AI transcript
0:00:07 for everyday life.
0:00:14 I’m Andrew Huberman, and I’m a professor of neurobiology and ophthalmology at Stanford
0:00:15 School of Medicine.
0:00:17 My guest today is Dr. Michael Platt.
0:00:23 Dr. Michael Platt is a professor of neuroscience and psychology at the University of Pennsylvania.
0:00:28 His laboratory focuses on decision-making, more specifically how we make decisions and
0:00:32 the impact of power dynamics, such as hierarchies in a given organization or group, as well
0:00:35 as hormones on decision-making.
0:00:40 We also discuss valuation, that is, how we place value on things, on people, and what
0:00:44 you’ll find is that there are many factors that impact whether or not we think something
0:00:50 is good, very good, bad, or very bad that operate below our conscious awareness.
0:00:54 In fact, today’s discussion will teach you how you make decisions, how to make better
0:00:59 decisions in the context of everything from picking out a watch or a pair of shoes, all
0:01:02 the way up to something as important as picking a life mate.
0:01:08 Indeed, hormones, hierarchies, and specific things that are operating within you and adjacent
0:01:12 to nearby the things that you’re evaluating, whether or not those things are people or
0:01:18 objects, are powerfully shaping the neural circuits that lead you to make specific decisions.
0:01:22 So today you’re going to learn how all of that works and, as I mentioned, how to make
0:01:23 better decisions.
0:01:28 Dr. Platt also explains how we are evaluating the hormone levels of other people, both same-sex
0:01:33 and opposite-sex, and the implications that has for relationships of all kinds.
0:01:37 It’s an incredibly interesting and unique conversation, certainly unique among the conversations
0:01:42 I’ve had with any of my neuroscience colleagues over the decades, and I know that the information
0:01:45 you’re going to learn today is going to be both fascinating to you, it certainly was
0:01:51 to me, and that it will impact the way that you think about all decisions at every level
0:01:52 in everyday life.
0:01:56 Before we begin, I’d like to emphasize that this podcast is separate from my teaching
0:01:57 and research roles at Stanford.
0:02:02 It is, however, part of my desired effort to bring zero cost to consumer information
0:02:05 about science and science-related tools to the general public.
0:02:09 In keeping with that theme, this episode does include sponsors.
0:02:12 And now for my discussion with Dr. Michael Platt.
0:02:14 Dr. Michael Platt, welcome.
0:02:15 Thanks.
0:02:16 It’s awesome to be here.
0:02:22 I’ve been following your work since I was a graduate student, and it’s really interesting.
0:02:29 You’re an anthropologist by training, turned neuroscientist, turned practical applications
0:02:36 of neuroscience and related fields to everybody as it relates to business, decision making,
0:02:37 social interactions, hormones.
0:02:42 You’ve worked on a lot of different things.
0:02:47 The first question I have is, let’s all agree, we’re old world primates.
0:02:48 Yes.
0:02:49 Right?
0:02:54 We don’t think of us as old world primates, but we are all old world primates, and we
0:02:59 share many similarities in terms of the neural circuits that we have in our skulls with some
0:03:04 of the other old world primates, like macaque monkeys, for instance.
0:03:10 When you step back and look at a process like decision making or marketing out in the world,
0:03:18 or how people interact with one another, engage value of objects, relationships, or even their
0:03:27 own value, if I may, how much of what you see in human old world primates do you think
0:03:33 is reflected by the interactions of old world primates like resists macaque monkeys and
0:03:34 vice versa?
0:03:39 In other words, how primitive are we and/or how sophisticated are the other old world
0:03:40 primates?
0:03:43 That’s a great way of putting it, because I think it’s both.
0:03:47 I always like to say there’s a little monkey in all of us.
0:03:54 I believe that going in, having spent actually my formative years studying, just watching
0:03:55 monkeys.
0:03:58 I worked at the Cleveland Zoo when I was in college, and I took every opportunity I
0:03:59 could get to go.
0:04:00 I went to the field.
0:04:05 I watched monkeys in South America and in Mexico.
0:04:11 I think we all get that, but over the course of my career, I’m astonished at how deep
0:04:13 that goes.
0:04:19 Basically, for every behavioral, cognitive, emotional phenomenon that we have trained
0:04:26 our lens on, it looks almost exactly the same in people and monkeys.
0:04:30 Obviously, we’re not just monkeys, and we can talk, and we’re doing this, and that’s
0:04:32 a big, big difference.
0:04:39 All the things that you talked about, decision making, social interaction, the way that we
0:04:46 explore the world, the fountain of creativity, not only the neural circuits, but the actual
0:04:50 expression is so similar.
0:04:54 We have monkeys and people do the exact same things in the lab.
0:04:59 If I didn’t label the videos, the outputs of the avatars and whatnot in games, you
0:05:03 couldn’t tell the difference.
0:05:08 What’s striking about what you just said is that I recall, I guess at that time it was
0:05:15 called a tweet, and I think it was from Elon that said that we’re basically a species that
0:05:19 got a supercomputer placed on top of a monkey brain.
0:05:27 In thinking about it the other way, what aspects of being human, this old world priming that
0:05:34 we are, I think is distinctly different than, say, a macaque monkey, aside from language.
0:05:36 I don’t know that anything really is.
0:05:41 Actually, it’s an interesting time to have you ask me that question, because this spring
0:05:46 semester I teach a seminar for the psychology department at Penn called Being Human.
0:05:53 The whole idea of that, each week we tackle an aspect of who we are that has at one point
0:05:58 or another been considered to be uniquely human or close to, and that could be something
0:06:09 like art and creativity or theory of mind or economics and markets and things like that.
0:06:14 When you take a look at these things through the lenses of neuroscience and anthropology,
0:06:19 this is how we do it, economics, psychology, neurology, and on and on and on, you start
0:06:29 to really see that there’s a lot more continuity than discontinuity, and that’s pretty shocking.
0:06:35 I want to go back to that Elon tweet, if I may, because I think that’s where we go a
0:06:41 little bit astray too in thinking about the brain as a computer.
0:06:47 Obviously it’s not built on silicon, it’s made of meat and fat, and it’s subject to
0:06:53 all of the constraints that go along with that.
0:06:58 What I think instead is a better metaphor is that we’ve got a 30 million year old Swiss
0:07:00 army knife in our heads.
0:07:04 So yes, you can learn how to do all kinds of different things, but you’ve got a brain
0:07:08 that’s got essentially specific tools in it.
0:07:12 It’s like having a knife in a corkscrew, which is the most important one.
0:07:17 Nail file, saw, et cetera, and monkeys got those too.
0:07:24 Towers might be a little bigger and sharper, but they look pretty similar and they do the
0:07:26 job in a very similar way.
0:07:35 I think once we appreciate that, then that opens up a lot of territory for applications,
0:07:39 not just trying to understand how some of the tools might get broken or dull as a result
0:07:46 of illness or injury or disorders, et cetera, but also how we can measure them and how we
0:07:51 can develop them better because some of those we use all the time, say in business.
0:07:56 I’d like to take a quick break and acknowledge our sponsor, Our Place.
0:07:59 Our Place makes my favorite pots, pans, and other cookware.
0:08:05 Surprisingly, toxic compounds such as PFASs or forever chemicals are still found in 80%
0:08:09 of nonstick pans, as well as utensils, appliances, and countless other kitchen products.
0:08:15 I’ve talked before on this podcast about these PFASs or forever chemicals like Teflon,
0:08:19 which have been linked to major health issues such as hormone disruption, gut microbiome
0:08:23 disruption, fertility issues, and many other health problems, so it’s really important
0:08:24 to avoid them.
0:08:26 This is why I’m a huge fan of Our Place.
0:08:31 Our Place products are made with the highest quality materials and are all PFAS and toxin-free.
0:08:34 I particularly love their Titanium Always Pan Pro.
0:08:38 It’s the first nonstick pan made with zero chemicals and zero coating.
0:08:40 Instead, it uses pure titanium.
0:08:44 This means it has no harmful forever chemicals, and it also doesn’t degrade or lose its
0:08:46 nonstick effect over time.
0:08:49 It’s extremely durable, and it’s also beautiful to look at.
0:08:53 I cook eggs in my Titanium Always Pan Pro almost every morning.
0:08:57 The design allows for the eggs to cook perfectly without sticking to the pan.
0:09:00 I also cook burgers and steaks in it, and it puts a really nice sear on the meat.
0:09:04 But again, nothing sticks to the pan, so it’s really easy to clean, and it’s even dishwasher
0:09:05 safe.
0:09:07 I love it, and I use it every day.
0:09:12 For a limited time, Our Place is offering an exclusive 20% discount on the Titanium
0:09:13 Always Pan Pro.
0:09:19 If you go to the website fromourplace.com/huberman and use the code SAVEHuberman20, you can claim
0:09:20 the offer.
0:09:24 With a 100-day risk-free trial, free shipping, and free returns, you can experience this
0:09:27 fantastic cookware with absolutely zero risk.
0:09:32 Again, that’s fromourplace.com/huberman to get 20% off.
0:09:34 Today’s episode is also brought to us by Wealthfront.
0:09:38 I’ve been using Wealthfront for my savings and my investing for nearly a decade, and
0:09:39 I absolutely love it.
0:09:44 At the start of every year, I set new goals, and one of my goals for 2025 is to focus on
0:09:45 saving money.
0:09:49 Since I have Wealthfront, I’ll keep that savings in my Wealthfront cash account where I’m able
0:09:54 to earn 4% annual percentage yield on my deposits, and you can as well.
0:09:58 With Wealthfront, you can earn 4% APY on your cash from partner banks until you’re ready
0:10:00 to either spend that money or invest it.
0:10:04 With Wealthfront, you also get free instant withdrawals to eligible accounts every day,
0:10:06 even on weekends and holidays.
0:10:10 And 4% APY is not a promotional rate, and there’s no limit to what you can deposit
0:10:11 and earn.
0:10:15 And you can even get protection for up to $8 million through FDIC insurance provided
0:10:17 through Wealthfront’s partner banks.
0:10:21 Wealthfront gives you free instant withdrawals where it takes just minutes to transfer your
0:10:23 money to eligible external accounts.
0:10:28 It also takes just minutes to transfer your cash from the cash account to any of Wealthfront’s
0:10:31 automated investment accounts when you’re ready to invest.
0:10:35 There are already a million people using Wealthfront to save more, earn more, and build long-term
0:10:36 wealth.
0:10:39 Earn 4% APY on your cash today.
0:10:46 If you’d like to try Wealthfront, go to wealthfront.com/huberman to receive a free $50 bonus with a $500
0:10:48 deposit into your first cash account.
0:10:52 That’s wealthfront.com/huberman to get started now.
0:10:54 This has been a paid testimonial of Wealthfront.
0:10:56 Wealthfront brokerage isn’t a bank.
0:10:58 The APY is subject to change.
0:11:01 For more information, see the episode description.
0:11:08 So if we were to start at what us neuroscientists would call kind of low-level functioning,
0:11:14 even though it’s pretty high level, with something like attention, we are very visual creatures
0:11:16 for those of us that are sighted.
0:11:18 Most humans are sighted.
0:11:24 We rely on vision to assess the world around us, to assess emotions of others, et cetera,
0:11:29 and so are the other old world primates.
0:11:32 How do we allocate attention?
0:11:36 What grabs our attention, and maybe in this discussion we could also touch on, because
0:11:42 I know you’ve worked on this, what underlies some deficits in attention?
0:11:47 So yeah, if we could just explore this from the perspective of, okay, you go into an environment,
0:11:52 let’s say it’s a familiar environment, you wake up in the room, you wake up in each day.
0:11:54 What grabs your attention?
0:12:00 What keeps your attention, and if we do in fact have control over our attention, which
0:12:06 we do to some extent, why is it so difficult for many of us to decide, you know what, I’m
0:12:10 just going to put everything away, and I’m just going to focus on this task for the next
0:12:12 hour.
0:12:17 Why is that so challenging for so many people, regardless of whether they have a diagnosis
0:12:19 of attention deficit, hyperactivity disorder?
0:12:23 Okay, there’s a lot in that question, any questions in there?
0:12:25 And let’s talk about what attention is, right?
0:12:31 It is a prioritization, right, or an amplification of what you’re focusing on, right?
0:12:36 And we do that by where we point our eyes, right, and then that gets turned up in the
0:12:42 brain with a lot of consequences, and really why do we have attention?
0:12:49 Because you can’t do everything at once, right, so it’s in the name of efficiency.
0:12:53 What we attend to is a product of two things.
0:12:58 It’s what we’re looking for and what the world looks like, right?
0:13:05 And that kind of what the world looks like part is importantly shaped by what our ancestors
0:13:10 experienced, and also what we experienced when we were developing or growing up.
0:13:15 So things that are bright, are shiny, or moving fast, right, or loud, or whatever, that grabs
0:13:20 our attention, things that stand out, that are different.
0:13:25 And for us as primates, one thing that’s super important and kind of really deeply baked
0:13:28 in is other people.
0:13:34 So if there are faces, if there are people in the environment doing something, then that
0:13:40 naturally just grabs our attention unless we happen to be an individual who’s sort of wired
0:13:45 a little bit differently, like folks on the autism spectrum disorder or, you know, schizophrenia,
0:13:52 and things like that, where that prioritization is not quite the same.
0:13:59 So that’s kind of how our experience as primates and just the design principles of the way
0:14:05 our brains work to overcome some of these limitations in the name of efficiency come
0:14:06 about.
0:14:10 And then as you mentioned, what we can control our attention to a certain degree.
0:14:16 And that’s super important for a lot of, I think, overcoming a lot of the challenges
0:14:20 that we have, and we can talk about that, like in decision making, for example, because
0:14:26 you, or learning, because you can control what you’re attending to, that gets turned
0:14:32 up in the brain, right, and that affects what we choose and affects what we learn and affects
0:14:36 what we remember as well.
0:14:42 So now I’m trying to kind of go back to, like, then the end part of your question, oh, so
0:14:47 that had to do with multitasking or just things in the environment, and that gets at this
0:14:53 question or topic of, in my view, of foraging, right?
0:15:00 And so I think that attention, this is the argument we’ve made, operates according to
0:15:08 essentially the same rules and principles that our bodies do when we are searching the
0:15:10 environment for resources.
0:15:17 So all mobile animals search for food, search for made, search for water, for the resources
0:15:21 that they need to survive and to reproduce.
0:15:28 And as it turns out, that kind of decision that the clash made very memorable, should
0:15:31 I stay or should I go, that’s the key thing.
0:15:34 So when you encounter something, like, the question is, like, do I take it?
0:15:39 Do I stick with it, even though it might be depleting, getting worse, or should I take
0:15:43 a risk and invest time and energy and go look for something else?
0:15:47 All animals have to do that.
0:15:51 It turns out there’s an optimal solution to that, which was written out by one of the
0:15:56 great mathematical ecologists, Eric Charnoff, in a paper in 1976.
0:16:01 And so he wrote this out and what’s cool about it is it’s very simple.
0:16:09 It’s basically, you leave, you abandon the thing that you’re harvesting when, what you’re
0:16:12 getting from it falls below the average for the environment.
0:16:13 That just makes sense.
0:16:15 The marginal returns, right?
0:16:19 And this could be a social interaction, it could be food, it could be water, it could
0:16:24 be the money that you’re making in the moment, could be the information that you’re getting
0:16:29 from a book or from a website or whatnot.
0:16:34 So and we, from studies done over the last whatever that is now 50 years have shown that
0:16:39 every animal that’s ever been observed behaves as if they’re performing that computation.
0:16:43 Could you give an example in the context of, let’s say, social media?
0:16:49 And as we were walking into record today, we were comparing and contrasting X as a platform
0:16:54 versus Instagram and it occurred to me now based on what you said a few moments ago that
0:16:59 Instagram is very visual, so you see faces, many accounts on X, either the icon is so
0:17:05 small or people even just have cartoons or whatever avatars there that aren’t really
0:17:07 faces in many cases.
0:17:14 And it does seem that on X, there’s a kind of an elevated level of emotionality to what
0:17:18 people write, that’s what tends to grab attention and I wonder whether or not that’s because
0:17:19 of the absence of faces.
0:17:23 I mean, when somebody’s on an Instagram post and they’re kind of ranting a bit, in fact,
0:17:30 I saw this yesterday, Tim Ferriss, another podcaster, had the investor Chris Saca on
0:17:36 and Chris was talking about environmentalism and the fires and he had opinions about AI.
0:17:40 He’s a very, very smart, very opinionated guy, but people were commenting, I don’t know
0:17:45 how he felt, how could I, but people were commenting, he’s so angry, he’s so angry and
0:17:49 he was just being passionate and emphatic, maybe he was angry, I don’t know, but he was
0:17:54 clearly very, very alert, leaning forward into the camera and people were paying, most
0:17:59 of their comments were paying attention to the emotion behind what he was saying.
0:18:03 And whereas on X, I feel like if you just took the text of what he was saying and you
0:18:09 put it there, it would be kind of below the average emotionality on X.
0:18:16 And so when you say that we are drawn to faces or that faces are, we naturally forge towards
0:18:23 faces versus other things, that feels very true and you feel like elevated levels of
0:18:27 emotion in faces are what harness the most attention.
0:18:31 And by parallel, if you get a bunch of monkeys together and one of them is really upset,
0:18:35 do they all look at that monkey?
0:18:36 Speculating a little bit here.
0:18:42 It’s not thought about in the context of say X versus Instagram, but I think you’re right
0:18:43 on.
0:18:44 I mean, I think that’s spot on.
0:18:48 You’re just combining, like you’re turning, the volume gets turned up because there are
0:18:52 faces there and if they’re more emotional, they’re just gonna be much more salient, grab
0:18:55 your attention and that’s something that’s really important to pay attention to because
0:19:02 somebody who’s very aroused, right, that’s activation, that’s sort of pre-activation
0:19:06 before they do something like they might attack you or they might, you know, take something
0:19:07 from you.
0:19:08 Who knows, right?
0:19:09 Something could happen there.
0:19:12 But I want to take this back a little bit.
0:19:19 I’m older than you and I want to take this idea of different sources, like where you
0:19:23 could place your attention, take it back a little bit more in time because what’s been
0:19:29 shown and it’s interesting, computer science picked up on this marginal value theorem from
0:19:35 mathematical ecology around 2000 or so and began to investigate how people search the
0:19:42 web and it turned out people would leave a website the moment their information intake
0:19:48 rate fell below the average for sort of all the websites that they were encountering.
0:19:54 The average is determined by your behavior in the preceding bin of time, like 10 minutes
0:19:57 until you arrive at a site or within site.
0:20:02 So that’s less well known but we’re now learning that it is pretty short term, right?
0:20:08 So it seems to be driven by reinforcement learning processes that kind of are telling
0:20:10 you how rich that environment is.
0:20:15 And so one of the things about the marginal value theorem I think is really, really profound
0:20:21 for understanding our current predicament is that it says that if you’re in a really
0:20:26 poor environment, like you, let’s say you forge for apples, right, and there’s one apple
0:20:31 tree for the next 10 miles, you stay at that apple tree until you picked every apple rotten
0:20:33 or not rotten, not ripe, right?
0:20:34 Before you move on.
0:20:38 If you’re in an orchard with apple trees everywhere, you just pick the ones that are
0:20:40 easiest to get and then you move on.
0:20:46 So now think about it in the context of web surfing, web, like when you were, you know,
0:20:52 if you’re coming up when I did, you know, I was in graduate school or, you know, I was
0:20:56 an undergraduate, the way I accessed the internet was through a dial-up modem.
0:21:00 So, it was very slow, it was a very poor environment.
0:21:05 You’re sitting there waiting for the information to load up, right, and it might take 30 seconds
0:21:07 or longer.
0:21:08 You don’t abandon that.
0:21:13 You read the whole thing, you might print it out, put it in your file cabinet, right?
0:21:17 Now you get like super high speed internet.
0:21:18 Yeah, you can have 12 tabs open, 50 tabs open.
0:21:22 And you’re like, you just, so you spend like, you know, half a second or a couple of seconds
0:21:27 on anyone, you don’t, you certainly don’t scroll down beneath the fold, right?
0:21:28 So it totally makes sense.
0:21:32 Now think about all the devices you might have, or it could be tabs, it could be, most
0:21:37 people are sitting around with a TV on, you know, their phone, a tablet, a laptop, whatnot.
0:21:40 I’m guilty of having, I have three phones and a laptop.
0:21:46 Yeah, so you’re just cycling, you are doing exactly what you’re designed to do, right?
0:21:52 Which is to move between these resources quickly and easily, because it’s so easy.
0:21:56 So in some, that’s what going back to your question about like, why is it so hard?
0:21:57 It’s going to be really, really deliberate.
0:22:04 You have to either reduce, you know, make it a harder environment, I guess, is the idea.
0:22:08 You would have to actually put things away or make the return rate that you’re getting
0:22:10 from any of them much worse.
0:22:15 Like for example, if you turn your phone monochrome, some, which we know works, right?
0:22:20 It helps you to stop checking your phone and spend less time on it, because it’s just not
0:22:22 as good of a source.
0:22:26 Yeah, the information feels really depleted.
0:22:34 You reposted a paper result recently, and I did as well after I saw it on your ex account,
0:22:39 that if you look at the working memory, the ability to keep information online in real
0:22:47 time and work with it, it seems that working memory is worst when your phone is right next
0:22:48 to you.
0:22:55 If it’s somewhere else in the room that you’re working, then we’re trying to do real work
0:22:57 of some sort.
0:23:00 Your performance is slightly better than if it’s right next to you.
0:23:06 But if the phone is completely outside of the room, improvements in working memory are
0:23:07 statistically significant.
0:23:09 In other words, get the phone completely out of the room.
0:23:13 It’s not sufficient to have it next to you turned face down, or even in your backpack
0:23:17 behind you, it needs to be in a completely separate environment in order to maximize
0:23:18 this effect.
0:23:23 Yeah, I mean it’s completely consistent with what we’re saying here with regard to foraging.
0:23:26 But if I take my phone and I put it, I don’t have my phone here under the chair, but let’s
0:23:27 say I did.
0:23:31 This result suggests that some component of our neural circuitry is operating in the
0:23:35 background thinking, well, I guess something could be on there, or maybe I got a text,
0:23:39 or maybe there’s a tweet I should look at, or an Instagram post.
0:23:45 It suggests that we are multitasking even when we think we are not multitasking.
0:23:47 Yeah, I think you’re absolutely right.
0:23:56 It’s beneath our awareness, so that’s where I think the comparative psychology, comparative
0:24:04 neurobiology is really important here because I don’t necessarily impute conscious awareness
0:24:08 to all these critters that are out there doing these things, behaving exactly the same way
0:24:09 we are.
0:24:15 And so to me, that just indicates that all that hardware, those same routines are just
0:24:19 running under the hood, running under the surface, and we’re not aware of it.
0:24:26 So when your phone is somewhere within the sphere that could be accessed, brain’s aware
0:24:32 of that, and it’s including that in the calculations about what to do next.
0:24:38 And it actually reminds me now of, it’s actually a couple of papers that we published some
0:24:39 time ago on foraging.
0:24:48 And one of the things that’s really interesting about it is that as you are considering your
0:24:54 options and you’re experiencing sort of these depleting rewards or whatnot, you see this
0:24:59 urgency signal kind of building up in part of the brain, the anterior cingulate cortex
0:25:06 that we know is important for moving on, for switching, for searching for something new.
0:25:11 And it does, I don’t know what the emotional component of that is, we never explored that,
0:25:18 but it seems reasonable to imagine that that’s tied to the sense of like, I really, I don’t
0:25:22 want to turn my phone over and check what’s going on there.
0:25:29 Are there any data that suggest that just being able to maintain a thought train independent
0:25:33 of visual input can help us get better at maintaining attention?
0:25:37 So for instance, this morning, I woke up very early, unusually early for me, because I went
0:25:43 to bed unusually early for me, and I decided to try something, which is something that
0:25:49 actually our colleague in neuroscience, Carl Diceroth had mentioned he does, and a previous
0:25:55 guest on this podcast, Ash Waitskin, who is a former chess grandmaster champion, described
0:26:00 something like this, I decided to try it, which was to keep my eyes closed and just try
0:26:07 and think in complete sentences, not let my mind drift off topic for a while, have a conversation
0:26:14 with myself in my head, but with the constant redirect of trying to stay in a thought train.
0:26:18 And it’s actually much more difficult than I thought it would be, right?
0:26:22 There’s no other input, my eyes are closed, I was comfortable at the temperature the room
0:26:29 was, et cetera, I was well rested, no phone, no input, and you get one sentence of thought
0:26:33 out, then the next, it’s a bit like writing, except here no visual input.
0:26:38 So I would have thought it’s a lot easier because you don’t have a set of tabs across
0:26:42 the top, or even a word doc with it, like, do you want to change it to bold, et cetera,
0:26:46 like no other input competing for one’s attention.
0:26:50 And I found that after about 10 minutes, it became pretty easy.
0:26:54 But it took me about 10 minutes to get into this redirect of focus.
0:26:57 And then at one point, I thought, I better stop this because it’s seemingly kind of weird.
0:27:04 But that was very different, I would say, than sitting down to say meditate and think about
0:27:08 my breath, which is a physical phenomenon that’s tangible at the level of feeling one’s breath.
0:27:14 So how do you feel about practices that teach us to maintain attention and redirect our
0:27:20 attention that are very deprived of visual input as a kind of training ground for being
0:27:26 able to harness and maintain visual input when we need to get work done, work on problem
0:27:32 sets, do what I call real work or Cal Newport would call deep work.
0:27:34 So I’ve never tried that.
0:27:41 And it sounds fascinating, and I’m going to try to give it a shot tomorrow morning.
0:27:45 At first, I was thinking, this sounds a lot like meditation, right?
0:27:48 But there are a whole variety– I’m no expert on meditation, but there are a whole variety
0:27:50 of different kinds of meditation.
0:27:57 As you mentioned, you’re focusing on breath work, physical stimulus.
0:28:03 But there are others that are not and that are much more kind of cognitively focused.
0:28:10 So for example, loving kindness meditation is one where you’re kind of thinking about
0:28:14 a particular person, you’re imagining them, and you’re imagining something really good
0:28:15 happening to them.
0:28:21 Because this is one of these self-transcendent types of meditation, which I don’t think
0:28:27 really tied to any external input coming out, although it’s an internal input that’s
0:28:33 based on your memory or awe-based meditation.
0:28:37 So maybe it’s more similar to those, but I–
0:28:39 But that’s thematically anchored.
0:28:40 Exactly.
0:28:41 Exactly.
0:28:44 It’s supposed to visually anchored, like staring at a flame or concentrating on one’s breath.
0:28:45 Yeah.
0:28:50 I didn’t have a– it was like free– in terms of putting in language of foraging, I didn’t
0:28:51 have a plan.
0:28:52 I wasn’t writing a paragraph.
0:29:02 It was just, can I stay in a conversation with myself where there’s no moment that some
0:29:06 external voice or input or thought about something else in the room, can I just kind
0:29:08 of stay in there?
0:29:10 Can I just stay in there?
0:29:11 That was really the question.
0:29:17 Yeah, I think that that makes complete sense because it’s kind of like you’re forging for
0:29:21 apples in that tree that’s, you know, in the middle of the Serengeti somewhere, right?
0:29:26 And there’s nothing anywhere around you, and so you’re going to stick with that and just
0:29:29 keep mining it until there’s nothing left.
0:29:35 One of the reasons that I brought up this example was I noticed that anything that has
0:29:41 to do with attention, whether or not it’s visual attention or you need to write or cognitive
0:29:46 attention and redirecting attention, unless there’s some high level of, as you called
0:29:51 it, arousal or emotionality, I find there’s always a kind of warm-up period required and
0:29:55 that this isn’t taught to us in school and that so many people who think that they have
0:30:03 a hard time maintaining attention, I have this hypothesis that they are training non-attention
0:30:08 or brief attention by, you know, scrolling through movies on a, you know, social media
0:30:14 platform is basically training, redirecting your attention every couple seconds or maybe
0:30:16 every few minutes.
0:30:22 So you get good at that, you get good at scrolling, you get good at what you do.
0:30:27 But also I think it was always the case that sitting down to do something difficult or
0:30:33 learn or write or pay careful auditory attention, maybe even to a podcast, that there’s a kind
0:30:34 of a warming up period.
0:30:39 What is the evidence that neural circuits in the brain are kind of, here I’m using very
0:30:45 top contour language in front of another card-carrying neuroscientist, but that neural circuits are
0:30:51 kind of more dispersed in their activation patterns, but that over time we kind of drop
0:30:56 into a trench, not just of attention, but then the signal to noise of that circuit required
0:31:01 for attention and the other components of the task gets much greater compared to the
0:31:02 background noise.
0:31:03 Is there evidence for that?
0:31:08 In the same way that warming up to work out, no one expects to walk in and train with their
0:31:13 work weight or to run at the speed that they would in mile three, right?
0:31:16 You know, you warm up.
0:31:23 But this notion of warming up the brain for specific cognitive activities doesn’t seem
0:31:24 as abundant out there.
0:31:28 And I think part of the reason might be, and I’d like your thoughts on this, that we are
0:31:34 all familiar with something super exciting or scary grabbing our attention.
0:31:38 But then I would say, well, you can sprint into the street to save your kid from getting
0:31:39 hit by a car.
0:31:43 You didn’t warm up for that, but that’s not how you exercise because there isn’t the
0:31:45 same level of urgency.
0:31:46 That’s a deep question.
0:31:54 I think, and it’s funny to me too, because I don’t warm up often before I work out.
0:31:57 You seem to be in great shape.
0:31:58 No, but it’s funny.
0:32:01 I’ve been in CrossFit for 17 years.
0:32:02 And you’re still uninjured?
0:32:03 You’re one of the few.
0:32:04 Oh, no, I’ve got plenty of injuries.
0:32:10 I’ve had a couple of hernias, surgeries, and maybe just like five or six minutes of mobility
0:32:11 work.
0:32:12 We have a lot of episodes on this.
0:32:18 The mobility is really good, and I actually, periodically, it’s like take like many months
0:32:24 off to do just purely mobility and PT because, and like I did Pilates intensively for a year
0:32:29 and a half after one injury, and I loved it in it.
0:32:32 It’s cool to see what it does to your body because it totally refashioned it.
0:32:37 I was, because I’ve always been like the guy up here, and then you do Pilates for a yoga
0:32:38 for a long time.
0:32:41 I went through yoga period too, and suddenly it’s all core, you know, you become like a
0:32:44 very different, very different human.
0:32:48 Yeah, so this issue of warming up, you don’t like warming up, which explains your injuries.
0:32:49 I like warming up.
0:32:50 It’s more a question of time.
0:32:51 Yeah.
0:32:55 The reason why, and that’s why I got into CrossFit in the first place is because I could
0:32:59 do workout in 10 minutes or under that left me, you know, dead on the floor.
0:33:00 I’m telling you.
0:33:01 It was super awesome.
0:33:05 I’m telling you, 100 jumping jacks, just like in PE classes, still the best warmup
0:33:06 I’m aware of.
0:33:07 It’s amazing.
0:33:10 Like people laugh at me, you know, it’s like it’s so old school, but you do 100 jumping
0:33:16 jacks before you do any kind of cardiovascular resistance training, and I haven’t run a study
0:33:21 on this, but you greatly diminish your chance of injury probably because of just raising
0:33:22 core body temperature.
0:33:23 Yeah.
0:33:27 So the question is what, okay, well then let’s pose it in this parallel fashion.
0:33:32 What is the equivalent of the 100 jumping jacks for cognitive work, right?
0:33:36 For me, it’s like internally going like, what’s wrong with you, Andrew?
0:33:40 Why is it so hard for you to like punch out these 10 paragraphs?
0:33:46 But if someone on my team says, hey, we need this in eight minutes, I could do that anywhere.
0:33:53 Unless I’m actually driving a vehicle, I can work anywhere, anytime, but I would say we
0:33:58 don’t have the equivalent of 100 jumping jacks for cognitive work, but we need it.
0:33:59 We need that.
0:34:01 I think people need that and they need the understanding that it can help them get into
0:34:03 that trench of attention.
0:34:05 I have a bunch of disconnected thoughts on this.
0:34:06 Okay.
0:34:12 So one would be the converse of that, which you kind of alluded to earlier, which is the
0:34:17 not warming up, but the opposite of warming up, like the distraction.
0:34:24 So there have been some really interesting studies done in sort of more business-y settings,
0:34:29 management settings, that looked at foraging, okay?
0:34:34 And I think it this way, more like a measure of creativity, your proclivity to explore,
0:34:39 to try new things, to go to be the opposite of focused, okay?
0:34:44 So you can measure that, for example, like an anagram task.
0:34:48 So you get a bunch of letters, make as many words as you can.
0:34:51 At some point, you decide to dump them and get new letters, right?
0:34:55 And so that’s sort of, you know, you’re taking a risk and you’re exploring and you’re getting
0:34:56 a new set.
0:34:59 You don’t know what’s going to happen, right?
0:35:06 One really cool study showed that if you proceed that task with a task where people are foraging
0:35:11 for points on a screen, there’s hidden, it’s like a visual kind of thing and you’re looking
0:35:12 for stuff.
0:35:19 If the points are really dispersed and spread out, then people, we don’t know how long that
0:35:26 kind of after effect lasts, but then people are way more kind of hyper explorers.
0:35:27 With the words in the session.
0:35:28 It’s a different thing later.
0:35:32 And if they’re doing, if they have to like decide, if they’re playing virtual fishing
0:35:38 and the number of, you know, the rate at which you catch fish in a pond is declining and you
0:35:43 can press a button and take a time out to travel to another pond.
0:35:48 People are much more willing to move on, okay, when they do that, whereas if you put all the
0:35:51 points kind of together, which is essentially related to what you’re saying, cognitively
0:35:58 warming up by focusing, literally instead of having your filter, you know, your aperture,
0:36:04 your lens like this, it’s not like this, even though it’s a different task that you’re going
0:36:05 to do.
0:36:06 Oh, I love this.
0:36:10 Then you’re much more focused on that.
0:36:11 Okay.
0:36:16 I’ve sat here and done many, many podcasts and I have to say it’s rare that I say I love
0:36:17 this.
0:36:18 It’s probably the first time.
0:36:22 I absolutely love this because as a person who’s worked on a variety of topics in neuroscience
0:36:27 but visual neuroscience has really been my first home and continues to be the way that
0:36:32 I think about a lot of this, you know, there are a couple of really interesting papers that
0:36:37 have led to some practices, mainly in China where students focus on a fixation point before
0:36:43 they sit down to do cognitive work and it improves their attention and performance on
0:36:44 cognitive work.
0:36:45 And it sounds so silly to people.
0:36:46 They go, “Oh, okay.
0:36:50 I’m going to stare at a dot and then you’re going to like stare at a dot at the given
0:36:51 distance.
0:36:52 I’m going to do my work.
0:36:53 How lame is that?”
0:36:59 Well, I think it’s incredible because what you just said fully supports this idea that
0:37:05 we’re, well, we all agree here, there’s two of us, that we’re mainly visual, even those
0:37:07 of us that like to listen to music and things like that.
0:37:12 We’re very somatic or, you know, very visual creatures and that where we place our visual
0:37:15 attention and the size of the aperture of that attention, whether or not we’re looking
0:37:22 at a small box or a big box, not metaphorically, but literally determines the aperture of our
0:37:24 attention going forward.
0:37:28 In other words, I think this is such an important thing because when we look at a horizon or
0:37:32 we walk through a city, you know, there’s information flowing past us, you know, and
0:37:38 all kinds of, you know, without us placing our eyes on any one particular point.
0:37:44 And people don’t notice until they do this and they hear this, but that’s very relaxing.
0:37:50 We look at a horizon, it relaxes us, and that’s because panoramic vision, non-phovied vision,
0:37:53 it’s associated with a decrease in autonomic arousal.
0:37:59 So has this been leveraged toward teaching kids and adults how to attend better?
0:38:01 Because I think this is immensely valuable.
0:38:07 I mean, this is behaviorally driven pharmacology, as I like to call it, because clearly there’s
0:38:09 a change in our chemistry when we do this sort of thing.
0:38:13 I mean, other than what you just said about the work that’s done and, you know, what they’re
0:38:20 doing in China, which is entirely consistent with what I just said, I’m unaware of any
0:38:21 utilization.
0:38:23 And I think it could be.
0:38:26 I mean, I love that phrase that you just used, right?
0:38:32 Which is, when we understand the underlying neurochemistry, let’s say, that’s great, but
0:38:36 you’re not going to go in and directly manipulate people’s neurochemistry.
0:38:37 No.
0:38:42 But if you can change the environment they’re in, or you can change the state that they’re
0:38:48 in, behavioral state, cognitive state, emotional state, then that’s an effective, potentially
0:38:57 effective, practical, ethical way of having this kind of same or similar impact.
0:39:00 I’d like to take a quick break and thank our sponsor, AG1.
0:39:05 AG1 is an all-in-one vitamin mineral probiotic drink with adaptogens.
0:39:10 I’ve been taking AG1 daily since 2012, so I’m delighted that they’re sponsoring this
0:39:11 podcast.
0:39:15 The reason I started taking AG1 and the reason I still take AG1 is because it is the highest
0:39:19 quality and most complete foundational nutritional supplement.
0:39:23 What that means is that AG1 ensures that you’re getting all the necessary vitamins, minerals,
0:39:27 and other micronutrients to form a strong foundation for your daily health.
0:39:32 AG1 also has probiotics and prebiotics that support a healthy gut microbiome.
0:39:36 Your gut microbiome consists of trillions of microorganisms that line your digestive
0:39:40 tract and impact things such as your immune system status, your metabolic health, your
0:39:42 hormone health, and much more.
0:39:47 So I’ve consistently found that when I take AG1 daily, my digestion is improved, my immune
0:39:51 system is more robust, and my mood and mental focus are at their best.
0:39:55 In fact, if I could take just one supplement, that supplement would be AG1.
0:40:01 If you’d like to try AG1, you can go to drinkag1.com/huberman to claim a special offer.
0:40:06 We’ll give you five free travel packs plus a year supply of Vitamin D3K2 with your order
0:40:07 of AG1.
0:40:13 Again, go to drinkag1.com/huberman to claim this special offer.
0:40:18 Yeah, I think that so many people, including myself, think, “Okay, what’s a way that I
0:40:21 can increase my level of alertness and attention?”
0:40:23 Well, I have this gallery of caffeine.
0:40:25 Actually, the middle one’s water.
0:40:28 For those that are just listening, I’ve got a mategord here, plenty of caffeine in there.
0:40:33 I had a colbrumante, plenty of caffeine in there, several actually, and then water in
0:40:34 the center.
0:40:40 But caffeine raises our level of alertness and thereby attentional capabilities.
0:40:45 But I think that most people are not familiar with using behavior as a way to increase their
0:40:50 endogenous release of the neurochemicals that increase arousal and attention.
0:40:54 We just tend to over-rely on pharmacology, and I’m not against that.
0:40:56 I use it, obviously.
0:41:03 But what do you think it is, I mean, now I’m asking you to be a bit of a cultural anthropologist.
0:41:11 What do you think it is that has led people in the United States and Europe to mainly
0:41:18 focus on this idea that if you can’t attend easily, that it’s a pharmacologic issue,
0:41:22 that behavioral tools are not as useful.
0:41:25 Because the experiment you described is so cool.
0:41:32 Look at dots that are close together, your then cognitive space becomes more bundled
0:41:34 into a tighter bundle.
0:41:38 Look at dots that are more dispersed, and you tend to kind of disperse your cognition.
0:41:42 It becomes almost like more of a creative exploration.
0:41:46 Maybe this is why my friend Rick Rubin, who’s name is sort of synonymous with creativity
0:41:50 because he wrote that amazing book, The Creative Act, is so into sky and clouds and sunsets
0:41:53 and space, open space.
0:41:58 Rarely have I ever heard Rick say, “Hey, you should stare into a little soda straw.”
0:42:03 I’d love for you to just kind of riff on what you think some of the better tools are for
0:42:08 improving attention and focus, and whether or not you think we’re really as challenged
0:42:11 in that as many people assume.
0:42:14 Well, I don’t think we’re that challenged.
0:42:20 I think, as I mentioned earlier, our brains are just performing the computations that
0:42:26 they have been endowed with by millions of years of evolution, which is to allocate attention,
0:42:35 to allocate behavior, to allocate focus, according to how rich, I’ll call it rich, or poor the
0:42:40 environment is, how many different sources are there.
0:42:44 Those are the rules your brain lives by, and you’re not really going to change those.
0:42:48 You could kind of modulate up and down a little bit, whether that’s through neurochemistry
0:42:53 or other kinds of things, but ultimately it’s, in this case, the brain in the environment
0:42:55 that it’s in.
0:43:00 From my perspective, the best thing you could do is just change the environment, put those
0:43:05 devices away, to enable you to focus.
0:43:11 Anyway, I don’t know if I had that much more to say on the topic.
0:43:15 I think what’s great about this is you’re essentially pointing to the fact that we have
0:43:16 control.
0:43:24 We’re not somehow deficient or messed up if we find ourselves having a hard time directing
0:43:29 our attention, because we’ve been training ourselves to scroll.
0:43:34 We’ve been training ourselves to redirect our attention constantly to new things.
0:43:38 As you can probably tell, I’m a big fan of intervening in that process so that one has
0:43:40 the ability to drop into focused work.
0:43:49 I do feel as if progress in life scales fairly directly with the ability to focus on one
0:43:55 thing for some period of time, for sake of learning in school, for sake of sport, for
0:44:02 sake of relationships, the ability to have a real connection to somebody.
0:44:08 We’re going to get into a discussion about social interactions in a bit, but when it
0:44:14 comes to foraging, do you find that people fall out into different clusters of how they
0:44:21 forage for information, and what are some of the themes of that or signatures of the
0:44:22 different groups?
0:44:23 That’s a great question.
0:44:28 We haven’t really approached it with the idea that there are clusters, but rather that
0:44:34 there’s, let’s say, a continuum and of being either … Most people are somewhere in the
0:44:41 middle, of course, but some folks hyper-focused, and you might just metaphorically imagine that
0:44:45 with the extreme and obsessive-compulsive almost.
0:44:50 You can’t get unstuck from a routine, and at the other end would be folks who explore
0:44:57 too readily, so folks who we would say have attention, deficit hyperactivity disorder,
0:45:00 and so folks fall somewhere along that distribution.
0:45:06 We’ve seen that there are differences between species in terms of where they are on that.
0:45:14 Differences are a function of age in humans, so you move from being more hyper-exploratory
0:45:22 toward more focused as you get older, and that also one of the things that we’ve talked
0:45:32 about a lot is that variation where you are on that continuum might make you more or less
0:45:35 suited to different types of careers, different types of jobs.
0:45:40 It’s not to say that people can’t change, but think of it this way.
0:45:45 You’ve got a dial that goes from super-focused to a major explorer, and creativity goes along
0:45:47 with that.
0:45:52 One person might come with their dial set at three, another person at seven, and you
0:45:58 could help that person at a three maybe turn theirs to five, but probably not to ten.
0:46:03 The person at a seven, you could turn them up to nine through various kinds of practices.
0:46:10 I think it’s really important to just recognize that people do vary, and that variation we
0:46:20 pick up on in the neurological context of issues, problems that people experience with
0:46:23 focus in school, et cetera like that.
0:46:29 People are no doubt wondering, “Well, if I am good at dropping into a trench and focusing
0:46:34 my attention for long periods of time, maybe it’s more obvious what types of careers that
0:46:40 person would be better at, maybe it’s programming or writing or who knows, painting.”
0:46:45 When you have somebody whose attention tends to flip between different things, what sorts
0:46:48 of professions do they align well with?
0:46:51 Yeah, they align to the creative professions.
0:46:57 Also being entrepreneurs, actually, if you look at the data on entrepreneurs, the rate
0:47:04 of attention problems is two, three, four x.
0:47:08 The general population, you also see that it’s often comorbid with other issues related
0:47:11 to anxiety, bipolar, et cetera.
0:47:19 They’re kind of like all clustered there with a real issue on that sort of focus.
0:47:29 We work with a team out in Berkeley actually that provides support to entrepreneurs so
0:47:37 that they can do their best, do their thing, which is to be wildly creative and innovative,
0:47:42 I should say, but when they need that focus so they can have it.
0:47:46 We have a big research project going on right now, looking at entrepreneurs in California
0:47:52 and also MBA students at Wharton to just kind of try to identify the prevalence of these
0:47:58 issues and then to potentially provide support for them.
0:48:00 That support could take any number of different forms.
0:48:09 It could be true psychiatric support in the sense of maybe attention-focusing pharmaceuticals,
0:48:15 drugs like Ritalin, Adderall, which can be used appropriately, but that doesn’t rob
0:48:17 those individuals of their mojo.
0:48:22 But in other cases, it’s going to be more like changing their, providing an ecosystem,
0:48:28 so where they can learn focusing practices, as we’ve already talked about, where when
0:48:34 they build their teams, they can build complementary strengths in the people that surround them
0:48:38 so that they’re much more likely to be successful.
0:48:42 Our economy depends on those people being successful.
0:48:46 That’s where the vast majority of economic activity is coming from is people who start
0:48:50 small businesses, who are entrepreneurs and who are innovators, so it makes all the sense
0:48:53 in the world to do that.
0:48:58 I think we’ve been neglecting all this now, actually the thing I wanted to say earlier
0:49:06 about this, and that where I think neuroscience gives us a new tool to approach a lot of these
0:49:13 business questions, is that let’s imagine you’re hiring, and you’re hiring when we need
0:49:15 a creative type.
0:49:22 So you put an ad out and you get resumes and responses and people come in for interviews.
0:49:24 How do you measure that creativity typically?
0:49:27 You say, “How creative are you?”
0:49:28 And you’re like, “You really want the jobs.”
0:49:30 You’re like, “Yeah, I’m super creative.”
0:49:35 Or you give them a personality test, for example, or Myers-Briggs or something like that.
0:49:44 And we know those are not particularly accurate and self-report can be not only inaccurate
0:49:49 but biased and biased by the context.
0:49:50 Why am I here?
0:49:51 Who’s asking me a question?
0:49:53 Who’s that question asked?
0:49:59 Whereas neuroscience gives us tools to measure those things directly.
0:50:03 And in some cases you could measure it directly from the brain, and we do that, but that’s
0:50:09 not going to be practical, not going to be scalable, not going to be something a lot
0:50:17 of people want to embrace, let’s say, as applicants, but find ways to interrogate the
0:50:22 brain that are not asking people to assess themself.
0:50:25 For instance, what would a small number of questions be?
0:50:26 Well, not even questions.
0:50:32 One of the things that we’ve done is develop games, like brief, little, very engaging games
0:50:40 that are based on specific tasks that we know interrogate specific circuits in the brain,
0:50:47 like foraging, for example, where people are literally harvesting berries, let’s say.
0:50:53 And they’re going along, and the goal is to kind of get as many as you can.
0:51:00 And from their behavior, we can figure out exactly where they are on that continuum mathematically
0:51:06 and say, okay, well, in the dashboard that we create, like, okay, you are pitched a bit
0:51:12 more toward being an innovator and creative type explorer and less likely to be, say,
0:51:18 a good manager who would need to be, you know, sort of have a higher degree of focus.
0:51:26 And we do that for a number of different aspects of cognitive and emotional performance.
0:51:32 So things like, like, in terms of social competence, for example, and so we have a little, actually
0:51:37 a little game, it’s mimic soccer, and we’ve had monkeys play, humans play it, we know
0:51:43 exactly what it kind of elicits from the brain and what circuits it relies on.
0:51:51 And that allows us to numerically, you know, identify, like, your strategic planning abilities
0:51:57 or your something like theory of mind, getting in the head of an opponent.
0:52:05 And those games we found, it’s really been very gratifying to demonstrate that those
0:52:10 predict performance in, you know, a number of different jobs in high performance jobs
0:52:18 like soccer play, actual soccer players, but also in the military, in cyber operations.
0:52:23 And so we’re now exploring and we’re helping, we’ve helped to stand up a startup company
0:52:29 in Philadelphia that is actually, you know, that’s their mission is to go out and try
0:52:34 to use those tools to see if they can do better than basically a whole bunch of questions.
0:52:40 Yeah, it certainly goes way beyond kind of typical Myers-Briggs or Enneagram type personality
0:52:43 test, which I think has certain value.
0:52:48 If nothing else, they, you know, people like to know about themselves and I do think categorizing
0:52:52 oneself a little bit, according to like, are you a three on the Enneagram or a four or
0:52:53 an eight?
0:52:59 You know what, certainly gives you a frame of reference, but yeah, it doesn’t seem very
0:53:03 useful for the kinds of work environments that you’re describing, whereas what you’re
0:53:06 describing sounds much more sophisticated.
0:53:08 You mentioned theory of mind.
0:53:13 We should talk about theory of mind because here we are back to visual neuroscience, but
0:53:19 I have the understanding, you can tell me if I’m right or wrong, that as old world primates,
0:53:25 one of the more impressive features that we’ve developed is the ability to attend to a location
0:53:29 with our eyes, but pay attention to something else in the periphery.
0:53:34 People used to refer to this as the other cocktail party effect.
0:53:38 The cocktail party effect is the ability to pay attention to a conversation while there’s
0:53:44 stuff in the background, but this is the other cocktail party effect that sort of sometimes
0:53:51 chuckles gets described as, you know, you’re out to dinner with somebody and you’re listening
0:53:55 to them and you’re paying attention to them, but you’re also paying attention to the conversation
0:53:59 next to you or maybe someone else at the bar.
0:54:01 You can fill in the blanks there.
0:54:08 This is an amazing ability, regardless of what it’s used for, that a lot of other primate
0:54:09 species don’t have.
0:54:14 I mean, as far as I know, no other species have.
0:54:20 So this seems to be, we know macaques can do this, for example, and humans do this routinely.
0:54:28 We assume all eeps do this, and the adaptive explanation is, I think, exactly what you’re
0:54:34 alluding to, which is the fact that when you live in a complex, multi-level society with
0:54:40 differentiated relationships where the things that matter to you are like your family, your
0:54:46 rank, your status, your friends, your enemies, all those kinds of things, that then creates
0:54:54 a really complex environment for, as you said, devoting your attention, because where we
0:54:58 look is the focus of our, typically that’s the focus of your attention and what’s turned
0:55:02 up, and other brains know that.
0:55:09 And so now let’s imagine you are a baboon, and you’re not the highest ranking baboon,
0:55:15 and the high ranking, the alpha is over there, and so you train your gaze on that alpha baboon,
0:55:19 but there’s a really attractive female over here that you want to know where she’s heading
0:55:22 because that’s a good mating opportunity later.
0:55:28 So it’s that ability to kind of split attention from your overt attention, what your gaze
0:55:35 is pointed at, and covertly what you’re amplifying and tracking in the environment.
0:55:44 And to tie this back to theory of mind, there’s, I think, it’s reasonable and consistent with
0:55:50 some of the data that theory of mind, which is a sense of being able to infer what somebody
0:55:59 else knows, what they can see, what they want, their state of mind, which might be different
0:56:06 from yours, that it develops through the way that as infants and young children are experienced
0:56:12 of first gazing at a caregiver, maintaining attention with them, and then learning to
0:56:18 follow their gaze when they look somewhere and they say, “Hey, that’s an apple,” or
0:56:24 whatever, that you do the same thing, and that gaze following, then, is a precursor to joint
0:56:30 attention, and joint attention being really important for the development of the theory
0:56:36 of mind, which is our sense of being able to understand, make predictions, make inferences
0:56:38 about what’s going on in somebody else’s head.
0:56:46 I feel like the overlap of covert attention and theory of mind, as you described, comes
0:56:53 from this assumption that I have, which is that we have effectively two spotlights of
0:56:57 attention and that we can merge them, so I can place all my attention on you and what
0:57:02 we’re talking about in your face, et cetera, I can split my attention between you and something
0:57:07 over there in the corner, or I can take that second spotlight of attention and place it
0:57:12 on myself like, “Oh, I need to move to the side because I’ve got a little maybe an itch
0:57:15 on my thigh,” or something like that.
0:57:19 But I don’t think we have three spotlights that we can work with very easily anyway.
0:57:24 Maybe we could train that up, but that we don’t naturally have more than two spotlights
0:57:25 of attention.
0:57:29 We can merge these two spotlights of attention, and I feel like, and I’ve done some practice
0:57:34 at this just because I’m a neuroscientist and I like to try things of ramping up my
0:57:38 level of focus, just trying to really, like I’m doing it right now, I’m looking at you
0:57:43 and the contour of your shape against the background, I can really decide to emphasize
0:57:44 those borders.
0:57:48 I’m not really doing anything behaviorally, that’s different than I was a few moments
0:57:53 ago, but then I could also bring that spotlight of attention down a little bit in intensity.
0:57:57 So I feel like we have two spotlights of attention that we can ramp up in intensity, and we don’t
0:58:01 normally do this so consciously, normally we’re more in stimulus response.
0:58:05 And I think about this a lot nowadays because, and forgive me for referencing previous podcasts,
0:58:11 but we had this brilliant, absolutely brilliant 84-year-old psychoanalyst, Jungian analyst
0:58:16 named James Hollis on the podcast.
0:58:21 And he talked about what it is to be human and to create a life, and it boiled down basically
0:58:25 to two things, which was to acknowledge that we’re in stimulus response a lot of the day
0:58:29 and how to be functional in that domain was a lot of that conversation, but that there’s
0:58:34 this essential aspect to life, which is to get out of stimulus response and bring up
0:58:39 those spotlights of attention inward and to think and to reflect, and then go back into
0:58:41 stimulus response.
0:58:45 And when we just sleep, wake up and go into stimulus response all day, or if we go meditate
0:58:50 all day and are not in stimulus response, neither is good, so it’s that balance.
0:58:54 And so this notion of two spotlights of attention, I’d love for you to tell me this is like
0:58:59 complete BS, or that it works, I don’t need to be validated here, I was more putting it
0:59:04 out there as a hypothesis because it feels true to me, but that’s obviously just a feeling.
0:59:10 Well, I think that feeling is as far as I know is consistent with what we understand
0:59:17 about how attention can, you know, how it amplifies the visual signals or other signals
0:59:22 that are coming into our brains and the ways in which we can kind of, I don’t know if it’s
0:59:27 divided purely or if it sort of bleeds over, you know, what that really, you know, exactly
0:59:28 looks like.
0:59:32 But the landscape, let’s imagine it’s a landscape of neural activity, and you can kind of raise
0:59:36 up two humps or just one hump.
0:59:39 And it doesn’t feel like you can go beyond that.
0:59:43 That’s really, really hard to measure.
0:59:48 And I think, you know, our best data on that comes from, you know, recording the activity
0:59:53 of neurons in macaques and monkeys while they are doing attention, you know, these sort
0:59:56 of visual discrimination tasks.
1:00:04 And I think that’d be really, really hard to like actually elicit that kind of behavior
1:00:05 from them.
1:00:12 Well, we both agree, I know because we were talking before we started recording that certain
1:00:18 types of stimuli really grab our attention and influence our decisions and our valuation
1:00:21 of things out there in the world.
1:00:23 So talk to me about monkey porn.
1:00:26 Okay, we never called it monkey porn.
1:00:31 But a lot of people have said that, you know, essentially, you know, no matter what else
1:00:35 I do in my career, that’s going to be on my tombstone.
1:00:40 This man worked on this man unpacked the neurobiology of monkey porn.
1:00:45 Okay, so let’s go back in the way back machine, you know, and so back when I was an anthropologist
1:00:52 and I’m going out and watching monkeys, and it’s very clear that there are certain things
1:00:57 in the world that are important to them that they prioritize, and those are very similar
1:00:59 to the same things that we do.
1:01:06 So they pay attention to each other, to their faces, but also to other cues.
1:01:13 And these cues seem to make adaptive significance, right, that they’re relevant for your ability
1:01:17 to survive and reproduce, which is the name of the game for evolution.
1:01:20 That’s all that really counts, okay.
1:01:21 And what are those things?
1:01:26 Well, they’re cues to status, like so who’s dominant, who’s subordinate, who can take
1:01:31 my stuff, who do I got to watch out for, who can I, you know, dominate and take stuff from.
1:01:36 And cues to how, you know, to sort of make quality mating opportunities.
1:01:42 And if you look at non-human primates, they display those things very conspicuously, right.
1:01:46 So, you know, males have these big canines and they have sort of, you know, physical dominant
1:01:50 features, very square jaw, all that kind of stuff.
1:01:57 And females, for example, in macaques display their state, their hormonal state, how receptive
1:02:04 they are to mating and likelihood of ovulating at that time through the sort of the swelling
1:02:07 and coloration on their perineum.
1:02:11 Here’s a good word for your listeners, perineum, which we introduced, I think, into the neuroscience
1:02:12 literature.
1:02:15 And that’s just the sort of anal-genital region.
1:02:18 So that’s where they’re putting a lot of, someone else on here, signaling.
1:02:26 Listen, another great, another card-carrying researcher, Dr. Shana Swan, Shana Swan, excuse
1:02:31 me, came on here to talk about phthalates and microplastics and endocrine disruptor.
1:02:34 She spent a career working on this, she’s a serious scientist.
1:02:44 And she talked about how taint sizes are diminishing in males by virtue of endocrine disruptors
1:02:46 accessing the fetus during pregnancy.
1:02:50 This is a statistically very robust effect.
1:02:53 I know we’re going to get into a discussion about fertility later because you’ve worked
1:02:55 on this issue as well.
1:03:00 So we can say the perineum taint, and now everyone knows what we’re talking about.
1:03:06 So the females display their perineum region differently when they’re ovulating.
1:03:07 Yeah.
1:03:09 So it becomes redder, fuller, et cetera.
1:03:13 So if you go to the zoo and you just, you could say, you see the monkeys with the red
1:03:16 butt, big red butts, they’re the ones who are the females who are, it turns out the males
1:03:18 do that too.
1:03:25 So males signal kind of, they’re circulating testosterone levels by how red their taint
1:03:26 is.
1:03:31 And actually, even you can just see the physical size of their testes is a pretty good proxy
1:03:32 in a queue.
1:03:37 And in rhesus macaques, there’s also kind of these signals around the eyes that get
1:03:39 a little bit darker.
1:03:46 The theory is that humans, so for a long time, people said, oh, humans don’t display their
1:03:52 anything about their hormonal biological state to promote monogamy and all kinds of stuff
1:03:53 like that.
1:03:59 So it seems that monogamy is not the, monogamy does not seem, monogamy in terms of mating
1:04:06 does not seem to be the dominant strategy in humans.
1:04:07 Let’s call it that.
1:04:08 Yeah.
1:04:12 But just to make sure that I’m clear on this, it used to be said, you are saying that it
1:04:17 used to be said that humans don’t signal their hormonal status.
1:04:23 And the reason people were saying that is because it was a promotion of monogamous behavior
1:04:26 which is actually not true in humans.
1:04:33 Well, so this goes back to Darwin, really, who sort of theorized that humans, during
1:04:42 human evolution, that as monogamy became more adaptive for whatever reason, it’s all speculation.
1:04:51 That these sort of cues were hidden so that males couldn’t, you wouldn’t be encouraged
1:04:58 to find other mating opportunities outside your monogamous relationship.
1:05:03 And so it would kind of keep the focus to get back to that, you know, on, on your partner.
1:05:08 But you know, all the data that’s out there, both from, you know, like when societies were
1:05:15 encountered by Western scientists, like whether polygyny was practiced or not, to just what
1:05:23 we understand about extra, you know, extra pair matings, like an offspring, et cetera,
1:05:33 that, you know, strict monogamy does not seem to be the, to have been the dominant strategy.
1:05:36 Now that’s also consistent with the observation that, you know, we are, we are a sexually
1:05:38 dimorphic species.
1:05:43 So if, you know, when you look at the animal kingdom, your primates in particular, those
1:05:49 that are obligate, pair bonded monogamous primates, males and females don’t really differ
1:05:50 much.
1:05:51 If you look at marmosets or tamarinds.
1:05:52 In terms of body size.
1:05:57 Body size, coloration, you know, conspicuous sexual characteristics.
1:05:59 Brain structure as well.
1:06:03 It’s another interesting point, which we can circle back to, but even if you just look
1:06:07 at, well, we can, even if you just look at brain size, brain, brain size relative to
1:06:17 body size, that is smallest in pair bonded monogamous species.
1:06:18 The difference in brain size.
1:06:25 Not between males and females, but just overall, and it sort of scales up with group size and
1:06:26 group complexity.
1:06:32 It’s slightly different, but there’s a point there, which is that, well, pair bonded monogamous
1:06:34 species look very, very different, right?
1:06:35 It’s, it, it.
1:06:36 Different.
1:06:37 Different than us.
1:06:38 It’s very unusual.
1:06:39 Let’s just say this.
1:06:41 So it’s, it’s very unusual, right?
1:06:43 In mammals overall, it’s very unusual in primates.
1:06:50 There’s only a few, you know, monogamous primates, monogamous obligate pair bonded primates.
1:06:58 And in general, their behavior is not as complicated or complex as individuals that live in societies
1:07:08 where there’s a lot more going on in terms of strategizing to attain mating opportunities
1:07:15 through, you know, either through sort of physical challenge or through, you know, being sneaky
1:07:18 or, you know, or making friends, et cetera, et cetera.
1:07:22 There’s a, there’s a sort of proliferation of different strategies that require a lot
1:07:31 more mental calculation, apparently, that, that goes hand in hand with an increase in
1:07:34 brain size, cortex size.
1:07:38 Which makes sense from the standpoint of like more prefrontal cortex, more context dependent
1:07:43 strategy setting and decision making, and it could be based on, it seems that with more
1:07:50 prefrontal cortex, one can, a species can incorporate different valuations of mates.
1:07:54 It can be about hormonal status, and I want to make sure we get back to that, how human
1:08:01 signal hormonal status, but it could also be about, you know, reproductive potential
1:08:05 as it relates to resource allocation or whether or not there’ll be a good caretaker.
1:08:14 I mean, a lot of additional factors can be incorporated in, and working with more variables
1:08:19 flexibly requires more neural real estate, mostly in prefrontal cortex, right?
1:08:24 Absolutely, although I will, I will, based on a paper we published last year in Nature,
1:08:30 I would say that our notions of sort of the breakdowns of like where stuff is in the brain
1:08:35 and how it’s encoded, I think is going to change a lot, and there are a number of other
1:08:38 studies that have come out in the last year or so that echo this.
1:08:45 And so, this was a paper in which we did something unthinkable, I think, in the sort of history
1:08:52 of neuroscience, which is all about reduction, let’s make the experiment as simple as possible.
1:08:56 Only very one thing, right, and we’re going to find where that one thing is in the brain.
1:08:59 And that’s the tradition going back to Hubel and Weasel, right?
1:09:03 Hubel and Weasel folks, my scientific great grandparents, no, we were bound to do it sooner
1:09:08 later, they won the Nobel Prize for their understanding, for their parsing of the neural
1:09:16 basis of vision, neuroplasticity, etc. Torsten’s still alive, I think he’s like 100 now.
1:09:20 Last time I saw him, he was 96, and he was still jogging and doing art.
1:09:25 David passed away, amazing, you can look it up, H and W, we call them Hubel Weasel, they’re
1:09:32 among our, they’re on the Mount Rushmore of neuroscience, and we’ll get back to this.
1:09:40 Please, yeah, explain to us what this paper showed, and then we will then talk about how
1:09:42 human signal their hormonal status.
1:09:46 And I’ll go all the way back to Monkey Porn, I hope, because it’s really near and dear
1:09:47 to the past.
1:09:50 We won’t leave Monkey Porn in the past, so near and dear to my heart.
1:09:57 Okay, so, Hubel and Weasel, you know, let’s, we’re going to really simplify, because, you
1:10:03 know, that’s how we figure out exactly how it works, but it’s not what our brains do,
1:10:06 that’s not the environment our brains are in, I mean, when you’re out there in the world,
1:10:11 you’ve got this well, this just incredibly complex visual environment, social environment,
1:10:16 and what you do in any moment depends on what you experienced recently, what you think might
1:10:20 happen next, what might have happened last week in a similar circumstance, it’s super
1:10:27 complicated, and it reflects all these different competing interests and values, and that’s
1:10:29 true for monkeys too, okay?
1:10:34 And so, we did the dream, my dream experiment from back when I was an anthropologist, which
1:10:44 was to get rid of the lab, okay, and instead we recorded wirelessly from thousands of neurons
1:10:50 in the brain in prefrontal cortex, which you mentioned, and we tend to think of as being
1:10:56 important for decision making and kind of setting goals and context, and also the sort
1:11:04 of high level visual area in the temporal lobe, that’s important for sensing objects
1:11:09 and, you know, maybe faces and things like that, so seemingly, you know, one at like
1:11:12 an input level and one at like a higher order level.
1:11:18 We did this mostly because of some of technological limitations, but it turned out to be really
1:11:22 like a good thing in the end because it told us something really unusual.
1:11:27 So what we did then is we let monkeys just be monkeys with each other, okay?
1:11:35 So we’d have a male with his female friend, or a lone with a female friend on the other
1:11:41 side of, you know, a sort of plexiglass divider, and then there could be other monkeys present,
1:11:46 like as observers, like who are like watching what they’re doing or not, and then we also
1:11:51 introduced challenges to them, like so basically my graduate student would come in and like,
1:11:56 you know, threaten one of the monkeys, and this elicits a lot of agitation and arousal.
1:12:00 We’re going to have to say how you threaten the monkeys, you know, look, we’re just like
1:12:06 big kind of not as hairy monkeys to them, and that makes, to threaten them, you look
1:12:07 at them directly in them.
1:12:09 Yeah, you look at them, and you, yeah, so if you go to the zoo, folks, and you look
1:12:13 directly at a monkey and you smile, that’s a threat.
1:12:19 If you want to be friendly with the monkeys, lip smack, that’s an affiliation thing.
1:12:22 It almost looked like we were blowing kisses at one another, you notice we both looked
1:12:23 away.
1:12:24 Probably where it comes from.
1:12:25 That’s right.
1:12:26 Yeah.
1:12:27 So this, so you got a naturalistic experiment.
1:12:32 So your natural experiment, and so rather than having one, you know, varying one thing,
1:12:37 these monkeys engaged in like 27, 28 different kinds of behaviors, okay, they, you know,
1:12:41 they would forge it, scratch, they groom each other, they threaten, they’d mount, they’d
1:12:43 do everything that monkeys do, right.
1:12:47 And then we also, you know, as we were varying the context as well.
1:12:52 And so that’s like blows the lid off of the typical, the complexity in a typical experiment.
1:12:53 And what do we find?
1:12:59 We found that neurons in both these areas, they were indistinguishable, were modulated,
1:13:05 they were affected, their firing rates, their activity was affected by the behaviors that
1:13:09 the animals engaged in, and what the other animals engaged in too.
1:13:10 So who’s around?
1:13:11 Who’s watching me?
1:13:15 Is it like male, you know, X or female Y?
1:13:20 And that, and what was really surprising, so first of all, you see these signals, they’re
1:13:21 basically the same.
1:13:24 These two parts of the brain are supposed to be very, very different.
1:13:32 And the average neuron cared about, you know, something like seven things rather than, you
1:13:37 know, like one or two, okay, like a grandmother cell, you know, which was kind of one idea
1:13:40 for how the brain encoded things were like, there’s one neuron and only responds to your
1:13:42 grandmother, right?
1:13:43 Something like that.
1:13:44 Jennifer Aniston cells.
1:13:46 Jennifer Aniston cells, very famous.
1:13:47 Barack Obama cells.
1:13:50 And now there’s this question about whether or not they’re in a relationship.
1:13:51 So that’s why I brought it.
1:13:56 But that was actually in the paper, there were, there were neurons in cortex that responded
1:14:03 to Jennifer Aniston specifically, Jennifer Aniston cells, Barack Obama specifically,
1:14:06 I’m guessing there are Donald Trump neurons.
1:14:09 Probably quite a few, right.
1:14:11 And I’m guessing they were Biden neurons.
1:14:14 So maybe, maybe.
1:14:22 So it’s, you’re saying that two very distinct brain areas can respond very similarly to
1:14:23 the same things.
1:14:26 And that, so that’s one interest, interesting finding.
1:14:32 And the second interesting finding, as I understand is that neurons are paying attention, not
1:14:38 just to what you’re looking at, where the monkey is looking at, but also who’s looking
1:14:42 at them, who else is around, what the goal is.
1:14:45 So individual neurons are multitasking.
1:14:46 They’re multitasking.
1:14:47 Got it.
1:14:52 And, and, or as we say, multiplexing, but it’s really the same thing as, as multitasking.
1:14:54 And that raises a lot of really interesting questions.
1:14:55 Why?
1:14:56 Why?
1:14:58 Why are these signals all over the place?
1:15:01 Which it seems to be the case, right?
1:15:06 And one idea that’s out there is that because the, you know, if you, let’s say it’s a visual
1:15:12 area, those visual neurons might need to know the context in which something is happening
1:15:18 in order to appropriately like encode that stimulus, right?
1:15:20 Because it matters the meaning of that stimulus.
1:15:21 It’s another monkey.
1:15:26 Like when I’m looking at you, it matters that we’re in this setting here in California and
1:15:30 I flew out here yesterday and all that stuff might be really, really important for what
1:15:34 my brain does with that information, like what, how I, how I encode it, what, what I
1:15:35 put into memory, et cetera.
1:15:43 And so that’s sort of one hypothesis that, that, that I think that we’re all entertaining
1:15:48 because it would be, I mean, it would be heresy to say that like, actually it’s a more like
1:15:53 another name drop, Carl Lashley kind of view of the brain that it’s just one big mush.
1:15:54 Yeah.
1:15:59 So all sort of, so in 30 seconds, Carl Lashley ran a really critical experiment where it
1:16:05 was the equal potentiality of cortex experiment where basically there’d been a decades of
1:16:10 experiments with people lesioning a given area of the brain and seeing it’s some deficit
1:16:16 in behavior, Lashley decided to do the same experiment and found that regardless of which
1:16:20 area of the cortex, this is important that it was the cortex specifically that he scooped
1:16:26 out lesion, got rid of, set it in a dish next to the, in his case, I think it was rats.
1:16:31 He didn’t observe deficits in that behavior, at least that persisted, but you see this
1:16:32 in the monkey and human data.
1:16:35 You can lesion a brain area, see a huge deficit.
1:16:39 I know I’m telling you what you already know, Michael, but I think most people don’t realize
1:16:40 this.
1:16:45 A brain lesion can lead to a huge deficit in behavior that is recovered later over time
1:16:50 through plasticity unless you start digging into the deeper stuff of the brain and where
1:16:55 lesions lead to permanent deficits unless some intervention is provided.
1:16:59 Yeah, the cortex seems to be maybe a little bit, I don’t want to say equi-potential, but
1:17:06 it’s very plastic, it’s very flexible and very adaptive.
1:17:14 This was a really cool finding, I thought, and we could decode from the population of
1:17:21 neurons exactly what each of the animals was doing and who was around and who was watching.
1:17:25 Which, I mean, to me was very gratifying.
1:17:30 But the thing that was most exciting to me, the most exciting, I think that finding is
1:17:36 really cool for neuroscientists, but for the primatologists, the anthropologists in me,
1:17:44 the finding that was most exciting was that we discovered the account, the mental account
1:17:48 for our social relationships.
1:17:55 So for monkeys, a large fraction of the way that they build and maintain relationships
1:17:56 is through grooming each other.
1:18:02 So when they go and they pick through each other’s fur, and that’s how you make friends.
1:18:06 That’s how you make allies.
1:18:12 What has been observed, going back to when monkeys were first being watched, is that they
1:18:14 tend to be really equitable.
1:18:18 If I invest two minutes in you, you will eventually invest two minutes back in me.
1:18:22 It might not happen right away, but we’re going to balance out.
1:18:23 It’s going to come even.
1:18:28 And that raised the idea, which most people thought was ridiculous, that, wow, they’re
1:18:32 actually tracking and keeping notes on all this.
1:18:38 They’ve got a ledger for their investments and withdrawals in this social relationship.
1:18:47 So to make it more salient for the listeners, think of it as when you text a friend and
1:18:48 they text you back.
1:18:51 And then you text them, and you text them again, and you text them again, and you’re
1:18:52 like, am I getting ghosted?
1:18:53 What the heck is going on here?
1:18:54 Why are you not texting?
1:18:58 You start to feel that sense of urgency, betrayal, like, I’m not going to text you.
1:18:59 No, I’m going to wait.
1:19:01 I’m going to wait until you text me back.
1:19:02 It’s the same kind of thing.
1:19:05 We have this sense of– and in fact, when we think about now all the stuff that’s going
1:19:14 on sociopolitically in terms of equitable relationships, I think that this bears on that.
1:19:18 So we did something that had never been done before, which is we tracked every single grooming
1:19:22 interaction that ever happened between these monkeys over months.
1:19:23 Because we could.
1:19:28 We had cameras on them, and we used computer vision to do all that, tracking.
1:19:33 And yeah, they were perfectly equitable.
1:19:37 But sometimes it would take minutes to balance it.
1:19:38 Sometimes it took weeks.
1:19:40 You owe me, you owe me.
1:19:42 And then it would come back.
1:19:47 What we found is that in the brain, in both of these brain areas, we’re carrying that
1:19:51 mental account that precisely tracked.
1:19:53 Who owed whom what?
1:19:54 Amazing.
1:19:59 How much grooming they– that blew my mind.
1:20:01 Because we all feel that, right?
1:20:05 That’s like one of the most salient things there is in our lives.
1:20:09 I’d like to take a quick break and acknowledge our sponsor, BetterHelp.
1:20:13 BetterHelp offers professional therapy with a licensed therapist carried out entirely
1:20:14 online.
1:20:17 Now, I personally have been doing therapy weekly for well over 30 years.
1:20:18 Initially, I didn’t have a choice.
1:20:21 It was a condition of being allowed to stay in school.
1:20:24 But pretty soon I realized that therapy is an extremely important component to one’s
1:20:26 overall health.
1:20:28 There are essentially three things that great therapy provides.
1:20:32 First of all, it provides a good rapport with somebody that you can trust and talk to about
1:20:34 pretty much any issue with.
1:20:39 Second of all, it can provide support in the form of emotional support and directed guidance.
1:20:42 And third, expert therapy can provide useful insights.
1:20:46 BetterHelp makes it very easy to find an expert therapist with whom you resonate with and
1:20:49 that can provide you those three benefits that come from effective therapy.
1:20:54 Also, because BetterHelp allows for therapy to be done entirely online, it’s super time
1:20:56 efficient and easy to fit into a busy schedule.
1:21:00 There’s no commuting to a therapist’s office, they’re sitting in a waiting room, no traffic,
1:21:02 no parking issues, et cetera.
1:21:07 If you’d like to try BetterHelp, you can go to betterhelp.com/huberman to get 10% off
1:21:08 your first month.
1:21:13 Again, that’s betterhelp.com/huberman.
1:21:20 This explains, occasionally, I’ll get a text from a friend that says, “Nice conversation,”
1:21:23 which means they texted me a bunch before and I didn’t respond.
1:21:29 Part of that has to do with, for me, the way that texts are archived, they can drift down
1:21:37 and then they’re hard to find and I’m a known long-latency response person, but then I barrage,
1:21:40 not intentionally, I’ll get on a plane and be like, “Oh, that’s right, I’m going to get
1:21:44 to these texts from a couple of weeks ago and respond to them or a couple of days ago.”
1:21:47 I find voice memos to be a good solution to this.
1:21:52 I have a couple of people in my life with whom I mainly communicate through voice memo,
1:21:57 and it is very interesting that my team here, we have what feels like a very consistent
1:22:02 cadence and balance of accounts.
1:22:08 Even the text duration, I’m fine with a one-word or even one-letter text and I’m fine with
1:22:12 an essay, but certain relationships, you just don’t do that.
1:22:13 What is this?
1:22:17 Just because I can’t help myself, what is the brain area that’s tracking this account
1:22:18 or is it a network?
1:22:19 It’s a network.
1:22:20 Okay, great.
1:22:23 I’m going to knock people down with brain areas.
1:22:24 This is amazing.
1:22:29 I think that rather than people talk about love languages, is it physical touch?
1:22:31 Is it acts of service?
1:22:34 I think there are some of your words of affirmation.
1:22:39 I’m guessing that some people are tracking these very carefully too in humans and balancing
1:22:48 the account, and that kind of love language idea seems like our five acts of support or
1:22:52 five physical contact events, whatever you want to call it.
1:22:57 I know I’m really sounding like a scientist, a nerd.
1:23:02 Are those equivalent to five sentences of affirmation?
1:23:08 What I’m gathering is that the brain is probably calculating these things on an individual basis,
1:23:16 and so it’s not like five sentences equals five acts of service, but that maybe it is
1:23:19 that there’s some internal valuation that is very mathematical.
1:23:20 You’re just trying to balance the checkbook.
1:23:26 I think it is very mathematical, but I want to point out that in the pairs of monkeys,
1:23:34 we’ve now expanded this to multiple monkeys in a big open field, but they’re equal partners.
1:23:42 It made sense that that balance was sort of one for one, and we know that studies of wild
1:23:51 monkeys, wild primates, that the conversion like dollars to pesos or whatever is not one
1:23:57 to one if there’s something else in that relationship, so if there’s a power differential, it’s like
1:24:07 if you’re beta male and you’re grooming alpha male, it might be 100 minutes of grooming
1:24:13 that alpha male that you get one groom back, or more importantly, you groom that alpha
1:24:21 male for months and years, and then he comes and saves your life when you are in an aggressive
1:24:24 encounter with another individual.
1:24:27 So you see how that there is this, I think that’s what you’re getting at with the love
1:24:36 languages, which is that there is this underlying currency, but the value of that currency for
1:24:40 each individual like varies depending on what they, I don’t know where that variation comes
1:24:47 from, but depending on what’s most important, what’s most salient for them, and then also
1:24:52 probably what that relationship is like, and if there’s a power differential, if there’s
1:24:55 any other kind of differential as well.
1:25:02 The math of power dynamics online is really interesting to observe on X where people tend
1:25:07 to be a bit more combative at times, not everybody, but I’ve noticed this notion of don’t feed
1:25:08 the trolls.
1:25:13 Like someone says something that’s insulting and you don’t honor them with a response.
1:25:17 You just let it go by that that would be somehow completing some sort of reward circuitry because
1:25:22 what they really want is not to harm your reputation, but to be acknowledged that their
1:25:23 opinion matters.
1:25:29 And social media, as long as people have access to an account, effectively levels the field,
1:25:34 although then there’s this prioritization of like high follower accounts and what used
1:25:40 to be that when blue checks became purchasable, a lot of people were upset because it was
1:25:44 essentially like, you know, equaling the status playing field somewhat, right?
1:25:49 But it’s very interesting to see how this stuff plays out, you know, like do you honor
1:25:53 somebody with a response or like ignoring somebody’s insult that the classic Mad Men
1:25:57 Don Draper response, you know, in the elevator that has turned into a meme that, well, I don’t
1:25:58 think of you.
1:26:04 I don’t think about you at all being the ultimate sort of display of his power that in in terms
1:26:09 of a, you know, not even allowing his neural circuits to keep tracking of an account, it’s
1:26:15 like zero for zero for you, you know, is essentially what he was saying.
1:26:23 So is it is it the case that power dynamics are tracked across for conflict for collaboration?
1:26:27 We talked about love languages, which is a collaboration.
1:26:34 You know, are some people do seem in life to be very transactional is the word we assign
1:26:35 to it.
1:26:39 They’re tracking like what you did this and I did this, no, you know, you paid last time
1:26:45 I paid this this kind of thing, or they’re elevated by the idea that, oh, yeah, you know,
1:26:49 they did this and this, therefore that the relationship must be much tighter than perhaps
1:26:52 the other person in the relationship thinks it is.
1:26:56 These are complex features, but the idea that we are old world primates and that there’s
1:27:00 a brain network tracking this stuff to me makes really good sense.
1:27:04 And I think it’s wonderful that you’ve identified a physiological anatomical substrate for it.
1:27:09 I think it’s it’s lends a lot of support to like thousands of years of observations.
1:27:10 Thanks.
1:27:18 No, I think you’re you’re spot on there in the in the sense that and at some point it’s
1:27:25 it’s all really transactional in the calculus of evolution, right?
1:27:34 So it ultimately it’s if your calculations do the right thing so that you get resources
1:27:39 and mating opportunities and translate that into offspring and that they do that into offspring
1:27:46 as well, then those whatever the biological substrate was that did that is going to proliferate
1:27:53 and potentially become honed and and really specialized for doing the job.
1:28:00 And that’s actually the argument one other argument for why, you know, we study primates
1:28:02 because we’re so closely related to them.
1:28:07 We share all these features of our biology and our behavior, but also because and this
1:28:15 is where I think, for example, personally, I find it much more compelling to study animals
1:28:20 like Rhesus macaques as opposed to say marmosets, which we talked about a little bit in the
1:28:28 sense that if we’re thinking about the the forces that have made us who we are, right,
1:28:33 which we just talked about, you see it displayed on X every day, like attending to all these
1:28:37 things, tracking all these different relationships, deciding whether or not to give somebody your
1:28:43 attention, you know, the purest form of generosity, as it was said.
1:28:45 That’s what monkeys have to do too.
1:28:52 And so this this argument from what we call neuro ethology and ethology being the science
1:29:00 of basically trying to understand behavior as a product of evolution, right, that it
1:29:07 that it’s designed just like physical features, just like the wing of a bird, right, that our
1:29:15 mental processes and the underlying mechanisms are designed to serve very specific functions.
1:29:21 And so if we want to understand how we got to be the way that we are, we should look
1:29:26 toward animals that had had, you know, seem to be doing the same kind of things, facing
1:29:31 the same kinds of pressures in the environment and particularly the social environment, which
1:29:35 seems to be the one that’s most important for us.
1:29:41 How do human signal their hormone status is out on a very different end of the spectrum.
1:29:47 But you know, everything we’re talking about, which is fairly high level, and in the brain
1:29:53 exists as I like to think about it on a on a kind of a water level or a tide that’s set
1:29:59 by our levels of autonomic arousal, thinking, feeling, action changes when levels of autonomic
1:30:04 arousal are very high, a.k.a. stress, alertness versus when we’re sleepy.
1:30:08 And hormones certainly influence autonomic arousal and a bunch of other things too.
1:30:11 Hormones is a broad category, but let’s just stay with the ones that most people are familiar
1:30:12 with.
1:30:21 So what are the data on how female signal, let’s just say, you know, testosterone estrogen
1:30:27 and other, you know, relevant hormones and for males as well, what are the what are the
1:30:30 external signals or behavior or behavioral signals?
1:30:35 So they that that’s a really important point that you made because they both those things
1:30:36 go together.
1:30:42 So it’s been most controversial for females, but you know, in my view, the data is pretty
1:30:48 clear on it, you know, aligns, I think, with our own intuitions just from from daily life,
1:30:55 which is while some things are apparently not consciously perceptible, it’s like hard
1:31:00 to report, but but through studies where you just ask males for like, OK, this is, you
1:31:04 know, how attractive is this woman or etc.
1:31:08 That there are changes in the face, for example, and that’s been one argument is that this
1:31:14 is going to sound funny, but that the signals that in non human primates are in the rear
1:31:17 are net because we’re walking upright, you can’t see that really.
1:31:20 So now it’s kind of in in the face.
1:31:27 And so these changes that happened that the ovulatory cycle is reflected in the turgidity,
1:31:32 how tight the skin is in the face because it gets a little plumper and a little bit redder.
1:31:37 And we may not be consciously aware of that, but that that it’s there right and it shows
1:31:42 up in sort of preference data when when you when you ask heterosexual males, you know,
1:31:44 do you know how attractive is this woman etc.
1:31:46 So that that seems to be the case.
1:31:55 And also behavioral, you know, so so sort of flirtatious behavior increases around the
1:31:56 time of ovulation.
1:31:57 Yeah.
1:31:58 Yeah.
1:31:59 Yeah.
1:32:00 Yeah.
1:32:01 Yeah.
1:32:02 Yeah.
1:32:06 There’s there is a classic study that that exotic dancers strippers would actually
1:32:12 get bigger tips, more tips when they were ovulating than when they’re not ovulating.
1:32:13 Interesting.
1:32:18 Maybe and it could be by it could be by virtue of their their behavior, but it could be the
1:32:23 way they dance approximately to the to the what I guess the observers, clients, whatever
1:32:24 you call them.
1:32:25 Yeah.
1:32:30 I don’t recall that being quantified, but but it suggests that there’s there’s a latent
1:32:38 signal there and that men are unconsciously processing this.
1:32:46 They’re not saying, oh, her cheeks are particularly plump and red right now there that but that
1:32:53 if you measure their ratings or right scores of attractiveness when she’s ovulating, it’s
1:32:56 these features that are that might be drawing out that response.
1:32:57 Correct.
1:33:04 We can take this back to the monkey porn studies, which is was our first real foray into trying
1:33:14 to quantify the the value of various kinds of social information for guiding decisions.
1:33:20 And we already came into this with a sense that like, yeah, things like status, physical
1:33:25 prowess, mating status, you know, are you are you you look like a good mate, bad mate,
1:33:29 are you in mating condition, you know, you, etc.
1:33:35 And so when you know, you think about that like, how do you ask a monkey that question?
1:33:38 You could ask him, he’s not going to tell you because they they can’t talk, but you
1:33:41 have to develop a behavioral way to elicit that.
1:33:48 And so we did, I think it was pretty clever, was to riff on the studies that, you know,
1:33:53 I had already done, looking at varying the expected value of two options.
1:34:00 So this was the work I did as a postdoc with Paul Grimcher, where we revealed economic signals
1:34:05 in the brain in the in the parietal cortex in an area between where visual signals come
1:34:11 in and where you make a choice to make a behavioral response.
1:34:16 And we varied like, in this case, monkeys don’t work for money, though they work for
1:34:17 juice.
1:34:18 Okay, it’s been actually, it’s really fun.
1:34:22 You spend a lot of time figuring out what juice they really love best.
1:34:26 And to then economically, you would vary like the size of the juicer war that each of the
1:34:32 two offered or its probability while maintaining size constant that when you combine those,
1:34:35 you multiply those together, you get expected value.
1:34:39 That’s the first model of economic decision making that was really overdeveloped, right?
1:34:42 You compute the expected value, different options, you choose the one has the highest
1:34:43 value.
1:34:46 It, you know, doesn’t work all the time, but it’s sort of a rough proxy.
1:34:50 And we showed that, yeah, neurons in parietal cortex signal that monkeys are good economists.
1:34:51 They choose the one that has a higher expected value.
1:34:52 Okay.
1:34:53 So now take that experiment.
1:34:59 I’m going to have monkeys choosing between two options that vary in how much juice they
1:35:05 pay out, but I’m also going to pop up a picture when they choose one of them.
1:35:06 Okay.
1:35:09 And they don’t know what picture is coming up, but the picture is going to be, it could
1:35:14 be, it could be a nothing burger, just like some gray square, it doesn’t mean anything.
1:35:19 Or it could be the, the perineum or of a female, if it were males that we were studying, we
1:35:22 did this with males, sorry, females making choices eventually as well.
1:35:27 Could be face of a dominant male, face of a spordinate male, face of female.
1:35:34 What’s the equivalent of, of the swollen taint of a female monkey for, if you reverse
1:35:37 the experiment and it’s the female monkey who’s making a choice about male monkeys,
1:35:40 what do they, what do they find really attractive in a male monkey?
1:35:41 Yeah.
1:35:45 So it’s the taint of the male monkey because it’s providing a signal about how much.
1:35:46 He’s looking at taints of other monkeys.
1:35:47 Yeah.
1:35:51 How much testosterone is circular, you know, that they’ve got on board basically, which
1:35:54 is a good predictor of their status.
1:35:58 It’s a good predictor of their, you know, fighting ability, all that kind of stuff.
1:36:02 And if you’re a female and you, that’s, that’s a reasonable kind of choice to make.
1:36:06 Because if you have male offspring and females are predisposed to choose that than they’ll,
1:36:08 your male offspring are going to do pretty well.
1:36:10 So that’s what we did.
1:36:11 And we varied how much juice.
1:36:16 So sometimes monkeys would get paid, they’d have to give up juice to see the pictures.
1:36:18 Sometimes they get paid more to see the pictures.
1:36:23 And what we did then is we, we, we construct a choice curve and we use the differential
1:36:29 if that, if it’s not 50/50, if it slides one way or the other, it tells us that monkeys
1:36:35 are paying X amount to, to see certain kinds of pictures or you have to overpay them, right?
1:36:36 And so what did we find?
1:36:40 It was really, I think scientifically revealing, but it’s pretty fun.
1:36:43 We got it immediately.
1:36:47 They will pay juice, juice, they will give up juice.
1:36:53 They will pay it to see pictures of the perineum, the hindquarters of females, which this was
1:36:55 a original study was in male monkeys.
1:37:01 They will pay to see the faces of dominant males and you had to pay them to see the faces
1:37:03 of subordinate males.
1:37:04 Okay.
1:37:13 So, so females will give up juice to see the taints of testosterone rich male monkeys
1:37:23 and male monkeys will pay juice to see the swollen taints of female monkeys that are
1:37:27 because of the swelling indicates a better reproductive competence.
1:37:28 Yes.
1:37:33 Better condit, you know, that was the time, the time is ripe, okay, to mate.
1:37:37 It’s just in general, it’s a signal that is like what we would say is it’s important.
1:37:38 It has value.
1:37:39 Monkey point.
1:37:40 It’s something you should try.
1:37:41 Yeah.
1:37:42 And in fact, yeah, they’re paying for it.
1:37:44 So, you know, it just blew up on the internet.
1:37:48 Even back then it was like suddenly every website, it was like, oh, you proven monkey
1:37:50 porn, blah, blah, blah.
1:37:51 It was kind of a fun ride.
1:37:59 It was a New York times idea of the year in 2005, which was again, kind of shocking,
1:38:02 you know, there’s a little word on that.
1:38:04 But people, it makes sense.
1:38:09 And the thing I want to point out is that we ran this same experiment in people not
1:38:13 with unclothed humans.
1:38:17 So we used, and we used only, well, no, it was, it was, and we had to create our own
1:38:22 stimulus set because all the stimulus sets that were out there for visual studies of
1:38:28 humans were like a bunch of, you know, German people looking very dour, they were very well
1:38:30 controlled and we wanted something that was more natural.
1:38:35 So we downloaded thousands of photos from this website, hot or not.com.
1:38:38 I don’t know if you recall that, but it was a website where you could upload pictures
1:38:39 and people would rate you.
1:38:43 I mean, now that’s probably wouldn’t be allowed now.
1:38:48 I remember, I remember rate my pet, rate my pet, rate my professor, I think, which is
1:38:49 still around.
1:38:54 And we’re saying rate, rate, rate, rate with a T, my pet.
1:38:59 Yeah, but this was hot or not.com is so you get all these really natural looking.
1:39:02 And then we had, this was really funny though, too.
1:39:09 So we had a group of separate groups of raters from the people who we actually tested in
1:39:10 the experiment.
1:39:17 So we had, you know, a group of males, heterosexual males, rating the female photos and vice versa.
1:39:19 And that was interesting in its own right.
1:39:23 So we were just trying to establish, like, we’re not saying why they’re attractor, anything
1:39:25 like that, just like, let’s measure it.
1:39:26 Okay.
1:39:29 And it was really fun because, you know, by that, it took, it was hard work.
1:39:31 You’re having to do one every three seconds.
1:39:33 And it took like an hour.
1:39:38 And the, you know, when the women were done rating, they’re like, okay, glad that’s over.
1:39:43 The hours over and our male raters were like, did you have any more?
1:39:48 You know, I’d be happy to sit here and rate more photographs for you.
1:39:49 Interesting.
1:39:55 So women got sort of like, they got tired of rating males for attractiveness.
1:39:58 Males did not tire of rating females for attractiveness.
1:40:03 We did not at all, which is, that’s anecdotal, but it’s still, I think it’s revealing.
1:40:08 Then we ran the pay per view experiment just like in monkeys on humans.
1:40:09 Pay per view.
1:40:15 And we also ran a couple of other economically, you know, economic, standard economic tasks.
1:40:17 One would be, how long are you willing to wait?
1:40:18 So that’s a delayed discounting.
1:40:23 Like in January, you will wait longer for a bigger reward, a smaller reward.
1:40:25 And also how hard would you work?
1:40:28 And we, the work was like, you had to alternate pressing two keys on a keyboard.
1:40:33 It was really just menial laborious, you know, et cetera.
1:40:39 So they’re too interesting, just sociologically is interesting, what comes out of this.
1:40:46 Our female subjects basically wouldn’t give up money.
1:40:47 They were working for money.
1:40:50 They were hearing the sound of coins coming out of a slot machine, which was proportional
1:40:52 to how much money they actually got.
1:40:53 Real money.
1:40:54 Real money.
1:41:00 So in terms of pictures, you’d go home with like $17 extra compared to if you were influenced
1:41:01 by them.
1:41:03 And the females did really well economically.
1:41:07 So they pretty much kind of ignored the pictures of the males, even though they were rated,
1:41:13 even the ones that were super hot, they were not very concerned with that.
1:41:15 For the males, it was exact opposite.
1:41:19 So the males are giving up essentially, they’re paying, and they had thousands of trials,
1:41:25 they’re paying somewhere between a half and three quarters of a cent to see images of
1:41:30 women who were rated in the top, like third of attractiveness.
1:41:33 They also would weight significantly lower, and they would work really hard.
1:41:38 It was like rats pressing for cocaine, quite literally, to keep those pictures up on the
1:41:39 screen.
1:41:40 Okay.
1:41:41 So that’s the setting.
1:41:47 We’ve established in monkeys and in people similar economic principles that are guiding
1:41:50 social, you’d call it attention, social valuation, whatever.
1:41:53 So we’re like, okay, let’s go look in the brain.
1:41:59 So we did an MRI experiment, an fMRI experiment, measured blood flow to different parts of
1:42:01 the brain.
1:42:09 And we only tested males because they were the ones who displayed differential preferences
1:42:10 there.
1:42:15 And what we found is that kind of parts of the visual system that are involved in encoding
1:42:23 faces, but then the reward system was activated and tracked linearly how much money these
1:42:30 guys were paying to see images, there’s basically the trade-off value, the currency, the translation
1:42:33 of pictures into money.
1:42:34 Okay.
1:42:39 Then in monkeys, we studied all the same areas, but now we could record from individual neurons
1:42:43 in those areas rather than looking at blood flow, which is a crude proxy.
1:42:50 And we found exactly the same thing, which is that neurons in the reward system were
1:42:58 spontaneously and strongly activated by those pictures that made sense, right?
1:43:07 So the pictures of the perennial of females by dominant male faces and that correspondence
1:43:11 I thought was pretty compelling, right?
1:43:19 So these are brain areas that are involved in value-based decision-making, not unlike
1:43:26 the value-based decision-making of tracking how many grooming events one received versus
1:43:34 needs to give or texts one has received or gives or acts of service one trades for some
1:43:35 other love language.
1:43:41 I mean, here I’m extrapolating to a lot of different themes, but I mean, talk about
1:43:42 transactional.
1:43:50 I mean, this implies that our neural circuitry, while flexible, we can trade two of those
1:43:56 for one of those, or we can decide, I’m just going to be a selfless giver, that that’s
1:43:58 a decision.
1:44:02 And that altruism, well, it certainly exists.
1:44:08 I mean, we fortunately see acts of altruism a lot, probably not as much as humanity would
1:44:09 be served by.
1:44:16 It exists, altruism exists, but nonetheless, there’s a formula that’s maintained in the
1:44:17 brain.
1:44:20 Like, I’m going to do all this for nothing.
1:44:27 And the circuit kind of understands that versus I’m going to do this, but there’s an expectation,
1:44:30 maybe with a long latency that at some point it’s going to be paid back.
1:44:32 I expect to be paid back.
1:44:38 The idea of altruism has been very controversial within kind of evolutionary biology for a
1:44:48 long time, because it’s kind of hard to imagine a scenario in which being purely selfless
1:44:55 could persist if there was a genetic part of that, if it were heritable.
1:44:57 So that’s why we have ideas like kin selection.
1:45:01 I will give up my life for eight of my cousins, for example.
1:45:02 Well, right.
1:45:06 And I was saying in parenting and taking care of young, we give selflessly, but there’s
1:45:12 this unconscious or semi-conscious backdrop, which is you want your own offspring to survive
1:45:14 and flourish.
1:45:18 And so it’s not quote-unquote really selfless, although in the short term it can appear selfless.
1:45:21 I guess it was the real evolutionary biology argument.
1:45:26 I would say that in terms of just pure acts of giving, where we don’t expect anything
1:45:34 in return, I think most people that do that say, certainly I’ve had this experience, right?
1:45:35 It feels good.
1:45:37 So there is a return on investment.
1:45:41 It’s just that the return doesn’t come from somebody else doing something to reciprocate
1:45:44 in the same domain, but it feels good.
1:45:48 There’s nothing more impressive than an anonymous donor, right?
1:45:52 Actually, I don’t want to take us too far off track, but there’s this idea in a lot
1:45:57 of Europe that if somebody donates a lot of money to a cause that they’re doing philanthropy,
1:45:59 that they’re trying to hide something.
1:46:04 Whereas in this country, that tends to be not the case, although it’s sort of growing
1:46:07 this idea that, oh, if somebody’s giving a lot of money to a university, they want their
1:46:11 name on the side of a building, they’re really looking to kind of either hide other features
1:46:15 of their life, and/or they want respect, right?
1:46:19 They want fame.
1:46:20 So it’s kind of interesting.
1:46:23 I like to believe in pure altruism.
1:46:25 It feels good to me to believe in true altruism.
1:46:33 So I don’t think this is settled, and I think this is where there’s another feature of human
1:46:38 and maybe human evolution that humans and human evolution that’s relevant here, which
1:46:43 is that we may be one of the only organisms in which something called group selection
1:46:44 might happen, right?
1:46:49 And that’s this idea that groups are competing with each other in addition to individuals
1:46:52 competing and collaborate and competing.
1:46:59 And so that evolution might favor groups in which there are certain individuals who are
1:47:03 in a sense wired to be selfless.
1:47:08 And there’s one of my colleagues at Penn, a guy named Duncan Watts, has done these really
1:47:15 interesting experiments where he ran these massive online, like prisoner’s dilemma games
1:47:27 where people are having to decide whether to either support their partner or defect essentially.
1:47:32 But what was unusual about these games is he let people play them over and over hundreds
1:47:33 of hundreds of times.
1:47:38 What typically happens is once you’ve experienced the fact that if you cooperate, you’re going
1:47:44 to get screwed eventually, then everybody just says, “I’m just going to, I’m just
1:47:46 screwing the other guy from here on out.”
1:47:51 But he identified that there’s a population, like 20% of people, I think, something like
1:47:58 that, who are persistent cooperators, who cooperate no matter what their experience.
1:48:03 And that is resonant with this idea kind of from group selection, that groups that had
1:48:10 individuals who were cooperators, who were selfless no matter what, might outcompete other
1:48:12 groups, right?
1:48:15 And I think that’s a really interesting idea.
1:48:19 I want to circle back to what you were saying about the feel good, like when you give, there’s
1:48:21 a real substrate to that.
1:48:27 If we can engage in a little reverse inference, which is that, and this was shown actually
1:48:32 a couple of decades ago by a neuroeconomist named Bill Harbaugh for the first time, which
1:48:41 is that when you give to a charity that you love, you see activation of reward circuitry
1:48:45 that looks just like if you got to reward yourself, right?
1:48:50 So it’s like if I give to whatever March of Dimes or something, and that’s what I love,
1:48:53 then it in essence feels good to me.
1:49:00 And that reward system activation is the thing that through dopamine reinforces behavior.
1:49:06 So when you have that warm glow, it makes you more likely to do that again in the future.
1:49:07 It’s a self-reinforcing signal.
1:49:13 I love that those sorts of circuits exist because they seem to serve the greater good,
1:49:23 and I’m not trying to rub away our more, I don’t know, harsher features of primate brain
1:49:25 wiring, but they’re all in there.
1:49:35 So speaking of which, are there external signals besides muscularity, jaw shape, et cetera,
1:49:43 that relate to levels of testosterone in male humans that are transient?
1:49:48 The male hormones don’t cycle as robustly as female hormones because of the lack of
1:49:49 a menstrual cycle.
1:49:56 They might change with age, et cetera, but is there anything that signals testosterone
1:49:59 or free testosterone level?
1:50:06 Only stress hormone level is signaled, quaking of hands, that kind of thing, but what about
1:50:11 testosterone signaling that is independent of the kind of like vigor display stuff that
1:50:13 we normally hear about?
1:50:14 It’s a good question.
1:50:21 I think it’s important, as you pointed out, that it doesn’t vary too much over weeks or
1:50:22 months or anything like that.
1:50:24 It’s pretty stable.
1:50:31 But while one thing we could think about is work done by my colleague, Giddy Navey, who’s
1:50:36 in the marketing department at Wharton, and working with Colin Cameron actually out here
1:50:37 at Caltech.
1:50:42 They did a number of studies, not where they are measuring testosterone, but doing very
1:50:51 well-controlled placebo trials of applying testosterone gel versus something that you
1:50:53 didn’t know which arm you were getting.
1:50:56 So testosterone versus placebo versus placebo.
1:51:07 And measuring things like desire for conspicuous consumption, so buying luxury cars or things
1:51:17 like that, or other things are their cognitive reflection, like they’re really bad.
1:51:21 They start to fail on things that require not just giving the simple answer.
1:51:23 They become more risk-taking.
1:51:27 So there’s a number of features that we kind of, I think, collectively anecdotally think
1:51:33 of as being like hypermasculine associated with testosterone, like you want to signal,
1:51:39 like you’re a big guy, you take more risks, and you’re less reflective, and you’re less
1:51:40 reflective.
1:51:45 So I’m going to screw it up right now if I actually tried to give you the question.
1:51:49 But it’s like a bat and a ball cost $1.10 together.
1:51:53 I’m going to screw it up, and then you’re going to say, well, you lack cognitive reflection.
1:51:54 But let’s just leave that aside.
1:52:02 But then they’re much more likely to give the wrong answer, go to the, jump to the conclusion,
1:52:03 which seems obvious, but it’s wrong.
1:52:10 So higher testosterone, more impulsive with responses, less reflective, tend to be wrong
1:52:11 more often.
1:52:12 Yes.
1:52:13 But more confident.
1:52:15 But more confident.
1:52:16 More risk-taking.
1:52:17 More risk-taking.
1:52:23 More like a kind of a fully expected one.
1:52:29 And I guess the purchasing items that signal wealth or status.
1:52:30 It’s a display.
1:52:33 So I think of it as like the chimpanzee.
1:52:41 So when researchers first went out to study chimpanzees in Africa, and then they had like
1:52:45 generators or whatnot around, and they had these big gasoline cans or whatever.
1:52:51 And the male chimps, one of the male chimps, discovered that he could take these cans and
1:52:56 run around the group, banging them together and getting a lot of attention, which is similar.
1:52:57 You see them up in a tree.
1:52:58 Yeah.
1:52:59 Vigor display.
1:53:03 Vigor display, just grabbing, I think it’s so much of its attention.
1:53:04 Just look at me.
1:53:05 Look at me.
1:53:06 Look at me.
1:53:14 And I think that’s what you’ve got going on with this sort of buying a jaguar or whatever.
1:53:18 Where people are trying to signal what they don’t have, actually have, right?
1:53:24 I mean, it’s tricky because now you can buy things on credit, like there are a bunch of
1:53:27 jokes about Los Angeles that can be made here.
1:53:31 I grew up in the Bay Area, and there are areas of the Bay Area where there’s a tremendous
1:53:32 amount of wealth.
1:53:37 And my dad used to always say, appear like wealth is really kind of hidden back in the
1:53:38 trees, literally.
1:53:41 You go to LA and there’s all this display through stuff.
1:53:44 It depends on where you are in LA.
1:53:46 But it’s largely true.
1:53:50 You see, let me put it this way, you see a lot more yellow Lamborghinis here than you
1:53:56 do in Portola Valley, but I’ll be willing to bet that there’s far more money in Portola
1:54:03 Valley than there is in all of Rodeo Drive in Los Angeles if you really just looked
1:54:10 at actual net worth, not an experiment I want to run, but I’d be willing to bet one
1:54:14 entire limb of somebody’s choice to run that experiment.
1:54:20 And so there is this kind of strange thing where the display of vigor is so flexible
1:54:24 in humans.
1:54:31 It’s like nowadays there’s a lot of discussion about billionaires signaling more traditional
1:54:37 or primitive forms of vigor, like fighting ability or muscle versus, you know, like it’s
1:54:44 almost like, and I think part of the reason for that is that the concept of a billion dollars
1:54:49 is very hard for most people to conceptualize as like an operational thing, like what they
1:54:53 would do with it and how it would impact their level of happiness, which is probably actually
1:54:55 very little, et cetera.
1:55:03 But we can assess physical quality so readily, and so anyway, I guess that this is really
1:55:07 just my way of taking us back to this idea of valuation.
1:55:14 How we place value on a potential mate or a friend or a coworker, it sounds so transactional,
1:55:18 but clearly the brain is performing these operations all the time.
1:55:24 And it’s highly variable depending on who you are, the social context you live in.
1:55:29 And yet these hormones, especially testosterone and estrogen, seem to really be playing with
1:55:33 the volume or the gain on all of this stuff.
1:55:36 Yep, that’s exactly how, and in fact, that’s how I think about all, all, you know, we can
1:55:42 think about oxytocin the same way as like a volume knob for pro-social interactions in
1:55:46 general and testosterone and so I think that works.
1:55:51 I’d like to take a quick break and acknowledge one of our sponsors, Function.
1:55:54 Last year I became a Function member after searching for the most comprehensive approach
1:55:56 to lab testing.
1:56:01 Function provides over 100 advanced lab tests that give you a key snapshot of your entire
1:56:02 bodily health.
1:56:06 This snapshot offers you with insights on your heart health, hormone health, immune
1:56:09 functioning, nutrient levels, and much more.
1:56:14 They’ve also recently added tests for toxins such as BPA exposure from harmful plastics
1:56:17 and tests for PFASs or forever chemicals.
1:56:21 Function not only provides testing of over 100 biomarkers key to your physical and mental
1:56:25 health, but it also analyzes these results and provides insights from top doctors who
1:56:28 are expert in the relevant areas.
1:56:32 For example, in one of my first tests with Function, I learned that I had elevated levels
1:56:34 of mercury in my blood.
1:56:37 Function not only helped me detect that, but offered insights into how best to reduce my
1:56:41 mercury levels, which included limiting my tuna consumption (I’ve been eating a lot
1:56:45 of tuna) while also making an effort to eat more leafy greens and supplementing with
1:56:50 NAC and acetylcysteine, both of which can support glutathione production and detoxification.
1:56:54 And I should say, by taking a second Function test, that approach worked.
1:56:56 Comprehensive blood testing is vitally important.
1:57:00 There’s so many things related to your mental and physical health that can only be detected
1:57:02 in a blood test.
1:57:05 The problem is, blood testing has always been very expensive and complicated.
1:57:09 In contrast, I’ve been super impressed by Function’s simplicity and at the level of
1:57:10 cost.
1:57:11 It is very affordable.
1:57:15 As a consequence, I decided to join their scientific advisory board and I’m thrilled
1:57:17 that they’re sponsoring the podcast.
1:57:22 If you’d like to try Function, you can go to functionhealth.com/huberman.
1:57:26 Function currently has a waitlist of over 250,000 people, but they’re offering early
1:57:28 access to Huberman podcast listeners.
1:57:34 Again, that’s functionhealth.com/huberman to get early access to Function.
1:57:37 Let’s talk about oxytocin.
1:57:40 We hear about it as the love hormone and the affiliative hormone.
1:57:47 Folks, it’s a neurohormone, so it’s somewhere in between a neuromodulator and a hormone.
1:57:53 Let’s set all that aside, all the mechanistic stuff, and I’d love to know your knowledge
1:58:02 about what changing levels of oxytocin does to perception, to behavior, humans.
1:58:08 So oxytocin, we’ve been interested in it for a long time because, as you said, it seems
1:58:14 to be a dial that can turn up or turn down certain aspects of social behavior and other
1:58:17 aspects of mental and emotional function.
1:58:25 It’s important to point out that oxytocin and its sister neurohormone, arginine vasopressin,
1:58:30 which is sort of maybe a little more important in males than in females, and females oxytocin
1:58:32 are a little more important, but they’re in both.
1:58:34 They’ve been around a long time.
1:58:39 They’ve actually … It’s a very early and invertebrate evolution.
1:58:46 In mammals, oxytocin has the primary role of helping to build bonds between mom and
1:58:47 baby.
1:58:52 So oxytocin is released during childbirth, it’s released when mom is nursing, and it
1:58:58 seems that in humans and some other social, really, really social creatures, it’s now
1:59:05 been co-opted to kind of have that similar kind of role in the relationships you have
1:59:11 with other people who are not your offspring or your parent, because oxytocin, for example,
1:59:16 is released when you orgasm, and so then that’s thought to be why that sort of pillow
1:59:20 talk afterward is more engaging.
1:59:23 People feel things at that time that they might … They’re different from what they
1:59:25 would have felt before that.
1:59:26 It fosters attachment.
1:59:28 Fosters attachment.
1:59:29 That’s a good way of putting it.
1:59:34 So oxytocin levels are hard to measure.
1:59:40 You can measure at a distance in the periphery, in the blood, but it’s not exactly one-to-one
1:59:46 correlated with what’s going on in the brain, and in general, we don’t want to put a pump
1:59:52 or a little thing in your brain that we could measure how much is in there.
1:59:57 So we can look at, instead, what is often done is to look at what happens if you introduce
2:00:03 oxytocin, more oxytocin than you normally have into the brain.
2:00:07 You can’t inject it or anything like that, and the way that it’s typically applied is
2:00:14 to squirt up your nose or inhale it intranasally, so it then is taken up by the nerves that
2:00:18 are in your sinuses and whatnot, and then goes into the brain.
2:00:19 That was what it was thought to.
2:00:23 I think that we were the first to show that that’s actually how it works.
2:00:30 We did all the work in monkeys where all these things are just easier to do, and the behavior
2:00:36 is a little bit less complex, so our readouts are, I think, a bit more straightforward.
2:00:41 In the human studies, it’s controversial because there’s some crap studies, and there’s just
2:00:43 a lot of variability in the effects across studies.
2:00:48 I think some of that’s just because you ask people to squirt up their own noses, and so
2:00:52 there’s a lot of, that introduces variation in just how good they were at getting it in
2:00:53 the right place.
2:00:59 For the monkeys, what we did instead is we used what’s called a nebulizer or aerosolizer.
2:01:03 I noticed when my kid had pneumonia, and I took him to the ER, they put this mask on
2:01:07 him, and they missed this albuterol, which opened up his airways.
2:01:10 “Oh, we can do the oxytocin too,” so that’s what we do with the monkeys, is make sure
2:01:14 they get a really good dose, and then we show that that gets right into the brain.
2:01:18 “Okay, now that puts us in a position to ask questions, so what does it do?”
2:01:23 One of the first things that oxytocin does is it relaxes you.
2:01:33 Just overall, you were talking about autonomic function, it’s a relaxer, it’s an anxiolytic.
2:01:37 In monkeys what that does is it reduces their vigilance to any threats, so they’re just
2:01:40 a lot more chill.
2:01:46 That’s a primary thing, and then we’ve looked at how it affects their behavior in males
2:01:50 and females separately, because, as I said before, first of all, males and females have
2:01:57 different strategies and behaviors, and the expression of where oxytocin receptors are
2:02:02 in the brain, etc., and vasopressin receptors are a little bit different.
2:02:07 In male monkeys, it’s super interesting, because we’ve been talking about how dominance
2:02:13 and that recent macaque, this really steep hierarchy, and one of the things we found
2:02:17 right away is that you give oxytocin and it just flattens the hierarchy.
2:02:24 The dominant male monkeys become super chill and friendly, and the subordinate ones become
2:02:31 a bit bolder, perhaps because if I dosed my own or I dosed you with oxytocin and changed
2:02:36 your behavior, which would change my behavior, so it reverberates across individuals.
2:02:42 So it flattens the hierarchy, they spend more time making eye contact, they pay more attention
2:02:44 to the other individual, and we’ve shown that…
2:02:46 It’s Burning Man.
2:02:47 Yeah, it’s true.
2:02:48 I’ve never been to Burning Man.
2:02:49 I’ve never either, but this is what I hear.
2:02:54 No, I think that’s the right point, and I’ll circle back to that, because we also showed
2:02:59 that in a task-based situation where a monkey can choose, we gave monkeys choices of whether
2:03:05 they could give reward to themselves, to another monkey, to a bottle that could collect reward
2:03:11 in case they just like to see juice dripping out, and they would become more pro-social,
2:03:15 so they’re much more likely to give a reward to another monkey.
2:03:20 They’re more altruistic, as we talked about earlier.
2:03:27 So it looks like a real pro-social kind of thing, which I think is super interesting.
2:03:32 In females, it’s a little bit different.
2:03:36 Females become nicer to each other, and we see that greater eye contact, etc., but they
2:03:44 become more aggressive toward males, and we speculate, I think it’s the hypothesis that…
2:03:52 Because oxytocin is released when you’ve got an infant, basically, for females, males
2:04:01 are a bigger threat then, because in many primate societies and other mammals, males
2:04:09 sometimes can be infanticidal, because if they kill off a female’s infant, then that
2:04:16 will bring that female into receptivity for mating much more quickly, and so that’s sort
2:04:17 of the…
2:04:18 Brutal.
2:04:20 Yeah, it is brutal, the evolutionary rationale behind that.
2:04:24 So that’s kind of our supposition.
2:04:32 The other thing that I thought was really interesting as well is we find an increase
2:04:35 in the synchronization of behavior.
2:04:40 So when I do this idea of mirroring, which has been talked about in business contexts
2:04:46 for a long time, it’s a real thing, and it’s a marker of a good relationship, a strong
2:04:47 relationship.
2:04:53 If you have good rapport with somebody, you tend to adopt the similar movements and postures,
2:04:54 if you do those things.
2:04:55 Shirts.
2:04:56 Shirts.
2:04:57 Exactly.
2:04:58 We didn’t coordinate.
2:04:59 Yeah, I see a little close.
2:05:00 You just happen to be a great dresser.
2:05:02 Oh, well, same here.
2:05:06 So when you have that, actually, if you do those things, if I subtly mirror you, and
2:05:09 I’m in a job interview, I’m more likely to get the job, going to get a higher salary,
2:05:11 et cetera, all those sort of good things.
2:05:17 So oxytocin turns up behavioral synchrony, and one of the things, this is something I’ve
2:05:22 been fascinated in for the last decade, and we and a lot of other people have been working
2:05:28 on is that this synchrony, the behavioral and neural level, physiological synchrony,
2:05:33 is kind of, it’s this black magic of social behavior.
2:05:38 It’s the glue that allows us to live and work together.
2:05:42 So the observation is that if you and I, we have a good rapport here, let’s say, if we
2:05:48 are measuring activity in our brains right now, we’d see that they were coming into alignment.
2:05:53 So they might have been very disparate when I arrived here and you arrived here today.
2:06:00 And as we’ve grown closer, and we discovered things that are similar about us, that our
2:06:06 mindsets and our emotional sets are more overlapping, so we see this world more similarly, we feel
2:06:13 more similarly about it, we’re more likely to take similar decisions, and then the coolest
2:06:15 thing is this reverberates down to your body.
2:06:21 So if our brains begin to align, our hearts actually begin to beat together, you know,
2:06:25 if we have different resting heart rates, you begin to breathe together and you start
2:06:28 to move together, you start to look at the same things in the environment, we’ve talked
2:06:29 about attention.
2:06:34 When you look at something, the same thing, you’re getting the same data and that feedback
2:06:40 loop, which I think now you can see that that is a way to coordinate behavior.
2:06:45 And that is the essence of sort of, that’s our secret sauce as a species, which is that
2:06:51 we can collaborate and do things together, and it seems to like oxytocin, vasopressin
2:06:56 are involved in this as a way of kind of turning up the dial on synchrony, it seemed
2:07:00 to turn up the so-called social brain network.
2:07:07 And then that synchrony is the glue and it’s a biomarker, a biological marker of a close
2:07:14 relationship that predicts better communication, increased trust, better teamwork, you know,
2:07:15 whether your marriage is going to last.
2:07:20 I mean, the things that it predicts, you know, group decision making, so we showed that
2:07:25 in like a business context, committees that are more in sync with each other, their hearts
2:07:32 are beating together, are more likely to reach the right decision in a really difficult problem
2:07:34 than committees that are not.
2:07:39 The cool thing is that now that you have a biomarker, you can hack that, right, in the
2:07:43 sense that now we can start looking at all those trust building exercises or anything
2:07:49 else that, you know, we’re supposed to turn things up, turn up the dial on teamwork or
2:07:53 communication and we have a readout and we could say, yeah, that’s working, that’s actually
2:08:00 doing the thing, it’s not BS, right, you should invest your time and energy in that rather
2:08:01 than something else.
2:08:04 And there’s like, now we’ve been working through this list as well as others, there’s
2:08:11 a whole host of things that seem to actually turn up synchrony, and that’s a shortcut to
2:08:13 team chemistry.
2:08:22 So interesting, I’m sure you’re familiar with the molecule MDMA, aka ecstasy.
2:08:23 Never taken it.
2:08:24 I have.
2:08:25 High on my list.
2:08:26 Yeah, I have.
2:08:32 It’s an illegal drug, but if you are part of a clinical trial exploring MDMA, then you
2:08:33 can do it legally.
2:08:36 If you’re not, you’re breaking the law.
2:08:44 So methylene dioxide, methamphetamine, it’s very interesting because it dramatically increases
2:08:51 dopamine, but not nearly as much as it increases serotonin, and it also leads to enormous increases
2:08:52 in oxytocin.
2:08:58 And it’s not really a classic psychedelic, it’s an impathogen moment.
2:09:04 It has unique properties in that it raises dopamine and serotonin simultaneously.
2:09:12 That’s unusual among compounds like methamphetamine, dopamine epinephrine, psilocybin, serotonin,
2:09:14 they are broadly speaking.
2:09:19 There’s a really nice experiment that was done trying to isolate the effects of dopamine
2:09:24 versus serotonin versus oxytocin on the impathogenic effect.
2:09:30 And by administering different drugs, and in the case of oxytocin, oxytocin directly,
2:09:36 what they basically concluded was that oxytocin has very little, if anything, to do with the
2:09:39 pathogenic aspects of MDMA.
2:09:44 But if I recall correctly, and I have to go back and look at this, but if I recall correctly,
2:09:51 it had a profound impact on, as you pointed out, the reducing anxiety.
2:09:56 And that reduction in anxiety brings us back to this idea that, you know, as we change
2:10:02 the tide of autonomic arousal, things become more or less available to us in terms of emotions
2:10:03 and behavior.
2:10:09 So I find oxytocin to just be like a spectacularly interesting compound for so many reasons.
2:10:16 But perhaps for that reason, more than all the others, that it’s like it’s our own
2:10:24 affiliative, as you said, anxioleotic, as I pronounced that correctly, to, I never actually
2:10:25 said that word out loud.
2:10:27 I’ve written it many, many times.
2:10:30 It’s kind of, when I said it, I was worried that, like, maybe I’m saying the opposite.
2:10:37 Or anxiolytic, or is it anxiolytic, anyway, reduces anxiety, folks, chills you out.
2:10:41 And I think that’s so interesting that oxytocin can be evoked by all these different types
2:10:42 of stimuli.
2:10:48 So as you mentioned, it’s like postcoital or post-orgasmic, but it can be elicited by
2:10:54 a nonsexual affiliative touch.
2:10:59 There’s actually really interesting evidence that, and this led to this question about
2:11:06 whether or not caesarean sections versus traditional births are, you know, are they
2:11:09 truly equal in terms of their effect on the fetus?
2:11:13 And it does seem to be, at least in rodent models, that the passage through the vaginal
2:11:19 canal during birth helps stimulate oxytocin, that it has a bidirectional effect on the
2:11:22 mother-infant relationship.
2:11:26 Is there any evidence of that in primates as well?
2:11:28 I know the evidence that you’re talking about.
2:11:34 I don’t know of evidence in primates for that.
2:11:39 But I think I’d like to circle back to what you talked about in terms of social touch,
2:11:46 which I think is a really, especially right now, today, I think is a very important topic
2:11:48 to consider.
2:11:56 So we, like other primates, we have these, they’re actually unspecialized sensors in
2:12:03 our skin, the hairy parts of our skin, like your arm, whatever you’re, and they provide
2:12:08 input, essentially, to a system that release, the system that releases oxytocin directly.
2:12:09 And that’s basically all they do.
2:12:14 They’re really bad at telling you exactly where or how, you know, what’s being done
2:12:19 or how much pressure, but they operate best at body temperatures.
2:12:23 So you’re being touched with a body temperature stimulus.
2:12:28 And in a way, that’s what we would consider to be very pleasant, like getting tickies,
2:12:29 you know, it’s like grooming.
2:12:33 Like it’s the same thing as grooming in monkeys.
2:12:40 And so it tells us that this is an ancient part of our heritage to building relationships,
2:12:44 which is actually through social touch, right?
2:12:49 And it’s been said, and I think reasonably, that we’re living through an epidemic of the
2:12:54 loss of social touch for a lot of good reasons, right?
2:12:59 Because of raising awareness of inappropriate touch, et cetera.
2:13:05 But now it’s almost as if we’ve won the pendulum too hard in one direction, which is that we’re
2:13:14 being robbed of this very natural, intrinsic signaling mechanism for building bonds that
2:13:20 humans would normally, you know, normally would, you know, in the past have benefited
2:13:25 greatly from. And it’s, you know, it’s not clear how we move forward in terms of like
2:13:28 replacing that.
2:13:41 But I do think it’s possibly part of the constellation of forces of losses that is making us very
2:13:48 sick as a species and as a society, you know, namely the loneliness epidemic, the sort of
2:13:55 antisocial century, which with concomitant, you know, with basically all these follow-ons
2:14:01 in terms of anxiety and depression and despair, despair, exactly, despair, it’s such a
2:14:02 heavy word.
2:14:03 Yeah.
2:14:04 It captures so much.
2:14:09 A couple of reflections about this, because I think about this a lot, I’ll never forget
2:14:17 when I was traveling overseas in 2019, so this is like pre-lockdowns and all that.
2:14:23 You would see in certain areas of the world, men walking holding hands, and, you know,
2:14:27 I didn’t know their sexual orientation, but my assumption was that they were heterosexual
2:14:32 men holding hands because it was like just very much part of the culture over there.
2:14:37 The other thing was if you, and I have gone to South America, you’ll see a school kids
2:14:42 walking home, all holding hands, boys and girls just walking, holding hands, sorry,
2:14:51 you know, casual, you know, non-romantic, hand-holding, a lot more hugging, rather like, I wouldn’t
2:14:57 say long, firm embrace, but I’d say like a vigorous embrace upon meeting kind of thing.
2:15:01 And I grew up in the era of, you know, like fist bombs and side hugs, you know, there’s
2:15:03 like a thing over here.
2:15:14 And as you point out, I think that the lack of physical touch of that sort, meaning just
2:15:23 whatever is culturally acceptable, consensual, casual physical touch, definitely according
2:15:29 to the literature that I’m aware of, signals to the rest of the nervous system and body
2:15:32 isolation, even if we’re surrounded by people.
2:15:39 And I watched that Chimp Empire series on Netflix, where they talk about this allopathic
2:15:43 grooming, this collaborative grooming, like I’ll trade, you know, find, you know, pick
2:15:45 your back for a while, you pick mine.
2:15:50 And when they decide that they’re going to ostracize a given member of their troop,
2:15:56 for whatever reason, sometimes it’s because the chimp misbehaved, other times it’s more
2:16:01 diabolical than that, they’re trying to really get rid of, they’re trying to adjust the power
2:16:05 balance in the troop for other reasons.
2:16:09 They basically just leave that chimp to try and groom itself.
2:16:13 And then the parasites start to eat away at it, it develops these immune issues.
2:16:17 And then they often just go off on their own and die.
2:16:20 It’s an incredibly hard thing to watch.
2:16:24 And what the underlying reasons are in each case are not made completely clear.
2:16:30 But I think about this whole thing of like deaths of despair, and you know, not long
2:16:35 ago you were talking about group selection, I feel like these two themes might be related.
2:16:40 I feel like right now, politically and culturally in this country, and now starting in Europe
2:16:46 as well, it really is, it has become an us versus them kind of scenario.
2:16:50 There doesn’t seem to be a middle at all, it’s like a big trough.
2:16:54 And even the suggestion that somebody could kind of switch between groups is kind of like
2:17:01 a no, because they believe and have said and done this, no, because they believe and have
2:17:02 said and done this.
2:17:03 Very strong opinions from both sides.
2:17:12 So I don’t think we’re in a just hug it out kind of landscape right now.
2:17:19 And so I’m curious what forms of non-physical, affiliative behavior exist out there.
2:17:23 There are social media accounts out there like Upworthy, which you know, just consistently
2:17:26 puts out positive content.
2:17:31 There are people who are very positive in their, you know, in their online behavior,
2:17:38 but and there’s encouragement exists online, but it seems to be swamped by these like high
2:17:40 salience like attacks.
2:17:41 What’s the deal?
2:17:42 What can we do?
2:17:47 Yeah, I mean, this is a fundamental question for our age, I think, and we’re on a trajectory
2:17:52 toward, I mean, I don’t want to give the impression I’m a complete pessimist, but I could, I was
2:18:00 about to say toward oblivion between like the despair that’s drive has been driving people
2:18:09 to, to either commit suicide or to, you know, develop severe mental illness or physical
2:18:15 health issues, cardiovascular disease, diabetes, et cetera, that are, I think, a consequence
2:18:20 of being in some cases, a consequence of being isolated because you are not interact.
2:18:23 That’s part of who we are as a species and we don’t thrive.
2:18:28 I mean, the, you know, the work is very clear that like being isolated, being alone is worse
2:18:30 for your health and smoking 15 cigarettes a day.
2:18:35 I mean, it, it’s just really, really bad and it’s, it scales, it’s almost linear to how
2:18:39 many contexts you have, you know, per week or per month.
2:18:44 So that’s all really bad and I do believe that’s also driving, that’s a big driver for
2:18:50 it, not just the deaths of despair, but like the lack of coupling and the lack, you know,
2:18:55 and crashing rates of fertility, which is, is also a real thing and it is happening.
2:18:57 And if, if we don’t counter it, it’s, it’s, it’s going to be bad.
2:19:02 Getting back to synchrony, one of the most effective ways to get in sync with somebody
2:19:08 that you’re out of sync with or that you don’t know, right, who’s different from you is through
2:19:10 conversation, but deep conversation.
2:19:11 Okay.
2:19:12 And there’s a couple of parts of this.
2:19:16 You can make the time and the space to do this, you have to have an intentional mindset.
2:19:21 And we and other scientists have worked with, there are, there are these structured sets
2:19:22 of questions that have been developed.
2:19:26 There were, there’s one called fast friends developed by the errands in the late 1990s.
2:19:30 There’s commercially available decks online that you can get.
2:19:35 And they’re cool because they, each question, you know, you can kind of take it a superficial
2:19:38 level or a deep level, but they’re designed to kind of like break the ice and then get
2:19:43 you really fast into like really deep questions, you know, like what do you do?
2:19:46 Is this like a hundred questions to fall in love type thing that was published in the
2:19:47 New York Times?
2:19:48 Yeah.
2:19:49 It’s very similar to that.
2:19:54 Um, but in this case, it’s about, uh, connecting, like deep connection.
2:19:59 I think it’s more about deep connection than sort of romance part of this.
2:20:03 And, um, what happens during that, and, and my, my good friend and colleague Emily Falk
2:20:08 at, at, um, the Annenberg school, uh, had a really nice paper recently that showed that
2:20:13 by measuring brain activity itself in people who don’t know each other as they work through
2:20:18 these questions and their brain, you know, one brain is in this space, another brain
2:20:25 is in this space and they over time come into really close, uh, alignment and that’s associated
2:20:26 with all these good stuff.
2:20:27 Like I like you more.
2:20:28 I feel closer to you.
2:20:30 I value you more, et cetera, et cetera.
2:20:35 And once you’re in that kind of alignment, now you’re set to sort of do things together.
2:20:41 And now I think that gets back to your question, like, we can’t hug it out, but we have to
2:20:47 somehow create space and when I say space, like give people the space to do that.
2:20:50 Like I’m going to talk to, you know, somebody from the other political party or from the
2:20:51 whatever.
2:20:53 Um, that’s not a bad thing.
2:20:54 Right.
2:20:58 And in fact, that’s what we need to do, but instead we’re, especially online reinforcing
2:21:05 and making the barriers harder to have those conversations, which are the necessary thing,
2:21:09 I think, to establish the glue that keeps us together.
2:21:10 Yeah.
2:21:16 I feel like unless there’s a organized effort to try and create a bridge, it ain’t going
2:21:17 to happen.
2:21:21 I just feel like there’s, um, I don’t want to take us too far off course, but maybe there’s
2:21:26 a good segue into the neuroscience of decision making and, uh, value based decision making,
2:21:29 which is so much of the work that you’ve done.
2:21:34 But I feel like there’s this property of the human brain that there’s evidence for, uh,
2:21:38 I’ve seen a beautiful neuron paper showing that like confirmation of our beliefs leads
2:21:43 to a reward based activation of a reward based mechanism.
2:21:48 Basically we’re getting a little bit of dopamine for confirming our biases essentially about
2:21:49 others.
2:21:54 And then of course, if we then experience more affiliative behavior from our group,
2:21:56 we feel more protected.
2:21:59 And then there’s a tendency to do more of that.
2:22:07 And, um, I feel like with the knowledge that we have about dopamine incentive schemes, group
2:22:15 selection behavior, there ought to be a program that could be established that isn’t, um, hugged
2:22:22 it out, but that is designed to, um, again, that word exploit is so loaded to leverage
2:22:27 the same neural circuits that led to the divide to try and bridge this divide.
2:22:34 And you know, what, what it has to do though, is it has to break with the value system of,
2:22:35 of both groups.
2:22:38 I mean, let’s just be frank, we’re talking about the left and the right here.
2:22:44 I don’t want to like, I don’t want to dance around the margins, you know, and, and somehow
2:22:48 acknowledge that there’s good and bad within both of those groups, which itself as I say
2:22:52 is like a heretical statement, like people are going to be, I mean, there’s just so many
2:23:00 assumptions made just on the basis of that, but create a new, uh, value based system that
2:23:05 is self rewarding and allows for group selection to, you know, fill in, in the gap or at least
2:23:12 come up with a third option, if not politically, then, um, in terms of sociology.
2:23:13 Yeah.
2:23:19 So the solution is independence day, you know, that movie, uh, so we, we need an alien invasion.
2:23:26 So there’s an out group that we can all, um, you know, identify with each other as, okay,
2:23:31 we have to come together to fight, you know, because I think that’s really at the root
2:23:36 of this, which is that because of group selection, humans are sort of very tribal by nature.
2:23:42 We are wired to connect, to glue together with the people who are in our tribe.
2:23:45 But that means almost by definition, there’s another tribe, right?
2:23:50 So, so that, uh, we are over here and we are defending ourselves against them.
2:23:52 Now it’s not like complete, right?
2:23:57 People have been engaging in long distance trade for, you know, 100,000 years plus, uh,
2:24:03 you know, there was interbreeding between homo sapiens and Neanderthals and Tunisians.
2:24:10 So there’s, you know, some flexibility in those rules, but in general, yeah, I mean,
2:24:14 uh, to have an in group, that means you have to have, um, an out group.
2:24:16 And if we want to take the left and right and put them together in some ways, it’s
2:24:23 like the easiest way to do that is if we had a third out group that we needed to unite
2:24:30 against such as, um, drones from New Jersey or, you know, aliens or, uh, you know, who
2:24:31 knows what, but.
2:24:33 Well, these go back to classic psychology experiments, right?
2:24:36 As I recall where, you know, the best way to build affiliations have a common, common
2:24:40 goal, uh, or, and or enemy.
2:24:41 Yeah.
2:24:42 That’s it.
2:24:46 Unfortunately, unfortunately being under attack when two opposing groups are both under attack,
2:24:47 they form alliance.
2:24:52 So it’s the classic minimal group experiments of science in the, in the sixties, which I,
2:24:58 I love and I teach on this all the time because it’s, it’s relevant for all these tribal biases.
2:25:01 And so what he did was like, you take the random people off the street and you go like,
2:25:02 okay, you’re on the red team.
2:25:03 You’re on the blue team.
2:25:04 You’re on the red team.
2:25:05 You’re on the blue team.
2:25:06 Okay.
2:25:09 Uh, in five minutes, you’re going to have to compete against the other team.
2:25:11 And immediately the people on the red team are like, I don’t like the people on the blue
2:25:12 team.
2:25:13 They’re stupid and they’re ugly.
2:25:16 And you don’t know anything about them, right?
2:25:21 But you end up immediately forming a tribe, uh, even though you might not have had anything
2:25:23 in common.
2:25:28 And, um, what I think is really interesting and relevant here is that any number of different
2:25:35 biases that are sort of superficial based on, um, uh, race or ethnic group or whatnot,
2:25:40 which have been, you know, shown to, you know, even though people say like, Oh, I feel, you
2:25:44 know, if I see you in pain, like you’re getting stuck with a needle, like, Oh, I feel the same
2:25:45 for anyone.
2:25:46 It doesn’t matter.
2:25:50 But it tends to be selective for your own tribe when you measure the brain activity.
2:25:54 But if you now put the emphasis on team, like literally you do that science experiment,
2:25:59 minimal group experiment, and I put you in a red or like we’re both wearing black t-shirts
2:26:02 and say you’re going to work with the other people, black t-shirts, it doesn’t matter who
2:26:07 you are, that, and I think the way it does this is through attention is put my attention
2:26:10 on what’s shared rather than what’s different.
2:26:11 So now we’re on the same team.
2:26:20 And now that kind of recovers, restores, um, that, uh, that the empathy that I didn’t feel
2:26:22 toward you before.
2:26:29 And that’s interesting when you think about, say in the US, the first places, the first
2:26:36 groups that became integrated were like military and sports, right?
2:26:39 And what’s, what, what’s common amongst those, they were uniforms, right?
2:26:45 So the uniforms say we’re on a team that takes your attention away from the things that are
2:26:46 different.
2:26:50 And the Stanford prisoner famous Zimbardo experiment where, you know, assigning people
2:26:54 to prisoner versus guard and that led where it led exactly.
2:26:58 That occurred not what a short distance from where my, my lab was.
2:27:07 So we have this, um, anxiety lowering pro-affiliative oxytocin thing activated by touch affiliation
2:27:11 and it’s bi-directional, like it promotes more touch, which promotes more feelings of
2:27:17 safety, which lowers anxiety further and, um, and then we have testosterone, which signals
2:27:21 certain things about others and, um, seems to play a role in, in the hierarchy.
2:27:29 And you mentioned that when, um, oxytocin is given, that it kind of flattens the hierarchy.
2:27:34 And my understanding of testosterone from Robert Sapolsky and others is that testosterone
2:27:39 tends to exacerbate existing traits in people.
2:27:45 It doesn’t turn nice people into jerks or, um, jerks into nice people, but rather it
2:27:51 turns jerks into super jerks and nice people into super nice people, which, um, fits well
2:27:55 with my idea that testosterone makes effort feel good.
2:28:02 And what type of effort feels good depends on a lot of complex features within, within
2:28:06 us as humans, like, like too many things to explain by, by molecules.
2:28:07 Yeah.
2:28:13 Um, so I feel like the primate literature and the human literature map so well to one
2:28:14 another.
2:28:18 And, and I think this is a good segue to take us into value-based decision making because
2:28:21 I do recall a paper published, I think it was in proceedings in the National Academy
2:28:24 of Sciences, USA should point that out.
2:28:30 There are other proceedings in other countries, um, that showed that, you know, if day traders
2:28:36 or, or people on the stock market floor took testosterone or, um, they tended to be more
2:28:42 aggressive in their, uh, an impulsive in their, um, decision making, or if you just looked
2:28:48 at performance and then you measure testosterone that it tended to fall out on a pretty nice,
2:28:54 uh, correlation between higher testosterone and basically more aggressive decision making,
2:28:55 more risk taking.
2:28:57 So is that all still true?
2:28:58 That’s that.
2:29:02 I mean, that’s my read of literature that’s, that is still true.
2:29:08 And, um, you know, it does raise, I think a worrying specter of, you know, cause like,
2:29:12 I don’t know how much of a phenomenon it is now, but there, it was the case, um, maybe
2:29:17 a decade ago or so that like, you know, a lot of guys who were traders who were feeling
2:29:22 like they were losing their mojo after they, you know, after 40 or whatnot, you know, declining
2:29:23 testosterone.
2:29:28 So they decided they’re going to start, um, you know, juicing, okay, put some androgel
2:29:29 on.
2:29:36 And if that is then have, you know, if that’s like taking you above typical, you know, levels,
2:29:43 and what might that do in terms of markets, if like enough people are actually, or even
2:29:47 if they’re juicing just for physical performance, right?
2:29:53 And they’re engaged in, you know, in trading, um, that could have a lot of, a lot of bad
2:29:54 effects, right?
2:29:56 As a cascaded through the market.
2:29:57 Yeah.
2:30:01 I would say that probably the dominant effect of, of exogenous androgens, um, and all this
2:30:06 TRT nowadays is it, it’s very clear that it allows people to maintain, um, moderate to
2:30:11 high testosterone levels, even if they’re not sleeping as much, uh, it enhances recovery.
2:30:16 So if people have their behaviors right, their nutrition, their sleep, et cetera, it really
2:30:20 does give them a, you know, significant advantage.
2:30:26 If they don’t have their behaviors right, it gives them the significant advantage of
2:30:31 not having to deal with the normal fluctuations caused by minimal sleep, et cetera.
2:30:39 But the decision making process, like to say yes, no, maybe, or maybe later is reliant
2:30:42 on things like good sleep being rested, things other than testosterone.
2:30:47 Like we, like this is the idea of a, of a committee as opposed to one individual, you
2:30:51 know, recklessly driving decision based on state of mind or androgens.
2:30:57 So if we could zoom out and in for a moment on some of the work that you did with, um,
2:31:01 Paul Glimshaw, when you were a postdoc in his lab, but also in your own laboratory,
2:31:05 when I sit down to make a decision, should I do something, should I not do something?
2:31:12 Um, let’s say I have some general sense of what the potential payoff is within a range,
2:31:15 the potential payoff of not doing it within a range.
2:31:21 And I always think of like some like kind of tension or pressure as it relates to time.
2:31:25 Like, for instance, I’ve been considering buying a house.
2:31:27 I really like the house.
2:31:29 It’s a bit of a reach for me for a number of reasons.
2:31:34 Um, and I’m trying to make this decision, right?
2:31:40 And I’m trying to gauge whether or not other people are looking at this house also.
2:31:44 What do we know about how we start to establish an internal representation of that?
2:31:50 And I, and I give that example as just one example, this could really translate to any
2:31:54 number of different scenarios about whether or not to get married or not, whether or not
2:31:57 to stay in a relationship or not, whether or not to move, whether or not to have another
2:32:00 kid and on and on and on.
2:32:06 What are the core mechanics of value-based decision making as it relates to outcomes
2:32:07 and time?
2:32:08 Yeah.
2:32:13 So we, I think we understand this system pretty well at this point.
2:32:17 So the last 25, 30 years have been enormously productive.
2:32:20 So we have a good sketch of the circuitry that does this.
2:32:24 And essentially what happens is you’re confronting a situation and it doesn’t really matter
2:32:28 whether it seems to be the same process, no matter whether you’re trying to decide between
2:32:34 eating a donut or an apple or buying this house versus renting an apartment or marrying
2:32:40 this person, you know, proposing or not, it’s, it’s sort of all the same system.
2:32:46 And what happens is you, you, you come to the situation and your brain takes in evidence
2:32:48 about the alternatives.
2:32:51 What are the options that are available to me?
2:32:55 What do I know about them from their stimulus properties and from, you know, maybe prior
2:32:57 encounters or just other information?
2:33:02 And it takes that evidence and it weighs it against stored information about things you
2:33:07 do done in the past, other decisions you’ve made, and then begins to assign value, computes
2:33:14 the expected value of those different options in terms of what it will return to you.
2:33:21 And then essentially that is the basis along which that decision gets made.
2:33:28 So it’s, you know, it’s a soft max function, as we say, so it’s not like a hard deterministic
2:33:29 one.
2:33:32 So there’s, there’s some statistical noise in there for some, you know, we could talk
2:33:33 about what that reason might be.
2:33:38 And you make a choice and whenever you make a choice and any behavior that you’re engaging
2:33:43 in, your brain is making a forecast of what’s going to happen next as a result of that.
2:33:50 And your brain then determines, computes, that things go exactly as predicted, right?
2:33:52 Is it better than predicted or is it worse than predicted?
2:33:58 And then that signal gets fed back into the system to update it so that it hopefully performs
2:34:01 that job better in the future, right?
2:34:05 So like, oh, actually that was a way better than expected.
2:34:09 You should assign that a higher value and do that thing.
2:34:14 Again, this process of weighing up the evidence takes time.
2:34:19 And that’s why we have this speed accuracy trade off in decision making, where we observe
2:34:24 that the faster you go, the more mistakes you tend to make.
2:34:25 Been there.
2:34:26 Exactly.
2:34:29 We’ve all made split second decisions that we regretted later.
2:34:32 Oh yeah, or sleep, or slightly sleep deprived.
2:34:33 Sleep deprived.
2:34:34 Exactly.
2:34:38 The more time you take, the more evidence you can accumulate.
2:34:43 And when you, you have to recognize that the data your brain is taking in from the environment
2:34:45 is noisy, right?
2:34:46 It’s not perfect.
2:34:48 It’s noisy because of the environment.
2:34:54 It’s noisy because the wet wear of the brain is statistical and biological.
2:35:01 So you can make the wrong choice by virtue of the noise dominating the signal.
2:35:04 And that happens when you go too quickly, right?
2:35:09 And one of the things that’s, so there’s a good mantra from that, which is if you want
2:35:12 to make really good decisions, or if it’s really important, you kind of have to decide
2:35:13 ahead of time.
2:35:16 Like, do I need to be accurate, or do I need to be fast?
2:35:20 And if accuracy is important, you need to slow down.
2:35:21 Take your time.
2:35:27 Take as much time as needed to get it, you know, the most information that you can.
2:35:34 And even in the moment, that doing like simple strategies like breathing or having a, you
2:35:37 know, a mantra that says like, you know, it’s not what matters, you know, every little
2:35:40 decision does not what counts, but it’s the long run.
2:35:45 That helps to turn, we’ve talked about arousal a lot here, and that turns down arousal.
2:35:49 One of the things you think of arousal is doing, we keep talking about volume knobs.
2:35:55 It’s like a volume, volume knob for the stuff that’s coming into your brain that could be
2:35:57 signal or noise.
2:35:59 So it can turn up noise too.
2:36:06 So you could count as evidence toward the value of an option, something that is not
2:36:10 actually, you know, evidence, and then you make the wrong decision.
2:36:18 So by turning down arousal, slowing down, you’re relying more on evidence than on noise.
2:36:22 Does increasing arousal increase the likelihood of false positives, that is, thinking something
2:36:28 is there that’s not, generally speaking, as well as false negatives, you know, thinking
2:36:32 that something’s absent when actually it’s present?
2:36:37 I haven’t thought about it that way before, but it seems to me like that’s a, yeah, that
2:36:40 seems consistent with my understanding.
2:36:46 Just by way of example, one of the things that’s been really different for me in the last few
2:36:53 years is how quickly you move to publication when you podcast or when you’re doing social
2:36:59 media, you just click say it’s out in the world versus, you know, the way I was weaned
2:37:02 was, you know, spend two, three, four years on a project.
2:37:03 Maybe it doesn’t go anywhere.
2:37:06 Maybe it does, goes to multiple papers, gets reviewed.
2:37:11 So by the time it comes out, you know, it’s been proof read and you’ve read the proof.
2:37:15 So it’s been vetted by a number of hopefully expert sources, usually really good sources.
2:37:23 Of feedback, as opposed to nowadays, where you can just kind of move immediately to publication.
2:37:29 And I used to have this saying, which was in the lab, because sometimes, you know, you
2:37:32 have two months to do a revision or something, it’s never really two months.
2:37:34 It always takes five times as long.
2:37:38 I used to say, I go as fast as I carefully can.
2:37:42 And I used to tell my students in postdocs that we go as fast as we carefully can because
2:37:45 the moment you start going fast, you start making mistakes, you start making mistakes.
2:37:47 You definitely pay for it later.
2:37:51 And the mistakes that I’ve made podcasting were a product of going fast and/or fatigue
2:37:57 and the two things kind of relate to one another, where occasionally somebody will highlight
2:37:58 conflicting evidence.
2:38:03 And then nowadays, you can go back and repair things with AI, you can, you know, you put
2:38:04 things in.
2:38:09 But I feel like so much of life in terms of decision making is trying to make decisions
2:38:14 when most of the time we think we don’t have more time.
2:38:18 But most of the time we do have more time, unless somebody’s hemorrhaging, we usually
2:38:19 have more time.
2:38:24 But then there are some real things where we don’t always have more time.
2:38:30 I mean, we are biological aging machines and there is such a thing as too late.
2:38:37 So how do you think these systems change as a function of, you know, playing a game for
2:38:41 some money in the lab, we can, or we can get caught up in it.
2:38:46 But there’s this like tremendous backdrop of context, you know, $100 might be fun for
2:38:50 one person, might be the difference between making rent and not making rent for another
2:38:52 person.
2:38:56 You know, the decision to stay in a relationship or leave a relationship when you’re in your
2:39:02 teens or 20s is fundamentally different than when somebody’s, for instance, at the near
2:39:06 the transition zone of having versus losing their fertility.
2:39:10 I mean, these are like, yeah, and those change, all sorts of.
2:39:12 These pressures are so real.
2:39:16 And yet if we only have one system in the brain that handles this similarly to the reward
2:39:26 system, it seems like we ought to learn in school how to like work with and update our
2:39:31 decision making process based on immediate term, short term, like all the different time
2:39:35 scales to be able to do that seems really important.
2:39:36 Are there any ways to train that up?
2:39:44 Yeah, I think it’s a, so there’s a few things in here that I think are worth unpacking.
2:39:50 I mean, one is what you brought up about fatigue, which I think is really critical.
2:39:54 We did some work with the wrestling team at Penn.
2:39:58 Coach came to us and I had had a few of the wrestlers working in my lab and he said, you
2:40:02 know, we’re having this problem, which is that, I don’t know if you’ve ever wrestled,
2:40:04 I wrestled my middle son.
2:40:05 One match.
2:40:06 It’s the worst six minutes of your life.
2:40:10 Well, I didn’t quit because I lost that match and I did lose that match, the seventh grade.
2:40:13 I quit because my dad gave me a choice.
2:40:18 I could either continue to wrestle or I could play this other sport that I really wanted
2:40:19 to play.
2:40:23 He said, you can’t do both because it was going to impact my grades negatively.
2:40:25 And so I opted for the other sport.
2:40:26 What was the other sport?
2:40:27 Soccer.
2:40:28 Okay.
2:40:29 Yeah.
2:40:30 Okay.
2:40:31 Yeah.
2:40:32 Yeah.
2:40:33 Yeah.
2:40:34 And I love soccer.
2:40:35 It was informative.
2:40:39 The guy just deadfished on me the whole time and he deserved to win.
2:40:40 It was a really good strategy.
2:40:45 He’s just like deadfished on me and I couldn’t be out of there.
2:40:48 But it is the worst six minutes of your life.
2:40:51 You’re exhausted within like 30 seconds.
2:40:52 It’s incredibly grueling.
2:40:59 And what the coach observed was that their guys, there was a men’s wrestling team, was
2:41:02 they were performing very well in the first two periods.
2:41:06 They got to the third period and they started making really dumb mistakes, bad decisions.
2:41:08 And so we, so he said, what’s going on?
2:41:12 I said, well, it’s about the speed, accuracy, trade up, but we have to investigate how it’s
2:41:14 related to fatigue.
2:41:16 So what we did, this was a really fun experiment.
2:41:19 So we go to the wrestling room and we wire these guys up.
2:41:23 They get wearable EEG, heart rate monitors, the whole nine yards.
2:41:28 And what we did, we gave them like this simple little decision making slash impulse control
2:41:29 task.
2:41:32 Response control, response task is a, you know, a trade off.
2:41:35 If you go too fast and you make mistakes, okay?
2:41:38 So it’s like, there’s, it’s like a go, no, go.
2:41:43 And so they do it, then we run them through two minutes of CrossFit exercises, really
2:41:44 brutal.
2:41:45 Then they come back off and they have to do the same thing again.
2:41:48 We do that three times and then they have to wrestle each other.
2:41:49 So it’s cognitive and physical.
2:41:50 Yeah, cognitive and physical.
2:41:52 Not on like chest boxing, which is not a sport I recommend.
2:41:53 Have you seen this?
2:41:54 I have.
2:41:57 Where they play around, they play some chess and then they literally fight and then they
2:41:58 play.
2:41:59 It’s crazy.
2:42:00 It’s like switching between these two very different states of mind.
2:42:05 It’s insane, but also somehow really appealing, you know, I think for the neuroscientist in
2:42:09 you and me, and I think we’re all neuroscientists, to some extent, we want to understand the
2:42:10 brain and ourselves.
2:42:18 So this notion of very disparate behaviors, boxing and playing chess, being associated
2:42:25 with very disparate sort of types of arousal and how those map onto one another, I think
2:42:26 is interesting.
2:42:35 I think the confluence of chess boxing is fencing, which is very much like chess.
2:42:39 My youngest son fenced for a number of years and so mentally it’s like that, but it has
2:42:45 the physicality or jiu-jitsu, my friend jiu-jitsu, tell me that it’s like there’s an infinite
2:42:52 number of options that become constrained in certain dynamics and yeah, yeah, very similar.
2:42:57 So this was really cool because what we found was that speed accuracy trade off, the more
2:43:05 fatigue they got, the more calories they spent, the faster they would slide down to emphasizing
2:43:06 speed over accuracy.
2:43:11 They just started like just going, just got to get done, just got to get, I don’t know
2:43:17 what they were feeling, but they were just not deliberating, not really being focused.
2:43:21 They just lost the capability of doing that.
2:43:26 And aside from, like I say, well, we could help you guys, you could become more physically
2:43:29 fit, maybe when fatigue is fast, but they’re about as fit as they could be.
2:43:32 They said, well, why don’t we do this?
2:43:37 Why don’t we offload the decision in the third period to the coach?
2:43:43 As soon as you, in the third period, you’re going to just look at the coach at some cadence
2:43:47 or whenever he’s going to yell at you to look and you do it what the coach tells you.
2:43:50 So and I think this is really interesting because if you think about it in like other
2:43:55 contexts, like in a business context or something, when if somebody is really fatigued or your
2:44:02 unit’s fatigued, maybe you have an external person then who takes over making the decision
2:44:07 that you are just, you just execute in a sense, right?
2:44:10 The other thing I wanted to say about this all too, which I, it gets to your point about,
2:44:14 well, in the lab, it’s like, you know, it’s one thing, you’re, you’re, you’re, you got
2:44:18 an undergraduate gambling for 10 bucks over an hour.
2:44:22 And that’s how does, how well does that map onto the real world where there are all these
2:44:23 other things going on?
2:44:26 And I think that that’s the challenge.
2:44:30 All the, you know, when I teach business school or, you know, in classes, MBA students or
2:44:35 executives and through exec head, they all want to know, like, give me the five step
2:44:36 formula.
2:44:39 And it’s like, that’s supposed to apply.
2:44:43 How do I take into all, and it’s like, well, we mostly know about one, this dimension or
2:44:49 that dimension or that dimension and not how in the real world, you know, in a real complex
2:44:52 environment to put that all together.
2:44:54 So that is a, I think that’s a gap.
2:45:00 That’s a, and one that we’re trying to fill, which is to study decision makings, whether
2:45:04 it’s individual or collective decision making in real world environments, right?
2:45:11 To where all of these factors, you know, context and the various priorities that are coming
2:45:17 in, are more, you know, more natural, they’re not controlled and how then, I mean, we think
2:45:23 we know how that works, but we haven’t really proven it yet.
2:45:27 So often we think that we know how we feel about something, but some of the work that
2:45:34 you’ve done in monkeys and in humans has really highlighted the extent to which we base our
2:45:40 valuation of other things and people based on things that are in proximity to those things
2:45:41 and people.
2:45:43 Could you tell us about this experiment?
2:45:49 And I swore I wasn’t going to say the words, highly processed foods during this episode,
2:45:51 but I think we got to talk about monkeys and Doritos.
2:45:57 Ah, all right, I thought this could have gone, there’s a number of different, and I will,
2:46:02 I do want to bring up one study that I think people find interesting that gets at this
2:46:07 difference between what we think we know and feel and what our brain, what our brains are
2:46:08 actually telling us.
2:46:16 So we talked about how monkeys and people, their brains are, I don’t want to say hard
2:46:23 wired, but they’re tuned, tuned to value social information and particular kinds of social
2:46:27 information, like information about high status individuals, right?
2:46:32 And information about sexy individuals, attractive individuals, right?
2:46:38 And it’s baked into the same circuitry or attention circuitry or reward circuitry.
2:46:43 And that, once we had observed that, of course, it led me to wonder, well, okay, this is really
2:46:54 weird phenomenon in humans, that in marketing, right, that we use celebrity, you know, status,
2:47:00 celebrity and sex to sell to people, like, why should they ever care about, you know,
2:47:03 Brad Pitt likes this thing or Jennifer Aniston likes smart water?
2:47:06 When the world, you’re never going to meet them.
2:47:11 Are they, do they really know a lot about, you know, water or whatever?
2:47:12 What’s the point of all that?
2:47:16 And if George Clooney’s selling espresso, yeah, who cares, right?
2:47:22 But now when you think about it in the context of like, oh, our brains are wired, tuned to
2:47:30 attend to and process more deeply and value information about others that are essentially
2:47:35 high status celebrity, sexy, you know, whereas like George Clooney is all of those things
2:47:39 put together, now that starts to make some sense.
2:47:45 And so we thought, well, given that monkeys are humans, monkeys and humans are so alike
2:47:46 in this regard.
2:47:51 I bet we could run an advertising campaign on monkeys that’s based on sex and celebrity.
2:47:53 So that’s what we did.
2:47:57 We just basically had monkeys, you know, they were just sitting there in their own colony
2:48:01 and we had a, you know, television monitor, computer monitor in there that would display
2:48:08 like, you know, the Doritos logo next to, you know, high status monkey A and maybe the
2:48:18 Cheetos logo next to low status monkey B or, you know, Coke next to like sexy monkey butt
2:48:23 and, you know, Pepsi next to, you know, the front end of, you know, or backside of monkey
2:48:24 that’s not so sexy.
2:48:25 Okay.
2:48:26 So you just do that, just do it, just pairing.
2:48:29 And so it’s just, just association, simple association.
2:48:38 And then what we did is we then gave the monkeys choices between brand logos that had either
2:48:43 been endorsed by, you know, essentially celebrity monkeys, sexy monkeys or peon monkeys, right?
2:48:46 And they got the same reward, no matter what, no matter what they chose, they always got
2:48:55 the same banana pellet, but the monkeys favored the brands that had been paired with celebrity
2:49:01 and sexy monkeys, just like you see in people, you know, I just keep saying this, there’s
2:49:04 a little monkey in all of us.
2:49:11 I’m shaking my head because it says a couple of things to me, but one of the things that
2:49:17 it says to me as a neuroscientist is that it’s almost like the bins, like the map of
2:49:24 valuation in the brain, there’s overlap of, I’m going to get into lingo here for a second
2:49:26 and then I’ll explain of the receptive fields.
2:49:32 So like you mentioned, Hubel and Wiesel H&W, and I mean, they basically won the Nobel Prize
2:49:37 for a couple of things, but not the least of which was the identification of like, what
2:49:41 are the specific qualities and positions of light and shapes of light that activate a
2:49:47 given neuron, which eventually led to the Jennifer Aniston Barack Obama cells.
2:49:52 By the way, their coexistence in the same sentence does not mean that they, that I have
2:49:53 knowledge of their dating.
2:49:56 And that paper was, that study was done a long time ago.
2:50:00 Right, but it speaks to the same principle, which is that when we see two things next
2:50:05 to one another, sometimes there’s a, there’s a merging of those in our cognitive space
2:50:10 or our memory, when in fact, there’s no overlap conceptually, right?
2:50:17 In fact, you know, you, where you see this very dramatically is that if there’s a podcast
2:50:26 with a male and a female guest host pairing, I guarantee that 25% of the comments are theories
2:50:29 about their dating and or sleeping together.
2:50:30 Right.
2:50:31 It’s just, it’s incredible.
2:50:35 It’s like people see male and female together and they just like start doing this thing
2:50:38 of like, oh, they’re dating or they’re, you know, they see flirtation where it may or may
2:50:40 not have existed.
2:50:41 You know, it’s just wild.
2:50:46 And so that when I hear about this experiment that you did a pairing products with sexy
2:50:50 monkey or non-sexy monkey or high status or low status monkey, I can’t help but feel
2:50:55 that the area of the brain that’s involved in valuation is just taking visual images
2:50:56 at conceptual images because they’d be visual.
2:50:58 It could be any number of things.
2:51:02 And that there’s just overlap in the maps of these in the brain and then that the effect
2:51:05 is born out of that overlap.
2:51:06 That’s one interpretation.
2:51:10 The other interpretation, I suppose, and they’re not mutually exclusive is that we want to
2:51:12 go up the hierarchy.
2:51:17 And that’s kind of an assumption that maybe we could just like poke at like a couple of
2:51:24 nerd academics for a second because like, I like my life very, very much.
2:51:27 There are people that live near me that have far more resources than I do.
2:51:32 And I never for a nanosecond wish for their home or my home, I’ve tried to make it a point
2:51:37 in life to either have the life I want or be aspiring to the life I want, you know, have
2:51:41 the things I want or aspire to the things I want.
2:51:47 And I’ve never found myself in a mode of like, oh, I want to be working on that experiment
2:51:49 or I want to be living in that house.
2:51:55 If I see a beautiful house or beautiful thing or some feature of someone’s life, it inspires
2:51:59 me to want to go try and create something similar.
2:52:04 And so it’s not that I’m without competitive spirit in me, I am like anyone else.
2:52:07 But I feel like that’s so far and away different than the notion of a hierarchy where for me
2:52:10 to move up, someone else has to move down.
2:52:17 And for somebody to be above me in any domain, that means that, you know, I’m quote unquote
2:52:18 below.
2:52:22 So can we talk about hierarchies as they exist in old world primates like the tax versus
2:52:23 us?
2:52:27 Because I don’t want to map this onto anything political, but oftentimes this will get mapped
2:52:29 onto the political.
2:52:33 Some people live through the lens of abundance.
2:52:35 There’s plenty to go around.
2:52:39 Some people live through the lens of scarcity.
2:52:41 Their win is my loss.
2:52:44 Their loss is my win, that kind of thing.
2:52:46 Do you see this in monkeys too?
2:52:50 Again, it’s really hard, you know, you can ask the monkey, but he won’t necessarily
2:52:53 tell you because he doesn’t know what you’re asking them.
2:53:00 But I, you know, I think it is, well, first of all, across primate species, there’s different
2:53:02 degrees of the steepness of hierarchy.
2:53:04 So in Rhesus macaques, they’re really despotic.
2:53:11 They have a very steep hierarchy in like Barbary macaques, which live in North Africa and in
2:53:18 Gibraltar, very relaxed society, even though they’re macaques, they’re all the same genus.
2:53:22 So why that’s so, we don’t really know.
2:53:29 The general idea is it has something to do with how rich the environment is, the resources
2:53:33 that are available and how monopolizable they are.
2:53:42 So if you can monopolize resources, then that can help to create a steeper hierarchy.
2:53:48 If they’re not, like let’s imagine you eat grass for a living, you know, you’re like
2:53:55 a cow or whatever, and there are some monkeys that do that, eat grass, like I can’t hoard
2:53:56 all the grass to myself.
2:53:57 It’s just everywhere.
2:53:59 And so everybody can just spread out and kind of eat grass.
2:54:04 It’s a very boring life and you spend all your time digesting and fermenting in this
2:54:09 extended gut, which is kind of a gross thing to do, it’s an aside.
2:54:15 But I think you can see that that spans a continuum from what you’re saying, from abundance
2:54:21 to scarcity, and has a lot more to do with whether it’s sort of monopolizable.
2:54:22 And does that make sense?
2:54:31 So if you can monopolize something, then you have something other monkeys need, right?
2:54:33 And you’re creating that scarcity.
2:54:34 Yeah.
2:54:39 So let’s drill into this because I think everybody is operating from a certain frame in this
2:54:40 context.
2:54:46 And so, for instance, there are billionaires, hundreds of some people like Elon has hundreds
2:54:50 of billions of dollars, doesn’t seem to care much about money for money’s sake, or I think
2:54:52 he’s sold all his homes or whatever.
2:54:57 He’s motivated by clearly other things as well, if money at all.
2:55:00 And then there are people who are destitute poverty.
2:55:06 I think many people will say, why does anyone need that much money kind of thing?
2:55:09 They’ll say this about billionaires.
2:55:15 What’s been interesting is one of the more prominent themes in pop psychology that is
2:55:21 supported by research is this idea that past a certain level of income, your happiness
2:55:27 doesn’t scale upwards linearly with the increase in income, or maybe at all.
2:55:33 And the number that’s thrown around is like past $75,000 a year, your happiness doesn’t
2:55:34 grow.
2:55:38 I would argue that indeed money can’t buy happiness, but it absolutely can buffer stress
2:55:40 or certain kinds of stress.
2:55:44 Let’s just give an example of a single mother raising three kids on her own versus a single
2:55:51 mother raising three kids with three night nurses when they’re infants and nannies, different
2:55:53 level of output required.
2:55:56 Like you just can’t argue between those two, and whether or not one is happier than the
2:55:59 other is a discussion, different discussion altogether, excuse me.
2:56:03 But I think the cow example makes a lot of sense.
2:56:08 The hierarchies within primate troops make sense, but as humans, I think that I observe
2:56:14 tremendous variation as to whether or not people say, “Oh wow, this person is a millionaire
2:56:22 or billionaire, but I’m good with what I’ve got,” or, “This person has so much more and
2:56:24 I resent them for it.”
2:56:31 And I guess we don’t really think about there being a limited amount of money in the same
2:56:33 way that we think of it as like grass or resources.
2:56:39 Now if we were to talk about maids and that, that’s a whole other thing, but you just have
2:56:46 to go to a bar with a particular bias towards having more men or women, and then that starts
2:56:48 to play out immediately.
2:56:50 But let’s keep it simpler.
2:56:58 Do you think that this whole stance about abundance versus scarcity is dynamic?
2:57:01 Like if you’re surrounded by people that make more or less the same amount of money as you,
2:57:05 you feel better than if you’re surrounded by billionaires that have yachts.
2:57:12 I think the fundamental drive is to climb the hierarchy is more or less kind of baked
2:57:18 in, again with a lot of variation across individuals and probably across cultures, which I’ll get
2:57:19 to in a moment.
2:57:25 Going back to that 75,000 being kind of like where it just asymptotes, there’s a number
2:57:30 of papers that came out from colleagues at Penn and Wharton, so a guy named Matt Killingsworth
2:57:36 showed in a famous paper five or six years ago, then in fact, it actually continues like
2:57:39 happiness just keeps going up with income.
2:57:43 And then there was a back and forth with Danny Kahn about that, and then they worked on a
2:57:44 paper together.
2:57:45 And what it looks like is this.
2:57:51 It kind of goes up, flattens out for a while, and then like above another level, wow, happiness
2:57:53 really goes up when you got a lot, a lot of money.
2:57:54 Awesome.
2:57:56 That study isn’t discussed as much.
2:57:57 So that’s new.
2:57:58 Well, it’s new.
2:57:59 It’s like in the last year or two.
2:58:02 So being very, very wealthy does increase your level of happiness.
2:58:03 Yeah.
2:58:05 I mean, for a variety of reasons, right?
2:58:11 So sure, it’s a buffer of stress, but it also allows you to access to lots and lots of different
2:58:16 things that can make your life just easier, right?
2:58:18 So that’s, I think, part of it.
2:58:22 But the other part, and I think this gets back to that question of what makes us human,
2:58:27 is that we can intentionally, just like you said about yourself, it’s like, well, I’m
2:58:28 just going to chill.
2:58:30 I’m happy with what I’ve got.
2:58:36 And there’s lots of, you know, aesthetic traditions in a variety of cultures, especially, you
2:58:42 know, the Eastern cultures that have taken that approach, or even in the West, like,
2:58:45 you know, early Christianity, et cetera.
2:58:50 And I’m trying to remember the name of the book that was recommended to me.
2:58:55 I haven’t read it yet, but that in, for example, in India, in, you know, among some of the
2:59:02 most extreme poverty in the world, you have people who are kind of ecstatically happy,
2:59:07 and they’re very, very happy with being alive and being alive where they are, when they
2:59:11 are, and with the people that they’re happy with.
2:59:13 How does that happen?
2:59:20 I don’t know, but here’s my guess, or part of my guess, I guess, which is, it gets back
2:59:24 to what we talked about in terms of attention.
2:59:28 So what you attend to is being turned up in the brain, and what you’re not attending to
2:59:29 is being turned down.
2:59:33 It’s kind of like glass half full, glass half empty.
2:59:39 And if you’re paying attention to the sort of good things, then those are getting kind
2:59:41 of priority of access to your brain.
2:59:44 So you’re kind of getting like, oh, every, it’s magnifying.
2:59:49 Every little small positive surprise is amplified in your brain, and you get a bigger dopamine
2:59:53 hit for that, rather than the sort of small negative surprises.
2:59:57 Now I’ll put that into another context, which is, we’ve done a number of studies on loss
3:00:02 aversion, right, and loss aversion is this observation that if I give you a 50/50 gamble
3:00:05 of like, win some money, lose some money.
3:00:09 In general, for most people, I have to offer them a lot more to win than to lose for them
3:00:13 to take the gamble, which doesn’t make any sense, you know, rationally and economically.
3:00:16 It should be, it’s even chances.
3:00:21 So people are loss averse, and there’s been a lot of theories about why Danny Kahneman
3:00:26 famously, you know, thought that people feel the pain of loss more than the pleasure of
3:00:27 winning.
3:00:28 Right, so.
3:00:29 And I think that’s true.
3:00:35 We investigated that using a combination of modeling, computational modeling, and we
3:00:38 looked at people’s behavior, and we did eye tracking, because we’re measuring where people
3:00:39 attend.
3:00:43 Your average person, most people attend to what they might lose, rather than what they
3:00:44 might win.
3:00:49 And the longer they focus on what they might lose, the more loss averse they are, and that
3:00:53 tends to be associated with people who have like, negative effects.
3:00:58 So if you’re anxious, or you’re depressed, you’re in a negative state, then you’re looking
3:01:01 more for what you could lose than what you could win.
3:01:07 So that sets up a really interesting test, causal test, which you’re like, well, you
3:01:09 know, where you look is a function of what you’re looking for.
3:01:12 They’re looking for what might hurt them, and also what the world looks like.
3:01:15 So let’s just manipulate the visual display.
3:01:21 We made the winds bigger, font, or brighter than the losses, okay?
3:01:23 When you do that, that attracts people’s attention.
3:01:28 They look at the winds, what they could, the good things they could get rather than the
3:01:29 bad things.
3:01:30 Just by changing the font.
3:01:35 Just by changing the font size or the brightness, they look at it more, this gets turned up in
3:01:37 the brain, and now they’re not loss averse anymore.
3:01:39 Now they’re willing to take the gamble.
3:01:43 So that’s what I’m talking about in terms of what you focus on.
3:01:47 And that’s a way to do it, I mean, obviously, that you could take advantage of people by
3:01:48 doing that.
3:01:54 But with their consent, so for example, we started that work on behalf of a financial
3:01:59 services company who’s saying, we’re having trouble with our customers, older customers,
3:02:03 to get them to take good risks that could really pay off for them because they’re too
3:02:05 afraid.
3:02:10 And so we did some basic work, and then we tested that we could actually causally change
3:02:11 that.
3:02:13 We could shift that.
3:02:18 So with their consent, yeah, if we amplify, we just make, just put what you could win
3:02:23 instead of what you could lose in a, make it more obvious, people pay more attention
3:02:28 to that, and then that will subtly shift the decisions that they make.
3:02:29 Wow.
3:02:38 And they are so malleable when it comes to changing the context, and thereby the variables
3:02:41 that shape our decision making.
3:02:48 But I’m always struck by the way that it comes in below our conscious detection.
3:02:57 This might be, this is the appropriate time to ask about meme coins, because we all grow
3:03:05 up learning about the US dollar or Euro or whatever backed by something, backed by the
3:03:11 Fed, but also backed by real world physical objects of gold.
3:03:13 That’s what we’re told anyway.
3:03:24 And this is why just printing more money is never the solution, because meme coins born
3:03:31 out of the kind of larger theme of cryptocurrency and Bitcoin are an interesting kind of derivative
3:03:38 of cryptocurrency, whereby you’re pairing reputation of a person, or in some cases a
3:03:46 Shibu Uno dog, right, with a currency that has no intrinsic value except for the person’s
3:03:53 reputation, plus whatever backing, whatever value backing it’s obtained when people decide
3:03:55 to purchase that coin.
3:04:01 So I don’t know how many listeners track cryptocurrency, and I am by no means an expert on this, but
3:04:07 one thing that people get excited about is how much money is flowing into a coin, not
3:04:11 just the value of the coin on a given day.
3:04:17 So essentially how much has been invested in that coin as something of potential value.
3:04:24 So when we hear about Haktua girl coin, the Haktua coin, or there’s a Trump coin now,
3:04:31 I think, there’s a Melania coin, there’s a Doge coin that was developed long before
3:04:39 the idea of a Department of Government Doge, the Shibu Uno coin.
3:04:47 Is this all just exploiting, again, there comes that word, leveraging this proximity
3:04:49 between reputation and value?
3:04:56 So I think that’s partially it, but it may be even simpler than that, which is it’s leveraging,
3:05:04 it’s harnessing our wiring to attend to what other people are doing and what they’re getting
3:05:05 or losing.
3:05:10 We care a lot about, when we’re in a group, the behaviors of other people, so let’s think
3:05:12 about how we learn something, the value of something.
3:05:16 If you’re a simple animal, you learn from direct experience, and that’s reinforcement
3:05:21 living, reinforcement learning driven, dopamine system, et cetera.
3:05:24 You can also learn from what you didn’t choose, counterfactual, effective learning.
3:05:29 And then in groups, you have this rich source of information of what other people are doing,
3:05:32 like I could watch you try that food, and if you die from eating it, then I won’t eat
3:05:33 it, right?
3:05:40 So that’s, we’re deeply wired to pay attention to the decisions that other people are making,
3:05:45 and if they look good, or if they, then we start to copy what they’re doing.
3:05:52 And you see this in, it’s not just these meme coins, but meme stocks, like GameStop.
3:06:00 This is very similar to the FTX phenomenon/debacle, where celebrities joined in and people had
3:06:04 trust in these celebrities, admiration of these celebrities, and invested a lot of money
3:06:09 in what turned out to be, in the end, a failure.
3:06:12 So how often is this happening in advertising?
3:06:22 If we really step back and we go, is the BMW really the better choice compared to the range
3:06:23 rover?
3:06:27 Are we really basing our decisions on the thing that we’re purchasing as much as we
3:06:28 think?
3:06:33 No, I don’t think so at all, and there’s a few things we could kind of unpack there.
3:06:38 I think in terms of meme coins, meme stocks, there’s probably two things, a confluence
3:06:40 of two things going on.
3:06:46 So one is this sort of celebrity endorser, and we have studied that also as well, and
3:06:51 we talked about the monkey stuff, but we looked at, we did eye tracking studies of people
3:06:55 making choices amongst products and brands that had been endorsed either by celebrities
3:06:58 or not, just paired with them, right?
3:07:07 And one of the things we found is that when people chose a product or brand that was sort
3:07:13 of unfamiliar to them, if it had been endorsed by a celebrity, their pupils didn’t dilate.
3:07:17 Normally, they would dilate because that’s like an overcoming your default and mental
3:07:21 effort, and arousal goes up because it’s sort of surprising.
3:07:27 And so the pupil staying silent is an indicator of kind of enhanced confidence and trust.
3:07:30 If you will, that I’m not making a mistake.
3:07:37 I’m putting a lot of words here, but that that was the impact in a very subliminal way
3:07:38 of that celebrity endorser.
3:07:46 So I think that could be going on as well as this other process I was talking about in
3:07:50 terms of what we pay attention to what other people are doing, which seems to be a major
3:07:52 driver of bubbles in stock markets.
3:07:57 Like that goes all the way back to like Isaac Newton losing his fortune in the South Seas
3:07:58 trading market.
3:08:04 He famously said, “I can divine the mechanics of the planets and the heavens, but I can’t
3:08:08 understand the minds of men,” or something like that.
3:08:09 He just couldn’t help himself.
3:08:13 He got out first, and then he got back in when he saw his friends were continuing to
3:08:16 make money, and then he got wiped out.
3:08:18 So we were like super interested in this.
3:08:24 And we ran an experiment with MBA students at Wharton, and they were playing a stock
3:08:25 market game.
3:08:27 And it turns out, it’s a stock market we developed for monkeys.
3:08:29 We had monkeys play the exact same stock market.
3:08:36 They’re buying, selling, they’ve got a portfolio that they can trade in for juice.
3:08:38 Humans get money for this.
3:08:44 This was based on some studies at Colin Cameron and his colleagues, and Benedetto Di Martino
3:08:46 did a while ago.
3:08:56 In the MBA students, we used a standard psychometric scaler, a questionnaire that’s used to test
3:09:00 people for social impairments.
3:09:05 And then what we did is we looked at how their likelihood of getting caught in a bubble market
3:09:10 related to social sensitivity, how attuned they were to other people.
3:09:13 And basically, the more dialed in you were to other people, the higher your likelihood
3:09:16 of losing everything in a bubble.
3:09:21 And it was those people who were socially impaired who did the best.
3:09:23 They never got sucked into bubbles.
3:09:25 Now what was cool is we found the same thing in monkeys.
3:09:33 So monkeys in the same stock market, if they’re playing alone, they’re making pretty good
3:09:34 decisions.
3:09:38 As soon as you put another monkey in the market that they can see, they watch what that monkey
3:09:39 did.
3:09:45 He sees GameStop or whatever, then I buy GameStop, and he sees me do that, and then he does the
3:09:46 same thing.
3:09:47 And it just goes back and forth, back and forth.
3:09:50 They create this bubble, and then you get this crash.
3:09:58 It was really phenomenal, and we found that the brain circuit that is essentially involved
3:10:04 in theory of mind, but is about controlling your attention to others and registering what
3:10:07 they’re doing, is driving that.
3:10:08 And it was really funny.
3:10:14 It was like, the bigger the portfolio imbalance between what I’ve got and what you got, the
3:10:21 higher the signal in this area, the monkeys are like, shit, I don’t know if I can say
3:10:22 that.
3:10:23 You can say whatever you want on here.
3:10:27 Okay, well fuck, I’m losing relative to you, so I’m paying even more attention to what
3:10:31 you’re doing and what you’ve got in your portfolio, and I’m going to be much more likely to copy
3:10:33 you and do what you’re doing.
3:10:37 So again, there’s a little monkey in all of us.
3:10:43 I see very little difference between what people are doing with GameStop and what monkeys
3:10:45 are doing in that market.
3:10:51 So when we hear about these, for lack of a better phrase, pump and dump type things where,
3:11:00 I’ll never forget in 2017 a friend who’s a spectacularly successful investor said, you
3:11:03 should put 2% of your investable earnings into Bitcoin.
3:11:06 And I was like, well, I don’t know about that.
3:11:13 And then not long after that, there was some press releases about who was buying Bitcoin
3:11:16 and the price shut up.
3:11:22 And then I said, went back to them and said, I have to be really careful here and said,
3:11:23 you were right.
3:11:32 And I said, yeah, but whenever you read about who’s buying Bitcoin, it’s not clear when
3:11:33 they bought that.
3:11:37 A lot of those purchases were likely made a long time ago.
3:11:46 So there are ways that people build some hydraulic pressure through social interaction
3:11:48 on these things, right?
3:11:54 It’s very different than someone picking up the phone and the whole notion of insider
3:11:56 trading, right?
3:11:58 Very different.
3:12:04 If people create a swell around something, this is great, or let’s make it real estate,
3:12:06 it’s a little more tangible for people.
3:12:07 That neighborhood is really terrific.
3:12:08 We’re all going to move there.
3:12:11 And then people start moving there.
3:12:14 And then you realize that they’ve actually owned that very inexpensive property for a
3:12:15 long time.
3:12:17 And they’re actually the seller.
3:12:22 You get a very different impression of the advice that you got.
3:12:26 And I’m not a finance guy, but I think about these things in terms of the neuroscience
3:12:28 and the human psychology.
3:12:36 Again, I’m just struck by how our notion of valuation is adjusted in the short term by
3:12:43 virtue of proximity, probably also in the long term, but that how we kind of lose ourselves
3:12:52 in these things, that we just become less than rational based on things like arousal,
3:12:54 the relationship between hormones and arousal.
3:12:57 What I love about what we’re doing today is, in case people haven’t caught on or raised,
3:13:01 we’ve got multiple mechanisms and themes here that are starting to converge.
3:13:06 As arousal goes too high, it’s mostly what we’re exploring, you start making, you start
3:13:16 speeding up, you start misjudging information, you think noise is signal, and you start correlating
3:13:20 things that are not correlated in reality.
3:13:23 And then you can quickly find yourself down the path of bad decisions.
3:13:28 I think one of the best advice I ever got was if somebody ever wants you to make a decision
3:13:34 very, very quickly and it’s not clearly an emergency, like you don’t see them hemorrhaging,
3:13:36 chances are it’s a scam.
3:13:42 This is the best thing to tell anyone that’s older, let’s say, because they’ll get these
3:13:44 calls from people and it’s like, “This is urgent, this is urgent.”
3:13:52 The urgency usually is suggestive of it being false, like using time pressure on people.
3:13:56 “I need this money now, I’m going to miss my bus and my kid’s going to be waiting for
3:13:57 me.”
3:13:58 This kind of thing.
3:13:59 I mean, it pulls on you, right?
3:14:01 You don’t want some kid waiting out in the middle of nowhere, but if this is somebody
3:14:06 you don’t know, then you could say, “Well, maybe five bucks, I’m willing to lose it.”
3:14:11 Maybe that’s probably the calculation I would do, “I’m willing to lose it.”
3:14:15 If they’re lying okay, if they’re telling the truth, great.
3:14:19 But when it starts getting higher stakes, it gets kind of scary.
3:14:26 I think we should address the word rational, rationality that you used, which is like,
3:14:32 “We’re being irrational, it seems like we lose our rationality.”
3:14:37 That’s a word that’s bandied about a lot and especially in economics and that kind
3:14:44 of makes the assumption that we are essentially a computer and we just kind of weigh things
3:14:50 up dispassionately and we have complete access to all information here and now and into the
3:14:51 future.
3:14:53 There are other concepts here.
3:15:00 One is called bounded rationality, which this guy, Gerd Gigerins, kind of came up with,
3:15:04 which is the idea that there are constraints, there are brain constraints that are built
3:15:05 in.
3:15:10 We’ve got energetic constraints, which actually limit how much information we can process,
3:15:14 which is why we fall prey to choice fatigue and decoy effects and things like that, why
3:15:18 we see visual illusions in some ways.
3:15:24 And then there’s another concept of ecological rationality, which takes that bounded rationality
3:15:29 and it puts it into what you might call the environment of evolutionary adaptation, which
3:15:34 kind of we’ve talked about before, like, what’s the environment our brains are designed for?
3:15:35 And it’s not the one we’re in right now.
3:15:39 So our brains are designed for, I mean, probably 130 million years ago, but let’s say 200,000
3:15:45 years ago, our species, homo sapiens.
3:15:47 And what was that environment like?
3:15:53 Well, we lived in small groups with face to face contact somewhere between probably 20
3:15:55 and no more than 100 people.
3:15:59 You knew all of them, you talk to them every day.
3:16:06 Things didn’t really move faster than antelope or change faster than the seasons.
3:16:11 There was very little wealth inequality.
3:16:20 We’re physically active all day long and they ate natural food.
3:16:22 And so what are we like now?
3:16:29 We’re in these so-called weird environments, Western, educated, industrialized, rich, democratic,
3:16:32 but you were in these industrialized societies.
3:16:37 We have money, we’re in markets, we’re interacting with thousands of people, perhaps millions
3:16:42 of people, their behaviors, their thoughts, everything are impinging on us, stuff is changing
3:16:45 super, super fast.
3:16:49 We sit on our butts all day long, we’re not active.
3:16:55 It’s like you have to be intentional, have enough resources to be active and we eat garbage.
3:17:01 And for those reasons, I think that’s the source of like a lot of the misery that we have is
3:17:06 that now, I’m not saying we should go back to being subsistence, hunter-gatherers or
3:17:07 horticulturalists.
3:17:08 Maybe we should.
3:17:12 It’ll be a painful process to get there and we may end up getting there, given some of
3:17:14 the trajectories that we’re on.
3:17:21 But people who live in those environments seem to generally be healthier and happier.
3:17:30 For example, studies of brain and body in subsistence, hunter-gatherers or horticulturalists.
3:17:36 People who are in their 70s look like westerners in their 30s or younger, they’re incredibly
3:17:43 fit, lean, no evidence of cardiovascular disease, no evidence of anything like dementia’s major
3:17:44 cognitive decline.
3:17:46 And we’re always trying to hack that.
3:17:47 We’re trying to hack it.
3:17:48 We’re trying to hack it.
3:17:49 And then people say, “Well, it’s the diet.”
3:17:52 No, it’s the wine, by the way, it’s not the wine.
3:17:53 It’s not the wine.
3:17:59 Now, finally, after years, I’m not going to say I told you so, but alcohol’s not good.
3:18:03 A little bit, maybe, every once in a while, but not more than a little bit.
3:18:05 I’ll respond to that.
3:18:08 But the social component seems critical.
3:18:12 What are your thoughts on the longevity movement, if you will?
3:18:20 I always assumed if I do well that I’ll probably live to be somewhere between 85 and 102.
3:18:26 And my hope is that my last five years, I like the Peter Atea thing, what is the quality
3:18:31 of your final decade, will be at least as vigorous as my dad’s.
3:18:37 My dad’s 80, gosh, he’s 81, and he’s doing great mentally, physically.
3:18:40 He was a guest on this podcast, actually.
3:18:41 He’s a scientist.
3:18:43 Yeah, it was.
3:18:50 And so, but he’s always been very, very moderate about his drinking, he’ll have like a half
3:18:53 a glass of wine, no one again, he just never ate too much, he never exercised too much,
3:18:59 he worked nine to five, nine to six just consistently, but he never was like burn them in oil type,
3:19:02 but his consistency is what’s so impressive.
3:19:07 So I think that might have something to do with it, but what are your thoughts on the
3:19:16 economics of decision making as it relates to live fast, die young, versus be more monastic
3:19:18 and try and live a very long time?
3:19:21 Well, that’s a personal preference, isn’t it?
3:19:29 So that kind of, that’s interesting, because it maps on to concepts in ecology, typically
3:19:34 we use to describe different species, which are like R-selected and K-selected, I don’t
3:19:39 know if you’ve heard of this before, but R-selected are species that are limited just by their
3:19:44 pure reproductive rate, think about weeds or rabbits, something like that.
3:19:50 And K-selected are like oak trees and, I don’t know, whales.
3:19:54 And humans are sort of like this mix, right?
3:19:58 And so that’s where we are very plastic and flexible.
3:20:04 So in some environments, you can be more R-selected, like especially if conditions are really not
3:20:09 very favorable toward investing in the long term, then it’s kind of like kicking up your
3:20:11 reproductive output.
3:20:19 But if conditions can be favorable, that investment is worthwhile, then you can do that and be
3:20:23 more like the whale or the oak tree or something like that.
3:20:25 Now, yeah, you’re right.
3:20:32 I think that does map on to economics in a certain way, because certain people by virtue
3:20:38 of what they know and what they have can invest in trying to live the longest, healthiest
3:20:39 life.
3:20:45 And other people who may not either have the wherewithal or the knowledge are going to
3:20:49 be invested in surviving until the next day.
3:20:55 And so humans are sort of existing in that whole space in between.
3:20:59 My dad died at 55, so I lived him by two years.
3:21:07 So for me, every day is like gravy, but I also don’t have this sense of a long time horizon,
3:21:15 which is just being a little weirdly self, just introspective, maybe part of my drive
3:21:17 to work a lot.
3:21:18 And it might have served you well.
3:21:25 I mean, I’ve read and listened to Steve Jobs’ biographies by Walter Isaacson several times,
3:21:29 in part because I grew up seeing that stuff happening as I was born and raised in the
3:21:30 South Bay.
3:21:36 And Steve used to come into the toy store/skateboard shop that I worked at to get new roller blade
3:21:37 wheels.
3:21:41 And so I would see him around and see him at this little shop called Shady Lane, which
3:21:42 is like little trinkets.
3:21:45 Like he was around town a lot.
3:21:47 And so then, of course, he became Steve Jobs, right?
3:21:50 And he was Steve Jobs and he stayed Steve Jobs.
3:21:57 But in that book, he talked about, where it was talked about him, that humans’ knowledge
3:22:00 that we are going to die someday can be the ultimate motivator.
3:22:06 I mean, I think I look at some of the mistakes I made with bringing myself to places of physical
3:22:08 risk in my life.
3:22:12 And it’s not like I thought I was immortal, but I didn’t really have a good sense of
3:22:13 time.
3:22:19 And I think as I get older, I’m 49 now, so I can finally say that, I think my sense of
3:22:26 the passage of time and mortality is much more visible to me in my psychology.
3:22:32 So yeah, this is the ultimate time scale over which one has to make decisions.
3:22:35 So actually, let’s talk about this.
3:22:41 So if your dad died two years younger than you are now, do you have the assumption that
3:22:44 you’ll make it to a given age, or are you just trying to maximize on the day, the week,
3:22:45 the month?
3:22:48 What’s your unit of time scale?
3:22:55 So I think I did not anticipate, like 55 was a magic number for me, the double nickel,
3:22:58 you know, like Michael Jordan.
3:23:05 I didn’t know what I would do or think about when I, if I got past that, and I got past
3:23:06 it, and I was like, okay, I got past it.
3:23:12 But now I’m kind of, I’m confused, I guess.
3:23:17 I mean, physically, I showed no evidence of like rapid decline.
3:23:18 No, you seem anything.
3:23:22 You appear very, you appear very healthy.
3:23:27 Not just for your age, but you like very physically fit, you’re cognitively fit clearly.
3:23:35 So that started to, you know, I think that I’m, I’m opening up and I’m trying to look
3:23:40 at some wisdom that’s out there about like, hey, yeah, you know, probably got a lot of
3:23:41 life ahead of me.
3:23:46 And if I keep doing what I’m doing, what do I want to do?
3:23:52 That’s another part of it, because probably because of the focusing on that 55, and I’m
3:23:57 like, oh, God, everything that’s come my way, every opportunity that’s come my way, I’ve
3:23:58 taken it.
3:23:59 And I just keep adding.
3:24:01 I’ve never, I don’t subtract.
3:24:03 So we could talk about this.
3:24:09 I keep adding more and more things as you look at the diversity of papers that I’ve published
3:24:10 or the other things that I’m doing.
3:24:13 And it’s just getting wider and wider.
3:24:18 And I keep taking more things on and reluctant to give anything up.
3:24:23 But at some point, I think that’s not the recipe for success.
3:24:29 Like there’s going to have to be some winnowing and I, you know, okay, 57, so when’s that
3:24:30 going to happen?
3:24:36 I don’t know, 62, I mean, you know, I don’t plan on retiring, although, you know, also
3:24:43 that was like, wow, people in my family never got the chance to retire, but that’s a short
3:24:47 way to death, though, I think too, and decline is like retiring if you don’t do something
3:24:48 else.
3:24:50 So I might have a solution for you.
3:24:51 Okay, good.
3:24:52 Give it up.
3:24:53 I thought about this a ton.
3:24:54 Give it up.
3:24:57 And I think about time perception constantly and people can laugh because I’m always late,
3:25:00 but that’s because I’m really enveloped in whatever I was doing previously.
3:25:04 Like, I’ll be thinking about this conversation tonight and tomorrow morning when I wake up,
3:25:05 for sure.
3:25:06 Right.
3:25:07 Okay.
3:25:08 A couple of reflections and then ideas about this.
3:25:15 So previous guest on this podcast, Josh Waitskin, grandmaster chess champion at a
3:25:22 very young age, then realized at some point, started asking the question of whether or
3:25:26 not his love for the game was gone or whether or not it was taken away from him.
3:25:27 Was it the fame?
3:25:32 Was it the, because a lot of things came to him young when that around chess and he spent
3:25:37 two years asking himself that question and then cut ties with chess forever, never picked
3:25:39 up a chess piece again.
3:25:49 That pivoted into martial arts, investing, now foiling, you know, this like, but then
3:25:56 had a near death experience, he had a drowning event, survived fine, decided then to move
3:26:00 his family down to Costa Rica where he now spends four and a half hours a day or more
3:26:06 foiling raising his sons.
3:26:08 That struck such a chord with me.
3:26:09 I’ve been involved in a number of things.
3:26:12 I don’t want to make this about me, but like, you know, early on, it was like fish.
3:26:16 I was obsessed with fish and birds and skateboarding, then firefighting, then eventually it was
3:26:17 like neuroscience.
3:26:18 And then now I do this.
3:26:25 And so I would say I’ve read a lot about people who need something to bite down into.
3:26:27 They can’t retire.
3:26:32 And it seems to me, my informal read of this is that the ones that are happiest who don’t
3:26:41 die young or in their fifties like Steve Jobs did tend to be, for lack of a better way to
3:26:47 describe it, kind of serial monogamous as it relates to their pursuits, which is the way
3:26:53 I would describe myself, like I’m, you know, like super into whatever it is professionally.
3:27:01 And then after about anywhere from five to 15 years, it’s like done and kind of move forward
3:27:03 some of the elements and the learnings from that into the next thing.
3:27:08 But Josh Waitskin is the ultimate example of this, of achieved like world champion status
3:27:10 in multiple things.
3:27:17 And then now seems very, very much to achieve world champion status at like family life.
3:27:22 And he’s got his, his, his, you know, economic and professional life intact from the previous
3:27:23 stuff.
3:27:24 But also he’s still involved.
3:27:27 He’s, you know, like he coaches for the Celtics and he’s not the head coach, but he coach and
3:27:28 so on.
3:27:33 And I feel like the serial monogamy version of this is the ultimate.
3:27:38 And then the question is when to, when to cut and, and, and pivot into the next thing.
3:27:40 But I’m not telling you not to go with Brett.
3:27:44 But I was looking over your CV and your papers, I’ll say, this is going to be a really interesting
3:27:47 conversation because you have worked on a tremendous number of different things.
3:27:52 Adding in more isn’t the thing, but then again, maybe some of us are just designed to be involved
3:27:53 in a ton of different stuff.
3:27:56 And your vigor is undeniable, right?
3:27:58 Like at like your super fit mentally and physically.
3:28:01 So I don’t know, I’m not going to tell you what to do.
3:28:06 I just, I get, I offer Josh as an example of one extreme, you’re sort of at the other
3:28:07 extreme, I suppose.
3:28:10 And then, and I suppose I’m kind of in the middle.
3:28:14 So I think, well, I’ve done a bit of that over my career.
3:28:24 And the way that has happened is through external leadership opportunities, not really opportunities.
3:28:27 I was like, you need to do this.
3:28:31 Like, you know, so is you kind of, you know, a broad portfolio is getting bigger.
3:28:34 And then somebody says, I want you to direct this thing.
3:28:39 And then I would say, well, then I have to, I have to cut some of this out and then go
3:28:40 back and narrow again.
3:28:43 And then the problem is, then I start to do this again.
3:28:47 And then, okay, then I moved to, you know, Penn and Wharton and I got to narrow again.
3:28:51 But now it’s bigger than it ever has been.
3:28:56 You know, the question is like at some point, does that just fall apart?
3:29:03 Or can I, I think intentionally, you know, at some point, and maybe some of those decisions,
3:29:11 you know, the other thing, the other thing one can do is just allow the universe to make
3:29:13 some of those decisions for you, right?
3:29:18 It might be the case that some of the research I do will not be fundable at some point, right?
3:29:20 And then that decision is made for me.
3:29:23 I know I can have lots of other things I can do.
3:29:27 You know, we have, you know, for, for example, if like outside of the pure neuroscience basic
3:29:33 and clinical and technology development, you know, we’ve got all this corporate facing
3:29:38 work funded work through Wharton, which is a totally new space and new opportunity.
3:29:43 So if you know, if one, you know, I don’t want it to be taken away, but if it is, then,
3:29:45 you know, there’s, there’s plenty left to do.
3:29:50 Well, you’re clearly one of the few people that I’m aware of that is, you know, a true
3:29:56 card carrying research neuroscientist, highly respected in the domain of real neuroscience,
3:30:02 who’s also involved in like business school type stuff and, you know, people on both sides
3:30:07 of that take you really seriously because there’s real rigor there and the vigor perhaps
3:30:08 goes along with it.
3:30:14 It’s hard to know what’s causal there, which comes first, but, um, not any of that.
3:30:21 We, we, we parse this over a, over a coffee sometime, um, Apple and Samsung, Apple and
3:30:22 Samsung.
3:30:23 I’m an Apple guy.
3:30:24 Me too.
3:30:30 Um, but I heard that the cameras on the Samsung phones, how, how much do you love your iPhone?
3:30:31 How, how what’s your loyalty?
3:30:33 What’s your brand loyalty for Apple?
3:30:36 I grew up near the original Apple store.
3:30:37 It was in a different location.
3:30:41 Um, gosh, I love Apple products.
3:30:44 Um, I don’t like that they keep changing the, the ports.
3:30:45 I know, that’s annoying.
3:30:46 That’s super annoying.
3:30:55 Um, but they seem to be like hovering on USBC, you know, um, I love the ease and simplicity.
3:31:01 And yeah, I have a bit of a, kind of like a historical South Bay relationship to it.
3:31:05 So yeah, I would say, could you get me to, um, use a Samsung phone?
3:31:06 No.
3:31:07 Yeah.
3:31:11 So I mean, this is the interesting observation, like loyalty for, let’s just talk about smartphones.
3:31:14 And Apple and Samsung are the dominant players in the US market.
3:31:18 They’re basically the same device, you know, I mean, they’re, they’re both the handheld
3:31:22 computers that can do a million things and, uh, amazing stuff.
3:31:26 And yet the loyalty amongst the Apple users is through the roof.
3:31:29 It’s near a hundred percent year in, year out.
3:31:33 And that’s not true for Samsung despite Steve Jobs passing away.
3:31:34 Yeah.
3:31:35 Despite, I mean, it’s just a legacy, right?
3:31:40 But I think that reflects a lot of the, the design and, and the emphasis, I think that
3:31:47 he put into, um, the product, but also like trying to understand it through the lens of
3:31:48 the customer.
3:31:49 Right.
3:31:50 So that’s like an empathy.
3:31:51 I mean, there’s really his empathy.
3:31:54 This was one of the first questions I got when I, you know, when I came to business
3:31:57 school, I was like, well, what the hell accounts for empathy for a brand?
3:32:00 It’s not a person or this connection.
3:32:06 Like, why don’t I have loyalty to a thing that’s not a human being, you know, a product
3:32:08 and a brand, a company, right?
3:32:09 What in the world is that all about?
3:32:10 Doesn’t make sense.
3:32:14 So here’s this idea in marketing that actually, and it makes sense is that we, what’s happening
3:32:21 is we’re applying or we’re getting, uh, leveraged the hardware in our brains that’s used to
3:32:22 connect to people.
3:32:26 And now it’s connecting to brands and to the brand community.
3:32:30 And you could see that kind of in like the words we use to talk about brands, for example,
3:32:34 that’s a rugged brand, the creative brand, you know, we use personality words to talk
3:32:35 about them.
3:32:36 Say, I love my brand.
3:32:37 I hate that brand.
3:32:38 Whatever.
3:32:39 And Steve understood this.
3:32:43 He talked about the Apple icon needing to look a certain way that it was like friendly,
3:32:44 but technically right.
3:32:49 But, you know, balance and this is, um, the idea that objects or images could look friendly
3:32:55 when they weren’t objects or images of faces or bodies is a very interesting concept.
3:32:56 Yeah.
3:32:57 Yeah.
3:32:58 So, so we decided to test this idea.
3:32:59 So we brought people in lab.
3:33:03 We’ve done now like, I don’t know, 10 studies on this, there are people in who are Apple
3:33:27 or Samsung users.
3:33:32 So now we bring them into the lab, put them in the MRI machine and we’re going to expose
3:33:35 them to news bits about each of the two brands.
3:33:39 Like something good happened to Apple, something bad happened to Apple or Samsung, et cetera.
3:33:41 And we asked them to rate it.
3:33:43 How do you feel good, neutral, bad about that?
3:33:46 And then we go through the whole thing and we scan their brains, take pictures of what’s
3:33:48 going on their brains.
3:33:51 And it was really interesting because what we found is that behaviorally, in terms of
3:33:55 their responses, they both expressed empathy for their brands, which hadn’t been really
3:33:56 measured before.
3:33:59 I feel good for good news about my brand, bad for bad news about my brand.
3:34:02 And for Apple customers, they said, yeah, that’s really true for Apple, but I don’t
3:34:04 feel so much about Samsung.
3:34:07 Samsung customers said, yeah, I feel really strongly about my brand.
3:34:12 Oh, and they had reverse empathy or shot in Freud for Apple, which was part of the story.
3:34:15 So they felt really good when something bad happened to Apple and they felt really bad
3:34:17 when something good happened to Apple.
3:34:21 Talk about tribalism, that’s tribalism right there.
3:34:24 When you look at their brains, it’s totally different.
3:34:29 So in Apple, Apple customers show empathy in their brains for Apple.
3:34:34 You get activation of areas that are active for reward for myself, reward for my kid winning
3:34:36 the spelling bee for good news.
3:34:41 And the extended pain network, pain for me, pain for my loved one.
3:34:45 For things that happen to Apple, if I’m an Apple customer, it’s silent for Samsung.
3:34:49 You look at Samsung user, you know, customers, and if you’re the CMO of Samsung, you should
3:34:54 be worried because they show absolutely nothing, no feelings towards anything that happened
3:34:55 to Samsung.
3:35:00 The only thing you see is this shot in Freud or this reverse empathy.
3:35:08 So you see like pain for good news about Apple and joy for bad news about Apple.
3:35:13 So the first take home message is it’s all about Apple, like Apple customers choose Apple
3:35:16 because they love Apple and they want to be part of something bigger and I’ll get to that
3:35:17 in a second.
3:35:20 And Samsung users choose Samsung because they hate Apple, right?
3:35:21 So that’s sort of that.
3:35:22 Or they hate winners.
3:35:23 They hate winners, whatever.
3:35:24 There’s a whole thing.
3:35:27 They don’t want to be part of the community.
3:35:28 They don’t want something bigger than themselves.
3:35:33 There is something too in our data that essentially Apple is like kind of like a cult.
3:35:34 You could say it’s a family.
3:35:37 I would say it’s the dominant culture now, though.
3:35:41 They’re not the niche like thing, Samsung’s the niche thing, right?
3:35:42 Yeah.
3:35:49 Well, what’s really fascinating now is that, and this is by virtue of things that Apple,
3:35:54 smart things Apple has done to reinforce this sense of in group, be part of that community,
3:35:57 like the green text bubble thing.
3:36:02 So now it’s like 91% of teenagers are choosing Apple over Samsung because they don’t want
3:36:03 to be left out.
3:36:06 They don’t want to be ostracized.
3:36:10 Now we talked about synchrony before and synchrony is this marker of community and
3:36:13 closeness and we’re all on the same team.
3:36:20 So we used EEG to measure brainwaves in people while they’re in number conditions.
3:36:25 While they’re reading, getting news about Apple and Samsung, also while they’re watching
3:36:26 the commercials.
3:36:31 You remember that spectacular Apple commercial where they crushed all those beautiful instruments
3:36:37 and whatnot and turned into an iPad or whatever and then there was a Samsung response to that.
3:36:40 So we measure EEG activity and what we found is that Apple people are all in sync with
3:36:42 each other.
3:36:46 Their brains are humming along at the exact same rhythm.
3:36:52 Two news of the world, two ads about Apple and each Samsung person is like an island
3:36:53 unto themselves.
3:36:55 They’re just not in sync at all.
3:36:58 These are like the incels of technology.
3:36:59 You said it.
3:37:00 I didn’t say it.
3:37:05 Probably going to catch a lot of like for this, but the data is the data and so Apple’s
3:37:10 this sort of extended family and they’re all in sync with each other.
3:37:15 They’re like a real team and you don’t see that in Samsung.
3:37:22 So Apple people are seeing the world through similar eyes and feeling similar things.
3:37:26 And beyond that, I said, well, this is all true.
3:37:35 It’s a question of now, are Apple people wired that way at birth, in a sense, or what’s
3:37:43 the balance of who they are versus what Apple has done through their marketing and design
3:37:44 activities?
3:37:47 I can’t do that experiments really hard.
3:37:51 But when we looked at the structural MRI data, we found something really interesting, which
3:37:56 is the parts of the brain that are really intimately involved in social managing our
3:37:57 social relationships.
3:38:02 So the parts that are like involved in theory of mind and empathy, so those are physically
3:38:07 larger in Apple people than in Samsung people.
3:38:08 They’re physically larger.
3:38:13 In monkeys, monkeys who have more friends, those same brain areas are bigger than monkeys
3:38:14 who have fewer friends.
3:38:19 Please tell me you’ve run this on politically leaning left versus politically leaning right.
3:38:22 So we started to do that experiment and then the pandemic hit.
3:38:23 So we haven’t gotten that back off.
3:38:24 Nice excuse.
3:38:25 It is.
3:38:26 I know.
3:38:27 It’s an excuse.
3:38:28 We haven’t gotten it back off.
3:38:29 No, it’s true.
3:38:30 I would be too afraid to run that experiment.
3:38:34 Not because I’d be concerned about the result or what people would say if I share the result,
3:38:35 but here’s why.
3:38:43 I feel like when I was growing up, it was like if you were a rebel, you were associated
3:38:48 with anything like indie music, punk rock, like you were associated with hip hop, anything
3:38:52 was kind of outside the mainstream, which at the time, this was like the ’80s and ’90s,
3:38:57 we had a mix of Republican and Democrat governments at that time, depending on which four-year
3:38:59 segment we’re talking about.
3:39:06 But there was this idea that if you liked anything about the government, this is kind
3:39:10 of the carryover, I think, from the Vietnam era and the post-Vietnam era, that if you
3:39:14 liked anything associated with government, that you were a conformist.
3:39:17 And if you didn’t, you were an iconoclast.
3:39:22 Now I feel like it’s become very issue-specific.
3:39:28 Who’s in power, basically, that the party, politics was always split into two.
3:39:33 It used to be you agree with the establishment or you don’t agree with the establishment.
3:39:38 Now it’s like depending on who’s in power, people say, “Well, they’re the establishment.”
3:39:42 It’s like the game has changed, it sort of subdivided itself and changed.
3:39:48 And so if one were to run the experiment of kind of like affiliation, I would assume,
3:39:53 my prediction would be that within the right, there’s a lot of affiliation, within the left,
3:39:57 there’s a lot of affiliation, but that you wouldn’t necessarily see a difference in terms
3:39:59 of activation of affiliative neural circuitry.
3:40:05 It depends on with whom they’re sitting, which is very different than the phone situation
3:40:11 that the Samsung versus Apple thing is a lot more like when I was growing up.
3:40:16 And it’s complicated because what used to be niche and rebellious inevitably becomes
3:40:17 mainstream.
3:40:22 Like I remember the movie Revenge of the Nerds, which of course was about like the nerds being
3:40:27 marginalized and then being like the popular ones and on and on, everything was like a
3:40:28 John Hughes film.
3:40:35 Rocks versus Rockers versus Nerds versus, things really blended together for 20 years
3:40:37 or so.
3:40:43 And then now it’s very divided along the lines of politics, whereas before it was politics
3:40:46 versus non-conformist.
3:40:50 Now it depends on which color you’re wearing.
3:40:52 It’s like gang warfare, basically.
3:40:53 It is.
3:40:54 Yeah.
3:40:55 Yeah.
3:40:56 It’s like blues versus reds.
3:40:57 Jets and sharks.
3:40:58 Jets and sharks.
3:40:59 Yeah.
3:41:04 It feels very like the experiment, that’s why I’d be afraid to run the experiment.
3:41:06 I wouldn’t know how to design the experiment.
3:41:07 Yeah.
3:41:15 I mean, I think, well, it would be interesting just at the outset to demonstrate that, well,
3:41:20 very easy way to elicit these sort of empathy signals is like just create a video that’s
3:41:25 fake as what something a former postdoc of mine did in some studies, you just like a fake
3:41:27 needle stick to the cheek.
3:41:34 And you get, generally, this sort of activation of empathy signals in the brain, but it tends
3:41:39 to be tribal specific or ethnic group specific, which is like, even though people say, I feel
3:41:45 just as much pain for these two different people, the brain signals, which we know are
3:41:49 what actually predicts what you’ll do next, it predicts your behavior.
3:41:52 The brain signals are specific to within your group.
3:41:55 So I think that’s what, that was a fact the experiment we were going to do, which is like,
3:41:59 people are going to be, you know, we’ll have these videos of like a proud Republican or
3:42:02 proud Democrat or whatever you want to say on the hat.
3:42:05 And then they’re getting stuck with a needle.
3:42:10 And then we ask you what you feel and then we measure your brain activity.
3:42:12 And you know, I think it would be obviously very highly specific.
3:42:17 You might say you feel pain for that person who’s from the other political party.
3:42:18 Maybe you wouldn’t now anymore.
3:42:20 Maybe you’d be like, yay.
3:42:27 You see a lot of, gosh, you see a lot of people take enjoyment in other people’s suffering
3:42:34 when the person’s suffering is sort of perceived by a lot of others as a winner.
3:42:35 Yeah.
3:42:40 We saw that with the fires with rich people’s houses burning down and a lot of people piling
3:42:41 on.
3:42:42 Oh yeah, you know.
3:42:43 Right.
3:42:44 Well, the media was very skewed there.
3:42:50 Like we were hearing about people’s, you know, first of three homes burning, and that’s hard
3:42:57 for people that have very little at the same time, you know, for anyone experiencing loss.
3:42:58 It’s loss.
3:42:59 Yeah.
3:43:00 It’s a tough one.
3:43:01 It’s tough.
3:43:02 It’s a tough one.
3:43:03 Yeah.
3:43:10 Man, this conversation has given me a ton more to think about, which means it’s a great
3:43:11 conversation.
3:43:21 I have to say, in our business of research science, there’s that term, you know, he or
3:43:23 she is a serious scientist.
3:43:29 I feel like there are very, very few serious scientists doing experiments in the real world
3:43:31 or trying to map to the real world.
3:43:35 I probably just offended about 300 scientists, but hey, listen, we only have a limited number
3:43:36 of guests we can bring on here anyways.
3:43:38 I know I’m just kidding.
3:43:43 There are others, certainly, but I have to just applaud you for the range of things that
3:43:52 you’ve embraced and taken on at the level of neural, anthropologic, sociologic, psychology,
3:43:57 like, you know, endocrinology.
3:44:02 This is a big field that you’re trying to get your arms around, a big set of questions.
3:44:05 And yet it’s clear you are a serious scientist.
3:44:12 You do real experiments with isolating variables and all the necessary controls that are required
3:44:16 to really tease out mechanism and larger themes.
3:44:21 So whereas a few minutes ago, we were talking about maybe you taking it on the last, I would
3:44:23 say, first of all, who am I to tell you what to do?
3:44:27 Second of all, and I’m not, I hope I didn’t give that impression.
3:44:32 And second of all, what a service to the world you’re doing because certainly in researching
3:44:37 for this podcast and even with guests, you know, oftentimes it’s really a struggle to
3:44:41 try and figure out how to talk to someone who’s really down at the level of mechanism,
3:44:46 who’s not working on small animal models, or even if they are, how to map that to everyday
3:44:47 experience.
3:44:53 And today, you know, we’ve been talking about potential mate valuation, meme coins, politics,
3:44:59 hierarchies, decision making, time scales, I mean, all through the lens of real serious
3:45:00 science.
3:45:06 And first of all, thank you so much for coming here and spending these hours with us, educating
3:45:07 us.
3:45:11 And right alongside that, thank you for doing the work that you’re doing.
3:45:12 It’s really spectacular.
3:45:19 I knew we were going to get into a number of these things, but I didn’t really anticipate
3:45:24 just how much it was going to geyser out of this in terms of changing my way of thinking.
3:45:27 And I’m certain that’s changing the way that other people are thinking now and are going
3:45:31 to think about their decisions and just kind of themselves and the world.
3:45:35 I’d be very grateful if you’d come back again and talk to us about the next round of amazing
3:45:37 experiments before too long.
3:45:39 Well, I would love that.
3:45:40 And thanks for having me.
3:45:43 And this has been a really stimulating conversation.
3:45:44 I’ve enjoyed it.
3:45:48 There is a lot more that we can cover, which would be super fun.
3:45:49 Surely.
3:45:55 And your endurance is something to behold.
3:45:56 Thank you.
3:45:57 Please do come back again.
3:45:58 Thank you for the work that you’re doing.
3:46:02 We will provide links to all the resources and places to find out more about your book,
3:46:06 the work that you’re doing, and some of these tests that you were talking about earlier
3:46:10 where they go beyond standard personality tests so that people can answer those critical
3:46:15 questions about where they are perhaps best placed in the landscape between creativity
3:46:18 and strategy implementation in a different way.
3:46:20 So thanks so much.
3:46:21 This was a real thrill for me.
3:46:22 Thank you.
3:46:26 Thank you for joining me for today’s discussion with Dr. Michael Platt.
3:46:30 To learn more about Dr. Platt’s work and to find links to his books, please see the
3:46:31 show note captions.
3:46:35 If you’re learning from and or enjoying this podcast, please subscribe to our YouTube
3:46:36 channel.
3:46:38 That’s a terrific zero cost way to support us.
3:46:42 In addition, please click follow for the podcast on both Spotify and Apple.
3:46:46 And on both Spotify and Apple, you can leave us up to a five star review.
3:46:49 If you have questions for me or comments about the podcast or guests or topics you’d like
3:46:53 me to consider for the Huberman Lab podcast, please put those in the comments section on
3:46:54 YouTube.
3:46:56 I do read all the comments.
3:47:00 Please also check out the sponsors mentioned at the beginning and throughout today’s episode.
3:47:02 That’s the best way to support this podcast.
3:47:05 For those of you that haven’t heard, I have a new book coming out.
3:47:06 It’s my very first book.
3:47:10 It’s entitled protocols and operating manual for the human body.
3:47:13 This is a book that I’ve been working on for more than five years, and that’s based on
3:47:18 more than 30 years of research and experience, and it covers protocols for everything from
3:47:24 sleep to exercise to stress control protocols related to focus and motivation.
3:47:29 And of course, I provide the scientific substantiation for the protocols that are included.
3:47:33 The book is now available by pre-sale@protocallsbook.com.
3:47:37 There you can find links to various vendors, you can pick the one that you like best.
3:47:42 Again, the book is called protocols and operating manual for the human body.
3:47:46 If you’re not already following me on social media, I am Huberman Lab on all social media
3:47:47 platforms.
3:47:52 So that’s Instagram, ex formerly known as Twitter, Facebook, LinkedIn and Threads.
3:47:56 And on all those platforms, I discuss science and science related tools, some of which overlaps
3:48:00 with the content of the Huberman Lab podcast, but much of which is distinct from the content
3:48:02 on the Huberman Lab podcast.
3:48:05 Again, that’s Huberman Lab on all social media platforms.
3:48:09 And if you haven’t already subscribed to our neural network newsletter, the neural network
3:48:13 newsletter is a zero cost monthly newsletter that includes podcast summaries as well as
3:48:18 what we call protocols in the form of one to three page PDFs that cover everything from
3:48:22 how to optimize your sleep, how to optimize dopamine, deliberate cold exposure.
3:48:26 We have a foundational fitness protocol that covers cardiovascular training and resistance
3:48:27 training.
3:48:29 All of that is available completely zero cost.
3:48:33 You simply go to Huberman Lab.com, go to the menu tab in the top right corner, scroll
3:48:35 down to newsletter and enter your email.
3:48:39 And I should emphasize that we do not share your email with anybody.
3:48:43 Thank you once again for joining me for today’s discussion with Dr. Michael Platt.
3:48:46 And last but certainly not least, thank you for your interest in science.
3:48:48 [MUSIC PLAYING]
3:48:51 (guitar music)
Tôi muốn trở lại với tweet của Elon nếu có thể, bởi vì tôi nghĩ rằng đó là nơi chúng ta cũng đi lệch lạc một chút khi nghĩ về bộ não như một chiếc máy tính. Rõ ràng, nó không được xây dựng từ silicon, mà được làm từ thịt và mỡ, và nó chịu tác động của tất cả những giới hạn liên quan đến điều đó.
Thay vào đó, tôi nghĩ rằng một phép ẩn dụ tốt hơn là chúng ta có một chiếc dao quân đội Thụy Sĩ cũ kỹ 30 triệu năm trong đầu. Vậy thì có, bạn có thể học cách làm đủ loại việc khác nhau, nhưng bạn có một bộ não với những công cụ cụ thể trong đó. Nó giống như việc có một con dao trong một cái mở nút chai, cái mà quan trọng nhất. Giấy giáp móng tay, cưa, v.v., và khỉ cũng có những thứ đó.
Có thể công cụ của chúng lớn và sắc bén hơn một chút, nhưng chúng nhìn khá giống nhau và thực hiện công việc theo cách rất tương tự. Tôi nghĩ rằng một khi chúng ta nhận ra điều đó, thì điều đó mở ra rất nhiều lĩnh vực cho các ứng dụng, không chỉ là cố gắng hiểu cách mà một số công cụ có thể bị hỏng hoặc cùn do bệnh tật hay chấn thương hay rối loạn, v.v., mà còn cả cách chúng ta có thể đo lường chúng và cách chúng ta có thể phát triển chúng tốt hơn bởi vì một số trong đó chúng ta sử dụng thường xuyên, chẳng hạn như trong kinh doanh.
Tôi muốn tạm dừng một chút và ghi nhận nhà tài trợ của chúng ta, Our Place. Our Place làm ra những chảo, nồi và đồ dùng nấu nướng yêu thích của tôi. Một cách gây ngạc nhiên, các hợp chất độc hại như PFAS hay hóa chất vô tận vẫn có mặt trong 80% chảo chống dính, cũng như dụng cụ, thiết bị và vô số sản phẩm nhà bếp khác. Tôi đã nói trước đây trong podcast này về những PFAS hay hóa chất vô tận như Teflon, mà đã được liên kết với các vấn đề sức khỏe lớn như rối loạn hormone, rối loạn hệ vi sinh đường ruột, vấn đề sinh sản và nhiều vấn đề sức khỏe khác, vì vậy thật sự quan trọng để tránh xa chúng.
Đó là lý do tại sao tôi rất thích Our Place. Sản phẩm của Our Place được làm từ các vật liệu chất lượng cao nhất và hoàn toàn không chứa PFAS và chất độc. Tôi đặc biệt yêu thích chảo Titanium Always Pan Pro của họ. Đây là chảo chống dính đầu tiên được làm mà không có hóa chất và không có lớp phủ. Thay vào đó, nó sử dụng titan nguyên chất. Điều này có nghĩa là nó không chứa hóa chất độc hại vô tận, và nó cũng không bị hỏng hay mất tác dụng chống dính theo thời gian. Nó cực kỳ bền và cũng rất đẹp để nhìn. Tôi nấu trứng trong chảo Titanium Always Pan Pro của mình gần như mỗi sáng. Thiết kế cho phép trứng nấu chín hoàn hảo mà không dính vào chảo. Tôi cũng nấu thịt burger và bít tết trên đó, và nó tạo ra một lớp nướng rất đẹp trên thịt. Nhưng một lần nữa, không có gì dính vào chảo, vì vậy rất dễ để vệ sinh, và nó cũng an toàn cho máy rửa bát. Tôi yêu nó và tôi sử dụng nó mỗi ngày.
Trong một khoảng thời gian giới hạn, Our Place đang cung cấp một ưu đãi đặc biệt giảm giá 20% cho chảo Titanium Always Pan Pro. Nếu bạn vào trang web từourplace.com/huberman và sử dụng mã SAVEHuberman20, bạn có thể nhận ưu đãi này. Với chính sách dùng thử không rủi ro trong 100 ngày, giao hàng miễn phí và trả hàng miễn phí, bạn có thể trải nghiệm sản phẩm nấu nướng tuyệt vời này mà không có rủi ro gì cả. Một lần nữa, đó là từourplace.com/huberman để nhận giảm giá 20%.
Tập hôm nay cũng được tài trợ bởi Wealthfront. Tôi đã sử dụng Wealthfront để tiết kiệm và đầu tư gần một thập kỷ qua, và tôi cực kỳ thích nó. Vào đầu mỗi năm, tôi đặt ra những mục tiêu mới, và một trong những mục tiêu của tôi cho năm 2025 là tập trung vào việc tiết kiệm tiền. Khi tôi có Wealthfront, tôi sẽ giữ số tiền tiết kiệm đó trong tài khoản tiền mặt Wealthfront của mình, nơi tôi có thể kiếm được 4% lãi suất hàng năm vào tiền gửi của tôi, và bạn cũng có thể.
Với Wealthfront, bạn có thể kiếm được 4% APY trên tiền của bạn từ các ngân hàng đối tác cho đến khi bạn sẵn sàng chi tiêu số tiền đó hoặc đầu tư vào nó. Với Wealthfront, bạn cũng được rút tiền miễn phí nhanh chóng vào các tài khoản đủ điều kiện mỗi ngày, ngay cả vào cuối tuần và ngày lễ. Và 4% APY không phải là một mức lãi suất khuyến mãi, và không có giới hạn nào về số tiền bạn có thể gửi và kiếm được. Bạn thậm chí còn có thể nhận được bảo hiểm lên đến 8 triệu đô la thông qua bảo hiểm FDIC do các ngân hàng đối tác của Wealthfront cung cấp.
Wealthfront cung cấp cho bạn các lần rút nhanh miễn phí, nơi bạn chỉ cần vài phút để chuyển tiền của mình đến các tài khoản bên ngoài đủ điều kiện. Nó cũng chỉ mất vài phút để chuyển tiền mặt của bạn từ tài khoản tiền mặt sang bất kỳ tài khoản đầu tư tự động nào của Wealthfront khi bạn sẵn sàng đầu tư. Hiện tại đã có một triệu người sử dụng Wealthfront để tiết kiệm nhiều hơn, kiếm được nhiều hơn và xây dựng tài sản lâu dài. Hãy kiếm 4% APY trên tiền của bạn hôm nay. Nếu bạn muốn thử Wealthfront, hãy vào wealthfront.com/huberman để nhận một khoản thưởng miễn phí 50 đô la với một khoản gửi 500 đô la vào tài khoản tiền mặt đầu tiên của bạn. Đó là wealthfront.com/huberman để bắt đầu ngay bây giờ. Đây là một lời chứng thực có trả phí của Wealthfront. Wealthfront brokerage không phải là một ngân hàng. APY có thể thay đổi. Để biết thêm thông tin, vui lòng xem phần mô tả tập.
Vì vậy, nếu chúng ta bắt đầu từ những gì chúng tôi, những nhà thần kinh học, thường gọi là chức năng thấp, mặc dù nó khá cao, với một cái gì đó như sự chú ý, chúng ta là những sinh vật rất trực quan đối với những ai có khả năng nhìn. Hầu hết con người đều có khả năng nhìn. Chúng ta dựa vào thị giác để đánh giá thế giới xung quanh, để đánh giá cảm xúc của người khác, vv, và cả những loài linh trưởng cổ đại khác cũng vậy. Làm thế nào để chúng ta phân bổ sự chú ý? Điều gì thu hút sự chú ý của chúng ta, và có thể trong cuộc thảo luận này chúng ta cũng nên chạm vào, vì tôi biết bạn đã nghiên cứu về điều này, điều gì là nguyên nhân của một số thiếu sót trong sự chú ý?
Vì vậy, nếu chúng ta có thể khám phá điều này từ quan điểm của việc, được rồi, bạn đến một môi trường, giả sử đó là một môi trường quen thuộc, bạn thức dậy trong phòng, bạn thức dậy trong mỗi ngày. Điều gì thu hút sự chú ý của bạn? Điều gì giữ sự chú ý của bạn, và nếu thực sự chúng ta có kiểm soát được sự chú ý của mình, mà thực tế là chúng ta có đến một mức độ nào đó, tại sao lại khó khăn đến vậy đối với nhiều người trong chúng ta để quyết định, biết rằng, tôi chỉ đơn giản là sẽ đặt mọi thứ sang một bên, và tôi sẽ chỉ tập trung vào công việc này trong vòng một giờ tiếp theo.
Tại sao điều đó lại khó khăn với rất nhiều người, bất kể họ có được chẩn đoán rối loạn thiếu chú ý, tăng động hay không? Ờ, có rất nhiều điều trong câu hỏi đó, có câu hỏi nào trong đó không? Hãy nói về khái niệm chú ý, đúng không? Nó là một sự ưu tiên, đúng không, hoặc là một sự khuếch đại của những gì bạn đang tập trung vào, đúng không? Chúng ta làm điều đó bằng cách chỉ vào nơi chúng ta hướng ánh mắt, và sau đó điều đó được khuếch đại lên trong não bộ với rất nhiều hậu quả, và thực sự tại sao chúng ta cần có sự chú ý? Bởi vì bạn không thể làm mọi thứ cùng một lúc, đúng không, vì vậy điều đó là vì tính hiệu quả. Những gì chúng ta chú ý đến là sản phẩm của hai yếu tố. Nó là những gì chúng ta đang tìm kiếm và những gì thế giới trông như thế nào, đúng không? Và phần mà thế giới trông như thế nào quan trọng bị hình thành bởi những gì tổ tiên của chúng ta đã trải qua, và cũng là những gì chúng ta đã trải qua khi chúng ta phát triển hoặc lớn lên. Những thứ sáng, lấp lánh, hoặc di chuyển nhanh, đúng không, hoặc lớn, hay bất kỳ điều gì, đều thu hút sự chú ý của chúng ta, những thứ nổi bật, khác biệt. Và đối với chúng ta, như là động vật linh trưởng, một điều cực kỳ quan trọng và đã được khắc sâu đó là những người khác. Vì vậy, nếu có những khuôn mặt, nếu có những người trong môi trường đang làm điều gì đó, thì điều đó tự nhiên sẽ thu hút sự chú ý của chúng ta, trừ khi chúng ta là một cá nhân có cách dây thần kinh hơi khác, như những người trong phổ tự kỷ hay, bạn biết đấy, tâm thần phân liệt, và những thứ như vậy, nơi mà sự ưu tiên không hoàn toàn giống nhau. Vậy đó là cách mà kinh nghiệm của chúng ta với tư cách là động vật linh trưởng và các nguyên tắc thiết kế của cách mà não của chúng ta hoạt động để vượt qua một số những giới hạn này với mục đích của sự hiệu quả. Và sau đó như bạn đã đề cập, chúng ta có thể kiểm soát sự chú ý của mình ở một mức độ nhất định. Và điều đó cực kỳ quan trọng cho nhiều điều, tôi nghĩ, vượt qua nhiều thách thức mà chúng ta gặp phải, và chúng ta có thể nói về điều đó, ví dụ như trong việc ra quyết định, bởi vì bạn, hoặc việc học hỏi, vì bạn có thể kiểm soát những gì bạn đang chú ý, điều đó được khuếch đại lên trong não, đúng không, và nó ảnh hưởng đến những gì chúng ta chọn và ảnh hưởng đến những gì chúng ta học và ảnh hưởng đến những gì chúng ta nhớ. Vậy bây giờ tôi đang cố gắng quay trở lại, như phần cuối của câu hỏi của bạn, ồ, điều đó liên quan đến việc đa nhiệm hoặc chỉ những thứ trong môi trường, và điều đó liên quan đến câu hỏi hoặc chủ đề này, theo quan điểm của tôi, về việc kiếm tìm, đúng không? Và vì vậy tôi nghĩ rằng sự chú ý, đây là lập luận mà chúng tôi đã đưa ra, hoạt động theo những nguyên tắc và quy tắc tương tự mà cơ thể của chúng ta làm khi chúng ta tìm kiếm môi trường để lấy tài nguyên. Vì vậy, tất cả các loài động vật di động đều tìm kiếm thức ăn, tìm kiếm nơi ở, tìm kiếm nước, cho các nguồn tài nguyên mà chúng cần để sống sót và sinh sản. Và như đã xảy ra, quyết định kiểu đó mà sự va chạm tạo ra rất đáng nhớ, tôi nên ở lại hay tôi nên đi, đó là điều quan trọng. Vì vậy, khi bạn gặp một cái gì đó, như, câu hỏi là, tôi có nên lấy nó không? Tôi có nên giữ nó, ngay cả khi có thể nó đang cạn kiệt, trở nên tồi tệ hơn hay tôi nên mạo hiểm và đầu tư thời gian và năng lượng và đi tìm một cái gì đó khác? Tất cả các loài động vật đều phải làm như vậy. Hóa ra có một giải pháp tối ưu cho điều đó, được viết bởi một trong những nhà sinh thái học toán học vĩ đại, Eric Charnoff, trong một bài báo vào năm 1976. Và vì vậy ông đã viết điều này và điều thú vị là nó rất đơn giản. Về cơ bản, bạn rời bỏ, bạn từ bỏ thứ mà bạn đang thu hoạch khi, những gì bạn nhận được từ nó thấp hơn mức trung bình cho môi trường. Điều đó thực sự hợp lý. Lợi tức biên, đúng không? Và điều này có thể là một tương tác xã hội, có thể là thực phẩm, có thể là nước, có thể là số tiền mà bạn đang kiếm được vào lúc đó, có thể là thông tin mà bạn nhận được từ một cuốn sách hoặc từ một trang web hay bất cứ điều gì khác. Vậy từ những nghiên cứu đã được thực hiện trong 50 năm qua cho thấy rằng mọi động vật đã từng được quan sát đều hành xử như thể chúng đang thực hiện những phép tính đó. Bạn có thể cho một ví dụ trong bối cảnh, giả sử, mạng xã hội không? Và khi chúng tôi bước vào ghi âm hôm nay, chúng tôi đã so sánh và đối chiếu X như một nền tảng so với Instagram và tôi nhận ra bây giờ dựa trên những gì bạn đã nói vài phút trước rằng Instagram rất trực quan, vì vậy bạn thấy khuôn mặt, nhiều tài khoản trên X, hoặc là biểu tượng quá nhỏ hoặc người ta chỉ có hình ảnh hoạt hình hoặc bất kỳ hình đại diện nào mà không thực sự là khuôn mặt trong nhiều trường hợp. Và dường như trên X, có một mức độ cảm xúc được nâng lên trong những gì mọi người viết, đó là điều thu hút sự chú ý và tôi tự hỏi liệu điều đó có phải vì sự thiếu vắng khuôn mặt hay không. Ý tôi là, khi ai đó đang trong một bài đăng trên Instagram và họ có phần tỏ ra phẫn nộ một chút, thực tế, tôi đã thấy điều này hôm qua, Tim Ferriss, một podcaster khác, đã có nhà đầu tư Chris Saca và Chris đã nói về chủ nghĩa bảo vệ môi trường và những vụ hỏa hoạn và ông ấy có những ý kiến về AI. Ông ấy là một người rất thông minh, rất kiên định với ý kiến, nhưng mọi người đã bình luận, tôi không biết ông ấy cảm thấy thế nào, làm sao tôi biết được, nhưng mọi người đã bình luận, ôi ông ấy rất tức giận, ông ấy rất tức giận và ông ấy chỉ đang thể hiện sự đam mê và nhấn mạnh, có thể ông ấy đã tức giận, tôi không biết, nhưng rõ ràng ông ấy rất cảnh giác, nghiêng người về phía camera và mọi người chú ý, hầu hết các bình luận của họ đều chú ý đến cảm xúc đứng sau những gì ông ấy đang nói. Còn trên X, tôi cảm thấy nếu bạn chỉ lấy văn bản về những gì ông ấy đang nói và bạn đặt nó ở đó, nó sẽ bị thấp hơn mức trung bình về cảm xúc trên X. Và vì vậy, khi bạn nói rằng chúng ta bị thu hút bởi khuôn mặt hoặc rằng khuôn mặt là, chúng ta tự nhiên hướng về khuôn mặt hơn là những thứ khác, điều đó cảm thấy rất đúng và bạn cảm thấy rằng mức độ cảm xúc cao hơn ở khuôn mặt là những gì thu hút được nhiều sự chú ý nhất. Và tương tự, nếu bạn tập hợp một nhóm khỉ lại và một trong số chúng thực sự tức giận, tất cả chúng có nhìn vào con khỉ đó không? Tôi đang suy đoán một chút ở đây. Nó không được xem xét trong bối cảnh như X so với Instagram, nhưng tôi nghĩ bạn nói đúng. Ý tôi là, tôi nghĩ điều đó hoàn toàn đúng.
Bạn chỉ đang kết hợp, giống như bạn đang xoay chuyển, âm lượng tăng lên vì có những gương mặt ở đó và nếu họ cảm xúc hơn, họ sẽ nổi bật hơn, thu hút sự chú ý của bạn và điều đó rất quan trọng để chú ý vì người nào đó rất hăng hái, đúng không, đó là sự kích thích, đó là dạng kích thích trước khi họ làm gì đó như là họ có thể tấn công bạn hoặc họ có thể, bạn biết đấy, lấy thứ gì đó từ bạn. Ai mà biết được, đúng không? Một điều gì đó có thể xảy ra ở đó.
Nhưng tôi muốn quay lại một chút. Tôi lớn tuổi hơn bạn và tôi muốn đưa ra ý tưởng về các nguồn khác nhau, giống như nơi bạn có thể đặt sự chú ý của mình, quay lại một chút về thời gian vì những gì đã được chứng minh và điều đó thú vị là khoa học máy tính đã nắm bắt định lý giá trị biên này từ sinh thái học toán học khoảng năm 2000 và bắt đầu điều tra cách mọi người tìm kiếm trên web và hóa ra mọi người sẽ rời khỏi một trang web ngay khi tốc độ hấp thụ thông tin của họ giảm xuống dưới mức trung bình cho tất cả các trang web mà họ đang gặp phải. Mức trung bình được xác định bởi hành vi của bạn trong khoảng thời gian trước đó, như khoảng 10 phút trước khi bạn đến một trang hoặc trong trang.
Vì vậy, điều đó không được biết đến nhiều nhưng bây giờ chúng ta đang học rằng nó thực sự ngắn hạn, đúng không? Vì vậy, có vẻ như nó được điều khiển bởi các quy trình học tập củng cố đang nói với bạn rằng môi trường đó phong phú đến mức nào. Và vì vậy một trong những điều về định lý giá trị biên mà tôi nghĩ là rất sâu sắc cho việc hiểu tình huống hiện tại của chúng ta là nó nói rằng nếu bạn đang ở trong một môi trường thực sự nghèo nàn, như bạn, hãy nói rằng bạn tìm kiếm táo, đúng không, và có một cây táo trong 10 dặm tiếp theo, bạn sẽ ở lại cây táo đó cho đến khi bạn hái hết mọi quả táo, dù hỏng hay chưa hỏng, không chín, đúng không? Trước khi bạn tiếp tục.
Nếu bạn ở trong một vườn có cây táo ở khắp nơi, bạn chỉ hái những quả dễ lấy nhất và rồi bạn tiếp tục. Vậy bây giờ hãy nghĩ về nó trong bối cảnh lướt web, web, giống như khi bạn đang lớn lên khi tôi đã làm, bạn biết đấy, tôi đã ở trong trường sau đại học hoặc, bạn biết đấy, tôi là sinh viên đại học, cách tôi truy cập internet là qua modem quay số. Vì vậy, nó rất chậm, đó là một môi trường rất nghèo nàn. Bạn ngồi đó chờ đợi thông tin tải lên, đúng không, và nó có thể mất 30 giây hoặc lâu hơn. Bạn không từ bỏ điều đó. Bạn đọc toàn bộ, bạn có thể in nó ra, đặt vào tủ hồ sơ của mình, đúng không?
Bây giờ bạn có internet tốc độ cao. Vâng, bạn có thể mở 12 tab, 50 tab. Và bạn giống như, bạn chỉ dành khoảng nửa giây hoặc một vài giây cho bất kỳ ai, bạn chắc chắn không cuộn xuống dưới trang đúng không? Nên nó hoàn toàn hợp lý. Bây giờ hãy nghĩ về tất cả các thiết bị bạn có, hoặc nó có thể là các tab, hiển nhiên, hầu hết mọi người đang ngồi xung quanh với TV bật, bạn biết đấy, điện thoại của họ, máy tính bảng, laptop, v.v. Tôi cũng có ba điện thoại và một laptop. Vâng, vì vậy bạn chỉ đang xoay vòng, bạn đang làm chính xác những gì bạn được thiết kế để làm, đúng không? Đó là di chuyển giữa những tài nguyên này một cách nhanh chóng và dễ dàng, vì điều đó thật dễ.
Tóm lại, đó là điều mà quay lại câu hỏi của bạn về lý do tại sao lại khó khăn như vậy? Nó sẽ thực sự cần phải rất có chủ đích. Bạn phải giảm bớt, bạn biết đấy, biến nó thành một môi trường khó khăn hơn, tôi đoán, là ý tưởng. Bạn thực sự sẽ phải dọn dẹp mọi thứ hoặc làm cho tỷ lệ trở lại mà bạn nhận được từ bất kỳ thứ nào đó tồi tệ hơn rất nhiều. Như ví dụ, nếu bạn biến điện thoại của mình thành đơn sắc, một số, mà chúng ta biết là hiệu quả, đúng không? Nó giúp bạn ngừng kiểm tra điện thoại của bạn và dành ít thời gian cho nó, vì nó không còn như một nguồn tốt nữa. Vâng, thông tin cảm thấy thực sự cạn kiệt.
Bạn đã repost một kết quả nghiên cứu gần đây, và tôi cũng vậy sau khi tôi thấy nó trên tài khoản ex của bạn, nếu bạn nhìn vào trí nhớ làm việc, khả năng giữ thông tin trực tuyến trong thời gian thực và làm việc với nó, có vẻ như trí nhớ làm việc là tệ nhất khi điện thoại của bạn ngay bên cạnh bạn. Nếu nó ở một nơi khác trong phòng mà bạn đang làm việc, khi đó chúng tôi đang cố gắng làm việc thực sự loại nào đó. Hiệu suất của bạn sẽ tốt hơn một chút so với khi nó ngay bên cạnh bạn. Nhưng nếu điện thoại hoàn toàn ra ngoài phòng, những cải thiện trong trí nhớ làm việc là có ý nghĩa thống kê. Nói cách khác, hãy đưa điện thoại hoàn toàn ra khỏi phòng. Không đủ chỉ để có nó bên cạnh bạn với mặt xuống, hoặc thậm chí trong ba lô của bạn phía sau bạn, nó cần phải ở trong một môi trường hoàn toàn tách biệt để tối đa hóa hiệu ứng này.
Vâng, ý tôi là hoàn toàn nhất quán với những gì chúng ta đang nói ở đây liên quan đến việc tìm kiếm thực phẩm. Nhưng nếu tôi lấy điện thoại của mình và tôi đặt nó, tôi không có điện thoại của tôi ở đây dưới ghế, nhưng hãy nói rằng tôi có. Kết quả này cho thấy rằng một số thành phần trong mạch thần kinh của chúng ta hoạt động trong nền, nghĩ rằng, ồ, tôi đoán có thể có điều gì đó ở đó, hoặc có thể tôi đã nhận được một tin nhắn, hoặc có thể có một tweet tôi nên xem, hoặc một bài đăng trên Instagram. Nó cho thấy rằng chúng ta đang đa tác vụ ngay cả khi chúng ta nghĩ rằng mình không đa tác vụ.
Vâng, tôi nghĩ bạn hoàn toàn đúng. Nó nằm dưới sự nhận thức của chúng ta, vì vậy đó là nơi tôi nghĩ rằng tâm lý học so sánh, sinh lý học so sánh thực sự quan trọng ở đây vì tôi không nhất thiết gán ý thức có chủ đích cho tất cả những sinh vật này đang làm những điều này, cư xử đúng như chúng ta. Và vì vậy đối với tôi, điều đó chỉ ra rằng tất cả phần cứng đó, những quy trình tương tự đang hoạt động ở phía dưới, chạy bên dưới bề mặt, và chúng ta không nhận thức được điều đó. Vì vậy, khi điện thoại của bạn nằm ở đâu đó trong phạm vi có thể truy cập, não biết điều đó, và nó bao gồm điều đó trong các phép tính về việc phải làm gì tiếp theo. Và bây giờ thực sự nhắc nhở tôi về, thực ra có một vài bài báo mà chúng tôi đã công bố một thời gian trước về việc tìm kiếm thực phẩm.
Một trong những điều rất thú vị về điều này là khi bạn cân nhắc các lựa chọn của mình và trải qua những phần thưởng suy giảm hoặc những thứ tương tự, bạn thấy tín hiệu khẩn cấp bắt đầu tích tụ ở một phần của não, vỏ trước đai (anterior cingulate cortex), mà chúng ta biết rằng nó quan trọng cho việc tiếp tục, chuyển đổi và tìm kiếm điều gì mới. Tôi không biết thành phần cảm xúc của điều đó là gì, chúng tôi chưa bao giờ khám phá điều đó, nhưng có vẻ hợp lý khi tưởng tượng rằng điều đó liên quan đến cảm giác như: “Tôi thực sự không muốn lật điện thoại lên và kiểm tra xem chuyện gì đang diễn ra ở đó.” Có dữ liệu nào cho thấy rằng chỉ cần duy trì một chuỗi suy nghĩ độc lập với các đầu vào thị giác có thể giúp chúng ta cải thiện khả năng duy trì sự chú ý không?
Ví dụ, sáng nay, tôi đã thức dậy rất sớm, một cách bất thường với tôi, bởi vì tôi đã đi ngủ một cách bất thường sớm, và tôi quyết định thử một điều gì đó mà thực ra đồng nghiệp của chúng tôi trong lĩnh vực thần kinh học, Carl Diceroth, đã đề cập là anh ấy làm, và một vị khách trước đó trong podcast này, Ash Waitskin, tựa một cựu vô địch cờ vua, đã mô tả một điều gì đó giống như vậy. Tôi quyết định thử, đó là giữ mắt nhắm lại và chỉ cố gắng suy nghĩ thành câu hoàn chỉnh, không để tâm trí tôi đi lạc đề trong một thời gian, mà tổ chức một cuộc trò chuyện với chính mình trong đầu, nhưng với sự điều chỉnh liên tục nhằm cố gắng duy trì chuỗi suy nghĩ. Thật ra, điều đó khó hơn nhiều so với tôi nghĩ. Không có đầu vào khác, mắt tôi đang nhắm, tôi cảm thấy thoải mái với nhiệt độ của phòng, v.v., tôi đã được nghỉ ngơi tốt, không có điện thoại, không có đầu vào nào khác, và tôi chỉ nghĩ được một câu, rồi câu kế tiếp, giống như việc viết, chỉ khác là không có đầu vào thị giác.
Vậy tôi đã nghĩ rằng đó sẽ dễ hơn nhiều vì tôi không có một loạt tab trên đầu trang, hay thậm chí một tài liệu từ Word, giống như: bạn có muốn chuyển đổi sang chữ đậm, v.v., không có đầu vào nào khác cạnh tranh cho sự chú ý của một người. Và tôi nhận thấy rằng sau khoảng 10 phút, điều đó trở nên dễ dàng hơn. Nhưng mất khoảng 10 phút để tôi vào được trạng thái điều chỉnh sự tập trung này. Và rồi đến một lúc, tôi nghĩ, tôi nên dừng lại vì điều này có vẻ hơi kỳ lạ. Nhưng điều đó là rất khác, tôi sẽ nói, so với việc ngồi xuống để thiền và nghĩ về hơi thở của mình, điều này là một hiện tượng vật lý mà bạn có thể cảm nhận được.
Vậy bạn cảm thấy như thế nào về những thực hành dạy chúng ta duy trì sự chú ý và điều chỉnh sự chú ý mà rất thiếu đầu vào thị giác như một loại sân huấn luyện cho việc có thể khai thác và duy trì đầu vào thị giác khi chúng ta cần hoàn thành công việc, làm việc với các bộ vấn đề, làm những gì tôi gọi là công việc thực sự hoặc Cal Newport sẽ gọi là công việc sâu?
Tôi chưa bao giờ thử điều đó. Nghe thật thú vị, và tôi sẽ cố gắng thực hiện vào sáng mai. Lúc đầu, tôi đang nghĩ, điều này nghe giống như thiền, đúng không? Nhưng có rất nhiều loại khác nhau – tôi không phải là chuyên gia về thiền, nhưng có rất nhiều loại thiền khác nhau. Như bạn đã đề cập, bạn đang tập trung vào việc làm việc với hơi thở, các kích thích vật lý. Nhưng có những dạng thiền khác mà không phải như vậy và mà tập trung nhiều hơn vào nhận thức.
Ví dụ, thiền từ bi là một dạng mà bạn đang nghĩ về một người nào đó, bạn đang hình dung về họ, và bạn đang tưởng tượng điều gì đó rất tốt đẹp xảy ra với họ. Bởi vì đây là một trong những loại thiền tự vượt qua, mà tôi không nghĩ thực sự liên quan đến bất kỳ đầu vào bên ngoài nào, mặc dù đó là một đầu vào bên trong dựa trên trí nhớ của bạn hoặc thiền dựa trên sự kinh ngạc. Vậy nên có thể nó tương tự hơn với những điều đó, nhưng tôi… Nhưng điều đó có sự gắn kết theo chủ đề.
Đúng vậy. Đúng vậy. Nó được cho là gắn kết về mặt thị giác, như nhìn vào một ngọn lửa hoặc tập trung vào hơi thở của mình. Vâng. Tôi không có kế hoạch – nó như thể là tự do – về việc đưa ra ngôn ngữ của việc tìm kiếm, tôi không có một kế hoạch cụ thể nào. Tôi không viết một đoạn văn. Nó chỉ đơn giản là, liệu tôi có thể duy trì một cuộc trò chuyện với chính mình mà không có khoảnh khắc nào mà có một giọng nói bên ngoài hay đầu vào hoặc suy nghĩ về điều gì khác trong phòng, liệu tôi có thể cứ ở lại đó? Liệu tôi có thể cứ ở lại đó không? Đó thực sự là câu hỏi.
Vâng, tôi nghĩ điều đó hoàn toàn hợp lý vì nó giống như bạn đang tìm táo trên cái cây ở nơi nào đó giữa Serengeti, đúng không? Và không có gì xung quanh bạn cả, và vì vậy bạn sẽ kiên nhẫn với điều đó và cứ khai thác cho đến khi không còn gì nữa. Một trong những lý do mà tôi đã đề cập đến ví dụ này là tôi nhận thấy rằng bất cứ điều gì liên quan đến sự chú ý, dù đó là sự chú ý thị giác hoặc bạn cần viết hay sự chú ý nhận thức và việc điều chỉnh sự chú ý, trừ khi có một mức độ cao của, như bạn đã nói, sự hưng phấn hoặc cảm xúc, tôi thấy luôn có một khoảng thời gian khởi động nhất định yêu cầu và điều này không được dạy cho chúng ta ở trường, và nhiều người cho rằng họ gặp khó khăn trong việc duy trì sự chú ý, tôi có một giả thuyết rằng họ đang đào tạo cho việc không chú ý hoặc chú ý ngắn bằng cách, bạn biết đấy, cuộn qua các bộ phim trên một nền tảng mạng xã hội, về cơ bản đang luyện tập việc điều chỉnh sự chú ý của bạn mỗi vài giây hoặc có thể mỗi vài phút.
Vì vậy, bạn trở nên giỏi trong việc đó, bạn trở nên giỏi trong việc cuộn. Nhưng tôi cũng nghĩ rằng luôn có trường hợp là ngồi xuống để làm điều gì đó khó khăn hoặc học hoặc viết hoặc chú ý một cách cẩn thận, có thể ngay cả đến một podcast, rằng có một khoảng thời gian làm nóng nhất định.
Dưới đây là bản dịch sang tiếng Việt của đoạn văn:
Có bằng chứng nào cho thấy rằng các mạch thần kinh trong não bộ thực sự đang có phần nào đó phân tán hơn trong các mô hình hoạt động của chúng không, nhưng theo thời gian, chúng ta dường như rơi vào một cái hầm, không chỉ về sự chú ý, mà tín hiệu trên nền tảng của mạch đó cần cho sự chú ý và các thành phần khác của nhiệm vụ trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều so với tiếng ồn nền. Có bằng chứng cho điều đó không?
Theo cách tương tự như việc khởi động trước khi tập luyện, không ai mong đợi bước vào và tập với trọng lượng công việc của họ hay chạy với tốc độ mà họ sẽ chạy trong mile thứ ba, đúng không? Bạn biết đấy, bạn khởi động. Nhưng khái niệm khởi động cho não bộ trước các hoạt động nhận thức cụ thể dường như không phổ biến như vậy. Và tôi nghĩ một phần lý do có thể là, và tôi muốn nghe ý kiến của bạn về điều này, rằng chúng ta đều quen thuộc với điều gì đó cực kỳ thú vị hoặc đáng sợ thu hút sự chú ý của mình. Nhưng tôi sẽ nói rằng, bạn có thể chạy ra đường để cứu con mình khỏi bị xe đâm. Bạn không khởi động cho điều đó, nhưng đó không phải là cách bạn tập luyện vì không có cùng mức độ khẩn cấp. Đó là một câu hỏi sâu sắc.
Tôi nghĩ, và điều đó cũng thú vị đối với tôi, vì tôi không thường xuyên khởi động trước khi tập luyện. Bạn có vẻ vẫn trong tình trạng rất tốt. Không, nhưng điều đó thật buồn cười. Tôi đã tham gia CrossFit được 17 năm rồi. Và bạn vẫn không bị chấn thương? Bạn là một trong số ít. Ồ không, tôi đã có đủ chấn thương. Tôi đã có một vài lần thoát vị, phẫu thuật, và có thể chỉ cần khoảng năm hoặc sáu phút tập luyện di động. Chúng tôi có nhiều tập về điều này. Việc di động thực sự rất tốt, và thực tế, đôi khi, tôi dành nhiều tháng chỉ để tập luyện di động và vật lý trị liệu, bởi vì, như tôi đã làm Pilates một cách chuyên sâu trong một năm rưỡi sau một chấn thương, và tôi đã rất thích nó. Thật tuyệt khi thấy nó ảnh hưởng đến cơ thể của bạn vì nó hoàn toàn tái tạo lại nó. Tôi đã từng như một người thường xuyên dành thời gian tập lõi, và rồi bạn làm Pilates hoặc yoga trong một thời gian dài. Tôi cũng đã có khoảng thời gian tập yoga, và đột nhiên bạn trở thành một con người hoàn toàn khác.
Vì vậy, vấn đề khởi động này, bạn không thích khởi động, điều này giải thích cho những chấn thương của bạn. Tôi thích khởi động. Nó chủ yếu là một câu hỏi về thời gian.
Lý do là, và đó là lý do tôi đã tham gia CrossFit ngay từ đầu vì tôi có thể tập luyện trong 10 phút hoặc ít hơn, khiến tôi, bạn biết đấy, kiệt sức trên sàn. Tôi nói với bạn. Nó thực sự tuyệt vời. Tôi nói với bạn, 100 lần nhảy dây, giống như trong các lớp thể dục, vẫn là bài khởi động tốt nhất mà tôi biết. Nó thật tuyệt. Mọi người cười tôi, bạn biết đấy, như thể nó quá cổ điển, nhưng bạn làm 100 lần nhảy dây trước khi thực hiện bất kỳ loại bài tập sức bền nào, và tôi chưa tiến hành một nghiên cứu về điều này, nhưng bạn giảm đáng kể nguy cơ chấn thương của mình, có lẽ chỉ vì làm tăng nhiệt độ cơ thể.
Vì vậy, câu hỏi là gì, được rồi, vậy thì chúng ta hãy đặt câu hỏi theo cách tương tự. Cái gì tương đương với 100 lần nhảy dây cho công việc nhận thức, đúng không? Đối với tôi, đó là suy nghĩ sâu sắc: “Có gì sai với bạn, Andrew? Tại sao bạn lại khó khăn đến vậy để viết ra 10 đoạn văn này?” Nhưng nếu một người trong đội của tôi nói, “Này, chúng ta cần điều này trong 8 phút,” tôi có thể làm điều đó ở bất kỳ đâu. Trừ khi tôi đang lái một chiếc xe, tôi có thể làm việc ở bất kỳ đâu, bất cứ lúc nào, nhưng tôi sẽ nói chúng ta không có tương đương với 100 lần nhảy dây cho công việc nhận thức, nhưng chúng ta cần điều đó. Tôi nghĩ mọi người cần điều đó và họ cần hiểu rằng nó có thể giúp họ đi vào cái hầm chú ý đó.
Tôi có một vài suy nghĩ không liên kết về điều này.
Được rồi. Vậy một điều sẽ là đối lập với điều đó, mà bạn đã đề cập trước đó, đó là không khởi động, mà là đối lập với khởi động, giống như sự phân tâm. Đã có một số nghiên cứu rất thú vị được thực hiện trong các bối cảnh kinh doanh, quản lý, đã nghiên cứu về sự tìm kiếm. Tôi nghĩ nó theo cách này, giống như một phép đo sự sáng tạo của bạn, sự quyến rũ khám phá, để thử nghiệm những điều mới, để trở thành người hoàn toàn không tập trung. Vì vậy, bạn có thể đo điều đó, ví dụ như bằng cách thực hiện một nhiệm vụ tạo từ. Bạn nhận được rất nhiều chữ cái, tạo ra càng nhiều từ càng tốt. Ở một thời điểm nào đó, bạn quyết định bỏ chúng và lấy những chữ cái mới, đúng không? Và vì vậy đó là kiểu như, bạn đang mạo hiểm và bạn đang khám phá và bạn đang có một bộ mới. Bạn không biết điều gì sẽ xảy ra, đúng không? Một nghiên cứu rất thú vị cho thấy nếu bạn thực hiện nhiệm vụ đó với một nhiệm vụ mà mọi người tìm kiếm điểm trên màn hình, có những điểm ẩn, giống như một cái gì đó về thị giác và bạn đang tìm kiếm những thứ. Nếu các điểm rất phân tán và trải rộng, thì mọi người, chúng ta không biết hiệu ứng sau đó kéo dài bao lâu, nhưng mọi người sẽ trở thành những nhà thám hiểm siêu cường hơn. Về từ ngữ trong phiên này. Đó là một điều khác sau đó. Và nếu họ phải quyết định, nếu họ đang chơi câu cá ảo và số lượng, bạn biết đấy, tỷ lệ bạn bắt cá trong một cái ao đang giảm và bạn có thể nhấn một nút và tạm dừng để di chuyển đến một cái ao khác. Mọi người sẽ sẵn sàng để tiến lên hơn nhiều, được rồi, khi họ làm điều đó, trong khi nếu bạn gộp tất cả các điểm lại với nhau, điều này về cơ bản liên quan đến những gì bạn đang nói, khởi động nhận thức bằng cách tập trung, thật sự thay vì để bộ lọc của bạn, bạn biết đấy, khẩu độ của bạn, ống kính của bạn như thế này, không phải như thế này, mặc dù đây là một nhiệm vụ khác mà bạn sẽ thực hiện.
Ôi, tôi yêu điều này. Tôi đã ngồi đây và làm rất nhiều podcast và tôi phải nói rằng hiếm khi tôi nói tôi yêu điều này. Có lẽ đây là lần đầu tiên.
Tôi thực sự rất thích điều này vì là một người đã làm việc trên nhiều chủ đề trong lĩnh vực thần kinh học, nhưng thần kinh học thị giác thực sự là nơi đầu tiên tôi gắn bó và tiếp tục là cách mà tôi suy nghĩ về nhiều điều trong số này. Bạn biết đấy, có một vài bài báo rất thú vị đã dẫn đến một số thực hành, chủ yếu là ở Trung Quốc, nơi mà sinh viên tập trung vào một điểm cố định trước khi ngồi xuống làm việc nhận thức và điều đó cải thiện sự chú ý và hiệu suất của họ trong công việc nhận thức.
Và điều đó nghe có vẻ ngớ ngẩn với mọi người. Họ nói, “Ôi, được rồi. Tôi sẽ nhìn chằm chằm vào một chấm và sau đó bạn sẽ nhìn vào một chấm ở khoảng cách nhất định. Tôi sẽ làm việc của mình. Điều đó thật vớ vẩn!” Nhưng tôi nghĩ điều đó thật tuyệt vời vì những gì bạn vừa nói hoàn toàn ủng hộ ý tưởng rằng chúng ta, ừm, tất cả chúng ta đều đồng ý ở đây, có hai người trong chúng ta, rằng chúng ta chủ yếu là loài sinh vật nhìn thấy, ngay cả những người trong chúng ta thích nghe nhạc và những thứ như vậy. Chúng ta rất thân thể hoặc, bạn biết đấy, là những sinh vật rất thị giác, và vị trí mà chúng ta đặt sự chú ý thị giác của mình và kích thước của khe hở sự chú ý đó, cho dù chúng ta đang nhìn vào một cái hộp nhỏ hay một cái hộp lớn, không phải theo nghĩa bóng mà là theo nghĩa đen, xác định khe hở của sự chú ý của chúng ta trong tương lai.
Nói cách khác, tôi nghĩ đây là một điều rất quan trọng vì khi chúng ta nhìn vào chân trời hoặc đi bộ qua một thành phố, bạn biết đấy, có thông tin chảy qua chúng ta, mà không cần chúng ta đặt mắt vào bất kỳ điểm cụ thể nào. Và mọi người không nhận ra điều đó cho đến khi họ thực hiện điều này và họ nghe điều này, nhưng điều đó rất thư giãn. Chúng ta nhìn vào chân trời, điều đó giúp chúng ta thư giãn, và đó là vì tầm nhìn toàn cảnh, tầm nhìn không phải chỗ cố định, liên quan đến việc giảm cảm giác kích thích tự động.
Vậy điều này đã được ứng dụng để dạy trẻ em và người lớn cách chú ý tốt hơn chưa? Bởi vì tôi nghĩ điều này rất có giá trị. Ý tôi là, đây là y học hành vi, như tôi thích gọi nó, bởi vì rõ ràng có sự thay đổi hóa học trong cơ thể chúng ta khi chúng ta thực hiện những điều này. Ý tôi là, ngoài những gì bạn vừa nói về công việc đang được thực hiện và, bạn biết đấy, những gì họ đang làm ở Trung Quốc, điều đó hoàn toàn phù hợp với những gì tôi vừa nói, tôi không biết đến bất kỳ ứng dụng nào khác. Và tôi nghĩ rằng nó có thể. Ý tôi là, tôi rất thích câu mà bạn vừa sử dụng, đúng không? Đó là, khi chúng ta hiểu về hóa sinh thần kinh cơ bản, hãy nói, điều đó thật tuyệt, nhưng bạn sẽ không thể trực tiếp thao tác hóa học thần kinh của mọi người. Không. Nhưng nếu bạn có thể thay đổi môi trường mà họ đang ở, hoặc bạn có thể thay đổi trạng thái mà họ đang ở, trạng thái hành vi, trạng thái nhận thức, trạng thái cảm xúc, thì đó là một cách hiệu quả, có thể hiệu quả, thực tế và đạo đức để có được tác động tương tự như vậy.
Tôi muốn nghỉ ngơi một chút và cảm ơn nhà tài trợ của chúng ta, AG1. AG1 là một loại đồ uống vitamin khoáng chất probiotic tất cả trong một với các adaptogen. Tôi đã uống AG1 hàng ngày từ năm 2012, vì vậy tôi rất vui mừng rằng họ đang tài trợ cho podcast này. Lý do tôi bắt đầu uống AG1 và lý do tôi vẫn uống AG1 là vì nó là bổ sung dinh dưỡng nền tảng chất lượng cao nhất và hoàn chỉnh nhất. Điều đó có nghĩa là AG1 đảm bảo rằng bạn đang nhận đủ các vitamin, khoáng chất và các vi chất cần thiết để tạo ra một nền tảng vững chắc cho sức khỏe hàng ngày của bạn.
AG1 cũng có probiotics và prebiotics hỗ trợ hệ vi sinh vật đường ruột khỏe mạnh. Hệ vi sinh vật đường ruột của bạn bao gồm hàng triệu vi sinh vật trải dài trên đường tiêu hóa của bạn và ảnh hưởng đến nhiều thứ như tình trạng hệ miễn dịch, sức khỏe chuyển hóa, sức khỏe hormone, và nhiều hơn nữa. Vì vậy, tôi đã liên tục nhận thấy rằng khi tôi uống AG1 hàng ngày, quá trình tiêu hóa của tôi được cải thiện, hệ miễn dịch của tôi trở nên mạnh mẽ hơn, và tâm trạng cũng như sự tập trung tinh thần của tôi ở mức tốt nhất. Thực ra, nếu tôi chỉ có thể chọn một loại bổ sung, thì đó sẽ là AG1.
Nếu bạn muốn thử AG1, bạn có thể truy cập vào drinkag1.com/huberman để nhận một ưu đãi đặc biệt. Chúng tôi sẽ tặng bạn năm gói du lịch miễn phí cùng với một năm cung cấp Vitamin D3K2 khi bạn đặt hàng AG1. Một lần nữa, hãy truy cập vào drinkag1.com/huberman để nhận ưu đãi đặc biệt này.
Đúng vậy, tôi nghĩ rằng có rất nhiều người, bao gồm cả tôi, nghĩ, “Được rồi, có cách nào để tôi có thể tăng cường mức độ tỉnh táo và sự chú ý của mình không?” Vâng, tôi có một bộ sưu tập caffeine này. Thực ra, phần giữa là nước. Đối với những người chỉ nghe, tôi có một bình mate, có nhiều caffeine trong đó. Tôi đã có một bình colbrumante, cũng có rất nhiều caffeine trong đó, thực sự là vài cái, và sau đó là nước ở giữa. Nhưng caffeine làm tăng mức độ tỉnh táo của chúng ta và do đó khả năng chú ý. Nhưng tôi nghĩ rằng hầu hết mọi người không quen sử dụng hành vi như một cách để tăng cường việc giải phóng nội sinh các hóa chất thần kinh làm tăng cảm giác kích thích và chú ý. Chúng ta thường có xu hướng quá phụ thuộc vào dược lý, và tôi không phản đối điều đó. Tôi sử dụng nó, rõ ràng là như vậy. Nhưng bạn nghĩ lý do gì, ý tôi là, bây giờ tôi đang yêu cầu bạn trở thành một nhà nhân chủng học văn hóa một chút. Bạn nghĩ lý do gì đã khiến mọi người ở Hoa Kỳ và Châu Âu chủ yếu tập trung vào ý tưởng rằng nếu bạn không thể chú ý dễ dàng, thì đó là một vấn đề dược lý, rằng các công cụ hành vi không hữu ích như vậy? Bởi vì thí nghiệm bạn mô tả thật thú vị. Nhìn vào những chấm gần nhau, không gian nhận thức của bạn sẽ trở nên gọn gàng hơn. Nhìn vào những chấm phân bố rộng hơn, và bạn có xu hướng phân tán nhận thức của mình. Nó trở nên gần như giống như một cuộc khám phá sáng tạo hơn. Có lẽ đây là lý do tại sao người bạn của tôi, Rick Rubin, người có tên được coi là đồng nghĩa với sự sáng tạo vì đã viết cuốn sách tuyệt vời đó, “Hành Động Sáng Tạo,” lại rất thích bầu trời, mây và hoàng hôn và không gian, không gian mở. Hiếm khi tôi nghe Rick nói, “Này, bạn nên nhìn chằm chằm vào một cái ống hút nước nhỏ.” Tôi muốn bạn cứ phát triển những gì bạn nghĩ là một số công cụ tốt hơn để cải thiện sự chú ý và tập trung, và bạn có nghĩ rằng chúng ta thực sự bị thách thức trong điều này như nhiều người giả định không? Vâng, tôi không nghĩ chúng ta bị thách thức như vậy.
Tôi nghĩ, như tôi đã đề cập trước đó, não của chúng ta chỉ đang thực hiện các phép toán mà nó đã được ban cho qua hàng triệu năm tiến hóa, đó là phân bổ sự chú ý, phân bổ hành vi, phân bổ sự tập trung, tùy thuộc vào việc môi trường có phong phú, mà tôi sẽ gọi là phong phú, hay nghèo nàn, có bao nhiêu nguồn khác nhau. Đó là những quy tắc mà não của bạn tuân theo, và bạn sẽ không thực sự thay đổi chúng. Bạn có thể điều chỉnh chút ít, dù đó là thông qua hóa học thần kinh hay những loại thứ khác, nhưng cuối cùng, trong trường hợp này, đó là não trong môi trường mà nó đang tồn tại.
Theo quan điểm của tôi, điều tốt nhất bạn có thể làm là chỉ cần thay đổi môi trường, để những thiết bị đó ra xa, để bạn có thể tập trung. Dù sao đi nữa, tôi không biết là mình còn nhiều điều gì để nói về chủ đề này.
Tôi nghĩ điều tuyệt vời ở đây là bạn đang chỉ ra thực tế rằng chúng ta có quyền kiểm soát. Chúng ta không phải thiếu thốn hay rối loạn nếu thấy khó khăn trong việc định hướng sự chú ý của mình, bởi vì chúng ta đã tự huấn luyện mình để cuộn xuống. Chúng ta đã tự huấn luyện để chuyển hướng sự chú ý của mình liên tục đến những điều mới. Như bạn có thể thấy, tôi rất thích can thiệp vào quá trình đó để mọi người có khả năng đưa mình vào công việc tập trung.
Tôi cảm thấy rằng tiến bộ trong cuộc sống tỷ lệ thuận với khả năng tập trung vào một thứ trong một khoảng thời gian nhất định, cho việc học ở trường, cho thể thao, cho các mối quan hệ, khả năng có một kết nối thực sự với ai đó. Chúng ta sẽ thảo luận về các tương tác xã hội một chút nữa, nhưng khi nói đến việc tìm kiếm thông tin, bạn có thấy rằng mọi người rơi vào các nhóm khác nhau về cách họ tìm kiếm thông tin không, và một số chủ đề hoặc dấu hiệu của những nhóm khác nhau đó là gì?
Đó là một câu hỏi hay. Chúng tôi chưa thực sự tiếp cận nó với ý tưởng rằng có những nhóm, mà thay vào đó, có thể nói rằng có một độ liên tục với việc là… Hầu hết mọi người đều ở giữa, tất nhiên, nhưng một số người thì tập trung cao độ, và bạn có thể hình dung một cách ẩn dụ với những người cực đoan và gần như bị cưỡng chế hành vi. Bạn không thể thoát ra khỏi một thói quen, và ở đầu kia là những người khám phá quá dễ dàng, vì vậy những người mà chúng tôi sẽ nói rằng họ bị rối loạn tăng động giảm chú ý, và mọi người rơi vào đâu đó trong phân bố đó.
Chúng tôi đã thấy rằng có sự khác biệt giữa các loài về vị trí của họ trên đó. Sự khác biệt là một chức năng của độ tuổi ở con người, vì vậy bạn chuyển từ việc khám phá quá nhiều sang tập trung hơn khi bạn già đi, và đó cũng là một trong những điều mà chúng tôi đã nói nhiều về sự biến đổi nơi bạn ở trên độ liên tục đó có thể khiến bạn thích hợp hơn hoặc kém hơn cho những loại nghề nghiệp khác nhau, những loại công việc khác nhau.
Không phải nói rằng con người không thể thay đổi, nhưng hãy nghĩ theo cách này. Bạn có một núm điều chỉnh từ rất tập trung đến một người khám phá chính, và sự sáng tạo đi kèm với điều đó. Một người có thể đến với núm điều chỉnh ở mức ba, người khác ở mức bảy, và bạn có thể giúp người ở ba có thể điều chỉnh lên năm, nhưng có lẽ không đến mười. Người ở mức bảy, bạn có thể nâng họ lên chín qua nhiều loại thực hành khác nhau.
Tôi nghĩ rằng rất quan trọng để nhận ra rằng mọi người thực sự khác nhau, và sự khác biệt đó chúng ta nhận thấy trong bối cảnh thần kinh về các vấn đề mà mọi người gặp phải với sự tập trung ở trường, v.v. Mọi người chắc chắn đang tự hỏi, “Chà, nếu tôi giỏi trong việc rơi vào một cái rãnh và tập trung sự chú ý của mình trong thời gian dài, có lẽ nó rõ ràng hơn về những loại nghề nghiệp mà người đó sẽ giỏi hơn, có thể là lập trình hay viết lách hoặc ai biết, vẽ.” Khi bạn có ai đó có xu hướng chuyển đổi giữa những thứ khác nhau, họ phù hợp với những nghề nào?
Đúng vậy, họ phù hợp với những nghề sáng tạo. Ngoài ra, là những nhà khởi nghiệp, thực sự, nếu bạn nhìn vào dữ liệu về các nhà khởi nghiệp, tỷ lệ vấn đề chú ý cao gấp hai, ba, bốn lần. Trong dân số chung, bạn cũng thấy rằng nó thường đi kèm với những vấn đề khác liên quan đến lo âu, rối loạn lưỡng cực, v.v. Họ đều nằm trong nhóm đó với một vấn đề thực sự về sự chú ý.
Chúng tôi làm việc với một nhóm ở Berkeley thực sự cung cấp hỗ trợ cho các nhà khởi nghiệp để họ có thể làm tốt nhất, làm điều họ giỏi, đó là sáng tạo và đổi mới, tôi nên nói vậy, nhưng khi họ cần sự tập trung đó thì họ có thể có. Chúng tôi đang có một dự án nghiên cứu lớn đang diễn ra ngay bây giờ, nhìn vào các nhà khởi nghiệp ở California và cũng là sinh viên MBA tại Wharton để cố gắng xác định tần suất của những vấn đề này và sau đó có thể cung cấp hỗ trợ cho họ.
Hỗ trợ đó có thể có nhiều hình thức khác nhau. Đó có thể là hỗ trợ tâm lý thực sự theo nghĩa là có thể là dược phẩm giúp tập trung sự chú ý, các loại thuốc như Ritalin, Adderall, có thể được sử dụng một cách hợp lý, nhưng không lấy đi nguồn năng lượng của những cá nhân đó. Nhưng trong những trường hợp khác, nó sẽ giống như việc thay đổi môi trường của họ, cung cấp một hệ sinh thái, nơi họ có thể học các thực hành tập trung, như chúng tôi đã nói, nơi khi họ xây dựng đội ngũ, họ có thể xây dựng những điểm mạnh bổ sung trong những người xung quanh họ để họ có khả năng thành công cao hơn.
Nền kinh tế của chúng ta phụ thuộc vào việc những người này thành công. Đó là nơi mà phần lớn hoạt động kinh tế đang đến từ những người bắt đầu kinh doanh nhỏ, những nhà khởi nghiệp và những người đổi mới, vì vậy điều đó hoàn toàn hợp lý khi làm như vậy. Tôi nghĩ rằng chúng tôi đã bỏ bê tất cả những điều này bây giờ, thực sự là điều tôi muốn nói trước đó về điều này, và nơi mà tôi nghĩ rằng khoa học thần kinh cung cấp cho chúng ta một công cụ mới để tiếp cận nhiều câu hỏi kinh doanh này, là hãy tưởng tượng bạn đang tuyển dụng, và bạn đang tuyển dụng khi chúng ta cần một kiểu sáng tạo.
Vì vậy, bạn đưa ra một quảng cáo và bạn nhận được hồ sơ và phản hồi và mọi người đến phỏng vấn.
Làm thế nào để bạn đo lường sự sáng tạo một cách thường xuyên?
Bạn hỏi: “Bạn sáng tạo đến mức nào?”
Và bạn trả lời: “Bạn thực sự muốn có công việc này.”
Bạn nói: “Đúng vậy, tôi rất sáng tạo.”
Hoặc bạn có thể cho họ một bài kiểm tra tính cách nào đó, chẳng hạn như Myers-Briggs hoặc một cái gì đó tương tự.
Và chúng ta biết rằng những thứ đó không chính xác lắm và sự tự báo cáo không chỉ có thể không chính xác mà còn bị thiên lệch và phụ thuộc vào ngữ cảnh.
Tại sao tôi ở đây?
Ai đang hỏi tôi câu hỏi?
Câu hỏi đó được hỏi bởi ai?
Trong khi khoa học thần kinh cho chúng ta công cụ để đo lường những điều đó một cách trực tiếp.
Và trong một số trường hợp, bạn có thể đo lường nó trực tiếp từ não, và chúng tôi thực hiện điều đó, nhưng điều đó sẽ không thực tiễn, không thể mở rộng, và không phải là thứ mà nhiều người sẽ muốn chấp nhận, hãy nói là trong vai trò ứng viên, mà tìm cách điều tra não mà không yêu cầu mọi người tự đánh giá bản thân.
Ví dụ, một số câu hỏi nhỏ có thể là gì?
Thực ra không phải là câu hỏi.
Một trong những điều mà chúng tôi đã làm là phát triển các trò chơi, như những trò chơi ngắn, rất thu hút, dựa trên các nhiệm vụ cụ thể mà chúng tôi biết để điều tra các mạch não nhất định, như việc tìm kiếm thức ăn, ví dụ, nơi mọi người thực sự đang thu hoạch quả mọng, hãy nói như vậy.
Và họ di chuyển, với mục tiêu là thu hoạch càng nhiều càng tốt.
Từ hành vi của họ, chúng tôi có thể xác định chính xác vị trí của họ trên cái continuum đó một cách toán học và nói, được rồi, trong bảng điều khiển mà chúng tôi tạo ra, như là, bạn đang nghiêng hơn về hướng trở thành một nhà đổi mới và kiểu khám phá sáng tạo và ít có khả năng trở thành, chẳng hạn, một người quản lý giỏi cần phải có, bạn biết đấy, một mức độ tập trung cao hơn.
Và chúng tôi làm điều đó cho một số khía cạnh khác nhau của hiệu suất nhận thức và cảm xúc.
Vì vậy, những thứ như, về mặt năng lực xã hội, ví dụ, và chúng tôi có một trò chơi nhỏ thực sự, nó giống như bóng đá mô phỏng, và chúng tôi đã cho khỉ chơi, con người cũng chơi, chúng tôi biết chính xác nó kích thích những gì từ não và những mạch nào mà nó phụ thuộc vào.
Và điều đó cho phép chúng tôi xác định một cách số học, bạn biết đấy, năng lực lập kế hoạch chiến lược của bạn hoặc lý thuyết tâm trí của bạn, việc hiểu suy nghĩ của đối thủ.
Và những trò chơi đó chúng tôi thấy, thực sự rất thỏa mãn khi chứng minh rằng những điều đó dự đoán được hiệu suất trong, bạn biết đấy, nhiều công việc khác nhau trong các công việc hiệu suất cao như chơi bóng đá, các cầu thủ bóng đá thực thụ, nhưng cũng trong quân đội, trong các hoạt động mạng.
Và vì vậy bây giờ chúng tôi đang khám phá và chúng tôi đang giúp, chúng tôi đã giúp hình thành một công ty khởi nghiệp ở Philadelphia với sứ mệnh thực sự, bạn biết đấy, là ra ngoài và cố gắng sử dụng những công cụ đó để xem liệu họ có thể làm tốt hơn so với cơ bản là một đống câu hỏi hay không.
Vâng, nó chắc chắn đi quá xa hơn những bài kiểm tra tính cách kiểu Myers-Briggs hoặc Enneagram thông thường, mà tôi nghĩ có giá trị nhất định.
Nếu không có gì khác, mọi người thích biết về bản thân và tôi thực sự nghĩ rằng việc phân loại bản thân một chút, theo như bạn là một ba trên Enneagram hay một bốn hay một tám?
Bạn biết đấy, chắc chắn sẽ cung cấp cho bạn một khung tham chiếu, nhưng vâng, nó không có vẻ rất hữu ích cho những loại môi trường làm việc mà bạn đang mô tả, trong khi những gì bạn đang mô tả nghe có vẻ tinh vi hơn nhiều.
Bạn đã đề cập đến lý thuyết tâm trí.
Chúng ta nên nói về lý thuyết tâm trí vì ở đây chúng ta trở lại với khoa học thần kinh thị giác, nhưng tôi có hiểu biết, bạn có thể cho tôi biết nếu tôi đúng hay sai, rằng như những loài linh trưởng cổ đại, một trong những đặc điểm ấn tượng hơn mà chúng tôi phát triển là khả năng chú ý đến một vị trí bằng mắt, nhưng lại chú ý đến những thứ khác ở bên lề.
Mọi người thường gọi điều này là hiệu ứng tiệc cocktail khác.
Hiệu ứng tiệc cocktail là khả năng chú ý đến một cuộc trò chuyện trong khi có những thứ ở nền, nhưng đây là hiệu ứng tiệc cocktail khác được mô tả như, bạn biết đấy, bạn đang ăn tối với ai đó và bạn lắng nghe họ và bạn chú ý đến họ, nhưng bạn cũng chú ý đến cuộc trò chuyện bên cạnh bạn hoặc có thể là ai đó ở quầy bar.
Bạn có thể điền vào những chỗ trống ở đó.
Đây là một khả năng tuyệt vời, bất kể nó được sử dụng cho mục đích gì, mà nhiều loài linh trưởng khác không có.
Theo những gì tôi biết, không loài nào khác có.
Vì vậy, điều này dường như là, chúng tôi biết rằng khỉ macaque có thể làm điều này, ví dụ, và con người thực hiện điều này một cách thường xuyên.
Chúng tôi giả định rằng tất cả các loài linh trưởng đều có khả năng này, và lời giải thích thích ứng là, tôi nghĩ, chính xác những gì bạn đang ám chỉ đến, đó là thực tế là khi bạn sống trong một xã hội phức tạp, nhiều cấp bậc với các mối quan hệ phân biệt, nơi những điều quan trọng với bạn là như gia đình của bạn, cấp bậc của bạn, địa vị của bạn, bạn bè của bạn, kẻ thù của bạn, tất cả những thứ đó, thì tạo ra một môi trường rất phức tạp để, như bạn đã nói, dành sự chú ý của bạn, vì nơi chúng ta nhìn thường là điểm tập trung của sự chú ý của bạn và những gì được nhấn mạnh, và những não bộ khác biết điều đó.
Vì vậy, bây giờ hãy tưởng tượng bạn là một con khỉ đầu chó, và bạn không phải là con khỉ đầu chó đứng đầu, và con khỉ đầu bầy, alpha ở đó, vì vậy bạn định hướng ánh mắt vào con khỉ alpha đó, nhưng có một con cái rất hấp dẫn ở đây mà bạn muốn biết cô ấy đang hướng đến đâu vì đó là một cơ hội giao phối tốt sau này.
Vì vậy, khả năng đó là khả năng phân tách sự chú ý của bạn khỏi sự chú ý công khai của bạn, những gì bạn đang nhìn vào và bí mật gia tăng và theo dõi những gì bạn đang thấy trong môi trường.
Và để liên kết điều này với lý thuyết về tâm trí, tôi nghĩ rằng điều đó là hợp lý và phù hợp với một số dữ liệu cho rằng lý thuyết về tâm trí, đó là cảm giác có thể suy luận được những gì người khác biết, những gì họ có thể thấy, những gì họ muốn, trạng thái tâm lý của họ, có thể khác với của bạn, phát triển thông qua cách mà khi còn là trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, chúng trải nghiệm việc đầu tiên là nhìn vào một người chăm sóc, duy trì sự chú ý với họ, và sau đó học cách theo dõi ánh nhìn của họ khi họ nhìn về một nơi nào đó và nói: “Này, đó là một cái táo,” hoặc bất cứ điều gì đó, rằng bạn cũng làm điều tương tự, và việc theo dõi ánh nhìn đó, sau đó, là dấu hiệu trước cho sự chú ý chung, và sự chú ý chung thực sự quan trọng cho sự phát triển của lý thuyết về tâm trí, đó là cảm giác của chúng ta về khả năng hiểu, dự đoán, suy luận những gì đang diễn ra trong đầu của người khác.
Tôi cảm thấy rằng sự giao thoa giữa sự chú ý ẩn và lý thuyết tâm trí, như bạn đã mô tả, đến từ giả định mà tôi có, đó là chúng ta thực sự có hai ánh sáng chú ý và chúng ta có thể kết hợp chúng, vì vậy tôi có thể đặt toàn bộ sự chú ý của mình vào bạn và những gì chúng ta đang nói trong khuôn mặt của bạn, v.v., tôi có thể chia sẻ sự chú ý giữa bạn và một cái gì đó ở góc kia, hoặc tôi có thể lấy ánh sáng chú ý thứ hai và đặt nó lên chính mình như, “Ô, tôi cần di chuyển sang một bên vì tôi có thể bị ngứa ở đùi,” hoặc điều gì như vậy.
Nhưng tôi không nghĩ rằng chúng ta có ba ánh sáng mà chúng ta có thể làm việc với rất dễ dàng. Có thể chúng ta có thể rèn luyện điều đó, nhưng mà tự nhiên chúng ta không có hơn hai ánh sáng chú ý.
Chúng ta có thể kết hợp hai ánh sáng chú ý này, và tôi cảm thấy rằng, tôi đã thực hành một chút về điều này chỉ vì tôi là một nhà thần kinh học và tôi thích thử nghiệm cách nâng cao mức độ tập trung của mình, chỉ cố gắng thực sự, như tôi đang làm ngay bây giờ, tôi đang nhìn vào bạn và hình dáng của bạn so với nền, tôi có thể quyết định làm nổi bật những đường biên đó.
Tôi không thực sự làm gì khác biệt về mặt hành vi, điều đó khác với vài khoảnh khắc trước, nhưng sau đó tôi cũng có thể giảm ánh sáng chú ý đó xuống một chút về cường độ. Vì vậy, tôi cảm thấy rằng chúng ta có hai ánh sáng chú ý mà chúng ta có thể gia tăng cường độ, và thông thường chúng ta không làm điều này một cách ý thức, thông thường chúng ta thì hơn vào phản ứng của kích thích.
Và tôi nghĩ về điều này rất nhiều trong thời gian gần đây vì, và xin lỗi vì đã nhắc đến các podcast trước đó, nhưng chúng ta đã có một nhà phân tâm học tuyệt vời, hoàn toàn xuất sắc, 84 tuổi, nhà phân tích Jungian có tên James Hollis trong podcast.
Ông đã nói về điều gì là con người và việc tạo ra một cuộc sống, và nó tóm gọn lại cơ bản thành hai điều, đó là thừa nhận rằng chúng ta thường ở trong phản ứng của kích thích suốt cả ngày và cách để hoạt động hiệu quả trong lĩnh vực đó là một phần lớn của cuộc trò chuyện, nhưng có một khía cạnh thiết yếu của cuộc sống, đó là thoát ra khỏi phản ứng kích thích và đưa ánh sáng chú ý đó vào bên trong và suy nghĩ và suy ngẫm, và sau đó quay lại vào phản ứng kích thích.
Và khi chúng ta chỉ ngủ, thức dậy và đi vào phản ứng kích thích suốt cả ngày, hoặc nếu chúng ta thiền suốt cả ngày và không ở trong phản ứng kích thích, cả hai đều không tốt, vì vậy đó là sự cân bằng.
Vì vậy, khái niệm về hai ánh sáng chú ý này, tôi rất muốn bạn nói với tôi rằng điều này giống như hoàn toàn vô lý, hoặc rằng nó hoạt động, tôi không cần được xác nhận ở đây, tôi chỉ đưa ra như một giả thuyết vì nó cảm thấy đúng với tôi, nhưng rõ ràng đó chỉ là một cảm giác.
Chà, tôi nghĩ rằng cảm giác đó là, theo như tôi biết, nhất quán với những gì chúng ta hiểu về cách chú ý có thể, bạn biết đấy, cách nó khuếch đại các tín hiệu hình ảnh hoặc những tín hiệu khác đang vào não của chúng ta và những cách mà chúng ta có thể kiểu như, tôi không biết nó được chia tách hoàn toàn hay nó kiểu như lan tỏa, bạn biết đấy, điều đó thực sự, bạn biết, nhìn như thế nào.
Nhưng bức tranh phong cảnh, hãy tưởng tượng đó là một phong cảnh của hoạt động thần kinh, và bạn có thể nâng cao hai cái gò hoặc chỉ một cái gò.
Và có vẻ như bạn không thể vượt qua điều đó. Điều đó thực sự rất, rất khó để đo được.
Và tôi nghĩ, bạn biết đấy, dữ liệu tốt nhất của chúng ta về điều đó đến từ việc ghi lại hoạt động của các nơ-ron trong khỉ macaque và khỉ trong khi chúng thực hiện nhiệm vụ phân biệt hình ảnh, bạn biết đấy, các loại nhiệm vụ phân biệt trực quan này.
Và tôi nghĩ rằng điều này sẽ rất, rất khó để thực sự đưa ra được loại hành vi đó từ chúng.
Chà, cả hai chúng ta đều đồng ý, tôi biết vì chúng ta đã trò chuyện trước khi bắt đầu ghi âm rằng một số loại kích thích thực sự thu hút sự chú ý của chúng ta và ảnh hưởng đến quyết định và đánh giá của chúng ta về những thứ bên ngoài thế giới.
Vì vậy, hãy nói với tôi về “phim khiêu dâm khỉ”.
Được rồi, chúng tôi chưa bao giờ gọi nó là “phim khiêu dâm khỉ”. Nhưng nhiều người đã nói rằng, bạn biết đấy, bất kể tôi làm gì khác trong sự nghiệp của mình, điều đó sẽ nằm trên bia mộ của tôi.
Người đàn ông này đã nghiên cứu, giải mã sinh học thần kinh của “phim khiêu dâm khỉ”. Được rồi, vì vậy hãy quay lại một cách xa xưa, bạn biết đấy, và vì vậy khi tôi còn là một nhà nhân chủng học và tôi ra ngoài và quan sát khỉ, và rất rõ ràng rằng có những điều nhất định trong thế giới là quan trọng đối với chúng và chúng ưu tiên, và những điều đó rất giống với những điều mà chúng ta cũng làm.
Vì vậy, chúng chú ý đến nhau, đến khuôn mặt của nhau, nhưng cũng đến các dấu hiệu khác. Và những dấu hiệu này dường như có ý nghĩa thích nghi, đúng không, rằng chúng liên quan đến khả năng sống sót và sinh sản của bạn, đó là mục tiêu của tiến hóa.
Đó là tất cả những gì thực sự quan trọng, được không? Và những điều đó là gì?
Chà, đó là dấu hiệu về trạng thái, như vậy ai là người thống trị, ai là người phụ thuộc, ai có thể lấy đồ của tôi, ai mà tôi phải coi chừng, ai mà tôi có thể, bạn biết đấy, thống trị và lấy đồ từ.
Và những dấu hiệu về cách, bạn biết đấy, để tạo ra những cơ hội giao phối chất lượng. Và nếu bạn nhìn vào các loài linh trưởng không phải người, chúng thể hiện những điều đó rất nổi bật, phải không?
Xin chào, bạn biết đấy, con đực có những chiếc răng nanh lớn và chúng có những đặc điểm thể chất nổi bật, rất hàm vuông, và tất cả những thứ đó. Còn con cái, ví dụ, ở loài khỉ macaque thể hiện trạng thái của chúng, trạng thái hormone của chúng, mức độ nhạy cảm với việc giao phối và khả năng rụng trứng vào thời điểm đó thông qua sự sưng và màu sắc ở khu vực màng giữa (perineum). Đây là một từ hay cho các bạn nghe, màng giữa, mà tôi nghĩ là đã được đưa vào tài liệu khoa học thần kinh. Đó chính là khu vực vùng hậu môn và sinh dục. Đó là nơi mà chúng đang thực hiện rất nhiều, tín hiệu của ai đó ở đây.
Nghe này, một nhà nghiên cứu khác cũng rất xuất sắc, Tiến sĩ Shana Swan, xin lỗi, Shana Swan, đã đến đây để nói về phthalates và vi nhựa cùng các chất gây rối loạn nội tiết. Bà ấy đã dành cả sự nghiệp để nghiên cứu về điều này và là một nhà khoa học rất nghiêm túc. Bà ấy đã nói về việc kích thước của vùng đáy (taint) đang giảm ở con đực do các chất gây rối loạn nội tiết tiếp cận bào thai trong quá trình mang thai. Đây là một hiệu ứng thống kê rất rõ ràng. Tôi biết rằng chúng ta sẽ có một cuộc thảo luận về khả năng sinh sản sau này vì bạn cũng đã làm việc về vấn đề này.
Vậy nên chúng ta có thể nói về vùng màng giữa, và giờ đây mọi người đã biết chúng ta đang nói về điều gì. Vậy con cái thể hiện khu vực màng giữa của chúng khác nhau khi chúng đang rụng trứng. Đúng vậy. Nó trở nên đỏ hơn, đầy đặn hơn, v.v. Vì vậy nếu bạn đến sở thú và bạn chỉ cần nói, bạn thấy những con khỉ có bụng đỏ, bụng đỏ lớn, thì đó là những con cái. Hóa ra con đực cũng làm điều đó. Vậy nên con đực tín hiệu, kiểu như, thông qua mức testosterone lưu thông của chúng bằng cách vùng đáy của chúng đỏ như thế nào. Và thực tế, bạn thậm chí có thể thấy kích thước vật lý của tinh hoàn của chúng là một chỉ thị khá tốt trong một hàng đợi. Và ở khỉ rhesus, cũng có một số tín hiệu quanh mắt mà trở nên tối hơn một chút.
Lý thuyết là con người, lâu nay, người ta nói, ôi, con người không thể hiện bất cứ điều gì về trạng thái sinh học hormone của họ để thúc đẩy tính một vợ một chồng và tất cả những thứ như vậy. Có vẻ như tính một vợ một chồng không phải là, tính một vợ một chồng không có vẻ như, tính một vợ một chồng về mặt giao phối không có vẻ như là chiến lược chiếm ưu thế ở con người. Gọi nó là như vậy. Đúng vậy. Nhưng chỉ để chắc chắn rằng tôi hiểu rõ điều này, từng có thời người ta nói rằng con người không tín hiệu trạng thái hormone của họ. Và lý do mà mọi người nói như vậy là vì đó là một sự thúc đẩy cho hành vi một vợ một chồng, điều này thực sự không đúng ở con người.
Chà, điều này thực sự quay trở lại với Darwin, người đã lý thuyết rằng trong quá trình tiến hóa của con người, khi mà tính một vợ một chồng trở nên thích nghi hơn vì những lý do nào đó, tất cả đều là suy đoán. Rằng những tín hiệu này bị ẩn đi để con đực không bị khuyến khích tìm kiếm cơ hội giao phối khác bên ngoài mối quan hệ một vợ một chồng của bạn. Và điều này sẽ giữ cho sự tập trung quay trở lại với đối tác của bạn. Nhưng bạn biết đấy, tất cả dữ liệu có sẵn, cả từ việc các xã hội được các nhà khoa học phương Tây tiếp xúc, như việc liệu có thực hành đa thê hay không, đến những gì mà chúng ta hiểu về việc giao phối ngoài cặp, như con cái, v.v., rằng, bạn biết đấy, tính một vợ một chồng nghiêm ngặt dường như không phải là chiến lược vượt trội.
Bây giờ điều này cũng nhất quán với quan sát rằng, bạn biết đấy, chúng ta là một loài có tình trạng dị hình theo giới tính. Nếu bạn, biết đấy, khi bạn nhìn vào vương quốc động vật, đặc biệt là các loài linh trưởng, những loài linh trưởng nghiễm nhiên phải kết đôi, thì con đực và con cái thực sự không khác nhau nhiều. Nếu bạn nhìn vào marmosets hoặc tamarins. Về kích thước cơ thể. Kích thước cơ thể, màu sắc, bạn biết đấy, những đặc điểm tình dục nổi bật. Cấu trúc não cũng vậy. Đó là một điểm thú vị khác mà chúng tôi có thể quay lại, nhưng ngay cả khi bạn chỉ nhìn vào kích thước não, kích thước não tương đối với kích thước cơ thể, điều đó là nhỏ nhất trong các loài kết đôi một vợ một chồng. Sự khác biệt về kích thước não. Không phải giữa con đực và con cái, mà chỉ tổng thể, và nó dường như tăng lên với kích thước nhóm và độ phức tạp của nhóm.
Nó hơi khác, nhưng có một điểm ở đó rằng, bạn biết đấy, các loài kết đôi một vợ một chồng trông rất, rất khác nhau, đúng không? Nó, nó. Khác biệt. Khác với chúng ta. Nó thực sự không bình thường. Hãy nói như vậy. Vậy nên, thật sự là không bình thường, đúng không? Trong các loài thú nói chung, nó rất không bình thường ở các loài linh trưởng. Chỉ có một vài, bạn biết đấy, các loài linh trưởng một vợ một chồng, các loài linh trưởng phải kết đôi. Và nhìn chung, hành vi của chúng không phức tạp hoặc rắc rối như những cá nhân sống trong các xã hội mà có rất nhiều điều diễn ra liên quan đến việc lập kế hoạch để đạt được cơ hội giao phối thông qua, bạn biết đấy, thông qua kiểu như mạo hiểm thể chất hoặc thông qua, bạn biết đấy, việc kết bạn, v.v. Có một sự bùng nổ của các chiến lược khác nhau cần nhiều tính toán tinh thần hơn, dường như đi kèm với việc tăng kích thước não, kích thước vỏ não.
Điều này hợp lý từ góc độ như có nhiều vỏ não trước trán hơn, hơn nhiều chiến lược phụ thuộc vào bối cảnh và ra quyết định, và có thể dựa trên, dường như với nhiều vỏ não trước trán hơn, một loài có thể kết hợp các giá trị khác nhau của bạn tình. Có thể liên quan đến trạng thái hormone, và tôi muốn đảm bảo rằng chúng ta trở lại với điều đó, cách con người biểu đạt trạng thái hormone, nhưng cũng có thể liên quan đến, bạn biết đấy, tiềm năng sinh sản liên quan đến phân bổ tài nguyên hoặc liệu rằng người đó có thể là một người chăm sóc tốt hay không.
Ý tôi là, có rất nhiều yếu tố bổ sung có thể được đưa vào, và việc làm việc với nhiều biến một cách linh hoạt đòi hỏi nhiều diện tích thần kinh hơn, chủ yếu ở vỏ não trước, đúng không?
Chắc chắn rồi, tuy nhiên, tôi sẽ dựa trên một bài báo mà chúng tôi đã công bố vào năm ngoái trên tạp chí Nature, tôi sẽ nói rằng những khái niệm của chúng tôi về sự phân chia như là nơi mà những thứ nằm trong não và cách chúng được mã hóa, tôi nghĩ rằng sẽ thay đổi rất nhiều, và có một số nghiên cứu khác đã được công bố trong khoảng một năm qua củng cố điều này.
Và vì vậy, đây là một bài báo trong đó chúng tôi đã thực hiện điều gì đó không tưởng, tôi nghĩ, trong lịch sử của lĩnh vực thần kinh học, đó là tất cả về việc giảm thiểu, hãy làm cho thí nghiệm đơn giản nhất có thể. Chỉ một điều rất nhỏ, đúng không, và chúng tôi sẽ tìm ra điều đó nằm ở đâu trong não.
Và đó là truyền thống trở lại với Hubel và Weisel, đúng không?
Các nghiên cứu của Hubel và Weisel, ông bà khoa học của tôi, không, cuối cùng chúng tôi cũng phải làm điều đó sớm hay muộn, họ đã thắng giải Nobel vì sự hiểu biết của họ, vì cách phân tích nền tảng thần kinh của thị giác, tính linh hoạt của thần kinh, v.v. Torsten vẫn còn sống, tôi nghĩ ông ấy khoảng 100 tuổi bây giờ. Lần cuối tôi gặp ông ấy, ông ấy 96 và vẫn còn chạy bộ và làm nghệ thuật.
David đã qua đời, thật tuyệt vời, bạn có thể tra cứu, H và W, chúng tôi gọi họ là Hubel và Weisel, họ nằm trong số những người vĩ đại nhất của thần kinh học, và chúng ta sẽ quay lại với điều này.
Làm ơn, hãy giải thích cho chúng tôi bài báo này đã chỉ ra điều gì, và sau đó chúng ta sẽ nói về cách con người báo hiệu trạng thái hormone của họ.
Và tôi sẽ quay trở lại với Monkey Porn, tôi hy vọng, vì nó thực sự gần gũi với quá khứ. Chúng ta sẽ không để Monkey Porn ở lại trong quá khứ, nó quá gần gũi với trái tim tôi.
Được rồi, vậy nên, Hubel và Weisel, bạn biết đấy, chúng ta sẽ thực sự đơn giản hóa, vì bạn biết đấy, đó là cách chúng ta tìm ra chính xác cách mọi thứ hoạt động, nhưng đó không phải là những gì trí não của chúng ta làm, đó không phải là môi trường mà trí não của chúng ta đang ở, tôi có nghĩa là, khi bạn ra ngoài thế giới, bạn gặp phải một môi trường thị giác phức tạp đến tuyệt đối, môi trường xã hội, và những gì bạn làm trong bất kỳ khoảnh khắc nào phụ thuộc vào những gì bạn đã trải nghiệm gần đây, những gì bạn nghĩ có thể xảy ra tiếp theo, những gì có thể đã xảy ra tuần trước trong một hoàn cảnh tương tự, nó thật sự rất phức tạp, và nó phản ánh tất cả những lợi ích và giá trị cạnh tranh khác nhau, và điều đó cũng đúng với khỉ, được không?
Và vì vậy, chúng tôi đã thực hiện giấc mơ, thí nghiệm trong giấc mơ của tôi từ khi tôi còn là một nhà nhân chủng học, đó là loại bỏ phòng thí nghiệm, được không, và thay vào đó chúng tôi đã ghi lại mà không dây từ hàng nghìn tế bào thần kinh trong não ở vỏ não trước, mà bạn đã đề cập, và chúng tôi thường nghĩ rằng nó quan trọng cho việc ra quyết định và đặt ra mục tiêu và bối cảnh, và cũng là một khu vực thị giác cấp cao ở thùy thái dương, điều này quan trọng cho việc cảm nhận các đối tượng và, bạn biết đấy, có lẽ là khuôn mặt và những thứ tương tự, vì vậy có vẻ như, bạn biết đấy, một ở cấp độ đầu vào và một ở cấp độ bậc cao hơn.
Chúng tôi thực hiện điều này chủ yếu vì một số giới hạn công nghệ, nhưng hóa ra đó thực sự là một điều tốt vào cuối cùng vì nó cho chúng tôi biết điều gì đó thật sự khác thường.
Vậy điều chúng tôi đã làm là để cho khỉ chỉ cần là khỉ với nhau, được không?
Vì vậy chúng tôi có một con đực với bạn con cái của nó, hoặc một con đơn độc với bạn con cái ở phía bên kia của, bạn biết đấy, một cái vách ngăn bằng nhựa plexiglass, và sau đó có thể có các con khỉ khác hiện diện, như là những người quan sát, như đang theo dõi những gì chúng đang làm hay không, và sau đó chúng tôi cũng đã đưa ra thách thức cho chúng, như là sinh viên tốt nghiệp của tôi sẽ vào và như là, bạn biết đấy, đe dọa một trong những con khỉ, và điều này gây ra rất nhiều sự kích thích và hồi hộp.
Chúng tôi sẽ phải nói cách bạn đe dọa các con khỉ, bạn biết đấy, nhìn đi, chúng tôi chỉ giống như những con khỉ to lớn không có nhiều lông đối với chúng, và điều đó có nghĩa là, để đe dọa chúng, bạn nhìn thẳng vào chúng.
Vâng, bạn nhìn vào chúng, và bạn, vâng, nếu bạn đến sở thú, mọi người, và bạn nhìn thẳng vào một con khỉ và bạn mỉm cười, đó là một mối đe dọa.
Nếu bạn muốn làm bạn với các con khỉ, hãy đập môi lại, đó là một hành động cảm tình.
Nó gần như giống như chúng tôi đang thổi hôn nhau, bạn nhận thấy chúng tôi cả hai đều quay đi.
Có thể đó là nơi mà điều đó xuất phát.
Chính xác.
Vì vậy, đây là, bạn có một thí nghiệm tự nhiên.
Và vì vậy thay vì có một, bạn biết đấy, thay đổi một điều, những con khỉ này đã tham gia vào khoảng 27, 28 loại hành vi khác nhau, được không, chúng, bạn biết đấy, chúng sẽ tìm kiếm thức ăn, gãi, chúng chải chuốt cho nhau, chúng đe dọa, chúng cưỡi, chúng làm mọi thứ mà khỉ làm, đúng không.
Và sau đó chúng tôi cũng, bạn biết đấy, trong khi chúng tôi đã thay đổi bối cảnh cũng như vậy.
Và như vậy điều đó như là phá vỡ mọi giới hạn của sự phức tạp trong một thí nghiệm thông thường.
Và chúng tôi đã tìm thấy gì?
Chúng tôi phát hiện rằng các tế bào thần kinh trong cả hai khu vực này, chúng không thể phân biệt được, đã bị điều chỉnh, chúng bị ảnh hưởng, tần suất bắn của chúng, hoạt động của chúng bị ảnh hưởng bởi những hành vi mà các động vật tham gia, và những gì những con động vật khác tham gia nữa.
Vậy ai đang ở xung quanh?
Ai đang theo dõi tôi?
Có phải là con đực, bạn biết đấy, X hay con cái Y?
Và điều đó, và điều thực sự bất ngờ là, trước hết, bạn thấy những tín hiệu này, chúng về cơ bản là giống nhau.
Hai phần này của não được cho là rất, rất khác nhau.
Và tế bào thần kinh trung bình quan tâm đến, bạn biết đấy, khoảng bảy điều thay vì, bạn biết đấy, chỉ một hoặc hai, được không, như một tế bào bà, bạn biết đấy, đó là một ý tưởng về cách mà não mã hóa những thứ như là có một tế bào thần kinh chỉ phản ứng với bà của bạn, đúng không?
Một điều gì đó giống như vậy.
Tế bào Jennifer Aniston.
Tế bào Jennifer Aniston, rất nổi tiếng.
Tế bào Barack Obama.
Và bây giờ có câu hỏi về việc liệu chúng có trong một mối quan hệ hay không.
Đó là lý do tôi đã mang nó đến.
Nhưng thực tế là điều đó đã có trong bài báo, có những nơ-ron trong vỏ não phản ứng với Jennifer Aniston một cách cụ thể, có những tế bào phản ứng với Jennifer Aniston, Barack Obama một cách cụ thể, và tôi đoán cũng có những nơ-ron phản ứng với Donald Trump. Có lẽ khá nhiều, phải không? Và tôi cũng đoán rằng có những nơ-ron phản ứng với Biden. Có thể, có thể.
Vậy nên, bạn đang nói rằng hai vùng não rất khác nhau có thể phản ứng rất giống nhau với những thứ tương tự. Và đó là một phát hiện thú vị. Phát hiện thú vị thứ hai, theo hiểu biết của tôi, là các nơ-ron đang chú ý, không chỉ đến những gì bạn nhìn vào, nơi mà con khỉ đang nhìn, mà còn là ai đang nhìn chúng, ai còn xung quanh và mục tiêu là gì. Vậy là từng nơ-ron đang đa nhiệm. Chúng đang đa nhiệm. Hiểu rồi.
Hoặc như chúng ta nói, đang đa luồng, nhưng thực sự đó cũng giống như đa nhiệm. Và điều này đặt ra nhiều câu hỏi thú vị. Tại sao? Tại sao? Tại sao những tín hiệu này lại phân tán khắp nơi? Có vẻ như thực sự là như vậy, phải không? Một ý tưởng đang được đưa ra là vì, nếu bạn, hãy nói là một vùng thị giác, những nơ-ron thị giác đó có thể cần biết bối cảnh mà một cái gì đó đang xảy ra để mã hóa tín hiệu đó một cách chính xác, đúng không? Bởi vì ý nghĩa của tín hiệu đó là quan trọng. Đó là một con khỉ khác. Như khi tôi nhìn bạn, chuyện này quan trọng rằng chúng ta đang ở trong bối cảnh này tại California và tôi đã bay đến đây ngày hôm qua và tất cả những điều đó có thể thực sự rất, rất quan trọng cho những gì bộ não của tôi làm với thông tin đó, như là cách tôi mã hóa nó, những gì tôi đặt vào trí nhớ, v.v.
Vì vậy, đó là một giả thuyết mà tôi nghĩ rằng tất cả chúng ta đều đang suy xét vì sẽ là sự phạm thượng nếu nói rằng như, thực sự đó chỉ là một cái gì đó giống như quan điểm của Carl Lashley về não bộ rằng nó chỉ là một mớ hỗn độn lớn. Vâng. Vì vậy, trong 30 giây, Carl Lashley đã thực hiện một thí nghiệm rất quan trọng về khả năng đồng nhất của vỏ não, nơi mà trên thực tế đã có hàng thập kỷ thí nghiệm với mọi người tạo ra tổn thương ở một vùng nhất định của não và quan sát sự thiếu hụt hành vi, Lashley quyết định thực hiện thí nghiệm tương tự và nhận ra rằng bất kể là vùng nào của vỏ não, điều này rất quan trọng mà đó chính là vỏ não mà ông ta đã mổ ra tổn thương, loại bỏ nó, đặt nó trong một đĩa bên cạnh, trong trường hợp của ông, tôi nghĩ là chuột. Ông ấy không quan sát thấy sự thiếu hụt nào trong hành vi, ít nhất là sự thiếu hụt đó không kéo dài, nhưng bạn thấy điều này trong dữ liệu của khỉ và con người. Bạn có thể tạo tổn thương ở một vùng não, thấy một thiếu hụt lớn. Tôi biết tôi đang nói với bạn những gì bạn đã biết, Michael, nhưng tôi nghĩ hầu hết mọi người không nhận ra điều này. Một tổn thương não có thể dẫn đến một sự thiếu hụt lớn trong hành vi mà sau đó được phục hồi theo thời gian nhờ vào khả năng tái cấu trúc, trừ khi bạn bắt đầu đào sâu vào các vấn đề phức tạp hơn của não và nơi mà các tổn thương dẫn đến các thiếu hụt vĩnh viễn trừ khi có một can thiệp nào đó được thực hiện.
Vâng, vỏ não dường như có thể hơi giống, tôi không muốn nói là đồng nhất, nhưng nó rất linh hoạt, rất thích ứng và có khả năng tái cấu trúc cao. Đây là một phát hiện thực sự thú vị, tôi nghĩ vậy, và chúng tôi có thể decode từ quần thể nơ-ron chính xác những gì từng con động vật đang làm và ai đang xung quanh và ai đang quan sát. Điều đó, theo tôi là rất thỏa mãn. Nhưng điều khiến tôi kích thích nhất, điều thú vị nhất, tôi nghĩ rằng phát hiện này thực sự hay cho các nhà nghiên cứu thần kinh, nhưng đối với những người nghiên cứu về động vật linh trưởng, các nhà nhân chủng học trong tôi, phát hiện thú vị nhất là chúng tôi phát hiện ra khả năng nhận thức, khả năng tâm lý cho các mối quan hệ xã hội của chúng tôi.
Vì vậy, với những con khỉ, một phần lớn cách mà chúng xây dựng và duy trì các mối quan hệ là thông qua việc chăm sóc lẫn nhau. Vì vậy, khi chúng đi và xoa lông cho nhau, và đó là cách bạn kết bạn. Đó là cách bạn tạo liên minh. Điều đã được quan sát, trở lại thời điểm khi những con khỉ lần đầu tiên được theo dõi, là chúng có xu hướng rất công bằng. Nếu tôi đầu tư hai phút vào bạn, bạn sẽ cuối cùng đầu tư hai phút lại cho tôi. Có thể điều đó không xảy ra ngay lập tức, nhưng chúng ta sẽ cân bằng lại. Nó sẽ trở nên công bằng. Và điều đó đã nêu lên một ý tưởng, mà hầu hết mọi người nghĩ là nực cười, rằng, ôi, hoá ra chúng thực sự theo dõi và ghi chú tất cả những điều này. Chúng có một quyển sổ cái cho các khoản đầu tư và rút lui trong mối quan hệ xã hội này.
Để làm cho nó rõ ràng hơn cho người nghe, hãy nghĩ về điều đó như khi bạn nhắn tin cho một người bạn và họ nhắn lại cho bạn. Và sau đó bạn nhắn cho họ, và bạn nhắn cho họ lần nữa, và bạn nhắn cho họ lần nữa, và bạn tự hỏi, liệu tôi có đang bị bỏ rơi? Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây? Tại sao bạn không nhắn tin? Bạn bắt đầu cảm thấy cảm giác cấp bách đó, bị phản bội, như, tôi sẽ không nhắn cho bạn. Không, tôi sẽ chờ. Tôi sẽ chờ cho đến khi bạn nhắn lại cho tôi. Đó là một cảm giác tương tự. Chúng ta có cảm giác này – và thực tế là, khi chúng ta nghĩ về tất cả những thứ đang diễn ra về mặt xã hội-chính trị liên quan đến các mối quan hệ công bằng, tôi nghĩ rằng điều này có ý nghĩa với điều đó.
Vì vậy, chúng tôi đã làm một điều mà trước đây chưa từng được thực hiện, đó là chúng tôi đã theo dõi từng tương tác chăm sóc nào xảy ra giữa những con khỉ này trong nhiều tháng. Bởi vì chúng tôi có thể. Chúng tôi đã có camera theo dõi chúng, và chúng tôi đã sử dụng công nghệ nhận diện hình ảnh để làm tất cả điều đó, theo dõi. Và đúng vậy, chúng hoàn toàn công bằng. Nhưng đôi khi mất vài phút để cân bằng. Đôi khi mất vài tuần. Bạn nợ tôi, bạn nợ tôi. Và rồi nó sẽ quay trở lại. Điều chúng tôi phát hiện là trong não, ở cả hai vùng não này, chúng tôi mang theo khả năng tâm lý đó mà theo dõi chính xác. Ai nợ ai cái gì? Tuyệt vời.
Họ đã dành bao nhiêu thời gian để chăm sóc? Điều đó đã làm tôi ngạc nhiên. Bởi vì chúng ta đều cảm thấy điều đó, đúng không? Đó là một trong những điều nổi bật nhất trong cuộc sống của chúng ta.
Tôi muốn tạm dừng một chút và ghi nhận nhà tài trợ của chúng tôi, BetterHelp. BetterHelp cung cấp liệu pháp chuyên nghiệp với một nhà trị liệu có giấy phép được thực hiện hoàn toàn trực tuyến.
Bây giờ, cá nhân tôi đã tham gia trị liệu hàng tuần hơn 30 năm. Ban đầu, tôi không có sự lựa chọn nào. Đó là một điều kiện để được phép ở lại trường. Nhưng rất nhanh sau đó, tôi nhận ra rằng trị liệu là một thành phần cực kỳ quan trọng cho sức khỏe tổng thể của một người. Về cơ bản, có ba điều mà một liệu pháp tuyệt vời cung cấp. Đầu tiên, nó tạo ra mối quan hệ tốt với ai đó mà bạn có thể tin tưởng và nói chuyện về gần như bất kỳ vấn đề nào. Thứ hai, nó có thể cung cấp sự hỗ trợ dưới hình thức hỗ trợ tinh thần và hướng dẫn có định hướng. Và thứ ba, trị liệu chuyên nghiệp có thể cung cấp những hiểu biết hữu ích. BetterHelp giúp bạn rất dễ dàng tìm được một nhà trị liệu chuyên gia mà bạn có thể hòa hợp và có thể cung cấp cho bạn ba lợi ích đến từ trị liệu hiệu quả. Hơn nữa, vì BetterHelp cho phép trị liệu diễn ra hoàn toàn trực tuyến, điều này rất tiết kiệm thời gian và dễ dàng để phù hợp với một lịch trình bận rộn. Không cần phải di chuyển đến văn phòng của nhà trị liệu, ngồi trong phòng chờ, không có giao thông, không có vấn đề về đậu xe, v.v. Nếu bạn muốn thử BetterHelp, bạn có thể vào betterhelp.com/huberman để được giảm giá 10% cho tháng đầu tiên. Một lần nữa, đó là betterhelp.com/huberman. Điều này giải thích rằng, thỉnh thoảng, tôi nhận được tin nhắn từ một người bạn rằng, “Cuộc trò chuyện thật tuyệt,” nghĩa là họ đã nhắn tin cho tôi rất nhiều trước đó và tôi không phản hồi. Phần nào trong số đó có liên quan đến tôi, cách mà tin nhắn được lưu trữ, chúng có thể trôi xuống và sau đó thật khó để tìm thấy, và tôi là một người có phản hồi lâu, nhưng rồi thì tôi lại trả lời, không phải cố ý, tôi sẽ lên máy bay và như thể, “Ô, đúng rồi, tôi sẽ quay lại những tin nhắn từ vài tuần trước và đáp lại chúng hoặc từ vài ngày trước.” Tôi thấy memo giọng nói là một giải pháp tốt cho điều này. Tôi có một vài người trong cuộc sống mà tôi chủ yếu giao tiếp qua memo giọng nói, và thật thú vị là nhóm của tôi ở đây, chúng tôi có một nhịp điệu và sự cân bằng rất nhất quán trong việc tài khoản. Ngay cả độ dài tin nhắn, tôi cũng ổn với một tin nhắn một từ hoặc thậm chí một chữ cái duy nhất và tôi cũng ổn với một bài tiểu luận, nhưng một số mối quan hệ thì bạn không làm như vậy. Điều này là gì? Chỉ vì tôi không thể tự kiềm chế, khu vực não nào đang theo dõi tài khoản này hay đây có phải là một mạng lưới không? Đó là một mạng lưới. Ồ, tuyệt quá. Tôi sẽ nói về các khu vực não với mọi người. Điều này thật tuyệt vời. Tôi nghĩ rằng thay vì mọi người nói về ngôn ngữ tình yêu, có phải là chạm vào thể xác không? Có phải là hành động phục vụ không? Tôi nghĩ có một số từ của bạn thì cũng là khẳng định. Tôi đoán rằng một số người đang theo dõi điều này rất cẩn thận trong con người và cân bằng tài khoản, và ý tưởng về ngôn ngữ tình yêu kiểu như năm hành động hỗ trợ hoặc năm sự kiện tiếp xúc vật lý, bất cứ điều gì bạn muốn gọi. Tôi biết tôi thực sự nghe như một nhà khoa học, một người đam mê. Liệu chúng có tương đương với năm câu khẳng định không? Những gì tôi thu thập được là bộ não có lẽ đang tính toán những điều này trên cơ sở từng cá nhân, vì vậy không phải là năm câu tương đương với năm hành động phục vụ, nhưng có thể là có một số giá trị nội tại rất toán học. Bạn đang cố gắng để cân bằng sổ sách. Tôi nghĩ rằng nó rất toán học, nhưng tôi muốn chỉ ra rằng trong các cặp khỉ, chúng tôi đã mở rộng điều này đến nhiều con khỉ trong một cánh đồng lớn, nhưng chúng là những đối tác ngang hàng. Nó có ý nghĩa rằng sự cân bằng đó gần như là một cho một, và chúng tôi biết rằng các nghiên cứu về khỉ hoang dã, động vật linh trưởng hoang dã cho thấy rằng sự chuyển đổi như đô la sang peso hoặc bất cứ điều gì không phải là một cho một nếu có điều gì khác trong mối quan hệ đó, vì vậy nếu có một sự chênh lệch quyền lực, thì giống như nếu bạn là con đực beta và bạn đang chải chuốt cho con đực alpha, có thể mất 100 phút chải chuốt cho con đực alpha mà bạn chỉ nhận lại một lần chải, hoặc quan trọng hơn, bạn chải chuốt cho con đực alpha trong nhiều tháng và năm, và rồi anh ta sẽ đến và cứu mạng bạn khi bạn gặp một cuộc tấn công hung hãn từ một cá thể khác. Vì vậy, bạn thấy có cái gì đó, tôi nghĩ đó là những gì bạn đang nói đến với ngôn ngữ tình yêu, đó là có một loại tiền tệ tiềm ẩn, nhưng giá trị của tiền tệ đó đối với mỗi cá nhân thì khác nhau tùy thuộc vào những gì mà họ, tôi không biết nguồn gốc của sự biến đổi đó đến từ đâu, nhưng phụ thuộc vào điều gì quan trọng nhất, điều gì nổi bật nhất với họ, và rồi cũng có thể là quan hệ đó như thế nào, và nếu có sự chênh lệch quyền lực, nếu có bất kỳ loại chênh lệch nào khác. Cách mà các động lực quyền lực trực tuyến hoạt động thật thú vị để quan sát trên X, nơi con người có xu hướng trở nên hơi chiến đấu hơn đôi chút, không phải ai cũng như vậy, nhưng tôi đã nhận thấy khái niệm “đừng cho mấy kẻ khiêu khích điều gì.” Như ai đó nói điều gì đó xúc phạm và bạn không tôn trọng họ với một phản hồi. Bạn chỉ để nó trôi qua, rằng điều đó sẽ hoàn thành một số loại mạch thưởng, vì những gì họ thực sự muốn không phải là hại danh tiếng của bạn mà là được công nhận rằng ý kiến của họ có ý nghĩa. Và mạng xã hội, miễn là mọi người có quyền truy cập vào một tài khoản, một cách hiệu quả san bằng sân chơi, tuy nhiên lại có sự ưu tiên cho những tài khoản có lượng người theo dõi cao và điều từng xảy ra khi các dấu kiểm xanh có thể mua được, nhiều người đã tức giận vì nó giống như, bạn biết đấy, san bằng một phần nào đó về sân chơi về địa vị, đúng không? Nhưng thật thú vị để xem cách mà những thứ này diễn ra, bạn biết đấy, liệu bạn có tôn trọng ai đó bằng một phản hồi hay giống như phớt lờ một sự xúc phạm của ai đó, giống như phản hồi điển hình của Don Draper trong Mad Men, bạn biết đấy, trong thang máy đã trở thành một meme rằng, vâng, tôi không nghĩ đến bạn. Tôi không nghĩ về bạn chút nào là biểu hiện tuyệt đối của sức mạnh của anh ta rằng trong một, bạn biết đấy, thậm chí không cho phép các mạch thần kinh của mình tiếp tục theo dõi một tài khoản, nó giống như zero so với zero đối với bạn, bạn biết đấy, cơ bản là điều anh ta đang nói. Vậy có phải rằng các động lực quyền lực được theo dõi vì lợi ích cho xung đột hay hợp tác? Chúng ta đã nói về ngôn ngữ tình yêu, mà là một sự hợp tác.
Bạn biết đấy, có một số người trong cuộc sống dường như rất giao dịch, đó là từ mà chúng ta gán cho nó. Họ theo dõi như kiểu bạn đã làm điều này và tôi đã làm điều kia, không, bạn biết đấy, bạn đã trả tiền lần trước, còn tôi thì đã trả tiền lần này, kiểu như vậy, hoặc họ bị nâng lên bởi ý tưởng rằng, ôi, bạn biết đấy, họ đã làm thế này thế kia, vì vậy mối quan hệ phải chặt chẽ hơn nhiều so với những gì có thể là suy nghĩ của người kia trong mối quan hệ. Đây là những đặc điểm phức tạp, nhưng ý tưởng rằng chúng ta là những loài linh trưởng cổ và rằng có một mạng lưới não theo dõi những điều này khiến tôi thấy rất hợp lý. Và tôi nghĩ thật tuyệt vời khi bạn đã xác định được một nền tảng sinh lý học cho điều đó. Tôi nghĩ điều này đã hỗ trợ rất nhiều cho hàng ngàn năm quan sát. Cảm ơn bạn. Không, tôi nghĩ bạn hoàn toàn đúng ở đây theo một nghĩa rằng, đến một lúc nào đó, tất cả thực sự đều là giao dịch trong phép toán của tiến hóa, đúng không? Vậy thì, cuối cùng, nếu các phép tính của bạn làm đúng để bạn có được tài nguyên và cơ hội giao phối và chuyển điều đó thành thế hệ tiếp theo và họ cũng làm thế với thế hệ tiếp theo, thì bất kể nền tảng sinh học nào đã làm điều đó sẽ phát triển và có thể trở nên tinh chỉnh và thực sự chuyên biệt để thực hiện công việc. Và đó thực sự là một trong những lập luận khác về lý do tại sao, bạn biết đấy, chúng ta nghiên cứu linh trưởng, bởi vì chúng ta có mối quan hệ gần gũi với chúng. Chúng ta chia sẻ tất cả những đặc điểm này trong sinh học và hành vi của chúng ta, nhưng cũng bởi vì và đây là nơi mà tôi nghĩ, ví dụ, cá nhân tôi thấy việc nghiên cứu các loài động vật như khỉ Rhesus có sức hút hơn so với, nói chẳng hạn như khỉ marmoset, mà chúng ta đã nói một chút về điều đó trong ý nghĩa rằng nếu chúng ta đang nghĩ về những lực lượng đã làm cho chúng ta trở thành những gì chúng ta là, đúng không, mà chúng ta vừa mới nói đến, bạn thấy nó được thể hiện trên X mỗi ngày, như việc chú ý đến tất cả những thứ này, theo dõi tất cả những mối quan hệ khác nhau, quyết định xem có nên cho ai đó sự chú ý của bạn hay không, bạn biết đấy, hình thức thuần khiết nhất của sự hào phóng, như đã nói. Đó cũng là điều mà khỉ cũng phải làm. Và vì vậy lập luận này từ cái mà chúng ta gọi là thần kinh đạo đức và đạo đức là khoa học cơ bản cố gắng hiểu hành vi như một sản phẩm của tiến hóa, đúng không, rằng nó được thiết kế giống như các đặc điểm vật lý, giống như cánh của một con chim, đúng không, rằng các quá trình tâm lý của chúng ta và các cơ chế cơ bản được thiết kế để phục vụ các chức năng rất cụ thể. Và vì vậy nếu chúng ta muốn hiểu làm thế nào chúng ta trở thành những gì chúng ta là, chúng ta nên nhìn về các loài động vật đã, bạn biết đấy, có vẻ như làm những điều tương tự, đối mặt với những áp lực tương tự trong môi trường, và đặc biệt là môi trường xã hội, mà dường như là điều quan trọng nhất đối với chúng ta. Cách mà con người biểu tín trạng thái hormone của họ thì lại nằm ở một đầu rất khác của quang phổ. Nhưng bạn biết đấy, tất cả những gì chúng ta đang nói đến, mà khá cao cấp, và trong não tồn tại, như tôi thích nghĩ về nó, ở một loại mức độ nước hoặc thủy triều được thiết lập bởi các mức độ kích thích tự động của chúng ta, suy nghĩ, cảm nhận, hành động thay đổi khi các mức độ kích thích tự động rất cao, gọi là căng thẳng, sự cảnh giác so với khi chúng ta buồn ngủ. Và hormone chắc chắn ảnh hưởng đến kích thích tự động và một loạt các thứ khác nữa. Hormone là một loại hình rộng, nhưng hãy cứ ở lại với những cái mà hầu hết mọi người quen thuộc. Vậy thì dữ liệu về cách mà nữ giới tín hiệu, hãy nói rằng, bạn biết đấy, testosterone, estrogen và các hormone khác có liên quan ra sao cho nam giới, thì những tín hiệu hoặc hành vi bên ngoài hay tín hiệu hành vi gì? Vì vậy, đó là một điểm rất quan trọng mà bạn đã nêu lên vì cả hai điều đó đều đi cùng nhau. Thực sự điều này đã gây tranh cãi nhiều nhất đối với nữ giới, nhưng theo quan điểm của tôi, dữ liệu rõ ràng về vấn đề này, bạn biết đấy, phù hợp với trực giác của chúng tôi từ cuộc sống hàng ngày, rằng trong khi một số điều dường như không thể nhận biết một cách có ý thức, thật khó để báo cáo, nhưng thông qua các nghiên cứu mà bạn chỉ cần hỏi nam giới rằng, OK, đây là, bạn biết đấy, người phụ nữ này hấp dẫn như thế nào hay vân vân. Thì có những thay đổi trên khuôn mặt, ví dụ, và đó là một lập luận rằng điều này nghe có vẻ hài hước, nhưng các tín hiệu đó ở các loài linh trưởng không phải con người nằm ở phía sau, bởi vì chúng ta đi thẳng, bạn không thực sự thấy điều đó. Vậy nên bây giờ nó nằm ở trên khuôn mặt. Và vì vậy những thay đổi đã xảy ra trong chu kỳ rụng trứng được phản ánh trong độ căng, cách mà làn da thít chặt trên khuôn mặt vì nó trở nên đầy đặn hơn và đỏ hơn một chút. Và chúng ta có thể không nhận thức một cách có ý thức về điều đó, nhưng nó thì vẫn ở đó, đúng không, và nó xuất hiện trong dữ liệu về sự ưu tiên khi khi hỏi nam giới dị tính, bạn biết đấy, bạn có biết người phụ nữ này hấp dẫn như thế nào hay vân vân. Vì vậy, dường như điều đó là đúng. Và cũng như hành vi, bạn biết đấy, nên kiểu hành vi tán tỉnh gia tăng quanh thời điểm rụng trứng. Vâng. Vâng. Vâng. Vâng. Vâng. Vâng. Có một nghiên cứu cổ điển rằng những vũ công thoát y, thực sự sẽ nhận được tiền tips lớn hơn, nhiều hơn khi họ đang rụng trứng so với khi họ không rụng trứng. Thú vị. Có thể và có thể là do hành vi của họ, nhưng cũng có thể là cách họ nhảy múa tương ứng với những gì tôi đoán là người quan sát, khách hàng, bất cứ điều gì bạn gọi họ. Vâng. Tôi không nhớ rằng điều đó đã được định lượng, nhưng nó gợi ý rằng có một tín hiệu tiềm ẩn nào đó và rằng nam giới đang xử lý điều này một cách vô thức. Họ không nói, ôi, gò má của cô ấy hiện đang đầy và đỏ đặc biệt, nhưng điều đó nếu bạn đo được điểm số đánh giá hoặc điểm hấp dẫn của họ khi cô ấy đang rụng trứng, thì đó là những đặc điểm mà có thể đang thu hút phản ứng đó. Đúng không?
Chúng ta có thể quay lại các nghiên cứu về khiêu dâm khỉ, đây là lần thử nghiệm thực sự đầu tiên của chúng tôi trong việc cố gắng lượng hóa giá trị của các loại thông tin xã hội khác nhau để hướng dẫn quyết định. Và chúng tôi đã vào cuộc với cảm giác rằng, đúng vậy, những thứ như địa vị, sức mạnh thể chất, tình trạng giao phối, bạn biết đấy, liệu bạn có trông như một đối tác tốt, một đối tác tồi, bạn có trong tình trạng sẵn sàng giao phối hay không, v.v.
Vì vậy, khi bạn nghĩ về điều đó, làm thế nào để bạn đặt câu hỏi đó với một con khỉ? Bạn có thể hỏi nó, nhưng nó sẽ không trả lời bạn vì chúng không thể nói, nhưng bạn phải phát triển một cách hành vi để khiến nó tiết lộ điều đó. Và vì vậy, chúng tôi đã làm, tôi nghĩ đây là một ý tưởng khá thông minh, là kết hợp với các nghiên cứu mà tôi đã thực hiện, xem xét việc thay đổi giá trị kỳ vọng của hai lựa chọn.
Đây là công việc tôi đã thực hiện khi còn là nghiên cứu sinh sau tiến sĩ với Paul Grimcher, nơi chúng tôi đã phát hiện ra các tín hiệu kinh tế trong não, trong vỏ não đỉnh ở một khu vực giữa nơi các tín hiệu thị giác đi vào và nơi bạn đưa ra quyết định để thực hiện một phản ứng hành vi. Chúng tôi đã thay đổi, trong trường hợp này, khỉ không làm việc vì tiền, mặc dù chúng làm việc vì nước trái cây.
Được rồi, thực sự rất thú vị. Bạn sẽ dành rất nhiều thời gian để tìm hiểu loại nước trái cây nào mà chúng thực sự thích nhất. Và sau đó về mặt kinh tế, bạn sẽ thay đổi kích thước của phần nước trái cây mà mỗi trong hai lựa chọn này cung cấp hoặc xác suất của chúng, trong khi vẫn giữ cho kích thước không đổi. Khi bạn kết hợp những yếu tố này lại với nhau, bạn sẽ nhân chúng với nhau để có được giá trị kỳ vọng. Đó là mô hình đầu tiên của việc ra quyết định kinh tế đã được phát triển quá mức, đúng không? Bạn tính toán giá trị kỳ vọng của các lựa chọn khác nhau, bạn chọn lựa chọn có giá trị cao nhất. Nó có thể không hoạt động mọi lúc, nhưng đó là một đại diện thô sơ.
Và chúng tôi đã chứng minh rằng, đúng vậy, các nơ-ron trong vỏ não đỉnh báo hiệu rằng khỉ là những nhà kinh tế giỏi. Chúng chọn lựa chọn có giá trị kỳ vọng cao hơn. Được rồi. Vậy bây giờ hãy lấy thí nghiệm đó. Tôi sẽ có khỉ chọn giữa hai lựa chọn về mức nước trái cây mà chúng sẽ nhận được, nhưng tôi cũng sẽ hiện lên một bức tranh khi chúng chọn một trong số đó. Được rồi.
Và chúng không biết bức tranh gì sẽ hiện lên, nhưng bức tranh đó có thể là một khối vuông xám, không có ý nghĩa gì. Hoặc nó có thể là vùng perineum của một con cái, nếu đó là con đực mà chúng tôi đang nghiên cứu. Chúng tôi đã làm điều này với con đực, xin lỗi, sau này cũng với con cái đưa ra lựa chọn. Có thể là khuôn mặt của một con đực thống trị, khuôn mặt của một con đực cấp dưới, khuôn mặt của con cái.
Điều gì tương đương với vùng perineum sưng của một con khỉ cái nếu bạn đảo ngược thí nghiệm và đó là con khỉ cái đang đưa ra quyết định về những con khỉ đực? Chúng tìm thấy điều gì thật sự hấp dẫn ở con khỉ đực? Vâng, đó là vùng perineum của con khỉ đực bởi vì nó cung cấp tín hiệu về mức độ testosterone của con đó, bạn biết đấy, đó là một dự đoán tốt về địa vị của chúng. Nó là một dự đoán tốt về khả năng chiến đấu của chúng, tất cả những thứ đó. Và nếu bạn là con cái và đó là một loại lựa chọn hợp lý để đưa ra. Bởi vì nếu bạn có con cái đực và con cái có xu hướng chọn như vậy thì chúng sẽ, con cái đực của bạn sẽ làm khá tốt.
Vì vậy, đó là những gì chúng tôi đã thực hiện. Và chúng tôi đã thay đổi lượng nước trái cây. Thỉnh thoảng, khỉ sẽ được trả tiền, chúng sẽ phải từ bỏ nước trái cây để xem các bức tranh. Đôi khi, chúng được trả nhiều hơn để xem các bức tranh. Và những gì chúng tôi đã làm là xây dựng một đường cong lựa chọn và sử dụng sự khác biệt, nếu không phải là 50/50, nếu nó nghiêng về một phía hoặc phía khác, nó cho chúng tôi biết rằng khỉ đang trả một lượng nước trái cây nhất định để xem những loại bức tranh nhất định hoặc bạn phải trả thêm cho chúng, đúng không?
Vậy chúng tôi đã tìm thấy điều gì? Thực sự, tôi nghĩ điều này tiết lộ về mặt khoa học, nhưng cũng rất thú vị. Chúng tôi đã hiểu ngay lập tức. Chúng sẽ trả nước trái cây, chúng sẽ cho đi nước trái cây. Chúng sẽ trả để xem những bức tranh về vùng perineum, phần hông của những con cái, mà nghiên cứu ban đầu này là ở những con khỉ đực. Chúng sẽ trả để xem khuôn mặt của những con đực thống trị và bạn phải trả cho chúng để xem khuôn mặt của những con đực cấp dưới.
Được rồi. Vậy nên, con cái sẽ từ bỏ nước trái cây để xem vùng perineum của những con khỉ đực có nồng độ testosterone cao, và những con khỉ đực sẽ trả nước trái cây để xem vùng perineum sưng của những con khỉ cái, bởi vì sự sưng đó cho thấy khả năng sinh sản tốt hơn. Vâng. Tình trạng tốt hơn, bạn biết đấy, đó là thời điểm thích hợp, được rồi, để giao phối. Đó là một tín hiệu chung cho thấy điều gì đó quan trọng. Nó có giá trị. Điểm của khỉ. Đó là điều bạn nên thử. Vâng. Và trên thực tế, chúng đang trả cho nó.
Vì vậy, bạn biết đấy, nó đã bùng nổ trên internet. Ngay cả vào thời điểm đó, nó như thể bất kỳ trang web nào cũng giống như, ôi, bạn đã chứng minh khiêu dâm khỉ, bla bla bla. Đó là một chuyến đi thú vị. Nó là ý tưởng của năm theo New York Times vào năm 2005, điều này lại khá chấn động, bạn biết đấy, nó có một chút lời về điều đó. Nhưng con người, nó có vẻ hợp lý. Và điều tôi muốn chỉ ra là chúng tôi đã thực hiện cùng một thí nghiệm này với con người, không phải với những con người không mặc quần áo.
Vì vậy, chúng tôi đã sử dụng, và chúng tôi chỉ sử dụng, ồ, không, đó đã là, và chúng tôi đã phải tạo bộ kích thích của riêng mình vì tất cả các bộ kích thích có sẵn cho các nghiên cứu thị giác trên con người đều là một đống những người Đức trông rất ủ rũ, chúng rất được kiểm soát tốt và chúng tôi muốn một cái gì đó tự nhiên hơn. Vì vậy, chúng tôi đã tải xuống hàng ngàn bức ảnh từ trang web hot or not.com. Tôi không biết bạn có nhớ không, nhưng đó là một trang web nơi bạn có thể tải lên hình ảnh và mọi người sẽ đánh giá bạn. Ý tôi là, bây giờ có thể không được phép nữa. Tôi nhớ, tôi nhớ đánh giá thú cưng của tôi, đánh giá thú cưng của tôi, đánh giá giáo sư của tôi, tôi nghĩ, mà vẫn còn tồn tại. Và chúng tôi nói đánh giá, đánh giá, đánh giá, đánh giá, thú cưng của tôi. Vâng, nhưng đây là hot or not.
Dưới đây là bản dịch tiếng Việt cho đoạn văn bạn đã cung cấp:
“Com” là để bạn có được tất cả những hình ảnh trông tự nhiên như thật. Và sau đó, điều này thật sự buồn cười. Chúng tôi đã có một nhóm các nhóm đánh giá riêng biệt từ những người mà chúng tôi thực sự đã thử nghiệm trong nghiên cứu. Chúng tôi có một nhóm nam, những người đàn ông dị tính, đánh giá những bức ảnh của phụ nữ và ngược lại. Điều đó thật thú vị theo cách riêng của nó. Chúng tôi chỉ cố gắng thiết lập rằng, chúng tôi không nói về lý do tại sao họ lại thu hút, hay bất cứ điều gì như vậy, chỉ là, hãy đo lường nó. Được chứ. Và điều này thật sự vui vẻ vì bạn biết đấy, nó là một công việc khó khăn. Bạn phải làm một cái mỗi ba giây. Và nó mất khoảng một giờ. Khi những người phụ nữ hoàn thành việc đánh giá, họ như là, ôi, thật vui khi điều đó đã qua. Giờ đã hết và những người đánh giá nam của chúng tôi thì như: “Bạn có còn bức ảnh nào không? Tôi rất vui khi ngồi đây và đánh giá thêm nhiều bức ảnh cho bạn.” Thú vị. Nên phụ nữ có vẻ như đã cảm thấy mệt mỏi khi đánh giá sự thu hút của nam giới. Còn nam giới thì không cảm thấy chán khi đánh giá sự thu hút của phụ nữ. Chúng tôi hoàn toàn không, điều này có thể chỉ là một trải nghiệm cá nhân, nhưng tôi nghĩ rằng nó vẫn rất tiết lộ. Sau đó, chúng tôi đã tiến hành thí nghiệm trả tiền theo mức độ xem, giống như trên khỉ, trên con người. Trả tiền theo mức độ xem. Và chúng tôi cũng thực hiện một vài nhiệm vụ kinh tế khác, những nhiệm vụ kinh tế tiêu chuẩn. Một nhiệm vụ là, bạn sẵn sàng chờ đợi bao lâu? Đó là phân bổ chậm. Như trong tháng Giêng, bạn sẽ chờ đợi lâu hơn cho phần thưởng lớn hơn, thay vì phần thưởng nhỏ hơn. Và cũng là bạn sẽ làm việc chăm chỉ đến mức nào? Công việc là bạn phải luân phiên nhấn hai phím trên bàn phím. Nó thực sự chỉ là một công việc đơn điệu, mệt nhọc, v.v. Vậy nên, thật thú vị, theo cách xã hội học, kết quả từ điều này. Các đối tượng nữ của chúng tôi cơ bản không từ bỏ tiền. Họ đang làm việc vì tiền. Họ nghe thấy âm thanh của những đồng xu ra khỏi máy xèng, âm thanh đó tương ứng với số tiền họ thực sự nhận được. Tiền thật. Tiền thật. Về mặt hình ảnh, bạn sẽ về nhà với khoảng 17 đô la thêm so với nếu bạn bị ảnh hưởng bởi chúng. Và các nữ giới đã làm rất tốt về mặt kinh tế. Vậy nên họ khá là phớt lờ những bức ảnh của nam giới, ngay cả những bức gây ấn tượng mạnh, họ không quá quan tâm đến điều đó. Đối với nam giới, hoàn toàn ngược lại. Vì vậy, nam giới nói chung đang từ bỏ, họ đang trả tiền, và họ đã có hàng ngàn thí nghiệm, họ đã trả tiền từ nửa đến ba phần tư xu để xem những hình ảnh của phụ nữ được xếp hạng trong top, như phần ba mức độ thu hút. Họ cũng cho thấy trọng số thấp hơn đáng kể, và họ sẽ làm việc rất chăm chỉ. Nó giống như những con chuột nhấn nút để lấy cocaine, rất đúng nghĩa, để giữ những hình ảnh đó hiển thị trên màn hình. Được chứ. Vậy đó là bối cảnh. Chúng tôi đã thiết lập được rằng trong khỉ và trong con người có những nguyên tắc kinh tế tương tự hướng dẫn sự chú ý xã hội, bạn có thể gọi là định giá xã hội, bất cứ điều gì. Vậy nên chúng tôi như là, được rồi, hãy xem trong não. Chúng tôi đã thực hiện một thí nghiệm MRI, một thí nghiệm fMRI, đo lưu lượng máu đến các phần khác nhau của não. Và chúng tôi chỉ thử nghiệm nam giới vì họ là những người thể hiện sở thích khác biệt ở đó. Và những gì chúng tôi phát hiện là các phần của hệ thống thị giác liên quan đến việc mã hóa khuôn mặt, nhưng sau đó hệ thống thưởng đã được kích hoạt và theo dõi tuyến tính số tiền mà những người này đã chi cho việc xem hình ảnh, đó cơ bản là giá trị trao đổi, loại tiền tệ, sự dịch chuyển hình ảnh thành tiền. Được chứ. Sau đó, trên khỉ, chúng tôi đã nghiên cứu tất cả các khu vực tương tự, nhưng bây giờ chúng tôi có thể ghi âm từ các tế bào thần kinh riêng lẻ trong những khu vực đó thay vì nhìn vào lưu lượng máu, điều này là một chỉ dấu thô. Và chúng tôi đã tìm thấy chính xác điều tương tự, tức là các tế bào thần kinh trong hệ thống thưởng đã được kích hoạt một cách mạnh mẽ và tự động bởi những hình ảnh đó, điều đó thật hợp lý, đúng không? Những hình ảnh của những khuôn mặt nữ được chi phối bởi những khuôn mặt nam chiếm ưu thế và sự tương ứng đó, tôi nghĩ thật sự hấp dẫn, đúng không? Vậy đây là những khu vực trong não liên quan đến việc ra quyết định dựa trên giá trị, không khác gì so với việc ra quyết định dựa trên giá trị trong việc theo dõi số lượng sự kiện chải chuốt mà một người nhận được so với những gì họ cần phải cung cấp, hay số tin nhắn mà một người đã nhận được hoặc gửi đi, hay các hành động phục vụ mà một người trao đổi cho một ngôn ngữ tình yêu khác. Ý tôi là, ở đây tôi đang suy diễn về nhiều chủ đề khác nhau, nhưng ý tôi là, hãy nói về giao dịch. Ý tôi là, điều này gợi ý rằng mạch thần kinh của chúng ta, mặc dù linh hoạt, chúng ta có thể trao đổi hai cái này lấy một cái kia, hoặc chúng ta có thể quyết định, tôi sẽ chỉ là một người cho đi vô tư, quyết định đó cũng là một quyết định. Và lòng vị tha, thì nó chắc chắn tồn tại. Ý tôi là, chúng ta thực sự thấy hành động vị tha rất nhiều, có lẽ không nhiều như nhân loại sẽ được phục vụ bởi. Nó tồn tại, lòng vị tha tồn tại, nhưng không thể thiếu, có một công thức được duy trì trong não. Như là, tôi sẽ làm tất cả điều này mà không có gì cả. Và mạch này hiểu rằng đối với việc tôi sẽ làm điều này, nhưng có một sự mong đợi, có thể với một độ trễ lâu rằng ở một thời điểm nào đó nó sẽ được hoàn lại. Tôi mong đợi sẽ được hoàn lại. Ý tưởng về lòng vị tha đã rất gây tranh cãi trong lĩnh vực sinh học tiến hóa trong một thời gian dài, vì thật khó để tưởng tượng một kịch bản mà trong đó việc hoàn toàn vĩ tha có thể tồn tại nếu có một phần di truyền nào đó, nếu nó có thể di truyền. Đó là lý do tại sao chúng tôi có những ý tưởng như việc chọn lựa người thân. Tôi sẽ hy sinh mạng sống của mình cho tám người anh em họ của tôi, chẳng hạn. Ừ, đúng rồi. Và tôi đã nói rằng trong việc nuôi dưỡng và chăm sóc trẻ nhỏ, chúng ta cho đi mà không suy nghĩ, nhưng có một nền tảng vô thức hay bán ý thức, đó là bạn muốn con cái của mình sống sót và phát triển. Và vì vậy, nó không hẳn là thật sự vị tha, mặc dù về ngắn hạn nó có thể trông như vậy. Tôi đoán đó là lập luận thực sự của sinh học tiến hóa. Tôi nghĩ rằng về các hành động cho đi thuần túy, nơi chúng ta không mong đợi điều gì trở lại, tôi nghĩ rằng phần lớn mọi người khi làm điều đó đều nói rằng, chắc chắn tôi đã có trải nghiệm này, đúng không? Nó rất tốt.
Dưới đây là bản dịch tiếng Việt của đoạn văn bạn đã cung cấp:
Vậy thì có một khoản lợi nhuận từ đầu tư. Chỉ là lợi nhuận không đến từ việc ai đó làm điều gì đó để đáp lại trong cùng một lĩnh vực, nhưng cảm giác thật tốt. Không có gì ấn tượng hơn một nhà tài trợ ẩn danh, đúng không? Thực ra, tôi không muốn đi quá xa khỏi chủ đề, nhưng có một ý tưởng ở nhiều nước châu Âu rằng nếu ai đó quyên góp nhiều tiền cho một lý do nào đó thì họ đang làm từ thiện, mà thực ra họ đang cố giấu một điều gì đó. Trong khi ở đất nước này, điều đó thường không xảy ra, mặc dù có xu hướng ngày càng phát triển ý tưởng rằng, ôi, nếu ai đó đang cho nhiều tiền vào một trường đại học, họ muốn tên của họ trên một bên tòa nhà, thì họ thực sự muốn dấu diếm những đặc điểm khác trong cuộc sống của họ, và/hoặc họ muốn được tôn trọng, đúng không? Họ muốn sự nổi tiếng. Thật thú vị. Tôi thích tin vào chủ nghĩa vị tha thuần túy. Đối với tôi, cảm giác thật tốt khi tin vào chủ nghĩa vị tha thực sự. Vì vậy, tôi không nghĩ điều này đã được giải quyết, và tôi nghĩ đây là nơi có một đặc điểm khác của con người và có thể là tiến hóa của con người có liên quan ở đây, đó là chúng ta có thể là một trong những sinh vật duy nhất mà ở đó điều gì đó được gọi là chọn lựa nhóm có thể xảy ra, đúng không? Và đó là ý tưởng rằng các nhóm đang cạnh tranh với nhau bên cạnh việc các cá nhân cạnh tranh và hợp tác. Vì vậy, sự tiến hóa có thể ưu ái những nhóm mà trong đó có những cá nhân nhất định được “lập trình” để trở nên vị tha. Và có một trong những đồng nghiệp của tôi tại Penn, một người đàn ông tên là Duncan Watts, đã thực hiện những thí nghiệm rất thú vị mà anh ấy đã chạy các trò chơi “nghịch lý của kẻ tù” trực tuyến lớn nơi mọi người phải quyết định liệu họ có hỗ trợ đối tác của họ hay không. Nhưng điều đặc biệt về những trò chơi này là anh ấy để mọi người chơi chúng hàng trăm lần. Những gì thường xảy ra là một khi bạn đã trải nghiệm thực tế rằng nếu bạn hợp tác, bạn sẽ bị lừa, thì mọi người chỉ nói: “Tôi sẽ, tôi sẽ lừa gạt người khác từ đây trở đi.” Nhưng anh ấy đã xác định được rằng có một nhóm dân số, khoảng 20% người, tôi nghĩ, đại loại như vậy, là những người hợp tác kiên trì, hợp tác bất kể trải nghiệm của họ. Và điều đó phù hợp với ý tưởng từ chọn lựa nhóm rằng những nhóm có những cá nhân là những người hợp tác, những người vị tha bất kể điều gì, có thể vượt trội hơn những nhóm khác, đúng không? Và tôi nghĩ đó là một ý tưởng thực sự thú vị. Tôi muốn quay lại điều bạn đã nói về cảm giác tốt, như khi bạn cho, có một nền tảng thực sự cho điều đó. Nếu chúng ta có thể tham gia vào một suy luận ngược, rằng, và điều này thực sự đã được một nhà kinh tế thần kinh tên là Bill Harbaugh chứng minh lần đầu tiên cách đây vài thập kỷ, rằng khi bạn cho một tổ chức từ thiện mà bạn yêu thích, bạn sẽ thấy sự kích hoạt của đường mòn thưởng giống như khi bạn tự thưởng cho mình, đúng không? Vì vậy, nếu tôi cho một cái gì đó như March of Dimes hay gì đó, và đó là điều tôi yêu thích, thì về bản chất, nó cảm giác tốt với tôi. Và sự kích hoạt hệ thống thưởng đó là điều mà qua dopamine củng cố hành vi. Vì vậy, khi bạn cảm nhận được ánh sáng ấm áp đó, nó làm cho bạn có khả năng cao hơn để làm điều đó một lần nữa trong tương lai. Đó là một tín hiệu tự củng cố. Tôi thích rằng những loại mạch như vậy tồn tại vì chúng dường như phục vụ lợi ích chung, và tôi không cố gắng loại bỏ những khía cạnh khắc nghiệt hơn của dây thần kinh não linh trưởng, nhưng chúng đều nằm trong đó. Nói về điều đó, có tín hiệu bên ngoài nào không ngoài sức mạnh cơ bắp, hình dạng hàm, v.v., liên quan đến mức testosterone trong nam giới không? Hormone nam không thay đổi mạnh mẽ như hormone nữ vì không có chu kỳ kinh nguyệt. Chúng có thể thay đổi theo độ tuổi, v.v., nhưng có bất cứ điều gì báo hiệu mức testosterone hoặc testosterone tự do không? Chỉ có mức hormone căng thẳng được báo hiệu, rung tay, kiểu như vậy, nhưng còn về tín hiệu testosterone thì sao, điều đó độc lập với những tín hiệu về sự thể hiện năng lượng mà chúng ta thường nghe nói? Đó là một câu hỏi hay. Tôi nghĩ điều quan trọng, như bạn đã chỉ ra, là nó không thay đổi quá nhiều trong vài tuần hay vài tháng hay bất kỳ thứ gì tương tự. Nó khá ổn định. Nhưng trong khi một điều chúng ta có thể nghĩ đến là công việc của đồng nghiệp tôi, Giddy Navey, người đang ở khoa tiếp thị tại Wharton, và làm việc với Colin Cameron thực sự ở đây tại Caltech. Họ đã thực hiện một số nghiên cứu, không phải là họ đo mức testosterone, mà là thực hiện các thử nghiệm placebo chặt chẽ về việc áp dụng gel testosterone so với một cái gì đó mà bạn không biết bạn đang sử dụng cánh tay nào. Vì vậy, testosterone so với placebo so với placebo. Và đo lường những điều như mong muốn tiêu dùng nổi bật, như mua xe hơi hạng sang hoặc những thứ như vậy, hoặc các yếu tố khác là sự phản ánh nhận thức của họ, như họ thực sự tồi tệ. Họ bắt đầu thất bại trong những điều đòi hỏi không chỉ đưa ra câu trả lời đơn giản. Họ trở nên mạo hiểm hơn. Vì vậy, có một số đặc điểm mà chúng tôi nghĩ chung tôi, theo cách nào đó, như là siêu nam tính liên quan đến testosterone, như bạn muốn tín hiệu, như bạn là một người to lớn, bạn chấp nhận nhiều rủi ro hơn, và bạn ít suy nghĩ hơn, và bạn ít phản xạ hơn. Vì vậy, tôi sẽ làm hỏng nó ngay bây giờ nếu thực sự tôi cố gắng đưa cho bạn câu hỏi. Nhưng nó giống như một chiếc gậy và một quả bóng có giá 1,10 đô la cùng nhau. Tôi sẽ làm hỏng nó, rồi bạn sẽ nói: “Chà, bạn thiếu sự phản ánh nhận thức.” Nhưng hãy cứ để đó sang một bên. Nhưng sau đó, họ có nhiều khả năng đưa ra câu trả lời sai, đi đến kết luận, điều đó có vẻ rõ ràng, nhưng lại sai. Vì vậy, testosterone cao hơn, phản ứng bốc đồng hơn, ít phản xạ, thường xuyên sai hơn. Có. Nhưng tự tin hơn. Nhưng tự tin hơn. Mạo hiểm hơn. Mạo hiểm hơn. Giống như một thứ gì đó hoàn toàn dự đoán được. Và tôi đoán những thứ mua sắm tín hiệu sự giàu có hoặc địa vị. Đó là một sự thể hiện.
Tôi nghĩ về nó giống như con tinh tinh. Khi các nhà nghiên cứu lần đầu tiên ra ngoài để nghiên cứu tinh tinh ở châu Phi, họ đã mang theo những máy phát điện hay thứ gì đó, và họ có những can xăng lớn hoặc tương tự. Một trong những con tinh tinh đực đã phát hiện ra rằng nó có thể lấy những can này và chạy quanh nhóm, đánh chúng vào nhau để thu hút nhiều sự chú ý, điều này giống như… Bạn thấy chúng trên cây. Đúng vậy. Thể hiện sức mạnh. Thể hiện sức mạnh, chỉ cần nắm lấy… tôi nghĩ rằng điều đó thu hút rất nhiều sự chú ý. Hãy nhìn tôi. Hãy nhìn tôi. Hãy nhìn tôi. Và tôi nghĩ đó là điều bạn đang làm khi mua một chiếc Jaguar hay bất cứ thứ gì tương tự. Khi mọi người đang cố gắng truyền tín hiệu về những gì họ không có, nhưng thực sự có, đúng không? Tôi có nghĩa là, điều này rất khó khăn bởi vì bây giờ bạn có thể mua đồ bằng tín dụng, có nhiều câu đùa về Los Angeles có thể được đưa ra ở đây. Tôi lớn lên ở Vùng Vịnh, và có những khu vực ở Vùng Vịnh nơi có rất nhiều của cải. Và bố tôi thường nói rằng, sự xuất hiện của của cải thực sự được giấu kín sau những tán cây, theo đúng nghĩa đen. Bạn đến LA và có tất cả những thứ thể hiện sự giàu có. Điều đó phụ thuộc vào bạn ở đâu trong LA. Nhưng điều đó phần lớn là đúng. Bạn thấy, để tôi đặt nó theo cách này, bạn thấy rất nhiều Lamborghini màu vàng ở đây hơn là ở Portola Valley, nhưng tôi sẵn sàng đánh cược rằng có nhiều tiền hơn ở Portola Valley so với tất cả Rodeo Drive ở Los Angeles nếu bạn thực sự nhìn vào giá trị tài sản ròng thực tế, không phải là một thí nghiệm mà tôi muốn thực hiện, nhưng tôi sẵn lòng đánh cược một chi nhánh hoàn toàn của ai đó lựa chọn để thực hiện thí nghiệm đó. Và vì vậy có một điều kỳ lạ ở đây nơi mà việc thể hiện sức mạnh của con người rất linh hoạt. Giống như ngày nay có nhiều cuộc thảo luận về những người tỷ phú truyền tín hiệu cho những hình thức sức mạnh truyền thống hơn hoặc nguyên thủy hơn, như khả năng chiến đấu hoặc cơ bắp, so với, bạn biết đấy, thật sự giống như, và tôi nghĩ một phần lý do cho điều đó là khái niệm về một tỷ đô la rất khó để hầu hết mọi người hình dung như một điều hoạt động, như họ sẽ làm gì với nó và nó sẽ ảnh hưởng đến mức độ hạnh phúc của họ như thế nào, mà có lẽ thực sự rất ít, v.v. Nhưng chúng ta có thể đánh giá chất lượng thể chất một cách dễ dàng. Và vì vậy, tôi đoán rằng điều này thực sự chỉ là cách của tôi để đưa chúng ta trở lại với ý tưởng về giá trị. Làm thế nào chúng ta đặt giá trị cho một người bạn đời tiềm năng hoặc một người bạn hay một đồng nghiệp, nghe có vẻ rất giao dịch, nhưng rõ ràng là não bộ đang thực hiện những hoạt động này mọi lúc. Và điều này rất khác nhau tùy thuộc vào bạn là ai, bối cảnh xã hội mà bạn sống trong. Và những hormone này, đặc biệt là testosterone và estrogen, dường như thực sự đang điều chỉnh âm lượng hoặc độ mạnh của tất cả những điều này. Đúng vậy, đó chính xác là cách mà tôi nghĩ về tất cả… bạn biết đấy, chúng ta có thể nghĩ về oxytocin theo cách giống như một núm âm lượng cho các tương tác xã hội nói chung và testosterone, vì vậy tôi nghĩ điều đó hoạt động. Tôi muốn dừng lại một chút và ghi nhận một trong những nhà tài trợ của chúng tôi, Function. Năm ngoái, tôi đã trở thành thành viên của Function sau khi tìm kiếm phương pháp tiếp cận toàn diện nhất đối với việc kiểm tra lab. Function hiện cung cấp hơn 100 bài kiểm tra lab tiên tiến cung cấp cho bạn một cái nhìn tổng quan về toàn bộ sức khỏe cơ thể của bạn. Cái nhìn tổng quan này cung cấp cho bạn những thông tin về sức khỏe tim, sức khỏe hormone, chức năng miễn dịch, mức độ dinh dưỡng và nhiều thông tin khác. Họ cũng gần đây đã thêm các bài kiểm tra về độc tố như tiếp xúc với BPA từ nhựa có hại và các bài kiểm tra về PFAS hoặc các hóa chất vĩnh viễn. Function không chỉ cung cấp kiểm tra hơn 100 chỉ số sinh học quan trọng cho sức khỏe thể chất và tinh thần của bạn, mà còn phân tích những kết quả này và cung cấp những thông tin từ các bác sĩ hàng đầu là chuyên gia trong các lĩnh vực liên quan. Ví dụ, trong một trong những bài kiểm tra đầu tiên của tôi với Function, tôi đã biết rằng tôi có mức thủy ngân cao trong máu. Function không chỉ giúp tôi phát hiện điều đó, mà còn cung cấp những thông tin về cách tốt nhất để giảm mức thủy ngân của tôi, điều này bao gồm việc hạn chế tiêu thụ cá ngừ (tôi đã ăn rất nhiều cá ngừ) trong khi cũng cố gắng ăn nhiều rau xanh hơn và bổ sung NAC và acetylcysteine, cả hai đều có thể hỗ trợ sản xuất glutathione và giải độc. Và tôi nên nói rằng, bằng cách thực hiện một bài kiểm tra Function thứ hai, phương pháp đó đã hiệu quả. Việc kiểm tra máu toàn diện là cực kỳ quan trọng. Có rất nhiều điều liên quan đến sức khỏe tâm thần và thể chất của bạn mà chỉ có thể phát hiện qua xét nghiệm máu. Vấn đề là, việc xét nghiệm máu luôn rất đắt đỏ và phức tạp. Ngược lại, tôi đã rất ấn tượng với sự đơn giản của Function và mức chi phí. Nó rất phải chăng. Do đó, tôi quyết định tham gia vào ban cố vấn khoa học của họ và tôi rất vui mừng khi họ tài trợ cho podcast. Nếu bạn muốn thử Function, bạn có thể truy cập functionhealth.com/huberman. Hiện Function có danh sách chờ của hơn 250.000 người, nhưng họ đang cung cấp quyền truy cập sớm cho các thính giả của podcast Huberman. Một lần nữa, đó là functionhealth.com/huberman để nhận quyền truy cập sớm vào Function. Hãy nói về oxytocin. Chúng ta nghe về nó như hormone tình yêu và hormone giao tiếp. Mọi người, đó là một neurohormone, vì vậy nó nằm ở đâu đó giữa một neuromodulator và một hormone. Hãy để tất cả những điều đó sang một bên, tất cả những thứ cơ học, và tôi rất muốn biết những gì bạn biết về những gì việc thay đổi mức oxytocin làm đối với nhận thức, hành vi của con người. Vì vậy, oxytocin, chúng ta đã quan tâm đến nó trong một thời gian dài bởi vì, như bạn đã nói, nó dường như là một núm điều chỉnh có thể tăng cường hoặc giảm bớt một số khía cạnh của hành vi xã hội và những khía cạnh khác của chức năng tâm lý và cảm xúc. Điều quan trọng là phải chỉ ra rằng oxytocin và neurohormone chị em của nó, arginine vasopressin, có thể quan trọng hơn một chút đối với nam giới so với nữ giới, và ở phụ nữ, oxytocin cũng quan trọng hơn một chút, nhưng chúng đều có trong cả hai. Chúng đã tồn tại rất lâu. Trên thực tế… đó là một sự tiến hóa rất sớm và không xương sống.
Trong động vật có vú, oxytocin đảm nhận vai trò chính trong việc xây dựng mối liên kết giữa mẹ và con. Vì vậy, oxytocin được phóng thích trong quá trình sinh nở, khi mẹ đang cho con bú, và dường như ở con người cũng như một số sinh vật xã hội khác, nó đã được sử dụng để có vai trò tương tự trong các mối quan hệ với những người không phải là con cái hoặc cha mẹ của bạn, bởi vì oxytocin, chẳng hạn, được phóng thích khi bạn đạt cực khoái, và vì vậy, điều này được cho là lý do tại sao những cuộc trò chuyện sau đó trở nên thú vị hơn. Người ta cảm nhận được những điều vào lúc đó mà họ có thể… Chúng khác với những gì họ cảm nhận trước đó. Nó thúc đẩy sự gắn bó. Thúc đẩy sự gắn bó. Đó là một cách diễn đạt hay.
Mức oxytocin thì khó đo lường. Bạn có thể đo từ xa ở ngoại biên, trong máu, nhưng nó không hoàn toàn tương quan một cách trực tiếp với những gì đang diễn ra trong não, và nhìn chung, chúng ta không muốn đặt một cái bơm hoặc một vật gì đó vào não của bạn để đo xem có bao nhiêu trong đó. Vì vậy, thay vào đó, cách thường được làm là xem điều gì xảy ra khi bạn đưa vào não một lượng oxytocin nhiều hơn những gì bạn thường có. Bạn không thể tiêm nó hay làm gì tương tự, và cách mà nó thường được áp dụng là xịt vào mũi hoặc hít vào qua đường mũi, để nó được hấp thụ bởi các dây thần kinh trong xoang mũi và sau đó vào não. Đó là cách mà người ta đã nghĩ vậy. Tôi nghĩ rằng chúng tôi là những người đầu tiên chứng minh rằng đó thực sự là cách nó hoạt động. Chúng tôi đã thực hiện tất cả công việc trên khỉ, nơi mà tất cả những điều này đơn giản hơn để thực hiện, và hành vi thì ít phức tạp hơn, vì vậy các kết quả của chúng tôi là, tôi nghĩ, đơn giản hơn một chút. Trong các nghiên cứu ở người, điều này gây tranh cãi vì có một số nghiên cứu khá tồi tệ, và có nhiều sự biến đổi trong các hiệu ứng giữa các nghiên cứu.
Tôi nghĩ một phần là vì bạn yêu cầu mọi người tự xịt vào mũi của chính họ, vì vậy có nhiều thứ, điều đó gây ra sự biến đổi chỉ trong khả năng của họ để đưa nó vào đúng vị trí. Đối với các con khỉ, những gì chúng tôi đã làm thay thế là sử dụng một thiết bị gọi là máy tạo sương hoặc máy phun sương. Tôi đã nhận thấy khi con tôi bị viêm phổi, và tôi đưa nó đến phòng cấp cứu, họ đã đeo cái mặt nạ này cho nó, và họ đã sử dụng thuốc albuterol, cái mà giúp mở thông đường thở của nó. “Ôi, chúng ta cũng có thể làm điều đó với oxytocin,” vậy nên đó là những gì chúng tôi làm với các con khỉ, là đảm bảo chúng nhận được một liều rất tốt, và sau đó chúng tôi cho thấy rằng điều đó đi vào não ngay lập tức. “Được rồi, điều đó đặt chúng tôi vào vị trí để đặt câu hỏi, vậy nó có tác dụng gì?”
Một trong những điều đầu tiên mà oxytocin làm là nó giúp bạn thư giãn. Nhìn chung, bạn đã nói về chức năng tự động, nó là một chất làm dịu, là một chất chống lo âu. Ở khỉ, điều đó giúp giảm sự cảnh giác của chúng đối với bất kỳ mối đe dọa nào, vì vậy chúng trở nên thoải mái hơn nhiều. Đó là một điều chính, và sau đó chúng tôi đã xem xét cách nó ảnh hưởng đến hành vi của chúng ở nam và nữ riêng biệt, vì như tôi đã nói trước đó, trước tiên, nam và nữ có các chiến lược và hành vi khác nhau, và sự biểu hiện của các thụ thể oxytocin trong não, vv, và các thụ thể vasopressin thì hơi khác nhau. Ở khỉ đực, điều đó rất thú vị, vì chúng ta đã nói về sự thống trị và cái macaque gần đây, một hệ thống phân cấp rất nghiêm ngặt, và một trong những điều mà chúng tôi phát hiện ngay lập tức là khi bạn cho oxytocin, nó đã làm phẳng hệ thống phân cấp. Những con khỉ đực thống trị trở nên rất thoải mái và thân thiện, và những con khỉ ở cấp dưới trở nên dạn dĩ hơn, có lẽ vì nếu tôi tiêm oxytocin cho riêng mình hoặc tôi tiêm cho bạn và thay đổi hành vi của bạn, thì điều đó sẽ thay đổi hành vi của tôi, vì vậy nó sẽ vang dội qua các cá nhân. Vì vậy, nó làm phẳng hệ thống phân cấp, chúng dành nhiều thời gian hơn để giữ liên lạc bằng mắt, chúng chú ý hơn đến cá thể khác, và chúng tôi đã cho thấy rằng…
Đó là Burning Man. Vâng, điều đó đúng. Tôi chưa bao giờ tham gia Burning Man. Tôi cũng chưa bao giờ, nhưng đó là điều tôi nghe được. Không, tôi nghĩ đó là điểm đúng, và tôi sẽ quay lại vấn đề đó, vì chúng tôi cũng đã cho thấy rằng trong một tình huống có nhiệm vụ mà một con khỉ có thể chọn, chúng tôi đã đưa ra cho các con khỉ những lựa chọn về việc liệu chúng có thể thưởng cho chính mình, cho một con khỉ khác, cho một chai có thể thu thập phần thưởng trong trường hợp chúng chỉ thích nhìn nước trái cây nhỏ giọt, và chúng trở nên mang tính xã hội hơn, vì vậy chúng có khả năng lớn hơn để thưởng cho một con khỉ khác. Chúng trở nên vị tha hơn, như chúng tôi đã trò chuyện trước đó.
Vì vậy, có vẻ như đó là một điều rất có tính xã hội, mà tôi nghĩ rất thú vị. Đối với các con cái, thì có phần khác một chút. Các con cái trở nên dễ thương hơn với nhau, và chúng tôi thấy rằng có nhiều liên lạc bằng mắt hơn, vv, nhưng chúng trở nên hung dữ hơn với các con đực, và chúng tôi suy đoán, tôi nghĩ đó là giả thuyết rằng… Bởi vì oxytocin được phóng thích khi bạn có một đứa trẻ, về cơ bản, đối với các con cái, thì các con đực là một mối đe dọa lớn hơn, vì trong nhiều xã hội linh trưởng và động vật có vú khác, các con đực đôi khi có thể giết con đẻ của con cái, vì nếu chúng giết con của con cái, thì đó sẽ khiến con cái đó nhanh chóng trở nên sẵn sàng cho việc giao phối, và vì vậy đó là kiểu mà… Tàn bạo. Vâng, nó thật sự tàn bạo, lý do tiến hóa đứng sau điều đó. Đó là sự suy diễn của chúng tôi.
Một điều khác mà tôi cũng thấy thực sự thú vị là chúng tôi thấy sự gia tăng trong việc đồng bộ hóa hành vi. Vì vậy, khi tôi thực hiện ý tưởng phản chiếu, điều đã được nói đến trong các ngữ cảnh kinh doanh trong thời gian dài, đó là một điều có thật, và đó là một dấu hiệu của một mối quan hệ tốt, một mối quan hệ mạnh mẽ. Nếu bạn có mối quan hệ tốt với ai đó, bạn có xu hướng áp dụng những chuyển động và tư thế tương tự, nếu bạn làm những điều đó. Áo phông. Áo phông. Chính xác. Chúng tôi không phối hợp. Vâng, tôi thấy có một chút tương đồng. Bạn chỉ tình cờ có gu ăn mặc tốt. Ôi, tôi cũng vậy.
Dưới đây là bản dịch tiếng Việt của đoạn văn bạn đã cung cấp:
Vậy khi bạn có điều đó, thực sự, nếu bạn làm những điều đó, nếu tôi phản chiếu bạn một cách tinh tế, và tôi đang trong một cuộc phỏng vấn xin việc, tôi có khả năng cao hơn để có được công việc, đạt được mức lương cao hơn, v.v., tất cả những điều tốt đẹp đó.
Vậy oxytocin làm tăng sự đồng bộ về hành vi, và một trong những điều, đây là điều tôi đã thấy thu hút trong suốt thập kỷ qua, và chúng tôi cùng với nhiều người khác đã làm việc trên đó là sự đồng bộ này, ở cấp độ hành vi và thần kinh, sự đồng bộ sinh lý, là kiểu như, nó là loại ma thuật đen của hành vi xã hội.
Nó là keo dính cho phép chúng ta sống và làm việc cùng nhau.
Vì vậy, quan sát là nếu bạn và tôi, chúng ta có được một sự hòa hợp tốt tại đây, giả sử, nếu chúng ta đang đo hoạt động trong não của chúng ta ngay bây giờ, chúng ta sẽ thấy rằng chúng đang bắt đầu căn chỉnh.
Chúng có thể đã rất khác biệt khi tôi đến đây và bạn đến đây hôm nay.
Và khi chúng ta ngày càng gần gũi hơn, và chúng ta phát hiện ra những điều giống nhau giữa chúng ta, rằng cách suy nghĩ và bộ cảm xúc của chúng ta chồng chéo nhiều hơn, vì vậy chúng ta thấy thế giới này tương tự hơn, chúng ta cảm thấy tương tự hơn về nó, chúng ta có khả năng đưa ra những quyết định tương tự hơn, và điều tuyệt vời nhất là điều này vang vọng xuống cơ thể của bạn.
Vì vậy, nếu não của chúng ta bắt đầu căn chỉnh, trái tim của chúng ta thực sự bắt đầu đ beating cùng nhau, bạn biết đấy, nếu chúng ta có các nhịp tim nghỉ ngơi khác nhau, bạn bắt đầu thở cùng nhau và bạn bắt đầu di chuyển cùng nhau, bạn bắt đầu nhìn vào những thứ giống nhau trong môi trường, chúng ta đã nói về sự chú ý.
Khi bạn nhìn vào một thứ, cùng một thứ, bạn nhận được những dữ liệu giống nhau và cái vòng phản hồi đó, mà tôi nghĩ bây giờ bạn có thể thấy rằng đó là một cách để phối hợp hành vi.
Và đó là bản chất của, kiểu như, đó là “bột gia vị bí mật” của chúng ta như một loài, chính là chúng ta có thể hợp tác và làm những điều cùng nhau, và dường như oxytocin, vasopressin liên quan đến điều này như một cách để tăng cường sự đồng bộ, dường như làm tăng mạng lưới não xã hội được gọi là.
Và sau đó sự đồng bộ đó là keo dính và nó là một dấu ấn sinh học, một dấu ấn sinh học của một mối quan hệ gần gũi mà dự đoán sự giao tiếp tốt hơn, tăng cường sự tin tưởng, làm việc nhóm tốt hơn, bạn biết đấy, liệu cuộc hôn nhân của bạn có kéo dài hay không.
Ý tôi là, những điều mà nó dự đoán, bạn biết đấy, việc ra quyết định nhóm, vì vậy chúng tôi đã chỉ ra điều đó trong một bối cảnh kinh doanh, các ủy ban mà hòa hợp hơn với nhau, trái tim của họ đ beating cùng nhau, có khả năng cao hơn để đưa ra quyết định đúng trong một vấn đề thực sự khó khăn so với các ủy ban không như vậy.
Điều thú vị là bây giờ bạn có một dấu ấn sinh học, bạn có thể đánh lừa điều đó, đúng không, theo nghĩa là bây giờ chúng ta có thể bắt đầu nhìn vào tất cả những bài tập xây dựng lòng tin hoặc bất cứ điều gì khác mà, bạn biết đấy, chúng ta nên cải thiện điều ấy, tăng cường sự hòa hợp về làm việc nhóm hoặc giao tiếp và chúng ta có một kết quả và chúng ta có thể nói, vâng, điều đó đang hiệu quả, điều đó thực sự đang tạo ra điều đó, không phải là chuyện vớ vẩn, đúng không, bạn nên đầu tư thời gian và năng lượng của mình vào điều đó thay vì cái khác.
Và có rất nhiều điều mà chúng tôi đã làm việc qua danh sách này cũng như những danh sách khác, có rất nhiều thứ dường như thực sự làm tăng sự đồng bộ, và đó là một con đường tắt đến hóa học nhóm.
Thật thú vị, tôi chắc bạn quen với phân tử MDMA, còn gọi là ecstasy.
Tôi chưa bao giờ sử dụng nó.
Tôi đã.
Nó nằm trong danh sách ưu tiên của tôi.
Vâng, tôi đã.
Đó là một loại thuốc bất hợp pháp, nhưng nếu bạn là một phần của một thử nghiệm lâm sàng khám phá MDMA, thì bạn có thể làm điều đó hợp pháp.
Nếu không, bạn đang vi phạm pháp luật.
Vậy methylene dioxide, methamphetamine, rất thú vị vì nó tăng cường đáng kể dopamine, nhưng không gần bằng mức tăng serotonin, và nó cũng dẫn đến mức tăng đáng kể oxytocin.
Và thực sự thì nó không phải là một chất tâm thần kinh cổ điển, mà là một khoảnh khắc empatogen.
Nó có những đặc tính độc đáo ở chỗ nó làm tăng dopamine và serotonin đồng thời.
Điều đó là không bình thường đối với các hợp chất như methamphetamine, dopamine epinephrine, psilocybin, serotonin, chúng đều ở mức độ khá chung chung.
Có một thí nghiệm rất hay đã được thực hiện cố gắng phân lập tác động của dopamine so với serotonin so với oxytocin trên hiệu ứng empatogenic.
Và bằng cách quản lý các loại thuốc khác nhau, và trong trường hợp của oxytocin, oxytocin trực tiếp, thì họ đã kết luận rằng oxytocin có rất ít, nếu có gì, liên quan đến các khía cạnh gây bệnh của MDMA.
Nhưng nếu tôi nhớ đúng, và tôi phải quay lại xem điều này, nhưng nếu tôi nhớ đúng, nó có tác động sâu sắc đến, như bạn đã chỉ ra, việc giảm lo âu.
Và sự giảm lo âu đó đưa chúng ta trở lại với ý tưởng rằng, bạn biết đấy, khi chúng ta thay đổi cường độ kích thích tự động, mọi thứ trở nên có sẵn hơn hoặc ít hơn đối với chúng ta về cảm xúc và hành vi.
Vì vậy, tôi thấy oxytocin rất thú vị vì rất nhiều lý do.
Nhưng có lẽ lý do đó, hơn tất cả những lý do khác, là nó giống như là “chất an thần” của chính chúng ta, như bạn đã nói, anxiolytic, nếu tôi phát âm đúng.
Tôi chưa bao giờ thực sự nói từ đó thật to.
Tôi đã viết nó nhiều, nhiều lần.
Thực sự thì, khi tôi nói nó, tôi đã lo lắng rằng, có thể tôi đang nói điều ngược lại.
Hoặc anxiolytic, hay là an xi ô ly tích, dù sao đi nữa, nó giảm lo âu, mọi người, làm bạn cảm thấy thư giãn.
Và tôi nghĩ rằng điều đó thật thú vị khi oxytocin có thể bị kích thích bởi tất cả những loại kích thích khác nhau này.
Vì vậy, như bạn đã đề cập, nó giống như sau khi giao hợp hoặc sau khi đạt cực khoái, nhưng nó cũng có thể được khơi gợi bởi một cái chạm liên kết không mang tính chất tình dục.
Thực sự có chứng cứ rất thú vị rằng, và điều này dẫn đến câu hỏi về việc liệu các ca sinh mổ so với các ca sinh truyền thống có, bạn biết đấy, có thực sự tương đương về tác động của chúng lên thai nhi hay không?
Và dường như, ít nhất trong các mô hình gặm nhấm, việc đi qua ống âm đạo trong quá trình sinh giúp kích thích oxytocin, rằng nó có tác động hai chiều đến mối quan hệ giữa mẹ và con.
Có chứng cứ nào về điều đó ở primate cũng không?
Tôi biết về chứng cứ mà bạn đang nói đến.
Tôi không biết có chứng cứ nào về điều đó ở primate không.
Tôi nghĩ tôi muốn quay lại chủ đề mà bạn đã nói về sự tiếp xúc xã hội, đây thực sự là một chủ đề rất quan trọng để xem xét, đặc biệt là hiện nay, ngày hôm nay. Chúng ta, giống như những loài linh trưởng khác, có những cảm biến không chuyên biệt trong làn da của mình, những phần có lông của da, như cánh tay của bạn, và chúng cung cấp thông tin cho một hệ thống giải phóng oxytocin. Đó là tất cả những gì chúng làm. Chúng thực sự không tốt trong việc cho bạn biết chính xác nơi nào hoặc cách thức như thế nào, hay áp lực là bao nhiêu, nhưng chúng hoạt động tốt nhất ở nhiệt độ cơ thể. Vậy bạn đang được chạm vào với một kích thích có nhiệt độ cơ thể. Theo một cách nào đó, đó là điều chúng ta coi là rất dễ chịu, như được cù, bạn biết đấy, giống như việc chải chuốt. Điều này giống như việc chải chuốt ở khỉ. Và nó cho chúng ta thấy rằng đây là một phần cổ xưa trong di sản của chúng ta để xây dựng các mối quan hệ, mà thực sự là thông qua sự tiếp xúc xã hội, đúng không? Và có người đã nói, và tôi nghĩ có lý, rằng chúng ta đang sống qua một đại dịch mất mát sự tiếp xúc xã hội vì nhiều lý do hợp lý, đúng không? Bởi vì cần nâng cao nhận thức về sự tiếp xúc không phù hợp, v.v. Nhưng giờ đây, dường như chúng ta đã nghiêng cái đong sang một phía quá mạnh, mà theo đó chúng ta đang bị tước đoạt khỏi một cơ chế tín hiệu rất tự nhiên và vốn có để xây dựng mối quan hệ mà con người thường, bạn biết đấy, trong quá khứ đã được hưởng lợi rất nhiều từ. Và, bạn biết đấy, không rõ làm thế nào để tiến về phía trước trong việc thay thế điều đó. Nhưng tôi nghĩ rằng điều này có thể là một phần của chòm sao các lực lượng mất mát đang làm chúng ta trở nên rất ốm yếu như một loài và như một xã hội, bạn biết đấy, cụ thể là đại dịch cô đơn, thế kỷ chống xã hội, mà đi kèm với, bạn biết đấy, tất cả các vấn đề liên quan đến lo âu và trầm cảm và tuyệt vọng, thật sự, tuyệt vọng, đó là một từ nặng nề. Vâng. Nó chứa đựng rất nhiều.
Một vài suy nghĩ về điều này, vì tôi suy nghĩ về điều này nhiều, tôi sẽ không bao giờ quên khi tôi đi du lịch ra nước ngoài vào năm 2019, trước khi có các biện pháp phong tỏa và tất cả những điều đó. Bạn sẽ thấy ở một số khu vực trên thế giới, đàn ông đi bộ tay trong tay, và, bạn biết đấy, tôi không biết xu hướng tình dục của họ, nhưng tôi giả định rằng họ là những người đàn ông dị tính nắm tay nhau vì đó là một phần rất tự nhiên trong văn hóa ở đó. Điều khác là nếu bạn, và tôi đã đến Nam Mỹ, bạn sẽ thấy những đứa trẻ ở trường đi bộ về nhà, tất cả đều nắm tay nhau, cả trai lẫn gái, chỉ đi bộ, nắm tay, xin lỗi, bạn biết đấy, nắm tay bình thường, không lãng mạn, có nhiều cái ôm hơn, như là, tôi không muốn nói là một cái ôm dài và chặt, nhưng tôi có thể nói rằng là một cái ôm mãnh liệt khi gặp nhau. Và tôi đã lớn lên trong thời đại của những cái đấm tay và ôm bên, bạn biết đấy, có một điều như thế ở đây. Và như bạn đã chỉ ra, tôi nghĩ rằng sự thiếu tiếp xúc vật lý kiểu đó, nghĩa là bất kỳ thứ gì là acceptable văn hóa, đồng thuận, tiếp xúc vật lý bình thường, chắc chắn theo văn học mà tôi biết, báo hiệu cho phần còn lại của hệ thống thần kinh và cơ thể sự cô lập, ngay cả khi chúng ta đang bao quanh bởi mọi người.
Và tôi đã xem series Chimp Empire trên Netflix, nơi họ nói về sự chải chuốt theo cách hợp tác, bạn biết đấy, như tôi sẽ đổi, bạn chọn lưng tôi một lúc, tôi chọn lưng bạn. Và khi họ quyết định sẽ tẩy chay một thành viên nào đó trong đàn, vì lý do nào đó, đôi khi là vì con khỉ có hành vi sai trái, lần khác có thể là hiểm ác hơn, họ cố gắng thực sự loại bỏ, họ cố gắng điều chỉnh lại quyền lực trong đàn cho các lý do khác. Họ cơ bản chỉ bỏ rơi con khỉ đó và để nó chải chuốt cho mình. Và sau đó những ký sinh trùng bắt đầu ăn đi nó, nó phát triển những vấn đề miễn dịch. Và sau đó chúng thường chỉ tự đi một mình và chết. Thật sự là một điều rất khó khăn để xem. Và những lý do tiềm ẩn ở mỗi trường hợp không được làm rõ hoàn toàn. Nhưng tôi nghĩ về toàn bộ vấn đề cái chết vì tuyệt vọng, và bạn biết đấy, không lâu trước đây bạn đã nói về chọn lọc nhóm, tôi cảm thấy rằng hai chủ đề này có thể liên quan. Tôi cảm thấy rằng ngay bây giờ, về mặt chính trị và văn hóa ở quốc gia này, và bây giờ bắt đầu ở châu Âu nữa, thực sự đã trở thành một kịch bản đối kháng giữa chúng ta và họ. Dường như không có một điểm giữa nào cả, giống như một cái rãnh lớn. Và ngay cả việc gợi ý rằng ai đó có thể chuyển đổi giữa các nhóm cũng giống như một sự từ chối, bởi vì họ tin tưởng và đã nói và làm điều này, không, bởi vì họ tin tưởng và đã nói và làm điều này. Những ý kiến rất mạnh mẽ từ cả hai bên. Vì vậy, tôi không nghĩ rằng chúng ta đang trong một bối cảnh chỉ cần ôm nhau mà ra. Và tôi rất tò mò về những hình thức hành vi liên kết không vật lý nào tồn tại ở đó. Có những tài khoản mạng xã hội như Upworthy, mà bạn biết đấy, luôn luôn phát ra nội dung tích cực. Có những người rất tích cực trong hành vi trực tuyến của họ, nhưng và có sự khuyến khích tồn tại trên mạng, nhưng dường như bị ngập lụt bởi những tấn công có độ nổi bật cao như thế. Chuyện gì đang diễn ra vậy? Chúng ta có thể làm gì? Vâng, tôi nghĩ đây là một câu hỏi cơ bản cho thời đại của chúng ta và chúng ta đang trên một quỹ đạo hướng tới, tôi không muốn tạo ấn tượng rằng tôi là một người bi quan hoàn toàn, nhưng tôi có thể, tôi đã định nói rằng đang hướng tới sự quên lãng giữa những tuyệt vọng đã thúc đẩy mọi người đến việc tự sát hoặc phát triển các vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe tâm thần hoặc sức khỏe thể chất, bệnh tim mạch, tiểu đường, v.v., mà tôi nghĩ, ở một số trường hợp, là hậu quả của việc bị cô lập bởi vì bạn không tương tác. Đó là một phần của con người chúng ta và chúng ta không thể phát triển.
Tôi muốn nói rằng, công việc này rất rõ ràng rằng việc bị cô lập, sống một mình còn tồi tệ cho sức khỏe hơn việc hút 15 điếu thuốc mỗi ngày. Ý tôi là, điều đó thực sự, thực sự tồi tệ và nó tỷ lệ tuyến tính gần như với số lượng bối cảnh mà bạn có, bạn biết đấy, mỗi tuần hoặc mỗi tháng. Tất cả những điều đó thực sự xấu, và tôi cũng tin rằng điều đó đang thúc đẩy, là một động lực lớn cho việc này, không chỉ là cái chết vì tuyệt vọng mà còn sự thiếu kết nối và tỷ lệ sinh sản đang sụt giảm, điều này cũng là một vấn đề thực sự và đang xảy ra. Và nếu chúng ta không đối phó với nó, điều này sẽ trở nên tồi tệ.
Quay trở lại với sự đồng bộ, một trong những cách hiệu quả nhất để hòa nhập với ai đó mà bạn đang không hòa hợp hoặc mà bạn không biết, đúng không, người mà khác với bạn là thông qua cuộc trò chuyện, nhưng là cuộc trò chuyện sâu sắc. Được rồi. Và có một vài phần trong điều này. Bạn có thể dành thời gian và không gian để làm điều này, bạn phải có một tư duy có chủ đích. Chúng tôi và các nhà khoa học khác đã làm việc với nhau, có những bộ câu hỏi có cấu trúc đã được phát triển. Có một bộ gọi là “những người bạn nhanh” được phát triển bởi các nhà nghiên cứu vào cuối những năm 1990. Có những bộ câu hỏi có sẵn trên mạng mà bạn có thể lấy. Chúng rất thú vị bởi vì mỗi câu hỏi, bạn biết đấy, bạn có thể tiếp cận ở mức độ nông cạn hoặc sâu sắc, nhưng chúng được thiết kế để như một cách phá băng và sau đó đưa bạn đến các câu hỏi sâu sắc thực sự nhanh chóng, bạn biết đấy, như là bạn làm gì? Có phải đây là một trăm câu hỏi để yêu thương mà đã được công bố trên New York Times không? Đúng. Nó rất giống như vậy. Nhưng trong trường hợp này, nó liên quan đến việc kết nối, như là kết nối sâu sắc. Tôi nghĩ đó là về kết nối sâu sắc hơn là phần lãng mạn của điều này.
Và điều gì xảy ra trong suốt quá trình đó, và, và người bạn tốt của tôi và đồng nghiệp Emily Falk tại trường Annenberg, đã có một bài báo rất hay gần đây cho thấy rằng bằng cách đo hoạt động não ở những người không biết nhau khi họ làm việc qua những câu hỏi này và não của họ, bạn biết đấy, một não thì ở trong không gian này, một não khác ở trong không gian kia và qua thời gian, chúng tiến gần đến sự đồng bộ thực sự chặt chẽ và điều đó liên quan đến tất cả những điều tốt đẹp. Như tôi thích bạn nhiều hơn. Tôi cảm thấy gần gũi hơn với bạn. Tôi đánh giá cao bạn hơn, v.v. Và một khi bạn ở trong dạng sự đồng bộ đó, bây giờ bạn đã sẵn sàng làm những việc cùng nhau.
Và giờ tôi nghĩ điều này liên quan trở lại câu hỏi của bạn, như là, chúng ta không thể ôm nhau giải quyết mọi thứ, nhưng chúng ta phải tìm cách tạo ra không gian và khi tôi nói không gian, có nghĩa là cho mọi người không gian để làm điều đó. Như tôi sẽ nói chuyện với, bạn biết đấy, ai đó từ đảng chính trị khác hoặc từ nơi nào đó. Điều đó không phải là điều xấu. Đúng không. Thực tế, đó là điều chúng ta cần làm, nhưng thay vào đó, chúng ta, đặc biệt là online, đang củng cố và làm cho rào cản trở nên khó khăn hơn để có những cuộc trò chuyện như vậy, mà theo tôi là điều cần thiết để thiết lập liên kết giữ chúng ta lại với nhau.
Tôi cảm thấy như nếu không có nỗ lực tổ chức nào để cố gắng tạo ra một cây cầu, nó sẽ không xảy ra. Tôi chỉ cảm thấy rằng có, um, tôi không muốn đưa chúng ta ra xa khỏi lộ trình, nhưng có thể có một sự chuyển tiếp tốt về mặt thần kinh học trong việc ra quyết định và, um, ra quyết định dựa trên giá trị, điều này là rất nhiều công việc mà bạn đã làm. Nhưng tôi cảm thấy có thuộc tính này của não người mà có bằng chứng cho thấy, um, tôi đã thấy một bài báo về neuron rất đẹp cho thấy rằng như là xác thực niềm tin của chúng ta dẫn đến khen thưởng dựa trên kích hoạt một cơ chế khen thưởng. Về cơ bản, chúng ta nhận được một chút dopamine vì việc xác thực thiên kiến của chúng ta về người khác. Và rồi tất nhiên, nếu chúng ta trải qua nhiều hành vi liên kết hơn từ nhóm của chúng ta, chúng ta sẽ cảm thấy an toàn hơn. Và sau đó có một xu hướng làm nhiều điều đó hơn.
Và, um, tôi cảm thấy với kiến thức mà chúng ta có về các hệ thống động lực dopamine, hành vi lựa chọn nhóm, nên có một chương trình có thể được thiết lập không phải là ôm nhau để giải quyết mà được thiết kế để, um, một lần nữa, từ “khai thác” thật sự rất nặng nề để phát huy các vòng thần kinh giống như đã dẫn đến sự chia rẽ để cố gắng bắc cầu nối sự chia rẽ này. Và bạn biết đấy, điều nó phải làm là nó phải phá vỡ hệ thống giá trị của, của cả hai nhóm. Ý tôi là, hãy nói thẳng thắn, chúng ta đang nói về bên trái và bên phải ở đây. Tôi không muốn vòng vo, bạn biết đấy, và bằng cách nào đó công nhận rằng có điều tốt và điều xấu trong hai nhóm đó, điều này chính nó như tôi đã nói là một tuyên bố dị giáo, như là mọi người sẽ, ý tôi là, có rất nhiều giả định được đưa ra chỉ dựa trên điều đó, nhưng tạo ra một hệ thống giá trị mới mà tự thưởng và cho phép sự lựa chọn nhóm để, bạn biết đấy, lấp đầy khoảng trống hoặc ít nhất tìm ra một lựa chọn thứ ba, nếu không phải là chính trị, thì, um, về mặt xã hội học.
Vì vậy, giải pháp là ngày độc lập, bạn biết đấy, bộ phim đó, um, vì vậy chúng ta cần một cuộc xâm lăng của người ngoài hành tinh. Vì vậy, sẽ có một nhóm bên ngoài mà chúng ta có thể, um, bạn biết đấy, nhận diện với nhau như, được rồi, chúng ta phải cùng nhau để chiến đấu, bạn biết đấy, bởi vì tôi nghĩ điều này thực sự là nguồn gốc của vấn đề này, đó là vì sự lựa chọn nhóm, con người có phần rất bộ tộc theo bản chất. Chúng ta được lập trình để kết nối, để gắn bó với những người trong bộ lạc của chúng ta. Nhưng điều đó có nghĩa gần như theo định nghĩa có một bộ lạc khác, đúng không? Vì vậy, vì vậy chúng ta ở đây và chúng ta đang tự vệ chống lại họ. Bây giờ không hoàn toàn như vậy, đúng không? Mọi người đã tham gia vào thương mại đường dài trong suốt hơn 100.000 năm, um, bạn biết đấy, có sự giao phối giữa homo sapiens và Neanderthals và người Tunisia. Vì vậy, có một chút linh hoạt trong những quy tắc đó, nhưng nói chung, vâng, có, um, để có một nhóm, thì phải có một nhóm bên ngoài.
Và nếu chúng ta muốn kết hợp bên trái và bên phải theo một cách nào đó, cách dễ nhất để làm điều đó là nếu chúng ta có một nhóm bên ngoài thứ ba mà chúng ta cần phải đoàn kết lại chống lại, chẳng hạn như, ừm, máy bay không người lái từ New Jersey hay, bạn biết đấy, người ngoài hành tinh hoặc, ừm, biết đâu đó, nhưng.
Chà, điều này quay trở lại các thí nghiệm tâm lý học cổ điển đúng không? Như tôi nhớ, cách tốt nhất để xây dựng mối liên kết là có một mục tiêu chung hoặc một kẻ thù chung.
Đúng rồi. Thật không may, khi hai nhóm đối lập đang bị tấn công, họ hình thành liên minh. Đây là những thí nghiệm nhóm tối thiểu nổi tiếng trong khoa học vào những năm 60, mà tôi rất thích và thường dạy về điều này vì nó có liên quan đến tất cả các thiên kiến bộ lạc này.
Vì vậy, những gì ông ấy đã làm là như thế này: bạn lấy những người ngẫu nhiên trên đường phố và nói, được rồi, bạn thuộc đội đỏ. Bạn thuộc đội xanh. Bạn thuộc đội đỏ. Bạn thuộc đội xanh. Được rồi. Trong năm phút nữa, bạn sẽ phải thi đấu với đội khác. Và ngay lập tức, những người trong đội đỏ nói: Tôi không thích những người trong đội xanh. Họ ngu ngốc và xấu xí. Và bạn không biết gì về họ, đúng không? Nhưng bạn ngay lập tức hình thành một bộ lạc, ngay cả khi bạn có thể không có gì chung.
Và, những gì tôi nghĩ là rất thú vị và phù hợp ở đây là bất kỳ số lượng thiên kiến khác nhau nào, mà có phần nông cạn dựa trên chủng tộc hoặc nhóm dân tộc hoặc cái gì đó, đã được chứng minh rằng, ngay cả khi mọi người nói rằng: Ồ, tôi cảm thấy, bạn biết đấy, nếu tôi thấy bạn đau đớn, như bạn đang bị kim châm, như: Ồ, tôi cảm thấy đau giống như bất kỳ ai. Không quan trọng. Nhưng nó có xu hướng chọn lọc cho bộ lạc của bạn khi bạn đo hoạt động não.
Nhưng nếu bây giờ bạn đặt trọng tâm vào đội, như một cách chính xác bạn thực hiện thí nghiệm khoa học, thí nghiệm nhóm tối thiểu, và tôi đặt bạn vào đội đỏ hoặc như chúng ta đang mặc áo phông đen và nói rằng bạn sẽ làm việc với những người khác, áo phông đen, không quan trọng bạn là ai, thì tôi nghĩ cách mà nó thực hiện điều này là thông qua sự chú ý, chú ý của tôi vào những gì chung hơn là những gì khác biệt.
Vì vậy bây giờ chúng ta cùng đội. Và giờ điều đó phục hồi, khôi phục lại sự đồng cảm mà tôi đã không cảm thấy dành cho bạn trước đây. Và điều đó thật thú vị khi bạn suy nghĩ về, nói ở Mỹ, những nơi đầu tiên, những nhóm đầu tiên trở nên hòa nhập là quân đội và thể thao, đúng không?
Và điều gì là điểm chung giữa những điều đó, họ đều có đồng phục, đúng không? Vì vậy, đồng phục nói rằng chúng ta đang trong một đội, điều đó làm bạn chú ý xa hơn những điều khác biệt.
Và thí nghiệm nổi tiếng của Zimbardo về tù nhân Stanford, nơi mà, bạn biết đấy, phân chia người vào vai trò tù nhân và lính gác và điều đó dẫn đến đâu thì ngay chính nơi đó xảy ra không cách xa nơi mà phòng thí nghiệm của tôi nằm.
Vì vậy, chúng ta có thứ này, oxytocin kích thích sự gần gũi làm giảm lo âu, được kích hoạt bởi sự tiếp xúc và sự liên kết, và điều này là song hướng, như nó thúc đẩy nhiều sự tiếp xúc hơn, điều này tạo cảm giác an toàn hơn, làm giảm lo âu thêm nữa, và rồi chúng ta có testosterone, điều này báo hiệu một số điều về người khác và dường như đóng vai trò trong hệ thống phân cấp.
Và bạn đã đề cập rằng khi oxytocin được đưa vào, nó làm phẳng hệ thống phân cấp. Và hiểu biết của tôi về testosterone từ Robert Sapolsky và những người khác là testosterone có xu hướng làm trầm trọng thêm những đặc điểm sẵn có trong con người. Nó không biến những người tốt thành kẻ xấu hoặc, um, kẻ xấu thành người tốt, mà nó biến kẻ xấu thành kẻ xấu siêu đẳng và người tốt thành người tốt siêu đẳng, điều này phù hợp với ý tưởng của tôi rằng testosterone làm cho nỗ lực cảm thấy tốt.
Và loại nỗ lực nào cảm thấy tốt phụ thuộc vào rất nhiều đặc điểm phức tạp bên trong, bên trong chúng ta như con người, như, như quá nhiều điều để giải thích bằng phân tử.
Đúng vậy. Um, vì vậy tôi cảm thấy như tài liệu về loài linh trưởng và tài liệu về con người tương tác rất tốt với nhau. Và tôi nghĩ đây là một điểm chuyển hướng tốt để đưa chúng ta vào quyết định dựa trên giá trị vì tôi có nhớ một bài báo được công bố, tôi nghĩ là trong biên bản của Học viện Khoa học Quốc gia Mỹ nên chỉ ra điều đó.
Có những biên bản ở các quốc gia khác, um, đã cho thấy rằng, bạn biết đấy, nếu các nhà giao dịch ngày hay, hoặc, hay những người ở sàn chứng khoán sử dụng testosterone hoặc, um, họ có xu hướng trở nên hung hăng hơn trong việc ra quyết định, hoặc nếu bạn chỉ nhìn vào hiệu suất và sau đó đo testosterone thì nó có xu hướng rơi vào một sự tương quan khá tốt giữa testosterone cao hơn và về cơ bản là ra quyết định hung hăng hơn, chấp nhận rủi ro hơn.
Vậy tất cả những điều đó có còn đúng không? Đó là, có nghĩa là, đó là cách mà tôi đọc tài liệu, điều đó vẫn đúng. Và, um, bạn biết đấy, có thể nói điều đó gợi lên một con ma đáng lo ngại, bạn biết đấy, bởi vì tôi không biết nó là một hiện tượng đến mức độ nào bây giờ, nhưng có thể cách đây khoảng một thập kỷ, có thể có rất nhiều người đàn ông là nhà giao dịch cảm thấy như họ đang mất đi bản lĩnh sau khi họ, bạn biết đấy, sau 40 tuổi hoặc gì đó, testosterone giảm.
Vì vậy, họ quyết định rằng họ sẽ bắt đầu, um, bạn biết đấy, sử dụng testosterone, được không, bôi chút androgel lên. Và nếu điều đó là như vậy, nếu điều đó đưa bạn lên hơn mức bình thường, um, thì điều đó có thể gây ra điều gì trong các thị trường, nếu như có đủ người thực sự, hoặc thậm chí nếu họ chỉ sử dụng testosterone cho hiệu suất thể chất, đúng không? Và họ tham gia vào, bạn biết đấy, vào giao dịch, um, điều đó có thể có rất nhiều, rất nhiều tác động xấu, đúng không? Như một chuỗi tác động qua thị trường.
Đúng vậy. Tôi sẽ nói rằng có lẽ tác động chính của androgen ngoại sinh, um, và tất cả những điều trị testosterone hiện nay là rất rõ ràng rằng nó cho phép mọi người duy trì, um, mức testosterone trung bình đến cao, ngay cả khi họ không ngủ đủ, uh, nó tăng cường hồi phục.
Vì vậy, nếu mọi người có hành vi đúng đắn, dinh dưỡng tốt, giấc ngủ hợp lý, v.v., điều này thực sự mang lại cho họ một lợi thế đáng kể. Nếu họ không có hành vi đúng đắn, điều này mang lại cho họ lợi thế đáng kể của việc không phải đối phó với những biến động bình thường do giấc ngủ tối thiểu, v.v.
Nhưng quá trình ra quyết định, như để nói “có”, “không”, “có thể” hoặc “có thể sau”, phụ thuộc vào những thứ như giấc ngủ tốt, được nghỉ ngơi, những thứ khác ngoài testosterone. Chúng tôi, giống như đây là ý tưởng của một ủy ban trái ngược với một cá nhân, bạn biết đấy, lái quyết định một cách liều lĩnh dựa trên trạng thái tâm trí hoặc hormone androgen.
Vì vậy, nếu chúng ta có thể thu nhỏ lại một chút về một số công việc mà bạn đã làm với Paul Glimshaw, khi bạn còn là một nghiên cứu sinh sau tiến sĩ trong phòng thí nghiệm của ông ấy, nhưng cũng trong phòng thí nghiệm của riêng bạn, khi tôi ngồi xuống để đưa ra quyết định, ví dụ: tôi có nên làm một điều gì đó hay không? Hãy giả sử tôi có một cảm giác chung về những phần thưởng tiềm năng trong một phạm vi nào đó, phần thưởng tiềm năng của việc không làm điều đó trong một phạm vi.
Và tôi luôn nghĩ rằng có một loại căng thẳng hoặc áp lực liên quan đến thời gian. Ví dụ, tôi đã cân nhắc việc mua một ngôi nhà. Tôi thực sự thích ngôi nhà đó. Nó hơi khó khăn với tôi vì một số lý do. Và tôi đang cố gắng đưa ra quyết định này, phải không? Và tôi đang cố gắng xác định xem liệu có người khác cũng đang nhìn vào ngôi nhà này hay không. Chúng ta biết gì về việc bắt đầu thiết lập một đại diện nội bộ của điều đó? Và tôi đưa ra ví dụ đó như một ví dụ duy nhất, điều này thực sự có thể được áp dụng cho bất kỳ số lượng kịch bản khác nhau nào về việc có nên kết hôn hay không, có nên ở lại trong một mối quan hệ hay không, có nên chuyển đi hay không, có nên có thêm một đứa trẻ hay không, và còn nhiều thứ khác nữa.
Những cơ chế cốt lõi của quyết định dựa trên giá trị liên quan đến kết quả và thời gian là gì?
Vâng. Tôi nghĩ chúng ta đã hiểu hệ thống này khá tốt tại thời điểm này. 25 đến 30 năm qua đã rất sản xuất. Chúng tôi có một bức tranh rõ nét về mạch điện thực hiện điều này. Về cơ bản, những gì xảy ra là bạn đang đối diện với một tình huống và không thực sự quan trọng việc nó có vẻ như là một quy trình giống nhau hay không, bất kể bạn đang cố gắng quyết định giữa việc ăn một cái bánh donut hay một quả táo, hoặc mua ngôi nhà này so với việc thuê một căn hộ hoặc kết hôn với người này, bạn biết đấy, đề nghị hay không, tất cả đều thuộc về cùng một hệ thống.
Và điều xảy ra là bạn đến với tình huống và não của bạn tiếp nhận bằng chứng về những lựa chọn. Những lựa chọn nào có sẵn cho tôi? Tôi biết gì về chúng từ các thuộc tính kích thích của chúng và từ, bạn biết đấy, có thể gặp gỡ trước đó hoặc chỉ thông tin khác? Và nó tiếp nhận bằng chứng đó và cân nhắc nó với thông tin đã được lưu trữ về những thứ bạn đã làm trong quá khứ, những quyết định khác mà bạn đã đưa ra, và sau đó bắt đầu gán giá trị, tính toán giá trị kỳ vọng của những lựa chọn khác nhau đó về mặt những gì nó sẽ trả lại cho bạn. Và sau đó, về cơ bản, đó là cơ sở mà theo đó quyết định được đưa ra.
Vì vậy, bạn biết đấy, đó là một hàm max mềm, như chúng tôi nói, vì vậy nó không giống như một hàm xác định cứng nhắc. Có một số tiếng ồn thống kê trong đó vì lý do gì đó, chúng tôi có thể nói về lý do đó. Và bạn đưa ra một lựa chọn và bất cứ khi nào bạn đưa ra một lựa chọn và bất kỳ hành vi nào mà bạn tham gia, não của bạn đang đưa ra một dự đoán về những gì sẽ xảy ra tiếp theo như một kết quả của điều đó. Và não của bạn sau đó xác định, tính toán, rằng mọi thứ diễn ra đúng như dự đoán, phải không? Nó có tốt hơn so với dự đoán hay tệ hơn so với dự đoán? Và sau đó tín hiệu đó được đưa trở lại hệ thống để cập nhật nó nhằm hy vọng nó sẽ thực hiện tốt hơn trong tương lai, phải không?
Vì vậy, “Ôi, thực sự điều đó tốt hơn rất nhiều so với mong đợi. Bạn nên gán giá trị cao hơn cho điều đó và làm điều đó”. Một lần nữa, quá trình cân nhắc bằng chứng mất thời gian. Và đó là lý do tại sao chúng ta có sự đánh đổi giữa tốc độ và độ chính xác trong quá trình ra quyết định, nơi mà chúng ta quan sát rằng khi bạn đi nhanh hơn, bạn có xu hướng phạm nhiều sai lầm hơn. Chắc chắn đã từng như vậy.
Chính xác. Tất cả chúng ta đều đã đưa ra những quyết định trong chớp mắt mà sau đó chúng ta đã hối hận. Ôi, hoặc do giấc ngủ, hoặc hơi thiếu ngủ. Thiếu ngủ. Chính xác. Thời gian bạn dành càng nhiều, càng nhiều bằng chứng bạn có thể tích lũy.
Và khi bạn, bạn phải nhận ra rằng dữ liệu mà não của bạn tiếp nhận từ môi trường là ồn ào, đúng không? Nó không hoàn hảo. Nó ồn ào vì môi trường. Nó ồn ào vì việc “ướt nhẹp” của não bộ mang tính chất thống kê và sinh học. Vì vậy, bạn có thể đưa ra lựa chọn sai do tiếng ồn chiếm ưu thế hơn tín hiệu. Và điều đó xảy ra khi bạn đi quá nhanh, phải không?
Một trong những điều đó, vì vậy có một câu thần chú tốt từ điều đó, đó là nếu bạn muốn đưa ra những quyết định thực sự tốt, hoặc nếu điều đó thực sự quan trọng, bạn cần phải quyết định trước. Giống như, tôi có cần chính xác hay tôi cần nhanh? Và nếu độ chính xác quan trọng, bạn cần phải chậm lại. Dành thời gian của bạn. Dành đủ thời gian cần thiết để có được, bạn biết đấy, nhiều thông tin nhất mà bạn có thể có được.
Và ngay cả trong khoảnh khắc đó, thực hiện những chiến lược đơn giản như thở hay có một câu thần chú nói rằng như, bạn biết đấy, không phải điều quan trọng đâu, bạn biết đấy, mỗi quyết định nhỏ không phải là điều quan trọng, mà là lâu dài. Điều đó giúp làm giảm độ kích thích. Chúng ta đã nói nhiều về độ kích thích ở đây và điều đó làm giảm độ kích thích. Một trong những điều bạn nghĩ về độ kích thích là làm, chúng ta vẫn đang nói về các núm âm lượng. Nó giống như một núm âm lượng cho những thứ đang vào não của bạn có thể là tín hiệu hoặc tiếng ồn.
Vì vậy, nó có thể làm tăng tiếng ồn. Vì vậy, bạn có thể tính điều gì đó như một bằng chứng cho giá trị của một lựa chọn, điều gì đó không thực sự, bạn biết đấy, là bằng chứng, và sau đó bạn đưa ra quyết định sai. Vì vậy, bằng cách giảm độ kích thích, chậm lại, bạn dựa nhiều hơn vào bằng chứng hơn là tiếng ồn.
Tăng cường trạng thái hưng phấn có làm tăng khả năng xảy ra sai sót không, tức là nghĩ rằng có điều gì đó tồn tại nhưng thực ra không có, nói chung, cũng như sai sót âm tính, tức là nghĩ rằng điều gì đó vắng mặt trong khi thực sự nó có mặt không? Tôi chưa bao giờ nghĩ về điều đó theo cách đó trước đây, nhưng có vẻ như điều đó khá nhất quán với sự hiểu biết của tôi. Chỉ bằng một ví dụ, một trong những điều rất khác biệt với tôi trong vài năm qua là tốc độ xuất bản khi bạn làm podcast hoặc làm truyền thông xã hội, bạn chỉ cần nhấn nút nói rằng nó đã ra thế giới so với, bạn biết đấy, cách tôi được nuôi dạy là spend từ hai, ba, bốn năm cho một dự án. Có thể nó không đi đến đâu cả. Có thể nó có, được xuất bản thành nhiều bài báo, được đánh giá. Vì vậy, khi nó ra mắt, bạn biết đấy, nó đã được chỉnh sửa và bạn đã đọc bản chỉnh sửa. Nó đã được kiểm tra bởi một số nguồn thông tin hy vọng là chuyên gia, thường là những nguồn rất tốt. Về phản hồi, không giống như hiện nay, nơi bạn có thể ngay lập tức chuyển sang xuất bản. Tôi từng có câu nói này trong phòng thí nghiệm, vì đôi khi, bạn biết đấy, bạn có hai tháng để làm một bản sửa đổi hoặc điều gì đó, nhưng thực sự không bao giờ là hai tháng. Nó luôn mất gấp năm lần thời gian. Tôi từng nói, tôi đi nhanh nhất có thể một cách cẩn thận. Và tôi thường nói với sinh viên của mình trong các chương trình sau tiến sĩ rằng chúng tôi đi nhanh nhất có thể một cách cẩn thận bởi vì ngay khoảnh khắc bạn bắt đầu đi nhanh, bạn bắt đầu mắc sai lầm, bạn sẽ chắc chắn phải trả giá cho nó sau này. Và những sai lầm mà tôi đã mắc phải khi làm podcast là sản phẩm của việc đi nhanh và/hoặc mệt mỏi và hai điều đó liên quan đến nhau, đôi khi có ai đó sẽ làm nổi bật bằng chứng mâu thuẫn. Và sau đó ngày nay, bạn có thể quay lại và sửa chữa mọi thứ bằng AI, bạn có thể, bạn biết đấy, bạn đưa mọi thứ vào. Nhưng tôi cảm thấy rằng rất nhiều trong cuộc sống liên quan đến việc ra quyết định là cố gắng đưa ra quyết định khi hầu hết thời gian chúng ta nghĩ rằng mình không có thêm thời gian. Nhưng phần lớn thời gian, chúng ta thực sự có nhiều thời gian hơn, trừ khi có ai đó đang chảy máu, chúng ta thường có nhiều thời gian hơn. Nhưng cũng có một số điều thực sự mà chúng ta không luôn có nhiều thời gian. Ý tôi là, chúng ta là những cỗ máy lão hóa sinh học và có một thứ gọi là quá muộn. Vậy bạn nghĩ rằng những hệ thống này thay đổi như thế nào tùy thuộc vào việc, bạn biết đấy, chơi một trò chơi để kiếm chút tiền trong phòng thí nghiệm, chúng ta có thể, hoặc chúng ta có thể bị cuốn vào đó. Nhưng có một bối cảnh khổng lồ ở đây, bạn biết đấy, 100 đô la có thể là vui với một người, có thể là sự khác biệt giữa việc trả tiền thuê nhà và không trả tiền thuê nhà với một người khác. Bạn biết đấy, quyết định ở lại trong một mối quan hệ hoặc rời bỏ một mối quan hệ khi bạn còn trong độ tuổi teen hoặc đôi mươi là hoàn toàn khác so với khi ai đó, chẳng hạn, đang ở gần vùng chuyển tiếp giữa việc có và mất khả năng sinh sản của họ. Ý tôi là, đây là những vấn đề rất quan trọng. Những áp lực này là rất thật. Thế nhưng nếu chúng ta chỉ có một hệ thống trong não xử lý điều này tương tự như hệ thống phần thưởng, có vẻ như chúng ta nên học ở trường cách làm việc với và cập nhật quy trình ra quyết định của mình dựa trên ngắn hạn, tất cả các thang thời gian khác nhau để có thể làm điều đó dường như rất quan trọng. Có cách nào để rèn luyện điều đó không?
Vâng, tôi nghĩ đây là một, có một vài điều trong đây mà tôi nghĩ xứng đáng được làm sáng tỏ. Một trong số đó là những gì bạn đã đề cập về mệt mỏi, điều mà tôi nghĩ là rất quan trọng. Chúng tôi đã làm một số công việc với đội đấu vật tại Penn. Huấn luyện viên đến gặp chúng tôi và tôi đã có một vài đô vật làm việc trong phòng thí nghiệm của mình và ông ấy nói, bạn biết đấy, chúng tôi đang gặp phải vấn đề này, mà, tôi không biết bạn đã bao giờ đấu vật chưa, tôi đã đấu với con trai giữa của mình. Một trận đấu. Đó là sáu phút tồi tệ nhất trong đời bạn. Thực ra, tôi không bỏ cuộc vì tôi thua trận đấu đó và tôi đã thua trận đấu đó, lớp bảy. Tôi bỏ cuộc vì bố tôi đã cho tôi một lựa chọn. Tôi có thể tiếp tục đấu vật hoặc tôi có thể chơi môn thể thao khác mà tôi thật sự muốn chơi. Ông ấy nói, bạn không thể làm cả hai vì điều đó sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến điểm số của tôi. Vì vậy tôi đã chọn môn thể thao khác. Môn thể thao khác đó là gì? Bóng đá. Được rồi. Vâng. Được rồi. Vâng. Vâng. Vâng. Và tôi yêu bóng đá. Nó cũng rất định hình. Người kia chỉ “đánh đu” trong suốt trận và anh ấy xứng đáng thắng. Đó là một chiến lược rất tốt. Anh ấy như kiểu “đánh đu” trước mặt tôi và tôi không thể thoát ra. Nhưng đó là sáu phút tồi tệ nhất trong đời bạn. Bạn kiệt sức chỉ sau khoảng 30 giây. Thật sự rất khắc nghiệt. Và điều mà huấn luyện viên quan sát là các cầu thủ của họ, đội đấu vật nam, đã thể hiện rất tốt trong hai hiệp đầu. Họ đến hiệp ba và bắt đầu mắc những sai lầm rất ngu ngốc, những quyết định tồi. Vì vậy, chúng tôi đã, ông ấy đã nói, chuyện gì đang xảy ra? Tôi đã nói, ồ, đó là về tốc độ, độ chính xác, sự trao đổi, nhưng chúng tôi phải điều tra mối liên hệ của nó với mệt mỏi. Vậy điều chúng tôi đã làm, đây là một thí nghiệm rất thú vị. Chúng tôi đã đến phòng tập đấu vật và trang bị cho các cầu thủ này. Họ nhận được EEG có thể đeo, máy đo nhịp tim, tất cả mọi thứ. Và những gì chúng tôi đã làm, chúng tôi đã đưa cho họ một nhiệm vụ ra quyết định đơn giản hoặc kiểm soát xung lực. Nhiệm vụ kiểm soát phản ứng, bạn biết đấy, là một sự đánh đổi. Nếu bạn đi quá nhanh và mắc sai lầm, được không? Vì vậy, nó giống như, có một kiểu “đi” và “không đi”. Và vì vậy họ làm điều đó, sau đó chúng tôi cho họ tập hai phút các bài tập CrossFit, rất khắc nghiệt. Sau đó họ quay lại và phải làm lại điều đó một lần nữa. Chúng tôi làm điều đó ba lần và sau đó họ phải đấu với nhau. Vì vậy, đây là sự kết hợp giữa nhận thức và thể chất. Vâng, nhận thức và thể chất. Không phải như boxing cờ vua, không phải là môn thể thao tôi khuyên. Bạn đã thấy môn này chưa? Tôi đã thấy. Nơi họ chơi một vài ván cờ và sau đó họ thực sự đánh nhau và rồi lại chơi. Thật điên rồ. Nó giống như chuyển đổi giữa hai trạng thái tâm trí rất khác nhau.
Điều này thật điên rồ, nhưng cũng ở một khía cạnh nào đó lại rất thu hút, bạn biết đấy, tôi nghĩ rằng trong bạn và tôi đều có một nhà thần kinh học, và tôi nghĩ rằng tất cả chúng ta đều là các nhà thần kinh học, ở một mức độ nào đó, chúng ta muốn hiểu về não bộ và chính bản thân mình.
Vì vậy, khái niệm về những hành vi rất khác biệt, như quyền anh và chơi cờ, được liên kết với những kiểu kích thích rất khác nhau và cách mà những điều đó liên quan đến nhau, tôi nghĩ thật thú vị.
Tôi nghĩ rằng sự giao thoa giữa cờ quyền anh và đấu kiếm cũng rất giống với cờ. Con trai út của tôi đã tham gia đấu kiếm trong một thời gian, vì vậy về mặt tâm trí, nó giống như vậy, nhưng nó có tính thể chất hoặc ju-jitsu. Bạn tôi, người dạy ju-jitsu, nói với tôi rằng có một số lượng tùy chọn vô hạn trở nên bị ràng buộc trong những động lực nhất định, và vâng, rất tương tự.
Điều này thật tuyệt vì những gì chúng tôi tìm thấy là sự trao đổi giữa tốc độ và độ chính xác. Càng mệt mỏi, họ càng tiêu tốn nhiều năng lượng, và càng nhanh họ sẽ tụt lại về việc nhấn mạnh tốc độ hơn là độ chính xác. Họ bắt đầu cảm thấy như muốn hoàn thành ngay, không biết họ đang cảm thấy thế nào, nhưng họ không thực sự suy nghĩ, không tập trung. Họ chỉ đơn giản là mất khả năng để làm điều đó.
Ngoài ra, như tôi đã nói, chúng ta có thể giúp các bạn, các bạn có thể trở nên khỏe mạnh hơn về thể chất, có thể khi mệt mỏi, nhưng họ đã ở mức độ khỏe khoắn tối ưu. Họ nói, vậy sao chúng ta không làm điều này? Tại sao không giao phó quyết định trong hiệp ba cho huấn luyện viên? Ngay khi vào hiệp ba, bạn sẽ chỉ cần nhìn vào huấn luyện viên vào một nhịp điệu nào đó hoặc khi nào anh ấy sẽ hét lên để bạn nhìn và bạn sẽ làm theo những gì huấn luyện viên nói.
Tôi nghĩ điều này thật thú vị vì nếu bạn suy nghĩ về nó trong các ngữ cảnh khác, như trong một ngữ cảnh kinh doanh chẳng hạn, khi ai đó thực sự mệt mỏi hoặc đơn vị của bạn mệt mỏi, có thể bạn có một người bên ngoài đảm nhận việc ra quyết định mà bạn chỉ cần thực hiện, đúng không?
Còn một điều khác tôi muốn nói về tất cả điều này, đó là, nó liên quan đến điểm của bạn về việc, trong phòng thí nghiệm, thì, bạn biết đấy, một điều gì đó, bạn có một sinh viên đại học đánh bạc 10 đô la trong một giờ. Và điều đó có ý nghĩa như thế nào khi so với thế giới thực, nơi có tất cả những thứ khác đang diễn ra? Tôi nghĩ đó là thách thức. Khi tôi dạy tại trường kinh doanh hoặc trong các lớp, sinh viên MBA hoặc các giám đốc và tôi qua các buổi hội thảo, họ đều muốn biết: cho tôi công thức năm bước. Và giống như, điều đó sẽ áp dụng như thế nào. Làm thế nào tôi có thể gộp tất cả những điều đó lại với nhau, và thật ra, chúng ta chủ yếu chỉ biết về một khía cạnh này hay khía cạnh khác mà không biết làm thế nào trong thế giới thực, bạn biết đấy, trong một môi trường phức tạp thực sự để kết hợp tất cả những điều đó.
Vì vậy, đó là một khoảng trống. Đó là, và một trong những điều mà chúng tôi đang cố gắng lấp đầy, đó là nghiên cứu việc ra quyết định, dù là ra quyết định cá nhân hay tập thể trong những môi trường thế giới thực, đúng không? Nơi mà tất cả những yếu tố này, bạn biết đấy, bối cảnh và những ưu tiên khác nhau đang diễn ra, trở nên, bạn biết đấy, tự nhiên hơn, chúng không được kiểm soát và sau đó, tôi mean, chúng ta nghĩ rằng chúng ta biết cách mà điều đó hoạt động, nhưng chúng ta chưa thực sự chứng minh được điều đó.
Thường thì chúng ta nghĩ rằng chúng ta biết cảm giác của mình về một điều gì đó, nhưng một số công việc mà bạn đã thực hiện trên khỉ và con người đã làm nổi bật mức độ mà chúng ta dựa vào sự định giá của những thứ khác và những người khác dựa trên những thứ ở gần gũi với những thứ và những người đó. Bạn có thể cho chúng tôi biết về thí nghiệm này không?
Và tôi đã thề rằng tôi sẽ không nói đến những từ, thực phẩm chế biến cao trong tập này, nhưng tôi nghĩ chúng ta phải nói về khỉ và Doritos. Ah, được rồi, tôi nghĩ điều này có thể đi theo một số hướng khác nhau, và tôi muốn mang đến một nghiên cứu mà tôi nghĩ mọi người sẽ thấy thú vị, nghiên cứu này nói về sự khác biệt giữa những gì chúng ta nghĩ rằng chúng ta biết và cảm nhận và những gì bộ não của chúng ta thật sự đang nói với chúng ta.
Vì vậy, chúng tôi đã nói về cách mà não của khỉ và con người, tôi không muốn nói là đã được lập trình, nhưng chúng được điều chỉnh, điều chỉnh để đánh giá thông tin xã hội và những loại thông tin xã hội cụ thể, như thông tin về những cá nhân có địa vị cao, đúng không? Và thông tin về những cá nhân quyến rũ, hấp dẫn, đúng không? Và nó đã được ghép vào cùng một mạch hoặc hệ thống chú ý hoặc hệ thống thưởng.
Và một khi chúng tôi đã quan sát thấy điều đó, dĩ nhiên, điều đó khiến tôi tự hỏi, được rồi, đây là một hiện tượng rất kỳ lạ ở con người, rằng trong tiếp thị, đúng không, rằng chúng tôi sử dụng địa vị người nổi tiếng, người nổi tiếng và sex để bán hàng cho mọi người, như, tại sao họ lại quan tâm đến việc, bạn biết đấy, Brad Pitt thích điều này hay Jennifer Aniston thích nước thông minh? Khi mà bạn sẽ không bao giờ gặp họ. Họ thực sự biết nhiều về, bạn biết đấy, nước hay cái gì đó không? Mục đích của tất cả những điều đó là gì?
Và nếu George Clooney đang bán espresso, thì ai quan tâm, đúng không? Nhưng bây giờ khi bạn suy nghĩ về nó trong bối cảnh như, ô, bộ não của chúng ta đã được lập trình, điều chỉnh để chú ý và xử lý sâu hơn và đánh giá thông tin về những người khác mà cơ bản là những người nổi tiếng có địa vị cao, quyến rũ, bạn biết đấy, trong khi George Clooney là tất cả những điều đó gộp lại, thì điều đó bắt đầu có ý nghĩa.
Và vì vậy chúng tôi nghĩ, ở đây khỉ và người, khỉ và con người rất giống nhau trong khía cạnh này. Tôi chắc chắn rằng chúng tôi có thể chạy một chiến dịch quảng cáo trên khỉ dựa trên sex và sự nổi bật. Và đó là những gì chúng tôi đã làm.
Chúng tôi chỉ có khỉ, bạn biết đấy, chúng chỉ ngồi trong thuộc địa của riêng chúng. Và chúng tôi có một màn hình tivi, màn hình máy tính ở đó hiển thị, bạn biết đấy, biểu tượng Doritos bên cạnh khỉ hạng cao A và có thể là biểu tượng Cheetos bên cạnh khỉ hạng thấp B hoặc, bạn biết đấy, Coke bên cạnh cái mông hấp dẫn của khỉ và, bạn biết đấy, Pepsi bên cạnh, bạn biết đấy, phần trước hoặc phần sau của khỉ không được hấp dẫn lắm.
Được rồi.
Vì vậy bạn chỉ cần làm như vậy, chỉ cần ghép nối. Nó chỉ là, chỉ là sự liên kết, một liên kết đơn giản. Và sau đó, những gì chúng tôi đã làm là cho các con khỉ lựa chọn giữa các thương hiệu mà đã được những con khỉ nổi tiếng, những con khỉ quyến rũ hoặc những con khỉ hạng thấp ủng hộ, phải không? Và chúng nhận cùng một phần thưởng, bất kể chúng chọn gì, chúng luôn nhận được viên chuối giống nhau, nhưng các con khỉ lại ưu tiên các thương hiệu đã được ghép với những con khỉ nổi tiếng và quyến rũ, giống như bạn thấy ở con người, bạn biết đấy, tôi cứ nói mãi điều này, có một con khỉ nhỏ trong tất cả chúng ta.
Tôi lắc đầu vì điều đó nói lên vài điều với tôi, nhưng một trong những điều mà nó nói với tôi với tư cách là một nhà thần kinh học là nó gần như giống như những thùng chứa, như bản đồ định giá trong não, có sự chồng chéo của, tôi sẽ đi vào thuật ngữ một chút ở đây và sau đó tôi sẽ giải thích về các trường tiếp nhận. Như bạn đã đề cập, Hubel và Wiesel H&W, và tôi có nghĩa là, họ đã giành giải Nobel cho một vài điều, nhưng không ít trong số đó là xác định các đặc điểm và vị trí cụ thể của ánh sáng và hình dạng ánh sáng kích hoạt một neuron nhất định, điều này cuối cùng dẫn đến việc các tế bào Jennifer Aniston Barack Obama. Nhân tiện, sự đồng tồn tại của chúng trong cùng một câu không có nghĩa là tôi có kiến thức về việc họ hẹn hò. Và nghiên cứu đó đã được thực hiện từ lâu. Đúng vậy, nhưng nó nói lên cùng một nguyên tắc, đó là khi chúng ta thấy hai thứ ở cùng một chỗ, đôi khi có sự hợp nhất của chúng trong không gian nhận thức của chúng ta hoặc trí nhớ của chúng ta, trong khi thực tế, không có sự chồng chéo theo khái niệm, phải không?
Trên thực tế, bạn biết đấy, nơi bạn thấy điều này một cách rõ ràng là nếu có một podcast với một nam và một nữ dẫn chương trình, tôi đảm bảo rằng 25% các bình luận là lý thuyết về việc họ hẹn hò và/hoặc ngủ cùng nhau. Đúng. Thật là không thể tin được. Giống như mọi người thấy nam và nữ bên nhau và họ bắt đầu làm điều này như kiểu, ôi, họ đang hẹn hò hoặc họ, bạn biết đấy, họ thấy sự tán tỉnh nơi có thể hoặc không có sự tồn tại. Bạn biết đấy, thật sự hoang dã. Và khi tôi nghe về thí nghiệm này mà bạn đã thực hiện với việc ghép nối các sản phẩm với khỉ quyến rũ hoặc khỉ không quyến rũ hoặc khỉ hạng cao hoặc khỉ hạng thấp, tôi không thể không cảm thấy rằng khu vực của não bộ liên quan đến việc định giá chỉ đang tiếp nhận các hình ảnh trực quan ở các hình ảnh khái niệm vì chúng sẽ là hình ảnh trực quan. Nó có thể là vô số thứ. Và rằng có sự chồng chéo trong các bản đồ của chúng trong não và sau đó hiệu ứng phát sinh từ sự chồng chéo đó. Đó là một cách diễn giải. Cách diễn giải khác, tôi nghĩ, và chúng không loại trừ lẫn nhau là chúng ta muốn leo lên thứ bậc. Và đó là một giả định mà có lẽ chúng ta có thể gợi ý một chút với vài học giả ngốc nghếch trong một khoảnh khắc vì tôi rất yêu cuộc sống của mình. Có những người sống gần tôi có tài nguyên nhiều hơn tôi rất nhiều. Và tôi chưa bao giờ trong một phần trăm giây muốn có ngôi nhà của họ hoặc ngôi nhà của tôi, tôi đã cố gắng làm cho nó trở thành một điểm trong cuộc sống để hoặc có cuộc sống mà tôi muốn hoặc đang hướng tới cuộc sống mà tôi muốn, bạn biết đấy, sở hữu những thứ tôi muốn hoặc mong muốn những thứ tôi muốn. Và tôi chưa bao giờ thấy mình trong trạng thái như, ôi, tôi muốn làm việc trên thí nghiệm đó hoặc tôi muốn sống trong ngôi nhà đó. Nếu tôi thấy một ngôi nhà đẹp hoặc một thứ đẹp hay một số đặc điểm trong cuộc sống của ai đó, nó truyền cảm hứng cho tôi muốn cố gắng tạo ra điều gì đó tương tự. Và vì vậy không phải là tôi không có tinh thần cạnh tranh trong người, tôi cũng như ai khác. Nhưng tôi cảm thấy điều đó hoàn toàn khác biệt với khái niệm về một thứ bậc, nơi để tôi tiến lên, ai đó khác phải bị tụt xuống. Và để có ai đó ở trên tôi trong bất cứ lĩnh vực nào, điều đó có nghĩa là, bạn biết đấy, tôi “dưới” theo cách nào đó.
Vậy chúng ta có thể nói về các thứ bậc như chúng tồn tại trong các loài linh trưởng thế giới cũ như thế nào so với chúng ta? Bởi vì tôi không muốn ánh xạ điều này vào bất kỳ điều gì chính trị, nhưng thường việc này sẽ được ánh xạ vào chính trị. Một số người sống qua lăng kính của sự phong phú. Có rất nhiều thứ để chia sẻ. Một số người sống qua lăng kính của sự hiếm hoi. Chiến thắng của họ là tổn thất của tôi. Tổn thất của họ là chiến thắng của tôi, loại điều đó. Bạn có thấy điều này ở khỉ không? Một lần nữa, thật sự khó, bạn biết đấy, bạn có thể hỏi con khỉ, nhưng nó không nhất thiết sẽ nói cho bạn biết vì nó không biết bạn đang hỏi gì. Nhưng tôi, bạn biết đấy, tôi nghĩ rằng nó là, trước hết, giữa các loài linh trưởng, có độ dốc khác nhau của thứ bậc. Tuy nhiên, ở khỉ Rhesus, chúng thực sự độc tài. Chúng có một hệ thống thứ bậc rất dốc trong khi khỉ Barbary, những con sống ở Bắc Phi và Gibraltar, có một xã hội rất thoải mái, mặc dù chúng đều là khỉ, đều thuộc cùng một chi. Vậy tại sao lại như vậy, chúng tôi không thực sự biết. Ý tưởng chung là nó có liên quan đến độ phong phú của môi trường, các nguồn tài nguyên có sẵn và cách mà chúng có thể bị độc quyền. Vì vậy, nếu bạn có thể độc quyền tài nguyên, thì điều đó có thể giúp tạo ra một thứ bậc dốc hơn. Nếu không, giả sử bạn ăn cỏ để sống, bạn biết đấy, bạn như một con bò hoặc gì đó, và có một số con khỉ làm như vậy, ăn cỏ, như tôi không thể tích trữ tất cả cỏ cho riêng mình. Nó chỉ có ở khắp mọi nơi. Và vì vậy mọi người có thể trải ra và ăn cỏ.
Đó là một cuộc sống rất nhàm chán và bạn dành toàn bộ thời gian của mình để tiêu hóa và lên men trong cái bụng kéo dài này, điều này có vẻ cũng hơi ghê tởm, đó chỉ là một ý nghĩ thoáng qua. Nhưng tôi nghĩ bạn có thể thấy rằng điều đó trải dài trên một liên tục từ những gì bạn đang nói, từ phong phú đến khan hiếm, và có nhiều liên quan hơn đến việc liệu nó có thể bị độc quyền hay không. Và điều đó có hợp lý không?
Vì vậy, nếu bạn có thể độc quyền một cái gì đó, thì bạn có thứ mà những con khỉ khác cần, đúng không? Và bạn đang tạo ra sự khan hiếm đó. Vâng.
Vậy hãy đi sâu vào điều này vì tôi nghĩ mọi người đang hoạt động từ một khung nhìn nhất định trong bối cảnh này. Và vì vậy, ví dụ, có những tỷ phú, hàng trăm người như Elon có hàng trăm tỷ đô la, có vẻ không quan tâm nhiều đến tiền vì lý do tiền bạc, hoặc tôi nghĩ ông ấy đã bán hết tất cả nhà cửa của mình hay gì đó. Ông ấy có động lực từ những điều rõ ràng khác, nếu có liên quan đến tiền.
Và sau đó có những người sống trong cảnh nghèo đói tàn khốc. Tôi nghĩ nhiều người sẽ nói, tại sao ai đó lại cần nhiều tiền đến như vậy? Họ sẽ nói điều này về các tỷ phú. Thú vị là một trong những chủ đề nổi bật hơn trong tâm lý học đại chúng được nghiên cứu hỗ trợ là ý tưởng rằng sau một mức thu nhập nhất định, hạnh phúc của bạn không gia tăng tỷ lệ thuận với sự gia tăng thu nhập, hoặc có thể là không gia tăng chút nào.
Số tiền thường được nêu lên là từ khoảng 75.000 đô la một năm, hạnh phúc của bạn sẽ không tăng lên. Tôi sẽ tranh luận rằng thực sự tiền không thể mua được hạnh phúc, nhưng nó chắc chắn có thể làm giảm bớt căng thẳng hoặc một số loại căng thẳng nhất định. Hãy chỉ ra một ví dụ về một người mẹ đơn thân phải nuôi ba đứa con một mình so với một người mẹ đơn thân có ba người giúp việc chăm sóc ba đứa trẻ khi chúng còn là trẻ sơ sinh, đòi hỏi một mức độ công sức khác nhau. Bạn không thể tranh cãi giữa hai điều đó, và việc một người hạnh phúc hơn người kia là một cuộc thảo luận hoàn toàn khác, xin lỗi.
Nhưng tôi nghĩ ví dụ về bò là rất hợp lý. Những thứ bậc trong các nhóm động vật linh trưởng có lý do, nhưng với tư cách là con người, tôi nghĩ rằng tôi quan sát thấy sự biến đổi rất lớn về việc liệu mọi người nói, “Ôi, người này là triệu phú hoặc tỷ phú, nhưng tôi hài lòng với những gì tôi có,” hay, “Người này có nhiều hơn rất nhiều và tôi ghen tị với họ vì điều đó.”
Và tôi đoán chúng ta không thực sự nghĩ về việc có một lượng tiền hạn chế theo cách mà chúng ta nghĩ đến như cỏ hoặc tài nguyên. Bây giờ nếu chúng ta nói về người giúp việc và điều đó, đó là một vấn đề hoàn toàn khác, nhưng bạn chỉ cần đến một quán bar với một thiên lệch nhất định về việc có nhiều đàn ông hay phụ nữ hơn, và ngay lập tức điều đó bắt đầu thể hiện ra. Nhưng hãy giữ cho nó đơn giản hơn.
Bạn có nghĩ rằng toàn bộ quan điểm này về phong phú so với khan hiếm là động học không? Như nếu bạn đang ở xung quanh những người kiếm được khoảng tiền giống như bạn, bạn cảm thấy tốt hơn so với việc bạn ở xung quanh những tỷ phú có du thuyền. Tôi nghĩ động lực cơ bản là leo lên thứ bậc, mà gần như đã được gắn vào, lại với nhiều biến đổi giữa các cá nhân và có thể cả giữa các nền văn hóa nữa, mà tôi sẽ đề cập đến ngay bây giờ.
Quay trở lại với con số 75.000, nơi mà nó chỉ đơn giản là không thay đổi, có rất nhiều nghiên cứu đã được công bố từ các đồng nghiệp tại Penn và Wharton, vì vậy một người tên là Matt Killingsworth đã chỉ ra trong một bài báo nổi tiếng cách đây khoảng năm hoặc sáu năm rằng thực tế, nó thực sự tiếp tục như sức khỏe tinh thần sẽ thực sự gia tăng khi thu nhập gia tăng. Và sau đó có một cuộc tranh luận qua lại với Danny Kahn về điều đó, và rồi họ đã cùng làm việc trên một bài báo.
Và điều mà họ thấy là như thế này. Nó tăng lên, phẳng lại trong một thời gian, và sau đó như ở mức cao hơn, ôi, hạnh phúc thực sự gia tăng khi bạn có rất nhiều tiền. Thật tuyệt! Nghiên cứu đó không được bàn đến nhiều. Đó là điều mới mẻ. Chà, nó mới mẻ. Nó xảy ra trong năm hoặc hai năm vừa qua.
Vậy việc rất, rất giàu có có thực sự tăng cường mức độ hạnh phúc của bạn không? Vâng. Ý tôi là, vì nhiều lý do khác nhau, đúng không? Vậy chắc chắn, nó là một cách giảm bớt căng thẳng, nhưng nó cũng cho phép bạn tiếp cận với rất nhiều thứ khác nhau có thể làm cho cuộc sống của bạn trở nên dễ dàng hơn, đúng không?
Vì vậy, đó là một phần của lý do. Nhưng phần còn lại, và tôi nghĩ điều này liên quan đến câu hỏi về điều gì làm cho chúng ta trở thành con người, là rằng chúng ta có thể một cách cố ý, cũng như bạn đã nói về bản thân mình rằng, “Tôi chỉ muốn thư giãn. Tôi hài lòng với những gì tôi có.” Và có rất nhiều truyền thống thẩm mỹ trong nhiều nền văn hóa khác nhau, đặc biệt là, bạn biết đấy, các nền văn hóa phương Đông đã tiếp cận theo cách đó, hoặc thậm chí ở phương Tây, như, bạn biết đấy, Kitô giáo sơ khai, v.v.
Và tôi đang cố gắng nhớ tên cuốn sách được giới thiệu cho tôi. Tôi chưa đọc nó nhưng ví dụ, ở Ấn Độ, giữa những cảnh khổ cực nhất trên thế giới, bạn có những người rất hạnh phúc, và họ rất hài lòng với việc sống và sống ở nơi mà họ đang có, khi họ đang có, và với những người mà họ hạnh phúc. Làm thế nào điều đó xảy ra? Tôi không biết, nhưng đây là suy đoán của tôi, hoặc một phần của suy đoán của tôi, điều này quay trở lại với những gì chúng ta đã nói về sự chú ý.
Vì vậy, những gì bạn chú ý đến sẽ được tăng cường trong não, và những gì bạn không chú ý sẽ bị giảm xuống. Nó giống như cốc nửa đầy, cốc nửa trống rỗng. Và nếu bạn đang chú ý đến những điều tốt đẹp, thì những điều đó sẽ được ưu tiên tiếp cận trong não của bạn. Vì vậy, bạn đang kiểu như được, ôi, từng chút một, mọi điều bất ngờ tích cực nhỏ đều được khuếch đại trong não của bạn, và bạn nhận được một cú dopamine lớn cho điều đó, thay vì những điều bất ngờ tiêu cực nhỏ. Bây giờ tôi sẽ đưa điều đó vào một bối cảnh khác, đó là, chúng tôi đã thực hiện nhiều nghiên cứu về sự tránh né mất mát, đúng không, và sự tránh né mất mát là quan sát rằng nếu tôi đưa cho bạn một cược 50/50 về việc, thắng một ít tiền, thua một ít tiền.
Nói chung, đối với hầu hết mọi người, tôi phải đề nghị họ một cái gì đó nhiều hơn để thắng hơn là để thua, thì họ mới chịu đánh cược, điều này không có ý nghĩa gì cả, bạn biết đấy, về mặt lý trí và kinh tế. Nó nên là một sự công bằng. Vì vậy, con người có xu hướng sợ thua lỗ, và đã có rất nhiều lý thuyết về lý do tại sao Danny Kahneman nổi tiếng cho rằng con người cảm nhận nỗi đau của thất bại hơn là niềm vui của chiến thắng. Đúng vậy. Và tôi nghĩ điều đó là đúng. Chúng tôi đã điều tra vấn đề đó bằng cách sử dụng một sự kết hợp giữa mô hình hóa, mô hình hóa tính toán và chúng tôi đã nhìn vào hành vi của con người, và chúng tôi thực hiện theo dõi mắt, vì chúng tôi đang đo lường nơi con người chú ý. Người bình thường, hầu hết mọi người chú ý đến những gì họ có thể mất, chứ không phải những gì họ có thể thắng. Và càng lâu họ tập trung vào những gì họ có thể mất, thì họ càng có xu hướng sợ thua lỗ, và điều đó thường liên quan đến những người có trạng thái tiêu cực. Vì vậy, nếu bạn lo âu, hoặc bạn trầm cảm, bạn đang ở trong trạng thái tiêu cực, thì bạn sẽ tìm kiếm nhiều hơn những gì bạn có thể mất hơn là những gì bạn có thể thắng. Điều này đặt ra một bài kiểm tra rất thú vị, bài kiểm tra nguyên nhân, mà bạn có thể thấy rằng, bạn biết đấy, nơi bạn nhìn là một chức năng của những gì bạn đang tìm kiếm. Họ đang tìm kiếm những gì có thể làm tổn thương họ, và cũng là cách mà thế giới trông như thế nào. Vì vậy, hãy thay đổi hiển thị hình ảnh. Chúng tôi đã làm cho các chiến thắng trở nên lớn hơn, phông chữ hoặc sáng hơn so với các khoản thua, được không? Khi bạn làm điều đó, điều đó thu hút sự chú ý của mọi người. Họ nhìn vào những chiến thắng, những điều tốt đẹp mà họ có thể có, thay vì những điều xấu. Chỉ bằng cách thay đổi phông chữ. Chỉ bằng cách thay đổi kích thước phông chữ hoặc độ sáng, họ nhìn vào đó nhiều hơn, điều này được tăng cường trong não, và bây giờ họ không còn sợ thua lỗ nữa. Bây giờ họ sẵn sàng với những cuộc cược. Vì vậy, đó là điều tôi đang nói về sự chú ý của bạn. Và đó là một cách để làm điều đó, rõ ràng, bạn có thể lợi dụng mọi người bằng cách làm như vậy. Nhưng với sự đồng ý của họ, ví dụ, chúng tôi đã bắt đầu công việc đó nhân danh một công ty dịch vụ tài chính nói rằng, chúng tôi đang gặp khó khăn với khách hàng, những khách hàng lớn tuổi, để khiến họ chấp nhận những rủi ro tốt có thể mang lại lợi ích thực sự cho họ vì họ đang quá sợ hãi. Và vì vậy, chúng tôi đã thực hiện một số công việc cơ bản, và sau đó chúng tôi đã thử nghiệm rằng chúng tôi thực sự có thể thay đổi vấn đề đó một cách nguyên nhân. Chúng tôi có thể làm cho điều đó thay đổi. Vì vậy, với sự đồng ý của họ, vâng, nếu chúng tôi khuếch đại, chúng tôi chỉ cần cho cái mà bạn có thể thắng thay vì cái mà bạn có thể thua lên, làm cho nó rõ ràng hơn, mọi người chú ý hơn đến điều đó, và sau đó điều đó sẽ nhẹ nhàng thay đổi quyết định mà họ đưa ra. Wow. Và họ rất dễ uốn nắn khi nói đến việc thay đổi bối cảnh, và từ đó các biến số định hình quyết định của chúng ta. Nhưng tôi luôn bị ấn tượng bởi cách mà điều đó diễn ra ở dưới mức phát hiện ý thức của chúng ta. Đây có thể là thời điểm thích hợp để hỏi về tiền meme, bởi vì tất cả chúng ta đều lớn lên khi học về đồng đô la Mỹ hoặc Euro hoặc bất kỳ thứ gì đó được hỗ trợ bởi một cái gì đó, được hỗ trợ bởi Fed, nhưng cũng được hỗ trợ bởi các đối tượng vật lý trên thực tế như vàng. Đó là điều mà chúng ta được nói. Và đây là lý do tại sao chỉ việc in thêm tiền chưa bao giờ là giải pháp, vì tiền meme xuất hiện từ chủ đề lớn hơn của tiền mã hóa và Bitcoin là một loại phái sinh thú vị của tiền mã hóa, trong đó bạn kết hợp uy tín của một người, hoặc trong một số trường hợp là một con chó Shibu Uno, với một loại tiền tệ không có giá trị nội tại nào ngoại trừ uy tín của người đó, cộng với bất kỳ sự hỗ trợ nào, bất kỳ giá trị hỗ trợ nào mà nó nhận được khi mọi người quyết định mua đồng xu đó. Vì vậy, tôi không biết có bao nhiêu người nghe theo dõi tiền mã hóa, và tôi hoàn toàn không phải là chuyên gia về điều này, nhưng một điều mà mọi người hào hứng là bao nhiêu tiền đang chảy vào một đồng xu, không chỉ là giá trị của đồng xu trong một ngày nhất định. Về cơ bản, bao nhiêu tiền đã được đầu tư vào đồng xu đó như một thứ có giá trị tiềm năng. Vì vậy, khi chúng tôi nghe về đồng tiền Haktua girl, đồng tiền Haktua, hoặc giờ có một đồng tiền Trump, tôi nghĩ có một đồng tiền Melania, có một đồng tiền Doge đã được phát triển rất lâu trước khi ý tưởng về một Bộ Chính phủ Doge, đồng xu Shibu Uno xuất hiện. Tất cả những điều này có phải chỉ là khai thác, một lần nữa, có từ đó, tận dụng mối quan hệ gần gũi giữa uy tín và giá trị? Vì vậy, tôi nghĩ phần nào đó là như vậy, nhưng nó có thể đơn giản hơn thế, đó là nó tận dụng, nó khai thác những kết nối của chúng ta để chú ý đến những gì người khác đang làm và những gì họ đang nhận được hoặc mất. Chúng ta rất quan tâm đến, khi chúng ta ở trong một nhóm, hành vi của những người khác, vì vậy hãy nghĩ về cách chúng ta học một cái gì đó, giá trị của một cái gì đó. Nếu bạn là một động vật đơn giản, bạn học từ kinh nghiệm trực tiếp, và đó là hệ thống học tập củng cố, có sự thúc đẩy từ dopamine, v.v. Bạn cũng có thể học từ những gì bạn không chọn, học hỏi hiệu quả phản chứng. Và sau đó trong các nhóm, bạn có một nguồn thông tin phong phú về những gì người khác đang làm, như tôi có thể nhìn bạn thử món ăn đó, và nếu bạn chết vì ăn nó, thì tôi sẽ không ăn đâu, đúng không? Vì vậy, chúng ta được lập trình sâu sắc để chú ý đến những quyết định mà người khác đang đưa ra, và nếu chúng trông tốt, hoặc nếu họ, thì chúng ta bắt đầu sao chép những gì họ đang làm. Và bạn thấy điều này không chỉ trong những đồng tiền meme, mà còn trong những cổ phiếu meme, như GameStop. Điều này rất giống với hiện tượng/thảm họa FTX, nơi các nhân vật nổi tiếng tham gia và mọi người đã tin tưởng vào những nhân vật nổi tiếng này, ngưỡng mộ những nhân vật nổi tiếng này, và đã đầu tư rất nhiều tiền vào những gì cuối cùng trở thành một thất bại. Vậy, điều này xảy ra bao nhiêu lần trong quảng cáo? Nếu chúng ta thực sự lùi lại và hỏi, liệu BMW có thực sự là lựa chọn tốt hơn so với Range Rover không? Liệu chúng ta có thực sự dựa vào những điều mà chúng ta đang mua nhiều như chúng ta nghĩ không? Không, tôi không nghĩ vậy chút nào, và có một vài điều mà chúng ta có thể phân tích ở đây. Tôi nghĩ về mặt đồng tiền meme và cổ phiếu meme, có lẽ có hai điều, một sự giao thoa của hai điều đang diễn ra.
Vì vậy, một là kiểu người nổi tiếng ủng hộ sản phẩm, và chúng tôi cũng đã nghiên cứu điều này, và chúng tôi đã nói về các vấn đề liên quan đến khỉ, nhưng chúng tôi nhìn vào, chúng tôi đã thực hiện các nghiên cứu theo dõi mắt của những người đưa ra lựa chọn giữa các sản phẩm và thương hiệu đã được ủng hộ bởi những người nổi tiếng hoặc không, chỉ kết hợp với họ, đúng không?
Và một trong những điều mà chúng tôi phát hiện là khi mọi người chọn một sản phẩm hoặc thương hiệu mà họ cảm thấy không quen thuộc, nếu nó đã được người nổi tiếng ủng hộ, thì đồng tử của họ không mở rộng. Thông thường, nó sẽ mở rộng vì đó là quá trình vượt qua mặc định của bạn và nỗ lực tinh thần, và sự hưng phấn tăng lên vì điều đó có phần bất ngờ.
Vì vậy, việc đồng tử giữ im lặng là một chỉ báo của niềm tin và sự tin tưởng nâng cao. Nếu bạn sẽ, tôi không mắc sai lầm nào. Tôi đang đưa ra nhiều từ ngữ ở đây, nhưng đó là tác động một cách rất tiềm thức của người nổi tiếng ủng hộ sản phẩm.
Vì vậy, tôi nghĩ điều đó cũng có thể xảy ra cùng với quy trình khác mà tôi đã nói về việc chúng ta chú ý đến những gì người khác đang làm, điều này dường như là một yếu tố chính tạo ra bong bóng trên thị trường chứng khoán. Nó giống như quay trở lại khi Isaac Newton mất đi tài sản của mình trong thị trường giao dịch South Seas. Ông đã từng nói: “Tôi có thể hiểu cơ chế của các hành tinh và bầu trời, nhưng tôi không thể hiểu tâm trí của con người,” hoặc một điều gì đó như vậy.
Ông chỉ không thể tự giúp mình. Ông đã rút lui trước, và sau đó ông quay lại khi ông thấy bạn bè của mình tiếp tục kiếm tiền, và rồi ông đã bị mất trắng.
Vì vậy, chúng tôi rất quan tâm đến điều này. Chúng tôi đã thực hiện một thí nghiệm với sinh viên MBA tại Wharton, và họ đã chơi một trò chơi thị trường chứng khoán. Và hóa ra, đó là một thị trường chứng khoán mà chúng tôi phát triển cho khỉ. Chúng tôi đã cho khỉ chơi trong chính thị trường chứng khoán đó. Chúng đang mua, bán, và có một danh mục mà chúng có thể giao dịch để lấy nước trái cây. Con người nhận được tiền cho điều này. Điều này dựa trên một số nghiên cứu của Colin Cameron và các đồng nghiệp của ông, và Benedetto Di Martino đã thực hiện cách đây một thời gian.
Tại các sinh viên MBA, chúng tôi đã sử dụng một bộ câu hỏi chuẩn để kiểm tra cảm xúc xã hội. Và sau đó, những gì chúng tôi đã làm là nhìn vào mức độ khả năng khỏi bị kẹt trong một thị trường bong bóng liên quan đến độ nhạy cảm xã hội của họ, mức độ mà họ chú ý đến người khác. Cơ bản là, càng nhạy bén với người khác, khả năng mất tất cả trong một bong bóng càng cao. và chính những người có khiếm khuyết xã hội đã làm tốt nhất. Họ không bao giờ bị hút vào bong bóng.
Điều thú vị là chúng tôi đã tìm thấy điều tương tự ở khỉ. Vì vậy, khỉ trong cùng một thị trường chứng khoán, nếu chúng chơi một mình, chúng đang đưa ra những quyết định khá tốt. Ngay khi bạn cho một con khỉ khác vào thị trường mà chúng có thể thấy, chúng quan sát những gì con khỉ đó làm. Nó thấy GameStop hoặc cái gì đó tương tự, sau đó tôi mua GameStop, và nó thấy tôi làm điều đó, sau đó nó làm điều tương tự.
Và mọi thứ cứ xoay vòng như vậy. Chúng tạo ra bong bóng này, và sau đó bạn sẽ thấy sự lao dốc. Điều này thật sự phi thường, và chúng tôi đã phát hiện ra rằng mạch não liên quan chủ yếu đến lý thuyết về tâm trí, nhưng là về việc điều khiển sự chú ý của bạn đến những người khác và ghi nhận những gì họ đang làm, đang điều khiển điều đó.
Và thật buồn cười. Càng có sự mất cân bằng lớn hơn giữa những gì tôi có và những gì bạn có, thì tín hiệu trong khu vực này càng cao, những con khỉ như thể, chết tiệt, tôi không biết liệu tôi có thể nói điều đó. Bạn có thể nói bất cứ điều gì bạn muốn ở đây.
Được rồi, có lẽ tôi đang thua so với bạn, vì vậy tôi càng chú ý hơn đến những gì bạn đang làm và những gì bạn có trong danh mục của mình, và tôi sẽ có nhiều khả năng sao chép bạn và làm điều mà bạn đang làm.
Vì vậy, một lần nữa, có một con khỉ nhỏ trong tất cả chúng ta. Tôi thấy rất ít sự khác biệt giữa những gì mọi người đang làm với GameStop và những gì khỉ đang làm trong thị trường đó.
Vì vậy, khi chúng ta nghe về những thứ này, vì thiếu một cụm từ tốt hơn, những thứ kiểu bơm và đổ mà, tôi sẽ không bao giờ quên vào năm 2017 một người bạn là một nhà đầu tư thành công tuyệt vời đã nói, bạn nên đặt 2% thu nhập đầu tư của bạn vào Bitcoin. Và tôi đã nói, à, tôi không biết về điều đó.
Và không lâu sau đó, đã có một số thông cáo báo chí về những ai đang mua Bitcoin và giá đã tăng vọt. Và sau đó tôi đã quay lại với họ và nói, tôi phải thực sự cẩn thận ở đây và nói, bạn đúng. Và tôi đã nói, vâng, nhưng bất cứ khi nào bạn đọc về những ai đang mua Bitcoin, không rõ họ đã mua lúc nào. Rất nhiều trong số những giao dịch đó rất có thể đã được thực hiện từ lâu rồi.
Vì vậy, có những cách mà mọi người tạo ra một áp lực thủy lực thông qua sự tương tác xã hội về những thứ này, đúng không? Rất khác với việc ai đó cầm điện thoại và toàn bộ khái niệm về giao dịch nội gián, đúng không? Rất khác.
Nếu mọi người tạo ra một làn sóng xung quanh điều gì đó, điều này thật tuyệt, hoặc hãy biến nó thành bất động sản, điều này có vẻ cụ thể hơn với mọi người. Khu vực đó thực sự tuyệt vời. Chúng ta đều sẽ chuyển đến đó. Và sau đó mọi người bắt đầu chuyển đến đó. Và sau đó bạn nhận ra rằng họ đã thực sự sở hữu những bất động sản rất rẻ này từ lâu. Và họ thực sự là người bán. Bạn sẽ có một ấn tượng rất khác về lời khuyên mà bạn nhận được.
Và tôi không phải là người tài chính, nhưng tôi nghĩ về những điều này về mặt khoa học thần kinh và tâm lý con người. Một lần nữa, tôi chỉ bị ấn tượng bởi cách mà khái niệm định giá của chúng ta được điều chỉnh trong ngắn hạn nhờ vào sự gần gũi, có lẽ cũng trong dài hạn, nhưng chúng ta mất mình trong những thứ này, rằng chúng ta chỉ trở nên ít lý trí hơn dựa trên những thứ như sự hưng phấn, mối quan hệ giữa hormone và sự hưng phấn. Điều mà tôi yêu thích về những gì chúng ta đang làm hôm nay là, trong trường hợp mọi người chưa nhận ra hoặc nêu ra, chúng ta có nhiều cơ chế và chủ đề ở đây đang bắt đầu hội tụ.
Khi sự kích thích trở nên quá cao, đó chủ yếu là điều mà chúng ta đang khám phá, bạn bắt đầu hành động, bạn bắt đầu tăng tốc, bạn bắt đầu đánh giá sai thông tin, bạn nghĩ rằng tiếng ồn là tín hiệu, và bạn bắt đầu liên kết những thứ không liên quan đến nhau trong thực tế. Và sau đó, bạn có thể nhanh chóng thấy mình đi vào con đường của những quyết định tồi.
Tôi nghĩ một trong những lời khuyên tốt nhất mà tôi từng nhận được là nếu có ai đó muốn bạn đưa ra quyết định rất nhanh chóng mà không rõ ràng là một tình huống khẩn cấp, như bạn không thấy họ đang chảy máu, thì khả năng cao đó là một trò lừa đảo. Đây là điều tốt nhất để nói với bất kỳ ai lớn tuổi hơn, vì họ sẽ nhận được những cuộc gọi từ mọi người và kiểu như, “Đây là khẩn cấp, đây là khẩn cấp.” Tính khẩn cấp thường gợi ý rằng điều đó là sai, như là gây sức ép thời gian lên mọi người. “Tôi cần số tiền này ngay bây giờ, tôi sẽ lỡ xe buýt và con tôi sẽ phải đợi tôi.”
Kiểu như vậy. Ý tôi là, nó gây áp lực lên bạn, đúng không? Bạn không muốn có một đứa trẻ phải đợi ở giữa chốn không người, nhưng nếu đây là người bạn không biết, thì bạn có thể nói, “À, có thể tôi sẽ mất năm đô, tôi sẵn sàng đánh mất nó.” Có thể đó là phép tính mà tôi sẽ thực hiện, “Tôi sẵn sàng đánh mất nó.” Nếu họ nói dối thì cũng được, nếu họ nói thật thì tuyệt quá. Nhưng khi điều đó trở nên có nguy cơ cao hơn, nó trở nên khá đáng sợ.
Tôi nghĩ chúng ta nên đề cập đến từ hợp lý, tính hợp lý mà bạn đã sử dụng, giống như, “Chúng ta đang không hợp lý, có vẻ như chúng ta đánh mất tính hợp lý của mình.” Đó là một từ mà thường được nhắc đến nhiều, đặc biệt trong kinh tế học và điều đó có vẻ như giả định rằng chúng ta về cơ bản là một cái máy tính và chỉ cần cân nhắc mọi thứ một cách không thiên vị và chúng ta có quyền truy cập hoàn toàn vào tất cả thông tin ở đây và bây giờ, cũng như trong tương lai.
Có những khái niệm khác ở đây. Một khái niệm được gọi là tính hợp lý có giới hạn, mà người này, Gerd Gigerenzer, đã phát triển, đó là ý tưởng rằng có những ràng buộc, có những hạn chế não bộ được thiết lập. Chúng ta có những hạn chế về năng lượng, thực sự giới hạn số lượng thông tin mà chúng ta có thể xử lý, đó là lý do tại sao chúng ta dễ rơi vào tình trạng mệt mỏi vì sự lựa chọn và những hiệu ứng đánh lạc hướng như vậy, lý do mà chúng ta thấy ảo giác hình ảnh theo nhiều cách.
Và sau đó có một khái niệm khác là tính hợp lý sinh thái, lấy tính hợp lý có giới hạn và đưa nó vào cái mà bạn có thể gọi là môi trường thích nghi qua tiến hóa, điều mà chúng ta đã nói đến trước đó, như môi trường mà bộ não của chúng ta được thiết kế cho. Và nó không phải là cái mà chúng ta đang sống ngay bây giờ.
Vì vậy, bộ não của chúng ta được thiết kế cho, tôi muốn nói là cách đây khoảng 130 triệu năm, nhưng hãy nói 200.000 năm trước, loài của chúng ta, homo sapiens. Và môi trường đó như thế nào? Chà, chúng ta sống trong những nhóm nhỏ với sự tiếp xúc trực tiếp, có lẽ giữa khoảng 20 đến không quá 100 người. Bạn biết tất cả họ, bạn nói chuyện với họ mỗi ngày. Mọi thứ không thực sự di chuyển nhanh hơn linh dương hoặc thay đổi nhanh hơn các mùa. Có rất ít sự bất bình đẳng về tài sản. Chúng ta hoạt động thể chất suốt cả ngày và ăn thực phẩm tự nhiên.
Vậy chúng ta như thế nào bây giờ? Chúng ta đang ở trong những môi trường mà người ta gọi là kỳ quái, Tây phương, giáo dục, công nghiệp hóa, giàu có, dân chủ, nhưng bạn đang ở trong những xã hội công nghiệp hóa này. Chúng ta có tiền, chúng ta đang ở trong các thị trường, chúng ta tương tác với hàng ngàn người, có thể là hàng triệu người, hành vi của họ, suy nghĩ của họ, mọi thứ đều tác động đến chúng ta, mọi thứ đang thay đổi vô cùng nhanh chóng. Chúng ta ngồi trên ghế suốt cả ngày, chúng ta không hoạt động. Giống như bạn phải có ý thức, có đủ nguồn lực để hoạt động và chúng ta ăn những thứ rác rưởi.
Và vì những lý do đó, tôi nghĩ đó là nguồn gốc của rất nhiều nỗi khổ mà chúng ta phải chịu, không phải là tôi đang nói rằng chúng ta nên quay trở lại làm những thợ săn hái lượm hay những người làm vườn tỷ lệ. Có thể chúng ta nên. Đó sẽ là một quá trình đau đớn để đến đó và chúng ta có thể kết thúc việc đạt được điều đó, xét về những quỹ đạo mà chúng ta đang đi. Nhưng những người sống trong những môi trường đó dường như thường khỏe mạnh và hạnh phúc hơn.
Chẳng hạn, các nghiên cứu về não và cơ thể ở những người thợ săn hái lượm hoặc làm vườn tỷ lệ. Những người ở độ tuổi 70 trông giống như những người phương Tây ở độ tuổi 30 hoặc trẻ hơn, họ cực kỳ khỏe mạnh, gầy, không có dấu hiệu bệnh tim mạch, không có dấu hiệu của bất cứ điều gì giống như sa sút trí tuệ hay suy giảm nhận thức đáng kể. Và chúng ta luôn cố gắng hack điều đó. Chúng ta đang cố gắng hack nó. Chúng ta đang cố gắng hack nó. Và sau đó mọi người nói, “Chà, đó là chế độ ăn uống.” Không, đó là rượu, nhân tiện, không phải rượu. Không phải rượu.
Cuối cùng, sau nhiều năm, tôi không muốn nói “Tôi đã nói với bạn rồi,” nhưng rượu không tốt. Một chút, có thể, thỉnh thoảng, nhưng không hơn một chút. Tôi sẽ phản hồi về điều đó. Nhưng yếu tố xã hội dường như rất quan trọng. Bạn nghĩ gì về phong trào sống lâu, nếu bạn muốn nói như vậy? Tôi luôn giả định rằng nếu tôi sống tốt thì tôi có thể sống đến khoảng 85 đến 102. Và hy vọng của tôi là năm năm cuối cùng của tôi, tôi thích điều mà Peter Attia đã nói, chất lượng của thập kỷ cuối cùng của bạn, sẽ ít nhất bằng hoặc tốt hơn so với cha tôi. Cha tôi đang 80, ôi, ông ấy 81, và ông ấy đang rất tốt, cả về tinh thần và thể chất. Ông ấy từng là khách mời trong podcast này, thực ra. Ông là một nhà khoa học. Đúng vậy, chính là ông.
Và vì vậy, nhưng ông ấy luôn rất, rất chừng mực trong việc uống rượu, ông ấy chỉ uống một nửa ly rượu, không thường xuyên, ông ấy chưa bao giờ ăn quá nhiều, ông ấy chưa bao giờ tập thể dục quá mức, ông ấy làm việc từ 9 đến 5, 9 đến 6 một cách liên tục, nhưng ông ấy không phải kiểu người làm việc kiệt sức, nhưng sự nhất quán của ông ấy là điều ấn tượng nhất.
Tôi nghĩ điều đó có thể liên quan đến vấn đề này, nhưng bạn nghĩ sao về kinh tế của việc ra quyết định liên quan đến việc sống nhanh và chết trẻ, so với việc sống tĩnh lặng hơn và cố gắng sống một cuộc đời dài hơn?
Chà, đó là một sở thích cá nhân, đúng không?
Điều này khá thú vị, vì nó liên quan đến các khái niệm trong sinh thái học, mà chúng ta thường sử dụng để mô tả các loài khác nhau, như là loài R-selected và K-selected. Tôi không biết bạn đã nghe về điều này trước đây chưa, nhưng loài R-selected là những loài bị giới hạn chỉ bởi tỷ lệ sinh sản thuần túy của chúng, hãy nghĩ đến cỏ dại hoặc thỏ, đại loại như vậy. Còn loài K-selected thì như cây sồi và cá voi. Và con người thì giống như một sự kết hợp giữa hai loại này, đúng không?
Và đó là điểm mà chúng ta rất linh hoạt và dẻo dai. Trong một số môi trường, bạn có thể thiên về R-selected hơn, đặc biệt nếu điều kiện không thực sự thuận lợi cho việc đầu tư lâu dài, thì đó giống như là bạn đang tăng cường khả năng sinh sản của mình. Nhưng nếu điều kiện có thể thuận lợi, thì việc đầu tư đó là xứng đáng, và bạn có thể làm vậy và giống như cá voi hoặc cây sồi hay điều gì đó tương tự.
Bây giờ thì, bạn đúng. Tôi nghĩ rằng điều này thực sự liên quan đến kinh tế theo một cách nào đó, vì một số người do những gì họ biết và những gì họ có có thể đầu tư vào việc cố gắng sống lâu nhất và khỏe mạnh nhất. Còn những người khác có thể không có đủ nguồn lực hoặc kiến thức sẽ đầu tư vào việc sống sót đến ngày tiếp theo. Vì vậy, con người tồn tại trong không gian giữa đó.
Cha tôi mất lúc 55 tuổi, vì vậy tôi đã sống lâu hơn ông hai năm. Đối với tôi, mỗi ngày giống như một món quà, nhưng tôi cũng không có cảm giác về một khoảng thời gian dài, mà chỉ đơn giản là có một phần kỳ lạ của bản thân, có thể là phần nào đó trong động lực làm việc của tôi.
Và điều đó có thể đã giúp ích cho bạn. Tôi có nghĩa là, tôi đã đọc và nghe nhiều sách tiểu sử của Steve Jobs của Walter Isaacson nhiều lần, một phần vì tôi lớn lên thấy mọi việc diễn ra khi tôi được sinh ra và lớn lên ở South Bay. Steve thường đến cửa hàng đồ chơi/cửa hàng ván trượt mà tôi làm việc để mua bánh xe trượt băng mới. Vì vậy, tôi đã thấy ông quanh đây và ở một cửa hàng nhỏ gọi là Shady Lane, nơi bán các món đồ nhỏ. Ông ấy ở thành phố này khá nhiều. Và rồi, tất nhiên, ông ấy trở thành Steve Jobs, đúng không? Ông ấy là Steve Jobs và ông ấy vẫn là Steve Jobs.
Nhưng trong cuốn sách đó, ông ấy đã nói về, nơi mà người ta đã nói về ông, rằng kiến thức của con người rằng chúng ta sẽ chết một ngày nào đó có thể là động lực tối hậu. Tôi nghĩ, tôi nhìn lại một số lỗi tôi đã mắc phải khi đưa bản thân mình đến những nơi có rủi ro về thể chất trong cuộc sống. Không phải là tôi nghĩ mình là bất tử, nhưng tôi không thực sự có ý thức tốt về thời gian. Và tôi nghĩ rằng khi tôi lớn tuổi hơn, tôi 49 tuổi bây giờ, vì vậy tôi cuối cùng có thể nói điều đó, tôi nghĩ rằng cảm giác về dòng chảy của thời gian và sự chết chóc hiển hiện rõ ràng hơn với tôi trong tâm lý.
Vì vậy, đây là thang thời gian tối thượng mà một người phải đưa ra quyết định. Thực sự, hãy nói về điều này. Nếu cha bạn qua đời khi hai năm trẻ hơn bạn bây giờ, bạn có giả định rằng bạn sẽ sống đến một tuổi nhất định không, hay bạn chỉ đang cố gắng tối đa hóa từng ngày, từng tuần, từng tháng? Đơn vị thời gian của bạn là gì?
Tôi nghĩ rằng tôi đã không tiên đoán, như 55 là một con số kỳ diệu đối với tôi, con số hai năm năm, bạn biết đấy, giống như Michael Jordan. Tôi không biết tôi sẽ làm gì hoặc nghĩ gì khi, nếu tôi qua khỏi độ tuổi đó, và tôi đã qua, và tôi đã cảm thấy, được rồi, tôi đã qua. Nhưng bây giờ tôi cảm thấy, tôi hơi bối rối, có lẽ. Về mặt thể chất, tôi không có dấu hiệu gì cho thấy sự suy giảm nhanh chóng. Không, bạn có vẻ gì đó. Bạn trông rất, bạn trông rất khỏe mạnh. Không chỉ bởi vì tuổi của bạn, mà bạn còn rất fit về thể chất, rõ ràng là bạn cũng rất fit về nhận thức.
Vì vậy, điều đó bắt đầu, bạn biết đấy, tôi nghĩ rằng tôi đang mở lòng và tôi đang cố gắng nhìn nhận một số trí tuệ đang có ở đó rằng, này, vâng, bạn có thể còn rất nhiều cuộc sống ở phía trước. Và nếu tôi tiếp tục làm những gì tôi đang làm, tôi muốn làm gì? Đó là phần khác của điều này, vì có lẽ vì tập trung vào tuổi 55 đó, và tôi nghĩ, ôi Chúa ơi, mọi thứ đến với tôi, mọi cơ hội đến với tôi, tôi đã nhận lấy nó. Và tôi chỉ tiếp tục thêm vào. Tôi không bao giờ, tôi không trừ đi. Vì vậy, chúng ta có thể nói về điều này. Tôi tiếp tục thêm nhiều điều hơn nữa khi bạn nhìn vào sự đa dạng của các bài báo mà tôi đã xuất bản hoặc những điều khác mà tôi đang làm. Và nó chỉ ngày càng mở rộng hơn. Và tôi tiếp tục nhận thêm nhiều việc và không muốn từ bỏ bất cứ thứ gì. Nhưng ở một thời điểm nào đó, tôi nghĩ điều đó không phải là công thức cho thành công. Như vậy sẽ có một số giảm bớt và tôi, bạn biết đấy, được rồi, 57 tuổi, vậy khi nào điều đó sẽ xảy ra? Tôi không biết, 62 tuổi, ý tôi là, bạn biết đấy, tôi không có kế hoạch nghỉ hưu, mặc dù, bạn biết đấy, cũng thật wow, những người trong gia đình tôi không bao giờ có cơ hội nghỉ hưu, nhưng đó cũng là một con đường ngắn đến cái chết, tôi nghĩ vậy, và sự suy giảm cũng như nghỉ hưu nếu bạn không làm điều gì khác.
Vì vậy, tôi có thể có một giải pháp cho bạn.
Được rồi, tốt.
Hãy từ bỏ đi.
Tôi đã nghĩ rất nhiều về điều này. Hãy từ bỏ đi.
Và tôi thường suy nghĩ về nhận thức về thời gian và mọi người có thể cười vì tôi luôn đến muộn, nhưng đó là vì tôi thực sự đắm chìm trong những gì tôi đã làm trước đó. Giống như, tôi sẽ suy nghĩ về cuộc trò chuyện này tối nay và sáng mai khi tôi thức dậy, chắc chắn.
Đúng rồi.
Một vài suy nghĩ và sau đó là những ý tưởng về điều này.
Vì vậy, vị khách trước đó trên podcast này, Josh Waitskin, một đại kiện tướng cờ vua tại một tuổi rất trẻ, rồi đến một thời điểm, anh ấy bắt đầu tự hỏi rằng liệu tình yêu của anh ấy với trò chơi đã mất hay nó đã bị lấy đi khỏi anh ấy. Liệu đó có phải là sự nổi tiếng? Liệu đó có phải là, vì có rất nhiều thứ đến với anh ấy từ sớm khi xung quanh cờ vua và anh ấy đã dành hai năm tự hỏi về câu hỏi đó và rồi cắt đứt mối liên hệ với cờ vua mãi mãi, không bao giờ cầm một quân cờ nào nữa.
Đoạn văn này có thể được dịch sang tiếng Việt như sau:
Nó đã chuyển sang võ thuật, đầu tư, bây giờ là lướt sóng, bạn biết đấy, nhưng rồi thì
anh ta đã có một trải nghiệm gần chết, anh ta gặp sự cố đuối nước, sống sót tốt, rồi quyết định chuyển
gia đình xuống Costa Rica, nơi anh hiện dành bốn rưỡi giờ mỗi ngày hoặc nhiều hơn
để lướt sóng và nuôi dạy các con trai của mình.
Điều đó khiến tôi cảm thấy rất đồng cảm.
Tôi đã tham gia vào nhiều việc.
Tôi không muốn làm điều này trở thành về bản thân mình, nhưng cũng giống như, bạn biết đấy, từ sớm, tôi rất thích cá.
Tôi đã mê cá và chim và trượt ván, rồi đến cứu hỏa, cuối cùng là
thần kinh học.
Và bây giờ tôi làm điều này.
Và tôi sẽ nói rằng tôi đã đọc rất nhiều về những người cần một thứ gì đó để bám vào.
Họ không thể nghỉ hưu.
Và theo ý kiến không chính thức của tôi thì những người hạnh phúc nhất không chết trẻ hoặc ở tuổi năm mươi như Steve Jobs thường là, nếu không có cách mô tả tốt hơn, kiểu như là độc thân liên tục liên quan đến những đam mê của họ, đó là cách tôi mô tả bản thân mình, như tôi, bạn biết đấy, rất mê cái gì đó trong công việc.
Và sau khoảng từ năm đến mười lăm năm, thì như đã xong và cứ thế mà chuyển tiếp
một số yếu tố và những bài học từ đó sang thứ tiếp theo.
Nhưng Josh Waitskin là ví dụ hoàn hảo cho điều này, đã đạt được danh hiệu vô địch thế giới trong nhiều lĩnh vực.
Và bây giờ dường như anh ấy rất, rất có khả năng đạt được danh hiệu vô địch thế giới trong cuộc sống gia đình.
Và anh ấy giữ gìn được, công việc kinh tế và nghề nghiệp của mình từ những lĩnh vực trước.
Nhưng anh ấy vẫn tham gia.
Anh ấy, bạn biết đấy, như anh ấy huấn luyện cho đội Celtics và anh ấy không phải là huấn luyện viên trưởng, nhưng anh ấy huấn luyện và vân vân.
Và tôi cảm thấy phiên bản độc thân liên tục này là tuyệt vời nhất.
Và câu hỏi là khi nào thì, khi nào thì cắt bỏ và, và, và chuyển sang điều tiếp theo.
Nhưng tôi không nói với bạn rằng không nên đi với Brett.
Nhưng khi tôi xem CV và các tài liệu của bạn, tôi sẽ nói rằng, đây sẽ là một cuộc trò chuyện rất thú vị vì bạn đã làm việc trên rất nhiều thứ khác nhau.
Thêm vào đó không phải là vấn đề, nhưng mà lại một lần nữa, có thể một số chúng ta được thiết kế để tham gia vào rất nhiều thứ khác nhau.
Và sự nhiệt huyết của bạn là không thể phủ nhận, đúng không?
Bạn rất khoẻ mạnh cả về tinh thần lẫn thể xác.
Vì vậy, tôi không biết, tôi sẽ không nói cho bạn phải làm gì.
Tôi chỉ, tôi đưa Josh làm ví dụ của một cực đoan, bạn đang ở phía cực đoan kia, tôi đoán.
Và tôi đoán tôi cũng ở giữa.
Vì vậy tôi nghĩ, tôi đã làm một chút của điều đó trong sự nghiệp của mình.
Và cách mà điều đó xảy ra là thông qua những cơ hội lãnh đạo bên ngoài, không thực sự là cơ hội.
Tôi đã kiểu như, bạn cần phải làm điều này.
Kiểu như, bạn biết đấy, một danh mục rộng đang ngày càng lớn lên.
Và rồi thì có người nói, tôi muốn bạn chỉ đạo điều này.
Và rồi tôi sẽ nói, vậy thì tôi phải, tôi phải cắt bỏ một số thứ này và quay lại và hẹp lại.
Và rồi vấn đề là, thì tôi lại bắt đầu làm điều này một lần nữa.
Và rồi, được rồi, tôi chuyển đến, bạn biết đấy, Penn và Wharton và tôi phải hẹp lại một lần nữa.
Nhưng bây giờ nó lớn hơn bao giờ hết.
Bạn biết đấy, câu hỏi là tại một thời điểm nào đó, liệu điều đó có chỉ sụp đổ không?
Hay tôi có thể, tôi nghĩ có chủ ý, bạn biết đấy, vào một thời điểm nào đó, và có thể một số quyết định đó,
bạn biết đấy, điều khác, điều khác mà một người có thể làm là chỉ cho phép vũ trụ quyết định một số quyết định đó cho bạn, đúng không?
Có thể là trường hợp rằng một số nghiên cứu tôi thực hiện sẽ không được tài trợ vào một thời điểm nào đó, đúng không?
Và rồi quyết định đó được đưa ra cho tôi.
Tôi biết tôi có nhiều thứ khác tôi có thể làm.
Bạn biết đấy, chúng tôi có, ví dụ, nếu như ngoài khoa học thần kinh thuần túy và phát triển công nghệ lâm sàng, bạn biết đấy, chúng tôi có tất cả công việc tài trợ đối mặt với doanh nghiệp thông qua Wharton, đó là một lĩnh vực hoàn toàn mới và cơ hội mới.
Vì vậy nếu bạn biết, tôi không muốn điều đó bị lấy đi, nhưng nếu có thì,
bạn biết đấy, vẫn còn rất nhiều điều để làm.
Thì rõ ràng, bạn là một trong số ít người mà tôi biết, bạn biết đấy, là một nhà nghiên cứu thần kinh thực sự, được tôn trọng cao trong lĩnh vực khoa học thần kinh thực thụ, người cũng tham gia vào các công việc kiểu như ở trường kinh doanh và, bạn biết đấy, mọi người ở cả hai bên đều rất coi trọng bạn vì có thực sự chính xác ở đó và sức sống có lẽ đi kèm theo nó.
Khó để biết cái gì là nguyên nhân ở đây, cái gì đến trước, nhưng, không phải bất cứ điều nào trong số đó.
Chúng ta có thể phân tích điều này qua một tách cà phê nào đó, um, Apple và Samsung, Apple và Samsung.
Tôi là người dùng Apple.
Tôi cũng vậy.
Um, nhưng tôi nghe nói rằng các camera trên điện thoại Samsung, bạn yêu thích iPhone của bạn đến mức nào?
Bạn có trung thành với thương hiệu Apple ở mức nào?
Tôi lớn lên gần cửa hàng Apple đầu tiên.
Nó ở một địa điểm khác.
Um, trời ơi, tôi yêu sản phẩm của Apple.
Um, tôi không thích rằng họ cứ thay đổi, các cổng kết nối.
Tôi biết, điều đó thật phiền phức.
Thật phiền phức.
Um, nhưng dường như họ đang nhắm đến USBC, bạn biết đấy, um, tôi thích sự dễ dàng và đơn giản.
Và vâng, tôi có chút như một mối quan hệ lịch sử với nó từ South Bay.
Vậy nên, tôi sẽ nói, bạn có thể khiến tôi sử dụng điện thoại Samsung không?
Không.
Vậy nên ý chính là một quan sát thú vị, như trung thành đối với, hãy chỉ nói về điện thoại thông minh.
Và Apple và Samsung là những nhà sản xuất chiếm ưu thế trong thị trường Mỹ.
Chúng cơ bản giống nhau, bạn biết đấy, ý tôi là chúng đều là những máy tính cầm tay có thể làm hàng triệu thứ và, uh, rất tuyệt.
Và tuy nhiên, sự trung thành giữa những người dùng Apple thì cực kỳ cao.
Gần như đạt gần 100% qua từng năm.
Và điều đó không đúng cho Samsung bất chấp Steve Jobs đã qua đời.
Mặc dù, ý tôi là, đó chỉ là một di sản, đúng không? Nhưng tôi nghĩ điều đó phản ánh rất nhiều về thiết kế và sự nhấn mạnh mà tôi nghĩ rằng anh ấy đã đặt vào, um, sản phẩm, nhưng cũng như cố gắng hiểu nó qua lăng kính của khách hàng. Đúng vậy. Vì vậy, đó là sự đồng cảm. Ý tôi là, thực sự đó là sự đồng cảm của anh ấy. Đây là một trong những câu hỏi đầu tiên tôi nhận được khi tôi, bạn biết đấy, khi tôi vào trường kinh doanh, tôi đã nghĩ, ồ, cái gì tạo ra sự đồng cảm cho một thương hiệu? Nó không phải là một con người hay kết nối này. Như, tại sao tôi không có lòng trung thành với một thứ không phải là con người, bạn biết không, một sản phẩm và một thương hiệu, một công ty, đúng không? Điều này có nghĩa là gì thế? Không hợp lý. Vì vậy, ở đây có một ý tưởng trong tiếp thị mà thực sự, và nó có lý, là chúng ta, những gì đang xảy ra là chúng ta đang áp dụng hoặc đang khai thác phần cứng trong não của chúng ta được sử dụng để kết nối với mọi người. Và bây giờ nó đang kết nối với các thương hiệu và cộng đồng thương hiệu. Và bạn có thể thấy điều đó ở cách chúng ta nói về các thương hiệu, ví dụ, đó là một thương hiệu mạnh mẽ, một thương hiệu sáng tạo, bạn biết đấy, chúng ta sử dụng những từ có tính cách để nói về chúng. Nói rằng, tôi yêu thương hiệu của tôi. Tôi ghét thương hiệu đó. Bất kể thế nào. Và Steve đã hiểu điều này. Ông đã nói về việc biểu tượng của Apple cần trông như một cách nào đó, rằng nó phải thân thiện, nhưng vẫn đảm bảo tính kỹ thuật. Nhưng, bạn biết đấy, sự cân bằng và đây là, um, ý tưởng rằng các đối tượng hoặc hình ảnh có thể trông thân thiện khi chúng không phải là các đối tượng hoặc hình ảnh của khuôn mặt hoặc cơ thể là một khái niệm rất thú vị. Vâng. Vâng. Vì vậy, chúng tôi đã quyết định thử nghiệm ý tưởng này. Chúng tôi đã đưa mọi người vào phòng thí nghiệm. Chúng tôi đã thực hiện khoảng 10 nghiên cứu về điều này, những người trong đó là người sử dụng Apple hoặc Samsung. Bây giờ chúng tôi đưa họ vào phòng thí nghiệm, đặt họ vào máy chụp MRI và chúng tôi sẽ cho họ tiếp xúc với những tin tức về từng thương hiệu. Như là một cái gì đó tốt xảy ra cho Apple, một cái gì đó xấu xảy ra cho Apple hoặc Samsung, v.v. Chúng tôi đã hỏi họ đánh giá. Bạn cảm thấy thế nào về điều đó, tốt, trung tính, xấu? Và sau đó chúng tôi đi qua toàn bộ quá trình và chúng tôi quét não của họ, chụp hình những gì đang xảy ra trong não của họ. Và điều đó thực sự thú vị vì những gì chúng tôi tìm thấy là về mặt hành vi, trong các phản ứng của họ, cả hai đều thể hiện sự đồng cảm với thương hiệu của họ, điều mà chưa được đo lường trước đó. Tôi cảm thấy tốt với tin tốt về thương hiệu của mình, xấu với tin xấu về thương hiệu của mình. Và đối với khách hàng của Apple, họ nói, vâng, điều đó thực sự đúng với Apple, nhưng tôi không cảm thấy nhiều về Samsung. Khách hàng của Samsung nói, vâng, tôi cảm thấy rất mạnh mẽ với thương hiệu của mình. Ồ, và họ có sự đồng cảm nghịch đảo hoặc cảm giác thỏa mãn ngược cho Apple, điều này là một phần của câu chuyện. Vì vậy, họ cảm thấy rất tốt khi một điều xấu xảy ra với Apple và họ cảm thấy rất xấu khi một điều tốt xảy ra với Apple. Nói về bộ lạc, đó là bộ lạc ngay ở đó. Khi bạn nhìn vào não của họ, nó hoàn toàn khác biệt. Vì vậy, trong trường hợp Apple, khách hàng của Apple thể hiện sự đồng cảm trong não của họ với Apple. Bạn nhận được sự kích hoạt của các khu vực hoạt động cho phần thưởng cho chính mình, phần thưởng cho con cái tôi chiến thắng trong cuộc thi đánh vần cho tin tốt. Và mạng lưới đau mở rộng, đau cho tôi, đau cho người thân yêu của tôi. Đối với những điều xảy ra với Apple, nếu tôi là một khách hàng Apple, nó im lặng với Samsung. Bạn nhìn vào người sử dụng Samsung, bạn biết đấy, và nếu bạn là CMO của Samsung, bạn nên lo ngại vì họ không thể hiện bất cứ cảm xúc gì đối với bất cứ điều gì xảy ra với Samsung. Điều duy nhất bạn thấy là cảm giác thỏa mãn ngược hoặc sự đồng cảm nghịch đảo này. Vì vậy, bạn thấy như là đau khổ với tin tốt về Apple và niềm vui với tin xấu về Apple. Vì vậy, thông điệp đầu tiên cần ghi nhớ là tất cả đều liên quan đến Apple, như khách hàng Apple chọn Apple vì họ yêu Apple và họ muốn là một phần của điều gì đó lớn hơn, và tôi sẽ đến với điều đó ngay bây giờ. Và người sử dụng Samsung chọn Samsung vì họ ghét Apple, đúng không? Vì vậy, đó là như vậy. Hoặc họ ghét những người thắng cuộc. Họ ghét những người thắng cuộc, bất cứ điều gì. Có một điều toàn bộ. Họ không muốn là một phần của cộng đồng. Họ không muốn điều gì đó lớn hơn bản thân họ. Có một điều gì đó trong dữ liệu của chúng tôi rằng về cơ bản Apple giống như một loại cult. Bạn có thể nói rằng đó là một gia đình. Tôi sẽ nói rằng đó là văn hóa thống trị bây giờ, mặc dù chúng không phải là cái niche, Samsung là cái niche, đúng vậy? Vâng. Thực sự điều thú vị bây giờ là, và điều này đến từ những gì mà Apple, những điều thông minh mà Apple đã làm để củng cố cảm giác về nhóm, là một phần của cộng đồng đó, như tính năng bong bóng tin nhắn màu xanh lá cây. Vì vậy bây giờ có khoảng 91% thiếu niên chọn Apple hơn Samsung vì họ không muốn bị bỏ lại. Họ không muốn bị tẩy chay. Bây giờ, chúng tôi đã nói về sự đồng bộ trước đó và sự đồng bộ này là một dấu hiệu của cộng đồng và sự gần gũi và chúng tôi đều ở trên cùng một đội. Vì vậy, chúng tôi đã sử dụng EEG để đo sóng não trong khi những người này ở trong các điều kiện số. Trong khi họ đọc, nhận tin tức về Apple và Samsung, cũng như trong khi họ xem các quảng cáo. Bạn còn nhớ quảng cáo tuyệt đẹp của Apple không, nơi họ nghiền nát tất cả những nhạc cụ đẹp đó và biến nó thành một chiếc iPad hoặc cái gì đó và sau đó có một phản ứng của Samsung đối với điều đó? Vì vậy, chúng tôi đã đo hoạt động EEG và những gì chúng tôi tìm thấy là người dùng Apple hoàn toàn đồng bộ với nhau. Não của họ đang hoạt động cùng một nhịp điệu. Hai tin tức của thế giới, hai quảng cáo về Apple và mỗi người sử dụng Samsung như là một hòn đảo riêng biệt. Họ hoàn toàn không đồng bộ. Họ giống như những người chưa từng có bạn bè trong công nghệ. Bạn đã nói điều đó. Tôi không nói điều đó. Có lẽ tôi sẽ gặp nhiều chỉ trích vì điều này, nhưng dữ liệu là dữ liệu và vì vậy Apple là một dạng gia đình lớn và họ đều đồng bộ với nhau. Họ giống như một đội thực sự và bạn không thấy điều đó ở Samsung. Vì vậy, người dùng Apple đang nhìn thế giới qua những con mắt tương tự và cảm thấy những điều tương tự. Và ngoài điều đó, tôi đã nói, ồ, tất cả điều này đều đúng.
Câu này là một câu hỏi về những người sử dụng sản phẩm của Apple, liệu họ có được “khó dây” như vậy từ khi sinh ra, hay nói cách khác, sự cân bằng giữa bản thân họ và những gì Apple đã làm thông qua các hoạt động marketing và thiết kế?
Tôi không thể thực hiện thí nghiệm ấy, nó thực sự rất khó.
Nhưng khi chúng tôi xem dữ liệu MRI cấu trúc, chúng tôi phát hiện ra điều gì đó rất thú vị, đó là các phần của não bộ thực sự liên quan mật thiết đến việc quản lý các quan hệ xã hội của chúng ta.
Vì vậy, các phần liên quan đến lý thuyết tâm trí và sự đồng cảm, những phần đó lớn hơn về mặt vật lý ở những người sử dụng sản phẩm của Apple hơn là ở những người sử dụng sản phẩm của Samsung.
Chúng lớn hơn về mặt vật lý.
Ở khỉ, những con khỉ có nhiều bạn bè hơn, những khu vực não này cũng lớn hơn so với những con khỉ có ít bạn bè hơn.
Làm ơn hãy cho tôi biết bạn đã thực hiện thí nghiệm này trên những người có khuynh hướng chính trị thiên tả so với những người có khuynh hướng chính trị thiên hữu chưa.
Vì vậy, chúng tôi đã bắt đầu thực hiện thí nghiệm đó và rồi đại dịch xảy ra.
Chúng tôi chưa thể quay lại thực hiện.
Đó là một lời biện minh tốt.
Đúng vậy.
Tôi biết.
Đó là một lời biện minh.
Chúng tôi chưa thể quay lại thực hiện.
Không, đó là sự thật.
Tôi sẽ quá sợ để thực hiện thí nghiệm đó.
Không phải vì tôi lo lắng về kết quả hoặc những gì mọi người sẽ nói nếu tôi chia sẻ kết quả, mà đây là lý do.
Tôi cảm thấy khi lớn lên, nếu bạn là một kẻ nổi loạn, bạn sẽ liên kết với bất cứ thứ gì như nhạc indie, punk rock, như bạn sẽ liên kết với hip hop, bất cứ thứ gì giống như ra ngoài dòng chính, mà vào thời điểm đó, đây giống như thập niên 80 và 90, chúng tôi đã có sự pha trộn giữa chính phủ của Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ vào thời điểm đó, tùy thuộc vào mỗi giai đoạn bốn năm mà chúng tôi đang nói đến.
Nhưng có một ý tưởng rằng nếu bạn thích bất cứ điều gì về chính phủ, đây là một phần của di sản mà tôi nghĩ có nguồn gốc từ thời kỳ Việt Nam và hậu chiến Việt Nam, rằng nếu bạn thích bất kỳ thứ gì liên quan đến chính phủ, thì bạn là người hòa nhập.
Và nếu bạn không thích, bạn là một kẻ phá vỡ quy tắc.
Bây giờ tôi cảm thấy nó đã trở nên rất cụ thể theo vấn đề.
Ai đang nắm quyền, về cơ bản, rằng chính trị luôn bị chia thành hai.
Trước đây bạn đồng ý với thiết lập hoặc không đồng ý với thiết lập.
Bây giờ thì tùy thuộc vào ai đang nắm quyền, mọi người nói, “Chà, họ là thiết lập.”
Cảm giác như trò chơi đã thay đổi, nó đã tự phân chia và thay đổi.
Và vì vậy, nếu ai đó thực hiện thí nghiệm về sự liên kết, tôi sẽ giả định, dự đoán của tôi sẽ là trong số những người bên phải, có rất nhiều sự liên kết, trong số những người bên trái, cũng có rất nhiều sự liên kết, nhưng mà bạn sẽ không nhất thiết thấy sự khác biệt về mặt kích hoạt của mạch thần kinh liên kết.
Nó phụ thuộc vào việc họ đang ngồi với ai, điều đó rất khác so với tình huống điện thoại rằng sự khác biệt giữa Samsung và Apple giống như khi tôi lớn lên.
Và điều đó trở nên phức tạp vì những gì từng là ngách và nổi loạn thì không thể không trở thành dòng chính.
Như tôi nhớ bộ phim “Revenge of the Nerds”, mà tất nhiên là về việc những kẻ mọt sách bị gạt ra ngoài lề sau đó trở thành những người nổi tiếng, và rồi mọi thứ giống như một bộ phim của John Hughes.
Đá và Rockers và Nerds, mọi thứ thực sự hòa quyện với nhau trong khoảng 20 năm hoặc lâu hơn.
Và bây giờ thì rất chia rẽ dựa trên chính trị, trong khi trước đây là chính trị so với những người không tuân theo quy tắc.
Bây giờ thì phụ thuộc vào màu sắc bạn đang mặc.
Cảm giác như chiến tranh băng nhóm, về cơ bản.
Đúng vậy.
Đúng.
Cảm giác rất giống như thí nghiệm, đó là lý do tại sao tôi sẽ sợ phải thực hiện thí nghiệm.
Tôi không biết cách thiết kế thí nghiệm.
Vâng.
Ý tôi là, tôi nghĩ, ừ, sẽ thật thú vị ngay từ đầu để chứng minh rằng, cách rất dễ dàng để gợi ra những tín hiệu đồng cảm kiểu này là như là chỉ cần tạo ra một video giả, như những gì một cựu sinh viên của tôi đã làm trong một số nghiên cứu, bạn chỉ cần một cú chọc kim giả vào má.
Và bạn có, thông thường, loại kích hoạt tín hiệu đồng cảm này trong não, nhưng nó có xu hướng là cụ thể theo bộ lạc hay nhóm dân tộc, mà dù mọi người nói, tôi cảm thấy đau đớn tương đương cho hai người khác nhau này, các tín hiệu não bộ, mà chúng ta biết là những gì thực sự dự đoán những gì bạn sẽ làm tiếp theo, nó dự đoán hành vi của bạn.
Các tín hiệu não bộ cụ thể trong nhóm của bạn.
Vì vậy, tôi nghĩ đó là một thực tế mà thí nghiệm mà chúng tôi sắp làm, đó là, mọi người sẽ có những video về một người Cộng hòa tự hào hoặc một người Dân chủ tự hào hoặc bất cứ điều gì bạn muốn nói trên mũ.
Và sau đó họ bị chọc kim.
Và sau đó chúng tôi hỏi bạn cảm thấy thế nào và sau đó chúng tôi đo hoạt động não của bạn.
Bạn biết đấy, tôi nghĩ rõ ràng nó sẽ rất riêng biệt.
Bạn có thể nói bạn cảm thấy đau đớn cho người đó đến từ đảng chính trị khác.
Có thể bây giờ bạn không còn nữa.
Có thể bạn sẽ như, “Yay.”
Bạn thấy rất nhiều, ôi, bạn thấy rất nhiều người cảm thấy vui mừng khi thấy người khác đau khổ khi sự đau khổ của người đó được nhiều người khác coi như là một người thắng cuộc.
Vâng.
Chúng tôi đã thấy điều đó với những ngôi nhà của những người giàu bị cháy và nhiều người đã châm biếm.
Ôi, bạn biết đấy.
Đúng.
Thực ra, truyền thông đã rất thiên lệch ở đây.
Giống như chúng tôi nghe về việc những ngôi nhà của mọi người, biết rằng đây là ngôi nhà thứ ba trong ba ngôi nhà của họ bị cháy, và điều đó thật khó khăn cho những người có rất ít trong khi cùng lúc, bạn biết đấy, đối với bất cứ ai trải qua mất mát.
Đó là mất mát.
Vâng.
Đó là một điều khó khăn.
Đó là một điều khó khăn.
Vâng.
Người bạn, cuộc trò chuyện này đã cho tôi rất nhiều thứ để suy nghĩ, điều này có nghĩa là đây là một cuộc trò chuyện tuyệt vời.
Tôi phải nói rằng, trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học của chúng tôi, có một thuật ngữ, bạn biết đấy, người đó là một nhà khoa học nghiêm túc.
Tôi cảm thấy có rất, rất ít nhà khoa học nghiêm túc thực hiện các thí nghiệm trong thế giới thực hoặc cố gắng lập bản đồ về thế giới thực.
Có thể tôi đã xúc phạm khoảng 300 nhà khoa học, nhưng này, hãy nghe, chúng tôi chỉ có một số lượng khách hạn chế mà chúng tôi có thể đưa vào đây.
Tôi biết tôi chỉ đùa thôi.
Có những người khác, chắc chắn rồi, nhưng tôi phải khen ngợi bạn về sự đa dạng trong các lĩnh vực mà bạn đã tiếp nhận và đảm nhận ở cấp độ thần kinh, nhân chủng học, xã hội học, tâm lý học, như bạn biết đấy, nội tiết học. Đây là một lĩnh vực lớn mà bạn đang cố gắng nắm bắt, là một chuỗi câu hỏi lớn. Thế nhưng rõ ràng bạn là một nhà khoa học nghiêm túc. Bạn tiến hành những thí nghiệm thực sự với việc xác định các biến số và tất cả các kiểm soát cần thiết để thực sự tìm hiểu cơ chế và các chủ đề lớn hơn. Vì vậy, trong khi vài phút trước, chúng ta đã nói về việc bạn có thể tiếp nhận cái cuối cùng, tôi phải nói, đầu tiên, ai tôi mà nói bạn nên làm gì? Thứ hai, tôi không, tôi hy vọng tôi không để lại ấn tượng như vậy. Và thứ ba, điều bạn đang làm cho thế giới thật là đáng quý, bởi vì chắc chắn trong quá trình nghiên cứu cho podcast này và ngay cả với khách mời, bạn biết đấy, thường thì đó thực sự là một cuộc đấu tranh để cố gắng tìm ra cách trò chuyện với những người thực sự đang làm việc ở cấp độ cơ chế, không làm việc trên các mô hình động vật nhỏ, hoặc thậm chí nếu họ có, làm thế nào để liên kết điều đó với trải nghiệm hàng ngày. Hôm nay, bạn biết đấy, chúng ta đã nói về việc đánh giá bạn tình tiềm năng, tiền meme, chính trị, phân cấp, ra quyết định, thang thời gian, ý tôi là, tất cả đều qua lăng kính của khoa học nghiêm túc thực sự. Và trước hết, cảm ơn bạn rất nhiều vì đã đến đây và dành những giờ này cho chúng tôi, dạy dỗ chúng tôi. Và ngay bên cạnh đó, cảm ơn bạn vì công việc mà bạn đang thực hiện. Nó thật sự ngoạn mục. Tôi biết chúng ta sẽ đi vào một số trong những điều này, nhưng tôi không thực sự dự đoán được rằng nó sẽ phun trào ra nhiều như vậy về việc thay đổi cách nghĩ của tôi. Và tôi chắc chắn rằng điều đó đang thay đổi cách mà những người khác nghĩ bây giờ và sẽ nghĩ về các quyết định của họ và về bản thân cũng như thế giới. Tôi rất biết ơn nếu bạn có thể trở lại một lần nữa và trò chuyện với chúng tôi về một loạt các thí nghiệm tuyệt vời tiếp theo trước khi quá lâu. Tôi rất mong điều đó. Và cảm ơn bạn đã mời tôi. Đây thực sự đã là một cuộc trò chuyện kích thích. Tôi rất thích nó. Còn nhiều điều khác mà chúng ta có thể đề cập, điều đó sẽ rất thú vị. Chắc chắn rồi. Và sự kiên trì của bạn thật đáng ngưỡng mộ. Cảm ơn bạn. Xin hãy quay lại lần nữa. Cảm ơn bạn về công việc mà bạn đang thực hiện. Chúng tôi sẽ cung cấp liên kết đến tất cả các tài nguyên và địa điểm để tìm hiểu thêm về cuốn sách của bạn, công việc mà bạn đang làm, và một số bài kiểm tra mà bạn đã đề cập trước đó, nơi chúng vượt ra ngoài các bài kiểm tra tính cách tiêu chuẩn để mọi người có thể trả lời những câu hỏi quan trọng về việc họ có thể được đặt ở đâu tốt nhất trong bối cảnh giữa sự sáng tạo và thực hiện chiến lược theo cách khác. Vì vậy, cảm ơn rất nhiều. Đây là một niềm vui thực sự đối với tôi. Cảm ơn bạn. Cảm ơn bạn đã tham gia cuộc thảo luận hôm nay với Tiến sĩ Michael Platt. Để tìm hiểu thêm về công việc của Tiến sĩ Platt và để tìm liên kết đến các cuốn sách của ông, xin hãy xem các chú thích của chương trình. Nếu bạn đang học hỏi từ và hoặc thích podcast này, xin vui lòng đăng ký kênh YouTube của chúng tôi. Đó là một cách tuyệt vời không tốn phí để hỗ trợ chúng tôi. Ngoài ra, xin nhấp theo dõi podcast trên cả Spotify và Apple. Trên cả hai nền tảng Spotify và Apple, bạn có thể để lại đánh giá lên đến năm sao. Nếu bạn có câu hỏi cho tôi hoặc nhận xét về podcast hoặc khách mời hoặc các chủ đề mà bạn muốn tôi xem xét cho podcast Huberman Lab, xin hãy cho tôi biết trong phần bình luận trên YouTube. Tôi đọc tất cả các bình luận. Xin hãy cũng xem các nhà tài trợ được đề cập ở đầu và trong suốt tập hôm nay. Đó là cách tốt nhất để ủng hộ podcast này. Đối với những ai chưa biết, tôi có một cuốn sách mới sắp ra mắt. Đây là cuốn sách đầu tiên của tôi. Nó có tên gọi là “Cẩm nang và quy trình vận hành cho cơ thể con người”. Đây là cuốn sách mà tôi đã làm việc trong hơn năm năm, dựa trên hơn 30 năm nghiên cứu và kinh nghiệm, và nó bao phủ các quy trình cho mọi thứ từ giấc ngủ đến tập thể dục, đến các quy trình kiểm soát căng thẳng liên quan đến sự tập trung và động lực. Và tất nhiên, tôi cung cấp bằng chứng khoa học cho các quy trình mà tôi đã đưa vào. Cuốn sách hiện đã có bán trước tại protocallsbook.com. Tại đó, bạn có thể tìm thấy liên kết đến các nhà cung cấp khác nhau, bạn có thể chọn nhà cung cấp mà bạn thích nhất. Một lần nữa, cuốn sách có tên “Cẩm nang và quy trình vận hành cho cơ thể con người”. Nếu bạn chưa theo dõi tôi trên mạng xã hội, tôi là Huberman Lab trên tất cả các nền tảng mạng xã hội. Vì vậy, đó là Instagram, ex (trước đây là Twitter), Facebook, LinkedIn và Threads. Và trên tất cả các nền tảng đó, tôi thảo luận về khoa học và các công cụ liên quan đến khoa học, một số trong đó trùng lặp với nội dung của podcast Huberman Lab, nhưng nhiều trong số đó lại khác biệt so với nội dung trên podcast Huberman Lab. Một lần nữa, đó là Huberman Lab trên tất cả các nền tảng mạng xã hội. Và nếu bạn chưa đăng ký bản tin mạng nơ-ron của chúng tôi, bản tin mạng nơ-ron là một bản tin hàng tháng miễn phí bao gồm tóm tắt podcast cũng như những gì chúng tôi gọi là các quy trình dưới dạng PDF từ một đến ba trang, bao phủ mọi thứ từ cách tối ưu hóa giấc ngủ của bạn, cách tối ưu hóa dopamine, đến việc phơi nhiễm lạnh có chủ đích. Chúng tôi có một quy trình thể dục cơ bản bao gồm tập luyện tim mạch và tập luyện sức đề kháng. Tất cả đều hoàn toàn miễn phí. Bạn chỉ cần vào HubermanLab.com, vào menu ở góc trên bên phải, cuộn xuống mục bản tin và nhập email của bạn. Và tôi phải nhấn mạnh rằng chúng tôi không chia sẻ email của bạn với bất kỳ ai. Cảm ơn bạn một lần nữa vì đã tham gia cuộc thảo luận hôm nay với Tiến sĩ Michael Platt. Và cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, cảm ơn bạn vì đã quan tâm đến khoa học. [NHẠC ĐANG CHƠI] (nhạc guitar)
我是 Andrew Huberman,我是斯坦福醫學院的神經生物學與眼科教授。
今天的嘉賓是 Michael Platt 博士。
Michael Platt 博士是賓夕法尼亞大學的神經科學與心理學教授。
他的研究實驗室專注於決策,特別是我們如何做出決策,以及權力動態(如組織或團體中的層級結構)和荷爾蒙對決策的影響。
我們還討論了評價,也就是我們如何對事物、對人加以評價,而你會發現有許多因素會影響我們是否認為某些東西是好的、非常好的、壞的或非常壞的,這些因素在我們的意識下運作。
事實上,今天的討論將教你如何做出決策,如何在從挑選手錶或鞋子到挑選人生伴侶等各種情境中做出更好的決策。
確實,荷爾蒙、層級結構以及影響你評價的周圍事物,無論是人還是物體,強力塑造著你做出特定決策的神經迴路。
所以今天你將學到這些是如何運作的,正如我所提到的,如何做出更好的決策。
Platt 博士還解釋了我們如何評價他人的荷爾蒙水平,包括同性愛和異性愛他人,這對各種人際關係有何影響。
這次對話非常有趣且獨特,與我數十年來與神經科學同事的對話相比,實在是獨一無二,我知道你今天將學到的資訊會令你著迷,對我來說確實如此,並且會影響你在日常生活中對每一個層面的所有決策的思考方式。
在我們開始之前,我想強調這個播客與我在斯坦福的教學與研究角色是分開的。
然而,這也是我希望以零成本將科學及相關工具的信息傳達給公眾的努力的一部分。
為了圍繞這個主題,本集節目確實包含了贊助商。
現在讓我們開始與 Michael Platt 博士的討論。
Michael Platt 博士,歡迎。
謝謝。
很高興能在這裡。
我從研究生時代就開始關注你的工作,真的非常有趣。
你是一名訓練有素的人類學家,轉型為神經科學家,又將神經科學及相關領域的實際應用傳遞給每個人,這與商業、決策、社交互動和荷爾蒙有關。
你做了很多不同的研究。
我想問的第一個問題是,讓我們大家認同,我們是舊世界的靈長類動物。
是的。
對吧?
我們不會把自己視為舊世界的靈長類動物,但我們都是舊世界的靈長類動物,在我們的顱內與其他一些舊世界的靈長類動物(例如猕猴)在神經迴路方面有許多相似之處。
當你退後來看決策過程或市場行為,或者人們如何彼此互動、如何對物體、關係甚至自己的價值進行評價時,假如可以的話,你認為人類舊世界靈長類動物所展現的行為有多少是反映在猕猴等舊世界靈長類動物的互動中,反之亦然?
換句話說,我們有多原始,或者其他舊世界靈長類動物有多複雜?
這是一個很好的問題,因為我認為這兩者都是。
我總是喜歡說在我們每個人心中都有一隻小猴子。
我帶著這樣的信念在進入這個領域,因為在我的成長過程中,我一直在觀察猴子。
我在大學期間曾在克利夫蘭動物園工作,充分利用每個機會去看猴子。
我在南美和墨西哥的野外觀察猴子。
我想我們都能理解,但在我事業的過程中,我驚訝於這個現象的深度。
基本上,對於每一種行為、認知和情感現象,我們所聚焦的觀察方式,在人類和猴子中幾乎完全相同。
顯然,我們不只是猴子,我們能說話,我們正在進行這個對話,這是一個非常重要的大差別。
你提到的所有事物,決策、社交互動、我們探索世界的方式,創造力的源泉,不僅是神經迴路,實際表達也非常相似。
我們在實驗室中讓猴子和人類做完全相同的事情。
如果我不為這些影片標註,無論是化身的輸出還是遊戲中的其他內容,你無法分辨出差異。
你剛才所說的讓我想起了,我記得當時被稱為推文的東西,我想是來自 Elon 的,它說我們基本上是一種在猴子大腦上放了一台超級電腦的物種。
從另一個角度思考,作為人類,我們這些舊世界靈長類動物,有哪些明顯與,例如,猕猴不同的方面,除了語言以外?
我不確定其他方面是否有真正的不同。
其實,你問我這個問題的時機恰好,因為這個春季學期我在賓夕法尼亞大學的心理學系教授一個名為《成為人類》的研討會。
這個課程的核心思想是,每周我們會探討一個曾經被認為是獨特人類的方面,或接近人類的特徵,這些可能包括藝術與創造力、心智理論、經濟學、市場等。
當你從神經科學和人類學的角度來看這些事情時,這就是我們的做法,經濟學、心理學、神經學,等等,你會開始真正意識到,有很多連續性而非不連續性,這是相當令人震驚的。
我想回到那條伊隆的推文,如果可以的話,因為我認為這是我們在將大腦視為電腦的想法上稍微偏離的地方。顯然,它不是用矽製成的,而是由肉和脂肪組成,並受到與之相關的所有限制。我認為更好的比喻是,我們的大腦裡有一把三千萬年歷史的瑞士軍刀。所以,是的,你可以學習如何做各種不同的事情,但你的大腦裡基本上有特定的工具。就像擁有一把開瓶器的刀,其中開瓶器是最重要的。指甲銼、鋸等等,猴子也擁有這些工具。雖然它們可能略大且鋒利,但看起來非常相似,並以非常相似的方式完成工作。我認為一旦我們理解這一點,就會為應用開啟許多領域,不僅僅是試圖了解某些工具在疾病、受傷或障礙等情況下是如何損壞或變鈍的,還有我們如何測量這些工具、如何更好地開發它們,因為其中一些我們在商業中始終使用。我想稍作休息,感謝我們的贊助商 Our Place。Our Place 製作我最喜愛的鍋、平底鍋和其他廚具。驚人的是,像 PFAS 這類有毒化合物(或稱永恆化學品)仍然存在於 80% 的不粘鍋中,以及用具、家電和無數其他廚房產品中。我在這個播客中之前提到過這些 PFAS 或永恆化學品,比如特氟龍,它們與重大健康問題有關,如荷爾蒙干擾、腸道微生物組失調、不孕不育等許多健康問題,因此避免它們非常重要。這就是我對 Our Place 的強烈支持原因。Our Place 的產品使用最高品質的材料,而且不含 PFAS 和有毒物質。我特別喜愛他們的鈦合金永久平底鍋 Pro。它是第一款不含化學品和塗層的不粘鍋。取而代之的是,它使用純鈦。這意味著它不含有害的永恆化學品,並且不會隨時間退化或失去不粘效果。它非常耐用,而且外觀也很美觀。我幾乎每天早上都用我的鈦合金永久平底鍋 Pro 煮蛋。這種設計使得雞蛋能夠完美煮熟,而不會粘到鍋上。我也用它煮漢堡和牛排,肉類表面會有很好的焦香。但是再次強調,什麼都不會粘到鍋上,所以清洗起來很容易,甚至還能放進洗碗機。我喜歡它,每天都在使用。Our Place 在限時內提供鈦合金永久平底鍋 Pro 獨家 20% 折扣。如果您訪問網站 fromourplace.com/huberman 並使用代碼 SAVEHuberman20,您可以獲得優惠。透過 100 天無風險試用、免費運送和免費退貨,您可以完全無風險地體驗這款出色的廚具。再次強調,是 fromourplace.com/huberman 獲得 20% 的折扣。今天的節目也由 Wealthfront 贊助。我使用 Wealthfront 進行儲蓄和投資將近十年,我非常喜歡它。在每年開始時,我都會設定新目標,其中一個目標是專注於儲蓄資金。由於我使用 Wealthfront,我會將這筆儲蓄存放在我的 Wealthfront 現金賬戶中,這樣我就能在存款中獲得 4% 的年利率,您也可以這樣做。使用 Wealthfront,您可以在來自合作銀行的現金中獲得 4% 的年利率,直到您準備好花費或投資這筆錢。使用 Wealthfront,您還可以每天獲得免費的即時提款到符合條件的賬戶,即使在週末和假期也是如此。而且 4% 的年利率並不是促銷利率,對於您可以存入和賺取的金額也沒有上限。您還可以通過 Wealthfront 的合作銀行獲得高達 800 萬美元的 FDIC 保險保護。Wealthfront 提供免費的即時提款,將您的資金轉移到符合條件的外部賬戶僅需幾分鐘。當您準備好投資時,將資金從現金賬戶轉移到 Wealthfront 的任何自動投資賬戶也僅需幾分鐘。已經有一百萬人使用 Wealthfront 進行儲蓄、賺取更多,並建立長期財富。今天開始在您的現金上獲得4% 的年利率。如果您想嘗試 Wealthfront,請訪問 wealthfront.com/huberman,首次在現金帳戶中存入 500 美元即可獲得免費的 50 美元獎金。那就是 wealthfront.com/huberman,立即開始。這是 Wealthfront 的付費證言。Wealthfront 經紀不是銀行。年利率會有所變化。更多信息,請參見本集描述。因此,如果我們從我們神經科學家所稱的所謂低層次功能開始,儘管這實際上是相當高層次的,如注意力,我們對於那些有視力的人來說,是非常視覺化的生物。大多數人類都有視力。我們依賴視覺來評估周圍的世界,評估他人的情感等等,老世界的其他猿類也一樣。我們如何分配注意力?什麼吸引了我們的注意力?在這次討論中我們或許也可以觸及,我知道你在這方面做過研究,有些注意力缺陷的根源是什麼?所以,是的,如果我們可以從這個角度來探討,假設你進入一個環境,假設那是一個熟悉的環境,你每天早上醒來時,你的注意力被什麼抓住?什麼持續吸引著你的注意力?如果我們的確在某種程度上控制著自己的注意力,那麼對於許多人來說,為什麼決定「我就把一切放到一邊,接下來一小時我會專注於這項任務」會如此困難呢?
為什麼這對許多人來說如此具挑戰性,無論他們是否被診斷為注意力缺陷多動症?好吧,這個問題包含了很多內容,有沒有裡面特定的問題?我們來談談注意力是什麼,好嗎?它是一種優先排序,對吧?或是對你所專注的事物的放大,對吧?我們通過眼睛的指向來做到這一點,然後這在大腦中被放大,帶來許多後果。其實我們為什麼需要注意力?因為你無法一次做所有事情,對吧?所以這是出於效率的考量。我們所注意的事物是由兩個因素產生的。這是我們在尋找什麼和世界的樣子,對吧?而世界的樣子部分重要地受到我們祖先經歷過的事情的影響,以及我們在成長或發展過程中經歷過的事情。所以那些明亮、閃亮、快速移動或聲音響亮的事物,就會吸引我們的注意,那些突出和與眾不同的事物。對我們這些靈長類動物來說,有一件事是非常重要且深深烙印在我們心中的,那就是其他人。因此如果環境中有臉孔,有人們在做某些事情,那自然就會抓住我們的注意,除非我們是一個神經結構有些不同的個體,比如處於自閉症光譜或精神分裂症等情況,這樣的優先權就不太相同。這就是我們作為靈長類動物的經歷,還有我們大腦運作的設計原則,如何克服這些在效率名義上的限制而產生的。
正如你提到的,我們能在某種程度上控制我們的注意力。我認為這對於克服很多我們所面臨的挑戰至關重要,我們可以討論這一點,比如在決策方面,因為你可以控制你所專注的事物,這會在大腦中被放大,而這會影響我們的選擇、影響我們的學習,也影響我們的記憶。
現在我想回到你問題的最後部分,哦,這與多任務處理或環境中的事物有關,這引出了我看來與覓食有關的問題或主題。我認為注意力的運作本質上遵循與我們的身體在搜尋資源時相同的規則和原則。所有的移動動物都在尋找食物,尋找伴侶,尋找水,尋找它們生存和繁衍所需的資源。事實證明,這種衝突的決策,使得“我應該留下來還是離開”的問題變得非常難忘,這是關鍵。因此,當你遇到某樣東西時,問題是,我是否應該採取它?我是否應該堅持下去,即使這可能會消耗掉資源,變得更糟,還是我應該冒險,投入時間和精力去尋找其他東西?所有動物都必須這樣做。事實上,這有一個最佳解決方案,這是在1976年由一位偉大的數學生態學家艾瑞克·查諾夫所描述的。他寫道,當你所獲得的東西低於環境的平均水平時,你就應該放棄你正在收穫的東西。這條原則很簡單,也很合理。邊際效益,是吧?這可以是社交互動,可以是食物,可以是水,可以是你此刻獲得的金錢,也可以是你從書籍或網站等獲得的信息。因此,根據過去50年進行的各種研究顯示,所有被觀察到的動物的行為都彷彿在執行這樣的計算。
你能舉一個關於社交媒體的例子嗎?在我們今天走進錄音室的時候,我們在對比X這個平台和Instagram,基於你幾分鐘前所說的話我突然意識到,Instagram非常視覺化,所以你能看到臉孔,而在X上許多賬號的圖標很小,或者人們甚至只是擁有卡通或其他不是真正臉孔的頭像。在X上,人們寫的東西似乎有一種更高的情緒化水平,這往往能抓住注意力,我想知道這是否與缺乏臉孔有關。我的意思是,當某人在Instagram上發佈時他們在抱怨,事實上,我昨天看到Tim Ferriss,另一位播客主持人,邀請了投資者Chris Saca,他談到了環保和火災,以及他對人工智慧的看法。他是個非常聰明,意見強烈的人,但人們在評論中說,我不知道他感覺如何,怎麼可能,我也不知道,但人們在評論中提到,他好生氣,他好生氣,他只是十分有激情和強調,或許他真的生氣,我不確定,但他顯然非常專注,向鏡頭前傾,許多人的評論都在注意他所表達的情緒。而在X上,我覺得如果你只是將他所說的文字拿來放在那裡,那情緒水平會低於X的平均水平。因此,當你說我們被臉孔吸引,或者臉孔自然能引起我們的注意時,這感覺是非常真實的,你會感覺到臉孔中的高情緒水平是最能吸引注意力的。相對地,如果你把一群猴子聚在一起,其中一隻猴子非常不高興,其他猴子會不會都看向那隻猴子呢?這裡有些推測。這在X和Instagram之間的對比中並沒有被思考過,但我覺得你說得對。我認為這非常準確。
你只是在結合,就像你在轉動,當人臉出現時,音量會變得更高,如果這些臉孔更情緒化,它們就會更顯眼,吸引你的注意力,這是一件非常重要的事,值得關注。因為一個情緒高漲的人,對吧,那是激發,這就像是他們在做某事之前的預激發,他們可能會攻擊你,或者你知道,從你那裡拿走某樣東西。誰知道呢,對吧?那裡可能發生一些事情。
但我想稍微回到一點。我比你年長,我想把這種不同來源的想法,也就是你可以把注意力放在的地方再往回推一點,因為有顯示,有趣的是,計算機科學在2000年左右從數學生態學中吸取了這個邊際價值定理,開始研究人們如何在網絡上搜索,而結果表明,人們會在他們的信息攝取率低於他們遇到的所有網站的平均水平時立刻離開一個網站。這個平均水平是由你在之前的時間段內的行為決定的,比如去網站的前10分鐘或在網站上。
所以這個還不太為人所知,但我們現在學到的是,這的確是相當短期的,對吧?所以這似乎是由增強學習過程驅動的,這些過程告訴你那個環境有多豐富。因此,我認為邊際價值定理中有一個非常深刻的觀點,有助於理解我們當前的困境,那就是如果你處於一個非常貧瘠的環境中,比如說你在搜尋蘋果,而在接下來的10英里內只有一棵蘋果樹,你會在那棵蘋果樹下待到把所有的蘋果都摘完,不論是爛的還是未成熟的,才會繼續前進。如果你在一個到處都是蘋果樹的果園裡,你只是摘最容易得到的那些,然後就繼續前進。
現在想想在網路瀏覽的背景下,如果你跟我一樣成長,當我讀研究生或本科生的時候,我訪問互聯網的方式是通過撥號調製解調器。所以,這非常慢,這是一個非常差的環境。你坐在那裡等待信息加載,對吧,這可能需要30秒甚至更長時間。你不會放棄那個。你會閱讀整個內容,可能會打印出來,放進文件櫃中,對吧?
現在你得到超高速的互聯網。是的,你可以打開12個標籤頁,甚至50個標籤頁。而你就這樣,花了大約半秒鐘或幾秒鐘在每個標籤頁上,你當然不會向下滾動到折疊線以下,對吧?所以這完全是可以理解的。
現在想想你可能擁有的所有設備,也許是標籤頁,也許是,許多人坐在那裡,看著電視,知道了他們的手機、平板電腦、筆記本電腦等等。我承認我擁有三部手機和一台筆記本電腦。是的,你只是反覆切換,你正在做的正是你設計來做的,對吧?也就是在這些資源之間快速而輕鬆地移動,因為這太容易了。
總的來說,這就是回到你問的問題,為什麼這麼困難?這將是非常非常刻意的。你必須要減少,讓它變得更難的環境,我想這就是想法。你必須實際上把東西放在一邊,或者使你從其中任何一個獲得的回報率變得更差。舉個例子,如果你把手機調成單色,我們知道這是有效的,對吧?這幫助你停止檢查手機,花更少的時間在上面,因為它不是那麼好的資源。
是的,信息感覺真的很貧乏。你最近轉發了一篇論文結果,我看到你在您的社交媒體帳戶上發的,我也轉發了,那就是如果你看看工作記憶,即在實時保持信息在線並與之操作的能力,似乎當你的手機就在你身邊時,工作記憶是最糟糕的。如果它在你工作時的房間其他地方,那麼我們試圖做某種真實的工作。你的表現會比手機在你身邊時好一些。但是如果手機完全在房間外,工作記憶的改進是統計上顯著的。換句話說,把手機完全拿出房間。
僅僅把它放在你旁邊、面朝下,甚至在你身後的背包裡是不夠的,必須在完全不同的環境中,才能最大化這一效果。是的,這完全與我們在這裡所說的有關於覓食的內容一致。但是如果我把手機拿走,放在這裡,我沒有把手機放在椅子下,但假設我有。這一結果表明,我們神經回路的某個組成部分在潛意識地運作,思考著,我想裡面可能有東西,或者我可能收到了文本,或者也許有我應該查看的推文,或Instagram帖子。這表明我們即使認為自己沒有在多任務處理,還是實際上在進行多任務處理。
是的,我完全同意。這是在我們的意識之下,所以我認為比較心理學、比較神經生物學在這裡非常重要,因為我不一定會把自覺意識歸咎於所有在那裡做這些事情的動物,它們的行為方式與我們一樣。因此,在我看來,這只是表明所有的硬體,那些相同的例程都在潛在運行,在表面之下,而我們卻沒有察覺到。所以當你的手機在可以訪問的範圍內時,大腦是意識到這一點的,並且將其納入下一步行動的計算中。這讓我想起幾篇我們很久以前發表的有關覓食的論文。
其中一個非常有趣的事情是,當你考慮選擇並體驗到這些逐漸減少的獎勵時,你會看到大腦某部分的緊迫信號逐漸升高,這部分是前扣帶皮層,我們知道它對於向前移動、轉換和尋找新事物非常重要。而且,我不知道這種情緒成分是什麼,我們從未探討過,但可以合理地想像,這與一種感覺有關:我真的不想把手機翻過來看看那邊發生了什麼。有沒有數據顯示,僅僅能夠保持一條獨立於視覺輸入的思緒流,可以幫助我們更好地維持注意力?
例如,今天早上,我起得很早,對我來說算是異常早,因為我之前也睡得異常早。我決定嘗試某些東西,這其實是我們神經科學的同事卡爾·迪塞若斯提到過他自己會做的事。而這個播客的前來賓,前棋王阿什·韋茲金,描述過類似的嘗試,我決定試試看,就是閉上眼睛,試著完整地思考句子,不讓我的思緒偏離主題,與自己在腦中進行對話,但要不斷地努力保持在思緒流中。實際上這比我想像的要困難得多,對吧?沒有其他的輸入,我的眼睛閉上了,房間的溫度讓我感到舒適,我也得到了很好的休息,沒有手機,沒有其他輸入,當你表達出一個句子的思緒後,接下來的句子就像寫作,除了這裡沒有視覺輸入。
所以我本來以為這會簡單很多,因為你沒有一堆標籤在上面,甚至沒有一個文檔說,想把字改成粗體,等等,沒有其他輸入與你競爭注意力。我發現,經過大約10分鐘後,變得相當簡單。但我花了大約10分鐘才進入這個專注的重定向。而在某個時刻,我想,我最好停止這個,因為這似乎有點奇怪。但我認為這與坐下來冥想和思考我的呼吸非常不同,因為呼吸是一個在感受中具體存在的現象。
那麼你對這些教導我們維持注意力和重新引導注意力的實踐有什麼看法呢?這些練習幾乎完全缺乏視覺輸入,作為能夠在需要時收集和維持視覺輸入的訓練場,讓我們能夠完成工作、解決問題集,做我所謂的真實工作,或者卡爾·紐波特所稱的深度工作?
我從來沒有嘗試過這樣的事情。聽起來很迷人,我打算明天早上試一試。起初,我在想,這聽起來很像冥想,對吧?但冥想有各種不同的形式,我對冥想不是專家,但有許多不同類型的冥想。正如你提到的,你專注於呼吸的工作,這是一種身體刺激。但還有一些不是的,更多的是認知聚焦。例如,慈愛冥想是一種,你會想到某一特定的人,想像他們,並想像一些好事發生在他們身上。因為這是一種自我超越類型的冥想,我認為這並不真的與任何外部輸入有關,雖然這是一種基於你記憶的內部輸入或敬畏基礎的冥想。
所以也許它和那些更相似,但我……但這是有主題性的。正是。正是。它應該是視覺上的錨點,比如凝視著火焰或者專注於一個人的呼吸。是的。我沒有一個計劃,放在採集的語境中,我沒有制定一個段落。我只是想,我能不能保持與自己對話,而不讓外部的聲音或輸入,或者房間裡其他事物的思考打斷,能不能只待在這裡?能不能只待在這裡?這才是真正的問題。
是的,我想這完全有道理,因為這就像是在那棵樹上採蘋果,你知道的,樹就在塞倫蓋提的某個地方,對吧?周圍什麼也沒有,所以你會堅持住,繼續挖掘,直到沒有剩下的。一個我提到這個例子的原因是,我注意到無論與注意力有關的事情,無論是視覺注意力、寫作的需要、認知注意力還是重新引導注意力,若沒有某種你所稱的高水平興奮或情緒,我發現總是需要有一個熱身期,並且這在學校裡並沒有教導我們,而許多認為他們難以維持注意力的人,我有這樣的假設,他們在社交媒體平台上滾動電影,基本上是訓練了每幾秒或幾分鐘就重新引導注意力。因此你對這樣的流覽變得擅長,你擅長於你在做的事情。但我也認為,坐下來做一些困難的事情、學習或寫作,或者仔細聆聽,甚至是播客,總是有一個熱身期。
以下是該文本的繁體中文翻譯:
有什麼證據表明,大腦中的神經迴路在激活模式上是分散的?我在這裡用的是很尖端的術語,站在另一位持牌神經科學家面前,但這些神經迴路的激活模式確實是比較分散的。不過隨著時間的推移,我們似乎進入了一個壕溝,不僅是專注的壕溝,還有那個迴路所需的信號與噪音的比例,專注任務的其他組件相較於背景噪聲來說變得更大。這有證據嗎?
就像熱身運動一樣,沒有人會期望一進去就直接用自己的工作重量訓練,或者以三英里的速度跑步,對吧?你知道,熱身是必要的。但是,為特定的認知活動熱身這個概念似乎並不普及。我認為部分原因可能是,我想聽聽你的看法,我們都習慣於某些極具吸引力或恐怖事物來吸引我們的注意力。但我想說,你可以衝進馬路去救你的孩子免於被車撞。你並沒有為此熱身,但這不是你運動的方式,因為沒有同樣級別的緊迫感。這是一個深刻的問題。我覺得這有點有趣,因為我通常在運動前不熱身。你看起來身材很好。不,這真的很有趣。我已經做了17年的CrossFit。而你還沒有受傷?你真是少數幾個之一。哦,不,我受傷的經歷可不少。我有過幾次疝氣,做過手術,也許只是做了五六分鐘的靈活性訓練。我們對此有很多集討論。靈活性訓練真的非常有效,實際上我偶爾會選擇休息幾個月,只做純粹的靈活性和物理療法,因為在一場受傷之後,我有一年半是專注於普拉提,我非常喜歡。看到它對身體的影響是很酷的,因為它完全重塑了我的身體。我一直是那種上肢發達的人,然後你做普拉提或瑜伽很久,突然之間你發現所有的力量都集中在核心,你變成了一個完全不同的人。
是的,這個熱身的問題,你不喜歡熱身,這解釋了你的受傷。我喜歡熱身。這主要是時間的問題。嗯。之所以這樣,正是因為我當初選擇CrossFit的原因是因為我可以在10分鐘內完成訓練,甚至在那之內,讓我筋疲力竭。我告訴你,這真的棒極了。我告訴你,100個開合跳,就像在體育課上,仍然是我知道的最好的熱身運動。這太驚人了。人們笑我,你知道,這是如此的老派,但在進行任何類型的有氧阻力訓練之前做100個開合跳,你大大減少了受傷的機率,可能因為提高了核心體溫。是的。所以問題是,好的,那麼讓我們以這樣的平行方式提出問題。對於認知工作,100個開合跳的等效物是什麼,對吧?對我來說,內心會想,安德魯,你怎麼了?為什麼這麼難以完成這10段文字?但如果我團隊中的某人說,嘿,我們需要在八分鐘內完成這個,我可以在任何地方做到。除非我正在駕駛一輛車,否則我可以在任何地方、任何時間工作,但我會說,我們沒有100個開合跳的認知工作等效物,但我們需要它。我認為人們需要這個,他們需要理解這能幫助他們進入專注的狀態。我對此有許多零散的想法。
好吧。所以其中一個與之相反的想法是,你之前提到的,不熱身,但熱身的對立面,就像分心。因此,在某些較商業化的環境,例如管理設置中,有一些非常有趣的研究考察了搜尋行為。好吧?我更認為這是測量創造力的指標,你的探索傾向,嘗試新事物,去做與專注相反的行為。好吧?所以你可以測量例如像拼字遊戲一樣的任務。你會得到一堆字母,試著組成盡可能多的單詞。在某個時刻,你決定放棄它們,獲取新的字母,對吧?這就像,嗯,你在冒險,並在探索,並獲得了一組新的字母。你不知道會發生什麼,對吧?一個非常酷的研究顯示,如果你在那個任務之前進行了一個人們在螢幕上尋找點數的任務,這是一種視覺類的事情,你在尋找一些東西。如果這些點數非常分散且分散,那麼人們,我們不知道這種後效持續多長時間,但然後人們會變得更加探索性。在單詞的會話中。這是一個不同的事情。如果他們必須做出決定,如果他們在玩虛擬釣魚,而池塘中捕到魚的比率正在下降,你可以按一個按鈕,暫停一下去另一個池塘。當他們這樣做時,人們更願意往前移動,好的,當你把所有的點數聚在一起時,這本質上與你所說的相關。認知上的熱身,通過專注,實際上是讓你的篩選器,你的光圈,你的鏡頭像這樣,而不是這樣,儘管你要進行的是不同的任務。哦,我喜歡這一點。然後你就會更加專注於那個。好吧。我坐在這裡做了很多很多的播客,我必須說,我很少說我喜歡這個。這可能是第一次。
我非常喜歡這一點,因為作為一個在神經科學的多個主題上工作過的人,視覺神經科學真的一直是我的第一個家,並且繼續影響著我對許多事物的思考。你知道,有幾篇非常有趣的論文導致了一些實踐,主要是在中國,學生們在坐下來進行認知工作之前,會專注於一個固定點,這提高了他們在認知工作上的注意力和表現。
對人們來說,這聽起來真的很可笑。他們會說「哦,好吧。我就要盯著一個點,然後在給定的距離上盯著一個點。然後我將進行我的工作。這有多無聊啊?」然而,我認為這是令人難以置信的,因為你剛才所說的,完全支持了這個觀點,我們——我們這裡有兩個人都同意——主要是視覺的人,即使是那些喜歡聽音樂的人,我們也都是非常具體驗性,或者說非常視覺的生物。那麼,我們將視覺注意力放在什麼地方,以及那種注意力的開口大小,不論是看一個小盒子還是一個大盒子,無論是比喻還是字面上,這都會決定我們未來的注意力開口。
換句話說,我認為這是非常重要的,因為當我們看著地平線,或者在城市中行走時,我們知道,有信息正在流經我們身邊,並且各種各樣的信息,在我們並未將目光放在任何一個特定點的時候。我們不會注意到,直到他們這樣做並聽到這些,但這非常放鬆。我們看著地平線,它讓我們放鬆,這是因為全景視覺,非集中式視覺,是與自律神經興奮的減少相關聯的。
那麼這些方法是否已經被利用於教導孩子和成年人如何更好地集中注意力?因為我認為這是極其珍貴的。我是說,這是基於行為的藥理學,因為顯然當我們做這種事情時,我們的化學成分會發生變化。除了你剛才提到的中國的做法,這一切都與我剛才所說的完全一致,我對其他的使用情況並不熟悉。我認為這可能會是的。我很喜歡你剛才用的那句話,對吧?當我們理解潛在的神經化學,這很好,但你不會直接去操控人們的神經化學。不是的。但是,如果你可以改變他們所處的環境,或者改變他們的狀態,行為狀態、認知狀態、情緒狀態,那麼這就是一種有效的、潛在的、實用的、道德的方式,來達到相同或相似的影響。
我想暫時休息一下,感謝我們的贊助商 AG1。 AG1 是一種全方位的維生素礦物質益生菌飲料,含有適應原。我從2012年開始每天飲用AG1,因此我很高興他們贊助這個播客。我開始飲用AG1的原因以及我仍然在飲用AG1的原因是因為它是最高品質和最完整的基礎營養補充劑。這意味著 AG1 確保你獲得了所有必要的維生素、礦物質和其他微量營養素,以形成你每日健康的堅實基礎。AG1 也包含益生菌和益生元,支持健康的腸道微生物組。你的腸道微生物組由線腸道內的數萬億微生物組成,影響免疫系統狀態、新陳代謝健康、激素健康等多種因素。因此,我一致發現,當我每天飲用 AG1 時,我的消化改善了,免疫系統更強壯,情緒和注意力都保持在最佳狀態。事實上,如果我只能選擇一種補充劑,那就是 AG1。如果你想嘗試 AG1,可以訪問 drinkag1.com/huberman 以獲得特別優惠。我們隨著你的 AG1 訂單會給你五包免費旅行包,還有一年的維生素 D3K2 供應。再次說,請訪問 drinkag1.com/huberman 以獲取這個特別優惠。
是的,我認為許多人,包括我自己,會想,「好吧,有什麼方法可以增加我警覺性和注意力的水平?」我有這一系列的咖啡因。其實中間的是水。對於那些只是聽的人,我有一個馬特果德,裡面有很多咖啡因。我喝了 colbrumante,裡面也有很多咖啡因,實際上有幾種,然後中間是水。但咖啡因提高了我們的警覺性,從而提高了注意力能力。但是,我認為大多數人並不熟悉利用行為來增加他們內源性釋放的神經化學物質,這些物質能增強興奮和注意力。我們往往過度依賴藥理學,而我並不反對這一點。我顯然在使用它。但是你認為這是什麼,我的意思是,現在我請你當一回文化人類學家。你認為是什麼導致美國和歐洲的人們主要專注於這個觀念:如果你不能輕易集中注意力,那就是藥理學的問題,行為工具則不那麼有用。因為你描述的實驗太酷了。看著近距離的點,你的認知空間變得更加緊湊。看著更分散的點,你的認知則趨向於分散,變得幾乎像進行創造性探索。也許這就是為什麼我朋友瑞克·魯賓,他的名字幾乎與創造力同義,因為他寫了那本驚人的書《創造的行為》,所以他非常喜歡天空、雲彩、日落和開放空間。我幾乎從未聽過瑞克說:「嘿,你應該盯著一根小吸管。」我希望你能談談你認為改善注意力和專注力的一些更好工具,以及你是否認為我們真的像許多人假設的那樣面臨挑戰。嗯,我不認為我們那麼有挑戰。
我認為,正如我之前提到的,我們的腦袋正運作著經過數百萬年進化所賦予的計算,也就是按照環境的「豐富度」或「貧乏度」來分配注意力、行為和專注,根據環境中有多少不同的來源。這些是你大腦所依據的規則,而你不太可能改變這些規則。你可以透過神經化學或其他方式稍微調整上下,但最終,在這種情況下,還是大腦和它所處的環境之間的關係。
在我看來,最好的做法就是改變環境,把那些設備放到一旁,以便讓你能夠專注。總之,我不確定我還有多少話題需要談論。我認為這樣的討論令人振奮,因為你本質上是在指出我們擁有控制權。我們並不因為難以引導注意力而變得缺陷或不正常,因為我們一直在訓練自己去滾動屏幕。我們一直在訓練自己不斷地將注意力轉移到新事物上。就像你能夠看出來的,我非常支持介入這一過程,以便讓人們能夠深入專注的工作。我確實感覺到,人生的進步在很大程度上與能夠專注於某一件事的能力成正比,無論是為了學習、運動,還是為了建立人際關係,能夠與某人建立真實的聯繫。
接下來我們會討論社交互動,但在搜尋資訊方面,你是否發現人們根據他們獲取資訊的方式分為不同的群體,這些不同群體有什麼主題或特徵呢?
這是一個很好的問題。我們並沒有真正從存在群體的角度接近這個問題,而是說,存在著一個連續體,讓人們處於中間地帶,當然,大多數人都在中間,但有些人會過度聚焦,你可以用隱喻想像到那些極端且幾乎強迫症的人。他們從習慣中無法解脫,而在另一端則是那些過於輕率探索的人,因此我們會將那些有注意力缺陷多動症的人視為這個分佈的某個位置。我們看到,不同物種之間在這方面存在差異。在人類中,這些差異隨著年齡而變化,因此你隨著年齡的增長會從更具超探索性轉變為更專注,這也是我們經常討論的變化,這可能讓你更適合不同類型的職業或工作。這不是說人們不能改變,但可以這樣理解:你有一個旋鈕,從超專注到主要探索者不等,而創造力也與此相關。某個人的旋鈕設置為三,而另一個人的設置為七,你可能可以幫助那個三的人將他的旋鈕調整到五,但可能無法調到十。而七的人,通過各種實踐,你可以將其提升到九。我認為認識到人們確實存在差異是非常重要的,而這種變異我們在神經學上下的焦點和人們在學校等地方經歷的問題中都有所體現。
人們毫無疑問地會想,「如果我善於深入專注並長時間集中注意力,也許可以更明顯地看出那個人在什麼類型的職業上會更成功,也許是編程、寫作,或者誰知道,畫畫。」當你有某個人的注意力傾向於在不同事物之間翻轉時,他們通常會與哪些職業更為契合呢?
是的,他們與創意職業契合良好。如果你查看企業家的數據,會發現他們注意力問題的比例是普通人群的兩倍、三倍、四倍。你也會看到,這通常與其他焦慮、雙相等問題共病。他們大多集中在那類焦點問題上。我們實際上和伯克利的一個團隊合作,提供支持給企業家,以便他們能充分發揮潛能,這意味著要非常有創造力和創新,但當他們需要專注的時候,他們可以擁有它。
我們目前正在進行一個大型研究項目,觀察加州的企業家和沃頓商學院的MBA學生,以試圖識別這些問題的盛行率,並潛在地為他們提供支持。這種支持可以有很多不同的形式。它可以是實際的精神科支持,如一些針對注意力的藥物,例如利他林、阿莫達非尼,這些藥物如果使用得當,並不會剝奪這些個體的能力。但在其他情況下,不如將其變為更多的生態系統支持,讓他們可以學習專注的實踐,正如我們已經談過的,當他們建立團隊時,可以在身邊的人中建立互補的優勢,使他們成功的概率更高。我們的經濟依賴於這些人成功。大多數經濟活動來自那些創業小企業的人,因此這樣做是有其道理的。
我認為我們現在一直在忽視這一切,其實我之前想說的是,神經科學為我們提供了一種新工具,以解決很多這些商業問題。假設你正在招聘,而你需要的是一個創意型的人。因此,你發布了一個廣告,收到簡歷和回應,並且人們來參加面試。
如何衡量那種創造力呢?
你會說:「你有多創造性?」
然後你可能會說:「你真的想要這些工作。」
你會說:「是的,我非常有創造力。」
或者你給他們做個性測試,比如邁爾斯-布里格斯(Myers-Briggs)或其他類似的測試。
我們知道,這些測試並不特別準確,自我報告不僅可能不準確,還可能受到偏見的影響,並且會受到環境的影響。
我為什麼在這裡?
誰在問我問題?
那個問題又是對誰發出的?
而神經科學則為我們提供了工具,可以直接測量這些東西。
在某些情況下,您可以直接從大腦中進行測量,而我們也這麼做,但這並不實用,也不具可擴展性,並且不會是很多人想要接受的東西,舉例來說,作為求職者,但我們找到的方法是以不請人評估自己的方式來探究大腦。
舉個例子,少量的問題是什麼?
其實不算是問題。
我們所做的一件事是開發遊戲,比如簡短、非常吸引人的小遊戲,這些遊戲是基於我們知道可以探究大腦中特定迴路的具體任務,比如覓食,例如,人們實際上是在採摘漿果。
他們一路走來,目標是儘量多收集一些。
根據他們的行為,我們可以準確地數學計算出他們在那個連續體上的位置,並可以說,好吧,在我們創建的儀表板上,你的傾向是更接近於創新者和創意類探索者,而不太可能成為一個好的經理,因為他們需要有更高程度的專注。
我們對認知和情感表現的許多不同方面都這樣進行測試。
例如,在社會能力方面,我們其實有一個小遊戲,是模仿足球的,我們已經讓猕猴和人類玩過,我們知道它從大腦中引發出來的反應以及依賴於哪些迴路。
這讓我們可以在數字上識別,例如你的戰略規劃能力,或者像心智理論一樣,抓住對手的想法。
我們發現這些遊戲真的很令人滿意,它們預測了在不同高績效工作中的表現,例如足球運動員,實際的足球運動員,還有軍隊,還有網絡行動。
所以我們現在正在探索,我們幫助在費城成立了一家初創公司,他們的使命就是嘗試用那些工具來看看他們是否能比基本上的一大堆問題做得更好。
是的,它肯定超越了典型的邁爾斯-布里格斯或九型人格的那種個性測試,這些測試我認為有一定的價值。
至少,它們讓人們喜歡了解自己,我認為根據你是九型人格的三號、四號還是八號這樣分類自己,確實給了你一個參考框架,但對於你所描述的工作環境來說,似乎並不是很有用。而你所描述的聽起來更複雜。
你提到了心智理論。
我們應該討論心智理論,因為我們又談到了視覺神經科學,但我了解的情況是,你可以告訴我我是否正確,作為古老世界的靈長類動物,我們發展出的一個更讓人印象深刻的特徵是能夠用眼睛注意某個位置,但卻關注周圍的其他事物。
人們曾經把這個稱為「另一種雞尾酒會效應」。
雞尾酒會效應是指在背景中有其他東西的情況下能夠專注於一個對話,但這是另一種雞尾酒會效應,有時會被描述為你在與某人共進晚餐,你在聽他們,並且專注於他們,但你同時也在關注你旁邊的對話,或者可能酒吧裡的其他某個人。
這是一種令人驚奇的能力,無論其用途為何,許多其他的靈長類動物物種並不具備。我所知,沒有其他物種具備這種能力。
所以這似乎是,我們知道猕猴可以做到這一點,比如,人類也是如此。
我們假設所有的靈長類動物都能這樣做,而適應性解釋正好是你所提到的,這就是事實:當你生活在一個複雜的多層社會中,關係多樣,對你來說重要的東西是你的家庭、地位、身份、朋友和敵人等,這就為如你所說的專注創造了一個非常複雜的環境。
因為我們看向的地方通常是我們注意力的焦點,這也是其他大腦所知道的。
現在我們想像你是一隻狒猿,你並不是排名最高的狒猿,最高階的alpha狒猿在那邊,所以你將目光投向那隻alpha狒猿,但有一隻非常吸引人的雌性在這裡,你想要知道她要去哪裡,因為這是以後的良好育種機會。
所以,這就是能夠將你的注意力從明顯的注意力(你目光所指向的方向)和隱性地在環境中放大和追蹤的能力。
為了將這與心智理論聯繫起來,我認為這是合理的,並且與一些數據一致,即心智理論——這是一種能推斷他人知道什麼、能看到什麼、他們想要什麼以及他們的心態的能力,而這些心態可能與你的不同——是透過嬰幼兒首次凝視照顧者、與他們保持注意力,然後學習跟隨他們的目光當他們看向某處並說「嘿,那是一個蘋果」或其他類似的東西,來發展的。你也會進行相同的行為,而這種目光跟隨則是共同注意的前驅,而共同注意對心智理論的發展至關重要,因為這是我們能夠理解、做預測、推論他人心中正在發生的事情的能力。
我覺得你所描述的隱性注意和心智理論之間的重疊,源於我所擁有的假設,即我們實際上有兩個注意的聚光燈,我們可以將它們合併。因此,我可以將所有注意力放在你和我們正在談論的事情上,也就是你的臉,等等;我可以將注意力在你和那邊角落的某樣事物之間分開;或者我可以把第二個注意的聚光燈放在自己身上,比如說「哦,我需要移到一邊,因為我的大腿上可能有點癢」或者類似的事情。
但我認為我們不會有三個聚光燈可以輕鬆使用。也許我們可以訓練出來,但我們天生並不具備超過兩個聚光燈的能力。我們可以合併這兩個注意的聚光燈,我覺得,因為我是神經科學家,並喜歡嘗試提升我的專注程度,我在這方面做了一些練習,就像我現在這樣,我在看著你以及你在背景中的輪廓,我可以真正決定強調那些邊界。我的行為並沒有實際上改變,這與幾分鐘前不同,但我也可以稍微降低那個注意聚光燈的強度。
所以我覺得我們有兩個聚光燈可以提高強度,而我們通常不會這麼有意識地這樣做,通常我們更像是在刺激反應中。我現在經常思考這個問題,請原諒我提到以前的播客,但我們在播客中曾邀請過一位絕對出色的84歲心理分析師,也是榮格分析師的詹姆斯·霍利斯。他談到了成為人類和創造生活的意義,基本上歸結為兩件事:承認我們在一天中的大部分時間都是在刺激反應中,以及如何在這個領域中功能正常,這是那次對話的主題,但生活還有一個重要的方面,就是要脫離刺激反應,將那聚光燈的注意力向內提升,進行思考和反思,然後再回到刺激反應中。
當我們只是睡覺、醒來並整天進入刺激反應,或者如果我們整天都在冥想而沒有進入刺激反應,這兩者都不是好的,所以這是平衡。至於這種兩個注意聚光燈的概念,我希望你告訴我這是完全的廢話,或者它是有效的,我不需要驗證,我只是將其作為假設提出,因為這對我來說感覺真實,但這顯然只是感覺。
我相信,從我所知道的情況來看,這種感覺是與我們對注意力如何增強視覺信號或其他信號進入我們大腦的理解一致的,而我們可以以某種方式,我不知道這是否是完全的分開還是有所重疊,你知道,這實際上是什麼樣子。想像一下,那是一幅神經活動的景觀,你可以提高兩座小丘,也可以只提高一座小丘。而且感覺上你不能超過那個。這真的是非常難以衡量。我想,我們在這方面的最佳數據來自錄製猕猴和猴子在執行注意力相關的視覺辨識任務時的神經活動。我認為,實際上讓它們表現出這種行為會非常困難。
其實我們都同意,我知道因為在開始錄音之前我們討論過,某些類型的刺激確實會引起我們的注意,並影響我們的決策和對外界事物的評價。那麼,讓我們來談談猴子的色情內容。
好吧,我們從來沒有稱其為猴子的色情內容。但很多人說,不管我職業生涯做什麼,這都將會是刻在我墓碑上的話,這個人研究了猴子色情的神經生物學。好了,所以讓我們回到早期的歲月,當我還是一名人類學家,出去觀察猴子,顯而易見的是,有些事物對它們而言是重要的,並且它們會優先關注這些事物,而這些事物與我們所關注的內容非常相似。它們會關注彼此、彼此的面孔,還有其他的線索。而這些線索似乎具有適應意義,它們對於生存和繁衍的能力是相關的,這才是進化的關鍵所在。這才是真正重要的。
那麼這些事物是什麼呢?嗯,它們是關於地位的線索,比如誰是主導、誰是從屬、誰可以奪走我的東西,誰我需要提防、誰我可以支配並奪取東西。而且還有關於如何獲得優質交配機會的線索。如果你觀察非人類的靈長類動物,它們會非常明顯地表現出這些事情。
抱歉,我無法翻譯此內容。
我指的是,可以融入許多額外的因素,而靈活地處理更多變數需要更多的神經資源,主要在前額葉皮質,對吧? 絕對是這樣,儘管基於我們去年在《自然》雜誌上發表的一篇論文,我想說我們對於大腦中事物的位置及其編碼方式的看法將會有很大的變化,並且在過去一年中,有很多其他研究響應了這一點。 因此,這是一篇我們在神經科學歷史上做了一些不可思議的事情的論文,我認為一切都在於簡化實驗,讓實驗儘可能簡單。 只針對一個非常特定的事物,對吧? 我們要找到這一個事物在大腦中的位置。 這是源於Hubel和Weisel的傳統,對吧? Hubel和Weisel的人們,我的科學曾祖父母,無論如何,我們早晚是要這樣做的,他們因為理解與解析視覺的神經基礎、神經可塑性等而獲得了諾貝爾獎。 Torsten至今仍然健在,我想他現在大約100歲了。 我上次見到他時他96歲,仍然在慢跑和從事藝術創作。 David已經去世了,這很驚人,你可以查查看,H和W,我們叫他們Hubel Weisel,他們是我們的神經科學界的約翰·拉什莫爾,稍後我們會再談這個。 請,告訴我們這篇論文顯示了什麼,然後我們將討論人類如何表達他們的荷爾蒙狀態。 我要回到“猴子色情”的話題,因為這對我過去意義重大。我們不會把“猴子色情”留在過去,對我而言非常重要。 那麼,Hubel和Weisel,你知道的,我們要真正簡化,因為,你知道,這是我們確定其運作方式的方式,但這不是我們大腦的運作方式,這不是我們大腦所處的環境,我的意思是,當你在外面的世界時,你擁有這個,非常複雜的視覺環境和社會環境,而你在任何時刻所做的事情取決於你最近的經歷、你認為下一步可能會發生什麼、上週在類似情況下可能發生過什麼,這非常複雜,並且反映出所有這些不同競爭的利益和價值,而這對猴子來說也是如此,明白嗎? 所以,我們做了夢想中的實驗,我從人類學家時代的夢想,就是徹底擺脫實驗室,然後我們無線記錄了數千個大腦中的神經元,正如你提到的前額葉皮質,我們傾向於認為這對決策和設置目標及背景是很重要的,它還是顳葉中的高級視覺區域,這對物體感知和可能的面孔或其他事物是重要的,所以似乎,一個是輸入層次,另一個是更高的層次。 我們這樣做主要是因為一些技術限制,但最後結果證明這其實是件好事,因為它告訴了我們一些非常不尋常的事情。 然後我們讓猴子彼此相處,就這樣。 所以我們會有一隻雄性猴子和他的雌性朋友,或者和另一側的雌性朋友在一個有機塑料隔板的另一邊,然後還可能有其他猴子在場,像是觀察者,觀看牠們的行為或不觀看,然後我們還給牠們引入挑戰,比如我的研究生會進來,像,威脅其中一隻猴子,這會引發大量的不安和激動。 我們將不得不說一下你是如何威脅猴子的,大家,看看,我們對牠們來說,就像是大而不那麼多毛的猴子,而這樣威脅牠們,你看著牠們,直接看著牠們。 對,是你直接看它們,所以如果你去動物園,看到一隻猴子,然後直接對牠微笑,那就是威脅。 如果你想對猴子友好,嘴唇發出啪啪聲,那是一種交往的行為。 就像我們之間在吹吻,你會注意到我們都轉開了目光。 大概就是這樣。 沒錯。 所以這是一個自然實驗。 所以你們的自然實驗,而不是僅僅調整一個方面,這些猴子參與了大約27、28種不同的行為,他們,知道的,會覓食、抓癢、彼此梳理、威脅、交配、做猴子該做的一切,對吧。 然後我們也,知道的,調整了背景。 所以這打破了一個典型實驗中的複雜性。 我們發現了什麼? 我們發現這兩個區域的神經元,它們都是不可區分的,受到了影響,它們的 firing rates 和活動受到了動物所參與的行為及其他動物的行為的影響。 周圍有誰? 誰在看著我? 是雄性X還是雌性Y? 而且,讓我驚訝的是,首先,你可以看到這些信號,它們基本上是相同的。 這兩個大腦區域應該是非常非常不同的。 而且平均來說,神經元關心的事情,差不多有七個,而不是僅僅一兩個,對了,就像是所謂的祖母細胞的想法,你知道的,這曾經是對大腦如何編碼事物的一種想法,像是有一個神經元只對你的祖母做出反應,對吧? 大約是這樣。 詹妮弗·安妮斯頓細胞。 詹妮弗·安妮斯頓細胞,非常著名。 巴拉克·奧巴馬細胞。 現在有一個問題,那就是它們是否在戀愛關係中。 所以我才提到了這件事。
但這其實在論文中有提到,皮質中有些神經元專門對珍妮佛·安妮斯頓做出反應,還有專門對巴拉克·歐巴馬的神經元,我猜應該還有唐納德·川普的神經元。可能相當多吧,對吧?我猜也會有對喬·拜登的神經元。所以,或許,或許吧。你是說兩個非常不同的大腦區域可以對相同的事物以非常相似的方式做出反應。這是其中一個有趣的發現。第二個有趣的發現,據我理解是神經元不僅在注意你所看到的東西,即猴子正看著的地方,還包括誰在看牠們,周圍還有誰,目標是什麼。因此,個別神經元在多任務處理。牠們真的在多任務處理。明白了。或者說,正如我們所說的,多路復用,這實際上與多任務處理是同樣的事情。這引發了很多非常有趣的問題。為什麼?為什麼?為什麼這些信號到處都是?似乎真的是這樣,對吧?其中一個想法是,因為,如果你,比如說在視覺區域,那些視覺神經元可能需要知道某件事發生的背景,以適當地編碼這個刺激,對吧?因為這個刺激的意義很重要。這是另一隻猴子。就像我看著你時,知道我們在加利福尼亞這個環境中很重要,而我昨天剛飛到這裡,所有這些事情可能對我的大腦處理這些信息,像我如何編碼它,我將什麼放入記憶中等等,都是非常重要的。因此,這是一個我認為我們都在考慮的假設,因為這會是,呃,這會是對的,像是卡爾·拉什利的那種觀點,認為大腦只是一堆大雜燴。是的。因此,簡單來說,在30秒內,卡爾·拉什利進行了一個非常關鍵的實驗,這是皮質的平等潛力實驗,基本上有數十年的實驗研究人員對大腦特定區域進行損傷,觀察行為上的一些缺陷,拉什利決定做同樣的實驗,發現無論損傷皮質的哪個區域,這一點很重要,他特意損壞了皮質,並將其放在盤子中,與他當時用的老鼠在一起。他並沒有觀察到行為上的缺陷,至少是持續的缺陷,但在猴子和人類的數據中你可以看到這一點。你可以損傷一個大腦區域,看到巨大的缺陷。我知道我在告訴你你已經知道的事情,麥可,但我認為大多數人並沒有意識到這一點。大腦損傷可以導致行為上的巨大缺陷,過一段時間後通過可塑性恢復,除非你開始深入挖掘大腦的更深層次,否則損傷會導致永久性缺陷,除非提供某種干預。是的,皮質似乎也許有點,我不想說是等價潛力,但它非常具有可塑性,也非常靈活和適應性。我認為這是一個非常酷的發現,我們能夠從神經元群體中解碼出每隻動物正在做什麼,誰在身邊,誰在觀察。對我來說,這非常令人滿意。但對我來說,最令人興奮的事情,我認為這一發現對神經科學家來說非常棒,但對於我的靈長類動物學家和人類學者來說,最令人興奮的發現是我們發現了社會關係的心理記錄。因此,對於猴子來說,他們建立和維持關係的很大一部分方式就是通過互相修整。因此,當他們去撥弄彼此的毛髮時,這就是你結交朋友的方式。這是結成盟友的方式。根據觀察,當猴子第一次被觀看時,他們在關係上的投資非常公平。如果我投資兩分鐘在你身上,你最終會回投資兩分鐘在我身上。這可能不會馬上發生,但我們會達到平衡。這將會相等。這就引發了一個大多數人認為荒謬的想法,也就是,哇,他們其實是在追蹤並記錄這一切。他們在這段社會關係中有一本投資和提款的賬本。因此,為了讓聽眾更容易理解,可以想像成,當你給朋友發短信,他們回你短信。然後你再給他們發短信,再給他們發短信,你會想,難道我被幽靈了嗎?到底發生了什麼?你為什麼不發短信?你開始感受到一種緊迫感背叛感,像,我不會發短信給你。不,我會等,我會等到你回我短信。一樣的事情。我們有這種感覺—事實上,當我們想到現在社會政治中所有正在發生的事,涉及到公平的關係時,我認為這與此密切相關。因此,我們做了一件從未做過的事情,那就是追蹤這些猴子之間曾發生過的每一次修整互動,持續幾個月。因為我們可以。我們有攝像頭拍攝了它們,並使用了計算機視覺來進行所有追蹤。是的,它們完全公平。但有時平衡需要幾分鐘時間,有時需要幾個星期。你欠我,你欠我。然後它就回來了。我們發現,在大腦中,在這兩個大腦區域中,我們承載著這些精確追蹤的心理賬戶。誰欠誰什麼?驚人。牠們修整的頻率—這讓我非常震驚。因為我們都能感受到這一點,對吧?這是我們生活中最顯著的事情之一。我想快速休息一下,向我們的贊助商BetterHelp表示感謝。BetterHelp提供的專業治療由持證治療師在線進行。
現在,我個人每週都進行治療,已經超過三十年了。
最初,我並沒有選擇的餘地。
這是我被允許留在學校的條件。
但不久之後,我意識到治療是整體健康中極其重要的一個組成部分。
好的治療本質上提供三樣東西。
首先,它提供了良好的關係,讓你能信任並與之聊起幾乎任何問題的人。
其次,它能以情感支持和指導的形式提供支持。
第三,專業的治療可以提供有用的洞見。
BetterHelp 使得找到一位與你共鳴的專家治療師變得非常簡單,且能提供來自有效治療的這三大好處。
此外,由於 BetterHelp 可以完全在線上進行治療,它非常省時,容易融入繁忙的日程。
不需要通勤到治療師的辦公室、坐在候診室裡,沒有交通問題,也沒有停車困難,等等。
如果你想試試 BetterHelp,可以訪問 betterhelp.com/huberman 獲取首個月 10% 的折扣。
再次強調,網址是 betterhelp.com/huberman。
這解釋了,偶爾我會收到朋友發來的短訊,上面寫著「很愉快的對話」,這意味著他們之前發了很多訊息給我,我卻沒有回覆。
這部分與對我來說文本的歸檔方式有關,它們會往下飄,然後就很難找到,而我又是眾所周知的遲鈍反應者,但不經意間,我會在搭飛機的時候突然想到,「哦,對,我要回覆幾周前或幾天的這些文本。」
我發現語音備忘錄是一個不錯的解決方案。
我生命中有幾個人,我主要通過語音備忘錄進行交流,非常有趣的是,我這裡的團隊在賬戶的節奏和均衡方面似乎有著非常一致的頻率。
即使使用文本的長度,我對一個字甚至一個字母的文本都沒有問題,也可以接受一篇文章,但某些關係就是不能這樣做。
這是什麼?
只是因為我無法克制自己,腦部的哪個區域在追蹤這個賬戶,還是說這是一個網絡?
這是一個網絡。
好的,太好了。
我會用腦部區域來壓倒別人。
這真令人驚奇。
我認為,與其說人們談論愛的語言,不如問這是否是身體接觸?是否是服務行為?
我認為你們中有一些人也在非常仔細地追蹤這些人類的這些詞語並平衡賬戶,而那種愛的語言的想法似乎就像我們的五項支持行為或五項身體接觸事件,無論你想稱之為什麼。
我知道我真讓人聽起來像一個科學家,一個書呆子。
這些等同於五句肯定的句子嗎?
我所理解的是,大腦可能是在個體基礎上計算這些事情,所以並不是說五句話等於五次服務行為,而可能是某種內部評價是非常數學化的。
你只是在試圖平衡賬本。
我覺得這非常數學,但我想指出,在猴子對中,我們現在已經將這擴展到了多隻猴子在一個大開放的田野中,但牠們是平等的夥伴。
那種平衡是一對一的意義是合理的,我們知道野生猴子、野生靈長類動物的研究,那轉換就像美元對比比索,或者其他的關係如果有其他東西在裡面,那不是一對一的,所以如果存在權力差異,就像如果你是貝塔雄性,你在梳理阿爾法雄性,可能是要梳理阿爾法雄性100分鐘,你才得到一個回報,或者更重要的是,你梳理那位阿爾法雄性幾個月甚至幾年,然後他會來在你與另一個個體的攻擊性遭遇中拯救你的生命。
所以你會看到,這就是我認為你在談論愛的語言所指向的,即有一種潛在的貨幣,但對於每個個體而言,該貨幣的價值因人而異,我不知道這種變化來自何處,可能取決於對他們來說最重要的東西、最顯著的東西,然後還有可能取決於那段關係的性質,以及是否存在權力差異,還有其他任何類型的差異。
在線上觀察這種權力動態的數學非常有趣,在 X 上人們有時傾向於有點更好鬥,並不是每個人都如此,但我注意到有這樣的觀念,即不要餵養巨魔。
就像有人說了些侮辱的話,而你卻不給他們回應。
你只是讓它過去,這似乎是在完成某種獎勵回路,因為他們真正想要的不是損害你的名聲,而是讓他們的意見被重視。
而社交媒體,只要人們有賬戶的訪問權,就有效地平衡了這個領域,儘管後來出現了高關注者賬戶的優先排序,還有當藍色認證變得可購買時,很多人都感到不滿,因為這基本上是等於某種程度上平衡了地位的賽場,對嗎?
但看到這些事情是如何發展的非常有趣,你知道,比如說你是否要用回應來尊重某人,或者像忽視某人的侮辱,經典的《廣告狂人》中唐·德雷柏在電梯中的反應,已經變成了一個迷因,就是,他說「我根本不在意你」,這成為他權力的最終展示,在這方面,連他的神經迴路都不再追蹤這個賬戶,變成了你零對零,這基本上是假設他所說的。
那麼,權力動態是否在衝突和合作中被追蹤?
我們談過愛的語言,這是一種合作。
你知道,有些人似乎在生活中非常交易化,這是我們給予這種現象的詞語。他們在記錄著你做了什麼,我做了什麼,不,你上次付了錢,我這次付了錢,這種事情。或者他們因為這個念頭而受到提升,哦,你知道,他們做了這個和那個,因此這段關係肯定比可能的另一方認為的要緊密得多。這些都是複雜的特徵,但我們是舊世界的靈長類動物這個想法,以及有一個大腦網絡在追蹤這些東西,對我來說是非常合理的。我覺得你確定了一個生理解剖學基礎是很棒的。我認為這樣的觀點為幾千年的觀察提供了很多支持。謝謝。
不,我認為在某種意義上你說得非常正確,也就是在某個時刻,從進化的計算來看,一切都真的很交易化,對吧?所以最終,如果你的計算正確,從而獲得資源和交配機會,並將這些轉化為後代,同時讓這些後代也能產生後代,那麼任何能做到這一點的生物基質都會繁衍並潛在地變得精細化,真正專門化於執行這項工作。這實際上是另一個理由,為什麼我們要研究靈長類動物,因為我們與他們的關係非常緊密。我們共享所有這些生物特徵和行為,但同時,也是因為在這方面,我個人認為研究像猕猴這樣的動物比研究說小爪猴等動物更具說服力,因為如果我們思考促成我們成為現在這樣的力量,也就是我們剛剛討論到的事情時,你每天都可以在X上看到這些展示,像是關注所有這些事情,跟蹤所有這些不同的關係,決定是否要給某人你的注意力,你知道,這被稱為最純粹的慷慨。這也是猴子需要做的事情。因此,這個從神經生態學和生態學的論點來看,生態學基本上是試圖理解行為作為進化產物的科學,對吧?它被設計得就像物理特徵一樣,就像鳥的翅膀那樣,我們的心理過程和基礎機制被設計來服務於非常特定的功能。因此,如果我們想理解我們是怎麼成為現在這樣的,我們應該把目光放在那些似乎在做同樣事情的動物上,面對環境中相同的壓力,特別是社會環境,這對我們而言似乎是最重要的因素。
人類如何傳遞他們的荷爾蒙狀態則是非常不一樣的。一切我們正在討論的,都是相當高層次的,而在腦中,我喜歡將其視為一種水位或潮汐,這是由我們的自律生理喚起程度所設定的,思考、感受、行動的變化,都會在自律生理喚起水平非常高,即壓力、警覺性與我們犯困時的狀態之間有所不同。而荷爾蒙無疑會影響自律生理喚起和許多其他事情。荷爾蒙是一個廣泛的類別,但我們就專注於大多數人熟悉的那些。
那麼,關於女性如何傳遞信號的數據怎麼樣呢?就比如說,睾酮、雌激素以及其他相關荷爾蒙,對於男性也是一樣,外部信號或行為信號是什麼?你提到的這點真的很重要,因為這兩個方面是一起的。雖然對於女性來說這是最具爭議的問題,但在我看來,數據其實相當清晰,我認為與我們日常生活的直覺相一致,即使有些事情顯然在意識上無法察覺,像是難以報告的情況,但通過一些研究,你只要問男性,比如說,這位女士有多吸引人等等,就明顯發現面部的變化。例如,有一種論點認為這聽起來有些滑稽,但非人類靈長類動物的信號在於臀部,因為我們直立行走,所以你無法真正看到。因此,現在這些信號就在臉上。所以在排卵週期中的變化會反映在皮膚的緊緻度上,因為它變得略微豐滿且紅潤。我們可能不會自覺到,但它存在,而且在偏好的數據中顯示出來,當你問異性戀男性時,你知道,這位女士有多吸引人等等。這似乎確實如此。而且還有行為方面的因素,在排卵期間,這種調情行為的增加也存在。
是的,有一項經典研究表明,異國舞者在排卵期間實際上會獲得比非排卵期間更多的提示。這很有趣。也許這可能是由於他們的行為,但也可能是因為他們的舞蹈方式,對於觀察者、客戶等,這都是言之成理的。我不記得是否有量化的數據,但這暗示著其中有潛在的信號,而男性在無意識地處理這些因素。他們並不是在說,哦,她的臉頰此刻特別饱满且紅潤,但如果你測量她在排卵期間的吸引力評分,這些特徵可能正是引出這種反應的原因。正確。
我們可以把這個拿回猴子色情研究,這是我們首次真正嘗試量化各種社會信息在指導決策中的價值的探索。我們一開始就有一種感覺,像是地位、身體能力、交配狀態,你知道的,是否看起來像個好的伴侶,壞的伴侶,是否處於交配狀況等等。因此,想到這個,你該如何問猴子這個問題呢?你可以問他,但他不會告訴你,因為他們無法說話,但你必須發展一種行為方式來引發這一點。所以我們的做法,我覺得相當聰明的是,參考了我之前的研究,研究變化兩個選項的預期價值。這是我和保羅·格林查博士作為博士後所做的工作,我們在大腦的頂葉皮質中揭示了經濟信號,在視覺信號進入和做出行為反應選擇的區域之間。這裡我們變化了,比如在這種情況下,猴子並不為金錢工作,雖然他們為果汁工作。OK,其實這非常有趣,你要花很多時間分析他們最喜歡哪些果汁。接著在經濟上,你會變化兩個選項所提供的果汁大小或者它的概率,同時保持大小不變,當你將這些相乘後,你就得到了預期價值。這是經濟決策的第一個模型,實際上被過度發展了,對吧?你計算不同選項的預期價值,選擇那個具有最高價值的選項。這種方法並不是每次都能奏效,但它是一個粗略的代理。我們顯示了,對,頂葉皮質中的神經元信號表明猴子是良好的經濟學家。他們選擇預期價值更高的選項。好了,現在拿這個實驗來說。我將讓猴子在兩個選項中進行選擇,這些選項的果汁回報量不同,但當他們選擇其中一個時,我也會彈出一幅圖片。好吧,他們不知道會出現什麼圖片,但圖片可能是無意義的,比如一個灰色的正方形,或者如果我們研究的是雄性,可以是雌性的會陰,抱歉,我們也最終用雌性做了選擇實驗。還可以是優勢雄性的面孔,從屬雄性的面孔,雌性的面孔。如果你逆轉這個實驗,讓雌性猴子去選擇雄性猴子,那麼雌性猴子對雄性猴子最吸引的特質是什麼呢?對,雌性猴子關注雄性猴子的會陰,因為這提供了一個關於他們的訊號。它顯示出了他們對其他猴子會陰的觀察情況。也就是說,他們的睪酮指數有多高,這基本上是他們地位的良好預測指標,還有他們的戰鬥能力等各種情況。如果你是雌性,那麼這是一個合理的選擇,因為如果你有雄性後代而雌性傾向於這種選擇,那麼你的雄性後代會表現得相當好。所以這就是我們所做的。我們變化了果汁的量。所以有時候猴子會被付報酬,他們必須為了看到圖片而放棄一些果汁。有時他們會為了看到圖片而獲得更多的報酬。我們接著構建了一個選擇曲線,然後使用差異,如果不是50/50,如果它朝一邊傾斜,這告訴我們猴子是以某種金額來獲得某些類型的圖片,或者他們必須被過高支付。那麼我們發現了什麼呢?我覺得這對科學界來說是非常有啟發性的,但這也挺有趣的。我們立即得到了結果。他們會花果汁,他們會放棄果汁來看會陰、雌性的後躯,這個原始研究是對雄性猴子的研究。他們會花果汁來看優勢雄性的面孔,而你需要支付他們來看從屬雄性的面孔。好的。所以,雌性會為了看富含睪酮的雄性猴子的會陰而放棄果汁,而雄性猴子則會為了看雌性猴子腫脹的會陰而支付果汁,因為這個腫脹顯示出更好的生殖能力。是的。更好的狀況,知道,這是個好時機,好吧,適合交配。總之,這是一個重要的訊號,具有價值。猴子興趣。這是你應該嘗試的東西。對,而且實際上,他們為此付出了代價。所以,這在互聯網上瞬間引發了轟動。即使在那時,突然每個網站都在談論,你證明了猴子色情,blah,blah,blah。這是一段有趣的旅程。這在2005年被《紐約時報》評選為年度最佳創意,再次讓人感到震驚,你知道,還有一些相關大小的詞。但人們理解了,這是合乎邏輯的。我要指出的一點是,我們在人體的實驗上運行了同樣的實驗,不是用脫衣人類的實驗。所以我們使用了……,而且我們只使用了,好吧,不,是……,而且我們必須創建自己的刺激集,因為所有現有的刺激集都是一些,知道,德國人的照片,看起來非常嚴肅,非常好地進行控制,而我們想要的是更自然的東西。所以我們下載了成千上萬張照片,來自這個網站 hot or not.com。我不知道你是否還記得,但那是一個網站,你可以上傳照片,人們會給你評分。現在可能不會被允許。我記得有一個評分我的寵物、評分我的教授,我想,還是現在仍然存在的。而我們說的就是評分、評分、評分,評分我的寵物。對,但這是 hot or not。
com是讓你獲得所有看起來非常自然的東西。
而且這裡有一件非常有趣的事情。
我們有幾組來自實驗的評分者。
我們有一組異性戀男性為女性照片打分,反之亦然。
這本身就是很有趣的。
所以我們只是試著確定,我們不是在說為什麼他們會吸引人之類的,只是想測量一下。
好吧。
這真的很好玩,因為,這是艱苦的工作。
你每三秒就要評分一次。
這大約花了一個小時。
當女性評分結束時,她們說:“好吧,真高興這件事結束了。”
而我們的男性評分者卻說:“還有更多嗎?”
你知道,我非常樂意坐在這裡為你評分更多照片。
有趣的是。
所以,女性對評分男性的吸引力感到有點疲倦。
男性則對評分女性的吸引力不感到疲倦。
我們根本沒有,這雖然是轶事,但我認為這是引人入勝的。
然後我們進行了類似於猴子的按次付費實驗,在人類上也是如此。
按次付費。
我們還進行了一些其他經濟學上的標準經濟任務。
一個是:你願意等待多長時間?
這是一種延遲折扣。
比方說,在一月份,你更願意等待更長時間來獲得更大或更小的獎勵。
還有你願意付出多大的努力?
而我們的工作就是交替按兩個鍵。
這真的就是單調繁瑣的工作等等。
所以這兩項社會學上的結果非常有趣。
我們的女性受試者基本上不會放棄金錢。
她們是在工作賺取金錢。
她們聽到的硬幣從投幣機裡出來的聲音,正好與她們實際獲得的金錢成正比。
真錢。
真錢。
以照片來說,你回家時會比如果受到影響而多出約17美元。
而女性在經濟上表現得非常好。
所以她們幾乎淡化了男性的照片,即使那些獲得高評分的照片,她們也不太在意。
對於男性來說,則完全相反。
男性幾乎是放棄,他們支付的金額,每次的支付大約是半美分到三分之一美分之間,來觀看那些在吸引力方面排名最高的女性圖片。
他們的支付顯著減少,而他們的工作非常努力。
他們就像老鼠一樣不斷按按鈕求取可卡因,真的是為了保持這些圖片在屏幕上。
好吧。
所以這就是情境。
我們在猴子和人類中建立了類似的經濟原則,這些原則指導著社會上的專注力,或者說社會評價,無論怎麼稱呼。
所以我們想,“好吧,讓我們看看大腦。”
我們進行了一個MRI實驗,fMRI實驗,測量大腦不同部位的血流。
我們只測試男性,因為他們顯示出差異偏好。
我們發現,涉及編碼面孔的視覺系統部分被激活,但獎勵系統被啟動,並線性追踪這些人為了觀看圖像所付出的金錢,這基本上就是圖片轉換為金錢的權衡價值,貨幣。
好吧。
然後在猴子身上,我們研究所有相同區域,但現在我們可以從那些區域的單個神經元錄製而不是看血流,因為血流是一個粗略的替代指標。
我們發現完全一樣的東西,那就是,獎勵系統中的神經元被那些圖片自發且強烈地激活,這是有道理的,對嗎?
所以,這些圖片由強勢雄性面孔的女性組成,這種對應我認為是相當有說服力的,對吧?
所以這些是參與基於價值的決策的大腦區域,不妨把它與追蹤一個人獲得的美容事件與需要付出的事件、收到的訊息或服務進行交易的行為相提並論。
我在這裡延伸到了許多不同的主題,但我想談談交易。
這意味著我們的神經迴路,雖然靈活,我們可以用兩個這個換一個那個,或我們可以決定:“我只想無私地給予,”這也是一種決定。
那種利他主義,雖然的確存在。
我想,我們幸運地見到了很多利他主義行為,可能還不如人性應有的那麼多。
它的確存在,利他主義是存在的,但無論如何,大腦中仍然存在一種公式。
就像“我要無條件地為這一切付出。”
而電路能夠理解這一點,與“我會做這件事,但期望著,可能延遲一段時間的回報”是有區別的。
我正期待得到回報。
利他主義在進化生物學中長期以來一直非常有爭議,因為很難想像一種純粹無私的情境,如果有遺傳部分的話,這種特質如何能持續存在。
這就是為什麼我們有親屬選擇等觀念。
我會為我的八位表兄弟姐妹而犧牲我的生命,例如。
好吧。
我是在說在養育和照顧幼小的過程中,我們是無私地付出,但背後有這種無意識或半意識的背景,那就是你希望自己的後代能夠生存和繁榮。
所以這並不是真正的無私,儘管在短期內可能看起來是無私的。
我想這就是純粹的進化生物學論點。
就純粹的付出行為而言,如果我們不期待任何回報,我認為大多數這樣做的人會說,“我明確有過這樣的經歷,對吧?
這感覺很好。”
所以這樣就有了投資回報。
只不過這個回報並不是來自於別人在同一領域做些什麼來回報,而是讓人感覺良好。
沒有什麼比匿名捐款者更令人印象深刻了,對吧?
實際上,我不想讓我們偏離主題太遠,但在歐洲有這樣一個觀點:如果某人向某個事業捐款很多錢,他們就是在做慈善,並試圖隱藏一些事情。
而在這個國家,情況通常不是這樣,雖然這種觀念正逐漸增長,認為如果某人向大學捐了很多錢,他們想讓自己的名字出現在建築物的側面,他們實際上是在試圖隱藏生活的其他方面,或者他們希望得到尊重,對吧?
他們渴望名聲。
所以這是個有趣的現象。
我喜歡相信純粹的利他主義。
相信真正的利他主義讓我感覺很好。
因此,我認為這個問題還未定論,我認為這裡有一個與人的特性和人類進化相關的因素,即我們可能是唯一一種出現所謂「群體選擇」的生物。
這個概念是群體在與個體競爭之外,還在相互競爭與合作。
因此,進化可能會偏向那些擁有某些自我犧牲個體的群體。
我有一位同事,名叫邓肯·沃茲,他在賓夕法尼亞大學做了非常有趣的實驗,他進行了大規模的在線監獄者困境遊戲,在這些遊戲中,人們需要決定是支持夥伴還是背叛。
這些遊戲的特別之處在於,他讓人們重複玩幾百次。
通常情況下,一旦你經歷過合作的結果會最終被出賣,大家就會說「從現在開始我只會出賣對方」。
但他發現有一部分人,約20%的人,無論他們的經歷如何,始終保持合作。
這與群體選擇的概念相響應,那些擁有無論如何都願意合作的個體的群體,可能會優於其他群體。
這是一個非常有趣的概念。
我想回到你之前提到的關於奉獻時的良好感受,這確實有其實質基礎。
如果我們可以進行一些逆向推理,這一點實際上在幾十年前由一位名叫比爾·哈巴赫的神經經濟學家首次顯示出來,當你向一個你熱愛的慈善機構捐款時,你會看到獎勵神經迴路的激活,這與你獎勵自己時的情況一模一樣。
所以如果我向某個「十美金運動」捐款,這是我所喜愛的,因此本質上這讓我感覺很好。
而這種獎勵系統的激活是透過多巴胺來強化行為的。
所以當你有那種溫暖的感覺時,會使你在未來更有可能再次這樣做。
這是一個自我加強的信號。
我喜歡這些電路的存在,因為它們似乎能夠為更大的利益服務,我並不是想否認我們這種靈長類動物大腦結構中較為嚴苛的一面,但它們都存在於其中。
那麼,說到這方面,有沒有除了肌肉發達、下巴形狀等與男性人類睾酮水平相關的外部信號是短暫的?
男性激素不像女性激素那樣有週期性變化,因為沒有月經週期。
它們可能會隨著年齡變化等,但有沒有什麼信號能夠顯示睾酮或游離睾酮的水平?
只有壓力荷爾蒙的水平可以被識別,比如手震顫之類的,但有沒有與我們通常聽到的那種活力表現等無關的睾酮信號?
這是一個好問題。
我認為你指出的這一點很重要,它在幾週、幾個月之間的變化不大。
這是相當穩定的。
但我們可以考慮一下我同事吉迪·納維在沃頓商學院的研究,他實際上與加州理工學院的科林·卡梅隆合作。
他們進行了多項研究,並不是直接測量睾酮,而是進行了非常良好的安慰劑試驗,應用睾酮膏和與你不知道是什麼的安慰劑對照。
這是睾酮對照安慰劑的實驗。
並測量一些如顯著消費的欲望,比如購買奢侈品,或者他們的認知反思能力,例如在需要不只是給出簡單答案的問題上表現得很糟。
他們變得更冒險。
所以有很多特徵,我們集體、非正式地認為與睾酮相關的超男子氣概,比如你想要表現,你是一個大個子,你更冒險,且反思能力較弱。
所以如果我現在其實試著給你提問,我想我會搞砸。
但問題是:一支球棒和一個球的總價格是1.10美元。
我會搞砸,而你會說我缺乏認知反思能力。
但我們就將那一側撇開。
他們更可能給出錯誤答案,直接跳到結論上,看起來顯然,但其實是錯的。
所以更高的睾酮,反應更衝動,反思能力較弱,更經常出錯。
是的。
但更有自信。
但更有自信。
更冒險。
更冒險。
更像是一個完全可以預期的結果。
而我想購買那些能象徵財富或地位的物品。
這是一種表現。
所以我將這視為有點像黑猩猩。當研究人員最初前往非洲研究黑猩猩時,他們有發電機或其他設備,還有一些大罐的汽油之類的東西。其中一只雄性黑猩猩發現他可以拿著這些罐子繞著群體跑,將它們撞擊在一起來吸引很多注意,這有點像這種情況。你會看到牠們在樹上。 嗯。 表現活力。 表現活力,就是抓住,吸引很多注意。 只要看我。 看我。 看我。 我認為這與購買美洲豹或其他往類似的方向走的人群情況相似,他們企圖表達自己所沒有的或實際擁有的東西,對嗎?我的意思是,這很棘手,因為現在你可以用信用購買東西,像洛杉磯有很多可以開玩笑的話題。我在灣區長大,灣區有些地方的財富驚人。我爸爸常常說,表現出來的財富實際上隱藏在樹後面,字面意味上也是如此。你去洛杉磯,那裡有很多物品的展示。這取決於你在洛杉磯的哪裡,但這基本上是正確的。你看,這樣說吧,你在這裡看到的黃色蘭博基尼比你在波托拉谷看到的多得多,但我敢打賭,波托拉谷裡的資產淨值可能遠高於洛杉磯的羅迪歐大道,如果你真的想仔細觀察,而這顯然不是我想進行的實驗,但我願意冒著一條任意臂膀的風險去進行那個實驗。因而有一種奇怪的情況出現,人類表現活力的方式是如此靈活。就像現在有很多關於億萬富翁展示更傳統或原始形式的活力的討論,比如戰鬥能力或肌肉等等,我覺得這部分原因是因為十億美元的概念對於大多數人來說很難想像成一種操作上的事物,例如他們會如何使用它,以及如何影響他們的幸福感,而這可能實際上影響很小等等。但我們能夠如此容易地評估身體素質,所以無論如何,我想這實際上是我讓我們返回這個評估的想法。我們如何評價一個潛在的伴侶、朋友或同事,雖然說起來聽起來像是交易,但顯然大腦一直在進行這些操作。而這在很大程度上是可變的,取決於你是誰,你生活的社會環境。然而這些激素,特別是睾酮和雌激素,似乎確實在調整這一切的音量或增益。是的,這確實是這樣,事實上,這也是我如何思考的,我們可以用相似的方式思考催產素,就像社交互動的音量旋鈕一樣,睾酮也是如此,所以我認為這是可行的。我想快速休息一下,感謝我們的一位贊助商,Function。去年我成為Function的會員,因為我在尋找最全面的實驗室檢測方案。Function提供超過100項先進的實驗室測試,讓你對整體身體健康有一個關鍵的快照。這個快照提供了你心臟健康、激素健康、免疫功能、營養水平等等方面的見解。他們最近還增加了對有毒物質的檢測,例如來自有害塑膠的BPA接觸和PFAS或永久化學物質的檢測。Function不僅提供對超過100個關鍵生物標記的測試,這些都是退化和心理健康的重點,還分析這些結果,並提供來自領域專家的見解。例如,在我第一次與Function的測試中,我發現我的血液中鉛的水平偏高。Function不僅幫我檢測了這一點,還提供了如何最佳降低我的鉛水平的建議,其中包括限制金槍魚的攝入(我以前吃了很多金槍魚),同時努力攝入更多的綠葉蔬菜,並補充NAC和乙酰半胱氨酸,這兩者都能支持谷胱甘肽的生產和排毒。我得說,通過再次進行Function的測試,這種方法奏效了。綜合血液檢測非常重要。實際上有很多與你的心理和身體健康有關的事情只能在血液測試中檢測出來。問題是,血液檢測一直很昂貴而且複雜。相比之下,我對Function的簡單性和成本水平印象非常深刻。這非常實惠。因此,我決定加入他們的科學顧問委員會,我很高興他們贊助這個播客。如果你想試試Function,可以訪問functionhealth.com/huberman。Function目前有超過250,000人的候補名單,但他們為Huberman播客的聽眾提供提前訪問。再次強調,請前往functionhealth.com/huberman以獲取Function的提前訪問。現在讓我們談談催產素。我們常聽說它是愛情激素和親和激素。各位,這是一種神經激素,所以它介於神經調節劑和激素之間。讓我們把這些機制的東西擱置一旁,我想了解你對催產素水平變化對人類的感知和行為的影響有多少了解。所以催產素,我們對它已經感興趣很長一段時間,因為正如你所說,它似乎是一個可以調高或降低社會行為某些方面和其他心理情感功能的旋鈕。需要指出的是,催產素及其姐妹神經激素,精氨酸抗利尿激素,這在男性中可能更為重要,而在女性中催產素可能更為重要,但兩者都有。它們存在了很長時間。實際上……這是在無脊椎動物進化中的一個非常早期的現象。
在哺乳動物中,催產素的主要作用是幫助建立母子之間的聯繫。因此,催產素在分娩時釋放,當母親在餵養時也會釋放,並且在人體以及一些其他非常社會化的生物中,它似乎已經被改編,具有類似的作用,影響著與其他人之間的關係,無論對方不是你的後代或父母。例如,催產素在你達到高潮時釋放,因此人們認為這就是為什麼之後的臥談會更具吸引力的原因。人們在那時會感受到一些他們之前可能不會感受到的情緒。它促進了情感的依附。這是一種很好的表達方式。
因此,催產素的水平是很難測量的。你可以在外周的血液中測量,但與大腦中發生的情況並不是一對一相對應的,通常來說,我們不想在你的大腦中放置一個泵或小裝置來測量裡面的含量。因此,我們可以觀察的是,通常的方法是看如果你向大腦中引入比正常水平更多的催產素會發生什麼情況。你不能注射它或其它什麼的,通常的應用方法是通過鼻腔噴入或吸入,這樣就會被鼻竇中的神經吸收,然後進入大腦。這樣是被認為的。我想我們是第一個顯示這實際上是怎樣運作的。我们在猴子身上進行了所有的實驗,因為在這些生物身上這些事情簡單得多,行為也相對簡單,所以我們的測量結果我認為更直接。
在人體的研究中,這是有爭議的,因為有些爛研究,而且各個研究之間的效果差異很大。我認為部分原因是因為你要求人們噴入自己的鼻子,所以這造成了進入正確位置的變化。對於猴子,我們所做的則是使用了一種叫做霧化器或氣霧裝置。我注意到當我孩子得了肺炎,我把他帶到急診室時,他們給他戴上這個面具,然後噴入了這種開放他氣道的藥物—阿莫地醇。“哦,我們也可以做催產素”,所以我們對猴子做的就是確保他們獲得非常好的劑量,然後我們證明這會直接進入大腦。“好吧,這使我們能夠提出問題,那麼它究竟做了什麼?”
催產素首先做的一件事就是讓你放鬆。總的來說,你在談論自主功能時,它是一種放鬆劑,是一種抗焦慮劑。在猴子身上,它會減少他們對任何威脅的警覺性,因此他們變得更加放鬆。這是最基本的作用,然後我們檢視了它對雄性和雌性行為的影響,因為,正如我之前提到的,首先,雄性和雌性有不同的策略和行為,以及催產素受體在大腦中的表達位置等是有些不同的。
在雄性猴子中,這是非常有趣的,因為我們一直在談論如何統治與那個最近的猕猴之間的非常尖銳的等級制度,而我們立刻發現的一件事就是,你給催產素,它會直接平坦化這個等級制度。優勢的雄性猴子變得非常放鬆和友好,而劣勢的猴子則變得更加大膽,也許是因為如果我讓自己或我讓你服用催產素並改變了你的行為,那也會改變我的行為,因此它在個體之間產生回響。所以這平坦化了等級制度,它們花更多的時間進行眼神交流,並且更加關注其他個體,而我們已經證明了這一點…
這就像是燒人節(Burning Man)。是的,這是真的。我從未去過燒人節。我也沒有,但我聽說過。 不,我認為這是正確的點,我會回到這裡,因為我們也展示了在一種基於任務的情境中,猴子可以選擇,我們給猴子選擇可以將獎勵給自己、另一隻猴子或瓶子以收集獎勵(如果他們只想看看果汁怎麼流出來),他們會變得更具社交性,因此他們更有可能給其他猴子獎勵。他們更有利他主義,正如我們之前所談論的。
所以這看起來是真正的一種親社會行為,我認為這非常有趣。在雌性中情況有些不同。雌性對彼此變得更友好,我們看到眼神交流增加等等,但她們對雄性變得更具攻擊性,我們推測,我認為這是假設…因為催產素在你有嬰兒時釋放,基本上對於雌性來說,雄性是一個更大的威脅,因為在許多靈長類社會和其他哺乳動物中,雄性有時會對幼崽造成威脅,因為如果他們殺死雌性的幼崽,那麼將會讓雌性更快進入交配的受容期,而這就是…殘酷的。是的,這很殘酷,這是背後的進化理由。所以這是我們的假設。
我認為還有一件非常有趣的事就是我們發現行為的同步性增強了。所以當我做這個所謂的鏡像行為時,這在商業環境中已經談論了很長時間,這是一個真實的現象,也是良好關係和強大關係的標誌。如果你和某人的關係很好,你傾向於採用相似的動作和姿勢。 衣服。衣服。確實如此。我們沒有協調。是的,我稍微看起來有些接近而已。你碰巧是個很棒的穿著者。哦,我也是。
當你擁有這些時候,實際上,如果你做到這些事情,如果我微妙地模仿你,而我在進行一次工作面試,我更有可能獲得這份工作,獲得更高的薪水等等,所有這些好事情。因此,催產素提高了行為的同步性,而我對這個現象感到著迷已經有十年了,我和許多其他人一直在研究這個問題,這種行為和神經層面的同步,生理上的同步,可以被視為社會行為的黑魔法。這就是讓我們能夠共同生活和工作的黏合劑。
所以觀察到如果你和我在這裡有良好的融洽關係,比如說,如果我們現在測量我們的大腦活動,我們會看到它們在對齊。當我今天來到這裡時,你和我可能是非常不同的心態。但隨著我們的關係變得更親近,我們發現我們之間有許多相似之處,我們的思維模式和情感狀態有更多的重疊,因此我們的世界觀更加相似,對這個世界的感受也更加一致,我們更有可能做出相似的決定,然後最酷的是,這些都會反映到你的身體上。因此,如果我們的大腦開始對齊,我們的心臟實際上也會開始一起跳動,你知道的,如果我們的靜息心率不同,你會開始一起呼吸,開始一起移動,開始在環境中看相同的事物,我們已經談到過關注。
當你看著同樣的事物時,你獲得了相同的數據,而這種反饋循環,我現在認為你可以看到這是一種協調行為的方式。這就是我們作為一個物種的本質,這也是我們的秘密武器,我們能夠協作並共同完成事情,而催產素和抗利尿素似乎與此有關,它們被認為是一種提高同步性的方式,似乎能夠增強所謂的社會大腦網絡。然後這種同步性是黏合劑,它是密切關係的生物標記,預示著更好的溝通、增強的信任、更好的團隊合作,無論是你的婚姻是否會持久。我是說,它預測的東西,例如群體決策,因此我們在商業環境中顯示出,同步性更好的委員會,心跳同步的委員會在面對非常困難的問題時更可能做出正確的決定,而不同步的委員會不會如此。
最酷的是,如今你有了一個生物標記,你可以對其進行“駭客”,對吧,因為現在我們可以開始尋找所有那些建立信任的練習或其他任何事情,看看我們是否能提高團隊合作或溝通的效果,我們有一個輸出結果,我們可以說,是的,這有效,這確實在發揮作用,這不是胡說,對吧?你應該在這上面投入時間和精力,而不是其他事情。而且,現在我們已經在這個清單上進行了研究,還有很多事情似乎能實際提高同步性,這是一個快速提升團隊化學反應的捷徑。
非常有趣,我相信你熟悉分子MDMA,也就是所謂的狂喜。從來沒有使用過。 我有過。 這是我清單上的高項目。 是的,我有過。 這是一種非法藥物,但如果你是參加探索MDMA的臨床試驗的一部分,那麼你可以合法地使用它。如果你不是,那就是違法的。因此,二甲氧基甲基安非他命,這很有趣,因為它顯著增加了多巴胺,但遠不如它增加血清素,而它也導致催產素的大幅增加。它實際上不是一種典型的迷幻藥,而是一種共情藥物。它獨特的特性在於它同時提升多巴胺和血清素。
這在像甲基安非他命、多巴胺、腎上腺素、迷幻蘑菇、血清素等化合物中是非常不尋常的。進行了一項非常好的實驗,試圖獨立出多巴胺、血清素和催產素對於共情效果的影響。在這些實驗中,他們通過給予不同的藥物,而在催產素的情況下,直接給予催產素,最後得出的結論是,催產素對MDMA的病理方面幾乎沒有影響。如果我沒記錯的話,我還得回去再看一下,但如果我記得正確的話,它對減少焦慮有深遠的影響。這種焦慮的減少讓我們回到這個觀念,即隨著我們改變自主神經的興奮程度,情感和行為變得或多或少可用。
所以我發現催產素是一個極其有趣的化合物,原因有很多。但也許最主要的原因是,它就像是我們的交友物質,正如你所說的,抗焦慮劑,我發音得對嗎?我從未在大聲說出這個詞。我已經寫過很多次。當我說出這個詞時,我擔心我可能在說相反的話。或者是抗焦慮劑,還是抗焦慮劑,無論如何,它可以減少焦慮,朋友們,讓你冷靜下來。我認為這真的很有趣,催產素可以被各種不同類型的刺激所引發。因此,正如你提到的,它可以在性交後或高潮後被引發,但也可以通過非性交的親密觸碰來引發。
實際上有非常有趣的證據,這導致了這樣的問題:剖腹產與傳統分娩在對胎兒的影響上是否真正相等?至少在老鼠模型中,經過陰道產道的過程似乎有助於促進催產素,這對母嬰關係有雙向作用。在非人類靈長類動物中是否有這方面的證據? 我知道你提到的證據。我不太清楚在非人類靈長類動物中是否有那樣的證據。
但我覺得我想回到你所談到的關於社交觸碰的部分,尤其是在現在這個時刻,我認為這是一個非常重要的主題值得考慮。我們和其他類人猿一樣,在皮膚的多毛區域,如手臂等部位,擁有這些並不是專門化的感應器。它們實際上提供了輸入,這些輸入會促使直接釋放催產素的系統工作。這基本上就是它們的全部功能。它們在告訴你具體哪裡或如何觸碰或施加了多少壓力方面做得不太好,但它們在體溫下運作最佳。所以,你被觸碰的時候是有體溫的刺激。某種程度上,這被認為是非常令人愉快的,就像被搔癢一樣,這就像是清潔動作。這和猴子中的清潔行為是相同的。因此這告訴我們,社交觸碰是我們建立關係的古老遺產之一。有人提到,並且我認為有道理的是,我們正經歷著社交觸碰喪失的疫情,這有許多合理的原因,對吧?因為提高了對不當觸碰的認識等等。但現在似乎我們的擺動已經偏向一個方向過頭了,就是我們被剝奪了這種非常自然、內在的信號機制來建立人際聯繫,這在過去人類通常會大大受益。至於如何取而代之,現在還不清楚。但我確實認為,這可能是導致我們作為一個物種和社會非常病態的損失力量的部分星群,特別是孤獨疫情以及所謂的反社會世紀,這隨之而來的焦慮、憂鬱和絕望等等,絕望,確實,絕望這個詞如此沉重。是的,這涵蓋了太多。關於這一點我有幾個反思,因為我經常思考這個問題。我永遠不會忘記2019年我在海外旅行時的情景,那時是一切封鎖之前。你會在世界某些地區看到男人手牽著手,我不知道他們的性取向,但我假設他們是異性戀男性手牽著手,因為這在那裡的文化中非常普遍。另一件事是,如果你去南美,你會看到學校的孩子們放學回家時,男孩和女孩都在手牽著手,這是非常自然而休閒的,不帶浪漫意味的手牽手、擁抱,這和我在這裡長大時的拳頭碰拳頭和側擁有顯著的不同。正如你所指出的,我認為缺乏這種物理觸碰,即文化上可接受的、經過共識的、隨意的身體接觸,根據我所了解的文獻,確實向神經系統和身體表示孤立,即使我們周圍有很多人。我看了Netflix的《黑猩猩帝國》系列,他們談到這種互助的清潔行為,如“我給你梳理一會兒,你也給我梳理一會兒”。當他們決定要排斥某個成員時,無論出於什麼原因,有時是因為黑猩猩行為不端,有時則是更陰險的原因——他們真的試圖調整團體中的權力平衡。他們基本上就讓那隻黑猩猩自顧自地去清理自己。然後寄生蟲開始吃掉它,它產生免疫問題,然後它們經常就自己離開而死去。這是一件令人非常難受的事情。而每一個案例的潛在原因並沒有完全說清楚。但我思考的整個絕望死亡的問題。你不久前談到的群體選擇,我覺得這兩個主題可能是相關的。我感覺現在在這個國家的政治和文化上,甚至在歐洲也一樣,真的變成了我們與他們之間的對立劇情。似乎根本不存在中間的立場,就像一個大深淵。而且,即便有人建議可以在兩個群體之間切換,也會被拒絕,因為他們相信並且已經這樣做,不,不,不,因為他們相信並且這樣做過。雙方都有非常強烈的意見。因此,我認為我們目前不是一個能夠簡單地通過擁抱來解決問題的環境。我很好奇,還有哪些非身體的、親密的行為存在。有一些社交媒體賬號如Upworthy,持續發布積極的內容。也有人在他們的網上行為中非常正面,但這些正面鼓勵似乎被一些高強度的攻擊所淹沒。這是怎麼回事?我們能做什麼?是的,我的意思是這是我們這個時代的一個基本問題,我認為我們正走向,嗯,我不想讓人覺得我是一個完全悲觀的人,但我本來想說我們正走向一種猝死的局面,因為這種絕望驅使人們走向自殺,或者發展出嚴重的心理疾病或身體健康問題,比如心血管疾病、糖尿病等等,我認為這些都是由於孤立而產生的,而孤立是因為我們沒有社交互動。這是我們作為一個物種的一部分,我們並不繁榮。
我指的是,這項研究非常清楚地指出,像是孤立和獨處對健康的影響比每天吸煙15根香煙還要糟糕。我是說,這真的非常非常糟糕,而且這種狀況幾乎是線性地隨著你每週或每月擁有的社交場合數量而變化。因此,這一切都是非常不好的,我相信這也是一個主要驅動因素,不僅是絕望死亡的原因,還有缺乏伴侶關係以及做人數急劇下降的現象,這也是真實存在的,並且正在發生。如果我們不加以應對,結果會非常糟糕。
回到同步的話題,與一個你失去同步或不認識的人(對你來說不同的人)達成共鳴的最有效方法之一,就是透過對話,但要是深入的對話。可以這樣說,這有幾個要素。首先,你必須保持意圖,並騰出時間和空間來進行這樣的對話。我們和其他科學家一起工作,開發了這些結構化的問題集。舉例來說,有一組在1990年代末由Aaron開發的“快速朋友”問題。市面上有這些可在線獲得的問題卡片。這些問題很酷,因為每個問題你可以以膚淺的方式或深入的方式來探討,它們旨在打破僵局,然後迅速引導你進入真正深入的問題,比如“你在做什麼?”這是否是《紐約時報》上發表的“100個問題讓你墜入愛河”那種的事情?是的,非常相似。但是在這種情況下,它是關於深度連結的。我認為這更關乎深層的連結,而不僅僅是浪漫的部分。
因此,當你和另一個人深入交流時,我的好朋友兼同事埃米莉·福克(Emily Falk)在安nenberg學院最近發表了一篇很好的論文,顯示在互不相識的人們進行這些問題時,通過測量他們的大腦活動,他們的腦子最初在不同的空間,然後隨著時間過去,他們的腦部活動變得非常接近,這與許多良性結果有關,例如“我更喜歡你”、“我感到更親近”、“我更重視你”等等。一旦你達成這種同步,現在你就準備一起合作。我想這樣回過頭來探討你的問題,我們無法擁抱彼此,但我們必須以某種方式創造空間,我所說的空間就是給人們這樣做的空間。比如說,我將要和另一個政黨的人士對話,或是其他任何人,這並不是一件壞事。實際上,這正是我們需要做的,但我們,特別是在網上,卻在加強並使這些對話的障礙更加困難,而這些對話是建立聯繫的必要方式。
我感到,除非有組織的努力試圖建立橋樑,否則這不會發生。我覺得,不想引偏話題,但或許可以自然而然地轉向神經科學與決策制定及基於價值的決策,這也是您涉及的大量工作。不過,我感到人腦有一種特性,已有證據支持。我看到一篇漂亮的神經元論文,顯示確認我們信念的過程會導致與獎勵相關的激活,基本上我們因為確認自己對他人的偏見而獲得一點多巴胺。當然,如果我們接著又從我們的群體中經歷到更多的歸附行為,我們會感到更有安全感,然後,這就會促使我們做更多這樣的行為。我覺得,基於我們對多巴胺誘因機制和群體選擇行為的了解,應該可以建立一種計劃,這不是僅僅擁抱彼此,而是旨在再次利用那些導致分歧的神經迴路,試圖架起一座橋樑。但這必須打破兩個群體的價值體系。讓我們坦白一點,我們在談論左派和右派的問題。我不想回避這個問題,或是試著承認兩個群體中都有好壞之分,這本身就像是異端的說法,人們對此會產生很多的假設,但要創造一種新的基於價值的系統,這種系統能自我獎勵並允許群體選擇來填補這種鴻溝,或者至少提出一種第三選擇,如果不是在政治上,那麼在社會學的層面上。
是的,所以解決方案就是像《獨立日》電影那樣,我們需要一次外星人入侵。這樣我們可以找到一個外部群體,讓我們彼此認同,因為我們必須團結起來對抗敵人,我認為這正是根本原因。由於群體選擇,人類天生就是非常部落化的。我們被編程去連結,彼此黏合在我們的部落裡。但這幾乎就定義了另一個部落。因此,我們在這裡,而我們是為了抵禦他們。而這並不是絕對的,對吧?人們已經從事遠程貿易超過100,000年,而且證據顯示現代智人和尼安德塔人之間、突尼斯人的交配。所以在這些規則中是存在一定的彈性的,但是一般來說,是的,擁有內部群體,這意味著你必須有一個外部群體。
如果我們想要把左右兩方在某些方面結合起來,那麼最簡單的方法就是如果我們有一個需要團結起來對抗的第三方,例如來自新澤西的無人機,或者外星人,又或者誰知道還會有什麼,但。
這其實可以追溯到經典的心理學實驗,對吧?據我所記得,建立聯繫的最佳方式就是擁有一個共同的目標,或者共同的敵人。
是的,這就是了。不幸的是,當兩個對立的群體都受到攻擊時,他們會結成聯盟。所以這是六十年代經典的最小群體實驗,我對此非常喜愛,並且我一直在教這個,因為它與所有這些部落偏見都有關。因此他所做的就是:你把隨機攫取的街上人們,然後說:「好的,你在紅隊。你在藍隊。你在紅隊。你在藍隊。」好吧。呃,五分鐘後,你必須與其他隊伍競爭。然後紅隊的人立刻就開始說:「我不喜歡藍隊的人。他們很笨,長得也醜。」而你對他們一無所知,對吧?但你卻立刻形成了一個部落,即使你們可能沒有任何共同點。
我覺得這裡有趣且相關的是,任何基於種族或民族群體的表面偏見,這些偏見已經被證明,即使人們說:哦,我看到你痛苦,像是被針刺到,我會對任何人感同身受,這沒關係。但當你測量大腦活動時,它往往會對你自己的部落進行選擇性集中。但如果你現在將重點放在團隊上,比如你真的做了那個科學實驗,最小群體實驗,我把你置於紅隊,或者我們都穿著黑色T恤,並說你要與其他穿黑色T恤的人一起工作,這對於你是誰並不重要,我認為它的作用就是透過注意力將我的注意集中在共同點而不是不同點上。所以現在我們在同一隊上。這樣就能恢復、恢復之前我對你沒有的那種同情心。
當你想想看美國的情況時,第一批融合的地方、第一批團體是軍隊和體育對吧?那麼,這些之間有什麼共同點呢,他們都有制服,對吧?制服表明我們是在一個團隊中,這使得你的注意力從不同之處轉移開來。而斯坦福監獄的著名Zimbardo實驗,為什麼會把人們分為囚犯和警衛,然後發展到那樣的情況,實際上發生的地點距離我實驗室不遠。
所以我們有這種減輕焦慮的親和性催產素,透過接觸的親和性被激活,這是雙向的,像是它促進了更多的接觸,進而促進了更多安全感的感受,這進一步降低了焦慮,然後我們還有睾酮,它對他人某些特徵發出信號,似乎在階層中扮演了角色。你提到當催產素被施用時,它在某種程度上平撥了階層。根據Robert Sapolsky和其他人的理解,睾酮往往會加劇人們現有的特徵。它並不會把好人變成混蛋,或是混蛋變成好人,而是會把混蛋變成超級混蛋,把好人變成超級好人,這和我認為的睾酮讓努力感覺良好的觀點非常吻合。而什麼類型的努力感覺良好,這取決於我們作為人類內部很多複雜的特徵,像是有太多的東西無法用分子來解釋。
是的。我覺得靈長類動物文獻和人類文獻之間的關聯非常好。而且我認為這是一個不錯的過渡,可以讓我們進入基於價值的決策,因為我記得有一篇論文發表在美國國家科學院的會議上,我應該指出這一點。在其他國家也有其他會議,顯示如果日間交易者或股市交易層上的人服用睾酮,或他們在決策過程中更傾向於更具攻擊性和衝動性,或者如果你只看表現然後測量睾酮,它通常會顯示出較高的睾酮與更具攻擊性的決策、更高的風險承擔之間有著相當不錯的相關性。
那這一切還是真實的嗎?這是我讀取文獻的結果,這仍然是真實的。而且,它確實引發出了一個令人擔憂的現象,像是,我不知道現在這種現象有多大,但大約十年前,有很多交易者感到在40歲以後失去自信,因為他們的睾酮下降。所以他們決定開始,嗯,進行肌肉增強,然後擦上安德羅膠。如果那樣的話,假如它讓你超過典型水平,那麼對市場會產生什麼影響,如果有足夠多的人實際上在這樣做,甚至如果他們僅僅是為了身體表現而進行這樣的增強,對吧?而他們參與了,嗯,交易,那可能會產生很多不好的影響,對吧?就像在市場上引發連鎖反應。
是的。我會說外源性雄激素的主要影響,在這些現在的男性補充治療中,顯然是它使人們能夠維持適中到高的睾酮水平,即使他們的睡眠不夠,這也增強了恢復能力。
如果人們的行為、營養、睡眠等方面都正確,這確實會給他們帶來顯著的優勢。如果他們的行為不正確,則會給他們帶來一個顯著的優勢,即不必面對因為睡眠不足等原因而造成的正常波動。但是,決策過程,例如說「是」、「不是」、「也許」或「也許過一會兒再說」,則依賴於良好的睡眠和其他與睪酮無關的因素。就像我們所說的,這是一個委員會的概念,而不是一個單獨的個體,忽視自身的心智狀態或雄性激素而魯莽地做出決策。因此,如果我們能稍微退一步,回顧一下你在保羅·格林肖實驗室做博士後研究時的工作,以及你在自己的實驗室中的一些經歷,當我坐下來做決定時,應該做某事,還是不做某事?假設我對某個潛在的收益在一個範圍內有一些一般的認識,而不做某事的潛在收益也在一個範圍內。我總是想到關於時間的某種緊迫感或壓力。舉例來說,我一直考慮買房子。我真的很喜歡這棟房子,出於多個原因,這對我來說有點超出預算。我正在試圖做這個決定,而我也在試圖判斷其他人是否也在考慮這棟房子。我們對如何開始建立這種內部表徵有什麼了解?我舉這個例子只是作為一個例子,這其實可以應用於任何獨特的情景,例如結婚與否、是否要保持一段關係、是否要搬家、是否要再要一個孩子等等。這樣的價值基礎決策過程在結果和時間之間的核心機制是什麼?
我認為目前我們對這個系統的理解已經相當深入。在過去25到30年中,這一領域的研究非常有成效,所以我們對這個過程的電路有了良好的概述。本質上,當你面對一個情況時,進程並不重要,無論你是在選擇吃甜甜圈還是蘋果,或是在買這棟房子和租一個公寓之間作出抉擇,或是是否向某人求婚,這一切都屬於同一系統。當你面對這個情況時,你的大腦會吸收關於可選擇項的證據。我有哪些選擇?我知道這些選擇的刺激特性是什麼,基於以前的經歷或其他資料的了解。然後它把那些證據和你過去的經驗進行比較,回憶出你在過去做過的事情及其他決策,然後開始分配價值,以計算這些不同選項的預期價值以及它們將會帶來什麼回報。從本質上講,這就是決策的基礎。所以這是一種「軟最大化」的函數,也就是說,它不是一個硬性的決定性函數。所以裡面有些統計噪音,我們可以討論那樣的原因是什麼。你作出選擇時,每次做出選擇以及任何參與的行為時,你的大腦都在預測結果。然後你的大腦會確定、計算事情是否正如預期進行。它是否比預測的更好,或比預測的更糟?然後這個信號會回饋到系統中,以便在未來希望能更好地執行這項任務。所以,哦,其實這結果比預期要好得多。你應該給那個更高的價值並去做那件事。再者,在權衡證據的過程中需要時間,這就是為什麼我們在決策時會有速度和準確性的權衡,因為我們觀察到你越快,所犯的錯誤就越多。我們都是這樣的,沒錯。我們都曾做過瞬間的決策,後來後悔不已。哦,是的,或是因為缺乏睡眠。正確的,你所花的時間越多,你所能累積的證據也就越多。而當你必須認識到你的大腦所接收的環境數據是嘈雜的,對吧?它並不完美。它因為環境而雜亂,並且因為大腦的「濕件」是統計性和生物學的。因為噪音主導了信號,你可能會作出錯誤的選擇,而這會在你行動得太快的時候發生。那麼有一個好口訣,就是如果你想做出真正好的決策,或者如果這真的很重要,你要提前決定一下。比如說,我需要準確性,還是需要速度?如果準確性重要,你就需要放慢腳步,花時間,花盡可能多的時間來獲取信息。甚至在當下,採取一些簡單的策略,比如呼吸,或者有一個口訣告訴自己,「這並不重要,每一件小事都不是重點,重點在於長期的結果。」這有助於降低我之前提到的興奮感,這種興奮感,我們經常談論音量旋鈕。這就像你進入大腦的訊息的音量旋鈕,可能成為信號或噪聲。這樣它也可能會提高噪音的強度。因此,你可能會將一些根本不是證據的東西視為證據,然後誤作決定。因此,通過降低興奮感、放慢速度,你更依賴於證據而不是噪音。
增加興奮感是否會增加錯誤正面(即,誤以為某物存在而實際上並不存在)的可能性,以及錯誤負面(即,誤以為某物缺失而實際上卻存在)的可能性呢?我之前沒有這樣思考過,但我覺得這似乎與我的理解一致。舉個例子,這幾年來對我來說一個非常不同的事情是,當你在錄製播客或進行社交媒體時,你轉向發佈的速度是多麼之快,你只需點擊一下,就可以說它已經在世上了。相比之下,我過去的方式是,花兩、三、四年在一個項目上。也許這個項目最終沒有什麼結果,也許它會發展成多篇論文,並且接受審稿。所以當它最終發佈時,經過了校對,而你也已經閱讀過校樣,並且可能得到了若干專家資源的審核,通常來自非常好的來源。這與如今的情況形成鮮明對比,現在你可以幾乎立刻就將其發佈。我以前有一句話,在實驗室裡,因為有時候你會有兩個月的時間來做修訂,但實際上從來不會是兩個月。總是需要五倍的時間。我曾經說過,我盡可能小心地快速前進。我曾告訴我的研究生和博士後,我們要以小心的方式快速前進,因為一旦你開始加速,你就會開始犯錯誤,犯了錯誤後,最終你肯定會為此付出代價。而我在播客中所犯的錯誤都是因為速度太快和/或疲勞,這兩者之間是相關的,偶爾會有人提出相互矛盾的證據。而現在的情況是,你可以通過人工智慧回去修正事情,你可以把它們放入系統中。然而,我覺得生活中的決策過程有很多就是在試圖在大多數時候感覺沒有更多時間的情況下做出決策。但其實大多數時候我們都是有更多時間的,除非有人在流血,我們通常有更多時間。但有一些真正的事情是我們並不總是有更多的時間。我的意思是,我們是生物老化的機器,確實存在太晚的情況。那么,你認為這些系統會如何根據某種程度的參與感而變化,比如在實驗室裡玩一個關於金錢的遊戲,我們可以,或者我們可能會被它吸引。但在這樣的一個巨大背景下,$100對某個人來說可能是有趣的,對另一個人來說,則可能是在支付房租和不支付房租之間的區別。比如,當你十幾歲或二十歲的時候,決定是否要留在某種關係中,與當某人在接近失去生育能力這個過渡區域的時候的情況是根本不同的。我的意思是,這些是……而且這些改變了,各種各樣的壓力都是如此真實。然而,如果我們大腦中只有一個系統類似於獎勵系統來處理這些事情,那麼我覺得我們應該在學校裡學習如何根據即時的、短期的,來調整和更新我們的決策過程,因為能夠做到這一點似乎真的很重要。有什麼方法可以訓練這方面的能力嗎?是的,我覺得這裡面有幾個值得探討的點。首先是你提到的疲勞,這我覺得真的很關鍵。我們曾與賓夕法尼亞大學的摔角隊進行了一些合作。教練來找我們,我有幾名摔角選手在我的實驗室裡工作,他說,我們有這個問題,我不知道你是否摔過角,我摔過我中間的兒子。一場比賽。這是你生命中最糟糕的六分鐘。好吧,我不是因為輸掉那場比賽而退場,而是我確實輸了那場比賽,在七年級時。我退場是因為我父親給我一個選擇。我可以繼續摔角,或者我可以參加我真的想參加的另一項運動。他說你不能兩者兼得,因為這將對我的學業造成負面影響。所以我選擇了另一項運動。那項運動是什麼?足球。好的。好吧。對。對。對。我喜歡足球。這是一次有趣的經歷。對方整個比賽都是死魚魚,且他贏得比賽真的很應該。他的策略很好。他就這樣癱著我,我根本無法擺脫。但這絕對是你生命中最糟糕的六分鐘。你在30秒內就已經精疲力竭了。這真的非常艱難。而教練觀察到的是,他們的選手,男子摔角隊,在前兩個回合表現得非常好,但到了第三回合,開始犯非常愚蠢的錯誤,做出糟糕的決策。於是他問,發生了什麼事?我說,這是關於速度和準確性的權衡,但我們需要調查它與疲勞的關係。於是我們做了一個非常有趣的實驗。我們去摔角室,給這些選手做了所有的設備連接。他們穿上可穿戴的腦電圖和心率監測器,然後我們給他們一個簡單的決策制定/衝動控制任務。反應控制任務是一種權衡。如果你進行得太快,你就會犯錯誤。好的?所以這就像一個去,沒去的任務。他們完成它,然後我們讓他們進行兩分鐘的CrossFit運動,真的很殘酷。然後他們回來還要做一次。我們這樣做三次,然後他們必須互相摔角。這樣既是認知的也是身體的。對,是認知的也是身體的。並不是像胸部拳擊那樣的運動,我不推薦這個。你看過嗎?我看過。他們先玩一些棋,然後真的打起來,然後再玩。這真是瘋狂,這就像在兩種非常不同的心態之間切換。
這真是瘋狂,但又以某種方式非常吸引人,你知道的,我想對於你我身上的神經科學家來說,或者我想我們都是某種程度上的神經科學家,我們想要理解大腦和自我。因此,這種非常不同的行為——拳擊和下棋——與不同類型的興奮相關聯,以及這些如何彼此映射,我認為非常有趣。我認為棋拳結合了劍擊,這與下棋非常相似。我最小的兒子劍擊了好幾年,所以從心理上來說就像那樣,但它擁有身體性,或者說是柔術,我的朋友,柔術告訴我,這就像在某些動態中,有無限多的選擇會受到約束,是的,真的非常相似。所以這真的很酷,因為我們發現速度與準確度的權衡,當他們疲勞越多,消耗的熱量越多,他們會越快地傾向於強調速度而非準確性。他們開始像是只想快點完成,根本不再思考他們的感受,沒有真正集中精神。他們只是失去了這種能力。除了,像我說的,我們可以幫助你們,你們可以變得更加健康,也許在快速疲勞的情況下,但他們的身體狀況已經夠好了。他們說,那我們何不這樣做?為何不將第三階段的決策交給教練?一旦進入第三階段,你們就得根據某種節奏看向教練,或者無論何時他會叫你看,你就照著教練的指示去做。我認為這真的很有趣,因為如果你想想其他情境,比如商業情境,當某個人真的很疲勞,或者你的團隊疲勞時,或許你就會有一個外部人來接管決策,而你就只是執行,對吧?
我還想提到的另一件事,正如你指出的,在實驗室中是一回事,你的確有一名本科生在一小時內下注10美元。但那怎麼能與現實世界映射,因為還有很多其他事情在發生呢?我認為這就是挑戰。我教商學院或MBA學生或高管課程時,他們都想知道,給我五個步驟的公式。這如何應用呢?我們通常只了解某一個維度或那個維度,卻不知道在現實世界的複雜環境中,如何將這一切融合在一起。所以這是一個我認為存在的空白。這是一個,而且我們正試圖彌補,就是研究在現實世界環境中,無論是個體還是集體的決策過程,對吧?所有這些因素,知道,背景和進入的各種優先事項,更加自然,並不是受控的,而我們認為我們知道它是如何運作的,但我們還沒有真正證明這一點。
所以我們經常認為我們知道自己對某件事的感受,但你在猴子和人類身上做的一些工作,真的突顯了我們的評價是基於與那些事物和人接近的東西。你能告訴我們這個實驗的情況嗎?而且我發誓我不會在這集節目中提到高度加工的食品,但我想我們得談談猴子和多力多滋。啊,好吧,我覺得這可以有很多不同的方向,我確實想提到一個我認為人們會感興趣的研究,它探討了我們認為自己知道和感受到的與我們大腦實際告訴我們的之間的差異。
所以我們聊到了猴子和人類的腦部, 我不想說是硬連接,但它們對於價值社交信息和特定類型的社交信息,像是關於高地位個體的資訊,還有關於性感個體和吸引人個體的資訊,這些都是調整過的。這一點一旦被我們觀察到,自然會引發我的想法,那麼這在人類中是一個非常奇怪的現象,在市場營銷中,我們使用名人,地位,名聲和性來銷售給人們,就像,為什麼他們會在意,布萊德·皮特喜歡這個東西,或者詹妮弗·安妮斯頓喜歡智能水?當這世界上你永遠不會見到他們。他們對水有多少了解呢?那一切有什麼意義?如果喬治·克魯尼賣濃縮咖啡,嗯,那又有什麼關係呢?但是當你從這個角度考慮,哦,我們的大腦是被設計來關注並深入處理和評價關於高地位名人,性感的其他信息,喬治·克魯尼集這些於一身,現在這就開始有意義了。
所以我們想,既然猴子和人類在這方面如此相似。我敢打賭我們可以作一個基於性和名人的猴子廣告活動。因此這就是我們所做的。
我們基本上只有猴子,您知道它們就坐在自己的群體中,我們裡面有一個電視監視器、計算機顯示器,可以顯示,比如,Doritos 的標誌在高地位猴子 A 旁邊,可能 Cheetos 的標誌在低地位猴子 B 旁邊,或者可口可樂在像性感猴子的屁股旁邊,百事可樂在不太性感的猴子前面或後面。好的。所以您就是這麼做的,僅僅是配對。這就只是簡單的聯想。然後我們所做的是,讓猴子在品牌標誌之間進行選擇,這些標誌要麼是由名人猴子、性感猴子或低地位猴子代言的,對吧?無論他們選擇什麼,他們都會獲得相同的獎勵,不論如何,他們總是得到相同的香蕉顆粒,但猴子偏愛那些與名人和性感猴子配對的品牌,就像人類一樣,您知道的,我一直在說,所有人心中都有一隻小猴子。我搖頭,因為這對我說了幾件事,但作為一名神經科學家,它告訴我的一件事幾乎就像大腦中評價的格局或地圖,有重疊,我準備用一些術語來解釋一下受容野的概念。所以您提到的霍伯爾和維瑟爾(H&W),他們基本上因為幾件事情獲得了諾貝爾獎,其中之一就是識別出激活特定神經元的光亮度和形狀的具體特徵和位置,這最終導致了珍妮佛·安妮斯頓巴拉克·奧巴馬細胞的發現。順便說一句,它們在同一句話中共存並不意味著我知道他們的約會情況。那篇論文,該研究是在很久以前做的。對,但它說明了同一原理,即當我們看到兩件事彼此相鄰時,有時會在我們的認知空間或記憶中合併,即使在概念上並沒有重疊,對吧?事實上,您會發現這一點非常明顯,如果有一個播客上有男性和女性的嘉賓主持搭檔,我可以保證 25% 的評論是關於他們約會或一起睡覺的理論。對吧。這真是不可思議。像人們看到男性和女性在一起時,他們就開始做這種事情,像是,“哦,他們約會了”或“他們,您知道,他們看到那種調情,即使那可能存在或不存在。”您知道,這真是瘋狂。因此,當我聽到您進行這個實驗,即用性感猴子或非性感猴子、高地位或低地位猴子來配對產品時,我不禁覺得大腦中涉及評價的區域正在將視覺圖像轉化為概念圖像,因為它們是視覺的。這可能有各種各樣的東西。而且這些在大腦中的地圖之間只是有重疊,然後這個效果就是由這種重疊所產生的。這是一種解釋。另一種解釋,我想,並不是互斥的,是我們想要向上移動階層。這可能是一種假設,也許我們可以像戳戳幾位學者的學術界一樣,因為我非常喜歡我的生活。有些住在我附近的人擁有比我多得多的資源。而且我從未有過一毫秒的渴望去擁有他們的家或我的家,我在人生中試著要麼擁有我想要的生活,要麼追求我想要的生活,您知道,擁有我想要的東西或追求我想要的東西。我從未發現自己在一種模式中,比如,“哦,我想參與那個實驗”或“我想住在那個房子裡”。如果我看到一座美麗的房子或美好的東西或某人的生活中的一些特徵,這會激勵我想去嘗試創造一些類似的東西。因此,我並不是沒有競爭精神,我和其他人一樣。但是我覺得這與一種階層概念截然不同,對我來說,要上升,其他人必須下降。而對於某人在任何領域高於我來說,這意味著,您知道,我是所謂的“低於”。那麼我們能不能談談在古老世界的靈長類動物中存在的階層,比如稅和我們的區別?因為我不想將其映射到任何政治上,但這通常會被映射到政治上。有些人以豐富的視角生活。資源是足夠的。有人則以短缺的視角生活。他們的贏是我的輸。他們的輸是我的贏,類似的事情。您在猴子身上也看到這一點嗎?再次強調,這真的很難,您知道,您可以問猴子,但他不一定會告訴您,因為他不知道您在問什麼。但是我認為,首先,所有靈長類動物物種之間,階層的陡峭程度有所不同。因此,在猕猴中,它們非常專制。它們有非常陡峭的階層,而生活在北非和直布羅陀的巴巴利猕猴社會則非常放鬆,即使它們是猕猴,都是同一個屬。這為什麼我們不大清楚。一般的想法是這與環境的豐富程度、可用資源和資源的獨佔性有關。因此,如果您能夠獨佔資源,那麼這可以促進創造更陡峭的階層。如果不是,比如想像一下,您以吃草為生,您知道,您就像一頭牛或其他什麼,還有一些猴子是那樣的,吃草,因為我不能把所有的草都讓自己獨佔。它到處都是。因此每個人都可以分散開來,然後就去吃草。
這是一個非常無聊的生活,你花所有的時間在這個延展的腸道中消化和發酵,這聽起來有點讓人反感,這只是個插話。不過,我想你可以看到這在你所說的豐富與匱乏之間延展,與其是否有可壟斷性有很大關係。這有道理嗎?所以如果你能壟斷某樣東西,那麼你就擁有了其他猴子需要的東西,對吧?而你正在創造那種匱乏。
是的。所以讓我們深入探討一下這個主題,因為我認為每個人在這個背景下都在某種框架中運作。例如,有一些億萬富翁,比如伊隆·馬斯克,他有幾百億的美元,但似乎對金錢本身並不在意,或者我覺得他已經賣掉了所有的房子等等。他明顯是受到其他因素的驅動,甚至金錢都不一定是其中之一。然後還有那些生活在赤貧中的人。我想很多人會問,為什麼任何人需要那麼多錢?這種情況也會發生在對億萬富翁的討論中。
有趣的是,在流行心理學中,有一個較為突出的主題是研究所支持的這個觀點:在某一收入水平之上,你的幸福感並不會隨著收入的增加成正比例上升,甚至可能根本不會。大家常提到的數字是超過每年75,000美元後,你的幸福感不會增長。我會爭辯說,的確,金錢買不了幸福,但它絕對可以緩解壓力或某些類型的壓力。以一位獨自撫養三個孩子的單身母親為例,與有三位夜間護理員和保姆的單身母親相比,所需的精力水平是截然不同的。你無法在這兩者之間進行辯論,而一個是否比另一個更快樂則是另一個完全不同的討論。
但是我認為牛的例子非常有道理。猿類群體中的層級是合理的,但作為人類,我認為我觀察到的差異非常巨大,人們是否會說:“哇,這個人是百萬富翁或億萬富翁,但我對自己擁有的東西感到滿意,”或者“這個人擁有那麼多我真的很忌妒。”而我想我們並不會以與對待草或資源相同的方式去思考金錢是有限的。
如果我們進一步談到保姆等,那是一個完全不同的話題,但你只需去一個酒吧,特別是如果那裡的男性或女性較多,那麼這種情況就會立即顯現出來。但讓我們保持簡單。你覺得這整個關於豐富與匱乏的立場是動態的嗎?例如,如果你周圍的人收入與你大致相當,你會感覺更好,而不是被那些擁有遊艇的億萬富翁包圍。我認為人類基本的驅動力是向上攀登層級,這在不同個體和文化之間存在很大的變數,我稍後會講到。
回到75,000美元這一點,就像是幸福的漸近線,來自賓夕法尼亞大學和沃頓商學院的幾篇論文指出,馬特·基林斯沃斯在五六年前的一篇著名論文中展示,事實上,幸福感確實隨著收入的增加而不斷上升。之後有關於這一點的來回討論與丹尼·卡恩,他們共同編寫了一篇論文。結果顯示,這樣的趨勢是先上升,然後在某個時候變平,接著在更高水準下,哇,當你擁有很多很多錢時,幸福感真的會上升。真是太棒了。這項研究並沒有得到太多討論,所以算是新的。好吧,這很新,是在過去一兩年內的成果。因此,非常非常富有確實會增加你的幸福感。
對啊,我是說出於各種原因,對吧?當然,這是一種壓力的緩衝,但它還使你能夠接觸到許多不同的東西,讓你的生活變得更加輕鬆。這我想是部分原因。但另一方面,我認為這又回到了什麼讓我們成為人類的問題上,就是我們可以有意識地選擇,就像你剛才說的那樣:“嗯,我會放鬆。我對我擁有的感到滿意。”在許多文化中,特別是東方文化,甚至在西方的早期基督教等,都有很多美學傳統採取了這種方法。我試著想起一本被推薦給我的書,我還沒讀過,但例如在印度,生活在世界上最極端的貧困中的一些人,竟然是如此狂熱快樂,他們對自己活著的狀態及與這些人一起活著感到非常滿足。這是怎麼發生的?我不知道,但這是我的一部分猜測,它回到了我們之前談的關於注意力的話題。因此,你所專注的事物在大腦中的優先程度會增高,而你不專注的事物則會變得次要。這就像“半杯水”的說法。如果你把注意力放在一些好事上,那麼這些事情在你的大腦中就會優先處理。這使得每一個小的積極驚喜在你的大腦中都得到了放大,你因此會為它獲得更大的多巴胺激勵,而不是那些小的負面驚喜。
現在我將這件事情放入另一個背景中,我們做了許多關於損失厭惡的研究。損失厭惡是這樣一個觀察,如果我給你一個50/50的賭注,像是贏一些錢、輸一些錢。
一般來說,對於大多數人來說,我必須向他們提供更多的贏得機會,而不是失去的風險,才能讓他們願意冒險,而這在理性和經濟上並沒有任何意義。應該是雙方的機會是相等的。因此,人們對損失的抵觸情緒很強,丹尼·卡尼曼(Danny Kahneman)著名地提出人們感受到的損失痛苦遠大於贏得快感的理論,這是有很多理論支持的。對,我認為這是正確的。我們利用計算模型的結合進行了調查,並觀察了人們的行為,還進行了眼動追蹤,因為我們在測量人們集中注意力的地方。大多數人更關注自己可能失去的,而不是可能獲得的事物。他們越專注於可能失去的東西,他們的損失厭惡就越強,這往往與情緒負面的人有關。因此,如果你感到焦慮或抑鬱,處於消極狀態,你會更多地關注可能失去的東西,而不是可能贏得的東西。
所以這帶來了一個非常有趣的因果測試,你可以認識到,你注視的地方是基於你所尋求的東西。他們在尋找可能傷害他們的東西,以及世界的樣子。所以讓我們操控一下視覺顯示。我們將贏的部分做得更大,字體或是在亮度上都比損失的部分更突出,好嗎?當你這樣做時,會吸引人們的注意力。他們看那些贏的東西,即他們可能獲得的好東西,而不是壞東西。僅僅通過改變字體,通過改變字體大小或亮度,他們會更注視於這個,這在大腦中會被提到,如此一來,他們不再厭惡損失,而是願意冒險。所以這就是我所說的關於你專注的事物。這是一種方法,顯然,你可以利用這一點來幫助人們。但在他們同意的情況下,舉例來說,我們是應金融服務公司委託開展這項研究的,該公司表示我們在讓年長客戶採取真正能為他們帶來回報的良好風險方面遇到了困難,因為他們太害怕。因此我們做了一些基本工作,然後測試發現我們實際上可以因果地改變這個。這可以被改變。所以在得到他們的同意的情況下,如果我們放大一下,只需讓你看到可以獲得的,而不是可能失去的,讓它變得更明顯,人們就會更關注這一點,然後這將微妙地改變他們的決策。
哇,當涉及到改變背景時,他們是如此可塑,從而改變塑造我們決策的變數。但是我總是被這種現象所震驚,它在我們意識的檢測之外發生。這也許是問到迷因幣的合適時機,因為我們都在學習美國美元或歐元等的背景,這些錢是由某種東西支撐的,背後有美聯儲的支持,還有實際的物理對象,例如黃金。這就是為什麼僅僅印製更多的貨幣從來不是解決方案,因為源於更大主題的迷因幣,以及比特幣,都是一種有趣的衍生物,將人的聲譽或某些情況下的柴犬(Shibu Inu)與一種除了人的聲譽之外沒有內在價值的貨幣結合在一起,加上人們決定購買該幣時獲得的任何支持價值。
所以我不知道有多少聽眾會追蹤加密貨幣,我也不是這方面的專家,但人們會為一個幣的流入資金而感到興奮,而不僅僅是某一天該幣的價值。因此,基本上就是有多少投資流入到這個硬幣,作為潛在價值的一部分。所以當我們聽到 Haktua girl coin,Haktua coin,或者現在有特朗普幣,我想,還有梅蘭妮亞幣,還有早於政府部門的柴犬幣(Doge)的 Doge 幣。這一切是否只是在再一次利用這種聲譽與價值之間的靠近?我想這部分是這樣,但可能還更簡單,這是一種利用,是發揮我們記憶的能力,幫助我們注意其他人正在做什麼以及他們所得到或失去的東西。我們在群體中,非常關心其他人的行為。讓我們想一想我們是如何學習的,某些事物的價值。如果你是一個簡單的動物,你會通過直接經驗學習,這是基於增強學習驅動的多巴胺系統等等。你也可以通過你沒有選擇的事物來學習,這是反事實的有效學習。
然後在群體中,你擁有這個豐富的來源information,知道其他人在做什麼,譬如我可以看你嘗試那個食物,如果你吃了之後死了,那我就不會去吃它,對嗎?所以這是我們天生就被設計成重視其他人做出的決策,如果他們看起來是好的,我們便開始模仿他們的行為。你在這種現象中不僅能看到這些迷因幣,還可以看到迷因股票,比如嘉年華遊戲(GameStop)。這與 FTX 的現象/災難非常相似,名人們加入進來,而人們對這些名人有信任和欽佩,投入了大量的資金,結果最終卻變成失敗。
那麼這種情況在廣告中有多頻繁出現?如果我們真的退一步,問一下,與路虎相比,寶馬真的更好嗎?我們的決策真的像我們所想的那樣基於我們所購買的東西嗎?不,我完全不這麼認為,其實我們可以拆解出幾樣東西來。我認為在迷因幣和迷因股票方面,可能有兩件事情的匯聚正在發生。
所以其中一種是一種名人代言人,我們也有研究過這個,並且我們談過猴子的實驗,但我們查看了人們在做出產品和品牌選擇時的眼動追踪研究,這些產品和品牌有些是由名人代言的,有些則不是,對嗎?
我們發現的一件事是,當人們選擇一個對他們來說有些陌生的產品或品牌時,如果它是由名人代言的,他們的瞳孔並沒有擴張。通常,瞳孔會擴張,因為這代表著克服預設的心理努力和興奮感上升,因為這有點令人驚訝。因此,瞳孔保持靜止是一種增強自信和信任的指標。如果可以這樣說,我沒有在犯錯。這裡我用了很多字,但是這就是名人代言人以非常潛意識的方式產生的影響。
所以我認為,這可能與我剛才談到的其他過程並行,這涉及到我們注意其他人行為的方式,這似乎是股市泡沫的主要驅動力之一。這可以追溯到艾薇·牛頓在南海貿易市場上失去財富的故事。他曾著名地說過:“我能預測行星和天空的運行,但我無法理解人類的心智。”或類似的話。他無法自拔。他最先退出,然後看到朋友們繼續賺錢時,又重新進入,結果被抹殺了。所以我們對這件事情充滿興趣。
我們在沃頓商學院的MBA學生中進行了實驗,他們參加了一個股市遊戲。結果發現,這是一個我們為猴子開發的股市。我們讓猴子們玩同樣的股市。他們在買賣,他們有一個可以用果汁來交易的投資組合。人類則是用錢來參加的。這是基於科倫·卡梅隆和他的同事,以及貝內德托·迪馬爾蒂諾之前進行的一些研究。在MBA學生中,我們使用了一個標準的心理測量量表,即用來測試人們社交障礙的問卷。然後我們研究了他們在泡沫市場中被困的可能性與社交敏感度之間的關係,即他們對他人的敏感程度。基本上,對其他人越敏感,你在泡沫中失去一切的可能性就越高。而那些社交障礙的人卻表現得最好,他們從未被捲入任何泡沫中。
有趣的是,我們在猴子身上也發現了相同的現象。因此,在同樣的股市中,如果猴子單獨玩,他們會做出相當不錯的決策。但一旦你把另一隻猴子放入他們能看到的市場中,他們就會觀察那隻猴子的行為。如果他看到GameStop或其他東西,他就會買GameStop,然後他會看到我這樣做,然後他也會這樣做。這樣就循環往復。他們創造了這個泡沫,然後就發生了崩盤。這真的很驚人,我們發現大腦中的一個神經迴路,基本上參與了心智理論,但它與控制你對他人的注意力並註冊他們的行為有關,這推動了這一切。這真的很有趣。就像我擁有的投資組合與你擁有的投資組合之間的失衡越大,該區域的信號就越強,猴子似乎在想:“糟糕,我不知道我能不能這樣說。”你可以隨便說什麼。好吧,該死,我在相對於你失去,於是我更加關注你在做什麼,以及你投資組合中的內容,我也更可能去模仿你,做你正在做的事情。
所以再說一次,在我們每個人心中都有一隻小猴子。我看到人們在GameStop上的行為和猴子在那個市場上的行為之間幾乎沒有區別。因此,當我們聽到這些所謂的“泵沖和拋棄”類型的事情時,我永遠不會忘記2017年,一位成功的投資者朋友說,你應該把2%的可投資收入投入比特幣。我當時想,這不太甘心。然後不久後,出現了一些新聞稿,涉及誰在購買比特幣,價格猛漲。然後我回到他們那裡說,我必須非常謹慎,然後說你是對的。我說,是的,但是每當你讀到誰在買比特幣時,並不清楚他們是在什麼時候購買的。許多這些購買可能是在很早之前進行的。
因此,人們通過社交互動在這些事情上建立一些水壓的方法是存在的,對嗎?這與某人撥打電話和內幕交易的整個概念是非常不同的。如果人們在某件事上聚集起來,這是非常好的,或者讓我們來說是房地產,這對人們來說更加具體。那個社區真是太棒了。我們都要搬到那裡去。然後人們開始搬到那裡。然後你會發現他們實際上已經很長時間擁有那個非常便宜的房產。他們實際上是賣方。這會讓你對你得到的建議有非常不同的印象。我不是金融專家,但我從神經科學和人類心理學的角度思考這些事情。我再次被我們的估值觀念是如何因為接近而在短期內調整的所震撼,這可能在長期內也會如此,但我們是如何在這些事情中迷失自己的,我們基於興奮感、荷爾蒙與興奮感之間的關係變得不那麼理性。我喜歡今天我們正在做的事情,假如人們尚未意識到或提出,我們有多種機制和主題開始匯聚。
隨著興奮程度過高,這主要是我們正在探索的內容,你開始做出決策,開始加速,開始誤判資訊,認為噪音是信號,並開始將實際上不相關的事物聯繫在一起。然後你很快就會發現自己走上了錯誤決策的道路。我認為我聽過的最好的建議之一是,如果有人希望你非常迅速地做出決定,而這顯然不是緊急情況,比如你沒有看到他們在流血, chances are這是一個詐騙。這是告訴年長者最好的話,因為他們會接到這樣的電話,說:“這是緊急的,這是緊急的。” 緊急情況通常暗示著這是虛假的,比如對人施加時間壓力。“我需要這筆錢,否則我會錯過我的巴士,孩子會在等我。” 這種情況。我的意思是,這會讓你感到牽絆,對吧?你不希望有孩子在無人之地等著,但如果這是你不認識的人,那你可以說:“好吧,也許五塊錢,我願意失去。” 也許這是我會做的計算,“我願意失去。” 如果他們在說謊,那也好,如果他們說的是事實,那就太好了。但是,當事態開始變得更加嚴重時,情況就會變得有點可怕。我想我們應該談談你提到的「理性」這個詞,理性,它意味著“我們變得不理性,它似乎讓我們失去了理性。”這是一個經常被提到的詞,尤其是在經濟學中,這樣的假設認為我們基本上是一台電腦,只是冷靜地權衡事物,並且我們對此時此刻及未來的所有資訊都擁有完全的訪問權限。這裡還有其他概念。一個叫做「有限理性」(bounded rationality),是這個人Gerd Gigerenzer提出的,這個概念是指我們有一些內建的限制,大腦有一些限制。我們有能量限制,實際上限制了我們能處理的信息量,這就是為什麼我們容易受到選擇疲勞和誘餌效應的影響,為什麼我們以某種方式會看到視覺幻覺的原因。然後還有一個生態理性的概念,它將有限理性置於你可能稱之為演化適應環境的框架中,這是我們之前談過的,比如,我們的大腦適合什麼樣的環境?而那並不是我們現在所處的環境。因此,我們的大腦是為了,比如說大約一億三千萬年前的環境而設計的,但不如說20萬年前的環境,針對於我們的物種,即智人。那時的環境是什麼樣的呢?我們生活在不超過100人的小團體中,與人面對面接觸,彼此之間的聯繫非常緊密,你認識所有人,每天都和他們交談。事情的變化不會比羚羊更快,也不會比季節的變化更快。那時幾乎沒有財富不平等。我們整天保持身體活動,吃天然食物。那麼我們現在是怎樣的呢?我們處在所謂的奇怪環境中,西方的、受過教育的、工業化的、富裕的、民主的,但你身處在這些工業化的社會中。我們有錢,我們身處市場中,與成千上萬的人,甚至數百萬的人互動,他們的行為、思想,所有一切都在影響著我們,情況變化得非常非常快。我們整天坐著,沒有活動。這就像你必須有意識地擁有足夠的資源才能保持活躍,而我們吃的得到都是垃圾。基於這些原因,我認為這是我們大多數痛苦的根源,現在,我不是說我們應該回到自給自足的狩獵採集者或園藝學者的生活。也許我們應該這樣做。到達那裡將是一個痛苦的過程,考慮到我們正在經歷的一些軌跡,我們可能最終會到達那裡。但是,生活在那些環境中的人似乎普遍更加健康和快樂。例如,對於自給自足的狩獵採集者或園藝學者的腦部和身體的研究。70多歲的人看起來就像30多歲或更年輕的西方人,他們非常健康,身材苗條,沒有心血管疾病的跡象,也沒有任何像癡呆症那樣的大規模認知衰退的跡象。我們總是試圖破解這一現象。我們在努力破解這一現象。然後人們會說:“哦,這是飲食的原因。”不,順便說一下,這不是酒。這不是酒。現在,經過多年,雖然我不會說我早就告訴過你,但酒並不好。偶爾喝一點也許可以,但不超過一點。我會對此有所回應。但是,社會的組成似乎至關重要。你對所謂的長壽運動有什麼看法?我一直假設,如果我做得好的話,我可能會活到大約85到102歲。而我希望我的最後五年,像彼得·阿提亞所說的那樣,你最後十年的生活質量,至少能夠與我父親的相媲美。我的父親80歲,哎呀,他81歲,精神和身體狀況都很好。其實他也曾參加過這個播客。他是一位科學家。是的,確實如此。但是,他對飲酒一直非常節制,通常只會喝半杯酒,他從不吃得過多,從不過度運動,他每天穩定地工作9點到6點,但他並不是那種埋頭苦幹的人,他的持之以恆恰恰是讓人印象深刻之處。
所以我想這可能與此有關,但你對於決策經濟學的看法是什麼,這與「快活且早死」 vs.「過著更僧侶般的生活並努力長壽」之間的關係又是什麼呢?
嗯,這是個人偏好,不是嗎?
這聽起來很有趣,因為它映射到了生態學中的概念,通常我們用來描述不同物種,包括R選擇和K選擇,我不知道你之前是否聽過這些,但R選擇的物種受到的限制僅僅是它們的生殖率,比如雜草或兔子之類的。
而K選擇的物種則像橡樹和,我不知道,鯨魚。
而人類則是這種混合體,對吧?
所以我們在這方面非常適應和靈活。
所以在某些環境中,你可以更像R選擇物種,尤其是在條件不太有利於長期投資的情況下,那麼就像是提升你的生殖輸出。
但如果條件有利的話,那麼這樣的長期投資就是值得的,那麼你可以朝向像鯨魚、橡樹這樣的方向發展。
現在,是的,你是對的。
我認為這在某種程度上映射到了經濟學,因為某些人憑藉他們所知道的和所擁有的,可以投資於嘗試過上最長、最健康的生活。
而其他人可能沒有這樣的能力或知識,就會專注於生存到第二天。
所以人類就是在這整個空間中生存的。
我爸爸55歲去世,所以我活過他兩年。
對我來說,每一天都是額外的,但我也沒有這種長期的時間視野,這只是有點奇怪的自我反思,可能也是我努力工作的動力之一。
而這可能對你也很好。
我是說,我已經多次閱讀和聽過沃爾特·艾薩克森寫的史蒂夫·喬布斯傳記,部分是因為我在南灣長大,見證了那些事情的發生。
史蒂夫曾經來我工作的玩具店/滑板店買新的溜冰鞋輪子。
所以我經常在這個叫Shady Lane的小商店裡看到他,這裡賣一些小飾品。
他常常在城裡。
然後,當然,他成了史蒂夫·喬布斯,對吧?
他就是史蒂夫·喬布斯,並且他仍然是史蒂夫·喬布斯。
但在那本書中,他談到了,人類意識到我們終究會死去的知識,可以是最終的激勵。
我認為,我回顧自己在生活中讓自己處於身體風險的某些錯誤時,也是如此。
並不是說我認為自己是不朽的,但我並沒有真正有良好的時間感。
我想隨著年齡增長,現在我49歲,可以這麼說,我對時間流逝和死亡的意識在我的心理上變得更加明顯。
所以是的,這是做出決策的最終時間尺度。
所以其實,我們來談談這個。
如果你的爸爸在你現在的年齡之前兩年去世,那麼你是否假設你能活到某一個年齡,或者你只是想在當天、當週、當月上最大化?
你的時間尺度單位是什麼?
我想我沒有預料到,像55對我來說是一個魔法的數字,雙五,你知道的,就像邁克爾·喬丹。
我不知道如果我活過那個年齡會發生什麼,然後我過去了,於是我想,好的,我過去了。
但現在我有點困惑,我想。
我的身體上並沒有顯示出快速衰退的跡象。
不,你看起來非常健康。
不僅僅是對於你的年齡來說,你看起來也非常健壯,而且明顯思維健全。
所以這開始了,你知道,我認為我正在打開自己,並試圖尋找一些智慧,關於:「嘿,是的,你知道,我可能還有很多生命在前面。」
如果我繼續做我正在做的事,我想做什麼?
這是另一部分,因為可能由於對55的專注,我只想,哦,天啊,我面對的每一個機會,我都抓住了。
我不斷地增加。
我從未減少過。
所以我們可以談談這個。
我不斷地增加越來越多的事情,看看我發表的多樣化論文或我正在做的其他事情。
而這只是越來越寬了。
我不斷承擔更多的事情,並且不願意放棄任何東西。
但在某個時候,我認為這並不是成功的食譜。
就像必須有些篩選,而我,你知道,好吧,57,那麼這會在何時發生?
我不知道,62,我的意思是,你知道,我不打算退休,雖然,你知道,這就像,哇,家裡的人從未有機會退休,但我認為這也是一條通往死亡的短路,衰退就像退休一樣,如果你不去做其他事情。
所以我可能有個解決方案給你。
好吧,給它放手。
我想過這個很多。
放手。
我一直在想時間的感知,人們可以笑,因為我總是遲到,但那是因為我真的全神貫注於我之前在做的事情。
比如說,我今晚的這個對話,明天早上醒來時我肯定會再想一次。
對吧。
好吧。
幾個反思,然後關於這個的想法。
所以這個播客之前的嘉賓,喬什·維特金,年輕時就成為國際象棋大師,然後在某個時候意識到了這一點,開始問自己,他對這項遊戲的熱愛是否消失了,或者是否被他奪走了。
是名氣嗎?
還是,因為很多事情在年輕時就來到他身上,有關於國際象棋的事情,他花了兩年時間問自己這個問題,然後永遠與國際象棋斷絕了聯繫,再也沒有碰過一枚棋子。
這段文字的繁體中文翻譯如下:
這轉變成了武術、投資,現在是風帆運動,你知道的,這樣,但然後他有了一次近乎死亡的經歷,他有過溺水事件,生還後決定將家人搬到哥斯大黎加,現在他每天花四個半小時或更多時間進行風帆運動,撫養他的兒子。
這讓我深有感觸。
我參與了很多事情。
我不想把這一切都集中於我,但你知道,早期的時候,我像魚一樣著迷。我對魚、鳥和滑板非常著迷,然後是消防,最終變成了神經科學。
現在我做的就是這樣。
所以我會說,我讀了很多關於那些需要一些事情讓自己投入的人。他們無法退休。在我看來,我的非正式觀察是,那些最幸福的人,不會像史蒂夫·喬布斯那樣年輕或在五十多歲就去世的人,往往在他們的追求上是一種沒有更好說法的連續單一專注,這也是我自我描述的方式,因為我知道我對任何專業的事物都非常投入。在五到十五年之後,這就完成了,然後把這些元素和學習的經驗帶入下一個事物。
但是喬什·韋特金就是這一切的終極例子,他在多個領域達到了世界冠軍的地位,現在似乎也非常成功地在家庭生活中達到了世界冠軍的地位。而且他的經濟和職業生涯在之前的工作中也保持得很好。但他仍然參與其中,他在凱爾特人隊教練團,不是主教練,但他還是參與教學等等。
我覺得這種連續單一專注的版本是終極的。然後問題是何時該斷開,何時該轉向下一個事物。
但我不是在告訴你不要跟布雷特走。我在查看你的履歷和論文時,我會說,這將是一場非常有趣的對話,因為你已經參與了非常多的不同事物。添加更多的東西並不是問題,但可能我們中的一些人就是注定要參與很多不同的事物。
而你的活力是不可否認的,對吧?你心理上和身體上都非常健康。所以我不知道,我不會告訴你該怎麼做。我只是把喬什作為一個極端的例子,你們可以說你在另一個極端。而我想我大概是在中間。
所以我覺得,嗯,我在我的職業生涯中做過一些這樣的事情。
這些事情發生的方式是通過外部的領導機會,並不是真正的機會。我是說,你需要這樣做。就像,你知道的,你的廣泛投資組合變得越來越大。然後有人說,我想讓你負責這個事情。然後我會說,那我必須剔除一些東西,然後再次回到更狹窄的方向。
然後問題是,然後我再次開始這樣做。然後,好吧,我轉到賓州和沃頓,我必須再次收窄。但現在比以往任何時候都要大。
你知道,問題是在某個時候,這是否會崩潰?還是我可以,我想在某個時候有意識地去做一些決定。另外一個你可以做的事情,就是讓宇宙為你做一些決定,對吧?
可能我做的一些研究在某個時候無法獲得資金,對吧?然後那個決定就是為我做出的。我知道我可以做很多其他事情。你知道,我們,比如說,如果像超越純神經科學的基礎和臨床以及技術開發,我們還有這個通過沃頓來資助的企業面向工作,這是一個全新的領域和機會。所以如果你知道,如果有,我不希望它被奪走,但如果是,那麼,還有很多事情可以做。
好吧,你顯然是我所知道的少數幾個人之一,你是,知道的,真實的擁有研究資格的神經科學家,在真正的神經科學領域受到高度尊重,同時也參與商學院類的工作,而兩邊的人都非常認真地對待你,因為那裡有真正的嚴謹性,而活力可能也隨之而來。
很難知道究竟是什麼因果關係,哪一個先來,但,嗯,無論如何,我們可以在咖啡時再詳細討論一下,嗯,蘋果和三星,蘋果和三星。
我是蘋果的用戶。
我也是。
嗯,但我聽說三星手機的相機怎麼樣,哇,你對你的iPhone有多愛?你對蘋果的品牌忠誠度有多高?
我在最初的蘋果商店附近長大的。它在另一個地點。
嗯,天哪,我愛蘋果產品。
嗯,我不喜歡他們不斷更改接頭。我知道,那很煩人。
那真的超煩。
嗯,但他們似乎在藉著USB-C穩定下來,你知道的,嗯,我喜歡它的便捷和簡單。
是的,我對它有一種有點歷史性的南灣關係。
所以我會說,你能讓我用三星手機嗎?
不行。
是的。所以這是一個有趣的觀察,讓我們談談智能手機的忠誠度。
蘋果和三星是美國市場的主要參與者。它們基本上是相同的設備,你知道的,我的意思是,它們都是可以做一百萬事情的手持電腦,還有驚人的功能。
然而,蘋果用戶間的忠誠度卻高得令人驚訝,每年幾乎接近百分之百。
而這對三星來說並不是事實,儘管史蒂夫·喬布斯已經去世了。
儘管,我的意思是,這只是遺產,對吧?但我認為這反映了他在設計上所投入的許多東西,以及他如何強調,試圖通過顧客的視角來理解產品。對。這就像是一種同理心。我是說,這真的是他的同理心。這是我在商學院時第一個遇到的問題之一。我想,品牌的同理心到底是什麼呢?這不是一個人或者這種聯繫。比如說,為什麼我不會對一個不是人類的東西,比如產品、品牌、公司,產生忠誠感呢?這到底是怎麼回事?聽起來不太合理。
所以這裡有一個行銷的概念,實際上,這是有道理的。我們所經歷的事情是,我們在利用大腦中用來與人連接的硬體。現在它在與品牌及品牌社群連接。你可以在談論品牌的時候使用的詞語中看到這一點。例如,這是一個粗獷的品牌,一個創意的品牌,我們用性格的詞來描述它們。說,我愛我的品牌,我討厭那個品牌,隨便說說。而史蒂夫明白這一點。他談到了蘋果的標誌需要看起來某種樣子,應該是友好的,但技術上又是正確的。但你知道,這種平衡,即物件或圖像可以在不存在臉或身體的情況下看起來友好,這是非常有趣的概念。是的。
所以,我們決定測試這個想法。我們把人們帶到實驗室。我們現在已經進行了大約十項研究,參與者是蘋果或三星用戶。現在我們把他們帶到實驗室,放在MRI機器裡,讓他們接收關於這兩個品牌的新聞片段。像蘋果有好事發生,蘋果或三星有壞事發生,等等。我們要求他們評價你對此感覺如何,良好、中立、壞。然後我們進行整個過程,掃描他們的大腦,拍攝他們大腦中的情況。這真的很有趣,因為我們發現,在他們的反應上,他們都對自己的品牌表達了同理心,這在之前並沒有被真正量化過。我對我品牌的好消息感覺很好,對我品牌的壞消息感覺不好。對於蘋果的客戶,他們說,對於蘋果這是真的,但我對三星沒那麼感覺。三星的客戶則表示,對我的品牌我感覺非常強烈。哦,他們對蘋果有反向同理心或逗樂,這是故事的一部分。所以當蘋果發生壞事的時候,他們感覺很好,而當蘋果發生好事的時候,他們感覺很糟。
談論部落主義,那就是部落主義。當你查看他們的大腦時,完全不同。所以蘋果的客戶對蘋果表現出同理心。他們的大腦中有激活區域,專為獲取獎勵而活躍,就如我自己獲得獎勵、孩子贏得拼字比賽的好消息。而對於蘋果客戶來說,發生在蘋果身上的事情讓我感到痛苦,讓我愛的人感到痛苦。如果我是蘋果的客戶,那三星的反應是安靜的。你看看三星的用戶,知道嗎,如果你是三星的首席行銷官,你應該擔心,因為他們對任何發生在三星身上的事情完全沒有感覺。你只能看到這種逗樂或反向同理心。你會看到關於蘋果的好消息帶來的痛苦,以及對蘋果的壞消息帶來的快樂。
所以第一個重點是,這一切都是關於蘋果的,蘋果的客戶選擇蘋果是因為他們愛蘋果,並且想成為更大事物的一部分,這我稍後會提到。而三星的用戶選擇三星是因為他們討厭蘋果,對吧?大致如此。或者他們討厭贏家。他們討厭贏家,隨便說吧。他們不想成為社群的一部分。他們不想要一個比自己更大的東西。在我們的數據中還有一件事,基本上蘋果就像是一個邪教。你可以說它是一個家庭。我會說它是現在的主流文化,雖然。他們不是那種小眾的東西,三星才是小眾的東西,對吧?
是的。好吧,現在真正迷人的事情是,由於蘋果做的一些明智的事情,來加強這種內部團體的感覺,成為那個社區的一部分,比如綠色文本氣泡的事情。現在有91%的青少年選擇蘋果而不是三星,因為他們不想被排除在外。他們不想被排斥。我們之前談過同步,同步是一種社區和親密的標誌,我們都在同一隊伍中。因此,我們使用EEG測量人們在不同條件下的腦波。當他們查閱有關蘋果和三星的新聞時,還有觀看廣告時。你還記得那個驚人的蘋果廣告,他們壓碎了所有那些美麗的樂器,然後變成一部iPad或其他的東西,隨後三星對此作出了回應嗎?所以我們測量EEG活動,發現蘋果的人彼此之間是完全同步的。他們的大腦以相同的節奏振動,對世界的新聞和蘋果的廣告,而每個三星人就像是一座孤島,根本不同步。他們完全不同步。這些人就像是技術界的“獨身族”。你說的,我可沒有說。可能會因此受到很多批評,但數據就是數據,所以蘋果是一個擴展的家庭,他們彼此之間是同步的。他們像一個真正的團隊,而在三星裡你看不到這一點。所以蘋果的人看到世界的方式是類似的,感受的事情也是相似的。除此之外,我說,這一切都是真的。
這是一個現在的問題:蘋果的人在出生時就以某種方式wired了嗎?還是說他們的身份和蘋果透過市場行銷與設計活動所做的之間的平衡是什麼? 我無法進行這樣的實驗,這真的很難。 但是當我們查看結構性MRI數據時,我們發現了一些非常有趣的東西,那就是大腦中那些與社交管理我們社交關係密切相關的部分。 所以那些參與心智理論和同理心的部分,在蘋果的人身上比在三星的人身上要大得多。 它們實際上是更大。在猴子身上,擁有更多朋友的猴子,那些相同的大腦區域比擁有較少朋友的猴子要大。 請告訴我你已經在政治傾向左派與右派之間進行過這項實驗。 我們開始進行這個實驗,然後疫情爆發了。 所以我們還沒有恢復這個實驗。 好藉口。 確實如此,我知道。 這是一個藉口。 我們還沒有恢復這個實驗。 不,這是真的。我會太害怕去做那個實驗。 不是因為我擔心結果或人們會怎麼評價該結果,而是因為這裡有原因。 我覺得在我成長的過程中,如果你是一個叛逆者,你會和任何像獨立音樂、龐克搖滾有關聯;如果你和嘻哈有關係,任何東西都像是主流之外的東西,那時候是80年代和90年代,我們在那個時候有著共和黨和民主黨的政府根據不同的四年任期而混合,但有一個觀念,如果你喜歡政府的任何東西,我認為這是一種來自越戰時代和越戰後時代的延續,那就是如果你喜歡任何與政府有關的東西,那麼你就是一個從眾者。如果你不喜歡,你就是一個破壞者。現在我覺得它變得非常具體到問題上。誰在掌權,基本上,該政黨,政治始終劃分為兩派。 它過去是你同意該建制或不同意該建制。 現在根據誰在掌權,人們會說:“好吧,他們是建制派。” 就像遊戲已經改變,某種程度上自我細分並發生了變化。 所以如果有人要進行一個關於隸屬感的實驗,我會假設,我的預測是,在右派內部有很多隸屬感,左派內部也有很多隸屬感,但在隸屬神經迴路的激活上不一定會看到區別。 這取決於與誰同坐,這與三星和蘋果的電話情況非常不同,這更像我成長時的情況。 而且這很複雜,因為過去曾經是小眾和叛逆的東西必然會變成主流。 我記得電影《惡作劇的復仇》,當然是講述那些書呆子被邊緣化,然後成為受歡迎的人,持續上演,所有的一切就像一部約翰·休斯的電影。 搖滾樂隊對搖滾者對書呆子的對抗,這些東西在二十年左右時間內真正融合在一起。 現在它在政治上非常劃分,而以前是政治與非從眾者之間。 現在取決於你穿著什麼顏色。 這就像幫派戰爭,基本上。 它是。 是的。 就像藍色和紅色的對抗。 實隨機與虛隨機。 沒錯,這讓我很有實驗感,這就是為什麼我會害怕進行實驗。 我不知道該如何設計這個實驗。 是的。我是說,我認為,一開始如果能展示出,讓人產生這種同理心信號的非常簡單的方法,就像創建一個假的視頻,這就是我之前一位前博士後在一些研究中所做的,你只需做出一個虛假的針刺到臉頰。 你會發現,通常會引發大腦中的同理心信號,但這往往與部落特定或與族群特定有關,這就像即使人們說,他們對這兩個不同的人感受到同樣的痛苦,但大腦信號我們知道,這預測了你接下來的行為。 大腦信號在你的群體內是特定的。 所以我認為這就是我們將要進行的實驗的一個事實,那就是人們會看這些視頻,像是一個自豪的共和黨人或者自豪的民主黨人,或者隨便你想在帽子上說些什麼。 然後他們會被刺入針頭,然後我們問你感覺如何,然後我們測量你的腦部活動。 你知道,我認為這無疑會非常具體。 你可能會說你對另一個政黨的人感到痛苦,但也許現在你就不會了。 也許你會覺得,耶。 你看到很多、天哪,你看到很多人在別人的痛苦中獲得快樂,當那個人的痛苦被許多人視為贏者。 是的。 我們在風火災時看到這一點,富人的房子燒了,很多人一起攻擊。 哦,好吧,你知道。 右。 媒體在那裡非常偏頗。 我們聽說那是人的第一次、三次住房燃燒,這對於那些擁有很少的人來說是艱難的,同時,對於任何經歷損失的人來說,這都是損失。 是的。 這是一個難題。 這很艱難。 這很艱難。 是的。 男,這次的對話讓我有了更多的思考,這意味著這是一個很棒的對話。我必須說,在我們的研究科學界,有一個術語,你知道,他或她是一位認真的科學家。我覺得在現實世界中很少有真正認真的科學家在進行實驗或嘗試映射到現實世界。 我可能剛剛冒犯了大約300名科學家,但嘿,聽著,我們只能帶來有限數量的來賓。 我知道我只是在開玩笑。
當然還有其他人,但我必須讚賞你所接受和承擔的神經學、人類學、社會學、心理學,還有內分泌學等範疇。這是一個龐大的研究領域,你試圖掌握的一系列重要問題。而且,很明顯你是一位認真的科學家。你進行真正的實驗,隔離變數,並且採取所有必要的控制措施,以確實剖析機制和更大的主題。因此,雖然幾分鐘前我們在談論你可能參加的最後一個問題,但首先,我要說,我有什麼資格告訴你該怎麼做?第二,我希望我沒有讓你有這種印象。第三,你為世界所做的服務是多麼重要,因為在為這個播客做研究時,甚至在與嘉賓交談時,往往真的很難解釋如何與那些深入機制領域的人交流,他們不是在研究小動物模型,即使在研究,也很難將其與日常經驗聯繫起來。今天,我們談到了潛在伴侶的評價、迷因幣、政治、階層、決策和時間尺度,這一切都是從真正的嚴謹科學的角度進行討論的。首先,非常感謝你來到這裡,花這些小時與我們共度時光,讓我們受益匪淺。與此同時,謝謝你所做的工作,真的非常了不起。我知道我們會深入討論多個議題,但我沒預料到會有這麼多的觀點會從這些問題中噴湧而出,從而改變我的思維方式。我確信這也正在改變其他人的思考方式,以及他們如何看待自己的決策以及他們對世界的看法。如果你能在不久的將來再來,跟我們談談下一輪驚人的實驗,我會非常感激。好啊,我很樂意這樣做。謝謝你邀請我參加這次談話,這真是一段振奮人心的交談,我很享受。還有很多話題可以深入探討,這會非常有趣。確實如此。你的耐力真讓人敬佩。謝謝。請務必再來一次。感謝你所做的工作。我們將提供所有資源和相關連結,讓大家能夠了解你的書、你的工作,以及之前你提到的一些測試,這些測試超出了標準的人格測試,幫助人們以不同的方式回答關於他們在創造力和策略實施之間所適合位置的重要問題。所以非常感謝你,這真是一次令人興奮的交流。謝謝。謝謝你參加今天與邁克爾·普拉特博士的討論。若想要了解普拉特博士的工作以及他的書籍連結,請查看節目中的註解。如果你喜歡這個播客或從中獲益,請訂閱我們的YouTube頻道。這是支持我們的一個絕佳零成本方式。此外,請在Spotify和Apple上點擊關注。在Spotify和Apple上,你可以給我們留下最多五顆星的評價。如果你對我有問題,或對播客、嘉賓或者你想讓我考慮的話題有意見,請在YouTube的留言區留言。我會閱讀所有的評論。也請查看在今天節目開始與中間提到的贊助商,這是支持這個播客的最佳方式。對於還沒聽到消息的人,我將推出一本新書,這是我首本書,名為《人體操作手冊》。這是一本我花了超過五年時間撰寫的書,根據我超過30年的研究和經驗,涵蓋了從睡眠到運動到與焦慮和動機相關的控制協議。我當然會提供所有納入協議的科學根據。這本書現在可以在protocallsbook.com進行預訂。在那裡,你可以找到各個供應商的連結,選擇你最喜歡的一個。本書名為《人體操作手冊》。如果你尚未在社交媒體上關注我,我在所有社交媒體平台上都是Huberman Lab。這包括Instagram、Ex(前身為Twitter)、Facebook、LinkedIn和Threads。在所有這些平台上,我討論科學和相關工具,其中一些與Huberman Lab播客的內容重疊,但有很多是與Huberman Lab播客的內容區別開來的。再次提醒,請在所有社交媒體平台上查找Huberman Lab。如果你還沒有訂閱我們的神經網絡通訊,神經網絡通訊是一個零成本的每月時事通訊,內容包括播客摘要以及所謂的協議,形式為一至三頁的PDF,涵蓋了如何優化睡眠、如何優化多巴胺、刻意的冷暴露。我們有一個基礎健身協議,涵蓋有氧運動和力量訓練。所有這些都是完全免費的。你只需訪問HubermanLab.com,點擊右上角的選單標籤,向下滾動至通訊,然後輸入你的電子郵件。我必須強調,我們不會將你的電子郵件分享給任何人。再次感謝你參加今天與邁克爾·普拉特博士的討論。最後,但是最重要的是,感謝你對科學的興趣。 [音樂播放] (吉他音樂)
My guest is Dr. Michael Platt, Ph.D., a professor of neuroscience and psychology at the University of Pennsylvania. We discuss how factors such as hormonal or social status influence what we value, how we make decisions, and even our perceptions across a range of areas, from who and what we find attractive to our political affiliations. We also discuss how humans evaluate and shift power in relationships and form hierarchies in groups. Dr. Platt also shares new science-based tools for improving focus, creativity, and attention.
Read the full show notes for this episode at hubermanlab.com.
Sponsors
AG1: https://drinkag1.com/huberman
Our Place: https://fromourplace.com/huberman
Wealthfront**: https://wealthfront.com/huberman
BetterHelp: https://betterhelp.com/huberman
Function: https://functionhealth.com/huberman
**This experience may not be representative of the experience of other clients of Wealthfront, and there is no guarantee that all clients will have similar experiences. Cash Account is offered by Wealthfront Brokerage LLC, Member FINRA/SIPC. The Annual Percentage Yield (“APY”) on cash deposits as of December 27, 2024, is representative, subject to change, and requires no minimum. Funds in the Cash Account are swept to partner banks where they earn the variable APY. Promo terms and FDIC coverage conditions apply. Same-day withdrawal or instant payment transfers may be limited by destination institutions, daily transaction caps, and by participating entities such as Wells Fargo, the RTP® Network, and FedNow® Service. New Cash Account deposits are subject to a 2-4 day holding period before becoming available for transfer.
Timestamps
00:00:00 Dr. Michael Platt
00:02:12 Humans, Old World Primates & Decision-Making; Swiss Army Knife Analogy
00:07:52 Sponsors: Our Place & Wealthfront
00:11:01 Attention Allocation, Resource Foraging
00:16:40 Social Media; Marginal Value Theorem, Distraction
00:22:22 Tool: Remove Phone from Room; Attention & Urgency
00:25:23 Tool: Self Conversation; Visual Input, Attention as a Skill
00:29:29 Warming-Up Focus, Tool: Visual Aperture & Attention
00:38:57 Sponsor: AG1
00:40:13 Control of Attention, Tool: Changing Environment
00:44:07 Attention Continuum, Professions, Measuring Business Skill with Neuroscience
00:53:06 Theory of Mind, Covert Attention, Attentional Spotlights
01:00:05 Primates, Hormone Status, Brain Size, Monogamy
01:09:31 Monkeys, Neuronal Multiplexing & Context; Equitable Relationships
01:20:05 Sponsor: BetterHelp
01:21:11 Relationships, Power Dynamics, Neuroethology
01:29:34 Humans, Females & Hormone Status; Monkeys, Social Images, Hormones
01:38:03 Humans, Attractiveness, Value-Based Decision Making
01:44:32 Altruism, Group Selection & Cooperation, Selflessness
01:49:08 Males, Testosterone, Behavior Changes
01:55:46 Sponsor: Function
01:57:34 Oxytocin, Pro-Social Behaviors, Behavioral Synchrony
02:08:13 MDMA, Oxytocin, Anxiety; Social Touch, Despair & Isolation
02:17:12 Isolation, Social Connections & Strangers, Tool: Deep Conversation Questions
02:21:17 Bridging the Divide, Tribes & Superficial Biases
02:26:58 Testosterone, Risk-Taking Behavior
02:30:52 Decision-Making, Tool: Accurate or Fast?
02:38:31 Decision-Making, Impact of Time & Fatigue
02:45:23 Advertising, Status, Celebrity, Monkeys
02:52:19 Hierarchy; Abundance & Scarcity, Money & Happiness, Loss Aversion
03:02:47 Meme Coins, Celebrity Endorsement, Social Sensitivity
03:12:22 Decisions & Urgency; Bounded & Ecological Rationality
03:18:09 Longevity Movement; Mortality & Motivation
03:24:48 Retirement?, Serial Pursuits & Pivoting
03:30:17 Apple or Samsung?, Brand Loyalty, Empathy
03:38:15 Political Affiliation, Empathy
03:46:22 Zero-Cost Support, YouTube, Spotify & Apple Follow & Reviews, Sponsors, YouTube Feedback, Protocols Book, Social Media, Neural Network Newsletter