Essentials: Using Hypnosis to Enhance Mental & Physical Health & Performance | Dr. David Spiegel

0
0
中文
Tiếng Việt
AI transcript
0:00:09 Welcome to Huberman Lab Essentials, where we revisit past episodes for the most potent and actionable science-based tools for mental health, physical health, and performance.
0:00:17 I’m Andrew Huberman, and I’m a professor of neurobiology and ophthalmology at Stanford School of Medicine.
0:00:20 And now for my discussion with Dr. David Spiegel.
0:00:22 David, thank you so much for being here.
0:00:23 Andrew, my pleasure.
0:00:27 Can you tell us what is hypnosis?
0:00:30 Hypnosis is a state of highly focused attention.
0:00:35 It’s something like looking through the telephoto lens of a camera in consciousness.
0:00:38 What you see, you see with great detail, but devoid of context.
0:00:46 If you’ve had the experience of getting so caught up in a good movie that you forget you’re watching a movie and enter the imagined world, you’re part of the movie, not part of the audience.
0:00:47 You’re experiencing it.
0:00:49 You’re not evaluating it.
0:00:53 That’s a hypnotic-like experience that many people have in their everyday lives.
0:01:06 If I’m watching a sports game and I’m really wrapped up in the game, but I’m also in touch with how it makes me feel in my body, kind of registering the excitement or the anticipation, is that a state of hypnosis also?
0:01:18 To the extent that your somatic, your body experience, is a part of the sport event that you’re engaged with, I’d say that is a self-altering, hypnotic experience.
0:01:30 If your physical reactions are distracting you or make you think about something else, that’s when it’s less hypnotic-like and more just one of a series of experiences.
0:01:35 I think for most people, when they hear hypnosis or they think about hypnosis, they think of stage hypnosis.
0:01:36 Right.
0:01:38 I think of somebody with a pendant going back and forth.
0:01:45 Could you contrast the sort of hypnosis that you do in the clinical setting with the sort of hypnosis that a stage hypnotist does?
0:01:47 I don’t like stage hypnosis.
0:01:52 You’re making fools out of people, and you’re using the fact, and that’s what scares people about hypnosis.
0:01:53 They think you’re losing control.
0:01:55 You’re gaining control.
0:01:59 Self-hypnosis is a way of enhancing your control over your mind and your body.
0:02:01 It can work very well.
0:02:14 But because it gives you a kind of cognitive flexibility, you’re able to shift sets very easily, to give up judging and evaluating the way you usually do, and see something from a different point of view.
0:02:16 That’s a great therapeutic opportunity.
0:02:19 But if misused, it could be a danger, too.
0:02:21 And that’s what scares people about it.
0:02:27 It is that very ability to suspend critical judgment and just have an experience and see what happens.
0:02:32 It’s an ability that, if people learn to recognize and understand it, can be a tremendous therapeutic tool.
0:02:44 Do we know what sorts of brain areas are active during the induction, the, let’s call it the deep hypnosis, and then what’s shutting off or changing as people exit hypnosis?
0:02:49 The first is turning down activity in the dorsal anterior cingulate cortex.
0:02:53 So the DACC is in the central front middle part of the brain, as you well know.
0:02:56 And it’s part of what we call the salience network.
0:02:58 It’s a conflict detector.
0:03:08 So if you’re, you know, engaged in work and you hear a loud noise that you think might be a gunshot, that’s your anterior cingulate cortex saying, hey, wait a minute.
0:03:10 There’s a potential danger over there.
0:03:11 You better pay attention to it.
0:03:17 So it’s a, it compares what you’re doing with what else is going on and helps you decide what to do.
0:03:26 And as you can imagine, turning down activity in that region make it less likely that you’ll be distracted and pulled out of whatever you’re in.
0:03:29 So two other things happen when people are hypnotized.
0:03:34 One is that that DLPFC has higher functional connectivity with the insula.
0:03:41 Another part of the salience network, it’s a part of the mind-body control system, sensitive to what’s happening in the body.
0:03:43 It’s part of the pain network as well.
0:03:49 But it’s also a region of the brain where you can control things in your body that you wouldn’t think you could.
0:03:57 For example, we did a study years ago where we took people who were highly hypnotizable, hypnotized them, and told them to imagine.
0:03:59 We went on an imaginary culinary tour.
0:04:03 So we would, they would eat their favorite foods.
0:04:08 And we found that they increased their gastric acid secretion like by 87%.
0:04:16 So their stomach was acting as though it was about to get, I mean, there was one woman, it was so vivid for her that halfway through she said, let’s stop, I’m full.
0:04:17 You know, eating these.
0:04:20 Having never eaten any actual food.
0:04:20 No.
0:04:21 Incredible.
0:04:25 And then we got them to relax and think of anything but food or drink.
0:04:30 And we got like a 40% decrease in gastric acid secretion.
0:04:37 So they could, and that was DLPFC through the insula telling the stomach you’re getting food or you’re not getting food.
0:04:42 And even we injected them with pentagastrin, which triggers gastric acid release.
0:04:46 And even then in the hypnosis condition, they had a 19% reduction in gastric acid.
0:04:53 So the brain has this amazing ability to control what’s going on in the body in ways that we don’t think we have ability to control.
0:04:55 That’s just one example.
0:04:57 So that’s the DLPFC insula connection.
0:05:06 The third thing that happens is you have inverse functional connectivity between the DLPFC and the posterior cingulate cortex.
0:05:10 The posterior cingulate is part of the default mode network.
0:05:11 It’s in the back of the brain.
0:05:16 And it’s an area whose activity goes down, for example, in meditators.
0:05:19 And in meditation, you’re supposed to be selfless.
0:05:21 You’re supposed to, the self is an illusion.
0:05:23 You’re supposed to let it dissolve and just experience things.
0:05:27 And when you’re doing that, the posterior cingulate is decreasing in activity.
0:05:33 The inverse connection is I’m doing something, but I’m not thinking about what it means for me.
0:05:35 I may not even remember much of it.
0:05:37 If I do, I don’t care that much about it.
0:05:42 And so that is part of the dissociation that occurs with hypnosis.
0:05:46 So it’s how you put things outside of conscious awareness and don’t worry about what it means.
0:05:49 It also adds to cognitive flexibility.
0:06:00 You know, if you’re thinking, well, people like me don’t usually do this, that may inhibit you from enacting a new form of psychotherapy, for example, that you’ve never done before.
0:06:10 But if you’re having this decreased activity in the part of your brain that reflects on what it means, you’re more likely to be cognitively flexible and willing to give it a try.
0:06:13 And that’s one of the therapeutic advantages of hypnosis as well.
0:06:19 Do people with ADHD display disruptions in elements of these networks?
0:06:25 And has hypnosis ever been used to enhance people’s ability to focus and hold attention?
0:06:29 Because that’s such a built-in component of the hypnotic state.
0:06:31 There’s sort of two ways to think about it.
0:06:40 In terms of enhancing focus, yes, it has been very helpful in teaching people to just prepare your mind to narrow in and focus on something.
0:06:44 And when, you know, when you’re really engaged in reading something or you’re writing a page, I mean, I’ll have that.
0:06:47 Sometimes I’m thinking, oh, God, I have to do this for another hour.
0:06:50 Other times, an hour will go by and I’ll think, hey, great.
0:06:53 Because when you’re in it, it feels game-like to you.
0:06:57 You know, you’re just assembling the parts of the puzzle and putting them together.
0:06:58 It’s fun.
0:06:59 You just get absorbed.
0:07:01 For me, that’s a hypnotic-like experience.
0:07:07 When I’m having trouble, when I’m struggling, sometimes doing things like self-hypnosis can help.
0:07:12 It’s possible that for some people with that disorder, training in self-hypnosis might help.
0:07:15 But we’d have to see how hypnotizable they were and take it from there.
0:07:25 What sorts of things have you used hypnosis successfully for or have others used clinical hypnosis for?
0:07:38 And are there any particular areas of psychiatric challenges or illnesses, I guess they’re called, that are particularly amenable to hypnotic treatment?
0:07:40 Yes, there are.
0:07:42 We found it very helpful for stress reduction.
0:07:49 That mind-body connection is very helpful because part of the problem with stress is your perception.
0:07:51 You mentioned it earlier in a sort of good sense.
0:07:55 You’re at a football game or something and you feel the physical reaction.
0:07:58 That can be a reinforcing thing.
0:07:59 Wow, this is exciting.
0:07:59 Let’s do it.
0:08:01 It can also be very distracting.
0:08:03 You notice it in your body.
0:08:04 Your body tenses up.
0:08:05 You start to sweat.
0:08:07 The sympathetic nervous system goes.
0:08:09 Your heart rate goes up.
0:08:11 When you notice that, you think, oh, God, this is really bad.
0:08:13 And then you feel worse.
0:08:15 So it’s like a snowball rolling downhill.
0:08:20 Hypnosis can be very helpful in dissociating somatic reaction from psychological reaction.
0:08:28 So we teach people to imagine their body floating somewhere safe and comfortable like a bath, a lake, a hot tub, or floating in space.
0:08:36 And then picture the problem that’s stressing them on an imaginary screen with a rule that no matter what you see on the screen, you keep your body comfortable.
0:08:42 So at this point, you still can’t control the stress, but you can control your physical reaction to it.
0:08:44 And that starts you feeling more in control.
0:08:46 At least there’s one thing I can manage.
0:08:51 And then you can use it to think through or visualize through one thing you might do about that stressor.
0:08:56 So hypnosis is very helpful in controlling mind-body interaction in relation to stress.
0:09:00 It’s very helpful for people to get to sleep.
0:09:05 I’m getting emails from people who said, you know, I haven’t slept right in 15 years.
0:09:10 And now for the first time, you know, I’m listening to your app and I can sleep at night.
0:09:14 I’ve been using the self-hypnosis for sleep for a long time.
0:09:19 And now the Reverie app, and we’ll talk about our relationship to the Reverie app and its uses.
0:09:20 I find it incredibly useful.
0:09:24 It’s a kind of a training up of these networks, right?
0:09:24 That’s right.
0:09:31 So with repeated use of self-hypnosis, one could imagine that these networks are getting stronger.
0:09:33 I would think so.
0:09:40 We don’t have evidence of that yet, but, you know, long-term potentiation provides a pathway,
0:09:43 and you’ve described them on your program a number of times,
0:09:49 that allow for repeated activation of a network to actually build new connections that work.
0:09:52 And at the least, even from a learning and memory point of view,
0:09:56 if you start to acquire memories about a problem.
0:09:59 So one thing we use hypnosis for is treating phobias, for example.
0:10:06 And the problem with people who have phobias, like airplane phobias or, you know, crossing a bridge or being up high,
0:10:13 is that the more they avoid it, the more the only source of associations and memories is their fear.
0:10:16 They don’t have any good experiences with it because they avoid it.
0:10:19 You know, it’s like get back on the horse after you fall off kind of thing.
0:10:28 And with hypnosis, if you can start people able to manage their anxiety enough that they can have more,
0:10:35 a wider array of experiences, they start to have a network of associations that isn’t so negative and may even be positive.
0:10:39 In therapy, their narrative is a huge component.
0:10:39 Right.
0:10:41 And in hypnosis, narrative is a huge component.
0:10:42 Right.
0:10:46 So it must be that the brain state is what is really different.
0:10:54 Because, you know, I think people who have trauma or phobias certainly could have a conversation about it.
0:10:58 They, some of them might freeze up, some of them might lose their articulation and so forth.
0:11:08 But what is different about that state that combines with narrative, you think, to allow these underlying neural networks to engage or to change?
0:11:14 I think of this as unsystematic desensitization because you’re changing mental states.
0:11:19 And I think there’s more and more evidence that mental state change itself has therapeutic potential.
0:11:23 We’re seeing that with ketamine, treating depression, a dissociogenic drug.
0:11:26 We see it.
0:11:28 We know it every morning when we wake up, that problem.
0:11:32 You know, you made the mistake of reading a nasty email at 11 p.m.
0:11:32 You didn’t know what to do.
0:11:34 You wake up in the morning and you think, oh, that idiot.
0:11:35 Yeah, here’s what I’m going to do.
0:11:40 You know, so just changing mental state itself has therapeutic potential.
0:11:50 And I think we underestimate our ability to regulate and change responses, to be cognitively, emotionally, and somatically flexible.
0:11:57 And so we do things, you’re right, that follow similar principles of facing a problem, seeing it from a different point of view,
0:12:10 and then find some way to reconnect to it, to substitute something that can make you feel good rather than bad so that you activate other centers of the brain like mesolimbic reward system.
0:12:15 And so I do that with hypnosis and you can do it much faster.
0:12:17 People don’t think they can, but they can.
0:12:26 If you’re having right now that physical experience, I’m thinking about this, but I’m not feeling as bad as I used to, that can be a powerful thing.
0:12:27 And you can do it with hypnosis.
0:12:32 So I had a woman came to see me who had suffered an attempted rape.
0:12:33 It was getting dark.
0:12:36 She was coming back from the grocery store.
0:12:39 And this guy grabs her and wants to get her up into her apartment.
0:12:40 It’s outside her apartment.
0:12:42 And she starts fighting with him.
0:12:45 And she winds up with a basilar skull fracture.
0:12:46 He runs away.
0:12:47 The cops come.
0:12:49 Since she hadn’t been raped, they left.
0:12:50 They weren’t interested.
0:12:56 And she wanted to use hypnosis to get a better image of what this guy looked like, which is a painful, upsetting thing.
0:12:58 So she was quite hypnotizable.
0:13:00 I got her floating.
0:13:01 I say, you’re safe and comfortable now.
0:13:03 Nothing can happen that will harm your body.
0:13:09 But on the left side of the screen, I want you to picture this guy and his approaching and what’s happening.
0:13:13 And she said, I really, the light, it was getting dark.
0:13:15 I really can’t see much of his facial features.
0:13:19 But I do recognize something I hadn’t allowed myself to remember.
0:13:22 If he gets me upstairs, he doesn’t just want to rape me.
0:13:23 He’s going to kill me.
0:13:27 And so in some ways, what she was seeing was even worse.
0:13:29 So, you know, you’re thinking, good, Spiegel.
0:13:32 You made her even more frightened than she was before.
0:13:40 But as you had pointed out in your PTSD stress lecture, you’ve got to confront the trauma to restructure your understanding of it.
0:13:48 So on the other side of the screen, I had her picture, what are you doing to protect yourself?
0:13:53 And everybody in a trauma situation engages in some strategy of self-protection.
0:13:55 You know, that’s the salience network kicking in.
0:14:00 And she said, you know what, he’s surprised that I’m fighting that hard.
0:14:01 He didn’t think I would.
0:14:06 And so she realized on the one hand that it was even worse than she thought it was.
0:14:08 But on the other hand, that she actually probably saved her life.
0:14:15 And so it was a way of helping her restructure her experience of the trauma and make it more tolerable.
0:14:18 So that helped with her.
0:14:24 She didn’t recognize, she couldn’t identify the guy, but it helped her restructure and understand her experience.
0:14:29 And that’s something that you can do in just talking straight out psychotherapy.
0:14:34 But sometimes you can do it a hell of a lot faster and more efficiently using hypnosis.
0:14:41 And there is one randomized trial out of Israel that shows that adding hypnosis to PTSD treatment actually improves outcome.
0:14:53 So it’s a way of accomplishing things that we understand in the broader psychotherapy world, but much more quickly and sometimes effectively.
0:15:02 There’s one thing I might add, Andrew, and that is, you know, there’s a notion of the late Gordon Bauer, brilliant cognitive psychologist, sort of one of the founders of cognitive psychology at Stanford.
0:15:11 Gordon helped establish the concept of state-dependent memory, that when you’re in a certain mental state, you enhance your ability to remember things about it.
0:15:19 And the sort of the bad example of that is the drunk who hides the bottle and can’t remember where he put it until he gets drunk again, that he’s in that same mental state.
0:15:24 People go into dissociative states when they’re traumatized.
0:15:32 So in a way, hypnosis is helping them remember and deal with the memories better because they’re more in the mental state that is more like what happened.
0:15:38 And most rape victims will tell you, I was floating above my body feeling sorry for the woman being assaulted below.
0:15:44 People in traumatic episodes, they just say, you know, I blank out.
0:15:45 I don’t know what’s happening.
0:15:46 I’m on autopilot.
0:15:49 And that’s a kind of self-hypnotic state.
0:16:00 So when you use hypnosis to help them deal with the traumatic memory, you’re making the state they’re in right there in your office with you more congruent to the state they were likely in when the trauma happened.
0:16:06 And I think that is part of what helps facilitate treatment of trauma-related disorders.
0:16:14 In a way, the principle, Andrew, is like you need to reconfront a traumatic situation before you can modulate your associations to it.
0:16:19 And then figure out how you can approach that problem or how you did approach that problem from a different point of view.
0:16:26 And I think what happens is that people are sometimes too good at being able to separate themselves from the recollection.
0:16:27 So it’s in there somewhere.
0:16:29 It doesn’t, it’s out of sight, but it’s not out of mind.
0:16:32 It’s having effects on you, but you can’t deal with it.
0:16:33 You can’t reprocess it.
0:16:34 The issue is control.
0:16:44 And hypnosis, which has this terrible reputation of taking away control, is actually a superb way of enhancing your control over mind and body.
0:16:46 It reminds me that naming is so important.
0:17:03 You almost wonder if self-hypnosis and clinical hypnosis had been called something else, that it would have been separated out from stage hypnosis in a way that would make it less, you know, less scary, weird, complicated for people to embrace.
0:17:09 But, you know, the, part of the reason for having this discussion is I, I would, I’ve had great experiences with hypnosis.
0:17:13 I’ve seen the data, you know, we’re talking about a lot of clinical examples.
0:17:17 It’s incredibly powerful and it boils right down to neural brain states.
0:17:23 And, you know, I think in the years to come, it’s going to become more widespread.
0:17:28 You’ve described some examples of people getting relief very quickly.
0:17:31 How permanent are those changes?
0:17:34 Is there a need for follow-up?
0:17:38 And then is it necessary to work with a clinical hypnotist?
0:17:41 And is it better to do that than self-hypnosis and so on and so forth?
0:17:45 Most people start by coming to see a clinician like me.
0:17:50 It’s better to see someone who’s like, has licensing and training in their professional discipline.
0:17:59 Somebody who can really assess what your problem is and make sure that you’re not talking someone into reducing their chest pain rather than getting their coronary artery problem.
0:18:01 Because they could have a real issue there.
0:18:01 They could, right.
0:18:06 That hypnosis might adjust, but wouldn’t deal with the deeper underlying issue.
0:18:06 That’s right.
0:18:12 And typically when I use it with people, I often only see them once or twice or periodically, but not every week.
0:18:15 And certainly not every day if they have a pain problem.
0:18:17 And hypnosis is very helpful for pain.
0:18:24 And so what I’m doing is identifying how hypnotizable they are.
0:18:27 I give them a standard brief test of their ability to experience hypnosis.
0:18:33 And then going through a self-hypnosis exercise with them to deal with the problem, seeing how they respond to it.
0:18:36 And then teaching them how to do it for themselves.
0:18:52 Now we’ve developed an app, Reverie, that can teach people and step them through dealing with pain, stress, focus, insomnia, and help people eat better and stop smoking.
0:19:00 And we have elements that take about 15 minutes and elements that just take one or two minutes that people can refresh and reinforce.
0:19:02 Two-minute hypnosis for even one minute.
0:19:02 Yes, yes.
0:19:09 And we’re finding that two-thirds of the people find that even just the one-minute refresher helps them feel better.
0:19:10 They’re reporting they feel better.
0:19:14 So the nice thing is you will know very quickly whether it’s likely to help you or not.
0:19:16 And if it is, you can learn to do it for yourself.
0:19:22 Is there any evidence that hypnosis or self-hypnosis can be used for dealing with obsessive thoughts?
0:19:23 Sometimes.
0:19:28 There are some very obsessional people who just turn out not to be that hypnotizable.
0:19:29 And it’s not random.
0:19:32 They tend to be so over-controlling of thought.
0:19:35 They’re all busy evaluating rather than experiencing.
0:19:38 It’s kind of a balance we have to hit.
0:19:46 Sometimes we get too emotional and too absorbed and you’re not with it enough to sort of see other possibilities.
0:19:47 That can be a problem.
0:19:55 But on the other hand, sometimes you’re too rigid and controlled and you don’t let your emotions guide you to what you need to do to protect yourself or protect others.
0:20:03 So I would say in general that people with OCD are on the less hypnotizable side of the spectrum.
0:20:06 They’re less likely to allow themselves to engage in anything.
0:20:09 And, you know, the typical example is the checking with OCD, for example.
0:20:18 They don’t remember, you know, whether they, you know, locked the door or turned off the gas in the oven and they keep going back and they keep checking.
0:20:23 So there the evaluative component of the brain kind of overrides the experiential one.
0:20:34 And sometimes people can get some benefit, but they’re not a group that I would select for being the most likely to respond to self-hypnotic approaches.
0:20:43 Could you please tell us what hypnotizability is, how it’s evaluated, and what the Spiegel eye rule test is?
0:20:49 Hypnotizability is just a capacity to have hypnotic experiences.
0:20:55 And we have a test called the hypnotic induction profile where we give a highly structured hypnotic experience.
0:20:58 About a third of adults are just not hypnotizable.
0:21:02 Two-thirds are about 15% are extremely hypnotizable.
0:21:05 And we can measure that and give it a number from zero to ten.
0:21:06 And that’s very useful.
0:21:13 People who are low to moderate hypnotizable like explanations about what you’re doing, but then they can still get the benefit.
0:21:18 So it helps me guide the nature of my treatment with these people.
0:21:24 Now, the eye roll is my father used to use an eye fixation induction.
0:21:27 He used to say, look up at the ceiling.
0:21:32 So that people who are listening and watching on video.
0:21:35 So the Spiegel eye roll test involves looking up at the ceiling.
0:21:36 So it’s tilting the head back.
0:21:38 I’m tilting my chin back and looking up at the ceiling now.
0:21:42 But I’m also directing my eyes upward and my eyes are open.
0:21:49 And then the eye roll test involves then closing the eyelids while the eyes are open.
0:21:49 While are open.
0:21:52 And whether or not the eyes roll back.
0:21:54 And as you said, then you see sclera, the white part.
0:21:55 You see sclera, the white part.
0:21:59 That means you’re very hypnotizable or moderately hypnotizable.
0:21:59 Right.
0:22:05 Whereas if the eyes move down and you see iris, the colored part of the eye, as the eyes close, less hypnotizable.
0:22:12 Right. You’re asking the brain to do something difficult, to keep the eyes up while closing the eyelid.
0:22:14 And eye movements have a lot to do with levels of consciousness.
0:22:19 You know, the periaqueductal gray surrounds these cranial nerve nuclei.
0:22:23 And when we, you know, we close our eyes when we sleep.
0:22:25 We have rapid eye movement when we dream.
0:22:29 Most drugs that affect level of consciousness can affect eyes and eye movements,
0:22:34 either the dilation or contraction of the pupils, depending on whether it’s a stimulant or an opioid.
0:22:40 And there’s an old Zen practice called looking at the third eye, where you’re looking up inside.
0:22:43 It’s like there’s a third eye between the other two in your forehead.
0:22:47 And I think it’s because we’re visual creatures.
0:22:50 You know, we’re pretty pathetic from a physical point of view.
0:22:56 You know, many animals can outrun us, you know, or outsmell us.
0:23:01 Eagles could read a newsprint at 100 yards, and we can’t, you know.
0:23:07 So our major defensive sensory input is vision.
0:23:12 But the key issue is this, that normally when we close our eyes also, we’re going to sleep.
0:23:15 You know, you’re not worried about what’s going on in the world anymore.
0:23:19 Here, you’re maintaining resting alertness.
0:23:21 So you’re focusing, but you’re turning inward.
0:23:23 That’s an unusual state.
0:23:25 Normally, we close our eyes periodically.
0:23:26 We have to.
0:23:30 But when you close your eyes for some period of time, it’s normally to go to sleep.
0:23:34 And you’re not worried about, you know, detecting risk or threat.
0:23:40 So it’s an interesting state because you’re turning inward, basically.
0:23:44 You’re looking up, you’re shutting your eyes, and you’re allowing whatever happens outside
0:23:46 you to happen and focusing on what’s going on inward.
0:23:50 So I think it’s a signal to your brain to turn inward.
0:23:56 Something that’s come up a lot is this idea of getting close to the phobia, getting close
0:24:02 to the trauma, re-experiencing it as a portal to then adjusting the response to it and rewiring
0:24:08 something so the troubling thing or the horrible thing is no longer as horrible to us.
0:24:13 I’ve heard you say before that in terms of therapeutic approaches, it’s not just about
0:24:17 the state you get into, but whether or not you brought yourself there voluntarily.
0:24:18 That’s exactly right.
0:24:24 So this element of deliberate self-exposure, deciding I’m going to confront the trauma.
0:24:26 I’m going to confront the pain.
0:24:28 I’m going to confront the insomnia.
0:24:31 I’m going to confront the, you know, and fill in the blank.
0:24:38 And then readjusting one’s emotional response right up next to that troubling thing.
0:24:44 That seems to be the hallmark of this treatment and pretty much all treatments for getting over
0:24:45 stuff.
0:24:50 How does one start to think about actually dealing with something like this and avoiding
0:24:53 the hazards of just kind of reactivating a lot of painful experiences?
0:24:57 Because a lot of being a functional human being is also going to work each day, interacting
0:25:01 with people and not bringing one’s trauma, you know, and dumping it out all on the table
0:25:05 or, or being able to just function is so crucial.
0:25:07 So how do you think about this as a clinician?
0:25:13 You want to find a way to feel in control of the access and to define what happened on your
0:25:14 own terms.
0:25:19 It’s not a matter of, are you exposed to something that’s upsetting, but how do you handle it?
0:25:20 What do you make of it?
0:25:28 It’s a matter of thinking about a problem in a way that leaves you feeling you understand
0:25:28 it better.
0:25:29 You’re in more control.
0:25:33 You can turn it off when you, when you want, you can turn it on when you want.
0:25:37 And so we have to, in life, deal with stressful things.
0:25:41 Mere exposure to trauma or stress, it’s a part of living anyway.
0:25:43 We can’t avoid it even if we’d like to.
0:25:45 And it’s not pleasant.
0:25:49 It’s not great, but it’s sometimes things you need to learn about life.
0:25:54 And if you can find an algorithm for facing it, putting it into perspective, dealing with
0:25:57 it, you become a stronger person, not a weaker person.
0:26:05 I can see examples in hypnosis from your descriptions of hypnosis where you want to unify the mind-body
0:26:09 connection, feel what you’re thinking, think what you’re feeling, et cetera.
0:26:15 But I could also point to elements within the hypnotic process in which you are actively trying
0:26:16 to uncouple those.
0:26:21 What do you think is the adaptive way to conceptualize the mind-body?
0:26:28 I think that it’s a matter not of, you know, absolute control, but more control.
0:26:37 That we need to think of our brain as a tool and our body signals as tools as well to help
0:26:41 us understand what’s going on in the world, what we need, what matters, what’s important,
0:26:48 what isn’t, but also something that can be managed, not simply, you know, absorbed.
0:26:55 And so hypnosis, I think, is a kind of limiting case where you can push it about as far as we
0:26:58 can push it in terms of regulating pain.
0:27:01 Pain is, you know, is a good example of that, you know.
0:27:03 Obviously, you need to pay attention.
0:27:07 If you just broke your ankle, you better pay attention to it and get help, or you’re having
0:27:09 crushing substernal chest pain.
0:27:10 You better do something about it.
0:27:16 But our brain is sort of programmed to treat all pain signals as if they were novel pain
0:27:19 signals, if it’s a sudden new problem that needs to be attended to.
0:27:23 I teach people to think of the pain and categorize it.
0:27:30 See, does the pain mean that if you put weight on this, you’re going to re-injure your ankle,
0:27:31 for example?
0:27:35 Or does it simply mean that your body is healing and the pain is a sign that gradually things
0:27:37 are getting back to normal?
0:27:45 And so you can modify the way you process pain based on what your brain tells you the pain means.
0:27:47 And that’s true for emotional pain as well.
0:27:55 And particularly where I think a strategy that really helps is if you think of an interpersonal
0:28:03 problem or a threat of something coming as an opportunity to do something to ameliorate the
0:28:03 situation.
0:28:08 So it’s not just it’s happening to you, but something that you can influence and do something
0:28:09 about.
0:28:15 So it’s blending the receptive with the active response that I think can make a difference.
0:28:19 So you try and process it in a way that gives you a deeper understanding of what’s happening.
0:28:24 You face it, but you also say, this is an opportunity for me to do something about it.
0:28:30 And the minute you realistically enhance, and this doesn’t mean imagine away a heart attack.
0:28:36 It means figure out how to rehabilitate from a heart attack or a broken leg or something
0:28:42 like that in a way that you get as much control into the situation as you can.
0:28:46 Can children be safely hypnotized or do self-hypnosis?
0:28:48 It’s sometimes harder for them to do self-hypnosis.
0:28:50 They need more structure to do it.
0:28:55 You’ve got to share your dorsal lateral prefrontal cortex with them a little bit.
0:28:56 But yes, absolutely.
0:28:58 Children can be very hypnotizable.
0:29:04 And I know pediatricians who use it wonderfully all the time.
0:29:06 They get them to focus on something else.
0:29:09 Good dentists can use it to help kids with fear and pain.
0:29:12 So yes, it can be very effective for children.
0:29:13 We did a randomized trial.
0:29:15 I have a publication in pediatrics.
0:29:20 And the paper was children having to undergo avoiding cystourethrograms.
0:29:23 So I would meet with them and the mother the week before.
0:29:26 We’d find out from the kids where they like to be.
0:29:28 And I’d say, you’re going to play a trick on your doctors.
0:29:29 Your body’s there.
0:29:30 You’re somewhere else.
0:29:31 Go visit your friend.
0:29:32 Go to Disneyland.
0:29:32 Do something else.
0:29:35 And the mother would work on this with me at the head of the table.
0:29:41 And we found that these children were much easier to image 17 minutes shorter procedures.
0:29:44 And that’s a long 17 minutes for a little kid.
0:29:47 So it can be very effective with children.
0:29:48 They’re less anxious.
0:29:53 They have less pain and get through these difficult procedures very well.
0:29:57 Has hypnosis ever been done for couples, like couples therapy?
0:30:00 Are you aware of any coordinated hypnosis?
0:30:03 I’ve done plenty of it in groups, not with couples.
0:30:05 You can hypnotize large groups at once.
0:30:09 The metastatic breast cancer, there was a group of like 10 women who would meet once a week.
0:30:11 And we would all go into hypnosis together.
0:30:14 I didn’t realize that you were hypnotizing them collectively.
0:30:15 Yes, yes.
0:30:16 Right.
0:30:17 Fascinating.
0:30:21 And that, you know, if anything, I think it brings out the best in people’s abilities
0:30:23 because it’s a shared social experience.
0:30:26 And they would talk about it afterwards.
0:30:29 And so, yes, that’s absolutely doable.
0:30:35 Breathing itself, as you’ve described, is a bridge between conscious and unconscious states.
0:30:41 What is the role of respiration in shifting the brain’s state during a hypnotic protocol?
0:30:47 There are breathing patterns that may increase sympathetic arousal or may decrease.
0:30:54 It may have been, you know, cyclic sighing seems to actually, where you have more time spent exhaling than inhaling.
0:31:01 And there’s reason to believe that it induces parasympathetic activity because you’re increasing pressure in the chest
0:31:09 and therefore allowing the heart to slow down because blood is being returned to the atrium more easily.
0:31:11 I do use it.
0:31:15 I ask people to take a deep breath as part of the induction and then slowly exhale.
0:31:24 And partly as a result of our research together, I’m emphasizing this low exhale more as part of it to enhance the idea in the induction
0:31:30 that this is a period of relaxation because I think they are inducing that and perhaps perceiving it as well.
0:31:39 So there’s no, you’re absolutely right that breathing is very interesting because it’s right at the edge of conscious and unconscious control,
0:31:43 that it will go on automatically, but we can control it.
0:31:51 And so it’s a kind of way for us to demonstrate to ourselves greater ways of modulating our internal state.
0:31:56 So you can either do it thinking about it the way we do with pain control and hypnosis,
0:32:04 or you can do it to some extent by taking charge of your breathing and doing things that will produce a change
0:32:06 that you want to see happen in your body.
0:32:06 Great.
0:32:08 I’m really excited to see where all of this goes.
0:32:09 Yes.
0:32:11 Breathing, vision, bodily states.
0:32:14 Am I missing any other ingredients?
0:32:17 Typically, you’re in a physically relaxed state.
0:32:25 But frankly, there are people at the peak of performance, including physical, athletic performance or musical performance,
0:32:27 when they’re in hypnotic states too.
0:32:29 You know, I’ve talked to classical pianists who say,
0:32:33 I’m not thinking, if I start thinking about what my fingers are doing now, I screw up.
0:32:39 You know, I’m floating above the piano thinking about the tone that I want to feel exuding from the instrument.
0:32:42 So that’s a hypnotic-like state too.
0:32:49 And many athletes who are in peak performance are just flowing with it.
0:32:52 They’re not thinking step by step, what am I doing?
0:32:54 And that’s when you’re doing your best.
0:33:03 Or, you know, when we’re working or giving a talk and doing it well, we’re in a hypnotic-like state.
0:33:12 So it doesn’t, it usually requires, but doesn’t necessarily require physical comfort or quietness.
0:33:14 It can sometimes be intense activity.
0:33:19 Where can people learn more about how they can get hypnotized?
0:33:21 We mentioned Reverie.
0:33:22 We will put a link to it.
0:33:26 It’s R-E-V-E-R-I dot com is the way to access that.
0:33:29 Or it’s the Reverie app from the App Store is the other way.
0:33:31 Download the Reverie app from the App Store.
0:33:32 Great.
0:33:38 Is there a centralized resource that people can go to to find really well-trained hypnotists?
0:33:43 There are two good professional organizations that will help you with that.
0:33:47 One is the Society for Clinical and Experimental Hypnosis.
0:33:50 And I think that’s S-C-E-H dot U-S.
0:33:52 And the American Society for Clinical Hypnosis.
0:33:57 And they both provide referral services for professionals.
0:34:10 In general, look for someone who is licensed and trained in their primary professional discipline, psychiatry, psychology, medicine, dentistry, and who has training and interest in using hypnosis is a way to do it.
0:34:11 Great.
0:34:16 First of all, thank you so much for being here today, for sharing your knowledge.
0:34:18 I hope we can do it again and again.
0:34:27 It’s an incredible thing that in this world where we are discovering so much about how the body works, you know, the mind is still rather mysterious.
0:34:29 And people are struggling with a lot of things.
0:34:36 But also, I think people are really excited about applying tools like hypnosis to perform better, feel better mentally and physically.
0:34:44 And so, you’ve pointed us to a tremendous amount of resources and how these tools work and where they’ve already been demonstrated to work.
0:34:45 So, just thank you.
0:34:51 I know this is your life’s professional commitment in life and we all benefit.
0:34:52 Thank you very much, David.
0:34:52 We will.
Chào mừng đến với Huberman Lab Essentials, nơi chúng tôi xem lại các tập trước để tìm ra những công cụ dựa trên khoa học có hiệu lực nhất và dễ áp dụng cho sức khỏe tâm thần, sức khỏe thể chất, và hiệu suất.
Tôi là Andrew Huberman, và tôi là giáo sư về sinh học thần kinh và nhãn khoa tại Trường Y Stanford.
Và bây giờ là phần trao đổi giữa tôi và Tiến sĩ David Spiegel.
David, cảm ơn anh rất nhiều vì đã có mặt ở đây.
Andrew, rất vui được có mặt.
Anh có thể giải thích thôi miên là gì không?
Thôi miên là một trạng thái chú ý cực kỳ tập trung.
Nó giống như nhìn qua ống kính tele của một chiếc máy ảnh trong ý thức.
Những gì bạn thấy, bạn thấy rất chi tiết, nhưng thiếu bối cảnh.
Nếu bạn từng có trải nghiệm cuốn vào một bộ phim hay đến mức quên rằng mình đang xem phim và nhập vào thế giới tưởng tượng — bạn trở thành một phần của phim chứ không phải khán giả — bạn đang trải nghiệm nó.
Bạn đang trải nghiệm chứ không đánh giá.
Đó là một trải nghiệm giống như thôi miên mà nhiều người gặp trong đời thường.
Nếu tôi đang xem một trận thể thao và tôi thực sự nhập tâm vào trận đấu, nhưng đồng thời tôi cũng cảm nhận được cảm giác trong cơ thể — kiểu nhận biết được hồi hộp hay phấn khích — liệu đó cũng là trạng thái thôi miên không?
Ở chừng mực mà trải nghiệm cơ thể của bạn là một phần của sự kiện thể thao mà bạn đang tham gia, tôi sẽ nói đó là một trải nghiệm thôi miên làm thay đổi bản thân.
Nếu phản ứng thể xác của bạn làm bạn xao nhãng hoặc khiến bạn nghĩ đến điều khác, thì khi đó nó ít giống thôi miên hơn và chỉ là một trong nhiều trải nghiệm.
Tôi nghĩ với nhiều người, khi họ nghe tới thôi miên hoặc nghĩ về thôi miên, họ nghĩ tới thôi miên trên sân khấu.
Đúng.
Tôi nghĩ tới ai đó đưa mặt dây chuyền đung đưa.
Anh có thể đối chiếu loại thôi miên anh làm trong môi trường lâm sàng với loại thôi miên của một ảo thuật gia sân khấu không?
Tôi không thích thôi miên trên sân khấu.
Họ làm cho người ta trở nên ngớ ngẩn, và chính điều đó làm người ta sợ thôi miên.
Họ nghĩ là bạn mất kiểm soát.
Bạn thật ra đang giành lại kiểm soát.
Tự thôi miên là một cách tăng cường kiểm soát tâm trí và cơ thể của chính bạn.
Nó có thể rất hiệu quả.
Nhưng vì nó mang lại cho bạn một dạng linh hoạt nhận thức, bạn có thể dễ dàng chuyển đổi khuôn mẫu, từ bỏ việc phán xét và đánh giá như bình thường, và nhìn nhận một điều gì đó từ góc độ khác.
Đó là một cơ hội trị liệu tuyệt vời.
Nhưng nếu bị lạm dụng, nó cũng có thể nguy hiểm.
Và đó là điều khiến người ta sợ.
Chính khả năng tạm hoãn phán xét phê phán và chỉ đơn thuần trải nghiệm để xem chuyện gì xảy ra.
Đó là một khả năng mà nếu mọi người học cách nhận ra và hiểu nó, có thể là một công cụ trị liệu vô cùng hữu ích.
Chúng ta có biết những vùng não nào hoạt động trong khi cảm ứng thôi miên, trong cái mà ta gọi là thôi miên sâu, và rồi cái gì tắt đi hay thay đổi khi người ta thoát khỏi thôi miên không?
Điều đầu tiên là giảm hoạt động ở hồi hải mã trước lưng — dorsal anterior cingulate cortex.
Vùng DACC nằm ở phần giữa trước, trên đỉnh não, như anh biết.
Nó là một phần của cái ta gọi là mạng lưới nhận biết (salience network).
Nó phát hiện xung đột.
Ví dụ nếu bạn đang làm việc và nghe một tiếng ồn lớn mà bạn nghĩ có thể là tiếng súng, đó là hồi hải mã trước của bạn đang nói: này, chờ đã, có nguy hiểm tiềm năng ở đó, bạn nên chú ý.
Nó so sánh việc bạn đang làm với những gì khác đang xảy ra và giúp bạn quyết định phải làm gì.
Và như anh có thể tưởng tượng, khi giảm hoạt động ở vùng đó thì bạn ít có khả năng bị xao nhãng và bị kéo ra khỏi trạng thái đang có.
Còn hai điều khác xảy ra khi người ta bị thôi miên.
Một là vùng vỏ trước trán bên lưng (DLPFC) có độ kết nối chức năng cao hơn với hồi đảo (insula).
Đó là phần khác của mạng lưới nhận biết, nó là một phần của hệ thống kiểm soát tâm-thể, nhạy với những gì đang xảy ra trong cơ thể.
Nó cũng là một phần của mạng đau.
Nhưng đó cũng là một vùng não nơi bạn có thể kiểm soát những thứ trong cơ thể mà bạn thường không nghĩ mình có thể kiểm soát.
Ví dụ, chúng tôi đã thực hiện một nghiên cứu nhiều năm trước, chọn những người có khả năng bị thôi miên cao, thôi miên họ, và bảo họ tưởng tượng.
Chúng tôi đã cho họ đi một chuyến tham quan ẩm thực tưởng tượng.
Họ sẽ ăn những món ưa thích của mình trong tưởng tượng.
Và chúng tôi thấy họ tăng tiết axit dạ dày khoảng 87%.
Vì dạ dày họ hành xử như thể sắp được ăn thật, có một phụ nữ còn cảm thấy sống động đến mức nửa chừng cô ấy nói, thôi dừng lại, tôi no rồi.
Dù chưa ăn bất kỳ thức ăn thật nào.
Thật đáng kinh ngạc.
Rồi chúng tôi bảo họ thư giãn và nghĩ đến bất cứ điều gì ngoài đồ ăn hay đồ uống.
Và chúng tôi thấy tiết axit dạ dày giảm khoảng 40%.
Vậy họ có thể — và đó là DLPFC qua insula ra lệnh cho dạ dày là bạn đang nhận thức có thức ăn hay không.
Thậm chí chúng tôi còn tiêm cho họ pentagastrin, chất kích thích tiết axit dạ dày.
Ngay cả khi đó, trong điều kiện thôi miên, họ vẫn giảm được 19% tiết axit dạ dày.
Vì vậy não có khả năng tuyệt vời kiểm soát những gì đang xảy ra trong cơ thể theo những cách mà chúng ta nghĩ mình không có khả năng kiểm soát.
Đó chỉ là một ví dụ.
Đó là kết nối DLPFC — insula.
Điều thứ ba xảy ra là bạn có kết nối chức năng nghịch đảo giữa DLPFC và hồi cingulate sau (posterior cingulate cortex).
Hồi cingulate sau là một phần của mạng chế độ mặc định (default mode network).
Nó nằm ở phía sau não.
Hoạt động của vùng này giảm, ví dụ, ở những người thiền.
Trong thiền, bạn được cho là vô ngã.
Bạn được cho là, cái bản ngã là ảo tưởng.
Bạn nên để nó tan đi và chỉ trải nghiệm mọi thứ.
Và khi bạn làm vậy, hoạt động của hồi cingulate sau giảm.
Kết nối nghịch đảo là khi tôi đang làm điều gì đó nhưng tôi không nghĩ về ý nghĩa của nó đối với bản thân tôi.
Tôi có thể thậm chí không nhớ nhiều về nó.
Nếu có nhớ, tôi cũng không quá bận tâm.
Và đó là một phần của sự phân ly xảy ra khi thôi miên.
Vậy đó là cách bạn đặt những điều ra ngoài ý thức và không lo lắng về ý nghĩa của chúng. Điều đó cũng góp phần tăng tính linh hoạt nhận thức. Bạn biết đấy, nếu bạn nghĩ, “ồ, người như tôi thường không làm việc này,” thì điều đó có thể ngăn bạn triển khai một dạng liệu pháp tâm lý mới, chẳng hạn, mà bạn chưa từng làm trước đây. Nhưng nếu hoạt động ở phần não chịu trách nhiệm suy xét ý nghĩa bị giảm, bạn có khả năng linh hoạt nhận thức hơn và sẵn sàng thử nghiệm. Và đó cũng là một trong những lợi thế trị liệu của thôi miên.
Người mắc ADHD có biểu hiện rối loạn ở các thành phần của những mạng lưới này không? Và thôi miên đã từng được dùng để tăng khả năng tập trung và duy trì chú ý của người ta chưa? Bởi đó là một thành phần vốn có trong trạng thái thôi miên.
Có hai cách để nghĩ về chuyện này. Về mặt tăng cường tập trung, vâng, nó rất hữu ích trong việc dạy người ta chuẩn bị tâm trí để thu hẹp và tập trung vào một thứ. Và khi, bạn biết đấy, khi bạn thực sự say mê đọc gì đó hoặc đang viết một trang, ý tôi là, tôi cũng có những lúc như thế. Đôi khi tôi nghĩ, ôi trời ơi, tôi phải làm việc này thêm một tiếng nữa. Những lúc khác, một tiếng trôi qua và tôi nghĩ, hay quá. Bởi vì khi bạn ở trong đó, nó cảm thấy như trò chơi đối với bạn. Bạn biết đấy, bạn chỉ đang ghép các mảnh của câu đố lại với nhau. Thật vui. Bạn hoàn toàn bị cuốn hút. Với tôi, đó là trải nghiệm giống như thôi miên. Khi tôi gặp khó khăn, khi tôi đang vật lộn, đôi khi làm những việc như tự thôi miên có thể giúp. Có thể với một số người mắc rối loạn đó, việc huấn luyện tự thôi miên có thể hữu ích. Nhưng chúng ta phải xem họ dễ bị thôi miên đến mức nào rồi mới quyết định tiếp.
Bạn đã dùng thôi miên thành công cho những việc gì, hoặc người khác đã dùng thôi miên lâm sàng cho những việc gì? Và có lĩnh vực nào trong các thách thức hoặc bệnh tâm thần, tôi đoán là như vậy, mà đặc biệt phù hợp với điều trị bằng thôi miên không? Có, có chứ. Chúng tôi thấy nó rất hữu ích trong giảm căng thẳng. Sự kết nối tâm-thân rất có ích vì một phần của vấn đề về căng thẳng là nhận thức của bạn. Bạn đã đề cập điều đó trước đó theo một cách tốt. Bạn đang xem một trận bóng đá hay gì đó và bạn cảm nhận phản ứng vật lý. Điều đó có thể là thứ củng cố: “Wow, thật kích thích. Cứ tiếp đi.” Nó cũng có thể rất làm phân tâm. Bạn nhận ra điều đó trong cơ thể mình. Cơ thể bạn căng lên. Bạn bắt đầu đổ mồ hôi. Hệ thần kinh giao cảm hoạt động. Nhịp tim tăng. Khi bạn nhận thấy điều đó, bạn nghĩ, “ôi trời, tình hình tệ lắm.” Rồi bạn càng cảm thấy tệ hơn. Nó giống như một quả cầu tuyết lăn xuống dốc.
Thôi miên có thể rất hữu ích trong việc tách phản ứng thân thể khỏi phản ứng tâm lý. Vì vậy chúng tôi dạy người ta tưởng tượng cơ thể mình đang trôi ở một nơi an toàn và thoải mái, như bồn tắm, một hồ nước, bồn nước nóng, hoặc trôi trong không gian. Rồi tưởng tượng vấn đề đang gây áp lực cho họ trên một màn hình tưởng tượng với một quy tắc là dù bạn thấy gì trên màn hình, bạn vẫn giữ cơ thể mình thoải mái. Vào thời điểm này, bạn vẫn chưa kiểm soát được stress, nhưng bạn có thể kiểm soát phản ứng thể chất của mình đối với nó. Và điều đó khiến bạn cảm thấy kiểm soát hơn. Ít ra thì có một điều tôi có thể quản lý. Rồi bạn có thể dùng nó để nghĩ qua hoặc hình dung một việc bạn có thể làm về tác nhân gây stress đó. Vậy nên thôi miên rất hữu ích trong việc kiểm soát tương tác tâm-thân liên quan đến stress.
Nó rất hữu ích cho mọi người để đi vào giấc ngủ. Tôi nhận được email từ những người nói, “tôi đã không ngủ ngon trong 15 năm.” Và bây giờ lần đầu tiên, tôi nghe ứng dụng của bạn và tôi có thể ngủ vào ban đêm. Tôi đã dùng tự thôi miên để ngủ từ lâu. Và giờ thì có ứng dụng Reverie, và chúng ta sẽ nói về mối quan hệ của chúng tôi với ứng dụng Reverie và các công dụng của nó. Tôi thấy nó cực kỳ hữu ích. Đó là một dạng huấn luyện các mạng lưới này, phải không?
Đúng vậy. Vậy với việc lặp đi lặp lại tự thôi miên, người ta có thể tưởng tượng những mạng lưới đó đang trở nên mạnh hơn. Tôi nghĩ vậy. Chúng tôi chưa có bằng chứng cho điều đó, nhưng, bạn biết đấy, hiện tượng tăng cường lâu dài (long-term potentiation) cung cấp một con đường, và bạn đã mô tả chúng trên chương trình của bạn nhiều lần, cho phép việc kích hoạt lặp lại một mạng lưới thực sự xây dựng các kết nối mới có hiệu quả. Và ít nhất, ngay cả về mặt học tập và trí nhớ, nếu bạn bắt đầu thu nhận ký ức về một vấn đề…
Một điều chúng tôi dùng thôi miên cho là điều trị các ám ảnh/fobi, ví dụ. Vấn đề với những người có fobi, như sợ máy bay hay vượt cầu hoặc ở chỗ cao, là càng tránh né thì nguồn liên kết và ký ức duy nhất lại là nỗi sợ của họ. Họ không có trải nghiệm tốt với nó vì họ tránh. Bạn biết đấy, nó giống như phải “lên ngựa lại sau khi ngã.” Và với thôi miên, nếu bạn có thể khiến người ta quản lý lo âu đủ để họ có nhiều trải nghiệm hơn, một dải trải nghiệm rộng hơn, họ bắt đầu có một mạng lưới liên kết không còn quá tiêu cực và thậm chí có thể tích cực. Trong liệu pháp, câu chuyện của họ là một thành phần rất lớn. Đúng. Và trong thôi miên, câu chuyện cũng là một thành phần rất lớn. Vậy chắc hẳn trạng thái não là thứ thực sự khác biệt. Bởi vì, bạn biết đấy, tôi nghĩ những người từng bị chấn thương hay có fobi chắc chắn có thể trò chuyện về nó. Một số người trong họ có thể đông cứng, một số có thể mất khả năng diễn đạt, v.v. Nhưng trạng thái đó kết hợp với câu chuyện khác gì, theo bạn, để cho phép các mạng lưới thần kinh nền tảng này được kích hoạt hoặc thay đổi?
Tôi nghĩ về điều này giống như khử nhạy cảm không theo hệ thống vì bạn đang thay đổi trạng thái tinh thần. Và tôi nghĩ ngày càng có nhiều bằng chứng rằng chính việc thay đổi trạng thái tinh thần tự nó có tiềm năng trị liệu. Chúng ta đang thấy điều đó với ketamine trong điều trị trầm cảm, một loại thuốc gây phân ly. Chúng ta thấy nó. Chúng ta biết điều đó mỗi sáng khi thức dậy, vấn đề đó. Bạn biết đấy, bạn đã mắc sai lầm khi đọc một email khó chịu lúc 11 giờ tối.
Bạn không biết phải làm gì.
Bạn thức dậy vào buổi sáng và nghĩ, ôi, thằng ngốc đó.
Ừ, đây là những gì tôi sẽ làm.
Bạn biết đấy, chỉ thay đổi trạng thái tinh thần thôi cũng đã có tiềm năng trị liệu.
Và tôi nghĩ chúng ta đánh giá thấp khả năng tự điều chỉnh và thay đổi phản ứng của mình, để trở nên linh hoạt hơn về mặt nhận thức, cảm xúc và cơ thể.
Và vì vậy chúng ta làm những điều, bạn đúng, theo những nguyên tắc tương tự: đối diện với một vấn đề, nhìn nó từ một góc độ khác,
rồi tìm cách kết nối lại với nó, thay thế bằng thứ gì đó khiến bạn cảm thấy tốt hơn thay vì tồi tệ hơn để kích hoạt các trung tâm khác của não như hệ thống phần thưởng mesolimbic.
Và tôi làm điều đó bằng thôi miên và bạn có thể làm nhanh hơn nhiều.
Mọi người không nghĩ họ có thể, nhưng họ có thể.
Nếu bây giờ bạn đang có trải nghiệm thể chất đó, kiểu như tôi đang nghĩ về chuyện này, nhưng tôi không cảm thấy tệ như trước đây, thì đó có thể là một điều rất mạnh mẽ.
Và bạn có thể làm được điều đó bằng thôi miên.
Tôi có một người phụ nữ đến gặp tôi đã từng bị cố hiếp.
Lúc ấy trời sắp tối.
Cô ấy đang đi về từ cửa hàng tạp hóa.
Và một gã túm lấy cô rồi muốn lôi cô lên căn hộ.
Chuyện xảy ra ngay bên ngoài căn hộ cô.
Cô bắt đầu chống cự.
Cuối cùng cô bị gãy nền sọ.
Gã kia chạy mất.
Cảnh sát tới.
Vì cô chưa bị hiếp, họ bỏ đi.
Họ không quan tâm.
Và cô muốn dùng thôi miên để có hình ảnh rõ hơn về gã đó trông như thế nào, điều này rất đau đớn và khó chịu.
Cô ấy khá dễ bị thôi miên.
Tôi đưa cô ấy vào trạng thái trôi lơ lửng.
Tôi nói, bây giờ bạn an toàn và thoải mái.
Không có gì có thể xảy ra làm hại cơ thể bạn.
Nhưng ở phía bên trái của “màn hình”, tôi muốn bạn tưởng tượng gã đàn ông này đến gần và những gì đang xảy ra.
Và cô nói, tôi thực sự, trời tối dần, tôi thực sự không thể nhìn rõ các nét mặt của hắn.
Nhưng tôi nhận ra một điều mà trước đó mình không dám nhớ.
Nếu hắn lôi tôi lên trên, hắn không chỉ muốn hiếp tôi.
Hắn sẽ giết tôi.
Và theo một cách nào đó, những gì cô ấy nhìn thấy còn tồi tệ hơn.
Vậy nên, bạn có thể nghĩ, tốt lắm, Spiegel.
Anh làm cô ấy sợ hơn trước.
Nhưng như bạn đã chỉ ra trong bài giảng về PTSD và stress, bạn phải đối diện chấn thương để tái cấu trúc cách hiểu về nó.
Vì vậy, ở phía bên kia của “màn hình”, tôi cho cô ấy hình dung, bạn đang làm gì để tự bảo vệ?
Và mọi người trong tình huống chấn thương đều thực hiện một chiến lược tự bảo vệ nào đó.
Đó là mạng lưới nổi bật (salience network) được kích hoạt.
Và cô nói, bạn biết không, hắn ngạc nhiên vì tôi chống cự quyết liệt như vậy.
Hắn không nghĩ tôi sẽ làm thế.
Và cô nhận ra một mặt là tình huống còn tồi tệ hơn cô nghĩ.
Nhưng mặt khác, chính cô rất có thể đã cứu được mạng sống mình.
Vậy nên đó là một cách giúp cô tái cấu trúc trải nghiệm chấn thương và làm cho nó dễ chịu hơn.
Điều đó giúp ích cho cô.
Cô không nhận ra, không thể nhận diện gã đàn ông, nhưng nó giúp cô tái cấu trúc và hiểu trải nghiệm của mình.
Và đó là điều bạn có thể làm chỉ bằng liệu pháp nói chuyện thông thường.
Nhưng đôi khi bạn có thể làm điều đó nhanh hơn và hiệu quả hơn rất nhiều bằng thôi miên.
Có một thử nghiệm ngẫu nhiên ở Israel cho thấy việc thêm thôi miên vào điều trị PTSD thực sự cải thiện kết quả.
Vậy nên đó là một cách thực hiện những điều mà chúng ta hiểu trong thế giới tâm lý trị liệu rộng hơn, nhưng nhanh hơn và đôi khi hiệu quả hơn.
Có một điều tôi muốn thêm, Andrew, đó là, bạn biết đấy, có quan niệm của cố Gordon Bauer, một nhà tâm lý học nhận thức xuất sắc, một trong những người sáng lập tâm lý học nhận thức ở Stanford.
Gordon đã giúp thiết lập khái niệm trí nhớ phụ thuộc trạng thái (state-dependent memory), rằng khi bạn ở trong một trạng thái tinh thần nhất định, bạn tăng khả năng nhớ lại những thứ liên quan đến trạng thái đó.
Ví dụ xấu của nó là người say giấu chai rượu rồi không nhớ để đâu cho tới khi lại say, lúc đó anh ta ở trong cùng trạng thái tinh thần.
Mọi người rơi vào trạng thái phân ly khi bị chấn thương.
Vì vậy, ở một góc độ, thôi miên đang giúp họ nhớ và xử lý ký ức tốt hơn vì họ đang ở trong trạng thái tinh thần giống hơn với lúc sự việc xảy ra.
Và hầu hết nạn nhân hiếp dâm sẽ nói với bạn, tôi đang trôi trên cao phía trên cơ thể mình, cảm thấy tội nghiệp cho người phụ nữ bị tấn công bên dưới.
Người ta trong những cơn chấn thương chỉ nói rằng, bạn biết đấy, tôi bị trống rỗng.
Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra.
Tôi như vận hành trên chế độ tự động.
Và đó là một dạng trạng thái tự thôi miên.
Vậy nên khi bạn sử dụng thôi miên để giúp họ xử lý ký ức chấn thương, bạn làm cho trạng thái họ đang có ngay trong phòng khám của bạn trở nên phù hợp hơn với trạng thái mà họ có khả năng đã ở khi chấn thương xảy ra.
Và tôi nghĩ đó là một phần giúp thúc đẩy điều trị các rối loạn liên quan đến chấn thương.
Ở một chừng mực nào đó, nguyên tắc, Andrew, là bạn cần phải đối mặt lại với tình huống chấn thương trước khi bạn có thể điều chỉnh các liên tưởng của mình đối với nó.
Rồi sau đó tìm cách tiếp cận vấn đề đó hoặc cách bạn đã tiếp cận vấn đề ấy từ một điểm nhìn khác.
Và tôi nghĩ điều xảy ra là đôi khi mọi người quá giỏi trong việc tách mình ra khỏi ký ức.
Nó vẫn nằm kia đâu đó.
Nó không ở ngoài tầm nhìn, nhưng không phải là ngoài tâm trí.
Nó có tác động lên bạn, nhưng bạn không thể đối phó với nó.
Bạn không thể tái xử lý nó.
Vấn đề là quyền kiểm soát.
Và thôi miên, thứ có tiếng xấu là lấy đi quyền kiểm soát, thực ra là một cách tuyệt vời để tăng cường quyền kiểm soát của bạn đối với tâm trí và cơ thể.
Nó làm tôi nhớ rằng việc gọi đúng tên rất quan trọng.
Bạn gần như tự hỏi nếu thôi miên tự thân và thôi miên lâm sàng được gọi bằng một cái tên khác, có lẽ nó đã tách biệt khỏi thôi miên biểu diễn ở sân khấu theo cách khiến người ta bớt sợ hãi, bớt thấy lạ, bớt thấy phức tạp để đón nhận.
Nhưng, bạn biết đấy, một phần lý do để có cuộc thảo luận này là tôi, tôi đã có những trải nghiệm tuyệt vời với thôi miên.
Tôi đã xem dữ liệu rồi, bạn biết đấy, chúng ta đang nói đến rất nhiều ví dụ lâm sàng. Nó mạnh mẽ đến mức gần như quy về các trạng thái não bộ thần kinh. Và, bạn biết đấy, tôi nghĩ trong những năm tới nó sẽ trở nên phổ biến hơn. Bạn đã mô tả vài trường hợp người ta được giảm triệu chứng rất nhanh. Những thay đổi đó bền vững đến đâu? Có cần phải theo dõi tiếp không? Và liệu có cần làm việc với một nhà thôi miên lâm sàng không? Liệu tốt hơn khi làm vậy so với tự thôi miên và những cách tương tự?
Hầu hết mọi người bắt đầu bằng cách đến gặp một nhà lâm sàng như tôi. Tốt hơn khi gặp ai đó có giấy phép và đào tạo trong ngành nghề chuyên môn của họ. Một người thực sự có thể đánh giá vấn đề của bạn và đảm bảo rằng bạn không biến người ta thành người bớt đau ngực mà bỏ qua vấn đề động mạch vành. Bởi vì họ có thể có một vấn đề thực sự ở đó. Thôi miên có thể điều chỉnh triệu chứng, nhưng không giải quyết vấn đề nền sâu xa hơn. Đúng vậy.
Và thông thường khi tôi dùng nó với bệnh nhân, tôi thường chỉ gặp họ một hoặc hai lần, hoặc thỉnh thoảng, chứ không phải hàng tuần. Và chắc chắn không phải hàng ngày nếu họ bị đau. Thôi miên rất hữu ích cho đau. Việc tôi làm là xác định mức độ dễ vào trạng thái thôi miên của họ. Tôi cho họ một bài kiểm tra ngắn tiêu chuẩn về khả năng trải nghiệm thôi miên, rồi cùng họ thực hiện một bài tập tự thôi miên để xử lý vấn đề, xem họ phản ứng thế nào. Rồi dạy họ cách tự làm cho mình.
Bây giờ chúng tôi đã phát triển một ứng dụng, Reverie, có thể dạy người ta và hướng dẫn họ từng bước để xử lý đau, stress, tập trung, mất ngủ, giúp ăn uống lành mạnh hơn và bỏ thuốc lá. Chúng tôi có các thành phần kéo dài khoảng 15 phút và những thành phần chỉ mất một hoặc hai phút để người ta làm mới và củng cố. Thôi miên hai phút hay thậm chí chỉ một phút. Đúng, đúng. Và chúng tôi thấy khoảng hai phần ba số người cho rằng ngay cả phần làm mới một phút cũng giúp họ cảm thấy khá hơn. Họ báo cáo là cảm thấy tốt hơn. Vì vậy điều hay là bạn sẽ biết rất nhanh liệu nó có khả năng giúp bạn hay không. Và nếu có, bạn có thể học để tự làm cho mình.
Có bằng chứng nào cho thấy thôi miên hoặc tự thôi miên có thể dùng để đối phó với những suy nghĩ ám ảnh không? Đôi khi có. Có một số người rất ám ảnh mà đơn giản là không dễ vào thôi miên. Và điều đó không phải ngẫu nhiên. Họ có xu hướng quá kiểm soát suy nghĩ. Họ luôn bận rộn đánh giá thay vì trải nghiệm. Đó là một cái cân mà chúng ta phải đạt được. Đôi khi chúng ta quá cảm xúc và quá đắm chìm, và bạn không đủ tỉnh để nhìn thấy các khả năng khác. Đó có thể là một vấn đề. Nhưng mặt khác, đôi khi bạn quá cứng nhắc và kiểm soát, không để cảm xúc dẫn dắt bạn làm những gì cần thiết để tự bảo vệ mình hoặc bảo vệ người khác. Vậy nên tôi nói nhìn chung những người mắc OCD nằm về phía ít dễ bị thôi miên hơn trên thang phổ. Họ ít có khả năng cho phép bản thân tham gia vào bất cứ thứ gì. Ví dụ điển hình là hành vi kiểm tra trong OCD. Họ không nhớ liệu họ đã khóa cửa hay tắt bếp ga chưa và họ cứ quay lại kiểm tra hoài. Ở đó, thành phần đánh giá của não phần nào lấn át thành phần trải nghiệm. Đôi khi người ta có thể thu được một vài lợi ích, nhưng họ không phải là nhóm mà tôi cho là có khả năng phản ứng tốt nhất với phương pháp tự thôi miên.
Ông có thể cho biết khả năng vào trạng thái thôi miên là gì, nó được đánh giá ra sao, và bài kiểm tra cuộn mắt của Spiegel là gì không? Khả năng vào trạng thái thôi miên chỉ đơn giản là năng lực để có trải nghiệm thôi miên. Và chúng tôi có một bài kiểm tra gọi là Hypnotic Induction Profile, trong đó chúng tôi đưa ra một trải nghiệm thôi miên được cấu trúc cao. Khoảng một phần ba người trưởng thành là hoàn toàn không thể vào được thôi miên. Phần còn lại — khoảng hai phần ba — thì ở mức độ khác nhau, và khoảng 15% là cực kỳ dễ bị thôi miên. Chúng tôi có thể đo điều đó và cho điểm từ 0 đến 10. Điều đó rất hữu ích. Những người có khả năng từ thấp đến trung bình thích được giải thích về những gì bạn đang làm, nhưng họ vẫn có thể nhận lợi ích. Vì vậy nó giúp tôi định hướng bản chất điều trị với những người này.
Còn về cuộn mắt, cha tôi thường dùng phương pháp thu hút ánh mắt vào một điểm cố định. Ông hay nói: “nhìn lên trần nhà.” Tôi nói vậy để những người đang nghe hoặc xem video hiểu. Bài kiểm tra cuộn mắt của Spiegel yêu cầu nhìn lên trần nhà, tức là ngửa đầu ra sau. Tôi đang hếch cằm và nhìn lên trần ngay bây giờ. Nhưng tôi cũng đang hướng mắt lên trên và mắt mở. Bài kiểm tra cuộn mắt là khi khép mí trong khi mắt vẫn mở — tức là xem khi bạn cố gắng khép mắt thì mắt có cuộn ra sau hay không. Như bạn nói, nếu thấy lòng trắng mắt (sclera) thì nghĩa là bạn rất hoặc khá dễ bị thôi miên. Trong khi nếu mắt hạ xuống và bạn thấy mống mắt (phần có màu) lúc mắt khép lại thì ít dễ bị thôi miên hơn. Bạn đang yêu cầu não làm việc khó: giữ mắt hướng lên trong khi khép mí.
Chuyển động mắt có liên quan nhiều đến mức độ ý thức. Vùng xám quanh ống não (periaqueductal gray) bao quanh các nhân của các dây thần kinh sọ. Khi chúng ta ngủ thì chúng ta khép mắt; khi mơ thì chúng ta có chuyển động mắt nhanh (REM). Hầu hết các loại thuốc ảnh hưởng tới mức độ ý thức đều có thể tác động lên mắt và chuyển động mắt, hoặc làm đồng tử giãn hoặc co, tùy đó là chất kích thích hay opioid. Còn có một thực hành Thiền cổ gọi là nhìn vào “con mắt thứ ba”, bạn nhìn lên phía trong, như thể có một con mắt thứ ba giữa hai mắt ở trán. Tôi nghĩ là vì chúng ta là sinh vật thị giác. Về mặt thể chất chúng ta khá yếu so với nhiều loài: nhiều loài chạy nhanh hơn ta, khứu giác cũng hơn ta. Chim ưng có thể đọc chữ báo ở khoảng cách 100 yard, còn chúng ta thì không. Vì vậy đầu vào cảm giác phòng thủ chính của chúng ta là thị giác.
Nhưng vấn đề then chốt là thế này: thường khi chúng ta nhắm mắt lại thì cũng sắp ngủ. Bạn biết đấy, bạn không còn bận tâm đến chuyện gì đang diễn ra trên thế giới nữa. Ở đây, bạn duy trì một trạng thái tỉnh táo trong lúc nghỉ ngơi. Vậy là bạn đang tập trung, nhưng hướng vào bên trong. Đó là một trạng thái bất thường. Thông thường chúng ta phải nhắm mắt theo định kỳ. Khi nhắm mắt trong một khoảng thời gian, thường là để đi vào giấc ngủ. Và khi đó bạn không còn lo phải phát hiện rủi ro hay mối đe dọa nữa. Vì vậy đó là một trạng thái thú vị bởi bạn đang quay vào bên trong, về cơ bản. Bạn nhìn lên, nhắm mắt lại, và cho phép những gì xảy ra bên ngoài xảy ra, đồng thời tập trung vào những gì diễn ra bên trong. Tôi nghĩ đó là một tín hiệu gửi tới não để quay vào bên trong.
Một ý tưởng xuất hiện nhiều là việc tiếp cận gần với nỗi sợ, tiếp cận gần với chấn thương, trải nghiệm lại nó như một cánh cổng để rồi điều chỉnh phản ứng đối với nó và tái lập cách phản ứng, làm cho điều gây phiền muộn hay khủng khiếp không còn kinh khủng như trước. Tôi đã nghe ông/bà nói trước đây rằng trong các phương pháp trị liệu, không chỉ là trạng thái bạn rơi vào, mà còn là việc bạn có đưa mình tới đó một cách tự nguyện hay không. Đúng như vậy. Yếu tố tự phơi nhiễm có chủ đích này — quyết định rằng mình sẽ đối diện với chấn thương, đối diện với nỗi đau, đối diện với mất ngủ, đối diện với…vân vân — rồi điều chỉnh phản ứng cảm xúc ngay cạnh thứ gây phiền ấy. Đó dường như là nét đặc trưng của phương pháp điều trị này và hầu như tất cả các phương pháp để vượt qua những chuyện khó khăn.
Làm sao người ta bắt đầu nghĩ về việc thực sự xử lý một chuyện như thế này mà tránh được nguy cơ chỉ tái kích hoạt nhiều trải nghiệm đau đớn? Bởi vì phần lớn việc làm một con người có chức năng cũng là đi làm mỗi ngày, tương tác với người khác và không mang chấn thương của mình ra phơi bày hết lên bàn, hay nói cách khác là có thể cứ thế mà hoạt động được — điều đó cực kỳ quan trọng. Vậy với tư cách nhà lâm sàng, ông/bà nghĩ thế nào về chuyện này? Bạn cần tìm cách cảm thấy kiểm soát được việc tiếp cận và định nghĩa những gì đã xảy ra theo cách của chính mình. Vấn đề không phải là bạn có bị phơi nhiễm với điều làm bạn khó chịu hay không, mà là bạn xử lý nó thế nào? Bạn hiểu nó ra sao? Làm sao suy nghĩ về một vấn đề theo cách khiến bạn cảm thấy hiểu nó hơn, cảm thấy kiểm soát hơn. Bạn có thể tắt khi muốn, bạn có thể bật khi muốn. Và vì vậy trong đời ta vẫn phải đối mặt với những chuyện căng thẳng. Việc tiếp xúc đơn thuần với chấn thương hay stress vốn là một phần của cuộc sống. Chúng ta không thể tránh được ngay cả khi muốn. Và nó không dễ chịu, không hay ho, nhưng đôi khi đó là những điều bạn cần học về cuộc sống. Nếu bạn có thể tìm được một “thuật toán” để đối mặt với nó, đặt nó vào đúng góc nhìn, xử lý nó, bạn sẽ trở nên mạnh mẽ hơn chứ không yếu đi.
Tôi có thể thấy ví dụ trong thôi miên từ mô tả của ông/bà, nơi bạn muốn thống nhất kết nối tâm-thân: cảm nhận những gì bạn đang nghĩ, nghĩ về những gì bạn đang cảm thấy, v.v. Nhưng tôi cũng có thể chỉ ra những yếu tố trong quá trình thôi miên mà ở đó bạn cố tách rời những thứ đó. Ông/bà nghĩ cách thích nghi nhất để khái niệm hóa mối quan hệ tâm-thân là gì? Tôi nghĩ đó không phải là vấn đề kiểm soát tuyệt đối mà là có nhiều kiểm soát hơn. Chúng ta cần nghĩ về não như một dụng cụ và các tín hiệu cơ thể cũng là dụng cụ giúp ta hiểu chuyện gì đang xảy ra trong thế giới, ta cần gì, điều gì quan trọng, điều gì không, nhưng đồng thời đó là thứ có thể được quản lý chứ không chỉ đơn thuần bị tiếp nhận. Và thôi miên, tôi nghĩ, là một dạng cực đoan nơi ta có thể đẩy tới mức tối đa khả năng điều tiết đau. Đau là một ví dụ tốt. Rõ ràng là bạn cần chú ý: nếu bạn vừa làm gãy mắt cá, tốt nhất là phải chú ý và đi khám, hoặc nếu bạn đang bị một cơn đau ngực dữ dội dưới xương ức, bạn nên làm gì đó. Nhưng não chúng ta có xu hướng xử lý tất cả tín hiệu đau như thể chúng là những tín hiệu đau mới cần được chú ý ngay. Tôi dạy người ta nghĩ về cơn đau và phân loại nó. Xem xem cơn đau có nghĩa là nếu bạn đặt trọng lượng lên chỗ này thì bạn sẽ tái chấn thương mắt cá không, hay nó chỉ đơn giản báo rằng cơ thể đang hồi phục và cơn đau là dấu hiệu mọi thứ đang dần trở lại bình thường? Và bạn có thể điều chỉnh cách xử lý cơn đau dựa trên việc não bạn nói cơn đau đó có ý nghĩa gì. Điều đó cũng đúng với nỗi đau cảm xúc. Và đặc biệt tôi nghĩ một chiến lược hữu ích là coi một vấn đề giữa người với người hoặc mối đe dọa sắp tới như một cơ hội để làm gì đó nhằm cải thiện tình hình. Vậy nó không chỉ là chuyện đang xảy ra với bạn mà còn là điều bạn có thể tác động và làm gì đó về nó. Vì vậy là kết hợp giữa tiếp nhận và phản ứng chủ động — tôi nghĩ điều đó có thể tạo khác biệt. Bạn cố gắng xử lý nó theo cách mang lại cho bạn hiểu biết sâu hơn về những gì đang xảy ra. Bạn đối mặt, nhưng đồng thời bạn cũng nói: đây là cơ hội để mình làm gì đó về nó. Và ngay khi bạn thực tế nâng cao khả năng tác động — và điều này không có nghĩa là tưởng tượng là một cơn đau tim không xảy ra — mà là nghĩ ra cách phục hồi sau một cơn đau tim hay một cái chân gãy, theo cách đưa càng nhiều kiểm soát vào tình huống càng tốt.
Trẻ em có thể được thôi miên an toàn hay tự thôi miên không? Đôi khi trẻ khó tự thôi miên hơn. Chúng cần nhiều cấu trúc hơn để làm việc đó. Người lớn phải hỗ trợ, gần như “chia sẻ” một phần chức năng điều hành của vùng vỏ não trước trán bên lưng (dorsolateral prefrontal cortex) với các em. Nhưng vâng, hoàn toàn có thể. Trẻ em rất dễ bị thôi miên. Tôi biết nhiều bác sĩ nhi khoa sử dụng thôi miên rất hiệu quả mọi lúc. Họ khiến trẻ tập trung vào thứ khác. Những nha sĩ giỏi cũng dùng nó để giúp trẻ bớt sợ và bớt đau. Vậy nên có, nó có thể rất hiệu quả cho trẻ em.
Chúng tôi đã thực hiện một thử nghiệm ngẫu nhiên.
Tôi có một bài báo đăng trên tạp chí nhi khoa.
Bài báo đó nói về những đứa trẻ phải trải qua chụp bàng quang-niệu đạo khi đi tiểu (voiding cystourethrogram).
Vì vậy tôi sẽ gặp các em và mẹ các em vào tuần trước đó.
Chúng tôi sẽ hỏi bọn trẻ muốn ở đâu.
Và tôi sẽ nói, các con sắp chơi một trò đùa với bác sĩ của mình.
Cơ thể con ở đây. Con thì ở chỗ khác.
Hãy đi thăm bạn. Đi Disneyland.
Làm một điều gì đó khác.
Người mẹ sẽ làm việc cùng tôi ở đầu bàn.
Và chúng tôi thấy rằng những trẻ này dễ chụp hình hơn nhiều — thủ thuật ngắn hơn 17 phút.
Với một đứa trẻ nhỏ, 17 phút là rất dài.
Vì vậy nó có thể rất hiệu quả với trẻ em.
Chúng bớt lo âu hơn.
Chúng ít đau hơn và vượt qua những thủ thuật khó khăn này rất tốt.
Thôi miên đã từng được áp dụng cho các cặp đôi, như trị liệu cặp đôi, chưa?
Ông có biết về bất kỳ chương trình thôi miên phối hợp nào không?
Tôi đã làm rất nhiều trong các nhóm, nhưng không phải với các cặp đôi.
Bạn có thể thôi miên nhiều người cùng lúc.
Trong trường hợp ung thư vú di căn, có một nhóm khoảng 10 phụ nữ họp một lần một tuần.
Và tất cả chúng tôi đều cùng nhập vào trạng thái thôi miên.
Tôi không biết ông thôi miên họ cùng nhau như vậy.
Vâng, đúng vậy.
Thật hấp dẫn.
Và nếu có gì, tôi nghĩ điều đó làm nổi bật năng lực tốt nhất ở mọi người vì đó là một trải nghiệm xã hội chia sẻ.
Họ sẽ nói về điều đó sau buổi làm việc.
Vì vậy, vâng, điều đó hoàn toàn khả thi.
Chính hơi thở, như ông mô tả, là một cây cầu giữa trạng thái có ý thức và vô thức.
Vai trò của hô hấp trong việc chuyển đổi trạng thái não bộ trong một quy trình thôi miên là gì?
Có những kiểu thở có thể làm tăng hưng phấn hệ giao cảm hoặc có thể giảm.
Có thể là, bạn biết đấy, kiểu thở thở dài theo chu kỳ (cyclic sighing) — tức là bạn dành nhiều thời gian hơn để thở ra so với thở vào.
Và có lý do để tin rằng nó kích hoạt hoạt động của hệ thần kinh phó giao cảm, vì bạn đang tăng áp lực trong lồng ngực
và do đó cho phép tim chậm lại bởi vì máu trở về tâm nhĩ dễ dàng hơn.
Tôi có sử dụng điều đó.
Tôi yêu cầu mọi người hít một hơi thật sâu như một phần của phần dẫn nhập (induction) rồi từ từ thở ra.
Và một phần nhờ vào nghiên cứu chung của chúng tôi, tôi nhấn mạnh hơn việc thở ra kéo dài như một phần của đó để tăng cường ý tưởng trong phần dẫn nhập
rằng đây là một thời gian để thư giãn vì tôi nghĩ họ đang gây ra cảm giác đó và có lẽ cũng nhận ra nó.
Vì vậy, ông hoàn toàn đúng khi nói rằng hơi thở rất thú vị vì nó nằm ngay ranh giới giữa kiểm soát có ý thức và vô thức —
nó vẫn sẽ diễn ra tự động, nhưng chúng ta có thể kiểm soát được.
Và đó là một cách để chúng ta tự chứng tỏ khả năng điều chỉnh trạng thái nội tại của mình rộng hơn.
Bạn có thể thực hiện nó bằng cách suy nghĩ về nó như cách chúng ta làm trong kiểm soát đau với thôi miên,
hoặc bạn có thể đến mức nào đó tự nắm quyền điều khiển hơi thở của mình và làm những việc sẽ tạo ra thay đổi
mà bạn muốn thấy xảy ra trong cơ thể.
Tuyệt. Tôi thực sự háo hức muốn xem tất cả điều này sẽ tiến triển ra sao.
Vâng.
Hơi thở, thị giác, trạng thái cơ thể.
Tôi có thiếu thành phần nào nữa không?
Thường thì bạn ở một trạng thái thư giãn về thể chất.
Nhưng thành thật mà nói, có những người ở đỉnh cao phong độ, kể cả hiệu suất thể chất, thể thao hay trình diễn âm nhạc,
khi họ cũng ở trong trạng thái giống thôi miên.
Bạn biết đấy, tôi đã nói chuyện với các nghệ sĩ dương cầm cổ điển họ nói,
“Tôi không nghĩ về những ngón tay mình đang làm gì, nếu tôi bắt đầu nghĩ về ngón tay thì tôi sẽ làm hỏng.”
Tôi như đang lơ lửng trên cây đàn, nghĩ về âm sắc mà tôi muốn nghe phát ra từ nhạc cụ.
Đó cũng là một trạng thái giống thôi miên.
Và nhiều vận động viên khi ở phong độ đỉnh cao thì họ trôi chảy theo cảm xúc, họ không nghĩ từng bước một, “bây giờ tôi làm gì?”,
và đó là lúc họ làm tốt nhất.
Hoặc, bạn biết đấy, khi chúng ta đang làm việc hoặc thuyết trình và làm tốt thì ta cũng ở trạng thái giống thôi miên.
Vì vậy nó thường yêu cầu, nhưng không nhất thiết phải có, sự thoải mái về thể chất hay yên tĩnh.
Đôi khi đó có thể là hoạt động mãnh liệt.
Mọi người có thể tìm hiểu thêm về cách họ có thể được thôi miên ở đâu?
Chúng ta đã nhắc đến Reverie.
Chúng tôi sẽ đưa liên kết đến đó.
Truy cập bằng R-E-V-E-R-I dot com.
Hoặc có thể dùng ứng dụng Reverie trên App Store.
Tải ứng dụng Reverie từ App Store.
Có nguồn tập trung để mọi người tìm những nhà thôi miên được đào tạo bài bản không?
Có hai tổ chức chuyên nghiệp tốt sẽ giúp bạn việc đó.
Một là Society for Clinical and Experimental Hypnosis (Hiệp hội Thôi miên Lâm sàng và Thí nghiệm).
Và tôi nghĩ đó là S-C-E-H dot U-S.
Và American Society for Clinical Hypnosis (Hiệp hội Thôi miên Lâm sàng Hoa Kỳ).
Cả hai đều cung cấp dịch vụ giới thiệu chuyên gia.
Nói chung, hãy tìm người có giấy phép và được đào tạo trong ngành nghề chuyên môn chính của họ — tâm thần học, tâm lý học, y học, nha khoa — và người đó có đào tạo cũng như quan tâm đến việc sử dụng thôi miên như một phương pháp.
Trước hết, cảm ơn ông rất nhiều vì đã có mặt hôm nay, vì đã chia sẻ kiến thức.
Tôi hy vọng chúng ta có thể làm việc này lần nữa nhiều lần.
Thật tuyệt vời khi trong thế giới này, nơi chúng ta đang khám phá rất nhiều về cách cơ thể hoạt động, ông biết đấy, tâm trí vẫn còn khá bí ẩn.
Mọi người đang vật lộn với nhiều vấn đề.
Nhưng cũng có, tôi nghĩ mọi người rất hào hứng áp dụng những công cụ như thôi miên để trình diễn tốt hơn, cảm thấy tốt hơn về mặt tinh thần và thể chất.
Vì thế, ông đã chỉ cho chúng ta rất nhiều nguồn lực và cách những công cụ này hoạt động và nơi chúng đã được chứng minh có hiệu quả.
Vậy chỉ xin cảm ơn.
Tôi biết đây là cam kết nghề nghiệp, cam kết cả đời của ông và tất cả chúng ta đều được hưởng lợi.
Cảm ơn ông rất nhiều, David.
Chúng tôi sẽ (làm vậy).
歡迎收聽《Huberman Lab 精選》,在這裡我們重溫過去的節目,挑出對心理健康、身體健康與表現最有力且可立即應用的科學工具。
我是安德魯·胡伯曼(Andrew Huberman),任教於史丹佛醫學院,擔任神經生物學與眼科學教授。
現在進入我與大衛·斯皮格爾(Dr. David Spiegel)的對談。
大衛,非常感謝你來到節目。
安德魯,很榮幸。
你能告訴我們什麼是催眠嗎?
催眠是一種高度聚焦注意力的狀態。有點像意識中的長焦鏡頭。你所看到的東西細節非常豐富,但缺乏脈絡。如果你有過看一部好電影時完全投入,以致忘了自己在看電影,彷彿進入了電影的想像世界——你是電影的一部分,而不是觀眾;你在經歷它,而不是評價它——那就是一種類催眠的經驗,許多人在日常生活中都會有這類經驗。
如果我在看一場比賽,完全投入,但同時也能感覺到身體上的感受,像是注意到興奮或期待,那也是催眠狀態嗎?
只要你的體感、身體經驗是你所參與的那場賽事的一部分,我會說那是一種自我改變的催眠式經驗。如果你的生理反應讓你分心或讓你想到別的事情,那就比較不像催眠,而只是連串經驗中的一項。我想多數人一聽到催眠,會想到舞台催眠。
對,我想到有人拿著墜飾前後擺。
你能對比一下你在臨床環境中所做的催眠,和舞台催眠之間的差別嗎?
我不喜歡舞台催眠。那是在把人當成笑柄,而且正是這點讓人對催眠感到害怕——他們以為會失去控制。事實上你是獲得控制。自我催眠是一種增強你對心智與身體控制的方式,它能非常有效。不過因為它提供一種認知彈性,你可以很容易地轉換心態,放下平常的評斷與評估,從不同觀點看事情。那是極好的治療契機。但若被誤用,也會有危險。讓人害怕的正是那種暫停批判性判斷、只去體驗然後看看會發生什麼的能力。若人們學會辨識並理解這種能力,它可以成為非常強大的治療工具。
我們知道在催眠誘導(或稱深度催眠)期間,大腦哪些區域是活躍的嗎?然後當人們結束催眠時,有哪些區域關閉或改變?
首先會降低背側前扣帶皮質(dorsal anterior cingulate cortex, DACC)的活動。DACC 位於大腦前中部的中央位置,正如你所知,它是我們所謂的顯著性網絡(salience network)的一部分,是一個衝突偵測器。所以如果你在工作時聽到一個很大的聲音,覺得可能是槍響,那就是前扣帶在說:「等等,可能有危險,你最好注意。」它會比較你正在做的事和其他正在發生的事,幫你決定該怎麼做。正如你可以想像的,降低該區域的活動會讓你較不容易被分心、從當下的狀態被拉走。
催眠時還會發生另外兩件事。其一是背外側前額葉皮質(dorsolateral prefrontal cortex, DLPFC)與島葉(insula)的功能連結性增加。島葉是顯著性網絡的另一部分,是身心控制系統中對身體狀態敏感的一環,也屬於疼痛網絡的一部分。但它同時也是大腦中能控制一些你原本以為無法控制的身體功能的區域。舉例來說,我們多年前做過一項研究,找來高度可被催眠的人,對他們施行催眠並要求他們想像——我們讓他們進行一場想像中的美食之旅,想像吃最喜歡的食物。我們發現他們的胃酸分泌增加了約87%。他們的胃表現得彷彿即將進食:有位女性對她來說如此生動,以至於吃到一半就說「停,我飽了」,而她實際上根本沒有吃到任何食物。令人難以置信。然後我們讓他們放鬆,且想任何與食物或飲料無關的事,結果胃酸分泌下降了約40%。也就是說,DLPFC 經由島葉告訴胃部你在進食或你沒有在進食。我們甚至注射了 pentagastrin(一種能誘發胃酸分泌的藥物),即便在那種條件下,在催眠狀態中他們的胃酸仍減少了約19%。所以大腦有驚人的能力,以我們通常認為控制不了的方式管控身體,這僅僅是一個例子。
那就是 DLPFC 與島葉的連結。第三個變化是背外側前額葉與後扣帶皮質(posterior cingulate cortex)之間呈現反向功能連結。後扣帶屬於預設模式網絡(default mode network),位於大腦後方;例如,在冥想者中這個區域的活動會下降。在冥想中,強調無我,認為自我是一種幻象,應讓它消解,只去經驗事物;當你這麼做時,後扣帶的活動會減少。這種反向連結代表的是:我在做某件事,但我不在思考這對我的意義。我甚至可能不太記得那段經驗;即便記得,我也不會太在意。因此,這也是催眠中出現的那種分離(dissociation)現象的一部分。
所以重點在於把事情放到意識覺察之外,不去擔心它意味著什麼。
這也有助於提升認知彈性。
你知道,如果你在想,「像我這樣的人通常不會做這件事」,那可能會阻礙你去實行一種新的心理治療方法,比方說你以前從未做過的療法。
但如果你那部分會反思其意義的大腦活動降低了,你就更有可能在認知上更有彈性,也更願意嘗試。
這也是催眠的一個治療性優勢。
注意力缺陷過動症(ADHD)的人是否在這些網絡的某些成分上出現破壞?
催眠是否曾被用來增強人們的專注力與維持注意力的能力?
因為那是催眠狀態中一個很內建的成分。
有兩種思考方式。
就增強專注而言,確實,催眠在教導人們準備心智以縮小範圍並專注於某事上非常有幫助。
當你真的專注在閱讀或寫一頁東西時,我會有那種經驗。
有時我會想,喔天啊,我還得做一個小時。
但有時一小時過去我會想,哇,太棒了。
因為當你沉浸其中時,對你來說它像一個遊戲。
你只是把拼圖的各個部分組裝起來並拼在一起。
很有趣,你會被吸引住。
對我而言,那是一種類催眠的體驗。
當我遇到困難、掙扎時,有時像自我催眠這類的方法會有幫助。
對於某些有那種疾病的人,訓練自我催眠可能會有幫助。
不過我們得先看他們的可催眠性如何,然後再決定下一步。
你或其他人成功用催眠做過哪些事情?
臨床催眠被用在什麼方面?
有沒有任何特定的精神科挑戰或疾病特別適合催眠治療?
有的。我們發現它對減壓非常有幫助。
那種身心連結很重要,因為壓力問題的一部分是來自你的感知。
你之前提到過一種正向的情況:你在看足球賽或類似的活動,感受到身體反應,這會強化你的感受,覺得「哇,真刺激,來吧」。
但它也可以非常分心——你在身體上注意到它,身體緊張,開始出汗,交感神經系統啟動,心跳加速。
當你注意到這些,你會想,喔天哪,這真的糟糕,然後你感覺更糟。
就像雪球越滾越大。
催眠在把體感反應與心理反應分離方面非常有幫助。
所以我們教人想像自己的身體漂浮在某處安全且舒適的地方,像泡澡、湖中、熱水池或漂浮在太空中。
然後把讓他們緊張的問題投影在一個想像的螢幕上,同時設一條規則:無論螢幕上看到什麼,你都要保持身體舒適。
這時你仍然無法控制壓力本身,但你可以控制自己對它的身體反應。
這會讓你開始感覺比較有掌控,至少有一件事是我可以處理的。
接著你可以用它去思考或想像你可能對那個壓力源採取的一個行動。
所以催眠在控制與壓力相關的身心互動上非常有用。
催眠對幫助人入睡也很有幫助。
我收到一些人的電子郵件說,「我十五年來都睡不好,但現在第一次在聽你的程式時能在夜裡入睡。」我自己也長期使用自我催眠幫助睡眠,現在有 Reverie 應用程式——我們會談到我和 Reverie 應用的關係與用途——我覺得它非常有用。
這某種程度上是對這些網絡的訓練,對吧?
沒錯。所以透過反覆使用自我催眠,可以想像那些網絡正在變強。
我是這麼認為的。我們目前還沒有直接證據,但長期增強作用(long-term potentiation)提供了一條路徑,而且你在節目中多次描述過,反覆啟動一個網絡實際上可以建立起新的、有效的連結。
至少從學習與記憶的觀點來看,如果你開始累積關於一個問題的記憶……
我們用催眠處理恐懼症是一個例子。
問題是,像飛機恐懼、過橋或懼高的人,越是避免,那些與該經驗相關的聯想與記憶就越單一、越被恐懼占據。
因為他們避免,所以沒有好的經驗可以形成。
像是跌下馬後要再上馬的情況。
透過催眠,如果你能讓人們足夠管理焦慮,讓他們能夠有更多、更廣泛的經驗,他們開始形成不那麼負面,甚至可能是正向的聯想網絡。
在治療中,他們的敘事是很重要的一部分。
對,在催眠中,敘事也是重要的一部分。
所以真正不同的應該是大腦狀態本身。
因為我認為有創傷或恐懼症的人當然可以談論這件事,他們中的一些人可能會僵住、有些會失去表達力等等。
但你認為是什麼樣的狀態與敘事結合,能使這些底層神經網絡啟動或改變?
我把這看作是一種非系統性的脫敏,因為你在改變心理狀態。
我認為越來越多的證據顯示,僅僅改變心理狀態本身就有治療潛力。
我們在用氯胺酮(ketamine)治療憂鬱時也看到這一點——那是一種具有解離作用的藥物。
我們每天早晨醒來時都能感受到這個現象:比方說,你犯了個錯,在晚上十一點去讀了一封惡意的電子郵件。
你不知道該怎麼辦。
你早上醒來想,喔,那個白痴。
是啊,我要這麼做。
你知道,單是改變心理狀態本身就有治療的潛力。
我認為我們低估了自己調節與改變反應的能力——在認知、情緒與身體感受上保持靈活。
所以我們會做一些事情,你說得對,遵循類似的原理:面對一個問題,從不同角度去看它,
然後想辦法重新與它連結,替代掉會讓你感覺糟的東西,找些能讓你感覺好一些的東西,這樣就能啟動大腦的其他中樞,比如中腦邊緣獎勵系統。
我用催眠是這麼做的,你也可以做得快得多。
人們常認為自己辦不到,但其實能。
如果你現在有那種身體上的感受,像是「我在想這件事,但感覺沒以前那麼糟了」,那可以是一件很有力量的事。
你也可以用催眠做到這點。
我曾接待過一位遭遇未遂強暴的女性。
天色已暗,她剛從雜貨店回來。
有個男人抓住她,想把她帶到公寓樓上。
那就在她公寓外面。
她開始反抗。
結果顱底骨折。
那個人跑掉了。
警察來了。
因為她沒有被強暴,警察就走了,他們不感興趣。
她想用催眠來更清楚記住那個人的長相,這本身就是件痛苦、令人不安的事。
她很容易進入催眠。
我讓她感到在飄浮。
我說,你現在很安全、很舒適,沒有什麼會傷害到你的身體。
但在畫面的左側,我要你想像那個男人、他接近時的情景以及正在發生的事。
她說,當時天色已暗,我真的看不清他的臉部特徵,但我辨認出一件我之前不敢允許自己記得的事:如果他帶我上樓,他不只想強暴我,他還會殺了我。
所以在某種程度上,她看到的甚至比她原先想像的還糟。
你可能會想,好,Spiegel,你讓她比以前更害怕了。
但正如你在關於 PTSD 與壓力的演講中指出的,必須去面對創傷,才能重構對它的理解。
在畫面的另一邊,我讓她想:「你在做什麼來保護自己?」
每個在創傷情境中的人都會採取某種自我保護策略,那就是顯著性網絡(salience network)啟動的表現。
她說,你知道嗎,他對我反抗得那麼厲害感到驚訝,他沒想到我會這樣。
所以她一方面意識到事情比她想得還嚴重,另一方面也意識到她很可能救了自己的命。
這樣幫助她重構對創傷的經驗,讓它更可忍受。
因此那件事對她有幫助。
她認不出那個人,但催眠幫她重構並理解了她的經驗。
這些其實只靠一般談話型心理療法也能做到。
但有時用催眠可以快得多、也更有效率。
有一項來自以色列的隨機試驗顯示,將催眠加入 PTSD 的治療,確實能改善療效。
所以這是一種達成一般心理治療世界所理解目標的方法,但更快、且有時更有效。
還有一點我想補充,Andrew,那就是已故的戈登·鮑爾(Gordon Bower),那位傑出的認知心理學家、史丹福的認知心理學創始人之一,幫助建立了「狀態依賴記憶」的概念:當你處在某種心理狀態時,你會更容易回憶起與之相關的事情。
一個壞的例子就是喝醉的人把酒藏起來,卻記不得放在哪裡,直到他再喝醉、處在同樣心理狀態時才想起來。
人們在受到創傷時會進入解離狀態。
在某種程度上,催眠幫助他們記起並更好處理那些記憶,因為催眠讓他們更接近當時的心理狀態。
大多數被強暴的受害者會說,我漂浮在自己身體上方,為下面那個被攻擊的女人感到難過。
遭遇創傷時的人會說,我當時空白了,我不知道發生了什麼,我在自動運作。
那是一種自我催眠式的狀態。
所以當你用催眠幫助他們面對創傷記憶時,你是在使他們當下在你診間的狀態,與創傷發生時他們很可能處於的狀態更一致。
我認為這正是促進創傷相關疾病治療的部分原因。
在某種程度上,這個原理,Andrew,就像你需要重新面對創傷情境,才能調節你對它的聯想,然後找出你可以怎麼以不同角度去處理那個問題,或你當初是怎麼處理的。
我認為人有時太擅長把自己與回憶分離了。
回憶仍在那裡,只是看不見,但並沒有被忘記,它持續對你產生影響,但你處理不了它、重處理不了它。
問題在於控制。
而催眠,雖然有著被奪去控制的可怕名聲,實際上是一種極佳的方式,可以增強你對心理與身體的控制力。
這讓我想起命名的重要性。
你會幾乎懷疑,如果把自我催眠與臨床催眠改成別的名稱,並與舞台催眠區分開來,會不會讓它不那麼可怕、奇怪、複雜,更容易被人接受。
不過,你知道,部分我們要進行這個討論的原因是,我個人對催眠有很棒的經驗。
我看過那些資料,你知道,我們在談很多臨床案例。這非常有力,歸根究柢就是神經大腦狀態。你知道,我認為未來幾年這會變得更普及。你剛剛描述了有人很快就得到緩解的例子。那些改變有多永久?需要後續追蹤嗎?然後是否有必要跟臨床催眠師合作?跟自我催眠比哪個比較好,等等?
大多數人一開始會來看像我這樣的臨床人員。最好去看有執照並受過專業訓練的人。這樣的人能真正評估你的問題,確保你不是把人說服去減輕胸痛,而忽略了他們可能有的冠狀動脈問題。因為他們可能真有那樣的問題。催眠可能會調整症狀,但不會處理更深層的基礎病因。沒錯。
通常我使用催眠時,常常只見病人一兩次或是間歇性追蹤,但不會每週見,更不會如果他們有疼痛問題就每天見面。催眠對疼痛非常有幫助。我做的事是先評估他們的可催眠性。我會給一個標準的簡短測試來評估他們經歷催眠的能力,然後跟他們做一個自我催眠練習來處理問題,看看他們的反應,然後教他們如何自己做。
我們現在開發了一個應用程式,叫 Reverie,可以教導並引導人們處理疼痛、壓力、專注、失眠,並幫助改善飲食和戒菸。我們有大約15分鐘的單元,也有只要一兩分鐘的短單元,讓人們可以用來複習和加強。兩分鐘的催眠,甚至只要一分鐘。是的,是的。我們發現三分之二的人覺得即便只有一分鐘的補充練習也能讓他們覺得好一點。他們回報說感覺比較好。所以好處是你很快就會知道這對你是否可能有幫助。如果有,你也可以學會自己做。
有沒有證據顯示催眠或自我催眠可以用來處理強迫性思維?有時可以。有些非常強迫性的人事實上不太容易被催眠,這不是隨機的。他們往往對思維過度控制,總是在評估而不是去經驗。這是一種我們必須取得的平衡。有時我們太情緒化、太沉浸其中,沒有足夠的距離去看到其他可能性,這會是個問題。但另一方面,有時你又太僵化、太受控制,不讓情緒引導你去做保護自己或他人的事。所以一般而言,我會說有強迫症(OCD)的人在光譜上傾向於較不易被催眠的一端。他們較不可能允許自己去投入任何事物。典型例子是OCD的反覆檢查行為:他們記不清自己是否鎖了門、是否關了烤箱的瓦斯,於是一直回去檢查。在那裡,大腦的評估成分有點壓過了經驗成分。有時候人們可以獲得一些益處,但我不會把這群人列為最有可能對自我催眠方法有反應的對象。
你可以告訴我們什麼是可催眠性、如何評估,以及什麼是Spiegel眼球翻轉測試嗎?可催眠性就是一種能夠經歷催眠體驗的能力。我們有一個測試叫催眠誘導量表(Hypnotic Induction Profile),會給予高度結構化的催眠體驗。大約三分之一的成年人基本上不容易被催眠;大約三分之二的人具有不同程度的可催眠性,其中約15%的人非常容易被催眠。我們可以測量這個並以0到10的數值表示。這很有用:對於可催眠性低到中等的人,他們喜歡先得到關於療程在做什麼的解釋,但他們仍能獲得益處。因此這有助於我引導這些人的治療方式。
談到眼球翻轉,我父親過去常用一種眼睛凝視的誘導法。他會說「抬頭看天花板」,——對於在旁邊聽或看影片的人也是一樣。Spiegel眼球翻轉測試就是讓人向上看天花板,也就是把頭往後仰。我現在把下巴往後仰,抬頭看天花板。但同時我也把目光向上定住,眼睛是張開的。然後眼球翻轉測試的做法是從眼睛張開開始閉上眼皮,觀察眼球是否往後翻。如你剛說的,可以看到鞏膜(眼白),那表示你是高度或中度可催眠的;相反地,如果眼睛在閉合時向下移動,看到的是虹膜(有色的那部分),則表示較不容易被催眠。
你其實是在要求大腦做一件困難的事:在閉上眼皮的同時仍把眼球維持向上。而眼球運動與意識層級有很大的關聯。導水管周圍灰質(periaqueductal gray)包圍著這些腦神經核。你知道,我們睡覺時會閉上眼睛,做夢時有快速眼動(REM)。大多數影響意識層級的藥物也會影響眼睛和眼球運動,或使瞳孔放大或縮小,這取決於藥物是刺激劑還是阿片類藥物。
在禪宗中有個古老的修習叫「觀第三眼」,是向內上方凝視,好像在額頭兩眼之間有一隻第三隻眼。我想這是因為我們是視覺動物。從身體能力來說,我們相當脆弱:很多動物能跑得比我們快、嗅覺比我們好,老鷹在一百碼外就能看清報紙上的字,而我們做不到。因此我們主要的防禦感官輸入就是視覺。
但關鍵在於,通常我們閉上眼睛的時候,也是要去睡覺的。你知道的,這時候你不再擔心外面的世界在發生什麼事。這裡是保持一種「休息中的警覺」——你在專注,但同時向內轉。那是一種不尋常的狀態。一般來說,我們會定期閉上眼睛,我們必須這樣做。但當你閉上眼睛一段時間,通常是為了去睡覺,你不會去察覺風險或威脅。所以這是一個有趣的狀態,因為基本上你是在向內轉:你仰望、你閉上眼睛,允許外界發生它該發生的事,同時專注於內在正在發生的事。我認為這會向大腦發出向內轉的信號。
經常被提到的一個概念是接近恐懼、接近創傷,重新經驗它,當作一個門徑來調整對它的反應並重新連結(或重新塑造)某些東西,讓那個令人困擾或可怕的事物對我們不再那麼可怕。你以前也說過,對於治療方法來說,重點不僅在於你進入了什麼樣的狀態,還在於你是否是自願把自己帶到那個狀態。完全正確。所以這種刻意的自我曝露——決定我要面對創傷、我要面對痛苦、我要面對失眠、要面對其他任何情況——然後在那個令人不安的事物旁邊重新調整自己的情緒反應,這似乎是這種治療以及幾乎所有克服問題的治療的標誌。
那麼,實際上要如何開始面對這類問題,同時避免只是無節制地觸發許多痛苦經驗的風險呢?因為能當一個功能正常的人,還要每天去上班、和人互動而不把創傷全倒出來,或至少能繼續正常運作,這點非常重要。作為臨床工作者,你怎麼看這件事?你要找到一種讓自己覺得能掌控接觸方式的方法,並且以自己的方式去定義所發生的事。重點不是你是否暴露於某些令人不安的東西,而是你如何處理它、你如何看待它。以一種讓你覺得自己更能理解它、更有掌控感的方式來思考問題:你想要在需要時能關閉它、需要時能開啟它。
在生活中我們必須處理壓力事件。單純暴露於創傷或壓力,這本來就是生活的一部分,無論我們是否願意都無法避免。這並不愉快,也不理想,但有時候是你需要學習的生命功課。如果你能找到一套面對它、將它放入應有視角、處理它的演算法(方法),你會變得更堅強,而不是更脆弱。
從你對催眠的描述中,我可以看到希望統一心身連結、感受你在想的、想你在感受的那些例子。但我也可以指出催眠過程中有些元素,是在試圖把兩者分離。你認為以適應性的方式概念化心身關係應該怎麼做?我認為這不是追求絕對控制,而是追求更多的控制感。我們需要把大腦當作一種工具,也把身體的訊號當作工具,幫助我們理解世界發生了什麼、我們需要什麼、什麼重要、什麼不重要;同時這些訊號也是可以被管理的,而不只是被動地被吸收。因此催眠,我認為,是一種極端情況,你可以把它推到我們在調節疼痛方面所能推到的極限。疼痛是個很好的例子。當然,你得注意它——如果你剛扭斷了腳踝,你最好注意並去求助;或者你有壓榨性的胸骨後劇痛,你也得採取行動。但我們的大腦有點被程式化去把所有的疼痛訊號當成需要注意的新出現疼痛訊號來處理。
我會教人把疼痛分類。看看這疼痛是否意味著,例如:如果你把重量放在這裡,你會再次傷到腳踝?還是它僅僅表示你的身體正在癒合,疼痛是逐漸回復正常的徵兆?你可以根據大腦告訴你疼痛意味著什麼,來修改你處理疼痛的方式。情感上的痛也是如此。特別有用的一個策略是,把人際問題或某種威脅視為一個可以做些事情去改善狀況的機會。所以它不只是發生在你身上的一件事,而是你可以影響、可以採取行動的事。把接受(接收訊息)與主動回應結合起來,我認為能產生不同的效果。你以一種能讓你更深入理解發生了什麼的方式去處理它:你面對它,但你也說,這是我可以採取行動的機會。而一旦你實際上提升了(這並不是要你幻想心臟病不存在),而是要想辦法如何從心臟病或斷腿等事件中做復健,以盡可能把掌控力帶入情況中。
兒童可以安全地被催眠或做自我催眠嗎?對他們來說有時候做自我催眠比較困難,他們需要更多的結構。你得在某種程度上把你的背外側前額葉皮質(執行控制功能)和他們「共享」一點。但絕對可以,兒童可以非常容易被催眠。我也認識一些兒科醫師非常有效地使用催眠。他們讓孩子把注意力放在別處。好的牙醫也會用催眠來幫助孩子面對恐懼和疼痛。所以是的,對兒童來說催眠可以非常有效。
我們做過一項隨機試驗。
我在《Pediatrics》(兒科期刊)有一篇發表。
那篇論文是關於小孩在接受或避免膀胱尿道攝影(cystourethrogram)時的情形。
所以我會在前一週和他們以及母親見面。
我們會問小孩他們喜歡待在哪裡。
我會說,你要跟醫生耍個小把戲。
你的身體會在那裡,但你人在別處。
去拜訪你的朋友。
去迪士尼。
做些別的事。
母親會在桌頭和我一起引導這個過程。
我們發現這些小孩在影像檢查時容易許多,程序時間縮短了 17 分鐘。
對小孩子來說,這 17 分鐘可真是很長的一段時間。
所以對小孩來說這個方法非常有效。
他們比較不焦慮、疼痛也較少,能很好地度過這些困難的檢查。
催眠有沒有用在夫妻身上,像是夫妻治療那種?
你知道有沒有協調式的催眠?
我做過很多團體催眠,不過不是專門和夫妻一起做的。
你可以一次對一大群人施行催眠。
在那個轉移性乳癌的案子裡,有一群大約十位女性,每週見一次。
我們會一起進入催眠狀態。
我之前沒想到你是集體地催眠她們。
是的,是的。
太有趣了。
而且我覺得這反而能激發人們能力的最好一面,因為這是一種共享的社會經驗。
她們事後會談論這個體驗。
所以,是的,這完全可行。
就像你說的,呼吸本身是有意識與無意識之間的橋樑。
在催眠引導中,呼吸在改變大腦狀態上扮演什麼角色?
有些呼吸模式會增加交感神經喚起,有些則會降低。
像所謂的週期性嘆息(cyclic sighing),看起來是指呼氣時間比吸氣時間長。
有人認為它會誘發副交感神經活動,因為你增加了胸腔內壓力,從而讓心跳放慢,因為血液更容易回到心房。
我確實會用到它。
我會要求人們在催眠誘導時先深吸一口氣,然後慢慢呼氣。
部分也是因為我們一起做的研究,我把延長呼氣這一點更強調成為誘導的一部分,以增強誘導中「這是一段放鬆的時光」這個意念,
因為我認為它們確實會被誘發並且也許會有此感受。
所以你說得完全正確,呼吸非常有趣,因為它正處在有意識與無意識控制的邊緣,
它會自動進行,但我們也能控制它。
因此它是一種讓我們向自己展示如何更好調節內在狀態的方法。
你可以像我們在疼痛控制與催眠中那樣帶著意識去做,
或者你可以在某種程度上透過掌控呼吸,做出會在身體產生你想要看到變化的事來達成。
太好了,我很期待看到這一切的發展。
是的。
呼吸、視覺、身體狀態。
我還漏了什麼要素嗎?
通常,你會處於身體放鬆的狀態。
但坦白說,也有人在高峰表現時——包括體能或音樂表現——處在類催眠狀態。
我跟古典鋼琴家聊過,他們會說,
「我不在想,如果我開始去想我的手指在做什麼,我就會出錯。
我會漂浮在鋼琴上方,想像我想從樂器中感受到的音色。」
那也是一種類催眠狀態。
很多處在巔峰表現的運動員也是在順暢流動的狀態,他們不會一步一步去思考「我現在在做什麼?」
那時候他們通常表現得最好。
或者,當我們在工作或演講並表現得很好的時候,我們也處在類催眠狀態。
所以這通常需要,但不一定要求身體舒適或環境安靜。
有時也可能是在強烈的活動中發生。
人們可以從哪裡了解更多關於怎麼接受催眠的資訊?
我們提到過 Reverie。
我們會放上連結。
網址是 R-E-V-E-R-I dot com(R-E-V-E-R-I.com)。
或是從 App Store 下載 Reverie 應用程式也是一個方式。
從 App Store 下載 Reverie 應用程式。
有沒有一個集中式的資源可以幫助人們找受過良好訓練的催眠師?
有兩個不錯的專業組織可以幫你這個忙。
一個是「臨床與實驗催眠學會」(Society for Clinical and Experimental Hypnosis,縮寫 S-C-E-H,網站為 S-C-E-H.us)。
另一個是「美國臨床催眠學會」(American Society for Clinical Hypnosis)。
這兩個組織都提供專業人士的轉介服務。
一般來說,找人選時,請找在其主要專業領域(精神科、心理學、醫學、牙科)有執照並受過訓練,且對使用催眠有興趣的人,這是一個做法。
首先,非常感謝您今天來到這裡,分享您的知識。
我希望我們能一而再、再而三地做這樣的對談。
在這個我們對身體如何運作有越來越多發現的世界裡,心智仍然相當神秘,這真是令人難以置信的事。
人們正為許多事情而掙扎。
但我也覺得大家對於把催眠這類工具用來提升表現、讓身心感覺更好非常感興趣。
您已經指出了大量資源、這些工具如何運作以及它們在哪些地方已被證明有效。
所以,真的很感謝您。
我知道這是您一生的職業投入,我們都因此受益。
非常感謝你,David。
我們會的。

In this Huberman Lab Essentials episode, my guest is Dr. David Spiegel, MD, the Associate Chair of Psychiatry & Behavioral Sciences, Director of the Center on Stress and Health, and Director of the Center for Integrative Medicine at Stanford University School of Medicine.

We discuss the science and clinical applications of hypnosis, including how hypnosis works in the brain. We examine the evidence-based uses of clinical and self-hypnosis for pain, trauma, phobias, sleep and stress, and explain how to gauge your own level of “hypnotizability.” We also outline practical ways to access these tools, from working with a trained clinician to using structured self-hypnosis protocols.

Thank you to our sponsors

AGZ by AG1: https://drinkagz.com/huberman

Function: https://functionhealth.com/huberman

Rorra: https://rorra.com/huberman

Timestamps

(00:00:00) David Spiegel

(00:00:20) What is Hypnosis?; Clinical vs Stage Hypnosis

(00:02:33) Brain & Hypnosis, Cognitive Flexibility

(00:06:14) Sponsor: Function

(00:07:54) ADHD, Self-Hypnosis & Focus

(00:08:57) Stress Reduction, Mind-Brain Connection; Improve Sleep, Phobias

(00:12:16) Narrative & Hypnosis, Mental State Change; Reframing Trauma

(00:18:26) Sponsor: AGZ by AG1

(00:19:56) Naming Importance; Clinical Hypnotist, Durability of Hypnosis, Reveri App

(00:22:29) Obsessive Thoughts, OCD, Hypnosis

(00:23:47) Hypnotizability, Spiegel Eye Roll Test, Eye-Brain Connection

(00:27:02) Sponsor: Rorra

(00:28:31) Trauma Recovery, Deliberate Self-Exposure to Pain or Trauma, Control

(00:30:37) Mind-Body Connection, Control; Reframing Pain, Tool: Opportunity for Action

(00:33:22) Children & Hypnosis; Group Hypnosis

(00:35:09) Breathing in Hypnosis, Cyclic Sighing, Relaxation

(00:36:46) Peak Performance & Hypnotic States

(00:37:55) Reveri Hypnosis App, Finding Clinical Hypnotist; Acknowledgements

Disclaimer & Disclosures

Learn more about your ad choices. Visit megaphone.fm/adchoices

Leave a Reply

Huberman LabHuberman Lab
Let's Evolve Together
Logo