AI transcript
0:00:04 where we revisit past episodes
0:00:07 for the most potent and actionable science-based tools
0:00:10 for mental health, physical health, and performance.
0:00:12 I’m Andrew Huberman,
0:00:15 and I’m a professor of neurobiology and ophthalmology
0:00:17 at Stanford School of Medicine.
0:00:20 Today’s episode is about the biology, psychology,
0:00:23 and practices of social bonding.
0:00:26 From the day we are born until the day we die,
0:00:28 the quality of our social bonds
0:00:30 dictates much of our quality of life.
0:00:34 It should therefore be no surprise that our brain,
0:00:36 and indeed much of our entire nervous system,
0:00:39 is wired for social bonds.
0:00:41 Today, we are going to talk about those brain
0:00:43 and nervous system circuitries.
0:00:45 We are also going to talk about the neurochemicals
0:00:47 and hormones that underlie their function.
0:00:50 And we are going to touch on a number of important
0:00:54 and actionable tools that you can apply in everyday life,
0:00:57 and I’m confident that you will come away from today’s episode,
0:01:00 with tremendous knowledge about how you function.
0:01:03 For instance, if you’re an introvert or an extrovert,
0:01:04 why is that?
0:01:06 Turns out there may be a neurochemical basis for that.
0:01:08 Believe it or not, there’s biology around that now,
0:01:10 and it’s excellent peer-reviewed work.
0:01:12 Now, an important feature of biology generally,
0:01:15 but in particular as it relates to social bonding,
0:01:18 is that the neural circuits,
0:01:21 meaning the brain areas and neurons and the hormones,
0:01:24 things like oxytocin, which we’ll talk about today,
0:01:26 and the other chemicals in the brain and body
0:01:30 that are responsible for the process we call social bonding,
0:01:33 are not unique to particular social bonds.
0:01:35 They are generic.
0:01:37 What I mean by that is that the same brain circuits
0:01:40 that are responsible for establishing a bond
0:01:42 between parent and child,
0:01:45 are actually repurposed in romantic relationships.
0:01:47 Before we talk about social bonding,
0:01:49 I want to talk about its mirror image,
0:01:52 which is lack of social bonding or social isolation.
0:01:54 Well, many people like time alone,
0:01:55 but when we talk about social isolation,
0:02:00 what we’re referring to is when animals or humans
0:02:03 are restricted from having the social contacts
0:02:05 that they would prefer to have.
0:02:08 And to just briefly touch on the major takeaways
0:02:09 from this literature,
0:02:12 which spans back a hundred years or more,
0:02:16 being socially isolated is stressful.
0:02:19 And one of the hallmark features of social isolation
0:02:23 is chronically elevated stress hormones like adrenaline,
0:02:25 also called epinephrine, like cortisol,
0:02:27 a stress hormone that at healthy levels
0:02:30 is good for combating inflammation,
0:02:32 helps us have energy early in the day,
0:02:33 focus throughout the day.
0:02:36 But if cortisol is elevated for too long,
0:02:39 which is the consequence of social isolation,
0:02:42 the immune system suffers and other chemicals
0:02:44 start to be released in the brain and body
0:02:47 that are designed to motivate the organism,
0:02:49 animal or human to seek out social bonds.
0:02:51 So if you’re somebody who’s socially isolated
0:02:53 and is craving social contact,
0:02:55 that is a healthy craving.
0:02:57 And as we’ll learn next,
0:02:59 the healthy craving for social contact
0:03:01 has a very specific brain circuit,
0:03:03 has a very specific neurochemical signature
0:03:05 associated with it and has some remarkable features
0:03:09 that you can leverage in social contacts of all kinds.
0:03:10 I’d like to take a quick break
0:03:13 and acknowledge one of our sponsors, Element.
0:03:14 Element is an electrolyte drink
0:03:16 that has everything you need and nothing you don’t.
0:03:19 That means the electrolytes, sodium, magnesium,
0:03:22 and potassium in the correct amounts, but no sugar.
0:03:24 Proper hydration is critical for optimal brain
0:03:25 and body function.
0:03:27 Even a slight degree of dehydration
0:03:29 can diminish cognitive and physical performance.
0:03:32 It’s also important that you get adequate electrolytes.
0:03:35 The electrolytes, sodium, magnesium, and potassium
0:03:38 are vital for functioning of all the cells in your body,
0:03:40 especially your neurons or your nerve cells.
0:03:42 Drinking Element dissolved in water
0:03:43 makes it very easy to ensure
0:03:45 that you’re getting adequate hydration
0:03:46 and adequate electrolytes.
0:03:48 To make sure that I’m getting proper amounts
0:03:50 of hydration and electrolytes,
0:03:51 I dissolve one packet of Element
0:03:53 in about 16 to 32 ounces of water
0:03:55 when I first wake up in the morning.
0:03:57 And I drink that basically first thing in the morning.
0:03:59 I’ll also drink Element dissolved in water
0:04:01 during any kind of physical exercise that I’m doing,
0:04:03 especially on hot days when I’m sweating a lot
0:04:05 and losing water and electrolytes.
0:04:07 Element has a bunch of great tasting flavors.
0:04:08 I love the raspberry.
0:04:09 I love the citrus flavor.
0:04:13 Right now, Element has a limited edition lemonade flavor
0:04:14 that is absolutely delicious.
0:04:17 I hate to say that I love one more than all the others,
0:04:19 but this lemonade flavor is right up there
0:04:20 with my favorite other one,
0:04:22 which is raspberry or watermelon.
0:04:23 Again, I can’t pick just one flavor.
0:04:24 I love them all.
0:04:26 If you’d like to try Element,
0:04:29 you can go to drinkelement.com slash Huberman,
0:04:32 spelled drinkelement.com slash Huberman
0:04:34 to claim a free Element sample pack
0:04:36 with a purchase of any Element drink mix.
0:04:39 Again, that’s drinkelement.com slash Huberman
0:04:41 to claim a free sample pack.
0:04:45 Much like hunger, much like temperature, much like thirst,
0:04:48 we have brain circuits that are devoted
0:04:52 to what’s called a social homeostasis.
0:04:55 Homeostasis is the characteristic
0:04:56 of various biological circuits
0:04:58 and even individual cells
0:05:00 to try and maintain a certain level.
0:05:02 It’s most easily thought of in the context of hunger.
0:05:03 If you don’t eat for a while,
0:05:06 your drive to pursue food and think about food
0:05:09 and make food and spend money on food
0:05:13 and indeed to enjoy food goes up.
0:05:14 Whereas when you’re well-fed,
0:05:16 you don’t tend to seek out food
0:05:19 with as much vigor or as much intensity.
0:05:21 So that’s a simple way of thinking about homeostasis.
0:05:25 Every homeostatic circuit has three components
0:05:26 or at least three.
0:05:27 One is a detector,
0:05:31 meaning the organism or the thermostat on your wall
0:05:33 has to have some way of detecting
0:05:36 what’s going on in the environment, all right?
0:05:38 In the context of social bonding,
0:05:40 whether or not you are interacting with others
0:05:42 and whether or not those interactions are going well.
0:05:43 So that has to be detected.
0:05:44 That’s the first thing.
0:05:46 Then there has to be a control center.
0:05:46 That’s the second thing.
0:05:49 And the control center is the one
0:05:51 that makes the adjustments to,
0:05:53 in the case of social bonding,
0:05:55 to your behavior and to your psychology.
0:05:58 Now, the third component of this homeostatic circuit
0:06:00 is the effector.
0:06:03 The effector is actually what drives the behavioral response.
0:06:06 It’s what leads you to pick up your social media
0:06:07 and start scrolling.
0:06:09 It’s what leads you to text a friend.
0:06:11 So again, those three components are a detector,
0:06:14 a control center, and an effector.
0:06:16 And as you’ll soon learn,
0:06:19 the neural circuit that controls this social homeostasis
0:06:21 actually has a fourth component.
0:06:23 And that fourth component is one
0:06:25 that places subjective understanding
0:06:27 as to why you are doing what you are doing
0:06:31 and establishes your place in a hierarchy.
0:06:33 When we talk about social hierarchies
0:06:35 in the context of human interactions,
0:06:38 social hierarchies are very plastic,
0:06:40 meaning in one setting,
0:06:42 one person can be the leader.
0:06:43 In another setting,
0:06:44 the other person can be the leader.
0:06:46 Hierarchies are very dynamic.
0:06:47 And as a consequence,
0:06:51 social bonding has to be very plastic and very fluid
0:06:53 so that you move from one environment to the next,
0:06:55 even with the same people,
0:06:57 you have to be able to make those adjustments.
0:07:00 And in the case of the social homeostasis circuit,
0:07:01 those adjustments are made
0:07:03 by a particular brain structure.
0:07:05 I’ve talked about on this podcast before.
0:07:06 It’s called the prefrontal cortex.
0:07:08 It is the seat of our higher consciousness,
0:07:09 if you will.
0:07:12 It’s what allows us to place subjective labels on things.
0:07:14 So we are not strictly input-output.
0:07:16 We are not robotic.
0:07:19 The detector that underlies social homeostasis
0:07:22 involves mainly two structures.
0:07:23 One is called the ACC,
0:07:24 the anterior cingulate cortex,
0:07:26 and the other is the BLA,
0:07:27 basolateral amygdala.
0:07:28 And when you hear the word amygdala,
0:07:30 you’re probably thinking fear.
0:07:31 But today,
0:07:31 as you’ll see,
0:07:34 the amygdala actually has many different sub-compartments
0:07:35 and components.
0:07:38 And there’s a reason why the basolateral amygdala,
0:07:40 which is associated with certain aspects
0:07:42 of aversive behaviors,
0:07:44 meaning moving away from certain types of things
0:07:45 or interactions,
0:07:46 there’s a reason why the BLA
0:07:49 is such an integral part of the detector system.
0:07:52 And that’s because just as it’s important
0:07:53 to form healthy social bonds,
0:07:54 it’s vitally important
0:07:57 to try and avoid unhealthy social bonds.
0:08:00 So we’ve got the ACC and the BLA.
0:08:01 These are areas that are mainly involved
0:08:03 in moving away from things,
0:08:04 although also toward them.
0:08:05 That’s the detector.
0:08:06 Then we’ve got the control center,
0:08:08 which is in the hypothalamus.
0:08:11 And then there’s a very special
0:08:14 and important area associated with social bonding
0:08:15 that I want everyone to learn,
0:08:19 which is the dorsal raphe nucleus or DRN,
0:08:20 dorsal raphe nucleus.
0:08:23 The dorsal raphe nucleus is a small collection of neurons
0:08:24 in the midbrain.
0:08:25 So it’s deep in the brain.
0:08:29 And most of the time when you hear about raphe,
0:08:32 R-A-P-H-E, by the way, raphe nucleus,
0:08:34 you’re talking about serotonin.
0:08:36 Serotonin is a neuromodulator
0:08:39 that is often associated with feelings of satiety
0:08:40 after eating,
0:08:44 basically satisfaction with things that you already have.
0:08:48 However, within this dorsal raphe nucleus,
0:08:51 there is a small subset of neurons that release dopamine.
0:08:54 Dopamine is a neuromodulator most often associated
0:08:58 with movement, craving, motivation, and desire.
0:09:01 This unique population of dopamine neurons in the raphe
0:09:05 is truly unique in that it’s responsible for mediating
0:09:08 what I’ve been calling social homeostasis.
0:09:11 It is the effector or the response
0:09:13 that mediates social homeostasis.
0:09:15 In most popular conversations about dopamine,
0:09:17 and even in scientific circles,
0:09:18 when you hear dopamine release,
0:09:20 you think about reward or feeling good.
0:09:24 However, dopamine is not associated with feeling good.
0:09:27 It is actually the neurochemical that’s responsible
0:09:30 for movement toward things that feel good.
0:09:33 So to zoom out and conceptualize what we have here,
0:09:36 we have a brain area that is a detector
0:09:38 that either will move us toward or away
0:09:41 from certain types of experiences or sensations.
0:09:45 We have a control center that is going to release
0:09:47 certain hormones and neuropeptides
0:09:48 into our brain and blood,
0:09:50 depending on the sorts of interactions
0:09:51 that we happen to be having.
0:09:54 And we have this response system,
0:09:56 which is the dorsal raphe nucleus
0:09:57 that contains dopamine neurons.
0:09:59 If you’re somebody who is accustomed
0:10:01 to a lot of social interaction,
0:10:05 and suddenly I take away that social interaction,
0:10:08 you would feel kind of let down.
0:10:10 You would crave a replacement social interaction.
0:10:11 Okay?
0:10:13 This is called a pro-social craving.
0:10:14 And indeed,
0:10:16 this is what you see in animals and humans.
0:10:17 If you,
0:10:20 what’s called acutely isolate them,
0:10:22 which is just a fancy scientific word of saying,
0:10:24 deprive them of social interactions
0:10:25 in a short-term basis,
0:10:28 they start engaging in pro-social behavior.
0:10:30 So the takeaway is that
0:10:32 when we lack social interaction that we expect,
0:10:34 we become pro-social.
0:10:34 However,
0:10:38 if we are chronically socially isolated,
0:10:40 meaning we don’t have interactions
0:10:41 with people for a long time,
0:10:44 we become actually more introverted.
0:10:45 It’s well-established now
0:10:47 that in humans and in animals,
0:10:50 if you don’t give them enough social interaction,
0:10:52 they actually become antisocial.
0:10:55 The social homeostasis circuit works in a way
0:10:58 such that when we don’t have social interactions
0:10:59 for a very long time,
0:11:03 we start to lose our craving for social interactions.
0:11:05 Let’s look at the social homeostasis circuit
0:11:07 through the lens of what’s commonly called
0:11:09 introversion and extroversion.
0:11:12 Now, typically when we hear about introverts,
0:11:14 we think about the quiet person at the party
0:11:15 or the person that doesn’t want to go out at all.
0:11:17 And we think about an extrovert
0:11:18 as somebody who’s really social,
0:11:20 the so-called social butterfly,
0:11:21 who enjoys social interactions,
0:11:23 is really chatty,
0:11:24 is kind of life of the party type person.
0:11:26 But actually in the psychology literature,
0:11:28 that’s not really the way it holds up.
0:11:31 If we look at introversion and extroversion
0:11:32 through this lens
0:11:34 of the social homeostatic set point,
0:11:35 and we think about dopamine
0:11:38 as this molecule that drives motivation
0:11:40 to seek out social interactions,
0:11:43 what we can reasonably assume
0:11:45 is that introverts are people
0:11:48 that when they engage in certain forms
0:11:49 of social interaction,
0:11:53 either the amount of dopamine that’s released
0:11:56 is greater than it is in an extrovert.
0:11:57 That’s right.
0:11:58 I said greater than it is in an extrovert.
0:12:01 And so they actually feel quite motivated,
0:12:04 but also satisfied by very brief
0:12:08 or we could say sort of sparse social interactions.
0:12:10 They don’t need a lot of social engagement
0:12:11 to feel sated.
0:12:13 Whereas the extrovert,
0:12:15 we can reasonably assume,
0:12:17 releases less dopamine
0:12:20 in response to an individual social interaction.
0:12:22 And so they need much more social interaction
0:12:25 in order to feel filled up by that interaction.
0:12:27 Now there’s the fourth component
0:12:29 of this social homeostasis circuit
0:12:29 that I mentioned before,
0:12:31 and that’s the prefrontal cortex.
0:12:33 The prefrontal cortex is involved
0:12:34 in thinking and planning and action,
0:12:36 and it has extensive connections
0:12:39 with areas of the brain like the hypothalamus,
0:12:42 which is responsible for a lot of motivated drives.
0:12:43 It also has connections
0:12:46 with the various reward centers of the brain,
0:12:48 and it can act as kind of an accelerator,
0:12:51 meaning it can encourage more electrical activity
0:12:53 of other brain centers
0:12:55 or as a break on those brain centers.
0:12:58 So while there are some predictable elements
0:12:59 of these circuits,
0:13:01 they are not simply what we would call plug and chug.
0:13:02 You have flexibility.
0:13:03 You are able to say,
0:13:04 you know, I love parties,
0:13:06 but I really don’t want to go to that party
0:13:07 because so-and-so is there.
0:13:09 So now I’d like to drill a little bit deeper
0:13:11 into this incredible neural structure
0:13:14 that is the dorsal raphe nucleus
0:13:16 and this small collection of neurons,
0:13:18 the dopamine neurons of the dorsal raphe,
0:13:19 because while it’s a small collection,
0:13:21 they are very powerful.
0:13:23 And it is this dorsal raphe nucleus
0:13:25 and the dopamine neurons in that nucleus
0:13:27 that underlie the bond that is social friendship
0:13:29 and all types of social bonds.
0:13:31 There’s a key finding in the literature.
0:13:33 The title of this paper is
0:13:35 Dorsal Raphe Dopamine Neurons Represent
0:13:37 the Experience of Social Isolation.
0:13:39 This is a paper from Kay Tai’s lab.
0:13:40 What they did is they were able
0:13:43 to selectively activate the dopamine neurons
0:13:44 in the dorsal raphe nucleus.
0:13:46 And when they did that,
0:13:49 they induced a loneliness-like state.
0:13:50 Now, how did they know
0:13:51 it was a loneliness-like state?
0:13:53 They knew because it motivated
0:13:55 the seeking out of social connections.
0:13:57 This is the kind of social hunger
0:13:58 that I was referring to before.
0:14:01 Whereas when the dopamine neurons
0:14:03 of the dorsal raphe are inhibited,
0:14:04 meaning their activity is quieted,
0:14:09 that suppressed a loneliness state.
0:14:11 So that’s a little counterintuitive, right?
0:14:14 It’s a group of neurons that when activated,
0:14:15 makes you feel lonely.
0:14:19 And when this brain area is not activated,
0:14:21 it suppresses loneliness.
0:14:22 But if you think about it,
0:14:24 that’s exactly the kind of circuit
0:14:25 that you would want
0:14:27 in order to drive social behavior.
0:14:29 When you’re feeling lonely,
0:14:30 dopamine is released
0:14:31 and it causes you to go out
0:14:32 and seek social interactions.
0:14:35 So what we think of as loneliness
0:14:38 as this big kind of dark cloud
0:14:41 or fog in our psychological landscape
0:14:43 boils down to a very small set of neurons
0:14:46 releasing a specific neurochemical for motivation.
0:14:48 So just a couple of key points
0:14:49 and actionable takeaways
0:14:50 based on the information
0:14:51 I’ve offered up until now.
0:14:55 If you think of yourself as an introvert,
0:14:59 it’s very likely that you get a lot of dopamine
0:15:02 from a few or minimal social interactions.
0:15:04 Whereas if you’re an extrovert,
0:15:06 contrary to what you might think,
0:15:08 social interactions are not going to flood
0:15:09 your system with dopamine.
0:15:12 they actually are going to lead
0:15:14 to less dopamine release
0:15:15 than it would for an introvert.
0:15:17 And therefore you’re going to need
0:15:18 a lot more social interactions
0:15:20 in order to feel filled up
0:15:21 by those interactions.
0:15:23 Now I’d like to shift gears a bit
0:15:27 and focus on what are some things
0:15:27 that we can do
0:15:31 to encourage the formation of healthy bonds.
0:15:33 There’s a beautiful study
0:15:35 that was published in Cell Reports,
0:15:36 Cell Press Journal, excellent journal.
0:15:38 The title of this paper
0:15:40 is Conscious Processing of Narrative Stimuli
0:15:42 Synchronizes Heart Rate Between Individuals.
0:15:44 Now, this study involved
0:15:46 a very simple type of experiment.
0:15:48 They had people listen to a story.
0:15:50 Everybody in the study listened to the same story,
0:15:51 but they listened to that story
0:15:52 at different times
0:15:53 and indeed in different locations.
0:15:57 So different people, same story.
0:15:59 And they measured things like heart rate.
0:16:00 They measured breathing, et cetera.
0:16:03 Now, what was the motivation for doing this?
0:16:05 Well, there’s a longstanding literature
0:16:08 showing that our physiology,
0:16:09 things like our heart rate, our breathing,
0:16:10 our skin conductance,
0:16:12 meaning the amount of sweating,
0:16:16 can be synchronized between individuals.
0:16:18 And that synchronization can occur
0:16:21 according to a variety of different things.
0:16:22 What this study found
0:16:25 was that when people listen to the same story,
0:16:26 but at different times,
0:16:28 their heart rates start to synchronize.
0:16:31 Now, we also know from an extensive literature
0:16:35 that the quality and perceived depth
0:16:39 of a social bond correlates very strongly
0:16:43 with how much physiological synchronization
0:16:44 there is between individuals.
0:16:46 In other words,
0:16:48 when your bodies feel the same,
0:16:52 you tend to feel more bonded to somebody else.
0:16:53 And so this whole thing
0:16:55 is a rather circular argument.
0:16:56 When you feel closer to somebody else,
0:16:58 your physiology synchronize.
0:17:00 And the reverse is true as well.
0:17:02 When your physiologies are synchronized,
0:17:04 you feel closer to other people.
0:17:06 This really points to the fact
0:17:08 that the body and the brain
0:17:09 are reciprocally connected.
0:17:11 Yes, indeed, what we think,
0:17:12 what we hear, what we feel
0:17:15 drives our physiology,
0:17:17 our heartbeat, our respiration, et cetera.
0:17:18 But our heartbeat and respiration
0:17:21 also are influencing our state of mind.
0:17:22 And in this case,
0:17:25 it’s encouraging certain types of social bonds
0:17:27 when our heart rates are synchronized.
0:17:29 How can you leverage this?
0:17:30 Well, many people,
0:17:32 when they interact with others,
0:17:35 expect that the mere interaction
0:17:36 with the other person
0:17:38 is going to create the sense of bonding.
0:17:41 But in many types of social interactions,
0:17:44 it’s not the direct interaction
0:17:45 with that person
0:17:46 that makes us feel close to them,
0:17:48 but rather it’s shared experience.
0:17:51 And shared experience
0:17:52 is shared physiology.
0:17:54 This is actually at the seat
0:17:56 of what we come away
0:17:57 from a social interaction with
0:17:58 as feeling,
0:18:00 wow, that was a really wonderful time.
0:18:02 Often, a really wonderful time
0:18:03 can be by virtue
0:18:04 of the specific things that were said
0:18:06 or the specific things
0:18:07 that one engaged in.
0:18:09 But more often than not,
0:18:10 the final common pathway,
0:18:11 we should say,
0:18:13 of great experiences
0:18:15 was a great physiological experience
0:18:18 and a shared physiological experience.
0:18:20 We’ve known for a long time
0:18:21 that there are things
0:18:21 that we can do
0:18:22 to improve our sleep.
0:18:24 And that includes things
0:18:24 that we can take,
0:18:26 things like magnesium threonate,
0:18:27 theanine,
0:18:28 chamomile extract,
0:18:29 and glycine,
0:18:30 along with lesser known things
0:18:31 like saffron
0:18:32 and valerian root.
0:18:33 These are all
0:18:34 clinically supported ingredients
0:18:36 that can help you fall asleep,
0:18:36 stay asleep,
0:18:38 and wake up feeling more refreshed.
0:18:39 I’m excited to share
0:18:40 that our longtime sponsor,
0:18:41 AG1,
0:18:43 just created a new product
0:18:44 called AGZ,
0:18:45 a nightly drink designed
0:18:46 to help you get better sleep
0:18:47 and have you wake up
0:18:48 feeling super refreshed.
0:18:50 Over the past few years,
0:18:51 I’ve worked with the team at AG1
0:18:52 to help create
0:18:53 this new AGZ formula.
0:18:54 It has the best
0:18:55 sleep-supporting compounds
0:18:57 in exactly the right ratios
0:18:59 in one easy-to-drink mix.
0:19:00 This removes all the complexity
0:19:01 of trying to forge
0:19:02 the vast landscape
0:19:04 of supplements focused on sleep
0:19:04 and figuring out
0:19:05 the right dosages
0:19:07 and which ones to take for you.
0:19:09 AGZ is, to my knowledge,
0:19:10 the most comprehensive
0:19:11 sleep supplement on the market.
0:19:13 I take it 30 to 60 minutes
0:19:13 before sleep.
0:19:15 It’s delicious, by the way.
0:19:17 And it dramatically increases
0:19:17 both the quality
0:19:18 and the depth of my sleep.
0:19:19 I know that both
0:19:21 from my subjective experience
0:19:21 of my sleep
0:19:23 and because I track my sleep.
0:19:24 I’m excited for everyone
0:19:25 to try this new AGZ formulation
0:19:27 and to enjoy the benefits
0:19:28 of better sleep.
0:19:30 AGZ is available in chocolate,
0:19:30 chocolate mint,
0:19:31 and mixed berry flavors.
0:19:33 And as I mentioned before,
0:19:34 they’re all extremely delicious.
0:19:35 My favorite of the three
0:19:36 has to be,
0:19:37 I think, chocolate mint,
0:19:38 but I really like them all.
0:19:40 If you’d like to try AGZ,
0:19:42 go to drinkagz.com
0:19:43 slash Huberman
0:19:44 to get a special offer.
0:19:45 Again, that’s
0:19:46 drinkagz.com
0:19:47 slash Huberman.
0:19:49 Up until now,
0:19:49 we’ve been talking
0:19:50 about social bonding
0:19:51 through the lens
0:19:52 of neural circuits
0:19:53 that are already established.
0:19:54 However,
0:19:55 these very neural circuits
0:19:56 that are responsible
0:19:57 for social bonding
0:19:59 in adult forms
0:19:59 of attachment,
0:20:00 be it romantic
0:20:01 or friendship
0:20:02 or otherwise,
0:20:03 are actually established
0:20:04 during development.
0:20:06 one of the more important
0:20:08 and I think exciting areas
0:20:10 of early attachment
0:20:11 as it relates
0:20:12 to adult attachment
0:20:13 comes to us
0:20:14 from the work
0:20:15 of Alan Shore.
0:20:16 Alan Shore,
0:20:18 spelled A-L-L-A-N,
0:20:19 Shore,
0:20:21 S-C-H-O-R-E,
0:20:22 is a psychoanalyst
0:20:22 who also has
0:20:23 deep understanding
0:20:25 of neurobiology
0:20:26 of attachment,
0:20:28 both in childhood
0:20:29 and in adulthood.
0:20:31 And he’s focused
0:20:33 a lot on differences
0:20:34 between right brain
0:20:35 and left brain
0:20:36 forms of attachment.
0:20:37 Now,
0:20:38 in an early episode
0:20:39 of the Huberman Lab podcast,
0:20:41 I touched into the fact
0:20:42 that most of what’s
0:20:44 discussed in the general public
0:20:45 in sort of pop psychology
0:20:47 and even in some
0:20:48 neurobiology courses
0:20:50 about right brain
0:20:51 versus left brain
0:20:52 and one side of the brain
0:20:53 being more emotional
0:20:53 and the other side
0:20:54 being more rational
0:20:56 is completely wrong.
0:20:57 However,
0:20:58 the work of Alan Shore
0:20:59 points to some
0:21:01 very concrete neural circuits
0:21:03 that do have
0:21:05 a lateralization bias,
0:21:05 meaning they are
0:21:06 more right brain
0:21:07 than left brain
0:21:08 or more left brain
0:21:08 than right brain
0:21:10 that underlie
0:21:11 certain forms
0:21:11 of attachment
0:21:13 between child
0:21:13 and parent,
0:21:14 in particular,
0:21:15 child and mother,
0:21:17 and that these
0:21:19 right brain isms,
0:21:20 if you will,
0:21:21 and left brain isms
0:21:22 for attachment
0:21:24 get played out
0:21:25 again and again
0:21:26 in our forms
0:21:27 of attachment
0:21:28 as adults.
0:21:29 So within the field
0:21:30 of psychoanalysis,
0:21:31 there’s a longstanding
0:21:32 discussion,
0:21:32 of course,
0:21:33 about the so-called
0:21:34 unconscious or subconscious,
0:21:35 the things that we are
0:21:36 not aware of.
0:21:37 And I think there’s
0:21:38 growing evidence
0:21:39 pointing to the fact
0:21:40 that at least
0:21:41 one major component
0:21:42 of the subconscious
0:21:43 or the unconscious
0:21:44 is the so-called
0:21:45 autonomic nervous system.
0:21:47 The autonomic nervous system
0:21:48 is the portion
0:21:49 of our nervous system
0:21:49 that controls
0:21:50 our reflexive breathing,
0:21:51 our heart rate,
0:21:53 our skin conductance,
0:21:54 meaning our sweating,
0:21:55 pupil size.
0:21:57 It’s the aspect
0:21:58 of our nervous system
0:21:58 that makes us
0:21:59 more alert
0:22:00 or more calm.
0:22:01 It’s the so-called
0:22:02 sympathetic meaning
0:22:03 for alertness
0:22:04 or parasympathetic branch
0:22:05 of the autonomic nervous system,
0:22:06 parasympathetic
0:22:07 for more calming responses.
0:22:08 Now,
0:22:11 what Dr. Shore’s work
0:22:12 and the work
0:22:12 of others
0:22:13 is now showing
0:22:14 is that
0:22:17 early infant parent,
0:22:17 in particular,
0:22:18 infant mother attachment
0:22:19 involves
0:22:21 a coordination
0:22:22 or synchronization
0:22:23 of these
0:22:24 right brain circuits
0:22:25 and these
0:22:26 left brain circuits
0:22:28 as they relate,
0:22:28 excuse me,
0:22:29 to the autonomic
0:22:30 nervous system.
0:22:32 How does this play out?
0:22:32 Well,
0:22:33 it plays out
0:22:34 where early on
0:22:34 as an infant,
0:22:35 when you’re born,
0:22:36 you’re truly helpless.
0:22:37 You can’t feed yourself.
0:22:39 You can’t warm yourself.
0:22:40 You can’t change yourself.
0:22:40 And you certainly
0:22:41 can’t ambulate,
0:22:42 walk anywhere
0:22:43 to get the things
0:22:44 that you need.
0:22:46 All of those functions,
0:22:48 all of those needs,
0:22:48 rather,
0:22:49 are met
0:22:50 by your primary caretaker.
0:22:51 Typically,
0:22:52 that’s the mother.
0:22:53 I realize there are exceptions,
0:22:54 but that’s the general rule.
0:22:55 There are now
0:22:57 brain imaging studies
0:22:58 examining the brains
0:22:59 of infants
0:23:00 and the brains
0:23:00 of mothers
0:23:02 as they interact
0:23:02 and showing
0:23:04 that the physical contact
0:23:05 between the two,
0:23:07 the breathing
0:23:08 of the mother and child,
0:23:09 the heart rate
0:23:11 of the mother and child,
0:23:11 and indeed,
0:23:12 the pupil size
0:23:13 of the mother and child
0:23:14 are actually actively
0:23:15 getting coordinated.
0:23:16 In other words,
0:23:17 the mother is regulating
0:23:18 the infant’s
0:23:19 autonomic nervous system,
0:23:20 primarily,
0:23:21 and the infant
0:23:22 is also regulating
0:23:22 the mother’s
0:23:23 autonomic nervous system.
0:23:24 A small coup
0:23:25 from a baby
0:23:26 or a cry,
0:23:27 which is a stress cry
0:23:27 from a baby,
0:23:29 will definitely regulate
0:23:30 the autonomic nervous system
0:23:30 of the mother.
0:23:31 Now,
0:23:33 as we get older,
0:23:35 there’s another system
0:23:36 that starts to come
0:23:36 into play
0:23:39 in parent-child interactions,
0:23:40 and this also comes
0:23:41 into play
0:23:42 in sibling interactions
0:23:42 and so forth,
0:23:44 and that’s the left brain
0:23:45 system as described
0:23:46 by Alan Short.
0:23:46 Now, again,
0:23:47 this isn’t about
0:23:49 emotion versus rationality.
0:23:50 this is about autonomic
0:23:51 versus more conscious
0:23:52 forms of bonding.
0:23:53 So on the left brain
0:23:54 side of things,
0:23:56 there is a processing
0:23:58 more of narratives
0:23:59 that are very concrete,
0:24:00 logical narratives,
0:24:01 okay?
0:24:01 And again,
0:24:02 I have to zoom out
0:24:04 and just really
0:24:05 tamp down the idea
0:24:06 that it’s not
0:24:06 that one side
0:24:06 of the brain
0:24:07 is emotional
0:24:08 and the other side
0:24:09 is rational,
0:24:09 but rather,
0:24:10 there’s a bit
0:24:11 of a dominance
0:24:12 for the left brain
0:24:13 circuitry
0:24:14 to be involved
0:24:14 in the kinds
0:24:15 of bonding
0:24:16 that are associated
0:24:17 with prediction
0:24:17 and reward.
0:24:18 The idea
0:24:18 is that there are
0:24:20 two parallel circuits
0:24:22 that are important
0:24:23 for establishing bonds
0:24:24 and that this is set up
0:24:25 very early on
0:24:26 in childhood
0:24:27 and that it’s
0:24:28 neither emotional
0:24:29 nor rational,
0:24:30 but both.
0:24:31 What’s becoming clear
0:24:32 from the neurobiological
0:24:33 imaging studies
0:24:35 is that as people
0:24:37 start to advance
0:24:38 into adolescence
0:24:39 and adulthood
0:24:40 and well into
0:24:42 their elderly years,
0:24:44 the same circuits
0:24:44 that were active
0:24:45 and established
0:24:46 in childhood
0:24:47 are repurposed
0:24:49 for other forms
0:24:49 of attachment
0:24:51 and that to have
0:24:53 truly complete bonds
0:24:54 with other individuals,
0:24:55 but in particular
0:24:56 with romantic partners,
0:24:57 it’s important
0:24:58 that there be
0:24:59 both synchronization
0:25:00 of physiology
0:25:01 and synchronization
0:25:02 of these more,
0:25:03 I guess we could call
0:25:04 them more rational
0:25:05 or predictive
0:25:06 type circuits.
0:25:08 So we can leverage
0:25:09 this information.
0:25:10 In the clinical psychology
0:25:11 and in the neurobiological
0:25:12 literature now,
0:25:14 it’s understood
0:25:15 that there is both
0:25:16 emotional empathy,
0:25:18 like actually feeling
0:25:19 what somebody is feeling
0:25:20 and what is now
0:25:21 called cognitive empathy.
0:25:23 Cognitive empathy
0:25:24 is this idea
0:25:24 that we both
0:25:26 see and experience
0:25:27 something the same way
0:25:28 at a mental level.
0:25:30 Emotional empathy
0:25:31 is this idea
0:25:31 that yes,
0:25:32 I can feel
0:25:33 what you feel
0:25:34 at a visceral
0:25:35 somatic
0:25:36 or autonomic level
0:25:39 and it’s absolutely clear
0:25:41 that strong social bonds
0:25:42 between children
0:25:43 and caretaker
0:25:44 involve both
0:25:45 emotional empathy,
0:25:46 this autonomic function
0:25:48 and cognitive empathy,
0:25:48 that there’s
0:25:50 a mutual understanding
0:25:52 of how the other person
0:25:52 feels
0:25:54 and how the other person
0:25:55 thinks
0:25:56 in order to be able
0:25:56 to make predictions
0:25:58 about what they’re going to do.
0:25:59 Now, it’s also very clear
0:26:00 based on the emerging literature
0:26:02 that romantic relationships
0:26:04 and to some extent
0:26:04 friendships,
0:26:05 although friendships
0:26:06 have been explored
0:26:07 a bit less
0:26:08 in the literature,
0:26:09 that emotional empathy
0:26:11 and cognitive empathy
0:26:12 are both required
0:26:13 in order to establish
0:26:14 what we call
0:26:16 a trusting social bond.
0:26:17 So for those of you
0:26:17 that are seeking
0:26:19 to establish deeper bonds
0:26:20 or bonds of any kind,
0:26:21 it’s important
0:26:22 that you think about
0:26:23 synchronization
0:26:24 of bodily states,
0:26:25 we talked about that earlier
0:26:27 and synchronization
0:26:28 of cognitive states.
0:26:28 Now, that doesn’t mean
0:26:29 you have to agree
0:26:29 on everything.
0:26:30 In fact, oftentimes
0:26:32 people who feel
0:26:33 very close to one another
0:26:35 cognitively and emotionally
0:26:36 argue about all sorts of things
0:26:37 and disagree about
0:26:38 a lot of things.
0:26:39 But the point isn’t
0:26:39 that there be total
0:26:41 convergence of opinion
0:26:42 or stance,
0:26:43 but rather
0:26:44 that we understand
0:26:45 how the other feels
0:26:46 and we believe
0:26:47 that they understand
0:26:48 how we feel,
0:26:49 that we understand
0:26:50 how the other person thinks
0:26:52 and that they think
0:26:53 that we understand
0:26:54 how they think.
0:26:56 So it’s a reciprocal loop
0:26:56 between two people
0:26:58 that involves this cognition
0:26:59 and involves emotion
0:27:00 and it’s grounded,
0:27:03 as Dr. Schor has pointed out,
0:27:04 in our earliest forms
0:27:05 of attachment
0:27:06 and that makes perfect sense
0:27:08 because the same sorts
0:27:08 of circuits
0:27:09 that are responsible
0:27:11 for social homeostasis,
0:27:12 the kind of right brain
0:27:13 and left brain circuits
0:27:13 that are responsible
0:27:16 for infant mother attachment
0:27:17 and then later
0:27:19 for more intellectual
0:27:20 or predictive type attachments
0:27:22 between child and caregiver
0:27:24 are the exact same circuits
0:27:25 that we superimpose
0:27:26 into all other types
0:27:27 of relationships
0:27:28 throughout the rest
0:27:28 of our life.
0:27:30 And I should just mention
0:27:31 that for those of you
0:27:32 that might be thinking
0:27:34 that you had
0:27:36 a less than satisfactory
0:27:38 infant-caretaker interaction
0:27:40 or form of attachment,
0:27:41 you are not alone.
0:27:42 And in fact,
0:27:43 much of the work
0:27:44 that Dr. Schor focuses on
0:27:45 is about how
0:27:47 those early circumstances
0:27:48 can be understood
0:27:49 and rewired
0:27:50 toward the development
0:27:52 of healthy adult attachment.
0:27:53 I’d like to take a quick break
0:27:54 and acknowledge
0:27:55 one of our sponsors,
0:27:55 David.
0:27:57 David makes a protein bar
0:27:58 unlike any other.
0:28:00 It has 28 grams of protein,
0:28:02 only 150 calories,
0:28:03 and zero grams of sugar.
0:28:04 That’s right,
0:28:05 28 grams of protein
0:28:08 and 75% of its calories
0:28:09 come from protein.
0:28:10 That’s 50% higher
0:28:12 than the next closest protein bar.
0:28:13 These bars from David
0:28:14 also taste amazing.
0:28:15 Right now,
0:28:16 my favorite flavor
0:28:17 is the new cinnamon roll flavor,
0:28:18 but I also like
0:28:20 the chocolate chip cookie dough flavor,
0:28:21 and I also like
0:28:22 the salted peanut butter flavor.
0:28:22 Basically,
0:28:24 I like all the flavors.
0:28:24 They’re all delicious.
0:28:26 Also, big news,
0:28:27 David bars are now
0:28:28 back in stock.
0:28:29 They were sold out
0:28:29 for several months
0:28:31 because they are that popular,
0:28:32 but they are now
0:28:32 back in stock.
0:28:34 By eating a David bar,
0:28:34 I’m able to get
0:28:36 28 grams of protein
0:28:37 in the calories of a snack,
0:28:38 which makes it very easy
0:28:39 for me to meet
0:28:39 my protein goals
0:28:41 of one gram of protein
0:28:42 per pound of body weight
0:28:42 per day
0:28:43 and to do so
0:28:44 without eating
0:28:45 excess calories.
0:28:46 I generally eat
0:28:46 a David bar
0:28:47 most afternoons
0:28:48 and I always keep
0:28:49 them with me
0:28:49 when I’m away
0:28:50 from home
0:28:50 or traveling
0:28:51 because they’re
0:28:52 incredibly convenient
0:28:53 to get enough protein.
0:28:54 As I mentioned,
0:28:55 they’re incredibly delicious
0:28:56 and given that
0:28:57 28 grams of protein,
0:28:58 they’re pretty filling
0:28:59 for just 150 calories,
0:29:00 so they’re great
0:29:01 between meals as well.
0:29:02 If you’d like to try David,
0:29:03 you can go to
0:29:04 davidprotein.com
0:29:05 slash Huberman.
0:29:06 Again,
0:29:06 that’s
0:29:08 davidprotein.com
0:29:09 slash Huberman.
0:29:10 One of the key themes
0:29:11 to understand
0:29:12 about biological processes
0:29:13 is that
0:29:14 they often work
0:29:16 on short timescales
0:29:17 and longer timescales
0:29:18 and up until now,
0:29:19 we’ve mainly been talking
0:29:19 about the stuff
0:29:20 that happens
0:29:21 on short timescales.
0:29:22 So the kind of
0:29:23 synchronization of heart rate
0:29:24 or activation
0:29:25 of a given set of neurons
0:29:26 that dumps some dopamine
0:29:27 and causes us
0:29:28 to seek out
0:29:29 more social interaction
0:29:30 or less,
0:29:31 for instance.
0:29:33 But every biological circuit
0:29:34 and function
0:29:35 needs to have
0:29:36 longstanding effects
0:29:37 as well
0:29:38 and typically
0:29:38 when you’re thinking
0:29:39 about longstanding
0:29:39 effects
0:29:40 in the brain
0:29:40 and body,
0:29:41 you start looking
0:29:42 towards the hormone system.
0:29:44 So if ever
0:29:45 there was a hormone
0:29:47 or hormone-like molecule
0:29:48 that’s associated
0:29:48 with social bonding,
0:29:50 it’s oxytocin.
0:29:52 Oxytocin is involved
0:29:54 in social recognition.
0:29:55 That’s right.
0:29:56 When you see people
0:29:57 that you consider
0:29:57 your people,
0:29:59 your team,
0:30:00 your group,
0:30:01 your friends,
0:30:02 oxytocin is released
0:30:03 even if you don’t
0:30:03 come into physical
0:30:04 contact with them.
0:30:06 Oxytocin is also
0:30:08 associated with pair bonding,
0:30:09 the feeling that
0:30:10 they are your person
0:30:11 and that you are
0:30:12 their person
0:30:13 is the common language
0:30:14 people use.
0:30:15 It’s also associated
0:30:16 with honesty.
0:30:18 Believe it or not,
0:30:18 there are experiments
0:30:19 that show that
0:30:20 if people receive
0:30:21 oxytocin
0:30:23 through an inhalation spray,
0:30:24 that they will be more
0:30:25 honest and forthcoming
0:30:26 about certain things.
0:30:27 The main types
0:30:28 of interactions
0:30:29 that release oxytocin
0:30:30 at high levels
0:30:32 are, first of all,
0:30:33 that the interaction
0:30:34 be between individuals
0:30:35 that see each other
0:30:37 as very closely
0:30:39 associated, right?
0:30:39 Oftentimes they are
0:30:40 in close contact,
0:30:41 oftentimes they are
0:30:42 from the very body
0:30:43 of the other
0:30:45 and so the amount
0:30:45 or the amplitude
0:30:47 of oxytocin release
0:30:47 tends to scale
0:30:48 with how closely
0:30:49 associated individuals
0:30:49 are.
0:30:50 Just the sight
0:30:51 of one’s baby
0:30:53 or smell of one’s baby
0:30:54 can evoke oxytocin release
0:30:55 and vice versa
0:30:56 from the mother.
0:30:57 Physical contact
0:30:58 even more so
0:31:00 in romantic partners.
0:31:02 Physical contact,
0:31:03 even the sight
0:31:03 of a picture
0:31:04 of a partner
0:31:06 can evoke oxytocin release
0:31:08 and sexual desire,
0:31:09 also trust.
0:31:10 And it’s important
0:31:10 to point out
0:31:11 that that feeling
0:31:12 of connection
0:31:14 is of the autonomic type
0:31:15 that I was referring
0:31:15 to earlier
0:31:17 a la Alan Shore’s work.
0:31:18 That it’s not of the,
0:31:20 oh, we think about things
0:31:20 the exact same way,
0:31:22 we agree on everything now.
0:31:22 It’s more of
0:31:24 that their physiologies
0:31:25 are synchronized.
0:31:26 But the point here
0:31:27 is that there’s
0:31:29 actually a hormonal glue
0:31:30 between individuals,
0:31:31 okay?
0:31:32 Infant and mother,
0:31:33 friends,
0:31:34 teammates,
0:31:35 romantic partners,
0:31:36 and so on.
0:31:37 And that hormonal glue
0:31:38 is oxytocin.
0:31:40 So we’ve covered a lot
0:31:41 about the biology
0:31:41 and indeed
0:31:42 the neural circuitry
0:31:43 and neurochemistry
0:31:45 and neuroendocrinology
0:31:46 of social bonding.
0:31:48 I want to make sure
0:31:48 that I highlight
0:31:49 the key features
0:31:50 that go into
0:31:51 any and all
0:31:52 of your social bonds.
0:31:54 First of all,
0:31:55 all social bonds
0:31:56 have the potential
0:31:57 to include both
0:31:58 what we called
0:31:59 emotional empathy
0:32:00 and cognitive empathy.
0:32:01 And so if you are
0:32:03 interested in establishing
0:32:04 and deepening
0:32:05 social bonds
0:32:05 of any kind,
0:32:06 it’s important
0:32:08 that you put
0:32:08 some effort
0:32:09 toward this thing
0:32:10 that we call
0:32:10 emotional empathy,
0:32:11 which is really
0:32:12 about sharing
0:32:14 autonomic experience.
0:32:15 Emotional empathy
0:32:16 and the synchronization
0:32:17 of autonomic function,
0:32:18 heart rate,
0:32:18 breathing,
0:32:19 et cetera,
0:32:21 can be best accomplished
0:32:22 by paying attention
0:32:23 to external events
0:32:24 in particular narrative,
0:32:24 story,
0:32:25 music,
0:32:26 perhaps sports
0:32:27 or other types
0:32:27 of experience
0:32:28 as an external stimulus
0:32:30 to drive synchrony
0:32:31 of those internal states.
0:32:33 The other aspect
0:32:34 of forming deep bonds
0:32:35 is cognitive empathy.
0:32:36 Again,
0:32:37 cognitive empathy
0:32:39 is not about agreeing
0:32:40 on things
0:32:41 or viewing things
0:32:42 the exact same way.
0:32:43 It’s about really
0:32:44 gaining understanding
0:32:46 of how somebody else
0:32:47 thinks about something,
0:32:48 really paying attention
0:32:48 to that
0:32:50 and then paying attention
0:32:51 to how you think
0:32:53 about and feel
0:32:53 about something.
0:32:54 Now, we also talked
0:32:55 about introversion
0:32:56 and extroversion
0:32:57 and I’d like to
0:32:59 try and dismantle
0:33:00 the common misperceptions
0:33:01 about introversion
0:33:02 and extroversion
0:33:02 because when we look
0:33:03 at the neural circuitry,
0:33:04 as you recall,
0:33:06 introverts are not people
0:33:07 that don’t like
0:33:08 social interaction.
0:33:09 It’s just that
0:33:10 they feel filled up
0:33:12 or sated
0:33:15 by less social interaction
0:33:16 than would be
0:33:16 an extrovert
0:33:17 and that’s because
0:33:18 at least according
0:33:19 to the social homeostasis
0:33:20 circuit model,
0:33:21 they actually get
0:33:22 more dopamine
0:33:24 from less social interaction
0:33:26 whereas extroverts
0:33:28 get less dopamine release
0:33:30 from an equivalent amount
0:33:31 of social interaction.
0:33:32 So for those of you
0:33:33 that feel
0:33:34 as if you’re an introvert
0:33:34 or extrovert
0:33:36 or that know introverts
0:33:37 and extroverts,
0:33:38 it’s not about
0:33:40 how verbal people are.
0:33:40 It’s not about
0:33:41 how much they seek out
0:33:43 social interactions per se.
0:33:44 It’s about how much
0:33:45 social interaction
0:33:46 is enough
0:33:48 for the given person.
0:33:49 Now, the whole reason
0:33:50 for providing this framework,
0:33:52 this biological circuitry,
0:33:52 et cetera,
0:33:54 is not to simply put
0:33:55 a reductionist view
0:33:56 on things
0:33:57 that you already realized
0:33:58 and knew
0:33:59 but rather to give you
0:34:00 some leverage points
0:34:01 to understand
0:34:02 how is it
0:34:03 that you form social bonds?
0:34:04 How is it
0:34:05 that you might be challenged
0:34:06 in forming certain types
0:34:06 of social bonds
0:34:08 and to think about
0:34:08 entry points
0:34:10 to both establishing
0:34:11 and reinforcing social bonds
0:34:12 of different kinds.
0:34:13 Hopefully,
0:34:14 it will also give you
0:34:16 insight into why breakups,
0:34:17 whether it be
0:34:18 between friendships
0:34:19 or romantic partners,
0:34:20 can be so painful.
0:34:22 A breakup of any kind
0:34:23 involves both a breaking
0:34:24 of that emotional empathy
0:34:26 and that cognitive empathy.
0:34:27 And indeed,
0:34:30 it has a neurobiological
0:34:31 and hormonal underpinning,
0:34:31 right?
0:34:33 If one of our major sources
0:34:34 of oxytocin
0:34:35 or one of our major sources
0:34:36 of dopamine
0:34:38 suddenly is not around,
0:34:40 that is incredibly devastating
0:34:41 to a nervous system.
0:34:42 and to borrow
0:34:44 from the great psychologist
0:34:45 and neurobiologist
0:34:46 Lisa Feldman Barrett
0:34:46 who says,
0:34:47 you know,
0:34:48 we are not just individuals,
0:34:50 we are nervous systems
0:34:52 influencing other nervous systems
0:34:53 and their nervous systems
0:34:54 are influencing us.
0:34:55 I think that’s the right way
0:34:56 to think about it.
0:34:57 So it should come
0:34:58 as no surprise
0:34:59 that breakups
0:35:00 of various kinds
0:35:01 are very challenging
0:35:02 regardless of what
0:35:04 underlied that breakup,
0:35:04 whether or not
0:35:05 somebody moving
0:35:06 or an actual decision
0:35:07 of one person
0:35:08 to leave the relationship
0:35:08 or both,
0:35:09 et cetera.
0:35:10 Social bonds
0:35:11 are vitally important
0:35:12 to us as a species,
0:35:13 whether or not
0:35:14 they are at a distance
0:35:15 over social media,
0:35:15 whether or not
0:35:16 they are in close proximity,
0:35:18 actual physical contact.
0:35:19 Today,
0:35:19 what I’ve really tried
0:35:20 to illustrate
0:35:21 is that there are
0:35:21 a common set
0:35:22 of biological,
0:35:24 neurochemical
0:35:26 and hormonal underpinnings
0:35:27 to what we call
0:35:27 social bonding.
0:35:30 And so while it is complex
0:35:31 and it is subjective,
0:35:33 it involves the hierarchies,
0:35:33 it involves
0:35:35 our previous upbringing,
0:35:37 it involves our goals,
0:35:38 et cetera.
0:35:40 It is not infinitely complex.
0:35:41 And in that sense,
0:35:43 it is tractable.
0:35:44 Hopefully I’ve offered
0:35:45 you some levers
0:35:46 or some entry points
0:35:46 under which you can
0:35:47 both understand
0:35:48 and move towards
0:35:49 social bonds
0:35:50 that would be
0:35:51 more satisfying
0:35:52 and more gratifying
0:35:53 for you.
0:35:53 That’s certainly
0:35:54 one of the goals.
0:35:55 The other one
0:35:55 is that hopefully
0:35:56 if you’re a clinician
0:35:58 or simply the friend
0:35:58 that people go to
0:35:59 or the family member
0:36:00 that people go to
0:36:01 when they are challenged
0:36:02 through various challenges
0:36:03 and social bonds,
0:36:04 that you can start
0:36:06 to perhaps pass along
0:36:07 some of the information
0:36:09 as a way of people
0:36:10 understanding what
0:36:11 they’re going through
0:36:12 as they are breaking up
0:36:13 but also as they are
0:36:14 falling in love
0:36:15 as they are forming
0:36:16 attachments
0:36:17 and as they are being
0:36:18 challenged with attachments.
0:36:19 That’s my hope
0:36:20 and especially as you head
0:36:21 into the holidays
0:36:22 and end of year,
0:36:23 I would hope that you
0:36:24 would take this knowledge
0:36:24 and apply it
0:36:25 in any of the ways
0:36:26 that you feel
0:36:27 are meaningful
0:36:28 and adaptive for you.
0:36:30 you
nơi chúng tôi xem lại các tập trước
để rút ra những công cụ dựa trên khoa học
có hiệu quả mạnh mẽ và có thể áp dụng
cho sức khỏe tinh thần, sức khỏe thể chất và hiệu suất.
Tôi là Andrew Huberman,
và tôi là giáo sư ngành sinh học thần kinh và nhãn khoa
tại Trường Y Stanford.
Tập hôm nay nói về sinh học, tâm lý học
và những thực hành liên quan đến gắn kết xã hội.
Từ khi sinh ra cho đến khi qua đời,
chất lượng các mối gắn kết xã hội
quyết định phần lớn chất lượng cuộc sống của chúng ta.
Vì vậy không có gì ngạc nhiên khi não bộ chúng ta,
và thực ra là phần lớn hệ thần kinh,
được lập trình cho các mối gắn kết xã hội.
Hôm nay, chúng ta sẽ nói về các mạch não
và hệ thần kinh đó.
Chúng ta cũng sẽ nói về các chất hóa học thần kinh
và hoóc-môn chi phối chức năng của chúng.
Và chúng ta sẽ đề cập đến một số công cụ quan trọng
và có thể áp dụng ngay trong đời sống hàng ngày,
và tôi tin chắc bạn sẽ rút ra được nhiều kiến thức
về cách bạn vận hành từ tập hôm nay.
Chẳng hạn, nếu bạn là người hướng nội hay hướng ngoại,
tại sao lại như vậy?
Hóa ra có thể có cơ sở hóa học thần kinh cho điều đó.
Tin hay không thì tùy, giờ đã có sinh học cho vấn đề này,
và đó là những công trình được bình duyệt rất xuất sắc.
Một đặc điểm quan trọng của sinh học nói chung,
nhưng đặc biệt liên quan đến gắn kết xã hội,
là các mạch thần kinh,
tức các vùng não, tế bào thần kinh và hoóc-môn,
những thứ như oxytocin, mà chúng ta sẽ nói đến hôm nay,
và các hóa chất khác trong não và cơ thể
chịu trách nhiệm cho quá trình gọi là gắn kết xã hội,
không riêng biệt cho từng loại mối quan hệ cụ thể.
Chúng là chung chung.
Ý tôi là các mạch não giống nhau
chịu trách nhiệm xây dựng mối liên kết
giữa cha mẹ và con cái,
thực ra được tái sử dụng trong các mối quan hệ lãng mạn.
Trước khi nói về gắn kết xã hội,
tôi muốn nói về ảnh đối lặp của nó,
đó là thiếu gắn kết xã hội hay cô lập xã hội.
Nhiều người thích thời gian một mình,
nhưng khi chúng ta nói về cô lập xã hội,
chúng ta đang ám chỉ khi động vật hoặc con người
bị hạn chế trong việc có các tiếp xúc xã hội
mà họ mong muốn có.
Để tóm tắt nhanh những điều chính
từ tài liệu nghiên cứu này,
mà kéo dài hàng trăm năm trở lại đây,
bị cô lập xã hội gây ra căng thẳng.
Và một đặc trưng nổi bật của cô lập xã hội
là mức hoóc-môn căng thẳng tăng kéo dài,
như adrenaline (còn gọi là epinephrine), và cortisol,
một hoóc-môn stress mà ở mức lành mạnh
thì tốt cho việc chống viêm,
giúp chúng ta có năng lượng vào buổi sáng,
tăng khả năng tập trung trong ngày.
Nhưng nếu cortisol tăng quá lâu,
điều này là hậu quả của cô lập xã hội,
hệ miễn dịch sẽ suy yếu và các hóa chất khác
bắt đầu được tiết ra trong não và cơ thể
nhằm thúc đẩy sinh vật, động vật hay con người
tìm kiếm các mối gắn kết xã hội.
Vì vậy nếu bạn là người bị cô lập xã hội
và khao khát tiếp xúc xã hội,
đó là một khao khát lành mạnh.
Và như chúng ta sẽ tìm hiểu tiếp,
khao khát lành mạnh đối với tiếp xúc xã hội
có một mạch não rất cụ thể,
có một dấu ấn hóa học thần kinh rất đặc thù
liên quan đến nó và có một vài đặc điểm đáng chú ý
mà bạn có thể tận dụng trong mọi loại tương tác xã hội.
Tôi xin dừng một chút
để cảm ơn nhà tài trợ của chương trình, Element.
Element là một loại nước bù điện giải
có mọi thứ bạn cần và không có những thứ bạn không cần.
Điều đó có nghĩa là các chất điện giải natri, magiê
và kali ở hàm lượng phù hợp, nhưng không đường.
Duy trì nước đúng mức rất quan trọng cho chức năng tối ưu
của não và cơ thể.
Ngay cả mức mất nước nhẹ
cũng có thể làm giảm hiệu suất nhận thức và thể chất.
Cũng rất quan trọng là bạn nhận đủ các chất điện giải.
Các chất điện giải natri, magiê và kali
là thiết yếu cho hoạt động của mọi tế bào trong cơ thể bạn,
đặc biệt là các tế bào thần kinh.
Hòa một gói Element vào nước
làm cho việc đảm bảo bạn được cấp đủ nước
và đủ chất điện giải trở nên rất dễ dàng.
Để đảm bảo mình nhận đủ nước và chất điện giải,
tôi hòa một gói Element
vào khoảng 16 đến 32 ounce nước
ngay khi vừa thức dậy vào buổi sáng.
Và tôi uống đó gần như là việc đầu tiên trong ngày.
Tôi cũng uống Element pha với nước
khi tập thể dục, nhất là những ngày nóng
khi tôi ra nhiều mồ hôi và mất nước cùng chất điện giải.
Element có nhiều hương vị ngon.
Tôi thích vị mâm xôi (raspberry).
Tôi thích vị trái cây họ cam quýt.
Hiện tại, Element có vị chanh phiên bản giới hạn
mà cực kỳ ngon.
Tôi ngại phải nói yêu thích vị nào hơn các vị khác,
nhưng vị chanh này nằm trong số những vị tôi thích nhất,
cùng với vị mâm xôi hoặc dưa hấu.
Lại nữa, tôi không thể chọn chỉ một vị.
Tôi thích tất cả.
Nếu bạn muốn thử Element,
bạn có thể truy cập drinkelement.com/Huberman
để nhận một gói mẫu Element miễn phí
khi mua bất kỳ loại bột pha uống Element nào.
Một lần nữa, đó là drinkelement.com/Huberman
để nhận gói mẫu miễn phí.
Giống như cơn đói, giống như cảm giác nóng/cảm giác lạnh, giống như khát,
chúng ta có các mạch não chuyên cho cái gọi là cân bằng xã hội.
Homeostasis (cân bằng nội môi) là đặc tính
của nhiều mạch sinh học
và thậm chí của từng tế bào riêng lẻ
cố gắng duy trì một mức độ nhất định.
Nó dễ hình dung nhất khi nghĩ về cảm giác đói.
Nếu bạn không ăn trong một thời gian,
khao khát tìm kiếm đồ ăn, nghĩ về đồ ăn,
làm đồ ăn và chi tiền cho đồ ăn
và thực sự là cảm thấy thích đồ ăn sẽ tăng lên.
Trong khi khi bạn đã no,
bạn thường không tìm kiếm thức ăn
với mức độ mạnh mẽ hay cường độ như vậy.
Đó là cách đơn giản để nghĩ về homeostasis.
Mỗi mạch homeostatic có ba thành phần
hoặc ít nhất là ba.
Một là bộ cảm biến,
có nghĩa là sinh vật hay bộ điều nhiệt trên tường nhà bạn
phải có cách để phát hiện
những gì đang diễn ra trong môi trường, được chứ?
Trong bối cảnh gắn kết xã hội,
liệu bạn có đang tương tác với người khác hay không
và những tương tác đó có đang diễn ra tốt đẹp hay không.
Vì vậy điều đó phải được phát hiện. Đó là điều đầu tiên.
Rồi phải có một trung tâm điều khiển.
Đó là điều thứ hai.
Và trung tâm điều khiển là nơi
thực hiện những điều chỉnh để,
trong trường hợp gắn kết xã hội,
điều chỉnh hành vi và tâm lý của bạn.
Bây giờ, thành phần thứ ba của mạch điều hòa cân bằng xã hội
là bộ phận thực hiện (effector).
Bộ phận thực hiện chính là thứ kích hoạt phản ứng hành vi.
Nó khiến bạn cầm điện thoại lên và bắt đầu lướt mạng xã hội.
Nó khiến bạn nhắn tin cho bạn bè.
Vậy nên, ba thành phần đó là bộ cảm biến,
trung tâm điều khiển và bộ phận thực hiện.
Và như bạn sắp thấy,
mạch thần kinh điều khiển sự cân bằng xã hội
thực ra còn có một thành phần thứ tư.
Và thành phần thứ tư đó là thứ
đặt hiểu biết chủ quan về lý do bạn làm những việc mình đang làm
và xác lập vị trí của bạn trong một thứ bậc.
Khi chúng ta nói về thứ bậc xã hội
trong bối cảnh tương tác con người,
thứ bậc xã hội rất dễ thay đổi,
tức là trong một tình huống,
một người có thể là lãnh đạo.
Trong tình huống khác,
người kia có thể là lãnh đạo.
Thứ bậc rất linh hoạt.
Vì vậy, gắn kết xã hội phải rất mềm dẻo và linh hoạt
để bạn có thể di chuyển từ môi trường này sang môi trường khác,
ngay cả với cùng những người đó,
bạn phải có khả năng điều chỉnh.
Và trong mạch cân bằng xã hội,
những điều chỉnh đó được thực hiện
bởi một cấu trúc não cụ thể
mà tôi đã nói đến trên podcast này trước đây.
Nó được gọi là vỏ não trước trán (prefrontal cortex).
Nó là nơi tập trung nhận thức bậc cao của chúng ta, nếu muốn nói vậy.
Nó cho phép chúng ta gán nhãn mang tính chủ quan cho mọi thứ.
Vậy nên chúng ta không hoàn toàn chỉ là đầu vào — đầu ra.
Chúng ta không phải robot.
Bộ cảm biến nền tảng của cân bằng xã hội
chủ yếu liên quan đến hai cấu trúc.
Một là vùng hồi đai trước (anterior cingulate cortex – ACC),
và một là nhân bên nền của hạch hạnh nhân (basolateral amygdala – BLA).
Khi bạn nghe từ amygdala (hạch hạnh nhân),
bạn có thể nghĩ ngay tới sợ hãi.
Nhưng ngày nay,
như bạn sẽ thấy,
hạch hạnh nhân thực ra có nhiều phân vùng và thành phần khác nhau.
Và có lý do vì sao nhân bên nền (BLA),
liên quan đến những khía cạnh nhất định của hành vi tiêu cực,
tức là di chuyển tránh khỏi một số loại thứ hoặc tương tác,
lại là một phần không thể tách rời của hệ thống cảm biến.
Bởi vì cũng như việc hình thành các mối quan hệ xã hội là điều quan trọng,
việc cố gắng tránh các mối quan hệ xã hội không lành mạnh cũng cực kỳ quan trọng.
Vậy nên chúng ta có ACC và BLA.
Đây là những vùng chủ yếu tham gia
vào việc di chuyển tránh khỏi các điều,
mặc dù cũng hướng tới chúng. Đó là bộ cảm biến.
Rồi chúng ta có trung tâm điều khiển,
nằm ở vùng hạ đồi (hypothalamus).
Và rồi có một vùng rất đặc biệt
và quan trọng liên quan đến gắn kết xã hội
mà tôi muốn mọi người biết,
đó là nhân raphe lưng (dorsal raphe nucleus – DRN).
Nhân raphe lưng là một cụm nhỏ các tế bào thần kinh
ở trung não.
Nó ở sâu trong não.
Và hầu hết khi bạn nghe nói raphe
(viết R-A-P-H-E, nhân raphe),
thường là đang nói về serotonin.
Serotonin là một chất điều hòa thần kinh
thường liên quan đến cảm giác no sau khi ăn,
cơ bản là cảm giác hài lòng với những gì bạn đã có.
Tuy nhiên, trong nhân raphe lưng này,
có một nhóm nhỏ tế bào thần kinh tiết dopamine.
Dopamine là một chất điều hòa thần kinh thường gắn với
vận động, khao khát, động lực và ham muốn.
Nhóm tế bào dopamine đặc biệt trong raphe này thật sự độc đáo ở chỗ
nó chịu trách nhiệm điều hòa
điều mà tôi gọi là cân bằng xã hội.
Nó chính là bộ phận thực hiện hay phản ứng
phối hợp cân bằng xã hội.
Trong hầu hết các cuộc trò chuyện phổ biến về dopamine,
và thậm chí trong giới khoa học,
khi bạn nghe nói đến phóng thích dopamine,
bạn nghĩ về phần thưởng hay cảm giác tốt.
Tuy nhiên, dopamine không gắn với cảm giác vui sướng.
Nó thực ra là chất hoá học thần kinh chịu trách nhiệm
cho việc di chuyển hướng tới những thứ khiến ta thấy tốt.
Để nhìn tổng quan và khái niệm hóa những gì chúng ta có ở đây,
chúng ta có một vùng não làm bộ cảm biến
mà sẽ khiến ta tiến tới hoặc tránh khỏi
một số loại trải nghiệm hay cảm giác.
Chúng ta có một trung tâm điều khiển sẽ giải phóng
một số hormone và neuropeptide
vào não và máu của chúng ta,
tùy thuộc vào loại tương tác
mà chúng ta đang có.
Và chúng ta có hệ phản ứng này,
là nhân raphe lưng
chứa các tế bào dopamine.
Nếu bạn là người quen với
nhiều tương tác xã hội,
và đột nhiên tôi lấy đi những tương tác đó,
bạn sẽ cảm thấy hụt hẫng.
Bạn sẽ khao khát một tương tác xã hội thay thế.
Được chứ?
Đây gọi là khao khát hướng xã hội (pro-social craving).
Và thực tế,
điều này thấy ở cả động vật lẫn con người.
Nếu bạn
cô lập họ một cách cấp tính,
đây chỉ là từ khoa học để nói rằng
tước đoạt tương tác xã hội của họ trong thời gian ngắn,
họ bắt đầu thể hiện hành vi hướng xã hội.
Tóm lại là khi ta thiếu tương tác xã hội như mong đợi,
ta trở nên hướng tới xã hội.
Tuy nhiên,
nếu ta bị cô lập xã hội mãn tính,
tức là không có tương tác với người khác trong thời gian dài,
ta thực ra trở nên hướng nội hơn.
Ngày nay đã được khẳng định rõ là
ở người và động vật,
nếu bạn không cho họ đủ tương tác xã hội,
họ thực sự trở nên ít hòa đồng hơn, thậm chí chống xã hội.
Mạch cân bằng xã hội hoạt động theo cách mà khi chúng ta thiếu tương tác xã hội
trong một thời gian rất dài,
chúng ta bắt đầu mất dần khao khát đối với các tương tác xã hội.
Hãy xem xét mạch cân bằng xã hội
qua lăng kính của cái thường gọi là
hướng nội và hướng ngoại.
Bây giờ, thông thường khi nghe về người hướng nội, chúng ta nghĩ tới người im lặng trong bữa tiệc hoặc người không muốn ra ngoài chút nào. Và chúng ta nghĩ về người hướng ngoại như ai đó rất hòa đồng, người gọi là “bướm xã hội”, thích tương tác xã hội, nói nhiều, kiểu người làm bừng không khí bữa tiệc. Nhưng thực ra trong tài liệu tâm lý học, điều đó không hẳn đúng hoàn toàn. Nếu ta nhìn hướng nội và hướng ngoại qua lăng kính của điểm thiết lập cân bằng xã hội, và nghĩ về dopamine như phân tử thúc đẩy động lực tìm kiếm tương tác xã hội, thì điều có thể suy luận hợp lý là người hướng nội là những người khi họ tham gia vào một số dạng tương tác xã hội nhất định, lượng dopamine được giải phóng có thể lớn hơn so với ở người hướng ngoại. Đúng vậy. Tôi nói là lớn hơn so với người hướng ngoại. Vì thế họ thực sự cảm thấy khá có động lực, nhưng cũng thỏa mãn chỉ bằng những tương tác xã hội ngắn hoặc có thể nói là thưa thớt. Họ không cần nhiều sự giao tiếp xã hội để cảm thấy đủ. Trong khi đó, ở người hướng ngoại, chúng ta có thể hợp lý nghĩ rằng lượng dopamine giải phóng đáp ứng với một tương tác xã hội đơn lẻ là ít hơn. Và vì thế họ cần nhiều tương tác xã hội hơn rất nhiều để cảm thấy được lấp đầy bởi những tương tác đó.
Bây giờ có thành phần thứ tư của mạch cân bằng xã hội mà tôi đã đề cập trước đó, đó là vỏ não trước trán. Vỏ não trước trán tham gia vào việc suy nghĩ, lập kế hoạch và hành động, và nó có những kết nối rộng với các vùng não như vùng hạ đồi, vùng chịu trách nhiệm cho nhiều động lực có mục đích. Nó cũng có kết nối với các trung tâm phần thưởng khác nhau của não, và có thể hoạt động như kiểu ga tăng tốc, nghĩa là nó có thể khuyến khích hoạt động điện nhiều hơn của các trung tâm não khác, hoặc như một cái phanh đối với các trung tâm đó. Vậy nên mặc dù có một số yếu tố có thể dự đoán được trong các mạch này, chúng không đơn giản như kiểu cắm vào rồi chạy máy móc. Bạn có sự linh hoạt. Bạn có thể nói, bạn biết đấy, tôi thích tiệc tùng, nhưng tôi thực sự không muốn đến bữa tiệc đó vì người này người kia có mặt.
Vậy bây giờ tôi muốn đi sâu hơn chút vào cấu trúc thần kinh tuyệt vời này là nhân raphé lưng và tập hợp nhỏ các tế bào thần kinh dopamin trong nhân raphé lưng, bởi vì mặc dù đó là một tập hợp nhỏ, chúng rất mạnh mẽ. Và chính nhân raphé lưng cùng các tế bào dopamin ở nhân đó là nền tảng cho mối liên kết là tình bạn xã hội và mọi loại mối ràng buộc xã hội. Có một phát hiện then chốt trong tài liệu. Tiêu đề bài báo này là “Dorsal Raphe Dopamine Neurons Represent the Experience of Social Isolation” (Các tế bào dopamin ở nhân raphé lưng biểu hiện trải nghiệm cô lập xã hội). Đây là một bài báo từ phòng thí nghiệm của Kay Tai. Những gì họ làm là họ có thể kích hoạt chọn lọc các tế bào dopamin trong nhân raphé lưng. Và khi họ làm điều đó, họ gây ra một trạng thái giống như cô đơn.
Bây giờ, làm sao họ biết đó là trạng thái giống cô đơn? Họ biết vì trạng thái đó thúc đẩy việc tìm kiếm các kết nối xã hội. Đây chính là kiểu “cơn đói xã hội” mà tôi đã nhắc đến trước đây. Trong khi đó, khi các tế bào dopamin của nhân raphé bị ức chế, nghĩa là hoạt động của chúng bị làm yên tĩnh, điều đó làm giảm trạng thái cô đơn. Vậy nên điều này hơi phản trực giác, đúng không? Đó là một nhóm tế bào khi được kích hoạt lại làm bạn cảm thấy cô đơn. Và khi vùng não này không được kích hoạt, nó kìm hãm cảm giác cô đơn. Nhưng nếu bạn suy nghĩ kỹ, đó chính xác là loại mạch bạn muốn có để thúc đẩy hành vi xã hội. Khi bạn cảm thấy cô đơn, dopamine được giải phóng và nó khiến bạn ra ngoài tìm kiếm các tương tác xã hội. Vì vậy thứ mà chúng ta nghĩ là cô đơn, như một đám mây đen lớn hay sương mù trong cảnh quan tâm lý của chúng ta, thực ra quy về một tập hợp rất nhỏ các tế bào thần kinh giải phóng một chất dẫn truyền thần kinh cụ thể để tạo động lực.
Vậy chỉ vài điểm chính và những điều có thể áp dụng được dựa trên thông tin tôi đã nêu cho đến giờ. Nếu bạn nghĩ mình là người hướng nội, rất có khả năng bạn nhận được nhiều dopamine từ vài tương tác xã hội tối thiểu. Trong khi nếu bạn là người hướng ngoại, trái với những gì bạn có thể nghĩ, các tương tác xã hội sẽ không tràn ngập hệ thống của bạn bằng dopamine; thực ra chúng sẽ dẫn tới việc giải phóng dopamine ít hơn so với ở một người hướng nội. Và vì vậy bạn sẽ cần nhiều tương tác xã hội hơn để cảm thấy được lấp đầy bởi những tương tác đó.
Bây giờ tôi muốn chuyển hướng một chút và tập trung vào những việc chúng ta có thể làm để khuyến khích việc hình thành những mối liên kết lành mạnh. Có một nghiên cứu rất đẹp được công bố trên Cell Reports, tạp chí thuộc Cell Press — một tạp chí xuất sắc. Tiêu đề bài báo này là “Conscious Processing of Narrative Stimuli Synchronizes Heart Rate Between Individuals” (Việc xử lý có ý thức các kích thích kể chuyện đồng bộ hóa nhịp tim giữa các cá nhân). Nghiên cứu này bao gồm một loại thí nghiệm rất đơn giản. Họ cho mọi người nghe một câu chuyện. Mọi người trong nghiên cứu đều nghe cùng một câu chuyện, nhưng họ nghe câu chuyện đó vào các thời điểm khác nhau và thực tế là ở các địa điểm khác nhau. Vậy nên khác người, cùng câu chuyện. Và họ đo những thứ như nhịp tim. Họ đo nhịp thở, v.v.
Động cơ để làm việc này là gì? Có một thư mục nghiên cứu lâu dài chỉ ra rằng sinh lý của chúng ta, những thứ như nhịp tim, nhịp thở, độ dẫn điện của da — tức mức độ ra mồ hôi — có thể được đồng bộ hóa giữa các cá nhân. Và sự đồng bộ đó có thể xảy ra theo nhiều dạng khác nhau. Những gì nghiên cứu này tìm thấy là khi mọi người nghe cùng một câu chuyện nhưng vào các thời điểm khác nhau, nhịp tim của họ bắt đầu đồng bộ hóa. Bây giờ, chúng ta cũng biết từ một lượng lớn tài liệu rằng chất lượng và mức độ sâu sắc cảm nhận được của một mối quan hệ xã hội tương quan rất mạnh với mức độ đồng bộ sinh lý giữa các cá nhân. Nói cách khác, khi cơ thể của các bạn có cùng cảm nhận, bạn có xu hướng cảm thấy gắn kết hơn với người khác.
Vì vậy toàn bộ vấn đề này là một lập luận khá vòng: khi bạn cảm thấy gần gũi hơn với người khác, sinh lý của bạn sẽ đồng bộ hóa. Và điều ngược lại cũng đúng. Khi các sinh lý của bạn được đồng bộ, bạn sẽ cảm thấy gần gũi hơn với người khác. Điều này thực sự chỉ ra rằng cơ thể và não bộ có liên kết tương hỗ. Quả thật, những gì chúng ta nghĩ, nghe, cảm nhận sẽ điều khiển sinh lý của chúng ta — nhịp tim, nhịp thở, v.v. — nhưng nhịp tim và nhịp thở của chúng ta cũng ảnh hưởng đến trạng thái tinh thần. Trong trường hợp này, khi nhịp tim đồng bộ, nó khuyến khích một số dạng gắn kết xã hội nhất định.
Làm thế nào để tận dụng điều này? Nhiều người, khi tương tác với người khác, mong rằng chính việc tương tác đó sẽ tạo ra cảm giác gắn bó. Nhưng trong nhiều dạng tương tác xã hội, không phải tương tác trực tiếp với người đó làm chúng ta thấy gần gũi, mà là trải nghiệm chung. Và trải nghiệm chung chính là sự đồng bộ sinh lý. Đây thực sự là cốt lõi của cảm giác chúng ta rời khỏi một cuộc tương tác xã hội với suy nghĩ: “Wow, đó thật là một khoảng thời gian tuyệt vời.” Thường thì một khoảng thời gian tuyệt vời có thể nhờ vào những điều cụ thể được nói ra hoặc những hoạt động cụ thể đã tham gia, nhưng nhiều khi con đường chung dẫn đến trải nghiệm tuyệt vời là một trải nghiệm sinh lý xuất sắc và được chia sẻ.
Chúng ta đã biết từ lâu có những thứ có thể giúp cải thiện giấc ngủ. Và điều đó bao gồm những chất có thể dùng, như magnesium threonate, theanine, chiết xuất hoa cúc, glycine, cùng những thứ ít được biết hơn như nhụy hoa nghệ tây (saffron) và rễ nữ lang (valerian). Tất cả đều là những thành phần được chứng cứ lâm sàng hỗ trợ có thể giúp bạn dễ ngủ hơn, duy trì giấc ngủ và thức dậy cảm thấy tỉnh táo hơn.
Tôi vui mừng chia sẻ rằng nhà tài trợ lâu năm của chúng tôi, AG1, vừa tạo ra một sản phẩm mới có tên AGZ, một thức uống buổi tối được thiết kế để giúp bạn ngủ ngon hơn và thức dậy cực kỳ thư thái. Trong vài năm qua, tôi đã làm việc cùng đội ngũ AG1 để giúp tạo nên công thức AGZ mới này. Nó có những hợp chất hỗ trợ giấc ngủ tốt nhất với tỷ lệ chính xác trong một hỗn hợp dễ uống. Điều này loại bỏ mọi phức tạp khi cố gắng dạo quanh một thị trường rộng lớn các thực phẩm bổ sung cho giấc ngủ và phải tự xác định liều lượng phù hợp và nên dùng loại nào. Theo hiểu biết của tôi, AGZ là thực phẩm bổ sung cho giấc ngủ toàn diện nhất trên thị trường. Tôi uống nó 30–60 phút trước khi ngủ. Nó rất ngon. Và nó cải thiện rõ rệt cả chất lượng lẫn độ sâu giấc ngủ của tôi — tôi biết điều này cả từ cảm nhận chủ quan và vì tôi theo dõi giấc ngủ của mình. Tôi mong mọi người thử công thức AGZ mới này và tận hưởng lợi ích của giấc ngủ tốt hơn. AGZ có các hương vị socola, socola bạc hà và quả mọng hỗn hợp. Như tôi đã nói, tất cả đều rất ngon. Yêu thích của tôi có lẽ là socola bạc hà, nhưng tôi thích cả ba. Nếu bạn muốn thử AGZ, hãy vào drinkagz.com/Huberman để nhận ưu đãi đặc biệt. Một lần nữa: drinkagz.com/Huberman.
Cho đến giờ, chúng ta đã nói về gắn kết xã hội qua lăng kính các mạch thần kinh đã được thiết lập. Tuy nhiên, chính những mạch thần kinh chịu trách nhiệm cho gắn kết xã hội ở dạng gắn bó người lớn — dù là lãng mạn, bạn bè hay hình thức khác — thực tế được thiết lập trong quá trình phát triển. Một trong những lĩnh vực quan trọng và, theo tôi, thú vị về gắn bó sớm liên quan đến gắn bó người lớn đến từ công trình của Allan Shore. Allan Shore, đánh vần A-L-L-A-N, Shore, S-C-H-O-R-E, là một nhà phân tâm học kiêm người có hiểu biết sâu sắc về sinh học thần kinh của gắn bó, cả ở thời thơ ấu lẫn thời trưởng thành. Ông tập trung nhiều vào sự khác biệt giữa các dạng gắn bó của bán cầu não phải và bán cầu não trái.
Trong một tập đầu của podcast Huberman Lab, tôi đã đề cập rằng phần lớn những gì được thảo luận trong tâm lý học đại chúng và thậm chí trong một số khóa học sinh học thần kinh về não phải đối lập não trái — rằng một bên não cảm xúc hơn còn bên kia lý trí hơn — là hoàn toàn sai. Tuy nhiên, công trình của Allan Shore chỉ ra một số mạch thần kinh rất cụ thể có xu hướng phân bố lệch về một bên, nghĩa là chúng thiên về bán cầu phải hơn bán cầu trái hoặc ngược lại, và những mạch này nằm dưới các dạng gắn bó nhất định giữa trẻ và cha mẹ, đặc biệt là giữa trẻ và mẹ, và những đặc tính “thuộc não phải” hay “thuộc não trái” này cho gắn bó sẽ được lặp đi lặp lại trong các hình thức gắn bó của chúng ta khi trưởng thành.
Trong lĩnh vực phân tâm học có một cuộc tranh luận lâu đời, tất nhiên, về cái gọi là vô thức hay tiềm thức — những thứ mà chúng ta không nhận thức được. Và tôi nghĩ có ngày càng nhiều bằng chứng chỉ ra rằng ít nhất một thành phần chính của tiềm thức hoặc vô thức chính là cái gọi là hệ thần kinh tự chủ. Hệ thần kinh tự chủ là phần của hệ thần kinh điều khiển những phản xạ như hô hấp tự động, nhịp tim, độ dẫn điện da (tức là việc đổ mồ hôi), kích thước đồng tử. Đó là phần của hệ thần kinh làm chúng ta tỉnh táo hơn hay bình tĩnh hơn — gọi là nhánh giao cảm (sympathetic) cho sự cảnh giác và nhánh phó giao cảm (parasympathetic) cho các phản ứng thư giãn hơn. Công trình của Tiến sĩ Shore và của những người khác hiện đang cho thấy rằng sự gắn bó sớm giữa trẻ sơ sinh và cha mẹ, đặc biệt là giữa trẻ và mẹ, liên quan đến sự phối hợp hay đồng bộ hóa các mạch não thuộc bán cầu phải và các mạch thuộc bán cầu trái khi chúng liên quan đến hệ thần kinh tự chủ.
Diễn biến này xảy ra như thế nào?
Chà,
nó diễn ra
ở giai đoạn rất sớm,
khi còn là một trẻ sơ sinh,
khi bạn sinh ra,
bạn thật sự bất lực.
Bạn không thể tự cho mình ăn.
Bạn không thể tự sưởi ấm.
Bạn không thể tự thay tã/ quần áo.
Và chắc chắn bạn
không thể đi lại,
đi đâu đó
để lấy những thứ
mà bạn cần.
Tất cả những chức năng ấy,
tất cả những nhu cầu ấy,
được
đáp ứng
bởi người chăm sóc chính của bạn.
Thông thường,
đó là người mẹ.
Tôi hiểu là có ngoại lệ,
nhưng đó là quy luật chung.
Hiện có
những nghiên cứu hình ảnh não bộ
đang khảo sát bộ não
của trẻ sơ sinh
và bộ não
của các bà mẹ
khi họ tương tác
và cho thấy
rằng tiếp xúc thể xác
giữa hai người,
nhịp thở
của mẹ và con,
nhịp tim
của mẹ và con,
và thực sự,
kích thước đồng tử
của mẹ và con
thực tế đang
được đồng bộ hóa một cách chủ động.
Nói cách khác,
mẹ đang điều tiết
hệ thần kinh tự chủ
của trẻ,
chủ yếu,
và trẻ
cũng đang điều tiết
hệ thần kinh tự chủ
của mẹ.
Một tiếng líu lo nhỏ
của em bé
hoặc một tiếng khóc,
một tiếng khóc do căng thẳng của em bé,
chắc chắn sẽ điều chỉnh
hệ thần kinh tự chủ
của mẹ.
Bây giờ,
khi chúng ta lớn lên,
có một hệ thống khác
bắt đầu tham gia
vào tương tác cha mẹ —
con cái,
và hệ thống này cũng xuất hiện
trong tương tác giữa anh chị em
và những mối quan hệ tương tự,
và đó là hệ thống bán cầu não trái
như được mô tả
bởi Alan Short.
Lại nữa,
đây không phải là chuyện
cảm xúc đối lập với lý trí.
Đây là chuyện
hệ thần kinh tự chủ
so với những hình thức gắn kết
có ý thức hơn.
Vì vậy ở phía bán cầu trái,
có một xử lý
hơn về những chuỗi kể chuyện
rất cụ thể,
các chuỗi hợp logic,
đúng không?
Và một lần nữa,
tôi phải nhìn chung lại
và thực sự
làm giảm bớt ý tưởng
rằng không phải
một bên của não
là cảm xúc
và bên kia là lý trí,
mà đúng hơn,
có một phần
ưu thế
cho mạch thần kinh bán cầu trái
tham gia
vào những loại gắn kết
liên quan tới dự đoán
và phần thưởng.
Ý tưởng là
có hai mạch song song
quan trọng
để thiết lập mối ràng buộc
và điều này được thiết lập
rất sớm
trong thời thơ ấu
và rằng nó
không chỉ là cảm xúc
hay chỉ là lý trí,
mà là cả hai.
Những gì đang trở nên rõ ràng
từ các nghiên cứu hình ảnh thần kinh sinh học
là khi con người
bắt đầu tiến vào tuổi thiếu niên
và trưởng thành
và thậm chí đến tuổi già,
cùng những mạch đã hoạt động
và được thiết lập
từ thời thơ ấu
được tái sử dụng
cho những hình thức gắn bó khác
và để có
những mối liên kết thực sự đầy đủ
với những cá nhân khác,
nhưng đặc biệt
với bạn đời lãng mạn,
quan trọng là phải có
cả sự đồng bộ hóa
về sinh lý
và sự đồng bộ hóa
về những mạch
mà, tôi cho là,
chúng ta có thể gọi là mang tính lý trí hơn
hoặc mang tính dự đoán hơn.
Vì vậy chúng ta có thể tận dụng
thông tin này.
Trong tâm lý học lâm sàng
và trong văn liệu thần kinh sinh học hiện nay,
người ta hiểu rằng có cả
đồng cảm cảm xúc,
như thực sự cảm nhận
những gì ai đó đang cảm thấy,
và cái gọi là đồng cảm nhận thức.
Đồng cảm nhận thức
là ý niệm
rằng cả hai
thấy và trải nghiệm
một điều gì đó giống nhau
ở mức độ tinh thần.
Đồng cảm cảm xúc
là ý niệm
rằng vâng,
tôi có thể cảm nhận
điều bạn cảm
ở mức độ thể xác
somatic
hoặc tự chủ
và rõ ràng hoàn toàn
rằng những mối quan hệ xã hội mạnh mẽ
giữa trẻ em
và người chăm sóc
đòi hỏi cả
đồng cảm cảm xúc,
chức năng tự chủ này,
và đồng cảm nhận thức,
rằng có một sự hiểu biết tương hỗ
về cách người kia cảm nhận
và cách người kia suy nghĩ
để có thể dự đoán
họ sẽ làm gì.
Giờ đây, cũng rất rõ ràng
dựa trên các tài liệu mới nổi
rằng các mối quan hệ lãng mạn
và ở mức độ nào đó
cả bạn bè,
mặc dù tình bạn
được nghiên cứu ít hơn một chút,
rằng đồng cảm cảm xúc
và đồng cảm nhận thức
đều cần thiết
để thiết lập
cái mà chúng ta gọi là
mối liên kết xã hội đáng tin cậy.
Vì vậy đối với những người trong các bạn
đang tìm kiếm
để thiết lập các mối liên kết sâu hơn
hoặc bất kỳ loại mối liên kết nào,
quan trọng là
bạn phải nghĩ tới
sự đồng bộ hóa
các trạng thái cơ thể,
chúng ta đã nói điều đó trước đây,
và sự đồng bộ hóa
các trạng thái nhận thức.
Điều đó không có nghĩa là
bạn phải đồng ý
về mọi thứ.
Thực tế, thường thì
những người cảm thấy
rất gần gũi với nhau
về mặt nhận thức và cảm xúc
vẫn cãi nhau về đủ thứ
và bất đồng về
nhiều điều.
Nhưng điểm mấu chốt không phải
là phải có sự hội tụ hoàn toàn
về quan điểm
hay lập trường,
mà là chúng ta hiểu
người kia cảm thấy thế nào
và tin rằng họ hiểu
chúng ta cảm thấy thế nào,
rằng chúng ta hiểu
người kia nghĩ như thế nào
và họ tin rằng
chúng ta hiểu
cách họ nghĩ.
Vì vậy đó là một vòng lặp tương hỗ
giữa hai người
liên quan đến nhận thức này
và liên quan đến cảm xúc
và nó được nền tảng hóa,
như Tiến sĩ Schor đã chỉ ra,
trong những hình thức gắn bó sớm nhất của chúng ta
và điều đó hoàn toàn hợp lý
bởi vì cùng loại
mạch thần kinh
chịu trách nhiệm
cho cân bằng xã hội,
những mạch bán cầu phải và bán cầu trái
chịu trách nhiệm
cho sự gắn kết giữa mẹ và con lúc nhỏ
và sau đó
cho những gắn bó mang tính trí thức
hoặc mang tính dự đoán
giữa đứa trẻ và người chăm sóc
chính là những mạch
mà chúng ta áp dụng
lên tất cả các loại
mối quan hệ khác
trong suốt phần đời còn lại của mình.
Và tôi xin nói thêm
rằng nếu bạn nào
có thể đang nghĩ
rằng mình đã có
một tương tác
giữa trẻ sơ sinh và người chăm sóc
không được thỏa đáng
hoặc một dạng gắn bó không như ý,
bạn không phải là người duy nhất.
Thực tế,
phần lớn công việc
mà Tiến sĩ Schor tập trung vào
liên quan tới cách
những hoàn cảnh ban đầu đó
có thể được hiểu
và tái cấu trúc
hướng tới việc phát triển
mối gắn bó người lớn lành mạnh.
Tôi muốn nghỉ một chút
và cảm ơn
một trong các nhà tài trợ của chúng ta,
David.
David làm một thanh protein
không giống bất kỳ thanh nào khác.
Nó có 28 gram protein,
chỉ 150 calo,
và 0 gram đường.
Chính xác,
28 gram protein
và 75% năng lượng của nó
đến từ protein.
Cao hơn 50% so với thanh protein gần nhất. Những thanh này của David cũng rất ngon. Hiện tại, hương vị tôi thích nhất là hương vị cinnamon roll mới, nhưng tôi cũng thích hương vị chocolate chip cookie dough và vị bơ đậu phộng mặn. Nói chung, tôi thích tất cả các hương vị. Chúng đều rất ngon.
Tin lớn là các thanh David đã có hàng trở lại. Chúng đã hết hàng trong vài tháng vì quá phổ biến, nhưng giờ đã có lại. Bằng cách ăn một thanh David, tôi có thể bổ sung 28 gram protein với lượng calo ở mức một món ăn nhẹ, điều đó giúp tôi rất dễ đạt được mục tiêu protein của mình — một gam protein cho mỗi pound cân nặng mỗi ngày — và làm được điều đó mà không ăn thừa calo. Tôi thường ăn một thanh David vào chiều muộn và luôn mang theo khi ra ngoài hoặc đi công tác vì chúng vô cùng tiện lợi để có đủ protein. Như tôi đã nói, chúng rất ngon và với 28 gram protein, chúng khá no chỉ với 150 calo, vì vậy cũng rất hợp để ăn giữa các bữa.
Nếu bạn muốn thử David, bạn có thể vào davidprotein.com/Huberman. Một lần nữa, đó là davidprotein.com/Huberman.
Một trong những chủ đề then chốt cần hiểu về các quá trình sinh học là chúng thường hoạt động ở cả quy mô thời gian ngắn và quy mô thời gian dài, và cho đến nay chúng ta chủ yếu nói về những thứ xảy ra trong quy mô thời gian ngắn. Ví dụ như sự đồng bộ hoá nhịp tim hoặc kích hoạt một tập hợp nơ-ron cụ thể làm giải phóng dopamine khiến chúng ta tìm kiếm nhiều hoặc ít tương tác xã hội hơn. Nhưng mọi mạch và chức năng sinh học cũng cần có các hiệu ứng kéo dài, và khi nghĩ về các hiệu ứng lâu dài ở não và cơ thể, thường người ta bắt đầu nhìn về hệ thống hormone.
Và nếu có một hormone hoặc phân tử giống hormone liên quan đến gắn kết xã hội, đó chính là oxytocin. Oxytocin tham gia vào nhận diện xã hội. Đúng vậy. Khi bạn thấy những người mà bạn coi là “người của mình”, đội của mình, nhóm của mình, bạn bè mình, oxytocin được giải phóng ngay cả khi bạn không tiếp xúc thể xác với họ. Oxytocin cũng liên quan đến gắn kết đôi — cảm giác rằng “họ là người của bạn” và “bạn là người của họ” là cách diễn đạt phổ biến. Nó cũng liên quan đến tính trung thực. Tin hay không thì tùy, có những thí nghiệm cho thấy nếu người ta nhận oxytocin dưới dạng xịt hít, họ sẽ trung thực và cởi mở hơn về một số điều.
Các loại tương tác chính làm giải phóng oxytocin ở mức cao là, trước hết, tương tác giữa những cá nhân nhìn nhận nhau là rất gắn bó. Thường thì họ ở trong tiếp xúc gần, thường liên quan trực tiếp đến cơ thể của người kia, nên lượng hay biên độ oxytocin được giải phóng có xu hướng tỉ lệ thuận với mức độ gắn bó giữa các cá nhân. Chỉ cần nhìn thấy con của mình hoặc ngửi mùi con cũng có thể khơi gợi sự giải phóng oxytocin, và ngược lại ở người mẹ. Tiếp xúc thể xác càng làm tăng mạnh hơn, đặc biệt giữa bạn tình lãng mạn — ngay cả việc nhìn thấy một bức ảnh của người ấy cũng có thể kích thích oxytocin, khao khát tình dục, và lòng tin. Và điều quan trọng cần chỉ ra là cảm giác kết nối đó thuộc loại tự chủ mà tôi đã nhắc tới trước đây theo công trình của Alan Shore — không phải kiểu “ồ chúng ta nghĩ mọi thứ hoàn toàn giống nhau, chúng ta đồng ý mọi điều”, mà là sự đồng bộ hóa về sinh lý của họ. Điểm mấu chốt là có một “chất keo” hormone giữa các cá nhân — em bé và mẹ, bạn bè, đồng đội, bạn tình — và chất keo đó chính là oxytocin.
Chúng ta đã bàn nhiều về sinh học, thực sự là cả mạch thần kinh, hóa thần kinh và thần kinh nội tiết của gắn kết xã hội. Tôi muốn nhấn mạnh các đặc điểm chính cấu thành mọi mối gắn kết xã hội của bạn. Trước hết, mọi mối gắn kết xã hội đều có khả năng bao gồm cả đồng cảm cảm xúc và đồng cảm nhận thức. Nếu bạn muốn thiết lập và làm sâu sắc các mối quan hệ xã hội dưới mọi hình thức, điều quan trọng là bạn cần nỗ lực hướng tới thứ mà chúng ta gọi là đồng cảm cảm xúc — thực chất là chia sẻ trải nghiệm của hệ thần kinh tự chủ. Đồng cảm cảm xúc và sự đồng bộ hóa chức năng tự chủ — nhịp tim, hơi thở, v.v. — có thể đạt được tốt nhất bằng cách chú ý tới các kích thích bên ngoài, đặc biệt là câu chuyện/narrative, âm nhạc, có khi là thể thao hoặc các dạng trải nghiệm khác như các kích thích bên ngoài để thúc đẩy sự đồng bộ của những trạng thái nội tại đó.
Khía cạnh khác của việc hình thành mối quan hệ sâu là đồng cảm nhận thức. Đồng cảm nhận thức không phải là việc đồng ý về mọi thứ hay nhìn nhận mọi thứ giống nhau; nó là việc thực sự hiểu cách người khác suy nghĩ về điều gì đó, chăm chú lắng nghe điều đó và sau đó chú ý đến cách bạn nghĩ và cảm nhận về cùng một điều.
Chúng ta cũng đã nói về hướng nội và hướng ngoại, và tôi muốn gỡ bỏ những hiểu lầm thông thường về hai khái niệm này vì khi nhìn vào mạch thần kinh, như bạn còn nhớ, người hướng nội không phải là người không thích tương tác xã hội. Chỉ là họ cảm thấy được “đầy” hoặc thỏa mãn với ít tương tác xã hội hơn so với người hướng ngoại, và đó là bởi ít nhất theo mô hình mạch cân bằng xã hội (social homeostasis circuit model), họ thực tế nhận được nhiều dopamine hơn từ ít tương tác xã hội, trong khi người hướng ngoại tiết ra ít dopamine hơn từ cùng một mức độ tương tác xã hội (vì vậy họ cần nhiều tương tác hơn để đạt mức dopamine tương đương). Vì vậy, với những ai cảm thấy mình là người hướng nội hay hướng ngoại, hoặc biết người hướng nội và hướng ngoại, vấn đề không phải là họ hoạt ngôn đến mức nào.
Không phải chuyện họ tìm kiếm
các tương tác xã hội nhiều đến mức nào.
Mà là chuyện
tương tác xã hội
bao nhiêu là đủ
đối với mỗi người.
Giờ, toàn bộ lý do
để đưa ra khuôn khổ này,
mạch sinh học này,
v.v.,
không phải chỉ để áp một cách nhìn giản lược
lên những điều
mà bạn đã nhận ra
và biết rồi,
mà là để cho bạn
một vài điểm tác động
nhằm hiểu
bạn hình thành các mối gắn kết xã hội
như thế nào?
Tại sao bạn có thể gặp khó khăn
khi hình thành một số loại
mối gắn kết xã hội nhất định,
và để suy nghĩ về
các điểm khởi đầu
nhằm cả thiết lập
lẫn củng cố các mối gắn kết
thuộc những dạng khác nhau.
Hy vọng là,
nó cũng sẽ cho bạn
cái nhìn về lý do tại sao chia tay,
dù là giữa bạn bè
hay giữa người yêu,
lại có thể đau đớn đến vậy.
Một cuộc chia tay dưới bất kỳ hình thức nào
đều bao gồm sự đứt gãy
cả về đồng cảm cảm xúc
lẫn đồng cảm nhận thức.
Và thực tế,
điều đó có một nền tảng
thần kinh-sinh học và nội tiết,
đúng không?
Nếu một trong những nguồn chính
oxytocin
hoặc một trong những nguồn chính
dopamine
đột ngột biến mất,
thì điều đó vô cùng tàn phá
đối với hệ thần kinh.
Và mượn lời
của nhà tâm lý học kiêm nhà thần kinh học vĩ đại
Lisa Feldman Barrett,
người nói rằng,
bạn biết đấy,
chúng ta không chỉ là những cá thể,
chúng ta là những hệ thần kinh
tác động lên các hệ thần kinh khác
và hệ thần kinh của họ
cũng đang tác động lên chúng ta.
Tôi nghĩ đó là cách đúng
để suy nghĩ về vấn đề này.
Vậy nên không có gì ngạc nhiên
khi những cuộc chia tay
dưới nhiều hình thức
rất thử thách,
bất kể nguyên nhân dẫn đến chia tay là gì,
dù là ai đó chuyển đi
hay quyết định của một người
rời bỏ mối quan hệ
hoặc cả hai,
v.v.
Các mối gắn kết xã hội
vô cùng quan trọng
đối với chúng ta như một loài,
dù chúng ở xa qua mạng xã hội,
dù ở gần nhau,
có tiếp xúc thể xác hay không.
Hôm nay,
điều tôi thực sự cố gắng minh họa
là có một tập hợp chung
những nền tảng sinh học,
hóa chất thần kinh
và nội tiết
cho cái chúng ta gọi là
gắn kết xã hội.
Và vì vậy mặc dù nó phức tạp
và mang tính chủ quan,
nó liên quan tới các hệ thứ bậc,
liên quan tới cách nuôi dạy trước đây của chúng ta,
liên quan tới mục tiêu của chúng ta,
v.v.
Nó không phức tạp vô hạn.
Và theo nghĩa đó,
nó có thể nắm bắt được.
Hy vọng tôi đã cung cấp
cho bạn vài đòn bẩy
hoặc vài điểm khởi đầu
để bạn vừa hiểu
vừa tiến tới
những mối gắn kết xã hội
sẽ khiến bạn
hài lòng hơn
và thỏa mãn hơn.
Đó chắc chắn
là một trong những mục tiêu.
Mục tiêu khác là hy vọng
nếu bạn là một nhà lâm sàng
hoặc đơn giản là người bạn
mà người ta tìm đến
hay thành viên gia đình
mà người ta nhờ cậy
khi gặp khó khăn trong các mối quan hệ xã hội,
thì bạn có thể bắt đầu
truyền lại
một số thông tin này
như một cách để mọi người
hiểu những gì họ đang trải qua
khi họ chia tay,
nhưng cũng khi họ đang phải lòng ai đó,
đang hình thành sự gắn bó
và khi họ gặp thách thức liên quan tới gắn bó.
Đó là niềm hy vọng của tôi,
và nhất là khi bạn bước vào kỳ nghỉ lễ
và cuối năm,
tôi mong bạn sẽ đem kiến thức này
áp dụng theo bất kỳ cách nào
mà bạn thấy có ý nghĩa
và thích nghi với mình.
bạn
在這裡我們會重溫過去的節目,
挑出對心理健康、身體健康與表現最具效力且可付諸行動的科學工具。
我是安德魯·胡伯曼(Andrew Huberman),
任職於史丹佛醫學院的神經生物學與眼科學教授。
今天的節目主題是社交連結的生物學、心理學與實務。
從出生到死亡,社交連結的品質決定了我們生活品質的很大一部分。
因此,不足為奇的是,我們的大腦,以及實際上整個神經系統的很大一部分,
都是為社交連結而設計的。
今天我們會談到那些大腦與神經系統的迴路,
也會談它們運作背後的神經化學物質與荷爾蒙。
同時我們會觸及一些重要且可在日常生活中運用的具體工具,
我有信心你在今天的節目之後,會對自己的運作方式有極大的認識提升。
例如,你如果是內向或外向,為何會如此?
事實上,這可能有一個神經化學的基礎。
信不信由你,現在已經有關於這方面的生物學研究,
並且是很優秀的同行評審研究成果。
現在,一般生物學的一個重要特性,
尤其是與社交連結相關時,
是那些神經迴路──也就是大腦區域與神經元,以及像催產素(我們今天會談到)等荷爾蒙,
以及大腦與身體中負責所謂社交連結過程的其他化學物質──並非專屬於特定的社交關係。
它們是通用的。
我的意思是,負責建立親子之間連結的相同大腦迴路,
其實也會在浪漫關係中被重新利用。
在談社交連結之前,
我想談它的鏡像──缺乏社交連結或社會孤立。
很多人喜歡獨處的時光,
但當我們談到社會孤立時,
指的是動物或人類被限制,無法接觸到他們原本希望擁有的社交互動。
簡要說明這方面文獻的主要結論(這些研究可追溯一百年以上):
社會孤立會造成壓力。
社會孤立的一個顯著特徵是長期升高的壓力荷爾蒙,例如腎上腺素(epinephrine)與皮質醇。
在健康範圍內,皮質醇有助於對抗發炎、在一天早期提供能量並維持注意力。
但若皮質醇長期處於升高狀態——而這正是社會孤立的結果——
免疫系統會受損,且腦內與體內會開始釋放其他化學物質,
這些物質的目的在於驅動有機體(無論動物或人類)去尋求社交連結。
所以如果你正處於社會孤立並渴望社交接觸,
那是一種健康的渴望。
正如接下來會學到的,對社交接觸的健康渴望
有非常特定的大腦迴路、有非常特定的神經化學指紋,
並具有一些值得你在各種社交互動中加以利用的顯著特性。
我想先短暫休息一下,並感謝我們的贊助商 Element。
Element 是一款電解質飲料,
提供你所需而無多餘成分。
意思是鈉、鎂與鉀的含量都恰當,但不含糖。
適當補水對於腦與身體達到最佳功能至關重要。
即便是輕度脫水也會降低認知與體能表現。
同時,攝取充足的電解質也很重要。
鈉、鎂與鉀對於你體內所有細胞的運作至關重要,尤其是神經元或神經細胞。
將 Element 溶於水中飲用,
可以非常簡便地確保你攝取到足夠的水分與電解質。
為了確保自己獲得適當的補水與電解質,
我在早晨起床後會將一包 Element 溶於約 16 到 32 盎司的水中(約 475 到 950 毫升),
幾乎是起床後的第一件事就飲用。
我在任何形式的體能運動時也會喝 Element 溶於水,
尤其在炎熱出汗多、流失水分與電解質的日子裡。
Element 有許多很好喝的口味。
我喜歡覆盆子口味,也喜歡柑橘口味。
現在 Element 有限量版的檸檬水口味,非常美味。
我不想說我偏好哪一個勝過其他所有,但這個檸檬口味與我最愛的覆盆子或西瓜口味並列。
再說一次,我選不出唯一喜歡的一個——我都喜歡。
如果你想試試 Element,
你可以前往 drinkelement.com/Huberman,
拼寫為 drinkelement.com/Huberman,
凡購買任一款 Element 飲品即可領取免費的 Element 試用包。
再次提醒,網址是 drinkelement.com/Huberman,可領取免費試用包。
與飢餓、溫度或口渴類似,
我們有專門的腦迴路用於所謂的「社交恆定」(social homeostasis)。
恆定性(homeostasis)是各種生物迴路,甚至單一細胞,試圖維持某一特定水平的特性。
以飢餓為例最容易理解:如果你一段時間沒吃東西,
你追求食物、思考食物、製作食物、花錢買食物,甚至享受食物的動機都會上升;
相反地,當你吃飽時,你就不會那麼強烈或積極地尋找食物。
這就是理解恆定性的簡單方式。
每個恆定性迴路至少有三個組成部分。
一是偵測器,也就是說生物體或你牆上的恆溫器必須有某種方式來偵測環境中發生了什麼事,好嗎?在社交連結的脈絡下,就是要偵測你是否在與他人互動,以及那些互動是否順利。這必須被偵測到。那是第一件事。接著必須有一個控制中心。那是第二件事。控制中心會對社交連結的情況,調整你的行為與心理狀態。
現在,這個恆定(homeostatic)迴路的第三個組成部分是效應器。效應器實際上驅動行為反應。它會讓你拿起社群媒體開始滑動,或去傳簡訊給朋友。因此,這三個組成部分分別是偵測器、控制中心與效應器。正如你很快會知道的,控制社交穩態的神經迴路實際上還有第四個成分。那第四個成分會賦予你對自己行為原因的主觀理解,並建立你在階層中的位置。
當我們在談論人際互動中的社會階層時,社會階層具有高度可塑性,意思是:在一個情境中一個人可以是領導者,在另一個情境中另一個人可以成為領導者。階層非常動態。因此,社交連結必須非常有彈性且流動,讓你能從一個環境移到另一個環境,即使面對的是同一群人,你也得能做出那些調整。在社會恆定迴路中,這些調整是由一個特定的大腦結構來完成的——我在這個播客中曾談過它,叫做前額葉皮質。它可以說是我們較高層意識的所在;它讓我們能將主觀標籤貼到事物上。因此我們並非單純的輸入─輸出機器,我們不是機械人。
支撐社會穩態的偵測器主要牽涉兩個結構:一個叫做前扣帶皮質(ACC,anterior cingulate cortex),另一個是基底外側杏仁核(BLA,basolateral amygdala)。當你聽到「amygdala(杏仁核)」這個字時,你可能會先想到恐懼。但正如你今天會看到的,杏仁核其實有很多不同的亞區與成分。基底外側杏仁核與某些厭惡行為的面向有關,也就是促使我們遠離某些類型的事物或互動,這就是為什麼BLA是偵測系統中如此不可或缺的一部分。因為正如建立健康的社交連結很重要,嘗試避免不健康的社交連結也同樣重要。所以我們有ACC和BLA,這些區域主要牽涉到讓我們遠離或接近某些事物(雖然兩者皆有)。
然後我們有控制中心,在下視丘。再來有一個與社交連結高度相關且非常重要的區域,我希望大家都能知道,叫做背側縫核(dorsal raphe nucleus,簡稱DRN)。背側縫核是位於中腦的一小群神經元,位置很深。大多數時候,當你聽到「raphe」(拼作 R-A-P-H-E,縫核)時,你談的多半是血清素(serotonin)。血清素是一種神經調節物質,通常與進食後的飽足感、對已擁有事物的滿足感有關。然而,在這個背側縫核之中,有一小部分神經元會釋放多巴胺。多巴胺是一種最常與動作、渴求、動機與慾望相關的神經調節物質。縫核中這群獨特的多巴胺神經元確實非常特別,因為它們負責媒介我所稱的社會恆定。它就是那個作為效應器、執行社會恆定反應的系統。
在大眾對話或甚至在某些科學圈裡,當你聽到多巴胺釋放時,會立刻想到獎賞或感覺良好。然而,多巴胺並不是直接讓人感覺良好的物質;它實際上是促使人朝向那些感覺良好事物移動的神經化學因子。
概括來說,我們有一個作為偵測器的大腦區域,會驅使我們朝向或遠離某些經驗或感受;我們有一個控制中心,會根據我們正在進行的互動釋放特定的荷爾蒙與神經胜肽到腦內與血液中;還有一個反應系統,就是含有多巴胺神經元的背側縫核。如果你習慣大量社交互動,然後我突然剝奪了那些社交互動,你會感到有點失落,你會渴望一個替代的社交互動。這就是所謂的親社會渴求(pro-social craving)。事實上,動物和人類都會出現這種現象。如果你對牠們做所謂的「急性隔離」——這只是科學上較正式的說法,表示在短期內剝奪牠們的社交互動——牠們會開始表現出親社會行為。
重點是,當我們缺乏預期中的社交互動時,我們會變得親社會。然而,如果我們長期遭受社交隔離,也就是長時間沒有與人互動,我們反而會變得更內向。現在已有充分證據顯示,無論在人類或動物身上,如果不給予足夠的社交互動,牠們會變得反社會。社會恆定迴路的運作方式是,當我們長期缺乏社交互動時,我們對社交互動的渴望會開始減弱。讓我們從通常所說的內向與外向的角度來檢視這個社會恆定迴路。
現在,通常當我們聽到「內向」這個詞時,
會想到派對上那個安靜的人,
或是那個根本不想外出的人。
而我們認為「外向」的人
就是那種非常社交、
所謂的社交蝴蝶,
喜歡社交互動、
話很多、
有點像派對的靈魂人物。
但實際上在心理學文獻裡,
情況並非如此簡單。
如果我們從「社會性恆定基準點」這個角度
來看內向與外向,
並把多巴胺視為驅動尋求社交互動動機的分子,
我們可以合理地假設:
內向者在從事某些形式的社交互動時,
釋放的多巴胺量
可能比外向者更多。
沒錯,
我說的是比外向者更多。
因此他們對少量或很稀疏的社交互動
會感到相當有動機去參與,
而且也會因為短暫的互動而感到滿足。
他們不需要大量的社交接觸就能感到飽足。
相反地,我們可以合理地假設外向者
對單次社交互動的多巴胺釋放較少,
所以他們需要更多的社交互動
才能從這些互動中感到被充填、被滿足。
現在我之前提到過社會性恆定回路的第四個成分,
那就是前額葉皮質。
前額葉皮質參與思考、規劃與行動,
並且和像下丘腦這類負責多種動機驅動的大腦區域有廣泛連結。
它也與大腦中的各種獎勵中樞相互連繫,
能像一個加速器一樣促進其他腦區的電活動,
或像一個剎車一樣抑制那些腦區的活動。
所以雖然這些迴路有一些可預期的元素,
但它們並非簡單的機械式輸入輸出。
你具有靈活性。
你可以說:「我很喜歡派對,
但那個派對我真的不想去,因為某某會在那裡。」
現在我想更深入一點
探討這個不可思議的神經結構——
背側縫核(dorsal raphe nucleus)
以及其內那一小群多巴胺神經元,
因為雖然這是一小群神經元,
它們的力量卻很強大。
正是這個背側縫核及其內的多巴胺神經元
支撐了像友誼這類的社會連結以及各種社會紐帶。
文獻中有一項關鍵發現。
該論文的標題是
「背側縫核的多巴胺神經元代表社會隔離的體驗」,
出自 Kay Tai 的實驗室。
他們做的實驗是能夠選擇性地活化背側縫核的多巴胺神經元。
當他們這麼做時,
會誘發一種類似孤獨的狀態。
那他們怎麼知道那是一種類似孤獨的狀態?
他們透過行為判斷到:這會驅使個體去尋找社交連結──
這就是我之前所說的那種社交飢渴。
而當背側縫核的多巴胺神經元被抑制,
也就是活動被降低時,
則會壓抑那種孤獨狀態。
這有點反直覺,對吧?
是一群神經元被活化時,
讓你感到孤獨;
而當這個腦區不被活化時,
孤獨感反而被抑制。
但仔細想想,
這正是你希望用來驅動社交行為的那種迴路:
當你感到孤獨時,
多巴胺被釋放,
促使你走出去尋找社交互動。
所以我們所感受到的孤獨——
那種在心理景觀中如同一大團陰霾或迷霧的感受——
其實可以歸結為一小群神經元
釋放特定的神經化學物質來產生動機。
根據到目前為止我所提供的資訊,
這裡有幾個要點和可行的外帶建議。
如果你認為自己是內向的人,
很可能你只要少量或簡短的社交互動
就能獲得大量的多巴胺。
而如果你是外向的人,
與你想像的相反,
社交互動並不會淹沒你的系統以大量多巴胺;
實際上,對外向者而言,
每次互動所引發的多巴胺釋放量會比內向者少,
因此你需要更多的社交互動
才能從這些互動中感到被充實。
現在我想換個話題,
談談我們可以做些什麼
來促進健康連結的形成。
有一項發表在 Cell Reports(Cell Press 的期刊)上的漂亮研究,
論文題為「敘事刺激的有意識處理使個體之間的心率同步」。
這項研究設計很簡單:
讓人們聽一個故事。
研究中的每個人都聽同一個故事,
但他們是在不同時間、
甚至在不同地點聽的。
也就是不同的人、相同的故事。
研究測量了像心率、呼吸等生理指標。
那麼這項研究的動機是什麼?
長期以來的文獻顯示,我們的生理狀態——
像心率、呼吸、皮膚電導(也就是出汗程度)——
可以在個體之間產生同步,
而這種同步可以由多種因素促成。
該研究發現,
當人們聽同一個故事(即便是在不同時間)時,
他們的心率會開始同步。
我們也從大量文獻中知道,
社會連結的品質與主觀深度,
與個體之間生理同步的程度有很強的相關性。
換句話說,
當你們的身體感受相同時,
你們往往會覺得彼此更有連結。
所以整件事其實有點像是一個循環論證。當你覺得跟別人更親近時,你的生理狀態會同步。而反過來也成立:當你們的生理狀態同步時,你會覺得和他人更親近。這確實指出了一個事實:身體與大腦是相互連結的。沒錯,我們的想法、所聽到的與感受到的會驅動我們的生理反應──心跳、呼吸等。但我們的心跳與呼吸也會影響我們的心境。在這種情況下,當我們的心率同步時,這會鼓勵某些類型的社會連結。
那你如何利用這一點?很多人在與他人互動時,期待僅僅跟那個人互動本身就會產生連結感。但在許多社交互動中,讓我們感到親近的,並非與那個人的直接互動本身,而是共同的經驗。而共同的經驗,就是共同的生理狀態。這實際上正是我們從一次社交互動中帶走那種「哇,真是段美好時光」感受的根源。往往,愉快的時光可能來自於當時說的話或參與的具體活動,但多數情況下,這些美好體驗的最終共同途徑,應該說,是來自於極佳的生理體驗與共同的生理經驗。
我們早就知道有些方法可以改善睡眠,這包括可服用的成分,例如:鎂L-蘇糖酸鹽(magnesium threonate)、茶胺酸(theanine)、洋甘菊萃取(chamomile extract)與甘胺酸(glycine),以及一些較不那麼為人熟知的成分如藏紅花(saffron)與纈草根(valerian root)。這些都是臨床支持的成分,可以幫助你入睡、維持睡眠,並讓你醒來時感覺更有精神。我很高興地告訴大家,我們長期的贊助商 AG1 剛推出了一款新產品,叫做 AGZ,一款為夜間設計的飲品,旨在幫助你獲得更好的睡眠並讓你醒來時感到非常有精神。
在過去幾年裡,我與 AG1 團隊合作,協助打造這個新的 AGZ 配方。它把最有助於睡眠的成分以精確的比例配好,做成一包好喝的混合飲品。這免除了你必須在繁多的睡眠補充品世界中摸索、計算劑量與挑選適合自己的成分的複雜性。據我所知,AGZ 是市面上最完整的睡眠補充配方。我在睡前 30 到 60 分鐘服用。順帶一提,它很好喝。而且它顯著提升了我睡眠的品質與深度。我既有主觀的睡眠感受,也有睡眠追蹤數據支持。我很期待大家試試這個新的 AGZ 配方,好好享受更佳睡眠帶來的好處。AGZ 有巧克力、薄荷巧克力與綜合莓果三種口味。如我先前所說,三種口味都非常好喝。我個人最喜歡的是薄荷巧克力,但其實我都很喜歡。如果你想試用 AGZ,請上 drinkagz.com/Huberman 可獲得特別優惠。再說一次,網址是 drinkagz.com/Huberman。
到目前為止,我們談論社會連結多半是從已建立的神經迴路的角度出發。然而,正是這些負責成人形式依附(不論是浪漫關係、友誼或其他形式)的神經迴路,其實是在發育過程中建立起來的。關於早期依附如何影響成人依附,其中一個既重要又令我興奮的領域來自 Allan Shore(名字拼寫:A-L-L-A-N,姓氏 Shore,拼寫 S-C-H-O-R-E)的研究。Allan Shore 是一位精神分析學家,同時對依附的神經生物學(包括兒童期與成人人際依附)有深入了解。他大量關注右腦與左腦的依附差異。
在 Huberman Lab 播客的一集早期節目中,我提到過一點:大眾媒體、流行心理學,甚至某些神經生物學課程中所談的右腦對左腦、或某一側大腦較情緒化而另一側較理性這類說法,多半是完全錯誤的。然而,Allan Shore 的工作指出一些非常具體的神經迴路確實具有側化偏向,換言之,它們在功能上偏向右腦多於左腦或偏向左腦多於右腦,這些迴路支撐了某些形式的兒童與父母(特別是兒童與母親)之間的依附,而這些所謂的右腦取向與左腦取向的依附特性會在我們成年後的依附模式中一再上演。
在精神分析領域,長久以來當然有關於所謂「無意識」或「潛意識」的討論──那些我們並不察覺的層面。我認為越來越多的證據指出,至少無意識或潛意識的一個主要成分,就是所謂的自主神經系統。自主神經系統是控制我們反射性呼吸、心跳、皮膚電導(也就是出汗)與瞳孔大小的那一部分神經系統。它決定我們是比較警覺還是比較平靜,也就是所謂的交感神經(促進警覺)或副交感神經(促進放鬆)分支。現在,Shore 博士與其他人的研究顯示,嬰幼兒與父母(尤其是嬰兒與母親)之間的早期依附涉及這些與自主神經系統有關的右腦迴路與左腦迴路之間的協調或同步化。
這會如何呈現出來?
嗯,
情況是這樣的:
在早期,
當你還是嬰兒,
剛出生時,
你是真正的無助。
你無法自己餵食。
你無法自己保暖。
你無法替自己換尿布。
你當然也
無法自行行走去取得
你所需要的東西。
所有那些功能,
更確切地說,
那些需求,
都是由你的主要照顧者滿足的。
通常,
那個人是母親。
我知道也有例外,
但這是一般情形。
現在有腦神經影像研究
在檢視嬰兒與母親
互動時的大腦狀態,
顯示雙方的身體接觸、
呼吸頻率、
心跳速率,
甚至瞳孔大小
實際上都在被動態地協調中。
換句話說,
母親在調節嬰兒的自主神經系統,
主要是如此,
而嬰兒也在調節
母親的自主神經系統。
嬰兒一聲短促的咿呀或哭聲——
一種壓力型的哭喊——
絕對會調節到母親的自主神經系統。
隨著我們長大,
另一套系統開始在親子互動中發揮作用,
這在兄弟姊妹互動等情形也會出現,
那就是由 Alan Short 所描述的左腦系統。
這裡要再強調,
這並不是情緒與理性之間的對立,
而是自主(自動)性的連結
與較有意識形式的連結之間的差別。
在左腦這一側,
比較在處理敘事,
那種相當具體、邏輯化的敘事。
我得把視角拉遠,
並壓低那種「一邊是情感、一邊是理性」的刻板想法,
實際上左腦迴路在與預測和獎賞相關的連結中
有較多的主導性。
基本概念是,
有兩條平行的迴路對建立情感聯結很重要,
而這些在童年時期就已經建立起來,
這些聯結既不是單純的情緒也不是單純的理性,
而是兩者兼具。
從腦神經影像研究漸露頭角的發現來看,
當人們進入青少年、成年,
甚至到老年時,
兒童時期活躍並建立的那些迴路
會被重新利用到其他形式的依附上。
要與他人——尤其是浪漫伴侶——建立真正完整的聯結,
重要的是要有生理上的同步,
以及這些較為「理性」或「預測型」迴路的同步。
我們可以利用這些資訊。
在臨床心理學和神經生物學文獻中,
現在普遍認為存在情感性同理心
與所謂的認知性同理心。
認知性同理心的概念是,
我們在心理層面上
以相同或相近的方式看待並體驗某件事。
情感性同理心則是,
我能在內在的、體感的或自主層次上
感受到你所感受的。
很清楚的是,
兒童與照顧者之間的強烈社會聯結
同時涉及情感性同理心(這種自主面向的功能)
與認知性同理心——
彼此互相理解對方的感受與想法,
以便能預測對方會做什麼。
同時,根據新興文獻也很清楚,
浪漫關係——在某種程度上友誼亦然(雖然友誼的研究較少)——
要建立我們所謂的「信任型社會聯結」,
情感性同理心和認知性同理心兩者都是必須的。
所以,對於想要建立更深層聯結或任何形式聯結的人來說,
考慮身體狀態的同步(我們之前談過)
以及認知狀態的同步是重要的。
這並不表示你必須在所有事情上都完全同意。
事實上,常常彼此在認知與情感上都很貼近的人
會為各種事情爭論、持有許多不同意見。
重點不是要在意見或立場上完全一致,
而是我們要理解對方的感受,
並相信他們理解我們的感受;
我們要理解對方的思維方式,
並且對方也相信我們理解他們的思維。
這是一個雙方之間的互惠循環,
牽涉到認知也牽涉到情感,
如 Dr. Schor 所指出的,
它植基於我們最早期的依附形式。
這再合情合理不過,
因為負責社會性穩態的那些迴路——
右腦與左腦那類迴路,
負責嬰兒與母親依附,
以及稍後在兒童與照顧者之間更偏向智識或預測型的依附——
正是我們在一生中對所有其他關係套用的相同迴路。
我還想提到的是,
若你正在想你和嬰兒時期的照顧者互動
或依附形式不甚理想,
你並不孤單。
事實上,
Dr. Schor 的許多工作正是關注
如何理解那些早期情境,
並將其重新塑造,朝健康的成人依附發展。
我想稍作休息並感謝我們的贊助商之一,
David。
David 製作的一款蛋白棒獨一無二。
它含有 28 克的蛋白質,
僅 150 卡路里,
且零克糖。
沒錯,
28 克蛋白質,
其熱量有 75% 來自蛋白質。
那比下一名的蛋白質棒高出 50%。
這些來自 David 的營養棒也非常好吃。現在我最喜歡的口味是新出的肉桂捲口味,但我也喜歡巧克力碎片餅乾麵糰口味,還有鹽味花生醬口味。基本上,我喜歡所有口味,全部都很好吃。
另外一個重大消息是,David 的營養棒現在又有貨了。之前因為太受歡迎而缺貨好幾個月,但現在已經補貨。吃一根 David 棒,我就能在一份零食的熱量範圍內攝取 28 克蛋白質,這讓我很容易達到每天每磅體重一克蛋白質的目標,而且不會吃進過多熱量。我通常在多數午後吃一根 David 棒,外出或旅行時也會隨身帶著,因為它們取得足夠蛋白質非常方便。如我所說,它們非常美味,而且在只有 150 卡路里的情況下就能提供 28 克蛋白質,所以當作餐間點心也相當有飽足感。
如果你想試試 David,可以到 davidprotein.com/Huberman。再說一次,網址是 davidprotein.com/Huberman。
要理解生物過程的一個關鍵主題是,它們常在短時間尺度與較長時間尺度上運作;到目前為止,我們主要在談那些發生在短時間尺度上的事情。比如心跳的同步化,或某群神經元被活化而釋放多巴胺,進而讓我們尋求更多或更少的社交互動。每一個生物迴路與功能也需要有長期效應;當你在思考大腦與身體的長期效應時,通常會把目光投向荷爾蒙系統。
如果要說有哪一種荷爾蒙或類荷爾蒙分子與社會連結相關,那就是催產素(oxytocin)。催產素參與社會識別。沒錯,當你看到那些你視為自己人、團隊、群體或朋友的人時,即便沒有身體接觸,也會有催產素被釋放。催產素也與伴侶連結有關;人們常用「他/她是我的那個人,我是他/她的那個人」來描述這種感受。它也與誠實有關。信不信由你,實驗顯示若人們透過噴霧吸入催產素,在某些事情上會更誠實、更願意坦承。
能大量引發催產素的互動類型,首先是發生在彼此視為非常密切相關的個體之間。這類互動往往伴隨親密接觸,常常是來自對方身體的刺激(例如哺乳、撫觸等),因此催產素釋放的量或振幅通常會隨著個體間親密程度增加而增加。僅僅看到自己的嬰兒或聞到嬰兒的氣味,就能引發催產素的釋放,母親亦會有相應反應。對浪漫伴侶來說,實體接觸效果更明顯;實體接觸、甚至看到伴侶的照片,都可以喚起催產素的釋放,並促發性慾與信任感。
值得指出的是,這種連結的感覺屬於我先前提到的自主型(autonomic)那種,像 Alan Shore 的工作所描述的。它並不是「我們對所有事情的看法完全相同、在每件事上都一致」那種;而是彼此的生理狀態被同步化。重點是,個體之間其實存在一種荷爾蒙上的「黏合劑」,像嬰兒與母親、朋友、隊友、浪漫伴侶等,而這種荷爾蒙黏合劑就是催產素。
到目前為止,我們已經談了很多關於社交連結的生物學,特別是神經迴路、神經化學與神經內分泌學方面。我想強調構成任何社交連結的關鍵要素。首先,所有社交連結都有可能包含我們所稱的情感同理心(emotional empathy)與認知同理心(cognitive empathy)。如果你想建立並深化任何形式的社交連結,重要的是要花點力氣在情感同理心上,這實際上是關於共享自主神經層面的經驗。
情感同理心與自主功能(心率、呼吸等)的同步化,最能透過關注外在事件來達成,特別是敘事、故事、音樂,或許還有運動或其他類型的共同經驗,這些外在刺激可驅動內在狀態的同步。形成深厚連結的另一面向是認知同理心。再次強調,認知同理心並不是指事事認同或以完全相同的方式看待事物;而是努力去理解別人如何看待某件事,真正留心那個過程,然後也注意你自己如何看待和感受那件事。
我們也談到內向與外向,我想嘗試拆解有關內向與外向的常見誤解。回到神經迴路的觀點,如你所記得,內向者並不是不喜歡社交互動;只是他們用較少的社交互動就會感到充實或滿足,而外向者則需要更多的互動來達到相同的滿足。至少根據「社交恆定電路模型」的說法,內向者從較少的社交互動中獲得較多的多巴胺,而外向者從相同量的社交互動中獲得較少的多巴胺釋放。
因此,對於覺得自己是內向或外向的人,或認識內向與外向的人,這並不是關於一個人是否健談。
重點並不在於他們究竟多主動去尋找社交互動。重點在於,對於某一個人來說,多少社交互動才算充足。提供這個框架、這套生物/神經迴路等等的整個原因,不是要對你已經意識到、已經知道的事情做簡化還原式的解釋,而是要給你一些槓桿點,去理解你如何形成社交連結?你為何在形成某些類型的社交連結時會遇到挑戰?並思考建立與強化不同種類社交連結的切入點。
希望這也能讓你理解為何分手——無論是友誼還是戀愛關係——會如此痛苦。任何形式的分離都同時涉及情感同理心與認知同理心的斷裂。確實,這背後有神經生物學與荷爾蒙的基礎。若我們的一個主要催產素來源或一個主要多巴胺來源突然消失,對神經系統來說是極度毀滅性的。借用偉大的心理學家兼神經生物學家莉莎·費爾德曼·巴雷特的說法:「我們不只是個體,我們是神經系統在影響其他神經系統,而他們的神經系統也在影響我們。」我認為這是正確的思考方式。
因此,各種形式的分手都會很難處理,這不該讓人感到驚訝——不論導致分手的原因是有人搬家、某人決定離開關係、或雙方的決定,等等。社交連結對我們這個物種非常重要,不論是透過社交媒體遠距離保持,還是近距離的實體接觸。
今天我主要試圖說明的是:我們所謂的社交連結,有一套共同的生物學、神經化學與荷爾蒙基礎。所以雖然它複雜且具有主觀性,牽涉到階層結構、過去的教養、個人目標等面向,但它並非無限複雜;在這個意義上,它是可以處理的。希望我已經提供給你一些槓桿或切入點,讓你既能理解,也能朝向對你更滿足、更有成就感的社交連結前進。這當然是目標之一。
另一個目標是,如果你是臨床工作者,或只是朋友、家人中別人遇到社交關係問題時會來找你的人,希望你能把這些資訊轉述給他們,幫助他們理解在分手、墜入愛河、建立依附或面臨依附困難時正在經歷的事。這是我的期望。特別是在你即將進入假期與年終之時,我希望你能將這些知識運用到你覺得有意義且適合你的方式上。
In this Huberman Lab Essentials episode, I discuss the science of social connection and how we form meaningful bonds with others.
I explore the neural basis for “social homeostasis”—our drive for a certain amount of social interaction—which explains why we feel lonely, seek connection and how we navigate social hierarchies. I also explain how the brain and neurochemicals, such as oxytocin and dopamine, shape our relationships from infancy through adulthood and underlie traits like introversion and extroversion. The episode also offers practical insights into forming deeper connections and how shared experiences with others enhance social bonding.
Read the episode show notes at hubermanlab.com.
Thank you to our sponsors
AGZ by AG1: https://drinkagz.com/huberman
LMNT: https://drinklmnt.com/huberman
David: https://davidprotein.com/huberman
Timestamps
0:00 Social Connection
1:10 Social Bonds, Social Isolation & Stress Hormones
3:09 Sponsor: LMNT
4:42 Brain & Social Homeostasis; Social Hierarchies & Flexibility
9:14 Dopamine & Pro-Social Behaviors; Chronic Social Isolation & Introversion
11:04 Introverts vs Extroverts, Dopamine & Social Homeostasis; Context
13:08 Loneliness, Dorsal Raphe Nucleus & Social Hunger
14:18 Key Takeaway: Introvert vs Extrovert & Dopamine
15:23 Social Bonds & Physiological Synchrony, Tool: Shared Experiences
18:19 Sponsor: AGZ by AG1
19:48 Right- vs Left-Brained Attachment, Parent & Child, Unconscious Mind
24:30 Friends & Romantic Partners, Emotional & Cognitive Empathy
27:52 Sponsor: David
29:09 Oxytocin & Social Connection
31:39 Tool: Emotional & Cognitive Empathy
32:54 Introverts, Extroverts & Social Interaction
33:48 Break-Ups; Key Takeaways
Learn more about your ad choices. Visit megaphone.fm/adchoices

Leave a Reply
You must be logged in to post a comment.