AI transcript
0:00:07 wavelength light that people are exposed to nowadays, especially kids.
0:00:14 This is an issue on the same level as asbestos. This is a public health issue, and it’s big.
0:00:19 And I think it’s one of the reasons why I’m really happy to come here and talk,
0:00:26 because it’s time to talk. When we use LEDs, the light found in LEDs, when we use them,
0:00:32 certainly we’ll be using them on the retina, looking at mice, we can watch the mitochondria
0:00:39 gently go downhill. They’re far less responsive. Their membrane potentials are coming down.
0:00:44 The mitochondria are not breathing very well. You can watch that in real time.
0:00:50 Welcome to the Huberman Lab podcast, where we discuss science and science-based tools for everyday life.
0:00:58 I’m Andrew Huberman, and I’m a professor of neurobiology and ophthalmology at Stanford School
0:01:04 of Medicine. My guest today is Dr. Glenn Jeffery, a professor of neuroscience at University College
0:01:09 London. In today’s episode, we discuss how you can use light, in particular red, near-infrared,
0:01:15 and infrared light to improve your health. And no, not just by getting sunlight. Although we do talk
0:01:21 about sunlight, Dr. Jeffery’s lab has discovered that certain wavelengths or colors of light can be
0:01:25 used to improve your skin, your eyesight, even your blood sugar regulation and metabolism.
0:01:30 Dr. Jeffery explains how light is absorbed by the water in your mitochondria, the energy-producing
0:01:36 organelles within your cells, to allow them to function better by producing more ATP. He also explains
0:01:41 how long-wave length light, things like red light, can be protective against mitochondrial damage caused
0:01:46 by excessive exposure to things like LED bulbs and screens, which of course, we are all exposed to
0:01:52 pretty much all day long nowadays. And simple, inexpensive, and even zero-cost ways that you can
0:01:57 get long-wave length light exposure. And again, not just by getting more sunlight. He explains that long
0:02:02 wavelength light can actually pass into and through your entire body, and that it scatters when inside you.
0:02:07 Now, that might sound scary, but it’s actually a great thing for your health, because that’s how long
0:02:12 wavelength light can improve the health of all your organs, by entering your body and supporting your
0:02:17 mitochondria. Believe it or not, certain wavelengths of light can actually pass through your skull into
0:02:21 your brain and help promote brain health. During today’s episode, we also discussed new findings
0:02:26 that correlate the amount of sunlight you’re exposed to with longevity. Those are very surprising findings,
0:02:32 but they’re important. Also, why everyone needs some UV light exposure. And we discuss whether it’s
0:02:37 important to close your eyes when using red light devices or in red light saunas, and how best to apply
0:02:42 red light and things like infrared light in order to drive maximum health benefits. Today, you’re going
0:02:47 to learn from one of the greats in neuroscience as to how to use light to improve the health and longevity
0:02:53 of any and every tissue in your body, and the mechanisms for how that works. Before we begin,
0:02:57 I’d like to emphasize that this podcast is separate from my teaching and research roles at Stanford.
0:03:02 It is, however, part of my desire and effort to bring zero-cost-to-consumer information about science
0:03:07 and science-related tools to the general public. In keeping with that theme, today’s episode does
0:03:13 include sponsors. And now for my discussion with Dr. Glenn Jeffrey. Dr. Glenn Jeffrey, welcome.
0:03:16 Thank you. Thank you very much.
0:03:24 We go way back. Later, I’ll tell a little bit of the story and why it is truly unforeseen that we’d be
0:03:29 sitting here talking about what we’re talking about. But it’s great to see you again. And I’m super excited
0:03:34 about the work you’ve been doing over the last few years because it’s completely transformed the way
0:03:40 that I think about light and health, light and mitochondria. And frankly, every environment I go
0:03:46 into now, indoor or outdoor, I think about how that lighting environment is impacting my cellular health,
0:03:53 maybe even my longevity. So if you would be willing, could you explain for people a little bit about
0:03:57 light as, let’s say, the visible spectrum, the stuff that we can see,
0:04:03 and the stuff that’s kind of outside what we can see as a framework for how that stuff impacts our cells?
0:04:08 Because I think without that understanding, it’s going to be a little bit mysterious how it is that
0:04:14 lights of particular colors, wavelengths as we call them, could impact our mitochondria the way they do.
0:04:19 But with just a little bit of understanding about light, I think people will get a lot more out of our conversation.
0:04:25 Yeah, sure. We think about light purely in terms of the light we see, and that’s perfectly natural.
0:04:32 And the light we see runs from deep blue, violet, out to pretty deep red, deep bicycle light.
0:04:38 And that’s what we see. That’s what we’re aware of. The trouble is that actually there’s a lot more of it than that.
0:04:42 The sun kicks out a vast amount of light that we don’t see.
0:04:49 So let’s say the visual range is, just grab the numbers, which is, say, 400 to 700. That’s our spectrum.
0:04:49 Nanometers.
0:04:50 Yeah, nanometers.
0:04:54 And there we’re talking about the wavelength, how bumpy those wavelengths of light are.
0:05:00 Sunlight extends out almost to 3,000 nanometers. Just think about it. Big, big range.
0:05:10 And then that’s in the infrared. And on the other end, the bits that we don’t see, the deep, deep blues and the violets, that goes down deeply to about 300 nanometers.
0:05:16 Now, this is a continuum. We parcel it up because there’s bits we see and there’s bits we don’t see.
0:05:27 But you can think about it as a continuous wavelength, and the wavelength gets longer and longer and longer as we go out into the deep red.
0:05:34 So short wavelength lights, the ones just below blue, they’re very, very high frequency.
0:05:44 They carry quite a kick. And that’s why when you’re sitting in the sun and you get sunburn, it’s mainly because of those ultraviolet short wavelengths that are present.
0:05:50 And then you go beyond our visual range, beyond 700, and the wavelengths become very, very long.
0:05:54 And they carry a certain kind of energy, but they don’t carry the kick.
0:06:05 So the important point to think of is when you go out in sunlight, you see all these colors, blues, greens, reds, but there’s so much out there that you don’t see.
0:06:07 And we thought probably you didn’t need to be aware of.
0:06:12 But nearly all animals basically see this visual range that we have.
0:06:15 Red, orange, yellow, green, blue, indigo, violet.
0:06:17 We could separate those out by shining light through a prism.
0:06:21 I think the cover of the Pink Floyd, Dark Side of the Moon album.
0:06:23 And that’s separating out the different wavelengths.
0:06:27 You say that the short wavelengths have a kick.
0:06:30 I want to talk a little bit about what that kick is.
0:06:35 We distinguish between ionizing and non-ionizing radiation.
0:06:41 And I think for a lot of people, they hear the word radiation and they think radioactive, and they think that all radiation is bad or dangerous.
0:06:44 But in fact, light energy is radiating, right?
0:06:45 So it’s radiation energy.
0:06:51 But at the short wavelengths below UV, they are ionizing radiation.
0:06:56 And maybe we could just explain what that means, how that actually changes our cells.
0:06:59 Because if we get too much of that, it indeed can alter our DNA.
0:07:08 I think the important point to think about is not only what the wavelengths are, but it’s how body responds to those wavelengths.
0:07:12 So let’s bounce back a little bit to, for instance, the sunburn.
0:07:17 We’re getting sunburned because the body is blocking those wavelengths.
0:07:20 Those wavelengths cannot penetrate very far.
0:07:29 So when you’re out on a hot, sunny day and part of your body goes pink, it’s going pink because it’s blocking those wavelengths.
0:07:32 So the energy is not being distributed throughout the body.
0:07:37 The energy is hitting the skin, and you’re getting an inflammatory response to it.
0:07:47 Now, interestingly, we block those from our eye because our lens and our cornea also blocks those short wavelengths.
0:07:49 So that’s part of the reason why we don’t see them.
0:07:57 But it’s also the reason why, for instance, people get snow blindness because it’s just sunburn on the cornea and the lens.
0:07:59 It’s recoverable from, but it’s very painful.
0:08:03 Even with age, some people who get a lot of sun exposure will get cataract.
0:08:03 Yes.
0:08:03 Yeah.
0:08:07 Which is a kind of a – the lens becomes more opaque.
0:08:08 It does.
0:08:11 And I’ve heard that described as being the lens being cooked.
0:08:19 But in actual fact, you know, I used to run the eye bank at Moorfields Eye Hospital, Eyes for Research.
0:08:22 And you can actually open a patient’s eyes up when they’re dead.
0:08:28 And you can look at the color of the lens, and you can get a rough idea of how old that person was.
0:08:37 So one of the surgical procedures that, you know, medics love is to replace a cataract, take an older person.
0:08:42 They’ve got this thick brownish lens, and pop it out and put a clear lens in.
0:08:46 And the instant response in 90% of them is, wow.
0:08:47 In the patients.
0:08:47 Yeah.
0:08:48 These are live patients.
0:08:49 Yeah, live patients.
0:08:52 It’s done under a local anesthetic in older patients.
0:08:55 And they just go, wow, isn’t that amazing?
0:08:57 Suddenly, they’re getting a lot more light in their eye.
0:09:02 Because the lens was brown, it blocked a lot of the blur wavelengths.
0:09:04 And so they go, everything is very bright.
0:09:06 Everything’s very sparkly.
0:09:10 And it was quite a dramatic response.
0:09:15 But the interesting thing is two days later, they said, yeah, it’s gone.
0:09:22 And the brain kind of re-adapts that visual input from the retina.
0:09:25 But going back over the literature of replacing cataracts,
0:09:26 it’s quite interesting.
0:09:28 It tells you actually quite a lot.
0:09:33 Now, when we put those plastic lenses in, we have UV blockers in them.
0:09:39 So you don’t actually get a lot of short wavelengths coming through.
0:09:44 But there was certainly the response in the earlier days when we didn’t have UV blockers
0:09:46 of people saying, God, that’s sparkly.
0:09:47 That’s really sparkly.
0:09:50 Yeah, the sparkliness being those short wavelengths.
0:09:53 Like think off the top of water on a really sunny day.
0:10:02 So I think the takeaway for me is that we should all be protecting our skin against too much UV
0:10:04 and other short wavelengths.
0:10:09 And we should probably protect our eyes against too much ultraviolet exposure over time.
0:10:15 We know that you don’t want the mutations of the skin or the clouding of the lens.
0:10:18 I mean, you pointed out you can replace the lens.
0:10:22 But, you know, I think at the same time, we need UV, right?
0:10:26 I mean, vitamin D production requires UV exposure.
0:10:30 Do we know how that works, what that pathway is?
0:10:31 Yeah, we’ve got a fairly good idea.
0:10:34 But I want to just take you back a step, if I may.
0:10:41 There’s some really fantastic work coming out at the moment where a few dermatologists are
0:10:45 re-evaluating the issue of sunlight on the human body.
0:10:50 And the leader of that is a character called Richard Weller from Edinburgh.
0:10:52 And he’s going back over all the data.
0:11:00 And Richard’s coming out and saying, you know, all-cause mortality is lower in people that get a lot of sunlight.
0:11:05 And his argument is that the only thing you’ve got to avoid is sunburn.
0:11:12 You know, the mutations of DNA are occurring really when you’ve got very, very high levels,
0:11:16 not when you’ve got relatively low levels.
0:11:21 And Richard’s work has been terribly interesting because he’s dug out all the little corners,
0:11:23 all the little things that you think about three days later.
0:11:25 He’s dug out all those little corners.
0:11:30 And, you know, things like aborigines in Australia don’t get skin cancer.
0:11:37 You know, white people there probably are in the wrong place given their evolutionary stage.
0:11:39 Yeah, high levels of skin cancer in Australia.
0:11:41 In the Caucasian population.
0:11:43 But maybe they’re getting too much sun exposure too fast.
0:11:46 The UV index is very high down there, I will say.
0:11:46 Yes, exactly.
0:11:49 You can, I mean, you feel it.
0:11:49 Yeah, yeah.
0:11:51 It’s interesting.
0:11:57 I hosted a derm oncologist on this podcast, Dr. Teo Soleimani.
0:12:00 So he’s a dermatologist who’s also in derm oncology.
0:12:04 So skin cancer is one of his specialties.
0:12:20 And he surprised me when he told us that, indeed, sunburn can lead to skin cancers, too many sunburns can lead to skin cancers, but that the most deadly skin cancers, the most deadly melanomas are not associated with sun exposure.
0:12:29 Those can occur on parts of the body that get very little sun exposure, like the melanomas will show up.
0:12:36 I think Bob Marley died eventually from one that started on his, between his toes or something, or on the bottom of the foot.
0:12:40 There’s a lot to unpack about the relationship between light and skin cancers.
0:12:45 And I’m going to chase down the literature trail of this Weller guy.
0:12:49 Oh, Richard Weller is a, Richard Weller is very interesting.
0:12:52 He says, I think he said he hasn’t got any dermatological friends anymore.
0:12:53 Probably not.
0:13:03 But he also pointed out that if skin cancer was directly related with sunlight, then we should find in skin cancer patients, you know, very high levels of vitamin D.
0:13:06 In actual fact, they’ve got relatively low levels of vitamin D.
0:13:10 So as you say, that story needs to be unpacked.
0:13:16 And what’s happened, I think, in the dermatological literature is that we’ve followed a pattern.
0:13:18 Yeah, we’ve followed an assumption.
0:13:20 And it’s gone a very long way down the line.
0:13:26 And then it’s taken a little bit of a rogue to come out and say, hang on, we need to take a step back here.
0:13:28 And I think Richard Weller is leading that.
0:13:33 And we obviously both have an interest in daylight.
0:13:40 But his interest in daylight tends to be focused a little bit more on those blue short wavelengths, whereas I’m at the other end of the spectrum.
0:13:42 But I think he’s a mover and a shaker.
0:13:43 Great.
0:13:45 Well, I’m excited to see where that literature leads.
0:13:56 And I’m glad that somebody’s, you know, parsing, as you said, all the corners of it, because I think we’ve been fed a story that, you know, excessive sunlight leads to skin cancer.
0:14:03 And the data on a reduced all-cause mortality in people that get a lot of sunlight, I saw a study out of Sweden, looks very, very solid.
0:14:06 But more data is needed, clearly.
0:14:07 Yeah.
0:14:10 So I think that that story, there was a story out of Sweden.
0:14:12 There was also a story out of the University of East Anglia.
0:14:15 And we’re talking big numbers.
0:14:18 You know, we’re talking very big numbers on that.
0:14:23 So it could have a lot of points that we don’t quite understand yet.
0:14:33 But I think the solid thrust of it and the interesting thrust of it for me is that that all-cause mortality flagships up on that are cardiovascular disease and cancers.
0:14:36 It’s not the obvious ones that we’d be thinking about.
0:14:39 So, yeah, let’s use the term unpacking.
0:14:41 That one definitely needs unpacking.
0:14:45 But from a public health perspective, that’s an important area.
0:14:52 Well, I’m certainly a fan of people getting sunlight both in their eyes and on their skin, although not to the point of burning, obviously.
0:15:00 In today’s financial landscape of constant market shifts and chaotic news, it’s easy to feel uncertain about where to keep your money.
0:15:03 However, saving and investing does not have to be complicated.
0:15:09 There’s a solution that can help you take control of your finances while still managing risk, and that’s Wealthfront.
0:15:12 I’ve trusted Wealthfront with my finances for nearly a decade.
0:15:23 With the Wealthfront cash account, I can earn 3.5% annual percentage yield, or APY, on my cash from program banks, and I know my money is growing until I’m ready to spend it or invest it.
0:15:30 One of the features I love about Wealthfront is that I have access to instant no-fee withdrawals to eligible accounts 24-7.
0:15:33 That means I can move my money where I need it without waiting.
0:15:41 And when I’m ready to transition from saving to investing, Wealthfront lets me seamlessly transfer my funds into one of their expert-built portfolios.
0:15:54 For a limited time, Wealthfront is offering new clients an additional 0.65% boost over the base rate for three months, meaning you can get up to 4.15% variable APY on up to $150,000 in deposits.
0:16:00 More than 1 million people already trust Wealthfront to save more, earn more, and build long-term wealth with confidence.
0:16:10 If you’d like to try Wealthfront, go to Wealthfront.com slash Huberman to receive the boosted APY offer and start earning 4.15% variable APY today.
0:16:14 That’s Wealthfront.com slash Huberman to get started.
0:16:16 This is a paid testimonial of Wealthfront.
0:16:18 Client experiences will vary.
0:16:20 Wealthfront brokerage is not a bank.
0:16:25 The base APY is, as of November 7th, 2025, and is subject to change.
0:16:28 For more information, please see the episode description.
0:16:31 Today’s episode is also brought to us by Juve.
0:16:35 Juve makes medical-grade red light and infrared light therapy devices.
0:16:39 Now, if there’s one thing that I’ve consistently emphasized on this podcast,
0:16:43 it is the incredible impact that light can have on our biology and our health.
0:16:47 In fact, that’s the topic of today’s discussion with Dr. Glenn Jeffrey,
0:16:52 the world’s most accomplished biologist on the power of red light for promoting different aspects of your health.
0:16:57 Red light and infrared light have been shown to have remarkable effects on cellular and organ health,
0:17:03 including improved mitochondrial function, improved skin health and appearance, reduced pain and inflammation,
0:17:05 and even for improving vision itself.
0:17:10 Recent research shows that even relatively brief exposure to red and infrared light
0:17:13 can meaningfully improve your metabolism and blood sugar regulation.
0:17:20 Now, there are a lot of different red light therapy devices out there, but what sets Juve lights apart and why they’re my preferred red light therapy device
0:17:26 is that they use clinically proven wavelengths, meaning specific wavelengths of red light, near-infrared and infrared light
0:17:31 in exactly the right ratios to trigger the cellular adaptations for health.
0:17:36 Personally, I use the Juve whole body panel about three to four times per week for about five to 10 minutes per session,
0:17:40 and I use the Juve handheld light both at home and when I travel.
0:17:46 If you’d like to try Juve, you can go to Juve, spell J-O-O-V-V dot com slash Huberman.
0:17:51 Right now, Juve is offering a special holiday discount of up to $600 off select Juve products.
0:17:57 Again, that’s Juve, J-O-O-V-V dot com slash Huberman to get up to $600 off.
0:18:04 So let’s talk about how light impacts mitochondria and other aspects of cellular function
0:18:07 and maybe use that as a segue into the longer wavelengths.
0:18:08 Yeah, sure.
0:18:15 That area is expanding enormously, and it’s expanding enormously in lots of little pockets,
0:18:19 and the pockets weren’t always talking to one another very well.
0:18:28 The first person that came along and said, look, longer wavelengths are really positively affecting mitochondrial function
0:18:34 was a lady called Tina Carew in Russia, who was very largely ignored.
0:18:37 I think she’s still alive.
0:18:42 I would love to buy her a glass of champagne, if only because she started it off.
0:18:44 She kick-started it off.
0:18:49 But she was very much of the opinion that mitochondria absorb long waves of light.
0:18:52 Parts of the mitochondria absorb it.
0:18:59 And one of my studies to try and pin this down was to take a whole load of mitochondria,
0:19:05 put them in a test tube, put a spectrometer on them and a light, and say, what are these guys absorbing?
0:19:12 Well, I found the point where they were absorbing the damaging blue light, but I could not find the red.
0:19:14 I could not find it.
0:19:16 There’s a lot of stomping around in the lab.
0:19:17 You know, who’s made a mistake?
0:19:21 You know, everyone parceling the brain blame on.
0:19:22 But it changed.
0:19:27 It changed because what absorbs long wavelength light?
0:19:30 Well, a most obvious one is water.
0:19:34 The sea is blue because the long wavelengths are absorbed.
0:19:39 So someone came along and said, is it about water?
0:19:42 Is it about water in mitochondria that’s doing this?
0:19:47 Now, when we make mitochondria make energy, they make energy called ATP.
0:19:49 And you make your body weight in that every day.
0:19:51 It’s a vast process.
0:19:54 And you make it as a wheel turns around.
0:19:58 Mitochondria have these little wheels, these pumps that spin around.
0:20:01 But they spin around in water, nanowater.
0:20:05 And apparently, I’m not a physicist, nanowater is viscous.
0:20:17 So one idea, I think, which we have to take quite seriously is that the viscosity of water is changing as a consequence of long wavelength light that penetrates deeply in the body.
0:20:24 There is an increase in the spin rate of the motor that produces ATP.
0:20:26 And it gains momentum.
0:20:29 Now, that is absolutely fine.
0:20:31 I can stick with that one.
0:20:35 I think that one makes a considerable degree of sense.
0:20:36 And it gets us over a problem.
0:20:39 Mitochondria themselves are not absorbing long wavelength light.
0:20:41 It’s the water that they’re surrounded by.
0:20:43 It’s their environment.
0:20:49 OK, so I think in the end, when you talk about the function of anything, we tend to focus on that thing.
0:20:51 And we don’t talk too much about where is it?
0:20:52 What is it?
0:20:53 What’s it surrounded by?
0:20:54 And how does it influence it?
0:21:00 So the first reaction, I think, is that the motor starts to go around a little faster.
0:21:09 But then something else happens, which is really interesting, which is we start to make more of these chains that make energy.
0:21:19 So let’s say mitochondria is a chain, it’s a series of things, and electrons are passed along that chain to produce energy.
0:21:25 Well, when we give long wavelength light, we find the proteins in those chains, we find a lot more of them.
0:21:32 So my analogy is that giving red light gets the train to run down the track faster.
0:21:33 That’s true.
0:21:38 But then something detects the speed of that train and says, lay down more tracks.
0:21:39 We need more tracks.
0:21:49 So we’re finding a lot more protein there that is associated with passing that electron down the pathway to make energy.
0:21:50 Interesting.
0:21:59 So it sounds as if long wavelength light via water is actually changing the structure of mitochondria and its function as well.
0:22:12 Yeah, I think I would say it’s improving the function and it’s influencing the more mitochondrial proteins to be synthesized.
0:22:15 So we’ve got an immediate effect and we’ve got a longer term effect as well.
0:22:32 Well, one thing we know about mitochondria is that they started off as independent bits of biology and then the eukaryotic cells, which we have, you know, essentially took those in and they became fundamentally part of the cell and it’s passed on through the genome.
0:22:42 So the idea was that mitochondria were separate from our cells at one point or from cells and were essentially co-opted by our cells or hijacked our cells.
0:22:42 We don’t know which.
0:22:51 And then now they, because they share a genome, mitochondrial DNA and genomic DNA, they’re passed along.
0:23:05 And it makes perfect sense to me as to why that if they’re really of bacterial origin, which we think they are, that they would be absorbing or through the water they would be absorbing long wavelength light because they evolved in water.
0:23:11 I think it’s worth us just mentioning this business of absorption versus reflection in terms of colors.
0:23:24 I think people might find this interesting that you said, you know, the ocean appears blue because it’s absorbing all the red, all the long wavelength light and it’s reflecting back the short wavelength blue light.
0:23:25 Yeah, yeah.
0:23:27 Red stuff does the exact opposite.
0:23:29 Like when we see a red apple, it’s doing the exact opposite.
0:23:32 It’s reflecting the red light back towards us, the long wavelength light.
0:23:34 I think most people probably don’t realize that.
0:23:36 And then we talk about, you know, white containing all the wavelengths.
0:23:38 Yes, yes.
0:23:40 And black absorbing all the wavelengths, right?
0:23:41 That’s the notion.
0:23:42 Yeah.
0:23:48 So it’s interesting to think about light as either being absorbed or reflected back.
0:23:52 It makes perfect sense to me why the mitochondria would absorb the red light.
0:23:56 But of course, I’m saying that already hearing the just so story.
0:23:58 So it makes sense once you hear it.
0:24:00 It makes sense once you hear it.
0:24:05 And why the hell did we not think about that five years ago?
0:24:10 You know, scientists make really big mistakes in the pathways that they follow.
0:24:17 And, you know, they don’t talk about their mistakes, but their mistakes are every bit as important as their great results.
0:24:19 Why didn’t we think about water?
0:24:23 Because our minds were trapped in a certain pathway going down a certain alleyway.
0:24:40 And so whatever you think about the water hypothesis, the key point is that improvements in function as a consequence of exposure to longer wavelengths, like, correlate tightly with what water absorbs.
0:24:41 Right?
0:24:42 So, okay, that’s a big one.
0:24:43 That’s a big one.
0:24:44 That is there.
0:24:45 We know that’s true.
0:24:53 You can pull it apart and find the things called water holes where there are places where water absorbs a bit more than it does in other places.
0:25:08 So much of your work focuses on how long wavelength light can enhance the function of cells that are not on the surface of the body.
0:25:09 They’re not on the skin.
0:25:10 They’re in the eyes.
0:25:28 And now we’ll get to these data soon, but you published data that long wavelength light can penetrate very deeply and even through the body, even when people are wearing a T-shirt, like, all the way through the body, and impact mitochondria all along the way.
0:25:35 So maybe we should just talk about long wavelength light and how it can penetrate through the skin.
0:25:38 You mentioned that UV is essentially blocked by the skin.
0:25:54 So if I step outside, for instance, on a nice sunny morning, or even a partially overcast morning, but some long wavelength light is coming through, is it passing all the way through my body and impacting the water and mitochondria of every cell along the way?
0:25:55 Is it scattering?
0:25:58 I mean, how deep does this stuff go?
0:25:58 Okay.
0:26:01 So let’s stand you out.
0:26:07 Let’s strip you off and stand you out in sunlight, you know, 12 o’clock in July.
0:26:13 The vast majority of long wavelength light is being absorbed in the body.
0:26:20 So what we assume is that it has a very, very high scattering ratio.
0:26:27 So the vast majority of that long wavelength light is going to hit inside your – it’s going to get through into your body and it’s going to bounce around.
0:26:29 So it’s going to literally go through the skin?
0:26:31 It goes through the skin.
0:26:33 And let’s take the simple experiment.
0:26:41 The simple experiment was you strip people off and you stand them in front of sunlight and you put a radiometer on their back.
0:26:42 Tell us what a radiometer is.
0:26:46 A radiometer measures the amount of energy coming through.
0:26:53 And then we put a radiometer on – we put a spectrometer on your back as well, which tells us the wavelength.
0:27:02 So what we get from that, the reading we get from that, is that a few percent, a few percent is coming out the back.
0:27:03 Now, we shouldn’t concentrate on that.
0:27:09 What we should concentrate on is what happens to the rest because it’s not bouncing back from the surface of the skin.
0:27:11 Very little bounces back.
0:27:13 It’s being absorbed.
0:27:13 Amazing.
0:27:14 Which is amazing.
0:27:16 Well, it’s very interesting.
0:27:25 It makes sense based on the physics of it, but it’s amazing, right, that the long wavelength light is actually penetrating our skin, bouncing around in our internal organs, and some is getting out the other side.
0:27:26 Yeah.
0:27:28 I think that’s going to surprise a number of people.
0:27:34 In any conversation like this, we need to talk about silos, people coming from different angles at a problem.
0:27:39 And I have the advantage of Bob Fosbury working with me.
0:27:45 Bob was lead for analyzing atmospheres on exoplanets with the European Space Agency.
0:27:53 He had a lot to do with the European use of Hubble, and a lot of his spectrometers are up on the James Webb telescope.
0:28:00 Now, there are super advantages for having someone from another silo to come in, but there are also really annoying issues as well.
0:28:04 So I said, Bob, I really want to measure whether light goes through the body.
0:28:06 And he said, we all know that.
0:28:06 Forget it.
0:28:08 It’s a waste of time, you know.
0:28:12 And I said, you think you know it based on principles of physics.
0:28:14 I don’t know it.
0:28:19 And actually, I don’t think you know something until it’s published and everybody knows it and can talk about it.
0:28:24 So, yeah, Bob came along and said, yeah, long wavelength has to go through.
0:28:28 But it needed demonstrating.
0:28:34 Now, the other thing that – Bob did pick up on this and did start to get a lot more interested in it because then he went through his wardrobe.
0:28:39 And he took different layers of clothing from his wardrobe and put long wavelength lights behind them.
0:28:41 So what goes through clothing?
0:28:44 And the amazing thing is long wavelength light goes through clothing.
0:28:45 It goes through clothing.
0:28:46 It goes through clothing.
0:28:47 Any clothing?
0:28:49 Well, if you want to wear rubber, I think not.
0:28:54 But if you want to wear your standard T-shirt – I think he used six layers.
0:28:55 T-shirt.
0:28:57 And does color matter?
0:28:58 Like I’m wearing a black shirt right now.
0:28:59 Makes no difference whatsoever.
0:29:09 And the other thing we do not know, and this is terribly important, as we don’t know here, is this long wavelength light bounces around all over the place.
0:29:12 So we have got some long wavelength light sources.
0:29:16 And I think I’m shining this long wavelength light there, right?
0:29:20 And then when I put my instrumentation up, it’s all over the place.
0:29:21 Inside the body.
0:29:23 Inside the body, inside the room.
0:29:25 It’s going everywhere.
0:29:26 I can’t control it.
0:29:32 Not unless I start putting materials like aluminum foil to block it.
0:29:36 So when we think about long wavelength light, it’s advantages.
0:29:40 You know, we talk about, you know, using this device or that device.
0:29:47 What we also need to think about is, okay, you’ve got a small device with a small beam of light going here.
0:29:50 It’s bouncing all around the room.
0:29:52 It’s coming in from a different angle and different parts of your body.
0:29:57 But certainly most concentrated in terms of energy at the point source.
0:30:07 But you cannot assume that the point source is the only source of that long wavelength light if you’re in a confined space.
0:30:11 Well, let’s use that as an opportunity to talk about a related study.
0:30:16 And then we’ll circle back to the, let’s call it the light passing through the body study.
0:30:27 Because the study I’m about to mention, I think, is going to be so interesting to people and a little bit shocking and very, very cool because it’s actionable.
0:30:40 Which is, you did a study showing that even if you illuminate just a small portion of the skin with long wavelength light, it changes the blood glucose response.
0:30:44 Literally, blood sugar response is altered by shining red light on the skin.
0:30:56 And for years, there were these, let’s call them corners of the internet that would say things like, oh, you know, when you eat out of doors, it has a different effect on your body than when you eat indoors.
0:30:57 But there are too many variables there, right?
0:31:01 Because when you eat out of doors, typically it’s at a picnic and then you have greenery and there’s socializing.
0:31:09 And no one’s going to fund a proper study to look at, you know, to parse every variable in a picnic versus an indoor cafeteria.
0:31:11 And it’s not worth the taxpayer dollars, frankly.
0:31:16 You did the right study, which was to shine light on, what was it, the back?
0:31:18 It was on a small area of the back.
0:31:18 Yeah.
0:31:24 And I must make it very clear, first of all, the person whose idea this was, was my colleague, Mike Pounder.
0:31:29 And Mike’s thought processes were very, very clear.
0:31:32 We were on a long drive to do some research well out of London.
0:31:36 And that’s a great time for, because the journey starts at five in the morning.
0:31:38 It’s a great time for gossip.
0:31:45 It’s a great time for wild ideas, for streams of consciousness, which sometimes are very important in science.
0:31:55 And it was Mike who said to me, you know, if we make mitochondria work harder, then they need glucose and they need oxygen.
0:32:00 So pause while Glenn, who’s driving, kind of has to catch up on this idea.
0:32:02 I’m generally about a mile behind him intellectually.
0:32:05 And I went, yeah, yeah.
0:32:09 So he said, well, let’s not make idiots of ourselves.
0:32:11 Let’s do it with bumblebees.
0:32:15 So our first experiment was to increase-
0:32:16 Of course, bumblebees.
0:32:17 Of course, why not?
0:32:22 The first experiment was on bumblebees, because it didn’t involve people.
0:32:24 It was simple to do.
0:32:30 And all we did was we starved bumblebees overnight, gave them a standard blood glucose test.
0:32:32 So, you know, a lot of-
0:32:34 Sounds a lot harder than working on humans.
0:32:35 No, it’s not.
0:32:40 You just give them a little bit of glucose, because they have them there, and they go, and their blood glucose goes up.
0:32:42 You gave them red light or blue light.
0:32:47 We give them red light, and their blood glucose does not go up as much.
0:32:51 We give them blue light, and their blood glucose goes very high.
0:32:53 So they’re using more of the energy.
0:32:53 Yeah.
0:32:54 So-
0:32:55 In the red light condition.
0:32:56 In the red light condition.
0:32:59 In the blue light condition, we’re slowing their mitochondria down.
0:33:04 And so there is more glucose flowing around.
0:33:15 I should say that sampling the blood in a bee is a little bit difficult, but you basically pull off one of the antennae, and you squeeze a bee, and you get a little piece of-
0:33:17 All the bee lovers out there.
0:33:18 The cream ging.
0:33:24 But, you know, we went to the chemist, and we bought just the standard blood glucose test that you can get for a few dollars.
0:33:26 We got a result.
0:33:27 Therefore, it’s worth moving forward.
0:33:29 Therefore, we got the ethical permission.
0:33:31 Therefore, we did the-
0:33:32 I can’t do the experiment on blue light.
0:33:34 I regard that as unethical.
0:33:35 Really?
0:33:37 We’re under blue light all day.
0:33:45 I’m absolutely convinced that being under blue light or short-wave length shifted light all day is altering blood glucose in ways that are detrimental.
0:33:49 But in any case, before I rant about that, what happened in humans?
0:33:54 So in the humans, we did a standard blood glucose tolerance test, which is horrible.
0:33:56 So you get people to starve overnight.
0:33:57 They come in.
0:34:01 They drink this big sort of cup of vile glucose.
0:34:04 So we really pump up the glucose in their body.
0:34:12 And then we prick their fingers at regular intervals and sample their blood and see how their blood glucose level changes.
0:34:16 And your blood glucose level will peak in about 40 to 60 minutes.
0:34:18 It’s hard getting subjects for this one.
0:34:23 And we also put a tube up their nose so we could detect how much oxygen they were consuming.
0:34:24 You’re calling on friends.
0:34:28 I mean, I even dragged my son in as a subject for that one.
0:34:36 The result, when we gave people a burst of red light beforehand to stimulate their mitochondria, was super clear.
0:34:38 It wasn’t ambiguous.
0:34:47 The blood glucose levels went up, but they didn’t peak anywhere near as seriously as they did without the red light.
0:34:54 Now, I’m told that the level of your blood glucose is not necessarily a massive issue for concern.
0:34:58 What is an issue for concern is it’s spiking, how much it spikes.
0:35:03 And the reduction in the spike was of the order of just over 20%, if I remember correctly.
0:35:05 Where was the light shown on the body?
0:35:06 It was shown on the back.
0:35:10 And it covered, I forget what the percentage of the body area was.
0:35:13 I did this calculation four or five times because it was ridiculously small.
0:35:22 So we were stimulating a very limited area of the body, but we got a systemic response.
0:35:27 There was no way that the mitochondria in that little patch of skin was having that effect.
0:35:33 But it fits into a wider notion that all these mitochondria act as a community.
0:35:35 Now, we now know that.
0:35:36 That’s coming all from different corners.
0:35:38 They act, they do things together.
0:35:43 It takes them a little time to have a conversation about it, but they act together.
0:35:48 And if we’re doing something which was over one to two hours, that’s long enough for them to hold that conversation.
0:35:50 I’d love to know more about that.
0:35:55 Do you recall whether the subjects could feel heat from the infrared light?
0:35:57 Okay, so they’re not feeling heat.
0:36:00 So that removes also a potential placebo effect of some sort.
0:36:04 Do you recall just roughly what the area of illumination was?
0:36:07 It’s in the publication, but let’s go like this.
0:36:10 Okay, so for those just listening, maybe like a four by six rectangle.
0:36:12 Four by six rectangle makes sense.
0:36:15 Four by six inches for all those metric system folks out there.
0:36:18 We’re on common ground here, given that you’re from the UK.
0:36:20 We’re not unique in finding this.
0:36:25 It’s just that other people are finding things with red light that are sitting behind different walls.
0:36:37 So John Metrophanes, who did most of his research in Australia, he induces Parkinson’s disease in primates, which you can do pretty much overnight with a drug.
0:36:41 And then he was giving red light to different parts of the body.
0:36:46 Now, Parkinson’s disease originates from a very small nucleus deep in the brainstem.
0:36:56 But he was reducing the symptoms of Parkinson’s disease in these primates very significantly with lights that were being shone on the abdomen.
0:37:05 So any one of these you take in isolation, and there are many of these studies, and you go, yeah, maybe.
0:37:05 Yeah.
0:37:06 What does he think it was doing?
0:37:13 I mean, clearly it’s not rescuing the dopamine neurons that degenerate in Parkinson’s, but maybe it’s rescuing components of the pathway?
0:37:16 It could be rescuing components of the pathway.
0:37:25 I think that we know that red light, and we’re using that term very loosely, perhaps we shouldn’t.
0:37:32 We know that long wavelength light reduces the magnitude of cell death in the body.
0:37:37 Cell death is very often initiated, apoptosis, by mitochondria.
0:37:46 When mitochondria get fed up, and I see them as batteries, when the charge on the battery goes down low enough, they put their hand up, and they say, time to die.
0:37:50 And I think they actually present a molecular eat-me signal.
0:37:50 Yes.
0:37:51 Which is interesting.
0:37:59 Like, you know, when we talk about cells dying, we think about it as a, you know, sort of they go from a shout to a whimper, and then they get cleaned up.
0:38:00 Like, they just, they die.
0:38:05 But they actually, they solicit for their own death with this eat-me signal.
0:38:06 Yeah, yeah.
0:38:11 They’ll get opsonized, you know, for the people that, you know, think about the immune system, opsonization, similar things.
0:38:22 So, if I understand correctly, he induced an insult to these dopamine neurons, and then he used red light shined on the abdomen to offset some of the degeneration that would have occurred.
0:38:22 Yeah.
0:38:23 Okay.
0:38:29 Now, that, that again fits into the wider spectrum of other research that’s not put together.
0:38:43 So, that was John, and John has been a big leader in red light, dementia, and Parkinson’s disease, and a lot of it in primate models, which is, which means it’s, it’s got some, it’s got a lot of validity to it.
0:38:44 Yeah, they’re similar to us.
0:38:44 Yeah.
0:38:45 Or us to them.
0:38:46 Yeah.
0:38:56 Another experiment we did was, over life, you will lose a third of your rod photoreceptors in your retina.
0:38:58 Maybe just explain for people what the rod system does.
0:38:58 Okay.
0:39:01 The rod system is, the majority of photoreceptors are rods.
0:39:09 They tend, they’re the receptors that you use when you’re dark adapted, which a lot of us aren’t really much these days.
0:39:13 So, we’ve got our cones, which deal with color and deal with bright light.
0:39:17 Then, as we turn the lights down, we start to use our rods.
0:39:20 So, loads and loads of rods, relatively few cones.
0:39:25 What I usually tell students, so this is like you, in the old days when everyone didn’t have a smartphone near their bed.
0:39:27 You wake up in the middle of the night, you need to use the restroom.
0:39:31 You, you can navigate to the restroom.
0:39:32 You might flick the light on in the restroom.
0:39:33 I don’t recommend doing that.
0:39:39 It’ll quash your melatonin, unless it’s a red light, or you go out on a hike, and you don’t bring what we call a flashlight, Glenn.
0:39:40 You guys call it torch.
0:39:43 But, as you come back, your eyes start to adapt.
0:39:45 It’s getting dark.
0:39:46 You can still see the outline of the trail.
0:39:48 There’s not starlight yet.
0:39:50 But, you’re able to, as you say, dark adapt.
0:39:53 And, you can see enough of what you need to see.
0:39:54 You’re using your rod system.
0:39:58 The key thing here is rods are very, very numerous.
0:39:59 Cones are not so.
0:40:07 So, what happens, for instance, if we take aging animals and we just expose them to red light every day.
0:40:08 We give them a burst of red light.
0:40:13 And, then we count the number of rods they’ve got when they reach old age.
0:40:16 And, the result is super clear.
0:40:20 We have reduced the pace of cell death in the retina.
0:40:21 Okay.
0:40:24 So, red light is affecting mitochondria.
0:40:28 Mitochondria have the ability to signal cell death.
0:40:33 And, we’re drawing back the probability of that cell dying.
0:40:36 Now, we did that in mice.
0:40:37 We did it on a lot of mice.
0:40:38 It was a killer of an experiment.
0:40:40 It had to keep animals going forever.
0:40:47 And, then I forced one of my graduate students, basically, to go one, two, three, four, and count photoreceptor out of segments.
0:40:48 She was a hero.
0:40:55 So, we can use red light to reduce the pace of cell death.
0:41:09 So, I am not too surprised that John Metrophanes would have reduced the pace of cell death in the substantia Niagara, that nucleus that gives rise to Parkinson’s disease.
0:41:16 I’m seeing that coming out of loads of different labs, things that are all consistent with that kind of story.
0:41:36 The other thing that I think you can start to address is if you’ve got bad mitochondria, say, very loose term, if you’ve got bad mitochondria, as you do have in Parkinson’s disease, you know, they’re bad, they’re not functioning very well on their way to death, are they influencing other parts of your body?
0:41:41 You know, Parkinson’s patients, you think, well, okay, they’re all going to have movement disorders.
0:41:45 But, in fact, a lot of Parkinson’s patients have a lot of other things that are going on in them.
0:41:56 And, we’re minded to think that as good information can be passed to mitochondria and can be shared in that community, so can bad information.
0:42:03 You know, if you really upset mitochondria in one place, then other things are changing in different places.
0:42:11 So, the big takeaway here, and it’s not controversial to say it, I’ve heard lots of people saying it, and I didn’t say it originally, is that they’re a community.
0:42:13 You can’t deal with them in isolation.
0:42:17 Even across cells in different areas of the body, they’re a community.
0:42:18 They are a community.
0:42:21 Probably by secreting certain things that support each other.
0:42:27 Maybe, I’ve heard some evidence that mitochondria can actually be released from cells.
0:42:27 Oh, yeah.
0:42:35 Different, although not entirely different than neurotransmitters are released between cells and communicate between cells.
0:42:44 Very interesting when one thinks about mitochondria of having maybe bacterial origin, again, that our cells co-opted or they co-opted us.
0:42:45 We don’t know, again, the direction there.
0:42:51 I have a question about how far long wavelength light can penetrate and through what tissues.
0:42:59 I realize that in the studies we’ve been talking about, it’s long wavelength light exposure to the back, lowering the blood glucose response.
0:42:59 Yes.
0:43:05 Or to the abdomen, offsetting some of the degeneration as it relates to this Parkinson’s model.
0:43:12 If I were to take a long wavelength light and put it close to my head, would it penetrate the skull?
0:43:14 Oh, definitely.
0:43:21 If you look at a long wave light source, and again, this is published.
0:43:22 Bob Fosbury did this.
0:43:25 He put his hand on one, comes straight through his hand.
0:43:27 But the interesting thing is you can’t see the bones.
0:43:30 It’s passing through the bone.
0:43:35 So that led me to go into grabbing a few skulls.
0:43:41 And yeah, it’s really not affected that much by bone.
0:43:47 And I was talking to some audiology guys in Cambridge who wanted to use red light.
0:43:51 And they were taking, I think, heads or something and looking at them.
0:43:54 And they were shining red light in the eye.
0:43:55 And they say, we can see it in the ear.
0:43:57 I can see it.
0:43:58 And vice versa.
0:44:04 So there are things that red light doesn’t go through.
0:44:07 So it is absorbed by deoxygenated blood.
0:44:12 So you get fantastic pictures of your veins in your hand or in your head.
0:44:18 But the most obvious thing that you think is that long wavelength light will be blocked by something thick like a skull.
0:44:19 The answer is no.
0:44:28 So going back to our example of the ocean appearing blue because of blue light getting reflected back and red light getting absorbed.
0:44:34 I think this is very important to double click on in people’s minds because people will see an image, for instance.
0:44:43 And I’ll put a link to it from this recent publication of yours, of red light and other, excuse me, long wavelength light, not just red light, being shown on a hand.
0:44:48 And indeed, you don’t see the bones and you see the vasculature, this deoxygenated blood.
0:45:04 When people see a structure under a particular wavelength of light, the kind of reflex is to assume that those structures are the ones that are using the light.
0:45:07 But in fact, it’s just the exact opposite.
0:45:11 It’s the stuff you don’t see, right, that it’s passing through.
0:45:15 And I think for a lot of people, that’s just kind of counterintuitive.
0:45:19 So they’ll see an image of the veins, right, carrying that deoxygenated blood.
0:45:23 And they’ll say, oh, you know, red light is impacting the veins, right?
0:45:27 But the interesting thing is that it’s passing through – that is interesting in itself.
0:45:29 But it’s passing through all these other structures.
0:45:42 And to me, the idea that when I go out on a sunny day, because the sun includes long wavelength light, or were I to be near a long wavelength light emitting device, that it’s actually getting into the deep brain tissue through the skull.
0:45:49 I think for most people, it’s just not intuitive to think about light passing through things that are solid in that way.
0:45:50 Yes.
0:45:52 And I had exactly the same problem.
0:45:54 I had exactly the same problem.
0:46:06 If you put a radiometer and a spectrometer to measure the energy and the wavelength on one side of someone’s head and a light source on the other side of someone’s head, you get a clear result.
0:46:09 Now, interestingly, it’s not a sideline.
0:46:10 It’s actually a very important issue.
0:46:22 A biomedical engineer, Ilias Tachtanidis at UCL, has used this because he works on – some of his work is on neonates that have had stroke.
0:46:28 And he takes the neonate and actually does exactly that experiment.
0:46:37 He passes red light, wavelengths of light, through the side of the neonate’s head and records them coming out the other side.
0:46:44 And he can use that as a metric of how well the mitochondria are functioning in that damaged brain.
0:46:51 And the readouts that he gets are readouts that are indicative of the potential survival of that neonate.
0:46:53 Now, I think there are lots of wows here.
0:46:59 First of all, he’s got his work into a major London teaching and research hospital.
0:47:01 He’s got it into kids.
0:47:04 And we’ve acknowledged that this is not dangerous.
0:47:07 He’s gone through loads of ethics committees.
0:47:12 The long wavelength light, red and out towards infrared and near-infrared, is non-ionizing.
0:47:13 Yeah.
0:47:13 Right?
0:47:15 It’s not altering the DNA of the cells.
0:47:19 It’s contributing to the healthy function of the mitochondria.
0:47:20 Forgive me for interrupting.
0:47:20 No, no, no.
0:47:27 Because when people hear about light passing through a baby’s head in order to make that kid healthier, I mean, it’s spectacular.
0:47:31 I love that this is being done at such a fine institution and so carefully.
0:47:35 But the reason it’s safe is because that’s long wavelength light.
0:47:38 Were this to be short wavelength light, we have no idea what it would be doing.
0:47:40 I mean, babies have very thin skulls.
0:47:41 UV would be, who knows?
0:47:44 X-rays, certainly you would never, ever, ever want to do this.
0:47:50 So, yeah, I think it’s important that people really remember what we’re talking about passing through.
0:48:09 And I think that it’s a very important point because I have gone through so many ethics committees to shine long wavelength light, to do various things, including on people that are, they’ve got problems and they’ve got sight problems, they’re patients.
0:48:11 We’ve actually also done it with children.
0:48:19 And we’ve got through ethics committees really with very, very little comment because on many of the ethics committees, they’re physicists.
0:48:22 And they understand the issue.
0:48:27 By now, I’m sure that many of you have heard me say that I’ve been taking AG1 for more than a decade.
0:48:29 And indeed, that’s true.
0:48:42 The reason I started taking AG1 way back in 2012, and the reason why I still continue to take it every single day, is because AG1 is, to my knowledge, the highest quality and most comprehensive of the foundational nutritional supplements on the market.
0:48:53 What that means is that it contains not just vitamins and minerals, but also probiotics, prebiotics and adaptogens to cover any gaps that you might have in your diet, while also providing support for a demanding life.
0:48:59 Given the probiotics and prebiotics in AG1, it also helps support a healthy gut microbiome.
0:49:10 The gut microbiome consists of trillions of little microorganisms that line your digestive tract and impact things such as your immune status, your metabolic health, your hormone health, and much more.
0:49:18 Taking AG1 consistently helps my digestion, keeps my immune system strong, and it ensures that my mood and mental focus are always at their best.
0:49:22 AG1 is now available in three new flavors, berry, citrus, and tropical.
0:49:29 And while I’ve always loved the AG1 original flavor, especially with a bit of lemon juice added, I’m really enjoying the new berry flavor in particular.
0:49:32 It tastes great, but then again, I do love all the flavors.
0:49:40 If you’d like to try AG1 and try these new flavors, you can go to drinkag1.com slash Huberman to claim a special offer.
0:49:45 Just go to drinkag1.com slash Huberman to get started.
0:49:47 Today’s episode is also brought to us by Rora.
0:49:50 Rora makes what I believe are the best water filters on the market.
0:49:56 It’s an unfortunate reality, but tap water often contains contaminants that negatively impact our health.
0:50:07 In fact, a 2020 study by the Environmental Working Group estimated that more than 200 million Americans are exposed to PFAS chemicals, also known as forever chemicals, through drinking of tap water.
0:50:16 These forever chemicals are linked to serious health issues, such as hormone disruption, gut microbiome disruption, fertility issues, and many other health problems.
0:50:25 The Environmental Working Group has also shown that over 122 million Americans drink tap water with high levels of chemicals known to cause cancer.
0:50:29 It’s for all these reasons that I’m thrilled to have Rora as a sponsor of this podcast.
0:50:32 I’ve been using the Rora countertop system for almost a year now.
0:50:41 Rora’s filtration technology removes harmful substances, including endocrine disruptors and disinfection byproducts, while preserving beneficial minerals like magnesium and calcium.
0:50:43 It requires no installation or plumbing.
0:50:48 It’s built from medical-grade stainless steel, and its sleek design fits beautifully on your countertop.
0:50:51 In fact, I consider it a welcome addition to my kitchen.
0:50:53 It looks great, and the water is delicious.
0:50:59 If you’d like to try Rora, you can go to Rora.com slash Huberman and get an exclusive discount.
0:51:03 Again, that’s Rora, R-O-R-R-A dot com slash Huberman.
0:51:09 Let’s talk about the two sort of bookends of age.
0:51:14 You just mentioned babies, and we’ll return to babies, children, and youth.
0:51:21 Let’s talk about some of the work you’ve done on retinal aging and using long-wave length light.
0:51:25 I’m being very careful with my language here, because if I say red, people think you have to see it.
0:51:27 But there’s red, near-infrared, and IR.
0:51:30 It’s typically shown as NIR, infrared light.
0:51:34 And I think we batch those when we say long-wave length light.
0:51:40 It’s going, what, 650 nanometers would be red out to, I guess, as far as 900 nanometers or so?
0:51:44 Yeah, and then beyond 900 is infrared.
0:51:48 So we’ve got the near-infrared, and we’ve got the infrared.
0:51:49 Now, you’re right.
0:51:53 We’ve got to start kind of, we’ve got to start defining these terms a little bit more clearly.
0:52:01 But I think for nearly all of the research we’re talking about, we’re talking about where vision stops, which is around 700.
0:52:08 And we’re talking about the near-infrared, which is, for practical purposes, is going up to around 900.
0:52:23 But, you know, I remember doing an experiment with UV once, and it was an experiment, bizarre experiment, trying to work out if a reindeer could see UV light.
0:52:23 Do they?
0:52:25 Yeah, they do, actually.
0:52:33 But then, you know, while we were doing the experiment, I was beginning to say, look, I’m not believing any of this data, because I can see this flashing now.
0:52:40 And as was pointed out to me, you will see wavelengths of light, you know, that you shouldn’t see if you just turn the energy up, right?
0:52:45 So if I put you in a room with UV and I pump loads of energy into that UV, you’ll see things that you shouldn’t.
0:52:50 And likewise with the reds, you shouldn’t really see much above 700.
0:52:55 I can get you to see 150 if I just turn the energy up a bit, and you see these little red glows.
0:53:03 Yeah, this explains a lot of people’s ideas about whether or not they’ve seen ghosts, but that’s a different podcast, ghosts and UFOs.
0:53:05 But an interesting discussion for another time.
0:53:15 But, and I can’t help but mention that, okay, maybe we’ll return to this later, but Glenn has worked on a variety of species, as have I, over the years.
0:53:19 So maybe at the end we’ll do a quick catalog of the species that we’ve worked on over the years.
0:53:25 So I’m not surprised to learn that you worked on reindeers, given the other species you’ve worked on.
0:53:40 But returning to the human, you published some papers over the last, you know, five, six years or so, looking at how when the eyes specifically are exposed to long wavelength light,
0:53:47 it can do excellent things for preserving vision or offsetting some loss of visual function.
0:53:49 Could you detail those experiments for us?
0:53:52 So let’s take two pieces of information first.
0:53:57 So one of the main theories of aging is the mitochondrial theory of aging.
0:54:01 Mitochondria regulate the pace of aging.
0:54:05 So if you can regulate mitochondrial health, you can regulate aging.
0:54:07 That’s relatively clear.
0:54:10 So that’s the first thing.
0:54:17 And then the second thing to remember is that there’s more mitochondria in your retina than there is in any other part of your body.
0:54:21 Your retina has got the highest metabolic rate in the body.
0:54:22 Age is fast.
0:54:25 And my argument always is it’s the sports car.
0:54:32 Bangs out of the garage, you know, but after so many thousand miles, you’ve got to service it.
0:54:32 Otherwise, it falls apart.
0:54:41 So there was a very strong argument for trying to manipulate mitochondria in the retina, which is great for me because I’m a retinal person.
0:54:42 I’m a visual person.
0:54:44 So I had the tools to do it.
0:54:54 So the first experiment we did, which was very gratifying, was to actually measure people’s ability to see colors.
0:54:57 Now, we used a rather sophisticated test, first of all.
0:55:08 And that was we’d put on a very high resolution monitor, say the letter T in blue, and then we’d add loads and loads of visual noise to it in the background.
0:55:12 Or we’d have an F in red visual noise.
0:55:18 And then we found the threshold at which they could see that letter and happily identify it.
0:55:22 So we found out what their visual ability was for colors.
0:55:31 We then gave them a burst of red light to improve their mitochondria in cells that are very mitochondrial dependent.
0:55:35 And we then brought them back, and we found the threshold had changed.
0:55:41 Their threshold had improved in every one of those subjects bar one.
0:55:43 They could see something they couldn’t see before.
0:55:44 See before.
0:55:46 By one, I think it’s hard.
0:55:48 What scale is it on?
0:55:51 Some of these tests, like this is like the Triton test.
0:55:54 Well, so we tested Triton and Proton.
0:55:57 So this is nerd speak for the different visual tests.
0:56:03 Most people are familiar with the Snellen chart when you go to get your driver’s license, you have to read the letters of different sizes.
0:56:04 Very different.
0:56:08 This is measuring the just noticeable difference between you can see something, you can’t see something.
0:56:15 When you say there was an improvement of but one, could you frame that in real-world context for people who are not thinking about visual psychophysics?
0:56:16 Okay.
0:56:17 It’s very simple.
0:56:22 Of all the people we’ve tested, we’ve got an improvement, and there’s very large numbers of them except one subject.
0:56:24 Ah, you’re saying but one.
0:56:25 No, no, no.
0:56:27 I thought you meant that was the numerical size of the…
0:56:28 The effect, okay.
0:56:33 If you look over the population, the size of the effect is around 20%.
0:56:35 It’s very substantial.
0:56:42 But our ability to improve visual function varies enormously between individuals.
0:56:43 You said but one.
0:56:45 This is a UK, US…
0:56:46 Yeah, sorry.
0:56:48 No, don’t apologize.
0:56:49 I should apologize.
0:56:50 Okay.
0:56:53 An improvement of 20%, improvement in threshold.
0:56:55 So people are seeing better than they did prior.
0:56:58 Could you explain what they did for them for the intervention?
0:57:03 How many times a week, a day, how long are they shining red light in their eyes?
0:57:05 What’s the, excuse me, long wavelength light?
0:57:07 What’s the nature of that light?
0:57:09 Maybe even tell us how far away from it they are.
0:57:16 So in our first experiments, we used 670 nanometers, right?
0:57:17 Which is a deepish red light.
0:57:23 The only reason we used that is because all the studies before us doing different things had used 670.
0:57:25 Consequently, there was a database.
0:57:27 So that’s why we did it.
0:57:30 And we did it with a little torch that we put in front of someone’s eye.
0:57:35 The flashlight, that’s, I’ll translate for the flashlight, not a torch with fire near the eye.
0:57:37 No, definitely not.
0:57:37 Oh, my goodness.
0:57:41 And we did that for three minutes.
0:57:43 And originally, we did that every day for another one.
0:57:45 Eye open, not, not, eye close.
0:57:53 Makes very little difference because the long wavelength light passes through the lid without it being affected very much.
0:57:57 So I said to people, whatever you’re comfortable with, you’re doing me a favor.
0:57:59 You’re being a subject in my experiment.
0:58:00 I’m not paying you for it.
0:58:02 You want to keep your eyes closed, you keep your eyes closed.
0:58:08 And those people all had an improvement in their color vision.
0:58:12 Now, we then titrated that down.
0:58:17 So instead of doing it every day for so many days, we just did it for one day.
0:58:27 And three minutes of that light, one day, and we brought them back, I think it was an hour later, that it all improved.
0:58:29 How stable was the effect?
0:58:31 I mean, did they have to only do one treatment ever?
0:58:32 No.
0:58:33 Oh, I wish that was the case.
0:58:41 In all of those people, and I have to say we’ve done similar experiments on flies, on mice, on humans.
0:58:42 It’s five days.
0:58:44 It lasts five days.
0:58:44 Five days.
0:58:46 It’s a solid five-day effect.
0:58:54 So something very fundamental that is conserved across evolution is playing a role here.
0:59:00 And I have to say that to a first approximation, anything I find in a fly, I find in a mouse.
0:59:02 Anything I find in a mouse, I find in a human.
0:59:06 I can’t find a big disjuncture between those things.
0:59:08 So it lasted five days.
0:59:13 And the real big point to take on board is it’s a switch.
0:59:15 There’s not a dose-response curve here.
0:59:16 It is a switch.
0:59:23 You put enough energy in at a certain wavelength of light, and it goes bang and click.
0:59:27 And then five days later, it goes chunk and stops.
0:59:34 I have a lot of questions about these studies, so I’m going to try and be as precise about them.
0:59:36 I know it’s on people’s minds.
0:59:48 If people are going to get in front of a long wavelength light-emitting device, do you think it’s critical that it be 670 nanometers, or could it be 650 out to 800?
0:59:55 I mean, how narrow band does the light actually have to be in terms of wavelength?
1:00:00 Pretty much anything works to a rather similar extent at 670 going upwards.
1:00:07 When you go below 670 towards 650, the effects tend to be somewhat reduced.
1:00:16 If this is happening very quickly, you said an hour later, the vision is better, thresholds have changed, and it lasts five days.
1:00:27 Do you think we can get this same effect from sunlight, given that sunlight contains these long wavelengths of light, or is it that the sunlight isn’t of sufficient energy for most people?
1:00:39 I mean, with this, what you call torch, I call flashlight, light source, the way you described it and showed it with your hand for those listening is you’re fairly close to the eye.
1:00:46 Maybe eyelids closed or maybe open if people can tolerate that, and you shine that light in their eyes for a couple of minutes.
1:00:57 How different is it than stepping outside on a really bright day, closing my eyes if I look in the direction of the sun because that’s pleasant, or just walking in the sunlight and getting long wavelength exposure?
1:01:03 I’m a big, big fan of natural sunlight because life’s evolved for billions of years under sunlight.
1:01:05 It’s only recently changed.
1:01:14 I don’t know that cutoff point, but there’s an enormous difference between the light produced by a flashlight and sunlight.
1:01:24 Sunlight is an enormous broad spectrum, and that flashlight is just a little window of light that happens also to be present in sunlight.
1:01:29 Now, I think the two situations are probably incomparable, right?
1:01:34 And I’m not going to spend whatever is left of my career hunting that down.
1:01:47 We know, and I think this is the global concept I’ve got, which is that we can do much with single wavelengths of long wavelength light, like a flashlight, which is 850 or 610.
1:01:52 We can do a lot, but we can never do the same as you can get from sunlight.
1:02:00 But you can’t do those tight, controlled experiments with sunlight that I can do much more easily with specific wavelengths.
1:02:04 Yeah, and you’re in the UK, so you’d have a lot of days where you can do experiments at all.
1:02:04 I’m just kidding.
1:02:13 Well, I must say, you know, oftentimes when I tell people to get sunlight in their eyes in the morning to set their circadian rhythm, I’m like a, you know, I’m like repeating record with that.
1:02:15 I will be till the day I die.
1:02:18 People will say, there’s no sunlight where I live.
1:02:22 And I remind them that even on a very overcast day, there’s a lot of photon energy coming through.
1:02:25 But the long wavelength light is cut off.
1:02:27 So they’re still getting a lot of photons.
1:02:32 I mean, compare how bright it is at 9 a.m. versus midnight the night before.
1:02:36 Their sun, it said they can’t see the outline of the sun as an object is what they’re referring to.
1:02:42 I think the important point there is that long wavelength light gets scattered by water.
1:02:44 It gets absorbed and scattered by water.
1:02:49 So on a winter’s day, we’ve got a cloud, and that cloud contains water.
1:02:53 There will be an attenuation of the longer wavelength light.
1:02:56 It won’t be vast, but there will be an attenuation.
1:02:59 But more, it will start coming at you in different angles.
1:03:07 So when you’re walking on a sunny day and you’re walking down the road, sun’s in front of you, you feel warm on your chest when you’ve got clothes on.
1:03:10 And there’s no longer wavelength light doing it because it’s relatively focused.
1:03:18 On that winter’s day, you’re still getting a lot of long wavelength light, but it’s coming at you in a lot of different angles and it’s slightly attenuated.
1:03:25 So my argument, which is the new mantra of the lab to some extent, is get a dog, right?
1:03:30 Get a dog because you’ll have to go out in daylight two or three times a day.
1:03:33 You’ll get no argument from me.
1:03:36 You’re making me very happy, Glenn.
1:03:38 I love dogs.
1:03:40 Listeners of this podcast will know I absolutely love dogs.
1:03:45 And my last dog was an English bulldog, half English bulldog, half Mastiff.
1:03:48 So the next one will also be an English bulldog.
1:03:56 A couple more questions because I know people are curious about long wavelength light emitting devices for their eyes and other tissues.
1:04:02 You mentioned that one subject did not respond.
1:04:16 And if I’m not mistaken, these effects, at least on the eyes, I don’t know about the other effects on blood sugar, et cetera, but on the eyes and visual function seem to be gated by age, right?
1:04:21 If I recall, people younger than 40, you saw less of an effect.
1:04:24 Overall, statistically, we saw less of an effect.
1:04:29 Some people, my youngest son responded very, very strongly.
1:04:32 And at the time, I think he was about 25.
1:04:35 So you have to look at a population level to get that.
1:04:37 But, okay, look, this all makes sense.
1:04:46 Mitochondrial theory of aging means that we should have more room to improve mitochondria in the elderly than the young.
1:04:48 But we all age at different rates.
1:04:55 One of the biggest problems about doing experiments on humans as opposed to mice is we all do radically different things.
1:04:56 Some take exercise.
1:04:58 Some have very good diets.
1:04:59 Some have poor diets.
1:05:03 And mice sitting in our animal house eating the same food.
1:05:05 They’re very, very similar to one another.
1:05:06 Everything is the same.
1:05:08 So we have to accept that noise.
1:05:18 But generally, when your mitochondria are in a poor state, which is consistent with aging, yes, we’ve got more room to lift them up and improve their function.
1:05:25 What was the time of day, so-called circadian effect of this?
1:05:26 Very clear.
1:05:30 Again, same in flies, mice, and humans.
1:05:33 Your biggest effect is always in the morning.
1:05:41 And it’s always generally just before perceived sunrise up until about 11 o’clock.
1:05:44 So, and it’s very, very clear.
1:05:46 But let’s look at the backdrop to this.
1:05:50 Your mitochondria, they’re not doing the same thing all the time.
1:05:54 So if we did this experiment, 24 hours looking at mitochondria.
1:05:58 And if you look at what mitochondria are doing over 24 hours, it’s shifting.
1:06:01 It’s not the same even over a three-hour period.
1:06:02 It’s shifting.
1:06:09 And so the proteins that we have in different parts of mitochondria are changing in concentration radically.
1:06:12 It’s a very, very active area.
1:06:20 So if you’re doing research on mitochondria and you’re not taking account a time of day, you may have a problem.
1:06:23 But the mornings are very, very special.
1:06:27 In the morning, there are lots of things changing in your body.
1:06:29 Your hormone levels are very, very different.
1:06:32 Your blood sugars tend to be picking up.
1:06:33 You’ve been asleep.
1:06:35 A predator may have been watching you.
1:06:39 You need to wake up and you need to be ready on the road.
1:06:46 You can’t be like a lizard that’s got to wait for the sun to rise and to get themselves into a position where you can get your body temperature up.
1:06:49 So the morning is very important.
1:06:56 You’re making more ATP, this petrol that mitochondria make, in the morning than at any other time.
1:07:02 Now, I can improve function across a wide range of issues in the morning.
1:07:05 I can’t do it very easily in the afternoon.
1:07:06 Interesting.
1:07:13 I think this comes from a very myopic point of view, which is we think about mitochondria as purely as things that make energy.
1:07:15 They do lots of other things.
1:07:21 And my interpretation is that in the afternoon, well, the standard lab joke is they’re doing the ironing.
1:07:26 They’re doing other things that as organelles they need to do.
1:07:36 They are over a period of a day, they’re making contact with other organelles in the cell, particularly something called the endoplasmic reticulum.
1:07:38 They’re junctioning with that.
1:07:42 We’ve got such a limited view of what they do.
1:07:48 I was surprised to find that a mitochondria at 9 o’clock in the morning was not a mitochondria at 4 o’clock in the afternoon.
1:07:56 That poses some very serious problems about the interpretation of our data if people are doing things at different times of day.
1:08:04 So if somebody wants to improve their vision with long wavelength light exposure, maybe we can just give them a rough contour of what this would look like.
1:08:16 Long wavelength of 670 and greater emitting flashlight torch at a comfortable distance from the eye.
1:08:22 So it could be, you know, 3 inches, 6 inches, a foot, depending on how bright it is.
1:08:30 But if I were going to run the experiment, I’d probably want to bring it about as close as people felt like they wanted to close their eyes, but then move it back just a little bit.
1:08:34 Just below the threshold of kind of, I don’t want to say discomfort, but where it’s just too bright.
1:08:38 And then you’re saying it doesn’t matter if their eyelids are closed or open.
1:08:43 You give it 3 minutes, 5 minutes of exposure once every 5 days or so.
1:08:46 And is that going to be sufficient?
1:08:54 There is the difference between something that has an effect and then the efficiency of that effect.
1:09:04 So if you take a 670 nanometer light source and you do exactly that, you will have an effect.
1:09:15 Now, as we’re going forward, we’re finding, certainly we’re finding the energy at which you give that wavelength is dropping and dropping and dropping and still effective.
1:09:17 So you don’t need a very bright light.
1:09:19 No, no, you don’t.
1:09:24 So we were, the original experiments, they used watts.
1:09:26 They measured it in watts, not lux.
1:09:34 Lux is not very meaningful to this situation because it’s, that’s adjusted for the human eye.
1:09:37 We want to know what was the energy that the cell experienced.
1:09:42 So people started off at, say, 40 milliwatts per centimeter squared.
1:09:44 And I looked at that and I thought, crikey.
1:09:45 That’s bright.
1:09:46 That’s bright.
1:09:46 That’s very bright.
1:09:47 Big after effect.
1:09:47 Yeah.
1:09:49 That’s going to make someone wince.
1:09:50 It is.
1:09:58 So then we got ourselves down to what we do in the lab now generally, which is around eight, which is very comfortable, has the same effect.
1:10:06 But then we had someone in the lab do an experiment and we had the flashlights that had batteries in them.
1:10:09 She’s got a lovely effect and we found out the batteries had been run down.
1:10:15 She was getting an effect close at one milliwatt per centimeter squared.
1:10:17 That is low.
1:10:18 That’s dim red light.
1:10:19 That is low.
1:10:20 Okay.
1:10:25 So sounds like one can use dim to moderately bright red light that’s comfortable.
1:10:32 I say red, but I mean long, long, long light that’s comfortable and likely get the effect.
1:10:43 Sounds like the effect can occur at any age, but it’s going to be more pronounced in people that have experienced some loss of vision because of age, which everybody does.
1:10:52 You’ve also looked at this in the context of macular degeneration, which is a very common form of blinding, especially in people as they get older.
1:10:58 What were the results in terms of rescuing vision in people with macular degeneration?
1:11:07 So macular degeneration is when you could put it crudely that the center of your retina that you’re using for reading degenerates.
1:11:10 And it’s part of an, you could say it’s part of an aging process.
1:11:17 If I get you all to live to 50, so if I get you all to live to 100 years, probably 20% of you will have macular degeneration.
1:11:19 Remember, the retina is a sports car.
1:11:21 It burns out.
1:11:32 So I had a very significant failure in a clinical trial because we took a whole group of patients who had macular degeneration.
1:11:36 We treated them with red light and we treated their partner.
1:11:39 More women have macular degeneration than men.
1:11:42 We took their husbands as the control subjects.
1:11:49 And to a first approximation, we got absolutely no effect whatsoever.
1:11:57 This is kind of a point where, you know, people working with Glenn are losing enthusiasm.
1:12:07 But lo and behold, their husbands, their vision, they didn’t have macular degeneration, but their vision was improving enormously,
1:12:09 particularly the way in which they could deal with darkness.
1:12:12 So we stomped around over this.
1:12:13 Something was wrong.
1:12:21 And we found that when we look back at it, we found that the subjects that we were dealing with, the patients,
1:12:24 their disease had reached a certain point.
1:12:27 It had gone beyond a certain point.
1:12:33 Now, when that study was replicated by someone who thought about it a bit more than me,
1:12:38 an ophthalmologist called Ben Burton in the UK, he got a great result.
1:12:40 He started to get a really good result.
1:12:46 And when you talk to people about red light, and I talk to people, I talk to Parkinson’s societies,
1:12:51 I talk to various groups, and I talk to the researchers, and there is one thing that’s very clear,
1:12:54 is that red light can impact on aging.
1:12:56 It can impact on disease.
1:13:01 But it can’t do it if that disease has really got its teeth into you.
1:13:01 Right?
1:13:06 So where we need to get into situations is early on in disease.
1:13:11 So we thought very much about one point about rheumatism, you know, rheumatoid arthritis.
1:13:13 Yeah, very common autoimmune condition.
1:13:14 Yeah.
1:13:17 And we had absolutely zero effect.
1:13:22 But all the subjects we dealt with already had hands that were quite twisted.
1:13:28 It wasn’t people coming in saying, I’ve got this ache in my hand, which is where we should have intervened.
1:13:32 So early intervention is absolutely critical.
1:13:34 We don’t have to give high energies.
1:13:36 We don’t have to give long exposures.
1:13:38 We can improve situations.
1:13:43 But where we need to put our effort is the efficacy of how we improve things.
1:13:47 If I can improve something 20%, well, that’s great for that person.
1:13:50 But can we improve it 80%?
1:13:52 And that’s all about wavelengths.
1:13:53 It’s all about energies.
1:13:58 It’s all about us thinking a little bit more carefully before we set up the experiment.
1:14:05 It also makes me think that even though long wavelength light can penetrate the body and it scatters,
1:14:14 like, for instance, the shining of light on a four by six inch rectangle on the back impact blood glucose regulation everywhere,
1:14:25 shining long wavelength light into the eyes, improved, presumably, mitochondrial function in order to increase the visual detection ability and on and on.
1:14:36 Presumably, the tissue that you focus the light on, if it’s a focused light, is going to derive the greatest benefit, right?
1:14:39 Or at least the most opportunity for mitochondrial change.
1:14:41 Then there will be these systemic effects.
1:14:43 Those mitochondria are talking other mitochondria.
1:14:48 I mean, I’m fascinated by how mitochondria are perhaps transported between cells and around the body.
1:14:51 There’s not even a cottage industry anymore.
1:14:53 I think a lot of biologists are thinking about this seriously.
1:15:00 But let’s say I want to improve the mitochondrial function in my gallbladder.
1:15:03 Should I shine the red light on my gallbladder?
1:15:06 It stands to reason that the answer would be yes.
1:15:08 I think the answer is yes.
1:15:14 The issue is how quickly the effect takes place in distal and proximal tissues.
1:15:20 So if you shine the light on your kneecap, something will probably happen within one to two hours.
1:15:21 At the kneecap.
1:15:21 At the kneecap.
1:15:29 But then if you’re examining the response of that on your hand, it’s 24 hours later, right?
1:15:34 So the message has to get out and things have to – the story has to spread.
1:15:40 And the spreading of the story, the spreading – that’s an intense kind of area of activity.
1:15:42 What is the signal?
1:15:44 Where is it coming from?
1:15:45 What is the signal?
1:15:53 And I think we poked our finger at that slightly because we found that cytokine expression in the serum changed a lot.
1:15:55 Inflammatory cytokines are going down?
1:15:56 No.
1:16:02 Increase in cytokine expression at low levels is protective.
1:16:03 Okay.
1:16:04 Sure.
1:16:06 So what it’s saying to the body is brace yourself.
1:16:06 Something’s coming.
1:16:08 Immune system is getting mobilized.
1:16:08 Yeah.
1:16:11 So that was very, very clear.
1:16:18 So animals that had improvements in physiology also had changes in cytokine expression.
1:16:21 I looked at that and I thought, is that the real reason?
1:16:24 Or is this a secondary third or fourth level effect?
1:16:37 Now, there’s some stunning stuff that I’m waiting to come out from Westminster University in the UK being done by a great scientist, Ify, there.
1:16:49 And what she’s showing is a means of communication that we are very, really rather unaware of, which is these micro vesicles that go around the body, around the serum.
1:16:52 And these micro vesicles carry cargos.
1:16:55 Now, they carry all different sorts of cargos.
1:16:59 And people have played with them a little bit in terms of changes in the gut microbiome.
1:17:01 How does that affect the whole body?
1:17:03 They’ve been talking about micro vesicles.
1:17:13 And she’s showing that micro vesicle concentration is changing quite significantly with, in fact, what we did with her was we didn’t give her a red light.
1:17:19 We gave her an LED light where we changed the LEDs in there to put some long wavelength elements in it.
1:17:23 So the communication around the body, what is doing it?
1:17:24 We’ve got to break that one.
1:17:26 It’s probably not one thing.
1:17:28 You know, again, scientists always think about one thing.
1:17:30 It’s a complex pattern.
1:17:36 When I looked at the changes in cytokine expression, my first reaction was I need a mathematician sitting next to me.
1:17:43 All these things are changing in a complex manner, and I’m only looking at 50 of them, and there’s probably over 300.
1:17:45 So I could be missing the point.
1:17:58 But communication, and you’re right, you know, mitochondria, you can see cells come along to a sick cell, and they join together, and the mitochondria is pushed in to the sick cell.
1:17:59 How amazing.
1:18:00 We’d have never thought about that.
1:18:02 Your mitochondria are ill.
1:18:05 I’m going to come along, and I’m going to give you some fresh mitochondria.
1:18:23 They, the mitochondria, are amazing, and it’s amazing how little we really understand about how they work, and yet what we do understand points to how spectacularly important they are for energy, longevity, and, as you pointed out, how malleable they are.
1:18:23 Yeah.
1:18:29 And it all makes sense in the evolutionary context of water and the absorption of red light.
1:18:35 Another way that’s kind of fun to illustrate this red light absorption by water thing is if anyone ever goes snorkeling.
1:18:48 On a tropical reef, you’ll notice that in the first, you know, 10 feet of water from the surface down, you can see beautiful oranges and reds, and then if you go deeper, those seem to disappear.
1:18:49 They haven’t disappeared.
1:18:52 It’s just that the red light isn’t penetrating that far, right?
1:18:53 It gets absorbed.
1:18:53 Yeah.
1:18:59 If you bring a flashlight down with you, as night divers do, or even day divers will do that sometimes in order to see.
1:19:06 Those red fish are still there deeper, but it disappears to you.
1:19:06 Yeah.
1:19:08 So it’s very, very interesting.
1:19:12 I’d like to take a quick break and acknowledge one of our sponsors, Function.
1:19:17 Last year, I became a Function member after searching for the most comprehensive approach to lab testing.
1:19:24 Function provides over 100 advanced lab tests that give you a key snapshot of your entire bodily health.
1:19:30 This snapshot offers you with insights on your heart health, hormone health, immune functioning, nutrient levels, and much more.
1:19:38 They’ve also recently added tests for toxins, such as BPA exposure from harmful plastics, and tests for PFASs, or forever chemicals.
1:19:49 Function not only provides testing of over 100 biomarkers key to your physical and mental health, but it also analyzes these results and provides insights from top doctors who are expert in the relevant areas.
1:19:55 For example, in one of my first tests with Function, I learned that I had elevated levels of mercury in my blood.
1:20:02 Function not only helped me detect that, but offered insights into how best to reduce my mercury levels, which included limiting my tuna consumption.
1:20:04 I’ve been eating a lot of tuna.
1:20:12 While also making an effort to eat more leafy greens and supplementing with NAC and acetylcysteine, both of which can support glutathione production and detoxification.
1:20:16 And I should say, by taking a second Function test, that approach worked.
1:20:18 Comprehensive blood testing is vitally important.
1:20:23 There’s so many things related to your mental and physical health that can only be detected in a blood test.
1:20:27 The problem is blood testing has always been very expensive and complicated.
1:20:32 In contrast, I’ve been super impressed by Function’s simplicity and at the level of cost.
1:20:33 It is very affordable.
1:20:38 As a consequence, I decided to join their scientific advisory board, and I’m thrilled that they’re sponsoring the podcast.
1:20:43 If you’d like to try Function, you can go to functionhealth.com slash Huberman.
1:20:50 Function currently has a wait list of over 250,000 people, but they’re offering early access to Huberman podcast listeners.
1:20:55 Again, that’s functionhealth.com slash Huberman to get early access to Function.
1:21:04 I’d like to talk a little bit about the other end of the wavelength spectrum, short wavelength light.
1:21:10 And here I’d like to move to artificial lighting and point to what I think is a very serious concern.
1:21:19 I know it might seem a little bit extreme, but I am very concerned about the fact that people are exposed to so much short wavelength.
1:21:26 What’s commonly referred to as blue light, but I don’t think that really captures it because people hear the words blue light.
1:21:37 And they think, oh, if a light source looks, appears blue, then that might be messing with my melatonin at night and might be messing with my mitochondria even.
1:21:54 But it’s the white light coming from LED sources, which are basically what we use as lighting sources nowadays, that yes, they contain blue light, but they also contain violet light and stuff that doesn’t appear blue because you’ve got the other wavelengths in there.
1:21:59 In other words, white light coming from LEDs is very short wavelength enriched.
1:22:06 To me, that’s a problem if short wavelength light is causing dysfunction of mitochondria.
1:22:10 And I do believe that’s the case unless it’s balanced by the longer wavelengths.
1:22:15 And at the same time, like anything, it can be remedied if we do the right thing.
1:22:27 So could you illustrate for us what happened over the last 30 years or so in most every country as we moved from – well, actually, let’s take it further back.
1:22:34 Let’s go from candlelight and firelight to incandescent bulbs.
1:22:40 Let’s also talk about halogen bulbs and now LED bulbs.
1:22:45 I know people like to focus on screens, but we’ll set aside screens for the moment.
1:22:53 Let’s talk about indoor lighting because I am very concerned about the amount of short wavelength light that people are exposed to nowadays, especially kids.
1:22:57 Especially given what you told us about blood glucose regulation.
1:22:59 What’s known about this?
1:23:00 Okay.
1:23:10 This is – there’s a group of us shuffling around corridors all mumbling to one another saying, how big a stink is this?
1:23:28 And some people are – I reviewed a document that was sent to the European Commission last week just before I came over here from a very balanced Dutch lighting engineer when he wrote to the European Commission saying, we’ve got to rethink this.
1:23:37 And so the group of us that are shuffling around, some of them are saying, this is an issue on the same level as asbestos.
1:23:40 This is a public health issue and it’s big.
1:23:47 And I think it’s one of the reasons why I’m really happy to come here and talk because it’s time to talk, right?
1:23:49 We’ve got enough data.
1:24:00 So LEDs came in and people won the Nobel Prize for this very rightly at the time because they save a lot of energy.
1:24:07 They are very energy efficient because they do not produce on the whole light that we do not see.
1:24:10 So the effort is all in what we see.
1:24:17 Now, as you pointed out, the LED has got a big blue spike in it, although we tend not to see that.
1:24:22 And that is even true of warm LEDs and there is no red.
1:24:28 Remember, so we’re talking about billions of years of evolution under broad spectrum sunlight.
1:24:31 When we had fires, that was pretty much the same.
1:24:34 A fire is pretty much broad spectrum.
1:24:36 Candles, pretty much broad spectrum.
1:24:42 So nothing really changed in our world until around 2000.
1:24:51 As we get to 2005, we’re starting to find that the incandescent lights with their loads of infrared start being pushed off the market.
1:24:54 And that was purely because they take more energy.
1:24:56 Electric bills are higher and they don’t last as long.
1:24:58 Yeah, exactly.
1:25:14 So when we use LEDs, the light found in LEDs, when we use them, certainly we use them on the retina looking at mice, we can watch the mitochondria gently go downhill.
1:25:16 They’re far less responsive.
1:25:19 Their membrane potentials are coming down.
1:25:21 The mitochondria are not breathing very well.
1:25:23 You can watch that in real time.
1:25:25 Under LED lighting.
1:25:32 Under LED lighting at the same energy levels that we would find in a domestic or commercial environment.
1:25:33 That’s very concerning to me.
1:25:34 It is.
1:25:35 It was never picked up.
1:25:43 Then also, if you do experiments, say, for instance, on flies, flies don’t live as long under blue light, right?
1:25:47 Their mitochondria, again, decline quite markedly.
1:25:49 You produce less ATP.
1:25:56 If you look at mice, you find mice start putting on a lot of weight.
1:26:03 They start putting on a lot of weight because their mitochondria are not taking that glucose out and it’s being deposited as fat.
1:26:08 Their control of their blood glucose, not surprisingly, becomes unbalanced.
1:26:13 And they start to behave slightly peculiarly in open field situations.
1:26:20 Now, you and I know that when you put a mouse in an open field situation, it’s a measure of how confident it feels.
1:26:24 So, it runs around the edge at first until it feels happy and then it wanders around the middle.
1:26:34 Mice under LED lighting do not make that transition from working around the edge and coming into the center.
1:26:41 And that is possibly consistent with the notion they have low-level infection, chronic infection.
1:26:43 That’s all published.
1:26:54 Now, there’s some stunning data coming out of another lab that will come out early next year showing that these same mice have fatty livers.
1:26:57 Again, not really desperately surprising.
1:27:05 So, same food chow as their full-spectrum light counterparts, but they’re under LED lighting and they’ve got fatty livers.
1:27:13 But there’s a clear systemic effect here because their livers are smaller, their kidneys are smaller, and their hearts are slightly smaller.
1:27:27 With the liver problems, we get a raise in what we’ll call liver distress signals, proteins coming around one that’s called ALT, which tells you your liver is not happy at all.
1:27:33 Interestingly, where do you also find vast numbers of mitochondria?
1:27:34 You find them in sperm.
1:27:43 So, there is a greater concentration of sperm with abnormal swimming capacity and abnormal morphology in those mice.
1:27:47 And the testicles have abnormal morphologies.
1:27:51 Now, these are animals that are really run towards the end of their life.
1:27:52 Okay.
1:27:55 But again, let’s put all these things together.
1:27:58 This is clearly telling us that it’s not just the LED.
1:28:02 It’s the LED range, which is 420 to 440.
1:28:05 It’s a specific range that the mitochondria absorb.
1:28:09 And it’s the absence of the red light to counterbalance that.
1:28:10 Got it.
1:28:12 So, this is so important for people to hear.
1:28:15 And I just want to reiterate something you said earlier.
1:28:34 You said that, at least to your mind, this exposure to excessive amounts of short wavelength light because of LEDs is possibly as serious as asbestos exposure in terms of its detrimental effects to human biology.
1:28:35 Possibly.
1:28:36 Possibly.
1:28:38 That’s what we’re shuffling around saying, getting confident about it.
1:28:41 I’d point out another issue.
1:28:44 Now, your colleagues, some are a bit more excitable than others.
1:28:46 Some of them are very conservative and sit there.
1:28:48 It depends on how much red light they’re getting.
1:28:49 Bad joke.
1:28:49 I know.
1:28:50 Yeah, bad joke.
1:28:59 Let’s look at growth in lifespan in Western Europe.
1:29:01 Chugs up, chugs up, chung, chung, chung, chung.
1:29:07 Slowly, you know, we’re living slightly longer on average one year than the next.
1:29:13 And really, you could draw a line along that curve.
1:29:14 Yeah, it’s relatively straight.
1:29:25 We get a dent in the curve and the tendency towards asymptote, which means flattening out, after about 2010.
1:29:29 Now, that can be corrected for COVID.
1:29:33 Something is turning that down.
1:29:43 Now, I’m not going to say LEDs are shortening lifespan, but I’ve got a number of colleagues around me who are saying you need to take this one into account.
1:29:55 And you did say earlier that amount of sunlight exposure, which includes balanced wavelengths of short, medium, and long wavelengths, is associated with longer life, less all-cause mortality.
1:29:56 Yes, definitely.
1:30:00 And that brings me to the other point that you made.
1:30:03 So I’m aware that I’m just restating what you said.
1:30:05 But it’s really hovering in my mind.
1:30:07 It’s so important that I think people need to hear it again.
1:30:15 Which is, it may not be that short wavelength light is detrimental to mitochondria, per se.
1:30:25 It’s that in the absence of balanced light, you’re taking whatever mechanisms that short wavelength light have on mitochondria, and you’re tipping the seesaw in that direction.
1:30:29 And the other side of the seesaw would be weighted by long wavelength light.
1:30:37 So presumably, because mitochondria evolved under short, medium, and long wavelength light, I mean, let’s be fair, it’s not like they evolved under red torches, as you call them, right?
1:30:46 The balance between these wavelengths is really what’s key, and LEDs are just shifting the balance very heavily to short wavelengths.
1:30:52 So I realize that we’re framing long wavelengths as great and short wavelengths as bad.
1:31:02 But like so many things in biology, it seems that it may just be the balance that’s important, and that long wavelengths can have this kind of protective effect to some extent.
1:31:12 But the way I’m thinking about it is that LEDs may be problematic because of just how heavily they weigh one side of the mechanism.
1:31:15 I think you’ve got it in one there.
1:31:18 As opposed to being quote-unquote toxic, right?
1:31:21 It would be like saying, like, we need all three macronutrients.
1:31:22 I suppose you could live without carbohydrates.
1:31:25 But, you know, fats, proteins, and carbohydrates.
1:31:28 And people will try and demonize any one of those, depending on who they are.
1:31:39 But most cultures, most humans evolved in the context of eating some amount of all three of those macronutrients, maybe to varying degrees, different seasons, et cetera.
1:31:41 So you can’t just say that one is bad.
1:31:43 You know, fats are bad.
1:31:44 Proteins are bad.
1:31:45 You know, carbohydrates are bad.
1:31:50 It’s the weighting of them that’s going to influence biology differently.
1:31:53 It seems like the same thing would hold for light.
1:31:59 So let’s frame this in people’s minds under typical lighting conditions with LEDs.
1:32:14 So if I go by an LED light bulb and it doesn’t say sunlight mimicking or full spectrum, how little long wavelength light is there in that bulb compared to sunlight?
1:32:18 And how much short wavelength light is there compared to sunlight?
1:32:23 Not in terms of intensity, because obviously the sun is generally far more intense than any bulb.
1:32:30 But in terms of the distribution of wavelengths, what sort of situation are we creating with those bulbs?
1:32:31 Okay.
1:32:35 So first of all, you know, the way you’ve described it is absolutely the way I think about it.
1:32:37 And I think all our colleagues, it’s balance.
1:32:38 It’s balance.
1:32:47 You should be very careful about what you read on an LED box because people are saying sun-like.
1:32:56 Now, I’ve never found, you know, commercially an LED that says that that’s really gone anything significantly beyond 700.
1:33:07 So it doesn’t matter what they’re telling you, I’m exceedingly doubtful that commercially anyone has got anything that does that.
1:33:15 Because the only way you could do that is to have a vast array of LEDs in a single device.
1:33:22 So, you know, I have an LED at 670, an LED at 700, an LED, all the way up to, you know, over 1,000.
1:33:26 It’s not realistic because it’s expensive and it draws lots of energy.
1:33:33 And the other thing is that we now have found that the mitochondria knows that it’s a compressed load of LEDs.
1:33:49 Because if you put people under a compressed series of LEDs like that, you don’t get the same response or the same positive effect as you do if you put them under an incandescent light where the spectrum is totally smooth.
1:33:52 There’s no, there’s no ups and downs at the top of them.
1:33:53 It’s totally smooth.
1:33:57 Now, how a mitochondria does that is completely and utterly beyond me.
1:33:58 Well, it makes sense.
1:34:01 The mitochondria evolved under sunlight.
1:34:08 And sunlight is a smooth, when you say smooth, as opposed to bumps, what Glenn is referring to is, you know, short wavelengths leading.
1:34:10 You said it’s a continuum leading up to long wavelengths.
1:34:12 Sunlight has that.
1:34:13 We’ll talk about incandescence in a moment.
1:34:19 And these LEDs have these spikes of short, medium, and long-ish wavelength light.
1:34:22 But they’re not actually mimicking sunlight.
1:34:22 No.
1:34:26 And isn’t it amazing that mitochondria can sort that one out?
1:34:27 I think it’s really cool.
1:34:35 And it just makes me feel, you know, by the time it’s all over for me, I’ll have got one bite at this apple.
1:34:40 But there’s a load more there that I think we’re going to find out.
1:34:44 They’re doing things that are just inconceivable at the moment.
1:34:47 What about incandescent bulbs and fire?
1:34:58 I mean, aside from being concerned that people are going to burn their apartments and homes down if they use candlelight or firelight at night, how healthy is candlelight?
1:35:01 How healthy is incandescent light with respect to the mitochondria?
1:35:09 So I think we’re going to leave candlelight out of it because to get enough light out of a candle, we’re going to have to have, you know, copious amounts of candles.
1:35:11 And that’s where people burn down structures.
1:35:15 Yeah, so let’s, and I noticed here in California, people have got lots of wooden houses.
1:35:16 Let’s stay away from that one.
1:35:17 Got a lot of what?
1:35:18 Wooden houses.
1:35:20 Well, we had a serious fire issue in this very area.
1:35:25 I mean, as you’re coming in the Pacific Coast Highway, you may have noticed that used to be covered with homes.
1:35:27 I mean, it was a devastating fire, yeah.
1:35:36 To a first approximation, the spectrum of light that you get from an incandescent light bulb is highly similar to solar light, right?
1:35:39 So it covers almost the same range.
1:35:42 It’s a smooth function.
1:35:47 We drift gently from short wavelengths into medium wavelengths into long wavelengths.
1:35:53 So in evolution, we were wandering around in sunlight.
1:35:58 We then made the transition to fires, producing the same light.
1:35:59 And that’s quite interesting.
1:36:00 Where do we use fires?
1:36:09 We use fires as we move further north, as we come out of Africa, you know, as we move into, I mean, why did people, beyond me having come,
1:36:13 for this interview from Northern Europe in winter?
1:36:16 It’s beyond me as to why they ever did that, because it’s grim.
1:36:21 But they had a light source that was very solar-like.
1:36:26 And so there was no issue there, I don’t think.
1:36:35 So it’s that really very dramatic change that happens in the early 2000s.
1:36:42 Your body has never experienced such confined, limited spectrum of light.
1:36:44 Never experienced it before.
1:36:55 And, you know, one of the other issues that relates particularly to devices that people may use to increase the amount of long wavelength light they get.
1:36:56 Some of these devices are lasers.
1:37:03 You’re no living entity has ever seen monochromatic light before.
1:37:06 It is a totally alien thing to life.
1:37:09 Yeah, but please, folks, do not shine lasers in your eyes.
1:37:09 No, do not.
1:37:11 In fact, don’t shine lasers on your skin.
1:37:19 The only people who should be shining lasers on bodies are trained medical professionals for which there’s an important medical procedure being done.
1:37:25 I’m going to encourage you to be willing to answer this, even though I realize it’s a bit of an uncomfortable space for you.
1:37:38 For artificial long wavelength light generating devices, like the red, near infrared, and infrared, some of these are fairly high power.
1:37:43 There are a growing number of papers, certainly in dermatology and pain relief.
1:37:55 I mean, not a ton of papers, but actually it was a cover of one of what I was told was one of the more prestigious dermatology journals is starting to evaluate what we call photobiomodulation with long wavelength light.
1:38:05 When you look at those devices, do you think that exposure to those can offset the negative effects of LED lighting in a meaningful way?
1:38:08 First of all, I think the majority of them do no harm.
1:38:13 I suspect that the majority of them have a positive impact.
1:38:20 But, you know, we’ve opened up a lot of those devices and they’re pretty poor.
1:38:22 Poor in terms of the amount of energy?
1:38:27 Poor in terms of how they’re put together, first of all, the value of the components.
1:38:27 Got it.
1:38:31 When you get an LED, you know, an LED is like buying a car.
1:38:33 You can buy a bad car or you can buy a very good car.
1:38:37 A lot of the LEDs are not what they say they are.
1:38:42 Certainly when it comes to things like 670 nanometers, which is popular, they’re hard to get.
1:38:44 So they’re not what they say they are.
1:38:50 And very often they’re not what they say they are a year down the road when they’ve been on and off for a long period of time.
1:38:52 Well, I think there’s a range of qualities as well.
1:38:53 Some are medical grade.
1:38:54 Some are not.
1:38:54 Yeah.
1:38:57 Some are used actively by medical clinics.
1:38:58 Some are not.
1:39:00 I hear you.
1:39:04 I think it’s like any industry associated with health and wellness, as it’s called.
1:39:05 I think there’s a range.
1:39:15 So in terms of prescriptives as it relates to indoor lighting, let’s set aside long wavelength light emitting devices.
1:39:17 Incandescents sound like the perfect solution.
1:39:20 But can I still buy incandescent bulbs?
1:39:21 Not in North America.
1:39:24 You can’t buy classic incandescents.
1:39:25 They’re gone?
1:39:32 I think I signed a petition to try and keep them about six months ago, and I don’t know what the status of it is now.
1:39:40 You should still be able to get halogen bulbs, which are almost identical to incandescent.
1:39:42 They’re a type of incandescent.
1:39:50 And the point here is that you can’t have LED lights in ovens because they melt.
1:39:57 Okay, so generally, incandescents are retained for a few special reasons.
1:40:11 The importance of these, I think, is highlighted by something that should come out just before Christmas, one of our studies, where at University College London, we have some buildings without windows.
1:40:17 And they’ve got some pretty harsh LED lighting in them.
1:40:29 And what we did last year with those is we went in there and we measured all the people, staff in there, we measured their ability to detect color.
1:40:38 Then we gave them a whole series of desk lamps, 40-watt incandescent desk lamps.
1:40:40 And we said, you don’t have to look at this.
1:40:43 Just move around, you know, if that’s on your desk.
1:40:45 But a lot of them were architectural model makers.
1:40:48 So they’d be sitting at their desk for a little bit at the time.
1:40:50 Then they’d be going off gluing two bits of wood together.
1:40:52 Where’s the light directed for these people?
1:40:53 Just directed.
1:40:54 It’s directed down, not at their eyes.
1:40:55 No, no, no, no, no.
1:40:58 It’s supplementing their whole environment.
1:41:01 So we walked away from that and we left them.
1:41:02 I think we left them for two weeks.
1:41:08 We came back and we measured their color perception again.
1:41:17 And we got so much better an effect than we ever got with reduced spectrum, long wavelength LEDs.
1:41:21 It was, well, I made us go back and do all the analysis again.
1:41:24 I was really surprised.
1:41:29 So with the LEDs, what you tend to do is the long wavelength ones.
1:41:33 You improve your perception of blue a bit more than your perception of red.
1:41:36 And there’s a bit of a complex story and it’s all over in five days.
1:41:44 These characters, their perception of blue and red both improved to the same extent and it was very significant.
1:41:51 And then we took the bulbs away and we thought, well, we’ll come back six days later and we’ll see where they are.
1:41:55 When we came back, they were exactly the same.
1:41:57 They hadn’t, their perception hadn’t declined.
1:41:58 The improvement was maintained.
1:42:00 The improvement was maintained.
1:42:01 We went back a month later.
1:42:03 The improvement was maintained.
1:42:05 We went back a month later.
1:42:07 The improvement was maintained.
1:42:11 So I’m tracing all these people, what their lives are like and the rest.
1:42:14 It was, it was in November, December.
1:42:16 So they weren’t getting much daylight.
1:42:19 They were in a rather, yeah.
1:42:22 They were in a situation like all people are in Northern Europe.
1:42:24 And then we had a problem.
1:42:25 It was Christmas.
1:42:27 Experiment ended.
1:42:30 But let’s think about this.
1:42:39 These people not only had more significant improvement than they would get with red light, the effect lasted much longer.
1:42:42 Now, one of the things that makes me think now, I go back.
1:42:45 I go back and I think about our experimental results.
1:42:51 Why did I get such good experimental results in whatever it was I was doing?
1:42:59 Is it simply because I am drawing my subjects from a population of human beings who are living under LED lights?
1:43:11 If I went and did those same experiments on a group of farm assistants, you know, or people who are doing surveying of the countryside, would I get the same effect?
1:43:18 I think that in the built environment, we are suffering from a suppression of our physiology.
1:43:21 I have to be careful here about not going over the top.
1:43:30 But we’re suffering from a suppression of our physiology via mitochondria that is just being produced by the built environment.
1:43:36 And a point that I really need to make here, because I now spend a lot of time talking to architects.
1:43:42 I spend more time talking to architects than I do talking to ophthalmologists or medics.
1:43:50 You put a building up, invariably, the majority of the phases of that building will go over budget.
1:43:53 It’s rare for a building to come in under budget.
1:43:57 The last thing to go into a building is the lighting.
1:43:59 It is the very last.
1:44:01 It goes in after the glass.
1:44:02 Okay.
1:44:05 Where do you take your cut on your overexpenditure?
1:44:07 You take your cut on the lighting.
1:44:08 You buy the cheapest LEDs you can.
1:44:12 And the cheapest LEDs have got the restricted spectrum.
1:44:29 So, and to add insult to injury on this, to retain thermal regulation of the building, all commercial buildings and all big buildings now, not domestic ones, will invariably have infrared blocking glass.
1:44:38 So, you get the first hit on the fact that your LEDs are pretty awful, undermining your mitochondria.
1:44:44 The second is you’re isolated from the visual world outside by the infrared blocking glass.
1:44:46 This is double hit.
1:44:50 And I think that double hit is quite significant.
1:45:01 Now, we have had a major, probably one of the world’s largest architects, firms that have just won a very big contract in the USA for a hospital, walk through the door and say,
1:45:04 what is this about healthy lighting?
1:45:13 And I know they’re putting their money on the table on this one because they have a vast area where all the architects sit.
1:45:15 It’s like a aircraft hangar.
1:45:17 And they’re stripping out all the LEDs.
1:45:24 So, what I’m gathering is that if people spend a lot of time outside, A, that’s a good thing.
1:45:25 Yeah.
1:45:28 B, you probably don’t need to supplement your indoor lighting environment.
1:45:31 LEDs might even be fine for those folks.
1:45:32 Although, you wouldn’t recommend it.
1:45:38 It doesn’t sound like they need to, quote, unquote, supplement with incandescent or with long wavelength light exposure from a device.
1:45:50 For people, which I think is most people nowadays, who are under LED lighting a significant portion of the day in a building with glass that filters the bright sunlight to control the temperature
1:45:56 and make sure there isn’t a lot of, you know, glaringly bright light coming in at certain phases of the day,
1:46:04 they certainly should try and get outside more than they can take their lunch outside, take a call outside, get outside.
1:46:13 Light clothing is going to be fine because the long wavelength light will pass through, as your colleague discovered, literally go through their body, scatter, et cetera.
1:46:26 But they may need to, or choose to, excuse me, supplement with a halogen or incandescent, even just table lamp for a short period of time now and again, especially it seems in winter this would be beneficial.
1:46:42 And where I worry the most about light environments as it relates to diminishing mitochondrial function is in kids who are staring at screens, not getting outside enough because of screens, et cetera, classrooms, et cetera.
1:46:43 What do we know about screen light?
1:46:49 You know, I, like many people will dim down my screen in the evening if I’m going to be on my computer.
1:46:58 I do wear short wavelength blocking glasses after, I wouldn’t say after sundown, but after dark really helps my transition to sleep for obvious reasons.
1:47:04 I learned that people’s sensitivity to light in terms of how it impacts sleep varies quite a lot.
1:47:04 Yes.
1:47:06 Some people can stare at blue light and fall asleep.
1:47:07 No problem.
1:47:08 Other people do that.
1:47:08 They’re waking up in the middle of the night.
1:47:10 I’m very sensitive to it.
1:47:17 But the blood glucose elevating effects of short wavelength light at night seem pretty ubiquitous.
1:47:19 There’s a study, I don’t know if you’re familiar with it.
1:47:23 It was done, it was published in the Proceedings of the National Academy of Sciences.
1:47:30 They had people, I think it was kids actually, sleep under a 100 lux overhead light.
1:47:32 So their eyes are closed.
1:47:33 100 lux is very dim.
1:47:43 And as compared to complete darkness, or it wasn’t complete darkness, I think it was like a 1 to 10 lux lighting condition, you saw elevated blood morning glucose.
1:47:43 Yeah.
1:47:45 Which is not good, right?
1:47:47 That reflects a cortisol increase.
1:47:48 So it’s not just about sleep.
1:47:50 It’s about blood glucose regulation, et cetera.
1:47:55 So I’m summarizing here quite a lot of things, and I’m speculating here and there as well.
1:48:03 Do you think people need to supplement with long wavelength light if they’re not getting outside enough, or they work in one of these LED-rich environments?
1:48:03 Okay.
1:48:07 Let’s backtrack a little bit, particularly about the kids and screens.
1:48:18 So myself and a load of my colleagues have sat with a blue screen staring at it all day for days, mind-bogglingly boring thing to do.
1:48:20 It had almost no effect on it.
1:48:21 Oh, you’ve done that experiment?
1:48:22 We’ve done that experiment.
1:48:24 Oh, I thought you were just describing your life.
1:48:24 No, no.
1:48:35 And I think the answer is that the blue in most of those screens is actually rather long wavelength blue.
1:48:38 So it’s blue pushing 450 plus.
1:48:43 So it’s not in that danger zone, which I regard as 420 to 440.
1:48:45 I think it’s outside it.
1:48:53 And I know we talked at one point to a major American computer manufacturer about this issue about the screen.
1:48:57 So I am not as worried about that as I thought I would have been.
1:49:04 But there is a separate issue, and it’s one that the pediatric ophthalmologists are very concerned about,
1:49:15 and that is particularly close work in kids, close work combined with a lot of screen work, and the issue of myopia.
1:49:18 Close work, staring at something within a foot or two.
1:49:18 Yeah, yeah.
1:49:20 So, and myopia.
1:49:31 Now, this is a very big issue in Asia and in China, and we know that the absence of long wavelength light is a driver.
1:49:34 My problem is I can’t work out why.
1:49:43 Now, I should fundamentally be a pragmatist and say if we know it’s a driver, then let’s just supplement it.
1:49:45 When you say it’s a driver, it’s creating this problem.
1:49:48 It is part of the thing that’s creating this problem.
1:49:55 Now, myopia is a really big issue because, okay, we can control myopia by just giving you different lenses.
1:50:00 So your child will be able to read the text even though they’ve got myopia.
1:50:07 The trouble is that when that child reaches 40 or 50, the retina has been stretched because the eye has grown too long.
1:50:18 And as the retina stretches as you age and you lose cells so the retina becomes a little less cohesive, you get tears and you can get a form of macular degeneration.
1:50:19 Yikes.
1:50:26 So this is a major concern, particularly in China, and they’ve taken a number of steps to deal with it.
1:50:36 One of which, for instance, is in the classroom, they put a bar on the desk so the kids can’t actually sit too far forward to read the text.
1:50:37 Whoa.
1:50:37 Right?
1:50:39 So to increase the distance.
1:50:45 They’ve also got into the red light, but part of the problem there is they’ve used lasers.
1:50:50 So they’ve got a restriction in myopic development.
1:51:00 But at the same time, when you go back and look at them, there are spots in the retina where the laser has affected.
1:51:01 Negatively.
1:51:02 Negatively.
1:51:03 It’s burning out pieces of retina.
1:51:03 Yeah.
1:51:09 But, you know, people come along and they say, well, look, we only used 10 milliwatts per centimeter squared.
1:51:10 Same as an LED.
1:51:17 The thing that they don’t get is that laser light scatters in a very different way from LEDs.
1:51:20 LED light scatters uniformly.
1:51:22 Why do you think they use lasers?
1:51:23 Because it sounds good.
1:51:24 We’re using light.
1:51:25 We’re doing something more powerful.
1:51:27 That’s a problem around this whole industry.
1:51:29 We’re doing powerful things.
1:51:34 Now, laser light does not scatter evenly when it hits tissue.
1:51:37 It forms something called caustics.
1:51:46 And caustics are the sorts of things you see sometimes on a shallow lake where it’s rippling and you get bright spots and you get dark spots.
1:51:51 Those bright spots are what you get in laser light, these caustics.
1:51:54 So, the energies tripling or quadrupling in certain areas.
1:51:59 So, I mean, I didn’t know what a caustic was until I started to talk to physicists.
1:52:01 Never reiterate on you.
1:52:06 Never, ever use a laser unless there is a profound medical reason for doing so.
1:52:11 And certainly myopia, which is going to be – it’s a ticking time bomb.
1:52:16 No current politician is particularly concerned because it’s going to be another person’s problem in the future.
1:52:21 So, windows in classes, very important.
1:52:23 And not tinted windows.
1:52:24 Not tinted windows.
1:52:29 We’re currently talking about putting a few incandescent lights in.
1:52:32 Schools generally are stretched for money.
1:52:36 And their first reaction is, this is going to cost us a lot more.
1:52:40 Well, the answer actually is put a dimmer switch on the incandescent light bulb.
1:52:47 Even though it appears dim to you, still producing loads of infrared light because it’s getting warm.
1:53:00 The other thing that we’ve not touched on, which is, I think, very important in the architectural world and the school world, is that all plant matter reflects infrared light.
1:53:07 You grab a plant out here in California where maybe it’s 80 degrees, the leaf is not hot.
1:53:08 Why does that happen?
1:53:11 It’s because it reflects infrared light.
1:53:26 Now, if you go up to a plant in brilliant sunlight and you put your measuring equipment on it, the light that’s being reflective is just a small reach away from what we think the smallest therapeutic dose could be.
1:53:34 So, planting trees to reflect the infrared light that is available to you is very important.
1:53:36 Architects are really getting that one.
1:53:40 Does it have to be trees or can it just be indoor plants and having an incandescent sort?
1:53:52 Well, okay, have an incandescent source, but have also plants on the outside that are getting sunlight because they’re going to bounce the infrared back to you.
1:54:02 One of the physicists in our lab, Edward Barrett, has a fantastic infrared camera and he goes around taking infrared photographs.
1:54:10 And we were in a, we were in a, we were in a, uh, an office building and there was some blackout blinds, very thick blinds.
1:54:16 And when we looked through the infrared camera, there was a small fire at the bottom of these curtains.
1:54:18 I mean, just really surprised.
1:54:22 And then we pulled back the curtain and there was a row of plants.
1:54:29 So, um, and there is the name completely escapes me.
1:54:36 There is a city in the Midwest where the authorities planted something like a thousand trees.
1:54:46 And what they did was they measured blood markers that were blood markers of stress, including complement related protein, which is a sign of systemic inflammation.
1:54:55 And they planted these trees and they went back, I think, two or three years later and measured these metrics and they got a significant reduction.
1:54:58 Now, that is interesting.
1:55:12 So, my big question, and it’s one that I’m trying to get ethics to do now, is what happens to your blood as you pass from a concrete building, sit you in a concrete building for five hours?
1:55:13 It’s horrible.
1:55:15 You’re getting no infrared light.
1:55:16 You’ve got infrared blocking windows.
1:55:17 You’ve got LEDs.
1:55:19 What happens when I wheel you into a park?
1:55:22 What happens when I wheel you into woodland?
1:55:25 You know you feel so much better.
1:55:28 You know, everybody says, I feel so much.
1:55:30 Well, if you feel better, something’s happening.
1:55:32 What is happening?
1:55:37 So, it’s not only about the light that we have in the built environment.
1:55:40 It’s about the glass that we have in the built environment.
1:55:42 And it’s about plant matter.
1:55:44 Plant matter.
1:55:55 Should we be planting plants, for instance, on the north side of buildings, which are tall because they will hit the light level and they have the capacity to reflect it back through into the building?
1:55:57 I can tell you’ve been spending a lot of time with architects.
1:56:02 A couple of things are really striking.
1:56:14 One, it’s very clear that as we become more and more modern as a species, we’re going to look for more cost and energy efficient ways to do things.
1:56:16 LEDs are a good example of that.
1:56:21 And I think LEDs have been very beneficial and, you know, across a number of different industries.
1:56:32 But that, you know, as we move away from agricultural living for most people, nowadays people, you know, will just have food delivered as opposed to going to restaurants.
1:56:33 That’s happening more and more.
1:56:37 And I think it’s a required effort to bring the critical elements of the outside indoors.
1:56:38 Yes.
1:56:42 And it sounds kind of crazy, but people will, you know, exercise indoors.
1:56:44 I try and exercise outside if I can, but I can’t always do that.
1:56:51 But we’re now talking about bringing long wavelength light indoors and bringing balanced full spectrum light indoors.
1:57:05 And if it’s as simple as bringing some plants, you know, putting plants around a building, keeping the tinting off of windows, maybe I could see where that might cause some issues with, you know, regulating temperature and the downstream costs of that, et cetera.
1:57:19 But, you know, having some long wavelength emitting sources, maybe it’s an actual long wavelength, a.k.a. red light, you know, somewhere near a plant or a series of plants.
1:57:24 Because not everyone can change their internal environment, their apartments, et cetera.
1:57:33 I must say in the last probably 18 months, I’ve made some pretty serious effort to get in front of a long wavelength emitting device.
1:57:42 Just my own personal experience is that by doing that, and I do do it early in the day, I do not use protective eye covering because I’m comfortable with those wavelengths.
1:57:44 I sometimes will close my eyes for portions of it.
1:57:58 But I must say, and I don’t think this is placebo, but who knows, I find that it produces a tangible increase in just energy and feelings of well-being for a substantial amount of time afterwards for me.
1:58:07 But that’s on a backdrop of already doing a number of other things, including trying to get outside for a brief 20-minute or even 10-minute walks, grab a little gulp of sunshine, as I call it.
1:58:08 It’s not really a gulp.
1:58:14 I think that the more we can get outdoors, great, provided we don’t sunburn.
1:58:14 Yeah.
1:58:21 But we need to start bringing certain elements of the outdoors in to classrooms, hospitals.
1:58:28 I mean, there’s this phenomenon, ICU psychosis, where people don’t have access to sunlight and circadian rhythm information.
1:58:35 They’re being woken up in the middle of the night, and they literally develop – they’re not psychotic, and they develop a transient psychosis that resolves when they leave the hospital.
1:58:41 I mean, I feel, as you can probably tell very, very strongly, that lighting is so critical for immediate and long-term health.
1:58:42 And I agree with you.
1:58:57 I think we – not to sound catastrophic, but if we don’t – no pun intended – short-circuit this – excessive short-wavelength light issue, that we are going to see more and more metabolic dysfunction, more and more visual dysfunction, myopia.
1:59:13 And for people with neurodegeneration or a genetic bias toward it, or maybe the occupational hazard-related bias toward it, that if they don’t get the protective effects of long-wavelength light, I think it’s going to be really serious.
1:59:13 Yeah.
1:59:16 I completely agree with you.
1:59:20 I mean, we weren’t sticking our head above the parapet three or four years ago, but we are now.
1:59:27 We think this is a significant public health problem.
1:59:34 And some people – we’ve been approached by a few critical care units saying, should we – you know, what about changing our lighting?
1:59:37 I mean, the architects have taught me one or two things.
1:59:41 So they say cost to me because they’re commercial.
1:59:49 So they say things like, okay, well, if that gets your patient out of intensive care unit one day earlier, what does it save you?
1:59:57 With one group of architects, we’ve talked about re-light – changing the lighting in a building to having major refurbs on it.
2:00:04 And, oh, you know, the owners are – you know, they’re going, oh, do we need this, you know, et cetera, et cetera.
2:00:11 And the architect turned around and said, how many days did you lose sickness in this building last year?
2:00:14 And, of course, they didn’t know the answer, but it put them really on the spot.
2:00:23 But the architect said, you should look at the larger economic model here, and that includes the health, perceived health of the individual.
2:00:28 But it may have beneficial effects for you in terms of reducing costs.
2:00:33 And I think they put their finger on that really quite sharply.
2:00:47 For people that are on a real budget and, like most of us, have to rely on LED lighting, hopefully they’re dimming their lighting a bit in the evening, not relying so much on overhead lighting, trying to get their circadian rhythm correct.
2:00:51 And in the daytime, getting outside is get their sunlight in the morning, et cetera.
2:00:54 And they want to get some more balanced or long-wave length light.
2:00:57 And they want to do it in the least expensive way possible.
2:01:06 Even though candlelight is not very bright, getting a – I would recommend a odorless – because we’re learning all this stuff about the odors from candles.
2:01:17 You know, an odorless, like a pure beeswax candle that, provided it safe, they can – you know, at their desk in the evening or next to – maybe even on their nightstand, they have a candle while they read.
2:01:19 Just getting a bit more long-wave length light.
2:01:23 You know, as you say, supplementing with long-wave length light here and there.
2:01:26 Maybe while even they’re on their phone or their tablet before sleep.
2:01:31 I feel like these things ought to make a meaningful difference over time.
2:01:32 They’re very low cost.
2:01:36 Provided you don’t burn your structure down, they’re safe.
2:01:41 And even better, it sounds like, would be to get a hold of an incandescent or halogen bulb.
2:01:48 But I feel like this is something that most anyone could do and seems very, very healthy to do.
2:02:00 But I am 100% behind the idea that, firstly, that this can change public health and, secondly, that it should be done at almost zero cost because that is a potential.
2:02:10 So, if you look at, say, a number of my colleagues, and this includes myself, in the kitchen, I have got a halogen lamp.
2:02:19 So, when I get up in the morning and, you know, you’re spending that 45 minutes that really should be 10 minutes, but, you know, you’re faffing around doing stuff.
2:02:22 There’s a halogen lamp there on at the right time.
2:02:27 It’s not desperately bright, but it’s there at a critical time during the day.
2:02:29 What color does it appear?
2:02:30 Ordinary white light.
2:02:30 Okay.
2:02:31 But it’s full spectrum.
2:02:44 But it’s full – a proper halogen lamp is just a certain kind of incandescent that has potential longer life in terms of its shelf life because there are reasons you should keep it, reasons you should have it.
2:02:47 And just do that.
2:02:48 Great.
2:02:58 Just, you know, a halogen lamp, and particularly if you can afford to dim it, it’ll last almost forever.
2:03:09 Because if you just turn the power down, which increases the amount of infrared light, the bulb will last for ages, absolutely ages.
2:03:10 And you’re using this in the morning.
2:03:11 You could also use it in the evening.
2:03:15 And if you dim it down, it’s not going to alter your melatonin level circadian rhythm.
2:03:20 No, and if you dim it down, your energy bills should not go up.
2:03:30 So I believe profoundly that we can affect public health, and we should affect public health at a highly economic way.
2:03:36 That’s kind of – so we are working hard on what’s the minimum?
2:03:37 What’s the minimum?
2:03:39 What’s the minimum?
2:03:49 You know, in critical care units, a big one that we really are trying to dent is nursing homes where these people spend all their time in beds or they’re, you know, they’re away from windows.
2:04:01 Can we wheel them all in for breakfast and actually have a heat source, an incandescent heat source to provide incandescent light, but at the same time, use that heat?
2:04:08 So the architects used to say, well, if you want me to change all these lighting, you know, what am I going to do with all this excess heat coming off ceiling lamps?
2:04:09 Well, they’ve turned around now.
2:04:14 They’re saying, we’ll put them lower down and maybe we’ll use the heat to circulate in the room.
2:04:19 There’s lots of imaginative ways around this.
2:04:24 You know, there’s 50 PhDs in this with some really simple winner experiments.
2:04:25 It’s great.
2:04:35 I mean, I’d like everyone to think about their indoor lighting environment, how much sunlight exposure and short wavelength shifted LED exposure they’re getting during the day.
2:04:39 Not because I’m, you know, really into like extreme biohacking.
2:04:40 I’m actually not.
2:04:48 I just think that whatever we’re missing from the out of doors that we need and is healthy for our mitochondria, which clearly involves long wavelength light.
2:04:53 Your work has demonstrated that beautifully and the work of others, of course, you’re always so good at attribution.
2:04:56 So I want to acknowledge you for that by doing it as well.
2:04:59 I think people should do it.
2:05:05 And if it’s an incandescent bulb or a halogen or candlelight, it seems like it would make a meaningful difference.
2:05:19 Speaking of meaningful differences, before we part ways here, I would love to hear a story that you were starting to tell me before we recorded about a child with a mitochondrial disease.
2:05:25 And how some of this stuff about light and mitochondria was actually useful in that context.
2:05:26 Yeah.
2:05:30 So we’re doing clinical trials and I’m quite optimistic about some of them.
2:05:44 But there is a specific group of diseases called mitochondrial diseases where the genetic code, because mitochondria have got their own DNA, the genetic code for making ATP gets disrupted.
2:05:49 And that can be mild or it can be very severe.
2:05:54 Some of these children do not make it beyond 25.
2:05:58 Typical reasons are heart failure, etc.
2:06:03 Some of them are very bed bound and crippled by the disease.
2:06:08 Others manage to walk around and function to a first approximation.
2:06:13 And I started to get emails from people who said, you know, you were showing red light.
2:06:16 You’re using the word red light and mitochondria, improving mitochondria.
2:06:18 My child’s got mitochondrial disease.
2:06:22 And I said, I don’t have ethics for that.
2:06:24 You know, I can’t pass any real comment.
2:06:29 If you chose to do something, then I suggest you might consider doing this.
2:06:39 And the first child that did do that had a, I would say, gut-wrenching improvement.
2:06:43 We were devastated by its effect.
2:06:44 Positive effect.
2:06:44 Positive.
2:06:47 Over here, when we say gut-wrenching, we mean it was negative.
2:06:47 Oh, no.
2:06:51 You’re saying eye-watering for you guys is negative.
2:06:52 Gut-wrenching is positive.
2:06:54 Over here, eye-watering is positive.
2:06:55 And I’m just teasing.
2:07:00 So we were looking at simple metrics, which is how much they could open their eyelids.
2:07:02 It’s called ptosis, right?
2:07:03 It couldn’t open their eyes.
2:07:12 This child, the first child within a month or so had semi-mobility.
2:07:13 Amazing.
2:07:15 I got a video of her walking to school.
2:07:16 Amazing.
2:07:18 I went to the bathroom and sobbed.
2:07:23 Done something that really helped someone.
2:07:26 Then we had another couple of kids, and they all had small improvements.
2:07:28 We got a clinical trial for it.
2:07:34 And our biggest problem is we couldn’t get enough kids into the study.
2:07:41 The density of kids with mitochondrial disease in the UK, we got funding for it, was just too low.
2:07:48 So one of the things I’ve got to do, sadly, when I go back, certainly before Christmas, I’ve got to wrap that up and hand the money back.
2:07:51 I’m just going to say, just could not get the kids.
2:07:57 And some of them, you know, as I told you, you know, when that disease digs in badly, we can’t do anything about it.
2:07:59 Some of those kids were just so sick.
2:08:04 You know, it was a major effort to get them to the hospital to assess them.
2:08:09 But let’s take a defocused image on this.
2:08:15 And theoretically, red light should help kids with mitochondrial disease.
2:08:19 It will do absolutely no harm whatsoever.
2:08:27 And I generally say if all of this is a pile of rubbish, A, I’ll look an idiot, but I don’t think I am going to look an idiot.
2:08:32 B, you will not have wasted money on something that’s just completely worthless.
2:08:42 So I’m talking to people now and I’m saying, OK, why don’t you think about changing the light bulbs in the home to get just get that extra bit of red light to help help you through.
2:08:47 We’ve got a trial for a retinal disease coming out shortly.
2:08:49 I don’t know the results.
2:08:51 They won’t show me, probably because they know I’ll talk.
2:08:55 And it’s a disease called retinitis pigmentosa.
2:08:55 Very common.
2:09:03 And we’ve had a fantastic response from a donor in the States who has given us some money.
2:09:10 And the next project in that line is changing the light bulbs for patients with retinitis pigmentosa.
2:09:12 I’m partly working at Moorfields Eye Hospital.
2:09:16 Supposedly, it’s got the biggest ophthalmic outpatient population in the world.
2:09:20 And we do have enough people with retinitis pigmentosa.
2:09:24 So I’m going to kick that off towards the end of this year.
2:09:26 Everything’s pointing towards light bulbs.
2:09:27 Everything’s pointing towards.
2:09:31 And I would at this point say, and I’m not saying it for the first time here.
2:09:34 I’ve shouted about it for the last six months.
2:09:37 Moorfields Eye Hospital is building a brand new hospital.
2:09:38 Looks great.
2:09:39 It’s all in glass.
2:09:40 It blocks infrared.
2:09:42 And it’s got the world’s worst.
2:09:44 It’s going to have the world’s worst LEDs put in it.
2:09:48 You know, we need to learn.
2:09:50 But it’s apparent to me we’re going to have to learn slowly.
2:09:53 As with so many things with human health.
2:09:58 But listen, Glenn, I want to thank you on many levels.
2:10:02 First of all, for taking the long trek over here from the UK.
2:10:05 We have some sunlight to offer you.
2:10:06 Oh, let’s do it.
2:10:07 I’m on the Human Mum podcast.
2:10:09 That’s a big plus in life.
2:10:13 I’m also, I got out of London, which was gray, grim, cold, and wet.
2:10:16 You didn’t have to talk too hard to get me over here.
2:10:21 All right, well, we’re happy to have you here in the studio sharing all this knowledge.
2:10:25 And also, I really want to thank you for shifting your focus of research.
2:10:31 We won’t waste people’s time by talking about the various things that you and I worked on for years.
2:10:35 We were in slightly overlapping fields and then different fields and we would overlap again.
2:10:41 But we go way back and you’ve always done such meticulous and really beautiful work.
2:10:52 But I think you and I have shared with one another, and I’ll share now, that, you know, at some point one reaches like a juncture in their career where you kind of go, you know, how can I make the most positive impact?
2:11:10 And a few years back when I started seeing the studies that you were doing on bees and mice and then humans evaluating how different wavelengths of light can impact visual function, mitochondrial health, and the number of really terrific collaborators that you’ve brought in around that.
2:11:20 And again, I love the way that you give such a ready attribution to the other people in the field and also that you are willing to be vocal about what people can do.
2:11:23 Scientists are often afraid of that.
2:11:32 You give people meaningful suggestions about how they can perhaps improve their health, their vision, et cetera, using low cost or even, in some cases, cost-saving technology.
2:11:42 So I could go on and on here, but I really want to thank you for sharing all this knowledge, for doing the work you do, and for being a voice for public health as it relates to indoor and outdoor lighting.
2:11:45 And I really look forward to seeing what you do next.
2:11:50 And it’s a real pleasure for me to sit down with a long-term colleague.
2:11:51 So thank you.
2:11:52 I thoroughly enjoyed it.
2:11:52 Thank you.
2:11:56 Thank you for joining me for today’s discussion with Dr. Glenn Jeffery.
2:12:02 To learn more about his work and to find links to the various resources we discussed, please see the show note captions.
2:12:06 If you’re learning from and or enjoying this podcast, please subscribe to our YouTube channel.
2:12:08 That’s a terrific zero-cost way to support us.
2:12:13 In addition, please follow the podcast by clicking the follow button on both Spotify and Apple.
2:12:17 And on both Spotify and Apple, you can leave us up to a five-star review.
2:12:20 And you can now leave us comments at both Spotify and Apple.
2:12:24 Please also check out the sponsors mentioned at the beginning and throughout today’s episode.
2:12:26 That’s the best way to support this podcast.
2:12:35 If you have questions for me or comments about the podcast or guests or topics that you’d like me to consider for the Huberman Lab podcast, please put those in the comments section on YouTube.
2:12:37 I do read all the comments.
2:12:39 For those of you that haven’t heard, I have a new book coming out.
2:12:41 It’s my very first book.
2:12:45 It’s entitled Protocols, an Operating Manual for the Human Body.
2:12:51 This is a book that I’ve been working on for more than five years, and that’s based on more than 30 years of research and experience.
2:12:59 It covers protocols for everything from sleep to exercise to stress control, protocols related to focus and motivation.
2:13:04 And of course, I provide the scientific substantiation for the protocols that are included.
2:13:08 The book is now available by presale at protocolsbook.com.
2:13:10 There you can find links to various vendors.
2:13:12 You can pick the one that you like best.
2:13:16 Again, the book is called Protocols, an Operating Manual for the Human Body.
2:13:22 And if you’re not already following me on social media, I am Huberman Lab on all social media platforms.
2:13:25 So that’s Instagram, X, Threads, Facebook, and LinkedIn.
2:13:35 And on all those platforms, I discuss science and science-related tools, some of which overlaps with the content of the Huberman Lab podcast, but much of which is distinct from the information on the Huberman Lab podcast.
2:13:39 Again, it’s Huberman Lab on all social media platforms.
2:13:55 And if you haven’t already subscribed to our Neural Network newsletter, the Neural Network newsletter is a zero-cost monthly newsletter that includes podcast summaries, as well as what we call protocols in the form of one-to-three-page PDFs that cover everything from how to optimize your sleep, how to optimize dopamine, deliberate cold exposure.
2:14:00 We have a foundational fitness protocol that covers cardiovascular training and resistance training.
2:14:03 All of that is available completely zero-cost.
2:14:09 You simply go to HubermanLab.com, go to the menu tab in the top right corner, scroll down to newsletter, and enter your email.
2:14:12 And I should emphasize that we do not share your email with anybody.
2:14:16 Thank you once again for joining me for today’s discussion with Dr. Glenn Jeffery.
2:14:21 And last, but certainly not least, thank you for your interest in science.
2:14:21 Thank you.
Chào mừng đến với podcast Huberman Lab, nơi chúng tôi thảo luận về khoa học và các công cụ dựa trên khoa học cho cuộc sống hàng ngày. Tôi là Andrew Huberman, và tôi là giáo sư thần kinh học và nhãn khoa tại Trường Y Stanford. Khách mời hôm nay của tôi là Tiến sĩ Glenn Jeffery, giáo sư khoa học thần kinh tại University College London. Trong tập hôm nay, chúng ta thảo luận về cách bạn có thể sử dụng ánh sáng, đặc biệt là ánh sáng đỏ, hồng ngoại gần và hồng ngoại, để cải thiện sức khỏe. Và không, không chỉ bằng cách tắm nắng. Mặc dù chúng tôi có nói về ánh sáng mặt trời, phòng thí nghiệm của Tiến sĩ Jeffery đã phát hiện ra rằng những bước sóng hoặc màu sắc ánh sáng nhất định có thể được dùng để cải thiện làn da, thị lực, thậm chí cả điều hòa đường huyết và trao đổi chất.
Tiến sĩ Jeffery giải thích cách ánh sáng được hấp thụ bởi nước trong ty thể — các bào quan tạo năng lượng trong tế bào của bạn — để giúp chúng hoạt động tốt hơn bằng cách tạo ra nhiều ATP hơn. Ông cũng giải thích cách ánh sáng có bước sóng dài, những thứ như ánh sáng đỏ, có thể bảo vệ khỏi tổn thương ty thể do tiếp xúc quá mức với các nguồn như bóng đèn LED và màn hình, mà tất nhiên, ngày nay chúng ta gần như tiếp xúc cả ngày. Và những cách đơn giản, rẻ tiền hoặc thậm chí không tốn kém để bạn có thể tiếp xúc với ánh sáng bước sóng dài. Một lần nữa, không chỉ bằng cách tăng thời gian tiếp xúc với ánh sáng mặt trời. Ông giải thích rằng ánh sáng bước sóng dài thực tế có thể xuyên vào và đi qua toàn bộ cơ thể bạn, và nó tán xạ khi ở bên trong bạn. Nghe có thể đáng sợ, nhưng thực ra đó là điều tuyệt vời cho sức khỏe của bạn, bởi đó là cách ánh sáng bước sóng dài có thể cải thiện sức khỏe của tất cả cơ quan trong cơ thể bằng cách xâm nhập và hỗ trợ ty thể. Tin hay không thì tùy, những bước sóng ánh sáng nhất định thậm chí có thể xuyên qua hộp sọ vào não của bạn và giúp thúc đẩy sức khỏe não bộ.
Trong tập hôm nay, chúng tôi cũng bàn về những phát hiện mới liên hệ lượng ánh sáng mặt trời bạn tiếp xúc với tuổi thọ. Đó là những kết quả rất đáng ngạc nhiên, nhưng quan trọng. Ngoài ra, tại sao ai cũng cần một ít tiếp xúc với tia UV. Và chúng tôi thảo luận liệu có quan trọng khi nhắm mắt khi dùng các thiết bị ánh sáng đỏ hoặc trong phòng xông ánh sáng đỏ hay không, và cách áp dụng ánh sáng đỏ và các ánh sáng hồng ngoại để đạt lợi ích sức khỏe tối đa. Hôm nay, bạn sẽ học từ một trong những nhà khoa học vĩ đại trong lĩnh vực thần kinh học về cách sử dụng ánh sáng để cải thiện sức khỏe và tuổi thọ của mọi mô trong cơ thể bạn, và các cơ chế hoạt động. Trước khi bắt đầu, tôi muốn nhấn mạnh rằng podcast này tách biệt với vai trò giảng dạy và nghiên cứu của tôi tại Stanford. Tuy nhiên, nó là một phần trong mong muốn và nỗ lực của tôi nhằm đưa thông tin về khoa học và các công cụ liên quan đến khoa học miễn phí tới công chúng. Phù hợp với chủ đề đó, tập hôm nay có tài trợ. Và bây giờ là phần trao đổi của tôi với Tiến sĩ Glenn Jeffery. Tiến sĩ Glenn Jeffery, xin chào mừng. Cảm ơn. Rất cảm ơn.
Chúng ta quen nhau từ lâu. Sau này tôi sẽ kể một chút câu chuyện và lý do tại sao thật sự khó tưởng tượng là chúng ta lại ngồi đây nói về những gì đang nói. Nhưng thật vui khi được gặp lại anh. Và tôi rất hào hứng về công trình anh đã làm trong vài năm gần đây vì nó hoàn toàn biến đổi cách tôi nghĩ về ánh sáng và sức khỏe, ánh sáng và ty thể. Thực sự, mỗi môi trường tôi bước vào bây giờ, trong nhà hay ngoài trời, tôi đều nghĩ về cách môi trường ánh sáng đó ảnh hưởng đến sức khỏe tế bào của mình, có thể thậm chí là tuổi thọ. Vậy nếu anh sẵn lòng, anh có thể giải thích cho mọi người một chút về ánh sáng, nói ví dụ phổ nhìn thấy được, những thứ chúng ta có thể thấy, và những thứ nằm ngoài khả năng nhìn của chúng ta, như một khung để hiểu cách những thứ đó ảnh hưởng đến tế bào? Bởi tôi nghĩ nếu không có hiểu biết đó, sẽ hơi bí ẩn vì sao ánh sáng với màu hoặc bước sóng nhất định lại có thể tác động lên ty thể theo cách chúng làm. Nhưng chỉ cần hiểu một chút về ánh sáng, tôi nghĩ mọi người sẽ hiểu nhiều hơn buổi trò chuyện này.
Ừ, chắc chắn. Chúng ta thường nghĩ về ánh sáng chỉ thuần túy theo ánh sáng chúng ta nhìn thấy, và điều đó hoàn toàn tự nhiên. Ánh sáng chúng ta nhìn thấy kéo dài từ xanh lam sâu, tím, ra tới đỏ sẫm. Đó là những gì chúng ta thấy, những gì chúng ta nhận biết. Vấn đề là thực ra có nhiều hơn thế rất nhiều. Mặt trời phát ra một lượng lớn ánh sáng mà chúng ta không nhìn thấy. Vậy giả sử dải nhìn thấy được, chỉ lấy các con số, là khoảng 400 đến 700 — đó là phổ của chúng ta. Nanômét. Và ở đây ta đang nói về bước sóng, độ “gợn” của những sóng ánh sáng đó. Ánh sáng mặt trời mở rộng gần tới 3.000 nanômét. Hãy nghĩ về điều đó: một dải rất, rất lớn. Và đó là phần ở phổ hồng ngoại. Ở phía kia, những phần mà ta không thấy, những xanh lam rất sâu và tím, thì kéo xuống tới khoảng 300 nanômét. Đây là một continuum. Chúng ta chia nó ra vì có phần ta thấy và phần ta không thấy. Nhưng bạn có thể nghĩ về nó như một dải bước sóng liên tục, và bước sóng càng ngày càng dài khi ta đi ra phía đỏ sâu. Vì vậy, ánh sáng bước sóng ngắn, những cái ngay phía dưới màu xanh, có tần số rất cao. Chúng mang năng lượng khá lớn.
Và đó là lý do khi bạn ngồi trong nắng và bị cháy nắng, chủ yếu là do những bước sóng ngắn của tia cực tím hiện diện. Rồi nếu đi ra ngoài phạm vi nhìn thấy của chúng ta, vượt quá khoảng 700, các bước sóng trở nên rất, rất dài. Chúng mang một dạng năng lượng nào đó, nhưng không có “sức đập” mạnh.
Điểm quan trọng cần nghĩ đến là khi bạn ra ngoài dưới ánh mặt trời, bạn thấy tất cả những màu sắc — xanh dương, xanh lá, đỏ — nhưng còn rất nhiều thứ ngoài kia mà bạn không nhìn thấy. Và chúng ta từng nghĩ có lẽ bạn không cần phải biết tới chúng. Nhưng hầu hết động vật về cơ bản đều nhìn thấy dải quang học như chúng ta: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Chúng ta có thể tách các màu đó ra bằng cách chiếu ánh sáng qua lăng kính — tôi nghĩ ngay đến bìa album Dark Side of the Moon của Pink Floyd — đó là tách các bước sóng khác nhau.
Bạn nói các bước sóng ngắn có một “sức đập”. Tôi muốn nói chút về cái “sức đập” đó. Chúng ta phân biệt giữa bức xạ ion hóa và bức xạ không ion hóa. Và tôi nghĩ với nhiều người, khi nghe từ “bức xạ” họ nghĩ đến phóng xạ và cho rằng tất cả bức xạ đều xấu hoặc nguy hiểm. Nhưng thực ra năng lượng ánh sáng cũng là bức xạ, phải không? Nên nó cũng là dạng năng lượng bức xạ. Ở các bước sóng ngắn hơn tia cực tím, đó là bức xạ ion hóa. Có lẽ chúng ta nên giải thích điều đó nghĩa là gì, nó thay đổi tế bào của ta ra sao. Bởi nếu ta tiếp xúc quá nhiều, nó thực sự có thể làm biến đổi DNA của chúng ta.
Điểm quan trọng cần nghĩ không chỉ là các bước sóng là gì, mà còn là cơ thể phản ứng như thế nào với những bước sóng đó. Quay lại ví dụ cháy nắng: chúng ta bị cháy nắng vì cơ thể đang chặn những bước sóng đó. Những bước sóng đó không thể xuyên sâu. Vậy nên khi bạn ra ngoài trong một ngày nóng nắng và một phần cơ thể bạn chuyển sang màu hồng, nó hồng lên vì đang chặn những bước sóng đó. Năng lượng không được phân bố khắp cơ thể; năng lượng dồn vào da và bạn có phản ứng viêm.
Thú vị là mắt chúng ta cũng chặn những bước sóng ngắn đó vì thủy tinh thể và giác mạc cũng ngăn chúng. Đó là một phần lý do chúng ta không nhìn thấy chúng. Nhưng đó cũng là lý do tại sao, ví dụ, người ta bị “mù tuyết” — thực chất đó là cháy nắng ở giác mạc và thủy tinh thể. Có thể hồi phục, nhưng rất đau. Ngay cả khi về già, một số người tiếp xúc nhiều với ánh nắng sẽ bị đục thủy tinh thể. Đó là tình trạng thủy tinh thể trở nên đục hơn. Tôi có nghe người ta ví von là thủy tinh thể bị “nấu chín”. Nhưng thực tế, tôi từng điều hành ngân hàng mắt tại Bệnh viện Mắt Moorfields, chương trình Eyes for Research. Bạn có thể mở mắt của người đã mất và nhìn màu của thủy tinh thể, và bạn có thể đoán được đại khái người đó bao nhiêu tuổi.
Một trong những thủ thuật mà các bác sĩ rất thích là thay thủy tinh thể bị đục: lấy một người lớn tuổi, họ có thủy tinh thể dày ngả nâu, nhấc ra và đặt một thủy tinh thể trong suốt vào. Phản ứng tức thì ở khoảng 90% bệnh nhân là “wow”. Đó là bệnh nhân tỉnh táo — thủ thuật được thực hiện dưới gây tê tại chỗ cho người lớn tuổi — và họ nói “wow, thật tuyệt!” Vì đột nhiên họ nhận được nhiều ánh sáng hơn vào mắt. Bởi vì thủy tinh thể bị ngả nâu, nó đã chặn nhiều bước sóng ngắn, chẳng hạn ánh sáng lam. Nên họ nói mọi thứ bỗng sáng hơn, lấp lánh hơn. Phản ứng này khá ấn tượng, nhưng thú vị là sau hai ngày họ lại nói “ồ, hết rồi” — não dần thích nghi lại với tín hiệu thị giác từ võng mạc.
Xem lại tài liệu về thay thủy tinh thể khá thú vị, nó nói lên nhiều điều. Khi chúng ta đặt các thủy tinh thể nhân tạo bằng nhựa, chúng có bộ lọc tia UV nên bạn thực sự không có nhiều bước sóng ngắn đi qua. Nhưng chắc chắn trong những ngày đầu khi chưa có bộ lọc UV, bệnh nhân nói “Trời ơi, sáng lấp lánh quá” — cái cảm giác lấp lánh đó chính là các bước sóng ngắn. Hãy nghĩ đến ánh lóe trên mặt nước vào một ngày nắng chói.
Vì vậy, điều tôi rút ra là chúng ta nên bảo vệ da khỏi quá nhiều tia UV và các bước sóng ngắn khác, và có lẽ nên bảo vệ mắt khỏi tiếp xúc quá nhiều tia cực tím theo thời gian. Chúng ta biết rõ không muốn da bị đột biến hay thủy tinh thể bị mờ. Ý bạn là có thể thay thủy tinh thể, nhưng cùng lúc chúng ta cũng cần UV, đúng không? Việc tổng hợp vitamin D đòi hỏi phải có tiếp xúc với tia UV. Chúng ta có biết cơ chế đó hoạt động thế nào không, con đường ấy ra sao?
Vâng, chúng ta có một hiểu biết khá tốt. Nhưng tôi muốn quay lại một bước: hiện nay có một số công trình rất thú vị từ vài bác sĩ da liễu đang đánh giá lại vấn đề ánh sáng mặt trời ảnh hưởng tới cơ thể người. Người dẫn đầu là Richard Weller từ Edinburgh. Ông ấy xem xét lại tất cả dữ liệu và nói rằng tổng tử vong từ mọi nguyên nhân thấp hơn ở những người nhận nhiều ánh nắng. Lập luận của ông là điều duy nhất bạn cần tránh là bị cháy nắng. Những đột biến DNA thực sự xảy ra khi bạn có mức độ rất, rất cao, chứ không phải ở mức tương đối thấp. Công trình của Richard rất thú vị vì ông đào bới rất nhiều góc khuất, những điều nhỏ bé mà bạn có thể quên sau vài ngày. Ông tìm ra tất cả những chi tiết đó. Ví dụ như người bản địa ở Úc (aborigines) hầu như không bị ung thư da. Người da trắng ở đó có lẽ không phù hợp về mặt tiến hóa. Ở Úc tỷ lệ ung thư da cao ở dân da trắng. Nhưng có thể họ tiếp xúc quá nhiều ánh nắng quá nhanh. Chỉ số UV ở đó rất cao, chắc chắn bạn cảm nhận được — bạn có thể cảm thấy nó.
Thật thú vị.
Tôi đã mời một bác sĩ da liễu chuyên về ung thư da đến tham gia podcast này, tiến sĩ Teo Soleimani.
Anh ấy là bác sĩ da liễu nhưng cũng chuyên về ung thư da.
Vì vậy, ung thư da là một trong những chuyên ngành của anh ấy.
Và anh ấy làm tôi ngạc nhiên khi nói rằng, đúng là cháy nắng có thể dẫn tới ung thư da — quá nhiều lần cháy nắng có thể dẫn tới ung thư da — nhưng những loại ung thư da gây tử vong nhiều nhất, các u hắc tố ác tính (melanoma) nguy hiểm nhất lại không liên quan đến tiếp xúc với ánh nắng mặt trời.
Chúng có thể xuất hiện ở những vùng cơ thể ít tiếp xúc với ánh nắng, ví dụ các u hắc tố có thể xuất hiện…
Tôi nghĩ Bob Marley cuối cùng qua đời do một u bắt đầu ở giữa các ngón chân hoặc gì đó, hoặc ở lòng bàn chân.
Có rất nhiều điều cần phân tích về mối quan hệ giữa ánh sáng và ung thư da.
Và tôi sẽ lần theo nguồn tài liệu của ông Weller này.
Ồ, Richard Weller là người rất thú vị.
Anh ấy nói, tôi nghĩ anh ấy đã nói rằng giờ anh ấy không còn bạn bè nào trong giới da liễu nữa.
Có lẽ là vậy.
Nhưng anh ấy cũng chỉ ra rằng nếu ung thư da liên quan trực tiếp với ánh sáng mặt trời, thì chúng ta lẽ ra sẽ thấy ở bệnh nhân ung thư da mức vitamin D rất cao.
Thực tế thì họ có mức vitamin D tương đối thấp.
Như bạn nói, câu chuyện đó cần được bóc tách.
Và những gì đã xảy ra, theo tôi, trong tài liệu chuyên ngành da liễu là chúng ta đã đi theo một khuôn mẫu.
Chúng ta đã theo một giả định.
Và giả định đó đã tồn tại rất lâu.
Rồi đến lúc cần có người dám đứng lên nói: khoan đã, chúng ta cần lùi lại một bước.
Và tôi nghĩ Richard Weller đang dẫn dắt việc đó.
Rõ ràng cả hai chúng tôi đều quan tâm tới ánh sáng ban ngày.
Nhưng mối quan tâm của anh ấy thiên về những bước sóng ngắn màu xanh, trong khi tôi lại ở phía đầu kia của quang phổ.
Nhưng tôi nghĩ anh ấy là người tiên phong và tạo ảnh hưởng.
Tuyệt.
Tôi rất hào hứng xem các công trình tiếp theo sẽ đi đến đâu.
Và tôi mừng là có người đang, như bạn nói, phân tích mọi góc cạnh của vấn đề, vì tôi nghĩ chúng ta đã được nuôi dưỡng bằng một câu chuyện rằng ánh nắng quá mức dẫn tới ung thư da.
Và những dữ liệu cho thấy giảm tử vong do mọi nguyên nhân ở những người tiếp xúc nhiều ánh nắng — tôi đã thấy một nghiên cứu từ Thụy Điển, trông rất đáng tin cậy.
Nhưng rõ ràng cần thêm dữ liệu.
Đúng.
Tôi nghĩ câu chuyện đó có nguồn gốc từ một nghiên cứu ở Thụy Điển.
Cũng có nghiên cứu từ Đại học East Anglia.
Và chúng ta đang nói tới các con số lớn.
Có thể còn nhiều điểm mà chúng ta chưa hiểu hết.
Nhưng theo tôi, điểm cốt lõi và thú vị là tín hiệu giảm tử vong do mọi nguyên nhân dường như liên quan đến các bệnh tim mạch và ung thư.
Đó không phải là những thứ rõ ràng mà ta nghĩ tới ngay lập tức.
Vì vậy, hãy dùng từ “bóc tách” — chuyện đó chắc chắn cần được bóc tách.
Nhưng từ góc độ y tế cộng đồng, đó là một lĩnh vực quan trọng.
Tôi chắc chắn ủng hộ việc mọi người tiếp xúc với ánh nắng cả cho mắt lẫn cho da, mặc dù rõ ràng không đến mức bị cháy nắng.
Trong bối cảnh tài chính ngày nay với biến động thị trường liên tục và tin tức hỗn loạn, thật dễ cảm thấy không chắc chắn về nơi gửi tiền.
Tuy nhiên, tiết kiệm và đầu tư không nhất thiết phải phức tạp.
Có một giải pháp giúp bạn kiểm soát tài chính đồng thời quản lý rủi ro, đó là Wealthfront.
Tôi đã tin tưởng Wealthfront với tài chính của mình gần một thập kỷ.
Với tài khoản tiền mặt của Wealthfront, tôi có thể kiếm được lợi suất phần trăm hàng năm (APY) 3,5% trên tiền mặt được gửi tại các ngân hàng tham gia chương trình, và tôi biết tiền mình đang sinh lời cho tới khi tôi sẵn sàng chi tiêu hoặc đầu tư.
Một tính năng tôi thích ở Wealthfront là tôi có quyền rút tiền tức thì không phí tới các tài khoản đủ điều kiện 24/7.
Điều đó có nghĩa là tôi có thể chuyển tiền tới nơi mình cần mà không phải chờ.
Và khi tôi sẵn sàng chuyển từ tiết kiệm sang đầu tư, Wealthfront cho phép tôi chuyển quỹ một cách liền mạch vào một trong các danh mục đầu tư do chuyên gia xây dựng.
Trong thời gian giới hạn, Wealthfront đang cung cấp cho khách hàng mới thêm 0,65% so với lãi suất cơ bản trong ba tháng, nghĩa là bạn có thể nhận tới 4,15% APY biến đổi trên tối đa 150.000 USD tiền gửi.
Hơn 1 triệu người đã tin tưởng Wealthfront để tiết kiệm nhiều hơn, kiếm nhiều hơn và xây dựng sự giàu có dài hạn một cách tự tin.
Nếu bạn muốn thử Wealthfront, hãy vào Wealthfront.com/Huberman để nhận ưu đãi APY được tăng và bắt đầu kiếm 4,15% APY biến đổi ngay hôm nay.
Đó là Wealthfront.com/Huberman để bắt đầu.
Đây là lời chứng thực trả phí cho Wealthfront.
Kết quả của khách hàng có thể khác nhau.
Wealthfront brokerage không phải là ngân hàng.
Lãi suất cơ bản (APY) là tính đến ngày 7 tháng 11 năm 2025 và có thể thay đổi.
Để biết thêm thông tin, vui lòng xem phần mô tả tập.
Tập hôm nay cũng được tài trợ bởi Juve.
Juve sản xuất các thiết bị trị liệu bằng ánh sáng đỏ và ánh sáng hồng ngoại đạt tiêu chuẩn y tế.
Nếu có một điều tôi luôn nhấn mạnh trên podcast này, thì đó là tác động đáng kinh ngạc mà ánh sáng có thể mang lại cho sinh học và sức khỏe của chúng ta.
Thật vậy, đó là chủ đề của cuộc trò chuyện hôm nay với tiến sĩ Glenn Jeffrey,
một trong những nhà sinh vật học xuất sắc nhất thế giới về sức mạnh của ánh sáng đỏ trong việc thúc đẩy các khía cạnh khác nhau của sức khỏe.
Ánh sáng đỏ và ánh sáng hồng ngoại đã được chứng minh có những tác dụng đáng kể trên tế bào và sức khỏe cơ quan,
bao gồm cải thiện chức năng ty thể, cải thiện sức khỏe và hình thức của da, giảm đau và viêm,
và thậm chí cải thiện cả thị lực.
Nghiên cứu gần đây cho thấy ngay cả việc phơi nhiễm tương đối ngắn với ánh sáng đỏ và hồng ngoại
cũng có thể cải thiện đáng kể chuyển hóa và điều hòa đường huyết của bạn.
Hiện có nhiều thiết bị trị liệu bằng ánh sáng đỏ trên thị trường, nhưng điều khiến đèn Juve khác biệt và là lý do tôi ưu tiên sử dụng thiết bị trị liệu bằng ánh sáng đỏ của họ
là họ sử dụng các bước sóng đã được chứng minh lâm sàng — tức là các bước sóng cụ thể của ánh sáng đỏ, ánh sáng gần hồng ngoại và hồng ngoại —
với tỷ lệ chính xác để kích hoạt các thích nghi tế bào vì sức khỏe.
Cá nhân tôi dùng tấm chiếu toàn thân Juve khoảng ba đến bốn lần mỗi tuần, mỗi lần khoảng 5–10 phút, và tôi cũng dùng đèn cầm tay Juve cả ở nhà lẫn khi đi du lịch. Nếu bạn muốn thử Juve, bạn có thể vào trang Juve — đánh vần J‑O‑O‑V‑V chấm com gạch chéo Huberman. Hiện tại Juve đang có chương trình khuyến mãi đặc biệt cho dịp lễ, giảm tới 600 đô la cho một số sản phẩm chọn lọc. Một lần nữa, đó là Juve, J‑O‑O‑V‑V chấm com gạch chéo Huberman để được giảm tới 600 đô la.
Vậy hãy nói về cách ánh sáng ảnh hưởng đến ty thể và những khía cạnh khác của chức năng tế bào, và có thể dùng đó làm bước chuyển sang các bước sóng dài hơn. Ừ, chắc rồi. Lĩnh vực này đang mở rộng rất nhanh, và nó đang mở rộng theo nhiều ngóc ngách nhỏ, mà những ngóc ngách ấy lúc đầu chưa thực sự trao đổi với nhau tốt. Người đầu tiên nói rằng, nhìn này, các bước sóng dài thực sự ảnh hưởng tích cực đến chức năng ty thể là một bà tên Tina Carew ở Nga, và bà ấy phần lớn bị bỏ qua. Tôi nghĩ bà vẫn còn sống. Tôi rất muốn mời bà một ly sâm-panh, ít nhất là vì bà đã khởi xướng chuyện này. Bà đã khởi động nó. Bà rất tin rằng ty thể hấp thụ các bước sóng dài của ánh sáng — một số phần của ty thể hấp thụ chúng.
Một trong những nghiên cứu của tôi để cố gắng xác định chuyện này là lấy một lượng lớn ty thể, cho vào ống nghiệm, đặt máy quang phổ lên chúng và chiếu sáng, rồi hỏi: những thứ này đang hấp thụ gì? Tôi tìm thấy điểm mà chúng hấp thụ ánh sáng xanh gây hại, nhưng tôi không thể tìm thấy ánh đỏ. Tôi không tìm thấy nó. Có khá nhiều ồn ào trong phòng thí nghiệm — ai đó có phải đã sai lầm không? Mọi người đổ lỗi qua lại. Nhưng rồi quan niệm đó thay đổi. Cái gì hấp thụ ánh sáng có bước sóng dài? Một thứ rõ ràng là nước. Biển có màu xanh vì các bước sóng dài bị hấp thụ.
Rồi có người đặt câu hỏi: liệu có phải nước trong ty thể đang làm chuyện này? Khi ty thể tạo năng lượng, chúng tạo ra một dạng năng lượng gọi là ATP. Bạn sản xuất một lượng ATP tương đương với trọng lượng cơ thể mỗi ngày. Đó là một quá trình khổng lồ. Bạn tạo ra nó bằng cơ chế quay như bánh xe. Ty thể có những bánh xe nhỏ, những bơm quay vòng. Nhưng chúng quay trong nước — “nanowater” (nước ở cấp nano). Và dường như, tôi không phải là nhà vật lý, nhưng nanowater có độ nhớt. Vì vậy một ý tưởng mà tôi nghĩ cần xem xét nghiêm túc là độ nhớt của nước thay đổi do ánh sáng bước sóng dài xuyên sâu vào cơ thể. Có một sự tăng tốc trong tốc độ quay của “động cơ” tạo ATP, và nó có thêm đà.
Điều đó hoàn toàn hợp lý. Tôi chấp nhận được giả thuyết đó. Tôi nghĩ nó khá có lý. Và nó giải quyết một vấn đề: chính ty thể không trực tiếp hấp thụ ánh sáng bước sóng dài — mà là nước bao quanh chúng, là môi trường của chúng. Vậy nên cuối cùng, khi nói về chức năng của bất cứ thứ gì, chúng ta thường tập trung vào chính thứ đó mà ít để ý tới vị trí, bản chất và môi trường xung quanh nó ảnh hưởng thế nào.
Phản ứng đầu tiên có lẽ là động cơ bắt đầu quay nhanh hơn một chút. Nhưng rồi có một chuyện khác xảy ra, rất thú vị: chúng ta bắt đầu tổng hợp nhiều chuỗi tạo năng lượng hơn. Giả sử ty thể là một chuỗi, là một dãy các thành phần, và electron được chuyền dọc chuỗi đó để tạo năng lượng. Khi chiếu ánh sáng bước sóng dài, chúng tôi thấy nhiều hơn các protein trong những chuỗi đó — tức là có nhiều protein hơn được tạo ra. Ví dụ so sánh của tôi là: chiếu ánh sáng đỏ làm cho “đoàn tàu” chạy trên đường ray nhanh hơn. Đúng là như vậy. Nhưng rồi có bộ phận nhận biết tốc độ của đoàn tàu và nói: trải thêm đường ray đi, chúng ta cần thêm đường ray. Vì vậy chúng tôi tìm thấy nhiều protein hơn liên quan đến việc truyền electron dọc con đường để tạo năng lượng.
Thú vị. Như vậy có vẻ ánh sáng bước sóng dài thông qua nước thực sự đang thay đổi cấu trúc của ty thể và cả chức năng của chúng. Ừ, tôi nghĩ tôi sẽ nói là nó cải thiện chức năng và ảnh hưởng tới việc tổng hợp nhiều protein ty thể hơn. Vậy là có hiệu ứng tức thì và cũng có hiệu ứng lâu dài.
Một điều chúng ta biết về ty thể là chúng khởi đầu như những thực thể độc lập trong sinh học, rồi tế bào nhân chuẩn (eukaryote), như tế bào của chúng ta, về cơ bản đã tiếp nhận chúng và chúng trở thành một phần cơ bản của tế bào, được truyền lại thông qua hệ gen. Ý tưởng là ty thể từng tách rời khỏi tế bào tại một thời điểm nào đó, rồi bị tế bào của chúng ta chiếm dụng hay “bắt cóc” — chúng ta không rõ chính xác — và bây giờ vì chúng chia sẻ hệ gen (DNA ty thể và DNA nhân), chúng được truyền lại. Và điều đó hoàn toàn hợp lý với tôi nếu chúng thực sự có nguồn gốc vi khuẩn, như ta nghi ngờ, thì sẽ hấp thụ — hoặc thông qua nước sẽ hấp thụ — ánh sáng bước sóng dài vì chúng tiến hóa trong môi trường nước.
Tôi nghĩ đáng để nói thêm về chuyện hấp thụ và phản xạ trong ngữ cảnh màu sắc. Mọi người có thể thấy thú vị khi bạn nói rằng đại dương trông có màu xanh vì nó hấp thụ hết ánh sáng đỏ, tất cả các bước sóng dài, và phản xạ lại ánh sáng có bước sóng ngắn, màu xanh. Những vật màu đỏ thì làm ngược lại. Ví dụ khi ta nhìn một quả táo đỏ, nó đang phản xạ ánh sáng đỏ lại với chúng ta — tức là phản xạ các bước sóng dài. Tôi nghĩ nhiều người có lẽ không nhận ra điều đó. Rồi chúng ta nói về màu trắng chứa tất cả các bước sóng, và màu đen hấp thụ tất cả các bước sóng — đó là ý niệm. Vì vậy thật thú vị khi nghĩ về ánh sáng như thứ bị hấp thụ hay bị phản xạ lại. Điều đó hoàn toàn hợp lý với tôi tại sao ty thể lại hấp thụ ánh sáng đỏ. Dĩ nhiên, giờ tôi nói vậy thì nghe như một câu chuyện “vừa khớp” — khi nghe rồi thì thấy hợp lý.
Một khi bạn nghe thấy thì điều đó có lý thôi.
Và tại sao chúng ta lại không nghĩ tới điều đó từ năm năm trước nhỉ?
Bạn biết đấy, các nhà khoa học cũng phạm những sai lầm rất lớn trong những con đường họ theo đuổi.
Và, bạn biết đấy, họ không nói về những sai lầm của mình, nhưng những sai lầm đó quan trọng không kém gì những kết quả vĩ đại của họ.
Tại sao chúng ta không nghĩ tới nước?
Bởi vì tâm trí chúng ta bị mắc kẹt trong một con đường cố định, đi theo một ngõ cụt nào đó.
Vậy nên dù bạn nghĩ gì về giả thuyết nước, điểm mấu chốt là sự cải thiện chức năng như hệ quả của việc tiếp xúc với các bước sóng dài có mối tương quan chặt chẽ với những gì nước hấp thụ.
Đúng không?
Vậy, được rồi, đó là một điều lớn. Đó là một điều lớn.
Nó tồn tại ở đó. Chúng ta biết điều đó là đúng.
Bạn có thể tách ra và tìm những chỗ gọi là “vùng nước” nơi có những vị trí mà nước hấp thụ nhiều hơn một chút so với những nơi khác.
Rất nhiều công trình của bạn tập trung vào cách ánh sáng bước sóng dài có thể tăng cường chức năng của các tế bào không nằm ở bề mặt cơ thể.
Chúng không ở trên da.
Chúng ở trong mắt.
Và bây giờ chúng ta sẽ sớm đến những dữ liệu này, nhưng bạn đã công bố dữ liệu rằng ánh sáng bước sóng dài có thể xuyên rất sâu thậm chí xuyên qua cơ thể, ngay cả khi người ta mặc áo phông, xuyên suốt cơ thể, và ảnh hưởng đến ty thể dọc theo đường đi.
Vậy có lẽ ta nên nói về ánh sáng bước sóng dài và cách nó có thể xuyên qua da.
Bạn đề cập rằng tia UV về cơ bản bị da chặn.
Vậy nếu tôi bước ra ngoài, chẳng hạn, vào một buổi sáng nắng đẹp, hoặc thậm chí sáng có mây che một phần, nhưng một ít ánh sáng bước sóng dài vẫn xuyên qua, liệu nó có xuyên thẳng qua cơ thể tôi và tác động lên nước và ty thể của mọi tế bào trên đường đi không?
Nó có bị tán xạ không?
Ý tôi là, thứ này đi sâu đến đâu?
Được rồi.
Vậy hãy cho bạn ra ngoài. Hãy cởi hết quần áo và cho bạn đứng ngoài nắng, bạn biết đấy, vào lúc 12 giờ trưa tháng bảy.
Phần lớn ánh sáng bước sóng dài bị hấp thụ trong cơ thể.
Vì thế chúng tôi cho rằng nó có tỉ lệ tán xạ rất, rất cao.
Vì vậy phần lớn ánh sáng bước sóng dài đó sẽ lọt vào cơ thể bạn và nó sẽ dội đi dội lại.
Vậy là nó thực sự xuyên qua da?
Nó xuyên qua da.
Và hãy lấy thí nghiệm đơn giản.
Thí nghiệm đơn giản là bạn cho người ta cởi hết quần áo và cho họ đứng trước ánh nắng rồi đặt một radiometer lên lưng họ.
Hãy nói cho chúng tôi biết radiometer là gì.
Radiometer đo lượng năng lượng đi qua.
Và sau đó chúng tôi đặt một quang phổ kế lên lưng bạn nữa, thứ cho biết bước sóng.
Vậy nên kết quả đọc được là vài phần trăm, vài phần trăm đang đi ra phía sau.
Bây giờ, chúng ta không nên tập trung vào điều đó.
Điều ta nên tập trung là chuyện gì xảy ra với phần còn lại vì nó không phản xạ trở lại từ bề mặt da.
Rất ít phản xạ trở lại. Nó đang bị hấp thụ.
Thật đáng kinh ngạc.
Cái đó thật tuyệt.
Về mặt vật lý thì có lý, nhưng thật đáng kinh ngạc, đúng không, rằng ánh sáng bước sóng dài thực sự đang xuyên qua da chúng ta, dội quanh các cơ quan nội tạng, và một phần ra được bên kia.
Ừ.
Tôi nghĩ điều đó sẽ làm nhiều người ngạc nhiên.
Trong bất cứ cuộc trò chuyện nào như thế này, chúng ta cần nói về các silo, những người đến từ các góc độ khác nhau của một vấn đề.
Và tôi có lợi thế là có Bob Fosbury làm việc cùng.
Bob là trưởng nhóm phân tích khí quyển trên các ngoại hành tinh tại Cơ quan Vũ trụ châu Âu.
Ông ấy có nhiều đóng góp cho việc sử dụng Hubble ở châu Âu, và nhiều thiết bị quang phổ của ông ấy hiện đang trên kính viễn vọng James Webb.
Bây giờ, có lợi thế lớn khi có người từ một lĩnh vực khác tham gia, nhưng cũng có những vấn đề thực sự khó chịu.
Vì vậy tôi nói, Bob, tôi thực sự muốn đo xem ánh sáng có đi xuyên qua cơ thể không.
Và ông ấy nói, tất cả chúng ta đều biết điều đó. Đừng phí thời gian.
Và tôi nói, ông nghĩ ông biết dựa trên các nguyên lý vật lý. Tôi thì không biết.
Và thật ra, tôi không nghĩ bạn biết điều gì đó cho đến khi nó được công bố và mọi người đều biết và có thể nói về nó.
Vậy nên, vâng, Bob đi cùng và nói, vâng, bước sóng dài phải xuyên qua.
Nhưng điều đó cần được chứng minh.
Một điều nữa—Bob nhận ra điều này và bắt đầu quan tâm nhiều hơn vì rồi ông mở tủ quần áo của mình.
Ông lấy các lớp quần áo khác nhau trong tủ và đặt ánh sáng bước sóng dài chiếu qua chúng.
Vậy thứ gì xuyên qua quần áo?
Điều đáng ngạc nhiên là ánh sáng bước sóng dài xuyên qua quần áo.
Nó xuyên qua quần áo.
Mọi loại quần áo?
Chà, nếu bạn muốn mặc đồ cao su, tôi nghĩ là không.
Nhưng nếu bạn mặc áo phông thông thường — tôi nghĩ ông ấy thử sáu lớp — thì xuyên qua được.
Màu sắc có quan trọng không?
Giờ tôi đang mặc áo đen.
Không ảnh hưởng gì cả.
Và điều khác mà chúng tôi chưa biết, và điều này cực kỳ quan trọng, là ánh sáng bước sóng dài này dội khắp nơi.
Vậy là chúng tôi có một số nguồn sáng bước sóng dài.
Và tôi nghĩ mình đang chiếu ánh sáng bước sóng dài đó ở chỗ kia, phải không?
Rồi khi tôi đưa thiết bị đo lên, ánh sáng ở khắp nơi.
Trong cơ thể.
Trong phòng.
Nó đi khắp nơi.
Tôi không thể kiểm soát.
Không trừ khi tôi bắt đầu dùng các vật liệu như giấy nhôm để chặn nó.
Vì vậy khi chúng ta nghĩ về ánh sáng bước sóng dài, về những lợi thế của nó.
Bạn biết đấy, ta nói về việc dùng thiết bị này hay thiết bị kia.
Những gì chúng ta cũng cần nghĩ đến là, được rồi, bạn có một thiết bị nhỏ với một chùm sáng nhỏ chiếu ở đây.
Nó dội quanh phòng.
Nó đến từ góc độ khác và chiếu lên những phần khác của cơ thể bạn.
Nhưng chắc chắn năng lượng tập trung nhất là tại nguồn điểm.
Nhưng bạn không thể cho rằng nguồn điểm là nguồn duy nhất của ánh sáng bước sóng dài đó nếu bạn ở trong một không gian kín.
Vậy, hãy coi đó là cơ hội để nói về một nghiên cứu liên quan. Rồi sau đó chúng ta sẽ quay lại nghiên cứu, gọi nó là nghiên cứu ánh sáng xuyên qua cơ thể. Bởi vì nghiên cứu sắp nhắc tới, theo tôi, sẽ rất thú vị với mọi người, hơi gây sốc và cực kỳ thú vị vì có thể áp dụng được.
Cái nghiên cứu đó là: các bạn đã làm một thí nghiệm cho thấy ngay cả khi chỉ chiếu ánh sáng bước sóng dài lên một vùng da rất nhỏ thôi cũng thay đổi phản ứng glucose trong máu. Thật vậy, phản ứng đường huyết bị thay đổi chỉ bằng cách chiếu ánh sáng đỏ lên da. Và nhiều năm qua có những, gọi tạm là góc trên Internet, nói những câu như “ồ, khi ăn ở ngoài trời thì có tác động khác lên cơ thể so với khi ăn trong nhà.” Nhưng có quá nhiều biến số ở đó, đúng không? Vì khi ăn ngoài trời thường là dã ngoại, có cây cỏ xanh mát và giao tiếp xã hội. Không ai sẽ bỏ tiền tài trợ cho một nghiên cứu đúng nghĩa để tách hết các biến số trong dã ngoại so với nhà ăn trong nhà. Và thật ra không đáng để tiêu tiền thuế.
Các bạn đã làm đúng khi chọn nghiên cứu là chiếu ánh sáng lên — là ở lưng phải không? Là một vùng nhỏ ở lưng. Trước hết tôi phải nói rõ là người nảy ra ý tưởng này là đồng nghiệp của tôi, Mike Pounder. Tư duy của Mike rất rõ ràng. Chúng tôi đang trên một chuyến đi dài tới làm nghiên cứu cách xa London. Đó là thời điểm tuyệt để tán gẫu, nảy ra những ý tưởng hoang dã, những chuỗi dòng ý thức, mà đôi khi rất quan trọng trong khoa học. Và chính Mike nói với tôi: nếu chúng ta làm cho ty thể hoạt động mạnh hơn, thì chúng cần glucose và cần oxy.
Dừng lại một chút để Glenn, người đang lái xe, bắt kịp ý tưởng này. Tôi thường hơi chậm hơn anh ấy một chút về mặt trí tuệ. Tôi bảo, ừ, ừ. Rồi anh ấy nói, “Thôi đừng làm mình thành trò cười, thử bằng ong bắp cày đi.” Thế là thí nghiệm đầu tiên của chúng tôi là với ong bắp cày — tất nhiên rồi, tại sao không? Thí nghiệm đầu tiên làm với ong vì không cần người, dễ thực hiện. Chúng tôi chỉ nhịn ăn ong bắp cày qua đêm, rồi làm xét nghiệm đường huyết tiêu chuẩn. Bạn chỉ cho chúng một chút glucose — vì chúng có sẵn — và đường huyết của chúng tăng lên. Rồi chúng tôi chiếu cho chúng ánh sáng đỏ hoặc ánh sáng xanh. Khi cho ánh sáng đỏ, đường huyết của chúng không tăng nhiều. Khi cho ánh sáng xanh, đường huyết tăng rất cao — tức là chúng tiêu thụ nhiều năng lượng hơn.
Lấy mẫu máu ở ong hơi khó, nhưng cơ bản là bạn giật một trong các râu (ăng-ten) ra, bóp nhẹ con ong và lấy một giọt máu. Những ai yêu ong có thể thấy hơi… “cringe”. Nhưng chúng tôi ra hiệu thuốc và mua bộ xét nghiệm đường huyết tiêu chuẩn vài đô-la, làm ra kết quả. Vậy là đáng để tiến lên. Chúng tôi có được phê duyệt đạo đức, rồi tiến hành thí nghiệm trên người.
Tôi không thể làm thí nghiệm bằng ánh sáng xanh trên người — tôi cho đó là phi đạo đức. Thật đấy? Chúng ta bị chiếu ánh sáng xanh cả ngày. Tôi hoàn toàn tin rằng việc ở dưới ánh sáng xanh hoặc ánh sáng dịch chuyển về bước sóng ngắn cả ngày đang thay đổi đường huyết theo những cách có hại. Nhưng dừng ở đó trước khi tôi lăn tăn nhiều hơn.
Vậy kết quả trên người ra sao? Chúng tôi làm nghiệm pháp dung nạp glucose tiêu chuẩn — cực kỳ khó chịu. Người ta nhịn ăn qua đêm, đến phòng thí nghiệm, uống một cốc hỗn hợp glucose khó uống để đẩy lượng glucose trong cơ thể lên cao, rồi chúng tôi chích đầu ngón tay họ định kỳ để lấy mẫu máu đo thay đổi đường huyết. Đường huyết thường đạt đỉnh trong khoảng 40–60 phút. Khó kiếm tình nguyện viên cho loại này — bạn phải nhờ bạn bè; tôi thậm chí còn kéo con trai mình làm đối tượng. Chúng tôi còn luồn một ống vào mũi để đo lượng oxy họ tiêu thụ.
Kết quả khi chúng tôi chiếu một đợt ánh sáng đỏ trước đó để kích thích ty thể thì rất rõ ràng, không mơ hồ. Mức đường huyết tăng lên nhưng mức đỉnh không cao gần bằng so với khi không có ánh sáng đỏ. Người ta nói với tôi rằng mức tuyệt đối của đường huyết không nhất thiết là chuyện quá lớn để lo; vấn đề đáng lo là những đợt tăng vọt — tăng bao nhiêu. Và mức giảm đỉnh đó khoảng hơn 20%, nếu tôi nhớ không nhầm.
Ánh sáng được chiếu ở đâu trên cơ thể? Ở lưng. Và nó che phủ — tôi quên mất chính xác tỷ lệ phần trăm diện tích cơ thể. Tôi đã tính đi tính lại bốn, năm lần vì nó nhỏ đến mức vô lý. Vậy là chúng tôi chỉ kích thích một vùng rất hạn chế trên cơ thể nhưng lại có phản ứng toàn thân. Không thể có chuyện ty thể ở mảng da nhỏ đó tự gây ra hiệu ứng đó. Nhưng điều này khớp với nhận thức rộng hơn rằng tất cả các ty thể hoạt động như một cộng đồng. Giờ chúng ta biết điều đó từ nhiều góc khác nhau: chúng hành động cùng nhau. Họ cần một chút thời gian để “trao đổi” với nhau, nhưng họ làm việc cùng nhau. Và nếu chúng ta làm điều gì đó trong một đến hai giờ, đó là đủ thời gian để họ “trò chuyện” rồi phản ứng chung.
Tôi rất muốn biết thêm về điều đó. Bạn có nhớ người tham gia có cảm thấy nóng do ánh sáng hồng ngoại không? Ồ, họ không cảm thấy nóng. Điều đó cũng loại trừ một hiệu ứng giả dược nào đó.
Bạn có nhớ đại khái vùng chiếu sáng là bao nhiêu không?
Nó có trong bài xuất bản, nhưng cứ nói như này nhé.
Được rồi, cho những người đang nghe, có lẽ là một hình chữ nhật khoảng bốn nhân sáu.
Hình chữ nhật 4 x 6 hợp lí mà.
Bốn x sáu inch cho những người theo hệ mét ngoài kia.
Chúng ta chung nền tảng rồi, xét rằng anh đến từ Anh Quốc.
Chúng tôi không phải là trường hợp duy nhất phát hiện ra chuyện này.
Chỉ là người khác phát hiện những thứ bằng ánh sáng đỏ đang đặt phía sau các bức tường khác nhau.
Vậy John Metrophanes, người đã làm phần lớn nghiên cứu ở Úc, ông ta gây bệnh Parkinson ở linh trưởng, việc này về cơ bản có thể làm được chỉ sau một đêm bằng một loại thuốc.
Rồi ông ấy chiếu ánh sáng đỏ lên những vùng khác nhau của cơ thể.
Bệnh Parkinson khởi phát từ một nhân rất nhỏ sâu trong thân não.
Nhưng ông ấy đã giảm đáng kể triệu chứng Parkinson ở những con linh trưởng này bằng các ánh sáng chiếu lên bụng.
Tách mỗi nghiên cứu này ra một mình thì có nhiều nghiên cứu tương tự, và bạn sẽ nghĩ, ừ, có thể.
Vậy ông ấy nghĩ ánh sáng đỏ làm gì?
Ý tôi là, rõ ràng không phải nó cứu các neuron dopamine bị thoái hóa trong Parkinson, nhưng có thể nó cứu các thành phần của con đường đó?
Có thể là cứu các thành phần của con đường đó.
Tôi nghĩ chúng ta biết rằng ánh sáng đỏ, và chúng tôi đang dùng thuật ngữ ấy khá lỏng lẻo, có lẽ không nên, chúng ta biết ánh sáng bước sóng dài làm giảm mức độ chết tế bào trong cơ thể.
Chết tế bào thường được khởi xướng, apoptosis (chết theo chương trình), bởi ty thể.
Khi ty thể “chán nản”, và tôi nhìn chúng như pin, khi mức năng lượng của pin tụt xuống đủ thấp, chúng giơ tay lên và nói: đến lúc phải chết.
Và tôi nghĩ chúng thực sự trình diện một tín hiệu phân tử kiểu “hãy ăn tôi”.
Thật thú vị.
Khi chúng ta nói về tế bào chết, ta thường nghĩ là chúng từ la hét rồi lịm dần đi, rồi được dọn dẹp. Chúng chỉ đơn giản là chết.
Nhưng thực tế, chúng còn tự mời gọi cái chết của mình với tín hiệu “hãy ăn tôi” này.
Đúng vậy.
Chúng sẽ bị opson hóa — những người quan tâm đến hệ miễn dịch biết opsonization là gì — những điều tương tự.
Vậy, nếu tôi hiểu đúng, ông ta gây tổn thương cho các neuron dopamine, rồi dùng ánh sáng đỏ chiếu lên bụng để bù đắp phần thoái hóa lẽ ra sẽ xảy ra.
Đúng vậy.
Ừm.
Điều đó lại khớp với một phổ rộng hơn của các nghiên cứu khác chưa được tổng hợp.
Đó là John, và John là một người dẫn đầu lớn trong lĩnh vực ánh sáng đỏ, sa sút trí tuệ và bệnh Parkinson, nhiều nghiên cứu trên mô hình linh trưởng, điều đó có nghĩa là có độ tin cậy khá cao.
Chúng giống chúng ta.
Hay chúng ta giống chúng.
Một thí nghiệm khác chúng tôi làm là, theo tuổi tác, bạn sẽ mất một phần ba tế bào cảm quang que (rod) ở võng mạc.
Có thể giải thích cho mọi người hệ que làm gì không?
Hệ que, phần lớn các photoreceptor là que.
Chúng là các thụ thể bạn dùng khi bạn đã thích nghi với tối, mà nhiều người chúng ta ngày nay không thực sự thường xuyên như trước.
Chúng ta có tế bào nón, xử lý màu sắc và ánh sáng mạnh.
Rồi khi chúng ta giảm ánh sáng xuống, bắt đầu dùng que.
Vì vậy, rất nhiều que, ít nón hơn.
Những gì tôi thường nói với sinh viên, giống như ngày xưa khi mọi người không có smartphone cạnh giường.
Bạn tỉnh dậy giữa đêm, cần đi vệ sinh.
Bạn có thể đi tới nhà vệ sinh được.
Bạn có thể bật đèn trong nhà vệ sinh — tôi không khuyến nghị làm vậy.
Nó sẽ triệt tiêu melatonin của bạn, trừ khi đó là ánh sáng đỏ — hoặc bạn đi bộ đường dài mà không mang cái gọi là flashlight, Glenn.
Mấy anh gọi là torch.
Nhưng khi quay về, mắt bạn bắt đầu thích nghi.
Trời càng tối.
Bạn vẫn nhìn thấy được đường mòn, chưa có ánh sao chiếu sáng.
Nhưng bạn có thể, như anh nói, thích nghi với tối.
Và bạn thấy đủ những gì cần thấy.
Bạn đang dùng hệ que.
Điểm then chốt là que rất rất nhiều, nón thì không nhiều.
Vì vậy, chuyện gì xảy ra, ví dụ, nếu ta lấy những con thú già và mỗi ngày cho chúng tiếp xúc với ánh sáng đỏ.
Chúng tôi cho chúng một đợt ánh sáng đỏ.
Rồi đếm số que mà chúng còn khi đạt tuổi già.
Kết quả rất rõ ràng.
Chúng tôi đã giảm tốc độ chết tế bào ở võng mạc.
Vậy nên, ánh sáng đỏ ảnh hưởng tới ty thể.
Ty thể có khả năng phát tín hiệu gây chết tế bào.
Và chúng ta đang làm giảm khả năng tế bào đó chết.
Chúng tôi làm điều đó trên chuột.
Làm trên rất nhiều chuột.
Đó là một thí nghiệm cực kỳ vất vả.
Phải nuôi đàn thú mãi.
Rồi tôi bắt một trong các học viên cao học của tôi, cơ bản là, làm một, hai, ba, bốn, và đếm các đoạn ngoài của tế bào cảm quang.
Cô ấy là một anh hùng.
Vì vậy, chúng ta có thể dùng ánh sáng đỏ để giảm tốc độ chết tế bào.
Nên tôi không quá ngạc nhiên khi John Metrophanes giảm được tốc độ chết tế bào ở substantia nigra (chất đen), cái nhân dẫn tới bệnh Parkinson.
Tôi thấy điều này xuất hiện ở rất nhiều labo khác nhau, những kết quả đều nhất quán với câu chuyện đó.
Điều khác mà tôi nghĩ bạn có thể bắt đầu bàn tới là nếu bạn có ty thể kém, một cách nói rất chung, nếu bạn có ty thể kém, như trong bệnh Parkinson, chúng không hoạt động tốt trên đường tới cái chết, liệu chúng có ảnh hưởng tới những phần khác của cơ thể không?
Bạn biết đấy, bệnh nhân Parkinson, ta nghĩ, ừ, họ sẽ có rối loạn vận động.
Nhưng thực tế, nhiều bệnh nhân Parkinson có rất nhiều thứ khác đang xảy ra trong họ.
Và chúng tôi có xu hướng nghĩ rằng thông tin tốt có thể truyền giữa các ty thể và được chia sẻ trong cộng đồng đó, cũng như thông tin xấu.
Nếu bạn làm rối loạn ty thể ở một nơi, thì những thứ khác cũng thay đổi ở những nơi khác.
Vậy, điểm chính ở đây — và nói vậy không có gì gây tranh cãi, tôi đã nghe nhiều người nói thế, và tôi không phải là người nói ra điều đó trước — là chúng là một cộng đồng.
Bạn không thể đối xử với chúng một cách cô lập.
Ngay cả giữa các “tổ” (cell) ở những vùng khác nhau của cơ thể, chúng là một cộng đồng.
Chúng là một cộng đồng.
Có lẽ bằng cách tiết ra những thứ nhất định để hỗ trợ lẫn nhau.
Có thể, tôi đã nghe một số bằng chứng rằng ty thể thực sự có thể được phóng thích ra khỏi tế bào.
Ồ, đúng.
Khác, mặc dù không hoàn toàn khác, giống như các chất dẫn truyền thần kinh được giải phóng giữa các tế bào và giao tiếp giữa các tế bào.
Rất thú vị khi nghĩ về ty thể có thể có nguồn gốc từ vi khuẩn, một lần nữa, rằng các tế bào của chúng ta đã tận dụng chúng, hoặc ngược lại chúng đã tận dụng chúng ta.
Chúng ta không biết, một lần nữa, theo chiều nào.
Tôi có một câu hỏi về ánh sáng có bước sóng dài có thể xuyên sâu đến đâu và qua những mô nào.
Tôi nhận ra rằng trong những nghiên cứu chúng ta đang nói tới, việc chiếu ánh sáng có bước sóng dài lên lưng làm giảm phản ứng glucose trong máu.
Đúng.
Hoặc lên bụng, để bù đắp một số thoái hóa liên quan đến mô hình Parkinson này.
Nếu tôi lấy một nguồn sáng có bước sóng dài và đặt gần đầu mình, liệu nó có xuyên qua hộp sọ không?
Ồ, chắc chắn.
Nếu bạn nhìn một nguồn sáng bước sóng dài, và một lần nữa, điều này đã được công bố.
Bob Fosbury đã làm việc này.
Ông đặt tay lên một nguồn sáng như vậy, và ánh sáng đi xuyên thẳng qua tay ông.
Nhưng điều thú vị là bạn không thể nhìn thấy xương.
Nó đang đi xuyên qua xương.
Vì vậy điều đó đã khiến tôi đi lấy vài hộp sọ để thử.
Và vâng, thực sự nó không bị ảnh hưởng nhiều bởi xương.
Và tôi đã nói chuyện với một vài người làm thính học ở Cambridge, họ muốn dùng ánh sáng đỏ.
Họ lấy, tôi nghĩ, những cái đầu hay gì đó và quan sát chúng.
Họ chiếu ánh sáng đỏ vào mắt.
Và họ nói, chúng tôi có thể nhìn thấy nó ở tai.
Tôi có thể nhìn thấy.
Và ngược lại cũng vậy.
Có những thứ mà ánh sáng đỏ không xuyên qua được.
Nó bị hấp thụ bởi máu đã khử oxy.
Vì vậy bạn có được những hình ảnh rất rõ của hệ mạch ở tay hoặc ở đầu.
Nhưng điều hiển nhiên nhất mà bạn nghĩ là ánh sáng có bước sóng dài sẽ bị chặn bởi thứ gì đó dày như hộp sọ.
Câu trả lời là không.
Quay lại ví dụ về đại dương xuất hiện màu xanh vì ánh sáng xanh bị phản xạ còn ánh sáng đỏ bị hấp thụ.
Tôi nghĩ điều này rất quan trọng để nhấn mạnh trong đầu mọi người vì người ta sẽ nhìn thấy một hình ảnh, chẳng hạn.
Và tôi sẽ để một liên kết tới bài báo gần đây về việc chiếu ánh sáng đỏ và, xin lỗi, ánh sáng có bước sóng dài khác — không chỉ ánh sáng đỏ — lên một bàn tay.
Và thực sự, bạn không thấy xương mà bạn thấy hệ mạch, cái máu đã khử oxy này.
Khi người ta thấy một cấu trúc dưới một bước sóng ánh sáng nhất định, phản xạ đầu tiên là cho rằng những cấu trúc đó là những cái đang “dùng” ánh sáng.
Nhưng thực ra, điều ngược lại mới đúng.
Chính là những thứ bạn không thấy — tức là thứ ánh sáng đang xuyên qua.
Và tôi nghĩ với nhiều người, điều đó trái trực giác.
Vì vậy họ sẽ thấy hình ảnh của tĩnh mạch, đúng, mang máu khử oxy đó.
Và họ sẽ nói, ôi, ánh sáng đỏ đang tác động lên tĩnh mạch rồi.
Nhưng điều thú vị là nó đang xuyên qua — điều đó tự nó đã thú vị.
Nhưng nó đang xuyên qua tất cả những cấu trúc khác này.
Và với tôi, ý tưởng rằng khi tôi ra ngoài trời nắng, vì Mặt Trời phát ra ánh sáng có bước sóng dài, hoặc nếu tôi ở gần một thiết bị phát ánh sáng bước sóng dài, thì ánh sáng thực sự đi vào mô não sâu qua hộp sọ — tôi nghĩ với hầu hết mọi người, thật không trực quan khi nghĩ rằng ánh sáng có thể xuyên qua những vật rắn theo cách đó.
Đúng.
Và tôi cũng gặp đúng vấn đề đó.
Nếu bạn đặt một radiometer và một quang phổ kế để đo năng lượng và bước sóng ở một bên đầu của ai đó và nguồn sáng ở bên kia đầu người đó, bạn sẽ thu được kết quả rõ ràng.
Bây giờ, thú vị là, đây không phải chuyện bên lề.
Đó thực sự là một vấn đề rất quan trọng.
Một kỹ sư y sinh, Ilias Tachtanidis ở UCL, đã dùng điều này vì ông ấy làm việc — một phần công việc của ông là trên những trẻ sơ sinh đã bị đột quỵ.
Và ông ấy lấy đứa trẻ sơ sinh và thực sự làm đúng thí nghiệm đó.
Ông truyền ánh sáng đỏ, các bước sóng ánh sáng, qua một bên đầu của trẻ sơ sinh và ghi lại chúng đi ra bên kia.
Và ông có thể dùng đó làm thước đo về mức độ hoạt động tốt của ty thể trong bộ não bị tổn thương đó.
Và các chỉ số ông thu được là những chỉ số gợi ý về khả năng sống sót của đứa trẻ sơ sinh đó.
Bây giờ, tôi nghĩ có nhiều điều khiến người ta phải thán phục ở đây.
Trước hết, công trình của ông ấy đã được đưa vào một bệnh viện giảng dạy và nghiên cứu lớn ở Luân Đôn.
Nó đã được áp dụng cho trẻ em.
Và chúng tôi đã khẳng định rằng điều này không nguy hiểm.
Ông ấy đã qua rất nhiều ủy ban đạo đức.
Ánh sáng có bước sóng dài, ánh sáng đỏ và hướng về phía hồng ngoại và cận hồng ngoại, là ánh sáng không ion hóa.
Đúng chứ?
Nó không làm biến đổi DNA của các tế bào.
Nó góp phần cho chức năng lành mạnh của ty thể.
Xin lỗi đã ngắt lời.
Không, không sao.
Bởi vì khi người ta nghe về ánh sáng xuyên qua đầu một đứa bé để làm cho đứa trẻ đó khoẻ hơn, tức là điều đó thật ấn tượng.
Tôi thích rằng điều này được thực hiện tại một cơ sở uy tín và rất cẩn trọng.
Nhưng lý do nó an toàn là vì đó là ánh sáng có bước sóng dài.
Nếu là ánh sáng bước sóng ngắn thì chúng ta không biết nó sẽ làm gì.
Ý tôi là, trẻ sơ sinh có hộp sọ rất mỏng.
Tia UV thì ai biết ra sao?
Tia X thì chắc chắn bạn không bao giờ, bao giờ muốn làm điều này.
Vì vậy, vâng, tôi nghĩ quan trọng là mọi người thực sự nhớ chúng ta đang nói về cái gì đang xuyên qua.
Và tôi nghĩ đó là một điểm rất quan trọng bởi vì tôi đã đi qua rất nhiều ủy ban đạo đức để chiếu ánh sáng có bước sóng dài, để làm các việc khác nhau, kể cả trên những người có vấn đề về thị lực, họ là bệnh nhân.
Chúng tôi thực tế cũng đã làm điều đó trên trẻ em.
Và chúng tôi đã vượt qua các ủy ban đạo đức thực sự với rất, rất ít phản hồi vì trên nhiều ủy ban đạo đức đó, họ là những nhà vật lý. Họ hiểu vấn đề. Đến lúc này, tôi chắc nhiều người trong các bạn đã nghe tôi nói rằng tôi đã dùng AG1 hơn một thập kỷ. Và thực sự là như vậy. Lý do tôi bắt đầu dùng AG1 từ tận năm 2012, và lý do tôi vẫn tiếp tục dùng nó mỗi ngày, là vì theo hiểu biết của tôi, AG1 là sản phẩm bổ sung dinh dưỡng nền tảng có chất lượng cao nhất và toàn diện nhất trên thị trường. Điều đó có nghĩa là nó không chỉ chứa vitamin và khoáng chất, mà còn có probiotics (lợi khuẩn), prebiotics (chất nền cho lợi khuẩn) và adaptogens (thảo dược hỗ trợ thích nghi) để lấp bất kỳ khoảng trống nào trong chế độ ăn của bạn, đồng thời hỗ trợ cho một lối sống đòi hỏi cao.
Với probiotic và prebiotic trong AG1, nó cũng giúp hỗ trợ một hệ vi sinh đường ruột khỏe mạnh. Hệ vi sinh đường ruột gồm hàng nghìn tỷ sinh vật nhỏ lót dọc đường tiêu hóa của bạn và ảnh hưởng tới những thứ như trạng thái miễn dịch, sức khỏe chuyển hóa, sức khỏe nội tiết tố, và nhiều thứ khác nữa. Việc dùng AG1 một cách liên tục giúp tiêu hóa của tôi tốt hơn, giữ cho hệ miễn dịch mạnh, và đảm bảo tâm trạng cùng khả năng tập trung tinh thần của tôi luôn ở trạng thái tốt nhất.
AG1 hiện có ba hương vị mới: vị quả mọng (berry), vị cam/quýt (citrus) và vị nhiệt đới (tropical). Và mặc dù tôi luôn yêu thích hương vị AG1 gốc, đặc biệt khi thêm một chút nước chanh, tôi thực sự thích vị quả mọng mới hơn cả. Nó rất ngon, nhưng nói thật là tôi thích tất cả các hương vị. Nếu bạn muốn thử AG1 và trải nghiệm những hương vị mới này, bạn có thể vào drinkag1.com/Huberman để nhận ưu đãi đặc biệt. Chỉ cần vào drinkag1.com/Huberman để bắt đầu.
Tập hôm nay cũng được tài trợ bởi Rora. Rora làm những bộ lọc nước mà tôi tin là tốt nhất trên thị trường. Một thực tế đáng tiếc là nước máy thường chứa các chất ô nhiễm ảnh hưởng xấu tới sức khỏe của chúng ta. Thực tế, một nghiên cứu năm 2020 của Environmental Working Group ước tính rằng hơn 200 triệu người Mỹ tiếp xúc với các hóa chất PFAS, còn gọi là “hóa chất mãi mãi” (forever chemicals), qua việc uống nước máy. Những hóa chất “mãi mãi” này có liên quan đến các vấn đề sức khỏe nghiêm trọng, như rối loạn nội tiết, rối loạn hệ vi sinh đường ruột, vấn đề sinh sản, và nhiều vấn đề sức khỏe khác. Environmental Working Group cũng chỉ ra rằng hơn 122 triệu người Mỹ đang uống nước máy có mức độ hóa chất cao được biết là gây ung thư.
Chính vì tất cả những lý do đó mà tôi rất vui khi có Rora là nhà tài trợ cho podcast này. Tôi đã dùng hệ thống Rora để trên quầy bếp gần một năm nay. Công nghệ lọc của Rora loại bỏ các chất độc hại, bao gồm chất gây rối loạn nội tiết và sản phẩm phụ của quá trình khử trùng, đồng thời giữ lại các khoáng chất có lợi như magiê và canxi. Nó không cần lắp đặt hay đi ống. Được làm từ thép không gỉ đạt tiêu chuẩn y tế, thiết kế tinh tế của nó rất phù hợp trên mặt quầy bếp. Thực sự, tôi xem nó là một bổ sung đáng hoan nghênh cho nhà bếp của mình. Nó trông đẹp và nước thì rất ngon. Nếu bạn muốn thử Rora, bạn có thể vào Rora.com/Huberman để nhận mã giảm giá độc quyền. Một lần nữa, đó là Rora, R-O-R-R-A dot com slash Huberman.
Hãy nói về hai đầu mốc của tuổi tác. Bạn vừa nhắc tới trẻ sơ sinh, và chúng ta sẽ quay lại trẻ sơ sinh, trẻ em và lứa tuổi thanh thiếu niên. Hãy nói về một số công trình bạn đã làm liên quan đến lão hóa võng mạc và việc sử dụng ánh sáng có bước sóng dài. Tôi đang rất cẩn trọng với cách dùng từ ở đây, bởi nếu tôi nói “màu đỏ”, mọi người nghĩ bạn phải nhìn thấy nó. Nhưng có màu đỏ, có cận hồng ngoại (near-infrared), và có hồng ngoại (IR). Thường thì người ta ghi là NIR, ánh sáng hồng ngoại gần. Và tôi nghĩ chúng ta gom các loại đó khi nói “ánh sáng có bước sóng dài”. Nó kéo từ, ừm, khoảng 650 nanomet là đỏ tới, tôi đoán, khoảng 900 nanomet hay xung quanh đó? Vâng, và sau 900 là hồng ngoại. Vì vậy chúng ta có cận hồng ngoại, và chúng ta có hồng ngoại.
Bây giờ, bạn đúng. Chúng ta phải bắt đầu định nghĩa các thuật ngữ này rõ ràng hơn một chút. Nhưng tôi nghĩ trong hầu hết các nghiên cứu mà chúng ta đang nói tới, chúng ta nói về nơi mà thị giác dừng lại, đó là khoảng 700 nm. Và chúng ta nói về cận hồng ngoại, mà về mặt thực tế là lên tới khoảng 900 nm. Nhưng, bạn biết đấy, tôi nhớ đã từng làm một thí nghiệm với tia UV một lần, và đó là một thí nghiệm kỳ lạ, cố gắng tìm hiểu xem tuần lộc có thể nhìn thấy tia UV không. Chúng có nhìn thấy chứ? Có chứ, thực ra chúng nhìn thấy. Nhưng trong lúc làm thí nghiệm, tôi bắt đầu nói, nhìn này, tôi không tin bất kỳ dữ liệu nào nữa, vì tôi đang thấy nhấp nháy. Và như người ta đã chỉ ra với tôi, bạn sẽ thấy các bước sóng ánh sáng mà thông thường bạn không nên thấy nếu bạn chỉ tăng năng lượng lên, đúng không? Vì vậy nếu tôi đặt bạn vào một căn phòng có tia UV và tôi bơm thật nhiều năng lượng vào tia UV đó, bạn sẽ thấy những thứ mà bạn không nên thấy. Tương tự với các ánh sáng đỏ, bạn thực ra không nên thấy nhiều trên 700 nm. Tôi có thể khiến bạn thấy 150 nếu tôi chỉ tăng năng lượng lên một chút, và bạn sẽ thấy những ánh đỏ lờ mờ kia.
Đúng vậy, điều này giải thích nhiều ý tưởng của mọi người về việc họ có thấy ma hay không, nhưng đó là một podcast khác, ma và UFO. Nhưng là một cuộc thảo luận thú vị cho lần khác. Và tôi không thể không nhắc rằng, được rồi, có thể chúng ta sẽ quay lại chuyện này sau, nhưng Glenn đã làm việc trên nhiều loài, và tôi cũng vậy, trong nhiều năm. Vì vậy có lẽ vào cuối chương trình chúng ta sẽ liệt kê nhanh các loài mà chúng tôi đã nghiên cứu qua các năm. Nên tôi cũng không ngạc nhiên khi biết bạn đã làm việc với tuần lộc, xét tới các loài khác bạn từng nghiên cứu.
Quay lại với con người, bạn đã công bố một vài bài báo trong khoảng năm năm, sáu năm gần đây, xem xét việc khi mắt — cụ thể là khi mắt được tiếp xúc với ánh sáng bước sóng dài — nó có thể làm những điều tuyệt vời trong việc bảo toàn thị lực hoặc bù đắp một số suy giảm chức năng thị giác. Bạn có thể mô tả chi tiết các thí nghiệm đó cho chúng tôi không? Vậy hãy lấy hai mảnh thông tin trước. Một trong những lý thuyết chính về lão hóa là thuyết ty thể về lão hóa. Ty thể điều hòa nhịp độ lão hóa.
Vậy nếu bạn có thể điều chỉnh sức khỏe ty thể, bạn có thể điều chỉnh quá trình lão hóa. Điều đó tương đối rõ ràng. Đó là điều đầu tiên. Và điều thứ hai cần nhớ là trong võng mạc của bạn có nhiều ty thể hơn bất kỳ bộ phận nào khác trong cơ thể. Võng mạc có tỷ lệ chuyển hóa cao nhất trong cơ thể. Lão hóa diễn ra nhanh. Luận điểm của tôi luôn là nó giống như một chiếc xe thể thao: phóng ra khỏi gara, nhưng sau vài nghìn dặm bạn phải bảo dưỡng nó, nếu không nó sẽ rã rời. Vì vậy có một lập luận rất mạnh để cố gắng điều khiển ty thể ở võng mạc, điều đó rất tốt đối với tôi vì tôi là người chuyên về võng mạc. Tôi là người về thị giác. Vậy nên tôi có các công cụ để làm việc đó.
Thí nghiệm đầu tiên chúng tôi làm, và điều đó rất làm tôi hài lòng, là thực sự đo khả năng nhìn màu của mọi người. Đầu tiên chúng tôi dùng một bài kiểm tra khá tinh vi. Chúng tôi đặt trên một màn hình độ phân giải rất cao, ví dụ chữ T màu xanh, rồi thêm rất nhiều nhiễu hình ảnh vào nền. Hoặc chúng tôi có chữ F màu đỏ giữa nhiễu hình ảnh. Rồi chúng tôi tìm ngưỡng mà họ có thể nhìn thấy chữ đó và nhận diện nó một cách chính xác. Vậy nên chúng tôi biết khả năng thị giác về màu sắc của họ là như thế nào. Sau đó chúng tôi chiếu một luồng ánh sáng đỏ để cải thiện ty thể trong các tế bào rất phụ thuộc ty thể. Rồi chúng tôi đưa họ quay lại, và thấy ngưỡng đã thay đổi. Ngưỡng của họ cải thiện ở tất cả những người tham gia ngoại trừ một người. Họ nhìn thấy được thứ trước đây họ không nhìn thấy được.
Một người thì tôi nghĩ khó nói. Thang đo thế nào? Một số bài kiểm tra này, như kiểu bài Triton. Ồ, chúng tôi thử cả Triton và Proton. Đây là cách nói chuyên môn cho các bài kiểm tra thị giác khác nhau. Hầu hết mọi người quen với bảng Snellen khi đi lấy bằng lái, bạn phải đọc các chữ có kích cỡ khác nhau. Rất khác. Cái này đo sự khác biệt vừa đủ để nhận biết — bạn có thể thấy hay không thể thấy. Khi anh nói “chỉ có một”, anh có thể đặt điều đó vào bối cảnh thực tế cho những người không nghĩ về tâm lý vật lý thị giác được không?
Đơn giản thôi. Trong tất cả những người chúng tôi đã thử nghiệm, chúng tôi thấy có sự cải thiện, và số lượng người cải thiện là lớn, ngoại trừ một người. À, anh đang nói “chỉ có một người” — không, không phải vậy. Tôi tưởng anh muốn nói đó là kích thước hiệu ứng… Nếu nhìn trên toàn bộ mẫu dân số, kích thước hiệu ứng vào khoảng 20%. Đây là khá đáng kể. Nhưng khả năng cải thiện chức năng thị giác của chúng tôi thay đổi rất nhiều giữa các cá nhân. Anh nói “chỉ có một người.” Đây là một nghiên cứu ở Anh, Mỹ… Vâng, xin lỗi. Không, đừng xin lỗi. Tôi phải xin lỗi. Được rồi. Cải thiện khoảng 20%, tức là ngưỡng cải thiện. Vậy là mọi người nhìn tốt hơn so với trước.
Anh có thể giải thích họ làm can thiệp như thế nào không? Bao nhiêu lần một tuần, một ngày, họ chiếu ánh sáng đỏ vào mắt trong bao lâu? Loại ánh sáng có bước sóng dài đó là gì? Có thể nói cả khoảng cách họ đặt thiết bị so với mắt? Trong thí nghiệm đầu tiên của chúng tôi, chúng tôi dùng 670 nanomet, đúng không? Đây là ánh sáng đỏ khá sâu. Lý do duy nhất chúng tôi dùng con số đó là vì tất cả các nghiên cứu trước làm việc khác nhau đã dùng 670, nên có một cơ sở dữ liệu. Vì vậy chúng tôi làm theo. Và chúng tôi dùng một cây đèn pin nhỏ đặt trước mắt người ta. Làm rõ: đây là đèn pin, không phải ngọn đuốc có lửa gần mắt. Chắc chắn không phải vậy. Ôi trời.
Chúng tôi chiếu trong 3 phút. Ban đầu chúng tôi làm thế hàng ngày trong một thời gian. Mắt mở hay nhắm thì không khác nhiều vì ánh sáng có bước sóng dài đi qua mí mắt mà hầu như không bị ảnh hưởng. Nên tôi nói với người tham gia, làm theo cách bạn thấy thoải mái, bạn đang làm ân huệ cho tôi khi làm đối tượng thí nghiệm, tôi không trả tiền cho bạn. Muốn nhắm mắt thì nhắm. Những người đó đều có cải thiện thị lực màu.
Rồi chúng tôi giảm liều. Thay vì làm mỗi ngày nhiều ngày, chúng tôi chỉ làm một ngày. Ba phút ánh sáng, một ngày, rồi đưa họ quay lại, tôi nghĩ là một giờ sau, và mọi thứ cải thiện. Hiệu ứng ổn định đến mức nào? Tôi có ý là họ chỉ cần một lần điều trị mãi mãi hay sao? Không. Ơ, tôi ước là vậy. Ở tất cả những người đó — và tôi phải nói chúng tôi đã làm các thí nghiệm tương tự trên ruồi, chuột, và người — hiệu ứng kéo dài 5 ngày. 5 ngày. Đó là hiệu ứng vững chắc 5 ngày. Vậy có điều gì đó rất cơ bản và được bảo tồn trong quá trình tiến hóa đang đóng vai trò ở đây. Và tôi phải nói là, ở xấp xỉ đầu tiên, bất cứ điều gì tôi tìm thấy ở ruồi thì tôi thấy ở chuột; bất cứ điều gì tôi tìm thấy ở chuột thì tôi thấy ở người. Tôi không thấy sự khác biệt lớn giữa những thứ đó. Vậy là kéo dài 5 ngày. Và điểm lớn cần nhớ là đây là một công tắc. Không có đường cong liều — đáp ứng ở đây. Nó giống như một công tắc. Bạn đưa đủ năng lượng ở một bước sóng nhất định, nó bật lên “bịch” rồi hoạt động. Rồi 5 ngày sau, nó tắt “bụp” và ngưng.
Tôi có nhiều câu hỏi về các nghiên cứu này, nên tôi sẽ cố gắng chính xác nhất có thể. Tôi biết mọi người quan tâm. Nếu mọi người định chụp mắt trước một thiết bị phát ánh sáng bước sóng dài, anh có nghĩ điều quan trọng là phải đúng 670 nanomet, hay có thể là 650 đến 800? Ánh sáng cần hẹp bước sóng đến mức nào? Hầu như mọi thứ từ 670 trở lên hoạt động ở mức tương tự. Khi bạn hạ xuống dưới 670 về phía 650, hiệu ứng có xu hướng giảm bớt. Nếu điều này xảy ra rất nhanh — anh nói một giờ sau thì thị lực đã tốt hơn, ngưỡng đã thay đổi, và nó kéo dài 5 ngày.
Bạn có nghĩ chúng ta có thể đạt được cùng hiệu ứng này từ ánh sáng mặt trời, vì ánh sáng mặt trời có chứa những bước sóng dài đó, hay là ánh sáng mặt trời không đủ năng lượng đối với hầu hết mọi người?
Ý tôi là, với cái này, cái bạn gọi là “torch”, tôi gọi là “flashlight” (đèn pin), nguồn sáng, cách bạn mô tả và đưa tay chứng minh cho những người nghe là bạn ở khá gần mắt.
Có thể nhắm mắt hoặc mở mắt nếu người ta chịu được, rồi bạn chiếu ánh sáng đó vào mắt họ vài phút.
Nó khác nhiều so với việc bước ra ngoài vào một ngày thật sáng, nhắm mắt khi nhìn về hướng mặt trời vì thấy dễ chịu, hoặc chỉ đi bộ ngoài nắng và tiếp xúc với ánh sáng bước sóng dài?
Tôi là người rất, rất ủng hộ ánh sáng mặt trời tự nhiên vì sự sống đã tiến hóa hàng tỷ năm dưới ánh nắng.
Chỉ gần đây mọi thứ thay đổi.
Tôi không biết mốc cắt đó là khi nào, nhưng có sự khác biệt to lớn giữa ánh sáng do đèn pin tạo ra và ánh sáng mặt trời.
Ánh sáng mặt trời là phổ rộng khổng lồ, còn cái đèn pin đó chỉ là một khe cửa nhỏ của ánh sáng mà cũng có mặt trong ánh nắng.
Bây giờ, tôi nghĩ hai tình huống đó có lẽ không thể so sánh được, đúng không? Và tôi sẽ không dành phần còn lại của sự nghiệp để đi dò tìm chuyện đó.
Chúng ta biết, và tôi nghĩ đây là khái niệm chung tôi có, là chúng ta có thể làm được nhiều thứ với những bước sóng đơn của ánh sáng dài, như đèn pin, ví dụ 850 hoặc 610.
Chúng ta có thể làm được nhiều, nhưng chúng ta không bao giờ làm được những gì ánh sáng mặt trời đem lại.
Nhưng với ánh sáng mặt trời bạn không thể làm những thí nghiệm chặt chẽ, kiểm soát như những gì tôi có thể làm dễ dàng hơn với các bước sóng cụ thể.
À, và bạn ở Anh, nên sẽ có nhiều ngày bạn chẳng thể tiến hành thí nghiệm gì cả. Tôi đùa thôi.
Chà, tôi phải nói là, thường khi tôi bảo mọi người hãy lấy ánh sáng mặt trời vào mắt vào buổi sáng để thiết lập nhịp sinh học, tôi như cái đĩa than bị lặp.
Tôi sẽ làm việc đó cho đến khi tôi chết.
Mọi người sẽ nói, “chỗ tôi không có ánh nắng.”
Và tôi nhắc họ rằng ngay cả vào một ngày nhiều mây, vẫn có rất nhiều năng lượng photon xuyên qua.
Nhưng ánh sáng bước sóng dài bị cắt bớt.
Vậy họ vẫn nhận được nhiều photon.
So sánh xem sáng lúc 9 giờ sáng khác thế nào so với nửa đêm hôm trước.
Những gì họ nói là họ không thấy rõ hình dáng của mặt trời như một vật thể.
Tôi nghĩ điểm quan trọng là ánh sáng bước sóng dài bị tán xạ bởi nước.
Nó bị hấp thụ và tán xạ bởi nước.
Vì vậy vào một ngày mùa đông có mây, và đám mây đó chứa nước, sẽ có suy giảm ánh sáng bước sóng dài.
Sự suy giảm không lớn lắm, nhưng sẽ có.
Hơn nữa, ánh sáng sẽ bắt đầu đến với bạn từ những góc độ khác nhau.
Vì vậy khi bạn đi bộ vào một ngày nắng, mặt trời ở phía trước bạn, bạn cảm thấy ấm ở ngực khi đang mặc quần áo. Và ánh sáng bước sóng dài không làm điều đó vì nó khá tập trung.
Vào ngày mùa đông đó, bạn vẫn nhận được nhiều ánh sáng bước sóng dài, nhưng nó đến từ nhiều góc độ khác nhau và bị suy giảm nhẹ.
Vì vậy lập luận của tôi, mà phần nào đã trở thành khẩu hiệu mới của phòng thí nghiệm, là: nuôi một con chó, được không?
Nuôi chó vì bạn sẽ phải ra ngoài vào ban ngày hai ba lần mỗi ngày.
Bạn không thể tranh luận với tôi về điều đó.
Bạn làm tôi rất vui, Glenn. Tôi thích chó.
Nghe thính giả của podcast này sẽ biết tôi rất thích chó.
Và con chó cuối cùng của tôi là giống Bulldog Anh, lai nửa Bulldog Anh nửa Mastiff.
Thế con tiếp theo cũng sẽ là Bulldog Anh.
Một vài câu hỏi nữa vì tôi biết mọi người tò mò về các thiết bị phát sáng bước sóng dài cho mắt và các mô khác.
Bạn có nhắc một người tham gia không phản ứng.
Và nếu tôi không nhầm, những tác dụng này, ít nhất là trên mắt (còn các tác dụng khác lên đường huyết, v.v., thì tôi không rõ), nhưng trên mắt và chức năng thị giác dường như bị chi phối bởi tuổi, đúng không?
Nếu tôi nhớ đúng, những người dưới 40 tuổi, bạn thấy ít tác dụng hơn.
Nhìn chung, về mặt thống kê, chúng tôi thấy ít tác dụng hơn.
Một vài người — con trai út tôi phản ứng rất, rất mạnh. Và lúc đó, tôi nghĩ cháu khoảng 25 tuổi.
Nên bạn phải nhìn ở mức quần thể mới thấy điều đó.
Nhưng, được rồi, nhìn chung tất cả điều này có lý.
Thuyết ty thể về lão hóa có nghĩa là chúng ta sẽ có nhiều “không gian” hơn để cải thiện ty thể ở người già so với người trẻ.
Nhưng tất cả chúng ta già đi với tốc độ khác nhau.
Một trong những vấn đề lớn khi làm thí nghiệm trên người so với chuột là chúng ta sống rất khác nhau.
Người thì tập thể dục, người có chế độ ăn rất tốt, người có chế độ ăn kém.
Còn chuột trong phòng nuôi thí nghiệm thì ăn cùng một loại thức ăn.
Chúng rất, rất giống nhau. Mọi thứ đều như nhau.
Vậy nên ta phải chấp nhận tiếng ồn đó.
Nhưng nhìn chung, khi ty thể của bạn ở trạng thái kém, điều phù hợp với lão hóa, thì đúng là chúng ta có nhiều khả năng nâng chúng lên và cải thiện chức năng.
Ảnh hưởng theo thời gian trong ngày, cái gọi là ảnh hưởng theo nhịp sinh học, là như thế nào? Rất rõ ràng.
Một lần nữa, giống nhau ở ruồi, chuột và người.
Tác dụng lớn nhất luôn là vào buổi sáng.
Và thường thì lúc trước khi “bình minh cảm nhận” cho đến khoảng 11 giờ sáng.
Rất, rất rõ ràng.
Nhưng hãy nhìn vào bối cảnh của chuyện này.
Ty thể của bạn, chúng không làm cùng một việc suốt cả ngày.
Nếu chúng ta làm thí nghiệm này, quan sát ty thể trong 24 giờ — và nếu bạn nhìn những gì ty thể làm trong 24 giờ, nó thay đổi.
Nó không giống nhau ngay cả trong một khoảng ba giờ.
Nó thay đổi.
Vì vậy các protein ở những phần khác nhau của ty thể đang thay đổi nồng độ một cách mạnh mẽ.
Đó là một lĩnh vực rất, rất sôi động.
Vậy nếu bạn làm nghiên cứu về ty thể mà không tính đến thời điểm trong ngày, bạn có thể gặp vấn đề.
Nhưng buổi sáng rất, rất đặc biệt.
Vào buổi sáng có rất nhiều thứ thay đổi trong cơ thể bạn.
Mức hormone của bạn khác rất, rất nhiều.
Mức đường huyết của bạn có xu hướng tăng lên. Bạn đã ngủ. Có thể có một con thú săn mồi đang quan sát bạn. Bạn cần tỉnh dậy và phải sẵn sàng ra đường. Bạn không thể như con thằn lằn phải chờ mặt trời lên để đưa cơ thể vào vị trí tăng nhiệt độ. Vì vậy, buổi sáng rất quan trọng. Vào buổi sáng bạn tạo ra nhiều ATP — “nhiên liệu” do ty thể sinh ra — hơn bất cứ thời điểm nào khác trong ngày.
Bây giờ, tôi có thể cải thiện chức năng cho nhiều vấn đề khác nhau vào buổi sáng. Tôi không làm được điều đó dễ dàng vào buổi chiều. Thú vị là, tôi nghĩ điều này xuất phát từ một quan điểm rất thiển cận, đó là chúng ta nghĩ về ty thể chỉ đơn thuần như những thứ tạo năng lượng. Thực ra chúng làm rất nhiều việc khác. Theo cách tôi hiểu, vào buổi chiều — như một câu đùa trong phòng thí nghiệm — chúng đang “là ủi đồ”. Chúng làm những công việc khác mà các bào quan cần làm. Trong suốt một ngày, chúng tiếp xúc với các bào quan khác trong tế bào, đặc biệt là một cấu trúc gọi là lưới nội chất (endoplasmic reticulum). Chúng tạo các điểm nối với cấu trúc đó. Chúng ta có một cái nhìn rất hạn hẹp về chức năng của chúng. Tôi đã ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng một ty thể lúc 9 giờ sáng không giống một ty thể lúc 4 giờ chiều. Điều đó đặt ra những vấn đề rất nghiêm trọng trong việc diễn giải dữ liệu nếu người ta thực hiện thí nghiệm ở các thời điểm khác nhau trong ngày.
Vì vậy, nếu ai đó muốn cải thiện thị lực bằng việc chiếu ánh sáng bước sóng dài, có lẽ chúng ta có thể đưa ra phác thảo sơ bộ về cách làm. Dùng nguồn phát sáng bước sóng dài khoảng 670 nm trở lên, như một đèn pin phát ánh sáng đó, để ở một khoảng cách thoải mái so với mắt. Khoảng cách có thể là khoảng 7 cm, 15 cm hoặc 30 cm tùy độ sáng. Nếu tôi thực hiện thử nghiệm, tôi có thể sẽ đưa đèn gần đến mức người ta cảm thấy muốn nhắm mắt, rồi lùi ra một chút. Đặt ngay dưới ngưỡng, tôi không muốn nói là gây khó chịu, nhưng chỗ mà nó hơi quá chói. Và điều đó không quan trọng là mí mắt họ đang nhắm hay mở. Chiếu khoảng 3–5 phút, mỗi khoảng 5 ngày một lần. Liệu như vậy có đủ không?
Có sự khác biệt giữa thứ có tác dụng và hiệu quả của tác dụng đó. Nếu bạn dùng nguồn sáng 670 nanomet và làm đúng như vậy, bạn sẽ thấy có tác dụng. Khi tiến triển nghiên cứu, chúng tôi thấy năng lượng cần dùng cho bước sóng đó ngày càng giảm mà vẫn hiệu quả. Do đó bạn không cần một ánh sáng quá mạnh. Ban đầu trong các thí nghiệm họ dùng đo bằng watt chứ không phải lux. Lux không phù hợp lắm ở đây vì nó được điều chỉnh theo mắt người; chúng tôi muốn biết năng lượng mà tế bào thực sự nhận. Người ta bắt đầu ở khoảng 40 milliwatt trên xentimét vuông (mW/cm²). Tôi nhìn con số đó và nghĩ, trời ơi — rất sáng, rất chói, rất mạnh. Sẽ khiến người ta cau mày. Quả thật như vậy.
Rồi chúng tôi hạ xuống mức mà phòng thí nghiệm thường dùng bây giờ, khoảng 8 mW/cm², rất thoải mái nhưng vẫn có cùng hiệu quả. Sau đó một người trong phòng thí nghiệm làm thí nghiệm với đèn pin có pin; cô ấy đạt được hiệu quả rất tốt và chúng tôi phát hiện pin đã cạn. Cô ấy vẫn còn hiệu quả ở gần 1 mW/cm². Đó là mức rất thấp — ánh sáng đỏ mờ. Vậy nên có thể dùng ánh sáng đỏ từ mờ đến vừa phải, thoải mái, là được. Tôi nói “đỏ” nhưng ý tôi là ánh sáng bước sóng dài, rất dài, thoải mái và có khả năng gây hiệu quả.
Nghe có vẻ hiệu ứng có thể xảy ra ở mọi lứa tuổi, nhưng sẽ rõ rệt hơn ở những người đã mất một phần thị lực do tuổi tác — điều mà ai cũng trải qua. Anh/chị cũng đã nghiên cứu trong bối cảnh thoái hóa điểm vàng (macular degeneration), một dạng mù lòa rất phổ biến, đặc biệt ở người già. Kết quả như thế nào trong việc cứu vãn thị lực cho những người bị thoái hóa điểm vàng?
Thoái hóa điểm vàng, nói một cách thô, là khi vùng trung tâm của võng mạc mà bạn dùng để đọc bị thoái hóa. Có thể coi đó là một phần của quá trình lão hóa. Nếu mọi người sống đến 100 tuổi, có thể khoảng 20% sẽ bị thoái hóa điểm vàng. Nhớ rằng võng mạc giống như một chiếc xe thể thao — nó hao mòn. Tôi gặp một thất bại đáng kể trong một thử nghiệm lâm sàng vì chúng tôi lấy một nhóm bệnh nhân bị thoái hóa điểm vàng, điều trị họ bằng ánh sáng đỏ và đồng thời điều trị cả bạn đời của họ. Phụ nữ bị thoái hóa điểm vàng nhiều hơn nam, nên chúng tôi lấy chồng của họ làm nhóm đối chứng. Ban đầu, nhìn chung, chúng tôi không thấy hiệu quả gì đáng kể. Đó là thời điểm mà những người làm việc với Glenn bắt đầu mất động lực. Nhưng lạ thay, thị lực của những người chồng — họ không bị thoái hóa điểm vàng — lại cải thiện rất nhiều, đặc biệt khả năng thích ứng trong bóng tối. Chúng tôi rất bối rối, vì có cái gì đó sai. Khi quay lại xem xét, chúng tôi nhận ra các bệnh nhân mà chúng tôi điều trị đã tới một giai đoạn bệnh nhất định — bệnh đã vượt qua một ngưỡng nào đó.
Khi nghiên cứu đó được sao chép bởi một người suy nghĩ kỹ hơn tôi — một bác sĩ nhãn khoa tên Ben Burton ở Anh — ông ấy thu được kết quả rất tốt. Khi nói chuyện về ánh sáng đỏ với nhiều người — các hội Parkinson, các nhóm khác, và các nhà nghiên cứu — có một điều rất rõ ràng: ánh sáng đỏ có thể tác động lên lão hóa. Nó có thể ảnh hưởng đến bệnh tật. Nhưng nó không thể làm được nếu bệnh đã “ăn sâu” vào bạn, tức là đã tiến triển tới mức khó đảo ngược.
Phải không?
Vì vậy, nơi chúng ta cần can thiệp là sớm trong quá trình bệnh.
Chúng tôi đã rất chú ý đến một điểm về bệnh thấp khớp, bạn biết đấy, viêm khớp dạng thấp.
Ừ, là một bệnh tự miễn rất phổ biến.
Ừ.
Và chúng tôi hầu như không có tác dụng gì.
Nhưng tất cả những đối tượng chúng tôi xử lý đều đã có bàn tay bị biến dạng khá nhiều.
Không phải những người đến nói “tay tôi hơi đau”, mà đó mới là lúc chúng ta nên can thiệp.
Vì vậy can thiệp sớm là cực kỳ quan trọng.
Chúng ta không cần phải dùng năng lượng lớn. Chúng ta không cần chiếu lâu.
Chúng ta có thể cải thiện tình trạng.
Nhưng nơi chúng ta phải dồn nỗ lực là hiệu quả cải thiện của chúng ta.
Nếu tôi chỉ cải thiện được 20% thì tốt cho người đó.
Nhưng chúng ta có thể cải thiện đến 80% không?
Và tất cả đều liên quan đến bước sóng.
Đều liên quan đến năng lượng.
Đều liên quan đến việc chúng ta nghĩ kỹ hơn trước khi thiết lập thí nghiệm.
Nó cũng làm tôi nghĩ rằng mặc dù ánh sáng bước sóng dài có thể xuyên vào cơ thể và bị tán xạ,
ví dụ như chiếu ánh sáng lên một hình chữ nhật 4 x 6 inch trên lưng có thể ảnh hưởng đến điều hòa đường huyết khắp nơi,
chiếu ánh sáng bước sóng dài vào mắt có thể cải thiện, có lẽ, chức năng ty thể để tăng khả năng nhận biết thị giác, v.v.
Có lẽ mô mà bạn tập trung ánh sáng vào, nếu là sáng tập trung, sẽ nhận được lợi ích lớn nhất, đúng không?
Hoặc ít nhất là có nhiều cơ hội thay đổi ty thể nhất.
Rồi sẽ có những hiệu ứng toàn thân.
Những ty thể đó đang “nói chuyện” với những ty thể khác.
Tôi rất mê cách mà ty thể có thể được vận chuyển giữa các tế bào và khắp cơ thể.
Nó thậm chí không còn là một ngành nghề nhỏ lẻ nữa.
Tôi nghĩ nhiều nhà sinh học đang chú ý tới điều này một cách nghiêm túc.
Nhưng giả sử tôi muốn cải thiện chức năng ty thể ở túi mật.
Tôi có nên chiếu ánh sáng đỏ lên túi mật không?
Có lý khi câu trả lời là có.
Tôi nghĩ câu trả lời là có.
Vấn đề là hiệu ứng xuất hiện nhanh thế nào ở các mô xa hay gần.
Vì vậy nếu bạn chiếu đèn lên xương bánh chè, có lẽ sẽ có điều gì đó xảy ra trong vòng một đến hai giờ.
Ở ngay xương bánh chè.
Nhưng nếu bạn kiểm tra phản ứng đó ở tay, thì có thể là 24 tiếng sau, đúng không?
Nên thông điệp phải được phát ra và câu chuyện phải lan truyền.
Và sự lan truyền câu chuyện — đó là một lĩnh vực hoạt động mãnh liệt.
Tín hiệu là gì?
Nó đến từ đâu?
Tín hiệu là gì?
Và tôi nghĩ chúng tôi chạm vào điều đó một chút vì chúng tôi thấy biểu hiện cytokine trong huyết thanh thay đổi khá nhiều.
Cytokine gây viêm giảm sao?
Không.
Tăng biểu hiện cytokine ở mức thấp là có tác dụng bảo vệ.
Được rồi.
Nó nói với cơ thể là chuẩn bị đi.
Có điều gì đó sắp tới.
Hệ miễn dịch đang được huy động.
Ừ.
Điều đó rất, rất rõ ràng.
Những con vật có cải thiện về sinh lý học cũng có thay đổi về biểu hiện cytokine.
Tôi nhìn vào điều đó và tự hỏi, liệu đó có phải là nguyên nhân thực sự?
Hay chỉ là hiệu ứng thứ cấp, thứ ba hay thứ tư?
Bây giờ có vài kết quả gây kinh ngạc mà tôi đang chờ được công bố từ Đại học Westminster ở Anh do một nhà khoa học tuyệt vời tên Ify thực hiện.
Và cô ấy đang cho thấy một cách giao tiếp mà chúng ta thực sự khá ít biết tới, đó là những vi nang nhỏ (microvesicle) lưu hành khắp cơ thể, trong huyết thanh.
Và những vi nang này mang “hàng hóa”.
Chúng mang nhiều loại hàng hóa khác nhau.
Người ta đã có một số nghiên cứu về chúng liên quan đến thay đổi hệ vi sinh đường ruột.
Làm thế nào điều đó ảnh hưởng tới toàn cơ thể?
Người ta đã nói về vi nang.
Và cô ấy cho thấy nồng độ vi nang thay đổi khá đáng kể với điều mà chúng tôi làm với cô ấy: chúng tôi không cho cô ấy đèn đỏ thuần túy.
Chúng tôi dùng đèn LED mà chúng tôi điều chỉnh các LED trong đó để đưa vào một vài thành phần bước sóng dài.
Vậy giao tiếp khắp cơ thể, điều gì làm nên nó?
Chúng ta phải giải mã điều đó.
Có lẽ không chỉ một thứ.
Bạn biết đấy, các nhà khoa học luôn thích nghĩ về một nguyên nhân duy nhất.
Nhưng đó là một mô hình phức tạp.
Khi tôi nhìn vào các thay đổi biểu hiện cytokine, phản ứng đầu tiên của tôi là tôi cần một nhà toán học ngồi cạnh.
Tất cả những thứ này đang thay đổi theo một cách phức tạp, và tôi chỉ đang nhìn 50 loại, trong khi có lẽ hơn 300.
Vậy nên tôi có thể đang bỏ lỡ điểm chính.
Nhưng giao tiếp, và bạn đúng, ty thể — bạn có thể thấy tế bào khỏe tiến đến tế bào bệnh, chúng hợp nhất, và ty thể được đẩy vào tế bào bệnh.
Thật kỳ diệu.
Chúng ta chưa bao giờ nghĩ tới điều đó.
Ty thể của bạn bị bệnh.
Tôi sẽ đến và cho bạn vài ty thể mới.
Chúng, những ty thể, thật đáng kinh ngạc, và thật kỳ lạ là chúng ta hiểu rất ít về cách chúng hoạt động, và dù vậy những gì chúng ta biết đã cho thấy tầm quan trọng tuyệt vời của chúng đối với năng lượng, tuổi thọ, và, như bạn đã chỉ ra, mức độ dễ biến đổi của chúng.
Ừ.
Và tất cả đều hợp lý trong bối cảnh tiến hóa liên quan tới nước và sự hấp thụ ánh sáng đỏ.
Một cách khác khá thú vị để minh họa chuyện nước hấp thụ ánh sáng đỏ là nếu ai đó đi lặn với ống thở.
Trên rạn san hô nhiệt đới, bạn sẽ nhận thấy trong khoảng 10 feet (khoảng 3 m) nước đầu từ mặt xuống, bạn có thể thấy những màu cam và đỏ rất đẹp, rồi nếu bạn xuống sâu hơn thì những màu đó dường như biến mất.
Chúng không biến mất.
Chỉ là ánh sáng đỏ không xuyên sâu đến vậy, đúng không?
Nó bị hấp thụ.
Nếu bạn mang theo đèn pin khi lặn đêm, hoặc thậm chí lặn ban ngày đôi khi cũng làm thế để quan sát,
những con cá đỏ vẫn ở sâu hơn đó, nhưng bạn không thấy chúng nữa.
Ừ.
Rất, rất thú vị.
Tôi muốn nghỉ nhanh để cảm ơn một trong các nhà tài trợ của chúng tôi, Function.
Năm ngoái, tôi đã trở thành thành viên của Function sau khi tìm kiếm một cách tiếp cận toàn diện nhất cho việc làm xét nghiệm.
Function cung cấp hơn 100 xét nghiệm phòng thí nghiệm nâng cao giúp bạn có một bức tranh tổng thể quan trọng về sức khỏe toàn thân.
Bức tranh này cung cấp cho bạn những hiểu biết về sức khỏe tim mạch, hệ nội tiết, chức năng miễn dịch, mức dinh dưỡng và nhiều thứ khác.
Họ gần đây cũng thêm các xét nghiệm độc tố, chẳng hạn như phơi nhiễm BPA từ nhựa độc hại, và xét nghiệm PFAS, hay còn gọi là “hóa chất vĩnh cửu”.
Function không chỉ thực hiện xét nghiệm hơn 100 chỉ dấu sinh học quan trọng đối với sức khỏe thể chất và tinh thần của bạn, mà còn phân tích kết quả và cung cấp những nhận định từ các bác sĩ hàng đầu chuyên về các lĩnh vực liên quan.
Ví dụ, trong một trong những lần xét nghiệm đầu tiên với Function, tôi biết rằng mức thủy ngân trong máu của mình cao.
Function không chỉ giúp tôi phát hiện điều đó, mà còn gợi ý cách tốt nhất để giảm mức thủy ngân, bao gồm hạn chế tiêu thụ cá ngừ.
Tôi đã ăn nhiều cá ngừ.
Tôi cũng cố gắng ăn nhiều rau lá xanh hơn và bổ sung NAC và acetylcysteine, cả hai đều có thể hỗ trợ sản xuất glutathione và quá trình giải độc.
Và tôi nên nói rằng, khi làm xét nghiệm Function lần hai, cách tiếp cận đó đã có hiệu quả.
Xét nghiệm máu toàn diện rất quan trọng.
Có rất nhiều vấn đề liên quan đến sức khỏe tinh thần và thể chất chỉ phát hiện được qua xét nghiệm máu.
Vấn đề là xét nghiệm máu từ trước đến nay luôn rất tốn kém và phức tạp.
Ngược lại, tôi rất ấn tượng với sự đơn giản và mức chi phí của Function. Nó rất phải chăng.
Vì vậy, tôi quyết định tham gia hội đồng tư vấn khoa học của họ, và tôi rất vui vì họ đang tài trợ cho podcast.
Nếu bạn muốn thử Function, bạn có thể truy cập functionhealth.com/Huberman.
Hiện Function có danh sách chờ hơn 250.000 người, nhưng họ đang cung cấp quyền truy cập sớm cho người nghe podcast của Huberman.
Một lần nữa, đó là functionhealth.com/Huberman để nhận quyền truy cập sớm vào Function.
Tôi muốn nói chút về đầu kia của phổ bước sóng, ánh sáng bước sóng ngắn.
Ở đây tôi muốn chuyển sang ánh sáng nhân tạo và chỉ ra điều mà tôi cho là một mối lo ngại rất nghiêm trọng.
Tôi biết nghe có vẻ hơi cực đoan, nhưng tôi rất lo ngại về việc con người tiếp xúc quá nhiều với bước sóng ngắn.
Những gì thường gọi là ánh sáng xanh, nhưng tôi nghĩ cách gọi đó không phản ánh đầy đủ, vì khi người ta nghe “ánh sáng xanh” họ nghĩ, à, nếu một nguồn sáng trông có vẻ xanh thì nó có thể làm rối loạn melatonin vào ban đêm và thậm chí có thể gây hại cho ty thể.
Nhưng chính ánh sáng trắng phát ra từ nguồn LED, vốn là những gì chúng ta sử dụng làm nguồn chiếu sáng ngày nay, có chứa ánh sáng xanh, đồng thời cũng chứa tia tím và những thành phần không hiện màu xanh vì có các bước sóng khác xen vào.
Nói cách khác, ánh sáng trắng từ LED rất giàu các bước sóng ngắn.
Với tôi, đó là vấn đề nếu ánh sáng bước sóng ngắn đang gây rối loạn chức năng ty thể.
Và tôi tin rằng đúng như vậy, trừ khi nó được cân bằng bởi các bước sóng dài hơn.
Đồng thời, như mọi thứ, vấn đề này có thể được khắc phục nếu chúng ta làm đúng cách.
Vậy anh có thể minh họa cho chúng ta điều gì đã xảy ra trong khoảng 30 năm qua ở hầu hết các nước khi chúng ta chuyển từ—thực ra hãy kéo dài lịch sử hơn nữa—từ ánh nến và lửa sang bóng đèn dây tóc. Hãy nói về bóng halogen và bây giờ là bóng LED.
Tôi biết người ta thường chú ý vào màn hình, nhưng tạm gác màn hình sang một bên. Hãy nói về ánh sáng trong nhà vì tôi rất lo ngại về lượng ánh sáng bước sóng ngắn mà mọi người, đặc biệt là trẻ em, tiếp xúc ngày nay.
Đặc biệt là khi xem xét những gì anh nói về điều hòa glucose trong máu. Điều gì đã được biết về chuyện này?
OK. Có một nhóm chúng tôi lảng vảng trong hành lang, thì thầm với nhau rằng chuyện này nghiêm trọng đến mức nào? Và một số người—tôi vừa xem một tài liệu được gửi tới Ủy ban châu Âu tuần trước ngay trước khi tôi đến đây, từ một kỹ sư chiếu sáng Hà Lan rất cân nhắc, ông ấy viết với Ủy ban châu Âu rằng chúng ta phải suy nghĩ lại về vấn đề này.
Và vì vậy nhóm chúng tôi lảng vảng đó, một vài người trong số họ nói rằng đây là một vấn đề ở cùng cấp độ với amiăng. Đây là một vấn đề y tế công cộng và nó to lớn. Và tôi nghĩ đó là một trong những lý do khiến tôi rất vui khi đến đây và nói chuyện, bởi vì đã đến lúc phải nói rồi, đúng không? Chúng ta đã có đủ dữ liệu.
Vì vậy LED xuất hiện và người ta đã được trao giải Nobel cho việc này, điều đó hoàn toàn xứng đáng vào thời điểm đó vì chúng tiết kiệm rất nhiều năng lượng. Chúng rất hiệu quả về năng lượng vì về cơ bản chúng không sinh ra phần lớn ánh sáng mà ta không thấy; mọi nỗ lực đều hướng vào phần ánh sáng ta nhìn thấy.
Bây giờ, như anh đã chỉ ra, LED có một đỉnh xanh lớn trong quang phổ, mặc dù chúng ta thường không nhìn thấy điều đó. Điều đó thậm chí đúng với LED “ấm” và lại thiếu ánh sáng đỏ. Hãy nhớ rằng chúng ta đang nói về hàng tỷ năm tiến hóa dưới ánh sáng mặt trời phổ rộng. Khi chúng ta có lửa, đó cũng gần như là phổ rộng. Lửa hầu như là phổ rộng. Nến cũng thế. Vậy nên không có gì thay đổi thực sự cho đến khoảng năm 2000.
Đến khoảng 2005, người ta bắt đầu thấy các bóng đèn dây tóc với nhiều tia hồng ngoại bị đẩy ra khỏi thị trường. Và đó hoàn toàn vì chúng tiêu thụ nhiều năng lượng hơn. Hóa đơn điện cao hơn và tuổi thọ ngắn hơn.
Khi chúng ta sử dụng LED, ánh sáng từ LED—khi dùng chiếu vào võng mạc, quan sát trên chuột—chúng ta có thể thấy ty thể từ từ suy giảm. Chúng kém nhạy hơn nhiều. Điện thế màng của chúng giảm xuống. Ty thể không “thở” tốt. Bạn có thể quan sát điều đó theo thời gian thực. Dưới ánh sáng LED. Ở cùng mức năng lượng mà ta gặp trong môi trường gia dụng hoặc thương mại. Điều đó khiến tôi rất lo ngại. Quả thật. Trước đây người ta không phát hiện ra chuyện này.
Rồi nữa, nếu bạn làm thí nghiệm, ví dụ trên ruồi, ruồi sống không lâu bằng dưới ánh sáng xanh, đúng không?
Ty thể của chúng, một lần nữa, suy giảm rõ rệt.
Bạn tạo ra ít ATP hơn.
Nếu nhìn sang chuột, bạn thấy chuột bắt đầu tăng cân nhiều.
Chúng bắt đầu tăng cân nhiều vì ty thể của chúng không chuyển glucose đi mà nó bị tích tụ thành mỡ.
Khả năng kiểm soát đường huyết, không ngạc nhiên, trở nên mất cân bằng.
Và chúng bắt đầu hành xử hơi kỳ quặc khi ở trong môi trường mở.
Bây giờ, bạn và tôi đều biết khi đặt một con chuột vào môi trường mở, đó là thước đo mức độ tự tin của nó.
Nó chạy vòng quanh mép trước, lúc đầu, cho đến khi cảm thấy an toàn rồi mới lang thang ra giữa.
Chuột dưới ánh sáng LED không thực hiện được chuyển đổi từ chạy quanh mép sang vào giữa.
Và điều đó có thể phù hợp với giả thuyết chúng có nhiễm trùng mức độ thấp, nhiễm mãn tính.
Tất cả điều đó đã được công bố.
Giờ có dữ liệu khá bất ngờ từ một phòng thí nghiệm khác sẽ được công bố đầu năm tới cho thấy những con chuột này có gan nhiễm mỡ.
Một lần nữa, không thực sự quá bất ngờ.
Cùng thức ăn giống như những con chuột được chiếu ánh sáng phổ đầy đủ, nhưng chúng dưới ánh sáng LED và có gan nhiễm mỡ.
Nhưng có một ảnh hưởng hệ thống rõ rệt ở đây vì gan của chúng nhỏ hơn, thận nhỏ hơn, và tim cũng hơi nhỏ hơn.
Với vấn đề gan, chúng ta thấy tăng những gì ta gọi là tín hiệu cảnh báo gan, những protein như một loại có tên ALT, báo cho bạn rằng gan đang rất không khỏe.
Thú vị là, ở đâu bạn cũng thấy số lượng lớn ty thể?
Bạn thấy chúng ở tinh trùng.
Vì vậy, có tỷ lệ tinh trùng với khả năng bơi bất thường và hình thái bất thường nhiều hơn ở những con chuột đó.
Và tinh hoàn có hình thái bất thường.
Bây giờ, đây là những con vật được theo dõi đến cuối đời.
Được rồi.
Nhưng một lần nữa, khi gộp tất cả những điều này lại.
Điều này rõ ràng cho thấy không chỉ là LED.
Là dải LED, khoảng 420 đến 440 nm.
Đó là một dải cụ thể mà ty thể hấp thụ.
Và là sự thiếu vắng ánh sáng đỏ để cân bằng lại.
Hiểu chưa.
Vì vậy, điều này rất quan trọng để mọi người nghe.
Và tôi chỉ muốn nhắc lại điều bạn nói trước đó.
Bạn nói rằng, ít nhất theo quan điểm của bạn, việc phơi nhiễm lượng lớn ánh sáng bước sóng ngắn do LED có thể nghiêm trọng tương tự như tiếp xúc amiăng về mặt tác hại đối với sinh học con người.
Có thể có.
Có thể.
Đó là điều chúng tôi đang sắp xếp, dần dần có sự tự tin về điều đó.
Tôi muốn chỉ ra một vấn đề khác.
Bây giờ, các đồng nghiệp của bạn, một số người hào hứng hơn những người khác.
Một vài người rất bảo thủ và ngồi yên.
Tuỳ xem họ nhận được bao nhiêu ánh sáng đỏ.
Câu đùa dở.
Tôi biết.
Ừ, câu đùa dở.
Hãy nhìn vào sự tăng trưởng tuổi thọ ở Tây Âu.
Tăng dần, tăng dần, rồi… chậm lại, chậm lại.
Chúng ta sống lâu hơn trung bình một chút, năm này hơn năm kia.
Thực ra bạn có thể vẽ một đường dọc theo đường cong đó.
Ừ, nó khá thẳng.
Chúng ta có một vết lõm trên đường cong và xu hướng tiến tới bão hòa, nghĩa là phẳng lại, sau khoảng 2010.
Giờ, điều đó có thể được điều chỉnh vì COVID.
Có điều gì đó đang làm đường đó tụt xuống.
Tôi sẽ không nói LED đang rút ngắn tuổi thọ, nhưng tôi có một số đồng nghiệp quanh tôi nói rằng bạn cần phải tính đến yếu tố này.
Và bạn đã nói trước đó rằng lượng phơi nhiễm ánh sáng mặt trời, bao gồm các bước sóng cân bằng ngắn, trung và dài, có liên quan đến tuổi thọ cao hơn, tỷ lệ tử vong do mọi nguyên nhân thấp hơn.
Vâng, chắc chắn rồi.
Và điều đó dẫn tôi tới điểm bạn đã nêu.
Tôi biết tôi chỉ đang nhắc lại những gì bạn nói.
Nhưng điều đó thực sự ám ảnh tôi.
Nó quan trọng đến mức tôi nghĩ mọi người cần nghe lại.
Đó là: có thể không phải ánh sáng bước sóng ngắn tự nó có hại cho ty thể.
Mà là khi thiếu ánh sáng cân bằng, bạn đang khuếch đại bất kỳ cơ chế nào mà ánh sáng bước sóng ngắn tác động lên ty thể, và bạn làm cái bập bênh nghiêng hẳn về phía đó.
Phía kia của bập bênh sẽ được cân bằng bởi ánh sáng bước sóng dài.
Vì vậy có lẽ, bởi vì ty thể tiến hoá dưới điều kiện có ánh sáng ngắn, trung và dài — công bằng mà nói, không phải là chúng tiến hoá dưới những “đèn đỏ” như ông gọi — sự cân bằng giữa các bước sóng này mới là chìa khoá, và LED chỉ đang dịch chuyển cán cân rất mạnh về phía bước sóng ngắn.
Vì thế tôi nhận ra chúng ta đang đóng khuôn bước sóng dài là tốt và bước sóng ngắn là xấu.
Nhưng như nhiều thứ trong sinh học, có vẻ điều quan trọng chỉ là sự cân bằng, và ánh sáng bước sóng dài có thể có tác dụng bảo vệ ở một mức độ nào đó.
Cách tôi nghĩ về nó là LED có thể vấn đề vì chúng quá nặng về một phía của cơ chế.
Tôi nghĩ anh nói đúng.
Chứ không phải là gọi là “độc” theo nghĩa thông thường, đúng không?
Nó sẽ giống như nói: chúng ta cần cả ba chất dinh dưỡng đa lượng.
Tôi đoán bạn có thể sống thiếu carbohydrate.
Nhưng, này, chất béo, protein và carbohydrate.
Mọi người sẽ cố gắng đổ lỗi cho bất kỳ một trong số đó, tuỳ người nói là ai.
Nhưng hầu hết các nền văn hoá, hầu hết con người tiến hoá trong bối cảnh ăn một lượng nào đó cả ba nhóm này, có thể tỉ lệ khác nhau theo mùa, v.v.
Vì vậy bạn không thể chỉ nói một thứ là xấu.
Bạn biết đấy, chất béo xấu, protein xấu, carbohydrate xấu.
Chính tỉ lệ của chúng sẽ ảnh hưởng đến sinh học khác nhau.
Dường như điều tương tự cũng đúng với ánh sáng.
Vậy hãy đặt điều này trong đầu mọi người dưới điều kiện chiếu sáng điển hình với LED.
Vậy nếu tôi nhìn vào một bóng đèn LED và trên đó không ghi “bắt chước ánh sáng mặt trời” hay “phổ đầy đủ”, thì trong bóng đó có bao nhiêu ánh sáng bước sóng dài so với ánh sáng mặt trời?
Và có bao nhiêu ánh sáng bước sóng ngắn so với ánh sáng mặt trời?
Không phải về cường độ, vì rõ ràng mặt trời thường mạnh hơn bất kỳ bóng đèn nào.
Mà là về phân bố bước sóng, chúng ta đang tạo ra tình huống như thế nào với những bóng đèn đó?
Được rồi.
Trước hết, cách bạn mô tả hoàn toàn là cách tôi nghĩ.
Và tôi nghĩ tất cả đồng nghiệp của chúng tôi cũng nghĩ vậy: đó là sự cân bằng.
Bạn nên rất cẩn thận với những gì đọc trên hộp LED vì người ta hay nói “giống mặt trời”.
Bây giờ, tôi chưa bao giờ thấy, về mặt thương mại, một LED nào mà thực sự tiến xa đáng kể vượt quá 700 (nm).
Vậy nên dù họ nói gì với bạn, tôi cực kỳ nghi ngờ là có sản phẩm thương mại nào làm được điều đó.
Bởi vì cách duy nhất để làm được là phải có một dãy rất lớn các LED trong cùng một thiết bị.
Ví dụ, tôi có một LED ở 670 (nm), một LED ở 700 (nm), một LED nữa, và liên tục lên tới trên 1.000 (nm).
Điều đó không thực tế vì tốn kém và tiêu thụ nhiều năng lượng.
Và điều khác là bây giờ chúng ta phát hiện ra rằng ty thể nhận ra đó là một cụm LED cô đặc.
Bởi vì nếu bạn đặt người ta dưới một chuỗi LED cô đặc như vậy, bạn sẽ không nhận được phản ứng giống hoặc hiệu ứng tích cực giống như khi đặt họ dưới ánh sáng đèn sợi đốt, nơi phổ hoàn toàn mượt mà.
Không có những chỗ lồi lõm ở phần đỉnh.
Nó hoàn toàn mượt mà.
Giải thích làm sao ty thể làm được điều đó thì hoàn toàn vượt quá hiểu biết của tôi.
Nhưng điều đó có lý.
Ty thể tiến hóa dưới ánh sáng mặt trời.
Và khi bạn nói “mượt mà”, trái ngược với “những gờ nhô lên”, ý Glenn đang nói tới là các bước sóng ngắn dẫn đầu.
Bạn nói đó là một liên tục tiến dần lên bước sóng dài.
Ánh sáng mặt trời có điều đó.
Chúng ta sẽ nói về ánh sáng sợi đốt ngay sau.
Còn các LED này có những gai nhô lên ở bước sóng ngắn, trung bình và hơi dài.
Nhưng chúng không thực sự bắt chước ánh sáng mặt trời.
Không.
Và chẳng phải thật kỳ diệu khi ty thể có thể phân biệt được điều đó sao?
Tôi nghĩ điều đó thực sự thú vị.
Và chỉ làm tôi cảm thấy, khi mọi chuyện kết thúc với tôi, tôi sẽ chỉ có một cơ hội để khám phá.
Nhưng còn rất nhiều thứ nữa mà tôi nghĩ chúng ta sẽ tìm ra.
Chúng đang làm những điều mà hiện tại thật khó tưởng tượng.
Còn về bóng đèn sợi đốt và ánh sáng lửa thì sao?
Ý tôi là, ngoài lo ngại rằng người ta sẽ đốt cháy căn hộ hoặc nhà mình nếu dùng nến hay ánh lửa ban đêm, ánh nến có lành mạnh không?
Ánh sáng đèn sợi đốt đối với ty thể có lành mạnh không?
Tôi nghĩ chúng ta sẽ bỏ qua ánh sáng nến vì để có đủ ánh sáng từ nến, chúng ta sẽ phải dùng vô số nến.
Và đó là lúc người ta đốt cháy các công trình.
Ừ, ở đây ở California tôi thấy người ta có nhiều nhà bằng gỗ.
Hãy tránh cái đó.
Bạn nói nhà bằng gì?
Nhà bằng gỗ.
Chúng tôi đã gặp một vấn đề cháy rừng nghiêm trọng ở khu này.
Khi bạn vào bằng đường Cao tốc Bờ Thái Bình Dương, có thể bạn đã nhận thấy nơi đó từng có nhiều nhà.
Đó là một đám cháy tàn phá, đúng vậy.
Nói một cách gần đúng, phổ ánh sáng mà bạn nhận được từ một bóng đèn sợi đốt rất giống ánh sáng mặt trời, đúng không?
Nó bao phủ hầu như cùng dải.
Nó là một hàm mượt mà.
Chúng ta chuyển dần từ bước sóng ngắn sang trung bình rồi sang dài.
Trong quá trình tiến hóa, tổ tiên chúng ta lang thang dưới ánh sáng mặt trời.
Rồi chúng ta chuyển sang dùng lửa, tạo ra cùng loại ánh sáng đó.
Và điều đó khá thú vị.
Chúng ta dùng lửa ở đâu?
Chúng ta dùng lửa khi di chuyển về phía bắc, khi ra khỏi châu Phi.
Ý tôi là, tại sao mọi người… tôi đã đi từ Bắc Âu đến đây để phỏng vấn trong mùa đông?
Tôi thật sự không hiểu tại sao họ lại làm vậy, vì nó ảm đạm.
Nhưng họ có một nguồn sáng rất giống ánh sáng mặt trời.
Và vì vậy tôi nghĩ không có vấn đề gì ở đó.
Thay đổi thực sự và rất rõ rệt xảy ra vào đầu những năm 2000.
Cơ thể bạn chưa bao giờ trải nghiệm một phổ ánh sáng bị cô lập, hạn chế như vậy.
Chưa từng trải nghiệm trước đó.
Và một trong những vấn đề khác liên quan đặc biệt đến các thiết bị mà người ta có thể dùng để tăng lượng ánh sáng bước sóng dài họ nhận được.
Một số thiết bị đó là laser.
Không sinh vật sống nào từng thấy ánh sáng đơn sắc trước đây.
Đó là một thứ hoàn toàn xa lạ đối với sự sống.
Vâng, nhưng làm ơn, mọi người đừng chiếu laser vào mắt.
Không, đừng làm thế.
Thực ra, đừng chiếu laser lên da.
Người duy nhất nên chiếu laser lên cơ thể là các chuyên gia y tế được đào tạo khi đang thực hiện một thủ thuật y tế quan trọng.
Tôi sẽ khuyến khích bạn sẵn sàng trả lời điều này, mặc dù tôi biết đó là một chủ đề hơi khó xử với bạn.
Đối với các thiết bị phát ánh sáng bước sóng dài nhân tạo, như đỏ, cận hồng ngoại và hồng ngoại, một số trong đó có công suất khá cao.
Đang có ngày càng nhiều bài báo, chắc chắn trong da liễu và giảm đau.
Ý tôi là, không phải rất nhiều bài, nhưng thực tế một trong những tạp chí da liễu được cho là uy tín đã đưa chủ đề chúng tôi gọi là liệu pháp quang sinh học với ánh sáng bước sóng dài lên trang bìa để bắt đầu đánh giá.
Khi bạn nhìn vào những thiết bị đó, bạn có nghĩ việc tiếp xúc với chúng có thể bù lại các tác động tiêu cực của đèn LED theo một cách có ý nghĩa không?
Trước hết, tôi nghĩ phần lớn chúng không gây hại.
Tôi nghi rằng phần lớn trong chúng có tác động tích cực.
Nhưng, bạn biết đấy, chúng tôi đã mở nhiều thiết bị như vậy và chúng khá tệ.
Tệ về lượng năng lượng à?
Tệ về cách chúng được lắp ráp, trước hết là chất lượng các linh kiện.
Khi bạn mua một đèn LED, bạn biết đấy, đèn LED giống như mua một chiếc ô tô.
Bạn có thể mua một chiếc ô tô tệ hoặc một chiếc ô tô rất tốt.
Rất nhiều đèn LED không đúng như những gì họ quảng cáo.
Chắc chắn khi nói đến những thứ như 670 nanômét, vốn phổ biến, thì rất khó để có được.
Vì vậy chúng không giống như những gì họ nói.
Và rất thường xuyên, một năm sau khi đã sử dụng bật tắt nhiều lần, chúng cũng không còn như họ quảng cáo.
Tôi nghĩ cũng có một dải chất lượng.
Một số đạt chuẩn y tế.
Một số thì không.
Vâng.
Một số được các phòng khám y tế sử dụng.
Một số thì không.
Tôi hiểu ý bạn.
Tôi nghĩ nó giống như bất kỳ ngành công nghiệp nào liên quan đến sức khỏe và chăm sóc sức khỏe, theo cách gọi.
Tôi nghĩ có một dải khác nhau.
Vì vậy về mặt khuyến nghị liên quan đến chiếu sáng trong nhà, hãy tạm gác lại các thiết bị phát sáng bước sóng dài.
Bóng đèn sợi đốt có vẻ như là giải pháp hoàn hảo.
Nhưng tôi vẫn mua được bóng đèn sợi đốt chứ?
Không ở Bắc Mỹ.
Bạn không thể mua bóng đèn sợi đốt cổ điển nữa.
Chúng biến mất rồi?
Tôi nghĩ khoảng sáu tháng trước tôi đã ký một kiến nghị để cố giữ lại chúng, và tôi không biết tình trạng hiện giờ ra sao.
Bạn vẫn nên có thể mua bóng halogen, chúng gần như giống hệt bóng sợi đốt.
Chúng là một loại bóng sợi đốt.
Và điểm ở đây là bạn không thể dùng bóng LED trong lò nướng vì chúng tan chảy.
Được rồi, nói chung thì bóng sợi đốt được giữ lại vì vài lý do đặc biệt.
Tầm quan trọng của chúng, theo tôi, được làm nổi bật bởi một thứ sẽ được công bố ngay trước Giáng Sinh, một trong những nghiên cứu của chúng tôi, ở University College London, chúng tôi có một số tòa nhà không có cửa sổ.
Và ở đó có hệ thống chiếu sáng LED khá gay gắt.
Và chuyện chúng tôi đã làm năm ngoái với những người đó là chúng tôi vào đó và đo tất cả mọi người, nhân viên ở đó, chúng tôi đo khả năng phân biệt màu sắc của họ.
Rồi chúng tôi đưa cho họ một loạt đèn bàn, đèn bàn sợi đốt 40 watt.
Và chúng tôi nói, bạn không cần phải nhìn thẳng vào cái này.
Chỉ di chuyển quanh, bạn biết đấy, nếu nó đặt trên bàn bạn.
Nhưng nhiều người trong số họ là những người làm mô hình kiến trúc.
Vậy họ sẽ ngồi ở bàn một lát.
Rồi họ lại đi làm keo dán hai mảnh gỗ với nhau.
Ánh sáng được hướng cho những người này như thế nào?
Chỉ là hướng xuống.
Nó hướng xuống, không chiếu vào mắt họ.
Không, không, không, không.
Nó bổ sung cho toàn bộ môi trường xung quanh họ.
Vì vậy chúng tôi rời khỏi đó và để họ.
Tôi nghĩ chúng tôi để họ trong hai tuần.
Chúng tôi quay lại và đo khả năng phân biệt màu sắc của họ lần nữa.
Và chúng tôi thu được hiệu quả tốt hơn rất nhiều so với những gì từng đạt được với các LED phổ bị giảm, LED bước sóng dài.
Thực ra, tôi đã bắt cả nhóm phải quay lại và làm lại tất cả phân tích.
Tôi thực sự ngạc nhiên.
Với các LED, điều bạn thường làm là các LED bước sóng dài.
Bạn cải thiện khả năng nhận biết màu xanh một chút hơn so với màu đỏ.
Và có một câu chuyện hơi phức tạp và mọi thứ rồi cũng qua đi trong năm ngày.
Những người này, khả năng nhận biết cả màu xanh lẫn đỏ đều cải thiện cùng một mức độ và điều đó rất đáng kể.
Rồi chúng tôi tháo các bóng đi và nghĩ, được thôi, chúng ta sẽ quay lại sau sáu ngày xem họ thế nào.
Khi quay lại, họ vẫn chính xác như trước.
Khả năng nhận biết của họ không giảm.
Sự cải thiện được duy trì.
Sự cải thiện được duy trì.
Chúng tôi quay lại một tháng sau.
Sự cải thiện được duy trì.
Chúng tôi quay lại một tháng sau.
Sự cải thiện được duy trì.
Vì vậy tôi theo dõi tất cả những người này, cuộc sống của họ thế nào và những thứ còn lại.
Lúc đó là tháng Mười Một, Mười Hai.
Vì vậy họ không nhận được nhiều ánh sáng ban ngày.
Họ ở trong một trạng thái khá, vâng.
Họ ở trong tình huống như tất cả mọi người ở Bắc Âu.
Rồi chúng tôi gặp một vấn đề.
Đó là Giáng Sinh.
Thí nghiệm kết thúc.
Nhưng hãy nghĩ về điều này.
Những người này không chỉ có cải thiện đáng kể hơn so với khi họ dùng ánh sáng đỏ, mà hiệu ứng còn kéo dài lâu hơn nhiều.
Bây giờ, một trong những điều khiến tôi nghĩ, tôi quay lại.
Tôi quay lại và nghĩ về kết quả thí nghiệm của chúng tôi.
Tại sao tôi lại có kết quả thí nghiệm tốt như vậy trong bất cứ điều gì tôi đang làm?
Có phải đơn giản vì tôi lấy đối tượng từ một quần thể những con người đang sống dưới đèn LED?
Nếu tôi làm cùng thí nghiệm đó trên một nhóm phụ giúp nông trại, bạn biết đấy, hoặc những người đo đạc đồng ruộng, tôi có thu được cùng hiệu ứng không?
Tôi nghĩ rằng trong môi trường xây dựng, chúng ta đang phải chịu sự ức chế sinh lý.
Tôi phải cẩn thận ở đây để không nói quá đà.
Nhưng chúng ta đang chịu một sự ức chế sinh lý thông qua chức năng ty thể bị ảnh hưởng, điều này chỉ đơn giản là do môi trường xây dựng tạo ra.
Và một điểm mà tôi thực sự cần nhấn mạnh ở đây, vì giờ tôi dành nhiều thời gian nói chuyện với kiến trúc sư.
Tôi dành nhiều thời gian nói chuyện với kiến trúc sư hơn là với bác sĩ nhãn khoa hay bác sĩ lâm sàng.
Bạn dựng một tòa nhà lên, hầu như, đa số các hạng mục của tòa nhà đó sẽ vượt ngân sách.
Hiếm khi một tòa nhà hoàn thành mà dưới ngân sách.
Điều cuối cùng được đưa vào một tòa nhà là hệ thống chiếu sáng.
Nó là thứ cuối cùng.
Nó được lắp sau kính.
Vậy bạn cắt giảm ở đâu khi vượt chi phí?
Bạn cắt giảm ở chiếu sáng.
Bạn mua những đèn LED rẻ nhất có thể.
Và những LED rẻ nhất có phổ bị giới hạn.
Và để thêm muối vào vết thương này, để giữ điều hòa nhiệt cho tòa nhà, tất cả các tòa nhà thương mại và tất cả các tòa nhà lớn bây giờ, không phải nhà ở, đều thường có kính chặn hồng ngoại.
Vì vậy, bạn nhận được cú đánh đầu tiên là đèn LED của bạn khá tệ, làm suy yếu ty thể.
Cú đánh thứ hai là bạn bị cô lập khỏi thế giới thị giác bên ngoài bởi kính chặn hồng ngoại.
Đây là hai cú đập.
Và tôi nghĩ rằng hai cú đập này khá đáng kể.
Bây giờ, có một công ty kiến trúc lớn — có lẽ là một trong những hãng kiến trúc lớn nhất thế giới — vừa thắng một hợp đồng rất lớn ở Mỹ để xây một bệnh viện, bước vào và hỏi, “đây là chuyện ánh sáng lành mạnh à?”
Và tôi biết họ đang đặt tiền vào chuyện này vì họ có một khu vực rất rộng nơi tất cả kiến trúc sư ngồi. Giống như một nhà chứa máy bay. Và họ đang tháo bỏ hết mọi đèn LED.
Vì vậy, điều tôi rút ra là nếu mọi người dành nhiều thời gian ở ngoài trời thì A, đó là điều tốt. B, có lẽ họ không cần phải bổ sung chiếu sáng trong nhà. Đèn LED có thể còn ổn cho những người đó. Mặc dù bạn sẽ không khuyến nghị như vậy. Nghe có vẻ họ không cần “bổ sung” bằng đèn dây tóc hay bằng việc tiếp xúc với ánh sáng bước sóng dài từ một thiết bị.
Còn đối với những người — mà tôi nghĩ là phần lớn mọi người hiện nay — bị chiếu sáng bằng LED trong một phần lớn ngày ở một tòa nhà có kính lọc bớt ánh sáng mặt trời để kiểm soát nhiệt độ và đảm bảo không có quá nhiều ánh sáng chói vào vào những thời điểm nhất định trong ngày, thì họ chắc chắn nên cố gắng ra ngoài nhiều hơn: ăn trưa ngoài trời, nghe điện thoại ngoài trời, đi ra ngoài.
Quần áo mỏng sẽ ổn vì ánh sáng bước sóng dài sẽ xuyên qua, như đồng nghiệp của bạn đã phát hiện, thực sự đi qua cơ thể họ, tán xạ, v.v. Nhưng họ có thể cần, hoặc lựa chọn — à — bổ sung bằng đèn halogen hoặc đèn dây tóc, thậm chí chỉ một chiếc đèn bàn trong một khoảng thời gian ngắn thỉnh thoảng, đặc biệt là vào mùa đông điều này dường như có lợi.
Và nơi tôi lo lắng nhất về môi trường ánh sáng liên quan đến suy giảm chức năng ty thể là ở trẻ em đang dán mắt vào màn hình, không ra ngoài đủ vì màn hình, v.v., trong lớp học, v.v.
Chúng ta biết gì về ánh sáng từ màn hình? Bạn biết đấy, giống như nhiều người, tôi sẽ giảm độ sáng màn hình vào buổi tối nếu tôi định dùng máy tính. Tôi có đeo kính chặn ánh sáng bước sóng ngắn (ánh sáng xanh) vào buổi tối — không phải ngay lúc mặt trời lặn, mà sau khi trời tối — điều đó thật sự giúp tôi chuyển sang trạng thái buồn ngủ vì lý do rõ ràng. Tôi nhận ra độ nhạy cảm của mỗi người với ánh sáng về ảnh hưởng lên giấc ngủ khác nhau khá nhiều. Vâng. Có người có thể nhìn chằm chằm vào ánh sáng xanh rồi ngủ ngon — không vấn đề. Người khác làm thế thì lại tỉnh giữa đêm. Tôi rất nhạy cảm với điều đó. Nhưng hiệu ứng làm tăng glucose máu của ánh sáng bước sóng ngắn vào ban đêm có vẻ khá phổ biến.
Có một nghiên cứu, không biết bạn có biết không. Nghiên cứu được công bố trên Proceedings of the National Academy of Sciences. Họ cho một số người, tôi nghĩ thực ra là trẻ em, ngủ dưới ánh sáng trần 100 lux. Vậy là mắt các em đóng. 100 lux khá mờ. Và so với điều kiện tối gần như hoàn toàn — hay đúng hơn là điều kiện khoảng 1–10 lux — người ta thấy glucose buổi sáng tăng cao. Ừ. Cái đó không tốt, đúng không? Điều đó phản ánh mức cortisol tăng. Vậy nên không chỉ là vấn đề giấc ngủ. Còn là vấn đề điều hòa đường huyết, v.v.
Tôi đang tóm tắt khá nhiều thứ ở đây, và cũng phỏng đoán chỗ này chỗ kia. Bạn có nghĩ mọi người cần bổ sung ánh sáng bước sóng dài nếu họ không ra ngoài đủ, hoặc nếu họ làm việc trong một môi trường nhiều LED như vậy không?
Được rồi. Hãy quay lại một chút, đặc biệt về trẻ em và màn hình. Tôi và khá nhiều đồng nghiệp của mình đã ngồi trước một màn hình xanh suốt cả ngày trong nhiều ngày — việc chán đến phát điên. Nó hầu như không có ảnh hưởng gì.
Ồ, anh/chị đã làm thí nghiệm đó à?
Chúng tôi đã làm thí nghiệm đó.
Ồ, tôi tưởng anh/chị chỉ đang miêu tả cuộc sống của mình.
Không, không.
Và tôi nghĩ câu trả lời là phần lớn ánh xanh trên những màn hình đó thực ra là ánh xanh có bước sóng khá dài. Nghĩa là ánh xanh khoảng trên 450 nm. Vậy nó không nằm trong vùng nguy hiểm mà tôi cho là 420–440 nm. Tôi nghĩ nó ở ngoài vùng đó. Và tôi biết có lúc chúng tôi đã nói chuyện với một nhà sản xuất máy tính lớn của Mỹ về vấn đề màn hình. Nên tôi không lo lắng về chuyện đó như tôi đã nghĩ. Nhưng có một vấn đề riêng, mà các bác sĩ nhãn khoa nhi rất quan tâm, đó là công việc nhìn gần ở trẻ em — việc nhìn gần kết hợp với nhiều giờ dùng màn hình — và vấn đề cận thị. Nhìn gần, dán mắt vào vật gì đó trong khoảng một đến hai foot (khoảng 30–60 cm).
Vấn đề cận thị. Đây là vấn đề rất lớn ở châu Á và ở Trung Quốc, và chúng ta biết rằng thiếu ánh sáng bước sóng dài là một yếu tố thúc đẩy. Vấn đề của tôi là tôi không thể lý giải tại sao. Về cơ bản tôi nên thực dụng và nói nếu biết nó là một nguyên nhân thì cứ bổ sung thôi.
Khi bạn nói nó là một ‘driver’, nghĩa là nó đang tạo ra vấn đề này.
Đúng vậy, nó là một phần của nguyên nhân tạo ra vấn đề.
Cận thị là một vấn đề lớn vì, được thôi, chúng ta có thể kiểm soát cận thị bằng cách cho bạn các thấu kính khác nhau. Thế là con bạn vẫn đọc được chữ dù bị cận. Vấn đề là khi đứa trẻ ấy bước vào tuổi 40 hay 50, võng mạc đã bị kéo giãn vì mắt đã dài quá. Và khi võng mạc căng ra, theo tuổi tác bạn mất tế bào nên võng mạc kém chắc hơn, bạn có thể bị rách và có thể gặp một dạng thoái hóa điểm vàng. Trời ơi. Đây là mối quan tâm lớn, đặc biệt ở Trung Quốc, và họ đã thực hiện một số biện pháp để xử lý. Ví dụ, trong lớp họ đặt một thanh trên bàn để các em không ngồi quá sát khi đọc chữ — nhằm tăng khoảng cách. Họ cũng đã thử dùng ánh sáng đỏ, nhưng phần của vấn đề là họ đã dùng laser. Nhờ đó họ hạn chế được sự phát triển cận thị. Nhưng đồng thời, khi nhìn lại thì có những đốm trên võng mạc nơi tia laser đã bị tác động. Ảnh hưởng tiêu cực. Nó đã làm cháy đi một số vùng của võng mạc. Ừ.
Nhưng, bạn biết đấy, người ta lại nói, à, nhìn này, chúng tôi chỉ dùng 10 milliwatt trên centimet vuông thôi (mW/cm²).
Giống như LED.
Điều họ không hiểu là ánh sáng laser tán xạ theo cách rất khác so với LED.
Ánh sáng LED tán xạ đều.
Tại sao bạn nghĩ người ta dùng laser?
Vì nghe cho oai.
Chúng tôi đang dùng ánh sáng.
Chúng tôi làm cái gì đó mạnh mẽ hơn.
Đó là một vấn đề quanh cả ngành này.
Chúng tôi đang làm những thứ mạnh mẽ.
Bây giờ, ánh sáng laser không tán xạ đều khi nó chiếu vào mô.
Nó tạo ra một thứ gọi là caustics.
Và caustics giống như những gì bạn thỉnh thoảng thấy trên mặt hồ nông khi có gợn sóng: bạn có những chỗ sáng và những chỗ tối.
Những điểm sáng đó là những gì bạn có trong ánh sáng laser, những caustics này.
Vậy nên, năng lượng ở một số vùng tăng gấp ba hoặc gấp bốn lần.
Tôi có nghĩa là, tôi không biết caustic là gì cho tới khi tôi bắt đầu nói chuyện với các nhà vật lý.
Đừng bao giờ chiếu laser lên người bạn.
Không bao giờ, không bao giờ sử dụng laser trừ khi có lý do y tế sâu xa để làm vậy.
Và chắc chắn là cận thị, thứ sẽ là — nó là một quả bom hẹn giờ.
Hiện tại không chính trị gia nào thực sự quan tâm vì đó sẽ là vấn đề của người khác trong tương lai.
Vì vậy, cửa sổ trong lớp học rất quan trọng.
Và không phải cửa sổ bị dán tối.
Không phải cửa sổ bị dán tối.
Hiện giờ chúng tôi đang nói về việc lắp một vài bóng đèn sợi đốt.
Các trường thường thiếu tiền.
Và phản ứng đầu tiên của họ là, điều này sẽ tốn nhiều hơn cho chúng tôi.
Thực ra câu trả lời là gắn công tắc điều chỉnh độ sáng cho bóng đèn sợi đốt.
Dù nó có trông mờ với bạn, vẫn phát ra rất nhiều tia hồng ngoại vì nó đang nóng lên.
Điều khác mà chúng ta chưa đề cập đến, mà tôi nghĩ rất quan trọng trong thế giới kiến trúc và trường học, là tất cả vật chất thực vật phản xạ ánh sáng hồng ngoại.
Bạn cầm một cái cây ở đây, ở California, nơi có thể 80 độ F (khoảng 27°C), lá cây không nóng.
Tại sao lại như vậy?
Bởi vì nó phản xạ tia hồng ngoại.
Bây giờ, nếu bạn đến gần một cây dưới ánh nắng chói chang và đặt thiết bị đo lên, ánh sáng được phản xạ chỉ cách một khoảng rất gần so với những gì chúng ta nghĩ là liều trị liệu nhỏ nhất có thể.
Vì vậy, trồng cây để phản xạ tia hồng ngoại có sẵn cho bạn là rất quan trọng.
Kiến trúc sư thực sự hiểu điều này.
Có phải nhất thiết phải là cây to hay chỉ cần cây trồng trong nhà và có một nguồn sợi đốt?
Được thôi, có một nguồn sợi đốt, nhưng cũng cần có cây ở bên ngoài được ánh nắng chiếu vào vì chúng sẽ bật lại tia hồng ngoại cho bạn.
Một trong những nhà vật lý trong phòng thí nghiệm của chúng tôi, Edward Barrett, có một camera hồng ngoại tuyệt vời và ông ấy đi xung quanh chụp ảnh hồng ngoại.
Và chúng tôi có mặt ở, chúng tôi ở trong một tòa nhà văn phòng và có một vài rèm che tối, rèm dày lắm.
Và khi chúng tôi nhìn qua camera hồng ngoại, có một đốm lửa nhỏ ở đáy những tấm rèm này.
Tôi thực sự ngạc nhiên.
Rồi chúng tôi kéo rèm ra và thấy có một hàng cây.
Và tên thành phố đó hoàn toàn lãng quên trong tôi.
Có một thành phố ở Trung Tây nơi chính quyền đã trồng khoảng một nghìn cây.
Và họ đã đo các chỉ số máu liên quan đến căng thẳng, bao gồm cả một protein liên quan đến hệ bổ thể, đó là dấu hiệu của viêm toàn thân.
Họ trồng những cây đó và họ quay lại, tôi nghĩ là hai hoặc ba năm sau, đo lại các chỉ số này và thấy giảm đáng kể.
Điều đó thú vị.
Vậy nên, câu hỏi lớn của tôi, và đó là điều tôi đang cố thuyết phục hội đồng đạo đức làm bây giờ, là chuyện gì xảy ra với máu bạn khi bạn đi từ một tòa nhà bê tông, ngồi trong tòa nhà bê tông đó trong năm tiếng?
Thật là tệ.
Bạn không nhận được tia hồng ngoại.
Bạn có cửa sổ chặn hồng ngoại.
Bạn có LED.
Chuyện gì xảy ra khi tôi đẩy bạn vào công viên?
Chuyện gì xảy ra khi tôi đẩy bạn vào rừng?
Bạn biết là bạn cảm thấy khá hơn nhiều.
Mọi người đều nói, tôi cảm thấy tốt hơn nhiều.
Chà, nếu bạn thấy tốt hơn thì có điều gì đó đang xảy ra.
Điều gì đang xảy ra?
Vậy nên, không chỉ là ánh sáng trong môi trường xây dựng.
Đó còn là loại kính chúng ta dùng trong môi trường xây dựng.
Và đó là vật chất thực vật.
Vật chất thực vật.
Chúng ta có nên trồng cây, ví dụ, ở phía bắc của các tòa nhà cao vì chúng sẽ chạm mức ánh sáng và có khả năng phản xạ nó trở lại vào tòa nhà không?
Tôi có thể nhận ra là bạn đã dành nhiều thời gian với các kiến trúc sư.
Một vài điều thực sự nổi bật.
Thứ nhất, rất rõ ràng là khi chúng ta trở nên hiện đại hơn với tư cách một loài, chúng ta sẽ tìm kiếm những cách tiết kiệm chi phí và năng lượng hơn để làm mọi thứ.
LED là một ví dụ điển hình cho điều đó.
Và tôi nghĩ LED đã rất có lợi, bạn biết đấy, trong nhiều ngành khác nhau.
Nhưng, bạn biết đấy, khi chúng ta chuyển khỏi đời sống nông nghiệp cho đa số mọi người, ngày nay người ta sẽ chỉ đặt đồ ăn giao tới thay vì tới nhà hàng.
Điều đó xảy ra ngày càng nhiều.
Và tôi nghĩ cần nỗ lực để mang những yếu tố quan trọng của môi trường bên ngoài vào trong nhà.
Đúng.
Nghe có vẻ điên rồ, nhưng người ta sẽ tập thể dục trong nhà.
Tôi cố gắng tập ngoài trời nếu có thể, nhưng không phải lúc nào cũng làm được.
Nhưng giờ chúng ta đang nói về việc đưa ánh sáng bước sóng dài vào trong nhà và đưa ánh sáng toàn phổ cân bằng vào trong nhà.
Và nếu đơn giản chỉ là mang vào vài chậu cây, đặt cây xung quanh tòa nhà, không dán tint cửa sổ, có thể tôi thấy điều đó có thể gây vấn đề với việc điều hòa nhiệt độ và chi phí phát sinh sau đó, v.v.
Nhưng, bạn biết đấy, có một vài nguồn phát tia bước sóng dài, có thể là chính xác ánh sáng bước sóng dài, còn gọi là ánh sáng đỏ, đặt đâu đó gần một cây hoặc dãy cây.
Bởi vì không phải ai cũng có thể thay đổi môi trường sống bên trong của họ, căn hộ của họ, v.v.
Tôi phải nói rằng trong khoảng 18 tháng gần đây, tôi đã cố gắng khá nghiêm túc để tiếp xúc với một thiết bị phát ánh sáng có bước sóng dài.
Theo kinh nghiệm cá nhân của tôi, khi làm vậy — và tôi thường làm vào buổi sớm trong ngày — tôi không dùng kính che bảo vệ mắt vì tôi cảm thấy thoải mái với những bước sóng đó.
Đôi khi tôi cũng nhắm mắt trong một phần thời gian.
Nhưng tôi phải nói là, và tôi không nghĩ đây là hiệu ứng giả dược, nhưng ai mà biết được, tôi thấy nó đem lại một sự tăng rõ rệt về năng lượng và cảm giác khỏe khoắn trong một khoảng thời gian đáng kể sau đó cho bản thân tôi.
Nhưng điều đó diễn ra trên nền tảng tôi đã làm một số việc khác nữa, bao gồm cố gắng ra ngoài đi bộ ngắn 20 phút hay thậm chí 10 phút, lấy chút “hớp nắng”, như tôi hay gọi.
Dĩ nhiên đó không phải là một “hớp” thật sự.
Tôi nghĩ rằng càng nhiều người ra ngoài trời càng tốt, miễn là không bị cháy nắng.
Đúng vậy.
Nhưng chúng ta cần bắt đầu đem một số yếu tố của môi trường ngoài trời vào trong lớp học, bệnh viện.
Ý tôi là có hiện tượng này, rối loạn tâm thần ở đơn vị chăm sóc tích cực (ICU), nơi bệnh nhân không có ánh sáng mặt trời và không có thông tin về nhịp sinh học.
Họ bị đánh thức giữa đêm, và thực sự họ phát triển — không phải là bị tâm thần phân liệt — mà là một rối loạn tâm thần thoáng qua, và rối loạn này sẽ hết khi họ rời bệnh viện.
Tôi cảm thấy, như bạn có thể thấy tôi rất rất mạnh mẽ tin tưởng, rằng ánh sáng quan trọng đến mức độ quyết định đối với sức khỏe cả trước mắt và lâu dài.
Và tôi đồng ý với bạn.
Tôi nghĩ chúng ta — không muốn nói quá bi quan, nhưng nếu chúng ta không — không phải đùa chữ — chặn đứng vấn đề ánh sáng bước sóng ngắn quá mức này, chúng ta sẽ thấy ngày càng nhiều rối loạn chuyển hóa, ngày càng nhiều rối loạn thị giác, cận thị.
Với những người bị thoái hóa thần kinh hoặc có khuynh hướng di truyền dễ bị điều đó, hoặc có nguy cơ nghề nghiệp liên quan đến nó, nếu họ không nhận được tác dụng bảo vệ của ánh sáng bước sóng dài, tôi nghĩ hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Ừ.
Tôi hoàn toàn đồng ý với bạn.
Ý tôi là, ba bốn năm trước chúng tôi không dám lên tiếng, nhưng giờ thì có.
Chúng tôi nghĩ đây là một vấn đề y tế công cộng đáng kể.
Và một vài người — có vài đơn vị chăm sóc tích cực đã tiếp cận chúng tôi hỏi rằng, liệu có nên — bạn biết đấy — thay đổi hệ thống chiếu sáng không?
Ý kiến của kiến trúc sư cũng dạy cho tôi vài điều.
Họ luôn đề cập đến chi phí vì họ làm việc thương mại.
Họ nói những điều như, được rồi, nếu việc đó giúp bệnh nhân của bạn rời ICU sớm hơn một ngày, bạn tiết kiệm được bao nhiêu?
Với một nhóm kiến trúc sư, chúng tôi đã bàn về việc thay đổi hệ thống chiếu sáng trong một tòa nhà thay vì phải cải tạo lớn.
À, bạn biết đấy, các chủ sở hữu lại băn khoăn, à có cần thiết không này nọ.
Rồi kiến trúc sư quay lại hỏi: năm ngoái tòa nhà này mất bao nhiêu ngày làm việc vì ốm đau?
Tất nhiên họ không biết câu trả lời, nhưng câu hỏi đó đặt họ vào tình thế phải suy nghĩ.
Kiến trúc sư nói bạn nên nhìn vào mô hình kinh tế lớn hơn ở đây, bao gồm cả sức khỏe được cảm nhận của cá nhân.
Nhưng điều đó có thể mang lại lợi ích cho bạn về mặt giảm chi phí.
Và tôi nghĩ họ đã chỉ đúng vào điểm đó rất sắc bén.
Với những người thực sự eo hẹp ngân sách và, như hầu hết chúng ta, phải dùng đèn LED, hy vọng họ sẽ giảm độ sáng vào buổi tối, không quá phụ thuộc vào đèn trần, cố gắng điều chỉnh nhịp sinh học cho đúng.
Và vào ban ngày, ra ngoài để lấy ánh sáng mặt trời buổi sáng, v.v.
Và họ muốn có thêm ánh sáng cân bằng hơn hoặc ánh sáng bước sóng dài.
Và họ muốn làm điều đó với chi phí thấp nhất có thể.
Mặc dù ánh sáng nến không sáng lắm, tôi sẽ khuyên dùng một cây nến không mùi — vì chúng ta đang học được nhiều điều về mùi do nến gây ra — ví dụ nến làm từ sáp ong tinh khiết, không mùi, nếu an toàn thì họ có thể để ở bàn làm việc buổi tối hoặc bên cạnh — có thể là trên bàn đầu giường khi đọc sách.
Chỉ cần có thêm một chút ánh sáng bước sóng dài.
Như bạn nói, bổ sung ánh sáng bước sóng dài chỗ này chỗ kia.
Có thể cả khi họ đang dùng điện thoại hay máy tính bảng trước khi ngủ.
Tôi cảm thấy những việc này theo thời gian sẽ tạo khác biệt đáng kể.
Chúng rất rẻ.
Miễn là bạn không đốt cháy căn nhà thì khá an toàn.
Và còn tốt hơn nữa nếu họ có thể sắm một bóng đèn sợi đốt hoặc halogen.
Nhưng tôi cảm thấy đây là điều hầu như ai cũng làm được và có lợi cho sức khỏe.
Nhưng tôi hoàn toàn ủng hộ ý tưởng rằng trước hết, điều này có thể thay đổi sức khỏe cộng đồng và thứ hai, nó nên được thực hiện gần như với chi phí bằng không vì đó là khả năng có thể đạt được.
Vì vậy, nếu bạn nhìn vào một số đồng nghiệp của tôi, trong đó có tôi, ở bếp tôi có một đèn halogen.
Vậy nên khi tôi thức dậy vào buổi sáng và, bạn biết đấy, bạn dành 45 phút trong khi lẽ ra chỉ cần 10 phút, bạn đang vòng vo làm việc nọ việc kia.
Có một đèn halogen ở đó bật đúng lúc.
Nó không quá sáng, nhưng nó xuất hiện vào thời điểm quan trọng trong ngày.
Nó trông màu gì? Ánh sáng trắng bình thường.
Nhưng là phổ đầy đủ.
Một bóng halogen đúng nghĩa là một loại đèn sợi đốt đặc biệt có thể có tuổi thọ dài hơn phần nào, và có lý do để bạn giữ nó, để bạn có nó.
Và chỉ cần làm như vậy.
Tuyệt.
Chỉ cần một cái đèn halogen, và đặc biệt nếu bạn có điều kiện để giảm độ sáng, nó sẽ tồn tại gần như mãi.
Bởi vì nếu bạn giảm công suất, điều đó làm tăng tỷ lệ ánh sáng hồng ngoại, bóng đèn sẽ bền hơn rất nhiều, thực sự rất lâu.
Và bạn dùng nó vào buổi sáng.
Bạn cũng có thể dùng buổi tối.
Và nếu bạn giảm độ sáng, nó sẽ không làm thay đổi mức melatonin hay nhịp sinh học của bạn.
Không, và nếu bạn giảm độ sáng, hóa đơn tiền điện của bạn cũng sẽ không tăng.
Vì vậy tôi tin sâu sắc rằng chúng ta có thể tác động tới y tế cộng đồng, và chúng ta nên tác động theo một cách rất hiệu quả về chi phí.
Đó là kiểu — nên chúng tôi đang cố gắng tìm xem mức tối thiểu là gì?
Mức tối thiểu là gì?
Mức tối thiểu là gì?
Ở các đơn vị chăm sóc tích cực, một vấn đề lớn mà chúng tôi thực sự cố gắng tác động là các nhà dưỡng lão, nơi những người này nằm trên giường cả ngày hoặc, như bạn biết đấy, họ ở xa cửa sổ.
Liệu chúng ta có thể đẩy họ ra ăn sáng và thực sự có một nguồn nhiệt, một nguồn nhiệt từ bóng đèn dây tóc vừa cung cấp ánh sáng vừa tỏa nhiệt, và đồng thời tận dụng cái nhiệt đó không?
Các kiến trúc sư trước kia thường nói, “Nếu anh muốn tôi thay đổi toàn bộ hệ thống chiếu sáng này, thì tôi sẽ làm gì với phần nhiệt dư thừa phát ra từ các đèn trần?” Giờ họ đã thay đổi suy nghĩ.
Họ nói, “Chúng ta sẽ đặt đèn thấp hơn và có thể dùng nhiệt đó để lưu thông trong phòng.”
Có rất nhiều cách sáng tạo xung quanh vấn đề này.
Có tới khoảng 50 tiến sĩ đang làm việc về lĩnh vực này với một vài thí nghiệm đơn giản nhưng thắng lợi.
Thật tuyệt.
Tôi muốn mọi người nghĩ về môi trường ánh sáng trong nhà của họ, họ nhận được bao nhiêu ánh sáng mặt trời và bao nhiêu tiếp xúc với ánh sáng LED có thành phần bước sóng ngắn trong ngày.
Không phải vì tôi mê mấy thứ biohacking cực đoan — thật ra thì không — mà tôi chỉ nghĩ rằng những gì chúng ta thiếu khi ở ngoài trời mà cơ thể cần và tốt cho ty thể của chúng ta rõ ràng liên quan tới ánh sáng bước sóng dài.
Công trình của anh/chị đã chứng minh điều đó rất hay, và công trình của những người khác nữa — anh/chị lúc nào cũng rất giỏi trong việc ghi nhận nguồn — nên tôi cũng muốn ghi nhận điều đó.
Tôi nghĩ mọi người nên làm điều đó.
Và nếu là bóng đèn dây tóc, halogen hay ánh sáng nến, thì dường như sẽ có khác biệt đáng kể.
Nói về những khác biệt có ý nghĩa, trước khi chia tay tôi rất muốn nghe tiếp câu chuyện anh/chị bắt đầu kể cho tôi trước khi chúng tôi bắt đầu ghi âm về một đứa trẻ mắc bệnh ty thể, và cách mà một số chuyện về ánh sáng và ty thể thực sự đã hữu ích trong bối cảnh đó như thế nào.
Vâng.
Chúng tôi đang tiến hành các thử nghiệm lâm sàng và tôi khá lạc quan về một vài thử nghiệm.
Nhưng có một nhóm bệnh cụ thể gọi là bệnh ty thể, nơi mã di truyền — vì ty thể có DNA riêng — nên mã di truyền tạo ATP bị rối loạn.
Và điều đó có thể nhẹ hoặc rất nặng.
Một số trẻ em này không sống quá 25 tuổi.
Nguyên nhân thường là suy tim, v.v.
Một vài em hầu như nằm liệt giường và tàn phế vì bệnh.
Một vài em khác vẫn có thể đi lại và hoạt động ở mức độ nhất định.
Tôi bắt đầu nhận email từ người nhà nói rằng, “Ông đã nói về ánh sáng đỏ. Ông dùng từ ánh sáng đỏ và ty thể, cải thiện ty thể. Con tôi bị bệnh ty thể.”
Và tôi đã nói, tôi không thể đưa lời khuyên y tế cá nhân về chuyện đó; tôi không thể phát biểu chính thức.
Nếu quý vị chọn làm điều gì đó, thì tôi gợi ý có thể cân nhắc việc này.
Và đứa trẻ đầu tiên làm theo đã có một cải thiện, tôi sẽ nói là cảm động đến nghẹn lòng.
Chúng tôi bị choáng ngợp bởi hiệu ứng của nó.
Hiệu ứng tích cực.
Đúng, tích cực.
Ở đây có chút khác biệt ngôn ngữ: khi người ta nói “gut-wrenching” thì thường mang nghĩa tiêu cực, nhưng tôi dùng để diễn tả mức độ mạnh mẽ — ở đây là tích cực — tôi chỉ đang trêu một chút.
Chúng tôi nhìn vào những chỉ số đơn giản, ví dụ xem các em mở mí mắt được bao nhiêu — gọi là sụp mí (ptosis) — các em không thể mở mắt.
Đứa trẻ đầu tiên, trong vòng khoảng một tháng đã bắt đầu có thể đi lại một phần.
Tuyệt vời.
Tôi nhận được một đoạn video em đi bộ tới trường.
Tuyệt vời.
Tôi vào nhà tắm và khóc nức nở.
Làm được điều gì đó thực sự giúp được người khác.
Rồi có thêm vài bé khác, và tất cả đều có những cải thiện nhỏ.
Chúng tôi xin được một thử nghiệm lâm sàng cho việc này.
Vấn đề lớn nhất của chúng tôi là không thể tuyển đủ trẻ vào nghiên cứu.
Mật độ trẻ mắc bệnh ty thể ở Anh, mặc dù chúng tôi có kinh phí, là quá thấp.
Nên một trong những việc tôi phải làm, rất tiếc, khi tôi quay về, chắc chắn trước Giáng sinh, là phải kết thúc dự án đó và trả lại tiền.
Tôi sẽ phải nói, đơn giản là không thể tuyển đủ các em.
Và một số em, như tôi đã nói với bạn, khi bệnh tiến quá nặng thì chúng tôi không làm được gì nhiều.
Một vài em quá ốm; việc đưa các em tới bệnh viện để đánh giá đã là một nỗ lực lớn.
Nhưng hãy nhìn vấn đề này ở góc độ tổng quát hơn.
Về lý thuyết, ánh sáng đỏ nên giúp trẻ mắc bệnh ty thể.
Nó sẽ không gây hại chút nào.
Và tôi thường nói nếu tất cả mấy chuyện này chỉ là rác rưởi, thì A, tôi sẽ trông như một kẻ ngớ ngẩn — nhưng tôi không nghĩ mình sẽ trông như thế — và B, quý vị sẽ không lãng phí tiền cho thứ hoàn toàn vô giá trị.
Bây giờ tôi đang nói chuyện với mọi người và bảo, “Được thôi, tại sao anh/chị không nghĩ tới việc thay đổi bóng đèn trong nhà để có thêm chút ánh sáng đỏ giúp vượt qua?”
Chúng tôi có một thử nghiệm cho một bệnh về võng mạc sắp công bố.
Tôi không biết kết quả.
Họ sẽ không cho tôi xem, có lẽ vì họ biết tôi sẽ nói.
Bệnh đó gọi là bệnh võng mạc sắc tố (retinitis pigmentosa) — khá phổ biến.
Chúng tôi đã nhận được phản hồi rất tốt từ một nhà tài trợ ở Mỹ, người đã cho chúng tôi tiền.
Dự án tiếp theo trong chuỗi này là thay bóng đèn cho bệnh nhân bị bệnh võng mạc sắc tố.
Tôi làm việc một phần tại Bệnh viện Mắt Moorfields.
Theo như được biết thì nơi đó có số bệnh nhân ngoại trú nhãn khoa lớn nhất thế giới.
Và chúng tôi có đủ người bị võng mạc sắc tố.
Tôi sẽ khởi động dự án đó vào cuối năm nay.
Mọi thứ đang hướng về bóng đèn.
Và tôi phải nói, đây không phải lần đầu tôi nhắc chuyện này — tôi đã hét lên về nó trong sáu tháng qua.
Bệnh viện Mắt Moorfields đang xây một bệnh viện hoàn toàn mới.
Trông rất đẹp.
Toàn bằng kính.
Nó chặn tia hồng ngoại.
Nhưng họ sắp lắp… những bóng đèn LED tệ nhất trên thế giới.
Bạn biết đấy, chúng ta cần phải học.
Nhưng với tôi thì rõ ràng là chúng ta sẽ phải học từng bước một.
Cũng như nhiều lĩnh vực liên quan đến sức khỏe con người.
Nhưng nghe này, Glenn, tôi muốn cảm ơn anh ở nhiều phương diện.
Trước hết, vì đã vượt quãng đường dài từ Vương quốc Anh sang đây.
Chúng tôi có chút ánh nắng để dành cho anh.
Ôi, tuyệt quá.
Tôi có mặt trên podcast Human Mum.
Đó là một điểm cộng lớn trong cuộc sống.
Hơn nữa, tôi đã rời khỏi London, nơi u ám, ảm đạm, lạnh và ướt.
Anh không cần thuyết phục nhiều để kéo tôi sang đây.
Được rồi, chúng tôi rất vui khi có anh ở trong studio chia sẻ tất cả những kiến thức này.
Và tôi thực sự muốn cảm ơn anh vì đã chuyển hướng tập trung nghiên cứu của mình.
Chúng ta sẽ không làm mất thời gian mọi người bằng cách nói về những thứ mà anh và tôi đã cùng làm trong nhiều năm.
Chúng ta từng ở những lĩnh vực hơi chồng chéo rồi lại khác nhau rồi lại chồng chéo.
Nhưng chúng ta có mối quan hệ lâu dài và anh luôn làm những công trình tỉ mỉ và thật sự đẹp đẽ.
Nhưng tôi nghĩ anh và tôi đã chia sẻ với nhau, và giờ tôi muốn nói ra, rằng vào một thời điểm trong sự nghiệp người ta sẽ đến một ngã rẽ và tự hỏi: làm sao mình có thể tạo ra tác động tích cực nhất?
Vài năm trước khi tôi bắt đầu thấy những nghiên cứu mà anh làm trên ong và chuột rồi sau đó là trên người, đánh giá cách các bước sóng ánh sáng khác nhau có thể ảnh hưởng đến chức năng thị giác, sức khỏe ty thể, và số lượng những cộng tác viên tuyệt vời mà anh đã mời tham gia.
Và một lần nữa, tôi thích cách anh luôn sẵn sàng ghi công cho những người khác trong lĩnh vực, và cũng vì anh sẵn sàng lên tiếng về những điều mọi người có thể làm.
Các nhà khoa học thường ngại điều đó.
Anh đưa ra cho mọi người những gợi ý có ý nghĩa về cách họ có thể cải thiện sức khỏe, thị lực, v.v., bằng công nghệ chi phí thấp hoặc thậm chí trong một số trường hợp còn tiết kiệm chi phí.
Tôi có thể nói mãi về chuyện này, nhưng tôi thực sự muốn cảm ơn anh vì đã chia sẻ tất cả kiến thức này, vì đã làm công việc anh làm, và vì đã là một tiếng nói cho y tế cộng đồng liên quan đến ánh sáng trong nhà và ngoài trời.
Tôi rất mong được thấy những gì anh sẽ làm tiếp theo.
Và thật là một niềm vui khi tôi được ngồi xuống cùng một đồng nghiệp lâu năm.
Vậy nên cảm ơn anh.
Tôi thực sự rất thích buổi nói chuyện này.
Cảm ơn.
Cảm ơn anh đã tham gia buổi trò chuyện hôm nay với Tiến sĩ Glenn Jeffery.
Để tìm hiểu thêm về công việc của ông và tìm các liên kết đến những tài nguyên khác nhau mà chúng tôi đã đề cập, vui lòng xem phần chú thích chương trình.
Nếu bạn đang học hỏi từ hoặc thưởng thức podcast này, xin hãy đăng ký kênh YouTube của chúng tôi.
Đó là một cách tuyệt vời, hoàn toàn miễn phí để ủng hộ chúng tôi.
Ngoài ra, hãy theo dõi podcast bằng cách nhấn nút theo dõi trên cả Spotify và Apple.
Trên cả Spotify và Apple, bạn có thể để lại cho chúng tôi đánh giá lên tới năm sao.
Và giờ đây bạn có thể để lại bình luận trên cả Spotify và Apple.
Xin hãy kiểm tra các nhà tài trợ được đề cập ở đầu và xuyên suốt tập hôm nay.
Đó là cách tốt nhất để ủng hộ podcast này.
Nếu bạn có câu hỏi cho tôi hoặc nhận xét về podcast, khách mời hay chủ đề mà bạn muốn tôi cân nhắc cho podcast Huberman Lab, xin hãy để những câu hỏi đó trong phần bình luận trên YouTube.
Tôi đọc tất cả bình luận.
Cho những người chưa biết, tôi có một cuốn sách mới sắp ra.
Đây là cuốn sách đầu tiên của tôi.
Đây là cuốn sách mà tôi đã làm việc hơn năm năm, và dựa trên hơn 30 năm nghiên cứu và kinh nghiệm.
Nó bao gồm các phác đồ cho mọi thứ, từ giấc ngủ đến tập thể dục đến kiểm soát căng thẳng, các phác đồ liên quan đến tập trung và động lực.
Và tất nhiên, tôi cung cấp các bằng chứng khoa học cho những phác đồ được trình bày.
Cuốn sách hiện có thể đặt trước tại protocolsbook.com.
Tại đó bạn có thể tìm các liên kết đến những nhà bán khác nhau.
Bạn có thể chọn nhà bán mà bạn thích nhất.
Một lần nữa, cuốn sách có tựa đề Protocols — Sổ tay Vận hành cho Cơ thể Con người.
Và nếu bạn chưa theo dõi tôi trên mạng xã hội, tôi là Huberman Lab trên tất cả các nền tảng mạng xã hội.
Đó là Instagram, X, Threads, Facebook và LinkedIn.
Trên tất cả những nền tảng đó, tôi thảo luận về khoa học và các công cụ liên quan đến khoa học, một số nội dung trùng lặp với podcast Huberman Lab, nhưng nhiều nội dung khác thì khác biệt.
Một lần nữa, là Huberman Lab trên tất cả nền tảng mạng xã hội.
Và nếu bạn chưa đăng ký bản tin Neural Network của chúng tôi, bản tin Neural Network là bản tin hàng tháng hoàn toàn miễn phí bao gồm tóm tắt podcast, cũng như những gì chúng tôi gọi là các phác đồ dưới dạng các file PDF dài từ 1 đến 3 trang, bao phủ mọi thứ từ cách tối ưu hóa giấc ngủ, tối ưu dopamine, tiếp xúc lạnh có chủ đích.
Chúng tôi có một phác đồ thể lực nền tảng bao gồm tập luyện tim mạch và tập kháng lực.
Tất cả những điều đó đều hoàn toàn miễn phí.
Bạn chỉ cần vào HubermanLab.com, vào tab menu ở góc trên bên phải, cuộn xuống mục Newsletter và nhập email của bạn.
Và tôi xin nhấn mạnh là chúng tôi không chia sẻ email của bạn với bất kỳ ai.
Một lần nữa cảm ơn bạn đã tham gia buổi trò chuyện hôm nay với Tiến sĩ Glenn Jeffery.
Và cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng, cảm ơn bạn đã quan tâm đến khoa học.
Cảm ơn.
歡迎收聽 Huberman Lab 播客,我們在這裡討論科學以及以科學為本的日常生活工具。我是安德魯·胡伯曼,史丹佛大學醫學院神經生物學與眼科學教授。今天的來賓是格倫·傑佛里博士,倫敦大學學院的神經科學教授。在今天的節目中,我們討論如何利用光,特別是紅光、近紅外以及紅外光來改善你的健康。不是只有曬太陽可以做到——雖然我們也會談到日光。傑佛里博士的實驗室發現某些波長或顏色的光可以用來改善皮膚、視力,甚至血糖調節與新陳代謝。
傑佛里博士說明了光如何被線粒體中的水吸收(線粒體是細胞內產生能量的胞器),從而讓線粒體更好地運作、產生更多 ATP。他也解釋了長波長光(像紅光)如何保護線粒體免受過度暴露於 LED 燈泡與螢幕等光源所造成的損傷,而我們現代人大多整天都暴露在這些光源下。此外,他提出一些簡單、便宜甚至零成本的方法,讓你可以接觸到長波長光。再次強調,不只是多曬太陽。他解釋說長波長光實際上可以穿透並通過你整個身體,進入體內後會發生散射。這聽起來也許可怕,但事實上對健康非常有利,因為這就是長波長光能通過進入身體支援線粒體,進而改善所有器官健康的方式。信不信由你,某些波長的光甚至可以穿過顱骨進入大腦,幫助促進腦部健康。
在今天的節目中,我們也討論了新的研究發現,將你接觸到的日照量與長壽做相關分析,那些發現很令人驚訝,但很重要。我們還談到為何每個人都需要一些紫外線(UV)曝露,以及在使用紅光設備或紅光桑拿時是否要閉眼,還有如何最有效地使用紅光和紅外光以達到最大的健康效益。今天你將從這位神經科學領域的大師那裡學到,如何利用光改善你身體每一種組織的健康與壽命,以及其作用機制。
在開始之前,我想強調這個播客與我在史丹佛的教學與研究職務是分開的;然而,製作這個節目是我希望將對消費者零成本的科學及相關工具資訊帶給大眾的努力之一。符合這個主題,今天的節目也有贊助商。現在進入我與格倫·傑佛里的對談。格倫·傑佛里博士,歡迎你。謝謝。非常感謝。
我們認識很久了。稍後我會講一點背景故事,說明我們今天坐在這裡談這些事情其實是多麼出乎意料。但很高興再見到你。過去幾年你所做的工作徹底改變了我對光與健康、光與線粒體的看法,說實話,現在我到任何室內或室外場所,都會思考那裡的光環境如何影響我的細胞健康,甚至可能影響我的壽命。如果可以的話,能否為大家簡單說明一下光,譬如可見光譜(我們能看見的那些光)以及我們看不到的那些光,作為一個架構來討論它們如何影響我們的細胞?因為我覺得若沒有這些基礎理解,光的特定顏色或波長如何影響線粒體,對人會有點神秘。但只要對光有一點理解,人們就會對我們的對話更有收穫。
好,當然。我們通常只以可見光來看待光,這很自然。我們看見的光從深藍、紫色,一直到相當深的紅色——像腳踏車尾燈那樣的深紅,這就是我們能看見、意識到的範圍。問題是事實上還有許多我們看不見的光,太陽放射出大量我們看不見的光。
所以比方說,可見光範圍大約是 400 到 700 奈米。對,是奈米。這裡我們談的是波長,也就是那些光波有多「密」或多「稀」。太陽光可以延伸到接近 3000 奈米——想一想,範圍非常大。而那是紅外線的範疇。另一端我們看不到的深藍與紫色部分,波長則往下延伸到大約 300 奈米。
這是一個連續的光譜;我們只是為了方便把它分段,分成我們看得見的和看不見的。但你可以把它想成一個連續變化的波長,往外延伸到深紅時,波長會越來越長。所以短波長的光,像是接近藍光的那些,頻率非常高,能量相當強烈。
這就是為什麼當你坐在陽光下被曬傷時,主要原因是那些存在的紫外線短波長。
然後你再超出我們的可見範圍,超過大約700(奈米)以外,波長會變得非常非常長。
它們帶有某種形式的能量,但不具那種「勁兒」。
所以重要的一點是,當你在陽光下,你會看到各種顏色,藍、綠、紅,但外面有大量你看不到的東西。
我們以前大概認為你不需要去注意那些。
但幾乎所有動物基本上都能看到我們這個視覺範圍。
紅、橙、黃、綠、藍、靛、紫。
我們可以把它們用稜鏡分離出來。
我想像是平克·佛洛伊德(Pink Floyd)《The Dark Side of the Moon》專輯的封面。
那就是把不同波長分離出來。
你會說短波長有一種衝擊力。我想稍微談談那種「衝擊力」是什麼。
我們區分電離輻射和非電離輻射。
我想很多人一聽到「輻射」這個字就會想到放射性,認為所有輻射都是不好或危險的。
但事實上,光能也是在輻射,對吧?所以它也是輻射能量。
但在紫外線以下的短波長就是電離輻射。
也許我們可以解釋一下那是什麼意思,以及它實際上如何改變我們的細胞。
因為如果我們接觸過量,它確實會改變我們的DNA。
我認為重要的不僅是那些波長是什麼,而是身體如何對那些波長產生反應。
所以我們回頭談談,例如曬傷的情況。
我們會被曬傷是因為身體在阻擋那些波長。
那些波長無法穿透很深。
所以當你在炎熱、陽光普照的一天,身體某部分變紅時,那是因為它在阻擋那些波長。
能量沒有被分散到全身,而是打在皮膚上,引起發炎反應。
有趣的是,我們的眼睛也阻擋了那些短波長,因為我們的晶狀體和角膜也會阻擋短波長。
這也是我們看不到它們的部分原因。
但這也是為什麼會有雪盲的原因——那只是角膜和晶狀體的曬傷。
可以復原,但非常痛。
即使在年紀增長時,有些長時間曝曬在陽光下的人會得白內障。
是的,會的。
晶狀體會變得比較不透明。
我聽過有人把它形容成晶狀體被「煮熟」了。
但實際上,你知道,我曾經在摩爾菲爾茲眼科醫院(Moorfields Eye Hospital)負責眼庫——Eyes for Research。
你其實可以在病人過世後打開眼睛,觀察晶狀體的顏色,從顏色大概就能判斷這個人年紀大約多少。
醫療上很喜歡做的一項手術就是更換白內障:把一位年長病人的那顆發黃偏褐的厚晶狀體取出,放入一個透明的人工晶狀體。
結果在90%的人身上,反應是立刻的、驚訝的「哇」。
這些是活體患者。
對,活體患者。
對年長患者通常在局部麻醉下進行手術。
他們會說,哇,這不可思議。
突然間有很多光進到他們眼裡。
因為原本那個褐色晶狀體阻擋了很多藍光波長。
所以他們會覺得一切很明亮、很閃耀,反應相當戲劇化。
但有趣的是,兩天之後他們又會說,嗯,這種感覺沒那麼強了。
大腦會重新調整視網膜傳來的視覺輸入。
回過頭看以往關於白內障置換的文獻,其實很有趣,能告訴我們不少東西。
現在,當我們放入那些塑膠人工晶狀體時,裡面有紫外線阻隔層,所以實際上不會有太多短波長通過。
但早期在沒有紫外線阻隔的時候,確實有人說,「天哪,真閃」。
那種閃亮其實就是來自那些短波長。
像是在很晴的日子裡,水面反光的感覺。
所以我覺得我的結論是:我們都應該保護皮膚,避免過量的紫外線和其他短波長。
我們也應該逐漸保護眼睛,避免長年累月過多的紫外線曝露。
我們都知道不希望皮膚發生突變或晶狀體變混濁。
當然你可以更換晶狀體,但同時我們也需要紫外線,對吧?
維生素D 的合成需要紫外線曝露。
我們知道那個機制是怎麼運作的嗎?那個途徑是什麼?
是的,我們對此有相當不錯的理解。
但我想帶你回頭一步。
現在有一些非常有趣的研究出來了,有幾位皮膚科醫生在重新評估陽光對人體的影響。
其中領頭的是來自愛丁堡的理查德·威勒(Richard Weller)。
他在重新檢視所有數據。
理查德指出,接受大量陽光的人,全因死因率(all-cause mortality)較低。
他的論點是,你只要避免曬傷就好。
你知道,DNA 的突變真的會在非常非常高的曝露量下發生,而不是在相對較低的曝露下。
理查德的工作非常有趣,因為他把那些你三天後才想起來的小角落、小細節都挖出來。
像是澳洲的原住民較少罹患皮膚癌。
從進化的角度看,當地的白人或許不太適合那個環境。
是的,澳洲白人族群的皮膚癌發生率很高。
但也可能是他們接受太快、太多的陽光曝露。
那邊的紫外線指數真的很高,我得說。
是的,你能感覺得到。
很有趣。
我在這集播客請到一位皮膚腫瘤科醫師 Teo Soleimani 博士來做客。
他本身是皮膚科醫師,也專精於皮膚腫瘤學,所以皮膚癌是他的專業之一。
他讓我驚訝的是,他告訴我們,確實曬傷會導致皮膚癌——太多次曬傷會增加罹患皮膚癌的風險——但最致命的皮膚癌,也就是最致命的黑色素瘤,卻並非與日曬有關。
那些黑色素瘤可以出現在幾乎不曝露於陽光的身體部位,像是某些黑色素瘤會出現在你想不到的地方。我記得 Bob Marley 最後是死於一顆起始於腳趾間或足底的黑色素瘤。
關於光線與皮膚癌之間的關係,確實有很多需要釐清的地方。
我打算去追查這位 Weller 的文獻脈絡。喔,Richard Weller 很有趣——他說(我記得他說過)他現在可能沒有太多皮膚科的朋友了。大概是吧。
但他也指出,如果皮膚癌是直接由陽光造成的,那麼在皮膚癌患者身上我們應該會看到非常高的維生素 D 水準;事實上,他們的維生素 D 水準反而相對偏低。
所以正如你所說,這個故事需要被拆解。我認為在皮膚科的文獻裡,我們跟著一個假設走了很長一段路,然後需要有人跳出來說,「等等,我們需要退一步重新檢視」。我認為 Richard Weller 正在領導這個方向。我們顯然都對日光有興趣,但他對日光的關注比較偏向藍光短波長端,而我則比較偏向光譜的另一端。不過我覺得他是一個能推動變化的人物。
太好了。我很期待那個文獻會導向什麼結論。我也很高興有人像你說的那樣在各個角落解析這個議題,因為我們一直被灌輸一個說法:過度日曬會導致皮膚癌。而關於大量日曬者全因死亡率降低的資料,我看過一項來自瑞典的研究,看起來非常扎實。但顯然還需要更多資料。
是的,我認為那個故事裡有一篇來自瑞典的研究,也有來自東英格利亞大學的報告,而且我們談的是很大的資料樣本。所以可能有很多點我們還不太了解。但對我來說,這個議題有趣且具體的核心是:那些降低全因死亡率的指標,主要來自心血管疾病和癌症,這並不是我們一開始直覺會想到的項目。
所以,對,要用「拆解(unpacking)」這個詞。這個議題確實需要被拆解。但從公共衛生的角度看,這是個重要的領域。
我當然支持人們適度讓日光進入眼睛並照在皮膚上,雖然顯然不應該曬到起水泡或曬傷。
在當今這個市場不斷變動、新聞混亂的金融環境裡,很容易對把錢放在哪裡感到不確定。不過,存錢和投資並不一定要很複雜。有一個可以幫助你在管理風險的同時掌控財務的解決方案,那就是 Wealthfront。
我將近十年來一直信任 Wealthfront 來管理我的財務。使用 Wealthfront 的現金帳戶,我可以從合作銀行獲得 3.5% 年收益率(年百分比收益率,APY),我知道我的錢會在我準備好花用或投資前持續增值。
我喜歡 Wealthfront 的其中一項功能是,我可以 24/7 即時且免費地將資金提領到符合資格的帳戶。這代表我可以在不必等待的情況下,把錢移到我需要的地方。而當我準備從儲蓄轉為投資時,Wealthfront 可以讓我無縫地將資金轉入他們專家建立的投資組合之一。
在限時期間,Wealthfront 為新客戶提供在基準利率上額外 0.65% 的三個月加成,這意味著你可以在最高 150,000 美元的存款額度內,獲得最高 4.15% 浮動年收益率(APY)。
已經有超過一百萬人信任 Wealthfront,幫助他們更多儲蓄、賺取更多、以及有信心地建立長期財富。
如果你想試用 Wealthfront,請前往 Wealthfront.com/Huberman 以取得這個加成 APY 的優惠,並開始賺取 4.15% 的浮動年收益率。要開始請到 Wealthfront.com/Huberman。
這是一則由 Wealthfront 贊助的推薦證言。客戶經驗因人而異。Wealthfront 的券商業務不是銀行。基準 APY 的數據截至 2025 年 11 月 7 日,且可能變動。更多資訊請參見本集節目說明。
今天的節目同時也由 Juve 贊助。Juve 製造醫療級的紅光與紅外線光療設備。
如果要說我在這個播客上長期強調的一件事,那就是光線對我們的生物學與健康具有不可思議的影響。事實上,這也是今天與 Dr. Glenn Jeffrey 的討論主題:他是全球研究紅光如何促進健康不同面向的最傑出生物學家。
紅光與紅外線已被證明對細胞與器官健康有顯著效果,包括改善粒線體功能、提升皮膚健康與外觀、減輕疼痛與發炎,甚至能改善視力本身。近來的研究顯示,即使相對短暫地暴露在紅光與紅外線下,也能顯著改善你的代謝與血糖調節。
市面上有許多不同的紅光治療裝置,但使 Juve 燈具脫穎而出、並成為我偏好的紅光治療裝置的原因,是他們使用臨床證實的波長;也就是特定的紅光、近紅外線與紅外線波長,以精準的比例組合,去觸發對健康有益的細胞適應反應。
就我個人而言,我大約一週會使用 Juve 的全身面板三到四次,每次大約五到十分鐘,
而且我在家裡和出差旅行時都會使用 Juve 的手持式光源。
如果你想試試 Juve,可以到 Juve,網址拼寫為 J-O-O-V-V 點 com/Huberman。
現在 Juve 正在提供節日特惠,指定 Juve 商品最高可折抵 600 美元。
再次提醒,網址是 J-O-O-V-V 點 com/Huberman,可享最高 600 美元的折扣。
那我們來談談光如何影響粒線體以及細胞功能的其他面向,
或許可以以此作為談到較長波長光的一個轉折。
好的,當然可以。
這個領域正在迅速擴展,而且是在許多小的研究領域同時擴張,
但這些小領域之間並不總是彼此溝通得很好。
第一個提出「較長波長光確實正面影響粒線體功能」的人,是一位在俄羅斯的女士,名叫 Tina Carew,
當時她的觀點大半被忽視。
我想她應該還活著。
如果有機會我很想請她喝一杯香檳,至少要感謝她開了頭,
是她促成了這個方向的啟動。
她非常認為粒線體會吸收長波長的光,
粒線體的某些部分會吸收它。
為了釐清這點,我做過一項研究,把大量的粒線體放進試管裡,接上分光儀和光源,想看看它們吸收了什麼。
結果我找到了它們吸收有害的藍光的峰值,但我找不到紅光的吸收。
真的找不到。
於是實驗室裡一陣混亂——到底是哪裡出錯了?大家互相指責誰犯了錯。
但情況改變了。
究竟是什麼會吸收長波長光?
一個最明顯的答案是水。
海洋之所以呈現藍色,是因為長波長被吸收了。
於是有人提出,是否是粒線體裡的水在發揮作用?
現在,當我們讓粒線體製造能量時,它們產生的能量叫做 ATP,
你每天會製造相當於你體重的 ATP,這是一個龐大的過程。
你是以一個轉動的輪子方式來產生它。
粒線體內有這些小輪子、這些會旋轉的泵。
但它們是在水中旋轉的——奈米水(nanowater)。
據說,我並非物理學家,奈米水具有黏滯性。
所以有一個想法,我認為必須認真看待,那就是:當長波長光深度穿透身體時,會改變周圍水的黏滯性。
這會增加產生 ATP 的馬達的轉速,
使其獲得更多動能。
這個說法我可以接受,我覺得相當合理,
而且它也幫我們解決了一個問題:粒線體本身並不是吸收長波長光的主體,
而是包圍它們的水,也就是它們所處的環境在吸收。
好了,我認為當你談到任何東西的功能時,我們往往專注於那個東西本身,
但我們不太會談論它位於何處?它是什麼?它被什麼包圍?那個環境如何影響它?
所以第一個反應,我想,是馬達開始轉得稍微快一點。
但接著發生了另一件很有趣的事,那就是我們開始製造更多用來產生能量的鏈條。
比方說把粒線體想成一條鏈,一連串的成分,電子沿著那條鏈被傳遞以產生能量。
當我們照射長波長光時,我們發現那些鏈中相關的蛋白質數量變多了。
所以我的比喻是:給予紅光讓列車在軌道上跑得更快。這是事實。
但接著會有某個東西感測到列車的速度,然後說:「再鋪更多的軌道,我們需要更多軌道。」
因此我們在那些與電子傳遞以產生能量相關的路徑上,發現了更多的蛋白質。
很有意思。所以聽起來透過水,長波長光實際上改變了粒線體的結構和功能。
是的,我會說它是在改善功能,並促使更多粒線體相關的蛋白質被合成。
因此我們有立即的效果,也有較長期的效果。
還有一件我們知道的事:粒線體最早是獨立的生物體塊,後來真核細胞——也就是我們的細胞——基本上把它們吞入,於是它們成為細胞的根本一部分,並透過基因被傳遞下去。
因此一度粒線體是獨立於細胞的東西,後來被細胞共同利用或被細胞「挪用」,我們不確定到底是哪種說法。
現在它們因為共享基因組,粒線體 DNA 與基因組 DNA 都被傳承下來。
如果它們確實有細菌起源(我們認為是這樣),那它們會吸收長波長光,或透過周遭的水吸收長波長光,這個想法對我來說非常合理,因為它們是在水中演化出來的。
我認為值得一提的是關於顏色的吸收與反射這個概念,大家可能會覺得有趣:
你剛說海洋看起來是藍色,因為它吸收了所有的紅色、所有長波長的光,然後把短波長的藍光反射回來。
沒錯,紅色的東西則完全相反。
像我們看到的紅蘋果,就是把紅光(長波長)反射回來。
我想大多數人可能沒有意識到這點。
然後我們會談到白色包含所有波長,
而黑色則吸收所有波長,對吧?就是這個概念。
所以把光視為被吸收或被反射,這樣想很有趣。
為什麼粒線體會吸收紅光,這對我來說很有道理。
但當然,我也知道這聽起來像是一個「聽來順理成章」的說法——一旦聽到就覺得說得通。
一聽就說得通了。
那到底為什麼五年前我們沒想到這件事?
你知道,科學家在他們走的路徑上會犯很大的錯誤。
他們不太談論自己的錯誤,但那些錯誤和他們的重大成果一樣重要。
為什麼我們沒想到水?
因為我們的思維被困在某條路徑上,走進了某個巷子。
所以不管你怎麼看水假說,關鍵點是:隨著暴露於較長波長光線而產生的功能改善,與水的吸收特性緊密對應。
對吧?
所以,這是一個很大的發現。很重要。我們知道那是真的。你可以把它拆開來看,找出所謂的「水吸收峰」,也就是水在某些波段吸收比其他波段多一些的地方。
你很多工作都集中在長波長光如何增強那些不在體表的細胞功能上。
它們不在皮膚表面,而是在眼睛裡。
我們馬上會談到那些數據,但你發表過長波長光能非常深地穿透,甚至穿透整個身體的數據——即使人們穿著T恤,光也能穿透身體並一路影響線粒體。
所以也許我們應該直接談長波長光如何穿透皮膚。
你提到紫外線基本上被皮膚阻擋。
那麼例如我在陽光明媚的早晨出門,或者即便是局部多雲,但仍有一些長波長光透進來,這些光會穿過我的整個身體,影響沿途每個細胞的水分子和線粒體嗎?它會散射嗎?這些光到底能穿多深?
好,假設我們把你放到外面,讓你脫光站在陽光下,像是七月中午十二點。
絕大多數的長波長光都會被身體吸收。
因此我們假定它具有非常非常高的散射比率。絕大多數長波長光會進入你的體內並到處反彈。
所以它真的會穿過皮膚?
是的,會穿過皮膚。
我們做了個簡單實驗:讓人脫光站在陽光下,在他們的背上放一個輻射計。
請說明什麼是輻射計。
輻射計是測量穿透能量多少的儀器。然後我們在背上也放一個光譜儀,光譜儀告訴我們波長。
我們得到的讀數是:有幾個百分比會從背部透出來。現在我們不應該把注意力集中在那個數字上,我們應該關注的是其餘部分發生了什麼,因為那些光不是從皮膚表面反彈回來的。幾乎沒什麼反彈回來。它們被吸收了。
很驚人。
很有趣。從物理學來說這很合理,但令人驚訝的是長波長光實際上穿透皮膚,在我們的內臟間來回散射,有些甚至從另一側透出來。
我想這會讓很多人吃驚。
在這類討論中,我們需要談到「孤島式」的問題——人們從不同角度看同一問題。我有一個優勢,就是有 Bob Fosbury 與我合作。Bob 曾是歐洲太空總署分析系外行星大氣的領頭,他和歐洲在使用哈勃望遠鏡上有很多關係,他的許多光譜儀也搭載在詹姆斯·韋伯太空望遠鏡上。
讓來自另一個領域的專家加入有很大優勢,但也會帶來一些令人懊惱的問題。所以我說,Bob,我真的想測量光是否穿過人體。他說,我們都知道那會穿過,別做了,浪費時間。我說,你以為你憑物理原理就知道那事實了,但我不知道。其實在我看來,除非發表出來、人人都知道並能討論,否則你不能說你真正知道。所以,Bob 來了,說長波長一定會穿過,但這還是需要實驗來證明。
另外一點是——Bob 注意到這點並越來越感興趣,因為他翻了他的衣櫥,拿出不同厚度的衣物,把長波長光放在衣物後面,看哪些會穿透衣服。
令人驚訝的是長波長光可以穿透衣物。它穿得過去,真的穿得過去。
所有衣物都可以嗎?
如果你想穿橡膠材質的話,應該不行。但像一般的T恤——我想他用了六層T恤——是可以穿透的。
顏色有差別嗎?比如我現在穿黑色上衣。完全沒差別。
另一件我們不知道、但非常重要的事是:長波長光會到處反彈。所以我們會有一些長波長光源,我以為我把長波長光朝那邊照,對吧?當我把儀器拿上去量時,光已經到處都是了——在體內,在房間裡,無處不在。我無法控制它。除非我開始用鋁箔之類的材料去阻擋它。
所以當我們考慮長波長光的好處時,會談到使用某個裝置或那個裝置。我們也需要想到,好吧,你有一個小裝置發出一束小光束,它會在房間裡到處反彈,從不同角度照到你身體的不同部位。但當然在點光源處能量最集中。但如果你處在一個封閉空間,就不能假設那個點光源是該長波長光的唯一來源。
好,那我們就用這個機會來談一項相關的研究。然後我們會再回到那個、我們姑且稱它為光穿透身體的研究。因為我要提到的這項研究,我覺得會讓大家覺得既有趣、有點震驚,而且非常酷,因為它是可採取行動的。意思是,你做了一項研究顯示,即使只用長波長光照射皮膚的一小塊區域,也會改變血糖反應。字面上就是,把紅光照在皮膚上會改變血糖反應。
多年來,網路上有些角落會說,噢,你知道,在戶外吃東西對身體的影響,和在室內吃是不一樣的。但那裡面變數太多,對吧?因為在戶外吃飯通常是在野餐,周圍有綠地,而且有社交互動。沒有人會資助一個要把野餐和室內自助餐每個變項都拆開來研究的正規實驗。坦白說,也不值得納稅人的錢去做。你做了正確的研究,就是把光照在,在哪裡?是背部嗎?是一小塊後背。對。首先我要非常清楚地說,這個主意是我的同事 Mike Pounder 的。Mike 的思路非常清楚。我們在一次很長的車程,去倫敦外面做研究的那趟路上。那種旅程清晨五點就出發,很適合八卦,也很適合天馬行空的點子、意念連發,而這些有時在科學上是很重要的。就是 Mike 跟我說,如果我們讓粒線體工作得更用力,那牠們就會需要葡萄糖和氧氣。這時開車的 Glenn 要稍微跟上這個想法——我通常在智力上比他慢一段——我就說,嗯,嗯。然後他說,好吧,我們不要把自己搞得像白痴,先用大熊蜂做試驗。於是我們第一個實驗是增強——當然是用大熊蜂,為什麼不呢?第一個實驗用大熊蜂,因為不用牽涉到人,做起來簡單。我們所做的只是讓大熊蜂禁食一夜,對牠們做標準的血糖測試。所以,你知道,很多——聽起來比做人體還難。其實不難。你只要給牠們一點點葡萄糖,牠們就去吃,血糖就會上升。我們給牠們紅光,牠們的血糖上升得沒那麼多;給藍光,牠們的血糖就上得很高。所以在紅光條件下牠們用掉了比較多的能量。在藍光條件下,我們是在讓牠們的粒線體變慢,所以血液中流動的葡萄糖反而比較多。採集蜜蜂血有點麻煩,但基本上你把牠一根觸角扯下,擠一擠就會擠出一小滴——(這點可能會讓愛蜂人士不高興)。但你知道,我們去藥局買了一般幾美元就能買到的標準血糖試劑。我們得到了一個結果,因此值得繼續做下去,因此我們拿到了倫理許可,然後我們做了——
我做不了藍光那個實驗。我覺得那不倫理。真的嗎?我們整天都在藍光下。我完全確信整天處在藍光或偏短波長的光下,會以不利的方式改變血糖。但在我發牢騷之前,人類實驗發生了什麼?在人類身上,我們做了一個標準的口服葡萄糖耐受測試,這很糟——所以你要受試者禁食一夜,他們來,喝下一大杯難喝的葡萄糖溶液,我們真的把他們體內的葡萄糖量大幅提高。然後我們按規律刺指頭取血,檢測血糖如何變化。你的血糖大約在 40 到 60 分鐘時達到高峰。要找受試者也不容易。我們也把一根管子塞進他們的鼻子,以便檢測他們消耗了多少氧氣。你得靠朋友幫忙——我甚至拉我兒子來當受試者。當我們事先給人們打一陣紅光以刺激他們的粒線體時,結果非常明顯,不含糊。血糖會上升,但峰值遠沒有在沒照紅光時那麼高。我被告知絕對血糖值不一定是最大的關切點,真正值得關切的是它的峰值幅度。而那個峰值的降低幅度,大約是略超過 20%,如果我沒記錯的話。
光是照在哪裡?是在背部。覆蓋的體表面積我忘了確切百分比了,我算了四五次,因為實在小得離譜。所以我們刺激的是體表非常有限的一小塊區域,但我們得到的是系統性的反應。那片皮膚裡的粒線體不可能單獨造成那樣的效果。但這符合一個更廣的概念,就是所有這些粒線體像一個群體一樣行動。現在我們知道了,從不同角落的研究都顯示,它們可以一起做事。它們需要一點時間來「互相對話」,但會一起行動。如果我們做的干預持續一到兩小時,那對它們來說有足夠的時間進行那種對話。我很想知道更多。你記得受試者會感覺到紅外線的熱嗎?好,沒感覺到熱。這也排除了某種安慰劑效應的可能性。
你大概還記得照明範圍大概有多大嗎?
那在論文裡有寫,但我們就這樣說吧。
好,那麼給正在聽的人說明一下,也許像一個四乘六的長方形。
四乘六的長方形聽得通。
對於那些使用公制的人來說就是四乘六英吋。
鑑於你來自英國,我們有共同的基礎。
我們發現的情況並不獨特。
只是別人也用紅光照到不同牆後面的東西,然後有發現。
John Metrophanes,他多數研究在澳洲做,他在靈長類動物身上誘發帕金森病,這幾乎可以用一種藥物在一夜之間做到。
然後他對身體不同部位照紅光。
帕金森病起源於腦幹深處一個非常小的核團。
但他透過照射腹部的光,顯著減輕了這些靈長類動物的帕金森症狀。
把任何一項這種研究單獨拿出來看,還有很多類似研究,你會想,嗯,也許吧。
是啊。
他覺得這樣做是怎麼起作用的?
我的意思是,很明顯它不是在救回那些在帕金森病中退化的多巴胺神經元,但也許它在挽救通路中的某些組成部分?
可能是在挽救通路中的某些組成部分。
我想我們知道「紅光」這個詞我們用了得很寬泛,也許不該這麼用。我們知道長波長光會降低身體內細胞死亡的程度。
細胞死亡常常是由線粒體啟動的凋亡開始的。當線粒體受夠了——我把它們看成電池——當電池電量降到足夠低時,它們會舉手說,該死了。我認為它們實際上會呈現一個分子層次的「吃我」訊號。
是的。
這很有趣。你知道,當我們談到細胞死亡時,我們覺得它像是從吶喊到低鳴,然後被清理,就這樣死了。但它們實際上是用這種「吃我」訊號來招呼自己的死亡。
是啊,是啊。
它們會被調理(opsonized),對於想到免疫系統的人,調理作用是類似的機制。
所以,如果我理解正確,他先對那些多巴胺神經元造成損傷,然後他用照在腹部的紅光抵消了部分原本會發生的退化。
是的。
好。那又回到更廣泛的一系列尚未被整合的其他研究裡面。
那位是 John,他在紅光、失智和帕金森病領域一直是重要的帶頭人,很多研究都是在靈長類模型上做的,這就代表它有相當的可信度。
是啊,牠們跟我們很相似。
或者說我們跟牠們很相似。
我們做的另一個實驗是:隨著生命的進展,你會流失視網膜中三分之一的視桿細胞。
或許先跟大家解釋一下視桿系統是做什麼的。
好。
視桿系統──大多數的光感受器是視桿細胞。當你處於暗適應時,你會用到它們,現代多數人其實不常處在暗適應狀態。
我們有視錐細胞,處理顏色和明亮的光。然後當光線變暗,我們開始使用視桿細胞。所以視桿很多很多,視錐相對較少。
我通常跟學生說,像是在過去大家床邊不會放智慧型手機的時代,你半夜醒來要上廁所,你可以憑著暗光走到廁所。你可能會在廁所裡開一下燈,但我不建議那麼做,除非是紅光,因為開燈會壓抑你的褪黑激素。或者你去健行,沒帶我們所說的手電筒——Glenn,你們叫它 torch——當你回來時,眼睛開始適應,天色變暗,你仍然能看見路徑的大致輪廓,還沒到星光足夠的程度,但你開始暗適應,可以看見足夠需要看的東西,這就是在用視桿系統。
關鍵是視桿非常非常多,視錐不多。
所以,例如如果我們取老化的動物,每天讓它們接受紅光照射,給它們一陣紅光,然後等到老年時數一數它們剩下多少視桿,結果非常清楚:我們已經減緩了視網膜中細胞死亡的速度。
好,紅光影響線粒體。線粒體有能力發出細胞死亡的訊號。我們正在降低那個細胞死亡的機率。
我們在老鼠身上做過這實驗。做了很多老鼠。那實驗超級辛苦,要讓動物維持很久。然後我基本上強迫我的一位研究生,一個接一個地數,數出光感受器外節。她是個英雄。
所以我們可以用紅光來減緩細胞死亡的速度。
所以我對 John Metrophanes 在黑質——那個引發帕金森病的核團——中減緩細胞死亡的發現不太感到驚訝。我看到很多不同實驗室都有類似的結果,這些發現都相互一致。
另一件你可以開始注意的是,如果你的線粒體狀況不好——這是個很籠統的說法——如果線粒體功能不佳,就像在帕金森病中那樣,它們功能不良、走向死亡,它們會不會影響你身體的其他部位?
你知道,談到帕金森病患者,你可能會想,好吧,他們都會有運動障礙。但事實上,很多帕金森病患者身上還伴隨許多其他問題。我們傾向認為,像有益的訊息可以被傳遞給線粒體並在那個社群中共享,不良的訊息也同樣可以被傳播。如果你在某個地方真的把線粒體搞得很糟,其他地方也會開始改變。
所以,這裡最重要的結論——這並不具爭議,我聽到很多人這麼說,雖然最早不是我說的——就是它們是一個社群。
你不能把它們當成孤立個體來處理。
即使是在身體不同部位的不同細胞之間,它們也是一個社群。
它們是一個社群。
很可能透過分泌某些互相支持的東西來互相幫助。
也許,我聽過一些證據顯示粒線體其實可以從細胞中被釋放出來。
喔,對。
這有點類似,雖然又不完全一樣,像神經傳遞物質那樣在細胞間被釋放並互相溝通。
如果想到粒線體可能有細菌起源、再度被我們的細胞利用或是它們把我們利用,這就非常有趣。
我們還不知道那個方向到底是怎麼回事。
我有個問題,關於長波長光可以穿透多遠、穿透哪些組織。
我知道我們剛才談的研究裡,長波長光照射背部可以降低血糖反應。
對。
或者照到腹部,可以抵消與這個巴金森模型有關的一些退化。
如果我要把一束長波長光放在頭部附近,它會穿透顱骨嗎?
喔,絕對會。
如果你看一個長波長光源——這是有發表的,Bob Fosbury 做過這個實驗——他把手放在光源上,光直接穿過他的手。
但有趣的是,你看不到骨頭。光是穿過骨頭的。
所以那促使我去拿幾個頭骨來試驗。
是的,骨頭其實影響不大。
我也跟劍橋的一些聽力學人員談過,他們想用紅光。
他們拿了,我想可能是頭顱之類的東西來觀察,他們把紅光照進眼睛,然後說我們可以在耳朵看到。
我能看到,反過來也一樣。
當然也有些東西紅光穿不透——它會被去氧血吸收。
所以你能得到手上或頭部靜脈那種超棒的影像,看到去氧的血。
但你最直覺會認為長波長光會被像顱骨那樣厚的東西擋住,答案是否定的。
回到我們先前用海洋看起來是藍色的例子,因為藍光被反射回來而紅光被吸收。
我覺得這一點非常重要,要在大家腦中再多強調幾次,因為人們看到一張影像,例如——我會把連結貼給你,來自你最近那篇刊物,顯示紅光以及其他,不好意思,是長波長光(不只紅光)照在手上——的確你看不到骨頭,而是看到血管,也就是去氧的血。
當人們看到在某個特定波長的光下某個結構,他們的直覺是會假設那些被看見的結構就是在使用那個光。
但事實上正好相反:你看不到的東西,才是光穿過的部分。
我想對很多人而言,這是違反直覺的。
他們會看到那條靜脈,然後說,喔,紅光在影響那條靜脈嘛。
但有趣的是,光是穿透過去的——這一點本身就很有趣——而且它穿過所有其他組織。
對我來說,想到當我在晴天出門,因為太陽包含長波長光,或者我靠近一個發出長波長光的裝置,光其實會透過顱骨進入到深層的大腦組織,這對大多數人來說實在不直觀:要想到光可以穿透那些看起來堅固的東西。
是的。我完全也有同樣的困惑。
如果你把輻射計和分光儀放在某人頭部的一側去測量能量和波長,然後在頭的另一側放一個光源,你會得到很明顯的結果。
有趣的是,這不是邊緣問題,而是一個非常重要的議題。
UCL 的生物醫學工程師 Ilias Tachtanidis 利用了這一點,因為他的研究有一部分是針對曾中風的新生兒。
他把新生兒拿來做了這樣的實驗:他把紅光(或某些波長的光)從新生兒頭的一側照入,記錄從另一側出來的光,並把這當作受損大腦粒線體功能好壞的一個指標。
他得到的讀值可以用來指示那個新生兒的生存可能性。
我想這裡有很多讓人驚嘆的地方。
首先,他的工作已被一家倫敦主要的教學與研究醫院採用,並運用在嬰兒身上。
我們也已確認這並不危險——他通過了很多倫理審查委員會。
長波長光,也就是紅光及更遠至紅外和近紅外,是非電離性的。
對吧?
它不會改變細胞的 DNA。
它是有助於粒線體的健康功能。
抱歉打斷一下。
不,沒有關係。
因為當人們聽到要把光穿過嬰兒的頭去讓那個小孩更健康,這實在是驚人的。
我很高興這能在這麼頂尖的機構被如此小心地執行。
但安全的原因在於這是長波長光。
如果是短波長光,我們完全不知道會發生什麼。
嬰兒的顱骨很薄。紫外線會怎樣、誰知道?
X 光當然絕對不可以這樣做。
所以,我認為人們真的要記得我們在談論的是什麼光能穿過什麼,以及這一點非常重要。
我也經歷了很多倫理委員會,去照長波長光,做各種事,包括對那些有問題、有視力問題的病人。我們其實也在兒童身上做過。
我們幾乎毫無爭議地通過了倫理審查委員會,因為很多倫理委員會的成員是物理學家,他們能理解這個議題。到現在為止,我相信你們很多人已經聽過我說我服用 AG1 已超過十年。這確實是真的。我在 2012 年開始服用 AG1,並且至今每天都持續服用的原因,是因為就我所知,AG1 是市面上品質最高且最完整的基礎營養補充品。這表示它不僅含有維生素和礦物質,還有益生菌、益生元與適應原,能補足你飲食中的任何缺口,同時為忙碌的生活提供支援。由於 AG1 含有益生菌與益生元,它也有助於維持健康的腸道微生物群。腸道微生物群由數兆個微小微生物組成,排列在你的消化道,並影響你的免疫狀態、新陳代謝健康、荷爾蒙健康等多方面。持續服用 AG1 能幫助我的消化、維持強健的免疫系統,並確保我的情緒與專注力始終處於最佳狀態。
AG1 現在有三種新口味:莓果、柑橘與熱帶風味。雖然我一直很喜歡 AG1 的原味,尤其加一點檸檬汁時,但我特別喜歡新的莓果口味。它很好喝,不過說實話我本來就喜歡所有口味。如果你想試用 AG1 並嘗試這些新口味,可以到 drinkag1.com/Huberman 領取專屬優惠。只要前往 drinkag1.com/Huberman 即可開始。
今天的節目也由 Rora 贊助。Rora 所製造的濾水器是我認為市面上最好的。很不幸的是,自來水常含有會對健康造成負面影響的污染物。事實上,環境工作組(Environmental Working Group,EWG)在 2020 年的一項研究估計,有超過兩億美國人透過飲用自來水而暴露於 PFAS 化學物質,這類化學物質也被稱為「永久性化學物質」(forever chemicals)。這些永久性化學物質與嚴重健康問題有關,例如荷爾蒙干擾、腸道微生物群失衡、不孕不育問題以及許多其他健康問題。環境工作組也顯示,有超過 1.22 億美國人飲用的自來水含有已知會致癌的高濃度化學物質。基於這些原因,我非常高興 Rora 成為本播客的贊助商。我已經使用 Rora 的檯面型系統將近一年。Rora 的過濾技術能去除有害物質,包括內分泌干擾物與消毒副產物,同時保留像鎂與鈣等有益礦物質。它不需要安裝或接管線,由醫療級不鏽鋼製作,外型俐落,與你的檯面非常搭配。事實上,我覺得它是我廚房中很受歡迎的補充。看起來很棒,水也很好喝。如果你想試用 Rora,可以到 Rora.com/Huberman 取得獨家折扣。再次提醒,是 Rora(R-O-R-R-A) dot com / Huberman。
讓我們談談年齡的兩個端點。你剛才提到嬰兒,我們之後會回到嬰兒、兒童與青少年相關的部分。先談談你在視網膜老化與使用長波長光(long-wavelength light)方面所做的一些工作。我在措辭上會非常小心,因為如果我說「紅色」,人們會認為你必須看得見它。但其實有紅光、近紅外線和紅外線(IR)。通常會以 NIR 表示近紅外線。我想在說「長波長光」時,我們把這些類型一併歸類。大約從 650 奈米算是紅光,一直到大概 900 奈米左右?是的,然後超過 900 奈米就是紅外線。所以我們有近紅外線,也有紅外線。你說得對,我們得開始更清楚地定義這些術語。但我認為就我們幾乎所有談到的研究而言,焦點是在視覺停止的範圍,也就是大約 700 奈米,還有實際上到大約 900 奈米的近紅外線。你知道的,我記得做過一次紫外線的實驗,那是個奇怪的實驗,想要弄清楚馴鹿是否能看見紫外線。牠們看得到嗎?是的,牠們其實是看得到。但在做那個實驗時,我開始說,我不相信任何這些數據,因為我現在已經能看到閃爍了。有人指給我看,如果你把能量調高,你會看到一些你本不應該看見的波長光。也就是說,如果我把你放在有紫外線的房間並且大量提升紫外線能量,你會看到原本不該看到的東西。同理,對於紅光而言,你其實不應該看到超過 700(奈米)的東西。但如果我把能量稍微調高一點,我可以讓你看到到 150(你會看到一些小紅暈)。這也解釋了很多人認為自己是否見過鬼的想法,不過那是另一個主題,鬼魂與不明飛行物——但這可以在另一集再談。
我忍不住要提的是,好吧,也許我們稍後會回到這個,但格倫(Glenn)多年來在多種物種上有研究,我也是如此。所以或許最後我們會快速列一下我們這些年來研究過的物種。因此得知你研究過馴鹿,鑒於你研究過的其他物種,我並不感到驚訝。但回到人類,你在過去五、六年發表了一些論文,探討當眼睛特定部位暴露於長波長光時,它能很好地保護視力或抵消某些視功能的喪失。你能為我們詳述那些實驗嗎?那麼我們先講兩個資訊點。一個主要的老化理論是粒線體衰老理論:粒線體調控衰老的速度。
所以如果你能調節線粒體的健康,就能調節衰老。這相當清楚。那是第一點。第二點要記得的是,你的視網膜裡的線粒體比身體任何其他部位都多。你的視網膜有全身最高的新陳代謝率。年齡增長得很快。我的比喻常是:它就像跑車,一轟出車庫,但跑了好幾千英里之後就得保養,不然就會散掉。所以這給了我們一個很有力的理由去試著操控視網膜裡的線粒體,這對我很有利,因為我是做視網膜的,我是個視覺方面的人,所以我有工具可以做這件事。
我們做的第一個實驗,讓人很滿意,是實際量測人們看顏色的能力。首先,我們用的是一個相當精密的測試。我們會在一個高解析度螢幕上放一個藍色的 T 字母,然後在背景加入大量的視覺雜訊;或者放一個紅色的 F 字母,配上視覺雜訊。然後我們找出他們剛好能看到並正確辨認那個字母的閾值。這樣我們就知道他們的色覺能力。接著我們給他們一陣紅光,去改善那些高度依賴線粒體的細胞的線粒體功能。然後把他們帶回來,我們發現閾值改變了。除了有一個受試者之外,所有人的閾值都有改善。他們看到以前看不到的東西。
「只是一個」,我想那很難說。這個量表是怎麼算的?有些測試,像是 Triton 測試——嗯,我們測試了 Triton 和 Proton。這是專業術語,指的是不同的視覺測試。大多數人熟悉的是 Snellen 視力表,去辦駕照時要看不同大小的字母。那個跟這個很不同。這個是測「可覺察差異」,就是你能看見或看不見之間的差別。
當你說「只是有一個」時,你可以用比較貼近現實世界的方式說明嗎,讓不熟悉視覺心理物理學的人也能理解?很簡單。在我們測過的所有人裡,大多數人都有改善,除了那一位。你說「只有一個」,不,我以為你是說那是效果的數值大小。如果看整個族群,效果大小大約是 20%,相當可觀。但我們能改善視覺功能的能力在個體間差異很大。你說「只有一個」,這是 英國、 美國……(笑)——不用道歉,我應該道歉。好,閾值大約改善了 20%,所以人們比之前看得更清楚。
能解釋一下他們接受的干預是怎麼做的嗎?一週做幾次、一天幾次、在眼睛上照紅光多久?那個長波長光是什麼性質?甚至說明離光源有多遠?在我們最初的實驗中,我們用的是 670 奈米,對吧?這是偏深的紅光。我們之所以用那個波長,只是因為之前做過不同研究的人都用 670 奈米,所以已經有一個資料庫,因此我們也用它。我們用一個小手電筒放在某人眼前來照。這裡要澄清一下「手電筒」,不是什麼點著火的火炬放在眼睛附近,絕對不是,噢天哪。
我們照了三分鐘。最初我們是每天都照一次。眼睛是張開還是閉上?閉上差別不大,因為長波長光可以穿過眼瞼,幾乎不受影響。所以我會跟受試者說,隨你覺得舒服怎麼做,你是在幫我做實驗,我沒付你錢,你要閉眼就閉眼。那些人色覺都有改善。後來我們再把頻率降下來,所以不是每天照好幾天,而是只照一天。就是那三分鐘的一次,我記得一個小時後把他們帶回來,結果都改善了。
那效果穩定嗎?我的意思是,他們只要做一次治療就好嗎?不是。哦,我也希望是這樣。無論是在果蠅、老鼠或人身上做的類似實驗,都是五天——持續五天,確實是個五天的效果。所以某些在進化中被保留的基本機制在這裡起作用。粗略來說,我在果蠅找到的東西,在老鼠身上也找到;在老鼠找到的,也在人體找到,我沒有發現它們之間有很大的不一致。
還有一個很重要的要點是,這像是一個開關,不是劑量反應曲線。你在某個波長投入足夠的能量,它就啪一聲、喀嚓一下啟動;然後五天後,它就哐當一聲停掉了。我對這些研究有很多問題,想把它們問得很精確,因為大家都很關心。如果人們要靠近一個發出長波長光的裝置,你覺得一定要是 670 奈米嗎?還是可以是 650 到 800?光的波長需要多窄的頻帶?差不多任何在 670 奈米以上的波長都能在相當類似的程度上起作用。當你往 670 下面接近 650 時,效果通常會有些下降。如果這個效應發生得很快——你說一個小時後視力變好、閾值改變,並且持續五天——(原話如此)。
你覺得我們能從陽光得到同樣的效果嗎?畢竟陽光含有這些長波長的光,還是說陽光對大多數人來說能量不夠?
我的意思是,用這個,你叫它 torch,我叫它 flashlight(手電筒)──光源──你剛剛描述並用手示範給聽眾看的方式,是挺靠近眼睛的。
也許眼皮閉著,或是若能忍受的話睜著眼,你就把那道光對著他們的眼睛照幾分鐘。
這和在一個非常明亮的日子走到外面、朝向太陽看然後閉眼因為那樣舒服,或是只是走在陽光下得到長波長光的曝露,有多大的不同?
我非常非常喜歡自然陽光,因為生命在陽光下演化了數十億年。
直到最近才改變。我不知道那個分界點是哪時,但手電筒和陽光之間差異極大。
陽光是非常廣的光譜,而那支手電筒只是光譜上的一個小窗,而那個波段恰好也存在於陽光中。
我覺得這兩種情況大概不可相提並論,對吧?
我也不打算把我剩下的職業生涯拿去追這件事。
我們知道,而且我覺得這是我整體的概念:我們可以用單一波長的長波光做很多事,像手電筒那樣,例如 850 或 610(奈米)的光。我們可以做很多事,但永遠做不到陽光能給的全部。
不過你沒辦法用陽光做那些緊密、可控的實驗,而用特定波長我可以更容易做到。
而且你在英國,所以會有很多日子根本沒辦法做實驗吧。我開玩笑的。
我得說,很多時候我會叫人早上把陽光照進眼裡去設定晝夜節律,我就像破唱片一樣一直重複這件事。
我會一直說到死為止。
有人會說,我住的地方根本沒有陽光。
我會提醒他們,即使在很陰沈的天氣,也有很多光子能量穿透過來。
但長波長光會被切斷(被阻擋)。所以他們仍然接收到很多光子。
你可以比較上午九點和前一晚午夜那時的亮度差別。
他們說看不見太陽的輪廓、看不出太陽是一個物體——他們指的就是這個。
重要的一點是,長波長光會被水散射和吸收。
所以在冬天有雲的時候,那些雲含水分,長波長光會被衰減。衰減不會特別巨大,但會有減弱。
而且光會從不同角度散來。比如在晴天你走在路上,太陽在你前方,穿著衣服你會覺得胸口暖,這不是長波長光在做這件事,因為那陽光比較集中。
但在冬天,你仍然會接收到很多長波長光,只是它從很多不同角度來,且被稍微衰減了。
所以我的論點,某種程度上成了實驗室的新口號,就是養隻狗,對吧?
養狗,因為你每天得出去白天遛狗兩三次。
這點你無法反駁我。
你讓我很高興,格倫。我愛狗。這個節目的聽眾都知道我非常愛狗。
我上一隻狗是英國鬥牛犬——半英國鬥牛犬半獒犬。所以下一隻也會是英國鬥牛犬。
還有幾個問題,因為我知道大家對用長波長光源照眼睛和其他組織很感好奇。
你提到有一位受試者沒有反應。如果我沒記錯,至少在眼睛方面,我不知道血糖等其他效應,但在眼睛和視覺功能上的效果似乎與年齡有關,對吧?如果我記得沒錯,40 歲以下的人你看到的效應較小。
總體上、統計上我們看到效應較小。
但有些人,例如我最小的兒子反應非常非常強烈。當時我想他大約 25 歲左右。所以你得從族群層次去看。
但好吧,這一切都說得通。線粒體老化理論意味著,與年輕人相比,老年人的線粒體有更多提升改善的空間。
但我們每個人的老化速度不同。做人類實驗而非老鼠實驗的最大問題之一就是我們每個人做的事差異極大。
有人運動、有人飲食很好、有人飲食很差。
而在我們的動物房裡的老鼠都吃同樣的飼料,它們彼此之間非常非常相似。一切都一樣。
所以我們得接受這些雜訊。
但總的來說,當你的線粒體處於較差狀態——這與老化一致——是的,我們有更多空間把它們提升並改善它們的功能。
那麼這種效果的時間性,也就是所謂的晝夜節律效應是什麼?非常明顯。
在果蠅、老鼠和人類身上都是一樣。
你最大的效應總是在早晨。通常是從感覺上的日出前一直到大約十一點。
非常非常明顯。
但我們要看看更廣的背景。你的線粒體不會一直做同樣的事。
如果我們做一個 24 小時觀察線粒體的實驗,看看線粒體在 24 小時內在做什麼,它會改變。
即使在三個小時內也不是一成不變的,它在變動。
所以線粒體不同部分的蛋白質濃度會大幅度改變。這是一個非常非常活躍的研究領域。
因此如果你在做線粒體的研究但沒有考慮到一天中的時間,你可能會遇到問題。
但早晨是非常非常特殊的。在早上,你體內很多東西都在變化,荷爾蒙水平也非常非常不同。
你的血糖趨勢開始上升。
你剛睡著。
有掠食者可能在觀察你。
你需要醒來,也需要在道路上保持警覺。
你不能像一隻得等太陽升起才能把體溫調回來的蜥蜴那樣。
所以早晨非常重要。
你在早晨製造的 ATP——那種粒線體產生的「汽油」——比一天中任何其他時候都多。
現在,我可以在早晨改善很多不同問題的功能。
下午就不那麼容易做到。
有趣的是,我認為這來自一種非常狹隘的觀點:我們把粒線體純粹當作能量製造機器看待。
但它們還做很多其他事。
我的解讀是,到了下午——實驗室常開的玩笑是——它們在燙衣服。
它們在做作為胞器需要做的其他工作。
在一天之內,它們會和細胞內其他胞器,特別是一個叫內質網的東西建立接觸、形成交接點。
我們對它們的了解實在太有限了。
我很驚訝發現,上午九點的粒線體和下午四點的粒線體並不一樣。
如果人們在一天中不同時段做實驗,這會對資料的解讀產生非常嚴重的問題。
所以如果有人想用長波長光來改善視力,也許我們可以大致描述一下做法。
使用670奈米或更長波長的光源(手電筒式)於距眼睛一個舒適的距離照射。
距離可以是約3英吋、6英吋、一呎,視光源明亮程度而定。
但如果我要做實驗,我會把光源拿到接近到受試者願意閉眼的距離,然後再稍微往後移一點。
保持在那種──我不想說讓人不適,但又不會太刺眼的臨界點之下。
無論眼瞼是閉著還是睜著,都沒關係。
每次照射3到5分鐘,約每5天做一次左右。
這樣夠不夠?
要分清楚「有沒有作用」和「作用的效率」之間的差別。
所以如果你用670奈米的光源按剛才的方法做,你會看到效果。
隨著我們的研究進展,我們發現給予該波長所需的能量越來越低,仍然有效。
所以不需要非常明亮的光。
真的不需要。
最早的實驗是用瓦特來測量,而不是勒克斯(lux)。
勒克斯是為了符合人眼的感覺而調整的,對這種情況意義不大;我們要知道的是細胞實際接受到的能量。
所以人們一開始可能用到例如 40 毫瓦/平方公分。
我一看就想,哎呀,那很亮,那會讓人皺眉,非常刺眼。
後來我們把強度降到現在實驗室通常用的大約 8 毫瓦/平方公分,這個強度很舒適,效果也相同。
有一次實驗室裡有人做實驗,用的手電筒電池快沒電了,但她還是得到很好的效果,我們發現電池幾乎耗盡時她接受到的強度接近 1 毫瓦/平方公分。
那是很低的、昏暗的紅光。
所以看起來可以使用從昏暗到中等亮度、讓人覺得舒適的紅光──我說紅光,但我是指長波長的紅光──就可能得到效果。
這種效果似乎在任何年齡都有可能出現,但在那些因年齡而已有視力衰退的人身上會更明顯,這是大多數人都會經歷的情況。
你也問過黃斑部退化(尤其是年長者常見的一種致盲原因)的情況,結果如何?
簡單說,黃斑部退化就是你用來閱讀的視網膜中央那部分退化,這可以看作是一種老化過程。
如果大家都活到一百歲,可能大約有 20% 的人會有黃斑部退化。
記住,視網膜就像跑車,會耗損。
我在一項臨床試驗中遭遇了非常重大的失敗——我們招了一整組有黃斑部退化的患者,用紅光治療,並把他們的伴侶當作對照。
女性罹患黃斑部退化的比例較高,我們以她們的丈夫為對照。
初步看來,我們幾乎沒看到任何效果。
在那個階段,和我一起工作的人都有些洩氣。
但奇怪的是,那些丈夫(雖然沒有黃斑部退化)的視力卻大幅改善,尤其是在暗處的視力方面。
我們追查這件事,發現問題出在哪裡:那些患者的病情已經達到或超過某個臨界點,紅光已經無法對其產生顯著幫助。
後來,英國的一位眼科醫生 Ben Burton 在複製這項研究時更周密地設計,結果就非常好,他得到很好的療效。
當你跟人談紅光,我也跟帕金森協會、各種團體和研究人員討論過,有一件事很清楚:紅光可以影響老化,能對疾病產生影響,但如果疾病已經把你吃得很深很重,紅光就無法奏效。
對吧?
所以我們需要介入的時機是在疾病的早期。
所以我們非常在意一點,就是風濕性疾病,你知道,類風濕性關節炎。
是的,非常常見的自體免疫疾病。
是的。
而我們完全沒有任何效果。
但我們處理的所有受試者,他們的手已經相當變形了。
並不是那種剛來告訴你「我的手有點痛」的人——那才是我們應該介入的時候。
所以早期介入絕對關鍵。
我們不需要給予高能量,也不需要長時間照射。
我們可以改善情況。
但我們需要把心力放在「我們如何更有效地改善」這件事上。
如果我能改善20%,那對那個人來說很好。
但我們能不能把它改善到80%?
那全是波長的問題。
也是能量的問題。
也是在設定實驗前,我們得再仔細想一想的問題。
這也讓我想到,雖然長波長光可以穿透身體並且會散射,
例如在背部一個4×6英吋的矩形區域照光,會影響全身的血糖調節;
把長波長光照入眼睛,可能是改善線粒體功能以提升視覺偵測能力,等等。
理論上,如果光是聚焦的,你把光聚焦在哪個組織上,那個組織應該會得到最大的好處,對吧?
或者至少會有最多線粒體改變的機會。
然後會出現這些系統性效應。那些線粒體在跟其他線粒體「對話」。
我對線粒體可能在細胞間、在全身運輸這件事很著迷。
現在這已經不再是小眾產業了,我想很多生物學家都在認真思考這個問題。
但假設我想改善膽囊的線粒體功能,我應該對著膽囊照紅光嗎?
看理論答案應該是肯定的。我認為答案是肯定的。
問題在於遠端和近端組織的反應有多快。
所以如果你把光照在你的膝蓋骨,膝蓋那裡大概一到兩小時內會有反應。
就在膝蓋。
就在膝蓋。
但如果你在觀察它對手部的影響,可能要等到24小時後,對吧?
所以訊息必須傳出去,事情——這個故事——必須被散播開來。
而故事的散播,散播本身就是一個強烈的活動領域。
什麼是那個訊號?它從哪裡來?那個訊號是什麼?
我想我們稍微觸及到這點,因為我們發現血清中細胞激素(cytokine,亦稱細胞因子)表現改變很多。
「發炎性細胞激素下降了嗎?」不是。
在低劑量下細胞激素表現增加是有保護性的。
好,沒錯。
這向身體傳達的訊息是:做好準備,有事情要來了,免疫系統在被動員。
所以那些生理上有改善的動物,同時在細胞激素表現上也有變化。
我看了之後想:這真的是主要原因嗎?還是只是二級、三級或第四級的效應?
現在有一些令人驚豔的研究即將出自英國西敏斯特大學,由一位很棒的科學家 Ify 在做。
她顯示了一種我們幾乎不知道的傳訊方式,就是那些在體內、在血清中流動的微囊泡(microvesicles)。
這些微囊泡會攜帶各種不同的載荷(cargo)。
有人在研究腸道微生物群變化時也有稍微玩過它們——那如何影響全身?大家一直在談論微囊泡。
她發現微囊泡的濃度會相當顯著地改變。事實上,我們跟她做的實驗並不是只給紅光,而是用了LED燈,並改變裡面的LED以加入一些長波長成分。
所以體內的通信是靠什麼在做?我們必須把這個拆解出來。它可能不是單一因素。
你知道,科學家總想找單一原因,但這其實是個複雜的模式。
當我看那些細胞激素表現的變化時,我第一個反應是我需要一個數學家坐在我旁邊。
所有這些東西都以複雜的方式在改變,而我只看了其中50項,但可能總共有超過300項,所以我可能漏掉重點。
但談到通信,你說得對,比如線粒體,你會看到有細胞靠近一個生病的細胞,然後融合,那裡的線粒體被推進那個生病的細胞。
多不可思議。我們以前根本想不到。
「你的線粒體生病了,我過來給你一些新的線粒體。」
線粒體真的很了不起,而令人驚訝的是我們對它們如何運作了解得很少,然而我們所知道的已經顯示,它們對能量、壽命有多麼關鍵,且如你所指出的,它們是多麼可塑。
是的。而且從水與紅光吸收的進化脈絡來看,這一切都說得通。
另一個很有趣、也很好說明水對紅光吸收的例子是,如果有人去浮潛。在熱帶珊瑚礁,你會發現從水面往下大約10英尺的水層,你可以看到美麗的橘色和紅色;但再往下那些顏色似乎就消失了。
它們並沒有消失,只是紅光穿透不到那麼深,對吧?被吸收掉了。
如果你像夜潛者那樣帶著手電筒下去,或者日間潛水者有時也會帶手電筒,你會看到那些紅色的魚在更深處仍然存在,只是對你的眼睛來說消失了。
所以這非常非常有趣。
我想稍作休息,感謝我們的贊助商 Function。去年在尋找最完整的實驗室檢測方案後,我成為了 Function 的會員。
Function 提供超過 100 項進階實驗室檢測,能為你整體身體健康提供一個關鍵的快照。
這個快照讓你了解心臟健康、荷爾蒙狀態、免疫功能、營養素水平,還有更多面向。
他們最近也新增了毒素檢測,例如來自有害塑膠的雙酚 A(BPA)暴露,以及 PFAS(俗稱「永遠化學物質」)的檢測。
Function 不僅提供超過 100 項對你身心健康關鍵的生物標記檢測,還會分析這些結果,並由相關領域的頂尖醫師提供見解。
例如,在我第一次使用 Function 的檢測中,我發現我血液中的汞濃度偏高。
Function 不只是幫我檢測出來,還提供了如何最好降低汞濃度的建議,其中包括限制吞拿魚(鮪魚)的攝取。
我最近吃了很多吞拿魚。
同時我也努力多吃綠葉蔬菜,並補充 NAC 與乙醯半胱氨酸,這兩者都有助於支持谷胱甘肽的生成與解毒功能。
我得說,透過第二次使用 Function 的檢測,我證實了這個做法有效。
全面性的血液檢測至關重要。
有很多與你身心健康相關的問題只能透過血液檢測被偵測出來。
問題在於血液檢測向來既昂貴又複雜。
相比之下,Function 的簡便性與價格令我非常印象深刻。
它的費用非常親民。
因此我決定加入他們的科學諮詢委員會,而且我很高興他們贊助這個播客。
如果你想試試 Function,可以前往 functionhealth.com/Huberman。
Function 目前有超過 25 萬人的候補名單,但他們正提供 Huberman 節目聽眾提前使用的機會。
再說一次,前往 functionhealth.com/Huberman 以獲得 Function 的提前使用資格。
我想稍微談談波長光譜的另一端──短波長光。
在這裡我想轉到人造照明,並指出我認為一個非常嚴重的問題。
我知道這聽起來可能有點極端,但我非常擔心人們暴露於大量短波長光。
這通常被稱為「藍光」,但我覺得這個稱呼不足以涵蓋問題,因為人們一聽到「藍光」這個詞,就會想說,喔,如果光源看起來是藍色,可能會在夜間干擾我的褪黑激素,甚至可能影響我的粒線體。
但事實上,來自 LED 的白光——也就是我們如今普遍使用的照明來源——不只是含有藍光,它也含有紫光以及其他看起來不會是藍色的波長,因為裡面混有其他波長。
換句話說,LED 所發出的白光富含短波長成分。
對我而言,如果短波長光導致粒線體功能失常,那就是個問題。
我確信情況就是如此,除非它能被較長波長所平衡。
同時,像任何事情一樣,只要我們採取正確措施,是可以被修正的。
那你能否說明過去大約 30 年來,在大多數國家裡從——其實我們可以回溯得更遠——從燭光與火光到白熾燈,再談到鹵素燈,直到現在的 LED 燈,整個演變過程發生了什麼變化?
我知道大家常喜歡把注意力放在螢幕上,但我們暫且把螢幕放在一邊,談談室內照明,因為我非常擔心現在人們(尤其是兒童)暴露於短波長光的程度。
尤其考量到你剛才提到的血糖調控方面。這方面已知的情況是什麼?
好——這件事有一群我們的人在各個走廊裡徘徊,彼此低聲抱怨說,這到底嚴重到什麼程度?有些人——我在來這裡之前一週剛剛審閱了一份送到歐盟委員會的文件,那是一位很平衡的荷蘭照明工程師寫給歐盟委員會的信,他說我們必須重新思考這件事。
所以在我們這群來回徘徊的人當中,有人說這個問題的嚴重性可與石棉相提並論。這是一個公共衛生議題,而且很重大。
我認為這也是我很高興來這裡發聲的原因之一,因為現在是時候談論這件事了,我們已有足夠的數據。
LED 出現後,人們因此而獲得諾貝爾獎,這在當時是非常合理的,因為它們節省了大量能源。LED 很省能,因為它們基本上不產生我們看不到的光,能源都集中在我們能看到的部分。
正如你所指出的,LED 的光譜中有一個很大的藍光峰值,雖然我們往往不會直接看到那個峰值。即便是被稱為暖白的 LED 也是如此,而且其中幾乎沒有紅光成分。
請記得,我們是經過數十億年在廣譜日光下演化而來。當我們點燃火時,那其實也是廣譜光;火光幾乎是廣譜,蠟燭也是廣譜。所以直到大約 2000 年以前,我們的光環境並沒有什麼根本變化。到了 2005 年左右,我們開始看到帶大量紅外線的白熾燈被逐步從市面上淘汰,那純粹是因為它們耗電較多,電費較高,且壽命不如新型光源。
當我們使用 LED 時,尤其是在視網膜上(在小鼠實驗中觀察),我們可以看到粒線體慢慢走下坡。它們的反應性大幅下降,膜電位降低,粒線體的呼吸功能變差。你可以在實驗中即時觀察到這些變化——在 LED 照明下、在與家用或商業環境相同的能量強度下。這點令我非常擔心。這個問題以前從未被注意到。
另外,如果你做實驗,比如說用果蠅來做,果蠅在藍光下活得比較短,對吧?牠們的粒線體會明顯衰退,產生的 ATP 變少。看小鼠的話,你會發現小鼠開始大量增重。牠們變胖是因為粒線體沒把那些葡萄糖拿走,結果被儲存成脂肪。血糖的調控,不出所料地,變得不平衡。牠們在開放場地測試中開始表現得有點奇怪。
你我都知道,把老鼠放到開放場地時,是在測牠感到多有自信。一開始會沿著邊緣跑,等覺得安心了才會跑到中央去。但在 LED 照明下的小鼠不會從沿邊緣活動轉到進入中心。這可能與牠們有低度的慢性感染一致。這些都是已發表的結果。現在,另一個實驗室有一些驚人的數據將在明年初發表,顯示同一批小鼠有脂肪肝。老實說也不太意外。
牠們吃的飼料和在全光譜光照下的對照組一樣,但在 LED 照明下卻有脂肪肝。而且這裡有明顯的全身系統性影響:牠們的肝臟變小、腎臟變小、心臟也稍微變小。肝臟出問題時,我們會看到所謂的肝臟痛苦訊號上升,其中有一個指標叫 ALT(丙氨酸轉氨酶)會升高,表示肝臟狀況很不好。有趣的是,哪裡也有大量粒線體?在精子裡。所以在那些小鼠中,精子的游動能力異常與形態異常的比例較高,睪丸形態也異常。這些動物其實已經接近生命末期了。
把這些現象綜合起來,顯然問題不只是 LED 本身,而是 LED 的波段,約在 420 到 440 奈米,是粒線體會吸收的特定波段,而且缺乏紅光來做平衡。懂了吧。這一點很重要,我想再次重申你早先說過的話。你說你認為,因為 LED 而產生過量的短波長光暴露,對人體生物學的危害可能和石棉暴露一樣嚴重。可能是這樣。可能是這樣。我們正在討論這個,對這個越來越有信心。
我還要指出另一個問題。你的同事們,有些比較激動,有些很保守,會坐那邊不說話。也取決於他們接受到多少紅光。(冷笑話。)我知道。是,冷笑話。
看看西歐壽命增長的趨勢。一直在上升、上升、上升,緩慢地,我們平均壽命年年略長一點。你基本可以沿著那條曲線畫一條線。大約在 2010 年之後,曲線出現一個凹陷,且趨向於平緩(趨近上限)。這個趨勢可以用 COVID 去修正。有些因素在把它拉低。我不會說 LED 在縮短壽命,但我周遭有不少同事認為這個因素需要被納入考量。你之前也說過,接受陽光曝曬的量(包括短、中、長波長的平衡)與壽命較長、全因死亡率較低有關。是的,確實如此。
這又引出你提的另一點。雖然我只是在重述你剛說的,但這件事一直在我心頭盤旋,我覺得大家需要再聽一次。問題可能不是短波長光本身對粒線體有害,而是在缺乏平衡光譜的情況下,短波長光對粒線體產生的那些作用會把翹翹板朝一邊壓倒。翹翹板的另一端應該由長波長光來平衡。想想看,粒線體是在短、中、長波長光下演化的——說實在的,也不是在你所謂的紅色手電筒下演化。關鍵就是這些波長之間的平衡,而 LED 恰好把平衡大幅偏向短波長。
我知道我們好像把長波長說成是好的、短波長說成是壞的,但像生物學中很多事情一樣,重點可能只是平衡;長波長在某種程度上具有保護效果。但我現在的想法是,LED 的問題在於它們把機制的一邊壓得太重,而不是說它們是所謂的“毒性”。這就像我們需要三大營養素一樣:脂肪、蛋白質和碳水化合物。也許沒有碳水你還能活,但大多數文化與人類是在攝取三者某種比例的背景下演化的(只不過比例會隨季節不同)。所以不能單純說某一種營養素就是壞的。脂肪是壞的、蛋白質是壞的、碳水是壞的——關鍵是它們的權重會如何影響生物學。光線似乎也是一樣。
那麼就以人們在典型 LED 照明下的光線條件,來把這件事在大家心中描繪清楚吧。
所以如果我走去買一顆 LED 燈泡,上面又沒有寫「模擬陽光」或「全光譜」,那麼那顆燈相較於太陽,長波長光少到什麼程度?
短波長光又比太陽多或少多少?
不是講強度,因為顯然太陽的強度普遍比任何燈泡都高得多。
我是說在波長分佈上,我們用那種燈泡會創造出什麼樣的情況?
好,首先,你剛剛的描述完全就是我思考的方式。我想我們所有同事也是這樣:要有平衡感。你應該對 LED 包裝上的宣稱非常小心,因為有人會說像太陽一樣。現在,我從沒見過市售的 LED 真正延伸到 700(奈米)以外有顯著表現的。不管他們怎麼跟你說,我非常懷疑市面上有人做到那點。因為要做到那種程度,你得在一個裝置裡放大量不同波長的 LED。比如說我要有一顆 670 nm 的 LED,一顆 700 nm 的 LED,一路到超過 1000 nm 的 LED。那不現實,因為成本高、耗電又大。另一點是我們現在發現粒線體能分辨出那是一組壓縮排列的 LED。因為如果你讓人接受那種壓縮排列的 LED 照射,你不會得到跟讓他們暴露在白熾燈下相同的反應或正面效果——白熾光的光譜是完全平滑的,頂端沒有那種高低起伏,完全是平滑連續的。
粒線體怎麼做到這一點我完全無法解釋,但這很合情合理:粒線體是在陽光下演化出來的。當你說「平滑」而不是「有凹凸」,格倫指的是短波段領先、一直連續延伸到長波段。太陽光就是那樣。我們等會會談到白熾光。而這些 LED 則在短波、中波、以及較長波段出現尖峰,但它們其實並不模擬太陽光。不是的。粒線體竟然能分辨出來,這一點真令人驚訝。我覺得很酷。說實話等到我一切都結束時,大概只能嘗到這顆蘋果的一口,但我相信還有很多東西等著我們去發現——牠們正在做一些目前難以想像的事。
那白熾燈和火光呢?我的意思是,撇開我擔心有人如果晚上用燭光或火光會把公寓或房子燒了以外,燭光對健康如何?白熾光對粒線體有多健康?
我想我們先把燭光排除掉,因為要從燭光獲得足夠的光,要點很多蠟燭,而那樣人們就會把房子燒了。對了,我注意到在加州這邊,人們很多房子是木造的,我們還是別討論那個了。我們這附近曾發生過嚴重火災──沿著太平洋海岸公路,你可能會注意到以前那邊是滿滿的房屋,後來被一場毀滅性的火燒掉了。
粗略來說,白熾燈泡發出的光譜和太陽光相當相似。它涵蓋幾乎相同的範圍,光譜是一個平滑的函數,光譜從短波長溫和地過渡到中波長、再到長波長。在演化過程中,我們是在陽光下生活,後來過渡到用火,火也發出類似的光。這很有意思。人們在哪裡使用火?我們越往北移動,離開非洲,我真的不明白為什麼人會那麼做——比如我這次是從北歐的冬天過來接受訪問,真是讓人難以理解,因為那兒很陰鬱。但他們擁有一種非常接近太陽的光源,所以我認為沒有什麼大問題。
真正非常戲劇性的改變發生在 2000 年代初。你的身體從來沒經歷過如此受限、受壓縮的光譜。從來沒經歷過。有一個跟這特別有關的議題,是一些人用來增加長波長光的裝置,其中一些是雷射。沒有任何生物曾經見過單色光,這對生命來說是完全陌生的東西。是的,各位拜託,千萬不要把雷射照進眼睛。不要。事實上也不要照在皮膚上。只有受過訓練的醫療專業人員,在進行重要的醫療程序時,才應該把雷射用在身體上。
我鼓勵你回答這個問題,雖然我知道這對你來說有點不舒服。對於那些人造的長波長光產生裝置,如紅光、近紅外和紅外,有些功率相當高。近來在皮膚科和疼痛緩解領域的論文越來越多──雖然不算非常多,但實際上我被告知有一本較具聲望的皮膚科期刊把光生物調控(用長波長光)當作封面話題開始評估。當你看那些裝置時,你覺得這些曝露能否在有意義的方式上彌補 LED 照明帶來的負面影響嗎?
首先我覺得大多數這些裝置不會造成傷害。我猜大多數對人體有正面作用。不過,你知道的,我們把很多這些裝置拆開看過,發現它們很糟糕。是說在能量輸出方面很差?還是在組裝方式上很差?首先是元件的品質很低劣。
當你買 LED 時,你知道的,買 LED 像買車一樣。
你可以買到一台爛車,也可以買到一台很好的車。
很多 LED 並不是它們標示的那樣。
尤其像 670 奈米這種很受歡迎的波長,很難買到真正的。
所以它們不是它們所說的那樣。
而且通常它們一年之後,經過長時間開關使用之後,也常常不是它們所宣稱的那樣。
嗯,我覺得品質也是有等級的。
有些是醫療等級,有些不是。
是的,有些會被醫療診所實際使用,有些不會。
我懂你的意思。
我覺得這像任何被稱為健康與保健相關的產業一樣,存在一個光譜。
所以就室內照明的建議來說,先把長波長發光裝置放一邊。
白熾燈聽起來像是完美的解決方案。
但我還能買到白熾燈泡嗎?
在北美買不到。
你買不到傳統的白熾燈泡了。
它們都沒了?
我想大概六個月前我簽了一份請願書想要保留它們,但我現在也不知道狀況如何。
你應該還是可以買到鹵素燈泡,鹵素燈幾乎和白熾燈一樣,它們也是一種白熾燈。
重點是你不能把 LED 燈放進烤箱,因為會融化。
好,所以一般來說,白熾燈因為幾個特別的原因而被保留。
我認為這些重要性在我們一項應該在聖誕節前公布的研究中被凸顯出來了——我們在倫敦大學學院有一些沒有窗戶的建築物,裡頭裝了相當刺眼的 LED 照明。
去年我們在那些地方做的是,我們進去測量那裡所有員工的色覺能力。
然後我們給了他們一整套桌燈,40 瓦的白熾檯燈。
我們說,你不一定要盯著這個看,只要把它放在桌上隨意移動就好。
但那裡很多人是建築模型製作者。
所以他們會坐在桌前一會兒,然後又去黏兩塊木頭在一起。
這些人的光線是朝哪裡照的?
就是往下照,不會照到眼睛。
不、不是照眼睛。
那是用來補充他們整體環境的光。
於是我們就離開,讓他們使用。
我記得我們讓他們用大概兩週。
我們回去又測他們的色覺,結果比我們用受限光譜、長波長 LED 時得到的效果好得多。
我當時真的很驚訝,還逼著我們回去把所有分析重做一次。
所以用 LED 的情況下,你傾向會用長波長那類的,你會稍微改善對藍色的感知,比對紅色的改善更多一點。這中間有點複雜,而且一切在五天內就有變化。
但這些人,他們對藍色和紅色的感知都以相同程度改善,且非常顯著。
然後我們把燈泡拿走,想說,好吧,六天後再回來看看他們的狀況。
當我們回去時,他們的狀況完全沒變,他們的感知並沒有退化,改善持續存在。
我們一個月後回去,改善仍然維持。
又一個月後回去,改善還是維持。
所以我一直在追蹤這些人的生活狀況等等。
那是在十一、十二月,所以他們沒有得到多少日光,他們的情況有點……對,就像所有北歐人的情況一樣。
然後我們遇到個問題,是聖誕節,實驗就結束了。
但我們想想這件事:這些人不僅比紅光能帶來更顯著的改善,而且效果持續得更久。
現在讓我思考我們的實驗結果:為什麼我會在那些實驗中得到這麼好的結果?是否僅僅因為我招募的受試者來自生活在 LED 燈下的人群?如果我把同樣的實驗放在一群農場工人或在鄉間做測量的人身上,會不會得到相同的效果?
我認為在建成環境中,我們的生理功能正在被抑制。我必須小心不要說得太誇張,但我們確實是因為人造環境對粒線體造成的影響而受到抑制。
還有一點我現在常對建築師強調——我現在花在跟建築師聊天的時間比跟眼科醫師或醫療人員還多。
你蓋一棟建築,通常建築的大多數階段都會超出預算,很少有建築能夠低於預算完成。
最後才會放進去的是照明,真的是最後,是在玻璃之後才安裝。
當你要削減超支時,你會從哪裡下手?就是在照明上。
你會買最便宜的 LED,而最便宜的 LED 光譜通常是受限的。
更糟的是,為了維持建築的熱調節,所有商業建築和大型建築(不是住宅)現在幾乎都會裝抗紅外線玻璃。
所以第一道打擊是你用的 LED 很差,削弱了你的粒線體;第二道打擊是抗紅外線玻璃把你和外面的視覺世界隔離。這是雙重打擊,而我認為這雙重打擊相當顯著。
現在有一家大型的、可能是全球最大的建築事務所之一,剛在美國贏了一個很大的醫院設計合約,他們走進門來問:
「這是關於健康照明的嗎?」
我知道他們在這件事上是願意投入金錢的,因為他們有一大片區域,所有建築師都坐在那裡,就像一個飛機庫一樣,而他們正在把所有的 LED 拆掉。
所以我目前得到的結論是:如果人們花很多時間在戶外,
A,那是好事。
B,你大概不需要去補充室內的照明條件。對於那些人來說,LED 可能也沒問題,雖然你不會建議他們這麼做。
聽起來他們並不需要所謂用白熾燈或其他長波長光源的裝置來「補光」。
但對於現代大部分人在建築物內,被 LED 照明照著大半天,且建築的玻璃會過濾掉強烈日光以控制溫度,並確保一天中某些時段不會有非常刺眼的光進來的人,他們確實應該盡量多到戶外去——吃午餐到外面、在外面接電話、出去走走。
輕薄的衣服沒問題,因為長波長光會穿透,正如你同事發現的,光實際上可以穿過人體、發生散射等等。
但他們可能需要,或者說可以選擇性地,偶爾用鹵素燈或白熾燈來補充一下,甚至一盞小檯燈短時間使用也行,尤其看起來在冬天這樣做會有益處。
我最擔心的光環境問題,和會導致粒線體功能下降最有關的,是孩子們一直盯著螢幕看、因為螢幕而不常到戶外,教室裡的情況也是如此。
我們對螢幕光線知道些什麼?
像很多人一樣,如果晚上要用電腦我會把螢幕調暗。我確實會戴可以阻擋短波長光的眼鏡(抗藍光眼鏡),我不會說是日落之後,但天黑之後戴真的很幫助我入睡,這點很明顯。
我發現人對光對睡眠影響的敏感度差異很大。
有些人可以盯著藍光看然後照樣睡著,完全沒問題;其他人就不行,他們會因為這樣在半夜醒來。我自己對光很敏感。
但是短波長光在夜間導致血糖上升的效果似乎相當普遍。有一項研究,不知你是否聽過,發表在美國國家科學院院刊(PNAS)。研究讓人(我想實際上是小孩)在頭頂 100 勒克斯的光下睡覺,所以他們是閉著眼睛的。100 勒克斯其實非常暗。相較於完全黑暗,或者說不是完全黑暗,大概是 1 到 10 勒克斯的照明條件,你會看到晨間血糖升高。
這並不只是關於睡眠,還關係到血糖調節等等。
我在這裡總結了很多事情,也有推測。你認為如果人們沒有足夠到戶外,或是在這種充滿 LED 的環境工作,是否需要補充長波長光?
好,讓我們倒回來談一點,特別是關於孩子和螢幕的部分。我和很多同事都曾經坐在藍色螢幕前整天盯著看好幾天——那事無聊到令人難以置信。結果幾乎沒有什麼效果。
哦,你們做過那個實驗?
我們做過那個實驗。
哦,我還以為你只是在描述你的生活。
不是不是。
我認為答案是,多數螢幕裡的藍光其實偏向比較長波長的藍光,所以大約是 450 奈米以上。它不是我所認為的危險區間——我認為的危險區間是 420 到 440 奈米。我覺得大多數螢幕的藍光在那個範圍之外。我們也曾在某個時候就螢幕問題和一家美國大型電腦製造商談過。
所以我沒有像原先預期那麼擔心那個問題。
但有一個獨立的議題,是小兒眼科醫師非常關注的,那就是孩子的近距離用眼,特別是近距離用眼加上大量螢幕使用,以及近視問題。近距離用眼就是在一英尺到兩英尺(約 30 到 60 公分)內盯著某樣東西看,和近視有關。
現在這在亞洲、在中國是一個很大的問題,我們知道缺乏長波長光是驅動因子之一。我的問題是我搞不清楚為什麼會是這樣。
從務實的角度來說,我應該說如果我們知道它是個驅動因子,那就直接補充好了。
你說它是驅動因子,也就是在造成這個問題。沒錯,它是造成問題的部分原因。
近視是一個很大的問題,因為我們可以透過配不同的鏡片來控制近視,讓孩子能夠看清字。但是問題是,當那個孩子到了 40、50 歲時,因為眼球過度變長導致視網膜被拉長。隨著視網膜被拉長、年齡增長且細胞流失,視網膜變得比較不完整,就會出現裂孔,甚至可能得到某種型態的黃斑部病變。
這是個很大的隱憂,特別是在中國,所以他們採取了若干措施來應對。例如在教室裡,他們會在課桌上裝一根桿子,讓孩子不能把身體前傾得太靠近書本,藉此增加閱讀距離。他們也有用紅光治療,但問題在於他們使用的是雷射。雖然這能限制近視發展,但回頭檢查時會發現在視網膜上有些斑點是雷射影響的,負面的——就是燒壞了視網膜的部分。
但你知道,人們會說,我們只用了每平方公分 10 毫瓦。
和 LED 一樣。
他們沒搞懂的是,雷射光和 LED 的散射方式非常不同。
LED 的光散射是均勻的。
你覺得他們為什麼用雷射?
因為聽起來不錯。
我們在用「光」。
我們在做一些更有力量的事。
這整個行業周遭就是這個問題——我們在做很強大的事。
雷射光打到組織上時不會均勻散射。
它會形成所謂的焦散。
焦散就是你有時在淺湖上看到的那種現象,水面有波紋,會出現亮點和暗點。
那些亮點就是雷射光中的焦散。
因此,能量在某些區域會成倍增加,三倍或四倍都有可能。
說實話,我在開始和物理學家交談之前根本不知道什麼是焦散。
絕對不要在你身上使用(雷射)。
除非有深刻的醫療理由,否則千萬別用雷射。
當然,近視會是——它是一顆定時炸彈。
目前沒有政治人物特別在意,因為這會成為未來別人的問題。
所以,教室的窗戶非常重要。
不要用有色(染色、貼膜)的窗戶。
我們現在其實在討論放幾盞白熾燈。
學校通常經費拮据,他們第一反應是,這會讓我們花更多錢。
其實答案是把白熾燈裝上調光開關。
即便你看起來覺得暗了,它仍會產生大量紅外線,因為它會變熱。
另一件我們還沒談到、但我認為在建築與學校領域非常重要的事是:所有植物組織都會反射紅外線。
你在加州抓一片葉子,外面可能 80 度(華氏),葉子卻不熱,為什麼會這樣?
就是因為它反射紅外線。
如果你拿測量儀器去測一株置於強光下的植物,反射的那股光和我們認為的最小治療劑量只相差一小段距離。
因此,種樹以反射可用的紅外線回來對你非常重要。
建築師這點其實很注意。
那一定要是樹嗎?還是只要室內植物加上白熾燈就可以?
好吧,可以有白熾光源,但外面也要有接收日光的植物,因為它們會把紅外線彈回來。
我們實驗室其中一位物理學家 Edward Barrett 有一台很棒的紅外線相機,他常到處拍紅外線相片。
有一次我們在一棟辦公大樓裡,有些非常厚的遮光窗簾。
用紅外線相機一看,窗簾底部有小火光。
真的很驚訝。
我們拉開窗簾,發現後面有一排植物。
那個名字我完全想不起來了——美國中西部有個城市,當局種了大約一千棵樹。
他們測量了幾項血液標記,包含與補體有關的蛋白質,這是一種全身性發炎的指標。
種下這些樹後,過了兩三年回去再測,這些指標顯著下降。
這很有意思。
所以,我的大問題——我現在正試圖請倫理委員會去做這項研究——是:當你從混凝土建築走出來,或在混凝土建築裡坐五個小時,你的血液會發生什麼事?
情況很糟,你根本接收不到紅外線。
你的窗戶擋住紅外線,照明又是 LED。
當我把你推進公園時會發生什麼?把你推進林地會發生什麼?
你會感覺好很多,大家都這麼說。
如果你覺得變好,就表示有什麼在發生。到底是什麼在發生?
所以問題不只是我們建築環境中的光線,還有我們建築用的玻璃,還有植物。
植物。
例如,我們是否該在高樓的北側種植植物,因為它們會接到光線並有能力把光反射回建築物內?
我看得出來你和建築師相處很多。
有幾點非常顯著。
首先,很明顯地,隨著我們這個物種越來越現代化,我們會尋求更省成本與省能的方法來做事。
LED 就是一個好例子。
我認為 LED 在多個產業上都帶來很大的好處。
但隨著我們遠離農業生活,現在大多數人,比如說,食物會直接外送,而不是外出用餐,這種情況越來越普遍。
我認為有必要把戶外的關鍵元素帶進室內。
這聽起來有點瘋狂,但人們會在室內運動。
如果可以我會盡量在戶外運動,但我不可能總是這樣做。
我們現在在討論把長波長光帶進室內,以及引入均衡的全光譜光。
如果只是簡單地放一些植物、在建築周圍種植植物、不要把窗戶貼太深色的膜,我可以想像這可能會帶來一些溫控和後續成本的問題等等。
但若能有一些發射長波長的光源,也就是實際的長波長——也就是紅光——放在植物附近或一排植物旁邊,會有幫助。
因為不是每個人都能改變他們的室內環境、住處或公寓等。
我必須說,在過去大概十八個月裡,我確實做了相當認真的嘗試去面對一個發出長波長光的裝置。
就我個人經驗而言,這樣做(而且我通常在早晨做),我並不戴任何保護眼罩,因為我對那些波長感到舒適。
有時候我會在部分時間閉眼。
但我必須說,我不認為這是安慰劑效應——誰知道呢——但我發現它確實會帶來明顯的精力提升和長時間的身心良好感受。
不過這是在我已經在做其他多項事情的背景下,包括試著外出短暫散步二十分鐘甚至十分鐘,去吸一點我所謂的陽光。
那其實並不是一口吞嚥式的吸收。
我認為我們越能多到戶外越好,當然前提是不要曬傷。
是的。
但我們需要把戶外的某些元素帶進教室、醫院。
我的意思是,有一種現象叫做重症監護病房譫妄(ICU psychosis),病人無法接觸到日光和晝夜節律資訊,他們在夜間被頻繁喚醒,結果會出現——他們不是精神病,但會出現暫時性的譫妄,離開醫院後就會消失。
我想,你大概可以看出我對於光照對即時與長期健康的重要性有多強烈的感受。
我也同意你的看法。
我的意思是,三四年前我們還不太敢把頭伸出來,但現在我們做了。
我們認為這是一個重大的公共衛生問題。
有人——幾個重症照護單位已經來找過我們,問說是否應該改變照明?
建築師也教了我一兩件事。
他們從商業角度會先想到成本,所以會說像是,如果那能讓病人提早一天出加護病房,能為你節省多少成本?
有一次我們跟一組建築師討論把一棟建築重新燈光設計或做大幅翻修,業主就會問「我們需要這個嗎?」之類的問題。
然後建築師反過來問:「去年這棟建築因病缺勤(病假)損失多少天?」
當然,他們不知道答案,但這個問題把他們逼到了當下。
建築師說,你應該看一個更大的經濟模型,那裡面包括個人的健康感知,而這可能會在降低成本方面對你有益處。我覺得他們說得非常切中要害。
對於那些預算真的很緊張的人,像我們大多數人一樣不得不依賴 LED 照明,希望他們在晚上把燈光調暗一點,不那麼倚賴頂燈,試著把自己的晝夜節律調整過來;白天則盡量出門,早晨曬曬太陽等。
他們想要獲得更均衡或更多長波長的光,並且希望以最便宜的方式做到。
雖然蠟燭光不太亮,但我會建議用無味——因為我們越來越了解蠟燭帶來的氣味問題——像是無香的純蜂蠟蠟燭,只要安全的話,可以在晚上放在書桌上,甚至床頭櫃上讀書時點一支。
只是多得到一些長波長的光。
就像你說的,零星地補充長波長光——也許在睡前看手機或平板時用。
我覺得這些做法長期應該能產生有意義的差異,成本很低。只要你不把房子燒掉,這些做法是安全的。
更理想的做法,好像是弄一顆白熾燈或鹵素燈泡。
我覺得這是大多數人都能做到的,而且看起來非常有益健康。
我百分之百支持這個想法:首先,這能改變公共衛生;其次,應該幾乎零成本就能做到,因為這是有潛力的。
如果你看看我和不少同事——包括我自己——在廚房裡我有一盞鹵素燈。
所以我早上起床時,你知道的,可能會花那本應該十幾分鐘但實際上花四十五分鐘在磨蹭的時間,這盞鹵素燈會在適當的時間開著。它不是特別亮,但在一天的關鍵時刻就在那里。
它看起來什麼顏色?普通的白光。沒錯。但它是全光譜的。
正規的鹵素燈本質上是一種特定類型的白熾燈,因為某些理由它的壽命較長,所以值得留著、值得擁有。就這麼做就好。
一盞鹵素燈,尤其如果你可以調光,它幾乎能用很久很久。因為如果你把功率調低(這會增加紅外線的比例),燈泡的壽命會延長非常多,真的很久。
你早上用它,也可以晚上用。如果把它調暗,並不會改變你的褪黑激素水平或晝夜節律。
而且如果你把它調暗,電費也不會增加。
我深信我們可以影響公共衛生,而且應該用一種非常經濟的方式去影響公共衛生。
就是這種──所以我們現在努力在想,最少要做什麼?最少要做到什麼?最少要做到什麼?你知道的,在加護病房裡,一個我們真的想要擊中的重要場域是安養院,那些人在床上待一整天,或者都不靠近窗戶。我們能不能在早餐時把他們都推到外面來,實際用一個有熱量的白熾熱源來提供白熾光,同時利用那個熱量?建築師以前會說,唉,如果你要我改變所有這些照明,我該怎麼處理從天花板燈流出的多餘熱量?但他們現在已經回過頭來了,他們說,我們會把燈裝低一點,也許可以把熱量在房間裡循環利用。有很多富有想像力的解法。這方面有大概五十個博士在做一些很簡單但很可能成功的實驗。很好。我希望每個人都去想想自己室內的照明環境,白天接受了多少陽光,以及多少偏短波長的 LED 照明。不因為我特別熱衷於那種極端的生物駭客做法──其實我不是──我只是覺得,無論我們從戶外缺少了什麼,而那些對我們線粒體有益的東西(顯然涉及長波長的光),你的研究與其他人的工作已經很漂亮地證明了這一點,當然你總是很擅長標注來源,所以我也想藉此向你致謝。我覺得大家都該做。如果是白熾燈泡、鹵素燈或燭光,似乎都會帶來有意義的差異。
說到有意義的差異,在我們結束前,我很想聽你剛開始跟我說、在錄音前提到的一個故事:關於一個罹患線粒體疾病的孩子,以及一些關於光與線粒體的東西在那個情境下如何實際有用。好。 我們在做臨床試驗,我對其中一些試驗相當樂觀。但是有一類特定的疾病叫做線粒體疾病,因為線粒體有自己的 DNA,負責製造 ATP 的基因序列會被破壞,病況可能輕微也可能非常嚴重。有些孩子活不過 25 歲,典型原因是心衰等。有些孩子因病幾乎臥床不起,行動受限;另一些則大致上能走動並有一定功能。我開始收到有些人的電郵,他們說,你在講紅光,你在用「紅光與線粒體」這個詞,能改善線粒體;我小孩有線粒體疾病。我說,我對這種情況沒有倫理審查的權限,我不能做出正式評論。如果你選擇去做某件事,我會建議你可以考慮這個。第一個照做的孩子出現了──我會說──令人心碎(gut-wrenching)的改善。我們被它的效果震驚了。是正面的效果。這裡當我們說 gut-wrenching,我們是指負面的。哦,不,你說在你們那邊 eye-watering 是負面的。gut-wrenching 對你們是正面的。這邊 eye-watering 是正面的。我只是打趣。
我們當時看的簡單指標是他們能張開眼瞼的程度,這叫做眼瞼下垂(ptosis),無法張眼。第一個孩子在大約一個月內出現半能動的情況,太神奇了。我收到她走路去學校的影片,太了不起了。我去洗手間大哭了一場──做了真的幫到人的事。後來還有另外幾個孩子,他們都有小幅改善。我們為此取得了一個臨床試驗資格。但我們最大問題是無法招到足夠的孩子參加。英國線粒體疾病兒童的密度(分佈)太低,即便我們拿到經費也不夠多。所以我回去時,不幸的是,至少在聖誕節前,我得把這事收尾,並把錢退回去,我會說就是拿不到足夠的孩子。有些孩子如我之前說的,當那病侵入得很嚴重時,我們無能為力。有些孩子病得非常重,要把他們送到醫院評估就是一大工程。但如果把這件事放遠一點來看,理論上紅光應該能幫助線粒體疾病的孩子,而且完全不會有害。通常我會說,如果這一切全是胡扯,一來我會顯得像個白癡,但我不覺得我會像個白癡;二來,你們也不會把錢浪費在完全毫無價值的東西上。所以我現在在跟人談,說,好,為什麼不考慮把家裡的燈泡換成能多給一點紅光的燈泡,幫你們撐一下。我們有一個視網膜疾病的試驗快要出來,我不知道結果,他們大概不會讓我看,可能是因為知道我會到處說。那是一種叫做視網膜色素變性(retinitis pigmentosa)的病,非常常見。我們收到一位美國捐助者很棒的資助,下一個計畫就是替視網膜色素變性的病人換燈泡。我部分在 Moorfields 眼科醫院工作,據說那裡有世界上最多的眼科門診病人,我們確實有足夠的視網膜色素變性患者,所以我會在今年底左右啟動那個計畫。現在所有跡象都指向換燈泡。一切都指向燈泡。我在這裡已經不是第一次這麼說了,過去六個月我一直在大聲疾呼。Moorfields 眼科醫院正在蓋一棟全新的醫院,看起來很棒,全都是玻璃。它會阻隔紅外線,但它將配備世界上最糟糕的──將會裝上世界上最糟糕的 LED 燈。
你知道,我們需要學習。但在我看來,我們得慢慢來學習。像很多關於人類健康的事一樣,需要時間慢慢摸索。但聽著,格倫,我要在很多層面上感謝你。
首先,感謝你從英國遠道而來。我們這裡可以給你一些陽光。哦,那就來吧。我上了 Human Mum 播客,這在生活中是個大加分。我也離開了那個灰濛、沉鬱、又冷又濕的倫敦。你不用費太多口舌就把我喊過來了。
好吧,我們很高興你來到錄音室與我們分享這些知識。另外,我真的很感謝你把研究重心轉向這個領域。我們就不浪費大家時間去談你我多年來一起做過的那些各種研究了。我們曾在略有重疊的領域工作,後來又分開,再度重疊。但我們淵源已久,你的工作一直那麼縝密且精彩。我想你我彼此都曾分享(現在我也要說),人在職涯某個階段會到一個十字路口,會想:「我要如何產生最大正面影響?」幾年前我開始看到你做的那些關於蜜蜂、耗子以及人在內的研究,評估不同波長光線如何影響視覺功能、線粒體健康等;還有你邀請了很多優秀的合作者一起參與。我也很欣賞你總是樂於把功勞歸給領域內的其他人,並且願意公開提出人們能做的建議。科學家經常害怕這樣做,而你會給人們有意義的建議,告訴他們如何用低成本,甚至在某些情況下能省錢的技術來改善健康、視力等等。
我可以繼續說下去,但我真的很感謝你分享所有這些知識、做你做的工作,以及成為室內與室外照明相關公共衛生的發聲者。我非常期待看到你接下來會做什麼。能與一位長期的同事坐在一起對談,對我來說是莫大的榮幸。謝謝你,我非常享受這次談話。謝謝。
感謝各位收聽今天與格倫·傑弗里博士(Dr. Glenn Jeffery)的討論。想了解更多他的研究並取得我們提到的各種資源連結,請參閱節目說明欄。如果你從這個播客中學到東西或喜歡它,請訂閱我們的 YouTube 頻道——這是支持我們的一個極佳且零成本的方式。此外,請在 Spotify 與 Apple 上點擊追蹤(Follow)按鈕;在 Spotify 與 Apple 上,你也可以給我們最高五顆星的評價,現在也可以在兩個平台留言。請同時留意本集開頭與節目中提及的贊助商,那是支持本播客的最佳方式。
如果你有問題要問我,或對播客、來賓或主題有建議想讓我考慮,請在 YouTube 的留言區提出。我會閱讀所有留言。
有件事想讓還沒聽到的朋友知道:我有一本新書即將出版,這是我的第一本書,書名為 Protocols:An Operating Manual for the Human Body(《Protocols:人體操作手冊》)。這本書我已經投入超過五年的心血,並建立在三十多年研究與經驗的基礎上。書中涵蓋從睡眠到運動、壓力控制,以及與注意力和動機相關的各種具體做法(protocols)。當然,我也為這些做法提供相應的科學佐證。此書已可在 protocolsbook.com 預購,該網站有連結到各家販售平台,你可以選擇自己偏好的通路。再次提醒,書名是 Protocols:An Operating Manual for the Human Body(《Protocols:人體操作手冊》)。
如果你尚未在社群媒體追蹤我,我在所有平台上的帳號都是 Huberman Lab,包括 Instagram、X、Threads、Facebook 與 LinkedIn。在這些平台上我討論科學與與科學相關的工具,部分內容與 Huberman Lab 播客重疊,但多數內容則與播客不同。再次提醒,社群平台帳號都是 Huberman Lab。
如果你還沒訂閱我們的 Neural Network 電子報(Neural Network newsletter),那是一份零成本的月刊電子報,內容包括播客摘要,以及我們所稱的「protocols」形式的一至三頁 PDF,涵蓋如何優化睡眠、如何優化多巴胺、刻意冷暴露。我們也有一份基礎健身方案,包含心肺訓練與阻力訓練。所有這些都是完全免費的。只要造訪 HubermanLab.com,點右上角選單,向下捲到「newsletter」,輸入你的電子郵件即可。我必須強調,我們不會與任何人分享你的電子郵件。
再次感謝你收聽我與格倫·傑弗里博士的討論。最後(但絕非最不重要),感謝你對科學的興趣。謝謝你。
Dr. Glen Jeffery, PhD, is a professor of neuroscience at University College London and a leading expert on how different colors (wavelengths) of light impact cellular, organ and overall health. He explains that long-wavelength light (red, near-infrared and infrared) can enter the body and brain to enhance mitochondrial function and thereby improve metabolism, eyesight, blood glucose regulation, mood, hormones and more. We also discuss how short-wavelength light from LED bulbs can impair mitochondrial health and why balanced, full-spectrum light is essential for health. Dr. Jeffery shares simple yet powerful ways to use natural and artificial light sources to enhance your metabolic function, eyesight and longevity.
Sponsors
AG1: https://drinkag1.com/huberman
Wealthfront*: https://wealthfront.com/huberman
Joovv: https://joovv.com/huberman
Rorra: https://rorra.com/huberman
Function: https://functionhealth.com/huberman
Timestamps
00:00 Glen Jeffery
03:12 Light, Ultraviolet (UV), Visible & Infrared (IR) Light
06:25 Light’s Impact on the Body & Light, Sunburn, Cataracts
09:55 UV Light, All-Cause Mortality, Skin Cancer
14:55 Sponsors: Wealthfront & Joovv
17:58 Light Impacts Mitochondria Function & Structure, Long-Wavelength Light (Red/IR), Nano Water
25:00 Long-Wavelength Light Passes Through Clothing & Body; Tissue Scattering
30:08 Long-Wavelength Light & Blood Glucose; Mitochondria
36:19 Red Light, Parkinson’s Disease, Cell Death; Eye Rods & Aging; Mitochondria Community
42:46 Red/IR Light, Skull & Brain; Safe Non-Ionizing Radiation
48:22 Sponsors: AG1 & Rorra
51:04 Offsetting Retinal Aging, Improve Vision & Long-Wavelength Light
59:28 Tool: Long-Wavelength Light & Preserve Retinal Mitochondria; Sunlight
1:03:50 Mitochondrial Theory of Aging, Circadian Rhythm & Mitochondria
1:07:57 Tool: Improve Vision with Long-Wavelength Light
1:10:44 Macular Degeneration, Rescuing Vision, Early Intervention
1:13:59 Light Effects at Local vs Distant Tissues, Immune System, Body Communication
1:19:09 Sponsor: Function
1:20:56 Short-Wavelength Light, LED Light, Mitochondria & Serious Health Detriments
1:28:39 Lifespan, LED Lights; Sunlight & Balanced Wavelengths; “Sunlike” Marketing
1:34:45 Fires, Incandescent Lights vs LED Lights, Lasers; Long-Wavelength Devices
1:39:07 Incandescent & Halogen Bulbs, Mitochondria & Built Environments
1:45:19 Windows, Light & Office Work; Screens, Kids & Myopia; Tools: Plants; Lighting
1:55:56 Bring the Outdoors Indoors
2:00:35 Tool: Candlelight; Dim Halogen Lamps
2:05:06 Mitochondrial Diseases, Children & Long-Wavelength Light; Light Bulbs
2:11:53 Zero-Cost Support, YouTube, Spotify & Apple Follow, Reviews & Feedback, Sponsors, Protocols Book, Social Media, Neural Network Newsletter
*This experience may not be representative of other Wealthfront clients, and there is no guarantee of future performance or success. Experiences will vary. The Cash Account, which is not a deposit account, is offered by Wealthfront Brokerage LLC, member FINRA/SIPC. Wealthfront Brokerage is not a bank. The base APY is 3.50% on cash deposits as of November 07, 2025, is representative, subject to change, and requires no minimum. If eligible for the overall boosted rate of 4.15% offered in connection with this promo, your boosted rate is also subject to change if the base rate decreases during the 3 month promo period. Funds in the Cash Account are swept to program banks, where it earns the variable APY. New Cash Account deposits are subject to a 2-4 day holding period before becoming available for transfer. Investment advisory services are provided by Wealthfront Advisers LLC, an SEC-registered investment adviser. Securities investments: not bank deposits, bank-guaranteed or FDIC-insured, and may lose value.
Learn more about your ad choices. Visit megaphone.fm/adchoices

Leave a Reply
You must be logged in to post a comment.