時說「嗯」,你做不到。所以如果我訓練自己在句尾把語句「著地」,讓自己氣已經用盡、必須吸氣,不僅不能說「嗯」,也說不出任何話,而是產生一個停頓。當你說話時,練習讓語句著地。我之所以這麼稱呼,是像體操選手做了一連串翻轉和旋轉,最後要把落地做穩一樣。在我每個片語的結尾,我完全用盡氣、著地,然後吸氣再開始說下一句。你可以大幅減少填充詞。
當然你得練習。我教大家練習的方法是,每天看你的行事曆或日程安排,然後每天至少一次把日程上的每一項大聲讀出來,在每一項的結尾都讓語句著地。比如我會說:「和安德魯去吃午餐、去健身房運動、晚上和我兒子吃飯。」在每一個短語的結尾我都讓語句著地、氣用盡,這樣訓練自己。你會去掉很多填充詞。
太棒了,我會試試。你其實沒太多填充詞。我得去檢查一些播客錄音。
有人想知道怎麼講故事但不把它變成說教,怎麼判斷什麼時候講得太長。這有兩種層面可以回答。一個是時間:花了多久?我母親有一句很棒的話,她常說:「報時,不要去造鐘。」很多人溝通時像是在造鐘,說比需要的更多。所以如果你必須講一個故事,想想最關鍵的幾個重點是什麼。在軍中,他們談「先把結論擺在前面」(bottom line up front)。先把重點說清楚,不要多說。
另一個面向是,你必須讓故事對聽的人有吸引力且具相關性。很多人有很長的前言才進入主題。我有個同事喜歡說要「跳傘式切入」——直接跳進主題,然後再把故事補充完整。很多人會說,當時下雨,然後是這個,又是那個。乾脆先說故事主旨。如果你能直接切入主題,並提醒自己要簡潔明確,你會講出更吸引人的故事。
有人問怎麼要求加薪。當你向上級或權威要求某件你想要的東西時,我希望大家思考幾個特點。首先,考慮情境。看一下你老闆的行程再去談加薪。你是連續第五個會議的人嗎?也許改到明天一早再談會好一點。情境很重要。我有位同事研究法官在假釋案件中做出的決定,他發現相同的案子在午餐前後的裁決會不同。所以你提出請求時要考量這些。
第二,定位時從你老闆的角度思考,他們認為給予加薪的標準是什麼。很多人會說:「我做了這個、那個,某某同事得到加薪。」但你應該想想你為他們帶來了什麼價值。從他們的視角去呈現,思考如何證明你帶來的價值。你也應該練習,要做角色扮演,跟別人談說:「我打算這麼說」,把話說出來,而不是只在腦中想著要說什麼。
有好幾個人問怎麼和不太會溝通的人溝通。這很難。我會鼓勵大家以提問為先,去把對方引出來。如果你能讓他們談論對他們重要或和你想達到的目的有關的事,你就能把他們拉進對話。所以,這又回到事前準備,想想什麼對他們有價值。先問問題,然後當對方回應時,給對方空間讓他們多說。
我岳母在寒暄這件事上有黑帶,她很厲害,來自美國中西部。每次她飛來拜訪,剛下飛機時就會多出三個新朋友。
她的秘訣,你之前也提過,是三個字——「告訴我更多」。一旦有人回答了一個問題,就給他們那個空間去說更多。這真的會把對方引出來,讓你知道什麼對他們重要,好讓你可以接上話題多聊一下。所以用提問來引導,給予更多溝通的空間。這就是吸引那些可能沉默寡言或不太習慣說話的人。
你會建議人們背誦演講稿嗎?
絕不。有些時候我會建議你非常熟悉開場的方式。開始的時刻是人們最緊張的,通常是在開始前大約30秒到開始後大約一分鐘這段時間,所以你可以把那段非常熟練。但背誦之所以很糟,是因為它增加你的認知負荷:你已經為某個說法創造了「正確版本」,然後不斷把你想說的和你實際說的做比較。因此有一個路線圖、一個結構,對某些想法有一定的熟悉度很重要。如果有一些你真的想傳達的字句或數據,就放一張便條卡,念出來。我寧可你這樣做,也不要把背誦那種認知負擔加在自己身上。
我們之前稍微談過這個,現在再回顧並補充一點——一個很常見的問題是如何減少演講前的焦慮。這可以是公開演講,也可以是一對一的溝通。我們可以談很多。安德魯,你上我節目的時候,我們談過一些生理層面可以做的事。要管理焦慮,你得同時處理症狀和源頭。症狀是你生理上會經歷到的那些東西。你已經分享了很棒的呼吸建議等。我舉一個例子:我一緊張就會出汗和臉紅。管理這一點的一個好方法是把自己冷卻下來。你出汗和臉紅是因為心跳加速、身體在緊繃,就像運動時一樣。手掌是身體的體溫調節器,任何人在寒冷的早晨拿著熱咖啡或茶都能感覺身體變暖。我在演講前都會先拿著冰冷的東西,這能幫我降溫,臉紅和出汗就會少一些。所以有很多方法可以管理生理症狀。你提到的呼吸練習非常有幫助。
但我們也要想想那些引發和加劇焦慮的源頭。我舉一個例子:我們很多人是被自己的目標弄得緊張。我主張溝通時要有目標,但有時候那個目標會讓我們緊張。我的學生怕得不到好成績,我指導的創業者怕得不到資金,聽眾可能怕老闆不支持他們的想法。所以我們會因為一個可能的負面未來結果而緊張。對抗這點的方法是變得專注於當下。有很多方法可以做到:做深呼吸、在建築物周圍走走、和別人聊幾句。我會告訴別人,模仿運動員會做的事——聽一首歌或一個播放清單,能幫助你集中注意力。也可以從100開始,用一個有挑戰性的數字往下倒數,試試每次減17,這會真的讓你必須集中精神、活在當下。
我最喜歡的方法——這聽起來會很傻——是大聲念繞口令。你不可能正確念繞口令而不專注於當下,而且它也能暖嗓、熱身。所以在我做任何播客訪談或重大演講之前,我會快速把一個繞口令大聲念三遍,這讓我進入當下並暖身。因此,要管理焦慮,你得同時處理症狀和那些會誘發或加劇焦慮的事件或想法。這類方法很多,一旦你開始做,就能為自己建立一套焦慮管理計畫,在需要時啟用。其實光是有這個計畫本身,就能幫助減輕焦慮。
在我的策略性溝通課程裡,我們做的第一件事就是讓學生建立他們的焦慮管理計畫。它不僅在課程中幫助他們,幾年後我還有學生會說:「我祖母過世時,我用那個計畫幫忙準備了悼詞」或「我要幫朋友當伴郎,我也在用那個計畫準備祝酒詞」。給自己一套工具來管理焦慮,是你能給自己的最大禮物之一。
太棒了。這些建議非常精彩;說實話,對很多人來說這些建議的量和深度都像是一頓大餐。公開溝通、一對一溝通以及介於兩者之間的所有情況都非常重要。人們確實背負許多恐懼與焦慮,但你提供了大量實用的工具。我知道這些方法經得起時間考驗,許多也有數據支持,而實務上的成效往往是最重要的。因此感謝你今天來這裡與我們分享,也感謝你所寫的書。我們會在節目說明欄放上那些書的連結,感謝你持續作為一名公共教育者走上台面。你知道,有很多人和書都在討論這些主題,但你明顯全心投入,像是真正為公共利益努力解決這些問題的人。我非常感謝你分享的廣度與具體性,我相信其他人也會感激並付諸應用。
我的目標是做這段收尾時一次也不要說「嗯」。我想我剛剛還是說了「嗯」。你做得很好。謝謝。非常流利。再來節目好嗎?
很樂意。謝謝。
感謝各位收聽今天與 Matt Abrahams 的對談。想進一步了解他的工作或尋找我們討論的各種資源連結,請見節目說明欄。如果你從這個播客學到或喜歡它,請訂閱我們的 YouTube 頻道。
這是支持我們的一個非常棒且零成本的方式。
此外,請在 Spotify 與 Apple(Apple Podcasts)上按下追蹤/訂閱按鈕來追蹤本播客。你也可以在 Spotify 與 Apple 上留下最高五顆星的評價,現在也能在這兩個平台留下評論。
也請留意本集開頭與節目中提到的贊助商,那是支持本播客的最佳方式。
如果你有想問我的問題,或對播客、來賓或想讓我在 Huberman Lab 播客考慮討論的主題有任何意見,請把這些放在 YouTube 的留言區。我會閱讀所有留言。
還沒聽說的朋友,我有一本新書即將出版,這是我的第一本書,書名為 Protocols:人體操作手冊。這本書我已經投入超過五年的心血,並基於我三十多年的研究與經驗而成。內容涵蓋從睡眠、運動到壓力管理,以及與專注與動機相關的各種方案,當然我也為書中提出的每項方案提供科學依據。書籍現可於 protocolsbook.com 預購,該網站會提供多家販售平台的連結,你可以選擇最喜歡的。
再提醒一次,書名是 Protocols:人體操作手冊。
如果你還沒在社群媒體上追蹤我,我在所有社群平台的帳號都是 Huberman Lab,包括 Instagram、X、Threads、Facebook 與 LinkedIn。在這些平台上我會分享科學與科學相關工具的內容,部分與 Huberman Lab 播客內容重疊,但也有很多內容是播客之外的補充。
如果你還沒訂閱我們的 Neural Network 電子報,Neural Network 是一份每月免費電子報,包含播客摘要,以及我們所稱的「方案」,以一至三頁的 PDF 形式提供,主題從如何優化睡眠、調整多巴胺、刻意冷暴露,到基礎的體適能方案(涵蓋心肺訓練與阻力訓練)等,所有內容完全免費。只要到 HubermanLab.com,點選右上角選單,往下滑到「電子報」,輸入你的電子郵件即可。特別說明,我們不會把你的電子郵件分享給任何人。
再次感謝你收聽我與 Matt Abrahams 今天的對談。最後(但同樣重要),感謝你對科學的關注。謝謝,謝謝。

My guest is Matt Abrahams, lecturer at Stanford Graduate School of Business and a world expert in communication and public speaking. He explains how to speak with clarity and confidence and how to be more authentic in your communication in all settings: public, work, relationships, etc. He shares how to eliminate filler words (“umm”-ing), how to overcome stage fright and how to structure messages in a way that makes audiences remember the information. He also shares how to recover gracefully if you “blank out” on stage and simple drills and frameworks that dramatically improve spontaneity, storytelling and overall communication effectiveness. People of all ages and communication styles will benefit from the practical, evidence-supported protocols Matt shares to help you communicate with greater confidence and impact.

Read the episode show notes at hubermanlab.com.

Pre-order Andrew’s book Protocols: https://go.hubermanlab.com/protocols

Thank you to our sponsors

AGZ by AG1: https://drinkagz.com/huberman

Eight Sleep: https://eightsleep.com/huberman

BetterHelp: https://betterhelp.com/huberman

Joovv: https://joovv.com/huberman

Mateina: https://drinkmateina.com/pages/store-locator

Function: https://functionhealth.com/huberman

Timestamps

(0:00) Matt Abrahams

(3:21) Public Speaking Fear, Status; Speech Delivery

(5:36) Speech, Connection, Credibility; Authenticity

(9:05) Monitoring, Self-Judgement; Memorization, Tool: Object Relabeling Exercise

(13:13) Sponsors: Eight Sleep & BetterHelp

(15:40) Cadence & Speech Patterns; Lego Manuals, Storytelling & Emotion

(19:18) Visual vs Audio Content, Length, Detail

(23:19) Understanding Audience’s Needs, Tool: Recon – Reflection – Research

(24:25) Judgement in Communication, Heuristics

(27:33) Questions, Responding to the Audience, Tool: Structuring Information

(31:34) Feedback & Observation; Tools: Three-Pass Speech Review; Communication Reflection Journal

(39:09) Movement, Stage Fright, Content Expertise

(42:54) Sponsors: AGZ by AG1 & Joovv

(45:34) Multi-Generation Communication Styles & Trust; Curiosity, Conversation Turns

(50:32) Linear vs Non-Linear Speech, Tool: Tour Guide Expectations

(53:21) Develop Communication Skills, Audience Size, Tools: Distancing; Practicing

(1:01:43) Tool: Improv & Agility; Great Communication Examples; Divided Attention

(1:09:36) One-on-One Communication vs Public Speaking

(1:11:00) Sponsor: Mateína

(1:12:00) Neurodiversity, Introverts, Communication Styles; Writing & Editing

(1:16:30) Calculating Risk, Tool: Violating Expectations & Engaging Audience

(1:21:20) Authenticity, Strengths, Growth & Improv

(1:23:23) Damage Control, Tools: Avoid Blanking Out; Contingency Planning, Silence

(1:30:32) Nerves, Tool: Breathwork; Spontaneous Communication; Beta-Blockers

(1:34:29) Communication Hygiene, Caffeine, Tools: NSDR/Yoga Nidra; Vestibular System & Sleep

(1:40:08) Conversation Before Speaking; Delivering Engaging Speeches

(1:42:56) Sponsor: Function

(1:44:43) Anticipation, Tool: Introduce Yourself; Connect to Environment, Phones

(1:51:30) Customer Service & Kids Jobs; Tool: Role Model Communication; COVID Pandemic

(1:56:04) Quiet But Not Shy, Extroverts; Social Media Presence

(2:00:25) Martial Arts, Sport, Running, Presence & Connection

(2:04:16) Apologizing; Communication Across Accents & Cultures

(2:07:36) Interruptions, Tools: Paraphrasing; Speech Preparation

(2:10:57) Public Speaking Fear, Tool: Envision Positive Outcome; Arguments & Mediation

(2:13:19) Omit Filler Words, Tool: Landing Phrases; Time & Storytelling

(2:16:52) Asking For a Raise; Poor Communicators & Curiosity; Memorization

(2:19:49) Pre-Talk Anxiety Management; Acknowledgements

(2:23:47) Zero-Cost Support, YouTube, Spotify & Apple Follow, Reviews & Feedback, Sponsors, Protocols Book, Social Media, Neural Network Newsletter

Disclaimer & Disclosures

Learn more about your ad choices. Visit megaphone.fm/adchoices

Leave a Reply

Huberman LabHuberman Lab
Let's Evolve Together
Logo