Master the Creative Process | Twyla Tharp

0
0
中文
Tiếng Việt
AI transcript
0:00:06 You have a reputation for having risen early and gotten to the gym by 5 a.m. for two hours,
0:00:11 day in after day out. Tell us about that ritual and do you still enjoy it?
0:00:18 It’s not a ritual and I never enjoyed it. It’s a reality and you do it because you need an
0:00:25 instrument that you can challenge. Just set the mechanism for the day you’re going to have to do
0:00:31 it. It’s kind of boring and it’s kind of loathsome. Could you give us a bit of insight into your inner
0:00:37 dialogue around days when you don’t want to go? Is there a self-talk or have you learned to push
0:00:44 aside the voice that says maybe not today? It’s simple. If you don’t work when you don’t want to
0:00:50 work, you’re not going to be able to work when you do want to work. Welcome to the Huberman Lab Podcast,
0:00:54 where we discuss science and science-based tools for everyday life.
0:01:03 I’m Andrew Huberman and I’m a professor of neurobiology and ophthalmology at Stanford
0:01:09 School of Medicine. My guest today is Twyla Tharp. Twyla Tharp is a world-renowned dancer and
0:01:15 choreographer. Her onstage and film works easily place her not just in the top 1% of all choreographers
0:01:21 of all time, but also among the top tier of all creative artists, past and present. I knew I wanted
0:01:26 to host Twyla on this podcast after listening to her book, The Creative Habit, where she spells out
0:01:31 how to build a schedule, habits, and routines that make your best creative expressions come to life.
0:01:36 What I love about it is it’s direct and it’s action-oriented. There’s nothing mystical about
0:01:41 it. She explains in her book how even for people that have just one hour a day to write or sing or
0:01:47 draw or paint or whatever, to get the most from that time in terms of creative output. Then as I learned
0:01:52 more about her, I was also super impressed that even in her 60s, by the way, she’s 84 now,
0:01:57 she could deadlift more than 200 pounds, which is more than twice her body weight, bench press her
0:02:03 body weight for three clean repetitions, and was taking up boxing to keep her movement and reflexes
0:02:08 sharp. As you’ll see today, she is a phenom and it comes by way of hard work. She’s still in the gym
0:02:14 every single morning at 5 a.m. for two full hours. Today, we discuss how to build self-discipline in and
0:02:20 around your creative mind. And we discuss movement as a language. There’s this new idea emerging in
0:02:26 neuroscience that bodily movement, then music, and then speech is how humans came to communicate
0:02:31 with each other. We discuss that and how movement can help us process and explain our emotions and our
0:02:37 ideas. We also discuss Twyla’s life growing up on a farm and how that shaped her mindset about work
0:02:43 and community. And we also talk about what it means to have and express your unique creativity and how to
0:02:49 evolve your sense of taste. Oh yeah, and we also discuss telepathy. You’ll notice the rapport between
0:02:54 Twyla and I is very different than is typical for other Huberman Lab podcasts I’ve done. She is a real
0:03:01 firecracker and we had a ton of fun exploring and challenging ideas, mostly her challenging me. It was a true
0:03:07 honor and pleasure to learn from such a virtuoso of the arts and frankly, of life. And as you’ll soon learn,
0:03:12 we can all learn a lot from Twyla. Before we begin, I’d like to emphasize that this podcast is separate from my
0:03:17 teaching and research roles at Stanford. It is, however, part of my desire and effort to bring zero cost to
0:03:22 consumer information about science and science-related tools to the general public. In keeping with that theme,
0:03:30 today’s episode does include sponsors. And now for my discussion with Twyla Tharp. Twyla Tharp, welcome.
0:03:31 Thank you.
0:03:36 Huge fan, huge, huge fan and love, love, love your book.
0:03:37 Thank you.
0:03:43 The Creative Habit. It’s just an incredible book and it’s taught me so much. And I want to talk about that
0:03:52 today, but I want to talk about a bunch of things. Let’s start with what a spine is. I think this is
0:03:59 such an important component of the book and this concept of a spine. And the way I think about this
0:04:06 is that many, many people feel they might have something inside them that they want to put into
0:04:12 the world. They want to access their creativity or they’re creative. And there’s so much information out
0:04:20 there about how to go about that. But this notion of a spine is really critical because it keeps us on track.
0:04:26 Otherwise, it can be a wandering in the desert. Suddenly you’re swimming in the ocean. Suddenly
0:04:33 the phone, you get a text. And please explain what a spine is and why this is such a vital concept for
0:04:34 anyone that wants to create anything.
0:04:42 Spine means focus. Spine means concentration. If you think about it geometrically,
0:05:12 spine is the center, both laterally and vertically. So if we’re talking physically, you have a right and a left side. You have a top and you have a bottom. And these elements are connected through the center, right? So they have to be coordinated. You simply cannot function. If your right side is going one way and your left side is going this other way, you’re going nowhere. So you have to move off your center.
0:05:20 in terms of how you organize information, there’s also a center to it. It’s like, okay, over here,
0:05:26 you have this and this, and you can transfer what you understand from this arena to inform this side,
0:05:34 but it has to pass through a common point, and that common point is the center. And until you
0:05:42 feel that, or one, anyone working, either physically or let’s just use the word very broadly and
0:05:50 generically, artistically, until you know where you are grounded, where you feel the most confident
0:05:57 that you are what you said, you’re at sea. You could be going this way, that way, unless you know
0:06:03 how to navigate from the stars, which few people do anymore, you’re screwed. So when I think about
0:06:10 a spine in a, like a scientific paper, I was taught there can only really be one major
0:06:16 conclusion, maybe two, but one major conclusion of any paper, even though the data set probably points
0:06:21 to 50 different things that are potentially interesting. In terms of a podcast or a movie
0:06:30 or a book, it’s sometimes not obvious to the reader or to the listener or to the observer what the spine
0:06:36 is. But my understanding is that the creator has to understand what the spine is going into it. So
0:06:40 could you give a couple of examples from your own work? And maybe if they come to mind, a couple of
0:06:49 examples from visual arts or movies or something where it’s clear to the creator what the spine is, but it
0:06:56 might not be entirely clear to the person watching or consuming the content.
0:07:17 Okay. And the reason why is because from the get go, you know, there is one conclusion, but that their job is to keep you away from that conclusion for as long as possible.
0:07:18 Who did the crime?
0:07:24 Who did the crime? Who did the crime? Who’s the killer? Who, what a, what a, what is the crime for starters?
0:07:33 And they’ll delay as long as they can in their singular, you know, style definite modes.
0:07:50 I mean, Agatha Christie has, her format is practically that of a sonnet. I’m sure you could actually count words, and I’ve never seen a study that show a long, okay, she’s going to do red herring, number one, X words in, and this is where she’s going to throw in the extra crime
0:07:57 to push the tension up, to get it to go to here. But we all know we’re playing the same game.
0:08:07 I think that anyone who is successful in communicating to other people gains their trust, gains their confidence that you’re not going to screw them.
0:08:15 How much do you think it’s important to get into the audience’s mind about what they want, or is the spine coming from the, solely from the creator?
0:08:22 Is it, is it about the creator’s relationship to the work, or are you thinking about what the audience wants and what they need?
0:08:35 The question about audience and intention is a sort of sensitive one, because it’s, okay, are you manipulating the audience, and are you there just to take advantage of them?
0:08:47 Or, at the other extreme of that spectrum, are you doing it because you’re in an ivory tower, and you’re off here doing your own investigations, and maybe they connect, maybe they don’t, who cares, right?
0:08:53 Those are the two extremes, total manipulation of audience, total disregard of audience.
0:08:57 And depending on who I’m working for or with, I do both.
0:09:08 To me, it seems like it’s one of the toughest things as a creator, to both want to honor your audience’s wishes, but you also have to have something that you want to communicate.
0:09:21 And we never know how things are going to land, but for somebody who wants to create something, maybe we could orient them toward their own spine, or to the spine of the work.
0:09:22 Where does that start?
0:09:33 Well, I think that the word intention, which is, you know, so vague these days, but why are you doing this?
0:09:35 What is your purpose in doing it?
0:09:36 What’s your interest?
0:09:37 Why do you want to do this?
0:09:39 What’s in it for you?
0:09:41 Are you to learn?
0:09:44 Are you, is this a contract sign?
0:09:50 Do you have an obligation to be successful to a producer who’s investing a lot of money?
0:09:51 And that’s a given going in.
0:09:57 That’s going to determine a range of possibilities for you, right?
0:10:01 And unfortunately, the bottom line controls a lot of this issue.
0:10:11 At least for me, it’s given if I’ve signed a contract to deliver a specific result, that’s what I’m doing.
0:10:13 It doesn’t matter what I want.
0:10:16 It’s do I get that accomplished or not.
0:10:21 It’s, in a way, a kind of sacred bond, okay?
0:10:23 You honor your contracts.
0:10:32 On the other hand, if I am not in a singular position of earning any money, I can do anything I want.
0:10:37 Or anything, not that I want, but anything that I think is important, okay?
0:10:41 So how do you determine the parameters of important, because that helps with intention.
0:10:52 In the olden days, which dates as in before 1979, anything before 79 is the olden days.
0:10:55 In the olden days, that would include the 60s.
0:11:01 We did things because we wanted to change the direction the earth rotated.
0:11:03 End of story.
0:11:04 Good luck.
0:11:06 Tell me more about that.
0:11:11 It simply meant that whoever the practitioner was, was completely exposed to everything.
0:11:12 Say you’re a painter.
0:11:17 You’re completely exposed to everything everybody is doing.
0:11:21 And you see another way of going about it.
0:11:23 And you do that.
0:11:26 Everybody is plugged into that same mechanism.
0:11:30 I mean, if they swerve into your area, you shift again.
0:11:36 You have to continuously be altering perception as an artist.
0:11:40 That notion does not seem so relevant these days, perhaps.
0:11:42 Why do you think that is?
0:11:47 Because you could live cheaper in the 60s.
0:11:48 You could live very cheap.
0:11:53 Now you cannot live very cheaply as an artistic force.
0:11:55 You’re paying bills.
0:11:56 Lots of bills.
0:12:04 I’ve long thought that the best work that people do is at the beginning when they don’t have any feedback yet and they’re just being themselves.
0:12:17 It’s hard to stay connected to that early energy of just being oneself without the notion of contracts and feedback and perception of feedback.
0:12:19 Do you think it’s important?
0:12:28 I’ve never been of the persuasion that my understanding was the greatest when I knew nothing as when I knew more.
0:12:34 I’ve always been of the persuasion that the more you know, the bigger your challenge.
0:12:42 If one looks at lives of artists, for example, Beethoven.
0:12:45 Take Beethoven early work.
0:12:47 Take Beethoven late work.
0:12:49 Very different, different challenges.
0:13:01 There is argument to be made, depending on your particular set of the coherency of the classicism of the earlier quartets,
0:13:08 as opposed to the late quartets and the total disillusion that he was able to accomplish at the end of his career,
0:13:17 totally taking the sound world apart that he could only actually do because he was deaf.
0:13:29 He had developed during the course, unfortunately, of a very long time, decades, the awareness that he was losing his hearing.
0:13:36 And by the end, he genuinely basically was completely deaf, which forced him into his own world.
0:14:02 So in a piece, I think, of the Diabelli, which is the last thing he wrote for keyboard after the sonatas, and he actually had started the Diabelli 15, maybe even, I’m forgetting my details here, but 15 years earlier than when he came back to complete it.
0:14:13 And he got bored with it initially because to a younger composer, it wasn’t challenging enough.
0:14:24 When he came back to it later, he had a humility about him that said, that theme, which I used to poo-poo because it’s like, you’re kidding.
0:14:34 Up, up, up, down at the Di, cut in half, drop it back down, and he’s going, what?
0:14:41 And later, he comes back, and he says, right, not stupid, simple.
0:14:46 I could never have written anything that simple or that useful.
0:14:55 And he finished it, and it’s arguably the greatest set of keyboard variations in the entire repertoire, which you want.
0:15:11 The earlier Beethoven, the Beethoven who has passed away through many different works, a mass, an opera, many quartets, and returns to it with this new information to look at it again.
0:15:12 Fascinating.
0:15:16 There’s something about the more you know, the bigger your challenge.
0:15:17 Totally.
0:15:28 But the more kind of distracting it is, and the harder it is to focus.
0:15:29 Part of that’s physical.
0:15:41 But part of it is also that there are many more options available with accomplishment, if you will.
0:15:48 But you have to be selective about what you have available to you to work with.
0:15:51 In the earlier phase, you’ll take what you can get.
0:15:57 And now if you take what you can get, you will be very wildly distracted by everything.
0:16:02 I’d like to take a quick break to acknowledge our sponsor, Our Place.
0:16:06 Our Place makes my favorite pots, pans, and other cookware.
0:16:17 Surprisingly, toxic compounds such as PFASs, or forever chemicals, are still found in 80% of nonstick pans, as well as utensils, appliances, and countless other kitchen products.
0:16:30 As I’ve discussed before on this podcast, these PFASs, or forever chemicals like Teflon, have been linked to major health issues such as hormone disruption, gut microbiome disruption, fertility issues, and many other health problems.
0:16:32 So it’s very important to avoid them.
0:16:34 This is why I’m a huge fan of Our Place.
0:16:39 Our Place products are made with the highest quality materials and are all PFAS and toxin-free.
0:16:42 I particularly love their Titanium Always Pan Pro.
0:16:46 It’s the first nonstick pan made with zero chemicals and zero coating.
0:16:49 Instead, it uses pure titanium.
0:16:54 This means it has no harmful forever chemicals and does not degrade or lose its nonstick effect over time.
0:16:56 It’s also beautiful to look at.
0:17:00 I cook eggs in my Titanium Always Pan Pro almost every morning.
0:17:04 The design allows for the eggs to cook perfectly without sticking to the pan.
0:17:08 I also cook burgers and steaks in it, and it always puts a really nice sear on the meat.
0:17:12 But again, nothing sticks to it, so it’s really easy to clean, and it’s even dishwasher safe.
0:17:14 I love it, and I use it constantly.
0:17:21 Our Place now has a full line of Titanium Pro cookware that uses the first-of-its-kind titanium nonstick technology.
0:17:27 For a limited time, Our Place is offering an extra 10% off their current holiday sale on their Titanium cookware.
0:17:34 Visit fromourplace.com slash Huberman and use the code SAVEHUBERMAN10 to claim the offer.
0:17:41 With a 100-day risk-free trial, free shipping, and free returns, you can try this fantastic cookware with zero risk.
0:17:44 Today’s episode is also brought to us by 8Sleep.
0:17:49 8Sleep makes smart mattress covers with cooling, heating, and sleep-tracking capacity.
0:17:55 One of the best ways to ensure you get a great night’s sleep is to make sure that the temperature of your sleeping environment is correct.
0:18:01 And that’s because in order to fall asleep and stay deeply asleep, your body temperature actually has to drop by about 1 to 3 degrees.
0:18:08 And in order to wake up feeling refreshed and energized, your body temperature actually has to increase by about 1 to 3 degrees.
0:18:14 8Sleep automatically regulates the temperature of your bed throughout the night according to your unique needs.
0:18:21 I’ve been sleeping on an 8Sleep mattress cover for nearly 5 years now, and it has completely transformed and improved the quality of my sleep.
0:18:23 The latest 8Sleep model is the Pod 5.
0:18:26 This is what I’m now sleeping on, and I absolutely love it.
0:18:28 It has so many incredible features.
0:18:38 For instance, the Pod 5 has a feature called Autopilot, which is an AI engine that learns your sleep patterns and then adjusts the temperature of your sleeping environment across different sleep stages.
0:18:42 It’ll even elevate your head if you’re snoring, and it makes other shifts to optimize your sleep.
0:18:49 If you would like to try 8Sleep, go to 8Sleep.com slash Huberman to get $450 off the Pod 5 Ultra.
0:18:55 This is part of 8Sleep’s extended holiday sale, which goes from now until December 31st, 2025.
0:19:00 8Sleep ships to many countries worldwide, including Mexico and the UAE.
0:19:08 Again, that’s 8Sleep.com slash Huberman to save up to $450 now through December 31st, 2025.
0:19:15 Recently, I listened to a conversation between my good friend Rick Rubin, who we were talking about earlier.
0:19:16 He’s a big fan of yours.
0:19:19 You inspired his book, and he wanted me to tell you that.
0:19:20 Thank you.
0:19:31 And he was speaking with Gwyneth Paltrow, who’s, of course, an actress and has done incredible things in health and wellness business, etc.
0:19:33 And she said something very interesting.
0:19:37 She said, people generally like to keep you where they found you.
0:19:47 And it’s an interesting statement that I think taps into something, again, that as a creator or as a consumer of creative content feels very true.
0:19:56 That we encounter somebody, like somebody goes to one of your dances, or we see a great movie with Gary Oldman in it or something.
0:20:01 You see a Basquiat for the first time, and it either impacts you or it doesn’t.
0:20:06 But if it does, there’s this tendency to want to keep that person and the work they do in that place.
0:20:14 It’s like we think we own the creator in some way and the work, in this very naive and selfish way.
0:20:21 Do you think that that creates a real problem for anyone that’s trying to put things into the world?
0:20:27 Because, as you stated, with time, the creator gains knowledge, you evolve your craft.
0:20:35 But your fan base, the people that love you, they love you for something that you’re not really any longer.
0:20:36 You’re evolving.
0:20:39 Because somewhere over the rainbow syndrome, right?
0:20:43 Garland always was asked for one song.
0:20:53 John, anyone is always asked for their hit, because everyone wants to touch upon that which seems to somehow be their greatest accomplishment.
0:20:55 It’s aggravating.
0:20:57 I mean, obviously, it’s called cubbyholing.
0:21:04 And for the person doing the work, there are artists who work serially, right?
0:21:08 Who work in series and who make incremental changes.
0:21:13 And they kind of have, in a way, a stab at the best of all possible worlds.
0:21:17 But there are others who feel that, okay, you got that.
0:21:18 I got to go over here.
0:21:23 And that’s because, in a way, they’re right.
0:21:27 Because if you want to constantly be gaining – it’s a game.
0:21:31 You want to be gaining the attention, you do it by change.
0:21:34 You don’t do it by reinforcing.
0:21:36 That just creates a comfort zone.
0:21:38 And it can build a reputation.
0:21:39 It can build a career.
0:21:43 It gives you more and more of what you expect.
0:21:48 But for the person who’s making the work, that can kind of be deadly.
0:21:50 Did you know Jean-Michel Basquiat?
0:21:51 No.
0:21:51 Okay.
0:21:53 A different generation.
0:21:58 I knew the painters, the downtown painters in the 60s.
0:22:00 Could you give me some examples of –
0:22:02 Oh, you want to know the famous names.
0:22:03 No, I don’t want to know the names.
0:22:05 I just have a question about –
0:22:08 Tony Smith, Frank Stella, Motherwell.
0:22:08 Okay.
0:22:10 The reason I ask is –
0:22:10 Ad Reinhart.
0:22:16 The reason I ask is that earlier you were saying that there’s a time or there was a time
0:22:19 when a given field – everyone knew each other and what they were doing.
0:22:22 And I like Basquiat’s.
0:22:24 I’m not, like, obsessed with them or anything.
0:22:29 There’s a wonderful scene in the movie, Basquiat, with him and Benicio Del Toro, or the actor
0:22:32 playing him and Benicio Del Toro, about this notion of fame.
0:22:34 We’ll put a link to it in the caption so people can see it.
0:22:42 And it’s just a wonderful example of how people will love you, then they’ll hate you for how you change, then they’ll love you for how you were.
0:22:44 And then – and it’s hilarious.
0:22:50 And, again, for a consumer of content, it’s perhaps even more interesting than somebody who’s a creative.
0:23:06 But the point being that nowadays I feel like there’s so much stuff out there, art and music and dance and Instagram puts it all on, you know, smorgasbord display for us.
0:23:12 And it’s kind of harder to know where one sits in a community of creators.
0:23:24 And so to what extent do you think that being surrounded by other creators, like visual artists or other dancers, then versus now was or is useful?
0:23:28 Yeah, the early era – also age is a factor here.
0:23:29 I was very young.
0:23:30 I was just out of college.
0:23:34 And I felt very much the student.
0:23:37 It’s a different deal now.
0:23:39 And it’s a different kind of responsibility.
0:23:42 And the work’s going to be different.
0:23:46 In the early era, I went to see absolutely everything.
0:23:49 Now I go to see absolutely nothing.
0:23:56 And it is partially a matter of time.
0:24:10 But more importantly, it’s an awareness that you want to feel isolated in a way because you are.
0:24:11 And that’s the truth.
0:24:15 So you need to operate from a truthful place.
0:24:28 And when you talk about this plethora of information that is out there, I do try to inform myself to some degree about different areas of culture.
0:24:35 But I do it through a media perspective because that’s how the consumer is receiving it.
0:24:39 Consumer is not at the individual exhibition or at the individual performance.
0:24:41 They’re getting it through media.
0:24:46 So in looking at it through media, I already have a double perspective on it.
0:24:52 I have the artist’s perspective, but I have the journalist, if for lack of a better word, we’ll call it podcasting journalism.
0:24:53 Will we be forgiven?
0:24:54 Sure.
0:24:54 Thank you.
0:24:56 Podcasting is a weird thing.
0:24:57 We can talk about it later, what it is and what it isn’t.
0:25:00 Okay, we’ll wait until this is off to discuss that.
0:25:01 Sure.
0:25:07 But the challenge for me becomes, okay, in all of this swirl of stuff, what do you believe?
0:25:11 Forget who, you can’t believe anyone.
0:25:12 But what?
0:25:13 What can you believe?
0:25:17 What is really grounded in a way that’s productive?
0:25:26 And in thinking, you know, I’ve just come off, if you’ll forgive me for diverging here for a moment, two really hard years of working.
0:25:43 A 60th anniversary tour that was a very big culmination of a long, long working process, which put a lot on the line and which was unfortunately very successful.
0:25:46 Because success is much harder to follow than failure.
0:25:50 So here you said, okay, babe, you’ve done it all.
0:25:51 Now what?
0:25:53 And so where do you go?
0:25:59 And you don’t go around asking other people for the answer to your question.
0:26:08 One has to find a way of rerouting without abandoning who you are and what you believe in order to just make change.
0:26:09 Really?
0:26:10 How does that work?
0:26:16 So it’s an extremely attenuated place to be.
0:26:19 Not many people make it this far.
0:26:25 Not many people are looking at their 61st year of work.
0:26:26 Right.
0:26:29 So that’s like, okay, so show us.
0:26:32 Well, maybe I don’t want to.
0:26:35 Maybe I will.
0:26:35 Who knows?
0:26:41 You said that coming off of a success is much more challenging than coming off of a failure.
0:26:52 I think that will surprise a number of people because people, myself included, probably feel like when you do well, you get the confidence that you can do well again.
0:26:53 There’s that also.
0:26:55 Whereas when you fail, you’re like, ugh.
0:26:57 You can do that again too.
0:27:00 Do you tell your dancers that?
0:27:02 No, because my dancers don’t fail.
0:27:11 That’s why I work with dancers who want to work as hard as I do.
0:27:13 Let’s talk more about that process.
0:27:14 Yep.
0:27:20 In your book, you talked about failure being critical, failing a lot, a lot in private.
0:27:21 Yeah.
0:27:23 That had a big impact on me.
0:27:23 Uh-huh.
0:27:29 I think that this notion of making lots and lots of failures and mistakes.
0:27:30 Yeah.
0:27:30 Privately.
0:27:33 When you’re working, you don’t know if it’s a failure or not.
0:27:35 You only know if it’s useful.
0:27:36 You know if it’s exciting.
0:27:39 You know if it generates a next question.
0:27:40 That’s useful.
0:27:42 You don’t know if it’s good or bad.
0:27:48 Let’s go back to your dancers and how you put them through the paces, so to speak.
0:27:53 Because I think it also frames up this notion of rituals very, very nicely.
0:27:59 For the uninformed, like myself, give us an example of your day and a day in the studio,
0:28:01 the top contour of that.
0:28:07 It depends on where you are in this wonderful word called process.
0:28:12 If you are at the beginning, it’s all more fluid.
0:28:21 And while the one key ingredient I have always found to doing work is you’ve got to be able to do a schedule.
0:28:25 You’ve got to be able to tell people what time they’re coming and what shoes to bring.
0:28:27 Okay?
0:28:31 That’s already actually made a lot of choices for you.
0:28:34 And that, I think, is a good thing.
0:28:39 I mean, there’s no point in just saying, oh, we’ll work whenever you get here and, you know, bring whatever.
0:28:42 Whatever is not my favorite word.
0:28:47 So choices get made and a schedule gets done.
0:28:53 And ordinarily, again, it depends on what the project is.
0:28:58 But if it’s, let’s just give as much range here as possible.
0:29:04 If it’s me making a new piece, I will set a schedule.
0:29:05 Dancers come in.
0:29:08 They will have done class themselves.
0:29:09 They will come warm.
0:29:12 Okay, that is not a part of my day.
0:29:24 I have my own work to do in preparing for that rehearsal, but in also maintaining my own physical instrument to the degree that I can.
0:29:31 Because the more I can bring into the studio, the more I can give them, and the more I can expect them to bring in.
0:29:47 So I have a tandem path going on here with the dancers, and we meet up, we join, and I usually will come with a certain preset sense of where we’re going with this thing.
0:29:58 And then see how it actually works in real time and real space, which is a very useful and tough mistress.
0:30:02 And eliminates a lot of fantasy very quickly.
0:30:04 Who decides who gets to work with you?
0:30:05 I do.
0:30:08 Well, that’s actually not true.
0:30:09 In a way, they do.
0:30:19 The dancers that I work with, I obviously audition, but I also screen from the perspective of who wants to work with me.
0:30:22 Who’s going to come and say, yeah, I’ll go through that wall.
0:30:23 Is that what we’re doing?
0:30:24 I’ll go through the wall.
0:30:27 And you want to know that you have that in the room.
0:30:30 You’re not going to ask them to go through the wall all the time.
0:30:36 But, you know, if it seemed like it was an approach that was going to be useful, you’ve got to know that that commitment is really solid.
0:30:40 And that’s best indicated by their desire.
0:30:44 Not you’re finding them totally appropriate, but their desire.
0:30:54 Are most dancers living with the understanding that it’s going to be very, very long hours and probably very little pay for a while?
0:30:57 For sure, very little pay and forever.
0:30:59 Wild world.
0:31:00 Crazy.
0:31:03 Crazy and, to my way of thinking, not acceptable.
0:31:09 Because, you know, I’m all in favor of the folks who do the work and the training to accomplish physically.
0:31:15 And I don’t make a clear distinction between either folks who are in business or athletes.
0:31:18 To me, it is all the same enterprise.
0:31:29 But dancers have nowhere near the possibility of earning a living that a great athlete has.
0:31:31 Not even sort of, kind of in the ballpark.
0:31:34 Not even in the parking lot.
0:31:37 Not even on the highway to the ball game.
0:31:41 How did this happen and why does it continue?
0:31:43 It raises interesting questions.
0:31:46 How we support the arts or don’t support the arts, I think.
0:31:50 Are we taking over your show for the next two and a half years?
0:31:51 If we must.
0:31:52 Oh, okay.
0:31:56 This conversation no doubt will draw some additional attention to dance.
0:32:06 But the larger issue of, you know, people being able to make it in the arts is not just as a luxury, but as a critical piece of culture and life.
0:32:08 I mean, I love beautiful things.
0:32:11 I love beautiful dogs.
0:32:13 Most all dogs are beautiful.
0:32:14 Even the bulldogs.
0:32:21 But I love beautiful things and it enriches life in more ways than just feeling delighted.
0:32:26 I think there’s immense carryover from the arts to other areas of culture.
0:32:30 And so we could make an economic argument about that.
0:32:32 But it’s part of the reason you’re here.
0:32:36 But just sort of return to this business of ritual.
0:32:37 Can I interrupt you before you go there?
0:32:39 Because I’d like to take up two things.
0:32:54 One is the notion of the reality being that when we do a successful performance, I measure it by, did that audience leave in a better frame of mind than it came in with?
0:32:57 In other words, we provide a service.
0:33:01 And we provide a service that gives them a sense of optimism.
0:33:04 Yea, verily, I might even go to joy.
0:33:12 To the belief that they, too, occupy this body that does these phenomenal things and thank you, Lord.
0:33:14 That’s a service.
0:33:15 That’s a service.
0:33:22 I think dancers should be paid more for that service and that it needs to be acknowledged.
0:33:26 The other point that I want to bring up is you’ve used it twice now.
0:33:28 I didn’t stop you the first word.
0:33:30 Beauty, what is this?
0:33:39 It could be something I see or hear that it stirs some set of emotions in me that carries forward.
0:33:43 And what you just said a moment ago about the audience leaves in a different state.
0:33:47 I mean, it’s the word that came to mind was like it’s like really great therapy.
0:34:04 But in some sense, it’s better than that because I was also thinking that perhaps in the top ten of all my favorite memories are several live performances in which I was the observer.
0:34:07 It’s like those things really stick with us.
0:34:14 And I think they change us in meaningful ways, especially when we’re in the audience with other people, not just watching on a screen.
0:34:17 They can be transformative, for sure.
0:34:23 And in a live audience becomes, of course, a whole other thing about costs and expenditures.
0:34:35 But that it confirms that not only do you feel a new righteousness for yourself by a performance, but that you sense others do as well.
0:34:38 And that creates a community bonding.
0:34:42 And, you know, okay, football games, you know, everybody is very rowdy about it.
0:34:44 Most performances, people are not.
0:34:53 But that doesn’t mean that it still doesn’t take that hold of people who are experiencing the same thing in real time.
0:34:56 We tend to dismiss that which is familiar.
0:35:06 And that sense is actually not all that familiar, but it feels very intimate, and it is.
0:35:09 But it actually is quite rare.
0:35:16 And the rarer a piece of art, and I will call a performance a piece of art, is the more value it has.
0:35:21 And the more that is compensated for culturally and economically.
0:35:24 There should be a price point on beauty.
0:35:26 Let’s put it that way.
0:35:27 Well, there is for everything else.
0:35:28 Well, I know.
0:35:29 Yeah.
0:35:34 You know, there is a price point for beauty in terms of people could say, well, the sunrise is free and the sunrise is beautiful.
0:35:38 But seeing it in certain locations costs a lot more money than seeing it in other locations.
0:35:39 That’s for sure.
0:35:48 And that brings up another thing, because in a way, it’s a kind of horrible thinking to go, yeah, it’s a privilege.
0:35:49 You know what?
0:35:49 You can’t pay me.
0:35:51 You can’t buy me.
0:35:54 I don’t have a price.
0:36:06 And that I’m sure is one of the things in great dancers who are certainly not paid, as I’ve said before, and I’ll say at least 300,000 times more, commensurate with a great athlete.
0:36:13 That is probably one, and I’ve never actually, I never brought it up directly with a great dancer.
0:36:21 How much is it your own sense of independence and liberty that makes you the artist that you are?
0:36:27 I think the name that most people probably associate with dance is probably Baryshnikov.
0:36:32 If they don’t know much about dance, they know that name, or it’s familiar to them.
0:36:39 What was it about Mikhail Baryshnikov that sort of had him break through the common consciousness that way?
0:36:54 First of all, Misha Moore these days actually is remembered by younger generations from his later cultural input, i.e. sex in the city, than he is as a classical ballet artist.
0:36:55 All right?
0:36:56 Let’s just start there.
0:36:59 Because he showed up in Sex and the City as a character.
0:37:00 Yes.
0:37:02 Show business is a funny thing.
0:37:09 And that’s how he is often recognized by younger audiences, younger, you know, folk.
0:37:12 What was he in the beginning?
0:37:17 He was, actually, there was a chalice, then there was Nureyev, and then Misha.
0:37:21 Politically, he came across the line.
0:37:23 It was Russia, America.
0:37:24 He chose America.
0:37:25 He is our hero.
0:37:28 He was a hero, plus which he was gorgeous.
0:37:41 He’s unquestionably, in my opinion, in that era, the possessor of a technique that was a culmination of the 20th century and that will never be matched.
0:37:56 And to see him work at the bar, or to see him in the absolute interior realm of what the classical ballet was, was an unbelievable privilege.
0:38:11 But not many people saw that, not many people saw him, which is where you build your chops, which is where you build your chops, okay?
0:38:23 He also was capable of taking those chops and expanding on them, breaking through their boundaries, trying it this way, do it that way, but utilizing the power that he had from that simple classical base to take it outward.
0:38:27 Lots of inventiveness, lots of inventiveness in that regard.
0:38:29 And the guy was gorgeous.
0:38:30 What can I tell you?
0:38:33 His looks made a difference.
0:38:33 And what does that mean?
0:38:34 But what does that mean?
0:38:42 It means a wide-ranging interest that you feel includes you.
0:38:49 As you, the spectator, you feel he’s including you in his wideness of vision.
0:38:50 Where does that come from?
0:38:59 From the intellect, from his musicality, from his training, from his personality, from his cultural breeding, Latvian.
0:39:11 And it is a singular commodification, one of my favorite words that drives people up the walls when I use that word in relation to the arts of performing.
0:39:27 But he was very, very, very astute in many different areas, starting from an athletic ability through to a poetic sensibility.
0:39:37 It’s interesting you said that because he was attractive that people felt that they were a part of it in a way that was not typical.
0:39:39 We all want to be godly.
0:39:42 We all want to be a part of the sublime.
0:39:44 Few can give us that.
0:39:51 So when they say, you know, artists or I include dancers, I’m just broadly speaking, artists are like portals.
0:39:53 Is that what you mean?
0:39:54 I would accept that.
0:40:01 Years ago, I went to a Philip Glass concert at UC Berkeley.
0:40:02 I’ll be honest.
0:40:05 I didn’t understand it.
0:40:13 I left there in a different state, mostly of a confusion that people were willing to pay for that.
0:40:18 I’m sorry if I’m insulting any Philip Glass fans, but this is my podcast.
0:40:18 I’m going to be very direct.
0:40:19 Okay.
0:40:23 I was told I maybe hadn’t seen the right Philip Glass concert.
0:40:25 I was very confused.
0:40:26 Why?
0:40:28 You know, I’m not a musician.
0:40:34 I’m not – but when I like something, I know I like it and I tend to really like it.
0:40:46 But it’s rare for me to encounter something that’s like – it just felt like – it felt extremely experimental at every part of it.
0:40:55 And I couldn’t tell whether or not people were telling themselves that they liked it because it was him or whether they really liked it.
0:40:58 What year is this that you went to this concert?
0:41:05 Gosh, this must have been 2008, 2007, 2008.
0:41:06 That’s very late.
0:41:07 Okay.
0:41:10 So Phil obviously has been working since the 60s.
0:41:16 And I’ve done one major collaboration with Phil and one recent collaboration.
0:41:30 And in the beginning, the audience for minimalism, right, Reich, Riley, Glass, came gradually.
0:41:42 And so when the initial piece called In the Upper Room was done, it had a power and a force that involved also discovery.
0:41:55 Now the later piece, which is called Slack Tide, Phil’s a known commodity and was addressed slightly differently rather than, I mean, you know, Phil,
0:41:59 ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba.
0:42:00 Be-ba-ba-ba-ba-ba.
0:42:01 It’s percussive.
0:42:04 The lyric element has been reduced, okay?
0:42:07 And you’re a sensitive soul.
0:42:09 You think of the word beauty.
0:42:14 And that does not mean total elimination, boom, boom, boom, boom, boom, boom, boom.
0:42:15 It means inclusion.
0:42:24 And so the later Glass work was done in conjunction with a Chicago percussion group called Third Coast,
0:42:32 who Phil’s worked with a lot and who he trusts to do iterations, if you will, on the work.
0:42:33 And we iterated with a flute.
0:42:36 Flutes don’t do this.
0:42:37 Flutes do this.
0:42:42 So we put a stream on top of that.
0:42:44 That’s in the music.
0:42:47 I mean, iterations are a study in and of themselves, right?
0:42:51 What makes something different from and yet still the same as?
0:42:53 Good luck with that one.
0:42:57 But that was the different range.
0:43:03 I dare say if you go and look at, because Third Coast produced a recording of this work,
0:43:08 you listen to Slacktide and then tell me your response to Glass.
0:43:17 But basically, minimalism took the lyric element and reduced it to just the temporal passage in time.
0:43:22 What’s interesting, because of all the concerts I’ve seen, this one still sticks with me as like a
0:43:24 a stimulus to learn more.
0:43:32 Because one thing that I’m totally fascinated by and perplexed by is that with the exception of comedy,
0:43:39 the more one learns about something, the artists, what went into the art, the dance, what went into it,
0:43:44 typically, the more one likes that piece or that genre.
0:43:48 Like the more I learn about something, then I can listen to it with a different ear.
0:43:50 I can watch it with a different eye.
0:43:52 Comedy is the exception.
0:43:56 If it’s not funny, learning about the origins of the joke don’t make it any funnier.
0:44:00 Learning about the comedian doesn’t make it funnier.
0:44:02 It just sort of just like falls further and further.
0:44:04 See, I think that’s true of your other art forms, too.
0:44:07 I think you’re confusing, forgive me, knowledge with instinct.
0:44:11 I mean, instinctively, you’re responding to the humor.
0:44:18 But instinctively, a piece of art can reach you, but you can be baffled by it.
0:44:19 But we don’t like confusion.
0:44:24 So we might call that something we should learn about before we can acknowledge liking it.
0:44:30 That’s one of the things that is, I think, really difficult and something I think a lot about,
0:44:35 which is not only protecting but refining instinct.
0:44:37 Tell me more about that.
0:44:38 I know.
0:44:39 It’s fascinating, isn’t it?
0:44:41 I can’t tell you about it because I could be writing a book.
0:44:42 Oh.
0:44:47 Well, Rick Rubin, who I feel, even though you haven’t met yet,
0:44:49 that you share a certain kinship with, talks about taste all the time,
0:44:55 about this, you know, a sense of taste and trusting your own sense of taste as a consumer
0:44:58 and as a creator is so key.
0:45:03 That’s why I brought up the Philip Glass thing because I’m not writing off Glass on the basis of one concert.
0:45:08 But I didn’t walk out of there thinking, like, maybe I’m an idiot.
0:45:09 Maybe I didn’t get it.
0:45:11 And I didn’t think they’re all idiots.
0:45:16 I just thought, I guess I’m just different because everyone else here seems to really love this.
0:45:20 And this is like, it just doesn’t hit me right.
0:45:22 It’s like, I don’t like sardines.
0:45:24 Never like sardines.
0:45:27 You give me 100 sardines, I’m going to hate them 100 times more than the first sardine.
0:45:28 I promise.
0:45:29 Because I’ve eaten 100 sardines.
0:45:32 It’s just, but I don’t care that I don’t like sardines.
0:45:33 I just, I’m over it.
0:45:35 I was over it from the first sardine.
0:45:36 Right.
0:45:41 Phil is on the cusp of the avant-garde.
0:45:55 The avant-garde is a smug place to be and can be very aggravating and can also be not that bright and very indulgent.
0:46:00 There might have been some sense of that to it.
0:46:05 The avant-garde can confuse itself with originality and vice versa.
0:46:11 Do you think it’s important for dancers to be classically trained before they get into other forms?
0:46:13 To be classically trained, absolutely.
0:46:20 Do you want to be a musician and not understand the circle of fifths, the harmonies of construction of all music?
0:46:21 No.
0:46:32 Ballet is a format for the human body moving in space that has evolved over many centuries and has got a head start on us.
0:46:38 And if you want to learn about how you move, you might as well try and jump a little further forward by studying ballet.
0:46:45 I don’t care, ultimately, if your arabesque, which is one leg behind, one leg under, right?
0:46:52 If your arabesque is aligned in a perfectly classical manner, unless it’s a perfectly classical ballet.
0:46:59 But I do care you have that gear and you can reference it in terms of where’s the leg going to move from and does it get to that point?
0:47:02 Can it stop right on its center or not?
0:47:05 That’s what ballet can do.
0:47:16 If there’s a proper way for a movement to be done, the limb, every element within the limb has to move from point A to point B in a certain trajectory.
0:47:19 And people come in different sizes and shapes.
0:47:22 And you’ve got multiple dancers on stage.
0:47:24 How do you reconcile that?
0:47:26 You don’t.
0:47:29 And the word is properly, properly.
0:47:31 What is proper?
0:47:39 I had the experience of working with the Kirov in St. Petersburg.
0:47:41 And I went to their school.
0:48:02 And the children are lined up and they are exact replicas and they have a huge selection mechanism throughout the country for picking those 10 or 12 kids that are going to be in there of whatever age.
0:48:10 And I saw one group of little boys, less than eight years old.
0:48:14 There are probably eight or nine of them in their little black shorts, their little white shirts.
0:48:24 And I just came in briefly and they were being, you know, as they do, it’s a part of the tradition and it’s wonderful, being very respectful.
0:48:30 And it was like, oh, come in and you will sit here and they will continue and then we’re getting moved to the next class.
0:48:34 And one little boy came out and said, no, no, no, we want to do more.
0:48:45 So we went back and they started jumping out of sequence because the ballet class is very carefully constructed to warm up the body and also to develop the training.
0:48:50 So you’re working both laterally and in depth in every technique class.
0:48:56 They went out of sequence so the boys could jump, which is usually not done until the very end of class.
0:48:59 And this little guy had real what we call ballon.
0:49:04 So he could go up and he could like for a moment, just it seems like he’s able to suspend.
0:49:05 He knew he had that.
0:49:06 He could fly.
0:49:08 And he knew I wouldn’t see that at the bar.
0:49:11 So he wanted to, but he was what we call pronated.
0:49:14 His feet were hyperextended to the outside.
0:49:17 So he’s not going straight up through the metatarsal.
0:49:19 He’s going up through the outside of the leg.
0:49:24 And, you know, I pulled the teacher out and I said, you know, that kid’s phenomenally talented.
0:49:27 And he said, yeah, we know.
0:49:29 And I said, but he’s pronating.
0:49:31 He said, we know that too, but we have eight other ones.
0:49:37 Like we, if he doesn’t figure that out, he’s out and we’ll bring in another one.
0:49:44 And this can be the difference between a child who grows into an adult with a career and a life and one who’s lost.
0:49:50 So parents are very protective of trying to get this opportunity for their kids and it’s heartbreaking.
0:49:54 And the way they are trained is they are wrenched into these positions.
0:50:00 And I saw in an older class of young girls, an arabesque.
0:50:03 And one leg was not slightly behind.
0:50:15 The teacher came and literally pinned the leg behind with one arm and drew the shoulder out this way, literally pushed her and then released her.
0:50:17 And that’s how they teach.
0:50:19 You think that’s going to happen in America?
0:50:20 I don’t think so.
0:50:28 And that’s what it takes to create a line of people who at the bar hit exactly the same arabesque.
0:50:36 It’s both a thing of extraordinary beauty and a thing of incredible lack of choice.
0:50:44 Because that arabesque is going to be set for life in that one angular demarcation, right?
0:50:56 And, you know, heaven knows here in the West, we like to encourage all kinds of wanderings around, which is hard to get through the head of a child who’s been trained in this way to stay within those parameters.
0:51:00 And it says something also, obviously, about the political situation, right?
0:51:03 Those kids don’t have a lot of choice.
0:51:04 They toe the line.
0:51:08 So is the goal to get that uniformity?
0:51:09 Absolutely.
0:51:20 And it’s, I mean, for a person who works sometimes to what’s called unison, there are times when you want, I don’t do it that often.
0:51:21 It’s a lot of work.
0:51:24 And I don’t like what it says about democracy.
0:51:27 But if you need to have unison, you want unison.
0:51:33 And that means an exact agreement on time and space.
0:51:44 Now, your other question about what about different body types and so forth, I can accommodate that because I can gain my unison from the center.
0:51:51 What we’re talking about, the ballet here, it gains it from the periphery, from the exterior point, from the broad reach.
0:52:01 I’ll accept my broad reach is not going to be actually in uniform, but my center is going to be, and I’ll make that, it’s a compromise of sorts.
0:52:03 It’s not really a compromise.
0:52:04 It’s an agreement.
0:52:11 I’ll make that definition because I want them to work from an interior purpose, and the visuals of it are your problem.
0:52:17 By now, I’m sure that many of you have heard me say that I’ve been taking AG-1 for more than a decade.
0:52:19 And indeed, that’s true.
0:52:25 The reason I started taking AG-1 way back in 2012, and the reason why I still continue to take it every single day,
0:52:32 is because AG-1 is, to my knowledge, the highest quality and most comprehensive of the foundational nutritional supplements on the market.
0:52:38 What that means is that it contains not just vitamins and minerals, but also probiotics, prebiotics, and adaptogens
0:52:43 to cover any gaps that you might have in your diet, while also providing support for a demanding life.
0:52:49 Given the probiotics and prebiotics in AG-1, it also helps support a healthy gut microbiome.
0:52:54 The gut microbiome consists of trillions of little microorganisms that line your digestive tract
0:52:59 and impact things such as your immune status, your metabolic health, your hormone health, and much more.
0:53:05 Taking AG-1 consistently helps my digestion, keeps my immune system strong, and it ensures
0:53:08 that my mood and mental focus are always at their best.
0:53:12 AG-1 is now available in three new flavors: berry, citrus, and tropical.
0:53:17 And while I’ve always loved the AG-1 original flavor, especially with a bit of lemon juice added,
0:53:19 I’m really enjoying the new berry flavor in particular.
0:53:22 It tastes great, but then again, I do love all the flavors.
0:53:29 If you’d like to try AG-1 and try these new flavors, you can go to drinkag1.com/huberman
0:53:31 to claim a special offer.
0:53:35 Just go to drinkag1.com/huberman to get started.
0:53:44 I’m going to ask a couple of questions in the frame of biology that I think I’m hoping you might find interesting,
0:53:47 but you certainly have the information that I’m seeking here.
0:53:57 First off, you may know this, but if you don’t, there’s a great Nobel Prize winning physiologist, his name was Sherrington,
0:54:00 and he said the final common path is movement.
0:54:08 That basically, the movement of an organism, especially mammals, is really what the nervous system is constructed for.
0:54:14 And, you know, more modern theories are that, you know, movement came and dance came,
0:54:16 then song, then language.
0:54:24 You know, but that movement is the foundation of everything as it relates to evolution of a species,
0:54:25 finding mates, finding food.
0:54:27 Can I interrupt you?
0:54:27 Please.
0:54:33 It is even more basic because movement is the first thing we’re going to do.
0:54:38 And you don’t make any sound until you can move parts of you.
0:54:41 You don’t feed yourself until you can move that hand.
0:54:47 You don’t write anything, language, music, or nada without movement.
0:54:56 Why do we therefore stick movement way down here under the bottom of our cultural heap as somehow shameful or what?
0:55:08 What is it with the aspect of dance that makes it a less kind of revered format than sculpture or painting or music?
0:55:10 A secondary handmaiden to the arts, really?
0:55:13 Well, I certainly appreciate movement.
0:55:19 And I know that, and I like to think that people’s obsession with athleticism in some sense reflects that, too.
0:55:20 Totally.
0:55:24 I’ve been wanting to ask you this question for a very long time, since I heard your book,
0:55:26 even though it’s not about the creative process.
0:55:27 And here goes.
0:55:35 I’m going to keep this as brief as possible, just to give the raw materials for your response.
0:55:44 So the motor neurons, the neurons that control movement, they control movement of the trunk.
0:55:50 They control movement of the fine digits of the fingers that are the fingers, the digits, as we call them in science, right?
0:55:51 Nerd speak.
0:55:52 The wrists, everything.
0:55:54 So we say from proximal to distal, like from center out.
0:56:07 There’s this incredible thing that’s been discovered over the last 20 years or so, which is that the molecular identities of the neurons that control the movement of my trunk and your trunk, forward and back and side to side,
0:56:15 are exactly the same as the neurons that control undulation in a fish.
0:56:30 The neurons that control the movement of the proximal limbs, like the upper arms and the thighs, are molecularly identical to the neurons that exist to control fin movement in fish.
0:56:39 And that what evolved was progressively more and more motor neurons so that we, as old world primates, can manipulate the fine digits like so.
0:56:40 Okay, so that’s fine.
0:56:48 That just tells you that there’s this kind of primitive to more evolved structure of neurons that control movement from center out.
0:57:00 What’s fascinating to me is that while I’m sure there are people who can move their trunk at very high frequency, you know, undulate very high frequency, that’s a hard thing to do.
0:57:01 That generally has to be learned.
0:57:08 Like, I can move my trunk slowly from side to side, but it’s hard to move it very fast from side to side, but I can move my fingers very fast.
0:57:15 And so there’s basically a frequency map from the center out on the body.
0:57:25 So now when I look at the way people move, I think because I’m a neuroscientist and I have this knowledge in my head, like, they’re communicating frequency.
0:57:33 And frequency in the visual, in photon space gives you very interesting, you know, we have wavelength, we have also frequency.
0:57:39 Like, in sound, you have low and high pitches, low to high pitch.
0:57:42 And in other domains, you also have this.
0:57:46 And so to me, first of all, I’d love your thoughts on this.
0:57:48 I’m not asking for validation of a theory.
0:57:49 This is just is what it is.
0:57:50 I didn’t come up with this.
0:58:05 But I wonder whether or not consciously or unconsciously, when you’ve choreographed dance, whether or not you’re making music with movement in a way that maps on to this idea of a frequency map from center out.
0:58:08 Maybe, in part, no.
0:58:21 Sweetness, my love, did we not discuss already much earlier the importance and specificity, specificity, specificity of center?
0:58:31 Now, what you’re saying about the different rates of the tendrils, the neurons, the cellular, macular…
0:58:36 Yeah, the neurons that control the trunk versus the upper arms versus the digits.
0:58:42 Yeah, this has got more choice, can make more choice than this can make.
0:58:47 Do I think about the parts of the body as sometimes?
0:58:55 In other words, the legs can be working at one rate of speed, say, half time of what the arm is doing.
0:59:01 And they’ll be on the same metronomic base, but they’ll be operating at a different speed.
0:59:03 Certainly, I would think of that.
0:59:10 When I think about power, that sometimes you can isolate through the center and there’ll be like a huge impact from the top.
0:59:15 But that the lower body will be fluid sometimes.
0:59:17 I mean, I’ve ripped off Tai Chi forever.
0:59:17 It’s okay.
0:59:20 So we’re doing Tai Chi and suddenly…
0:59:23 And then we’re back into it, right?
0:59:32 So it’s just like a jolt goes through it, and I suppose that’s a change in your neurological construct.
0:59:38 I mean, what interests me and what you’re saying is a part of the nightmare of my life,
0:59:47 which is dance has difficulty, and one of the reasons it has difficulty in being registered by many people in our culture
0:59:56 is that it doesn’t have easy access to being documented and recorded in the way that music does or language does.
1:00:03 What you’re saying, I’ve argued for many years, should be a way of documenting movement that people could read.
1:00:13 And then they could read a dance, and then they would feel grounded in that tradition and understanding of that tradition.
1:00:15 They could study that tradition.
1:00:17 That’s not now possible.
1:00:27 I’d like to talk about the creative process a bit in a way that perhaps people can, you know, structure some of their own creative pursuits.
1:00:30 At what point do you know the spine?
1:00:32 The beginning and the end.
1:00:33 Okay.
1:00:34 Okay, what do I mean?
1:00:39 In the beginning, you hope for it, and you have a little taste of it, or you wouldn’t be able to…
1:00:47 I wouldn’t be able to start without the tiniest little indication there’s something there that’s actually going to hook it,
1:00:49 and it’s going to allow me to start building.
1:00:53 And this is where process becomes very reassuring.
1:00:54 You start building the wall.
1:00:58 You’re just mixing the mortar and putting the brick in, mixing the mortar and putting the brick in.
1:01:02 And the wall grows, and it develops all of this stuff happening.
1:01:05 And you’re just doing the mortar and the brick.
1:01:10 And it’s very not menacing and extraordinarily rewarding in the place you want to live.
1:01:14 But you can’t, because you’ve got to finish the work and let it go.
1:01:16 A dismal moment.
1:01:18 Maybe we put this into example.
1:01:20 Let’s say I want to write a short story.
1:01:25 I realize you’re a choreographer, not a writing instructor.
1:01:26 But we say, like, what’s the…
1:01:30 And then you say, well, someone says they want to write stories or books.
1:01:31 So what’s the spine?
1:01:34 Well, the first thing is, what’s the idea?
1:01:39 The first thing is, where is the story?
1:01:43 I mean, some writers have to know the end before they can start at the beginning.
1:01:47 Others want nothing to do with the end until they’ve at least reached the middle,
1:01:49 because they want the work to find itself.
1:01:56 That all is, you know, that’s a part of the privilege of being a writer and the pain of being a writer.
1:02:04 But the construct of starting, sometimes it’s simply habit and discipline.
1:02:13 And you are going to go in and you are going to start at, let’s say, 6.45 every morning.
1:02:16 And you’re going to give yourself, you’ve only got an hour and a half, okay?
1:02:18 I’m not talking about you’re a professional writer.
1:02:23 I’m talking about you’re a person who maybe wants to become a professional writer,
1:02:27 but who’s got at least one other job and maybe two and probably a kid to deal with.
1:02:30 An hour and a half is a lot of time in that life.
1:02:33 So starting, you’ve got to start with something.
1:02:41 And either there’s an idea that you really are energized by,
1:02:48 or just, you know, you start writing something, get something on the page,
1:02:50 and bit by bit it becomes a habit.
1:02:54 And maybe that habit evolves and maybe it doesn’t, and maybe you give it up.
1:02:58 And maybe you find that you, then you get an idea.
1:03:01 You find something you keep returning to and it pulls you.
1:03:04 It hypnotizes you.
1:03:09 It makes you want to follow it, see where it will go to, see how it will develop.
1:03:12 And then at a certain point, it’s done.
1:03:13 It’s played out.
1:03:21 Maybe you can guide that so that it becomes more exciting and you learn how to build as you’re going along.
1:03:28 And you learn how to direct it so that it’s going to get to either a surprising end where it has to end
1:03:30 and the reader is going to say, I should have seen that.
1:03:32 Or you’re going to say, I should have seen that.
1:03:34 Or you’re going to go, no way.
1:03:35 You’re a liar.
1:03:36 I’m not going to buy this book.
1:03:44 But the showing up at 645 consistently is the bricklaying that’s essential.
1:03:47 Yeah, because it allows you to think that you could be a writer.
1:03:53 Sort of living into a delusion that could be a reality.
1:03:55 Could be.
1:03:56 Yeah.
1:04:04 And maybe it’s not a delusion because maybe what you start to write immediately is a very interesting sentence or two.
1:04:06 Some days.
1:04:07 Some days.
1:04:10 Yeah, you can’t expect a good time every day.
1:04:13 You might want to quote me on that.
1:04:24 You have a reputation for having risen early and gotten to the gym by 5 a.m. for two hours,
1:04:31 eating three hard-boiled eggs post-workout, day in after day out for a very long time.
1:04:34 Tell us about that ritual and do you still enjoy it?
1:04:37 It’s not a ritual and I never enjoyed it.
1:04:44 It’s a reality and you do it because you need an instrument that you can challenge.
1:04:48 And in order to challenge something, you’ve got to know how it stands.
1:04:52 I mean, I could challenge, you wouldn’t want me to, the centering of this.
1:04:54 But I can only do it if it’s already grounded.
1:04:56 Then I can try to throw it off.
1:04:58 You can’t just throw things off.
1:05:01 They’ve got to be set before you can throw them off.
1:05:07 So that is, you just set the mechanism for the day you’re going to have to do it.
1:05:12 It’s kind of boring and it’s kind of loathsome.
1:05:16 I would rather go to the gym than brush my teeth, I’ll tell you that.
1:05:22 Could you give us a bit of insight into your inner dialogue around days when you don’t want to go?
1:05:27 Is there a self-talk or have you learned to push aside the voice that says, maybe not today?
1:05:29 Yeah, no, no, no, no.
1:05:30 It’s simple.
1:05:38 If you don’t work when you don’t want to work, you’re not going to be able to work when you do want to work.
1:05:40 End of story.
1:05:44 Were you always like this?
1:05:46 What do you mean, like this?
1:05:48 I didn’t mean that in that sense.
1:05:49 And you know I didn’t.
1:05:49 I don’t.
1:05:50 You know I didn’t.
1:05:52 You know I didn’t.
1:06:00 I meant, have you always been this disciplined and had this clear view of the necessity for hard work?
1:06:05 My mother was an extraordinary force in anybody’s life.
1:06:06 She happened to be in mine.
1:06:07 Okay.
1:06:18 I was trained as a very young child to practice, whether anything, everything had to be practiced.
1:06:20 It had to be scheduled to be practiced.
1:06:24 And time is limited and you don’t waste it.
1:06:31 And you work very hard and you try to maximize that period of time because otherwise you’re being wasteful.
1:06:35 And while I said I’m from San Bernardino, I am, but I’m not.
1:06:36 I am from the Midwest.
1:06:40 I was born in Indiana and left when I was eight.
1:06:51 But up until that point, I had the extraordinary good fortune of being on my grandparents’ farm for long stretches of time without my parents.
1:06:56 And these farms were in Amish territory and the family’s Quaker.
1:06:59 And the land was the land, period.
1:07:00 There was no electricity.
1:07:02 There were no phones.
1:07:11 There was plant the seed, grow the seed, kill the hogs, ring the chicken’s neck, and you work or you don’t eat.
1:07:14 Yeah, the Midwest sensibility is something to behold.
1:07:16 I have a lot of friends in the Midwest.
1:07:22 There’s a real decency out there in terms of how people communicate with one another, what they do and don’t know.
1:07:25 And there’s a real thing to farmers.
1:07:31 At Stanford, when I was a postdoc, there was a MD, PhD student in the laboratory.
1:07:40 She’d grown up on a mushroom farm, not the psilocybin mushrooms, the kind you eat and don’t hallucinate, on a mushroom farm in rural Pennsylvania.
1:07:48 Her work ethic, and her work ethic, and this is at Stanford School of Medicine where people are very driven, not just on average.
1:07:52 Her work ethic was unbelievable.
1:07:56 And her cheerfulness about it was also unbelievable.
1:07:57 It was spectacular.
1:07:59 The delight, in fact.
1:07:59 Yeah.
1:08:03 She had a bike accident on – a few people will know who this is.
1:08:05 She had a horrible bike accident on campus, knocked out all her teeth.
1:08:07 Someone stepped out in front of her.
1:08:15 She was back in the laboratory with falsies in and working, I think, within like 48 hours.
1:08:18 This would have put anyone else out for a much longer time.
1:08:24 I haven’t kept up with her, but I’m sure that she’s a spectacular physician, scientist, wherever she is.
1:08:27 But there’s really something to the farming piece.
1:08:43 It is communal, and it is the sense that while these farms are very isolated, I mean, you know, 100-acre plots that are divided by tree barriers from one another, that somebody has your back all the time.
1:08:46 I still have my grandmother’s quilting frames.
1:08:57 And they, when established, it require eight women, four to a side, and the quilt gets done, and then you make eight of them, and each one gets a quilt.
1:09:11 And you know that to do the big job, the barn that’s got to get up, you have to utilize forces outside yourself in order to accomplish this, and that you owe.
1:09:13 You owe them.
1:09:21 And you want to, it’s not an obligation, it’s a sharing, and you understand, okay, I’m getting that barn.
1:09:25 I owe services here for seven more barns or whatever.
1:09:28 This is an excellent thing.
1:09:39 And I do try to think of dance that way, and I do think a well-made dance is a good community.
1:09:43 It’s society as it ought to be.
1:09:46 It works the way we should work together.
1:09:48 You mentioned Quaker.
1:09:48 Yeah.
1:09:50 I’ve been to a couple Quaker meetings.
1:09:51 Silent meetings?
1:09:54 Yeah, every once in a while, someone would stand up and say something.
1:10:05 I had a friend who was, there’s a Quaker house near where I used to live when I was finishing my master’s, and I became friendly with a guy outside because we would drink coffee, the same coffee shop, and chat.
1:10:08 And he was like, you should come to a meeting, you might find it interesting.
1:10:12 And I knew I was in a benevolent place when I walked in.
1:10:18 Because, you know, in Berkeley, California, if somebody says, hey, you should come to a meeting, and you’re like, you know, you’re like, you don’t know what you’re getting into, right?
1:10:25 But they had a picture of the Quaker Oats guy on the wall as a joke.
1:10:28 I knew I was like, okay, they can poke some fun at themselves.
1:10:32 So, yeah, someone would stand up every once in a while, say something.
1:10:33 There was some reflection.
1:10:37 And then at the end, everyone kind of like said goodbye and took coffee.
1:10:38 It was interesting.
1:10:46 Yeah, those days for me were Wednesday evenings, and they were silent meetings.
1:10:50 And there would be meetings where no one had anything to say.
1:10:52 They were silent meetings.
1:10:56 And simply, you can help me out here.
1:11:01 They were not using language, but surely neural rays were going out.
1:11:09 And probably, if there had been a catastrophe in the culture, you know, some kind of huge fire or something awful, you know that people are thinking.
1:11:12 You have a sense of what that thinking is.
1:11:22 And that there was and is and can be a kind of nonverbal communication that’s not even a physical.
1:11:33 You’re not using sign language to communicate, but that you have a sense of what we called in the day, in the air, in the air.
1:11:44 And that that is a very powerful form of communication that we don’t really respect anymore.
1:11:47 And how potent is it neurologically?
1:11:55 This last year, the podcast series Telepathy Tapes was very, very popular.
1:11:56 I haven’t had a chance to watch it in full.
1:11:58 I listened to a little bit of it.
1:12:02 It’s about how kids who are nonverbal perhaps can tap into this.
1:12:12 And it’s gotten some criticism from the standard scientific community, but also less than you would have anticipated if it had all been complete BS.
1:12:15 So I think there’s, you know, it’s gotten partial acceptance there.
1:12:21 This brings us back to the notion of a center, believe it or not.
1:12:24 Fish have lateral lines.
1:12:29 They sense the electrical fields of other fish and other things near them.
1:12:37 I mean, there’s many, many examples from the animal kingdom of, you know, like the platypus with its electric.
1:12:44 People call it an electric sensing bill, but it sends out these electrical fields that then it can detect things in its environment because its vision is very poor.
1:12:51 Somebody once said, Ed Yong, the writer said, that so many animals rely on smell.
1:12:59 We sort of smell with our eyes, which sounds crazy, but we use our eyes the way that other animals use their noses.
1:13:01 And that gives you an insight into how they use their noses.
1:13:08 But most animals have a sense of how close or far other members of their species and other things are.
1:13:19 We tend not to think about that unless you live in a big open space and you get on the New York subway and like suddenly you’re like, whoa, this is pretty, you know, this is different.
1:13:27 But we have these – we don’t really have a lateral line, but we have remnants of things that are similar.
1:13:37 There are beautiful studies showing that if you look for, in an experimental context, magnetoreception in the human brain, people perform above chance.
1:13:39 In other words, we can detect magnetic fields.
1:13:42 People are going to think I’m crazy, but this is published in Science Magazine.
1:13:49 Yeah, we can sense electric fields, but we sort of have to train ourselves to do it and perhaps some people are just naturally leaning that way.
1:14:02 So there absolutely is, when I say energetic, neural communication across space that isn’t just words, sound waves, and vision, photons.
1:14:06 So there’s stuff happening at a distance and smell.
1:14:19 I think we vastly, you know, underestimate the extent to which pheromones and odors of people who are upset or, you know, there’s a study showing that human tears affect hormones and people around them.
1:14:29 You need to have a 16-year-old boy around you when it comes to the sensitivity to smell and perfumes being sold commercially these days.
1:14:30 Oh, my goodness.
1:14:37 But the thing about distance is something that I’m very, very interested in.
1:14:45 I mean, the awareness is mostly visual for dancers, and it’s usually established, again, in class.
1:14:52 If you have a crowded class, the distance can be, the next one would be out here from this point.
1:15:06 But a really crowded class, the distance might be out here, in which case you’re going to be angling yourself to the diagonal so you’re able to get full reach, which is going to impact on design, right?
1:15:18 But there are also ways, and it’s very demanding, actually, and it requires a lot of trust on everybody’s part, where I can get dancers to work very close together.
1:15:25 And that has a real visual impact, and it becomes a physical sensation of the person watching.
1:15:27 It can become an anxiety.
1:15:28 Oh, don’t step on that.
1:15:30 She’s going to get stepped on.
1:15:33 There, I’m kind of using it crassly.
1:15:53 But it’s interesting to push people into what’s called one another’s space and be able to condense the amount of area that people feel comfortable in or require, which could be a very good thing, culturally speaking, because we got less and less space.
1:15:59 Yeah, it’s interesting that this notion of communication across space, if we could just continue down this path a bit.
1:16:08 Last year, I had the great honor, really, to do a lecture about music in the brain with Rene Fleming, the great opera singer.
1:16:12 And we got onto this topic of the fact that the opera singers will capture an emotion.
1:16:23 They’re using their diaphragm in a very particular way, getting a certain frequency of vibration in their body, obviously using air, you know, shaping the air as it leaves their lungs.
1:16:33 And how maybe that’s actually impacting the same sets of neurons in the audience, but they’re not singing.
1:16:43 Okay, this is kind of an interesting idea that where you’re feeling the emotion of the singer because your phrenic nerve, the nerve that controls the diaphragm, it might be vibrating at a similar frequency.
1:16:44 Yeah, absolutely.
1:16:50 This sort of gets back to this like more, I don’t want to call them primitive, but more fundamental aspects of language and communication.
1:16:51 Yes.
1:17:06 I wonder with dance and perhaps with athleticism too, like on a football field, when we see somebody move or people move in a certain way, whether or not, we don’t realize it perhaps, but that there’s almost the illusion that we’re moving like that.
1:17:07 Yeah.
1:17:16 Like we’re accessing this idea of portals, like artists’ portals, that we’re actually sensing at some level what it would be like to move like that.
1:17:17 And of course, I can’t.
1:17:18 Absolutely.
1:17:29 I mean, you know, these ocular glasses, right, that you believe that you’re projecting yourself into that item up there and actually feeling it.
1:17:31 Hello, right?
1:17:36 That must be what is working, what’s creating that illusion.
1:17:41 You’re not really inside that item, but you feel and believe as though you are.
1:17:45 I’ve done a VR where it’s a, you think you’re in a different body.
1:17:48 It’s really weird and kind of cool.
1:17:49 Yeah, I guess so.
1:17:52 I’m a little terrified to deal with it.
1:17:56 Or also, I haven’t taken the time to really expose myself to it.
1:18:06 It definitely is of interest, but, you know, when you talk about soccer or an athletic event, you know, you can feel in boxing, you can feel the impact.
1:18:10 You can feel how much poundage is behind that punch.
1:18:12 Yeah, you boxed.
1:18:12 Yeah.
1:18:14 With Teddy Atlas as your trainer.
1:18:17 We have some friends of Teddy Atlas around here.
1:18:17 Yes.
1:18:19 What motivated that?
1:18:30 I was in my early 40s and the Olympics were in L.A. and I was making a new piece and I wanted to compete, but there are no competitions for what I do.
1:18:47 I mean, a dancer’s range is much more than, and athletes, not to the same degree in specialization, but across the border, speed, flexibility, you know, maneuverability in air, coordination, flexibility.
1:18:51 Dancers got all of these components to a very high degree.
1:19:03 So no events for me at the Olympics, but I could make a piece that would be highly athletic and I wanted to be in the very best possible shape I could be in.
1:19:17 So I decided that the training that was involved in the boxer being in shape was more extreme than what I was doing with my dancing regimen.
1:19:36 And that the, you know, the rope coordination, the stamina being involved, the power coming off the punch, the grounding of the body so that you had a punch of the willingness to take the blow in exchange for the unwillingness to go down.
1:19:37 You would not go down.
1:19:38 You’re not going down.
1:19:42 And we don’t do that in dance.
1:19:44 So I figured, well, I’ll go where they do do that.
1:19:47 So, Teddy, we were running steps backwards.
1:19:49 This is a very good thing.
1:19:55 I mean, you know, and shadow boxing, it’s a great, great training format.
1:19:56 Yeah, I agree.
1:20:06 You know, as a neuroscientist, I have to put a call out against sparring for anyone who’s not trying to make it a profession and maybe even for those that are, that’s their choice.
1:20:13 But speed bag work and the visual coordination that’s involved is also incredible.
1:20:22 Near far, but also just switching from peripheral to central vision is, I imagine it improves the brain in many, many ways, except for the getting hit in the head part.
1:20:23 Well, probably.
1:20:27 And you’re also well-known for being quite strong.
1:20:29 Tell us about your deadlift record.
1:20:45 Well, I mean, you know, I was training in a real weight gym with competitive weightlifters and was very serious from the time I was probably in my 50s until mid-60s, say.
1:20:52 And that you were nobody in that gym if you didn’t do your body weight for three on the bench.
1:20:53 I mean, you know, what are you in here for?
1:20:54 Right.
1:21:03 So it had that kind of requirement to it, which is very encouraging if you want to lift heavy weight.
1:21:06 And also snaptomia, right?
1:21:08 And also snaptomia, right?
1:21:11 Which is like, okay, I actually never did that.
1:21:23 But the jolt of pulling more weight off the ground than you really can do or you have ever done really does send a rush to the body that is unique.
1:21:25 And what was your personal record?
1:21:26 227.
1:21:27 227 deadlift.
1:21:28 Yep.
1:21:28 Awesome.
1:21:30 Well, I don’t know about that.
1:21:32 I mean, you just do it day in, day out.
1:21:35 And I wasn’t, you know, you can’t train day in, day out.
1:21:39 But training rigorously and continuously for probably eight or ten years.
1:21:44 I’d like to take a quick break and acknowledge one of our sponsors, Element.
1:21:48 Element is an electrolyte drink that has everything you need and nothing you don’t.
1:21:54 That means the electrolytes, sodium, magnesium, and potassium, all in the correct ratios, but no sugar.
1:21:57 Proper hydration is critical for brain and body function.
1:22:02 Even a slight degree of dehydration can diminish your cognitive and physical performance.
1:22:05 It’s also important that you get adequate electrolytes.
1:22:13 The electrolytes, sodium, magnesium, and potassium are vital for the functioning of all cells in your body, especially your neurons or your nerve cells.
1:22:18 Drinking Element makes it very easy to ensure that you’re getting adequate hydration and adequate electrolytes.
1:22:23 My days tend to start really fast, meaning I have to jump right into work or right into exercise.
1:22:33 So to make sure that I’m hydrated and I have sufficient electrolytes, when I first wake up in the morning, I drink 16 to 32 ounces of water with an Element packet dissolved in it.
1:22:41 I also drink Element dissolved in water during any kind of physical exercise that I’m doing, especially on hot days when I’m sweating a lot and losing water and electrolytes.
1:22:43 Element has a bunch of great tasting flavors.
1:22:44 In fact, I love them all.
1:22:48 I love the watermelon, the raspberry, the citrus, and I really love the lemonade flavor.
1:22:56 So if you’d like to try Element, you can go to drinkelement.com slash Huberman to claim a free Element sample pack with any purchase.
1:23:00 Again, that’s drinkelement.com slash Huberman to claim a free sample pack.
1:23:03 Several times you’ve mentioned the bar.
1:23:03 Yeah.
1:23:08 I think most of us understand there’s a bar along the wall with a mirror sometimes behind it, et cetera.
1:23:16 For the uninformed, like for me, what is bar work really about?
1:23:19 And could you give us an example of a few?
1:23:22 I mean, is it designed to improve flexibility?
1:23:25 Is it for – what is this notion of the bar?
1:23:48 A bar is a set regimen of exercises that are developed to strengthen the structure of the body to basically approach the jumps to gain height in the air for the men, for the women if they’re working on point.
1:24:14 And so it’s developed essentially from – bars evolved, but basically their format is brilliantly designed and begins with usually plie, which the terminology is French, which means to fold.
1:24:25 So you’re folding the body and the plie, you’re folding, you’re going down, and the positions are first, second, third, fourth, and fifth, okay?
1:24:34 First, you have actually one center that comes off of here and here, or you’re off to this side or you’re off to that side.
1:24:39 But if you’re working very rigorously, you’re working to develop that single center in first.
1:24:51 Second is a much more evolved kind of higher muscular kind of situation where it’s being supported from the torso and the leg muscles more than from the feet.
1:24:55 The third position is never used because third looks like a bad fifth.
1:25:06 So it’s just been eliminated, which is kind of too bad because I actually do use third, but not if I think it’s in a moment where it could be judgmentally determined action.
1:25:20 It was an uncrossed fifth, oh dear, but in any case, so third weight is somewhere between openly distributed and cross through a single center between the two legs, okay?
1:25:21 This is the fourth, right?
1:25:29 And the fifth, that fourth is closed so that it’s just to reduce even higher center, okay?
1:25:39 In these positions, first, second, usually not third, first, second, fourth, and fifth, plie, first to bend, to fold.
1:25:43 Next, tendra, to stretch, to reach out from that base.
1:25:52 Not so far as you’re going to fall, but far enough so that you have to evolve and occupy a little bit more space each time you do it.
1:26:03 And you will go first from the tendu to a plie, to a tendu, to a plie, and then tendu to a straight leg, which by drawing in, you’re pulling the center even higher.
1:26:08 And so therefore, it comes later in the series of exercises.
1:26:10 They’re designed to evolve, right?
1:26:18 After the stretches comes the rond de jambe, one of the few exercises, actually, that’s circular.
1:26:21 Most of ballet comes from fencing.
1:26:22 It’s very linear.
1:26:23 It’s the attack.
1:26:24 It’s the retreat.
1:26:32 But it doesn’t have a whole lot of that going on unless somebody’s gotten very ambitious, flamboyant with their fencing styles.
1:26:33 Could be.
1:26:33 I don’t know.
1:26:51 But in any case, rond de jambe is the circling of the leg from a full fourth forward all the way to an open second, all the way to a full fourth back, all the way back to your second, all the way back to your fourth forward, and down full rotation.
1:26:55 Both sides, by the way, you’re always reversing.
1:27:08 Even the ones that are in a symmetrical position, you still reverse right and left because, as I’m sure you’re well aware, right and left occupy your body all the time and are constantly arguing with one another.
1:27:15 We have an interior conflict going on that makes almost anything else in life impossible.
1:27:20 But so we have right and left, which we’re always trying to balance, okay?
1:27:25 After rond de jambe, you can have petit battement, which is little throws, little throws.
1:27:34 So from your fifth or from your first, you’re reaching quickly out, little darting movements, right?
1:27:38 Then you can have frappe, which is to beat frappe.
1:27:46 And so from the ankle, it’ll be a flexed foot that extends, boom, and boom.
1:27:52 And all of this is about developing releve to lift, to releve, right?
1:27:59 Up to the metatarsal, as high as you can get, pulling up through all of this releve.
1:28:06 And this develops a strength that you need to jump because from the plie down, you’re going to drive up.
1:28:11 And the more power you have down here, the more you can get up.
1:28:15 That little extra eighth of an inch counts, okay?
1:28:23 So frappe, after frappe is grand battement, the big battement, the big throw, all the way up and down.
1:28:30 But not all the way up, changing the angle of the hip so that the rotation is going to alter the line.
1:28:33 Holding the hip straight through, up.
1:28:43 E-up, E-up, either through fourth or through second or through arabesque and back.
1:28:45 Those are the fundamentals.
1:28:50 Now, if you’re Merce Cunningham, you can operate in all of the interstices through all of that.
1:28:55 But you still have the regulation of the body’s map.
1:28:58 And that’s what the ballet has already done.
1:28:59 Amazing.
1:29:01 Not amazing.
1:29:08 Just very highly evolved in terms of how to control movement, in terms of strengthening and developing the body.
1:29:15 Did the people that developed this care about the underlying physiology or they just…
1:29:23 And I’m not saying they should, but it seems like an incredible intuition, at least, that they came up with it.
1:29:26 You’ll forgive me for saying something stupid like this.
1:29:27 The body is very smart.
1:29:33 And one of my problems has always been what knows what first, okay?
1:29:38 Does the body already get it, brain, and we’re trying to educate you?
1:29:41 Or is it brain telling body what to do?
1:29:49 In the case of the classical technique, I think it’s actually the body that feels that it could get a little higher
1:29:52 if only its rotation were a little more open.
1:30:00 So it urges that, that, I don’t think brain is going, well, you know what?
1:30:05 If you actually could open that leg out, you’d go higher and you’re going, brain, I don’t know about that.
1:30:05 What does that mean?
1:30:07 You don’t know what it means.
1:30:10 The body knows what that means.
1:30:17 I’ve heard it said, you know, we think that we’re a brain with a body, but perhaps we were a body with, that later got a brain.
1:30:21 There are certain sophisticated movements, rhythms, and so forth.
1:30:25 I mean, for example, a great composer is a great mathematician, right?
1:30:40 And the indications and the divisions of time, I would accept is coming, you know, particularly because of how you see the notation and how the note can be subdivided.
1:30:42 It’s a very visual thing.
1:30:44 Once you’re into the eye, you’re into the brain.
1:30:46 I mean, you know, it’s like, do you know what I’m saying?
1:30:48 This is more about the body.
1:30:55 And this, how the toes are going about its business down here, are very much involved about the body.
1:31:01 Yeah, thinking sometimes is really overrated.
1:31:02 For sure.
1:31:03 Yeah.
1:31:18 Yeah, as human old world primates, which we are, we got a bunch more machinery up front in the prefrontal cortex, which let us think and plan and reflect and strategize a lot more.
1:31:29 Also allowed humans to do bad things a lot more, trickery and things like that, but also to plan really incredible, wonderful things.
1:31:41 But I do think it, in many ways, it was at the expense of some of the machinery involved in these, I hate using the language lower, let’s just say more fundamental intuition.
1:31:49 I don’t want to give too many anecdotes, but years ago, I developed an obsession with comparative neurology.
1:31:55 There’s this beautiful journal, it’s hundreds of years old, called the Journal of Comparative Neurology.
1:32:04 I was fortunate enough to participate with that journal, but, you know, for a while, reviewing these papers, which for modern science, people don’t really care about these papers.
1:32:09 They’re like, what is the cerebellar vermish shape of the, you know, whatever, the atlas turtle?
1:32:13 Well, I don’t even know if there’s an atlas turtle, but I just, I guess we were talking about teddy atlas, of the whatever, right?
1:32:18 Of the two-toed, three-toed sloth, whatever, all these weird species.
1:32:27 But no single paper teaches you that much, except about this really arcane thing about the mallard duck hypothalamus or something.
1:32:29 I’m sure that paper is in there, by the way.
1:32:43 But when you start comparing the nervous systems of these different animals and the way they move and the way they think, because there are certainly papers about humans in there, you start getting emergent fundamentals.
1:32:50 You go, oh my goodness, you know, the, like the, once the forebrain got bigger, the cerebellum got a little smaller in this one area.
1:33:00 And evolution starts to make a lot more sense, but evolution at the level of things like we’re talking about today, movement and communication.
1:33:12 And it leaves you with this question, which is a lot of the reason you’re here today, is I think we all really want to understand, even if we don’t know that we want to understand, like what are we really here to do?
1:33:13 What are we good at?
1:33:17 How do we tap into these other aspects of ourselves?
1:33:30 When you talk about the brain developing in different areas to different degrees, I sometimes wonder about, and I mean to be neither naive nor romantic here, the morality of the body.
1:33:53 And if the people who run our governments and who design our social systems had a sense on a daily basis of preserving and protecting and honoring their physical bodies, if their brain would be allowed to concoct some of the schemata that then tell bodies everywhere what they’re going to be doing.
1:34:02 Tell me more, I think I’m, I think I understand, I do believe that taking care of the body and one’s health first is fundamental.
1:34:06 Anyone that’s lost their health for any amount of time understands what I’m talking about.
1:34:08 But we don’t tend to do that.
1:34:14 We prioritize the brain a lot without understanding that it exists in this whole context of the body.
1:34:30 It’s not just health, it’s, it’s propriety and excellence who wants to nurture and encourage the body to realize its full potential that it was gifted with when it was born.
1:34:32 Let’s say you and I were in charge of education.
1:34:33 Okay.
1:34:43 Do you think kids, teenagers, maybe even young adults and older should all do something akin to like gymnastics?
1:34:47 It’s an interesting thought.
1:34:47 Which one?
1:34:50 I mean, I, I respect gymnastics a lot.
1:34:56 I get dancers sometimes who are not ballet trained, but who are gymnastically trained and they’re courageous in a different way.
1:35:01 They have a different center, but they have, they have a willingness to throw through space.
1:35:04 The dancer does not, or you’re not trained in the ballet to throw.
1:35:09 There are moments that you dart forward, but they’re very restricted.
1:35:17 Whereas a gymnast is continuously comfortable with our kind of spatial explosion, which is a beautiful thing.
1:35:27 Should there be a policy that every young person needs to do a form of movement that encompasses a lot of different tempos and some jumping, some rolling, some stretching,
1:35:32 because we tend to specialize in sport very early or people decide they’re no good at sports or the arts.
1:35:34 No, no, they’re not allowed to do that.
1:35:34 Sorry.
1:35:39 Something they’ve got to find that they’re good enough at to encourage themselves, to respect themselves.
1:35:41 Otherwise they quit.
1:35:50 I will interrupt you here just to say that I think this brings us back to your, your early development and expectation on people, on kids and adults.
1:36:00 In other words, standards, I heard somebody say something really interesting recently that was, you know, it used to be, now I’m sounding like an, you know, I am 50.
1:36:06 It used to be that there were pretty high standards set on all of us.
1:36:10 Whether or not we got a lot of love and support depended on the household.
1:36:12 But the standards were always high.
1:36:17 There seems to be a period of time in which there was a lot more love and support.
1:36:21 Some people will disagree with me, but maybe standards weren’t held as in high regard.
1:36:24 Of course, it varies by family, varies by circumstance.
1:36:30 But I think ideally we get back to a point where standards are high for everyone.
1:36:38 Like etiquette, God forbid, you know, not going to the movies in your pajamas, for instance.
1:36:57 Yeah, not just etiquette, but also behavior, which group, social dance, whether it’s ballroom or square dance, there are rules and regulations and there are ways that you know that you can work that are going to respect the traffic pattern, if nothing else.
1:37:00 And that’s going to transfer to how you drive a car.
1:37:10 And this, you know, gets established early and deeply in a young person.
1:37:13 And, you know, we’re talking here, I don’t know, second grader, third graders.
1:37:25 I mean, as much as I make light of my mother, and I don’t make light of her at all, but sometimes feel challenged by the education that I received, it was not a bad education.
1:37:28 It was across the boards.
1:37:30 It was very difficult for me societally.
1:37:33 But I was grounded in music.
1:37:35 I was grounded in movement.
1:37:41 I was grounded in these different forms of community activity, including string quartets.
1:37:50 I was grounded in the family owned the Foothill Drive-In Theater between Rialto and Fontana.
1:38:01 Okay, I grew up from the time I was eight until I went to college watching a screen and getting myself into the snack bar when there would be a run on hot dogs because it was really boring up here.
1:38:04 And I saw boring, come get to the snack bar, sell hot dogs.
1:38:05 Okay.
1:38:10 Plus which, it was a place where the speakers often didn’t work.
1:38:12 There were a lot of cars.
1:38:15 600 cars was a big, big movie house, okay?
1:38:17 And a big screen.
1:38:20 And so I learned to watch action and without sound.
1:38:27 And I learned to watch movement and what communicated without language.
1:38:30 It’s incredible you’re saying this.
1:38:34 One of the things that I listed I wanted to talk to you about is this concept of wordlessness.
1:38:39 A few years ago, I started practicing something because someone said, you should try this.
1:38:46 You should try and walk down the street and just feel what’s going on and try not to get into a verbal dialogue about it.
1:38:54 And just experience life through the lens of like what it must be like to be some other species of animal.
1:39:06 And this might sound silly to people, but it’s an incredible portal into how limited our experience of things normally is.
1:39:11 And maybe for some people, they’re always in wordlessness and they need to get more into words.
1:39:14 But it sounds like you had an incredible upbringing.
1:39:17 First of all, you were taught to be hardworking.
1:39:29 I mean, I think one can’t overemphasize how incredible, I mean, hard work is awesome because it’s a super skill for anything you encounter, right?
1:39:35 But watching the movies without sound, that’s incredible.
1:39:41 Well, even more, I had twin brothers and a sister who was born three days before they were a year old.
1:39:43 So essentially, they were triplets.
1:39:48 And my mother gave up and started feeding them all with the same spoon and put them in the same room.
1:39:55 And they developed Italy, which happens with, you probably know this, a certain percentage of twins.
1:40:02 A language before they learned to speak English, they evolved because they’re so close to one another all the time.
1:40:09 And it’s a guttural, syllabic form of communication.
1:40:13 I could speak it, but I could certainly understand it.
1:40:16 My parents could not understand it nor speak it.
1:40:18 So I became the family translator.
1:40:23 So from day one, I’m observing and serving the audience.
1:40:24 I love it.
1:40:26 And it’s nonverbal.
1:40:28 This is wild.
1:40:32 I’m close friends with a pair of identical twins.
1:40:38 And they tell this story from their childhood where one walks in and goes up to the toast of the other one.
1:40:40 And they’re women now.
1:40:41 They were little girls then.
1:40:45 And takes her fingers and goes like this over the toast.
1:40:45 Right.
1:40:48 To this day, the other one won’t eat that type of toast.
1:40:52 But it wasn’t like, oh, this is bad.
1:40:55 Something was communicated in the movement.
1:40:58 And to this day, will not touch that type of toast.
1:40:58 Right.
1:40:59 And it’s so funny.
1:41:04 And they have tons of stories about this that they can communicate without words.
1:41:04 Right.
1:41:08 And a lot of it was on, I don’t remember a lot of, this was bread and butter.
1:41:15 And so very early, I got the idea that movement communicates.
1:41:19 Who needs all this garble on top and your brain has got to, what is that right or left?
1:41:22 That’s going to be that side.
1:41:23 It’s going to be right.
1:41:29 You don’t need to translate it into language to understand what the movement is asking for.
1:41:38 But unlike so many artists and creatives, the world is very fortunate that you were asked to be a translator.
1:41:44 Because you don’t exist in some, I could think of names here, but I don’t want to insult anyone.
1:41:51 There are some artists that are genuinely weird to the rest of us because we can’t understand them.
1:41:52 Now, they’re not necessarily weird.
1:41:53 They’re just different.
1:42:05 But I have to imagine there are probably many, many incredible creatives whose work we never hear or see because there’s no one there to translate it for them.
1:42:06 And they certainly can’t do it for themselves.
1:42:14 You have to have a certain amount of fluency in the world of business, in the world of being able to communicate with words.
1:42:17 Because otherwise, your work doesn’t get out there.
1:42:24 Maybe that’s why there are so few people that really sit where they do in their craft.
1:42:28 I think that a word here is objectivity.
1:42:36 That in doing work, there are moments where you have to get outside that work.
1:42:39 And you have to look at it as an outsider.
1:42:40 How do you do that?
1:42:42 Do you film it and watch?
1:42:46 I do it by pulling myself out of the action.
1:42:51 I mean, there were times when I danced, right?
1:42:54 And I danced inside as well as trying to get outside.
1:42:57 This is genuinely a way to become extremely neurotic.
1:43:00 And it’s a very difficult task.
1:43:06 In some ways, it’s very rewarding because the whole thing evolves from you and plus what you’re the jury.
1:43:11 But it’s not going to be – you can’t maintain it for very long.
1:43:21 And anybody who makes something wants to have – anybody wants to have the capacity to be unemotional about it, get back, forget how you feel about it.
1:43:22 What does it say to you?
1:43:27 You, in a way, become your own translator.
1:43:28 Does this read?
1:43:34 You said something really, really useful, I think, about critics in your book.
1:43:48 You said that the good ones, the honest ones, the ones that aren’t just trying to get some clickbait or get someone to read their story so they can get their couple thousand bucks so they can make rent that month.
1:43:56 The really good critics keep us honest about who we’re supposed to be as creators.
1:44:06 Now, that makes it sound like people who aren’t creating stuff that’s being critiqued out in the world don’t have anything to learn from what you’re about to say.
1:44:14 But I would argue that from the very beginning when we start to create anything, a short story, a poem, even if we’re just daydreaming about what we might create,
1:44:19 it’s impossible to not get into the, well, what are people going to – how is this going to land?
1:44:20 What are people going to think?
1:44:28 So learning how to hold critique is critical to the creative process, even if journalists aren’t eventually writing about your work.
1:44:35 How do you work with inner critic, which is really about outer critics, let’s be honest.
1:44:40 How do you work with that and what’s your relationship to that?
1:44:44 This is very, very difficult because you have to love what you’re doing.
1:44:51 Anything that’s going to be really meaningful, there has to be an extraordinary degree of love.
1:45:01 And we do refer in my office to, you know, the child of that work.
1:45:05 Each dance, in a way, is your gift and it’s your child.
1:45:08 And somebody’s out here and they’re going to slit its throat.
1:45:09 How are you supposed to feel about that?
1:45:14 Also because what we do is very, very personal.
1:45:18 Musicians translate it into sound.
1:45:21 There’s a certain distancing from them personally.
1:45:22 We’re very personal.
1:45:27 You speak bad of my dance.
1:45:28 You speak bad of my body.
1:45:31 I don’t go down so well.
1:45:34 Right.
1:45:39 So it’s difficult to process the exterior critic’s word.
1:45:45 And on the other hand, as I said, one still has to, even though you love the thing, you got to.
1:45:50 I mean, you know, long ago, my trainer actually had two huge wolf hounds.
1:45:54 And I made the mistake one day of criticizing one of them.
1:45:56 I mean, never criticize a guy’s dog.
1:45:57 Okay.
1:45:58 This is true.
1:45:59 Yes.
1:46:01 You can criticize the child, but not the dog.
1:46:02 All right.
1:46:04 Wolf hounds are beautiful animals.
1:46:04 They are.
1:46:05 Very majestic animals.
1:46:05 Yes.
1:46:06 They had to.
1:46:08 But so, yeah.
1:46:10 There you are.
1:46:14 You know, this critic just called your dog a bad name.
1:46:20 And, okay, maybe your dog has got only three legs and six months to live.
1:46:21 I’m being cruel.
1:46:22 But am I?
1:46:24 I’m being realistic.
1:46:27 Your dog has three legs and six months to live.
1:46:28 Well, that’s not a criticism.
1:46:29 That’s an observation.
1:46:34 Yeah, but it comes across because it’s less than perfect.
1:46:40 So, you see, it’s a difficult arena and there’s no single answer.
1:46:41 And you got to, it’s like neon.
1:46:44 You got to shift on, shift off, shift on, shift off.
1:46:47 Is it crazy?
1:46:47 A little.
1:46:54 I’m excited to share that Matina, the yerba mate drink I helped create, is now available
1:46:56 at Whole Foods stores nationwide.
1:47:01 Long-time listeners of this podcast know that yerba mate is my preferred caffeine source.
1:47:05 It provides smooth energy without giving you the jitters, and it has a lot of other potential
1:47:10 benefits, including helping to regulate your blood sugar, improving digestion, mild appetite
1:47:11 suppression, and much more.
1:47:16 Matina is my absolute favorite of all the yerba mate brands out there, and I’ve tried them
1:47:16 all.
1:47:20 Given my love for Matina, I decided to become a part owner in the business, and I helped
1:47:23 them create their new line of products, which are all entirely zero sugar.
1:47:27 These zero sugar cold brew Matina flavors are fantastic.
1:47:30 I drink at least three cans of them every single day.
1:47:32 You’ll often see them on the table during my podcast recordings.
1:47:37 I absolutely love the product, and I’m proud to now have it sold at Whole Foods.
1:47:39 So check out Matina at Whole Foods stores nationwide.
1:47:42 It’s cold brewed with the absolute best ingredients.
1:47:45 It has zero sugar, and it tastes amazing.
1:47:50 And if you don’t have a Whole Foods near you, you can also buy it online at drinkmatina.com.
1:47:57 Every once in a while, I find myself thinking, oh, you know, in the early 2000s, you know, the
1:48:01 way art and music and media was, it was better.
1:48:06 You know, growing up in this area, but then I realized that people have probably been saying
1:48:12 that sort of thing forever, and that for young people now, I have a niece who just went off
1:48:12 to college.
1:48:16 Like, you know, she’s not thinking about how it was back then.
1:48:18 For her, it’s happening now.
1:48:28 And I think it’s hard for us to adapt to the fact that we were young once, and now we’re
1:48:32 less young, and that it’s all new for them.
1:48:37 And so the question is, and they don’t have that frame of reference.
1:48:43 So when it comes to critics, when it comes to dance and art, do you see things getting
1:48:48 better, worse, or do you just think of it as like, oh, it’s just, it’s always been just
1:48:49 an evolution.
1:48:54 I have a hard time going, oh, you know, we had great music in the 90s.
1:48:55 It was awesome music came out.
1:48:57 You should have been around in the 70s.
1:48:57 Exactly.
1:48:58 You’re making, exactly.
1:48:59 That’s the point.
1:49:00 Right.
1:49:04 So, but for people who are 16, 18 now, they’re not thinking that way.
1:49:07 They’re thinking we got all that music, and there’s all this other great music.
1:49:12 So I think the goal perhaps is to just stay open.
1:49:15 Yeah, I think it’s not judgmental.
1:49:16 It’s not good or bad.
1:49:17 It’s what can I learn from this?
1:49:19 What can I take from this?
1:49:22 What can I transpose from this to put over here?
1:49:23 What can I use?
1:49:26 Make everything transactional.
1:49:28 Can you elaborate on that?
1:49:30 No, I like it like that.
1:49:30 Full stop.
1:49:31 Okay.
1:49:35 Now, transactional, what serves me here?
1:49:36 What can I use?
1:49:39 Sometimes transactional gets a bad name.
1:49:41 You are trying to use something.
1:49:42 Yeah, I’m trying to use something.
1:49:50 Well, the whole thing of, you know, great artists steal, you know, nothing is a new idea, this
1:49:50 kind of thing.
1:49:51 Do you believe that?
1:49:52 Absolutely.
1:49:54 To some degree.
1:50:02 I mean, that’s why it’s one of my privileges to work with the life of a composer, if I’m
1:50:03 serious about that.
1:50:04 I’ve worked on Amadeus, right?
1:50:11 So I read all of Mozart’s writings, which are voluminous, and looked at every manuscript he
1:50:12 had ever touched.
1:50:14 And I was given access to this.
1:50:16 Why wouldn’t you take advantage of that?
1:50:18 For the movie Amadeus.
1:50:19 Yeah.
1:50:20 Love that movie.
1:50:20 Thank you.
1:50:21 We did too.
1:50:22 Love that movie.
1:50:23 Yeah.
1:50:28 The images of the lime being thrown over the body is still, you know, imprinted in my mind.
1:50:33 But it tells you about that era and how little people had.
1:50:33 Totally.
1:50:37 And how much was preserved from the era.
1:50:39 We shot in Prague for Vienna.
1:50:41 It was hard working there.
1:50:44 Still under the regime.
1:50:51 And that, in a way, put it closer to what Mozart had to deal with.
1:50:53 The sort of restrictions that he had.
1:50:57 But the research that went into that picture was enormous.
1:51:03 All of the illumination was from candles.
1:51:06 All of the illumination in the candles.
1:51:10 They used the same beeswax as they had used 200 years before.
1:51:14 All the mechanisms on stage were what were used in the original productions.
1:51:19 And because we shot in the opera house, which had not been updated.
1:51:27 In fact, it’s one of the ways Milos got back in was to say, okay, we will pay for the reconstruction of the opera house when we’re done.
1:51:28 And they took him up on it.
1:51:32 But I was using the same mechanics under the stage that Mozart had.
1:51:41 The door that opened into the orchestra was the door he touched when he came in to join the orchestra.
1:51:44 And we had scenes that had live fire.
1:51:46 We were swinging live fire around.
1:51:47 You don’t do this.
1:51:48 But we were.
1:51:50 And out of the floor, there were little holes.
1:51:55 And we figured out that those little holes were a special kind of pollen that they put down.
1:51:58 And if they lit them, they would send up sparks.
1:52:01 And we were doing the sparks from the floor out of the pollen.
1:52:05 And you had chandeliers coming down that had hundreds of candles.
1:52:12 And in between takes, you’re shifting all of the candles in like 50 chandeliers coming down here before you can do the next take.
1:52:15 Meanwhile, you got the clothes that are in here.
1:52:16 And there are no gussets.
1:52:19 So nobody’s arm is going any higher than this.
1:52:22 You got the men in heels like this.
1:52:24 Nobody is running with huge strides.
1:52:25 Stuff like that.
1:52:25 Wow.
1:52:33 Now, am I, you know, I don’t know what to do with that kind of information other than to marvel at human invention.
1:52:36 We’ve definitely come a long way.
1:52:39 I don’t know that we’ve come a long way.
1:52:42 Things were different and they maximized their resources.
1:52:48 I will say candles are better than white light LEDs, but that’s a topic from another podcast.
1:52:48 Probably.
1:52:50 When are we going to do that?
1:52:52 Incandescents are better.
1:53:01 But then LEDs, but I’m just thinking about all these candles and I’m wondering whether or not it was very, very warm to work in that environment.
1:53:02 Sure, it was very, very warm.
1:53:06 People were sweating all the time.
1:53:09 What do you think smell was in the 18th century?
1:53:13 Very stenchy is how smell was in the 18th century.
1:53:17 I had no idea what went into the making of that film.
1:53:18 It was real.
1:53:18 That spectacular film.
1:53:19 Everyone should see that.
1:53:20 It was real.
1:53:26 It’ll also give you a window into how psychiatric illness was treated.
1:53:32 There’s that, you know, brutal scene from a, I guess they called them insane asylums.
1:53:45 And nowadays we probably understand that 95% of those people were probably suffering from things that nice at-home care probably would have resolved.
1:53:46 There’s a pill for it.
1:53:46 Yeah.
1:53:48 Or there’s a pill for it.
1:53:48 Yeah.
1:53:52 Or a combination of sunlight and pills and other things.
1:54:00 Speaking of which, what’s your view on modern versus ancient medicine versus the body just being really smart?
1:54:04 I know not much about either ancient nor modern medicine.
1:54:10 I’m not sure I’m equipped to have a view on these things.
1:54:22 So I simply, myself, try to stay as close to what is, forgive the word, natural as possible.
1:54:32 In terms of eating, I am currently not eating except for this trip, okay?
1:54:34 No carbs, no sugar, all right?
1:54:41 Which I find to be a keto diet, I find to be more manageable, I can control it better.
1:54:47 I know where my weight is, I can feel how close to the bone, where what-a-what-a, I got a hee-hole, huh?
1:54:50 You can’t do that if you’re eating a lot of pasta.
1:54:59 So that’s, and also, I fortunately cannot cook, therefore, I basically eat everything raw.
1:55:06 I can eat meat raw, I certainly eat vegetables raw, I’m exaggerating, I can use the oven, okay?
1:55:08 I can boil water, but that’s about it.
1:55:09 No sauces, ever.
1:55:15 Nothing decorative, just, you know, I’ve often said if there were a pill for food, I’d take it.
1:55:21 I’m not sure I would, because I’m not sure it would have what I needed in it, I’m not sure I’m getting that anyway.
1:55:25 But at least I’m making an effort, and I know where it comes from.
1:55:27 I don’t like mystery a lot.
1:55:31 So it sounds like meat, fish, fruits, and vegetables are your staples.
1:55:32 Say so.
1:55:33 Yeah, likewise.
1:55:43 And I think it’s funny that nowadays it makes total sense when we say, you know, the carbs and sugar are really the problem in most cases.
1:55:52 And whereas for years it felt like the public health space around nutrition was utterly confused.
1:55:56 It was like fat is the bad thing, then protein, then meat is the bad thing.
1:55:58 I mean, deli meats probably are, they are not great for us.
1:55:59 Terrible.
1:56:02 But healthily sourced.
1:56:11 We went through a period, probably about a year or even two, where we carb-loaded because we thought we’d have more energy, we’d be stronger, we just got heavier.
1:56:14 But anyway, maybe we had a little more power.
1:56:20 I have a friend whose daughter is very interested in ballet.
1:56:26 She actually is part of a conservatory that goes up, they actually live in San Francisco.
1:56:32 I don’t know that she’s part, I don’t think she’s part of the San Francisco ballet, but there’s something adjacent to that.
1:56:33 And I said, you know, how is that?
1:56:43 You know, because you hear these stereotypes of, you know, it’s brutal on young girls, probably boys as well, but minds about their weight and the training and it’s unhealthy.
1:56:49 And he said nowadays they’ve adjusted for some of that and they really try and keep a healthier environment.
1:56:50 What’s your view on that?
1:56:53 I mean, standards versus health.
1:56:56 I mean, this is a topic that spills over everything.
1:56:58 In science, I used to work 100-hour weeks.
1:56:59 100.
1:56:59 One, zero, zero.
1:57:02 I heard there was a guy that worked 101, so I worked 102.
1:57:05 Then I realized that I couldn’t sustain that.
1:57:10 I’m not suggesting anyone do that, but everyone has a kind of war story from their time.
1:57:16 But, you know, now there does seem to be more care taken to mental health, physical health.
1:57:27 So how do you balance that in the world of dance where you want standards to continue to stand or rise, but you also don’t want people mentally destroyed?
1:57:29 This is a hard one.
1:57:30 Yeah.
1:57:33 There’s always going to be a tradeoff to some degree.
1:57:41 I mean, the stress of performance is, whether it’s athletic performance or, you know, dance performance, is extreme.
1:57:48 And unfortunately, it’s been my experience that the better the performer, the worse the nerves before.
1:57:49 Huh.
1:57:51 Sorry about that.
1:57:57 The more intensely important that curtain going up is to that person.
1:58:01 And the possibility of failure is always there.
1:58:11 And the degree of rehearsing that’s going to address that is, why didn’t you do more, is always the response.
1:58:14 So that is, I’m sorry, it’s a reality.
1:58:15 It’s a choice.
1:58:18 Don’t choose that profession.
1:58:21 We can’t make life totally nice.
1:58:24 It is partially what it is.
1:58:26 Choose something else.
1:58:31 You know, often, and I’m not alone in this.
1:58:35 One hears it often, you know, a parent or a child even will come out.
1:58:37 Can I be a dancer?
1:58:39 I say, don’t do it.
1:58:42 Find something else if you possibly can.
1:58:45 If you can’t, be a dancer.
1:58:48 Because you want to set that thick line.
1:58:49 Yeah.
1:58:56 I mean, it has, and there are other folks who will find their own way to address that line
1:58:58 and who will massage that line.
1:59:04 And it’s part of creativity is addressing those old lines of boundaries.
1:59:07 Classical, modern, oy.
1:59:13 It’s interesting, when you put that barrier, you naturally select for the people that really want it.
1:59:13 Yes.
1:59:18 Yesterday, I had an early morning call with a friend of mine who’s a former, what they call tier one SEAL team operator.
1:59:19 So he was in the Navy SEALs.
1:59:29 But then there’s another selection process within it for the tier one, or the sort of elite, within that already elite community.
1:59:31 And he has children.
1:59:35 And I said, are they interested in military?
1:59:37 He said, one of them is.
1:59:39 And I said, is he interested in going to the teams?
1:59:40 And he’s like, he is.
1:59:42 And I said, what are you telling him?
1:59:43 And he said, I’m telling him not to do it.
1:59:46 And he keeps coming back that he wants to do it.
1:59:47 And I’m reassured.
1:59:49 He keeps telling him, don’t do it.
1:59:50 You’re going to hate it.
1:59:52 It’s going to be the worst thing ever.
1:59:54 And he keeps coming back, no, I want to do it.
1:59:56 So he’s convinced now that he actually wants to do it.
2:00:09 Well, but unfortunately, telling a kid not to do it is a bait and can just engender, I want to do it just to prove that you’re going to go up against authority.
2:00:11 That’s not the right reason to select.
2:00:12 Sure.
2:00:16 Better to just say, you got to really, really want to do this.
2:00:20 Even more, can’t you find something else?
2:00:23 And if they can question it, they don’t want to do it enough.
2:00:32 He did add that if he feels he likes it more than it sucks, his words, then he’ll be okay.
2:00:33 I would buy that.
2:00:38 There’s got to be some tilt in the seesaw more towards, I like this more than it sucks.
2:00:39 Yeah, I’d buy that.
2:00:41 That’s fair.
2:00:46 And I see a lot of parallels between the communities that you come from and he comes from, frankly.
2:00:47 Elite is elite.
2:00:49 It has a price to pay.
2:01:02 Do you think nowadays, because of social media and the internet, there’s a larger pool of dancers to select from and talent that gets selected to work with you, for instance, is better?
2:01:04 Because it’s just such a bigger pool?
2:01:07 That top 1% reflects an even better 1%?
2:01:09 It’s different.
2:01:16 Because the talent is being trained and challenged in a different way as young people.
2:01:21 In other words, there are now competitive activities for dance.
2:01:24 I started to say activity sports for dance.
2:01:27 It’s not quite a sport, though it converged, which is fine.
2:01:35 But when I was evolving as a dancer, we had very strict borders.
2:01:40 This was tap, this was ballet, this was modern, this is jazz over here.
2:01:48 And you could step across the borders and try out different of these, even acquire knowledge from all of them to become something.
2:01:50 But you had to do it on your own.
2:01:57 And then you would, you know, work to gain acceptance into whatever performing arena.
2:02:06 Now, children, very young children, 8 years old, even younger, 6 year old kids, there are competitions for children as dancers or as performers.
2:02:13 And this engenders a totally different purpose and performance in the kid.
2:02:15 I was not.
2:02:17 I’m Buster Keaton, right?
2:02:22 I take it on the chin, stoic, down, out, or I make the move, right?
2:02:24 The kids are out there to sell it.
2:02:27 And they’re out there to get their points.
2:02:33 And it is partially in their technique, but it’s also immediately in their manipulation of the audience.
2:02:34 Great.
2:02:35 That’s called performing.
2:02:37 And maybe you’ll be a good actor.
2:02:47 But in the meantime, you’re shortchanging your technique because you’re not asking the audience to just gauge you on what you can do physically, but how you can sell it because you want those points.
2:02:48 And so do your parents.
2:02:54 So these competitions, you know, in a way, are very difficult.
2:02:57 And for a long time, I wouldn’t work with competition-trained dancers.
2:03:08 Now I find that it’s broadened and that the kids are more sophisticated in the ways that they attack technique for performing.
2:03:11 And they’re also hardened in a way.
2:03:13 I can put them in younger.
2:03:14 I don’t worry.
2:03:15 They’re going to be nervous.
2:03:16 They’re not going to be nervous.
2:03:24 They were nervous when they were out here trying to get, you know, graded 30 points on the what-a-what-a and the which-a-witch and to get the hits for the what-a-what-a.
2:03:28 And, you know, they’re no longer nervous about squats, so put them in.
2:03:29 This is great.
2:03:49 But in the meantime, they are doing it for reasons outside of the thing itself, for what they can gain from it, from their internet hits, from their honga, their hina, the wada-wada, as opposed to just doing it for the thing itself and taking what comes from it.
2:03:50 It’s different.
2:04:02 Yeah, that extrinsic reward, while it’s important to keep people moving forward if they want to be a professional, it definitely contaminates the core motivation.
2:04:07 And what the kid will accomplish because they won’t have to do it the hard way.
2:04:09 They’ll do it the easy way if it works as well.
2:04:11 I was always trained to do it the hard way.
2:04:14 You can always do it the easy way, train for the hard way.
2:04:18 And I can see that in performers.
2:04:23 And a performer who has done it the hard way has more range.
2:04:28 And when they work, you’re going to be more interested in them because they’re making more choices.
2:04:31 And an interesting artist is a choice maker.
2:04:35 An interesting performer is always about making choice.
2:04:37 That’s what will keep you focused on them.
2:04:41 If they’re just doing what they think is going to win, you’re going, really?
2:04:44 Listen, I love social media.
2:04:45 I teach on social media.
2:05:00 But the problem with social media as it relates to craft and feedback, et cetera, is that it puts you on a reinforcement schedule of, you did something yesterday, you can put it out there, and you can immediately get the response.
2:05:06 I think there’s a sweet spot between practice, mastery, and feedback.
2:05:13 And when animals, of which we are, we adapt to certain contingencies.
2:05:16 You know, every 48 hours, I expect something back.
2:05:23 Every 72 hours, every – I always tell people if they want to do a PhD, you got to love the topic.
2:05:30 You got to embrace the lifestyle, but also, if nothing else, it will teach you to work very, very hard for four years to get something.
2:05:36 Sometimes there are a couple publications in there or more or less.
2:05:44 But if nothing else, it will teach you how to work very, very hard for something that only comes to you at earliest four years from now, which I think is very valuable.
2:05:48 Even four years is like a promise.
2:05:53 You might want to think about working for no reward.
2:06:01 And after four years, you don’t get anything other than the opportunity to continue.
2:06:02 I love that.
2:06:03 I love that.
2:06:06 My graduate advisor put this into me.
2:06:07 We published a paper in Science.
2:06:08 I was so excited.
2:06:09 And I said, we’re going to throw a party?
2:06:10 Are we going to celebrate?
2:06:12 And she just laughed.
2:06:16 She was like, I could buy you a pizza, but I’m not even going to do that.
2:06:17 She said something to that extent.
2:06:19 I can’t remember the exact words, but I remember what came next.
2:06:22 She said, you already got the party.
2:06:23 Yeah, right.
2:06:24 And it’s like, you’re right.
2:06:25 I love doing the experiment.
2:06:28 And we went on – I think we published close to 10 papers together.
2:06:32 And when I wasn’t thinking about the PhD, in fact, they forced me to take my qualifying exam.
2:06:35 I didn’t want to – I just loved doing experiments.
2:06:37 And if you love doing experiments, it turns out you publish a lot of papers.
2:06:41 Publish a lot of papers, it turns out it’s easy to get a PhD.
2:06:42 Right, exactly.
2:06:42 Et cetera.
2:06:46 You’re doing something for the right reasons, not to get something else.
2:06:51 But it’s hard to explain that to someone who’s really driven.
2:06:52 Not even nowadays.
2:06:57 It’s just hard to explain that to somebody because I think people who are really driven also,
2:07:01 they want people to understand something.
2:07:08 They need to understand excellence on their own terms, not from outside, but from inside.
2:07:10 I can do more.
2:07:11 I can do more.
2:07:12 That’s what I’m interested in.
2:07:13 Oh, you like that?
2:07:14 Not enough.
2:07:16 I want more.
2:07:18 Just letting that really sink in.
2:07:19 I totally agree.
2:07:24 I’m just trying to think of the messaging that works for kids.
2:07:26 Almost none.
2:07:28 I have a grandson, believe me.
2:07:34 They operate on their own, in their own frame.
2:07:34 Yes.
2:07:35 Yeah.
2:07:36 It worked on you.
2:07:38 It worked on me to some extent.
2:07:44 Yes, because my mother was a concert pianist and she wasn’t able to, the war came and she
2:07:46 started teaching to help support the family.
2:07:50 And in a way, I think I was aware of the sacrifice that she had made.
2:07:56 But I also heard the level of excellence from the time I was a teeny itsy bitsy.
2:07:57 I went to her lesson.
2:08:00 She’d continued and I heard the practicing.
2:08:04 And I think even with no training, I heard that that was better than that.
2:08:11 And they got closer and you develop your own morality.
2:08:18 You don’t have somebody telling you what is good and what is bad.
2:08:26 It sounds like, if I may, that you develop your own internal standard that’s very high.
2:08:27 It’s very high.
2:08:29 It’s unattainable.
2:08:31 You’re going to hate yourself a lot of the time.
2:08:33 They don’t tell you that, but it’s true.
2:08:33 Well, I’m just saying.
2:08:34 Yeah, it’s true.
2:08:36 I don’t know if hate, hate’s a strong word.
2:08:37 It is a strong word.
2:08:41 Maybe not satisfied, but…
2:08:43 Sorry, it’s called hate.
2:08:45 I love your honesty.
2:08:51 You’ve said before, before you can think outside the box, you have to have a box.
2:08:55 But you also talk about having an actual box.
2:08:56 Yes.
2:08:57 Explain.
2:09:06 Well, the actual box holds the tangible items that are very sensory, that have the feel or
2:09:10 the smell or the weight of when you first thought that idea.
2:09:13 Maybe your dance isn’t going to look like a rock.
2:09:17 But when you picked up that rock, there was a certain kind of physical resistance, and that
2:09:19 suggested a kind of movement.
2:09:23 And if you don’t keep that rock, you’ll forget sometimes where it came from.
2:09:33 I was working on a film script once, and I was told, look, write down your initial instinct,
2:09:35 your initial idea for what the film is to be.
2:09:41 Put it in a drawer and lock the drawer, because there are times when you’re going to not know
2:09:42 what the fuck you’re doing.
2:09:46 Unlock the drawer and remind yourself.
2:09:51 That rock can remind you of that original instinct, that original movement that evolved from it.
2:09:53 And you go, oh, yeah, yeah, that’s where I am.
2:09:54 That’s what I’m doing.
2:10:00 But we overthink things, and we compound it, and it’s not that complicated.
2:10:03 You want to keep it as simple as possible.
2:10:09 You want to, I think, keep it as close to the initial reason you wanted to do it, the initial
2:10:15 sense of excitement, and again, to use the same old word, love, that you had for that moment in time
2:10:17 that you wanted to share.
2:10:24 I love the idea of anchoring to physical items around something that’s conceptual, because the
2:10:29 conceptual journey can be, whether or not it’s a book or a dance or whatever, a podcast, it can be
2:10:36 so opaque at times, and you’re just, you’re trying to stay anchored to the center, to the spine,
2:10:37 but it can be really tough.
2:10:45 And having a physical object that you understand means A, and that’s it.
2:10:48 It’s non-negotiable.
2:10:50 There are certain things you don’t forget.
2:10:52 Those are the important things.
2:10:54 That’s what truth is.
2:10:55 You don’t forget it.
2:11:00 I guess this is the reason we have plaques and wedding rings and things like that,
2:11:05 is they symbolize something in a very simple way that everyone understands, and in this
2:11:07 case, it’s important that you understand.
2:11:10 Yeah, but it’s a symbol of that’s different.
2:11:13 Symbol is different from the actual rock.
2:11:14 The rock is the thing itself.
2:11:16 It’s not a symbol of anything.
2:11:18 It’s the rock.
2:11:22 So it has a property that is what you’re trying to thread through your work.
2:11:23 Yes.
2:11:25 It doesn’t stand for something else.
2:11:27 It actually has that thing.
2:11:33 And that’s, in a way, why ritual, because ritual is not quite the same as practice.
2:11:35 Ritual is done for a purpose.
2:11:37 It’s done to accomplish an end.
2:11:39 Purpose, you just do it.
2:11:41 So let’s break those apart.
2:11:43 Ritual, purpose, and habit.
2:11:46 If you were to separate those out.
2:11:47 Okay.
2:11:52 Ritual to accomplish a goal or a kind of control.
2:12:03 Practice a consistent, ongoing activity that somehow keeps reoccurring.
2:12:05 Habit you do because you’re in the habit of doing.
2:12:08 I mean, habit and practice are actually very close.
2:12:13 Habit is dangerous because you’ve got to do it that way.
2:12:14 That’s the habit for it.
2:12:17 Practice is just get the job done.
2:12:19 You can do it in different ways, but get the job done.
2:12:21 Habit, you’ve got to do it the same way.
2:12:27 Throughout the entire listening to your book, I had this question in the back of my mind.
2:12:29 Did you take weekends off?
2:12:30 No.
2:12:31 What’s a weekend?
2:12:33 It’s, you know, it’s seven-day work week here.
2:12:33 Love it.
2:12:38 You’ve gotten things like honorary degrees from Harvard, this kind of thing.
2:12:41 A lot of accolades from a lot of different places.
2:12:44 Do those things matter to you?
2:12:46 No.
2:12:48 They matter more to other folks.
2:12:50 And sometimes I have trouble with them.
2:12:57 They don’t tell me anything that I have done or, more importantly, will do.
2:13:03 Can I honestly say it’s not nice for somebody to say to you, you’ve done a great job?
2:13:05 I can’t say that.
2:13:22 I can, you know, try to feel that it’s, I think one thing about that kind of action is that it takes a magnanimous person to recall that they have a goal that’s going to be ongoing no matter how many accolades they get.
2:13:25 But the people giving the accolade want to matter.
2:13:26 They want to count.
2:13:30 They want to believe that what you have done is important.
2:13:35 And in a way, you owe it to them more than to yourself to accept that.
2:13:41 I know you don’t like the term, but you came up with it.
2:13:46 And I think it’s very interesting and important, which is this notion of scratching.
2:13:55 When you’re searching for the next idea or the idea, like this notion of scratching, could you tell people what scratching is about?
2:14:04 Okay, two conditions where scratching is kind of an approach.
2:14:15 One is you’re really lost and you have no sense that there’s any progress to be made.
2:14:17 And if so, where’s the direction to go?
2:14:23 And you have to be patient with yourself in the situations and just try something.
2:14:26 And did it mean anything or not?
2:14:32 And having the faith to continue, that is a kind of scratching.
2:14:35 The other is you know perfectly well where you’re going.
2:14:37 You just don’t know how to get there.
2:14:48 And in scratching or essaying or trying that approach, you still got to remember where your basic thing is, but you know you’ve got somewhere to go.
2:15:00 That’s a nicer place to be, that when you are just in an absolute vacuum and scratching for something that has meaning.
2:15:03 And scratching can take a lot of forms.
2:15:07 You’ve said it could be going to a museum and seeing what captures your eye.
2:15:13 It could be just living your daily life and just making sure that you capture anything that kind of pokes through.
2:15:20 Yeah, being open about things and being willing to be caught off guard, being willing to be surprised.
2:15:24 Could you talk about movement and longevity?
2:15:27 How long have we got?
2:15:29 As long as you want.
2:15:29 I don’t want.
2:15:31 It’s my least favorite topic.
2:15:36 And it’s my most important topic at the moment, which is why it’s my least favorite topic.
2:15:40 Bodies alter every so often.
2:15:43 Okay, a body at 10 is going to be different from a body at 20.
2:15:45 What is it going to accomplish?
2:15:46 20 to 40.
2:15:50 There’s a kind of continuity in there that is encouraging.
2:15:53 Over 40, body is going to start behaving differently.
2:15:59 47, 50s is getting a little bit numbed.
2:16:04 And all of a sudden you’re feeling restricted and you get pissed off.
2:16:13 And you have got to find a way of respecting the fact that you can no longer do what you did when you were 20 or 25.
2:16:15 But you’re still, you’re pretty potent.
2:16:17 And that’s a good thing.
2:16:19 And I managed to push that.
2:16:24 But I was dancing so pretty hard until I was about 65, which is a long reach.
2:16:30 But after 65, I began to feel really restricted.
2:16:33 No, you can’t do just anything, even once.
2:16:39 And, oh, by the way, what you’re doing might not be strengthening the body.
2:16:42 You might be weakening the body, repeating that.
2:16:44 Oh, my God, what do I do here?
2:16:44 Nothing.
2:16:50 And 70, functional.
2:16:52 80, sucks.
2:16:57 You’re restricted now.
2:17:00 And your body has lost facility.
2:17:03 And you can’t pretend it’s any other way.
2:17:05 Because you see it and everybody else sees it.
2:17:06 And you need help.
2:17:08 And you don’t like help.
2:17:11 How do you maintain your independence?
2:17:16 And still accept graciously help as a reality and not a shame?
2:17:21 How do you accept a declining body as not demoralizing?
2:17:25 Those are tough questions.
2:17:32 And particularly if you’re invested in the body and it’s where you learn what’s true and what isn’t true.
2:17:34 It could be true for somebody who can still do it.
2:17:38 It’s not true for you because you can’t, you still don’t have that speed.
2:17:39 You don’t have that flexibility.
2:17:41 You don’t have that option.
2:17:48 And so it becomes, I suppose, and I haven’t quite accomplished this, but I think about it obviously a lot.
2:17:49 We all do.
2:17:51 Is an exchange rate.
2:17:56 Okay, I’m going to have to give up a kind of sort of physical independence.
2:18:00 But in exchange for this, I can have a lot of goodwill.
2:18:13 How can I circulate that goodwill to get this thing done that still feels as though it’s a worthy enough accomplishment to offer?
2:18:21 But it’s a totally different mechanism, and it’s physicality translated differently.
2:18:32 And, you know, one, I always in the studio, I was a very good dancer, and I managed to build a career because dancers wanted to work with me because they become better dancers.
2:18:40 And now it is not a body that is dancing better than any other dancer.
2:18:51 It is a body that is not moving and that needs still to be able to correspond to a great dancer with many, many options that you have something to offer them.
2:18:57 And that you can realize something with them that is of great value.
2:19:02 I just like the word mentor.
2:19:09 I don’t think about that much because I like better the word apprentice, that people learn.
2:19:10 You don’t teach them.
2:19:11 They learn.
2:19:16 And that is a component here.
2:19:20 And I think that that’s a kind of, I mean, that’s the upside is you can still be mutual.
2:19:23 You can still share this process.
2:19:25 And it’s the same as it ever was.
2:19:26 You bring what you got.
2:19:27 They bring what they got.
2:19:31 You put them together, and you get more than the independent what-a-what is.
2:19:37 And that can still happen if you let it happen and if you don’t get too pissed off.
2:19:42 Although being a little pissed might help in terms of the pushing through.
2:19:44 Everybody needs a little piss all the time.
2:20:03 The thing I heard you say once, which I really, which really stuck with me, was that you think that perhaps one of the reasons why people age at the level of the brain and the level of curiosity is that they start moving less, that it works in that direction.
2:20:05 And I started observing people of different ages.
2:20:11 And indeed, even just the amount of gesticulating that people do, it starts to decline over time.
2:20:13 You’re an exception to this.
2:20:16 I know only a few other exceptions to that rule.
2:20:17 I think it is a rule.
2:20:20 You look at kids, they’re moving all the time.
2:20:27 And I think it drops off fairly linearly after, as you said, probably about age 40 or so.
2:20:28 It really – people start moving less.
2:20:36 There’s a species of ocean animal that when it lands down on a rock, it actually eats its own brain.
2:20:36 Ooh.
2:20:43 Except the part that just keeps it alive there to sense when something swims over it and then it can do its thing.
2:20:46 In other words, if we stop moving, our nervous system atrophies.
2:20:46 Yeah.
2:20:47 And that’s very clear.
2:20:58 And it seems that the distal, the fingers and the feet, the neurons that control those certainly lose their strength before we lose our trunk strength and so on.
2:21:01 So there’s this kind of outward to center atrophy.
2:21:07 So move more, move more, move more in every aspect of life seems to be the takeaway.
2:21:08 Yeah.
2:21:09 It’s not just more.
2:21:11 It’s degree also.
2:21:14 I think that with age, we recess.
2:21:15 We pull backwards.
2:21:18 We reach out less even than we can.
2:21:21 Partially the sight begins to decline, the hearing.
2:21:24 And the kind of fear sets in.
2:21:33 You still have to be able to maintain a fearlessness in regards to boundaries that you don’t have to pull up shy.
2:21:36 You don’t have to pull up short of a boundary.
2:21:38 You can still address that boundary.
2:21:45 It’s just you’re not going to be able to reach as far across as you could have in each of these different decades.
2:21:49 It’s just, you know, you can do one thing when you were, you know, two years old.
2:21:51 You can do another thing now.
2:21:57 And it’s accepting that everything can give you pushback.
2:21:58 You have to accept pushback.
2:22:01 You have to still accept pushback.
2:22:03 It’s going to feel differently, but you still want it.
2:22:07 Maybe that’s the thing to seek is that friction point.
2:22:12 In describing dancers and dance, you talked a lot about taking up space.
2:22:14 It’s interesting.
2:22:19 Now we’re talking about people reflexively taking up less and less space as they get older.
2:22:23 Voice occupies space too.
2:22:34 So it’s kind of interesting to think about movement as the fundamental way in which we have action at a distance or impact at a distance.
2:22:43 And as we, as you said, yeah, maybe that’s the thing to fight against.
2:22:46 You know, the word fight, we fight against everything.
2:22:47 And I do it too.
2:22:48 We all do do it.
2:22:54 We got to look at it, I say to myself, as an opportunity.
2:22:57 It’s not a fight.
2:23:05 It’s an opportunity to keep the pressure on.
2:23:07 I mean, we become frightened.
2:23:11 I’ve seen that in some older folks.
2:23:14 There’s a fear that sets in.
2:23:14 Right.
2:23:22 And that’s not necessary because we also got compensations for no reason.
2:23:24 I’m thinking here of Camus who had twins.
2:23:31 And one of them was, for some reason, thinking she was going to go blind.
2:23:34 I guess she’d been diagnosed.
2:23:37 She started practicing being blind.
2:23:40 She started keeping on, keeping her eyes closed in peace.
2:23:47 This is a 12-year-old taking a cane and starting trying to find her way as a blind person.
2:23:48 She’d see perfectly well.
2:23:50 She was providing against the future.
2:23:53 You’re not going to provide against death.
2:23:58 So just get over it and keep, you know, pushing through like you can see because you can.
2:24:03 It’s like meet the friction that’s there but at that edge, not any further out.
2:24:11 At a reasonable point where there is a competition, not where you’re pre-defeated.
2:24:21 Speaking of taking up space, you’ve mentioned before that the fact that your name is Twyla perhaps shaped you in some ways.
2:24:22 Yes.
2:24:28 I’m fascinated by this, that how names shape our self-perception, how they shape others’ perceptions of us,
2:24:31 and how, to some extent, we might live into those perceptions.
2:24:31 Yes.
2:24:41 My mother, as with everything, provided me with a moniker that would serve me.
2:24:46 So the name Twyla, she saw in a newspaper, but it was spelled with an I.
2:24:51 The original Twyla, who was a pig-calling princess in the next county.
2:24:54 Twyla, I forget her last name.
2:25:01 In any case, my mother changed it to a Y because she thought Twyla with a Y would look better on a marquee.
2:25:02 Okay?
2:25:03 She was right.
2:25:10 That the T had to be selected for the alliteration between Twyla and Tharp.
2:25:12 T.T., Marilyn Monroe.
2:25:17 All stars have got alliterative names.
2:25:19 She’s not wrong.
2:25:21 It makes it easier to remember.
2:25:24 It also seems to have a reinforcing quality.
2:25:27 One name is a T, another T must be good.
2:25:28 Two T’s.
2:25:28 Right?
2:25:35 Yeah, this is all my mother’s subliminal thinking to provide me with the course of stardom.
2:25:38 Should I select, that’s what I should go towards.
2:25:40 God bless her.
2:25:42 Yeah, that’s what I said.
2:25:47 Well, Twyla Tharp, thank you so much for coming here today.
2:25:48 Thank you.
2:25:50 It is a real honor for me.
2:25:51 No, it’s fun.
2:25:57 A real pleasure, a real honor, and I know you are uncomfortable with accolades, so I’m
2:26:02 just going to, I’m going to barrel into them by just saying that it’s an honor because I
2:26:04 think your work is incredible.
2:26:06 I think the book is incredible.
2:26:12 So many people that I told I was going to sit down with you today, I’m surprised they’re
2:26:13 not, you know, beating down the doors outside.
2:26:20 And that’s because I think you represent a lot more than just incredible elite level
2:26:21 dance and choreography.
2:26:23 You certainly represent that and the arts.
2:26:28 And thank you for your comments about supporting the arts, that those will propagate far and
2:26:29 wide and hopefully have an impact.
2:26:37 But you also represent this spirit behind creating things, leaning into friction, but also embracing
2:26:43 the, for lack of a better word, the dance of it all, including what comes from the outside,
2:26:45 in the internal process.
2:26:52 This is a complicated thing, and I know many, many people want it or just love to see people
2:26:54 striving and creating.
2:26:56 And so you really embody that spirit.
2:27:02 And I, you know, the words aren’t enough to express how grateful I am and how grateful
2:27:03 millions and millions of people are.
2:27:04 So thank you.
2:27:08 So God bless your mother for naming you Twyla, and God bless you for coming here today.
2:27:09 Thank you, sweetheart.
2:27:14 And God bless you for doing this and for believing it’s worthwhile.
2:27:16 So thank you.
2:27:20 Thank you for joining me for today’s discussion with Twyla Tharp.
2:27:25 To learn more about her work and to find a link to her truly spectacular book, The Creative
2:27:27 Habit, please see the show note captions.
2:27:31 If you’re learning from and or enjoying this podcast, please subscribe to our YouTube channel.
2:27:34 That’s a terrific zero-cost way to support us.
2:27:39 In addition, please follow the podcast by clicking the follow button on both Spotify and Apple.
2:27:42 And on both Spotify and Apple, you can leave us up to a five-star review.
2:27:46 And you can now leave us comments at both Spotify and Apple.
2:27:49 Please also check out the sponsors mentioned at the beginning and throughout today’s episode.
2:27:52 That’s the best way to support this podcast.
2:27:56 If you have questions for me or comments about the podcast or guests or topics that you’d like
2:28:01 me to consider for the Huberman Lab podcast, please put those in the comments section on YouTube.
2:28:02 I do read all the comments.
2:28:05 For those of you that haven’t heard, I have a new book coming out.
2:28:06 It’s my very first book.
2:28:10 It’s entitled Protocols, an Operating Manual for the Human Body.
2:28:13 This is a book that I’ve been working on for more than five years, and that’s based on more
2:28:16 than 30 years of research and experience.
2:28:22 And it covers protocols for everything from sleep to exercise to stress control, protocols
2:28:24 related to focus and motivation.
2:28:30 And of course, I provide the scientific substantiation for the protocols that are included.
2:28:33 The book is now available by presale at protocolsbook.com.
2:28:36 There you can find links to various vendors.
2:28:38 You can pick the one that you like best.
2:28:42 Again, the book is called Protocols, an Operating Manual for the Human Body.
2:28:47 And if you’re not already following me on social media, I am Huberman Lab on all social media
2:28:47 platforms.
2:28:51 So that’s Instagram, X, Threads, Facebook, and LinkedIn.
2:28:56 And on all those platforms, I discuss science and science related tools, some of which overlaps
2:28:59 with the content of the Huberman Lab podcast, but much of which is distinct from the
2:29:01 information on the Huberman Lab podcast.
2:29:04 Again, it’s Huberman Lab on all social media platforms.
2:29:08 And if you haven’t already subscribed to our Neural Network newsletter, the Neural Network
2:29:13 newsletter is a zero-cost monthly newsletter that includes podcast summaries, as well as
2:29:18 what we call protocols in the form of one to three-page PDFs that cover everything from how
2:29:21 to optimize your sleep, how to optimize dopamine, deliberate cold exposure.
2:29:25 We have a foundational fitness protocol that covers cardiovascular training and resistance
2:29:26 training.
2:29:28 All of that is available completely zero cost.
2:29:32 You simply go to HubermanLab.com, go to the menu tab in the top right corner, scroll
2:29:35 down to newsletter, and enter your email.
2:29:38 And I should emphasize that we do not share your email with anybody.
2:29:42 Thank you once again for joining me for today’s discussion with Twyla Tharp.
2:29:46 And last, but certainly not least, thank you for your interest in science.
Bạn nổi tiếng vì thường dậy sớm và tới phòng tập lúc 5 giờ sáng trong hai tiếng, ngày này qua ngày khác. Hãy kể cho chúng tôi về nghi thức đó và liệu bạn còn thích nó không?
Nó không phải một nghi thức và tôi chưa bao giờ thích nó. Đó là thực tế và bạn làm nó vì bạn cần một công cụ để thách thức. Chỉ cần thiết lập cơ chế cho ngày bạn sẽ phải làm điều đó. Nó khá nhàm chán và phần nào đáng ghét. Bạn có thể cho chúng tôi chút hiểu biết về lời đối thoại nội tâm của bạn vào những ngày bạn không muốn đi không? Có phải bạn tự nói với mình hay bạn học được cách gạt bỏ giọng nói bảo rằng “có lẽ hôm nay thôi” không?
Rất đơn giản. Nếu bạn không làm việc khi bạn không muốn làm, bạn sẽ không thể làm việc khi bạn muốn làm.
Chào mừng đến với Huberman Lab Podcast, nơi chúng tôi thảo luận về khoa học và các công cụ dựa trên khoa học cho cuộc sống hằng ngày.
Tôi là Andrew Huberman và tôi là giáo sư về sinh học thần kinh và nhãn khoa tại Trường Y khoa Stanford. Khách mời hôm nay của tôi là Twyla Tharp. Twyla Tharp là một vũ công và nhà biên đạo múa nổi tiếng thế giới. Những tác phẩm sân khấu và điện ảnh của bà dễ dàng đặt bà không chỉ vào top 1% các biên đạo múa mọi thời đại, mà còn vào hàng ngũ những nghệ sĩ sáng tạo hàng đầu, xưa và nay. Tôi biết mình muốn mời Twyla lên podcast này sau khi nghe cuốn sách của bà, The Creative Habit, nơi bà giải thích cách xây dựng lịch trình, thói quen và quy tắc giúp biểu đạt sáng tạo tốt nhất của bạn hiện hữu.
Điều tôi yêu thích ở cuốn sách là nó thẳng thắn và hướng hành động. Không có gì huyền bí ở đó. Bà giải thích trong sách cách ngay cả với những người chỉ có một giờ mỗi ngày để viết, hát, vẽ hay làm bất cứ việc gì, làm sao để tận dụng tối đa khoảng thời gian đó về mặt sản lượng sáng tạo. Rồi khi tôi tìm hiểu thêm về bà, tôi còn rất ấn tượng rằng ngay cả khi đã ở độ tuổi 60, nhân tiện giờ bà 84 tuổi, bà có thể deadlift hơn 200 pounds, tức hơn gấp đôi trọng lượng cơ thể mình, đẩy ngực bằng trọng lượng cơ thể trong ba lần lặp sạch, và đã bắt đầu tập quyền Anh để giữ chuyển động và phản xạ sắc bén. Như bạn sẽ thấy hôm nay, bà là một hiện tượng và điều đó đến từ lao động chăm chỉ. Bà vẫn ở phòng tập mỗi sáng lúc 5 giờ trong hai tiếng đầy đủ. Hôm nay, chúng ta bàn về cách xây dựng kỷ luật bản thân trong và xung quanh tâm trí sáng tạo của bạn. Và chúng ta bàn về chuyển động như một ngôn ngữ. Có một ý tưởng mới nổi trong khoa học thần kinh rằng chuyển động cơ thể, rồi âm nhạc, rồi lời nói là cách con người bắt đầu giao tiếp với nhau. Chúng tôi thảo luận về điều đó và về cách chuyển động có thể giúp chúng ta xử lý và giải thích cảm xúc cùng ý tưởng. Chúng tôi cũng nói về cuộc sống của Twyla lớn lên trên một nông trại và cách đó định hình tư duy của bà về công việc và cộng đồng. Và chúng tôi cũng nói về việc có và thể hiện tính sáng tạo độc đáo của mình và cách phát triển gu thẩm mỹ. À vâng, chúng tôi cũng bàn về thần giao cách cảm. Bạn sẽ nhận thấy mối quan hệ giữa Twyla và tôi rất khác so với các tập Huberman Lab khác mà tôi đã làm. Bà là một người rất sôi nổi và chúng tôi đã có rất nhiều niềm vui khi khám phá và thử thách các ý tưởng, phần lớn là bà thử thách tôi. Thật là một vinh dự và niềm vui thực sự khi được học hỏi từ một bậc thầy nghệ thuật như vậy và, thành thật mà nói, cả trong nghệ thuật sống. Và như bạn sẽ sớm biết, tất cả chúng ta đều có thể học hỏi nhiều điều từ Twyla.
Trước khi bắt đầu, tôi muốn nhấn mạnh rằng podcast này tách biệt khỏi vai trò giảng dạy và nghiên cứu của tôi tại Stanford. Tuy nhiên, nó là một phần trong mong muốn và nỗ lực của tôi nhằm mang thông tin về khoa học và các công cụ liên quan đến khoa học miễn phí đến với công chúng. Phù hợp với chủ đề đó, tập hôm nay có nhà tài trợ. Và bây giờ là phần trao đổi của tôi với Twyla Tharp. Twyla Tharp, chào mừng.
Cảm ơn bạn.
Rất hâm mộ, rất rất hâm mộ và yêu, yêu, yêu cuốn sách của bà.
Cảm ơn bạn.
The Creative Habit. Đó là một cuốn sách tuyệt vời và đã dạy tôi rất nhiều. Và hôm nay tôi muốn nói về điều đó, nhưng tôi muốn nói về nhiều thứ khác nữa. Hãy bắt đầu với “spine” là gì. Tôi nghĩ đây là một thành phần quan trọng trong cuốn sách và khái niệm về “spine” này. Cách tôi nghĩ về nó là rất nhiều người cảm thấy có điều gì đó bên trong họ mà họ muốn đưa ra thế giới. Họ muốn tiếp cận sự sáng tạo của mình hoặc họ vốn sáng tạo. Có quá nhiều thông tin ngoài kia về cách tiến tới điều đó. Nhưng khái niệm “spine” thật sự rất quan trọng vì nó giữ chúng ta đi đúng hướng. Nếu không, có thể là đi lang thang trong sa mạc. Đột nhiên bạn lại bơi giữa đại dương. Đột nhiên có điện thoại, bạn nhận được tin nhắn. Xin hãy giải thích “spine” là gì và tại sao đó là một khái niệm sống còn cho bất kỳ ai muốn tạo ra điều gì đó.
Spine có nghĩa là tập trung. Spine có nghĩa là sự chú tâm. Nếu bạn nghĩ theo hình học, spine là trung tâm, cả theo phương ngang lẫn phương dọc. Vì vậy nếu chúng ta nói về thể chất, bạn có bên phải và bên trái. Bạn có trên và bạn có dưới. Và những yếu tố này được kết nối qua trung tâm, đúng không? Nên chúng phải được phối hợp. Bạn đơn giản là không thể hoạt động nếu bên phải của bạn đang đi theo một hướng và bên trái của bạn đang đi theo hướng khác, bạn sẽ chẳng đi đến đâu. Vậy nên bạn phải di chuyển từ trung tâm của mình.
Về cách bạn tổ chức thông tin, cũng có một trung tâm cho nó. Giống như, ừm, ở đây bạn có cái này và cái kia, và bạn có thể chuyển những gì bạn hiểu từ lĩnh vực này để làm thông tin cho phía bên kia, nhưng nó phải đi qua một điểm chung, và điểm chung đó là trung tâm. Và cho tới khi bạn cảm nhận được điều đó, hoặc, với bất kỳ ai đang làm việc, dù là về mặt thể chất hay — hãy dùng từ một cách rất rộng và chung chung — về mặt nghệ thuật, cho tới khi bạn biết mình đang đứng ở đâu, nơi bạn cảm thấy tự tin nhất rằng bạn chính là những gì bạn đã nói, bạn ở giữa biển cả. Bạn có thể đi hướng này, hướng kia, trừ khi bạn biết cách định vị theo các vì sao, điều mà ít người còn làm nữa, thì bạn gặp rắc rối. Vì vậy khi tôi nghĩ về một “spine” trong — giống như một bài báo khoa học, tôi đã được dạy rằng thực sự chỉ có thể có một kết luận chính, có thể hai, nhưng một kết luận chính của bất kỳ bài báo nào, mặc dù bộ dữ liệu có lẽ chỉ ra 50 điều khác nhau có thể thú vị.
Về một podcast hay một bộ phim hay một cuốn sách, đôi khi người đọc, người nghe hay người quan sát không rõ “mạch chính” (the spine) là gì. Nhưng theo tôi hiểu, người sáng tạo phải hiểu mạch chính trước khi bắt tay vào làm. Vậy anh/chị có thể đưa vài ví dụ từ chính tác phẩm của mình không? Và có thể, nếu nhớ ra, vài ví dụ từ mỹ thuật thị giác hay phim ảnh hoặc thứ gì đó, nơi người sáng tạo thấy rõ mạch chính, nhưng người xem/tiêu thụ nội dung có thể không hoàn toàn rõ.
Được. Lý do là ngay từ đầu, bạn biết có một kết luận, nhưng nhiệm vụ của họ là giữ cho bạn không tới được kết luận đó càng lâu càng tốt.
Ai đã gây án?
Ai đã gây án? Ai đã gây án? Ai là kẻ giết người? Ai, gì cơ, trước hết đó là tội gì?
Và họ sẽ trì hoãn càng lâu càng tốt theo phong cách độc nhất của họ, theo những chế độ rõ ràng.
Ý tôi là, Agatha Christie, thể thức của bà gần như một bài sonet. Tôi chắc bạn có thể đếm từ, và tôi chưa thấy nghiên cứu nào cho thấy, à này, bà sẽ đặt mồi nhử (red herring) số một ở sau X từ, và đây là lúc bà chèn thêm một tội ác để đẩy căng thẳng lên tới đây. Nhưng tất cả chúng ta đều biết chúng ta đang chơi cùng một trò.
Tôi nghĩ bất kỳ ai thành công trong việc truyền đạt với người khác đều giành được niềm tin của họ, giành được sự tin cậy rằng bạn sẽ không lừa họ.
Anh/chị nghĩ việc đi vào suy nghĩ khán giả, hiểu họ muốn gì quan trọng đến mức nào, hay mạch chính hoàn toàn xuất phát từ người sáng tạo?
Nó là về mối quan hệ của người sáng tạo với tác phẩm, hay anh/chị nghĩ về những gì khán giả muốn và họ cần gì?
Câu hỏi về khán giả và ý định là một câu hỏi khá nhạy cảm, bởi vì, được rồi, liệu bạn có đang thao túng khán giả, và bạn ở đó chỉ để lợi dụng họ không?
Hay, ở đầu đối diện của quang phổ đó, bạn làm vì bạn ở trên một tháp ngà, bạn đang làm các cuộc điều tra của mình ở đây, và có thể chúng kết nối, có thể không, ai quan tâm chứ?
Đó là hai thái cực, thao túng hoàn toàn khán giả, hoặc hoàn toàn phớt lờ khán giả.
Và tùy thuộc vào tôi đang làm việc cho ai hoặc với ai, tôi làm cả hai.
Với tôi, dường như là một trong những điều khó nhất của một người sáng tạo: vừa muốn tôn trọng mong muốn của khán giả, nhưng bạn cũng phải có điều mình muốn truyền đạt.
Và chúng ta không bao giờ biết mọi thứ sẽ được đón nhận như thế nào, nhưng với người muốn tạo ra thứ gì đó, có lẽ ta có thể định hướng họ về mạch chính của chính họ, hoặc mạch chính của tác phẩm.
Bắt đầu từ đâu?
Tôi nghĩ từ “ý định” (intention), từ mà ngày nay bị dùng mơ hồ quá nhiều, nhưng tại sao bạn làm việc này?
Mục đích của bạn là gì khi làm nó?
Bạn quan tâm điều gì?
Tại sao bạn muốn làm việc này?
Bạn được gì từ nó?
Bạn làm để học hỏi?
Hay đây là dấu hiệu của một hợp đồng?
Bạn có nghĩa vụ phải thành công với một nhà sản xuất đã đầu tư nhiều tiền không?
Đó là điều đã được xác định ngay từ đầu.
Điều đó sẽ quyết định một phạm vi khả năng cho bạn, phải không?
Và thật không may, vấn đề kinh tế/tổng lợi ích chi phối nhiều chuyện này.
Ít nhất với tôi, nếu tôi đã ký hợp đồng giao kết một kết quả cụ thể, thì đó là điều tôi phải làm.
Không quan trọng tôi muốn gì.
Là tôi có hoàn thành được cái đó hay không.
Theo một cách nào đó, đó là một loại ràng buộc thiêng liêng, được chứ?
Bạn tôn trọng hợp đồng của mình.
Mặt khác, nếu tôi không ở trong vị thế phải kiếm tiền, tôi có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.
Hoặc nói đúng hơn, không phải mọi thứ tôi muốn, mà là bất cứ điều gì tôi cho là quan trọng.
Vậy làm sao bạn xác định các tham số của “quan trọng”, vì điều đó giúp định hình ý định.
Ngày xưa — tạm gọi là trước năm 1979, bất cứ gì trước 79 là ngày xưa — ngày xưa, điều đó bao gồm cả thập niên 60.
Chúng tôi làm mọi thứ vì muốn thay đổi hướng quay của trái đất.
Chuyện kết thúc.
Chúc may mắn.
Kể tôi nghe thêm về điều đó.
Nó đơn giản có nghĩa là người hành nghề hoàn toàn phơi bày trước mọi thứ.
Giả sử bạn là một họa sĩ.
Bạn hoàn toàn tiếp xúc với mọi thứ mà mọi người đang làm.
Và bạn thấy một cách khác để làm.
Và bạn làm theo cách đó.
Mọi người đều cắm vào cùng một cơ chế đó.
Ý tôi là, nếu họ rẽ vào khu vực của bạn, bạn lại chuyển hướng.
Bạn phải liên tục thay đổi nhận thức như một nghệ sĩ.
Ý niệm đó có vẻ không còn phù hợp lắm ngày nay, có lẽ vậy.
Tại sao anh/chị nghĩ thế?
Bởi vì bạn có thể sống rẻ hơn vào thập niên 60.
Bạn có thể sống rất rẻ.
Bây giờ bạn không thể sống rẻ như vậy khi là một lực lượng nghệ thuật.
Bạn phải trả hóa đơn.
Nhiều hóa đơn.
Tôi từ lâu đã nghĩ rằng những tác phẩm hay nhất mà người ta tạo ra là ở giai đoạn đầu khi họ chưa nhận được phản hồi và họ chỉ là chính mình.
Thật khó giữ được kết nối với nguồn năng lượng ban đầu đó của việc chỉ là chính mình mà không có ý niệm về hợp đồng, phản hồi và cảm nhận về phản hồi.
Anh/chị có nghĩ điều đó quan trọng không?
Tôi chưa bao giờ tin rằng hiểu biết của mình là lớn nhất khi tôi chẳng biết gì; ngược lại, tôi luôn tin rằng càng biết nhiều thì thử thách càng lớn.
Nếu nhìn vào cuộc đời các nghệ sĩ, ví dụ như Beethoven.
Hãy lấy các tác phẩm đầu của Beethoven.
Hãy lấy các tác phẩm cuối của Beethoven.
Rất khác nhau, những thử thách khác nhau.
Có thể lập luận, tùy theo hệ thống tính mạch lạc của chủ nghĩa cổ điển trong các tứ tấu sớm,
đối chiếu với các tứ tấu muộn và sự vỡ mộng hoàn toàn mà ông đạt được vào cuối sự nghiệp,
phá tan thế giới âm thanh, điều mà ông chỉ có thể làm được thực sự vì ông bị điếc.
Ông đã phát triển, trong suốt một thời gian dài không may, hàng thập kỷ, nhận thức rằng ông đang mất thính lực.
Và đến cuối đời, ông thực sự cơ bản là hoàn toàn điếc, điều đó buộc ông vào thế giới riêng của mình.
Vậy trong một tác phẩm, tôi nghĩ, của Diabelli — đó là thứ cuối cùng ông ấy viết cho keyboard sau những sonata — và thực ra ông đã bắt đầu bộ Diabelli ấy khoảng 15 năm trước, có thể còn lâu hơn, tôi đang quên mất chi tiết ở đây, nhưng là khoảng 15 năm trước khi ông quay lại để hoàn thành nó.
Và ban đầu ông chán nó vì với một nhà soạn nhạc trẻ, chủ đề đó không đủ thách thức.
Khi ông quay lại sau này, ông có một thái độ khiêm tốn nói rằng, chủ đề mà tôi từng khinh thường vì nghĩ là: “thật à?” — lên, lên, lên, rồi xuống ở cái nốt, chia đôi, rồi hạ xuống — và ông tự hỏi, cái gì cơ?
Về sau, ông quay lại và nói, đúng rồi, không ngốc nghếch, đơn giản. Tôi không bao giờ có thể viết được thứ gì đơn giản mà hữu dụng như thế.
Và ông hoàn thành nó, và có thể nói đó là bộ biến tấu cho keyboard vĩ đại nhất trong toàn bộ kho tàng âm nhạc, nếu bạn muốn như vậy.
Beethoven thời kỳ trước, Beethoven đã đi qua nhiều thể loại khác nhau, một thánh ca, một vở opera, nhiều tứ tấu, rồi quay lại với tác phẩm này với những thông tin mới để nhìn nhận lại.
Thật hấp dẫn.
Có điều là càng biết nhiều thì thách thức càng lớn.
Hoàn toàn đúng.
Nhưng đồng thời càng nhiều thứ càng gây xao lãng, và càng khó tập trung.
Một phần là do thể chất.
Nhưng một phần nữa là vì khi đã thành tựu, thì có rất nhiều lựa chọn hơn mở ra.
Nhưng bạn phải chọn lọc những gì bạn có thể dùng để làm việc.
Trong giai đoạn đầu, bạn sẽ lấy những gì có được.
Còn bây giờ nếu bạn lấy những gì có thể có, bạn sẽ bị phân tâm một cách rất hỗn loạn bởi mọi thứ.
Tôi muốn tạm dừng nhanh để cảm ơn nhà tài trợ của chúng ta, Our Place.
Our Place làm các nồi, chảo và dụng cụ nhà bếp mà tôi rất thích.
Ngạc nhiên là các hợp chất độc hại như PFAS, hay còn gọi là “forever chemicals” (hóa chất tồn lưu lâu), vẫn còn được tìm thấy trong 80% chảo chống dính, cũng như trên dụng cụ, thiết bị và vô số sản phẩm nhà bếp khác.
Như tôi đã nói trước đây trên podcast này, những PFAS này, hay các hóa chất “mãi mãi” như Teflon, đã được liên hệ với các vấn đề sức khỏe lớn như rối loạn nội tiết, rối loạn hệ vi sinh đường ruột, vấn đề sinh sản, và nhiều vấn đề sức khỏe khác.
Vì vậy điều rất quan trọng là tránh chúng.
Đó là lý do tôi là fan lớn của Our Place.
Sản phẩm của Our Place được làm từ vật liệu chất lượng cao nhất và đều không chứa PFAS và các chất độc hại.
Tôi đặc biệt thích chiếc Titanium Always Pan Pro của họ.
Đó là chảo chống dính đầu tiên làm từ zero chemicals và không có lớp phủ.
Thay vào đó, nó sử dụng titan tinh khiết.
Điều này có nghĩa là nó không chứa các hóa chất “mãi mãi” có hại và không bị xuống cấp hay mất đi tính chống dính theo thời gian.
Nó cũng rất đẹp.
Tôi rán trứng trong Titanium Always Pan Pro gần như mỗi sáng.
Thiết kế cho phép trứng chín hoàn hảo mà không dính chảo.
Tôi cũng nấu burger và bít tết trong đó, và nó luôn tạo được vết áp chảo rất đẹp trên thịt.
Nhưng một lần nữa, không có gì dính vào nó, nên rất dễ vệ sinh, thậm chí có thể rửa bằng máy rửa chén.
Tôi rất thích nó và dùng nó liên tục.
Our Place hiện có một dòng đầy đủ đồ dùng Titanium Pro sử dụng công nghệ chống dính titan đầu tiên trong loại.
Trong thời gian giới hạn, Our Place đang giảm thêm 10% trên chương trình khuyến mãi ngày lễ hiện tại cho đồ dùng Titanium của họ.
Hãy truy cập fromourplace.com/Huberman và dùng mã SAVEHUBERMAN10 để nhận ưu đãi.
Với thử nghiệm không rủi ro 100 ngày, miễn phí vận chuyển và hoàn trả, bạn có thể thử món đồ nhà bếp tuyệt vời này mà không có rủi ro.
Tập hôm nay cũng được tài trợ bởi 8Sleep.
8Sleep làm bề mặt nệm thông minh có khả năng làm mát, sưởi ấm và theo dõi giấc ngủ.
Một trong những cách tốt nhất để đảm bảo bạn có một giấc ngủ ngon là đảm bảo nhiệt độ môi trường ngủ của bạn đúng.
Bởi vì để rơi vào giấc ngủ và duy trì giấc ngủ sâu, thân nhiệt của bạn thực tế phải giảm khoảng 1 đến 3 độ.
Và để thức dậy cảm thấy sảng khoái và tràn đầy năng lượng, thân nhiệt của bạn thực tế phải tăng khoảng 1 đến 3 độ.
8Sleep tự động điều chỉnh nhiệt độ giường bạn suốt đêm theo nhu cầu riêng của bạn.
Tôi đã ngủ trên bề mặt nệm 8Sleep gần 5 năm rồi, và nó hoàn toàn thay đổi và cải thiện chất lượng giấc ngủ của tôi.
Mẫu 8Sleep mới nhất là Pod 5.
Đó là thứ tôi đang dùng bây giờ, và tôi cực kỳ thích nó.
Nó có rất nhiều tính năng tuyệt vời.
Ví dụ, Pod 5 có tính năng gọi là Autopilot, là một engine AI học thói quen ngủ của bạn rồi điều chỉnh nhiệt độ môi trường ngủ theo các giai đoạn ngủ khác nhau.
Nó thậm chí sẽ nâng đầu bạn nếu bạn đang ngáy, và thực hiện các điều chỉnh khác để tối ưu hóa giấc ngủ.
Nếu bạn muốn thử 8Sleep, hãy vào 8Sleep.com/Huberman để được giảm $450 cho Pod 5 Ultra.
Đây là một phần của đợt khuyến mãi ngày lễ mở rộng của 8Sleep, kéo dài từ bây giờ đến ngày 31 tháng 12 năm 2025.
8Sleep giao hàng tới nhiều quốc gia trên toàn thế giới, bao gồm Mexico và UAE.
Một lần nữa, đó là 8Sleep.com/Huberman để tiết kiệm tới $450 từ bây giờ đến hết 31/12/2025.
Gần đây, tôi nghe một cuộc trò chuyện giữa người bạn tốt của tôi, Rick Rubin, người mà chúng ta đã đề cập trước đó.
Anh ấy là một fan lớn của bạn.
Bạn đã truyền cảm hứng cho cuốn sách của anh ấy, và anh ấy muốn tôi nói điều đó với bạn.
Cảm ơn.
Và anh ấy đang nói chuyện với Gwyneth Paltrow, cô ấy tất nhiên là một nữ diễn viên và đã làm được nhiều điều đáng nể trong lĩnh vực sức khỏe và kinh doanh wellness, v.v.
Và cô ấy nói một điều rất thú vị.
Cô ấy nói: người ta thường muốn giữ bạn ở đúng chỗ họ tìm thấy bạn.
Và đó là một câu nói thú vị mà tôi nghĩ chạm vào điều gì đó, một lần nữa, đối với người sáng tạo hay người tiêu thụ nội dung sáng tạo thì cảm thấy rất đúng.
Rằng chúng ta gặp một ai đó, như ai đó đi xem một điệu nhảy của bạn, hoặc ta xem một bộ phim hay có Gary Oldman đóng, hoặc xem một tác phẩm của Basquiat lần đầu, và nó ảnh hưởng tới bạn hoặc không.
Nhưng nếu nó ảnh hưởng, thì có xu hướng muốn giữ người đó và tác phẩm họ làm ở đúng chỗ ấy.
Như thể chúng ta nghĩ mình sở hữu người sáng tạo theo một cách nào đó và cả tác phẩm của họ, theo một cách rất ngây thơ và ích kỷ.
Bạn có nghĩ điều đó tạo ra một vấn đề thật sự cho bất kỳ ai đang cố đem tác phẩm ra thế giới không?
Bởi vì, như anh nói, theo thời gian, người sáng tạo tích lũy kiến thức, nghề của họ phát triển.
Nhưng lượng người hâm mộ của bạn, những người yêu mến bạn, họ yêu bạn vì một thứ mà thực ra bạn không còn là như thế nữa.
Bạn đang tiến hóa.
Bởi vì có cái hội chứng “somewhere over the rainbow”, đúng không?
Người ta luôn hỏi Garland về một bài hát duy nhất.
John, bất kỳ ai cũng luôn bị hỏi về bản hit của họ, vì ai cũng muốn chạm vào thứ dường như là thành tựu lớn nhất của họ.
Thật là khó chịu.
Ý tôi là, rõ ràng, đó gọi là bị đóng khung.
Và với người đang làm việc ấy, có những nghệ sĩ làm việc theo chuỗi, đúng không?
Làm việc theo series và thực hiện những thay đổi từng chút một.
Và theo cách đó, họ có phần nào được hưởng lợi của cả hai thế giới.
Nhưng cũng có những người khác cảm thấy, oke, anh đã có điều đó rồi.
Tôi phải đi chỗ khác.
Và điều đó, theo một cách nào đó, họ đúng.
Bởi vì nếu bạn muốn liên tục tiến bộ — đó là một trò chơi.
Bạn muốn thu hút sự chú ý, bạn làm điều đó bằng cách thay đổi.
Bạn không làm điều đó bằng cách củng cố.
Điều đó chỉ tạo ra một vùng an toàn.
Và nó có thể xây dựng được tiếng tăm.
Nó có thể xây dựng được sự nghiệp.
Nó cho bạn ngày càng nhiều thứ bạn mong đợi.
Nhưng với người đang tạo ra tác phẩm, điều đó có thể khá chết người.
Bạn có biết Jean-Michel Basquiat không?
Không.
Ồ. Một thế hệ khác.
Tôi biết những họa sĩ, những họa sĩ khu downtown vào những năm 60.
Bạn có thể cho tôi vài ví dụ về —
Ồ, anh muốn biết những cái tên nổi tiếng.
Không, tôi không cần biết tên.
Tôi chỉ có một câu hỏi về —
Tony Smith, Frank Stella, Motherwell.
Ừ.
Lý do tôi hỏi là —
Ad Reinhart.
Lý do tôi hỏi là trước đó anh có nói rằng đã có một thời, khi một lĩnh vực nhất định — mọi người biết nhau và biết họ đang làm gì.
Và tôi thích Basquiat.
Tôi không bị ám ảnh về họ hay gì cả.
Có một cảnh tuyệt vời trong phim Basquiat, giữa anh ấy và Benicio Del Toro, hoặc diễn viên đóng vai anh ấy và Benicio Del Toro, về khái niệm danh tiếng.
Chúng tôi sẽ để đường link vào chú thích để mọi người có thể xem.
Và đó là một ví dụ tuyệt vời về cách mọi người sẽ yêu bạn, rồi họ ghét bạn vì bạn thay đổi, rồi họ lại yêu bạn vì cái cách bạn từng như thế.
Rồi — và thật buồn cười.
Và, một lần nữa, với người tiêu thụ nội dung, điều đó có lẽ còn thú vị hơn so với một người sáng tạo.
Nhưng ý chính là ngày nay tôi thấy có quá nhiều thứ ngoài kia, nghệ thuật, âm nhạc, múa, và Instagram trưng bày tất cả như một bàn tiệc thập cẩm cho chúng ta.
Và thật khó hơn để biết mình đứng ở đâu trong một cộng đồng người sáng tạo.
Vậy ở mức độ nào anh nghĩ việc được bao quanh bởi những người sáng tạo khác, như họa sĩ thị giác hay những vũ công khác, lúc trước so với bây giờ có hữu ích?
Ừ, thời kỳ đầu — tuổi tác cũng là một yếu tố ở đây.
Tôi rất trẻ.
Tôi vừa ra trường.
Và tôi cảm thấy mình rất là sinh viên.
Bây giờ khác hẳn.
Và đó là một kiểu trách nhiệm khác.
Và công việc sẽ khác.
Thời kỳ đầu, tôi đi xem tuyệt đối mọi thứ.
Bây giờ tôi chẳng đi xem gì cả.
Một phần là do thời gian.
Nhưng quan trọng hơn, là nhận thức rằng bạn muốn cảm thấy cô lập theo một cách nào đó bởi vì bạn chính là như vậy.
Và đó là sự thật.
Vì vậy bạn cần vận hành từ một chỗ thực sự, chân thực.
Và khi anh nói về sự tràn ngập thông tin ngoài kia, tôi cố gắng tự cập nhật bản thân ở một mức độ nào đó về những lĩnh vực văn hóa khác nhau.
Nhưng tôi làm điều đó qua lăng kính truyền thông bởi vì đó là cách người tiêu thụ đang tiếp nhận.
Người tiêu thụ không ở tại từng cuộc triển lãm hay từng buổi biểu diễn.
Họ nhận nó qua truyền thông.
Vì vậy khi nhìn qua góc độ truyền thông, tôi đã có một góc nhìn đôi về nó.
Tôi có góc nhìn của nghệ sĩ, nhưng tôi cũng có góc nhìn của nhà báo, nếu không có từ nào hay hơn thì ta gọi là báo chí podcast.
Chúng tôi sẽ được tha thứ chứ?
Chắc chắn.
Cảm ơn.
Podcast là một thứ kỳ lạ.
Chúng ta có thể nói thêm về nó sau, cái đó là gì và không phải là gì.
Được thôi, chúng ta sẽ đợi đến khi tắt máy sẽ bàn tiếp.
Được.
Nhưng thách thức với tôi trở thành, ừm, trong tất cả dòng chảy của những thứ này, bạn tin vào điều gì?
Quên người ta đi, bạn không thể tin ai cả.
Nhưng tin vào cái gì?
Bạn có thể tin vào điều gì?
Cái gì thực sự có nền tảng theo cách mà mang lại hiệu quả?
Và nghĩ về điều đó, anh biết đấy, tôi vừa kết thúc — nếu anh tha thứ cho tôi vì lạc đề một chút — hai năm làm việc cực kỳ vất vả.
Một chuyến lưu diễn kỷ niệm 60 năm mà là một đỉnh cao rất lớn của một quá trình làm việc dài, đã đặt cược rất nhiều và thật không may lại rất thành công.
Bởi vì thành công khó để theo đuổi hơn là thất bại.
Vì vậy ở điểm này anh nói, được rồi, này bạn, bạn đã làm tất cả rồi.
Bây giờ thì sao?
Và vậy bạn đi đâu?
Và bạn không đi hỏi người khác câu trả lời cho câu hỏi của bạn.
Người ta phải tìm cách chuyển hướng mà không bỏ rơi bạn là ai và bạn tin vào điều gì để chỉ đơn giản là tạo ra sự thay đổi.
Thật vậy sao?
Điều đó hoạt động thế nào?
Vì vậy đó là một vị trí vô cùng hiếm có để ở.
Không nhiều người đi được xa đến mức này.
Không nhiều người nhìn vào năm thứ 61 trong sự nghiệp của họ.
Đúng.
Như vậy kiểu, được rồi, bây giờ cho chúng tôi xem đi.
À, có thể tôi không muốn.
Có thể tôi sẽ.
Ai biết được?
Anh nói rằng sau một thành công thì khó hơn nhiều so với sau một thất bại.
Tôi nghĩ điều đó sẽ làm nhiều người ngạc nhiên vì mọi người, kể cả tôi, có lẽ cảm thấy khi bạn làm tốt, bạn có thêm tự tin rằng bạn có thể làm tốt lần nữa.
Cái đó cũng đúng.
Còn khi bạn thất bại, bạn kiểu như, ạch.
Bạn cũng có thể thất bại lần nữa.
Anh có nói điều đó với các vũ công của mình không?
Không, bởi vì các vũ công của tôi thì không thất bại.
Đó là lý do tôi làm việc với những vũ công muốn làm việc chăm chỉ như tôi.
Hãy nói thêm về quá trình đó.
Ừ.
Trong cuốn sách của anh, anh có nói thất bại thì quan trọng, thất bại nhiều, rất nhiều, trong riêng tư.
Ừ.
Điều đó có tác động lớn đến tôi.
Ừ.
Tôi nghĩ khái niệm tạo ra thật nhiều thất bại và sai lầm.
Ừ.
Trong riêng tư.
Khi bạn đang làm việc, bạn không biết đó có phải là thất bại hay không.
Bạn chỉ biết liệu nó có hữu ích hay không.
Bạn biết liệu nó có kích thích hay không.
Bạn biết liệu nó có sinh ra câu hỏi tiếp theo hay không.
Đấy là điều hữu ích.
Bạn không biết nó tốt hay xấu.
Quay lại với các vũ công của bạn và cách bạn đưa họ vào guồng công việc, nói cách khác.
Bởi vì tôi nghĩ chuyện đó cũng làm nổi bật khái niệm về nghi lễ rất, rất hay.
Cho những người chưa biết, như tôi, cho chúng tôi một ví dụ về một ngày của bạn và một ngày trong studio,
phác thảo cơ bản thôi.
Nó tùy thuộc bạn đang ở đâu trong từ xinh đẹp gọi là quá trình.
Nếu bạn ở giai đoạn đầu, mọi thứ linh hoạt hơn.
Và dù sao thì một thành phần then chốt mà tôi luôn thấy để làm công việc là bạn phải có khả năng lập lịch.
Bạn phải có khả năng nói với mọi người họ đến mấy giờ và mang giày gì.
Được chứ?
Việc đó thực ra đã giúp bạn đưa ra nhiều lựa chọn.
Và tôi nghĩ đó là điều tốt.
Ý tôi là, chẳng có lý do gì mà chỉ nói “ừ, ta làm khi nào các bạn đến và mang đại thứ gì cũng được”.
“Tùy” không phải là từ tôi thích.
Vì vậy các lựa chọn được đưa ra và một lịch trình được lập.
Và thông thường, một lần nữa, tùy vào dự án là gì.
Nhưng nếu là, để tôi đưa càng nhiều phạm vi ở đây càng tốt.
Nếu là tôi tạo một tác phẩm mới, tôi sẽ đặt lịch.
Vũ công đến.
Họ sẽ tự tập lớp.
Họ sẽ đến trong trạng thái đã nóng người.
Được chứ, đó không phải là phần công việc của tôi trong ngày.
Tôi có công việc riêng để chuẩn bị cho buổi tập đó, nhưng cũng để duy trì công cụ thể chất của mình ở mức tôi có thể.
Bởi vì tôi càng mang được nhiều thứ vào studio, tôi càng có thể cho họ nhiều hơn, và tôi càng mong họ mang nhiều vào.
Vì vậy tôi có một con đường song hành cùng các vũ công, và chúng tôi gặp nhau, hòa vào nhau, và tôi thường đến với một ý niệm định sẵn về nơi chúng tôi sẽ đi với thứ này.
Rồi xem nó hoạt động như thế nào trong thời gian thực và không gian thực, thứ đó vừa hữu ích vừa khắt khe.
Và nó loại bỏ rất nhanh nhiều ảo tưởng.
Ai quyết định ai được làm việc với bạn?
Là tôi.
À, thực ra điều đó không hoàn toàn đúng.
Theo một cách nào đó, họ cũng quyết định.
Những vũ công tôi làm việc cùng, rõ ràng tôi tuyển chọn, nhưng tôi cũng sàng lọc từ góc nhìn ai muốn làm việc với tôi.
Ai sẽ đến và nói, “Ừ, tôi sẽ lao qua bức tường đó.”
Đó có phải việc chúng ta làm không?
Tôi sẽ lao qua bức tường.
Và bạn muốn biết là bạn có điều đó trong phòng.
Bạn sẽ không yêu cầu họ lao qua bức tường suốt thời gian.
Nhưng, bạn biết đấy, nếu đó có vẻ là một phương pháp sẽ hữu ích, bạn phải biết cam kết đó thực sự vững chắc.
Và điều đó tốt nhất được thể hiện qua mong muốn của họ.
Không phải bạn thấy họ hoàn toàn phù hợp, mà là qua mong muốn của họ.
Hầu hết vũ công có hiểu rằng sẽ là những giờ làm việc rất, rất dài và có lẽ lương rất ít một thời gian không?
Chắc chắn, lương rất ít và mãi mãi.
Một thế giới điên rồ.
Điên rồ.
Điên rồ và, theo cách nghĩ của tôi, không thể chấp nhận được.
Bởi vì, bạn biết đấy, tôi hoàn toàn ủng hộ những người làm công việc và tập luyện để đạt được điều đó về thể chất.
Và tôi không phân biệt rõ ràng giữa những người trong giới kinh doanh hay vận động viên.
Với tôi, tất cả là cùng một hoạt động.
Nhưng vũ công không có khả năng kiếm sống gần bằng một vận động viên xuất sắc.
Thậm chí không thể so sánh.
Không ở gần, không ở bãi đậu xe, thậm chí không trên đường dẫn tới sân vận động.
Sao chuyện này xảy ra và vì sao nó vẫn tiếp diễn?
Nó đặt ra những câu hỏi thú vị.
Cách chúng ta hỗ trợ nghệ thuật hay không hỗ trợ nghệ thuật, tôi nghĩ đó là vấn đề.
Chúng tôi có định chiếm chương trình của cô trong hai năm rưỡi tới không?
Nếu phải thì được thôi.
Ồ, được rồi.
Cuộc trò chuyện này chắc chắn sẽ thu hút thêm sự chú ý tới múa.
Nhưng vấn đề lớn hơn về việc mọi người có thể sống được bằng nghệ thuật hay không không phải chỉ là một thứ xa xỉ, mà là một phần cốt yếu của văn hóa và cuộc sống.
Ý tôi là, tôi yêu những thứ đẹp.
Tôi yêu những con chó đẹp.
Hầu hết các con chó đều đẹp.
Ngay cả những con bò tót cũng đẹp theo cách riêng.
Nhưng tôi yêu những thứ đẹp và nó làm giàu đời sống theo nhiều cách hơn việc chỉ cảm thấy vui thích.
Tôi nghĩ có sự liên hệ rất lớn từ nghệ thuật đến các lĩnh vực văn hóa khác.
Và ta có thể đưa ra lập luận kinh tế về điều đó.
Nhưng đó là một phần lý do bạn có mặt ở đây.
Nhưng quay lại chuyện nghi lễ.
Tôi có thể ngắt lời chị trước khi chị đi tới đó không?
Bởi vì tôi muốn nêu hai điều.
Một là khái niệm thực tế rằng khi chúng ta có một buổi diễn thành công, tôi đo nó bằng việc liệu khán giả rời đi với tâm trạng tốt hơn lúc họ tới không?
Nói cách khác, chúng ta cung cấp một dịch vụ.
Và chúng ta cung cấp một dịch vụ mang lại cho họ cảm giác lạc quan.
Thực vậy, tôi thậm chí có thể nói là đến mức niềm vui.
Đến niềm tin rằng họ cũng chiếm hữu một cơ thể có thể làm những điều phi thường này và cảm ơn Chúa.
Đó là một dịch vụ.
Đó là một dịch vụ.
Tôi nghĩ vũ công nên được trả nhiều hơn cho dịch vụ đó và điều đó cần được ghi nhận.
Điểm nữa tôi muốn nêu là chị đã dùng từ đó hai lần rồi.
Tôi đã không ngắt lời chị lần đầu.
Vẻ đẹp, đó là gì?
Nó có thể là thứ tôi nhìn thấy hoặc nghe thấy mà khuấy động một tập hợp cảm xúc trong tôi và tiếp tục theo sau.
Và những gì chị vừa nói về việc khán giả rời đi trong một trạng thái khác.
Ý tôi là, từ xuất hiện trong đầu tôi là như một liệu pháp cực kỳ tốt.
Nhưng ở một chừng mực nào đó, nó còn tốt hơn thế vì tôi cũng nghĩ rằng trong top mười ký ức yêu thích nhất của tôi có vài buổi biểu diễn trực tiếp mà tôi là người quan sát.
Những thứ đó thực sự đọng lại với chúng ta.
Và tôi nghĩ chúng thay đổi chúng ta theo những cách có ý nghĩa, đặc biệt khi chúng ta ở trong khán giả cùng những người khác, không chỉ xem trên màn hình.
Chúng có thể chuyển hóa, chắc chắn rồi.
Và một buổi biểu diễn trực tiếp trở thành, dĩ nhiên, một chuyện hoàn toàn khác liên quan đến chi phí và chi tiêu.
Nhưng nó khẳng định rằng không chỉ bạn cảm thấy một sự đúng đắn mới mẻ cho chính mình nhờ một buổi diễn, mà bạn còn cảm nhận được người khác cũng vậy.
Và điều đó tạo ra sự gắn kết cộng đồng.
Bạn biết đấy, trận bóng đá thì… mọi người ồn ào lắm. Còn hầu hết các buổi diễn thì không như vậy. Nhưng điều đó không có nghĩa là nó không chiếm lấy cảm xúc của những người đang trải nghiệm cùng lúc. Chúng ta thường phớt lờ những thứ quen thuộc. Và cảm giác đó thực ra không hẳn là quá quen thuộc, nhưng nó cho ta cảm giác rất thân mật, và đúng là như vậy. Nhưng thực ra nó khá hiếm. Một tác phẩm nghệ thuật càng hiếm — và tôi sẽ gọi một màn biểu diễn là một tác phẩm nghệ thuật — thì giá trị của nó càng lớn. Và càng được đền bù nhiều hơn về mặt văn hóa và kinh tế. Vẻ đẹp nên có một mức giá. Nói như vậy cho dễ hiểu. À mà thực ra mọi thứ khác đều có giá cả rồi. Tôi biết chứ. Bạn biết đấy, có người sẽ nói bình minh thì miễn phí và bình minh đẹp. Nhưng xem bình minh ở chỗ này tốn nhiều tiền hơn xem ở chỗ khác. Chắc chắn là vậy.
Và điều đó lại kéo đến một chuyện khác, vì theo một khía cạnh nào đó, nghĩ như vậy—’vâng, đó là đặc quyền. Biết gì không? Bạn không trả được tôi. Bạn không mua được tôi. Tôi vô giá’—là một suy nghĩ hơi tệ. Tôi chắc rằng đó là một trong những điều ở những vũ công vĩ đại, những người dĩ nhiên không được trả công, như tôi đã nói trước đây, và tôi sẽ nói ít nhất phải trả nhiều hơn gấp 300.000 lần, tương xứng với một vận động viên vĩ đại. Có lẽ đó là một lý do, và tôi chưa bao giờ, thực ra tôi chưa từng đặt câu hỏi này trực tiếp với một vũ công vĩ đại: Bao nhiêu phần là cảm giác độc lập và tự do của chính bạn làm nên nghệ sĩ bạn là ngày hôm nay?
Tôi nghĩ cái tên mà hầu hết mọi người có lẽ liên tưởng đến múa là Baryshnikov. Nếu họ không biết nhiều về múa, họ biết tên đó, hay cảm thấy quen thuộc với nó. Điều gì ở Mikhail Baryshnikov khiến ông ấy bứt phá vào ý thức chung như vậy? Trước hết, Misha bây giờ thực ra được thế hệ trẻ nhớ đến nhiều hơn qua đóng góp văn hóa muộn hơn của ông — ví dụ như Sex and the City — hơn là như một nghệ sĩ ba-lê cổ điển. Hãy bắt đầu từ đó. Bởi vì ông xuất hiện trong Sex and the City như một nhân vật. Vụ showbiz thật kỳ lạ. Và đó là cách ông thường được nhận ra bởi khán giả trẻ hơn.
Ban đầu ông ấy là ai? Thực ra, trước đó đã có một nhân vật, rồi có Nureyev, rồi đến Misha. Về mặt chính trị, ông ấy đã vượt qua ranh giới. Đó là nước Nga — Mỹ. Ông chọn Mỹ. Ông là anh hùng của chúng ta. Ông từng là anh hùng, thêm nữa là ông rất đẹp trai. Không thể phủ nhận, theo tôi, trong thời đó ông sở hữu một kỹ thuật là đỉnh cao của thế kỷ 20 và sẽ khó có thể sánh bằng. Và được thấy ông tập ở barre, hoặc thấy ông trong không gian nội tại tuyệt đối của ba-lê cổ điển, là một đặc ân không thể tin nổi. Nhưng không nhiều người được thấy điều đó, không nhiều người được thấy ông, đó chính là nơi bạn rèn luyện tay nghề, là nơi bạn xây dựng kỹ năng của mình, được chứ?
Ông cũng có khả năng lấy những kỹ năng ấy và mở rộng chúng, phá vỡ giới hạn, thử cách này cách kia, nhưng tận dụng sức mạnh mà ông có từ nền tảng cổ điển đơn giản ấy để đưa nó ra ngoài. Rất nhiều sáng tạo, rất nhiều tính sáng tạo ở khía cạnh đó. Và ông ấy thì đẹp trai. Tôi còn nói gì nữa? Diện mạo của ông ấy tạo ra khác biệt. Điều đó có nghĩa gì? Nó có nghĩa là một tầm quan tâm rộng lớn mà bạn cảm thấy bao gồm cả bạn. Với bạn, người xem, bạn cảm thấy ông ấy đang bao gồm bạn trong tầm nhìn rộng lớn đó. Điều đó đến từ đâu? Từ trí tuệ, từ tính nhạc cảm, từ đào tạo, từ tính cách, từ nền văn hóa — người Latvia. Và đó là một sự thương mại hóa độc đáo, một trong những từ ưa thích của tôi khiến người ta phát cáu khi tôi dùng từ đó liên quan đến nghệ thuật biểu diễn. Nhưng ông ấy rất, rất, rất sắc sảo ở nhiều lĩnh vực khác nhau, bắt đầu từ năng lực vận động đến nhạy cảm thi ca.
Thật thú vị khi anh nói ông ấy hấp dẫn nên người ta cảm thấy họ là một phần của nó theo một cách không điển hình. Tất cả chúng ta đều muốn được thần thánh hóa. Tất cả chúng ta đều muốn thuộc về cái sublime (vẻ siêu việt). Ít người có thể mang điều đó đến cho chúng ta. Vậy khi người ta nói nghệ sĩ — và tôi bao gồm cả vũ công, tôi đang nói chung — nghệ sĩ giống như những cánh cổng. Có phải ý anh là vậy không? Tôi sẽ chấp nhận điều đó.
Nhiều năm trước, tôi đi xem một buổi hòa nhạc của Philip Glass ở UC Berkeley. Tôi thành thật mà nói, tôi không hiểu nổi. Tôi rời khỏi đó trong một trạng thái khác, chủ yếu là bối rối vì người ta sẵn sàng trả tiền cho cái đó. Tôi xin lỗi nếu xúc phạm fan của Philip Glass, nhưng đây là podcast của tôi. Tôi sẽ thẳng thắn. Người ta bảo tôi có lẽ tôi chưa xem đúng buổi của Philip Glass. Tôi rất bối rối. Tại sao? Bạn biết đấy, tôi không phải là nhạc sĩ. Tôi không… nhưng khi tôi thích điều gì, tôi biết mình thích và tôi thường rất thích. Nhưng hiếm khi tôi gặp thứ khiến tôi cảm thấy—nó chỉ cảm thấy cực kỳ thí nghiệm ở mọi phần. Và tôi không biết liệu người ta tự nói với mình rằng họ thích nó vì đó là ông ấy, hay họ thật sự thích.
Đó là năm nào anh đi xem buổi đó? Trời ơi, chắc là 2007 hay 2008. Khá muộn. Vậy rõ ràng Phil đã làm việc từ những năm 60. Tôi đã có một hợp tác lớn với Phil và một hợp tác gần đây. Lúc đầu, khán giả cho chủ nghĩa tối giản — đúng rồi, Reich, Riley, Glass — đến dần dần. Vì vậy khi tác phẩm đầu gọi là In the Upper Room ra đời, nó có một sức mạnh và một lực lượng đồng thời mang tính khám phá. Bây giờ tác phẩm sau này, gọi là Slack Tide, Phil đã là một thương hiệu quen thuộc và được tiếp cận hơi khác chứ không còn, ý tôi là, bạn biết đấy, Phil, ba-ba-ba-ba-ba… Nó có tính gõ, tính nhịp. Yếu tố giai điệu/du dương đã bị giảm. Và bạn là một tâm hồn nhạy cảm, bạn nghĩ đến chữ đẹp. Điều đó không có nghĩa là loại bỏ hoàn toàn, boom, boom, boom, boom, boom, boom, boom. Nó có nghĩa là sự bao gồm.
Và vì vậy, những tác phẩm sau này của Glass được thực hiện kết hợp với một nhóm nhạc gõ ở Chicago tên là Third Coast, nhóm mà Phil đã hợp tác rất nhiều và người mà anh tin tưởng để thực hiện các biến thể, nếu muốn gọi vậy, trên tác phẩm. Và chúng tôi đã thử nghiệm lặp lại với một cây sáo. Sáo không làm cái này. Sáo làm cái kia. Vậy nên chúng tôi đặt một dòng âm phủ lên trên đó. Cái đó có trong nhạc. Ý tôi là, các lần biến thể tự thân chúng đã là một đề tài nghiên cứu, đúng không? Điều gì khiến một thứ vừa khác biệt mà vẫn giống? Chúc may mắn với câu hỏi đó. Nhưng đó là dải khác biệt.
Tôi dám nói nếu bạn đi nghe, vì Third Coast đã sản xuất một bản ghi của tác phẩm này, bạn nghe Slacktide rồi hãy nói cho tôi phản ứng của bạn về Glass. Nhưng cơ bản, chủ nghĩa tối giản đã lấy yếu tố trữ tình và giảm nó chỉ còn là sự trôi chảy theo thời gian. Điều thú vị là, trong số tất cả các buổi hòa nhạc tôi từng xem, buổi này vẫn ám ảnh tôi như một kích thích để muốn tìm hiểu thêm. Bởi vì một điều mà tôi hoàn toàn bị mê hoặc và bối rối là, ngoại trừ hài kịch, càng học nhiều về một thứ — về các nghệ sĩ, những gì đã được đặt vào tác phẩm, múa, những gì đã đặt vào đó — thường thì người ta càng thích tác phẩm hay thể loại đó. Càng hiểu nhiều thì tôi có thể nghe bằng một tai khác. Tôi có thể xem bằng một con mắt khác. Hài kịch là ngoại lệ. Nếu nó không buồn cười, việc biết nguồn gốc của câu chuyện cười cũng không làm nó buồn cười hơn. Biết về danh hài cũng không làm nó buồn cười hơn. Nó chỉ càng tụt xuống. Thấy không, tôi nghĩ điều đó cũng đúng với các hình thức nghệ thuật khác của bạn. Tôi nghĩ bạn đang nhầm, xin lỗi, giữa kiến thức và bản năng. Ý tôi là, theo bản năng, bạn đang phản ứng với sự hài hước. Nhưng theo bản năng, một tác phẩm nghệ thuật có thể chạm tới bạn, nhưng bạn có thể bị bối rối bởi nó. Và chúng ta không thích sự bối rối. Vì vậy chúng ta có thể cho đó là thứ mà ta nên tìm hiểu trước khi thừa nhận mình thích nó. Đó là một trong những điều mà tôi nghĩ thực sự khó và tôi nghĩ về nhiều, đó là không chỉ bảo vệ mà còn tinh luyện bản năng.
Kể cho tôi thêm về điều đó đi. Biết rồi. Thật hấp dẫn, phải không? Tôi không thể kể cho bạn hết vì tôi có thể viết thành một cuốn sách. Ồ. Còn Rick Rubin, người mà tôi cảm thấy, dù bạn chưa gặp, bạn có một phần thân thuộc với ông ấy, thường xuyên nói về gu, về việc tin vào gu của chính mình — cả với tư cách người thưởng thức lẫn người sáng tạo — điều đó rất then chốt. Đó là lý do tôi nhắc đến chuyện Philip Glass vì tôi không loại trừ Glass chỉ vì một buổi hòa nhạc. Nhưng tôi đã không bước ra khỏi đó nghĩ rằng, ừ, có lẽ tôi là kẻ ngu. Có thể tôi không hiểu. Và tôi cũng không nghĩ họ toàn là người ngu. Tôi chỉ nghĩ, có lẽ tôi chỉ khác vì mọi người ở đây dường như rất yêu thích điều đó. Và nó chỉ là, nó không chạm tới tôi. Giống như tôi không thích cá mòi. Chưa bao giờ thích cá mòi. Bạn đưa cho tôi 100 con cá mòi, tôi sẽ ghét chúng gấp 100 lần so với con cá mòi đầu tiên. Tôi hứa. Vì tôi đã ăn 100 con cá mòi. Chỉ là, tôi không quan tâm rằng mình không thích cá mòi. Tôi thì đã chán từ con cá mòi đầu tiên.
Phil đứng ngay ngưỡng của avant‑garde. Avant‑garde là một nơi dễ tự mãn để ở và có thể rất khiến người ta khó chịu, cũng có thể không quá sáng suốt và rất nuông chiều bản thân. Có thể có một phần như vậy trong đó. Avant‑garde có thể lẫn lộn giữa chính nó với tính độc đáo và ngược lại.
Bạn có nghĩ các vũ công nên được đào tạo cổ điển trước khi họ đi vào các hình thức khác không? Đào tạo cổ điển thì chắc chắn là nên. Bạn muốn làm nhạc sĩ mà không hiểu vòng quãng năm (circle of fifths), các hòa âm — cấu trúc của mọi loại nhạc sao? Không. Ballet là một khuôn khổ cho cơ thể con người di chuyển trong không gian đã tiến hóa qua nhiều thế kỷ và có một lợi thế thời gian so với chúng ta. Và nếu bạn muốn học về cách bạn di chuyển, bạn cứ cố gắng tiến nhanh hơn một chút bằng cách học ballet. Cuối cùng thì tôi không quan tâm nếu arabesque của bạn — tức là một chân ở phía sau, một chân chống, đúng không? — có được căn chỉnh hoàn toàn theo cách cổ điển hay không, trừ khi đó là một vở ballet hoàn toàn cổ điển. Nhưng tôi quan tâm bạn có “trang bị” đó và bạn có thể tham chiếu nó về việc chân sẽ di chuyển từ đâu và có đến được điểm đó hay không? Có thể dừng ngay chính giữa hay không? Đó là điều ballet có thể làm.
Nếu có một cách đúng đắn để thực hiện một động tác, thì từng chi, mỗi yếu tố bên trong chi đó, phải di chuyển từ điểm A tới điểm B theo một quỹ đạo nhất định. Mọi người có kích thước và hình dạng khác nhau. Và bạn có nhiều vũ công trên sân khấu. Làm sao bạn hòa giải điều đó? Bạn không thể. Và từ đó là “đúng”, “đúng” nghĩa là gì? Tôi đã có trải nghiệm làm việc với Kirov ở St. Petersburg. Tôi đã đến trường của họ. Những đứa trẻ xếp hàng và chúng giống như những bản sao chính xác và họ có một cơ chế tuyển chọn đồ sộ khắp cả nước để chọn ra 10 hay 12 đứa trẻ sẽ vào đó ở mỗi độ tuổi. Và tôi thấy một nhóm các bé trai, chưa đến tám tuổi. Có lẽ tám hay chín đứa trong quần đen nhỏ, áo trắng nhỏ. Tôi chỉ bước vào chốc lát và chúng đang, bạn biết đấy, như chúng vẫn làm, đó là một phần của truyền thống và thật tuyệt, tỏ ra rất lễ phép. Rồi một cậu bé nhỏ chạy ra và nói, “không, không, không, chúng cháu muốn làm nhiều hơn.” Vậy là chúng tôi quay lại và chúng bắt đầu nhảy không theo thứ tự vì lớp ballet được xây dựng rất cẩn thận để làm ấm cơ thể và cũng để phát triển kỹ thuật. Vậy nên bạn vừa làm việc theo chiều ngang vừa theo chiều sâu trong mỗi buổi học kỹ thuật. Chúng nhảy không theo thứ tự để các bé trai có thể nhảy, điều thường chỉ làm tới cuối buổi. Và đứa bé này có thứ mà chúng tôi gọi là ballon thực sự — tức là khả năng bay bổng khi nhảy. Nó có thể bật lên và như thể trong một khoảnh khắc, nó biết cách treo mình trên không. Nó biết mình có điều đó. Nó có thể bay.
Và anh ấy biết tôi sẽ không nhìn thấy điều đó ở xà.
Vì vậy anh ấy muốn như vậy, nhưng anh ấy bị pronated — bàn chân bị xoay một cách bất thường, duỗi quá mức về phía ngoài.
Nghĩa là anh ta không đi thẳng lên qua xương métatarsal, mà lên qua phía ngoài của chân.
Và, bạn biết đấy, tôi kéo giáo viên ra và nói, bạn biết không, đứa trẻ đó tài năng phi thường.
Và anh ấy nói, ừ, chúng tôi biết.
Và tôi nói, nhưng nó đang pronating.
Anh ấy nói, chúng tôi cũng biết điều đó, nhưng chúng tôi có tám đứa khác.
Nếu nó không khắc phục được, nó sẽ bị loại và chúng tôi sẽ đưa một đứa khác vào.
Và điều này có thể là sự khác biệt giữa một đứa trẻ lớn lên thành một người lớn có sự nghiệp và cuộc sống, và một đứa trẻ lạc lối.
Nên cha mẹ rất cố gắng bảo vệ và tranh giành cơ hội này cho con họ, và điều đó thật đau lòng.
Cách họ được huấn luyện là họ bị vặn vào những tư thế đó.
Tôi đã thấy trong một lớp lớn hơn của các cô bé một tư thế arabesque.
Một chân không ở phía sau một chút.
Giáo viên tới và thực sự ghì chân phía sau bằng một tay rồi kéo vai theo hướng này, thật sự đẩy cô bé rồi thả ra.
Và đó là cách họ dạy.
Bạn nghĩ điều đó sẽ xảy ra ở Mỹ sao?
Tôi không nghĩ vậy.
Và đó là những gì cần để tạo ra một dàn người trên xà thực hiện chính xác cùng một arabesque.
Nó vừa là điều đẹp đến phi thường vừa là biểu hiện của việc thiếu lựa chọn một cách kinh khủng.
Bởi vì tư thế arabesque đó sẽ được cố định suốt đời theo một ranh giới góc— đúng chứ?
Và, bạn biết đấy, ở phương Tây chúng ta thích khuyến khích đủ thứ khám phá, mà điều đó rất khó thấm vào đầu một đứa trẻ đã được huấn luyện theo cách ấy để ở trong những tham số đó.
Và điều đó cũng, rõ ràng, nói lên điều gì đó về tình hình chính trị, phải không?
Những đứa trẻ đó không có nhiều lựa chọn. Chúng tuân theo đường lối.
Vậy mục tiêu là đạt được sự đồng nhất đó chứ?
Chắc chắn rồi.
Ý tôi là, với một người đôi khi làm việc theo cái gọi là “đồng bộ” (unison), có lúc bạn muốn thế — tôi không làm điều đó thường xuyên. Nó tốn rất nhiều công sức. Và tôi không thích điều đó nói lên điều gì về nền dân chủ. Nhưng nếu bạn cần có sự đồng bộ, bạn muốn đồng bộ. Và điều đó có nghĩa là phải có sự thỏa thuận chính xác về thời gian và không gian.
Còn câu hỏi khác của anh về các loại hình cơ thể khác nhau v.v., tôi có thể thích nghi vì tôi có thể đạt được sự đồng bộ từ trung tâm.
Cái chúng ta đang nói ở đây, ballet, nó đạt được điều đó từ ngoại biên, từ điểm ngoài, từ độ vươn rộng.
Tôi sẽ chấp nhận rằng độ vươn rộng của tôi sẽ không đồng nhất, nhưng trung tâm của tôi sẽ vậy, và tôi sẽ làm thế—đó kiểu như một sự thỏa hiệp. Thực ra không phải thỏa hiệp. Là một sự thống nhất. Tôi sẽ định nghĩa như vậy vì tôi muốn họ làm việc từ một mục đích nội tại, còn phần thị giác là vấn đề của bạn.
Đến giờ, tôi chắc nhiều người đã nghe tôi nói rằng tôi đã dùng AG-1 hơn một thập kỷ. Và thật vậy.
Lý do tôi bắt đầu dùng AG-1 từ năm 2012, và lý do tôi vẫn tiếp tục dùng mỗi ngày,
là vì theo tôi biết, AG-1 là một trong những thực phẩm bổ sung dinh dưỡng nền tảng chất lượng cao và toàn diện nhất trên thị trường.
Điều đó có nghĩa là nó không chỉ chứa vitamin và khoáng chất, mà còn cả men lợi khuẩn (probiotics), chất xơ tiền sinh học (prebiotics), và các adaptogen
để lấp các khoảng trống trong chế độ ăn của bạn, đồng thời hỗ trợ cho một cuộc sống đầy yêu cầu.
Nhờ có probiotics và prebiotics trong AG-1, nó cũng hỗ trợ một hệ vi sinh đường ruột khỏe mạnh.
Hệ vi sinh đường ruột gồm hàng nghìn tỷ vi sinh vật nhỏ lót dọc đường tiêu hóa của bạn
và ảnh hưởng tới các yếu tố như trạng thái miễn dịch, sức khỏe chuyển hóa, sức khỏe nội tiết tố, và nhiều thứ khác.
Dùng AG-1 đều đặn giúp hệ tiêu hóa của tôi, giữ cho hệ miễn dịch mạnh, và đảm bảo
tâm trạng và khả năng tập trung tinh thần của tôi luôn ở trạng thái tốt nhất.
AG-1 hiện có ba hương vị mới: berry, citrus và tropical.
Mặc dù tôi luôn thích vị AG-1 nguyên bản, nhất là khi thêm một chút nước cốt chanh,
tôi thực sự thích vị berry mới hơn cả.
Vị rất ngon, nhưng mà thật ra tôi thích tất cả các hương vị.
Nếu bạn muốn thử AG-1 và những hương vị mới này, bạn có thể vào drinkag1.com/huberman
để nhận ưu đãi đặc biệt.
Chỉ cần vào drinkag1.com/huberman để bắt đầu.
Tôi sẽ hỏi vài câu hỏi trong khung sinh học mà tôi nghĩ anh có thể thấy thú vị, và chắc chắn anh có thông tin tôi đang tìm.
Trước hết, có thể anh biết điều này, nhưng nếu chưa, có một nhà sinh lý học đoạt giải Nobel tên Sherrington,
ông nói “con đường chung cuối cùng là chuyển động”. Về cơ bản, chuyển động của một sinh vật, đặc biệt là động vật có vú, chính là lý do hệ thần kinh được cấu tạo.
Và, bạn biết đấy, các lý thuyết hiện đại hơn cho rằng chuyển động xuất hiện, rồi vũ điệu, rồi âm nhạc, rồi ngôn ngữ.
Nhưng chuyển động là nền tảng của mọi thứ liên quan đến sự tiến hóa của một loài, tìm bạn tình, tìm thức ăn.
Tôi có thể ngắt lời anh không?
Xin mời.
Nó còn cơ bản hơn nữa bởi vì chuyển động là điều đầu tiên chúng ta sẽ làm. Và bạn không phát ra bất kỳ âm thanh nào cho đến khi bạn có thể di chuyển các bộ phận của mình. Bạn không tự cho mình ăn cho đến khi bạn có thể cử động cái tay đó. Bạn không viết ra điều gì — ngôn ngữ, âm nhạc, hay bất cứ thứ gì — nếu thiếu chuyển động. Vậy tại sao chúng ta lại đặt chuyển động xuống tận đáy giá trị văn hóa như thể nó đáng xấu hổ hay sao? Điều gì ở vũ đạo khiến nó bị xem trọng kém hơn điêu khắc hay hội họa hay âm nhạc? Chỉ là người phụ giúp cho nghệ thuật thôi sao?
À, tôi chắc chắn trân trọng chuyển động. Và tôi biết điều đó, và tôi thích nghĩ rằng sự ám ảnh của con người với tính thể thao phần nào phản ánh điều đó nữa.
Hoàn toàn.
Tôi đã muốn hỏi anh câu này từ rất lâu, từ khi nghe cuốn sách của anh, mặc dù nó không về quy trình sáng tạo.
Và đây rồi.
Tôi sẽ giữ ngắn nhất có thể, chỉ để đưa ra tư liệu thô cho câu trả lời của anh.
Vậy nên các tế bào thần kinh vận động, những nơ-ron điều khiển chuyển động, chúng điều khiển chuyển động của thân mình.
Chúng điều khiển chuyển động của các ngón tay tinh vi — những ngón, những “digits” như chúng ta gọi trong khoa học, đúng không?
Ngôn ngữ của mọt sách.
Cổ tay, mọi thứ.
Vậy nên ta nói từ gần đến xa, như từ trung tâm ra ngoài.
Có một điều tuyệt diệu đã được khám phá trong khoảng 20 năm gần đây, đó là bản sắc phân tử của những nơ-ron điều khiển chuyển động thân mình của tôi và thân mình của bạn, tiến lùi và sang hai bên,
chính xác giống hệt như những nơ-ron điều khiển sự uốn lượn ở một con cá.
Những nơ-ron điều khiển chuyển động của chi gần, như phần trên của cánh tay và đùi, về mặt phân tử giống hệt với những nơ-ron tồn tại để điều khiển chuyển động vây ở cá.
Và cái đã tiến hoá là ngày càng nhiều nơ-ron vận động hơn để chúng ta, với tư cách những linh trưởng của Cựu Thế giới, có thể thao tác các ngón tinh vi như thế này.
Được rồi, thế là ổn.
Điều đó chỉ cho bạn thấy có một kiểu cấu trúc từ nguyên thuỷ đến tiến hoá hơn của các nơ-ron điều khiển chuyển động từ trung tâm ra ngoài.
Điều làm tôi thấy ngạc nhiên là dù tôi chắc có người có thể chuyển động thân ở tần số rất cao, biết không, uốn lượn ở tần số rất cao, đó là việc khó.
Nó thường phải được học.
Ví dụ, tôi có thể di chuyển thân mình chậm từ bên này sang bên kia, nhưng rất khó để di chuyển nó thật nhanh; còn tôi có thể đưa ngón tay rất nhanh.
Vì vậy về cơ bản có một bản đồ tần số từ trung tâm ra ngoài trên cơ thể.
Bây giờ khi tôi nhìn cách mọi người di chuyển, tôi nghĩ bởi vì tôi là một nhà thần kinh học và mang kiến thức này trong đầu, là họ đang truyền đạt tần số.
Và tần số trong không gian thị giác, trong không gian photon đem lại những điều rất thú vị, bạn biết đấy, chúng ta có bước sóng, chúng ta cũng có tần số.
Giống như trong âm thanh, bạn có cao độ thấp và cao, từ trầm đến bổng.
Và trong những lĩnh vực khác, bạn cũng có điều tương tự.
Với tôi, trước hết, tôi rất muốn biết suy nghĩ của bạn về điều này.
Tôi không xin xác nhận một lý thuyết.
Đơn giản là nó là như vậy.
Tôi không phải người nghĩ ra điều này.
Nhưng tôi tự hỏi liệu một cách có ý thức hay vô thức, khi bạn biên đạo múa, liệu bạn có đang làm nhạc bằng chuyển động theo một cách nào đó phù hợp với ý tưởng về bản đồ tần số từ trung tâm ra ngoài hay không.
Có thể là một phần, có thể không.
Ngọt ngào ơi, tình yêu của tôi, chúng ta đã không bàn về tầm quan trọng và tính đặc thù, tính đặc thù, tính đặc thù của trung tâm từ lâu rồi hay sao?
Bây giờ, những gì bạn nói về các tốc độ khác nhau của các tua, các nơ-ron, các cấp độ tế bào, các cấu trúc…
Ừm, các nơ-ron điều khiển thân so với cánh tay trên so với các ngón.
Ừ, cái này có nhiều lựa chọn hơn, có thể thực hiện nhiều lựa chọn hơn cái kia.
Tôi có nghĩ về các bộ phận cơ thể đôi khi như vậy không?
Nói cách khác, chân có thể đang hoạt động ở một tốc độ, ví dụ bằng một nửa tốc độ mà tay đang làm.
Và chúng sẽ cùng trên cùng một nền nhịp metronome, nhưng sẽ vận hành ở tốc độ khác.
Chắc chắn tôi sẽ nghĩ đến điều đó.
Khi tôi nghĩ về sức mạnh, đôi khi bạn có thể cô lập qua trung tâm và sẽ có một cú tác động lớn từ phía trên.
Nhưng phần thân dưới sẽ trông linh hoạt đôi khi.
Ý tôi là, tôi đã vay mượn Thái Cực từ lâu rồi.
Không sao.
Vậy là chúng ta làm Thái Cực rồi đột nhiên…
Rồi lại trở lại, đúng không?
Vậy là một cú giật chạy qua, và tôi cho rằng đó là một thay đổi trong cấu trúc thần kinh của bạn.
Ý làm tôi quan tâm và những gì bạn đang nói là một phần của cơn ác mộng trong đời tôi,
đó là vũ đạo gặp khó khăn, và một trong những lý do nó khó được nhiều người trong văn hóa chúng ta ghi nhận
là vì nó không có cách tiếp cận dễ dàng để được ghi chép và lưu lại giống như âm nhạc hay ngôn ngữ.
Những gì bạn nói, tôi đã tranh luận nhiều năm rằng nên có một cách ghi lại chuyển động để mọi người có thể đọc.
Rồi họ có thể đọc một điệu nhảy, và họ sẽ cảm thấy có nền tảng trong truyền thống đó và hiểu truyền thống đó.
Họ có thể học truyền thống đó.
Hiện giờ điều đó chưa khả thi.
Tôi muốn nói về quá trình sáng tạo một chút theo cách mà có lẽ mọi người có thể, bạn biết đấy, cấu trúc một số theo đuổi sáng tạo của riêng họ.
Khi nào thì bạn biết được “xương sống”?
Bắt đầu và kết thúc.
Được rồi.
Được rồi, tôi muốn nói gì?
Về khởi đầu, bạn hy vọng có nó, và bạn có một chút cảm nhận về nó, nếu không thì bạn không thể…
Tôi sẽ không thể bắt đầu nếu không có một dấu hiệu nhỏ xíu rằng có điều gì đó ở đó thực sự sẽ móc chặt nó,
và nó sẽ cho phép tôi bắt đầu xây dựng.
Và đây là lúc quá trình trở nên rất an ủi.
Bạn bắt đầu xây tường.
Bạn chỉ đang trộn vữa và đặt viên gạch vào, trộn vữa và đặt viên gạch vào.
Và bức tường lớn lên, và nó phát triển với tất cả những thứ xảy ra.
Và bạn chỉ đang làm vữa và gạch.
Và nó rất không đe doạ và cực kỳ bổ ích ở nơi bạn muốn sống.
Nhưng bạn không thể, vì bạn phải hoàn thành công việc và buông nó ra.
Một khoảnh khắc ảm đạm.
Có lẽ ta đưa vào ví dụ.
Giả sử tôi muốn viết một truyện ngắn.
Tôi biết bạn là một biên đạo múa, chứ không phải là người dạy viết.
Nhưng ta nói, ví dụ, thì…
Rồi bạn nói, người ta nói họ muốn viết truyện hay sách.
Vậy xương sống là gì?
Thứ nhất là ý tưởng là gì?
Thứ nhất là, câu chuyện ở đâu?
Ý tôi là, một số nhà văn phải biết cái kết trước khi họ có thể bắt đầu ở phần đầu.
Người khác thì không muốn biết gì về cái kết cho đến khi họ ít nhất đạt tới giữa truyện,
bởi vì họ muốn tác phẩm tự tìm ra chính nó.
Tất cả điều đó, bạn biết đấy, đó là một phần của đặc quyền khi là nhà văn và nỗi đau khi là nhà văn.
Nhưng cấu trúc của việc bắt đầu, đôi khi đơn giản chỉ là thói quen và kỷ luật.
Và bạn sẽ vào và bạn sẽ bắt đầu, giả sử, lúc 6 giờ 45 mỗi sáng.
Và bạn sẽ cho mình, bạn chỉ có một tiếng rưỡi thôi, được chứ?
Tôi không nói bạn là nhà văn chuyên nghiệp.
Tôi đang nói về một người có thể muốn trở thành nhà văn chuyên nghiệp, nhưng có ít nhất một công việc khác, có thể hai, và có lẽ còn phải lo một đứa trẻ. Một tiếng rưỡi là rất nhiều thời gian trong cuộc sống như vậy. Vì vậy khi bắt đầu, bạn phải bắt đầu từ một thứ gì đó. Hoặc là có một ý tưởng khiến bạn thực sự phấn chấn, hoặc chỉ là, bạn biết đấy, bạn bắt đầu viết một thứ gì đó, ghi được vài dòng lên trang, và từng chút một nó trở thành một thói quen. Và có thể thói quen đó phát triển, hoặc có thể không, và có thể bạn bỏ cuộc. Và có thể bạn nhận ra rằng rồi bạn sẽ có một ý tưởng. Bạn tìm thấy một thứ mà bạn liên tục quay lại và nó hút bạn vào. Nó thôi miên bạn. Nó khiến bạn muốn theo nó, xem nó sẽ đi tới đâu, xem nó sẽ phát triển như thế nào. Rồi đến một lúc nào đó, nó xong. Nó đã cạn. Có lẽ bạn có thể dẫn dắt nó để nó trở nên hấp dẫn hơn và bạn học cách xây dựng trong khi tiến lên. Và bạn học cách chỉ đạo để nó đi đến một kết thúc bất ngờ mà buộc phải kết thúc và người đọc sẽ nói, lẽ ra tôi phải thấy điều đó. Hoặc bạn sẽ nói, lẽ ra tôi phải thấy điều đó. Hoặc bạn sẽ kêu lên, không đời nào. Ông lừa tôi. Tôi không mua quyển sách này đâu. Nhưng việc xuất hiện đúng 6:45 đều đặn chính là việc “lát từng viên gạch” thiết yếu. Ừ, vì nó cho phép bạn nghĩ rằng bạn có thể là một nhà văn. Kiểu sống vào trong một ảo tưởng mà có thể trở thành hiện thực. Có thể là như vậy. Ừ. Và có lẽ đó không phải là ảo tưởng vì có khi những gì bạn bắt đầu viết ngay lập tức là một câu rất thú vị hoặc hai câu. Có những ngày như vậy. Có những ngày như vậy. Ừ, bạn không thể mong chờ được một khoảng thời gian tốt mỗi ngày. Bạn có thể trích dẫn câu đó của tôi.
Anh có tiếng là dậy sớm và lên phòng tập lúc 5 giờ sáng tập hai tiếng, rồi ăn ba quả trứng luộc sau khi tập, ngày này qua ngày khác trong một thời gian rất dài. Hãy kể về nghi thức đó và liệu anh còn thích nó không? Nó không phải là một nghi thức và tôi chưa bao giờ thích nó. Nó là thực tế và bạn làm vì bạn cần một dụng cụ mà bạn có thể thách thức. Và để thách thức một thứ gì đó, bạn phải biết nó đứng như thế nào. Ý tôi là, tôi có thể thách thức — bạn sẽ không muốn tôi làm thế — cái trục trung tâm của chuyện này. Nhưng tôi chỉ làm được nếu nó đã được đặt nền. Rồi tôi có thể cố ném nó ra. Bạn không thể chỉ ném mọi thứ đi. Chúng phải được đặt trước rồi bạn mới ném được. Vậy nên đó là, bạn chỉ đặt cơ chế cho ngày mà bạn sẽ phải làm. Nó hơi nhàm chán và hơi ghê tởm. Tôi thà đi phòng tập còn hơn đánh răng, tôi nói thật đó. Anh có thể cho chúng tôi biết chút suy nghĩ nội tâm của anh vào những ngày anh không muốn đi không? Có phải anh tự động động viên bản thân hay anh đã học cách gạt đi tiếng nói nói rằng, có lẽ hôm nay thôi chăng? À, không, không, không, không. Đơn giản thôi. Nếu bạn không làm việc khi bạn không muốn làm, bạn sẽ không thể làm việc khi bạn muốn làm. Hết chuyện. Anh có lúc nào luôn như vậy không? Ý anh là như thế nào, luôn như vậy? Tôi không có ý đó theo nghĩa đó. Và anh biết tôi không có. Tôi không. Anh biết tôi không. Anh biết tôi không. Ý tôi là, anh luôn kỷ luật như thế này và có quan niệm rõ ràng về sự cần thiết của lao động chăm chỉ từ trước đến giờ chứ? Mẹ tôi là một lực lượng phi thường trong đời bất kỳ ai. Bà tình cờ là trong đời tôi. Được thôi. Tôi được đào tạo từ khi còn nhỏ phải luyện tập, dù bất cứ thứ gì, mọi thứ đều phải luyện tập. Nó phải được sắp xếp vào lịch để luyện tập. Thời gian có hạn và bạn không được lãng phí. Và bạn làm việc rất chăm chỉ và cố tối đa hóa khoảng thời gian đó vì nếu không bạn đang phung phí. Và dù tôi nói tôi đến từ San Bernardino, tôi thật sự đến từ đó, nhưng không hẳn. Tôi đến từ Trung Tây. Tôi sinh ở Indiana và rời đi khi tám tuổi. Nhưng cho đến thời điểm đó, tôi có sự may mắn phi thường khi ở trên trang trại của ông bà trong những khoảng thời gian dài mà không có cha mẹ. Và những trang trại đó ở vùng người Amish sinh sống còn gia đình thì là Quaker. Và đất đai就是 đất đai, chấm hết. Không có điện. Không có điện thoại. Là gieo hạt, trồng hạt, giết lợn, vặn cổ gà, và bạn làm việc hoặc bạn không ăn. Ừ, tinh thần Trung Tây thật đáng để chứng kiến. Tôi có nhiều bạn bè ở Trung Tây. Ở đó có một phẩm cách thực sự về cách mọi người giao tiếp với nhau, về những điều họ biết và không biết. Và có một nét gì đó thật sự ở người nông dân. Ở Stanford, khi tôi là nghiên cứu sinh sau tiến sĩ, có một học viên MD, PhD trong phòng thí nghiệm. Cô ấy lớn lên trên một trại nấm, không phải nấm psilocybin gây ảo giác, mà là loại ăn được ấy, ở vùng nông thôn Pennsylvania. Tinh thần lao động của cô ấy, và tinh thần lao động đó — và đây là ở Trường Y Stanford, nơi mọi người rất quyết tâm, không chỉ là trung bình — tinh thần lao động của cô ấy thật đáng kinh ngạc. Và niềm vui của cô ấy về điều đó cũng thật đáng kinh ngạc. Thật tuyệt vời. Thực sự là niềm vui. Ừ. Cô ấy bị tai nạn xe đạp — vài người sẽ biết đó là ai — cô ấy gặp một tai nạn xe đạp khủng khiếp trên khuôn viên, bị đánh bật hết răng. Có người lao ra trước mặt cô ấy. Cô ấy quay lại phòng thí nghiệm với răng giả tạm và làm việc, tôi nghĩ, trong vòng khoảng 48 tiếng. Việc đó lẽ ra khiến bất kỳ ai khác phải nghỉ lâu hơn nhiều. Tôi không còn theo dõi cô ấy, nhưng tôi chắc cô ấy là một bác sĩ, nhà khoa học xuất sắc, dù ở đâu đi nữa. Nhưng thực sự có điều gì đó ở nghề nông. Nó mang tính cộng đồng, và nó là cảm giác rằng dù những trang trại này rất cô lập, ý tôi là, những mảnh đất 100 mẫu được chia bởi hàng cây giữa các mảnh, thì luôn có ai đó hỗ trợ bạn mọi lúc. Tôi vẫn giữ khung may chăn của bà ngoại. Và khi họ làm, cần tám phụ nữ, bốn người mỗi bên, và tấm chăn được hoàn thành, rồi họ may tám cái, và mỗi người được một cái chăn. Và bạn biết rằng để làm công việc lớn, cái nhà kho phải dựng lên, bạn phải huy động lực lượng ngoài chính mình để làm điều đó, và bạn nợ họ. Bạn nợ họ.
Và bạn muốn thế, đó không phải một nghĩa vụ, đó là sự sẻ chia, và bạn hiểu, được rồi, tôi nhận cái chuồng đó. Tôi còn nợ dịch vụ ở đây cho bảy cái chuồng nữa hay gì đó. Đây là một điều tuyệt vời. Và tôi cố gắng nghĩ về môn nhảy theo cách ấy, và tôi nghĩ một điệu nhảy được làm tốt là một cộng đồng tốt. Đó là xã hội như nó đáng ra phải thế. Nó vận hành theo cách chúng ta nên hợp tác với nhau. Bạn nhắc tới Quaker. Ừ. Tôi đã đến vài buổi họp của Quaker. Buổi họp im lặng à? Ừ, thỉnh thoảng có người đứng lên và nói gì đó. Tôi có một người bạn, có một nhà Quaker gần nơi tôi từng sống khi tôi hoàn thành thạc sĩ, và tôi quen một anh ở ngoài vì chúng tôi uống cà phê cùng quán, trò chuyện. Anh ấy nói, bạn nên đến một buổi họp, có thể bạn sẽ thấy thú vị. Và tôi biết mình đang ở một nơi nhân từ khi bước vào. Bởi vì, bạn biết đấy, ở Berkeley, California, nếu có ai đó nói, này, bạn nên tới một buổi họp, bạn sẽ kiểu như, ừm, bạn không biết mình sắp gặp gì, đúng không? Nhưng họ treo một bức tranh của gã Quaker Oats trên tường như một trò đùa. Tôi biết là, ừ, họ có thể tự trào được. Thế nên, vâng, thỉnh thoảng có người đứng lên nói gì đó. Có sự suy ngẫm. Rồi cuối cùng, mọi người kiểu chào tạm biệt và uống cà phê. Thật thú vị. Ừ, những ngày đó với tôi là tối thứ Tư, và đó là các buổi họp im lặng. Có những buổi họp mà không ai có gì để nói. Họ im lặng. Và đơn giản, bạn có thể giúp tôi đây. Họ không dùng ngôn ngữ, nhưng chắc chắn có những tia thần kinh tỏa ra. Và có lẽ, nếu có một thảm họa trong văn hóa, bạn biết đấy, một đám cháy lớn hay một điều khủng khiếp nào đó, bạn biết rằng mọi người đang nghĩ. Bạn có cảm nhận về những gì họ đang nghĩ. Và đã, đang và có thể có một kiểu giao tiếp phi ngôn ngữ thậm chí không phải hoàn toàn vật lý. Bạn không dùng ngôn ngữ ký hiệu để giao tiếp, nhưng bạn có cảm nhận về cái mà ngày xưa chúng tôi gọi là “trong không khí”, trong không khí. Và đó là một dạng giao tiếp rất mạnh mà chúng ta hiện giờ không thực sự tôn trọng nữa. Và điều đó có khả năng thần kinh mạnh đến mức nào? Năm ngoái, loạt podcast Telepathy Tapes rất, rất được ưa chuộng. Tôi chưa có dịp xem hết. Tôi nghe một chút. Nó nói về cách những đứa trẻ không lời có thể chạm vào điều này. Và nó nhận được một số chỉ trích từ cộng đồng khoa học chính thống, nhưng cũng ít hơn bạn tưởng nếu cho rằng đó hoàn toàn là vớ vẩn. Vì vậy tôi nghĩ có sự chấp nhận một phần ở đó. Điều này đưa chúng ta quay lại ý niệm về một trung tâm, tin hay không thì tùy. Cá có “dây bên” (lateral line). Chúng cảm nhận trường điện của cá khác và những vật gần chúng. Ý tôi là, có rất nhiều ví dụ trong giới động vật, như thú mỏ vịt với khả năng điện. Người ta gọi đó là mỏ cảm nhận điện, nhưng nó phát ra các trường điện mà nó có thể phát hiện những thứ trong môi trường vì tầm nhìn của nó rất kém. Có người từng nói, Ed Yong, nhà văn, đã nói rằng rất nhiều động vật dựa vào khứu giác. Chúng ta phần nào “ngửi” bằng mắt, nghe có vẻ điên rồ, nhưng chúng ta dùng mắt theo cách mà các loài khác dùng mũi. Và điều đó cho bạn một cái nhìn về cách chúng dùng mũi. Nhưng hầu hết động vật có cảm nhận về khoảng cách gần hay xa của các thành viên cùng loài và các vật khác. Chúng ta thường không nghĩ về điều đó trừ khi bạn sống ở một không gian rộng lớn và bạn lên tàu điện ngầm New York và đột nhiên bạn kiểu như, ôi, khác đấy. Nhưng chúng ta có những — chúng ta không thực sự có một “dây bên” như cá, nhưng chúng ta còn sót lại những thứ tương tự. Có những nghiên cứu tuyệt đẹp cho thấy nếu bạn tìm kiếm, trong một bối cảnh thí nghiệm, khả năng cảm nhận từ trường trong não người, người ta hoạt động cao hơn ngẫu nhiên. Nói cách khác, chúng ta có thể phát hiện trường từ. Người ta sẽ nghĩ tôi điên, nhưng điều này được đăng trên tạp chí Science. Ừ, chúng ta có thể cảm nhận trường điện, nhưng chúng ta phải tự luyện để làm được điều đó và có lẽ một số người vốn dĩ thiên về hướng đó. Vì vậy chắc chắn tồn tại, khi tôi nói năng lượng, là giao tiếp thần kinh qua khoảng cách không chỉ bằng lời nói, sóng âm hay thị giác, photon. Vẫn có những thứ xảy ra ở khoảng cách xa và mùi. Tôi nghĩ chúng ta đánh giá thấp rất nhiều mức độ mà pheromone và mùi của những người buồn bã hay, bạn biết đấy, có một nghiên cứu cho thấy nước mắt của con người ảnh hưởng tới hormone của những người xung quanh. Bạn cần có khứu giác của một cậu bé 16 tuổi khi nói đến độ nhạy với mùi và những loại nước hoa được bán thương mại ngày nay. Ôi trời. Nhưng điều về khoảng cách là thứ tôi rất, rất quan tâm. Ý thức đó chủ yếu là thị giác đối với các vũ công, và nó thường được thiết lập, một lần nữa, trong lớp học. Nếu bạn có một lớp đông, khoảng cách có thể là, vị trí tiếp theo sẽ ở ngoài đây từ điểm này. Nhưng một lớp rất đông thật sự, khoảng cách có thể ở ngoài đây, trong trường hợp đó bạn sẽ tự xoay mình về đường chéo để có tầm với đầy đủ, điều đó sẽ ảnh hưởng đến thiết kế, đúng không? Nhưng cũng có những cách, và thực ra rất đòi hỏi, và nó cần nhiều niềm tin từ mọi người, nơi tôi có thể khiến các vũ công làm việc rất gần nhau. Và điều đó có một tác động thị giác thật sự, và nó trở thành một cảm giác thể chất của người xem. Nó có thể trở thành một nỗi lo. Ồ, đừng dẫm lên người kia. Cô ấy sẽ bị dẫm lên. Ờ, tôi đang dùng cách nói hơi thô thiển. Nhưng thật thú vị khi đẩy người ta vào cái gọi là không gian của nhau và có thể cô đọng diện tích mà người ta cảm thấy thoải mái hoặc cần đến, điều này có thể là một điều rất tốt, về mặt văn hóa, vì chúng ta có ít không gian hơn và ít hơn. Ừ, thật thú vị rằng khái niệm giao tiếp qua không gian này, nếu chúng ta có thể tiếp tục đi theo hướng này một chút.
Năm ngoái, tôi có vinh dự lớn, thật sự, khi được giảng về âm nhạc trong não cùng Rene Fleming, nữ ca sĩ opera vĩ đại.
Và chúng tôi nói đến chuyện ca sĩ opera sẽ gợi lên một cảm xúc. Họ sử dụng cơ hoành theo một cách rất đặc thù, tạo ra một tần số rung nhất định trong cơ thể họ, rõ ràng là dùng không khí, định hình luồng khí khi nó rời phổi. Và có thể điều đó đang tác động lên cùng một tập nơ-ron ở khán giả, mặc dù khán giả không hát.
Được thôi, đây là một ý tưởng khá thú vị rằng bạn cảm nhận được cảm xúc của ca sĩ vì thần kinh hoành của bạn — thần kinh kiểm soát cơ hoành — có thể đang rung ở tần số tương tự.
Vâng, hoàn toàn có thể. Điều này dẫn trở lại những khía cạnh căn bản hơn của ngôn ngữ và giao tiếp, không muốn gọi là nguyên thủy nhưng mang tính nền tảng hơn.
Tôi tự hỏi với múa và có lẽ cả thể thao nữa, như trên sân bóng, khi chúng ta thấy ai đó di chuyển hoặc mọi người di chuyển theo một cách nào đó, liệu chúng ta có nhận ra hay không, nhưng gần như có ảo giác rằng chúng ta đang di chuyển như thế.
Phải, như thể chúng ta tiếp cận ý tưởng về các “cổng”, như những cổng của nghệ sĩ, rằng ở một mức độ nào đó chúng ta đang cảm nhận sẽ như thế nào nếu mình di chuyển như vậy. Và dĩ nhiên, tôi chẳng thể làm được.
Hoàn toàn. Ý tôi là, bạn biết đấy, mấy chiếc kính kia — bạn tin rằng mình đang chiếu bản thân vào vật thể đó trên kia và thực sự cảm thấy như vậy. Xin chào, đúng không? Chắc đó là thứ đang hoạt động, tạo ra ảo giác ấy. Bạn không thực sự ở trong cái vật thể đó, nhưng bạn cảm thấy và tin như thể mình ở trong đó. Tôi đã thử thực tế ảo, nơi bạn nghĩ mình ở trong một cơ thể khác. Thật kỳ lạ và cũng khá thú vị.
Ừ, tôi đoán vậy. Tôi hơi sợ phải trải nghiệm nó. Hoặc cũng có thể là tôi chưa dành thời gian để thực sự tiếp xúc với nó. Nó chắc chắn thú vị, nhưng khi nói về bóng đá hay một sự kiện thể thao, bạn biết đấy, bạn có thể cảm nhận trong quyền anh, bạn cảm thấy va chạm. Bạn cảm nhận được bao nhiêu lực đứng sau cú đấm.
Bạn từng tập quyền anh. Với Teddy Atlas làm huấn luyện viên.
Chúng tôi có vài người bạn của Teddy Atlas quanh đây.
Điều gì đã thúc đẩy điều đó? Tôi vào đầu những năm 40 và Olympic tổ chức ở L.A., và tôi đang làm một tác phẩm mới và muốn thi đấu, nhưng không có cuộc thi nào cho thứ tôi làm. Ý tôi là, phạm vi của một vũ công rộng hơn nhiều — còn vận động viên, không ở mức độ chuyên biệt giống vậy, nhưng nếu xét qua ranh giới về tốc độ, độ dẻo dai, khả năng điều khiển khi ở trên không, phối hợp — vũ công có tất cả những thành phần này ở mức rất cao.
Vậy nên không có sự kiện cho tôi ở Olympic, nhưng tôi có thể làm một tác phẩm mang tính thể thao cao và tôi muốn có hình thể tốt nhất có thể. Tôi quyết định chế độ tập để một võ sĩ giữ vóc dáng còn khắc nghiệt hơn những gì tôi làm trong chế độ nhảy múa của mình. Và những yếu tố như sự phối hợp với dây, sức bền, lực phát ra từ cú đấm, việc cố định cơ thể sao cho bạn vừa sẵn sàng nhận đòn vừa không chịu ngã — bạn sẽ không ngã. Chúng tôi trong múa không làm điều đó. Tôi nghĩ, thôi thì tôi sẽ đến chỗ người ta làm điều đó.
Vậy nên, với Teddy, chúng tôi chạy các bước lùi. Điều đó rất tốt. Ý tôi là, bạn biết đấy, và shadow boxing là một hình thức luyện tập tuyệt vời.
Đúng vậy. Là một nhà thần kinh học, tôi phải lên tiếng phản đối việc sparring cho bất kỳ ai không cố biến nó thành nghề, và có lẽ cả với những người đã chọn nghề đó — đó là lựa chọn của họ. Nhưng tập với túi tốc độ và sự phối hợp thị giác liên quan thật phi thường. Gần — xa, và cả việc chuyển từ thị giác ngoại vi sang trung tâm nữa — tôi tưởng tượng điều đó cải thiện não theo rất nhiều cách, chỉ trừ chuyện bị đánh vào đầu.
Chắc vậy. Và bạn cũng nổi tiếng là khá khỏe. Kể chúng tôi nghe về kỷ lục deadlift của bạn đi.
Ý tôi là, tôi đã tập ở một phòng tập tạ thực thụ với những vận động viên cử tạ thi đấu và rất nghiêm túc từ khi tôi có lẽ vào tuổi 50 đến giữa 60. Ở phòng đó bạn chẳng là ai nếu bạn không đẩy ghế ba lần với mức tạ bằng trọng lượng cơ thể. Ý tôi là, bạn đến đây để làm gì nếu không thế? Vì vậy nó có yêu cầu kiểu đó, điều này rất khích lệ nếu bạn muốn nâng tạ nặng. Và cũng là snaptomia, đúng không? Và cũng snaptomia, đúng không? Thực ra tôi chưa từng làm điều đó. Nhưng cú sốc khi kéo nhiều tạ hơn những gì bạn nghĩ mình có thể làm hoặc chưa từng làm trước đây thật sự tạo ra một luồng hưng phấn cho cơ thể rất riêng.
Kỷ lục cá nhân của bạn là bao nhiêu? 227. Deadlift 227. Ừ.
Ừm, tôi cũng không rõ lắm. Bạn chỉ làm việc đó ngày này qua ngày khác. Tôi thì, bạn biết đấy, không thể tập mỗi ngày. Nhưng đã tập nghiêm túc và liên tục trong khoảng tám đến mười năm.
Tôi muốn dành chút thời gian để cảm ơn một trong những nhà tài trợ của chúng tôi, Element. Element là một loại đồ uống bù điện giải có tất cả những gì bạn cần và không có những gì bạn không cần. Nghĩa là các chất điện giải — natri, magiê và kali — ở tỉ lệ chính xác, nhưng không có đường. Việc cung cấp nước đúng cách rất quan trọng cho chức năng não và cơ thể. Ngay cả một mức độ mất nước nhẹ cũng có thể giảm hiệu suất nhận thức và thể chất của bạn. Cũng quan trọng là bạn nhận đủ điện giải. Các chất điện giải natri, magiê và kali rất thiết yếu cho hoạt động của mọi tế bào trong cơ thể bạn, đặc biệt là nơ-ron hay tế bào thần kinh. Uống Element giúp bạn rất dễ đảm bảo mình được cấp nước đầy đủ và nhận đủ điện giải. Ngày của tôi thường bắt đầu rất nhanh, nghĩa là tôi phải lao ngay vào công việc hoặc vào tập luyện. Vậy nên để chắc chắn rằng mình đã đủ nước và có đủ điện giải, khi mới tỉnh dậy buổi sáng tôi uống 16 đến 32 ounce nước với một gói Element hòa vào.
Tôi cũng uống Element hòa vào nước khi tập bất kỳ loại vận động thể chất nào, đặc biệt là vào những ngày nóng khi tôi ra nhiều mồ hôi và mất nước cùng chất điện giải. Element có rất nhiều hương vị ngon. Thật ra, tôi thích tất cả. Tôi thích vị dưa hấu, vị mâm xôi, vị cam chanh, và tôi rất thích vị nước chanh. Nếu bạn muốn thử Element, bạn có thể vào drinkelement.com/Huberman để nhận một gói mẫu Element miễn phí khi mua hàng. Một lần nữa, đó là drinkelement.com/Huberman để nhận gói mẫu miễn phí.
Nhiều lần anh đã nhắc đến xà tập. Ừ. Tôi nghĩ hầu hết chúng ta hiểu đó là một thanh dọc theo tường, đôi khi có gương phía sau, v.v. Đối với người chưa biết, như tôi, công việc ở xà thực ra là về cái gì? Anh có thể cho ví dụ vài động tác được không? Nghĩa là nó nhằm cải thiện sự dẻo dai chứ? Hay phục vụ mục đích nào — khái niệm về xà là gì?
Xà là một bộ bài tập quy chuẩn được phát triển để củng cố cấu trúc cơ thể, cơ bản là để chuẩn bị cho các bước nhảy nhằm đạt chiều cao trên không — cho nam, hay cho nữ nếu họ làm việc en pointe. Nó được phát triển qua thời gian — xà tiến hóa, nhưng cơ bản định dạng của nó rất khéo léo và thường bắt đầu với plié (từ tiếng Pháp nghĩa là “gập”). Bạn gập người, bạn hạ xuống, và các vị trí là thứ nhất, thứ hai, thứ ba, thứ tư và thứ năm, được chứ?
Ở vị trí thứ nhất thực ra bạn có một tâm trung tâm phát ra từ đây và đây, hoặc bạn lệch về bên này hay bên kia. Nhưng nếu bạn tập nghiêm túc, bạn rèn để phát triển một tâm duy nhất ở vị trí thứ nhất. Vị trí thứ hai là dạng tiến hóa hơn, nhiều cơ bắp hơn, được hỗ trợ từ thân trên và cơ chân hơn là từ bàn chân. Vị trí thứ ba hầu như không dùng vì nó trông giống một vị trí thứ năm xấu, nên đã bị loại bỏ — hơi đáng tiếc vì tôi thực sự vẫn dùng vị trí ba, nhưng không dùng khi tôi nghĩ nó có thể bị phê phán. Tư thế thứ ba nằm ở đâu đó giữa việc phân bố mở và việc bắt chéo qua một tâm duy nhất giữa hai chân.
Đây là vị trí thứ tư, đúng chứ? Còn vị trí thứ năm — vị trí thứ tư mở còn vị trí thứ năm thì đóng hơn, nhằm giảm “tâm” cao hơn nữa. Trong các vị trí này thường dùng thứ nhất, thứ hai, (ít khi thứ ba), thứ tư và thứ năm, với plié — tức là gập, uốn.
Tiếp theo là tendu (tendu — duỗi), nghĩa là duỗi ra từ nền tảng đó. Không duỗi đến mức bị ngã, nhưng vừa đủ để bạn phải tiến triển và chiếm nhiều không gian hơn mỗi lần làm. Bạn sẽ thường thực hiện từ tendu về plié, lại tendu về plié, rồi từ tendu sang chân thẳng; bằng cách kéo vào như vậy bạn đang nâng trung tâm cơ thể lên cao hơn. Vì thế động tác này xuất hiện sau trong chuỗi bài tập — chúng được thiết kế để tiến triển.
Sau các động tác duỗi là rond de jambe — một trong vài động tác có chuyển động vòng. Phần lớn ballet đến từ đấu kiếm; nó rất tuyến tính: tấn công rồi lui. Nó không có quá nhiều chuyển động vòng tròn trừ khi ai đó thật sự tham vọng, phô trương với phong cách đấu kiếm của họ. Rond de jambe là vòng chân từ tư thế thứ tư đầy phía trước tới tư thế thứ hai mở, tiếp tới tư thế thứ tư đầy phía sau, quay về tư thế thứ hai, rồi về tư thế thứ tư phía trước và hạ xuống — một vòng đầy đủ. Thực hiện cho cả hai bên, bạn luôn đảo chiều. Ngay cả những động tác đối xứng, bạn vẫn đảo phải và trái vì, như bạn biết, phải và trái luôn hiện diện trên cơ thể bạn và liên tục “đấu” với nhau. Có một cuộc xung đột nội bộ khiến hầu như mọi thứ khác trong đời cũng khó thực hiện.
Sau rond de jambe có thể là petit battement — những cú vung nhỏ, những động tác bật nhỏ. Từ vị trí thứ năm hoặc thứ nhất bạn vươn ra nhanh, những chuyển động nhỏ và nhịp. Rồi có frappé, nghĩa là “đánh” — từ cổ chân, bàn chân gập rồi bật ra, phập, phập. Tất cả những điều này nhằm phát triển relevé (nhón), tức nâng lên, nhón lên tới vùng xương bàn ngón (metatarsal), càng cao càng tốt, kéo lên bằng kỹ thuật relevé. Điều này phát triển sức mạnh bạn cần để nhảy, vì từ plié xuống bạn sẽ đẩy lên. Càng có nhiều sức mạnh ở dưới, bạn càng bật cao. Ngay cả phần nhỏ như 1/8 inch cũng có ý nghĩa.
Sau frappé là grand battement — cú vung lớn, nâng lên hạ xuống. Nhưng không nâng quá cao; thay đổi góc hông để lực xoay sẽ làm biến đổi đường thẳng của chân. Giữ hông thẳng khi nâng lên — lên, lên — có thể qua vị trí thứ tư, thứ hai, hoặc arabesque rồi về lại. Đó là những nền tảng.
Nếu bạn là Merce Cunningham, bạn có thể vận dụng tất cả những khoảng trống giữa những động tác đó. Nhưng bạn vẫn phải tuân theo “bản đồ” cơ thể. Và đó là điều ballet đã làm được. Thật đáng ngưỡng mộ. Không hẳn là “kỳ diệu”, mà là rất tiến hóa về cách kiểm soát chuyển động, về việc tăng cường và phát triển cơ thể.
Những người phát triển phương pháp này có quan tâm tới sinh lý học nền tảng không, hay họ chỉ… Tôi không nói họ phải làm thế, nhưng ít nhất đó là một trực giác đáng kinh ngạc khi họ nghĩ ra hệ thống này. Xin tha cho tôi nếu tôi nói điều nghe có vẻ ngớ ngẩn như vậy.
Cơ thể rất thông minh. Và một vấn đề của tôi luôn là: thứ gì biết trước? Liệu cơ thể đã “hiểu” rồi còn não bộ chúng ta cố gắng dạy nó? Hay là não ra lệnh cho cơ thể phải làm gì? Trong trường hợp kỹ thuật cổ điển, tôi nghĩ thực ra chính cơ thể cảm thấy nó có thể bật cao hơn, nếu như việc xoay (rotation) được mở hơn một chút.
Nên nó thúc giục rằng, rằng, tôi không nghĩ bộ não sẽ nói, à, biết không?
Nếu bạn thực sự mở chân đó ra, bạn sẽ nhảy cao hơn và bạn lại bảo, bộ não ơi, tôi không chắc lắm.
Cái đó nghĩa là gì cơ?
Bạn không biết nó nghĩa gì.
Cơ thể biết cái đó nghĩa gì.
Tôi từng nghe người ta nói, bạn biết đấy, chúng ta nghĩ mình là một bộ não có kèm thân xác, nhưng có lẽ chúng ta là một thân xác, sau đó mới có bộ não.
Có những động tác tinh vi, nhịp điệu và vân vân.
Ý tôi là, ví dụ, một nhà soạn nhạc vĩ đại cũng là một nhà toán học giỏi, phải không?
Cách biểu diễn và cách chia nhịp thời gian, tôi nghĩ nguồn gốc của nó đến, bạn biết đấy, đặc biệt là vì cách bạn nhìn ký hiệu nhạc và cách nốt nhạc có thể được chia nhỏ.
Nó là một thứ rất trực quan.
Một khi bạn đi vào thị giác là bạn đi vào não bộ.
Ý tôi là, bạn hiểu tôi đang nói gì chứ?
Cái này nói nhiều về cơ thể hơn.
Và cách các ngón chân lo việc của chúng ở dưới đây liên quan rất nhiều đến cơ thể.
Ừ, suy nghĩ đôi khi bị thổi phồng quá mức.
Chắc chắn rồi.
Ừ.
Là những động vật linh trưởng cũ của loài người, mà chúng ta là một trong số đó, chúng ta có nhiều “máy móc” hơn phía trước ở vùng vỏ não trước trán, cho phép chúng ta suy nghĩ, lập kế hoạch, tự phản tỉnh và hoạch định chiến lược nhiều hơn.
Cũng cho phép con người làm những việc xấu nhiều hơn, lừa gạt này nọ, nhưng cũng để lên kế hoạch những điều thực sự phi thường, tuyệt vời.
Nhưng tôi nghĩ rằng, ở nhiều phương diện, điều đó đã đánh đổi một phần của một số cơ cấu liên quan tới, tôi ghét phải dùng từ “thấp hơn”, thôi cứ nói là trực giác cơ bản hơn.
Tôi không muốn kể quá nhiều giai thoại, nhưng nhiều năm trước tôi đã trở nên ám ảnh với ngành thần kinh so sánh.
Có một tạp chí rất hay, tồn tại hàng trăm năm, tên là Journal of Comparative Neurology.
Tôi đã may mắn được tham gia với tạp chí đó, nhưng, bạn biết đấy, một thời gian tôi xem xét các bài báo này, mà đối với khoa học hiện đại, người ta chẳng mấy quan tâm.
Họ kiểu như: “hình dạng dải trung tâm tiểu não (vermis) của… bạn biết đấy… con rùa atlas thế nào?” Thật ra tôi còn không chắc có con rùa atlas hay không, nhưng tôi đoán chúng tôi đang nói về Teddy Atlas hay gì đó, phải không?
Về con lười hai ngón, lười ba ngón, đủ thứ loài kỳ quặc.
Nhưng không một bài báo đơn lẻ nào dạy bạn được nhiều lắm, ngoài những chuyện rất bí hiểm kiểu vùng dưới đồi của con vịt mallard hay gì đó.
Tôi chắc chắn là có bài đó trong đó, nhân tiện.
Nhưng khi bạn bắt đầu so sánh hệ thần kinh của những động vật khác nhau này và cách chúng di chuyển và cách chúng nghĩ — vì chắc chắn có cả bài về con người — bạn bắt đầu thấy những nguyên lý cơ bản trỗi dậy.
Bạn nhận ra, ôi trời ơi, khi tiền não (forebrain) to lên, tiểu não lại nhỏ đi một chút ở khu vực này.
Và tiến hóa bắt đầu trở nên hợp lý hơn nhiều, nhưng là tiến hóa ở cấp độ những thứ như chúng ta đang nói hôm nay: chuyển động và giao tiếp.
Và điều đó để lại cho bạn một câu hỏi, cái mà là một trong nhiều lý do bạn có mặt ở đây hôm nay, là tôi nghĩ tất cả chúng ta đều thực sự muốn hiểu, dù có thể không nhận ra mình muốn hiểu: rốt cuộc chúng ta ở đây để làm gì?
Chúng ta giỏi cái gì?
Làm sao để khai thác những khía cạnh khác của bản thân mình?
Khi bạn nói về não phát triển ở các vùng khác nhau với mức độ khác nhau, tôi đôi khi tự hỏi — và tôi không muốn tỏ ra ngây thơ hay lãng mạn ở đây — về tính đạo đức của cơ thể.
Nếu những người điều hành chính phủ của chúng ta và thiết kế hệ thống xã hội có ý thức hàng ngày về việc gìn giữ, bảo vệ và tôn trọng thân xác của họ, liệu bộ não của họ còn có thể bày ra những khung nhận thức rồi bắt các thân xác khắp nơi phải hành xử theo như thế không?
Nói thêm đi, tôi nghĩ là, tôi nghĩ tôi hiểu, tôi tin rằng chăm sóc cơ thể và sức khỏe trước hết là nền tảng.
Ai đã mất sức khỏe trong một khoảng thời gian đều hiểu tôi đang nói gì.
Nhưng chúng ta thường không làm vậy.
Chúng ta đặt ưu tiên cho bộ não rất nhiều mà không hiểu rằng nó tồn tại trong toàn bộ bối cảnh của cơ thể.
Không chỉ là sức khỏe, còn là phẩm hạnh và sự xuất sắc — ai muốn nuôi dưỡng và khuyến khích cơ thể để hiện thực hóa toàn bộ tiềm năng mà nó đã được ban khi sinh ra.
Giả sử bạn và tôi chịu trách nhiệm về giáo dục.
Được thôi.
Bạn có nghĩ trẻ em, thanh thiếu niên, có lẽ cả người lớn trẻ và lớn tuổi hơn, tất cả nên làm một cái gì đó tương tự như thể dục dụng cụ không?
Đó là một ý thú vị.
Ý là môn nào?
Ý tôi là, tôi rất tôn trọng thể dục dụng cụ.
Tôi gặp những vũ công đôi khi không được đào tạo ballet, nhưng được đào tạo theo kiểu thể dục dụng cụ và họ can đảm theo một cách khác.
Họ có một trung tâm khác, nhưng họ sẵn sàng phóng mình qua không gian.
Vũ công thì không như vậy, hoặc trong đào tạo ballet bạn không được dạy để “ném” mình.
Có những khoảnh khắc bạn lao về phía trước, nhưng rất bị giới hạn.
Trong khi một vận động viên thể dục dụng cụ liên tục thoải mái với kiểu bùng nổ không gian đó, và đó là một điều đẹp đẽ.
Có nên có chính sách buộc mọi người trẻ phải thực hiện một hình thức chuyển động bao gồm nhiều tốc độ khác nhau, một ít nhảy, một ít lăn, một ít căng giãn, vì chúng ta thường chuyên môn hóa trong thể thao quá sớm hoặc người ta tự quyết rằng họ không giỏi thể thao hay nghệ thuật không?
Không, không, họ không được phép làm thế. Xin lỗi.
Họ phải tìm được điều gì đó mà họ đủ giỏi để khích lệ bản thân, để tôn trọng bản thân. Nếu không họ sẽ bỏ cuộc.
Tôi xin ngắt lời bạn ở đây chỉ để nói rằng tôi nghĩ điều này đưa chúng ta quay lại với sự phát triển sớm và những kỳ vọng của bạn đối với con người, đối với trẻ em và người lớn. Nói cách khác, tiêu chuẩn.
Gần đây tôi nghe ai đó nói một điều rất thú vị: ngày trước, bây giờ tôi nghe như một ông già vậy, tôi đã 50.
Người ta từng đặt ra những tiêu chuẩn khá cao cho tất cả chúng ta. Dù có nhận được nhiều tình yêu và sự hỗ trợ hay không còn tùy vào từng gia đình. Nhưng tiêu chuẩn thì luôn cao.
Hình như có một thời kỳ mà tình yêu và sự hỗ trợ nhiều hơn nhiều.
Một số người sẽ không đồng ý với tôi, nhưng có lẽ các chuẩn mực không được coi trọng như trước. Tất nhiên, chuyện ấy tùy theo từng gia đình, tùy hoàn cảnh. Nhưng tôi nghĩ lý tưởng là chúng ta trở lại điểm mà tiêu chuẩn được đặt cao cho mọi người. Như phép tắc xã giao, trời đừng để, ví dụ như đừng đi xem phim mà mặc đồ ngủ. Ừ, không chỉ là phép tắc xã giao, mà còn là cách cư xử; trong các điệu nhảy xã hội theo nhóm, dù là khiêu vũ trên sàn hay square dance, đều có luật lệ và quy tắc, và có những cách di chuyển sao cho tôn trọng luồng giao thông, nếu không vì gì khác thì cũng vì điều đó. Và điều đó sẽ chuyển hóa vào cách bạn lái xe. Điều này, bạn biết đấy, được thiết lập sớm và sâu sắc ở một đứa trẻ. Và, bạn biết đấy, chúng ta đang nói về, tôi không rõ, học sinh lớp hai, lớp ba. Ý tôi là, mặc dù tôi hay trêu mẹ mình, và tôi không hề coi khinh bà, nhưng đôi khi cảm thấy bị thách thức bởi nền giáo dục tôi nhận được — nó không phải là một nền giáo dục tồi. Nó bao quát mọi thứ. Về mặt xã hội thì nó khá khó khăn đối với tôi. Nhưng tôi được định nền tảng về âm nhạc. Tôi được định nền tảng về vận động. Tôi được tiếp xúc với những hình thức sinh hoạt cộng đồng khác nhau, kể cả tứ tấu đàn dây. Tôi được định nền trong gia đình sở hữu rạp chiếu Foothill Drive-In giữa Rialto và Fontana. Ổng à, tôi lớn lên từ lúc tám tuổi cho đến khi vào đại học, xem một cái màn hình và len vào quầy đồ ăn khi có đợt người đổ xô mua hot dog vì trên kia thật là buồn tẻ. Và tôi thấy chán, thì xuống quầy đồ ăn bán hot dog. Thêm nữa, đó là nơi mà loa thường xuyên hỏng. Có rất nhiều xe. 600 xe là một rạp to lắm, và màn hình lớn. Vì vậy tôi học cách xem hành động mà không có âm thanh. Và tôi học cách nhìn chuyển động và thấy điều gì được truyền đạt mà không cần ngôn ngữ.
Thật là kinh ngạc khi bạn nói điều này. Một trong những điều tôi muốn nói với bạn là khái niệm về trạng thái không dùng lời. Vài năm trước, tôi bắt đầu luyện tập một thứ vì có người nói, bạn nên thử cái này. Hãy thử đi bộ trên phố và chỉ cảm nhận những gì đang xảy ra, cố gắng đừng lao vào một cuộc đối thoại bằng lời về nó. Và chỉ trải nghiệm đời sống qua lăng kính của việc tưởng tượng mình là một loài động vật khác. Điều này có thể nghe ngớ ngẩn với người ta, nhưng đó là một cánh cổng tuyệt vời để thấy trải nghiệm của chúng ta thường hạn hẹp đến mức nào. Và có lẽ với một số người, họ luôn ở trong trạng thái không lời và họ cần dùng thêm lời. Nhưng có vẻ như bạn đã có một tuổi thơ tuyệt vời. Trước hết, bạn được dạy phải chăm chỉ. Tôi nghĩ không thể nhấn mạnh quá mức việc chăm chỉ quan trọng thế nào — nó là một kỹ năng siêu hữu dụng cho bất cứ thứ gì bạn gặp phải, đúng không? Nhưng xem phim không có âm thanh, thật là phi thường.
Thậm chí còn hơn thế nữa, tôi có hai anh trai sinh đôi và một chị gái sinh ra ba ngày trước khi họ tròn một tuổi. Về cơ bản, họ như ba sinh ba. Mẹ tôi đành buông tay và bắt đầu cho cả bọn ăn bằng cùng một cái thìa và đặt họ cùng phòng. Họ phát triển một ngôn ngữ riêng, điều xảy ra — bạn có lẽ biết — với một tỉ lệ nhất định của cặp song sinh: một dạng giao tiếp phát ra từ cổ họng, theo âm tiết. Tôi có thể nói được nó, và chắc chắn tôi hiểu nó. Cha mẹ tôi thì không hiểu và cũng không nói được. Vậy là tôi trở thành thông dịch viên của gia đình. Từ ngày đầu, tôi quan sát và phục vụ khán giả.
Tôi thích điều đó. Và nó là phi ngôn ngữ. Thật lạ lùng. Tôi thân với một đôi chị em sinh đôi giống hệt. Họ kể một câu chuyện thời nhỏ: một đứa bước vào và đi tới cái bánh nướng của đứa kia — giờ họ đã là phụ nữ, lúc đó còn là bé gái — và đưa ngón tay vuốt qua cái bánh nướng. Đến giờ, đứa kia vẫn chẳng ăn loại bánh nướng ấy. Nhưng không phải là “ồ, cái này dở”; có điều gì đó được truyền tải bằng cử động. Và đến bây giờ, sẽ không đụng đến loại bánh nướng đó. Họ có vô số câu chuyện kiểu này, có thể giao tiếp với nhau mà không cần lời. Phần lớn là chuyện thường ngày, cơ bản. Và rất sớm, tôi đã có ý tưởng rằng chuyển động truyền đạt. Ai cần mớ lời lải nhải trên đầu nữa, não bạn phải nghĩ xem đó là bên phải hay bên trái? Nó sẽ là bên đó — sẽ là bên phải. Bạn không cần phải dịch nó thành ngôn ngữ để hiểu chuyển động đang yêu cầu gì.
Nhưng khác với rất nhiều nghệ sĩ và người sáng tạo, thế giới thật may mắn khi bạn được kêu gọi làm người phiên dịch. Bởi vì có những người nghệ sĩ mà thật sự lạ lùng với phần còn lại của chúng ta vì chúng ta không thể hiểu họ. Không nhất thiết họ lạ, họ chỉ khác biệt. Nhưng tôi phải tưởng tượng rằng có lẽ có rất nhiều người sáng tạo tuyệt vời mà ta chẳng bao giờ nghe hay thấy tác phẩm của họ vì không có ai ở đó để dịch cho họ. Và họ chắc chắn không thể tự dịch cho chính mình. Bạn phải có một mức độ lưu loát trong thế giới kinh doanh, trong khả năng giao tiếp bằng lời. Bằng không, tác phẩm của bạn sẽ không đến được với người khác. Có lẽ đó là lý do có rất ít người thực sự ngồi ở vị trí mà họ có trong nghề của mình.
Tôi nghĩ một từ ở đây là tính khách quan. Trong khi làm việc, có những lúc bạn phải bước ra ngoài công việc đó. Bạn phải nhìn nó như một người ngoài. Làm sao để làm điều đó? Có phải bạn quay phim lại rồi xem? Tôi làm bằng cách tách mình ra khỏi hành động. Ý tôi là, đã có lúc tôi nhảy, đúng chứ? Và tôi nhảy từ bên trong cũng như cố gắng nhảy từ bên ngoài. Đây thực sự là cách để trở nên cực kỳ ám ảnh. Và đó là một nhiệm vụ rất khó. Ở một số khía cạnh, nó rất đáng giá vì toàn bộ thứ ấy tiến hóa từ bạn và hơn nữa bạn là người giám khảo.
Nhưng nó sẽ không kéo dài được — bạn không thể duy trì nó lâu đâu.
Và bất cứ ai tạo ra thứ gì đó cũng đều muốn — ai mà chẳng muốn có khả năng tách cảm xúc ra khỏi tác phẩm, quay lại, quên đi cảm xúc của mình về nó.
Cái này nói với bạn điều gì?
Bạn, theo một cách nào đó, sẽ trở thành người dịch cho chính mình.
Câu này đọc được không?
Bạn đã nói điều thật sự, thật sự hữu ích trong sách về các nhà phê bình.
Bạn nói rằng những người giỏi, những người trung thực, không phải chỉ cố câu view hay kéo người đọc để kiếm vài nghìn đô đóng tiền thuê nhà trong tháng.
Những nhà phê bình thực sự tốt giữ cho chúng ta trung thực về con người ta nên là khi làm nghề sáng tạo.
Câu nói đó nghe như thể những người không đang tạo ra thứ gì được đem ra phê bình ngoài đời sẽ chẳng học được gì từ những gì bạn sắp nói.
Nhưng tôi cho rằng ngay từ đầu khi ta bắt đầu tạo ra bất cứ thứ gì, một truyện ngắn, một bài thơ, thậm chí chỉ là mơ mộng về cái mình có thể tạo ra,
không thể nào không rơi vào cái suy nghĩ: này, người ta sẽ — cái này sẽ được đón nhận thế nào?
Mọi người sẽ nghĩ gì?
Vì vậy học cách chịu đựng phê bình là điều then chốt trong quá trình sáng tạo, ngay cả khi cuối cùng các nhà báo không viết về tác phẩm của bạn.
Bạn làm việc với tiếng nói phê bình nội tâm như thế nào, mà thực ra là về những nhà phê bình bên ngoài, thành thật mà nói?
Bạn xử lý chuyện đó ra sao và mối quan hệ của bạn với nó như thế nào?
Điều này rất, rất khó vì bạn phải yêu những gì mình đang làm.
Bất cứ thứ gì thực sự có ý nghĩa đều cần một mức độ yêu thương phi thường.
Và trong văn phòng tôi, chúng tôi có nói đến, bạn biết đấy, đứa con của công việc đó.
Mỗi điệu múa, theo một cách nào đó, là món quà của bạn và là đứa con của bạn.
Mà có người ngoài kia sẽ đến và cứa cổ nó.
Bạn phải cảm thấy thế nào về chuyện đó?
Cũng vì những gì chúng ta làm rất, rất mang tính cá nhân.
Nhạc sĩ chuyển thành âm thanh.
Có một khoảng cách nhất định giữa tác phẩm và họ về mặt cá nhân.
Còn chúng tôi thì rất cá nhân.
Bạn nói xấu điệu múa của tôi.
Bạn nói xấu cơ thể tôi.
Tôi không chịu nổi lắm.
Vì vậy thật khó để xử lý lời phê bình từ bên ngoài. Và ngược lại, như tôi nói, dù bạn yêu tác phẩm đến đâu, bạn vẫn phải, bạn biết đấy, thực tế mà nói.
Lâu rồi, huấn luyện viên của tôi thực ra có hai con chó Wolfhound to lớn.
Và một hôm tôi đã mắc sai lầm khi chỉ trích một trong hai con.
Ý tôi là, đừng bao giờ chỉ trích con chó của một người đàn ông.
Điều này đúng mà.
Bạn có thể chỉ trích đứa trẻ, nhưng đừng chê con chó.
Wolfhound là loài động vật đẹp.
Chúng thật sự là những con vật rất oai vệ.
Nhưng rồi, đó đấy.
Bạn biết không, nhà phê bình vừa gọi con chó của bạn bằng một cái tên xấu.
Và, được thôi, có thể con chó của bạn chỉ còn ba chân và sáu tháng để sống.
Tôi đang tàn nhẫn.
Nhưng phải chăng tôi?
Tôi chỉ đang thực tế.
Con chó của bạn chỉ còn ba chân và sáu tháng để sống.
Chà, đó không phải là một lời phê bình. Đó là một quan sát.
Ừ, nhưng nó bị diễn giải là vì nó không hoàn hảo.
Thấy chưa, đó là một lĩnh vực khó và không có câu trả lời duy nhất.
Bạn phải, nó như đèn neon vậy. Bạn phải bật, tắt, bật, tắt.
Có điên không?
Một chút.
Tôi rất vui được chia sẻ rằng Matina, thức uống yerba mate mà tôi góp phần tạo ra, hiện đã có mặt
tại các cửa hàng Whole Foods trên toàn quốc.
Nghe lâu nay chương trình này thì biết yerba mate là nguồn caffeine tôi ưa thích.
Nó cung cấp năng lượng mượt mà mà không khiến bạn lo lắng bồn chồn, và còn có nhiều lợi ích tiềm năng khác,
bao gồm giúp điều chỉnh đường huyết, cải thiện tiêu hóa, ức chế nhẹ cảm giác thèm ăn, và nhiều hơn nữa.
Matina là thương hiệu yerba mate tôi yêu thích nhất trong tất cả các hãng tôi từng thử.
Vì yêu Matina, tôi quyết định trở thành một cổ đông của công ty, và tôi đã giúp họ tạo ra dòng sản phẩm mới, tất cả hoàn toàn không đường.
Các hương vị Matina cold brew không đường này thật tuyệt.
Tôi uống ít nhất ba lon mỗi ngày.
Bạn sẽ thường thấy chúng trên bàn khi tôi thu podcast.
Tôi hoàn toàn thích sản phẩm này, và tôi tự hào giờ nó được bán ở Whole Foods.
Hãy xem Matina tại các cửa hàng Whole Foods trên toàn quốc.
Nó được pha lạnh với những nguyên liệu tốt nhất.
Hoàn toàn không đường, và rất ngon.
Và nếu bạn không có Whole Foods gần nơi bạn sống, bạn cũng có thể mua trực tuyến tại drinkmatina.com.
Thỉnh thoảng tôi bắt gặp mình nghĩ: ồ, bạn biết đấy, hồi đầu những năm 2000, nghệ thuật và âm nhạc và truyền thông tốt hơn.
Lớn lên ở khu này, tôi có lúc nghĩ vậy, nhưng rồi tôi nhận ra có lẽ người ta đã luôn nói như vậy, và với những người trẻ bây giờ — tôi có một cháu gái vừa lên đại học —
nó không nghĩ về chuyện trước kia đã ra sao.
Với nó, mọi thứ đang diễn ra ngay bây giờ.
Và tôi nghĩ thật khó để chúng ta chấp nhận thực tế rằng ta đã từng trẻ, và bây giờ ta ít trẻ hơn, còn với họ thì mọi thứ đều mới.
Vấn đề là, họ không có khung tham chiếu đó.
Vì vậy khi nói đến nhà phê bình, khi nói đến múa và nghệ thuật, bạn thấy mọi thứ đang tiến bộ, xấu đi, hay bạn chỉ nghĩ đơn giản là, ồ, nó luôn luôn là sự tiến hóa?
Tôi khó mà nói, ôi, hồi thập niên 90 âm nhạc tuyệt vời lắm.
Rất nhiều nhạc hay đã ra.
Bạn nên sống vào những năm 70.
Chính xác.
Bạn đang làm đúng.
Đúng rồi.
Nhưng với những người 16, 18 tuổi giờ, họ không nghĩ theo kiểu đó.
Họ nghĩ là đã có tất cả những nhạc đó, và vẫn có nhiều nhạc hay khác.
Vì vậy tôi nghĩ mục tiêu có lẽ là hãy cứ mở lòng.
Ừ, tôi nghĩ đừng phán xét.
Không tốt không xấu.
Ta học được gì từ chuyện này?
Ta có thể lấy gì từ đây?
Ta có thể chuyển tải gì từ đây sang chỗ kia?
Ta dùng được thứ gì?
Hãy biến mọi thứ thành giao dịch.
Bạn giải thích thêm được không?
Không, tôi thích như vậy. Chấm hết.
Được rồi.
Bây giờ, transactional — có nghĩa là gì phục vụ tôi ở đây?
Tôi có thể dùng gì?
Đôi khi chữ “giao dịch” bị mang tiếng xấu.
Bạn đang cố dùng một thứ gì đó.
Ừ, tôi đang cố dùng một thứ.
À, toàn chuyện kiểu như “những nghệ sĩ vĩ đại là ăn cắp”, kiểu như chẳng có gì là ý tưởng mới, mấy chuyện đó.
Bạn có tin thế không?
Tuyệt đối.
Ở một mức độ nào đó.
Ý tôi là, đó cũng là lý do tôi có đặc quyền được làm việc với cuộc đời một nhà soạn nhạc, nếu tôi thực sự nghiêm túc về điều đó.
Tôi đã làm việc cho Amadeus, đúng không?
Vậy nên tôi đọc tất cả những gì Mozart viết, rất nhiều, và xem từng bản thảo mà ông từng chạm tới.
Và tôi được phép tiếp cận những thứ đó.
Sao bạn lại không tận dụng chứ?
Cho phim Amadeus.
Ừ.
Yêu phim đó.
Cám ơn.
Chúng tôi cũng vậy.
Rất thích phim đó.
Ừ.
Hình ảnh vôi được rắc lên thi thể vẫn in sâu trong đầu tôi.
Nhưng nó cho bạn thấy về thời đó và người ta có rất ít thứ.
Hoàn toàn đúng.
Và có biết bao nhiêu thứ được bảo tồn từ thời ấy.
Chúng tôi quay ở Prague để làm Vienna.
Làm việc ở đó vất vả lắm.
Lúc đó vẫn đang dưới chế độ.
Và điều đó, theo một cách nào đó, khiến nó gần hơn với những gì Mozart phải đối mặt.
Loại hạn chế mà ông phải chịu.
Nhưng công tác nghiên cứu cho bộ phim ấy thật khổng lồ.
Tất cả ánh sáng đều từ nến.
Tất cả ánh sáng đều từ nến.
Họ dùng cùng loại sáp ong như cách đây 200 năm.
Tất cả cơ chế trên sân khấu đều giống những gì dùng trong các vở diễn nguyên thủy.
Và vì chúng tôi quay ở nhà hát opera, nơi chưa được nâng cấp.
Thực ra, một trong những cách Milos quay lại được là nói, được, chúng tôi sẽ trả tiền tu sửa nhà hát opera khi xong.
Và họ đã chấp nhận.
Nhưng tôi đã dùng cùng những cơ cấu dưới sàn sân khấu mà Mozart từng có.
Cánh cửa mở vào dàn nhạc chính là cánh cửa ông đã chạm khi bước vào để hòa vào dàn nhạc.
Và chúng tôi có những cảnh dùng lửa thật.
Chúng tôi đung đưa lửa thật khắp nơi.
Bình thường người ta không làm thế.
Nhưng chúng tôi đã làm.
Trên sàn có những lỗ nhỏ.
Và chúng tôi phát hiện ra những lỗ nhỏ đó có một loại bột đặc biệt họ rải xuống.
Nếu họ châm lửa, nó sẽ bắn ra tia lửa.
Và chúng tôi làm tia lửa từ sàn bằng loại bột ấy.
Và có những đèn chùm hạ xuống với hàng trăm cây nến.
Giữa các lần quay, bạn phải chỉnh mọi cây nến ở khoảng 50 cái đèn chùm hạ xuống đây trước khi có thể quay lần kế tiếp.
Trong khi đó, trang phục ở đây thì…
Và không có chỗ may nới rộng, nên không ai giơ tay cao hơn được mức này.
Đàn ông đi giày cao gót nữa.
Không ai chạy bước dài.
Những thứ như vậy.
Wow.
Bây giờ, tôi, bạn biết đấy, tôi không biết làm gì với thứ thông tin đó ngoài việc kinh ngạc trước óc sáng tạo của con người.
Chúng ta chắc chắn đã tiến một quãng dài.
Tôi không chắc chúng ta đã tiến dài thật sự.
Mọi thứ khác đi và họ tận dụng tối đa nguồn lực.
Tôi sẽ nói là nến tốt hơn LED ánh sáng trắng, nhưng đó là chủ đề cho podcast khác.
Có lẽ.
Khi nào chúng ta làm cái đó?
Bóng đèn sợi đốt tốt hơn.
Rồi đến LED, nhưng tôi chỉ nghĩ đến những cây nến này và tự hỏi liệu có rất rất nóng khi làm việc trong môi trường đó không.
Chắc chắn, rất rất nóng.
Mọi người lúc nào cũng toát mồ hôi.
Bạn nghĩ mùi hương thế kỷ 18 như thế nào?
Rất hôi thối — đó là mùi vào thế kỷ 18.
Tôi không biết gì về việc làm bộ phim ấy.
Nó là thật.
Bộ phim tuyệt vời ấy.
Ai cũng nên xem.
Nó cũng sẽ cho bạn cái nhìn về cách bệnh tâm thần từng được điều trị.
Có cảnh rất tàn bạo ở một cái, tôi đoán họ gọi là nhà thương điên.
Và ngày nay chúng ta có lẽ hiểu rằng 95% những người đó có thể đang mắc những vấn đề mà chăm sóc tử tế ở nhà lẽ ra có thể giải quyết được.
Có thuốc cho chuyện đó.
Ừ.
Hoặc có viên thuốc cho nó.
Ừ.
Hoặc sự kết hợp ánh nắng, thuốc men và những thứ khác.
Nhân tiện, bạn nhìn nhận thế nào về y học hiện đại so với y học cổ xưa, so với việc cơ thể tự thông minh?
Tôi biết không nhiều về cả y học cổ lẫn y học hiện đại.
Tôi không chắc mình đủ trình độ để có quan điểm về mấy chuyện đó.
Vì vậy đơn giản, bản thân tôi cố gắng giữ càng gần với cái, xin lỗi cụm từ, “tự nhiên” càng tốt.
Về ăn uống, hiện tôi gần như không ăn gì ngoài chuyến đi này, được chứ?
Không tinh bột, không đường, được không?
Mà tôi thấy đó là chế độ keto, tôi thấy dễ quản lý hơn, tôi kiểm soát được tốt hơn.
Tôi biết cân nặng mình ở đâu, tôi cảm nhận được cơ thể mình gầy đến mức nào, biết chỗ nào gần xương, biết kiểu… ừm…
Bạn không thể làm thế nếu ăn nhiều mỳ pasta.
Và cũng may là tôi không biết nấu, nên tôi cơ bản ăn mọi thứ sống.
Tôi có thể ăn thịt sống, tôi chắc chắn ăn rau sống, tôi nói quá tý thôi, tôi biết dùng lò nướng được, ổn chứ?
Tôi biết đun nước, nhưng chỉ đến thế thôi.
Không sốt, không bao giờ.
Không trang trí gì, chỉ vậy thôi, bạn biết đấy, tôi thường nói nếu có viên thuốc thay thức ăn, tôi sẽ dùng.
Mà tôi không chắc mình sẽ dùng, vì không chắc nó có những thứ tôi cần, không chắc tôi đang nhận đủ chất nữa.
Nhưng ít nhất tôi cố gắng, và tôi biết nguồn gốc đồ ăn của mình.
Tôi không thích nhiều điều bí ẩn.
Nghe như thịt, cá, trái cây và rau là món chính của anh.
Nói vậy đi.
Ừ, tôi cũng thế.
Và tôi thấy buồn cười là ngày nay hoàn toàn hợp lý khi ta nói, bạn biết đấy, tinh bột và đường thực sự là vấn đề trong hầu hết các trường hợp.
Trong khi suốt nhiều năm cảm giác như lĩnh vực sức khỏe công cộng về dinh dưỡng rối loạn hoàn toàn.
Lúc thì nói mỡ xấu, rồi đến protein, rồi thịt là xấu.
Ý tôi là, thịt chế biến sẵn có lẽ là không tốt cho chúng ta.
Kinh khủng.
Nhưng nếu nguồn gốc lành mạnh thì khác.
Chúng tôi đã trải qua một giai đoạn, có lẽ khoảng một năm hoặc hai, khi chúng tôi nạp nhiều carb vì nghĩ sẽ có nhiều năng lượng hơn, sẽ khỏe hơn, nhưng chỉ là chúng tôi nặng hơn.
Dù sao thì, có thể chúng tôi có chút sức mạnh hơn.
Tôi có một người bạn có con gái rất thích múa ba-lê.
Cô bé thực sự là một phần của một trường nghệ thuật biểu diễn nào đó, họ sống ở San Francisco.
Tôi không rõ cô ấy có phải là thành viên — tôi nghĩ là không phải của đoàn Ba-lê San Francisco, nhưng có gì đó hơi liên quan đến điều đó.
Và tôi nói, bạn biết không, chuyện đó như thế nào?
Bởi vì bạn nghe những định kiến kiểu, bạn biết đấy, họ rất khắc nghiệt với các cô gái trẻ, có lẽ cả các cậu bé nữa, khiến các em bận tâm về cân nặng, về việc luyện tập và điều đó không lành mạnh.
Và anh ấy nói ngày nay họ đã điều chỉnh một phần những thứ đó và thực sự cố gắng duy trì một môi trường lành mạnh hơn.
Bạn nhìn nhận chuyện đó thế nào?
Ý tôi là, tiêu chuẩn so với sức khỏe.
Đây là một chủ đề lan tỏa ra mọi thứ.
Trong khoa học, tôi từng làm việc 100 giờ một tuần.
100. Một, không, không.
Nghe nói có người làm 101, nên tôi làm 102.
Rồi tôi nhận ra mình không thể duy trì được.
Tôi không khuyến khích ai làm vậy, nhưng ai cũng có một câu chuyện “chiến trường” thời đó.
Nhưng, bạn biết đấy, giờ dường như người ta quan tâm hơn tới sức khỏe tinh thần, sức khỏe thể chất.
Vậy làm sao cân bằng điều đó trong thế giới múa, nơi bạn muốn các tiêu chuẩn tiếp tục đứng vững hoặc còn nâng cao nữa, nhưng đồng thời bạn không muốn phá hủy tinh thần mọi người?
Câu này khó thật.
Luôn luôn sẽ có một mức độ đánh đổi.
Áp lực khi biểu diễn, dù là biểu diễn thể thao hay biểu diễn múa, đều cực kỳ lớn.
Và thật không may, theo kinh nghiệm của tôi, người biểu diễn càng giỏi thì trước khi lên sân khấu càng lo lắng hơn.
Ồ.
Xin lỗi nhé.
Cái màn rèm đó với họ quan trọng đến mức nào thì nỗi sợ thất bại luôn hiện hữu.
Và mức độ tập dượt để khắc phục điều đó thì luôn là, “sao mày không làm nhiều hơn nữa,” luôn là câu trả lời.
Vậy đó, xin lỗi, đó là hiện thực.
Đó là một lựa chọn. Đừng chọn nghề đó nếu không muốn chịu điều đó.
Chúng ta không thể làm cho cuộc sống hoàn toàn dễ chịu.
Nó phần nào là như vậy.
Hãy chọn nghề khác.
Bạn biết đấy, thường thì — và tôi không phải là người duy nhất nghĩ vậy — thường có phụ huynh hay chính đứa trẻ sẽ hỏi: “Con/Cha có thể trở thành diễn viên múa không?”
Tôi nói: đừng làm.
Tìm cái khác nếu có thể.
Nếu không được, thì hãy trở thành diễn viên múa.
Bởi vì bạn muốn vạch một đường ranh rõ ràng.
Ý tôi là, nó đã có, và sẽ có những người khác tìm cách vượt qua đường ranh đó và nắn nó lại.
Một phần của sáng tạo là xử lý những ranh giới cũ.
Cổ điển, hiện đại, ôi…
Thú vị là khi bạn đặt rào cản đó, tự nhiên bạn sẽ chọn ra những người thực sự muốn nó.
Hôm qua tôi có cuộc gọi sáng sớm với một người bạn, người từng là — họ gọi là — thành viên SEAL “tier one”.
Anh ấy từng ở đội SEAL của Hải quân, nhưng trong đó còn có một quá trình tuyển chọn nữa cho nhóm hàng đầu, tức là tinh nhuệ trong cộng đồng vốn đã tinh nhuệ đó.
Và anh ấy có con.
Tôi hỏi liệu bọn trẻ có hứng thú với quân đội không.
Anh ấy nói một đứa thì có.
Tôi hỏi nó có muốn vào các đội đó không.
Anh ta đáp là có.
Tôi hỏi anh đang nói gì với nó.
Anh ấy nói anh nói “đừng làm”.
Và nó vẫn cứ quay lại nói là nó muốn làm.
Và tôi yên tâm.
Anh ấy cứ nói với nó: “Đừng làm. Mày sẽ ghét nó. Đó sẽ là điều tồi tệ nhất.”
Và nó vẫn quay lại: “Không, con muốn làm.”
Vậy là bây giờ nó đã quyết tâm thực sự muốn làm.
Nhưng không may là, nói với một đứa trẻ “đừng làm” giống như câu câu mồi và có thể khơi lên phản ứng “chính vì bố/mẹ nói thế mà con muốn làm để chống lại quyền lực”.
Đó không phải là lý do đúng để chọn người.
Tốt hơn nên nói rõ: “Mày phải thực sự, thực sự muốn làm cái này.”
Còn hơn nữa, “không thể mày tìm cái khác được à?”
Nếu chúng còn có thể đặt câu hỏi như vậy, nghĩa là chúng không đủ muốn.
Anh ấy còn nói thêm rằng nếu cảm thấy “thích hơn thấy ghét” — lời của anh ấy — thì sẽ ổn.
Tôi đồng ý với điều đó.
Phải có độ nghiêng trên cái bập bênh nghiêng về phía “tôi thích nó hơn là thấy ghét nó.”
Ừ, tôi đồng ý. Công bằng thôi.
Và tôi thấy nhiều điểm tương đồng giữa cộng đồng anh ấy đến từ và cộng đồng mà bạn đến từ, thật lòng mà nói.
Tinh nhuệ là tinh nhuệ. Nó phải trả giá.
Bạn có nghĩ rằng ngày nay, vì mạng xã hội và internet, có một nguồn tuyển nhiều hơn các vũ công để chọn lọc và tài năng được chọn làm việc với bạn, ví dụ, có tốt hơn không?
Bởi vì nguồn tuyển lớn hơn nhiều? Top 1% phản ánh một 1% còn tốt hơn?
Nó khác rồi.
Bởi vì tài năng bây giờ được đào tạo và thách thức theo cách khác khi còn trẻ.
Nghĩa là, bây giờ có những hoạt động cạnh tranh cho múa.
Tôi suýt nói là “môn thể thao hoạt động cho múa”. Nó không hoàn toàn là một môn thể thao, dù có sự hội tụ, điều đó cũng ổn.
Nhưng khi tôi lớn lên như một vũ công, chúng tôi có những ranh giới rất nghiêm ngặt.
Đây là tap, đây là ba-lê, đây là hiện đại, đây là jazz ở kia.
Và bạn có thể bước qua các ranh giới đó và thử các thứ khác nhau, thậm chí thu nhận kiến thức từ tất cả chúng để trở thành một cái gì đó.
Nhưng bạn phải tự làm điều đó.
Rồi bạn sẽ cố gắng để được chấp nhận vào bất cứ sân khấu biểu diễn nào.
Bây giờ, trẻ em, những đứa còn rất nhỏ, 8 tuổi, thậm chí 6 tuổi, có các cuộc thi dành cho trẻ em dưới danh nghĩa vũ công hay nghệ sĩ biểu diễn.
Và điều này tạo ra một mục đích và phong cách biểu diễn hoàn toàn khác ở bọn trẻ.
Tôi thì không như vậy.
Tôi kiểu Buster Keaton, đúng chứ?
Tôi chịu đòn, điềm tĩnh, nằm sấp, té ngã, hay tôi làm một pha rồi xong, đúng không?
Mấy đứa trẻ bây giờ ra để “bán” phần biểu diễn.
Chúng ra đó để kiếm điểm.
Một phần là dựa vào kỹ thuật, nhưng ngay lập tức còn là cách chúng thao túng khán giả.
Tuyệt vời.
Đó gọi là biểu diễn.
Và có thể chúng sẽ trở thành diễn viên giỏi.
Nhưng trong lúc đó, bạn đang làm hại kỹ thuật của chúng vì bạn không yêu cầu khán giả chỉ đánh giá xem bạn có thể làm gì về mặt thể chất, mà còn đánh giá bạn bán phần trình diễn tới đâu vì bạn muốn có điểm.
Và các phụ huynh cũng vậy.
Vì vậy những cuộc thi này, theo một cách nào đó, rất khó xử.
Và một thời gian dài, tôi đã không làm việc với các vũ công được đào tạo cho thi đấu.
Giờ tôi thấy nó đã mở rộng và bọn trẻ tinh vi hơn trong cách chúng tấn công kỹ thuật để biểu diễn.
Và họ cũng trở nên cứng cáp theo một cách nào đó.
Tôi có thể đưa họ vào khi còn trẻ hơn.
Tôi không lo.
Họ sẽ bồn chồn.
Họ sẽ không bồn chồn.
Hồi họ còn ngoài kia cố gắng để được chấm 30 điểm trên cái what-a-what-a và cái which-a-witch, và để có những lượt tương tác cho cái what-a-what-a, họ đã rất lo.
Và, bạn biết đấy, giờ họ không còn lo squats nữa, nên cứ cho họ vào.
Điều này thật tuyệt.
Nhưng trong lúc đó, họ làm việc vì những lý do nằm ngoài bản thân hành động, vì những gì họ có thể thu được từ nó, từ lượt tương tác trên mạng, từ honga, từ hina, từ wada-wada, thay vì chỉ làm việc vì chính việc đó và đón nhận những gì đến từ nó.
Nó khác hoàn toàn.
Ừ, phần thưởng bên ngoài — dù quan trọng để giữ người ta tiếp tục nếu họ muốn thành chuyên nghiệp — chắc chắn làm ô nhiễm động lực cốt lõi.
Và những gì đứa trẻ sẽ đạt được thì khác, vì chúng sẽ không phải làm theo cách khó.
Chúng sẽ làm theo cách dễ nếu nó cũng hiệu quả.
Tôi luôn được dạy là làm theo cách khó.
Bạn luôn có thể làm theo cách dễ, nhưng hãy huấn luyện cho con đường khó.
Và tôi thấy điều đó ở các nghệ sĩ biểu diễn.
Một nghệ sĩ biểu diễn đã đi con đường khó sẽ có biên độ nhiều hơn.
Và khi họ làm việc, bạn sẽ quan tâm họ hơn vì họ đưa ra nhiều lựa chọn hơn.
Một nghệ sĩ thú vị là người biết đưa ra lựa chọn.
Một người biểu diễn thú vị luôn là người đưa ra lựa chọn.
Đó là thứ giữ cho bạn tập trung vào họ.
Nếu họ chỉ làm những gì họ nghĩ sẽ chiến thắng, bạn sẽ nghĩ, thật sao?
Nghe này, tôi thích mạng xã hội.
Tôi dạy về mạng xã hội.
Nhưng vấn đề của mạng xã hội liên quan tới nghề và phản hồi là nó đặt bạn vào một mô thức củng cố: bạn làm cái gì đó hôm qua, bạn đăng lên, và bạn có thể nhận phản hồi ngay lập tức.
Tôi nghĩ có một điểm cân bằng giữa luyện tập, làm chủ và phản hồi.
Và khi chúng ta là động vật, chúng ta thích nghi với những điều kiện nhất định.
Bạn biết đấy, cứ mỗi 48 giờ tôi mong có thứ gì đó đáp lại.
Mỗi 72 giờ, mỗi — tôi luôn nói với người ta nếu họ muốn làm tiến sĩ, bạn phải yêu chủ đề đó.
Bạn phải chấp nhận lối sống ấy, nhưng ít nhất, nếu không có gì khác, nó sẽ dạy bạn làm việc thật chăm chỉ trong bốn năm để đạt được điều gì đó.
Đôi khi trong đó có vài bài công bố, nhiều hay ít.
Nhưng nếu không có gì khác, nó sẽ dạy bạn cách làm việc cực kỳ chăm chỉ cho một thứ chỉ đến muộn nhất là bốn năm sau, và tôi nghĩ điều đó rất đáng giá.
Ngay cả bốn năm cũng như một lời hứa.
Bạn có thể muốn suy nghĩ về việc làm việc mà không có phần thưởng.
Và sau bốn năm, bạn chẳng nhận được gì ngoài cơ hội được tiếp tục.
Tôi thích điều đó.
Tôi thích điều đó.
Cố vấn nghiên cứu sau đại học của tôi đã truyền điều này cho tôi.
Chúng tôi xuất bản một bài trên tạp chí Science.
Tôi vui sướng lắm.
Và tôi hỏi, chúng ta tổ chức tiệc à? Chúng ta ăn mừng chứ?
Bà ấy chỉ cười.
Bà nói, tôi có thể mua cho các bạn một chiếc pizza, nhưng tôi thậm chí sẽ không làm điều đó.
Bà nói đại ý như vậy.
Tôi không nhớ nguyên văn, nhưng tôi nhớ điều bà nói tiếp theo.
Bà nói, các anh/chị đã có bữa tiệc rồi.
Ừ, đúng vậy.
Và thật ra, bà đúng.
Tôi thích làm thí nghiệm.
Và chúng tôi tiếp tục — tôi nghĩ chúng tôi xuất bản gần mười bài cùng nhau.
Và khi tôi không nghĩ về cái PhD, thực ra họ còn bắt tôi đi thi kỳ kiểm tra đủ điều kiện.
Tôi không muốn — tôi chỉ đơn giản là thích làm thí nghiệm.
Và nếu bạn thích làm thí nghiệm, hóa ra bạn sẽ xuất bản nhiều bài báo.
Xuất bản nhiều bài báo, hóa ra dễ lấy PhD.
Đúng vậy, chính xác.
V.v.
Bạn làm điều đó vì lý do đúng đắn, không phải để đạt được thứ khác.
Nhưng thật khó giải thích điều đó với một người thực sự tham vọng.
Ngay cả bây giờ cũng vậy.
Khó giải thích với ai đó vì tôi nghĩ những người thực sự có động lực cao cũng muốn người khác hiểu điều gì đó.
Họ cần tự hiểu xuất sắc theo tiêu chuẩn của chính mình, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong.
Tôi có thể làm được nhiều hơn.
Tôi có thể làm được nhiều hơn.
Đó là điều tôi quan tâm.
Ồ, anh/chị thích điều đó?
Chưa đủ.
Tôi muốn nhiều hơn.
Hãy để điều đó thấm thật sâu.
Tôi hoàn toàn đồng ý.
Tôi chỉ đang cố nghĩ thông điệp nào phù hợp với trẻ con.
Hầu như không có.
Tôi có một cháu trai, tin tôi đi.
Chúng vận hành theo khung của chính chúng.
Vâng.
Nó cũng có tác dụng với anh.
Nó phần nào có tác dụng với tôi.
Ừ, vì mẹ tôi là một nghệ sĩ dương cầm hòa nhạc và bà không thể tiếp tục, chiến tranh ập đến và bà bắt đầu dạy để nuôi gia đình.
Và theo một cách nào đó, tôi nghĩ tôi nhận thức được sự hy sinh mà bà đã dành.
Nhưng tôi cũng nghe thấy mức độ xuất sắc kể từ khi tôi còn rất nhỏ.
Tôi đến phòng học của bà.
Bà vẫn tiếp tục và tôi nghe tiếng luyện tập.
Và tôi nghĩ ngay cả khi không được huấn luyện, tôi cũng nghe thấy điều đó tốt hơn điều kia.
Chúng gần nhau lại và bạn phát triển đạo đức riêng của mình.
Bạn không có ai đứng đó bảo bạn điều gì tốt, điều gì xấu.
Nghe có vẻ như, nếu tôi được phép nói, bạn phát triển tiêu chuẩn nội tại của chính mình rất cao.
Rất cao.
Nó gần như không thể đạt tới.
Bạn sẽ tự ghét mình nhiều lần.
Họ không nói cho bạn điều đó, nhưng nó đúng.
Ừ, tôi chỉ nói thế.
Ừ, thật.
Tôi không biết có phải là “ghét” không, ghét là từ mạnh.
Đúng, là từ mạnh.
Có lẽ không phải “thù ghét”, nhưng…
Xin lỗi, đó gọi là ghét.
Tôi thích sự thật thà của anh/chị.
Anh/chị đã nói trước đây, trước khi có thể nghĩ vượt ra khỏi khuôn, bạn phải có một khuôn.
Nhưng anh/chị cũng nói về việc có một chiếc hộp thực sự.
Vâng.
Giải thích đi.
Ờ, chiếc hộp thực sự chứa những vật hữu hình rất có tính cảm giác, có cảm giác chạm, mùi hoặc trọng lượng khi bạn lần đầu nghĩ ra ý tưởng đó.
Có thể vũ điệu của bạn sẽ không trông như một tảng đá.
Nhưng khi bạn nhặt tảng đá đó lên, có một loại sức cản vật lý nhất định, và điều đó gợi ra một dạng chuyển động.
Và nếu bạn không giữ tảng đá đó, đôi khi bạn sẽ quên nó đến từ đâu.
Tôi từng làm kịch bản phim một lần, và người ta bảo tôi, này, hãy ghi lại bản năng ban đầu của bạn, ý tưởng ban đầu về bộ phim sẽ như thế nào.
Đặt nó vào ngăn kéo và khóa lại, vì có những lúc bạn sẽ chẳng biết mình đang làm cái quái gì.
Mở ngăn kéo ra và nhắc nhở bản thân.
Viên đá đó có thể nhắc bạn về bản năng ban đầu, về chuyển động khởi thủy phát sinh từ nó.
Rồi bạn sẽ nghĩ, à, đúng rồi, đó là chỗ mình đang đứng.
Đó là những gì mình đang làm.
Nhưng chúng ta suy nghĩ quá nhiều, rồi làm phức tạp mọi thứ lên, trong khi thật ra không đến mức đó.
Bạn muốn giữ mọi thứ đơn giản nhất có thể.
Theo tôi, bạn nên giữ nó càng gần với lý do ban đầu bạn muốn làm việc đó càng tốt, với cảm giác hào hứng ban đầu, và một lần nữa, dùng lại từ cũ: tình yêu mà bạn đã có đối với khoảnh khắc đó mà bạn muốn chia sẻ.
Tôi rất thích ý tưởng neo vào những vật thể vật chất quanh một điều mang tính khái niệm, bởi vì hành trình mang tính khái niệm—dù đó là một cuốn sách, một điệu nhảy hay bất cứ thứ gì, một podcast—thỉnh thoảng có thể rất mờ mịt, và bạn chỉ cố gắng giữ mình bám vào trung tâm, vào trục. Nhưng điều đó có thể rất khó.
Và khi có một đồ vật vật lý mà bạn hiểu rằng nghĩa của nó là A, thì chỉ có vậy thôi.
Nó không thể thương lượng.
Có những thứ bạn không quên.
Đó là những thứ quan trọng.
Đó là sự thật.
Bạn không quên được.
Chắc đây là lý do chúng ta có những tấm bảng ghi nhận và nhẫn cưới và những thứ tương tự—chúng biểu trưng cho điều gì đó theo cách rất đơn giản mà ai cũng hiểu, và trong trường hợp này, điều quan trọng là bạn hiểu.
Ừ, nhưng đó là biểu tượng, khác nhau.
Biểu tượng khác với viên đá thật.
Viên đá chính là thứ đó.
Nó không biểu trưng cho điều gì cả.
Nó là viên đá.
Vì vậy nó có một thuộc tính chính là thứ bạn cố gắng xuyên suốt trong công việc của mình.
Nó không đại diện cho cái gì khác.
Nó thực sự có thứ đó.
Và đó, theo một cách nào đó, là lý do vì sao nghi thức—vì nghi thức không hoàn toàn giống như việc luyện tập.
Nghi thức được thực hiện vì một mục đích.
Nó được làm để đạt tới một kết quả.
Còn mục đích, bạn chỉ làm thôi.
Vậy hãy tách bạch ra.
Nghi thức, mục đích và thói quen.
Nếu bạn tách riêng chúng ra.
Được.
Nghi thức để đạt một mục tiêu hoặc nhằm kiểm soát.
Luyện tập là một hoạt động nhất quán, liên tục mà theo đó bạn cứ lặp lại.
Thói quen là việc bạn làm vì bạn đã quen làm như vậy.
Thực ra thói quen và luyện tập khá gần nhau.
Thói quen nguy hiểm vì bạn phải làm theo đúng cách ấy.
Đó là thói quen của nó.
Luyện tập thì chỉ là hoàn thành công việc.
Bạn có thể làm theo nhiều cách khác nhau, nhưng hoàn thành công việc.
Thói quen thì bạn phải làm đúng y hệt.
Trong suốt lần nghe cuốn sách của anh, tôi luôn có một câu hỏi trong đầu.
Anh có nghỉ cuối tuần không?
Không.
Cuối tuần là gì?
Ở đây là tuần làm việc bảy ngày.
Thích lắm.
Anh đã nhận được những thứ như bằng danh dự từ Harvard, kiểu đó.
Rất nhiều vinh danh từ nhiều nơi khác nhau.
Những thứ đó có quan trọng với anh không?
Không.
Chúng quan trọng hơn đối với người khác.
Và đôi khi tôi thấy khó xử với chúng.
Chúng không nói cho tôi biết điều gì về những gì tôi đã làm hay, quan trọng hơn, sẽ làm.
Tôi có thể thành thật nói rằng không vui khi có người nói với bạn rằng bạn đã làm rất tốt không?
Tôi không thể nói thế.
Tôi có thể, bạn biết đấy, cố cảm nhận điều đó; tôi nghĩ một điều về kiểu hành động ấy là cần một người rộng lượng để nhớ rằng họ có một mục tiêu sẽ tiếp tục bất kể họ nhận được bao nhiêu vinh danh.
Nhưng những người trao vinh danh thì muốn có ý nghĩa.
Họ muốn được đếm.
Họ muốn tin rằng những gì bạn làm là quan trọng.
Và theo một cách nào đó, bạn nợ họ hơn là nợ bản thân khi chấp nhận điều đó.
Tôi biết anh không thích thuật ngữ này, nhưng anh đã nghĩ ra nó.
Và tôi nghĩ nó rất thú vị và quan trọng, đó là khái niệm về “scratching”.
Khi anh đang tìm ý tưởng tiếp theo hoặc ý tưởng, cái khái niệm “scratching” là gì, anh có thể giải thích cho mọi người không?
Được, có hai điều kiện mà “scratching” là một cách tiếp cận.
Một là bạn thực sự lạc lõng và bạn không cảm thấy có bất kỳ tiến triển nào có thể đạt được.
Nếu vậy, hướng đi ở đâu?
Và bạn phải kiên nhẫn với chính mình trong những tình huống đó và thử một cái gì đó.
Nó có ý nghĩa hay không?
Và có niềm tin để tiếp tục—đó là một dạng “scratching”.
Cái thứ hai là bạn biết rõ mình sẽ đi đâu.
Bạn chỉ không biết làm sao để đến đó.
Và trong việc “scratching” hay thử nghiệm cách đó, bạn vẫn phải nhớ điều cơ bản của mình, nhưng bạn biết mình có đích đến.
Đó là chỗ dễ chịu hơn, so với khi bạn ở trong một chân không tuyệt đối và mò mẫm tìm một thứ có ý nghĩa.
Và “scratching” có thể mang nhiều hình thức.
Anh đã nói có thể là đi bảo tàng và xem thứ gì thu hút ánh mắt bạn.
Có thể là sống cuộc sống hằng ngày và cố gắng bắt lấy bất cứ điều gì lóe lên.
Ừ, mở lòng với mọi thứ và sẵn sàng bị bất ngờ, sẵn sàng bị bắt ngờ.
Anh có thể nói về chuyển động và tuổi thọ được không?
Chúng ta còn bao lâu?
Bao lâu tùy bạn.
Tôi thì không muốn.
Đó là chủ đề tôi ít thích nhất.
Nhưng đồng thời là chủ đề quan trọng nhất với tôi vào lúc này, và đó là lý do nó là chủ đề tôi ít thích.
Cơ thể thay đổi theo thời gian.
Một cơ thể ở tuổi 10 sẽ khác với cơ thể ở tuổi 20.
Nó sẽ đạt được những gì?
Từ 20 đến 40 có một sự liên tục khích lệ.
Qua 40, cơ thể sẽ bắt đầu hành xử khác đi.
47, đến những năm 50 thì bắt đầu tê đi một chút.
Và đột nhiên bạn cảm thấy bị giới hạn và bạn thấy bực bội.
Và bạn phải tìm cách tôn trọng thực tế là bạn không còn có thể làm được những gì bạn làm lúc 20 hay 25.
Nhưng bạn vẫn khá có sức mạnh.
Và đó là điều tốt.
Và tôi đã cố đẩy điều đó.
Nhưng tôi đã nhảy rất dữ dội cho đến khoảng 65 tuổi, một quãng thời gian dài.
Nhưng sau 65, tôi bắt đầu cảm thấy thực sự bị hạn chế.
Không, bạn không thể làm bất cứ thứ gì, ngay cả chỉ một lần.
Và, à này, những gì bạn đang làm đôi khi không làm mạnh hơn cơ thể.
Bạn có thể đang làm yếu cơ thể bằng việc lặp lại như vậy.
Ôi chúa ơi, mình phải làm gì ở đây?
Không làm gì cả.
Và 70 thì vẫn còn hoạt động.
80 thì tệ.
Bây giờ bạn bị giới hạn.
Cơ thể bạn đã mất đi sự linh hoạt.
Và bạn không thể giả vờ khác đi.
Bởi vì bạn nhìn thấy điều đó và mọi người khác cũng thấy.
Và bạn cần giúp đỡ.
Và bạn không thích được giúp.
Làm sao để giữ được độc lập?
Và vẫn một cách duyên dáng chấp nhận sự giúp đỡ như một thực tế, không thấy xấu hổ?
Làm sao chấp nhận một cơ thể sa sút mà không nản chí?
Đó là những câu hỏi khó.
Đặc biệt nếu bạn đã đầu tư nhiều vào cơ thể và coi đó là nơi bạn học điều gì là đúng, điều gì không đúng.
Điều đó có thể đúng với người còn làm được. Nhưng không đúng với bạn vì bạn không làm được; bạn không còn tốc độ đó. Bạn không còn sự linh hoạt đó. Bạn không còn lựa chọn đó.
Và vì vậy, tôi cho rằng — tôi chưa hoàn toàn làm được điều này, nhưng tôi nghĩ về nó rất nhiều. Tất cả chúng ta đều vậy. Đó là một tỉ lệ trao đổi.
Được rồi, tôi sẽ phải từ bỏ một phần nào đó của độc lập thể chất. Nhưng đổi lại, tôi có thể có nhiều thiện ý. Làm sao tôi lưu chuyển thiện ý đó để hoàn thành một việc mà vẫn cảm thấy đủ xứng đáng để trao tặng? Nhưng đó là một cơ chế hoàn toàn khác, và thể chất được dịch sang dạng khác.
Và, bạn biết đấy, hồi ở studio tôi là một vũ công rất giỏi, và tôi đã xây dựng được sự nghiệp vì các vũ công muốn làm việc với tôi — vì họ trở nên tốt hơn.
Còn bây giờ không phải là một cơ thể nhảy giỏi hơn bất kỳ vũ công nào khác. Là một cơ thể không còn di chuyển và vẫn cần tương tác được với một vũ công xuất sắc, người có rất nhiều lựa chọn, để bạn có thứ gì đó để trao cho họ. Và bạn có thể cùng họ hiện thực hoá điều gì đó có giá trị lớn.
Tôi chỉ thích từ “mentor” (người cố vấn). Nhưng tôi ít nghĩ về điều đó vì tôi thích hơn từ “apprentice” (người học việc): người ta học, bạn không dạy họ, họ tự học. Và đó là một thành tố ở đây.
Và tôi nghĩ đó là một điều tích cực: bạn vẫn có thể có mối quan hệ đôi bên. Bạn vẫn có thể chia sẻ quy trình này. Nó vẫn như trước: bạn mang đến những gì bạn có, họ mang đến những gì họ có, ghép lại thì được nhiều hơn tổng các phần riêng rẽ. Và điều đó vẫn có thể xảy ra nếu bạn để nó xảy ra và nếu bạn không quá tức giận. Dù một chút giận dữ đôi khi có thể giúp vượt qua. Ai cũng cần chút bực bội.
Điều tôi từng nghe bạn nói một lần — và thực sự gây ấn tượng với tôi — là bạn nghĩ rằng có lẽ một trong những lý do khiến con người già đi ở cấp độ não bộ và ở mức độ tò mò là vì họ bắt đầu vận động ít hơn, và điều đó tác động theo hướng đó.
Tôi bắt đầu quan sát người ở các lứa tuổi khác nhau. Thực ra, ngay cả số lượng cử chỉ, đặc biệt là cử động tay, mà người ta làm cũng bắt đầu giảm dần theo thời gian. Bạn là ngoại lệ đối với điều này. Tôi chỉ biết vài ngoại lệ khác cho quy luật đó. Tôi nghĩ đó là một quy luật. Nhìn các trẻ con kìa, chúng chuyển động suốt. Và tôi nghĩ nó giảm tương đối tuyến tính sau, như bạn nói, khoảng tầm 40 tuổi trở đi. Thật sự — người ta bắt đầu vận động ít hơn.
Có một loài sinh vật biển khi bám vào đá, nó thực sự ăn não của chính mình. Ồ. Chỉ chừa lại phần đủ để giữ nó sống, để cảm nhận khi có thứ gì bơi qua rồi nó mới hành động.
Nói cách khác, nếu chúng ta ngừng di chuyển, hệ thần kinh sẽ teo đi. Đúng vậy. Điều đó rất rõ ràng. Và có vẻ như các phần xa như ngón tay và bàn chân — các nơ-ron điều khiển chúng — chắc chắn mất sức trước khi chúng ta mất sức ở thân mình. Vì vậy có một dạng thoái hóa từ ngoài vào trong.
Vì vậy bài học rút ra là: di chuyển nhiều hơn, di chuyển nhiều hơn, di chuyển nhiều hơn trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Đúng. Không chỉ là nhiều hơn, mà còn về cường độ. Tôi nghĩ rằng khi có tuổi, chúng ta lùi lại. Chúng ta rụt về. Ta vươn ra ít hơn ngay cả so với khả năng thực còn có. Một phần là thị lực bắt đầu giảm, thính lực. Và nỗi sợ bắt đầu xuất hiện. Bạn vẫn phải giữ được sự dũng cảm đối diện với những ranh giới, không cần lùi né. Bạn không cần dừng lại trước một giới hạn. Bạn vẫn có thể đối mặt với giới hạn đó. Chỉ là bạn sẽ không thể vươn tới xa như từng làm trong mỗi thập kỷ trước.
Chỉ là, bạn biết đấy, bạn có thể làm một điều khi bạn hai tuổi, và giờ bạn làm điều khác. Và phải chấp nhận rằng mọi thứ có thể phản kháng bạn. Bạn phải chấp nhận sự phản kháng. Bạn vẫn phải chấp nhận nó. Nó sẽ có cảm giác khác, nhưng bạn vẫn muốn nó. Có lẽ điều cần tìm là điểm ma sát đó.
Khi mô tả vũ công và điệu nhảy, bạn nói nhiều về chiếm lấy không gian. Thật thú vị. Giờ chúng ta nói về việc con người phản xạ chiếm ngày càng ít không gian hơn khi họ già đi. Giọng nói cũng chiếm không gian. Vì vậy thật thú vị khi nghĩ về chuyển động như cách cơ bản để ta có hành động từ xa hay tác động từ xa. Và như bạn nói, có lẽ đó là điều đáng phải chống lại.
Bạn biết đấy, từ “đấu tranh”, chúng ta đều chiến đấu với mọi thứ. Tôi cũng vậy. Tất cả chúng ta đều thế. Tôi phải nhìn nó, tôi tự nhủ, như một cơ hội. Không phải là một cuộc chiến, mà là cơ hội để giữ áp lực. Ý tôi là, chúng ta trở nên sợ hãi. Tôi đã thấy điều đó ở một số người già. Nỗi sợ xuất hiện. Và điều đó không cần thiết vì chúng ta cũng có những sự bù đắp không cần lý do. Tôi đang nghĩ tới Camus, người có hai đứa con sinh đôi. Và một trong chúng, vì lý do nào đó, nghĩ rằng mình sẽ bị mù. Tôi đoán là đã được chẩn đoán. Cô bé bắt đầu luyện cách làm người mù. Cô giữ mắt nhắm yên. Đây là một đứa trẻ 12 tuổi cầm gậy và bắt đầu thử tìm đường như người mù. Thực ra cô ấy nhìn hoàn toàn bình thường. Cô đang chuẩn bị cho tương lai. Bạn không thể chuẩn bị để chống lại cái chết. Vậy nên thôi, vượt qua đi và tiếp tục, bạn biết đấy, đẩy qua như bạn vẫn thấy, bởi vì bạn còn thấy.
Nó giống như phải đối mặt với lực ma sát vốn có nhưng ở ngay rìa đó, không đi xa hơn nữa.
Ở một điểm hợp lý nơi có sự cạnh tranh, chứ không phải ở chỗ bạn đã bị thất bại ngay từ đầu.
Nói về việc chiếm lấy không gian, cô đã từng nói trước đây rằng việc tên cô là Twyla có lẽ đã định hình cô theo một vài cách.
Vâng.
Tôi rất thích điều này, rằng tên gọi định hình cách ta tự nhận thức bản thân, cách người khác nhìn nhận ta,
và ở mức độ nào đó, chúng ta có thể sống theo những nhận thức đó.
Vâng.
Mẹ tôi, như với mọi thứ, đã cho tôi một cái tên sẽ hữu ích cho tôi.
Tên Twyla, bà thấy trong một tờ báo, nhưng nó được viết với chữ I.
Twyla gốc, người là một “nữ hoàng gọi lợn” ở hạt bên cạnh.
Twyla, tôi quên họ rồi.
Dù sao đi nữa, mẹ tôi đã đổi nó thành chữ Y vì bà nghĩ Twyla viết bằng Y sẽ trông đẹp hơn trên bảng hiệu.
Được chứ?
Bà đã đúng.
Rằng chữ T phải được chọn để tạo sự lặp âm giữa Twyla và Tharp.
T.T., giống như Marilyn Monroe.
Mọi ngôi sao đều có những cái tên lặp âm.
Bà ấy không sai.
Nó khiến người ta dễ nhớ hơn.
Nó cũng dường như có tính củng cố.
Một tên bắt đầu bằng T, tên kia cũng T thì chắc chắn tốt. Hai chữ T.
Phải không?
Ừ, tất cả đều là suy nghĩ tiềm thức của mẹ tôi để dành cho tôi con đường trở thành ngôi sao.
Tôi nên chọn, đó là hướng tôi nên đi.
Cầu Chúa phù hộ cho bà.
Vâng, đó là những gì tôi nói.
Vậy, Twyla Tharp, cảm ơn bà rất nhiều đã đến đây hôm nay.
Cảm ơn cô.
Thật vinh dự đối với tôi.
Không, thật vui.
Một sự vinh dự thực sự, một niềm vui thực sự, và tôi biết bà ngại nhận khen, nên tôi
sẽ lao thẳng vào bằng cách nói rằng đó là một vinh dự bởi vì tôi
nghĩ công việc của bà thật tuyệt vời.
Tôi nghĩ cuốn sách thật xuất sắc.
Rất nhiều người mà tôi nói rằng hôm nay tôi sẽ ngồi nói chuyện với bà, tôi ngạc nhiên vì họ
không, bạn biết đấy, đứng xếp hàng dài bên ngoài.
Và đó vì tôi nghĩ bà đại diện cho nhiều điều hơn là chỉ vũ đạo và biên đạo ở trình độ cao siêu.
Chắc chắn bà đại diện cho điều đó và cho nghệ thuật.
Và cảm ơn vì những lời của bà về việc ủng hộ nghệ thuật, những điều đó sẽ lan rộng
và hy vọng có tác động.
Nhưng bà cũng đại diện cho tinh thần tạo ra những điều, lao vào ma sát, nhưng cũng ôm lấy
cái mà, thiếu một từ tốt hơn, là điệu nhảy của tất cả điều đó, bao gồm những thứ đến từ bên ngoài,
trong quá trình nội tâm.
Đây là điều phức tạp, và tôi biết rất nhiều, rất nhiều người muốn điều đó hoặc đơn giản là thích nhìn người ta
nỗ lực và sáng tạo.
Và vì vậy bà thực sự hiện thân cho tinh thần đó.
Và tôi, bạn biết đấy, lời nói không đủ để diễn tả tôi biết ơn thế nào và biết ơn hàng triệu người.
Vậy nên cảm ơn bà.
Cầu Chúa phù hộ mẹ bà vì đã đặt tên bà là Twyla, và cầu Chúa phù hộ bà vì đã đến đây hôm nay.
Cảm ơn, cô yêu.
Và cầu Chúa phù hộ cô vì đã làm điều này và vì tin rằng nó đáng giá.
Vậy cảm ơn.
Cảm ơn cô đã tham gia buổi trò chuyện hôm nay với Twyla Tharp.
Để tìm hiểu thêm về công việc của bà và để tìm liên kết tới cuốn sách thật sự xuất sắc của bà, The Creative Habit, xin xem phần mô tả chương trình.
Nếu bạn đang học hỏi từ hoặc thích podcast này, xin hãy đăng ký kênh YouTube của chúng tôi.
Đó là một cách tuyệt vời và hoàn toàn miễn phí để ủng hộ chúng tôi.
Ngoài ra, xin theo dõi podcast bằng cách nhấn nút Follow trên cả Spotify và Apple.
Và trên cả Spotify lẫn Apple, bạn có thể để lại cho chúng tôi đánh giá tối đa năm sao.
Và bây giờ bạn có thể để lại bình luận tại cả Spotify và Apple.
Xin cũng hãy xem các nhà tài trợ được nhắc đến ở đầu và xuyên suốt tập hôm nay.
Đó là cách tốt nhất để ủng hộ podcast này.
Nếu bạn có câu hỏi cho tôi hoặc bình luận về podcast, khách mời, hoặc chủ đề mà bạn muốn tôi cân nhắc cho Huberman Lab podcast, xin hãy đặt chúng trong phần bình luận trên YouTube.
Tôi đọc tất cả các bình luận.
Đối với những bạn chưa nghe, tôi có một cuốn sách mới sắp ra.
Đó là cuốn sách đầu tiên của tôi.
Tựa là Protocols, an Operating Manual for the Human Body.
Đây là một cuốn sách tôi đã làm việc hơn năm năm, dựa trên hơn 30 năm nghiên cứu và kinh nghiệm.
Và nó bao gồm các giao thức cho mọi thứ từ giấc ngủ đến tập thể dục đến kiểm soát căng thẳng, các giao thức liên quan đến sự tập trung và động lực.
Và tất nhiên, tôi cung cấp cơ sở khoa học cho các giao thức được đưa vào.
Cuốn sách hiện có thể đặt trước tại protocolsbook.com.
Ở đó bạn có thể tìm liên kết đến các nhà bán lẻ khác nhau.
Bạn có thể chọn nhà bán lẻ mà bạn thích nhất.
Một lần nữa, cuốn sách có tên Protocols, an Operating Manual for the Human Body.
Và nếu bạn chưa theo dõi tôi trên mạng xã hội, tôi là Huberman Lab trên tất cả các nền tảng mạng xã hội.
Vậy là Instagram, X, Threads, Facebook và LinkedIn.
Và trên tất cả những nền tảng đó, tôi thảo luận về khoa học và các công cụ liên quan đến khoa học, một số nội dung trùng lặp với podcast Huberman Lab, nhưng nhiều phần khác thì khác biệt so với thông tin trên podcast.
Một lần nữa, là Huberman Lab trên tất cả nền tảng mạng xã hội.
Và nếu bạn chưa đăng ký bản tin Neural Network của chúng tôi, bản tin Neural Network là một bản tin hàng tháng miễn phí bao gồm tóm tắt podcast, cũng như những gì chúng tôi gọi là các giao thức dưới dạng các file PDF dài một đến ba trang bao phủ mọi thứ từ cách tối ưu giấc ngủ, cách tối ưu dopamine, tiếp xúc lạnh có chủ đích.
Chúng tôi có một giao thức thể lực nền tảng bao gồm luyện tập tim mạch và luyện tập sức kháng.
Tất cả những điều đó đều hoàn toàn miễn phí.
Bạn chỉ cần vào HubermanLab.com, vào tab menu ở góc trên bên phải, cuộn xuống phần newsletter, và nhập email của bạn.
Và tôi nên nhấn mạnh rằng chúng tôi không chia sẻ email của bạn với bất kỳ ai.
Một lần nữa cảm ơn bạn đã tham gia buổi trò chuyện hôm nay với Twyla Tharp.
Và cuối cùng, nhưng chắc chắn không kém phần quan trọng, cảm ơn bạn vì sự quan tâm của mình đối với khoa học.
你有個名聲──大家都說你每天早起,早上五點就到健身房待上兩個小時,日復一日。跟我們談談那個儀式,現在你還喜歡嗎?
那不是儀式,我從來不喜歡。那是現實,你之所以做,是因為你需要一個可以挑戰你的工具。就把那一天你必須去做的機制設定好。這有點無聊,也有點讓人厭惡。能不能稍微說說當你不想去的那幾天,內心的對話是怎麼進行的?會不會有自我對話,還是你學會把那個說「也許今天不用」的聲音擋掉?
很簡單。如果你在不想工作的時候不工作,那當你想工作的時候,你也做不到工作。歡迎收聽 Huberman Lab Podcast,我們在這裡討論科學以及以科學為基礎的日常生活工具。
我是安德魯·休伯曼,史丹佛醫學院神經生物學與眼科學教授。今天的來賓是特維拉·瑟普(Twyla Tharp)。特維拉是一位舉世聞名的舞者與編舞家。她的舞台與影像作品不僅讓她躋身於歷代編舞家前1%,也位列古今創意藝術家中的頂尖群。聽過她的書《創意的習慣》(The Creative Habit)後,我就知道想邀她上節目;書中詳述如何建立時間表、習慣與例行,讓你最好的創作表現得以呈現。
我喜歡的是她說得直接、以行動為導向,沒有什麼神祕性。她在書中說明,即使是每天只有一小時可以寫作、唱歌、畫畫或作畫的人,也能把那段時間的創作產出發揮到最大。後來我更了解她的生活,更讓我佩服的是:她60多歲時(她現在84歲),仍能硬舉超過200磅,這是她體重的兩倍多;臥推能舉起等同她體重的重量,乾淨地完成三次;並且還開始練拳擊以保持動作與反應的敏捷。正如你今天會看到的,她是一位非凡的人物,這一切都來自努力。她至今仍每天清晨五點到健身房待足兩小時。
今天我們討論如何在創作思維中建立自律,也討論把身體動作視為一種語言。神經科學有個新想法:人類溝通的順序可能是先身體動作、再音樂、最後語言。我們討論這個觀點,以及動作如何幫助我們處理與表達情感和想法。我們也談到特維拉在農場長大的生活,這如何塑造她對工作與社群的心態。我們還談論擁有並表達獨特創造力的意義,以及如何演進你的審美品味。喔,對了,我們也談到心靈感應。
你會發現我和特維拉之間的互動,與我主持過的其他 Huberman Lab 節目很不一樣。她個性十足、活力四射、很有火花,我們在探索與挑戰想法時玩得很開心,多半是她在挑戰我。能向這樣一位藝術與人生的大師學習,真是我的榮幸與樂事。很快你就會發現,我們大家都能從特維拉學到很多。
在開始之前,我想強調這個播客與我在史丹佛的教學與研究工作是分開的;然而,這也是我希望並努力將免費的科學與科學相關工具資訊帶給大眾的一部分。秉持此精神,今天的節目中仍有贊助商。現在進入我和特維拉·瑟普的對談。
Twyla Tharp,歡迎。
謝謝。
我是你的超級粉絲,非常非常喜歡你的書。
謝謝。
《創意的習慣》真是本了不起的書,教會我很多東西。今天我想談那本書的內容,但也想談很多別的事情。先從「spine(主軸/脊樑)」是什麼開始談起。我覺得這是書中非常重要的部分。對我來說,很多人覺得自己內心有東西想要放到世界上,他們想要接觸自己的創意或認為自己有創造力。關於如何做到這點的資訊很多,但「spine(主軸)」這個概念真的很關鍵,因為它能讓我們保持軌道,不然就會像在沙漠中遊蕩,忽然變成在海洋裡游泳,忽然手機響了有簡訊。請解釋一下何謂「spine」,以及為什麼這對任何想創造事物的人都如此重要。
「Spine」就是專注。「Spine」就是集中。如果你從幾何角度想,spine 是中心,既有橫向也有縱向。所以如果說到身體,你有左右兩側,有上下,你這些元素都是透過中心相連,對吧?因此它們必須協調。如果你的右側朝一個方向動,而左側朝另一個方向,你就去哪都不到。所以你的動作必須以中心為基準來移動。
就如何組織資訊來說,也有一個中心。像是,這邊有這些,那邊有那些,你可以把你從這個領域理解到的東西轉移到另一邊來提供資訊,但它必須透過一個共同點,那個共同點就是中心。在你感覺到那個中心之前,或者不論是從事體能工作,或用一個非常寬泛、概括的詞來說是藝術工作,在你不知道自己立腳何處、在不知道自己最有把握能成為你口中所說的那個人的情況下,你就是在大海上漂泊。你可能朝這個方向、那個方向飄,除非你懂得如何用星辰導航──現在很少人會──否則你就完蛋了。所以當我想到一篇科學論文的「spine」時,我被教導一篇論文真正只能有一個主要結論,也許兩個,但只有一個主要結論,儘管資料集可能指向五十個不同且可能有趣的方向。
就播客、電影或書籍來說,有時候讀者、聽眾或旁觀者並不明白什麼是主幹(spine)。但我的理解是,創作者在投入創作之前必須清楚主幹是什麼。你能舉幾個你自己作品的例子嗎?也許如果想到的話,舉幾個視覺藝術或電影方面的例子,創作者對主幹很清楚,但觀看或消費內容的人卻可能不完全明白。
好。原因是從一開始,你知道,會有一個結論,但他們的工作就是儘可能長時間地把你從那個結論拉開。
誰犯的案子?
誰犯的案?誰犯的案?誰是兇手?誰、什麼、什麼……一開始的罪行是什麼?
而他們會盡可能拖延,在他們那種單一、你知道的、明確的風格模式中。
我意思是,阿加莎‧克莉絲蒂的格式幾乎像十四行詩。我相信你其實可以數字詞,我也從未見過有研究顯示說,好,某某字數之後她會放出第一個誤導線索,然後在這裡拋出額外的罪行來把張力推到那個位子。但我們都知道我們在玩同一個遊戲。
我認為,任何能成功與他人溝通的人,都會贏得別人的信任、建立別人的信心——你不會糊弄他們。
你覺得把觀眾放在心上、探究他們想要什麼有多重要?還是主幹純粹來自創作者?是關於創作者與作品的關係,還是在考慮觀眾想要什麼、需要什麼?
關於觀眾和意圖的問題有點敏感,因為會有──好,這是不是操縱觀眾,你是不是只是想利用他們?或者在譜系的另一端,你是不是住在象牙塔裡,在那裡做自己的探究,可能會有連結,可能不會,誰在乎,對吧?這是兩個極端,完全操縱觀眾,或完全漠視觀眾。
視我在為誰或與誰合作,我兩種都會做。對我來說,作為創作者,要同時想要尊重觀眾的願望,又得有你想要傳達的東西,這似乎是最難的事之一。我們永遠不知道作品會怎麼落地,但對於想創作的人,也許我們可以把他們導向他們自己的主幹,或作品的主幹。那要怎麼開始?
嗯,我認為「意圖」這個詞現在太模糊了,但你為什麼要做這件事?你的目的為何?你的興趣是什麼?你為什麼想做這個?你能從中得到什麼?你是為了學習嗎?還是這是一份合約?你是否有義務對投資大量資金的製片方負責?那是事先既定的。那會決定你的一系列可能性,對吧?不幸的是,底線左右了很多這類問題。
至少對我而言,如果我已經簽了要交付特定成果的合約,那就是我要做的。我的個人想法不重要。重點是我能否達成那個目標。這在某種程度上是一種神聖的約定──你要遵守合約。另一方面,如果我並非處於必須賺錢的位置,我就可以做任何我想做的事。或者說,任何我認為重要的事。
那你如何判定「重要」的範圍?因為那會幫助釐清意圖。老一輩的日子──也就是在1979年之前,凡是79年以前都算老日子──那也包括六○年代。我們做事是因為想改變地球自轉的方向。就這樣。祝你好運。
多跟我說說那個時代的情況吧。那只是表示,無論那個從事者是誰,都完全暴露在一切之中。比方說你是畫家,你會完全暴露在每個人正在做的事情之中。你看到另一種方式去做,就去做那個。每個人都連接到同一個機制。我的意思是,如果他們轉進你的領域,你也會再轉向。作為藝術家,你必須不斷地改變感知。
這種觀念現在看起來可能不那麼相關了,你覺得為什麼?因為你在六○年代可以過得更便宜。你可以非常節省地生活。現在作為一個藝術力量,你不能那麼窮困地生活。你要付帳單。很多帳單。
我長期以來一直認為,人們做的最好作品往往出現在最初期,那時他們還沒有任何反饋,只是在做自己。沒有合約、沒有回饋、也沒有對回饋的感知,要保持那種早期純粹做自己的能量是很難的。
你認為那重要嗎?我從不相信當我一無所知時理解最深;我一直相信知道得越多,挑戰就越大。如果看看藝術家的生涯,例如貝多芬。看看貝多芬的早期作品,看看貝多芬的晚期作品,非常不同,面臨的挑戰也不同。有人可以提出不同的論點:取決於你如何評價早期弦樂四重奏的古典主義的一致性,與晚期四重奏及他在職業末期所達到的那種徹底幻滅相比——那種把聲音世界完全拆解的成就,其實只有在他失聰後才可能做到。
不幸的是,數十年來,他逐漸意識到自己的聽力在喪失。到了最後,他基本上真的是完全失聰,這迫使他進入他自己的世界。
所以在一首作品裡,我想,是迪亞貝利的那套,這是他在奏鳴曲之後為鍵盤寫的最後一件東西,而他其實早就開始寫迪亞貝利,可能早了十五年才回來把它寫完——我這裡細節有點忘了。
他一開始對它感到無聊,因為對一個年輕的作曲家來說,這主題不夠有挑戰性。
但他晚些時候回來處理時,心態變得很謙遜,他說,那個主題,我以前會不屑一顧,心想這也太簡單了。一直往上、往上、往上,在那個「Di」往下,對半切,再放回去,根本傻吧?現在他回頭看,覺得,對,不是愚蠢,是簡潔。我永遠寫不出那麼簡單又那麼有用的東西。
他把它完成了,這可以說是整個鍵盤變奏曲曲目中最偉大的一套,任君選擇。
早期的貝多芬、那個經由許多不同作品蛻變的貝多芬——有彌撒、有歌劇、有很多弦樂四重奏——他帶著這些新得到的體驗回來重新審視同一主題,真是引人入勝。
知道得越多,挑戰反而越大。完全正確。只是知道得越多,也越容易分心,要專注就更難。部分是生理上的原因,但也有一部分是,當你有成就時,可選的東西變多了。但你必須對手邊可以用的素材加以篩選。在早期階段,你會拿到什麼就用什麼;但現在如果你拿到什麼都用,你會被所有東西極度分散注意力。
我想稍微休息一下,感謝我們的贊助商 Our Place。
Our Place 做我最喜歡的鍋具和平底鍋。令人驚訝的是,像 PFAS(所謂的「永久性化學物質」)這類有毒化合物,仍然出現在 80% 的不沾鍋,以及廚房用具、電器和無數其他廚房產品中。正如我在這個播客中曾提到的,這些 PFAS(像特氟龍那類永久性化學物質)已被連結到重大健康問題,例如荷爾蒙干擾、腸道菌群失衡、不孕不育等許多健康問題,因此避免它們非常重要。
這也是為什麼我非常推薦 Our Place。Our Place 的產品使用最高品質的材料,且全部不含 PFAS 與其他毒素。我特別喜歡他們的 Titanium Always Pan Pro——這是首款以零化學物質、零塗層製成的不沾鍋,而是採用純鈦。這代表它不含有害的永久性化學物質,且不會隨時間退化或失去不沾效果。它外觀也很漂亮。我幾乎每天早上都在我的 Titanium Always Pan Pro 煎蛋。設計讓蛋能完美煮熟且不會黏鍋。我也用它煎漢堡和牛排,肉表面總是能煎出漂亮的焦痕,但東西又不會黏,清潔很容易,且可用洗碗機清洗。我很愛它,也一直在用。
Our Place 現在有一整系列的 Titanium Pro 鍋具,採用首創的鈦不沾技術。期間限定,Our Place 在他們的 Titanium 系列節慶特賣上再額外折扣 10%。請上 fromourplace.com/Huberman 並使用代碼 SAVEHUBERMAN10 以取得優惠。搭配 100 天無風險試用、免運與免費退貨,你可以零風險試用這套優秀鍋具。
今天的節目也由 8Sleep 贊助。
8Sleep 製作具冷暖調節與睡眠追蹤功能的智慧床墊套。確保睡眠環境溫度合適,是你獲得良好睡眠的最佳方法之一。因為為了入睡並維持深度睡眠,你的體溫實際上需要下降約攝氏 1 到 3 度;而為了醒來時感到神清氣爽、精力充沛,你的體溫又需要上升約攝氏 1 到 3 度。8Sleep 能自動在整晚根據你的需求調節床鋪溫度。我已經睡 8Sleep 的床墊套快 5 年了,它徹底改變並提升了我的睡眠品質。最新的 8Sleep 型號是 Pod 5,這也是我現在在睡的機型,我非常喜愛。它有很多令人驚豔的功能,例如 Pod 5 有個叫 Autopilot 的功能,是個會學習你睡眠模式的 AI 引擎,然後會在不同睡眠階段調整睡眠環境的溫度。它甚至會在你打鼾時抬高枕頭位置,並作出其他調整來優化你的睡眠。
如果你想試用 8Sleep,請上 8Sleep.com/Huberman 可獲得 Pod 5 Ultra 折扣 450 美元。這是 8Sleep 延長的節慶促銷活動,從現在到 2025 年 12 月 31 日止。8Sleep 可寄送到包含墨西哥與阿聯酋在內的多個國家。再次提醒,是 8Sleep.com/Huberman,立刻到 2025 年 12 月 31 日止最高省下 450 美元。
最近我聽到我好友 Rick Rubin(我們之前提過他)的一段對話。他很欣賞你。你啟發了他的書,他還特地請我告訴你這件事。謝謝你。
他當時在跟 Gwyneth Paltrow(當然是位演員,並在健康與保健產業做了很多了不起的事)對談,她說了一句很有意思的話:人們通常喜歡把你留在他們遇見你的那個位置。這句話觸及到一個點,對於創作者或是消費創意內容的人來說,這感覺非常真實。我們遇見某個人——有人去看你的舞蹈表演,或我們看到加里·奧德曼演出的一部好電影;第一次看到巴斯奇亞的畫時,它要麼打動你要麼沒打動你——但如果它打動你,人們傾向於想把那個人和他們所見的作品固定在那個位置。彷彿我們以某種方式擁有創作者和作品,以一種既天真又自私的方式。
你覺得那會對任何想把東西推向世界的人造成真正的問題嗎?
因為,正如你所說,隨著時間,創作者會累積知識,你的手藝會演進。
但你的粉絲群、那些愛你的人,是因為某個你已經不再是的樣子而愛你。
你在成長、在變化。
有點像「在彩虹彼端」症候群,對吧?
葛蘭戴(Garland)總是被要求唱那首歌。
像約翰這種人,任何人總是被要求拿出他們的那首熱門作品,因為大家都想觸及看似他們最大成就的東西。
這很惱人。
顯然,這就是所謂把人放進格子裡、被歸類。
對於在做創作的人來說,有些藝術家是成系列地工作,做漸進的改變,他們在某種程度上嘗試兼得各方好處。
但也有些人覺得,好,你有了那個成就,我得到另一邊去。
在某種程度上他們是對的。
因為如果你想不斷獲得──這是一場遊戲。
你想贏得關注,你就要靠改變;不是靠不停重複。
那只會創造一個舒適圈,能建立名聲、建立事業,給你越來越多你所預期的東西。
但對於在創作的人,那可能相當致命。
你認識讓-米歇爾·巴斯奇亞(Jean‑Michel Basquiat)嗎?
不認識。好吧,世代不同。我認識的是六○年代的那些畫家、下城的畫家。
你能舉幾個例子嗎——
哦,你想知道那些有名的名字。
不,我不想知道名字。我只是有個問題想問——
東尼·史密斯、法蘭克·史特拉、羅伯特·馬瑟威爾。
好。
我之所以問是因為——
阿德·萊因哈特(Ad Reinhardt)。
我之所以問,是你剛才說過曾經有一個時期——大家彼此認識、知道彼此在做什麼。
我喜歡巴斯奇亞的作品,但並不是那種著迷的程度。
在電影《Basquiat》裡有一段很棒的戲,關於名聲這件事,是他跟飾演他的那位演員和班尼西奧·德爾·托羅(Benicio Del Toro)之間的對話。
我們會把連結放在說明裡,讓大家能看到。
那段戲是個很好的例子,說明人們會先愛你,然後因為你改變而恨你,然後又懷念你曾經的樣子——很有趣。
對於內容消費者來說,這或許比對創作者本人還更有趣。
重點是,現如今我覺得外頭有太多東西,藝術、音樂、舞蹈,Instagram把一切像自助餐一樣擺在我們眼前,讓人更難分辨自己在創作者社群中的位置。
所以你覺得,跟其他創作者在一起,比如視覺藝術家或其他舞者,過去和現在相比,有多大的幫助?
早期確實是那樣——年齡也是一個因素。
我當時很年輕,剛大學畢業,覺得自己還是學生。
現在情況不同了,責任也不同,作品也會不同。
早期我什麼幾乎都去看;現在我幾乎什麼都不去看。
部分是時間的問題,但更重要的是一種意識——你想在某種程度上感覺被孤立,因為你本來就是如此,這是真實的。
所以你需要從一個真實的地方去運作。
談到外頭那麼多資訊,我確實會在某種程度上去了解不同文化領域,但我是從媒體的角度去做,因為消費者是透過媒體在接收它。
消費者不會去到每一個展覽或每一場演出,他們是透過媒體在看。
所以用媒體來看,我對它已經有雙重視角:一方面是藝術家的視角,另一方面是記者的視角,若不好說,就叫它播客式的新聞工作吧。
我們會被原諒嗎?
當然,謝謝。播客是個奇怪的東西,我們可以等會兒再討論它是什麼、不是什麼。好,等這個結束後我們再談。
但對我來說,挑戰變成了:在這一片混亂的資訊中,你相信什麼?別管是誰,你不能完全相信任何人。但你能相信什麼?什麼是真正紮實且有建設性的?
而且說實在的,如果你不介意我稍微岔開一下話題,我剛結束了兩年非常辛苦的工作:
一場六十周年巡演,是一個長期工作過程中的重大高潮,賭上了很多東西,而不幸的是,它非常成功。
因為成功比失敗更難延續。
所以到了這個地步,你會被問:「好了,親愛的,你都做完了,現在呢?」那你往哪兒去?
你不會到處去問別人你的問題答案。
得想辦法改道,但又不放棄你是誰和你所相信的,才能做出變化。
真的嗎?那怎麼實現?
這是一個非常罕見的處境。沒多少人能走到這一步,沒幾個人能看到自己工作生涯的第六十一年。
是啊,所以大家會說:「那就展示給我們看吧。」
嗯,也許我不想。也許我會。誰知道呢?
你說從成功走下來比從失敗走下來更具挑戰性。
我想這會讓很多人驚訝,因為人們(包括我自己)可能會覺得,當你做得好時,你會有信心可以再做得好。這一點也是有的;而當你失敗時,你會覺得:「唉。」你也許會再失敗一次。
你會跟你的舞者這麼說嗎?
不會,因為我的舞者不會失敗。這就是我為什麼只和那些願意像我一樣努力工作的舞者合作。
我們再談談這個過程吧。
好。
在你的書中,你談到失敗很關鍵,要大量失敗、很多很多在私下裡失敗。
是的。
那對我影響很大。
嗯嗯。我想這種要大量犯錯、大量失敗的概念——是的——而且是在私底下。
當你在工作時,你不知道那是不是一種失敗。
你只知道它是否有用。
你知道它是否令人興奮。
你知道它是否會產生下一個問題。
那就是有用的。
你不知道它是好是壞。
我們回到你的舞者,以及你如何把他們「操練」一番,可以這麼說。
我覺得這也很恰當地凸顯了儀式這個觀念。
對於像我這樣不太了解的人,給我們舉個例子,說說你的一天和工作室裡的一天,大致輪廓是怎樣的。
這取決於你在那個美妙名為「過程」的階段處於哪裡。
如果你在一開始,一切更流動、彈性較大。
我一直發現做事的一個關鍵要素是你得能夠做時間表。你得能告訴人們他們幾點來、要帶什麼鞋來,懂嗎?那其實已經替你做了很多選擇。我認為這是好事。
我是說,光說「喔,你來的時候我們就工作,隨便帶什麼來」是沒什麼意義的。「隨便」不是我喜歡的字眼。
所以要做出選擇,然後把時間表排好。通常,當然要看專案是什麼。但如果範圍盡量廣一點講的話:如果是我在創作一件新的作品,我會訂一個時間表。舞者來到時會先自己上完課,他們會熱身好再來。那個部分不是我一天行程的一部分,我有自己的準備工作要做來為排練做準備,同時盡我所能維持自己的身體狀態。
因為我帶進工作室的東西越多,我就能給他們越多,也能期待他們帶進更多。所以我和舞者之間有一條並行的路線,我們會在某點相遇、結合,而我通常會帶著某種預設的方向來,然後看它在實時、實際空間中如何運作——這是一位既有用又嚴苛的對象,能很快打掉很多幻想。
誰決定誰能跟你一起工作?
是我。
嗯,其實也不完全是。我想在某種程度上是他們決定的。我合作的舞者,我顯然會試演,但我也會從「誰想跟我一起工作」這個角度去篩選。誰會來說「好,我會衝過那面牆。」我們是不是要那樣做?「我會衝過那面牆。」你要確定房間裡有這樣的人。你不會一直要求他們去衝那面牆,但如果這種做法看起來會有用,你必須知道那個承諾是真實且堅定的。而這最能由他們的渴望來顯示。重點不是你覺得他們完全合適,而是他們的渴望。
大多數舞者都心知肚明,會是非常非常長的工時,而且可能一段時間內報酬很低,對嗎?
當然,報酬很低,而且可能永遠都是。這世道瘋狂、荒謬。對我而言,這不可接受。
因為我非常支持那些付出工作與訓練、在身體上達成成就的人。我不會把商業人士和運動員截然區分,對我來說這都是同一門事業。但舞者能夠賺到的生活費,遠遠比不上偉大運動員的可能收入。根本不是同一個檔次,連停車場都不在同一個層級,甚至連通往球場的高速公路也沒在同一個範圍。
這是怎麼發生的,為什麼會持續下去?這提出了有趣的問題:我們如何支持藝術,或不支持藝術。
我們接下來兩年半要佔據你的節目嗎?
如果非得這樣的話。
喔,好吧。這段對話無疑會為舞蹈帶來一些額外關注。但更大的議題是,人們能否以從事藝術為生,這不只是奢侈,而是文化與生活的關鍵部分。
我是說,我愛美的事物。我也愛美麗的狗。大多數的狗都很可愛,連鬥牛犬也不例外。但我愛美的事物,它不僅僅帶來喜悅,還以多重方式豐富生命。我認為藝術對其他文化領域有巨大的延伸影響,我們也可以從經濟面提出論證。但這也是你出現在這裡的部分原因。
回到儀式這個話題,我可以在你談到那之前插一句嗎?因為我想提兩件事。第一是關於現實:當我們演出成功的時候,我的衡量標準是:觀眾離開時的心境是否比進場時更好?換句話說,我們提供的是一種服務,一種讓他們感到樂觀的服務。是的,甚至可以說達到喜悅。讓他們相信自己也擁有這個身體,能做出這些驚人的事,感謝上帝。那是一種服務。我認為舞者應該因為這項服務得到更多報酬,這需要被承認。
另一點我想提出的是,你剛剛已經用到「美」這個字兩次了。我第一次沒攔你。美是什麼?
它可能是我看見或聽見的某樣東西,喚起我內心一連串情感,並延續下去。你剛剛說到觀眾離開時心境不同,我想到的詞是:這就像很棒的療癒。但在某種意義上,它甚至比療癒更好,因為我也想到,在我最喜愛的記憶前十名裡,常常有好幾場我作為觀眾的現場演出。那些東西真的會留在我們心裡,我認為它們以有意義的方式改變我們,尤其是當我們與其他人在現場一起觀賞,而不是只是在螢幕前看時。
它們確實可以具有轉化力。當然,現場觀眾又牽涉到成本與支出等問題。但它證明了,不只是表演使你對自己有新的肯定,你也會感覺到其他人也有同樣的感受,而那會促成社群的凝聚。
然後,你知道,嗯,足球比賽嘛,大家對那個非常喧鬧。
大多數表演,大家並不是那樣。
但那並不代表它不會抓住正在同一時間經歷那件事的人。
我們往往會忽視熟悉的事物。
而那種感覺其實並不是真的那麼熟悉,但它感覺很親密,而確實如此。
但它其實相當罕見。
一件藝術品越罕見——我會稱一場演出為一件藝術品——它的價值就越高,
在文化上和經濟上得到補償也越多。
美應該有一個價格點。就這麼說吧。
其它東西都有價格點,嗯,我知道,是吧。
你知道,美有它的價格,舉例來說有人會說日出是免費的,日出很美。
但在某些地點看日出的成本比在其他地方看要高得多。這是肯定的。
這又引出另一個問題,因為某種程度上,用那種想法去想有點可怕,覺得,對,這是特權。
你知道嗎?你買不到我,你買不起我,我沒有價格。
我確信這是偉大舞者身上的其中一件事,他們當然沒有得到報酬,如我之前所說,我會再說三十萬次,應該要跟偉大運動員相稱。
那大概就是其中一點,而我其實從沒直接跟一位偉大舞者提過這事:
在多大程度上,是你自身的獨立感與自由,使你成為你所是的那個藝術家?
我想大多數人提到舞蹈時最可能聯想到的名字,大概是巴里什尼科夫(Baryshnikov)。
如果他們對舞蹈不太了解,他們知道這個名字,或覺得熟悉。
是什麼讓米哈伊爾·巴里什尼科夫那樣衝破大眾意識的界限呢?
首先,說實話,現在年輕一代對米沙的記憶其實更多來自他後來的文化投入,例如《慾望城市》,而不是把他當作古典芭蕾藝術家來記住。就從這點說起吧。
因為他在《慾望城市》裡以一個角色出現。
是的。表演圈是件奇妙的事。
這就是他常被年輕觀眾、年輕族群認出來的方式。
他最初是怎樣的?其實,先有一位名家,然後是努列耶夫,再來就是米沙。
從政治角度來看,他越過了那道界線。那是俄羅斯與美國的分界。他選擇了美國。他成了我們的英雄。
而且他又非常英俊。在我看來,在那個時代,他毫無疑問擁有一種技巧,那是20世紀的匯聚,未來難以被超越。
看到他在把桿前工作,或看到他在古典芭蕾最核心的內在領域裡舞動,是一種難以置信的特權。
但並不是很多人看得到,那正是你磨練功力的地方,就是那裡,你在那裡累積本事,好嗎?
他也能把那些功力帶出去擴展,突破界限,這樣嘗試、那樣做,但利用他從那個純粹古典基礎得到的力量向外延展。
在那方面非常富於創造性,非常多的創新。而且這個人長得很漂亮,能怪我說什麼嗎?
他的外貌確實帶來影響。那是什麼意思?
那意味著一種廣泛的吸引力,讓你感覺自己被包含在其中。作為觀眾,你感覺他在他的宏大視野裡包含了你。
那從哪裡來?來自他的智慧、他的音樂性、他的訓練、他的個性、他的文化教養——拉脫維亞出身。
這是一種特殊的商品化(singular commodification),我很喜歡用這個詞,當我在把它用在表演藝術上時常常會把人搞得抓狂。
但他在許多不同領域都非常非常精明,從運動能力到詩意的敏感度都有。
你剛說那句很有意思,因為他長得有吸引力,人們感覺他們以一種不典型的方式成為了那一部分。
我們都想變得像神一樣,我們都想成為崇高的一部分,但能給我們那種感受的人很少。
所以當有人說,嗯,藝術家——我也把舞者包含在內——我泛指藝術家時,他們就像是通道。
你是這個意思嗎?
我會接受這個說法。
幾年前,我在加州大學伯克利分校去聽了一場菲利普·葛拉斯的音樂會。
我老實說,我聽不懂。我離開時處於一種不同狀態,主要是困惑:人們竟然願意為那個付錢。
抱歉如果我冒犯到任何菲利普·葛拉斯的粉絲,但這是我的播客,我要很直白。
好吧,我被告知也許我沒看對場次的葛拉斯音樂會。我當時非常困惑。為什麼?你知道,我不是個樂手,不是——但當我喜歡某樣東西時,我知道我喜歡它,而且我通常會非常喜歡。
但我很少遇到那種感覺就是——它在每一部分都感覺極度實驗性。我分不清人們是在自我說服他們喜歡,因為是他(葛拉斯),還是真的喜歡。
你是什麼時候去看的那場音樂會?
天啊,那大概是2007或2008年。
那很晚了。好吧。菲爾很明顯從60年代就開始創作了。
我和菲爾有過一次重要的合作,還有一次較近的合作。一開始,極簡主義的觀眾群,像是萊克、萊利、葛拉斯,是逐漸形成的。
所以當最初那齣叫做《In the Upper Room》的作品完成時,它有一種力量和衝擊,也伴隨著被發現的感覺。
而後來那齣名為《Slack Tide》的作品,菲爾已成為一個大家熟知的商品,處理方式也稍有不同,而不是說,嗯,你知道,菲爾,
ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba-ba。
be-ba-ba-ba-ba-ba。
它是節奏性的,抒情元素已被削減,好嗎?而你是個敏感的靈魂,你會想到「美」這個字。
那並不意味著完全消除——砰砰砰砰砰砰——它的意思是包容。
後來那些 Glass 的作品是和一個芝加哥的打擊樂團 Third Coast 合作完成的,Phil 跟他們合作很多,也信任他們可以對作品做一些所謂的「迭代」。我們也用長笛做了些迭代。長笛不是做這個的。長笛是做這個的。所以我們在上面疊了一股聲流。那就在音樂裡。我的意思是,迭代本身就是一門學問,對吧?什麼東西會變得不同,但同時又還是同一個東西?祝你幸運。那就是不同的範圍。我敢說你去聽聽看——因為 Third Coast 有出這部作品的錄音——你去聽《Slacktide》,然後再告訴我你對 Glass 的感受。
基本上,極簡主義把抒情元素簡化為純粹的時間流逝。有趣的是,因為我看過那麼多演出,這場仍然讓我印象深刻,成了我想要更深入了解的刺激。因為有一件事我非常著迷也很困惑:除了喜劇之外,越是了解某個事物、了解藝術家、了解這件藝術或舞蹈背後的過程,通常越會喜歡那件作品或那個類型。越了解,我就能用不同的耳朵去聽、用不同的眼去看。喜劇是個例外。如果不好笑,了解笑話的來源並不會讓它變得更好笑,了解那個喜劇演員也不會讓它變好笑。它只會越來越沒有趣。
你看,我想這也適用於其他藝術形式。我想你把——請原諒我——知識和直覺搞混了。我的意思是,本能上你會對幽默產生反應。但同樣地,藝術作品也可能本能地感動你,同時又讓你感到困惑。而我們不喜歡困惑,所以我們可能會說那是我們應該先去學習的東西,然後才能承認自己喜歡它。這是我覺得很難、也經常思考的一件事:不只是保護直覺,而是精鍊直覺。
多說說那個嘛。是啊,很迷人,不是嗎?我講不完,因為我可能會寫一本書。喔,Rick Rubin——我覺得,雖然你還沒跟他見過面,但你們之間有某種相近之處——他經常在談品味,談相信自己的品味。無論是作為消費者還是創作者,相信自己的品味都非常關鍵。這也是我提到 Philip Glass 的原因,因為我不會僅憑一次演出就把 Glass 一棄了之。但我走出場時並沒有想說「也許我是個笨蛋,我沒懂」,我也沒認為其他人都是笨蛋。我只是想,也許我就是不同,因為在場的其他人似乎真的很愛這個。這就是了,它就是沒打到我。我就是不喜歡沙丁魚。從沒喜歡過。你給我一百條沙丁魚,我會比第一條更討厭牠們一百倍,我保證。因為我吃過一百條沙丁魚。但我不在意自己不喜歡沙丁魚,從第一條起我就不在意了。
Phil 站在前衛的邊緣。前衛是一個自鳴得意的地方,可能很惱人,也可能不夠聰明而且自我放縱。或許那裡頭有些這樣的意味。前衛有時會把自己和原創性混為一談,反之亦然。
你覺得舞者在進入其他形式之前要接受古典訓練重要嗎?要接受古典訓練,絕對重要。你想當一個音樂家卻不懂五度圈、不了解所有音樂的和聲構造嗎?不可能。芭蕾是一套關於人體在空間中移動的格式,經過好幾個世紀演化,已經領先我們很多。如果你想學習自己如何移動,不妨透過學習芭蕾來往前跳得更遠。我其實不在乎,除非你是在演一齣完全古典的芭蕾,否則你的阿拉貢(arabesque,單腿向後伸展)是不是完全按古典方式排列我無所謂。但我在乎的是你有那個技術,你可以參照它來判斷腿會從哪裡移動,能不能到達那個點?能不能精準地停在中心?這就是芭蕾能做的事。如果一個動作有正確的做法,那個肢體、肢體中的每一個元素,都必須以某種軌跡從 A 點移到 B 點。人有各種大小和形狀,舞台上還有多個舞者,你要怎麼協調?其實你做不到。那個詞是「properly」,「正確地」。什麼是「正確」?
我曾有機會在聖彼得堡和基洛夫(Kirov)合作。我去過他們的學校,孩子們排隊時幾乎是一模一樣,他們在全國有個龐大的篩選機制來挑選那十或十二個合適年齡的孩子。我看到一群不到八歲的小男孩,大概八九個,穿著小黑短褲、小白襯衫。我只是短暫走進去,他們像傳統一樣很恭敬,那場景很美好。有人說「進來坐這兒,他們會繼續,然後我們要去下一堂課」,但有一個小男孩跑出來說:「不,不,不,我們還想再做!」於是我們回去,他們開始跳到本來順序之外,因為芭蕾課是精心安排來暖身並發展訓練的,在每堂技巧課裡你同時在做橫向和深度的訓練。他們跳出順序去做跳躍,通常跳躍是留到課堂最後才做的。這小傢伙有真正的「ballon」——他能跳得很高,短暫地看起來像是在空中懸停。他知道自己有這個本事,他可以飛。
而他知道我在練習吧台時看不到那一點。
所以他想做,但他是我們所說的 pronated(內翻)的。
他的腳向外過度伸展。
所以他不是直接從蹠骨往上發力。
他是從腿的外側往上發力。
然後,你知道的,我把老師叫出來,對他說,那個孩子天賦異稟。
他說,對,我們知道。
我說,但他是內翻的。
他說,我們也知道,但我們還有另外八個人。
如果他搞不清楚這一點,他就被淘汰,我們會換一個人進來。
而這可能就是一個孩子長成有職業、有生活的大人,或是一個迷失者之間的差別。
所以父母非常保護地想為孩子爭取這個機會,真讓人心碎。
而他們受訓的方式是把他們扭到那些姿勢去。
我在一堂年紀較大的女生課看到一個阿拉貝斯克(arabesque)。
一條腿不完全在身後。老師走過來,真的是用一隻手把那條腿壓到身後,並把她的肩膀這樣拉開,實際上推了她一下然後放手。
這就是他們教學的方式。
你覺得那會在美國發生嗎?
我不這麼認為。
而這就是要造就一排在吧台上每個人都能做出完全相同阿拉貝斯克的人的方法。
這既是極致的美,也是一種令人難以置信的缺乏選擇。
因為那個阿拉貝斯克一生都會被定型成那個角度的劃分,對吧?
而且,你知道的,天曉得在我們西方,我們喜歡鼓勵各種游移探索,這對於一個被這種方式訓練、被要求待在那些參數內的孩子來說,是很難理解的。
這也顯示出一些關於政治情勢的東西,對吧?
那些孩子沒有太多選擇。
他們得守規矩。
那麼目標是要達到那種一致性嗎?
絕對是。
我是說,對一個有時要做所謂「齊步」工作的人來說,有時候你確實想要——我不常做這個,這需要很多工作——而且我不喜歡它對民主所暗示的意思。
但如果你需要齊步一致,你就要齊步一致。
那意味著在時間和空間上要完全一致。
至於你剛剛問的關於不同體型等問題,我可以配合,因為我可以從中心取得我的一致性。
我們現在談論的芭蕾,則是從外圍、從外在的延伸去取得一致性。
我會接受我的大幅延伸不會完全一致,但我的中心會是一致的,我會把那做出來,這某種程度上是折衷。
其實不完全是折衷。
是一種協定。
我會這樣定義,因為我希望他們從內在目的去工作,而它的視覺效果就是你們要面對的問題。
到現在為止,我相信你們很多人都聽過我說我已經吃 AG-1 超過十年了。
確實是這樣。
我在 2012 年就開始吃 AG-1,而我之所以至今每天持續服用,
是因為據我所知,AG-1 是市面上品質最高、最全面的基礎營養補充品之一。
這意味著它不只是含有維生素和礦物質,還有益生菌、益生元和適應原,
可以彌補你飲食中的任何缺口,同時為忙碌的生活提供支持。
由於 AG-1 含有益生菌和益生元,它也有助於維持健康的腸道微生物群。
腸道微生物群由數以兆計的小微生物組成,排列在你的消化道內,
並影響你的免疫狀態、新陳代謝健康、荷爾蒙健康,以及更多面向。
持續服用 AG-1 幫助我的消化、維持我的免疫系統強健,並確保
我的情緒和精神專注始終處於最佳狀態。
AG-1 現在推出了三種新口味:莓果、柑橘和熱帶口味。
雖然我一直很喜歡 AG-1 原味,特別是加一點檸檬汁時,
但我特別喜歡新的莓果口味。
味道很好,不過說實話,我也喜歡所有口味。
如果你想試試 AG-1 並嘗試這些新口味,可以到 drinkag1.com/huberman
領取特別優惠。
只要前往 drinkag1.com/huberman 開始就行。
我會以生物學的框架問幾個問題,我想你可能會覺得有趣,
而且你肯定也掌握我在尋求的資訊。
首先,你可能知道這點,但如果不知道,有一位偉大的諾貝爾獎得主、生理學家,名叫雪林頓(Sherrington),
他說「最後的共同路徑是運動」。
基本上,動物,特別是哺乳動物的運動,真的是神經系統建構的目的。
而且,你知道的,較現代的理論是,運動出現、舞蹈出現,接著是歌唱,然後才是語言。
你知道的,但運動是與物種演化相關的一切的基礎,
尋找配偶、尋找食物等等。
我可以打斷你嗎?
請。
它甚至更為根本,因為運動是我們會做的第一件事。
在你能移動你的某些部位之前,你不會發出任何聲音。
在你能移動那隻手之前,你不會餵自己。
在你能運動之前,你不會寫下任何東西——語言、音樂,或任何東西。
那我們為什麼把運動擺在我們文化等級的底層,把它看得有些可恥或不那麼高尚?
究竟是什麼讓舞蹈不如雕塑、繪畫或音樂那樣被尊崇?
成了藝術的次要侍女,真的是嗎?
嗯,我當然很欣賞運動。
我知道這點,也想認為人們對運動能力的執著在某種程度上也反映了這一點。
完全同意。
我很久都想問你這個問題,從我聽到你的書開始就想問,儘管那本書不是關於創作過程的。
現在要問了。
我會盡量簡短,只給出原始材料讓你回應。
所以運動神經元──那些控制動作的神經元──它們控制的是軀幹的動作。它們控制的是手指那些精細的指節的動作,那些在科學上我們稱作「digits」的指頭,對吧?書呆子話。還有手腕,所有東西。所以我們說從近端到遠端,像是從中心向外。有一件在過去二十年左右被發現的不可思議的事:控制我軀幹和你軀幹前後、左右運動的那些神經元的分子身分,竟然和控制魚類擺動(undulation)的神經元一模一樣。控制近端肢體運動的那些神經元,例如上臂和大腿的那些,分子上和存在於魚類用來控制鰭運動的神經元是相同的。而演化上所發生的,是越來越多的運動神經元出現,使我們作為舊世界靈長類,能夠像這樣操作精細的手指。好,這沒問題。這只是告訴你有一種從原始到較進化的運動神經結構,從中心向外控制運動。
令我著迷的是,雖然我相信有些人能以很高頻率移動他們的軀幹──你知道,很快地擺動──但那並不容易。那通常得靠學習。比如說,我可以把軀幹慢慢地從一邊移到另一邊,但要把它非常快速地從一邊移到另一邊就很難,但我的手指可以非常快地移動。所以基本上在身體上是有一個從中心向外的頻率地圖。現在當我看人們移動的方式,我會因為我是神經科學家、腦中有這些知識,就覺得他們在傳達頻率。而在視覺、在光子空間中,頻率會讓你得到很有趣的東西,你知道的,我們有波長,我們也有頻率。像在聲音裡,你有低音與高音的音高,從低到高。在其他領域也有類似的概念。所以對我來說,首先,我很想聽聽你的想法。我不是要你來驗證一個理論。事情就是這樣,我也不是發明這個點子的。但我在想,不論是有意識或無意識地,當你編舞時,你是否在用一種從中心向外的頻率地圖來用動作「做音樂」?也許,部分如此,也許不是。
親愛的,我們不是早就討論過「中心」的重要性與特異性、特異性、特異性了嗎?你剛才說到那些蔓延的速率,那些神經、那些細胞、那個……macular……對,就是控制軀幹的神經元跟控制上臂跟指節的神經元不一樣。是的,這一層能做的選擇比那一層多。你問我有沒有把身體部位當成有時候會獨立思考?換句話說,腿可以以一種速率在運作,比如說是手臂的一半拍速。它們會在同一個節拍基礎上,但會以不同的速度運作。我當然會這樣想。當我想到力量時,有時你可以從中心去隔離它,然後會有從上方來的巨大衝擊,但下半身有時會是流動的。我的意思是,我一直在偷學太極。沒關係。我們在做太極然後突然……然後我們又回到那個節奏,對吧?就是像有一陣衝擊穿過它,我想那就是你神經構造的改變。
你說的那些,以及那是我生命中的部分噩夢──舞蹈有困難,而其中一個原因是它很難被我們文化中的很多人所「登錄」,因為它不像音樂或語言那樣容易被紀錄與保存。你所說的,我多年前就主張過,應該要有一種記錄動作的方法,讓人們可以閱讀。那樣他們就能閱讀一支舞,然後對那個傳統有根基、有理解,他們可以去研究那個傳統。現在這還不可能。
我想稍微談談創作過程,希望能讓人們有辦法去結構化他們自己的創作追求。你在什麼時候知道那個主幹(spine)?開始與結束。好,這是我的意思:一開始,你對它抱有希望,你會有一點小小的嘗試,沒有那麼一點跡象你就無法開始……我無法在沒有一絲跡象的情況下開始,得有點東西真正會勾住它,讓我可以開始建造。這就是為什麼過程會變得很讓人安心。你開始蓋牆,你就是在拌泥漿、把磚放進去、拌泥漿、把磚放進去,牆慢慢長起來,發生所有那些事情,而你只是做泥漿和磚塊的工作。這一點也不令人畏懼,而且在你想要居住的地方是極為有回報的。但你不能一直這樣,因為你必須完成工作並且放手。那是一個令人沮喪的時刻。
也許我們把這用一個例子來說明。假設我要寫一篇短篇小說。我知道你是編舞,不是寫作老師。但我們說,比如說,什麼是……然後你會說,好,有人說他們想寫故事或書。那麼主幹是什麼?首先是什麼點子?首先是故事在哪裡?我的意思是,有些作家得知道結局才能從開頭開始;有些人在到達中段之前根本不想碰結局,因為他們希望作品自己找到出路。那一切,這就是作為一個作家的特權也是痛苦。但開始的結構,有時就是習慣與紀律。你會進去,假設每天早上六點四十五開始。你會給自己,你只有一個半小時,好嗎?我不是在說你是個專業作家。
我是說你可能是一個想成為職業作家的人,但至少還有一份其他工作,也許兩份,可能還有小孩要照顧。對那樣的生活來說,一個半小時是很多時間。所以要開始,你得從某件事著手。要麼有一個讓你真正充滿能量的構想,要麼就只是,嗯,你開始寫點什麼,把東西寫到頁上,慢慢地它就變成一種習慣。也許那個習慣會演變,也許不會,也許你會放棄。也許你接著會有了新的想法。你會發現一些你不斷回頭去做的東西,它吸引你、讓你著迷。它會驅使你跟著它走,想看看會到哪裡、會怎麼發展。然後在某個時候,它就結束了,熱度沒了。也許你可以引導它,使它變得更令人興奮,學著在進行中去構建;學會把它導向一個結局,要麼是一個出乎意料但必然的結局,讓讀者會說「我本該看出來的」;要麼你會說「我本該看出來的」;或者你會聽到「不可能,你在騙人,我不會買這本書」。但每天六點四十五固定出現,就是那種必不可少的砌磚式基礎工作。
是的,因為它讓你覺得自己可能可以成為作家。有點像活進一個可能成為現實的妄想。也許會。也許不是妄想,因為你一開始寫下的可能立即就是一兩句很有趣的句子。有這樣的日子。當然有這樣的日子。是啊,你不能期望每天都很美好——你可以引用我這句話。
你有個名聲說你常常早起,清晨五點到健身房練兩個小時,鍛鍊後每天吃三顆水煮蛋,日復一日持續很久。跟我們說說那個儀式,你還享受它嗎?
那不是儀式,我從來不覺得享受。那是現實,你這麼做是因為你需要一個可以去挑戰的工具。要挑戰某個東西,你得知道它是如何立著的——我是說,我當然可以去挑戰——你不會希望我去挑戰的——這件事的重心。但我只有在它已經紮穩了之後,才有辦法去把它打亂。東西不能光被打亂,它們得先被設好,才能被打亂。那就是說,你就是為當天要過的日子設好那個機制。這有點無聊,也有點令人厭惡。我告訴你,我寧願去健身房也不想刷牙。
能不能讓我們了解一下那些你不想去的日子裡,你內心的對話是怎麼樣的?你會自我說服,還是學會把那個「也許今天不要」的聲音擱到一邊?
不,不,不,不。很簡單。如果你在不想工作的時候不工作,那當你想工作的時候,你就沒辦法工作。故事結束。
你一直都是這樣嗎?
你說「這樣」是什麼意思?
我不是那個意思。你知道我不是。我沒有。你知道我沒有。我是問你是不是一直這麼有紀律,是否一直清楚知道努力工作的必要性?
我媽媽在任何人的生命中都是一股非凡的力量,而她剛好是我生命裡的人。好吧。我很小的時候就被訓練要練習,無論是什麼,凡是東西都得練習,都得排程去練習。時間有限,不能浪費,你要很努力地工作,盡量把那段時間發揮到最大,否則就是在浪費。雖然我說我是從聖貝納迪諾來的,我是,但也不是。我來自中西部。我在印第安納出生,八歲離開。但在那之前,我非常幸運,長時間在祖父母的農場,沒有父母陪伴。那些農場在阿米什人地帶,而我們家是貴格會。那片土地就是土地,沒有電,沒有電話,就是播種、養、宰豬、掐雞脖子,你要工作,不然就沒得吃。中西部的那種心態值得一看。我在中西部有很多朋友,關於人們互相溝通的方式、他們知道和不知道的事,那裡有真正的體面與正直。農人的那份特質是真實且重要的。
在史丹佛做博士後時,實驗室裡有一個 MD/PhD 的學生。她在賓州鄉下的蘑菇農場長大,不是那種會讓人致幻的迷幻菇,是可以吃、不會產生幻覺的食用蘑菇。她的工作倫理——在史丹佛醫學院這種人們非常有衝勁的地方,她的工作倫理——令人難以置信。她對工作的愉快態度也同樣令人難以置信,令人讚嘆,是真正的喜悅。她在校園騎腳踏車發生了嚴重車禍——有些人會知道她是誰——把所有牙齒都撞掉了。有人突然從她面前衝出來。她裝著假牙,大概在四十八小時內就回到實驗室工作了。這種事別人可能要很久才能恢復。我沒再和她聯絡,但我相信不論她在哪裡,她都是個了不起的醫師、科學家。農事方面真的有些東西是值得的。那是社群性的,而且雖然這些農場非常孤立──你知道的,像被樹籬分隔的百英畝地──但有人一直在支持你。我還留著奶奶的被絎縫框架,它們一旦準備好,就需要八個女人,兩邊各四個人,被子就縫好了,然後做八床,每人分到一床。你知道要做那種大工程,比如得把那座穀倉蓋起來,你必須動用自己以外的力量來完成,且你欠人情。你欠他們。你真的欠他們。
你想要做這件事,這不是一種義務,是一種分享,你明白,喔,我要去那個場子了。
我還欠這裡七場服務之類的。
這是一件很棒的事。
我確實試著以那種方式去看舞蹈,我也認為一支做得好的舞蹈是一個良好的社群。
它是社會應該呈現的樣子。它運作的方式就是我們應該彼此合作的方式。
你提到過貴格會。
是啊。
我去過幾次貴格會的聚會。
是那種沉默的聚會嗎?
是啊,偶爾會有人站起來說幾句話。
我有個朋友,當我唸碩士快要畢業的時候,住處附近有個貴格會之家,我跟外頭一個人在同一家咖啡店喝咖啡、聊天就熟了。
他叫我去參加一次聚會,說你可能會覺得有趣。
我一走進去就知道我到了個慈善、善意的地方。
因為你知道,在加州柏克萊,要是有人跟你說「你該去參加聚會」,你會想,你不知道自己會遇到什麼,對吧?
但他們牆上掛著一張奎克燕麥(Quaker Oats)那個人像,當成笑話。
我就知道,喔,好,他們能拿自己開玩笑。
所以,是的,偶爾會有人站起來說點什麼。
會有一些思考和反思。
最後大家就道別,喝咖啡。
那很有趣。
對我來說,那段日子是週三的晚上,都是沉默的聚會。
會有幾次聚會沒有人要發言,完全沉默。
你可以幫我把這句補上:他們不是在用語言,但無疑有神經性的波動在傳遞。
大概如果社會出了什麼災難,例如一場大火或是什麼可怕的事,你知道人們會在想什麼。
你會有一種對那種想法的感覺。
而且曾經有、現在也有、未來也可能存在一種非語言的溝通,甚至不是肢體的。
你不是在用手語溝通,但你會有一種我們那時候稱之為「在空氣中」的感覺。
那是一種非常強大的溝通形式,但我們現在不太尊重它。
它在神經學上有多強大呢?
去年有一個播客系列叫 Telepathy Tapes 非常非常受歡迎。
我還沒來得及完整看完,只聽了一點點。
它在談那些不會說話的孩子如何可能能接觸到這種能力。
這個系列受到主流科學界一些批評,但也沒像你以為的那樣被完全否定。
所以我覺得它得到了一定程度的部分接受。
這又把我們帶回到「中心」的概念,信不信由你。
魚有側線系統,它們能感知其他魚或附近事物的電場。
動物王國有很多例子,比如鴨嘴獸能用牠那像電偵測的喙發出電場,然後偵測環境,因為牠的視力很差。
有人(Ed Yong)曾說,很多動物很仰賴嗅覺。我們有點用眼睛去「嗅」,聽起來瘋狂,但我們用眼睛的方式,類似其他動物用鼻子的方式。
這讓你能理解牠們如何使用鼻子。
大多數動物都有感知同種或其他東西遠近的能力。
除非你生活在大開闊的空間,否則你不太會去想這些;你一坐上紐約地鐵,突然就會覺得,哇,這挺不一樣的。
我們沒有真正的側線,但有類似功能的殘留。
有很漂亮的研究顯示,在實驗情境下尋找人類大腦的磁性感知(magnetoreception),人們的表現高於機會程度。換句話說,我們可以偵測磁場。
大家可能會覺得我瘋了,但這已發表在《Science》雜誌上。
是的,我們可以感知電場,但我們得訓練自己去做,有些人天生比較偏向這方面。
所以絕對存在我所說的那種能量、神經性跨空間溝通,不只是言語、聲波和視覺(光子)。
還有遠距離的嗅覺。我認為我們大大低估了費洛蒙和情緒激動者氣味的影響。
有研究顯示人類的眼淚會影響周遭人的荷爾蒙。
談到對氣味的敏感度,以及現在市面上販售的香水,說實話,應該要有人像十六歲男孩那樣在旁邊測試才行。
天哪。
但關於距離這件事,是我非常非常感興趣的部分。
對舞者而言,察覺主要是視覺的,而且通常又是在課堂上建立的。
如果你的課很擁擠,距離可能是下一個人在這個位置之外。但如果真的非常擠,距離可能會擴到更外面,這樣你就會把自己斜擺到對角線上以取得完整的伸展,這會影響設計,對吧?
不過也有方法——這其實要求很高,也需要大家很多的信任——我可以讓舞者非常靠近一起工作。
那會有真實的視覺衝擊,對觀看者會成為一種身體感受。
它也可能引起焦慮,像「喔,別踩到那個,她會被踩到」之類的。
我有點粗糙地在用這個例子。
但把人們推進所謂彼此的空間,並能壓縮人們感到舒適或需要的活動面積,從文化角度看,可能是件好事,因為我們的空間越來越少。
是啊,關於這種跨空間溝通的概念,很有趣——如果我們能沿著這條路多聊一點。
去年,我有一個很大的榮幸,真的,和偉大的歌劇女伶蕾妮·弗萊明一起做了一場關於音樂與大腦的演講。
我們談到歌劇演唱者會傳達一種情緒這個話題。
他們以一種非常特殊的方式使用橫隔膜,讓身體產生某種頻率的振動,顯然是用空氣,當空氣離開肺部時去塑形。
也許那其實是在影響觀眾中相同的一組神經元,即使觀眾並沒有在唱。
好,這是一個有趣的想法:你會因為歌者的情緒而有所感受,可能是因為支配橫隔膜的膈神經,會以相似的頻率振動。
是的,完全有可能。
這有些回到語言與溝通中那些更基礎的面向,我不想稱它們為原始,但確實比較根本。
是啊。
我想像舞蹈,或許還有運動表現,比如在足球場上,當我們看到某人或一群人以某種方式移動時,也許我們沒意識到,但幾乎會有一種錯覺,覺得自己也像那樣在動。
對啊。
就像我們在某種程度上能夠打開所謂的「通道」,藝術家的通道,實際上在某個層次上感知到像那樣移動會是怎麼一回事。
當然,我做不到。
完全沒錯。
我指的是,你知道,那種眼鏡,對吧,你會相信自己把自己投射到那個東西上,並實際感覺到它。哈囉,對吧?
那一定就是運作並製造那個錯覺的東西。你並不是真的進到那個東西裡,但你感覺並相信自己是在裡面。
我做過一個虛擬實境(VR)的體驗,你會覺得自己在一個不同的身體裡。那真的很奇怪,也有點酷。
是啊,我想是這樣。我有點害怕去碰它。
或者我也還沒花時間真正去接觸它。這確實很有趣,但你說到足球或運動賽事,你知道,在拳擊裡,你能感覺到衝擊。你能感覺那一拳後面有多少力量。
是啊,你打過拳。
是的。
而且泰迪·阿特拉斯是你的教練。
我們這附近有些泰迪·阿特拉斯的朋友。
是的。
那是什麼促使你去打拳的?
我當時四十出頭,奧運在洛杉磯,我正在創作一個新作品,我想要參與競賽,但沒有適合我所做事情的比賽。我是說,舞者的範疇遠超過──運動員也有各自的專精,但在跨界上,速度、柔韌性、空中機動性、協調性、靈活性,舞者在這些項目上都有很高的程度。
所以奧運沒有給我比賽項目,但我可以做一個極具運動性的作品,我想要把自己鍛鍊到最好狀態。
所以我決定拳擊選手為了保持狀態所做的訓練,比我平常的舞蹈訓練更極端。
而且你知道,像跳繩的協調性、耐力的參與、出拳所帶出的力量、以及身體的紮根,令你有一拳打出去時願意承受被擊中的意志,換來的是不願意倒下的決心。你不會倒下。你不會倒下。
在舞蹈裡我們不做這種事。
所以我想,好,那我就去做那些會這樣做的人做的訓練。
於是,泰迪, 我們在做向後跑的步伐。這是件非常好的事。
我的意思是,你知道,影子拳擊也是很棒、很棒的訓練方式。
是的,我同意。作為一個神經科學家,我得對沒有打算把拳擊當職業的人提出一個警告,別去做實戰對練,也許即使是當職業的人也是他們自己的選擇。但速度球訓練和其中涉及的視覺協調也非常了不起。
近距離與遠距離切換,以及從周邊視野切換到中心視野,我想這在很多很多方面都能改善大腦,除了頭部被打到那一部分。
嗯,可能是。
你也以相當強壯聞名。告訴我們你的硬舉紀錄。
嗯,我的意思是,你知道,我是在一個真正的舉重房裡訓練,裡面有競技舉重選手,從大約五十歲到六十多歲那段時間我非常認真地在訓練。
如果你在那個健身房裡,臥推不能做到自體重三下,你就算不上什麼人。我的意思是,你在這裡是來幹嘛的?
對。所以那種要求在那裡,對想要舉重的人很有激勵效果。還有 snaptomia,對吧?
還有 snaptomia,對吧?(笑)
我其實從來沒做過那個。但是把比你真的能做的、或從未做過的更重的重量從地上拉起來的那一瞬間,確實會給身體一種獨特的衝擊感。
那你的個人紀錄是多少?
227。
227 磅的硬舉。
是的。
太棒了。
嗯,我也不太確定。我是說,你就是日復一日地在做這件事。我不能,你知道,不能每天都訓練。但連續且嚴格地訓練,大概持續了八到十年左右。
我想趁這裡稍做休息,感謝我們的贊助商 Element。
Element 是一種電解質飲料,裡面有你需要的一切,沒有你不需要的東西。也就是說,電解質:鈉、鎂和鉀,比例正確,但不含糖。
適當的補水對大腦和身體功能至關重要。即使是輕微的脫水也會降低你的認知和身體表現。
同樣重要的是你要攝取足夠的電解質。鈉、鎂和鉀對你身體所有細胞的運作都是不可或缺的,尤其是神經元或神經細胞。
喝 Element 可以很容易確保你獲得足夠的水分和電解質。
我的一天通常開始得很快,意思是我得馬上投入工作或馬上運動。所以為了確保我有足夠的水分和電解質,我一早起床就會喝 16 到 32 盎司的水,裡面溶了一包 Element。
我也會在做任何形式的體能運動時,把 Element 溶在水裡喝,特別是在炎熱的日子,出很多汗、流失水分和電解質時。Element 有很多很好喝的口味。其實我每一種都喜歡。我喜歡西瓜、覆盆子、柑橘,還有我非常喜歡的檸檬水口味。所以如果你想試試 Element,可以到 drinkelement.com/Huberman,購買任一商品即可索取免費的 Element 試用包。再說一次,是 drinkelement.com/Huberman,可以索取免費試用包。
你好幾次提到過把桿子。對啊。我想我們大多數人都知道那是在牆邊有一根把桿,有時後面還有一面鏡子,諸如此類。對於不熟的人,比如像我那樣,什麼是把桿訓練(bar work)真正的目的?你能舉幾個例子嗎?我的意思是,它是為了改善柔軟度嗎?那把桿的概念到底是什麼?
把桿是一套既定的練習,目的是強化身體結構,基本上是為了在跳躍時在空中獲得高度——對男生來說如此,對練足尖舞(pointe)的女生也是。把桿本身是演變而來的,但基本格式設計得很巧妙,通常從 plié(法語,意為「折疊」)開始。所以你是折疊身體,在 plié 中你往下彎,姿勢分為第一位、第二位、第三位、第四位和第五位,懂嗎?
第一位其實是有一個單一的中心,來源是這裡或這裡,或者你偏向這邊或那邊。但如果你很嚴謹地練,你會發展出第一位的那個單一中心。第二位是一種更進階、更多肌肉參與的狀態,支撐主要來自軀幹和腿部肌肉,而不是腳。第三位幾乎不被使用,因為第三位看起來像是一個糟糕的第五位,所以就被淘汰了——這有點可惜,因為我其實會用第三位,但不會在我覺得會被判斷性地解讀的情況下用。它像是一個未交叉的第五位,唉,不管怎樣。第三位的重量分配大約介於開放分配和兩腿之間交叉成單一中心之間,懂嗎?
這是第四位,對吧?那第五位——第四位是開的,而第五位是閉的,這樣做只是為了減少或限制更高的中心。好嗎?在這些位置上,通常先做的是第一、第二(通常不做第三)、第四和第五的 plié,也就是第一位彎曲、折疊。接下來是 tendu(伸展),從那個基底向外伸展。不是伸得太遠以致於會跌倒,但要伸到你每次做時都得擴展並佔據更多空間的程度。你會先從 tendu 回到 plié,再從 tendu 到 plié,然後 tendu 到直腿;透過收回,你會把身體的中心拉得更高。所以這個動作在整套練習的後段出現。這些練習是有層序發展的。
在伸展之後是 rond de jambe(腿部環轉),其實是少數圓形運動之一。大部分芭蕾源自擊劍,它非常線性——攻擊、撤退。但除非有人非常雄心勃勃、華麗地把擊劍風格帶進來,否則通常不會有太多圓形動作。rond de jambe 就是從前方的完整第四位繞到開放的第二位,再到完整的第四位向後,再回到第二位,再回到第四位向前,完成一整圈。兩側都要做,順序總是要顛倒左右。即便是位置對稱的動作,也要左右互換,因為如你所知,左右一直佔據你的身體,並且不停地互相爭論、拉扯。我們內部有這樣的衝突,這讓其他幾乎所有事情都變得困難。但我們總是在試著平衡左右兩側,懂嗎?
在 rond de jambe 之後,有 petit battement,小打腿,是短促的小擲動。所以從第五位或第一位,迅速向外伸出,做小而急的刺動。然後是 frappé,就是擊打式的 frappé。從踝關節開始,腳呈屈足,伸出去,砰、砰。這一切都是為了發展 relevé(上提、踮腳)。向上到跖骨,盡可能高地提起,透過所有這些上提來拉升身體。這會發展出你需要的跳躍力量,因為你從 plié 向下後要向上發力。你下半身的力量越強,你跳得就越高。哪怕多出那麼一點點高度也很重要。
在 frappé 之後是 grand battement(大擺腿),大幅度的擲腿,上下擺動。但不會完全豎直到最高點,而是改變髖關節的角度,這樣旋轉會改變線條。保持髖部直,向上。可以通過第四位、第二位或阿拉貝斯克(arabesque)方向來回。這些就是基本功。若你是 Merce Cunningham(梅斯·坎寧安),你可以在這些基本動作的縫隙中自在運作,但你仍然要遵循身體的地圖,而這正是芭蕾已經做好的部分。
不可思議嗎?不,是非常高度發展的——在如何控制動作、如何強化與發展身體這些方面。那些發展出這套體系的人,有沒有在意底層的生理機制?或者他們只是……我不是說他們應該要懂,但至少他們有驚人的直覺,能想出這些東西。你可能會原諒我說些像這樣愚蠢的話:身體其實很聰明。而我一直困惑的一點是,到底是什麼先知道,懂嗎?是身體已經懂了、然後大腦我們在嘗試教育它?還是大腦告訴身體該怎麼做?就古典技巧而言,我認為實際上是身體先有那種感覺:如果它的旋轉能開得再多一點,它就能跳得再高一些。
所以它在強調那個、那個,我不認為大腦會去想,恩,你知道嗎?
如果你實際上能把那條腿打開,你會跳得更高,而你會想,腦袋,我不太確定那個行不行。
那是什麼意思?
你不知道那是什麼意思。
身體知道那是什麼意思。
我聽過有人說,你知道,我們以為自己是有一個身體的腦,但也許我們是有一個後來才長出腦的身體。
有某些複雜的動作、節奏,諸如此類。
我是說,比如說,一位偉大的作曲家同時也是一位偉大的數學家,對吧?
而時間的指示和劃分,我會接受這種說法,特別是因為你看到記譜法的方式,以及音符如何被細分。
這是一個非常視覺化的東西。
一旦你進入眼睛,你就進入大腦。
我是說,你知道我在說什麼嗎?
這更多是關於身體。
而這個,像腳趾在這裡做它自己的事,跟身體有很深的關係。
是的,思考有時真的被高估了。
確實。
是的,作為人類——古老世界的靈長類,我們是這樣——我們在前額葉多了很多機制,讓我們能更多地思考、計畫、反思和策略化。
這也讓人類更容易做壞事,欺騙之類的,但也能計畫出非常不可思議、奇妙的事物。
但我確實認為,在很多方面,這是以某些涉及到這些——我不喜歡用「低級」這種說法,就說比較根本的直覺——的機制為代價的。
我不想講太多軼事,但多年前,我對比較神經學產生了執念。
有一本很美的期刊,已經好幾百年了,叫《比較神經學期刊》。
我很幸運曾參與那本期刊,但有一段時間在審閱那些論文,對現代科學來說,人們其實不太在乎這些論文。
他們會想,那個小腦蚓部的形狀是怎麼樣的,某某——你知道,某個阿特拉斯龜?
我甚至不知道有沒有那種阿特拉斯龜,但我就是,我想我們在講泰迪·阿特拉斯,或是什麼,不管了,對吧?
雙趾或三趾樹懶、什麼的,所有這些奇怪的物種。
但沒有一篇單一的論文會教你太多東西,除非是關於一些非常深奧的東西,比如綠頭鴨的下丘腦之類的。
順帶一提,我敢肯定那篇論文也在那裡。
但是當你開始比較這些不同動物的神經系統、牠們的運動方式和思考方式——因為那裡確實有關於人類的論文——你開始看到一些浮現出的基本原則。
你會想,喔我的天,像是,一旦前腦變得更大,小腦在某一部分就變小了。
然後進化開始變得更有意義了,但這是從我們今天談的這種層次來看的進化,動作和溝通之類的。
這會留下這樣一個問題,這也是你今天來的很大原因之一,我想我們都真的想要理解,即使我們不知道自己想要理解,像是我們真正來到這裡是為了做什麼?
我們擅長什麼?
我們如何挖掘自己其他面向?
當你談到大腦在不同區域以不同程度發展時,我有時會想,這裡我既不想幼稚也不想浪漫化,就是身體的道德性。
如果那些掌管我們政府和設計我們社會系統的人,每天都有保存、保護並尊重自己身體的意識,是否會允許他們的大腦去編出某些圖式,然後告訴各地的身體他們要做什麼?
告訴我更多,我想我,我想我理解,我確信把照顧身體和健康放在首位是根本的。
任何失去健康一段時間的人都懂我在說什麼。
但我們往往不會那樣做。
我們優先重視大腦,卻不了解它存在於整個身體的脈絡中。
這不只是健康,這是合宜與卓越,是想要培育和鼓勵身體去實現其出生時就被賦予的全部潛能。
假設你我負責教育。
好。
你覺得兒童、青少年,也許甚至年輕成人和年長者,都應該做類似體操的事情嗎?
這是個有趣的想法。
哪一種?
我是說,我非常尊重體操。
有時候我會遇到一些不是受過芭蕾訓練的舞者,但受過體操訓練,他們在不同的方式上很有勇氣。
他們有不同的中心,但他們願意在空間中投擲自己。
舞者沒有,或者說你在芭蕾訓練裡不是被教去那樣拋擲。
有些時刻你會衝出去,但都很受限。
而體操選手則是持續地對那種空間性的爆發感到自在,這是一件美好的事。
是否應該有一項政策,要求每個年輕人都要做一種包含不同速度、有跳躍、有翻滾、有伸展的動作形式,
因為我們往往很早就專精於某一項運動,或者有人決定自己不擅長運動或藝術?
不,不,他們不應該被允許那樣。抱歉。
他們得找到某樣足以讓自己鼓勵自己、尊重自己的東西。否則他們就會放棄。
我在這裡打斷你一下,只是想說我認為這把我們帶回到你早期對人的期望,對孩子和成人的期待。
換句話說,標準。我最近聽到有人說了一句非常有意思的話,那是,嗯,你知道,現在我聽起來像個——我已經五十歲了——以前對我們所有人設定的標準相當高。
至於我們是否得到很多愛和支持,那取決於家庭環境。
但標準一直很高。
似乎在某段時間裡,愛與支持變得更多。
有些人會不同意我的看法,但也許以前對標準沒有那麼看重。當然,這因家庭而異,也因情況而異。但我理想中的狀況是,我們能回到一個每個人標準都很高的階段。像是禮儀,天哪,比如說別穿著睡衣去看電影之類的。是的,不只是禮儀,還有行為。例如團體的社交舞,不管是交誼舞還是方塊舞,都是有規則和規範的,有些做法至少會尊重人流動線。那種習慣會轉移到你開車的方式上。這些在年輕人身上要早早且深深地建立起來。你知道,我說的是,可能是二年級、三年級的小孩。
我的意思是,儘管我常拿我母親開玩笑——我並不是在貶低她,但有時我會對我所受的教育感到挑戰——那其實不是一個糟糕的教育。它很全面。對我來說在社會上很難,但我在音樂上有根基,在肢體活動上有根基,也參與不同形式的社區活動,包括弦樂四重奏。我還根植於一個家庭——我們家擁有位於 Rialto 和 Fontana 之間的 Foothill 汽車電影院。好吧,從我八歲到上大學那段時間,我都是看著銀幕長大的,然後在有熱狗被搶購一空的時候溜進小賣部去。因為那時候這地方真的很無聊,上面沒什麼東西可看,所以就去賣熱狗。再者,那裡的喇叭常常不會用,車子很多。能容納 600 台車就是一家很大的電影院了,而且螢幕很大。所以我學會在沒有聲音的情況下看動作,學會看肢體如何在沒有語言的情況下傳達資訊。
你說得真妙。我列出想和你談的其中一件事就是「無言」這個概念。幾年以前有人跟我說,你應該試試看走在街上就感受那裡發生了什麼,盡量不要陷入語言上的對話,而是透過像是去體會成為另一種動物會是什麼樣的感受來經驗生活。這對某些人聽起來可能很傻,但它是個不可思議的通道,能讓你看見我們平常對事物的經驗是多麼有限。也許有些人總是處在無言之中,反而需要更多文字;但聽起來你有個非常棒的成長環境。首先,你被教導要勤奮。我覺得無法過度強調這一點 —— 努力工作很了不起,因為它對你遇到的任何事情都是一項超級技能。可是,沒聲音看電影,真是難以置信。
還有,我有一對雙胞胎兄弟和一個比他們早出生三天的妹妹。所以從某種意義上他們幾乎像三胞胎。媽媽受不了就放棄,用同一個湯匙餵他們,把他們放在同一個房間。他們發展出自己的語言(你可能知道,某些百分比的雙胞胎會這樣)。在學會說英語之前,他們就演化出一種喉音、以音節為單位的溝通方式。我會說這種語言,也能聽懂;但我的父母既聽不懂也不會說,所以我成了家裡的翻譯。從一開始,我就在觀察並為這個「觀眾」服務。
我喜歡這個。這是非語言的,太瘋狂了。我和一對同卵雙胞胎是好朋友。他們從小就有個故事:有一次其中一個走進來,走到另一個人的吐司旁,當時她們還是小女孩,現在是女人了。她用手指在對方的吐司上這樣比劃了一下,從那時起,另一個人就再也不吃那種吐司了。但並不是像「這是壞的」那種概念,而是透過動作傳達了什麼。到現在她都不碰那種吐司。他們有很多類似的故事,能在沒有語言的情況下互相溝通。很多都是日常小事,我記不清了,但那就是生活的麻與粟。
所以很早我就有個想法:動作會傳達信息。誰需要那些多餘的贅詞,你的大腦不必去問「那是右邊還是左邊?」那就是那一側,就是右邊。你不需要把它翻成語言來理解動作在要求什麼。但與許多藝術家和創作者不同,這個世界很幸運你有人請你當翻譯。因為你不會像某些(我可以說出名,但不想冒犯人)藝術家那樣讓大多數人覺得莫名其妙,因為我們無法理解他們。當然,他們不一定真的是怪,只是不同而已。但我想像有很多、很多了不起的創作者他們的作品從未被傳達或讓人看見,因為沒有人能替他們翻譯,而他們自己也做不到。你必須對商業世界、對以語言溝通的世界有一定的流利度,否則你的作品無法傳播出去。也許這就是為什麼真正能在其手藝上立足的人這麼少的一個原因。
我覺得這裡可以用一個詞:客觀性。從事創作的時候,有些時刻你必須跳出那個作品本身,從外人的角度去看它。你怎麼做到的?你會拍下來再看嗎?我是透過把自己從行動中抽離來做到的。我的意思是,我跳舞的時候也是這樣,我既在裡頭跳,也試著跳出來看。這真的是一條會讓人變得非常神經質的路,也是一個很困難的任務;但在某種程度上,它也很有回報,因為整件事是從你出發的,而且你同時又是評審。
但那是不會持久的──你無法維持很久。
而任何創造出某樣東西的人,都希望能夠──任何人都想要有能力對它保持無感,抽離回來,忘掉你對它的感覺。
它對你說了什麼?
從某種程度上,你會成為你自己的翻譯者。
這讀得通嗎?
我認為你在書裡關於評論家那段說得非常非常有用。
你說過,好評論家,誠實的評論家,那些不是只是想要點擊誘餌、不是為了讓別人去看他們的文章以便賺個幾千塊月租的人。
真正優秀的評論家會讓我們對自己作為創作者應該是誰保持誠實。
這聽起來好像在說那些沒在創作、作品也沒被世界批評的人,從你要說的東西裡學不到任何東西。
但我會主張,從一開始,當我們開始創作任何東西──短篇小說、詩,甚至只是白日夢想像我們可能會創作什麼──
就很難不去想,嗯,人們會怎麼看──這會怎麼被接受?人們會怎麼想?
所以學會如何承受批評對創作過程至關重要,即便最終沒有記者會寫你的作品。
你怎麼和內在的批評者相處,其實說穿了就是和外在的批評者相處,老實說。
你怎麼處理那個聲音?你和它的關係是什麼?
這非常非常難,因為你必須愛你在做的事。
任何真正有意義的東西,必須有極大的愛。
我們在我辦公室裡會用那工作的孩子來比喻。
每支舞,在某種意義上,既是你的禮物,也是你的孩子。
有人會在外面把它割喉。
你應該怎麼感受?
再加上我們做的事非常非常個人化。
音樂人把它轉化為聲音,這和他們個人之間有某種距離。
但我們非常私人。
你說我的舞不好,你就在說我的身體不好。
我可不能輕鬆地接受。
對吧。
所以處理外在評論者的言語很困難。另一方面,正如我說的,雖然你愛那件作品,你還是得──你得去面對。
我是說,很久以前,我的教練其實養了兩隻巨大的獵狼犬。
有一天我犯了個錯,去批評其中一隻。
我意思是,千萬別批評一個人的狗。
好吧,這是真的。
你可以批評孩子,但別批評狗。
獵狼犬是很美的動物。
的確,非常威嚴的動物。
是的。他們很有氣勢。
所以,你看,這個評論家剛剛罵了你的狗一頓。
好吧,也許你的狗只有三條腿,還只能活六個月。
我說得殘酷了。
但我殘酷嗎?我比較現實。
你的狗只有三條腿,還活不久了。
那不是批評,那是觀察。
是,但因為不完美,就會被感覺成批評。
所以,你看,這是一個困難的領域,沒有單一答案。
你得像霓虹燈一樣切換──開、關、開、關。
這瘋嗎?
有一點。
我很高興跟大家分享,我參與創立的馬黛飲料 Matina 現在已經在全國的 Whole Foods(全食超市)販售了。
長期收聽這個播客的朋友都知道,馬黛茶是我偏好的咖啡因來源。
它提供平穩的能量,不會讓你感到緊張或手抖,而且還有很多其他潛在好處,包括幫助調節血糖、改善消化、輕微抑制食慾,還有更多。
Matina 是我嘗過所有馬黛品牌中最喜歡的一個,而我幾乎都試過了。
因為我對 Matina 的喜愛,我決定成為這個公司的部分股東,並且協助他們打造新的產品線,全部都是零糖。
這些零糖冷萃的 Matina 口味非常棒。我每天至少喝三罐。
你常會在我的播客錄製時看到它們放在桌上。
我非常喜歡這個產品,也很自豪它現在可以在 Whole Foods 買到。
所以到全國的 Whole Foods(全食超市)看看 Matina 吧。它是用最好的原料冷萃,完全零糖,味道極佳。
如果你附近沒有 Whole Foods,也可以上 drinkmatina.com 線上購買。
偶爾我會想,喔,你知道,二○○○年代初期,藝術、音樂和媒體的樣子比較好。
在這個地區長大的人會這麼想,但後來我意識到人們可能一直在這麼說,對現在的年輕人來說──我有個剛上大學的姪女──
她不會想到過去那是怎麼樣。對她來說,現在才是發生的事。
我覺得我們很難適應一個事實:我們曾經年輕,現在不再那麼年輕,對他們來說一切都是新的。
問題是,他們沒有那個參照框架。所以在評論家、舞蹈和藝術方面,你覺得事情在變好、變壞,還是你只是覺得這一直在演進?
我很難說,喔,你知道,我們在九○年代有很棒的音樂,那是真的。出了很多很棒的音樂。你本該在七○年代待過。
完全對。你就在說重點了。
所以,對現在十六、十八歲的人來說,他們不會那樣想。他們覺得我們已經有那些音樂,還有很多其他很棒的音樂。
所以我想目標或許就是保持開放。
是的,我覺得不要帶評斷,不要說好或壞。
我是能從中學到什麼?我能拿走什麼?我能把這個轉移到那邊嗎?我能用什麼?
把一切都當成交易性的。
你能展開說明嗎?
不,我就喜歡這樣。句點。
好吧。交易性的,對我有用的是什麼?我能用什麼?
有時候「交易性」會被污名化。
你在嘗試用某些東西。
對,我在嘗試用某些東西。
嗯,那套「偉大的藝術家都是偷來的」、「沒有什麼是全新想法」之類的說法。
你相信嗎?
當然。
在某種程度上。
我的意思是,這也是為什麼如果我對作曲家的一生認真,我有幸能以此為素材工作。
我曾經參與過《阿瑪迪斯》的製作,對吧?
所以我讀過莫札特所有的書信,那些東西很多,也看過他碰過的每一份手稿。
有人讓我接觸到那些資料。
為什麼不利用它們呢?
就是為了電影《阿瑪迪斯》。
對啊。
超愛那部電影。
謝謝。
我們也很愛。
我還是記得把石灰撒在屍體上的畫面,那影像一直印在我腦海裡。
但那也告訴你那個時代的人有多麼貧乏。
完全是。而且保存下來的很多東西也很完整。
我們在布拉格拍攝,把那裡當成維也納。
那邊拍起來很辛苦,還在政權管制下。
某種程度上,那讓拍片更接近莫札特當時所面臨的處境——他所受的各種限制。
但這部片子的研究工作非常龐大。
所有的燈光都是用蠟燭。
用的蠟燭是和兩百年前一樣的蜂蠟。
舞台上的所有機械裝置都是當年演出時使用的那些。
而且我們是在一座幾乎沒整修過的歌劇院裡拍的。事實上,米洛斯能夠回來拍攝的辦法之一,就是說「好,我們拍完會出資重建歌劇院」,他們就接受了他的條件。
我用的是跟莫札特時代一樣的舞台下機械。
通往樂團的那扇門,就是他當年走進樂團時所摸過的那扇門。
我們有些場景是真的有明火在演出場上擺動。我知道你平常不會這麼做,但我們就是那樣做了。
地板上有小孔。我們查出那些小孔是為了放一種特製粉末,點燃時會迸出火花,我們就用那種法子從地板冒出火花。
還有吊下來的吊燈上有好幾百根蠟燭。拍攝間隙,你得在下一個鏡頭前,把大概五十盞吊燈上的蠟燭一根一根挪位調整。
同時,現場的人穿著那些服裝。
衣服沒有腋下襯片,所以沒有人能把手舉得很高。
男人還穿著那種高跟鞋。
沒有人會大步奔跑。就是這樣的情況。
哇。
對於這種資訊,我也不知道該怎麼處理,只能對人類的發明力感到驚嘆。
我們確實走了很長一段路。
我又不確定我們真的進步了多少。
事情本來就不一樣了,他們把資源發揮到極致。
我會說蠟燭比白光 LED 好,但那又是另一個節目的話題了。
大概吧。我們什麼時候要聊那個?
白熾燈比較好。不過現在有 LED,但我只是想到那些蠟燭,就在想在那種環境下工作會不會非常非常熱。
當然,很熱。大家一直在流汗。
你覺得十八世紀是什麼味道?
非常臭,十八世紀的味道很難聞。
我完全不知道那部片子拍攝過程中投入了多少。
是真的。那片很壯觀,大家都該看一看。
那也會讓你看到精神病患者當時是如何被對待的。
有那麼一段,你知道的,很殘酷的場景,應該是他們所稱的瘋人院。
而今天我們大概會認為,那裡 95% 的人可能是患了若干在家好好照料就能解決的問題。現在有藥可以治療。
對,或是有藥可以治。也可能是陽光加藥物和其他療法的組合。
說到這個,你對現代醫學和古醫學、還有身體本身很聰明這些看法是什麼?
我對古代或現代醫學都不太了解,不確定我有資格對這些事發表意見。
所以我就盡量讓自己靠近——請原諒我用這個字——「自然」。
談到飲食,我目前除了這趟旅行外基本不吃碳水,不吃糖,好嗎?
沒有碳水,沒有糖,好嗎?
我發現生酮飲食比較容易控制,我比較能掌握。
我知道自己的體重在哪個區間,可以感覺自己瘦到哪種程度,有多靠近骨頭。
你吃很多義大利麵就做不到那點。
而且我很幸運地不會煮菜,所以基本上都是生吃。
我會吃生肉,也會生吃蔬菜——我誇張了,我會用烤箱,好吧?
我會燒開水,但大概也只有這些了。
絕不加醬料,完全不講究裝飾。說真的,我常說如果有食物的藥丸,我會吃。
但我不確定我會吃,因為我不確定那藥丸裡會不會有我需要的東西,我也不確定我現在吃到的東西是否有那些成分。
但至少我有在努力,而且我知道食物從哪裡來。
我不喜歡太多謎團。
所以聽起來你的主食是肉、魚、水果和蔬菜?
差不多。
對,我也是。
我覺得現在說「碳水和糖在大多數情況下才是真正的問題」聽起來完全說得通,這很有趣。
多年來,公眾健康領域關於營養的看法一度完全混亂:先說脂肪是壞的,接著又說蛋白質是壞的,然後又說肉類是壞的。
我是說,熟食肉類(熟食加工肉)可能確實不太好,糟透了。但如果來源健康的話……我們曾經有一段時間,可能持續了一年或兩年,我們大量攝取碳水,因為以為會有更多能量、會更有力氣,結果只是變得更胖。不過也許我們真的稍微更有力一點。
我有個朋友,他女兒很喜歡芭蕾。她其實就讀一所舞蹈專科學校,他們住在舊金山。
我不確定她是不是其中一員,我覺得她不是舊金山芭蕾舞團的成員,但有些東西是跟那個相關的。
我就問,那是怎麼一回事?
你知道,因為你會聽到這些刻板印象,說對年輕女孩(可能男孩也是)非常殘酷,總是擔心體重、訓練方式不健康。
他說,現在他們對於這些問題做了調整,真的在努力維持一個較健康的環境。
你怎麼看這件事?
我的意思是,標準跟健康之間怎麼取得平衡?
這是一個會延伸到各方面的議題。
在科學界,我以前一週工作一百個小時。100。ㄧ、零、零。我聽說有人做到了101小時,所以我就做到102小時。然後我發現我無法維持那樣下去。我不是在建議任何人這樣做,但每個人都有那種戰場故事來自他們過去的某段時間。但你知道,現在似乎更多人在照顧心理健康、身體健康。
那在舞蹈世界裡你如何取得平衡——既希望標準持續存在或提升,但又不希望把人弄得精神崩潰?
這很難。是啊。
在某種程度上總會有取捨。我是說,表演的壓力,不論是運動表現還是舞蹈表演,都非常極端。不幸的是,我的經驗是,表演者越優秀,上場前的緊張越嚴重。啊,抱歉剛剛有點中斷。那對那個人來說,帷幕拉起的那一刻重要性就越大,而失敗的可能性永遠存在。而排練能解決的程度,大家總會說「你為什麼沒多練一點?」所以那是,抱歉,這是現實。這是一個選擇。別選那行。你不能把人生弄得完全舒服。它有它本來的樣子。選別的東西吧。你知道,通常——我不是唯一這樣說的人——你常常會聽到,父母或小孩會跑來問:「我可以當舞者嗎?」我會說,不要去做。如果可能的話,找別的東西。如果做不到,那就當舞者。因為你要畫下那條厚實的界線。
是的。我的意思是,這樣做有它的道理,也會有人找到自己的方式去面對那條界線,去調整那條界線。而創造力的一部分就是去面對那些舊有的界線或界限。古典、現代,哎呀。很有趣,當你設下那樣的門檻時,你自然會篩選出真正想要的人。
昨天一早我跟一個朋友通電話,他以前是所謂的 Tier One 海豹隊隊員(也就是精英中的精英)。他有小孩。我問他小孩有沒有對軍隊有興趣?他說有一個有興趣。我問他會想加入那些隊伍嗎?他說會。我問你跟他說什麼?他說我叫他不要去做。他一直跟他說不要去。你會恨它,這會是最糟糕的事。但那孩子一直說「不,我想去」。現在他反而更確定他真的想去。
可是說服孩子不要做某件事有時反而是一種誘餌,可能會激起他偏要做的念頭,為了證明你而去挑戰權威。那不是正確的選擇理由。當然還是應該說:你真的、真的要非常想做這件事。更進一步,難道你不能找別的東西嗎?如果他們會質疑,那就代表他們不夠想要。他補充說,如果他覺得這個工作「比糟糕還要讓我喜歡」——用他的話就是「比它爛還要愛它」——那他就會沒事。我會接受這個說法。跷跷板總得稍微傾向「我比較喜歡它勝過它很糟」這一邊。是的,我接受。很合理。
我也看到你來自的社群和他那邊社群之間有很多相似之處。精英就是精英,要付出代價。
你覺得現在因為社交媒體和網路的關係,舞者的選擇池是不是變大了,像你這樣要挑人的場合,能挑到的人才是不是更好?就是池子變大了,那個頂尖的1%是不是反映出一個更好的1%?
情況不同了。因為年輕人的訓練和挑戰方式不同了。換句話說,現在有為舞蹈而設的競賽性活動。我本來想說是運動性的舞蹈活動,雖然它不是完全的運動,但確實有融合。當我成長為舞者時,我們有很嚴格的界線。這是踢踏、這是芭蕾、這是現代舞、那邊是爵士。你可以跨界嘗試不同項目、從各者吸收知識成為某種東西,但那得靠你自己去做,然後努力贏得進入某個表演場域的認可。現在,孩子,甚至很小的孩子,八歲、甚至六歲的小孩,就有舞蹈或表演的比賽。這會在孩子身上引起完全不同的目的性和表演方式。我不是說我是巴斯特·基頓,我是那種硬吞打擊、面無表情、倒下、挨打,或者我就做出那個動作,對吧?孩子們是出去要把東西賣出去(就是要呈現得好看)。他們是為了拿分數而去表演。這部分是技術,但也立刻在於他們如何操控觀眾。很好,這就叫做表演,也許你會成為一名好演員。但在此同時,你的技巧會被偷短,因為你不是要求觀眾僅僅以你在身體上能做到的事來評斷你,而是要看你如何把東西包裝好以拿到分數。而你父母也一樣想拿分。所以這些比賽在某種程度上是很困難的。很長一段時間,我不願意和受競賽訓練的舞者合作。現在我發現它擴大了,孩子們在攻克表演技術的方式上變得更成熟了。
而且他們在某種程度上也變得堅硬了。
我可以把他們放進去較年輕的組別。
我不擔心。
他們會緊張。
他們不會緊張。
他們以前在外面想拿到——你知道的——在那個什麼什麼和哪個女巫上被評到三十分、在那個什麼什麼上得到點擊時,是會緊張的,為了那些什麼什麼而去拿那些點擊。
而且,你知道,他們不再對深蹲感到緊張了,所以就讓他們去做吧。
這很好。
但同時,他們做這些的理由是在事物本身之外,是為了他們能從中得到什麼,為了網路點擊、為了他們的 honga、hina、wada-wada,而不是單純為了那件事本身、接受由此而來的一切。
那是不同的。
是的,外在的獎勵,雖然對想要成為專業人士的人來說可以推他們往前走,但確實會污染核心的動機。
而孩子會達成的事情會因此改變,因為他們不必走艱難的路。
如果走捷徑也同樣奏效,他們會走捷徑。
我從小被訓練要走那條艱難的路。
你永遠可以走簡單的路,但要為艱難的路做訓練。
我在表演者身上能看出這一點。
一個走艱難路的表演者有更大的表現範圍。
當他們工作時,你會更對他們感興趣,因為他們做出更多選擇。
有趣的藝術家會做選擇。
有趣的表演者總是在做選擇。
那會讓你持續關注他們。
如果他們只是做他們認為會勝出的東西,你會心想,真的嗎?
聽著,我愛社群媒體。
我也在教社群媒體的東西。
但社群媒體在與工藝和回饋有關的問題上就是,它把你放到一個強化時程裡:你昨天做了什麼,你就可以把它放出來,馬上就能得到回應。
我認為在練習、精通與回饋之間有一個甜蜜點。
而我們是動物──我們會適應某些條件。
你知道的,每隔四十八小時我期待會有回應。每隔七十二小時,也如此──我常告訴想念博士的人,你得熱愛這個主題。你得擁抱這樣的生活方式,但至少,這會教你為了一件事拼命工作四年。
有時候那裡面會有一兩篇或更多篇出版論文。
但如果沒有其他,至少它會教會你如何為一件最早要四年後才會到手的事拼命工作,這我覺得非常有價值。
甚至四年聽起來像一種承諾。
你可能要開始考慮為無回報而工作。
而在四年之後,你除了繼續下去的機會之外可能什麼也得不到。
我喜歡那種感覺。
我喜歡。
我的研究生導師把這點灌輸給我。
我們在《Science》發表了一篇論文。
我超興奮的。
我說,我們要辦派對嗎?要慶祝嗎?
她只是笑了。
她說,我可以幫你買個披薩,但我連那都不會做。
她大概是那樣說的,我記不清確切用詞,但我記得接下來她說的話。
她說,你已經有了派對。
是啊,對啊。
就像,你說得對。
我喜歡做實驗。
後來我們──我想我們一起發表了快十篇論文。
當我沒在想博士學位的時候,事實上,他們還逼我去考資格考。
我當時不想考──我只是愛做實驗。
如果你愛做實驗,結果就是你會發表很多論文。
發表很多論文,結果發現拿博士學位變得容易。
對,沒錯。
等等。
你是在為正確的理由做事,而不是為了得到別的東西。
但很難把這點解釋給一個非常有衝勁的人聽。
現在也不容易。
就是很難解釋給某些人聽,因為我覺得那些真正有衝勁的人也希望別人理解他們在做什麼。
他們需要以自己的標準來理解卓越,不是外在的標準,而是來自內在的。
我可以做得更多。
我可以做得更多。
那才是我有興趣的。
哦,你喜歡那樣嗎?
還不夠。
我想要更多。
就是讓這些話真正沉澱下去。
我完全同意。
我只是試著想對孩子有效的訊息是什麼。
幾乎沒有可行的方法。
相信我,我有個孫子。
他們按自己的方式運作,按照他們自己的框架。
是的。
是啊。
這在你身上起作用。
在我身上在某種程度上也起作用。
是的,因為我母親是個音樂會鋼琴家,戰爭來了,她開始教琴來幫忙養家。
從某種意義上,我覺得我很清楚她所做的犧牲。
但從我還很小的時候起,我就聽到她那種卓越的程度。
我去聽她的課。
她繼續練習,我聽到她練習的聲音。
即使沒有人特別教導,我也分得出哪個比較好,哪些比較差。
然後它們會越來越貼近,你會形成自己的道德觀。
不會有人告訴你什麼是好、什麼是壞。
如果我可以這麼說,你會發展出一個非常高的內在標準。
非常高。
幾乎無法達到。
你很多時候會討厭自己。
他們不會告訴你這一點,但這是真的。
嗯,我只是說──
是的,是真的。
我不知道是不是要用「討厭」這個字,討厭是一個很強烈的字眼。
或許不是討厭,但會不滿意……
抱歉,你用「討厭」來形容。
我喜歡你的誠實。
你以前說過,在你能跳出框框思考之前,你得先有一個框框。
但你也談到要有一個實體的盒子。
是的。
解釋一下。
實體的盒子放的是那些非常具體感官的物品,有觸感、氣味或重量,能讓你回想起當初想到那個點子的時候的感受。
也許你的舞蹈看起來不會像一塊石頭,但當你拿起那塊石頭時,會有某種物理上的阻力,而那就暗示了一種動作。
如果你不把那塊石頭保存起來,有時你會忘了它的來源。
我曾在寫一個電影劇本時被告訴,聽著,把你最初的直覺、對這部片子最初的想法寫下來。
把它放進抽屜然後把抽屜鎖起來,因為有時候你根本不知道你他媽的在做什麼。把抽屜打開,提醒你自己。那塊石頭可以提醒你那最初的本能、從那衍生出的最初動作。然後你會想,喔,對,對,那就是我。我就是在做這個。但我們會想太多,還把事情複雜化,其實沒那麼複雜。你要把它盡可能保持簡單。我覺得你要盡量靠近你最初想做這件事的理由、那最初的興奮感,再用那個老詞──愛──去回想你當時想分享的那一刻。
我很喜歡把抽象的東西用實物來做錨點,因為概念性的歷程──不管是一本書、一次舞蹈、或什麼播客──有時會非常模糊,你只是試圖緊抓中心、抓住主幹,但那真的很難。而有一個你理解其意義的實物代表某件事,就是那樣,沒有討價還價。有些東西你不會忘記,那些才是重要的。那就是所謂的真理,你不會忘記它。
我想這也是為什麼會有獎牌、婚戒之類的東西──它們以非常簡單的方式象徵某件事,大家都能理解,而在這種情況下,你理解這點很重要。是的,但那是象徵,和真正的石頭不一樣。象徵不同於真實的石頭。石頭就是那個東西本身,它不是某個東西的象徵,它就是石頭。所以它具有一種你想要貫穿作品的性質。是的。它不是代表別的什麼,它本身就具備那個東西。
這也在某種程度上說明了為什麼有「儀式」,因為儀式和練習不完全一樣。儀式是為了某個目的而做的,是為了達成某個終局。目的(purpose),你只是去做罷了。那我們把它們拆開來談:儀式、目的、習慣。如果你要把它們分開來看:
儀式是為了達成某個目標或某種掌控;練習是一種持續、不斷出現的活動;習慣則是你因為習慣而去做。其實習慣和練習非常接近。習慣有危險,因為你必須那樣做──那就是習慣的方式。練習則是把事情完成,你可以用不同的方法去做,但要把事做好。習慣則要求必須以同樣的方式去做。
在聽你整本書的時候,我心裡一直有個問題:你會週末休息嗎?不會。週末是什麼?你知道的,這裡是一週七天都在工作。太棒了。
你拿過像哈佛的榮譽學位,還有來自許多不同地方的讚譽。那些東西對你重要嗎?不。對其他人來說比較重要。有時我對那些讚譽也會有困擾,它們並不告訴我我已經做了什麼,或更重要的,會做什麼。我能老實說別人對你說「你做得很好」並不讓人感到愉快嗎?我不能那麼說。我會嘗試去感受那份好意。我想這類行為需要一個寬宏大量的人去記得:不管拿到多少讚譽,他們都有一個會持續下去的目標。但頒讚的人希望自己重要、希望被計算在內,他們想相信你所做的是重要的。在某種程度上,你接受那個肯定,對頒獎者而言,反而比對你自己更像是一種回報。
我知道你不喜歡那個詞,但那是你想出來的。我覺得「scratching(抓/摸索)」這個概念很有趣也很重要。當你在尋找下一個點子或那個點子時,像這種「摸索」,你能跟大家說說「摸索」是什麼嗎?
好,關於「摸索」這個方法,大致有兩種情況。一是你真的迷失了,完全看不出有任何進展的跡象,那該往哪個方向走?在那種情況下你得對自己有耐心,去嘗試一些東西。那樣做有沒有意義?你要有信心繼續,這就是一種摸索。另一種是你很清楚自己要去哪裡,只是不知道怎麼到達。當你在摸索、試探或嘗試那種方法時,你仍然要記得你的基本核心是什麼,但至少你知道自己有個目的地。那比完全處在真空中、四處摸索一個有意義的東西要好得多。
摸索可以有很多形式。你曾說過可以去博物館看看什麼吸引你的目光,也可以只是過日常生活,確保把任何冒出頭來的東西記下來。對,對事物保持開放,願意被打亂計畫、願意被驚訝。
你可以談談運動與長壽嗎?我們還有多久?只要你想要那麼久。我不想。這是我最不喜歡的話題,但也是眼下對我最重要的話題,這就是它為何成為我最不喜歡的話題。
身體會不斷改變。十歲的身體會和二十歲的不同。二十到四十之間會有一種連續性,這是令人鼓舞的。超過四十,身體會開始表現得不同。到了四十七、五十多歲會有點麻木,突然間你會覺得受限,你會很生氣。你必須找到一種方式去尊重這個事實:你已經無法再做二十或二十五歲時可以做的那些事了。但你仍然相當有能量,這是好事。我也設法延續那一點。但我一直跳得很兇,直到大約六十五歲,這算是很長的持續期。但六十五歲之後,我開始覺得真的受限了。你不能再隨便做任何事,即使只做一次也不行。順帶一提,你現在所做的事可能並沒有在強化身體,反而可能在削弱身體,重複那樣做。
天啊,我在這要怎麼辦?
什麼都不用做。
七十歲還能應付。八十歲就糟透了。
你現在受限了。
你的身體已經失去機能。
你不能假裝不是這樣。
因為你看得到,其他人也看得到。
你需要幫助。
而你不喜歡被幫助。
你要怎麼維持獨立?
又如何心平氣和地接受幫助,視其為事實而不是恥辱?
怎麼把一個日益衰退的身體看成不令人洩氣?
這些都是很難回答的問題。
尤其當你把一切都賭在身體上,並且透過身體去判斷什麼是真、什麼是假時。
也許對於還能做到的人這是真的。
但對你來說不成立,因為你做不到,你不再有那個速度,
你沒有那麼靈活,
你沒有那個選擇。
所以就會變成,我想說,也許(我還沒完全做到,但我經常想),
我們要看一種換算率。
好吧,我得放棄某種程度的身體獨立,
但作為交換,我可以換來很多善意。
我怎麼把那些善意流通起來,去完成一些事,讓它仍然感覺像是值得呈現的成就?
但那是完全不同的機制,身體性以不同方式被轉譯。
你知道,我在工作室時,是個很不錯的舞者,我之所以能建立職業,是因為舞者願意跟我合作,跟我一起他們會變得更好。
而現在我不是一個跳得比別人更好的身體,而是一個不太會動的身體,但仍然要能回應一位擁有很多選擇的優秀舞者,讓你能為他們提供一些東西,
並和他們一起實現有價值的東西。
我就是喜歡「導師」這個字。但我沒太把自己當成那樣,因為我更喜歡「學徒」這個概念──人是在學習。你不是去教他們,他們在學。
這也是其中的一部分。我覺得這是個優勢:你仍可以是互動的,你仍可以共享這個過程,跟以前一樣。
你帶來你的,他們帶來他們,放在一起,你會得到超過各自單打獨鬥時的總和。
如果你讓它發生,而且別太生氣,這還是可以發生。雖然有點惱怒有時反而有助於突破。每個人都需要一點怒氣/衝勁。
我曾聽你說過一句話,讓我很受觸動:你覺得人之所以在大腦和好奇心層面開始老化,其中一個原因可能是因為他們開始動得更少,這種方向會互相影響。
我開始觀察不同年齡的人。事實上,即便是人們打手勢的頻率,隨年紀也會逐漸減少。
你是個例外。我只知道少數幾個例外。我認為這是一條規律。看看小孩,他們一直在動。正如你說的,大約從四十歲左右開始,人真的會開始少動。
有一種海洋生物,當它安置在岩石上時,會把自己的腦吃掉,
只留下能讓它存活、感知有東西游過的那一小部分,然後才去行動。
換句話說,如果我們停止移動,神經系統會萎縮。
這很明顯。看起來是從外側到中心的萎縮:遠端——手指和腳的那類控制神經,確實會比軀幹的力量先喪失。
所以結論似乎是:多動,多動,在生活的每一個面向都要多動。
不只是「更多」,也有「程度」的問題。我覺得隨著年紀,我們會後縮、往後拉,連那些本來還能伸出去的手都不去伸出。
部分原因是視力、聽力開始衰退,還有各種恐懼會出現。
你仍然要能在面對界限時保持無畏,不必因為害羞而退縮、也不必在界限前急忙止步。你仍然可以去面對那個界限,
只是你不會像各個不同年代那樣能伸得那麼遠。
只是,你知道的,你兩歲時能做一件事,現在又能做另外一件事。
也許應該追求的,就是那個摩擦點。
在描述舞者和舞蹈時,你談了很多關於佔據空間的事。很有意思,現在我們在談人會本能地隨著年紀佔據越來越少的空間。
聲音也佔據空間。所以把運動視為我們在遠處產生作用或影響的根本方式,挺有意思的。
或許那就是我們要對抗的東西。你知道,「對抗」這個詞,我們對任何事都會去對抗,我也會,我們都會。
但我得對自己說:要把它看作一個機會,不是一場戰鬥,而是一個讓壓力持續存在的機會。
我看到一些年長者會變得恐懼,會有一種恐懼感浮現。但那其實沒必要,因為我們也會不自覺地獲得某些補償。
我想到卡繆(Camus)——他有一對雙胞胎,其中一個不知為何以為自己會失明,可能被診斷過,因此開始練習當盲人。
她常常閉著眼睛練習。這是一個十二歲的孩子,拿著手杖開始試著像盲人那樣找路,但她其實視力完全正常。她是在為未來做防備。
你無法為死亡做好萬全準備,所以別為此糾結,繼續像你現在能看見那樣往前推進,因為你確實能看見。
就是去面對那裡存在的摩擦,但在那個邊緣上,而不是更外圍的地方。
在一個合理的點上,有競爭,而不是在你已經被預先打敗的地方。
說到「佔據空間」,你之前提過名字是 Twyla 這件事或許在某些方面塑造了你。
是的。
我對這件事很著迷——名字如何形塑我們的自我感知、如何影響他人對我們的看法,
以及在某種程度上,我們可能會活出那些被投射到我們身上的期待。
是的。
我母親,一如既往,給了我一個能為我服務的名字。
Twyla 這個名字她是在報紙上看到的,但原本是用 I 拼的。
原來的那個 Twyla,是隔壁縣那位會呼喚豬的公主。
Twyla,我忘了她的姓。
總之,我母親把 I 改成了 Y,因為她覺得用 Y 的 Twyla 看起來在招牌上會更好看。
懂嗎?
她是對的。
這個 T 必須被選來和 Tharp 形成頭韻,T.T.,像瑪麗蓮·夢露一樣。
所有大明星的名字都有頭韻。
她沒錯。
這讓人更容易記住。
而且似乎還有一種強化效果。
一個名字是 T,另一個也是 T,那一定很好。
兩個 T。
對吧?
是啊,這都是我母親的潛意識操作,為我鋪好了成名之路。
我該選擇、我該走向那條路。
天佑她。
是的,我是這麼說的。
好了,Twyla Tharp,非常感謝你今天來到這裡。
謝謝你。
這對我來說真是莫大的榮幸。
不,這很有趣。
真是一大樂事、一大榮幸,我知道你對讚譽感到不自在,所以我要
直接衝上來說:能見到你是我的榮幸,因為我認為你的作品令人難以置信。
我覺得這本書也令人難以置信。
我跟很多人說我今天要和你坐下來聊,他們聽了都很驚訝沒有人在外面堵門。
那是因為我認為你代表的不只是頂尖的舞蹈和編舞技巧。
你當然代表那些,也代表藝術本身。
也謝謝你關於支持藝術的那些話,這些話會廣泛傳播並且有望產生影響。
但你也代表了一種創造事物的精神,願意迎向摩擦,同時也擁抱那種、沒有更好的詞的話,就是整個舞蹈般的過程,包括來自外在的東西在內的內在過程。
這是件複雜的事,我知道很多很多人想要這樣的東西,或僅是喜歡看人們努力與創造。
所以你真的體現了那種精神。
我——言語無法充分表達我有多感激,也無法代表數以百萬計的人有多感激。
所以謝謝你。
所以感謝你母親給你取名為 Twyla,也感謝你今天來到這裡。
謝謝你,親愛的。
也感謝你做這件事並相信這是值得的。
因此,謝謝你。
感謝你收聽我今天與 Twyla Tharp 的對談。
如欲進一步了解她的作品,或找到她那本真正精彩的書《The Creative Habit》的連結,請參閱節目說明文字。
如果你從這個播客學到東西或享受它,請訂閱我們的 YouTube 頻道。
那是一個極佳的、零成本的支持方式。
此外,請在 Spotify 和 Apple 上按下追蹤按鈕來追蹤本播客。
在 Spotify 和 Apple 上,你也可以給我們最多五顆星的評價。
現在在 Spotify 與 Apple 上你也可以留言。
也請查看本集開頭與節目中提到的贊助商,那是支持本播客的最佳方式。
如果你有要問我的問題,或對播客、來賓或主題有想讓我考慮的建議,請在 YouTube 的留言區留言。
我會閱讀所有留言。
如果你還沒聽說,我有一本新書即將出版。
這是我的第一本書,書名為 Protocols:An Operating Manual for the Human Body(暫譯:《Protocols:人體操作手冊》)。
這本書我已經寫了五年多,並且建立在三十多年研究與經驗的基礎上。
它涵蓋從睡眠到運動到壓力控制的各種方案,還有與專注與動機相關的方案。
當然,我也為書中所列的各項方案提供了科學佐證。
這本書現在可在 protocolsbook.com 預購。
那裡你可以找到各種販售通路的連結,選擇你最喜歡的一個。
再說一次,這本書叫做 Protocols:An Operating Manual for the Human Body(《Protocols:人體操作手冊》)。
如果你還沒在社群媒體上追蹤我,我在所有社群平台上的名稱都是 Huberman Lab。
也就是 Instagram、X、Threads、Facebook 和 LinkedIn。
在那些平台上我討論科學與與科學相關的工具,其中一些內容會和 Huberman Lab 播客重疊,但很多內容與播客上的資訊是不同的。
再強調一次,社群平台上找我都叫 Huberman Lab。
如果你還沒訂閱我們的 Neural Network 電子報,Neural Network 是一份零成本的月刊電子報,包含播客摘要,以及我們所稱的「protocols」,以一到三頁的 PDF 形式呈現,涵蓋從如何優化睡眠、如何優化多巴胺、刻意冷暴露等主題。
我們也有一個基礎的體能訓練方案,涵蓋有氧訓練與阻力訓練。
這些內容完全免費可得。
你只要到 HubermanLab.com,點選右上角的選單,向下滑到「newsletter」,然後輸入你的電子郵件即可。
我必須特別強調,我們不會把你的電子郵件分享給任何人。
再次感謝你收聽我今天與 Twyla Tharp 的對談。
最後,但絕非最不重要的,感謝你對科學的興趣。

Twyla Tharp is a world-renowned dancer, choreographer and expert on the creative process. She explains how to achieve creative success by keeping a highly disciplined routine that ultimately allows you to bring your creative visions to life. She explains how to establish a central message for each project, how to think about your audience, navigate criticism and continually elevate your standards with daily actions. We discuss how one’s view of hard work, competition and even your name can shape what you think you’re capable of and ultimately achieve. This episode offers direct, practical advice from a world-class creator on how to access your inner vision, build a strong body and mind, and do your best work.

Show notes: https://go.hubermanlab.com/Yx57rWq

Thank you to our sponsors

AG1: https://drinkag1.com/huberman

Our Place: https://fromourplace.com/huberman

Eight Sleep: https://eightsleep.com/huberman

LMNT: https://drinklmnt.com/huberman

Mateina: https://drinkmateina.com/huberman

Timestamps

(00:00:00) Twyla Tharp

(00:03:28) Focus & Creative Work, Tool: “Spine” of Creative Work

(00:06:22) Creator & Audience Dynamic; Intention, Finances

(00:11:57) Early vs Late Works, Learning & Selectivity throughout Career

(00:15:59) Sponsors: Our Place & Eight Sleep

(00:19:09) “Cubby-Holing”, Career Change & Reputation

(00:21:48) Creator Community & Selectivity; Success & Useful Failure

(00:27:42) Work Process, Schedule; Selecting Dancers, Supporting the Arts, Expectations

(00:32:36) Successful Performance; Beauty, Arts Compensation

(00:36:22) Mikhail Baryshnikov, Ballet & Invention; Philip Glass, Minimalism

(00:43:18) Knowledge vs Instinct, Taste; Avant Garde; Classical Training

(00:47:05) Kirov Ballet, Kids, Uniformity; Body Types

(00:52:13) Sponsor: AG1

(00:53:36) Movement, Body Frequency, Power

(01:00:18) Creative Process, Spine; Idea, Habit

(01:04:15) Rituals, Gym, Discipline; Farming, Quaker & Community; Communication

(01:12:16) Communication, Signaling & Distance; Feeling Emotion

(01:18:11) Boxing, Strength Training

(01:21:41) Sponsors: LMNT

(01:23:01) Ballet Barre Work, Fundamentals

(01:29:09) Body’s Knowledge, Honoring the Body, Kids & Movement

(01:35:42) High Standards & Childhood; Wordlessness & Movement, Twins

(01:41:31) Translator, Objectivity; Critics, Creator Honesty

(01:46:50) Sponsor: Mateina

(01:47:50) Evolution & Learning; Amadeus Film & Research

(01:53:53) Medicine, Keto Diet; Ballet Training & Performance, Desire

(02:00:50) Young Dancers & Competition, Intrinsic vs Extrinsic Reward, Hard Work

(02:08:47) Tool: “The Box”; Ritual, Practice vs Habit; Honorary Degrees

(02:13:37) Tool: Idea “Scratching”; Movement & Longevity, Apprentice

(02:19:46) Aging & Less Movement, Fearlessness; Taking Up Space, Names

(02:25:42) Acknowledgements

(02:27:18) Zero-Cost Support, YouTube, Spotify & Apple Follow, Reviews & Feedback, Sponsors, Protocols Book, Social Media, Neural Network Newsletter

Disclaimer & Disclosures

Learn more about your ad choices. Visit megaphone.fm/adchoices

Leave a Reply

Huberman LabHuberman Lab
Let's Evolve Together
Logo